Khác Thí Thiên Đao FULL

Thí Thiên Đao Full
XX ( Chương 476-500 )


*2:34pm 9-5-19*

Chương 476 : Thắng

Chương 476 : Thắng

- Hừ, Đại La Kim Tiên thì thế nào?

Thiên Tiên, Chân Tiên thì thế nào?

Kim Ô Đại Đế cười lạnh nói:

- Chỉ cần tìm được sơ hở của đối phương, một kích có thể đắc thủ!

- Nhưng...

Sở Mặc tránh được một kích của Kim Ô Đại Đế:

- Khác biệt cảnh giới, chẳng lẽ không có ý nghĩa gì sao?

- Đương nhiên có ý nghĩa.

Kim Ô Đại Đế nói:

- Cảnh giới càng cao, sơ hở càng ít.

Hơn nữa, cho dù ngươi có thể phát hiện một sơ hở, cũng rất có thể là đối phương cố ý để ngươi phát hiện.

Hoặc là, cho dù thật là có một sơ hở, nhưng đợi lúc ngươi công kích đến, thì lại phát hiện sơ hở đó không còn nữa!

-....

Sở Mặc đầy mặt xám xịt, chân bước trên Huyễn Ảnh Tật Phong Bộ, đập hụt một quyền vào sơ hở của Kim Ô Đại Đế, bĩu môi nói:

- Chính là như vậy sao?

- Ha ha, chính là như vậy.

Kim Ô Đại Đế cười nói:

- Cho nên, muốn lấy yếu thắng mạnh, thì phải có nhãn lực cường đại, và quyết tâm dám liều mạng!

Một đứa bé 7-8 tuổi muốn đánh lén một người thành niên cường tráng, chỉ có thể có một lần cơ hội.

Vì một khi bị phát hiện, đứa bé mãi mãi là người thua thiệt.

- Như vậy, chỉ cần trước khi khi đối phương phát hiện, cắm con dao vào trong cơ thể đối phương?

Sở Mặc nói.

- Sai, là yếu hại!

Kim Ô Đại Đế nói xong, một quyền đánh vào giữa ngực Sở Mặc:

- Giống như bây giờ!

Ánh mắt của Sở Mặc chợt trừng to, tinh lực cả người... tập trung tới mức cao độ quát to một tiếng:

- Ngài mắc lừa rồi!

Xoạt!

Một đường ánh sáng rực rỡ chói mắt chợt sáng lên giữa vùng quê hoang vắng.

Kim Ô Đại Đế mạnh mẽ quát to một tiếng:

- Không ổn...

Cánh tay đánh ở giữa ngực Sở Mặc muốn thu lại, đã không kịp nữa rồi.

Nhìn thấy một đao này của Sở Mặc... chém y thành hai nữa trước khi thủ quyền của y đánh trúng ngực của Sở Mặc

Hay cho một Kim Ô Đại Đế, cho dù áp chế cảnh giới mình đến Minh Tâm Cảnh trung kỳ, nhưng thiên phú trong xương cốt vẫn phát ra quang huy chói mắt.

Trong giây phút gần như hoàn toàn đã chủ định kết quả, thân hình của Kim Ô Đại Đế chợt mạnh mẽ xoay thành chuyển một góc làm người ta không thể tin được.

Rắc rắc!

Đùi của y trực tiếp bị chính y mạnh mẽ đánh gãy!

Cho dù là chiếu đấu hư ảnh, nhưng Kim Ô Đại Đế lại để lại một phần thần hồn trong chiến đấu hư ảnh của mình.

Vì vậy, chiến đấu hư ảnh của y không những có thống cảm như bản tôn, hơn nữa thống khổ của y, bản tôn của Kim Ô Đại Đế...

đã trở thành đại năng của Đế Chủ...

đều có thể cảm nhận được.

Mạnh mẽ đánh gãy đùi mình, phải rất đau?

Kim Ô Đại Đế lại một tiếng không nghe thấy!

Một đao đọat hồn của Sở Mặc, dán lên cơ thể của Kim Ô Đại Đế... chém hụt

Sau đó một đùi còn lại của Kim Ô Đại Đế hoàn toàn không có bị tổn hại gì, lại trực tiếp đá tới Sở Mặc, đánh bay cơ thể Sở Mặc.

Sở MẠtrong không trung liền phun ra một ngụm máu tươi, chợt nhìn Kim Ô Đại Đế

Bên này Kim Ô Đại Đế một chân đã bị phế, còn lại một chân.

Kim Kê độc vị đứng ở đó, nhìn vào trong mắt của Sở Mặc, trần đầy quang mang phức tạp.

- Ta thua rồi!

Trên mặt của Kim Ô Đại Đế tựa hồ có chút thất lạc, nhưng nhiều hơn lại là một loại thản nhiên.

Thấy Sở Mặc hình như muốn nói gì, Kim Ô Đại Đế khoát tay, cười nói:

- Ngươi yên tâm, ta không có nhỏ mọn như vậy!

Thua thì là thua, chỉ là không ngờ, lại thua trong tay một thiếu niên như ngươi.

Nhưng xuất hiện của ngươi cuối cùng cũng chứng minh trên đời này vẫn còn có thiên tài!

-...

Khóe miệng Sở Mặc co rút, nhìn Kim Ô Đại Đế trong lòng thầm nói:

- Khẩu khí này... không khỏi có chút quá lớn.

- Cảm thấy ta rất kiêu ngạo, có phải không?

Giống như nhìn thấy tất cả suy nghĩ trong lòng Sở Mặc, Kim Ô Đại Đế thản nhiên cười:

- Năm đó tại sao ta để lại một thần trí bên trong chiến đấu hư ảnh này?

Tại sao, lại lấy ra Tam Muội Chân Hỏa đển làm phần thưởng?

- Không biết, Sở Mặc lắc đầu.

- Năm đó ta để lại một linh trí trên người tôn chiến đấu hư ảnh, chính là vì muốn nhìn xem trên đời này rốt cuộc có bao nhiêu thiên tài hơn ta.

Kim Ô Đại Đế thản nhiên nói:

- Vì ta rất rõ chỉ cần ta đứng ở vị trí đầu bảng người có chiến lực Nhân tầng, thì nhất định sẽ có người đến khiêu chiến ta!

- Vậy kết quả thế nào?

Sở Mặc hỏi.

- Kết quả làm ta có chút thất vọng.

Giữa trời đất này, thiên tài hơn ta, trước ngươi ta vẫn chưa gặp.

Kim Ô Đại Đế lúc này đã giải phong ấn của mình, thương thế trên đùi trong phút chốc đã hồi phục.

Bởi vậy, lúc nói những lời này, trên người y, mang khí thế ngạo nghễ thiên hạ.

Nhìn Sở Mặc có chút ngây ngẩn.

Kim Ô Đại Đế nhìn Sở Mặc nói:

- Tuy trước ta, ở giữa trời đất này... còn có thiên tài.

Hơn nữa, số lượng cũng không ít.

Nhưng đó cũng là trong thời gian rất dài, con số không ngừng tích tụ...

Không chỉ là ta, tất cả những người nhìn xa hiểu rộng, đều hy vọng những thiên tài thiên địa này của chúng ta có thể càng nhiều một chút.

- Tại sao?

Thiên tài nhiều rồi, thì nguồn tài nguyên sẽ ít lại?

Sở Mặc có chút không hiểu nhìn Kim Ô Đại Đế, vì ở nhân giới chính là như vậy.

Tài nguyên luôn là nhiều như vậy, là có hạn.

Có người thiên tài càng nhiều, thì nguồn tài nguyên càng cạn kiệt.

Những đại môn phái đó, ai mà không phải phô trương điên cuồng?

Bọn họ nói là rời xa hồng trần, thoát khỏi thế tục.

Nhưng trên thực tế, lại có mấy ai có thể ngoại lệ?

Kim Ô Đại Đế thản nhiên cười, nói:

- Trời đất rộng lớn, tài nguyên tất nhiên là rất nhiều.

Mọi người đều chen nhau một chỗ, tất nhiên sẽ cảm thấy nguồn tài nguyên càng ngày càng ít.

Nhưng trên thực tế, giữa trời đất bao la rộng lớn, ngay cả chí tôn cũng phải đi không hết, sao lại nói tài nguyên khan hiếm?

- Đó là cường giả cấp bậc như ngài...

Sở Mặc lắc đầu cười khổ, thầm nói bây giờ ta ngay cả Trúc Cơ cũng chưa tới.

Chỉ những tài nguyên của Trúc Cơ này, thì đủ sống rồi, còn có tâm tư gì để lo lắng chuyện trời đất rộng lớn chứ?

- Ngươi sớm muộn có ngày, sẽ trở thành cấp bậc như ta.

Kim Ô Đại Đế sâu sắc liếc nhìn Sở Mặc, không có nói thêm gì.

Mà là trực tiếp truyền cho Sở Mặc một đoạn tâm pháp.

- Ngự Hỏa Quyết?

Sở Mặc chợt ngẩn ra, thầm nói trước đây không có nói còn có phần thưởng này.

Tuy Sở Mặc chưa quen thuộc lắm với tâm pháp cao cấp.

Nhưng Thiên Ý Ngã Ý hắn tu luyện, chính là tâm pháp tuyệt đỉnh thế gian này.

Đối với tốt xấu, tất nhiên vẫn có chút phán đoán.

-----o0o-----

Chương 477 : Ngự Hỏa Quyết

Chương 477 : Ngự Hỏa Quyết

Bằng trực giác, Sở Mặc có thể cảm nhận được, Ngự Hỏa Quyết này không có đơn giản như vậy.

Chỉ dùng phương diện luyện đan, chỉ sợ là một loại lãng phí.

- Nếu không có Ngự Hỏa Quyết, Tam Muội Chân Hỏa không dễ dàng luyện hóa như vậy.

Ngự Hỏa Quyết này không thuộc tâm pháp của Kim Ô Tộc, là cơ duyên bản thân ta có được.

Do đó, truyền thụ cho ngươi cũng không xem là hỏng quy tắc.

Kim Ô Đại Đế nói.

Sở Mặc vừa nghe, nhất thời hiểu rõ, đây là vật Kim Ô Đại Đế cho riêng mình.

Bình thường nếu là người khác chiến thắng chiến đấu hư ảnh của Kim Ô Đại Đế, y chưa chắc sẽ lấy ra Ngự Hỏa Quyết này.

Lập tức thi lễ thật sâu:

- Cảm tạ ân tiền bối truyền thụ tâm pháp.

Kim Ô Đại Đế thản nhiên cười nói:

- Không cần khách sáo, sau này ngươi và ta sẽ có ngày gặp lại!

Được rồi, thần hồn này của ta phải trở về bản thể rồi.

Sau này ở lại trong chiến đấu hư ảnh Nhân tầng chỉ còn lại một thể xác có bản năng chiến đấu.

- Tiền bối muốn đi sao?

Trong lòng Sở Mặc chợt dâng lên sự không nỡ.

- Ha ha, không hận trước đây ta giết ngươi nhiều lần như vậy sao?

Kim Ô Đại Đế ha ha cười.

- Sao có thể chứ?

Đối với vãn bối mà nói, đó chỉ là một sự tôi luyện mà thôi.

Sở Mặc vội vàng nói.

Hắn và Kim Ô Đại Đế vốn không biết nhau, nhưng đối pương lại tốt với hắn như vậy.

Không những cho hắn cơ hội khiêu chiến chân chính, hơn nữa còn truyền cho ắn Ngự Hỏa Quyết...

So với những lần giết hắn trước đây, thật chỉ có thể xem là một sự tôi luyện cho hắn mà thôi.

Nếu ngay cả cái này cũng ghi hận, vậy lòng dạ Sở Mặc cũng quá hẹp hồi.

- Ha ha ha, đúng rồi.

Ngươi tên là gì?

Kim Ô Đại Đế giống như đột nhiên nhớ ra, nhìn Sở Mặc hỏi.

- Vãn bối...

Sở Mặc có chút do dự, nhưng vẫn quyết định nói thật, không vì gì khác, chỉ vì Kim Ô Đại Đế có ân với hắn, hắn không muốn gạt ân nhân của mình.

- Vãn bối hiện giờ tên là Lâm Bạch.

Nhưng tên thật của vãn bối là Sở Mặc.

Sở Mặc nói.

- Lâm Bạch...

Sở Mặc... tốt, ta nhớ rồi.

Kim Ô Đại Đế gật đầu với Sở Mặc:

- Hẹn ngày gặp lại.

- Hiện ngày gặp lại.

Sở Mặc cúi đầu với Kim Ô Đại Đế.

Tiếp theo, trong nháy mắt, Sở Mặc cảm thấy mình lại xuất hiện giữa không gian nguyên bản.

Linh Giới xuất hiện trước mặt hắn.

- Thế nào.

Giới Linh nhìn Sở Mặc, cười híp mắt hỏi.

Sở Mặc liếc nhìn Giới Linh:

- Ngươi là chủ tể của Huyễn Thần Giới này, chẳng lẽ không biết kết quả sao?

- Ta từng nói ta không phải chủ tể của Huyễn Thần Giới, ta chỉ là quản gia của cái thế giới này mà thôi.

Giới Linh bị Sở Mặc cằn nhằn, cũng không giận, cười nói:

- Xem ra lần này ngươi thành công rồi.

Xem đi, ta nói, với kiêu ngạo của Kim Ô Đại Đế, y nhất định sẽ cho ngươi cơ hội này.

Sau đó... nhất định sẽ bại!

- Sao ngài lại khẳng định ngài ấy sẽ bại?

Sở Mặc liếc nhìn Giới Linh, trong lòng hắn luôn có một loại cảm giác, trận chiến vừa nãy kỳ thật Kim Ô Đại Đế cũng không có phát huy ra hết tất cả thực lực.

Nếu đổi một phương thức khác, tu vi bây giờ của Sở Mặc, nếu ở Đại Thừa Kỳ, vậy, hắn thật không có trăm phần trăm nắm chắc có thể đánh bại chiến đấu hư ảnh của Kim Ô Đại Đế Đại Thừa Kỳ.

- Huyết mạch của ngươi hơn rất nhiều cường đại của ngươi.

Cùng cảnh giới... giữa trời đất này, người có thể thắng được ngươi, có thể đếm trên đầu ngón tay.

Giới Linh lộ ra một nụ cười thần bí sau đó nói:

- Bây giờ ta dẫn ngươi đi lấy Tam Muội Chân Hỏa, và... ngươi trở thành người đứng đầu bảng người mạnh nhất Nhân tầng.

Ngoài ra, ngươi muốn ẩn giấu cái tên này hay là muốn công khai?

Sở Mặc co rụt khóe miệng, nhìn Giới Linh:

- Lúc người khác trải qua những cái này, đều là để lộ ra .

Chỉ có ta... không ngờ đối mặt với ngài, cơ hồ có thể có nhiều lựa chọn khác, cái này không tính là gian dối chứ?

Giới Linh cười ha ha:

- Đương nhiên không tính!

Sở Mặc chau mày, tựa hồ muốn nói gì, nhưng cuối cùng không nói.

Hắn biết, cho dù hắn hỏi, Giới Linh cũng nhất định sẽ không nói cho hắn biết.

- Đúng rồi, trước khi có được Tam Muội Chân Hỏa, ta định dạy ngươi một tâm pháp khống chế lửa.

Nhưng, muốn thu phục luyện hóa Tam Muội Chân Hỏa, không có dễ như vậy.

Giới Linh nói.

Sở Mặc có chút bất ngờ liếc nhìn Giới Linh:

- Ngài thật sự không biết vừa nãy bên trong xảy ra chuyện gì?

Giới Linh không có tức giận liếc nhìn Sở Mặc:

- Ta từng nói với ngươi, ta chỉ là một quản qua trong Huyễn Thần Giới.

Tất cả mọi chuyện đều có quy tắc, ngươi vẫn thật cho rằng ta chuyện gì cũng có thể biết?

Sở Mặc thành thật gật đầu.

Giới Linh không kìm được trợn trắng mắt, khóe miệng co rụt có chút lợi hại, thầm nói:

- Tiểu tử này, một chút cũng không giống tiểu thư.

Tiểu thư đoan trang phóng khoáng như vậy, nhưng thỉnh thoảng...

ây.

Lúc tiểu thư còn nhỏ hình như cũng giống như hắn.

- Kim Ô Đại Đế, truyền cho ta một tâm pháp gọi là Ngự Hỏa Quyết.

Sở Mặc cũng không có giấu Giới Linh trực tiếp nói ra.

- Cái gì, y lại truyền Ngự Hỏa Quyết cho ngươi?

Giới Linh kinh chấn, có chút không dám tin nhìn Sở Mặc, sau đó nhíu mày, lẩm bẩm:

- Chẳng lẽ con gà thông minh giả hoạt này... là nhìn ra cái gì?

- Là ý gì?

Sở Mặc nhìn Giới Linh.

Giới Linh lập tức cười lắc đầu:

- Không có gì, không chừng, con gà này rất xem trọng tương lai của ngươi, muốn đầu tư chút thiện ý lên người ngươi mà thôi.

Nếu y truyền cho ngươi Ngự Hỏa Quyết, vậy thì ta không ngại nữa.

Ngự Hỏa Quyết.... chậc chậc, y thật là bỏ được.

Sau đó dưới dẫn dắt của Giới Linh, Sở Mặc nhìn thấy đóm lửa đó.

Chỉ có một ngọn lửa u lam to bằng đầu ngón tay, mang mấy phần khí tức thần khí.

- Đây là Tam Muội Chân Hỏa đại danh đỉnh đỉnh?

Sở Mặc nhìn ngọn lửa nho nhỏ có chút không biết nói gì.

Trước đó, trên tín bảng hắn cũng học qua bài khóa này, biết đến tên tuổi của Tam Muội Chân Hỏa.

Nhưng dù sao không có thấy qua vật thật, bây giờ mới biết, Tam Muội Chân Hỏa đại danh đỉnh đỉnh không ngờ lại có hình dáng xấu xí như vậy.

- Coi thường nó?

Giới Linh cười lạnh nói:

- Tam Muội Chân Hỏa nhỏ như vậy, có thể trực tiếp cháy chết một đế chủ!

- Cái gì?

Sở Mặc chợt há to miệng, trong mắt lộ ra thần sắc không thể tin nổi, sao có thể chứ?

- Sao lại không thể?

Nếu không, nó dựa vào cái gì có danh khí như vậy?

Nếu không có thuật điều khiển lửa, cho dù là đế chủ, cũng không dám đụng vào nó.

Giới Linh dùng nhãn thần vô tri liếc nhìn Sở Mặc, sau đó nói:

- Ngày tháng tiếp theo ngươi ở lại chỗ này hóa luyện Tam Muội Chân Hỏa.

-----o0o-----

Chương 478 : Tam Muội Chân Hỏa

Chương 478 : Tam Muội Chân Hỏa

- Mất bao lâu?

Sở Mặc nhớ đến ước hẹn mình và Phùng Xuân Đế Chủ, khẽ chau mày.

- Ít nhất ba tháng, Giới Linh nói:

- Cho dù ngươi là tuyệt thế thiên kiêu, không có thời gian ba tháng cũng đừng mơ hoàn toàn luyện hóa.

- Nhưng... ta đã hẹn với Phùng Xuân Đế Chủ một tháng rồi, bây giờ đã qua mười mấy ngày...

Sở Mặc co giật miệng.

Trước đây hắn lợi dụng thời gian rảnh, dùng thân phận Lâm Bạch đi Linh Đan Đường một chuyến, muốn lợi dụng Hỗn Độn Hồng Lô của mình luyện chế một số đan dược phẩm chất cao.

Bán cho Linh Đan Đường, không những có thể thu được một chút lợi nhuận, dùng để chuẩn bị một số dược liệu cho Trúc Cơ, hơn nữa cũng có thể đánh ra một số danh tiếng, có thể khoát lên người mình một chiếc áo bảo hộ.

Ai từng nghĩ lại gặp Phùng Xuân Đế Chủ, hơn nữa song phương còn có ước hẹn, 1 tháng sau mình phải giao cho Phùng Xuân Đế Chủ ít nhất 30 viên Thiên Nguyên Đan.

Vốn Sở Mặc là rất chắc chắn chuyện này, không ngờ Giới Linh trực tiếp kêu ngừng, nói không có Tam Muội Chân Hỏa, hắn căn bản không thể chế luyện ra Thiên Nguyên Đan...

Cái này sẽ có sau khi hắn khiêu chiến Kim Ô Đại Đế, trải qua đủ loại quá trình của Ngự Hỏa Quyết.

- Ước hẹn này không có gì to tát, trên tín bảng tùy tiện thông báo cho bọn họ một tiếng thì được rồi.

Giới Linh thản nhiên nói, sau đó nhìn Sở Mặc.

- Bây giờ thì liên quan đến một vấn đề khác.

Ngươi đã thành công đánh bại chiến đấu hư ảnh của Kim Ô Đại Đế, có muốn để lộ tên của ngươi ra ngoài không?

Giới Linh nhìn Sở Mặc hỏi.

Sở Mặc khóe miệng co rụt, lẩm bẩm:

- Thực lực này của ta, nếu lưu lại trên chiến lực tối cường bảng, sợ là trong nháy mắt sẽ bị người ta đánh bại.

Giới Linh liếc nhìn Sở Mặc:

- Ngươi ngược lại không ngốc, vẫn có thể nghĩ đến vấn đề này.

Nhưng, thế này, nếu ngươi hoàn toàn không để lại tên, Kim Ô Đại Đế vẫn sẽ ở vị trí đầu tiên chiến lực tối cường bảng.

Phần thưởng của Huyễn Thần Giới cho ngươi, cái mà ngươi vốn có được, cũng sẽ không có.

Sở Mặc liếc mắt nhìn:

- Phần thưởng trên huyết mạch tối cường bảng, không phải cũng không có.

- Phần thường đó rất hậu hĩnh.

Giới Linh vui sướng khi người gặp họa cười, nói:

- Cho dù là tuyệt thế thiên kiêu, cũng sẽ không thể từ chối.

Trên mặt Sở Mặc lộ ra vẻ đắn đo.

Hắn biết Giới Linh không có gạt hắn.

Giao lưu trên tín bảng trong vùng sớm đã có người nói qua, chỉ cần có thể lên bảng, phần thưởng có được nhất định là vô cùng hậu hĩnh.

Thậm chí từng có người dựa vào phần thưởng có được, trực tiếp đột phá một cảnh giới lớn!

Cũng có người có được công pháp cực phẩm, làm chiến lực bản thân tiến thêm 1 bậc.

Sở Mặc bên này ngược lại thì tốt rồi, bi thương muốn chết...

Hắn vốn là người đứng đầu huyết mạch tối cường bảng, nhưng vì không thể công khai, vì chỉ có thể để Giới Linh làm giả, làm ra một huyết mạch hạ phẩm thanh sắc, xếp hạng 76...

ừ.

Phần thưởng này, tất nhiên làm lỡ dịp tốt của Sở Mặc.

Bây giờ dễ dàng chiến thắng chiến đấu hư ảnh của Kim Ô Đại Đế, trở thành người đầu bảng chiến lực tối cường cấp nhân.

Nhưng lại vì quá trình của trận chiến này, tràn đây hí kịch.

Kim Ô Đại Đế tự phong ấn cảnh giới để chiến đấu với hắn, kết quả Sở Mặc thắng.

Nhưng chính vì như vậy, Sở Mặc càng không thể để tên của mình xuất hiện trên chiến lực tối cường bảng.

Vì thực lực Minh Tâm Cảnh của hắn, trong Nhân tầng Huyễn Thần Giới, tùy tiện một người đến cũng có thể dễ dàng đánh bại hắn.

Thậm chí chỉ cần một ý niệm...

Ở trước trận chiến, bản thân Sở Mặc cũng không ngờ được cái này.

Thậm chí hắn còn nghĩ, cùng lắm thì để cái tên Lâm Bạch trực tiếp ở trên đó thì được rồi.

Dù sao cả Huyễn Thần Giới cũng không ai biết Lâm Bạch là ai.

Hình dáng của hắn với Sở Mặc trước đây cũng hoàn toàn không giống.

Cho dù là nghĩa huynh Hổ Liệt đứng trước mặt hắn, cũng tuyệt đối không nhận ra.

Nhưng bây giờ nghĩ đến, ý niệm bây giờ để Lâm Bạch dương danh thiên hạ có thể trực tiếp biến mất.

Giới Linh cười hì hì nhìn Sở Mặc:

- Vậy ta chỉ có thể nói tiếng xin lỗi với ngươi.

- ...

Sở Mặc đầy mặt xám xịt, trợn tròn mắt, nói:

-

Sau này nếu có người đánh bại Kim Ô Đại Đế, nhưng là phần thưởng Tam Muội Chân Hỏa đã bị ta lấy đi rồi, phải làm thế nào?

- Cái gì làm thế nào?

Liên quan gì đến ta?

Giới Linh bĩu môi:

- Ngươi thật cho rằng Kim Ô Đại Đế dễ dàng bị đánh bại như vậy sao?

- Cường giả trên địa tầng, tùy tiện đến mấy người có lẽ có thể đánh bại y.

Sở Mặc thản nhiên nói:

- Tuy nói người dám đắc tội Kim Ô Đại Đế cũng không nhiều, nhưng chưa chắc thật không có lá gan lớn.

Giới Linh cười lạnh nói:

- Ngươi cho rằng vào địa tầng rồi, nói đến thì có thể đến sao?

- Chẳng lẽ không thể?

Sở Mặc chợt ngẩn ra.

- Đương nhiên không thể!

Giới Linh nói:

- Trong Huyễn Thần Giới, không gian mỗi 1 tầng, đều có lực lượng quy tắc rất mạnh.

Muốn từ địa tầng vào nhân tầng, tuy không phải không có cách, nhưng tuyệt đối không dễ như vậy.

Nói xong, Giới Linh cười lạnh nói:

- Hơn nữa, ngươi đừng xem thường Kim Ô Đại Đế, đừng cho rằng gặp được hai vị đế chủ, thì cảm thấy đế chủ không đáng tiền.

- Ta nào có...

Sở Mặc đầu đầy mồ hôi.

Với cấp bậc này của hắn, đế chủ một ý niệm cũng có thể giết chết mình vô số lần.... có tư cách gì xem thường đế chủ?

- Đế chủ Phùng Xuân đó, tạm thời không nói đến y.

Nhưng đế chủ Kim Ô Đại Đế này... không tầm thường.

Ta rất xem trọng y, bước vào vị trí chí tôn.

Giới Linh sâu sắc nói.

- Chí tôn...

Sở Mặc co rụt khóe môi, không kìm được hít sâu một hơi.

Tuy hắn không có khái niệm gì vời cảnh giới trên Trúc Cơ.

Nhưng cái này cũng không trở ngại hắn hiểu những tin tức liên quan đến đế chủ và chí tôn trên tín bảng.

Cả thiên địa, từ xưa đến nay, tổng cộng xuất hiện qua bao nhiêu chí tôn?

Trước sau cộng lại, có tên có tuổi sợ là không quá trăm vị.

Đây chính là số lượng chí tôn cả thiên địa, vô số năm cộng lại!

Mỗi một chí tôn, đều được gọi là sinh linh kinh diễm nhất giữa thiên địa.

Đều có thần thông cường đại khó có thể tưởng tượng.

Nói bọn họ là một thân thiên tập mệnh, tuyệt không sai chút nào.

Chân tiên thành tựu đế chủ, còn có dấu vết để lần theo.

Nhưng đế chủ trở thành chí tôn, căn bản không có đường để đi.

Con đường của mỗi một vị chí tôn đều hoàn toàn khác nhau

Đây là con đường hoàn toàn không có dấu vết gì, duy chỉ có tự dựa vào mình.

Ngay cả là thiên tài kinh thiên vĩ địa cũng phải trả cái giá rất lớn.

Dựa vào nghị lực lớn, mới bước ra một bước lớn như vậy.

-----o0o-----

Chương 479 : Ngọn lửa kiêu ngạo

Chương 479 : Ngọn lửa kiêu ngạo

Hơn nữa còn có một câu nói là: đường chí tôn, không có đường về, trăm vạn còn một, chưa chắc thành.

Một khi bước lên con đường xung kích chí tôn, thập vạn đế chủ, nhiều nhất chỉ có thể còn lại một người, còn chưa chắc có thể thành công!

Giữa trời đất này, vô số năm nay có đước bao nhiêu vị đế chủ?

Điều kiện này quả thật khắc nghiệt đến mức làm người ta tuyệt vọng!

Nhìn thấy biểu tình của Sở Mặc, Giới Linh thản nhiên nói:

- Bây giờ hiểu rồi chứ?

Những tu sĩ nhân tầng và địa tầng, ngay cả có thể trở về tới nhân tầng, chiến thắng Kim Ô Đại Đế, lại có mấy người, có gan đi đắc tội một vị đại tu sĩ có thể trở thành chí tôn?

Càng huống hồ mỗi một tầng, trên ba bảng sau khi khi có được một lần phần thưởng, thì không thể có được lần thứ hai.

Sợ là thứ hạng siêu việt ban đầu cũng không được.

- Còn có cách nói này?

Sở Mặc ngẩn ra.

Giới Linh thản nhiên nói:

- Ta quyết định rồi!

Câu này của Giới Linh nói rất bình thản, nhưng lại tràn đầy bá khí mặc kệ ta là ai.

Sở Mặc ngơ ngác nhìn Giới Linh hồi lâu, sau đó mới lẩm bẩm một câu:

- Vừa nãy ai nói mình chỉ là một quản gia?

Giới Linh liếc nhìn, không để ý đến hắn nữa:

- Yên tâm hóa luyện Tam Muội Chân Hỏa của ngươi đi, thiếu niên!

Nói xong, trực tiếp thản nhiên tiêu sái đi.

Đợi sau khi Giới Linh rời khỏi, Sở Mặc mới nhớ đến mình vẫn chưa có bảo y giúp mình thông báo cho Linh Đan Đường một tiếng.

- Đúng rồi, y nói dùng tín bảng là được...

Sở Mặc lẩm bẩm trong miệng, mở tín bảng của mình ra.

Nhưng sau khi nhìn rất lâu, chỉ có thể nhuếch miệng từ bỏ dự định ban đầu.

Vì trên tín bảng, ngoại trừ những nhiệm vụ tuyên bố, chỉ có vùng giao lưu.

Muốn thông báo cho Linh Đan Đường, chỉ có thể ở trên vùng giao lưu gởi một tin nhắn công khai, nói cho Linh Đan Đường biết mình không thể giao hàng theo thời gian đã hẹn.

Nhưng như vậy không những chuyện này làm mọi người biết, hơn nữa bên phía Linh Đan Đường cũng phải tin mới được.

- Thôi đi, hay là đợi ta hoàn toàn luyện hóa Tam Muội Chân Hỏa rồi, sau đó chế luyện ra đan dược, đến lúc tặng cho bọn họ hãy giải thích.

Sở Mặc lẩm bẩm nói, sau đó chăm chăm nhìn ngọn lửa nhỏ, bắt đầu vận hành Ngự Hỏa Quyết.

Bụp!

Ngọn lửa nhỏ theo Sở Mặc vận hành Ngự Hỏa Quyết phát ra một tiếng vang nhẹ.

Sau đó, trái phải lấp lóe hai bên, liền trở lại bình thường.

Sở Mặc co rụt khóe miệng, trừng mắt:

- Mẫu nhỏ... vẫn rất khó thu phục phải không?

Tiếp tục vận hành Ngự Hỏa Quyết...

Thời gian tiếp theo, Sở Mặc liền ở giữa ngọn lửa nhỏ này bắt đầu trận chiến giằng co rất lâu...

...

Huyễn Thần Giới, thiên tầng.

Một đại thế giới vô biên vô cương, tiên khí lượn lờ thần sơn miên man.

Trên một đỉnh núi của tòa đại sơn trong đó, có một người thanh niên mặc áo bào đang ngồi xếp bằng.

Người thanh niên này có mái tóc dài màu vàng kim, buông xuống trước trán, chắn nữa con mắt, làn da trắng nõn giống như bạch ngọc.

Dung diện này cho dù là mỹ nữ nhìn thấy cũng che mặt mà đi vì cảm thấy không bằng.

Nếu Sở Mặc ở đây, nhất định chỉ cần liếc nhìn thì nhận ra thiếu niên này chính là Kim Ô Đại Đế.

Nhưng, vị Kim Ô Đại Đế trước mặt, và vị thiếu niên...

Kim Ô Đại Đế Đại Thừa Kỳ trong nhân tầng, có sự khác biệt rất lớn.

Trên hình dáng gần như nhìn không ra biến hóa gì, trên mặt y không để lại dấu vết gì của năm tháng.

Nhưng một thân tràng khí này lại có khác biệt rất lớn

Nếu nói người thiếu niên Đại Thừa Kỳ năm đó chính là một lưỡi kiếm, toàn thân trên dưới đều tản ra khí tức vô cùng sắc bén.

Nhưng Kim Ô Đại Đế bây giờ chính là một ngọn núi, cao to, dày nặng, hơn nữa không thể di động!

Y chậm rãi mở mắt ra, trong con ngươi dường như có ngân hà lưu chuyển.

Trên khuôn mặt đủ làm bất nữ nhân nào thất thần, bỗng nhiên lộ ra tiếu ý nhàn nhạt.

Nhẹ giọng nói:

- Ta ngược lại quên chuyện này rồi.

Một tên Minh Tâm Cảnh, thì làm sao có thể chiếm vị trí đầu tiên chiến lực tối cường bảng?

- Cũng thế, nếu còn có người có thể chiến thắng ta trong chiến đấu hư ảnh nhân tầng, cho y thêm một phần thưởng nữa thì thế nào?

Giữa lúc nói chuyện, trên người y lại lần nữa phát ra một đóm lửa nhỏ.

Nhưng thoạt nhìn, so với đám lửa trước phải kém mấy phần.

Kim Ô Đại Đế cong tay búng một cái, ngọn lửa nhỏ này nhất thời không có rơi vào trong hư không, mà biến mất không thấy.

- Tuy kém một chút, nhưng dù sao cũng là Tam Muội Chân Hỏa.

Kim Ô Đại Đế thản nhiên nói, lại nhắm nghiền đôi mắt.

Một luồng khí tràng vô hình, trong nháy mắt tản ra từ trong cơ thể y.

Sau đó, cơ thể y từ từ mờ nhạt, dần dần biến mất trong Huyễn Thần Giới.

Tới cảnh giới của y , gần như đã không cần ở lại chỗ này nữa.

Nếu có thể thành công bước ra một bước này.

Vậy y cũng không vào chỗ này.

Nếu miễn cưỡng vào, sẽ làm thế giới này rung động kịch liệt, thậm chí sụp nổ.

Vừa nãy đến, nhưng là vì để tiếp thu luồng thần hồn của mình, đồng thời cũng phải làm rõ, là ai công kích y.

- Lâm Bạch...

Sở Mặc... thú vị, hy vọng có một ngày có thể gặp được ngươi.

Tiếng thì thầm của Kim Ô Đại Đế văng vẳng giữa thiên địa không một bóng người.

....

5 ngày sau, Sở Mặc thấy ngọn lửa nhỏ vẫn cứ mặc hắn, vẻ mặt không biết làm sao.

5 ngày này, hắn không ngừng tu luyện Ngự Hỏa Quyết, cũng không ngừng thử nghiệm câu thông với Tam Muội Chân Hỏa.

Nhưng ngọn lửa này, dường như có linh tính rất cao, hoàn toàn không để ý đến triệu tập của Sơ Mặc.

Cho dù là Ngự Hỏa Quyết do Sở Mặc vận hành làm nó có chút do dự, nhưng cuối cùng vẫn là thờ ơ.

Sở Mặc dùng thời gian 5 ngày cũng làm rõ ngọn lửa có linh tính này là chán ghét mình quá yếu.

Nếu bây giờ hắn có cảnh giới Đại Thừa Kỳ, thời gian 5 ngày cho dù là không thể hoàn toàn thu phục Tam Muội Chân Hỏa, cũng thu phục được 8-9 phần.

Khốn nạn, nhưng một ngọn lửa cư nhiên cũng kén chọn.

Đồng thời, Sở Mặc dùng thời gian 5 ngày này, cũng làm rõ một chuyện, cái gọi là Ngự Hỏa Quyết kỳ thật nghiêm khắc mà nói có lẽ là một loại công pháp luyện hỏa.

Cũng không phải hoàn toàn luyện hóa lửa, làm nó quy thuận mình, mà làm làm ngọn lửa này có thể trở nên mạnh hơn!

Nói cách khác, những Luyện Đan Sư cường đại này, bọn họ có thể khống chế những ngọn lưa thần kỳ đó.

Nguyên nhân căn bản là vì thuật không chế lửa của bọn họ rất mạnh, có thể làm những ngọn lửa có linh tính này không ngừng trở nên cường đại.

Chính vì vậy những ngọn lửa này mới chịu quy thuận bọn họ, theo bọn họ.

Mà tới chỗ Sở Mặc, Ngự Hỏa Quyết tất nhiên là không có vấn đề gì.

Tam Muội Chân Hỏa này cũng tỏ ra thích Ngự Hỏa Quyết.

-----o0o-----

Chương 480 : Sở Mặc luyện đan

Chương 480 : Sở Mặc luyện đan

Nhưng cảnh giới của Sở Mặc... lại quá nhỏ bé.

Một tiểu hòa thượng tụng kinh vừa mới vào chùa tu hành, so với một cao tăng đắc đạo tụng kinh, khác biệt ở giữa tuyệt không phải lớn bình thường.

Bởi vậy sau khi Sở Mặc làm rõ chuyện này cũng không vội.

Dứt khoát viết ra Ngự Hỏa Quyết, trực tiếp ném vào trong Thương Khung Thần Giám.

Sau khi tiêu hao lượng lớn năng lượng, một phần Ngự Hỏa Quyết toàn tân ra đời.

Thời gian Sở Mặc tu luyện Ngự Hỏa Quyết cũng không mấy ngày.

Phần nguyên bản bỏ qua thì cũng bỏ qua rồi.

Sau khi Ngự Hỏa Quyết toàn tân ra lò, hắn trực tiếp tu luyện Ngự Hỏa Quyết toàn tân.

Lần này Sở Mặc cũng không cố ý dẫn dụ Tam Muội Chân Hỏa.

Hắn định sau khi làm quen với Ngự Hỏa Quyết toàn tân trước rồi hãy nói.

Nhưng làm hắn không ngờ là, hắn vừa vận hành Ngự Hỏa Quyết toàn tân thì, bên này Tam Muội Chân Hỏa vốn vô cùng kiêu ngạo hoàn toàn không để ý đến hắn bỗng nhiên cháy lên kịch liệt.

Ngọn lửa nhấp nhô trên ngón tay trong nháy mắt biến thành cao hơn ba trượng!

Lửa màu u lam, bốc cháy trong không gian tối đen như mực, phát ra khí tức vô cùng thần bí quỷ dị, cùng với Sở Mặc ngồi ở đó, càng trở nên vô cùng mờ mịt.

Cảnh tượng này vô cùng kinh người!

Nhưng Sở Mặc cũng không có bị ảnh hưởng gì, vẫn nhắm chặt đôi mắt, lặng im vận hành Ngự Hỏa Quyết toàn tân.

Mãi đến sau khi Ngự Hỏa Quyết toàn tân vận hành được một đại thiên chu, Sở Mặc mới ngừng lại.

Còn rất nhiều chỗ Sở Mặc vẫn chưa làm rõ, phải từ từ lĩnh ngộ.

Ngự Hỏa Quyết toàn tân, so với Ngự Hỏa Quyết nguyên bản... có khác biệt rất lớn!

Không nói khoa trương, Ngự Hỏa Quyết bây giờ mới là Ngự Hỏa Quyết hoàn mỹ chân chính!

Năng lực thần kỳ của Thương Khung Thần Giám này thật làm người ta thán phục.

Ngự Hỏa Quyết bây giờ đã được hoàn mỹ.

Vậy, thu phục Tam Muội Chân Hỏa có lẽ cũng chỉ là vấn đề thời gian.

Sở Mặc không tin Tam Muội Chân Hỏa lại thờ ơ với thuật chế lửa hoàn mỹ như vậy.

Hắn chậm rãi mở mắt ra, cảnh tượng trước mặt nhất thời làm hắn sợ thoát tim.

Chỉ là trước sau trái phải hắn... toàn bộ bị ngọn lửa màu lam cao hơn ba trượng bao vây.

Ngọn lửa đó cháy rất cao, giống như đang khiêu vũ.

Nếu từ trên cao nhìn xuống, cả ngọn lửa màu lam giống như hóa thành một vương miện màu lam, bao vây Sở Mặc bên trong.

- Đây là tình hình gì?

Sở Mặc chôn sâu tâm tình, để nghiên cứu Ngự Hỏa Quyết toàn tân, không hề để tâm bên ngoài xảy ra chuyện gì

Nhưng dù sao chỗ này là địa bàn của Giới Linh.

Gã thần bí này sẽ không để hắn có nguy hiểm gì.

Thời gian chung đụng tuy không lâu, nhưng Sở Mặc có thể cảm nhận được, tình cảm Giới Linh đối với mình rất không bình thường.

Có lẽ... thật có quan hệ với phụ mẫu hắn.

Thấy Sở Mặc mở mắt ra, ngọn lửa màu lam vèo một cái, lại độ hóa trên ngón tay.

Sau đó phập phồng trước mặt Sở Mặc, giống như một đứa trẻ bướng bỉnh.

Không biết có phải ảo giác của Sở Mặc không, Tam Muội Chân Hỏa này... tựa hồ còn mang mấy phần ý nịnh hót.

Sở Mặc trừng to mắt, không hiểu xảy ra chuyện gì.

Mãi đến Tam Muội Chân Hỏa không ngừng nhảy múa trước mặt hắn, cuối cùng tựa hồ cảm thấy phiền chán, dứt khoát trực tiếp nhảy vào trong đan điền của Sở Mặc...

Điều này làm Sợ Mặc sợ không ít.

Lời của Giới Linh vẫn còn văng vẳng bên tai!

Tam Muội Chân Hỏa này, ngay cả lão đại đế chủ cũng có thể bị thiêu chết.

Chút cảnh giới này của mình thì sẽ biến thành tro trong nháy mắt.

Ngay cả linh hồn cũng bị thiêu thành tro không?

Nhưng kỳ lạ là, sau khi Tam Muội Chân Hỏa nhập vào cơ thể.

Sở Mặc cũng không có chút cảm giác khó chịu gì.

Ngược lại, hắn có thể cảm nhận được sức mạnh trong đan điền của mình tựa hồ trở nên càng thêm tinh thuần!

Nó đang giúp ta luyện hóa sức mạnh trong đan điền!

Trời ơi!

Trong lòng Sở Mặc không kìm được điên cuồng hét lên.

Lực lượng trong đan điền của hắn chính là thông qua Thiên Ý Ngã Ý hấp thụ.

So với lực lượng của người cùng cảnh giới tinh thuần gấp trăm lần!

Nhưng trước mặt Tam Muội Chân Hỏa, còn có không gian tăng cao.

Điều này làm Sở Mặc mừng rỡ không thôi.

Đồng thời, càng làm hắn kinh hỉ thậm chí có chút không hiểu tại sao, Tam Muội Chân Hỏa vừa nãy còn hờ hững không quan tâm đến mình, không ngờ lại bị mình thu phục như vậy?

Nghĩ ra hình như... thật là đúng như vậy!

Sau đó Sở Mặc muốn thử xem, liền lấy Hỗn Độn Hồng Lô.

Không ngờ, còn chưa đợi Sở Mặc có động tác gì, bên này Tam Muội Chân Hỏa liền "vèo" một cái xông ra khỏi đan điền của hắn, trực tiếp vọt vào phía dưới Hỗn Độn Hồng Lô.

Sau khi dùng ngọn lửa bao vây xung quanh Hỗn Độn Hồng Lô, giống như nhìn thấy vật thích nhất, trực tiếp ôm lấy...

Tuy cả quá trình này đều không có âm thanh gì, nhưng trong lòng Sở Mặc chính là có loại cảm giác này.

Khóe miệng Sở Mặc khẽ nhuếch lên, sau đó lấy ra 1/10 dược liệu mà Phùng Xuân Đế Chủ chuẩn bị cho mình, trực tiếp đổ vào trong Hỗn Độn Hồng Lô.

Nếu có Luyện Đan Sư nhìn thấy hành động của Sở Mặc, sợ là trực tiếp đánh chết hắn.

Luyện đan là một nghề cẩn thận nghiêm túc, thậm chí có một số đan sư trước khi luyện đan còn phải tắm rửa dâng hương... làm gì có tùy tiện đổ vào trong?

Nhưng Sở Mặc không phải Luyện Đan Sư, cũng không có cảm ngộ chi tiết tỉ mỉ đó.

Sau khi đổ những đan dược dó vào trong Hỗn Độn Hồng Lô, liền bắt đầu vận hành phương thức luyện đan trong đầu.

Trong Hỗn Độn Hồng Lô, những dược liệu bị lộn xộn đổ vào trong, theo đó Sở Mặc vận hành phương thức luyện đan, trong nháy mắt xuất hiện phân loại rõ ràng, mỗi loại chiếm một vị trí trong Hỗn Độn Hồng Lô.

Tiếp theo, Sở Mặc bắt đầu thử vận hành Ngự Hỏa Quyết, khống chế Tam Muội Chân Hỏa...

Nói lời thật lòng, Sở Mặc thật là dùng thái độ muốn thử.

Trời biết Tam Muội Chân Hỏa này có phải thật bị mình thu phục rồi không?

Vì bất luận là theo cách nói của Giới Linh hay là theo một số cách nói trên tín bảng, thu phục một ngọn lửa đều không có dễ dàng như vậy.

Người mấy tháng có thể thu phục một ngọn lửa cấp cao, đã là rất hùng mạnh, rất có thiên phú rồi!

Hơn nữa tự thân còn phải dùng thuộc tính thân hòa với lửa mới được.

Đổi là người bình thường, muốn thu phục một ngọn lửa cấp cao, không có thời gian mấy năm, căn bản cũng đừng mơ.

Thậm chí có một số ngọn lửa cấp đỉnh cho dù là bạn dùng thuật chế lửa thu phục nó một ngàn năm... nó cũng sẽ không liếc nhìn bạn!

Vì những người dùng thuật chế lửa và thi triển lửa đó, đối với ngọn lửa cấp đỉnh mà nói, căn bản không có bất kỳ sức hấp dẫn gì!

Tam Muội Chân Hỏa đã xem là một loại ngọn lửa cấp đỉnh.

-----o0o-----

Chương 481 : Bội thu. (1)

Chương 481 : Bội thu. (1)

Tuy nói Tam Muội Chân Hỏa trong tay Sở Mặc cũng không hoàn chỉnh, nhưng nếu là thật hoàn toàn thu phục nó, không ngừng bồi dưỡng, thì sẽ có một ngày nó sẽ trở thành Tam Muội Chân Hỏa hoàn chỉnh.

Thậm chí... nếu thuật chế lửa của Sở Mặc đủ mạnh lại có thể tìm được ngọn lửa cho nó lớn mạnh.

Như vậy, Tam Muội Chân Hỏa không hoàn chỉnh này, sau này chưa chắc không thể siêu việt hơn Tam Muội Chân Hỏa nguyên bản... trở thành ngọn lửa mạnh hơn

Giữa trời đất này Ngũ Hành Nguyên Tố mang chút linh tính giống như Tam Muội Chân Hỏa... cũng không nhiều.

Kết quả làm Sở Mặc vô cùng vui mừng, sau khi hắn thúc ép Ngự Hỏa Quyết, bên này Tam Muội Chân Hỏa lập tức hừng hực bốc cháy...

Sở Mặc lập tức nhuếch khóe môi lên, vui mừng ra mặt.

Cảnh tượng này, nếu để những Luyện Đan Sư khác nhìn thấy, mười có tám chính người sẽ bị làm cho tức chết.

Ở đâu có luyện đan như vậy?

Ai dám luyện đan như vậy?

Luyện Đan Sư Sở Mặc này là hạng lưu manh, Tam Muội Chân Hỏa không hoàn chỉnh cũng là hàng loại 2

Nếu là lò luyện đan bình thường, một ngọn lửa hừng hực như nó trực tiếp cháy thành tro rồi.

Còn luyện đan gì!

Tất cả là ỷ vào Hỗn Độn Hồng Lô là một thần khí chân chính.

Dưới chế luyện mơ hồ, tự hành điều chỉnh chế luyện nhiệt độ Thiên Nguyên Đan có thể chịu, bắt đầu chế luyện.

Nói cho cùng vẫn là chính Hỗn Độn Hồng Lô đang luyện đan.

Sở Mặc ở bên cạnh và Tam Muội Chân Hỏa phía dưới lò luyện đan, thuần túy là hai vật trở ngại.

Sở Mặc không ngừng vận hành Ngự Hỏa Quyết mới, trong quá trình vận hành không ngừng sâu sắc lãnh ngộ.

Nhóm lửa... cũng có kỹ thuật

Nếu không tin, bạn bảo một người trước giờ chưa từng nhóm lửa ra so sánh với một người phụ nữ lớn tuổi nông thôn quanh năm sống quanh bếp lửa... ai nhóm lửa tốt hơn?

Cho nên Sở Mặc là người xưa nay chưa từng nhóm lửa, chỉ có thể thông qua không ngừng học hỏi, để làm mình không ngừng đạt được tiến bộ và nâng cao.

Sẽ có một ngày, khi hắn hoàn toàn hiểu rõ Ngự Hỏa Quyết, nhìn lại mình quá trình lô đan dược đầu tiên mình tự tay chế luyện ra... nhất định sẽ đỏ mặt.

Sau thời gian 1 nén nhang, lô đan dược này chế luyện thành công!

Bay ra 13 viên Thiên Nguyên Dan hoàn mỹ.

Phía bên kia, Tam Muội chân hỏa vẫn còn đang hào hứng cháy rừng rực bên dưới lò luyện đan...

Cho dù là kẻ ngoài nghề như Sở Mặc cũng cảm thấy có chút không ổn, liếc mắt mắng:

- Đã luyện xong đan rồi, ngươi còn cứ cháy lì ở đấy làm gì?

Dường như Tam Muội chân hỏa cũng cảm thấy có chút thái quá, ngọn lửa đang hào hứng cháy bùng bùng bỗng dưng trở nên ỉu xìu xìu, ngượng nghịu nhảy trở lại trong đan điền của Sở Mặc.Thật bất ngờ, trong đan điền của Sở Mặc lại hoàn toàn không thể tìm thấy tung tích nó đâu, tuy thấy kỳ lạ nhưng cũng chẳng buồn để ý tới nữa.

Bởi vì thoạt nhìn, ngọn lửa nhỏ này hình như đã thật sự bị hắn thu phục được.

Tuy rằng đến hắn cũng không rõ lắm mọi chuyện đã diễn ra như thế nào.

Lúc này, Sở Mặc thu mười ba viên Thiên nguyên đan chất lượng hoàn hảo lại, đồng thời trong lòng cũng cảm thấy hơi kỳ lạ.

- Lúc ấy khi Đế Chủ Phùng Xuân cho ta số lượng dược liệu đủ để luyện chế một trăm viên Thiên nguyên đan chất lượng hoàn hảo có nói, khi luyện xong chỉ cần cho y ba mươi viên là được rồi.

- Như vậy, với y mà nói, dùng lượng dược liệu để luyện chế một trăm viên Thiên nguyên đan mà thu lại được ba mươi viên... thì Linh Đan Đường đã có lời rồi, hơn nữa còn là lời to...

Sở Mặc lẩm bẩm, trong khoảng thời gian này, quả thực hắn rất chăm chỉ nghiên cứu các kiến thức được đăng trên bảng tin.

Với người khác mà nói, những kiến thức ấy có cũng được mà không cũng chẳng sao, nhưng với Sở Mặc mà nói thì lại có giá trị vô cùng to lớn.

Mới liếc qua, Đế Chủ Phùng Xuân có vẻ như ra tay rất hào phóng,cho Sở Mặc số lượng dược liệu của những một trăm viên Thiên Nguyên Đan, tuy nhiên trên thực tế, việc luyện ra Thiên Nguyên Đan mặc dù không phải việc gì khó đối với các luyện đan sư, nhưng để luyện ra được đan dược chất lượng hoàn hảo, với tỷ lệ ba phần mười... thì phải là việc mà cấp bậc tông sư mới có thể làm được rồi!

Cho nên, những dược liệu mà Phùng Xuân cho Sở Mặc, chẳng khác nào đào cho hắn một cái hố... chẳng qua hố này không quá sâu mà thôi.

Nguyên nhân chủ yếu vẫn là muốn dò la xem kẻ đứng sau lưng Sở Mặc rốt cuộc ở đẳng cấp nào!Lại nói, chỉ cần trong thời gian như đã giao hẹn, Sở Mặc có thể nộp ra được hơn hai mươi viên Thiên Nguyên Đan chất lượng hoàn hảo thôi, Đế Chủ Phùng Xuân cũng sẽ trộm mừng rồi.

Hơn nữa, từ nay về sau cam đoan sẽ vô cùng khách khí, cung kính đối với hắn – vị luyện đan sư khách mời của Linh Đan Đường này.

Đương nhiên, người ta khách khí cung kính cũng không phải hướng về phía hắn.

Mà là vị sư phụ không hề tồn tại...

đang đứng sau lưng hắn kìa.

Chính bởi nghĩ đến những điều này, nên Sở Mặc cũng chỉ định giaođủ cho Đế Chủ Phùng Xuân ba mươi viên Thiên Nguyên Đan thôi, số còn lại hắn cũng sẽ không đem bán, mà là cất đi đề phòng tình huống bất ngờ xảy ra.

Càng không nghĩ tới chính là niềm vui bất ngờ mà Hỗn Độn Hồng Lô tạo ra cho hắn, hình như hơi lớn!

Vừa rồi hắn chỉ lấy ra phần dược liệu vừa đủ để luyện chế mười viên đan dược, thế nhưng kết quả lại thu được tới mười ba viên!

- Vậy chẳng phải, với Hỗn Độn Hồng Lô, số dược liệu này có thể luyện ra...

ít nhất một trăm ba mươi viên sao?

Sở Mặc lúc này cũng đã biết qua loa đại khái giá cả của Thiên Nguyên Đan không khỏi hít sâu một hơi.

Bởi vì chỉ cần hắn tiếp tục duy trì mối làm ăn này với Linh Đan Đường, như vậy...

Chẳng mấy chốc, tài sản của hắn sẽ nhanh chóng tăng lên con số khổng lồ!

Vốn hắn còn có chút lo lắng thân phận Lâm Bạch này của mình bị bại lộ, khiến họ Thượng Quan tìm tới trả thù, nhưng cứ cái đà này.

Chỉ cần không bao lâu nữa, cho dù thân phận Lâm Bạch của hắn bị bại lộ thì cũng chẳng phải sợ sự trả thù của nhà Thượng Quan nữa!Cho dù không cần Linh Đan Đường phải ra tay, chính hắn... cũng có đầy đủ năng lực để tự bảo vệ bản thân!

Phù!

Sở Mặc thở dài một hơi, thoáng liếc qua Hỗn Độn Hồng Lô vẫn đang lơ lửng chỗ đó.

Cho đến giờ, lần đầu tiên Sở Mặc mới phát hiện ra những món thần khí trong tay hắn có ý nghĩa to lớn đến nhường nào.

Sau đó, Sở Mặc lại tự cổ vũ mình một phen, tiếp tục hăng hái luyệnchế hết luôn một mạch tất cả số Thiên Nguyên Đan còn lại.

Hơn nữa, tùy theo sự gia tăng độ thuần thục khi sử dụng Ngự Hỏa Quyết, khả năng khống chế Tam Muội chân hỏa của hắn cũng dần trở nên xuôi chèo mát mái hơn, thậm chí có mấy lần còn luyện chế ra được những mười bốn, mười năm viên Thiên Nguyên Đan chất lượng hoàn hảo!

-----o0o-----

Chương 482 : Bội thu. (2)

Chương 482 : Bội thu. (2)

Cuối cùng, sau khi thống kê lại một chút, số dược liệu mà Đế Chủ Phùng Xuân tính toán có thể luyện ra được một trăm viên Thiên Nguyên Đan, vậy mà vào tay Sở Mặc lại luyện được những một trăm ba mươi tám viên!Kết quả này khiến Sở Mặc vui mừng không ngớt.

Cuối cùng, hắn cố kiềm chế, bắt buộc bản thân mình phải bình tĩnh lại.

Thu Tam Muội chân hỏa hãy còn đang trong cơn hưng phấn về đan điền, sau đó, Sở Mặc bắt đầu khoanh chân ngồi ngẫm nghĩ.

- Phía Linh Đan Đường, nếu ta giao đủ cho họ ba mươi viên thì hẳn đã hoàn toàn có thể đáp ứng được yêu cầu của bọn họ...

Không, thậm chí còn có chút vượt mức!- Nhưng, Đế Chủ Phùng Xuân muốn ba mươi viên, mà ta chỉ mang nộp đúng ba mươi viên thì hình như chưa đủ lòng thành.

Trong con ngươi của Sở Mặc thoáng qua chút suy tư, sau cùng, cắn răng hạ quyết tâm, lẩm bẩm nói:

- Nhà Thượng Quan là một nỗi phiền toái, nhưng không lớn, với năng lực của ta thì cũng đủ để giải quyết rồi; nhưng phiền toái của Tiểu Vũ... phỏng chừng còn lớn hơn!

Xem ra, nếu chỉ là một vị Đế Chủ bình thường thì không thể nào ép nàng đến mức như vậy được, có thể một ngày nào đó, ta sẽ phải chống đối trực diện với người đó.

Khi ấy, nếu Linh Đan Đường có thể đứng về phía ta, thì phần thắng của ta... sẽ lớn hơn rất nhiều.

- Cho nên, muốn khiến Linh Đan Đường thực sự bị lay động, thì chỉ ba mươi viên... còn lâu mới đủ!

Sở Mặc hơi nheo mắt lại, trong con ngươi lộ ra ánh sáng kiên định.

...

Tới ngày như đã giao hẹn, từ rất sớm, Đế Chủ Phùng Xuân đã đi tới Linh Đan Đường ở nhân tầng trong Huyễn Thần Giới.

Như lời giới linh đã nói, có một số người luôn tìm được cách để tự do đi lại giữa ba tầng thiên địa nhân của Huyễn Thần Giới.Ví dụ như Đế Chủ Phùng Xuân.

Đương nhiên, nguyên nhân chính khiến Đế Chủ Phùng Xuân có thể đi lại tự do như vậy chủ yếu là dựa vào thân phận của y.

Quan hệ giữa Linh Đan Đường và Huyễn Thần Giới là thứ quan hệ hợp tác, do đó, trong tay Phùng Xuân có một loại lệnh bài như giấy thông hành đảm bảo cho y có thể qua lại giữa ba tầng thiên địa và nhân.

Khỏi phải nói nhiều, đây đương nhiên là do giới linh tạo ra.

Lúc này, Đế Chủ Phùng Xuân không phải đến một mình, mà còn cómột cô gái trẻ tuổi kiều diễm đi cùng với y.

Thoáng nhìn, cô gái này chừng hai mươi tuổi, da dẻ nõn nà, lông mày đen mềm mại, có một đôi mắt phượng, toát ra xung quanh một khí chất thanh thuần.

- Cửu thúc, ngươi nói người đó rốt cuộc có đáng tin hay không?

Ngươi thế mà lại đi cho hắn phần dược liệu để luyện chế một trăm viên Thiên Nguyên Đan...

Nếu chẳng may hắn chuồn mất, chẳng phải chúng ta sẽ bị tổn thất khá lớn rồi sao?

Giọng nói của cô gái cũng vô cùng êm tai, như những hạt trai rơi lách cách trên khay ngọc vậy.Phùng Xuân nhìn thoáng qua người thiếu nữ này với ánh mắt chiều chuộng, cười nói:

- Nha đầu, chỉ là phần dược liệu của một trăm viên Thiên Nguyên Đan phẩm chất hoàn hảo mà thôi, tổn thất bao nhiêu đâu cơ chứ?

- Trời ạ...

Cửu thúc, ngà là Đế Chủ thì chả vậy!

Với ngài mà nói thì đương nhiên chẳng thấm tháp vào đâu, nhưng với người khác thì đây là số của cải đủ để có thể phản bội gia tộc đấy ạ!

Cô gái trợn ngược mắt liếc Phùng Xuân một cái, sau đó lẩm bẩm nói:

- Đợi chốc nữa người đó không tới, để rồi xem ngài biết giấu mặt đi đằng nào...- Ha ha ha ha, nha đầu... thế có muốn làm một ván cá cược hay không?

Đế Chủ Phùng Xuân cười to sang sảng, nhìn cô gái này nói:

- Nếu hắn không đến, thúc thúc mất cho ngươi một thứ, nếu hắn đến, ngươi phải đáp ứng một yêu cầu của thúc thúc!

Cô gái xinh đẹp trừng đôi phượng, nhìn Đế Chủ Phùng Xuân:

- Ngài dám chắc như vậy sao?

- Ngươi cứ nói cược hay không cái đã?

Đế Chủ Phùng Xuân thản nhiên cười nói.

- Hừ, ta biết ngay mà, ngài vẫn chưa từ bỏ ý định, muốn gả ta đi!

Cô gái xinh đẹp bĩu môi:

- Còn lâu ta mới bị ngài lừa!

- Khụ khụ

Khuôn mặt già nua của Đế Chủ Phùng Xuân đỏ lên, nói:

- Không phải vì cửu thúc muốn tốt cho ngươi hay sao, có lần nào ta không giới thiệu cho ngươi toàn thiên tài cao nhất đâu.

- Thôi đi, cái tên lần trước ngài giới thiệu cho ta, bảo là nhân tài của nhà Thượng Quan, tên là gì ấy nhỉ, để ta nhớ lại xem, à Thượng Quan Nam, có ra gì đâu

Cô gái bĩu môi, không thèm nể nang chút nào nói:

- Vốn chính là một tên rác rưởi đội lốt người mà, hừ, đến ta còn nhìn thấu được bản chất của y, thế mà ngài lại bị lừa cho chẳng hay biếtgì.

- ...

Đế Chủ Phùng Xuân ngoéo ngoéo khóe miệng, nói:

- Lần đó là một người bạn cũ trong nhà Thượng Quan giới thiệu cho ta, ta hơi ngại từ chối

- Ngại từ chối liền đẩy ta ra chắn sao, hừ

Cô gái lườm nguýt, nhưng bộ dáng đó không có vẻ gì là tức giận, sau đó nói:

- Còn lần trước nữa, cái tên gì gì con nhà Gia Cát, lại càng chẳng ra làm sao, ta không phản đối để người đàn ông có bản lĩnh thực sự đượctam thê tứ thiếp, nhưng mà cái loại người không có chút nhân phẩm tốt đẹp nào như gã đó, bên ngoài quần là áo lượt lễ độ nhã nhặn, nhưng sau lưng thì còn rác rưởi hơn cả Thượng Quan Nam, ngài biết y đã gây ra những chuyện gì không, nếu như mà biết không khéo thậm chí đã muốn lột da y rồi ấy chứ.

Vẻ mặt Đế Chủ Phùng Xuân vô cùng bất đắc dĩ, cười khổ thở dài một hơi:

- Ai, nha đầu, ngươi cũng biết rõ, đương nhiên Linh Đan Đường của chúng ta cũng vô cùng hùng mạnh, có thể được coi như một thế lực lớn trên Thiên giới.

Nhưng nói cho cùng vẫn là lấy luyện đan làm căn bản, trong mắt những bậc cao nhân kia chẳng qua cũng chỉ là một đámlái buôn mà thôi.

- Ý của cửu thúc ngài ta hiểu, tuy rằng chúng ta cũng có gốc gác rất sâu xa, số lượng Đế Chủ tồn tại cũng không ít hơn các gia tộc lớn khác, nhưng dù sao chúng ta cũng chỉ thiên về luyện đan mà không giỏi về chiến đấu.

Cô gái thu lại vẻ bướng bỉnh, dùng giọng êm dịu nói:

- Một khi xảy ra giao tranh, chỉ sợ Linh Đan Đường chúng ta không phải là đối thủ của những gia tộc lớn này.

Đế Chủ Phùng Xuân gật gật đầu:

- Đúng vậy, tuy rằng khả năng Linh Đan Đường của chúng ta bịtấn công là không cao.

Dù sao, gia tộc nào mà chẳng muốn phát triển.

Đan dược là thứ không thể thiếu, nếu chỉ dựa vào lượng đan dược mà gia tộc tự cung tự cấp thì khó mà có đủ cho tất cả mọi người.

Mà về mặt đan dược, Linh Đan Đường chúng ta hoàn toàn có thể nhận vị trí thứ nhất.

Tuy nhiên, sau khi các vị gia chủ bắt đầu hướng tới tìm kiếm con đường chí tôn, thoạt nhìn có vẻ như không ảnh hưởng mấy đến Linh Đan Đường chúng ta, nhưng kỳ thực đã khó lòng tránh khỏi cục diện chậm rãi bị yếu đi.

-----o0o-----

Chương 483 : Năm mươi viên

Chương 483 : Năm mươi viên

Trên khuôn mặt của cô gái kia không có vẻ gì là bất ngờ, gật gật đầu:

- Đúng vậy, những việc này ta đều hiểu, Linh Đan Đường có chút nguy cơ không ai nối nghiệp.

- Cho nên, cửu thúc mới nghĩ tới việc tìm một ít viện binh mạnh mẽ, ít nhất có thể giúp cho tốc độ suy yếu của Linh Đan Đường chậm đi một chút.

Đế Chủ Phùng Xuân nói xong, thoáng nhìn cô gái, thở dài một hơi:

- Chỉ là nếu làm vậy thì thật có lỗi với ngươi.

- Cửu thúc đừng nói vậy.

Ngài làm đúng lắm, nhiều khi cũng là tại ta ngang bướng.

Cô gái cúi đầu, nhỏ giọng nói:

- Cứ không muốn để hôn nhân của mình trở thành một món hàng, lúc nào cũng mơ mộng có thể gặp được người khiến trái tim mình rung động.

- Ha ha, vậy ngươi có sai gì đâu, cô gái nào mà chẳng mộng mơ

Đế Chủ Phùng Xuân nhìn cô gái với ánh mắt trìu mến, sau đó, mập mà mập mờ nói:

- Thực ra, lần này ta mang ngươi đến đây là muốn để ngươi xem xem tên nhóc làm vụ giao dịch kia với ta thế nào.

- A

Trên khuôn mặt cô gái lộ vẻ giật mình, nhìn Đế Chủ Phùng Xuân với sự bất ngờ vô cùng.

Bộ dạng đó rất đáng yêu:

- Một người thiếu niên không rõ lai lịch, thực lực đến Trúc Cơ còn chưa đạt, cửu thúc để ta xem làm gì, ngài rốt cuộc đang nghĩ thế nào vậy?

- Khụ khụ

Khuôn mặt già nua của Đế Chủ Phùng Xuân đỏ lên, ho khan hai tiếng.

Sau đó nói:

- Mấy con cháu dòng dõi danh gia vọng tộc đó đều không khiến ngươi vừa mắt, này không phải là cửu thúc muốn thay đổi phong cách cho ngươi hay sao?

- Nhưng mà thay đổi này cũng hơi thái quá rồi

Cô gái không nhịn được lườm một cái, sau đó nói:

- Ngài cho ta đi xem mắt những con cháu danh gia vọng tộc đó ừ thì còn chấp nhận được, nhưng ngài đến cùng là nghĩ gì mới có thể để cho ta xem cái người đến lai lịch còn không biết, đã thế thực lực còn yếunhư vậy.

Đế Chủ Phùng Xuân lẩm bẩm nói:

- Thực ra tên nhóc này cũng khá là thú vị, ngươi không thấy, một thiếu niên ngay cả kỳ Trúc Cơ còn chưa đến lại có thể đặt chân tới nơi như Huyễn Thần Giới này, rất dễ khiến người ta nghi ngờ sao.

- Chẳng qua là vì huyết mạch hùng mạnh thôi.

Cô gái nhếch nhếch mép:

- Trước kia cũng không phải không có trường hợp này, hơn nữa, người kia còn chưa biết có đến đây hay không đấy.

- Nếu không đánh cuộc đi

Đế Chủ Phùng Xuân cười nói.

Cô gái không nhịn được trợn mắt tỏ vẻ chán nản:

- Lại tiếp nữa

- Xem ra là ngươi không dám

Phùng Xuân cười tủm tỉm dùng kế khích tướng.

- Cũng không phải là ta không dám nhé, chẳng qua, hiện nay ta thật đúng là có chút tò mò rồi, rốt cuộc là người thiếu niên như thế nào mà có thể khiến ngài chú ý tới vậy.Cô gái không nhịn được cười rộ lên:

- Thế này đi, ta cược với ngài, dù sao ta thích viên đá kia cũng không phải ngày một ngày hai rồi, nếu thiếu niên kia không đến, ngài liền mất tảng đá kia cho ta đi.

- Không được không được

Phùng Xuân lập tức từ chối, lắc đầu nói:

- Tảng đá đó là ta mang từ nơi thần bí ấy về, tuy còn chưa nghiên cứu được rõ ràng nhưng nhất định là một vật báu, ngươi đổi yêu cầu khác đi.

- Mỗi một tảng đá, ngài đừng lừa ta, ngài vốn không thể nghiêncứu được rõ ràng, ta thích nó, bởi vì màu sắc rực rỡ bên ngoài, hơn nữa ta còn đặc biệt cảm thấy nó rất có duyên với ta.

Cô gái nói:

- Nếu ngài không chịu thì thôi.

- Được, ta cá với ngươi

Đế Chủ Phùng Xuân do dự một hồi lâu, sau đó gật đầu thật mạnh, nói:

- Ta thấy, thiếu niên kia nhất định sẽ không lỡ hẹn với ta, nếu hôm nay hắn tới, chắc chắn là sẽ mang theo đủ hai mươi viên Thiên Nguyên Đan chất lượng hoàn hảo, người như vậy cũng coi như là một nhân tài chân chính rồi, ngươi cứ tiếp xúc nhiều với hắn một chút, cho dù chỉ làlàm bạn bè thì cũng tốt cho Linh Đan Đường chúng ta thôi.

Cô gái gật gật đầu, cười nói:

- Ta biết ngài là vì muốn tốt cho Linh Đan Đường rồi, ta còn hạch sách tảng đá đó của ngài, thật là ngại quá.

Đế Chủ Phùng Xuân cười thản nhiên:

- Tảng đá đó còn chưa phải là của ngươi đâu.

- Ta có niềm tin.

Cô gái cười đến vui vẻ vô cùng.Đúng lúc này, một tiếng thông báo từ bên ngoài truyền tới lập tức khiến khuôn mặt của cô gái ỉu như bánh đa chiều.

- Bẩm đại nhân, đan sư khách mời Lâm Bạch đã đến.

- Ha ha ha ha

Đế Chủ Phùng Xuân cười ha ha.

Cô gái giật giật môi, trợn mắt nói lẩm bẩm:

- Đúng là đáng ghét mà, làm cho ta mất toi một tảng đá đẹp hoàn hảo.Đế Chủ Phùng Xuân nói:

- Mời hắn vào

Sau khi Sở Mặc đi vào chợt cảm thấy bầu không khí trong phòng có chút kỳ quái.

Đứng bên cạnh Đế Chủ Phùng Xuân là một cô gái xinh đẹp tuyệt trần, đang dùng một ánh mắt không nói rõ ràng, dò xét hắn từ trên xuống dưới.

Hơn nữa, xem ra còn có chút soi mói, có chút khó chịu nhưng là không ghét bỏ.

- Ha ha, quả nhiên ngươi là người giữ chữ tínĐế Chủ Phùng Xuân thấy Sở Mặc thì mặt mày vui vẻ, cũng không giới thiệu cho Sở Mặc thân phận của cô gái kia, mà là hỏi thẳng vào vấn đề:

- Thế nào, luyện thành công bao nhiêu viên.

Khóe miệng Sở Mặc hơi nhếch nhếch.

Phùng Xuân lập tức cười nói:

- Không việc gì, không đủ ba mươi viên cũng không sao, thực ra tiêu chuẩn ba mươi viên quả thực là cũng hơi cao một chút.

Sở Mặc thoáng nhìn qua Đế Chủ Phùng Xuân, nói:

- Thực ra, đúng là không phải con số ba mươi.

Trong con ngươi của Phùng Xuân thoáng qua một chút thất vọng.

Mà cô gái bên cạnh lại lộ ra vẻ mặt như muốn nói quả nhiên là như vậy.

Sở Mặc nói:

- Luyện chế thành công năm mươi viên, hơn nữa còn...

- A- Sao có thể?

Hai tiếng hô liên tiếp vì kinh ngạc cắt đứt những lời Sở Mặc định nói.

Tuy Đế Chủ Phùng Xuân chỉ phát ra một tiếng "A?

" thôi, nhưng với một vị tiền bối ở cảnh giới Đế Chủ mà nói, có thể khiến y thốt lên một tiếng đầy sửng sốt như vậy thì cũng đã là một kỳ tích rồi!

Đừng thấy bộ dạng không hề kiểu cách của y như một bậc bề trên hiền từ trước mặt cô gái này mà lầm.

Đó chẳng qua vì cô gái ấy là người thân nhất của y mà thôi!Là cháu gái ruột thịt của Đế Chủ Phùng Xuân!

Thử đổi lại là người khác xem?

Trong số các bậc đức cao vọng trọng, Đế Chủ Phùng Xuân đã coi như một người rất ít khi tỏ vẻ tự cao tự đại rồi, nhưng nếu thật sự đến lúc cần thiết, chuyện có thể khiến y thay đổi sắc mặt thì cũng vẫn phải nói là xưa nay hiếm.

Cô gái bên cạnh Đế Chủ Phùng Xuân thì lại hoàn toàn bị bất ngờ, ngơ ngác nhìn Sở Mặc.Sở Mặc giật giật khóe miệng, trong lòng tự nhủ không biết có phải mình nói quá nhiều rồi hay chăng?

-----o0o-----

Chương 484 : Lưu Vân tiên tử

Chương 484 : Lưu Vân tiên tử

Ta chỉ muốn khiến bọn họ bị rung động một chút, làm cho bọn họ càng coi trọng mối quan hệ hợp tác này với ta mà thôi...

Tuy nhiên bây giờ xem ra, có vẻ hơi quá rồi.

Sở Mặc cũng không chịu ngẫm nghĩ kỹ càng, coi như là Luyện Đan Sư ở cấp bậc tông sư, thì với lượng dược liệu mà Đế Chủ Phùng Xuân cho cũng chỉ có thể luyện ra được tối đa là ba mươi viên Thiên Nguyên Đan chất lượng hoàn hảo mà thôi.

Vậy là còn phải ở vào trạng thái phong độ tốt nhất, phát huy được toàn bộ năng lực, mới có thể luyện tới con số ba mươi viên.Năm mươi viên... vậy thì phải là Luyện Đan Sư cảnh giới nào mới có thể đạt được cơ chứ?

Chỉ sợ cho dù với bản lĩnh của Đế Chủ Đan Thần năm đó...cũng chỉ đến vậy mà thôi?

- Sư phụ ta nói... những nguyên liệu này đều là do ngài cung cấp, luyện được bao nhiêu thì phải đưa ngài bấy nhiêu.

Sự phụ còn mắng ta là tham lam, sao dám đồng ý nếu nhiều hơn ba mươi viên thì số thừa lại là của ta chứ...

Sở Mặc có chút ấm ức lẩm bẩm nói:

- Chẳng qua ta cũng chỉ muốn có ít tiền lời thôi...Chẳng hiểu vì sao, cô gái bên cạnh Phùng Xuân nghe thấy những câu nói này của Sở Mặc, trong lòng đột nhiên dâng lên một chút chua xót, đồng thời cũng vô cùng cảm động.

Trong đầu tự vẽ nên một cảnh tượng.

Thiếu niên cảnh nhà nghèo khó, đi theo một vị Luyện Đan Sư thần bí năng lực cao thâm khó lường, sinh sống ở một xóm núi túng quẫn, hẻo lánh.

Thiếu niên muốn kiếm chút tiền lời để cuộc sống của sư phụ mình tốt hơn một chút.Nhưng sư phụ lại là một người có tự tôn có khí tiết, tuyệt đối không bao giờ tham chút lợi ích cỏn con nào của người khác!

Cho dù luyện chế ra năm mươi viên Thiên Nguyên Đan chất lượng hoàn hảo, cũng bắt đồ đệ nộp hết không thiếu viên nào...

Đế Chủ Phùng Xuân thì lại hoàn toàn bị chấn động.

Tuy trước đó y đã chắc chắn rằng sư phụ của thiếu niên này không phải một kẻ tầm thường rồi, để luyện chế ra đan dược đáp ứng được tiêu chuẩn chất lượng hoàn hảo thì chí ít cũng phải là cấp bậc tông sư.

Bởi vậy, liền trực tiếp đưa ra phần dược liệu để luyện một trăm viênThiên Nguyên Đan, là có ý muốn qua đó kiểm tra xem nhân cách của thiếu niên này, đồng thời thử một chút sư phụ của hắn là Luyện Đan Sư ở cấp bậc nào.

Cho dù Sở Mặc thật sự lặn mất không thấy tăm hơi, thì Đế Chủ Phùng Xuân cũng chỉ tổn thất một chút dược liệu mà thôi, tuy rằng có hơi xót ruột, nhưng cũng không phải không chịu được.

Nhưng một khi Sở Mặc xuất hiện, thì rất có thể, Đế Chủ Phùng Xuân sẽ gặt hái được một Luyện Đan Sư hùng mạnh!

Tầm quan trọng của việc có thêm một Luyện Đan Sư hùng mạnh,đối với tình trạng dần dần suy yếu hiện nay của Linh Đan Đường mà nói thì quả thực khỏi phải bàn cũng biết.

Chỉ có điều, đến nằm mơ Đế Chủ Phùng Xuân cũng không ngờ rằng mình sẽ có được thu hoạch lớn như vậy...

Năm mươi viên Thiên Nguyên Đan chất lượng hoàn hảo...

Đây là sự thật sao?

Đế Chủ Phùng Xuân hít sâu một hơi, nhìn Sở Mặc, chậm rãi nói:

- Đan dược đâu?

Có thể cho ta xem qua không?

Sở Mặc cười cười, trả lại chiếc nhẫn trữ vật cho Đế Chủ Phùng Xuân:

- Sư phụ ta nói, không được tùy tiện lấy đồ của người khác...

- Này...

Đế Chủ Phùng Xuân liếc qua đôi bàn tay trống trơn của Sở Mặc, trong lòng thoáng qua chút không nỡ, lắc đầu thở dài nói:

- Sư phụ ngươi là một người đáng kính, nhưng đây chỉ là một chiếc nhẫn trữ vật mà thôi.

Chẳng bõ bèn gì cả, coi như quà gặp mặt ta tặng cho ngươi đi, sau này về sư phụ ngươi có hỏi thì cứ nói là ta tặng.

Nếu không sau này mỗi lần ta đưa dược liệu cho ngươi cũng bất tiện lắm.Sở Mặc ngượng ngùng cười cười, vui vẻ ra mặt:

- Vậy cảm ơn tiền bối!

Đế Chủ Phùng Xuân xua tay, đầu tiên lấy ra mười lọ đan dược, tiện tay mở ra một lọ, mùi thuốc nồng nặc liền xộc ra xông vào mũi.

Nhanh chóng choán hết toàn bộ mật thất!

Cô gái bên cạnh Đế Chủ Phùng Xuân không kiềm nén nổi hít một hơi thật sâu, nói lẩm bẩm:

- Chất lượng hoàn hảo... quả thực là chất lượng hoàn hảo!Sở Mặc ở một bên nhỏ giọng kể:

- Sư phụ ta nói, chất lượng hoàn hảo thực ra cũng chưa là gì, đan dược chân chính thì mùi vị phải bị thu hết vào trong đan mới coi như là hơi chút thành công.

Đế Chủ Phùng Xuân cũng không nhịn được trợn ngược mắt, nhếch mép nói:

- Loại đan dược mà sư phụ ngươi nói là đan dược tiên cấp!

Loại hàng chất lượng tiên cấp mà trong mắt y cũng chỉ là hơi chút thành công...

Cô gái không kìm được nói chen ngang vào:

- Vậy trong mắt sư phụ ngươi đan dược thế nào mới được xem như là tốt nhất?

Sở Mặc nói:

- Sư phụ ta bảo rằng trong một viên đan dược phải chứa đựng đủ ngũ hành Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ...

Hít!

Cô gái khiếp sợ hít sâu một làn hơi lạnh.

Nói thất thanh:

- Đây là nằm mơ ấy chứ?

Cho tới tận khi Đế Chủ Phùng Xuân trừng mắt nàng một cái thì nàng mới hơi đỏ mặt xin lỗi Sở Mặc:

- Xin lỗi... tại ta cảm thấy, khó tin quá mà thôi...

Sở Mặc cười cười nói:

- Không sao, không trách ngươi được, lúc ta nghe thấy sư phụ nói mấy câu này còn phản ứng quá đáng hơn ngươi nhiều...

Cảm tình tốt của cô gái đối với Sở Mặc lập tức tăng vọt.Đế Chủ Phùng Xuân ở bên cạnh cười khổ nói:

- Hai đứa trẻ các ngươi làm sao mà hiểu được những ấp ủ hoài bão của một Luyện Đan Sư chân chính chứ?

Sở Mặc và cô gái đều không nhịn được trợn trắng mắt, Sở Mặc thầm nghĩ: Ấp ủ hoài bão cái quái gì, ta trước giờ cũng đâu phải một Luyện Đan Sư, Hỗn Độn Hồng Lô mới là Luyện Đan Sư...

Những lọ đan dược còn lại Đế Chủ Phùng Xuân vốn cũng không đi kiểm tra lại nữa, trong lòng rất rõ ràng, lúc này... y đã thành công thực sự, nhặt được vàng rồi!Sư phụ của thiếu niên này nếu đã yên tâm để hắn đi làm việc thì hiển nhiên cũng là một kẻ đam mê luyện đan.

Muốn tìm được người như vậy quả thực quá mức khó khăn.

Cho nên, việc Đế Chủ Phùng Xuân còn phải làm lúc này cũng chỉ còn có một: Đó là làm sao để lôi kéo thiếu niên tên Lâm Bạch này hoàn toàn ở lại Linh Đan Đường!

Trong lòng thầm nghĩ, Đế Chủ Phùng Xuân quét mắt về phía cô gái đang đứng đó.

Vừa lúc này, ánh mắt của cô gái kia cũng đưa qua, trong con ngươi còn chất chứa vài dòng suy nghĩ phức tạp.Phùng Xuân ho khẽ hai tiếng, nhìn Sở Mặc nói:

- Quên mất chưa giới thiệu cho ngươi, đây là... cháu gái ta, Lưu Vân, nhiều người đều gọi nó là Lưu Vân tiên tử, hẳn là lớn hơn ngươi mấy tuổi, ngươi cứ gọi nó là tỷ tỷ đi...

Đúng là Sở Mặc chưa từng nghe đến đại danh của Lưu Vân tiên tử, nhưng nói đi cũng phải nói lại, trong Huyễn Thần Giới này còn nhiều người hắn chưa nghe tên lắm.

-----o0o-----

Chương 485 : Thần Tiểu Vũ

Chương 485 : Thần Tiểu Vũ

Ngoại trừ những cái tên trên bảng xếp hạng còn để lại cho hắn chút ít ấn tượng ra, thì còn lại hắn đều chưa từng nghe tới.Cho nên cũng không lấy làm lạ lùng gì, chắp tay hướng về phía Lưu Vân nói:

- Lâm Bạch ra mắt Lưu Vân tiên tử.

Tuy Phùng Xuân bảo hắn gọi nàng là tỷ tỷ, nhưng hắn cũng chẳng dám gọi lung tung, nhỡ may người ta không thích, vậy hắn sẽ mất mặt thế nào chứ.

Lưu Vân nhìn Sở Mặc cười khẽ:

- Về sau mọi người đều là bạn bè của nhau, ngươi gọi ta là Lưu Vân cũng được, hoặc cũng có thể gọi ta là Lưu Vân tỷ.

- Vậy, ta gọi ngươi là Lưu Vân tỷ đi.

Sở Mặc cười vui vẻ vô cùng.

. . .

Lúc này, kỳ thực Sở Mặc cũng không nghĩ gì nhiều, cho dù biết rõ thân phận cô gái này hẳn là không đơn giản, nhưng hắn cũng không để ý cho lắm.

Bởi hắn tin, chỉ với năm mươi viên Thiên Nguyên Đan chất lượng hoàn hảo này, cũng đã đủ để hắn đổi lấy sự coi trọng của Linh Đan Đường rồi!

Lúc này Phùng Xuân lấy luôn một túi tiền từ trong người ra, đưa cho Sở Mặc nói:

- Số thiên tinh thạch ở bên trong là tiền công cho lần luyện chế đandược này, lúc trước đã nói chỉ cần ba mươi viên, nếu nay ngươi đã lấy ra những năm mươi viên, sòng phẳng như vậy, phía ta đây đương nhiên cũng không thể để ngươi phải chịu thiệt thòi rồi.

Sở Mặc nhận lấy, vừa mở ra xem liền không khỏi giật mình sửng sốt, lẩm bẩm nói:

- Chỗ này quá nhiều rồi...

Ta không thể nhận được!

Túi tiền này cũng là một chiếc túi trữ đồ, số thiên tinh thạch bên trong viên nào viên nấy ẩn chứa một ánh sáng tinh túy, đều là cực phẩm.

Hơn nữa, trong túi này, có tới chừng hơn một ngàn viên thiên tinh thạch!Cho dù Thiên Nguyên Đan chất lượng hoàn hảo có quý báu tới mức độ nào đi chăng nữa, thì năm mươi viên Thiên Nguyên Đan này của Sở Mặc, cùng lắm cũng chỉ trị giá năm trăm viên thiên tinh thạch cực phẩm mà thôi, dù thế nào đi nữa cũng không thể đáng giá những hơn một ngàn viên thiên tinh thạch như vậy được.

- Sao, chê ít ư?

Đế Chủ Phùng Xuân giả bộ tức giận, nhìn Sở Mặc nói:

- Cảnh giới của ngươi yếu quá, chỗ thiên tinh thạch này hẳn cũng đủ cho ngươi tu luyện tới cảnh giới rất cao rồi, hơn nữa, về sau ngươi cũng sẽ còn được nhiều hơn mà!Nói xong, Đế Chủ Phùng Xuân nói với Lưu Vân:

- Được rồi, ta còn có việc, phải đi trước, ngươi với Lâm Bạch cứ đi dạo lòng vòng trong Huyễn Thần thành đi.

Sau đó, lại nói với Sở Mặc:

- Lần luyện chế đan dược tiếp theo, ta sẽ giao trực tiếp cho chưởng quầy Linh Đan Đường ở đây, kể cả những dược liệu khác, ngươi cứ tới thẳng đây lấy là được rồi!

Đế Chủ Phùng Xuân nói xong nháy mắt với Lưu Vân, sau đó thoắt cái biến mất.Xuất hiện một Luyện Đan Sư, có thể tăng tỷ suất thành công của việc luyện ra đan dược chất lượng hoàn hảo lên tới năm mươi phần trăm lợi hại như vậy...

Cho dù ở Linh Đan Đường thì đây cũng là một việc lớn đáng để quan tâm chú trọng nhất rồi.

Những gia chủ kia tuy rằng đều mê mẩn với việc truy tìm con đường chí tôn.

Nhưng việc lớn thế này...

Bọn họ cuối cùng cũng phải ra mặt, tỏ thái độ một chút chứ!

Trong phòng chỉ còn lại Lưu Vân và Sở Mặc, bầu không khí giữa hai người đột nhiên trở nên có chút lúng túng ngại ngần.Tuy rằng vừa rồi đã chào hỏi lẫn nhau, cũng tính là quen biết, nhưng chung quy lại thì vẫn là hai người lạ mặt mới gặp lần đầu.

Hơn nữa, Sở Mặc còn loáng thoáng cảm thấy, hình như Đế Chủ Phùng Xuân đang cố đẩy hai người xích lại gần nhau.

Vì thế, Sở Mặc ngẩng đầu, thoáng nhìn Lưu Vân, nói:

- Vậy, Lưu Vân tỷ nhất định là còn nhiều việc bận rộn phải không?

Ta cũng phải về báo cáo với sư phụ, hay là chúng ta...

Lưu Vân vốn cũng hơi bực vì cửu thúc ném một mình nàng lại chỗ này, nhưng sau khi nghe xong những gì Sở Mặc nói, lập tức liền lắc đầu:

- Ta?

Ta không có việc gì cần làm cả.

Không phải cửu thúc vừa nói để ta mang ngươi đi dạo một vòng Huyễn Thần thành hay sao?

Đi thôi, ta dẫn ngươi đi ăn thứ ngon!

Nếu Sở Mặc mà biểu lộ ra bộ dạng vừa thấy nàng liền nhỏ rãi ngây ngẩn như đám con cháu nhà quyền quý kia, chỉ sợ Lưu Vân đã sớm cho hắn ăn một cái tát rồi.

Nhưng là hiện tại, vì Sở Mặc để lộ vẻ hơi chống cự, thành ra lại khiến cho Lưu Vân nảy sinh ra chút hứng thú, cũng không đợi Sở Mặc từ chối liền nhanh chân ra ngoài trước.Đám trưởng quầy và tiểu nhị của Linh Đan Đường vừa thấy Lưu Vân, thì đến thở cũng không dám thở mạnh.

Toàn bộ cúi đầu, cung kính tiễn hai người ra ngoài.

- Hình như bọn họ rất sợ ngươi.

Đi trên đường của Huyễn Thần thành, Sở Mặc thuận miệng nói.

- Bọn họ không sợ ta, mà là sợ thân phận của ta.

Lưu Vân thoáng nhìn Sở Mặc, thản nhiên nói:

- Ta là con gái út của đại chưởng quỹ Linh Đan Đường, cha ta lại là anh em máu mủ ruột già với cửu thúc đấy!- Hóa ra là tiểu công chúa của Linh Đan Đường, thất lễ, thất lễ!

Sở Mặc hành lễ với Lưu Vân bằng bộ mặt vô cùng thành thật.

Lưu Vân cười khúc khích:

- Thôi đi, đừng có cho là ta không biết chút ý đồ cỏn con đó của ngươi, có phải ngươi đang ước gì ta khẩn trương cách ngươi thật xa, để ngươi có thể về nhà luôn rồi hiếu kính sư phụ hay không?

Vẻ mặt Sở Mặc lập tức liền lộ vẻ xấu hổ khi bị người ta bắt thóp.

Lưu Vân mỉm cười vỗ vỗ vai Sở Mặc, nói:

- Được rồi, cũng không phải có mỗi dịp này, bây giờ ngươi chínhlà một đại phú ông rồi đó nha!

Sau này cuộc sống của ngươi sẽ trở nên tốt hơn!

Nhưng hôm nay cứ để tỷ tỷ ta mời ngươi!

Đi!

Sở Mặc và Lưu Vân đều không chú ý tới, trong góc đường cách đó không xa, có một vị công tử mặc áo gấm đang nhìn bộ dạng thân thiết của hai người với cặp mắt tóe lửa vô cùng hiểm ác.

- Công tử Gia Cát, có muốn đi dạy dỗ thằng ranh không biết trời cao đất dày kia hay không, thật là nghé con mới sinh không sợ hổ, ai cũng dám lân la lại gần!

Một người trẻ tuổi dung nhan dễ nhìn nhưng nét mặt lại hết sức dữ tợn lạnh lùng nói.Công tử mặc áo gấm hít sâu một hơi, nói:

- Trước khi chưa tra xét rõ ràng được lai lịch của tiểu tử kia thì đừng có mà hành động thiếu suy nghĩ, ở đây là Huyễn Thần Thành đấy!

- Mẹ nó, nếu đây mà đang là Thiên giới thì bây giờ ta đã lôi thằng ranh đó ra để ngũ mã phanh thây rồi!

Gã thanh niên khuôn mặt tràn ngập một vẻ âm u lạnh lẽo nói.

Trong con ngươi của tên công tử mặc áo gấm lóe lên một vài tia sáng, hít sâu một hơi, sau đó cười lạnh nói:

- Thoạt nhìn thì Linh Đan Đường có vẻ là một thế lực hùng mạnh, nhưng trên thực tế sự thất bại đã bắt đầu manh nha rồi!

Chờ đến khi talôi kéo được hết đám Luyện Đan Sư cấp tông sư của nhà bọn chúng, đến lúc đó, ta rất muốn xem xem, vẻ mặt của Lưu Vân tiên tử ngươi... khi nhìn thấy Gia Cát Xương Bình ta sẽ là như thế nào!

-----o0o-----

Chương 486 : Tát ngươi thì đã sao nào? (1)

Chương 486 : Tát ngươi thì đã sao nào? (1)

Công tử áo gấm, Gia Cát Xương Bình, được mệnh danh là thần Tiểu Vũ, tu sĩ kỳ Phi Thăng, xếp hạng thứ năm trên bảng lực chiến mạnh nhất trong nhân tầng!

Tại Thiên giới, nhà Gia Cát cũng hoàn toàn xứng với vị trí của một danh gia vọng tộc, thiên tài lớp lớp, xuất hiện rất nhiều bậc tông sư vang danh bốn bể...

Thậm chí, nghe nói vào thời đại rất lâu trước kia, còn có một vị tên là Gia Cát Minh, đã bước vào đại đạo bằng lĩnh vực thần cơdiệu toán...

đăng lên vị trí Chí Tôn!

Tuy nhiên, việc rốt cuộc Gia Cát Minh có thực sự đạt tới cảnh giới Chí Tôn hay không, thì vẫn còn là một đề tài tranh luận gay gắt trong Thiên giới.

Người nhà Gia Cát thì đương nhiên cho rằng vị tổ tiên đó nhà mình đã đạt tới cảnh giới Chí Tôn rồi, và còn để lại vài món pháp khí chí tôn nữa...

Đây chính là bảo vật có thể sánh ngang với thần khí!

Cũng nhờ mấy món pháp khí chí tôn này, nhà Gia Cát mới khăng khăng một mực rằng, nhất định Gia Cát Minh đã đến được cảnh giới ChíTôn.

Tuy nhiên, những người giữ quan điểm ngược lại thì bắt đầu hoài nghi, cũng chính là do mấy món pháp khí này.

Nguyên nhân bởi vì, trong mấy món pháp khí chí tôn đó, không có lấy một món là liên quan đến lĩnh vực thần cơ diệu toán...

Bởi vậy, những người này liền nghi ngờ rằng, mấy món pháp khí chí tôn kia, chẳng qua là do Gia Cát Minh lấy được nhờ cơ duyên ở một nơi nào đó mà thôi.

Nhưng bất kể là đứng ở góc độ nào, thì vẫn có một quan điểm làthống nhất: ở Thiên giới, nhà Gia Cát là một tộc lớn chân chính, không có bất cứ kẻ nào dám khinh thường.

Thân là con cháu họ Gia Cát, đương nhiên với việc nhà mình có thể đã từng xuất hiện một vị Chí Tôn khiến Gia Cát Xương Bình cũng cảm thấy kiêu ngạo tự hào vô cùng, hơn nữa, năng khiếu bẩm sinh của y rất khá, trong đám người trẻ tuổi trên Thiên giới cũng có tiếng vang không nhỏ.

Lúc trước khi Đế Chủ Phùng Xuân nói muốn giới thiệu cháu gái của mình cho y, Gia Cát Xương Bình cũng không phải mặn mà gì cho cam, tuy rằng địa vị của Linh Đan Đường trên Thiên giới cũng không hề kémcạnh so với nhà Gia Cát của y, bản thân Gia Cát Xương Bình cũng chẳng phải con trưởng giữ địa vị cao nhất trong gia tộc, càng không có quyền thừa kế.

Nhưng những thứ này đều không thể ngăn nổi lòng kiêu ngạo của Gia Cát Xương Bình y!

Những cô gái tầm thường sao có thể khiến y vừa mắt đây?

Nhưng đến khi tận mắt nhìn thấy Lưu Vân, tim của Gia Cát Xương Bình lại đập liên hồi, lập tức thích Lưu Vân.

Nhưng nào ngờ, cô gái xinh đẹp tuyệt trần, thông minh sắc sảo kia, lại chẳng giữ chút thể diện nào cho y, trách móc y một trận ngay trướcmặt mọi người rồi phẩy tay bỏ đi...

Điều này đã châm ngòi cơn giận trong lòng Gia Cát Xương Bình, đồng thời y quyết định, chắc chắn phải theo đuổi được Lưu Vân, rồi sau đó sẽ khiến nàng phải ngày ngày sống trong hối hận! ——

Nể mặt Linh Đan Đường, ta sẽ không vứt bỏ ngươi, nhưng nếu là muốn có được sự cưng chiều... thì ngươi phải van xin ta!

Quỳ xuống mà van xin ta!

Hầu hạ gia khiến gia vu thì gia sẽ cố mà thưởng cho ngươi một nụ cười, còn nếu không vui thì gia sẽ một cú đá bay ngươi!

Bản chất bên trong Gia Cát Xương Bình là một kẻ vô cùng sĩ diện, lúc trước khi bị Lưu Vân mắng mỏ ngay trước mặt mọi người, y đã cảm thấy mất mặt không thể nào chịu nổi, bởi vậy lập tức liền hận Lưu Vân,thậm chí còn giận cá chém thớt hận luôn cả Đế Chủ Phùng Xuân.

Thề nhất định sẽ báo thù.

Lần này, mắt thấy Lưu Vân sóng vai bên một người con trai lạ mặt khác, đã thế bộ dạng lại còn vô cùng thân thiết, trong lòng y sao nhịn nổi cơn tức này chứ?

- Nếu đây không phải là Huyễn Thần Thành, ta tuyệt đối sẽ không tha cho hắn đâu!

Gia Cát Xương Bình nói trong oán hận.

- Gia Cát công tử, cho dù là ở trong Huyễn Thần Thành, chúng ta cũng có thể dạy cho hắn một bài học đấy.

Tên thanh niên khuôn mặt u ám lạnh lẽo kia nói.

- Hả?

Ở đây không được đánh nhau mà.

Gia Cát Xương Bình có chút uất nghẹn, y rất ghét cái quy tắc này của Huyễn Thần Giới.

Ai mạnh hơn kẻ đó cầm đầu, dựa vào đâu mà không được đánh nhau kia chứ?

Cũng thật là quá đáng mà!

- Đúng là không thể đánh nhau.Gã thanh niên khuôn mặt âm u cười lạnh nói:

- Nhưng mà... chúng ta có thể khiến hắn chủ động ra tay mà!

Hai mắt Gia Cát Xương Bình lập tức sáng lên, vỗ vỗ vai tên thanh niên này:

- Ha ha ha, ngươi khá lắm!

Ý kiến không tệ!

Đi, chúng ta đi uống rượu nào!

Gã trẻ tuổi dễ nhìn kia cũng cười rộ lên:

- Đi, chúng ta đi uống rượu!

Hôm nay nhất định phải đòi lại món nợ này cho công tử!Mấy người khác tất cả đều treo bộ mặt cười đểu, dường như đã hình dung ra được dáng vẻ kinh ngạc khi phải chịu thiệt của đối thủ rồi, hi hi ha ha đi theo đám người Gia Cát Xương Bình đến quán rượu mà Sở Mặc vừa bước vào trong.

... . . .

Trong phòng, Sở Mặc và Lưu Vân đang trò chuyện với nhau rất vui vẻ.

Mặc dù Sở Mặc chưa hiểu nhiều gì về Lưu Vân, nhưng Lưu Vân lại tỏ ra vô cùng hào phóng tự nhiên, hơn nữa còn rất biết cách chăm sócngười khác.

Mỗi món ăn được bày lên bàn, Lưu Vân đều cười tủm tỉm giải thích cho Sở Mặc nguồn gốc của từng món một, kể cả những hàm nghĩa và văn hóa ẩn chứa bên trong, sau đó tiện tay gắp cho Sở Mặc.

Biểu hiện vô cùng nhiệt tình thoải mái.

Không hề khiến cho Sở Mặc cảm thấy chút tự ti khó chịu hay phản cảm nào.

Hơn nữa, Lưu Vân dường như còn không muốn dò la về lai lịch cụ thể của Sở Mặc chút nào, chỉ đơn giản là trò chuyện với Sở Mặc về những chuyện thú vị xảy ra trong Huyễn Thần Giới mà thôi.Sau khi Sở Mặc nói về tu vi thấp kém của mình, Lưu Vân cười an ủi:

- Thật ra thực lực mạnh yếu cũng không nói lên được điều gì, hơn nữa, đâu ai quy định cảnh giới cao hơn thì thực lực mạnh hơn kia chứ.

Ngươi nếu đã có một vị sư phụ hùng mạnh như vậy, thì thành tựu của ngươi trong tương lai cũng tuyệt đối là không lường trước được.

Sở Mặc gật gật đầu:

- Vậy cảm ơn những lời tốt lành của Lưu Vân tỷ rồi.

Lưu Vân cười tủm tỉm thoáng nhìn Sở Mặc:

- Lúc đó nếu đã trở nên mạnh mẽ rồi, thì chỠcó quên tỷ tỷ là aiđấy nhé!

Sở Mặc cười nói:

- Làm sao có thể...

Lúc này, cánh cửa của gian phòng riêng mà hai người đặt đột ngột bị đẩy ra.

Cầm đầu tiến vào là một thanh niên dung mạo âm u lạnh lẽo, vừa vặn bắt gặp cảnh tượng hai người đang vui vẻ trò chuyện với nhau thì sắc mặt càng trở nên khó coi hơn.

- Ôi, nói chuyện vui thật đó!

Một công tử mặc áo gấm đi ngay sát, từ phía sau tiến tới, dùng đôiánh mắt lạnh như băng nhìn chòng chọc vào Sở Mặc.

-----o0o-----

Chương 487 : Tát ngươi thì đã sao nào? (2)

Chương 487 : Tát ngươi thì đã sao nào? (2)

- Các ngươi là ai?

Sở Mặc thấy sắc mặt Lưu Vân trở nên có chút nặng nề liền khẽ cau mày, nhìn về phía mấy người vừa bước vào:

- Ta không quen các ngươi.

Công tử áo gấm không thèm để ý đến Sở Mặc.

Mà nhìn về phía Lưu Vân với vẻ mặt mỉa mai nói:

- Ta còn cho rằng ngươi đã cấu kết được với vị thanh niên giỏi giang tuổi trẻ tài cao nào, hóa ra lại là một tên rác rưởi thậm chí còn chưa đạt đến Trúc Cơ.

Tiểu công chúa của Linh Đan Đường đã trở nênbụng đói ăn quàng như vậy từ khi nào rồi hả?

Ha ha...

Đúng là thú vị!

- Ngươi cút ra ngoài cho ta!

Sắc mặt Lưu Vân băng giá như mùa đông, lạnh lùng nói:

- Chủ quán... các ngươi làm ăn thế này đấy hả?

Chó hoang mèo hoang gì cũng để cho vào?

Sở Mặc không nhịn được cười thầm trong bụng, vừa rồi cô gái này còn cười cười nói nói duyên dáng khéo hiểu lòng người, chăm sóc hắn chu đáo, ngoảnh đi ngoảnh lại thế mà đã trở thành một nàng sư tử cái nhe nanh giận dữ rồi.Tính tình như vậy đúng là dễ khiến người khác yêu mến.

Rõ là ai vừa mắt ta thì làm gì cũng tốt, còn đã khiến ta chướng mắt thì đều chỉ là lũ chó hoang mèo hoang mà thôi!

Chưởng quầy mới đến sau vừa nhìn Lưu Vân rồi lại nhìn sang đám người Gia Cát Xương Bình, vẻ mặt trở nên vô cùng khó xử.

Không có nguyên nhân gì khác.

Y quả thực không dám đắc tội với bất cứ bên nào cả.

Chỉ đành cười trừ nói:

- Mọi người có gì từ từ nói chuyện, từ từ nói chuyện...

Lưu Vân liếc mắt, xua tay chặn lại nói:

- Ngươi lui ra đi...

Chưởng quầy như được đặc xá miễn tội chết vậy, chuồn thẳng một mạch biến mất.

Dù sao gã cũng cho rằng, đám người kia có mâu thuẫn lớn đến cỡ nào thì cũng không dám đánh nhau ở nơi này, quy tắc của Huyễn Thần Thành... cũng không phải chỉ để trang trí thôi đâu!Gia Cát Xương Bình lạnh lùng nhìn Lưu Vân, sau đó nói:

- Sao, động chạm đến nhân tình của ngươi ngươi liền khó chịu rồi hả?

Lưu Vân đang định nói gì, Sở Mặc lại cười chặn tay nàng.

Thân hình Lưu Vân khẽ run lên, thoáng nhìn qua Sở Mặc, nhưng cũng không rút tay về.

Gia Cát Xương Bình thấy thế sắc mặt càng thêm khó coi.

Bọn họ tới nơi này vốn là muốn khích bác cho Sở Mặc và Lưu Vânphải ra tay, nhưng hiện tại bọn họ lại có chút ngứa tay muốn đánh một trận rồi.

Sở Mặc thoáng nhìn qua Gia Cát Xương Bình, cười với vẻ khinh thường:

- Sao chứ, thua bởi một kẻ thậm chí còn chưa Trúc Cơ như ta, cảm thấy rất không cam tâm chứ gì?

Nhưng mà... ngươi phải chấp nhận sự thật đi thôi, người trẻ tuổi à, hiện giờ nàng đã là người của ta!

Ngươi còn có thể làm gì được đây?

Sở Mặc hóa thành Lâm Bạch, bộ dáng vẫn là một thiếu niên không đến hai mươi tuổi, lúc này lại dùng giọng điệu ta đây rất lõi đời để nóichuyện, khiến ngay cả Lưu Vân đang ngồi đối diện với hắn cũng cảm thấy bộ mặt đó rất đáng cho ăn đòn, càng đừng nói tới đám người Gia Cát Xương Bình bên kia.

- Nhãi ranh, ngươi muốn chết thật rồi!

Gia Cát Xương Bình thấy khuôn mặt Lưu Vân tuy ửng đỏ nhưng không hề phản bác, liền giận đến sôi người, trong con ngươi thoáng qua một tia sát khí.

Một người trẻ tuổi khuôn mặt dễ nhìn lập tức tiến lên một bước, đến trước mặt Sở Mặc, lạnh lùng cười nói:

- Ngươi sao?

Một tên yếu ớt không bằng rác rưởi ư?

Sở Mặc nhe răng cười:

- Thế thì ngươi nhào lên mà đánh ta này?

- Ngươi...

Người trẻ tuổi khuôn mặt dễ nhìn kia không ngờ tới việc Sở Mặc không những không bị mắc mưu, ngược lại còn châm chọc bọn y không ngớt.

- Ơ kìa, sao?

Không dám ư?

Sở Mặc liền đứng dậy, trong mấy tháng ở Huyễn Thần Giới này, vóc dáng của Sở Mặc phát triển rất nhanh chóng, đứng thẳng người lên thì còn cao hơn gã trẻ tuổi nửa cái đầu.Gã trẻ tuổi nhìn Sở Mặc bằng vẻ mặt lạnh lùng nham hiểm, giễu cợt nói:

- Ngươi dám không?

Rác rưởi!

Có gan thì ra khỏi thành...

- Ra khỏi thành cái con mẹ ngươi!

Sở Mặc quát lớn, giơ tay lên tát một phát thẳng cánh vào mặt gã trẻ tuổi.

- Đừng!

Lưu Vân sợ tới mức hồn xiêu phách tán, trong lòng thầm than hỏng rồi!Quy tắc của Huyễn Thần Giới cũng không phải chỉ dùng để trang trí!

Lâm Bạch ra tay trong này nhất định sẽ bị quy tắc của Huyễn Thần Giới trừng phạt, rồi nếu bị trục xuất khỏi Huyễn Thần Giới, lúc đó... bọn họ biết đi đâu tìm hắn bây giờ?

Linh Đan Đường cũng chỉ vừa mới tạo được mối quan hệ với một vị Luyện Đan Sư cấp bậc truyền kỳ khó lường, không thể cứ như vậy mà công toi được.

Đúng vậy, trong mắt của Lưu Vân, Luyện Đan Sư có thể tăng xác suất thành công của đan dược hoàn hảo lên tới năm mươi phần trăm thìcảnh giới thậm chí đã cao hơn Đế Chủ Đan Thần, đạt tới cấp bậc xưa nay chưa từng có rồi!

Người trẻ tuổi kia nếu muốn né tránh cái tát này của Sở Mặc thì quả thực dễ như ăn cháo, dựa vào tu vi ở kỳ Đại Thừa như y, thì sao có thể để một thiếu niên thậm chí còn chưa Trúc Cơ chạm vào được?

Nhưng mà, y vốn dĩ cũng không định tránh!

Thậm chí, y còn chủ động giơ mặt ra hứng cái tát của Sở Mặc, sợ Sở Mặc bị Lưu Vân ngăn lại, không đánh được y!Phần thể xác của kỳ Đại Thừa vững chãi khó lòng tưởng tượng, đừng nói là làm y bị đau đớn, cái tát này của Sở Mặc thậm chí còn chưa đủ để gãi ngứa cho y nữa là.

Cho nên, gã trẻ tuổi dễ nhìn kia liền bỏ qua sự phòng thủ toàn thân...

Chịu một cái tát là có thể đá được thằng ranh này ra khỏi Huyễn Thần Giới, đạt được một món nợ ân tình của công tử nhà Gia Cát, quả thực là lãi đến không thể lãi hơn!

Lưu Vân không ngờ thiếu niên vừa rồi còn bình tĩnh vô cùng đột ngột lại trở nên kích động đến vậy, trong cơn gấp gáp, đã không ngănkịp rồi.

Chỉ có thể trơ mắt nhìn cái tát này của Sở Mặc mạnh mẽ quất thẳng vào khuôn mặt của tên trẻ tuổi đó.

Bốp~!

Một tiếng vang giòn giã vô cùng.

Trực tiếp khiến những người có mặt kinh ngạc đến ngây ngẩn cả ra.

- Ngươi dám đánh ta ư?

Gã trẻ tuổi nói, trên mặt lộ ra nụ cười mừng rỡ như điên:

- Ngươi có gan thì đánh nữa đi?

Bốp ~!

Lại một tiếng tát tai vang lên.

- Thật là chưa từng gặp loại người nào ti tiện như ngươi!

Ngay cảloại yêu cầu này cũng dám nói ra miệng, vậy thì ta chiều ngươi!

Sở Mặc nói xong, hai tay luân phiên tát liên tiếp gã trẻ tuổi mười mấy cái tát.

Mà vừa rồi gã trẻ tuổi kia còn sợ cái tát mình trúng quá nhẹ, chưa đủ tiêu chuẩn để Huyễn Thần Giới trục xuất người, liền chủ động bỏ qua phòng thủ toàn thân.

Kết quả là bị Sở Mặc tát cho mười mấy cái, khuôn mặt của y liền đỏ bừng cả lên.

-----o0o-----

Chương 488 : Thiêu chết

Chương 488 : Thiêu chết

Những chuyện kiểu như bị người khác tát vào mặt thế này, nghĩ đếncũng chẳng có gì, nhưng tới lúc thực sự phải chịu đựng... thì mùi vị quả là không dễ xơi như trong tưởng tượng.

Loại cảm giác lòng tự tôn của mình bị chà đạp... như một con kiến hôi, quả thực rất tệ.

- Đủ rồi!

Trong con ngươi của gã trẻ tuổi lóe lên sự độc ác, cắn răng nhìn Sở Mặc nói:

- Đánh xong chưa?

- Ô, thật kỳ lạ, vừa nãy không phải chính ngươi giơ mặt ra, bảo tatát ngươi hay sao?

Sở Mặc giương bộ mặt tò mò lên nhìn gã trẻ tuổi ưa nhìn kia hỏi.

- Ngươi...

Gã trẻ tuổi nghẹn họng, sau đó cả giận nói:

- Vì sao sự trừng phạt của Huyễn Thần Giới còn chưa giáng xuống?

Chẳng lẽ đánh nhau trong thành là được phép ư?

Nếu đã vậy, có phải là ta sẽ được phép giết chết tên rác rưởi này ngay hay không?

Ầm!

Một hơi thở mạnh mẽ khủng khiếp đột nhiên giáng xuống gianphòng, khiến mọi ngươi đang có mặt lập tức bị cứng đơ toàn thân không thể nào nhúc nhích nổi, kể cả Lưu Vân.

Gương mặt bị tát cho đỏ rần rần của gã trẻ tuổi kia không hề hoảng hốt ngược lại lại tỏ ra vui mừng khôn xiết, cười ha ha nói:

- Nhãi ranh, cút ra khỏi Huyễn Thần Giới đi, sau này vĩnh viễn đừng hòng tới được đây!

Phía bên kia, trên mặt bọn người của công tử áo gấm Gia Cát Xương Bình và gã trẻ tuổi mặt mày lạnh lẽo cũng đều lộ vẻ tươi cười.

Còn Lưu Vân thì lại là vẻ mặt tự trách và lo sợ không yên, tuyệtvọng cắn môi, sau đó mắt rưng rưng hét lớn:

- Không phải như vậy!

Giới linh đại nhân.

Là bọn họ chủ động gây hấn trước!

Gian phòng này là của chúng ta!

Dựa vào đâu mà bọn họ dám xông vào?

- Phi, tiện nhân!

Lại còn dám cãi lý với giới linh đại nhân à, gian phòng của các ngươi?

Ha ha ha, thế mà ngươi cũng nghĩ ra cho được!

Gã trẻ tuổi ưa nhìn cười lạnh nói:

- Tạm biệt tình nhân của ngươi đi thôi!

À, không phải tạm biệt... mà là vĩnh biệt!

Tạm biệt hẹn không gặp lại...

Ha ha!

Trên mặt của Gia Cát Xương Bình cũng lộ ra nụ cười lạnh lùng, nói:

- Đúng vậy, giới linh đại nhân rất công bằng!

Tuyệt đối sẽ không để người tốt chịu oan ức, nhưng cũng không buông tha bất cứ kẻ nào phạm lỗi đâu!

Đúng lúc này, Sở Mặc khẽ cử động tay chân, sau đó, chậm rãi ung dung đi đến trước mặt gã trẻ tuổi có bộ mặt ưa nhìn, đầu ngón tay toát ra một ngọn lửa màu lam nhảy nhót, thì thầm nói:

- Không biết mùi vị bị lửa thiêu sống là thế nào nhỉ?

- Ngươi... vì sao ngươi còn có thể cử động được?

Không thể nào!

Gã trẻ tuổi ưa nhìn phản ứng như gặp phải ma, gào lên hoảng hốt.Công tử áo gấm Gia Cát Xương Bình và những kẻ còn lại cũng sợ đến ngay đơ cán cuốc, bọn họ đến nằm mơ cũng không ngờ, kẻ yếu đuối không bằng rác rưởi trong mắt bọn họ này, vẫn có thể cử động thoải mái tự nhiên dưới sự áp chế của quy tắc Huyễn Thần Giới!

- Ngọn lửa này của ta, gọi là Lam Hồn Hỏa, tên thế nào vật thế nấy, có thể thiêu cháy cả linh hồn con người... nhưng từ lúc lấy được tới tay, còn chưa từng được nếm thử mùi vị giết người.

Sở Mặc nhìn gã trẻ tuổi bằng ánh mắt lạnh căm căm:

- Lát nữa nhớ nói cho ta hay, mùi vị bị thiêu sống như thế nào nhé?

Không biết có đốt được cả linh hồn của ngươi hay không đây?

Đương nhiên không thể để lộ ra lai lịch thật sự của Tam Muội Chân Hỏa rồi, may mà trên đời này không phải chỉ có mỗi mình Tam Muội Chân Hỏa là mang màu lam.

Phía bên kia, Lưu Vân cũng bị làm cho kinh ngạc sợ hãi tới đứng im một chỗ, ánh mắt lộ ra vẻ bất ngờ, quả thực không thể tin những gì mình đang nhìn thấy là sự thật.

- Ngươi... ngươi không thể giết ta được!

Ngươi sẽ phải chịu trừng phạt đấy!

Trong con ngươi gã trẻ tuổi lộ ra vẻ sợ hãi khôn cùng.

Tuy rằng chết ở Huyễn Thần Giới cũng không phải là chết thật.

Nhưng từ nhỏ tới lớn ynào đã bao giờ phải nếm trải mùi vị của sự tử vong.

Bởi vậy, kể cả khi đã biết rằng mình sẽ không chết thật, nhưng vào giờ phút phải đối mặt với tử vong thế này, y vẫn có cảm giác hồn xiêu phách tán, tuyệt vọng và sợ hãi tột độ, thậm chí còn quên luôn cả việc mình chết đi ở Huyễn Thần Giới thì vẫn có thể sống lại.

- Có mỗi chút can đảm đó thôi sao, sắp sợ tới mức tè ra quần rồi hả?

Sở Mặc khinh thường liếc qua gã trẻ tuổi, lại đi về về công tử áo gấm Gia Cát Xương Bình.

- Ngươi... ngươi muốn làm gì?

Gia Cát Xương Bìnhdùng vẻ mặt kinh hoảng nhìn Sở Mặc.

Không phải y sợ chết!

Mà là y không hiểu vì sao còn có người vẫn cử động đi đứng bình thường được dưới sự áp chế từ quy tắc của Huyễn Thần Giới!

Hơn nữa, còn là một kẻ phạm lỗi hẳn là phải bị quy tắc xử lý!

Đừng nói tới chủ động hay bị động gây hấn, những năm gần đây, số người trúng kiểu âm mưu thế này mà bị trục xuất ra khỏi Huyễn Thần Giới quả thực là nhiều không đếm xuể.Lúc trước tuy bọn người Gia Cát Xương Bình y chưa từng làm thế, nhưng cũng không có nghĩa là chưa bao giờ nghe nói tới.

Những kẻ chủ động đi gây sự, đều vẫn còn đang ung dung nhởn nhơ ở lại Huyễn Thần Giới, nhưng là những kẻ không nhịn được mà ra tay, lại biến mất cả không thấy tăm hơi!

Cho nên chớ có luận cái gì chính nghĩa hay gian tà, quy tắc trong Huyễn Thần Thành tuyệt đối không dung tha cho bất cứ vi phạm nào!

- Ta muốn làm gì?

Đương nhiên là sắp thiêu sống ngươi rồi!

Sở Mặc nhìn Gia Cát Xương Bình với vẻ mặt đầy kỳ quái:

- Ta và các ngươi vốn không quen cũng chẳng biết, nhưng các ngươi lại cứ muốn hại ta, hơn nữa, sát khí trên người các ngươi rõ ràng như vậy, sợ là chỉ cần ta bước một bước chân ra khỏi Huyễn Thần Thành, các ngươi nhất định sẽ hoàn toàn khiến ta biến mất khỏi cõi đời này, ta nói là... hoàn toàn biến mất, ta nghĩ để đối phó với loại người yếu ớt còn chưa Trúc Cơ như ta đây, các ngươi nhất định có trăm phương ngàn kế để làm được điều này, đúng chứ?

- Không... không phải... ngươi hiểu lầm rồi!

Giọng nói của Gia Cát Xương Bình bắt đầu trở nên run rẩy, đích xác, với người còn chưa Trúc Cơ, thì sức mạnh tinh thần vô cùng yếu ớt, bọn họ thực sự sẽ có vô vàn biện pháp để xóa sổ hoàn toàn.Nhưng lúc như thế này, làm sao mà y dám công nhận đây?

Gia Cát Xương Bình la lớn:

- Giới linh... như vậy là không công bằng!

Rõ ràng hắn đã vi phạm quy tắc của Huyễn Thần Thành...

- Hừ!

Đúng lúc này, một tiếng hừ lạnh như vang vọng khắp toàn bộ trời đất, trực tiếp nổ tung trong biển ý thức của đám người Gia Cát Xương Bình.Sắc mặt đám người Gia Cát Xương Bình lập tức vàng như nến.

- Trong Huyễn Thần Giới, có loại bảo vệ tự nhiên đối với những người chưa đến Trúc Cơ!

-----o0o-----

Chương 489 : Ai tự kỷ hơn? (1)

Chương 489 : Ai tự kỷ hơn? (1)

Tiếng nói này trực tiếp vang vọng đến mọi ngõ ngách trong Huyễn Thần Thành!

Hơn nữa, tiếng nói này nghe vào tai còn không mang theo chút tình cảm con người nào, thậm chí ngay cả tiếng hừ lạnh kia cũng tràn ngập sức mạnh của quy tắc.Tất cả mọi người đang ở trong Huyễn Thần Thành đều nghe được rõ ràng.

Nhưng lại chỉ ngơ ngác nhìn nhau, không hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Nhưng đám người Gia Cát Xương Bình lại có cảm giác hồn xiêu phách lạc.

Gia Cát Xương Bình lớn giọng nói:

- Ta chưa từng nghe nói tới quy tắc này... như vậy là không công bằng!

Nhưng, mặc kệ y có ra sức gào thét thảm thiết đến cỡ nào, cũng không ai lại trả lời y nữa.Gia Cát Xương Bình muốn phản kháng, muốn thoát khỏi sự trói buộc của quy tắc, nhưng kết quả... lại khiến trái tim y như rơi xuống vực sâu!

Bởi y không có bất cứ chút sức lực nào để bẻ gãy được sự trói buộc này của quy tắc, chỉ có thể trơ mắt nhìn tên thiếu niên rác rưởi trong mắt y, cùng với cảnh tượng gã trẻ tuổi kia gào thét thảm thiết... nháy mắt bị ngọn lửa màu lam liếm lấy rồi nhấn chìm trong đó.

Sau đó lần lượt từng người từng người một, những kẻ bên cạnh Gia Cát Xương Bình đều bị thiêu sống, cuối cùng mới đi về hướng của y.Những tiếng thét thê thiết đau đớn đầy ám ảnh của những người đó truyền thẳng ra bên ngoài.

Khiến cho rất nhiều người qua đường phải sợ hãi dừng chân, nhìn về phía quán rượu này thắc mắc không biết bên trong đã xảy ra chuyện gì.

- Sức mạnh của lửa này đúng là vẫn còn hơi yếu mà...

Sở Mặc lầu bầu nói:

- May mà các ngươi không động đậy được, nếu không nhiều nhất cũng chỉ thiêu chết được một tên... xem ra vẫn còn phải tăng cường tu luyện.

- Đừng...

Đừng mà, ta sai rồi...

Ta xin lỗi ngươi...

Đừng mà!Trong phòng nay chỉ còn sót lại ba người, lúc này Gia Cát Xương Bình cũng chẳng còn hơi sức đâu mà bận tâm đến mặt mũi với cả sĩ diện nữa rồi, những lúc thế này giữ được cái mạng... mới là điều quan trọng!

Tuy chết ở Huyễn Thần Giới không phải là chết thật, nhưng ai mà biết được liệu có thể để lại di chứng gì hay không?

Hơn nữa, mùi vị cái chết... làm gì có ai điên mà muốn đi nếm thử?

Huống chi là bị thiêu sống!

- Nếu xin lỗi mà có ích, thì thế giới này đã sớm hòa bình rồi.Sở Mặc nói xong, búng tay một cái, ngọn lửa màu lam liền chồm lên đem Gia Cát Xương Bình nuốt gọn.

Trong tiếng gào thét vô cùng thảm thiết, Gia Cát Xương Bình nhanh chóng bị Tam Muội Chân Hỏa nuốt trọn, đốt thành tro bụi, hoàn toàn biến mất không một dấu tích ở bên trong gian phòng.

Phía Lưu Vân bên kia cho tới tận khi đã không còn phải chịu sự trói buộc của quy tắc nữa, vẫn chưa thể nào hoàn hồn lại được, nàng nghẹn họng nhìn Sở Mặc:

- Ngươi đã sớm biết đến quy tắc này rồi?

- Không biết.

Sở Mặc lắc đầu.

- Vậy sao mà ngươi dám...

Lưu Vân hoàn toàn không tin.

Sở Mặc cười cười:

- Nếu ngay cả dũng khí đạp lên lề thói quy tắc còn không có, thì lấy gì mà đòi truy đuổi con đường chí tôn?

Một câu nói, chẳng khác nào một trận sét đánh giữa trời quang nổ ầm ầm bên tai của Lưu Vân, khiến nàng trợn mắt há mồm.

Sau đó, sắc mặt Lưu Vân đỏ ửng nhìn Sở Mặc:

- Chỉ bởi vì bọn họ sỉ nhục ta, ngươi liền cứ thế... mà ra tay?

Sở Mặc gật đầu một cách đương nhiên:

- Đúng thế mà?

Thật kỳ lạ!

Dựa vào đâu mà bị người khác sỉ nhục còn không dám chống trả chứ?

- Nhưng đây là Huyễn Thần Thành đấy!

Khóe miệng Lưu Vân khẽ nhếch, nhưng trong lòng lại như có một dòng nước ấm chảy qua.

- Giờ không phải không sao rồi còn gì.

Sở Mặc nhe răng cười, trả lời một cách qua loa đại khái.

- Không sao...Trên gương mặt tinh xảo của Lưu Vân nở ra một nụ cười khổ:

- Nhưng kế tiếp... bọn họ nhất định sẽ không bỏ qua đâu.

- Xin lỗi, đã khiến Linh Đan Đường bị liên lụy đến rồi.

Sở Mặc rất thông minh, hơn nữa bản chất vốn dĩ cũng là một người khá kiêu ngạo.

Lưu Vân liếc Sở Mặc:

- Cái tên này, ta đâu có ý như vậy?

Chuyện xảy ra ngày hôm nay nguyên nhân chính là vì ta, sao có thể nói là liên lụy đến Linh Đan Đường được?

Chẳng lẽ Linh Đan Đường ngay cả chút tinh thần chịu trách nhiệm này cũng không có nổi hay sao?

- ...

Sở Mặc không nói gì, chỉ hơi hơi cúi đầu.

Lưu Vân dịu dàng nói:

- Ta sợ là sợ... bọn họ trở lại sẽ tìm ngươi gây sự mà thôi.

- Gây sự với ta bằng cách nào được?

Sở Mặc cười cười nói:

- Thứ nhất, bọn họ vốn không thể tìm thấy ta trong thế giới thực, cho dù phát lệnh truy sát cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì, thứ hai, ta cũng không định ra khỏi Huyễn Thần Thành, thì bọn họ định gây sự với ta như thế nào chứ?

Lưu Vân nhíu đôi mi xinh đẹp:

- Chuyện không đơn giản như ngươi nghĩ đâu.

Đúng là hiện giờ ngươi đang được quy tắc của Huyễn Thần Giới bảo vệ, nhưng một ngày nào đó, ngươi sẽ đạt tới cảnh giới Trúc Cơ, khi ấy...

- Lúc đó ta cũng không ra khỏi thành.

Sở Mặc thản nhiên nói:

- Chớ quên, trong Huyễn Thần Thành thì không được phép đánh nhau.

- ...

Lưu Vân lập tức nghẹn lời, mắt chữ o miệng chữ a nhìn Sở Mặc:

- Chả nhẽ ngươi định... cả đời này cũng không bước chân ra khỏi Huyễn Thần Thành nửa bước hay sao?

Sở Mặc cười cười:

- Sư phụ ta là một Luyện Đan Sư, ta cũng là một Luyện Đan Sư, nếu ta đã có thể nhờ vào đan dược để đổi lấy những tài nguyên cần thiết cho việc tu luyện, vậy thì, cớ sao ta lại cứ phải rời khỏi Huyễn Thần Thành mới được chứ?

Hơn nữa, cũng không phải ta định vĩnh viễn không ra khỏi thành, một ngày nào đó, khi thực lực của ta đuổi kịp bọn họ, ta vẫn sẽ ra khỏi thành thôi.

Sở Mặc nói xong, lạnh lùng cười, toàn thân toát lên một khí thế vôcùng tự tin:

- Chỉ có điều đến lúc đó, thì khó mà nói được là ai sẽ giết ai rồi!

- Như thế mà cũng được hả?

Lưu Vân không kìm nổi thở dài một tiếng, trước giờ nàng chưa từng gặp phải người nào như Sở Mặc vậy.

Tuy nhiên ngẫm lại thì cũng chẳng có gì kỳ quái.

Những năm gần đây, số Luyện Đan Sư xuất hiện tại Huyễn Thần Giới cũng không phải là ít, nhưng làm được đến mức như Sở Mặc... thì cũng chưa hề có.

- Hiện giờ cũng chỉ còn một vấn đề là, những kẻ đó liệu có tìm tớingươi hay Linh Đan Đường...

để gây sự hay không thôi.

Sở Mặc nhìn Lưu Vân hỏi.

Lưu Vân lắc lắc đầu:

- Bọn họ còn chưa dám ngang ngược đến mức này, dù sao, trong gia tộc tuy họ đều là con trai dòng chính, nhưng cũng không phải là... những người được coi trọng nhất.

Nhất là hôm nay chủ yếu lại chịu thiệt trong tay ngươi, chỉ cần ngươi không sao là được rồi.

Bọn họ không dám làm gì ta đâu.

- Vậy ta yên tâm rồi.

-----o0o-----

Chương 490 : Ai tự kỷ hơn? (2)

Chương 490 : Ai tự kỷ hơn? (2)

Sở Mặc thở dài một hơi.Khuôn mặt Lưu Vân hơi ửng hồng, nhìn Sở Mặc nhỏ giọng nói:

- Ngươi vì ta mà dám đắc tội với con cháu nhà quyền quý trên Thiên giới như Gia Cát Xương Bình, có đáng không?

Sở Mặc cười cười nói:

- Bọn họ cũng không phải chỉ sỉ nhục một mình ngươi.

- À...

Không có được đáp án như mong muốn, trong lòng Lưu Vân ít nhiều gì cũng có chút thất vọng, tuy nhiên, nàng cũng biết rõ, hôm nay những việc mà Sở Mặc làm đã là quá đủ rồi!Dù sao hiện nay giữa hai người thậm chí còn chưa được tính là quen thuộc, càng không thân thiết gì, việc hôm nay vốn dĩ Sở Mặc hoàn toàn có thể đứng ngoài cuộc.

Nhưng hắn không làm vậy!

Trong mắt Lưu Vân, hành động của Sở Mặc dù gì cũng có chút thiếu suy nghĩ, nhưng phần nhiều lại khiến nàng cảm động hơn, nàng đã nhìn thấy một người nam nhi dám đứng ra để gánh vác trách nhiệm!

Làm bạn với một người như vậy tuyệt đối không thành vần đề.Bởi vậy, sau khi màn hài kịch này khép lại, thái độ của Lưu Vân với Sở Mặc đã xảy ra sự thay đổi cực lớn.

Nếu như nói trước khhi chuyện này xảy ra, Lưu Vân chỉ coi Sở Mặc như một vị khách quan trọng mà nhiệt tình chiêu đãi, thì hiện tại Lưu Vân đã thực sự coi Sở Mặc như một người bạn.

Bạn bè của Lưu Vân cũng không có mấy.

Gọi chủ quán làm lại một bàn thức ăn mới, hai người bắt đầu ăn uống bình thường.Chuyện trò vui vẻ như thể vừa rồi chưa từng xảy ra chuyện gì cả.

Hai người ở đây bình tĩnh như núi, nhưng bên ngoài lại ồn ào xôn xao như muốn động trời!

Gần như trong nháy mắt, hầu như tất cả mọi người trong nhân tầng đều biết về chuyện này, trong khu vực giao lưu trên bảng tin nơi nơi đều đang bàn tán sôi nổi về vụ này.

- Gia Cát Xương Bình, con cháu của nhà Gia Cát một gia tộc lớn của Thiên giới, thiên tài xếp thứ năm trên bảng lực chiến mạnh nhất lại bị một thiếu niên thậm chí còn chưa Trúc Cơ thiêu sống!- Quy tắc mới của Huyễn Thần Thành, ngươi có cảnh giới chưa đến Trúc Cơ có sự bảo vệ tự nhiên!

- Chuyện kỳ lạ động trời, một người mới chưa tới Trúc Cơ đã có thể đặt chân tới Huyễn Thần Giới, rốt cuộc huyết mạch của hắn mạnh tới cỡ nào đây?

- Thiếu niên thần bí cùng đi với tiểu công chúa của Linh Đan Đường, hành động thân mật, khiến đệ tử nhà Gia Cát là Gia Cát Xương Bình nổi cơn ghen...

Trên bảng tin, trong Huyễn Thần Thành, tại khắp mọi nơi, thậm chílà ở thế giới thực, mọi người đều bán tán xôn xao về tin tức này.

Phản ứng dây chuyền xảy ra tiếp sau thậm chí còn vượt ra ngoài dự đoán của Lưu Vân và Sở Mặc.

Lượng tin tức ào ạt trên bảng tin khiến cả hai người đều giật mình ngơ ngác.

- Hình như... tự nhiên lại nổi tiếng rồi?

Sở Mặc hơi hơi giật khóe miệng, bỗng dưng cảm thấy bản thân mình rất giỏi gây chuyện... vốn nghĩ biến thành Lâm Bạch là có thể cư xử khiêm tốn ẩn nấp một chút, nhưng không ngờ mới nhanh như vậy đã lạixuất hiện rõ ràng trong tầm mắt của mọi người rồi.

- Ai, xem ra cục vàng như ta đây, vứt chỗ nào cũng vẫn bị sáng lên mà!

Sở Mặc ai oán thở dài một tiếng.

Phụt...

Lưu Vân ngồi đối diện vừa mới uống được một hớp nước liền bị sặc đến phun hết cả ra.

- Ngươi...Lưu Vân đỏ bừng cả mặt trừng Sở Mặc, vẻ mặt đó cực kỳ đáng yêu:

- Đến thục nữ như ta mà còn bị ngươi làm cho phát ói!

- Ngươi là thục nữ?

Sở Mặc trợn to mắt.

Lưu Vân vẻ mặt không vui nhìn Sở Mặc:

- Không đúng sao?

Sở Mặc rụt cổ, nói mà không chừa lại chút khí phách nào:

- Đúng!Lưu Vân hài lòng gật đầu:

- Vậy mới phải chứ!

Về sau nên bớt tự kỷ đi!

Sở Mặc khóc không ra nước mắt, nghĩ thầm: Ngươi đang tự nói bản thân đấy hả?

Lúc này, cửa phòng lại bị đẩy ra thêm lần nữa, một người trung niên có tướng ngũ đoản, đầu trâu mặt ngựa, xấu xí vô cùng xuất hiện.

Sau khi đi vào, thấy hai người Sở Mặc và Lưu Vân, người trung niên cất giọng cười ha hả, sau đó không nói chẳng rằng, ném một nắm bột phấn màu trắng... về phía hai người.Một mùi vị ngọt ngào nhanh chóng tràn ngập khắp căn phòng.

Phản ứng đầu tiên của Sở Mặc, chính là độc!

Không ngờ sự trả thù của đối thủ lại đến nhanh như vậy.

Có lẽ cũng là do bị những bài đăng trên bảng tin làm cho kích động.

Nơi như bảng tin trước giờ đều là chỗ vô cùng thích hợp để mọi người tha hồ mà tám chuyện, ở đó cũng không thiếu những kẻ thích đổ thêm dầu vào lửa.

Mà càng là con cháu nhà quyền quý thì khi gặp phải vấn đề gì sẽ càng bị người khác thừa cơ dẫm đạp.

Chớ nói đến kẻ như Gia Cát Xương Bình, thân là con cháu nhà GiaCát, bên ngoài thì có vẻ là người quang minh lỗi lạc, nhưng thực tế lại có không biết bao nhiêu người trong nhân tầng đã từng bị y hãm hại.

Hiện giờ Gia Cát Xương Bình gặp xui xẻo, chuyện này đương nhiên khiến kẻ khác mở cờ trong bụng rồi.

Những bài đăng trên bảng tin chê bai gièm pha Gia Cát Xương Bình, chủ yếu đều là do những kẻ trước đây đã từng phải chịu thiệt thòi trong tay y tung ra.

Gia Cát Xương Bình không sao tìm ra bọn họ báo thù được, đương nhiên đành phải đem cơn giận trút hết lên đầu Sở Mặc và Lưu Vân.Sau khi người trung niên mang tướng ngũ đoản kia ném bột phấn ra, lập tức liền bị một tia sét đánh cho tan thành khói bụi!

Sở Mặc và Lưu Vân cùng nhìn thấy rõ ràng, trong nháy mắt trước khi tia sét giáng xuống, gã trung niên vẫn nhìn về phía hai người với bộ mặt đầy đắc ý, lộ ra một nụ cười ma quái.

- Nín thở!

Sở Mặc truyền âm cho Lưu Vân.

Nhưng thực ra, lúc này mới nhịn thở thì đã hơi muộn mất rồi.Bởi hai người đều không thể ngờ đối phương lại nhanh chóng tìm đến để trả thù như vậy, đây không phải là vội vã nữa, mà quả thực chính là phát rồ phát dại rồi!

Thà rằng phải trả một cái giá thật đắt là khiến một người vĩnh viễn không thể đặt chân vào Huyễn Thần Giới, cũng bắt hai người Sở Mặc và Lưu Vân phải trả giá.

Phản ứng của Lưu Vân không thể coi là chậm, nàng cũng là tu sĩ kỳ Phi Thăng, hoàn toàn xứng danh con cưng của thần, mặc dù không có tên trong bảng xếp hạng, nhưng thực ra đây chỉ là do nàng không thèm mà thôi.

Chứ không phải là không thể làm được!Cho nên, ngay khi bột phấn vừa bị vung ra, Lưu Vân tiên tử liền nín thở ngay lập tức, và đóng chặt mọi cửa ngõ huyệt đạo trong cơ thể mình.

Nhưng vẫn là không kịp!

Gần như chỉ trong chớp mắt, toàn bộ làn da của nàng chỉ cần là phần nào lộ ra bên ngoài đều dần dần trở nên đỏ ửng... từ mặt, cổ, kể cả cổ tay!

Trong mắt nàng cũng lộ ra vẻ xấu hổ và giận dữ tột độ cùng với một luồng sát khí đậm đặc!Thân là một cô gái lớn lên từ nhỏ bên vô số các Luyện Đan Sư, gần như trong nháy mắt nàng liền đoán ra được công dụng của thuốc này!

-----o0o-----

Chương 491 : Thủ đoạn hèn hạ

Chương 491 : Thủ đoạn hèn hạ

Mị dược!

Vô sỉ!

Ngọn lửa giận dữ trong lòng Lưu Vân bốc cao ngùn ngụt.

Nàng vốn là một cô gái trắng trong thuần khiết, lại vô cùng thông minh, đương nhiên đã nhanh chóng đoán ra được ý đồ của bọn người Gia Cát Xương Bình.Rõ ràng là muốn nhân cơ hội này hoàn toàn hủy hoại danh tiếng của nàng!

Tiểu công chúa của Linh Đan Đường, bị chơi xấu trước mặt bàn dân thiên hạ, cao thủ dùng dược lại bị dược làm hại...

Tin tức như vậy chắc chắn sẽ thu hút được sự chú ý của nhiều người trong Huyễn Thần Giới.

Thậm chí Lưu Vân còn rõ ràng rằng, bây giờ xung quanh quán rượu này nhất định có vô số người của Gia Cát Xương Bình đang dùng cặp mắt hau háu để theo dõi nơi này.

- Lâm Bạch, mau mang ta rời khỏi đây!Nhịp hô hấp của Lưu Vân bắt đầu trở nên có chút dồn dập, cơ thể mềm mại khẽ khàng run rẩy, truyền âm cho Sở Mặc.

Tuy nhiên sau đó, Lưu Vân liền thấy khuôn mặt cũng đang đỏ bừng bừng của Sở Mặc, tình huống... thậm chí còn xấu hơn so với nàng!

Nguy rồi!

Trái tim Lưu Vân hoàn toàn rơi xuống vực sâu muôn trượng, lúc này nàng mới nhớ ra, cảnh giới của Sở Mặc còn kém xa so với bản thân mình.

Mà ngay cả tu sĩ kỳ Phi Thăng như nàng còn bị trúng chiêu, toàn thân bủn rủn, cơ thể nóng hừng hực khó lòng nhịn nổi, cảm giác nàykhiến cho nàng gần như mất đi sự khống chế đối với bản thân... chớ nói chi là một ngươi đến cảnh giới Tiên Thiên còn chưa tới như Sở Mặc, làm sao có thể chống chọi được với hiệu lực hùng mạnh đến mức này của thuốc cơ chứ?

Vứt hắn lại không quan tâm, phải nhanh chóng rời khỏi đây, trong sạch quan trọng hơn!

Trong nháy mắt, ý nghĩ này vụt qua trong đầu của Lưu Vân.

Điều này cũng không thể trách nàng là ích kỷ được.

Dù sao với một cô gái mà nói, danh tiết còn quan trọng hơn bất cứ thứ gì.Nhưng sau đó, Lưu Vân lại bắt đầu chần chừ, nàng biết quá rõ về loại thuốc này rồi, bởi vì loại mị dược này chính là do một Luyện Đan Sư cấp bậc tông sư năm xưa đã từng phản bội Linh Đan Đường sáng tạo nên!

Gã Luyện Đan Sư cấp tông sư kia sở dĩ phản bội Linh Đan Đường cũng chính là bởi loại mị dược có tên "Ngọc nữ mị" này.

Tên sao vật vậy, cho dù là một cô gái có thuần khiết như ngọc, trong trắng như tuyết đến mức nào, sau khi trúng phải thuốc này cũng sẽ trở nên lẳng lơ, quyến rũ...Hơn nữa, độc ác nhất là... thuốc này không có thuốc giải, mà cách giải khác lại vô cùng đơn giản.

Chỉ cần tìm một người đàn ông liền xong chuyện...

Năm đó, tên Luyện Đan Sư cấp tông sư kia sau khi nghiên cứu và chế tạo thành công ra loại thuốc này liền liên tục dùng để đi hãm hại các cô gái có danh tiếng không nhỏ trong Thiên giới, kết quả liền bị gia tộc phía sau những cô gái này truy sát.

Nhưng kết quả cuối cùng lại khiến cho người ta phải đập bàn.

Các cô gái bị y làm hại không những không hận y tới thấu xươngnhư lẽ thường, mà ngược lại còn yêu tên Luyện Đan Sư đó hết mực, không thèm bận tâm đến lễ nghĩa liêm sỉ đứng ra nhận rằng bản thân làm cam tâm tình nguyện, muốn gia tộc mình từ bỏ việc truy sát y.

Cuối cùng, chuyện này cũng chẳng đi đến đâu, chỉ đành coi như một vụ bê bối không lớn không nhỏ trên Thiên giới mà thôi.

Tuy nhiên, chuyện này bị bại lộ khiến cho gã Luyện Đan Sư kia cũng biết rằng Linh Đan Đường sẽ không thể nào tiếp tục giữ y lại, vì vậy liền dứt khoát phản bội Linh Đan Đường trước khi Linh Đan Đường kịp đưa ra phản ứng, sau đó mất đi tung tích.Mà ngay cả những cô gái thủy chung yêu thương y cũng không biết phải tìm y ở đâu.

Bởi gã Luyện Đan Sư đó hiểu được, những gia tộc đằng sau các cô gái kia bề ngoài thì có vẻ đã bỏ qua cho y không hề truy cứu nữa, nhưng thực tế sâu trong nội tâm nhất định vẫn hận y tới thấu xương, và ngấm ngầm phái người truy sát.

Vì thế liền trốn mất dạng luôn, không tiếp tục lộ mặt nữa.

Vậy nên, cũng đã rất nhiều năm trôi qua loại thuốc này cũng theo đó mà mất tích, không ngờ lúc này lại tái xuất ở đây.Lưu Vân có thể khẳng định trăm phần trăm rằng chuyện này nhất định có dính líu tới Gia Cát Xương Bình, thậm chí... là toàn bộ nhà Gia Cát!

Rất có khả năng nhà Gia Cát đã âm thầm chứa chấp gã Luyện Đan Sư kia!

Dù sao đó cũng là một Luyện Đan Sư cấp bậc tông sư, mà trùng hợp là nhà Gia Cát... cũng có rất nhiều khoản kinh doanh liên quan đến đan dược.

Chỉ trong nháy mắt Lưu Vân đã nghĩ thông suốt mọi chuyện, tronglòng cực kỳ căm hận gã Luyện Đan Sư kia, nàng không tin gã Luyện Đan Sư đó không biết Gia Cát Xương Bình muốn lấy loại mị dược này để đối phó với ai.

Năm đó dù y đã gây ra vụ bê bối lớn như vậy, Linh Đan Đường cũng không thèm đuổi tận giết tuyệt, giờ ngược lại y thế mà dám ra tay với tiểu công chúa của Linh Đan Đường!

- Nếu ta thoát được kiếp nạn này, nhất định phải đem ngươi băm vằm ra làm trăm mảnh!

Cặp mắt vốn dĩ trong trẻo tinh khiết của Lưu Vân nay đã đỏ ngầu như máu.Đầu tiên nàng nuốt vài viên đan dược, ngăn chặn tạm thời hiệu lực của ngọc nữ mị, sau đó nhìn thoáng qua Sở Mặc với ánh mắt vô cùng phức tạp, dùng một tay nâng hắn lên, lao ra khỏi quán rượu trong nháy mắt, thậm chí bất chấp quy định không được bay trong Huyễn Thần thành, phi ra ngoài với tốc độ như muốn xé toạc bầu không khí.

Không biết tại sao, quy tắc của Huyễn Thần thành cũng không ...đánh cho nàng ngã xuống.

Nhưng lúc này, Lưu Vân cũng chẳng còn hơi sức đâu mà bận tâm đến những chuyện này nữa rồi.Nàng biết rõ những đan dược hiện có trong tay nàng cơ bản là không thể ngăn chặn ngọc nữ mị được bao lâu, nhiều nhất chỉ một canh giờ sau sẽ lại bùng phát!

Còn Lâm Bạch... nếu không đánh tan được sức thuốc, thì không còn nghi ngờ gì nữa, hắn nhất định sẽ phải chết!

Huyễn Thần Giới chết rồi còn có thể sống lại.

Điều này là đúng, nhưng đối với tu sĩ có thực lực hùng mạnh mà nói, thì vẫn còn nhiều cách để khiến người ta hoàn toàn bị chết trong Huyễn Thần Giới!

Độc dược nhằm vào tinh thần... chính là một trong số đó!

Nếu không thể hoàn toàn thanh tẩy độc trong cơ thể Sở Mặc... thì như vậy, kết quả của hắn ngoài việc bị nổ tan xác mà chết ra thì không còn đáp án nào khác.Vốn dĩ tính cách của Lưu Vân cũng là một người có thể thà chết để bảo vệ sự trong sạch của bản thân.

Khó là khó ở chỗ, dù có tự sát bỏ mạng trong Huyễn Thần Giới thì khi tỉnh lại ở thế giới thực... thuốc này vẫn có tác dụng như cũ!

Trừ phi hạ quyết tâm, hoàn toàn không cần giữ mạng nữa!

-----o0o-----

Chương 492 : Tức hộc máu

Chương 492 : Tức hộc máu

Nhưng lại nói, điều này còn phải phụ thuộc vào mức độ trúng độc, nếu không, có khi tự sát ở Huyễn Thần Giới xong, khi tỉnh lại sẽ bị mất đi ký ức và khả năng kiểm soát.Hoặc là không biết sẽ lợi cho ai, hoặc là bởi hiệu lực của thuốc không ngừng gia tăng mà hoàn toàn mất đi lý trí, trở thành một kẻ ai cũng có thể nhận làm chồng...

Vốn Lưu Vân cũng đã hạ quyết tâm và có đầy đủ tự tin, cho dù tỉnh lại ở thế giới thực thì nàng vẫn có thể tự sát thêm lần nữa!

Hai chữ trong sạch quả thực là quá mức quan trọng đối với cuộc đời của một cô gái, còn quan trọng hơn cả tính mạng!

Nhưng giờ lại cứ liên lụy tới cả Sở Mặc!Nếu Sở Mặc mà chết ở đây, thì quả thực là chết hẳn rồi.

Tuy rằng Lưu Vân cũng không nhắc tới, nhưng trong lòng nàng cũng biết rõ ràng, chuyện ngày hôm nay không phải là "Lâm Bạch" làm cho nàng bị liên lụy, mà chính là bởi vì nàng mới khiến "Lâm Bạch" bị dính líu vào!

Nếu cứ mặc kệ để Sở Mặc phải bỏ mạng, cho dù nàng tự sát rồi... thì vẫn sẽ cảm thấy vô cùng ăn năn cắn rứt.

Huống chi, con đường vừa mới tìm được ánh rạng đông kia của Linh Đan Đường cũng sẽ bị cắt đứt theo!Rốt cuộc nên làm gì, sau khi nhanh chóng mang Sở Mặc rời khỏi Huyễn Thần thành, Lưu Vân vẫn chưa biết phải giải quyết ra sao.

Những kẻ đang theo dõi chằm chằm vào quán rượu này chỉ kịp thấy Lưu Vân mang theo một người con trai trẻ tuổi tuấn tú, bay vọt ra khỏi Huyễn Thần thành.

Tất cả đều giật mình ngây ngẩn!

- Chẳng nhẽ còn bay được trong Huyễn Thần thành sao?

- Lại sửa quy tắc rồi à?

Những người này ngơ ngác nhìn nhau, sau đó có hai kẻ vì muốn tranh công với Gia Cát Xương Bình, mà cũng học theo bay vọt lên, định đuổi theo Lưu Vân.

Nhưng thân thể họ mới bay lên được đến nửa đường thì liền bị hai tia sét đánh cho nát bấy!

Những kẻ còn lại liền câm bặt như hến, sợ đến tè ra quần vội vàng chạy đi tìm Gia Cát Xương Bình để báo cáo.

Lúc này, cả Gia Cát Xương Bình, tên trẻ tuổi có khuôn mặt ưa nhìn và gã thanh niên bộ dạng âm u lạnh lẽo kia, đều đang ngồi trong một cănphòng riêng cao cấp nhất của một khách sạn lớn ở Huyễn Thần thành.

Khách sạn này chính là một trong những tài sản của nhà Gia Cát trong Huyễn Thần Giới.

Bị người ta dùng lửa thiêu sống, sắc mặt của Gia Cát Xương Bình cực kỳ khó coi.

Cho tới tận bây giờ, khi hồi tưởng lại mùi vị đó vẫn khiến cho y có cảm giác như bị xé toạc linh hồn.

Từ khuôn mặt của những người này còn có thể thấy rõ sự uể oải trong tinh thần, thậm chí còn có hai người vẫn chưa xuất hiện tại đây, có lẽ tới tận bây giờ cũng chưa thoát khỏi cảm giác sợ hãi khi bị thiêu sốngđược.

Người có thể đặt chân vào Huyễn Thần Giới không ai không phải thiên tài, nhưng cho dù là thiên tài đi chăng nữa, thì tố chất về tinh thần cũng được chia ra thành những đẳng cấp mạnh yếu khác nhau.

Bọn người Gia Cát Xương Bình cũng được coi như những kẻ có tâm lý vững vàng rồi, nhưng rốt cuộc thì vẫn bị tổn thương một bộ phận tâm lý, chủ yếu là do sợ hãi quá độ gây nên.

- Cái gì?

Con tiện nhân Lưu Vân kia vậy mà có thể mang một người bay trong không phận của Huyễn Thần thành?

- Điều đó là không thể nào!

- Quy tắc của Huyễn Thần thành...

đâu phải trò đùa!

Đám người Gia Cát Xương Bình vừa nghe nói đến Lưu Vân mang theo người con trai kia bay đi mất, liền kinh ngạc đến ngơ ngác.

Bọn họ không có cách nào chấp nhận được sự thật này.

Cảm giác ấy thực sự như trời sụp đất nứt vậy!

Chính là như vậy!Bị người khác dùng lửa thiêu sống, trên bảng tin những lời châm biếm và chế nhạo thi nhau bay rợp trời, với bọn Gia Cát Xương Bình mà nói đây là sự nhục nhã khó lòng chịu đựng nổi.

Nếu không thể báo được thù này trong thời gian ngắn nhất, bọn họ thậm chí còn cảm thấy không còn mặt mũi nào mà tiếp tục sống trên cõi đời này nữa.

Cho nên, bọn y mới có thể bất chấp tất cả, mang theo ngọc nữ mị tiến vào Huyễn Thần Giới thêm một lần.

Mục đích chính là... hoàn toàn hủy hoại Lưu Vân và Sở Mặc!Bọn họ đương nhiên là biết rõ Lưu Vân đủ khả năng để tự sát bảo toàn danh dự, nhưng là nếu vậy, Sở Mặc sẽ phải cầm chắc cái chết!

Nếu nàng muốn cứu Sở Mặc, nhất định phải tiến hành quan hệ!

Sau đó, chờ đến thời khắc quan trọng nhất, người của bọn họ sẽ lập tức xông vào.

Kẻ đứng sau lưng quán rượu kia chỉ là một gia tộc nhỏ, có cho bọn họ ăn gan hùm mật gấu cũng tuyệt đối không dám đứng ra ngăn cản.

Về phần bọn họ thì có hằng hà sa số cách thức để mà ghi chép lạicảnh tượng ấy, sau đó...

để cho tất cả mọi người cùng được chiêm ngưỡng trò hề này của Lưu Vân!

Còn về Sở Mặc, chẳng qua chỉ là một nhân vật nhỏ bé không đáng để mắt tới mà thôi, về sau tìm cơ hội khác giết hắn là được rồi!

Đến lúc đó, danh tiếng của Linh Đan Đường sẽ xuống dốc không phanh!

Rồi khi ấy, nhà Gia Cát sẽ có thể dùng tư thế của người chiến thắng mà nuốt trọn tài sản của Linh Đan Đường một cách đầy vẻ vang.Cho dù không thể nuốt hết, nhưng cũng không ai dám cản bọn y... cắn được một miếng to.

Gia Cát Xương Bình vốn đã không phải là một kẻ ăn chơi trác táng chỉ biết tranh giành tình nhân, ngược lại, tính cách của y u ám lạnh lùng, thủ đoạn tàn bạo, bản chất là một kẻ tràn ngập dã tâm, dám nghĩ dám làm.

Còn về thiện ác đúng sai... thứ đó cũng đâu mang ra để ăn được, Gia Cát Xương Bình vốn dĩ không thèm để tâm!

Nếu y có thể khiến chuyện này thành công tốt đẹp, như vậy địa vịtrong nhà Gia Cát của y sẽ không đơn giản chỉ là... một đứa con trai dòng chính nữa!

Có thể còn có thể nhảy vọt lên vị trí của người thừa kế gia tộc!

Hết thảy...

đều được sắp xếp đâu vào đấy vô cùng hoàn hảo, trong mắt họ, dù Lưu Vân có đưa ra lựa chọn thế nào đi chăng nữa thì quãng đời còn lại của nàng cũng xem như xong rồi!

Vừa qua hôm nay, vụ bê bối của Lưu Vân sẽ bị truyền bá rộng rãi ra khắp Huyễn Thần Giới, dưới gầm trời này sẽ không còn đất cho nàng dung thân.Nhưng ngàn tính vạn tính, bọn họ lại không liệu tới, Lưu Vân có thể nghênh ngang mang theo người con trai kia bay ra khỏi Huyễn Thần thành mà không thèm đếm xỉa tới quy tắc trong Huyễn Thần thành, thậm chí còn... không bị xử lý theo lẽ thường!

Nếu như nói quy tắc của Huyễn Thần thành chỉ để đấy làm trang trí mà thôi, thì việc hai thuộc hạ bị sét đánh chết của bọn họ... lại là tình huống gì kia chứ?

- Mẹ nó... quy tắc của Huyễn Thần Giới biến thành như vậy từ khi nào vậy?

- Bảo vệ lũ rác rưởi còn chưa Trúc Cơ...

Ừ, ta nhịn... nhưng giờ lại đi bảo vệ cả tu sĩ kỳ Phi Thăng rồi hả?

-----o0o-----

Chương 493 : Giải thưởng giá trên trời

Chương 493 : Giải thưởng giá trên trời

- Ta không phục!

Giới linh...

Ta không phục!

Gia Cát Xương Bình ngửa mặt lên trời gào thét giận dữ.

Một màn kịch hay mà không có cơ hội được ra mắt, mọi tính toán đều trở nên tan biến như bong bóng xà phòng.

Trừ khi bây giờ y lần ra được tung tích của Lưu Vân và người con trai kia, nếu không mặc y có nói giời nói bể ra sao, sẽ đều không ai thèmtin tưởng.

Như vậy, không phải là y đã mất cả chì lần chài rồi hay sao?

Chẳng những không hãm hại được hai ngươi kia, mà lại nghiễm nhiên trở thành bà mối se duyên cho lũ rác rưởi đó?

Nghĩ đến đây, Gia Cát Xương Bình không nén được hộc ra một ngụm máu, toàn thân lung lay như muốn ngã gục.

- Gia Cát công tử!- Lão đại, ngươi có sao không?

- Công tử... ngài làm sao vậy?

Cả đám thuộc hạ đều nhìn Gia Cát Xương Bình với vẻ mặt sợ hãi, đồng thời, sâu trong con ngươi của bọn họ còn tràn ngập sự khó hiểu... cùng với vẻ kinh hoàng tột độ!

Bởi vì lúc này, bọn họ đều có một cảm giác mơ hồ rằng: Hình như giới linh của Huyễn Thần Giới đang thiên vị đôi nam nữ kia một cách rõ ràng!Tuy cảm giác này khiến ngay cả bọn họ cũng cảm thấy ngớ ngẩn vô cùng, nhưng mà... vẫn không thể nào xóa nhòa nó ra khỏi đầu óc được!

Bởi vì đến giờ... sự thật đang rành rành bày ra trước mắt!

Nhưng mà điều này...

Sao có thể đây?

——

Huyễn Thần Giới đã tồn tại sừng sững giữa đất trời này hàng trăm hàng ngàn năm qua, nơi đây thoạt nhìn thì chỉ như một thế giới giả tưởng, nhưng lại chân thực vô cùng.

Bởi vì mọi thứ ngươi giành được tại nơi này, đều có thế mang trở về thế giới hiện tại mà mình đang sống.

Bây giờ tất cả mọi người đều đã công nhận rằng Huyễn Thần Giới là một thế giới song song độc lập với thực tại, tuy còn đôi chỗ khác biệt so với những không gian khác, nhưng mọi người cũng đều đã chấp nhận và tuân theo quy tắc của thế giới này.

Một thế giới rộng lớn có ba tầng không gian, cớ sao quy tắc của nó,lại có thể chỉ đi thiên vị một người được?

Chuyện như vậy có nói ra thì cũng chẳng ai tin!

Nhưng tình huống đang xảy ra rành rành trước mắt, lại phải giải thích thế nào đây?

Không ai được phép bay trong Huyễn Thần thành, bất cứ một ai, chỉ cần vi phạm sẽ lập tức bị sét đánh chết, trục xuất vĩnh viễn khỏi Huyễn Thần Giới.

Cho dù bậc tiền bối cao nhân như Đế Chủ, cũng không dám phá vỡquy tắc này!

Vì sao Lưu Vân lại được phép?

Dựa vào đâu cơ chứ!

Đây đúng là một câu chuyện hài hước tày đình!

Chẳng lẽ là vì thân phận tiểu công chúa của Linh Đan Đường ư?

Đừng có đùa...

Bên trong toàn bộ Huyễn Thần Giới, người có thân phận địa vị được kính ngưỡng và tôn sùng nhiều không đếm xuể!Trong Huyễn Thần Giới này, có rất nhiều con cháu đời sau của các đấng Chí Tôn, thậm chí có vài người còn là con trai ruột của Chí Tôn trong truyền thuyết!

Thân phận của bọn họ lẽ nào không đủ cao quý sao?

Nhưng cho dù là bọn họ, cũng không dám tùy tiện phá bỏ quy tắc của Huyễn Thần Giới, dựa vào đâu mà Lưu Vân có thể?

Hay là, người mà nàng mang theo kia, vẫn đang nhận được sự bảo vệ của Huyễn Thần thành?

Những người này nghĩ đi nghĩ lại nát óc mà vẫn không thể nào tìm ra được lời giải đáp.

Đừng nói là chỉ mỗi bọn họ, lúc này, vô số người cũng đang rất hoang mang và thắc mắc, dù sao vừa rồi đã có khá nhiều người được chứng kiến tận mắt cảnh Lưu Vân mang theo Sở Mặc bay vọt lên không trung.

Khu vực bảng tin lúc này lại bắt đầu nổ tung rồi, rất nhiều người thi nhau đưa ra những suy đoán của mình.

Rốt cuộc là lý do gì khiến Lưu Vân có thể bay được trong Huyễn Thần thành...Tất cả ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía Gia Cát Xương Bình.

Gia Cát Xương Bình nghiến răng nghiến lợi.

Không nhận được sự đáp lại của Huyễn Thần Giới, y cũng không dám làm bừa thêm nữa.

Trời biết nếu y dám nói khó nghe thêm vài câu, liệu có bị sét đánh chết, sau đó trục xuất vĩnh viễn hay không.

Hậu quả như vậy, ngay cả y cũng không thể nào chấp nhận được.

Một số tài nguyên bên trong Huyễn Thần Giới này, thậm chí còn đủ để khiến cho Đế Chủ Thiên Giới cũng phải thèm khát.Thiếu "kho báu" to lớn như Huyễn Thần Giới, tốc độ tu hành... nhất định sẽ bị tụt hậu rất xa.

- Công tử...

Phải làm gì bây giờ?

Trên gương mặt ưa nhìn của gã trẻ tuổi kia tràn đầy vẻ oán độc.

Trong lòng cũng cực kỳ căm hận Sở Mặc và Lưu Vân.

Gia Cát Xương Bình hít sâu một hơi, sau đó hạ lệnh:

- Lập tức huy động mọi lực lượng mà chúng ta có, nhất định phải tìm cho ra tung tích của con tiện nhân và tên rác rưởi kia!

Đồng thời treo giải thưởng trên bảng tin... phàm là kẻ tìm ra đôi nam nữ chó má kia... thưởng năm trăm... thiên tinh thạch cực phẩm!Người trẻ tuổi dễ nhìn kia khẽ phát run, hạ giọng nói:

- Công tử, năm trăm thiên tinh thạch cực phẩm, có phải... hơi nhiều quá hay không?

Những người khác cũng dùng bộ mặt khiếp sợ để nhìn Gia Cát Xương Bình, đây quả thực không phải một con số nhỏ, cho dù Gia Cát Xương Bình có là con trai trưởng nhà Gia Cát đi chăng nữa, nhưng muốn điều động một số tiền lớn như vậy thì cũng không phải là chuyện đơn giản chút nào!

Không thấy trên bảng tin rất hiếm khi có người treo thưởng trên một trăm đấy sao?

Hơn nữa còn không phải là thiên tinh thạch cực phẩm, màphần lớn chỉ là trung phẩm hoặc thượng phẩm thôi.

Bình thường ra mà nói, thứ như thiên tinh thạch cực phẩm cũng chỉ có những bậc tiền bối cao nhân mới thường xuyên mang theo bên mình, sử dụng như nhu yếu phẩm bắt buộc phải tiêu tốn hàng ngày.

Đẳng cấp thấp hơn Đế Chủ, hiếm có ai nỡ dùng thiên tinh thạch cực phẩm để tu luyện, như vậy quả thực là xa xỉ quá đáng rồi!

Cho nên, khi những người này nghe thấy Gia Cát Xương Bình muốn dùng thiên tinh thạch cực phẩm để treo giải thưởng, tất cả đều ngây ngẩn cả ra, hơn nữa... còn là một con số lớn lên tới năm trăm thiên tinh thạchcực phẩm nữa, mọi người đều bị làm cho sợ tới mức đờ đẫn.

Cảm thấy hình như công tử bị kích động đến mức mất trí mất rồi?

- Không cần tốn hơi thừa lời nữa, làm theo lời ta đi!

Gia Cát Xương Bình lạnh giọng nói:

- Tiền sẽ không thiếu một cắc đâu!

Nói xong, ném luôn một túi trữ đồ cho gã trẻ tuổi dễ nhìn bên cạnh.

Gã ta vừa nhận lấy và mở ra xem, khóe miệng liền bắt đầu trở nên run rẩy.Từ miệng túi tỏa ra ánh sáng lấp lánh, năng lượng tiềm tàng, rõ rành rành là có hơn năm trăm viên thiên tinh thạch cực phẩm đang nằm bên trong.

Lần này tất cả mọi người đều hiểu, Gia Cát Xương Bình rõ là đang dốc hết vốn liếng để đặt cược vào vố lớn này rồi.

- Được, ta sẽ đi làm ngay!

Người trẻ tuổi có gương mặt ưa nhìn kia cầm túi trữ vật nhanh chóng chạy biến đi.

-----o0o-----

Chương 494 : Đối kháng thăng cấp

Chương 494 : Đối kháng thăng cấp

Không tới nửa canh giờ sau, bên trong Huyễn Thần thành liền xuấthiện một số lượng lớn tu sĩ, bao gồm cả những tu sĩ vì cơn chấn động vừa qua trên Thiên giới mà rất lâu không lộ mặt tại Huyễn Thần Giới, cũng đều lũ lượt xuất hiện.

Sau đó, những người này đều cấp tốc nhận lấy nhiệm vụ có giải thưởng nóng hổi vừa được treo lên bảng tin kia, nhanh chóng rời khỏi thành.

Bên ngoài Huyễn Thần thành, liên tục có những bóng người bay vọt về phương xa vội vàng như những tia chớp vậy.

Còn bên trong Huyễn Thần thành, ở một khách sạn là tài sản trêndanh nghĩa của hổ tộc, Hổ Liệt đang có mặt tại đó, bên cạnh còn thấy vài người trẻ tuổi đi theo.

Những người trẻ tuổi này đều là cao thủ của hổ tộc, trách nhiệm của bọn họ là đi theo để bảo vệ Hổ Liệt.

Một trong song kiêu của hổ tộc là Hổ Khiếu đã bị ám sát, nếu Hổ Liệt mà xảy ra việc gì ngoài ý muốn, thì thế hệ trẻ tuổi này của hổ tộc... coi như chẳng còn ai nữa rồi.

Bởi vậy, cho dù là vào Huyễn Thần Giới, hổ tộc cũng phái ra rất nhiều cao thủ, vừa quang minh chính đại, vừa ngấm ngầm bảo vệ HổLiệt.

Nhìn giải thưởng rất có sức nóng treo trên bảng tin, gương mặt vẫn còn sót lại đôi chút đau thương của Hổ Liệt lộ ra vẻ khinh thường:

- Sao Gia Cát Xương Bình lại lên cơn điên như vậy?

Bị tiểu công chúa của Linh Đan Đường kích thích ư?

Một người bên cạnh Hổ Liệt nhỏ giọng giải thích từ đầu chí cuối mọi chuyện cho y.

Hổ Liệt nghe một cách nghiêm túc, sau đó thở dài:

- Lại là một người tuổi trẻ tài cao, cũng chưa Trúc Cơ...

Làm tanhớ tới người anh em kia của ta, ai...

- Công tử, chúng ta có muốn tham gia không?

Dù sao... giải thưởng này quả thực rất hấp dẫn mà!

Có người bên cạnh đưa ra đề nghị.

Hổ Liệt lắc đầu, nói một cách nghiêm nghị:

- Tham gia làm gì?

Linh Đan Đường dễ chọc vào như vậy hay sao?

Các ngươi đừng tưởng rằng Linh Đan Đường chỉ là một thương hội buôn bán nho nhỏ, bọn họ không đơn giản như vậy đâu!

Các vị đương gia trong đó đều có thực lực thâm sâu khôn lường.

Là những kẻ có cơ hội truy tìm con đường Chí Tôn đấy, nào phải bậc Đế Chủ tầm thườngnhư bao người khác?

Gia Cát Xương Bình cả đời thông minh, giờ lại hồ đồ trong một chốc, còn thực sự cho rằng Linh Đan Đường đã suy sụp rồi...

- Chẳng lẽ còn sai sao?

Mấy vị đương gia của Linh Đan Đường không phải đã sớm chẳng màng thế sự rồi ư?

Có người bên cạnh cất tiếng hỏi.

Hổ Liệt cười lạnh nói:

- Đấy là phải trong tình huống không có người chọc giận bọn họ cơ!

Không tin ngươi thử chờ mà xem, nếu Lưu Vân thực sự xảy ra chuyện gì bất trắc, thì Linh Đan Đường sẽ có phản ứng ra sao nhé?

GiaCát Xương Bình vốn là kẻ mặt người dạ thú, chuyện của y chúng ta cũng đừng nhúng tay vào!

Cùng lúc đó, những người đưa ra quyết định tương tự như Hổ Liệt cũng không phải số ít.

Tuy nhiên, số người bị giải thưởng giá trên trời kia làm cho mờ mắt lại càng nhiều hơn, cho dù biết rõ làm vậy sẽ đắc tội với Linh Đan Đường nhưng cũng cố liều mạng bất chấp.

Tiền tài có thể xui quỷ khiến ma.Trên thế giới này, thứ quan trọng nhất với việc tu luyện... chính là tài nguyên!

Không có tài nguyên, cho dù ngươi có tài năng phi phàm đến mức nào, cũng chẳng thể làm nên cơm cháo gì.

Huống chi, bây giờ chỉ việc tìm được hai người kia, rồi báo lên... thế là phần thưởng liền nằm gọn trong lòng bàn tay.

Trên đời này còn việc gì dễ dàng hơn thế nữa?

Bỏ qua lần này sẽ không tìm được cơ hội thứ hai đâu!

Rất nhiều người nhắm phía ngoài thành mà lao đi.

Bên Linh Đan Đường, Phùng Xuân Đế Chủ đi rồi quay lại, trở về cùng hắn còn có hơn mười cường giả sâu không lường được, mặt những người này đều có sát khí lạnh như băng, hiển nhiên đã triển khai chân hỏa.

Nói cách khác, bằng thân phận của bọn họ tuyệt đối không thể hiện ra hỉ nộ.

- Đầu tiên, chuyện gấp nhất, các ngươi mau ra ngoài đuổi những người đó, tìm được Lưu Vân Công chúa, nhớ là thiếu niên ở cùng Lưu Vân, bất cứ kẻ nào cũng không được đụng đến đầu hắn!

- Nếu giữa hắn và Lưu Vân ...

đã... vậy hắn chính là cô gia Linh Đan Đường!

Là người nhà!- Nhớ kỹ...

Đó là chuyện quan trọng nhất!

Bất cứ kẻ nào cũng không được ngỗ nghịch!

- Dù dùng mạng của các ngươi đổi lấy an toàn của bọn họ cũng không tiếc, hiểu chưa?

Phùng Xuân Đế Chủ dùng ánh mắt lạnh băng nhìn họ.

- Hiểu ạ!

Mọi người cùng đáp.

Phùng Xuân Đế Chủ hít sâu một hơi:

- Tiếp theo, đi Gia Cát gia kháng nghị, nghĩ Linh Đan Đường chúng ta dễ bắt nạt hay sao?

Không ngờ vận dụng mị dược hãm hại công chúa Linh Đan Đường ta!Chuyện này Gia Cát gia không nói rõ sẽ không để yên!

Dù khai chiến cũng không tiếc!

- Thứ ba, lập tức thả tin ra ngoài, nói cho những người tham dự bây giờ quay đầu còn kịp.

Nếu vẫn khư khư cố chấp thì sẽ trở thành kẻ thù của Linh Đan Đường!

Chẳng những vĩnh viễn bị Linh Đan Đường xếp vào sổ đen, hơn nữa còn dễ bị Linh Đan Đường đuổi tận giết tuyệt.

- Thứ tư, lập tức treo giải thưởng, năm vạn cực phẩm Thiên Tinh Thạch, ta muốn đầu của Lã Nghị!

Phùng Xuân Đế Chủ nói như đinh đóng cột, không có thương lượng gì hết.

Những người bên cạnh hắn rùng mình, ánh mắt lộ vẻ khiếp sợ, tuy nhiên nhữngngười này lại không ai hỏi vì sao, trực tiếp gật đầu xác nhận.

Lã Nghị chinh là tông sư đan sư năm đó mưu phản Linh Đan Đường.

Chân Tiên cửu trọng cảnh, chỉ thiếu chút nữa, chỉ thiếu chút nữa đại lão thành đế chủ cảnh!

Năm đó Lã Nghị phạm phải sai lầm lớn như vậy, Linh Đan Đường không động thủ với hắn, kỳ thật không ra tay chẳng khác nào đang duy trì!

Bởi vì Lã Nghị có cống hiến lớn cho Linh Đan Đường, nên dù Linh Đan Đường biết rõ là lỗi của Lã Nghị thì cũng mở một con mắt nhắm một con mắt bảo vệ hắn.

Không ngờ qua nhiều năm, Lã Nghị lại hạ độc thủ với Lưu Vân.

Mị dược kia chỉ khống chế người trong tay Lã Nghị, Phùng Xuân Đế Chủ khôngtin trước đó Lã Nghị không biết gì.

Ngươi đã vô tình, cả tình nghĩ năm đó cũng không thèm để ý thì Linh Đan Đường sao còn phải để ý ngươi?

Giải thưởng kinh người trong nháy mắt thành điểm nóng trên bản tin.

So sánh ra, trước đó Gia Cát Xương Bình treo giải thưởng như cho con nít.

Năm trăm với năm vạn không cùng đẳng cấp, giải thưởng của Gia Cát Xương Bình khiến nhiệt độ hạ xuống không ít.

Tuy nhiên so ra, người nhận nhiệm vụ của Gia Cát Xương Bình nhiều vô số kể, nhưng bên Linh Đan Đường lại không có lấy một người!Đúng vậy, không có lấy một người!

Đối mặt với tình huống này, Phùng Xuân Đế Chủ cũng không vội, nếu có rất nhiều người đến nhận nhiệm vụ này mới là kỳ quái.

-----o0o-----

Chương 495 : Huyễn Thần Hồ

Chương 495 : Huyễn Thần Hồ

Dù sao cảnh giới Lã Nghị bày ra đã là Chân Tiên tầng thứ mười... chỉ thiếu chút nữa là có thể bước vào cảnh giới đế chủ, trở thành lão đại một phương, tồn tại đó trừ phi là đại lão cảnh giới đế chủ tự mình ra tay.

Nói cách khác, cho dù là Chân Tiên đại năng cũng không dám đi thử.

Bởi vì ai cũng biết, Lã Nghị không phải chân tiên bình thường.

Hắn còn là một Luyện Đan Sư hùng mạnh!Cấp bậc đại tông sư Luyện Đan Sư không chỉ có thể luyện chế đan dược cứu người mà cũng có thể luyện chế đan dược giết người!

Những mị dược khủng bố đó có nguồn gốc từ trong tay hắn, ai biết trong tay hắn còn loại nào đáng sợ hơn nữa không?

Huống chi chuyện này, người sáng suốt cũng nhìn thấy, đã liên lụy tới Gia Cát gia...

Sự tình liên quan hai thế lực lớn của Thiên giới, một vài thể số lượng ít tùy tiện dính vào chỉ sợ chưa đủ nhét kẽ răng, có chết cũng không biết mình chết như thế nào.

Bởi vậy, sau khi phát ra giải thưởng, tuy rằng trực tiếp chấn kinh vô số người, nhưng không ai dám tiếp nhận.Đồng thời, việc Linh Đan Đường truyền tin cũng đã có hiệu quả.

Bắt đầu có nhiều tu sĩ ở ngoài thành bay trở về.

Linh Đan Đường tức giận, đây không phải trò đùa, ai cũng không muốn bị liệt vào sổ đen Linh Đan Đường.

Nhưng vẫn có rất nhiều tu sĩ giữ tâm lý may mắn, hờ hững với cảnh cáo của Linh Đan Đường, khư khư cố chấp.

Huyễn Thần Giới yên tĩnh quá lâu, như chỉ trong nháy mắt đã náo nhiệt hẳn lên.

hông ngừng có tu sĩ tiến vào nơi đây, đồng thời trong Tiên giới và Thiên giới cũng xuất hiện đủ lời đồn đại.Từ Gia Cát gia cứng rắn, mạnh mẽ thông cáo, Linh Đan Đường buôn bán đan dược lớn nhất khu vực, cùng mối liên quan giữa Thiên giới đại tộc với Gia Cát gia, khiến nguyên bản ám đấu biến thành minh tranh.

Gia Cát gia thông cáo khá đơn giản, từ ngữ cứng rắn, mạnh mẽ, chỉ đầu mâu vào thẳng Linh Đan Đường!

- Linh Đan Đường ngươi dung túng con gái hành hung, ở Huyễn Thần Giới cường sát Gia Cát gia đình đệ, chẳng lẽ chỉ cho phép các ngươi hành hung không cho chúng ta trả thù sao?

Thích thì chiến, Gia Cát gia từ trên xuống dưới có triệu dòng chính, trăm triệu vạn nhân khẩu, nào có ai kinh sợ!

Phùng Xuân Đế Chủ đập vỡ bàn, lạnh lùng phân phó:

- Lập tức báo cho các chi nhánh của Linh Đan Đường, mở trạng thái chiến tranh,bất luận thứ gì nhằm vào kinh doanh Gia Cát gia đều không làm!

Báo cho phân bộ chiến đấu của Linh Đan Đường, bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị chiến đấu!

Một trận nhìn như do tranh giành tình nhân gây ra, không ngờ qua một ngày đã thành tranh đấu giữa hai thế lực lớn.

Mà đương sự chuyện này, Sở Mặc cùng Lưu Vân lại hoàn toàn không biết gì.

Một canh giờ, lấy cảnh giới Lưu Vân cũng đủ bay xa mây van dăm, tuy nhiên chút khoảng cách ấy trong mắt Lưu Vân vẫn chưa đủ an toàn!

Ngay cả nàng mang theo pháp khí có thể che đậy khí tức, nhưng Lưu Vân rất rõ ràng, đám Gia Cát Xương Bình sẽ không bỏ qua cho mình.Thậm chí, hắn sẽ lưu truyền chuyện này!

Sự thật đã chứng minh điều Lưu Vân đoán, trên bảng tin không ngừng nêu tên nàng, tuy rằng không nhìn thấy nhưng Lưu Vân cũng biết chuyện này đã gây động tĩnh quá lớn.

Tuy nhiên thời gian của nàng không còn nhiều nữa mà tiếp tục bay xuống, áp chế với Ngọc nữ mị đã hoàn toàn bị phá tan.

Đến lúc đó mới là thời gian nguy hiểm.

Dòng sông xuyên đất xuyên núi không ngừng lướt đi dưới chân Lưu Vân.

Rốt cục, Lưu Vân nhìn thấy một vùng biển mênh mông.Đó là Huyễn Thần hồ!

Là một hồ nước ngọt lớn nhất ở Huyễn Thần Giới.

Mặc dù là hồ nhưng diện tích còn rộng hơn biển, vừa nhìn cơ bản không trông thấy điểm cuối

- Thuỷ vực tồn tại trong truyền thuyết rất hung hiểm, cho tới nay được xem như cấm địa lớn nhất trong nhân tầng.

Nhìn Huyễn Thần hồ, sắc mặt Lưu Vân không ngừng biến ảo, miệng thì thào nói:

- Ta mang theo Lâm Bạch đến hồ này thì có thể tránh những người đó, có thể kết quả không lường được, thậm chí sẽ cửu tử nhất sinh, nhưng ngoài điều đó ra, chỉ sợ tính chạy đến Huyễn Thần sơn cũng không an toàn.

- Bất chấp giá nào vậy.

Gương mặt tuyệt mỹ của Lưu Vân hiện vẻ kiên quyết, nhìn Sở Mặc gần như đã lầm vào hôn mê, nhẹ giọng nói:

- Rất xin lỗi...

Ngươi đừng trách ta ích kỷ, ngay cả ủy thân cho ngươi, ta cũng không cho phép bất cứ kẻ nào thấy.

Nói xong, Lưu Vân cắn răng mang theo Sở Mặc đi vào Huyễn Thần hồ mênh mông như biển lớn.

Như hai nụ nhỏ trên cành hoa, hai bòng người hoàn toàn biến mất giữa đất trời.

Hồ nước lạnh đến xương, Lưu Vân trực tiếp mở ra phòng ngự, đồng thời tế ra vài món bảo vật quay chung quanh tiến hành phòng ngự.Truyền thuyết về hồ này có rất nhiều, nhưng tới giờ gần như chưa có ai có thể nói lại được tỉ mỉ tình huống trong hồ.

Phàm nhắc tới Huyễn Thần hồ tất sẽ cùng nhóm từ "Đại hung" "Hiểm địa" "Cấm địa".

Lưu Vân cũng là bị dồn vào đường cụt, bằng không nàng cũng không tiến vào nơi này.

Lưu Vân một hơi đi sâu xuống vài trăm thước, lạnh thấu xương, ngay cả nàng là Phi Thăng kỳ tu sĩ cũng khó chịu được, nàng không khỏi lo lắng nhìn Sở Mặc đang được ôm trong lòng.

Lại kinh ngạc phát hiện, ở trong này biểu hiện của Sở Mặc không có gì dị thường- Điều này sao có thể?

Lưu Vân chấn động, quả thực không thể tin vào mắt mình.

Tiếp tục xâm nhập, ngay cả Lưu Vân có phần không thể chịu đựng nhưng Sở Mặc vẫn y nguyên

- Trời ạ...

Lưu Vân không kìm nổi lên tiếng thán phục.

Nàng rốt cục hiểu ra vì sao một luyện đan sư huyền thoại tới tăng thêm được 50% công năng của đan dược hoàn mỹ lại thu một đệ tử đến Tiên Thiên cảnh giới.

Đây quả thực là một yêu nghiệt

Yêu nghiệt có lực lượng huyết mạch cường đại khó lường.Rốt cục, Lưu Vân cảm giác Ngọc nữ mị áp chế tới điểm Linh giới, nàng đình chỉ xâm nhập mà vung tay lên, một kiện pháp khí xuất hiện, trực tiếp tản mát ra dao động mãnh liệt.

Sau đó, nước trong phạm vi mười trượng xung quanh đó bị trục xuất ra ngoài.

Đồng thời, các pháp khí khác cũng bị Lưu Vân kích hoạt, bộc phát ra khí tức mãnh liệt thủ hộ.

Lưu Vân làm xong mọi việc, cảm giác tinh thần và thức hải như bị cảm giác kỳ dị nhồi nhét, áp chế với mị dược ngay lập tức sụp đổ.

Một âm thanh vô cùng êm tai nhưng bình thường đánh chết nàng cũng không làm đã phát ra từ cái mũi của nàng.Thanh âm này như dầu tưới vào lửa.

Sở Mặc đang hôn mê như binh sĩ nhận hiệu lệnh, lập tức mở hai mắt ra.

Tròng mắt ngập tràn màu đỏ.

Lưu Vân dùng một tia thần trí cuối cùng nhìn Sở Mặc, một giọt nước mắt rơi xuống.

Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng, nhưng không thắng được nhân gian vô kể...

Trong khi khí tức hùng mạnh đang thăm dò tới Huyễn Thần hồ, dấu ấn Thương Khung Thần Giám trên ngực Sở Mặc tản mát ra hào quang, khí tức nguy hiểm vàlạnh băng trong nháy mắt biến mất không còn thấy tăm hơi.

-----o0o-----

Chương 496 : Nàng điên rồi sao?

Chương 496 : Nàng điên rồi sao?

Khu vực này trở thành cấm địa trong Huyễn Thần hồ.

Trở nên an tĩnh và tường hòa.

Cũng không biết qua bao lâu.

Có lẽ là một canh giờ...

Có lẽ là rất nhiều ngày.

Tình lại trước là Lưu Vân, nàng phát hiện mình không còn một sợi vải...

Như một đứa bé co tròn trong lồng ngực đầy hơi thở cương dương của nam tử.

- YAA.A.A..

Lưu Vân phát ra tiếng kinh hô, sau đó rặng mâ đỏ từ trên mắt tràn khắp toàn thân.Lưu Vân theo bản năng ngồi xuống, nháy mắt lấy trong không gian trữ vật ra một kiện xiêm y khoác lên người, sau đó vẻ mặt phức tạp nhìn nam tử vẫn đang ngủ say.

- Dáng vẻ của hắn...

Hình như đã xảy ra biến hóa không nhỏ.

Lưu Vân trong nháy mắt phát hiện dị thương của Sở Mặc.

Vốn chỉ là một thiếu niên tuấn tú, nhưng giờ phút này, dáng vẻ của thiếu niên như biến thành một người khác, anh tuấn đến làm cho nàng có chút đỏ mặt.

- Hay là trước đó hắn dịch dung hay sao?

- Tiểu quỷ đáng chết.Lưu Vân nâng bàn tay ngọc, muốn vỗ xuống một chưởng.

Tuy nhiên đây chỉ là động tác bản năng, bàn tay đang muốn vỗ xuống cuối cùng lại nhẹ nhàng chạm vào mặt Sở Mặc, nhẹ nhàng vuốt ve mấy cái, lại như đang làm gì trái lương tâm mà vội vàng thu hồi lại.

Lưu Vân không kìm nổi thở dài, lẩm bẩm nói:

- Thật sự là oan nghiệt...

Nàng đường đường là công chúa của Linh Đan Đường, vậy mà u mê với một thiếu niên không rõ lai lịch, còn mới gặp một lần.

Đừng nói yêu... ngay cả thích cũng chưa có.Đây quả thực là hỗn loạn.

Nàng từng ảo tưởng tới tình yêu hoàn mỹ, nhưng chưa kịp nở hoa đã điêu linh.

Lưu Vân có chút chua xót.

Nhưng dù nàng nghĩ như thế nào, nàng đã là nữ nhân của nam tử đang say ngủ trước mắt.

- Kỳ thật...

Dáng vẻ của hắn làm người ta động tâm.

Chẳng biết tại sao lại có ý nghĩ đó khiến Lưu Vân e lệ, làm cho nàng sợ hãi, làm cho nàng không biết làm sao.

Lại càng không biết nên đối mặt với chính mình thế nào, đối mặt với hắn thế nào.Lưu Vân có chút mờ mịt nhìn quanh, sâu trong Huyễn Thần hồ tối đen, an tĩnh làm người ta có chút sợ hãi.

- Huyễn Thần hồ như cũng không đáng sợ như trong truyền thuyết?

Lưu Vân có chút nghi hoặc, nàng biết đã qua một đoạn thời gian rất dài, nhưng dường như nơi này không thấy gì là nguy hiểm giáng lâm.

Lúc này, Lưu Vân vận tâm pháp của mình, trên mặt lại hiện vẻ kinh ngạc.

- Ta...

Ta đã đột phá đến cảnh giới Đại La Kim Tiên...

Điều này sao có thể?

Ánh mắt Lưu Vân nhìn Sở Mặc, nam tử trẻ tuổi, nam nhân của nàng khiến nàng quá rung động, thật sự là quá cường liệt.

Ngoại trừ Sở Mặc, nàng không nghĩ ra nguyên nhân gì giúp nàng từ Phi Thăngkỳ đột phá đến Đại La Kim Tiên.

Hơn nữa, không có Thiên kiếp.

Đang nghĩ, Lưu Vân cảm giác được trên đỉnh đầu có hơi thở nguy hiểm truyền tới.

Thiên kiếp

Nơi này không phải Thiên giới, ở Huyễn Thần Giới đột phá đến Đại La Kim Tiên vẫn phải độ kiếp.

Nhưng Lưu Vân chưa từng nghe nói có người đột phá Đại La Kim Tiên rồi mới độ kiếp.

- Đây là chuyện gì vậy?

Lưu Vân ngây ngẩn.

Hoàn toàn không có bất kỳ đạo lý nào có thể giải thích về tình huống này.

Cho tới nay, Lưu Vân đều cảm thấy thiên phú của mình không tính là xuất sắc nhất nhưng kiến thức tuyệt đối là phong phú nhất trong những người cùng lứa.

Sinh trưởng ở Linh Đan Đường, thường xuyên tiếp xúc những kiến thức người bình thường cả đời chưa tiếp xúc nổi.

Chớ đừng nói Lưu Vân còn thích đọc sách điển tịch kinh sử Linh Đan Đường cất chứa đều nằm lòng.

Nói đến kiến thức tạp ký, trên đời này thật sự có rất ít người có thể đánh đồng với Lưu Vân.Nhưng hiện tại Lưu Vân hoàn toàn bối rối, nàng thậm chí chưa kịp phản ứng mình phải làm gì để đối mặt với Thiên kiếp.

May mắn, cảnh tượng thần kỳ đã xảy ra.

Khí tức nguy hiểm vẫn treo ở đỉnh đầu, nhưng sấm sét tượng trưng cho hủy diệt vẫn chưa giáng lâm xuống đầu nàng.

Tuy rằng không hiểu vì sao, nhưng Lưu Vân vẫn nhanh chóng phục hồi tinh thần.

Nàng biết đây không phải lúc hỏi vì sao, chuyện gấp nhất lúc này chính là độ kiếpMặc dù nói không có chuẩn bị, nhưng thân là tiểu công chúa Linh Đan Đường, trên người sẽ có bảo vật để ứng đối với các trường hợp xảy ra.

Nếu có người thấy không gian trữ vật của Lưu Vân thì sẽ đỏ cả hai mắt mà xem nhẹ dung nhan tuyệt thế kia, vì đó chính là một kho báu di động.

Rất phong phú

Đủ loại pháp khí cực phẩm như Thiên Tinh Thạch và dược liệu...

Gần như cái gì cũng có.

Quả thực là một tiểu phú bà.

Cho nên, khi Lưu Vân kịp phản ứng liền lấy ra hết những vật có thể ngăn cảnThiên kiếp bảo vệ bản thân, trong lúc nhất thời, quanh người Lưu Vân ngập đầy màu sắc rực rỡ.

Dù là ở trong Huyễn Thần hồ thì vẫn rực rỡ loá mắt.

Lưu Vân nhìn Sở Mặc vẫn đang ngủ say.

Thiếu niên anh tuấn này gặp nàng lần đầu tiên.

Lại được trời đưa đất đẩy thành nam nhân của Lưu Vân nàng.

Nàng thậm chí còn không biết thân phận thật của hắn

Gương mặt như ngọc của Lưu Vân chợt ửng đỏ.Bất kể thế nào.

Nàng và hắn đã sinh ra quan hệ không thể dứt bỏ, cũng không thể xóa nhòa.

Lưu Vân cũng không muốn phủ nhận điều gì, nàng là nữ tử nhưng cũng có nghĩa khí, cho nên nàng sẽ không trách tội Sở Mặc, bởi vì hắn cũng là người vô tội.

Muốn trách chỉ có thể trách Gia Cát Xương Bình và thuộc hạ của hắn.

- Thù này không báo, thề không làm người.

Gương mặt Lưu Vân lộ ra vẻ căm hận.

Lúc này nàng trượt ngã quá đau, đau tới không thể thừa nhận.

- Lâm Bạch, ta biết giữa chúng ta ít có khả năng...

- Chưa nói thân phận địa vị, ta kỳ thật không để ý những điều đó, mà là giữa chúng ta không có cơ sở.

- Ngươi...

Cũng không thích ta

Lưu Vân lộ vẻ thản nhiên mà ngay cả nàng cũng không phát hiện:

- Tuy rằng ta tin vào dung mạo và tài hoa của mình.

Nhưng ta cảm giác ngươi đã có người trong lòng, hơn nữa còn là rất thích.

- Mà ta còn chưa kịp thích ngươi thì chuyện đã biến thành như vậy.

Lưu Vân nói với giọng sầu não và phức tạp.

Bất kể thích hay không thích, cây cũng đã biến thành thuyền.

Ngắm nhìn Sở Mặc, dù khí tức nguy hiểm vẫn đang tập trung vào nàng, nhưnghoàn toàn không có ý gì giáng lâm.

Lưu Vân nghi hoặc khó hiểu:

- Sao Thiên kiếp vẫn chưa có phản ứng?

Theo những gì ta biết về Thiên kiếp thì hình như không giống.

Nói xong, nàng nhìn Sở Mặc, hạ giọng nói:

- Ta đã thành nữ nhân của ngươi, dù có muôn vàn khổ sở hay không muốn.

Nhưng đây đã là sự thật không thể thay đổi.

Như vậy dù sau này chúng ta có kết quả hay không.

Ta cũng không cùng nam nhân nào khác nói chuyện yêu đương.

- Đó là lời ta hứa với ngươi.

Cuối cùng nhìn thoáng qua Sở Mặc, mắt Lưu Vân đỏ lên, rồi lập tức ngẩng cao đầu.

-----o0o-----

Chương 497 : Đế chủ nhất rống

Chương 497 : Đế chủ nhất rống

Thân hình của nàng trực tiếp xuyên qua nơi này, tiến vào Huyễn Thần hồ, sau đó bắt đầu bơi lên trên.

Đã tiến vào cảnh giới Đại La Kim Tiên nên tốc độ rất nhanh, nhanh tới cá cũng thẹn không bằng ....

Gần như trong nháy mắt, Lưu Vân đã bơi tới mặt hồ, tiếp theo... nàng như tiên tử đứng ngạo nghễ ở khoảng không trên Huyễn Thần hồ.

Đỉnh đầu thay đổi bất ngờ, sắc trời mờ tối, mây đen nặng nề ngọ nguậy , giống như cự thú bay qua trời, cách ly thiên nhật.Trong mây đen tia chớp khủng bố ngưng tụ, ngưng mà không phát, mang tới áp lực cực lớn.

Chỗ xa có một đám đông cường giả xuất hiện.

Những người này là người nhận việc treo giải thưởng.

Trên thực tế, rất nhiều người đã đoán ra hướng Lưu Vân trốn là Huyễn Thần hồ.

Nhưng tất cả đều dừng bước nhìn Huyễn Thần hồ mà không dám tiếp tục đi tới, có mấy người gan lớn vừa mới xâm nhập Huyễn Thần hồ chưa hơn mười dặm đã bị lực hút thần bí trực tiếp xé xác trong hồ, không có lấy một mảnh vụn nổi lên mà trực tiếp biến mất.Điều này dọa mọi người trực tiếp bỏ đi ý định tiếp tục đi tới.

Tuy nhiên họ từ bỏ nhưng không cam lòng, bởi vậy họ canh giữ ở ngọn núi cách Huyễn Thần hồ hơn mười dặm.

Năm trăm cực phẩm Thiên Tinh Thạch... sức hấp dẫn quá lớn

Thật sự có rất ít người cự tuyệt được.

Bọn họ đều hy vọng mình thành người may mắn phát hiện tung tích Lưu Vân tiên tử, sau đó truyền tin cho Gia Cát Xương Bình

Thậm chí có kẻ tinh thông suy diễn đã suy diễn ra Lưu Vân đang ở bên trong Huyễn Thần hồ.Nhưng ngoại trừ mấy tên xông vào tặng mạng trước đó thì không còn ai dám đi.

Một đám không cam lòng ở đây chờ khoảng một ngày, đã bắt đầu có người không kiên trì nổi, lo lắng Linh Đan Đường trả thù nên trực tiếp thối lui.

Những người còn lại vẫn ôm hy vọng.

Rất nhiều người đã chuẩn bị xong pháp khí có thể ghi chép hình ảnh nhắm vào khoảng không Huyễn Thần hồ...

Nhưng mà điều khiến tất cả mọi người không ngờ tới là họ không thấy hình ảnh mình mong chờ, nhưng nhìn thấy hình ảnh vô cùng rung động kia.

Lưu Vân phi thăngTrong Huyễn Thần Giới, cho tới bây giờ vẫn chưa có ai độ kiếp thành công.

Cũng không có ghi chép gì nói đã có người thành công.

Bởi vì đây là chuyện không ai biết.

Đã từng có người đề cập, nói chết trong Huyễn Thần Giới thì sẽ sống lại ở giới nào đó, cho nên ở Huyễn Thần Giới độ kiếp sẽ không thật sự chết đi.

Tuy nhiên một số người thử qua đều thất bại, hơn nữa còn thất bại hoàn toàn, đánh mất cả mạng.

Ở Huyễn Thần Giới độ kiếp thất bại, thân thể cũng tiêu vong.Đây là chuyện rất lâu rồi, từ sau đó cũng không ai có tâm tư này.

Ai ngờ hôm nay, ở Huyễn Thần hồ Huyễn Thần Giới lại có người độ kiếp.

Hơn nữa người này là Linh Đan Đường tiểu Công chúa Lưu Vân

Nàng điên rồi sao?

- Lưu Vân muốn ở Huyễn Thần Giới độ kiếp sao?

Nàng ta điên rồi hay sao?

Cho tới bây giờ không ai có thể ở Huyễn Thần Giới độ kiếp thành công... sao nàng ta dám?

Có người phát ra tiếng kinh hô.

- Đại khái là bị ép tới điên rồi chứ sao?

Nam nhân kia đâu?

Tại sao không xuất hiện?

Có phải đã chết không?

Có người vẻ mặt tiếc nuối ác ý đoán.

- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Vì sao Gia Cát gia công tử Gia Cát Xương Bình như phát điên muốn tìm Lưu Vân cùng nam nhân kia?

Có người nhận nhiệm vụ, nhưng vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

- Chuyện này còn không đơn giản sao?

Nhất định là Gia Cát Xương Bình nhìn trúng Linh Đan Đường tiểu Công chúa Lưu Vân, nhưng là hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình, Lưu Vân tiên tử coi trọng người khác, sau đó, Gia Cát Xương Bình tức giận ban bố lệnh truy sát...

- Chuyện không đơn giản như vậy, cảm giác như có vấn đề gì đó, dù sao bên Linh Đan Đường cũng không dễ chọc...

Gia Cát Xương Bình xuất thân Gia Cát gia không sai, nhưng luận thân phận địa vị chỉ bằng Lưu Vân Công chúa, một mình hắn không có gan làm loại chuyện này?

Trong đám đông có người nói nói:

- Bên Linh Đan Đường cũng phản ứng kịch liệt, thậm chí nhắm đầu mâu vào kẻ làm nhiệm vụ như chúng ta...

Thoạt nhìn như là Linh Đan Đường và Gia Cát gia đang đánh cờ.Có người cười nhạo nói:

- Không trách chúng, Linh Đan Đường tuy rằng rất mạnh, nhưng chẳng lẽ bọn họ có thể giết sạch chúng ta hay sao?

- Người ta không cần giết người, chỉ cần không bán đan dược là đủ rồi.

Có người sâu kín nói.

Trong đám người lập tức có người cười lạnh:

- Nưc cười, trên đời này không chỉ có một Linh Đan Đường mới bán đan dược, đan dược Gia Cát gia mấy năm nay cũng xuất sắc, sản phẩm hoàn mỹ, so về giá cả còn rẻ hơn Linh Đan Đường một nửa...

Trong đám người không ngừng truyền đến tiếng nghị luận.

Ở đây có nhiều cơ sở ngầm của Gia Cát gia không ngừng chửi bới Linh Đan Đường, đồng thời cất nhắcGia Cát gia.

Trên thực tế.

Người sáng suốt đều biết thế lực Gia Cát gia không kém nhưng nói đến năng lực luyện đan thì không chỉ kém hơn Linh Đan Đường một chút.

Tuy nói Linh Đan Đường gần đây có phần xuống dốc, nhưng nội tình vẫn không ai so được, vẫn là nơi sản xuất và kinh doanh đan dược số một.

Tuy nhiên vào thời điểm này không ai lên tiếng cho Linh Đan Đường, bởi vì tới một mức độ nào đó mà nói, người ở Huyễn Thần hồ hiện giờ đều là địch nhân của Linh Đan Đường, đã bị xếp vào sổ đen của Linh Đan Đường.

Bởi vậy, những người này nhìn vào nữ tử duyên dáng trên bầu trời với thần sắc phức tạp.Từ sâu trong nội tâm bọn họ cũng không hy vọng một kinh tà tuyệt diễm, thiên chi kiêu nữ ngã xuống trước mắt họ.

Nhưng khi xuất phát, bọn họ lại không thể không mong Lưu Vân độ kiếp thất bại.

Bởi vì một khi Lưu Vân độ kiếp thất bại, Linh Đan Đường sẽ trúng một đòn nghiêm trọng, họa vô đơn chí rồi.

Một đạo thiểm điện từ bầu trời bổ xuống bóng hình xinh đẹp.

Dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng đám người ven Huyễn Thần hồ vẫn phát ra tiếng kinh hô khó ức chế.

Những người ở đây phần lớn đến từ Thiên giới.

Chân chính có dũng khí độ kiếp ở Phi Thăng kỳ lại chẳng có mấy người.Bọn họ ôm tâm lý cầu may, cảm thấy cho dù không độ kiếp ở Phi Thăng kỳ, tương lai cũng có thể thành tựu địa vị cao, hoặc với tương lai không hy vọng quá lớn...

Dù sao nhân lực có lúc tận, không phải là thứ ai cũng có thể dùng để nâng cao cảnh giới.

Cho nên khi bọn họ thấy Thiên kiếp chân chính phủ xuống thì rung động, sợ hãi và run rẩy.

Là thứ căn bản không thể khống chế.

Rất nhiều người không nhìn được thối lui xa hơn.

Một kiện pháp khí tản ra khí tức cường đại, trực tiếp bị thiểm điện đánh nát.

Pháp khí phá nát phát tán ra dao động mãnh liệt khiến rất nhiều tu sĩ sắc mặt đại biến, cảm giác run run thực sự khó thở.

Những người này đều hoảng sợ lùi xa.Răng rắc

-----o0o-----

Chương 498 : Cuộc chiến đế chủ

Chương 498 : Cuộc chiến đế chủ

Lại một đạo thiểm điện giáng xuống bóng hình xinh đẹp kia.

Lại một kiện pháp khí tan thành tro bụi

- Lưu Vân xong rồi.

- Nàng chết chắc rồi.

- Thân là Linh Đan Đường tiểu Công chúa, pháp khí trên người khẳng định vô cùng hùng mạnh, nhưng mà vẫn không ngăn nổi uy lực của Thiên kiếp.

Đám người không ngừng lui về phía sau truyền đến từng tiếng kinh hô, mắt thấyuy lực của Thiên kiếp đáng sợ như thế, gần như tất cả mọi người đều bị hù.

Ai cũng nghĩ Lưu Vân phải chết không ngờ.

Sự tình kế tiếp như cũng ấn chứng suy đoán của bọn họ.

Pháp khí bảo vệ Lưu Vân bị Thiên kiếp không nhanh không chậm đánh nát từng món.

Đến cuối cùng, cũng chỉ còn lại mình Lưu Vân cô linh đứng ngạo nghễ giữa đất trời.

Lưu Vân không sợ hãi, không phải nàng không sợ chết mà là đến thời điểm này, sợ cũng vô dụngĐệ nhất pháp khí bị phách vỡ, Lưu Vân vô cùng khẩn trương, tim cũng vọt lên cuống họng.

Nhưng khi kiện pháp khí cuối cùng bị phách vỡ, Lưu Vân đã hoàn toàn bình tĩnh lại.

Cuộc đời của mình trong u mê xảy ra kịch biến, làm cho nàng bề ngoài bình tĩnh nhưng sâu trong nội tâm không thể tiếp nhận.

Một khi đã như vậy...

Nếu có thể chết dưới Thiên kiếp có thể xem như giải thoát không?

Lưu Vân nghĩ thầm trong lòng, khóe miệng hơi cong lên lộ ra nụ cười thản nhiên.

Nụ cười này đẹp vô cùng.

Những người phía xa nhìn thấy lập tức kinh hô.

- Trời ơi vào lúc này Lưu Vân tiên tử còn cười được...

- Nụ cười của nàng đẹp quá...

- Chẳng lẽ là chuẩn bị tâm lý chết rồi sao?

Lưu Vân hơi ngẩng đầu lên, gương mặt tuyệt mỹ đầy bình tĩnh, còn nhẹ nhàng nói:

- Đến đây đi...

Hãy dùng Thiên kiếp rửa đi tất cả sỉ nhục của ta.

Nhất đạo lôi điện khủng bố trực tiếp bổ về phía Lưu Vân

- Không.

Ở phía xa truyền đến tiếng gầm giận dữ.Tiếng gầm giận dữ hình thành âm ba khủng bố công kích, tản mát ra từng tầng năng lượng có uy lực hủy thiên diệt địa, khiến hư không vặn vẹo biến dạng.

Một vài người thực lực hơi yếu trực tiếp bị rống nát thân thể, hoảng sợ và mê man chết đi.

Những người còn lại cũng không dễ chịu, một đám điên cuồng thổ huyết, lộ vẻ kinh ngạc bỏ chạy tứ tung.

Rất nhiều người đang lẩn trốn bị tiếng hô trực tiếp rống chết, rơi xuống như sủi cảo hạ chảo dầu.

Đám người đang hối hả chạy đi lại bị tiếng rống giận rống chết hơn phân nửa.

- Trời ơi...

Đã xảy ra chuyện gì?

Có người hộc máu cuồng lui, đồng thời phát ra tiếng kinh hô.

- Cường nhân!

Đây tuyệt đối là tuyệt thế cường nhân!

- Đế chủ!

- Phùng Xuân đế chủ!

Linh Đan Đường Cửu đương gia đến rồi!

Những người sống sót, tất cả đều lộ vẻ tuyệt vọng, những tu sĩ này xét về cảnh giới quả thật quá kém Phùng Xuân.

Không phải do bị rống chết, mà là tiếng rống của Phùng Xuân vốn không nhằmvào bọn họ!

Mà chỉ là một tiếng rống bi phẫn của một lão đại cảnh giới đế chủ!

- Phùng Xuân đế chủ...

Ngươi ỷ lớn bắt nạt nhỏ, không sợ mất mặt sao?

Trong những người sống sót có người Gia Cát gia, ỷ vào bảo vật hộ thân, cũng không bị thương tổn quá lớn, đang âm thầm cười lạnh nói:

- Những người này đều là con cháu của đại gia tộc Thiên giới, ngươi không ngờ...

Ầm!

Người này còn chưa dứt lời, thân thể trực tiếp bị bạo vỡ!Bên kia có một thân ảnh xuất hiện!

Thân hình mông lung, dường như đang ở trong hỗn độn.

Không buồn nhìn đám đông, chỉ nhìn về phía Lưu Vân.

Lúc này...

Nơi đó đã không còn bóng dáng Lưu Vân mà có vô số đạo thiểm điện đang mai một!

- Gia Cát Xương Bình, tiểu súc sinh này, ta sẽ tự tay giết ngươi!

Phùng Xuân cuồng rống, âm thanh trực tiếp ngưng tụ thành một đạo pháp chỉ hiện ra giữa đất trời, từ trên xuống dưới như một dải ngân hà rực rỡ.

Lóe lên quy tắc lực lượng mãnh liệt!- Đế chủ pháp chỉ... không ngờ Phùng Xuân vận dụng đế chủ pháp chỉ...

Hắn thật sự nổi giận rồi sao!

Đế chủ pháp chỉ không thể tùy tiện giáng lâm, một khi giáng lâm nhất định phải thực hiện!

Hoặc là thực hiện nội dung trên pháp chỉ, hoặc là, đế chủ ngã xuống!

Đó là sinh tử pháp chỉ!

Một đế chủ cảnh giới lại hạ pháp chỉ này cho tiểu tu sĩ Phi Thăng kỳ, chuyện này ở Thiên giới cũng là hiếm có.

Tranh chấp giữa vãn bối, cho dù chạm vào sinh tử thì đẳng cấp đế chủ cũng rất ítcan thiệp.

Về phần giáng lâm pháp chỉ thì càng không thể nào.

Từ nơi này nhìn ra, Phùng Xuân đế chủ đã thật sự nổi giận.

Hừ!

Đúng lúc này, trong hư không truyền đến tiếng hừ lạnh.

Âm thanh lạnh như băng.

- Phùng Xuân thân là đế chủ, không ngờ hạ pháp chỉ với Phi Thăng kỳ, không sợ mất mặt sao?

Tiếp theo, nhất thân ảnh bước ra từ hư không tới trước Phùng Xuân, cách Phùng Xuân hơn mười trượng.Thân ảnh vô cùng mông lung.

Giống như đưa thân vào hỗn độn.

Nhưng trên người hắn có khí tức cường đại, trấn áp cửu thiên thập địa!

Đế chủ!

Lại là một gã đế chủ!

Số người sống sót ít ỏi kia, tất cả đều sắp đóng băng.

Đó mới là người của Huyễn Thần Giới!

Không phải chiến trường của các thần thiên giới...Hai đế chủ cảnh giới xuất hiện, hơn nữa bị vây trong trạng thái đối lập, đây quả thực là chuyện không thể tưởng tượng!

Tuy nhiên, nhiều hơn nữa là sợ hãi hòa với hưng phấn trong nội tâm!

Sợ hãi vì có thể chết bất cứ lúc nào, còn hưng phấn là vì họ có cơ hội tận mắt quan sát cuộc chiến giữa đế chủ chân chính!

Phùng Xuân đế chủ lạnh giọng, mang theo quy luật lực lượng nói:

- Gia Cát Lãng, ngươi không muốn chết ở Huyễn Thần Giới thì làm Nguyên Thần bị thương nặng rồi lập tức cút ngay cho ta!

- Phùng Xuân!

Gia Cát đế chủ đối diện cũng nổi giận:

- Ngươi thật sự nghĩ độc dược Linh Đan Đường của ngươi là vô địch thiên hạ sao?

- Đối phó loại tạp nham như ngươi cũng đủ rồi.

Phùng Xuân sắc giọng nói.

Cho dù là Gia Cát Lãng cũng thiếu chút nữa bị nghẹn tới không thở được.

- Ngươi nói ta là tạp nham?

- Chẳng lẽ không đúng sao?

Rác rưởi!

Phùng Xuân đứng chắp tay, ảo hóa giống như hào quang.

Theo động tác của hắn như ngân hà lượn lờ, mang tới cảm giác hoa mắt.Đó là đế chủ tràng vực!

Bất kỳ gã đế chủ nào cũng là kẻ kiệt xuất giữa thiên địa.

Tu sĩ đã chạy trốn tới chỗ cực xa, nghe Phùng Xuân nói lời này đều không biết nói gì.

Nói một gã đế chủ là tạp nham, rác rưởi... phải mạnh mẽ, cứng rắn thế nào mới nói được?

Giờ phút này, những tu sĩ may mắn còn tồn tại đột nhiên cảm giác mình qusa nhỏ bé, mới hiểu mình bị cuốn vào tranh chấp lớn thế nào.

Người như họ căn bản còn chưa có tư cách làm rác rưởi!Tới Gia Cát gia đại lão, tên là Gia Cát Lãng, là nhân tài mới xuất hiện của Gia Cát gia, là đế chủ cảnh giới đại lão trẻ nhất.

Là nhân tài trẻ nhưng tuổi của hắn cũng không nhỏ, hiện giờ bị Phùng Xuân nhục mạ như thế thì đâu dễ buông tha?

-----o0o-----

Chương 499 : Thiên kiếp tôi thể

Chương 499 : Thiên kiếp tôi thể

Chỉ thấy hắn giơ tay lên, ngân hà hiện ra trên tay hắn, hướng Phùng Xuân vung lên!

Phảng phất có vô số sao trong tinh hà, mà ngân hà như chiếc roi lớn, trực tiếp đánh vỡ hư không, hung hắc quất hướng Phùng Xuân đế chủ!

Đã đánh rồi!Đế chủ cảnh giới đã thực động thủ!

Đây không phải cuộc chiến hoàng hôn của các thần, cũng không phải chiếm đoạt máu tanh ở thiên giới mà phát sinh ở Huyễn Thần Giới, vì ân oán giữa các vãn bối mà dẫn phát đế chủ chiến đấu!

Toàn thân Phùng Xuân mông lung, bỗng bộc phát ra một đạo cầu vồng, cầu vồng vô cùng rực rỡ, chỉ có đại tu sĩ mới thấy được sự rực rỡ, chỉ có đế chủ cảnh giới mới lĩnh hội được đại thế của nó.

Hung hăng đánh tới ngân hà của Gia Cát Lãng!

Ngân hà va đụng cầu vồng, trong nháy mắt, hư không bị dập nát!Mà ngay cả thiên kiếp phương xa cũng bị động tĩnh này hấp dẫn, có mấy đạo thiểm điện tới lui tuần tra như điện xà.

Nhưng không hề bổ xuống hai người này.

Bởi vì Thiên kiếp quy mô này không đả thương được tu sĩ đế chủ cảnh giới!

Ong!

Cả phiến hư không bị chấn động.

Âm thanh vang lên.

Tất cả người sống sót chỉ nhìn bầu trời phương xa bùng lên ánh sáng khiến họkhông mở được mắt.

Tiếp theo, họ không nhìn thấy gì, nên cũng không biết.

Bởi vì bọn họ đều bị 'Sóng' động này nghiền nát.

Này một phương trời xa, chỉ còn lại có hai người bọn họ, cùng với tiếng sấm sét.

Lôi điện hình thành hàng ngũ chỉnh tề, vẫn không ngừng bổ xuống.

Phùng Xuân đế chủ hoàn toàn không nhúc nhích, như nước sâu núi cao đứng bất động ở hư không, khí thế đã nâng cao tới đỉnh cao!

Bên kia Gia Cát Lãng lui xa mấy ngàn dặm, ngưng trọng nhìn hướng PhùngXuân đế chủ rồi phun ra tinh huyết.

Trong hỗn độn, gương mặt như ngọc lập tức có chút tái nhợt.

Hắn bị thương!

Chiến đấu cấp Đế chủ, bình thường sẽ không đánh lâu dài, trên cơ bản đều chỉ một chiêu hai chiêu đã phân thắng bại.

Trừ phi đế chủ thế lực ngang nhau mới có cảnh đánh liên tiếp mấy ngày mấy đêm, thậm chí là mấy tháng!

Rất hiển nhiên, cuộc đọ sức giữa Phùng Xuân và Gia Cát Lãng, Phùng Xuân chiếm cứ thượng phong.Linh Đan Đường Cửu đương gia không phải hạng người dễ chọc.

- Phùng Xuân, thù này ta sẽ nhơ ky!

Gia Cát Lãng lạnh lùng nói.

- Gia Cát gia đê tiện vô sỉ, thu nhận và giúp đỡ Lã Nghị, Phùng Xuân ta cũng nhớ kỹ!

Phùng Xuân đế chủ lạnh lùng nói:

- Cút mau, còn không nhanh ta sẽ trảm ngươi!

Trong ánh trăng mờ, Gia Cát Lãng nhìn Phùng Xuân, sau đó mới lên tiếng:

- Được, Linh Đan Đường không thèm để ý, Gia Cát gia cũng không thèm để ý!

Tới lúc khai chiến, hy vọng Linh Đan Đường, ngàn vạn lần không cần tới 'Cửa' cầu hòa!- Cút!

Phùng Xuân thậm chí không buồn nhìn nhìn Gia Cát Lãng, nếu không phải trong lòng nhớ mong Lưu Vân, hắn thật muốn trực tiếp ra tay chém Gia Cát Lãng!

Đừng nhìn đây là Huyễn Thần Giới, Phùng Xuân vẫn có cách khiến Gia Cát Lãng chịu thiệt thòi, dù không chết cũng bị lột một lớp da!

Gia Cát Lãng oán hận nhìn biển sấm sét, thân là đế chủ, sao hắn không nhìn ra Lưu Vân chưa chết?

- Coi như cho Linh Đan Đường tiện nghi!

- Thiên kiếp Tôi Thể...

Loại chuyện tốt này sao không giáng xuống Gia Cát gia chứ?

- Tuy nhiên, Thiên kiếp Tôi Thể thì sao?

Một khi Tôi Thể cũng chỉ là Đại La Kim Tiên mà thôi?

- Gia Cát gia ta không thiếu nhất là thiên tài!

- Đại La Kim Tiên chưa phải là đối thủ, vậy Thiên Tiên được chứ.

Một Thiên Tiên đỉnh cao trong nháy mắt giết một gã Đại La Kim Tiên thiên tư trác tuyệt vốn không có áp lực gì!

Gia Cát Lãng hít sâu một hơi.

Quay người lại, thân hình biến mất tại chỗ.

Cả hư không dần khôi phục lại.

Cho dù Chân Tiên cũng không nhìn thấy quy luật lực lượng đang nhanh chóng tubổ phiến hư không.

Bên kia, Thiên kiếp vẫn như trước.

Phùng Xuân nhìn về phía đó, ánh mắt thâm thúy trực tiếp bắn ra hai đạo thần quang, thần quang như có thể nhìn xuyên hết thảy!

Thẳng vào trung tâm!

Chỉ là lúc này, Phùng Xuân đế chủ không kìm được hút vào một ngụm lương khí.

Bởi vì.

Hắn không thể nhìn xuyên qua biển sấm sét kia!Chỉ cảm nhận được bên trong biển sấm sét có khí tức sinh mệnh hùng mạnh, cho dù là cảnh giới như hắn, trước khi tức kia cũng rất nhỏ bé và yếu ớt.

- Chuyện gì thế này?

Gương mặt Phùng Xuân đế chủ lộ vẻ khiếp sợ.

Lúc này, Phùng Xuân đế chủ không kìm nổi thở dài, thầm nghĩ trong lòng: Đáng tiếc đứa bé kia?

Linh Đan Đường và Gia Cát gia lúc này đã hoàn toàn trở mặt, mình nổi cơn thịnh nộ còn phát ra pháp chỉ giết Gia Cát Xương Bình.

Cứ như vậy, Linh Đan Đường và Gia Cát gia khó mà hòa giải.

Bởi vì thân làm thiên giới đại tộc, cho dù con cháu nhà mình phạm phải tội lớn ngập trời thì cũng có gia pháp trừng trị, chứ chưa tới mức giao cho người ngoài đếnphán quyết.

- Nếu hắn còn sống, như vậy đan sư Linh Đan Đường có bị Gia Cát gia đào rỗng thì sao?

Gia Cát gia cũng không thiếu đan sư tầm thường.

Muốn bao nhiêu có bấy nhiêu!

- Gia Cát gia thiếu một đại sư có thể nhất đan định càn khôn!

- Sư phụ thiếu niên này chính là đại sư...

Phùng Xuân đế chủ đang nghĩ ngợi.

Biển sấm sét bên kia đột nhiên biến mất không còn thấy tăm hơi.

Loại tốc độ này khiến Phùng Xuân đế chủ cũng không thể thích ứng, bất quá hắnnhớ lại cảnh tượng khi mình trải qua Thiên kiếp Phi Thăng kỳ, trong lòng cũng hiểu được, Thiên kiếp loại này tới đột nhiên, đi cũng đột nhiên.

Nếu hắn biết trước lúc Thiên kiếp giáng lâm, Lưu Vân đã đợi hơn nửa ngày thì không biết sẽ nghĩ gì.

Nhưng ngay lúc này, Phùng Xuân đế chủ không thể nghĩ được gì, bởi vì hắn đang sợ ngây người!

Thiên kiếp tán đi, quy luật lực lượng hùng mạnh của Huyễn Thần Giới chữa trị hư không, Huyễn Thần hồ lay động, một khuynh quốc nữ tử mặc trang phục trắng, toàn thân lạnh giá ngưng lập hư không, ngạo mạn thế gian!

- Cửu thúc!Giọng của Lưu Vân như có phần khác trước.

Cụ thể khác thế nào thì Phùng Xuân đế chủ cũng không thể xác thực, nhưng có thể xác định là Lưu Vân, trước mắt không giống Lưu Vân trước đây!

- Vân nhi...

Ngươi?

Phùng Xuân đế chủ có rất nhiều lời muốn hỏi, nhưng phút cuối cùng lại không hỏi gì, chỉ lộ vẻ cảm thán, nói:

- Chúng ta về nhà đi!

Lưu Vân nhẹ nhàng gật gật đầu, sau đó không chút dấu vết nhìn thoáng qua Huyễn Thần hồ, do dự một chút vẫn không kìm nổi nói:

- Sau khi hắn tỉnh lại sẽ không nhớ gì cả, Cửu thúc, đáp ứng ta, đừng nói cho hắn bất cứ chuyện gì, được không?

- Các ngươi...

Phùng Xuân nao nao, lập tức phục hồi tinh thần, vẻ mặt vui sướng nhìn Lưu Vân:

- Ngươi nói là...

Hắn còn sống sao?

Lưu Vân gật gật đầu:

- Vẫn còn sống tốt.

- Thật tốt quá!

Thật là tốt quá!

Phùng Xuân đế chủ vẫn duy trì vẻ mặt nghiêm túc, giờ nghe Sở Mặc vẫn còn sống thì nở rộ như đóa hoa.

-----o0o-----

Chương 500 : Trời đất dun dủi

Chương 500 : Trời đất dun dủi

- Cửu thúc!

Lưu Vân hờn dỗi một câu.Phùng Xuân đế chủ ngẩn ngơ, rồi lập tức phục hồi tinh thần, nét mặt già nua không khỏi đỏ lên, nếu không phải từ nhỏ nhìn nàng lớn lên, nếu không phải là cháu ruột mình ...

Nếu đây là một nữ tử xa lạ, tâm tình kiên cố của hắn cũng sẽ bị hấp dẫn!

Thật là đáng sợ!

Phùng Xuân đế chủ hoảng sợ: Tiểu nha đầu này không thầy cũng tự thông tỏ, đã có được mị hoặc thiên thành cảnh giới...

Cái gọi là mị hoặc thiên thành không phải công pháp tu luyện, nhưng còn lợi hại hơn cả tu luyện công pháp!

Mị hoặc thiên thành...

Mỗi cái nhăn mày, một nụ cười, cả thiên nhiên, thế gian vạn linh không thể né tránh!May mắn, may mắn là sau lần này, nha đầu kia càng thêm lạnh lùng.

Nói cách khác, hồng nhanh chưa thể trưởng thành sẽ là nguồn gốc của tai họa.

Phùng Xuân thầm nghĩ trong lòng.

- Làm sao vậy?

Cuối cùng vẫn là đế chủ cảnh giới, chút 'Sóng' động trong lòng đã bị trừ khử trong vô hình.

- Ta vừa mới nói, đừng cho hắn biết.

Gương mặt lạnh lùng của Lưu Vân thoáng đỏ ửng.

Phùng Xuân hít sâu một hơi, chậm rãi hỏi:

- Ngươi cùng hắn?

Lưu Vân gật gật đầu.

Phùng Xuân trầm mặc rất lâu, tuy rằng hắn muốn cháu mình tìm kiếm một người ưu tú bầu bạn, cũng từng đề cử Lưu Vân về Lâm Bạch.

Mà khi mọi chuyện thực sự phát sinh, sâu trong nội tâm Phùng Xuân vẫn cảm thấy mờ mịt.

Ngay cả thân là đế chủ, hắn cũng không biết đó là tốt hay xấu.

- Nếu như vậy, vì sao?

Phùng Xuân đế chủ nhìn Lưu Vân đầy khó hiểu.

Có chút mờ mịt, nhưng nhiều hơn là suy nghĩ tính khả thi của chuyện này.

- Không thích hợp.

Lưu Vân thản nhiên nói, cảm xúc không hề dao động.

Ít nhất, đế chủ cảnh giới Phùng Xuân không cảm giác được.

Hắn có chút ngạc nhiên, ngẩng đầu nhìn Lưu Vân.

- Trong lòng của hắn, có người khác...

Lưu Vân thản nhiên nói.

- Tên khốn khiếp này... sao hắn dám...

Phùng Xuân mắng một câu.

- Không thể trách hắn, chuyện này chúng ta đều là người bị hại.

Muốn trách cũngchỉ có thể trách Gia Cát Xương Bình, ta nhất định sẽ tự tay giết hắn.

Rốt cục cảm xúc Lưu Vân dao động, tuy nhiên rất nhanh đã bị ép xuống.

Phùng Xuân nhìn Lưu Vân:

- Ta đã hạ đế chủ pháp chỉ, tự tay giết hắn!

- Cửu thúc...

Lưu Vân cảm động mà lo lắng nhìn Phùng Xuân .

Lưu Vân không phải nữ nhân tầm thường, nàng sinh ra ở nơi có thế lực lớn như Linh Đan Đường, đương nhiên hiểu được ý nghĩa của chuyện này.

- Đó không chỉ là chuyện cá nhân của cháu.Phùng Xuân nói xong, sau đó nói:

- Chuyện này có bao nhiêu người biết?

Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, cháu hãy kể lại ta nghe.

Phùng Xuân đế chủ biết đại khái, nhưng không biết tình hình cụ thể.

Lưu Vân kể chuyện mình và Lâm Bạch gặp Gia Cát Xương Bình, sau đó những người đó đến cửa khiêu khích, lại bị Lâm Bạch, một thiếu niên lợi dụng quy củ của Huyễn Thần Giới đốt chết toàn bộ... cũng xuất hiện nam nhân đáng khinh, dùng mị dược đánh lén nàng cùng Lâm Bạch.

Chuyện Huyễn Thần hồ, Lưu Vân không nói tới một chữ, dù là đối mặt với thân thúc thúc cũng khó nghiêm chỉnh nói về chuyện này.Phùng Xuân cũng không cần biết chuyện ở Huyễn Thần hồ, dựa vào lịch duyệt của hắn đương nhiên biết chuyện xảy ra.

- Nói như vậy.

Chuyện này là không căn cứ...

Bọn họ không có bất cứ chứng cớ gì?

Phùng Xuân đế chủ hỏi.

- Cháu mang theo Lâm Bạch bay ra khỏi Huyễn Thần Thành, hẳn là bị bọn họ ghi chép lại.

Lưu Vân nói.

- Vậy không có gì.

Phùng Xuân nói xong, lại không kìm nổi cảm thán một câu:

- Tiểu tử này cũng quá tà môn!

Huyễn Thần Giới khi nào sinh ra quy tắc bảo hộsinh linh dưới Trúc Cơ kỳ?

Ta còn chưa từng nghe!

Còn nữa.

Ngươi mang theo hắn còn có thể bay ra khỏi Huyễn Thần Thành... nói cách khác...

Phùng Xuân nói đến đây, chú ý tới mặt Lưu Vân đỏ ửng thì cũng cắn răng nói:

- Gia Cát Xương Bình tên súc sinh kia, hắn chẳng những muốn triệt để hủy ngươi mà cũng muốn hủy toàn bộ Linh Đan Đường!

Dù bị thế nhân nói ta ỷ lớn bắt nạt nhỏ, ta nhất định phải giết người này!

Lưu Vân nói:

- Việc cấp bách là tìm nam nhân đáng khinh kia.

Hoàn toàn giết chết hắn!

Ta sợ trên tay hắn có ghi chép hình ảnh khi đó!

- Còn có...

Lưu Vân nhìn Phùng Xuân:

- Chúng ta ra lệnh truy sát Lã Nghị là công khai sao?

Chuyện này dễ làm người ta sinh ra liên tưởng.

Phùng Xuân hơi khẽ cau mày, có chút tự trách nói:

- Chuyện này, thật ra là ta sơ sót, giải thưởng đã phát ra ngoài rồi...

Phùng Xuân nói xong, nhìn Lưu Vân:

- Chuyện này...

Sợ là rất khó giấu được thế nhân.

Lưu Vân ngẫm nghĩ một chút, cũng hiểu được muốn hoàn toàn che dấu chuyện này có chút khó khăn, ngẫm nghĩ một chút nói:

- Nếu vậy cháu đi địa tầng Linh Đan Đường bế quan.

Về phần người khác muốn nói gì, miệng bên tai cứ kệ vậy.

- Nếu Lâm Bạch hỏi thì sao?

Phùng Xuân nhìn Lưu Vân, hắn có cảm giác cháu mình không tỏ vẻ gì, nhưng tuyệt đối không thể không chút động lòng!

Một nam nhân phong lưu có thể không nhớ ra nữ nhân từng liên quan tới mình.

Nhưng chưa từng nghe nữ nhân nào sẽ quên đi người đàn ông đầu tiên.

Nhất là băng thanh ngọc khiết, thiên chi kiều nữ như Lưu Vân.

Thật có thể quên sao?

Phùng Xuân đế chủ có chút không tin.

Lưu Vân thản nhiên nói:

- Nói cho hắn biết, Lưu Vân đã có mục tiêu theo đuổi, khả năng sẽ không gặp lại hắn.

- Nếu như vậy?

Phùng Xuân nhìn Lưu Vân:

- Cảm giác có chút ngây thơ.

- Cửu thúc!

Lưu Vân có chút xấu hổ nhìn Phùng Xuân:

- Đã nói hắn có nữ nhân mình thích, ta không muốn hắn vì hai chữ trách nhiệm mà trong lòng nhớ mong ta!

- Nói như vậy...

Ngươi?

Phùng Xuân cũng không giận, như thoáng chút suy nghĩ nhìn Lưu Vân.Hai gò má Lưu Vân như bay lên, xấu hổ nói:

- Dù thúc nói thế nào, ta cũng sẽ không gặp lại hắn!

Nói xong, thân hình chợt lóe, trực tiếp biến mất trong không gian.

Trên bầu trời lưu lại cầu vồng rực rỡ.

Đây là dấu hiệu phi thăng trong Huyễn Thần Giới!

Nhân tầng phi thăng địa tầng!

Lưu Vân trong lúc vô ý đã sáng tạo ra một kỷ lục.

Chưa từng có ai có thể sử dụng thời gian ngắn như vậy từ nhân tầng phi lên tớiđịa tầng.

Nàng là người đầu tiên!

Phùng Xuân cũng không đuổi theo mà đứng đó lẩm bẩm nói:

- Tiểu tử kia tâm tư khó dò, còn nhỏ đã nhiều tâm nhãn như vậy.

Tuy nhiên nha đầu này khiến ta có cảm giác như đang làm đà điểu rúc đầu vậy?

Phùng Xuân đế chủ thở dài một tiếng, thân hình chợt lóe, cũng biến mất.

Thiên địa trở lại bình tĩnh.

Giờ này, trong Huyễn Thần hồ.Sở Mặc mở hai mắt ra.

Chỉ là trong mắt có thêm sự phức tạp, còn có vài phần đau thương.

Xảy ra chuyện gì?

Nàng nhất định cho là hắn không biết gì.

Nhưng hắn cái gì cũng biết!
 
Thí Thiên Đao Full
XXI ( Chương 501-525 )


Chương 501 : Lã Nghị

Chương 501 : Lã Nghị

Từ lúc mới bắt đầu, độc dược nhập vào cơ thể, Sở Mặc do cảnh giới quá thấp nên căn bản không kịp phản ứng.

Nếu độc này là loại lấy mạng người thì có là Hỗn độn hoả lò hay Thương Khung Thần Giám sẽ không đến mức không có chút phản ứng nào.

Nhưng đây không phải kịch độc làm chết người.

Về phần nổ tan xác mà chết, nguy hiểm này căn bản không tồn tại với Sở Mặc.

Bởi vì một khi năng lượng trong thân thể vượt qua cảnh giới Sở Mặc có thể nhận, như vậy bất kể là Thương Khung Thần Giám hay Hỗn độn hoả lò sẽ hút đi năng lượng đó.

Nói cách khác, nếu Lưu Vân là nữ tử vô tình, vì bảo toàn danh tiết mà đuổi Sở Mặc đi, như vậy Sở Mặc cũng sẽ không có nguy hiểm gì.

Thậm chí, còn có thể nhân họa đắc phúc, tích lũy được nhiều năng lượng. . .

Đáng tiếc Lưu Vân không phải loại máu lạnh, bề ngoài cao quý nhưng tâm địa thiện lương, cho tới giờ chưa từng nghĩ sẽ vứt bỏ hắn.

Đáng tiếc Sở Mặc không thể nói chuyện, không thể nói cho Lưu Vân biết.

Âm thác dương sai mới biến thành thế này.

Đối với Lưu Vân, Sở Mặc chưa tới mức chán ghét hay phản cảm, một nữ tử xinh đẹp như thế cho dù là ai cũng sinh lòng hảo cảm.

Chứ đừng nói người bề ngoài lạnh lùng, bên trong thiện lương như Lưu Vân.

Mọi người đều nói vợ chồng vốn là đôi chim cùng tổ, tai vạ đến đều tự bay đi.

Lưu Vân cùng Sở Mặc không phải vợ chồng, thậm chí cũng không quen thuộc, nhưng vào thời khắc nguy nan, Lưu Vân cũng không từ bỏ.

Nữ tử như vậy đốt đèn cũng khó tìm.

Nhưng vấn đề là trong lòng Sở Mặc đã có Kỳ Tiêu Vũ.

Haiz!

Sở Mặc thở dài một tiếng.

Ánh mắt phức tạp nhìn những cường khí xung quanh.

Đó là đồ Lưu Vân để lại, không có mang đi.

Mục đích là vì bảo hộ hắn.

- Nếu như ngươi là một nữ nhân lãnh huyết vô tình, vứt bỏ ta không để ý, ta ngược lại còn dễ chịu hơn một chút.

Sở Mặc cười khổ, phát ra một tiếng thở dài.

Sau đó hắn ngồi dậy, vận hành tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý, phát hiện cảnh giới của mình đã từ Minh Tâm Cảnh tăng lên tới Ngộ Tâm cảnh đỉnh cao.

Sở Mặc không nói gì, nếu ở Nhân Giới, ngay cả có thiên tư trác tuyệt cũng không thể nâng cao nhanh như vậy.

Nếu Gia Cát Xương Bình biết hắn trăm phương ngàn kế thành toàn cho Lưu Vân và Sở Mặc, không biết có tức đến hộc máu.

Tuy nhiên vào lúc này, cho dù Gia Cát Xương Bình biết thì cũng không còn tâm tư mà tức giận.

Bởi vì hắn đã biết Phùng Xuân đế chủ phát ra pháp chỉ.

Hắn thật sự sợ hãi!

Đế chủ phát ra pháp chỉ, đồng đẳng với một đế chủ cảnh giới phát ra lời thề!

Người thường đều biết lời nói như tên bắn khỏi cung, chớ nói tới tu sĩ đế chủ cảnh giới, đâu thể để một lời thề hủy đi tâm tình và đạo hạnh của mình?

Nếu như nói, một đế chủ muốn chém giết một đế chủ khác thì còn không dễ dàng.

Cho dù là Gia Cát Lãng, dựa vào tài nguyên trong gia tộc lên đế chủ cũng không dễ giết như vậy!

Bất luận là đế chủ nào đều được xưng tụng là kinh tài tuyệt diễm, thiên kiêu chânchính.

Nhưng một gã đế chủ muốn chém giết một gã Phi Thăng kỳ thì đúng là trên trời dưới đất, không chỗ trốn chạy!

Trừ phi, Gia Cát Xương Bình trốn trong gia tộc không ra ngoài.

Một khi hắn rời khỏi Gia Cát gia hẳn sẽ phải chết!

Người bị kinh hãi không chỉ có Gia Cát Xương Bình mà còn có Lã Nghị!

Thân là đại tông sư Luyện Đan Sư, Lã Nghị tự tin mình đi đâu cũng có người thu nhận và giúp đỡ.

Dù chuyện Ngọc Nữ mị năm đó hắn bị rất nhiều thế lực lớn đuổi giết, nhưng đếncuối cùng, chuyện này vẫn không được giải quyết.

Trong chuyện này, cố nhiên có nữ nhân không muốn truy cứu, nhưng nhiều hơn là do Gia Cát gia che chở cùng với Linh Đan Đường không truy cứu!

Hương hỏa tình.

Ba chữ kia có thể áp dụng ở bất kỳ địa phương nào.

Bất kể thế nào, Lã Nghị đã lập nhiều công lao hiển hách cho Linh Đan Đường, nếu không phải vì Ngọc Nữ mị, Lã Nghị rất có thể đã trở thành đệ thập đương gia của Linh Đan Đường.

Dù hắn chưa tới đế chủ cảnh giới, thân phận đệ thập đương gia cũng không chạy thoát hỉ tiếc là bản thân hắn tìm đường chết, đồng thời trêu chọc nhiều thế lực cường đại như vậy.

Lại nói tiếp, Linh Đan Đường cũng coi như đạt đến một trình độ nào đó, ngay cả mấy vị đương gia rất nhiều năm không lộ mặt cũng hiện thân, âm thầm trợ giúp Lã Nghị quay vần.

Việc này, Lã Nghị đều biết.

Tuy nhiên hắn không cảm kích.

Bởi vì hắn cảm thấy, đó là chuyện Linh Đan Đường phải làm!

- Ta cũng không nợ Linh Đan Đường cái gì.

Ta còn giúp họ kiếm rất nhiều tiền!

- Mà Linh Đan Đường vẫn nợ ta thân phận thập đương gia.

Đây là lời Lã Nghị đã nói khi vào Gia Cát gia, ngay lúc đó Gia Cát gia vì muốn giữ lại tông sư Luyện Đan Sư nên hắn nói gì cũng đáp ứng.

Bởi vậy, Lã Nghị cảm thấy Linh Đan Đường nợ mình chứ mình không hề nợ Linh Đan Đường!

Chuyện lần này, Gia Cát Xương Bình đến cầu thuốc đã nói mình bị người của Linh Đan Đường làm nhục, muốn trả thù.

Ngay từ đầu Lã Nghị không muốn cho hắn, dù hắn cảm thấy Linh Đan Đường nợ hắn nhưng hắn cũng không hận Linh Đan Đường, cũng không muốn làm loạn để kết thù với Linh Đan Đường.

Tuy nhiên một câu nói của Gia Cát Xương Bình đã làm Lã Nghị nổi giận.

Hắn nói:

- Bên Linh Đan Đường đã có một gã Luyện Đan Sư truyền kỳ cấp. . .

Lời này đương nhiên là Gia Cát Xương Bình nói bậy nói bạ, hắn đang lừa Lã Nghị!

Vì chuyện Sở Mặc hóa thân Lâm Bạch cùng Linh Đan Đường hợp tác, mặc dù có người biết, nhưng Sở Mặc xuất ra 50% xác xuất thành công hoàn mỹ Thiên nguyên đan, ngoại trừ Phùng Xuân và Lưu Vân không có người thứ ba biết!

Phùng Xuân vội vàng rời đi là vì chuyện này, hắn phải báo cáo với mấy vị không màng thế sự trong nhà!

Sau mới có đám người Gia Cát Xương Bình khiêu khích Lưu Vân và Sở Mặc, sau đó kết thù, sau đó Gia Cát Xương Bình đi tìm Lã Nghị.

Cho nên khi đó, Gia Cát Xương Bình đã lừa người!

Nhưng Lã Nghị đã thật sự bị lừa.

Bởi vì Lã Nghị không tin Gia Cát Xương Bình dám dùng chuyện này lừa hắn, bởi vì lời nói dối này quá dễ bị vạch trần!

Cho nên nói, con người nhiều khi sẽ bị kinh nghiệm phong phú của chính mình đánh lừa.

Mãi khi chuyện này bạo phát trên bản tin, song phương công khai treo giảithưởng, Lã Nghị mới nhận ra sự tình nghiêm trọng!

Đầu tiên, Gia Cát Xương Bình dùng thuốc Ngọc Nữ mị nhân thần công phẫn mưu hại Linh Đan Đường tiểu Công chúa Lưu Vân, chứ không phải một tiểu yêu nhỏ như Lã Nghị tưởng tượng. .

Tiếp theo, Linh Đan Đường đã hoàn toàn tức giận!

Năm vạn cực phẩm Thiên Tinh Thạch, cho dù là đan sư coi tiền như bã của Lã Nghị cũng thấy mê hồn, chỉ vì muốn lấy đầu hắn.

Có thể tưởng tượng độ thù hận của Linh Đan Đường dành cho hắn tới trình độ nào.

-----o0o-----

Chương 502 : Gia Cát Trường Xuân

Chương 502 : Gia Cát Trường Xuân

Lã Nghị không tin gặp lại Phùng Xuân còn có khí phách này.

- Xong rồi. . .

Gia Cát gia tuyệt đối sẽ không bảo vệ ta như trước!

Lã Nghị là người thông minh, hắn biết dù Gia Cát gia vẫn coi Linh Đan Đường là đối thủ, nhưng tuyệt đối không khai chiến vào thời điểm này.

Cho dù họ không sợ Linh Đan Đường, nhưng cũng không có nghĩa là bọn họ có dũng khí khai chiến!

Không khoa trương mà nói, lúc này song phương triển khai quyết chiến thì thắng bại khoảng 5-5!

Linh Đan Đường. . .

Có thể hùng hậu ở Thiên giới nhiều năm như vậy, nội tình của nó, người bình thường khó thể tưởng tượng ho nên, chuyện này chỉ có một cách, đó là Gia Cát gia hoàn toàn hy sinh Gia Cát Xương Bình và người ngoài như Lã Nghị hắn!

Để đổi lấy Linh Đan Đường hạ lửa giận, áp chế chiến tranh, sau đó. . .

Dốc lòng phát triển.

Đến khi Gia Cát gia nắm chắc mới như rắn độc công kích con mồi, một kích xử đẹp con mồi!

Nhưng trước đó sẽ phải ẩn nấp bất động!

Tựa như hiểu biết về Linh Đan Đường, nhiều năm như vậy cũng đủ để Lã Nghị hiểu về Gia Cát gia ho nên, Lã Nghị bỏ chạy rồi.

Lã Nghị không chạy công khai, là do Gia Cát gia phái người đi tìm hắn thì chỗ của đại tông sư Lã Nghị đã sớm vườn không nhà trống!

Những nha hoàn và tôi tớ, tất cả đều bị độc chết không chừa ai!

Cao tầng Gia Cát gia tức giận, kỳ thật bọn họ phái người tìm Lã Nghị thì vẫn chưa hề có ý hi sinh Lã Nghị.

Bọn họ đang xem có cách nào khác giải quyết chuyện này không.

Đừng nhìn Gia Cát Lãng lớn lối trước mặt Phùng Xuân, nhưng trên thực tế, dính đến việc hai thế lực to lớn khai chiến, bất kỳ bên nào cũng phải thận trọng.

Bởi vì sảy chân có thể khiến vạn kiếp bất phục

- Nhất định phải tìm được Lã Nghị, tận lực khuyên hắn trở về, nếu hắn quyết tâm muốn đi thì giết hắn!

Mang đầu hắn về!

Gia Cát gia chủ, đế chủ cảnh giới Gia Cát Trường Xuân con ngươi quang u lãnh, phân phó người dưới.

- Vâng, ta tự mình dẫn đội, nhất định làm tốt chuyện này.

Ánh mắt Gia Cát Lãng lóe hào quang, dù gương mặt còn hơi tái nhợt.

Trận chiến trong Huyễn Thần Giới, tuy rằng rất nhanh chấm dứt nhưng Gia Cát Lãng cũng bị thương không nhẹ.

Gia Cát Lãng tuy cũng là đế chủ cảnh giới nhưng chỉ là đế chủ cảnh tầng thứ hai, mà Phùng Xuân còn cao hơn Gia Cát gia chủ Gia Cát Trường Xuân một bậc, là đế chủ tầng thứ sáu!

Cảnh giới bị đối phương áp chế gắt gao, ở trước mặt Phùng Xuân, Gia Cát Lãng gần như không có cơ hội phản kháng.

Tuy nhiên muốn đối phó Lã Nghị, Gia Cát Lãng chỉ cần mang theo một đám tu sĩ Chân Tiên đỉnh cao là đủ rồi.

Cho dù Lã Nghị đầy độc, nhưng các tu sĩ của Gia Cát gia cũng không phải không có thủ đoạn gì.

Dù sao Gia Cát gia cũng là gia tộc lấy luyện đan làm nền tảng.

Gia Cát Lãng nhìn thoáng qua Gia Cát Trường Xuân nhẹ giọng hỏi:

- Vậy. . .

Xương Bình?

Gia Cát Trường Xuân nheo mắt nhìn Gia Cát Lãng:

- Ngươi muốn xin tha cho nó?

Gia Cát Lãng thở dài:

- Chuyện này, ngay cả là lỗi của Xương Bình thì bên Linh Đan Đường cũng phản ứng quá mức!

Phùng Xuân đường đường một đế chủ đại lão, không ngờ hạ pháp chỉ giết một đứa bé. . .

- Đổi lại cháu gái của ngươi bị tính kế, ngươi sẽ làm như thế nào?

Gia Cát Trường Xuân nhìn Gia Cát Lãng hỏi.

Gia Cát Lãng lập tức nghẹn lời, khóe miệng co rút.

Nếu đổi lại là hắn, không cần nghĩ, hắn nhất định phải làm như vậy!

- Cho nên, chuyện này là Gia Cát Xương Bình tự tìm chết.

Gia Cát Trường Xuân thản nhiên nói:

- Giờ chưa phải lúc khai chiến với Linh Đan Đường.

Cho nên, chỉ có thể hy sinh hắn.

- Không có biện pháp khác sao?

Gia Cát Lãng có chút chua xót nói:

- Dù sao thiên phú của Xương Bình cũng khá. . .

- Khi chúng ta còn trẻ cũng thế.

Gia Cát Trường Xuân nhìn Gia Cát Lãng, thản nhiên nói:

- Chúng ta đều từng được gọi là kẻ ăn chơi trác táng.

- Nhưng. . .

Gia Cát Trường Xuân cắn răng nói:

- Nhưng trong chúng ta có ai làm ra loại chuyện ngu xuẩn như Gia Cát Xương Bình.

Ngọc Nữ Mị ở thiên giới chính là thứ nhân thần cộng phẫn!

Có gia tộc nào không có quý nữ, quý nữ đó có thể chạm vào?

- Chứ đứng nói Lưu Vân là độc sủng ở Linh Đan Đường!

- Dùng Ngọc Nữ Mị tính kế tiểu công chúa Linh Đan Đường, thế không phải ngu ngốc sao?

Gia Cát Trường Xuân nói xong câu cuối, tâm tình cũng trở nên mãnh liệt.

Trong phòng toàn tu sĩ Chân Tiên đỉnh cao, cả đám câm như hến, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Gia chủ đã bao nhiêu năm chưa phát hỏa?

Bọn họ còn không nhớ nổi lần gần đây nhất là khi nào.

Gia Cát Lãng chưa sợ tới mức không dám thở mạnh, tuy nhiên cũng có chút khẩn trương.

Dù sao cần nói đã nói, nên khuyên đã khuyên, cũng coi như không thẹn với Gia Cát Xương Bình.

Chỉ có thể nói Gia Cát Xương Bình quá ngu xuẩn, cho dù muốn giúp cũng bất lực.

- Gia chủ. . .

Ta đi, ta sẽ tận khả năng đưa Lã Nghị về.

Gia Cát Lãng nói với Gia Cát Trường Xuân:

- Ta tận lực mang người sống trở về.

Gia Cát Trường Xuân hòa hoãn lại, đối với đế chủ trẻ nhất của gia tộc.

Hắn vẫn còn khá hài lòng.

- Đi thôi, một gã đại tông sư cấp Luyện Đan Sư vẫn còn đáng giá.

Đến lúc đó, đẩy hết trách nhiệm lên Gia Cát Xương Bình.

Linh Đan Đường trả thêm ít phí mới có thể bảo vệ Lã Nghị.

Tuy nhiên, lúc này cũng phải dạy cho Lã Nghị một vài học.

Gia Cát Trường Xuân lạnh lùng nói.

Lã Nghị quả thực hơi quá đáng, vừa mới nghe phong thanh đã trực tiếp bỏ chạy.

Nếu tất cả mọi người đều như vậy, thành ra hủy diệt Gia Cát gia cũng quá dễ dàng.

Gia Cát Lãng nói:

- Lã Nghị cũng đã quá coi thường Gia Cát gia ta. . .

Gia Cát Trường Xuân thản nhiên nói:

- Cũng không đến nỗi, thật sự là hắn đủ thông minh, bởi vì nếu chuyện này thực đi tới bước không thể vãn hồi thì cũng phải hy sinh hắn.

Chỉ là giờ còn chưa tới bước đó mà thôi.

". . .

"

Gia Cát Lãng không nói gì, dẫn người cáo từ.

Còn lại Gia Cát Trường Xuân một mình trong phòng, gương mặt trở nên ngưng trọng nói: "Mọi người nói Linh Đan Đường càng ngày càng xuống dốc, trên thực tế thật sự như thế sao?

Tám đương gia trước Phùng Xuân đều đang khổ tâm tìm con đường chí tôn

- Tuy nói con đường chí tôn không dấu vết, chỉ có thể lần mò. . .

Xác xuất thành công cực thấp!

- Chưa được một phần vạn.

- Nhưng nếu thành. . .

Gia Cát Trường Xuân lộ ra vẻ sợ hãi:

- Nếu thật có một thành, như vậy, thân là chí tôn tuyệt đối có năng lực hủy Gia Cát gia trong nháy mắt!

- Cho nên, ai dám đánh cuộc chuyện này chứ?

- Ta dám bỏ mạng, nhưng phía sau ta còn cả gia tộc, vận mệnh của vô số ngườiđều được nắm giữ trong tay ta.

- Ta không dám đánh cuộc.

Gia Cát Trường Xuân thở dài một tiếng, trên mặt lộ vẻ mệt mỏi.

-----o0o-----

Chương 503 : Lòng lang dạ sói

Chương 503 : Lòng lang dạ sói

Gia tộc quá lớn, khó tránh khỏi vài quả trứng thối, thiên phú của Gia Cát Xương Bình trong lớp trẻ cũng coi như ưu tú, vẻ ngoài đạo mạo nhưng sau lưng toàn ngầm làm chuyện hư hỏng, Gia Cát Trường Xuân hiểu rất rõ.

Chỉ là không thèm hỏi đến thôi.

Tựa như hắn đã nói, ai cũng có tuổi trẻ, ai cũng có lúc được gọi là con ông cháu cha.

Lúc này là tự hắn muốn chết, thật sự chẳng trách được người khác.

Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến một tiếng mắng đầy tức giận:

- Đều cút ngay cho ta!

Ta muốn gặp Gia Cát Trường Xuân, các ngươi dám ngăn cản ta?

Trong phòng, Gia Cát Trường Xuân nghe vậy lập tức chau mày, lộ vẻ bất đắc dĩ.

Người tới là tiểu thiếp hắn sủng ái nhất.

Nhưng ở Gia Cát gia quy củ sâm nghiêm, ái thiếp có được sủng ái cũng không có thể có lá gan dám xông vào thư phòng gia chủ.

Vấn đề là, người tới là mẹ của Gia Cát Xương Bình!

Đúng vậy, Gia Cát Xương Bình là con của Gia Cát gia chủ, con của Gia Cát Trường Xuân!

Nói cách khác, vì sao Gia Cát Lãng phải mở lời khuyên bảo?

Ầm!

Cửa trực tiếp bị đẩy ra, một nữ tử xinh đẹp động lòng người trực tiếp xông tới, nhìn Gia Cát Trường Xuân giương mày liễu:

- Thế nào?

Giờ ta còn không được đến chỗ của ngài nữa sao?

Gia Cát Trường Xuân khoát tay với đám thị vệ phía sau nữ tử, để họ rời đi mới thản nhiên nói:

- Đóng kỹ cửa lại.

- Hừ, chả lẽ lại sợ ngươi?

Nữ tử trực tiếp đóng cửa lại, sau đó lạnh lùng nhìn Gia Cát Trường Xuân:

- Ngươi không có gì muốn nói với ta sao?

- Nữ tắc, nữ tắc, ở trong này la lối không sợ mất mặt sao?

Gia Cát Trường Xuân lạnh lùng nhìn nữ tử, thanh âm trầm thấp, sung mãn uy nghiêm nói.

Nữ tử giật mình, dường như mới nhớ ra thân phận người trước mắt, nhưng sau đó nàng nhướn mày:

- Thế nào?

Xấu hổ chết ngươi thì sao?

Ghét bỏ ta?

Lên làm gia chủ rồi, thân phận địa vị cao, chê ta không xứng với ngươi sao?

Gia Cát Trường Xuân bị nữ tử liên tiếp chất tới nhíu mày, nhưng vẫn kiên trì chịu đựng nói:

- Nói hươu nói vượn gì đấy?

Ngươi tới làm gì?

Có việc nói đi.

- Ôi! ! !

Khẩu khí đúng là lớn.

Nữ tử cười lạnh nói:

- Gia Cát Trường Xuân, ngươi đừng có giấu lão nương nữa, con ta bị ủy khuất, hắn biết điều không muốn làm lớn chuyện, nhưng người làm mẹ như ta nhất định phải làm chủ cho con mình!

Chuyện này, ngươi định xử lý như thế nào?

Gia Cát Trường Xuân hít sâu một hơi, sau đó ngẩng đầu, sắc mặt bình tĩnh nhìn nữ tử hỏi:

- Ngươi nghe ai nói?

Nữ tử nhìn nét mặt của Gia Cát Trường Xuân, rốt cục thu liễn vài phần, nàng rất thông minh, biết khi nào thì có thể làm càn, khi nào cần kiềm chế.

Hiện tại đã tới lúc kiềm chế lại, bởi vì nàng đã nhìn ra chuyện này còn nghiêm trọng hơn nàng nghĩ rất nhiều lần!

Bởi vì Gia Cát Trường Xuân nói rất nặng nề!

- Còn cần nghe ai nói?

Bảng tin sắp nổ tung rồi, Cửu đương gia Phùng Xuân không biết xấu hổ kia ỷ lớn bắt nạt nhỏ, không ngờ hạ pháp chỉ muốn giết một đứa bé. . .

Chẳng lẽ người Gia Cát gia sẽ để Linh Đan Đường tùy ý ức hiếp sao?

Nữ tử vẻ mặt tức giận nói:

- Gia Cát gia dễ bị bắt nạt như thế từ bao giờ hả?

- Được rồi!

Gia Cát Trường Xuân lạnh lùng nhìn nữ tử:

- Đừng lôi toàn bộ Gia Cát gia vào!

Ngươi chỉ thấy người ta ỷ lớn bắt nạt nhỏ, ngươi có biết hắn đã làm gì không?

Nữ tử lập tức bị kiềm hãm.

Nàng có biết hay không?

Nàng đương nhiên biết!

Gia Cát Xương Bình là con trai của nàng, từ nhỏ lớn lên bên nàng, rất nhiều chuyện cũng do nàng dung túng mà thành.

Nhưng cảm tình mẫu tử rất tốt, có chuyện gì, Gia Cát Xương Bình cũng không lừa mẫu thân mình.

Thậm chí việc xin thuốc Lã Nghị, tính kế Lưu Vân, từ lúc vừa mới bắt đầu. . .

Nữ nhân này đã biết!

Theo nàng, Linh Đan Đường tiểu công chúa thì sao?

Bất quá là một nha đầu, sớm muộn cũng phải lập gia đình, gả cho người ta. . . .

Bởi vậy.

Cho dù dùng thủ đoạn vô sỉ hủy hoại một tiểu nha đầu, Linh Đan Đường thật sự có thể vì nó mà khai chiến với Gia Cát gia sao?

Chỉ cần con của mình vui, cái gì cũng mặc kệ!

Muốn trách cũng chỉ có thể trách nữ nhân kia quá độc ác, không ngờ để người ta dùng lửa đốt con mình!

Thù này không báo, khẩu khí này nuốt không trôi!

Chỉ là đã tính sai, nàng hoàn toàn không ngờ Linh Đan Đường lại làm như vậy.

Mà không nghĩ nếu Linh Đan Đường còn không bảo vệ được con gái mình thì còn mặt mũi nào tồn tại trên đời?

- Ta, ta đâu biết nó làm cái gì?

Nữ tử có chút chột dạ nói.

Gia Cát Trường Xuân lạnh băng nhìn nữ tử

- Có phải ban đầu ngươi đã biết chuyện này?

- Đúng thì sao?

Con của chúng ta bị người ta dùng lửa đốt ở Huyễn Thần Giới!

Tinh thần bị thương nặng!

Chẳng lẽ chỉ bọn họ được phóng hỏa mà không cho chúng ta trả thù hay sao?

Ngươi suốt ngày vì cái đại cục suy xét cho toàn cả gia tộc, ta không cần quan tâm nhiều như vậy, ta chỉ biết con ta bị bắt nạt!

Ta muốn trả thù.

Nữ tử nghe giọng Gia Cát Trường Xuân không tốt, giận tới lớn tiếng đáp trả.

- Ngươi biết cái gì!

"

Gia Cát Trường Xuân quét tay làm đổ hết mọi thứ trên bàn, khiến nữ tử kinh sợ không dám lên tiếng.

- Cút ra ngoài cho ta!

Gia Cát Trường Xuân không muốn giải thích thêm, gốc rễ không thông, chớ nóitới phải tự mình truyền đạt: Con của ngươi phải chết!

Nếu như vậy, nữ nhân này chắc phát điên!

Lại nói, trong lòng Gia Cát Trường Xuân vẫn thích người phụ nữ này, tính tình mạnh mẽ, ở phương diện kia cũng đủ điên cuồng, hoang dã.

Mỗi một lần chinh phục nàng, Gia Cát Trường Xuân đều có khoái cảm mãnh liệt.

Chỉ là giờ thật không biết nói gì.

Nữ nhân này thấy Gia Cát Trường Xuân thật sự nổi giận thì cũng có chút sợ hãi, nói cho cùng, nàng dám làm càn như thế chẳng phải là nhờ Gia Cát Trường Xuân sủng ái?

Lập tức khóc chạy ra ngoài:

- Gia Cát Trường Xuân, về sau đừng mơ lên giường của lão nương!

Đám thị vệ bên ngoài ngơ ngác nhìn nhau, sau đó mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, làm như không nghe thấy.

Rất lâu sau, Gia Cát Trường Xuân mới chậm rãi ngồi đó, trầm giọng nói:

- Người đâu.

Hai tâm phúc của Gia Cát Trường Xuân đi tới, cúi đầu nói:

- Gia chủ.

- Đi tìm Gia Cát Xương Bình, giết hắn, đưa đầu hắn đến Linh Đan Đường, đồng thời đưa qua năm vạn cực phẩm Thiên Tinh Thạch, nói Gia Cát gia xin lỗi!

Gia Cát Trường Xuân nói ra rất chậm rãi.

Hai tâm phúc giật mình kinh hãi, mặt lộ vẻ vẻ chần chờ nói:

- Gia chủ. . .

- Đi làm đi!

Gia Cát Trường Xuân nói.

- Vâng!

Hai người cúi đầu, thanh âm có chút run rẩy.

- Còn có. . .

Gia Cát Trường Xuân nói:

- Xem trọng mẫu thân Xương Bình khiến nàng ta quá ồn ào. . .

Phế bỏ công lực, nhốt nàng ta lại, nàng ta muốn tự sát cũng không cần ngăn cản.

-----o0o-----

Chương 504 : Đi cửa sau

Chương 504 : Đi cửa sau

Gia Cát Trường Xuân nói xong câu này, cả người như bị hút hết khí lực, khoát tay:

- Đi đi.

Hai người khẽ run lên, thân là tâm phúc của Gia Cát Trường Xuân, bọn họ biết hắn sủng ái nữ nhân kia thế nào, nhưng hiện tại. . .

Sau đó, hai người cáo lui.

Trong phòng, Gia Cát Trường Xuân lẩm bẩm nói:

- Linh Đan Đường. . .

Lưu Vân, ta sớm muộn gì cũng khiến các ngươi chôn cùng vợ con ta.

Sở Mặc hiển nhiên không biết hành động của Gia Cát gia.

Hiện tại hắn đã rời khỏi Huyễn Thần hồ, im lặng đi tới Huyễn Thần thành.

Đường đi rất thuận lợi chứ không đến mức đáng sợ như mô tả của mọi người về Huyễn Thần hồ.

Nên đối với Sở Mặc, đây chỉ là một thủy vực thông thường, chẳng có chỗ nào kỳ lạ chứ nói gì đến có nguy hiểm.

Sở Mặc có chút tò mò, vì sao nhiều người đều nói chỗ này nguy hiểm chứ, đâu có gì đâu.

Bên trong Huyễn Thần Thành có thêm rất nhiều người.

Đại đa số đều đang bàn tán mấy sự việc lớn vừa phát sinh.

Sở Mặc lại dịch dung thành một người khoảng hai mươi tuổi.

Hắn tìm một tiền trang, đổi haikhối cực phẩm Thiên Tinh Thạch thành một đống trung phẩm Thiên Tinh Thạch, sau đó chọn đại một khách sạn nghỉ ngơi.

Vào phòng, việc đầu tiên Sở Mặc muốn làm là xem bản tin để tìm hiểu sự việc hiện tại đã huyên náo đến mức độ nào.

Thông tin trên bản tin rất nhiều nhưng đa phần chỉ là phỏng đoán.

Sở Mặc theo dõi một lúc mới kết luận: Gia Cát gia và Linh Đan Đường cũng không thực sự khai chiến.

Hai thế lực bậc trung ở Thiên giới cũng phải cực kỳ khắc chế, cố gắng không để con cháu hai bên gây ra xung đột khiến sự việc phức tạp hơn.

Sở Mặc nghĩ một chút cũng hiểu nguyên nhân.

Linh Đan Đường hiện tại cơ bản do Phùng Xuân Đế Chủ chống đỡ hết thảy, tám vị đương gia phía trên nhiều năm nay không hỏi thế sự, một lòng một dạ tìm kiếm con đường lên Chí Tôn.

Linh Đan Đường xuống dốc là việc hiển nhiên, nhưng căn cơ vẫn còn thâm hậu.

Nếu nghĩ Linh Đan Đường như con cá mặc người đánh bắt thì đúng là muốn chết.

Mặc dù Gia Cát gia cũng rất mạnh mẽ, cũng làm ăn trong lĩnh vực luyện đan nhưng so với Linh Đan Đường vẫn còn kém xa.

Xét thực lực, Gia Cát gia không nắm chắc có thể trấn áp hoàn toàn Linh Đan Đường.

Nếu khai chiến sẽ dẫn đến tình cảnh lưỡng bại câu thương.

Như thế chẳng khác nào tạo cơ hội cho kẻ khác.

Đến lúc này, Sở Mặc có thể thở phào.

Hắn đoán Gia Cát gia và Linh Đan Đường đã có một hiệp nghị nào đó.

Ít nhất, trong thời gian ngắn hai bên sẽ không phát sinh xung đột kịch liệt.

Mặc dù có thể hiểu cách nghĩ của hai bên nhưng trong lòng Sở Mặc vẫn hơi thất vọng.

Chuyện giữa hắn và Lưu Vân, dù nói thế nào hắn cũng được lợi, vì hắn là nam nhân.

Nhưng sâu trong nội tâm, mối hận của Sở Mặc với Gia Cát Xương Bình không ít hơn Lưu Vân tí nào.

- Gia Cát Xương Bình...bọn họ không giết ngươi, nhưng ta sẽ không bỏ qua cho ngươi.

Sở Mặc tự lẩm bẩm, rồi đứng lên, ra khỏi nhà trọ đi đến Huyễn Thần điện.

Rất nhanh sau đó, Sở Mặc gặp được Giới Linh.

- Gia Cát Xương Bình đã chết rồi, ngươi không cần để chuyện báo thù trong lòng làm gì.

- Lưu Vân là một cô nương tốt.

Ta dùng ít thủ đoạn để nàng được Thiên Lôi Tôi Thể.

Nàng chắc chắn sẽ có tiền đồ vô lượng.

- Trong thời gian này, ngươi cũng đừng ra ngoài, tĩnh tâm tu luyện đi.

Giới Linh vừa thấy Sở Mặc, chưa để hắn nói câu nào đã tuôn một tràng.

Sở Mặc chấn động, không nói nên lời.

- Cụ thể là thế nào?

Sao người lại biết chuyện này?

Sao Gia Cát Xương Bình chết?

Giới Linh nhìn Sở Mặc nói:

- Chuyện như vậy ai chả biết.

- Người xác định Gia Cát Xương Bình chết thật chứ không phải chỉ chết ở Huyễn Thần giới chứ?

- Y bị chính phụ thân y hạ lệnh giết chết tại thế giới của y.

Giới Linh nhắc Sở Mặc:

- Sau khi ngươi tiến vào Thiên giới, nhất định phải đề phòng gia chủ của Gia Cát gia Gia Cát Trường Xuân.

Đó là kẻ độc ác, đến thê tử và con mình còn dám giết, không gì có thể ngăn trở gã được.

Sở Mặc hít một ngụm khí lạnh, nhìn Giới Linh, không tiếp tục truy vấn tại sao người này biết được cả chuyện ở thế giới thực mà chỉ hỏi:

- Tại sao Gia Cát Trường Xuân phải làm như vậy?

- Bây giờ Gia Cát gia còn chưa đủ năng lực đánh đổ hoàn toàn Linh Đan Đường, vìLinh Đan Đường nguôi giận, cũng chỉ có thể hysinh tên tiểu súc sinh kia thôi.

- Bình ổn lửa giận của Linh Đan Đường sao...

Sở Mặc lẩm bẩm.

- Hóa ra thủ đoạn thực sự đều phải ở trong tối.

- Chứ không ngươi nghĩ thế nào ?

Giới Linh nhìn Sở Mặc nói:

- Tiểu tử ngươi cũng rất tốt số, không ngờ công chúa của Linh Đan Đường cũng ủy thân cho ngươi...

- Sao lại nói ủy thân cái gì chứ?

Sở Mặc kháng nghị.

- Chẳng lẽ không đúng chắc.

Trong mắt tiểu cô nương kia, ngoài tài luyện đan ra, ngươi có giá trị nào khác đâu.

Nàng cũng không phải người vì mạng sống mà không màng danh tiết.

Giới Linh cười nhạt.

- Người làm như người hiểu rõ lắm ý?

Sở Mặc liếc mắt.

Giới Linh thản nhiên:

- Ta hiểu rõ tất cả người tiến vào Huyễn Thần giới

- ...

Sở Mặc khiếp sợ, cố nén tò mò hỏi cái chuyện từ trước đến giờ Giới Linh không trả lời:

- Rốt cuộc người là ai?

Huyễn Thần giới là...dạng thế giới nào chứ?

Giới Linh nhìn Sở Mặc nói:

- Lưu Vân là một cô nương tốt, sau này nhớ đối đãi với người ta tử tế chút.

- Ta đang hỏi người mà, đừng đánh trống lảng...

Sở Mặc trừng mắt.

Giới Linh cụp mắt, thản nhiên nói:

- Ta là ai không quan trọng, Huyễn Thần giới là kiểu gì cũng không quan trọng.

Ngươi chỉ cần nhớ kỹ, ở trong này ngươi sẽ không phải chịu bất cứ thương tổn nào.

Sở Mặc đột nhiên nhớ tới tình huống lúc ở Huyễn Thần hồ, cảm giác lúc đó như bước trên bình địa, ánh mắt lại phức tạp hỏi:

- Điều này có quan hệ với cha mẹ của ta đúng không?

Giới Linh bĩu môi:

- Ngươi nghĩ nhiều rồi

- Vì sao lại phải gạt ta.

Ta cũng không phải người xúc động, yếu ớt.

Nói cho ta biết thì có chuyện gì chứ ?

Sở Mặc thống khổ, giọng điệu có chút khẩn cầu.

Giới Linh vẫn bất động, lắc đầu nói:

- Việc này không thể nói cho ngươi được.

- Thôi vậy...

Sở Mặc suy sụp cúi đầu, tâm trạng giảm sút.

Giới Linh nhìn Sở Mặc thở dài, thầm nghĩ: nhóc con, ta đã không còn là ta trước đây, nếu nói ra ta chắc chắn sẽ chết.

Ta không sợ chết, nhưng ta không thể chết vào lúc này được.

Ngươi còn chưa trưởng thành mà.

Ta không thể quên lời dặn dò của tiểu thư.

Nên đừng trách ta, không phải ta không muốn nói mà là không thể nói.

- Ngươi...có bằng hữu nào đặc biệt thân thiết ở Nhân giới không, người có thể tin được ý?

Giới Linh hơi do dự, đột nhiên hỏi.

Sở Mặc ngẩng đầu nhìn Giới Linh, tạm thời gạt bỏ ưu thương hỏi:

- Có chuyện gì vậy?

-----o0o-----

Chương 505 : Sợ hãi

Chương 505 : Sợ hãi

- Ta có thể mở cửa sau, giúp bằng hữu của ngươi tiến vào HuyễnThần giới tu luyện.

Tuy nhiên...không thể đến Huyễn Thần thành.

Ta sẽ dựng một chỗ riêng biệt cho ngươi...

Sở Mặc không nghe thấy Giới Linh nói gì nữa.

Trong lòng hắn đang cực kỳ rung động, vui mừng quá đỗi, hầu như mất khả năng suy nghĩ.

Huyễn Thần giới vốn là một thế giới kỳ dị đã tồn tại vô số năm, quy tắc của nó tương đối hoàn thiện hay có thể coi là khắc nghiệt.

Cứ nhìn lên bảng tin là thấy.

Chuyện Lưu Vân ôm hắn bay ra khỏi Huyễn Thần thành đã bùng nổ một làn sóng tin tức vô cùng mạnh mẽ.

Vô số người đều đặt câu hỏi tại sao Lưu Vân có thể mang người bay trên Huyễn Thần thành?

Cũng có rất nhiều người làm theo nhưng lại bị sức mạnh quy tắc của Huyễn Thần giới giết chết tại chỗ, vô cùng thêthảm.

Vì sao Lưu Vân làm được mà người khác lại không được?

Trong mắt mọi người, Giới Linh vốn là hóa thân của các quy tắc, cực kỳ công chính, không có tình cảm.

Nhưng lại đối với Sở Mặc rất có cảm tình.

Một đối tượng là người chưởng quản và chế định quy tắc của Huyễn Thần giới lại muốn cho mình đi cửa sau.

Điều này khiến Sở Mặc chấn động, vừa vui mừng và vừa ngạc nhiên.

Hắn hoàn toàn không biết vì sao Giới Linh lại đối xử với hắn tốt như vậy?

Đối với bất kỳ tu sĩ nào gặp phải chuyện như vậy chẳng khác nào cóđược một miếng bánh từ trên trời rơi xuống, nhưng Sở Mặc vẫn không giải thích được.

Chuyện này tốt hay xấu?

Chắc chắn là chuyện tốt, không thể tốt hơn ý chứ.

Đừng nói ở Nhân giới, đến Thiên giới cũng có bao nhiêu tu sĩ muốn vào Huyễn Thần giới mà không được.

Số người mong muốn vào đây không ít đâu.

Nhưng họ không có biện pháp.

Muốn vào Huyễn Thần giới nhất định phải có huyết mạch thật hùng mạnh.

Nếu không, cho dù ngươi có là Đế Chủ tung hoành một phương...cũng chưa chắc vào đây được.

Tuy nói những người ở cảnh giới Đế Chủ đa phần là người có huyếtmạch hùng mạnh nhưng không phải không có ngoại lệ.

Một số người không có huyết mạch cường đại, nhưng không ngừng cố gắng, bước từng bước tiến nhập được vào cảnh giới Đế Chủ.

Những người này ngoài miệng thì nói không vào được Huyễn Thần giới cũng chẳng sao nhưng sâu trong nội tâm, ai mà không muốn vào cơ chứ.

Hiện giờ có một cơ hội ngàn vàng dễ dàng bày ra trước mắt.

Hơn nữa theo ý của Giới Linh, chỉ cần là người Sở Mặc có thể tin đều có thể đến Huyễn Thần giới tu luyện.

Quả là một cơ hội hấp dẫn, cũng là một ân huệ to lớn vô cùng.

Sở Mặc là người thông minh nhưng giờ phút này hắn cũng khôngbiết nếu mình đồng ý, mình sẽ thiếu nợ Giới Linh bao nhiêu nhân tình.

- Tại sao...lại phải giúp ta?

Sở Mặc nhìn Giới Linh, trầm giọng hỏi.

Giới Linh cười ha hả:

- Hai ta hữu duyên, ta nhìn ngươi thuận mắt.

- ...

Sở Mặc đen mặt.

- Được rồi.

Ta cho ngươi vài ngày suy nghĩ.

Nếu ngươi muốnmang người nào tiến vào Huyễn Thần giới nhất định phải để bọn họ cam đoan không được tiết lộ chuyện này với bất kỳ ai khác.

Giới Linh nghiêm túc nhìn Sở Mặc.

- Một khi chuyện này truyền đi, để ta biết là ai nói, dù cho thân thể tên đó có ở Nhân giới, ta vẫn sẽ xóa toàn bộ trí nhớ, biến người đó thành kẻ ngốc luôn.

- Vâng, ta đã biết.

Sở Mặc không hỏi vì sao, vì hắn biết chuyện này ảnh hưởng như thế nào.

Đại nhân vật hóa thân của quy tắc lại làm lấy công làm lợi tư, nếu bịtruyền đi, e là toàn bộ Huyễn Thần giới sẽ hỗn loạn.

Mặc dù Sở Mặc không rõ sức mạnh cảnh giới của những cường nhân khác, nhưng hắn có thể tưởng tượng chuyện này mà lộ ra, Giới Linh sẽ bị hủy diệt.

Giới Linh đối xử với hắn tốt như thế, sao hắn có thể hại người được.

Sau đó, Giới Linh truyền cho Sở Mặc một đoạn khẩu quyết hoàn toàn khác với khẩu quyết của Hổ Liệt nói lúc trước.

- Bí quyết ta truyền cho ngươi là một pháp chỉ trong Huyễn Thần giới.

Giới Linh chăm chú nhìn Sở Mặc.

- Nói cách khác, ngươi có thể sử dụng một phần lực lượng quy tắccủa Huyễn Thần giới trong một mức độ nhất định.

Sở Mặc nhìn Giới Linh, không hỏi vì sao nữa, xoay người ly khai khỏi Huyễn Thần điện.

Trở lại nhà trọ, Sở Mặc cũng chưa rời khỏi nơi này ngay mà ngồi suy nghĩ.

Bằng hữu của hắn ở Nhân giới cũng không nhiều.

Bạn bè thì có Hứa Phù Phù, Diệu Nhất Nương, nữ vương thảo nguyên Na Y cũng có thể tính.

Đối mặt với thiếu nữ có tình thâm ý trọng với mình, Sở Mặc có chút chột dạ.

Lúc trước, vì trong lòng đã có Kỳ Tiêu Vũ, Sở Mặc làm như khôngthấy tình cảm của Na Y.

Nhưng hiện nay, trời xui đất khiến thế nào hắn lại có một nữ nhân.

Mặc dù hắn và Lưu Vân không có cảm tình sâu sắc nhưng lại có quan hệ như vợ chồng thực sự.

Giống như Lưu Vân đã nói, dù nguyện ý hay không, nàng cũng đã thành nữ nhân của hắn.

Nên Sở Mặc cũng không rõ nên đối mặt với Na Y thế nào.

Hắn không phải người thiếu quả quyết nhưng trong phương diện này...thật khó lựa chọn.

Tuy nhiên, trong số những người hắn mang đến Huyễn Thần giới, chắc chắn sẽ có Na Y.

Trừ mấy người kia, còn có ông nội Phàn Vô Địch, bà nội Long Thu Thủy, Đại Ngốc...

Lâu rồi Đại Ngốc không nhìn thấy mình, chắc rất sốtruột.

Không biết tên này tu luyện đến đâu rồi.

Còn Đại Công Kê nữa chứ.

Tên này mà nghe thấy Huyễn Thần giới chắc chắn phát cuồng.

Còn chú cún nhỏ đáng yêu Tiểu Sài Khuyển, nếu đến Huyễn Thần giới, hẳn sẽ nhanh chóng tu luyện đến cảnh giới đỉnh cao.

Những người có thể tin được còn có Sở Yên, Tiêu Nhất Nguyệt, Quách Nhất Hiểu, Triệu Tiểu Tiểu và vài nữ đệ tử của Phiêu Diêu Cung.

Cả Tề Sơn nữa.

Lúc trước mình bị trọng thương, người này kịp thời đuổi tới, có vai trò quan trọng trong việc đẩy lùi mấy tên Thiên Kiếm Môn.

Những người này đều là người bên cạnh Sở Mặc.

Đưa bọn họ vào Huyễn Thần giới tu luyện, trong tương lai cho dù không thể tiến vào thế giới cấp cao như Thiên giới nhưng vẫn có hy vọng tiến vào được Linh giới, Tiên giới.

- Việc ta làm được cho bọn họ cũng chỉ đến đây thôi.

Sở Mặc nghĩ.

Sau đó Sở Mặc thầm niệm bí quyết Giới Linh đã dạy riêng cho hắn, cảm nhận được một luồng sức mạnh bao phủ toàn thân, Sở Mặc thấy mình rời khỏi Huyễn Thần giới.

Đây là lần đầu tiên hắn rời khỏi Huyễn Thần giới trong mấy tháng qua.

Tiếp đó, Sở Mặc cảm nhận rõ ràng mình quay trở lại tổ rồng ở đỉnh Cô Bút.

Mặc dù chỉ có mấy tháng nhưng Sở Mặc lại cảm giác mình trải qua mấy đời.

Sở Mặc muốn mở mắt, thấy thân thể đã hoàn toàn khôi phục.

Thậm chí thể chất hiện tại có vẻ cường đại hơn.

Nhưng không hiểu tại sao, hắn lại không mở mắt ra được.

Chuyện quái gì thế này?

Lúc này Sở Mặc có chút sợ hãi, lại cảm thấy bất lực

- Chẳng lẽ thân thể của ta đã chết ở Nhân giới hay sao.

Về sau ta chỉ có thể sống ở Huyễn Thần giới ư?

-----o0o-----

Chương 506 : Thế giới của ta

Chương 506 : Thế giới của ta

Sở Mặc có thể cảm giác được Tiểu Sài Khuyển đang nằm sấp gần chỗ hắn.

Nguyên thú cấp chín tự phong ấn này khá thân thuộc với hắn.

Sau khi đã thử hết cách này đến cách khác, Sở Mặc đành bỏ cuộc.

Dù hắn dùng biện pháp gì cũng không cách nào khiến thân thể có thể tỉnh lại.

Giờ thân thể như trở thành nhà giam, khóa chặt linh hồn của hắn ở bên trong.

Sở Mặc bất đắc dĩ quay trở lại Huyễn Thần giới, đi đến Huyễn Thần điện.

Hắn có việc phải hỏi Giới Linh

- Chuyện gì thế?

Thân thể ở Nhân giới của ngươi không thể tỉnh lại?

Giới Linh nghe xong kinh ngạc.

Biểu tình của Giới Linh khiến lòng Sở Mặc trầm xuống.

Giới Linh tuy thần bí nhưng là người mạnh nhất Sở Mặc từng biết.

Nếu ngay cả Giới Linh cũng không giải thích được chuyện này thì Sở Mặc không biết nên làm gì nữa.

Đúng lúc này, Giới Linh đột nhiên nói:

- Phải trách ta...quên không nói hết cho ngươi

- Chuyện này là thế nào ạ?

Ánh mắt Sở Mặc lộ vẻ kỳ vọng, nhìn Giới Linh.

- Sở dĩ ngươi có thể tiến vào Huyễn Thần giới sớm như vậy vì huyết mạch của ngươi được thức tỉnh.

Giới Linh nhìn Sở Mặc, khi nói đến hai chữ huyết mạch trong giọng nói hơi hơi có thêm vài phần tình cảm.

Nhưng lúc này Sở Mặc cũng không để ý đến đó, hắn dắm khẳng định giữa Giới Linh và phụ mẫu của hắn có mối quan hệ đặc biệt nào đó.

Nếu không, Giới Linh không thể đối với hắn tốt như vậy.

Ngoại trừ nguyên nhân ở huyết mạch, Sở Mặc hoàn toàn không nghĩ ra lý do nàokhác.

- Khi huyết mạch thức tỉnh, bản thân ngươi bị trọng thương có đúng không?

Giới Linh hỏi Sở Mặc.

Sở Mặc gật gật đầu:

- Đúng vậy, ta bị trọng thương suýt chết, toàn bộ lục phủ ngũ tạng gần như vỡ nát.

- Thế thì đúng rồi.

Chỉ trong hoàn cảnh như thế huyết mạch của ngươi mới được khai thông, nếu không phải sau khi ngươi đạt đến TrúcCơ mới có chuyện huyết mạch thức tỉnh.

Lúc ấy chắc chắn thương thế của ngươi đặc biệt nghiêm trọng.

Huyết mạch này có sức mạnh thần kỳ, bảo vệ tính mạng, chữa trị thân thể cho ngươi.

Nhưng kiểu chữa trị này mới chỉ ở bên ngoài thôi...

- Phía bên ngoài là sao ạ?

Sở Mặc hơi nhíu mày.

Giới Linh gật đầu:

- Ta nghĩ ngươi cũng phát hiện, cảm giác bản thân khôi phục bình thường, thậm chí còn mạnh hơn trước đúng không?

Sở Mặc nhìn Giới Linh, không nói gì gật đầu, trong lòng ngẫm nghĩ có chuyện gì mà ngài không biết không thế?

Giới Linh nói:

- Nhưng đó cũng chỉ là cảm giác của ngươi mà thôi.

Với cảnh giới hiện tại của ngươi lục phủ ngũ tạng bị dập nát không dễ khôi phục chút nào.

Mặc dù huyết mạch hùng mạnh nhưng cảnh giới quá thấp, vẫn cần thời gian để thể xác có thể lành lại.

- Vậy phải mất bao lâu?

Sở Mặc hỏi.

Giới Linh nghĩ một chút rồi nói:

- Theo thương tích ngày đó của ngươi, ít nhất cần đến hai năm mới có thể hoàn toàn khôi phục.

Hai năm á!

Sở Mặc mở to mắt, sau đó lại trầm mặc.

Thời gian này quá dài rồi.

Hai năm đi qua, đủ để thay đổi nhiều chuyện.

Ông nội Phàn Vô Địch và bà nội Long Thu Thủy ở Viêm Hoàng thành có khỏe không?

Hoàng thượng có làm khó bọn họ không?

Không có mình, Sở Yên và những người khác có thể thành công kiến quốc trên địa bàn của Đại Tề không?

Không có mình trấn áp, Vương Đại Phát đàng hoàng làm việc hay sao?

Qua sự việc lần trước ở Đại Tề, tronglòng Sở Mặc vẫn còn chút thành kiến với Vương Đại Phát, nên ít tín nhiệm hơn.

Còn Hứa Phù Phù và Liễu Mai Nhi, không thấy hắn, bọn họ và Sở Yên chắc chắn rất lo lắng.

- Nhất Nương tỷ tỷ ở Phi Tiên có được hạnh phúc?

Nữ nhân lạnh lẽo Thẩm Ngạo Băng có thể ép nàng lập gia đình chăng?

Sở Mặc vẫn luôn biết, những người ở thế giới kia có ràng buộc chặt chẽ với hắn.

Nhưng đến tận lúc này, cảm giác này mới rõ ràng sâu đậm.

Dường như nhìn ra sự lo lắng của Sở Mặc, Giới Linh thâm sâu nói:

- Tiểu tử, đừng nghĩ rằng không có ngươi thì thế giới này sẽ ngừng chuyển động.

Sở Mặc ngẩng đầu nhìn Giới Linh nói:

- Nhưng ta lo cho bọn họ.

- Mọi người tự biết bảo vệ mình.

Cho dù là người yếu đuối, qua sự việc như thế cũng sẽ trưởng thành hơn.

Giới Linh nhìn Sở Mặc nói:

- Ngươi vốn ở một thế giới cao nhất, một ngày nào đó chắc chắn ngươi phải rời khỏi.

Đến lúc đó, dù bọn họ có lo lắng cỡ nào, dù ngươicó lưu luyến cỡ nào, ngươi cũng phải học cách buông tay thôi.

Sở Mặc nhìn Giới Linh, nhất thời không biết nói gì.

Nghĩ đến một ngày kia mình muốn ly khai, lòng lại thấy khó chịu.

Trên đời này có nhiều chuyện khó có thể dứt bỏ.

Tình thân, tình bạn, tình yêu...đều là những thứ khó có thể bỏ qua.

Nếu như dễ dàng buông xuôi các tình cảm đó thì cần gì phải liều mạng tu luyện chứ?

Để trường sinh sao?

Trường sinh để làm gì nào?

Để sống càng lâu chắc?

Có thể nhiều người sẵn sàng từ bỏ tình cảm, như gia chủ của Gia Cát gia Gia Cát Trường Xuân, lòng lang dạ sói, đến con mình cũng giết.

Nhưng Sở Mặc không làm được.

Hắn cũng sẽ không để những người bên cạnh trở nên như vậy.

Sở Mặc âm thầm thề.

Giới Linh nhìn Sở Mặc nói tiếp:

- Nếu ngươi thật sự muốn bọn họ có thể đuổi kịp bước tiến của ngươi, ngươi lại càng phải cố gắng hơn.

Hai năm không dài, để đi đến cảnh giới tối cao có khi phải bế quan mấy trăm năm, thậm chí mấy nghìn năm.

- Hai năm sau ta có thể tỉnh lại ở Nhân giới phải không?

Sở Mặc hỏi

- Đúng vậy.

- Được, vậy ta sẽ dùng hai năm này đề cao cảnh giới của mình.

Vẻ mờ mịt trong mắt Sở Mặc dần thối lui, thay vào đó là sự kiên nghị và nghiêm túc.

Giới Linh mỉm cười gật đầu:

- Tốt lắm, trở lại Huyễn Thần giới, ở nhân tầng cũng có nhiều địa phương đáng để khám phá.

Ta cũng không muốn nói nhiều, chính ngươi tự mình lĩnh hội đi.

Sở Mặc gật đầu.

Giới Linh nói tiếp:

- Mặt khác, cái cô nương có quan hệ với ngươi kia, nàng đang ở địa tầng, sống cũng khá đó.

- Người...lại dùng việc công làm việc riêng?

Sở Mặc hỏi.

Giới Linh thản nhiên nói:

- Ai bảo là làm việc riêng?

Huyễn Thần giới vì ngươi mà có nên sử dụng nó để làm việc liên quan có lợi cho ngươi thì không phải gọi là việc tư

- Ta biết rồi.

Đây là thế giới của ta.

Sở Mặc khoanh tay, cười lớn nói.

Giới Linh cười khẽ, thân hình dần mờ nhạt, biến mất trong không khí.

Sở Mặc hít sâu một hơi, lại thấy động lực tràn trề.

Bất kể trong tương lai phải đối mặt với cái gì, thời khắc này hắn đã tìm được động lực đi tiếp cho riêng mình.

Những ngày tiếp theo Sở Mặc có rất nhiều trải nghiệm khác nhau.

Lúc ở Huyễn Thần thành, Sở Mặc lẳng lặng tu luyện, không ngừng nâng cao thực lực.

Hắn cũng thường xuyên rời khỏi Huyễn Thần thành, đi thăm dò các điểm nguy hiểm.

Lúc đầu còn dè dặt cẩn thận, sau càng ngày càng táo bạo hơn.

-----o0o-----

Chương 507 : Nhiệm vụ trên bảng tin

Chương 507 : Nhiệm vụ trên bảng tin

Trong lúc đó Sở Mặc cũng gặp rất nhiều nguy hiểm.

Nhưng mỗi lần như vậy, Thương Khung Thần Giám gần như đều có cảnh báo trước, giúp Sở Mặc hữu kinh vô hiểm thoát nạn ứ cách một đoạn thời gian, Sở Mặc lại đến Linh Đan Đường lấy vật liệu, sau vài ngày lại đưa đan dược đến.

Chưởng quầy Linh Đan Đường ở nhân tầng mỗi lần trông thấy Sở Mặc đều vô cùng khách khí, lại nịnh nọt, nhưng đấy là trong tình huống không có người ngoài.

Sở Mặc cũng biết nguyên nhân nhưng hắn cũng chưa từng hỏi thăm tin tức của Lưu Vân.

Nữ tử từng có quan hệ da thịt với hắn cứ thế biến mất.

Hắn cũng không gặp Phùng Xuân Đế Chủ.

Ngày cứ như vậy trôi qua.

Hôm nay, Sở Mặc ngồi ở ven Huyễn Thần hồ,

nhìn bảng tin nhiệm vụ.

Kể ra thì Sở Mặc cũng không cần thiết phải nhận mấy nhiệm vụ kiểu này.

Giữ một ghế khách đan sư ở Linh Đan đường, thù lao mỗi tháng do hắn luyện chế đan dược cũng đủ để hắn tiêu xài, lại có thêm lợi nhuận từ việc bán đan dược khác nữa.

Trên người Sở Mặc đã có hơn 800 khối Thiên Tinh Thạch cực phẩm rồi.

Bởi vì cảnh giới của hắn quá thấp nên một khối Thiên Tinh Thạch cực phẩm có thể dùng tu luyện trong thời gian khá dài.

Ở cái cảnh giới này dám dùng Thiên Tinh Thạch cực phẩm để tu luyện cũng chỉ có hắn mà thôi.

Nếu người ngoài biết được chắc chắn sẽ tức đỏ mắt, kêu hắn là đồphá gia chi tử.

Sở Mặc lại chẳng quan tâm, tài nguyên không phải để xài sao?

Hắn nhận nhiệm vụ trên bảng tin chỉ vì muốn cấp bậc trên đó cao hơn một ít, như vậy mới có thể nhận nhiệm vụ cao cấp hơn.

Tuy rằng còn lâu nữa hắn mới lên Trúc Cơ nhưng Sở Mặc muốn xây ngũ hành đạo cơ, vì vậy sẽ cần rất rất nhiều tài liệu.

Tài sản gồm hơn tám trăm khối Thiên Tinh Thạch cực phẩm cũng được coi là một tiểu phú hào nhưng nếu so với tài liệu cần để xây ngũ hành đạo cơ thì cũng chẳng thấm vào đâu.

Mà chuyện hắn muốn xây ngũ hành đạo cơ không được phép để lộ rangoài.

Xây tiên phẩm Trúc Cơ cũng đã gây oanh động lớn rồi chứ đừng nói đến ngũ hành đạo cơ.

Nếu không có thế lực cường đại chống lưng, dù có xây được tiên phẩm Trúc Cơ cũng sẽ bị người khác buộc ký khế ước sinh tử, các thế lực bậc trung mời chào hoặc trực tiếp bị tiêu diệt.

Bởi vì muốn đi lên con đường chí tôn, một tiên phẩm Trúc Cơ chắc chắn có nhiều ưu thế hơn so với hoàn mỹ Trúc Cơ.

Đường đi tới đỉnh cao từ trước đến giờ đều là con đường đẫm máu.

Bớt đi một đối thủ sẽ có thêm một cơ hội ho nên Sở Mặc không dám để người khác biết hắn đang muốn làm chuyện này.

Hắn chỉ có thể chậm rãi thu thập vật liệu mà thôi.

Như vậy, bắt đầu từ bây giờ là tốt nhất.

Không biết Linh Đan đường đã sử dụng thủ đoạn gì mà khiến cái tên Lâm Bạch ít được người biết đến ở Huyễn Thần giới.

Điểm này đã mang đến cơ hội cho Sở Mặc.

Hiện tại, Sở Mặc đang nhìn bảng tin nhiệm vụ, thấy có thông tin:

- Trả năm khối Thiên Tinh Thạch cực phẩm cho một gốc cây long lân.

Sở Mặc khẽ nhướng mày, nhiệm vụ này với hắn cũng không quá khókhăn.

Cây long lân là một loại thực vật có vảy trên thân, thân cây rất dài nhìn như con rồng, rất dễ nhận ra.

Muốn lên hoàn mỹ Trúc Cơ không thể thiếu loại cây này.

Nên ở Huyễn Thần giới, cây long lân cung không đủ cầu.

Vì bất kỳ gia tộc nào ở Linh giới, Tiên giới hay thậm chí là Thiên giới đều muốn cung cấp nguyên liệu tốt nhất cho các vãn bối trẻ tuổi của mình.

Khi hoàn thành nhiệm vụ, bảng tin sẽ tự động tăng tích phân cho người hoàn thành.

Điểm tích phân được đánh giá theo độ khó của nhiệmvụ.

Tích phân cho nhiệm vụ tìm cỏ long lân khá nhiều, mặc dù so với các nhiệm vụ khó thì điểm tích phân này cũng chẳng đáng là bao.

Sở Mặc không do dự, trực tiếp nhận nhiệm vụ này.

Sau đó hắn rời khỏi Huyễn Thần hồ, chạy tới vùng núi.

Cỏ long lân chỉ có ở vùng núi.

Đối với Sở Mặc nhiệm vụ này không quá khó nhưng đối với các tu sĩ khác thì là cả một vấn đề.

Vì cỏ long lân ở trong núi.

Mà vùng núi thì có rất nhiều sinh linh mạnh mẽ.

Mạo phạm đến những sinh linh này sẽ bị truy sát liên tục.

Vì một gốc long lân mà bỏ tính mạng thì không đáng.

Dù chết ởHuyễn Thần giới sẽ không chết thật nhưng không ai muốn nếm thử cái tư vị của tử vong đâu.

Không phải trên người ai cũng có thần khí cường đại thái quá như Thương Khung Thần Giám, có thể phát hiện chỗ nào có các cây thuốc cực phẩm.

Nếu nhiệm vụ này đơn giản, sao đối phương chịu bỏ ra năm khối Thiên Tinh Thạch cực phẩm chứ.

Sau nửa tháng, Sở Mặc đến vùng núi của Huyễn Thần giới.

Hắn đã đi sâu vào núi mấy ngàn dặm rồi.

Sở Mặc thấy mình hơi xui xẻo.

Dọc đường đi, hắn đã tìm được vô sốdược thảo cực phẩm, thậm chí tiện tay nhận thêm chín nhiệm vụ ở bảng tin.

Hắn cũng muốn nhận nhiều nhiệm vụ hơn mà không được

Vì với cấp bậc hiện tại, hắn chỉ có thể cùng lúc nhận nhiều nhất mười nhiệm vụ.

Hắn có khả năng làm được nhiều nhiệm vụ hơn.

Nhưng lại không tìm được cỏ long lân, mà không hoàn thành nhiệm vụ trước thì sẽ không nhận được thêm nhiệm vụ nữa.

- Sớm biết như vậy, ta nên tìm được vật liệu rồi mới nhận nhiệm vụ có phải hơn không...

Sở Mặc lẩm bẩm.

Vì lúc trước Sở Mặc đã thấy cỏ long lân ở Linh Đan đường, nhiều lần luyện thuốc nên cũng biết loại cây này cũng không hiếm lắm, ở trong vùng núi của Huyễn Thần giới chắc có khá nhiều.

Nhưng không biết tại sao, hắn đi bao nhiêu ngày cũng không gặp được một gốc long lân nào.

Sau khi ngồi nghỉ dưới một gốc cổ thụ to đùng, Sở Mặc lại hăng hái đi tiếp.

Cảnh giới hiện tại của Sở Mặc đã gần đến đỉnh của Ngộ Tâm cảnh.

Hắn cảm thấy mình cũng khá mạnh.

Nhưng trong mắt những người khác, cảnh giới như hắn mà dám chạy đến vùng núi này đúng là to gan, không biết sống chết là gì.

Tự bản thân Sở Mặc cũng chẳng nhận được điều này.

Như Giới Linh hồn nói lúc trước, đây chính là thế giới của hắn.

- Nếu là địa bàn của ta...có chỗ nào ta không đi được cơ chứ.

Sở Mặc nghĩ vậy.

Nhưng người khác lại không nghĩ thế.

Đúng lúc Sở Mặc phát hiện một cây long lân, vô cùng vui vẻ định bụng đào nó bỏ vào túi thì có một giọng nói cắt ngang:

- Ngươi bỏ gốc long lân kia ra, cây đó là của ta.

Nói thật trong lúc này Sở Mặc không hề có cảm giác được người đến gần, nên khi đột nhiên nghe thấy giọng nói kia, Sở Mặc giật mình run lên, thiếu chút nữa làm hỏng gốc cỏ long lân này.

Cỏ long lân chỉ có giá trị nhất khi nó nguyên vẹn, nếu bị đứt gãy thì giá trị sẽ bị giảm nhiều.

Vì vậy, Sở Mặc tức giận, xoay người lại nhìn thấy phía sau mình có bốn người đang đứng.

-----o0o-----

Chương 508 : Cỏ long lân

Chương 508 : Cỏ long lân

Hai nam hai nữ.

Nam cao lớn anh tuấn, nữ xinh đẹp như hoa.

Nhìn cử chỉ có vẻ là hai đôi tình nhân.

Có thể đến nơi này chứng tỏ thực lực cũng không yếu.

Sở Mặc thở dài, nhìn người thanh niên vừa nói kia:

- Bằng hữu, làm người phải nói đạo lý.

Ta đã gần đào xong gốc cỏ long lân này rồi, chỉ một lát là lấy được toàn bộ, như thế nào mà ngươi nói nó là của ngươi chứ?

- Trước có thể không phải nhưng bây giờ thì chưa chắc.

Tên thanh niên lại thản nhiên nói:

- Ta thấy ngươi rất yếu nên đừng đứng đó mà giảng đạo lý, cũng đừng thử trêu chọc ta.

Tiểu tử ngươi còn chưa xứng đâu.

Sở Mặc đánh giá tên thanh niên từ trên xuống dưới vài lần, khóe miệng co quắp nói:

- Ý của ngươi là kẻ nào mạnh thì đồ thuộc về kẻ đó sao?

- Năng lực lĩnh ngộ của ngươi không tồi.

Người thanh niên ngoài cười nhưng trong không cười nhìn Sở Mặc nói.

- Ta hiểu rồi.

Sở Mặc gật gật đầu, sau đó nói:

- Nhưng ta cần cỏ long lân này để hoàn thành một nhiệm vụ.

Chỗ này có hai khối Thiên Tinh Thạch cực phẩm, mong các hạ có thể giơ cao đánh khẽ!

Nói xong, Sở Mặc lấy ra hai khối Thiên Tinh Thạch cực phẩm.

Ánh mắt tên thanh niên sáng lên, nhìn Thiên Tinh Thạch trên tay Sở Mặc, sâu trong con ngươi hiện rõ sự tham lam, lại cười ha hả nói:

- Không tồi nha, còn có cả Thiên Tinh Thạch cực phẩm cơ à.

Lúc này nữ tử phía sau thanh niên, có vẻ là người yêu của tên này nói:

- Thôi đi Khâu Đông, đừng làm tiểu đệ đệ này khó xử.

Hai khối Thiên Tinh Thạch cực phẩm cũng đủ biểu lộ thành ý của người ta rồi.

Một cô gái khác cũng nói:

- Đúng đó, người ta đến được đây cũng không dễ chút nào...

Thật ra nữ tử này muốn nhắc nhở thanh niên tên Khâu Đông đừng nên quá phận.

Dù thực lực của thiếu niên này không được tốt lắm, nhưng hắn lại có thể một mình tiến vào loại địa phương như Huyễn Thần núi.

Chuyện này chắc chắn khiến nhiều người kinh ngạc.

Không chừng, trên người hắn còn có sức mạnh mà bọn họ không nhìn thấu được.

Ở Huyễn Thần giới có thể có đồ ngu, chứ không có kẻ yếu.

Bất kỳ sinh linh nào cũng có huyết mạch không kém.

Nếu chủ động gây thùhằn, có trời mới biết là đắc tội ai, rồi không biết trong tương lai người ta quật khởi có thể quay trở lại trả thù gấp mấy lần hay không?

Một thanh niên khác vẫn không nói gì, mặt không biểu tình nhìn Sở Mặc, đôi con ngươi hơi lóe ra.

Việc Sở Mặc dễ dàng lấy ra hai khối Thiên Tinh Thạch cực phẩm cũng khiến tên này động tâm.

- Chỉ cần các ngươi đồng ý lập tức rời khỏi, hai khối Thiên Tinh Thạch này coi như là lễ gặp mặt của ta.

Sở Mặc chân thành nói.

- Ha ha, chúng ta có bốn người...ngươi lại chỉ lấy ra có hai khối.

Ngươi nói chúng ta chia kiểu gì?

Khâu Đông lạnh lùng cười, nhìn Sở Mặc nói:

- Hay ngươi lấy bốn khối đi!

Sắc mặt Sở Mặc trầm xuống:

- Bằng hữu, không nên quá phận.

Ta không muốn phiền phức nhưng không có nghĩa là ta sợ phiền phức đâu.

Khâu Đông bĩu môi:

- Thế ngươi định làm thế nào?

Chẳng lẽ có gan muốn ra tay với bọn ta sao?

Lúc này tên thanh niên còn lại cũng đi lên trước, đứng cạnh Khâu Đông, đánh giá Sở Mặc một chút rồi cười nhạo:

- Chắc ngươi đến từ Linh giới đi?

Cảnh giới chẳng cao hơn Trúc Cơ đâu nhỉ?

Tiểu bằng hữu cũng đừng học đại nhân nói chuyện nhé.

Sở Mặc nhìn thoáng qua thanh niên này, thấy tên này và Khâu Đông đều là Nguyên Anh kỳ tu sĩ.

Hai nữ tử thực lực yếu hơn một chút, đều là Kim Đan kỠtu sĩ.

Sở Mặc thập phần hoài nghi, mấy người này có phải đến từ Linh giới hay không vì cảnh giới của bọn họ còn quá yếu.

Mặc dù Sở Mặc còn yếu hơn nhưng ở Huyễn Thần thành, Sở Mặc đã tiếp xúc với rất nhiều người.

Thực lực yếu nhất cũng là luyện thần kỳ, đại đa số đều là Đại Thừa hoặc Phi Thăng kỳ.

Sở Mặc còn chưa gặp được ai ở Kim Đan hay Nguyên Anh đâu.

Chỉ có thể nói, những người hắn biết dù là bằng hữu hay địch nhân đều là người có lai lịch.

Nhưng trong Huyễn Thần giới có vô số sinh linh.

Nghe lời của người thanh niên bên cạnh Khâu Đông, Sở Mặc đoán thầm những người này đến từ Tiên giới.

Nếu không cũng không khinh bỉ khi nói đến hai chữ Linh giới.

Sở Mặc không khỏi phẫn nộ, tự nói trong lòng: phía trên các ngươi còn có Thiên giới đó, đến từ Tiên giới thôi có gì đâu mà hung hăng?

Hai nữ hài tử cũng không muốn mâu thuẫn gay gắt hơn, đến bên hai thanh niên kia nhỏ giọng khuyên:

- Khâu ca không cần tùy tiện gây chuyện làm gì.

Lúc trước mọi người ở nhà đã dặn dò không nên gây chuyện ở Huyễn Thần giới mà.

Nữ tử đứng cạnh Khâu Đông nhẹ nhàng nói.

Một cô gái khác cũng lôi kéo cánh tay của thanh niên còn lạikhuyên:

- Không nên ức hiếp người như thế, La Minh.

Trong mắt nhiều người chúng ta cũng chỉ là người nhỏ yếu mà thôi...

La Minh bực mình bỏ tay thiếu nữ kia ra, lạnh lùng nói:

- Những người đó ỷ mình xuất thân từ Thiên giới, có công pháp cao thâm, lại được hấp thu khí tinh hoa nhất.

Nếu chúng ta cũng đến từ Thiên giới thì cảnh giới chắc chắn vượt qua bọn họ rồi.

Nữ tử hơi xấu hổ, cắn cắn môi nói:

- Đúng, ta cũng biết một ngày nào đó chúng ta có thể quật khởi.

Nhưng hiện tại điều cần làm không phải là cố gắng tu luyện sao?

Chúngta đã tiến được vào địa phương thần kỳ như Huyễn Thần giới, ta tin chỉ cần chúng ta cố gắng nhất định sẽ mạnh hơn những kẻ kia đó.

- Ngươi nói chuyện này làm gì?

La Minh nhìn Sở Mặc, lạnh lùng nói:

- Tiểu tử này rõ ràng là một tiểu tài chủ.

Hắn có thể tùy tiện bỏ ra hai khối Thiên Tinh Thạch cực phẩm chứng tỏ trên người hắn còn nhiều thứ khác.

Trong khi chúng ta đến một khối Thiên Tinh Thạch cũng không có.

- Như vậy cũng không thể cướp đồ của người ta.

Nữ tử nói

- Sao lại gọi là cướp ?

Dù ở Huyễn Thần giới, Tiên giới hay Thiên giới, nơi nơi đều là cá lớn nuốt cá bé.

Địa bàn của Đế Chủ cũng không phải nhờ tranh giành cướp đoạt mà có sao?

Người ta tranh lớn chúng ta cướp nhỏ, cơ bản cũng chẳng khác gì nhau.

La Minh lạnh lùng.

Khâu Đông lớn tiếng phụ họa:

- La Minh nói rất hay, chúng ta muốn tiến lên nhanh chóng, nhất định phải không từ thủ đoạn.

- Các ngươi...

Nữ tử bên người La Minh tức giận, đi qua một bên nói:

- Vậy các ngươi cứ đoạt đi.

Sau hôm nay, ta và các ngươi không còn quan hệ nào nữa.

- Nguyệt nhi...

La Minh có chút hối hận.

Cô gái bên người Khâu Đông cũng đứng về phía nữ tử tên Nguyệt Nhi nói:

- Khâu Đông, nếu ngươi cũng làm như vậy.

Chuyện của chúng ta coi như...hết.

- Tiểu Tinh, ngươi tham gia làm cái gì?

Khâu Đông cũng gấp.

-----o0o-----

Chương 509 : Tinh nhi và Nguyệt nhi

Chương 509 : Tinh nhi và Nguyệt nhi

Sở Mặc kinh ngạc nhìn hai đôi tình nhân xích mích.

Chẳng biết tại sao lại nhớ đến Kỳ Tiêu Vũ, thở dài nói:

- Thôi đi, ta đưa gốc long lân này cho các ngươi. . .

Có thể gặp ở đây là duyên phận.

Đừng làm ra chuyện gì khiến mình phải hối hận.

Gần như cùng một lúc, Khâu Đông và La Minh quay sang Sở Mặc tức giận quát:

- Câm miệng!

Khâu Đông âm trầm:

- Mau đem hết những thứ đáng giá trên người ngươi giao ra đây.

La Minh lạnh lùng:

- Dám châm ngòi ly gián quan hệ của chúng ta.

Hôm nay nếu ngươi không chết coi như ngươi gặp may.

Mau giao hết đồ ra đây!

Tinh nhi và Nguyệt nhi thấy thế đều lộ vẻ thất vọng.

Họ không nghĩ tới hoàn cảnh thay đổi khiến con người ta cũng biến hóa lớn như thế.

Trước đây bốn người bọn họ ở bốn gia tộc có quan hệ rất tốt, từ nhỏ ở cạnh rồi cùng nhau lớn lên, có thể coi là thanh mai trúc mã.

Khi còn bé là bạn cùng chơi, lớn lên rồi trở thành tình lữ.

Trưởng bối của mấy gia tộc cũng rất vui vẻ.

Không những không ngăn trở mà còn rất tán thành.

Nhắc tới cũng khéo, huyết mạch của bốn người gần như thức tỉnh cùng lúc, đủ tiêu chuẩn tiến vào Huyễn Thần giới.

Người trong gia tộc vô cùng vui mừng.

Huyễn Thần giới là thế giới ở tầm rất cao với các gia tộc lớn nhỏ ở Tiên giới.

Người ở Tiên giới còn trông mong vào nơi này hơn so với tiến vào Thiên giới.

Thậm chí rất nhiều gia tộc còn không có tư cách biết đến sự hiện hữu của Huyễn Thần giới.

Ví dụ như sư tôn của Sở Mặc là Ma Quân, xuất thân từ một môn phái nhỏ, dĩ nhiên không biết sự tồn tại của Huyễn Thần giới.

Chắc huyết mạch của Ma Quân cũng chưa thức tỉnh nên không biết có chỗ như vậy, dĩ nhiên không thể nói với Sở Mặc về chỗ này.

Bất cứ một gia tộc nào có người thức tỉnh huyết mạch, tiến được vào HuyễnThần giới đều là chuyện đại sự.

Lúc đó Tinh nhi và Nguyệt nhi đã cảm thấy các nàng là người hạnh phúc nhất trên đời.

Chẳng những được ở cùng nam nhân mà mình yêu còn được sát cánh với họ lên tới đỉnh cao.

Việc này may mắn biết bao.

Nhất là ban đầu, Khâu Đông và La Minh cũng nghĩ như vậy.

Nhưng sau khi tiến vào Huyễn Thần giới, Khâu Đông và La Minh rất nhanh thấy được thiên địa rộng lớn.

Dã tâm của bọn họ cũng càng ngày càng lớn hơn.

Bọn họ ưu tú và cũng biết bản thân mình ưu tú.

Nếu không sao cóthể tiến vào thế giới thần bí huyền diệu này.

Mục tiêu lớn nhất của bọn họ từng là có thể tu luyện đến Phi Thăng kỳ, thành công tiến vào Thiên giới.

Nhưng khi tiến vào Huyễn Thần giới, gặp các cao thủ chân chính, mục tiêu của Khâu Đông và La Minh là trở thành Đế Chủ.

Bọn họ cảm thấy mình có khả năng.

Có thể tiến vào Huyễn Thần giới chứng tỏ họ là những người ưu tú nhất trên đời.

Dần dần, Tinh nhi và Nguyệt nhi cũng phát hiện được Khâu Đông và La Minh có sự thay đổi, thành người hám lợi, vì đạt được mục đích màkhông từ thủ đoạn.

Hai người trẻ tuổi đơn thuần khoái hoạt lúc trước có lẽ đã chết rồi.

Chỉ còn lại hai tên lòng lang dạ sói có thể xác của người trước kia mà thôi.

- Cầu ngươi, Khâu Đông...không cần làm thế.

Tinh nhin nhìn Khâu Đông van nài.

- La Minh, không cần lâm vào ma chướng.

Nguyệt nhi nhìn La Minh, con ngươi đau thương.

Người nam nhân trong trí nhớ của nàng không phải người như thế.

Sớm biết La Minh sẽthay đổi, nàng thà rằng không có huyết mạch thức tỉnh, vĩnh viễn không đến được Thiên giới, cũng không muốn người mình thích biến thành kẻ ác ma không từ thủ đoạn như vậy.

Từ sâu trong lòng nàng và Tinh nhi đều không tán đồng loại hành vi cường đạo này.

Đáng tiếc, Khâu Đông và La Minh đều bất động.

Tinh nhi và Nguyệt nhi thực sự rất đẹp nhưng ở Huyễn Thần thành, nữ tử xinh đẹp nhiều không kể xiết.

Nữ tử tu luyện đến cảnh giới cao đều có cách để bảo dưỡng nhan sắc.

Nói không ngoa, trong giới tu hành không có xấu nữ.

Mặc dù hai người này cũng thích bạn gái của mình.

Nhưng từ lâu bọn họ đã quá quen thuộc, không còn cảm giác mới mẻ.

Huyễn Thần giới là nơi phồn hoa, hai người đều có chút mất phương hướng.

Đối mặt với Huyễn Thần giới mỹ nữ như mây, mặc dù không nói ra miệng nhưng sâu trong nội tâm hai tên này rất rõ ràng.

Bọn họ cũng biết tình tính của Tinh nhi và Nguyệt nhi, hai nàng đều là người dịu dàng, dễ mềm lòng.

Lúc sau quay lại dỗ dành thì được rồi.

- Tiểu tử có nghe thấy không?

Nếu không muốn chết ở đây thì mau đem hết đồ đạc giao ra ngay.

Khâu Đông lạnh lùng nhìn Sở Mặc, sát khí nồng đậm.

Thực tế, dù Sở Mặc có giao hết đồ, tên này cũng vẫn muốn giết Sở Mặc.

Mặc dù chết ở Huyễn Thần giới vẫn có thể sống lại ở ngoài kia.

Nhưng dù sao vẫn chết, đã đắc tội rồi sao không đắc tội ác hơn một chút, cho tên tiểu tử kia không dám có ý nghĩ trả thù.

Khâu Đông liếc mắt nhìn La Minh, hai người cùng nhau lớn lên đã có sự ăn ý, chỉ cần một ánh mắt đều biết đối phương muốn làm gì.

Thanh âm La Minh ôn hòa hơn một chút nhìn Sở Mặc nói:

- Tiểu tử, nếu ngươi thức thời, giao hết đồ ra.

Ca ca dạy cho ngươi một bài học.

Thực lực như ngươi tốt nhất vẫn đừng nên tiến vào Huyễn Thần giới.

Đừng nghĩ gặp được chúng ta đã là xui xẻo.

Ngươi có thể gặpđược kẻ ác độc hơn, bọn họ chẳng những đoạt đồ của ngươi mà còn biết cách tiêu diệt ngươi hoàn toàn.

Đừng tưởng rằng chết ở Huyễn Thần giới thì sẽ không chết thật.

Tinh nhi và Nguyệt nhi rất hiểu hai người kia.

Hai nàng nhìn nhau, Tinh nhi nhìn Khâu Đông, con ngươi tràn đầy đau thương, dịu dàng nói:

- Khâu Đông ca, không làm như vậy có được không?

Nguyệt nhi cũng nhìn La Minh:

- Đừng như vậy mà.

Khâu Đông liếc Tinh nhi:

- Ta làm vậy không phải chỉ vì bản thân mình.

La Minh cũng trầm giọng:

- Nguyệt nhi, ngươi đã quên giấc mộng của chúng ta sao?

Về sau chúng ta phải phi thăng Thiên giới, trở thành đại nhân vật chân chính đó.

Tinh nhi và Nguyệt nhi nhìn nhau thở dài.

Tinh nhi nghiêm túc nói với Khâu Đông:

- Khâu Đông ca, nếu ngươi thực sự muốn làm như vậy, ta cũng không ngăn được ngươi.

Nhưng từ nay về sau, giữa ta và ngươi không có quan hệ gì hết.

Nguyệt nhi cười thật đẹp nhìn La Minh:

- Ta cũng muốn nói giống Tinh nhi.

- Vì một ngoại nhân...hai người thật sự muốn làm như vậy sao?

Trong con ngươi Khâu Đông hiện lên vẻ phẫn nộ.

Sở Mặc vẫn đứng đó, yên lặng nhìn.

Đồng thời, tay hắn cũng không dừng lại, tiếp tục đào rễ của gốc cây long lân kia.

Khâu Đông và La Minh nhìn Sở Mặc làm vậy, trong lòng mắng hắn không biết sống chết nhưng cũng không ngăn cản.

Có người giúp mình làm chẳng tốt hơn việc mình phải tự động thủ hay sao.

Tinh nhi hơi lắc đầu, con ngươi ngấn lệ, rồi lại nhẹ nhàng gật đầu:

- Không phải vì người ngoài.

Ta không nghĩ ngươi trở thành người như vậy.

Buông tay đi Khâu Đông ca, chúng ta có thể dựa vào chính mình để đi tới vị trí kia.

-----o0o-----

Chương 510 : Cảnh giới vô sỉ mới

Chương 510 : Cảnh giới vô sỉ mới

Nguyệt nhi nhìn La Minh:

- Ta tin nếu chúng ta cố gắng cũng có ngày trở thành một đại nhân vật khiến người khác tôn trọng.

- Đủ rồi.

La Minh nhịn không được giận dữ hét lên với Nguyệt nhi:

- Ngươi cút sang một bên.

Nguyệt nhi khẽ run.

Nước mắt theo khóe mắt chảy xuống, nhìn La Minh thật sâu, đột nhiên đi tới trước mặt Sở Mặc, thi lễ nói:

- Rất xin lỗi, ta không cản được bọn họ.

Ngươi có thể đến Triệu gia ở Tiên giới, ta sẽ bồi thường những tổn thất hôm nay cho ngươi.

Tinh nhi cũng đi tới chỗ Sở Mặc, mắt đỏ hoe nói:

- Xin lỗi ngươi.

Ngươi đến Tống gia ở Tiên giới, ta cũng sẽ bồi thường cho ngươi.

- Hai người các ngươi...

Khâu Đông và La Minh đều vô cùng tức giận.

Nhưng lúc này, thân hình hai nàng đã dần dần mờ nhạt.

Hiển nhiên hai nàng kia đã ly khai khỏi Huyễn Thần giới.

- Đi cũng tốt.

Đỡ khỏi nhìn thấy lại thêm phiền.

La Minh lạnh lùng nói.

Khâu Đông nhìn Sở Mặc, tràn ngập sát khí:

- Mau đem đồ giao ra đây.

Bằng không ta có một trăm loại phương pháp khiến ngươi hoàn toàn chết tại Huyễn Thần giới.

Giờ khắc này nanh vuốt của thú dữ đã hoàn toàn lộ ra.

Sở Mặc đã đào được một gốc long lân nguyên vẹn.

Cái cây không lớn lắm nhưng lại có bộ rễ khổng lồ.

Điều khiến người ta ngạc nhiên là rễ cây trắng nõn như ngọc, có một vầng hào quang sáng bóng dịu dàng oánh nhuận.

Khâu Đông và La Minh nhìn gốc cây long lân trong tay Sở Mặc mà thở dồn dập, ánh mắt đầy sự tham lam.

Thiên Tinh Thạch cũng tốt, long lân thảo cũng tốt, trong quá khứ đây đều là thứ họ chưa bao giờ có được, cũng không dám mơ tưởng đến.

Khi thấy hai khối Thiên Tinh Thạch trong tay Sở Mặc, chỉ nháy mắt, nội tâm hai người đã quyết định họ muốn làm gì tiếp theo.

Giờ lại tận mắt nhìn thấy một cây long lân nguyên vẹn lại càng không thể áp chế tham niệm trong lòng.

- Tiểu tử này có vận khí thật tốt.

- Vì sao chúng ta lại không tìm được dược liệu cực phẩm như vậy chứ?

- Chúng ta trải qua biết bao nguy hiểm, khó khăn, thập tử nhất sinh mới đến được chỗ này nhưng lại chỉ tìm được một ít dược liệu cấp thấp.

- Nếu có thể uy hiếp khiến tiểu tử này hái thuốc giúp chúng tachẳng phải là quá tốt rồi.

Khâu Đông và La Minh có cùng suy nghĩ, tâm ý tương thông.

La Minh nhìn Sở Mặc, vừa lòng gật đầu:

- Ngươi làm không tệ.

Sở Mặc hơi ngẩn ra.

La Minh nói tiếp :

- Đưa đây đi.

Sở Mặc đen mặt.

- Tiểu tử, nếu không muốn chết hoặc mỗi lần nhìn thấy chúng ta đều bị chúng ta giết thì có một cách.

La Minh híp mắt, gượng cười nhìn Sở Mặc.

Nhưng nụ cười này nhìn thế nào cũng thấy giống nụ cười của ác ma.

- Hả?

Sở Mặc tựa tiếu phi tiếu nhìn La Mình.

Cất long lân thảo vào chiếc nhẫn trữ vật

- Hắn có nhẫn trữ vật thật kìa.

- Trong đó chắc chắn có bảo vật.

Khâu Đông và La Minh nhìn nhau, La Minh lại nói :

- Ngươi nhập đội cùng chúng ta đi.

Về sau, nếu hái được dược liệu, cho ngươi một phần mười...

à không, hai phần mười.

Hai chúng ta sẽ bảo vệ ngươi, không giết ngươi.

Ngươi thấy như thế nào ?

Khâu Đông ở một bên đóng vai kẻ ác:

- Nếu không, chúng ta gặp một lần, giết ngươi một lần.

Ngươi nên biết, dù Huyễn Thần giới rất lớn nhưng cũng có rất nhiều biện pháp đểtìm một người.

Hơn nữa, chúng ta có năng lực khiến ngươi bị chết thật.

Sở Mặc thật sự bị trình độ vô sỉ của hai tên này làm ghê sợ, hắn nhìn Khâu Đông và La Minh nói:

- Ý của hai ngươi là về sau ta hái được bất cứ dược liệu gì cũng phải đưa các ngươi tám phần còn ta chỉ được giữ lại hai phần à?

Khâu Động cười lạnh nói:

- Ngươi còn ngại ít?

Ngươi hiểu thế nào là có mệnh kiếm nhưng không có mệnh hưởng không?

La Minh ra vẻ khuyên nhủ:

- Được hai phần là nhiều lắm rồi.

Tiểu tử đừng quá tham lam.

Mặc dù chúng ta lấy phần lớn nhưng chúng ta cũng phải chấp nhận rất nhiều mạo hiểm.

Muốn bảo vệ chu toàn cho ngươi không dễ đâu.

Sở Mặc hơi kéo khóe miệng nói:

- Chỉ sợ lúc gặp nguy hiểm, hai người các ngươi chạy trước tiên.

Hai tên Nguyên Anh tu sĩ...thì mạnh lắm chắc.

- Ngươi...làm sao ngươi biết cảnh giới của bọn ta?

La Minh cả kinh, nghi ngờ nhìn Sở Mặc, trong lòng tự nhủ: chẳng lẽ trước khi Tinh nhi và Nguyệt nhi đi đã truyền âm cho tên tiểu tử này biết cảnh giới của bọn họ.

Khâu Đông cũng đồng dạng khiếp sợ.

Nếu trước mắt bọn họ là một tên cảnh giới Đế Chủ, liếc mắt một cái có thể nhìn thấu cảnh giới của họ cũng chẳng có gì là lạ.

Nhưng tên tử này rõ ràng yếu hơn họ rất nhiều, sao có khả năng nhìn được thực lực của bọn họ chứ?

- Haiz, với cái trình độ này mà các ngươi cũng muốn học người ta đi cướp, còn muốn uy hiếp ta đi hái thuốc hộ.

Các ngươi nghĩ ta ngu chắc?

Sở Mặc cau mày, nhìn hai người thản nhiên nói:

- Huyết mạch thức tỉnh, tiến được vào Huyễn Thần giới đối với bất kỳ ai cũng là một chuyện rất may mắn.

Khuyên các ngươi một câu, không cần đi lầm đường, giờ quay trở lại vẫn còn kịp.

Khâu Đông không nhịn được, nhìn Sở Mặc hét lên:

- Hạng như ngươi mà dám coi khinh chúng ta?

Dám ra vẻ đứng ở trên chỉ trỏ?

Tiểu tử ngươi chán sống phải không?

Nói xong, giơ tay muốn tát Sở Mặc.

Y cũng chưa muốn giết Sở Mặc vì hiện tại chưa biết Sở Mặc để nhẫn trữ vật ở chỗ nào.

Một khi người chết, sẽ rất nhanh biến mất khỏi Huyễn Thần giới, không giữ lại được.

Trừ khi bọn họ có thể xác định được không gian trữ vật, giết chết Sở Mặc rồi cướp đồ trong nháy mắt.

Xoát!

Một luồng ánh sáng chói mắt chợt hiện ra.

Đem theo hơi thở sắc bén ngay lập tức chém về phía tay của Khâu Đông.

- Còn dám đánh lại à?

Khâu Đông nhướng mày, đột nhiên tỏa ra khí thế khổng lồ của cao thủ cảnh giới Nguyên Anh :

- Tiểu tử, xem ra nếu ta không hung hăng...

Vụt!

Một tia chớp sáng rực, rạch ngang trên bầu trời lấy một tốc độ phi thường giáng xuống hỉ trong nháy mắt sẽ rơi vào đầu của Khâu Đông.

Khâu Đông còn chưa kịp nói hết đã bị đạo thiểm điện này trực tiếp đánh chết.

Trước khi chết, y còn cảm giác người mình bay lên cao.

Sau đó thấy một thi thể không đầu đang phun huyết ào ào.

- Ai vậy?

Tại sao ta lại bị chém đầu?

Y vừa mới nghĩ một chút đã bị một lực lượng mạnh mẽ lôi kéo, chìm vào trong bóng tối.

Khâu Đông đã chết.

Chính xác là bị đạo thiểm điện kia đánh chết.

Sở Mặc dùng một đao chém đầu của y khiến La Minh bị hù dọa.

Ở tuổi bọn họ mà vào cảnh giới Nguyên Anh thì cũng không phải là người yếu.

Bọn họ cũng không lớn hơn Sở Mặc bao nhiêu, có đủ tư cách để kiêu ngạo.

Kể cả khi đối mặt với những tu sĩ cùng lứa ở Thiên giới có cảnh giới Thừa Kỳ, bọn họ cũng không cảm thấy mình quá yếu.

Chẳng qua mấy kể kia có hoàn cảnh xuất thân tốt thôi, nếu cho họ có cùng điều kiện, chắc chắn cũng có thể tu luyện đến cùng cấp bậc rồi.

-----o0o-----

Chương 511 : Mười sáu tuổi

Chương 511 : Mười sáu tuổi

Nhưng sao một tên thiếu niên ở cảnh giới thấp hơn rất nhiều lại có thể chém được một đao kinh diễm như thế?

- Ta đang nằm mơ...hay đang bị ảo giác?

La Minh ngơ ngác nhìn Sở Mặc, trong mắt không còn tham niệm mà chỉ còn sự kinh hãi tột cùng và không dám tin.

Đến tận lúc thi thể của Khâu Đông biến mất khỏi Huyễn Thần giới, mặt đất chỉ lưu lại một vũng máu chói mắt, không khí thoang thoảng mùi huyết tinh.

Những cảnh này nhắc nhở La Minh chuyện vừa rồi là thật chứ không phải mơ.

- A...

La Minh rít gào như dã thú, điên cuồng đánh về phía Sở Mặc:

- Ta muốn giết ngươi!

Oành!

Lại một đạo thiểm điện lóe lên.

Ánh hào quang rực rỡ chói mắt, chiếu khắp thiên địa, khiến La Minh như bị mù, không nhìn thấy cái gì.

Chỉ sau một tích tắc, La Minh cũng chết.

Chết vì tham lam, chết vì không biết gì mà còn quá tự tin.

Đến chết hai người này cũng không hiểu được vì sao một người trẻ tuổi lại yếu hơn bọn nhiều như vậy lại có gan rút đao, cũng không hiểu được tia chớp không gì cản nổi kia từ đâu mà đến, tại sao lại đánh thẳng vào bọn họ.

Đến mãi về sau, khi thấy tin tức trên bảng tin và các loại đồn đại, họmới biết quy tắc của Huyễn Thần giới, mới biết mình bị lừa.

Không phải bị thiếu niên kia lừa mà bị chính lý trí của họ vô tình đánh lừa.

Đến lúc bọn họ muốn tìm thiếu niên tính sổ lại phát hiện ra, thiếu niên này đã trưởng thành đứng trên họ rồi.

Hai người bạn gái thanh mai trúc mã cũng đã chia tay.

Mấy gia tộc có chút tiếc hận nhưng vì là thế giao nên cũng không nói gì nhiều, vì Tinh nhi và Nguyệt nhi không nói hết nguyên nhân chân chính, hai nàng muốn giữ lại một ít cảm tình.

Đối với Sở Mặc, chuyện này quá bình thường, chỉ như một viên đánhỏ quăng xuống mặt hồ, khiến nó gợn sóng lăn tăn, rất nhanh sau đó lại phẳng lặng như cũ.

Nhưng chuyện này cũng giúp hắn thức tỉnh, cần phải nhanh chóng tăng cường thực lực và cảnh giới, hơn nữa phải tìm nhiều thủ đoạn hơn để tự bảo vệ mình.

Giới Linh cải biến quy tắc của Huyễn Thần giới cũng chỉ bảo vệ được hắn tối đa đến Trúc Cơ.

Một khi đã lên Trúc Cơ, dù Huyễn Thần giới có là tài sản của hắn, Giới Linh cũng không thể dùng quy tắc để bảo hộ hắn.

Thời gian đó chắc chắn sẽ rất nguy hiểm.

- Xem ra trước khi lên Trúc Cơ, ta phải tự tích lũy được các tài liệu cơ bản cần thiết.

Đến lúc đó sẽ nhờ Giới Linh tìm một chỗ ở Huyễn Thần thành để chuyên tâm tu luyện.

Năng lượng ở Huyễn Thần giới còn nồng đậm hơn ở Thiên giới một chút.

Năng lượng ở nơi này không phải linh khí, tiên khí hay đạo khí mà là một thể khí thống nhất, vô cùng cường đại.

Đối với Sở Mặc, Huyễn Thần giới là lựa chọn tốt nhất để tu luyện cấp cơ sở.

Đương nhiên điều kiện tiên quyết là lúc đó hắn đủ tài nguyên.

Nên những ngày tiếp theo, Sở Mặc lại tiếp tục nhận nhiệm vụ, tăng cấp trên bảng tin.

Khi đã đủ bậc để xem được hết các loại tin tức nhiệm vụ, Sở Mặc tạm dừng lại, bắt đầu chế thuốc cho Linh Đan đường.

Sau đó lại tu luyện điên cuồng.

Một tháng, hai tháng, ba tháng, ...rồi nửa năm, một năm...

Thời gian như nước chảy mây trôi, thoáng qua rất nhanh.

Ngồi trong tĩnh thất, Sở Mặc chậm rãi mở mắt.

Cảnh giới hiện tại của hắn đã đến Thiên Tâm cảnh, gần tới Tiên Thiên rồi.

Chỉ thiếu một chút nữa thôi.

Cái một chút này là do Sở Mặc cố ý áp chế.

Hắn muốn giữ mình ở Thiên Tâm cảnh.

Nếu hắn giống các tu sĩkhác chỉ muốn tăng cảnh giới thì hắn đã đột phá Tiên Thiên lâu rồi, có khi giờ đã bắt đầu xây Trúc Cơ cũng nên.

Nhưng hắn sử dụng Thiên Ý Ngã Ý tâm pháp, loại này cần đem tất cả năng lượng tinh lọc đến tiêu chuẩn cao nhất cho nên, hắn đều chậm rãi chậm rãi tu luyện từng bước một.

Nhưng mỗi bước đều vô cùng vững chắc.

Đừng nhìn cảnh giới hiện tại của hắn chỉ là Thiên Tâm cảnh cấp cao nhất, năng lượng trong đan điền của hắn cao hơn nhiều so với người ở Tiên Thiên cảnh giới, thậm chí cao hơn một số tu sĩ Trúc Cơ thông thường.

Nguyên nhân lớn nhất khiến Sở Mặc khống chế tốc độ tu luyện của mình là do hắn muốn xây Ngũ hành đạo cơ.

Đây cũng không phải chuyện không thể thực hiện.

Sở Mặc luôn cố gắng chuẩn bị tốt nhất để thực hiện mục tiêu này.

Trong hơn một năm, hắn đã kiếm được hơn một phần năm tài liệu cần thiết.

Tuy nhiên những tài liệu này đều là loại phụ trợ.

Sở Mặc biết những tài liệu chính nhưng chưa có kế hoạch tìm kiếm rõ ràng, cụ thể.

Nhưng hắn cũng không vội.

Sở Mặc rời khỏi tĩnh thất, nhanh chóng tìm được Giới Linh

- Người áp chế cảnh giới của mình đến Trúc Cơ đi rồi đánh với ta.

Sở Mặc nói.

- Ồ, có lòng tin ghê.

Muốn khiêu chiến cách hai cảnh giới cơ đấy.

Giới Linh vui mừng nhìn Sở Mặc.

Thiếu niên mười sáu tuổi, cao lớn anh tuấn, thành thục hơn rất nhiều so với lúc mới tiến vào Huyễn Thần giới.

Người cũng trở nên điềm đạm hon, hơi thở chắc chắn hơn.

Nhưng lại có thêm nhiệt khí của người trẻ tuổi.

Huyết khí dồi dào, đến Giới Linh cũng cảm thấy tốc độ phát triểncủa Sở Mặc rất nhanh.

Gần như mỗi lần gặp, Giới Linh lại thấy có sự biến hóa.

Sở Mặc cũng không lãng phí huyết dịch nguyên thú lúc trước Ma Quân để lại, làm đúng lời Ma Quân nói, cứ mười ngày lại ngâm tắm một lần.

Đã hai năm trôi qua, thể chất của Sở Mặc đã ở cấp tám.

Vượt xa mức Ma Quân kỳ vọng.

Đúng như Ma Quân nói, Ma Quân không phải thần, không nhìn được hết mọi chuyện.

Mặc dù cảnh giới cực cao, cũng không hoàn toàn tính được khả năng trưởng thành của Sở Mặc.

Sở Mặc cười cười nhìn Giới Linh nói:

- Không thử một chút làm sao biết được?

- Được lắm, dù sao tiểu tử ngươi cũng là kẻ biến thái.

Người khác thì sợ tử vong, tử vong với ngươi lại như bữa ăn sáng.

Giới Linh nói.

Sở Mặc lập tức liếc mắt:

- Chuyện này với ta cũng rất đáng sợ.

Ai mà quen được kiểu này chứ.

- Tóm lại, ta thấy ngươi là kẻ có tâm tính mạnh nhất trong số cácsinh linh rồi.

Giới Linh không keo kiệt khen ngợi, cười tủm tỉm nhìn Sở Mặc:

- Đương nhiên, nguyên nhân là vì huyết mạch của ngươi quá hùng mạnh...

Nhắc tới huyết mạch, Sở Mặc không nhịn được bĩu môi.

Đã hơn một năm, số lần hắn gặp Giới Linh không nhiều nhưng cũng không phải ít.

Mỗi lần gặp, hai người nói về rất nhiều đề tài.

Giới Linh thể hiện kiến thức uyên bác, phong phú và chỉ số thông minh cực cao, Sở Mặc hỏi gì hắn cũng có thể giải đáp vô cùng hoàn mỹ.

Chỉ duy nhất chuyện liên quan đến thân thế là khiến Sở Mặc muốnbó tay.

Mặc cho Sở Mặc hỏi kiểu gì Giới Linh cũng nói năng thận trọng, hoàn toàn không trả lời.

Sở Mặc cũng không từ bỏ ý định, thi thoảng tìm cơ hội trêu chọc Giới Linh vài câu.

-----o0o-----

Chương 512 : Chiến lực kinh người

Chương 512 : Chiến lực kinh người

Lúc này Giới Linh đã điều chỉnh cảnh giới xuống Trúc Cơ, nhìn Sở Mặc thản nhiên nói:

- Tiểu tử, ta phải nhắc ngươi một câu.

Mặc dù ta điều chỉnh cảnh giới đến Trúc Cơ thông thường nhưng ta có khả năng phát huy tối đa thực lực của cảnh giới này.

- Ta biết mà, mấy lần trước đều như vậy còn gì.

Sở Mặc nói xong, lấy ra Thí Thiên.

Hướng mũi đao về Giới Linh, toàn thân khí thế biến đổi trong nháy mắt.

- Đến đây coi.

Sở Mặc nói.

Giới Linh cảm nhận được hơi thở mạnh mẽ toát ra từ Sở Mặc, vẻ mặt cảm động, cũng trở nên nghiêm túc hơn:

- Đánh nào!

Xoát!

Đoạt hồn!

U Minh Bát Đao chiêu thứ nhất!

Tới cảnh giới hiện tại, lĩnh ngộ của Sở Mặc khi chém đao này đãkhác hẳn so với lúc trước.

Hắn đã có thể vận dụng hành thạo đoạt hồn đao.

Xoát!

Giới Linh xoay người, đồng thời nhắm chặt hai mắt.

Đây không phải là lần đầu tiên Giới Linh đánh nhau với Sở Mặc nên đã hiểu rõ cách đánh của hắn.

Giới Linh biết, với cảnh giới đã bị áp chế sẽ rất khó để tránh được một đao kinh diễm này.

Đôi khi Giới Linh cũng rất ngạc nhiên và thán phục về sức mạnh số mệnh của Sở Mặc.

Khi bắt đầu tu luyện ở Nhân giới khó mà có được một bộ công pháp tốt, nhưng Sở Mặc lại có thể thi triển ra những công pháp có khả năng đứng đầu ở Thiên giới như thế này thì thật đáng ngạc nhiên.

Tuy hắn còn chưa lên Trúc Cơ, không tính là một tu sĩ chân chính, không thể phát huy hết sức mạnh của bộ công pháp này nhưng ít nhiều đã thể hiện được một phần trong đó.

Nếu Giới Linh là một tu sĩ Trúc Cơ bình thường thì có khi chẳng tránh được một đao này rồi.

- Sát sinh!

Giới Linh vừa tránh được đao thứ nhất, Thí Thiên trong tay Sở Mặcđã chuyển hướng, nháy mắt ra chiêu thứ hai.

Từ người Sở Mặc bộc phát một luồng sát khí thuần túy mãnh liệt.

Không có bất kỳ cảm xúc nào khác.

Giới Linh khiếp sợ, mơ hồ nhận thấy một luồng khí sát phạt quyết đoán.

Chưa thể nói là gặp thần giết thần gặp phật giết phật nhưng cũng đã nhen nhóm rồi.

- Trời đất...tiểu tử này đâu có đi theo con đường giết chóc, sao lạicó sát khí thuần túy cường đại đến thế chứ?

Giới Linh khẽ run.

Xoẹt!

Trên mặt của Giới Linh xuất hiện vết thương.

Giới Linh mà lại bị thương.

Giới Linh rất mạnh mẽ nhưng cảnh giới bị hạn chế nên thân thể không thể theo kịp với phản ứng từ ý thức.

Giới Linh không thể hoàn toàn tránh được một đao vừa rồi.

Bụp, bụp, rầm rầm!

Ngay sau khi Giới Linh dính đao, tay không cầm đao của Sở Mặc liên tiếp tung ra hơn một trăm trưởng, đánh vào người Giới Linh.

Thiên Trọng Thủ.

Hư hư thật thật.

Giới Linh không nghĩ rằng kinh nghiệm chiến đấu của Sở Mặc đã phong phú như thế.

Nhưng chưa kết thúc.

Sở Mặc dùng Ảo Ảnh Tật Phong bộ, vung nhân quyền đánh vào mặt Giới Linh.

Đánh cho Giới Linh đơ luôn.

Tuy chỉ áp chế đến Trúc Cơ thông thường nhưng Giới Linh vẫn caohơn Sở Mặc hai cảnh giới đó.

Sở Mặc gần đến Tiên Thiên chứ vẫn chưa bước vào Tiên Thiên đâu.

Từ trước đến giờ, khi hai người luận bàn, Giới Linh chưa bao giờ nhường Sở Mặc.

Đợt này cũng không ngoại lệ, nên Sở Mặc đánh trúng Giới Linh không vì lý do nào khác mà vì thực lực của hắn.

Hắn đã thực sự mạnh lên.

Từ đầu đến cuối Giới Linh không có bất cứ cơ hội nào để xuất thủ.

Giới Linh thề người không quan tâm Sở Mặc nghĩ gì, thậm chí còn muốn giáo huấn hắn một chút để hạ bớt ý chí của hắn, tránh cho hắn quámức kiêu ngạo.

Sau này lại dám vượt cấp khiêu chiến.

Giới Linh không tán thành chuyện như vậy, vẫn cho rằng ở thực tế cảnh giới cao hơn sẽ áp chế.

Đi đêm lắm có ngày gặp ma.

Thường xuyên vượt cấp kiểu đó có ngày ăn đủ.

Ngươi thiên phú trác tuyệt, cũng có người chẳng kém đâu.

Ngươi công pháp cao minh, của người khác cũng không yếu.

Tự tin, nhất định phải có, đối với những thiên chi kiêu tử lại càng cần.

Nhưng không thể đến mức tự đại.

Trước trận chiến này, Giới Linh đã nghĩ Sở Mặc có chút tự đại.

Sở Mặc đang ở Thiên Tâm Cảnh, nếu nói Giới Linh tự áp chế xuống Tiên Thiên thì còn bình thường.

Nhưng hắn lại muốn đối chiến với Trúc Cơ, Giới Linh nghĩ Sở Mặc quá kiêu căng rồi.

Nhưng kết quả... lại khiến Giới Linh chấn động.

Lúc bị Sở Mặc đánh một quyền vào mặt bay viu ra xa, Giới Linh còn đang suy nghĩ: sao hắn có thể trở nên cường đại như vậy?

Xoát!

Lại là đao thứ nhất, đoạt hồn.

Giới Linh vừa bị Sở Mặc dùng công kích liên hoàn đánh cho thất điên bát đảo lại bị đao này chém tới, đầu trực tiếp bị chém rơi xuống đất.

Sau nửa ngày, Giới Linh lại xuất hiện.

Ánh mắt nhìn Sở Mặc còn chứa sự rung động mãnh liệt, mãi mới thốt ra được một câu:

- Cho dù là tiểu thư lúc ở cảnh giới như ngươi cũng không lợi hại như vậy.

Sở Mặc ngẩng đầu, nhìn Giới Linh hỏi:

- Tiểu thư nào vậy?

Giới Linh cau mày, khoát tay, vẻ mặt nghiêm túc nhìn Sở Mặc:

- Có phải ngươi muốn xây Ngũ hành đạo cơ hay không?

- Không sai.

Sở Mặc gật đầu, không thắc mắc vấn đề kia nữa.

- Ta vốn không muốn ngươi xây Ngũ hành đạo cơ, thậm chí đã chuẩn bị cho ngươi tài liệu của thiên phẩm Trúc Cơ rồi đó.

Giới Linh nhìn Sở Mặc, ánh mắt phức tạp.

- A, người đã chuẩn bị tài liệu thiên phẩm Trúc Cơ cho ta sao?

Sở Mặc kêu lên thất thanh.

Hắn không thể tin được.

Mặc dù biết Giới Linh vẫn đối với hắn rất tốt.

Từ khi hắn tiến vào Huyễn Thần giới đến nay, Giới Linh như một trưởng bối, luôn quan tâm, trân trọng hắn, thậm chí không tiếc thay đổi quy tắc của Huyễn Thần giới để bảo hộ hắn.

Vì thế, trên bảng tin sóng to gió lớn, Giới Linh lại hoàn toàn không quan tâm, cũng chẳng buồn giải thích.

Giới Linh cũng chẳng cần giải thích, vì trừ Sở Mặc, chưa ai gặp được hình dạng nhân tính hóa này của Giới Linh.

Họ chỉ nghĩ Giới Linh là hiện thân của quy tắc ở Huyễn Thần giới, không có chút cảm xúc nào.

Sở Mặc cũng biết chắc chắn Giới Linh có quan hệ gì đó với phụ mẫu của hắn, cũng biết thân phận của bọn họ.

Nhưng Sở Mặc cũng không ỷ lại vào Giới Linh.

Đều là Giới Linh chủ tâm bảo vệ hắn chứ hắn chưa hề cầu xin.

Từ nhỏ, hắn đã trải qua rất nhiều chuyện, so với các bạn cùng lứa thành thục hơn rất nhiều.

Hắn biết rõ, con người phải tự dựa vào chính mình chứ không thể dựa vào người khác.

Nên hắn chưa bao giờ đòi hỏi gì ở Giới Linh.

Đứng trước Giới Linh, hắn vẫn có thể ngẩng đầu ưỡn ngực.

Nhưng hắn thật không ngờ, Giới Linh lại tốt với hắn đến như vậy.

Thiên phẩm Trúc Cơ...bốn chữ này có thể dễ dàng làm một gia tộc Thiên giới bậc trung suy sụp.

Con số tài nguyên cần thiết ở mức thiên văn.

Sở Mặc chỉ tốn một năm đã tích lũy được một phần năm tài liệu cho Ngũ hành đạo cơ nguyên nhân lớn nhất vì hắn có Thương Khung Thần Giám, lợi khí tìm bảo vật, lại có Hỗn Độn Hồng Lô, báu vật chế dược.

Nói cách khác, nếu chỉ có mình hắn, đến chết cũng không kiếm được một phần vạn tài liệu cho Ngũ hành đạo cơ ý chứ.

-----o0o-----

Chương 513 : Thiên ý

Chương 513 : Thiên ý

Sở Mặc có thể khẳng định, cho dù là đại tộc ở Thiên giới cũng khó mà đưa ra cái lượng một phần năm này.

Tài liệu cho thiên phẩm Trúc Cơ không thể sánh với Ngũ hành đạo cơ, nhưng cũng là một con số vô cùng lớn.

Vậy mà lão nhân trước mắt này lại tự chuẩn bị cho hắn một phần.

Tại sao chứ?

Sở Mặc cảm thấy mũi mình cay cay.

Giới Linh không trả lời Sở Mặc mà cảm thán:

- Ngũ hành đạo cơ sao...

Ta đã từng gặp một thiên tài, thiên chi kiêu tử cũng từng xây Ngũ hành đạo cơ.

Không ngờ lúc còn sống vẫn có thể thấy được người thứ hai làm vậy.

Sở Mặc kéo kéo khóe miệng, nhìn người toàn năng không gì không làm được trước mắt nói:

- Người cũng chỉ mới thấy một người xây Ngũ hành đạo cơ sao?

- Nói chính xác, đó không phải là người.

Con ngươi Giới Linh thâm thúy, đắm chìm vào hồi ức:

- Đó là một con...đại bàng.

Giới Linh thì thào:

- Cảnh tượng lúc con đại bàng đó xây xong Ngũ hành đạo cơ khiến người ta cả đời khó quên.

Từ tận đáy nước, chỉ từ một con cá nhỏ lại hóa thân thành đại bàng, giương cánh bay vút lên trời cao.

- Nó...thành công?

- Thiên địa biến sắc, phong vân mù mịt.

Cả vùng trời cao đều bị nó khuấy động.

Chỉ là một sinh linh ở Trúc Cơ nhưng lại trở thành tâm điểm của toàn bộ trời đất.

Trong mắt Sở Mặc lộ vẻ kinh dị, lại vô cùng chờ mong.

Với cảnh giới và kiến thức hiện tại, Sở Mặc không cách nào tưởng tượng ra khung cảnh kia.

- Mạnh như vậy sao...lẽ nào không có ai vượt qua nó?

Sở Mặc không nhịn được hỏi.

- Vượt được sao?

Giới Linh nhìn Sở Mặc, thản nhiên nói:

- Ngươi có biết bộ tộc Côn Bằng là bộ tộc hùng mạnh như thế nào không?

Sở Mặc lắc đầu.

Hắn thậm chí còn chưa nghe đến tên chứ đừng nói là hiểu biết.

- Ha ha, chủng tộc này là chủng tộc chúa tể trong thiên địa.

Giới Linh liếc mắt nhìn Sở Mặc, nói đầy thâm ý:

- Thậm chí đã có ba người Chí Tôn.

- ...

Sở Mặc thực sự rung động, không biết nên nói gì.

Mà Giới Linh cũng đang chìm trong hồi ức, cũng không lên tiếng.

Một lúc lâu sau, Sở Mặc mới hỏi:

- Chủng tộc cường đại như vậy, lại có biết bao cường nhân kinh tài tuyệt diễm, tại sao giờ lại bặt vô âm tín chứ?

Trong con ngươi Giới Linh có chút phức tạp, chua sót cười:

- Bị diệt!

- Diệt?

Sở Mặc cảm nhận được sự bi thương mãnh liệt trong lời nói của Giới Linh.

Không biết có phải ảo giác hay không, Sở Mặc cảm thấy hắn và bộ tộc Côn Bằng này...hình như có chút liên hệ.

Tuy nhiên cảm giác này quá nhỏ bé, ngay cả Sở Mặc cũng bỏ qua ngay sau đó.

- Đúng vậy, là bị diệt.

Thịnh cực tất suy!

Chỉ có bốn chữ trong đạo Phật lại khái quát lịch sử tang thương.

Giới Linh lại nhìn Sở Mặc khẽ mỉm cười:

- Sự việc đã chìm vào quá khứ từ rất lâu rồi.

Hiện tại, cũng chẳng mấy người còn nhớ được bộ tộc Côn Bằng, nhắc lại hay không cũng thế mà thôi

- Ta thật sự không nghĩ đến...huyết mạch của ngươi lại cường đại đến vậy, thiên phú cùng vận mệnh cũng quá tốt.

Thương Khung Thần Giám, Hỗn Độn Hồng Lô, Thí Thiên...một nhóm thần khí nếu ở tay người khác chỉ phát huy được ba phần sức mạnh.

Đến tay ngươi lại trọn vẹn cả mười phần.

Số trời đã định rồi.

Sở Mặc cười hì hì, lại tự giễu lẩm bẩm.

- Thiên mệnh sở quy á?

Ha ha ha...

Giới Linh đột nhiên cười sang sảng, nói:

- Tài liệu cần cho Ngũ hành đạo cơ, ở Huyễn Thần giới vẫn có đủ, ít nhất là cho ngươi.

Sở Mặc vui vẻ, ngẩng đầu nhìn Giới Linh.

Nhưng sau đó, Giới Linh lại có chút tiếc hận nói:

- Chỉ tiếc, lúc này ta không có cách giúp ngươi có được toàn bộ.

Sở Mặc lẳng lặng nghe.

Hắn cũng không tiếc nuối.

Vì cho tới nay, hắn không có suy nghĩ sẽ dựa vào người khác.

Giới Linh nhìn Sở Mặc tán thưởng:

- Ngươi không thất vọng sao?

- Đâu có gì đáng để thất vọng chứ?

Dù có không gặp được người, một mình ta cũng vẫn bước đi trên con đường này.

Đối với chuyện gì ta cũng muốn làm sao cho hoàn mỹ nhất.

- Được lắm, ngươi có khả năng làm được ở mức tốt nhất.

Sở Mặc cười lớn, lại bấm bấm tay.

Một tin tức hiện lên trong đầu Sở Mặc.

Sở Mặc ngẩn người, cảm thấy đầu mình bỗng dưng có rất nhiều loại tri thức, còn có một số địa danh.

Có nơi hắn biết, có nơi hắn không biết.

Trong đó có một địa phương mà hắn đã rất quen thuộc.

Đó là Huyễn Thần hồ.

Ngũ hành chi thủy ở chỗ sâu nhất của Huyễn Thần hồ.

Tin tức này khiến con ngươi của hắn lập tức phát sáng.

Sở Mặc cúi đầu thật sâu trước Giới Linh:

- Cảm tạ tiền bối đã cho ta những tin tức này.

Mặc dù Giới Linh không trực tiếp lấy mấy tài liệu đó đưa tới cho hắn, nhưng nhờ có những tin tức này, Sở Mặc cũng không cần đau khổ mầy mò, chỉ cần trực tiếp đến mấy địa điểm kia là được.

- Đừng cao hứng quá sớm.

Giới Linh nhìn Sở Mặc nói:

- Những địa phương kia đều là những nơi nguy hiểm nhất.

Cho dù là Đế Chủ cũng chưa chắc có thể an toàn trở ra.

Mặc dù ngươi có vũ khí dũng mãnh như Thí Thiên, lại có Thương Khung Thần Giám và Hỗn Độn Hồng Lô, nhưng ở mấy nơi đó, chúng không thể hoàn toàn bảo đảm an toàn cho ngươi.

Nhưng ngươi có một lợi thế.

- Lợi thế nào ạ?

Giới Linh thản nhiên nói:

- Bất cứ kẻ nào khi tới mấy chỗ đó, cho dù là Đế Chủ cũng bị áp chế cảnh giới xuống Tiên Thiên

- Có kiểu địa phương như vậy sao?

Sở Mặc vừa sợ lại vừa ngạc nhiên.

Giới Linh nói:

- Những nơi thần kỳ thì sẽ có những quy luật thần kỳ.

Ngay cả là ta cũng không thể can thiệp quy luật ở đó.

Sở Mặc gật đầu, ra vẻ đã hiểu.

Giống như Hoàng đế ở Nhân giới, dù là người đứng đầu của một quốc gia, chưởng quản ngàn dặm biên giới nhưng có một số nơi hung hiểm cũng không làm gì được.

Nếu tùy tiện chạy tới có thể ngã xuống không biết chừng.

Ở một mức độ nào đó, đế vương có khi còn chẳng bằng một võ nhân cường đại.

- Ngũ hành chi thủy và ngũ hành chi thổ đều ở nhân tầng.

Ngũ hành chi mộc và chi hỏa ở địa tầng và ngũ hành chi kim ở thiên tầng.

- Nhưng ta không có cách nào đi vào địa tầng và thiên tầng.

Sở Mặc vò đầu.

Giới Linh nói:

- Không sao, ta có thể đưa ngươi đi

- Những người khác có biết những tin tức này không vậy?

Sở Mặc hỏi Giới Linh.

Giới Linh hơi nhíu mi, suy tư một lát nói:

- Cũng không nhiều người biết.

Muốn xây Ngũ hành đạo cơ, từ lúc ở luyện cốt cảnh đã phải toàn thân luyện cốt, toàn thân luyện huyết.

Số người biết chuyện này rất ít, người làm được lại càng hiếm.

Hơn nữa, muốn xây Ngũ hành đạo cơ, phải có Tiên Thiên huyết mạch chống đỡ.

Nên mới nói, khó khăn lớn nhất để xây Ngũ hành đạo cơ không phải tài liệu mà là điều kiện của chính bản thể.

Sở Mặc thầm nghĩ: lúc đầu ta luyện đại, toàn thân luyện cốt, lại toànthân luyện huyết.

Có lẽ nào là ý trời sao?

Đúng lúc Giới Linh nhìn Sở Mặc, nói chắc nịch:

- Đây là thiên ý!

-----o0o-----

Chương 514 : Trở về

Chương 514 : Trở về

Sở Mặc ngẩn ngơ.

Giới Linh trầm giọng nói:

- Tuy nhiên, mấy thứ như ngũ hành tinh hoa đều được gọi là Thần vật, không nhất thiết phải là Ngũ Hành Đạo mới có thể dùng được.

Cho nên nhiều năm nay, những kẻ nuôi ý đồ với chúng nhiều không đếm xuể.

- Nói cách khác, ta phải đối mặt không chỉ là những vùng đất vốn có nhiều hiểm nguy.

Sở Mặc nhìn Giới Linh

- Đúng vậy.

Ngươi còn phải đối mặt với những sinh linh có ham muốn đạt được ngũ hành tinh hoa.

Giới Linh nhìn Sở Mặc:

- Bọn chúng có lẽ còn nguy hiểm đáng sợ hơn cả những vùng đất vốn dĩ nguy hiểm.

- Ừm, ta hiểu rồi.

Giọng nói của Sở Mặc rất bình thản, hắn ngẩng đầu nhìn Giới Linh:

- Ta sẽ coi những thứ đó như hòn đá vướng chân trên con đường phía trước, có thể đá văng ra thì một cước đá ngay, không đá được thì ta chuyển nó đi, không chuyển đi được thì dù phải đào lên cũng phải đào cho ra.

Chúng không thể mãi ngăn cản trên con đường của ta được!

Giới Linh trầm ngâm nhìn liếc qua Sở Mặc, sau đó mỉm cười:

- Ta tin ngươi, tiểu tử, hãy đi tạo ra kỳ tích đó đi.

Sở Mặc vẫy tay chào Giới Linh, trong lòng thầm niệm khẩu quyết, rời khỏi Huyễn Thần Giới.

Hai năm sau!

Từ 14 đến 16 tuổi.

Từ một chàng thiếu niên còn nhiều lạ lẫm và kính sợ đối với Thế giới to lớn này, trở thành một người thanh niên có nhận thức rõ ràng vềđại thế giới.

Ngay sau đó, Sở Mặc trong Long Sào trừng trừng mở to hai mắt.

- Nhân Giới, ta trở về rồi.

Gâu gâu!

Một chú Tiểu Sài Khuyển lao thẳng tới đúng lúc Sở Mặc vừa mở cặp mắt, nó bổ nhào vào lòng Sở Mặc.

Nó rúc đầu vào lồng ngực Sở Mặc một cách thân thiết.

Gâu gâu!

Tiểu Sài Khuyển sủa lên những tiếng kêu thích thú.

- Hai năm rồi Mày vẫn chưa tự bỏ được phong ấn sao?

Sở Mặc mím môi, vẻ mặt không biết nói gì nhìn nó.

Con ngươi Tiểu Sài Khuyển chan chứa nỗi nhớ và sự thân thiết, nó dường như không hiểu được ý trong câu nói của Sở Mặc, vẫn tiếp tục mừng rỡ làm nũng trong lòng Sở Mặc.

- Ha ha, nhưng nếu mày vẫn còn bên ta, chút nữa ta sẽ tặng chongươi một phần thưởng!

Sở Mặc cười lớn.

Hắn ôm lấy Tiểu Sài Khuyển vào lòng, cổ họng không kìm được tiếng huýt sáo phấn chấn kéo dài.

Tiếng huýt sáo theo đỉnh Cô Bút truyền ra, vọng lại giữa không trung, không ngờ gây ra sự biến đổi phong vân trong trời đất.

Vốn dĩ bầu trời trong xanh quang đãng suốt mấy vạn dặm, bỗng chốc đã xuất hiện từng tầng từng tầng mây, đều tập trung tụ lại trên đỉnh Cô Bút.

Trong phút chốc, cả bầu trời đều trở nên cuộn mây nổi gió.

- Kêu cái quái gì?

Kêu cái quái gì?

Tiểu tử thối Kê gia còn tưởngngươi đã chết rồi.

Ta còn chuẩn bị luôn cả quan tài tốt cho ngươi rồi, cạc cạc cạc

Từ phương trời phía xa xuất hiện một con gà trống lớn màu sắc rực rỡ, dang rộng đôi cánh, toàn thân lấp lánh ánh sáng giống như một con phượng hoàng đang bay về phía đỉnh Cô Bút.

Dọc đường đi qua đều để lại một dải hào quang rực rỡ mỹ lệ.

- Đại Công Kê (gà trống lớn)!

Sở Mặc khẽ lắc mình một cái, tay ôm lấy Tiểu Sài Khuyển xuất hiện ngay đỉnh Cô Bút, hắn nhìn Đại Công Kê đang bay tới, trong lòng xao xuyến cảm động.

Đại Công Kê bay tới trước mặt Sở Mặc, trên dưới trước sau lượn quanh Sở Mặc mấy vòng liền, đôi mắt ở hai bên nhìn trái nhìn phải, dường như không dám tin vào mắt mình.

- Tiểu tử nhà ngươi giả chết 2 năm liền Sức mạnh toàn thân không ngờ đã đạt tới trình độ này rồi?

Đại Công Kê rốt cuộc cũng nhận ra Sở Mặc đã khác xa so với trước đây rồi, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Sở Mặc hỏi.

Sở Mặc ha hả cười, hắn có quá nhiều chuyện muốn nói với Đại Công Kê, ngay đúng lúc này lại thấy bộ dạng như thấy ma của Đại Công Kê, Sở Mặc quyết định sẽ dọa cho tên này một trận.

Hắn liếc xéo Đại Công Kê một cái, thản nhiên nói:

- Đại Công Kê, ngươi từng nghe nói đến Huyễn Thần Giới chưa?

- Nơi đó có gì mà chưa từng nghe nói đến Đợi chút ngươi nói gì?

Đại Công Kê đang lắc lắc cái đầu, bộ dạng khinh khỉnh, nhưng ngay lập tức liền định thần lại, hắn nhìn Sở Mặc với vẻ khó tin:

- Ngươi nói tới là Huyễn Thần Giới?

- Đúng vậy, không sai, là Huyễn Thần Giới, ngươi nghe nói tới rồi chứ?

Sở Mặc hỏi.

Đại Công Kê hít sâu một hơi, không kìm được lùi về sau mấy bước, dáng vẻ "thất kinh", điều này đến Tiểu Sài Khuyển cũng cảm thấy không thật, liền sủa vài tiếng.

Gâu gâu!

- Sủa cái đầu nhà ngươi!

Tiểu Phá Cẩu!

Ngươi thì hiểu gì chứ?

Đại Công Kê trừng mắt liếc xuống Tiểu Sài Khuyển, sau đó nghi ngờ hỏi:

- Hai năm nay lẽ nào ngươi lại vào Huyễn Thần Giới?

- Đúng vậy, nếu không sức mạnh của ta sao lại có thể tăng lênnhiều như vậy chứ?

Sở Mặc đĩnh đạc trả lời một cách tự nhiên.

- Không thể nào Huyết mạch của ngươi cho dù có mạnh mẽ hơn nữa cũng không đủ điều kiện để mở ra Huyễn Thần Giới!

Đại Công Kê cố gắng trấn tĩnh, nhưng xem ra lại giống như đang giả bộ.

Trên thực tế, hắn quả thực đang rất kinh ngạc.

Huyễn Thần Giới, Đại Công Kê đương nhiên là biết rồi, hắn thậm chí đã từng tiến vào đó.

Huyết mạch của Thiên Kê Tộc tuy không phải là loại cao cấp nhất, nhưng cũng không phải dạng yếu đuối.

Thông thường đại đa số Thiên Kê tiến vào được Huyễn Thần Giới đều không thành vấn đề.

Nhưng đáng tiếc, lúc xảy ra những biến cố năm xưa, huyết mạch Thiên Kê trong người Đại Công Kê bị người ta rút mất một nửa suýt mất mạng.

Nếu không thì sao hắn lại cố chấp về chuyện huyết mạch tới vậy?

Huyết mạch Thiên Kê bị người ta cướp mất vậy nên hắn đã nghĩ sẽ dùng huyết mạch Phượng Hoàng để thay thế.

Rồi sẽ có ngày Kê gia có đủ sức mạnh để trỗi dậy.

Mối thù hận đó Đại Công Kê trước nay đều chôn vùi sâu trong lòng, ngay cả với bằng hữu như Sở Mặc, hắn cũng không muốn đề cập đến.

Chỉ là lần này, hắn không những bị kích động, mà trong thâm tâm cũng dâng trào niềm hy vọng vô tận.

Huyễn Thần Giới à Đó là một thế giới mà bảo vật ở khắp mọi nơi!

Tùy ý mang theo một vài thứ từ Huyễn Thần Giới ra Nhân Giới thôi, đấy đều có thể gọi là những bảo vật tuyệt thế rồi.

Vậy nên, Đại Công Kê không đợi Sở Mặc trả lời, hai mắt hắn sáng rực lên, hỏi:

- Bảo bối đâu?

Bảo bối của Huyễn Thần Giới đâu?

Người nào thấy đều có phần mà!

Tiểu tử, Kê gia vất vả cực khổ trông chừng ngươi 2 năm nay!

Nếu không, thịt của ngươi sớm đã phân hủy rồi!

Gâu!

Tiểu Sài Khuyển trong lòng Sở Mặc bất mãn sủa mấy tiếng.

Rõ ràng, Tiểu Sài Khuyển không đồng ý với những lời Đại Công Kê vừa nói.

Nếu lúc này Tiểu Sài Khuyển biết nói, nhất định sẽ dùng những lời lẽ khinh thường cười nhạo nói:

- Ngươi trông chừng suốt hai năm?

Nửa năm ngươi xuất hiện một lần là đã khá lắm rồi?

Nếu không phải vì hôm nay chủ nhân tỉnh lại, thật không biết lúc nào mới gặp lại ngươi nữa?

-----o0o-----

Chương 515 : Hoàng Họa

Chương 515 : Hoàng Họa

Đại Công Kê liếc xéo Tiểu Sài Khuyển một cái, cười nhạt:

- Kê gia phải quản lý toàn cục, Tiểu Phá Cẩu thì hiểu gì chứ?

Đứng qua một bên mau!

Dứt lời, hắn lại dùng vẻ mặt khao khát nhìn Sở Mặc:

- Mặc ca!

Khà khà Mặc gia!

Cho chút đi mà Tội nghiệp Tiểu Kêmột chút mà!

Khì khì!

Sở Mặc thật không nhìn được nữa, trừng mắt nhìn Đại Công Kê:

- Ngươi làm ơn ra dáng có chút tiền đồ được không?

- Huyễn Thần Giới mà!

Bảo vật ở đó với Nhân Giới mà nói, tùy tiện một thứ thôi cũng đều là bảo vật tuyệt thế rồi!

Kê gia là người có văn hóa, đừng lừa Kê gia mà, Kê gia biết những thứ trong đó có thể đem ra mà.

Đại Công Kê nhìn Sở Mặc vẻ rất vô lại:

- Mau lấy ra đi, để Kê gia chọn trước!

Sở Mặc mỉm cười nói:

- Việc về bảo vật đợi lúc nữa rồi nói, ta hỏi ngươi trước một việc!

Đại Công Kê nhìn Sở Mặc:

- Còn việc gì quan trọng hơn bảo vật nữa?

- Ngươi có muốn vào Huyễn Thần Giới không?

Sở Mặc nói át tiếng Đại Công Kê, tự thuyết phục.

- Ngươi nói gì?

Đại Công Kê lập tức giật mình.

- Ta nói, ngươi có muốn tiến vào Huyễn Thần Giới không?

Sở Mặc hỏi lại lần nữa.

Đại Công Kê sửng sốt hồi lâu, sau đó đột nhiên bật cười ha ha, đầu gật gù, liếc mắt nhìn Sở Mặc:

- Ngươi đang trêu chọc ta sao?

Dứt lời, Đại Công Kê nổi giận:

- Huyết mạch của Kê gia đã không còn được như năm xưa, quy tắc của Huyễn Thần Giới vô cùng hà khắc, ngươi dựa vào đâu mà đòi đưa ta vào Huyễn Thần Giới?

Tiểu tử, chẳng phải chỉ là muốn ít bảo vậtHuyễn Thần Giới của ngươi thôi sao?

Cần thiết phải đem Kê gia ra làm trò tiêu khiển của ngươi không?

Sở Mặc nhìn Đại Công Kê, mỉm cười:

- Nếu ta nói ta có thể thì sao?

-

Đại Công Kê ngây người nhìn Sở Mặc, ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ:

- Ta nói nè, tiểu tử, hai năm không gặp, ngươi học toàn thói xấu.

- Ta nói thật đấy.

Sở Mặc nhìn Đại Công Kê:

- Muốn tiến vào không?

- Muốn chứ, muốn chết đi được!

Đại Công Kê bước đi lòng vòng tới lui, có chút gắt gỏng nói:

- Ai mà không muốn tiến vào Huyễn Thần Giới chứ?

Trên trời dưới đất, từ Thiên Giới đến Tiên Giới đến Linh Giới, có sinh linh nào mà không muốn tiến vào Huyễn Thần Giới?

Vấn đề là Huyễn Thần Giới đòi hỏi người có nguồn lực huyết mạch cực mạnh, nếu sức lực huyết mạch không đạt tới tiêu chuẩn, ai mà tiến vào được chứ?

- Tại sao lúc trước chưa từng nghe ngươi nhắc tới Huyễn Thần Giới?

Sở Mặc tò mò hỏi một câu.

- Nói với ngươi thì có ích gì chứ?

Đại Công Kê trợn mắt nhìn Sở Mặc:

- Ai mà ngờ được một tên tiểu tử thân ở Nhân Giới như ngươi lại có thể tiến vào Huyễn Thần Giới chứ?

- Đến đây, Đại Công Kê, còn có Tiểu Sài Khuyển, ta đưa các người vào trước để xem qua, các ngươi lập tức sẽ tin lời ta nói.

Sở Mặc nói, trên thực tế, chủ yếu là vì Đại Công Kê không tin, Tiểu Sài Khuyển thì luẩn quẩn quanh ống quần Sở Mặc, căn bản không thèm để ý cái gì là Huyễn Thần Giới, đừng nói hiện tại nó vẫn còn tự phongấn mình, cho dù là không có phong ấn, nó cũng chưa từng nghe qua Huyễn Thần Giới.

- Tiểu Phá Cẩu thật tốt số mà!

Đại Công Kê lườm Tiểu Sài Khuyển một cái, giọng khó chịu lầu bầu một câu.

Sau đó, Sở Mặc liền niệm khẩu quyết, một luồng hào quang trực tiếp chiếu vào Đại Công Kê và Tiểu Sài Khuyển bên cạnh hắn.

Dù là Đại Công Kê hay Tiểu Sài Khuyển, toàn thân đều khẽ bị chấn động, đôi mắt mơ màng của Tiểu Sài Khuyển bỗng chốc lộ vẻ trấn tĩnhSở Mặc thấy cảnh tượng trước mặt vừa thay đổi, sau đó, hắn cảm nhận luồn năng lượng chen nhau tụ hội lại từ bốn phương tám hướng, hắn hít sâu một hơi, khẽ nói:

- Ngươi xem Chẳng phải chúng ta đều đã tiến vào rồi sao?

Tiếp đó, Sở Mặc mở to hai mắt nhìn cảnh vật xung quanh.

Khẩu quyết này, sau khi Giới Linh dạy cho hắn, đây cũng là lần đầu tiên hắn sử dụng.

Giới Linh còn cố ý vạch sẵn một địa điểm cho hắn, và đây cũng là lần đầu Sở Mặc đến đó.

Điều khiến Sở Mặc không ngờ tới chính là nơi đây lại là một tòacung điện rộng lớn vô cùng.

Tòa cung điện rộng lớn lại xây dựng trên lưng sườn núi của một ngọn núi lớn, từng tòa cung điện xây dựng san sát nhau, từ dưới lên trên, xếp hàng ngay ngắn.

Chỗ mà bọn chúng đang đứng lúc này là quảng trường của một tòa ở chỗ thấp nhất.

Cuối quảng trường là một cung điện cao lớn, bề mặt cung điện còn treo một bảng hiệu.

Bên trên có hai chữ viết lớn như rồng bay phượng múa "Sở Cung"!

Quảng trường rất rộng, vuông vắn, chừng hơn một ngàn trượng, trên quảng trường phủ một phiến đá màu xanh khổng lồ.

Sở Mặc thử dùng sức dậm chân một cái, dùng một thành sức mạnh phiến đá dưới chân không hề sứt mẻ, cùng lúc còn truyền lại một lực phản chấn rất nhỏ.

Sở Mặc lộ vẻ mừng rỡ, ngay lập tức hắn dùng năm thành công lực, thi triển nhân quyền trong Thiên Địa Nhân Tam Tài quyền pháp đánh mạnh xuống dưới mặt đất.

Đại Công Kê đứng bên khiếp sợ nhảy vèo một cái tránh ra xa, TiểuSài Khuyển hơi nao núng, nhưng cơ thể vẫn không dịch chuyển.

Uỳnh!

Một quyền của Sở Mặc đánh mạnh trên mặt đất phát ra tiếng vang rung trời!

Với cảnh giới đỉnh cao Thiên Tâm Cảnh của Sở Mặc lúc này, sức mạnh một quyền của hắn, cho dù chỉ là năm thành công lực nhưng muốn đánh tan một quả núi quả thực dễ như trở bàn tay.

Tuy nhiên sau khi hết một quyền, phiến đá dưới chân vẫn không hềbị tổn hại chút nào.

Sở Mặc ngạc nhiên mừng rỡ!

Trong lòng rốt cuộc cũng xác định được, nơi này có lực lượng quy tắc bảo vệ rồi.

Đại Công Kê đứng kế bên vẻ mặt đờ đẫn nhìn Sở Mặc:

- Ngươi đang làm gì vậy?

- Nơi này sau này có thể dùng làm nơi luyện võ, dùng để tập luyện.

Sở Mặc nói

- Ta biết.

Nhưng vừa rồi ngươi làm gì vậy?

Đại Công Kê hỏi.

Sở Mặc nói:

- Đương nhiên là kiểm tra một chút cường độ của nơi này, nếu không thì, chẳng may làm hỏng rồi, chả phải tự mình lại phải xây dựng lại sao?

Đại Công Kê không kìm nổi giễu cợt nói:

- Thật tiếc cho hai năm sống sót của ngươi trong Huyễn Thần Giới đó, thật không hiểu ngươi làm sao vẫn còn sống được Chả lẽ ngươi không biết, kiến trúc trong Huyễn Thần Giới đều có quy tắc bảo vệ sao?

- Thật sao?

Ta chỉ biết không được động võ trong Huyễn Thần Thành thôi.

Sở Mặc gãi đầu, không đồng ý nói:

- Nơi này là cố ý xây dựng ra đó chứ.

Ai mà biết có quy tắc gì chứ?

Dù sao cũng phải thử một chút.

Đại Công Kê híp mắt, con ngươi lóe ánh sáng nghi ngờ, nhìn Sở Mặc:

- Ý ngươi là Nơi này là nơi mở ra chuyên dùng cho ngươi?

- Phải.

Vậy thì sao?

Sở Mặc nói:

- Lúc này ta thật sự nghi ngờ, rốt cuộc ngươi có lai lịch gì, không ngờ ngươi lại có thể thay đổi quy tắc của Huyễn Thần Giới.

-----o0o-----

Chương 516 : Trở lại Viêm Hoàng Thành

Chương 516 : Trở lại Viêm Hoàng Thành

Đại Công Kê hít sâu một hơi, vô cùng kinh hãi nhìn Sở Mặc, một hồi lâu sau mới nói:

- Xem ra số mệnh của Kê gia rốt cuộc cũng được thay đổi rồi!

Tiểu Sài Khuyển ngồi kế bên, đôi mắt thoáng lộ vẻ lo lắng như đang suy nghĩ điều gì.

Đại Công Kê cười nhạo nói:

- Tiểu Phá Cẩu, ta biết ngươi đã hóa giải phong ấn rồi, cạc cạc cạc Ký ức mấy năm nay đều rất rõ ràng chứ?

Làm một vật nuôi yêu thíchcủa con người, cảm giác thế nào?

Sở Mặc hơi ngẩn người, lập tức liếc nhìn Tiểu Sài Khuyển, bỗng hắn phát hiện nhãn thần của Tiểu Sài Khuyển hoàn toàn không giống với trước đây, một vẻ trong sáng vô cùng.

- Đây thật sự đã hóa giải phong ấn rồi sao?

Sở Mặc lẩm bẩm một câu.

- Bà cô đây không phải tên Tiểu Phá Cẩu, cũng không phải là Cẩu, bà cô đây họ Hoàng tên Họa.

Tiểu Sài Khuyển ngồi đó bất thình lình phát ra một câu, âm thanhlanh lảnh, nghe như tiếng những viên trân châu rơi trên đất.

Giọng nói này khiến Sở Mặc nhớ tới năm xưa trước khi hắn gặp Tiểu Sài Khuyển, trận chiến giữa hai Nguyên thú cấp chín đó.

Đại Công Kê quắp miệng, trợn mắt nhìn:

- Rốt cuộc cũng biết nói tiếng người rồi, cảm giác rất sảng khoái phải không?

- Hứ!

Hoàng Họa hứ lên một tiếng, sau đó thân hình khẽ lắc nhẹ một cái liền biến thành một thiếu nữ trẻ trung, mặc bộ váy màu vàng, da trắngnhư tuyết, đôi mắt sáng như sao, rặng lông mày đen như núi, vô cùng xinh đẹp.

Hướng về phía Sở Mặc hành lễ:

- Cảm tạ công tử năm xưa đã thu nhận Hoàng Họa lúc gặp nạn, cảm tạ công tử đã đưa Hoàng Họa tiến vào vùng phúc địa này, Hoàng Họa nguyện làm thị nữ ở lại bên cạnh công tử.

Đại Công Kê chế nhạo:

- Thật là một nha đầu thông minh lanh lợi mà!

Hoàng Họa lạnh lùng nhìn Đại Công Kê, giọng điệu coi thường nói:

- Gà trống chết tiệt, ngươi bắt nạt ta suốt hai năm qua, bây giờ có phải nên đến phiên ta rồi không?

Đại Công Kê vèo một cái chạy đến phía sau Sở Mặc, thò đầu ra ngoài, nổi giận:

- Nha đầu chết tiệt, ngươi thật không có lương tâm, hai năm nay Kê gia ta đối với ngươi thế nào?

Ngươi đều quên hết rồi sao?

Hoàng Họa hứ một tiếng:

- Nếu không phải vì nể tình ngươi đối với ta cũng không tồi, vừa rồi ta đã ra tay với ngươi rồi!

Dứt lời, Hoàng Họa quay về phía Sở Mặc mỉm cười ngọt ngào:

- Công tử!

Sở Mặc vẻ mặt u ám, lặng thinh không biết nói gì, thầm nghĩ quả thật là yêu nghiệt.

Cảnh tượng này thay đổi quá nhanh, khiến hắn đột nhiên khó mà thích ứng được.

Với Hoàng Họa mà nói, kỳ thực cũng khó thích ứng như thế, đồng thời trong lòng ít nhiều cũng có chút thấp thỏm.

Trước mắt chỗ đang đứng đây rõ ràng không phải là Nhân Giới, năng lượng giữa đất trời sung mãn hơn Nhân Giới không biết bao nhiêu lần hỉ mới một lúc như vật, thậm chí nàng ta còn không cố ý tu luyện thì đã có cảm giác thôi thúc muốn đột phá rồi.

Nếu có thể ở lại tu luyện tại nơi thế này, vậy bản thân sẽ trưởng thành đến cảnh giới gì?

Tự nàng cũng không dám nghĩ tới.

Ai cũng nới Nguyên thú cấp chín thông minh không kém gì con người, thậm chí chỉ số thông minh còn cao hơn cả con người.

Trên thực tế, cũng không phải Nguyên thú cấp chín nào cũng thôngminh như vậy, giống như trí tuệ con người cũng có người cao có người thấp, Nguyên thú cấp chín cũng vậy.

Hoàng Hoa thuộc vào loại có chỉ số thông minh cao.

Thời khắc tiến vào Huyễn Thần Giới, bị chấn động bởi năng lượng cường đại, phong ấn của Hoàng Hoa nháy mắt đã bị hóa giải.

Nói cách khác, từ thời khắc đó trở đi, Hoàng Hoa sau 2 năm làm Tiểu Sài Khuyên giờ đã hoàn toàn thức tỉnh.

Mặc dù 2 năm qua, Hoàng Hoa tự mình phong ấn hoàn toàn, nhưnglúc hóa giải phong ấn, tất cả những sự việc xảy ra hơn hai năm qua nháy mắt đều đã nhớ lại hết.

Nếu Sở Mặc là người bình thường, khả năng lớn nhất của Hoàng Hoa chính là lặng lẽ rời đi.

Nhưng Sở Mặc lại không phải người thường, ở nơi này, đến cả người có kiến thức uyên bác như Đại Công Kê đều vô cùng kinh ngạc, chứ đừng nói một Nguyên thú cấp chín như Hoàng Hoa.

Nàng lập tức cảm nhận được đây quả là thời cơ to lớn đối với nàng.

Sở Mặc đã đưa nàng vào nơi thế này, chứng tỏ lòng tin của hắn đối với nàng.

Nguyên thú cấp chín là sinh linh cao cấp nhất trong Nhân Giới, đương nhiên đáng để kiêu ngạo.

Nhưng sự kiêu ngạo ấy cũng phải xem là đối với ai.

Cho nên, Hoàng Hoa quyết định thật nhanh đưa ra lựa chọn.

Hơn nữa nàng tin tương lai mình nhất định sẽ không hối hận vì lựa chọn này

- Ngươi nhớ lại tất cả mọi thứ rồi sao?

Sở Mặc nhìn thiếu nữ xinh đẹp như tranh vẽ đứng trước mặt, nhăn nhó cười hỏi.

- Bẩm công tử, ta đều nhớ lại cả rồi.

Năm đó ta đấu với Hắc Xà, bị trọng thương, cực chẳng đã mới tự mình phong ấn, rồi sau gặp gỡ công tử.

Hoàng Hoa mặt ửng hồng, khẽ trả lời:

- Luồng khí trên người công tử khiến ta cảm thấy an toàn, muốn ở lại bên cạnh công tử.

Đại Công Kê nghiêng đầu, nhìn xéo Hoàng Hoa, lẩm bẩm:

- Thật là may mắn, vì họa mà được hưởng phúc tới mức độ như ngươi cũng coi là cực hạn rồi.

- Cuối cùng ngươi cũng nói được một câu tiếng người rồi.

Hoàng Hoa trừng mắt nhìn Đại Công Kê, hai người họ ngay từ lần đầu gặp mặt thì đã không ưa nhau, đến bây giờ vẫn vậy.

Sau đó, Sở Mặc dẫn Hoàng Hoa và Đại Công Kê đi tham quan xung quanh.

Luyện công, vận động, bế quan Phòng nào cũng có cả.

Đến cuối cùng, Sở Mặc không thể không thầm cảm tạ Giới Linh.

Nếu nói Huyễn Thần Giới này có quan hệ gì đó với mình, thì những gì Giới Linh làm đều đã vẹn toàn rồi.

Sau đó, Sở Mặc đề nghị rời khỏi nơi này, khi hỏi ý kiến của Đại Công Kê và Hoàng Hoa, Đại Công Kê dứt khoát muốn ở lại chỗ này, Hoàng Hoa thì có chút phân vân.

Sở Mặc cũng cảm thấy Hoàng Hoa dường như không muốn rời đi, dù sao năng lượng trong Huyễn Thần Giới quả thực quá sung mãn.

Nếu chỉ đơn thuần nói về việc tu luyện, Thiên Giới còn không bằng nơi này, chứ đừng nói là nơi hạ cấp nhất như Nhân Giới.

Sở Mặc tự mình cũng hiểu rõ điều này, hắn ở trong Huyễn Thần Giới hai năm, khi vừa trở về Nhân Giới, cho dù là nơi có khá nhiều Nguyên khí như đỉnh Cô Bút, vẫn có cảm giác hít thở không đã, cảm tưởng không khí của Nhân Giới rất bẩn.

Thực ra không phải như vậy, là do không khí của Huyễn Thần Giới quá trong lành, năng lượng phong phú tạo thành loại ảo giác đó.

- Thôi vậy, hai người các ngươi tạm thời ở lại nơi này.

Ta trở về sắp xếp ổn thỏa một số việc sau đó sẽ quay lại.

Sở Mặc nhìn Đại Công Kê và Hoàng Hoa:

- Mong là lần sau khi gặp lại hai người, hai người đều đã đột pháđược.

-----o0o-----

Chương 517 : Hai năm đổi thay. (1)

Chương 517 : Hai năm đổi thay. (1)

Hoàng Hoa phân vân một hồi, khẽ nói:

- Công tử, hay là ta cùng người quay về Nhân Giới.

Công tử ở Nhân Giới có lẽ vẫn còn nhiều việc phải xử lý.

Sở Mặc lắc đầu, cười nói:

- Không sao, tự ta có thể ứng phó được, nếu không thể ta lại tới tìm hai người.

Hoàng Hoa nhìn Sở Mặc, gật đầu:

- Vậy được rồi, lần sau công tử gặp lại Hoàng Hoa, Hoàng Hoa cólẽ đã tấn cấp lên Linh Thú rồi.

Đại Công Kê cụp mí mắt:

- Đại Công Kê vẫn là Đại Công Kê

-

Sở Mặc liếc nhìn Đại Công Kê không chút cảm xúc, sau đó vẫy tay, thân hình thoắt cái đã biến mất.

Sau khi dõi mắt tiễn Sở Mặc đi, Hoàng Hoa ngẩng đầu nhìn biển tên của toà cung điện tận cuối quảng trường, khẽ nói:

- Sở Cung Lai lịch của công tử không đơn giản mà, ở nơi nhưHuyễn Thần Giới lại có thể có một tòa cung điện của riêng mình, thật không tin nổi.

Đại Công Kê liếc Hoàng Hoa một cái, nói:

- Tiểu nha đầu nhà ngươi, lẽ nào cũng từng nghe danh Huyễn Thần Giới sao?

Hoàng Hoa nhìn Đại Công Kê:

- Đừng quá coi thường người khác.

- Đừng giả bộ như ngươi thật sự biết.

Đại Công Kê cười nhạt ho dù cả Sở Cung chỉ còn lại hai người bọn họ, Đại Công Kê cũng không quên đấu võ mồm.

Trên mặt Hoàng Hoa lộ một nụ cười bí hiểm, thản nhiên nói:

- Đừng tưởng trên đời này chỉ ngươi là có lai lịch không tầm thường, gà trống chết tiệt, năm xưa trong Thiên Giới không chỉ có một mình Thiên Kê tộc nhà ngươi gặp tai họa.

Đại Công Kê lập tức đứng sững há hốc mồm nhìn Hoàng Hoa, không thốt lên được lời nào.

Hoàng Hoa nói tiếp:

- Nhân Giới vốn dĩ là nơi thần kỳ nhất trên đời, ngay cả đến nơi thần kỳ như Quy Khư cũng đều xuất hiện tại Nhân Giới

Đại Công Kê thoáng suy tư nhìn Hoàng Hoa, híp mắt, lẩm bẩm nói:

- Ngươi thật sự không phải là Khuyển tộc Khuyển tộc tuyệt đối không thể xuất hiện một cô nương xinh đẹp thông minh lanh lợi như ngươi được.

Kê gia trước đây đã nhìn lầm, ngươi rốt cuộc là tộc gì?

Hoàng Hoa tự nhiên cười:

- Ngươi đoán xem?

Sở Mặc lần nữa trở lại Nhân Giới, vừa bước ra từ đỉnh Cô Bút, thân hình hắn thoắt cái đã xuất hiện tận nơi xa tít tắp.

Cả người bước đi như hư không, giống như nước chảy mây trôi, nếu có ai nhìn thấy chắc chắn sẽ không dám tin, chàng thiếu niên này chính là Sở Mặc của Đại Hạ Quốc đã biến mất 2 năm trước.

Gần như tất cả mọi người của Nhân Giới vẫn còn ấn tượng về một thiếu niên thiên tài có vị Sư phụ hùng mạnh của 2 năm về trước.

Ai cũng không thể ngờ được, 2 năm qua, Sở Mặc lại có thể thay đổi nhiều tới vậy.

Hắn của ngày hôm nay đã không còn là chàng thiếu niên thiên tài năm xưa, mà đã trở thành một cường giả tuyệt thế thực sự rồi!

Ít nhất với Nhân Giới mà nói thì là như vậy.

Sở Mặc đi về hướng Đại Hạ.

Trong lòng hắn còn nhớ thương rất nhiều người, nhưng nhớ nhất chính là gia gia của hắn Phàm Vô Địch.

Hai năm qua sẽ có ít nhiều đổi khác, không ai biết được.

Đại Công Kê ngoại trừ hắn ra, căn bản không quan tâm bất cứ việc gì của Nhân Giới, cho nên Sở Mặc không hỏi hắn, quyết tự mình tìm hiểu.

Đỉnh Cô Bút cách xa Viêm Hoàng Thành, nhưng với Sở Mặc mà nói không đáng là gì.

Không mất bao nhiêu thời gian, hình dáng Sở Mặc đã xuất hiện trên bầu trời Viêm Hoàng Thành, chỉ có điều bóng dáng mơ hồ, người bên dưới cơ bản không biết trên đầu họ từ lúc nào mà có thêm một người khác.

Một lúc sau, bóng dáng Sở Mặc đã xuất hiện ở Phàn phủ rồi.

Ngắm nhìn khung cảnh thân thuộc ấy, Sở Mặc có chút xao động.

Hai năm ngắn ngủi lại khiến hắn có cảm giác phảng phất như mấy đời rồi, tất cả trước mắt rõ ràng đều thân thuộc, chỉ có điều trong lòng đã có những biến hóa lớn lao.

Trong khuôn viên không có ai, Sở Mặc vốn nhạy cảm lập tức thấy có chút không khí bất thường.

Dường như một bầu không khí u ám đang bao trùm lên Phàn phủ.

Đã xảy ra chuyện gì thế?

Sở Mặc thầm nghĩ.

Lúc này, cửa sân đột nhiên mở ra, một nha hoàn của Phàn phủ trông thấy Sở Mặc lên hoảng hốt, sau đó vẻ mặt mừng rõ:

- Thiếu Thiếu gia?

Sở Mặc thấy nha hoàn đó quen quen mặt, chợt nhớ tới năm xưa thị nữ mà Diệu Nhất Nương tìm cho hắn, lúc hắn đi đã không đem bọn họ theo ởi gia đình những cô nương này đều ở Viêm Hoàng Thành, không tới bước vạn bất đắc dĩ, không ai muốn rời xa quê hương, Sở Mặc không miễn cưỡng họ, đã để họ ở lại đây, dù sau bất kể là gia gia hay thúc thúc một tay đều đối xử với họ rất tốt.

- Phải, ta về rồi.

Sở Mặc nói.

Nha hoàn này nhìn Sở Mặc, bỗng nước mắt lã chã rơi, nức nở nói:

- Thiếu gia, sao người nói đi là đi 2 năm liền, một chút tin tức cũng không có, chúng tôi đều rất lo lắng cho người.

Sở Mặc mỉm cười:

- Chả phải đã về rồi sao?

- Lão gia xảy ra chuyện rồi người không biết sao?

Nha hoàn nức nở nói.

- Cái gì?

Sở Mặc kinh ngạch nhìn nha hoàn, trầm giọng hỏi:

- Ngươi đừng khóc nữa, từ từ nói, xảy ra chuyện gì vậy?

Trong nháy mắt vừa rồi, trên người Sở Mặc bộc phát luồng sát khí cực kỳ mãnh liệt.

Tuy nhiên ngay lập tức hắn ép mình phải tỉnh táo, bởi vì dù xảy ra việc gì đó cũng đều là chuyện quá khứ rồi.

Nha hoàn bị sát khí vừa rồi của Sở Mặc làm cho hoảng sợ, nhưng rất mau chóng bình tâm trở lại, nói:

- Lão gia hiện tại không sao, nhưng sớm đã không còn ở Viêm Hoàng Thành nữa rồi, Tùy quản gia cũng đi rồi.

Bây giờ cả Phàn phủ chỉ còn lại mấy người chúng tôi lo liệu.

- Ừm, ngươi từ từ nói, rốt cuộc đã xảy ra việc gì?

Sở Mặc nghe gia gia vô sự thì trong lòng thở phào nhẹ nhõm , bước vào phòng ngồi xuống.

Nha hoàn ngâm một ấm trà, sau đó kể lại tất cả những việc xảy ra trong hai năm qua cho Sở Mặc nghe.

Sở Mặc lúc này mới biết, hai năm ngắn ngủi không ngờ lại xảy ra những việc mà hắn không tưởng tượng nổi.

Ở Đại Tề, Sở Yên tay nắm tín vật của Sở Mặc, giả dạng Sở Mặc, đưa theo Vương Đại Phát và phu phụ Hứa Phù Phù tiến vào cảnh nội Đại Tề, tiếp giáp với Vương Đình thảo nguyên, kết liên minh với Vương Đình, tạo thành thế gọng kìm.

Đánh chiếm vô số biên giới của Đại Tề, phân mỗi người một nửa vớiVương Đình thảo nguyên.

- Công tử người biến mất hai năm nay, trong hai năm, nước Sở thành lập, danh xưng Sở Vương Mặc nhất thời không có cái thứ hai.

Nha hoàn nhìn Sở Mặc, khẽ nói.

Sở Mặc lặng thinh không biết nói gì, cười gượng gạo:

- Nha đầu Sở Yên, mượn danh ta lại dám làm ra những chuyện động trời như vậy.

Nha hoàn gật đầu, nói:

- Đúng vậy, Sở Yên tiểu thư thật sự rất lợi hại.

- Đại Tề bị Đại Hạ, Sở Quốc và Vương Đình thảo nguyên ba bên công kích, cuối cùng đã sụp đổ.

-----o0o-----

Chương 518 : Hai năm đổi thay. (2)

Chương 518 : Hai năm đổi thay. (2)

- Một năm sau, Đại Tề cuối cùng cũng đầu hàng, biên cương tổn thất hai phần ba.

- Tuy nhiên

Nha hoàn nhìn Sở Mặc, khẽ nói:

- Cũng chính vì vậy mới xảy ra đại sự.

Sở Mặc nhìn nha hoàn:

- Là Đại Hạ sao?

Nha hoàn gật đầu, vẻ mặt ngưỡng mộ nhìn Sở Mặc:

- Công tử nhìn xa trông rộng.

- Đại Hạ bên này biết được việc Sở Yên tiểu thư mượn danh công tử, thế là cuối cùng bèn nhắm ngay tới biên cương của Sở Quốc, rục rịch muốn xuất binh.

- Lão gia cũng vì việc này, nổi trận lôi đình, xông thẳng vào Cung quát mắng Hoàng Thượng vô lương tâm!

- Nhưng bị Hoàng Thượng hạ lệnh bắt giam, định ngày mùa thu sẽ chém đầu!

Ánh mắt Sở Mặc trở nên lạnh như băng, đồng thời thầm trách trong lòng, hắn trầm giọng nói:

- Đây là việc từ năm trước sao?

Nha hoàn gật đầu, nàng là người được Diệu Nhất Nương lựa chọn vào Phàn phủ, đương nhiên không phải là những nữ nhi tầm thường, khi tường thuật lại sự việc thứ tự trước sau rõ ràng, dễ hiểu.

- Đây cũng là cách để Hoàng Thử thăm dò thử.

Người muốn xácđịnh công tử rốt cuộc đã đi đâu, còn sống hay không.

- Đương nhiên, đây là quản gia kể lại với chúng tôi như vậy.

- Đến ngày chém đầu, Tề Sơn tiên sinh, Hứa Phù Phù công tử và Sở Yên tiểu thư mấy người bọn họ, còn cả Cao Đại Ngốc, tất thảy đều chuẩn bị kỹ lưỡng.

Sở Mặc nhìn nha hoàn, giọng nhẹ nhàng hỏi:

- Là muốn cướp người sao?

Nha hoàn gật đầu

- Lão thái giám vô danh và Đạm Đài trong Triều, Uất Trì tiên sinh bọn họ đều khó xử, tiến thoái lưỡng nan.

- Dường như còn có đại cường giả tới từ môn phái cũng ngầm xuất hiện, quản gia nói, đại cường giả đó có lẽ là Thiên Kiếm môn.

- Thiên Kiếm môn?

Đôi mắt Sở Mặc thoáng xoẹt qua luồng sát khí, nguyên nhân khiến hắn trọng thương suýt chết chính là vì Thiên Kiếm môn.

Mặc dù hắn nhân họa đắc phúc, tiến vào Huyễn Thần Giới, nhưng không có nghĩa là Sở Mặc không căm hận đám người của Thiên Kiếmmôn.

Lúc này nha hoàn lại nói tiếp:

- Thẩm Tinh Tuyết công chúa đột nhiên xuất hiện, mang theo Phi Tiên pháp chỉ, tuyên bố Đại Hạ trở thành nước phụ thuộc vào Phi Tiên, yêu cầu Đại Hạ không được gây khó dễ cho Phàn Vô Địch lão tướng quân, lập tức phải phóng thích người.

- Cùng đến với Thẩm Tinh Tuyết công chủ còn có một trưởng lão cấp cao của Phi Tiên, một chiêu đã đánh bại lão tổ nói năng lỗ mãng của Thiên Kiếm môn

- Việc này lúc bấy giờ gây chấn động rất lớn, gần như cả Viêm Hoàng thành từ trên xuống dưới, tất cả mọi người đều biết rõ.

- Thẩm Tinh Tuyết

Sở Mặc hít sâu một hơi, khẽ nói:

- Ta nợ nàng một phen!

Nha hoàn khẽ trả lời:

- Lão gia đau lòng, đưa theo chủ mẫu, quản gia bọn họ rời khỏi Đại Hạ, đi về phía Sở Quốc rồi.

- Lúc đó mấy người chúng tôi cũng muốn theo cùng, nhưng lúcbấy giờ quản gia nói công tử có lẽ sẽ trở về đây, nói chúng tôi kể lại tường tận sự việc cho công tử nghe.

Nha hoàn nói xong, mắt nhìn Sở Mặc:

- Công tử, sau này đưa chúng tôi theo với!

- Thế gia đình của các người thì sao?

Sở Mặc thực sự rất hài lòng về nha hoàn này, mỉm cười hỏi.

- Họ sớm đã đến Sở Quốc rồi.

Nha hoàn vẻ mặt mừng rỡ:

- Ở đó, họ đều sống rất khỏe mạnh

- Hóa ra là vậy!

Sở Mặc gật đầu, nói:

- Lần này ta sẽ đưa các người cùng rời khỏi đây.

Nha hoàn lập tức tỏ vẻ vui mừng, quỳ xuống hành lễ:

- Cảm tạ công tử.

- Mau đứng lên, nếu các người đã muốn tới đó, ta cầu cũng không được nữa là.

Sở Mặc nói những lời thật lòng, một thị nữ thông minh lanh lợi thế này, cho dù ở trong Cung cũng hiếm thấy.

Nói đến Hoàng Cung, vẻ mặt Sở Mặc dần trầm xuống, hắn quyết định phải vào Cung một chuyến.

- Phải rồi công tử, còn một việc nữa.

Nha hoàn nhìn Sở Mặc:

- Học viện Hoàng gia Phiêu Diêu Cung cũng dời đi rồi dời đến Sở Quốc của chúng ta.

- Hả?

Sở Mặc hơi ngẩn người:

- Hoàng Thượng bằng lòng sao?

- Hoàng Thượng đương nhiên không chấp nhận.

Nha hoàn thoáng vẻ khinh thường:

- Tuy nhiên, Tinh Tuyết công chủ bên đó gây áp lực, nói là Phi Tiên bảo vệ cho Đại Hạ là đủ rồi, những thứ thuộc về người khác thì phải trả cho người ta!

- Vậy Những đệ tử Phiêu Diêu Cung thì sao?

Sở Mặc phát hiện nha hoàn không chỉ thông minh hơn người mà còn hiểu không ít chuyện khác.

Trong lòng hắn chợt hiểu, nha đầu này có lẽ là thúc thúc một tay cố ý sắp xếp ở lại để đợi hắn, cũng là một người tài có thể bồi dưỡng được

- Những người đó đều tới Sở Quốc rồi.

Nha hoàn tỏ vẻ tự hào:

- Công tử có lẽ không biết, Sở Quốc của chúng ta giờ rất hùng mạnh, biên giới mặc dù không phải là rộng lớn nhất, nhưng thực lực không hề kém cỏi.

Có quan hệ đồng minh với Vương Đình thảo nguyên, cho dù là Đại Hạ hiện giờ cũng không dám tùy ý đụng chạm tới.

- Chẳng phải bọn họ năm ngoái vẫn còn rục rịch định xuất binh sao?

Sở Mặc lạnh lùng nói.

Nha hoàn trả lời:

- Nô tì đoán, có lẽ là Phi Tiên bên đó tạo áp lực lớn cho Hoàng Thượng, kể ra cũng lạ, Tinh Tuyết công chủ rõ ràng là con gái của Hoàng Thượng, nhưng trong lòng dường như lại nghiêng về phía công tử nhiều hơn.

Chúng tôi đều ngầm đoán rằng có phải Tinh Tuyết công chủ dành tình cảm cho công tử hay không.

Sở Mặc gượng gạo cười lắc đầu:

- Không có việc đó đau, vì ta từng cứu nàng ấy thôi.

Nha hoàn gật đầu:

- Quân lực của Sở Quốc tăng lên nhanh chóng, lại thêm Vương Đình thảo nguyên bên đó, không ngừng cung cấp chiến mã cho ta, thực lực tổng hợp tăng lên mau chóng.

Bây giờ cho dù không có Tinh Tuyết công chủ che chở, phỏng chừng Đại Hạ cũng không dám tùy ý động võ.

- Động võ?

Ngược lại ta còn muốn bọn họ động võ.

Sở Mặc lẩm bẩm một câu, sau đó đứng dậy, nói:

- Ta còn chưa biết tên của ngươi là gì?

- Nô tì tên Tịch Nguyệt.

Nha hoàn nói, vẻ mặt hơi ửng đỏ nhìn trộm Sở Mặc, ánh mắt mến mộ không che đậy được.

Đối với mấy nha đầu năm xưa Diệu Nhất Nương đưa đến mà nói, có thể vào được Phàn phủ đã là may mắn to lớn, bây giờ lại có thể được công tử nhớ đến tên tuổi, đó là việc hạnh phúc nhất trên đời.

Bọn họ thậm chí chưa từng đòi hỏi bất cứ điều gì, chỉ mong chó thể được ở lại bên cạnh Sở Mặc.

Lúc đầu khi nhóm người Phàn Vô Địch rời khỏi Viêm Hoàng Thành, Tịch Nguyệt và mấy nha đầu trong lòng đều rất sợ hãi, họ chỉ sợ sẽ bị bỏ rơi lại.

Tuy nhiên khi Tùy Hồng Nho đi đón người nhà của bọn họ, và sau khi đã nói rõ tâm sự với họ, mấy nha đầu mới thấy yên lòng.

Hiện giờ gặp lại Sở Mặc, nghe Sở Mặc hứa vậy, trong lòng rốt cuộc cũng hoàn toàn yên tâm rồi.

-----o0o-----

Chương 519 : Ân Minh

Chương 519 : Ân Minh

Sau đó, Sở Mặc không kinh động những người khác, hắn âm thầm rời khỏi Phàn phủ, Tịch Nguyệt bên này cũng bắt đầu liên hệ với những người khác, bắt đầu thu dọn hành lý.

Mặc dù rời khỏi tòa thành mà từ nhỏ đến lớn đều ở, trong lòng có chút không nỡ, nhưng chỉ cần nghĩ tới có thể bắt đầu một cuộc sống mới, trong lòng Tịch Nguyệt tràn đầy động lực.

Nàng là ai?

Nàng là thị nữ của Sở Mặc, Sở Mặc là ai?

Sở Mặc hiện giờ là Quốc vương Sở Quốc uy danh lẫy lừng khắp Thanh Long đại lục.

Cho dù hiện tại vị Sở Vương này là do Sở Yên đóng giả, nhưng ai cũng biết, Sở Vương thật sự chỉ có một người.

Đó chính là Sở Mặc.

Thị nữ của Vua một nước thì không còn đơn giản là một thị nữ nữa.

Sở Mặc không quá để ý tới tâm tư của Tịch Nguyệt và đám nha hoàn, có những việc hắn không cần phải suy nghĩ cũng có thể hiểu được.

Đối với Sở Mặc mà nói, yêu cầu của hắn chỉ có một!

Chỉ cần là người theo hắn trung thành, không phản bội thì hắn nhất định sẽ không xử tệ.

Nếu trong điều kiện còn có năng lực, vậy chắc chắn sẽ được trọng dụng.

Khi bóng dáng của Sở Mặc xuất hiện trong Hoàng Cung, chợt cómột cảm giác lạ lẫm, hắn dõi mắt trông về phía xa xăm của Hoàng Cung.

Tiếp theo, một thanh niên mặc áo đen từ hướng đó tiến lại, ánh mắt nhanh nhạy chằm chằm nhìn Sở Mặc

- Ngươi là Sở Mặc?

Giọng nói lạnh lùng của Ân Minh mang chút oán hận.

Trước đây trước mặt người của Phi Tiên, hắn chịu không ít thiệt thòi, giờ mối thù đó bèn đổ lên đầu Sở Mặc.

Hiện giờ thấy Sở Mặc xuất hiện trước mặt, những oán hận trước đóngay lập tức bốc lên tận đầu.

- Ngươi là ai?

Sở Mặc cảm nhận được luồng khí Tiên Thiên trên người đối phương, trong lòng có chút suy đoán.

- Thiên Kiếm môn, Ân Minh!

Thanh niên mặc áo đen đôi mắt lãnh đạm nhìn Sở Mặc:

- Ngươi còn mạnh mẽ hơn cả trong truyền thuyết.

- Vậy sao?

Nhưng vẫn không mạnh bằng ngươi, phải không?

Sở Mặc cười chế giễu nhìn người này, mặc dù không chắc chắnnhưng Sở Mặc đoán một loạt những việc trước đây Hoàng Thượng làm, nguyên do hẳn xuất phát từ người trước mặt hắn.

Nếu không thì dựa vào bản tính đa nghi nhưng cẩn thận của Hoàng Thượng, người sẽ không dám tự ý động thủ với gia gia của hắn.

- Không sai, ngươi rất khôn ngoan.

Ân Minh nhìn Sở Mặc:

- Hãy giao lại những kế thừa của Phiêu Diêu Cung trên người ngươi, ta có thể không truy cứu những việc xảy ra trước đây.

- Ngươi không truy cứu?

Sở Mặc bĩu môi, tỏ vẻ khó hiểu nhìn Ân Minh.

- Phải, thân là thần tử của Đại Hạ, ngươi dám khinh quân phạm thượng, đó là tội chết, ta có thể quyết định không truy cứu những sai lầm trước đây của ngươi.

Ân Minh thản nhiên nói.

- Ồ!

Vậy ngươi nói xem, ta đã khinh quân phạm thượng thế nào?

Sở Mặc không nhịn được cười, tủm tỉm nhìn Ân Minh.

- Ngươi biến mất hai năm, lại để cho nữ nhân bên cạnh mạo danh thay thế, đóng giả ngươi, ngồi vào vị trí Sở Vương Đây chả phải làkhinh quân phạm thượng thì là gì?

Ân Minh lạnh lùng nói:

- Hay ngươi cho là ngươi làm Sở Vương thì có thể thoát khỏi sự kiểm soát của Đại Hạ?

- Điều này liên quan gì tới ngươi?

Sở Mặc hỏi.

- Hiện giờ ta là quốc sư của Đại Hạ này.

Ân Minh nói.

- Đại Hạ chả phải đã trở thành thuộc địa của Phi Tiên?

Lẽ nàoThiên Kiếm môn các người cũng là môn phái thuộc hạ của Phi Tiên?

Sở Mặc tò mò nhìn Ân Minh.

Nhắc đến Phi Tiên, vẻ mặt Ân Minh liền trở nên khó chịu, lạnh lùng nhìn Sở Mặc:

- Việc này ngươi không đủ tư cách để hỏi.

- Ồ, vậy ngươi lấy tư cách gì mà đòi kế thừa Phiêu Diêu Cung của ta?

Điều này có quan hệ gì tới ngươi?

Sở Mặc hiếu kỳ nhìn Ân Minh.

- Vì ngươi khi quân phạm thượng.

Giọng nói của Ân Minh dần toát ra sát khí mạnh mẽ.

- Ta hiểu rồi, nói cho cùng ngươi vẫn thấy hiện giờ ngươi lợi hại hơn ta, ta nên sợ hãi ngươi phải không?

Sở Mặc thản nhiên nói.

- Đúng vậy thì sao?

Thấy Sở Mặc có vẻ sắp trở mặt, Ân Minh cười nhạt:

- Đừng tưởng không dám làm gì Sở Quốc của ngươi, Tinh Tuyết công chủ có bảo vệ ngươi thế nào, nàng rốt cuộc vẫn là con gái của Hoàng Thượng, là công chúa của Đại Hạ!

- Nói cứ như ngươi có gan để Đại Hạ đánh Sở Quốc ấy nhỉ.

Sở Mặc cười một cách khinh thường.

Lúc này, động tĩnh ở đây cũng truyền đến tai Hoàng Thượng.

Nghe nói Sở Mặc biến mất suốt hai năm đã xuất hiện lại, phản ứng đầu tiên của Hoàng Thượng là muốn trốn ngay đi, người không muốn gặp Sở Mặc, vì hổ thẹn trong lòng.

Hơn nữa ngay lúc vừa rồi, Tam Hoàng Tử Hạ Hào còn khuyên người tấn công Sở Quốc

- Phụ Hoàng, điều này không liên quan gì tới ân oán cá nhân, người không thể ngồi nhìn Sở Quốc ngày càng hùng mạnh được.

- Hiện nay Sở Quốc và Vương Đình thảo nguyên đã gắn bó khăng khít, thế lực hai bên gộp lại không thể xem thường được, ắt sẽ có một ngày, bọn họ sẽ còn đáng sợ hơn cả Đại Tề, càng khó đối phó, sẽ trở thành tâm phúc đại họa thực sự!

- Như vậy, chẳng thà sớm tiêu diệt bọn họ!

- Tinh Tuyết bên đó?

Sợ gì chứ?

Phi Tiên là thế lực siêu nhiên bên ngoài, bọn họ sẽ không bận tâm ân oán nhân gian đâu

- Phụ Hoàng, động thủ đi, hài nhi chủ động đi giết giặc, thân chinh lĩnh ấn soái

Hạ Hào khuyên hết lời, Hoàng Thượng cũng có chút lưỡng lự.

Trong lòng Hoàng Thượng hiểu rõ, Đại Tề đầu hàng, có thể nói là liên quan trực tiếp nhất với Sở Mặc.

Nếu không có Sở Mặc, hiện tại cả Đại Hạ e là vẫn đang chiến hỏa liên miên, chứ đừng nói là mở rộng lãnh thổ.

Muốn động vào Sở Mặc, người nhất định phải cân nhắc tới cảm giáccủa tất cả quân dân Đại Hạ.

Đừng tưởng Sở Mặc tách ra, trở thành Sở Vương rồi thì thôi, danh vọng của hắn ở trong lòng quân dân Đại Hạ. . . vẫn luôn cao vời vợi như trước!

Nếu không có một lý do và cái cớ hay ho, tùy tiện tấn công Sở Quốc, e là sự phản đối trong nước sẽ hình thành áp lực to lớn.

Nhưng những điều này Hạ Hào đều không để tâm.

Hạ Hào sau khi loại bỏ được Phàn Vô Địch, tay nắm binh quyền, đưa theo đại quân, cưỡng ép quân đoàn thợ mỏ về dưới chướng mình, giờ sức của hắn mạnh như vũ bão.

Sau khi chiến tranh chấm dứt, Hạ Hào đương nhiên sẽ trở thành người thắng duy nhất, trực tiếp được đề bạt thành phó soái của quân đội, thực sự trở hành nhân vật quyền lực thứ hai ở Đại Hạ.

Hơn nữa, Hạ hào lúc này đã nắm toàn bộ binh quyền, nắm trong tay mình. . .

Phương Minh Thông bên đó sớm đã triệt để đưa ra dự định rút lui.

Giao tình giữa Phàn Vô Địch và Phương Minh Thông mặc dù không quá sâu đậm, nhưng so ra vẫn sâu hơn cảm tình hắn dành cho HoàngThượng.

Nhưng sau việc Hoàng Thượng muốn xử lý Phàn Vô Địch, Phương Minh Thông đã hoàn toàn nản lòng.

-----o0o-----

Chương 520 : Ân đoạn nghĩa tuyệt

Chương 520 : Ân đoạn nghĩa tuyệt

Nếu không phải Hoàng Thượng ngăn cản giữ lại, e ràng lúc này lão sớm đã từ bỏ chức vị Binh Mã Đại Nguyên Soái rồi.

Hạ Hào bên này đang cố gắng can gián Hoàng Thương, yêu cầu tấn công Sở Quốc.

Bên đó liền có người tới báo, nói rằng Sở Mặc xuất hiện trong Hoàng Cung, đang chống lại Quốc Sư đại nhân, cuộc nói chuyện giữa hai người. . . không vui vẻ chút nào.

- Sở Mặc không ngờ vẫn còn sống?

Hạ Hào vẻ mặt kinh ngạc, quả thật không dám tin đây là sự thật.

Vẻ mặt Hoàng Thượng cũng lộ chút kinh ngạc, hỏi thị vệ:

- Quả thật là Sở Mặc?

Không phải người khác giả dạng?

Thị vệ đó cũng là tâm phúc bên cạnh Hoàng Thượng, theo Hoàng Thượng nhiều năm rồi, vẻ mặt bình tĩnh khẳng định:

- Chắc chắn là Sở Mặc, thuộc hạ không hề nhận nhầm, trước đây từng gặp qua hắn rất nhiều lần rồi!

- Không ngờ. . . hắn thật sự vẫn còn sống trên đời này. . .

Ánh mắt Hoàng Thượng lấp đầy vẻ kinh hãi, sau đó vẻ mặt đầy mâuthuẫn hỏi:

- Hắn vừa xuất hiện liền đến Hoàng Cung, chẳng lẽ là tới để hỏi tội Trẫm?

Hạ Hào phì một tiếng khinh miệt, nhếch mép cười:

- Dựa vào hắn ta?

lão tổ Ân Minh muốn giết hắn dễ như trở bàn tay.

Phụ hoàng, lúc này người không thể mềm lòng.

Tiêu diệt hắn, tiêu diệt Sở Quốc, Đại Hạ của chúng ta. . . có thể mau chóng thống nhất Thanh Long rồi.

Khuôn mặt Hoàng Thượng có chút dao động.

Nói là không động lòng chắc chắn là giả, thân là một Quân Vương, ai không muốn tự mình có thể thống nhất thiên hạ?

Ai không muốn làm được việc "trong thiên hạ này, nơi đâu cũng là đất của ta / sống trên đất này, đâu đâu cũng là thần dân của ta"?

Đại Tề đã từng hưng thịnh một thời, ngày nay đã diệt vong.

Trên khắp Thanh Long đại lục, đã không còn quốc gia nào có thể chống lại Đại Hạ nữa.

Điều duy nhất khiến Hoàng Thượng đau đầu chính là Sở Quốc mà đích thân y đã phong cho.

Sức mạnh tổng hợp của Sở Quốc so với Đại Hạ hay Đại Tề trước đây đều chưa sánh được, thậm chí cũng còn kém hơn một chút Vương Đình thảo nguyên.

Đây là một quốc gia căn bản không có nền móng gì.

Nhưng nói tới sức chiến đấu thì thực sự phải làm người ta sợ hãi.

Sở Quốc ngày nay có thể nói cả nước đều là binh sĩ, thật không ngoa chút nào.

Điều quan trọng nhất, Sở Quốc ngày nay muốn tiền có tiền, muốn đất có đất, muốn người có người.

Một quốc gia như vậy muốn phát triển được thật sự sẽ rất nhanh.

Điểm này Tam Hoàng Tử Hạ Hào hiểu rõ, Hoàng Thượng đương nhiên cũng rõ, một người chỉ cần hơi có đầu óc. . . cũng đều thấy rõ điều này.

- Phụ Hoàng!

Hạ Hào có vẻ nóng lòng, đứng phắt dậy, nói:

- Nếu Phụ Hoàng không nhẫn tâm, vậy việc này hãy giao cho nhi thần!

Dù sao lúc này Sở Mặc cũng đang xuất hiện trong Hoàng Cung, vốn đã là tội bất kính, chỉ cần hắn chết. . .

Lúc này, Hoàng Thượng cuối cùng cũng đứng dậy:

- Vận may của tên tiểu tử này thật lớn, vạn nhất lần này hắn không chết. . .

- Hắn chắc chắn sẽ chết.

Hạ Hào khẳng định:

- Con không tin, hắn lợi hại tới mức có thể đối phó được lão tổ Ân Minh!

Sắc mặt Hoàng Thượng liên tục thay đổi, cuối cùng cũng hạ được quyết tâm, trầm giọng nói:

- Nếu Sở Mặc hôm nay chết ở Hoàng Cung, thì tiếp sau đó. . . phảichuẩn bị tấn công Sở Quợ ngay.

Vẻ mặt Hạ Hào liền lộ vẻ mừng rỡ, lớn tiếng nói:

- Nhi thần tuân chỉ!

Hạ Hào đến chỗ Sở Mặc, đúng lúc nghe tới câu Sở Mặc nói:

- Nói cứ như ngươi có gan khiến Đại Hạ đánh Sở Quốc vậy?

Hạ Hào cười nhạt, tiếp một câu:

- Sao nào?

Không thể đánh Sở Quốc sao?

Thật ra Sở Mặc sớm đã cảm nhận được Hạ Hào đang tới gần, nhưngthờ ơ không muốn đếm xỉa tới hắn.

Đối với Sở Mặc của hôm nay mà nói, Hạ Hào hoàn toàn là một kẻ phàm nhân, hoàn toàn là một tên tiểu nhân mà thôi.

Người như vậy, muốn Sở Mặc động thủ giết hắn ta, Sở Mặc còn cảm thấy có chút tự hạ thấp mình nữa.

Hạ Hào đứng giữa một đám thị vệ, ngông nghênh khệnh khạng bước tới trước mặt Sở mặc, lớn tiếng nói:

- Tên Sở Mặc to gan, thân là Sở Vương lại dám không thông báo gì mà xông vào Hoàng Cung, mưu đồ bất chính.

Quốc sư mau bắt lấy hắn, nếu dám phản kháng, giết chết không tha!

Ân Minh vừa nghe thấy liền tỏ vẻ vui mừng.

Sở dĩ hắn kéo dài thời gian lâu vậy, thực ra là đợi Hoàng Thượng hạ chỉ.

Giết một tên Sở Mặc, hắn đương nhiên không thèm để ý, nhưng hắn lại có chút nể sợ Phi Tiên bên đó.

Thẩm Tinh Tuyết công chúa Đại Hạ ở Phi Tiên có địa vị rất lớn, lời nàng ta nói không ai dám coi thường.

Nhưng vị công chúa vốn phải thiên vị Đại Hạ này lại vô cùng bênh vực cho Sở Mặc.

Cho nên, ngay cả Ân Minh cũng không muốn dây dưa vào việc rủiro này.

Bây giờ Hoàng Thượng đã hạ chỉ, vậy nên hắn chẳng khác nào lấy được "Giấp phép giết người", lạnh lùng cười nhìn Sở Mặc:

- Ngươi còn lời nào để nói không?

Sở Mặc khẽ thở dài, lớn tiếng nói:

- Hoàng Thượng, đây là mệnh lệnh của người sao?

Ta chỉ hỏi một lần, nếu người không trả lời, ta xem như người ngầm thừa nhận rồi.

Vậy thì những tình cảm trước đây coi như xóa bỏ hoàn toàn.

Giọng nói của Sở Mặc vang khắp Hoàng Thành, thậm chí đến cảngoài thành, rất nhiều người ở Viêm Hoàng Thành đều nghe thấy câu nói này bất chợt vang lên.

Nhiều người đều lộ vẻ khó hiểu, không biết đang xảy ra việc gì.

Tuy nhiên người trong Viêm Hoàng Thành đều sống dưới chân thiên tử, kiến thức cũng nhiều, nhất là hai năm nay, những chuyện khó tin họ thấy cũng nhiều rồi, dần dần cũng không còn thấy quá sợ hãi nữa.

Sau khi giọng nói của Sở Mặc vang lên, cả Hoàng Thành trở nên tĩnh lặng.

Rất lâu sau đó đều không thấy chút hồi âm nào.

Sở Mặc gượng cười, khẽ thở dài:

- Được, Bệ Hạ, trước đây người đối xử với ta không tệ, hôm nay ân đoạn nghĩa tuyệt.

Ta cũng không làm khó người.

Từ nay về sau, người đi đường Dương Quan của người, ta qua cầu độc mộc của ta.

Còn về Sở Quốc, người muốn đánh, ta sẽ tiếp chiêu. . .

Nhưng tên Ân Minh này, ta sẽ không hạ thủ lưu tình.

- Phì. . . tiểu tử thối, ngươi nghĩ ngươi là ai cơ chứ?

Ân Minh tức điên lên, thầm nghĩ vậy là ý gì?

Tên tiểu tử miệng còn hôi sữa lại có thể làm gì được lão tổ ta cơ chứ?

Nói khoác thái quá rồi!

Sở Mặc nói, ngẩng đầu liếc nhìn Hạ Hào:

- Đồ súc sinh nhà ngươi, vốn nên giết chết!

Nể tình Phụ Hoàng của ngươi, hôm nay ta tha cho mạng chó của ngươi!

Còn không mau cút đi, nếu còn dám xuất hiện trước mặt ta, ta sẽ đánh gãy chân chó của ngươi, cho dù là thần y cũng không chữa trị nổi, ngươi có tin không?

Hạ Hào giận tím mặt mày:

- Sở Mặc. . .

Tên tiểu súc sinh này, hôm nay ngươi đừng hòng chạy thoát.

Trên khuôn mặt của Sợ Mặc nở nụ cười khó hiểu, khẽ nói:

- Vậy sao?

-----o0o-----

Chương 521 : Một quyền đánh chết Tiên Thiên

Chương 521 : Một quyền đánh chết Tiên Thiên

- Quốc sư, mau ra tay!

Lúc này Hạ Hào chán không buồn nói tiếp với Sở Mặc, quay sang phía Ân Minh, chắp tay nói:

- Giết chết không tha!

Đôi lông mày Ân Minh liền toát sát khí đằng đằng, thân hình thoắt cái đã xông tới trước mặt Sở Mặc, một luồng sáng sắc lạnh xuất hiện từ trong tay hắn, vũ khí của hắn lại là một thanh kiếm nhỏ chỉ bằng nắm tay.

Kiếm tuy nhỏ nhưng khí toát ra lại khiến người ta kinh hãi, đâmthẳng về phía Sở Mặc.

Thanh kiếm nhỏ này của Ân Minh phải dùng mười mấy năm tìm kiếm những nguyên liệu quý hiếm trên đời mà chế luyện thành, không phải hắn không muốn luyện một thanh kiếm lớn hơn, mà nguyên liệu thực sự không đủ Thanh kiếm này được vô số đại nhân vật ngưỡng mộ, muốn dùng giá cao mua lại mà không được.

Đối với Sở Mặc, Ân Minh miệng nói thì nhẹ nhàng, tựa như hoàn toàn không thèm ngó ngàng tới, nhưng sâu thẳm trong lòng lại rất cẩn thận.

Ân Minh đánh giá Sở Mặc là một thiếu niên trẻ tuổi nhưng rất lắm chiêu, trên người có quá nhiều điều khó hiểu, khiến hắn phải lăn tăn suy nghĩ.

Ba năm trước Sở Mặc đột nhiên nổi lên, tung hoành ngang dọc, chỉ một năm đã khuấy động phong ba bão táp trong thiên hạ, lại có một sư tôn thần bí khó lường.

Hai năm trước đột nhiên mất tích, nhiều người đồn đoán Sở Mặc có lẽ bị trọng thương hoặc đã chết rồi.

Nhưng Ân Minh lại cho rằng Sở Mặc chắc chắn vẫn còn sống trên đời.

Thực tế cũng đã chứng minh phán đoán của hắn,

Không chỉ như vậy, Sở Mặc của hai năm sau, luồng khí toát ra lại cao hơn cảnh giới hai năm trước của hắn rất nhiều lần.

Cho dù là thiếu niên thiên tài nhất cũng không thể trong vòng hai năm ngắn ngủi lại có thay đổi lớn lao tới vậy.

Cho nên, Ân Minh vừa ra tay thì đã dốc hết toàn lực.

Hắn tuyệt đối không muốn bị lật thuyền trong mương!

Muốn giết thì phải hạ quyết tâm, nhất kích tất sát!

Chết!

Ân Minh thét lên một tiếng kinh trời!

Vang như tiếng sấm, chấn động khiến cả đám thị vệ xung quanh tai mũi đều chảy máu, sắc mặt hoảng sợ.

Hạ Hào cũng thấy ngũ tạng lục phủ của hắn như đang quay cuồng dữ dội, bỗng chốc mặt mày tái nhợt phải lùi về phía sau trong sự dìu dắt của đám thị vệ bên cạnh.

Sở Mặc thì giống như sợ hãi đến sững người, đứng bất một chỗ không nhúc nhích.

Ân Minh lúc đầu nghĩ là như vậy, nhưng tiếp sau đó hắn mới phát hiện sự tình có gì đó bất thường.

Bởi vì vẻ mặt của thiếu niên anh tuấn trước mặt hắn không hề tỏ ra sợ hãi, đôi mắt vô cùng trong trẻo, dường như còn có phần đang cười cợt nhìn hắn.

- Chết đến nơi rồi còn dám giả bộ điềm tĩnh

Ân Minh nghiến răng, hắn dồn toàn bộ nguyên lực trong cơ thể, quanh người hình thành một luồng khí vô cùng mãnh liệt.

Thề phải đánh một quyền giết chết Sở Mặc!

Bề mặt thanh kiếm nhỏ cuồn cuộn sát khí, lao tới gần trước mặt, Sở Mặc cuối cùng cũng phải di chuyển rồi.

Vì lúc này chiêu thức của Ân Minh vô cùng lợi hại, cho dù muốn thay đổi cũng không kịp thời gian.

Sở Mặc chân bước ảo ảnh Tật Phong Bộ, đầu khẽ lắc sang một bên, thanh kiếm nhỏ của Ân Minh vốn nhắm trúng đích lại kề sát bên má Sở Mặc, đâm vào hư không!

- Không thể nào!

Trong lòng Ân Minh cuộn trào một đợt sóng lớn, nhưng phản ứng của hắn cũng rất mau chóng

Là một cường giả đẳng cấp cao đứng trong Nhân Giới, đạt cảnh giới Tiên Thiên, đương nhiên sự cứng cỏi trong yếu tố tâm lý là không cần bàn cãi nữa.

Ân Minh tay nắm thanh tiểu kiếm đâm ngang một nhát, đâm về phía mặt Sở Mặc

Sở Mặc hừ một tiếng lạnh lùng, tiện tay tung một quyền của ThiênĐịa Nhân Tam Tài quyền pháp.

Mạnh mẽ dứt khoát đánh vào vị trí tâm thất của Ân Minh.

Uỳnh!

Một quyền rắn chắc không chút phân vân.

Đánh sau nhưng đến trước, một quyền trúng đích.

Răng rắc!

Xương ngực bị một quyền của Sở Mặc đánh cho vỡ vụn.

Tâm thất mạnh mẽ của cảnh giới Tiên Thiên cũng nát thành vô vàn khối máu.

Đôi mắt Ân Minh bỗng chốc lòi cả ra ngoài, to tròn như mắt cá vàng.

Rồi một ngụm máu tươi phun tóe ra từ miệng hắn.

Chưa kịp nói lời nào đã bị một quyền của Sở Mặc đánh chết tươi, toàn thân đổ nhào xuống đất, co giật vài nhát thi chết hẳn.

Tất cả chỉ xảy ra trong nháy mắt.

Tốc độ quá nhanh, thật ra chỉ trong tích tắc Hạ Hào và đám người sợ hãi lùi về phía sau, đợi đến khi bọn chúng đứng vững, mở mắt ra thì thấy Ân Minh đã hoàn toàn nằm chết tại đó.

- Á!

Hạ Hào thất thanh la lớn, hai chân mềm nhũn ra quỳ sụp xuống đất.

Bất kể nhân phẩm thế nào, Hạ Hào thân là Tam Hoàng Tử của Đại Hạ, chung quy cũng là một mãnh tướng trên chiến trường, không phải thất phu nhu nhược chưa từng thấy cảnh máu chảy đầu rơi, nhưng lúcnày hắn lại bị sợ hãi tới hồn bay phách lạc.

Lão tổ Ân Minh đường đường là đại lão cảnh giới Tiên Thiên, vậy mà lại bị một quyền của Sở Mặc đánh chết.

Việc này nếu trước đây có người nói với hắn, có đánh chết hắn cũng không tin đây là sự thực.

Hạ Hào đều biểu hiện ra như vậy rồi, đám thị vệ kia càng sợ hơn, từng người từng người ném vũ khí xuống, quỳ mọp trên đất, không dám động đậy!

Cái này gọi là uy thế!

Sở Mặc lạnh lùng liếc qua Hạ Hào, dùng tay hút về thanh kiếm nhỏ hiếm có của Ân Minh, hắn không thèm nhìn, hướng về phía Hạ Hào rạch một đường một luồng kiếm khí dài liền phát ra từ thanh tiểu kiếm.

Kiếm khí này hình thành từ luồng nguyên khí vô cùng thuần khiết, trong nháy mắt đã chém đứt hai đầu gối của Hạ Hào, sau đó chém tơi tả phần chân bị đứt đó

- Đã nói chém đứt hai chân chó của ngươi thì sẽ chém!

Hạ Hào, nói với Phụ Hoàng ngươi, biết thân biết phận, đừng ép ta phải đem binhtiêu diệt cố quốc!

Sở Mặc dứt lời, thoắt cái đã biến mất khỏi Hoàng Cung.

Rất lâu sau, Hoàng Cung mới truyền lại tiếng rú long trời lở đất:

- Chân của ta

Sau đó, Sở Mặc đến Hứa gia, thăm hỏi vị Nội các Thủ Phủ đương triều sắp từ chức Hứa Trung Lương, hai người không trò chuyện quá lâu thì Sở Mặc đã cáo từ.

Tiếp đó, Sở Mặc lại đi một chuyến tới nhà Phương Minh Thông, vị nguyên soái vốn sắp từ quan nhưng giờ có lẽ không cách nào từ quanđược nữa, Sở Mặc nói chuyện một hồi, sau khi đã kể một vài việc, hắn lại chào từ biệt.

Cuối cùng, Sở Mặc đến nhà Hạ Kinh Thân vương.

Lúc này Hạ Kinh Thân vương vẫn chưa biết những việc vừa xảy ra trong Hoàng thành, thực ra, đây là vị Thân vương đại nhân từng có quyền lực nhất Đại Hạ, nhưng đã lâu không còn để ý tới chính sự, toàn tâm toàn ý ở nhà chăm lo vui thú với mấy đứa con nhỏ vừa sinh không lâu, an tâm làm một lão phú ông.

- Sở công tử Sao lại là ngươi chứ?

Ngươi ngươi vẫn còn sống sao?

Ha ha ha Thật tốt quá, mau, mau vào chuẩn bị rượu thịt, loại thượng hạng!

Hôm nay ta phải cùng Sở công tử không say không về!

-----o0o-----

Chương 522 : Đừng lừa gạt ta

Chương 522 : Đừng lừa gạt ta

Gặp lại Sở Mặc, Hạ Kinh vô cùng mừng rỡ, hơn nữa còn thể hiện rõ, vị thân vương đại nhân này bây giờ đã hoàn toàn buông xuôi được những gánh nặng và áp lực trước đây, trên người không còn chút dáng vẻ vương gia nào.

- Vương gia, ta đến thăm người, xem người đã hoàn toàn bình phục chưa.

Sở Mặc cười nói:

- Không cần phải phiền phức vậy, ta ngồi chút là đi ngay.

Sở Mặc vẫn còn chút cảm tình với Hạ Kinh thân vương, trước đây khi trị bệnh cho Hạ Kinh, Sở Mặc từng lừa y một phen để luyện ra đan dược giải độc cho Sư phụ Ma Quân, cũng may có Hạ Kinh Nếu không chỉ dựa vào sức của Sở Mặc, không biết tới lúc nào mới thu thập đủ số dược liệu đó.

Điều khiến Sở Mặc vui mừng đó là từ lúc trị khỏi bệnh đến nay, tính tình Hạ Kinh đã thay đổi rất nhiều, y hoàn toàn từ bỏ tranh quyền đoạt lợi, con người cũng trở nên lương thiện hơn nhiều.

Ít ra cũng không làm những chuyện gây hại cho người khác.

Cho nên, trước khi đi, Sở Mặc muốn đến gặp y, đồng thời có mấyviệc muốn nhắn nhủ y.

- Sao lại như vậy được?

Ngươi vừa biến mất đã là hai năm, không dễ gì quay lại, sao lại nói đi là đi ngay chứ?

Ban Vương đã lâu không uống rượu, hôm nay, bản Vương muốn cùng ngươi không say không về.

Hạ Kinh mặt mày mừng rỡ.

Lúc này, ben ngoài có người vội vàng chạy vào, thấy Sở Mặc, sắc mặt liền sửng sốt, vẻ lúng túng.

Hạ Kinh khua tay:

- Có việc mau nói, Sở công tử không phải người ngoài!

Điều này khiến tên thị vệ tâm phúc của Hạ Kinh bối rối, bỗng chốc không nói nên lời.

Hạ Kinh cau mày, đang định mắng cho một trận, Sở Mặc ngồi bên nói:

- Thôi đi, ngài đừng làm khó hắn, là việc liên quan tới ta phải không?

Người đó liền cảm kích gật đầu.

Hạ Kinh khẽ giật mình.

Sở Mặc khoát tay:

- Được rồi, ngươi mau lui ra trước đã, việc này ta sẽ nói rõ cho Vương gia nghe, hơn nữa cũng sẽ không liên lụy tới Vương gia của nhà ngươi đâu.

Thị vệ lập tức mím chặt miệng, mắt nhìn Hạ Kinh.

Hạ Kinh nói:

- Nói ngươi lui thì mau lui ra đi.

Thị vệ đó lập tức như được đại xá, liền lui ra ngoài.

Lúc này Hạ Kinh mới trừng mắt nhìn Sở Mặc:

- Những lời này là ý gì?

Cái gì mà liên lụy với không liên lụy?

Bản vương hiện nay sớm đã không màng việc triều chính nữa, có việc gì liên quan tới bản vương chứ?

- Khà khà, vương gia lẽ nào cam tâm cứ sống từng ngày như vậy?

Sở Mặc mỉm cười, nhìn Hạ Kinh nói:

- Theo như những gì ta hiểu về vương gia, vương gia từng là một người có dã tâm to lớn mà!

- Ai da, đừng giễu cợt bản vương nữa, ngươi cũng biết đó là trước kia.

Hạ Kinh gượng cười:

- Năm xưa bản vương được Hoàng Huynh tin cậy, cho nên mới dám đao to búa lớn làm một số việc, cũng từng đắc tội không ít nhà quyền quý.

Cho nên, những lời đồn đại nhảm nhí biến ta thành kẻ xấu xa không chút lương tâm.

Có những việc không phải vậy cũng đổ lỗi lên người ta.

Hơn nữa, mấy thứ như quyền lực đều là Hoàng Thượng cho, nếu một ngày nào đó Hoàng Thượng không muốn cho nữa, tự nhiên sẽ thu hồi lại.

Sở Mặc cười:

- Nói cứ như vương gia bị oan uổng lắm vậy!

Hạ Kinh cười gượng gạo nói:

- Có nhiều việc không thể nói là oan uổng, tuy nhiên có rất nhiều việc thật sự là bị oan.

Nhưng hôm nay ngươi làm sao vậy?

- Không sao, vừa rồi ta có vào Hoàng Cung, giết chết một người cảnh giới Tiên Thiên.

Sở Mặc điềm nhiên nói.

- Cái gì?

Hạ Kinh giật nảy người, nhảy dựng lên, trợn mắt há mồm nhìn Sở Mặc:

- Ngươi giết chết Ân Minh lão tổ?

Sở Mặc gật đầu:

- Phải.

Ta còn phế bỏ đôi chân của Tam Hoàng Tử Hạ Hào.

- Ngươi ngươi ngươi lại dám

Sắc mặt Hạ Kinh trở nên trắng bệch, hai tay buông thỏng không chút sức lực, ngồi sụp xuống đó, sau đó lẩm bẩm nói:

- Tên tiểu tử nhà ngươi, hai năm không lộ diện, vừa lộ diện lại gây ra chuyện kinh thiên động địa ngay.

- Vương gia sợ rồi sao?

Sở Mặc cười hỏi

- Liên quan gì đến ta?

Hạ Kinh trừng mắt, lấy tay vỗ vỗ vào ngực, nói:

- Ta lo cho ngươi thôi!

Ngươi quả thực đã gây ra chuyện động trời rồi!

- Thiên Kiếm môn sao?

Sở Mặc hỏi.

Hạ Kinh gật đầu:

- Thiên Kiếm môn bề dày lịch sử, đạt cảnh giới Tiên Thiên không phải chỉ có một tên Ân Minh

Nói tới đây, Hạ Kinh đột nhiên nhớ lại một việc, y ngẩng đầu nhìnSở Mặc:

- Ngươi tận tay giết Ân Minh lão tổ sao?

- Phải.

Sở Mặc gật đầu.

- Không ngờ ngươi có thể giết được cảnh giới Tiên Thiên?

Lại còn không chịu chút tổn thương nào?

Hạ Kinh tỏ vẻ không thể tin nổi.

- Phải.

Sở Mặc lại gật đầu hù!

Hạ Kinh phun một hơi dài nặng nề, đôi mắt lóe sáng, không hiểu đang nghĩ gì.

Sở Mặc cười:

- Ngươi nói tên Ân Minh có đáng giết chết không?

- Với ngươi mà nói, đương nhiên đáng giết, nếu ngươi đã ra tay với hắn, hẳn ngươi đã biết được sự việc xảy ra năm xưa.

Hạ Kinh than thở, sắc mặt khó hiểu nhìn Sở Mặc:

- Năm đó ta cũng khuyên nhủ Hoàng Huynh, đừng làm vậy, nhưngngươi cũng biết dù là Phương soái hay Hứa Thủ phủ đều đã già cả rồi.

Sở Mặc không nhịn được cười:

- Vương gia hiện giờ đang độ thanh xuân phơi phới đó, sao lại nói những lời ỉu xìu vậy?

Lúc này Hạ Kinh cũng phải phì cười:

- Tên tiểu tử này, vừa gây họa lớn, còn chạy đến nhà ta, đúng là không an hảo tâm mà

- Vương gia không phải không sợ sao?

Sở Mặc cười

- Vậy phải xem bản vương định làm gì đã.

Lúc này Hạ Kinh mới hoàn toàn bình tâm lại, ánh ămts lanh lẹ nhìn Sở Mặc.

- Vương gia định làm gì?

Sở Mặc mỉm cười, vẻ đầy thâm ý.

Hắn hôm nay tới Thân vương phủ cũng là để dò xem thái độ Hạ Kinh, để xem vị thân vương đại nhân từng quyền lực ngất trời này có phải đã hoàn toàn đánh mất dã tâm năm xưa không.

Bây giờ xem ra vẫn chưa hoàn toàn!

Ở nhà vui đùa con thơ cũng chỉ là cách bất đắc dĩ của Hạ Kinh mà thôi.

- Sao không thấy Uất Trì tiên sinh đâu?

Sở Mặc đột nhiên chuyển đề tài.

- Ngươi không biết sao?

Uất Trì tiên sinh nay đã là Phó Cung chủ của Phiêu Diêu Cung rồi

Hạ Kinh cười híp mắt nhìn Sở Mặc:

- Cung chủ như ngươi thật không xứng với chức danh mà!

-Sở Mặc mặt mày u ám:

- Vị Đạm Đài tiên sinh trong Cung thì sao?

- Vị ấy cũng vậy!

Hạ Kinh nghiễm nhiên trả lời.

- Không ngờ bọn họ đều theo đến Sở Quốc?

Sở Mặc ngạc nhiên, hắn cuối cùng cũng hiểu tại sao Hoàng Thượng lại kiêng kỵ Sở Quốc tới vậy.

Hắn cảm thấy hai năm vắng mặt của mình, Sở Yên lại có thể gây dựng một Sở Quốc hùng mạnh tới vậy, thậm chí có thể kéo theo haingười từng được Vương gia và Hoàng Cung trọng dụng.

- Bọn họ không trở về nữa sao?

Sở Mặc vẫn chưa dám tin vào.

-----o0o-----

Chương 523 : Thiên Kiếm môn

Chương 523 : Thiên Kiếm môn

Hạ Kinh nói:

- Dù sao, trước khi đi Uất Trì tiên sinh đã nói với bản vương, Sở công tử có đại ân với bọn họ, họ ắt phải đi giúp Sở công tử, còn về lúc nào trở lại điều này không dễ nói trước.

Dứt lời, Hạ Kinh cười:

- Phải rồi, kể cả lão thái giám vô danh bên cạnh Hoàng Huynhcũng ở Sở Quốc của ngươi!

Cho nên bản vương có lúc thấy khó hiểu, ngươi nói xem một tên tiểu tử thối như ngươi rốt cuộc có ma lực hấp dẫn gì mà những cao thủ đó tất cả đều bị lừa qua phe ngươi, nhất quyết một lòng theo ngươi?

- Ta nào biết được?

Sở Mặc bĩu môi.

- Còn nữa Vị chủ tướng thứ hai của quân đoàn thợ mỏ Hà Húc, lúc gia gia ngươi xảy ra chuyện cũng mang theo hơn 3 ngàn người, còn cả 1 vạn 5 ngàn bộ hạ từng dưới trướng của gia gia ngươi cũng phản lại Đại Hạ, đưa theo gia quyến cùng theo tới Sở Quốc rồi

- Còn có cả chuyện này nữa sao

Lúc này Sở Mặc không còn lời nào để nói nữa.

- Phải, hơn nữa xem ra bọn họ đã sớm có chuẩn bị, lặng lẽ đưa theo gia quyến đi.

Việc này bọn họ làm rất bí mật, trước khi hành động thì không có một chút động tĩnh nào truyền ra ngoài.

Hạ Kinh cười nói:

- Sau khi Hoàng Huynh biết được giận hộc máu mồm, ngươi nói Hoàng Huynh có căm hận ngươi không?

-

Sở Mặc lặng thinh, việc này nếu xảy ra trên người hắn, có lẽ hắncũng tức chết đi được.

Hạ Kinh nói:

- Tuy nhiên nói cho cùng là Hoàng Huynh có lỗi trước, việc này cũng không công bố rộng rãi, coi như chưa từng xảy ra.

Cho nên Hoàng Huynh bên đó, tình cảm dành cho ngươi rất phức tạp.

Nhưng Hạ Hào thì ngược lại không ngừng làm lớn chuyện, luôn đòi tấn công Sở Quốc.

Lần này e là hắn cũng hết cơ hội rồi.

Lúc này Sở Mặc mới ngẩng đầu lên nhìn Hạ Kinh:

- Nếu Vương gia trở thành Hoàng Đế của Đại Hạ sẽ như thế nào?

Hơi thở của Hạ Kinh lập tức trở nên dồn dập, sau đó liên tục lắc đầu:

- Đừng lừa dối ta!

- Sao lại là lừa dối Vương gia chứ?

Chẳng lẽ Vương gia không muốn?

Sở Mặc ép hỏi.

- Điều này

Hạ Kinh tỏ vẻ do dự, không ai rõ hơn chính lão, mùi vị của chỗ từ đỉnh cao quyền lực ngã xuống là như thế nào.

Hiện giờ mặc dù có vẻ lão đã hoàn toàn buông xuôi, nhưng có phải thực sự đã từ bỏ hay không cũng chỉ mình lão mới hiểu rõ điều này.

- Sở Mặc, ngươi nói xem, rốt cuộc ngươi có ý gì?

Ngươi đừngquên Đại Hạ hiện giờ đã là thuộc quốc của Phi Tiên, địa vị của Thẩm Tinh Tuyết ở Phi Tiên, không phải ngươi không biết.

Hơn nữa, dù gì Tinh Tuyết cũng là con gái ruột của Hoàng Thượng!

Hạ Kinh trầm ngâm hồi lâu, ngẩng đầu nhìn Sở Mặc.

- Ta biết, nhưng Vương gia cũng là người trong Hoàng thất của Đại Hạ mà.

Sở Mặc cười:

- Tinh Tuyết công chúa đúng là con gái của Hoàng Thượng, điều này không sai, nhưng

- Nhưng sao?

Hạ Kinh cau mày nhìn Sở Mặc.

- Nhưng thái độ của Phi Tiên bên đó đối với Hoàng Thượng, hà hà

Sở Mặc cười rộ lên, hắn nghĩ tới nữ nhân cao ngạo lạnh lùng ấy, rồi thản nhiên nói:

- Luôn không tốt lắm!

- Có việc này sao?

Hạ Kinh rõ ràng không biết việc này, nhăn mặt nghĩ ngợi hồi lâu, miệng lẩm bẩm:

- Ta nhớ ra rồi, việc này là do ta sơ sót.

Thái Tử Điện Hạ năm xưa chính là bị người của Phi Tiên làm mù hai mắt, nếu thực sự có nể tình thì đã không làm như vậy.

Hơn nữa năm ngoái khi Tinh Tuyết công chúa tới, cũng là vì việc của ngươi mà tới.

Việc biến Đại Hạ thành thuộc quốc của Phi Tiên dường như cũng không hỏi qua ý kiến của Hoàng Huynh.

Chỉ là lúc đó tất cả mọi người đều thấy việc này có gì đó khác thường

Hạ Kinh vừa nói xong liền ngẩng đầu nhìn Sở Mặc:

- Nói vậy là nếu như bản vương thật sự có làm vậy, Phi Tiên bên đó cũng sẽ không có phản ứng gì?

- Chỉ cần Hoàng Thượng vẫn còn sống, thì sẽ không có phản ứng gì.

Sở Mặc nói.

- Vậy còn Thiên Kiếm môn?

Hạ Kinh dường như rất nhập tâm, bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc đến việc này.

Nếu đổi là người khác nói những lời này với lão, e rằng phản ứng đầu tiên của Hạ Kinh sẽ là đưa người này đi chém đầu ngay rồi, sau sẽ chu di cửu tộc, rồi lão tự trói mình đi Hoàng Cung thỉnh tội.

Tuy nhiên người nói những lời này lại là Sở Mặc, lại trong tình huống vừa giết chết đệ nhất cao thủ hiện nay của Đại Hạ

Cho nên Hạ Kinh không thể không suy nghĩ nghiêm túc về việc này.

Cửu ngũ chi tôn, vị trí đó ai mà không muốn chứ?

Đấy là chưa nói tới việc Hạ Kinh trước đây từng cách vị trí kia một khoảng cách vô cùng gần, chỉ cần duỗi tay ra thôi thì có thể với tới nó!

- Thiên Kiếm môn?

Chút nữa ta sẽ đi tìm bọn chúng.

Sở Mặc bình thản nói:

- Ân oán giữa ta và Thiên Kiếm môn vô cùng sâu sắc, Lãnh Thu Minh trước kia và Triệu Thanh sau này, rồi lại tới đám trưởng lão và môn chủ của Thiên Kiếm môn.

Ân oán này còn sâu hơn cả ân oán giữa Sở Mặc với Trường Sinh Thiên.

Hơn nữa trước nay đều là do Thiên Kiếm môn không ngừng gây sự với Sở Mặc.

Tục ngữ nói có qua mà không có lại là vô lễ, Thiên Kiếm môn chiếu cố tới hắn như vậy, Sở Mặc cũng không thể làm ngờ được mãi.

Chứ chưa nói thêm việc Ân Minh lão tổ của Thiên Kiếm môn lại vừachết dưới tay Sở Mặc, thù hận của hai bên không chết không chấm dứt được.

Bất kể là Thiên Kiếm môn hay Sở Mặc, muốn lùi bước đều là việc không thể.

- Thật sao?

Ánh mắt Hạ Kinh bừng sáng.

- Đưa cho ta địa chỉ, ta lập tức đi liền.

Sở Mặc đứng dậy, nhìn Hạ Kinh, điềm nhiên cười nói:

- Việc cần làm sớm không thể chậm trễ được.

Dứt lời, Sở Mặc đá mắt nhìn Hạ Kinh:

- Ngoài ra, Hứa Thủ phụ và Phương soái bên đó ta đã chào hỏi trước rồi.

- Cái gì?

Hạ Kinh cảm giác như có luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, lão há hốc mồm sững sờ nhìn Sở Mặc:

- Không ngờ ngươi lại dám nói với họ việc này?

Hạ Kinh sợ hãi tột cùng.

Hứa Trung Lương thì không bàn tới, ai mà không biết Phương Minh Thông là tâm phúc trung thành của Hoàng Thượng, là phe kiên quyết bảo vệ Hoàng Thượng?

Sở Mặc mỉm cười khua tay:

- Việc này không nghiêm trọng như Vương gia nghĩ đâu, Phương soái bên đó mặc dù không cam tâm tình nguyện, nhưng Phương soái cũng hiểu, tình hình trước mắt nếu tiếp tục để Hoàng Thượng tùy ý dụng quyền, e rằng Đại Hạ và Sở Quốc sớm muộn cũng nảy ra một trận tử chiến!

- Kết cục của trận tử chiến ấy, Phương soái không đánh giá cao Đại Hạ bên này.

Sở Mặc nói.

Hạ Kinh thinh lặng hồi lâu mới trầm giọng dặn dò:

- Người đâu, mau chuẩn bị để bản vương vào Cung một chuyến.

Sở Mặc gật đầu:

- Được Ta đợi tin tốt lành của Vương gia.

- Phải là bản vương đợi tin tốt của công tử mới phải.

-----o0o-----

Chương 524 : Còn có ai không? (1)

Chương 524 : Còn có ai không? (1)

Khuôn mặt Hạ Kinh lộ một nụ cười điềm nhiên, tiếp sau đó trên người y toát ra một luồng khí mạnh mẽ.

Khí thế này đã lâu không xuất hiện trên người y.

Lần trước hình như là lúc y đang làm Nội các Thủ phụ

- Thật là hoài niệm!

Hạ Kinh khẽ nhắm hai mắt lại, trong lòng thầm nhủ.

Hạ Kinh và Sở Mặc hai người đều không nhắc tới việc sau này Hạ Kinh lên làm Hoàng Đế sẽ đối đãi với Sở Quốc thế nào, bởi đây là điều căn bản không cần nhắc tới.

Hạ Kinh là một người thông tuệ, giống như là năm đó khi y phát hiện Sở Mặc không phải là người dễ dàng đối phó, liền quay đầu muốn kết giao với Sở Mặc.

Đó chưa là gì, quan trọng nhất là y vì việc này mà còn thay đổi hẳn tác phong hành sự của y.

Mà lúc đó Sở Mặc nói thực thực lực kém xa lúc này.

Cho nên ở một khía cạnh nào đó mà nói, Hạ Kinh còn khôn ngoan hơn cả Hoàng Huynh của y.

Có lẽ, tài trí mưu lược của y không bằng được Hoàng Thượng, nhưng ở phương diện đối nhân xử thế lại vượt xa Hoàng Thượng rất nhiều.

Sở Mặc rời khỏi Thân Vương phủ, rời khỏi Viêm Hoàng Thành, hắn bay đi vun vút trong không trung ái chết của Ân Minh nếu để Thiên Kiếm môn biết được chắc chắn trong thời gian ngắn nhất sẽ có động tĩnh, hoặc là phòng vệ, hoặc là phát người lẻn vào Sở Quốc để hành thích báo thù.

Đây đều là những việc Sở Mặc không muốn thấy.

Cho nên hắn phải nhân cơ hội bọn họ chưa kịp hành động, đánh cho chúng không kịp trở tay!

- Thiên Kiếm môn Ngươi chính là tấm bia ngắm để ta lập uy trong Nhân Giới này!

Thân hình Sở Mặc giống như một ánh cầu vồng dài, sức mạnh trongngười không ngừng phát ra, ảo ảnh Tật Phong Bộ nhanh như điện chớp.

Một ngày sau, Sở Mặc xuất hiện trước sơn môn của Thiên Kiếm môn.

Hắn ngắm nhìn sơn môn cổ kính đã in hằn dấu vết năm tháng, Sở Mặc khẽ than một tiếng, định từ bỏ ý muốn hủy diệt sơn môn này.

Bất kỳ môn phái nào có thể đứng vững được suốt trăm ngàn năm qua đều có điểm độc đáo của riêng mình.

Chỉ tiếc là bất kỳ môn phái nào cũng phải trải qua cảnh cực thịnh rồi lại suy tàn.

Từ xưa tới nay đều như vậy, rất ít có ngoại lệ.

Sở Mặc đứng trước sơn môn, từng bước tiến lên theo mỗi bậc thang.

- Đứng lại!

- Ngươi muốn gì?

Hai đệ tử trẻ tuổi của Thiên Kiếm môn đột nhiên nhảy ra, mặt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Sở Mặc.

Cảnh tượng này dường như có chút quen thuộc.

Sở Mặc không kìm được nở một nụ cười trên khuôn mặt, nói:

- Ta tới để diệt môn.

- Bản môn không thu nhận đệ tử

Ngay lúc Sở Mặc nói, một trong hai đệ tử liền cười nhạt và cất lời, tuy nhiên, chỉ nói chừng một nửa thì trợn to đôi mắt, vẻ khó hiểu nhìn Sở Mặc, sau đó liền bật cười ha hả:

- Ngươi nói gì?

Tiểu súc sinh Đầu óc ngươi có vấn đề phải không?

Một tên đệ tử Thiên Kiếm môn cũng không nhịn được cười đểu:

- Lâu rồi không được gặp mấy tên ngu ngốc này, cảm giác không tệ mà, cuối cùng cũng có dịp thử tài kiếm thuật mà chúng ta vừa họcđược.

Dứt lời, hai gã đệ tử liền rút kiếm tấn công Sở Mặc.

Sở Mặc cười, khẽ lắc người xuyên qua hai gã đệ tử Thiên Kiếm môn, bóng dáng biến mất ngay trước mắt hai gã.

- Người đâu rồi?

- Sao lại không thấy nữa?

- Lẽ nào là ảo giác sao?

- Sao có thể chứ?

Vừa rồi rõ ràng ta thấy ở đây mà?

Hai tên đệ tử đáng thương của Thiên Kiếm môn vẻ mặt ngây ra ngơ ngác nhìn khắp xung quanh, cả người đều đần ra.

Tiếp đó, hai người trông vào đối phương, đều thấy vẻ mặt kinh ngạc của đối phương, sau đó, đồng thanh nói:

- Có phải chúng ta gặp quỷ rồi không?

Hai tên sợ hãi run người, vẻ mặt nhợt nhạt.

Tuy nhiên ngay lập tức, bọn chúng nghe thấy âm thanh từ hướng môn phái xa xa vọng lại những tiếng gầm thét giận dữ.

- Âm thanh này sao giống như tiếng của môn chủ chúng ta?

Một đệ tử nói.

- Ta cũng thấy giống tiếng môn chủ!

Đệ tử khác thêm vào.

- Vậy chúng ta phải làm thế nào?

- Cái gì mà thế nào?

Thì ở đây thôi!

Mẹ kiếp, không thấy người đó đến giết còn không muốn giết chúng ta sao?

Ngươi còn muốn làm gì?

Ngươi có thể làm được gì?

Muốn lên núi chịu chết sao?

Gã đệ tử Thiên Kiếm môn vừa nói tuổi tác lớn hơn một chút, đến lúc này, nếu hắn còn không hiểu đối phương đến để báo thù, vậy hắn đúnglà tên ngốc rồi!

Lúc này, trên núi Thiên Kiếm môn, giữa một quảng trường rộng lớn, Sở Mặc đang chiến đấu với một đám người.

Môn chủ Thiên Kiếm môn thấy Sở Mặc, nổi cơn thịnh nộ nói:

- Tiểu súc sinh, chúng ta tìm ngươi suốt hai năm qua, không ngờ hôm nay ngươi lại tự tìm đến cửa!

Một đám trưởng lão Thiên Kiếm môn vây xung quanh, mặc dù không biết Sở Mặc đã ăn gan hùm mật gấu gì mà dám chạy tới tận môn phái của Thiên Kiếm môn kiếm chuyện, nhưng hắn đã đến rồi thì đừngmơ trở về được!

Sở Mặc chán chả buồn nghe những lời vô nghĩa của cả đám người, hắn lạnh lùng nhìn môn chủ Thiên Kiếm môn và cả mấy trưởng lão nhìn mặt quen quen.

Năm xưa chính đám người này đã ngầm lẻn vào Viêm Hoàng thành, cùng nhau ra tay khiến hắn bị trọng thương.

- Hôm nay ta đã tới đây, đương nhiên là để lấy đầu chó của các ngươi!

Sở Mặc nói dứt lời, liền dơ một tay lên đánh về phía môn chủ Thiên Kiếm môn, một ánh hào quang rực sáng lập tức rọi chiếu về phía môn chủ Thiên Kiếm hù!

Thiên Kiếm môn chủ không kịp nói thêm lời nào, ánh hào quang liền xuyên thẳng qua đôi lông mày y.

Một âm thanh "bùm" vang lên, thi thể của Thiên Kiếm môn chủ đổ nhào trên đất, hai mắt trợn to, tựa hồ không tin vào điều này.

Hắn đường đường là môn chủ một phái, một cao thủ hùng mạnh như vậy, không ngờ lại chết như vậy.

Những trưởng lão khác đều kinh hãi chết đứng, trong đó một trưởng lão dường như nhận ra ánh sáng đó là gì, không nén được thất kinh hôhoán:

- Đó là kiếm của Ân Minh lão tổ!

Sao lại trong tay ngươi Tiểu súc sinh, ngươi làm gì Ân Minh lão tổ rồi?

Những trưởng lão khác đều choáng váng sợ hãi, toàn thân run lạnh!

Ân Minh lão tổ làm sao?

Điều này còn cần nói nữa sao?

Nếu vẫn còn sống, vũ khí mà y yêu thích nhất sao có thể xuất hiện trong tay của kẻ thù?

- Giêt hắn!

Một tên trưởng lão trong số đó gầm lên điên cuồng.

Phù!

Thanh kiếm nhỏ xuyên thẳng qua yết hầu của tên trưởng lão!

Leng keng!

Thanh trường kiếm trong tay trưởng lão bị giết thứ hai rơi xuống đất.

Trong đám người, có một người trẻ tuổi tỏ vẻ vô cùng khiếp sợ khinhìn thấy cảnh tượng này, đôi mắt hắn tràn ngập sự hoảng sợ và cả vẻ không dám tin vào những gì trước mắt!

- Đây chả phải là thiếu niên năm xưa ta gặp trên thảo nguyên đó sao?

- Hắn chính là Sở Mặc?

Hai năm ngắn ngủi Sao hắn có thể tăng lên tới cảnh giới này cơ chứ?

-----o0o-----

Chương 525 : Còn có ai không? (3)

Chương 525 : Còn có ai không? (3)

Người trẻ tuổi ấy chính là Lãnh Thu Minh!

Đang lúc Lãnh Thu Minh không ngừng sợ hãi, vị trưởng lão thứ bađã chết dưới tay Sở Mặc.

Cho tới lúc này, Sở Mặc thậm chí còn chưa dùng tới vũ khí của chính mình.

Lãnh Thu Minh toàn thân run rẩy, sau đó hắn quay người bỏ chạy.

Thiên Kiếm môn coi như xong đời!

Đến cả Ân Minh lão tổ cũng chết dưới tay hắn, Thiên Kiếm môn còn ai có thể ngăn cản được hắn chứ?

Là mấy lão tổ không biết sống chết trong truyền thuyết đó sao?

Chớ nói giỡn nữa, mấy lão tổ đó là sống hay chết, không ai biết trước được.

Nói không chừng sớm đã đi đời rồi.

Lãnh Thu Minh là một người trẻ tuổi khôn ngoan, tư chất thiên bẩm, con người cũng nhạy bén, trong Thiên Kiếm môn có danh vọng khá cao, nhưng lúc này hắn đã hoàn toàn sợ chết khiếp.

Những người khác không hề chú ý tới việc Lãnh Thu Minh đã bỏ đi.

Trên thực tế, tất cả những đệ tử Thiên Kiếm môn ở đây dường như đều sợ khiếp vía, hai chân mềm nhũn, toàn thân run rấy, đến dũng khí bỏchạy cũng không có mọi người hầu như đều hồn bay phách lạc cả rồi.

Thường ngày trong mắt bọn họ, những trưởng lão giống như các vị thần, trước mặt những thiếu niên này thường coi như kiến con nhỏ bé.

Vậy mà trong nháy mắt, họ đều chết sạch rồi!

Từ môn chủ cho tới mấy vị trưởng lão, trước mặt Sở Mặc căn bản không có một kẻ địch xứng tầm.

Thời gian chưa tới một nén nhang, tất thảy đều đã chết dưới thanh kiếm nhỏ yêu thích nhất của Ân Minh.

Sở Mặc hít sâu một hơi, nhìn quanh bốn phía, hắn đưa mắt tới nơi nào, tất cả đệ tử Thiên Kiếm môn đều cúi đầu xuống, không ai dám đối mặt nhìn hắn.

Hơn nữa, có một nhóm tu hành còn thấp, hai chân mềm nhũn, quỳ sụp trên đất, toàn thân run rẩy cầu xin tha thứ.

- Đừng giết ta

- Không liên quan tới ta, xin đừng giết ta

- Chúng tôi chỉ là những đệ tử bình thường Cầu xin đừng giếtchúng tôi!

Sở Mặc không thèm để ý tới đám người này, mà hắn đang tìm kiếm ai đó trong đám người, cuối cùng, hắn cũng không thấy bóng dáng Lãnh Thu Minh đâu cả.

Trong lòng hắn thầm nghĩ: "Không xuất hiện ở đây, coi như số ngươi may mắn, nếu không thì cho dù không giết chết ngươi, ít nhất cũng phải phế bỏ một phần công lực của ngươi.

"

Đúng lúc này, từ xa vọng lại một âm thanh phẫn nộ:

- Kẻ nào dám đến Thiên Kiếm môn của ta đại khai sát giới?

Lão phu phải băm người thành trăm mảnh.

Tiếp đó, một bóng người giống như ánh hào quang chiếu về hướng này với tốc độ cao.

Cả người giống như một ngôi sao băng vậy.

Tiên Thiên!

Lại là một Tiên Thiên!

Thảo nào Hạ Kinh nói Thiên Kiếm môn này không dễ đối phó, bên trong quả thực có chiều sâu.

Sở Mặc lạnh lùng ngước nhìn dáng người không ngừng bay lại gần, khi bóng người bay tới trên đỉnh đầu Sở Mặc, Sở Mặc đột nhiên trượtxuống tại chỗ, sau đó hắn tung một cước đá về phía người đó.

- Cút về đó cho ta!

Uỳnh!

Người đó liền xuất cước.

Hai chân của hai người đụng trúng vào nhau, phát ra một tiếng nổ kinh thiên động địa, giống như tiếng sét đánh, chấn động phía dưới khiến rất nhiều đệ tử Thiên Kiếm môn thất khiếu (bảy lỗ: tai, mũi, mắt, mồm) đều chảy máu.

Sau đó, bóng người này lại giống như lúc bay đến, bị Sở Mặc tung một cước cứng rắn đá bay về, hơn nữa hắn còn rú lên một tiếng thảm thiết căm phẫn tột cùng.

Xương chân của hắn hoàn toàn bị đánh nát.

- Còn ai nữa không?

Tiếng nói của Sở Mặc bao trùm toàn bộ bầu trời Thiên Kiếm môn, ánh mắt sắc lạnh quét xuyên qua bốn phương tám hướng.

Ở nơi sâu thẳm của Thiên Kiếm môn, trong lòng ngọn núi lớn, một lão nhân râu tóc bạc phơ lẳng lặng ngồi đó, tất cả những việc xảy ra bênngoài dường như không liên quan gì tới lão.

Kể cả cái chết của những vị trưởng lão và môn chủ, và cả việc vừa rồi một Tiên Thiên lão tổ bị phế bỏ một chân, lão nhân râu tóc bạc phơ này đều thờ ở không chút động lòng, dường như mặt không biến sắc.

Tuy nhiên khi Sở Mặc thét lên những tiếng vừa rồi, đôi mắt lão nhân trong giây lát mở trừng trừng, con ngươi bắn ra hai luồng sáng sắc bén, tuy nhiên luồng sáng này chỉ một loáng đã biến mất.

Lão hơi nhắm mắt, lẩm bẩm:

- Chỉ thiếu nửa bước nữa là lão phu có thể độ kiếp phi thăng, chuyện ân oán ở nhân gian này đâu có liên quan gì với lão phu.

Đúng là lão phu đã sáng lập ra Thiên Kiếm Môn.

Nhưng mỗi môn phái đều có lúc thịnh lúc suy, một ngày nào đó cũng sẽ sụp đổ.

Nhìn hay không nhìn thấy ngày đó cũng chẳng có gì khác nhau.

Ông lão nói xong, lại than nhẹ:

- Tuy nhiên, khi lão phu độ kiếp thành công, một khắc trước khi rời khỏi thế giới này, lão phu sẽ tìm được ngươi, tiêu diệt ngươi.

Không những thế còn giết cửu tộc của ngươi.

Đừng tưởng rằng ngươi rất mạnhthì sẽ không phải trả giá.

Sở Mặc đứng giữa không trung, bắt đầu dùng thần thức để truy tìm.

Hắn hoàn toàn không có hứng thú, cũng chẳng để ý mấy tên đệ tử ở Thiên Kiếm Môn.

Nhưng hắn không muốn bỏ qua căn cơ gốc rễ của Thiên Kiếm Môn.

Nếu hôm nay không diệt hết mấy gốc rễ này, một ngày nào đó sẽ có phiền phức tới cửa.

Sở Mặc vừa triển khai thần thức, vừa dùng Thương Khung Thần Giám tìm bảo vật, tìm người.

Đây chính là sở trường của Thương Khung Thần Giám.

Không ngờ lúc này tên Tiên Thiên cụt một chân kia là nhàođến chỗ Sở Mặc.

Sở Mặc nhìn tên đó ngẩn ra:

- Ngươi không sợ chết sao?

- Tiểu súc sinh, sống thì sao mà chết thì sao?

Hôm nay ngươi muốn diệt Thiên Kiếm Môn của bọn ta, ta quyết không để ngươi toại nguyện.

Nói xong lại tiếp tục ra tay.

- Đừng ra vẻ đáng thương.

Nếu không phải Thiên Kiếm Môn ba lần bốn lượt muốn hại ta, ta ăn no rỗi việc chắc mà chạy đến đây báothù?

Sở Mặc lạnh lùng.

- Ngươi muốn xả thân vì nghĩa, ta sẽ thành toàn cho ngươi.

Bất chợt, trong tay Sở Mặc có thêm một thanh đao.

Đó là Thí Thiên.

Xoát!

Sở Mặc chém một đao về tên Tiên Thiên này.

Đao thứ nhất: đoạt hồn!

Trong con ngươi của tên cường giả này vốn vô cùng phẫn nộ, nhưng trong nháy mắt thấy ánh đao Thí Thiên, phẫn nộ biến thành ngỡ ngàng.

Một đao này vô cùng kinh diễm.

Không chỉ lão mà có khi đến tu sĩ Trúc Cơ cũng không thể tránh được.

Đầu bị chặt bay lên cao.

Máu phun như suối.

Xác tên Tiên Thiên này từ trên trời rơi thẳng xuống quảng trường phía dưới.

Thiên Kiếm Môn nháy mắt tĩnh mịch.

Không có bất kỳ âm thanh nào.

Lúc này, Sở Mặc lạnh lùng nhìn một tòa núi lớn ở phía xa nói:

- Đồ tôn đồ tử đều sắp chết sạch, lão bất tử còn muốn trốn ở đó giả chết hay sao?

Sở Mặc nói xong, bên kia vẫn không có động tĩnh gì.

Sở Mặc lại cười lạnh:

- Đến lúc này ngươi còn cầu may.

Đúng là không thể ngờ được, đường đường là lão tổ hùng mạnh của Thiên Kiếm Môn lại là một con rùa đen rút đầu...
 
Thí Thiên Đao Full
XXII ( Chương 526-550 )


Chương 526 : Tổ sư gia của Thiên Kiếm Môn

Chương 526 : Tổ sư gia của Thiên Kiếm Môn

Ầm!

Âm thanh chấn động trời đất, ngọn núi phía xa sụp đổ.

Một thân ảnh từ đó phóng lên cao.

Kèm theo đó là một tiếng rống giận:

- Tiểu súc sinh...ngươi nói ai là rùa đen rút đầu?

Một lão già râu tóc bạc phơ, người mặc đạo bào cũ nát, loáng một cái xuất hiện trước mặt Sở Mặc.

Lão ngay lập tức đánh ra một chưởng:

- Ta muốn giết ngươi!

- Cũng phải xem ngươi có năng lực hay không.

Sở Mặc nói xong, dùng nhân quyền đỡ lấy đòn này của lão già.

Ầm ầm!

Một hồi va chạm đinh tai nhức óc.

Thân hình của Sở Mặc trực tiếp lui về phía sau hơn trăm trượng.

Mà lão già tóc bạc cũng đồng dạng.

Lão không dám tin nhìn Sở Mặc nói:

- Sao ngươi có thể có thực lực cường đại như thế được?

Mới nãy đám đệ tử Thiên Kiếm Môn trên quảng trường còn mang vẻ mặt như cha chết mẹ chết, nay lại như thấy được hy vọng, nhìn lão già râu tóc bạc trắng trong không trung kia bằng ánh mắt nóng rực

- Đây chính là lão tổ khai sơn của Thiên Kiếm Môn sao?

- Ta đã nhìn thấy bức họa của lão tổ...giống hệt người này mà.

- Trời đất...lão tổ của chúng ta vẫn còn sống.

- Lão tổ xuất sơn, chúng ta được cứu rồi.

- Thật tốt quá...cuối cùng lão tổ cũng xuống núi.

Chúng ta chắc chắn được cứu!

- Lão tổ, giết tiểu súc sinh này, báo thù cho môn chủ đi!

- Lão tổ...

Trên quảng trường vang lên vô số âm thanh bi thiết của các đệ tử Thiên Kiếm Môn.

Lão già râu tóc bạc trắng không nói một lời, con ngươi lạnh băng nhìn chằm chằm Sở Mặc, trong lòng không ngừng mắng: rốt cuộc tên khốn kiếp nào trêu chọc một tên sát tinh thế này?

Liên lụy đến toàn bộ Thiên Kiếm Môn, đến lão tổ khai sơn là y cũng bị quấy nhiễu.

Nếu lão biết là ai làm, lão sẽ tự tay chém chết kẻ đó

- Tiểu tử, ngươi giết nhiều người của Thiên Kiếm Môn như vậy còn chưa đủ sao?

Chẳng lẽ ngươi muốn đuổi tận giết tuyệt?

Lão già không nói ra miệng mà dùng phương thức truyền âm cho Sở Mặc.

Lão biết rõ, nếu quang minh chính đại nói ra, những đệ tử nội môn trên quảng trường của Thiên Kiếm Môn sẽ hỏng mất.

Tổ sư gia giống như thần trong lòng họ lại nói chuyện mềm nhẹ với một thiếu niên... ai có thể chấp nhận chuyện như vậy chứ.

Sở Mặc cũng chẳng quan tâm mặt mũi của lão già này, lạnh lùngnói:

- Ai nói ta muốn đuổi tận giết tuyệt Thiên Kiếm Môn?

Ngươi mù sao?

Không thấy người ta giết đều là trưởng lão trở lên à?

Ta có giết một tên đệ tử bình thường nào không?

Những người trên quảng trường lập tức nao nao.

Không biết vì sao tên thiếu niên như sát thần kia lại đột nhiên nói như vậy.

Cũng có người thông minh đoán được, chắc tổ sư gia đã nói gì với hắn.

Lão già không đổi mặt, tiếp tục truyền âm:

- Ngươi giết nhiều người như vậy rồi.

Oan gia nên giải không nên kết, ngươi còn muốn giết tiếp sao?

Nếu lão phu liều mạng, chưa chắcngươi có thể đi khỏi chỗ này đâu.

Sở Mặc vẫn lạnh lùng, cũng không thèm truyền âm mà cao giọng:

- Ta chưa bao giờ trêu chọc các ngươi.

Lúc ban đầu, trên thảo nguyên, một tên đệ tử Thiên Kiếm Môn là Lãnh Thu Minh muốn hại ta.

Khi đó ta yếu, không phải đối thủ của y, ta nhịn.

- Rồi một tên Triệu Thanh...

Lúc này dưới quảng trường bắt đầu nghị luận.

- Triệu Thanh chẳng phải là người tiến vào Thanh Long đườnglàm Hoàng Kim trưởng lão sao?

- Đúng vậy...ta nghe nói đã chết rồi.

- Không ngờ tên Lãnh Thu Minh cũng gây thù oán với tôn sát thần này.

Chẳng trách không thấy bóng dáng đâu, y nhất định trốn rồi...

Sở Mặc cũng không để ý mấy tạp âm này, nhìn lão tổ nói tiếp:

- Về sau, môn chủ Thiên Kiếm Môn của các ngươi lại mang theo một đám trưởng lão đến chỗ taViêm Hoàng thành của Đại Hạ quốc.

Một đám một đám ra tay với ta...- Lúc đó ta bị trọng thương, thiếu chút thì chết...

- Ta dùng hai năm thời gian để dưỡng thương.

Sau khi bình phục trở về Viêm Hoàng thành, lại gặp một người tên là Ấn Minh, cấp bậc Tiên Thiên đỉnh cao...

Ha ha, y cũng là người của Thiên Kiếm Môn đúng không?

Sở Mặc trào phúng:

- Ngươi nói Thiên Kiếm Môn cứ liên tục như vậy, đổi lại là ngươi, ngươi có thể nhẫn sao?

Khóe miệng lão già co giật kịch liệt.

Lão không nghĩ tới giữa môn phái mình và thiếu niên khủng bố này lại có thù oán sâu như vậy.

Mãi sau đó, lão mới gian nan mở miệng, không buồn dùng truyền âm.

- Kể cả những gì ngươi nói đều là sự thật đi chăng nữa thì giết nhiều người như vậy cũng đủ rồi mà, còn muốn giết tiếp sao?

Ngoài miệng thì nói vậy nhưng trong lòng lão lại nghiến răng nghiến lợi thề: hôm nay ta chịu thua.

Tên tiểu tử này còn trẻ tuổi, không đủ kinh nghiệm, nếu thấy ta nhường nhịn chắc chắn sẽ mềm lòng.

Tiểu súcsinh cứ đợi đấy, chỉ cần ta độ kiếp thành công...

Sở Mặc lại nhìn lão nói:

- Không đủ, trừ khi ngươi chết.

- Ngươi...không cần ép người quá đáng!

Lão tổ bị Sở Mặc chọc cho tức giận đến dựng râu trừng mắt, tí nữa thì chết sặc.

Sở Mặc giận quá hóa cười:

- Ta ép người quá đáng.

Được rồi, dù sao ta cũng chưa thử làm kẻ ác, nhân sinh nên nếm trải nhiều thì mới toàn vẹn.

Sở Mặc nói xong, con ngươi lạnh băng nhìn lão tổ :

- Hôm nay coi như ta làm ác nhân, ép người một lần xem sao.

Vừa nói, thân hình Sở Mặc chợt lóe, dùng Ảo Ảnh Tật Phong bộ, đánh thẳng về phía lão tổ.

Lão tổ Thiên Kiếm Môn cũng bị Sở Mặc chọc tức, bất chấp hao tổn nguyên khí, vận động sức mạnh toàn thân cùng Sở Mặc đối chiến.

Không thể không nói, người có thể ở thế giới thấp nhất như Nhân giới sáng tông lập phái không phải là người đơn giản.

Kiếm thuật của lão tổ xuất thần nhập hóa, đã đạt đến mức tuyệt hảo.

Sở Mặc vừa đánh vừa nghĩ: nếu để người này trưởng thành ở Thiên giới, không biết có thể trở thành Đế Chủ hay không nhưng trở thành Thiên Tiên, Chân Tiên...cũng chẳng khó.

Đây chính là một thiên tài xuất chúng.

Chỉ tiếc lão sinh ở Nhân giới, mà đối thủ của lão lại là Sở Mặc.

Kết cục đã định.

Ngay cả Giới Linh hồn khi áp chế cảnh giới đến Trúc Cơ thông thường có chiến lực tốt nhất cũng không phải đối thủ của Sở Mặc chứ nói gì đến cái người còn chưa bước vào Trúc Cơ này.

Đến cuối chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt thôi.

Trong một khắc trước khi Thí Thiên chém vào mi tâm của lão tổ, trong mắt vị cường nhân đại biểu cho Nhân giới này tràn đầy vẻ kinh ngạc, hối hận, lại không cam lòng.

Đến tận lúc chết đôi mắt lão vẫn nhìn chằm chằm Sở Mặc, không nói câu nào.

Nếu Sở Mặc không đủ trấn định, chắc chắn sẽ bị ánh mắt này khiến cho tâm thần đại loạn.

Nhưng Sở Mặc của hôm nay là người đã trải qua vô số sinh tử.

Đối mặt với ánh mắt của lão tổ Thiên Kiếm Môn, Sở Mặc không hề dao động, chỉ thản nhiên nói:

-----o0o-----

Chương 527 : Biến cố Tết Đoan Ngọ

Chương 527 : Biến cố Tết Đoan Ngọ

- Trên đời này không phải nắm tay kẻ nào lớn thì kẻ đó làm lão Đại, một số việc còn cần đạo lý.

Lúc trước ngươi sáng lập Thiên Kiếm Môn, nó như thế nào ta không biết.

Nhưng nay, nó là một môn phái không giảng đạo lý.

Đồ tử đồ tôn của ngươi ngang ngược, kiêu ngạo, hống hách, lãnh huyết lại ích kỷ, coi mạng người như cỏ rác...

Cho nên chúng đáng chết.

Sở Mặc nói xong, lại nhìn thoáng qua lão tổ đang hấp hối:

- Mà ngươi, nếu kiên trì chỉ ở trong lòng núi tu luyện, có lẽ sẽ không chết.

Nhưng ta dám cam đoan, loại người như ngươi, sau khi tiếnvào Linh giới, sẽ chết rất nhanh thôi.

Đừng tưởng rằng sau khi phi thăng mọi chuyện đều đại cát.

Thế giới kia so với Nhân giới tàn khốc hơn nhiều.

Lão tổ Thiên Kiếm Môn nhìn Sở Mặc, nhìn ra chút gì đó.

Ánh mắt phức tạp, nhưng dần dần nhắm lại, không thấy gì nữa, còn có chút thoải mái.

Thân thể lão dần tan biến, hóa thành tro bụi dung hòa vào đất trời.

Sở Mặc than nhẹ một tiếng, con ngươi đảo qua đám đệ tử bên dưới lạnh lùng nói:

- Bắt đầu từ hôm nay, Thiên Kiếm Môn giải tán.

Các ngươi tự đi đi, tự chọn tiếp tục tu luyện, gia nhập môn phái khác hay trở về thế tục...

Mọi chuyện dựa vào chính bản lĩnh của các ngươi.

Nếu để ta nghe thấy có người làm xằng làm bậy, thì dù có cách xa ngàn dặm, ta cũng sẽ giết.

Thanh âm của Sở Mặc không lớn nhưng rõ ràng, truyền vào tận trong lòng của từng đệ tử Thiên Kiếm Môn.

Cả đám không nhịn được quỳ xuống, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Trận chiến hôm nay đã triệt để hủy diệt tầng lớp cao nhất của Thiên Kiếm Môn.

Đám người còn lại làm gì có tư cách khiêu chiến với SởMặc.

- Lãnh Thu Minh, ta biết ngươi vẫn còn ở Thiên Kiếm Môn.

Ngươi tự giải quyết cho tốt đi!

Sở Mặc nói xong, thân hình chợt lóe, biến mất giữa không trung.

Trên núi Thiên Kiếm, các đệ tử vẫn quỳ.

Sở Mặc rời khỏi một lúc lâu mới có người không chịu nổi ngã ngồi xuống, vẻ mặt bàng hoàng.

Nhiều người lại thở phào nhẹ nhõm, ngã ngồi trên mặt đất.

Dường như tất cả đều mất hết thần thái, không nói được một lời.

Cảnh tượng hôm nay vĩnh viễn in sâu trong tâm khảm bọn họ, cả đờinày không thể quên được.

Mấy ngày sau, Sở Mặc xuất hiện trên thảo nguyên.

Hắn có chút gấp gáp, muốn gặp lại thân nhân của mình.

Phải sau vài ngày nữa đám nha hoàn và Tịch Nguyệt mới tới, dù sao tốc độ của các nàng cũng không thể nhanh bằng Sở Mặc.

V'chuyện ở Viêm Hoàng thành, Sở Mặc không quan tâm.

Hắn không hứng thủ với việc tranh quyền đoạt vị ở thế tục.

Nếu không phải Hoàng đệ Đại Hạ muốn tìm đường chết, ba lần bốn lượt tính kế hắn, hắn cũng chẳng muốn đối phó làm gì ho nên tục ngữ nói rất đúng: mọi việc trên đời vốn đơn giản, người ta cứ làm nó phức tạp mà thôi.

Cứ tự mình chuốc lấy phiền toái cho mình.

Vua một nước muốn náo loạn thì cũng chỉ náo loạn giang sơn của chính mình mà thôi.

Sở Mặc vừa tiến vào Sở quốc đã nghe nói Đại Hạ có kịch biến.

Hoàng thượng bệnh nặng, không thể tiếp tục chủ trì triều chính.

Nhị hoàng tử Hạ Hùng có ý đồ mưu phản, muốn uy hiếp Hoàng thượng thoái vị, truyền ngôi.

Phương Nguyên soái liên hợp với Thủ Phụ đại nhân, hai người một văn một võ, cùng nhau hành động, trấn áp, đồng thời tiến cử thân vươngHạ Kinh lên đế vị.

Người đời sau gọi chuyện này là Biến cố Tết Đoan Ngọ vì ngày diễn ra sự việc đúng vào ngày chín tháng chín, Tết Đoan Ngọ của Đại Hạ.

Sở Mặc ngồi trong tửu quán, tự mình rót rượu tự mình uống, nghe những người xung quanh thảo luận hăng hái...

Hiện tại, đại đa số con dân của Sở quốc đều từng là người Đại Hạ.

Nên mọi người đều nhiệt tình quan tâm tới chuyện kinh biến này.

Sở Mặc ngồi nghe, trong lòng thổn thức.

Nếu Hoàng thượng không quá đa nghi...có sẽ không có kết cục như hôm nay.

Hạ Kinh...cũng cónăng lực của một đấng quân vương.

Tuy nhiên, người này chắc chắn sẽ không đưa mắt đến Sở quốc vì hiện tại y mới lên đế vị, có quá nhiều việc cần làm ở Đại Hạ.

Hơn nữa, chỉ cần đủ thông minh thì sẽ không đánh chủ ý lên Sở quốc.

Sở Mặc đang xuất thần thì bên tại lại truyền đến thanh âm kinh hãi, lắp bắp:

- Công...công...công tử...

Sở Mặc hồi phục tinh thần, ngẩng đầu nhìn người trước mắt, thấy y đang nao nao, thấp thỏm không yên.

Sở Mặc cười rộ lên, chỉ cái ghế đối diện:

- Ngồi đi.

- A, ...thuộc hạ không dám.

- Bảo ngươi ngồi thì ngươi cứ ngồi.

- Dạ, ...

đa tạ công tử.

Vẻ mặt người tới khẩn trương, cẩn thận ngồi xuống, cũng chỉ dámngồi ở mép ghế.

Nhìn tư thế không khác gì học sinh tiểu học khi phải đối mặt với giáo viên nghiêm khắc.

- Ngươi đó...

Sở Mặc hơi lắc đầu, lại hỏi:

- Hiện tại vẫn tốt chứ?

- Dạ, . . rất...rất tốt.

Không khiến công tử mất mặt đâu ạ.

Y lau mồ hôi trên trán, thân hình tròn vo có chút mất tự nhiên, người thi thoảng còn uốn éo, rất không bình tĩnh.

Mà người này không phải ai khác chính là Vương Đại Phát đã lâukhông gặp.

Bây giờ ở Sở quốc Vương Đại Phát chính là đại hồng nhân, là đại tài thần đấy.

Trên thực tế, Vương Đại Phát biểu lộ thái độ như vậy, có ba phần thật tình, bảy phần dò ý.

Vì một ngày trước, Vương Đại Phát đã nhận được tin Sở Mặc trở về.

Khi tin báo về, không khí trong vương cung Sở quốc vô cùng vui vẻ.

Hai năm qua, mấy vị trong đấy đều ngày cười đêm thì nằm khóc, sau đó sẽ mắng Sở Mặc là tên khốn không có lương tâm.

Trong lòng Vương Đại Phát cũng hùa theo mắng mấy câu, nhưng ởmẠngoài lại không dám lộ ra một chút bất mãn nào.

Đức hạnh của vị gia kia Vương Đại Phát rõ hơn ai hết.

Trong hai năm qua, Vương Đại Phát vẫn không dám quá mức phô trương, cũng nghiêm khắc trói buộc người nhà, không cho huênh hoang chính là vì không biết Sở Mặc đã chết hay còn sống.

Nếu chết rồi, mọi chuyện cũng dễ dàng.

Với bản lĩnh của Vương Đại Phát, không cần vài năm là có thể nắm trong tay toàn bộ mạch máu kinh tế của Sở quốc.

Đến lúc đó, chỉ một câu nói của Vương Đại Phát cũng đủ quyết định tồn vong của Sở quốc.

Nhưng nếu vị kia không chết mà y dám làm như vậy thì sẽ chỉ có một kết quả.

Phải chết không thể nghi ngờ, không có lối khác.

Thật sâu trong lòng Vương Đại Phát vẫn thiên về trường hợp thứ nhất.

Đã hai năm rồi, một chút tin tức cũng không có, như vậy không bình thường chút nào.

Nhất là mùa thu năm trước, ông nội của Sở Mặc là Phàn Vô Địch đứng mắng Hoàng thượng, bị định tội xử trảm.

Nếu Sở Mặc còn sống chắc chắn sẽ ra ngoài.

Nhưng Vương Đại Phát vẫn không dám mạo hiểm.

Mặc kệ ngườinhà gấp gáp xúi giục vẫn luôn giữ vững lý trí.

Vương Đại Phát biết Sở Mặc giỏi nhất là sáng tạo kỳ tích.

Nếu chẳng may...Sở Mặc còn sống lại đi làm chuyện gì ngỗ nghịch.

Sở Mặc mà xuất hiện thì mọi thứ đều kết thúc.

-----o0o-----

Chương 528 : Vương Đại Phát cơ trí

Chương 528 : Vương Đại Phát cơ trí

Vương Đại Phát đã từng sai, không muốn có thêm bất cứ sai sót nào nữa.

Đó là lí do vì sao thân nhân thủ hạ oán thán, Vương Đại Phát vẫn vững tâm, cẩn trọng, toàn tâm toàn ý nghe lệnh của Sở Yên, đem kinh tế của Sở quốc phát triển cường thịnh.

Mặc dù mới qua hai năm, cũng chưa chân chính kiến quốc nhưng Sởquốc đã mang đầy đủ dáng vẻ của một đất nước thái bình thịnh thế.

- Ngươi...làm rất tốt.

Sở Mặc cười ha ha nói.

Vương Đại Phát thấy sống mũi cay cay, gần như sắp khóc, lại đánh bạo cười hì hì nói:

- Công tử, nếu ngài không trở lại, tiểu nhân có thể không trấn áp được mấy người bên cạnh muốn tạo phản đó.

Vương Đại Phát nói câu này có vẻ to gan lớn mật, nhưng cách nói lại đúng lý hợp tình.

Sở Mặc cười cười, trừng mắt nhìn Vương Đại Phát:

- Ngươi không phải giả bộ.

Ta chẳng tin ngươi thiếu mánh khóe trấn áp mấy cái kiểu này đâu.

Vương Đại Phát cười khổ:

- Đâu phải lúc nào muốn cũng được đâu ạ...

Công tử ngài cũng biết, nhiều kẻ có dã tâm...

- Được rồi được rồi.

Biết hai năm qua ngươi vất vả, lại chịu không ít ủy khuất.

Trở về ta sẽ bồi thường cho ngươi một phần thưởng khiến ngươi hài lòng.

Sở Mặc thản nhiên nói.

Nguyên bản lúc ở Huyễn Thần giới Sở Mặc còn do dự có nên mang Vương Đại Phát đến đó hay không vì Sở Mặc biết Vương Đại Phát là người có dã tâm.

Bất quá đợt này trở về gặp Vương Đại Phát, Sở Mặc đã nghĩ thông suốt.

Chắc chắn không lâu nữa hắn sẽ rời khỏi thế giới này.

Ở Nhân giới hắn có rất nhiều mối quan tâm.

Tuổi ông nội không nhỏ nhưng trong khoảng thời gian hắn ở đây có thể có thêm người chú hay người cô nữa...

Mà có khi, lúc này đã có rồi cũng nên.

Đây đều là những người thân nhất của hắn.

Hắn cần để lại một số người để bảo hộ những thân nhân này ở Nhân giới.

Sau biết bao sự việc ở Huyễn Thần giới, Sở Mặc đã nhìn nhận vấn đề rộng hơn rất nhiều, không còn là thiếu niên đơn thuần ở Nhân giới lúc trước.

Vương Đại Phát nao nao, ngay sau đó vô cùng vui sướng, đột nhiên khóc:

- Công tử à...

- Không phải chứ...Khóe miệng Sở Mặc co quắp:

- Ngươi một đại lão gia, tốt xấu gì cũng từng là Hoàng Kim trưởng lão của Thanh Long đường, hiện lại là đại nhân vật tay nắm trọng quyền...lại ở chỗ này khóc lóc... không sợ người khác chê cười hay sao?

Sự thực là cũng có nhiều người đang kinh hãi, lén nhìn về phía bên này.

Đây là vương thành của Sở quốc, không ít người biết đến Vương Đại Phát – vị đại nhân có mánh khóe thông thiên.

Đây chính là thần tài của Sở quốc đó.

Nhưng lại ngồi khóc trước một người trẻ tuổi.

Người trẻ tuổi có thân phận gì?

Chẳng lẽ là con rơi củaVương Đại Phát thất lạc nhiều năm?

Nếu Sở Mặc biết những người này đang nghĩ gì khẳng định sẽ tức lệch mũi.

Mẹ nó, nhìn bộ dạng Vương Đại Phát thế kia có thể sinh ra đứa con ngọc thụ lâm phong như bản công tử hay sao?

- Sợ gì chứ?

Có người muốn khóc vì công tử mà cũng chưa có tư cách đâu.

Vương Đại Phát lau mắt, cười đắc ý nói:

- Thuộc hạ dù lợi hại thế nào, cũng là người của công tử thôi.

- ...Sở Mặc không biết nói gì.

Mặc dù biết tên này đang diễn trò nhưng cũng không tức giận được.

- Đúng rồi, lần này công tử trở về, lão gia và tiểu thư chắc chưa biết ạ?

Vương Đại Phát dè dặt hỏi.

- Ừ, nhưng chắc họ cũng đã nghe chuyện ở Đại Hạ rồi nhỉ?

Sở Mặc hỏi.

Vương Đại Phát gật đầu.

- Việc này nhờ vào hệ thống tình báo lúc trước công tử đã thànhlập đấy ạ...

Sở Mặc cười cười, nói:

- Đi thôi, cùng ta gặp mọi người nào.

- Tuân lệnh.

Vương Đại Phát hưng phấn, cũng biết công tử đang giúp y có thêm thể diện.

Mặc dù thành viên của Sở quốc đều là người của Sở Mặc, nhưng cũng có rất nhiều nhóm khác nhau.

Hứa Phù Phù cùng thê tử Liễu Mai Nhi là một nhóm, Sở Yên cùng Cao Đại Ngốc là một nhóm, Phiêu Miểu Cung là một nhóm, rồi quân đoàn thợ mỏ và tướng lĩnh cũ của Phàn Vô Địch là một nhóm.

Chẳng qua mặc dù mỗi nhóm đều có tính toán nhỏ nhặt nhưng khi làm việc vẫn có thể hợp tác.

Ít nhất, vẫn nghe lệnh điều động của Sở Yên.

Nhưng chỗ Vương Đại Phát lại lúng túng.

Khi đầu quân cho Sở Mặc, thân phận của Vương Đại Phát cũng rất cao.

Trước thì từng là Hoàng Kim trưởng lão của Thanh Long đường nên trong hai năm qua, Vương Đại Phát cũng thu lưu rất nhiều đệ tử Thanh Long đường cũ.

Có binh có tiền, đáng lẽ thân phận của Vương Đại Phát phải thuộc hàng nhất đẳng ở Sở quốc.

Nhìn qua, dù là Sở Yên hay Phàn Vô Địch đều rất tôn trọng và đặt Vương Đại Phát ở địa vị cao, cũng để y tự do thể hiện bản lĩnh.

Nhưng tự do quá lại giống như bị đặt qua một bên.

Không phải do không được chấp nhận mà Vương Đại Phát cho rằng mình chỉ đầu quâncho Sở Mặc chứ không phải cho Sở quốc.

Mà Sở Mặc lại biến mất, chẳng có tin gì trong hai năm trời.

Bộ hạ của Vương Đại Phát cũng có người sinh ra dị tâm.

Vương Đại Phát cũng từng thử dung nhập với đám người kia nhưng lại thấy khó khăn.

Vì những người kia có vẻ thân thiết với nhau hơn.

Hứa Phù Phù là huynh đệ của Sở Mặc; Sở Yên và Cao Đại Ngốc là tâm phúc; Phiêu Miểu Cung gần như do một tay Sở Mặc dựng lên, đến bây giờ vẫn coi Sở Mặc là Cung chủ; Phàn Vô Địch là ông nội của Sở Mặc...

Chỉ có y là người ngoài.

Nhưng trái khoáy là Vương Đại Phát lại là người nắm giữ huyết mạch kinh tế của Sở quốc, bất kỳ đại sự nào cũng cần có sự ủng hộ của Vương Đại Phát.

Vì lẽ đó, thân phận của Vương Đại Phát có chút đặc thù, lại có chút bất tiện.

Sau cùng, Vương Đại Phát cũng không cố dung nhập nữa.

Y biết rõ, nếu Sở Mặc thật sự một đi không trở lại, sẽ có ngày y rời khỏi Sở quốc.

May mắn chưa tới mức nhẫn nại cực hạn của Vương Đại Phát, Sở Mặc đã quay về.

Một khắc khi nhìn thấy Sở Mặc, Vương Đại Phát kích động muốn rơi lệ, trong lòng tự nhủ: tiểu tổ tông của ta, ngài cuối cùng cũng trở lại.

Nhưng Vương Đại Phát cũng không ngờ Sở Mặc sẽ nể mặt mình như thế.

Tự thân dẫn Vương Đại Phát đến gặp thân nhân, đồng nghĩa với việc công bố cho mọi người biết, vị tài thần của Sở quốc này không phải là người ngoài.

Lúc hai người đứng lên, chủ quán và một đám khách nhân trợn mắt há mồm, cảm thấy vô cùng kỳ lạ.

Tại sao vị tài thần của Sở quốc này, vẻ mặt thì vui vẻ, nhưng mắt thì đỏ hoe, vênh váo tự đắc đi theo người trẻ tuổi kia ra ngoài...Hai người vừa đi, cả tửu lâu liền bùng nổ.

- Trời đất...người trẻ tuổi lúc nãy là ai vậy?

Nếu ta nhìn không nhầm người béo lúc nãy chính là tài thần của Đại Sở ta phải không?

Tại sao lại kỳ như vậy nhỉ?

- Ngươi không nhìn nhầm đâu.

Vị mập mạp vừa rồi chính là tài thần của chúng ta.

Ta cũng rất muốn biết người trẻ tuổi là ai?

-----o0o-----

Chương 529 : Trùng hợp

Chương 529 : Trùng hợp

- Ta thấy người trẻ tuổi vừa rồi...có vẻ giống...

Có người cau mày, chần chừ

- Giống ai cơ?

- Giống Sở vương...

Toàn bộ tửu quán nháy mắt yên tĩnh, mọi người lộ vẻ khiếp sợ.

Đương kim Sở vương hiện tại chính là muội muội của Sở vương, Sở Yên đóng giả mà.

Chuyện này không công khai nhưng thực tế thì ai cũng biết, đã chẳng phải là bí mật.

Nhất là vào sự kiện mùa thu vừa rồi, hầu như tất cả mọi người của Đại Sở đều biết Sở vương chân chính đã mất tích.

Hiện tại, người đangmang mặt nạ màu bạc là muội muội của Sở vương.

Dân chúng bình thường luôn luôn thích bát quái.

Lại nghe nói năm trước, khi phụ tử Phàn Vô Địch đến Sở quốc, Sở Yên còn từng chủ động thoái vị mấy lần để nhượng lại ngôi vị cho Phàn Vô Địch nhưng đều bị Phàn Vô Địch cự tuyệt.

Chuyện này từng là đề tài buôn chuyện của người dân Sở quốc trong một thời gian dài đó.

Quay trở lại chuyện vừa rồi, ở thiên hạ này có mấy người có thể khiến đại tài thần Vương Đại Phát vừa khóc vừa cười, miệng còn gọicông tử chứ?

Mà thiếu niên ngọc thụ lâm phong kia khi đối mặt với Vương Đại Phát vẫn vô cùng lãnh đạm.

Sau khi phân tích, toàn trường lại ngây dại.

Gần như xác định được thân phận của người thiếu niên anh tuấn kia rồi.

Chính là Sở vương.

Sở vương chân chính đó.

Không ai ngờ được Sở vương của Sở quốc vừa rồi lại ngồi cạnh họ, còn uống rượu giống họ nữa.

Người tỉnh lại đầu tiên là ông chủ quán rượu.

Nhìn đã năm mươi mấy tuổi, trông như ông cụ non, đôi mắt sắc bén như diều hâu, ngay lậptức hô:

- Tiểu nhị, mau mau niêm phong toàn bộ đồ chỗ bàn ghế này cất vào kho cho ta.

Sở vương từng ngồi cái bàn này, cầm đôi đũa này, uống bầu rượu này...

Các ngươi không người nào được cướp của ta đâu nhá.

...

Con đường trong vương thành rộng rãi lại sạch sẽ, Sở Mặc có chút xúc động, hạ giọng nói:

- Nói ra cũng xấu hổ, chỗ này thuộc đất phong của ta mà giờ ta mới đến.

Nhìn mọi thứ ở đây, ta cảm nhận được ngươi đã dồn rất nhiều tâm huyết cho nơi này õi đời này còn gì vui hơn khi được lão Đại công nhận công sức mình đã bỏ ra.

Với người khác thì không biết nhưng giờ phút này, trong lòng Vương Đại Phát vô cùng ngọt ngào, vô cùng sung sướng.

Hứa Phù Phù làm Đại tướng quân, là huynh đệ của Sở vương thì sao chứ?

Sở Yên là muội muội của Sở vương, cầm vương quyền hai năm thì sao chứ?

Truyền nhân của Sở Mặc Phiêu Miểu Cung thì sao chứ?Cho dù các ngươi có thân thiết đến mấy thì khi Sở Mặc trở về, người đầu tiên nhìn thấy hắn là ta đây nhé.

Cho các ngươi hâm mộ chết luôn.

Thật ra giữa Vương Đại Phát và mấy người kia cũng không hẳn có mâu thuẫn, chỉ ngứa mắt nhau thôi.

Thi thoảng cũng tranh chấp mấy chuyện lặt vặt.

Nhưng tranh chấp nhỏ tích lũy ngày qua ngày sẽ thành mâu thuẫn lớn.

Đến khi bộc phát có thể là điểm yếu trí mạng không thể cứu vãn.

Nhưng hiện tại, tất cả khúc mắc trong lòng Vương Đại Phát đã tan thành mây khói.

Nam nhân cũng được, nữ nhân cũng xong.

Người thông minh thì thế nào, ngốc nghếch thì thế nào, ai cũng chỉ cầu mình được người mình quan tâm khẳng định chính mình mà thôi.

- Công tử, phía trước là nội thành rồi.

Nơi đó chính là nhà của ngài đó ạ.

Vương Đại Phát giới thiệu cho Sở Mặc.

- Hiện giờ lão tướng quân và Sở vương...

à quên, tiểu thư Sở Yên đều ở đó ạ.

Sở Mặc nhìn cung điện nguy nga phía trước, gật gật đầu, trong lòng đã có phần kích động.

Vương Đại Phát lại nói tiếp:

- Nữ vương thảo nguyên cũng thường tới nơi này làm khách.

Lúc trước, khi mọi người chưa biết Sở Yên giả trang thành công tử, ai cũng cho rằng nữ vương thích Sở vương đó... ha ha...

Khóe miệng Sở Mặc co quắp, xấu hổ cười cười.

Đúng lúc này, phía xa truyền đến một tiếng quát:

- Nữ vương thảo nguyên giá lâm...

Người không phận sự mau mau lùi lại.

Vương Đại Phát ngẩn người, lập tức cười tủm tỉm nhìn Sở Mặc:

- Công tử, trùng hợp quá nhỉ!

Sở Mặc thầm nghĩ: trùng hợp cái rắm.

Nhất định là Na Y nghe tin hắn trở lại Đại Hạ, đoán được hắn sẽ quay về đây nên mới tới.

- Công tử?

Vương Đại Phát tò mò nhìn.

Cái nhìn khiến Sở Mặc muốn đập cho một phát, phải mất một lúc mới bình phục tâm tình.

- Chúng ta có phải tránh đi không ạ?

Vương Đại Phát cười hắc hắc, ánh mắt hóng hớt.

Chuyện cũ của Sở Mặc và nữ vương thảo nguyên tuyệt đối hấp dẫn ó rất nhiều phiên bản liên quan đến chuyện của Sở vương khi còn chưa quật khởi và lúc công chúa Vương đình gặp khó khăn.

Một số tiên sinh kể chuyện ở mấy quán trà quán rượu còn dựa vào đây biên chuyện mà mưu sinh.

Không đợi Sở Mặc trả lời, hai tên mở đường cưỡi ngựa đã từ đâu chạy đến.

Từ phía xa, chúng phóng rất nhanh, người chưa đến nhưng đã nghe tiếng quát lớn:

- Loan giá của nữ vương sắp đến, người vô phận sự mau tản ra.

Đụng vào đội ngũ của nữ vương sẽ mang tội bất kính.

Hai kỵ sĩ mở đường đều là người của Sở quốc.

Về đạo tiếp khách, Sở Yên làm rất tốt.

Sở Mặc cười cười, cùng Vương Đại Phát lùi lại giống mọi người xung quanh.

Sau đó, một đại đội nhân mã tiến đến.

Sở Mặc nhìn qua, khẽ cười:

- Trở thành nữ vương có khác, phô trương phết nhỉ.

Trong lòng Sở Mặc đang nhớ lại cô gái xinh đẹp quật cường mình từng gặp trên thảo nguyên.

Vương Đại Phát cười lớn:

- Chuyện này rất bình thường mà.

Dù sao cũng là nữ vương, đại biểu cho Vương đình, khi xuất hành không long trọng sao được.

Theo thuộc hạ thấy, đội ngũ này còn thu gọn khá nhiều rồi đấy ạ.

- Có khi đây là lí do vì sao mà các bậc quân vương rất ít khi đi ra ngoài nhỉ, quá hao tài tốn của.

Nếu nước giàu mạnh thì còn đỡ, chứ chỉ là nước bình thường, mỗi lần xuất hành thế này chẳng phải sẽ chuốc lấy bao tiếng oán than hay sao.

Sở Mặc thở dài.

Vương Đại Phát hơi bất ngờ, nhìn Sở Mặc tràn đầy kính phục:

- Công tử đúng là người nhìn xa trông rộng, luôn có những cách nhìn thật đặc biệt.

- Không phải ngươi đang nịnh ta đó chứ?

Sở Mặc cười nói.

Da mặt Vương Đại Phát đã dày hơn trước đây rất nhiều, cười hì hì nói:

- Thuộc hạ nói thật lòng mà.

Từ đầu đến giờ, Vương Đại Phát đều không xưng 'thần', cũng không gọi Sở Mặc là 'vương'.

Sở Mặc cũng hiểu tâm tư của y.

Y đang dùngphương thức này để biểu thị sự trung tâm của mình, đồng thời tuyên cáo với người ở ngoài: ta đã theo Sở vương từ khi ngài chưa làm vương đó.

Ta là một trong những công thần lập quốc đó.

Sở Mặc cũng không ghét kiểu tính toán này.

Nếu Vương Đại Phát không có chút tính toán nào còn khiến Sở Mặc đề phòng hơn.

Đoàn xe thật dài.

Sở Mặc lẳng lặng nhìn, treo trên mặt nụ cười thản nhiên.

Không ai biết hắn đang nghĩ gì.

-----o0o-----

Chương 530 : Đằng Phong Cách Nhĩ

Chương 530 : Đằng Phong Cách Nhĩ

Tuy nhiên, khi đội ngũ đi giữa sắp đi qua chỗ Sở Mặc, màn xe của nữ vương thảo nguyên bất chợt bị xốc lên, lộ ra một nữ tử mang mạngche mặt.

Có thể mơ hồ nhìn thấy sau tấm mạng kia là một khuôn mặt có ngũ quan xinh xắn và da thịt trắng như tuyết.

Chính Na Y cũng không biết tại sao lại muốn vén màn lên.

Chẳng qua nàng thấy có chút buồn bực, muốn hít thở không khí mà thôi.

Nhưng nàng lại quên mất, nàng đến vương thành của Đại Sở hơn mười lần rồi nhưng chưa một lần nào thấy bất an xao động như lần này.

Trong khoảnh khắc màn xe bị xốc lên, ánh mắt của nàng ngay lập tức trừng lớn, không thể tưởng được thứ mình đang nhìn thấy lúc này.

- Dừng xe.

Na Y hô lên thất thanh.

Mặc dù phải dừng lại đột ngột nhưng các kỵ sĩ cũng là những người được huấn luyện rất tốt.

Xe ngựa của Na Y dừng lại ngay lập tức.

Mấy người đi phía sau cũng không bị đụng chạm.

Không khí trên đường nháy mắt ngưng đọng lại.

Không ai biết chuyện gì đang diễn ra.

Một hạ nhân bên Vương đình đứng bên ngoài xe hỏi:

- Có chuyện gì vậy bệ hạ?

Không có thanh âm nào đáp lại.

Trong xe ngựa, Na Y hoàn toàn ngây ngốc.

Một tay vẫn đang vén mành, mắt nhìn vào thiếu niên ngọc thụ lâm phong bên đường.

Nước mắt tí tách rơi mà Na Y không hề hay biết.

Dần dần, ánh nhìn của mọi người cũng tập trung vào Sở Mặc.

Ai bảo nữ vương bệ hạ cứ nhìn chằm chằm vào người trẻ tuổi này cơ chứ.

Muốn không nhìn cũng không được.

Điều này khiến đệ nhất dũng sĩ hiện tại của thảo nguyên, Đằng Phong Cách Nhĩ cảm thấy rất không thoải mái.

Là kỵ sĩ Vương đình Na Y tự mình sắc phong, sinh ra tại thảonguyên, từ năm sáu tuổi, Đằng Phong Cách Nhĩ đã tiến vào môn phái bái sư học nghệ.

Đến tận một năm trước, mới học thành tài trở về.

Chỉ mới hai mươi mốt tuổi đã ở luyện tâm kỳ Minh Tâm cảnh.

Ở tầm tuổi này mà đã có cảnh giới cao như vậy, cho dù có ở nước mạnh như Đại Hạ cũng tuyệt đối được coi là thiên tài.

Một thiên tài lâu năm mới có.

Bối cảnh của Đằng Phong Cách Nhĩ không tầm thường, từ thời ông nội y rồi đến các bậc cha chú đều là kỵ sĩ của Vương đình.

Từ khi sinh ra, lý tưởng lớn nhất của y là trở thành kỵ sĩ Vương đình chân chính, đệ nhất dũng sĩ trên thảo nguyên.

Y có thiên phú, có dòng dõi tốt, lại vô cùng cố gắng.

Trong quá trình tu luyện ở môn phái còn gặp được kỳ ngộ những ba lần liền.

Như vậy mới làm nên kỳ tích, mới hai mươi mốt tuổi đã ở Minh Tâm Cảnh.

Sau khi trở lại Vương đình, với xuất thân tốt, thực lực hùng mạnh đã nhanh chóng khiến Đằng Phong Cách Nhĩ trở thành thần tượng mới trên thảo nguyên.

Nhưng có một chuyện khiến y không thoải mái.

Y cảm thấy có một kẻ còn có địa vị cao hơn y, đó chính là Lâm Bạch.

Lại là một người Hán.

Điều này khiến Đằng Phong Cách Nhĩ cảm thấy rất khuất nhục.

Không ít lần y nói với người khác rằng: nếu y xuống núi sớm hai năm, người ngăn cơn sóng dữ sẽ là y chứ không phải là tên Lâm Bạch kia.

Nói với ai chứ y cũng không dám nói trước mặt Na Y vì y biết, tên Lâm Bạch kia đã chiếm trọn trái tim nàng.

Điều này khiến y càng ghen tị hơn, càng không cam lòng.

Theo Đằng Phong Cách Nhĩ, chỉ có người anh tuấn tài năng xuất chúng như y mới xứng với cô nương xinh đẹp nhất thảo nguyên.

Dựa vào cái gì mà một người Hán lại có được tâm của Na Y?Sau khi trở thành kỵ sĩ của Vương đình, Đằng Phong Cách Nhĩ đã rất nhiều lần công khai hoặc ám chỉ tỏ tình với Na Y.

Nhưng tất cả đều biệt tăm, không được đáp lại

Sau đó Na Y lại kết minh với Sở quốc, thân là người cầm quyền tối thượng của Vương đình lại thường xuyên tới đây.

Lúc này, Đằng Phong Cách Nhĩ mới biết Lâm Bạch có thể chính là Sở vương.

Nhưng khi nhìn thấy 'Sở vương', y ngay lập tức bác bỏ.

Vì chỉ cần liếc mắt một cái y cũng nhận ra cái vị kia là một con gà mái...Nên Đằng Phong Cách Nhĩ cũng không nghĩ nhiều.

Y tin rằng một ngày nào đó, nữ vương sẽ bị y làm cảm động, hiểu được tâm ý của y, chấp nhận y.

Tuy nhiên, vào giờ khắc này, nhìn thấy thiếu niên kia, lòng Đằng Phong Cách Nhĩ chợt trầm xuống.

Đằng Phong Cách Nhĩ cưỡi ngựa bên trái xe của Na Y.

Theo tầm mắt của nàng, y liền nhìn thấy thiếu niên anh tuấn đang đứng bên đường.

Người luôn tự phụ về diện mạo như Đằng Phong Cách Nhĩ cũng cảm thấy hổ thẹn khi nhìn thấy Sở Mặc.

Diện mạo thật quá tuyệt.

Đây là cảm giác đầu tiên của Đằng Phong Cách Nhĩ.

Cảm giác thứ hai chính là thiếu niên này cũng rất mạnh.

Cao thủ chân chính đều có trực giác rất nhạy bén với người ở tầm giống mình.

Tuy không nhìn rõ cấp bậc của thiếu niên kia, nhưng chỉ cần một cái liếc mắt, Đằng Phong Cách Nhĩ có cảm giác thiếu niên kia là một kình địch.

Đồng thời, trong lòng y cũng rất lạnh lẽo, lại vô cùng phẫn nộ.

Dựa vào cái gì mà một thiếu niên người Hán lại khiến nữ vương có biểu hiện như vậy?

Nàng là viên minh châu sáng chói của Vương đình.

Là nữ thần trong suy nghĩ của hàng tỉ con dân.

Tại sao nàng lại tự hạ mình thế kia?

Trong lòng len lén thích Lâm Bạch thì thôi lại còn thất thần trướcmặt một thiếu niên đứng ven đường của Sở quốc.

Lửa giận sâu trong lòng y bùng cháy, đôi mắt cũng đỏ quạch.

Sở Mặc lại rất mẫn cảm.

Ngay từ lần đầu tiên Đằng Phong Cách Nhĩ nhìn hắn, hắn đã hơi hơi cảm thấy có địch ý.

Tuy nhiên Sở Mặc cũng chẳng thèm quan tâm, chỉ nhìn Na Y đang vì hắn mà rơi lệ, khẽ mỉm cười:

- Đã lâu không gặp...Na Y

- Tiểu tử mau nộp mạng.

Lửa giận của Đằng Phong Cách Nhĩ vào thời khắc Sở Mặc gọi tên Na Y ngay lập tức bộc phát.

Ngươi là ai mà cũng dám gọi tên của nữ vương bệ hạ.

- Hả...

Phản ứng của Na Y có hơi chậm một chút.

Cảnh giới của nàng không cao, đây có thể coi là phản ứng nhanh nhất có thể rồi.

- Dừng tay!

Na Y lớn tiếng quát.

Vẫn hơi trễ.

Na Y sao có thể ngăn cản một kích toàn lực của cao thủ Minh Tâm Cảnh.

Đằng Phong Cách Nhĩ muốn dùng một kích này lấy mạng của Sở Mặc.

Nên dốc toàn lực ra tay.

Nhìn sức lực của thanh trường đao kia có thể biết nó có thể chém đứt cả một cây cột sắt chứ đừng nói gì đầu người.

Thực lực của Vương Đại Phát cũng không thấp.

Khi thấy đao củaĐằng Phong Cách Nhĩ sắp đánh tới, trong tiềm thức Vương Đại Phát muốn xông lên chắn trước mặt Sở Mặc.

Vương Đại Phát không phải muốn giả bộ.

Mặc dù thực lực của Vương Đại Phát không tệ nhưng còn chưa phải đối thủ của Đằng Phong Cách Nhĩ.

Vương Đại Phát không thể ngăn được một đao kia, nhưng vẫn muốn xông lên.

-----o0o-----

Chương 531 : Khó xử

Chương 531 : Khó xử

Sở Mặc kéo Vương Đại Phát đẩy sang một bên.

Trước một khắc khi một đao đầy kinh động này chuẩn bị đâm vào người hắn, Sở Mặc vươn tay trái, dùng Thiên Trọng Thủ đánh vào thân đao.

Đằng Phong Cách Nhĩ hét lên, cảm thấy cánh tay mình chết lặng, không cầm được đao nữa...

Cây đao ngay lập tức rơi vào tay của Sở Mặc.

Mọi người chỉ thấy một trận hoa mắt, sau đó lại thấy cây đao vốn ở trong tay Đằng Phong Cách Nhĩ, loáng cái lại rơi vào tay Sở Mặc, sau đó...đặt trên cổ Đằng Phong Cách Nhĩ.

- Ta không có thù oán gì với ngươi.

Tại sao muốn giết ta?

Sở Mặc cau mày, nhìn Đằng Phong Cách Nhĩ.

- Không được giết...Lâm Bạch.

Na Y vẫn ngồi trong xe ngựa, còn đang kinh hãi chưa phục hồi được tinh thần, nắm bắt hoàn cảnh, lớn tiếng nói.

Còn chưa nói hết đã thấy có gì không đúng.

Lại nhìn thấy cây đao đang kề bên cổ Đằng Phong Cách Nhĩ, vô cùng ngạc nhiên.

Nàng không thể tưởng được, sau hai năm, Lâm Bạch còn lợi hại hơn cả một cao thủ Minh Tâm Cảnh.

Nhưng cục diện lúc này khiến Na Y thấy rất khó giải quyết.

Chuyện này là Đằng Phong Cách Nhĩ sai.

Điều này ai cũng biết, không phải nghi ngờ.

Nhưng vấn đề là, Đằng Phong Cách Nhĩ là đệ nhất cao thủ của Vương đình thảo nguyên, là kỵ sĩ trung thành với nàng, y không thể chết được.

Nhưng như vậy thì Lâm Bạch sẽ bị ủy khuất.

Na Y thà rằng chính mình chịu ủy khuất chứ không muốn hắn có vấn đề.

Đừng nhìn nàng suốt ngày mắng Lâm Bạch là một tên đại lừa đảo, nhưng chỉ một cái nhìn lúc nãy đã tiêu tan hết toàn bộ oán khí của nàng.

Trong suy nghĩ của nàng, vị trí nữ vương không thể so với Lâm Bạch.

Mặc dù nàng biết Lâm Bạch là Sở Mặc nhưng từ đầu đến giờ, trong lòng của nàng chỉ có Lâm Bạch mà thôi.

Vì chỉ có Lâm Bạch mới thuộc về riêng nàng.

Chứ không phải Sở Mặc.

Đằng Phong Cách Nhĩ cũng bị sợ ngơ người.

Y không thể tin được, một đao y dùng toàn lực muốn mệnh của đối phương lại bị đối phương cướp vũ khí, đặt trên cổ y.

Điều này khiến người tâm cao khí ngạo như Đằng Phong Cách Nhĩ không thể chịu được, đỏ mắt căm tức nhìn Sở Mặc:

- Ngươi muốn giết cứ giết, lôi thôi làm gì?

- Ngươi muốn tỏ ra mạnh mẽ với ta sao?

Sở Mặc tựa tiếu phi tiếu nhìn Đằng Phong Cách Nhĩ:

- Phải chăng ngươi nghĩ ta sẽ nể mặt Na Y mà không giết ngươi?Đằng Phong Cách Nhĩ đỏ mặt, khóe miệng kịch liệt co quắp, nói không ra lời vì y thực sự nghĩ như vậy.

Giờ y đã biết thiếu niên này chính là người nữ vương ngày nhớ đêm mong: Lâm Bạch.

Như vậy chắc chắn hắn sẽ nể mặt nữ vương, cũng không làm gì y.

Nên lúc này y không thể tỏ ra yếu thế khiến nữ vương coi thường.

Chỉ tiếc Đằng Phong Cách Nhĩ hoàn toàn đánh giá sai mối quan hệ giữa Sở Mặc và Na Y, bằng không cũng không dám cứng đối cứng như vậy.

Sở Mặc nhìn Na Y, nói:

- Y muốn giết ta.

Na Y mím môi, hít sâu một hơi.

Bốn phương tám hướng đều tĩnh mịch.

Mọi người ngừng hô hấp, tập trung nhìn vào Na Y.

Sở Mặc không đợi Na Y trả lời, nói tiếp:

- Nếu là hai năm trước đây, ta cũng có thể né được đao này nhưng sẽ bị trọng thương.

Hôm nay nếu đứng ở đây là một người có thực lực kém hơn một chút chắc chắn đầu lìa khỏi xác.

Na Y cứng họng.

Thật ra nàng rất muốn nói:

- Đằng Phong Cách Nhĩ là đáng chết.

Nhưng nàng không thể, vì nàng là nữ vương thảo nguyên.

Nàng là nữ thần, là lãnh tụ tối cao trên thảo nguyên.

Mà Đằng Phong Cách Nhĩ là một anh hùng mới của thảo nguyên.

Một khi hôm nay nàng nói theo suy nghĩ, hình tượng của Vương đình chắc chắn tuột dốc không phanh.

Những người đàn ông nhiệt huyết trên thảo nguyên sẽ chẳng quan tâm lý lẽ trong chuyện này.

Dù là Lâm Bạch từng là anh hùng của họ cũng không được.

Vì chung quy, Lâm Bạch chỉ là người Hán, đã từng là anh hùng mà thôi.

Nhưng Đằng Phong Cách Nhĩ cũng là một anh hùng, lại là anh hùng của hiện tại.

Nên những lời kia nàng không dám nói cũng không thể nói.

Sở Mặc nhìn Na Y, bỗng nhiên mỉm cười, gật đầu nói:

- Ta hiểu chỗ khó của ngươi.

Nói xong cầm đao cắm xuống trước mặt Đằng Phong Cách Nhĩ.

Mũi đao đâm vào phiến đá, dựng đứng ở đó.

Sở Mặc lại nhìn Na Y, nhẹ nhàng cười, không nói gì xoay người bước đi.

Vương Đại Phát trợn mắt nhìn Na Y, khóe môi giật giật, cuối cùng không nói gì đi theo Sở Mặc.

Na Y kinh ngạc đứng đó.

Nước mắt trên khuôn mặt mỹ lệ không ngừng tuôn rơi.

Đám người Sở Yên nghe tin chạy tới cũng bị cảnh tượng trước mắt làm cho đờ đẫn.

Ngay cả việc muốn cho Sở Mặc một niềm vui gặp mặt bất ngờ cũng bỏ qua luôn.

Toàn bộ tầng lớp cấp cao ở Sở quốc đều biết Na Y thích Sở Mặc, thậm chí tình cảm này còn cực kỳ sâu đậm.

Nói cho chính xác, thì không ai ở Sở quốc không biết chuyện này.

Quan hệ giữa Sở quốc và Vương đình ở thảo nguyên rất tốt, hai bên thường xuyên có hoạt động giao lưu với nhau huyện lúc trước Sở Mặc ở trên thảo nguyên chiến đấu, ngăn cơn sóng giữ, trở thành anh hùng trong suy nghĩ của người dân thảo nguyên đã được lan truyền rộng khắp, không còn là bí mật.

Cho nên từ tận đáy lòng, nhóm người Sở Yên đều đã coi Na Y là người một nhà.

Ai cũng không nghĩ tới, khi Sở vương trở về, Na Y đến gặp, lại có chuyện như vậy xảy ra.

Dù là người nhanh mồm nhanh miệng đến mấy trong tình huống này cũng chẳng biết nên nói gì.

Na Y nhìn bóng lưng Sở Mặc, la lớn:

- Ngươi đứng lại!

Ngươi định cứ như vậy mà đi sao?

Sở Mặc dừng lại, nhưng vẫn đứng im, không quay đầu, chỉ ôn hòa nói:

- Bệ hạ muốn nói gì?

- Lâm Bạch ngươi là đồ đại bịp.

Ta đã chờ ngươi ba năm, cũng yêu ngươi ba năm.

Mỗi ngày mỗi đêm đều không ngừng nhớ đến ngươi...

Nghe Na Y nói toàn bộ người đứng trên đường đều ngây người.

Đây là một nữ vương của một quốc gia đó.

Hiện giờ thảo nguyên đã không còn là vùng đất co đầu rút cổ bị Đại Tề bắt nạt năm xưa mà đã trở thành bá chủ một phương rồi.

Nữ vương thảo nguyên cũng tương xứng với vua của một nước.

Người có thân phận như vậy lại thẳng thắn tỏ tình với một người nam nhân.

Nếu truyền ra ngoài không biết làm bao nhiêu người kinh ngạc rớt cằm.

Na Y nói một câu, sắc mặt của Đằng Phong Cách Nhĩ tái thêm một phần.

Na Y nói hết, khuôn mặt của vị đệ nhất cao thủ trên thảo nguyên, cũng là người trẻ tuổi có thiên phú trác tuyệt ở Nhân giới đã không còn một tia huyết sắc.

Y không ngu ngốc, y biết vì sao nữ vương khong trách mắng y.

Nữ vương không phải muốn giữ thể diện cho y mà đang bảo vệ thể diện cho Vương đình.

Đằng Phong Cách Nhĩ cười đau xót, thì thào nói:

- Ta biết ta đã làm một chuyện vô cùng ngu xuẩn.

Xin lỗi bệ hạ, đây là lỗi của ta.

Ta đã khiến bệ hạ khó xử.

Ta nguyện lấy máu của ta để chuộc lỗi.

Đằng Phong Cách Nhĩ sẽ không làm nữ vương và Vương đình phải mất mặt.

-----o0o-----

Chương 532 : Trái tim của Na Y

Chương 532 : Trái tim của Na Y

Nói xong, y liền rút trường đao đặt lên cổ mình, nhìn Sở Mặc nói lớn:

- Lâm Bạch, nếu ngươi là anh hùng, hãy đối xử tốt với nữ vương bệ hạ.

Nàng thật lòng yêu ngươi.

Đằng Phong Cách Nhĩ chuẩn bị tăng lực ở tay, muốn tự sát.

- Không cần...

Na Y kinh hô.

Sở Mặc rốt cuộc cũng quay lại, một đạo khí lực từ tay bắn ra, đánh trúng cổ tay của Đằng Phong Cách Nhĩ.

Leng keng ây đao trong tay y lần thứ hai rơi trên mặt đất.

Đằng Phong Cách Nhĩ không cảm kích mà còn vô cùng giận dữ:

- Ngươi làm như vậy có ý gì?

Muốn làm nhục ta sao?

Sở Mặc thản nhiên nhìn y, nói:

- Đao trong tay nam nhân là dùng để giết địch chứ không phải để đánh người mình hay đánh chính mình.

Đằng Phong Cách Nhĩ giật mình.

Từ nhỏ đến lớn, y vẫn sống trong vầng hào quang của người tuổi trẻ tài cao.

Đến hiện tại không kìm được nữa, ngồi chồm hỗm trên mặt đất gào khóc.

Vương Đại Phát đứng cạnh Sở Mặc lẩm bẩm:

- Nếu là người khác bị y đánh thì đã sớm chết rồi.

Công tử thật nhân từ...

Sở Mặc chầm chậm nói:

- Không phải ta nhân từ, ta chỉ không muốn để sự việc quá tiêu cực mà thôi.

Nói xong, Sở Mặc nhìn Na Y đang đứng nhìn hắn nãy giờ khẽ thở dài:

- Ngươi tội gì phải thế chứ?Mặc dù cảnh giới của Na Y không cao nhưng tu luyện nhiều năm cũng có chút thành tựu.

Thoắt một cái, nàng đã đến trước mặt Sở Mặc, ôm thật chặt eo hắn, đầu tựa trong ngực Sở Mặc khóc lớn.

- Lâm Bạch, ta rất nhớ ngươi.

Giờ phút này, nàng không còn là nữ vương cao cao tại thượng nữa, chỉ là một nữ nhân yếu ớt thương nhớ tình lang của mình mà thôi.

Nhiều năm tưởng niệm, nỗi nhớ đã tràn đầy.

Một khi bộc phát sẽ không thể khống chế.

Thực ra Sở Mặc có thể tránh đi nhưng hắn thực sự không thể tránhtình cảm này mãi được.

Sở Mặc thở dài, hai tay nâng lên, do dự một chút, nhẹ nhàng ôm Na Y.

Trong khoảnh khắc này, không biết ai dẫn đầu hô lên:

- Sở vương uy vũ!

Một tiếng kêu vang vọng khắp cả con phố.

Vô số người cũng hào hứng hô:

- Sở vương uy vũ!

Tiếng hô vang vọng khắp trời.

Đứng ở bên ngoài, Sở Yên đeo mặt nạbạc cũng hơi mỉm cười nhưng đôi con ngươi lại có chút buồn bã.

Lão gia tử Phàn Vô Địch cùng Cao Đại Ngốc, Tùy Hồng Nho và đám người Phiêu Miểu Cung, thủ lĩnh quân đoàn thợ mỏ Hà Húc vừa mới chạy đến, nhìn cảnh tượng này đều nở nụ cười vui vẻ.

Đối với bọn họ, cảnh tượng này mới là niềm vui trọn vẹn.

Nhưng bọn họ không biết, trong lòng Sở Mặc đã sớm bị một thiếu nữ tinh linh là Kỳ Tiêu Vũ chiếm giữ.

Nếu biết chăng nữa, theo ý bọn họ, chỉ người có tình cảm sâu sắc với Sở Mặc như Na Y mới là lựa chọn tốt nhất.

Tiếng hoan hô rung trời trên con phố dài.

Những người đến sau khi biết đầu đuôi sự việc cũng rất hưng phấn.

Có người bắt đầu hô:

- Nữ vương thảo nguyên...gả cho Sở vương của chúng ta đi!

- Nữ vương thảo nguyên...gả cho Sở vương của chúng ta đi!

Từng làn sóng hô vang không ngớt.

Đằng Phong Cách Nhĩ đang ngồi chồm hỗm trên mặt đất cũng bị cảnh tượng này làm cho ngây người.

Đến lúc này, y mới hiểu được hànhđộng vừa rồi của mình ngu ngốc thế nào.

Cũng hiểu được người dân vô cùng ủng hộ lương duyên giữa nữ vương và Sở vương, y cơ bản không có cơ hội xen vào.

Nhất thời, Đằng Phong Cách Nhĩ cảm thấy vô cùng xấu hổ và nản lòng thoái chí.

Sở Mặc vỗ nhè nhẹ vào eo Na Y, hạ giọng nói bên tai nàng:

- Tiểu nha đầu...ngươi đã quên ngươi là nữ vương rồi à.

Mau mau đi trấn an người của ngươi đi.

- Ta không đi.

Na Y vẫn tựa đầu vào ngực của Sở Mặc nói như đang làm nũng:

- Đã ba năm rồi, người ta khó khăn lắm mới ôm được ngươi, ngươi để ta ôm thêm một lúc nữa đi nha.

- ...

Sở Mặc thở dài nói:

- Nếu còn ôm nữa, ngươi sẽ bị người ta chê cười.

- Ai cười kệ người ta.

Bọn họ sớm đã lan truyền chuyện xưa của chúng ta từ lâu rồi.

Hơn nữa, trong lòng ta đang rất vui.

Na Y hồn nhiên đáp

- Đệ nhất kỵ sĩ của ngươi kia kìa...

Sở Mặc bất đắc dĩ nhìn Đằng Phong Cách N mặt xám như tro tàn.

Nói thật, Sở Mặc cũng không quá căm hận y.

Nếu Sở Mặc đúng là người bình thường thì giờ đã chết rồi.

Nhưng hắn không phải.

Hơn nữa, hắn có thể hiểu được cảm nhận của Đằng Phong Cách Nhĩ.

Nếu hắn nhìn thấy Kỳ Tiêu Vũ si ngốc nhìn một người đàn ông khác chắc chắn hắn cũng sẽ muốn rút đao đánh nhau.

- Mặc kệ y... ai kêu y phạm sai lầm, cứ để y ăn năn.

Lần này dù có chuyện gì ta cũng sẽ không để mất ngươi thêm một lần nữa. . .

Na Y chém đinh chặt sắt.

- Khi trở về, ta sẽ truyền lại vương vị cho Liệt Ca.

Sau đó ngươi đi đâu, ta sẽ đi đó.

Lâm Bạch, cầu ngươi không cần bỏ ta lại một mình.

Từ khi xây dựng thành tới nay, vương thành Sở quốc chưa bao giờ náo nhiệt như thế.

Ngõ lớn ngõ nhỏ đều giăng đèn kết hoa, tưng bừng hơn cả đón năm mới.

Nội phủ Vương thành cũng rất náo nhiệt.

Ai ai cũng vui mừng hoan hỉ.

Nhất là Na Y.

Chỉ duy nhất đám nữ quan của Vương đình thì sắp buồn chết rồi.

Ôi...nữ vương của bọn họ lúc này đâu còn chút xíu uy nghi nào nữa...Hoàn toàn trở thành một thiếu nữ đang chìm đắm trong tình yêu.

Lúc ở trên phố thì thổ lộ trước mặt mọi người.

Giờ đây thì cặp mắt trong sáng hầu như lúc nào cũng dính chặt lấy Sở Mặc.

Sở Mặc đi đến đâu, Na Y dính vào hắn đến đấy.

Càng khiến người khác không nói nên lời là thái độ của Na Y với Phàn Vô Địch.

Lúc trước, khi gặp Phàn Vô Địch, nàng cũng rất lẽ phép cúi chào vì dù sao nàng cũng là người đứng đầu của một quốc gia.

Nhưng lần này, nàng lại cùng Sở Mặc quỳ xuống, dập đầu với Phàn Vô Địch.

Ông trời ơi, người có để cho chúng ta sống không.

Nếu việc này truyền lại cho mấy người ở Vương đình, khi trở về chúng ta lạikhông bị họ lột da ý chứ.

Những nữ quan và lễ quan của Vương đình thực sự khóc đến nơi rồi.

Vẫn là Sở Yên khéo hiểu lòng người, an bài họ trong sảnh khác.

Mắt không thấy, tâm không phiền, đành để vậy thôi.

Nếu không họ không tức chết cũng sẽ xúc động mà tự tử mất.

Một nữ vương hiên ngang cứng rắn lại biến thành một tiểu yêu bé nhỏ bám dính lấy người.

Sở Mặc thực không biết nói gì.

Trong lòng hắn cũng hiểu lần này Na Y thật sự sợ hắn sẽ bỏ nàng nên dứt khoát từ bỏ cả vương vị rồi.

Trên đoạn đường về cung điện, Na Y đã tuyên bố trước mặt mọi người, đem vương vị truyền cho đệ đệ là Liệt Ca, đồng thời sắc phong Đằng Phong Cách Nhĩ làm kỵ sĩ trưởng của Vương đình, lệnh cho y chịu trách nhiệm toàn bộ về sự an toàn của Liệt Ca.

-----o0o-----

Chương 533 : Tiểu thúc thúc của Sở Mặc

Chương 533 : Tiểu thúc thúc của Sở Mặc

Điều này có thể coi là một biểu hiện được thừa nhận năng lực lớn nhất đối với một kỵ sĩ Vương đình.

Cũng là vinh dự tối cao một kỵ sĩ có thể đạt được.

Nhưng Đằng Phong Cách Nhĩ không vui nổi.

Mọi người không biết vì sao nhìn y cứ như hồn bay phách lạc, nhưng cũng không ai đi an ủi y.

Người của Sở quốc nhìn y càng thêm gai mắt.

Ngươi dám dùng đao chém Vương của chúng ta, Vương quá nhân từ nên mới không giết ngươi.

Không thèm chấp nhặt với ngươi là vì nể mặt nữ vương, chứ người như ngươi là cái thá gì?

Minh Tâm Cảnh thì giỏi chắc?

Sở quốc của chúng ta đầy cao thủ nhé.

Tùy tiện một phó cung chủ của Phiêu Miểu Cung cũng có thể đập chết ngươi.

Không phải chỉ là lời nói khoa trương đâu.

Khi Sở Mặc nhìn thấy Đạm Đài, Uất Trì và lão thái giám vô danh đã vô cùng cảm động.

Nhưng cũng không nói gì vì hắn biết, tình cảm này khó có thể dùng ngôn ngữ để biểu đạt, dùng hành động thực tế hồi báo vẫn hơn.

Đêm đó, Sở cung tổ chức yến tiệc chào đón Sở vương lần đầu trở về.

Mọi người cùng nâng chén chúc mừng.

- Nói thật, ta không nghĩ mới có hai năm mọi người đã gây dựng được cơ nghiệp lớn như thế này.

Sở Mặc bưng chén rượu cảm thán lại cười hỏi:

- Tên Hứa Phù Phù nghiện đánh giặc rồi sao?

Đến giờ vẫn còn đánh.

Liễu Mai Nhi nhìn Sở Mặc, dịu dàng cười nói:

- Thưa Sở vương...Sở Mặc hơi nhíu mày, khoát tay nói:

- Mai Nhi tỷ không cần như thế.

- Như vậy sao được chứ.

Quốc có quốc pháp, gia có gia quy.

Ta không thể phá hỏng quy củ.

Liễu Mai Nhi vẫn rất nhỏ nhẹ.

- Phù Phù nói phải đánh lấy một lãnh thổ thật lớn cho con của chúng ta.

Lãnh thổ lớn sau này mới đủ để chia.

Nếu người khác nói lời này nhất định sẽ bị quy là đại nghịch bất đạo.

Nhưng nếu người nói là Hứa Phù Phù hoặc Liễu Mai Nhi thì chẳng có gì i chẳng biết, Hứa tướng quân và Sở vương là huynh đệ cùng lớn lên từ nhỏ.

- Tên kia...

Sở Mặc hơi hơi lắc đầu, lại nhìn Liễu Mai Nhi nói:

- Cháu của ta đâu, không mang đến cho ta xem một chút.

Ta là bác cả mà, nên tặng một phần quà ra mắt chứ nhỉ.

Mặt Liễu Mai Nhi đỏ rực, lại hạ giọng nói:

- Bé vẫn ở chỗ vú nuôi, chắc còn đang ngủ.

Vương thượng có thể đưa lễ gặp mặt sau cũng được ạ...Tất cả mọi người cười rộ lên.

Sở Mặc chuyển mắt nhìn về phía bàn của nữ quyến.

Nơi đó có một nữ tử khá duyên dáng sang trọng, trong lòng đang ôm một chú nhóc hơn một tuổi.

Tên tiểu tử kia cũng không sợ người lạ, bộ dáng kháu khỉnh bụ bẫm, có chút giống Phàn Vô Địch, nhưng có vẻ giống mẹ bé là Long Thu Thủy nhiều hơn.

Sở Mặc lập tức mỉm cười:

- Bà nội, để con bế tiểu thúc thúc một chút được không?

Long Thu Thủy đỏ mặt, nhưng vẫn đem đứa nhỏ cho Sở Mặc.

Sở Mặc đặt chén rượu xuống, ôm lấy bé con cười ha hả:

- Tiểu thúc thúc, ta là cháu trai lớn của ngươi đó.

- ...

Mọi người ở đây đều bị chọc cười.

Mặt già của Phàn Vô Địch đỏ ửng, cười mắng:

- Đủ rồi đó.

Có phải ngươi cũng muốn trêu cả ông nội là ta không?

- Hì hì, con thật tâm thật ý mà.

Thật tốt quá, ông nội cố gắng lên, cho con thêm tiểu thúc thúc hoặc tiểu cô cô khác nữa nha...

Sở Mặc cười nói.

Đến cuối Sở Mặc vẫn không nhịn được trêu chọc lão gia tử.

Nhưng Phàn Vô Địch cũng không mất hứng.

Trong lòng lão tướng quân, không người nào có thể thay thế địa vị của Sở Mặc, kể cả con của mình.

Bị chính tôn tử của mình trêu chọc, Phàn Vô Địch lại cười tủm tỉm nhìn Sở Mặc nhìn Na Y đáp trả:

- Tiểu Mặc, hôn sự của ngươi và nữ vương bệ hạ...

Na Y ngồi cạnh ngượng ngùng:

- Ông nội cứ gọi con là Na Y, ngàn vạn lần không cần gọi con là nữ vương gì đâu ạ.

Như thế khác nào chiết sát con đâu...- Ha ha, vậy từ nay về sau ta sẽ gọi ngươi là Na Y nhé.

Phàn Vô Địch cũng không phải người quá chú trọng lễ tiết.

Chỉ cần là bạn gái của cháu mình, dù có lai lịch gì đi nữa cũng là vãn bối mà thôi.

Na Y vui vẻ gật đầu, sau đó dè dặt nhìn Sở Mặc, dịu dàng nói:

- Ông nội, hôn sự của chúng con cũng không cần vội...dù sao chúng con cũng còn nhỏ mà.

Phàn Vô Địch hừ một tiếng, nhìn Sở Mặc than nhẹ:

- Tiểu Mặc, không cần biết ngươi nghĩ thế nào nhưng Na Y là một cô nương tốt.

Ông nội hy vọng ngươi không phụ bạc nó.

Sở Mặc có chút bất đắc dĩ.

Nhìn Na Y đang cười ngọt ngào bên cạnh lại chỉ có thể thở dài: chuyện của Lưu Vân là ý trời, ta đã có lỗi với Tiểu Vũ.

Hơn nữa giờ Lưu Vân đã ở địa tầng, lại là tiểu công chúa của Linh Đan Đường, khó có khả năng gặp lại ta, chuyện bất quá như một giấc mộng mà thôi.

Nhưng chuyện của Na Y lại khác...

Đối với một nữ tử có tình thâm ý trọng với mình, nói không có chút cảm động nào là giả.

Nhưng nếu cứ như vậy chấp nhận nàng, Sở Mặc không biết nên đối mặt với Kỳ Tiêu Vũ như thế nào.

Nhất là nghĩ lúc này Kỳ Tiêu Vũ có khả năng đang gặp khó khăn, tâm hắn lại vô cùng khẩn trương và thống khổ.

Sở Mặc nhìn Na Y, vừa vặn bắt gặp ánh mắt dịu dàng của nàng.

Sở Mặc cảm nhận được sự khẩn trương và chờ mong từ đôi mắt ấy.

Đôi mắt như đang mong chờ sự phán quyết vận mệnh.

Lúc này, toàn bộ mọi người đều chăm chú nhìn Sở Mặc.

Thái giám vô danh ngồi ở một bên bỗng nhiên nói:

- Mặc dù chúng ta là thái giám nhưng chúng ta cũng là đàn ông.

Nếu có một người yêu ta như thế ta sẽ không nói hai lời, cưới ngay về nhà, sủng ái nàng, chiều chuộng nàng.

Nam tử hán đại trượng phu điểm ấy đảm lượng không có sao được.

Đạm Đài tiên sinh cười nói:

- Người ở trên đời nên làm như vậy.

Uất Trì tiên sinh cũng hùa theo:

- Đúng là phải như thế a người này vừa mở miệng, những người khác cũng phụ họa theo.

Sở Mặc khẽ nhướng mày.

Na Y dịu dàng cười, mặt ửng đỏ nhìn Sở Mặc nói:

- Ta muốn nghe ngươi nói thật lòng.

Mặc dù ta hy vọng ngươi có thể đồng ý, nhưng ta càng mong ngươi sống theo ý mình thì tốt hơn.

Sở Mặc đột nhiên cười nói:

- Được giai nhân như công chúa ưu ái quả thực là phúc đức mấy đời mới có.

Nghe thấy hai chữ công chúa, trong con ngươi của Na Y vụt sáng, có chút thẹn thùng nhưng ngay sau đó lại ảm đạm.

Nàng là người thông minh, nàng đã hiểu ý tứ của Sở Mặc.

Na Y run giọng hỏi:

- Vì thế nên ngươi...?

Sở Mặc cười lắc đầu:

- Không có tiếp theo.

- Không có?

Na Y ngẩn ra, ánh mắt lộ vẻ chờ mong, ngây ngốc nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc thương tiếc nhìn a Y:

- Ta không tốt như ngươi tưởng.

- Nhưng ta nguyện ý.

Nữ nhân trên thảo nguyên dám yêu dám hận.

Tuy thẹn thùng nhưng vẫn dứt khoát nói rõ ràng.

-----o0o-----

Chương 534 : Gợi trí tò mò

Chương 534 : Gợi trí tò mò

- Cho ta một chút thời gian được không?

Sở Mặc chân thành nhìn Na Y nói:

- Ta muốn kiểm chứng một sự việc rồi mới trả lời.

Nếu không, chẳng những không tôn trọng người đó mà còn không tôn trọng ngươi nữa.

Na Y không hề do dự gật đầu:

- Ta chờ bao lâu cũng được.

- Sẽ không lâu đâu.

Sở Mặc nói.

Lúc này, Long Thu Thủy cầm chén nước nâng lên.

Mặc dù bên trong không phải là rượu nhưng với thân phận hiện tại, dù là đám người thái giám vô danh cũng đều tôn trọng.

Mọi người đều nhìn về phía bà.

- Tiểu Mặc nhà chúng ta nói vậy cũng được rồi, có đúng không cháu dâu tương lai?Long Thu Thủy mỉm cười nhìn Na Y.

Một câu cháu dâu khiến cho dù là nữ tử nhiệt tình phóng khoáng như Na Y cũng không khỏi thẹn thùng.

- Ta đề nghị mọi người cùng nâng cốc!

Long Thu Thủy nói.

- Cạn ly!

Tất cả đều nâng chén, cười tươi rói.

Bữa tiệc diễn ra trong không khí vui vẻ, náo nhiệt đến tận đêm khuyamới chấm dứt.

Sau khi ăn xong, Sở Mặc tới phòng ông nội.

Nguyên bản lão gia tử còn hơi lo lắng vì hai năm qua không có tin tức của Sở Mặc.

Nhưng hôm nay, nhìn thấy tôn tử hoàn hảo không tổn hao gì đã trở lại, tâm tình lão gia tử rất tốt, còn uống thêm mấy chén.

Trong thư phòng, Long Thu Thủy cẩn thận chuẩn bị nước trà cho hai người rồi cười tủm tỉm rời đi.

Bà còn phải đi chăm sóc đám người Na Y cũng đang say túy lúy ở ngoài kia.

Thấy Long Thu Thủy ra ngoài, Sở Mặc nhe răng cười, giơ ngón tay cái về hướng ông nội nói:

- Ông nội thật hạnh phúc nhá.

Cưới được bà nội là may mắn lớn nhất đời của người rồi.

Phàn Vô Địch liếc Sở Mặc, giả vờ nghiêm mặt nói:

- Không biết trên dưới gì hết.

Nói xong nâng chén trà lên che dấu xúc động rồi lại nói.

- Tiểu tử ngươi càng may mắn.

Na Y là một cô nương tốt, sáng sủa nhiệt tình lại biết đối nhân xử thế, vô cùng lễ phép.

Quan trọng nhất, người ta là nữ vương thảo nguyên đó.

- Tôn tử của người cũng không kém mà.

Sở Mặc nói.

- Tôn tử của người là Sở vương đó.

- Nếu không có nha đầu kia và đám người Hứa Phù Phù, cái Sở vương của ngươi ngày hôm nay có khi vẫn chỉ là một cái danh hiệu mà thôi.

Phàn Vô Địch nói.

Sở Mặc gật gật đầu:

- Đúng như thế thật.

- Cho nên ông nội không rõ, vì sao ngươi không chấp nhận Na Y.

Trong mắt ta, đây là một chuyện rất tốt.

Phàn Vô Địch nhìn Sở Mặc, nói đầy ý vị:

- Mặc dù chúng ta không nhất thiết phải cần quan hệ thông gia để củng cố thế lực.

Nhưng nếu chuyện của hai người mà thành, quan hệ giữa Sở quốc và Vương đình sẽ càng thêm chặt chẽ.

Cho dù là Đại Hạ cũng...

Nhắc tới Đại Hạ, ông cụ lại thở dài, ánh mắt có chút đau xót.

Vất vả hơn nửa đời người, thậm chí quên cả sống chết chinh chiến vì Đại Hạ nhưng kết quả lại bị định án trảm vào mùa thu.

Tâm ông cụ đã hoàn toàn nguội lạnh

- Bây giờ Đại Hạ cũng không phải một mối uy hiếp.

Sở Mặc thản nhiên cười.

- Ông nội bị ủy khuất, con đã giúp người lấy lại công đạo rồi.

Ông cụ hơi ngẩn ra, cảm giác thanh tỉnh vài phần, nhìn Sở Mặc nói:

- Ngươi lại gây ra chuyện gì thế?

Ta nghe nói, ngươi mới trở về lại đến hoàng cung Đại Hạ...đánh một trận.

Sở Mặc gật gật đầu:

- Tên được hoàng cung cung phụng đã bị con giết.

- ...Ông cụ khiếp sợ nhìn Sở Mặc nói:

- Tên đó có phải là lão tổ của Thiên Kiếm Môn không?

Nếu ta nhớ không nhầm người nọ ở Tiên Thiên cảnh giới mà.

Sở Mặc gật đầu:

- Đúng vậy.

- Ngươi...ngươi có thể giết một cao thủ Tiên Thiên?

Ông cụ không dám tin nhìn Sở Mặc.

- Con không chỉ giết y, mà còn đến Thiên Kiếm Môn, giết hết những kẻ đã từng khiến con bị trọng thương lúc trước rồi.

Sở Mặc khẽ mỉm cười, lông mày lại lạnh băng.

- Những người đó ba lần bảy lượt muốn lấy mạng con, chúng ta cũng nên tỏ thái độ, không ở thế bị động nữa.

- Trời đất...

Ngươi hiện tại đã ở cảnh giới nào rồi?

Ông cụ thấy mình đã tỉnh hoàn toàn, không còn say nữa, nhìn Sở Mặc với vẻ khó tin.

Tôn tử vẫn là tôn tử bảo bối trước kia nhưng hiện tại ông có cảm giác Sở Mặc bây giờ hơi xa lạ.

Chỉ hai năm ngắn ngủi sao tôn tử của ông có thể biến hóa lớn như vậy.

Lớn đến nỗi khiến người ta không thể tin được.

Sở Mặc nhìn ông cụ, xúc động nói:

- Trước ở đây, con chỉ có một người thân là ông nội.

Hiện tại lại có nhiều người như vậy, dù có thế nào con cũng phải bảo vệ mọi người.

Bất cứ ai, nếu là địch, con sẽ không bỏ qua.

Mắt ông cụ đỏ ửng:

- Ông nội hiểu tấm lòng của ngươi.

Năm đó ông nhặt được Sở Mặc đã biết đứa trẻ này có lai lịch không đơn giản, nhưng cũng không nghĩ nó sẽ có tiền đồ lớn như vậy.

Nhìn Sở Mặc đã trưởng thành đến mức độ này, ông cụ thấy vui vẻ từtận đáy lòng.

- Về nguyên nhân tại sao chỉ trong thời gian hai năm con lại có thể tiến bộ như vậy, ông nội sẽ biết nhanh thôi ạ.

Sở Mặc cười thần bí:

- Hiện tại người cứ biết một chút thế thôi ạ.

- Tiểu tử thối...

Ông cụ cười mắng.

Ông làm sao biết được cái 'rất nhanh sẽ biết' kia sẽ mang đến cho đám người bọn họ một cơ duyên không tưởng tượng được.

Mấy ngày sau, Hứa Phù Phù xuất chinh trở về.

Vừa nghe tin Sở Mặc quay lại, không thèm bỏ khôi giáp, cũng chẳng về nhìn vợ con, Hứa Phù Phù kích động chạy đến chỗ của Sở Mặc.

- Sở tiểu hắc...ngươi là tên khốn kiếp, cuối cùng đã trở về rồi sao?

Nếu ngươi còn không lộ diện có khi Hứa gia đây chuẩn bị soán vị rồi đó biết không?

Ha ha ha...

Thị vệ hoàng cung đổ mồ hôi lạnh.

Tất cả đồng loạt không đổi sắc mặt, làm bộ như không nghe thấy gì.

Toàn bộ Sở quốc dám nói chuyện với Sở vương như vậy cũng chỉ có vị gia này thôi.

Dù có nói chuyện đại nghịch bất đạo hơn bọn họ cũng chỉ có thể vờ như không nghe thấy.

Vì ai cũng biết, hai người họ là huynh đệ cùng nhau lớn lên.

Hơn nữa, chí hướng của Sở vương cũng không phải ở đây...

Đây mới là nguyên nhân trọng yếu nhất.

Chứ theo lẽ thường, tôn ti trật tự rất quan trọng.

Giờ Hứa Phù Phù là người quyền cao chức trọng, càng không thể phá hỏng quy củ.

So với người khác, Hứa Phù Phù càng hiểu rõ trong tương lai, chắc chắn Sở Mặc sẽ rời khỏi nơi này, tiến đến một thế giới cao hơn.

Chỉ có điều Hứa Phù Phù còn không nghĩ đến người rời đi không phải chỉ cómình Sở Mặc.

- Ồn ào cái gì, nhanh tiến vào đi.

Từ trong vương cung truyền ra tiếng của Sở Mặc.

Những thị vệ giả vờ không nghe thấy gì kia đều không nhịn được cười thầm.

Lời đồn quả không sai tí nào.

-----o0o-----

Chương 535 : Có nghĩ tới chuyện rời đi hay không?

Chương 535 : Có nghĩ tới chuyện rời đi hay không?

Lúc trước Hứa tướng quân vì tình nghĩa huynh đệ không do dự mà thoát ly Hứa gia, rời khỏi Đại Hạ.

Đại Sở có thể thuận lợi kiến quốc, có được giang sơn như ngày hôm nay, ít nhất có một phần ba công lao thuộc về Hứa Phù Phù.

Hai năm không gặp, Hứa Phù Phù trở nên thành thục hơn rất nhiều.

Vẫn giữ dáng vẻ anh tuấn nhưng vì kinh nghiệm sa trường, vẻ đẹp âm nhu trong quá khứ đã được bổ sung thêm khí khái nam tử hán.

Thậm chí còn có thể cảm nhận một chút sát khí của người từ chiến trường bước ra.

Thân làm chủ tướng lãnh binh đánh giặc, nếu không dũng cảm xông lên phía trước thì lấy cái gì để phục binh lính.

Hai huynh đệ không nói gì mà trước tiên ôm nhau thật chặt.

Sau khi tách ra, quan sát nhau nửa ngày.

Hứa Phù Phù ngạc nhiên:

- Tiểu hắc ca, có hai năm không gặp mà ngươi thay đổi nhiều quá, có vẻ đẹp trai hơn cả ta rồi nhá.

Sở Mặc bĩu môi, nhìn Hứa Phù Phù còn mặc khôi giáp cảm động nói;

- Hiện tại lại làm tướng quân cơ á?

Hứa Phù Phù cười nói:

- Hơi bị được đấy nhé.

Trước đây khi chưa trải nghiệm cuộc sống quân nhân, ta đã nghĩ mình không thể chịu được.

Nhưng giờ nếm thử mới phát hiện, đây mới là chỗ nam nhân nên đến.

Sở Mặc cười, vươn tay đập vào bờ vai của Hứa Phù Phù một cái:

- Hứa tướng quân à, không tệ chút nào.

Hứa Phù Phù ngay lập tức đứng nghiêm, hô lớn:

- Tướng quân Đại Sở quốc Hứa Phù Phù bái kiến Sở vương.

- Được, được lắm.

Sở Mặc vỗ vai Hứa Phù Phù, lại cười rộ lên.

- Đi, hai anh em chúng ta phải đi uống một chút mới được.

Hứa Phù Phù kéo tay Sở Mặc.

- Ngươi còn nợ ta một chầu tiệc rượu ở đám cưới lúc trước đó.

Giờ đền bù đi

- Ngươi không đi xem Mai Nhi tỷ và đứa nhỏ sao?

Sở Mặc nheo mắt nhìn Hứa Phù Phù:

- Không sợ lúc trở về bị đuổi ra khỏi cửa à?

- Mai Nhi dịu dàng như nước, nàng không như ngươi nghĩ đâu.

Hứa Phù Phù cười ha ha, vẻ mặt hạnh phúc.

- Nghe nói cuối cùng ngươi cũng tiếp nhận tình cảm của Na Y.

Hứ, không biết ngươi có gì tốt mà để cho một nữ vương xuất sắc như vậy nhìn trúng chứ, ...ngươi còn không chịu người ta...

Sở Mặc khe khẽ thở dài:

- Huynh đệ, ngươi không hiểu được...Hứa Phù Phù liếc mắt:

- Loại chuyện này ca rành hơn ngươi nhiều.

Không phải ngươi đã có người mình thích sao?

Có sao đâu chứ, chỉ việc chia trái tim của ngươi ra làm vài ngăn là được mà?

- ...

Sở Mặc đen mặt, nhìn Hứa Phù Phù trêu:

- Ngươi cũng làm như vậy?

Hứa Phù Phù lập tức chột dạ, nhìn xung quanh ho hai tiếng nói:

- Việc đó ca ngươi...- Caaaaa...

Phía sau vang lên thanh âm nữ tử dịu dàng quyến rũ.

Hứa Phù Phù bị dọa run người, nhe răng nhếch miệng quay trở lại cười:

- Ha ha...Mai Nhi đến rồi à...

Người tới đúng là Liễu Mai Nhi, nàng cười tủm tìm nhìn Hứa Phù Phù nói:

- Nghe nói ngươi đã về, khôi giáp không kịp tháo liền chạy đi.

Ta còn tưởng ngươi đi gặp người nào ở mấy ngăn trái tim bên kia chứ, còn đang định méc Sở vương đây...- Ây dà, ...hiều lầm mà Mai Nhi.

Tất cả chỉ là hiểu lầm.

Ta đây mỏng manh yếu đuối, không chia được trái tim ra làm mấy phần đâu...

Hứa Phù Phù nhìn như con chuột thấy con mèo.

- Thật vậy sao?

Liễu Mai Nhi ra vẻ không tin nhìn Hứa Phù Phù:

- Không phải người ta nói bình thường nam nhân ba vợ bốn nàng hầu sao?

- Ấy...ta đâu có giống người thường.

Hứa Phù Phù nghiến răng nghiến lợi thề, đồng thời nháy mắt cầu cứu Sở Mặc

- Ta nghe nói trước khi ngươi đi đánh trận, tên Vương Đại Phát kia giới thiệu cho ngươi mấy người mỹ nữ cơ mà?

Liễu Mai Nhi cười hỏi.

- Đâu có đâu có.

Toàn tin vịt đấy.

Ta mà biết ai tung tin, ta liều mạng.

Hứa Phù Phù hiên ngang lẫm liệt nói.

- Ta còn muốn giúp ngươi kiểm tra đó.

Trong nhà chỉ có mình ta, ngại lắm cơ.

Liễu Mai Nhi cười cười, nhìn Sở Mặc nói:

- Để bệ hạ chê cười rồi...Sở Mặc không nhịn được liếc mắt.

Giữa ba người bọn họ không cần phải nói quá nhiều.

Sở Mặc có chút bất ngờ, không nghĩ Hứa Phù Phù lại bị Liễu Mai Nhi thu phục thành dễ bảo thế kia.

Phải biết rằng lúc trước tên kia là Hỗn Thế Ma Vương đó.

Không nghĩ thủ đoạn của Liễu Mai Nhi lại cao đến thế.

Nhưng cũng phải nói, với tình tình như Hứa Phù Phù cần phải có người như Liễu Mai Nhi đến trị.

Tiếp đó, Sở Mặc sai người chuẩn bị tiệc rượu cho Hứa Phù Phù đóngió tẩy trần.

Đồng thời, Sở Mặc cũng muốn chia sẻ phúc lợi cho những người bên mình.

Trong hai năm qua, bọn họ đã không ngại cực khổ, trả giá vì Sở quốc.

Khi hắn trở về, Sở Yên không nói hai lời trao trả toàn bộ vương quyền cho hắn.

Nhưng Sở Mặc vẫn để Sở Yên chủ trì.

Dù sao, Sở Yên đã làm Sở vương hai năm, quen thuộc mọi chuyện của Sở quốc hơn hắn rất nhiều.

Sở Yên cũng hiểu Sở quốc sau này sẽ thuộc về Phàn gia.

Nên tâm nguyện lớn nhất của nàng là được đi theo Sở Mặc, dù mãi mãi chỉ là một thị nữ nàng cũng vui lòng.

Vương quyền hay gì đó không có sức hấpdẫn với nàng.

Sở Mặc hiểu tâm tư của nàng, nên trong buổi tiệc rượu đầu tiên khi hắn trở về, hắn không nói đến chuyện của Huyễn Thần giới.

Sở Mặc muốn chờ Hứa Phù Phù trở về rồi nói luôn.

Tuy cũng không phải chuyện gì to tát nhưng Sở Mặc không muốn để huynh đệ tốt nhất của mình là người cuối cùng biết chuyện.

- Mọi người có nghĩ một ngày nào đó sẽ rời khỏi thế giới này, tiến vào một thế giới cao hơn không?

Vừa ngồi vào bàn, Sở Mặc nâng chén nói câu đầu tiên.

- Rời khỏi thế giới này?

Tất cả đều nhìn Sở Mặc bẳng vẻ mặt kinh ngạc.

Phàn Vô Địch trừng mắt nhìn Sở Mặc, nói:

- Tiểu tử thối, nói nhăng nói cuội gì vậy?

Chưa uống mà đã say rồi sao?

Đôi mắt đẹp của Na Y dừng trên người Sở Mặc, trong con ngươi lấp lánh, không biết trong lòng đang suy tư điều gì.

Hứa Phù Phù thì nói:

- Nếu có cơ hội thật, nhất định phải đi thử một lần!

Khóe miệng Vương Đại Phát hơi co rút, trên mặt lộ ra vài phần chua xót, tự giễu:

- Loại người như ta có thể ở nhân gian sống cuộc đời phú quý giàu sang, thực hiện chút dã tâm của mình đã là hạnh phúc lắm rồi.

Về phần rời khỏi thế giới này, đúng thật là không dám nghĩ tới.

Từ trước đến nay Sở Yên luôn có một sự tín nhiệm có thể nói mù quáng với Sở Mặc, nhẹ giọng nói:

- Nếu có thể, ca ca đi đâu, Yên nhi cũng muốn đi tới đó i cũng biết Sở Yên là nghĩa muội của Sở Mặc, nhưng thực ra mọi người đều hiểu rõ, Sở Yên ái mộ Sở Mặc.

Nếu không thì sao có thể cam tâm tình nguyện thay Sở Mặc gầy dựng ngàn dặm giang sơn Sở quốc?

Và khi Sở Mặc quay trở về, giao trả toàn bộ binh quyền không chút đắn đo?

Thế gian này, danh lợi động lòng người, vậy danh tiếng đến từ đâu?

-----o0o-----

Chương 536 : Chấn động lòng người

Chương 536 : Chấn động lòng người

"Quyền nắm giữ thiên hạ" . . .

ấy là danh tiếng lớn nhất!

Nhưng Sở Yên có thể hoàn toàn không chút bận tâm, buông binhquyền trong tay, rõ ràng nàng không hề coi trọng danh tiếng, hoàn toàn không có dã tâm với quyền lực; thậm chí lợi ích. . .

Sở quốc cướp trên tay Đại Tề, không chỉ là đất đai, mà còn biết bao nhiêu của cải quý giá.

Của cải đó, Sở Yên nàng không chạm lấy một ngón tay, . . . toàn bộ sung nhập vào quốc khố.

Danh lợi động lòng người, nàng còn không cần, nàng cần cái gì?

Thứ nàng cần chính là tình cảm.

Tình cảm chỉ thuộc về Sở Yên nàng.

Nhưng nàng có thể thay thế Sở Mặc, gây dựng ngàn vạn giang sơn Sở quốc, nhưng không thể thực hiện được khát vọng tận trong sâu thẳm tâm hồn kia.

Đúng là một cô nương khiến người ta thương tiếc.

Có rất ít người biết, thấy Na Y bộc bạch tình cảm với Sở Mặc, trong lòng Sở Yên có biết bao hâm mộ.

Nàng không dám nói, không dám bày tỏ tình cảm, thậm chí không dám để lộ quá nhiều tình cảm của bản thân, chỉ sợ bị người khác nhìn thấy. . . dù mọi người đã nhìn ra từ lâu rồi.

Nhưng nàng vẫn quật cường như cũ, không muốn bày tỏ tình cảm.

Nàng thấy mình không xứng.

Nếu không nhờ có Sở Mặc, có thể đến bây giờ nàng vẫn chỉ là một con dao trong tay Vương phi, hoặc, cũng có thể trở thành một lễ vật tặng cho một nhân vật nào đó, để thực hiện nguyện vọng của Vương phi.

Là Sở Mặc đã thay đổi hoàn toàn vận mệnh của nàng, nàng muốn thay đổi hơn nữa.

Cho nên, khi Sở Mặc hỏi câu đó, có thể trong lòng người khác sẽ cóít nhiều nghi hoặc, nhưng với Sở Mặc mà nói, đây chính là cây cỏ cứu mạng nàng muốn.

Chết. . . nàng cũng không buông tay.

Sở Mặc thoáng nhìn Sở Yên, khẽ mỉm cười.

Ngay lập tức sắc mặt Sở Yên đỏ bừng, tim cũng đập nhanh hơn, thậm chí đầu óc cũng trở nên hỗn loạn.

Sở Mặc nhìn lão thái giám vô danh, Đạm Đài tiên sinh, Uất Trì tiên sinh, cùng với Tiêu Nhất Nguyệt và một vài nữ đệ tử Phiêu Diêu Cung:

- Các người thì sao?

Đạm Đài tiên sinh nhíu mày:

- Ước vọng lớn nhất của đời ta, là có thể bước chân vào Tiên giới, tìm kiếm đạo trời chí cao vô thượng, trở thành tu sĩ chân chính, Không phải. . . vì lý tưởng này mà ngay cả Đại Hạ cũng không cần, đến đây theo cung chủ sao?

Vì vậy, nếu thực sự có cơ hội, nhất định, ta sẽ không bỏ qua.

Uất Trì tiên sinh cười cười:

- Ta có thể có được thành tựu như ngày hôm nay, đã thiếu cung chủ một ân tình lớn ngang trời, đã khó trả rồi, vậy, nợ thêm chút ân tình nữa, dùng cả đời này để trả vậy.

Đạm Đài tiên sinh và Uất Trì tiên sinh đều gọi cung chủ, hiển nhiên thừa nhận thân phận phó cung chủ Phiêu Diêu Cung của mình.

Nói cách khác, họ đều thừa nhận Sở Mặc là thủ lĩnh của mình.

Lão thái giám vô danh nói:

- Dù sao chúng ta cũng là thái giám, dù có tu luyện thế nào, cái đồ chơi ấy cũng chẳng dài ra được nữa, nhưng. . . nếu có cơ hội, theo đuổi thiên đạo Phiêu Diêu Cung, trở thành tu sỹ chân chính, chắc chắn chúng ta muốn đi thử.

Lời lão thái giám, khiến nhi nữ ở đây mặt ai nấy cũng đỏ bừng, nhưng cũng không có ai cười nhạo, vì đó là lời nói thật.

Sở Mặc lại cười nói:

- Ta lại nghe nói, tu luyện đến một cảnh giới nhất định, có cơ hội nặn lại xác thịt, đến lúc đó. . . nói không chừng. . . ha ha ha.

Ánh mắt lão thái giám đột nhiên sáng ngời, nhìn Sở Mặc:

- Cung chủ người đừng có lừa bọn ta. . . hy vọng rồi lại thất vọng, chẳng hay chút nào.

Sở Mặc cười nói:

- Không gạt người, với điều kiện, người phải tu luyện thực sự đến cảnh giới đó.

Lão thái giám vô danh cười ha hả:

- Nói đến thiên phú và nỗ lực, thiên phú ta phục, nhưng nỗ lực. . . ta không phục ai khác.

Ánh mắt của Sở Mặc lướt qua những người khác ở bên cạnh:

- Còn các ngươi thì sao?

Muốn làm một đại nhân vật ở nhân gian, hay là một tiểu nhân vật trên con đường tu hành?

Vấn đề này, kỳ thật không hề dễ trả lời.

Ngẩng đầu lên, bước trên con đường tu hành, tìm kiếm trường sinh bất tử, đây có lẽ là con đường mà hầu như tất cả mọi người đều chọn.

Nhưng thật ra không phải.

Nếu trường sinh dễ dàng như vậy, sao có lưu truyền câu nói tiên lộ mờ ảo, bước lên khó về chứ?

Tu hành là một chuyện tương đối vất vả, không những buồn tẻ gian nan, mà còn kèm theo vô vàn nguy hiểm khó ngờ.

Nguy hiểm này, thiên tai có mà người hại cũng có.

Tóm lại, tựa như giang hồ.

Người trong giang hồ, thân bất do kỷ, trên con đường tu tiên, cũng không thể tự định đoạt số phận của bản thân mình như thế.

Những người khác cũng có chút trầm mặc suy tư.

Sở Mặc bỗng nhiên cười:

- Thôi, vấn đề này, thực ra cũng không vội, đợi ngày đó lựa chọn cũng không muộn.

Dù sao, cũng không phải ai có thể bước đi dễ dàng trên con đường tu luyện.

Phàn Vô Địch cười mắng:

- Tên nhóc, rốt cuộc là muốn nói gì?

Sở Mặc hít một hơi thật sâu nói:

- Có một nơi, có thể khiến tu vi của chúng ta tăng lên nhanh chóng.

- Nhanh thế nào?

Đạm Đài tiên sinh bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn Sở Mặc hỏi.

- Giờ tiên sinh đang là Ngộ Tâm cảnh trung kỳ?

Sở Mặc hỏi lại.

Đạm Đài tiên sinh gật gật đầu:

- Đây, là nhờ vào phúc của ngươi, đã trị khỏi thương thế cho ta, nếu không có thể duy trì được Minh Tâm cảnh không rớt xuống. . .

đã là tốt lắm rồi.

- Chuyện đã qua rồi, với lại cũng chỉ là tiện tay mà thôi.

Sở Mặc khua khua tay:

- Nếu đến nơi đó, ta có thể đảm bảo, trong vòng một năm, tiên sinh có thể bước vào Tiên Thiên.

- Cái gì?

Một năm có thể bước vào Tiên Thiên?

Sao. . . sao có thể được chứ?

Dù thường ngày cũng quen thấy kỳ tích trên người thiếu niên, nhưng câu nói này của Sở Mặc vẫn khiến Đạm Đài tiên sinh cảm thấy khó có thể tin được.

- Một năm, từ Ngộ Tâm cảnh đến Thiên Tâm Cảnh. . . rồi đến Tiên Thiên?

Sao, sao có thể chứ?

Những người khác cũng hết sức kinh ngạc nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc lại khẽ mỉm cười, tiếp tục nói những lời làm kinh hãi mọi người:

- Trong vòng ba năm, bảo đảm tiên sinh có thể độ kiếp bay lên Linh giới!

- . . .

Đạm Đài tiên sinh cảm giác như muốn ngất đi, chấn động, kinh ngạc nhìn Sở Mặc, hoàn toàn không biết phải nói gì cho phải.

Cho đến lúc này, Vương Đại Phát rốt cục cũng hiểu được chút ý tứ Sở Mặc, giọng nói mang theo vài phần run rẩy:

- Ý của đệ là. . . chỉ cần bọn ta muốn. . . có thể tiến tới thế giới cao hơn?

Sở Mặc nhìn y cười cười:

- Sao?

Huynh có hứng thú không?

- Nếu quả thật có thể. . .

đương nhiên là hứng thú rồi!

Ánh mắt Vương Đại Phát trần ngập sự rung động, rồi quỳ trên mặt đất nói:

- Tiểu nhân nguyện theo công tử suốt đời.

Những người khác cũng khẽ run, nhìn Vương Đại Phát dường như cũng hiểu được Vương Đại Phát. . . mạnh hơn họ chỗ nào.

-----o0o-----

Chương 537 : .

Như thần nhân

Chương 537 : .

Như thần nhân

Sở Mặc bước qua, nâng Vương Đại Phát dậy, nhìn những người còn lại đang xúc động nói:

- Mọi người, là những người thân cận với ta nhất trên thế gian này.

Nếu ta có tạo hóa gì, có thể cùng chia sẻ với mọi người, tuyệt đối không giấu riêng!

Phàn Vô Địch nhìn Sở Mặc, bỗng nhiên cười rộ:

- Được rồi, tiểu tử thôi, đừng lảm nhảm nữa, cứ đưa chúng tới nơi mà con nói đi?

Lão già như ta, phải đích thân xem, trên thế gian, có thực là có nơi thần kỳ như vậy hay không!

Những người khác cũng hướng vẻ mặt mong chờ về phía Sở Mặc.

Sở Mặc lẩm bẩm một câu:

- Không thể ăn nốt bữa cơm này rồi đi hay sao?

Liễu Mai Nhi trừng mắt nhìn Sở Mặc:

- Ngươi đúng là không tử tế, gợi hứng thú của chúng ta lên hết rồi lại chậm rề rề ở đó.

Hứa Phù Phù cũng trừng mắt nhìn Sở Mặc, tuy không nói nhưng sự uy hiếp trong mắt cũng đủ mười phần.

Sở Mặc không nói gì, nhìn mọi người:

- Mọi người vội vã vậy sao?

- Nói thừa.

Lão gia tử trừng mắt.

Nhìn ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống mình, Sở Mặc cười cười rồi nói:

- Vậy được rồi, mọi người đã vội như vậy, ta sẽ dẫn mọi người đi mởmang kiến thức một chút, nhưng, có một chuyện, ta phải nói rõ với mọi người.

Nhìn Sở Mặc nghiêm túc, tất cả mọi người đều yên ắng.

Sở Mặc nhìn từng người một.

Gia gia Phàn Vô Địch, bà nội Long Thu Thủy, còn có tiểu thúc thúc Phàn Chí Viễn trong lòng bà nội. . . cái tên này là lão gia tử chọn, có ý nghĩa chí nơi phương xa.

Huynh đệ Hứa Phù Phù, đệ muội Liễu Mai Nhi, và cả đứa nhỏ tronglòng nàng.

Phiêu Diêu Cung bên này, lão thái giám vô danh, Đạm Đài tiên sinh, Uất Trì tiên sinh, Tiêu Nhất Nguyệt, Quách Nhất Hiểu, đám người Triệu Tiểu Tiểu, cũng đều ở đó.

Thuộc hạ của lão gia tử hợp lại cùng với đám người làm quặng thô, được gọi là hắc quân Sở quốc. . . cùng tên với Sở Mặc, đây là vinh quan cao nhất của một nhánh quân đội.

Quân đoàn trưởng Hà Húc, cũng là người quen cũ của Sở Mặc ao Đại Ngốc, ngồi ở đó nhếch miệng cười, vẻ mặt vui vẻ, trông như chưa từng có bất kỳ phiền não nào, nhưng Sở Mặc rất rõ, tên ngốc ngày chẳng ngốc chút nào, trong lòng biết rất rõ.

Vương Đại Phát có được khẳng định không lời, cũng vẻ mặt như mất hồn mất vía, phỏng chừng vẫn còn đang chìm đắm trong niềm vui chưa tỉnh lại.

Bên Vương đình thảo nguyên, chỉ có một mình nữ vương Na Y, khi ánh mắt Sở Mặc lướt tới, Na Y đáp lại bằng nụ cười ngọt ngào.

Sở Mặc hít sâu một hơi, những người này, ngoài Diệu Nhất Nươngđang ở ngoài, là những người thân thiết nhất với hắn ở thế giới này.

Chuyện về Huyễn Thần giới, dù Linh giới có mở cửa riêng cho hắn, Sở Mặc cũng sẽ do dự hồi lâu.

Giờ cuối cùng cũng đưa ra được quyết định rồi.

Ai có thể tu luyện đến trình độ nào, đấy là tạo hóa của mỗi người.

Mình. . . chỉ có thể đựa họ lên con đường này, còn chuyện đi được bao xa, thực sự không do hắn quyết định.

Tuy nhiên có một điều mà Sở Mặc tự tin, đó là ít nhất họ có thể tiến vào Linh giới!

Đến lúc đó, thực sự không muốn đi tiếp nữa, muốn trở thành bá vương của nhân gian, Sở Mặc cũng sẽ cố gắng hết khả năng của mình để thành toàn cho người đó.

Nhân sinh trên đời, có một chuyện, dù thế nào cũng phải làm.

- Nơi đó, có chú đặc biệt, ta hy vọng, mọi người có thể giữ được bí mật.

Sở Mặc nói.

Tất cả mọi người đều nghiêm túc gật đầu. .

Vương Đại Phát nói:

- Công tử, ta có thể thề!

Sở Mặc lắc đầu, cười cười nói:

- Thề thì thôi, nếu đã đưa mọi người đi, ta tin tưởng mọi người.

Rồi Sở Mặc dẫn đám người vào đại diện trong Sở vương cung, phân phó đám người không có phận sự thì lui ra, không có lệnh thì không được bước vào.

Sở Mặc bắt đầu niệm khẩu quyết, từ trên người hắn tỏa ra những vầng sáng bao phủ tất cả mọi người lại.

Sau đó, hào quang lóe lên, trong đại điện của Sở vương cung trống rỗng không một bóng người!

Nếu giờ phút này có người xông vào, chắc chắn sẽ bị dọa đến ngây người.

Toàn bộ bậc cao quý quyền lực của Sở quốc cùng với nữ vương thảo nguyên Na Y. . . biến mất hoàn toàn, tin tức này nhất định khiến cả thế gian chấn động.

Nhưng chẳng ai có tâm tư mà suy nghĩ chuyện này nữa, tất cả bị choáng ngợp bởi cảnh vật trước mắt .

- Đây. . .

đây là nơi nào?

Đẹp quá. . .

Na Y đứng bên cạnh tựa sát vào Sở Mặc, mắt mở to ngơ ngác ngảng đầu lên nhìn cung điện to lớn trước mắt.

- Nguyên khi nơi đây. . . không, không phải, đây không phải là nguyên khí. . . nguyên khí cũng không thể tinh thuần như này!

Đúng. . .

đúng là quá mức kinh ngạc!

Trong đám người này, ngoài Sở Mặc có Đạm Đài tiên sinh là tu vi cao nhất.

Lúc này cũng bị rung động đến mức không nói lên lời hản ứng những người khác cũng gần như nhau, đều bị chấn động không nói lên lời.

Lão gia tử Phàn Vô Địch nhắm mắt lại, rồi ngay tức khắc lại mở to hai mắt, thở mạnh ra một hơi.

A!

Không kìm nổi hét lên một tiếng.

Vừa mới bước vào không lâu, không ngờ lão gia tử đã đột phá.

Hai năm trước, lão gia tử đã từ Thiết Cốt Cảnh hoàng cấp bốn tầng đột phá đến Thiết Huyết Cảnh, trải qua hai năm tu luyện đã đạt đến đỉnh cao của Thiết Huyết Cảnh.

Vừa mới tiến vào, vận chuyển tâm pháp một chút, đã bị năng lượng nồng đậm trong không khí vây quanh, cộng với sự giác ngộ trong tâm, đã vọt tới luyện tâm kỳ Minh Tâm Cảnh!

Hoàng cấp sáu tầng!

Được liệt vào hàng cao thủ chân chính ở nhân giới này, có thể đăng đường nhập thất rồi ảnh giới mà trước đây lão gia tử không dám mơ tới, không ngờ hôm nay lại dễ dàng thực hiện được.

Nhìn Sở Mặc đang cười với mình, hốc mắt lão gia tử có chút ươn ướt.

"Hảo tiểu tử!

"

Ông cụ lớn tiếng khen ngợi một câu.

- Không ngờ thê sgian này lại có nơi thần kỳ đến vậy. . . ta quyết định, ở đây không đi đâu hết!

Liễu Mai Nhi thông minh nhanh nhẹn lại không màng danh lợi, vôcùng thích thú cuộc sống ko vướng bụi trần, không cần tranh đoạt này, vừa bước vào đây đã cảm thấy thích luôn rồi.

Đại Công Kê và Hoàng Họa không xuất hiện ngay từ đầu, nhưng chúng đã biết Sở Mặc dẫn người tới.

Cả hai tên đang nỗ lực tu luyện, đặc biệt là Hoàng Họa, chỉ còn thiếu chút nữa. . . là có thể đột phá Tiên Thiên, bay đến Linh giới.

Hấp dẫn này, không thể nói là không lớn, nên nàng liều mạng luyện tập.

Trương Húc hít sâu một hơi, nhìn cảnh sắc xung quanh, lẩm bẩm nói:

- Chỉ sợ. . . nơi này không còn là nhân gian nữa!

Thật không ngờ, Trương Húc ta lại có ngày có cơ hội cùng Sở Mặc bước lên con đường tiên giới.

Vương Đại Phát ngồi xuống cạnh Trương Húc, cảm khái nói:

- Công tử. . . như thần nhân vậy!

Trương Húc đồng tình gật đầu liên tục.

-----o0o-----

Chương 538 : Như thần nhân

Chương 538 : Như thần nhân

Cho đến lúc này, Vương Đại Phát rốt cục cũng hiểu được chút ý tứ Sở Mặc, giọng nói mang theo vài phần run rẩy:

- Ý của đệ là. . . chỉ cần bọn ta muốn. . . có thể tiến tới thế giới cao hơn?

Sở Mặc nhìn y cười cười:

- Sao?

Huynh có hứng thú không?

- Nếu quả thật có thể. . .

đương nhiên là hứng thú rồi!

Ánh mắt Vương Đại Phát trần ngập sự rung động, rồi quỳ trên mặtđất nói:

- Tiểu nhân nguyện theo công tử suốt đời.

Những người khác cũng khẽ run, nhìn Vương Đại Phát dường như cũng hiểu được Vương Đại Phát. . . mạnh hơn họ chỗ nào.

Sở Mặc bước qua, nâng Vương Đại Phát dậy, nhìn những người còn lại đang xúc động nói:

- Mọi người, là những người thân cận với ta nhất trên thế gian này.

Nếu ta có tạo hóa gì, có thể cùng chia sẻ với mọi người, tuyệt đối không giấu riêng!

Phàn Vô Địch nhìn Sở Mặc, bỗng nhiên cười rộ:

- Được rồi, tiểu tử thôi, đừng lảm nhảm nữa, cứ đưa chúng tới nơi mà con nói đi?

Lão già như ta, phải đích thân xem, trên thế gian, có thực là có nơi thần kỳ như vậy hay không!

Những người khác cũng hướng vẻ mặt mong chờ về phía Sở Mặc.

Sở Mặc lẩm bẩm một câu:

- Không thể ăn nốt bữa cơm này rồi đi hay sao?

Liễu Mai Nhi trừng mắt nhìn Sở Mặc:

- Ngươi đúng là không tử tế, gợi hứng thú của chúng ta lên hết rồi lạichậm rề rề ở đó.

Hứa Phù Phù cũng trừng mắt nhìn Sở Mặc, tuy không nói nhưng sự uy hiếp trong mắt cũng đủ mười phần.

Sở Mặc không nói gì, nhìn mọi người:

- Mọi người vội vã vậy sao?

- Nói thừa.

Lão gia tử trừng mắt.

Nhìn ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống mình, Sở Mặc cười cườirồi nói:

- Vậy được rồi, mọi người đã vội như vậy, ta sẽ dẫn mọi người đi mở mang kiến thức một chút, nhưng, có một chuyện, ta phải nói rõ với mọi người.

Nhìn Sở Mặc nghiêm túc, tất cả mọi người đều yên ắng.

Sở Mặc nhìn từng người một.

Gia gia Phàn Vô Địch, bà nội Long Thu Thủy, còn có tiểu thúc thúc Phàn Chí Viễn trong lòng bà nội. . . cái tên này là lão gia tử chọn, có ý nghĩa chí nơi phương xa.

Huynh đệ Hứa Phù Phù, đệ muội Liễu Mai Nhi, và cả đứa nhỏ trong lòng nàng.

Phiêu Diêu Cung bên này, lão thái giám vô danh, Đạm Đài tiên sinh, Uất Trì tiên sinh, Tiêu Nhất Nguyệt, Quách Nhất Hiểu, đám người Triệu Tiểu Tiểu, cũng đều ở đó.

Thuộc hạ của lão gia tử hợp lại cùng với đám người làm quặng thô, được gọi là hắc quân Sở quốc. . . cùng tên với Sở Mặc, đây là vinh quan cao nhất của một nhánh quân đội.

Quân đoàn trưởng Hà Húc, cũng là người quen cũ của Sở Mặc ao Đại Ngốc, ngồi ở đó nhếch miệng cười, vẻ mặt vui vẻ, trông như chưa từng có bất kỳ phiền não nào, nhưng Sở Mặc rất rõ, tên ngốc ngày chẳng ngốc chút nào, trong lòng biết rất rõ.

Vương Đại Phát có được khẳng định không lời, cũng vẻ mặt như mất hồn mất vía, phỏng chừng vẫn còn đang chìm đắm trong niềm vui chưa tỉnh lại.

Bên Vương đình thảo nguyên, chỉ có một mình nữ vương Na Y, khi ánh mắt Sở Mặc lướt tới, Na Y đáp lại bằng nụ cười ngọt ngào.

Sở Mặc hít sâu một hơi, những người này, ngoài Diệu Nhất Nươngđang ở ngoài, là những người thân thiết nhất với hắn ở thế giới này.

Chuyện về Huyễn Thần giới, dù Linh giới có mở cửa riêng cho hắn, Sở Mặc cũng sẽ do dự hồi lâu.

Giờ cuối cùng cũng đưa ra được quyết định rồi.

Ai có thể tu luyện đến trình độ nào, đấy là tạo hóa của mỗi người.

Mình. . . chỉ có thể đựa họ lên con đường này, còn chuyện đi được bao xa, thực sự không do hắn quyết định.

Tuy nhiên có một điều mà Sở Mặc tự tin, đó là ít nhất họ có thể tiến vào Linh giới!

Đến lúc đó, thực sự không muốn đi tiếp nữa, muốn trở thành bá vương của nhân gian, Sở Mặc cũng sẽ cố gắng hết khả năng của mình để thành toàn cho người đó.

Nhân sinh trên đời, có một chuyện, dù thế nào cũng phải làm.

- Nơi đó, có chú đặc biệt, ta hy vọng, mọi người có thể giữ được bí mật.

Sở Mặc nói.

Tất cả mọi người đều nghiêm túc gật đầu. .

Vương Đại Phát nói:

- Công tử, ta có thể thề!

Sở Mặc lắc đầu, cười cười nói:

- Thề thì thôi, nếu đã đưa mọi người đi, ta tin tưởng mọi người.

Rồi Sở Mặc dẫn đám người vào đại diện trong Sở vương cung, phân phó đám người không có phận sự thì lui ra, không có lệnh thì không được bước vào.

Sở Mặc bắt đầu niệm khẩu quyết, từ trên người hắn tỏa ra những vầng sáng bao phủ tất cả mọi người lại.

Sau đó, hào quang lóe lên, trong đại điện của Sở vương cung trống rỗng không một bóng người!

Nếu giờ phút này có người xông vào, chắc chắn sẽ bị dọa đến ngây người.

Toàn bộ bậc cao quý quyền lực của Sở quốc cùng với nữ vương thảo nguyên Na Y. . . biến mất hoàn toàn, tin tức này nhất định khiến cả thế gian chấn động.

Nhưng chẳng ai có tâm tư mà suy nghĩ chuyện này nữa, tất cả bị choáng ngợp bởi cảnh vật trước mắt .

- Đây. . .

đây là nơi nào?

Đẹp quá. . .

Na Y đứng bên cạnh tựa sát vào Sở Mặc, mắt mở to ngơ ngác ngảng đầu lên nhìn cung điện to lớn trước mắt.

- Nguyên khi nơi đây. . . không, không phải, đây không phải là nguyên khí. . . nguyên khí cũng không thể tinh thuần như này!

Đúng. . .

đúng là quá mức kinh ngạc!

Trong đám người này, ngoài Sở Mặc có Đạm Đài tiên sinh là tu vi cao nhất.

Lúc này cũng bị rung động đến mức không nói lên lời hản ứng những người khác cũng gần như nhau, đều bị chấn động không nói lên lời.

Lão gia tử Phàn Vô Địch nhắm mắt lại, rồi ngay tức khắc lại mở to hai mắt, thở mạnh ra một hơi.

A!

Không kìm nổi hét lên một tiếng.

Vừa mới bước vào không lâu, không ngờ lão gia tử đã đột phá.

Hai năm trước, lão gia tử đã từ Thiết Cốt Cảnh hoàng cấp bốn tầng đột phá đến Thiết Huyết Cảnh, trải qua hai năm tu luyện đã đạt đến đỉnh cao của Thiết Huyết Cảnh.

Vừa mới tiến vào, vận chuyển tâm pháp một chút, đã bị năng lượng nồng đậm trong không khí vây quanh, cộng với sự giác ngộ trong tâm, đã vọt tới luyện tâm kỳ Minh Tâm Cảnh!

Hoàng cấp sáu tầng!

Được liệt vào hàng cao thủ chân chính ở nhân giới này, có thể đăng đường nhập thất rồi ảnh giới mà trước đây lão gia tử không dám mơ tới, không ngờ hôm nay lại dễ dàng thực hiện được.

Nhìn Sở Mặc đang cười với mình, hốc mắt lão gia tử có chút ươn ướt.

"Hảo tiểu tử!

"

Ông cụ lớn tiếng khen ngợi một câu.

- Không ngờ thê sgian này lại có nơi thần kỳ đến vậy. . . ta quyết định, ở đây không đi đâu hết!

Liễu Mai Nhi thông minh nhanh nhẹn lại không màng danh lợi, vôcùng thích thú cuộc sống ko vướng bụi trần, không cần tranh đoạt này, vừa bước vào đây đã cảm thấy thích luôn rồi.

Đại Công Kê và Hoàng Họa không xuất hiện ngay từ đầu, nhưng chúng đã biết Sở Mặc dẫn người tới.

Cả hai tên đang nỗ lực tu luyện, đặc biệt là Hoàng Họa, chỉ còn thiếu chút nữa. . . là có thể đột phá Tiên Thiên, bay đến Linh giới.

-----o0o-----

Chương 539 : Đại hội Tông Môn

Chương 539 : Đại hội Tông Môn

Hấp dẫn này, không thể nói là không lớn, nên nàng liều mạng luyện tập.

Trương Húc hít sâu một hơi, nhìn cảnh sắc xung quanh, lẩm bẩm nói:

- Chỉ sợ. . . nơi này không còn là nhân gian nữa!

Thật không ngờ, Trương Húc ta lại có ngày có cơ hội cùng Sở Mặc bước lên con đường tiên giới.

Vương Đại Phát ngồi xuống cạnh Trương Húc, cảm khái nói:

- Công tử. . . như thần nhân vậy!

Trương Húc đồng tình gật đầu liên tục.

Sở Mặc cũng không để mọi người ở lại quá lâu, nếu không, người trong cung Sở Vương sẽ dễ dàng phát hiện điểm dị thường.

Dù thế nào, sự tồn tại của nơi tu luyện này với cả Nhân giới đúng là thần kỳ.

Có thể dễ dàng tạo ra những cường giả sức mạnh vô địch, Cô Thành Nhất Kiếm, Thiên Ngoại Phi Tiên. . .

ở Sở cung cũng chỉ là những con người nhỏ nhoi và yếu ớt!

Căn bản không hề có tư cách so sánh.

Một tài nguyên như vậy, có ai là không thèm thuồng?

Nhưng nó hoàn toàn nằm trong tay của Sở Mặc, khiến những người không có quan hệ gì với hắn chẳng có cơ hội biết đến chỗ tài nguyên này.

Nhưng, Sở Mặc hoàn toàn không để ý những chuyện này.

Dù đã hơn hai năm trôi qua, nhưng hắn vẫn không thể nào quên những ác ý nhằm vào hắn.

- Ta chỉ muốn những người bên cạnh ta có cuộc sống tốt hơn màthôi.

Sở Mặc thầm nhủ trong lòng.

- Được rồi, mọi người cùng ta trở về thôi, nếu không ở lại đây lâu quá sẽ khiến người khác hoài nghi.

Sở Mặc nói với mọi người.

-

Sau này, ta sẽ truyền lại khẩu quyết cho các vị, sau khi nhớ rồi, muốn tới đây lúc nào là tùy các vị, nhưng. . . có một chuyện, an toàn là thứ nhất!

Vì, dù cho mọi người vào đây, thân thể thật vẫn ở ngoài kia.

- Đây là thế giới tinh thần?

Đạm Đài tiên sinh kinh ngạc, lẩm bẩm nói:

- Nhưng nơi này quá sức chân thực.

Sở Mặc cười cười, không trả lời Đạm Đài tiên sinh vấn đề này, bởi vì nó không quá cần thiết.

Dù cho có ngày họ tiến vào Linh giới, thậm chí cả Tiên giới, chỉ e không có mấy cơ hội biết về Huyễn Thần giới.

Sư phụ Ma Quân của mình, một thiên tài tuyệt sắc kinh tài như vậy, cũng không biết về nơi Huyễn Thần giới này, chớ nói chi là những người khác

- Nhưng, nếu có ngày. . . có cơ hội đưa được sư phụ vào trong Huyễn Thần giới này, không biết cảnh giới của sư phụ sẽ tiến bộ đến bậc nào?

Sở Mặc nghĩ trong lòng âm thầm đoán: "Khả năng lớn nhất, chắc là ở giữa Luyện Thần Kỳ và Đại Thừa Kỳ"

Nói cách khác, Ma Quân năm đó không có đủ thực lực để chém giết nhiều cường giả của Tiên giới như vậy.

Tất cả mọi người đều thấy chưa thật thỏa mãn, không muốn rời khỏi nơi này.

Sở Mặc nói:

-

Sau này truyền khẩu quyết cho mọi người, có thời gian các vị cứ tới, thời gian ở đây hoàn toàn trùng khớp với thế giới bên ngoài!

Cũng có nghĩa là, các vị ở đây một năm, thế giới bên ngoài cũng trôi qua một năm.

- Được, chúng ta trở về uống rượu!

Nơi này. . . cứ coi như nơi chúng ta bế quan!

Lão gia tử sau khi thăng tiến đến Minh Tâm cảnh, tâm tình vô cùng tốt lên tiếng.

Sau đó, Sở Mặc dẫn mọi người từ trong Huyễn Thần giới của Sở cung trở về Sở Vương cung.

Khoảng cách trong chốc lát, ấy thế lại là khoảng cách trời đất.

Dù chỉ vào một lát, khi bước ra, tất cả mọi người đều có cảm giác hô hấp khó khăn.

- Giờ mới cảm thấy không khí nhân gia. . . tệ quá!

Liễu Mai Nhi mặt lưu luyến, trong lòng quyết định, đợi sau khi Sở Mặc dạy bí quyết nhất định sẽ mang con mình thường trú ở trong Sở cung.

Để con mình, tu luyện một nơi như vậy từ nhỏ, không cầu có ngày bắt kịp bước chân của Sở bá bá, nhưng hy vọng nó có thể vượt qua mìnhvà Phù Phù.

Tấm lòng cha mẹ thiên hạ đáng thương, có cái gì tốt, cũng nghĩ tới con đầu tiên.

Long Thu Thủy cũng có ý nghĩ như vậy.

Nữ tử hiền lành dịu dàng như vậy, từ trước tới nay không hề có dã tâm gì quá lớn, tâm nguyện lớn nhất trong lòng chính là hy vọng Phàn Chí viễn có thể khỏe mạnh lớn khôn, trở thành một đấng minh quân cho đời.

Đúng vậy.

Một đấng minh quân!

Quốc quân của Sở quốc.

Lúc đầu Long Thu Thủy quyết định gả cho Phàn Vô Địch, Sở Mặc vẫn còn rất nhỏ, nào biết có ngày, con mình có cơ hội trở thành Hoàng đế?

Phàn Vô Địch đã nói với nàng rất nhiều lần, tôn tử chính là thiên tài tuyệt thế.

Nhân giới tuy tốt, nhưng không thể giữ được hắn.

Tương lai của hắn, chắc chắn là vùng trời rộng lớn hơn, với Sở Mặc, nhân giới quá nhỏ bé!

Cho nên, Sở quốc, sau này chắc chắn là do nhi tử của bọn họ kế thừa.

Từ lúc đó Long Thu Thủy toàn tâm toàn ý bồi dưỡng cho hài tử của mình có thể trở thành một đấng minh quân.

Nhưng giờ, suy nghĩ ấy trong chốc lát, đã mất đi ý nghĩa ban đầu rồi.

Nếu thực sự có thể tu luyện trong đó từ nhỏ, hài tử của ta, nói không chừng có thể trở thành một tu nhân chân chính.

Có cơ hội trường sinh đế vương nhân gian, có là chi nữa?Sau khi trở lại yến tiệc, cho người thay lại thức ăn và tiệc rượu, nhưng hứng thú uống rượu của mọi người nhạt hơn rất nhiều.

Đến ngay cả mấy người bình thường rất thích uống rượu, cũng mất hồn mất vía cả rồi.

Rồi cuối cùng bữa tiệc rượu cũng chấm dứt một cách qua loa.

Rạng sáng ngày thứ hai, Na Y tới cáo biệt Sở Mặc.

Dù sao nàng cũng là nữ vương Vương đình thảo nguyên, dù có muốn truyền ngôi vì cho đệ đệ Liệt ca, cũng không phải là chuyện trong mộtsớm hai chiều.

Chính quyền vương đình tuy ổn định, nhưng suy cho cùng cũng không thể rời đi quá lâu.

- Lâm Bạch, huynh cũng thường xuyên vào Sở cung để tu luyện, phải không?

Na Y không nỡ ngưng nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc gật đầu:

- Nhất định rồi.

Ánh hào quang trong con ngươi Na Y khẽ lay chuyển, nhìn Sở Mặc:

- Rốt cuộc chỗ đấy là nơi như thế nào vậy?

Sở Mặc ngẫm nghĩ chút rồi nói:

- Một nơi tụ tập những người huyết mạch mạnh nhất Thiên giới, Tiên giới, Linh giới, Nhân Giới, ngoại vực, và cả các nơi khác nữa!

Na Y sửng sốt nửa ngày, rồi cười khổ lắc đầu:

- Ta không hiểu lắm, nhưng chắc chắn huynh cũng là một trong những người có huyết mạch mạnh nhất ấy đúng không?Sở Mặc gật gật đầu, không phủ nhận.

Na Y nói:

- Ta nhất định sẽ cố gắng, để mình không bị huynh bỏ lại quá xa.

Sở Mặc khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng ôm lấy Na Y:

- Yên tâm đi, có ta ở đây rồi.

- Không, chúng ta dã nhận ân huệ của huynh quá nhiều rồi, không thể thêm được nữa.

Na Y chăm chú nhìn Sở Mặc:

- Mỗi người là một cá thể riêng biệt, có những suy nghĩ riêng biệt, takhông thể nói huynh làm quá nhiều, thực tế, tuy rằng ta không hiểu nơi ấy, nhưng nơi có thể xuất hiện một Sở cung như vậy ta nghĩ, huynh điều huynh làm không hề ít.

Na Y rất thông minh, nơi mà Sở Mặc nói ấy, tụ tập vô số những người có huyết mạch mạnh nhất thế giới, đến tên của cung điện kia Sở cung; nàng liền nghĩ ngay ra đây là Sở Mặc vì bọn họ mà tạo ra.

-----o0o-----

Chương 540 : Phá Giới Đan

Chương 540 : Phá Giới Đan

Tuy rằng không rõ Sở Mặc làm thế nào, nhưng chắn chắn là không dễ dàng.

- Ừ, ta tin tưởng nàng, nữ vương của ta!

Sở Mặc cười.

Na Y kiễng chân, hôn nhẹ lên gò má của Sở Mặc, sau đó mặt ửng hồng chạy lên ngựa, vươn cánh tay trắng nõn như củ sen, hướng về phía Sở Mặc vẫy vẫy.

Xem ngựa lăn bánh, hướng về phương xa.

Lúc này, thoáng nhìn từ trong thành đi ra, thấy Sở Mặc, trên mặt lộ ra nụ cười ngọt ngào, nói:

- Cung chủ, có người gửi thiệp đến Phiêu Diêu Cung, mời chúng ta tham gia đại hội Tông Môn.

Sở Mặc chợt nhớ tới lời Đại Công Kê nói với mình, hỏi:

- Khi nào vậy?

Thoáng nhìn nói:

- Sang đầu năm sau.

Sở Mặc gật đầu, trong lòng thầm nói:

- Vẫn còn thời gian đủ cho ta bước vào Tiên thiên!

Đại hội Tông Môn, Sở Mặc đã nghe tới cái tên này từ rất lâu rồi, thậm chí những điều hắn biết còn nhiều hơn bất cứ ai.

Đại Công Kê đã nhìn chằm chằm vào nơi đó bao nhiêu năm, đại hội tông môn lần này, bốn tông môn lâu đời Cô Thành Nhất Kiếm, Thiên Ngoại Phi Tiên đều phái người tham gia, mục đích, chính là thu hút những trang tuấn kiệt trẻ tuổi đi tìm Quy Khư.

Theo cách nói của Đại Công Kê, bốn đại môn phải phải rút ra ba thành Quy Khư mới được.

Nhưng theo Sở Mặc, nếu thực sự tìm được món đồ gì tốt chỉ sợ không dễ nói chuyện như vậy ho nên, Sở Mặc tính toán trước đại hội tông môn, phải bước vào cảnh giới Tiên Thiên, như vậy, về căn bản có thể đảm bảo tuyệt đối rồi!

Sao khi giao cho mọi người khẩu quyết tiến vào Sở cung, Sở Mặc tạm thời nhàn rỗi.

Kỳ thực cũng không có thanh nhàn như vậy, sau khi làm xong chuyện, Sở Mặc lại vào Huyễn Thần Giới thêm lần nữa.

Tuy nhiên, không tới Sở cung, mà trực tiếp tới Huyễn Thần Thành.

Khẩu quyết vào Sở cung và Huyễn Thần Thành là hai khẩu quyếthoàn toàn khác nhau, với Sở Mặc mà nói, Sở cung giống như nơi tu luyện rành riêng cho người nhà của hắn hơn.

Huyễn Thần Thành, mới là nơi hắn nên ở.

Hắn còn muốn tranh thủ thời gian đến Huyễn Thần hồ, lấy nước ngũ hành, còn muốn đến nơi nhân tầng khác, tìm đất ngũ hành.

Muốn xây dựng căn cơ đạo ngũ hành, thì phải cố gắng ngay từ giờ.

Tuy nhiên, trước đó, Sở Mặc còn có một chuyện cần làm, chính là đến Linh đan đường lấy dược liệu.

Đây chính là chuyện hắn đã ước định cùng Phùng Xuân đế chủ từ trước đó.

Điều khiến Sở Mặc có chút bất ngờ đấy là, trong cửa hàng Linh Đan Đường, hắn gặp lại người quen.

Thượng Quan Nam!

Cảm giác của Sở Mặc với y khá phức tạp.

Tuy cướp được Kỳ Tiêu Vũ trong tay y, nhưng sau đấy lại nảy sinh ra biết bao biến cố.

Hắn không muốn liên lụy Kỳ Tiêu Vũ phải đi cầu cứu sự giúp đỡ từ những kẻ khác, rút kiếm tự sát, khiến Kỳ Tiêu Vĩ trong lúc tâm tình bi thường, quyết định không bao giờ bước vào Huyễn Thần giới thêm lần nào nữa.

Lại nói, Sở Mặc thấy, sự việc kia xét đến cùng, là do cách mình xử lý vẫn chưa đủ vẹn toàn.

Nói tàn khốc một chút, với thực lực hiện tại b, căn bản không nên tới gần Kỳ Tiêu Vũ.

Nếu ngày đó không có sự xuất hiện của mình, có lẽ Kỳ Tiêu Vũ sẽtốt hơn bây giờ.

Ít nhất nàng sẽ không rời khỏi Huyễn Thần giới như vậy.

Sau lần đó, Sở Mặc không còn thấy đệ tử thiên kiêu trong đại tốc Thiên giới.

Hôm nay đột nhiên gặp được, khiến Sở Mặc có chút kinh ngạc.

Thượng Quan Nam đương nhiên không nhận ra, người thanh niên ngọc thụ lâm phong này lại từng là Sở Mặc cứng rắn trước kia, vì vậy, chỉ thoáng nhìn Sở Mặc, rồi không để ý gì nữa.

Thượng Quan Nam đến Linh Đan Đường, đương nhiên là muốn tìm đan dược.

- Ta muốn một viêc Phá Giới Đan phẩm chất hoàn mỹ.

Thượng Quan Nam nhìn chưởng quầy của Linh Đan Đường, thản nhiên nói.

Chưởng quầy lúc này cũng nhìn thấy Sở Mặc, muốn đi lên chào hỏi, bị ánh mắt của Sở Mặc ngăn lại, ra hiệu hắn đón tiếp Thượng Quan Nam trước.

- Phá Giới Đan?

Thượng Quan công tử Thứ này, phẩm chất bìnhthường còn khó kiếm, luyện trăm viên không được một viên, phẩm chất vô hạ vô cùng hiếm hoi; phẩm chất hoàn mỹ hầu như không tồn tại!

Chưởng quầy nhìn Thượng Quan công tử cười khổ nói:

- Thật ra Phá Giới Đan phẩm chất bình thường chắc cũng đủ?

Thứ đồ này cũng không phải là đan dược để uống, chỉ dùng để phá giới thì, phẩm chất bình thường với phẩm chất hoàn mỹ, cũng không có gì cách biệt lắm đâu!

Thượng Quan Nam thoáng nhìn chưởng quầy, khách khí nói:

- Có điều ngươi không biết, nơi mà chúng ta sắp tới, Phá Giới Đan bình thường. . . không có tác dụng, phẩm chất vô hạ cũng đã thử qua, nhưng không được!

Nhưng Phá Giới Đan phẩm chất vô hạ, có thể tạo radao động nơi ấy, vậy, ta nghĩ, Phá Giới Đan hoàn mỹ, chắc là có thể!

- Nơi nào mà đến nay cả Phá Giới Đan vô hạ cũng không thể mở được vậy?

Chưởng quầy giật mình.

Thượng Quan Nam thản nhiên cười:

- Điều nàylà bí mật, không thể nói.

Nói rồi, nhìn chưởng quầy nói:

- Ngài đừng giấu ta, ta biết gần đây Linh Đan Đường kiếm được một một Luyện Đan Sư (người luyện đan) tài giỏi, ta có thể tìm tài liệu chocác ngươi, thậm chí thù lao cũng không thành vấn đề!

Chỉ cần có thể luyện ra viên Phá Giới Đan hoàn mỹ, một viên, ta trả một trăm khối Thiên Tinh Thạch cực phẩm.

Hít!

Chưởng quầy Linh Đan Đường hít một hơi lạnh, có chút khó tin nhìn Thượng Quan Nam:

- Một viên Phá Giới Đan hoàn mỹ một trăm khối Thiên Tinh Thạch cực phẩm?

Lão hủ không có nghe lầm chứ?

Dù kiến thức của y rộng rãi, nhưng cũng bị hào phóng của ThượngQuan nam khiến cho giật mình.

Không phải toàn bộ đan dược dùng để ăn, cũng có độc dược, cũng có một số tác dụng khác nữa.

Vì dụ như đan tránh nước, đan định gió những loại này thuộc nhóm đan dược công cụ.

Phá Giới Đan, xem như một loại đan dược khác, là đan dược chuyên dùng để phá vỡ cấm chế.

Nói là đan dược, nhưng trên thực tế, có thể tỏa ra khí tức sắc bén hơn bất cứ thứ gì, đồng thời có khả năng ăn mòn thần kỳ, nếu không, làm sao có thể phá giới?Sở Mặc đứng ở bên cạnh, trong lòng có chút động, thầm nói: "Tên gia hỏa này dùng Phá Giới Đan để làm gì?

Chẳng nhẽ muốn đến Linh giới tìm Tiêu Vũ?"

Tuy nhiên Sở Mặc nhanh chóng phủ định suy nghĩ này, vì Thiên giới đến Tiên giới, rồi đến Linh giới việc đi lại cũng không có dễ dàng đến vậy.

Cho dù có cầm Phá Giới Đan, nhưng cảnh giới của một người, là vấn đề rất lớn.

Cảnh giới của Thượng Quan Nam, tiến vào Tiên giới còn có thể, nhưng tiến vào Linh giới, nhất định phải tự phong tỏa thực lực của bản thân, như vậy cũng đồng nghĩa với việc sản sinh ra vô số nguy hiểm.

Sở Mặc cảm thấy, với tâm cơ như Thượng Quan Nam, chắc chắc y sẽ không để bản thân mình gặp chuyện như thế.

Vậy, y cần Phá Giới Đan, nhất định là còn có mục đích khác.

Bằng không y sẽ không đích thân đi làm việc này.

-----o0o-----

Chương 541 : Thiên tài không lộ diện

Chương 541 : Thiên tài không lộ diện

Thượng Quan Nam nhìn chưởng quầy Linh Đan Đường, điềm đạm nói:

- Ngươi không nghe lầm, một viên Phá Giới Đan hoàn mỹ, một trămkhố Thiên Tinh Thạch cực phẩm!

Ta cung cấp dược liệu, hơn nữa, còn có thể đặt trước một nửa tiền cọc, thế nào?

Chưởng quầy Linh Đan Đường nhất thời thấy boăn khoăn, nếu như mấy vị đương gia giỏi luyện đan không bế quan, thì cũng không phải không được.

Phá Giới Đan phẩm chất hoàn mỹ tuy rằng không dễ luyện, nhưng trong mấy vị đương gia, cũng không phải không ai luyện được.

Vấn đề là, mấy vị đương gia đó hiện giờ nhất tâm tìm kiếm con đường chí tôn, còn tâm tư nào quản chuyện làm ăn bên Linh Đan Đường này.

Lúc này, chưởng quầy đột nhiên nhớ tới Sở Mặc bên kia, lập tức hướng ánh mắt về phía Sở Mặc.

Sở Mặc cũng hướng mặt qua, truyền âm cho chưởng quầy:

- Nhận!

Chưởng quầy đã hiểu Sở Mặc không muốn bộc lộ thân phận, thấy hắn truyền âm, trong lòng lập tức trở lên vui vẻ, mặt không tỏ rõ thái độ nói:

- Có thể thấy Thượng Quan công tử rất cần viên đan dược này, vậy đi, Thượng Quan công tử cứ để tài liệu về đây, tiền đặt cọc tạm thời không cần, nếu thực sự luyện được, ta sẽ phái người đến thông tri choThượng Quan công tử.

Thượng Quan Nam thở phào nhẹ nhõm, trên mặt lộ ra vẻ hài lòng, tán dương nói:

- Không hổ danh là cửa hàng đan dược lớn nhất thiên hạ, ngài yên tâm, nếu chuyện lần này thành, tất có hậu tạ!

Nói rồi, Thượng Quan Nam để lại tài liệu, cáo từ rời đi.

Sở Mặc nhìn bóng lưng Thượng Quan Nam rời đi, như có chút gì đó suy nghĩ, khóe miệng hơi lộ nụ cười trào phúng.

Với kẻ địch, hắn chẳng bao giờ khoan dung như vậy.

Ban đầu Thượng Quan Nam đối xử với hắn thế nào, Sở Mặc đều nhớ rõ.

Hắn tin, nếu hôm nay đứng tại vẫn là Sở Mặc trước kia, chắc chắn Thượng Quan Nam sẽ chẳng bỏ qua cho hắn dễ dàng như vậy.

Lòng trả thù kẻ kia vô cùng mạnh mẽ.

Nếu đã như vậy, đừng trách ta gài ngươi.

Sau khi lấy dược liệu và Linh Đan Đường mà Thượng Quan Nam để lại chỗ trưởng quầy hắn cũng rời đi luôn.

Trở lại nhà trọ, Sở Mặc mở Hỗn Độn Hồng Lô, hỏi thẳng vấn đề cần.

- Có thể để một cửa sau trong Phá Giới Đan dẫn đến vị trí của người dùng đan bất cứ lúc nào không?

Một luồng lực tinh thần nhanh chóng trả lời câu hỏi của Sở Mặc

- Có thể. . . chế luyện Phá Giới Đan tử mẫu là được!

Giữ Mẫu Đan (đan dược mẹ), đưa Tử Đan (đan dược con) cho đối phương, trong vòng mười dặm, có thể cảm ứng được sự tồn tại của người đó bất cứ lúc nào.

Trên mặt Sở Mặc liền hiện ra sắc mặt vui mừng.

Hắn muốn biết rốt cuộc tan muốn làm cái gì.

Người của Huyễn Thần Giới mở mang diện tích lãnh thổ mênh mông không giới hạn, còn vô số những nơi sinh linh bên ngoài chưa khám phá được.

Nhất là những nơi hung hiểm, căn bản không thích hợp với tu sĩ Đại La Kim Tiên.

Nhưng những tu sĩ vừa bước vào cảnh giới Đại La Kim Tiên lại cứ muốn khám phá địa tầng.

Tuy rằng những người cảnh giới Đế chủ xuyên qua ba tầng địa nhân có thể không quá câu nệ quy tắc như những người khác, nhưng dù vậy cũng chẳng có cách nào bước được vào những nơi hung hiểm ấy.

Chính vì cấp bậc của bọn họ quá cao!

Những nơi ấy, chỉ có những người cảnh giới Đế chủ mới có thể bước vào.

Đây chính là quy tắc của Huyễn Thần Giới.

Đối với một số người mà nói không hẳn đã ngoan ngoãn tuân theo quy tắc.

Dược liệu mà Thượng Quan Nam đưa, là số dược liệu chuẩn bị cho 100 viên đan dược hoàn mỹ.

Đương nhiên, số lượng này chỉ đủ cho người như Sở Mặc mà thôi, với những người luyện đan khác vẫn có chút hà khắc.

Phá Giới Đan phẩm chất hoàn mỹ, luyện trăm lần không được mộtviên, cũng là lẽ thường tình.

Cho dù có là luyện dược sư đại tông môn cũng không dám bảo đảm có thể thành công.

Nhưng với Sở Mặc mà nói, Thượng Quan Nam quả thực hào phóng tới chết.

Hỗn Độn Hồng Lô chưa từng khiến hắn thất vọng lần nào.

Tuy nói giờ tạm thời vẫn rất khó luyện được Tiên dược với Thiên dược, nhưng đan dược phẩm chất hoàn mỹ chỉ dựa vào Hỗn Độn Hồng Lô cũng khó có thể xảy ra sai sót.

Để chắc chắn thành công, Sở Mặc luyện Tử đan trước, nhìn hai viên đan dược tỏa ra khí tức kim loại, Sở Mặc không do dự thầm khen trong lòng: "Thế giới đan dược, quả thật quảng đại uyên thâm, chẳng ngờ đan dược cũng có thể đa dạng đến vậy.

"

Sau đó Sở Mặc thu hai viên đan dược, rồi dùng số dược liệu dư thừa trong nháy mắt chế ra hơn 130 viên Phá Giới Đan.

Đúng vậy, lại vượt số lượng yêu cầu.

Sau đó, Sở Mặc luyện chế nốt số đan dược cần thiết cho Linh Đan Đường.

Rồi niêm phong tất cả số đan dược còn lại, Sở Mặc quyết định.

PHải đi đến Huyễn Thần Hồ một chuyến xem xem có cơ hội lấy được nước ngũ hành không.

. . . . . .

Trên Huyễn Thần Hồ, có mấu vị tu sĩ trẻ trung, nam khí thế hiên ngang, nữ thì như hoa như ngọc.

Vẻ mặt mấy người đó vô cùng thong thả, so với những người vẻ mặt nghiêm túc khẩn trương tới Huyễn Thần Hồ, có sự khác biệt vô cùng lớn

- Nghe nói tiểu công chúa của Linh Đan Đường, bị đệ tử Gia Cát Xương Bình nhà Gia Cát đánh lén, đem theo một người đàn ông rời khỏi Huyễn Thần Thành tới Huyễn Thẫn hồ rất có khả năng cùng người đàn ông đó làm chuyện gió xuân đó ở đây.

Một gã nam tử trên khuôn mặt mang theo mấy phần tiếc hận:

- Đúng là đáng tiếc cho một nữ tử được cưng chiều của Thiên giới một bông hoa xinh đẹp lại chẳng biết ai hái đi.

Nam tử này tên Lạc Ninh, cũng là Thiên chi kiêu tử (đứa con được cưng chiều của thiên giới).

Một nhân tài kiệt xuất trẻ tuổi, tu vi đã đạt đến đỉnh cao Phi thiên kỳ, nhưng không đánh tên ở bảng xếp hạng, vì y thấy, có xếp hạng thì cũng phải là bảng xếp hạng trên trời ảng xếp hạng nhân tầng và địa tầng chẳng có chút ý nghĩa gì cả.

Đề tên lên bảng, còn bại lộ bản than, đem thực lực của mình bày ra trước mặt người khác, y khinh thường, cũng không hứng thú.

Một nam tử trẻ tuổi khác bên cạnh dáng dấp mười phần tương tự Lạc Ninh, là đệ đệ Lạc Anh, là một tu sĩ đỉnh cao Đại Thừa Kỳ, nghe vậy mà cười, nói:

- Lưu Vân à, nghe nói nàng bị Gia Cát Xương Bình dùng thuốc quyến rũ, đúng là buồn cười, đường đường một công chúa Linh Đan Đường lại bị người ta gài dùng thuốc, nhưng Gia Cát Xương Bình cũng xui xẻo thật đấy, vì vậy mà bị rơi đầu mất mạng chết không đáng!

Một nữ tử tuyệt sắc xì nói:

-Các ngươi có thời gian hứng thú với chuyện này này chi bằng đem thời gian ấy tính toán chuyện tới đây của chúng ta đi.

Nữ tử này tên Tần Thi, đến từ Tần gia trên Thiên giới, là một thiên chi kiêu nữ, cảnh giới đã đạt đến đỉnh cao Phi Thăng Kỳ, bất cứ lúc nào cũng có thể bước vào cảnh giới của Đại La Kim Tiên.

-----o0o-----

Chương 542 : Quần anh tới

Chương 542 : Quần anh tới

Một thiếu nữ khuôn mặt tròn trĩnh, tướng mạo vô cùng đáng yêu gật đầu:

- Thi Thi tỷ nói rất đúng, các ngươi có thời gian đi nói chuyện phiếm của người khác, chẳng bằng dành thời gian đó suy nghĩ chốc nữa nênlàm thế nào.

Thiếu nữ khuôn mặt tròn trĩnh tên Đổng Ngữ, nàng giống như Đổng Thi, cũng xuất thân từ một đại tộc trên Thiên giới, càng được coi là thiên chi kiêu nữ.

Thậm chí thiên phú có phần xuất sắc hơn cả Tần Thi.

Từ khi còn rất nhỏ Đổng Ngữ đã thức tỉnh huyết mạch, lại có được mấy lần kỳ ngộ, chưa đến hai mươi tuổi, tu vi đã đạt tới đỉnh cao Phi Thăng Kỳ, cũng là tu sĩ thiên tài có thể bước vào Đại La Kim Tiên cảnh giới bất cứ lúc nào.

Mấy người này đều có một điểm chung, đấy là không thích xuất đầulộ diện, các bảng xếp hạng ở nhân tầng với họ chẳng có chút hấp dẫn nào hết.

Sự thật không chỉ có vậy, lão tiền bối trong nhà họ đều cho rằng mấy bảng xếp hạng ở Huyễn Thần Giới này có chút gì đó kỳ quá, giống như là đang bí mật tìm kiếm nhân tìa, vậy từ lâu đã dặn dò hậu bối khi vào Huyễn Thần Giới cần phải khiêm tốn.

Kỳ thực không ít người giống như bọn họ.

Cho nên Giới Linh từng nói với Sở Mặc:

- Trong Huyễn Thần Giới có những thiên tài không lộ diện, bất cứlúc nào cũng phải cảnh giác cao độ.

Lạc Ninh nghe thấy hai ngày nói vậỵ, thản nhiên cười nói:

- Cứ yên tâm, lần này ta mang pháp bảo tới, nếu không có bất ngờ xảy ra. . . nhất định chúng ta sẽ có được. . . ngũ hành thủy!

Nghe lời y nói, trên mặt Tần Thi với Đổng Ngữ đều lộ ra vài phần hưng phấn.

Hai huynh đệ Lạc Ninh và Lạc Anh vẫn cứ luôn theo đuổi Tần Thi và Đổng Ngữ, nước Ngũ Hành là vật báu vô giá trong giới tu hành, khó có thể đánh giá được giá trị.

Nhưng với hai huynh đệ này mà nói, nếu có thể khiến hai mỹ nhân được vui vẻ, dù có là thứ quý giá hơn nữa, bọn họ cũng chẳng tiếc!

Bởi vì Tần Thi và Đổng Ngữ đều là thể chất Cửu Âm cực kỳ hiếm thấy, nữ tử với thể chất này, trời sinh thích hợp tu luyện công pháp thủy hệ.

Hơn nữa, quan trọng nhất là, nếu có thể song thể với họ, còn có được nhiều ích lợi tốt đẹp hơn nữa.

Điểm này thôi, đừng nói là hai huynh đệ Lạc Ninh là Lạc Anh, cả nhà Lạc Gia cũng cực lực thúc đấy hai mối hôn sự này. . . .

Lạc gia ở Thiên giới, tuy cũng được coi là một đại gia tộc, nhưng so với Tần Gia và Đổng gia, vẫn khoảng cách không nhỏ, vì vậy, muốn liên hôn thành công, cần phải trả một cái giá vô cùng lớn.

Hai huynh đệ Lạc Ninh và Lạc Anh cần phải có đủ thành ý mới được.

Trong Huyễn Thần hồ có nước Ngũ Hành, số người biết được bí mật này không nhiều, nhưng tuyệt đối cũng không ít.

Trải qua nhiều năm, người có chủ ý lấy nước ngũ hành, nhiều không kể xiết, nhưng đều kết thúc trong thất bại ởi vậy, tuy rằng hai huynh đệ Lạc Ninh và Lạc Anh đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ, nhưng trong lòng vẫn có chút thấp thỏm không yên.

Còn một canh giờ nữa là đêm trăng tròn, theo lời lão tổ phán đoán, đên trăng tròn, chính là thời khắc lấy nước ngũ hành tốt nhất!

Lạc Anh nói.

Bên cạnh Lạc Ninh cũng nói:

- Trước đây ta với ca ca đã thử nhiệm biết bao lần, áp chế cảnh giới bản thân, ban đầu cũng rất khó quen được, cảnh giới ấy. . .

đúng là quá yếu!

Tần Thi thản nhiên cười, nói:

- Cũng đâu có đến mức như vậy, thật ra mỗi một cảnh giới đều có đặc điểm riêng biệt, cảnh giới Tiên Thiên tuy yếu, nhưng có thể thể ngộ hoàn toàn, cũng coi như có chút thu hoạch.

- Thi Thi tỷ nói đúng.

Lạc Ninh ngoài mặt tán đồng, nhưng trong lòng lại không cho là như vậy, thầm nói: "Nếu không phải hai huynh đệ ta coi trọng thể chất cửu âm của hai ngươi, muốn song thể thì có chết chúng ta cũng không thèm tới nơi quỷ quái như thế này giúp ngươi lấy nước ngũ hành.

Cảnh giới Tiên Thiên có thể ngộ được cái mông phải áp chế đến cảnh giới này, cả người khó chịu muốn chết!

Tuy nhiên không đời nào Lạc Anh để lộ cảm xúc này ra ngoài, trên mặt vẫn là nụ cười vô hại.

Đúng lúc này, có một bóng đen bay tới.

Cả bốn người đều nhìn thấy thân ảnh bay từ phía chân trời kia.

Lạc Ninh khẽ cau mày:

- Chẳng lẽ cũng có người muốn tới lấy nước ngũ hành?

Lạc Anh lại lẩm bẩm:

- Bay chậm như thế không phải là kẻ yếu rớt mùng tơi đấy chứ?Tần Thi nói:

- Nếu là kẻ yếu đuối chắc chắn sẽ không có gan tới nơi này mới đúng.

- Nói không chừng là một tên không thiết sống.

Lạc Anh nói.

Đổng Ngữ híp mắt nhìn, nói:

- Hình như Lạc Anh nói trúng rồi

Trong bốn người duy chỉ Đổng Ngữ có đôi "Linh Mục" (Mắt linh tính), có thể xem thấu người, thấy những thứ mà người khác không nhìnthấy.

Vân Mộng Tiên Tử cũng có một đôi Linh Mục như vậy.

- Sao Đổng Ngữ sư muội lại nói thế?

Tần Thi nhìn thân ảnh phía xa kia, hỏi Đổng Ngữ ở bên.

Đổng Ngữ nói:

- Thực lực người kia thực sự rất yếu.

Trời hắn mọc từ đâu ra vậy?

Thực lực của hắncòn chưa tới Trúc Cơ!

-

Mấy người ở đó nhất thời không nói được lời nào, ánh mắt có phần trở lên ngơ ngác.

Loại cảm giác này, có chút giống với mấy thanh niên ở nhân giới, đột nhiên nhìn thấy một tiểu tử thối còn đang mặc yếm mới chập chững học đi ở nơi tương đối nguy hiểm.

Thử hỏi kỳ quái biết bao?

- Một con người yếu đuối như vậy, đến Huyễn Thần hồ?

Đúng là không thiết sống!

Khóe miệng Lạc Anh co giật nói.

- Chưa tới Trúc Cơ nói như vậy, có thể cảnh giới của hắn là TiênThiên?

Lạc Ninh vẫn như cũ, thoáng nhìn đệ đệ không cho là đúng, trầm giọng nói:

- Đừng quên, thực sự đến nơi ấy, thực lực của mọi người thật ra cũng không hơn kém nhau là bao đâu.

- Ca lo lắng quá rồi đấy

Lạc Anh cười nói:

- Bao nhiêu năm nay, người đến Huyễn Thần hồ tìm kiếm vận may chỉ sợ không tới một vạn cũng phải tám nghìn, nhưng thực sự có bao nhiêu người có thể lấy được nước Ngũ Hành?

E rằng chẳng có nổi một người.

Lạc Ninh ngẫm nghĩ một chút, thấy lời của đệ đệ cũng có chút đạo lý, nên không nói gì thêm nữa.

Đổng Ngữ ở bên cạnh nói:

- Dù sao nếu hắn lấy được nước Ngũ Hành, chúng ta có thể mua lại của hắn.

Tần Thi nhìn Đổng Ngữ lóe lên một tia giảo hoạt, không nhịn nổi cười khổ nói:

- Tiểu nữ tử này, lại có chủ ý gì vậy?

Nước Ngũ Hành quý giá như vậy, tỷ chưa thấy ai bán bao giờ?Lạc Anh lạnh lùng nói:

- Nếu thật sự hắn may mắn lấy được, ra khỏi Huyễn Thần hồ, bán hay không không phải do hắn quyết!

- Đúng thế, đúng thế!

Đổng Ngữ cười hì hì nói:

- Một sinh linh yếu đuối chẳng bằng một tên tu sĩ, hắn có năng lực chống cự sao?

Trên mặt Tần Thi lộ ra một nụ cười khổ:

- Các ngươi đừng quên, Huyễn Thần giới có quy tắc mới rồi.

Lạc Ninh nói:

- Sinh linh dưới Trúc cơ, được quy tắc Huyễn Thần giới bảo hộ.

-----o0o-----

Chương 543 : Hoàng Hoàng

Chương 543 : Hoàng Hoàng

Vẻ mặt Lạc Anh và Đổng Ngữ không lời:

- Còn có quy tắc mục nát này nữa?

Quy tắc quái gì không biết.

Lạc Ninh thản nhiên nói:

- Nhưng nếu thật sự hắn lấy được, ta tin rằng hắn sẽ nguyện ý kết giao bằng hữu với chúng ta.

Tần Thi gật đầu, ánh mắt nhìn Lạc Ninh có vài phần tán thưởng.

Thân là đệ tử đại tộc trên Thiên giới, nhưng Lạc Ninh lại chẳng có khí tức ngạo mạn không thể nào chịu được, mà khí tức của hắn lại rất trầm ổn, bình thản và nhiều tâm cơ.

Một người trẻ tuổi nếu có quá nhiều tâm cơ, sẽ khiến người khác không vui vẻ gì.

Nhưng Lạc Ninh thì khác, y là người rất hiền lành.

Bất cứ điều gì y nói cũng có thể làm mọi người nở nụ cười, so với những người trẻ tuổi bình thường, cũng không khác biệt nhiều lắm.

Đây là bản lĩnh của Lạc Ninh, lấy thiên kiêu trẻ tuổi như Thượng Quan Nam so sánh, quả đúng là quá nông cạn không thể nào nhìn nổi.

Sở Mặc cũng phát hiện bốn thân ảnh trên không trung phía xa, nam tử phong thái như ngọc, nữ tử tuyệt sắc khuynh thành.

Sở Mặc ngẩng đầu thoáng nhìn khoảng không trên bầu trời, giờ này có lẽ đã là hoàng hôn, có một số ngôi sao đã mọc trên bầu trời chiều hôm xâm xẩm tối.

Một lúc nữa, trăng sẽ tròn.

Mà lúc trăng tròn, chính là thời điểm lấy nước ngũ hành tốt nhất.

Tuy nhiên, bốn người bên kia khiến Sở Mặc thầm nói trong lòng.

- Bọn họ ở nơi này làm gì?

Chẳng lẽ cũng đến tìm nước Ngũ Hành?Sở Mặc hơi nhíu mày, thoáng nhìn Huyễn Thần hồ giống như mặt biển rộng bình thường dưới chân.

Giờ phút này, mặt hồ gió yên sóng lặng, cả Huyễn Thần hồ như nột chiếc gương.

Sở Mặc biết rằng, chút nữa thôi, đến thời khắc trăng tròn, trên mặt Huyễn Thần hồ sẽ có rất nhiều cánh cửa, chỉ khi bước qua những cảnh cửa ấy mới có thể nhìn thấy nước ngũ hành.

Cánh cửa kia, không chỉ là một cánh cửa bình thường, đằng sau đó mới là nơi hung hiểm thật sự.

Đối với đại đa số tu sĩ mà nói, chỉ cánh cửa kia thôi cũng đã đủ ngăn cản bọn họ rồi!

Bởi cánh cửa kia, nếu không có Phá Giới Đan phẩm chất hoàn mỹ thì không thể nào mở được.

Mà Phá Giới Đan phẩm chất hoàn mỹ nào có lấy được dễ dàng như thế?

Sở Mặc dừng bước cách vị trí cách đám người Lạc Ninh hơn mười mấy dặm, hắn không muốn tới gần đám người kia quá.

Dù có quy tắc bảo hộ, nhưng Sở Mặc tuyệt không muốn kết thêm quá nhiều kẻ địch.

Vì, sẽ có một ngày, sau khi hắn tới được Trúc cơ, bảo hộ ấy sẽ biến mất.

Điều này, kể cả Giới Linh cũng không chặn được.

Đúng lúc này, từ chân trời xa xôi lại có thêm một thân ảnh bay tới.

Tốc độ cực kỳ nhanh, gần như chỉ trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Sở Mặc.

Người này chẳng nhìn Sở Mặc lấy một cái, đi về hướng mấy người Lạc Ninh, miệng phát ra tiếng cười không có hảo ý, giễu cợt nói:

- Ta còn đang hỏi là ai, đây không phải là hai huynh đệ mặt bột nhà họ Gia sao?

Sở Mặc híp mắt, nhìn người từ phương xa tới.

Y phục màu đen, đôi lông mày kiếm, con ngươi như sao sáng, nếu không có vết sẹo từ bên mày trái kéo dài đến khóe miệng mà nói, người này tuyệt đối vô cùng anh tuấn.

Vết sẹo này, gần như phá hủy hoàn toàn hình tượng của y, khiến cho y khi không cười trông mặt vô cùng dữ tợn, lúc cười lên. . . càng dữ tợn.

- Hoàng Hoàng. . .

Là ngươi?Sở Mặc có chút bất ngờ, huynh họ Gia bị người kia gọi là mặt bột, lại không hề nổi giận, mà vô cùng cảnh giác nhìn người vừa tới, trong mắt tràn ngập vẻ đề phòng.

Tần Thi và Đổng Ngữ cũng nhíu đôi mi thanh tú lại, tuy không vui nhưng cũng không tỏ thái độ rõ rệt.

Sở Mặc trong lòng rùng mình, thầm nói: "thực lực của người này chắc chắn rất mạnh, nếu không bốn người kia sẽ không phản ứng như vậy"

Đây không phải là lần đầu tiên Sở Mặc tiến vào Huyễn Thần Giới, nên rất rõ tính tình của bọn thiên kiêu này như thế này.

Cả một đám, nói dễ nghe chút, thì là kiêu ngạo, nói khó nghe thì là mắt cao hơn trán.

Với người không có chút khiêu khích với mình, tuyệt đối sẽ chẳng có thái độ tốt đẹp gì.

- Đúng vậy, nghe nói ở đây có nước ngũ hành, ta tới lấy một chút pha trà.

Trên mặt Hoàng Hoàng lộ ra một nụ cười, vết sẹo bắt mắt kia càng khiến nụ cười của y trở lên quỷ dị.

- Nói dối mà không biết ngượng!

Đổng Ngữ ở bên cuối cùng không nhịn được nữa, khinh thường nói

- Đây không phải thiên chi kiêu nữ của Đổng gia sao?

Hoàng Hoàng mới thấy Đổng Ngữ bình thường, lộ ra một nụ cười tà mị, nhìn chằm chằm vào nàng đến khi hai má Đổng Ngữ ửng hồng muốn nổi giận mới cười ha hả nói:

- Nghe nói ngươi là thể chất cửu âm?

Hai tên mặt bột nhà họ Gia này, tính toán kỹ càng, dính chặt lấy không buông, cũng vì thế?

- Ngươi nói bậy, ta với Đổng Ngữ muội muội là lưỡng tình tương duyệt! (Hai người cùng có tình cảm với nhau)

Gương mặt anh tuấn của Lạc Anh tràn đầy vẻ phẫn nộ, bị người trước mặt hâm biếm giễu cợt, mà còn nói trúng tim đen.

Lạc Anh cũng không được nữa.

Mặc dù có chút kiêng kị Hoàng Hoàng nhưng Lạc Anh cũng không phải loại chịu để im cho người ta sỉ nhục.

- Ha ha ha, lưỡng tình tương duyệt. . .

Hoàng Hoàng kéo dài giọng, nói:

- cái rắm!

- Ngươi. . .

Lạc Anh nổi giận, xông lên.

Bị ca ca Lạc Ninh ở bên kéo lại, trầm giọng nói:

- Y cố ý trọc tức đệ đấy!

Hoàng Hoàng cười ha hả:

- Muốn làm chó chui gầm chạn cũng phải có kỹ năng đấy.

Tiểu tử, học hỏi ca ca người cho hẳn hoi vào, biết chưa?

Con ngươi Lạc Anh như bắn ra một tia lửa, lạnh lùng nhìn Hoàng Hoàng:

- Nhục nhã ngày nay, sau này ta sẽ hoàn lại gấp bội.

- Được rồi đấy, bớt bày ra cái bộ dạng này thôi, ngươi chẳng có cơ hội đâu!

Không phục, thì tới đây.

Ta chấp hai huynh đệ nhà ngươi cùng một lúc đấy!

Hoàng Hoàng lạnh mặt nói:

- Yên tâm, chết ở đây một lần cũng chẳng có gì to tát lắm.

Các ngươi cũncos thể về nhà tìm tỷ tỷ của mình để kể tội mà.

Tiểu hài tử bị đánh, không phải đều về nhà mách trưởng bối sao?

Lạc Ninh lạnh lùng nhìn Hoàng Hoàng nói:

- Hoàng Hoàng ngươi nói thế vui lắm sao?

- Vui chứ!

Sao lại không vui?

Hoàng Hoàng đưa tay, nhè nhẹ chỉ vào vết sẹo trên mặt:

- Tỷ tỷ của các ngươi tặng ta vết sẹo này, đương nhiên ta phải ghi rõ trong lòng, giờ giờ khắc khắc không bao giờ dám quên.

Đây là món quà nàng tặng mà ta thích nhất, mà không kịp đáp lễ lại, ta phải tặng lại nàngmột món quà thật lớn, các ngươi nói phải không?

Sở Mặc ở đằng xa giờ mới hiểu được, người mặc áo đen mang vết sẹo trên mặt, có ân oán vô cùng sâu sắc với tỷ tỷ hai huynh đệ kia.

Lạc Ninh hít sâu một hơi nói:

- Hoàng Hoàng, đấy là chuyện của ngươi với tỷ tỷ ta, tuy rằng năm đó quả thực tỷ tỷ ta có chút quá đáng, nhưng. . . vốn dĩ hôn sự này cũng là một sai lầm, hà cớ gì ngươi phải như thế?

-----o0o-----

Chương 544 : Kết thù. (1)

Chương 544 : Kết thù. (1)

- Ha ha ha ha ha!

Hoàng Hoàng ngửa mặt lên trời cười to, trong tiếng cười tràn ngậpsự lạnh lẽo:

- Vậy sao?

Sai lầm?

Cái gì gọi là sai lầm?

Y lạnh lùng nhìn Lạc Ninh:

- Cái mà các ngươi gọi là sai lầm chẳng qua là lão tổ tông của Hoàng gia ta bị mất tích, Lạc gia nhà các ngươi muốn hủy bỏ hôn ước, Hoàng Hoàng ta chẳng có gì để nói, vì cuộc hôn sự này là gia chủ Lạc gia nhà các ngươi năm đó quỳ gối cầu xin. .

Mặt Lạc Ninh và Lạc Anh xanh mét, bị người làm nhục ngay trước mặt thế này, tính khí có tốt hơn nữa cũng khó có thể nhịn được, chứ đừng nói vốn dĩ tính tình của bọn họ cũng chẳng tốt đẹp gì cho cam

- Sao?

Không thích nghe?

Hoàng Hoàng cười lạnh nói:

- Chẳng nhẽ những gì ta nói không phải là sự thật à?

Hủy hôn thì hủy hôn, Lạc gia nhà các ngươi chỉ lật lọng, có chút vô liêm sỉ thôi.

Thiên hạ lớn đến vậy, cũng không phải không có những chuyện bại hoại không biết xấu hổ tương tự như thế.

Nhưng tỷ tỷ tốt đẹp của các ngươi, ỷ vào thiên tư trác tuyệt, chiến lực mạnh mẽ lại muốn giết ta. . .

đúng là quá tốt.

Hoàng Hoàng ta mệnh lớn, may còn chưa chết, "ân tình" lớn như vậy ngày nào chưa trả được, ta còn chưa dám quên!

- Gia tỷ năm đó cũng vì chuyện này mà nhận sự trừng phạt vô cùng nghiêm khắc, hơn nữa, cũng bồi thường cho hoàng gia nhà ngươi rồiLạc Ninh trầm giọng nói:

- Với cảnh giới của ngươi, vết sẹo trên mặt căn bản chẳng tính là gì, hà cớ gì ngươi cứ chấp niệm mãi không quên?

- Nói hay!

Hoàng Hoàng vỗ hai bàn tay vào nhau, tán thưởng nói:

- Nói như vậy, có phải ta còn phải đa tạ Lạc gia nhà ngươi hay không?

- Ta không có ý như thế.

Lạc Ninh nói.

Lúc này, Hoàng Hoàng không để ý đến Lạc Ninh nữa mà chuyển ánh mắt sang Tần Thi và Đổng Ngữ:

- Hai nha đầu các ngươi, nhìn thấy chưa?

Giờ biết nhà Lạc gia như thế nào chưa?

Nếu không phải các ngươi là thể cửu âm, thì các ngươi nghĩ hai tên kia sẽ dính kè kè như cao da chó à?

- Hoàng Hoàng. . . ngươi qua đây!

Sắc mặt Lạc Ninh trần ngập phẫn nộ, hít thật một hơi thật sâu giống như đang cố hết sức kiềm chế cơn phẫn nộ trong nội tâm.

Lúc này Tần Thi thoáng qua một tia phẫn nộ, thản nhiên liếc nhìn Hoàng Hoàng:

- Ân oán giữa ngươi và Lạc gia là chuyện của ngươi và Lạc gia, đừng có dây lên người chúng ta.

Hai người Lạc Ninh và Lạc Anh nao nao, đến Đổng Ngữ cũng sửng sốt lập tức nhìn Tần Thi như có chút suy nghĩ.

Lúc này, chân trời xa xôi, nơi tiếp giáp của Huyễn Thần hồ với bầu trời, lóe lên ánh hào quang, rồi nối tiếp ngay sau đó vô số ánh hào kquang rực sáng trên bầu trời đêm.

Vầng trăng tròn như nhảy ra khỏi mặt Huyễn Thần hồ.

Thoáng chốc tách riêng một ánh trăng ra khỏi vầng trăng tròn ấy.

Phía trên Huyễn Thần hồ, một cánh cửa như trong suốt, nhờ có ánh trăng tròn uốn lượn vòng quanh từng vòng từng vòng mới hiện lên hình dáng mờ mờ ảo ảo.

Nháy mắt ánh mắt của mọi người bị hấp dẫn qua đó.

- Trăng tròn rồi!

Đổng Ngữ đột nhiên thốt lên.

Sắc mặt của Lạc Ninh vẫn như cũ, bị câu nói của Tần Thi lúc nãykhiến y cảm thấy vô cùng khó chịu trong lòng, câu nói ấy của Tần Thi rõ ràng ý tứ của nàng, mọi người ai cũng nghe ra.

Lúc này Tần Thi lại như quên câu nói của mình vừa rồi, gật gật đầu, nói:

- Trăng tròn rồi, đi thôi!

Sở Mặc bên kia, cũng bay về hướng chiếc cửa trong suốt bị ánh trăng vòng quanh uốn lượn mới thấy được hình dáng.

Lạc Anh một bung tức giận, hừ một tiếng, huơ tay Sở Mặc ở phía trước như. . .

đuổi ruồi.

- Cái quái gì thế này. . . mà cũng dám tranh?

Cút xa một chút.

. . .

- Đừng.

Lạc Ninh biến sắc, quát một tiếng:

- Huyễn Thần Giới bảo hộ những người chưa đến Trúc cơ. . .

Nhưng lời này của y có chút chậm.

Sở Mặc bên kia đã bị đòn lực của tu sĩ cảnh giới Đại Thừa kỳ đánh trúng, thân thể như chiếc lá trong cơn gió điên cuồng, cuốn đi trong chớp mắt, một ngụm máu tươi cũng vì thế mà phun ra.

Nghe thấy Lạc Ninh gào to, Lạc Anh cũng có chút luống cuống, cảmột bụng tức tối phải nín nhịn ban nãy không trút được ở đâu, đúng lúc lại thấy một thiếu niên yếu đuối như con kiến con lại còn dám bay về hướng chiếc cửa ấy, nhất thời nhịn không nổi, ra tay ngay.

Vừa rồi không suy nghĩ đến hậu quả, nhưng giờ thì lại hơi lo lắng.

Chuyện xảy ra trong Huyễn Thần Thành, tuy họ không quá chú ý nhưng ít nhiều cũng biết một số chuyện.

Huyễn Thần Giới có một quy định mới, hoặc đã có từ trước nhưng có thể hầu như chẳng có ai dưới Trúc cơ bước vào Huyễn Thần Giới nên không mấy người để ý.

Dù sao, quy định không được ra tay với người dưới Trúc Cơ, nếu không, sẽ bị thiên lôi đánh chết.

Mặc dù chết ở Huyễn Thần Giới, với mấy tu sĩ cao cấp như họ mà nói, không phải chết thực sự, nhưng có mấy ai lại muốn nếm thử mùi vị của cái chết đâu?

Hoàng Hoàng bên kia cười như không cười nhìn lại, cười lạnh nói:

- Công tử Lạc gia thật có tiền đồ, bị người ta khi dễ, chỉ biết chút giận lên con kiến. . .

Lúc này huynh đệ Lạc Ninh và Lạc Anh hoàn toàn không có tâm tưtranh luận với Hoàng Hoàng, chỉ biết chờ đợi trong sợ hãi.

Nhưng, chờ đến nửa ngày trời vẫn không thấy gì, ngẩng đầu lên nhìn màn đêm, gió nhẹ mây bay, chẳng thấy một chút gì đó không bình thường.

- Ha. . . ha ha ha.

Lạc Anh cười to như được giải thoát:

- Nhìn thấy chưa?

Ta không trực tiếp ra tay với hắn, chỉ là tùy ý huơ tay một cái thôi, ai bảo hắn ngu ngóc đứng đó không tránh, đáng đời, ha ha.

Rốt cục lan cũng thở dài một hơi, nói:

- Không có chuyện gì là tốt, lần sau. . . tuyệt đối không được sơ ý như vậy nữa, chính sự quan trọng hơn.

Mặt Đổng Ngữ tái nhợt, lộ ra vài phần huyết sắc, nói:

- Chỉ là một con kiến mà thôi, nếu vì hắn mà ảnh hưởng đến chuyện lần này của chúng ta, có đáng hay không?

Trong đôi mắt xinh đẹp của Tần Thi lóe lên một tia sáng, nhưng cũng không nói gì.

Hoàng Hoàng cười lạnh, nói:

- May mắn mà thôi.

Bên kia cả người Sở Mặc bị cỗ lực ấy đánh bắn về phía sau mấy trăm dặm, cảm giác như lục phụ ngũ tạng như nát tươm, bị thương không nhẹ.

Nói ra, quả thực Sở Mặc cũng có chút vô ý.

Ỷ vào quy định của Linh giới, nghĩ rằng ít nhất trước khi tới Trúc Cơ mình sẽ an toàn.

Chẳng ngờ Lạc Anh không trực tiếp ra tay, mà cỗ lực lượng đó vừa hay lại đánh trúng hướng của Sở Mặc, đột ngột, trúng vào đầu.

Sở Mặc khó khăn lắm mới ổn định được thân hình, cắn chặt răng, không để bản thân thốt ra nửa tiếng kêu rên đau đớn, duy chỉ có đôi mắt, nhìn gắt gao vào người thanh niên phía xa kia.

Chưởng vừa rồi, nếu hướng vào người hắn, chỉ sợ giờ thân thể đã nát tươm rồi.

-----o0o-----

Chương 545 : Kết thù. (2)

Chương 545 : Kết thù. (2)

Đây là sự mạnh mẽ của tu sĩ cao cấp.

Một chưởng của tu sĩ Đại Thừa Kỳ, đừng nói là tu sĩ chưa đến Trúc Cơ như Sở Mặc, dù có là tu sỹ Nguyên Anh Kỳ, chỉ sợ cũng tan thành tro bụi

- Nhìn cái gì mà nhìn?

Rác rưởi.

Lạc Anh lạnh lùng nhìn Sở Mặc nói:

- Rác rưởi là rác rưởi, ánh mắt có thể giết người được chắc?

Nói xong bay thẳng đến hướng cánh cửa kia.

Lạc Ninh cũng không liếc nhìn Sở Mặc đến một cái, y nghĩ, cũng chỉ là một kiến chưa đến Trúc Cơ mà thôi, chẳng có gì phải quan tâm chú ý.

Rồi Đổng Ngữ cũng bước thêm vài bước, đuổi kịp Lạc Anh.

Ánh mắt Tần Thi hướng về Sở Mặc, đem theo mấy phần xin lỗi, tuynhiên cũng chỉ là cảm thấy có chút không đành lòng mà thôi.

Than nhẹ một tiếng, rồi cũng bước theo, nàng biết câu nói vừa rồi có chút đắc tội với Lạc Ninh.

Nếu như bình thường thì cũng không là gì, nhưng lần này hai huynh đệ Lạc Ninh với Lạc Anh đang giúp nàng với Đổng Ngữ tìm nước ngũ hành.

Dù sau này thế nào đi chăng nữa, nhưng giờ mọi người phải đứng bên nhua, chung sức hợp lực.

Lạc Anh đi thẳng đến cánh cửa đso, lấy một viên đan dược trênngười xuống.

Mấy người Lạc Ninh và Tần Thi hộ pháp cho Lạc Anh ở bên cạnh, đề phòng Hoàng Hoàng bất ngờ động thủ.

Hoàng Hoàng chỉ đứng ở nơi xa cười lạnh, căn bản không có ý tới gần.

Điều này làm cho Lạc Ninh thở phào một hơi, đồng thời trong lòng cũng không khỏi cảnh giác.

Hoàng Hoàng với Lạc gia thù sâu như biển, sao có thể tha cho họ dễdàng như thế?

Không ra tay ở đây, không có nghĩa gã không muốn ra tay.

Rất có khả năng, là đợi lúc lấy nước ngũ hành rồi mới ra tay.

Tuy nhiên, Lạc Ninh và Lạc Anh cũng không phải không có chuẩn bị, dù gì mọi người cùng bị áp chế xuống cảnh giới Tiên Thiên, cảnh giới tương đồng, bốn đánh một. . . cũng không phải không thể đánh lại gã.

Viên đan dược kia tỏa ra khí tức mạnh mẽ sắc bén, trong nháy mắt mở toang kết giới cánh cửa, bốn người nối tiếp nhau bước vào, rồi biến mất trong không trung.

Ngay sau đó viên đan dược kia vỡ tan tành há Giới Đan phẩm chất hoàn mỹ, mỗi viên. . . chỉ dùng được một lần.

Tuy nhiên chỉ một lần thôi là cũng đủ rồi, vì hầu như tất cả các cảnh giới đều khó vào ra dễ, lúc ra không cần dùng đến nữa.

Lúc này, trăng tròn đã lên cao, cánh cửa kia, dưới ánh trăng càng trở lên rõ ràng.

Thậm chí giờ phút này còn có thể thấy được một số hoa văn phức tạp và những hình vẽ thần bí trên cánh cửa kia.

Lúc này Hoàng Hoàng mới nhìn về hướng Sở Mặc, bỗng nhiên nói:

- Này, tiểu tử, ngươi có Phá Giới Đan à?

Sở Mặc vừa mới ăn một viên đan dược, đang khôi phục thương thế.

Hắn chỉ bị luồng lực của Lạc Anh sượt qua, vì vậy thương thế tuy không nhẹ nhưng cũng không tính là chí mạng.

Thời gian gần đây Sở Mặc luyện chế một số lượng lớn đan dược Thiên giới mới có, ngoài số dược cần đưa cho Linh Đan Đường, hắn cũng dự trữ một ít trên người.

Bởi vậy, vừa ăn xong viên đan dược, ngay lập tức thương thế có thể khống chế.

Nghe lời Hoàng Hoàng nói, Sở Mặc ngẩng đầu lên, cnarh giác nhìn, trầm giọng nói:

- Thì sao?

Hoàng Hoàng thoáng nhìn Sở Mặc:

- Ngươi không muốn báo thù à?

Con ngươi Sở Mặc trong trẻo nhưng lạnh lùng nhìn Hoàng Hoàng, không nói gì.

đương nhiên hắn muốn báo thù, tự dưng bị xỉ nhục, bị người ta khinh thường là con kiến thì cũng thôi, ai bảo mình cảnh giới quá thấp, nhưng Lạc Anh lại ra tay với hắn, khiến Sở Mặc hoàn toàn nổi giận.

Trong lòng Sở Mặc hạ quyết tâm, đợi khi cảnh giới họ áp chế đến Tiên Thiên, chắc chắn sẽ không tha hco Lạc Anh.

Dù vậy, đây chỉ là suy nghĩ sâu xa trong lòng Sở Mặc, đâu có liên quan gì đến Hoàng Hoàng.

Sở Mặc cũng không cảm nhận được mấy phần thiện ý trên người Hoàng Hoàng.

Sở Mặc cũng chẳng có hứng thú làm thứ đồ để người khác lợi dụng.

- Muốn báo thù, đi cùng ta.

Hoàng Hoàng dừng như không thấy thái độ người lạ đừng tới gầncủa Sở Mặc, nói:

- Vào nơi này, cần có Phá Giới Đan phẩm chất hoàn mỹ, chỉ dựa vào ngươi. . . chắc chắn là không có, ta đưa ngươi vào, ở đó, tất cả cảnh giới của mọi người đều bị áp chế đến Tiên Thiên, lúc ấy, cơ hội báo thù của ngươi tới rồi.

Sở Mặc nhìn Hoàng Hoàng, lắc đầu:

- Thôi, thương thế ta rất nặng, ngươi tự vào đi.

Hoàng Hoàng thản nhiên nhìn Sở Mặc, thấy thiếu niên này cũng chẳng có mấy phần hảo cảm với mình, lắc đầu cười:

- Thôi, không hiểu được lòng người tốt.

Nói xong, Hoàng Hoàng lấy một viên Phá Giới Đan phẩm chất hoàn mỹ, bước thẳng vào cánh cửa.

. . .

Sở Mặc hoàn toàn không để ý tới ý tứ của Hoàng Hoàng, mà yên lặng ngồi xếp bàn trong không trung, nhắm đôi mắt, ở đó điều tức, Huyễn Thần hồ bên mênh mông nới đó, gió êm sóng lặng, không có chút động tĩnh gì.

Chẳng tương xứng một chút gì với Huyễn Thần hồ trong truyền thuyết tràn ngập điều quỷ dị, mỗi một bước chân cũng khiến con người ta lo lắng

Thậm chị ngay cả huynh đệ Lạc gia và Tần Thi, Đổng Ngữ bước vào trong cũng thấy có tin

- Vận khí hôm nay của chúng ta tốt thật đấy, cứ nghĩ tiến gần đến Huyễn Thần hồ khó khắn lắm cơ, thế mà gió yên sóng lặng, chẳng có bất cứ chuyện gì, đúng là ông trời giúp chúng ta!

Đổng Ngữ cười mí mắt tủm tỉm nói, khuấy động bầu không khí có chút ngượng ngùng.

Tần Thi thoáng nhìn khuôn mặt trầm lặng của Lạc Ninh, cũng nhẹ cười nói:

- Đúng thế, đây là lần đầu tiên chúng ta thành công bước vào trong này, hy vọng lần này có thu hoạch.

Lạc Anh nói:

- Yên tâm, lần này, nhất định chúng ta sẽ thành công.

Lạc Ninh lại không nói điều gì, chỉ thản nhiên nhìn đệ đệ, trong lòng cười lạnh: "Cứ cho lần này sẽ lấy được nước ngũ hành thật đi chăng nữa. . . cũng không thể dễ dàng đưa cho hai nữ nhân này được.

Đổng Ngữ trông có vẻ không có tâm cơ gì, thực ra, tâm kế của nàng còn sâu hơn cả Tần Thi. . . nếu các ngươi nhanh như thế đã không muốn dính dáng với bọn ta, thì đến lúc, các ngươi sẽ phải trả giá cho câu nói của mình!

Khóe mắt nheo lên liếc nhìn nữ tử tuyệt sắc, lòng Lạc Ninh trở lên lạnh lẽo, trước đây chẳng để cho ta động chạm lấy một chút. . . rồi xem nàng sẽ khước từ ta thế nào đây?Không gian này, nhìn có vẻ giống như trong lòng Huyễn Thần hồ, nhưng trên thực tế, đây có thể là một thế giới nhỏ tách biệt, sau khi bốn người bước vào, đi theo một con đường.

Vách tường phía hai bên đường như được hình thành từ tự nhiên, trên mặt có biết bao hoa văn phức tạp, nếu như có thời gian nhìn lâu hơn một chút, thì cho dù có là tu sĩ Phi Thăng Kỳ cũng sẽ cảm thấy hoa mắt chóng mặt, muốn nôn.

-----o0o-----

Chương 546 : Cửa đá

Chương 546 : Cửa đá

- Đã nghe từ lâu, nơi có tinh hoa nước Ngũ Hành đều là những vùng đất trời riêng tự hình thành, đồng thời cũng có rất nhiều cơ duyên, nếu như có thể ngộ đạo, sẽ có thu hoạch rất lớn, xem ra là thật rồi.

Tần Thi dường như nỗ lực xóa đi sự không vui vừa rồi, mỉm cười nhìn Lạc Ninh nói.

Nhìn khuôn mặt tinh xảo, trong lòng Lạc Ninh dâng lên một cảm xúc con mẹ mãnh liệt, nhưng trên mặt lại nở nụ cười đồng tình:

- Đúng thế, ở đây, chúng ta trở thành Tiên Thiên hết rồi ừm, võ giả đi?

Cảnh giới Tiên Thiên, chắc đến tu sĩ cũng không bằng?

Lạc Anh nói:

- Thật ra đệ thấy, ở nơi này, có nghĩa mọi người đều trở thành người bình thường hết rồi!

Võ giả cái gì chứ Trên thế giới này, không phải chỉ có hai loại: một là người bình thường hai là tu sĩ hay sao?Mấy người khác ngẫm nghĩ một chút, rồi đồng loạt gật đầu, thấy lời Lạc Anh nói quả thực rất có đạo lý.

Tần Thi nói:

- Như vậy có nghĩa là, ai cũng trở thành người bình thường cả rồi, chỉ xem vận khí của ai tốt hơn, có thu hoặc thì sẽ hơn người khác.

Nếu đã như vậy, ta đề nghị, bốn người chúng ta, có thể phân nhau ra hành động!

- Tại sao?

Hoàng Hoàng còn ở phía sau!

Nếu như gặp phải gã thì phải làm thế nào?

Đổng Ngữ nhất thời nhớ đến người đàn ông có vết sẹo dài trên mặt, cảm thấy có chút sợ hãi.

- Đúng vậy, nếu chúng ta lạc nhau mà gặp phải Hoàng Hoàng, sẽ chẳng có kết cục gì tốt đẹp.

Lạc Anh nói.

Ở đây cũng không có người ngoài, cũng không có gì cần gắng gượng, sợ thì sợ, ngoài Lạc Anh ra, cảnh giới của ba người còn lại giống với Hoàng Hoàng, nhưng bọn họ lại chẳng có bất cứ chút tự tin nào sẽ thắng Hoàng Hoàng.

Có tin đồn, thật ra Hoàng Hoàng có thể bước vào Đại La Kim Tiêncảnh giới từ lâu rồi, nhưng gã luôn áp chế, để cảnh giới mình không nhảy thêm bậc nữa, mục đích chính là muốn đạo cơ của mình trong trạng thái hoàn mỹ thực sự, rồi mới đột phá đến cảnh giới Đại La Kim Tiên.

Mấy người Tần Thi, Đổng Ngữ và Lạc Ninh tuy rằng có thể bước vào Đại La Kim Tiên cảnh giới bất cứ lúc nào, nhưng kinh nghiệm chiến đấu của họ lại quá ít ỏi!

Thậm chí có thể nói là hầu như chẳng có tí kinh nghiệm chiến đấu nào.

Dưới sự che chở của gia tộc, con đường tu luyện chẳng có bất cứ khó khăn trở ngại gì, hoàn toàn không thể so sánh được người tự mình chiến đấu, trải qua vô số lần nguy hiểm như Hoàng Hoàng.

Điểm này, đương nhiên bản thân họ biết rõ, vì vậy mới không dám đi trêu chọc Hoàng Hoàng.

Gặp sự phản đối của người khác, Tần Thi chỉ khẽ cười, nói:

- Đừng quên, Hoàng Hoàng tới đây, không phải vì muốn trả thù, mà là muốn tìm một thứ gì đó chưa chắc là nước Ngũ Hành, mấy người chúng ta phân nhau ra, nhưng không được rời nhau quá ra, như vậy, nếu xảy ra chuyện, có thể nhanh chóng tụ lại.

Các ngươi nói xem?Tần Thi rất rõ ràng, thái độ bản thân lúc nãy đã làm tổn thương đến Lạc Ninh.

Lạc Ninh vốn cũng không phải loại chịu để yên người ta khi dễ, nếu bốn người cùng ở một chỗ, huynh đệ họ chắc chắn sẽ cùng một lòng, chỉ sợ khi tìm thấy nước Ngũ Hành sẽ chẳng dễ dàng đến tay các nàng.

Nếu tách ra, thể chất cửu âm của mình còn có cơ hội lấy được nước Ngũ Hành.

Ngược lại, nếu huynh đệ nhà Lạc gia thực sự tìm thấy, lại nghĩ cách lấy lại thừ bọn họ là được.

Đổng Ngữ có vẻ là thiếu nữ đơn thuần, nhưng thật ra không ít tâm cơ, trong nháy mắt hiểu rõ ý tứ của Tần Thi, đột nhiên vỗ tay:

- Ý của Tần Thi tỷ tỷ cũng không tồi, chúng ta không được cách nhau quá xa, phân ra tìm sẽ có nhiều cơ hội hơn.

Lạc Ninh cau mày, nhưng tỏng thoáng chốc mỉm cười:

- Như vậy cũng được!

Thấy ca ca đã đồng ý, Lạc Anh cũng không có cách gì phản đối nữa, bèn gật đầu theo:

- Như vậy cũng được, nhưng đừng cách nhau quá xa!

Sau đó đến cuối con đường, trước mắt xuất hiện một không gian vô dùng rộng lớn, hướng mắt về phía xa xa, là những dãy núi chập chùng, những dòng sông đan xiên ngang dọc vào nhau.

Cuối cùng khi vào tiểu thế giới này, bốn người phân nhau ra, đi về các hướng khác nhau.

Lúc này Hoàng Hoàng cũng dã đến con đường bước vào khoảng không gian này, gã không vội hành động mà lấy một cái la bàn ra, không ngừng điều chỉnh phương hướng, cuối cùng xác định được phương vị liền hướng thẳng theo hướng đó mà đi.

Phía trên Huyễn Thần hồ.

Trải qua hơn nửa canh giờ điều tức, thương thế của Sở Mặc cuối cùng cũng hồi phục được bảy tám phần, tuy chưa khỏi hoàn toàn, nhưng cũng không còn gì đáng ngại.

Lúc này dưới ánh trăng, cánh cửa trên mặt Huyễn Thần hồ đã hoàn toàn hiện rõ, từ một hình thể chiếc cửa. . .

đến thực thể thực sự.

Cánh cửa màu xám to lớn, dưới ánh trăng trong trẻo lạnh lẽo, tỏa ra khí ức cổ xưa lạnh lẽo, hoa văn phức tạp trên kia như đã có từ lâu lắn rồi, với đủ loại động vật mà Sở Mặc chưa từng nhìn thấy bao giờ, dưới ánh trăng, trở nên vô cùng sống động, giống như có thể nhảy ra khỏi cửa đá bất cứ lúc nào.

Không biết có phải ảo giác hay không, Sở Mặc như có thể nghe thấy tiếng vỗ cánh của những đàn chim, tiếng mãnh thú gầm gừ bên trên cánh cửa đá kia.

- Đây. . . mới thực sự là cửa vào tiểu thế giới sao?

Sở Mặc có chút rung động, nhìn cửa bằng đá cao hàng trăm trượng, đứng sừng sừng ngay phía trên Huyễn Thần hồ, hít một hơi thật sâu, Sở Mặc bay về hướng đấy.

Tới cửa, Sở Mặc vừa định lấy Phá Giới Đan nhưng chẳng ngờ hai cánh cửa. . . từ từ mở ra!

Bên trong có vô vàn hào quang bắn ra, Sở Mặc cảm thấy mắt hoa lên, không nhìn thấy gì nữa, sau đó có một lực hút mạnh mẽ chớp mắt hút hắn vào trong .

Rồi hai cánh cửa đá từ từ đóng lại, từ từ biến mất trên không trung Huyễn Thần hồ.

Ngay sau khi thân hình Sở Mặc biến mất, toàn bộ Huyễn Thần hồ. . . gió giục mây vần!

Cột sóng cao hàng trăm trượng được hình thành, vô số quái thú vôcùng hùng mạnh trong hồ như ẩn như hiện, gầm vang trời. . .

Chỉ có điều, không có một ai thấy cảnh tượng này.

Sau khi Sở Mặc đi vào, phát hiện mình đang ở trên đỉnh ngọn núi hùng vĩ, trước mắt, một thiên trì (hồ trời) chu vi hàng trăm trượng, như một viên minh châu khảm trên đỉnh núi này.

Trong thiên trì tản mát ra một khí tức lạnh lùng, khiến Sở Mặc không nhịn nổi khẽ run run.

- Đây là. . . nước ngũ hành?Khóe miệng Sở Mặc khẽ động đậy, muốn lấy Thương Khung Thần Giám ra thử, nhưng phát hiện, Thương Khung Thần Giám từ trước tới nay luôn sống động, vào tới đây lại giống như đang ngủ say, cho dù Sở Mặc có cố gắng kết nối thế nào, cũng hoàn toàn không có chút phản ứng.

Ngay lúc này, đằng sau lưng đột nhiên truyền tới một khí tức nguy hiểm, Sở Mặc không quay đầu lại, khẽ cong người, chuẩn bị sẵn sàng.

-----o0o-----

Chương 547 : Nhím tuyết

Chương 547 : Nhím tuyết

Đối phương như cũng cảm thấy động tĩnh Sở Mặc, nhưng không hề động đậy.

Y bất động, đương nhiên Sở Mặc cũng không động đậy.

Hai bên cứ đứng như vậy cả nửa ngày trời, Sở Mặc cảm thấy cảm giác nguy hiểm nhìn chằm chằm vào hắn, dần dần trở lên nhàn nhạt, từ từ biến mất.

Cuối cùng, không còn lại một chút gì.

Sở Mặc thở phào một cái, quay người, ngồi trên đất, lúc này, lưng Sở Mặc, mồ hôi ướt đẫm.

Với thực lực ngày hôm nay của hắn, nếu gặp tu sĩ Trúc Cơ, sẽ chẳngthể nào khiến hắn có áp lực như vậy.

Chứ đừng nói, nơi này, tất cả đều bị áp chế đến cảnh giới Tiên Thiên.

Nhưng trong đầu Sở Mặc, đột nhiên ngộ ra một điều, hình như. . . lúc nãy Giới Linh chỉ nói tinh linh từ bên ngoài vào sẽ bị áp chế đến Tiên Thiên, chứ không hề nói. . . sinh vật ở đây cũng bị áp chế như vậy!

- Mẹ nó!

Sau khi hiểu ra, Sở Mặc không tự khỏi chửi thề một câu, thực thểvừa rồi nhìn chằm chằm vào hắn, có lẽ không phải là sinh linh bên ngoài mà là sinh vật sinh sống ở đây.

Từ khí tức nguy hiểm vừa nãy phán đoán, ít nhất cũng phải là sinh linh Trúc Cơ hoàn mỹ, hoặc sinh linh Kim Đan Kỳ!

Nếu sinh linh thế này mà thả ra ngoài, những thiên tài Huyễn Thần hồ cũng chẳng đáng là gì, còn không chịu nổi một chưởng trấn áp.

Những sinh linh ở trong này. . . cũng là những thực thể vô địch.

Đừng nói những thiên tài trẻ tuổi kia, cho dù là đế vương tới đấy, gặp phải chúng, chắc cũng phải nuốt hận.

- Cũng may, đối phương không thực sự công kích.

Sở Mặc thở dài một hơi, nhìn chằm chằm vào hồ nước bên dưới, khẽ nhíu mày.

Tuy không biết tại sao Thương Khung Thần Giám không phản ứng, nhưng dựa vào trực giác của mình, hồ nước này không có khả năng là nước ngũ hành.

Nếu nước ngũ hành thật sự dễ dàng bị tìm thấy như vậy, nhiều như thế thì nó không xứng với cái tên tinh hoa ngũ hành rồi.

Vừa mới bị nguy hiểm như vậy, Sở Mặc không dám manh động, lấyThí Thiên ra, cầm trong tay, đi về phía hồ nước, nghĩ trong lòng, dù thế nào cũng tới đây đã thấy hồ nước này, thì cũng phải xem một cái chứ.

Sở Mặc từng bướ từng bước đi về phía dưới cảm thấy không thấy bất cứ nguy hiểm nào, tĩnh lặng đến mức khiến người ta bất ngờ.

Đỉnh đầu không có thái dương, nhưng lại vô cùng sáng lạn, nhìn lên bầu trời trắng xanh khiến người ta có cảm giác vô cùng khoan khoái.

Nhưng Sở Mặc không dám chủ quan một chút nào, có kinh nhiệm vừa rồi, thêm nữa từng được Giới Linh cảnh báo, từ đầu chí cuối Sở Mặc luôn coi chừng từng chút một.

Vù!

Bỗng nhiên

Xuất hiện một luồng sát khí lạnh như băng, nhưng tuyệt nhiên không hề có bất kỳ dấu hiệu nào sẽ lao về hướng Sở Mặc.

Sau đó, trong không trung truyền đến những tiếng xé gió, chớp mắt, Sở Mặc cảm thấy huyệt Thái Dương đau đớn đây mới chỉ là sát khí!

Sở Mặc chân thi triển Ảo Ảnh Tật Phong Bộ, cả người như say rượu, thoáng chốc nằm sấp về phía trước.

Rầm!

Khối đá cực lớn cách Sở Mặc vài chục trượng bỗng nhiên phát ra tiếng nổ, nát vụn.

Đá vụn như mưa, không ít viên bắn về phía Sở Mặc.

Va vào vách phòng ngự Sở Mặc, rơi xuống phát ra thành những âm thanh

Cộp cộp cppj!

Sau đó lại thêm ba luồng sát khí nữa hướng về phái Sở Mặc.

Sở Mặc vận hành Ảo Ảnh Tật Phong Bộ, dù kinh hãi nhưng không may mắn tránh khỏi ba đòn công kích nguy hiểm này, trong lòng tràn lên lửa giận, nhìn về hướng vừa phóng ra sát khí, không nhịn nổi ngần người.

Một con nhím to bằng bàn tay người trưởng thành, đang ở hướng đó, cách Sở Mặc hai mươi ba mươi trượng, ánh mắt tàn nhẫn lạnh như băng, nhìn chằm chằm vào Sở Mặc.

Rầm rầm rầm!

Ba khối đá bên kia lại nát vụn.

Nhưng Sở Mặc không quay đầu lại, vừa có chút khiếp sợ, vừa thấy dở khóc dở cười.

Nếu nói điều khác biệt của nó với các con nhím ở thế giới bên ngoài chính là toàn thân nó, là một màu trắng tuyết!

Không giống với những con nhím thông thường, màu xám đen.

Không những con nhím này toàn thân trắng như tuyết, đôi mắt của nó màu đỏ tươi như máu, tản ra những ánh hào quang yêu dị và lạnh như băng

- Ta đắc tội với ngươi sao?

Sở Mặc nhìn con nhím, không kìm nổi hỏi.

Con nhím trả lời hắn bằng một đòn tấn công tiếp theo.

Lần này, là năm chiếc lông nhím.

Vù vù vù.

Hơn nữa, năm chiếc lông nhím phân thành ba đường bay tới.

Sát đằng sau là năm chiếc lông nhím khác.

Năm chiếc lông nhím lần này, bắn sát hai bên trái phải của Sở Mặc.

Trái ba phải hai!

- Súc sinh giảo hoạt khá lắm!

Sở Mặc hét lớn một tiếng, Thí Thiên trong tay đột nhiêm phát ra một loạt hào quang lóa mắt, Đoạt Hồn Nhất Đao không chỉ có năng lực đoạt hồn.

Tốc độ của nó cũng chỉ có một trong hai thiên hạ.

Mười cái lông nhím, tất cả bị Sở Mặc chém rơi, một sót một cái!

Tuy nhiên, điều khiến Sở Mặc ngạc nhiên là, mười cái lông nhím, lại chẳng có một cái nào bị Thí Thiên chém đứt.

Ngược lại, năng lượng khổng lồ của từng chiếc lông nhím lại khiến cổ tay Sở Mặc run lên.

- Đây là cái quái vật gì thế này?

Sở Mặc chột dạ liếc nhìn Thí Thiên trong tay, vẫn may, lưỡi dao Thí Thiên không có gì thay đổi.

Mấy chiếc lông nhím tuyết trắng, bị chém rơi xuống đất, giống như có lực lượng vô hình, kéo chúng bay về phía con nhím kia

- Ném đi rồi lại còn muốn lấy về?

Ngươi nằm mơ à?

Sở Mặc hét lớn, thi triển Thiên Trọng Thủ, nắm chặt mười chiếc lông nhím này trong lòng bàn tay, hơn nữa không hề có nửa điểm do dự, vứt vào trong không gian Thương Khung Thần Giám.

Thứ gì Thí Thiên chém không đứt, có dùng đầu gối để suy nghĩ, chắc chắn là bảo vật, có ngốc mới không giành lấy.

Gặp con người bỉ ổi muốn cướp 10 chiếc lông của mình, con nhím nhỏ bên kia rít lên phẫn nộ đến cực điểm.

Sau đó, tựa như phát điên, toàn thân run lên có mấy ngàn tuyết trắng như mũi tên bắn về phía mặt Sở Mặc.

Sở Mặc lúc này bị hoảng sợ, cổ tay hắn run lên, có cảm giác lực bất tòng tâm, hiện giờ mấy ngàn cây kim như che trời phủ đất, cho dù đánh chết hắn cũng không dám đón đỡ.

Lập tức không chút do dự, nhanh chân bỏ chạy!

Giờ Sở Mặc thi triển Huyễn Ảnh Tật Phong Bộ so với trước càng thêm thuận buồm xuôi gió, tự nhiên như hô hấp, toàn thân hóa thành khói nhẹ.

Tốc độ này, cho dù là tu sĩ cảnh giới Trúc Cơ cũng khó có thể thấy rõ.

Khiến Sở Mặc cảm thấy sợ hãi là hắn có chạy thế nào thì mấy ngàn cây châm cũng không rời hắn nửa bước.

Giống như đám ong vò vẽ, trong hư không phát ra âm thanh kinh hãi lòng người.

Sở Mặc không kìm nổi chửi rủa, không phải đoạt ngươi mấy cây đâm sao?

Sao lại đuổi theo ta bạt mạng như vậy?

Mà đây không phải do ngươi động thủ trước sao?

Con nhím màu trắng giận dữ đã bắn ra một phần ba số gai trên thân thể, hiện giờ nhìn qua có chút trụi lủi, thế nhưng vẫn theo sát không rời.

-----o0o-----

Chương 548 : Một đao sát sinh

Chương 548 : Một đao sát sinh

Sở Mặc đang nghĩ thì thấy đầu vai đau đớn, tiếp theo nghe con nhím kia hí lên vui vẻ.

Không ngờ bị một cái gai bắn trúng, điều này làm cho Sở Mặc hoảng hốt: Rất hiển nhiên, con nhím này chưa sử dụng toàn bộ lực lượng!

Vù!

Mấy ngàn cây châm phía sau phát ra tiếng vù vù lớn hơn trước vài phần.

Sở Mặc động tâm, biết thời khắc định thắng bại đã đến!

Hắn chưa bao giờ khẩn trương như vậy, cho dù là lúc đối chiến với Kim Ô Đại Đế cũng không khẩn trương như thế.

Từ khi tiến vào nơi đây, Thương Khung Thần Giám không có phản ứng, trong lòng Sở Mặc có dự cảm trong tiểu thế giới tử vong, chỉ sợ sẽ khác với tử vong trongHuyễn Thần Giới.

Giới Linh không nhắc nhở gì, nhưng dựa vào việc vô số năm không ai thành công lấy được ngũ hành thủy, cũng có rất ít người dám thăm dò địa phương này đã có thể biết.

Có lẽ, Giới Linh không muốn đả kích tinh thần mình nên mới giữ im lặng?

Sở Mặc lúc này không kịp tự hỏi gì, trực tiếp thi triển Huyễn Ảnh Tật Phong Bộ đến mức tận cùng, vừa quay người đã trực diện với mấy nghìn chiếc gai trắng kia!

Con nhím cũng bị hành động của Sở Mặc làm cho sửng sốt, trong nháy mắt ngây người hính là trong chớp nhoáng này, mấy ngàn cái châm như khựng lại.

Sở Mặc không có lơi lỏng, thân ảnh của hắn trực tiếp lách qua như ảo ảnh, trực tiếp thẳng hướng tới con nhím đã mất một phần ba gai kia!

Trong đôi mắt nhỏ lần đầu tiên lộ ra vẻ sợ hãi.

Sở Mặc chấn hưng tinh thần tới đỉnh điểm!

Máu trong cơ thể nháy mắt sôi trào!

Trong đan điền, nguyên lực mênh mông không ngừng tuôn hướng cánh tay , cuối cùng. . .

Toàn bộ hội tụ vào trong Thí Thiên!

Thí Thiên đỉnh ầm ầm phát ra đao khí!

Tuy rằng chỉ hơn một thước nhưng với người luyện võ Tiên Thiên mà nói, quả thực chính là chuyện không thể tin nổi!

Cho dù là người luyện võ Tiên Thiên cảnh giới, cũng khó ngưng tụ ra đao khí kiếm khí.

Chỉ khi tới Trúc Cơ, trở thành tu sĩ chân chính mới có thể hóa hư thành thật, ngưng kết ra "Khí" chân chính.

Sở Mặc cũng để "Thế" súc tới cực hạn, một đao linh hoạt sắc bén hạ xuống, nhìn không có vẻ gì xinh đẹp chém xuống con nhím.

U Minh Bát Đao đệ nhị đao. . .

Sát sinh!

Một đao kia khiến thiên trì không xa đang bình tĩnh như mặt gương chợt dâng lên như biển.

Kinh đào phách ngạn!

Con nhím trong lúc nguy cấp phát ra một tiếng rú sắc nhọn, không ngờ bắn hết hai phần ba gai nhọn còn lại về phía Sở Mặc!

Đến lúc này, không phải so ai mạnh hơn ai mà là ai ác hơn ai!

Đối mặt với vạn mũi gai, Sở Mặc không chút biến hóa, sát sinh đao vẫn không chùn bước hạ xuống!

Mà lúc này, con nhím hết gai hoảng sợ hét chói tai, xoay người bỏ chạy!

Rầm rầm. . . hơn vạn mũi gai, tính cả mấy ngàn chiếc phía sau định đâm Sở Mặc đã hoàn toàn mất đi khống chế rơi xuống, sau đó như bị nam châm hấp dẫn dũng mãnh lao về bên con nhím.

Sát sinh đao lúc này cũng trảm xuống.

Con nhím muốn chạy trốn, nhưng lại không thể nhanh hơn một đao kia.

Bị Sở Mặc dùng đao khí, trực tiếp chém thành hai khúc!

Máu tươi và nội tạng chảy ra.

Đống gai nhọn cũng đình chỉ động tác.

Chém ra một đao kia, Sở Mặc như mất đi tất cả lực lượng, đặt mông ngồi xuống đất.

Sau đó lại ôm mông nhảy dựng lên, hoá ra dưới mông hắn còn mấy trăm chiếc gai đúng lúc đứng thẳng.

- Đã chết còn lừa người!

Sở Mặc sợ hãi vuốt mông, nhục thể của hắn mạnh mẽ, là bát cấp thể chất đao thương bất nhập, cho dù là tu sĩ Trúc Cơ kỳ chưa chắc có thể làm hắn chảy máu.

Nhưng những cây gai này lại dễ dàng đâm xuyên qua da hắn òn có một cây gai trên vai. . .

Sở Mặc co quắp khóe miệng, nghỉ ngơi một lúc rồi vận công bức ra.

May mắn, gai nhím không có độc, nếu không lại phải trắc trở một phen.

Sau đó, Sở Mặc thu hết gai nhím, tổng cộng khoảng mười bảy ngàn chiếc, một cây cũng không lãng phí.

Hắn từng thử tách ra một cái gai, dùng lực hai tay mấy trăm ngàn cân lại chẳng làm được gì.

- Nếu đưa cho luyện khí đại sư chắc có thể làm ra bộ vũ khí khủng bố!

Sở Mặc cực kỳ hài lòng với thu hoạch này.

Sau đó hắn nhìn con nhím đã bị chém thành hai khúc, trên mặt lộ vẻ may mắn, nếu không phải con nhím bắn hết gai toàn thân về phía hắn, khả năng phòng ngự gần bằng không, Sở Mặc muốn phá vỡ phòng ngự của nó đúng là không có khả năng.

Nhìn thi thể của nó, Sở Mặc có chút cảm thán nói:

- Dùng toàn bộ lực lượng vào tiến công cũng là lúc phòng ngự yếu nhất.

Sau một nén nhang, một đống lửa đốt chín con nhím.

Phía trên còn có nhiều gia vị Sở Mặc đã chuẩn bị.

Sở Mặc ngồi đó nuốt nước miếng ngửi hương thơm đang tản mát trong không khí.

Lúc này, một giọng nữ đột nhiên vang lên:

- Ngươi đúng là biêt hưởng thụ đấy!

Sở Mặc quay đầu lại, phát hiện thiếu nữ này đã từng đi cùng Lạc gia huynh đệ, nghe họ nói chuyện, hình như tên là Đổng Ngữ.

Tuy nhiên Sở Mặc cũng chả ấn tượng gì tốt về người thiếu nữ này, dù trước đó nàng không ra tay, nhưng trong lời nói không có nửa điểm tôn trọng.

Nếu là ở ngoài, Sở Mặc còn e dè nàng, cho dù là quy tắc của Huyễn Thần Giới có thể bảo vệ hắn, nhưng nếu chẳng may nếu phải loại không muốn sống, thi triển thủ đoạn cấm kỵ diệt trừ hắn thì đúng là khó phòng.

Nhưng ở trong này, dù Sở Mặc chỉ là Thiên Tâm Cảnh đỉnh cao nhưng cũng không sợ thiếu nữ này ra tay với mình.

- Ngươi là ai?Sở Mặc sắc mặt lạnh lùng, quét mắt nhìn Đổng Ngữ.

- Ngươi. . .

Vừa rồi mới gặp bên ngoài mà!

Đổng Ngữ làm như không phát hiện sắc mặt của Sở Mặc, trực tiếp đi tới dùng sức hít hà khen:

- Thật là thơm!

Sở Mặc lạnh lùng nhìn thiếu nữ xinh đẹp, nói:

- Cô nương là thiên chi kiêu nữ, nói chuyện với con kiến như ta không sợ mất thân phận sao?

- Hì hì, khi nãy ta chỉ nói đùa, ngươi còn tưởng thật sao?

Đổng Ngữ vẻ mặt ngây thơ cười với Sở Mặc:

- Ngươi là nam nhân mà, đừng để ý như vậy được không?Nói xong ngồi đối diện Sở Mặc, mặt dày ngồi nhìn con nhím đã được nướng có phần vàng óng.

Con nhím là vật phi phàm nên lửa Sở Mặc dùng không phải lửa thường là có một đạo Tam Muội chân hỏa.

Chỉ dựa vào lửa thường thì có nướng cả năm cũng không có động tĩnh gì.

Đổng Ngữ ở trong này cảnh giới bị áp chế nhưng vẫn còn lĩnh ngộ, có chút kinh ngạc nói:

- Dị hỏa, cảnh giới của ngươi. . .

Không ngờ lại mang theo Dị hỏa?

Dù nàng không nhận ra Tam Muội chân hỏa, nhưng có thể cảm giác được có Dị hỏa hùng mạnh tồn tại, cũng nhờ đó mới nướng được con nhím vàng ương, xốp giòn

- Mắc mớ gì tới ngươi?

Sở Mặc vẫn không hòa hoãn, khẽ đưa tay trực tiếp gỡ xuống, cũng không thèm nhìn Đổng Ngữ cắn một miếng, hương vị thơm ngon nháy mắt tràn ngập khoang miệng Sở Mặc.

-----o0o-----

Chương 549 : Đổng Ngữ

Chương 549 : Đổng Ngữ

Thịt nhím vừa vào miệng Sở Mặc hóa thành tinh khí cuồn cuộn chảy vào trong cơ thể Sở Mặc.

Đan điền tiêu hao gần như được bổ đầy trong nháy mắt.

Tinh khí trong nháy mắt chuyển hoán thành năng lượng theo bách hải tràn khắp tứ chi.

Đến lúc này đã không còn hoài nghi, thịt nhím đúng là chí bảo!

- Này!

Ngươi đừng nhỏ mọn như vậy được không, người ta chỉ lỡ lời thôi, vậy mà cũng không có phong độ.

Đổng Ngữ thấy Sở Mặc ăn như không có ý nhường thịt cho nàng, lập tức có chút nóng nảy.

- Ngươi rõ ràng là cố ý, còn bảo là lỡ lời?

Sở Mặc lạnh lùng nhìn Đổng Ngữ:

- Ta không thích, cho nên ta cần gì phải có phong độ với ngươi?

- Ngươi. . .

Đổng Ngữ không nhịn được muốn bỏ đi, nhưng rồi lại bị con nhím nướng kích thích, rất muốn ở lại kiếm một miếng.

Không giống với Sở Mặc, bọn họ là con cháu đại tộc, có hiểu biết sâu về toàn bộHuyễn Thần Giới.

Tiểu thế giới này muốn đi vào không dễ dàng, nhưng nếu chờ cơ duyên tới cũng không phải khó, đặc biệt như hôm nay.

Nhưng muốn thu hoạch trong đó lại khá khó khăn!

Chưa nói bảo vật, không có đại cơ duyên thì ở ngay trước mặt cũng không nhận ra.

Cũng không phải tất cả bảo vật đều tỏa khí tức vừa nhìn đã biết!

Chỉ có thể nói trong tiểu thế giới có nhiều mãnh thú khủng bố, cũng đủ khiến các tu sĩ e ngại.

Mọi thứ trong tiểu thế giới đều có quy luật, quy luật này với sinh linh bên ngoài rất hà khắc.

Tựa như ngũ hành thủy tiểu thế giới, không cần biết ngươi có cảnh giới gì, một khi tiến vào sẽ trực tiếp bị áp chế đến Tiên Thiên cảnh giới.

Linh giới và Tiên giới tu sĩ còn có chỗ tốt, ít nhất bọn họ đã trải qua Tiên Thiên cảnh giới, biết chuyện gì xảy ra.

Nhưng có nhiều nhóm thiên giới ngay cả cảm giác Tiên Thiên cảnh giới là gì cũng không biết!

Bởi vì bọn họ sinh ra đã là Tiên Thiên cảnh giới, khi có ký ức đã là Trúc Cơ rồi!

Cho nên sau khi tiến vào tiểu thế giới, nhóm cao cấp của thiên giới lại có phần không thích ứng.

Nhưng họ cũng rõ, các sinh linh trong tiểu thế giới có giá trị thế nào.

Nói ví dụ như con nhím trong tay Sở Mặc, Đổng Ngữ vừa nhìn đã nhận ra đó là Tuyết vị trong truyền thuyết, thuộc loại linh thú cực kỳ quý hiếm.

Mặc dù chỉ là linh thú, nhìn qua phẩm giai không cao, nhưng trên thực tế, Tuyết vị ở Thiên giới cũng có đại danh đỉnh đỉnh!

Đầu tiên là gai Tuyết vị, có thể nói là chí bảo, vô cùng cứng rắn, ngay cả thần binh lợi khí, cũng khó có thể chặt đứt chúng, nếu giao cho luyện khí đại sư có thể luyện chế thành pháp khí thì gần như không gì kiên cố không phá nổi.

Tiếp theo là da Tuyết vị cũng là tài liệu luyện chế chiến y, nếu có thể thu được mấy chục tấm da Tuyết vị chế thành áo choàng, giá trị khó mà đánh giá uối cùng, cũng là thứ hấp dẫn người ta nhất, chính là thịt tuyết vị!

Chẳng những ẩn chứa tinh khí mà Thiên giới tu sĩ thèm nhỏ dãi, có thể tu bổ căn nguyên tổn thương.

Hơn nữa ở thiên giới kỳ trân cũng xếp hạng đầu, là mỹ vị ai cũng tha thiết.

Chẳng qua, cần đạt tới cảnh giới đại tu sĩ, dùng thủ pháp đặc thù xử lý mới hoàn toàn kích phát ra hương vị tinh mỹ.

Hành vi của Sở Mặc đúng là khiến người ta giận dữ.

Bởi vậy, khi Đổng Ngữ xác nhận Sở Mặc đang nướng Tuyết vị, thì dù khinh thường con kiến như Sở Mặc thì cũng phải vừa rủa thầm, vừa tiếp cận vì muốn ăn một ngụm.

Đúng vậy, Đổng Ngữ là thiên tài cao ngạo, nhưng bên trong vẫn là người sành ăn!

Thịt Tuyết vị, ngay cả người cao quý như nàng cũng chưa từng được nếm qua!

Trong nháy mắt, Sở Mặc đã hết một nửa, chẳng những ăn sạch thit, ngay cả xương cốt cũng không chừa!

Ngon quá mà!

Cách xử lý của Sở Mặc, theo Đổng Ngữ là thô tục, nhưng tuyết vị chính là mỹ vị, đừng nói hắn cho rất nhiều đồ gia vị, cho dù ăn sống cũng là cực phẩm!

Chẳng những ngon mà cho cung cấp tinh khí khiến tinh thần Sở Mặc đại chấn, chỉ nửa con tuyết vị đã làm Sở Mặc có phần không khống chế được, muốn đột phá đến Tiên Thiên!

Thế nên Sở Mặc không thể không vận hành Thiên Ý Ngã Ý, không ngừng áp chế xao động trong đan điền.

Đan điền bị Sở Mặc trấn áp, tinh khí chạy quanh thân thể hắn, tán vào xương cốt tứ chi, không ngừng cường hóa thể chất, từ gông cùm bát cấp thể chất xông thẳng đến cửu cấp.

Sở Mặc có mái tóc dài đen nhánh dần trở nên sáng bóng, đôi mắt vốn tinh thuần giờ như bảo thạch lóe ra tinh quang.

Đổng Ngữ vốn đã có xúc động muốn cướp đoạt, mắt nhìn Sở Mặc sẽ ăn nửa cònlại, Đổng Ngữ rốt cục không nhịn được. . .

- Này!

Ngươi đừng ăn!

Ngươi đang lãng phí đấy!

Đổng Ngữ trừng mắt với Sở Mặc.

- Liên quan gì tới ngươi?

Sở Mặc trừng mắt nhìn Đổng Ngữ, lạnh lùng nói:

- Thế nào, ngươi muốn cướp à?

Muốn đánh nhau phải không?

Nói xong, Sở Mặc cắn vào nửa con tuyết vị kia.

Sắc mặt của Đổng Ngữ đỏ bừng, có tức giận, có xấu hổ, còn có chút ủy khuất.

Nàng thân là Đổng gia tiểu công chúa, từ nhỏ đến lớn được nâng niu trong lòng bàn tay, đúng kiểu "Cầm trong tay sợ rớt, ngậm trong miệng sợ tan".

Muốn gì mà không có?

Xa không nói, nàng và Tần Thi muốn ngũ hành thủy, Lạc gia huynh đệ liền lập tức mượn trọng bảo của bề trên, đi theo bọn họ tới tiểu thế giới này?

Hiện giờ một con kiến, tuy bề ngoài không tối nhưng còn xa mới anh tuấn như huynh độ Lạc Gia, tính cách thô lỗ, nhìn thiếu nữ nũng nịu như nàng không có thương tiếc mà còn nói lời cay độc.

Thật sự là hơi quá đáng!

Đổng Ngữ nhìn Sở Mặc, lớn tiếng nói:

- Ngươi đừng ăn. . .

Ta, ta lấy thứ này đổi với ngươi!

- Đổi?

Sở Mặc nhướng mày, nhìn thoáng qua Đổng Ngữ:

- Đây là chí bảo, ngươi lấy gì đổi với ta?

Nhìn vào mắt Đổng Ngữ, Sở Mặc cười lạnh nói:

- Nếu là rác rưởi đừng có lấy ra nữa, cảnh giới ta không được tốt lắm, nhưng vẫn có tầm mắt.

Đổng Ngữ hoảng sợ, bởi vì trong nội tâm nàng đang nghĩ có nên tùy tiện đưa ra đồ chơi nhỏ ở thiên giới lừa tên dế nhũi vô học này, kết quả bị Sở Mặc nói toạc ra, dù nàng có tâm cảnh Phi Thăng kỳ đỉnh cao thì cũng có chút chột dạ.

- Làm sao có thể?

Đổng Ngữ ta đâu thể làm ra loại chuyện đó chứ?

Đổng Ngữ nhìn Sở Mặc, do dự một hồi lấy ra năm khối Thiên Tinh Thạch nói:

- Năm khối thượng phẩm Thiên Tinh Thạch, ở Thiên giới cũng có thể mua một pháp khí cấp thấp rồi.

- Chỉ thế sao?

Sở Mặc liếc mắt, thầm nghĩ: Nếu ta lấy một đống Thiên tinh thạch cực phẩm trong Thương Khung Thần Giám ra, có khi nào sẽ hù chết ngươi?

- Thế đã rất nhiều đó.

Thiên Tinh Thạch đó!

Đổng Ngữ nghĩ Sở Mặc không hiểu giá trị của Thiên Tinh Thạch, mở to mắt nhìn Sở Mặc:

- Hẳn ngươi đến từ Linh giới rồi, ngươi không biết một khối trung phẩm Thiên Tinh Thạch cũng đủ khiến hai đại tộc Linh giới phát sinh huyết chiến không?

-----o0o-----

Chương 550 : Tiếng địch du dương

Chương 550 : Tiếng địch du dương

- Ta không có hứng thú, đổi cái khác, một cơ hội cuối cùng.

Sở Mặc rùng mình, hắn cũng biết Thiên Tinh Thạch rất đáng tiền, nhưng không ngờ một khối trung phẩm Thiên Tinh Thạch có thể khiến hai đại tộc Linh giới phát sinh chiến tranh.

Hắn có thể cảm giác Đổng Ngữ không lừa hắn.

- Xem ra, vẫn là ta chưa hiểu nhiều về thế giới này, có lẽ trong Huyễn Thần Giới, những thứ ta tiếp xúc đều quá cao cấp. . .

Sở Mặc thầm nhủ trong lòng.

Đổng Ngữ cũng không lừa hắn, thế giới ngoài Huyễn Thần Giới còn tàn khốc hơn Sở Mặc tưởng tượng nhiều lắm.

Kỳ thật ngẫm lại Ma Quân năm đó, cũng có thể minh bạch.

Tuy nhiên, Sở Mặc có biết thì cũng chẳng quá để ý, bởi vì cực phẩm Thiên Tinh Thạch trên người hắn lúc này cũng có mấy ngàn khối!

Đâu thèm để ý năm khối nhỏ bé của Đổng Ngữ?

Đổng Ngữ khẽ cắn răng, do dự lấy trong nhẫn trữ vật ra một cây sáo ngọc, toàn thân xanh biếc, gần như trong suốt, tản ra khí tức lạnh lùng.

- Sáo ngọc dù không phải pháp khí cao nhất, nhưng có lòng yêu vật, lúc thổi nó có thể phát ra âm ba công kích rất mạnh, dưới luyện thần kỳ không thể chịu được. . .

Đổng Ngữ vẻ mặt chân thành nhìn Sở Mặc nói:

- Cảnh giới của ta không còn dùng đến nó, ta lấy nó đổi tuyết vị, thế nào?

Sở Mặc nhìn sáo ngọc, Thương Khung Thần Giám vẫn không có động tĩnh bỗngtản mát ra một cỗ nhiệt lượng, Sở Mặc biết đây là một kiện bảo vật.

Tuy nhiên vẫn bất động thanh sắc nhìn Đổng Ngữ:

- Khống chế thứ này, cần cảnh giới gì?

Đổng Ngữ không nghĩ Sở Mặc sẽ hỏi như vậy, nói quanh co một chút mới lên tiếng:

- Ít nhất, phải cảnh giới Kim Đan. . .

- Nếu không đến cảnh giới Kim Đan, thổi nó sẽ có kết quả gì?

Sở Mặc nhìn chằm chằm Đổng Ngữ.

Đổng Ngữ lộ vẻ xấu hổ:

- Lực lượng sẽ bị tiêu hao. .

- Mẹ nó!

Sở Mặc thầm mắng một câu, thiếu chút nữa bị yêu nữ cho ăn thiệt thòi, nói cách khác, không cẩn thận đã bị tính kế.

- Ta, ta đây không tính kế ngươi, ta đã nói cho ngươi biết rồi. . .

Đổng Ngữ yếu ớt nói.

Kỳ thật ngay từ đầu, nàng định tính kế tiểu tử này.

Không phải muốn hại người mà chỉ muốn dạy dỗ hắn một chút.

Sáo ngọc cũng là pháp khí tốt, tuy nhiên cũng chỉ là nhằm vào tu sĩ Nguyên Anh trở xuống, cũng không tệ lắm.

Siêu việt Nguyên Anh đến luyện thần kỳ thì gần như không dùng đến thứ này

- Thứ này. . .

Thậm chí còn không giá trị bằng năm khối thượng phẩm Thiên Tinh Thạch nhỉ?

Sở Mặc nhìn Đổng Ngữ, cười lạnh nói.

- Không, sáo này chất liệu vô cùng hãn hữu, loại ngọc này hiếm có, làm ra cây sáo càng hãn hữu, cho dù nó không phải một kiện pháp khí, giá trị cũng không chỉ có năm khối thượng phẩm Thiên Tinh Thạch!

Đổng Ngữ dường như có chút nóng nảy, nói:

- Không rót lực lượng vào, đơn thuần cũng là một nhạc khí cực phẩm!

Nói xong, đặt cây sáo bên môi khẽ thổi.

Sở Mặc rùng mình, vừa định che lỗ tai thì Đổng Ngữ hung hăng lườm hắn một cái:

- Ta hiện tại bị áp chế đến Tiên Thiên cảnh giới, cho dù muốn hại ngươi cũng không được!

Nói xong, bắt đầu trực tiếp thổi.

Một khúc nhạc du dương lập tức vang lên.

Sở Mặc hơi ngượng ngùng buông tay xuống, nghe tiếng sáo mà nao nao, không thể tưởng được thiếu nữ cao ngạo còn có thiên phú này.

Tiếng địch rất êm tai, ngay cả Sở Mặc là kẻ không thông âm luật cũng cảm giác được trong tiếng địch ẩn chứa đau thương, dường như còn có một sự tưởng niệm mãnh liệt.

Sở Mặc không khỏi oán thầm: Loại người cao cao tại thượng như ngươi có gì đáng gọi là tổn thương hay khốn khổ sao?

Ở nơi xa, Lạc Anh đang đi đường nghe thấy tiếng sáo, lẩm bẩm nói:

- Là tiếng sáo của Đổng Ngữ?

Kỳ quái. . . không phải đã rất nhiều năm không thổi sáo sao?

Một phương hướng khác, Tần Thi khẽ nhướng mày, nghe xong than nhẹ một tiếng:

- Nha đầu kia. . .

Đại khái là lại nhớ mẫu thân rồi.

Cách xa hơn, Lạc Ninh đang đấu với một con sói trắng, nghe thấy tiếng sáo thì trở nên khó coi:

- Đúng là nhàn nhã. . .

Coi đây là du lịch giải sầu sao?NGAO!

Lạc Ninh hơi ngây người, sói trắng rít gào, móng vuốt lợi hại lưu lại một vết thương sâu tới xương trên mặt hắn.

- Súc sinh!

Lạc Ninh giận dữ, không còn tinh lực tức giận Đổng Ngữ, tiếp tục quần chiến.

Bên kia Đổng Ngữ kết thúc khúc nhạc, trên mặt vương đầy nước mắt, trong mắt đầy vẻ đau thương.

Dường như không còn hứng thú với tuyết vị trong tay Sở Mặc, ngây ngốc hồi lâu mới lau mặt, như môt con mèo nhỏ cẩn thận nhìn Sở Mặc, khóe miệng hơi co quắp.

- Không đổi nữa, ngươi ăn đi, ta, ta đi đây!

Nói xong, Đổng Ngữ đứng lên, muốn rời khỏi.

Sở Mặc nhướng mày, ném xiên trong tay về phía Đổng Ngữ.

Đổng Ngữ theo bản năng nhận lấy, sau đó có chút mơ hồ nhìn Sở Mặc.

- Điệu hát dân gian thổi không sai, gia thưởng cho ngươi. . .

Sở Mặc cười ha hả nói.

- Đồ khốn khiếp này!

Chút đau thương trong lòng Đổng Ngữ bị Sở Mặc phá hỏng hoàn toàn, không kìm nổi cười khúc khích:

- Ngươi còn muốn làm gia sao?

Tỉnh lại đi!

Chờ ngươi qua Trúc Cơ kỳ còn phải ở Huyễn Thần Giới lăn lộn, muốn làm tôn tử cũng phải xem người ta có đồng ý không!

Nói xong, Đổng Ngữ có chút không nỡ cầm sáo ngọc ném cho Sở Mặc:

- Bản cô nương chưa bao giờ chiếm tiện nghi người khác, cầm đi, về sau thực sựcó người ức hiếp ngươi, ngươi chỉ cần lấy sáo ngọc ra, nói không chừng sẽ có ích.

Đổng Ngữ nói xong hít một hơi thật sâu, vị Tuyết vị đậm đà thấm vào tâm phủ khiến nàng có cảm giác mê say.

Tuy nhiên ngay lập tức, Đổng Ngữ nhìn Sở Mặc nói:

- Đúng rồi, gai và da tuyết vị đâu?

- Vứt rồi!

Sở Mặc cũng không ngẩng đầu lên, dùng tay đùa nghịch sáo ngọc.

Đổng Ngữ lườm lườm, nàng không thèm tin chuyện hoang đường của Sở Mặc, tuy nhiên lại chẳng thể làm gì.

Tuy rằng nàng tính tình cao ngạo, nhưng cũng đầy ngạo khí, loại chuyện ép buộc hay giết người đoạt bảo vẫn chưa làm được.

Ô. . .

Ô Ô!

Lúc này vang lên âm thanh khó nghe.

Đổng Ngữ ngẩng đầu nhìn lên, cau mày nói:

- Một chút âm luật cũng không thông còn thổi cái gì?

Không sợ dẫn sói tới sao!

- Tùy tiện thổi một chút.

Sở Mặc cười cười, thu lại sáo ngọc, còn liếm liếm môi dưới.

Thấy động tác của Sở Mặc, Đổng Ngữ trước là nao nao, rồi như nghĩ tới điều gì, không kìm nổi hung hăng trừng mắt nhìn Sở Mặc, mắng:

- Ngươi là đồ khốn khiếp!

Đáng ghét!

Nói xong sắc mặt ửng đỏ, quay người chạy đi như bay.

Một hơi chạy thật xa rồi đột nhiên nghĩ mình còn chưa biết tên kẻ quê mùa này, tuy nhiên nàng cũng không thể vứt thể diện quay lại hỏi.

- Đồ khốn khiếp, người ta vừa mới dùng miệng thổi, hắn lại dám dùng môi chạm vào. . .

Đổng Ngữ vẻ mặt thẹn thùng, lập tức lẩm bẩm:

- Nhỏ yếu như vậy, thậm chí còn chưa là tu sĩ, có lẽ về sau cũng không có cơ hội gặp mặt, không biết tên cũng thôi đi.

Nói xong, Đổng Ngữ đi về phía xa, trong lòng có chút buồn bã như mất đi gì đó.
 
Thí Thiên Đao Full
XXIII ( Chương 551-575 )


Chương 551 : Nguy cơ giáng lâm

- Khốn kiếp gì chứ?

Sở Mặc vẻ mặt vô tội lầu bầu, tuy nhiên thân ảnh của Đổng Ngữ đã hoàn toàn biến mất trong tầm mắt.

Hoàn toàn không thấy nữa.

Sở Mặc hơi lắc đầu, thở dài một tiếng:

- Biết nhiều chuyện xưa nhưng vẫn là tiểu cô nương không rành thế, có tâm cơ nhưng qua nông can.

Sau đó, Sở Mặc gặp thêm mấy dã thú, yếu nhất cũng có cảnh giới của Tiên Thiên, mạnh nhất đã đạt tới Tiên Thiên đỉnh cao, tiếp cận Trúc Cơ, hơn nữa chiến lực cũng không yếu, Sở Mặc liên tiếp trải qua vài lần khổ chiến, thân thể có không ít chỗ tổn thương.

Tuy nhiên lăn lộn như thế cũng khiến tinh khí tiêu hao không ít, cảm giác cũng thư thái hơn.

Có thể cảm giác được mình đang tăng lên.

Vài ngày sau, Sở Mặc đã xâm nhập vào sâu trong tiểu thế giới, tiền phương cũng trở nên nguy hiểm, xuất hiện sinh linh yếu nhất cũng có thực lực của Trúc Cơ kỳ.

Điều này làm cho Sở Mặc đau đầu, hắn không biết ngũ hành thủy ở đâu, Thương Khung Thần Giám ở trong tiểu thế giới như bị phong ấn, ngoại trừ khoảng cách rất gần mới có thể cảm giác được nó dao động thì hoàn toàn không có bất kỳ phản ứng nào.

Tiếp tục xâm nhập hay quay về. . .

Sở Mặc chẳng hề có chút suy nghĩ nào.

Hơn nữa, trong tiểu thế giới bây giờ đã có sáu người tiến vào.

Mấy ngày trôi qua, Sở Mặc không tình cờ gặp được ai.

Không gian của Thương Khung Thần Giám chồng chất không ít thi thể sinh linh trong tiểu thế giới, mặc dù đại bộ phận không nhận ra nhưng khẳng định đều rất đáng tiền.

Ít nhất, cũng có thể lấy để lót dạ.

Sở Mặc đã coi chúng là đồ ăn.

Trong tiểu thế giới, năng lượng thiên địa không đậm như Huyễn Thần Giới nhưng cũng không kém bao nhiêu, Sở Mặc vừa đi vừa tu luyện, không ngừng nângcao cơ sở.

Được thịt tuyết vị cải tạo, tố chất thân thể đã tiếp cận cửu cấp.

Điều này khiến Sở Mặc cảm thán, lúc trước sư phụ vì thay đổi thể chất của hắn mà tìm kiếm toàn bộ Nhân Giới, săn bắt các nguyên thú cao cấp.

Hiện giờ chỉ có nửa con tuyết vị đã giúp hắn nâng cao như thế, thật đúng là thổn thức.

Sở Mặc đi trong một thung lũng, một nhánh sông chảy xuôi qua, nước sông trong suốt, tản ra khí tức lạnh như băng.

Sở Mặc cảm thấy ngũ hành thủy nhất định có liên quan tới nước, vì thế cứ đi dọc theo con sông này.

Không ngừng xâm nhập, Sở Mặc phát hiện cảnh vật bên người đã thay đổi.

Nơi này cây cối sinh trưởng rất lớn, có những cổ thụ không biết sống bao nhiêu năm, thân cây như núi làm người ta líu lưỡi.

- Loại này cây. . .

Cho dù là chạc cây cũng có thể làm ra một căn phòng.

Sở Mặc nhìn cổ thụ, vẻ mặt cảm thán nói.

Lúc này, trên cổ thụ truyền đến một thanh âm rất nhỏ.

Thanh âm rất nhỏ, cho dù Sở Mặc cũng cảm giác như có như không.

Nhưng nội tâm Sở Mặc lại rung lên.

Sinh linh trong tiểu thế giới không nhiêu, không dày đặc, nhưng là sinh linh nàocũng không thể khinh thường.

Hiện giờ xâm nhập vào tiểu thế giới, gặp phải sinh linh nào cũng là loại vô cùng cường đại.

Nghĩ thầm trong lòng, Sở Mặc không kìm nổi ngẩng đầu nhìn lên, một con trăn lớn khiến Sở Mặc sởn tóc gáy đang hiện ra trước mắt hắn.

Con trăn toàn thân tuyết trắng, từng cái vảy lớn như chậu rửa mặt!

- Tiểu tử này sao lớn vậy?

Sở Mặc phát lạnh, sinh linh lớn như vậy, không cần nghĩ cũng biết là nó không yếu.

Sở Mặc quyết định mình không cần hiếu kỳ, cứ lặng lẽ rời đi thì tốt hơn.

Tuy nhiên. . . hắn không được may mắn cho lắm.

Hắn vừa động đã cảm giác có mùi tanh bao phủ trong nháy mắt.

Nhất bóng trắng nhanh đến không thể tin nổi, trực tiếp đánh về phía Sở Mặc!

Đúng là con trăn lớn Sở Mặc phát hiện trên cây!

Nhưng nó bắt đầu phát động công kích từ chỗ nào, Sở Mặc lại hoàn toàn không phát hiện.

Một kích này tới quá nhanh, cũng quá mãnh liệt!

Dù Sở Mặc đã chăm chú chuẩn bị, tuy nhiên vẫn không lường được con trăn này có uy lực lớn thế.

Ầm!

Đầu tiên là nguyên khí hộ thể của Sở Mặc bị đánh nát.

Tiếp theo, Sở Mặc cảm giác mình bị một ngọn núi lớn trực tiếp đánh vào lồng ngực, sau đó hắn như một phát pháo bay đi xa.

Là bị đánh bay!

Sở Mặc có thể nghe thấy tiếng xương ngực vỡ vụn.

Thanh âm kia trong vô số quá trình chiến đấu ở Huyễn Thần Giới đã quá quen với Sở Mặc.

Điều này khiến Sở Mặc nhớ tới những chuyện làm hắn không thoải mái.

- Đồ khốn khiếp, không ngờ muốn đụng là đụng.

Không phải trăn dùng miệng nuốt sao?

Một ngụm máu tươi phun khỏi miệng Sở Mặc, trong lúc này, hắn vẫn có tâm tư suy nghĩ về tập tính của loài mãng xà này.

Tuy nhiên tiếp theo, hắn cũng cảm giác nguy cơ tử vong trong nháy mắt giáng lâm!

Một con trăn lớn như ngọn núi treo thân mình trên cổ thụ, miệng há thật to, một cái lưỡi dài màu đỏ cỡ vài chục trượng cuốn tới Sở Mặc!

Tốc độ của nó nhanh không thể tin nổi, hơn nữa, nó còn dùng lưỡi cuốn lấy thân thể của Sở Mặc. . .

Sở Mặc bay ngược, tuy rằng thương thế nghiêm trọng nhưng vẫn thấy rõ cảnh tượng này, không kìm nổi trợn mắt há hốc mồm

- Con bà nó ngươi là cóc sao?

Bịch!

Cái lưỡi đỏ trong nháy mắt bò lên thân thể của Sở Mặc, tiếp theo như mãng xà quấn chắc quanh thân Sở Mặc.

Khụ khụ. . . cái lưỡi của con trăn này rất giống với mãng xà.

Sở Mặc cảm giác sức lực đó lớn tới không thể ngăn cản, giống như muốn nghiền nát thân thể mình!

Lúc này, có muôn vàn pháp thuật thần thông cũng không thể hoàn toàn thi triển ra.

Mắt thấy cái lưỡi cuốn lấy Sở Mặc, chuẩn bị kéo Sở Mặc vào trong miệng.

Đến lúc đó, chỉ sợ đế chủ đến đây cũng không cứu được Sở Mặc.

Trong Huyễn Thần Giới, đây không phải lần đầu Sở Mặc có cảm giác vô lực, trận đánh lúc trước với ảo ảnh của Kim Ô Đại Đế Đại Thừa Kỳ, hắn đã có cảm giác vô lực sâu sắc.

Không phải hắn quá yếu, mà là đối phương thật sự quá mạnh mẽ!

Cảnh giới hơn vô số bậc, lực lượng nghiền ép không phải thứ kỹ xảo chiến đấu có thể thay thế.

Xem ra. . .

Lúc này phải chết không thể nghi ngờ rồi!

Chỉ mong chết trong tiểu thế giới không bị trừng phạt quá ác.

Sở Mặc thở dài, táng thân trong bụng trăn cũng không khoái trá, nhưng hắn lại không có cách nào phản kích.

Lưỡi lớn cuốn chặt, Sở Mặc không khỏi phun ra một ngụm máu tươi.

Máu của Sở Mặc so với nước miếng của con trăn kia coi như muối bỏ bể.

Nhưng con trăn kia như gặp phải chuyện đáng sợ, cái lưỡi quấn quanh Sở Mặc vội vàng buông ra.

BA!

Sở Mặc rơi từ độ cao hơn mười trượng xuống đất.

Độ cao này, đổi lại bình thường, dù không có gì phòng ngự, chỉ dựa vào thân thể cũng không có chuyện gì.

Nhưng lúc này Sở Mặc đang trọng thương, dù không chết ắt cũng trọng thương.

Con trăn lớn hiện ra trước mắt Sở Mặc, trong nháy mắt đã biến mất.

-----o0o-----

Chương 552 : Thoát khỏi miệng trăn

Chương 552 : Thoát khỏi miệng trăn

Phảng phất như chưa từng xuất hiện, cũng không biết bị cái gì kích thích.

Mắt thấy thân thể của Sở Mặc sắp rơi xuống đất, một bóng dáng yêu kiều như thiểm điện đón lấy Sở Mặc, sau đó không hề dừng lại, vội vã bay đi.

Mãi khi bóng dáng đó hoàn toàn biến mất, trên cây cổ thụ mới truyền đến mộttiếng rít phẫn nộ, không biết có phải do ảo giác mà vô cùng hoảng sợ.

Tiếp theo, một tiếng ầm ầm nổ vang, bạch mãng xà dài hơn năm trăm trượng trực tiếp rớt xuống, thân mình điên cuồng vặn vẹo, đập nát tất cả chạc cây cổ thụ.

Khiến xung quanh loạn lên, như có bão mới thổi qua. . .

Miệng trăn lớn không ngừng phát ra tiếng gào rú.

Trong lúc đó, thân thể nó không có dấu hiệu báo trước, trực tiếp nứt vỡ!

Không phải vỡ từng điểm từng điểm mà là từng dải dài, trong cùng một lúc, trực tiếp bạo tan!

Hóa thành sương máu nhuộm đỏ không trung!

Sau đó, một ánh sáng màu tím vàng bay ra, cho dù là tu sĩ cực kỳ hùng mạnh cũng khó phát hiện ra nó.

Bay về phía Sở Mặc rời, nháy mắt biến mất!

Tiếp theo, chui vào thân thể Sở Mặc.

Từ đầu đến cuối, bóng dáng ôm Sở Mặc chạy như điên kia không hề có cảm giác.

Vì không nhìn thấy cảnh trăn lớn nổ tung thành sương máu nên càng chạy nhanh hơn!

Địa phương này đầy nguy cơ, có trời biết là chuyện gì xảy ra?

Tò mò. . .

Chỉ tổ chết nhanh hơn!

Sở Mặc không rõ chết ở đây có hậu quả gì, nhưng Đổng Ngữ cứu hắn lại rất rõ ràng.

Chết ở chỗ này, ít nhất phải dùng gân hai thang tĩnh dưỡng!

Hai tháng nhìn như không dài, nhưng hai tháng không thể ăn không thể động, nhưng suy nghĩ vô cùng tỉnh táo. . .

Tin tưởng ai từng trải qua sẽ biết tư vị đó!

Rốt cục cũng cách xa nơi đó, Đổng Ngữ nhíu mày, nàng cũng không biết bước tiếp theo nên chạy đi đâu.

Nàng thật không ngờ lại gặp Sở Mặc ở đây, nhìn Sở Mặcđã hoàn toàn đã hôn mê, mặt Đổng Ngữ thoáng ửng đỏ, lẩm bẩm nói:

- Tên khốn khiếp này. . .

Vì sao lại để cho ta gặp ngươi?

Lúc Sở Mặc bị trăn lớn dùng lưỡi quấn lấy, Đổng Ngữ liền trực tiếp nhắm hai mắt lại, không hề có tâm tư xuất thủ.

Bởi vì ra tay cũng có nghĩ thêm vào cái mạng của mình, sau đó suốt hai tháng không thể ăn không thể động, cuộc sống không có ý nghĩa gì.

Nhưng làm nàng bất ngờ là con trăn kia lại phun hắn ra.

Đổng Ngữ cũng không biết sao mình dũng cảm như vậy, chưa hề suy xét, không chút do dự gì đã trực tiếp xuất thủ.

Trên thực tế, khi lao tới đó nàng đã thấy hối hận.

Hối hận mình không nên thể hiện, hối hận vì tiểu tử thối này không có quan hệ với mình. . .

Tại sao mình phải mạo hiểm cứu hắn.

Nhưng tới giờ chuyện gì cũng xong rồi.

Dù sao cũng đã xuất thủ, cũng đã bỏ chạy.

Ngay cả nàng cũng không dám tin, cách cứu viện đầy sơ hở này lại thành công?

- Tiểu tử thối, ngươi nhìn thấy không?

Nhất định là ngươi quá thối, ngay cả con trăn kia cũng không thèm ăn ngươi!

Đổng Ngữ lẩm bẩm thả Sở Mặc xuống mặt đất, bình ổn lại cảm xúc.

- Nhưng đúng là rất kích thích!

Không thể tưởng được, ta có thể trốn dưới mắt con trăn lớn kia.

- Tuy nhiên đại xà kia hình như là chết rồi, điều này chứng tỏ ở đó còn có gì đó nguy hiểm hơn nữa, thật sự là nguy hiểm a!

Đúng là làm hại trái tim bé nhỏ của ta. . .

Đổng Ngữ nói xong, dùng tay vỗ ngực.

Lúc này, Sở Mặc nằm đó, hơi thở mong manh nói:

- Có thể uống chút nươc không

- Á!

Đổng Ngữ sợ tới nhảy lên, sau đó trừng to mắt, nhìn Sở Mặc:

- Ngươi. . .

Ngươi còn chưa chết?

". . .

"

Sở Mặc không nói gì nhìn Đổng Ngữ:

- Con mắt nào của ngươi thấy ta đã chết?

- A, không, không phải, ý của ta là không phải ngươi đã hôn mê sao?

Đổng Ngữ không biết nghĩ đến chuyện gì, trừng mắt nhìn Sở Mặc:

- Vừa rồi đáng lẽ không nên cứu ngươi!

- Vâng vâng vâng, ngài nói đúng. . .

Nhưng có thể cho uông miêng nươc trước không?

Sở Mặc cảm giác cổ họng như bốc hỏa, không biết vì sao có cảm giác này.

Rất khát, đặc biệt khát, cảm giác như trước mắt có một thùng nước thì hắn cũng có thể uống hết.

- Ngươi chờ một chút, tỷ tỷ tìm cho ngươi.

Đổng Ngữ nói xong đi đến bên sông, lấy trong nhẫn trữ vật ra một chiếc chén ngọc, cẩn thận đưa tới chỗ Sở Mặc, còn nâng người giúp hắn uống.

- Không đủ. . .

Một chén nước xuống bụng, Sở Mặc nói.

- Ngươi. . .

Đổng Ngữ tức giận, Đại tiểu thư như nàng có khi nào phải hầu hạ người thế này?

Tuy nhiên nhìn Sở Mặc đáng thương, lại không đành lòng lấy thêm một chén nước.

Nhìn Sở Mặc uống xong, Đổng Ngữ thở phì phì, vừa định trêu tức có còn muốn nữa không, nhưng khi thấy vẻ mặt ngại ngùng của Sở Mặc thì Đổng Đại tiểu thư lập tức nổi cáu.

Ánh mắt nàng lóe lên vẻ nguy hiểm nhìn Sở Mặc:

- Không phải ngươi cố ý chứ?

Nói xong trực tiếp lấy ra một thùng gỗ lớn trong nhẫn trữ vật, sau đó xách một thùng nước đầy về để bên cạnh Sở Mặc.

- Thùng này bản tiểu thư dùng để tắm rửa, ngươi còn dám uống không?

Sở Mặc co quắp, không kìm nổi muốn trừng mắt, nhưng cảm giác bốc hỏa ở cổ họng khiến hắn không thể nói ra chữ "không" kia, vẻ mặt như bất chấp mọi giá:

- Uống!

- Ngươi ngươi ngươi. . .

Ngươi tức chết ta!

Ta muốn xem ngươi có thể uống bao nhiêu!

Ta cho ngươi biết, ngươi dám chọc giận bản tiểu thư, ta sẽ ném ngươi xuống sông cho chết đuối!

Đổng Ngữ hổn hển uy hiếp, có chút hối hận vì đã nói đó là thùng nàng dùng để tắm rửa, thế không phải là để tên khốn khiếp này chiếm tiện nghi sao?

Thùng nước đúng là để chuẩn bị dùng tắm rửa, nhưng tới bây giờ vẫn chưa có sử dụng. . .

Tuy nhiên nàng sẽ không nói, để tên này cảm thấy ghê tởm cái đã!

Sau đó, mắt Đổng Ngữ đảo tròn, khẽ vươn tay ra, một cây gậy trúc hiện ra trong tay nàng, để thùng gỗ lên cao, nước trong thùng trực tiếp chảy vào mặt Sở Mặc.

Đổng Ngữ lập tức cười đắc ý.

Tuy nhiên tiếp theo, nàng không cười nổi. . .

Bởi vì biểu hiện của Sở Mặc như kẻ đi trong sa mạc nhiều ngày, sắp bị chết khát, uống từng ngụm từng ngụm nước chảy ra trong ống trúc.

- Này. . .

Ngươi không sợ uống vỡ bụng à!

Đổng Ngữ cả kinh kêu lên.

Nhưng Sở Mặc không trả lời nàng, một hơi uống hết nửa thùng, sau đó mới đểống trúc sang một bên.

Thở phào một hơi nói:

- Cuối cùng cũng tốt hơn một chút rồi. . .

- Ngươi là trâu sao?

Đổng Ngữ nhìn bụng Sở Mặc không có gì thay đổi, trợn mắt há hốc mồm nói.

- Lần này. . .

Đa tạ ân cứu mạng của Đổng tiểu thư, tính như ta nợ ngươi một lần.

Sở Mặc dựa vào đó, có chút suy yếu nói.

Đổng Ngữ nhìn Sở Mặc, nói:

- Sao ngươi lại xuất hiện ở chỗ này.

Nói xong đi tới bên cạnh Sở Mặc, bắt đầu kiểm tra thương thế, Đổng Ngữ làm như đây là chuyện phải làm, không có chút do dự nào.

-----o0o-----

Chương 553 : Tìm được đường sống trong chỗ chết

Chương 553 : Tìm được đường sống trong chỗ chết

Hí!

Bị Đổng Ngữ đụng tới phần xương ngực bị gãy, Sở Mặc phát ra tiếng kêu đau đớn, sau đó nói:

- Ta cảm thấy ngũ hành thủy hẳn có liên quan tới thủy, nhưng không rõ ràng nên phải đi theo con sông này vào trong, hy vọng sẽ có phát hiện.

Đổng Ngữ nao nao, sau đó nói:

- Thật ra ngươi cũng nghĩ giống ta.

- Ai biết. . .

Địa phương quỷ quái này, đã vậy còn quá nguy hiểm.

Sở Mặc thở dài một tiếng.

- Ha ha ha, ngươi yếu như vậy, làm sao dám nói không nguy hiểm?

Đổng Ngữ cười nhạo một câu, tuy nhiên cũng ngậm miệng lại, có chút ảo não mà nói:

- Tiểu thế giới chết tiệt, quy tắc chết tiệt, không ngờ lại áp chế cảnh giới chúng ta xuống Tiên Thiên. . .

Còn sinh linh trong này không bị hạn chế, thật là đáng chết!

- Ngươi cũng đã gặp qua nguy hiểm sao?

Sở Mặc hỏi.

- Phí lời!

Một con sói Kim Đan hậu kỳ, nhưng bản tiểu thư là ai chứ?

Đổng Ngữ vừa xử lý vết thương vừa cao ngạo nói:

- Chỉ dùng chút thủ đoạn khiến đại cẩu chạy tới tè ea quần!

Sở Mặc có chút hoài nghi nhìn Đổng Ngữ, cũng rất nghi ngờ cụm từ chạy tới tè ra quần kia.

- Này, ánh mắt đó của ngươi là sao?

Chẳng lẽ ngươi cảm thấy một đại cẩu Kim Đan hậu kỳ có thể là đối thủ của bản tiểu thư sao?

Đổng Ngữ bị ánh mắt của Sở Mặc làm cho sợ hãi, xử lý vết thương không khỏi mạnh tay thêm vài phần.

Khi nghe tiếng Sở Mặc kêu đau cười lạnh nói:

- Không phải ngươi nghĩ, bị quy tắc của tiểu thế giới này áp chế, chúng ta sẽ thật sự nhận mệnh, sau đó không thể phản kháng chứ?

Sở Mặc nao nao.

Đổng Ngữ nói:

- Xin ngươi, chúng ta là con cháu quý tộc thiên giới, cho dù thực lực bị đóng kín, nhưng cũng không phải là không có thủ đoạn, trên đời này còn có pháp khí, có đan dược, chỉ cần Thiên Tinh Thạch thúc dục, còn có phù triện. . .

Còn có pháp trận. . .

Còn có rất nhiều rất nhiều thứ, ngươi đúng là chả biết gì cả.

Sở Mặc bị nói tới á khẩu không trả lời được, đến cuối cùng tâm phục khẩu phục nói:

- Ngươi nói đúng, đích thật là ta không biết.

Đổng Ngữ đang đắc ý chợt thấy không đành lòng nhìn Sở Mặc, hạ giọng nói:

- Rất xin lỗi, ta, ta không phải cố ý kích thích ngươi.

Cảnh tượng này, nếu để người quen Đổng Ngữ nhìn thấy hẳn sẽ kinh sợ tột đỉnh.

Đổng gia Tiểu ma nữ. . .

Khi nào biết xin lỗi người khác?

Lại còn xách nước chăm sóc người khác. . .

Quả đúng là nằm mơ!

Sở Mặc lắc đầu:

- Không có, ta là thật tâm, kiến thức của ta thật sự quá kém.

Sở Mặc nói thật lòng, nhưng Đổng Ngữ lại cho đó là biểu hiện của tự ti.

- Ngươi là nam nhân, không cần để ý nhiều như vậy, kỳ thật lấy xuất thân của ngươi, có thể tu luyện tới cảnh giới này đã không tồi rồi

- Khụ khụ, ta không phải nói ngươi xuất thân thấp hèn. . .

- Không phải ngươi không có ưu điểm, ngươi có huyết mạch rất lợi hại, bằng không cũng không vào được Huyễn Thần Giới!

- Mặt khác, lá gan ngươi cũng rất lớn, đây là lần đầu tiên ta thấy một kẻ yếu như vậy đi vào tiểu thế giới. . .

- Cái đó. . .

Ta không phải cố ý. . .

Thật sự, ngươi phải tin tưởng ta, kỳ thật ngươi không kém. . .

Trong hoàng hôn, giọng Đổng Ngữ trong trẻo mà líu ríu như chim sơn ca.

Hai người đều không phát hiện, cách họ mấy trăm trượng có một đôi mắt đangphóng hỏa nhìn họ chăm chú.

Theo con sông này tìm manh mối về ngũ hành thủy, không phải chỉ có hai người họ nghĩ đến.

Lạc Anh cũng nghĩ như vậy!

Nhưng hắn không ngờ mình gặp được Đổng Ngữ ở đây.

Hắn tới lúc Đổng Ngữ dùng thùng gỗ lấy nước cho Sở Mặc, rồi nói đó là thùng dùng để tắm.

Lạc Anh thiếu chút nữa không nhịn được nhảy ra giết Sở Mặc.

Đổng Ngữ có thân phận gì?

Con kiến kia là thân phận gì?

Sao Đổng Ngữ lại tự mình chiếu cố hắn. . .

Dựa vào cái gì?

Sau đó hai người bình đẳng giao lưu càng làm Lạc Anh như bị dao cắt, cũng hận tới cực hạn.

Đến cuối cùng, Lạc Anh lại thấy Đổng Ngữ vì nói lỡ mà không ngừng xin lỗi Sở Mặc.

Lửa giận của Lạc Anh đã đạt đến điểm tới hạn, sắp chuẩn bị bùng nổ.

Nhưng hắn vẫn bình tĩnh trở lại.

Hắn muốn xem Đổng Ngữ rốt cuộc muốn làm gì!

Đường đường là đại tiểu thư của Đổng gia, thân phận tôn quý, quả thực khó có thể tưởng tượng.

Đừng nói Tiên giới, Linh giới, ngay ở Thiên giới thân phận của Đổng Ngữ đã cực cao.

Đừng nhìn nàng chỉ mới là Phi Thăng kỳ, dù là Thiên Tiên và Chân Tiên nhìn thấy nàng cũng phải dùng lễ đối đãi.

Đó không chỉ vì thế lực của Đổng gia mà cũng chính vì Đổng Ngữ, cũng nhờ thiên tư trác tuyệt, là thiên chi kiêu nữ!

Ở tuổi nàng có thể tu được đến cảnh giới này đã là người có tương lai rực rỡ, chí tôn chưa dám nói. . . nhưng thành tựu Nữ Đế không phải là chuyện lớn!

Một nữ tử như vậy lại xem trọng một con dế nhũi đến từ địa phương cấp thấp sao?

Đánh chết Lạc Anh cũng không tin!

Cho nên, hẳn là nàng có mục đích gì đó!

Lạc Anh cố nén sự phẫn nộ, muốn xem Đổng Ngữ tự hạ thân phận chiếu cố kẻ quê mùa này là vì cái gì.

Nhưng đến khi sắc trời mờ tối, cũng không nhìn ra Đổng Ngữ muốn làm gì!

Bởi vì trên thực tế, Đổng Ngữ cũng không biết mình đang làm gì!

Nàng chỉ cảm thấy thiếu niên này khá thú vị, cảnh giới thấp nhưng đã thức tỉnh huyết mạch, tiến vào trong Huyễn Thần Giới.

Còn có lá gan đi vào nơi như Huyễn Thần hồ, tiến vào tiểu thế giới này.

Tu sĩ can đảm, ồ không, hắn còn chưa tính là tu sĩ.

Phải biết rằng, cho dù là tu sĩ đạt đến luyện thần, cảnh giới Đại Thừa cũng gần như không có bao nhiêu kẻ có gan đi vào địa phương này.

Một khi xâm nhập cửu tử nhất sinh, hai tháng không có thể ăn không thể động quả thực sống không bằng chết, ai muốn nguyện ý nếm thử?

- Này, nói ngươi đó, ta rất hiếu kỳ về ngươi.

Đổng Ngữ nối lại xương cho Sở Mặc, lại cho hắn dùngmấy viên thuốc chữa thương bí truyền của Đổng gi, sau đó đốt lửa ngồi bên Sở Mặc hỏi.

Sở Mặc hiện giờ cũng không vô tri như lúc mới tiến vào Huyễn Thần Giới, mấy viên thuốc của Đổng gia giá trị cũng rất xa xỉ, không ngờ nàng không tiếc cho mình dùng.

- Ta?

Không có gì để nói. . .

Sở Mặc than nhẹ một tiếng:

- Ta là cô nhi, từ nhỏ sống ở một nơi rất nghèo. . .

Phàn phủ không giàu, nhưng tuyệt đối không thể tính là bần cùng, tuy nhiên Sở Mặc không thể nói mình đến từ Nhân Giới, chỉ có nói ra xuất thân từ một góc độ khác.

Dù sao trong mắt của Đổng tiểu thư, thế giới ngoài Thiên giới đều là nơi hoang dã lạc hậu. . .

Cho nên, Sở Mặc cũng không tính là lừa nàng

- Chỗ đó linh khí cũng vô cùng hi hữu, tu luyện không dễ dàng.

- Hơn nữa, khi nhỏ ta không tu luyện công pháp, bên cạnh chỉ có ông nội.

Đổng Ngữ lẳng lặng nghe, thời khắc này nàng như không phải tiểu công chúa cao cao tại thượng, mà là cô hàng xóm điềm tĩnh.

-----o0o-----

Chương 554 : Tỷ tỷ bảo kê ngươi

Chương 554 : Tỷ tỷ bảo kê ngươi

Nghe Sở Mặc nói, Đổng Ngữ lộ vẻ thông cảm, thầm nghĩ: Linh khí. . .

Hoá ra hắn ở Linh giới, khó trách, ở nơi cấp thấp đó có thể tiến vào Huyễn Thần Giới cũng không dễ, điều này cũng nói nên hắn có huyết mạch ưu tú.

Sở Mặc nói tiếp:

- Ta vẫn muốn biết cha mẹ mình là ai, cho nên ta liều mạng tu luyện, rốt cục có một ngày, ta vì phát sinh chiến đấu mà trọng thương sắp chết, cũng không hiểu vì saotiến vào thế giới này.

Nói xong, Sở Mặc tự giễu cười cười:

- Lại nói đến khi đó, ta mới biết hoá ra thế giới này lớn như vậy, còn có nhiều thế giới cao cấp, nhiều tồn tại cường đại đến khó có thể tưởng tượng, có thể đi vào nơi này cũng xem như vận may của ta.

- Kỳ thật, ngươi cũng không cần quá tự ti, có thể bằng thực lực thấp như vậy tiến vào Huyễn Thần Giới đủ để thuyết minh huyết mạch của ngươi hùng mạnh, đương nhiên lấy cảnh giới bây giờ ngươi chưa nhận thức được lực lượng huyết mạch mạnh bao nhiêu.

Đổng Ngữ nhẹ giọng nói ra:

- Khi nào ngươi tới luyện thần kỳ sẽ biết lực lượng huyết mạch trọng yếu cỡ nào.

Nói xong, nàng nhìn Sở Mặc cười nghịch ngợm:

- Kỳ thật, tuy ngươi xuất thân rất thấp, hoàn cảnh lại kém, nhưng kỳ thật, chỉ cần ngươi tiến nhập Huyễn Thần Giới thì sẽ nhanh chóng bổ túc!

Ngươi không biết, có bao nhiêu tu sĩ thiên tài ở Thiên giới có khát vọng tiến vào Huyễn Thần Giới đâu.

- Thiên tài thiên giới, huyết mạch cũng không đủ mạnh sao

Sở Mặc có chút tò mò.

- Đương nhiên, huyết mạch là bẩm sinh.

Đổng Ngữ nói:

- Tuy nói có biện pháp tăng cường huyết mạch nhưng vô cùng gian nan, hơn nữa tỷ lệ thất bại luôn nhiều hơn thành công.

- Thất bại. . .

Sẽ như thế nào?

Sở Mặc hỏi.

- Sẽ chết.

Đổng Ngữ nói:

- Cho nên, người bình thường mới không dám dễ dàng thử thách.

- Nói như vậy. . .

Ta còn có cơ hội rồi?

Sở Mặc cười nói.

- Hì hì, yên tâm đi, ngươi không bằng tỷ tỷ ta, tuy nhiên tương lai tiến vào Thiên giới cũng không có vấn đề gì!

Đổng Ngữ cười tủm tỉm nói:

- Đến lúc đó, tỷ tỷ bảo kê ngươi!

Đổng Ngữ nói xong, đột nhiên hơi cau mày, nhìn vào bóng đêm, lạnh lùng nói:

- Ai?

Tiếng hừ lạnh từ biên truyền đến.

- Nói chuyện vui vẻ như vậy, thêm ta thì thế nào?

Một âm thanh lạnh như băng truyền đến, tiếp theo, Lạc Anh chậm rãi đi tới.

Nhìn như rất chậm, nhưng trên thực tế chỉ trong một cái nháy mắt, Lạc Anh đã hiện ra trước mắt bọn họ.

Sở Mặc thấy Lạc Anh, trong mắt hiện vẻ lạnh lẽo.

Chuyện chưa qua bao lâu, hắn thật sự không thể quên, đối phương ở trên bầu trời đánh một kích như đuổi ruồi.

Tuy rằng thương thế rất nhanh khôi phục lại, nhưng lửa giận trong lòng không ít đi

- Lạc Anh?

Tại sao là ngươi?

Sắc mặt Đổng Ngữ ửng đỏ, nhưng lập tức nhíu mày nói:

- Ngươi trốn đó rình xem chúng ta?

- Thế nào là rình xem?

Là muội tán gẫu vui tới quên cả cảnh giới.

Lạc Anh cười lạnh nói.

- Lạc Anh, không ngờ ngươi là người như thế.

Đổng Ngữ xấu hổ, giọng điệu cũng không khá hơn chút nào.

- Tiểu Ngữ, vì một kẻ quê mùa mà cãi nhau với ta sao?

Lạc Anh tràn đầy phẫn nộ, hắn lạnh lùng nhìn Sở Mặc:

- Một kích lúc trước nên trực tiếp giết ngươi!

Sở Mặc nhìn Lạc Anh:

- Hiện tại cũng có thể.

- Ngươi làm như ta không dám?

Trong mắt Lạc Anh hiện vẻ nguy hiểm, lạnh lùng nói:

- Rác rưởi, ngươi nhớ kỹ, quy tắc là quy tắc, chúng ta cũng có thủ đoạn có thể lẩn tránh quy tắc!

Muốn giết ngươi mà không kinh động quy tắc của Huyễn Thần Giới, có vô số cách.

- Vậy ngươi động thủ đi.

Sở Mặc vẻ mặt trào phúng nhìn Lạc Anh:

- Dù sao ta cũng đang không có năng lực trả đòn.

- Giết loại rác rưởi như ngươi chỉ là một ý niệm trong đầu.

Ngươi có sức hoànthủ không liên quan gì tới ta?

Lạc Anh vẻ mặt chán ghét nhìn Sở Mặc, cười lạnh nói:

- Ngươi thức thời thì mau cút, từ nay về sau đừng có xuất hiện trước vị hôn thê của ta!

Sở Mặc muốn nói gì đó, nhưng bị Đổng Ngữ đoạt trước.

Đổng Ngữ nhíu mi nhìn Lạc Anh.

Giọng điệu không tốt nói:

- Lạc Anh, ta bây giờ còn không là vị hôn thê của ngươi, hơn nữa, ta làm gì chưa đến phiên ngươi quản.

Đổng Ngữ này so với Đổng Ngữ ở khoảng không Huyễn Thần hồ hoàn toàn là hai người khác nhau.

Lạc Anh có chút không dám tin nhìn Đổng Ngữ, sắc mặt đỏ lên, giận dữ:

- Muội, có phải muội coi trọng tên rác rưởi này?

Không thể không thừa nhận diện mạo của Sở Mặc ká anh tuấn, mày kiếm mắt sáng, dáng người cao to, cho dù đang bị thương dựa vào cây, nhưng khí chất này cũng đủ rung động.

Dù cho đây không phải là gương mặt thật của hắn.

Đổng Ngữ cũng tức giận.

Lúc trước nàng quan hệ tốt với huynh đệ Lạc gia chủ yếu là vì Tần Thi chứ không phải ngũ hành thủy!

Tần Thi là tỷ muội tốt nhất của Đổng Ngữ.

Hai người không phải thân tỷ muội nhưng còn thân hơn tỷ muội.

Tần Thi cùng Lạc Ninh đã có hôn ước, Tần Thi không thích hôn sự này nhưngcũng không cự tuyệt.

Con cháu Đại tộc hưởng thụ vinh quang thì cũng phải gánh trách nhiệm người thường không thể tưởng tượng!

Liên hôn cũng là một loại trách nhiệm.

Bởi vì Tần Thi và Lạc Ninh có hôn ước, từ nhỏ Đổng Ngữ cũng hay xuất hiện cùng Lạc gia huynh đệ.

Lạc Anh có cảnh giới thấp hơn một bậc, tuy nhiên thân là con trưởng Lạc gia, có đại thụ Lạc gia thì thành tựu cũng không kém.

Hơn nữa Đổng Ngữ giống Tần Thi, đều có cửu âm thể chất hiếm có, Lạc Anh từnhỏ đã theo đuổi Đổng Ngữ.

Đổng Ngữ vẫn chưa đáp ứng, nhưng bởi vì bận tâm cảm thụ của Tần Thi nên cũng không cự tuyệt rõ ràng.

Hơn nữa già trẻ Đổng gia cũng khá xem trọng vài tài nguyên của Lạc gia nên cũng hài lòng về Lạc Anh, cũng không ai đề xuất phản đối.

Chuyện này cứ thế phát triển đến hôm nay.

Mặc dù không có hôn ước, nhưng Lạc Anh đã sớm coi Đổng Ngữ là nữ nhân của mình, là của một mình Lạc Anh hắn.

Ai dám động đến, hắn sẽ liều mạng.

Cho tới nay, Đổng Ngữ không chút thay đổi sắc mặt với nam nhân khác, điềunày làm cho Lạc Anh rất hài lòng, đồng thời cũng rất yên tâm.

Chỉ không ngờ vì tìm kiếm ngũ hành thủy mà gặp một tên rác rưởi, không ngờ còn gặp gỡ Đổng Ngữ nhiều như vậy.

Nhất là Đổng Ngữ còn hầu hạ hắn, nghiêm túc băng bó vết thương khiến Lạc Anh ghen ghét dữ dội, bởi vì hắn chưa được hưởng thụ đãi ngộ này!

Dù bây giờ chưa thấy Đổng Ngữ có ý gì, nhưng Lạc Anh đã không thể dễ dàng tha thứ.

Đổng Ngữ lạnh lùng nhìn thoáng qua Lạc Anh, thản nhiên nói:

- Lạc Anh, ngươi nghĩ mình là ai, cần báo cáo với ngươi sao

- Tiểu Ngữ. . .

Trước muội không như thế!

Lạc Anh tức giận quát:

- Muội sẽ không vì một tên rác rưởi mà tỏ thái độ này với ta!

Hơn nữa lúc trước muội đã nói hắn chỉ là con kiến, sao bây giờ. . .

-----o0o-----

Chương 555 : Lạc Anh tức giận

Chương 555 : Lạc Anh tức giận

- Ngươi mơ miêng là rác rưởi, ngươi thì cao giá lắm sao?

Đổng Ngữ có chút xấu hổ ngắt lời Lạc Anh, chẳng biết tại sao, trong nội tâm nàng không muốn Lạc Anh nhắc lại chuyện đó, dù nàng biết Sở Mặc cũng biết việc này:

- Trước kia là trước kia, bây giờ là bây giờ.

Đổng Ngữ đầy khí phách nói:

- Lúc trước hắn không có quan hệ gì với bản tiểu thư, hiện tại, hắn là bằng hữu của bản tiểu thư!

Ta đã nói sẽ bảo kê cho hắn, Lạc Anh, chẳng lẽ ngươi muốn đánhvới ta sao?

Lạc Anh giận điên lên, mắt hắn lộ ra thần sắc không thể tin nổi:

- Vì một tên rác rưởi mà nói ra cả những lời này, Đổng Ngữ, quen biết nhiều năm như vậy, chẳng lẽ trong lòng muội, ta còn không bằng một ngoại nhân?

- Quen biết nhiều năm như vậy, ta cũng là lần đầu biết lòng dạ Lạc Anh ngươi như vậy. . .

Ha ha.

Đổng Ngữ còn chưa nói hết liền cười lạnh vài tiếng, nhưng ai cũng biết lời nàng nói có ý gì.

- Muội nói ta lòng dạ hẹp hòi. . .

Sắc mặt Lạc Anh tái nhợt rồi xanh mét, ánh mắt hung tợn nhìn Sở Mặc, sau đó cắn răng nói:

- Rác rưởi, ta vốn không muốn giết ngươi, nhưng hiện tại. . .

Ngoại trừ giết ngươi, ta không có lựa chọn thứ hai!

Đổng Ngữ đi tới che phía trước Sở Mặc, mắt nhìn Lạc Anh:

- Ngươi cảm thấy ta không tồn tại đúng không?

- Muội tránh ra cho ta!

- Ta không tránh!

- Đổng Ngữ, muội bây giờ không có kinh nghiệm chiến đấu Tiên Thiên, mà ta là người có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, muội nghĩ mình có thể ngăn cản ta sao?

Ánh mắt Lạc Anh lúc này giống như dã thú muốn nhai đầu người

- Ha ha. . .

Một tiếng cười vang lên sau lưng Đổng Ngữ.

Sở Mặc có chút cố hết sức dùng Thí Thiên làm quải trượng đứng lên, thản nhiên nói:

- Đổng tiểu thư, cô để hắn tới đây, ta sẽ cho hắn biết thế nào là kinh nghiệm chiến đấu.

- Ngươi, sao ngươi lại đứng lên?

Đổng Ngữ vẻ mặt thân thiết nhìn Sở Mặc.

Việc này càng kích phát lửa giận của Lạc Anh, hắn vèo một cái, bỏ qua Đổng Ngữ, trong tay có thêm trường kiếm đâm hướng mi tâm Sở Mặc:

- Rác rưởi, cho dù liều mạng bị quy tắc của Huyễn Thần Giới trừng phạt, ta cũng muốn giết ngươi!

Đổng Ngữ giận dữ, nàng với Sở Mặc còn chưa thể nói là thích, chẳng qua chỉ cảm thấy như một bằng hữu có thể kết giao.

Nhưng hành vi của Lạc Anh khiến nàng vô cùng khó chịu nổi, cũng hoàn toàn chọc giận nàng.

Đường đường là Đổng gia tiểu thư, không có hôn ước sao lại bị Lạc Anh ngươiđộc chiếm chứ?

Ngươi có thể nghĩ như vậy, nhưng ngươi không thể nói như vậy trước mặt ta!

Ngay lúc Đổng Ngữ chuẩn bị ra tay ngăn cản, đao của Sở Mặc chợt sáng lên.

Đổng Ngữ lập tức cảm thấy mắt hoa lên, trong lòng hoảng hốt, trong chớp nhoáng này, người nàng lo lắng đã không còn là Sở Mặc nữa!

Mà là kẻ tự xưng có kinh nghiệm chiến đấu vô cùng phong phú Lạc Anh!

Nàng không thể tưởng tượng, một thiếu niên cảnh giới thấp như vậy sao có thể thi triển ra một đao kinh diễm như thế.

Tiếp theo, chỉ nghe thấy Lạc Anh phát ra tiếng rú long trời lở đất.

- A!

- Cánh tay của ta!

Hào quang tan hết.

Tay cầm kiếm của Lạc Anh đứt rời, rơi trên mặt đất.

Máu tươi ồ ồ phun ra.

Thân thể của Sở Mặc lung lay sắp đổ, nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng nhìn Lạc Anh:

- Nể mặt Đổng Ngữ ta không giết ngươi, một đao kia là trả lại một kích của ngươi!

Lạc Anh, nếu ngươi không biết phân biệt, ta không ngại cho ngươi không ăn không động ở đó hai tháng!

Nói xong, một hàng máu chảy dọc khóe môi Sở Mặc.

Thương thế lúc trước rất nặng, cho dù có đan dược của Đổng gia cũng không thể có hiệu quả nhanh như vậy.

Lạc Anh thì như gặp quỷ, ánh mắt dại ra, dùng tay ôm tay, trong cổ họng phát ra tiếng gào thống khổ.

Đổng Ngữ nhìn mà run rẩy, đi lên phía trước nói:

- Cần gì phải. . .

Nói xong lấy thuốc chữa thương định đắp cho Lạc Anh.

- Ngươi cút ngay!

Lạc Anh như đã phục hồi tinh thần, gầm lên giận dữ, sau đó dùng tay trái đầy máu hung hắn tát tới mặt Đổng Ngữ.

Đại khái vì áy náy, hơn nữa cũng không nghĩ Lạc Anh sẽ động thủ với mình nên Đổng Ngữ quên cả trốn tránh.

BA!

Một tiếng giòn vang, cái tát của Lạc Anh cứng rắn quất vào mặt Đổng Ngữ.

Gương mặt nhỏ nhắn đầy máu tươi.

Máu của Lạc Anh.

Đổng Ngữ ngây ra ở đó, trong mắt tràn đầy nước.

Lạc Anh cũng ngây dại, hắn không ngờ Đổng Ngữ không tránh đi, trong lòng hoảng hốt, lập tức nói:

- Tiểu Ngữ. . .

Ta, ta. . .

Ta không cố ý, muội không sao chứ?

- Lạc Anh!

Nước mắt rơi xuống, nàng lạnh giọng nói:

- Ta và ngươi, từ nay về sau. .

- Tiểu Ngữ. . .

Muội nghe ta giải thích!

Lạc Anh không để ý vết thương, liều mạng muốn giải thích.

- Không còn quan hệ gì nữa!

Đổng Ngữ không cho Lạc Anh cơ hội này, trực tiếp nói hết lời, sau đó phức tạp nhìn Sở Mặc, cũng không nói gì, xoay người vận khởi thân pháp, nhanh chóng biến mất trong bóng đêm.

Sở Mặc cũng không khỏi có chút áy náy.

Chuyện này, nói cho cùng là vì mình.

Tuy nhiên dù nhìn từ góc độ bằng hữu thì Sở Mặc cũng không tán thành gả Đổng Ngữ cho Lạc Anh.

Ỷ thế hiếp người, ích kỷ hẹp hòi, không hề tương xứng.

Thấy Đổng Ngữ đi rồi, Sở Mặc lạnh lùng nhìn Lạc Anh:

- Ta và Đổng Ngữ không phải như ngươi nghĩ, chặt một tay ngươi là trả lại một kích ở Huyễn Thần hồ.

Sở Mặc không muốn vì chuyện này mà Đổng Ngữ hận mình, mặc kệ hữu dụng hay vô dụng, cuối cùng vẫn phải giải thích một câu.

Về phần Lạc Anh có nghe được không cũng không quan trọng.

- Rác rưởi, trong lòng ngươi nhất định đang rất đắc ý.

Lạc Anh sắc mặt tái nhợt, vận công cầm máu, hắn cười lạnh nhìn Sở Mặc, sau đó, thân hình lui về phía sau, lấy ra một tiểu đỉnh đồng thau, trong mắt hiện lên vẻ điên cuồng:

- Loại rác rưởi như ngươi, hôm nay ta sẽ cho ngươi biết thế nào là thủ đoạn của thế giới cao cấp!

Khi Lạc Anh lấy ra tiểu đỉnh, Sở Mặc đột nhiên cảm giác có hơi thở nguy hiểm đánh úp lại.

Hơi thở đầy tính hủy diệt, mà ngay cả Thương Khung Thần Giám cũng xuất hiện dao động như cảnh bảo, cũng muốn thủ hộ Sở Mặc.

Sở Mặc lập tức không do dự, quay đầu bỏ chạy!

Bởi vì trong đầu của hắn nhớ lời Đổng Ngữ đã nói.

- Trên đời này, còn có đan dược, còn có pháp khí, chỉ cần Thiên Tinh Thạch thúc dục, còn có phù triện. . .

Còn có pháp trận. . .

Còn có rất nhiều rất nhiều!

Mà thứ Lạc Anh lấy ra rõ ràng là một loại pháp khí không cần bất kỳ lực lượnggì thúc dục!

Hơi thở hủy diệt đó không phải ứ Sở Mặc có thể ngăn cản.

Gượng chống sẽ bị tan thành tro bụi.

Lúc này không chạy thì còn chờ gì nữa?

Sở Mặc vừa chạy vừa nuốt lượng lớn đan dược, vận khởi Huyễn Ảnh Tật Phong Bộ, thân hình như khói nhẹ, trong nháy mắt biến mất giữa bóng đêm.

Lạc Anh như không ngờ Sở Mặc sẽ chạy, lúc này phát ra tiếng gầm giận dữ:

- Đứng lại cho ta!

-----o0o-----

Chương 556 : Một đao không thể tin nổi

Chương 556 : Một đao không thể tin nổi

- Đồ ngốc mới đứng lại!

Sở Mặc nói lại.

Lạc Anh tức đến sôi máu, giơ tiểu đỉnh đuổi Sở Mặc:

- Rác rưởi. . .

Hôm nay không giết ngươi, Lạc Anh ta thề không làm người!

Trong màn đêm, hai người một đuổi một chạy, nháy mắt biến mất.

Một lúc sau, Đổng Ngữ đã biến mất trở lại nơi này, gương mặt xinh đẹp lộ vẻ do dự.

Trong lòng nàng đang cân nhắc, vì Sở Mặc mà đắc tội với con trưởng của đại tộc như Lạc Anh có đáng không.

Lý trí suy nghĩ thì không đáng, tương đối không đáng!

Tin tưởng là ai cũng chọn giúp Lạc Anh hoặc không giúp, dù sao cũng không ai chọn Sở Mặc.

Đừng nói Sở Mặc chỉ là tiểu tử nghèo, thân phận chưa phải tu sĩ, thấp kém, cho dù hắn xuất thân Thiên giới đại tộc, có được huyết mạch, nhưng nếu vì hắn mà đắc tội Lạc Anh cũng là chuyện không lý trí.

Tuy nhiên trên đời này, cũng không phải tất cả mọi chuyện đều xuất phát từ lợi ích, cũng có chuyện xuất phát từ lý tính.

Trong đầu Đổng Ngữ hồi tưởng lại tàng cây Sở Mặc dựa vào, dùng giọng điệu ưu thương, thản nhiên nói : Ta là một cô nhi, từ nhỏ sống ở một nơi rất nghèo. . hỉ một câu nói đó đã kiến Đổng Ngữ rung động rất lớn.

Nàng không thể nhìn một thiếu niên như vậy bị Lạc Anh tru sát!

Nàng biết mình không ra tay, Sở Mặc sẽ gặp đại nạn gì.

Đó không phải hai tháng không thể ăn không thể động.

Mà là. . .

Hoàn toàn tiêu vong!

- Tỷ tỷ đã nói bảo kê ngươi, không thể nuốt lời!

Sau đó, Đổng Ngữ hung hăng dậm chân, trong mắt hiện vẻ kiên nghị, trực tiếp đuổi theo.

- Tiểu tử, ngươi chạy à?

Sao không chạy?

Lạc Anh thở hồng hộc, với thể lực của hắn có thể đi mấy trăm dặm, dưới tình huống lực lượng Tiên Thiên, cũng khá mệt.

Tuy nhiên cuối cùng vẫn đuổi được tiểu tử này, Lạc Anh hung tợn nhìn Sở Mặc cách mình chưa tới trăm trượng, trong bóng đêm, thiếu niên kia tựa vào gốc cây, ánh mắt lạnh như băng chăm chú nhìn hắn.

- Cùng đường bí lối rồi phải không?

Lạc Anh thậm chí không cần nhìn cũng biết tình huống bên đó như thế nào:

- Phía sau chính là vách núi sao?

Sở Mặc cũng không nói, chỉ lạnh lùng nhìn chăm chú vào Lạc Anh.

Lạc Anh nhìn cánh tay phải mới sinh ra, hung hăng nhổ nước miếng, cắn răng nói:

- Rác rưởi, hôm nay chính là ngày cuối cùng ngươi sống trên đời, có di ngôn gì muốn công đạo không?

Khi nói xong lời này, Lạc Anh thậm chí vẫn cảm giác cánh tay phải âm ỉ đau.

Trong tiểu thế giới, tuy rằng cảnh giới của hắn đã áp chế tới Tiên Thiên, nhưng hắn có thể chất của Đại Thừa Kỳ, tay cụt mọc lại cũng không phải chuyện khó khăn.

Chẳng qua cánh tay tái sinh không có năng lực như cánh tay nguyên bản, cũng ít có thể sử dụng để chiến đấu.

Lạc Anh đã bao giờ chịu thiệt như vậy?

Trong lòng đã sớm coi Sở Mặc như một cỗ thi thể

- Có gì để nói chứ?

Ngươi muốn giết ta thì cứ tới đây.

Sở Mặc như con sói bị thượng, đôi mắt tinh thuần tản ra ánh sáng lạnh như băng, nhìn chăm chú vào Lạc Anh.

- Ha ha, đến giờ còn muốn chơi tâm nhãn sao?

Ta không qua!

Loại rác rưởi như ngươi, nếu không ở nơi này cũng chỉ cần một ý niệm của ta là tan thành tro bụi!

Lạc Anh nói xong, không hề dông dài gì nữa, trên đời này chỉ có người chết mới là an toàn nhất.

Con kiến trong mắt hắn, dù yếu đuối những lại có đao pháp kinh diễm khiến Lạc Anh có phần lạnh giá.

May mắn tiểu tử này cảnh giới yếu, nếu hắn sinh ở Thiên giới, thậm chí chưa cần đồng cấp với mình. .

- Dù thấp hơn ta một bậc, chỉ cần hắn chém ra một đao thì ta cũng rất khó tránh đi!

Sâu trong nội tâm Lạc Anh không hề bình tĩnh như vẻ bề ngoài.

Con cháu đại tộc không thể thua khí thế, cũng không được sợ chết.

Nhưng vẫn phải tự biết mình.

Trước mặt Sở Mặc, Lạc Anh đặt một khối thượng phẩm Thiên Tinh Thạch vào tiểu đỉnh, sau đó cười gằn nói:

- Rác rưởi. . .

Con kiến!

Nhìn thấy không?

Cảnh giới áp chế có là gì!

Dám động đến ta, ngươi đi chết đi!

Tiểu đỉnh trong tay Lạc Anh được khảm Thiên Tinh Thạch liền tỏa hào quang, có bóng dáng như mãnh thú trực tiếp lao ra, đón gió lớn lên, nháy mắt hóa thân thànhmột cự thú trên trăm trượng.

Cự thú đầu hổ, thân voi, đuôi rắn, mặc dù chỉ là ảo ảnh nhưng có uy áp vô tận.

Giữa đất trời tràn ngập uy áp, cát đá thổi bay bốn phương tám hướng.

Rống!

Không ngờ cự thú quái dị phát ra một tiếng gào long trời lở đất.

Sau đó đánh về phía Sở Mặc.

Tạch. . . !

Cổ thụ như ngọn núi phía sau Sở Mặc không chịu nổi loại áp lực này, trực tiếp nổ tung!

Thân thể của Sở Mặc cũng cảm nhận được áp bách vô tận, loại cảm giác này còn mãnh liệt hơn khi bị con trăn khổng lồ dùng lưỡi quấn lấy.

Xương cốt toàn thân như có thể vỡ vụn bất cứ lúc nào.

Sở Mặc trực tiếp phun ra một ngụm máu tươi, không muốn bị áp lực đè ngã xuống đất, Thí Thiên trong tay phát ra tiếng loong coong.

Từng đạo sát khí bạo phát ra từ Thí Thiên.

Lạc Anh nhìn chằm chằm Thí Thiên, ánh mắt lộ ra tia sáng kỳ dị:

- Đúng là hảo đao, rồi sẽ là của ta!

- Cho ngươi. . .

Sở Mặc cố hết sức giơ Thí Thiên lên, máu màu tử kim trong thân thể mà cho tới bây giờ hắn cũng không biết một lần nữa nổi lên, và trực tiếp kích hoạt tất cả lực lượng, đồng thời áp lực đè nén Sở Mặc cũng tiêu tan không còn, Sở Mặc nắm Thí Thiên, trực tiếp chém ra Sát sinh đao:

- Con mẹ nó!

Trong trời đêm, trực tiếp ỏa sáng loá mắt.

Nó không phải tia chớp, nhưng tốc độ còn nhanh hơn tia chớp!

Xoát!

Chỉ trong nháy mắt đó!

Ngay cả Đổng Ngữ phía xa cũng cảm giác được trong ánh sáng đó ẩn chứa sát khí khó có thể tưởng tượng!

Lấy Sở Mặc làm trung tâm, sức sống trong phạm vi hơn mười dặm nháy mắt biến mất!

Đại thụ nháy mắt khô héo, hoa cỏ hóa thành tro tàn!

Sức sống vô tận bị một đao kia rút cạn.

Đến lúc này, Sở Mặc U Minh Bát Đao, đệ nhị sát sinh từ khuy môn (nhìn trộm) đã tiến dần từng bước, lĩnh ngộ được tinh túy!

Ảo ảnh cự thú bị một đao kia phân thành hai. . .

Ầm ầm tiêu tan!

Boong. . . !

Đồng thau tiểu đỉnh có phong cách cổ xưa phát ra một tiếng vang nhỏ, trực tiếp xuất hiện một vết rạn.

Phốc!

Lạc Anh trực tiếp phun máu, cơ thể lung lay sắp đổ.

Cũng không phải bị cắn trả mà là bị dư ba từ đao của Sở Mặc kéo đi một phần sức sống, trực tiếp bị trọng thương!

- Làm sao có thể?

Lạc Anh kinh hãi, một thiếu niên còn chưa tới cảnh giới Trúc Cơ, trong mắt hắn chỉ như rác rưởi kia sao có thể phá vỡ hư thú trong đỉnh của hắn?

Nếu nói đều là Tiên Thiên, đối phương một đao chém tay hắn thì còn có thể nhận, nhưng giờ phút này, Lạc Anh hoàn toàn không thể tiếp nhận sự thực.

Bởi vì hư thú trong đỉnh, dù chỉ là bóng dáng hư áo nhưng thực lực không kém Nguyên Anh, nếu là dùng cực phẩm Thiên Tinh Thạch thúc dục có thể tiếp cận một kích của luyện thần kỳ!

-----o0o-----

Chương 557 : Khỉ đột trắng khổng lồ

Chương 557 : Khỉ đột trắng khổng lồ

Làm sao lại bị một tiểu tử Tiên Thiên cảnh giới chém vỡ?

Đao kia có bao nhiêu uy thế?

Nghĩ vậy, Lạc Anh thấy lạnh như băng.

Hắn là thiên tài, là thiên tài thiên giới, cũng đã gặp vô số thiên kiêu kinh tài tuyệt diễm, người chưa hai mươi tuổi đã là Đại La Kim Tiên cũng không phải chưa từng thấy qua.

Nhưng chưa nghe ai ở Tiên Thiên cảnh giới có thể một đao chém tu sĩ Nguyên Anh. .

Đây quả thực là gặp quỷ rồi!

Phốc!

Sở Mặc chém ra một đao cũng hư thoát, phun ra một ngụm máu tươi, hai chânmềm nhũn, sắp ngã xuống đất.

Thời khắc mấu chốt, dùng Thí Thiên chống đỡ thân thể mình, nhưng vẫn quỵ một gối ở đó.

Lạc Anh thở phào, lau mồ hôi lạnh quát ầm lên:

- Ta còn tưởng ngươi là yêu quái, nhưng sao ngươi dám chém ra một đao như vậy với ta hả?

Nói xong, Lạc Anh lại lấy ra một khối cực phẩm Thiên Tinh Thạch, do dự một chút vẫn hung tợn dán vào đồng thau tiểu đỉnh.

- Lần này, ta xem ngươi đỡ thế nào!

Thân hình Lạc Anh lúc này cũng lung lay sắp đổ.

Y đã bị trọng thương, muốn khôi phục hoàn toàn ít nhất cần một thời gian dài để tĩnh dưỡng.

Hiện tại y không những hận mà còn có chút sợ thiếu niên này.

Lời nói của y đã thể hiện rõ điều đó.

Y không dám gọi Sở Mặcà rác rưởi hay con kiến hôi nữa.

Trên đời này có loại rác rưởi biến thái như thế sao?

Có con kiến nào mạnh mẽ như vậy sao?

Sở Mặc rất muốn cười nhưng chỉ hơi nhếch miệng, chẳng còn hơisức đâu mà cười được nữa.

Ngay cả hắn cũng rất khó tin, không hiểu được vì sao trong lúc nhất thời có thể chịu đựng được áp lực lớn như thế mà chém ra một đao như vừa nãy.

Nhưng chuyện này không quan trọng.

Vấn đề là hiện tại hắn đã hết năng lực phản kích.

Nhìn thấy cự thú chui ra từ cái đỉnh nhỏ, từ từ ngưng tụ lại thành bộ dạng to lớn, Sở Mặc biết mình khó tránh khỏi kiếp nạn này rồi ự thú đầu hổ đuôi rắn, dường như có cả linh tính.

Sau khi biến đổi hình thể liền gầm gừ.

Trên người nó tỏa ra áp lực lớn hơn trước rất nhiều.

Sở Mặc cảm giác được sự thay đổi.

Mặc dù hắn không bị áp lực này ảnh hưởng nhưng đáng tiếc hắn cũng không còn sức phản kháng.

- Vẫn còn yếu quá nhỉ. . .

Sở Mặc cảm thán trong lòng, tiếc nuối nghĩ: bây giờ ta đã là một tu sĩ ở Trúc Cơ rồi, thế mà một chút khí lực đánh trả cũng chẳng có, buồn!

- Giết!

Lạc Anh không do dự ra lệnh cho cự thú đầu hổ đuôi rắn.

Ầm ầm!

Cự thú phát ra một luồng sát khí mạnh mẽ hung ác tấn công Sở Mặc.

Sở Mặc cười khổ, thầm nghĩ: Ngươi còn không ra sao?

Nếu ngươi không ra...có khi ta phải chết ở đây thật rồi.

Sở Mặc đã có sự chuẩn bị.

Lúc hắn chạy đến đây cũng biết chỗ này là tuyệt lộ.

Vừa định chuyển hướng lại phát hiện được một luồng khí tứccường đại từ dưới vực sâu.

Khí tức cảnh cáo, không muốn bị bất cứ ai quấy rầy.

Sở Mặc biết hắn không thể chạy trốn tiếp được nữa.

Có chạy cũng khó mà thoát được Lạc Anh, trong tay y có công cụ giết người cường đại.

Là ai trong trường hợp này cũng muốn đánh cuộc một phen.

Đánh cuộc cái vị ở dưới vực sâu kia không chịu nổi phải ra tay can thiệp.

Nhưng Sở Mặc không ngờ, hắn cố hết sức mạnh mẽ chém ra một đao, rút cạn sức lực rồi mà vị kia vẫn không có động tĩnh gì.

Hắn cũng không biết một đao vừa rồi không chỉ dọa Lạc Anh màcòn khiến vị ở dưới vực sâu kia hoảng sợ.

Đến tận khi khí tức của sát sinh đao tan hết, vị kia mới lấy lại tinh thần.

Nó vô cùng giận dữ, ra tay ngay lập tức.

Ầm ầm.

Chỉ trong chớp mắt, một luồng sát khí long trời lở đất phát ra từ vực sâu phía sau Sở Mặc đập thẳng vào con quái thú.

Bùm bùm!

Mấy tiếng nổ lớn vang lên, vùng đất vốn đã tiêu điều nay lại bị đứt gãy, sụt lún càng thê thảm.

Đất dưới chân rung lắc dữ dội.

Đổng Ngữ vừa tới, thấy Sở Mặc đang nửa đứng nửa quỳ gần vực núi bèn chạy đến chỗ hắn.

Lạc Anh nhìn thấy Đổng Ngữ, nhưng giờ y cũng không có hơi đâu mà tức giận.

Cảnh tượng trước mắt đã khiến y hoàn toàn sợ hãi.

Y nhìn chằm chặp vào một cánh tay lông xù màu trắng khổng lồ đang tiến đến, cả người đờ đẫn.

Nhoáng một cái, cánh tay lông lá đánh một quyền, xua đuổi con quái thú trong tiểu đỉnh.

Từ dưới vực sâu truyền đến tiếng gào thét tức giận.

Lúc này Đổng Ngữ có quyết định vô cùng chính xác.

Tiểu nha đầu không có nhiều kinh nghiệm chiến đấu, hành động theo bản năng, mang Sở Mặc chạy trốn.

Ngay sau khi hai người rời khỏi, một cánh tay lông lá ở dưới vực sâu lại vươn lên, hạ xuống đúng chỗ Sở Mặc đứng hồi nãy, khiến cho vùng đất lún xuống, vách núi lở một ít.

Đổng Ngữ lảo đảo tí thì ngã, hữu kinh vô hiểm đứng vững.

Sau đó lại một cánh tay lông lá màu trắng khổng lồ khác lại vươn lên, đập rầm một cái trên mặt đất.

Hai cánh tay ghì chặt xuống đất lấy đà.

Một tiếng gào rú đinh tai nhức óc vang lên.

Sau đó một con khỉ trắng khổng lồ vọt lên.

Rầm một cái nhảy đến chỗ Lạc Anh.

Con khỉ này phải cao đến ngàn trượng.

Đôi mắt thị huyết to đùng như hai chiếc đèn lồng đỏ, ánh nhìn sắc bén, loe lóe trong bóng đêm trông rất yêu dị.

Vừa lên, chuyện đầu tiên nó làm là đạp một cước lên cái tiểu đỉnh đồng thau của Lạc Anh.

Lạc Anh đã có phản ứng, mất hết dũng khí chiến đầu, không thèm để ý đến cái đỉnh mà xoay người bỏ chạy.

Mới đầu khỉ đột cũng không chú ý tới y, nhưng y vừa chạy lại khiến nó giận dữ, gầm một tiếng, dùng tay đánh về phía Lạc Anh.

A....

Con quái thú trong cái đỉnh gào thét dữ dội, trực tiếp chống lại một kích của khỉ đột.

Bùm một tiếng, con quái thú bị đánh tan, nhưng khỉ đột cũng bị thương nặng.

Nó thét lên đau đớn, cả người run run, miệng phun ra mộtngụm máu tươi.

Cái tiểu đỉnh đồng thau lại bay về chỗ của Lạc Anh.

Lạc Anh vừa chạy, vừa lấy ra một thiên tinh thạch cực phẩm cho vào giữa đỉnh, ngay lập tức cảm thấy cả người phấn chấn.

Từ người y tỏa ra một cỗ khí thế rất mạnh mẽ.

Trong phút chốc, quy luật của thế giới này không ảnh hưởng được đến y.

Trước ranh giới sống chết, y bất ngờ đột phá thành công.

Từ Đại Thừa Kỳ cấp cao nhất tăng đến Phi Thăng Kỳ.

Nhưng ngay sau đó, cảnh giới của Lạc Anh lại bị áp chế đến Tiên Thiên.

Nhưng chỉ trong một chốc lát đột phá cảnh giới đã giúp thươngthế trên người y gần như khôi phục hoàn toàn.

- Ha ha ha...

Lạc Anh ngửa mặt lên trời cười to.

Tiếng cười vui sướng nhưng lại đầy hận ý.

- Không thể ngờ...ta lại có thể đột phá vào lúc nguy hiểm cấp bách thế này.

Đôi cẩu nam nữ kia...cứ chờ mà xem.

Lúc nay, người Lạc Anh hận nhất không phải con khỉ đột khổng lồ mà là Sở Mặc và Đổng Ngữ.

Sâu trong nội tâm, y căm thù Đổng Ngữ nhiều hơn.

Vì y không dễdàng tha thứ cho kẻ đã phản bội y.

-----o0o-----

Chương 558 : Kẻ tham ăn

Chương 558 : Kẻ tham ăn

- Cứ chờ ta giải quyết con khỉ đột này rồi sẽ tính sổ với các ngươi.

Ta sẽ không bỏ qua cho các ngươi đâu!

Mặc dù vẫn bị áp chế cảnh giới xuống Tiên Thiên nhưng Lạc Anh lại thấy tự tin hơn vì y vừa đột phá cảnh giới trong tình huống éo le như thế này.

Y nghĩ đây là điềm lành, chứng minh rằng số y còn chưa tận.

Con cự thú đầu hổ đuôi rắn lại một lần nữa chui ra từ cái tiểu đỉnh, vừa thành hình vừa liên tục tấn công khỉ đột khổng lồ.

Hiển nhiên con quái thú này cũng thuộc loại thù dai.

Vụt!

Con khỉ đột trắng khổng lồ không do dự tát một phát vào con cự thúcòn chưa thành hình.

Lúc này, trong tiểu đỉnh chợt tràn ra một luồng gió vô hình, ngăn trở đòn công kích của khỉ đột, rồi bay vụt ra xa hơn mấy trăm dặm.

Khỉ đột gầm lên giận dữ, tiến lên vài bước, dùng bàn tay to lớn của nó đập thêm một phát vào tiểu đỉnh.

Con quái thú chui ra từ tiểu đỉnh đã ngưng kết xong, gào lên hung dữ, không chút sợ hãi nhào về phía khỉ đột.

Chỉ nháy mắt hai con đã xông vào đánh nhau.

Vừa đánh vừa gào rúầm ĩ.

Lạc Anh tạm thời không chạy nữa, chỉ nghiến răng nghiến lợi liên tục cho thiên tinh thạch cực phẩm vào trong tiểu đỉnh.

Lúc trước y nghĩ chỉ cần dùng một viên thiên tinh thạch cực phẩm là quá đủ để đối phó Sở Mặc.

Không ngờ gặp phải mãnh thú hung dữ như vậy, muốn tiết kiệm cũng không được.

Lúc này, Lạc Anh muốn giết khỉ đột trắng bằng mọi giá, sau đó sẽ đi tìm Sở Mặc và Đổng Ngữ tính sổ hỉ có điều Lạc Anh đã đánh giá thấp con khỉ trắng này.

Sau một nén nhang, y đã tiêu hao ba viên thiên tinh thạch, nhưng hai bên vẫn ở thế giằng co, không có dấu hiệu chấm dứt cuộc chiến.

Khỉ đột trắng cực kỳ hung hãn, dù cảnh giới chỉ là Nguyên Anh, nhưng sức chiến đấu đã gần đến luyện thần rồi.

Con quái thú đầu rồng đuôi rắn có thiên tinh thạch trợ sức, cũng ở Nguyên Anh, nếu dốc toàn lực đánh một kích thì cũng đạt đến luyện thần nhưng vẫn khó mà ngăn được cánh tay của khỉ đột.

Tuy nhiên, nếu Lạc Anh có thể liên tục cung cấp thiên tinh thạch cựcphẩm thì sớm muộn gì quái thú đầu hổ đuôi rắn cũng có thể dây dưa khiến khỉ đột bị suy kiệt sức lực mà chết.

Nhưng Lạc Anh không rõ rốt cuộc phải cần tiêu hao đến mức nào mới có thể đạt được mục đích.

Y hơi hối hận vì lúc trước không đi cùng anh trai mình.

Lúc trước bọn họ thỏa thuận với nhau sẽ giúp nhau canh gác nhưng mỗi người đều có lòng riêng, sau khi tách ra đều đi rất xa.

Lạc Ninh thì đi gần chỗ Tần Thi còn Lạc Anh thì muốn đi gần Đổng Ngữ.

Hiện tại bên này đại chiến, thanh âm vang dội.

Kể cả chỉ ở cảnh giớiTiên Thiên, chỉ cần trong phạm vi khoảng ngàn dặm cũng có thể nghe thấy nhưng lúc này lại chẳng có ai, chứng tỏ mấy người kia đi rất xa rồi.

Mặc dù là con trai trưởng của đại tộc nhưng trên người của Lạc Anh cũng không có nhiều thiên tinh thạch cực phẩm.

Tất cả chỉ có khoảng ba mươi năm mươi khối.

Nếu cứ tiêu hao như vậy thì rất nhanh sẽ hết sạch.

Tiêu hao càng nhiều, Lạc Anh càng nôn nóng, nhưng y lại chẳng thể làm gì.

Còn Đổng Ngữ thì mang Sở Mặc chạy như điên, không dám dừng lại.

Tiếng đánh nhau phía sau càng lúc càng xa.

Chạy đến tận lúc bình minh lên, trời dần sáng, Đổng Ngữ mới dừng bước.

Cả người nàng ướtđẫm, đờ đờ đẫn đẫn, vô cùng mệt mỏi.

Nàng nhìn Sở Mặc, thấy hắn đang ngủ ngon lành.

Lúc chạy, Đổng Ngữ đã cho Sở Mặc nuốt một lượng lớn đan dược, áp chế thương thế của Sở Mặc.

Đổng Ngữ chạy rất nhanh, nhưng cũng rất chú ý không ảnh hưởng nhiều đến Sở Mặc.

Vì thế mà Sở Mặc ngủ thiếp đi lúc nào không biết.

- Đúng là đồ con heo.

Đổng Ngữ nhẹ nhàng đặt Sở Mặc trên cỏ, hai cánh tay đã tê rần.

Đúng lúc này, Sở Mặc chậm rãi mở mắt, nhìn thấy Đổng Ngữ liền mỉm cười nói:

- Ngươi lại cứu ta thêm một lần rồi...

Đổng Ngữ trừng mắt nhìn Sở Mặc, muốn mắng hắn vài câu nhưng lại thôi vì nghĩ nếu không vì nàng, Lạc Anh cũng không điên tiết nhắm vào Sở Mặc như thế.

- Ngươi lo mà dưỡng thương đi.

Đổng Ngữ tức giận nói.

Sau đó, nàng bắt đầu lấy đồ từ trong nhẫn trữ vật của mình ra.

Một cái lều vải lớn đủ cho năm sáu người, bàn, ghế dựa, giường, đệm, nồi niêu, bát đũa thìa đầy đủ...

Sở Mặc nằm tựa vào tảng đá, trợn mắt ngạc nhiên nhìn Đổng Ngữ như đang chuyển nhà.

Đổng tiểu thư lấy hết cái này đến cái khác, hắn nhìn mà bối rối.

- Trong nhẫn trữ vật của ngươi...toàn đựng mấy đồ này à?

Đến khi nhìn thấy Đổng Ngữ lấy ra một cái bàn trang điểm, Sở Mặc đơ hẳn luôn.

Hắn phát hiện, hắn hoàn toàn không thể hiểu được suy nghĩ của cái vị thiên chi kiêu nữ này.

Mặc dù không gian trữ vật rất lớn, Sở Mặc cũng không bao giờ để mấy đồ vô bổ như thế này vào.

Hơn nữa, cái bàn trang điểm kia là cái quái gì chứ?

Đây là đồ tùy thân sao?

Tiếp đến Sở Mặc nhìn một đống dụng cụ nhà bếp tinh xảo trước mặt, khóe miệng co giật, nhìn Đổng Ngữ đang thảnh thơi hỏi:

- Ngươi tính an cư tại đây luôn à?

- Ngươi bị thương nặng như vậy, nếu không tu dưỡng trong mộtthời gian thì sao có thể khỏi hẳn được.

Ta muốn chăm sóc cho ngươi.

Đổng Ngữ coi chuyện này rất bình thường.

Sở Mặc hơi trầm mặc, hỏi:

- Tại sao ngươi đối xử với ta tốt thế?

- Tỷ tỷ đã nói tỷ tỷ sẽ bảo vệ ngươi mà.

Đổng Ngữ cười hì hì nhìn Sở Mặc, nhưng nụ cười có vẻ gượng gạo.

Sở Mặc khẽ cau mày, nghĩ đến một chuyện liền trầm giọng hỏi:

- Ngươi trực tiếp trở mặt với Lạc Anh.

Như vậy người nhà của ngươi có...- Nói chuyện này làm gì?

Đổng Ngữ ngắt lời, ngạo nghễ nói với Sở Mặc:

- Địa vị của tỷ tỷ trong nhà rất cao, ngươi không phải lo.

- Ngươi nói thật chứ?

Sở Mặc hỏi.

- Thế ngươi nghĩ thế nào ?

Đổng Ngữ cười lạnh.

- Không lẽ ngươi nghĩ tất cả nữ tử đều sẽ bị các gia tộc coi là công cụ để lấy quan hệ thông gia á

- ...

Sở Mặc đen mặt, không nghĩ vị tiểu thư này lại nói toạc ra như vậy.

Hắn trầm mặc khiến Đổng Ngữ hơi tức.

Nàng tạm dừng dọn đồ làm bếp, ngồi trên ghế ngơ ngác một lúc rồi mới nhìn Sở Mặc, cười rất tự nhiên:

- Này này...

- Ừm.

- Chúng ta có thể nói chuyện khác được không

- Được.

Sở Mặc đáp rất dứt khoát.

Hắn nhìn thấy sâu trong ánh mắt của Đổng Ngữ có một chút yếu đuối.

Mấy ngày rồi cũng không thấy Lạc Anh tìm đến.

Hai người ở lại thảo nguyên, phía sau còn có mấy dãy núi.

Đổng Ngữ dùng hành động thực tế chứng minh, nàng là một kẻ tham ăn đúng nghĩa.

Từ lúc chạy thoát đến giờ, chưa bao giờ Sở Mặc thấy Đổng Ngữ tu luyện.

Mỗi sáng thức dậy, chuyện đầu tiên nàng làm là nấu cơm.

Sở Mặc kinh ngạc phát hiện, thiếu nữ xinh đẹp thiên tài tuyệt thế này tay nghề nấu ăn rất khá.

Đầu bếp của Thao Thiết lầu mà gặp nàng thì chỉ có thể về hưu sớm thôi.

-----o0o-----

Chương 559 : Chắc chắn sẽ có cơ hội

Chương 559 : Chắc chắn sẽ có cơ hội

- Ta không phải con vợ cả, ta chỉ là thứ nữ.

Ta vừa sinh ra, mẹ ta đã chết vì khó sinh.

- Thiên giới cũng có mấy chuyện này sao?

Sở Mặc ngạc nhiên.

- Sao lại không chứ?

Đổng Ngữ nhìn Sở Mặc nói.

Sở Mặc lặng người, hơi hơi áy náy

- Cũng không có gì...

Đổng Ngữ than nhẹ.

- Đây là số mệnh rồi.

Mẫu thân ta rất đẹp nhưng tính tình quá mềm yếu, cơ bản không thích hợp để gả vào đại tộc.

Vì thế mặc dù mẹ ta được cha ta bố trí ở ngoài, nhưng năm đó vẫn không tránh khỏi độc thủ của mấy người kia.

- Mẹ ta mất khiến cha ta vô cùng giận dữ, mặc dù không trực tiếp kết liễu kẻ hạ độc thủ nhưng giết gần hết tay sai của người đó.

Rồi lại tuyên bố, nếu ta chỉ thiếu một cọng tóc cũng sẽ khiến toàn bộ tộc nhân của người kia phải chôn cùng.

Nên ta mới có thể gần như an bình lớn lên, không thiếu thốn quá nhiều

- Nhưng ta cũng không muốn trở lại gia tộc, ta chỉ thích đồ ăn ngon.

Người khác làm, ta đều thấy rất khó nuốt nên từ lúc nhỏ, ta đã tự học nấu ăn.

Tuy nhiên, trong lòng ta vẫn còn chút vướng mắc.

Ta muốn báo thù cho mẹ ta.

- Mặc dù mẹ ta không có địa vị hay thân phận gì nhưng nàng là một người tốt, đáng lẽ phải vui vẻ khoái hoạt sống trên đời chứ không phải chết uất ức như vậy.

Chỉ tiếc, ở Thiên giới, thiên phú của ta cũng không cao lắm...

Sở Mặc nghe vậy không nhịn được liếc mắt nhìn Đổng Ngữ:

- Đổng tiểu thư được bao nhiêu xuân xanh rồi ạ

- Này, ngươi không biết hỏi tuổi con gái là rất bất lịch sự sao?

Đổng Ngữ trừng mắt nhìn Sở Mặc những vẫn trả lời:

- Chị đây hai mươi mốt tuổi rồi.

- Hai mươi mốt tuổi đã đạt Phi Thăng Kỳ cấp cao nhất mà ngươi lại còn nói thiên phú không cao?

Sở Mặc co giật khóe miệng.

- Ngươi thì biết cái gì.

Đổng Ngữ nhìn hắn nói:

- Huyết mạch của ta màu xanh lá, mặc dù không thấp nhưng cũng chẳng phải cao.

Ở Thiên giới như vậy cũng bình thường thôi.

Ta ăn rấtnhiều đồ tốt, nhưng thể chất mới chỉ ở cửu cấp cao nhất, còn chưa lên được Tiên Thiên chứ đừng nói đến đạo cảnh.

- Huyết mạch...quan trọng như vậy sao?

Sở Mặc nhìn Đổng Ngữ.

Đổng Ngữ nghiêm túc gật đầu.

- Được nhiên, khi nào ngươi đến Luyện Thần Kỳ ngươi sẽ rõ huyết mạch tốt có ưu thế như thế nào.

- Huyết mạch của ngươi như vậy cũng mạnh mà.

Sở Mặc an ủi, lại nhớ đến huyết mạch của mình.

Lúc trước làm thí nghiệm đã làm vỡ ngọc thạch đài, vì thế Giới Linh hồn mới hiện ra.

Có thể nói, lần kiểm tra huyết mạch đó đã thay đổi rất nhiều chuyện.

Nếu không thí nghiệm huyết mạch, sẽ không có chuyện Giới Linh hồn xuất hiện, cuộc đời Sở Mặc cũng không vì thế mà biến đổi nghiêng trời lệch đất.

- Ngươi không cần an ủi ta, ta tự biết mình mà.

Đổng Ngữ thản nhiên cười:

- Lúc trước ở nhân tầng của Huyễn Thần giới còn xuất hiện một thiếu nữ tinh linh có huyết mạch màu lam.

Huyết mạch của nàng mớimạnh.

Sở Mặc ngẩn ngơ, đương nhiên hắn biết thiếu nữ kia chính là Kỳ Tiêu Vũ.

- Hình như thiếu nữ kia xuất thân ở Linh giới.

Sau khi kiểm tra huyết mạch lại im lặng biến mất, có khi bị đại tộc mang đi rồi.

Nhưng khẳng định, tương lai của nàng rất sáng lạn đó.

Đổng Ngữ buồn bã nói.

- Ngươi không cần tự ti.

Ngươi còn trẻ như vậy mà có thể tu luyện được đến mức này, tương lai có khi có thể làm nữ đế đấy.

Sở Mặc nói.

- Nữ đế á?

Đổng Ngữ cười khẽ.

- Ngươi nghĩ muốn tu luyện đến Đế Chủ dễ như vậy sao?

- Có phải ngươi nghĩ những người có thể tiến vào Huyễn Thần giới đều là những kẻ hùng mạnh hơn những người khác không?

- Điều này không đúng sao?

- Đương nhiên không rồi.

Sở Mặc không ngờ được Đổng Ngữ sẽ nói như vậy.

- Những người có huyết mạch xuất chúng...chưa chắc đã là thiên tài.

Đổng Ngữ thản nhiên nói.

- Ngược lại, những người không có huyết mạch tốt chưa chắc đã đều là kẻ yếu.

Thiên tài chỉ là một khái niệm tương đối mà thôi.

Sở Mặc gật gật đầu, hắn cũng đồng ý với điểm này.

Vì lúc trước, có vẻ huyết mạch của Ma Quân cũng không phải loại hùng mạnh, không tiến được vào Huyễn Thần giới nhưng Sở Mặc vẫncảm thấy, sư phụ hắn còn mạnh hơn khối người được coi là thiên tài tiến vào Huyễn Thần giới này đấy.

Nếu không năm đó cũng không thể quấy đảo phong vân của toàn bộ Tiên giới, bị nhiều cường giả đuổi giết như vậy.

Ánh mắt Đổng Ngữ xinh đẹp, nhìn về phương xa nhẹ giọng nói:

- Thật ra trong Thiên giới, những thiên kiêu đích thực đều không thèm tiến vào Huyễn Thần giới ý chứ.

- Hả?

Sở Mặc dại ra nhìn Đổng Ngữ

- Ngươi cảm thấy bị đả kích sao?

Kỳ thật khi biết chuyện này ta cũng thấy mất mát một thời gian.

Đổng Ngữ cười cười.

- Tại sao vậy?

Không phải tu luyện ở Huyễn Thần giới không kém so với tu luyện ở Thiên giới ư?

Sở Mặc hỏi.

- Cũng chẳng có gì.

Nếu ngươi so sánh Huyễn Thần giới với vùng ngoại ô của Thiên giới thì cũng tương đương.

Nhưng những người kia có thân phận cực kỳ cao quý, ai mà không lợi dụng năng lượng bên ngoài để tu luyện.

Nếu không, dù có tu luyện một trăm năm, bọn họcũng không tu được đến Đại Thừa Kỳ chứ đừng nói là phi thăng hay bước vào Đại La Kim Tiên.

- Ý ngươi nói bọn họ dùng thiên tinh thạch?

Sở Mặc nhìn Đổng Ngữ.

- Bọn họ dùng pháp trận thiên tinh thạch.

Đồng Ngữ cười nói.

- Đấy mới là phương thức tu luyện của mấy vị thiên kiêu chân chính ở Thiên giới.

Nhưng dĩ nhiên là không phải gia tộc nào cũng có khả năng chi phí tiêu hao nhiều tài nguyên như vậy

- Vậy Huyễn Thần giới là...

- Huyễn Thần giới á, chỉ là một địa phương thú vị mà thôi.

Nhiều người đều coi nó như một sân chơi, muốn đến thăm thú.

Đối với người ở Tiên giới hay Linh giới, đây có thể là một nơi lý tưởng vì không những có thể tu luyện thuận lợi mà không chừng còn có được những bảo vật đến từ Thiên giới.

Nhưng với những thiên tài của các gia tộc lớn, năng lượng của Huyễn Thần giới chẳng đáng là gì so với nguồn tài nguyên họ tiêu dùng.

Các đại tộc chân chính không thiếu tài nguyên.

- Thì ra là thế.

Sở Mặc cười tự giễu.

- Nhưng sự thật là Huyễn Thần giới rất thần bí.

Nhưng đối với những thiên tài trẻ tuổi, là thiên kiêu ở Thiên giới, Huyễn Thần giới dù thần bí, họ cũng không muốn đến.

Mục tiêu của họ là thế giới vũ trụ mênh mông kia cơ...

Trong lòng Sở Mặc khẽ chấn động, cả người nháy mắt nóng lên, nhiệt huyết sôi trào.

- Mặc dù ta muốn báo thù nhưng rất khó.

Ta chỉ có một mình, không đủ năng lực.

Đối tượng báo thù của ta lại có gia thế cực lớn, nếutâm tư của ta bị phát hiện, người xui xẻo trước sẽ là ta.

Đổng Ngữ nhẹ giọng.

- Hơn nữa, cho dù ta có khả năng, áp lực gia tộc cũng đủ nghiền ta bị nghiền nát.

- Thù giết mẹ không đội trời chung!

Sở Mặc nói.

- Đúng vậy, chắc chắn sẽ có cơ hội thôi.

Đổng Ngữ thản nhiên cười.

-----o0o-----

Chương 560 : Chương bốn của tâm pháp

Chương 560 : Chương bốn của tâm pháp

- Vậy chuyện của ngươi và Lạc Anh thì sao?

Sở Mặc nhìn Đổng Ngữ.

Đổng Ngữ gật nhẹ:

- Cũng có chút phiền.

- Ta xin lỗi...

- Ngươi không cần phải xin lỗi.

Ta cũng không thích y lắm.

Lúc trước vì Tần Thi, nên ta không nghĩ nhiều, chỉ nghĩ làm bằng hữu với y cũng không tồi.

Nhưng hôm nay mới nhìn rõ, y là người lòng dạ hẹp hòi, lúc trước chỉ giả vờ tỏ ra có phong độ để lấy lòng thôi...

Đổng Ngữ nói xong, nhìn Sở Mặc cảm thán.

- Ngươi nói xem, tại sao nam nhân lại đáng sợ như thế?

Ta biết y mười năm rồi, nhưng hôm nay mới thấy diện mạo chân thật của y.

- ...

Sở Mặc không nói gì nhìn Đổng tiểu thư.

- Đây là lời nam nhân thường nói về nữ nhân chứ.

- Giống nhau cả thôi.

Đổng Ngữ bĩu môi, nhìn Sở Mặc nói:

- Bất quá hiện tại ta rất tò mò về ngươi

- Sao thế?

Không phải ngươi thích ta đấy chứ.

Sở Mặc nhìn Đổng Ngữ, đánh giá một chút, không có hảo ý nói.

- Ngươi nói linh tinh gì thế.

Bản tiểu thư sao có thể coi trọng tên khốn như ngươi.

Đổng Ngữ trừng mắt phủ nhận.

- Thế thì tốt quá.

Sở Mặc lập tức thở phào.

Đổng Ngữ nổi giận, nhào về phía Sở Mặc giương nanh múa vuốt:

- Tên kia, ngươi có ý gì?

Ngươi coi bản tiểu thư là cái gì hả?

Taliều mạng với ngươi.

Sau nửa ngày Đổng Ngữ mới thỏa mãn dừng tay.

Hiện tại trên người Sở Mặc đã có thêm không ít dấu chân, nằm bẹp dí một chỗ.

Đổng Ngữ hơi xấu hổ, uy hiếp:

- Tiểu tử, nếu ngươi còn dám trêu chọc ta, ta sẽ trừng trị ngươi.

Nói xong còn hừ một tiếng, vênh váo kiêu ngạo bỏ đi.

Sở Mặc nằm một chỗ, không biết nói gì.

Hắn đang bị thương, không phải đối thủ của Đổng Ngữ.

Hơn nữa, lúc đó hắn chỉ nghĩ đến mình màkhông nể mặt con gái nhà người ta nên đành phải bị thế thôi.

Thời gian trôi qua mau.

Sau nửa tháng, Sở Mặc đã hoàn toàn hồi phục.

Sở Mặc còn cảm thấy, sau khi chấn thương bình phục, thực lực của hắn đã đạt đến Thiên Tâm cảnh cấp cao nhất, không thể kìm nén lại nữa.

Vì khi hắn bị thương, Đổng Ngữ đã cho hắn ăn một lượng lớn đan dược.

Mặc dù những đan dược này chỉ có tác dụng chữa thương nhưng chúng đều là đan dược ở Thiên giới, không biết tốt hơn đan dược ở Tiên giới, Linh giới gấp bao nhiêu lần.

Do đó mà nhờ chữa thương, một người 'cấp thấp' như Sở Mặc lại có thêm thu hoạch ngoài mong đợi.

- Cũng đến lúc ta tăng cảnh giới đến Tiên Thiên rồi.

Sở Mặc hít thật sâu, bắt đầu tu luyện Thiên Ý Ngã Ý tâm pháp.

Sau khi Sở Mặc tiến vào Huyễn Thần giới, Thương Khung Thần Giám đã hấp thu được một lượng năng lượng khá lớn.

Cộng thêm việc Sở Mặc đem rất nhiều thiên tinh thạch đến chỗ Thương Khung Thần Giám đã khiến bên trong Thương Khung Thần Giám thay đổi rất nhiều.

Ngay sau đó, toàn bộ công pháp của Thiên Ý Ngã Ý cũng hiện ra đầy đủ.

Thiên Ý Ngã Ý trong tay Sở Mặc không phải chỉ gồm hai chương như trước mà có những năm chương.

Nhưng lúc trước chỉ hiện có bốn, chương thứ năm trống trơn.

Hiện tại đã hiện hết cả chương năm rồi.

Chương một là thuận thiên nhi hành.

Chương hai là bình thiên nhi hành.

Chương ba là nghịch thiên nhi hành.

Chương bốn là đoạt thiên nhi hành.

Chương năm chỉ có tám chữ: thiên tựu thị ngã, ngã tựu thị thiên.

Trời là ta, mà ta chính là trời.

Đây là lần đầu tiên Thiên Ý Ngã Ý hiện ra đầy đủ.

Tuy rằng nó đến từ Tiên giới nhưng Sở Mặc nghĩ bộ tâm pháp này ẩn chứa một bí mật rất lớn.

Dù ở Thiên giới cũng là một công pháp cấp cao.

Không phải vì Sở Mặc thấy tên các chương của Thiên Ý Ngã Ý vô cùng khí phách mà có suy nghĩ như thế.

Hắn đã thăm dò và tổng hợp rất nhiều nguồn trên bản tin mới có kết luận tâm đắc như vậy.

Bản tin đúng là đồ tốt.

Có lẽ nó là thứ có giá trị nhất ở Huyễn Thần giới.

Trong các bản thảo luận có rất nhiều bản tâm huyết về nhiều vấn đề ấp bậc thành viên của Sở Mặc tăng lên đồng nghĩa với việc hắn có quyền truy cập để xem nhiều tin tức hơn.

Rất nhiều tu sĩ ở cả Tiên giới, Thiên giới cũng đang thảo luận tâm pháp tu luyện cái nào mạnh, cái nào yếu.

Hình thức biểu hiện rõ nhất là tốc độ hấp thu năng lượng ở mỗi cảnh giới.

Trong cùng một điều kiện tu luyện, tâm pháp càng tốt càng giúp tu sĩ hấp thu được nhiều năng lượng tinh thuần hơn.

Sở Mặc căn cứ vào thông tin thảo luận của mọi người mới đưa ra kết luận.

Nếu so sánh với những tâm pháp khác, kể cả những tâm phápđược các tu sĩ ở Thiên giới đưa ra, Thiên Ý Ngã Ý hùng mạnh hơn mấy cái đó nhiều.

Đương nhiên có thể có tâm pháp lợi hại hơn nhưng người ta khinh không thèm nói hoặc không muốn lộ ra.

Nhưng điểm này cũng chẳng quan trọng.

Thiên Ý Ngã Ý tốt hơn tất cả những tâm pháp được mọi người đề cập chứng tỏ nó cũng là thứ tốt.

Những người thảo luận ở đây đều là những thiên tài có huyết mạch hùng mạnh.

Tuy rằng theo như lời Đổng Ngữ, các thiên kiêu chân chính rất ít tiến vào Huyễn Thần giới nhưng nói chung những người ở HuyễnThần giới cũng đều là những kẻ mạnh ở một phương.

Từ trước tới nay, Sở Mặc mới tu luyện chương thứ nhất của Thiên Ý Ngã Ý.

Sở Mặc nghĩ khi hắn đạt đến Trúc Cơ thì sẽ có thể tu luyện chương thứ hai.

Đổng Ngữ từ xa trở về thấy Sở Mặc đang tu luyện, cũng cảm giác được hắn sắp đột phá, lập tức trợn mắt, không nhịn được càu nhàu:

- Tên này gan lớn ghê.

Không đặt phòng hộ gì mà cũng dám tiến hành đột phá.

Vạn nhất gặp phải kẻ thù...thì ngươi chẳng khác gì cái bia chết rồi.

Nói xong, Đổng Ngữ lấy ra mấy cái trận kỳ cắm ở khu vực xung quanh.

Tiếp theo lại thực hiện một số thủ quyết.

Sau đó, khu vực này được bao lại bởi một màn sương mù.

Nếu nhìn từ xa, hoàn toàn không thể phát hiện được dị thường.

Làm xong Đổng Ngữ mới nhẹ nhàng thở ra, sắc mặt hơi ửng hồng.

Dùng năng lực của Tiên Thiên cảnh để bầy một pháp trận như vậy cũng không phải chuyện dễ dàng.

Trận kỳ này không phải hoàn toàn chỉ dựa vào năng lượng của thiên tinh thạch.

Đổng Ngữ làm xong ngồi bên cạnh, yên lặng nhìn Sở Mặc tu luyện.

- Tiểu tử này đúng là mỹ nam à...

Đổng Ngữ thầm nghĩ.

- Chỉ là xuất thân có hơi kém.

Nếu hắn xuất thân từ Thiên giới, có khi thành tựu còn cao hơn ta rồi.

Lúc này, một lượng năng lượng lớn từ bầu trời hội tụ tới chỗ của Sở Mặc, vô hình chung tạo nên một lốc xoáy năng lượng.

Mặc dù không thể nhìn thấy nhưng Đổng Ngữ cũng cảm nhận được lượng năng lượng này vô cùng cường đại.

Nàng không khỏi chấn động, lại lẩm bẩm:

- Tên này tu luyện tâm pháp gì mà mạnh thế chứ.

Nếu là ta, dù có toàn lực vận dụng tâm pháp, trong trường hợp không bị áp chế cảnh giới cũng không đạt được trình độ như thế này.

Hay vì cảnh giới của hắn quá thấp nhỉ?

Cũng không đúng.

Đổng Ngữ cau mày.

-----o0o-----

Chương 561 : Quyết liệt

Chương 561 : Quyết liệt

- Khả năng hấp thu năng lượng của tâm pháp không liên quan đến cảnh giới.

Tâm pháp tốt nhất có khi còn chẳng bị ảnh hưởng bởi cảnh giới cơ mà.

Ánh mắt nhìn Sở Mặc của Đổng Ngữ có chút biến hóa:

- Xem ra trên người tiểu tử này cũng có bí mật.

Người đến từ thế giới bậc thấp như vậy lại có loại tâm pháp cường đại thế này, còn mạnh hơn tâm pháp của ta nữa.

Đúng lúc này, từ xa truyền đến tiếng cãi vã.

Sắc mặt Đổng Ngữ thay đổi ngay lập tức.

- Ta nói không được là không được.

Nghe tiếng nói đúng là của Tần Thi.

Đổng Ngữ rất ngạc nhiên, nàng chưa bao giờ nghe được giọng điệu như vậy.

Tần Thi trước giờ đều rất ôn nhu, nhưng lần này có vẻ đặc biệt tức giận.

- Thi Thi, ngươi đã tranh luận với ta rất lâu rồi đó, có đáng không?

Thanh âm của Lạc Ninh truyền đến mang theo chút hận ý:

- Ngươi không thấy tiểu Anh đã thành cái dạng gì sao.

Y là em ruột của ta, sau này là em rể của ngươi.

Y bị người ta biến thành như vậy, ta làm sao nhịn được chứ

- Chắc chắn là có lí do.

Ta với Đổng Ngữ thân nhau còn hơn cả chị em ruột.

Ta hiểu nàng.

Mặc dù nàng chưa từng nói thích Lạc Anh nhưng cũng sẽ không hại y.

Tần Thi run giọng, cố gắng giải thích.

- Được rồi, ngươi không cần biện minh cho cô ta.

Ta tự biết rõ.

Lạc Ninh trầm giọng.

- Nếu như khi chúng ta tìm được tiểu Ngữ, nàng không ở cùng cái tên tiểu tử thấp kém kia, thì coi như ta sai.

Ta sẽ xin lỗi nàng.

Tần Thi nói:

- Cho dù nàng đi cùng hắn thì sao chứ?

Chỉ vì như vậy mà nóinàng hại Lạc Anh sao?

Vết thương trên người Lạc Anh rõ ràng vì chiến đấu với mãnh thú ở đây mà ra.

- Chỉ là một tiểu hầu tử ở Nguyên Anh mà có thể biến đệ đệ ta thành như vậy được hay sao?

Lạc Ninh dừng bước, thanh âm có chút kích động.

- Có thể Đổng Ngữ không làm gì, nhưng chắc chắn đã nói gì đó.

Nếu không tiểu Anh cũng không bị kích động như vậy.

Thi Thi, đấy là tỷ muội tốt của ngươi, nhưng ngươi cũng phải phân rõ phải trái chứ...

- Nói lí lẽ sao, vậy chúng ta cùng nói cho rõ ràng.

Tần Thi hỏi ngược lại

- Giữa Lạc Anh và tiểu Ngữ có hôn ước à?

- Không có, nhưng ai cũng biết bọn họ...

- Không có hôn ước thì cũng không có trách nhiệm.

Kể cả tiểu Ngữ có tình cảm với một tiểu tử nghèo đến từ thế giới cấp thấp chăng nữa thì cũng là chuyện của nàng, mặc dù chuyện này ta cũng chẳng tin.

Nhưng có như vậy thật thì ngươi cũng không có quyền nói nàng có lỗi với Lạc Anh.

- Thi Thi, ngươi nói như vậy là quá tuyệt tình rồi.

Ngươi không biết vì sao Lạc Anh tiến vào thế giới này sao?

Ngữ khí của Lạc Ninh cũng căng thẳng hơn.

- Lạc Anh muốn theo đuổi tiểu Ngữ.

Nhưng nếu tiểu Ngữ thích người khác thì cũng chỉ có thể nói hai người hữu duyên vô phận mà thôi.

Hơn nữa trước khi vào thế giới này y đã làm gì chứ, đánh một kích khiến thiếu niên kia suýt chết.

Tiểu Ngữ tuy hơi cao ngạo lạnh lùng nhưng tâm địa rất thiện lương.

Ở trước mặt nàng mà Lạc Anh lại làm như vậy thì đã mất điểm rồi...

- Ta không quan tâm.

Dù thế nào, ta cũng không bỏ qua kẻ hại đệ đệ của ta.

Lạc Ninh lạnh lùng nói

- Đáng lẽ ta không nên nói, nhưng nơi này cũng chẳng có ai.

Đây là lời thật lòng, Thi Thi, nàng và Đổng Ngữ dù được sủng ái thì cũng chỉ là thứ nữ mà thôi...

Vừa nghe Lạc Ninh nói, Đổng Ngữ run lên, cố gắng không phát ra tiếng, con ngươi lóe sáng.

- Ha ha, đây là lần đầu tiên ta nghe được lời này của ngươi, thật khiến ta nhìn ngươi với cặp mắt khác xưa...

Tần Thi chợt cười lạnh.

Lạc Ninh lập tức nóng nảy:

- Nơi đây không có ai hết, ta nói thật lòng không được sao?

- Chẳng có gì là được hay không được.

Hóa ra trong suy nghĩ của Lạc công tử vẫn luôn coi trọng thân phận.

Thứ nữ sao...không biết sau này khi vị thứ nữ ngươi nói trở thành nữ đế, thái độ của Lạc gia các ngươi sẽ thế nào đây.

Cũng không biết lúc ấy Đổng gia có thể vì thế mà đem đổi lại thân phận cho nàng thành con vợ cả hay không?

- Nữ đế...nói thì đơn giản.

Nhưng trên đời này có biết bao thiên tài, lại có mấy người có thể xưng đế chứ.

Lạc Ninh nói

- Dù sao ta không đồng ý ngươi nhằm vào Đổng Ngữ.

Chỗ Tần Thi và Lạc Anh đứng cách chỗ Đổng Ngữ bày ảo trận khoảng hơn mười dặm.

Con ngươi Tần Thi trong trẻo nhưng lạnh lùng, nhìn Lạc Ninh nghiêm túc nói:

- Nếu ngươi còn cố chấp, ta...

- Ngươi sẽ thế nào?

Lạc Ninh hít sâu, nhìn Tần Thi.

Tần Thi hơi do dự, ngẩng đầu.

Trên khuôn mặt tinh xảo hiện lên vẻ quyết tuyệt, nói:

- Nếu ngươi quyết tâm nhắm vào Đổng Ngữ, chuyện giữa chúng tasẽ chấm hết tại đây.

Cho dù có hôn ước, ta cũng sẽ không gả cho kẻ muốn nhằm vào tỷ muội tốt nhất của ta.

Trong ảo trận, Đổng Ngữ run nhẹ, nước mắt tí tách rơi xuống.

Sắc mặt của Lạc Ninh lúc xanh lúc trắng, nhìn Tần Thi nói:

- Trong lòng ngươi ta còn không bằng vị tỷ muội tốt kia sao?

- Ý ta không phải như vậy.

Vẻ mặt Tần Thi đau khổ.

- Nếu tiểu Ngữ tự dưng muốn nhằm vào ngươi, ta cũng sẽ không đồng ý

- Tự dưng nhằm vào á...

Lạc Ninh cười ha hả, lạnh lùng nói:

- Hiện tại ngươi còn lừa mình dối người làm gì.

Thi Thi, hôm nay ta cũng sẽ nói rõ ràng.

Ta không cố ý nhằm vào Đổng Ngữ, nhưng nếu chuyện này thật sự có liên quan đến nàng, ngươi sẽ làm gì?

Tần Thi lắc đầu.

- Ngươi thà tin tưởng người đang bị lửa giận làm lú lẫn là Lạc Anh, cũng không tin tưởng ta.

Ta nghĩ khả năng lớn nhất là do đệ ấy thấy Đổng Ngữ đi cùng tên tiểu tử kia nên mới ghen ghét, đố kỵ, mất đi lý trí...- Thôi đi.

Lạc Ninh giận dữ quát.

- Nếu đổi lại là ta gặp tình huống như vậy cũng sẽ không thể thờ ơ.

Lúc ấy chẳng lẽ không nên giận dữ mà đi chúc phúc sao?

Đổng Ngữ không nhìn nổi nữa, bước ra khỏi ảo trận, rất nhanh đi đến chỗ Lạc Ninh và Tần Thi.

- A...tiểu Ngữ, tại sao ngươi lại ở đây?

Nhìn thấy Đổng Ngữ, Tần Thi giật mình.

Khi đã nhìn rõ nàng, Tần Thi hiểu Đổng Ngữ đã nghe hết cuộc cãi vã của nàng và Lạc Ninh.

Lạc Ninh không ngạc nhiên chút nào.

Nhìn thấy Đổng Ngữ hai mắt đẫm nước, lạnh lùng nói:

- Ngươi tới đúng lúc lắm.

Ta hỏi ngươi, giữa ngươi và đệ đệ ta có chuyện gì thế?

Tại sao y lại bị trọng thương như vậy?

Còn tên tiểu tử kia đi đâu rồi?

Chắc chắn hắn đang ở gần đây phải không?

Đổng Ngữ nhìn Lạc Ninh, thản nhiên nói:

- Giữa ta và Lạc Anh có thể có chuyện gì chứ.

Y không tôn trọng ta, muốn độc chiếm ta.

Giữa ta với y hiện tại không có quan hệ gì nữa.

Còn chuyện vì sao y bị trọng thương, ngươi nên đi hỏi y mới đúng.

Trong này nguy cơ tứ phía, bất cứ ai đều có thể gặp nguy hiểm

- Hay lắm...hay cho câu bất cứ ai cũng có thể gặp nguy hiểm.

Đổng Ngữ, rốt cuộc ta cũng biết ngươi là cái loại yêu đương lăng nhăng.

-----o0o-----

Chương 562 : Tán hồn dịch

Chương 562 : Tán hồn dịch

Mắt Lạc Ninh lạnh lẽo:

- May mà chưa kết hôn, đệ đệ ta đã biết ngươi là cái loại nữ nhân hoa tâm.

- Lạc Ninh!

Tần Thi nổi giận quát.

- Ngươi đang nói tiếng người sao?

Sắc mặt Đổng Ngữ cũng tái đi:

- Ngươi nói ai hoa tâm chứ?

Lạc Ninh nhìn Đổng Ngữ, nói từng chữ một:

- Ta thay mặt đệ đệ, nói ngươi đó.

Uỳnh uỳnh!

Từ trên người Đổng Ngữ bùng phát một luồng khí lạnh băng vô cùng mạnh mẽ.

Bất cứ một cô gái nào cũng không thể dễ dàng tha thứ cho kẻ vu cho mình tội danh dâm đãng như vậy.

- Ồ, muốn động thủ sao?

Lạc Ninh cười lạnh, nhanh như chớp lấy ra ba bốn bảo vật, nháy mắt công kích Đổng Ngữ.

- Ngươi mau dừng tay.

Tần Thi không nghĩ Lạc Ninh sẽ động thủ nhanh như vậy, muốn ngăn cản mà không kịp.

Kinh nghiệm chiến đấu của Đổng Ngữ lại quá bình thường, không nghĩ tới đối phương thâm độc như thế.

Nên chẳng mấy chốc, đã bị trúng mấy đạo công kích mạnh mẽ kia, miệng phun ra máu, người bị đánh bay ra xa.

Lạc Ninh lại lạnh lùng:

- Huyễn Thần giới không thể giết được người sao?

Nếu muốn giết thật chẳng có vô số thủ đoạn ý chứ.

Đổng Ngữ, ngươi đừng trách ta.

Muốn trách thì hãy tự trách mình đi.

Đổng Ngữ nằm phía xa, hơi thở khá mong manh, thân thể đầy vết thương không ngừng chảy máu.

Tần Thi muốn phát điên, nhào về phía trước:

- Tiểu Ngữ, ngươi không sao chứ?

Đổng Ngữ đã vô lực, chỉ rơi lệ mà không nói được gì, hơi thở yếu dần yếu dần.

Lạc Ninh nhìn Tần Thi, hơi hơi băn khoăn.

Xem xét thật kỹ thì Tần Thi là một lựa chọn tốt để làm thê tử.

Thiên phú trác tuyệt, huyết mạch ưu tú, gia thế hùng hậu...quan trọng nhất là tính tình dịu dàng, khéo hiểulòng người.

- Cũng thật đáng tiếc...

Trong con ngươi của Lạc Ninh hiện lên vẻ tàn nhẫn.

- Ai bảo ngươi chứng kiến cảnh này chứ!

Lạc Ninh lại ra chiêu ngay lập tức.

Pháp khí cường đại bộc lộ sát khí mãnh liệt, đánh mạnh về hướng Tần Thi.

Tần Thi đang không hề phòng bị, bị thuấn sát ngay tại chỗ.

Thậm chí cơ hội quay đầu lại nhìn cũng không có, thân thể ngã luôn vào người Đổng Ngữ.

Đổng Ngữ còn sót chút hơi thở, chỉ có thể trơ mắt nhìn Lạc Ninh ra tay đánh Tần Thi.

Con ngươi chấn động kịch liệt.

Lạc Ninh lại nhìn Đổng Ngữ, lạnh lùng nói:

- Có người ra giá cao mua mạng của ngươi.

Đổng Ngữ, niệm giao tình mấy năm qua, ta cho ngươi biết.

Cho dù không vì đệ đệ ngu ngốc kia, hôm nay ta cũng sẽ giết ngươi.

Ha ha, giờ thì tốt rồi.

Trong tiểu thế giới nguy cơ tứ phía, một người ở trong này gặp chuyện kỳ quái không may khiến bản thể bị chết thật thì cũng chẳng phải việc quá ly kỳ...

Đổng Ngữ bất động, nước mắt mỗi lúc lại chảy nhiều hơn.

Nàng không nhìn Lạc Ninh mà chỉ nhìn Tần Thi đang nằm trên người mình, tựtrách mình.

Trong đầu nàng chỉ còn một ý niệm: Tần Thi thật ngốc quá, lại có thể thích một ác ma nhiều năm như vậy...

- Kể cũng tiếc.

Thân thể các ngươi là cửu âm thể chất, là tài liệu luyện đan vô cùng tốt.

Nhưng đối phương ra giá quá cao, khiến người khác khó có thể cự tuyệt được...

Lạc Ninh vừa nói, vừa lấy ra một bình ngọc nhỏ.

- Để phòng ngừa thần hồn của các ngươi sống lại ở Thiên giới, ta cũng chỉ có thể dùng vật này thôi.

Nói xong còn nhìn Đổng Ngữ cười cười:

- Ngươi có biết đây là cái gì không?

Đổng Ngữ vẫn không thèm nhìn y.

Lạc Ninh thản nhiên nói:

- Đây chính là tán hồn dịch.

Dù là ở Huyễn Thần giới hay ở bên ngoài đều là công cụ giết người chân chính.

- Chỉ cần dính một giọt, thần hồn của các ngươi sẽ hoàn toàn tan biến luôn.

Đến lúc đó, thân thể của các ngươi ở Thiên giới mất đi thần hồn, cũng rất nhanh tàn lụi thôi...- Ồ, mà ta xém quên.

Thi thể của các ngươi cũng không nhanh phân hủy đâu, dù sao các ngươi đề là tu sĩ Phi Thăng kỳ.

Nếu được chôn cất ở nơi khí âm, có khi vạn năm không bị mục rữa.

Không chừng còn có thể sinh ra thi hồn, mượn xác hoàn hồn cũng nên.

Ha ha ha...

Lạc Ninh cười như động kinh, rồi đến chỗ Đổng Ngữ, nhỏ một giọt tán hồn dịch lên người Tần Thi.

Một lực lượng thần kỳ nháy mắt bao lấy thân thể nàng.

Sau đó không gian như bị bóp méo.

Như có một sức mạnh cường đại đang hiện diện tại nơi này.

Trong con ngươi Lạc Ninh có sự thương tiếc, nhưng rất nhanh bị sự điên cuồng thay thế.

Y cười ha ha nói:

- Chiếm được tài nguyên thù lao kia, Lạc Anh lại bị phế, tài nguyên của gã tương lai cũng sẽ là của ta.

Nhiều tài nguyên như vậy đủ để ta lên được đế vị.

Thi Thi, ta sẽ không quên ngươi, ngươi đã hy sinh vì đế vị của ta...

Lạc Ninh lại lắc lắc đầu, ánh mắt nhìn mặt Đổng Ngữ.

Đổng Ngữ đã sắp chết, trước mắt nàng hiện ra một đạo bạch quang, bên trong có một người phụ nữ.

Người phụ nữ xinh đẹp tuyệt thế, lại nhìn nàng rất hiền

- Mẹ...

Đổng Ngữ nhẹ nhàng gọi.

Người phụ nữ kia lập tức tươi cười.

Đổng Ngữ cảm thấy ấm áp, tất cả ưu sầu dường như đã tan thành mây khói.

Tách!

Lại một giọt tán hồn dịch rơi xuống người Đổng Ngữ.

Con ngươi của nàng nháy mắt mất đi thần thái.

- Aiz..., cũng tiếc ghê.

Hai cái mỹ nhân...

Lạc Ninh bĩu môi.

Điên cuồng trong mắt không giảm chút nào, nhìn về phương xa tìm kiếm:

- Đổng Ngữ ở đây có nghĩa là cái con kiến kia cũng không ở quá xa.

Tên Lạc Anh ngu si đã nói Đổng Ngữ thích tiểu tử kia, nên vẫn đi cùng hắn.

- Vậy hắn đang ở đâu chứ?

Lạc Ninh bước về phía ngọn núi.

Ảo trận Đổng Ngữ bày ra lúc trước là loại rất tinhu.

Đổng Ngữ có được truyền thừa về ảo trận này nhờ một cơ duyên không liên quan gìđến Đổng gia, cũng không ai hay biết.

Mặc dù nơi này bị áp chế cảnh giới, cho dù ra ngoài, kể cả Lạc Ninh ở Phi Thăng kỳ cũng không thể nhìn ra sơ hở.

Vì lẽ đó, Lạc Ninh đi qua chỗ Sở Mặc bế quan tu luyện, đi về hướng xa hơn.

Thật lâu sau, y lại quay lại, cau mày.

Y đã dùng hết mọi thủ đoạn mà không tra được một tí đầu mối nào.

- Thật kỳ quái...

Con kiến kia làm sao lại biến mất không dấu vết thế này?

Chẳng lẽ hắn thật sự không ở trong này

- Ta đã hàm oan cho Đổng Ngữ ư?

Chẹp, oan uổng hay không oan uổng cũng chẳng sao...

Coi như con kiến kia may mắn.

Lạc Ninh nghiến răng nghiến lợi lẩm bẩm, sau đó đến bên người Đổng Ngữ và Tần Thi.

Hai cô gái xinh đẹp đã ngọc nát hương ta.

Lạc Ninh bĩu môi nói:

- Thiên hạ này mỹ nữ như mây.

Tương lai khi ta trèo lên đế vị, nhất định sẽ kiếm cho hai ngươi một vùng đất cấm ở nơi kín đáo để chôn cất, hai ngươi yên nghỉ đi.

Nói xong Lạc Ninh trực tiếp rời khỏi tiểu thế giới này.

Y cũng chẳng thèm quan tâm ngũ hành chi thủy.

Y vào chỗ này chỉ để giết người.

Nhưng y không ngờ được, ngay khi y vừa ly khai khỏi tiểu thế giới.

Trong nháy mắt, toàn bộ tiểu thế giới đột nhiên dao động mãnh liệt.

-----o0o-----

Chương 563 : Ngũ hành chi thủy

Chương 563 : Ngũ hành chi thủy

Toàn bộ tiểu thế giới nhìn như một biển nước mênh mông, rừng cây núi đồi trong phút chốc như tan biến.

Tuy chúng vẫn ở nơi đây nhưng ta lại không cảm nhận được sự hiện hữu của chúng.

Khắp không gian toàn là nước.

Sau cùng, dòng nước hội tụ đến trên đầu Sở Mặc.

Một giọt, hai giọt, rồi ba giọt... trực tiếp rơi vào Thương Khung Thần Giám.

Nhưng Sở Mặc lại không cảm thấy gì hết.

Tiếp sau đó, lại có hai giọt nước nhỏ vào người Tần Thi và ĐổngNgữ.

Luồng sức mạnh vừa nãy bao vây linh hồn của hai nàng bị giọt nước này đánh tan trong nháy mắt.

Tổng cộng chỉ có năm giọt nước xuất hiện.

Sau khi năm giọt này yên vị, tiểu thế giới lại khôi phục yên tĩnh, hầu như không có gì thay đổi.

Sở Mặc đột nhiên mở mắt.

Hắn cảm nhận được một sức nước mạnh mẽ từ hư không truyền vào thân thể của hắn.

Loáng một cái đã giúp Sở Mặc tăng lên Tiên Thiên cảnh.

Tiên Thiên cảnh như một trạm trung chuyển cho những tu sĩ.

Đứng ở bên này là một người tu sĩ, lùi xuống phía sau sẽ chỉ là một người luyện võ mà thôi.

Trạm trung chuyển này cũng là điểm kết nối giữa thế giới của thần tiên và con người.

Đến cảnh giới này, dù không vận hành tâm pháp, cơ thể cũng sẽ chậm rãi hấp thu năng lượng của đất trời.

Có thể không ăn cơm, chỉ cần dựa vào hít thở mà sống.

Cảnh giới Tiên Thiên có thể nói là một khái niệm không tưởng với người phàm.

Có thể bay lượn, dời núi lấp biển, làm những chuyện người bình thường không bao giờ làm được.

Sở Mặc có thể cảm nhận rõ ràng cơ thể mình đang sản sinh một lực lượng hùng hậu.

Lực lượng mạnh mẽ đến nỗi khiến hắn hận không thể lập tức tìm người thử sức.

- Đổng Ngữ tỷ tỷ!

Người đầu tiên Sở Mặc muốn chia sẻ cảm giác này là Đổng Ngữ nhưng hắn lại không thấy người đâu.

Tình huống thế này hắn cũng gặp thường xuyên rồi.

Nha đầu Đổng Ngữ kia, mặc dù lớn hơn hắn vài tuổi nhưng không thích tu luyện, chỉ ham ăn uống...

Nếu không phải vì nàng có huyết hảithâm cừu thì có khi nàng còn chẳng tu đến Luyện Thần Kỳ chứ đừng nói là Phi Thăng Kỳ.

- Đúng là đồ tham ăn...

Chắc đồ ăn ở bốn phương tám hướng đã bị nàng ăn gần hết rồi cũng nên.

Sở Mặc lắc đầu, lẩm bẩm.

Sở Mặc nói xong lại hơi cau mày.

Trong lòng bỗng có cảm giác không thoải mái.

Khi con người bước vào Tiên Thiên, sẽ có khả năng cảm ứng rất nhiều sự việc.

Sở Mặc có một dự cảm xấu về chuyện của Đổng Ngữ.

Hắn nhìnkhắp bốn phía, nhưng không thấy bất cứ chỗ nào dị thường.

Ảo trận Đổng Ngữ bày ra rất cường đại.

Người bên trong có thể thấy cảnh tượng bên ngoài nhưng người bên ngoài lại không nhìn thấy người ở trong.

Căn bản Sở Mặc không biết Đổng Ngữ bày ra pháp trận nên hắn hoàn toàn không thấy bất thường tí nào cả.

Đến tận lúc hắn ra khỏi phạm vi trận pháp mới cảm nhận được có sự khác biệt.

Vì khi hắn quay đầu lại không thấy lều trại mình ở đâu.

Trong mắt hắn chỉ có vùng thảo nguyên bao la, không có gì khác.

Sở Mặc kinh ngạc, đi về chỗ cũ.

Hắn có cảm giác dưới chân có gìđó.

Dựa vào vị trí lúc trước chạy về chỗ cái lều nhưng lại thấy nơi đó rỗng tuếch.

- Chẳng lẽ đây là pháp trận trong truyền thuyết?

Sở Mặc chấn động.

Bảng tin cũng đề cập đến tác dụng của các trận pháp, một trong số đó là để ẩn náu hoặc che dấu.

Lúc ấy Sở Mặc vẫn chưa biết chỗ tinh diệu của pháp trận, giờ mới thật sự hiểu nó cường đại như thế nào.

Hắn cảm thấy thật ấm áp, vì hắn biết Đổng Ngữ vì đề phòng hắn bị người khác phát hiện mới bày pháp trận này

- Cảnh giới của nàng đã áp chế xuống Tiên Thiên.

Muốn bày được pháp trận này chắc chắn phải tiêu hao rất lớn, có khi nàng phải dùng đến thiên tinh thạch cũng nên?

Sở Mặc tự thì thào.

Dù thế nào, hắn lại thiếu Đổng Ngữ một cái đại ân tình.

Nhưng rốt cuộc Đổng tiểu thư chạy đi đâu rồi?

Không biết có gặp phải chuyện gì bất ngờ phát sinh hay không?

Sở Mặc nói thầm trong lòng.

Đúng lúc này, một thần niệm vang lên trong đầu Sở Mặc

- Cô nương ngốc nghếch kia đang ở gần ngươi thôi.

- Ủa, Giới Linh à?

Sở Mặc thực sự cả kinh.

Hắn nằm mơ đều không nghĩ tới Giới Linh không những có thể truyền tin cho hắn mà còn có thể hiểu rõ những sự việc xảy ra ở trong tiểu thế giới này.

- À cái gì mà à.

Ngươi là đồ ngu, còn không biết mình vừa dạo qua một vòng quỷ môn quan đó.

Giọng Giới Linh có vẻ hơi mệt mỏi.

- Có chuyện gì vậy?

Sở Mặc vừa bước về chỗ có tiếng của Giới Linh vừa hỏi.

- May mà ta lưu lại trên người ngươi một đạo thần thức.

Cũng may cho ngươi không gặp chuyện gì bất trắc nhưng hai cô nương kia thì không xong rồi.

Cũng thật đáng tiếc.

Giới Linh kể lại chuyện lúc Sở Mặc đang đột phá cho hắn nghe.

Lúc này, Sở Mặc cũng tới trước chỗ Tần Thi và Đổng Ngữ.

Thân thể của hai người vẫn ở đó, nhìn thoáng qua lại tưởng như đang ngủ nếu không kể đến vệt máu trên người các nàng.

Sở Mặc không nhịn được tức giận :

- Tên Lạc Ninh đúng là đồ súc sinh!

- Giờ nói cũng vô dụng.

Ngươi chưa phải đối thủ của y.

Giới Linh nói.

- Hai người này thì thế nào?

Sở Mặc nhìn hai người nằm đó.

Theo lời của Giới Linh, hai người này có thể chưa chết hẳn.

Nhưng Sở Mặc lại không biết chuyện gì đang xảy ra hay nên làm gì bây giờ.

Giới Linh lại nói:

- Đáng nhẽ các nàng chắc chắn đã chết ở Huyễn Thần giới.

Trướcgiờ không phải không có việc như vậy.

Ngay cả ta là Giới Linh cũng không thể tùy tiện can thiệp vào.

Nhưng không biết tại sao, hai nha đầu này lại khiến cho ngũ hành chi thủy ở tiểu thế giới này chấn động...

- Ngài nói vậy là có ý gì?

Sở Mặc khó hiểu.

- Có lẽ là hai người oan khuất quá nặng, sâu trong nội tâm không cam lòng...

Không biết là ai trong hai người đã tác động đến sức mạnh quy luật ở thế giới của ngũ hành chi thủy.

- Sau đó thì sao?

Sở Mặc nóng lòng muốn biết tình hình của Tần Thi và Đổng Ngữ.

- Thế giới ngũ hành chi thủy tự vận động, cư nhiên lại ban cho hai nàng mỗi người một giọt ngũ hành chi thủy, phá vỡ tán hồn dịch trên người các nàng.

Giới Linh thở dài:

- Chỉ tiếc là chậm một bước, trí nhớ của hai cô nương này gần như mất sạch.

- Hả?

Sở Mặc trợn mắt há mồm.

- Vậy bây giờ phải làm sao

- Tiểu tử ngươi còn may mắn hơn.

Trên Thương Khung Thần Giám của ngươi được những ba giọt ngũ hành chi thủy.

Mà ngươi muốn xây ngũ hành đạo cơ cũng chỉ cần một giọt mà thôi.

Giới Linh đột nhiên chuyển đề tài.

- Có chuyện này nữa sao?

Khóe miệng Sở Mặc co giật, nhìn vào bên trong Thương Khung Thần Giám, quả nhiên phát hiện có ba giọt nước trong suốt, đang lơ lửng bên trong không gian của Thương Khung Thần Giám.

-----o0o-----

Chương 564 : Mất trí nhớ

Chương 564 : Mất trí nhớ

Ba giọt nước này trong suốt long lanh giống như ngọc thạch.

Nhìn kỹ lại thấy bên trong mỗi giọt như dường như chứa đựng một sức mạnhbí ẩn cường đại vô cùng.

Sở Mặc cảm giác suýt nữa thì đã bị hút mất hồn rồi.

Quá kinh hãi, Sở Mặc vội vàng dời mắt ra chỗ khác.

- Hiện là lúc ngươi cần phải lựa chọn.

Giới Linh chợt cười rộ lên:

- Ngũ hành chi thủy mặc dù là bảo vật sẽ bị tiêu hao trong quá trình sử dụng nhưng nó có giá trị tương xứng với trọng khí tối thượng.

Không thể đo lường giá trị của nó.

Dù là ở Thiên giới, nó cũng được xem như chí bảo.

Giờ ngươi chỉ cần bỏ ra hai giọt ngũ hành chi thủy là có thể làm hai người này tỉnh lại.

Nhưng nếu ngươi cảm thấy không đáng giá thì không cần làm

- Giá trị chứ.

Sở Mặc than nhẹ một tiếng

- Dù bảo vật có quý giá đến đâu cũng không đánh đổi được tính mạng.

- Ngươi thật thiện lương.

Giới Linh khen.

Sở Mặc hơi nghi ngờ:

- Vừa nãy ngài vừa nói tiểu thế giới bị các nàng cảm động, đã ban cho mỗi người một giọt ngũ hành chi thủy rồi mà?

- Ngươi đúng là không biết gì.

Hai giọt nước kia chỉ giúp xua đi tán hồn dịch trên người các nàng, giúp các nàng không bị hồn bay pháchlạc thôi.

Còn muốn cứu sống, thì cần thêm hai giọt nữa.

- Thì ra là thế.

Ta đã biết mình cần làm gì rồi.

Sở Mặc quyết định không chút do dự.

Nhưng Giới Linh lại hơi băn khoăn:

- Cứu các nàng rất dễ, ngươi chỉ cần nhỏ vào mỗi người một giọt ngũ hành chi thủy là được.

Nhưng ngươi phải nghĩ cho kỹ, khi hai nàng được cứu sống, các nàng sẽ gần như mất đi hết trí nhớ.

Như vậy, hai người họ đều không thể quay trở về gia tộc trong Thiên giới nữa.

- Hơn nữa...Giới Linh hơi do dự rồi lại nói tiếp:

- Vì chuyện xảy ra trong thế giới này, dù các nàng có về Huyễn Thần giới, cảnh giới cũng sẽ bị trở về Tiên Thiên.

Ngươi tính thu xếp cho các nàng ấy như thế nào đây?

- Ta không thể tìm người trong gia tộc của các nàng ở Huyễn Thần giới để đưa các nàng trở về sao?

Sở Mặc vò đầu bứt tai.

Hai nữ tử này thân phận đều không bình thường, tương đương với hoàng hậu quý tộc ý chứ.

Nếu mang theo hai nữ tử như vậy bên người, lập tức hắn sẽ bị mọi người chỉ trích

- Hiện tại hồn đèn của các nàng đều đã diệt, hay nói cách khác, trong mắt người ở gia tộc, hai nàng đã chết nên dĩ nhiên không thể quay về.

Giới Linh thở dài.

- Không chừng sau mấy bữa nữa, gia tộc các nàng sẽ hạ táng.

Kỳ thật các nàng coi như đã chết một lần rồi.

- ...

Khóe miệng Sở Mặc giật giật, không biết nên nói gì.

- Trước mắt, ngươi không thể tìm người nhà đưa các nàng trở về đâu.

Giới Linh nói.

- Vậy ta phải làm sao?

Sở Mặc thấy bế tắc.

Không lẽ hắn phải mang các nàng tiến vào Nhân giới sao.

Dù hắn có làm được thì sau này làm thế nào các nàng có thể trở về Thiên giới đây ?

Sở Mặc thật sự đau đầu.

- Như vậy từ nay về sau hai người bọn họ chỉ có thể ở Huyễn Thần giới thôi ạ?

Ngài vừa nói hai người gần như không nhớ gì cả, vậy cũng chẳng khác đã chết là bao

- Thật ra hai người họ đã chết rồi.

Ta cũng không biết vì sao ngũ hành chi thủy lại làm như vậy.

Tuy nhiên, nếu các nàng cùng ngươi trở về Nhân giới thì sau này vẫn có khả năng tiến vào Linh giới, Tiên giới, Thiên giới.

- Vậy còn thân thể của các nàng thì sao?

- Ngũ hành chi thủy đã tái tạo lại thân thể cho các nàng, giúp hai người có một thân thể tốt hơn.

- Vậy mất bao lâu thì hai người mới khôi phục được trí nhớ ạ

- Việc này tùy duyên thôi.

Giới Linh nói bằng giọng điệu sâu xa.

- Có khi tỉnh lại các nàng vẫn còn trí nhớ cũng nên.

- ...

Sở Mặc không nhịn được liếc mắt.

- Ngài nói đáng tin một chút được không.

- Không phải ta không muốn nói mà cơ bản ta cũng không biết rõ, không cho ngươi một câu trả lời chính xác được.

Giới Linh không hề ngượng ngùng

- Thôi vậy, dù thế nào ta cứu các nàng trước đã rồi tính sau.

Sở Mặc thở dài, lại căm hận Lạc Ninh hơn.

Đúng là thứ đồ cặn bã, vì che dấu sự việc mà hạ sát thủ với cả cô gái mà mình thích.

Sở Mặc nói xong, tiến vào Thương Khung Thần Giám lấy ra một giọt ngũ hành chi thủy.

Giọt nước ở trong tay lại không hề thấy nặng, ngay cả cảm giác ướt át cũng không có.

Sở Mặc thấy thật kỳ diệu, cảm thấy mình có gắn kết nào đó với những vật thuộc tính thủy.

Hắn cảm thấy, nếu mang theo giọt nước này, đi đến nơi nào có nước cũng sẽ không lo gặp chuyện.

- Toàn bộ tiểu thế giới chỉ có năm mươi giọt ngũ hành chi thủy, không ngờ đợt này nó lấy ra những năm giọt.

Thật khiến người ta kinh ngạc.

Giới Linh nói.

Sau khi lấy ra ngũ hành chi thủy, Sở Mặc trực tiếp nhỏ vào người của Đổng Ngữ.

Giọt nước dần dần thấm vào da thịt Đổng Ngữ.

Rất nhanh sau đó, lông mi Đổng Ngữ run nhẹ.

Đổng Ngữ xoay xoay người chuẩn bị tỉnh lại.

Sở Mặc vội ôm Tần Thi sang một bên, lại lấy ra một giọt khác nhỏ vào người của Tần Thi.

Đổng Ngữ vừa tỉnh lại, nhìn thấy Sở Mặc lập tức cười ngọt ngào gọi:

- Sở Mặc!

- A...

Chào!

Sở Mặc hơi ngẩn ra, trong lòng lập tức mắng to.

Giới Linh thật không đáng tin.

Nhìn nàng có chỗ nào giống người mất trí nhớ chứ.

Vừa nhìn một cái đã nhận ra hắn rồi mà.

Nhưng không đợi Sở Mặc hồi phục lại tinh thần, đôi mi thanh tú của Đổng Ngữ nhăn lại, trên mặt có vẻ thống khổ.

Nàng thì thào lẩm bẩm:

- Sao ta lại không biết ta là ai thế này?

Tần Thi ở bên cũng kêu một tiếng, từ từ mở mắt.

Nhìn thấy Sở Mặc, nàng hơi nhíu mi.

Quay ra nhìn thấy Đổng Ngữ, Tần Thi mới cười ngọt ngào:

- Tiểu Ngữ, cuối cùng cũng tìm được ngươi.

Tốt quá đi...

- Thi Thi tỷ?

Ta là ai?

Có chuyện gì ở đây vậy?

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Đổng Ngữ có nét rối rắm.

- Ngươi là Đổng Ngữ, là tỷ muội tốt nhất của ta.

Tần Thi nói rất tự nhiên.

Nhưng ngay tức khắc nàng cũng nhăn mày.

- Ta cảm giác mình đã quên rất nhiều thứ.

Ta là Tần Thi, ta đến từ Tần gia ở Thiên giới.

Ta còn...

A...sao ta không nghĩ ra được thế này?

Tần Thi nói xong, vô cùng sợ hãi, nàng trợn mắt nhìn Sở Mặc hỏi :

- Ngươi đã làm gì ta?

Sở Mặc lập tức cười khổ.

Tần Thi có vẻ mạnh hơn Đổng Ngữ, nàng ít nhất còn nhớ được mình là ai.

Tuy nhiên cũng chẳng nhớ được bao nhiêu chuyện...

Đổng Ngữ ngăn Tần Thi lại, nói :

- Thi Thi tỷ, Sở Mặc là người tốt.

Ngươi đứng nói oan cho hắn.

- Ngươi đi cùng hắn sao?

Tần Thi nhìn Sở Mặc rồi lại nhìn Đổng Ngữ nói :

- Không phải ngươi đi cùng người khác...ừ...là ai ý nhỉ?

Ta lại chẳng nhớ rõ là ai.

- Ta cũng không biết chuyện gì đang xảy ra đây.

Đổng Ngữ ra vẻ đáng thương nhìn Sở Mặc.

-----o0o-----

Chương 565 : Chân tướng sự việc

Chương 565 : Chân tướng sự việc

Sở Mặc cũng nhức đầu, không biết giải thích như thế nào.

Trong đầu hắn chợt hiện ra một hình ảnh ký ức.

Đồng thời, thanh âm của Giới Linh vang lên trong đầu hắn:

- Ngươi có muốn nói cho các nàng biết chân tướng hay không?

Ta chỉ có thể giúp ngươi đến đây thôi.

Giới Linh nói xong thì trở nên im hơi lặng tiếng.

Việc xuất hiện ở thế giới ngũ hành chi thủy cũng không phải chuyện đơn giản.

Giới Linh nắm trong tay quyền lực ở Huyễn Thần giới, có thể tự chế luật định trong đó nhưng cũng không thể can thiệp tất cả mọi việc.

Dù sao thì Giới Linh cũng không phải thật sự là hóa thân của quy luật.

Khi xem lại đoạn ký ức này Sở Mặc cực kỳ phẫn nộ.

Mặc dù lúc trước đã nghe Giới Linh thuật lại sự việc nhưng tận mắt chứng kiến cảnh đó vẫn khiến Sở Mặc khó có thể khống chế cảm xúc.

Theo lý thuyết, chuyện này can hệ trực tiếp đến Tần Thi và Đổng Ngữ, hai người xứng đáng được biết.

Nhưng liệu hai người có thể chịu được đả kích này không?

Hai người là công chúa ở Thiên giới, hậu duệ dòng dõi quý tộc.

Trong mắt các thân nhân, hai người đều đã chết.

Có trở về cũng mất đi trí nhớ, lại mất đi pháp lực hùng mạnh, trở thành những người mà lúc trước các nàng coi là con kiến.

Hai người có thể chấp nhận được sao?

- Sở Mặc, nói cho ta biết đã xảy ra chuyện gì vậy?

Ta cảm giác tabị mất đi khá nhiều ký ức.

Đổng Ngữ ra vẻ đáng thương nhìn Sở Mặc nói:

- Hơn nữa, ta đói rồi...

- ...

Sở Mặc đen mặt, nhìn Đổng Ngữ, trong lòng tự nhủ, ngươi đã thành như vậy rồi vẫn nhớ rõ ăn.

Con ngươi Tần Thi trong trẻo mà lạnh lùng nhìn Sở Mặc.

Nàng không thân thiết với Sở Mặc, cũng chưa tiếp xúc gì nên không nói có ấn tượng tốt hay xấu.

Ở trạng thái hiện tại, dù mơ mơ hồ hồ, Tần Thi nhìn Sở Mặc cũng không thực thuận mắt.

Tuy hắn rất khôi ngô, dễ khiến người rung động.

Nhưng không biết vì sao, Tần Thi vẫn cảm thấy thân phận của mình cao hơn tên kia vô số lần.

Cảm giác này khiến nàng rất kỳ quái, vì hiện tại nàng cũng chỉ ở Tiên Thiên cảnh giới mà thôi.

- Vì sao ta lại ở Tiên Thiên cảnh giới nhỉ?

Cảnh giới của ta vốn cao hơn nhiều cơ mà.

Tần Thi kinh hãi, nhìn người mình còn dính máu, lập tức hô lớn:

- Chuyện gì xảy ra thế này?

Nói xong, nhìn chăm chăm vào Sở Mặc, lạnh lùng hỏi:

- Có phải ngươi gây ra hay không?

- Thi Thi tỷ, chắc chắn không phải hắn đâu.

Hắn là người tốt.

Đổng Ngữ đi tới cầm tay Tần Thi nói.

Tần Thi ấn ấn thái dương, cảm thấy mình đã bỏ lỡ điều gì rất quan trọng.

- Rốt cuộc là có chuyện gì đây?

Sao ta lại trở thành như vậy chứ?

Đổng Ngữ nhìn Sở Mặc, tha thiết hỏi:

- Sở Mặc, chắc chắn ngươi biết mọi chuyện phải không.

M nóicho chúng ta biết đi.

Lúc này Tần Thi cũng nhìn Sở Mặc, đôi mắt trong sáng dịu dàng như nước trông mong nhìn hắn.

Sở Mặc thở dài.

- Ta không biết nên nói thế nào.

- Có cái gì thì ngươi nói cái đó.

Tần Thi đột nhiên hạ giọng:

- Trong đầu ta đang rất loạn, nhưng ta cảm giác việc này không quan hệ nhiều đến ngươi.

Ngươi cứ nói đi, ta có thể chịu đựng được.

Đổng Ngữ mờ mịt nhìn Tần Thi, lại cẩn thận nhìn Sở Mặc nói:

- Ngươi nói đi, ta cũng có thể chịu được.

- Vậy ta nói nhé.

Từ chối mãi, Sở Mặc quyết định nói ra.

Dù thế nào thì các nàng cũng có quyền biết sự thật.

Nếu không nói rõ thì hiện tại cũng khó đưa ra cách giải quyết.

- Chúng ta tìm một chỗ rồi cùng ngồi nói thôi.

Sở Mặc và hai người đi về phía trước.

Đến chỗ Đổng Ngữ đã bày pháp trận, nàng đột nhiên trợn mắt, hai tay kết ấn niệm chú ở từng phía.

Lều trại lúc trước lại hiện ra.

Làm xong Đổng Ngữ cũng thấy kinh ngạc hỏi:

- Sao ta lại bày cái trận này nhỉ?

Tần Thi cau mày, nhìn đồ vật trước mắt, nhìn Đổng Ngữ nói:

- Ta không ngờ ngươi lại đi cùng hắn đấy.

- Chúng ta hoàn toàn trong sạch.

Sở Mặc nhìn Tần Thi, đi về chỗ lều trại.

- Vào trong rồi nói tiếp.

Đổng Ngữ không đợi Sở Mặc nói xong, chạy luôn đến chỗ lều trại, tự động chuẩn bị làm đồ ăn.

Tần Thi do dự một chút cũng theo đó tiến vào, ngồi xuống ghế, nhìn quanh đánh giá.

- Ngươi nói đi.

Tần Thi nhìn cái giường duy nhất trong lều, hơi ngưng lại, mặt đỏ hồng nhìn Sở Mặc nói.

- Hai người các ngươi đều là thiên chi kiêu nữ ở Thiên giới.

Đúng như ngươi vừa nói, ngươi gọi là Tần Thi, đến từ Tần gia.

Về cơ bản, takhông quen biết ngươi.

Sở Mặc mở miệng.

Tần Thi hơi ngẩn ra, không nghĩ Sở Mặc sẽ nói như vậy.

Nhưng nàng cũng không nói gì, lẳng lặng ngồi nghe.

Đổng Ngữ cũng chạy lại đây, cười tủm tỉm ngồi cạnh Sở Mặc.

Sở Mặc than nhẹ, kể lại chuyện gặp bốn người bọn họ ở Huyễn Thần hồ và các chuyện phát sinh lúc sau một cách ngắn gọn nhất.

Hai người nghe xong, nhìn Sở Mặc dại ra.

Đổng Ngữ cũng hơi kích động nhìn Sở Mặc

- Lạc Ninh...Lạc Ninh

Tần Thi tự thì thào gọi tên này.

Không như Sở Mặc tưởng tượng, nàng không nổi giận hay khóc lóc.

Nhìn qua khá bình tĩnh, nhưng miệng lại liên tục lẩm bẩm tên Lạc Ninh, hận ý trong mắt hết sức mãnh liệt.

- Ta...ta đã chết sao?

Đổng Ngữ hơi sợ hãi nhìn Sở Mặc.

Nói xong, cũng không đợi Sở Mặc trả lời mà ra ngoài lều tìm một chỗ, nhìn cơ thể mình từ trên xuống dưới.

Trên người nàng không có một vết thương nào.

Quay trở lại lều, Đổng Ngữ nhìn Sở Mặc mờ mịt hỏi:

- Ngươi nói ta đã chết.

Nhưng lại được ngũ hành chi thủy bảo vệtính mạng, rồi lại được ngươi dùng một giọt ngũ hành chi thủy khác cứu sống.

Hiện tại lại mất trí nhớ.

Sự việc là như vậy sao?

Sở Mặc chua xót gật đầu.

- Đúng vậy, rất xin lỗi ngươi.

Nếu lúc ấy...

- Ha ha ha, cuối cùng ta cũng được...tự do rồi sao?

Đổng Ngữ chợt cười rộ lên, líu lo như chim sơn ca, nhưng ngay sau đó lại nhíu mày:

- Sao ta lại nói thế nhỉ?

Tại sao ta lại có cảm giác vui sướng trong tình trạng như thế này?

Sở Mặc nhìn Đổng Ngữ, hơi thương tiếc.

Hắn đương nhiên nhớ chuyện lúc trước Đổng Ngữ nói với hắn.

Nhưng hiện tại Đổng Ngữ lại quên hết rồi.

Tần Thi đã khôi phục được tinh thần một chút, nhìn Sở Mặc nói:

- Chuyện ngươi nói đều là thật?

Sở Mặc cười khổ:

- Tần Thi tiểu thư, ta không có lý do gì để lừa các ngươi.

Nếu như có thể, người ở thế giới thấp kém như ta thà tình nguyện chưa gặp các ngươi thì hơn.

Tần Thi mất trí nhớ nhưng không có nghĩa là nàng mất luôn đi sự thông minh.

Nàng hiểu lời của Sở Mặc nhưng rất khó chấp nhận.

- Ta vẫn không thể tin được đây là sự thật.

Tần Thi ngẩng đầu nhìn Sở Mặc.

Một ngày trước vẫn là thiên chi kiêu nữ cao cao tại thượng, xuất thân từ đại tộc, thân phận cao quý, thiên phú trác tuyệt, tu vi mạnh mẽ.

Đến hôm nay ở trong mắt người nhà lại thành người đã chết.

Tất cả mọi việc chỉ như phù vân mà thôi...

-----o0o-----

Chương 566 : Đoạn phim ký ức

Chương 566 : Đoạn phim ký ức

Ngoài dự liệu của Sở Mặc, hai người cũng không đến mức suy sụp.

Sở Mặc thầm nghĩ một chút.

Hắn đã kể hết mọi việc, giờ cũng nên cho các nàng xem đoạn phim ký ức lúc trước Giới Linh chuyển giao có lẽ sẽ tốt hơn.

- Ta có chứng cứ.

Sở Mặc nói.

- Ta muốn xem.

Tần Thi kiên quyết nói sau đó lấy ra bản tin, tìm kiếm các tin tức có liên quan đến Tần gia ở Thiên giới.

Mặc dù đã nghe Sở Mặc kể qua nhưng nàng vẫn không có ấn tượng gì với gia tộc của mình.

Nàng cần nắm rõ tình hình hơn.

Sở Mặc lại nhìn Đổng Ngữ.

Đổng Ngữ cười tủm tỉm nói:

- Ta cũng muốn nhìn một chút.

Nhưng nói xong, nàng lại chạy đến xem nồi thịt hầm cách thủy ở bêncạnh.

Khóe miệng Sở Mặc co giật, tự nhủ có được tư duy bất thường như thế này không biết thần kinh của Đổng tiểu thư phải mất ổn định thế nào đây.

- Ây da, các ngươi mau giúp ta lấy đồ nào.

Thịt sắp chín rồi, nếu luộc thêm sẽ không ngon nữa.

Đổng Ngữ nói.

- ...

Sở Mặc và Tần Thi đều bị đứng hình.

Sở Mặc đem đoạn trí nhớ Giới Linh truyền cho hắn lúc trước, ngưng kết lại hình ảnh chiếu lên không trung cho hai người kia xem.

May mà hắn đã đột phá đến Tiên Thiên, không cũng không biết làm thế nào để lấy đoạn ký ức này ra đâu.

Ký ức tái hiện lại từ lúc Tần Thi và Lạc Ninh bắt đầu cãi vã, rồi Đổng Ngữ xuất hiện.

Lạc Ninh không ngừng nói lời chọc giận Đổng Ngữ, khiến Đổng Ngữ muốn xuất thủ.

Lạc Ninh lại trực tiếp ra tay đánh Đổng Ngữ trọng thương.

Tần Thi ôm lấy Đổng Ngữ khóc lớn, Lạc Ninh đứng ở một bên, vẻ mặt dữ tợn, tiếp tục ra tay với Tần Thi.

Đoạn ký ức này tương đối đầy đủ rõ nét, có thể thấy rõ cả vẻ mặt Lạc Ninh lúc ra tay giết người.

Vẻ mặt vô cùng dữ tợn, độc ác.

Lúc ấy Đổng Ngữ cũng không nhìn thấy vẻ mặt y.

Lạc Ninh đánh lén từ phía sau Tần Thi nên Tần Thi hoàn toàn không biết Lạc Ninh xuất thủ như thế nào.

Đổng Ngữ còn biết vì sao mình chết còn cái chết của Tần Thi thực sự không minh bạch.

Tuy giờ họ mất trí nhớ nhưng nhìn cảnh này, Tần Thi vẫn nghiến răng nghiến lợi mắng một tiếng súc sinh.

Đến cả người vô tư như Đổng Ngữ cũng trở nên trầm mặc, sau đóngẩng đầu, mờ mịt nhìn Tần Thi:

- Thi Thi tỷ, ta xin lỗi.

Có vẻ như ta đã hại ngươi.

Tần Thi cầm tay Đổng Ngữ nói:

- Chúng ta là tỷ muội.

Hai người lại không nói gì thêm, chỉ nhìn tiếp đoạn ký ức.

Lạc Ninh trong đó đang thì thào.

Lúc Lạc Ninh lấy tán hồn dịch, Đổng Ngữ và Tần Thi đều trở nên kích động.

Lúc trước Lạc Ninh dùng thần khí hại chết các nàng, thật ra cũng khiến hai người mất đi nửa cái mạng, thần hồn hao tổn.

Dù có ở ngoạigiới tỉnh lại cũng sẽ bị trọng thương.

Nhưng không nghĩ tên kia ác độc như thế, muốn các nàng hoàn toàn bị hồn phi phách tán.

- Tán hồn dịch...có thể hoàn toàn triệt tiêu linh hồn của tu sĩ.

Tần Thi lạnh lùng nói.

Mặc dù mất đi trí nhớ, nhưng kiến thức của các nàng vẫn còn, tương tự như một loại bản năng.

Đổng Ngữ nhìn chính bản thân mình trong khung ký ức, vừa khóc vừa gọi mẹ, mắt liền đỏ quạch, cố gắng ngậm miệng mới không khiến mình khóc thành tiếng.

Tần Thi nhìn Lạc Ninh trong hình không ngừng lầu bầu, vẻ mặt dữtợn điên cuồng, sắc mặt tái nhợt.

Cuối cùng, Tần Thi không chịu nổi nữa, nàng nhắm mắt, một giọt nước mắt theo khóe mi chảy xuống.

Hình ảnh cuối trong ký ức là Lạc Ninh đi tìm Sở Mặc nhưng không thấy, thất vọng bỏ đi.

Sau đó tiểu thế giới bắt đầu rung chuyển, xuất hiện năm giọt ngũ hành chi thủy, Sở Mặc có ba, hai giọt còn lại rơi trên người hai nàng.

Đến đó thì hình ảnh kết thúc.

Tần Thi thở phào, chậm rãi mở mắt, nhìn Sở Mặc chân thành nói:

- Xin lỗi Sở công tử, lúc trước ta đã hiểu lầm ngươi.

Ngươi đã cứu mạng ta, ơn cứu mạng Tần Thi suốt đời không quên

- Ta không thể thấy chết mà không cứu được.

Ta cũng đồng cảm với chuyện của hai ngươi.

Sở Mặc khẽ lắc đầu nói.

Đổng Ngữ ở bên cau mày, hơi thống khổ nói:

- Mặc dù được tự do nhưng cảm giác không biết gì này chẳng dễ chịu chút nào.

Chẹp, ngươi giúp ta nghĩ xem có biện pháp nào tu bổ thần hồn hay không?

Tần Thi nói không chắc chắn:

- Hình như có vài loại đan dược có thể tu bổ thần hồn.

Nhưng với năng lực hiện tại, chúng ta khó mà có được những đan dược kia

- Ta có thể giúp các ngươi việc.

Sở Mặc nói.

Tần Thi bất ngờ nhìn Sở Mặc.

Mặc dù chưa phục hồi được trí nhớ nhưng nàng đã đoán được đại khái.

Bình thường mà nói, Tần Thi rất ôn hòa, cũng không coi thường ai bao giờ.

Nhưng cảnh giới của Sở Mặc thật sự quá thấp.

Cũng không liên quan đến tính cách mà chỉ là cái nhìn thôi, dù con kiến có mạnh thì cũng vẫn chỉ là con kiến, không thể bằng con voi được.

- Ta và Đổng Ngữ nhận ý tốt của ngươi.

Nhưng lúc nãy ta có nhìnbản tin, thấy những đan dược kia đều rất đắt tiền, lại khó kiếm, mà muốn chữa trị thần hồn thì cần một quá trình dài lâu.

Chi phí bỏ ra sẽ không nhỏ chút nào.

Vẻ mặt Tần Thi chân thành nhìn Sở Mặc.

- Hơn nữa, hiện tại cảnh giới của chúng ta chỉ ở Tiên Thiên, chi phí để có được tài nguyên tu luyện cũng đã rất lớn rồi.

Ngày sau thế nào cũng có lúc cần Sở công tử giúp đỡ.

Chúng ta lựa việc làm vừa sức là được rồi.

Đổng Ngữ nhìn Tần Thi, bỗng nhiên nói:

- Nếu hiện tại chúng ta quay lại gia tộc thì như thế nào?

Tần Thi thương cảm nhìn Đổng Ngữ:

- Nghĩ đến lượng lớn tài nguyên cần để tu luyện trở về trạng thái lúc trước, ngươi sợ sao?

Đổng Ngữ rụt cổ, giọng nói thương tâm:

- Ta hơi sợ.

Lạc Ninh vì giết ta mới đến đây.

Mặc dù ta không nhớ rõ lắm nhưng hiển nhiên Lạc Ninh không phải chỉ vì đệ đệ y mà giết ta đâu.

Sở Mặc gật gật đầu, nhìn Đổng Ngữ lại thở dài.

Hắn đã dùng phương thức truyền âm chuyển lại lời của Lạc Ninh nói lúc trước cho Đổng Ngữ.

Sau một lúc lâu, Đổng Ngữ mới buồn bã gật đầu:

- Ta đã hiểu, ta càng không thể quay trở về gia tộc rồi.

- Chuyện ra nông nỗi này đúng là không thể quay về được nữa.

Mặc dù Tần Thi không biết Sở Mặc nói gì với Đổng Ngữ nhưng nàng cũng chẳng tò mò.

Đổng Ngữ nói:

- Ta không thể về đã đành, còn tỷ tỷ sao lại không về được.

Tần Thi nhìn Đổng Ngữ nói:

- Chúng ta hiện tại có thể chất của ngũ hành chi thủy, nhưng cảnhgiới chỉ ở Tiên Thiên, về lại gia tộc chẳng khác nào tự đâm đầu vào chỗ chết.

- Với điều kiện hiện tại không phải gia tộc sẽ coi các ngươi là thiên tài để bồi dưỡng sao?

Sở Mặc hơi tò mò hỏi.

-----o0o-----

Chương 567 : Ngươi muốn cái gì

Chương 567 : Ngươi muốn cái gì

Tần Thi thản nhiên nói:

- Gia tộc tất nhiên muốn bồi dưỡng.

Hiện chúng ta có thể chất của ngũ hành chi thủy đã đạt đến đạo cảnh rồi, khác hoàn toàn so với thân thể cửu âm.

Gia tộc sẽ không ngại tiêu hao lượng lớn tài nguyên bồi dưỡng cho chúng ta.

Nhưng vấn đề là, trong gia tộc cũng có ngườikhông muốn chúng ta sống.

Chưa kể đến người ngoài, còn cả Lạc gia nữa.

Bọn họ sao có thể bỏ qua cho chúng ta được.

Một khi tin tức truyền đi, chỉ sợ chúng ta còn chưa về đến gia tộc, chưa ra khỏi Huyễn Thần giới đã bị người khác giết ở chỗ này luôn ý chứ.

Tần Thi lại nói tiếp:

- Hơn nữa, thân thể của chúng ta ít ngày nữa sẽ bị hạ táng, mất đi trí nhớ, cảnh giới bị hạ, chúng ta làm thế nào quay trở về Thiên giới được chứ?

Đổng Ngữ có chút há hốc mồm, những gì Tần Thi lúc trước chưa nói nàng không nhớ nổi.

Nhưng vừa nói.... nàng liền có thể hiểu.

Sở Mặc cũng phát hiện mức độ bị tổn thương thần hồn của Tần Thi dường như nhẹ hơn không ít so với Đổng Ngữ.

Điều này có lẽ có liên quan với việc trước khi Đổng Ngữ bị nhỏ tán hồn dịch cũng đã bị thương nặng.

Đổng Ngữ nhìn Tần Thi nói:

- Nếu như vậy, rõ ràng chúng ta về Linh giới cùng với Sở Mặc là tốt nhất!

Coi như chúng ta đều chết hết, một ngày nào đó chúng ta sẽ khôi phục toàn bộ trí nhớ, lại quay lại giết Thiên giới cũng được!

Hù chết tên súc sinh Lạc Ninh kia!

Tần Thi nhìn Đổng Ngữ trong lòng cười khổ.

Trong lòng tự nhủ muội muội à nào có thể dễ dàng như vậy nha!

Tuy nhiên hiện nay dường như cũng chỉ còn lại con đường này là có thể đi mà thôi.

Nghĩ nghĩ, Tần Thi nhìn thoáng qua Sở Mặc nói:

- Sở công tử, vậy sau này.... cần phải nhờ vào ngài rồi.

Sở Mặc liếc mắt nhìn Tần Thi thật sâu một cái, cũng có nhìn nhận mới đối với nữ tử nhìn qua giống như dịu dàng nhưng lại cao ngạo từ trong xương tủy này.

Đây tuyệt đối là một nữ nhân có khả năng chịu đựng vô cùng mạnh mẽ.

Đã bị loại đả kích như thế này, trừ việc ngay từ đầu có một chút điểm thất lễ ra, không ngờ rất nhanh lại có thể bình phục tâm tình của mình.

Sau đó không nhanh không chậm suy tính chuyện tương lai.

Cho dù mất đi trí nhớ, nhưng vẫn là một thiên chi kiêu nữ (con gái cưng của trời) chân chính!

Mạnh mẽ đến đáng sợ!

Cũng mạnh mẽ đến nổi làm cho người ta tôn kính.

- Sở Mặc, về sau hai tỷ muội chúng ta có thể sẽ là người của ngươi, nhưng không cho phép ngươi ức hiếp chúng ta!

Đổng Ngữ ở một bên bỗng nhiên thốt lên một câu nói kinh sợ.

Khụ khụ... khóe miệng Sở Mặc lập tức co giật lên.

Tần Thi trừng mắt nhìn Đổng Ngữ:

- Nói hươu nói vượn cái gì vậy?

Tần Thi nói xong sắc mặt cũng có chút bắt đầu hơi hồng hồng.

Đổng Ngữ vẻ mặt đương nhiên mà nói:

- Vốn dĩ chính là như vậy nha.

Hai người chúng ta là thiên chi kiêu nữ của thiên giới đều chết cả rồi... thân thể cũng bị hạ táng, cảnh giới cũng biến thành Tiên Thiên.

Hoàn toàn không thể quay trở về được nha.... chỉ có thể đi theo Sở Mặc mà thôi!

- Đi cùng với hắn không có nghĩa sẽ là người của hắn!

Trong mắt của Tần Thi cuối cùng cũng hiện lên một chút thống khổ.

Nàng biết rằng, tất cả những chuyện này thật ra thì không thể trách tội Sở Mặc được.

Chỉ bằng Sở Mặc trong trí nhớ cùng với hình ảnh kia, có thể hiểu được tất cả những tiền căn hậu quả.

Có thể hoặc là trong lòng của nàng, quả thật là vô cùng buồn khổ.

Cũng không biết phải giải tỏa như thế nào.

Về việc đi theo Sở Mặc rời khỏi nơi này, còn có một nguyên nhân vô cùng quan trọng mà Tần Thi căn bản là không nói ra ngoài.

Chính xác mà nói là hai nguyên nhân quan trọng!

Thứ nhất, hai người các nàng sau khi chết, thế giới nhỏ này không hiểu vì sao lại bắt đầu rung chuyển ngưng kết tạo ra năm giọt nước ngũ hành.

Cho hai người bọn họ mỗi người một giọt, nhưng lại bay đến bên Sở Mặc ba giọt!

Điều này đủ để chứng minh một vấn đề quan trọng, đó chính là thân phận của Sở Mặc tuyệt đối không đơn giản!

Ít nhất, số mệnh của hắn đủ để khiến người khiếp sợ!

Thứ hai, chính là Sở Mặc cho các nàng xem lại hình ảnh trí nhớ của mình!

Hình ảnh đó, đến tột cùng là như thế nào mà xuất hiện vậy?

Đó tuyệt đối không phải là trí nhớ của Sở Mặc!

Bởi vì góc nhìn đó căn bản cũng không đúng.

Ngay cả mất đi ký ức, nhưng sự thông tuệ của Tần Thi quả thật ít có người bằng, nàng vừa mới đang nhìn bảng tin.

Không phải chỉ là điều tra thân thế của mình mà đồng thời còn có thể tìm ra được những việc khác!

Nàng vừa mới từ trên bảng tin cũng đã biết được, hình ảnh trí nhớ của tu sĩ cao cấp quả thực có thể lấy ra cho người khác xem, dùng để chứng minh một việc.

Cho nên bình thường tranh đấu giữa tu sĩ, một khi tới trình độ không chết thì không ngừng lại, lúc một phân thân sau khi chết còn một cái kia còn sống, nhất định sẽ lấy tay chặt đứt, tiêu diệt tất cả hình ảnh trí nhớ của đối phương!

Nhưng giống như trình độ này của Sở Mặc ngay cả Trúc Cơ cũng chưa đạt được, căn bản cũng không có được loại năng lực này!

Thời điểm Tần Thi xem đã có điểm nghi ngờ.

Bởi vì đó căn bản là không phải hình ảnh trí nhở của bản thân Sở Mặc mà là đem những đoạn hình ảnh này đưa cho Sở Mặc...

Như vậy thì người kia là ai ?

Có nhiều khả năng có thể trong lúc thần không biết quỷ không hay trực tiếp giữ lại một đoạn trí nhớ như vậy không?

Ở nơi này bị áp chế trong thế giới nhỏ này, cảnh giới như Tiên Thiên...

Nhất định là không làm được rồi!

Nếu bắt đầu suy nghĩ cẩn thận, Tần Thi thậm chí còn cảm thấy sợ hãi!

Cho nên nàng mới có thể gọn gàng mà linh hoạt để đưa ra quyết định này.

Mặc kệ như thể nào, trước tiên cứ đi theo Sở Mặc rời khỏi tiểu thế giới này, rời khỏi Huyễn Thần Giới này!

Mơ hồ quá.

Tần Thi có một cảm giác thiếu niên có cảnh giới nhỏ yếu này dường như.... quả thật có thể đủ khả năng đến giúp các nàng.

- Được rồi, được rồi.

Không phải là người của hắn mà là bằng hữu của hắn.

Dù sao vẫn không thành vấn đề đúng không?

Đổng Ngữ nói xong còn lộ ra một ánh mắt giảo hoạt nhìn về phía Sở Mặc.

Trong nháy mắt này, Sở Mặc thậm chí có chút hoài nghi.

Nha đầu Đổng Ngữ này đến cùng là có mất trí nhớ hay không!

Bởi vì từ khi vừa bắt đầu đến hiện tại, biểu hiện của Đổng Ngữ cũng thật sự là quá trấn định rồi!

Thậm chí so với Tần Thi còn bình tĩnh hơn rất nhiều!

Tuy nhiên nghĩ lại thì tán hồn dịch của Lạc Ninh kia cũng không phải đồ dỏm.

Nếu không có nước ngũ hành thì hai nha đầu này đã sớm bị hồn phi phách tán rồi.

-----o0o-----

Chương 568 : Kịch biến. (1)

Chương 568 : Kịch biến. (1)

Sở Mặc thở dài trong lòng một tiếng, chỉ có thể đem biểu hiện bình tĩnh này của Đổng Ngữ kết luận vì Đổng Ngữ cho tới nay đã nghĩ phải quên đi hết quá khứ.

Điều này đã thành một chấp niệm của nàng.

Là việc mà sâu trong nội tâm của nàng muốn làm nhất.

- Hai vị nếu coi ta trở thành bằng hữu, như vậy ta nhất định sẽ cố gắng hết khả năng để giúp đỡ các ngươi.

Sở Mặc nhìn Đổng Ngữ và Tần Thi nhỏ giọng nói:

- Hơn nữa... xem như hiện tại ta đây đã biết được bí mật lớn nhất của các ngươi rồi.

Đổng Ngữ chạy đến đem thịt hầm từ trong nồi ra, cười hì hì nói:

- Đúng nha, bí mật lớn nhất của chúng ta chỉ có ngươi biết nha!

-.... .

Tần Thi không nói gì cả mà nhìn Đổng Ngữ.

Thật sự là không tim không phổi à nha!

Trên mặt của Sở Mặc cũng là không khác biệt lắm.

Nói:

- Cho nên ta đây cũng nhất định phải thẳng thắn một việc.

Ánh mắt của Tần Thi lập tức nhìn về Sở Mặc.

- Kỳ thật ta không phải là người Linh giới đâu...

Ta đến từ Nhân giới!

Sở Mặc nói.

Ba!

Miếng thịt mà Đổng Ngữ vừa mới lấy từ trong nồi ra trực tiếp rơi trên mặt đất.

- Ai nha, ai nha...

Ngươi nói ngươi hù dọa người ta như vậy làm gì?

Thịt của ta....

Thịt a!

Vẻ mặt của Đổng Ngữ ngay lập tức hiện lên sự đau lòng.

Còn Tần Thi thì khóe miệng co giật nhìn Sở Mặc.

Biểu hiện trên mặt cũng không biết là vui mừng hay là bi thương nữa.

Tuy nhiên theo Sở Mặc thấy chắc chắn sẽ không có cái gì vui mừng đâu.

- Ta tới nơi này cũng là vì tìm nước ngũ hành.

Vì Trúc Cơ của mình mà làm chút chuẩn bị.

Sở Mặc nhìn Tần Thi nói:

- Cho nên, các ngươi hoặc là ở lại Huyễn Thần Giới tu luyện.

Hoặc là trước tiên theo ta trở lại nhân giới.

Đến lúc đó chúng ta cùng nhau phi thăng lên Linh giới.

Về phần tài liệu của Trúc Cơ ta sẽ giúp đỡ các ngươi.

- Ngươi có cách đem chúng ta trực tiếp dẫn vào Nhân giới?

Tần Thi bỗng nhiên hỏi một cách sâu xa.

Sở Mặc gật gật đầu nói:

- Có.

Tần Thi ngay lập tức không hỏi nữa, lại hỏi:

- Vậy những tài liệu của Trúc Cơ, ngươi có biết giá trị của nó không?

Ta cùng Đổng Ngữ trước đó đều là tiên phẩm Trúc Cơ.

Nhưng hiện nay chỉ vào năng lực của chúng ta, nếu muốn lấy được tài liệu tiên phẩm của Trúc Cơ quả thực là nói chuyện hoang đường mà.

Lúc này, Đổng Ngữ đã bắt đầu ăn rồi.

Mơ hồ không rõ mà nói:

- Vậy thì hoàn mỹ Trúc Cơ cũng tốt lắm...

Tần Thi khóe miệng có quắp chẳng muốn đi nhìn muội muội ăn hàng giống con heo nhỏ:

- Ta còn có chút tích góp chắc là miễn cưỡng cũng đủ cho hai người chúng ta được bình thường Trúc Cơ đó....

Sở Mặc nhìn thoáng qua Tần Thi nói:

- Nếu Tần tiểu thư có thể tin tưởng ta, chuyện Trúc Cơ của các ngươi ta sẽ nghĩ cách giúp các ngươi.

Ít nhất... cũng phải là tiên phẩm Trúc Cơ đúng không?

Đổng Ngữ đang ăn thịt ở bên kia nghe thấy lời nói này, trên mặt cũng nhìn không ra biểu hiện gì cả.

Nàng chỉ nhớ rõ Trúc Cơ được phần thành vài loại.

Những mỗi loại tài liệu mà Trúc Cơ cần có lại không thể nhớ hết được.

Bởi vậy cũng không có cảm thấy lời nói của Sở Mặc có chổ nào là kỳ quái cả.

Tần Thi lại bị kinh sợ vô cùng.

Khó có thể tin nhìn chằm chằm vào Sở Mặc một lúc lâu mới có thể buồi bã mà nói:

- Ngươi muốn cái gì?

Trải qua nhiều năm về sau mỗi khi nhớ lại cảnh tượng này, Tần Thi luôn có cảm khái vô cùng.

Thậm chí có chút may mắn vì mình "chết" ngay lúc này...

Về phần Đổng Ngữ thì nha đầu kia căn bản chính là loại người không có tim không có phổi.

Làm cho mỗi lần Tần Thi ở trước mặt nàng nói về chuyện này, câu nói đầu tiên của nàng luôn làm Tần Thi không còn gì để nói.

- Sở Mặc chính là người tốt nha!

Hiện tại, người tốt Sở Mặc nhìn Tần Thi gãi đầu:

- Ta không nghĩ ra muốn cái gì cả?

Nhìn ánh mắt không tim của Tần Thi, Sở Mặc nhún vai nói:

- Vậy thì các ngươi phải giúp ta là được rồi!

Yên tâm, một ngày kia các ngươi trở lại thiên giới, nếu muốn báo thù... ta sẽ giúp các ngươi!

Cứ như vậy chuyện này cứ như một chuyện đùa vậy...

Khụ khụ, không đúng, không đúng, cứ như vậy mà mơ hồ quyết định vậy.

Tần Thi hoàn toàn không nghĩ ra, thiếu niên đến từ nhân giới này lấy đâu ra sự tự tin lớn như vậy.

Hắn dựa vào cái gì mà cho lời hứa hẹn này?

Hay là nói hắn là một người nói không giữ lời?

Nhưng mà nhìn qua thì cũng không giống lắm nha!

Cho dù trên người hắn có rất nhiều bí ẩn, cho dù hắn coi như là thiên tư trác tuyệt, có được tiền đồ sáng lạng trong tương lai, nhưng mà nhiều nhất cũng chỉ là đối với bản thân mình có tin tưởng.

Hắn vừa mới hứa hẹn chính là tiên phẩm Trúc Cơ đó!

Hắn đem tiên phẩm Trúc Cơ thành cái gì đây?

Ăn cơm uống nước?

Thịt trong tay Đổng tiểu thư ăn hàng sao?

Muốn ăn là có sao?

Ngay cả là đại tộc của thiên giới muốn tạo ra một con cháu tiên phẩm Trúc Cơ cũng phải trả giá cao, cũng là cái giá thật lớn nha!

Tần Thi nhìn chăm chú vào bảng tin vừa lấy ra ở trong tay, thảo luận về khu Thượng Thanh kia rõ ràng có viết: Trong thiên giới có rất nhiều gia tộc, cũng không dám nói tùy tùy tiện tiện có thể lấy ra những tài liệu tiên phẩm Trúc Cơ.

Cho nên, không quan tâm đến Đổng Ngữ ăn hàng kia.

Tần Thi hiện tại ở trong lòng hoàn toàn không tin Sở Mặc có thể lấy ra những tài liệu tiên phẩm Trúc Cơ đâu.

Đổng Ngữ ở một bên mặc dù là người ăn hàng, căn bản cũng không thèm quan tâm đến mấy vấn đề này, chỉ ngồi ở chỗ kia rất nghiêm túc mà miệt mài ăn thịt.

Tần Thi đôi mắt lấp lánh nhìn Sở Mặc:

- Như vậy hiện tại thì sao?

Sở Mặc gãi đầu:

- Nếu không thì trước tiên ta mang các ngươi đến một chỗ có được không?

Tần Thi nhìn Sở Mặc:

- Trước tiên chúng ta lấy thân phận gì, là người nhà của ngươi sao?

Đổng Ngữ ở một bên ăn thịt, mơ hồ không rõ ràng mà nói:

- Bằng hữu đi!

Sở Mặc gật gật đầu:

- Đúng, bằng hữu!

Trên gương mặt trắng nõn của Tần Thi lộ ra vẻ tươi cười, dùng sức gật gật đầu.

Huyễn Thần Giới, Sở Cung.

Sở Mặc mang theo Tần Thi và Đổng Ngữ về đến nơi này, phát hiện toàn bộ Sở cung đều là yên tĩnh, không có một chút âm thanh nào vang ra.

Sở Mặc có chút bất ngờ bởi vì người nhà của hắn đều sớm đã quen thuộc nơi này.

Thậm chí vợ con của Hứa Phù Phù là Liễu Mai Nhiòn muốn mang theo bọn nhỏ đến đây ở thường xuyên.

Lúc này không nên một người cũng đều không có.

Sở Mặc trước tiên để hai nàng ở trong phòng khách nghỉ ngơi.

Sau đó trước sau tìm một vòng lại một bóng người cũng đều không thấy.

-----o0o-----

Chương 569 : Kịch biến. (2)

Chương 569 : Kịch biến. (2)

Lúc này, Đại Công Kê liền xuất hiện bên trong Sở cung.

Thấy Sở Mặc lập tức vẻ mặt vô cùng nghiêm túc mà nói:

- Tiểu tử, lúc trước ngươi đi nơi nào?

Đã xảy ra chuyện rồi!

Sau đó, bóng dáng của Hoàng Họa cũng xuất hiện trước mặt Sở Mặc.

Rõ ràng cũng là vừa từ Nhân giới về đến Sở cung.

Trên mặt của Hoàng Họa cũng không có tươi cười mà sắc mặt vô cùng tái nhợt.

Nhưng lại không giống với dáng vẻ bị thương mà giống như gặp phải một chuyện gì đó khiếp sợ hơn.

- Công tử...

Hoàng Họa nói xong nước mặt lập tức chảy ra.

Sở Mặc nhìn Hoàng Họa và Đại Công Kê trong lòng đột nhiên dâng lên một dự cảm bất an.

Trầm giọng hỏi:

- Đã xảy ra chuyện gì?

- Vâng...

Người nhà của ngươi.

Ngữ khí của Đại Công Kê cũng trở nên chần chờ.

- Người nhà của ta như thế nào?

Sở Mặc đột nhiêm cảm giác được thân thể lạnh như băng.

Một đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào Đại Công Kê:

- Nói nhanh một chút!

- Bọn họ...

Bọn họ tất cả đều...

Tất cả đều...

Đại Công Kê ấp úng dường như biến thành nói lắp.

Hoàng Họa chỉ có thể ở một bên rơi lệ.

Sở Mặc cảm giác da đầu mình đều nổ tung, dứt khoát không để ý đến hai người bọn họ, trực tiếp biến thân biến mất ở trong Huyễn Thần Giới.

Tần Thi và Đổng Ngữ từ trong phòng khách đi ra, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Đại Công Kê và Hoàng Họa không rõ đã xảy ra chuyện gì.

Bên kia Đại Công Kê thở dài một tiếng.

Hoàng Họa cũng là vẻ mặt bi thương.

Sự tình còn phải nói đến từ mấy ngày trước.

.........

- Ta giọt lão gia, sẽ ở ngọn núi kia.

Ta là ma sinh trưởng ở ngọn núi kia...

Đừng nhìn núi kia không lớn lắm! ! !

Có thần có tiên có yêu tinh, nhưng mà toàn bộ bọn họ đều phải quỳ lạy lão ma ta...

Một tiểu nam hài tám tuổi mang theo một thanh đao máu chảy đầm đìa, từng bước đi đến vùng đất của Sở quốc, điệu bộ kỳ quái vừa hừ hát điệu hát dân gian vừa đi từng bước đến phía hoàng cung Sở quốc.

- Nếu ai đắc tội lão ma ta, tất cả đều giết sạch cả nha...

Tiểu nam hài miệng hừ hừ hát.

Diện mạo của nó vô cùng quái dị.

Một đôi mắt đen như mực, giống như hai cái động đen không thấy đáy.

Đi ở trong vùng đất nhìn thì thấy tốc độ không nhanh, nhưng trong chớp mắt liền xuất hiện ở chân trời vô cùng xa xôi.

Có thể ở Nhân giới này thi triển khả năng thần thông quảng đại như vậy, quả thực là không thể tưởng tượng được!

- Cái tiểu tinh linh kia nha...

Lá gan quả thật không nhỏ.

Dám trốn lão ma ta hạ giới tìm tình nhân nha...

Tiểu nam hài cười tủm tỉm hừ hát, dường như tâm tình có vẻ vô cùng tốt, nhưng mà nơi y đi qua cỏ cây héo rũ, đại thụ hóa thành bột mịn, sông núi đều sụp đổ.

- Tiểu tình nhân kia nha...

Lão ma ta nhất định phải tìm được ngươi nha, từng miếng từng miếng mà ăn sạch sẽ, sẽ đem nhà của ngươi giết sạch....

Rất nhanh tiểu nam hài đã xuất hiện bên ngoài vương thành của Sở quốc.

Từ khi Đại Tề suy yếu, vương thành của Sở quốc quả thực đã trở thành nơi phồn hoa.

Cửa thành hết sức phồn hoa.

Ngựa xe như nước, đầu người di chuyển vô cùng nhiều.

Lính gác cửa đối với những người cùng với xe đi vào cũng không quá để ý.

Tuy rằng hiện tại cùng với Đại Tề ngẫu nhiên còn có chiến tranh, nhưng Đại Tề đã co đầu rút cổ vào trong góc, lại cũng không còn có sức lực mà tấn công đến nơi này.

Tuy nhiên một tiểu nam hài mang theo trường đao máu chảy đầm đìa vẫn là gây sự chú ý đến lính gác.

Không chú ý đến cũng không được.

Tiểu nam hài này đã hù đến không ít người muốn vào thành.

Tất cả đều kinh hô mà né tránh.

Người gan có chút lớn muốn tiến lên nói, nhưng bị cặp mắt đen xì như mực kia của tiểu nam hài nhìn, ngay lập tức đều kinh hô mà tránh ra.

- Trên người của các ngươi...

Không có hương vị của hắn.

Đều tránh xa lão ma ta một chút, lão ma giết người như ngóe nhưng lại không giết đám người như bầy kiến các ngươi.

Lời nói của tiểu nam hài...

Tất cả đều dùng một giọng hát kỳ quái cường điệu hát ra, thanh âm giòn giòn giã giã đó, nhưng trong lúc này lại làm cho người ta không rét mà run.

- Ngươi là con cái nhà ai?

Làm sao lại đi một mình?

Người nhà của ngươi đâu?

Một tên lính gác cau mày đi tới, nhìn thoáng qua đôi mắt đen của chú bé con, thân thể liều khẽ run lên, sau đó phịch một tiếng lập tức nổ tung !

Hóa thành sương máu đầy trời!

Một tia máu chui thẳng vào trong thân thể tiểu nam hài.

Cái này hoàn toàn kinh sợ đến tất cả những người đi đường.

Tất cả mọi người đều kinh hô mà né ra.

- Trên người của ngươi có dấu ấn của người nọ.

Chắc chính là tay sai, xem ra ngươi rất sùng bái hắn.

Vậy ngươi đi tìm chết trước rồi.

Tiểu nam hài ngâm nga bài hát, vừa liếc mắt nhìn sang vài tên lính gác khác.

Rầm rầm rầm!

Thân thể của mấy tên linh kia tất cả cũng lập tức nổ tung, hóa thành sương máu.

Vài tia máu liền nhập vào trong thân thể của nam hài.

Cửa thành phía Đông của vương thành Sở quốc, một mảnh đại loạn!

Tiểu nam hài trong nháy mắt giết vài người, hơn nữa thủ đoạn giết người này quả thực là chưa bao giờ nghe thấy.

Ở đằng kia một số người tận mắt nhìn thấy chuyện này trong mắt họ người này quả thực chính là hóa thân của ma quỷ!

Y lại không có chút nào muốn dừng lại, đi thẳng về hướng Sở vương cung.

Lực lượng phòng vệ của Sở quốc dưới sự dạy dỗ của ông cụ Phàn Vô Địch đã tương đối hùng mạnh, bởi vậy phản ứng cũng vô cùng nhanh chóng.

Sự việc mới xảy ra ở đây bên kia đã có một đội quân lính tiến về c𨁴hành phía đông.

Vừa lúc đón đầu gặp được tiểu nam hài mang theo thanh đao.

Kết quả đám người kia ngay cả cơ hội ra tay đều không có.

Thân thể một đám đều nổ tan tành hóa thành sương máu.

Trên cả đoạn đường dài thoáng chốc giống như là bị sương máu bao phủ toàn bộ.

Sau đó tiểu nam hài mang theo thanh đao chảy máu đầm đìa, đi ra từ trong mưa máu tiến thẳng đến cửa Sở vương cung.

Dọc theo đường đi lại có rất nhiều người, thân thể phát nổ hóa thành sương máu.

Từ trên cao nhìn xuống rõ ràng có thể nhìn thấy, nơi tiểu nam hài đi qua một mảnh huyết sắc.

Sau đó, rất nhiều tia máu không ngừng hướng về thân thể tiểu nam hài mà chui vào.

Cuối cùng tiểu nam hài cũng tiến vào Sở vương cung.

Hễ là người nào ngăn cản y thân thể trực tiếp bị nổ tung.

Rất nhanh toàn bộ Sở vương cung, tất cả thị vệ, tất cả đều chết hết.

Trong Sở vương cung... một mảnh tĩnh mịch!

Đầu tiên y tiến vào gian phòng của ông cụ Phàn Vô Địch phát hiện một nhà ba người, tất cả đều nằm ở trên giường hai mắt nhắm nghiền.

Nhìn qua giống như là đang ngủ.

-----o0o-----

Chương 570 : Giết hại

Chương 570 : Giết hại

- YAAAAAA...

Nha nha nha....

Có chút không bình thường nha.

Tiểu nam hài miệng hừ hừ, đầu nghiêng qua nghiêng lại nhìn cả ba người nhà ông cụ.

Sau đó bỗng nhiên giơ tay, không biết từ chỗ xa nào trực tiếp nắm đến một cung nữ trong vương cung.

Cung nữ kia lập tức bị sợ ngây người, ngây ngốc nhìn tiểu nam hài mang theo thanh đao đẫm máu một chút.

- Ngươi nói cho lão ma ta biết, bọn họ đây là tình huống gì?

Đôi mắt của tiểu nam hài nhìn chằm chằm vào mắt cung nữ, chậm rãi hỏi.

Thần thái trong mắt cung nữ kia trong nháy mắt liền biến mất, thì thào nói:

- Hầu gái không biết, hầu gái chỉ biết là các chủ nhân đang luyện công, không cho phép bất cứ kẻ nào đến gần.

- Luyện công ?

Công gì ?

Lão ma ta như thế nào chưa nghe nói qua ?

Tiểu nam hài lầu bầu phát ra giọng cường điệu, sau đó nhìn thoáng qua cung nữ:

- Ngươi đi chết đi!

Phanh!

Thân thể của cung nữ trong nháy mắt hóa thành một chùm sương máu.

Sau đó, một tia máu tinh tế chui vào giữa thân thể tiểu nam hài.

- Thật sự là nhỏ yếu nha...

Nhiều huyết tinh sinh linh như vậy không ngờ một chút tác dụng đối với lão ma ta cũng không có!

Yếu ớt!

Tiểu tinh linh của ta, làm sao ngươi lại ngu xuẩn như vậy?

Đến nhân giới có thể tìm được người có thể giúp ngươi sao?

Thanh âm của tiểu nam hài trong lúc đó trở nên vô cùng lạnh như băng, không còn giọng nói quái dị nữa, nhưng nghe vào tai lại dường như có thể khiến linh hồn của người ta đông cứng lại, hơn nữa thanh âm vô cùng già nua.

Phát ra từ tiểu nam hài bảy tám tuổi, càng làm cho người ta cảm giác được sự quái dị.

Tiểu nam hài vừa liếc nhìn vào ông cụ và Long Thu Thủy trên giường, đứa bé đã ngủ đang nằm giữa bọn họ.

- Luyện công?

Đều đi chết đi!

Nói xong, ông cụ Phàn Vô Địch và Long Thu Thủy cùng với Phàn Chí Viễn nho nhỏ, thân thể tất cả đều nổ lớn hóa thành sương máu.

Ba đạo tơ máu chui vào thân thể tiểu nam hài.

- Ừ?

Có chút thú vị...

Máu của lão đầu này rốt cục có chút thú vị rồi.

Tiểu nam hài nói xong lại tiếp tục đi ra ngoài.

Dọc theo đường đi, nơi nào đi qua đều là một mảnh huyết sắc.

Đến cuối cùng toàn bộ Sở vương cung, tính cả bên ngoài hoàng cung Hứa phủ, Uất Trì phủ, Đạm Đài phủ bao gồm cả những đệ tử của Phiêu Diêu Cung từng tiếp xúc qua Sở Mặc đều không ngoại lệ...

Toàn bộ đều hóa thành sương máu.

Thanh âm già nua của tiểu nam hài lạnh như băng, dường như trở nên có chút táo bạo:

- Người kia đâu?

Người kia làm sao không thấy bóng dáng?

Vì sao...

Người nhà và bằng hữu của hắn, tất cả trong trạng thái giả chết này?

Lão ma giết bọn chúng...

Không hề sảng khoái.

Hơn nữa...

Hương vị của mấy loại huyết tinh này ăn một miếng liền ngán, ngán!

Ngán!

- Tìm không thấy ngươi...

Vậy dùng tòa thành này đến chôn cất!

Trăm vạn huyết tinh của con người sẽ có loại hương vị gì?

Chắc hẳn sẽ không nhạt nhẽo như vậy đúng không?

Thanh âm già nua của chú bé con vang lên.

Theo thanh âm của y, toàn bộ sinh linh của tất cả mọi ngươi ở vương thành Sở quốc...

Không chỉ là người, còn có cả các loại sinh linh khác thân thể giống nhau đều phát nổ!

Toàn bộ vương thành Sở quốc ở trên không trong nháy mắt bị một mảnh huyết sắc bao phủ.

Gần như là trong nháy mắt cả tòa thành...

Liền không có một chút tiếng động nào!

Tử khí vô cùng nồng đậm nháy mắt tràn ngập khắp tòan thành.

Trong vương thành có hàng trăm vạn nhân khẩu.

Không ngờ chỉ trong nháy mắt, tất cả đều chết đi.

Loại sát nghiệt như thế này đối với tiểu nam hài mà nói giống như là hoàn toàn không có một chút cảm giảc nào cả.

Y đứng ở trong sân của Vương cung, hít sâu một hơi vô số tia máu trong nháy mắt tiến vào thân thể của y.

Lúc này, diện mạo của tiểu nam hài cũng bắt đầu thay đổi.

Chiều cao...

Cũng không ngừng cao lên.

Mãi cho đến khi tất cả tia máu đều hoàn toàn tiến vào trong thân thể của y, tiểu nam hài bảy tám tuổi lúc trước liền trưởng thành thành một thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi.

Mi thanh mục tú, tướng mạo vô cùng anh tuấn.

Mặc cho ai nhìn qua cũng sẽ không đem y trở thành một ác ma hành tẩu giang hồ.

Thanh đao lấy máu kia vẫn như cũ được mang theo trên tay của y.

Thiếu niên hít sâu một hơi, hình về Vương đình ở hướng bắc, khóe miệng liền lộ ra một nụ cười tà mị:

- Bên kia...

Còn có một hơi thở liên quan đến người kia.

Nói xong, thiếu niên liền cất bước đi đến thảo nguyên Vương đình.

Khi y xuất hiện tại hoàng cung của thảo nguyên Vương đình, Na Y cũng đang tu luyện ở Huyễn Thần Giới.

Chỗ ở của nàng vô cùng nghiêm ngặt, không cho phép bất kỳ ai bước vào quấy rầy.

Cho nên đến lúc thiếu niên tiến vào nơi này lại không ngờ rằng không có gặp được một chút lực chống cự nào cả.

Rất nhanh, không chậm trễ một chút, thân thể của Na Y cũng trực tiếp phát nổ, hóa thành một mảnh sương máu.

Sau khi thiếu niên giết Na Y vẫn phẫn nộ như cũ, sắc mặt đều có chút vặn vẹo:

- Vì sao...

Vì sao những người này tất cả đều giống nhau?

Chuyện gì xảy ra với bọn họ?

Nói xong, y nhắm mắt lại dường như đang tự hỏi điều gì.

Thật lâu sau mới đột nhiên nặn ra ba chữ từ trong kẻ răng:

- Huyễn Thần Giới!

Nói xong, cặp mắt đen như mực của thiếu niên đột lóe lên:

- Không thể tưởng được nha, lão ma ta quả thật có chút khinh thường ngươi rồi...

Tuy nhiên, tiến vào Huyễn Thần Giới thân thể lại ở bên ngoài, nhưng tại sao không thấy tăm hơi của ngươi đâu cả?

Chẳng lẽ ngươi đã tiến nhập vào Linh giới rồi sao?

Là lão ma ta...

Đã tìm lầm nơi rồi sao?

Không có, lão ma ta đoán thiên cơ là thiên hạ vô song, sẽ không có chuyện tính sai nha.

Ngươi chính là đang ở trên đời này.

- Có thể thân thể tiến vào Huyễn Thần Giới, có thể mang theo người nhà và bằng hữu cùng tiến vào...

Ngươi chính là kẻ mà tiểu tinh linh kia muốn tìm, nhưng...

Vì sao ngươi không có ở đây?

Ngươi đang ở nơi nào?

Thiếu niên lại bắt đầu dùng giọng điệu kỳ quái giống như ca hát mà rầm rì.

Thanh âm lạnh như băng, không có một tia tình cảm nào.

- Lão quỷ ở trong Huyễn Thần Giới kia hơi khó đối phó.

Lão ma ta cũng không muốn đối đầu với hắn...

Đi địa bàn của hắn, lão ma ta cũng không có được chỗ tốt nào.

Thiếu niên nói xong gương mặt trực tiếp nhăn lại:

- Nhưng đến cùng thì ngươi ở nơi nào?

Đến cùng thì ở đâu?

Ở đâu đây?

Nói xong lại bắt đầu tiếp tục suy nghĩ.

Sau đó, ánh mắt của thiếu niên nhìn về một phía.

Nơi đó đúng là hướng của Phi Tiên.

- Nơi đó còn có một người có quan hệ với hắn?

Không, không không. . . không chỉ một, là hai!

-----o0o-----

Chương 571 : Trời xanh có mắt

Chương 571 : Trời xanh có mắt

Cặp mắt đen nhánh của thiếu niên càng thâm thúy hơn:

- Vì sao, vì sao Lão Ma ta có thể tìm được người có quan hệ với ngươi nhưng lại không thể tìm được ngươi?

Một sinh linh Nhân giới nho nhỏ chẳng nhẽ có thể che giấu được bí mật gì?

Chẳng nhẽ có thể né tránh được khi đã bị Lão Ma ta chọn phải?

Điều đó là không thể nào!

Khả năng suy diễn của Lão Ma ta ngoại trừ bậc chí tôn thì ai có thể tránh thoát?

- Không tìm thấy ngươi, ta sẽ giết tất cả người có liên quan đến ngươi. . .

Để cho ngươi hiểu, dính vào chuyện này sẽ có kết quả mà ngươi hoàn toàn không thể chịu nổi!

Thiếu niên nói xong bay thẳng về phía Phi Tiên.

Mỗi một bước giống như đo sông đếm núi, nháy mắt đã biến mất ở chỗ cũ.

Nhưng đúng lúc này, trên bầu trời lại nổi gió tụ mây, gần như là trong chốc lát, trên bầu trời đã tạo thành một. . . con mắt vô cùng khổng lồ!

Đúng vậy, chính là một con mắt!

Cứ như thế, xuất hiện trong bầu trời Nhân giới.

Dường như là có một thần linh tối thượng dùng một ánh mắt nhìn chăm chú vào thế giới này.

- Thiên nhãn. . .

Thiếu niên đang đi về phía Phi Tiên lập tức dừng bước, sau đó ngẩng đầu dùng ánh mắt kỳ quái nhìn con mắt trên không trung kia.

Sau đó nhíu mày, trên mặt hiện ra vẻ chán ghét.

- Ngươi tới làm cái gì?

Chẳng qua chỉ giết mấy trăm vạn sinh linh cấp thấp thôi.

Thanh âm của thiếu niên khôi phục lại bình thường, trở lên già nua và lạnh như băng:

- Dù sao thì thế giới này mỗi ngày đều phát sinh chiến tranh, người chết. . .

Đâu chỉ là ngàn vạn lần?

Vì sao ta giết có vài người thì ngươi đã xuất hiện rồi?

Trên bầu trời, con mắt kia chiếm toàn bộ cả trời cao bất chợt nhúc nhích, như là. . .

đang nhìn thiếu niên này!

Cảnh này để vô số người trông thấy.

Bao gồm cả Đại Công Kê và Hoàng Họa đang ở đỉnh Cô Bút.

Cũng chính vì nhìn thấy con mắt này, Đại Công Kê mới ý thức được là đã xảy ra chuyện lớn.

Còn Hoàng Họa giống như toàn bộ sinh linh Nhân Giới khác, bị sợ tới ngây người.

Nàng biết Thiên kiếp, khi sinh linh có sức mạnh vượt qua điểm giới hạn có thể thừa nhận ở thế giới này, Thiên kiếp sẽ xuất hiện tiêu diệt sinh linh đó, tạo cân bằng cho toàn bộ thế giới.

Vượt qua Thiên kiếp là có thể rời khỏi thế giới này.

Nhưng sau khi độ kiếp cũng không hẳn là đã được thừa nhận mà phải thông qua Thiên kiếp luyện thể, sau khi trở lên càng mạnh hơn thì mới có thể mở được cửa lối đi.

Nhưng con mắt này là cái gì?

Hoàng Họa chưa từng nghe nói qua.

- Đây là Thiên nhãn!

Đại Công Kê vẻ mặt nghiêm túc nói:

- Đây là sự thể hiện của ý trí ông trời!

Ngay cả là chí tôn cũng phải bị ý chí của ông trời chèn ép!

Trên đời này không ai có thể siêu việt vượt qua được ý chí của trời, ít nhất thì Kê gia ta chưa từng nghe qua.

- Vậy tại sao nó lại hiện ra ở nơi này?

Sắc mặt Hoàng Họa tái nhợt hỏi.

Trong cảm giác của nàng, con mắt chiếm cứ toàn bộ bầu trời này chỉ cần nhìn về phía nàng nhẹ nhàng liếc một cái thôi thì thân thể của nàng sẽ nứt vỡ luôn, thậm chí cả linh hồn. . . cũng trực tiếp tan mất!

Thật là đáng sợ!

- Nó hiện ra ở nơi là là vì cả vùng này xuất hiện một sinh linh khó lường!

Đại Công Kê không cợt nhả như bình thường mà mặt nghiêm túc, trầm giọng nói:

- Điều này tuyệt đối không phải một chuyện tốt đẹp gì.

- Vì sao lại nói như vậy?

Hoàng Họa không hiểu, nhìn nó hỏi.

Đại Công Kê trầm trọng nói:

- Sinh linh có thể khiến cho Thiên nhãn nhìn chăm chú tuyệt đối không nên xuất hiện ở thế giới này, hơn nữa. . . nó tuyệt đối sẽ ảnh hưởng đến chuyện vận hành khí quyển của trời đất, nói cách khác thì trừ phi xuất hiện thiên phạt (trời phạt), Thiên nhãn tuyệt đối sẽ không mở ra.

- Điều này. . . chính là "trời xanh có mắt" trong truyền thuyết sao?

Thanh âm Hoàng Họa rất nhỏ lại run rẩy.

Đại Công Kê gật đầu:

- Đúng, nhưng mà có thể ảnh hưởng đến chuyện vận hành khí quyển của trời đất này. . . tám chính phần có liên quan tới tiểu tử kia!

- Công tử?

Không thể nào?

Hoàng Họa vừa nghe thế thì càng luống cuống.

Nàng có thể lần nữa thành người, có thể tiến vào trong Sở Cung của Huyễn Thần Giới tu luyện, có thể suy nghĩ tới tương lai trước nay không dám suy nghĩ. . . tất cả đều do có sự hiện hữu của Sở Mặc.

Nếu chẳng may Sở Mặc có bất chắc gì, Hoàng Họa cảm giác như cuộc đời mình đã trở lên vô cùng u ám.

- Phải đi xem thử.

Vẻ mặt Đai Công Kê kiến quyết nói, sau đó nhìn Hoàng Họa:

- Ngươi ở lại đây!

- Vì. . .

Vì sao?

Ta muốn đi theo ngươi!

Hoàng Họa rất nghiêm túc nói:

- Đừng ngăn cản ta, ta không sợ chết đâu!

Đại Công Kê do dự một chút, ánh mắt nhìn Hoàng Họa trở lên dịu dàng, sau đó gật đầu:

- Vậy thì đi thôi, nha đầu!

Một câu nha đầu, khiến Hoàng Họa sửng sốt, sau một lúc lâu mới phản ứng được là gọi mình.

Lúc này, thân ảnh của Đại Công Kê đã ở chỗ rất xa rồi.

Trong lòng Hoàng Họa ấm áp, bước nhanh đuổi theo.

. . .

Toàn bộ Nhân Giới đều bởi vì con mắt hiện ra giữa không trung mà nhốn nháo.

Bao gồm những môn phái tồn tại đã lâu như Cô Thành Nhất Kiếm, Thiên Ngoại Phi Tiên không ai có thể nói rõ được lai lịch của con mắt này cùng với việc tại sao nó lại xuất hiện lúc này, muốn làm gì, không ai có thể nói rõ ràng.

Nhưng điều này cũng không gây trở ngại cho những cao thủ đứng đầu Nhân giới.

Từ chỗ con mắt đó có thể cảm nhận được khí tức làm bọn họ run rẩy.

- Thứ này tuyệt đối còn lợi hại hơn gấp vạn lần Thiên kiếp!

Hoa Tiểu Nha của Nhất kiếm đang luyện kiếm, giờ phút này lại nhìn chằm chằm vào con mắt trên bầu trời, thì thào nói.

- Con mắt này. . . cuối cùng là có ý nghĩa thế nào?

Nó nhìn chăm chú vào vùng đất này như vậy chẳng nhẽ là đang tìm kiếm gì sao?

Chuyện này. . . có phải là một cơ duyên hay không?

Bên trong Cô Thành, một thanh niên đi ra từ nơi bế quan ngẩng đầu lên nhìn bầu trời trên đỉnh đầu.

Nếu Sở Mặc ở trong này sẽ nhận ra thanh niên này chính là trưởng lão trẻ tuổi của Cô Thành từng bị sư phụ Ma Quân của hắn cho một cái tát, sau đó ném ra khỏi Thành Viêm Hoàng.

Gã tên là Tần Hiểu, hiệu là Cốc Vũ.

Ở Thiên Ngoại xa xôi có một đám tu sỹ khắc khổ từ nơi bế quan đi ra cùng nhau quỳ lạy con mắt trên bầu trời.

Bởi vì trong mắt họ con mắt kia làm họ cảm nhận được sức mạnh hủy diệt.

Nhưng có một người tuổi còn trẻ dường như đối với hành động của đồng môn lại hơi xem thường.

Tướng mạo của người trẻ tuổi vô cùng anh tuấn, vẻ mặt hưng phấn dáng người cao to.

Trên mặt của y hoàn toàn không có vẻ chăm chú như những tu sĩ khổ tu kia, khóe miệng hơi nhếch lên mang theo nụ cười tà mị.

Ở chung với những tu sĩ khổ tu này, y có vẻ vô cùng cao lớn.

-----o0o-----

Chương 572 : Trầm lặng

Chương 572 : Trầm lặng

Người thanh niên này, tên là Lý Trúc, là ngoại tộc duy nhất của cả Thiên Ngoại.

Cũng là y, người vẫn muốn có đám hỏi với đệ tử của chưởng môn Phi Tiên.

Bởi vì Lý Trúc là thiếu chủ của Thiên Ngoại.

Cùng lúc đó ở Phi Tiên ai cũng dừng chân, đám người Thẩm Ngạo Băng cũng đi ra từ trong phòng.

Một vài nhân vật tiền bối cũng kinh sợ mà đi ra từ nơi bế quan.

Trời xanh mở mắt, chuyện như này chưa bao giờ nghe thấy nhưng mọi người cũng có thể cảm giác được chuyện này rất không bình thường.

Cả vùng trời mênh mông của mảnh đất này, thiếu niên mang theo đao đang còn nhỏ máu nhìn con mắt chiếm cứ toàn bộ trời cao kia một lúc lâu, sau đó mới oán hận mắng một câu:

- Đồ lão trời chó chết, đợi một ngày Lão Ma ta đột phá chí tôn rồi chuyện thứ nhất ta làm chính là đập nát ý chí của ngươi!

Trong nháy mắt, con mắt chiếm toàn bộ trời cao bắn ra một tia sáng màu xanh trắng, trực tiếp bắn về phía thiếu niên đang đứng dưới đất!

Ý chí trời xanh không thể xâm phạm!

Thiếu niên tự xưng là Lão Ma này lại to gan lớn mật, nói một ngày nào đó mình nhất định phải đạp nát ý chí của ông trời!

Rốt cục nhận lấy công kích của con mắt kia.

Chỉ một tia sáng thôi đã trực tiếp xuyên thủng mi tâm của thiếu niên này.

Thiếu niên chết tại chỗ.

Nhưng sau khi gã chết, trong thân thể lại bắn ra vô số sợi tơ máu.

Sợi tơ máu kia ngay dưới cái nhìn chăm chú của thiên nhãn, bay lên trời cao vô tận tạo thành một hàng chữ.

Ngay lập tức, toàn bộ sinh linh trong thế giới này đều nhìn thấy hàng chữ đó.

"Sinh linh yếu ớt kia, giết cả nhà ngươi để dạy dỗ ngươi thôi, còn dám dính vào chuyện của con Tinh linh kia thì đảm bảo làm ngươi hồn bay phách tán!

"

Đây là cảnh cáo!

Vô số cao thủ gần như đồng thời kêu lên, họ thậm chí cho rằng cảnh cáo kia là do con mắt trên bầu trời phát ra.

Ngay lập tức không biết có bao nhiêu người hai chân như nhũn cả ra, không thể đứng thẳng.

Bởi vì cho đến khi con mắt chiếm cứ bầu trời kia biến mất thì những chữ màu máu kia vẫn tồn tại như cũ, máu tươi đầm đìa, nhìn qua. . . vô cùng kinh khủng!

Cảnh cáo này đến cùng có phải là do con mắt kia phát ra hay không?

Hay là so sinh linh khác?

Câu nói đó là có ý gì?

Tinh linh là cái gì?

Toàn bộ Nhân Giới, gần như tất cả cao thủ đều đang suy đoán chuyện này.

Có thể va chạm tới loại sinh linh khó tin có tồn tại này đến cuối cùng là ai chứ?

Lúc này, Đại Công Kê và Hoàng Họa đã đến gần Sở Quốc vô tận.

Hoàng Họa ngồi ở trên lưng của Đại Công Kê, tốc độ của Đại Công Kê nhanh đến mức gần như không thể tin nổi!

Những chữ màu máu trên bầu trời, Hoàng Họa và Đại Công Kê đương nhiên đều nhìn thấy.

Nhưng mà Hoàng Họa cũng vậy mà Đại Công Kê cũng thế, toàn bộ không nhịn được thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Bởi vì ý trong câu nói kia rõ ràng là không tìm được chính chủ!

Nếu thật sự nhằm vào Sở Mặc thì đã nói lên bây giờ Sở Mặc. . . vẫn an toàn!

Nhưng sau khi Đại Công Kê chở Hoàng Họa đi vào Vương thành của Sở Quốc, đối mặt với tòa thành trống rỗng tràn ngập không khí trầm lặng thì tâm tình của hai người đều vô cùng trầm trọng.

Hai người bọn họ nhìn nhau, gần như đồng thời nghĩ đến một chỗ!

Huyễn Thần Giới!

. . .

Sở Mặc đi lại trong Vương thành Sở Quốc, vẻ mặt đờ đẫn mà đi.

Sở Vương cung hắn đi rồi, bên trong một người cũng không có.

Toàn bộ bầu trời trên Vương thành Sở Quốc đang tản ra mùi máu tanh đã nói rõ tất cả.

Nơi này đã phải chịu một đại kiếp rồi.

Tất cả mọi người đã chết!

Mà hắn, ngay cả nguyên nhân cũng chưa biết được.

Ông nội từ nhỏ nhận nuôi hắn biến mất, Long Thu Thủy cũng không thấy, tiểu thúc thúc Phàn Chí Viễn còn chưa kịp cảm nhận sự phấn khích của thế giới này đã phải đi rồi.

Một nhà ba người huynh đệ tốt nhất Hứa Phù Phù và Liễu Mai Nhi cũng không thấy.

Vẫn luôn chăm sóc hắn, ở giờ phút mấu chốt, lão thái giám vô danh đứng ở bên cạnh hắn, Đạm Đài, tiên sinh Uất Trì cũng không thấy.

Vừa mới có một chút chuyển biến tốt cuối cùng cũng giống như một môn phái mà không phải là gánh hát rong – Phiêu Diêu Cung. . . một người cũng không thấy nữa.

Tất cả mọi thứ đều còn, toàn thành lại không một bóng người.

Giống như một cơn ác mộng thanh tỉnh vậy.

Sở Mặc không rõ, đang yên lành như thế vì sao đột nhiên lại xảy ra chuyện như này?

Thế giới này. . .

Rốt cuộc là thế nào?

Sẽ có ai có thể có năng lực này, có thể giết hại cả tòa thành mà không để lại chút dấu vết nào?

Sở Mặc vẻ mặt đờ đẫn, trầm mặc đi trên đường của Vương thành Sở Quốc.

Khi nhìn thấy bánh bao rải trên đường, mấy cái chưng trong lồng còn đang không ngừng bốc hơi nóng, nước mắt của hắn cuối cùng cũng không nhịn được lập tức chảy xuống.

Lúc này, Đại Công Kê và Hoàng Họa từ trong Huyễn Thần Giới đi ra, tìm được Sở Mặc rồi ban đầu còn muốn nói gì đó, nhưng nhìn thấy dáng vẻ của Sở Mặc, hai người Đại Công Kê và Hoàng Họa đều chọn im lặng.

Bây giờ không phải lúc nói chuyện kia.

Sở Mặc cũng không hỏi, trầm mặc, đi về phía Vương đình thảo nguyên ở phía Bắc.

Trong lòng Đại Công Kê và Hoàng Họa căng thẳng sau đó theo sát Sở Mặc, đi về phía Vương đình Thảo nguyên.

Kết quả, còn chưa tới Vương đình Thảo nguyên đã nhìn thấy Hoàng cung Vương đình một cảnh màu trắng toát.

Vô số người đang khóc nức nở!

Sở Mặc lập tức bối rối, sắc mặt tái nhợt môi cũng run rẩy, từ rất xa trầm mặc nhìn một tiếu niên đang khóc đến long trời lở đất.

Tuy rằng vài năm không gặp nhưng hắn liếc mắt một cái là có thể nhận ra, thiếu niên kia là Liệt Ca – đệ đệ của Na Y.

- Tỷ tỷ, rốt cuộc tỷ đi đâu rồi?

Tỷ về đi, Liệt Ca không cần vương vị này, chỉ cần tỷ trở về thôi!

- Cút đi, ta không tin tỷ tỷ ta đã chết!

- Các ngươi gạt ta!

Các ngươi đều gạt ta!

- Đều là kẻ lừa đảo!

- Tỷ tỷ. . . tỷ ở đâu, tỷ ra đây đi!

Đệ đảm bảo sẽ nghe lời mà, tỷ bảo đệ làm gì thì đệ sẽ làm cái đó, đảm bảo sẽ không già mồm cãi tỷ nữa. . . tỷ ra đi mà. . .

Nước mắt của Sở Mặc đảo mấy vòng trong hốc mắt, ngẩng đầu nhìn trời cứng rắn không để nước mắt mình chảy xuống.

Sau đó, Sở Vương đi về phía Phi Tiên.

Đại Công Kê và Hoàng Họa liếc mắt nhìn nhau một cái, Đại Công Kê vẻ mặt chua xót mở miệng nói:

- Hung thủ kia cuối cùng để lại một câu ở trên không trung.

Cơ thể của Sở Mặc khẽ run lên, dừng bước nhưng vẫn không mở miệng.

- Sinh linh yếu ớt kia, giết cả nhà ngươi để dạy dỗ ngươi thôi, còn dám dính vào chuyện của con Tinh linh kia thì đảm bảo làm ngươi hồn bay phách tán!

Hoàng Họa nhẹ giọng nói.

-----o0o-----

Chương 573 : Người thân duy nhất. . (1)

Chương 573 : Người thân duy nhất. . (1)

Đôi tay Sở Mặc chợt nắm lại, móng tay đâm rách cả đôi tay còn cứng rắn hơn tảng đá cũng không cảm giác được.

Máu tươi từ kẽ ngón tay hắn chậm rãi chảy ra.

Sau đó, Sở Mặc không nói một lời mà đi về phía Phi Tiên.

Mấy ngày sau, Sở Mặc xuất hiện trước cửa của Phi Tiên.

Đây là môn phái đã tồn tại mấy ngàn năm nhưng là lần đầu tiên bị một ngoại nhân tìm được, tiếp đó xông tới.

Đúng vậy, Sở Mặc cứ thế xông vào.

Dọc theo đường đi, hắn đã đánh lui cả bảy người cản đường.

Không lấy mạng những người đó nhưng ít ra sẽ làm mấy người đó phải nằm liệt giường mấy tháng.

Đây đều là người ngoại môn của Phi Tiên, thực lực của họ bình thường đều là Minh Tâm cảnh và Ngộ Tâm Cảnh, nhưng cũng không phải là đối thủ của Sở Mặc.

Sở Mặc đi thẳng một đường xông tới sơn môn của Phi Tiên thì bị Thẩm Ngạo Băng mới nhận được tin tức chạy ra ngăn lại.

- Là ngươi?

Ngươi tới làm gì?

Thẩm Ngạo Băng thấy Sở Mặc thì hết sức kinh ngạc, nhưng sau đó, một sự tức giận dấy lên trong lòng ả, ả lạnh lùng nhìn Sở Mặc:

- Lá gan của ngươi thật không nhỏ?

Năng lực cũng không nhỏ?

- Nhất Nương tỷ. . . nàng. . . nàng. . .

Môi của Sở Mặc khô khốc, một câu, một câu có thể dễ dàng biểu đạt được ý tứ nhưng hắn nói nửa ngày cũng không nói nổi.

Hắn sợ.

- Nàng cái gì mà nàng?

Ta hỏi ngươi rồi cơ mà?

Trả lời ta trước!

Không biết tại sao, Thẩm Ngạo Băng thấy Sở Mặc thì cảm giác chán ghét trong lòng vô cùng mãnh liệt.

Năm đó ả ta bước vào thế tục, sau khi giáo huấn Hoàng đế Đại Hạ, đánh mù đôi mắt của Thái Tử, thật sự là khí phách vô song, coi trời bằng vung.

Người trong thế tục ở trong mắt ả không khác gì con kiến.

Nhưng người trước mắt này năm đó vẫn chỉ là một tiểu tử thối mà thôi, lại mở miệng làm người ta kinh ngạc, cứng rắn làm ả sợ quá chạy thẳng.

Sau đó tuy là chứng minh được sư phụ của Sở MẠvô cùng hùng mạnh nhưng cơn tức đó lại tích tụ sâu trong nội tâm của Thẩm Ngạo Băng, khó có thể tiêu tán.

Bởi thế, cho dù đã mấy năm rồi lại gặp Sở Mặc, Thẩm Ngạo Băng cũng vẫn mang giọng điệu không an tâm đó.

Sư phụ của ngươi cường đại thế nào cũng đã tời khỏi thế giới này rồi!

Thẩm Ngạo Băng ta cũng đã thành công bước vào cảnh giới Tiên Thiên!

Một tiểu tử thế tục như ngươi có tư cách gì ở trước mặt ta dùng thái độ này để nói chuyện?

Ai cho loại người như ngươi lá gan xông vào Phi Tiên?

- Nàng còn. . . còn sống?

Sở Mặc giống như không nhìn thấy sự cứng rắn lạnh như băng của Thẩm Ngạo Băng, trên môi giật giật, hỏi một câu.

- Tiểu súc sinh, ta đang hỏi ngươi...

Thẩm Ngạo Băng giận tím mặt giơ tay lên hung hăng tát vào mặt Sở Mặc một cái.

Nàng ta dùng 3 thành sức lực.

Nàng phải đánh cho tên tiểu súc sinh to gan lớn mật này tỉnh ra, làm hắn hiểu được hắn đang ở đây đối mặt với ai!

Làm hắn rõ ràng hắn đang nói chuyện với người nào!

Ngươi cho là ngươi có thể đánh bại người có Ngộ Tâm Cảnh là có thể làm càn trước mặt Thẩm Ngạo Băng ta sao?

Sâu trong nội tâm thật ra Thẩm Ngạo Băng lại có một loại hoảng sợ.

Thiếu niên này không ngờ mấy năm ngắn ngủi trở lại đây đã trở nên cường đại như thế rồi!

Ngộ Tâm Cảnh cũng không phải là đối thủ của hắn, cũng không ngăn cản được hắn.

Điều này chẳng phải nói lên tuổi hắn còn nhỏ đã bước chân vào Thiên Tâm Cảnh sao?

Trong nháy mắt đó, Thẩm Ngạo Băng thậm chí muốn xuất ra cả 10 thành sức lực.

Trực tiếp giết chết Sở Mặc!

Tuy nhiên nghĩ lại Sở Mặc tuy rằng đáng giận , tuy rằng chán ghét nhưng dù sao hắn cũng là ân nhân cứu mạng của Tinh Tuyết, cũng là ân nhân cứu mạng của Diệu Nhất Nương.

Mình giết hắn thì hai nàng chắc chắn sẽ không tha thứ cho mình.

Cho dù là mình suy nghĩ cho bọn họ...

Thiên đường và Địa ngục, nhiều khi chỉ là một ý nghĩ mà thôi.

Một lúc do dự này thật ra Thẩm Ngạo Băng đã cứu chính mình một mạng.

Thân hình của Sở Mặc giống như ma quỷ.

Thẩm Ngạo Băng thậm chí còn không thấy rõ ràng động tác của hắn, thân ảnh của Sở Mặc đã biết mất trước mặt nàng ta rồi.

Thẩm Ngạo Băng quá sợ hãi, công kích về phía sau.

Công kích bị thất bại, xung quanh đã hoàn toàn không thấy thân hình của Sở Mặc nữa rồi.

Một trận gió lạnh thổi qua, lúc đó Thẩm Ngạo Băng rùng mình một cái.

Trên gương mặt như núi băng của nàng hiện ra một vẻ sợ hãi.

Gặp quỷ rồi sao?

Một thanh âm khô cằn đột nhiên vang lên trên không trung của Phi Tiên:

- Nhất Nương tỷ, ta là Sở Mặc...

Trên gương mặt tái nhợt của Thẩm Ngạo Băng đột nhiên trở lên đỏ bừng, lửa giận trong mắt... như là sắp tràn cả ra ngoài.

- Sở Mặc, ngươi muốn chết!

Toàn bộ nội môn Phi Tiên trăm ngàn năm qua vốn không hề có người đàn ông nào đặt chân tới.

Bây giờ, một thiếu niên phàm giới lại ở trước mặt nàng ta mà luồn lách, tiến vào nội môn của Phi Tiên chưa từng có người đàn ông nào đặt chân tới.

Sau đó, ngang nhiên gọi đệ tử mà Thẩm Ngạo Băng nàng thích nhất.

Đây là khiêu khích.

Là ngang nhiên khiêu khích toàn bộ Phi Tiên!

Loại hành vi phạm tội này không thể tha thứ!

Ngay cả phải khiến Diệu Nhất Nương hận cả quãng đời về sau, nàng cũng nhất định phải giết hắn!

Đúng lúc này, thanh âm của Diệu Nhất Nương tràn đầy niềm vui đột nhiên vang lên:

- A, thiếu... thiếu gia của ta, sao đệ lại tới đây?

Thật là đệ sao?

Không phải Nhất Nương đang nằm mơ?

A, thật là đệ!

Đệ, đệ rốt cuộc là làm sao vậy?

Hồn bay phách lạc hay sao?

Xảy ra chuyện gì vậy?

Thân hình của Thẩm Ngạo Băng đang muốn tiến lên thì đột nhiên ngừng lại.

Bởi vì lời nói của Diệu Nhất Nương... nhắc nhở nàng ta: Đúng vậy đó, trên người của tiểu súc sinh đó xảy ra chuyện gì?

Vì sao sắc mặt của hắn lại giống như xác chết đội mồ sống dậy vậy?

Nghĩ đến điều này, trong đầu của Thẩm Ngạo Băng giống như bị một tiếng sét đánh trúng, nháy mắt nàng ta đã hiểu ra.

Chẳng lẽ... con mắt xuất hiện trên bầu trời kia có liên quan tới hắn?

Thẩm Ngạo Băng vốn là muốn triệu tập trưởng lão của Phi Tiên cùng nhau bắt Sở Mặc, nếu mà có chút phản kháng lập tức đánh chết tại chỗ.

Nhưng bây giờ nàng ta lại bỗng nhiên có chút do dự.

Bên kia, Sở Mặc rốt cục đã nhìn thấy Diệu Nhất Nương, hắn muốn cho Diệu Nhất Nương - người tỷ tỷ đã lâu không gặp một khuôn mặt tươi cười, nhưng cố mãi thì trên mặt của hắn cũng không thể xuất hiện vẻ nào khác.

Nhưng ánh mắt của hắn, Diệu Nhất Nương trong nháy mắt đã hiểu.

Nước mắt từ đôi mắt Diệu Nhất Nương chảy xuống, nàng trực tiếp xông tới ôm Sở Mặc còn cao hơn mình cả một cái đầu vào lòng, hạ giọng nói:

- Không sao, tỷ tỷ ở trong này không có chuyện gì cả, thiếu gia không phải sợ, không phải sợ.

-----o0o-----

Chương 574 : Người thân duy nhất. . (2)

Chương 574 : Người thân duy nhất. . (2)

Thẩm Ngạo Băng đứng ở bên ngoài trên mặt hiện ra dáng vẻ vô cùng phức tạp, có căm hận, có khó khăn dường như còn mơ hồ có một tia hướng tới.

- Thôi!

Cuối cùng, Thẩm Ngạo Băng căm hận giậm chân một cái sau đó xoay người, trầm mặt vẫy lui những đệ tử Phi Tiên nghe tiếng chạy tới này, đi tới viện của mình.

Lúc này trên bầu trời có một con thần điểu ngũ quang thập sắc nhanh nhẹn bay tới, sau lưng con thần điểu kia còn có một thiếu nữ đang ngồi.

Trên người của thần điểu kia giống như đang bị thiêu đốt bởi một ngọn lửa tản ra khí thế ngập trời vô cùng uy nghiêm khiến ả gần như có cảm giác hít thở không thông.

- Chu...

Chu Tước...

Thẩm Ngạo Băng trợn mắt há hốc mồm lầm bầm một câu, sau đó cả người sững sờ đứng đó.

Thậm chí quên cả chuyện Sở Mặc xông vào Phi Tiên, trong đầu cũng chỉ còn lại một ý nghĩ: Thần điểu Chu Tước làm sao lại tới Phi Tiên ta rồi?

Đại Công Kê đóng giả thành dáng vẻ của Chu Tước, lơ lửng khắp nơi ở trên trời, Hoàng Họa trên lưng nhẹ giọng nói:

- Nơi này chính là Phi Tiên sao?

- Vâng, xin hỏi ngài...

Thẩm Ngạo Băng nhìn thấy Hoàng Họa, thiếu nữ thanh thuần xinh đẹp lại tựa tiên tử này, trong lòng không hiểu sao lại có cảm giác khẩn trương.

- Ngươi là người ở đâu tới?

Hoàng Họa thản nhiên hỏi.

- Ta, ta là trưởng môn của Phi Tiên.

Thiếu nữ mặc váy màu vàng tuy là giọng điệu mang tính chất vấn nhưng Thẩm Ngạo Băng lại cũng không hề tức giận.

Mặc kệ là ai, có thể được ngồi trên lưng của Chu Tước thì làm sao lại là người thường được.

- Vậy ngươi lại đây, đi theo chúng ta, có việc nói cho ngươi.

Hoàng Họa thản nhiên nói.

Thân hình của Đại Công Kê vèo một cái đã hóa thành một tia sáng ngũ sắc trực tiếp biến mất ở Phi Tiên.

Thẩm Ngạo Băng chỉ ngẩn ra nhìn công phu như thần, hào quang năm màu kia vậy mà biết mất ngay giữa đất trời.

Cho đến lúc này, Thẩm Ngạo Băng mới ý thức được mình dường như đã bỏ lỡ cái gì.

Dường như... một cơ duyên to lớn như vậy đã bị ả ta bỏ lỡ mất rồi.

- Trời ơi... ta, ta đang nghĩ cái gì vậy?

Vì sao ta lại không đuổi kịp chứ?

Trên mặt của Thẩm Ngạo băng hiện ra một vẻ vô cùng ảo não.

Ngay lập tức ả ta nhớ tới Sở Mặc, lập tức càng thêm phẫn nộ, cắn răng nói:

- Nếu ngươi không đột nhiên xuất hiện làm nhiễu loạn lòng ta, ta làm sao lại bỏ qua cơ duyên này được cơ chứ, tiểu súc sinh... ta nhất định phải...

Đúng lúc này, một thanh âm thản nhiên vang lên trong tai ả ta:

- Cơ duyên ngươi bỏ lỡ, vậy đi, đối xử tử tế với thiếu niên kia, có lẽ ngươi sẽ nhận được cơ duyên còn lớn hơn.

Thanh âm này chính là thanh âm của thiếu nữ mặc váy vàng kia.

Cơ thể của Thẩm Ngạo Băng run bắn, sau đó ánh mắt hiện ra vẻ không thể tin nổi.

Lúc này, nét mặt của ả ta vô cùng phức tạp.

Trong sân, Diệu Nhất Nương giúp Sở Mặc có vẻ mặt đờ đẫn ngồi trên ghế đá, vô cùng đau lòng nhìn Sở Mặc đã mấy năm không gặp lại.

- Nói cho tỷ biết đã xảy ra chuyện gì?

Đệ đừng như vậy, tỷ tỷ sẽ đau lòng.

Diệu Nhất Nương dùng sức nắm tay của Sở Mặc, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống trên tay của Sở Mặc.

Nhìn thấy Sở Mặc như vậy, nàng vô cùng đau lòng.

Nước mắt nóng bỏng dường như khiến Sở Mặc hồi lại hồn, hắn ngẩng đầu lên, nhìn Diệu Nhất Nương, khô khốc nói:

- Ngoại trừ tỷ tỷ ra, ở trên đời này người thân nhân bạn bè của ta đều mất hết rồi, ông nội không còn, Phù Phù cũng không còn, Mai Nhi tỷ... cũng không còn nữa!

- Phiêu Miểu Cung... cũng không còn, tỷ muội của tỷ cũng mất cả... không còn.

- Bọn họ. . .

Đều chết hết rồi!

- Bây giờ trên đời này, tỷ là người thân duy nhất của ta.

Trên mặt của Sở Mặc vẫn không nhìn ra bất kỳ biểu hiện nào nhưng ánh mắt của hắn làm người ta phải đau lòng.

- Đệ, đệ nói cái gì?

Điều này...

điều này làm sao có thể?

Diệu Nhất Nương không thể tin nổi nhìn Sở Mặc:

- Đệ không phải đã lập nên Sở Quốc sao?

Khôngđã đánh bại Đại Tề sao?

Bây giờ ngay cả Đại Hạ cũng không dễ mà bước vào lãnh địa của Sở Quốc?

Đệ không phải còn liên minh với Vương đình Thảo nguyên sao?

Thế lực cường đại như thế làm sao có thể có người đủ năng lực xúc phạm tới bọn họ?

Diệu Nhất Nương quýnh lên, trực tiếp lộ ra bản thân mình những năm gần đây luôn chú ý tới chuyện của Sở Mặc.

Nhưng lúc này, Sở Mặc đối với mấy điều này hồn nhiên chưa phản ứng.

Hai tay của hắn nắm lấy tóc mình, vô cùng thống khổ nói:

- Ta không biết, ta không biết vì sao... lại phát sinh ra chuyện như này.

Nói xong, Sở Mặc lại lẩm bẩm:

- Là ta hại bọn họ, đều là lỗi của ta!

Ta đáng chết...

Lúc nói mình đáng chết, trên người của Sở Mặc tỏa ra hơi thở chết chóc cực mạnh, cả người nhìn qua cũng là sự trầm lặng đáng sợ.

- Thiếu gia, thiếu gia của ta, đệ đừng làm ta sợ, đệ còn có ta, còn có tỷ tỷ ta mà!

Diệu Nhất Nương nước mắt rơi như mưa, Hứa Phù Phù, Liễu Mai Nhi cũng là bạn bè tốt nhất của Diệu Nhất Nương nàng, không nghĩ tới lại gặp cảnh ngộ đau khổ như thế.

Cuối cùng làm sao vậy?

Đã có chuyện gì xảy ra?

Diệu Nhất Nương rất muốn biết hết thảy đây là có chuyện gì xảy ra, nhưng nhìn thấy dáng vẻ trái tim tan nát của Sở Mặc, một câu nàng cũng không hỏi ra miệng được.

- Được rồi được rồi, tỷ không hỏi gì nữa, đệ đã tới đây rồi thì không phải lo lắng gì nữa, cũng không cần suy nghĩ nhiều, tỷ tỷ sẽ ở cùng đệ, được không?

Nước mắt của Diệu Nhất Nương làm hai mắt mơ hồ.

Nhìn ánh mắt của Sở Mặc, nàng cảm giác rằng tim mình cũng muốn vỡ nát.

Mấy ngày sau, Diệu Nhất Nương và Sở Mặc ngồi ở trên một tảng đá nhìn dãy núi ở nơi xa.

Lúc này tinh thần của Sở Mặc dường như tốt hơn nhiều so với mấy ngày trước, ít nhất trên người hắn cũng không còn khí tức chết chóc quấn quanh nữa.

- Cho nên, chuyện này thật sự là do ta mà ra....

Sở Mặc khàn khàn cổ họng, vẻ mặt thống khổ nói:

- Cho tới bây giờ ta đều không nghĩ tới rằng người Tiểu Vũ trêu chọc vào không ngờ lại là loại người này, ở trong Nhân giới này cũng có thể có được thần uy như thế...

Diệu Nhất Nương trầm mặc rất lâu.

Chuyện đã phát triển đến mức độ này đã không thể dùng thị phi đúng sai để hình dung nữa.

Sở Mặc đã làm sai điều gì sao?

Không hề!

Điều này thuần túy chỉ là tai bay vạ gió.

Người kia không biết tại sao lại biết Sở Mặc và Kỳ Tiêu Vũ từng tiếp xúc với nhau, không ngờ trực tiếp tìm được Nhân Giới nhưng không tìm được hắn nên gần như giết sạch những người quen biết với Sở Mặc.

Thù này quả thực sâu như biển!

-----o0o-----

Chương 575 : Thẩm Ngạo Băng thăm dò

Chương 575 : Thẩm Ngạo Băng thăm dò

Cảnh cáo cuối cùng trên bầu trời đầm đìa máu chảy kia thì Sở Mặc hoàn toàn không nhìn thiếu chút nào.

Người thân của ta gần như đều mất hết rồi, bản thân lẻ loi một mình còn phải sợ ai hay sao?

- Vậy về sau đệ có tính toán gì không?

Diệu Nhất Nương nhìn Sở Mặc ôn nhu hỏi.

Nàng rất muốn rời khỏi Phi Tiên cùng với Sở Mặc bởi vì Sở Mặc ở trong này đã khiến cho rất nhiều người của Phi Tiên bất mãn.

Dù sao trăm ngàn năm qua Phi Tiên chưa từng có nam nhân nào tiến vào nội môn.

Bây giờ Sở Mặc chẳng những vào được, hơn nữa còn ở nơi này nữa.

Rất nhiều người tuy là không nói nhưng trong lòng khẳng định là đều mất hứng.

Thay vì như thế, không bằng rời khỏi nơi này.

Bây giờ Diệu Nhất Nương cũng đã vào đến Minh Tâm Cảnh đỉnh rồi, nàng tin rằng bản thân mình có thể cùng với thiếu gia phiêu bạt trên thế gian này.

Người có thể uy hiếp bọn họ cũng không nhiều.

- Tu luyện, báo thù!

Con ngươi đờ đẫn kia của Sở Mặc nhẹ nhàng giật giật, sau đó chậm rãi mở miệng:

- Ta sẽ nhanh chóng tiến vào Linh giới, mau chóng tu luyện tới cảnh giới cao nhất, cho dù là lên trời hay xuống đất, ta nhất đinh phải tìm được người kia, tự tay giết hắn.

- Ta sẽ đi cùng đệ!

Vẻ mặt Diệu Nhất Nương kiên quyết, nói.

Lúc này Diệu Nhất Nương còn chưa biết chuyện Huyễn Thần Giới nhưng trái tim của nàng mách bảo, nàng cũng muốn ở cùng với Sở Mặc.

Điều này chưa bao giờ thay đổi.

- Không được!

Sở Mặc trực tiếp từ chối.

Nhưng mà đồng thời với lúc Sở Mặc mở miệng thì còn có một giọng nói truyền tới từ phía sau.

Thẩm Ngạo Băng từ trong bóng tối đi ra lạnh lùng nhìn Sở Mặc và Diệu Nhất Nương, sau đó nói:

- Hiện tại ngươi nhất định không được rời khỏi Phi Tiên!

- Sư phụ, người cũng thấy tình trạng của hắn rồi, đệ tử rất lo cho hắn.

Vẻ mặt Diệu Nhất Nương dũng cảm đối diện với Thẩm Ngạo Băng.

- Dù sao, ta nói không được là không được, ai nói cũng vô dụng, ngươi không thể đi cùng hắn.

Thẩm Ngạo Băng nhìn sâu Diệu Nhất Nương một cái:

- Bởi vì trên người ngươi đã có hôn ước.

- Cái gì?

Ta có hôn ước?

Tại sao ta lại không biết?

Diệu Nhất Nương kinh ngạc nhìn sư phụ của mình.

Thẩm Ngạo Băng thản nhiên nói:

- Cha mẹ nói như vậy, mệnh phải mai mối rồi, loại chuyện như này ngươi cơ bản là không cần biết.

Diệu Nhất Nương giật mình nhìn Thẩm Ngạo Băng, lẩm bẩm nói:

- Người rõ ràng là đã đồng ý...

- Trước khác nay khác.

Thẩm Ngạo Băng nhíu mày nhìn Diệu Nhất Nương:

- Không bao lâu nữa chính là đại hội Tông Môn rồi, trên đại hội Tông Môn, đối phương sẽ chính thức cầu hôn ngươi.

Ngươi cũng không nên cảm thấy sư phụ hại ngươi, người kia là Thiếu chủ Thiên ngoại, Lý Trúc.

Hắn là người duy nhất ở cả Thiên ngoại không cần khổ tu mà nhanh chóng tăng thực lực đến tầng Nhân.

- Làm sao lại vẫn là Thiên ngoại...

Diệu Nhất Nương hồn bay phách lạc nhìn Thẩm Ngạo Băng.

Sở Mặc ở một bên chỉ nhấc mí mắt lên một chút, thản nhiên nhìn thoáng qua Thẩm Ngạo Băng.

Việc hôn sự này thật ra cũng không hoàn toàn đã định trước, chỉ có điều bên Thiên Ngoại kia vẫn chưa từ bỏ ý định muốn có đám hỏi với Phi Tiên.

Hôm nay Thẩm Ngạo Băng tung ra chuyện này không hẳn là không có ý thử Sở Mặc.

Con Chu Tước lúc trước và thiếu nữ mặc váy vàng ngồi trên lưng Chu Tước kia thật sự là một sự xuất hiện quá quỷ dị.

Hơn nữa sau khi biến mất lại yêu cầu Thẩm Ngạo Băng đối đãi thật tốt với Sở Mặc.

Sau khi tỉnh táo lại, Thẩm Ngạo Băng cũng cảm giác được trong chuyện này có rất nhiều chỗ đáng ngờ.

Bởi vậy, hôm nay nàng ta ngay trước mặt Sở Mặc nhắc tới hôn sự của Diệu Nhất Nương cùng với ngăn cản việc Diệu Nhất Nương rời khỏi Phi Tiên, không bằng nói là muốn thử lai lịch của Sở Mặc.

- Thiên ngoại thì làm sao?

Thiên ngoại là một trong bốn môn phái hùng mạnh nhất của chúng ta trên đời này.

Thẩm Ngạo Băng thản nhiên nói:

- Hơn nữa, Thiếu chủ Thiên Ngoại tuấn tú lịch sự, tuổi còn trẻ mà một thân thực lực đã ở Thiên Tâm Cảnh đỉnh rồi, nghe nói bất cứ lúc nào cũng có thể đột phá Tiên Thiên.

Người như vậy, chẳng lẽ còn không xứng với ngươi sao?

Diệu Nhất Nương hơi hơi lắc đầu:

- Không, là ta không xứng với người ta.

Xin sư phụ hủy bỏ hôn ước này.

- Nghĩ cũng đừng có nghĩ!

Thẩm Ngạo Băng vô cùng cứng rắn, mạnh mẽ.

- Xin sư phụ hủy bỏ hôn sự này.

Diệu Nhất Nương chậm rãi quỳ xuống, thanh âm có chút nghẹn ngào.

- Không có cửa đâu!

Vẻ mặt Thẩm Ngạo Băng lạnh như băng.

- Xin sư phụ... hủy bỏ hôn sự này!

Nước mắt chảy dọc theo hai má của Diệu Nhất Nương, nói:

- Người đã đồng ý với ta...

- Không có khả năng!

Thẩm Ngạo Băng mặt lạnh như băng sương.

- Xin trưởng môn hủy bỏ hôn sự này!

Một thanh âm ôn nhu đột nhiên vang lên.

Sở Mặc quay đầu lại nhìn thoáng qua thì thấy Thẩm Tinh Tuyết đã lâu không gặp.

- Tiểu Tuyết, tại sao con lại xuất quan?

Chẳng lẽ đã đột phá rồi sao?

Thẩm Ngạo Băng nhìn thấy Thẩm Tinh Tuyết trên mặt lập tức hiện ra một nụ cười.

Vẻ mặt Thẩm Tinh Tuyết tỏ ra xin lỗi nhìn Sở Mặc và Diệu Nhất Nương, không trả lời câu hỏi của Thẩm Ngạo Băng mà quỳ gối xuống bên cạnh Diệu Nhất Nương, dịu dàng nói:

- Xin trưởng môn hủy bỏ hôn sự này.

- Không thể nào!

Thẩm Ngạo Băng mặt lạnh như băng sương.

- Xin chưởng môn hủy bỏ hôn sự này!

Một thanh âm ôn nhu đột nhiên vang lên.

Sở Mặc quay đầu lại nhìn, chính là Thẩm Tinh Tuyết đã lâu không gặp.

- Tiểu Tuyết, tại sao con lại xuất quan?

Chẳng nhẽ đã đột phá rồi sao?

Thẩm Ngạo Băng nhìn thấy Thẩm Tinh Tuyết thì lập tức hiện lên một nụ cười.

Vẻ mặt Thảm Tinh Tuyết tỏ ra xin lỗi nhìn Sở Mặc và Diệu Nhất Nương, không trả lời câu hỏi của Thẩm Ngạo Băng mà quỳ gối bên cạnh Diệu Nhất Nương, dịu dàng nói:

- Xin chưởng môn hủy bỏ hôn sự này!

Nụ cười trên mặt Thẩm Ngạo Băng nháy mắt thu lại, cau mày nhìn Thẩm Tinh Tuyết:

- Tiểu Tuyết, con cũng muốn xen vào chuyện này sao?

- Chưởng môn mặc dù có ân với Nhất Nương sư muội nhưng chưởng môn cũng đã nói Phi Tiên chúng ta không cần phải thông qua đám hỏi để tăng cường thực lực bản thân.

Thẩm Tinh Tuyết ôn nhu nói:

- Hơn nữa vừa rồi con cũng nghe nói người nhà của Sở công tử hóa ra là... vào lúc này chúng ta sao có thể làm chuyện bỏ đá xuống giếng như vậy?

Thẩm Ngạo Băng có chút không ngờ nhìn thoáng qua Thẩm Tinh Tuyết, tia sáng trong con ngươi lạnh như băng:

- Làm sao con lại biết chuyện này?

Còn nữa cái gì gọi là bỏ đá xuống giếng?

Nếu con đã mở miệng gọi ta là chưởng môn như vậy nơi này không còn chuyện của con nữa, con đi xuống đi.
 
Thí Thiên Đao Full
XXIV ( Chương 576-600 )


Chương 576 : Điên rồi

Thẩm Tinh Tuyết khẩn trương, vẻ mặt cầu xin nhìn Thẩm Ngạo Băng:

- Tiểu...

Dì nhỏ...

- Vô dụng!

Thẩm Ngạo Băng lạnh lùng nói:

- Đừng lãng phí võ mồm nữa.

Từ đầu đến cuối, Sở Mặc vẫn luôn đứng ở đó, ánh mắt nhìn chăm chú về phương xa, sau một câu kia nói ra khỏi miệng, hắn vốn không nói thêm câu thứ hai.

Mãi cho đến khi Thẩm Ngạo Băng lạnh băng cự tuyệt Thẩm Tinh Tuyết, Sở Mặc mới chậm rãi quay đầu lại nhìn Thẩm Ngạo Băng:

- Ta, cũng không muốn mang Nhất Nương đi, nếu lỗ tai của Thẩm chưởng môn không bị điếc... thì hẳn lầ có thể nghe được lúc đó ta từ chối đưa nàng đi cùng ta.

Vẻ mặt Thẩm Ngạo Băng chán ghét nhìn Sở Mặc:

- Thì sao chứ?

- Bây giờ ta đã không còn tương lai nữa, cho nên ta không muốn, cũng sẽ không làm liên lụy đến Nhất Nương.

Sở Mặc thản nhiên nói.

Trong mắt Diệu Nhất Nương thoáng ánh lệ nhìn Sở Mặc, muốn nói điều gì đó.

Sở Mặc không để cho nàng nói mà nhìn Thẩm Ngạo Băng nói:

- Cho nên mời ngươi thu hồi mệnh lệnh hoang đường mà ngươi vừa nói kia.

- Hoang đường?

Ngươi nói ta hoang đường?

Vẻ mặt Thẩm Ngạo Băng không dám tin nhìn Sở Mặc, giận quá hóa cười:

- Ta thấy ngươi mới hoang đường!

Tiểu súc sinh, ngươi là đồ "Tang gia chi khuyển"( Chó mất nhà, chó không nhà ) mà cũng dám nói ta hoang đường sao?

Ngươi có biết đây là chỗ nào hay không?

Ngươi có biết ta đã nhịn ngươi bao lâu rồi không?

- Dì nhỏ!

Sắc mặt của Thẩm Tinh Tuyết cũng trở nên trắng bệch, nhìn Thẩm Ngạo Băng:

- Ngài sao có thể nói như vậy?

Lúc này Diệu Nhất Nương cũng chậm rãi đứng dậy, nhìn Thẩm Ngạo Băng:

- Nếu sư phụ không thu hồi mệnh lệnh vừa rồi thì Nhất Nương nguyện chết!

- Ha ha ha ha

Thẩm Ngạo Băng cười một tiếng lạnh như băng:

- Tốt, thật sự rất tốt, các ngươi từng người đều học được cách đến uy hiếp ta đúng không?

Nói xong nàng nhìn Sở Mặc:

- Tiểu súc sinh, ngươi được lắm, không nghĩ tới đã nhiều năm như vậy mà ngươi còn có thể dễ dàng trộm đi hai đệ tử mà ta tâm đắc nhất.

Hôm nay, nếu không thể giết ngươi...

Sở Mặc thở dài:

- Thẩm chưởng môn, cho tới bây giờ chưa từng nghĩ tới sẽ đối địch với ngươi, tuy là... ta thừa nhận ta cũng rất chán ghét ngươi nhưng bất kể là bởi vì Tinh Tuyết công chúa hay vì Nhất Nương tỷ thì ta cũng không muốn hoàn toàn trở mặt với ngươi.

- Bằng ngươi mà cũng đòi sao?

Thẩm Ngạo Băng cười lạnh.

Sở Mặc không để ý tới ả ta, tiếp tục nói:

- Ta tới nơi này chỉ muốn xác định một chuyện, đó chính là Diệu Nhất Nương nàng an toàn!

Với ta mà nói thế là đủ rồi.

Diệu Nhất Nương đã ngừng rơi nước mắt rồi lại lần nữa trào ra.

Sở Mặc tiếp tục nói:

- Về phần ở nơi này mấy ngày có phần quấy rầy ta có thể xin lỗi, và, ta sẽ lưu lại một chút bồi thường, nhưng mà... bồi thường này là cho công chúa Tinh Tuyết và Nhất Nương tỷ, nhưng các nàng vẫn là đệ tử của Phi Tiên.

Thẩm Ngạo Băng khinh thường nói:

- Ta lại phải hiếm lạ đồ của loại "tang gia chi khuyển" ngươi sao?

- Không phải ngươi hiếm lạ không thèm, cho dù là ngươi có quỳ xuống cầu xin ta ta cũng không cho ngươi dù chỉ một chút.

Sở Mặc thản nhiên nói, sau đó nói với Diệu Nhất Nương:

- Nhớ kỹ khẩu quyết mà đệ truyền cho tỷ đấy.

Trầm mặc một lúc, Sở Mặc truyền âm vài câu với Thẩm Tinh Tuyết, sau đó mới hỏi:

- Nhớ kỹ chưa?

Thẩm Tinh Tuyết nhiều ít có chút mờ mịt, nhưng vẫn gật đầu:

- Nhớ kỹ rồi.

- Vậy là tốt rồi, nhớ kỹ, không được nói cho bất kỳ ai biết, ta sẽ ở chỗ đó lập cấm chế, trừ hai người ra thì những người khác đi vào sẽ lập tức bị pháp trận giết chết!

Lời này của Sở Mặc nói là cho Thẩm Ngạo Băng nghe, miễn cho ả lợi dụng sự thiện lương của Thẩm Tinh Tuyết mà hỏi được chuyện này lại sinh ra ý khác.

Ngược lại cũng phải nói với Giới Linh một tiếng để y hỗ trợ thiết lập pháp trận.

Thẩm Tinh Tuyết mơ mơ màng màng gật đầu.

Bây giờ nàng cũng không rõ Sở Mặc dạy cho mình đọc khẩu quyết này là có ý gì.

Thẩm Ngạo Băng vẫn thờ ơ lạnh nhạt ở một bên, trên thực tế sâu trong nội tâm của ả đã tức đến sôi máu rồi.

Thẩm Ngạo Băng ả từ lúc sinh ra đến giờ, lúc trưởng thành cực nhanh, vinh dự là thiên tài ngàn năm mới có một.

Vẫn luôn xuôi chèo mát mái cho đến một lần kia bước vào Nhân giới gặp được Sở Mặc mới xem như lần đầu tiên gặp va vấp trong đời.

Trừ lần đó ra người bình thường nghe thấy hai chữ Phi Tiên này đã trực tiếp quỳ xuống, không quỳ... cũng bị đánh phải quỳ.

Chỉ có người này. . .

Chỉ có người này!

Trong con ngươi của Thẩm Ngạo Băng không khỏi hiện lên một luồng sát ý vô cùng mãnh liệt.

Lúc này Sở Mặc nhìn Thẩm Ngạo Băng một cái:

- Đừng có mà động bất kỳ chút sát niệm nào với ta, ngươi không phải là đối thủ của ta, còn nữa, bảy vị lão tổ nội tông Phi Tiên cũng không phải là đối thủ của ta.

Đừng vì một chút tư tâm của mình mà triệu tập họ, lãng phí thọ nguyên của họ ở chỗ này vì ta.

Vẫn là giữ lại làm chút chuyện ý nghĩa cho các nàng đi.

Sở Mặc miêu tả sơ lược một câu cũng khiến sắc mặt Thẩm Ngạo Băng đại biến, ả không thể tin nhìn Sở Mặc:

- Ngươi... làm sao ngươi biết?

Nói xong lại căm tức nhìn Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết:

- Không phải là hai ngươi...

Nhưng mà ngay lập tức nàng ta kịp thời phản ứng, không thể nào là các nàng nói được bởi vì người biết được số lão tổ nội tông chỉ có chưởng môn lịch quyền.

Nói cách khác hiện tại toàn bộ trong Phi Tiên ngoại trừ Thẩm Ngạo Băng ả và bảy vị lão tổ nội tông kia, cho dù là những trưởng lão cũng không rõ chuyện này.

Sợ sệt nhìn Sở Mặc một lúc lâu, Thẩm Ngạo Băng mới kịp thời phản ứng, sau đó mới lạnh lùng cười:

- Ta biết rồi, nhất định là sư phụ ngươi trước khi đi, hiểu rõ chuyện này... tiểu súc sinh, thiếu chút thì bị ngươi dọa rồi.

Sở Mặc nghe xong không nhịn được mà giật khóe miệng, trên mặt hiện ra vẻ bất đắc dĩ.

Nữ nhân này. . .

Điên rồi!

Lại không biết vẻ mặt này của hắn đặt trong mắt của Thẩm Ngạo Băng hoàn toàn là biểu hiện chột dạ của hắn.

Lập tức không nhịn được cười lạnh nói:

- Không còn gì để nói sao?

Vậy nạp mạng đi!

Khí thế trên người của Thẩm Ngạo Băng. .

đột nhiên trở nên mạnh mẽ tăng tới cảnh giới Tiên Thiên.

Đúng lúc này từ phía sau núi truyền tới một tiếng thở dài sâu kín:

- Muội muội, dừng tay đi.

Thân thể của Thẩm Ngạo Băng lập tức run lên, sau đó trong mắt hiện ra vẻ không dám tin, kinh ngạc nói:

- Ngươi... ngươi sao có thể đi ra?

Ngươi... chẳng nhẽ đã đạt tới Tiên Thiên?

Lúc này, một nữ tử mặc cung trang giống như bước trên mây mà đến, dáng người cực kỳ nổi bật giáng từ trên trời xuống dừng trước mặt mấy người.

-----o0o-----

Chương 577 : Thẩm Ngạo Sương

Chương 577 : Thẩm Ngạo Sương

Thẩm Tinh Tuyết nhìn nữ tử mặc cung trang, nước mắt trực tiếp chảy ra, hô lên một tiếng:

- Nương!

Sau đó bổ nhào vào trong lòng của nữ tử mặc cung trang.

- Con gái ngoan, nương có lỗi với con.

Nữ tử mặc cung trang có tướng mạo rất đẹp, nhìn qua cũng khoảng ba mấy tuổi, có tám phần tương tự với Thẩm Tinh Tuyết, cùng với Thẩm Ngạo Băng đứng một bên cũng có sáu phần tương tự.

Hai tỷ muội xinh đẹp giống nhau nhưng khác biệt là một ôn hòa cao quý, một... lại lạnh lùng.

Trong cơ thể của Thẩm Ngạo Băng phát ra hơi thở của Tiên Thiên, cũng không phải bởi vì tỷ tỷ xuất hiện mà thu hồi lại, chỉ lạnh lùng nhìn thoáng qua tỷ tỷ của mình nói:

- Thẩm Ngạo Sương, đừng tưởng rằng ngươi đã đột phá lên cảnh giới Tiên Thiên rồi là có thể quản chuyện của ta, không liên quan tới ngươi.

- Muội muội, ta không muốn quản chuyện của ngươi, chỉ có điều không nghĩ tới chuyện lại ồn ào đến mức này.

Nữ tử mặc cung trang thở dài, ôn hòa nói.

Thấy nữ tử mặc cung trang này, Sở Mặc mới biết được vì sao Thẩm Tinh Tuyết lại có tính tình vừa dịu dàng vừa cẩn thận chặt chẽ, đều là có nguồn gốc từ mẫu thân của nàng cả.

Ngay cả đã là cao thủ Tiên Thiên đứng ở nơi Phàm giới đỉnh cao này nhưng tính cách vẫn dịu dàng mềm mỏng thế.

Đoán là cũng chính vì vậy, năm đó mới có thể khiến vị hoàng thượng của Đại Hạ kia mê mẩn, đổi lại là một người khác... cho dù bị khi phụ sỉ nhục chỉ sợ sau khi khôi phục việc thứ nhất cũng trực tiếp giết chết đối phương.

- Không liên quan gì đến ngươi!

Thẩm Ngạo Băng lạnh lùng nói:

- Ta nếu năm đó đã đồng ý với ngươi thì ngươi có thể rời khỏi Phi Tiên, như vậy hiện giờ ngươi có thể đi rồi.

Nữ tử mặc cung trang dịu dàng nói:

- Ta còn có thể đi đâu chứ?

- Trời đất rộng lớn nơi nào không thể dung thân?

Ngươi lại không có tiền đồ như vậy, trong lòng có phải vẫn nghĩ đến nam nhân kia không?

Thẩm Ngạo Băng chĩa mũi dùi trực tiếp nhắm ngay vào tỷ tỷ của ả, sau đó ả cười lạnh nói:

- Đúng rồi, đã quên nói cho ngươi một việc, nam nhân vô dụng kia của ngươi đã xuống đài rồi, ha ha, bị em trai ruột của hắn trực tiếp đuổi xuống ngai vàng Hoàng đế Đại Hạ, bây giờ. . thành thái thượng hoàng rồi!

Nghe rất uy phong đúng không?

Vừa lúc ngươi đi tìm hắn thì các ngươi có thể thành một đôi rồi.

Thẩm Ngạo Băng cười lạnh cố tình trào phúng chuyện này.

Lúc này, nữ tử mặc cung trang Thẩm Ngạo Sương bỗng nhiên sâu kín nói:

- Hắn rốt cục bị đẩy khỏi quyền lực sao?

Em trai của hắn?

Hạ Kinh làm hay sao?

Đã biết rồi, cũng giống như năm đó ngươi làm với ta thôi.

Lời nói của Thẩm Ngạo Sương vừa nói ra, tiếng cười lạnh của Thẩm Ngạo Băng lập tức dừng lại, sau đó trên mặt của ả hiện ra vẻ oán độc:

- Thẩm Ngạo Sương, ta biết mà, trong lòng ngươi luôn hận ta!

Vừa đúng, thừa dịp cơ hội hôm nay....

Ả còn chưa dứt lời đã bị nữ tử mặc cung trang Thẩm Ngạo Sương cắt đứt, mà đây... cũng là từ nhỏ đến lớn, lần đầu tiên Thẩm Ngạo Sương cắt đứt lời nói của ả.

- Ngươi hãy nghe ta nói hết đã!

Thanh âm của Thẩm Ngạo Sương tuy là vẫn mềm mại như cũ nhưng mang theo một lực lượng không thể kháng cự được, trực tiếp khiến Thẩm Ngạo Băng ngẩn người.

- Mười năm trước ta cũng đã đột phá Tiên Thiên.

Thẩm Ngạo Sương ôn nhu nói:

- Ta không muốn tỷ muội ruột thịt chúng ta phải xung đột bạo lực, huống chi ngươi thật sự thích hợp làm chưởng môn này hơn ta.

Do ngươi làm chưởng môn của Phi Tiên mạnh hơn ta nhiều.

Ít nhất đệ tử của Phi Tiên chúng ta có ngươi ở đây cũng sẽ không bị khi phụ sỉ nhục.

Thẩm Ngạo Băng ngẩn người, một bụng tức giận dường như là mất đi mục tiêu, ngơ ngác đứng ở đó.

- Nhưng chuyện hôm nay ngươi đã quá rồi.

Thẩm Ngạo Sương dịu dàng nói:

- Đứa bé này rõ ràng đã nói hắn không tới mang đệ tử Phi Tiên chúng ta đi, hắn tới nơi này là vì xem người thân của mình có an toàn hay không.

Nếu là như thế chúng ta cần gì phải làm người xấu chứ?

Ngươi nói đứa bé ở Thiên ngoại kia, ta cũng biết hắn, tên là Lý Trúc đúng không?

Khóe miệng Thẩm Ngạo Băng co giật, mí mắt nhảy nhảy nhưng không phủ nhận, gật đầu.

C tới lúc này ả mới hiểu được, vị tỷ tỷ này của mình cũng không yếu mềm vô năng như mình đã nghĩ, cũng không ngu xuẩn như mình nghĩ.

Nàng ta chỉ rất ôn nhu thôi.

Cho dù là hận. . . cũng biểu hiện dịu dàng như thế!

Trong thâm tâm của nàng ta đương nhiên là không thương vị Hoàng đế Đại Hạ kia, thậm chí là còn hận nữa, nhưng nàng ta quá thiện lương.

Hoàn toàn không biết hận một người là như thế nào.

Tuy nhiên ả nghe nói vị hoàng đế bị người ta đạp đổ thig lại thờ ở đã nói rõ địa vị của người đó trong suy nghĩ của nàng ta.

Những lời này vừa mới nói ra lại ngoài dự liệu của Thẩm Ngạo Băng.

Trong lúc đó ả có cảm giác lần đầu tiên quen biết tỷ tỷ của mình.

- Lý Trúc kia không phải là một người bình thường.

Thẩm Ngạo Sương nói.

- Làm sao ngươi biết?

Hắn chẳng qua chỉ là một ngoại tộc của Thiên ngoại...

Thẩm Ngạo Băng theo bản năng phản bác lại.

- Không có liên quan gì với nơi đó, bốn năm trước ngươi rời khỏi Phi Tiên ta không quá yên tâm nên đi theo phía sau ngươi...

Thẩm Ngạo Sương ôn nhu nói.

Sắc mặt của Thẩm Ngạo Băng cũng đại biến, không nhịn được mà lui về phía sau mấy bước:

- Ngươi, ngươi vẫn luôn ở phía sau ta?

- Đúng vậy đó, ngươi làm những chuyện gì ở Đại Hạ ta đều nhìn thấy cả, ở hoàng cung của Đại Hạ những chuyện ngươi làm mặc dù có chút quá phận nhưng cũng không đáng nói, người kia chết chưa hết tội, chỉ lấy hai mắt của hắn đã quá hời rồi.

Thẩm Ngạo Sương than nhẹ một tiếng:

- Nếu hắn không phải huynh trưởng cùng cha khác mẹ với Tuyết Nhi thì ta đã giết hắn rồi.

Thẩm Ngạo Băng bắt đầu trầm mặc.

Thẩm Ngạo Sương còn nói thêm:

- Đứa nhỏ Sở Mặc đang ở đây nói những lời gì ta cũng biết, hơn nữa... thật ra ta còn biết đứa nhỏ này cũng không lừa ngươi, sư phụ của hắn từng âm thầm thử ta.

Sở Mặc sửng sốt nhìn vị mỹ phụ mặc cung trang này.

Thẩm Ngạo Sương hạ giọng nói:

- Ta hoàn toàn không phải đối thủ của người nọ, cơ bản cũng không phải cách nhau một tầng thôi đâu, hắn muốn giết ta quả thực dễ như trở bàn tay, không cần tốn nhiều sức.

Cho nên, lúc ấy ngươi rời khỏi chưa xung đột lớn với đứa nhỏ Sở Mặc này là lựa chọn chính xác.

Đôi tay mảnh khảnh của Thẩm Ngạo Băng trong tay áo gắt gao nắm chặt rồi lại buông ta, trong lòng bàn tay không ngờ lại chảy ra một tầng mồ hôi.

-

Sau này, sau khi sư phụ của đứa nhỏ này phi thăng rời đi ta cũng thấy rõ ràng.

-----o0o-----

Chương 578 : Ẩn tình

Chương 578 : Ẩn tình

Thẩm Ngạo Sương thở dài một tiếng:

- Người ta phi thăng độ kiếp phải đau khổ chống đỡ, vị tiền bối kia khi phi thăng độ kiếp cơ bản như là đi tản bộ!

- Thì sao chứ... cường đại thế nào không phải là cũng đi rồi sao?

Chẳng lẽ còn có thể trở về say sao?

Thẩm Ngạo Băng sau khi trầm mặc rất lâu mới nói ra một câu dường như muốn phát tiết.

Thật ra câu này vừa nói khỏi miệng thì ả đã hối hận rồi.

Thân là chưởng môn của môn phái cao nhất thế gian này mà lại nói lời ngây thơ như thế... làm cho người ta rất khinh thường.

Chỉ có điều biểu hiện hôm nay của Thẩm Ngạo Băng luôn thất thường.

Thật ra ngay cả Sở Mặc cũng không hiểu nổi, người phụ nữ này rốt cuộc là có chuyện gì thế?

Quả thực là giống như một người điên.

Theo như mình và ả nói với nhau cũng không có loại thâm cừu đại hận không chết không ngừng lại này.

Làm thế nào mà ả cứ ở đó không buông tha chứ?

Lúc này, Thẩm Ngạo Sương hạ giọng nói:

- Muội muội, có một số việc nên buông tay đi.

Một câu khuyên can rất bình thường nhưng tới tai của Thẩm Ngạo Băng cũng làm cho ả như là một con mèo bị nhổ lông nhảy dựng lên:

- Thẩm Ngạo Sương...ngươi, ngươi, ngươi, làm sao ngươi biết ta thích nữ nhân?

...

Vẻ mặt của Sở Mặc không biết nói gì.

...

Vẻ mặt của Diệu Nhất Nương cũng không biết nói gì.

...

Vẻ mặt của Thẩm Tinh Tuyết cũng không biết nói gì.

...

Mỹ phụ mặc cung trang Thẩm Ngạo Sương càng thêm không biết nói gì.

Ba người Sở Mặc không có lời nào để nói, không nghĩ tới Thẩm Ngạo Sương sẽ nói ra một câu như vậy.

Thẩm Ngạo Sương không nói gì, cũng là do ả cả, nói với Thẩm Ngạo Băng... cơ bản cũng không phải việc mà nàng ta định nói!

Nhiều nhất cũng chỉ có thể coi là có một chút quan hệ mà thôi.

Năm đó Thẩm Ngạo Băng chỉ có mười mấy tuổi, thời điểm vẫn là một thiếu nữ.

Trên người tỷ tỷ Thẩm Ngạo Sương xảy ra chuyện kia, ảnh hưởng với Thẩm Ngạo Băng không thể nói là không lớn được.

Thế nên làm cho ả một lần như thế là không tin vào nam nhân nữa, cảm thấy tất cả nam nhân dưới gầm trời này vô cùng dơ bẩn.

Chớ nói bị va chạm một chút, cho dù là bị nhìn nhiều hơn một chút thì Thẩm Ngạo Băng cũng cảm thấy cả người khó chịu.

Bởi vậy, ban đầu vốn cũng không có nam nhân có thể vào được nội viện của Phi Tiên, sau khi Thẩm Ngạo Băng trở thành trưởng môn thì đã bắt chấp hành môn quy này tới cực hạn.

Năm Thẩm Ngạo Băng 18 tuổi ra ngoài lịch lãm gặp một người nam nhân.

Người nam nhân kia năm đó mới 20 tuổi.

Tuổi còn trẻ một thân thực lực lại cực cao, quan trọng nhất là lớn lên vô cùng anh tuấn, thuộc loại siêu cấp mỹ nam mà thiếu nữ nhìn một cái thôi đã muốn nhũn cả người.

Quan trọng nhất là người nam nhân này đối với thiếu nữ Thẩm Ngạo Băng hơi điêu ngoa tùy hứng lại hơi ngây thơ còn vô cùng không tín nhiệm nam nhân thì vô cùng yêu quý và bao dung, giống như là huynh trưởng yêu thương muội muội vậy, bảo vệ Thẩm Ngạo Băng lần đầu tiên ra ngoài lịch lãm vô cùng kín kẽ cẩn thận.

Đối mặt với nam nhân này, ngay cả là một khối băng cũng sẽ bị tan chảy.

Chớ nói chi là năm đó Thẩm Ngạo Băng chỉ thân thiết với mỗi tỷ tỷ, còn xa mới so với trình độ của một khối băng được.

Cho nên vô tình, trái tim thiếu nữ của Thẩm Ngạo Băn đã đặt trên người nam nhân kia, yêu sâu sắc đối phương rồi.

Tuy nhiên từ đầu đến cuối, nam nhân kia chưa hề có cử chỉ nào quá phận với ả, thật sự giống như là huynh trưởng đối xử với muội muội.

Thẩm Ngạo Băng không có chút kinh nghiệm yêu đương nào sao có thể phân biệt được đây có phải là chuyện bình thường hay không, cho đến một ngày... trong lúc vô tình ả phát hiện người nam nhân này ở cùng với người nam nhân khác...

Thẩm Ngạo Băng bị kích thích đến điên rồi, ngay lập tức ra tay một kiếm giết chết nam nhân kia sau đó mới chuẩn bị hỏi người nam nhân mình thích tại sao lại như thế.

Lại phát hiện ngươì nam nhân ả yêu sâu sắc kia ôm nam tử bị ả giết chết mà khóc lớn, sau đó lạnh lùng nhìn ả nói một câu làm cho cả đời ả không thể quên được.

- Thẩm Ngạo Băng, ngươi giết nam nhân ta yêu nhất!

Là bạn bè ta không thể giết ngươi, ngươi đi đi, đừng để ta thấy ngươi nữa!

Thẩm Ngạo Băng ngớ người cảm giác toàn bộ thế giới sụp đổ trước mặt ả, toàn bộ đất trời... tràn đầy ác ý với ả.

Tại sao có thể như vậy?

Tại sao có thể như vậy?

Vì sao. . .

Vì sao một nam nhân không thích nữ nhân lại cố tình đi thích nam nhân chứ?

- Nhất định là hắn lừa ta!

Thẩm Ngạo Băng đơn thuần sau khi sụp đổ vẫn chưa từ bỏ ý định.

Bất kể là nói như thế nào đó cũng là người đàn ông đầu tiên ả yêu thương, cũng là người duy nhất.

Cho nên ả tìm cách xoay chuyển trái tim của nam nhân kia.

Nhưng mặc kệ ả bỏ ra bao nhiêu cố gắng đều hoàn toàn không có cách khiến nam nhân kia cho ả một vẻ mặt tươi cười.

Sau này nam nhân kia trực tiếp trở về môn phái, từ đó về sau đóng cửa không ra, trở thành một tên tu sỹ khắc khổ.

Nam nhân kia chính là chưởng môn hiện tại của Thiên Ngoại tên là Lý Dã.

Đệ tử duy nhất của gã cũng là đứa nhỏ mà gã thu dưỡng, tên là Lý Trúc.

Cuối cùng Thẩm Ngạo Băng cam chịu đồng thời cũng tò mò tâm lý của nam nhân kia, nên đi tìm một cô gái thử đi theo đối phương như là kết giao với người yêu.

Vốn là chỉ muốn dùng phương thức này đến báo thù Lý Dã nhưng lại không nghĩ rằng cuối cùng ả lại bị chìm sâu vào đó, thiếu chút thì không thể tự thoát ra được.

Nếu không phải... lúc đó cô bé kia bị bệnh không trị khỏi thì...

Cũng từ lúc đó, tính tình của Thẩm Ngạo Băng thay đổi cực lớn, trở lên vô cùng lạnh lùng không biết điều, với ai cùng từ chối từ hơn ngàn dặm.

Đồng thời sâu trong nội tâm lại không kìm nổi dâng lên những cảm xúc khác thường đối với nữ đệ tử ưu tú trong môn phái nhưng ả lại áp chế cảm xúc này lại, lại bắt tỷ tỷ người duy nhất có thể nhìn ra sự dị thường của ả, lấy lý do không còn thuần khiết bắt bế quan ở sau núi, bắt nàng ta thề, không cho phép nàng ta Tiên Thiên.

Ả sẽ không bộc lộ ra như năm đó, sẽ chôn sâu cảm xúc này xuống nhưng bất kể là ai chỉ cần muốn nhúng tràm nữ đệ tử của Phi Tiên thì ả lại có lửa giận không thể ngăn cản được.

Chỉ có một người ngoại lệ!

Chính là đứa con của người kia – Lý Trúc!

Thẩm Ngạo Băng ngẩng đầu nhìn tỷ tỷ Thẩm Ngạo Sương chợt hiểu ra gì đó.

- Năm đó...

Thẩm Ngạo Sương gật gật đầu:

- Đó là việc trái lương tâm duy nhất cảu đời ta, nhưng mà ta cũng không hối hận, nếu phải làm thế một lần nữa ta vẫn sẽ làm như vậy.

-----o0o-----

Chương 579 : Cặn bã. (1)

Chương 579 : Cặn bã. (1)

Thẩm Ngạo Băng sửng sốt một lúc lâu, đôi mắt ửng đỏ:

- Là ta có lỗi với nàng!

Nói xong ngẩng đầu nhìn tỷ tỷ dường như mình chưa bao giờ chân chính hiểu được:

-

Sau này ta có đi qua nhà nàng, người nhà của nàng rất tốt, đệ đệ của nàng thậm chí còn được môn phái thu nhận làm đệ tử, cũng là do ngươi làm?

- Ta làm việc trái với lương tâm cuối cùng cũng phải bồi thường một chút!

Thẩm Ngạo Sương ôn nhu nói.

Trên mặt của Thẩm Ngạo Băng đột nhiên hiện ra nụ cười khổ:

- Uổng cho ta tự mình cho là thông minh lại có thủ đoạn, cho tới hôm nay mới hiểu được hóa ra tỷ tỷ ngươi... mới là chưởng môn nhân thích hợp nhất của Phi Tiên.

Đám người Sở Mặc, Thẩm Tinh Tuyết và Diệu Nhất Nương tất cả đều như lọt vào sương mù.

Ngoại trừ lúc đầu Thẩm Ngạo Băng thất kinh nói ra câu kia: Làm sao ngươi biết ta thích nữ nhân?

Ra thì sau đó tất cả bọn họ đều nghe cái hiểu cái không.

Nhưng Sở Mặc lại có thể cảm giác được một chuyện: có thể vốn là nữ nhân Thẩm Ngạo Băng này vô cùng khinh thường tỷ tỷ của mình, nhưng bây giờ lại thay đổi thái độ.

Hơn nữa khó trách ả khẩn trương khi mình ở Phi Tiên như vậy, lại còn chán ghét mình như thế, hóa ra ả lại thích nữ nhân... nhưng mà ả muốn gả Nhất Nương tỷ cho Thiếu chủ Thiên Ngoại là có ý gì chứ?

- Đều đã qua rồi.

Trên mặt của Thẩm Ngạo Sương hiện ra một tia dịu dàng tươi cười nhìn Thẩm Ngạo Băng:

- Chuyện đã qua cũng nên buông xuống, Nhất Nương là một đứa nhỏ tốt, sớm muộn sẽ bước vào Tiên Thiên thôi.

Một mầm non tốt thế không có đạo lý nào lại đưa tới Thiên Ngoại.

Thẩm Ngạo Băng khẽ cắn môi dưới, không nói gì.

Thẩm Ngạo Sương cũng không tiếp tục bức ả, mà nói tiếp:

- Năm đó đi theo ngươi dạo qua một vòng ở Đại Hạ, sau khi xác định ngươi rất an toàn thì ta tùy ý đi rồi đi, khéo là ở Đại Tề ta gặp Lý Trúc một lần.

Thẩm Ngạo Băng ngẩng đầu nhìn Thẩm Ngạo Sương.

- Lúc ấy ta cũng không biết người nọ là Lý Trúc, hắn lúc ấy đang dùng bạo lực với một thiếu nữ bình thường.

Thẩm Ngạo Sương than nhẹ một tiếng nhìn muội muội đang muốn nói gì đó:

- Muội trước hết hãy nghe ta nói hết đã, ta sẽ không lừa muội, muội cũng biết mà!

Thẩm Ngạo Băng lại trầm mặc.

Mấy người Sở Mặc cũng đều chú tâm nghe hết.

- Lúc ấy mắt thấy đã bị khống chế rồi, một thiếu nữ bình thường làm sao là đối thủ của hắn được?

Ta trực tiếp ra tay muốn giết hắn... lại không nghĩ rằng thực lực của hắn... hùng mạnh một cách không ngờ.

Thẩm Ngạo Sương thở dài nói:

- Khi đó ta đã tiến vào Tiên Thiên nhiều năm rồi, tuy là rất ít khi tranh đấu với người hùng mạnh nhưng nhìn khắp nơi, người có thể so chiêu với ta thật ra cũng không nhiều.

Thẩm Ngạo Băng cũng không phản bác.

Từ nhỏ đến lớn, tỷ tỷ chính xác là chưa từng lừa ả ta, ngoại trừ giấu diếm ả rất nhiều chuyện khiến ả còn đắc chí tự cho là đúng... bây giờ nghĩ lại thật làm cho ả xấu hổ và giận muốn chết.

- Không nghĩ tới người trẻ tuổi kia, lại có thể đối chiến với ta trên trăm chiêu, ngay lúc đó hắn tuy là còn chưa chân chính bước vào Tiên Thiên nhưng chỉ còn nửa bước nữa thôi.

Thẩm Ngạo Sương nói:

- Nghĩ thì chắc bây giờ đã tiến vào Tiên Thiên rồi.

- Này, này, này. . .

Thẩm Ngạo Băng rất muốn nói điều đó sao có thể nhưng tất nhiên ả rất rõ ràng, năm trước đích thật là Lý Trúc đã bước chân vào cảnh giới Tiên Thiên rồi.

Trở thành cao thủ Tiên Thiên trẻ tuổi nhất.

Ngay cả ả trong lòng cũng không khỏi bội phục thiên phú của Lý Trúc, quả thực là quá hùng mạnh.

Không nghĩ tới một người trẻ tuổi thiên phú trác tuyệt như thế lại có một mặt làm người ta khinh thường đến vậy.

- Hắn tuy là không kém thậm chí có thể nói thực sự mạnh nhưng chung quy thì cảnh giới còn kém ta nhiều lắm, cuối cùng vẫn bị ta khống chế!

Thẩm Ngạo Sương nhớ lại nói:

- Lúc ấy chúng ta cũng đã đánh ra cả ngoài thành, khi đó ta cũng gần như có thể xác định lai lịch và xuất thân của hắn, dù sao công pháp Thiên Ngoại ta cũng đã gặp rồi.

Hắn quỳ trên mặt đất cầu xin ta, hắn cũng nhận ra lai lịch của ta.

...

Giờ phút này Thẩm Ngạo Băng đã tin lời nói của tỷ tỷ rồi.

- Hăn đi theo xin lỗi ta nói tiền bối ta đã sai rồi, Cô Thành nhất kiếm(cùng trên một thuyền), Thiên Ngoại và Phi Tiên như cây liền cành, muốn ta cho hắn một cơ hội hối cải...

Thẩm Ngạo Sương ôn nhu nói những chuyện đã xảy ra ngày đó với mấy người trước mặt.

- Lúc ấy ta có chút do dự, nói thật cũng là tư tâm của ta quấy phá, đầu tiên là hắn nói với ta thân phận của hắn nên ta có chút e dè.

Lúc Thẩm Ngạo Sương nói những lời này thì nhìn thoáng qua muội muội của mình.

Bọn Sở Mặc có thể không biết nhưng Thẩm Ngạo Băng làm sao lại không rõ, tỷ tỷ nói e dè không phải gì khác mà là vì bố nuôi của Lý Trúc là Lý Dã, liên quan tới những chuyện năm đó của ả.

- Lúc ấy hắn khóc rống lên chảy nước mắt quỳ ở đó nói mình vừa mới rồi bị ma quỷ ám.

Thẩm Ngạo Sương than nhẹ:

- Lúc ấy ta cũng có chút mềm lòng đồng thời cũng tin lời của hắn một chút bởi vì lấy điều kiện của hắn bên người thật sự sẽ không thiếu nữ tử ưu tú, vì thế ta mềm lòng nên bỏ qua cho hắn, hắn cũng nhanh chóng rời khỏi đó.

- Sau đó thì sao?

Người hỏi câu đó cũng không phải là Thẩm Ngạo Băng mà là Diệu Nhất Nương.

Người như thế thiếu chút nữa đã bị sư phụ của nàng cưỡng ép uyên ương mà trở thành thê tử của gã rồi.

Tuy là nàng cho dù không biết chuyện này cũng sẽ không đồng ý nhưng bây giờ nàng càng cảm giác càng phẫn nộ hơn.

Một người cặn bã như vậy không ngờ thiếu chút nữa đã cùng nàng ... rồi... nhưng mà Diệu Nhất Nương không biết là chuyện càng làm cho nàng tức giận còn ở phía sau.

- Về sau ta về tới tòa thành kia đi thăm cô nương bị kinh hãi thì kết quả nàng ở đó.

Ta mới biết được hóa ra Lý Trúc căn bản là một tên biến thái, tên cặn bã.

Ngay cả Thẩm Ngạo Sương là một nữ nhân có tính tình mềm mại, lúc nói lời đó không nhịn được phải nghiến răng nghiến lợi thì có thế thấy được có bao nhiêu là hận ý.

Thẩm Ngạo Sương nhìn thẳng vào mắt của muội muội Thẩm Ngạo Băng nói:

- Hắn đang lăng nhục cô bé kia, trước đó đã giết chết cả nhà già trẻ của cô bé rồi.

Sau khi giết lại còn ném vào nồi đun lên.

Trước đó ta còn thấy lạ là cô gái đó vì sao trong nhà không còn ai khác?

Vì sao nàng ấy thiếu chút nữa đã bị lăng nhục mà còn có tâm tư luộc thịt?

Lại không nghĩ rằng...

- Ọe!

Diệu Nhất Nương không kìm nổi trực tiếp nôn ra một trận.

-----o0o-----

Chương 580 : Cặn bã. (2)

Chương 580 : Cặn bã. (2)

Biểu hiện của Thẩm Tinh Tuyết cũng không tốt hơn là mấy, chạy tới một bên run rẩy như điên.

Thẩm Ngạo Băng mặc dù không đến mức như thế nhưng sắc mặt lại cực kỳ khó coi.

Sự đờ đẫn trong ánh mắt của Sở Mặc rốt cục hiện lên một chút sát khí lạnh như băng.

Người cặn bã như thế, chết muôn lần cũng không hết được tội này.

- Sau khi nhìn thấy thế ta chưa từng ăn thịt lần nào nữa.

Thẩm Ngạo Sương thản nhiên nói rồi nhìn Thẩm Ngạo Băng:

- Cho nên muội muội, ta ngăn cản ngươi thì sai hay sao?

Thẩm Ngạo Băng không do dự, mà nói luôn:

- Nếu như tỷ nói đều là thật thì ta chỉ có thể nói rằng Lý Trúc ngay cả bị chém thành ngàn mảnh cũng không chuộc được hết tội này.

Thẩm Ngạo Sương nói:

- Nghe cô bé kia nói hắn ta trước đó đã dùng sức mạnh với nàng, từng vô cùng đắc ý nói chuyện như thế này hắn đã làm nhiều lần rồi, bởi vì với điều kiện của hắn chỉ cần nhẹ ngoắc ngón tay thì sẽ có cả đống cô gái chủ động nhào vào vòng ôm của hắn, nhưng hắn lại không thích thế, hắn thích tìm kích thích, thích nhìn ánh mắt tuyệt vọng của người khác, thống khổ giãy dụa, thích...

- Đủ rồi!

Thẩm Ngạo Băng lớn tiếng quát một tiếng sau đó hít sâu một hơi, thoáng nhìn qua Diệu Nhất Nương:

- Ngươi tự do!

Sau này ta sẽ không ép ngươi gả cho bất kỳ kẻ nào nữa.

Diệu Nhất Nương đầu tiên là ngẩn ra sau đó lập tức niềm vui hiện trên mặt, ngã quỵ xuống đất:

- Nhất Nương đa tạ sư phụ, đa tạ sư phụ!

- Không cần cảm ơn ta, hơn nữa từ hôm nay trở đi, ngươi không còn quan hệ gì với Phi Tiên nữa!

Thẩm Ngạo Băng nhẹ giọng nói, trên mặt không còn lạnh lùng nữa.

Diệu Nhất Nương vẻ mặt sợ hãi:

- Sư phụ... ta...

Thẩm Ngạo Băng khoát tay:

- Sư phụ... không phải không hiểu ý của ngươi, sư phụ biết cuộc đời ngươi có tâm nguyện lớn nhất một là khôi phục Phiêu Miểu Cung, một là đi cùng với Sở Mặc.

Sắc mặt Diệu Nhất Nương đỏ lên, ngay lập tức nghĩ đến một chuyện, đôi mắt cũng đỏ lên.

- Bây giờ Phiêu Miểu Cung vừa mới khởi sắc lại bị tiêu diệt, vận mệnh nhiều điều khó khăn, trừ ngươi ra cũng không có ai có thể làm tốt chuyện này, cho nên sư phụ không ngăn cản ngươi.

Thẩm Ngạo Băng nói xong, nhìn thoáng qua Sở Mặc:

- Còn về người này có phải là người xứng với ngươi hay không, sư phụ cũng không biết, bản thân sư phụ...

đời này cũng trôi qua một cách hồ đồ như thế.

Thẩm Ngạo Băng nói xong, nhìn sâu Diệu Nhất Nương một cái:

- Cho dù khi nào thì ta cũng đều là sư phụ của ngươi, nếu có không vui, nếu có người nào ức hiếp ngươi thì có thể trở về tìm sư phụ làm chủ cho ngươi.

Diệu Nhất Nương mờ mịt gật đầu, không rõ vì sao sư phụ lại thay đổi nhanh như vậy.

Sở Mặc ngược lại đoán được một chút tâm tư của Thẩm Ngạo Băng.

Những lời ả nói ra rõ ràng là xuất phát từ trái tim, nhưng nhiều hơn nữa có lẽ là bởi vì một số chuyện cũ năm xưa của ả, coi như là một vụ bê bối...

đã bại lộ trước mặt đệ tử của mình.

Thử hỏi ngày sau ả còn gì có thể thể hiện nữa, chẳng nhẽ sa sầm mặt giáo huấn Diệu Nhất Nương?

Một khi đã như vậy ai cũng muốn thuận nước giong thuyền mà buông tha Diệu Nhất Nương thôi, còn có thể làm cho tôn nghiêm người làm sư phụ như mình ở lại trong trái tim của đồ đệ.

Nhưng mà những lời kiểu này Sở Mặc sẽ không nói với Diệu Nhất Nương, về sau cũng sẽ không nói.

Bởi vì không cần phải . . . .

Hắn tuy muốn để Diệu Nhất Nương an toàn ở Phi Tiên này nhưng mà cẩn thận nghĩ lại, đối với sự tồn tại của người kia thì toàn bộ Nhân giới có chỗ nào... là nơi chân chính an toàn đây?

Nếu nàng muốn đi cùng mình thì đi thôi!

Ngược lại thì chính mình ở trên đời này chỉ còn lại duy nhất nàng là người thân.

Lúc này, Thẩm Ngạo Băng nhìn Sở Mặc:

- Trước khi rời đi, ta vẫn muốn giáo huấn ngươi một chút, tiểu tử ngươi đừng cho là hôm nay ta lui bước thì là ta sợ ngươi!

Yên tâm, ta sẽ không đánh chết ngươi đâu.

Sở Mặc nghe vậy, không nhịn được thở dài:

- Vậy đến đây đi!

Sở Mặc và Diệu Nhất Nương đã rời khỏi Phi Tiên đã hơn ngàn dặm rồi.

Diệu Nhất Nương nhớ tới cảnh tượng trước đó vẫn không nhịn được nhẹ giọng oán giận Sở Mặc:

- Đệ lúc đó cũng quá không nể mặt sư phụ ta rồi. . tốt xấu gì đệ cũng phải hơn 180 hiệp mới được đánh bại bà chứ, nào có như đệ làm đó, một chiêu đã trấn áp người ta rồi, vẫn phải khuất nhục....

Quỳ trên mặt đất.

Sở Mặc nhìn thoáng qua Diệu Nhất Nương:

- Nếu không phải bởi vì bà ta có ân với tỷ thì ta còn muốn hung hăng cho bà ta mấy bạt tai nữa!

Bà la sát đó đánh người thành cơm bữa rồi, giống như là dưới gầm trời này mọi người đều thấp hơn bà ta một bậc vậy, không nói đến đống chuyện hư hỏng của bà ta, cho dù không có những chuyện kia thì bà ta cũng đáng bị đánh lắm!

- Được rồi, bất kể nói thể nào thì bà ấy cũng là sư phụ của ta, hơn nữa đến cuối cùng đã hiểu rõ tiền căn hậu quả của mọi chuyện không phải bà ấy đã lựa chọn buông tay sao?

Diệu Nhất Nương nhẹ giọng khuyên.

Sở Mặc thở dài nói:

- Nếu như không có mẹ của Tinh Tuyết, nếu ta không cường đại như vậy thì ta dám cam đoan kết quả hôm nay chắc chắn không phải như thế.

Diệu Nhất Nương đã trầm mặc một chút.

Nàng làm sao lại không biết Thẩm Ngạo Băng là người có tính tình thế nào, nhưng mà thiên-địa-quân-thân-sư, cho dù sư phụ của nàng có muôn vàn điều không phải thì nàng làm sao có năng lực nói gì chứ?

Nhưng hồi tưởng lại trận chiến mới vừa rồi, Diệu Nhất Nương vẫn có cảm giác khó có thể tin được.

Nàng không thể tưởng được vài năm không gặp thôi mà Sở Mặc lại có thể đến được trình độ này.

Ngay cả đường đường là chưởng môn của Phi Tiên ở trước mặt hắn cũng không đỡ được 1 chiêu.

Xem ra câu nói trước khi đến Sở Mặc nói hoàn toàn không phải mạnh miệng, thậm chí... có khả năng còn lưu lại gì đó nữa.

Chỉ có điều khi hồi tưởng lại sự khiếp sợ lúc ấy của sư phụ đến mức không thể tin lại mờ mịt, cuối cùng dáng vẻ tâm như tro tàn, Diệu Nhất Nương cảm giác thấy có chút không đành lòng.

Nhưng thật ra nàng cũng biết Sở Mặc thật sự đã hạ thủ lưu tình rồi.

Chỉ bắt bà ta quỳ trên mặt đất, và... không phải là quỳ về phía Sở Mặc mà thật trùng hợp là về phía của Thẩm Ngạo Sương.

Về phần Sở Mặc là không phải cố ý, Diệu Nhất Nương cũng không muốn suy nghĩ nhiều nữa.

Không lâu sau khi Sở Mặc đưa Diệu Nhất Nương đi tụ họp với Đại Công Kê và Hoàng Họa thì đi tới phía Sở Quốc.

Ngay cả khi tất cả mọi người đã mất rồi thì nơi đó vẫn là nhà của hắn.

-----o0o-----

Chương 581 : Làm lại từ đầu

Chương 581 : Làm lại từ đầu

Hơn nữa còn có rất nhiều chuyện và người khác chưa xử lý.

Còn có cả hàng trăm vạn đại quân của Sở Quốc nữa.

Hiện giờ cũng là rắn mất đầu.

Hết thảy đó đều là cục diện lớn vô cùng rối rắm.

Lúc đó Sở Mặc thật sự có kích động muốn buông tay bởi vì lấy cảnh giới bây giờ của hắn thì thiên hạ to lớn thế làm sao lại không thể đi?

Chỉ cần tu luyện bình thường, chỉ cần tích lũy đủ nguyên liệu Ngũ Hành Đạo thì hắn có thể trực tiếp phi thăng lên Linh giới.

Nếu là như vậy hắn như thế nào lại làm... thất vọng những người đã trả giá hết thảy vì Sở Quốc chứ?

Sở Yên, Vương Đại Phát, Hứa Phù Phù, Hà Húc . . .

Lần lượt từng gương mặt những người đó lúc còn sống không ngừng hiện ra trước mặt hắn, tiếng nói tiếng cười còn vang bên tai.

Nếu cứ như vậy buông xuôi, cứ như thế mà rời đi thì Sở Mặc cảm thấy bản thân không còn cách nào tìm ai mà đòi công đạo nữa.

Nghĩ đến ông nội, nghĩ đến tiểu thúc thúc Phàn Chí Viễn còn chưa kịp hưởng thụ sự phấn khích của thế gian này, Sở Mặc có cảm giác tim như bị dao cắt.

Buồn cười là mình lại còn muốn cho tiểu thúc thúc sau này trở thành vua của Nhân giới, kết quả... ngay cả tính mạng cũng không hiểu sao lại mất đi nữa.

Mà tất thảy đây đều là do hắn!

Sở Mặc đau lòng, tự trách, thống khổ.

Cảm giác này tuy là có thể nhìn thấy Diệu Nhất Nương mà giảm bớt một chút nhưng nhiều hơn cũng chôn sâu trong nội tâm mình.

Dường như trong một đêm hắn đã tưởng thành lên rất nhiều.

- Những chuyện mà mấy người còn chưa hoàn thành thì hãy giao cho ta - người còn sống để hoàn thành đi.

- Tâm nguyện mà mấy người còn chưa thực hiện được, ta sẽ giúp mấy người thực hiện.

- Người giết các người, một ngày nào đó ta sẽ mang đầu của hắn về đây bái tế mọi người!

Đứng ở ngoài Vương thành của Sở Quốc, trong lòng Sở Mặc yên lặng nói.

Diệu Nhất Nương đứng ở một bên nhìn bên mặt của Sở Mặc, phát hiện ra một sợi tóc phất phơ trong đó không ngờ lại bạc một chút.

Lòng của nàng khẽ run lên, có cảm giác muốn khóc đến nơi nhưng nhịn được.

Nàng không muốn ở thời điểm này mà lại rơi lệ trước mặt hắn, hắn đã đủ mệt rồi.

Những thứ mà hắn phải gánh quá nhiều, lúc này nàng không muốn gây thêm phiền phức nữa.

Lúc này, trên cổng vương thành Sở Quốc lại xuất hiện một thân ảnh đứng xa xa nhìn mấy người Sở Mặc:

- Người kia từ đâu tới?

Không lâu trước đó vương thành Sở Quốc là một tòa thành phồn hoa không có màn đêm, ngay cả cấm đi lại ban đêm cũng không có, ngựa xe như nước vô cùng phồn hoa, bây giờ lại như một tòa quỷ thành, không ai tới đây nữa, cả tòa thành đều bao phủ trong tử khí.

Nhưng khiến người ta bất ngờ là lúc này lại xuất hiện một người.

Sở Mặc cũng có chút không ngờ được.

Lúc trước hắn dùng thần thức đi tra xét cũng không thể tưởng được thời điểm thế này lại có thể có người ở đây.

- Ta là Sở Mặc!

Sở Mặc trầm giọng nói.

- À?

Sở. . .

Sở Vương?

Ngài là Sở Vương bệ hạ?

Người ở trên cổng thành có vẻ vô cùng xúc động, đầu tiên là bùm một tiếng quỳ xuống, kết quả là thân mình trực tiếp bị tường thành ngăn trở, lại nhanh chóng liên tiếp chạy xuống theo cổng thành, chạy xuống đi tới trước mặt Sở Mặc, phịch một tiếng quỳ xuống đất:

- Mạt tướng Đào Thế Phương, bái kiến Sở Vương bệ hạ!

- Ngươi cứ như thế mà xác định là ta sao?

Sở Mặc hỏi một câu.

Người trước mặt này hắn cũng có chút ấn tượng, là một tướng lĩnh cấp thấp trong quân đoàn thợ mỏ.

- Bức họa bệ hạ từ lúc còn trong quân đã lưu truyền rồi, thiên tướng cấp trên mỗi người một phần, sớm muộn gì cũng phải phục vụ!

Binh lính trong binh doanh cũng phải phục vụ mà!

Cho nên nhận ra được.

Đào Thế Phương lớn tiếng đáp cũng không đề cập đến chuyện về Sở Mặc mà năm đó còn đang ở trong quân đoàn thợ mỏ nhận được.

Đây thực sự là một người thông minh chân chính!

Sở Mặc thầm nghĩ.

- Vậy làm sao cậu lại xuất hiện ở nơi này?

Sở Mặc hỏi.

- Mạt tướng nghe nói bên này đã xảy ra chuyện, lập tức mang theo ba nghìn người khẩn cấp tới tiếp viện, lại không nghĩ tới... sau khi trở về đối mặt với một tòa thành trống không.

Nước mắt của Đào Thế Phương không nhịn được phải chảy xuống:

- Người nhà của ta đều ở trong tòa thành này, tất cả đều biến mất... ta không biết xảy ra chuyện gì nên đành phải thủ ở đây, thứ nhất là đợi những người khác, thứ hai cũng là sợ có người nhân cơ hội đoạt thành.

Sở Mặc vỗ vỗ bờ vai của Đào Thế Phương, thở dài, không biết phải an ủi như thế nào.

Lúc này, Diệu Nhất Nương ở một bên nói:

- Đào tướng quân, không biết hiện tại Đại Sở chúng ta còn lại bao nhiêu quân?

Đào Thế Phương cẩn thận nhìn thoáng qua Diệu Nhất Nương rồi vội vàng cúi đầu ngay lập tức, cẩn thận trả lời:

- Quân đội cũng không có tổn thất lớn, ngoại trừ quân bảo vệ trong vương thành đều biến mất ra thì những lực lượng khác vẫn còn đó.

Diệu Nhất Nương gật gật đầu:

- Nói cách khác, những lực lượng còn lại của chúng ta không phải ai muốn ức hiếp là có thể ức hiếp, đúng không?

Trên mặt Đào Thế Phương hiện ra thần sắc kiêu ngạo, nói:

- Đương nhiên, cho dù là Đại Hạ muốn nhân cơ hội đánh tới cũng cam đoan là có đi mà không có về!

Lúc này Diệu Nhất Nương nhìn thoáng qua Sở Mặc.

Hai người tuy là mấy năm chưa ở chung nhưng vẫn rất ăn ý.

Sở Mặc lập tức nói:

- Đào tướng quân, bây giờ ta bổ nhiệm cậu... là Hộ quốc tướng quân của Sở Quốc!

Bây giờ việc cậu cần phải làm chỉ có một, chính là bảo vệ vương thành này.

Đào Thế Phương nao nao, lập tức, dùng sức gật đầu sau đó quỵ xuống đất, không kiêu ngạo không nịnh nọt nói:

- Mạt tướng... lĩnh mệnh!

Không có loại mừng như điên khi được thăng quan, nếu có chỉ có trước sau đều trầm ổn.

Mặc dù đây là thủ đoạn trong thời kỳ đặc biệt nhưng Sở Mặc đối với Đào Thế Phương cũng đặc biệt hài lòng rồi.

Sau đó hắn sắp xếp:

- Để những quân đội khác nên làm gì thì tiếp tục làm cái đó, đồng thời gọi tất cả chủ tướng của quân đội quay lại vương thành báo cáo công việc!

Đào Thế Phương gật đầu:

- Bệ hạ yên tâm, chuyện này giao cho mạt tướng là được!

- Được, đi làm đi!

Sở Mặc gật gật đầu.

Đối với quân đội của Sở Quốc, Sở Mặc cũng không lo lắng, bất kể là thế hệ của ông nội hay là bên Vương Đại Phát hắn đều có sự tin tưởng tuyệt đối dùng thời gian ngắn nhất để bình ổn họ.

Thật ra rất đơn giản, phụ thuộc vào thực lực mà thôi.

Mà ngay cả chưởng môn của Phi Tiên là Thẩm Ngạo Băng, loại nữ nhân kiêu ngạo ác kiệt ngông cuồng hống hách đến không còn thuốc chữa đó cũng đều bị hắn cứng rắn một chiêu đã trấn áp được thì những quân nhân nơi Nhân giới này làm sao lại không thể trị được chứ?

-----o0o-----

Chương 582 : Chấn chỉnh giang sơn

Chương 582 : Chấn chỉnh giang sơn

Đừng nói là quân đội của Sở Quốc, những hạ tướng dưới trướng của Vương Đại Phát, ông nội và Hứa Phù Phù vẫn hết sức trung thành, Sở Mặc cũng tin tưởng rất lớn với sự trung thành của họ.

Chỉ cần tin tức hắn còn sống truyền đi có lẽ sẽ xuất hiện một số người tránh đi nhưng tuyệt đối không thể tất cả mọi người đều phản theo được.

Nếu thật là như vậy thì Sở Quốc này cũng không cần tới nữa.

Sau khi dặn dò Đào Thế Phương, Sở Mặc nhìn về phía Đại Công Kê.

Vẻ mặt Đào Công Kê cảnh giác nhìn Sở Mặc:

- Tiểu tử, tuy là bây giờ tâm tình ngươi không tốt nhưng mà... cũng đừng vội gây phiền toái cho Kê gia ta, Kê gia còn muốn quay lại Sở Cung tu luyện đó.

- Sở Cung thì bất cứ lúc nào cũng có thể đi nhưng chuyện này ngươi mà không giúp ta làm xong thì sau này cũng không cần đi nữa.

Sở Mặc thản nhiên nói.

- Ngươi uy hiếp ta?

- Đúng vậy đó.

- Được rồi, ngươi thắng, muốn Kê gia ta làm gì?

Tiết tháo của Đại Công Kê thật ra sớm đã mất ở đâu rồi, nói quỳ liền quỳ, cũng không chút do dự.

- Ta viết hai phong thư, ngươi tới Đại Hạ đi tìm hai người Hứa Trung Lương và Phương Minh Thông, nếu bọn họ hoàn toàn đồng ý đến Đại Sở mà có người ngăn cản, bất kể là ai đều một cước đá văng đi cho ta!

Thật sự không được thì giết luôn!

Trên người Sở Mặc rốt cũng xuất hiện một hơi thở ngang ngược.

Đại Công Kê nheo mắt liếc Sở Mặc một cái:

- Ngươi là sợ... lão tiểu tử Hạ Kinh kia sao?

Sở Mặc gật gật đầu:

- Trước khác nay khác, hắn dù sao... cũng là một chính khách.

- Cạc cạc cạc dát, Kê gia không sợ cái đó, loại người đó có ở đây cũng yên tâm đi, Kê gia có cách thu thập bọn chúng.

Đại Công Kê cười quái dị chạy nhanh như chớp.

Hoàng Họa thật cẩn thận tiến đến bên người của Sở Mặc:

- Công tử, còn ta thì sao?

- Muội?

Muội đi cùng với Diệu Nhất Nương, một lần nữa giúp ta kiến thiết Sở Quốc đi lên!

Sở Mặc nhẹ giọng thở dài:

- Trước đó bọn họ đã từng thành công, bây giờ... những thứ bọn họ lưu lại đây chúng ta nếu vẫn không thể thành công thì thật sự có thể đi chết được rồi.

Hoàng Họa gật gật đầu:

- Yên tâm đi công tử.

Tuy là Họa nhi còn nhiều chuyện không hiểu nhưng Họa nhi có thể học được.

Sở Mặc cuối cùng nhìn thoáng qua Diệu Nhất Nương, chân thành nói:

- Phiêu Miểu cung ta chẳng những phải thành lập một lần nữa mà hơn nữa ta còn muốn làm nó trở thành môn phái hùng mạnh nhất, vị thế cao nhất trên đời này.

- Ta tin...

Diệu Nhất Nương hạ giọng nói.

- Tỷ không hiểu.

Sở Mặc lắc đầu nói:

- Cô Thành Nhất Kiếm rồi Thiên Ngoại Phi Tiên gì đó, trong mắt ta cũng bình thường thôi, ta muốn làm cho đệ tử của Phiêu Miểu cung có thể phi thăng lên Linh giới trở thành việc rất bình thường.

Ta chẳng những muốn Phiêu Miểu cung trở thành môn phái mạnh nhất ở Nhân Giới, hơn nữa ta muốn làm nó tiến đến với Linh giới, Tiên giới và Thiên giới nữa.

Sớm muộn gì cũng có một ngày ta sẽ khiến cho ba chữ Phiêu Miểu cung trở thành một bảng hiệu của Thiên Giới.

...

Cho dù vô cùng tín nhiệm Sở Mặc, dù là coi Sở Mặc là người thân cận nhất nhưng giờ phút này, Diệu Nhất Nương vẫn có cảm giác Sở Mặc điên rồi.

- Tỷ, có thể bây giờ tỷ cảm thấy ta ăn nói ngông cuồng, nhưng mà một ngày nào đó, tỷ sẽ rõ ta thực sự không phải nói bừa.

Sở Mặc nói xong, sau đó nói tiếp:

- Được rồi, bây giờ ta dẫn tỷ tới một chỗ, tỷ có lẽ sẽ hiểu rõ một chút.

Sở Mặc nhìn thoáng qua Hoàng Họa:

- Muội cũng cùng đi đi, dù sao bây giờ Vương thành của Sở Quốc... cũng không có ai .

Lời nói thê lương này, bây giờ vương thành Sở Quốc cũng không có ai, trừ 3000 người mà Đào Thế phương mang về thì ngay cả một con chuột cũng không có.

Sao chỉ có hai chữ "thê lương" là có thể giải thích?

Thật sự muốn khôi phục sự phồn hoa ngày xưa không biết phải bỏ ra bao nhiêu năm cố gắng mới có thể thực hiện được.

Nhưng đến đường cùng thì cũng vẫn phải tiếp tục đi.

Sau khi trở lại Sở vương cung trống rỗng, Sở Mặc trực tiếp bày một pháp trận cấp thấp, phong ấn nơi này lại.

Pháp trận này ở trong mắt sinh linh của Huyễn Thần Giới đương nhiên là không chịu nổi một kích, nhưng ở Nhân giới này cũng là pháp trận mạnh, đã cao thâm đến mức không ai có thể hóa giải rồi.

Diệu Nhất Nương đi theo Sở Mặc cùng nhau niệm khẩu quyết, ngay sau đó, nàng cảm giác trước mắt của mình hoa lên, dường như cả người đều bị một năng lượng vô hình bao vây.

Tiếp theo, cảnh sắc trước mắt của nàng biến đổi, phát hiện ra mình đang ở trên một quảng trường rất lớn.

Cuối quảng trường có một tòa cung điện to lớn, trên đó treo hai chữ "Sở Cung" hùng hồn to lớn, phía sau của Sở Cung là kiến trúc san sát nối tiếp nhau.

- Đây...

đây là chỗ nào?

Vẻ mặt Diệu Nhất Nương rung động bởi vì nàng cảm giác rõ ràng trời đất xung quanh có năng lượng hùng mạnh tới tận cùng, dường như nàng không cần vận hành tâm pháp đã không ngừng rót vào cơ thể nàng.

Lúc này, Thẩm Tinh Tuyết bỗng nhiên chạy vào trong Sở Cung, vẻ mặt mang theo niềm vui bất ngờ nhìn Diệu Nhất Nương:

- Nhất Nương tỷ, tỷ cũng tới rồi!

Hiên giờ Diệu Nhất Nương đã rời khỏi Phi Tiên, bởi thế nên Thẩm Tinh Tuyết trực tiếp khôi phục cách xưng hô là Diệu Nhất Nương.

- Tinh Tuyết, muội, muội làm sao có thể vào được nơi này?

Nhìn thấy Thẩm Tinh Tuyết, Diệu Nhất Nương tuy là rất vui vẻ nhưng càng nhiều hơn là khiếp sợ.

- Tỷ quên rồi sao?

Sở công tử đã nói khẩu quyết cho muội biết mà!

Vẻ mặt Thẩm Tinh Tuyết vui mừng nói đồng thời còn thật cẩn thận nhìn Sở Mặc, trong lòng như có nai con chạy loạn.

Trên mặt của Sở mặc lại không có nhiều sự ngạc nhiên, đối với Thẩm Tinh Tuyết hắn càng có nhiều hơn là cảm giác cảm kích.

Cô gái thiện lương này năm đó đứng ra làm việc nghĩa không chùn bước cứu Diệu Nhất Nương, lại trong hai năm mình mới gia nhập Huyễn Thần Giới ra tay trượng nghĩa cứu ông nội của mình.

Ân tình đó cuối cùng phải báo đáp.

Mang nàng tiến vào Huyễn Thần Giới chính là báo đáp tốt nhất mà Sở Mặc có thể làm.

- Nguyên khí ở nơi này... không, không phải nguyên khí, là số lượng, thật đầy đủ, ta cảm giác mình ở nơi này không bao lâu là có thể đột phá rồi!

Diệu Nhất Nương kinh ngạc nói.

Thẩm Tinh Tuyết gật gật đầu:

- Đúng vậy Nhất Nương tỷ, nơi này thật là một chỗ tốt, đúng rồi, nơi này còn có hai tỷ tỷ, các nàng cũng rất tốt đó.

Đang nói thì ở bên trong Sở Cung có hai nữ tử lướt tới như tiên nữ, chính là Tần Thi và Đổng Ngữ.

Hai nàng đã vào đây từ hôm qua với Thẩm Tinh Tuyết, đã biết một vài chuyện của Sở Mặc, bởi vậy nên một chút oán giận khi ngày đó bị Sở Mặc ném trong này đã sớm tan thành mây khói.

-----o0o-----

Chương 583 : Buông tha đi

Chương 583 : Buông tha đi

Bây giờ nhìn thấy Sở Mặc, trong mắt hai nàng đều là vẻ đồng tình.

Các nàng tuy là đã mất trí nhớ nhưng vẫn còn có người nhà, các nàng sớm muộn gì cũng sẽ khôi phục, nhưng Sở Mặc...

Sở Mặc gật đầu với hai người họ:

-Ta giới thiệu mấy người một chút...

Một lúc lâu sau, giữa Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết, Hoàng Họa cùng Đổng Ngữ và Tần Thi coi như là bước đầu hiểu nhau.

Biết được Hoàng Họa không ngờ là một nguyên thú cấp chín ở Nhân giới, ngoại trừ Diệu Nhất Nương ra thì ba cô gái khác đều giật mình không thể tưởng được một thiếu nữ xinh đẹp nũng nịu như thế lại không phải loài người.

Mấu chốt là không ngờ các nàng đều không nhìn ra.

Bình thường thì đối với sinh linh không giống mình hóa thành loài người, trừ phi là cảnh giới cực cao, nếu không thì bình thường vẫn sẽ có một chút sơ hở.

Đương nhiên, điều này cũng có thể là do Tần Thi và Đồng Ngữ mất trí nhớ lại bị giảm cảnh giới, nhưng điều này cũng đủ làm cho các nàng cảm thấy kinh ngạc.

Bản thân Hoàng Họa lại không thèm để ý thân phận nguyên thú của mình, nàng rất rõ ràng địa vị của mình, cũng không đặt ngang hàng địa vị của mình với những nữ nhân khác mà coi mình là thị nữ của Sở Mặc.

Hoàng Họa quan niệm: Chỉ có vùi mình vào bụi đất trước mới có thể đứng ở nơi bất bại.

Sau khi Sở Mặc giới thiệu các nàng rồi thì trực tiếp biến mất, hắn muốn đi tìm Giới Linh.

Có một số việc, hắn muốn biết đáp án, có một số việc, hắn muốn biết kết quả.

Thành Huyễn Thần náo nhiệt hơn so với trước, phía đầu đường ngựa xe như nước, sinh linh của các chủng tộc lại lần nữa tụ tập trong này.

Lại lần nữa tới đầu đường thành Huyễn Thần, lúc đó Sở Mặc có một cảm giác hiểu ra rằng: Trong thành Huyễn Thần hết thảy cảnh tượng phồn hoa này thật ra đều không thuộc về hắn, nơi này huy hoàng cũng được mà thê lương cũng thế, thật ra đều là chuyện của những người thuộc về thế giới cao cấp hơn.

Cảnh tượng bên trong này thật ra phần nhiều là chịu ảnh hưởng của Thiên giới.

Nếu Thiên giới thái bình vô sự thì Huyễn Thần Giới sẽ phồn hoa náo nhiệt; Nếu Thiên giới xảy ra khói lửa thì Huyễn Thần Giới trong một đêm sẽ trở nên lạnh lẽo.

- Nhưng mà việc này liên quan gì đến ta chứ?

Khóe miệng Sở Mặc hiện ra nụ cười tự giễu, thầm nghĩ ta chẳng qua chỉ là một chúng sinh bình thường, không có gì khác biệt với những sinh linh khác, Huyễn Thần Giới sẽ không vì có thêm ta mà trở nên đặc sắc hơn, cũng sẽ không bởi không có ta mà trở nên bình thản gì.

Ý nghĩ này vừa nảy ra, Sở Mặc chẳng những không cảm thấy mất mát mà ngược lại có một cảm giác vui sướng thoải mái.

Cả khí tràng trên người cũng biến đổi theo.

Trên phố không ít người nảy sinh cảm ứng, ghé mắt nhìn Sở Mặc.

Nhưng lúc này Sở Mặc sớm đã dịch dung thành một gương mặt xa lạ, đương nhiên không ai có thể nhận ra.

Thật ra cho dù là dáng vẻ vốn có thì bây giờ cũng không có mấy người có thể nhận ra được.

Sở Mặc không nhìn những người vây xem mà trầm mặc tiêu sái đi trên đường, đi về phía Huyễn Thần điện.

- Khí tràng của người vừa rồi thật là mạnh!

Có người nhìn bóng lưng của Sở Mặc nhẹ giọng than.

- Không phải khí tràng mạnh mà là mới rồi giống vừa ngộ đạo vậy.

Có người đoán, nhưng không quá khẳng định.

- Không thể nào!

Ở trên đường phố của thành Huyễn Thần mà cũng có thể ngộ đạo sao?

Ngộ đạo lại dễ dàng vậy à?

Cũng có người tỏ ra hoài nghi.

Nhưng mà căn cứ vào những thiên tài của Huyễn Thần Giới cho tới bây giờ cũng không ít những sinh linh biến thái, bởi vậy, những người này mặc dù có chút kinh ngạc nhưng rất nhanh đã quên luôn.

Huyễn Thần Giới chính là như vậy, có rất ít tên của người khác có thể tồn tại lâu trong tâm trí các sinh linh khác.

Không cần tự coi mình là một người quan trọng.

Đây là sự giác ngộ của Sở Mặc.

Hắn không xem nhẹ chính mình nhưng lại nhìn thấu thêm vài phần về vị trí của bản thân.

Sau khi tiến vào Huyễn Thần điện, Sở Mặc tùy tiện tìm một phòng thí nghiệm huyết mạch, sau đó nhẹ giọng kêu:

- Giới Linh!

Một thân ảnh nháy mắt xuất hiện trước mặt Sở Mặc, chính là Giới Linh đã lâu không thấy.

Nhìn thấy Sở Mặc, trong mắt của Giới Linh hiện ra một chút vui mừng thản nhiên, dừơng như là không biết cái gì, cũng không mở miệng nói chuyện, chỉ lẳng lặng nhìn Sở Mặc.

- Chuyện của ta ngài biết rồi sao?

Sở Mặc cũng không quanh co lòng vòng, đi hỏi thẳng vào vấn đề.

- Ý ngươi là, ngươi gặp được người nhà ý hả?

Giới Linh nhìn Sở Mặc, tia sáng phức tạp khó hiểu hiện ra trong mắt.

Sở Mặc gật gật đầu đồng thời có chút chờ mong nhìn Giới Linh.

Có thể nói Giới Linh này...

đã chôn sâu trong một góc nội tâm của Sở Mặc, là một hy vọng cuối cùng.

Trước đó sở dĩ vẫn trầm mặc, không hoàn toàn sụp đổ phần nhiều là vì trong lòng của Sở Mặc vẫn có điều chờ mong với Giới Linh.

Dù sao, Giới Linh cường đại như vậy.

Có lẽ y sẽ có cách thì sao?

Giới Linh thở dài một tiếng:

- Người chết không thể sống lại.

- Cái gì?

Theo bản năng Sở Mặc hỏi một câu.

- Ta nói... người chết không thể sống lại.

Giới Linh lại lặp lại một lần.

Sở Mặc ngẩng đầu, nhìn gương mặt nghiêm túc của Giới Linh, muốn cười lại ngay cả khóe miệng của mình cũng không thể động, cố mãi mới ấp úng hỏi:

- Không phải nói có cách luân hồi sao?

- Luân hồi?

Chuyện như này ai nói chính xác cho được?

Giới Linh dường như là có chút khinh thường luân hồi, lại có chút kháng cự.

- Vì sao?

Sở Mặc rất chấp nhất, trên thực tế, lúc Giới Linh nói ra người chết không thể sống lại, đầu óc của Sở Mặc... cũng đã trống rỗng rồi.

- Cái gì mà vì sao?

Chuyện như luân hồi này, trên trời đất này ai dám nói mình có thể nói rõ ràng được?

Giới Linh thản nhiên nói:

- Lại nói, ngay cả thực sự luân hồi thì sao chứ?

Ta không phải là ta, như thế thì biết làm thế nào?

- Sau khi luân hồi, ta không phải là ta. . thì thế nào?

Trong miệng Sở Mặc lặp đi lặp lại nhai nuốt những lời này, cuối cùng, trên mặt của hắn đã không còn một tia huyết sắc nào.

Giới Linh nhìn có chút không đành lòng, nhưng làm sao được?

Đây là cái giá mà trưởng thành phải trả.

Người sau khi trải qua sự đau đớn thê thảm này rồi, sẽ nhanh chóng lớn lên, cũng bao gồm cả bản thân của Giới Linh.

- Chẳng lẽ thật sự không còn cách nào sao?

Trong mắt của Sở Mặc, không có nước mắt, cũng không có hy vọng, có thì cũng chỉ có tia sáng vô cùng bình tĩnh trong con ngươi.

- Bất cứ chuyện gì cũng không phải là tuyệt đối.

Giới Linh do dự rất lâu, rốt cục thở dài một tiếng, nhìn đôi mắt bình tĩnh của Sở Mặc mà nói.

- Là nói, vẫn có cách, đúng không?

Sở Mặc truy hỏi.

-----o0o-----

Chương 584 : Gặp lại như cách một đời

Chương 584 : Gặp lại như cách một đời

- Ngươi có biết, lúc ấy bọn họ đều đang tu luyện trong Huyễn Thần Giới, thân thể đột nhiên bị hủy, hơn nữa tuy là ta không nhìn thấy nhưng căn cứ vào biểu hiện thần hồn của người nhà ngươi còn sót lại trong Huyễn Thần Giới thì có thể phân tích ra thủ đoạn của hung thủ.

Giới Linh thở dài một tiếng, sau đó nói:

- Thủ đoạn của đối phương cực kỳ tàn nhẫn, sử dụng...8, 9 phần mười là Hóa huyết đại pháp.

- Hóa huyết đại pháp?

Sở Mặc nhớ tới Vương thành Sở Quốc nồng đậm máu tanh cùng với mấy trăm vạn nhân khẩu đã biến mất.

- Đúng, một thủ đoạn ma đạo vô cùng tàn nhẫn.

Tu sĩ chính đạo tuyệt đối sẽ không có ai sử dụng công pháp diệt sạch vô nhân tính như thế.

Cho dù là tà đạo, tu luyện loại công pháp này cũng không nhiều, hơn nửa đều là ma đầu thành danh đã lâu, mà ma đầu của tà đạo đếm đi đếm lại cũng chỉ có vài người mà thôi.

Giới Linh thản nhiên nói rồi nhìn Sở Mặc:

- Nhưng nếu muốn người nhà của ngươi sống lại gần như không còn hy vọng nào, ta khuyên ngươi nên buông tha đi.

- Buông tha sao?

Sắc mặt của Sở Mặc nhìn qua vẫn rất bình tĩnh, chỉ có điều trong miệng nhẹ giọng nói thầm một câu, sau đó nhẹ nhàng nói:

- Cứ như vậy mà buông tha thì ta sẽ vĩnh viễn có sự khúc mắc, đời này ta cũng sẽ không thể tự tha thứ cho chính mình.

Sở Mặc nói xong, ngẩng đầu, nhìn Giới Linh:

- Mới rồi ngài nói là, gần như không có bất kỳ hy vọng nào... thì chính là vẫn có hy vọng, đúng không?

Cầu xin ngài... nói cho ta biết!

Sở Mặc hơi hơi nhắm mắt lại, hít sâu một hơi lại nói:

- Điều này với ta mà nói là rất quan trọng. .

- Được rồi.

Giới Linh thở dài một tiếng, trong con ngươi nhìn Sở Mặc mang theo vẻ phức tạp.

Năm đó từng có một người cũng nói với hắn một câu như thế, đôi mắt bình tĩnh của người trẻ tuổi kia lại hiện lên trước mắt, trên mặt của Giới Linh đột nhiên hiện ra một nụ cười thản nhiên.

- Chân tướng!

Hắn nói hai chữ.

- Cái gì?

Vẻ mặt Sở Mặc khó hiểu.

- Không có gì.

Ánh mắt của Giới Linh nhìn vào mặt Sở Mặc:

- Lại nói tiếp, điều này coi như vận may của bọn họ, cũng là bất hạnh của họ.

Nói xong, Giới Linh giơ một tay lên, ngay trong căn phòng này, mấy thân ảnh nháy mắt đã xuất hiện trước mặt của Sở Mặc.

Sở Mặc kinh hãi tại chỗ!

Ông nội Phàn Vô Địch, bà nội Long Thu Thủy ôm tiểu thúc thúc Phàn Chí Viễn, Hứa Phù Phù, Liễu Mai Nhi, Sở Yên, Vương Đại Phát, Cao Đại Ngốc, lão thái giám vô danh, Đạm Đài tiên sinh, Uất Trì tiên sinh. . .

Còn có Hà Húc, người thủ hộ của hắn là Tề tiên sinh, cùng với Triệu Tiểu Tiểu, Tiêu Nhất Nguyệt, Quách Nhất Hiểu và mọi người của Phiêu Miểu Cung, tất cả đều hiện ra trước mặt Sở Mặc.

Cuối cùng ở trong góc Sở Mặc còn nhìn thấy một bóng dáng như ẩn như hiện, hắn liếc mắt một cái đã nhận ra đó là Na Y.

Những người này cả người trong suốt như những cái bóng, đứng trong phòng vừa không thể nói cũng không thể động.

Nhất là bóng dáng Na Y như ẩn như hiện, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể tan biến.

- Đây là có chuyện gì?

Trong nháy mắt, Sở Mặc nước mắt rơi như mưa, căng thẳng lâu như vậy, rốt cục hắn cũng không thể kìm chế được.

Nhìn từng thân ảnh quen thuộc, lần lượt từng gương mặt quen thuộc kia lại hoàn toàn không thể trao đổi bất cứ cái gì được, tim Sở Mặc như bị dao cắt, tan nát cõi lòng thành nghìn mảnh.

- Nếu lúc ấy bọn họ không tiến vào Huyễn Thần Giới, như thế thì bọn họ sẽ hoàn toàn biến mất, tan thành mây khói trong thế gian này.

Giới Linh nói:

- Đây đương nhiên là một chuyện rất không may, bọn họ sẽ hồn bay phách lạc ở thế gian này không còn một dấu vết tồn tại nào, đều bị hủy diệt hết.

Nhưng cách chết này cũng không có bất kỳ sự thống khổ nào.

Rất nhiều người thậm chí lúc đang ngủ mà cứ như thế chết đi, có lẽ, người đó đang ở trong mộng, còn là mộng đẹp.

Như thế, trong nháy mắt đó chính là khoảnh khắc vĩnh hằng của người đó.

Sở Mặc lắc đầu tỏ vẻ khó có thể lý giải, cũng hồn phi phách tán rồi thì còn cái gì gọi là vĩnh hằng?

Giới Linh cũng không trông cậy gì vào việc bây giờ Sở Mặc có thể hiểu được, tiếp tục nói:

- Nhưng những người thân bạn bè này của ngươi, lúc ấy bọn họ tất cả đều đang ở bên trong Huyễn Thần Giới, trí nhớ của tất cả bọn họ đều ở trong này!

Bởi vậy nên làm nhục thể(Thân thể, máu thịt) của họ trong lúc gặp kiếp nạn chịu lực lượng hóa huyết, xé rách thần hồn của họ, rút thần hồn của họ ra...

Sở Mặc đã chết trong Huyễn Thần Giới vô số lần, hắn biết rõ cảm giác chết như thế nào, một khắc lúc ban đầu là tràn đầy thống khổ.

Thần hồn bị xé rách... nói vậy thì càng thêm thống khổ rồi.

Giới Linh nói:

- Lúc ấy, ta cảm nhận được lực lượng tà ác kia nên trực tiếp ra tay can thiệp, lưu thần hồn của họ trong Huyễn Thần Giới.

Bởi vì ta biết nếu ta không làm như vậy thì có một ngày ngươi nhất định sẽ trách ta.

Sở Mặc cười khổ:

- Ngài ra tay hỗ trợ, ta làm sao có tư cách oán trách ngài chứ?

- Hãy nghe ta nói hết.

Giới Linh nhìn Sở Mặc:

- Hơn nữa, ngươi có tư cách.

Sở Mặc trầm mặc.

Giới Linh nói:

- Ta bảo tồn thần hồn của họ ở bên trong Huyễn Thần Giới nhưng thủ đoạn của đối phương quá mức tà ác, đã xúc phạm tới một bộ phận thần hồn của họ...

- Nói cách khác, bọn họ sẽ mất đi trí nhớ?

Sở Mặc nhớ tới Tần Thi và Đổng Ngữ, đối với thủ đoạn bậc cao thì lại có cách lý giải mới.

- Không, sẽ không mất trí nhớ.

Giới Linh lại lắc lắc đầu:

- Nhưng trong một thời gian rất dài sẽ vẫn phải chịu sự thống khổ của linh hồn bị xé đứt.

- Linh hồn bị xé đứt?

Sở Mặc nhíu mày, nhìn Giới Linh.

- Nếu thần hồn của bọn họ không bị thương tổn thì khá đơn giản, ta có thể trực tiếp phong ấn linh hồn của họ lại.

Như vậy nếu có một ngày ngươi thật sự có được năng lực nhất định có thể trực tiếp làm bọn họ sống lại.

Giới Linh nhìn Sở Mặc nói:

- Mà bọn họ. . .

Cũng giống như là ngủ một giấc, một năm và mười ngàn năm đối với bọn họ mà nói thì không có gì khác nhau cả.

Sở Mặc gật gật đầu.

Giới Linh nói:

- Nhưng hiện tại. . .

Ta không có cách nào để phong ấn thần hồn của họ, vì nguyên nhân thần hồn của họ bị hao tổn, một khi ra tay phong ấn sẽ rất mạo hiểm, có khả năng... sẽ hoàn toàn làm họ hồn bay phách tán.

- Không được!

Sở Mặc lập tức nói:

- Không thể như vậy. . .

- Cho nên ta mới nói, điều này đối với bọn họ rất khó mà nói là may mắn hay là bất hạnh.

-----o0o-----

Chương 585 : Pháp trận Dưỡng Hồn

Chương 585 : Pháp trận Dưỡng Hồn

Giới Linh thở dài nói:

- Nếu ngươi thật sự có thể bước tới bước kia, như thế thì cho dù bọn họ ở bên trong cô quạnh, khổ sở đợi vạn năm cũng rất đáng giá.

Nhưng nếu ngươi không tới được bước kia thì bọn họ chẳng khác nào vĩnh viễn đều ngồi tù, sẽ không chết cũng không có bờ bến cuối cùng.

...

Vẻ mặt Sở Mặc lập tức không biết nói gì, người cũng từ hưng phấn mà trầm xuống.

Đúng vậy, nếu thật là như thế thì còn không bằng hoàn toàn chết đi.

Sau ngàn vạn năm chờ đợi phát hiện vĩnh viễn không có ngày được giải thoát, còn sống như vậy thật sự không bằng chết đi.

- Mặt khác. . .

Giới Linh nhìn Sở Mặc, nói:

- Cô nương kia. . .

Y dùng tay chỉ Na Y lúc sáng lúc tối ở trong góc sáng sủa:

- Nàng mới vừa tiến vào Huyễn Thần Gới đã bị tập kích, cho nên... tình hình của nàng càng thêm phức tạp.

- Có cách nào không?

Sở Mặc nhìn Giới Linh hỏi.

Giới Linh gật gật đầu:

- Có một cách, ở trong Thiên giới có một loại pháp trận có thể nuôi dưỡng thần hồn, loại pháp trận Dưỡng Hồn này có thể làm thần hồn của sinh linh đang trong trạng thái bị bao vây được làm dịu lại, trở nên ngày càng hùng mạnh, cũng có thể làm cho thần hồn bị tổn thương được chữa trị.

Sau khi hoàn toàn chữa trị rồi bọn họ sẽ không còn cảm giác linh hồn bị xé đứt nữa, nhưng đối với bất cứ chuyện gì ở bên ngoài thì bọn họ đều không cảm giác được.

Hơn nữa... pháp trận Dưỡng Hồn tiêu hao cực kỳ to lớn.

- Mặc kệ là bao nhiêu, ta đều đồng ý trả giá.

Sở Mặc nói:

- Bây giờ ta cũng không thiếu tiền.

Nói xong, Sở Mặc giơ một tay lên, một số lượng lớn Thiên Tinh Thạch cực phẩm xếp thành một ngọn núi nhỏ trước mặt hắn.

Giới Linh tán dương nhìn thoáng qua Sở Mặc:

- Trong khoảng thời gian ngắn, có thể tích lũy được lượng của cải như thế chính xác là không dễ dàng

Nói xong, ngẫm nghĩ một chút:

- Ừm, Thiên Tinh Thạch cực phẩm này hẳn là miễn cưỡng đủ chống đỡ nửa năm rồi, gần như có thể hoàn toàn chữa trị linh hồn của họ.

- Nửa... nửa năm?

Sở Mặc trợn mắt há hốc mồm nhìn Giới Linh, sau đó tay cũng run run chỉ Thiên Tinh Thạch cực phẩm chất đống trên đất:

- Đây là cực phẩm đó!

- Ta biết.

Giới Linh thản nhiên nói:

- Nếu không phải là cực phẩm thì một đống như vậy có thể kiên trì được một tháng đã không tệ rồi.

Khóe miệng của Sở Mặc kịch liệt co quắp, cuối cùng mới hít sâu một hơi:

- Được rồi, không sao, ta có thể kiếm lại.

- Pháp trận Dưỡng Hồn này thời gian nửa năm cũng đủ để vị cô nương này hoàn toàn khôi phục thần hồn rồi, cũng đủ làm cho những người thân khác của ngươi có thể bình phục được thần hồn.

Giới Linh nói.

- Nếu pháp trận Dưỡng Hồn này liên tục duy trì thì bọn họ có thể dễ chịu hơn một chút không?

Sở Mặc cẩn thận hỏi dò.

- Sao lại chỉ có tốt hơn một chút được?

Nếu chỉ tốt hơn một chút thôi thì pháp trận Dưỡng Hồn này thế nào lại không làm... thất vọng cho loại tiêu hao khủng bố của nó chứ?

Giới Linh nói xong sắc mặt trở nên nghiêm túc nhìn Sở Mặc:

- Nhưng mà ngươi ngàn vạn lần không được nghĩ phải luôn duy trì pháp trận Dưỡng Hồn, điều đó là không thể thực hiện được.

- Vì sao?

Sở Mặc nhìn Giới Linh, Giới Linh biết tất cả bí mật của hắn bao gồm cả quân bài lớn nhất chưa lật của hắn là Thí Thiên, Thương Khung Thần Giám và Hỗn Độn Hồng Lô.

Đương nhiên cũng biết năng lực luyện đan của hắn có thể nói là kiệt xuất thiên hạ.

Bây giờ lại hợp tác cùng nơi luyện đan dược lớn nhất Linh Đan Đường, còn là đan sư được mời của Linh Đan Đường, loại chuyện kiếm tiền này đối với người khác có lẽ còn khó khăn nhưng với hắn thì cũng không gặp vấn đề gì.

Chớ nói chi là trên người hắn còn có số lượng lớn đan dược.

Những đan dược này nếu mang ra bán đấu giá cũng có thể đổi được lượng của cải vô cùng lớn.

Không đủ nữa thì bán cho Linh Đan Đường cũng có một số tiền ổn định và rất lớn.

- Trước hết chúng ta nói tới chỗ tốt của pháp trận Dưỡng Hồn đã.

Giới Linh bình tĩnh nhìn Sở Mặc:

- Nói từng chuyện một.

Sở Mặc gật gật đầu.

- Đầu tiên chỗ tốt của nó không thể nghi ngờ chính là có thể làm cho thần hồn của người thân bạn bè của ngươi trở lên vô cùng hùng mạnh, nếu luôn luôn ở bên trong pháp trận Dưỡng Hồn thì... mấy năm sau, bọn họ có thể ngưng tụ được thần hồn, khôi phục thần thức và có thể giao lưu với ngươi.

- Vậy thì tốt quá!

Vẻ mặt của Sở Mặc vô cùng vui vẻ và bất ngờ.

- Đừng vui vẻ quá sớm, đây không chỉ là vấn đề tài lực thôi.

Giới Linh dội nước lạnh:

- Đầu tiên, pháp trận Dưỡng Hồn tiêu hao không phải đơn giản như ngươi tưởng, ta biết lấy năng lực của ngươi muốn thu được lượng lớn của cải cũng không phải khó khăn gì.

Nếu lúc này ngươi đã là một tu sĩ cảnh giới Đế chủ, thân ở Thiên giới, vậy thì ta sẽ không nói gì cả.

Chỉ cần ngươi có tu vi của Chân Tiên... cũng miễn cưỡng có thể rồi.

Sở Mặc ngẩng đầu, nhìn Giới Linh:

- Ý của ngài là ta không ngừng lấy được tài phú kếch xù lại không có chỗ tiêu vào rõ ràng nên có thể bị người ta để mắt tới sao?

- Không phải có khả năng mà nhất định sẽ bị người ta để ý.

Giới Linh nhìn Sở Mặc một cái:

- Chỉ cần ngươi bước vào Linh giới một bước sẽ có tu sĩ của Thiên giới và Tiên Giới bất kể giá nào đều tìm kiếm ngươi.

Trên tin bản... lúc đó cũng sẽ khắp nơi đều là treo giải thưởng để bắt được ngươi.

...

Vẻ mặt của Sở Mặc không biết nên nói gì:

- Tại sao chứ?

- Cho dù là con cháu vợ cả của gia tộc lớn trên Thiên giới, trên người tối đa cũng chỉ có năm ngàn khối Thiên Tinh Thạch cực phẩm, đó đã xem như cự phú(cực kỳ giàu có) rồi...

Giới Linh nhìn Sở Mặc:

- Nhưng tiểu tử ngươi vừa ra tay đã làm người ta giật mình với mấy vạn khối!

Ngươi nói xem ngươi không phải là quá phô trương hay sao?

- không lộ tiền tài ra ngoài có phải xong rồi không?

Sở Mặc phản bác.

Giới Linh không nhịn được trừng mắt nhìn hắn:

- Ngươi không lộ tiền tài ra là được hay sao?

Người khác cũng sẽ không nói chắc?

Ngươi làm việc với những người trong Linh Đan Đường...

đều là người lương thiện đơn thuần hay sao?

Khóe miệng Sở Mặc co quắp, vấn đề này đúng là không thể tránh khỏi bởi vì đa số tiền tài qua tay hắn chắc chắn đều là giao dịch thông qua Linh Đan Đường.

Muốn giấu diếm những người ở Linh Đan Đường cũng không phải việc thực tế.

- Pháp trận Dưỡng Hồn sẽ tu dưỡng thần hồn của họ nửa năm, khiến thần hồn của cô nương kia được hoàn toàn chữa trị.

Giới Linh hạ giọng nói:

- Thời gian còn lại cách mấy năm ngươi có thể dùng pháp trận Dưỡng Hồn để làm dịu thần hồn của bọn họ một lần, như thế thì có thể cam đoan bọn họ không có bất kỳ thống khổ nào.

-----o0o-----

Chương 586 : Mười phiến huyết nguyệt. (1)

Chương 586 : Mười phiến huyết nguyệt. (1)

- Nếu ta vẫn muốn duy trì pháp trận Dưỡng Hồn thì sao?

Sẽ như thế nào?

Sở Mặc hỏi.

- Ngươi thật là cố chấp!

Giới Linh nhìn thoáng qua Sở Mặc.

- Ta muốn biết đáp án chứ không phải đánh giá.

- Nếu vẫn muốn duy trì cho pháp trận Dưỡng Hồn hoạt động như thế bọn họ chẳng khác gì luôn luôn bế quan tu luyện cả.

Giới Linh nhìn sâu vào Sở Mặc:

- Nhưng...

- Nhưng cái gì?

Sở Mặc hỏi.

- Nhưng tiếp tục như vậy không tới 10 năm, người thân bạn bè của ngươi, thần hồn của bọn họ sẽ hoàn toàn biến thành âm linh!

Đây là chuyện thứ hai ta muốn nói cho ngươi.

Giới Linh nhìn Sở Mặc, trầm giọng nói:

- Đây cũng là nguyên nhân vì sao ta ngăn ngươi không nên duy trì liên tục pháp trận Dưỡng Hồn, bởi vì khi đã trở thành âm linh, bọn họ sẽ hoàn toàn từ bỏ thân thể.

Một ngày kia bọn họ tu luyện tới cảnh giới cực cao cũng có thể nghịch chuyển âm dương hóa thành thực thể.

Nhưng mà nếu như vậy giữa bọn họ và ngươi không còn cùng một chủng tộc nữa.

Hơn nữa âm linh tu luyện tàn khốc hơn rất nhiều so với tưởng tượng của ngươi, dùng một câu đơn giản mà nói thì chính là cắn nuốt người khác để làm mình hùng mạnh.

Bọn họ không đi đến được bước kia thì thật sự khó nói.

Sở Mặc ngẩn người, một lúc lâu sau cũng chưa thể phục hồi tinh thần.

Âm linh, chủng tộc này hắn đã nghe nói qua.

Nhờ sự trợ giúp của tin bản, những chủng tộc trên đời này đều có sự giới thiệu vô cùng tường tận.

Bộ tộc Âm linh ở trong Nhân giới còn có một tên, chính là "Quỷ".

Bọn họ không có thực thể, chỉ có linh hồn.

Người bình thường sẽ không nhìn thấy sự tồn tại của họ, chỉ có tu sĩ có tu vi đạt tới trình độ nhất định mới có thể nhìn thấu được họ.

Âm linh bình thường đối với tu sĩ cơ bản là không có sự uy hiếp nào, thật ra đối với người bình thường cũng rất ít ảnh hưởng.

Trừ phi là loại già yếu bệnh tật, nói cách khác là Âm linh cơ bản là không thể tới gần.

Nhưng Âm linh có tu vi nhất định sẽ không đơn giản như vậy.

Đầu tiên bọn họ có trí nhớ đầy đủ và chỉ số thông minh giống con người, bọn họ nắm giữ rất nhiều ưu thế mà con người không có.

Nói thí dụ như có thể xuyên qua đa số chướng ngại, nói ví dụ như tốc độ chuyển động của bọn họ hơn xa đa số thân pháp dưới gầm trời này... lại nói ví dụ như năng lượng tinh thần của bọn họ bình thường so với tu sĩ có cùng cảnh giới thì không chỉ cao hơn một lần.

Quan trọng nhất là bọn họ không có thực thể, dùng thủ đoạn tầm thường thì ngay cả làm bị thương bọn họ cũng không được.

Cho nên bộ tộc Âm linh trong suy nghĩ của tất cả các tu sĩ đều thuộc về lọai chủng tộc đặc biệt không muốn trêu chọc vào.

Cũng giống thế, bọn họ ở bên trong Huyễn Thần Giới cũng vô cùng cường đại, bởi vì bọn họ là Âm linh không có thực thể, cơ bản không sợ chuyện thân thể bị hủy...

Lại nói tiếp, nếu quả thật có thể trở thành Âm linh thì thật sự là chuyện tốt nhất.

Chỉ có điều thủ đoạn tu luyện của Âm linh cũng giống như Giới Linh nói, dựa vào cắn nuốt các Âm linh khác...

đây là thuần túy giết chóc không có bất kỳ sự dịu dàng nào.

Bọn họ thật sự đồng ý như thế sao?

Sở Mặc hít sâu một hơi, nhìn lần lượt từng gương mặt thân thiết, sau đó nói:

- Chuyện này ta có thể quyết định thay họ được không?

- Cho nên, ý của ta là, bất kể vì chính ngươi hay là vì họ thì ngươi cũng không thể luôn duy trì pháp trận Dưỡng Hồn được.

Lời nói của Giới Linh vô cùng thấm thía.

Sở Mặc thở dài một tiếng:

- Nhưng ta không muốn họ phải sống mãi trong lồng giam... cho dù là bản thân họ không biết gì cả.

- Thật ra còn một cách khác!

Giới Linh do dự một chút nhưng vẫn nói ra:

- Trong tiên giới có một tông môn cổ xưa tên Phật môn, nếu có thể đưa thần hồn của bọn họ tới đó nghe giảng kinh, như vậy có là ngàn năm vạn năm, bọn họ cũng không cảm thấy tịch mịch, cũng không đần độn, chỉ có cảm giác an tường.

Hơn nữa thần hồn của bọn họ còn càng thêm lớn mạnh, không hóa thành âm linh.

Như vậy, nếu có ngày ngươi có năng lực giúp bọn họ sống lại thì cảnh giới của bọn họ cũng sẽ cao hơn hiện tại vô số lần.

Tuy nhiên, tông môn đó không dễ vào.

Cho dù là đại lão Thiên giới cũng không muốn chọc vào họ.

Nếu không thì cũng đành phải nuốt hận.

- Thế gian này còn có nơi như thế sao?

Sở Mặc giật mình.

Tuy nhiên trong lòng thầm nghĩ: Bất kể trả giá như thế nào, ta cũng phải đưa bọn họ vào Tiên giới Phật môn kia nghe tụng kinh!

Giới Linh nói:

- Thế giới này không đơn giản như ngươi nghĩ, cho dù là phàm trần cũng có nơi khiến đế chủ nuốt hận!

- Quy Khư sao?

Sở Mặc thuận miệng hỏi.

- Xem ra ngươi cũng biết không ít.

Giới Linh gật đầu:

- Đó là một góc thiên giới năm đó rơi xuống nhân giới.

Hơn nữa một góc đó, ngay cả tu sĩ Thiên giới cũng có rất ít người có thể tiến vào.

- Là vì hạn chế độ tuổi sao?

Sở Mặc hỏi

- Đúng vậy, hạn chế độ tuổi, dưới năm mươi có thể tiến vào.

Giới Linh gật đầu.

- Tu sĩ Thiên giới dưới năm mươi tuổi, hẳn có rất nhiều người đạt tới Đại La Kim Tiên thậm chí là Thiên Tiên đi?

- Đúng vậy, dưới năm mươi tuổi, kẻ hùng mạnh nhất thậm chí có thể đạt tới Chân Tiên cảnh giới!

Giới Linh nói.

- Cường đại như vậy mà vẫn không thể thăm dò Quy Khư sao?

Sở Mặc có chút tuyệt vọng, nếu như nói cả Thiên Tiên và Chân Tiên đều không được, như vậy một Tiên Thiên như mình có tư cách gì dám nói có thể lấy bảo vật ra khỏi Quy Khư

- Chuyện này không liên quan tới hùng mạnh mà phải xem cơ duyên.

Giới Linh nhìn Sở Mặc:

- Giống như ngươi lấy được ngũ hành thủy.

Ngươi cảm thấy rất khó sao?

Sở Mặc ngẫm nghĩ một chút, cười khổ nói:

- Tuy rằng đã xảy ra rất nhiều chuyện, nhưng nói thật đúng là không khó.

Ta thậm chí còn chưa biết chuyện gì xảy ra thì ngũ hành thủy đã xuất hiện trong không gian của Thương Khung Thần Giám.

- Cho nên nói chuyện này chính là cơ duyên.

- Ta rất có cơ duyên sao?

- Đương nhiên!

- Vì sao?

- Bởi vì ngươi có Thương Khung Thần Giám!

". . .

"

Sở Mặc không nói gì, giật mình nghĩ tới, Thương Khung Thần Giám hiện ra.

Sau đó hắn cầm trong tay hỏi Giới Linh nói:

- Thương Khung Thần Giám rốt cuộc có bao nhiêu chỗ thần kỳ?

- Còn thần kỳ hơn ngươi tưởng tượng vô số lần!

"

Giới Linh nhìn Sở Mặc:

- Chứng giám vạn vật thế gian, bao gồm người, cũng có thể là công pháp.

Có truyền thuyết, Thương Khung Thần Giám chính là hóa thân của đại đạo.

Sở Mặc gật gật đầu, cách nói này cũng giống của Đại Công Kê khi trước.

-----o0o-----

Chương 587 : Mười phiến huyết nguyệt. (2)

Chương 587 : Mười phiến huyết nguyệt. (2)

Tuy nhiên.

Giới Linh lại nói tiếp:

- Thương Khung Thần Giám tục truyền hình thành trong vũ trụ hỗn độn sơ khai, nhưng sinh ra cùng với nó còn có mười phiến huyết nguyệt.

Sở Mặc lập tức rung động nhìn Giới Linh.

- Như ý, Tị họa, Quang minh, Phổ chiếu, Phi thiên, Nhập địa, Giám thần, Trảm đạo, Hỗn độn, Quy nhất.

Giới Linh chậm rãi nói:

- Đây là tên mười phiến huyết nguyệ, mỗi tên đại biểu cho một năng lực.

Sở dĩ cho tới nay, chuyện người khác không làm được, ngươi lại có thể dễ dàng thành công.

Người khác xui xẻo, ngươi lại được lợi. . .

Nguyên nhân lớn nhất cũng vì trênThương Khung Thần Giám của ngươi có khảm huyết nguyệt 'Như ý'!

Sở Mặc rung động tới ngây người.

Ngẫm lại không phải sao?

Như ý, những năm gần đây dường như thật sự rất như ý.

Tuy nhiên, nếu trên người mình có huyết nguyệt 'Tị họa', có phải người nhà sẽ không gặp hoạ?

Trong lòng Sở Mặc lại nghĩ tới một vấn đề khác.

- Đúng rồi.

Vì sao ta tiến vào Huyễn Thần Giới, nhưng nhục thể không bị lưu lại bên ngoài?

Sở Mặc nhìn Giới Linh chăm chú hỏi.

Lúc này hắn có thể tránh được một kiếp là vì chuyện này!

Nói cách khác, giờ này hắn đã sớm hồn phi phách tán.

Giới Linh nhìn thoáng qua Sở Mặc, thản nhiên nói:

- Bởi vì Huyễn Thần Giới có quan hệ với ngươi, ta nói rồi, Huyễn Thần Giới tồn tại vì người.

Cho nên, khoảnh khắc huyết mạch của ngươi để dấu ấn lại Huyễn Thần Giới, khi ngươi tiến vào Huyễn Thần Giới thì không chỉ có thần hồn mà có cả thân thể!

- Vậy, ta đã chết ở Huyễn Thần Giới nhiều lần như vậy. . .

Sở Mặc giật giật khóe môi, khó có thể lý giải.

- Đó là quy tắc của Huyễn Thần Giới.

Giới Linh cười cười, việc này ngươi không cần nghĩ nhiều.

Nói xong, Giới Linh nhìn Sở Mặc:

- Ngươi còn trẻ, rất nhiều chuyện tới thời điểm nên biết thì tự nhiên sẽ biết

- Tựa như trên Thương Khung Thần Giám có khảm huyết nguyệt như ý nên việc gì cũng thuận lợi, đúng không?

Sở Mặc thở dài.

- Đương nhiên, điều này cũng phải dựa vào ngươi mới được, nếu là người khác, uy lực của như ý chỉ phát huy được một phần ba đã là không tệ rồi.

Nhưng trên người ngươi, nó có thể phát huy ra trăm phần trăm uy lực.

Hơn nữa, khi cảnh giới ngươi tăng lên, uy lực của nó sẽ càng thêm mạnh!

Nói cách khác, nó dựa vào cái gì có thể xếp hạng đầu trong thập đại thần khí chứ?

Giới Linh nói.

Sở Mặc ngơ ngác nhìn Thương Khung Thần Giám, thật sự rất khó tưởng tượng nó có uy năng như thế.

Nhưng nghi hoặc trong lòng vẫn chưa giảm bớt:

- Tại sao phải ở trên người ta mới được

- Vấn đề này, về sau ngươi sẽ minh bạch.

Liên quan đến thân thế của Sở Mặc, Giới Linh lập tức thay đổi bộ dáng.

Sở Mặc cũng biết Giới Linh không trả lời về thân thế hắn, cũng không chèo kéo, trực tiếp hỏi:

- Nếu Thương Khung Thần Giám lợi hại như vậy, vì sao năm đó người giữ nó lại làm mất?

Khi đó Thương Khung Thần Giám có mười phiến huyết nguyệt sao?

- Không thể nói đánh mất.

Đó là một trận chiến tranh đáng sợ, đế chủ tử thương vô số, chí tôn cũng không may mắn thoát khỏi, phải tham chiến.

Giới Linh nói về đoạn lịch sử kia, tuy rằng vẻ mặt rất bình tĩnh, nhưng đôi mắt đang gợn sóng.

- Chí tôn cũng tham chiến sao?

Sở Mặc khiếp sợ, rất khó tưởng tượng trận chiến có chí tôn sẽ hùng vĩ cỡ nào?

Hái trăng hái sao trong mắt phàm nhân là ảo tưởng, nhưng trong mắt chí tôn là chuyện dễ dàng xử lý!

Thậm chí luyện hóa mấy chục vì sao thành chuỗi hạt châu đeo trên cổ cũng không phải là chuyện không thể nào.

Mà ngay cả đế chủ cũng có năng lực đánh nát sao.

- Đúng thế, chí tôn tham chiến, thậm chí có kẻ ngã xuống.

Giới Linh cũng không bảo thủ về đề tài này, nhưng cũng không nói thoải mái.

Cuối cùng nói cho Sở Mặc chí tôn giữ Thương Khung Thần Giám năm đó cũng không thể tìm được toàn bộ

- Ngay lúc đó Thương Khung Thần Giám chỉ có sáu huyết nguyệt, hơn nữa cũng không đặc biệt phù hợp. . .

Không thể phát huy ra uy lực lớn nhất.

Nói cách khác, vị chí tôn cũng ngã xuống.

- Bốn huyết nguyệt cuối cùng, Giám thần, Trảm đạo, Hỗn độn và Quy nhất. . .

Ngay cả là chí tôn cũng rất khó tìm đến.

Giới Linh nhìn ra tâm tư Sở Mặc, nhẹ giọng nói:

- Nếu có một ngày ngươi trở thành chí tôn, thu thập đủ mười huyết nguyệt, như vậy, ngươi có thể nghịch chuyển càn khôn, điên đảo âm dương, sống lại thân hữu chỉ trong một ý niệm.

- Chỉ là trở thành chí tôn. . . vẫn chưa đủ.

Sở Mặc đã không còn là thiếu niên ngây thơ năm đó, hắn biết rõ, một tu sĩ muốn trở thành chí tôn khó khăn tới mức nào, cũng tựa như phàm nhân muốn hái sao vậy!

Đế chủ có dấu vết mà lần theo, chí tôn lại không có đường!

Đạo lý này, mọi tu sĩ trong thiên hạ đều hiểu, sao Sở Mặc có thể ngoại lệ?

Mà muốn làm sống lại người thân cận nhất, gần trở thành chí tôn vẫn chưa đủ!

Còn phải tập hợp mưới huyết nguyệt. . .

Khiến Thương Khung Thần Giám chân chính hoàn chỉnh thì mới có thể làm được!

Trời ơi. . . không phải đang đùa ta chứ?

Sở Mặc đột nhiên cực kỳ mâu thuẫn.

Cùng lúc, hắn có động lực mười phần, thề bất kể khó khăn gì cũng hoàn thành.

Về phương diện khác lại cực nản lòng thoái chí, cảm giác mình căn bản không có hy vọng nào có thể hoàn thành chuyện gì trong hai chuyện này.

Trong thời khắc này, phảng phất có hai hắn đang điên cuồng cãi vã, điều này làm cho Sở Mặc có cảm giác sắp điên.

- Tỉnh lại!

Giới Linh đột nhiên hét lớn một tiếng.

Sở Mặc khẽ run lên, trong giây lát tỉnh táo lại, giơ tay vuốt mồ hôi lạnh trên trán.

Trong nháy mắt đó, hắn suýt tẩu hỏa nhập ma, lâm vào cảnh vạn kiếp bất phục.

- Đứa bé ngốc!

Giới Linh thở dài một tiếng, nói:

- Muốn làm được hai chuyện này đích xác có ngàn vạn khó khăn, thậm chí có thể sẽ vạn kiếp bất phục, nhưng tóm lại là vẫn có hi vọng!

Nếu ngươi thật sự cảm giácmình không có hi vọng, vậy hãy để bọn họ chết đi.

Ít nhất bọn họ cũng sẽ được giải thoát.

- Phù!

Sở Mặc thở phào một cái, con ngươi từ mờ mịt trở nên kiên định, trầm giọng nói:

- Chỉ cần còn một tia hy vọng, ta sẽ không từ bỏ!

Giới Linh gật gật đầu, trực tiếp dùng Thiên Tinh Thạch Sở Mặc chồng chất trên mặt đất bày ra một tòa Dưỡng Hồn pháp trận.

Sau đó, thu thần hồn vào trong đó, ngưng kết thành một hạt châu, đưa cho Sở Mặc:

- Ngươi nhận lấy, cách mỗi năm vận hành một lần Dưỡng Hồn pháp trận, nếu cóngày ngươi tiến vào Tiên giới, có thể đưa bọn họ vào Phật môn thính kinh, như vậy không cần Dưỡng Hồn pháp trận nữa.

Sở Mặc nhìn bóng dáng thân nhân lần cuối, khắc sâu họ trong nội tâm mình rồi thu lại hạt châu kia.

Cuối cùng, tất cả Thiên Tinh Thạch cũng bị hút vào hạt châu kia.

- Nhớ kỹ.

Cách năm năm đều cần nhiều cực phẩm Thiên Tinh Thạch như vậy bỏ vào hạt châu này.

-----o0o-----

Chương 588 : Đã đến

Chương 588 : Đã đến

Giới Linh làm xong chuyện này.

Trên mặt cũng lộ ra vẻ mệt mỏi.

Hiển nhiên, Dưỡng Hồn pháp trận không phải thứ ai cũng bày ra được.

Đại ân này đã rất khó dùng lời diễn tả, bởi vậy, Sở Mặc chỉ gật đầu, trịnh trọngnhận lấy hạt châu, thu vào không gian của Thương Khung Thần Giám.

Không gian của Thương Khung Thần Giám hiện giờ đã rất lớn, trong hồ nước Tạo Hóa Ngư không thể sinh sôi nẩy nở, nhưng bởi vì không gian có ngũ hành thủy tồn tại, chất nước trong hồ cũng bị thay đổi, Tạo Hóa Ngư cũng trở nên sống động hơn nhiều.

Ngoài hồ nước là đại địa hoang vu.

Trong lòng Sở Mặc hơi rung động, nghĩ: Ta hẳn có thể lợi dụng đất này gieo trồng dược liệu có giá trị!

Như vậy, ngày sau có thể trực tiếp dùng những dược liệu này luyện đan, hoặc là bán ra dược liệu.

Giờ ta phải gánh trách nhiệm nặng như thế, nhất định phải tính toántừng bước.

Sau đó rời khỏi không gian của Thương Khung Thần Giám.

- Mau chóng đi tập hợp đủ ngũ hành nguyên tố, chẳng những có thể thay đổi không gian Thương Khung Thần Giám khiến nó thành tiểu thế giới chân chính mà cũng có thể cho ngươi trúc hạ Ngũ Hành Đạo cơ.

Giới Linh nhìn Sở Mặc:

- Ta mệt rồi, ngươi trở về đi.

Sở Mặc gật gật đầu, sau đó hướng Giới Linh thi lễ mới xoay người rời khỏi.

Trong phòng, Giới Linh thở dài một tiếng, ánh mắt thâm thúy như muốn nhìn xuyên hư không, tới một nơi vô tận.

Ở chỗ thần bí, một tòa động phủ khổng lồ, một đứa bé tám tuổi đang cởi truồng ngủ.

Sau đó, thân thể hắn chấn động, hai mắt mở ra, trong mắt là cảnh sao rụng trăng lặn làm người ta sợ hãi!

- Người nào?

Dám đến rình coi lão ma ta?

Chán sống sao?

Chú bé con phấn điêu ngọc mài, nhìn qua thông minh lanh lợi, phi thường đáng yêu, nhưng vừa mở miệng đã phát ra âm thành già nua quái gở.

Hắn nhấc cây đao lên, trên đao còn nhỏ giọt máu tươi, sau đó đứng lên nhìn xung quanh.

Cuối cùng, như không phát hiện được gì, chú bé con lại ném đao ngồi xuống, saorụng trăng lặn lóe ra ánh sáng lạnh:

- Chẳng lẽ là cái tên nhàm chán nào đi ngang qua đây?

Hừ. . .

Coi như ngươi thức thời, bằng không lão ma sẽ hầm thịt ngươi!

Huyễn Thần Giới, ánh mắt của Giới Linh nhắm lại, lẩm bẩm nói:

- Hắn vẫn không chết. . .

Thân ảnh của Sở Mặc, lúc này đã hiện ra giữa Sở Cung.

Đến cuối cùng hắn cũng không hỏi Giới Linh kẻ thù của mình là ai, Giới Linh nói đối phương sử dụng công pháp, có thể là hóa huyết, như vậy, chỉ cần hắn tìm theo loại công pháp này là có thể tra được đối phương.

Lại, đối phương nhằm vào Kỳ Tiêu Vũ mà tới!

Sở Mặc có dự cảm, một ngày nào đó, mình sẽ chống lại người nọ.

Cùng với hiện tại quá đa tâm suy nghĩ về kẻ thù, không bằng đặt tâm tư tìm kiếm ngũ hành chi thổ.

Vừa mới về tới Sở Cung, Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết dắt tay nhau đến.

Hoàng Họa xuất hiện trước tiên, bưng trà rót nước, tận bổn phận thị nữ.

Đổng Ngữ và Tần Thi cũng không thấy bóng dáng, phỏng chừng tất cả đều đang cố gắng tu luyện.

Hai cô gái đáng thương mất đi trí nhớ cũng coi như cùng Sở Mặc đồng bệnhtương liên, cố gắng vô cùng, nhưng trong ngực nghẹn đầy ác khí.

- Sở Mặc ca. . .

Thẩm Tinh Tuyết thấy Sở Mặc, lộ ra nụ cười thẹn thùng, muốn nói lại thôi.

- Tinh Tuyết công chúa, có chuyện cứ nói.

Sở Mặc có lòng cảm kích Thẩm Tinh Tuyết, lại nói, nếu không phải là nhờ Thẩm Tinh Tuyết, Đại Hạ Hoàng đế cũng không muốn thoái vị thành Thái thượng hoàng đơn giản như vậy.

Diệu Nhất Nương nhìn Sở Mặc than nhẹ một tiếng, thầm nghĩ, hắn một đệ đệ ưu tú, thế nên luôn có các cô nương ngã vào tay hắn.

Nhìn dáng vẻ ngượng ngùng của Thẩm Tinh Tuyết, Diệu Nhất Nương thở dàinói:

- -Là như thế này, Tinh Tuyết nghe nói khốn cảnh của chúng ta, nàng muốn đến Sở quốc giúp chúng ta, cùng vượt qua cửa ải khó khăn.

Tinh Tuyết nói, phía Đại Hạ còn người trung với phụ thân của nàng, hiện giờ cũng phải chịu xa lánh, nếu như vậy, không bằng chuyển những người đó đến Sở quốc.

- Hửm?

Sở Mặc khẽ cau mày, nhìn thoáng qua Thẩm Tinh Tuyết.

Thẩm Tinh Tuyết cẩn thận giải thích:

- Chuyện đó ngươi đừng hiểu lầm, ta không có ý khác, kỳ thật, lấy năng lực hiện giờ của chúng ta hoàn toàn có thể trấn áp được đám người kia, khiến họ không dám sinh tâm tư phạm thượng.

Diệu Nhất Nương gật gật đầu, nói:

- Ta cũng nghĩ vậy, Sở quốc vương thành đã trải qua một hồi đại kiếp nạn, muốn nhồi nhân khẩu chỉ sợ rất khó.

Mà muốn trong Sở quốc xây thành thị mới dời nhân khẩu cũng không dễ dàng.

Làm như vậy, ai cũng theo những người kia đào tẩu từ Đại Hạ sang, Hạ Kinh có để ý không cơ chứ.

Sở Mặc gật gật đầu:

- Hắn không ngại thì liên quan gì tới ta, nếu Tinh Tuyết đã nói, vậy quyết địnhnhư vậy đi!

Thẩm Tinh Tuyết lập tức vui vẻ.

- Tuy nhiên, Tinh Tuyết, nếu như ngươi rời khỏi Phi Tiên. . .

Dì nhỏ của ngươi?

Sở Mặc hoàn toàn không sợ Thẩm Ngạo Băng, nhưng nàng vẫn là dì của Thẩm Tinh Tuyết.

Thẩm Tinh Tuyết khẽ mỉm cười:

- Không sao, ngày đó ngươi đi cùng Nhất Nương tỷ, dì nhỏ liền trực tiếp bế quan, bây giờ Phi Tiên do mẹ ta quản.

". . .

"

Sở Mặc giật giật khóe môi, trong lòng tự nhủ là người đàn bà kia rốt cục tỉnh ngộhay muốn nhịn tu làm tướng tìm mình báo thù?

Tuy nhiên, Sở Mặc cũng không cần quan tâm.

- Nếu vậy đa tạ ngươi rồi!

Sở Mặc lộ ra nét tươi cười:

- Cứ làm phiền ngươi mãi!

- Không cần khách khí như vậy, ta, mạng của ta do ngươi cứu, ta làm vậy là điều nên làm, nên làm!

Thẩm Tinh Tuyết nói liên hồi.

Sau đó, Sở Mặc mang theo Diệu Nhất Nương và Hoàng Họa trực tiếp rời Huyễn Thần Giới, về tới vương thành Sở quốc.

Mấy ngày sau, Thẩm Tinh Tuyết đã đến, Hứa Trung Lương đã đến, Phương Minh Thông cũng đã đến.

Nghe nói chuyện xảy ra bên này, không ngờ Hứa Trung Lương dời trọn Hứa gia đi!

Phương Minh Thông cũng dời cả gia tộc Phương gia sang Sở quốc vương thành!

Hai đại tộc với bao con người.

Thêm tôi tớ và tư binh, cũng đã vượt qua ba trăm ngàn nhân khẩu!

Một tòa quỷ thành như Sở quốc vương thành, từ sau khi gặp chuyện không may đã khôi phục được một tia nhân khí.

Dệt hoa trên gấm thì dễ.

Đưa than sưởi ấm ngày tuyết mới khó.

Đối với lựa chọn của Hứa Trung Lương và Phương Minh Thông, Sở Mặc ngoại trừ cảm động cũng chỉ có cảm động.

Cha mẹ của Hứa Trung Lương, thậm chí còn không hề oán giận Sở Mặc!

Trên thực tế, bọn họ đến giờ vẫn chưa biết có chuyện gì xảy ra.

Sở Mặc cũng không nói hết toàn bộ tình hình thực tế.

Không phải muốn giấu diếm, cũng không phải muốn từ chối trách nhiệm mà chuyện này quá không tưởng với họ.

Cuối cùng, Sở Mặc nói cho bọn họ biết, cũng cách nói với người bên ngoài

- Nhân gian xuất hiện ma đầu khủng bố, cực độ khát máu, giết người luyện Huyết, cuối cùng kinh động khiến thiên phạt, trực tiếp bị thiên phạt gạt bỏ.

-----o0o-----

Chương 589 : Sứ giả tự tìm chết

Chương 589 : Sứ giả tự tìm chết

Sau đó, Sở Mặc lại ở ngoài vương thành ba mươi dặm, xây dựng một tòa nghĩa trang.

Có danh tiếng những người đó, tất cả đều chôn quần áo và di vật, dân chúng trong vương thành này cũng xây một mộ bia lớn để tưởng nhớ.

Tu thành rồi, Sở Mặc tự mình tế bái, đồng thời phát lời thề.

Tuyệt sẽ không để chuyện này phát sinh lại!

Sau đó không lâu, Vương Đình Chi chủ Liệt Ca mới nhậm chức thảo nguyên, Bảo Liên công chúa và Bàng Trung Nguyên cùng tới.

Đến thăm Sở quốc, với kiếpnạn ở Sở quốc biểu thị ai điếu.

Đồng thời, Sở Mặc cũng dùng thân phận Sở Vương công khai đi thảo nguyên Vương đình, tế bái mộ chôn quần áo và di vật Na Y.

Thời gian tới cuối năm, Sở quốc vương thành dù chưa phồn hoa như xưa nhưng cũng coi như khôi phục được một nửa.

Mắt thấy đến ngày tổ chức Tông Môn đại hội, có sứ giả lần nữa bước vào lãnh thổ Sở quốc đưa thư mời.

Tiếp đãi sứ giả là người chống đỡ Phiêu Diêu Cung Diệu Nhất Nương.

Hiện giờ Phiêu Diêu Cung có số đệ tử không nhiều, chỉ có mười mấy người, những người này, phần lớn đều là thanh niên Hứa gia và Phương gia, thiên phú không quá suất sắc, trực tiếp bái nhập vào Phiêu Diêu Cung.

Về phần những đứa nhỏ thiên phú trác tuyệt, người nhà sống chết sống không muốn cho đến nơi đây.

Trận tai bay vạ gió kia, số gia đình liên lụy nhiều không kể xiết.

Mỗi một sinh mạng đều có một gia đình bi thương.

Với Sở Mặc mà nói, mỗi một sinh mạng đều là nét bút đỏ!

Sổ sách này, một ngày nào đó hắn sẽ tính với hung thủ.

Người làm đệ tử rất ít, cho nên hiện giờ Phiêu Diêu Cung có chút thê lương.

Hơn nữa còn là môn phái thành lập ở thế tục nên càng khiến người ta khinhthường.

Chu Tuấn năm nay hai mươi ba tuổi, một thân thực lực đã đạt đến hoàng cấp tầng sáu, là cao thủ Kim Thạch Chi Cảnh.

Môn phái của hắn là chủ Tông Môn đại hội, tên là Tây Hải phái.

Tây Hải phái ở vị trí trung gian Thanh Long Bạch Hổ Chu Tước Huyền Vũ bốn đại lục, nơi đó có biển lớn, trong biển có một đảo nhỏ.

Đảo nhỏ có ba đại phái, mấy chục tiểu phái.

Cho tới nay, Tông Môn đại hội đều do tam đại môn phái thay phiên gánh vác.

Làm chủ nhà, bọn họ sẽ có rất nhiều lợi ích thực tế, bởi vậy mỗi lần, mặc kệ đếnlượt môn phái nào gánh vác Tông Môn đại hội, đệ tử môn phái đều có cảm giác quang vinh.

Hơn nữa lúc này bốn môn phái mạnh nhất như Cô Thành Nhất Kiếm, Thiên Ngoại Phi Tiên đều phải phái người tham gia, cũng biết chỗ vào Quy Khư thần bí.

Cứ như vậy, làm chủ nhà Tây Hải phái, liền có một danh ngạch không cần tỷ thí, trực tiếp tiến vào Quy Khư!

Mà danh ngạch vừa lúc rơi xuống đầu Chu Tuấn.

Tuy nói Quy Khư thần bí mà nguy hiểm, nhưng Chu Tuấn chưa bao giờ cảm thấy sợ hãi, ngược lại cảm thấy cơ duyên của mình tới rồi!

Chỉ cần có thể lấy một bảo vật ra khỏi Quy Khư, từ nay về sau có thể hoàn toàn phát đạt!

Bởi vậy, hắn không rõ Sở quốc vừa mới phát sinh này là sao, chỉ biết phải đến báo cho một môn phái gần diệt môn thì hết sức bất mãn.

Cảm thấy tùy tiện phái một ngoại môn đệ tử đến thông báo đã là rất nể tình rồi!

Hơn nữa sao phải báo?

Sao phải xem trọng một môn phái rác rưởi như thế?

Nhưng hắn không dám kháng cự lệnh sư môn, chỉ có thể vượt qua trăm núi ngàn sông tới báo tin cho Phiêu Diêu Cung.

Lá thư này hắn không dám nhìn lén, nhưng trước khi đến, chưởng môn Tây Hải phái đã công đạo, nhất định phải đưa phong thư này tới tay Sở Vương!

- Sở Vương chó má gì, vua cỏ thế tục cũng dám xưng vương trước mặt chúng ta sao?

Đây là ý nghĩ thật lòng của Chu Tuấn, thế cho nên, hắn thậm chí đã quên gương mặt vô cùng nghiêm túc của chưởng môn Tây Hải phái lúc đó.

- Ta muốn gặp Sở Vương.

Chu Tuấn thấy Diệu Nhất Nương, ánh mắt đầu tiên sáng ngời, có cảm giác kinh diễm, không thể ngờ nơi tồi tàn này sinh được nữ tử đẹp như vậy.

Tây Hải phái không thiếu mỹ nữ, nhưng đẹp như vậy đúng là không có!

Tuy nhiên tiếp theo, hắn tức giận, ta đường đường là sứ giả Tông Môn đại hội, thiên tài Kim Thạch Chi Cảnh trẻ tuổi, cách xa trăm sông ngàn suối tới đây, không ngờ các ngươi chỉ phái một nữ nhân tới đón đãi?

Đây là ý gì?

Coi rẻ sứ giả sao?

Không thể không nói, trên đời này không thiếu kẻ tự tìm chết.

Diệu Nhất Nương có chút chán ghét nhìn người trước mắt, tuy cũng biết Sở Mặc rất trọng thị Tông Môn đại hội, không muốn đắc tội với sứ giả trước khi Tông Môn đại hội bắt đầu.

Vậy nên vẫn ôn hòa nói:

- Là thế này, Sở Vương đang bận rất nhiều chuyện, yến hội tối nay hắn sẽ tới.

- Một vua cỏ thế tục mà cao giá vậy sao?

Đúng là được mở rộng tầm mắt.

Chu Tuấn rất không thoải mái, đứng lên đi lên trước vài bước, khoảng cách tới Diệu Nhất Nương còn chưa đầy một trượng mới dừng bước lại, ở trên cao nhìn xuống Diệu Nhất Nương, lạnh lùng nói:

- Thời gian của ta hữu hạn, cho ngươi thời gian một nén nhang gọi Sở Mặc tới gặp ta, nói cách khác, có hậu quả gì thì nói là hắn tự gánh vác!

Diệu Nhất Nương vẫn ngồi đó mà không có động tác gì, chỉ cười thản nhiên:

- Sứ giả đường xa đến, nhất định đã mệt mỏi, kính xin nghỉ ngơi một chút, Sở Vương nhất định sẽ đến yến hội tối nay.

- Ngươi không hiểu lời ta nói sao?

Chu Tuấn lạnh lùng nhìn Diệu Nhất Nương, tà hỏa bùng lên:

- Hay là ngươi muốn cùng ta nghỉ ngơi?

Diệu Nhất Nương nhướng máy, cơn tức bị đè nén không hề ít hơn Sở Mặc!

Chỉ vì không muốn ảnh hưởng đến tâm tình của Sở Mặc nên Diệu Nhất Nương luôn tỏ vẻ kiên cường.

Nhưng trên thực tế, thương tâm và khổ sở của nàng có ai hay biết?

Cái chết của những người đó, có đồng môn sư tỷ muội, ngay cả mặt mũi cũngchưa gặp đã thiên nhân vĩnh cách.

Có ân nhân Hứa Phù Phù, có tỷ muội tương giao Liễu Mai Nhi, lúc biết tin họ chết, Diệu Nhất Nương căn bản không dám tin họ đều đã qua đời.

Từng gương mặt, từng giọng nói vẫn luôn trong tâm trí nàng.

Tựa như mới gặp ngày hôm qua.

Nhưng sự thật luôn lạnh giá, ngôi mộ không có thi thể, chỉ có quần áo và di vật đang nhắc nhở Diệu Nhất Nương, những người đó, thật sự sẽ không thể gặp lại nữa!

Sau lưng Sở Mặc, Diệu Nhất Nương đã chảy không biết bao nhiêu nước mắt.

Nhưng mà có ai biết

- Chu sứ giả, mời ngươi tự trọng cho.

Diệu Nhất Nương nhìn nam tử ánh mắt bốc lửa kia, lạnh giọng nói.

Lúc này, cửa bị đẩy ra.

Là Tịch Nguyệt trong đội của Hứa Trung Lương theo tới đây, năm đó chỉ là một cô bé được Diệu Nhất Nương tự tay dạy dỗ, giờ đã trở nên duyên dáng yêu kiều.

Thực lực của Tịch Nguyệt không cao, nhưng độ trung thành lại cực cao, nghe thấy động tĩnh liền đẩy cửa tiến vào.

-----o0o-----

Chương 590 : Quá đà

Chương 590 : Quá đà

Chu Tuấn nhìn lại, thấy là thị nữ xinh đẹp khi này thì lộ vẻ tà ác, lạnh lùng nói:

- Không ngờ các ngươi không biết thức thời, thôi để nha hoàn này theo ta cũng được!

Tịch Nguyệt căn bản không biết chuyện xảy ra, đôi mắt long lanh nhìn thoáng qua Diệu Nhất Nương.

Diệu Nhất Nương khoát tay:

- Tịch Nguyệt, ngươi ra ngoài trước.

Tịch Nguyệt nao nao.

- Không cần đóng cửa.

Diệu Nhất Nương hít sâu một hơi, lạnh giọng nói.

Chu Tuấn cười lạnh, thầm nghĩ: Không đóng cửa thì sao?

Sau đó hắn nghiêm nghị nhìn Diệu Nhất Nương:

- Thế nào?

Sở quốc nhỏ bé, Phiêu Diêu Cung suy tàn lại keo kiệt đến mức này sao?

Cả một nha hoàn cũng luyến tiếc?

Diệu Nhất Nương nhìn Chu Tuấn:

- Chu sứ giả.

- Hửm?

Chu Tuấn lạnh lùng, cao ngạo.

- Ngươi quay về đi.

Diệu Nhất Nương nói.

- Cái gì?

Ngươi nói cái gì?

Ngươi lặp lại lần nữa!

Chu Tuấn như chó bị dẫm đuôi nhảy dựng lên, gương mặt dữ tợn, nhe răng nhìnDiệu Nhất Nương, ánh mắt như muốn ăn thịt người.

- Ta nói, ngươi trở về đi, thư mời chúng ta đã nhận được, chúng ta sẽ đúng giờ tham gia Tông Môn đại hội.

Diệu Nhất Nương đã khôi phục vẻ bình tĩnh, nhìn Chu Tuấn:

- Nhưng nơi này, không chào đón ngươi.

- Ha ha ha, ta còn tưởng các ngươi có gan cự tuyệt Tông Môn đại hội!

Chu Tuấn cười như điên, vừa mới hắn còn toát mồ hôi lạnh, nếu nữ nhân nói chúng ta không đi, vậy hắn thật là đâm lao phải theo lao rồi.

Bởi vì trước khi đến, chưởng môn đã thông báo, bất kể thế nào cũng giao thư tận tay Sở Vương!

Chu Tuấn tuy cuồng ngạo nhưng không ngu, chỉ số thông minh cũng chưa kém tới mức không để ý thái độ chưởng môn.

Nếu nữ nhân này thật sự nói chúng ta không đi, nhất định hắn sẽ há hốc mồm.

Kết quả, nữ nhân này cũng không có can đảm nói không đi, Chu Tuấn thầm nghĩ vẫn có chỗ dựng võ rồi.

Hắn lạnh lùng nhìn Diệu Nhất Nương, trong lòng nghĩ phải làm thế nào giáo huấn sâu sắc nữ nhân này.

Nghĩ tới nghĩ lui, không có gì giáo huấn nào khó quên hơn so với chiếm hữu thân thể ởi vậy, Chu Tuấn lập tức to gian:

- Không chào đón ta, tốt lắm, ta đi, tuy nhiên các ngươi cũng đừng mơ có thư mời của Tông Môn đại hội!

Nói xong, Chu Tuấn xoay người muốn đi.

Diệu Nhất Nương hơi nhíu mày:

- Đợi một chút.

- Thế nào, nghĩ thông suốt rồi?

Hừ, hiện tại chỉ để nha hoàn kia theo ta cũng không đủ, ngươi cũng phải. . .

Ngươi muốn làm cái gì. . .

Chu Tuấn đang đắc ý thì thấy Diệu Nhất Nương cử động, một cỗ uy áp lớn lao tới, Chu Tuấn lập tức cả kinh, chưa nói xong đã cảm thấy má trái như bị một ngọn núi va vào, nháy mắt đập bay thân thể hắn ra ngoài.

Ầm!

Thân thể Chu Tuấn, trực tiếp phá nát tường gạch, hung hăng bay ra ngoài.

Tiếp theo, không đợi hắn phục hồi tinh thần, thân thể một lần nữa bị người đá bay, còn là ở giữa không trung chịu không biết bao nhiêu vết chân.

Lúc trước còn có thể cảm giác được đau đớn không ngừng truyền đến, nhưng rất nhanh hắn không thấy đau nữa.

Bởi vì hắn đã hôn mê bất tỉnh.

Cũng không biết qua bao lâu, Chu Tuấn tỉnh lại, vừa định cử động lại hét thảm một tiếng ởi vì toàn thân đau đớn mãnh liệt, không biết đã gãy bao nhiêu chiếc xương.

Tiếp theo, hắn mở to mắt, mông lung nhìn bóng dáng đứng ngay bên cạnh mình.

- Ươi. . .

Ươi ám dánh. . .

Tông văn bại khội. . . xứ rả, chông ăn bại khội, mất tịch. . . dẽ hắt lươi!

Chu Tuấn mơ hồ lầu bầu, sau đó đầu nghẹo sang một bên nhổ ra máu tươi cùng răng.

Diệu Nhất Nương đoán mãi mới nghĩ ra hắn muốn nói: Ngươi dám đánh sứ giả Tông Môn đại hội, Tông Môn đại hội chắc chắn không tha cho ngươi.

- Ngươi muốn chết sao?

Thanh âm u lãnh từ miệng nữ nhân kia truyền đến

- Nươi ám xao?

Thanh âm của Chu Tuấn có phần run rẩy, hắn không ngờ nữ nhân này có thực lực đáng sợ như thế.

Đánh tới hắn không có lực hoàn thủ.

- Muốn chết sẽ thành toàn cho ngươi!

Diệu Nhất Nương lạnh lùng quát, sát khí lan tràn trong nháy mắt.

- Rám rám rám. . .

ánh a, ươi rám ánh a. . .

Chu Tuấn lập tức hoảng sợ kêu gào, nhưng thanh âm mơ hồ không rõ.

- Lấy thư ra.

Diệu Nhất Nương chán ghét nhìn Chu Tuấn, nếu không phải Sở Mặc coi trọng Tông Môn đại hội thì nàng sẽ không dễ tha cho tên Chu Tuấn này, dù không giết cũng phải phế bỏ hắn.

Người như vậy, quả thực chính là cặn bã!

- . . .

Chu Tuấn cảm giác chỉ cần nhăn mặt nhíu máy là toàn thân đã đau nhức, nước mắt cũng chảy ra.

Diệu Nhất Nương gọi một đệ tử mới mấy tuổi mới bái nhập Phiêu Diêu Cung:

- Ngươi lục người hắn tìm thư.

Thiếu niên này là vãn bối của Phương Minh Thông, ngày thường khoẻ mạnh kháu khỉnh, mày rậm mắt to, vô cùng anh tuấn.

Nghe Diệu Nhất Nương nói liền cười hì hì lục lọi hồi lâu mới tìm được một lá thư gắn xi đưa cho Diệu Nhất Nương.

Đồng thời ánh mắt nhìn Diệu Nhất Nương tràn đầy sùng bái!

Tiểu thiếu niên không biết sợ hãi là gì, trong mắt hắn, chưởng môn còn lợi hại hơn tên sứ giả không biết chui ra từ xó nào kia gấp trăm lần!

- Tốt lắm, đi đưa thư cho Sở Vương bệ hạ.

Diệu Nhất Nương xoa đầu chú bé, cười nói hú bé nhận thư rồi chạy rất nhanh.

Nếu như nói Diệu Nhất Nương là thần tượng của bọn họ thì Sở Mặc chính là thần!

Từ một thiếu niên không xu dính túi, chỉ dùng vài năm đã thành người đứng đầu toàn bộ quốc gia Thanh Long đại lục, hơn nữa thực lực xuất thần nhập hóa, cả môn phái cũng không dám trêu chọc!

Lúc này, Tịch Nguyệt bê ra một chiếc ghế cho Diệu Nhất Nương.

Diệu Nhất Nương hài lòng nhìn Tịch Nguyệt:

- Biết điều như vậy, về sau ai cưới được ngươi thì đúng là nhờ tổ tiên tích đức.

Tịch Nguyệt đỏ mặt, thẹn thùng nói:

- Nô tì không lấy chồng. . .

Diệu Nhất Nương lắc đầu cười cười.

Mấy tiểu nha đầu, có ai mà không có mộng xuân đâu?

Chu Tuấn không bị vết thương trí mạng hay nghiêm trọng nào.

Chỉ có hàm răng bị Diệu Nhất Nương tát một cái rụng hơn phân nửa, chứ tổn thương thân thể cũng không có nghiêm trọng như vậy.

Tuy nhiên hắn vốn nhát gan, còn không bằng một binh lính trải máu sa trường.

Thứ hai là cảm thấy mất mặt.

Bị một nữ tử xinh đẹp tát rơi răng. . .

Bất luận là nam nhân nào cũng thấy mất mặt ởi vậy mới không có mặt mũi đứng lên.

- Ngươi tên Chu Tuấn phải không?

Đánh người xong, Diệu Nhất Nương cảm thấy sảng khoải, uất ức tích tụ cũng tiêu tan không ít.

- Hừ. . .

- Còn chưa đủ sao?

Diệu Nhất Nương trừng mắt.

- Đúng. . .

Chu Tuấn nhe răng nhếch miệng, chủ yếu do răng bị vả rụng.

Lúc nói còn vội vàng ngồi dậy nên rú lên thê thảm.

Tuy nhiên Chu Tuấn cũng có thể xác định xương cốt của mình chưa vỡ vụn, điều này khiến hắn an tâm hơn, dù hận ý không hề bớt đi.

Ta chỉ đùa giỡn ngươi một chút, ngươi lại dám trực tiếp ra tay với ta.

Tiện nhân, ngươi chờ đó cho ta!

Hiện tại ta không nói gì, nhưng đợi ta về sư môn sẽ hoàn trả gấp đôi!

-----o0o-----

Chương 591 : Đáng đánh

Chương 591 : Đáng đánh

- Cút đi.

Đừng có hy vọng vào cái tiểu tâm tư của ngươi, nhớ kỹ tên ta, ta tên Diệu Nhất Nương, nếu còn muốn trả thù, chỉ cần xác định mình có thể chịu được thì tùy ngươi!

Diệu Nhất Nương nói xong đứng lên nhìn Tịch Nguyệt:

- Chúng ta đi thôi.

Chu Tuấn ngẩn người, bởi vì đau nhức mà vặn vẹo như kẻ bị táo bón, bởi vì hắnđột nhiên cảm thấy cái tên này rất quen thuộc!

Vô cùng quen thuộc!

Như là từng nghe nói ở đâu đó.

- Giống như mấy năm trước. . .

Trong sư môn từng có người một nữ tử thế tục được Phi Tiên thu làm đệ tử, hình như có tên giống như vậy. . .

Chu Tuấn lầu bầu, đột nhiên sợ run cả người.

Bởi vì hắn nhớ ra dáng vẻ trịnh trọng khi chưởng môn giao phong thư này cho hắn.

- Nhớ kỹ, phong thư này, nhất định phải đích thân giao cho Sở Vương!

Đây là lời Tây Hải chưởng môn nói lúc đó, đồng thời cũng có thêm một câu:

- Lần này truyền tin, nhất định phải khiêm tốn làm tốt bổn phận sứ giả, còn chuyện khác, tận lực chờ đám Sở Vương cùng trở về, kết thúc bổn phận của chủ nhà chúng ta. . .

Đáng tiếc lúc đó Chu Tuấn không để lời này trong lòng.

Lúc ấy hắn còn phẫn nộ sao chưởng môn giao chân chạy việc cho người tuấn kiệt như hắn, nào có nhiều tâm tư nghĩ gì khác.

Hiện tại hắn đã hiểu, chưa tính Sở Vương, chỉ riêng đệ tử của Phi Tiên đã là tồn tại khủng bố cỡ nào!

Một cái tát kia không đánh chết hắn, đúng là người ta đã hạ thủ lưu tình!

Diệu Nhất Nương có tát chết hắn thật, sư môn Tây Hải phái chỉ sợ cũng oán giận vài câu mà thôi, thậm chí cũng chẳng buồn lên tiếng.

Bởi vì đó là Phi Tiên!

Có thể là thân truyền của chưởng môn Phi Tiên, nhưng thái độ với vị Sở Vương kia còn vô cùng tôn kính.

Mình đúng là đồ ngốc!

Chu Tuấn càng nghĩ càng cảm thấy khủng bố, trên trán đầy mồ hôi lạnh.

Đến cuối cùng, oán hận trong lòng mất sạch.

Đây là ưu điểm lớn nhất của hắn rồi, biết khi nào nên cúi đầu, khi nào thì có thể cứng rắn, mạnh mẽ.

Đối mặt với loại người đó, hắn hoàn toàn không cứng rắn, mạnh mẽ nổi.

Run rẩy lấy thuốc chữa thương nuốt vào, điều tức một hồi.

Sau đó nhìn răng và máu trên mặt đất, Chu Tuấn vẫn cảm thấy đau đớn.

- Trở về phải khẩn trương tìm người làm một bộ răng giả. . .

Chu Tuấn điều tức xong không dám ở lại nữa, muốn tìm Diệu Nhất Nương nhận sai cũng chẳng có gan, trực tiếp xám xịt rời đi.

Lúc Sở Mặc nhìn thấy thư đã là buổi tối, trong thư ngoài thư mời còn một lá thư riêng.

Không nhiều chữ lắm, đại khái ý là mời Sở Vương tham gia Tông Môn đại hội.

Mặt trên tán thưởng Sở Vương tuổi trẻ tài cao, là tấm gương cho thanh niên thiênhạ. . . .

Sở Mặc xem xong đưa cho Diệu Nhất Nương:

- Ngươi xem qua một chút.

Diệu Nhất Nương xem xong, hơi nhíu mày:

- Bên đó không biết ngươi nhất định sẽ đi, nhưng ân cần như vậy, thấy thế nào cũng có ẩn tình?

Sở Mặc gật đầu, cười nói:

- Đại Công Kê từng nói với ta, lần này tứ đại phái để Quy Khư lộ diện vốn chẳng có hảo tâm, nhưng thế nào ta cũng muốn đi.

- Kẻ đưa thư đã bị ta giáo huấn một trận.

Diệu Nhất Nương kể lại một lượt.

Sở Mặc cười cười:

- Loại này, đáng đánh.

- Ngươi cũng nghĩ nên đánh đúng không?

Diệu Nhất Nương cười cười:

- Ta cũng nghĩ vậy, vốn còn bận tâm làm vậy có gây chuyện cho ngươi không, nhưng ngẫm lại ta cũng không kiêng kị nhiều nữa.

". . .

"

Sở Mặc xám xịt nhìn Diệu Nhất Nương:

- Sao lời ngươi nói giống như ta với sư phụ ngươi vậy.

Thấy Sở Mặc tươi cười, Diệu Nhất Nương vô cùng vui vẻ cười nói:

- Có bản lĩnh, ngươi đi đi!

". . .

"Lúc này đến lượt Sở Mặc ngậm miệng.

Thẩm Ngạo Băng kia thật đau đầu, chỉ sợ sẽ bị phiền đến chết.

- Nhưng không phải Tinh Tuyết đã nói sau chuyện ngày đó, sư phụ thay đổi rất lớn, giao môn phái cho mẹ của Tinh Tuyết rồi tự mình bế quan đi.

Có lẽ, chuyện này đã xúc động mạnh tới sư phụ.

Về Thẩm Ngạo Băng, Diệu Nhất Nương vẫn rất cảm kích và tôn trọng.

Tuy rằng sư phụ đã làm vài chuyện bất lợi cho nàng, nhưng những chuyện đó chưa trở thành sự thật, Diệu Nhất Nương cũng không muốn truy cứu thêm.

Dù sao năm đó là Thẩm Ngạo Băng cứu nàng, Thẩm Tinh Tuyết lần thứ hai ra tay can thiệp Đại Hạ hoàng thất cũng do Thẩm Ngạo Băng ngầm đồng ý

- Có lẽ sẽ có thay đổi, nhưng càng nhiều khả năng là muốn nâng cao thực lực tìm ta báo thù.

Sở Mặc lơ đễnh cười cười, trên thực tế, hiện giờ hắn cũng chỉ còn có hai chuyện ở Nhân giới.

Chuyện thứ nhất là ổn định lại Sở quốc, hoàn thành tâm nguyện của Hứa Phù Phù và Sở Yên, không để họ hy sinh vô ích.

Chuyện thứ hai là thông qua Tông Môn đại hội, tiến vào Quy Khư!

Kỳ thật đến giờ Sở Mặc muốn cứng rắn xông vào Quy Khư, hắn tin thiên hạ này không ai có thể ngăn được hắn.

Nhưng như vậy là gây họa cho Sở quốc, ngày nào đó hắn rời khỏi Nhân Giới.

Đến lúc đó, kẻ thù sẽ gây bất lợi cho Sở quốc.

Sở Mặc không phải kẻ bảo thủ không chịu thay đổi, nhưng có một số việc vẫn phải có quy củ.

Ngoài ra, Sở Mặc cũng không chú ý đến những chuyện khác.

Đương nhiên, ngoại trừ hai chuyện lớn này, còn có một chuyện Sở Mặc cũng để bụng.

Gần đây, cách vài ngày hắn sẽ dành thời gian đi Phiêu Diêu Cung chỉ điểm cho đám nhỏ.

Đồng thời, Sở Mặc ở Phiêu Diêu Cung bày ra một tòa cự linh pháp trận, nghiêm khắc mà nói nên gọi là tụ nguyên khí trận.

Vẫn chưa tính là pháp trận.

Nhưng ở Nhân Giới đã là đại trận rồi.

Đừng nói Trường Sinh Thiên, ngay cả đại phái như Cô Thành Nhất Kiếm, Thiên Ngoại Phi Tiên cũng không có loại đại trận này.

Tụ nguyên khí trận, miễn cưỡng có thể được xưng là pháp trận vì khi tiến vào cần khẩu quyết.

Mà khẩu quyết Sở Mặc dạy cho Diệu Nhất Nương, chỉ có đệ tử trải qua khảo nghiệm nghiêm khắc mới có tư cách tiến vào trong đó.

Một đứa cháu của Phương Minh Thông đã thể hiện ra thiên phú cực cao.

Hơn nữa tiểu tử kia cũng là một trong những Phương Minh Thông thích nhất.

Tên tiểu tử này là người đầu tiên có tư cách tiến vào Phiêu Diêu Cung.

Tiểu tử kia tên Phương Tường.

Năm nay mới năm tuổi, lớn lên phấn điêu ngọc mài, có cái miệng nhỏ nhắn nói chuyện rất ngọt.

Trước khi tiến vào tụ nguyên khí trận, Phương Tường chỉ là một thiếu niên có thiên phú nhưng còn chưa tới hoàng cấp tầng một.

Kết quả, sau khi ở tụ nguyên khí trận tu luyện bảy ngày.

Phương Tường trực tiếp nâng một khối nặng chừng năm nghìn cân ở diễn võ trường!

Hoàng cấp tầng ba, Long Tượng Lực!

Bảy ngày!

Gần bảy ngày!

Kết quả này trực tiếp khiến Binh Mã Đại Nguyên Soái hoàn toàn ngây người.

Sau đó lão Phương rất vô sỉ đi theo Diệu Nhất Nương cầu khẩu quyết tiến vào tụ nguyên khí trận, cũng muốn đi vào cảm thụ xem có thật sự thần kỳ như vậy không.

-----o0o-----

Chương 592 : Phát triển

Chương 592 : Phát triển

Sở Mặc trực tiếp đá lão Phương ra, lão Phương còn bất mắt nhìn Sở Mặc dựng râu trừng mắt:

- Tiểu tử, ta cùng thế hệ ông nội ngươi đấy!

Ngươi phải hiểu được cách tôn trọng người già!

- Tụ nguyên khí trận là cho các hài tử của Phiêu Diêu Cung dùng, ngài dùng không thích hợp.

Sở Mặc giải thích

- Sao không thích hợp?

Ai tu luyện không cần nguyên khí?

Lão Phương lập tức nóng nảy trừng Sở Mặc.

Sở Mặc cười khan nói:

- Không phải ý đó, ý của ta là tòa tụ nguyên khí trận này chỉ tăng gấp mười, chuyên dùng cho tiểu hài tử, đương nhiên tiến cảnh cực nhanh. . .

- Mười. . . gấp mười. . .

Phương Minh Thông ngây ra như phỗng:

- Thế chẳng phải là nói Phương Tường nhà ta là tuyệt thế thiên tài?

Cho dù không có trận này, bảy mươi ngày cũng có thể đạt tới hoàng cấp tầng ba long tượng lực?

Sở Mặc nhìn lão, thiên phú của Phương Tường không sai, tuy nhiên nói bảymươi ngày có thể bước vào hoàng cấp tầng ba đúng là nói linh tinh.

Tu luyện đâu thể tính toán như thế?

Nghiêm chỉnh mà nói, cho dù không có tụ nguyên khí trận, lấy thiên phú của Phương Tường, tối đa là khoảng một năm rưỡi có thể bước vào hoàng cấp tầng ba!

Hiện giờ có tụ nguyên khí trận tăng thêm, hơn nữa Sở Mặc dốc lòng dạy bảo, muốn tăng chậm cũng không được.

- Ha hả, không thể tưởng được, Phương gia ta cũng có một thiên tài chân chính.

Phương Minh Thông ngây ngô cười một lúc mới nhìn Sở Mặc nói:

- Có thứ này, sao ngươi không cho quân đội của chúng ta sử dụng?

Sở Mặc nhìn Phương Minh Thông:

- Đại soái của ta, ngài nghĩ trận này chỉ cần dùng gió nam à?

Không cần tiêu hao tài nguyên sao?

Phương Minh Thông đỏ mặt già, ngượng ngùng nói:

- Ta mặc kệ, dù sao ngươi cũng làm một cái cho tướng lĩnh cao cấp sử dụng!

Có thực lực rồi thì dù cao thủ môn phái đến đây, ta cũng phải tát một cái mới cho họ rút về!

- Mấy ngày nữa ta sẽ làm một cái cao cấp hơn để ở quý phủ, thế nào?

Sở Mặc cười nói.

- Thật sao?

Phương Minh Thông nhìn Sở Mặc:

- Quân không nói đùa. . . . !

Sở Mặc gật đầu:

- Đương nhiên là thật!

Lão Phương cùng lão Hứa làm việc nghĩa không chùn bước, dắt cả gia tộc tới ủng hộ hắn, chỉ riêng phần nhân tình này Sở Mặc cũng phải hậu đãi.

Bởi vì bọn họ không rời Đại Hạ thì vẫn có thể ăn ngon mặc đẹp, nắm trong tay quyền cao chức trọng!

Hạ Kinh vừa đăng cơ, bị hành động này của Sở Mặc làm cho tức giận, bởi vì hắn cũng muốn để lão Phương và lão Hứa hai trụ cột phát huy nhiệt lượng.

Nhưng khi biết chuyện ở Sở quốc, Hạ Kinh vẫn vung bút, trực tiếp thả người.

Không chỉ như thế, còn số dân ở những nơi nghèo khó Đại Hạ tụ tập lại, tổng số khoảng ngàn vạn người, tất cả đều đưa cho Sở Mặc!

Chẳng khác gì là trả lại ân tình của Sở Mặc với hắn.

Đừng nhìn họ là bần dân, nhân khẩu chính là của cải của thế giới, ngàn vạn nhân khẩu tuyệt đối là một con số tài phú kinh người.

Thủ đoạn của Hạ Kinh quả thật mạnh hơn ca ca hắn, hành động này chẳng những trả được ân tình của Sở Mặc mà còn giảm bớt gánh nặng cho Đại Hạ, cũng cho ngàn vạn nhân khẩu kia một cơ hội làm giàu!

Dù sao, hiện giờ Sở quốc hoang vắng cũng có nhiều cơ hội hơn Đại Hạ ứ như vậy, khoảng cách tới tông môn đại hội ngày càng gần, bên Sở quốc cũng từng bước phát triển.

Rốt cục, đã tới ngày Sở Mặc xuất phát.

Ngoài Vương thành, mười dặm trường đình.

Sở Mặc nhìn đám đông đưa tiễn, ôm quyền nói:

- Phương soái, Hứa lão, Sở quốc này vãn bối giao cho nhị vị!

Phương Minh Thông và Hứa Trung Lương nhìn nhau, nhẹ nhàng thở dài, sau đó Phương Minh Thông cúi sâu thi lễ với Sở Mặc:

- Bệ hạ yên tâm, hai lão già này còn dùng được vài năm, nhất định sẽ thay bệ hạ quản tốt Sở quốc!

Hứa Trung Lương có chút phức tạp nhìn người đã thấy từ bé đến lớn, rất lâu sau mới cười cười nói:

- Có tụ nguyên khí trận, chúng ta có thể sống lâu vài năm, xin bệ hạ yên tâm, Sởquốc vĩnh viễn là Sở quốc!

Bệ hạ. . .

Cũng vĩnh viễn là Sở quốc Vương!

Sở Mặc gật gật đầu, sau đó hướng về những người khác phất tay.

Những người đó đều cúi mình với Sở Mặc, còn có rất nhiều dân chúng đi theo quỳ xuống đất.

Sở Mặc thở dài nhìn Diệu Nhất Nương, Thẩm Tinh Tuyết cùng với Hoàng Họa:

- Chúng ta đi thôi!

Tam nữ gật đầu, đi theo Sở Mặc vận khởi thân pháp, trong chớp mắt đã biến mất khỏi tầm mắt mọi người.

Đại Công Kê do không tiện lộ diện nên đã đi trước chờ Sở Mặc.

Ở Phương gia, Hứa gia đã thiết lập một tòa tụ nguyên khí trận mười lăm lần, đồng thời lưu lại mấy bộ công pháp và tâm pháp lấy từ Huyễn Thần Giới.

Mặc dù chưa đạt tới trình độ thiên giới nhưng ở Tiên giới cũng xem như cao cấp.

Hai tụ nguyên khí trận, ít nhất có thể duy trì trong ba trăm năm.

Bởi vì Sở Mặc chỉ dùng cực phẩm Thiên Tinh Thạch bày ra!

Đồng thời, hắn còn thiết lập ở Phương gia, Hứa gia, Phiêu Diêu Cung và vương thành bốn ảo trận lớn nhỏ, một khi khởi động, trừ phi là Đại La Kim Tiên đích thân đến, còn không thì không thể tiến vào.

Mỗi một tòa ảo trận có thể mở ra mười lần!

Mỗi một lần có thể giữ ba năm!

Cuối cùng, Sở Mặc bày ngoài vương thành một đại trận khổng lồ!

Tòa đại trận này chỉ có gia chủ hai nhà Phương Hứa cùng mở mới khởi động được.

Tòa đại trận này Sở Mặc dùng ba trăm thượng phẩm Thiên Tinh Thạch đổi lấy nhất tờ bản vẽ.

Sau đó tiêu hao ba nghìn cực phẩm Thiên Tinh Thạch mới bày ra đại trận này.

Sở quốc lấy hắn làm chính.

Nhưng Sở Mặc hiểu dù là hắn, Nhất Nương, thậm chí là Tinh Tuyết và Hoàng Họa cũng có ngày rời khỏi Nhân Giới.

Hiện tại cả Tịch Nguyệt, cũng bắt đầu ở Phiêu Diêu Cung tụ nguyên khí trong trận để tu luyện, xem dáng vẻ cố gắng của nha đầu kia thì cũng có thể minh tưởng được rồi.

Cho nên.

Sở quốc sớm muộn cũng là của Phương gia hoặc Hứa gia.

Sở Mặc càng có khuynh hướng nghiêng về Hứa gia, bởi vì Sở quốc có thể được như hôm nay, Hứa Phù Phù chiếm một nửa công lao!

Điểm này, Phương Minh Thông cũng biết, trước khi Sở Mặc rời đi đã cùng Hứa Trung Lương và Sở Mặc nói qua.

Nếu quả thật có một ngày như vậy, Phương gia chủ quản, Hứa gia chủ quân!

Sau đó hai nhà Phương Hứa lưu lại tổ huấn, trọn đời không được làm địch!

Về phần tổ huấn có thể duy trì bao nhiêu năm không rõ, nhưng ít ra lúc hai ông cụ còn sinh thời thì sẽ không xuất hiện biến cố gì.

Sở Mặc dùng hai tháng thời gian, không ngừng qua lại Huyễn Thần Giới và Nhân Giới cũng vì việc này.

Hiện giờ, hắn đã hoàn thành trước khi tới Tông Môn đại hội.

Cũng có thể nhẹ nhàng hơn.

Sở quốc còn đó, tinh thần bất diệt!

Thế là đủ rồi.

Vương thành Sở quốc kéo dài mười dặm, đám đông mãi không tán đi, ngay cả dân chúng bình dân như cũng có dự cảm.

-----o0o-----

Chương 593 : Phó thác

Chương 593 : Phó thác

Sở Vương của họ, chuyến đi này có thể sẽ không về nữa.

Phương Minh Thông và Hứa Trung Lương nhìn nhau, đồng thời thở dài.

Phương Minh Thông chủ động nói:

- Hứa lão, ngồi xe của ta về nhé?

Hứa Trung Lương gật gật đầu.

Trên xe Phương soái, hai vị trọng thần cao cấp nhất Sở quốc trầm mặc hồi lâu, tựa hồ có cùng một tâm sự.

Thật lâu sau, Phương Minh Thông mới lên tiếng:

- Hứa lão, ngươi nói bệ hạ đi lần này còn có thể trở về không?

Hứa Trung Lương rũ mắt, suy tư thật lâu mới nói:

- Nhìn dáng vẻ của hắn, rõ ràng là muốn gửi gắm Sở quốc cho hai chúng ta.

- Haiz, hai chúng ta đương nhiên không thể sinh ra dị tâm gì, nhưng còn đám tiểu tể tử. . .

Phương Minh Thông không nói rõ, nhưng hắn biết rằng Hứa lão gia tử sẽ hiểu.

Hứa Trung Lương khẽ mỉm cười:

- Chuyện này, ta đã nhìn bệ hạ lớn lên, ta tin trước khi hắn rời đi sẽ an bài thỏa đáng chuyện này

- Tốt nhất là như thế, nói cách khác, cũng chỉ có vì nghĩa diệt thân!

Phương Minh Thông lẩm bẩm nói.

Trong mắt Hứa Trung Lương lấp lánh hào quang, tuy nhiên rất nhanh mất đi, cười nói:

- Không nghiêm trọng như vậy.

. . . . . .

Giờ này, Sở Mặc mang theo tam nữ xuất hiện ngoài ngàn dặm!

Hoàng Họa là sinh linh Tiên Thiên cảnh giới đỉnh cao, hiện giờ ở Huyễn Thần Giới tu luyện lâu như vậy đã sớm đạt đến tiêu chuẩn độ kiếp, nhưng nàng nhưng vẫn áp chế ùng lúc Sở Mặc nói sau khi phi thăng cần Trúc Cơ, hắn phải chuẩn bị tài liệu của Trúc Cơ cho các nàng.

Về phương diện khác, Sở Mặc cũng nói nếu giờ Trúc Cơ thì không thể đạt được hoàn mỹ Trúc Cơ, nên nhất định phải có cơ sở mới được.

Vì thế, Hoàng Họa gần đây chỉ biết không ngừng rèn luyện nhục thể và năng lượng cơ thể, gắng đạt tới mức hoàn mỹ.

Thực lực của Diệu Nhất Nương qua khoảng thời gian ở Huyễn Thần Giới tu luyện đã tiến nhập Thiên Tâm Cảnh bậc cao, đạt đến cảnh giới của sư phụ nàng mấy năm trước.

Đồng dạng, dựa theo yêu cầu của Sở Mặc, nàng cũng bắt đầu rèn luyện nhục thể và năng lượng.

Thẩm Tinh Tuyết có thực lực kém nhất, tuy nhiên cũng đã tiến nhập Ngộ Tâm cảnh, nha đầu kia kỳ thật thiên phú trác tuyệt, nhưng trước đây không thích tu luyện.

Nói cách khác, lấy nội tình của Phi Tiên, thực lực nàng bây giờ ít nhất cũng phải ở Thiên Tâm Cảnh, hơn nữa trong Huyễn Thần Giới tăng lên, hẳn là phải đột phá đến Tiên Thiên mới là bình thường.

Tuy nhiên với tuổi của nàng, đạt tới Ngộ Tâm cảnh cũng không yếu rồi, từ lần gần đây ở Huyễn Thần Giới tu luyện có thể mơ hồ thấy được xu thế đột phá Thiên Tâm Cảnh.

Huyễn Thần Giới, với Thiên giới và Tiên giới có lẽ chỉ là nơi đến để giải buồn, tiện thì tu luyện.

Nhưng đối với Nhân Giới và Linh giới đó là chỗ tu luyện khó tin!

Giống Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết, tuy rằng sớm muộn cũng có ngày đi vào Tiên Thiên cảnh giới, nhưng cho dù có sự ủng hộ của Phi Tiên và thiên phú trác tuyệt cũng phải chờ hơn mười năm.

Nhưng hiện tại một năm cũng không cần, các nàng đã đủ để bước vào Tiên Thiên, trở thành cao thủ cao cấp nhất thế gian.

Đại Công Kê chờ ngoài ngàn dặm, cùng bốn người hội hợp liền trực tiếp biến hóa thành Đại Công Kê khổng lồ.

Bốn người hóa thành một hào quang ngũ sắc, biến mất ở chân trời mờ mịt.

Trung Thần Đảo, ở trung tâm bốn đại lục Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ.

Rất nhiều người đều cho rằng, Trung Thần Đảo là trung tâm thế giới.

Đương nhiên, người của Trung Thần Đảo càng cho là như vậy.

Trung Thần Đảo có ba đại môn phái, theo thứ tự là Tây Hải phái, Đại Hoang phái và Thanh Sơn môn.

Tam đại phái chiếm vị trí chủ đạo ở Trung Thần Đảo, địa vị cao cao tại thượng không thể lay động.

Phóng nhãn khắp Nhân Giới, thực lực tam đại phái không kém, so với Trường Sinh Thiên cũng chỉ kém hơn một chút chứ không nhiều lắm.

Trung Thần Đảo là một hòn đảo, nhưng diện tích lớn bằng hai Đại Hạ đế quốc, cho nên theo trình độ nào đó mà nói, nói Trung Thần Đảo là một đại lục nhỏ thì cũng chấp nhận được.

Chu Tuấn đã trở lại, một mình.

Điều này khiến nhiều người trong Tây Hải kỳ quái, bởi vì các sứ giả khác đều mang theo người được mời về cùng.

Toàn bộ Tây Hải phái, chỉ có mình Chu Tuấn đơn độc trở về.

Trong phòng.

Chu Tuấn cẩn thận nhìn chưởng môn sắc mặt nghiêm nghị, cả sư phụ sắc mặtkhó coi, cảm giác mình đã gây họa thật rồi.

- Ngươi mau kể lại tỉ mỉ mọi chuyện với chưởng môn.

Sư phụ của Chu Tuấn dùng vẻ mặt nghiêm túc nói:

- Không được giấu diếm gì, nghe rõ chưa?

Chu Tuấn quỳ ở đó, gật đầu nói:

- Đồ nhi biết, không dám giấu diếm.

Vì thế, Chu Tuấn kể chuyện sau khi đến Sở quốc, nhìn thấy Diệu Nhất Nương, kể lại hoàn chỉnh.

Hắn đương nhiên không dám mình nảy sinh tà tâm, chỉ nói trong lòng có chút coi thường Diệu Nhất Nương và Sở Vương, cảm thấy một môn phái thế tục và quốcvương thế tục không đáng được đệ tử đại phái tôn trọng.

- Hồ đồ!

Sư phụ của Chu Tuấn nghe xong, không kìm nổi thở dài:

- Vi sư và chưởng môn vẫn cảm thấy ngươi rất thông minh, làm việc điềm đạm, chắc chắn nên mới giao trọng trách cho ngươi, không ngờ. . . không ngờ. . .

ài!

Tây Hải chưởng môn Triệu Khánh cau mày hỏi:

- Bọn họ vẫn đáp ứng đến đây đúng không?

- Vâng. . .

Đồng ý rồi.

Chu Tuấn thành thật hồi đáp.

- Có thể tới là tốt rồi.

Ta còn có việc.

Triệu Khánh nói xong, trực tiếp vung tay áo bỏ đi.

Trong phòng chỉ còn lại thầy trò Chu Tuấn.

Sư phụ của Chu Tuấn trước nay rất thích đồ nhi này.

Bằng không lấy thực lực Chu Tuấn cũng không có khả năng ở trong danh ngạch vào Quy Khư.

Sư phụ của Chu Tuấn tên là Vương Thông, là một lão già hơn năm mươi, thân cao gầy, tướng mạo bình thường.

Nhưng đôi mắt sáng ngời như nhìn thấy nhân tâm.

Giờ phút này, Vương Thông thở dài một tiếng:

- Ta hiện tại không biết tranh thủ danh ngạch Quy Khư cho ngươi là đúng hay sai.

- Sư phụ. . .

Đồ nhi. . .

Biết sai rồi!

Chu Tuấn sợ hãi, hắn hiện tại chỉ sợ danh ngạch bị thủ tiêu.

Bị người cười nhạo cũng không sao, nhưng hắn rất muốn lợi dụng cơ hội lần này tìm được cơ duyên của mình, mượn cơ hội này quật khởi.

- Không phải đúng sai, mà là. . . thực lực của ngươi.

"

Vương Thông thở dài một tiếng, hơi lắc đầu, nói:

- Quy Khư kia không giống ngươi tưởng tượng, trong truyền thuyết, đó là góc tối cao của thiên.

Có thể tồn tại đại cơ duyên nhưng cũng có nguy cơ trùng trùng, không cẩn thận thì sẽ ngã xuống.

Nói xong.

Vương Thông nhìn Chu Tuấn:

- Nói cách khác, ngươi nghĩ sao chưởng môn muốn ngươi tự mình mời vị Sở Vương kia?

Chu Tuấn vẻ mặt khó hiểu nhìn sư phụ mình, không rõ sư phụ có ý gì.

- Ngươi cho là Cô Thành Nhất Kiếm, Thiên Ngoại Phi Tiên tứ đại phái có hảo tâm như vậy.

Vô duyên vô cớ mở Quy Khư cho thiên hạ?

-----o0o-----

Chương 594 : Chênh lệch

Chương 594 : Chênh lệch

Vương Thông cười lạnh một tiếng:

- Nơi đó, bọn họ đã giữ rất nhiều năm, nhưng theo ta được biết, chẳng những không thu hoạch được gì mà còn chết rất nhiều môn hạ đệ tử!

- Tại sao có thể như vậy?

Dù Chu Tuấn biết Quy Khư là nơi rất nguy hiểm.

Nhưng không nghĩ tới cả đệ tử tứ đại phái cũng chết thê thảm ở đó.

- Tứ đại phái khống chế được cửa vào Quy Khư nhưng không khống chế được Quy Khư!

Cho nên, bọn họ mới lợi dụng Tông Môn đại hội chọn ra đệ tử ưu tú cácnơi tiến vào, ngoài miệng chỉ cần ba thành tiền lời.

Nhưng trên thực tế, đây cũng là bọn họ bất đắc dĩ!

Vương Thông nhìn Chu Tuấn:

- Sở Vương đó là thanh niên kinh tài tuyệt diễm!

Chớ nhìn hắn không bái nhập môn phái, nhưng ai dám xem thường hắn đâu.

Lúc này cũng phải trách ta không nói rõ với ngươi, tuy nhiên sự việc quan trọng, truyền ra nhất định khiến sóng to gió lớn, cho nên vi sư cùng chưởng môn quyết định không nói rõ với ngươi.

Ai ngờ lại tạo thành rủi ro.

- Làm. . .

Làm sao có thể chứ?

Chu Tuấn lắp bắp, hắn không thể tưởng tượng một quốc vương thế tục có tư cách gì được đại phái bọn họ coi trọng?

Vương Thông nhìn Chu Tuấn, biết hắn vẫn không phục liền nói:

- Nói thật với ngươi, nói cho ngươi hay, Sở Vương kia tới hay không kỳ thật không có liên quan gì tới Tây Hải phái.

- Vậy?

Chu Tuấn nghĩ tới một khả năng, nhưng hắn vẫn không dám tin.

Vương Thông nhìn Chu Tuấn:

- Là tứ đại phái!

". . .

"

Chu Tuấn khiếp sợ.

Vương Thông nói:

- Tứ đại phái đảm bảo có thu hoạch trong Quy Khư bất chấp việc trả giá, bọn họ muốn tất cả những thích hợp tiến vào Quy Khư tới đó.

Muốn thông qua việc này thăm dò thu hoạch trong Quy Khư.

Ở trong mắt tứ đại phái, Sở Vương kia là một nhân vật không thể thiếu.

Giờ ngươi hiểu chưa?

Chu Tuấn gật đầu:

- Đồ nhi đã hiểu.

Thật sự đã hiểu, hoá ra chuyện này là lệnh của tứ đại phái.

Nếu biết sớm thì có vài lá gan nữa hắn cũng không dám gây rối ở Sở quốc.

Ngược lại còn tìm cách kết giao với Sở Vương kia.

Vương Thông rất hiểu đồ đệ mình, thản nhiên nói:

- Phá cũng hỏng rồi, dù sao, bọn họ cũng đã đồng ý đến đây.

Nếu ta đoán không sai, cho dù Sở Vương có thu hoạch trong Quy Khư thì tứ đại phái cũng không dễ chohắn mang đi!

Đến lúc đó, không chừng lại có xung đột.

Duy trì khoảng cách với hắn cũng không phải chuyện xấu.

Chu Tuấn cũng không vui mừng hơn, ngược lại còn chấn động, hoá ra tên vua cỏ kia còn có tư cách được tứ đại phái coi trọng như thế.

So sánh ra, Hoàng cấp tầng sáu Kim Thạch Chi Cảnh như hắn là gì?

Đúng lúc này, bên ngoài có người thông báo:

- Vương trưởng lão, người Sở quốc tới rồi!

Sư phụ của Chu Tuấn là trưởng lão phụ trách tiếp đón lần này, nghe vậy lập tức đứng lên lớn tiếng nói:

- Lập tức nghênh đón!

Dựa theo tiêu chuẩn chưởng môn đại phái!

Mau, ta lập tứctới ngay!

Nói xong, nhìn thoáng qua Chu Tuấn:

- Tuấn nhi, đi cùng vi sư tìm cơ hội chuộc lỗi.

Nhớ kỹ, giữa người với người luôn có chênh lệch.

Trên đời này, vĩnh viễn không chỉ có mỗi ngươi là thiên tài.

Chu Tuấn dù có vài phần không cam lòng, nhưng vẫn gật đầu:

- Vâng, sư phụ.

Trên Trung Tâm Hải, một chiếc thuyền lớn vượt sóng hướng về phía Trung Thần Đảo.

Dọc theo đường đi, vượt qua vô số thuyền!

Ngay từ đầu, có một vài thuyền lớn không phục, muốn đọ sức nên giong hết buồm liều mạng đuổi theo.

Nhưng không bao lâu đã bị bỏ xa, cả bóng dáng cũng không thấy.

Vì thế, có rất nhiều con thuyền trên Trung Tâm Hải cảm thán, đời này chưa thấy thuyền nào nhanh như vậy!

Trên boong thuyền, Sở Mặc lẳng lặng để gió biển thổi qua.

Chiếc thuyền này hắn mang từ Huyễn Thần Giới ra ngoài!

Đây là một con thuyền đến từ Tiên giới!

Dùng tiên tinh vì động lực, tốc độ cao nhất có thể bằng Nguyên Anh lão tổ!

Nói cách khác, ở trên biển, chiếc thuyền này còn nhanh hơn cả Sở Mặc phi hành!

Sở Mặc cũng không muốn quá rêu rao, cho nên tốc độ không thể tin nổi trong mắt người khác này còn chưa phát huy được một phần ngàn tốc độ vốn có.

Quan trọng nhất là chiếc thuyền này không chỉ đi trên biển mà còn có thể bay!

Tiên giới bảo thuyền, tuy rằng ở Thiên giới không phải cao cấp, nhưng ở Nhân Giới chính là trọng bảo.

Chiếc thuyền này ở Tiên giới cũng có giá trị xa xỉ.

Bất quá đối với Sở Mặc mà nói chẳng đáng là gì, hắn chỉ giúp Linh Đan Đường luyện một lò đan dược, không muốn báo đáp, chỉ cần chiếc thuyền này.

Sở Mặc ở Linh Đan Đường thanh danh vang dội với cái tên "Lâm Bạch".

Cũng bởi vậy, chi nhánh Linh Đan Đường ở Huyễn Thần Giới cũng được ngợi khen, tuy rằng không chuyển chỗ nhưng thân phận địa vị cũng khác trước.

Cho nên, lấy thân phận hiện tại của Sở Mặc trong Linh Đan Đường thì chỉ cần là thứ mình muốn, hắn gần như có thể có được ho tới bây giờ, Sở Mặc vẫn gặt hái Linh Đan Đường đầy thiện ý.

Trong lòng Sở Mặc cũng hiểu thiện ý chưa chắc có thể kéo dài nữa, nuôi dưỡng lực lượng của mình, thành lập thế lực mới là đạo lâu dài.

Lúc này đây, Sở Mặc tham gia Tông Môn đại hội, mục tiêu ngoài Quy Khư thì cũng có ý giúp Phiêu Diêu Cung nổi danh.

Nguồn gốc là từ mấy ngày trước, hắn cùng Diệu Nhất Nương, Thẩm Tinh Tuyết, Hoàng Họa và Đại Công Kê nói chuyện.

- Ngươi thật sự muốn đưa Phiêu Diêu Cung lên trời?

Diệu Nhất Nương chỉ nghĩ Sở Mặc thuận miệng nói vậy, nhưng dần dần, nàng có chút nhận ra suy nghĩ của Sở Mặc

- Đúng vậy, chúng ta thế đơn lực bạc.

Muốn cùng mấy tông môn truyền thừa trên vạn năm thậm chí mấy vạn năm đối kháng thì đúng là người si nói mộng, chỉ có thành lập thế lực của mình, nuôi dưỡng nó, trong tương lai xa xôi mới có tư cách đi tranh giành.

Sở Mặc đã gặp qua quá nhiều tán tu, ngay cả tu luyện tới Thiên Tiên, Chân Tiên thì vẫn không được để ý.

So với người có bối cảnh phía sau, quả thực như sống trong nước sôi lửa bỏng!

Ngược lại các thiếu niên có thế lực lớn phía sau, d cảnh giới tương đối không cao, nhưng hăng hái, chỉ để ý tu luyện.

Chuyện khác không cần lo lắng!

Bởi vì gia tộc sau lưng bọn họ và tông môn sẽ dốc sức bồi dưỡng.

Một khi bọn họ phát sinh bất kỳ nguy hiểm nào, cũng rất nhanh có lực lượng ratay can thiệp.

Mà những tán tu kia. . .

Một khi trêu chọc đến thế lực lớn, chỉ cần ngoan ngoãn cúi đầu nhận sai, hoặc chạy trốn chết, hoặc là. . . chết!

Cho nên nói.

Lực lượng một người luôn là hữu hạn.

Sở Mặc ở Huyễn Thần Giới càng lâu càng hiểu rõ điều này.

Tuy nói thành lập thế lực có nhiều khó khăn, cũng sẽ có nhiều trách nhiệm.

Không bằng độc hành làm theo ý mình.

Nhưng sau khi cân nhắc hơn thiệt, Sở Mặc quyết định phải có một thế lực nằm trong tay mình!

Sở Mặc biết được từ chỗ Giới Linh, kẻ kia dùng hóa huyết đại pháp đồ sát người nhà mình. . .

Tru diệt toàn bộ Sở quốc vương thành, chắc sẽ không tiến vào Nhân Giới nữa, nhưng nhất định sẽ bày thủ đoạn ở Linh giới chờ hắn.

-----o0o-----

Chương 595 : Trung Tâm Hải

Chương 595 : Trung Tâm Hải

Cho nên, Sở Mặc tính toán sau khi đám Diệu Nhất Nương tiến vào Linh giới sẽ tách ra.

Ít nhất, ngoài mặt phải không có quan hệ gì.

Sở Mặc không muốn trải qua chuyện như ở Sở quốc vương thành nữa.

- Vậy ngươi định làm thế nào?

Diệu Nhất Nương hỏi.

- Lấy Huyễn Thần Giới làm trung chuyển, ta sẽ tận khả năng cho các đệ tử Phiêu Diêu Cung cơ hội tu luyện, chỉ cần hắn có thiên phú, như vậy ta có thể cho hắn phithăng Linh giới, phi thăng Tiên giới thậm chí. . .

Phi thăng Thiên giới!

Sở Mặc thản nhiên nói:

- Nhân Giới không phải không có thiên tài thiên phú trác tuyệt mà là vì hoàn cảnh tu luyện có vấn đề, mới đưa đến rất nhiều thiên tài không có cơ hội lên cao.

Mà đó lại là ưu thế của chúng ta!

Đột nhiên, Diệu Nhất Nương và đám Thẩm Tinh Tuyết có phần hiểu ra ý của Sở Mặc!

Đại Công Kê nhìn Sở Mặc:

- Ý của ngươi là. . . toàn bộ Nhân Giới trở thành kho dự trữ nhân tài của ngươi?

Sở Mặc cười cười, nhe răng với Đại Công Kê:

- Ngươi có biết không, một con gà quá thông minh sẽ khiến người ta muốn bỏ nóvào nồi hầm.

Hoàng Họa mài đao:

- Ta đã chuẩn bị xong nấm.

- Nha đầu, ngươi thật không có lương tâm!

Đại Công Kê đảo tròng mắt, vẻ mặt thương tâm.

Tuy nhiên đề nghị của Sở Mặc cũng khiến mọi người vô cùng hưng phấn, Sở Mặc nói không sai, trong nhân giới không phải là không có thiên tài, không phải là không có thiên kiêu kinh tài tuyệt diễm.

Nhưng bởi vì không có cơ hội lấy được tài nguyên tu luyện, rất nhiều thiên tài chết non giữa đường, thậm chí rất nhiều người thiên phú trác tuyệt còn không có cả cơ hội luyện võ!

Sở Mặc không muốn để tình huống này tiếp tục xảy ra, hắn muốn để Phiêu Diêu Cung thành môn phái lớn nhất Nhân Giới!

Hắn muốn cho mọi kẻ thiên phú trác tuyệt trong thiên hạ này thành đệ tử của Phiêu Diêu Cung!

Không chỉ là Sở Cung, mà là cả Huyễn Thần Giới!

Tựa như Sở Mặc có lòng tin thu nhận hết những đứa trẻ thiên phú tốt, lòng tin của hắn đến từ pháp bảo Thiên giới đại tộc, dùng để thí nghiệm huyết mạch, thiên phú và thể chất.

Pháp bảo đó rất thông thường ở Thiên giới, nhưng đối với người dưới Thiên giới lại là thứ không dám nghĩ đến!

Nhưng Sở Mặc lại có!

Đó cũng là điều Sở Mặc dựa vào!

Còn có khả năng luyện đan có thể đổi lấy lượng lớn tài nguyên.

Sở Mặc không tin, hắn dùng thủ đoạn với Thiên giới đại tộc, ở Nhân Giới này lại không thể lật lên một phen sóng gió?

Vậy hắn chính là rác rưởi.

Trên boong thuyền gió rất lớn, Sở Mặc lại bất động, nhìn mặt biển mãnh liệt, mênh mông hía sau truyền đến một loạt tiếng bước chân, Thẩm Tinh Tuyết gọi:

- Sở huynh. . .

Quen thuộc hơn, Thẩm Tinh Tuyết không còn gọi Sở công tử mà sửa xưng hô.

Kỳ thật tuổi của Thẩm Tinh Tuyết còn lớn hơn Sở Mặc vài tuổi, tuy nhiên tiểu tâm tư của thiếu nữ, Sở Mặc cũng không muốn vạch trần.

- Tinh Tuyết.

Sở Mặc quay đầu lại nhìn Thẩm Tinh Tuyết khẽ mỉm cười:

- Bên ngoài gió lớn, sao lại ra đây rồi.

-

Sau này ta có thể gia nhập Phiêu Diêu Cung không?

Thẩm Tinh Tuyết cẩn thận hỏi.

- Thế nào?

Không cần chức chưởng môn Phi Tiên sao lại muốn vào Phiêu Diêu Cung?

Sở Mặc nhìn Thẩm Tinh Tuyết, mỉm cười hỏi.

Sự đau lòng đã được Sở Mặc chôn giấu, thù này phải báo, nhưng lại không thể ảnh hưởng đến quá nhiều người.

Nếu hắn không tỉnh táo, tất cả mọi người sẽ chịu ảnh hưởng.

Thẩm Tinh Tuyết thoáng đỏ mặt:

- Sở huynh chỉ biết giễu cợt ta, ta đâu có tư cách đảm nhiệm chưởng môn của Phi Tiên, hơn nữa Phiêu Diêu Cung rất nhanh sẽ vượt qua Phi Tiên, trở thành môn phái mạnh nhất Nhân Giới.

Ta nghĩ không nhiều năm nữa, Phi Tiên sẽ trở thành môn phái duy nhất ở Nhân Giới

- Hả?

Ngươi có lòng tin như vậy sao?

Sở Mặc có chút kinh ngạc nhìn thoáng qua Thẩm Tinh Tuyết.

Cho dù là Thẩm Tinh Tuyết từng biết về Sở Cung, nhưng Sở Cung là Sở Cung, Phiêu Diêu Cung là Phiêu Diêu Cung, Sở Mặc cũng không để nhiều người biết sự hiện hữu của Sở Cung.

Đó không phải ích kỷ, đó là do Giới Linh phụ trách.

Hắn không biết Giới Linh ở Huyễn Thần Giới kiến tạo một tòa Sở Cung cho hắn có trái quy tắc không, nhưng hắn vẫn không muốn vì chuyện này khiến Giới Linh chịu nhân quả.

- Đương nhiên, ta tin tưởng ngươi.

Thẩm Tinh Tuyết hạ giọng nói:

- Ta cũng tin không cần nhiều năm, toàn bộ Nhân Giới đều biết nên lựa chọn nhưthế nào.

Sở Mặc cười cười:

- Được, ngươi nguyện ý, vậy gia nhập đi.

Thẩm Tinh Tuyết vui vẻ gật đầu, nói:

- Ta nhất định sẽ tận khả năng, làm tốt việc nên làm.

Lúc này, Trung Thần Đảo hiện ra trong tầm mắt của Sở Mặc.

Sở Mặc dùng ánh mắt thâm thúy nhìn đường chân trời, hạ giọng nói:

- Tông Môn đại hội, chúng ta tới rồi!

Bến tàu Trung Thần Đảo phi thường náo nhiệt.

Môn phái đến từ ba đại lục khác cũng đang lục tục tới.

Rất nhiều người lần đầu tiên xuất môn, thấy thịnh hội như vậy đều rất hưng phấn.

Tây Hải phái cũng phái người phụ trách tiếp đãi.

Những người này cũng đã được phân công, mỗi người phụ trách tiếp đãi một môn phái.

Mấy ngày nay, Tây Hải phái Vương Thông trưởng lão tổng cộng xuất hiện ba lượt.

Mỗi một lần tiếp đãi đều là môn phái lớn trên đại lục.

Hôm nay, ông ta lại xuất hiện.

Rất biết nhiều người biết thân phận ông ta đều tò mò không biết người của đại phái nào tới.

Nhưng những người này sẽ lập tức được biết, một con thuyền gỗ lớn tựa vào bến tàu, tiếp theo có cờ xí giương lên, hai chữ phong cách cổ xưa thanh tú trên cờ đón gió phấp phới.

Chỉ hai chữ này khiến mọi người rung động không nói ra lời.

- Cô Thành!

Người Cô Thành gần như không xuất thế đã tới!

Người vào bến tàu nghênh đón không chỉ có Tây Hải phái, cả Đại Hoang phái và Thanh Sơn Môn cũng tới.

Mấy môn phái lớn đã tới Trung Thần Đảo cũng bị kinh động ra nghênh đónngười của Cô Thành.

Lúc hai chân Tần Hiểu bước lên đại địa, trong lòng tràn đầy hào hùng.

Cảnh giới của hắn, qua mấy năm bế quan tu luyện đã tiến vào Tiên Thiên trung kỳ.

Ở tuổi này của hắn đã là thành tựu xuất sắc.

Rất nhiều người có tuổi trong Cô Thành đều cho rằng Tần Hiểu có cơ hội bước tới bước cuối cùng kia!

Đột phá Tiên Thiên, phi thăng thượng giới!

Tần Hiểu cũng tự cho là như thế.

- Một ngày nào đó, Tần Hiểu ta sẽ tự tay báo thù, rửa mối sỉ nhục ngươi gây cho ta năm đó.

Ta nhất định sẽ phụng trả gấp đôi!

Tần Hiểu nhìn đám đông nghênh đón ngoài kia, trong lòng thầm nghĩ.

- Tại hạ Tây Hải phái chưởng môn cùng các trưởng lão hoan nghênh nhóm đạo hữu Cô Thành!

Tây Hải phái chưởng môn nhân Triệu Khánh nở nụ cười hướng đám Tần Hiểu thi lễ.

Vài đệ tử Tây Hải phái đứng phía xa xem náo nhiệt, bọn họ chưa từng thấy chưởng môn tươi cười sáng lạn như vậy

- Đại Hoang phái chưởng môn Lưu Toàn cung nghênh các đạo hữu Cô Thành!

Một trung niên gầy gò đi tới, cũng nở nụ cười.

-----o0o-----

Chương 596 : Nghênh đón

Chương 596 : Nghênh đón

Triệu Khánh nhìn Lưu Toàn có chút chán ghét, hiển nhiên đang bất mãn với thái độ giọng khách át giọng chủ này.

Nhưng lúc này chưởng môn Thanh Sơn Môn cũng tới, là một lão già hơi béo khoảng năm mươi tuổi, ôm quyền thi lễ với đám Tần Hiểu:

- Chưởng sơn Thanh Sơn Môn Tôn Diễm cung nghênh các đạo hữu Cô Thành.

Nghiêm chỉnh mà nói, cho dù là môn nhân Cô Thành Nhất Kiếm, Thiên Ngoại Phi Tiên không có tư cách xưng hô đạo hữu.

Còn chưa tới Trúc Cơ thì nói chuyện gì?

Nhưng ở đây bọn họ đã là tồn tại cao nhất, dùng đạo hữu tôn xưng đối phương cũng không có gì.

- Trường Sinh Thiên chưởng môn. . .

Cung nghênh. . .

- Liệt Hỏa Tông. . .

- Kim Đao phái. . .

- Tương Hà cung. . .

Thanh Long đại lục khá gần Trung Thần Đảo nên những môn phái này đã đến tương đối sớm, giờ phút này đều tụ tập ở đây.

Tây Hải phái chưởng môn Triệu Khánh muốn phát hỏa nhưng cũng phải chấp nhận chịu đựng.

Hết cách, Cô Thành Nhất Kiếm, Thiên Ngoại Phi Tiên, danh khí tứ đại phái thật sự là quá lớn, trong thiên hạ chỉ sợ vẫn chưa có ai dám tự cao tự đại trước mặt họ, nghe người Cô Thành tới phải đến bái kiến cũng có tình có lý.

Đổi lại Đại Hoang phái hoặc Thanh Sơn Môn chủ trì Tông Môn đại hội lần này, Triệu Khánh hẳn cũng tới góp vui.

Nghĩ như thế cũng nhanh bình thường trở lại.

Theo sau còn có rất nhiều môn phái đến từ Huyền Vũ đại lục và Bạch Hổ đại lục Chu Tước đại lục đến chào người của Cô Thành ô Thành lần này do Tần Hiểu dẫn đội, hắn không tham gia tỷ thí Tông Môn đại hội nhưng vẫn muốn vào Quy Khư.

Nên dù trong lòng vô cùng khinh thường những người trước mắt thì vẫn nở nụ cười đáp lễ.

Hành động này trong mắt các môn phái là đã cho họ đủ thể diện!

Đó chính là trưởng lão của Cô Thành đó!

Hơn nữa. . . còn là trưởng lão trẻ nhất, có thiên phú nhất Cô Thành!

Nếu có thể kết giao với người như vậy, bất kể thể diện hay ưu đãi cũng không ít.

Trong đám người, Tây Hải phái Vương Thông khá đạm nhạt, bởi vì trong lòng hắn đang nhớ tới Sở quốc Phiêu Diêu Cung!

Cô Thành hùng mạnh, Tần Hiểu trưởng lão tiền đồ vô lượng.

Nhưng người khiến tứ đại phái đồng thời hạ chỉ mời là người kia, trong suy nghĩ của Vương Thông hẳn còn vượt qua Tần Hiểu!

Trên mặt biển dần dần dâng lên một cột buồm.

Vương Thông tự nhủ, đến rồi!

Lúc này, những người khác cũng phát hiện ra một con thuyền trên biển, tuy nhiên điều làm họ cả kinh là tốc độ chiếc thuyền quá nhanh!

Quả thực như đại ngư lướt trên mặt nước!

Đang đi tới với tốc độ cao!

Tốc độ này khiến đám đông phải kinh hô.

Sau đó, càng nhiều ánh mắt nhìn sang, những tiếng kinh hô kéo dài liên tiếp.

- Trời ạ. . .

Sao trên đời có thuyền nhanh như vậy?

- Là ta đang hoa mắt sao?

- Quá nhanh!

- Không thể tin nổi, chẳng lẽ là thuyền của một trong tứ đại phái sao?

Lúc này, cờ xí màu lam dựng lên, ba chữ lớn màu vàng hiện ra trong tầm mắt mọi người.

Phiêu Diêu Cung!

Gần như ai thấy ba chữ đó cũng làm vẻ mặt há hốc miệng.

Phiêu Diêu Cung?

Là cái quỷ gì thế?

Đại khái chính là vẻ mặt như thế.

Thậm chí có người đến từ lục đại phái của Huyền Vũ và Bạch Hổ đại lục đều kinh ngạc nhìn sang những người đến từ Chu Tước đại lục.

Tuy rằng không lên tiếng, nhưng ánh mắt lại biểu đạt hết tâm tư của bọn họ.

Không phải Phiêu Diêu Cung đã sớm bị diệt sao?

Về phần Thanh Long đại lục Sở quốc - Phiêu Diêu Cung, bọn họ cũng từng nghenói.

Nhưng vì khoảng cách quá xa, tuyệt đại đa số không hề coi môn phái mới lập ở thế tục kia là đồng loại.

Đừng nói Phiêu Diêu Cung những cái tên như Cô Thành, Nhất Kiếm, Thiên Ngoại, Phi Tiên thỉnh thoảng vẫn sinh ra trong thế tục.

Hoặc là "Cô Thành Nhất Kiếm Cô Thành Phi Tiên" cũng không phải chưa từng thấy.

Cho tới giờ cũng chưa từng để trong lòng.

Cũng có ai ngờ một môn phái thế tục lại có thể tới tham gia Tông Môn đại hội chứ?

Rất nhiều người không biết chi tiết, còn nghĩ môn phái nhỏ ở thế tục vốn còn chẳng có năng lực vượt biển chứ?

Tần Hiểu cũng thấy ba chứ Phiêu Diêu Cung.

Sắc mặt của hắn lập tức trầm xuống.

Một đoạn ký ức không có gì tốt đẹp tái hiện trong đầu hắn.

- Phiêu Diêu Cung?

Tần Hiểu thầm hừ một tiếng.

Sắc mặt đám người Chu Tước đại lục cũng không khá hơn là bao.

Theo họ, ba chữ kia đúng là đánh vào thể diện của họ!

Đại phái cổ lão này đã hoàn toàn chết ở Chu Tước đại lục, giờ lại tái sinh ở Thanh Long đại lục, tựa như đồ đằng của Chu Tước bọn họ.

Nhất là tin tức của bọn họ khá linh hoạt, biết đoạn thời gian trước, Phiêu DiêuCung từng trải qua đại kiếp nạn, trừ đệ tử Phiêu Diêu Cung chạy khỏi Chu Tước thì toàn bộ đã chết.

Tin tức này khiến họ vui vẻ rất lâu.

Lại không ngờ môn phái này còn công khai xuất hiện ở Tông Môn đại hội.

Bị vả mặt không chỉ có môn phái ở Chu Tước đại lục mà còn có cả Thanh Long đại lục.

Trong nhóm Trường Sinh Thiên, một thiếu niên mười mấy tuổi lộ vẻ thù hận nhìn chiếc thuyền đang lao nhanh tới.

Thiếu niên này đúng là Phạm Lý Tử!

Thiên tài trẻ tuổi của Trường Sinh Thiên!

Nếu như nói người Trường Sinh Thiên hận Sở Mặc nhất thì chính là Phạm Lý Tử.

Vì sư phụ của hắn là Triệu Hồng Chí đã bị Sở Mặc chém chết!

Thù hận này với Phạm Lý Tử chẳng khác gì thù giết cha.

Mấy năm này, trong lòng Phạm Lý Tử vẫn nghẹn ngào việc báo thù, muốn tự tay giết chết kẻ từng suýt bị hắn hại chết.

Bên Tây Hải phái, Vương Thông nhìn thoáng qua chưởng môn Triệu Khánh.

Triệu Khánh mờ mịt lắc đầu, ra hiệu hắn tiến lên nghênh đón.

Nguyên bản, Triệu Khánh cũng muốn đi nghênh đón để tỏ vẻ coi trọng.

Nhưng giờ hắn lại thấy hình như Phiêu Diêu Cung đắc tội với hơi nhiều người!

Thân là cường nhân, đương nhiên mẫn cảm với khí cơ của những người khác.

Có thể cảm nhận được rất nhiều người có hận ý với Phiêu Diêu Cung.

Vương Thông mơ hồ gật đầu, đi về phía cảng.

Lúc này, chiếc thuyền vẫn duy trì tốc độ cao lao tới bến tàu!

- Nó. . . sao nó còn nhanh như vậy?

Chẳng lẽ nó muốn đụng vào đây sao?

Có người kinh hô.

- Thuyền này là sao vậy?

Sao nhanh được như vậy?

Thật không thể tin nổi!

- Mau lui lại. . .

Tốc độ nhanh như vậy, nó nhất định sẽ không dừng lại được!

Trong đám đông có người hét lên kinh hãi.

Trong nháy mắt cả bến tàu hỗn loạn!

Sở Mặc vào trong khoang thuyền, nhìn cảnh tượng trên bến mà không có vẻ mặt gì, vẫn khống chế bảo thuyền đi với tốc độ cao.

Nếu muốn nổi danh thì vào lúc này càng không thể khiêm tốn được!

Vào lúc sắp tới cảng, một con thuyền không biết từ đâu xuất hiện. . .

Nhỏ hơn bảo thuyền một chút, nhưng giờ đang hiện ra trước mắt.

Đám đông thấy thế càng thêm kinh hô.

Bởi vì với tốc độ của Phiêu Diêu Cung sẽ không kịp tránh!

Một vài kẻ nhát gan đã nhắm hai mắt lại, không đành lòng nhìn thảm kịch tiếp theo.

-----o0o-----

Chương 597 : Sở Vương bệ hạ

Chương 597 : Sở Vương bệ hạ

Môn phải đến từ Chu Tước đại lục và Thanh Long đại lục hào hứng quan sát, trong lòng cuồng hô: Thuyền ở đâu ra thế?

Xuất hiện quá đúng lúc!

Đụng!

Đụng!

Đụng đi!

Ngay lúc mọi người chăm chú nhìn, thuyền treo cờ Phiêu Diêu Cung làm ra một chuyện khó tin, như kẻ luyện võ tốc độ cao, dùng thân pháp tinh diệu lách qua chướng ngại vật.

Cứ thế lách qua!

Lách qua rồi!

Trời ạ!

Toàn bộ đám đông si ngốc!

Đó là một chiếc thuyền lớn!

Đó không phải vũ giả có thân pháp cao cường!

Làm sao có thể?

Làm sao làm được động tác đó?

Đám đông sắp phát điên rồi!

Nhưng chuyện vẫn chưa kết thúc!

Lúc thuyền Phiêu Diêu Cung lách qua còn tạo sóng gió làm ngập chiếc thuyền nhỏ kia!

Sóng lớn thể hiện uy lực!

Thuyền kia lập tức chia năm xẻ bảy!

Trong chớp mắt biến thành mảnh vỡ, lơ lửng trên mặt biển!

Vài bóng dáng giãy dụa trên mặt nước.

Mà lúc này, thuyền của Phiêu Diêu Cung đã cách xa bọn họ, không đổi tốc độ lao tới bến tàu!

Cảnh tượng này khiến mọi người kinh hô lui ra sau.

Chỉ còn vài kẻ có thể duy trì sự trấn định!

Mà ngay cả Tây Hải pháo Vương Thông quen thuộc con thuyền này cũng biến sắc, miệng lầu bầu:

- Điên rồi, điên rồi!

Tốc độ này sao có thể dừng lại?

Chỉ thấy chiếc thuyền vô cùng chuẩn xác tiến vào vị trí, sau đó, nhẹ nhàng chấn động, dừng lại ở nơi đó.

Cảnh tượng này thật quá vi diệu.

Bởi vì nó đã thật sự dừng lại!

Hơn nữa, còn khiến người ta không thể tin!

Nhất là những người biết con thuyền này, cảm thấy thế giới quan của mình đãsụp đổ!

Quán tính lớn như thế, sao có thể nói dừng là dừng?

Chuyện này không hợp với lẽ thường!

Rất không hợp với lẽ thường!

Tiếp theo, một cánh cửa trên thuyền mở ra, mấy bóng người bay ra ngoài, nhẹ nhàng đáp xuống.

Một nam ba nữ. . . còn có một con. . . gà?

Một con gà?

Đúng là một con gà!

Đây là tổ hợp gì thế?

Vương Thông cảm thấy bản thân khi còn trẻ từng xuất hiện trung tâm hải, chu du các đại lục.

Không phải hạng kiến thức nông cạn, kiến thức cũng xem như uyên bác.

Nhưng vào lúc này hắn cũng thấy nghi ngờ bản thân.

Một nam ba nữ trước mắt, nam phong tư như ngọc, dáng người cao lớn, khí tức cường đại tới Vương Thông còn cho là mình gặp được chưởng môn của Cô ThànhNhất Kiếm, Thiên Ngoại Phi Tiên!

Ba nữ tử trẻ trung xinh đẹp, tản ra khí tức cao quý.

Mà ngay cả con gà kia cũng rất hăng hái, nhất là trong mắt có dáng vẻ ngạo nghễ thiên hạ!

Vương Thông cảm thấy mình sắp điên rồi.

Sở Mặc bình tĩnh nhìn những ánh mắt khác nhau, khi nhìn qua đám Trường Sinh Thiên, nhìn Phạm Lý Tử cũng chỉ qua, không hề ngừng lại chút nào!

Hắn đương nhiên nhận ra thiếu niên có vẻ mặt thù hận nhìn mình là đứa bé âm hiểm mấy năm trước khi mình bái nhập Trường Sinh Thiên àng cảm nhận được khí tức Kim Thạch Chi Cảnh trên người hắn.

Nhưng, thế thì sao?

Cảnh giới này ở trước mặt hắn, cả một kích cũng không tiếp nổi.

Nhìn hắn cũng xem như cho hắn thể diện rồi.

Phạm Lý Tử bên đó lại như chịu lăng nhục, lúc Sở Mặc xuất hiện, đương nhiên hắn cũng nhận ra người trẻ tuổi kia là ai?

So với mấy năm trước, dàng vẻ của Sở Mặc dù biến hóa không nhỏ nhưng cũng không sai khác nhiều!

Nhưng vẫn anh tuấn khiến người ta chán ghét!

Khiến Phạm Lý Tử khó chịu là đối phương nhìn thấy hắn, nhưng lại như hoàn toàn không nhìn thấy!

Dựa vào cái gì?

Một con dế nhũi từng bại trong tay mình thì giờ có tư cách gì bơ mình không để ý?

Phạm Lý Tử rất muốn phát tác, nhưng đột nhiên cảm giác thấy ánh mắt nguy hiểm truyền đến.

Hắn không nhìn cũng biết đó là trưởng lão dẫn đội Trường Sinh Thiên hạm Lý Tử biết trưởng lão đang cảnh cáo hắn!

Không cho hắn hành động thiếu suy nghĩ!

Phạm Lý Tử biết.

Nhưng hắn vẫn rất muốn ngửa mặt hét lớn, rất muốn nói cho thế nhân: Sở Mặc không có đáng sợ như vậy!

Hắn nhất định đang giả vờ!

Sư phụ của hắn đã phi thăng!

Trên đời này, hắn căn bản chính là một rác rưởi không có cơ hội gì!

Rác rưởi như vậy có gì đáng để các ngươi coi trọng?

Nhưng hắn không dám.

Ánh mắt Sở Mặc lướt về phía Cô Thành.

Hắn thấy Tần Hiểu, lập tức lộ ra nụ cười cổ quái

- Chúng ta, lại gặp mặt?

Thanh âm của Sở Mặc, có chút trầm thấp, còn mang theo vài phần thản nhiên không hợp với tuổi.

Tần Hiểu bên kia đỏ mặt, lạnh lùng nhìn Sở Mặc:

- Ta không biết ngươi!

Cú đánh vào mặt này. . . hơi độc!

Ở cảng đang có ít nhất mấy nghìn người!

Mà mấy nghìn người này, dù là ai cũng là kẻ có thân phận địa vị!

Giờ khắc này, tất cả mọi người hưng phấn hẳn lên hạm Lý Tử hung hăng vung quyền, có cảm giác khoái cảm.

Chu Tước đại lục cũng có phản ứng không khác Phạm Lý Tử là mấy, mối thù diệt Chu Tước Hội, bọn họ vẫn ghi tạc trong lòng.

Trận chiến năm đó, bị tổn thương không chỉ có Chu Tước Hội, mà gần như toàn bộ môn phái ở Chu Tước đại lục đều bị liên lụy.

Bởi vậy, đám người Chu Tước đại lục rất thống hận Phiêu Diêu Cung.

Bên Thanh Long đại lục có rất nhiều người vui sướng khi người gặp họa nhìn Sở Mặc.

Phong ba năm đó, bên Thanh Long đại lục cũng bị liên lụy không nhỏ.

Tổn thất dù không lớn như Chu Tước đại lục nhưng cũng không thể coi là nhỏ.

Vương Thông cảm giác vã mồ hôi, hắn muốn nói vài lời giải tỏa không khí, nhưng vấn đề là câu chuyện đã liên quan tới Cô Thành.

Thân phận của hắn có nói gì cũng không thích hợp!

Chu Tuấn trốn trong đám đông, vốn là theo sư phụ tìm cơ hội tạ t٩ với Sở Mặc và Diệu Nhất Nương!

Nhưng lúc này hắn dám đứng ra sao?

Có mà đang sợ tới choáng váng.

Giờ hắn mới hiểu, môn phái ban đầu mình còn thấy chướng mắt này lại có sức ảnh hưởng lớn như thế!

Đúng vậy, có thể đồng thời bị môn phái hai đại lục căm hận, có thể làm cho trưởng lão trẻ nhất Cô Thành trào phúng. . .

Đã hoàn toàn chứng minh sự lợi hại củabọn họ!

Đổi lại là Chu Tuấn, cho dù muốn được trưởng lão của Cô Thành trào phúng thì người ta cũng chẳng để ý tới hắn!

Sở Mặc cười cười nhìn Tần Hiểu:

- Chẳng lẽ ta nhận lầm?

Ngươi không phải là Cốc Vũ trưởng lão năm đó bị sư phụ ta tát bay ra ngoài sao?

Thoáng chốc, cả hiện trường mấy nghìn người tĩnh mịch!

Trong mắt mọi người lộ vẻ khó tin, vài người của Thanh Long đại lục và Chu Tước đại lục đều tỏ vẻ nhớ lại.

Năm đó chuyện Tần Hiểu bị Ma Quân tát bay ra ngoài cũng không lưu truyền rộng rãi.

Người biết cũng không nhiều, về phương diện khác, còn là vì thân phận của Tần Hiểu.

Đường đường trưởng lão của Cô Thành, ai dám nói huyên thuyên?

Hiện giờ Sở Mặc nói ra, rất nhiều người lộ vẻ xấu hổ.

Đồng thời ánh mắt nhìn Sở Mặc cũng trở nên dè dặt.

Đương nhiên, cũng có vài kẻ nhìn Sở Mặc như vui sướng khi người gặp họa.

Bọn họ cảm thấy Sở Mặc đúng là không biết sống chết!

Những người này đều đang đợi Cô Thành Cốc Vũ trưởng lão nổi bão giáo huấn Sở Mặc.

Tốt nhất. . . là dùng một tát đập chết hắn!

-----o0o-----

Chương 598 : Bới móc

Chương 598 : Bới móc

Sắc mặt của Tần Hiểu lúc trắng lúc xanh, cuối cùng cười lạnh nhún nhún vai:

- Dù năm đó bị bại một lần cũng chẳng phải trong tay ngươi, ngươi hí hửng gì chứ?

Ta lười chấp nhặt với ngươi, nếu ngươi có thể trổ hết tài năng trong Tông Môn đại hội, có tư cách tiến vào Quy Khư, ta sẽ không để ý chuyện cũ chỉ điểm cho ngươi một phen.

Nói xong, Tần Hiểu dẫn theo đệ tử Cô Thành nghênh ngang rời đi.

Cứ như vậy rời đi!

Điều này khiến đám đông thất vọng vô cùng, không ngờ cả Cô Thành trưởng lãolại nhẹ nhàng buông tha Sở Mặc như vậy.

- Không hổ là đỉnh cấp đại phái, rất biết kiềm chế.

- Có thể thừa nhận mình thấy bại, đúng là quang minh lỗi lạc!

- Ha ha, đoán chừng là không muốn ỷ lớn bắt nạt nhỏ thôi?

Trong đám đông liên tục nghị luận.

Sở Mặc cũng là không ngờ Tần Hiểu nhẫn nhịn được, trong lòng hơi khó chịu, hắn còn định lấy vị trưởng lão của Cô Thành này lập uy với những kẻ không biết sống chết của Chu Tước đại lục và Thanh Long đại lục.

Kết quả, đối phương không mắc câu. . .

Nhưng chắc chắn sẽ có cơ hội, không phải sao?

Sở Mặc thản nhiên nhìn thoáng qua Vương Thông:

- Ngài là?

Vương Thông như sống lại, lộ ra vẻ rạng rỡ ngay cả mình cũng không thể tin được:

- Tại hạ Vương Thông, trưởng lão cao cấp của Tây Hải phái, chuyên phụ trách tiếp đãi Sở Vương bệ hạ.

Cơ mặt những người chưa rời đi hơi giật giật, một câu Sở Vương bệ hạ khiến họ cảm thấy thật phiền!

Đúng là không có thiên lý, một đại vương quốc gia thế tục lại công khai thành khách quý của Tông Môn đại hội, lí lẽ ở đâu rồi?

Cứ như vậy đi theo Vương Thông, đám Sở Mặc, Diệu Nhất Nương, Thẩm Tinh Tuyết và Hoàng Họa, cùng với Đại Công Kê thản nhiên bước lên xe ngựa xa hoa trong tầm mắt của bao người.

Rất nhiều ánh mắt phức tạp.

Nhất là Trường Sinh Thiên Phạm Lý Tử, cảm giác uất khí nghẹn trong ngực như bị núi đè, cảm giác khó chịu muốn chết.

Hắn không rõ, con dễ nhũi kia sao có thể kiêu ngạo ngông cuồng như thế, mà vì sao cả Cô Thành Cốc Vũ trưởng lão cũng tránh xung đột chính diện với hắn?

Chẳng lẽ không sợ Cô Thành mất mặt sao?

Nhưng làm thế nào hắn cũng không nghĩ ra, cũng không cải biến được sự thậttrước mắt.

Kẻ hắn khinh thường đã thật sự trưởng thành.

Lúc này, rất nhiều người nhìn vào cờ xí Phiêu Diêu Cung trên thuyền!

Đó là một bảo thuyền chân chính!

Vô số người lộ vẻ tham lam.

Nếu có thể chiếm được chiếc thuyền này, chẳng phải họ có thể tung hoành trên biển lớn?

Cho dù là cảnh giới tu luyện cực cao thì đại dương vẫn là cấm địa của nhân loại.

Nhưng hiện tại, họ không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Ít nhất trước khi thămdò được chi tiết Phiêu Diêu Cung, bọn họ sẽ không hành động hấp tấp.

Con đường đến chỗ nghỉ ngơi ở Trung Thần Đảo đã được chỉnh lý, toàn bộ lát đá phiến mà thành.

Xe ngựa chạy rất nhanh nhưng không hề xóc nảy.

Từ điểm này có thể thấy, vì Tông Môn đại hội mà môn phái trên Trung Thần Đảo đã trả giá không ít.

Toàn bộ hải vực bên này đều thuộc về Tây Hải phái, từ chỗ cảng tới chỗ nghỉ ngơi cũng không xa.

Vương Thông tìm cớ lên xe ngựa Sở Mặc, vẻ mặt thành khẩn thay đồ đệ của mình là Chu Tuấn xin lỗi.

- Là liệt đồ không hiểu chuyện.

Lúc đi mời Sở Vương bệ hạ đã có chỗ đắc tội, lão phu ở đây thay nó xin lỗi Sở Vương bệ hạ.

Sở Mặc nao nao, rồi lập tức thản nhiên cười, nói:

- Vương trưởng lão quá khách khí rồi, lúc ấy lệnh đồ cùng gia tỷ có chút chuyện không thoải mái, tuy nhiên, chuyện đã qua thì ta cũng không để trong lòng.

Nếu không có chuyện vừa phát sinh ở cảng, Vương Thông sẽ cảm thấy Sở Mặc quá lên mặt.

Một thiếu niên chưa đầy hai mươi, có hùng mạnh thế nào cũng phải nhìn địa vị.

Một trưởng lão thành khẩn xin lỗi ngươi, ngươi lại cũng dám dùng thái độ bình đẳng đối đáp sao?

Nhưng vì chuyện vừa phát sinh, Vương Thông hơi hiểu ra, thanh niên này có thể được tứ đại phái cùng coi trọng cũng là có nguyên nhân của nó!

Chiến lực như thế nào tạm thời không nói đến, chỉ cần khí độ thong dong khi đốimặt với đám đông cũng khiến Vương Thông rung động.

Đổi lại là Vương Thông, hắn tuyệt đối không có dũng khí nói chuyện với trưởng lão Cô Thành kiểu đó.

- Sở Vương bệ hạ đại nhân đại lượng, ta sẽ bảo liệt đồ tự mình đến xin lỗi bệ hạ.

Vương Thông cười nói.

- Thật sự không cần.

Sở Mặc cười:

- Ta không nhỏ mọn tới mức đó, lệnh đồ cũng chỉ là có chút kiêu ngạo, chưa phạm sai lầm lớn.

Trải qua tôi luyện sẽ dần thành thục thôi.

Nhìn người trẻ tuổi nói giọng già đời, Vương Thông thấy hơi khác thường, nhưng cũng cười ha ha gật đầu.

Tài lực Tây Hải phái rất hùng hậu, chỗ ở của khách cũng vô cùng xa hoa.

Dù sao thế lực tới tham gia Tông Môn đại hội không đồng nhất.

Cũng không thể môn phái lớn nhỏ cùng một đãi ngộ.

Nhưng nếu thế cũng dễ xuất hiện vấn đề.

Đó là các môn phái thực lực cấp bậc không sai biệt lắm sẽ vì vấn đề đãi ngộ mà tranh chấp.

Bên Tây Hải phái đã có nhiều phương án phòng ngừa chuyện như vậy phát sinh, nhưng. . . số lượng môn phái tới đây thật sự rất nhiều.

Không phải cứ chuẩn bị tốt là tránh được.

Khi xe ngựa của Sở Mặc tới chỗ Tây Hải phái an bài, thì nghe thấy những tiếng cãi vã truyền tới.

- Phiêu Diêu Cung?

Là môn phái đã bị diệt ở Chu Tước đại lục lên?

Một môn phái suy đồi dựa vào cái gì đòi ở nơi tốt như vậy?

Trong xe ngựa, Vương Thông trực tiếp nhíu mày, trên mặt lộ vẻ không vui.

Chỗ ở của Phiêu Diêu Cung, theo sắp xếp của hắn là thấp hơn đỉnh cấp đại phái như Trường Sinh Thiên một tầng.

Nói là thấp nhưng nhìn qua cũng không có gì khác biệt.

Vừa rồi Vương Thông còn do dự có nên xếp cho Phiêu Diêu Cung ở chỗ cao hơn một bậc không.

Tuy nhiên khi thấy Phiêu Diêu Cung chỉ có bốn người một gà, ngẫm lại dùngchỗ kia cũng lãng phí.

Hơn nữa qua giao tiếp với Sở Mặc cũng thấy hắn là người không để ý tiểu tiết.

Vương Thông cũng từ bỏ ý định.

Nhưng không ngờ có kẻ đui mù tới tranh chỗ ở với Phiêu Diêu Cung.

Chẳng lẽ tên này là đồ ngốc?

Không biết chuyện mới xảy ra sao?

Cô Thành Cốc Vũ trưởng lão còn nhượng bộ lui binh, các ngươi có tư cách gì tới tranh giành?

Hay tự cho mình còn khủng hơn người của Cô Thành?

Sở Mặc ngồi trong xe ngựa, không hề giận dữ mà rất bình tĩnh.

Thấy Vương Thông nhíu mày, Sở Mặc còn mỉm cười, nói:

- Vương trưởng lão không cần quá để ý, để người dưới giải quyết là được.

Vương Thông có chút xấu hổ gật đầu:

- Ngại quá, là chúng ta chiêu đãi không chu toàn.

Lúc này, thanh âm kiêu ngạo tiếp tục vang lên:

- Ôi! ! ! , người đến rồi sao?

Đến thì thế nào?

Một môn phái rách nát bốn người một gà, con mẹ nó. . . con gà kia cũng không nhỏ, đủ một nồi hầm!

Là trưởng lão của Cô Thành kiềm chế, đổi lại là lão tử phải trực tiếp bắt con gà kia đi hầm!

Đá tên Sở Vương chó má kia ra biển nuôi cá mập.

Làm sao?

Ta nói như vậy đấy, có gan xuống đánh ta đi!

-----o0o-----

Chương 599 : Đây là giang hồ

Chương 599 : Đây là giang hồ

- Lỗ trưởng lão, chuyện này thực không phải chúng ta có thể làm chủ, ngài đừng làm khó chúng ta.

Thanh âm của một cô gái vang lên.

- Làm khó dễ ngươi?

Ha ha, ngươi đẹp như vậy, sao ta nỡ làm khó dễ ngươi?

Gia chỉ không quen nhìn Phiêu Diêu Cung kia!

Thanh âm kiêu ngạo cười lạnh nói:

- Thôi đi, hôm nay lão tử chọn nơi này, Tứ thông kiếm phái chúng ta muốn nơi này!

Sắc mặt của Vương Thông trầm xuống.

Hắn nhận ra âm thanh của nữ trưởng lão Tây Hải phái.

Quan trọng nhất, nữ trưởng lão đó là người tình của hắn!

Nữ nhân của mình, dựa vào gì phải ăn nói khép nép trước người khác?

Vương Thông nhìn thoáng qua Sở Mặc:

- Thật có lỗi, Sở Vương bệ hạ, ta đi xử lý một chút!

Nói xong, cũng không đợi Sở Mặc trả lời, Vương Thông trực tiếp đẩy cửa xuống xe ngựa, đi tới nơi có tiếng cãi vã, thản nhiên nói:

- Tại hạ Tây Hải phái trường lão Vương Thông, phụ trách tiếp đón Tông Môn đại hội lần này.

Thế nào, Tứ Thông kiếm phái không hài lòng với chỗ tại hạ an bài sao?

Nếu bất mãn, có thể tìm tại hạ mà nói, nhưng nơi này là chỗ của Phiêu Diêu Cung, kính xin chư vị dời bước.

Vương Thông không hề khách khí, cho thấy chẳng muốn cho Tứ Thông kiếm phái cái gọi là thể diện.

- Ôi! ! ! , lời này mà cũng nói được?

Kẻ nói chuyện là trung niên chưa tới bốn mươi, khí tức dũng mãnh nhìn Vương Thông:

- Tứ Thông kiếm phái chúng ta dù sao cũng cao cấp hơn phế vật Phiêu Diêu Cung.

Dựa vào cái gì chỗ của họ tốt hơn chỗ chúng ta?

Tứ Thông kiếm phái tổng cộng có hơn một trăm người phải chen chúc trong một gian phòng.

Đám Phiêu Diêu Cung chỉ có bốn người một thú, dựa vào cái gì chiếm chỗ lớn như vậy?

Vương Thông trưởng lão làm việc cũng phải có chữ lý!

Ta đơn giản là có lòng bất bình muốn cầu công đạo thôi!

Lời này thật khí phách.

Ngay cả Sở Mặc trong xe ngựa cũng kinh ngạc, Tứ Thông kiếm phái Lỗ trưởng lão, như vậy đâu có giống bề ngoài lỗ mãng của hắn.

Sở Mặc vốn định xuống xem lại ngồi yên trên xe ngựa.

Đồng thời cũng truyền âm không cho Đại Công Kê và tam nữ hành động thiếu suy nghĩ!

Sở Mặc chưa từng nghe nói tới Tứ Thông kiếm phái, nhưng lại có thể cảm giác đối phương đang nhằm vào mình.

Phiêu Diêu Cung nhiều kẻ thù.

Sở Mặc cũng không biết rằng đối phương là ai.

Cho nên, yên lặng theo dõi kỳ biến mới là phản ứng đúng đắn.

Dù sao nơi này là địa bàn Tây Hải phái, thân là chủ nhà Tông Môn đại hội, nếu cả chút việc nhỏ này cũng không giải quyết được, chỉ sợ bọn họ cũng chẳng coi mìnhra gì.

Tốt nhất cứ xem Vương Thông giải quyết chuyện này thế nào.

- Công đạo?

Vương Thông nghe xong nhìn Tứ Thông kiếm phái Lỗ trưởng lão cười ha ha:

- Những lời này Lỗ trưởng lão cũng nói ra được.

Đúng là khiến ta cảm thấy bất ngờ đấy.

Lỗ trưởng lão lạnh lùng nhìn Vương Thông:

- Bất ngờ cái gì?

Vương Thông lạnh lùng cười:

- Có phải ngươi nghĩ chỗ ở Phiêu Diêu Cung là do Tây Hải phái an bài không?

- Chẳng lẽ không đúng sao?

Lỗ trưởng lão nghi hoặc.

- Về đãi ngộ của Phiêu Diêu Cung, là do cả bốn chưởng môn Cô Thành Nhất Kiếm, Thiên Ngoại Phi Tiên cùng quyết định.

Vương Thng thản nhiên nói.

Khi Vương Thông nói xong câu đó, vẻ mặt Lỗ trưởng lão không phải phấn khích bình thường, mà là kinh ngạc không thể tin rồi xấu hổ, vô cùng sinh động.

Hắn sợ sệt nhìn Vương Thông:

- Vương trưởng lão nói. . . thật sao?

Vương Thông không khỏi khinh thường Lỗ trưởng lão, thầm nghĩ nếu ngươi còn dám cứng rắn, mạnh mẽ thì ta sẽ đánh giá cao ngươi một chút, nhưng giờ ngươi sợ sệt như vậy, chẳng lẽ cái vẻ ngang ngược càn rỡ kia chỉ để bắt nạt kẻ yếu hay sao?

Nhưng thân là trưởng lão phụ trách tiếp đãi, Vương Thông cũng không đi đắc tội Lỗ trưởng lão, chỉ bình tĩnh gật đầu:

- Đúng thế, có phải Lỗ trưởng lão phải nhìn thư chưởng môn tứ đại phái tự tay viết mới tin?

- Không, bỏ đi, coi như xong.

Hắc, nếu chỉ là hiểu lầm, vậy cứ như thế đi.

Lỗ trưởng lão nói xong, mang theo một đám người Tứ Thông kiếm phái tiêu sái bỏ đi.

Vương Thông nhìn bóng lưng Lỗ trưởng lão với vẻ khinh bỉ.

Sau đó hắn đích thân dẫn đám Sở Mặc vào trong.

Sở Mặc lơ đãng hoi:

- Phiêu Diêu Cung có tài đức gì, không ngờ khiến tứ đại phái chú ý?

Vương Thông vẻ mặt cung kính trả lời:

- Sở Vương bệ hạ tuổi trẻ tài cao, chẳng những thu phục giang sơn ở thế tục mà ở tu luyện giới cũng là nhân tài kiệt xuất, tứ đại phái chú ý cũng là chuyện hợp tình hợp lý.

Sở Mặc cười cười không nói thêm gì nữa, trong lòng ít nhiều thêm cảnh giác.

Tứ đại phái chú ý tới hắn cũng không phải chuyện gì tốt.

Tám chín phần mười là muốn mình thăm dò Quy Khư thay họ.

Nhưng Sở Mặc cũng không để ý, bởi vì mục đích của hắn cũng là đi vào Quy Khư!

Vương Thông an bài cho Phiêu Diêu Cung rất tốt, từ chuyện lớn đến từng chi tiếtnhỏ.

Đám người Sở Mặc ai cũng hài lòng.

Nhưng chuyện Tứ Thông kiếm phái muốn cạnh khóe Phiêu Diêu Cung vẫn truyền ra ngoài.

Rất nhiều người nghe xong đều cười nhạo Tứ Thông kiếm phái, đồng thời trong lòng cũng sinh cảnh giác.

Không ngờ môn phái trùng hỏa dục sinh ở thế tục này còn khiến đỉnh cấp đại phái như Cô Thành Nhất Kiếm, Thiên Ngoại Phi Tiên chú ý.

- Xem ra sau này đối mặt với môn phái đó cần phải cẩn thận.

- Nghe nói trong Phiêu Diêu Cung có hai nữ tử xuất thân từ Phi Tiên. .

- Sở Vương kia năm đó từng khuấy đảo Thanh Long đại lục, rất nhiều môn phái ở Thanh Long đại lục và Chu Tước đại lục phải chịu thiệt thòi, hận hắn thấu xương, nhưng người ta vẫn còn sống tốt, đó chính là bản lĩnh!

Mấy người Phiêu Diêu Cung chỉ mất một ngày đã thành công trở thành chủ đề nóng trước Tông Môn đại hội.

Bên Sở Mặc rất an tĩnh, tất cả đều ở chỗ của mình, không ai đi loạn.

Vương Thông cũng lặng lẽ báo cho biết Sở Mặc biết chi tiết Tứ Thông kiếm phái.

- Hóa ra là môn phái phụ thuộc Cô Thành, khó trách. . .

Sở Mặc nói với Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết

- Hẳn bọn họ đã nghe chuyện xảy ra ở bến tàu nên mới định lấy lòng Cô Thành, không ngờ khéo quá hóa vụng.

Diệu Nhất Nương cười lạnh.

Thẩm Tinh Tuyết khẽ cười nói:

- Phỏng chừng là thấy chúng ta ít người, dễ ức hiếp.

Hoàng Họa hừ lạnh một tiếng:

- Nếu không phải công tử ngăn cản, ta đã xuất thủ, thực lực yếu như vậy cũng dám khiêu khích người khác, thật là không biết sống chết!

Đại Công Kê cụp mắt nói:

- Kỳ thật người muốn tìm phiền toái lúc đó không chỉ có tên ngốc Tứ Thông kiếm phái, chẳng qua Vương Thông kia là người thông minh, trực tiếp nói tứ đại pháiđang chú ý tới chúng ta, cũng gạt hết những phiền toái đó.

Tuy nhiên tới khi Tông Môn đại hội chính thức bắt đầu, vẫn sẽ có người không từ bỏ ý định!

- Chúng ta trêu chọc gì họ?

Dựa vào cái gì nhằm vào chúng ta?

Thẩm Tinh Tuyết cau mày.

Diệu Nhất Nương cười khổ lắc đầu, kinh nghiệm của nàng hơn xa Thẩm Tinh Tuyết, sớm đã thấy rõ chuyện này.

Duỗi tay cầm tay Thẩm Tinh Tuyết nói:

- Đây là giang hồ!

-----o0o-----

Chương 600 : Hoa Tiểu Nha

Chương 600 : Hoa Tiểu Nha

- Cái gì giang hồ, sao ta không hiểu lắm ●⌒●

Thẩm Tinh Tuyết nhìn Diệu Nhất Nương và Sở Mặc với vẻ mặt mơ hồ.

Hoàng Họa lắc đầu:

- Ta không hiểu nhiều về những chuyện này, nhưng xưa kia khi ta còn nhỏ yếu, thì thường hay có những kẻ mạnh hơn muốn giết chết ta.

Lúc đó ta từng nghĩ, rốt cuộc ta đã trêu chọc đến họ bao giờ, ta không chiếm lãnh địa của họ, cũng không tranh giành tài nguyên với họ, nhưng bọn họ cứ hễ thấy ta là đã không duyên không cớ muốn giết ta rồi.

Đôi mắt sáng trong như sao trời của Thẩm Tinh Tuyết nhấp nháy, để lộ ra vẻ hồn nhiên:

- Rồi sau thế nào

-

Sau này khi đã phải trải qua vô vàn nguy hiểm, ta mới hiểu ra một lẽ.

Hoàng Họa nhẹ giọng nói:

- Những kẻ muốn giết ta có lẽ là vì sợ, sợ sau này khi ta trưởng thành sẽ quay lại giết bọn họ.

- Đây là lý do quái gở gì chứ?

Thẩm Tinh Tuyết nghe xong ngạc nhiên tới mức không khép miệnglại được.

Hoàng Họa nói với vẻ thành thật:

- Những quy tắc trong thế giới của nguyên thú thực ra đơn giản hơn so với loài người rất nhiều, chính là cá lớn nuốt cá bé, cho nên có rất nhiều chuyện đã xảy ra mà chẳng cần lý do nào hết.

Việc ta vừa kể, cũng chỉ là lý do mà ta nghĩ ra hộ bọn họ, sau khi khai thông được linh trí thôi.

Khóe môi Thẩm Tinh Tuyết khẽ giật giật, sau đó nhìn Diệu Nhất Nương:

- Nhưng Phiêu Miểu Cung của chúng ta đây cũng đâu có trêu aichọc ai cơ chứ?

Diệu Nhất Nương cười khổ, nàng phải làm sao mới giải thích được cho cô gái ngây thơ này biết được, đại đa số những người trên đời này đều có thói ghen ghét không muốn người khác tốt hơn mình đây.

Lúc này Sở Mặc thản nhiên nói:

- Thật ra nói ngắn gọn chỉ là, ganh ghét vì ngươi có mà ta không, hận ngươi dám sống tốt hơn ta, thế thôi.

Nói xong, hắn nhìn Thẩm Tinh Tuyết:

- Ngươi nghĩ rằng không có môn phái nào tơ tưởng tới việc có thểthay thế vị trí của Phi Tiên hay sao, ví dụ như lần này, rất nhiều người đang thầm nghĩ, hà cớ gì mà các ngươi hễ hạ lệnh là chúng ta phải tuân theo, nếu chúng ta có thực lực như tứ đại phái, nhất định sẽ không chịu nấp dưới cái bóng của các ngươi nữa đâu.

Lúc này, dường như Thẩm Tinh Tuyết đã hiểu ra đôi chút:

- Bởi vì Sở huynh ngươi có tài năng thiên bẩm, bởi vì ngươi có một sư phụ hùng mạnh vô song, bởi vì tương lai của ngươi sẽ sáng lạn vô cùng, rất có thể sẽ bỏ xa bọn họ, đứng trên đầu bọn họ.

Nên bọn họ không nhịn được, sợ tương lai sẽ phải chịu sự uy hiếp của ngươi, có phải như vậy hay không.

Sở Mặc gật gật đầu:

- Rốt cục ngươi cũng đã hiểu được đôi chút.

- Nếu đã vậy, thì bên tứ đại phái kia...

Sở Mặc nói:

- Tứ đại phái cũng chẳng phải tốt đẹp gì, bọn họ làm vậy chẳng khác nào đẩy Phiêu Miểu Cung ra làm cái khiên để chống lại tất cả các môn phái khác trên đời.

Sau đó, lại còn muốn lợi dụng năng lực của ta để đi thăm dò Quy Khư nữa chứ.

- A, dì ta đã bế quan rồi, chẳng lẽ nàng thật sự sẽ phát ra loại mệnhlệnh này hay sao.

Thẩm Tinh Tuyết nói với vẻ khó tin.

Diệu Nhất Nương khẽ thở dài:

- Thật lâu trước kia nàng đã hạ lệnh rồi.

Thẩm Tinh Tuyết cúi đầu, nhỏ giọng nói:

- Tất cả mọi người đều chung sống hòa bình không được sao, hà cớ gì cứ phải như vậy chứ.

Diệu Nhất Nương thoáng nhìn nàng nói:

- Nếu ai cũng giống ngươi thì thế giới này đã hòa bình lâu rồi uộc trò chuyện này đã ảnh hưởng vô cùng sâu sắc tới một cô gái vốn trong sáng ngây thơ như Thẩm Tinh Tuyết.

Bởi từ trước tới nay, nàng vẫn sinh sống dưới sự bảo vệ vô cùng kín kẽ của dì nàng, chưởng môn Thẩm Ngạo Băng, những chuyện dơ bẩn như vậy nàng đâu có cơ hội tiếp xúc.

Làm như vậy chắc chắn đã giúp Thẩm Tinh Tuyết ngăn chặn được vô số chuyện phiền phức, nhưng đồng thời cũng hình thành nên tính cách hồn nhiên như bây giờ của nàng.

Thẩm Tinh Tuyết đến nay chưa từng biết thì ra thế giới này lại cónhiều mặt tối tăm như vậy, bây giờ mới phát hiện ra.

Nơi mà nàng đang sống không hề đẹp đẽ như trong tưởng tượng, thế nên khó tránh khỏi có chút hoang mang.

Bởi vậy, mấy ngày liền Thẩm Tinh Tuyết đều rơi vào trạng thái hồn vía lên mây.

Thậm chí ngay cả Sở Mặc đều có chút lo lắng, không biết việc bắt nàng phải đi đối mặt với những mảng tối của thế giới này như vậy, có quá tàn nhẫn với nàng hay không.

Nhưng Diệu Nhất Nương lại nói với Sở Mặc, đây là cái giá phải trảnếu muốn thực sự trưởng thành.

- Thực ra nàng rất thông minh, hẳn là sẽ nhanh chóng có thể suy nghĩ thấu đáo thôi.

Nếu không, sau này nàng muốn sát cánh cùng chúng ta, càng cần phải trải qua chuyện hơn, nhưng lúc đó, làm gì có ai có thời gian để mà dạy nàng nữa chứ?

Những lời nói của Diệu Nhất Nương khiến Sở Mặc á khẩu không sao đáp lại được.

Trên thực tế, tới tận hai năm vừa qua Sở Mặc mới chính thức trưởng thành.

Trong Huyễn Thần Giới, hắn đã trải qua vô số gập ghềnh chông gai, trên bảng tin, cũng rất lắm những chuyện sóng gió trắc trở hay mưu mô quỷ quyệt.

Ví dụ n chuyện xảy ra đối với Đổng Ngữ và Tần Thi cũng đủ để khiến Thẩm Tinh Tuyết ngơ ngác rất lâu rồi.

Đến đây ngày thứ tư, cuối cùng cũng có người tới chào hỏi.

Một cô gái trẻ dung nhan xinh đẹp, đôi mắt linh hoạt, nhưng lại chỉ mặc bộ áo bằng vải bông thô sơ một mình tìm tới

- Ta tên là Hoa Tiểu Nha, ngươi chính là Sở Mặc ư?

Đôi mắt của cô gái trẻ rất đẹp, rất có thần thái, quan sát Sở Mặc chằm chằm không khách khí chút nào.

- A, là ta đây, xin hỏi ngươi có việc gì không.

Sở Mặc hỏi lại rất khách sáo.

- Ừ, chẳng có việc gì, muốn tới xem xem thôi.

Hoa Tiểu Nha nói xong liền bước vào trong sân, vừa đi còn vừa bình luận từ đầu đến chân:

- Viện này không tệ, tuy hơi nhỏ nhưng được cái rất tinh xảo, rất tốt

- ...

Sở Mặc có chút không biết nói sao nhìn cô gái tự mình ra vẻ rất quen thuộc này, lại thoáng nhìn qua Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết bên cạnh, ý là, có biết cô gái này là ai không.

Thẩm Tinh Tuyết và Diệu Nhất Nương cũng vô cùng mơ hồ, tuy nhiên, sau đó Diệu Nhất Nương đã kịp phản ứng lại một cách nhanh chóng, cười hỏi:

- Hoa Tiểu Nha, ngươi có phải là người của Nhất Kiếm không?

- A, ngươi biết ta ư?

Hoa Tiểu Nha có chút ngạc nhiên nhìn sang Diệu Nhất Nương, sauđó mới chợt nói:

- Ta biết rồi, ngươi là đệ tử của Phi Tiên tên là Diệu Nhất Nương.

Nói xong lại nhìn về phía Thẩm Tinh Tuyết:

- Thế còn ngươi chắc là vị công chúa Thẩm Tinh Tuyết kia rồi.

Thẩm Tinh Tuyết hơi hơi gật đầu:

- Ngươi có thể gọi ta là Tinh Tuyết.

- Chao ôi, bộ dáng ngươi thật đẹp, ta thích ngươi.
 
Thí Thiên Đao Full
XXV ( Chương 601-625 )


Chương 601 : Đấu rượu

Hoa Tiểu Nha cười tủm tỉm, hai con mắt sáng như trăng rằm:

- Ta rất thích những cô gái dịu dàng, yếu ớt như ngươi vậy đó

- ...

Thẩm Tinh Tuyết đỏ bừng hai má, bị Hoa Tiểu Nha làm cho vô cùng ngượng ngùng.

Lúc này, Hoa Tiểu Nha nhìn Diệu Nhất Nương nói:

- Ta chính là vì nghe thấy tên của các ngươi mới chạy qua xem xem, đồ đệ của cái người năm đó chỉ một cái tát, liền đánh bay Tần Cốc Vũ có bộ dạng ra sao.

- ...

Sở Mặc mặt xám ngoét thầm nghĩ, sao ngươi thân là một đệ tử của Nhất Kiếm vậy mà dám phát ngôn bừa bãi như vậy.

Lúc này, ánh mắt của Hoa Tiểu Nha đang nhìn Sở Mặc đột nhiên lộ ra một chút ham muốn chiến đấu, cười tủm tỉm nói:

- Nếu không Sở Mặc, chúng ta luận bàn một chút.

Sở Mặc lập tức sợ tới giật nảy mình, cảnh giác nhìn Hoa Tiểu Nha nói:

- Ngươi muốn làm cái gì

- Ôi giời, đàn ông con trai sao lại cứ dài dòng vậy, ta cũng không định làm gì ngươi

Hoa Tiểu Nha nói với giọng đĩnh đạc.

Sở Mặc mặt đầy vẻ bất đắc dĩ:

- Hoa tiểu thư, hình như chúng ta chưa thân thiết tới mức như vậy mà.

- Từ từ rồi sẽ thân.

Hoa Tiểu Nha nói với vẻ đương nhiên, sau đó liếc mắt nhìn Thẩm Tinh Tuyết, nói:

- Ta muốn kết bạn với các ngươi mà.

Sở Mặc co quắp khóe miệng, nghĩ thầm, ngươi là có ý đồ với Thẩm Tinh Tuyết mới đúng, nhưng những lời này Sở Mặc cũng không dám hé răng, nếu không, không biết cô gái ngây thơ này sẽ nghĩ gì về mình nữa.

Lúc này, phía xa xa truyền tới một giọng nói:

- Hoa Tiểu Nha ngươi lại dám đi gây chuyện.

Hoa Tiểu Nha lập tức vọt đến nấp phía sau hòn non bộ trong sân, sau đó, thò đầu ra cẩn thận thám thính tình hình bên ngoài.

Mấy người Sở Mặc liền cảm thấy hết chỗ nói rồi.

----------oOo----------

Cùng với giọng nói vừa vang lên, một người phụ nữ trung niên, cũng chỉ mặc trên mình bộ quần áo vải bông bình thường, đang thở phì phì đi về hướng này.

Góc độ mà nàng di chuyển vừa vặn tạo thành một tam giác với Hoa Tiểu Nha và Sở Mặc, cho nên từ vị trí của nàng thì không thể nào nhìn thấy Hoa Tiểu Nha được.

Cho nên Hoa Tiểu Nha ở phía bên kia liên tục nháy mắt với Sở Mặc, bộ dạng lấm la lấm lét, vẻ mặt xin xỏ, trên khuôn mặt trắng nõn như trứng gà lột vỏ ấy còn nở ra một nụ cười đầy nịnh nọt.

Sở Mặc co quắp khóe miệng, trong lòng tự nhủ cô gái này thật đúnglà tự nhiên như ở nhà mình mà.

Lúc này, người phụ nữ trung niên kia đã đi tới nơi, cũng biết rõ Hoa Tiểu Nha đang quanh quẩn đâu đó chỗ này, nhưng vẫn ưu tiên lộ ra nụ cười xin lỗi với mấy người Sở Mặc:

- Con gái nghịch ngợm, làm phiền hà các vị, ta sẽ dẫn nó đi.

Lúc này Hoa Tiểu Nha đã trốn biệt đằng sau hòn non bộ, đến loại con ngoan trò giỏi như Thẩm Tinh Tuyết cũng liên tục nhếch nhếch miệng, trong lòng nghĩ thầm: Ngươi cho ngươi là người phàm trong nhân gian sao?

Dám chơi trốn tìm ngay trước mặt một đám đại cao thủ...

Thế mà cũng nghĩ ra được!

Sở Mặc cười lắc đầu:

- Không đâu, con gái ngài cũng rất thú vị.

Hoa Tam Nương nhìn thoáng qua Sở Mặc, có vẻ hơi bất ngờ, mặt đầy hồ nghi:

- Ngươi là người đầu tiên nói như vậy đấy, hay là ngươi thích con nhóc hay gây sự kia rồi?

Sở Mặc lập tức liền cảm thấy hơi xấu hổ, trong lòng tự nhủ: Sao trên đời lại có người mẹ như vậy chứ, cứ như con gái mình không ai thèm lấy vậy...- Khụ khụ, không phải thích, mà là thấy tính cách của Hoa tiểu thư rất ngay thẳng mà thôi!

Sở Mặc giải thích.

Ai biết Hoa Tam Nương vốn dĩ không thèm để ý đến những lời giải thích của Sở Mặc, xoay người rời đi, lại còn vừa đi vừa nói:

- Thích là được rồi, ta còn tưởng không ai thèm lấy nha đầu kia nữa chứ, thôi...các ngươi cứ từ từ mà tìm hiểu đi, ta đi trước vậy.

Sở Mặc trợn mắt há hốc miệng.

Thẩm Tinh Tuyết trợn mắt há hốc miệng.

Diệu Nhất Nương cũng trợn mắt há hốc miệng.

Trơ mắt nhìn Hoa Tam Nương cứ như vậy mà đi mất, đi mất, đi mất rồi?

Đúng là đi thật rồi kìa!

Tìm hiểu cái đầu ngươi ấy!

Sở Mặc không nhịn được trợn trắng mắt.

Lúc này, Hoa Tiểu Nha mới thò đầu thò cổ từ sau hòn non bộ chuira, hơi ngượng nghịu nhìn mấy người Sở Mặc nói:

- Các ngươi đừng chấp nhặt với mẹ ta, nàng toàn như vậy...

Bọn Sở Mặc mặt mày xám ngoét, ngươi cũng chẳng đáng tin hơn so với mẹ ngươi là bao đâu?

Bất kể là đáng tin hay không, tiểu thư Hoa Tiểu Nha vẫn cắm chốt thành công vào trong Phiêu Miểu Cung rồi.

Ừ, nếu nàng có ý đồ gì khác thì đúng là đã thành công một nửa đấy.

Tuy nhiên, Sở Mặc vẫn không hề cảm nhận được chút ý đồ nào kháctừ con nhóc ngang bướng không đáng tin này.

- Uống rượu uống rượu!

Tinh Tuyết ngươi sao có thể như vậy được, ngươi là đệ tử đích truyền của Phi Tiên, làm sao có thể không biết uống rượu được?

Hoa Tiểu Nha ngồi trên ghế, ống tay áo xắn cao lên, để lộ ra hai cánh tay trắng nõn như ngó sen, trên gương mặt cũng trắng ngần không kém kia, còn hơi hồng lên vì phấn khích.

Nha đầu đó đã uống hết một cân rượu, ánh mắt sáng ngời lấp lánh, thoạt nhìn đang vui vẻ vô cùng.

Thẩm Tinh Tuyết đỏ bừng cả mặt, một phần là do rượu, còn chủ yếu là do bị Hoa Tiểu Nha trêu chọc.

Thậm chí Sở Mặc còn cảm thấy một khí chất khá giống Thẩm Ngạo Băng trên người Hoa Tiểu Nha, trong lòng đoán thầm: Nha đầu kia sẽ không... cũng thích con gái như Thẩm Ngạo Băng chứ?

- Này, Sở Mặc, sao ngươi không uống?

Thế mà còn đòi làm đàn ông con trai, ngươi thấy ngươi đủ tư cách không?

Ta uống một ngụm là cạn cả ly, ngươi uống một ngụm... mới hết một hớp nhỏ, một hớp nhỏ, ngươi cho cá ăn đấy à?

Đôi mắt tròn xoe linh hoạt của Hoa Tiểu Nha trừng trừng Sở Mặc, giận dữ nhìn hắn.

Bên kia Diệu Nhất Nương bắt đầu có chút không chịu được rồi.

Vừa định mở miệng nói chuyện, liền thấy Hoa Tiểu Nha cười tủm tỉm nâng chén rượu lên, ngọt ngào gọi:

- Nhất nương tỷ tỷ...

Toàn thân Diệu Nhất Nương nổi hết da gà.

Cảnh giác nhìn Hoa Tiểu Nha.

Hoa Tiểu Nha tiếp tục nói với giọng ngọt ngào hơn cả mật:

- Nhất nương tỷ tỷ, ta thích nhất là kiểu chị gái vừa trắng, vừa xinhđẹp như ngươi... nào, chúng ta uống ly rượu giao bôi?

Cuối cùng, bữa tiệc rượu hỗn loạn này rốt cục cũng được chấm dứt... trong hòa bình.

Nguyên nhân hòa bình chính là, nha đầu Hoàng Họa kia thật sự không chịu nổi liền đấu rượu với Hoa Tiểu Nha, khiến cô nàng đó say đến bất tỉnh nhân sự.

Trước đó, Sở Mặc đều không ngờ rằng tửu lượng của Hoàng Họa lại tốt đến như vậy ởi vì tất cả mọi người đang ngồi đây, nếu muốn vận công để làm tan hơi men thì quả thực rất dễ dàng, chỉ cần thuận tiện vận hành tâm pháp một chút là có thể biến toàn bộ men rượu thành năng lượng.

-----o0o-----

Chương 602 : Cuộc vui mở màn. (1)

Chương 602 : Cuộc vui mở màn. (1)

Nhưng như vậy thì còn gì là vui đúng không?

Mọi người uống rượu cùng nhau chính là muốn được tận hưởng không khí có chút men say như vậy.

Nếu không phải là do Hoa Tiểu Nha hơi quá đà, cứ thấy con gái là xông lên trêu ghẹo.

Hoàng Họa mang Hoa Tiểu Nha đến phòng cho khách trước, sau đó liền mang Thẩm Tinh Tuyết lúc này cũng đã say khướt trở về phòng.

Gà Trống Lớn vốn dĩ là không góp mặt, tên này từ lúc đặt chân đến Trung Thần đảo, vẫn cứ lải nhải nói là cảm ứng được một luồng hơi thở của chim thần nguyên thủy ở đây, bèn tự mình bỏ đi tìm kiếm cơ duyên.

Cuối cùng, trong phòng cũng chỉ còn lại ba người Sở Mặc, Hoàng Họa và Diệu Nhất Nương.

Phía người bên Nhất Kiếm cũng thật là kỳ cục, mặc kệ Hoa Tiểu Nha phá phách ở bên này, mà cũng chẳng có ai buồn tới hỏi thăm lấy một câu.

Phá tan những ảo tưởng về hình tượng của tứ đại môn phái đứng đầutrong nhân giới.

Nhất Kiếm không quy củ, chưởng môn của Phi Tiên lại đi thích phụ nữ, trong một đám người khổ tu của Thiên Ngoại lại xuất hiện một tên rác rưởi, rồi còn Cô Thành cũng thích kiếm chuyện khiến người khác sinh ghét.

Đúng, đây chính là tứ đại môn phái đứng đầu trong nhân giới.

Trong lòng Sở Mặc có chút buồn bực.

- Không ngờ tửu lượng của ngươi lại tốt như vậy?

Nhìn Hoàng Họa vừa đưa mọi người trở về, Diệu Nhất Nương mở miệng khen một câu.

Hoàng Họa cười hơi ngượng ngùng:

- Cũng tàm tạm, năm đó khi còn tu luyện trên núi, vì tham rượu, liền uống trộm gần hết một nửa rượu quý do hầu tộc ủ, khiến cho suýt chút nữa thì xảy ra chiến tranh rồi...

- ...

Sở Mặc và Diệu Nhất Nương đều câm nín, không ngờ nha đầu đó còn có quá khứ oai hùng như vậy

- Rồi sau thì sao?

Nhắc đến cái tính tò mò thì chỉ cần là phụ nữ đều rất mạnh, không quan hệ gì đến tuổi tác hay tính cách cả.

- Sau đó, liền đánh cho đám khỉ ngốc kia chịu phục, hàng năm đều phải cống rượu cho ta...

Hoàng Họa ngượng ngùng nói giọng nhỏ dần.

- Ha ha ha.

Diệu Nhất Nương nghe xong cười rất vui vẻ, nhìn Hoàng Họa nói:

- Không ngờ ngươi lại lợi hại như vậy?

Hoàng Họa cẩn thận liếc nhìn Sở Mặc, thấy trên mặt Sở Mặc cũng không có vẻ gì là không vui, mới yên tâm mà nói tiếp:

- Thực ra thế giới của nguyên thú rất đơn giản thôi, không phức tạp như thế giới của loài người, đương nhiên, thỉnh thoảng cũng xuất hiện vài tay quỷ quyệt như con đại hắc mãng kia.

- Năm đó vì sao các ngươi lại kết thù với nhau vậy?

Sở Mặc hỏi.

- Thực ra chuyện cũng chẳng có gì, hai người chúng ta khi đó là hai nguyên thú mạnh nhất trong khu vực.

Con rắn đen kia vẫn có lòng với ta, muốn song tu với ta.

Nhưng mà ta trước giờ vẫn rất ghét nó, không đồng ý.

Hơn nữa, năm đó thực lực của nó cũng kém hơn ta, toàn bị ta chèn ép.

Trong đôi con ngươi lấp lánh của Hoàng Họa lộ ra vẻ hồi tưởng, nhẹ giọng nói:

- Sau đó, thực lực của ta đạt đến điểm tới hạn, chuẩn bị độ kiếp, thì cái tên đáng ghét đó lại mò đến tìm ta, vì muốn thoát khỏi giằng co phiền toái với y, ta liền giả vờ đồng ý, hẹn là chờ một năm sau.

- Bởi vì không cần đợi đến một năm sau ta sẽ có thể độ kiếp phi thăng.

Hoàng Họa cười nói:

- Lúc ấy ta tưởng đã lừa được y rồi, nào ngờ bị y phát hiện ra lúc đó ta chuẩn bị rất chu đáo để độ kiếp, tìm ra một nơi cực kỳ bí mật.

Uy lực của thiên kiếp tuy còn lớn hơn so với trong tưởng tượng của ta rất nhiều, nhưng nếu không bị quấy nhiễu, thì ta vẫn nhất định có thể vượt qua.

- Rồi con rắn kia ra tay?

Giữa hai chân mày của Diệu Nhất Nương lộ ra sát khí, cuộc đời nàynàng hận nhất là những kẻ bỉ ổi thích vụng trộm hãm hại sau lưng người khác.

- Đúng thế, tại chính lúc mấu chốt này y đã ra tay với ta, ta lập tức liền bị thương nặng, không thể không thi triển bí thuật hòng tìm đường trốn thoát, may mà ta đã chuẩn bị tươm tất, không để y tìm ra.

Cứ như vậy, ta lại phải ròng rã tu luyện trong nhiều năm trời, rốt cuộc đợi tới lúc y chuẩn bị độ kiếp liền định ra tay báo thù.

Hoàng Họa có chút không vui nói:

- Chẳng ngờ lúc đó năng lực của y đã lớn mạnh như vậy rồi, nếu không nhờ gặp được công tử, chỉ sợ ta lại phải bắt đầu tu luyện vài chục năm mới có thể hồi phục một cách hoàn toàn được.

Thân thế của Hoàng Họa nghe ra thì khá đơn giản, nhưng với một Sở Mặc đã từng trải qua nhiều chuyện, hôm nay cũng coi như người hiểu sâu biết rộng mà nói, thì vẫn nhạy cảm thấy được chỗ khác biệt giữa Hoàng Họa và các nguyên thú bình thường khác.

Đa số nguyên thú bậc chín trong nhân giới, cho dù có hóa thân được thành hình người đi chăng nữa, nhưng ít nhiều gì thì cũng có chỗ thiếu hụt.

Hơn nữa sau khi hóa thành hình người, thủ đoạn và năng lực tấn công của họ sẽ kém xa so với nguyên thân, ít nhất phải kém hai ba phần.

Nhưng với Hoàng Họa thì không phải như vậy.

Nha đầu kia sau khi hóa thành hình người thì gần như không khác gì so với nguyên thân, hơn nữa, cũng không để lộ ra bất cứ sơ hở gì.

Có lẽ cao thủ quyền năng chân chính... chỉ liếc mắt đã có thể nhận ra hơi thở của nàng có đôi chút khác biệt so với loài người, nhưng người bình thường vốn dĩ không thể phát hiện ra nàng không phải là con người.

- Đừng bận tâm, sau khi tiến vào Linh giới, tỷ tỷ mang ngươi đi tìm con rắn kia, chặt y ra thành tám khúc.

Rồi để Sở Mặc nấu canh rắn cho chúng ta ăn!

Diệu Nhất Nương nói năng đầy khí phách

- Ta cảm thấy nướng ăn vẫn ngon hơn.

Nha đầu kia cũng không kém cạnh.

Cuối cùng, tới tận khi ba người tán gẫu đến độ hơi buồn ngủ mới tự tản đi.

Mới rạng sáng ngày thứ hai, Hoa Tiểu Nha đã đứng trong sân nhỏ giọng gào lên.

- Sở Mặc, ra đây đánh nhau một trận nào!

Sau khi lại vận hành tâm pháp một vòng tuần hòan lớn, Sở Mặc mớichậm rãi mở hai mắt ra, không thèm để ý tới Hoa Tiểu Nha, mà tiếp tục nghiền ngẫm công pháp mà bản thân đang tu luyện trong biển ý thức của chính mình.

Đây là công việc hàng ngày mà Sở Mặc tất yếu làm, tu vi của hắn ngày càng cao, sự lý giải của hắn về công pháp cũng ngày càng toàn diện.

Một số thứ trước kia vô cùng khó hiểu, dần dần cũng có thể hiểu ra, thậm chí còn hiểu được một cách nhuần nhuyễn và sâu sắc.

Cuối cùng, vẫn cứ phải đợi cho tới lúc cô gái dịu dàng Thẩm TinhTuyết thức dậy, làm xong bữa sáng lại đây gọi Sở Mặc ra cùng ăn, Sở Mặc mới thôi việc nghiền ngẫm.

Vốn nơi này đều có kẻ hầu người hạ, nhưng đều đã bị Diệu Nhất Nương đuổi trở về.

Bọn họ tổng cộng mới có vài người.

Cũng không phải dạng không biết tự chăm sóc bản thân, hơn nữa, tự nhiên có người ngoài ở cùng, tuy không ảnh hưởng gì, nhưng vẫn cảm thấy có chút bất tiện.

-----o0o-----

Chương 603 : Cuộc vui mở màn. (2)

Chương 603 : Cuộc vui mở màn. (2)

Hoa Tiểu Nha vừa hung tợn cắn miếng bánh mỳ trong tay, vừa nhìn Sở Mặc với vẻ bất mãn, nàng cảm thấy người con trai trẻ tuổi được đồn thổi thần kỳ như trong truyền thuyết này, sao tác phong chẳng hào sảnggì cả.

Uốn uốn éo éo, muốn đánh một trận mà khó khăn như vậy sao?

Sở Mặc đương nhiên không thèm để ý tới cô gái tự nhiên như ruồi này rồi.

Trải qua cuộc đấu rượu tối qua, coi như cũng hiểu đôi chút về tính cách của Hoa Tiểu Nha, nếu nói nàng lòng dạ đơn giản, cũng không phải; tuy nha đầu kia làm việc nói năng hơi khùng khùng điên điên nhưng vẫn là đến nơi đến chốn, nói nàng lòng dạ không đơn giản... nhưng nào ai đã từng gặp cô gái nào bừa bãi như vậy chưa?

Một thân một mình liền dám chạy đến nhà người ta đòi đấu rượu?

Còn trắng đêm không về?

Càng chớ nói đến thân phận đích truyền phái Nhất Kiếm của nàng rồi.

Đúng là chưa bao giờ gặp phải loại đích truyền nào không đáng trông cậy vào như vậy.

Đến đệ tử đích truyền của mấy môn phái nhỏ còn suốt ngày ra vẻ kênh kiệu kiêu ngạo...

Tóm lại, Hoa Tiểu Nha đã dùng chính tính cách không đáng tin này mà trở thành bạn bè của đám người Sở Mặc ho tới tận khi đại hội Tông Môn sắp chính thức mở màn, nha đầu kia vẫn nói không muốn trở về, hay là cứ lấy luôn thân phận của đệ tử Phiêu Miểu Cung mà xuất hiện cũng được.

Cuối cùng bị Hoa Tam Nương không nhịn nổi nữa xách tai lôi về rồi.

Nhưng những lời Hoa Tam Nương nói trước khi rời đi cũng khiến cho Sở Mặc sợ tới rụng tim.

- Ta cứ mang nha đầu này về trước, dẫu sao hiện giờ nàng vẫn là người của Nhất Kiếm ta, nhưng mà cũng không trở ngại gì đến tình cảm giữa các ngươi đâu, về sau chính các ngươi tự từ từ mà đến với nhaunhé...

Nhé cái đầu ấy!

Đến với nhau cái đầu ấy!

Nhìn Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết lén lút trốn ở một bên cười thầm, Sở Mặc có cảm giác như sắp phát điên mất rồi.

Thậm chí hiện giờ hắn còn hơi hoài nghi, lúc đó trưởng lão Vương Thông quát nạt dọa dẫm Lỗ trưởng lão của Tứ Thông Kiếm Phái, rằng thì Phiêu Miểu Cung là môn phái mà tứ đại môn phái cùng để mắt tới, điều này là thật vậy chăng?

Ngẫm lại đôi mẹ con không đáng tin cậy Hoa Tam Nương và Hoa Tiểu Nha kia, Sở Mặc càng nghi ngờ sâu sắc hơn.

Tông Môn đại hội, cuối cùng cũng đến lúc mở màn.

Vị trí ngồi mà Phiêu Miểu Cung được bố trí cũng chứng minh là trưởng lão Vương Thông không nói ngoa rồi.

Trên thực tế, Vương Thông cũng không có gan nói dối, dám dùng danh nghĩa của tứ đại môn phái mà ăn nói lung tung, y còn chưa muốn chết đâu ó một số việc, đáng để tin cậy hay không chỉ là mặt ngoài, chứ không thể nói lên toàn bộ.

Tứ đại môn phái có thể tung hoành trong nhân giới suốt bao nhiêu năm qua như vậy, nhất định là vẫn có một khuôn khổ của riêng mình, thỉnh thoảng xuất hiện một vài người không đáng trông đợi, cũng không có ảnh hưởng gì nhiều.

Hội trường của Tông Môn đại hội được sắp xếp trên một quảng trường lộ thiên rộng rãi, ở giữa là một đài cao, xung quanh là những chỗ ngồi bậc thang hình vòng cung bao quanh.

Lúc này, chỗ ngồi có thể bộc lộ ra địa vị àng là vị trí tới gần đài cao ở giữa, thì địa vị càng cao.

Bốn môn phái lớn nhất là Cô Thành, Nhất Kiếm, Thiên Ngoại, Phi Tiên lần lượt chiếm vị trí ở bốn góc của quảng trường.

Sắc mặt đệ tử của bọn họ, đều tỏ ra bình thường, không có chút bất ngờ nào.

Hiển nhiên, cảm thấy sắp xếp như vậy là hợp với lẽ thường.

Phía sau bốn môn phái này là các môn phái cao nhất trên các lục địa.

Phía lục địa Thanh Long, Trường Sinh Thiên đương nhiên là môn phái có tư cách chiếm lấy vị trí phía sau lưng Phi Tiên, môn phái cũngtới từ lục địa Thanh Long này.

Phía mấy người trưởng lão làm trưởng đoàn bên phía Trường Sinh Thiên thì đều ngồi đó một cách ổn thỏa lão thành, nhưng những đệ tử trẻ tuổi thì đều mới lần đầu tiên được tham gia đại hội lớn như thế này, nên ít nhiều gì cũng có chút vẻ hưng phấn.

Ngay cả Phạm Lý Tử cũng không nhịn được nhìn ngang ngó dọc, tỏ rõ vẻ đắc chí của thiếu niên.

Trong tứ đại phái, tuy Nhất Kiếm nằm trên lục địa Chu Tước, nhưng bọn họ chưa bao giờ can dự vào những mối phân tranh giữa các môn phái trên lục địa, trước nay đều cao cao tại thượng, như thể sống ở đám mây trên tít mấy tầng trời vậy.

Toàn bộ các môn phái khác trên lục đạiChu Tước đều chỉ có kính sợ Nhất Kiếm mà không hiểu biết gì nhiều.

Cô Thành đến từ lục địa Bạch Hổ ngồi bên kia, Tần Hiểu ở giữa, từ trên người toát ra một luồng khí phách mạnh mẽ, tuy không cố ý gây nên, nhưng lại như một ngọn đèn sáng, chói mắt vô cùng.

Cũng là môn phái cao nhất đến từ lục địa Bạch Hổ, Lỗ trưởng lão của Tứ Thông Kiếm Phái lúc này đang ngồi yên bên đó, mặt mang mỉm cười, làm như chuyện vài ngày trước chưa hề xảy ra vậy.

Phía Phi Tiên cũng không thấy Thẩm Ngạo Băng xuất hiện, dẫn đoàn cũng chỉ là mấy người trưởng lão.

Thẩm Ngạo Sương mẹ củaThẩm Tinh Tuyết cũng không tới.

Những đệ tử trẻ tuổi thì lại tới khá nhiều, tất cả đều là mỹ nữ cực phẩm.

Khi thấy Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết, những cô gái xinh đẹp kia đều lộ ra nụ cười thân thiện, chào hỏi vui vẻ.

Nhưng với Sở Mặc thì lại chẳng có gì tốt lành rồi.

Điểm này quả thực giống y xì tính cách của chưởng môn phái Phi Tiên.

Sở Mặc cũng không thèm bận tâm đến vấn đề này, mang theo ba cô gái Diệu Nhất Nương, Thẩm Tinh Tuyết và Hoàng Họa tìm đến vị trí của Phiêu Miểu Cung.

Ngay phía sau Trường Sinh Thiên.

Nói ra, vị trí này cũng khá gần với đài cao ở trung tâm.

Tính về địa vị, thì xếp hạng thứ ba.

Gà Trống Lớn vẫn không thấy xuất hiện, trong trường hợp thế này, cho dù không bận việc gì thì nó cũng chẳng muốn tham gia.

Sau khi đám người Sở Mặc sắp xếp xong xuôi, cũng cảm giác được, có rất nhiều người của Trường Sinh Thiên đang len lén ngoái đầu lại nhìn trộm.

Dù sao những truyền thuyết về Sở Mặc cũng đã quá nhiều rồi, mấy năm trước bị từ chối khi đến Trường Sinh Thiên để bái sư học nghệ, nhưng chỉ ngắn ngủi vài năm sau, đã nhanh chóng nổi lên như một bứctường thành sừng sững trong nhân gian, không chỉ vậy, địa vị và danh vọng trong chốn giang hồ cũng cao ngất ngưởng.

Quan trọng nhất là, cái ngày mà hắn quay trở về Trường Sinh Thiên, đã trở thành một dấu ấn sâu đậm, cả đời này cũng khó mà bôi xóa trong lòng các đệ tử Trường Sinh Thiên có mặt ngày hôm đó.

Thất trưởng lão của Trường Sinh Thiên bị tổn thất một cách trắng trợn, mà ngay cả những trưởng lão ẩn giấu đã bế quan nhiều năm nay cũng thương vong nghiêm trọng.

Những thứ này tạm thời chưa nhắc đến, đáng phải kể đến là sau khisư phụ người ta đã phi thăng, không ngờ Trường Sinh Thiên còn không dám lấy lại danh dự, việc này khiến cho vô số đệ tử Trường Sinh Thiên bắt đầu phải nghi ngờ về thực lực của chính môn phái mình.

-----o0o-----

Chương 604 : Tứ đại phái

Chương 604 : Tứ đại phái

Cho nên, lần này khi Phiêu Miểu Cung dùng tư thái đường hoàng xuất hiện ở đại hội Tông Môn, dù vị trí có là xếp phía sau Trường Sinh Thiên đi chăng nữa, nhưng các đệ tử của Trường Sinh Thiên lại chẳng có lấy chút cảm giác kiêu ngạo nào, ngược lại còn hơi mơ hồ như thể chân không chạm đất.

Đương nhiên, mấy gã trưởng lão dẫn đoàn của Trường Sinh Thiên cũng cảm nhận được điều này.

Mặc dầu vậy, những lão già đó chỉ biếtgiả ngây giả ngô, coi như không phát hiện ra chút gì bất thường mà ngồi yên một chỗ.

Thế nhưng, trong lòng lại đang âm thầm cười lạnh: Giờ thoạt nhìn Phiêu Miểu Cung rất được trọng vọng, nhưng trên thực tế lại chẳng khác nào đang ở vào thế dầu sôi lửa bỏng.

Nhiều môn phái trên đời cùng tụ tập một chỗ như vậy, cao thủ nhiều như mây, chắc chắn sẽ phải có kẻ thấy bọn họ chướng tai gai mắt.

Loại hành xử trai cò đánh nhau ngư ông đắc lợi như thế, Trường Sinh Thiên đã thuộc nằm lòng rồi.

Chớ nói lúc này bởi vì có sự tham dự của tứ đại phái, lần đại hội Tông Môn này đã phát sinh thêm rất nhiều việc khác, cùng nhau thámhiểm Quy Khư...

Nói thật dễ nghe, những nguy hiểm ẩn giấu bên trong khiến những lão già này cũng phải thấp thỏm vô cùng.

Khỏi cần nghĩ nhiều, nhất định toàn bộ phía Phiêu Miểu Cung cũng đều đạt được tư cách vào Quy Khư, lúc đó, bên trong Quy Khư, bọn họ chính là vật hy sinh tốt nhất!

Những trưởng lão đã hiểu rõ ý nghĩa sâu xa bên trong đều không thèm để ý tới địa vị hiện nay của Trường Sinh Thiên cao tới đâu.

Dù sao chẳng bao lâu nữa, bọn họ cũng sẽ tan thành mây khói, vĩnh viễn bị vùi lấp trong dòng sông lịch sử dài đằng đẵng này mà thôi.

Người của bên Thiên Ngoại cũng không tính nhiều, tổng cộngkhoảng hai mươi mấy người, trong số đó có bảy tám người thuộc bậc cao niên.

Cũng là lần đầu tiên Sở Mặc được nhìn thấy người đàn ông mà mấy lần Thẩm Ngạo Băng muốn gả Diệu Nhất Nương cho gã.

Quả thực gã có ngoại hình rất khá, dung mạo vô cùng xuất chúng.

- Tỷ, người kia chính là Lý Trúc rồi phải không?

Thẩm Tinh Tuyết cùng Diệu Nhất Nương ở bên cạnh rỉ tai nhau:

- Vừa nhìn đã biết là kẻ háo sắc rồi!

Diệu Nhất Nương cười khẽ:

- Cũng không liên quan gì đến chúng ta cả.

Phía Lý Trúc dường như cũng nhận thấy có người đang quan sát mình, ánh mắt xẹt thẳng về hướng Phiêu Miểu Cung, trực tiếp bỏ qua đám người của Trường Sinh Thiên.

Bởi vì mỗi môn phái đều có cờ xí đặc thù, rất dễ dàng phân biệt.

Khi ánh mắt Lý Trúc quét qua hai người Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết, sâu bên trong con ngươi y thoáng qua một tia kinh diễm, chỉ khẽ mỉm cười, sau đó, dời ánh nhìn đi nơi khác, có vẻ rất lễ độ.

Nếu không phải đã biết rõ về con người này, chỉ sợ sẽ bị vẻ ngoài của y lừa gạt rồi.

Phía sau Thiên Ngoại cũng là môn phái lớn đứng đầu trên lục địa Huyền Vũ, tên là Thiên Ngoại Thiên, số lượng người tới không ít, ước chừng khoảng trên trăm người.

Toàn thân dường như cũng tỏa ra hơi lạnh đặc thù của lục địa Huyền Vũ, thoạt nhìn ai nấy đều vô cùng hờ hững, như thể muốn nói sinh vật còn sống chớ có lại gần.

Người của Nhất Kiếm thì lại ít nhất, tất cả mới có sáu người!

Hoa Tiểu Nha, Hoa Tam Nương, còn có một người trung niên râu riaxồm xoàm, chỉ nhìn thoáng qua cũng đủ biết đó là một gia đình.

Ba người còn lại là một bà lão, một người con trai còn trẻ, còn có một ni cô trạc tuổi trung niên.

Vị trí phía sau Nhất Kiếm là một môn phái tên là Thiên Nguyên chiếm cứ.

Trên khắp lục địa Chu Tước, thanh danh của Thiên Nguyên cũng không phải là hiển hách gì, nhưng lại có địa vị cực cao.

Hình như bọn họ có mối quan hệ vô cùng gần gũi với Nhất Kiếm, cũng chịu ảnh hưởng bởi kiểu phong cách kia của bọn họ, rất ít khi candự vào những ân oán trong chốn giang hồ.

Cho tới tận lần đại hội Tông Môn này, toàn bộ lực lượng cao cấp mới ra mặt.

Những môn phái ở vào tầng thứ ba như Phiêu Miểu Cung có khoảng hai ba mươi phái.

Càng xa hơn về phía sau thì chính là những môn phái nhỏ đến từ khắp các lục địa, số lượng cũng khá nhiều rồi.

Lúc này, trên phía đài cao, trưởng môn Triệu Khánh của Tây Hảiphái, đang mặc quần áo trang trọng, mặt mày vui mừng đứng đó, lớn giọng tuyên bố:

- Tại hạ Triệu Khánh chưởng môn Tây Hải phái, lần này vô cùng vinh hạnh khi Tây Hải phái được làm chủ nhà tổ chức đại hội Tông Môn, giờ ta thay mặt môn phái, chào đón sự có mặt của mọi người!

Triệu Khánh hơi dừng lại một chút, sau đó nói với khuôn mặt hồng hào phấn khởi:

- Đầu tiên, chúng ta phải hoan nghênh bốn môn phái đứng đầu trên thế gian này!

Lần lượt là Cô Thành...

Trên mặt Tần Hiểu nở một nụ cười, dẫn đầu mọi người đứng lên, vẫy tay hướng về bốn phía.

Lập tức liền có từng đợt hoan hô từ hiện trường truyền tới.

Danh hiệu tứ đại phái đứng đầu, quả thực rất vang dội!

Phàm những kẻ có tư cách biết đến sự tồn tại của họ, nào có ai là không kính sợ?

Tiếp theo, Triệu Khánh lại nói:

- Nhất Kiếm!

Sở Mặc thấy sáu người bên Nhất Kiếm đồng loạt đứng lên, hôm nay Hoa Tiểu Nha không còn mặc bộ quần áo vải bông quê mùa không thể quê mùa hơn của nàng như trước nữa, mà thay bằng một bộ váy dài bằng vải bông...

Khụ khụ, cũng rất quê mùa...

Tuy nhiên, những người khác cũng chẳng có gan dám khinh bỉ phong cách trang phục của Nhất Kiếm như Sở Mặc, tất cả đều hoan hô với vẻ mặt vô cùng nồng nhiệt.

Nếu bàn về tính truyền kỳ, Nhất Kiếm cũng không kém cỏi chút nào!

Hơn nữa còn có truyền thuyết cho rằng, Nhất Kiếm là môn phái... dùng kiếm giỏi nhất trên thế gian này!

Đương nhiên, truyền thuyết này cũng được đại đa số mọi người đồng ý.

Hoa Tiểu Nha khẽ cười, đồng thời nháy mắt lia lịa về phía Sở Mặc, rất nhiều người thấy ánh mắt này của nàng, đều ngoảnh cổ nhìn về phía Phiêu Miểu Cung một cách bản năng.

Khi ba chữ Phiêu Miểu Cung kia đập vào mắt, không ít người đều không thể nhịn nổi mà hô lên khe khẽ ọn họ đúng là có gan đến tham gia!

Thiếu chút nữa thôi là đắc tội đủ mặt mọi môn phái trên lục địa Thanh Long và Chu Tước rồi, vậy mà vẫn dám xuất hiện ở nơi này.

Không biết nên nói bọn họ điếc không sợ súng hay là dạ sắt gan đồng nữa.

Triệu Khánh đang ở trên đài cũng bắt gặp cảnh tượng này, trong lòng rùng mình: Quả không hổ là môn phái được tứ đại phái để mắt, đến đệ tử trẻ tuổi xuất sắc nhất trong Nhất Kiếm cũng có mối quan hệ với bọn họ tốt như vậy...Nghĩ thế, Triệu Khánh tiếp tục dùng chất giọng cực lớn nói:

- Thiên Ngoại!

Phía bên kia, cả Lý Trúc đang mặc áo gấm xa hoa xen lẫn trong đám tu sĩ khổ hạnh cũng đều đứng lên, chào hỏi bốn phía.

Tiếng hoan hô ầm ầm như dời núi lấp bể mãi tới tận khi Triệu Khánh giới thiệu xong nốt Phi Tiên mới hơi hơi giảm bớt.

-----o0o-----

Chương 605 : Khiêu chiến trên võ đài

Chương 605 : Khiêu chiến trên võ đài

Sau đó, Triệu Khánh lại giới thiệu bốn môn phái Tứ Thông Kiếm Phái, Thiên Nguyên Phái, Thiên Ngoại Thiên và Trường Sinh Thiên một cách trịnh trọng.

Sau đó mới tới lượt Đại Hoang Phái và Thanh SơnMôn.

Bởi vì trong mỗi kỳ đại hội, cả tứ đại môn phái cộng thêm tam đại môn phái trên Trung Thần Đảo nữa, mới là những chúa tể chân chính.

Sau khi giới thiệu xong mấy môn phái này, Triệu Khánh cũng không nhắc nhiều tới những môn phái còn lại, bởi vì con số quả thực quá khổng lồ rồi.

Nếu cứ giới thiệu hết không sót phái nào, có lẽ phải cần tới hai canh giờ cũng chưa chắc đã kể xong.

Những người đó cũng không cảm thấy gì bất mãn, bởi điều này quả thực rất bình thường.

Sau khi giới thiệu xong mấy môn phái chủ chốt, Triệu Khánh liền chắp tay vái chào mọi người rồi xuống đài, nhường chỗ cho một trưởng lão khác của Tây Hải phái, là người chủ trì nghi lễ khai mạc của đại hội Tông Môn lần này xuất hiện.

Chủ yếu là vài màn biểu diễn ca múa, người tham gia biểu diễn hầu hết là đệ tử của Tây Hải phái, bên cạnh đó còn có những ca cơ nổi danh trên Trung Thần Đảo cũng tham gia thể hiện tài năng.

Hoàng Họa thấy hơi thất vọng, nhỏ giọng nói thầm:

- Đây là đại hội Tông Môn?

Diệu Nhất Nương ở bên cạnh khe khẽ giải thích:

- Mở đầu đại hội có vài màn ca múa cũng là điều bình thường thôi.

Nếu như có đủ kiên nhẫn để mà theo dõi... thì cũng thấy được sự để bụng của Tây Hải phái, dù là hát hay múa đều rất đặc sắc.

Mà người tới tham gia đại hội Tông Môn cũng chẳng đi đâu mà vội, tất cả đều ngồi đó thưởng thức một cách vô cùng thoải mái.

Biểu diễn ca múa kéo dài chừng khoảng hai canh giờ thì kết thúc.

Gã trưởng lão chủ trì buổi lễ kia lại lên đài lần nữa, sau khi trình bàykhách sáo vài câu liền tuyên bố bắt đầu tiệc rượu, ngày mai, cuộc khiêu chiến Tân Nhân Vương được vô số người kiễng chân chờ đợi sẽ chính thức mở màn.

Cuối cùng, trận chung kết cũng sẽ được cử hành tại đây.

Đồng thời, ngay tại trên quảng trường này, hội chợ lớn của đại hội Tông Môn cũng sẽ được tổ chức, mọi người có thể dùng những vật mình cất chứa bấy lâu nay mà không cần nữa, đem ra đổi lấy những bảo vật mà mình đang mong muốn có được.

Đại hội Tông Môn mặc dù là chuyện giữa những môn phái cao cao tại thượng với nhau, nhưng ở đây, vàng vẫn có thể được sử dụng như tiền để mua bán trao đổi hàng hóa.

Chẳng qua, vớ bừa một loại đan dượcnào ở nơi này cũng có giá cả trăm lượng vàng ròng trở lên.

Với những người bình thường trong nhân gian mà nói thì quả là một con số khổng lồ không thể nào lấy ra được.

Cùng cử hành với khiêu chiến Tân Nhân Vương còn có các loại cuộc thi khác về luyện đan, luyện khí, đồng thời cũng sẽ cho ra thứ tự thắng thua như vậy.

Giám khảo đương nhiên sẽ do tứ đại phái cùng các môn phái lớn khác như Trường Sinh Thiên đảm nhiệm.

Thẩm Tinh Tuyết quyết định muốn tham gia thi đấu luyện đan, nàngmuốn kiểm tra một chút trình độ của chính mình.

Diệu Nhất Nương và Hoàng Họa thì chuẩn bị cùng Sở Mặc tham gia quyết đấu Tân Nhân Vương.

Với thực lực của bọn họ thì muốn vào được vòng chung kết là không thành vấn đề.

Chủ yếu chỉ vì muốn gây dựng danh tiếng cho Phiêu Miểu Cung, thu hút những người có tài năng gia nhập môn phái, đồng thời đoạt lấy vị trí tiến vào Quy Khư mà thôi.

Với cấp bậc môn phái như Trường Sinh Thiên thì luôn có sẵn một số suất trong danh sách, đệ tử của tứ đại phái thì lại càng chẳng cần phảinói.

Nhưng như Phiêu Miểu Cung, cùng với các môn phái các tương tự Phiêu Miểu Cung thì cần phải dựa vào bản lĩnh thật sự để tranh thủ lấy tư cách này.

Cho dù chỉ là đi để làm vật hy sinh, cũng không phải ai cũng đủ tiêu chuẩn đâu.

Bữa tiệc đêm hôm đó cũng không xảy ra chuyện thị phi gì, các vãn bối trẻ tuổi của nhà nào đều bị bậc bề trên của nhà đó quản.

Muốn khiêu chiến, muốn chiến đấu cứ đợi đến ngày mai rồi lên đài mà giải quyết.

Tiệc rượu thì phải có không khí của tiệc rượu mới đúng.

Vì thế, bầu không khí suốt đêm đều vô cùng hòa hợp.

Thậm chí ngay cả Hoa Tiểu Nha đều không thấy chạy tới bên Sở Mặc nữa.

Tới hôm sau, Thẩm Tinh Tuyết liền tách khỏi nhóm Sở Mặc, tự mình đi tới bên phía luyện đan để đăng kí.

Sở Mặc mang theo Diệu Nhất Nương và Hoàng Họa, đến bên khiêu chiến Tân Nhân Vương để ghi danh.

- Ba người, đến từ Phiêu Miểu Cung.

Sở Mặc lời ít mà ý nhiều nói.

Người nhận ghi danh cũng nhìn đi nhìn lại vị thiếu niên trẻ tuổi tài hoa trong truyền thuyết này mấy lần, ngoài việc cảm thấy Sở Mặc rất tuấn tú ra, thì cũng không cảm thấy trên người hắn có tố chất gì khác biệt.

Lần tham gia khiêu chiến Tân Nhân Vương này tổng cộng có hơn ba ngàn người.

Nghe thì có vẻ nhiều, nhưng trên thực tế, nếu chia đều cho bốn lục địa cộng thêm Trung Thần Đảo nữa, thì con số này cũng chưa thấm vào đâu.

Số lượng người tới đây đương nhiên phải vượt xa con số này, nhưng chủ yếu là những kẻ có đủ tự tin để đăng kí, cũng đều có thực lực Kim Thạch Chi Cảnh hoàng cấp tầng thứ sáu trở lên mới dám làm, chưa đạt tới, cho dù có đăng kí xong, lên võ đài cũng chỉ là tự chuốc lấy cái thiệt vào thân mà thôi.

Số thứ tự mà Sở Mặc rút trúng một cách ngẫu nhiên là một trăm năm mươi sáu, thuộc tốp xếp khá gần phía trước.

Số mà Diệu Nhất Nương rút được lại là một ngàn ba trăm hai mươi bảy.

Cho dù số lượng võ đài cũng đủ nhiều nhưng nếu muốn đến lượt nàng lên đấu, chắc cũng phải đợi đến ngày mai.

Số mà Hoàng Họa ngẫu nhiên lấy được thì lại là sáu trăm sáu mươi sáu, nghe ra rất may mắn, hôm nay có lẽ cũng sẽ đến lượt nàng lên đài.

Lần này, vì để chuẩn bị cho thi đấu khiêu chiến Tân Nhân Vương, phía Tây Hải phái đã chuẩn bị tất cả hai mươi lôi đài.

Mỗi một lôi đài đều có phạm vi hai mươi trượng, đối với người luyện võ mà nói thì diện tích này không tính lớn mà cũng không coi là nhỏ.

Bên trong lôi đài cũng có thể xem như là lớn rồi.

Bốn phía xung quanh lôi đài cũng không có chỗ ngồi, đều chỉ là đứng xem thoải mái.

Khoảng cách giữa mỗi lôi đài ước chừng năm mươitrượng.

Không xa cũng chẳng gần, có thể quan sát lẫn nhau.

Tuy nhiên, một khi đã đứng trên lôi đài thì tất cả đệ tử các phái đều chỉ chú ý tới đối thủ của mình, cũng khó mà còn tâm trí để phân tâm đi quan sát người khác được.

Ngoại trừ những người giống như Chu Tuấn đã cầm chắc một suất tiến vào Quy Khư trong tay, thì mới rảnh rang mà đi dạo lung tung khắp nơi.

Thực ra, cũng không phải là Chu Tuấn đi dạo lung tung, mà y là đang muốn xem xem, vị Sở Vương kia rốt cuộc có bản lãnh cao tới đâu?

Mà cả tứ đại phái đều phải chú ý tới hắn.

-----o0o-----

Chương 606 : Bất ngờ. (1)

Chương 606 : Bất ngờ. (1)

Thật ra cũng không phải do không phục, mà kẻ biết thời biết thế mới là tài giỏi, nói ra thì Chu Tuấn cũng khá thức thời.

Chỉ là sâu trong thâm tâm vẫn có chút không cam lòng, xen lẫn đôi chút hoài nghi, quả thực không dám tin, một Sở Mặc nhỏ hơn y nhiều như vậy mà lại lợi hại như thế được.

Nếu y muốn biết mã số của Sở Mặc thì không hề khó chút nào, sớm đã được người khác thông báo cho rồi hía Sở Mặc vừa mới rút thăm xong thì Chu Tuấn nơi này cũng đã nhận được tin tức.

Vì thế, đi cùng với vài người bạn đồng môn, Chu Tuấn âm thầm tới chỗ của lôi đài thứ mười ba.

Chờ lát nữa, Sở Mặc sẽ bắt đầu giao chiến với đệ tử các môn phái khác.

Sở Mặc cũng không để ý tới Chu Tuấn, sau khi hắn đi tới bên dưới lôi đài số mười ba liền bắt đầu theo dõi cuộc chiến giữa hai người đang đứng trên lôi đài.

Người đang chiến đấu là hai gã trai trẻ tuổi àng trùng hợp hơn là Sở Mặc còn nhận ra một trong hai người này.

Chính là Đông Phương Bạch đến từ Liệt Hỏa Tông trên lục địa Thanh Long!

Năm đó, Đông Phương Bạch còn từng cho Sở Mặc một viên nguyên thạch, khi đó với Sở Mặc mà nói, giá trị của một viên nguyên thạch quả thực là lớn lao khôn kể.

Từ sau lần đó, Sở Mặc cũng chưa từng nghe thấy tin tức nào của Đông Phương Bạch, hôm nay bất ngờ thấy mặt, quả thực là có chút không nghĩ tới.

Lúc này, thực lực của Đông Phương Bạch đã đạt tới đỉnh cao của Kim Thạch Chi Cảnh hoàng cấp tầng thứ sáu.

Dựa vào độ tuổi của y mà đạt tới trình độ này đã là rất khó được rồi.

Đáng tiếc, đối thủ của Đông Phương Bạch lại là một người luyện võ ở cảnh giới Minh Tâm Cảnh hoàng cấp tầng thứ bảy.

Sau khi hai bên đánh được vài hiệp trên lôi đài thì thắng bại đã phân rõ ràng.

Tuy rằng Đông Phương Bạch cũng nỗ lực muốn xoay chuyển cục diện suy tàn của mình, nhưng dưới sự áp chế của chênh lệch cảnh giới, y hoàn toàn không có cơ hội để mà phản kháng, mắt thấy đã sắpthua rồi.

Sở Mặc nhìn thấy một cách rõ ràng, trên khuôn mặt của Đông Phương Bạch lộ ra vẻ tự giễu, chán nản vô cùng.

Trong lòng không tránh khỏi có chút thổn thức, năm đó lần đầu tiên nhìn thấy y ở trên thảo nguyên, y đã hăng hái cỡ nào chứ?

Ngay cả Trường Sinh Thiên... cũng dám chẳng coi ra gì.

Chỉ có thể nói là thế gian này có nhiều cao thủ lắm, cao thủ nhiều như mây ấy.

Trong số những kẻ mạnh cũng còn có kẻ mạnh hơn!

Phía Đông Phương Bạch sau khi cố cầm cự qua được thêm mấychiêu, cuối cùng cũng không nhịn được nữa, vừa muốn ra hiệu nhận thua thì gã đối thủ có mặt mày lạnh lẽo âm u kia bất ngờ ra đòn sát thủ, đâm thẳng một kiếm về cổ họng của Đông Phương Bạch!

Mấy trăm người đang vây xem đều ngây ngẩn cả ra, không nhịn nổi hô lên thảng thốt.

Một vài cô gái còn nhắm chặt hai mắt lại, không dám nhìn cảnh tượng máu tươi tung tóe sắp diễn ra.

Quan coi lôi đài cũng sợ đến choáng váng, vốn dĩ không kịp ra tay ngăn cản!

Khóe miệng gã đối thủ của Đông Phương Bạch hơi cong lên, lộ ramột nụ cười dữ tợn.

Tuy nói rằng mọi người nếu muốn lên lôi đài của đại hội Tông Môn, thì đều phải ký vào giấy sinh tử, dẫu sao đao kiếm cũng không có mắt, khó mà tránh khỏi xảy ra thương vong.

Nhưng bình thường mà nói thì vẫn đều chú ý tay chân một chút.

Trừ khi có thù sâu oán nặng, hoặc là thực lực của hai bên ngang nhau, vốn không thể nào nương tay với nhau được, mới có thể xảy ra thương vong thảm khốc.

Nên kiểu tình huống mà thực lực có thể hoàn toàn đè bẹp đối thủ như thế này, rất ít khi có người ra tay đuổi tận giết tuyệt.

Thế giới này tuy rằng rất lớn, nhưng giang hồ cũng chỉ to cỡ nhưvậy!

Hôm nay ngươi có thể ra tay đuổi tận giết tuyệt người khác, sau này tiếng xấu đồn xa, sớm muộn gì cũng sẽ có người không chịu nương tay với ngươi.

Bởi vậy khi hai bên cùng chiến đấu với nhau trên võ đài, cũng đều có phần tự kiềm chế.

Nhất là những trận đấu ngày đầu tiên, thì càng hiếm khi xảy ra tình trạng nhằm vào tính mạng của người khác.

Đông Phương Bạch cũng không ngờ đối thủ lại tàn nhẫn tới mức như vậy, y vốn dĩ không hề quen biết cái người đến từ lục địa Chu Tước này, chứ càng đừng nói tới thù hằn gì khác.

- Ngươi. . .

Đông Phương Bạch vô cùng tức giận, nhưng cũng chỉ kịp thốt lên một chữ "ngươi" thì mũi kiếm sắc bén của người kia cũng đã đâm đến trước cổ họng của y rồi.

Đông Phương Bạch thậm chí còn cảm nhận được hơi lạnh đến thấu xương và sát khí tỏa ra một cách rõ nét!

Xong rồi!

Ý nghĩ này thoáng chốc nảy sinh trong lòng Đông Phương Bạch, sau đó y liền chuẩn bị tinh thần đón nhận cái chết.

Tuy nhiên, ngay sau đó, y bất chợt cảm thấy thân mình trở nên nhẹ bẫng, như thể đang bay lên vậy.

Trong nháy mắt này, thậm chí Đông Phương Bạch còn ngỡ là mình đã chết, nên linh hồn mới đang rời khỏi thể xác ấy chứ.

Cho tới khi nghe thấy âm thanh trầm trồ khen ngợi vang lên từ bốnphía, y mới sực tỉnh lại, sau đó, liền nhìn thấy một khuôn mặt có đôi chút quen thuộc xuất hiện tại trước mắt.

- Đông Phương huynh, lâu rồi không gặp.

- Ngươi, ngươi là. . . thiếu niên trên thảo nguyên năm đó?

Đầu tiên Đông Phương Bạch vẫn còn có chút ngơ ngẩn như nằm mơ mới tỉnh, sau đó liền hoàn toàn tỉnh táo trở lại, nói:

- Ngươi chính là Sở Vương Sở Mặc, không ngờ. . .

đúng là ngươi!

Sở Mặc cười cười nói:

- Đúng, là ta

- Mấy năm không gặp, vậy mà ngươi đã trưởng thành tới mức độ này, lúc trước Dư Tông Hậu nói ta vẫn còn chưa tin. . .

Sự vui mừng xen lẫn bất ngờ hiện lên một cách rõ ràng trong mắt Đông Phương Bạch, sau đó, y mới nói lời cảm tạ:

- Vừa rồi. . .

Đa tạ ngươi, nếu không ta đã. . .

- Con chó hoang từ nơi nào đến, dám nhảy ra phá hỏng chuyện của ta?

Trên lôi đài, gã có vẻ mặt âm u lạnh lẽo kia đang hầm hầm tức giận.

Nhìn thấy hai người kia vậy mà bắt đầu trò chuyện tán gẫu với nhau, gã đã tức nghẹn cả cổ rồi, lập tức cắt đứt lời nói của Đông PhươngBạch.

Sở Mặc ngước mắt thoáng liếc nhìn gã mặt mày lạnh lẽo đang đứng trên lôi đài, Đông Phương Bạch đang đứng bên cạnh hạ nhỏ giọng nói với hắn:

- Người này đến từ một môn phái trên lục địa Chu Tước.

- Lục địa Chu Tước?

Sở Mặc vừa nghe, trong lòng liền rõ ràng, trên khắp lục địa Chu Tước, người hận hắn nhiều vô số kể, nói không chừng vị này cũng là một trong số đó

- Ngươi đã thắng rồi, thì nên khoan dung độ lượng chứ, Đông Phương huynh lại không có oán nặng thù sâu gì với ngươi, vì sao ngươi nhất định phải ra tay giết y?

Sở Mặc cau mày nói.

Những người khác đang đứng xem xung quanh cũng đều gật đầu, tán thành những gì mà Sở Mặc vừa nói.

-----o0o-----

Chương 607 : Bất ngờ. (2)

Chương 607 : Bất ngờ. (2)

Ai ngờ kẻ đứng trên lôi đài này lại hoàn toàn không thèm nể nang Sở Mặc chút nào, nói một cách lạnh lùng:

- Ngươi là cái thá gì?

Xen vào việc của người khác!

Nói xong thế mà lại tiếp tục quay mặt sang hướng vị quan điều hànhtrật tự lôi đài:

- Người này tự tiện can dự vào trật tự thi đấu của lôi đài, theo quy định của đại hội Tông Môn, thì phải xử phạt ra sao?

- Này. . .

Quan điều hành trật tự lôi đài là người của Tây Hải phái, lúc này cũng không nhịn nổi mắng thầm trong bụng: Mẹ nó, quá là không biết xấu hổ rồi, có giỏi sao ngươi không khiêu chiến với hắn luôn đi!

Đá quả bóng cao su này cho ta để làm gì?

- Sao?

Ngươi muốn thiên vị ư?

Gã này lạnh lùng hỏi.

Lúc này quan coi lôi đài rùng hết cả mình, nếu bị gắn cái mác thiên vị, thì đây sẽ là một cú đánh nặng nề với chính y và cả Tây Hải phái.

Lập tức liền lắc đầu nói:

- Chức trách của ta là quan coi lôi đài, tuyệt đối sẽ không thiên vị bất kỳ ai.

- Vậy ngươi nói đi, người gây rối loạn trật tự của lôi đài phải bị tội gì?

Gã đang đứng trên lôi đài cười lạnh nói, chỗ sâu trong ánh mắt nhìn về phía Sở Mặc không giấu nổi một tia đắc ý.

Sở Mặc nhíu mày, rốt cuộc đã hiểu được.

Mục đích mà người này nhắm tới khi muốn giết Đông Phương Bạch là chính mình!

Ý nghĩ tiếp theo xuất hiện trong đầu chính là: Gã có quen biết ta!

Lúc này, quan điều hành lôi đài nhìn Sở Mặc với vẻ mặt xin lỗi nói:

- Người quấy nhiễu trật tự trên lôi đài, sẽ bị xóa bỏ tư cách khiêu chiến. . .

- Được rồi, vậy hủy tư cách khiêu chiến của hắn đi.

Gã đứng trên lôi đài cuối cùng cũng để lộ ra nụ cười đắc ý.

Mục đích của y, đúng là điều này!

Tuy nói trong Quy Khư đầy rẫy nguy cơ, có thể nói là thập tử nhất sinh, nhưng vẫn có vô số người chen nhau sứt đầu mẻ trán, ra sức tranh giành vì một suất tiến vào nơi đó.

Chỉ cần là bậc anh hào trẻ tuổi, tự tin vào bản thân, hầu như không ai là không muốn tiến vào trong Quy Khư truy tìm vật báu!

Cho nên, nếu có thể cản trở Sở Mặc lấy được một vị trí tiến vào Quy Khư, nhất định Sở Mặc sẽ vô cùng thất vọng và phẫn nộ!

Người trên lôi đài, chính là một đệ tử của Hoa Xuyên Ngưu kẻ năm đó từng tham gia truy sát Sở Mặc!

Đồng thời, cũng là người bạn chí cốt của Hoa Nam, con trai của Hoa Xuyên Ngưu.

Tuy rằng Hoa Xuyên Ngưu và Hoa Nam đã chết được nhiều năm, nhưng người thân và bạn bè của họ lại chưa bao giờ quên đi mối thù này.

Hiện giờ vừa gặp Sở Mặc, y mới chỉ cần nhìn thoáng cái đã nhận ra, cơn hận trong lòng lập tức bùng nổ, giết Đông Phương Bạch chẳng qua cũng chỉ vì muốn trút giận lên một kẻ cùng đến từ lục địa Thanh Long thôi.

Hơn nữa, mặc dù chỉ là có lòng muốn thử một chút, dụ xem SởMặc có ra tay hay không, ai ngờ Sở Mặc lại thực sự ra tay cứu Đông Phương Bạch.

Thế là liền có ngay một cái cớ, trong lòng đắc ý khôn kể.

Trên trán của quan điều hành trật tự lôi đài liền đổ mồ hôi lạnh ròng ròng, nếu đứng trước mắt đây là người khác, hủy bỏ thì hủy bỏ chẳng có gì ghê gớm, Tây Hải phái cũng là một môn phái lớn, không đến nỗi không có nổi tinh thần chấp pháp công bằng nghiêm minh.

Nhưng người này lại là Sở Mặc!

Thân là đệ tử Tây Hải phái, đương nhiên y biết rõ sự coi trọng của môn phái đối với Sở Mặc lớn đến nhường nào.

Việc mấy hôm trước Tứ Thông Kiếm Phái đi kiếm chuyện khiêu khích Phiêu Miểu Cung, cũng truyền đi một cách ồn ào, kết quả lại khiến thể diện bị mất sạch sành sanh.

Bây giờ nếu thực sự hủy bỏ tư cách của Sở Mặc, chỉ sợ sẽ xảy ra một trận nhiễu loạn lớn rồi.

Vị quan coi lôi đài này cũng bắt đầu có chút luống cuống tay chân.

Lúc này, bên dưới đài lại có một giọng nói vang lên:

- Theo quy tắc... thì vẫn còn một cách giải quyết khác.

Mọi người đều hướng ánh mắt về phía người vừa lên tiếng, người đó nhảy lên lôi đài, chắp tay hướng về bốn phía:

- Tại hạ là Chu Tuấn của Tây Hải phái.

Quan coi lôi đài lập tức thở phào nhẹ nhõm, âm thầm quệt mồ hôi, rốt cuộc có người đứng ra mặt thay cho mình, đương nhiên là y đã nhận ra Chu Tuấn rồi, đó chính là học trò cưng của trưởng lão Vương Thông.

Gã đàn ông đến từ lục địa Chu Tước đang đứng trên lôi đài nhìn Chu Tuấn với vẻ lạnh lùng, lỗ mũi hừ ra một tiếng:

- Còn có cách giải quyết nào?

Sao ta không biết?

Sắc mặt Chu Tuấn không hề thay đổi, cười ha hả nói:

- Kẻ gây nhiễu loạn trật tự của lôi đài đương nhiên là nên bị hủy bỏ tư cách, nhưng đương sự cũng có quyền lợi khiêu chiến một lần, nếu thắng thì chuyện này sẽ được bỏ qua!

- Còn có quy tắc này?

Phía dưới có người nghi ngờ nói:

- Vì sao chúng ta chưa từng nghe nhắc đến?

- Đúng vậy, vì sao chúng ta chưa từng nghe thấy quy định này?

Không phải là Chu công tử muốn thiên vị đấy chứ

- Ha ha, ta nghe nói, mấy ngày trước người của Tây Hải phái cũng từng có hành vi thiên vị Phiêu Miểu Cung đấy...

Những người nói ra mấy câu này, gần như tất cả đều là người luyện võ đến từ lục địa Chu Tước, muốn giúp cho cái vị đang đứng trên lôi đài này khuếch trương thanh thế.

Chu Tuấn nói không chút hoang mang:

- Chuyện lớn như vậy, ta sao dám nói hươu nói vượn, không tin về sau các ngươi thử đi xác minh mà xem, nếu ta nói dối, có thể tiêu hủy luôn tư cách tiến vào Quy Khư của ta.

Dứt câu, Chu Tuấn lại thản nhiên nói:

- Ta lấy tư cách của người đã có vị trí tiến vào Quy Khư, đệ tử dòng chính của Tây Hải phái ra bảo đảm!

Đến nước này, tất cả những kẻ vừa buông lời hoài nghi đều phải ngậm miệng lại.

Sau đó, bắt đầu dồn hết ánh mắt về phía Sở Mặc.

Sở Mặc nhìn Chu Tuấn có chút bất ngờ, không nghĩ rằng người này sẽ đứng ra nói giúp mình trong tình huống này.

Trước chưa cần nói tới có thật là có quy tắc này hay không, nhưng giờ Chu Tuấn mà ra mặt thì chẳng khác nào là đang ủng hộ hắn cả.

Cứ việc Sở Mặc vốn cũng chẳng thèm để tâm tới gã đang đứng trên lôi đài kia, nhưng trong lòng thì vẫn có chút cảm kích Chu Tuấn.

Chu Tuấn cố ý không nhìn đến Sở Mặc, làm bộ như không biết gì cả, nhìn gã đang đứng trên lôi đài với vẻ mặt thản nhiên.

Bên kia, trong lòng vị quan trông coi trật tự lôi đài cũng đang vôcùng bất an, tự nhủ trong lòng: vị này đúng là có gan nói nhăng nói cuội mà!

Hơn nữa còn dám đem tư cách tiến vào Quy Khư và danh tiếng của Tây Hải phái ra để bảo đảm...

Rốt cục là đang nghĩ cái gì trong đầu kia chứ?

-----o0o-----

Chương 608 : Dùng một quyền đánh chết

Chương 608 : Dùng một quyền đánh chết

Việc Chu Tuấn bị chịu nhục ở nước Sở cũng không có nhiều người trong Tây Hải phái biết đến, và cũng không bị truyền ra ngoài.

Bởi vậy, vị quan coi lôi đài này còn đang tưởng rằng Chu Tuấn đã ngầm có mối quan hệ rất tốt với Sở Mặc nữa.

Gã trên lôi đài cũng ngẩn ra, không ngờ tên đệ tử đích truyền này của Tây Hải phái lại ra sức ủng hộ Sở Mặc như vậy

- Bây giờ ngươi đã thắng, có thể thăng cấp vào vòng trong rồi, nếu như không muốn truy cứu, ngươi liền xuống dưới để chuẩn bị cho trận đấu tiếp đi thôi; còn nếu là muốn tiếp tục truy cứu chuyện này, mà đối phương chiến thắng, thì ngươi liền mất tư cách tiếp tục khiêu chiến rồi.

Chu Tuấn bình tĩnh nhìn kẻ đang đứng trên lôi đài kia:

- Bây giờ ngươi quyết định đi.

- Làm thịt hắn đi!

- Khiêu chiến hắn!

- Chẳng phải chỉ là một tên quốc vương nhãi nhép trong nhân gianthôi sao?

- Đừng sợ, lời đồn quá nửa là không thể tin, hôm nay đánh cho hắn hiện nguyên hình đi!

Bên dưới đài lập tức nổ ra từng đợt kêu gào, tất cả những lời này đều được nói ra trong miệng những người đến từ lục địa Chu Tước.

Tục ngữ nói đứng xem cuộc vui thì không sợ cuộc vui lớn, đúng là để chỉ tình huống như bây giờ rồi.

Hơn nữa những người này vừa mở miệng, thì té ra lại để lộ một sựthật là, những người này thực chất đều nhận ra Sở Mặc!

Sở Mặc hướng về gã đứng trên lôi đài cười nhàn nhạt:

- Xem ra ta chỉ còn cách là khiêu chiến ngươi rồi, ngươi... sẽ không phải tự dưng sợ rồi đấy chứ?

Vốn dĩ người trên lôi đài quả thực còn hơi do dự, dù sao người có tên cây có bóng.

Cho y mưu mô ngấm ngầm sau lưng thì không thành vấn đề, nhưng nếu bắt y chống lại trực diện với vị huyền thoại trẻ tuổi này, trong lòng y đúng là vẫn có chút thiếu tự tin.

Nhưng lúc này, y cũng không còn đường lui rồi.

Nếu không, về saulàm sao dám ngẩng mặt lên nhìn người khác nữa?

- Đánh thì đánh!

Ngươi này nói xong, khuôn mặt càng thêm lạnh lẽo.

Sở Mặc cười với Đông Phương Bạch:

- Ta đi xả giận cho Đông Phương huynh.

Nói xong, nhẹ nhàng nhún mình bật lên lôi đài một cách gọn gàng, nói với quan coi lôi đài:

- Nếu ta đánh bại y thì coi như qua được vòng một luôn chứ?

Quan coi lôi đài hơi ngập ngừng một chút, liếc thấy Chu Tuấn không có phản ứng gì, lập tức liền gật đầu, cắn răng nói:

- Đúng!

- Vậy thì tốt rồi.

Sở Mặc gật gật đầu, sau đó đối mặt với gã đàn ông mặt mày âm u trước mắt:

- Bắt đầu được rồi.

- Là ngươi tự đâm đầu vào...

Người này khẽ gầm lên một tiếng, đâm thẳng một kiếm về phía cổ họng của Sở Mặc!

Nhát kiếm này giống y như đúc với đường kiếm gã định đâm Đông Phương Bạch khi nãy!

Chẳng qua, vừa rồi khi đâm Đông Phương Bạch gã chỉ dùng sáu phần công lực.

Nhưng bây giờ... lại dùng hết cả mười phần!

Uy thế của nhát kiếm này lập tức khác hẳn lúc trước.

Rất nhiều người dưới đài cũng không nhịn nổi thét lên đầy kinh hãi.

- Lợi hại!

- Nhát kiếm này... mạnh quá!

- Không ngờ còn giấu nghề đấy...

Sắc mặt của Đông Phương Bạch lúc đỏ lúc trắng, tuy hơi phẫn nộ, nhưng phần nhiều lại là cảm giác mất mát khi tài nghệ không bằng người ta.

Nhát kiếm này của đối thủ quả thực là có uy lực mạnh mẽ, luồng sát khí chạy dọc theo thân kiếm đủ để khiến người bình thường chỉ nhìn thôi đã kinh hồn táng đảm, thậm chí là một tảng đá lớn cũng có thể đâm thủng dễ dàng.

Ầm!

Sở Mặc đứng im tại chỗ không hề nhúc nhích, chỉ tung ra một quyền.

Là nhân quyền trong quyền pháp Thiên Địa Nhân Tam Tài.

Thanh bảo kiếm được rèn hoàn toàn từ thép tinh, trực tiếp bị một quyền của Sở Mặc đánh cho nát vụn như cám, sau đó quyền này tiếp tục nện lên người gã kia.

Một đợt âm thanh của tiếng xương bị vỡ vụn khiến người khác ghê răng vang lên.

Người này liền bị đánh bay.

Phụt!

Phun ra một ngụm máu tươi giữa không trung, cơ thể văng ra xa hơn mười trượng, sau đó rơi uỵch xuống mặt đất.

Nằm đó run rẩy vài cái, liền không còn nhúc nhích.

Bốn phía lôi đài... lặng ngắt như tờ!

Sự yên lặng kéo dài chừng hơn mười hơi thở, mới có người quát to:

- Hay lắm!

Chính là Đông Phương Bạch.

Khuôn mặt tuấn tú kia lúc này thậm chí có chút méo mó, ánh mắt nhìn Sở Mặc như đang nhìn một vị thần vậy.

Tiếp theo, rất nhiều người vây xem xung quanh mới dần dần hồi phục lại tinh thần, vẻ mặt vô cùng chấn động.

Ánh mắt nhìn về phía Sở Mặc đã khác xa lúc trước.

Khi đó dù sao chỉ là truyền thuyết, mà truyền thuyết thì thường bịphóng đại lên gấp nhiều lần, bởi vậy những người có chính kiến rõ ràng quá nửa đều không tin những gì truyền thuyết nói.

Nhưng bây giờ, bọn họ đều phục rồi!

Chứng kiến tận mắt!

Quả thực vô cùng mạnh mẽ.

Người luyện võ đến từ lục địa Chu Tước kia, cũng coi như là một thiên tài trẻ tuổi, thực lực đang ở Minh Tâm Cảnh, đưa mắt nhìn khắp môn phái lớn như Trường Sinh Thiên cũng có thể coi như một tài năng rồi.

Vốn dĩ nếu muốn tiến vào vòng cuối, chiếm được một suất vào QuyKhư cũng là không khó.

Nhưng đứng trước Sở Mặc thậm chí còn không đỡ nổi một quyền, chưa nói vũ khí bị hủy ngay trước mắt, mà người cũng đã bị một quyền này đánh chết.

Đây vốn dĩ là không cũng đẳng cấp mà!

Nhất là những người luyện võ tới từ lục địa Chu Tước, trong ánh mắt nhìn về Sở Mặc là hận thù... kèm theo sự sợ hãi tột độ.

Có nhân vật hùng mạnh thuộc lớp bô lão còn đoán chừng trong bụng, thực lực của Sở Mặc, ít nhất đã đạt đến Thiên Tâm Cảnh!

Độ tuổi này, thực lực này, quả thật là thiên tài ở cấp độ quái vật rồi!

Thậm chí ngay cả đám con cưng trong Cô Thành Nhất Kiếm, Thiên Ngoại Phi Tiên đứng trước mặt hắn cũng không dám tự gọi mình là thiên tài rồi.

Khó trách tứ đại phái sẽ coi trọng Phiêu Miểu Cung như vậy.

Mọi người nhìn về phía gã đàn ông bị đánh bay kia, trong lòng không khỏi thổn thức, tự nhủ thầm, ngươi không đắc tội ai mà lại tự đâm đầu vào cái chết...

đi chọc tới vị này?

Lúc này, trong đám người có cao thủ thuộc hàng tiền bối xen lẫn ở bên trong, lên tiếng lạnh lùng nói:

- Ngươi vừa rồi còn chỉ trích người khác ra tay tàn nhẫn, giờ đến lượt ngươi... chẳng phải cũng vừa ra tay liền cướp mạng người hay sao?

Nếu đã vậy, thì còn mặt mũi đâu mà đi chỉ trích người khác nữa?

Sở Mặc thoáng liếc mắt thì đã tìm ra người đó, giấu cũng không giấu nổi, chỉ tay về phía y:

- Không phục... thì ngươi lên đây thử xem.

Người nọ thấy Sở Mặc vừa liếc mắt đã tìm thấy mình thì lập tức hơi hoảng loạn.

Lúc này, ánh mắt của mọi người đều tập trung về phía gã.

Không khỏi có chút xấu hổ mà nói rằng:

- Ta là bậc tiền bối, đâu thèm chấp nhặt với bọn tiểu bối như ngươi!

- Vậy thì đừng có lắm miệng.

-----o0o-----

Chương 609 : Từ kinh ngạc đến kinh hãi

Chương 609 : Từ kinh ngạc đến kinh hãi

Sở Mặc liếc thêm người nọ một cái, rồi không nói gì nữa, xoay đầu về phía quan coi lôi đài:

- Ta thắng chưa?

Quan coi lôi đài gật đầu như giã tỏi:

- Thắng, thắng, giờ taăng ký, ngài chuẩn bị một chút để đấu trận thứ hai.

Sở Mặc gật gật đầu, nhảy xuống lôi đài.

Chu Tuấn cũng nhẹ nhàng thở ra một hơi, không kịp giao lưu vài câu với Sở Mặc đã nhanh chóng rời đi trước, y phải báo cáo chuyện này với sư môn.

Y cũng không rõ hành vi vừa rồi của mình là đúng hay sai, nhưng dựa vào thái độ của sư môn thì hẳn là không có gì không đúng!

Hơn nữa, nói gì thì nói, chính mình cuối cùng cũng thay đổi được ấn tượng xấu lúc trước lưu lại ở nước Sở rồi...

Sau khi lại có vài trận đấu diễn ra thì cũng lần nữa đến phiên Sở Mặc.

Sở Mặc lên lôi đài, vừa thấy mặt vị đối thủ đó thì lập tức liền vui vẻ.

Bởi vì đối thủ này không phải ai khác, mà chính là vị vừa nãy âm thầm đâm bị thóc chọc bị gạo ở dưới đài.

Đối phương cũng ngơ ngơ ngác ngác, sau khi kiểm tra đi kiểm tra lại số hiệu, mới run rẩy khóe miệng chấp nhận sự thật này.

Sở Mặc nhìn ngó lão già này hết nửa ngày trời, mới nói với quan coi lôi đài:

- Không phải chúng ta đang tổ chức khiêu chiến lôi đài Tân Nhân Vương sao?

Quan coi lôi đài gật đầu một cách chắc chắn:

- Đúng!

- Vị này cũng là người mới?

Sở Mặc giật giật khóe miệng, cảm thấy khó mà chấp nhận nổi.

- Khụ khụ...

Vẻ mặt của quan coi lôi đài cũng là không biết nói gì cho phải, đáp rằng:

- Lần này mục đích chủ yếu của khiêu chiến lôi đài Tân Nhân Vương trong đại hội Tông Môn, là để tìm ra người trẻ tuổi tài cao tiến vào Quy Khư, mà Quy Khư là có rào cản hạn chế độ tuổi, nên người từnăm mươi tuổi trở xuống...

đều có thể tham gia, nếu vị này đã có thể nhận được số hiệu lên lôi đài, như vậy chứng minh, tuổi của y là dưới năm mươi.

- Nhưng ta nhìn y kiểu gì cũng phải bảy mươi rồi ấy...

Sở Mặc lẩm bẩm một câu.

Lão già đối diện lập tức nổi cơn tam bành, nhìn Sở Mặc nói:

- Tiểu bối, ăn nói cho cẩn thận!

- Được, lão già nhà ngươi, đã có mặt mũi mà lên đài, thì cũng đừng mang cái danh tiền bối ra chèn ép ta.

Cứ việc ra tay đi, yên tâm, takhông đánh chết ngươi đâu.

Sở Mặc nói.

- Đánh chết ta?

Lão già cười lạnh một tiếng, khí thế của một cao thủ Thiên Tâm Cảnh đột nhiên bộc phát khắp toàn thân.

Bốn phía lập tức truyền tới từng trận hô lên vì kinh ngạc, không ngờ lão già này lại thật đúng là một cao thủ.

- Đây là khí thế của cảnh giới nào vậy?

Vì sao ta lại cảm thấy khó thở thế chứ

- Ta cũng vậy, lão già này thật là đáng sợ!

- Vốn cho rằng chỉ là một tên khoác lác, hóa ra lại thật là một đại tông sư...

Những lần đại hội Tông Môn trước kia, tứ đại phái đều không ra mặt, người đẳng cấp Tiên Thiên rất ít xuất hiện, cao thủ ở Thiên Tâm Cảnh gần như chính là kẻ mạnh nhất rồi.

Bởi vậy, sau khi khí thế trên người lão già này bùng nổ, đã khiến rất nhiều người phải kinh hãi ngay tại chỗ.

Mà vốn dĩ rất đông người đang vây xem ở lôi đài khác, cũng đều chạy tới bên này.

Vốn dĩ chỉ có vài trăm người đang theo dõi, lập tức con số tăng lên đến hơn ngàn người!

Lúc này, Sở Mặc nghe thấy một giọng nữ trong trẻo vang lên:

- Oa, thì ra ngươi ở đây, ta tới cổ vũ cho ngươi này!

Một cô gái mặc một bộ váy dài làm từ vải bông vừa cười tủm tỉm vừa đi tới.

Rất nhiều người khi nhìn thấy cô gái này có phản ứng đầu tiên là: Làn da thật trắng, thật mềm mại!

Phản ứng thứ hai là: Ăn mặc đúng là quê mùa!

Sao lại có một cô bé ăn mặc quê mùa tới như vậy chứ?

Phản ứng thứ ba là roẹt cái... nhường ra một con đường cho cô bé đó!

Bởi vì lần đại hội Tông Môn này, người ăn mặc áo vải bông quê mùa như vậy chỉ có thể đến từ một nơi, đó là —— Nhất Kiếm!

Mẹ nó.

Người của Nhất Kiếm, đừng nói là mặc quần áo quê không thể tả, kể cả là không mặc gì...

Dù không có khả năng này, nhưng nào ai dám ho he một câu

- Người của Nhất Kiếm... sao lại có thể có liên hệ gì với người của Phiêu Miểu Cung chứ?

- Lúc trước có lời đồn cho rằng, tứ đại phái đều cực kỳ để mắt tới Phiêu Miểu Cung, rất coi trọng vị Sở vương Sở Mặc này, không ngờ lại là thật!

- Nghe nói sư phụ của tên Sở Mặc này rất lợi hại!

- Hình như đã phi thăng rồi!

- Trời ạ...

Hắn chính là Sở Mặc, kẻ đã quấy tung giời đất trên hailục địa Thanh Long và Chu Tước đấy ư?

Đây là phát ngôn của một kẻ chậm hiểu.

Tóm lại, cùng với sự xuất hiện của Hoa Tiểu Nha, bầu không khí của lôi đài số mười ba này, chỉ trong nháy mắt đã dâng lên đến đỉnh điểm.

Sau đó, người tụ tập về nơi này càng ngày lại càng nhiều.

Hai bên còn chưa ra tay thì số người vây xem cũng đã lên đến hai ngàn người rồi!

Xung quanh rất nhiều lôi đài bỗng chốc trở nên vô cùng vắng vẻ, vốn dĩ không ít cặp đối thủ đang chiến đấu hăng hái trên lôi đài cũngmất đi hứng thú, chỉ đánh đấm qua loa vài chiêu liền nhằm hướng lôi đài số mười ba mà chạy tới.

Có thể khiến nhiều người vây xem như vậy, nhất định là đã xuất hiện một nhân vật khó lường.

Sắc mặt của lão già kia vô cùng khó coi, mặc dù trông gã có vẻ già thật, nhưng trên thực tế mới có bốn mươi tám tuổi.

Mà nói ra, tuổi này quả thực cũng không phải còn trẻ trung gì.

Gã vốn là trưởng môn của một môn phái hạng trung.

Là người mạnh nhất trong cả môn phái, môn phái này cũng bởi một tay gã sáng lập nên, tuy chưa nói tới cao siêu gì.

Nhưng có thể phát triển đến hôm nay, tất cả cũng đều do gã đủ hùng mạnh.

Người luyện võ đạt đến Thiên Tâm Cảnh, cũng thật không coi là yếu.

Mấy năm trước khi hàng loạt môn phái trên lục địa Chu Tước được phái đến lục địa Thanh Long, muốn tranh đoạt phần truyền thừa đó của Phiêu Miểu Cung, gã cũng phái không ít người đi qua.

Kết quả là đến một người cũng không thể trở lại.

Từ đó về sau, gã liền bắt đầu hận Sở Mặc, hận tất thảy những gì liênquan đến Phiêu Miểu Cung.

Nhưng lần này gã có mặt ở đây, chủ yếu là vì muốn tiến vào Quy Khư, mặc dù đứng dưới châm chọc Sở Mặc vài câu bị hắn phát hiện, nhưng cũng không muốn phải đối đầu với Sở Mặc sớm như vậy.

Lúc này mắt thấy người đến càng ngày càng đông, mà tên nhãi này lại vẻ mặt bình thản như mây bay, thực sự là khiến gã hận đến nghiến răng nghiến lợi.

- Tiểu bối, ra tay đi!

Lão già trầm giọng nói

- Được.

Sở Mặc nói xong, thậm chí còn không có hứng thú hỏi tên gã, khẽ lắc mình một cái liền ra tay luôn.

-----o0o-----

Chương 610 : Càn quét. (1)

Chương 610 : Càn quét. (1)

Lại là một quyền!

Nhân quyền trong quyền pháp Thiên Địa Nhân Tam Tài.

Không khác một li so với động tác vừa đánh chết người ban nãy.

Trong con mắt của nhiều người, hành vi này rõ ràng là khiêu khích một cách trắng trợn, hoàn toàn không coi vị cao thủ Thiên Tâm Cảnhnày ra gì.

Rất nhiều người đều cho rằng như vậy.

Thực ra, càng nhiều người là đến động tác của Sở Mặc cũng không kịp nhìn xem rõ ràng.

Hoa Tiểu Nha đứng bên dưới đài, đôi mắt linh động nhìn theo động tác của Sở Mặc cũng là đột nhiên trở nên chặt chẽ!

Nhìn chằm chằm từng chi tiết mà Sở Mặc ra tay một cách gắt gao.

Đồng thời tính thầm trong bụng, nếu bản thân phải chống lại chiêu nàycủa Sở Mặc, sẽ phải ứng phó ra sao.

Bất luận là một nhân vật nào có cảnh giới đủ cao, thì khả năng tính toán cũng không đến nỗi quá yếu, ít nhất bản lĩnh suy diễn sẽ không thể nào kém cỏi quá mức.

Hoa Tiểu Nha tuy còn trẻ, nhưng cũng đã là cao thủ Tiên Thiên, năng lực tính toán và suy diễn đương nhiên không cần phải nhiều lời.

Nhưng lúc này, ánh mắt của nàng tuy vẫn dán chặt vào từng hành động của Sở Mặc, nhưng trên trán... cũng không kiềm chế được rịn ra lấm tấm mồ hôi!

Đây là việc chỉ xảy ra trong chớp mắt!

Áp lực mà Sở Mặc gây ra cho nàng quả thực quá lớn!

Bởi vì theo như tính toán và suy diễn của nàng, với cảnh giới bây giờ, nàng cũng không thể nào đỡ nổi một quyền này!

Rầm!

Đúng lúc này, thân thể của lão già Thiên Tâm Cảnh đứng trên đài bị đánh bay ra ngoài.

Sau đó, rơi gọn gàng xuống chỗ đám người đang đứng vây xem ở bên dưới.

Rất nhiều người quay lại nhìn lão già đó theo bản năng.

Chỉ thấy lão già này đứng yên ở nơi đó, không hề động đậy, mãi lâu sau mới mặt mày đỏ gay phun ra một búng máu tươi.

Thân mình khẽ lung lay vái cái, thậm chí không nhìn lại Sở Mặc đang đứng trên lôi đài thêm lần nào, liền xoay người rời đi!

Người ta đã nương tay lắm rồi!

Gã đâu còn mặt mũi nào tiếp tục ở lại đây mà đôi co?

Nếu như nói vừa rồi Sở Mặc chỉ dùng một quyền đã đánh chết tươi một người luyện võ ở cảnh giới Minh Tâm Cảnh, mọi người chỉ cảm thấy rung động và kinh ngạc; thì giờ phút này, Sở Mặc chỉ dùng một quyền đã đánh cho một lão già ở Thiên Tâm Cảnh phải hộc máu, hơn nữa thoạt nhìn còn là đã ... rất nương tay, thì phản ứng của mọi người không còn là kinh ngạc nữa, mà đã là kinh hãi rồi!

Ánh mắt nhìn về phía Sở Mặc lại càng thêm khác biệt.

Đây sao có thể chỉ là một hoàng đế bình thường trong nhân gian?

Đây rõ ràng là một thiên tài tuyệt thế hơn cả quái vật!

Còn nhỏ như vậy, nhìn mặt hắn có lẽ còn chưa đến hai mươi!

Vậy mà cảnh giới đã đạt đến Tiên Thiên!

Người như vậy... mà lại bị mình khinh bỉ thẳng đến bây giờ?

Thật đúng là —— điếc không sợ súng mà!

- Đánh hay lắm!

Ngay trong lúc tất cả mọi người còn đang im lặng, thì Hoa Tiểu Nha bên kia lại vỗ tay lớn giọng khen hay?

Thậm chí còn có rất nhiều người đều đưa mắt nhìn sang phía Hoa Tiểu Nha, khóe môi giật giật, ánh mắt phức tạp, không biết nàng đang khen cái gì hay.

Bên kia lão già đến từ lục địa Chu Tước vẫn còn chưa đi được bao xa, nghe thấy tiếng Hoa Tiểu Nha vỗ tay và khen ngợi nhiệt liệt, thân mình liền cứng đờ, khuôn mặt già nua đang quay lưng về phía mọingười chợt đỏ bừng, cảm giác lục phủ ngũ tạng cồn cào từng cơn, lại có cảm giác muốn hộc máu rồi.

Càng vội vàng rảo bước nhanh hơn, nếu không, sẽ thật sự không nén nổi mà phun ra ngụm máu này.

Sở Mặc sớm đã phát hiện ra Hoa Tiểu Nha, thấy nàng không thèm bận tâm đến điều gì mà cổ vũ mình như vậy, trong lòng cũng không khỏi nao nao, trên mặt nở một nụ cười, vẫy tay với Hoa Tiểu Nha.

Tất cả mọi người đều ngẩn cả ra, ánh mắt quét tới quét lui về phía hai người, vẻ mặt rất đặc sắc, rõ ràng là không nắm được tình hình nàyrốt cuộc là như thế nào.

Từ lúc nào thì vị nữ đệ tử trẻ tuổi xuất sắc nhất của Nhất Kiếm, lại có mối quan hệ như vậy với người của Phiêu Miểu Cung?

Hoa Tiểu Nha thì chẳng thèm quan tâm, lớn tiếng nói:

- Sở Mặc, quyền này của ngươi thật lợi hại, ta cảm thấy dù là ta cũng khó lòng mà chống đỡ được đấy, ai da, thật muốn đánh luôn với ngươi một trận ngay bây giờ!

Sở Mặc xạm cả mặt lại.

Những người đang vây xem cũng xạm mặt lại y hệt, trong lòng nói thầm, hóa ra các ngươi vẫn trao đổi tình cảm với nhau cái kiểu này?

Hôm nay đã đánh liên tiếp hai trận, với tiến độ và tình hình này thì xem ra hôm nay vẫn còn kịp đánh thêm một trận?

Sở Mặc cũng không đi quá xa, sau khi nhảy xuống khỏi lôi đài liền đi tới bên cạnh Hoa Tiểu Nha, dắt nha đầu ngốc này sang một bên, còn về ánh mắt đầy ẩn ý của những người khác thì Sở Mặc coi như không nhìn thấy rồi.

Hoa Tiểu Nha thì lại là chẳng thèm quan tâm

- Đúng là hâm mộ ngươi quá đi mất, có thể lên đài đánh nhau với mấy người bạn nhỏ này.

Hoa Tiểu Nha mặt đầy ao ước, nói rất chân thành.

- . . .

Sở Mặc lập tức nhìn nàng cảm thấy hết nói nổi rồi, trong lòng tự nhủ, may mà dụ được ngươi đi, nếu không mấy lời ngươi vừa nói ra thế nào cũng chuốc thêm cho ngươi vô số phiền toái.

Dù không có ai dám tìm đến ngươi để gây sự đi chăng nữa, nhưng dẫu sao ngươi cũng là đệ tử đích truyền của Nhất Kiếm, phải chú ý hình tượng một chút chứ?

- Hâm mộ ta?

Ta hâm mộ ngươi còn không kịp ấy, căn bản làkhông cần đánh liền có ngay một suất vào Quy Khư rồi, cũng được làm tuyển thủ hạt giống vào thẳng vòng chung kết cuối cùng nữa chứ.

Sở Mặc nói.

- Ngươi không hiểu rồi.

Hoa Tiểu Nha mặt đầy cô đơn, vẻ ngươi không hiểu đâu, thở dài thổn thức:

- Thực ra lần này đến đây, ta là muốn được đánh vài trận nghiêm túc cơ, đáng tiếc là chủ nhà bên này lại đi sắp xếp cho ta làm tuyển thủ hạt giống gì gì đó, Sở Mặc, hay là hai chúng ta đổi đi?

- Cái này mà cũng đổi được sao?

Nếu là có thể, Sở Mặc mới không muốn ức hiếp kẻ khác trên lôi đài đâu, vốn dĩ là hai thái cực hoàn toàn tương phản với Hoa Tiểu Nha.

- Chậc, hình như là không thể.

Hoa Tiểu Nha mặt đầy thất vọng, sau đó nói:

- Nhưng đợi đến lúc đánh ra một trăm thứ hạng đầu, ta liền có thể tham gia rồi!

Đến lúc đó, ngươi xem ta sẽ treo họ lên mà đánh đủ kiểu nhé!

- . . .

Sở Mặc cảm thấy bản thân không thể nào trò chuyện tiếp với nàng được nữa rồi.

Hoa Tiểu Nha ở đó cười trộm một hồi, đột nhiên khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhíu lại, nói:

- Nhưng nếu chẳng may ngay trận đầu tiên ta đã gặp ngươi rồi thì phải làm thế nào bây giờ?

- Sẽ không trùng hợp như vậy đâu?

Sở Mặc cũng vò đầu.

-----o0o-----

Chương 611 : Càn quét. (2)

Chương 611 : Càn quét. (2)

- Ngươi không biết tính nết của mấy người đó đâu, nếu bọn họ mà biết chúng ta là bạn bè, chưa biết chừng sẽ thực sự làm như vậy đấy.

Hoa Tiểu Nha nói có chút căm giận:

- Không được, ta nhất định phải ngăn cản chuyện này diễn ra!

Tạm biệt!

Hoa Tiểu Nha nói xong lắc mình một cái chạy biến như một trận gió.

Sở Mặc giật giật khóe miệng, trong lòng tự nhủ ngươi ngăn cái đầu ấy!

Bây giờ vốn dĩ còn chưa xảy ra chuyện gì cả mà?

Tuy nhiên ngẫm lại, nếu thật có kẻ nào mắt mù mà làm vậy, con nhóc tâm thần này chưa biết chừng đúng là sẽ xoay chuyển được tình thế.

Ai bảo nàng là đệ tử đích truyền của Nhất Kiếm cơ chứ?

Thông qua hai trận chiến, đặc biệt là trận chiến thứ hai, Sở Mặc đãhoàn toàn đánh ra được danh tiếng của mình rồi.

Thứ như danh tiếng đều là phải do mình tự đoạt lấy, nếu không, cho dù giang hồ có đồn đại tới mức nào, cũng là vô dụng, bởi vì sẽ luôn có những người ôm một tia hy vọng, cảm thấy bình thường lời đồn đại đều là sai sự thật, chỉ có làm cho bọn họ nhìn thấy tận mắt, khiến bọn họ tự mình cảm nhận được, bọn họ mới bừng tỉnh giấc: Mẹ nó.

Thì ra lời đồn đều là sự thật!

Cho nên trận đấu thứ ba Sở Mặc vốn dĩ là không cần đánh, khi mã số của hắn được gọi lên, hắn đang nhảy lên lôi đài, tên nhóc trẻ tuổi bên kia vừa thấy là hắn, đã không nói hai lời liền chắp tay nhận thua luôn, nhảy xuống khỏi lôi đài một cách gọn gàng nhanh nhẹn, không có một chút do dự nào.

Điều này khiến cho Sở Mặc có chút buồn bực, đồng thời lại hơi hơi vui vẻ, nếu những đối thủ tiếp theo đều như vậy thì khỏe rồi.

Đến tối, vẻ mặt mấy người chỗ bọn hắn đều là thoải mái.

Hoàng Họa thì khỏi phải nói rồi, tính theo cảnh giới thì cấp bậc của nha đầu đó còn cao hơn cả Sở Mặc.

Hôm nay trên lôi đài, Hoàng Họa cùng lắm là chỉ cần dùng đến năm phần thực lực để chiến đấu mà thôi ho dù là như vậy, cũng đủ để khiến cho danh tiếng của Hoàng Họa bay cao rồi.

Một nữ thần mới cứ như vậy mà được sinh ra.

Nếu như không phải nàng xuất thân từ chỗ như Phiêu Miểu Cung, có lẽ danh tiếng sẽ càng cao hơn.

Tình hình phía bên Diệu Nhất Nương cũng không khác là bao, tuy rằng còn chưa tiến vào cảnh giới Tiên Thiên, nhưng toàn bộ người dự thi trong đại hội Tông Môn lại có mấy kẻ là Tiên Thiên đây?

Chỉ có vài tên như vậy, thì lại đều là tuyển thủ hạt giống đến từ tứ đại phái, trong khoảng thời gian này vốn dĩ là không có khả năng xuất hiện.

Cho nên dù là Diệu Nhất Nương hay Hoàng Họa, trong giai đoạn chiến đấu này đều ở vào trạng thái càn quét tung hoành ngang dọc.

- Đúng rồi, vì sao Tiểu Tuyết còn chưa tới chứ?

Diệu Nhất Nương hơi hơi nhíu mày:

- Hạng mục nàng tham gia là luyện đan, cho dù thời gian tỷ thí có dài hơn bình thường một chút, nhưng cũng không đến nỗi giờ còn chưa tới chứ?

Sở Mặc thoáng nhìn qua sắc trời cười nói:

- Thời gian hãy còn sớm, chưa biết chừng là gặp được đồng môn trong Phi Tiên nên đang trò chuyện với nhau rồi.

Diệu Nhất Nương ngẫm nghĩ một chút cũng liền yên tâm, dựa vào thân phận của Thẩm Tinh Tuyết, ở nơi này thật sự có rất ít người được an toàn hơn nàng.

Cho dù là kẻ mù chắc cũng sẽ không dám chọc đến nàng rồi.

Nhưng mà sự đời khó lường, chính là như vậy.

Hai người vừa dứt chuyện chưa được nổi một nén hương, đã cóngười vội vội vàng vàng tìm tới cửa.

Nhìn quần áo có lẽ là một đệ tử của Tây Hải phái.

- Sở công tử, bên sân luyện đan xảy ra chuyện rồi, sư huynh Chu Tuấn của ta sai ta tới đây báo tin, bảo ngươi mau chóng đi sang bên đó.

Sở Mặc thoáng nhìn Diệu Nhất Nương và Hoàng Họa, hai nàng cũng là chưa hiểu đầu cua tai nheo ra sao.

Sở Mặc lại nhìn người thiếu niên đến truyền tin này hỏi:

- Đã xảy ra chuyện gì rồi?

Thiếu niên gãi đầu gãi tai:

- Hình như là đang có người bám lấy gây rối với Thẩm tiểu thư.

Khóe miệng Diệu Nhất Nương co quắp, thật không biết nói gì cho phải:

- Đúng là có loại người không biết sống chết như vậy hay sao?

Hoàng Họa cười lạnh nói:

- Thấy chúng ta ít người liền bắt nạt?

Sở Mặc không nói tới câu thứ hai liền bay lên, phi thẳng sang phía sân luyện đan bên đó.

Từ rất xa đã thấy phía sân luyện đan đang có vô số người đang tụ tập vòng trong vòng ngoài.

Sở Mặc bay trong không trung, từ trên trời giáng xuống ngay giữa vòng người thực sự đã khiến không ít kẻ giật nảy mình hoảng sợ.

Vốn Sở Mặc cho rằng kẻ đang dây dưa với Thẩm Tinh Tuyết là loại rác rưởi tuổi còn trẻ như Lý Trúc, ai dè tới đây mới phát hiện, kẻ chắn trước mặt Thẩm Tinh Tuyết lại là một ông già bảy tám mươi tuổi.

Từ trên mặt Thẩm Tinh Tuyết thì thấy cũng không phải là đã chịu nhục gì.

Sở Mặc ít nhiều cũng có chút xấu hổ, trong lòng tự nhủ s lần này tên Chu Tuấn kia làm ăn tắc trách đến vậy?

Tuy nhiên nghĩ một chút lại thấy, nếu đã khiến nhiều người tụ tập như vậy, thì không thể nào là không xảy ra chuyện gì được.

Sở Mặc lập tức nhìn Thẩm Tinh Tuyết nói:

- Sao lại thế này?

Thấy Sở Mặc đến, Thẩm Tinh Tuyết liền cảm thấy có thể thở phào nhẹ nhõm rồi, dịu dàng nói:

- Vị tiền bối này cứ đòi thu ta làm đồ đệ, còn nói. . . bây giờ muốn mang ta đi luôn, ta không đồng ý. . .

Lúc này, ông già đang sụp mắt kia chợt ngẩng đầu lên, trong đôi con ngươi có chút đục ngầu đó còn thoáng qua vẻ khinh thường, nheo mắt liếc nhìn Sở Mặc:

- Nhóc con kia, ngươi có quan hệ gì với cô bé này

- Ta là lão đại của nàng!

Sở Mặc đáp không thèm nghĩ ngợi, thậm chí không có một tia do dự, lời nói ra như đinh đóng cột.

Thẩm Tinh Tuyết đã giúp đỡ hắn rất nhiều lần, hơn nữa lòng dạ lương thiện, tính tình mềm mại.

Giờ còn bỏ qua địa vị ở Phi Tiên, đến một nơi nhỏ bé như Phiêu Miểu Cung. . .

Về tình về lý thì Sở Mặc đều nên che chở nàng cẩn thận.

Quả nhiên lời này của Sở Mặc vừa ra khỏi miệng, trong con ngươi của Thẩm Tinh Tuyết liền lộ vẻ ấm áp và ý cười sung sướng.

Tuy những lời này hơi bộc tuệch, nhưng nghe vào tai cũng rất hăng hái, nàng thích.

- Chậc, một thằng nhóc ranh, dám chơi giọng điệu côn đồ với ta. . .

Ông già đó thở dài, chỉ tay vào Thẩm Tinh Tuyết:

- Ta nếu muốn mang cô bé này đi thì đến người của Phi Tiên cũng không dám ho he, ngươi tin không?

Sở Mặc liếc ông già này một cái, trong lòng cũng không khỏi kinh ngạc.

Xem ra câu nói núi cao còn có núi cao hơn thật không có sai.

Một lần đại hội Tông Môn liền dẫn ra nhiều cao thủ như vậy.

Hơn nữa còn có người dám ngang nhiên tỏ thái độ coi thường loại môn phái đứng ở đỉnh cao nhất như Phi Tiên, ngay trước mặt mọi người.

-----o0o-----

Chương 612 : Tình ma

Chương 612 : Tình ma

Có thể rất nhiều người cho là ông già này chỉ đang khoác lác mà thôi.

Nhưng Sở Mặc lại biết rằng không phải như vậy.

Tư liệu mà Thương Khung Thần Giám đưa ra, vô cùng rõ ràng.

- Đỉnh cao Tiên Thiên, tố chất cơ thể cấp bảy, không bệnh, lúc nào cũng có khả năng độ kiếp hỉ bằng mấy từ "lúc nào cũng có khả năng độ kiếp" cuối cùng, cũng đủ nói lên sự hùng mạnh của ông già này, hơn nữa y còn dám ngang nhiên tỏ vẻ không coi Phi Tiên ra gì, chứng tỏ Phi Tiên cũng biết rõ sự tồn tại của ông ta.

Đã gần nửa ngày trời trôi qua, ngay cả bản thân mình cũng đã nhận được tin tức, phía bên Phi Tiên. . . không có cớ gì mà đến giờ còn chưa biết.

Nhưng mấy trưởng lão dẫn đội của Phi Tiên, không ngờ vẫn chưa thấy tăm hơi.

Trong lòng Sở Mặc hơi chùng xuống, tự nhủ thầm, xem ra ông già này cũng có chút lai lịch hiển hách đây.

- Ta tin.

Sở Mặc gật gật đầu:

- Thực lựctiền bối cao như vậy, mấy người đó của Phi Tiên không dám hé răng cũng là hợp tình hợp lý.

Ầm!

Câu nói này của Sở Mặc vừa thốt ra khỏi miệng, một đống người vây xem xung quanh liền nổ ra một trận xôn xao.

Ông già này dám không biết sống chết là gì mà nói ra những lời này, cũng khiến người khác khó tin rồi.

Nhưng không ngờ rằng ngay đến Sở Mặc, vị cung chủ trẻ tuổi tài năng này của Phiêu Miểu Cung, cũng dám không coi Phi Tiên ra gì.

Ông già đối diện cũng là giật mình hoảng sợ, nhìn Sở Mặc:

- Nhóc con, hình như ngươi hơi mạnh miệng rồi!

Thẩm Tinh Tuyết thì lại hơi lo lắng mà nhìn Sở Mặc, nàng cảm thấy hình như Sở Mặc đúng là ở vào thế yếu hơn ông già này. . .

Nói như vậy, chẳng phải Sở Mặc cũng không bảo vệ nổi nàng hay sao?

Nàng cũng không muốn đi theo ông già này học luyện đan gì đó.

Cuộc sống của nàng ở Phiêu Miểu Cung rất tốt, cực kỳ vui vẻ, cho tới giờ chưa từng muốn rời đi.

Lúc này, Diệu Nhất Nương và Hoàng Họa cũng đã tới nơi, Diệu Nhất Nương ghé vào bên tai Thẩm Tinh Tuyết nói thầm gì đó, Thẩm Tinh Tuyết hình như có chút bất ngờ, đôi mắt sáng như sao chớp chớp, vẻ mặt liền trở nên thoải mái hơn rất nhiều.

- Nhưng mà, nếu ngươi đã biết ta có thực lực cao siêu, vậy thì nhất định ngươi cũng không dám chống đối ta đúng chứ?

Ông già đó nhìn Sở Mặc có chút trêu ngươi, sở dĩ y lằng nhằng vớiThẩm Tinh Tuyết cả ngày trời chẳng qua cũng là muốn cho cô bé này một cơ hội tạm biệt người thân thôi.

Nếu không với thực lực của y mà muốn mang Thẩm Tinh Tuyết đi thì quả thật là không thể dễ dàng hơn.

- Sao lại không chứ?

Thẩm Tinh Tuyết là phó cung chủ của Phiêu Miểu Cung ta, nàng lại chẳng có quan hệ gì với người của Phi Tiên, nên đương nhiên là phía Phi Tiên sẽ chẳng có động tĩnh gì rồi.

Trong lòng Sở Mặc cũng là giận những hành vi đó của Phi Tiên, nói chuyện không khách khí chút nào, hắn lạnh lùng nhìn ông già đang có chút dại ra trước mắt:

- Nhưng ta, lại không thể nào đồng ý.

- Ha ha ha, thú vị, thật thú vị, đã bao nhiêu năm nay ta chưa gặp được tên nhóc nào thú vị như ngươi rồi.

Ông già bật cười ha ha, nhưng sâu trong đôi con ngươi đục ngầu ấy lại chẳng có chút ý cười nào, y cất tiếng cười to nói:

- Hơn hai trăm năm về trước, ta từng gặp một tên nhóc không khác ngươi là mấy, ngươi có biết về sau nó thế nào không?

Ha ha, bị ta ném vào trong lò luyện đan, luyện liền chín chín tám mốt ngày, luyện luôn thành tro bụi rồi, ha ha ha ha!

Những người vây xem xung quanh đều tái cả mặt, một vài cô gáinhát gan còn sợ tới mức cắt không còn giọt máu.

Ông già cười tủm tỉm nói, sau đó nhìn Sở Mặc, vẻ mặt nháy mắt liền trở nên lạnh lẽo u ám:

- Nhóc con. . . có phải ngươi muốn. . . trở thành nắm tro tàn thứ hai không?

- A!

Một cô gái nhát gan cuối cùng không nhịn được cũng xoay người bỏ chạy.

Sắc mặt của Thẩm Tinh Tuyết có chút khó coi, nàng cũng không biếtvì sao ông già này lại chú ý đến nàng như vậy, từ sau khi nàng kết thúc trận đấu liền cứ bám riết không tha, muốn thu nàng làm đồ đệ, còn muốn mang nàng đi luôn, nói rằng trong này chả có gì thú vị cả.

Thẩm Tinh Tuyết sao có thể đồng ý với yêu cầu vô lý như vậy được, liền từ chối ngay tại chỗ, ông già tuy không có nổi giận, nhưng cũng không để nàng rời đi.

Thế nên mới có chuyện người của Chu Tuấn đi báo tin cho Sở Mặc.

Diệu Nhất Nương thì có vẻ thoải mái hơn, nắm tay Thẩm Tinh Tuyết để an ủi.

Hoàng Họa ở một bên lại nhẹ nhàng chau cặp mày thanh tú, nhìn ông già đó như đang suy tư điều gì.

Cho đến khi ông già đó nói lên chuyện đem một người luyện chín chín tám mốt ngày thành đống tro tàn, trên mặt Hoàng Họa cuối cùng mới lộ ra vẻ bừng tỉnh ngộ, sau đó. . . là sự khiếp sợ tột độ.

Nàng rốt cuộc đã hiểu được vì sao người của Phi Tiên không dám xuất hiện rồi!

- Ngươi là tình ma!

Hoàng Họa lớn tiếng thốt lên.

Ông già lập tức quay sang phía Hoàng Họa, trên người nổ ầm một tiếng phát ra khí thế khiến lòng người kinh hãi. . . nhắm thẳng về phía Hoàng Họa!

Tuy rằng đại đa số uy áp đều nhằm thẳng hướng Hoàng Họa mà đi, nhưng người xung quanh cũng đều bị ảnh hưởng, mặt mang vẻ không chịu nổi lùi về phía sau.

Có vài người thực lực hơi yếu còn hộc máu ngay tại chỗ!

Đỉnh cao Tiên Thiên nghiền ép một cách tuyệt đối!

Ăn nói ngông cuồng là do có tư cách đó!

- Ngươi là ai?

Ông già nhìn Hoàng Họa một cách gắt gao, tuy không thể nhìn ra được thân phận của Hoàng Họa, nhưng trực giác của y cảm thấy người thiếu nữ này tuyệt đối không phải là một kẻ tầm thường!

Tình ma. . . hai chữ này vốn đã bị dòng thời gian đằng đẵng của lịch sử phủ đầy tro bụi.

Thấm thoát hơn hai trăm năm, cũng đủ để người bình thường sinh sôi tám chín thế hệ, thậm chí là hơn mười đời!

Cho dù là trong môn phái, thời gian hai trăm năm. .

ũng là rất dàirồi.

Hiện giờ kẻ có thể còn nhớ rõ y là tình ma, quả thật chẳng có mấy ai.

Người của tứ đại phái không dám động vào y, chủ yếu là vì sau khi cảm nhận được khí thế mạnh mẽ của y, liền không dám dễ dàng dây vào, chứ không phải là vì đã biết được thân phận của y.

Mà cô thiếu nữ này, chỉ một câu đã nói toạc ra thân phận đó của y rồi.

Hoàng Họa hừ lạnh một tiếng, cũng không trả lời y, mà lạnh lùngnói:

- Hóa ra ngươi là lão bất tử kia. ——

Sở Mặc nhìn thoáng qua Hoàng Họa:

- Ngươi có cừu oán với hắn sao?

Hoàng Họa gật gật đầu, lại không nói thêm gì.

Sở Mặc lại hỏi:

- Rất nặng sao?

Hoàng Họa lại gật đầu.

- Muốn giết để thống khoái?

Sở Mặc hỏi lại.

Hoàng Họa gật đầu lần thứ ba.

- Được, vậy giết hắn.

Sở Mặc chắc chắn nói.

-----o0o-----

Chương 613 : Hồng Trần lão quỷ

Chương 613 : Hồng Trần lão quỷ

Cái này, sắc mặt lão nhân có chút khó coi, hắn xem như đã nhìn ra tiểu tử trẻ tuổi này từ đầu tới cuối căn bản không để hắn vào trong mắt.

Ngay từ đầu không biểu hiện ra cái gì, đó là bởi vì người ta cảm thấy không oán không cừu với hắn.

Nhưng hiện tại, theo thiếu nữ váy vàng nói không ngờ lại dõng dạc nói muốn giết mình?

Lão nhân không kìm nổi cười lạnh:

- Thật tốt, tính tình của ngươi càng lúc càng giống với người năm đó bị ta luyện thành cặn bã.

Lúc này, đám người bên ngoài tới đây có không ít nhân vật tiền bối.

Thậm chí còn có cả trường lão Vương Thông của Tây Hải phái cũng tới.

Không có biện pháp, bọn họ là chủ nhà, nếu Thẩm Tinh Tuyết xảy ra chuyện gì ở trong này, như vậy Tây Hải phái bên này khẳng định không thể trốn tránh trách nhiệm.

Người của Phi Tiên rốt cục cũng xuất hiện, nhưng cũng không tới gần Thẩm Tinh Tuyết, nhưng thật ra tất cả nữ đệ tử của Phi Tiên đều đi tới bảo hộ Thẩm Tinh Tuyết ở bên trong.

Điều này làm cho tâm tình của Sở Mặc hơi tốt lên, tốt xấu gì trong Phi Tiên cũng không phải tất cả mọi người đều như nhau.

Hoa Tiểu Nha cũng tới, trái phải sáng ngời trực tiếp chui vào, nhìn thoáng qua lão nhân kia, trực tiếp cau mày nói:

- Lão nhân, ngươi không phải người tốt!

Tất cả mọi người đều sửng sốt, có người biết rõ chuyện vẻ mặt không biết nói gì, trong lòng tự nhủ không biết còn tưởng rằng vị này là người của Phiêu Diêu cung...

Lúc này Vương Thông mang theo một đám người, tách mọi người ra đi tới nhìn Hoàng Họa nói:

- Hoàng cô nương biết vị tiền bối này?

- Tiền bối?

Dựa vào hắn sao?

Hoàng Họa lạnh lùng nói một câu.

Vương Thông nói:

- Vậy cô nương có thể nói... rốt cục giữa các ngươi có ân oán gì?

Vương Thông kiên trì hỏi.

Không có cách nào, hắn thật sự không dám đi hỏi lão già này.

Hắn ngay cả lão già này vì sao xuất hiện ở nơi này cũng không biết.

Cái này thật ra cũng không kỳ quái, mỗi một lần đại hội Tông Môn đều có một số người không mời mà tới.

Bất quá vị lần này quả thật có chút trâu bò.

Một thân khí thế căn bản làm cho người ta không dám tới gần.

Trong đám người cũng có người nói:

- Đúng vậy, Hoàng cô nương, ngươi biết người này nhưng chúng ta không biết.

Ngươi cũng phải cho chúng ta biết hắn là ai chứ?

- Hắn không phải là người tốt.

Lúc này Hoa Tiểu Nha đột nhiên mở miệng, lại nói:

- Trên người của hắn tràn đầy hơi thở dâm tà, người này....

Người này....

Gương mặt trắng nõn của Hoa Tiểu Nha khẽ đỏ lên, hơi ngượng ngùng nói tiếp, dù sao cũng là hoàng hoa khuê nữ, nói chuyện dù không có đầu óc nhưng cũng không phải cái gì cũng có thể nói ra.

Nhưng mọi người đều nghe rõ, lại tập trung ánh mắt ở trên người lão già này.

Lão nhân nhìn thoáng qua Hoa Tiểu Nha, có chút tiếc hận:

- Thật sự là một nụ mầm tốt!

Chỉ tiếc mang không đi...

- Tình ma, coi như ngươi biết điều, bằng không hôm nay cho dù liều mạng cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi.

Theo đạo thanh âm này, Hoa Tam Nương và trượng phu của nàng Hạ Phong cũng lảo đảo đi tới.

Vẫn là một thân quần áo vải bông, nhìn qua không có chút nào thu hút.

Nhưng vào lúc này cũng không có bất kỳ ai dám coi thường họ.

Cao nhân nha!

Tình ma cười lạnh vài tiếng:

- Nếu như tổ sư gia của các ngươi tới nói ra lời này còn có thể chấp nhận, các ngươi... là không được!

Nói xong ánh mắt của Tình ma nhìn về phía mấy trưởng lão của Phi Tiên:

- Các ngươi có rắm muốn thả sao?

Nếu không có thì lão tử phải dẫn người đi!

Sắc mặt mấy vị trưởng lão bên Phi Tiên hết sức khó coi, trong đó có một lão bà nhìn Tình ma nói:

- Lớn mật!

- Ha ha, từ trước tới nay lá gan của lão tử đều rất lớn!

Tình ma hừ lạnh một tiếng.

Lúc này trong đám người đột nhiên có người hô lớn:

- Ta biết hắn là ai rồi!

Lúc này mọi người đều nhìn về phía người nói chuyện kia, đó là một lão già trên 80 tuổi, có người nhận ra thân phận của hắn, hạ giọng nói:

- Người này tới từ đại lục Bạch Hổ, tên là Dương Kỳ, là một lão tiền bối thật sự.

- Vậy ai?

Ngài mau nói đi.

- Đúng vậy, nói đi.

Đám người xem náo nhiệt hiện tại cũng không biết rõ lão nhân đột nhiên xuất hiện trong này rốt cục là người ra sao.

Ánh mắt lạnh lẽo của Tình ma nhìn về phía lão già trên 80 tuổi gọi là Dương Kỳ kia, Dương Kỳ lại như không phát hiện ra, lớn tiếng nói:

- Hai trăm năm trước người này vô cùng nổi danh, chẳng qua là khác một cái tên, tên là...

Phốc!

Lão già Dương Kỳ trên 80 tuổi nói xong, mi tâm đột nhiên xuất hiện một điểm đỏ, sau đó điểm đỏ kia nhanh chóng phình to, máu tươi ồ ồ chảy ra.

Bùm một tiếng té trên mặt đất.

Khí tuyệt bỏ mình tại chỗ!

Ầm!

Những người vây quanh bỗng chốc tản ra, cái này là bị dọa sợ.

Mang theo ánh mắt hoảng sợ nhìn về phía Tình ma.

Người vây xem nhiều như vậy, không ngờ không có mấy người thấy rõ ràng Tình ma rốt cục xuất thủ như thế nào.

Nhưng trừ hắn ra, nơi này làm sao có thể có người thứ hai âm thầm ra tay?

Vị lão bà Phi Tiên lúc này đột nhiên như nhớ tới cái gì, thất thanh nói:

- Ngươi là Hồng Trần lão quỷ!

Những lời này vừa ra, những người ở đây có một phần ba người sắc mặt đại biến, không ngừng lùi về phía sau.

Người không biết chút gì cả cũng bị phản ứng của những người này hù sợ, cùng lùi về phía sau.

Đến cuối cùng, giữa sân chỉ còn lại có vài người.

Tình ma, Thẩm Tinh Tuyết, Diệu Nhất Nương, Hoàng Họa, Hoa Tiểu Nha, Hoa Tam Nương, Hạ Phong và Sở Mặc.

Ngay cả Vương Thông cũng mang sắc mặt hoảng sợ lui về phía sau rất xa, ánh mắt nhìn về phía Tình ma tràn ngập cảnh giác.

- Ha ha, rốt cục không ai biết ta là ai sao?

Vậy hiện tại còn có ai muốn ngăn cản ta mang người này đi không?

Tình ma dùng sức bẻ bẻ cổ, trong con ngươi lộ ra hào quang khát máu, không hề che dấu cái gì.

Trong đám người có người hạ giọng nói:

- Hồng Trần lão quỷ thành danh hơn mấy trăm năm, vô cùng thần bí, không có ai biết hắn tới từ đâu, là một cao thủ luyện đan, đồng thời cũng là một cao thủ dùng độc, nghe nói từng giết hạ một tòa thành có trên trăm vạn người!

Tính tình tàn bạo hống hách, ham vui nữ sắc, nữ nhân bị hắn nhìn trúng không có thể tránh được.

Hơn hai trăm năm trước hắn khiến cho nhiều người tức giận, bị tứ đại phát và rất nhiều cao thủ trong chốn giang hồ vây công, sau khi trọng thương liền biến mất không thấy nữ, rất nhiều người đều cho là hắn chết rồi, không nghĩ tới... lại vẫn sống ở trên đời này.

Hắn tự xưng là Tình Ma... vì tình nhập ma.

Nhưng người trong giang hô cũng xưng hắn là Hồng Trần lão quỷ!

-----o0o-----

Chương 614 : Chém giết

Chương 614 : Chém giết

Lần này mọi người rốt cục biết lai lịch lão nhân này, nhưng sau khi biết trong lòng lại sợ hãi.

Cường nhân không đáng sợ, đáng sợ chính là cường nhân hiếu sát, cường nhân hiếu sát cũng không đáng sợ, đáng sợ chính là cường nhân hiếu sát dùng độc xuất thần nhập hóa!

Vị Hồng Trần lão quỷ trước mắt này chính là một cường nhân như vậy.

Lúc này Sở Mặc đột nhiên nói:

- Lão già kia hiện tại đã bắt đầu dùng độc rồi hả?

Vù!

Hiện trường một mảnh xôn xao, gần như phản ứng đầu tiên của mọi người là xoay người bỏ chạy!

Tình Ma cười lạnh một tiếng, đột nhiên khí tức trên người tăng vọt, trực tiếp nhào về phía Sở Mặc, lạnh lùng nói:

- Tiểu súc sinh, đối phó với những kẻ yếu đáng thương như các ngươi mà còn phải dùng tới độc sao?

Ầm!

Một chưởng trực tiếp đánh về phía Sở Mặc!

Một chưởng này vô cùng tráo trở cùng với nặng nề.

Rõ ràng chỉ có một bàn tay chụp lại đây mà lại giống như một tòa núi lớn đè xuống.

Sở Mặc hít sâu một hơi, đưa tay đón một quyền.

Một quyền trong Thiên Địa Nhân Tam Tài quyền pháp!

Một quyền này Sở Mặc dùng vô cùng khéo léo.

Tình ma thấy Sở Mặc dám liều mạng với mình, trên mặt lộ ra vẻ độc ác:

- Đi chết đi!

Hoàn toàn phát huy lực lượng của Tiên Thiên tới mức tận cùng!

Sư tử vật lộn với thỏ cũng dùng toàn lực, chứ đừng nói chi tới vật nhỏ trước mắt cũng không phải là một con thỏ không có sức chiến đấu gì, đó là một lão hổ nhỏ!

Tình ma mặt ngoài không để Sở Mặc vào mắt, nhưng trên thực tế lại rất cẩn thận.

Tuy rằng năng lực dùng độc của hắn xuất thần nhập hóa, một thân chiến lực xưng hùng xưng bá.

Nhưng nơi này... tụ tập một đám người hùng mạnh nhất toàn thế giới.

Một khi đám người kia ý thức được nguy cơ mà đoàn kết lại, cùng nhau nhắm vào hắn, vậy cho dù hắn cường thịnh lại cũng chỉ có thể chạy.

Sai lầm duy nhất hôm nay chính là không nghĩ tới đã hơn hai trăm năm mà vẫn có người nhận ra thân phận của hắn.

Hoa Tiểu Nha la lớn:

- Cẩn thận, lão nhân này rất mạnh!

Đích thật là rất mạnh.

Cao thủ thành danh ba trăm năm trước, sống tới ngày nay, chưa nói tới chiến lực, chỉ riêng kinh nghiệm đối địch đã là người Sở Mặc không thể so sánh.

Nhưng Sở Mặc cũng có ưu thế thuộc về mình!

Hắn đã từng chết!

Chết qua rất nhiều lần1

Cho nên nếu thật sự đánh nhau, từ trong nội tâm tàn nhẫn hơn so với người khác rất nhiều.

Chứ đừng nói chi tới một thân chiến lực của Sở Mặc, ngay cả Trúc Cơ tu sĩ cũng có thể nghiền ép, Tình ma trước mắt tuy rằng chiến lực mạnh mẽ, kinh nghiệm chiến đấu phóng phú, nhưng cảnh giới... chung quy cũng không thoát khỏi thế giới này.

Ầm ầm!

Quyền chưởng tương giao!

Trong hư không trực tiếp bộc phát ra một tiếng nổ long trời lở đất.

Tất cả mọi người có mặt ở đây đều sắc mặt hoảng sợ nhìn một màn này.

Bọn họ trơ mắt nhìn Tình ma dọa lui mọi người phát ra một tiếng kêu rên đau đớn tới cực điểm, bay nhanh lùi về phía sau.

Bọn họ trơ mắt nhìn người trẻ tuổi đẹp trai, có phong độ trong tay đột nhiên xuất hiện một thanh đao tản ra hàn quang bắn về bốn phía, trực tiếp đuổi theo về phía Tình ma vừa rồi còn ngạo mạn không chịu nổi.

- Lão già kia....

Chạy đi đâu!

Sở Mặc rống to một tiếng.

Đưa tay chính là một đao!

Sát sinh!

Sở Mặc chính là động sát tâm với lão già này, cho dù không nói tới chuyện vừa rồi, chỉ bằng phản ứng với Hoàng Họa cũng đủ rồi!

Hơn nữa, theo phản ứng của mọi người, lão già kia là đáng chết!

U Minh Bát Đao, loại công pháp này còn cao hơn Nhân Giới vô số lần, hoàn toàn không phải là thứ Tình ma có khả năng ngăn cản.

Bởi vậy khi Sở Mặc chém ra một đao kia, sắc mặt Tình ma liền hoàn toàn thay đổi, trở nên trắng bệch.

Hô to một tiếng:

- Đừng có giết ta!

Vừa nói hai tay liền đưa về phía sau....

Một mảng bộ phấn lớn màu đen nháy mắt liền bổ bung trong hư không.

Một cỗ hương vị khó nghe lập tức truyền tới.

Sở Mặc vừa rồi cũng đã ngậm một viên đan dược giải độc, một đao sát sinh này căn bản không hề dừng lại, trực tiếp chém xuống.

Lão quỷ Tình ma này có thể sống nhiều năm như vậy cũng không phải vô ích, trong lúc nguy cấp khiến hắn hy sinh, một cánh tay trực tiếp bị Thí Thiên chém rụng.

Tình ma phát ra một tiếng hét thảm, lập tức không chút do dự vọt về phía trước.

Đồng thời đủ loại độc dược cũng trực tiếp ném về phía Sở Mặc.

Trong lúc nhất thời, khu vực này hoàn toàn bị kịch độc bao phủ, tất cả thực vật nháy mắt héo rũ mà chết đi, ngay cả tảng đá cũng bị ăn mòn mà nhanh chóng mềm đi.

Kịch độc này làm người ta líu lưỡi.

Những người khác đều đứng xa xa nhìn, căn bản không dám tới gần.

Dù là như thế, mọi người cũng đều ăn vào đan giải độc.

Vài người tới gần một chút đều bày biện ra dấu hiệu trúng độc.

Đám người tiến tới gần, thực lực kém nhất... cũng đều là người luyện võ Thiên Tâm Cảnh!

Sắc mặt Hoàng Họa tái nhợt, nàng muốn nhắc nhở Sở Mặc đừng đuổi theo Tình ma nhưng không kịp, chỉ có thể cầu nguyện ngàn vạn lần không có chuyện xảy ra.

Sở Mặc đích xác không có việc gì, đan dược trên người hắn vượt hơn thế giới này rất nhiều, cho dù Tình ma dùng thủ đoạn cường thịnh hơn nữa chung quy cũng không thể nhảy ra khỏi tiêu chuẩn của thế giới này.

Cho nên Sở Mặc có lòng tin.

Tình ma bên kia gãy một cánh tay điên cuồng chạy trốn, thấy Sở Mặc lại vẫn ở phía sau, một chút dấu hiệu trúng độc cũng không có.

Trong lòng rốt cục có chút luống cuống, la lớn:

- Tiểu tử kia, ta với ngươi không thù không oán, ngươi tại sao phải đuổi cùng giết tận như thế?

- Này, ta đầu hàng còn không được sao?

Tình ma vừa lớn tiếng la hét, vừa không ngừng hạ độc.

Hai người một chạy một đuổi, trong chớp mắt liền đi ra ngoài vài trăm dặm, tất cả sinh mạng ở những chỗ Tình ma đi qua đều tiêu vong trong phút chốc.

Hơn nữa độc tính kia rất mạnh, đã hoàn toàn ăn mòn tới sâu trong lòng đất, chỉ sợ vài thập niên nữa cũng khó để khôi phục lại.

Tình ma gãy một cánh tayk, tuy rằng cầm máu đúng lúc nhưng rốt cục vẫn tổn thương nguyên khí.

Sở Mặc bên này lại long tinh hổ mãnh, một chút hao tổn cũng không có.

Chân đạp ảo ảnh Tật Phong Bộ, cứ thế một bên tăng một bên giảm, càng đuổi càng gần.

Tình ma rốt cục trốn không thể trốn, thân hình dừng lại, quay người muốn nói chuyện với Sở Mặc.

Sở Mặc đưa tay chính là một đao!

Đoạt hồn!

Xoạt!

Trong phút chốc tách ra quang hoa khiến Tình ma kìm lòng không nổi mà ngẩn ngơ.

Hắn cũng biết.... là hỏng rồi!

Miệng mở ra định la lớn một tiếng.

Sở Mặc lại đưa tới một đao.

Sát sinh!

Phù phù!

Đầu của Tình ma nháy mắt bay lên!

-----o0o-----

Chương 615 : Thiên thú?

Chương 615 : Thiên thú?

Máu cường nhân mang theo vô tận không cam lòng, vô cùng lạnh lùng diễm lệ phun ra.

Phù phù, thi thể của Tình ma té trên mặt đất.

Ầm!

Cái đầu kia cũng theo đó mà rơi xuống!

Một đôi mắt còn trợn thất lớn, dường như còn có vô số lời nói muốn nói nhưng lại không thể nói ra.

Sở Mặc hít sâu một hơi, trong lòng cũng có chút lẫm liệt.

Vẫn tự nói với mình không cần không coi ai ra gì, ngay cả có thể tru sát Trúc Cơ tu sĩ cũng không nên giết chết người luyện võ Tiên Thiên.

Nhưng trên thực tế vẫn có chút khinh thường.

Thế giới này có vô số người, mình có thể dùng Tiên Thiên giết chết Trúc Cơ, không có nghĩa là người khác sẽ không có bản lĩnh này.

Không nói tới những thế khác, thủ đoạn dùng độc của Tình ma thật sự xuất thần nhập hóa, nếu không phải trên người hắn mang theo đan dược giải độc cao hơn thế giới này, như vậy hôm nay rốt cục là ai chết... thật sự rất khó nói.

Sở Mặc trầm mặc một lát, phất tay tạo ra một cái hố sâu trên mặt đất, chôn thi thể Tình ma ở bên trong.

Xoay người lại.

Một trận chiến bất thình lình nhanh chóng truyền lưu khắp nơi, người tận mắt nhìn thấy thật sự rất nhiều.

Tình ma dũng mãnh và hống hách là việc rõ như ban ngày, mà ngay cả ngươi của Phi Tiên cũng né tránh ba.

Nhưng sau khi bị Sở Mặc đuổi theo vài trăm dặm đã bị chém đầu.

Tên tuổi của Sở Mặc sau khi đánh xong một trận chiến này nháy mắt liền bộc phát.

Hơn nữa cái loại bùng nổ này ai cũng không ngăn được.

Ánh mắt mọi người nhìn Sở Mặc hoàn toàn khác với trước kia.

Tràn ngập kính sợ.

Tiểu viện bên trong Phiêu Diêu Cung, một đám người tụ cùng một chỗ uống rượu nói chuyện.

Sở Mặc, Hoàng Họa, Diệu Nhất Nương, Thẩm Tinh Tuyết, Hoa Tiểu Nha, Hoa Tam Nương, Hạ Phong, Vương Thông cùng với chưởng môn Tây Hải phái Triệu Khánh không mời mà tới.

Tổ hợp này dường như có điểm lạ.

Hoa Tiểu Nha không cần phải nói, nha đầu kia căn bản chính là một kẻ không tim không phổi từ trước tới nay, sau khi Sở Mặc giết Tình ma trở về, ánh mắt của nàng liền không rời khỏi Sở Mặc.

Không phải là loại ái mộ của nữ tử đối với năm nhân, mà là thưởng thức thuần túy, còn có một chút chiến ý nhè nhẹ.

Nha đầu kia căn bản chính là một phần tử hiếu chiến, trước kia đã luôn muốn tìm người so tài.

Hiện giờ rốt cục gặp được một người hùng mạnh, cái loại cảm giác ngứa nghề này khiến nàng rất khó chịu.

Hoa Tam Nương và Hạ Phong đến xem như là một tín hiệu.

Trước kia tuy rằng đều truyền nói chưởng môn tứ đại phái cùng nhau hạ lệnh vô cùng coi trọng Phiêu Diêu Cung, coi trọng Sở Mặc.

Nhưng cái này chung quy chỉ giới hạn cho rất ít người biết.

Càng nhiều người lại cho rằng đây chẳng qua chỉ là đồn đại mà thôi.

Nhưng hiện giờ Hoa Tam Nương và Hạ Phong còn dùng hành động nói cho mọi người biết, đây không phải đồn đại mà là sự thật!

Vương Thông lại chính là người vui vẻ nhất.

Lúc trước tuy rằng vẫn ra sức ủng hộ sn, nhưng trong lòng của hắn ít nhiều cũng có chút gánh nặng.

Thế giới này chung quy không phải là thế giới của một số người, người khác không biết nhưng trong lòng hắn rất rõ, tứ đại phái cao cao tại thượng, nội tình bên trong sâu nặng.

Nhưng cũng có một chút người đặc biệt, nói thí dụ như Tình ma....

Thực lực vượt qua nhưng rất ít khi hiện ra trước mắt người đời.

Mặc dù Sở Mặc có thiên phú, lại trẻ tuổi, tương lai không thể lường được, nhưng lại có ai biết đang ngầm có người muốn bóp chết thiên tài như hắn chứ?

Cuối cùng, dù có thiên tài thiên phú thế nào thì chung quy cũng sẽ có nhược điểm.

Nhưng một trận chiến hôm nay khiến Vương Thông hoàn toàn hiểu rõ.

Ở nơi này là một thiên tài trưởng thành, đây rõ ràng chính là một thiên kiêu tuyệt thế đã cường đại tới mức làm người ta run rẩy.

Theo sau một kiếm này lại là Hoa Tam Nương và Hạ Phong đến, lại càng làm cho trong lòng Vương Thông giống như ăn mật.

Về phần nói Phi Tiên nhăn nhó bên kia, Vương Thông căn bản không coi là quan trọng.

Hai gã đệ tử đích truyền của Phi Tiên đều ở bên Phiêu Diêu Cung, dù phát rồ thế nào thì Phi Tiên cũng không thể ra tay với Phiêu Diêu Cung.

Như vậy cũng chỉ còn lại Cô Thành.

Tuy nhiên, cho dù Cô Thành đối lập với Phiêu Diêu Cung, vậy thì cũng có liên quan gì tới Tây Hải phái chứ?

Từ sâu trong nội tâm mà nói, Vương Thông tình nguyện kết giao với Sở Mặc cùng không nguyện đi đút lót môn phái như Cô Thành.

- Hồng Trần lão quỷ kia là một lão quỷ thật sự, chúng ta đều rất kiêng kị hắn.

Hoa Tam Nương nói chuyện không hề khác nữ nhi, cũng là loại hình đi thẳng vào vấn đề.

Hạ Phong ở bên cạnh gãi đầu, có chút ngượng ngùng nói:

- Đích thật là rất kiêng kị hắn, lão quỷ kia năm đó hung danh thái thịnh, thật sự muốn nói là đơn đả độc đấu.

Kỳ thật cũng không có gì, mấu chốt chính là ở chỗ độc...

Hạ Phong nói xong, ngẩng đầu nhìn Sở Mặc:

- Tuy nhiên Sở công tử thật là lợi hại, lão quỷ này tung hoành thế gian ba trăm năm, cuối cùng lại chết trong tay ngươi.

Đây xem như là diệt trừ một mối họa lớn cho thế giới này!

Sở Mặc hơi ngượng ngùng cười cười:

- Chỉ là may mắn gặp dịp mà thôi!

Lúc này Hoa Tiểu Nha nhìn Hoàng Họa, trực tiếp hỏi:

- Hoàng mỹ nữ, tuổi của ngươi cũng không lớn hơn ta, làm sao có thể chỉ liếc mắt một cái liền nhận ra thân phận của lão quỷ kia?

Toàn bộ những người khác đều nhìn về Hoàng Họa, đích xác nếu không phải Hoàng Họa nói ra thân phận của Tình ma, vậy hôm nay nhất định sẽ có rất nhiều người chết trên tay hắn.

Thủ đoạn dùng độc xuất thần nhập hóa kia, nếu là thấy mình không có biện pháp chạy trốn, nhất định sẽ tạo nên một đống đệm lưng lớn.

Đến lúc đó thật sự là khóc cũng không nổi.

Hoàng Họa trầm ngâm một chút, sau đó nhìn thoáng qua Sở Mặc, khẽ cười nói:

- Không có gì, ta và hắn có cừu oán!

Mọi người nghe xong, tất cả đều ngẩn ra, Hoàng Họa này rõ ràng cho thấy lời nói có hàm ý khác, lại nhìn tuổi của Hoàng Họa, thấy thế nào cũng chỉ là một tiểu cô nương mười sáu mười bảy tuổi.

Tuy nhiên những người này đều là người thông minh, Hoa Tiểu Nha tuy rằng rất ngay thẳng, nhìn qua không tim không phổi nhưng cũng không muốn quấn chặt tới vấn đề này.

Triệu Khánh và Vương Thông phục vụ chút thức ăn, sau đó mọi người đều tận hứng mà quay về.

Mãi tới khi tất cả mọi người đều rời đi, Thẩm Tinh Tuyết và Diệu Nhất nương cũng đều trở về phòng nghỉ ngơi, Hoàng Họa mới cọ tới bên người Sở Mặc, hạ giọng nói:

- Công tử...

Sở Mặc cười cười:

- Thôi đi, có một số việc không muốn nói thì đừng nói, vết sẹo này... có lúc vẫn là không nói ra thì tốt hơn, dù sao hắn đã chết.

-----o0o-----

Chương 616 : Không có can đảm liền cút ra ngoài! (1)

Chương 616 : Không có can đảm liền cút ra ngoài! (1)

- Công tử, cảm ngươi ngươi!

Hai đầu gối của Hoàng Họa khẽ khuỵa, muốn quỳ xuống với Sở Mặc.

- Không cần như vậy.

Sở Mặc đưa tay giữ chặt Hoàng Họa, lại đột nhiên phát hiện nước mắt của cô nương này đã rơi xuống.

Sở Mặc ấn Hoàng Họa ở trên một cái ghế, sau đó nói:

- Mặc kệ à phát sinh cái gì, chung quy đã qua rồi.

- Ta không biết thân thế của mình.

Hoàng Họa yên lặng chảy nước mắt, bỗng nhiên mở miệng, nhẹ giọng nói ra:

- Nhưng ta khẳng định mình không thuộc thế giới này.

Sở Mặc ngẩn ra.

Hoàng Họa nói tiếp:

- Ta được sinh ra ở Quy Khư.

Sở Mặc lập tức cả kinh, có chút khó tin nhìn Hoàng Họa.

Đại Công Kê đã từng nói, Quy Khư là từ Thiên giới rơi xuống, đây chẳng phải là nói Hoàng Họa vốn là sinh linh thiên giới sao?

Đó là cái gì?

Thiên thú?

Trò đùa này có phải là hơi quá không?

- Ta không biết ta là chủng tộc gì, nhưng khẳng định không phải khuyển tộc...

Sắc mặt Hoàng Họa trở nên hồng, chủ động giải thích:

- Ta sống ở Quy Khư một thời gian dài, sau đó có một ngày ta leo ra từ bên trong, gặp dưỡng mẫu của ta, ân, là một bạch xà tu luyện mấy ngàn năm.

Vẻ mặt Hoàng Họa trở nên nhu hòa rất nhiều:

- Nàng lúc ấy hẳn là muốn ăn ta, khi đó ta rất yếu, căn bản không có năng lực chống cự.

Nhưng cuối cùng nàng lại không ăn ta, ngược lại còn đem ta về chủng tộc của mình bắt đầu nuôi nấng ta.

Ta nhận thức nàng là mẹ, kêu nàng là mẫu thân, dưới sự bồi dưỡng của nàng mà chậm rãi lớn lên.

Mãi tới một ngày chúng ta gặp Tình ma...

Chuyện sau đó cũng giống với những người bất hạnh, bạch xà kia bị Tình ma bắt đi, sau đó chà đạp tới chết.

Hoàng Họa tuổi nhỏ tận mắt nhìn thấy cảnh tượng này, chẳng qua là khi đó Tình ma cũng không phải cái dạng này.

Khí tức trên thân cũng hoàn toàn khác.

Hoàng Họa chỉ nhớ kỹ Tình ma đã từng dương dương tự đắc nói qua một chuyện, chính là từng có một thiên tài trẻ tuổi bị hắn luyện chín chín tám mươi mốt ngày, trực tiếp luyện thành cặn bã.

- Cho nên hôm nay hắn lại lần nữa nhắc tới chuyện kia, ta lập tức nhận ra hắn.

Hoàng Họa nói:

- Năm đó nếu như không có dưỡng mẫu, chỉ sợ ta đã sớm chết rồi.

Sở Mặc nghe xong có chút thổn thức, nhìn Hoàng Họa nói:

- Không nên bi thương, mối thù của ngươi đã được báo!

Hoàng Họa gật gật đầu, vừa muốn nói chuyện đột nhiên thấy Sở Mặc biến sắc, sau đó Hoàng Họa cũng cảm giác được có người đang ở cạnh.

Ầm!

Cửa trực tiếp bị đụng vỡ, Đại Công Kê cả người đẫm máu hiện ra trước mặt hai người.

Nhìn thoáng qua Sở Mặc, sau đó cạch một tiếng té trên mặt đất.

- Đại Công Kê!

Sở Mặc cùng Hoàng Họa nháy mắt liền khẩn trương.

Lúc đó mấy đạo thân ảnh trực tiếp vọt tới nhà Sở Mặc, sau đó lại có rất nhiều người từ đăng xa xông lại, bao bọc vây quanh toàn bộ sân nhà Sở Mặc.

Sở Mặc nhìn cũng không thèm nhìn đám người bên ngoài kia, trực tiếp lấy ra mấy viên đan dược bỏ vào miệng Đại Công Kê, sau đó lại kiểm tra một lần, phát hiện tuy rằng thương thế của Đại Công Kê rất nặng nhưng không nguy hiểm tới tính mạng.

Sở dĩ ngất đi chủ yếu là bởi vì mất sức.

Tuy rằng chiến lực của Đại Công Kê không đặc biệt hùng mạnh, nhưng tốc độ của nó lại độc bộ thiên hạ, ngay cả Sở Mặc cũng không đuổi kịp hắn.

Hiện giờ lại tổn thương như vậy, hiển nhiên là bị người khác tính kế, gắng gượng trốn tới đây.

- Giao con gà kia ra đây.

Một thanh âm trầm thấp vang lên ở bên ngoài.

Lúc này Thẩm Tinh Tuyết và Diệu Nhất Nương đã nằm ngủ đều bị kinh động mà tiến ra xem xét.

- Tại sao là các người?

Bên ngoài truyền tới thanh âm kinh ngạc của Diệu Nhất Nương:

- Các ngươi đây là ý gì?

- Không có ý gì, giao con gà kia ra đây.

Thanh âm trầm thấp kia lại vang lên.

Lúc này Sở Mặc đã ôm Đại Công Kê tới trên giường, sau đó mới chậm rãi đi ra.

Ánh mắt của hắn đầu tiên là rơi trên khuôn mặt người có thanh âm trầm thấp kia, người này hắn cũng biết.

Là một vị trưởng lão Cô Thành, chỉ gặp mặt một lần vào ngày đầu tiên trên bến tàu, sau đó ngay cả nghi thức khai mạc đại hội Tông Môn, trưởng lão này cũng không lộ diện.

Trưởng lão của Cô Thành thấy Sở Mặc, trong con ngươi hiện lên chút kiêng kị, hiển nhiên chuyện xảy ra hôm qua hắn có thể là đã biết.

Người có thể giết chết cường nhân Tiên Thiên thành danh mấy trăm năm, nói không kiêng kị là nói dối.

Nhưng trong mắt người trưởng lão lại có vẻ kiên quyết nhiều hơn.

- Giao con gà kia ra đây.

Hắn lạnh lùng nói.

- Cút!

Sở Mặc một câu vô nghĩa cũng không muốn nói, trực tiếp ném cho đối phương một chữ.

Sở Mặc hiểu rất rõ về Đại Công Kê, con gà này tuy rằng ngẫu nhiên cũng sẽ làm một ít chuyện tình bẩn thỉu, nhưng sẽ không thật sự làm chuyện ác lớn lao gì.

Bởi vì lá gan của Đại Công Kê không lớn, hoặc cũng bởi vì hắn có lương tâm.

Bởi vậy Sở Mặc tín nhiệm Đại Công Kê.

- Tiểu tử, ngươi có biết ngươi đang nói chuyện với ai không?

Trưởng lão của Cô Thành còn chưa lên tiếng, một thanh niên hơn ba mươi tuổi bên cạnh hắn đã nóng nảy chỉ vào Sở Mặc mắng:

- Đừng tưởng rằng ngươi giết một lão quỷ thành danh mấy trăm năm là có thể khoe khoang, lão già kia chỉ là một cao thủ dùng độc.

Trùng hợp ngươi có bản lĩnh giải độc...

Ba~!

Một tiếng giòn vang trực tiếp cắt đứt lời nói của thanh niên này.

Tất cả mọi người chỉ thấy thân hình của Sở Mặc chợt lóe, sau đó thanh niên nói chuyện kia liền bị một bạt tai.

Trưởng lão Cô Thành thật ra là nhìn thấy động tác của Sở Mặc, nhưng căn bản không thể ngăn cản kịp.

Bởi vì tốc độ của Sở Mặc thật sự quá là nhanh!

- Ngươi xem, ta không chỉ có bản lĩnh giải độc, ta còn có thể giết ngươi.

Sở Mặc thản nhiên nói.

Thanh niên này khẽ ngẩn ra, cái tay bụm mặt theo bản năng sờ sờ cổ họng của mình.

Tiếp theo....

Máu tưới từ kẽ hở ngón tay hắn chảy ra.

Thanh niên này trừng lớn hai mắt, gắt gao nhìn Sở Mặc, ánh mắt lộ ra thần sắc không dám tin, miệng há ra dường như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng không thể nói được gì, thân hình mềm nhũn trực tiếp ngã trên mặt đất.

Đã chết!

Toàn bộ mọi người có mặt đều ngây ra như phỗng!

Ai cũng không nghĩ tới Sở Mặc lại ra tay linh hoạt, sắc bén như thế, lại càng không nghĩ tới Sở Mặc thật sự dám giết người.

Giết...chính là đệ tử Cô Thành, một trong bốn đại phái.

- Ngươi... ngươi giết hắn?

Ngay cả trưởng lão Cô Thành trong mắt cũng lộ ra thần sắc không thể tin nổi, hoàn toàn không thể ngờ Sở Mặc dám giết người.

- Ngươi cũng muốn chết!

Sở Mặc không nói gì, trực tiếp ra tay.

-----o0o-----

Chương 617 : Không có can đảm liền cút ra ngoài! (2)

Chương 617 : Không có can đảm liền cút ra ngoài! (2)

Cái gọi là người lành nghề khẽ vươn tay liền biết có thể hay không.

Trưởng lão Cô Thành này chưa từng chứng kiến Sở Mặc nghiền ép Tình ma hôm trước, mãi tới khi Sở Mặc ra tay với hắn mới hiểu được, thiếu niên trước mắt này căn bản không phải người hắn có thể trêu chọc.

Triệt để nghiền ép!

Ngươi tới ta đi?

Nói đùa gì vậy? căn bản là không có chuyện như vậy?

Mà là trực tiếp nghiền ép?

Không đến ba chiêu, trưởng lão Cô Thành ít nhất là Tiên Thiên ba bốn tầng liền bị Sở Mặc cứng rắn xé toang một cánh tay.

Trong trời đêm, tiếng kêu thảm thiết của hắn truyền ra thật xa.

Kinh động tới rất nhiều người!

Nơi này vốn là khu vực môn phái thượng đẳng ở, tuy rằng khoảng cách ở giữa không gần, nhưng đối với cao thủ mà nói chỉ trong chốc lát liền có thể tới nơi.

Sau khi Sở Mặc xé toang cánh tay trưởng lão Cô Thành này, một phát bắt được cổ đối phương, bóp chặt cổ họng của hắn, lạnh lùng hỏi:

- Bằng hữu của ta đã trêu chọc tới ngươi sao?

- Ngươi....

Bằng hữu?

Trưởng lão Cô Thành đau tới mặt vặn vẹo, có chút không hiểu được ý tứ của Sở Mặc.

- Con gà trong miệng ngươi chính là bằng hữu của ta!

Thanh âm Sở Mặc lạnh như băng, nhìn trưởng lão Cô Thành:

- Hắn đắc tội ngươi sao?

- Không...

Trong con ngươi trưởng lão Cô Thành đều là vẻ kinh ngạc, vừa định nói khác, tay của Sở Mặc liền dùng lực.

Răng rắc!

Trực tiếp chặt đứt cổ họng của đối phương, sau đó ném thi thể của hắn xuống đất.

Lúc này rất nhiều người đã bắt đầu tụ tập về phía này.

Thanh âm của Sở Mặc lạnh như băng tới cực điểm, truyền tới bốn phía:

- Sở Mặc ta chưa từng đi trêu chọc bất cứ ai trong các ngươi!

Không có chủ động đi khiêu khích các ngươi, nhưng nếu các ngươi cảm thấy Sở Mặc ta dễ bắt nạt, cảm thấy có thể động tay chân với người bên cạnh ta....

Vậy ta hôm nay liền dùng hành động thức tế nói cho các người biết, hậu quả của việc động vào người của ta là cái gì!

Nói xong Sở Mặc chân đạp ảo ảnh Tật Phong Bộ, cả người giống một đạo thiểm điện, liên tiếp thi triển Thiên Trọng Thủ và quyền pháp Thiên Địa Nhân Tam Tài, trong chớp mắt đều giết người những người vừa mới vây ở đây.

Chạy cũng không có cách nào chạy.

Tổng cộng có mười lăm người, một người cũng không thể sống sót.

Căn bản cũng không cần lưu lại người sống, sau khi Đại Công Kê tỉnh lại tự nhiên sẽ nói với hắn đã xảy ra chuyện gì.

Hắn tin Đại Công Kê.

Đợi khi Tần Hiểu mang theo một nhóm người Cô Thành khác chạy tới, chỉ thấy thi thể chất đầy đất.

Trong con ngươi của Tần Hiểu liền phát hỏa, cả người bị giận điên lên, dùng tay chỉ Sở Mặc:

- Ngươi... ngươi... ngươi thật to gan!

- Tần Cốc Vũ, gan ta cũng không lớn lắm, ngươi hẳn không phải nay mới biết chứ.

Sở Mặc thản nhiên nhìn thoáng qua Tần Hiểu:

- Nếu ngươi cũng muốn chết thì cứ ra tay.

Đừng tưởng rằng mang cái danh đứng đầu tứ đại phái, người khác liền phải dễ dàng tha thứ các ngươi.

Người khác sợ ngươi, ta lại không sợ.

Người bên cạnh ta, bất cứ ai làm thưởng tổn họ ta đều sẽ khiến hắn trả giá gấp trăm lần cái giá phải trả!

- Sở Mặc, ngươi cảm thấy một mình ngươi có thể chống đỡ tứ đại phái sao?

Tần Hiểu tức giận tới mức run run, nhưng còn không có điên, còn biết kéo thù hận cho Sở Mặc.

Đáng tiếc chính là Sở Mặc cũng không điên.

Tuy rằng ở sâu trong nội tâm, Sở Mặc thật sự không để tứ đại phái vào mắt, nhưng hắn vẫn không muốn bôi đen mình.

- Ít nói lời vô ích đi, người Cô Thành các ngươi làm bằng hữu ta bị thương, lại còn giằng co tới nơi này.

Hiện tại ta giết bọn họ, ngươi nếu không phục có thể ra tay với ta.

Nếu không có can đảm ra tay liền cút ra ngoài cho ta!

Sở Mặc thản nhiên nói:

- Ta mệt mỏi, buồn ngủ!

Những người bốn phía chạy tới vây xem đều trợn mắt há hốc mồm, giống như bị hóa đá, ánh mắt nhìn về phía Sở Mặc đã không thể dùng từ phức tạp để hình dung.

Đây quả thật là một ngày vô cùng dài, tất cả mọi người có loại cảm giác này.

Ngắn ngủn trong một ngày lại xảy ra rất nhiều chuyện, nhiều tới mức khiến các cường nhân đứng trên đỉnh thế giới này cũng cảm thấy có chút khó có thể tiêu hóa.

- Sở Mặc, ngươi hôm nay....

Nhất định phải cho chúng ta một công đạo!

Sắc mặt Tần Hiểu hoàn toàn tối tăm:

- Nói cách khác, Cô Thành và ngươi, không chết không ngừng!

Sở Mặc liếc mắt nhìn Tần Hiểu:

- Không chết không ngừng sao?

- Đúng!

- Thật sự?

- Đúng vậy!

- Vậy được.

Sở Mặc vừa đứng dậy, một thân khí tức Tiên Thiên đỉnh cao cũng không che dấu nữa, triệt để bạo phát ra ngoài, lúc này những người vây xem mới cảm giác được Sở Mặc rốt cục mạnh thế nào.

Sắc mặt một đám đều trở nên rất phấn khích.

Tiên Thiên?

Tiên Thiên!

Thiếu niên này không ngờ thật sự là cường nhân Tiên Thiên!

Hóa ra thiếu niên vẫn giống như đần độn đã sớm trưởng thành như thế này!

Hóa ra bọn họ vẫn cảm thấy chính mình cao cao tại thượng là chuyện quá sai lầm, hiện ra xem ra, cái loại cảm giác về sự ưu việt không hiểu ra sao cả thật sự buồn cười, quả thật là không đáng nói!

- Đến đây đi, ngươi đã nói không chết không ngừng, vậy còn do dự gì nữa?

Bắt đầu đi.

Sở Mặc mắt lạnh nhìn Tần Hiểu:

- Năm đó sư phụ ta thủ hạ lưu tình, không có một cái tát quất chết ngươi, hôm nay ở chỗ này ta sẽ không thủ hạ lưu tình với ngươi nữa.

Lúc này Triệu Khánh chưởng môn Tây Hải phái rốt cục đuổi tới, nhìn Sở Mặc, vẻ mặt cười khổ nói:

- Sở công tử, chuyện gì cũng từ từ nói, không nên động thủ...

Sở Mặc nhìn thoáng qua Triệu Khánh:

- Triệu chưởng môn, đây cũng không phải là ta bới móc ra, mà là hắn muốn không chết không ngừng với ta!

Khóe miệng Triệu Khánh co giật, nhìn thoáng qua hơn mười thi thể trên mặt đất, thầm nghĩ, ngươi giết mười lăm người của ngươi ta, ngươi ta không chết không ngừng với ngươi mới là lạ!

Tuy nhiên chuyện này lúc chạy tới đây hắn cũng hiểu biết tiền căn hậu quả, cũng hiểu không trách được Sở Mặc.

Nhiều nhất... chỉ có thể nói Sở Mặc xuống tay có chút quá mức tàn nhẫn, không cho những người Cô Thành này lối thoát mà thôi.

- Cốc Vũ trưởng lão....

Ngươi xem, chuyện này?

Vẻ mặt Triệu Khánh chua xót, hắn biết rõ, đã xảy ra chuyện tình lớn như vậy là chuyện hắn không thể can thiệp, lại không thể mặc kệ, chỉ có thể chửi má nó ở trong lòng.

Một đôi mắt của Tần Hiểu lành lạnh nhìn Sở Mặc, trong lòng của hắn vô cùng giận dữ.

Người trẻ tuổi trước mắt kia quả thật mạnh mẽ, cứng rắn làm cho người khác giận sôi!

Hắn thật sự mạnh như vậy sao?

Hay chỉ là ngoài mạnh trong yếu... giả vờ mạnh?

Nhìn mười lăm thi thể trên mặt đất, Tần Hiểu thật sự không dám tin tưởng Sở Mặc mạnh mẽ, cứng rắn là giả vờ.

-----o0o-----

Chương 618 : Dám chiến sao?

Chương 618 : Dám chiến sao?

Người ta là thật sự không sợ hãi.

Về hướng đi của mười lăm người này, trong lòng Tần Hiểu rất rõ ràng, biết bọn họ là đi làm cái gì.

Trên Trung Thần Đảo nghe nói có vật thượng giới, đã lưu truyền rất nhiều năm nhưng vẫn không có ai tìm được.

Tuy nhiên mỗi một lần đại hội Tông Môn sẽ có một ít môn phái cao nhất đi thử vận may.

Đối với sự kiện này, tam đại phái trên Trung Thần Đảo, Tây Hải, Đại Hoang và Thanh Sơn cũng là mở một con mắt nhắm một con mắt.

Bởi vì bọn họ ở đây đã vô số năm cũng không thu hoạch được bất cứ thứ gì, để người ngoài tới tìm cũng chỉ xem như tùy vào cơ duyên của người ta mà thôi.

Lần này có chút bất đồng, tứ đại phái còn là lần đầu tiên tham gia đại hội Tông Môn.

Thủ đoạn của bọn họ tự nhiên là cao hơn so với những môn phái Tây Hải phái rất nhiều.

Bởi vậy lần này thật đúng là bị bọn họ tìm được một chút manh mối.

Đáng tiếc chính là, Đại Công Kê trải qua vô số năm tìm kiếm và xác định đã nắm giữ manh mối nhiều hơn bọn họ rất nhiều!

Nếu như không có gì ngoài ý muốn, phần cơ duyên này chính là Đại Công Kê có được.

Nhưng những người Cô Thành này làm sao có thể cam tâm?

Âm thầm thiết lập cục diện, thiếu chút nữa gài bẫy Đại Công Kê, tuy nhiên không nghĩ tới Đại Công Kê chẳng những tốc độ nhanh mà còn có một chút thủ đoạn bảo mệnh bọn họ không nghĩ tới.

Không ngờ lại trốn thoát trong cục diện Cô Thành thiết lập.

Sự tình trực tiếp phát triển tới trình độ như bây giờ, ngay cả Tần Hiểu cũng cảm thấy vô cùng đau đầu.

Lúc này một đạo thanh âm nhàn nhạt bỗng nhiên vang lên từ Phương Hải phía xa, thanh âm kia dường như có chút hư không, nhưng những người ở đây lại nghe được rõ ràng.

- Lục Thảo Thanh Thanh, Bạch Vụ Mang Mang, Hữu Tọa Cô Thành, Tại Thủy Nhất Phương....

Thanh âm kia giống như ngâm giống như than, rất nhẹ nhàng.

Tuy nhiên sắc mặt của mọi người ở đây lại thay đổi.

Trên mặt của Tần Hiểu đầu tiên là lộ ra một chút khiếp sợ, sau đó là niềm vui bất ngờ, tuy nhiên theo sau lại là vẻ mặt hổ thẹn cúi đầu.

Trước khi từ Cô Thành rời đi, hắn mặc dù không đường hoàng như trước, nhưng trong lòng lại có một loại ngạo nghễ mặc kệ ngươi là ai, hào tình vạn trượng rời khỏi Cô Thành, đi tới trên Trung Thần Đảo này.

Trong mắt ngoại trừ tam đại môn phái còn lại, thế gian này gần như không có một ai có thể được hắn xem trọng.

Ai có thể nghĩ tới, đồ đệ của người năm đó khiến hắn gặp sỉ nhục lớn.... một thiếu niên sinh trưởng ở thế tục.... không ngờ lại một lần nữa... hung hăng tát cho hắn một cái!

Mặc dù một cái tát này không quất vào trên mặt hắn, nhưng lại càng làm cho hắn khó chịu hơn.

Hiện giờ sự tình đã phát triển tới mức chưởng môn nhân tự mình hỏi tới, điều này làm cho trong lòng Tần Hiểu kiêu ngạo làm sao có thể thoải mái?

Cho dù không ai giáp mặt chỉ trích, nhưng loại tình thế lúc này, Cô Thành thương vong nặng nề.... nói lên hắn là một trưởng lão dẫn đoàn vô năng.

Một đạo thân ảnh từ xa tới gần hiện ra trước mặt mọi người.

Người này mặc một thân đạo bào màu xám, mặt sau đạo bào thêu lên đồ án âm dường.

Tóc tết búi, cắm một trâm ngọc màu xanh, lông mày dài, mặt như quan ngọc, nếu không phải có một đầu tóc bạc nhìn qua sẽ vô cùng trẻ.

Nhưng trong ánh mắt lại bao hàm tang thương, dường như đã nhìn thấy hết thảy mọi thứ trên thế gian này.

- Chưởng môn.

Tần Hiểu và đám người Cô Thành khẩn trương tiến lên thi lễ.

Đám người chưởng môn Tây Hải phái Triệu Khánh cũng cuống quít lại đây chào.

Danh tiếng tứ đại phái, tùy tiện một người đệ tử cũng có thể theo chân bọn họ tương giao ngang hàng, lúc này nếu không phải có yêu nghiệt như Sở Mặc trực tiếp trấn trụ mọi người.

Không chừng những người tứ đại phái đó đã cao cao tại thượng tới mức không chịu nổi.

Nhưng cho dù nói thế nào, chưởng môn của Cô Thành....

Địa vị thân phận của hắn tuyệt đối là người mà kẻ như Triệu Khánh phải ngưỡng mộ.

Chưởng môn của Cô Thành cũng họ Sở, gọi là Sở Hàn.

- Miễn đi.

Sở Hàn thản nhiên nhìn thoáng qua những người trước mắt, sau đó ánh mắt dừng lại trên mười lăm thi thể dưới đất:

- Bọn họ.... là chết như thế nào?

Thanh âm của Sở Hàn rất nhạt, vô cùng nhạt, thậm chí nghe có chút hờ hững, như là không có bất kỳ cảm tình nào.

Tuy nhiên trong mắt đám người Tần Hiểu lại trực tiếp lộ ra sắc mặt vui mừng!

Bởi vì bọn họ biết, chưởng môn đã nổi giận.

- Ta giết!

Sở Mặc nhìn người trước mắt:

- Ngươi là chưởng môn của Cô Thành?

Sở Hàn bình tĩnh nhìn Sở Mặc, không có phủ nhận nhưng cũng không gật đầu.

Ánh mắt kia hoàn toàn giống như đang nhìn một con kiến.

Sở Mặc thấy hắn không lền tiếng trả lời, trực tiếp mắng:

- Nếu đám rác rưởi này là học trò của ngươi, như vậy chưởng môn như ngươi cũng không phải thứ gì tốt, dám đánh với ta một trận không?

Nếu như ngươi thua, lập tức mang theo đám Cô Thành các ngươi cút ra khỏi Trung Thần Đảo cho ta.

Trong bóng đêm.

Những người âm thầm đứng xem náo nhiệt trên mặt đều tăng thêm sự phấn khích.

Đúng vậy, còn phấn khích hơn so với việc vừa rồi mới phát hiện ra Sở Mặc chính là cao thủ Tiên Thiên.

Bọn họ hiện tại thấy ai?

Chưởng môn của Cô Thành!

Cô Thành là một nơi như thế nào?

Năm đó Sở Mặc đi ngang qua băng nguyên ngàn dặm, lòng tràn ngập thành kính muốn đi Trường Sinh Thiên bái sư, Trường Sinh Thiên trong suy nghĩ của hắn chính là Cô Thành trong mắt những người này!

Giống như là tiên gia!

Đều là cao không thể với tới!

Đừng nhìn hiện tại người trong những môn phái này vẫn duy trì kiêu ngạo, cũng không gò bó ở trước mặt tứ đại phái.

Nhưng lại có ai biết, lúc trước tứ đại phái hạ chỉ quyết định tham gia đại hội Tông Môn lần này, những môn phái này từ trên xuống dưới là phản ứng gì.

Cái loại cảm giác này quả thật chính là hoàng đế thế tục có một ngày nói muốn đi vào tham gia hoạt động của Cái Bang!

Chính là khoa trương như vậy!

Nhưng hôm nay vị "hoàng đế" bệ hạ cao cao tại thương kia lại bị một tiểu hành khất bình thường giáp mặt chửi bới thậm tệ!

Đây là cái tình huống gì?

Còn khoa trương hơn so với chuyện này sao?

Sở Hàn cũng bị mắng đến ngẩn người, hắn không phải không biết thiếu niên trước mắt này là ai?

Trên thực tế năm đó hắn còn đánh chủ ý lên người Sở Mặc.

Bởi vì căn cứ đủ loại dấu hiệu cho thấy, sư phụ của thiếu niên này căn bản không thuộc thế giới này, rất có thể là một tu sĩ tới từ thượng giới.

Sở Hàn biết tu sĩ là bởi vì bên trong Cô Thành từng có một ít tiền bối thành công phi thăng tới thượng giới, và thông qua một ít thủ đoạn truyền tin tức về.

-----o0o-----

Chương 619 : Chưởng môn Cô Thành

Chương 619 : Chưởng môn Cô Thành

Những tin tức kia tuy rằng không nhiều lắm, hơn nữa chỉ vài ba câu, nhưng cũng không gây trở ngại tới việc nắm chút ít thông tin về thượng giới của người Cô Thành.

Tuy nhiên cuối cùng Sở Mặc vẫn không hành động thiếu suy nghĩ.

Hắn sợ!

Càng tu luyện tới cảnh giới cao thâm thì sự kính sợ với thượng giới liền càng mãnh.

Hắn sợ sư phụ của thiếu niên sẽ lưu lại cho hắn một chút quân bài chưa lật, một khi ra tay hai bên sẽ kết thù, đến lúc đó muốn hòa giải cũng rất khó.

Cho nên tới bây giờ toàn bộ Cô Thành đều không có bất kỳ động tác nào, nhưng không nghĩ tới chuyện nên phát sinh vẫn không cách nào tránh khỏi.

Cô Thành bên này đúng là vẫn còn phải đối mặt với thiếu niên này.

Quả nhiên, thời gian gần mấy năm, thiếu niên thế tục bình thường ngày xưa liền trưởng thành theo chân bọn họ tiến vào cảnh giới Tiên Thiên.

Hơn nữa nhìn một thân khí thế kia thậm chí sợ là đã tiếp cận tới Tiên Thiên đỉnh cao!

Có sư phụ... tới từ thượng giới, lại đạt tới cuộc sống cảnh giới đỉnh cao nhất, đối thủ như hắn, ngay cả Sở Hàn hắn cũng không nguyện ý kết thù.

- Người trẻ tuổi, ngươi không biết là ngươi có chút quá đáng sao?

Trong lòng Sở Hàn tức giận, nhưng cũng không mất phong độ.

Hắn là chưởng môn của Cô Thành, cho dù là gắng gượng hắn cũng không thể lộ ra một mặt yếu đuối để người trong thiên hạ xem thường Cô Thành.

Tuy nhiên những lời này của hắn trong mắt nhiều người trên thực tế là đồng nghĩa với rụt rè.

- Bọn họ muốn giết bằng hữu của ta.

Sở Mặc thản nhiên nói:

- Người của các người cũng nói muốn cùng ta không chết không ngừng.

Sắc mặt Tần Hiểu khó coi, hung hăng trợn mắt nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc cau mày nhìn thoáng qua mười lăm thi thể trên mặt đất, cau mày suy tư gì đó.

Kỳ thật truyền thuyết trên Trung Thần Đảo không trọng yếu bằng Quy Khư trong suy nghĩ của hắn!

Sở Hàn vừa tự hỏi, lòng người của Cô Thành bên cạnh Tần Hiểu liền có chút nguội lạnh.

Loại tình huống lúc này còn suy tính cái rắm?

Trực tiếp đấu võ là được!

Nhất kiếm Cô Thành, Thiên Ngoại Phi Tiên, thân là môn phái cường đại nhất trong nhân thế, cao cao tại thượng, quan sát chúng sinh, chưa từng bị người ức hiếp như thế?

Nếu hôm nay không thể xuất ra khẩu khí, về sau thanh danh của Cô Thành khẳng định sẽ bị hủy hoại!

Giang hô vô tình, nó không cần biết người có nguyên nhân gì, lại càng không biết đối thủ của ngươi là ai.

Chỉ là người thất bại.

Chỉ đơn giản như vậy!

Suy nghĩ đầu tiên của đại nhân vật và bề trên vĩnh viễn là được mất chứ không phải mặt mũi.

Sở Mặc tự nhiên cũng nhìn ra rối rắm của Sở Hàn, trong lòng cũng trở nên lo lắng.

Tuy rằng hắn hoàn toàn không sợ những người Cô Thành này, thậm chí có thể trực tiếp nghiền ép bọn họ, nhưng có một số việc cũng không nên làm quá tuyệt tình.

Nếu tinh nhuệ của Cô Thành xuất ra hết.... một mình hắn thật sự không dám nói có thể trấn áp người ta.

Ban đầu tuy rằng Sở Mặc nói vô cùng hùng hồn, kỳ thật trong lòng ít nhiều cũng có chút không yên.

Mọt khi thế lực cấp bậc này không để ý mặt mũi, một loạt tiến lên, hắn ngoại trừ kéo Đồng Ngữ và Tần Thi tới, có lẽ còn có lực đánh một trận, nói cách khác cũng chỉ còn lại một lựa chọn là chạy trốn.

Ở Nhân giới, tuy rằng hắn đủ hùng mạnh, nhưng cũng phải tất cả mọi người là cá nhỏ.

- Chuyện này.

Sở Hàn nhíu mày nửa ngày mới mở hai mắt ra nhìn Sở Mặc.

- Hay là nói chuyện chứ?

Sở Mặc không đợi Sở Hàn nói xong liền trực tiếp nói một câu.

Trên thực tế hai người hẳn là cùng mở miệng.

- Nói chuyện đi.

Sở Mặc ngoài dự liệu của mọi người gật gật đầu.

- Chưởng môn!

Tàn Hiểu vốn tưởng rằng chưởng môn tới đây có thể bẽ gãy nghiền nát tên tiểu súc sinh chết tiệt này lập tức rớt mộng, cả người cũng không bình thường, vẻ mặt bi phẫn nhìn Sở Hàn.

- Lui ra.

Đối mặt với Sở Mặc là một loại tâm tính, nhưng đối mặt với người khác, khí tức trên người Sở Hàn đủ để khiến người khác run rẩy.

Sở Mặc thấy thế khẽ cười cười, vươn một bàn tay nói:

- Mời vào trong.

Sở Hàn gật gật đầu, nói với Tần Hiểu:

- Cốc Vũ, nâng bọn họ dậy, băng cột đầu Cô Thành, hậu táng đi.

Từ đầu tới cuối trên mặt vị chưởng môn của Cô Thành đều không toát ra bất kỳ cảm xúc mãnh liệt nào.

Trong phòng.

- Cách làm của ngươi thật khó cho ta.

Sở Hàn nhìn Sở Mặc

- Ta cũng họ Sở, ngươi đừng nhìn ta như vậy, ta không muốn phải làm thân với ngươi, nhưng ta nghĩ nên để ngươi biết trong lòng của ta cho tới bây giờ không nghĩ sẽ đối địch với ngươi.

Sở Mặc nhíu lông mày, có chút ngoài ý muốn, theo hắn nếu đối phương chỉ trích hắn giết ngươi còn gọi là bình thường, nhưng lời nói này là có ý gì?

Là chịu thua sao?

Sở Mặc không cảm thấy mình có lực uy hiếp lớn như vậy, mặc dù hắn cũng tuôn ra khí tức Tiên Thiên, nhưng số lượng cao thủ Tiên Thiên bên trong môn phái của ngươi ta tuyệt đối nhiều hơn so với tưởng tượng của mình, không thể nào yếu thế với mình được.

Cho nên Sở Mặc lẳng lặng nghe, không xen mồm vào.

- Nói thật, lúc này là tứ đại phái chúng ta không nói lý.

Đối với ngươi cũng thật là có chút không công bằng.

Sở Hàn chân thành nhìn Sở Mặc, nói tiếp:

- Bởi vì chuyện chúng ta biết nhiều hơn rất nhiều so với những người trong giang hồ.

Nói xong hắn dừng lại một chút, nhìn Sở Mặc chậm rãi nói:

- Đều nói hiện giờ phi thăng càng ngày càng khó, kỳ thật cái này không chỉ là phương thức tu luyện trong những môn phái kia xảy ra vấn đề.

Sở Mặc khẽ nhíu mày, hắn cũng có cùng nhận thức.... với lời nói của Sở Hàn.

Nhân giới, đủ thiên tài!

Tỷ như Phạm Lý Tử, tuy rằng Sở Mặc rất chán ghét tiểu tử thối tha âm hiểm kia, nhưng không thể không thừa nhận, tới một mức độ nào đó mà nói, thiên phú của Phạm Lý Tử cũng không kém hơn so với nhiều người hắn gặp được ở trong Huyễn Thần Giới.

Nhưng vì sao người luyện võ của thế giới này phi thăng Linh giới càng ngày càng khó?

Sở Hàn nói tiếp:

- Còn có một nguyên nhân vô cùng trọng yếu, kỳ thật là có liên quan với Quy Khư.

- Hả?

Vẻ mặt Sở Mặc không hiểu nhìn Sở Hàn, không rõ hắn vì sao lại nói như vậy.

Sở Hàn nói:

- Ngươi nên biết, Quy Khư....

Cũng không thuộc về Nhân Giới, nó là từ Thượng giới rơi xuống.

Đối với chuyện này hơn xa với trong tưởng tượng của Sở Mặc, tuy nhiên hắn cũng không phản bác gì, vẫn lẳng lặng nghe Sở Hàn nói.

- Thời điểm lúc đầu toàn bộ cường nhân cao cấp Nhân Giới chúng ta đều vô cùng hưng phấn, cảm thấy đây là cơ duyên thuộc về Nhân giới chúng ta.

-----o0o-----

Chương 620 : Hợp tác

Chương 620 : Hợp tác

Sở Hàn cười khổ nói:

- Cái loại cảm giác này giống như là Tiên cung từ trên trời giáng xuống, thế hệ các ngươi hoàn toàn không thể nào cảm thụ được cuồng nhiệt năm đó, trên thực tế, cho dù là thế hệ như ta... cũng không thể cảm thụ được.

Nhưng năm đó nhóm sư tổ của ta đã ghi chép lại loại cảm giác này và truyền thụ lại.

Than nhẹ một tiếng, Sở Hàn thì thào nói:

- Lúc ấy không ai có thể nghĩ tới chuyện này thật sự không phải là may mắn của Nhân giới, mà là tai nạn.

Sở Mặc khẽ cau lông mày nhìn Sở Hàn.

Sở Hàn nói:

- Sau khi nó rơi xuống thế giới chúng ta liền tạo thành một thế giới độc lập, không hợp với...

Nhân giới chúng ta!

Sau khi trải qua sự hưng phấn lúc ban đầu, các đại nhân vật muốn chiếm lĩnh hoặc thăm dò mảnh đất tiền này rốt cục phát hiện ra Quy Khư hạn chế tuổi xương cốt.

Sinh linh có xương vượt qua năm mươi năm không thể tiến vào.

Có lẽ đây là quy tắc vốn có của nó, cũng có thể là quy tắc sau khi tiến vào Nhân giới mới có.

Tuy nhiên... những cái này cũng không đáng nói.

Quan trọng là....

Gần như không ai có thể sống sót trở về sau khi tiến vào Quy Khư!

- Không phải tứ đại phái cũng chiếm đoạt Quy Khư vô số năm sao?

Sở Mặc nhẹ nhàng trào phúng một câu.

- Đúng vậy, bởi vì tuy rằng gần như không ai có thể còn sống trở về, nhưng chung quy... vẫn có người có thể còn sống trở về!

Sở Hàn nói:

- Cho nên lúc đó tứ đại phái đã đạt thành một hiệp nghị.

Chính là do tứ đại phái liên thủ canh cửa Quy Khư, không cho phép người ngoài tiến vào.

Có thể nói là muốn độc chiếm; nhưng về phương diện khác kỳ thật cũng là vì suy nghĩ cho những người khác, bởi vì muốn sống sót trở về từ trong Quy Khư là chuyện quá khó khăn!

Khóe miệng của Sở Mặc lộ ra một chút trào phúng, nhưng cũng không phản bác hắn.

Sở Hàn nói tiếp:

- Đệ tử trong tứ đại phái chúng ta, mặc kệ là mang từ trong Quy Khư ra cái gì, bất kể là người trong phái nào đều phải lấy ra toàn bộ để tứ phái dùng chung...

- Tại sao có thể cam đoan không giấu riêng?

Sở Mặc hỏi.

- Biện pháp nhất định là có!

Sở Hàn thản nhiên cười:

- Trừ phi là gặp được công pháp tuyệt thế.

Sau đó dựa vào đầu của mình để nhớ kỹ, nói cách khác, muốn giấu riêng gần như không thể.

Sở Mặc có chút hiểu rõ, đơn giản chính là lấy vật sở hữu trên người đi....

Biện pháp này tuy rằng không cao mình lắm, nhưng cũng coi như là một biện pháp.

- Thông qua những thủ đoạn này, tứ đại phái vẫn duy trì địa vị thống trị toàn bộ Nhân giới.

Sở Hàn vô cùng thản nhiên nói:

- Nhưng mấy năm gần đây tình huống càng ngày càng không ổn.

Đệ tử tiến vào trong Quy Khư không ai có thể còn sống trở về, hơn nữa, không biết vì sao mấy ngàn năm gần đây, Quy Khư bắt đầu vô tình hấp thu số mệnh thế giới này.

Nói tới đây, trên mặt Sở Hàn có chút khẩn trương, dường như đang có cái gì âm thầm uy hiếp tới hắn.

- Hấp thu số mệnh thế giới này?

Sở Mặc cũng có chút hoang mang với cách nói này.

- Không sai, tính thời gian, từ ngày đệ tử tiến vào Quy Khư không thể còn sống trở về, trên đời này cũng không còn....

Ai phi thăng nữa.

Sở Hàn nhìn Sở Mặc:

- Mãi tới khi....

Sư phụ của ngươi xuất hiện!

- Sư phụ ta?

Sở Mặc nhíu mày, trong lòng có chút hiểu rõ.

- Đúng, mặc kệ hắn có lai lịch thế nào, nhưng thật sự hắn là người đầu tiên thành công phi thăng từ Nhân giới.

Sở Hàn nói:

- Bởi vậy lúc ấy chúng ta đều dồn ánh mắt tới trên người của ngươi.

Nhìn ngươi từng bước một phát triển tới ngày hôm nay, chúng ta rốt cục làm ra một quyết định rất gian nan.

Bỏ đi...

Quy Khư ở thế giới này.

Sở Mặc có chút coi thường, trong lòng tự nhủ, rõ ràng là các ngươi không thể nắm trong tay, còn nói là quyết định khó khăn gì chứ?

Nhưng đứng trên lập trường của tứ đại phái, làm ra quyết định này thật sự không hề dễ dàng.

Quy Khư tựa như quặng Đại Kim không có đường vào, ngay cả một khối vàng bên trong cũng không có biện pháp lấy được, nhưng nó khiến người khác không thể bỏ được.

- Nhất là ngươi...

Sở Hàn nhìn Sở Mặc.

- Ta?

Ta làm sao?

Sở Mặc không hiểu.

- Lúc này Quy Khư mở ra, có tám phần là vì ngươi.

Sở Hàn chậm rãi nói:

- Nói cũng đã nói tới nước này, ta cũng không giấu diếm ngươi, bởi vì sư phụ ngươi thành công phi thăng, bởi vì tốc độ quật khởi của ngươi khiến mọi người chúng ta cảm thấy khiếp sợ, cho nên chúng ta nghĩ muốn xem thử ngươi có thể đánh vỡ cục diện bế tắc của Quy Khư hay không?

- Cho nên tứ đại phái các ngươi mới cùng hạ chỉ, chú ý Phiêu Diêu Cung như thế nào, chú ý ta như thế nào, kỳ thật chủ yếu... chính là hướng về phía ta có đúng không?

Sở Mặc hỏi.

Sở Hàn gật gật đầu:

- Đúng là như vậy.

- Vậy ngươi hôm nay nói mấy lời này với ta là có mục đích gì?

Sở Mặc không phải là tiểu thiếu niên hồn nhiên không biết gì năm đó, hắn biết, thân là chưởng môn của Cô Thành, hôm nay Sở Hàn xuất hiện ở nơi này nhất định là có mục đích.

- Chúng ta muốn hợp tác với ngươi.

Vẻ mặt Sở Hàn chân thành nhìn Sở Mặc:

- Thật ra Cô Thành cũng không có mâu thuẫn gì lớn với ngươi.

- Đó là trước kia.

Sở Mặc nói.

- Chuyện hôm nay...

Sở Hàn trầm ngâm một chút, sau đó nói:

- Là chuyện ngoài ý muốn.

- Hử?

Sở Mặc lập tức nheo mắt lại đánh giá vị đại nhân vật nhìn qua vô cùng nho nhã trước mắt, hắn một phát chém chết mười lăm người của Cô Thành, trong đó còn có một trưởng lão của Cô Thành...

Sở Hàn thân là chưởng môn của Cô Thành, không ngờ lại nói đó là chuyện ngoài ý muốn?

Có ý gì?

Không muốn truy cứu?

Hay là... có âm mưu gì khác?

Sở Mặc không tin người của Cô Thành nghe được tin này sẽ nói như thế, như vậy chỉ có thể là có âm mưu khác!

- Loại xung đột này thật sự không phải là do thù hận của hai bên tạo thành.

Sở Hàn thở dài nói:

- Tuy rằng quyết định của ta sẽ làm một số người cảm thấy khó hiểu, nhưng nếu có thể vì thế mà phá vỡ màn sương mù ở Quy Khư, ta nghĩ....

Một ngày nào đó bọn họ sẽ hiểu!

- Ngươi làm sao có thể xác định ta nhất định sẽ giải quyết được vấn đề của Quy Khư?

Sở Mặc nhìn Sở Hàn nói.

- Nếu như nói... ngay cả ngươi cũng không giải quyết được, vậy cũng chỉ có thể nói đây là ý trời.

Sở Hàn thở dài một tiếng.

- Sở chưởng môn đánh giá ta cao như vậy, thật sự khiến ta có chút thụ sủng nhược kinh.

Sở Mặc cười lắc đầu.

-----o0o-----

Chương 621 : Cái chìa khóa

Chương 621 : Cái chìa khóa

- Thật ra chúng ta không cầu gì khác, chỉ cầu Sở công tử có thể cởi bỏ vấn đề bên trong Quy Khư, có thể chia xẻ cho chúng ta tất nhiên là tốt nhất, chúng ta cũng sẽ xuất ra thành ý tương xứng.

Nói thí dụ như, một ngày kia sau khi Sở công tử phi thăng, tứ đại phái chúng ta hứa sẽ vĩnh viễn che chở cho Phiêu Diêu cung của Sở công tử!

Sở Hàn nhìn Sở Mặc:

- Ta đây cũng không phải là đang uy hiếp Sở công tử, bởi vì đó là không cần thiết.

- Nếu ta không chia xẻ thì sao?

Sở Mặc thản nhiên nói

Sở Hàn gật gật đầu:

- Vậy cũng tùy vào Sở công tử!

- Thật ra Sở công tử không cần nghi ngờ thành ý của ta, bởi vì hai gã đệ tử Phi Tiên hiện giờ đang ở bên cạnh Sở công tử, Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết, các nàng hẳn là cũng có thể biết rất nhiều chuyện.

Sở Hàn tiếp tục nói:

- Cho nên Sở công tử có thể tuyệt đối yên tâm, Sở Hàn ta... xin bảo đam mỗi câu ta nói hôm nay đều là sự thật!

Sở Mặc nhìn Sở Hàn, trầm mặc một hồi sau đó mới hỏi:

- Vẫn là vấn đề kia, các ngươi làm sao xác định ta có thể giải quyết? bởi vì ngay cả chính ta cũng không biết!

Sở Hàn cũng trầm mặc một hồi, sau đó nói:

- Tứ đại phái đã từng có rất nhiều tiền bối thành công phi thăng đến thượng giới.

Bọn họ muốn liên hệ với chúng ta, tuy rằng rất khó khăn nhưng không phải không có biện pháp.

Sở Mặc lẳng lặng nhìn Sở Hàn.

Sở Hàn nói:

- Chúng ta tin tưởng Sở công tử ngươi cũng là có người gợi ý.

- Tới từ thượng giới?

Sở Mặc nhìn thoáng qua Sở Hàn.

Sở Hàn gật gật đầu.

- Được, ta hiểu rồi, tứ đại phái các ngươi là muốn ta tiến vào Quy Khư thăm dò bí mất trong Quy Khư, quan trọng nhất là thăm dò ra Quy Khư tại sao phải hấp thu số mệnh Nhân giới chúng ta, làm cho không ai có thể phi thăng...

đúng không?

Sở Mặc hỏi.

Sở Hàn gật gật đầu.

- Được, ta có thể đáp ứng các ngươi!

Sở Mặc gật gật đầu.

Trên mặt của Sở Hàn lập tức lộ ra một chút sắc mặt vui mừng, sau đó nghiêm mặt nói:

- Sở công tử cứ yên tâm, tứ đại phái sẽ vĩnh viễn trở thành bằng hữu của Sở công tử!

Sở Hàn đi rồi, hắn thậm chí không dừng lại ở trên Trung Thần Đảo lâu, chỉ gọi đám người Tần Hiểu lên, sau khi hỏi một ít liền vội vàng rời khỏi.

Mười lăm đệ tử Cô Thành chết trong tay Sở Mặc cũng đều bị chở đi.

Mọi chuyện nháy mắt liền lắng xuống.

Nhưng sự thật quả thật như thế sao?

- Chưởng môn của Cô Thành....

Rốt cục là có ý gì?

Diệu Nhất Nương nhìn Sở Mặc hỏi.

- Ta cảm giác chuyện này rất cổ quái, hắn căn bản không thể làm như vậy.

Thẩm Tinh Tuyết nói.

- Ta cảm thấy giống như là không tiếc bất cứ giá nào cũng muốn để công tử tiến vào Quy Khư.

Hoàng Họa nói.

Đại Công Kê tổn thương còn chưa khỏe, ở một bên uể oải nói:

- Cái này không phải rất đơn giản sao?

Bọn họ nhất định là nắm giữ tin tức gì đó mới đột nhiên cải biến thái độ.

Kê gia cảm thấy.... hẳn là có liên quan tới chuyện kia.

- Chuyện kia?

Diệu Nhất Nương nhíu mày.

Đại Công Kê nói:

- Chuyện mà chúng ta gặp phải.

Mấy người Diệu Nhất Nương nhất thời câm mồm không nói, đều biết chuyện kia đối với Sở Mặc mà nói là một đả kích vô cùng nghiêm trọng.

Sở Mặc cũng không yếu ớt như bọn họ nghĩ, chuyện kia cũng không phải không thể đề cập.

- Ngươi nói là, người giết ông nội ta chính là có quan hệ... cùng tứ đại phái sao?

Sở Mặc hỏi.

- Không nhất định là tứ đại phái.

Đại Công Kê phân tích nói:

- Ngươi nghĩ thử xem, ngươi vì kê gia giết mười lăm người Cô Thành, trong đó còn bao gồm một trưởng lão của Cô Thành!

Loại ân oán này... tuyệt đối có thể được gọi là thâm cừu đại hận nha?

Nhưng chưởng môn của Cô Thành lại đột nhiên hiện thân, nói cho ngươi biết...

đây là chuyện ngoài ú muốn, ngươi không cần quá để ý.

Ngươi cảm thấy đây là bình thường sao Sở Mặc?

Đối lại là bất cứ ai ngồi trên vị trí kia cũng không thể nói nên lời như thế?

Lời kia vừa thốt ra, sau này hắn làm sao có thể tiếp tục làm chưởng môn?

Ngay cả người của môn phái mình... cũng không bảo vệ được, còn làm lão đại cái gì chứ?

- Điều ngươi nói cũng là việc mà ta khó hiểu nhất.

Sở Mặc hạ giọng nói:

- Hắn căn bản không có đạo lý làm vậy.

Thẩm Tinh Tuyết nói:

- Hắn nói những chuyện về Quy Khư hẳn đều là tình hình thực tế, ta cũng nghe nói qua một ít từ trong miệng dì nhỏ.

Nhưng chuyện này....

Có quan hệ lớn tới Sở huynh như vậy hay không ta cũng không biết.

Diệu Nhất Nương ở bên cạnh trầm ngâm nói:

- Ta cũng từng nghe sư phụ nói, Quy Khư những năm thật sự là đang hút lấy số mệnh của thế giới này, làm cho thiên tài trong nhân giới trong quá trình tu luyện thiếu một tia số mệnh mấu chốt nhất kia, bởi vậy không thể phi thăng.

Cho nên thời điểm sư phụ Sở Mặc phi thăng đích thật khiến tứ đại phái vô cùng khiếp sợ.

Nhưng muốn nói bởi vậy liền chú ý tới Sở Mặc, cảm thấy chỉ có Sở Mặc mới có thể phá giải bí mật của Quy Khư... ta cảm thấy vẫn còn có chút khoa trương.

Vừa nói xong, những người này gần như nhất trí nhận định chưởng môn của Cô Thành nhất định là có mưu đồ khác!

Chẳng qua hắn rốt cục là đang có ý đồ gì, hiện giờ rất khó có thể đoán ra.

- Được rồi, binh tới tướng chặn là được.

Sở Mặc cũng nghĩ không thông, không thèm nghĩ nữa.

.......

Tần Hiểu ngẩn người nhìn đồ vật huyết sắc tươi đẹp nhỏ bằng quả thông trong tay.

Đây là thứ chưởng môn giao cho hắn.

- Còn nhớ rõ con Thiên Nhãn trên bầu trời thời gian trước chứ?

- Đương nhiên nhớ rõ, tuy nhiên chưởng môn, ngài quyết định buông tha cho Sở Mặc rồi hả?

Trong lòng Tần Hiểu rất giận, đồng thời cũng có chút thất vọng đối với chưởng môn.

- Bình tĩnh, hãy nghe ta nói!

- Vâng...

- Cái con Thiên Nhãn kia là một loại thể hiện ý chí của thế giới này, được gọi là trời phạt!

Không có bất kỳ năng lượng nào có thể tránh khỏi trời phạt!

Nhưng người kia....

Đã tránh được trời phạt!

Hơn nữa còn đưa tới cho Cô Thành chúng ta một cơ duyên to lớn!

Vẻ mặt Sở Hàn hưng phấn nhìn Tần Hiểu:

- Thứ này, chỉ cần ngươi ăn hết nháy mắt có thể đạt tới thực lực Tiên Thiên đỉnh cao, đồng thời nó còn có thể cải tạo thân thể của ngươi, tăng cường huyết mạh của ngươi!

Tích tự số lượng lớn năng lượng ở giữa thân thể ngươi, có thể giúp ngươi vượt qua thiên kiếp dễ dàng!

- Đây...

đây là vật gì?

Lúc ấy Tần Hiểu rất khiếp sợ, cho tới bây giờ vẫn không thể phục hồi tinh thần.

- Cái này là phần thưởng mà vị kia ban thưởng cho chúng ta!

- Khen thưởng?

-----o0o-----

Chương 622 : Tân Nhân Vương.

Chương 622 : Tân Nhân Vương.

- Đúng vậy, chỉ cần ngươi cứ như vậy như vậy ở trong Quy Khư... sau đó dựa theo Sở Mặc luyện hóa hoàn toàn!

Đến lúc đó tất cả nguy hiểm trong Quy Khư đều được giải trừ!

Nhân tố ảnh hưởng tới sự phi thăng của chúng ta... cũng sẽ biến mất toàn bộ!

Cơ duyên bên trong Quy Khư sẽ mặc ngươi tìm kiếm.

Hơn nữa.... ta đã thành công lừa dối Sở Mặc kia, đến lúc đó hắn nhất định sẽ đi tới Quy Khư!

- Chưởng môn....

Ngài dựa vào cái gì mà tin tưởng lời nói của người nọ?

Nếu hắn lừa ngài thì làm sao?

Tần Hiểu lúc ấy đã dội một gáo nước lạnh vào mặt chưởng môn đang hưng phấn.

- Gạt ta?

Ha ha ha... ngươi xem đây là cái gì?

Sở Hàn lúc ấy đưa ra một đồ vật cho Tần Hiểu, Tần Hiểu lập tức hoàn toàn tin tưởng.

- Nhớ kỹ, Cốc Vũ, chuyện này làm xong chúng ta tuyệt đối không chỉ là phát đạt đơn giản như vậy!

Một ngày kia chúng ta phi thăng tới Linh giới sẽ là thủ hạ trực tiếp của đại nhân vật kia!

Hắn sẽ bảo đảm cho chúng ta... một đường tiế tới Tiên giới, thậm chí là Thiên giới!

Trên mặt Sở Hàn có chút vặn vẹo:

- Sở Mặc... chính là....

Chìa khóa đưa chúng ta lên trời!

Ngươi nhất định phải sử dụng thật tốt!

Hồi tưởng lại lời nói cuồng nhiệt lúc đó của chưởng môn, cùng với thứ mà chưởng môn cho mình xem, trong lòng Tần Hiểu.... trở nên tràn ngập nhiệt huyết.

Hắn biết chưởng môn không có lừa hắn.

Tới lúc chuyện hoàn thành, Tần Hiểu Tần Cốc Vũ hắn... sẽ có được chỗ tốt không thể tưởng tượng nổi!

Về phần Sở Mặc giết mười lăm đệ tử Cô Thành thật sự không đáng nhắc tới!

Tần Hiểu nghĩ, trực tiếp cầm thứ trong tay bỏ vào trong miệng.

Mấy ngày tiếp theo không khí đại hội Tông Môn trở về vô cùng vi diệu.

Sở Mặc lên đài, nhưng phàm là ai trở thành đối thủ của hắn đều không ngoại lệ trực tiếp chịu thua.

Ngay cả thử cũng không dám.

Đối mặt với một cường nhân cảnh giới Tiên Thiên, bọn họ chưa có loại dũng khí đó.

Bởi vậy Sở Mặc một đường không hề có chút mạo hiểm, trực tiếp đi vào trong vòng chung kết.

Đồng thời Diệu Nhất Nương và Hoàng Họa cũng thành công tiến vào vòng chung kết.

Thẩm Tinh Tuyết lại lấy được danh hiệu vô địch trong trận đấu luyện đan.

Trở thành quán quân đầu tiên trong đại hội Tông Môn.

Vinh dự này chính là thuộc về Phiêu Diêu Cung.

Phi Tiên bên kia mặc dù có chút thanh âm phản đối truyền ra, nhưng cũng không thể gây ra nhiễu loạn gì quá lớn.

Hung danh của Sở Mặc hoàn toàn truyền khắp đại hội Tông Môn, lên tới tứ đại pháo, mấy môn phái khác đã gần như không ai dám tới tìm hắn gây phiền phức.

Tổn thương của Đại Công Kê đã khá hơn nhiều, bắt đầu bế quan tu luyện.

Phần cơ duyên kia nghe nói là đã bị nó làm hỏng, Sở Mặc cũng không quá chú ý.

Người bên Cô Thành dường như cũng không phát sinh ra bất cứ thứ gì như trước.

Các đệ tử thấy Sở Mặc đều đi vòng qua.

Về phần cái gì mà kiếm phái tứ thông lại trực tiếp làm rút đen rút đầu, ngay cả mặt mũi cũng không dám lộ ra.

Chợ ở đại hội Tông Môn đổi lại là hai năm trước, khi Sở Mặc còn chưa tiếp xúc với Huyễn Thần Giới có lẽ sẽ có chút hứng thú, nhưng hiện tại không còn một chút nào.

Cứ như vậy, dưới không khí như thế này, Sở Mặc một được qua ải, không hề chậm trễ mà lấy được Tân Nhân Vương của đại hội Tông Môn.

Chỉ đánh có ba trận, là Hoàng Họa, Diệu Nhất Nương và Hoa Tiểu Nha, Hoàng Họa và Diệu Nhất Nương đều là giả vờ luận bàn cùng Sở Mặc một lúc, sau đó tất cả đều trực tiếp nhận thua.

Chiến lực của Hoa Tiểu Nha không kém, kiếm thuật cũng tương đối cao minh, nhưng khi đối mặt với cao thủ như Sở Mặc, Hoa Tiểu Nha rất rõ ràng nàng ngay cả một chút cơ hội thắng cũng không có.

Tuy nhiên, cái loại chiến ý kia đã chống đỡ nàng đánh với Sở Mặc hơn một trăm hiệp.

Cũng có thể coi là cuộc chiến đấu đặc sắc nhất của Tân Nhân Vương rồi.

Sở Mặc mặc dù là nhường cho nàng, nhưng chiến đấu giữa hai người cũng như một cuốn sách hướng dẫn.

Phàm là người có thể thấy rõ ràng chiến đấu giữa hai người đều lấy được lợi ích không nhỮ

Rốt cục đều thừa nhận sự cường đại của Sở Mặc, cũng không chỉ là bởi vì có một sư phụ hùng mạnh.

Bởi vì có sự hiện hữu của Sở Mặc, Tông Môn đại hội lần này gần như thành sân khấu của một mình hắn.

Mà ngay cả cái vị Lý Trúc thiên ngoại kia, đều là thiên tài trẻ tuổi cảnh giới Tiên Thiên, ở giai đoạn sau cùng gặp được Sở Mặc cũng nhanh chóng nhận thua mà không cho Sở Mặc một cơ hội nào.

Thật ra Sở Mặc cũng có chút buồn bực, bởi vì sau khi biết Lý Trúc là đồ cặn bã, Sở Mặc vẫn muốn hung hăng giáo huấn hắn một chút.

Không nghĩ tới người này thật giảo hoạt như vậy.

Tuy nhiên cơ hội luôn luôn có!

Không phải còn có Quy Khư sao?

Xem ngươi chạy chỗ nào!

Tân Nhân Vương tự nhiên là tất nhiên là có được phần thưởng tốt, chỉ có điều những phần thưởng này Sở Mặc sớm không để vào mắt, trực tiếp ném cho Diệu Nhất Nương, để cho nàng và giao cho các đệ tử Phiêu Diêu Cung trong tương lai.

Bởi vì cho dù là Diệu Nhất Nương, Thẩm Tinh Tuyết và Hoàng Họa cũng đều chướng mắt mấy thứ này.

Tuy rằng các nàng ở bên trong Huyễn Thần Giới, không thể rời khỏi Sở Cung, nhưng cái này cũng không gây trở ngại tới việc các nàng tìm được tài nguyên tu luyện tốt hơn ở chỗ Sở Mặc.

Đừng nói là Sở Mặc, cho dù là Tần Thi và Đổng Ngữ tùy tiện cho các nàng lễ gặp mặt không biết đã cao hơn phần thưởng của Tân Nhân Vương bao nhiêu lần, căn bản không thể so sánh.

Cứ như vậy mỗi người đều có mỗi tâm tư tại đại hội Tông Môn này.

Nhưng tiết mục thật sự lại là vừa mới bắt đầu.

Triệu Khánh chưởng môn của Tây Hải phái đứng ở trên đài lớn tiếng tuyên bố:

- Phàm là một trăm người tiến vào đại hội thi đấu Tân Nhân Vương, hai mươi người tiến vào đại hội thi đấu luyện đan, hai mươi người tiến vào đại hội thi đấu luyện khí... các ngươi đã lấy được quyền tiến vào Quy Khư, tìm kiếm cơ hội thuộc về mình!

Vẻ mặt của đám người lấy được tư cách tiến vào đều lộ ra nét mặt hưng phấn.

Triệu Khánh nói tiếp:

- Nhưng....

Quy Khư cũng không phải một chỗ bình thường.

Mà là nguy cơ bốn phía, bất cứ lúc nào cũng có thể gặp nguy hiểm!

Ta cũng không giấu diếm các ngươi, Quy Khư không thuộc về thế giới của chúng ta, nó tới từ thế giới cao tầng hơn!

Ngay cả tứ đại phái cấp bậc cao nhất, đệ tử của bọn họ đi vào... cũng khó có thể bình an trở về.

Dưới đài, vẻ mặt hưng phấn của đám người lấy được tư cách dần dần biến mất; còn trên mặt những người không đạt được tư cách tiến vào cũng ít đi vẻ tiếc nuối.

- Cho nên nói các ngươi phải suy nghĩ thật kỹ!

-----o0o-----

Chương 623 : Kết giao. (1)

Chương 623 : Kết giao. (1)

Vẻ mặt Triệu Khánh chân thành nói:

- Trong Quy Khư có cơ duyên lớn, nếu có được sẽ là tiền đồ vô lượng, nhưng cũng sẽ có hung hiểm vô tận, gây chuyện không tốt... sẽ vạn kiếp bất phục.

Cho nên các ngươi đều phải suy nghĩ kỹ càng.

Hay là không muốn đi vào.

Nếu như muốn rời khỏi hãy đề xuất với sư môn.

Nhớ kỹ...

đây không phải chuyện may mắn gì!

Lượng sức mà đi... cũng là lựa chọn sáng suốt!

Lời nói này của Triệu Khánh được tính là vô cùng thành khẩn rồi, trong đáy lòng mọi người ở đây đều âm thầm khen ngợi Triệu Khánh.

Đại diện tứ đại phái cùng với người của Đại Hoang phái và Thanh Sơn môn ngồi phía sau lại không có sắc mặt tốt.

Người của tứ đại phái là cảm thấy Triệu Khánh lắm mồm!

Lúc này danh sách người tiến vào Quy Khư, ngoại trừ 140 người ra, còn có thêm những người có tư cách tiến vào lúc trước, tổng cộng là hơn ba trăm người.

Hắn vừa nói như vậy, chỉ sợ sẽ có rất người sinh lòng sợ hãi, không dám đi vào.

Tuy nhiên vào thời điểm này bọn họ cũng không thể đứng ra làm kẻ ác.

Biết rõ nguy hiểm còn muốn làm người ta đi vào, ngươi đây là có bao nhiêu dã tâm chứ?

Cái tên xấu xa này, không ai muốn đi làm.

Bởi vậy cũng chỉ có thể nhìn tên khốn kiếp Triệu Khánh đứng ở nơi đó thu hoạch số lượng lớn thiện ý.

Mặt của người Đại Hoang phái và Thanh Sơn môn lại vô cùng khó coi, chính là đang ghen ghét.

Triệu Khánh biết rõ phản ứng của những người đó, nhưng hắn vẫn không để ý.

Người sống cả đời cuối cùng cũng nên giữ vững lập trường của mình.

Nhất là lúc này đây, sau khi hắn thấy được tứ đại phái trong truyền thuyết, cái loại kính sợ với tứ đại phái lúc trước đã sớm biến mất không còn thấy bóng dáng.

Bất quá chỉ là một đám người có thực lực và chiến lực hùng mạnh hơn các môn phái khác mà thôi, còn lại trên người tứ đại phái thật sự không tìm ra được cái loại khí chất xa rời thế tục.

Có lẽ trên người Thiên Ngoại cùng Nhất Kiếm có thể tìm thấy một chút điểm như vậy, nhưng tổng quát mà nói, tứ đại phái cũng không hề.... thần thánh như trong truyền thuyết.

Bọn họ hùng mạnh là sự thật, nhưng thần thánh... thì chưa phải.

Ấn tượng của Sở Mặc với Triệu Khánh thật ra vô cùng tốt, từ lúc vừa mới bắt đầu, vị chưởng môn Tây Hải phái này không ngừng xuất ra thiện ý với hắn.

Bao gồm xử lý chuyện của Chu Tuấn đều thể hiện ra phong cách của Triệu Khánh và toàn bộ Tây Hải phái.

Ngày sau nếu có cơ hội ngược lại có thể hợp tác với bọn họ một chút!

Sở Mặc sở định Phiêu Diêu Cung không chỉ đơn giản là tranh đoạt thiên tài cũng những môn phái kia.

Hẳn là phải... trực tiếp mang đi tất thiên tài trong tất cả các môn phái!

Thậm chí còn kiêu ngạo, ngông cuồng hơn một chút, hắn là muốn những môn phái này cam tâm tình nguyên đưa những thiên tài có thiên phú nhất trong môn phái... tới Phiêu Diêu cung!

Hiện tại có lẽ là ảo tưởng, thậm chí là điên cuồng, nhưng trong tương lai ai mà biết được?

Nửa tháng sau.

Sở Mặc lần đầu tiên bước lên một đại lục khác.

Đại lục Bạch Hổ!

Quy Khư trong truyền thuyết ở ngay chỗ này.

Sở Mặc không đi cùng những người khác, tốc độ chiếc thuyền của hắn nhanh hơn so với các con thuyền khác rất nhiều lần.

Cho dù Sở Mặc cố ý giảm bớt tốc độ đi rất nhiều lần, nhưng vẫn đi lên mảnh đại lục này sớm hơn những người khác mười ngày.

Đám người Tây Hải phái đi cùng bọn Sở Mặc sau khi rời thuyền đều hiện ra vẻ mặt không thể tin.

Mấy ngày qua tất cả bọn họ đều ở trong khoang thuyền đóng kín không đi ra ngoài.

Vốn tưởng rằng phải thật lâu mới tới nơi, ai ngờ chỉ gần nửa tháng đã tới đại lục Bạch Hổ.

Hơn nữa càng làm cho bọn họ khiếp sợ chính là, Sở Mặc lại làm chiến thuyền biến mất ngay trước mặt bọn họ.

Đúng vậy, sau khi tất cả mọi người đều rời thuyền, chiếc thuyền kia liền.... nháy mắt biến mất không thấy bóng dáng.

Cũng có người nghi ngờ trên người Sở Mặc có không gian trữ vật vô cùng lớn, tuy nhiên....

Đây chỉ là suy đoán.

Bởi vì cho dù chính miệng Sở Mặc thừa nhận bọn họ cũng không dám tin tưởng trên đời này thật sự có không gian trữ vật lớn như vậy.

Triệu Khánh trực tiếp hạ phong khẩu lệnh cho những người trong môn phái, vô cùng nghiêm túc cảnh cáo những người này:

- Chuyện này... ai nói ra, chẳng những bị trục xuất khỏi môn phái, hơn nữa còn bị Tây Hải phái đuổi giết cả đời!

Một câu, ai dám nói ra, người đó sẽ chết!

Đây cũng không phải chuyện đùa.

Theo Triệu Khánh, cách làm của Sở Mặc tuyệt không phải là khiến hắn kinh sợ mà là tin tưởng hắn!

Bởi vì người ta căn bản không cần dùng loại thủ đoạn này làm hắn sợ.

Nếu người ta đã tin tưởng mình, vậy thì có thế nào cũng không thể để họ mất mặt!

Đây là tôn chỉ làm người của Triệu Khánh!

- Triệu chưởng môn, lúc này....

Nếu ta có thể sống sót từ Quy Khư ra ngoài, sau này chúng ta có thể có rất nhiều chuyện có thể hợp tác.

Sở Mặc cười nói với Triệu Khánh.

Triệu Khánh trước là hơi ngẩn người, lập tức mừng rỡ.

Cho dù hắn còn chưa biết rõ tính toán của Sở Mặc, nhưng đã trực tiếp gật đầu đáp ứng:

- Không cần khách khí như vậy, nếu có chuyện mà Tây Hải phái có thể làm, Triệu mỗ cùng với toàn bộ Tây Hải phái đều tuyệt không hai lời!

Nếu lời này nói trước khi diễn ra đại hội Tông Môn, cho dù Triệu Khánh là chưởng môn chỉ sợ cũng sẽ có một ít thanh âm phản đối.

Nhưng vào giờ khắc này, Triệu Khánh nói ra những lời này, nhóm người đi bên cạnh hắn cũng không hề phản đối.

Thậm chí ngay cả khuôn mặt không vui... cũng không hề có.

Đối với một môn phái, có thể kết giao với một người trẻ tuổi tuấn kiệt, tài đức có tiền đồ không thể đo lương như vậy, cả Tây Hải phái đều là một mảnh thanh âm tán thành.

Sắc mặt Chu Tuấn có chút ửng đỏ đứng phía sau Triệu Khánh, trong lòng âm thầm cảm thấy may mắn, may mắn mình có chút thông minh, không thật sự chọc giận vị Sở Vương này... nếu không hôm nay hắn làm gì có tư cách đứng ở chỗ này?

Nghĩ tới hành động của mình ở Sở quốc lúc trước, Chu Tuấn cũng cảm thấy đỏ mặt.

May mắn người ta không chấp nhặt với mình... thật sự là mất mặt!

Sở Mặc khẽ mỉm cười:

- Nếu ta nói muốn Triệu chưởng môn đưa người trẻ tuổi có thiên phú nhất tới Phiêu Diêu cung...

Triệu chưởng môn cũng tuyệt không hai lời sao?

Triệu Khánh trước là kẽ ngẩn người, trong mắt lập tức... lộ ra một chút khó hiểu, nhìn Sở Mặc:

- Ý của ngài là?

- Ý của ta là nói, ta muốn biến Phiêu Diêu cung trở thành.... môn phái cao cấp nhất trong thế gian.

Chỉ cần đi vào môn phái của ta, như vậy ta có thể cam đoan, hắn... nhất định có thể phi thăng!

Sở Mặc thản nhiên nói.

Nhìn Triệu Khánh đang trợn mắt há hốc mồm và các đệ tử Tây Hải phái đang ngây ra như phỗng:

- Các ngươi hiện tại có lẽ cảm thấy ta đang khoác lá, tuy nhiên không sao cả, các ngươi hãy đợi mà xem.

-----o0o-----

Chương 624 : Kết giao. (2)

Chương 624 : Kết giao. (2)

- Không... không phải, ý của ngài là, chỉ cần đi vào Phiêu Diêu Cung của ngài... ngài đều có thể bảo đảm... phi thăng?

Vẻ mặt Triệu Khánh không dám tin nhìn Sở Mặc:

- Các kia ta không phải nghi ngờ ngài, ta chẳng qua là cảm thấy... cái này có chút không thể tin nổi!

Sở Mặc nhìn vẻ mặt Triệu Khánh, cười cười:

- Nhưng mà, người đưa tới... nhất định phải trả qua cuộc khảo nghiệm của Phiêu Diêu cung, chỉ có người đủ tư cách mới có thể tiến vào, nếu không sẽ không thể tiến vào Phiêu Diêu cung!

- Ta hiểu, ta hiểu, thiên tai, người có thiên phú trác tuyệt, ha ha, cái này khẳng định không thành vấn đề!

Vẻ mặt Triệu Khánh vô cùng hưng phấn.

- Triệu chưởng môn cứ như vậy liền tin tưởng tại hạ sao?

Sở Mặc có chút buồn bực, lúc trước hắn đã chuẩn bị tốt thủ đoạn chứng tỏ mình không nói ngoa, không ngờ lại không thể dùng được.

Chẳng lẽ nói hiện giờ mình....

Khiến người khác tín nhiệm như vậy sao?

Hay là vị Triệu chưởng môn này là kẻ ngốc?

- Ha ha, nếu người khác nói những lời này, Triệu mỗ nhiều nhất chính là chê cười hắn.

Tuy nhiên khi ngài nói mấy lời này, Triệu mỗ lại tin tưởng!

Triệu Khánh nhìn thoáng qua Thẩm Tinh Tuyết và Diệu Nhất Nương, lại nhìn gg, sau đó nói:

- Ngay cả đệ tử Phi tiên đích truyền cũng có thể cam tâm tình nguyện ở lại Phiêu Diêu Cung, hơn nữa Phi Tiên bên kia... thậm chí không có chút phản ứng nào, Triệu mỗ có lý do gì để không tin lời ngài nói chứ?

Khóe miệng Sở Mặc co quắp, nhìn thoáng qua Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết, trong lòng tự nhủ, hóa ra là vì nguyên nhân như thế, đây có thể xem như đánh bậy đánh bạ không?

Lý do như vậy Phi Tiên bên kia khẳng định là người đầu tiên không ủng hộ.

Thật ra Sở Mặc cũng biết, Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết ở lại Phiêu Diêu Cung đề là bởi vì Sở Mặc hắn chứ không phải cái gì khác.

Tuy nhiên nếu Triệu Khánh muốn hiểu như vậy thì cũng không phải là sai.

Sở Mặc nghĩ, nói tiếp:

- Còn một điều, mặc kệ người Triệu chưởng môn đưa tới là ai, cho dù là con cháu của Triệu chưởng môn, nhưng một khi tiến vào Phiêu Diêu Cung, sau này hắn sẽ không còn quan hệ với Tây Hải phái!

Thân phận duy nhất của hắn chính là đệ tử của Phiêu Diêu Cung.

Điều ấy...

Triệu chưởng môn có thể đồng ý không?

- Có thể, làm sao lại không chứ?

Cái này bình thường mà!

Triệu Khánh nhìn Sở Mặc:

- Ngài chớ xem thường ta, ta rất rõ quy củ giang hồ và quy tắc môn phái.

Nếu có thể có nhiều thiên tài phi thăng, Triệu Khánh ta tuyệt đối sẽ không ngăn cản!

Sở Mặc gật gật đầu, có chút cảm thán nói:

- Nếu mọi người đều có thể giống Triệu chưởng môn thì thật là tốt!

Triệu Khánh cười cười, hạ giọng nói:

- Mình làm không được, cần gì phải chặn đường đi của người khác?

Sở Mặc nói:

- Triệu chưởng môn hãy yên tâm, phàm là đệ tử có đủ tư cách tiến vào Phiêu Diêu Cung được Tây Hải phái đưa tới, Phiêu Diêu Cung bên này cũng sẽ cho các ngươi phần thưởng hậu hĩnh.

Về phần hậu hĩnh như thế nào, tin tưởng tới lúc đó...

Triệu chưởng môn sẽ rõ.

- Ha ha, còn có loại chuyện tốt này sao, vậy thì tốt quá!

Ngài yên tâm đi, sau khi chuyện lần này chấm dứt, Triệu mỗ lập tức phát động toàn bộ lực lượng Tây Hải phái tìm kiếm thiên tài thích hợp ở Trung Thần Đảo!

Triệu Khánh ôm quyền hướng về phía Sở Mặc hứa hẹn.

Đoàn người Sở Mặc không ở nơi này lâu liền đi tới hướng của Quy Khư.

Trên đường đi Triệu Khánh nói với Sở Mặc:

- Ta nghe nói, lúc này người của tứ đại phái tới tham gia đại hội Tông Môn kỳ thật đều có thân phận địa vị bình thường, nhân vật chủ chốt thật sự đều tập trung ở Quy Khư.

Sở Mặc gật đầu, vấn đề này thực ra hắn cũng đã phát hiện rồi.

Thí dụ như Cô Thành bên đó, ngoại trừ người dẫn đội là Tần Hiểu ra chỉ có một trưởng lão của Tiên Thiên, chính là người bị hắn đánh chết.

Nhưng nếu nói rằng Cô Thành chỉ có chút thực lực như vậy thì thật sự sai lầm hoàn toàn, ai cũng sẽ không tin điều này.

- Sở công tử bên này phải cẩn thận hơn nữa.

Ta luôn có cảm giác bọn họ sẽ gây bất lợi cho công tử.

Triệu Khánh trầm giọng nói:

- Còn về tứ đại môn phái, lần này mục đích mở ra để Quy Khư đủ tư cách tiến vào, đương nhiên không cần phải nói mọi người cũng đều hiểu.

Vương Thông trưởng lão nãy giờ ngồi bên nghe nói chuyện, khẽ gật đầu:

- Bọn họ tự mình không được nữa rồi, hết cách đành phải tung lưới xem xem có còn cơ hội khác hay không.

Còn về cái gì mà chỉ cần ba phần thu hoạch, ai tin người đó là kẻ ngốc.

Chu Tuấn đứng bên gật đầu, khẽ thì thầm:

- Đúng vậy, nếu thật sự còn sống để đi ra, bọn họ nói 10 phần, ai dám không đưa chứ?

Triệu Khánh lại nói:

- Thật giả thế nào tạm thời không bàn tới, chỉ cần 3 phần thì không thể tin được, nhưng muốn lấy cả 10 phần Tin rằng bọn họ cũng không làm được.

Nếu không sau này ai còn hợp tác với bọn họ nữa?

Vương Thông nói:

- Dù sao ta vẫn kiên quyết không đặt lòng tin vào họ.

- Điều này thực sự không quan trọng, điều ta lo sợ là bọn họ sẽgây bất lợi cho Sở công tử.

Triệu Khánh trầm giọng nói:

- Ta luôn cảm thấy sự coi trọng của tứ đại môn phái với Sở công tử có gì đó hơi quá trớn.

Lúc này Vương Thông cũng gật đầu:

- Đúng vậy.

Nhất là Cô Thành bên đó có bao nhiêu người chết dưới tay Sở công tử, chưởng môn cũng đích thân đến nơi, nhưng cuối cùng thậm chí một tiếng cũng không nói, lặng lẽ rời đi ngay.

Điều này khiến người ta có cảm giác y cố tình đến để dẹp yên chuyện này đi vậy.

Triệu Khánh gật đầu:

- Không sai, hôm đó nếu y không đến, Tần Cố Vũ e là có tám, chín phần mười muốn ra tay rồi.

Vương Thông gật đầu:

- Đúng đó, ai đúng ai sai tạm chưa nói tới, người bên mình chết nhiều như vậy, nếu không ra tay, sau này người khác sẽ đánh giá bọn họ như thế nào chứ?

Sở Mặc đứng bên lắng nghe, trong lòng không khỏi cười gượng.

Trên đời này quả thật chả có ai là đần độn cả.

Có những việc tự cho là bí mật, nhưng trên thực tế người khác lạithấy rõ mười mươi.

Triệu Khánh hơi lo lắng nhìn Sở Mặc:

- Sở công tử, người ở Quy Khư nhất định phải cẩn trọng.

- Theo ta thấy, Quy Khư bên đó lại không phải nơi nguy hiểm nhất, nơi nguy hiểm nhất là sau khi rời khỏi Quy Khư kìa!

Vương Thông nói.

Triệu Khánh đồng tình gật đầu.

Sở Mặc mỉm cười:

- Cảm tạ các vị nhắc nhở, ta nhất định sẽ hành sự thận trọng.

Triệu Khánh cười phá lên:

- Ta thật sự đã lo lắng quá mức rồi, với thực lực của Sở công tử, đám người đó muốn gây khó khăn cũng chả phải là chuyện dễ dàng.

- Nói cũng phải.

Vương Thông cũng cười theo.

-----o0o-----

Chương 625 : Đồng minh

Chương 625 : Đồng minh

Còn về bức lam đồ hùng vĩ mà Sở Mặc miêu tả, Vương Thông bọn họ sâu thẳm trong lòng mặc dù không dám tin tưởng, nhưng cũng đều bị dao động, thậm chí trong lòng còn tưởng tượng nếu tương lai thực sựgiống như những gì Sở Mặc nói, vậy thì Phiêu Diêu Cung trên thế gian này sẽ trở thành một nơi kinh khủng đến mức nào?

Còn phái Tây Hải của bọn họ sẽ là môn phái đầu tiên kết giao với Phiêu Diêu Cung Đó chính là quan hệ đồng minh thân thiết nhất!

Đến lúc đó, địa vị của phái Tây Hải chắc chắn cũng sẽ giống như nước lên thì thuyền lên.

Những người có mặt ở đây đều là những thành phần tinh nhuệ nhấtcủa phái Tây Hải, đầu óc không hề kém cỏi.

Cho nên, những người này lập tức hướng lòng mình về phía Sở Mặc.

Nhất là việc Sở Mặc với sức mạnh của một người mà có thể ngồi ngang vai ngang vế với tứ đại môn phái, điều này càng khiến cho bọn họ cảm thấy trong lòng sục sôi cảm xúc, cảm thấy kết bạn với một người như vậy quả thực là một việc may mắn nhất trong cuộc đời này.

Mấy ngày sau, bọn họ cuối cùng cũng đến tiền trạm của Quy Khư, một thị trấn nhỏ do tứ đại môn phái tạo dựng lên.

Ở đây, mọi người đều bị chặn lại.

- Xin các vị, tại hạ là Triệu Khánh, chưởng môn phái Tây Hải.

Vị này là cung chủ Phiêu Diêu Cung, cũng là người chiến thắng lần này trong đại hội Tân Nhân Vương do Tông môn tổ chức, Tân Nhân Vương Sở Mặc công tử.

Tốc độ của chúng ta so với những người khác có nhanh hơn mấy ngày nên đến đây trước.

Kính mong các vị bằng hữu giúp đỡ sắp xếp chỗ nghỉ.

Triệu Khánh khiêm nhường đúng mực, mang phong độ của một chưởng môn đại môn phái.

Tuy nhiên đám người trước mắt lại hoàn toàn không thèm để ý tới cịchưởng môn phái Tây Hải này, ngược lại ánh mắt đều dồn hết vào Sở Mặc.

Ánh mắt đó có chút kinh ngạc, phẫn nộ, xem thường và cả một chút sợ hãi.

Tóm lại ánh mắt những người này rất phức tạp.

Mặc dù không nói gì nhưng lại khiến người ta có cảm giác phảng phất như đang nói hóa ra ngươi chính là Sở Mặc.

- Vào đi.

Sau khi đám người này soi xét Sở Mặc hồi lâu cũng không có hành động gì, mà đưa nhóm người của Sở Mặc tới một thị trấn nhỏ, sắp xếp chỗ ở cho họ.

Buổi tối, Triệu Khánh đến phòng Sở Mặc thăm hỏi, vừa bước vào liền nói thẳng vấn đề:

- Phản ứng của những người đó khiến ta cảm thấy không thoải mái.

Cảnh giới của bọn họ tương đối mà nói đều không quá cao, điều này hơi kỳ lạ.

- Ừm!

Sở Mặc nhìn Triệu Khánh.

Triệu Khánh nói:

- Điều này không giống với tin tức mà ta nhận được.

Theo ta được biết, thị trấn nhỏ này lẽ ra phải có không dưới sáu mươi cao thủ Tiên Thiên!

Tứ đại môn phải ở đây mỗi phái có ít nhất mười lăm vị Tiên Thiên ngồi trấn thủ!

Sở Mặc thoáng nhìn Triệu Khánh, đối với vị chưởng môn phái Tây Hải này, hắn lại phải đánh giá cao hơn một chút nữa.

Không có nó, Sở Mặc cũng đã cảm nhận được những người luyện võ cấp Tiên Thiên trong thị trấn nhỏ này, số lượng so với những gì Triệu Khánh nói chênh lệch không nhiều.

Tuy nhiên không phải là không dướisáu mươi vị, mà là bảy mươi tám vị mới đúng!

Năng lực nhận biết của Sở Mặc vượt xa so với người thường, lại thêm Thương Khung Thần Giám đã trực tiếp phân tích chính xác vị trí và cảnh giới của những người này.

Tuy nhiên Triệu Khánh có thể biết được nhiêu đó đã là điều không dễ gì.

- Những người này xem ra rất có hứng thú với Sở công tử.

Hơn nữa còn mang vài phần hận thù trong ánh mắt.

Xem ra sau khi rời khỏi Quy Khư, Sở công tử quả thật phải hành sự thận trọng rồi.

Triệu Khánh lo lắng nói.

Mặc dù y tin vào thực lực của Sở Mặc, cũng tin vào bức lam đồ hùng vĩ trước đây của Sở Mặc không phải lừa gạt người, nhưng y lại không có cách nào tin rằng một mình Sở Mặc có thể đối phó được tất cả cao thủ của tứ đại môn phái.

Điều này không chỉ Triệu Khánh, ngay cả Sở Mặc cũng không dám tin vào.

Tuy nhiên Sở Mặc lại không quá lo âu, con át chủ bài mà Sư phụ để lại cho hắn, mặc dù hắn không muốn dùng tới, định giữ làm kỷ niệm, nhưng nếu tới thời khắc quan trọng, hắn cũng sẽ không do dự mà lấy ra dùng.

Cái này phải xem tứ đại môn phái rốt cuộc dự định đối đãi với hắn như thế nào.

Nhưng hiện tại ở thời điểm mấu chốt này, ứ đại môn phái sẽ không tự tìm phiền não, cho dù là phái Cô Thành có căm hận hắn tới cực điểm cũng tuyệt đối không gây chuyện với hắn ở thời điểm này.

Điều này Sở Mặc hiểu rõ trong lòng, hắn cũng không suy nghĩ nhiều.

Trong những ngày chờ đợi đám người phía sau đó, mỗi ngày Sở Mặc và nhóm người Triệu Khánh đều uống trà với Diệu Nhất Nương, ThẩmTinh Tuyết và Hoàng Họa, đàm đạo về các kỹ năng tu luyện.

Mỗi ngày đều nhẹ nhàng trôi qua.

Lúc này tâm trạng trong lòng Sở Mặc đã hoàn toàn che giấu đi, ngay cả Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết, Hoàng Họa, những người luôn bên hắn đều không phát giác được.

Có những bi thương, tự hắn ghi nhớ là đủ, không cần phải từng giây từng phút ghi rõ trên khuôn mặt, ảnh hưởng tới người khác.

Mười mấy ngày trôi qua, đám người phía sau cuối cùng cũng tới kịp.

Thời gian lúc đầu mọi người xuất phát là như nhau, nhưng lại chỉ có thể trơ mắt nhìn đám người Sở Mặc trên con thuyền tuyệt đẹp, dần biến mất trong biển nước mênh mang.

Trước lúc lên bờ, rất nhiều người thậm chí trong lòng còn ngập tràn ác ý mong mỏi con thuyền chở đám người Sở Mặc sẽ bị hủy hoại trong cơn lốc biển.

Bởi vì bọn họ cũng từng gặp phải cơn gió lốc kinh khủng cho nên mới hao tổn mất hai chiếc thuyển, bị chết không ít thuyền viên.

Tuy nhiên sau khi thấy đám người Sở Mặc, bọn chúng chỉ có thể chửi thầm trong lòng: "Tai họa sống ngàn năm!

"Đúng vậy, Sở Mặc hiện tại trong lòng của nhiều người đã thực sự trở thành một mối họa lớn, một mối nguy hại khiến bọn chúng sợ hãi, nhưng lại không cách nào làm gì được Sở Mặc.

Thật ra không phải tất cả mọi người đều nghĩ vậy, Hoa Tiểu Nha của Nhất Kiếm sau khi gặp gỡ Diệu Nhất Nương, Thẩm Tinh Tuyết và Hoàng Họa, vẻ mặt mừng rỡ chạy lại gần, còn có chút khó chịu trách hờn bọn họ lúc đi tại sao không đem theo nàng ta.

Diệu Nhất Nương bất đắc dĩ cười trừ, Hoa Tiểu Nha hay phụ mẫu Hạ Phong và Hoa Tam Nương của nàng ta, xem ra đều tràn đầy thiện ý, nhưng Nhất Kiếm phía sau bọn họ, ai mà biết được có ý đồ gì?

Có những việc không phải những người phía dưới có thể quyết định được, cho dù bọn họ đều là truyền nhân chính có huyết thống thuần khiết nhất trong Nhất Kiếm, có rất nhiều việc bọn họ cũng không làm chủ được.

Cho nên, giữa mọi người cũng nên duy trì khoảng cách thì tốt hơn.

Nếu không một khi xảy ra việc gì, đôi bên đều khó xử.
 
Thí Thiên Đao Full
XXVI ( Chương 626-650 )


*2:47pm 11-5-19*

Chương 626 : Ám dũng (Sóng ngầm)

Chương 626 : Ám dũng (Sóng ngầm)

Hoa Tiểu Nha đương nhiên hiểu rõ điều này, chi là trong lòng không muốn như vậy.

Theo nàng, giao hảo với Sở Mặc tốt hơn nhiều sơ với đánh nhau với hắn, nhưng nàng cũng không có khả năng thay đổi việc này.

Đây là giang hồ.

Đám người đến sau có vẻ bình tĩnh nhất, có lẽ là Tần Hiểu.

Sau khi hắn nuốt thứ thần bí kia, thực lực toàn thân bỗng chốc bộc phát, thậm chí có cảm giác như trở thành thiên hạ vô địch!

Cảm giác đó thực sự rất kỳ diệu.

Thậm chí còn có chút gây nghiện, muốn nuốt thêm thứ đó lần nữa.

Chỉ tiếc là chưởng môn chỉ cho hắn một viên.

- Chính vì không biết thứ đó là gì quả thật hấp dẫn người ta.

Tần Hiểu hiện tại không còn tâm trạng nào để ý tới Sở Mặc nữa.

Theo hắn, chỉ cần sau khi tiến vào Quy Khư, Sở Mặc ắt không cách nào thoát khỏi bàn tay hắn.

Mọi người đều tới đông đủ cả rồi, thị trấn nhỏ này hoàn toàn do người trong môn phái xây dựng cũng trở nên náo nhiệt chưa từng thấy.

Người đến nhiều, nhiều người không đủ tư cách vào Quy Khư, nhưng cũng theo tới đây.

Bọn họ mặc dù không thể vào Quy Khư, nhưng bọn họ lại muốn tận mắt chứng kiến một thịnh hội (hội họp lớn) thật sự.

Lý Trúc thiếu chủ của Thiên Ngoại từ xa xa nhìn thấy mấy mỹ nữ xinh đẹp yêu kiều đứng bên Sở Mặc, đôi mắt thoáng vẻ tham lam, thầm nghĩ: "Có bảo vật của vị đại nhân tận tay giao cho ta rồi, đảm bảo ta ở trong Quy Khư có thể đại triển thần uy!

Sở Mặc à Sở Mặc, ngươi với ta không thù không oán, nhưng ai kêu ngươi quá huyênh hoang khoác lác?

Bên cạnh ngươi lại có nhiều mỹ nhân xinh đẹp như vậy.

Đợi ngươi chết rồi, các nàng ta sẽ đều là của ta cả!

"

Phụ thân của Lý Trúc là chưởng môn của Thiên Ngoại, đang đứng bên cạnh Lý Trúc, dáng vẻ khổ hạnh, mặc một bộ y phục giản dị, vẻ mặt điềm tĩnh không chút tham sân si.

Y nhìn ánh mắt của con trai đang dõi về phía Sở Mặc, liền khẽ dùng truyền âm nói:

- Tiết chế cảm xúc của con, đừng để hắn phát hiện điều gì bất thường!

Đây là nhiệm vụ mấu chốt, không phải chỉ mình con muốn giết chết hắn ta.

Lý Trúc gật đầu, truyền âm trả lời:

- Phụ thân yên tâm, hài nhi nhất định không làm người mất mặt.

Nhất Kiếm bên đó, Hoa Tam Nương và Hạ Phong trượng phu cũng cùng mấy vị lão tổ của Nhất Kiếm gặp mặt, bọn họ không hàn huyên quá lâu mà trước tiên là về chỗ ở của mình, tránh mặt những người khác.

Một vị lão tổ trong đó xem ra phải chừng trăm tuổi, dáng người gàyguộc, nếp nhăn vô số chằng chịt trên khuôn mặt giống như những khe rãnh.

Lão liếc nhìn Hoa Tam Nương và Hạ Phong hai người họ đầy ẩn ý, truyền âm nói:

- Thứ đó các ngươi đã uống chưa?

Hoa Tam Nương và Hạ Phong đều chưa tới năm mươi tuổi.

Bọn họ đều có thể tiến vào Quy Khư.

Hoa Tam Nương và trượng phu đưa mắt nhìn nhau, sau đó nhìn lão già trả lời:

- Bẩm lão tổ, thứ đó là gì vậy?

Bọn đệ tử không phân biệt được, nhưng từ trong đó cảm nhận được mùi vị máu tanh, bọn con không dám uống.

- Hoang đường!

Lão tổ xem ra rất giận dữ:

- Rất nhiều đan dược trên đời này căn bản không phải các con đều có thể hiểu được, có vị máu tanh thì sao chứ?

Đúng là ngu muội!

Vị đại nhân đó có thể khiến cho xuất hiện Thiên Phạt (trời phạt điềm lạ, dấu hiệu không tốt trên bầu trời), thực lực của người đó còn cần con phải nói nhiều sao?

Có thể được người đó lựa chọn chính là phúc phần của các con

- Con xin lỗi, lão tổ.

Bọn con không nghĩ như vậy.

Giọng điệu của Hoa Tam Nương mặc dù không cứng nhắc, nhưng cách cự tuyệt thì rất rõ ràng.

- Các con tức chết ta được!

Lão tổ hít sâu một hơi, bình tâm lại cảm xúc, sau đó nói:

- Tiểu nha đầu đâu?

Nó đã uống chưa?

Các con không cần cơ hội này thì cũng không được làm lỡ việc của nó!

- Chúng con đã nói với nó rồi, nó đã từ chối rồi.

Hoa Tam Nương thản nhiên nói

- Cái gì?

Lúc này lão tổ thực sự nổi giận, ánh mắt sắc lạnh gườm gườm nhìn Hoa Tam Nương:

- Các ngươi đều muốn chống lại mệnh lệnh sao?

Lúc này, Hạ Phong nãy giờ không nói gì, người nam tử trung niên mặt đầy râu đột nhiên mở miệng, chưa nói đã mỉm cười.

- Lão tổ bớt giận, bớt giận

- Bớt giận cái gì?

Các ngươi rõ ràng muốn tức chết ta!

Các ngươi có biết lần này vị đại nhân đó trực tiếp tìm tới tứ đại môn phái, đây làmột cơ duyện không thể có được!

Vị đại nhân đó hùng mạnh cỡ nào, các ngươi không phải không biết.

Đến ngay cả Thiên Phạt cũng không thể giết chết được người đó.

Y có thể phân thành bốn phân thân đến tổ địa của tứ đại môn phái, tìm tới những lão tổ của chúng ta, đây chính là cơ hội của tất cả chúng ta!

Lão tổ có vẻ kích động, hận rằng rèn sắt chưa thành được thép nhìn chằm chằm hai người đứng trước mặt:

- Chúng ta chỉ cần làm một việc duy nhất, đó chính là giết chết tên tiểu tử đó.

Việc này khó lắm sao?

Lão tổ dứt lời, liền thở dài nói:

- Tiểu Nha nha đầu đó, các ngươi cũng không biết dạy dỗ nó, vừamới đến đây thì đã lăn sả tới cùng đám tiểu tử đó.

Lẽ nào các ngươi không hiểu điều đó có nghĩa là gì sao?

Nói cách khác, Nhất Kiếm chúng ta muốn độc lập hành sự, làm trái ý vị đại nhân đó?

Các ngươi lấy đâu ra dũng khí ấy?

Hoa Tam Nương thấy lão tổ có phần kích động, bất đắc dĩ nói:

- Lão tổ, nói thực lòng, vị đại nhân đột nhiên xuất hiện ở tổ địa của chúng ta, mặc dù phô diễn khả năng thân thông quảng đại, nhưng rốt cuộc y cũng khó thoát khỏi Thiên Phạt Chi Nhãn, cuối cùng cũng chết trên đời này rồi.

Người đó nói có thể đảm bảo chúng ta tiến vào Linh Giới, thậm chí có thể đưa chúng ta vào Tiên Giới, Thiên Giới.

Nhưng những lời người đó nói, thật sự đáng tin không

- Sao lại không đáng tin?

Vị đại nhân đó là một tồn tại khó hiểu!

Một cái phất tay của người đó đã tiêu diệt cả tòa thành tì mấy trăm vạn người!

Khả năng thần thông đó thực sự không thể tin nổi!

Lão tổ nói:

- Trên đời này còn ai có thể làm được điều đó nữa?

Hoa Tam Nương than thở:

- Phải, người đó rất lợi hại, bao gồm cả việc cuối cùng là dám chống lại Thiên Phạt, còn để lại một câu viết bằng máu tươi ở trên trời, nhưng có một điểm này lão tổ có từng nghĩ tới không?

Lão tổ thở dốc nhìn Hòa Tam Nương phu phụ, không nói gì.

Hoa Tam Nương bình tĩnh nói:

- Người đó lợi hại vậy, nhưng sao Sở Mặc vẫn còn sống?

Lão tổ đột nhiên sững người, lặng thinh hồi lâu.

Không thể không nói, Hoa Tam Nương hỏi vấn đề này, thật sự rất sắc bén.

Đúng vậy, vị đại nhân đó đáng sợ như thế, hùng mạnh tới nỗi khiến người ta hồn bay phách lạc, một cái phất tay có thể tận diệt cả tòa thành lớn mấy trăm vạn người, nhưng người mà y muốn giết là Sở Mặc lại vẫn sống sờ sờ ra đó Hơn nữa, không chỉ sống tốt mà còn dần dần trở thành tông sư trẻ tuổi của một thế hệ mới.

-----o0o-----

Chương 627 : Chân tướng

Chương 627 : Chân tướng

Tông sư hai chữ này rất nặng nề, không phải ai cũng đủ tư cách để được gọi là tông sư, nhưng Sở Mặc dường như đã có đủ tư cách này.

- Vị đại nhân đó thân là một sự tồn tại khó hiểu, có thể nháy mắt hóa thành bốn phân thân xuất hiện ở tổ địa của tứ đại môn phái chúng ta, thi triển thần thông quảng đại, cứ như một vị thần vậy.

Theo lời y, bất cứ việc gì trên đời này đều là bí mật, thương hải tang điền (bãi bể nương dâu), y đều tự do đi lại

Hoa Tam Nương khẽ nói, sau đó mỉm cười:

- Nhưng Sở Mặc rốt cuộc vẫn sống đó thôi.

Hạ Phong đứng bên gật đầu:

- Lão tổ, con thấy, thê tử của con nói cũng có lý.

Lão tổ lúc này mới định thần lại, trừng mắt nhìn Hạ Phong nhưng không mở miệng phản bác.

Hoa Tam Nương nói tiếp:

- Lão tổ hẳn vẫn còn nhớ, năm xưa Sư phụ của thiếu niên này khi phi thăng đã xuất hiện các hiện tượng lạ trong trời đất, kể cả sự dễ dàng khi người đó phi thăng.

Lão tổ ừ một tiếng, lại không phản bác gì nữa.

Hoa Tam Nương nói:

- Sư phụ của Sở Mặc mặc dù không để lại dấu tích gì trên đời này, cũng không để lại nhiều tin tức, nhưng có một trận chiến chắc lão tổ vẫn còn nhớ rõ, lúc ấy trong giang hồ, Tần Hiểu của Cô Thành bị hội trưởng của Chu Tước hội mời đi ngồi trấn thủ

Lão tổ trầm ngâm một hồi, chậm rãi nói:

- Bị Sư phụ của Sở Mặc vươn tay túm ra khỏi hư không, sau đó tát một cái ném khỏi thành.

Hoa Tam Nương gật đầu:

- Đúng vậy, có thể làm được điều này xem ra cũng chả có gì.

Mộttiểu tử thối vừa mới vểnh đuôi bước vào Tiên Thiên như Tần Cốc Vũ, con cũng có thể trực tiếp đánh bại

Lão tổ không kìm được lườm Tam Nương một cái.

Hoa Tam Nương mỉm cười nói:

- Nhưng cân nhắc kỹ một chút, con lại không thể làm được những điều như Sư phụ của Sở Mặc đã làm, giống như đang bắt một con côn trùng vậy Bắt lấy hắn Con không làm được, con cảm thấy, lão tổ người cũng không làm được.

Sắc mặt lão tổ cứng đờ ra, nhưng cũng không bác bỏ điều này.

Bở vìthực sự y không thể làm được!

- Sư phụ của Sở Mặc phi thăng, quả thực chỉ giống như việc ăn cơm uống nước, dễ dàng tới mức khiến người ta thấy khó tin!

Sau đó, chính là đồ đệ Sở Mặc của y, mấy năm trước còn là một tiểu tử tầm thường trong thế gian, đến cả môn phái như Trường Sinh Thiên cũng không cần hắn.

Nhưng giờ mới chỉ qua mấy năm tên tiểu tử đó mặc dù không thi triển toàn bộ thực lực của hắn, nhưng theo như con đoán, hắn sớm đã đạt tới chiến lực siêu cấp của Tiên Thiên Điên Phong.

Hoa Tam Nương nghiêm túc nói.

Lão tổ kinh ngạc, có chút nghi ngờ nhìn Hoa Tam Nương:

- Sao có thể?

- Nàng nói đều là sự thực.

Hạ Phong đứng kế bên trả lời:

- Tiểu Nha đấu với hắn, đã cọ sát hơn trăm hiệp Nhưng đơn thuần đều là người ta nể mặt Tiểu Nha, nếu không thì Tiểu Nha đến một hiệp cũng không chống đỡ được.

Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng đây là sự thực.

Lão tổ chợt không kìm được thở dài.

Hoa Tiểu Nha là một thiên tài xuất sắc nhất mấy ngàn năm nay ởNhất Kiếm.

Nếu không những người cấp bậc như lão tổ sao lại có thể dung túng cho nàng ta như vậy chứ?

Trước mắt vị lão tổ này gần như là người có thực lực mạnh nhất và cũng là có tư cách nhất ở Nhất Kiếm.

Đến lão cũng không dám chắc có thể đánh bại Hoa Tiểu Nha chỉ trong một hiệp.

Thiếu niên đó lại có thể sao?

Đến lúc này Hoa Tam Nương mới nói những lời sâu xa:

- Nói nhiều như vậy Lão tổ tông, thực ra con chỉ muốn nói một điều duy nhất.

Vẻ mặt lão tổ lúc này mới biểu lộ sự nghiêm túc:

- Ngươi nói!

- Vị đại nhân khiến cho Thiên Phạt đó, đích thị là một cường giả rất lời hại, có năng lực không thể tin được, cảnh giới cao tới mức chúng ta không tưởng tượng nổi.

Nhưng Sư phụ của Sở Mặc cũng không phải hạng dễ động tới.

Y có thể trong thời gian ngắn ngủi vài năm, khiến một thiếu niên bình thường trong thế tục dạy dỗ thành một cao thủ Tiên Thiên, điều này đã đủ nói rõ vấn đề rồi!

Hoa Tam Nương cẩn trọng nói:

- Đừng nói việc một tòa thành mấy trăm vạn người đều chết, Sở Mặc chả phải vẫn sống sờ sờ đó saoTrên khuôn mặt lão tổ lộ rõ vẻ suy tư nghiêm túc.

Hoa Tam Nương nhân dịp này lại nói thêm:

- Ai đúng ai sai, tạm không bàn tới.

Mặc dù con và Hạ Phong đều quý mến tên tiểu tử Sở Mặc, nhưng điều này không quan trọng.

Quan trọng là việc này có thật sự đơn giản như các người vẫn nghĩ không?

Vũng nước đục này chúng ta lại không nghĩ kỹ mà dính vào, rốt cuộc là phúc hay là họa chứ?

Đây là một việc rất khó tiên liệu!

Lão tổ cuối cùng cũng bị lay động, lão nhìn Hoa Tam Nương, lại nhìn Hạ Phong đang ngây ngô cười bên cạnh mình, không kìm được cau mày:

- Tên khốn nhà ngươi lại cưới được một thê tử tốt như vậy!

- Vậy Ý của lão tổ người?

Hoa Tam Nương thận trọng nhìn lão tổ.

Lão tổ trầm ngâm một hồi mới chậm rãi nói:

- Xem sao đã!

- Thật tốt quá!

Hạ Phong tỏ vẻ vui mừng, thở phào nhẹ nhõm:

- Lần này nha đầu chắc sẽ hài lòng đây!

Hoa Tam Nương cũng tỏ vẻ mừng rỡ.

Lão tổ có chút rầu rĩ nới:

- Hy vọng lựa chọn lần này là chính xác

Hoa Tam Nương nói:

- Con tin lần này là lựa chọn chính xác.

. .

Gần như cũng với thời gian như vậy, Phi Tiên bên đó cũng vì chuyện này mà tranh cãi.

Đến cả Thẩm Tinh Tuyết cũng không biết, mẫu thân của nàng là Thẩm Ngạo Sương lại thần không biết quỷ không hay mà xuất hiện ở thị trấn nhỏ này.

Cùng tới với Thẩm Ngạo Sương lần này còn có Thẩm Ngạo Băng, chưởng môn Phi Tiên trước đây từng tuyên bố bế quan.

Mấy vị trưởng lão hiện đang quản sự của Phi Tiên cũng ngồi bên hai nữ nhân.

Đối diện có năm, sáu nữ nhân tóc trắng hoa rân đang ngồi.

Những nữ nhân này chỉ thoáng nhìn đã biết tuổi tác rất lớn rồi, nhưng mỗi người đều bảo dưỡng rất tốt, trên mặt thậm chí không có nhiều nếp nhăn.

Có thể thấy rằng khi trẻ tuổi, bọn họ chắc chắn là những nữ tử phong hoa tuyệt đại (xinh đẹp vô cùng).

Một nữ tử trong đó đầu tóc bạc phơ, khuôn mặt xem chừng mới khoảng ba mươi tuổi.

Nhưng trên thực tế, tuổi thật cũng đã hơn hai trăm tuổi, là một lão thái bà thực sự.

Ở Phi Tiên là một lão tổ có địa vị tương đối cao

- Quả thật là làm càn!

Nữ tử ánh mắt lạnh lùng nhìn tỷ muội Thẩm Ngạo Sương và Thẩm Ngạo Băng:

- Tỷ muội hai người đều làm càn!

Các người nghĩ thế nào vậy?

Đệ tử mà Phi Tiên chúng ta vất vả dạy dỗ lại đưa đến bên cạnh người mà chúng ta phải giết?

Lẽ nào các người muốn hai tiểu cô nương đó động thủ sao?

Sắc mặt Thẩm Ngạo Sương không thay đổi nhiều, nhìn qua vẫn dịu dàng như nước.

-----o0o-----

Chương 628 : Hai con đường

Chương 628 : Hai con đường

Thẩm Ngạo Băng cũng không có nhiều khác biệt, lạnh lùng nghe lãothái bà giáo huấn, ngẩng đầu lên, cất giọng nói trong trẻo:

- Việc này là quyết định của ta, không liên quan gì tới tỷ tỷ.

- Quyết định của ai cũng không được!

Nữ tử lạnh lùng nói.

Thẩm Ngạo Băng không tỏ ra yếu thế mà nhìn nữ tử:

- Ta là chưởng môn Phi Tiên, các người thấy ta làm không tốt có thể bỏ phiếu bãi chức vị chưởng môn của ta.

Nhưng việc này là quyết định của chưởng môn tiền nhiệm ở Phi Tiên, cho dù các người muốn thay đổi cũng muộn rồi!

- Ngươi hỗn xược!

Bạch nữ tử giận dữ nhìn Thẩm Ngạo Băng:

- Năm xưa ta đem chức vị chưởng môn giao lại cho ngươi, là để ngươi đi bênh vực người ngoài sao?

Thẩm Ngạo Băng đang định nói gì đó thì Thẩm Ngạo Sương tỷ tỷ ngồi bên cạnh đột nhiên ngầm túm chặt bàn tay của muội muội, sau đó dịu dàng cười:

- Để ta nói.

- Tỷ nói có ích gì sao?

Thẩm Ngạo Băng giận dữ buông tay tỷ tỷ, lẩm bẩm một câu nhưng lại không làm mâu thuẫn trở nên gay gắt hơn.

Thẩm Ngạo Sương nhìn bạch nữ tử, dịu dàng nói:

- Sư thúc tổ.

- Trong mắt tỷ muội các ngươi còn có vị sư thúc tổ này sao?

Bạch nữ tử lạnh lùng mỉm cười giễu cợt một câu.

Thẩm Ngạo Sương nói:

- Đương nhiên là có chứ, tuy nhiên trong phán đoán này, hai người chúng con có những suy đoán không giống với các vị tiền bối ạch nữ tử lạnh nhạt hừ một tiếng, những bạch nữ tử khác bên cạnh bà cũng nghiêm sắc mặt nhìn Thẩm Ngạo Sương.

Thẩm Ngạo Sương từ nhỏ đã là một nữ tử ngoan ngoãn, khác với Thẩm Ngạo Băng, ngoại trừ năm xưa từng có quãng thời gian với Hoàng Đế nhân giới ra trước giờ chưa từng khiến cho bậc trưởng bối phải bận tâm lo nghĩ.

Hơn nữa, Thẩm Ngạo Sương còn là thiên tài xuất sắc nhất ngàn năm có một của Phi Tiên, địa vị gần như Hoa Tiểu Nha trong Nhất Kiếm.

Nếu không vì chuyện năm xưa, chức vị chưởng môn Phi Tiên chắcchắn đã rơi trúng đầu Thẩm Ngạo Băng rồi.

Tuy nhiên việc đã cũng đã qua nhiều năm rồi, hiện giờ Thẩm Tinh Tuyết đều đã lớn khôn, bãi bể nương dâu, cảnh còn người mất, lửa giận năm xưa của các lão tổ Phi Tiên cũng gần như đã tiêu tan.

Cho nên, tình cảm đối với Thẩm Ngạo Sương đã tốt hơn một chút.

- Ngươi nói xem.

Bạch nữ tử lạnh lùng cất lời, nhưng lại cho Thẩm Ngạo Sương cơ hội giải thích.

- Chư vị tiền bối, hẳn đã từng nghe nói đến ân oán giữa Tiểu Băngvà chàng thiếu niên đó.

Thẩm Ngạo Sương không vội giải thích mà nhắc tới việc này trước.

Thẩm Ngạo Băng ngồi bên vẻ mặt khó chịu nhưng cũng không nói chen vào.

Bạch nữ tử gật đầu, liếc nhìn Thẩm Ngạo Băng:

- Chúng ta cũng thấy kỳ lạ, rõ ràng ân oán thâm sâu, tại sao còn làm vậy?

Lẽ nào thực sự bị tên tiểu tử đó uy hiếp đến sợ hãi rồi?

Đúng là chuyện cười!

Một mình hắn ta có thể gây hấn với cả Phi Tiên sao?

Hừ Nếu không phải vì lúc đó đang bận việc khác, lão sớm đã tự mình ra tay rồi.

Phải dạy dỗ tên tiểu tử trong mắt không coi ai ra gì đó mới được.

Thẩm Ngạo Sương mỉm cười:

- Sư thúc tổ thân phận cao quý, hà tất phải so đo với một tên tiểu tử.

Việc này thật sự là có nội tình

Tiếp đó, Thẩm Ngạo Sương bắt đầu kể lại những việc liên quan tới Sở Mặc.

Từ việc nhiều năm trước Sở Mặc bái sư Trường Sinh Thiên bị cự tuyệt, rồi tới bây giờ trở thành cường giả Tiên Thiên, đều tường tận kể lại một lượt.

Chưa hết, Thẩm Ngạo Sương nói:

- Vị đại nhân đột nhiên xuất hiện ở tổ địa Phi Tiên chúng ta nếu đã lợi hại như vậy, thì tại sao hắn không thể tự tay giết chết Sở Mặc chứ

- Ắt hẳn là xem thường.

Một bạch nữ tử khác nói.

- Chư vị tiền bối tự mình tin vào suy đoán này sao?

Thẩm Ngạo Sương mỉm cười.

Mấy bạch nữ tử trước mặt đều trầm tư không nói gì.

- Ta và Tiểu Băng đều cảm thấy, việc này căn bản không phải việc chúng ta có thể can dự vào.

Vị đại nhân đó đích thị là một cường giả lợi hại.

Nhưng trên người Sở Mặc cũng đầy những bí mật.

Bất luận thế nào, chúng ta đều không muốn can dự vào trong việc này.

Thẩm Tinh Tuyết vẻ mặt dịu dàng nói.

- Những điều con nói cũng có chút đạo lý.

Thứ mà vị đại nhân đó đưa cho chúng ta không đưa cho các con, cũng vì cảm thấy thứ đó hơi kỳ lạ.

Tuy nhiên, các con đã nghĩ vậy, nhưng tại sao lại để cho hai để tử đích truyền ở bên cạnh tiểu tử đó?

Bạch nữ tử nói.

- Việc này thật ra cũng là do hai người tự nguyện, đây là lý do thứ nhất.

Thẩm Ngạo Sương nhìn bạch nữ tử đang muốn nói gì đó, nhu mì nói:

- Thứ hai là, mặc dù Tinh Tuyết và Nhất Nương không kể nhiều với chúng con, nhưng thời gian này cảnh giới của hai người đều đã tăng lên nhiều.

Mức độ tăng lên ấy nếu đặt ở Phi Tiên chúng ta, ít nhất cũng cần một, hai năm, mà còn phải dồn tất cả nguồn lực vào hai người đó.

- Cái gì?

Lại có việc như vậy sao?

Bạch nữ tử không khỏi kinh ngạc, có chút ngờ vực nhìn Thẩm Ngạo Sương.

Thẩm Ngạo Sương vô cùng bình thản gật đầu:

- Việc này không thể nói dối được, Sư thúc tổ và các vị tiền bối thử là biết liền

- Vậy ý của tỷ muội con là, việc này chúng ta phải đứng về phe tên tiểu tử Sở Mặc?

Bạch nữ tử nhíu mày, có vẻ phân vân chủ kiến, lẩm bẩm nói:

- Vị đại nhân đột nhiên xuất hiện đó quả thực mạnh tới không thể tin nổi, y liếc nhìn ta thôi, đến động đậy ta cũng không làm được nữa.

Mặc dù ta cũng không biết nếu chúng ta nghe lời y, đi giết tên tiểu tử đó là không đúng, nhưng trên đời này nào có đúng sai chứ?

- Đúng là không có nhiều đúng sai, nhưng sư thúc tổ à, rốt cuộc chúng ta cũng phải có giới hạn chứ.

Thẩm Ngạo Sương nói

- Ai yô, thôi, Phi Tiên chúng ta, bao nhiêu năm phong ba bão táp đều đã vượt qua cả, cho dù không có cơ duyên này cũng chưa chắc đã không bằng bọn họ.

Tỷ muội các con làm đúng lắm, giỏi hơn mấy lão hồ đồ bọn ta.

Bạch nữ tử thở dài, vẻ mặt ủ rũ.

Thẩm Ngạo Sương khẽ nói:

- Trong môn phái không thể tách rời được sư thúc tổ và các vị tiền bối.

Có mấy vị ngồi trấn thủ, chúng con mới an tâm được.

- Sư tỷ, thực ra lời Sương Nhi nói quả thực rất có lý.

Một bạch nữ tử khẽ nói:

- Việc này là phúc hay họa thật khó đoán.

Hơn nữa, đại nhân đó khua tay đã giết hàng trăm vạn phàm nhân trên thế gian, cho dù y có xem người đời là con sâu cái kiến, nhưng cách làm này tuyệt đối làm tổn hại thiên Thiên Hòa (sự cân bằng giữa trời đất người), nếu không sao lại xuất hiện Thiên Phạt chứ?

Hợp tác với người như vậy, chả khác nào bảo hổ lột da.

- Đúng đó, Sương Nhi nói đúng, trên đời này có rất nhiều việc không có đúng sai, nhưng chúng ta phải có giới hạn của chính mình.

Lại một bạch nữ tử khác nói thêm vào.

-----o0o-----

Chương 629 : Biến cố

Chương 629 : Biến cố

Thẩm Ngạo Băng thấy cảnh tượng này, trong lòng có chút xót xa.

Nàng là chưởng môn Phi Tiên nhiều năm như vậy, chung quy lại không đổi lấy được một lời khen ngợi.

Nhưng tỷ tỷ dường như từ đầu tới cuối đều là đứa con ngoan trong mắt các trưởng bối.

Nếu đổi lại là Thẩm Ngạo Băng trước đây, e là không phục mà xảy ra một phen tranh giành rồi.

Nhưng sau khi trải qua nhiều việc như vậy, Thẩm Ngạo Băng mặc dù ngoài miệng không thừa nhận, nhưng sâu thẳm trong lòng hiểu rõ, rất nhiều việc đều là nàng làm sai trước.

So với việc Nhất Kiếm và Phi Tiên cuối cùng đã từ bỏ hợp tác với vị đại nhân kia, chọn lựa duy trì thế trung lập, Cô Thành và Thiên Ngoạihai đại môn phái cao cấp lại quyết định đi một con đường đen tối.

Người của Cô Thành và Thiên Ngoại sau khi hội hợp với các trưởng bối trong môn phái, không chút nghi ngờ, không có tranh luận, chỉ có duy nhất một việc thương lượng làm sao để loại bỏ ba đại môn phái khác, một mình hoàn thành nhiệm vụ của đại nhân kia.

Lúc này, người của Cô Thành và Thiên Ngoại đương nhiên không bieté hai môn phái Nhất Kiếm và Phi Tiên đã từ bỏ ý định.

Họ đều muốn giành lấy trước tiên để hoàn thành việc này, để tiệnkéo gần quan hệ với vị đại nhân kia, từ đó mà đảm bảo con đường tương lai bằng phẳng.

Tứ đại môn phái vì một người mà đi lên hai con đường hoàn toàn trái ngược nhau.

Rốt cuộc ai đúng?

Trước mắt bọn họ là những người trong cuộc đều không nhìn ra được.

Hoa Tiểu Nha ở chơi chỗ Sở Mặc rất muộn mới quay về, sau khi quay về liền bị phụ thân gọi vào trong phòng với vẻ mặt nghiêm nghị, không biết nói những điều gì.

Tóm lại lúc Hoa Tiểu Nha ra khỏi phòng ánh mắt không che giấu được vẻ phẫn nộ và cả chút bi thương mơ hồ.

Cũng giống như vậy, Thẩm Tinh Tuyết và Diệu Nhất Nương đều bị tỷ muội Thẩm Ngạo Băng và Thẩm Ngạo Sương đột ngột xuất hiện đưa đi.

Nghe nói hai người họ đã cãi vã kịch liệt với Thẩm Ngạo Băng.

Nội dung tranh cãi không nói cũng rõ, chung quy lại hai nàng đều khóc lóc đi ra, tuy nhiên cả hai không trở về nơi dừng chân của Phiêu Diêu Cung.

Việc này đương nhiên lọt vào mắt mấy kẻ có ý đồ.

Người của Cô Thành và Thiên Ngoại đều trở nên cảnh giác, bởi vì tất cả các dấu hiệu đều cho thấy rõ một việc.

Tứ đại môn phái, lần này quyết tâm phải giết chết Sở Mặc!

- Rốt cuộc bọn họ định làm gì?

Đều điên cả rồi sao?

Triệu Khánh bất an đi tới đi lui trong phòng, nhìn Sở Mặc đương ngồi yên tại chỗ, cười gượng:

- Công tử, người nói gì đó đi, trong lòng ta sao lại bất an như vậy?

Vương Thông đứng bên mặt mày nhăn nhó:

- Nhất Kiếm bên đó không có động tĩnh gì lớn, tuy nhiên nghe nói sau khi Hoa Tiểu Nha nói chuyện với phụ mẫu nàng, dáng vẻ rất không vui

- Phi Tiên bên đó là rõ nhất, nhiều người đều thấy Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết nước mắt ngắn dài hu Tuấn bên cạnh khẽ nói, nói xong còn cẩn thận liếc nhìn Sở Mặc.

Đến thời điểm này rồi, cho dù hối hận cũng đã muộn.

Giữa phái Tây Hải với Sở Mặc và Phiêu Diêu Cung đã hoàn toàn trở thành người chung một thuyền.

Sở Mặc nhìn Triệu Khánh, chỉ vào chiếc ghế bên cạnh:

- Triệu chưởng môn an tâm chớ nóng vội, sự tình không nghiêm trọng như các người vẫn nghĩ đâu.

- Còn không nghiêm trọng Tứ đại môn phái rõ ràng đã bày tỏ thái độ.

Triệu Khánh nghiêm túc nhìn Sở Mặc:

- Công tử, ta khuyên người hay là không nên tiến vào Quy Khư, ta e là bọn họ sẽ ở trong Quy Khư gây bất lợi cho công tử.

Vương Thông ở bên cũng khuyên nhủ:

- Phải đó, công tử, người tốt hơn đừng vào đó, bọn ta sẽ yểm hộ cho người, hôm nay người hãy rời khỏi đây!

Tin là với thực lực của công tử, nếu muốn đi, bọn chúng cũng không giữ được người!

Thiên hạ rộng lớn vậy, đầy chốn dung thân.

Chỉ cần công tử khỏe mạnh, vậy thì bọn chúng cũng không dám làm quá mức.

Những lời này của Vương Thông cũng là những lời tận đáy lòng.

Mặc dù có yếu tố cân nhắc vì phái Tây Hải, nhưng phần nhiều quả thật là vì lo lắng Sở Mặc gặp chuyện không may.

Dù sao những thứ mà trước đây Sở Mặc hứa vợi bọn họ rất hấp dẫn, bọn họ không muốn Sở Mặc chết dưới tay tứ đại môn phái như vậy.

Hoàng Hoa yên tĩnh ngồi bên Sở Mặc, không nói chen vào, trong lòng lại thầm cười nhạt: "Cái gì mà tứ đại môn phái, con át chủ bài của công tử còn nhiều lắm, thời khắc quan trọng, chỉ cần tiến thẳng vào Huyễn Thần Giới thì ai cũng không tìm thấy được!

Đến lúc đó, lần lượt trả thù tứ đại môn phái, xem rốt cuộc ai thiệt hơn ai?

"Sở Mặc khẽ lắc đầu, nhìn Triệu Khánh nói:

- Ta có câu này, Triệu chưởng môn có thể nghe chút không, đương nhiên, nếu ta nói ra

Triệu Khánh nhìn Sở Mặc:

- Công tử mời nói!

- Thứ nhất, về phản ứng của tứ đại môn phái, Triệu chưởng môn thật sự không cần quá lo lắng.

Người của bọn họ quả thực muốn đối phó với ta.

Nhưng cũng có người

Sở Mặc ngừng lại một hồi, khẽ mỉm cười:

- Lại không phải vậy

- Hử?

Triệu Khánh sửng sốt.

Sở Mặc nói:

- Có những việc, đôi mắt sẽ dối gạt con người ta.

Triệu Khánh, Vương Thông và cả Chu Tuấn lập tức ngây người, ánh mắt lộ rõ vẻ ngỡ ngàng.

Đứng ở lập trường của họ, quả thực không ngờ tới việc này còn có cơ hội xoay chuyển.

- Thứ hai

Sở Mặc không giải thích quá nhiều với họ, trực tiếp nói:

- Nếu Triệu chưởng môn tin ta, vậy thì lần này người của phái Tây Hải đừng tiến vào Quy Khư nữa.

- Cái gì?

Chu Tuấn thất thanh nói:

- Không thể nào!

Nói xong, khuôn mặt anh tuấn của Chu Tuấn có chút đỏ rực lên, nhìn Sở Mặc vẻ giễu cợt, Chu Tuấn giải thích:

- Tiến vào Quy Khư, bọn ta không dễ gì mới giành được

Sở Mặc khoát tay:

- Nghe ta nói hết đã.

Triệu Khánh và Vương Thông trừng mắt nhìn Chu Tuấn, có chút không hài lòng: "Mấy đệ tử khác của phái Tây Hải trong phòng đều không nói lời nào, ngươi nói cái quái gì?

"

Mấy đệ tử đó của Tây Hải phái mặc dù chưa đạt cảnh giới Tiên Thiên, nhưng có hai người đã tới Ngộ Tâm cảnh, cũng xứng với danh hiệu thiên tài.

Nhưng những người này đều rất trầm tĩnh, luôn yên lặng nghe ngóng, trước giờ không phát biểu ý kiến.

Chu Tuấn có chút ngượng ngùng, hắn quả là có chút lo lắng bấnloạn.

Bởi vì tên của hắn là do Sư phụ Vương Thông tranh mãi mới được vào, nếu chỉ dựa vào thực lực, hắn thật sự không có cơ hội tiến vào danh sách một trăm người đứng đầu trận khiêu chiến Tân Nhân Vương.

Cho nên, hắn so với những người khác càng coi trọng cơ hội vào Quy Khư.

- Quy Khư không phải là nơi phong thủy bảo địa.

Sở Mặc nhìn thoáng qua Chu Tuấn, sau đó nhìn Triệu Khánh nói:

- Các người đừng để việc náo nhiệt lần này đánh lừa, bao nhiêu năm qua, tứ đại môn phái đều không làm gì được Quy Khư, đệ tử môn hạ thương vong vô số, lại không có mấy người sống sót trở về Lẽ nào lần này sẽ có ngoại lệ hay sao?

-----o0o-----

Chương 630 : Chúng bạn xa lánh

Chương 630 : Chúng bạn xa lánh

- Điều này

Triệu Khánh lúc đầu sững người, sau liền cười gượng:

- Công tử nói có lý, là do chúng ta quá tham lam.

Chu Tuấn sốt ruột, muốn nói gì đó nhưng lại không dám tùy ý xen vào.

Sở Mặc khẽ than nhẹ một tiếng, nói:

- Lần này, tứ đại môn phái xếp đặt một cạm bẫy lớn.

Vốn dĩ ta cho rằng cạm bẫy này chỉ nhắm vào một mình ta, tuy nhien, ta vừa biết được một số việc, dẫn tới kết luận này.

Cạm bẫy này

Sở Mặc nhìn quanh những người ngồi đây:

- Lập ra nhằm vào tất cả mọi người không thuộc tứ đại môn phái.

- Á?

- Sao có thể chứ?

- Bọn họ muốn làm gì?

- Lẽ nào muốn một lần gài bẫy hãm hại hết tất cả những đệ tử trẻ tuổi của các môn phái khác trên đời này?

Những đệ tử Tây Hải phải nãy giờ yên lặng, cuối cùng cũng khôngkìm chế được rỉ tai thì thầm, nhỏ to bàn luận.

Triệu Khánh có chút không tin tưởng nhìn Sở Mặc:

- Lời này của công tử có chứng cứ không?

- Đương nhiên có chứng cứ.

Sở Mặc chắc chắn nhìn Triệu Khánh:

- Tuy nhiên, chứng cứ này chỉ hữu dụng với một mình ta, không cách nào đưa ra cho Triệu chưởng môn xem, cho nên ta mới nói Triệu chưởng môn có thể tin, cũng có thể chọn lựa không tin.

Triệu Khánh mơ hồ hỏi:

- Vậy bọn họ rốt cuộc muốn làm gì?

Sở Mặc thở dài:

- Triệu chưởng môn cũng đừng hỏi nhiều, nếu tin ta thì đừng để cho đệ tử phái Tây Hải tiến vào Quy Khư, đi vào chẳng khác nào chịu chết, không có ý nghĩa gì hết.

- Vậy đã tới đây rồi, có lý do gì mà không vào?

Triệu Khánh nói.

Sở Mặc không kìm nổi cười:

- Chân mọc trên người các ngươi, các ngươi không đi, người tadám miễn cưỡng ngươi chắc?

Điều này còn cần lý do sao?

Cho dù thật sự cần lý do, vậy cũng rất đơn giản, sợ chết!

- Khụ khụ

Vương Thông bên cạnh liền ho khan dữ dội, những người khác cũng mặt mày u ám nhìn Sở Mặc, thầm nghĩ: "Ngươi có cần phải thẳng thắn thế không?

"

- Lý do này lẽ nào không đầy đủ?

Sở Mặc nhìn đám người:

- Sinh mạng chỉ có một, chết thì là chết, cho dù trên đời thực sự tồn tại vòng luân hồi, nhưng ai biết được kiếp trước mình là ai?

Ai biếtkiếp này mình lại là ai?

Một câu nói khiến cho tất cả mọi người đều im lặng.

Lời của Sở Mặc vừa nghe thì có vẻ khiên cưỡng, nhưng nghĩ kỹ lại quả thật đúng là có chuyện như vậy, bởi dẫu sao không có gì đáng quý hơn sinh mạng.

Nếu phái Tây Hải bên này tỏ thái độ muốn rút lui, vậy thì những người khác ngoại trừ việc chế nhạo bọn họ nhát gan ra, cũng chẳng có gì để mà công kích họ.

- Nhưng làm như vậy có làm người khác tức giận không?

Triệu Khánh hơi lo ngại nói:

- Dù sao lúc đó tất cả mọi người đều đồng ý, hơn nữa mọi ngườiđều nghĩ người đông thế mạnh Bây giờ bọn ta lại rút lui, chỉ e sẽ khiến nhiều người nổi giận.

- Phải, công tử, vạn nhất tứ đại môn phái có phản ứng gì

Vương Thông đứng bên nói.

Sở Mặc mỉm cười:

- Ta chưa chết, bọn chúng sẽ không dám làm gì các người đâu.

-

Triệu Khánh lập tức lặng thinh, vẻ bất đắc dĩ nhìn Sở Mặc đang yên tĩnh, trong lòng hắn thầm nghĩ: "Vị thiếu gia này quả thật vẫn còn ngồivững được!

"

Hoa Tiểu Nha không nói nhưng Thẩm Tinh Tuyết và Diệu Nhất Nương lúc này đều bị đón về Phi Tiên, rõ ràng là muốn vạch rõ giới hạn với y, lúc này tất cả mọi người đều đang chờ xem chuyện cười của y.

Sở Mặc nhìn Triệu Khánh, trầm giọng nói:

- Triệu chưởng môn đã nghĩ kỹ chưa?

Nếu Triệu chưởng môn vẫn nhất quyết như vậy, ta sẽ không nói thêm những câu vô nghĩa nữa.

Thực ra Triệu chưởng môn cũng không cần quá lo lắng, chỉ cần sau khi ra khỏi cửa, công khai nói một câu rằng không có bất cứ quan hệ gì với Phiêu Diêu Cung, ta tin rằng tứ đại môn phái hay các môn phái khác đềusẽ không gây khó dễ cho Triệu chưởng môn.

- Công tử, ta không

Triệu Khánh đang định giải thích.

Sở Mặc khua tay:

- Ta không có ý trách cứ Triệu chưởng môn, theo lợi tránh họa vốn là bản năng của con người, ta sẽ không trách các người đâu.

Nhưng nếu một ngày đã lựa chọn rồi, vậy thì đừng đổi ý.

Sau khi Sở Mặc nói dứt lời, hắn lặng thinh nhìn Triệu Khánh và đám người Vương Thông.

Trên mặt Chu Tuấn lộ vẻ hơi dao động, không có ai biết hắn vì lần tiến vào Quy Khư này mà chuẩn bị mất bao lâu.

Mặc dù biết rằng vào Quy Khư rất nguy hiểm, nhưng hắn vẫn ôm một suy nghĩ: "Vạn nhất vận may rơi trúng đầu hắn thì sao?

"

Tuy nhiên dù là Triệu Khánh hay Vương Thông, hay là mấy trưởng lão cao cấp khác của Tây Hải phái, bọn họ đều không phải mấy tên tiểu tử miệng còn hôi sữa.

Tây Hải phái nằm trên Trung Thần đảo, quanh năm tranh đấu gay gắt với Đại Hoang phái và Thanh Sơn môn đã khiến cho khứu giác của những người này trở nên rất nhạy bén.

Ở mức độ nào đó, họ còn sắc bén hơn nhiều so với những đại môn phái như Tứ Thông Kiếm phái và Trường Sinh Thiên.

Cho nên những lời của Sở Mặc mặc dù khiến họ phải trầm tư suy nghĩ, nhưng sâu thẳm trong lòng những đại nhân vật cao cấp của Tây Hải phái gần như đều có chung suy nghĩ Đó chính là lời của Sở Mặc rất có thể là sự thật!

Là chính xác!

Hơn nữa, đám người Tây Hải phái đều có sự đánh cược, bọn họkhông muốn đặt hết những thứ quý giá vào tứ đại môn phái.

Như vậy, nếu bị tứ đại môn phái thôn tính thì đến cả xương cốt cũng không còn.

Cho nên ngay từ đầu họ đã không muốn hợp tác với tứ đại môn phái.

Khí chất nào đó trên người Sở Mặc khiến họ thấy Sở Mặc có khả năng có được tương lai.

Hơn nữa cùng hợp tác với Phiêu Diêu Cung sau lưng Sở Mặc, đôi bên đều bình đẳng!

Ít nhất Sở Mặc sẽ không đối đãi với họ giống như tứ đại môn phái.

Đều là phụ thuộc, nhưng ai mà tự nguyện nương tựa vào một thế lực ngồi tít trên cao trong mắt không có ai?

Ai mà không muốn được tôn trọng?

Cho nên, họ thà rằng đứng bên Sở Mặc.

Chỉ là sự tình phát triển có chút ngoài dự liệu của họ, họ không ngờ sau khi đến thị trấn nhỏ này, tứ đại môn phái không hẹn mà cùng thể hiện rõ lập trường của bọn họ.

Mặc dù không nói rõ, nhưng có những việc không cần phải giãi bày, chỉ cần tỏ thái độ ra là đủ rồi.

Vốn dĩ Sở Mặc chỉ không qua lại với Cô Thành trong tứ đại môn phái, Thiên Ngoại dường như ở thế trung lập, người của Nhất Kiếm và Phi Tiên thì rõ ràng gần gũi với Sở Mặc.

Điều này khiến Tây Hải phái dễ dàng đưa ra lựa chọn và phán đoán.

Nhưng hiện tạiTứ đại môn phái à!

Mặc dù Thiên Ngoại vẫn chưa có động tĩnh gì, nhưng tam đại môn phái khác đã giương cờ xí tỏ rõ lập trường rồi, bọn họ sẽ là trường hợp ngoại lệ sao?

Ngoại lệ hữu dụng sao?

Áp lực này đối với Tây Hải phái mà nói thật quá lớn!

-----o0o-----

Chương 631 : Cô lập. (1)

Chương 631 : Cô lập. (1)

Ở Trung Thần đảo nếu chỉ có một Tây Hải phái thì cũng thôi chả bàn.

Cùng lắm rút về Trung Thần đảo, ngăn cách với thế giới.

Nhưng ở Trung Thần đảo lại còn hai đại môn phái, sao có thể bỏ qua cơ hội phân chia Tây Hải phái cơ chứ?

Sau hồi lâu, Triệu Khánh mới cùng mấy vị trưởng lão Tây Hải phái liếc mắt nhìn nhau.

Mấy người này sớm đã ngầm hiểu ý nhau, cơ bản không cần dùng lời nói để biểu đạt thì đã có thể hiểu được đối phương đang nghĩ gì rồi.

- Việc này Sở công tử.

Triệu Khánh có chút khó khăn nhìn Sở Mặc, môi hơi mấp máy, dường như muốn nói mà không ra lời.

Sở Mặc mỉm cười, hắn đã biết lựa chọn của Tây Hải phái.

Nói ra thì trong lòng hắn thật sự có hơi thất vọng ó những việc hắn không cách nào nói rõ được với Triệu Khánh.

Có những lời hứa hắn không thể tùy ý nói ra được.

Nhưng thực sự Sở Mặc đã quyết định, nếu lần này Triệu Khánh vẫn chọn đứng bên hắn, vậy thì Sở Cung của Huyễn Thần Giới chắc chắn sẽ có chỗ cho bọn họ.

Đáng tiếc

Tuy nhiên Sở Mặc cũng không trách tội Triệu Khánh làm gì, nếu đổi lại là người khác, e là cũng sẽ lựa chọn giống như bọn họ vậy.

- Triệu chưởng môn không cần nói nhiều, ta cũng sẽ không trách tội các người, đứng ở lập trường một người bạn, cuối cùng ta muốn nhắcnhở các người một câu, những người tiến vào Quy Khư nhất định phải cẩn thận, tự bảo vệ tính mạng còn quan trọng hơn tất thảy cái gọi là cơ duyên.

Sở Mặc nói những lời tình ý sâu xa.

- Hài Cảm tạ Sở công tử!

Triệu Khánh vốn dĩ muốn giải thích chỗ khó xử của mình, nhưng lời tới miệng lại nuốt trở vào.

Những điều khó xử này thực ra trong lòng Sở Mặc đều rõ cả, cần gì phải tốn lời nữa?

- Thêm nữa, việc trước đây ta hứa với Triệu chưởng môn, vẫn hữu hiệu.

Sở Mặc cười nói:

- Nếu ta còn sống trở về từ Quy Khư, nếu ta có thể khiến Phiêu Diêu Cung đứng vững trên đời, vậy thì Triệu chưởng môn vẫn có thể đưa những hài đồng thiên tài đến Phiêu Diêu Cung, còn về thù lao Triệu chưởng môn cứ yên tâm, vẫn là câu đó, tuyệt đối sẽ khiến người hài lòng!

- Sở công tử, là chúng ta có lỗi với người

Triệu Khánh hổ thẹn nói, hắn hiểu rõ, thoạt nhìn mọi thứ có vẽ không thay đổi gì.

Nhưng trên thực tế tất cả đều không giống trước đây nữa!

Cùng với sự lựa chọn của họ, quan hệ giữa hai bên từ đồng minh thân thiết nhất đã trực tiếp trở thành bằng hữu bình thường, còn lại thì chỉ còn quan hệ lợi ích.

- Không sao cả, Triệu chưởng môn không cần áy náy.

Sở Mặc mỉm cười đứng dậy, tiễn đám người Tây Hải phái.

Không lâu sau, thị trấn nhỏ truyền lại tin mới nhất, chưởng môn Cô Thành đã ân cần đón tiếp đám người cấp cao của Tây Hải phái, đôi bên trò chuyện vui vẻ với nhau.

Tiếp đó, là chưởng môn Thiên Ngoại cũng ngoài dự đoán mà gặp gỡđám người Tây Hải phái, đôi bên hoan hỷ đàm đạo.

Nhất Kiếm và Phi Tiên mặc dù không có hành động gì, nhưng cũng không có động tĩnh gì.

Còn về Sở Mặc, hắn tạo cho tất cả mọi người cảm giác dường như đang bị chúng bạn xa lánh.

Bởi vì Sở Mặc lúc này bên cạnh chỉ còn lại một con gà và Hoàng Họa, giống như lúc đầu vậy.

- May mà chúng ta sớm thức tỉnh, nếu không Hài!

Chu Tuấn tỏ vẻ may mắn, nói với Vương Thông.

Vương Thông ngược lại có phần trầm lặng, không để ý tới đệ tử của mình.

- Sao vậy?

Sư phụ cảm thấy không thỏa đáng?

Chu Tuấn quả rất thông minh, rất biết quan sát sắc mặt, hơn nữa còn mau chóng cân bằng lại thái độ và suy nghĩ của mình.

Vương Thông liếc nhìn Chu Tuấn, trầm giọng nói:

- Tuấn Nhi

Chu Tuấn hơi ngẩn người, trong trí nhớ của hắn, Sư phụ và hắn dù tình như phụ tử, nhưng trước nay luôn tràn đầy vẻ uy nghiêm, rất ít thấy thái độ dịu dàng như lúc này.

- Sư phụ, người sao vậy?

Chu Tuấn thận trọng nhìn Vương Thông.

Vương Thông do dự một hồi mới nói:

- Sư phụ có chút hối hận vì đã cố giành lấy tư cách tiến vào Quy Khư cho con

- Ả?

Tại sao?

Chu Tuấn đương nhiên không cho rằng Sư phụ có ý gì khác, Sư phụ nói vậy chắc chắn vì lo cho sự an nguy của hắn.

- Sư phụ cảm thấy lời của Sở công tử rất có lý sao?

Đối với người đệ tử mà mình yêu quý nhất, Vương Thông không che giấu gì, trực tiếp nói:

- Mặc dù chưởng môn vì tình thế ép buộc mà lựa chọn rạch rõ ranh giới với Sở công tử, nhưng Sư phụ cảm thấy lời của Sở công tử có lý.

Quy Khư này Sư phụ không muốn con vào đó.

- Sư phụ Con thấy con sẽ không sao hết hu Tuấn nói vậy, tuy nhiên chính hắn cũng cảm thấy thiếu tự tin.

Bởi vì nhiệt huyết trước đây của hắn sớm đã bị Sở Mặc dập tắt.

Nếu bình tĩnh cân nhắc kỹ càng, quả thực là cảm thấy sợ hãi.

Tứ đại môn phái lợi hại như vậy, là thế lực đỉnh cao trên đời, còn không có cách nào chinh phục chốn thiên ngoại kia, lý nào một kẻ luyện võ mới tới Kim Thạch cảnh như hắn, dựa vào đâu mà cho rằng mình nhất định sẽ giành được sự may mắn đó?

- Vậy Con không đi?

Chu Tuấn trầm lặng nhìn Sư phụ, rồi lẩm bẩm tự nhủ.

Nói ra thì hắn thật sự không cam lòng.

- Nếu con thật sự không cam tâm thì đi cũng được

Vương Thông trầm ngâm rất lâu rồi mới ngẩng đầu lên nhìn Chu Tuấn nói:

- Tuy nhiên, con nhất định phải ghi nhớ đi theo phía sau Sở công tử!

- Á?

Đây đây chả phải là làm trái với lời chưởng môn?

Chu Tuấn trợn mắt há mồm nhìn Sư phụ.

Vương Thông lắc đầu:

- Chưởng môn mặc dù bất đắc dĩ phải vạch rõ ranh giới với Sở công tử, nhưng lại không lựa chọn đối đầu với Sở công tử.

Hơn nữa con chỉ là một đệ tử vãn bối trẻ tuổi của Tây Hải phái, con có hành động gì, người bên ngoài có thể bàn tán xôn xao.

Nhưng con không thừa nhận, bọn họ có thể làm gì được con chứ?

Chu Tuấn mím chặt môi, có chút không dám tin tưởng nhìn vào Sư phụ, hắn không dám tin rằng những lời nay lại thốt ra từ miệng của vị Sư phụ trước nay luôn nghiêm khắc

- Nhìn cái quái gì!

Vương Thông đột nhiên ngại ngùng thành ra giận giữ mắng vài câu:

- Còn không cút lẹ!

"Con thấy rõ ràng là Sư phụ người".

Trong lòng Chu Tuấn thầm nghĩ, hắn hỉ hả cười rồi chạy mất.

Trong tim thấy nóng hổi, hắn biết Sư phụ làm vậy đều là nghĩ cho hắn.

Ngày thứ hai, cuối cùng cũng đến ngày vào Quy Khư.

Tất cả mọi người sáng sớm đã tỉnh dậy, tập trung ở một quảng trường nhỏ của thị trấn ó điều, đệ tử của tứ đại môn phái phần nhiều mặt mày nghiêm nghị, không cười nói lung tung.

Còn những môn phái khác như Trường Sinh Thiên, Tứ Thông Kiếm phái, Thiên Nguyên phái và Thiên Ngoại Thiên và cả Tây Hải Phái, Đại Hoang phái và Thanh Sơn môn Các đệ tử trẻ tuổi đều rất hào hứng phấn khởi.

Quy Khư.

-----o0o-----

Chương 632 : Cô lập. (2)

Chương 632 : Cô lập. (2)

Nổi tiếng đã lâu nhưng lần đầu tiên mới được đến gần như vậy.

Cho nên, cho dù trong truyền thuyết nói Quy Khư có muôn vàn nguy hiểm, nhưng những người trước nay chưa từng vào đây đều không cảm thấy đây thực sự là hung địa.

Tứ đại môn phái, mỗi bên có khoảng 40 người vào Quy Khư.

Lại thêm 140 người được chọn ra từ Tông Môn đại hội, tổng cộng hơn 300 người ở trên quảng trường của thị trấn nhỏ, chỉnh trang chờ đợi.

Bên cạnh Sở Mặc lúc này chỉ còn lại một mình Hoàng Họa, bởi vì Đại Công Kê không thể tiến vào Quy Khư, đành ở lại thị trấn đợi tin tức

Điều này khiến Sở Mặc xem ra có phần lẻ loi, thậm chí còn có chút đáng thương.

Những môn phái khác đều có một đám người tụ tập một chỗ, chỉ có chỗ của hắn, tổng cộng mới có 2 người, nhìn qua giống như là bị cô lập vậy.

Thực tế thì đúng là bị cô lập rồi.

Hoa Tiểu Nha từ xa dõi về phía Sở Mặc và Hoàng Họa, mặc dù nàng biết tất cả nhân quả, nhưng trong lòng vẫn không thấy dễ chịu.

Càng khó chịu hơn nàng ta chính là Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết đang trong doanh trại của Phi Tiên.

Mặc dù Thẩm Ngạo Sương nói hết nước hết cái để khuyên nhủ hai nàng, kể cả Thẩm Ngạo Băng trước nay đều coi thường việc giải thích cũng phá lệ kể lại quá trình bàn bạc vớicác tiền bối Phi Tiên cho hai nàng, nhưng trong lòng hai nàng vẫn vô cùng đau khổ.

Cảm giác đó giống như là phản bội vậy!

Mặc dù đều biết việc không phải là như vậy, nhưng hiện tại bên cạnh Sở Mặc chỉ có Hoàng Họa, cô đơn đứng một mình bên đó, khóe mắt hai nàng liền đỏ ngầu lên.

Cảnh tượng này trong mắt người khác lại càng khẳng định chắc chắn tin đồn, đó là tứ đại môn phải thực sự muốn xuống tay với Sở Mặc

- Sở Mặc xong rồi, lần này hắn chắc chắn sẽ chết không còn nghi ngờ gì nữa.

- Không ngờ, hắn lại có gan tiến vào Quy Khư, thật nằm ngoài dự liệu.

- Khốn thật, hiện tại hắn không muốn vào nữa, có thể không?

Nghe nói tứ đại môn phái tổng cộng sáu, bảy mươi cao thủ Tiên Thiên đều ở đây, cho dù Sở Mặc muốn chạy cũng chạy không thoát.

- Nói cũng phải, hắn chẳng khác nào tự chui đầu vào lưới, đem mạng mình ra đùa.

Đám người xì xào bàn tán.

Ánh mắt nhìn về phía Sở Mặc lộ rõ vẻ hả hê khi người khác gặp họa.

Nhất là đệ tử Trường Sinh Thiên và tứ đại môn phái, thấy cảnh ngộ của Sở Mặc như vậy càng tỏ vẻ vui mừng.

- Được rồi, người đến đông đủ cả rồi, không nói nhiều lời nữa!

Trên khán đài cao nằm ở giữa quảng trường, một nam tử vóc dáng cao lớn đứng đó, không rõ là môn phái nào, là người huy động cuối cùng chịu trách nhiệm trước khi đám người này tiến vào Quy Khư.

- Sau một canh giờ nữa, các người sẽ tiến vào Quy Khư mà truyềnthuyết vẫn nói tới.

Ta không muốn dọa các người, Quy Khư rất nguy hiểm, hãy nhớ kỹ, không có gì quan trọng hơn sinh mạng của các người.

Có thể sống sót trở ra mới là người thắng cuộc.

Nhớ kỹ, trong đó không cho phép giết hại lẫn nhau, nếu ta biết được, vậy thì ngươi sẽ gặp phải sự truy sát của tứ đại môn phái!

Người này dứt lời, còn ra vẻ vô ý nhìn về phía Sở Mặc, hắn nói tiếp:

- Đến lúc đó còn liên lụy tới cả thân bằng cố hữu của chính mình, vậy thì không hay đâu!

Lúc này, rất nhiều người dõi mắt về phía Sở Mặc, thậm chí bắt đầu có chút đồng tình.

Đây rõ ràng là muốn ép Sở Mặc vào đường chết mà!

Rõ ràng muốn đối phó với người ta, còn uy hiếp như thế Tứ đại mônphái, quả thật là có chút vô sỉ mà!

Những người mà trong lòng còn chút chính nghĩa đều cảm thấy không ưa tên đó.

Gã đứng trên khán đài dường như cũng hiểu rõ, lập tức cũng không nhiều lời nữa, sau khi dặn dò thêm vài câu liền nhảy xuống, dẫn theo mấy người đi ra bên ngoài trận địa.

Cái gọi là Quy Khư chi môn (cửa vào Quy Khư) chỉ là một ánh sáng màu u lam, nếu ở nơi khác nhìn thấy chắc chắn sẽ không biết ánh sáng đó có tác dụng gì.

Đến đây, tất cả mọi người không còn lảm nhảm nhiều lời nữa, tất cả đều trầm ngâm quay đầu lại nhìn những người tiễn biệt mình, sau đó từng người một nối đuôi nhau tiến vào.

Sở Mặc và Hoàng Họa cố ý chen chúc phía sau.

Hoàng Họa phẫn nộ, Sở Mặc thì lại rất điềm tĩnh, vẻ mặt thậm chí còn lộ chút thản nhiên đùa cợt.

Cuối cùng cũng tới lượt hai người, Sở Mặc quay đầu lại, thâm ý sâu sắc nhìn đám người đằng xa kia, sau đó đột nhiên nhe răng ra cười.

Quay người tiến vào.

Nụ cười ấy nếu xuất hiện trên khuôn mặt một người trẻ tuổi khác thì là chuyện bình thường, chỉ là nụ cười tinh nghịch mà thôi.

Nhưng xuất hiện trên mặt Sở Mặc lại khiến cho đám cường giả phía sau cảm thấy trong lòng rờn rợn.

Mỗi người trong lòng bất chợt đều có vô số các suy nghĩ, nhưng không có cách nghĩ nào là thiện ý!

Đây là điệu cười chứa đầy ác ý.

Ngươi dựa vào cái gì?

Ngươi có sức mạnh ở đâu chứ?

Bên ngoài đám cường nhân đương thời, đặc biệt là các nhân vật tiền bối của tứ đại môn phái đang định thần lại sau khi bị nụ cười của Sở Mặc làm cho hoảng sợ, trong thâm tâm bọn họ đều trỗi dậy một sự phẫn nộ mạnh liệt.

- Mau đi bắt con gà trống đó cho ta!

Một lão tổ phái Cô Thành vẻ mặt âm trầm dặn dò:

- Nếu phản kháng, lập tức giết chết!

Dứt lời, lão liền đưa mắt nhìn đám người của Phi Tiên và Nhất Kiếm hi Tiên và Nhất Kiếm hoàn toàn không có động tĩnh gì.

- Sao nào?

Đến lúc này rồi mà các ngươi còn muốn bo bo giữ mình sao?

Lão tổ phái Cô Thành giận giữ.

Một người vẻ mặt khổ hạnh dáng người cao gày của phái Thiên Ngoại gật đầu:

- Ta đồng ý

Đám người Thiên Ngoại Thiên đứng sau Thiên Ngoại cũng gật đầu:

- Chúng ta cũng tán thành!

Bọn người của Tứ Thông Kiếm phái ở sau Cô Thành lập tức tỏ thái độ:

- Chúng ta đồng ý.

Lúc này, ánh mắt tất cả mọi người đều hướng về phái Phi Tiên và Nhất Kiếm.

Một nữ nhân tóc trắng hoa râm nhưng dung nhan xinh đẹp của Phi Tiên điềm tĩnh nói:

- Đám người các ngươi là đủ rồi.

- NgươiLão tổ phái Cô Thành sắc mặt lạnh lùng, dường như sắp nổi cơn thịnh nộ sau khi thấy thái độ của bạch phát nữ tử, lời nói sắp thốt khỏi cô họng lập tức nuốt trở lại.

Vị cô cô này hắn có phần không chọc giận được.

Đam thanh niên ít tuổi hầu như không ai quen biết lão bà, nhưng mẫy lão tiền bối của tứ đại môn phái làm sao lại không biết lão bà chứ?

Mặc dù tức giận cách làm bo bo giữ mình của Phi Tiên và Nhất Kiếm, nhưng bọn họ cũng không dám bức ép.

Vị lão tổ phái Cô Thành hừ một tiếng, sau đó lập tức phái người xông về phái thị trấn tìm bắt con gà trống trước rồi bàn tiếp.

Uỳnh!

Hướng thị trấn đột nhiên vọng lại một tiếng nổ lớn giống như là tiếng sét giữa trời cao, khiến mọi người đinh tai nhức óc.

-----o0o-----

Chương 633 : Khai chiến

Chương 633 : Khai chiến

Tiếp đó, một quầng lửa hừng hực bốc lên trời

Sắc mặt mọi người liền thay đổi, cảm thấy có gì đó bất thường.

Đúng lúc này, một bóng người bay thẳng tới.

Những người có mặt tại hiện trường đại đa số đều là cường giả thực sự, liếc mắt nhìn về phía người bị đánh bay trở lại!

- Tiểu Hoắc

Lão tổ Cô Thành chợt hét lên, bay vút lên không đỡ lấy người đó, giọng gầm gừ giận giữ:

- Aaaaa

Người được lão tổ đỡ xuống lúc đó đã sắp đứt rồi, thất khiếu đều đang chảy máu, cổ họng khẽ run thốt mấy tiếng rền rĩ, giống như đangmuốn nói gì đó.

Lão tổ Cô Thành một tay ấn vào người Tiểu Hoắc, nguyên lực liên tục truyền qua người hắn, đau đớn nói:

- Sao lại thế này?

Ai làm ngươi bị thương?

Tiểu Hoắc thực ra không còn nhỏ nữa, tuổi thật cũng đã quá trăm.

Thân phận hắn chính là đồ tôn của lão tổ Cô Thành, là đồ tôn được sủng ái nhất!

- Là là con gà đó.

Tiểu Hoắc hổn hển nói, sau đó hộc máu mà chết

- Bắt lấy con gà đó!

Lão tổ của Cô Thành nổi giận đùng đùng, không ngờ bọn chúng còn chưa kịp động thủ thì con gà chết tiệt đó đã ra tay trước rồi.

Theo mệnh lệnh của lão tổ phái Cô Thành, đám người xông thẳng về phái thị trấn.

Đối với đám cường nhân yếu nhất cũng đạt tới Ngộ Tâm cảnh mà nói, khoảng cách này căn bản chả là gì, dường như nháy mắt đã bổ nhào tới bên ngoài thị trấn nhỏ.

Nhưng mặc cho bọn chúng có lật tung cả thị trấn lên cũng không tìm thấy một cọng lông gà.

Con gà đó sau khi giết sạch đám người mà bọn chúng để lại trong trấn đã bỏ chạy mất rồi!

- Áaaaa Con gà chết tiệt!

Ta nhất định phải phanh thây người làm trăm mảnh!

Lão tổ tới sau giận điên lên, những người bị giết trong thị trấn rất nhiều, tất cả đều là của Cô Thành và Thiên Ngoại.

Người của Nhất Kiếm và Phi Tiên hoàn toàn vô sự, một người cũng không chết!

Rõ rằng con gà đó vô cùng thông minh, nó làm vậy hoàn toàn là nhắm vào người của Cô Thành và Thiên Ngoại.

- Sở Mặc tốt nhất người hãy cầu nguyện, nếu ngươi có thể chếttrong Quy Khư, đó là may mắn của ngươi!

Trưởng lão phái Cô Thành ngửa mặt lên trời gầm thét giận giữ.

. .

Sở Mặc đưa theo Hoàng Họa, vừa tiến vào liền cảm thấy một luồng khí nguy hiểm đang bao trùm lên hắn.

Đồng thời, bên tai vọng lại tiếng động rất khẽ.

"Thiếu kiên nhẫn như vậy sao?

Không nhịn được việc muốn đối phó với ta sao?

"Sở Mặc chẳng thèm nghĩ nhiều, giơ tay lên xuất chiêu.

U Minh Bát Đao, đệ nhất đao, đoạt hồn!

Ánh sáng chói lòa từ thanh Thí Thiên trong tay hắn vụt lóe lên, một đầu người bay lên cao vút.

Đó là một đại năng tuổi trung niên của phái Cô Thành, thực lực đã đạt tới Tiên Thiên tầng thứ sáu.

Đầu hắn bị Sở Mặc một đao chém lìa, bay lên trời cao, hai mắt vẫn mở trừng trừng, vẻ hung hăng và phấn khích vẫn còn sót lại trong mắt.

Rõ ràng tên cường giả Tiên Thiên tầng thứ sáu này đến chết cũng không coi Sở Mặc ra gì.

E là hắn cũng chưa từng nghĩ mình sẽ chết trong tay Sở Mặc.

Một tên đại năng đạt cảnh giới Tiên Thiên, vừa đối mặt đã bị người ta chém rơi đầu, tất cả mọi người đều thấy ớn lạnh, có một cảm giác không lý giải nổi.

Đám người ở hiện trường tách khỏi không nhiều, chỉ có mấy chục tên, sau khi tiến vào đây đều đã vào sâu phía trong Quy Khư.

Gần như người của tứ đại môn phái đều đợi ở đây.

Tiếng đấu đá vừarồi vọng lại là của Diệu Nhất Nương, Thẩm Tinh Tuyết và Hoa Tiểu Nha, ba người bọn họ đang đánh nhau với đám người.

Nói là một đám người, một chú cũng không quá, phải có đến mười mấy tên đang bao vây ba nữ nhân ở đó.

Những người khác của Phi Tiên và Nhất Kiếm dường như muốn xông lên hỗ trợ, nhưng lại bị những người của Cô Thành, Thiên Ngoại và những môn phái khác ngăn cản hái Đại Hoang, Thanh Sơn môn, Trường Sinh Thiên, Tứ Thông Kiếm phái và Thiên Ngoại Thiên Những môn phái này không chút bất ngờ đều đứng sau Cô Thành và Thiên Ngoại, trở thành một phe với bọn chúng.

Trường Sinh Thiên đến từ Thanh Long đại lục dường như phân vân, nhưng Phạm Lý Tử và mấy thanh niên khác đã về phe Cô Thành.

Người của Thiên Nguyên cũng không manh động, đứng sau Nhất Kiếm

Mấy môn phái nhỏ thì giữ lập trường trung lập, đứng tương đối xa, duy trì cảnh giác, xem cảnh náo nhiệt.

Sở Mặc và Hoàng Họa tiến vào muộn nhất, nhưng trước sau cộng lại, nhiều nhất cũng chỉ gần nửa nén nhang.

Thời gian ngắn như vậy, không ngời mọi người lại phân rõ phe cánh, bắt đầu đấu đá.

Một cường giả tuổi trung niên của phái Cô Thành, toàn thân toát khí Tiên Thiên cấp cao, lạnh lùng nhìn người của Phi Tiên và Nhất Kiếm, cười nhạt:

- Các ngươi hay lắm, đây quả là muốn đi đến con đường đen tối mà!

Vốn dĩ cho rằng các ngươi dù không cùng phe với chúng ta, ít ra cũng phải đứng ở thế trung lập.

Không ngờ các ngươi lại lựa chọn làmviệc nghĩa mà quyết không chùn bước, đứng về phía đối lập với bọn ta Vậy đành phải phân định thắng thua ngay tại đây thôi!

Bọn người Tây Hải phái bị biến cố bất ngờ này khiến cho khiếp sợ, không biết nên đứng về phe nào.

Sự xuất hiện của Sở Mặc lập tức phá vỡ cục diện bế tắc.

Sau khi một đao chém lìa đầu tên cường giả Tiên Thiên của phái Cô Thành, lập tức có sáu bảy tên cường giả Tiên Thiên cảnh giới phân thành hai hướng xông tới tấn công hắn.

Lúc này Hoàng Họa cũng nổi giận, hai tay áo dài liền vung lên, nháy mắt giống như hai thanh trường đao sắc bén trực tiếp nghênh đón hai tên cường giả Tiên Thiên.

Trận đấu nổ ra vang rền.

Theo tình thế này, Sở mặc rõ ràng bị lép vế, người của hắn quá ít.

Nhưng không ngờ bọn hắn lại dám hiên ngang khai chiến trong đây, điều này nằm ngoài dự đoán của nhiều người.

- Giết!

Một tên cường giả Tiên Thiên phái Cô Thành gào lên giận giữ.

Sở Mặc giơ tay chém xuống, liền chẻ đôi tên cường giả Tiên Thiên thành hai mảnh.

Tiếng thét lên "giết" vẫn còn đang vang vọng trong trời đất, nhưngngười thì đã chết ngay lập tức.

Đối mặt với cường địch nhung nhúc, Sở Mặc không còn gì giấu giếm nữa, hắn thi triển hết bản lĩnh của mình.

Thiên Trọng Thủ, giống như là có vô số tên Sở Mặc, đồng thời cùng nghênh chiến, phối hợp với U Minh Bát Đao và Thiên Địa Nhân Tam Tài quyền pháp, chân đạp ảo ảnh Tật Phong Bộ, giống như một tên Sát Thần.

Trong nháy mắt đã có năm sáu tên chết dưới tay Sở Mặc.

Mấy tên còn sót lại cuối cùng cũng lộ vẻ khiếp sợ, bọn chúng hoàn toàn không ngờ tới Sở Mặc lại dũng mãnh ghê gớm tới vậy, lấy một địch mười, một chút cũng không rơi vào thế hạ phong, hơn nữa lại còn tìm thấy nhược điểm của đối phương vô cùng chuẩn xác mà giết chết đối phương.

Mặc dù những tên này cũng để lại mười mấy vết thương lớn nhỏ trên người Sở Mặc, mặc dù trên người Sở Mặc chảy máu giàn giụa, nhưng khí thế vô địch đó trực tiếp áp chế đám đông.

-----o0o-----

Chương 634 : Đệ tam đao

Chương 634 : Đệ tam đao

Chưa tới thời gian một chén trà, những người vây quanh Sở Mặc ngày càng ít đi.

Phạm vi chiến đấu của Sở Mặc lại ngày một lớn hơn.

Vốn muốn đóng cửa đánh chó, ai ngờ lại dẫn dụ một con mãnh hổ.

Rốt cuộc ai mới là con mồi?

Lúc này đám người có chút phân định không rõ.

Người của Tây Hải phái trợn mắt há mồm chứng kiến cảnh tượng, họ sợ đến ngây người.

Phạm Lý Tử xông tới phía sau Sở Mặc, đương muốn ra một đòn hung ác sau lưng y thì không ngờ Sở Mặc đầu không ngoảnh lại, thân trên ngả về phía trước, một đao chém rời cánh tay tên cường nhân TiênThiên, thân dưới tung lên một cước, vừa đúng lúc đá vào thân kiếm đang lao tới của Phạm Lý Tử.

Dùng cơ thể để chống chọi lại vũ khí sắc bén.

Những người chứng kiến cảnh tượng này đều sợ hãi sững người.

Phạm Lý Tử mặt lạnh như bằng nhe răng cười nham hiểm, hắn dường như trông thấy chân của Sở Mặc bị kiếm đâm xuyên qua, con ngươi không kìm nổi vẻ đắc ý.

- Việc các ngươi không làm được, Phạm Lý Tử ta đây lại có thể.

Răng rắc.

Thanh trường kiếm vốn được coi như thần binh của hắn dưới chân Sở Mặc, gãy kêu răng rắc.

Phạm Lý Tử cảm nhận rõ rệt, thanh kiếm này của hắn dường như vừa đâm vào một miếng sắt, thậm chí đến đế giày của Sở Mặc cũng chưa đâm thủng.

Tiếp đó, một sức mạnh cực lớn truyền theo thanh kiếm gãy đó.

Cánh tay của Phạm Lý Tử đột nhiên biến dạng, âm thanh xương vỡvụn vang lên, Phạm Lý Tử thét lên đau đớn, cả người hắn giống như con diều bị đứt dây, lảo đảo bay về phía sau.

Vừa vặn ngã tới trước mặt Hoàng Họa, khuôn mặt đẹp đẽ của Hoàng Họa không chút biểu cảm, dơ tay tát một cái giống như đập một con ruồi vậy, vỗ thẳng vào đầu của Phạm Lý Tử.

Một tiếng giòn tan vang lên.

Nửa khuôn mặt của Phạm Lý Tử bị đánh thẳng vào vỡ vụn, cả người hắn lần nữa bị đập bay văng ra xa.

Vừa đúng rơi thẳng tới trước mặt mọi người của Tây Hải phái.

Đám người Tây Hải phái giống như những con ếch gặp phải rắn độc, lần lượt tránh ra xa.

Phạm Lý Tử nằm trên đất giãy giụa một hồi, tựa như đang cố bò đi, nửa khuôn mặt hắn đã bị đánh nát, một con mắt bị đập vỡ tung, rơi trên đất, chỉ còn lại một con mắt, ngước lên trời cao.

Cổ họng hắn phát ra những tiếng rên rỉ thở dốc, cảm giác nhịp tim đập ngày càng dồn dập hơn.

Cuối cùng trái tim cũng không chịu nổi nữa, một tiếng nổ lớn rềnvang, lồng ngực hắn liền nổ tung một lỗ rất lớn.

Máu thịt tung tóe khắp nơi, nháy mắt đã chết tươi.

Sở Mặc hay Hoàng Họa đều thế cả, đòn tấn công của họ đâu phải dễ đỡ như thế.

Sức mạnh vô biên đánh vào cơ thể kẻ địch, điên cuồng phá hoại, cuối cùng đều dồn vào vị trí trái tim, khiến nó hoàn toàn nổ tung.

Nếu là cường nhân cảnh giới Tiên Thiên, có lẽ còn có thể liều mạnghóa giải một chút.

Nhưng tiếc là Phạm Lý Tử mặc dù cũng là một thiên tài, nhưng suy cho cùng hắn chưa đạt tới Tiên Thiên.

Vốn dĩ mấy tên luyện võ của các môn phái vừa và nhỏ đã đứng vào hàng, lúc này mới hiểu ra rằng bọn chúng cuối cùng đã lựa chọn thế nào, vớ ngay phải một đối thủ đáng sợ ra sao.

Cũng không biết là ai hét lên đầu tiên:

- Mau chạy!

Mấy chục người lập tức tháo chạy toán loạn.

Áp lực của Phi Tiên và Nhất Kiếm đột nhiên giảm bớt, bọn người này đều có hành động khiến cho người của Cô Thành và Thiên Ngoại giận không kìm được.

Không ngờ bọn họ lại dám tấn công trực diện.

Đây nào có phải là vào Quy Khư tìm bảo vật, đây rõ ràng là xem Quy Khư như một chiến trường lý tưởng.

Mục đích vào đây của bọn chúng chính là để chiến đấu.

Những cường nhân của Cô Thành và Thiên Ngoại cảm thấy bọn họđã có sự chuẩn bị đầy đủ nhất, cho rằng Sở Mặc chắc chắn không thể may mắn thoát khỏi.

Nhưng lại không ngờ Nhất Kiếm và Phi Tiên lại dứt khoát đứng về phe Sở Mặc.

Tần Hiểu và Lý Trúc nãy giờ không động thủ, lúc này sắc mặt trở nên vô cùng khó chịu.

Tần Hiểu bất thình lình thét lên giận giữ:

- Hay lắm, tất cả ân oán, hôm nay đều chấm dứt hết đi.

Dứt lời, một luồng khí mạnh mẽ kinh hồn đột nhiên bộc phát ra từcơ thể Tần Hiểu.

Sức mạnh ấy ngang tàng dữ dội khiến Tần Hiểu cho rằng bản thân đã là thiên hạ vô địch.

Hắn xông thẳng về phía Hoàng Họa nhằm giết kẻ yếu trước.

Trong người Lý Trúc cũng phát ra luồng huyết khí gần giống như của Tần Hiểu, sau đó hắn nhào tới phía Diệu Nhất Nương.

Người nữ nhân này vốn dĩ là của Lý Trúc hắn ta, nhưng giờ lại khăng khăng một mực đi theo Sở Mặc, phải khống chế nàng ta trước, sau đó giết tên Sở Mặc, phải khiến nàng ta biết được sự lợi hại của hắn.

Hai luồng huyết khi đột nhiên bộc phát khiến Sở Mặc giật thót mình.

Hoàng Họa ngược lại không có phản ứng gì, theo cảnh giới mà nói, Hoàng Họa đã đạt tới Điên Phong của Tiên Thiên tầng thứ 2.

Mặc dù Tần Hiểu đã dùng viên huyết đan, nhưng suy cho cùng cũng không thể vượt qua cảnh giới Tiên Thiên.

Nhưng Diệu Nhất Nương thì khác, nàng chưa đạt tới Tiên Thiên cảnh giới.

Cho nên khi Lý Trúc xông tới, Diệu Nhất Nương liền lâm vào tình cảnh nguy hiểm.

Hai nữ đệ tử Tiên Thiên che chắn trước mặt Diệu Nhất Nương lập tức bị hai chưởng của Lý Trúc đánh bay ra ngoài, miệng phun máu tươi, mất mạng giữa không trung.

- Sư tỷ!

Diệu Nhất Nương đau lòng hét lên.

- Ngươi tới đây cho ta!

Lý Trúc vươn tay định túm lấy Diệu Nhất Nương, một luồng sức mạnh kỳ lạ khống chế Diệu Nhất Nương, không nén nổi lòng hướng về phía Lý Trúc.

- Ngươi chỉ có thể là người của Lý Trúc ta.

Lý Trúc mặt lạnh lùng cao ngạo nói.

- Cút!

Sở Mặc gầm lên giận dữ, lập tức phá vòng vây của mấy người, hắnxông tới phía Lý Trúc giống như một mãnh hổ đang lao về phía con mồi.

- Sớm đã thấy ngươi chướng mắt.

Lý Trúc lạnh lùng quát, dơ tay đánh một chưởng.

Luồng sức mạnh kỳ lạ bao trùm lên Sở Mặc.

Sở Mặc dơ tay chém một đao.

Đệ tam đao, Trảm Phách.

Một đao huyết quang mạnh mẽ bộc phát ra theo thanh Thí Thiên.

Thanh hung khí tuyệt thế cuối cùng cũng lộ ra sự hung tàn tột độ của nó.

Đao này, Sở Mặc cũng vừa mới lĩnh hội ra được một chút, còn chưa hoàn toàn hiểu rõ những tinh túy trong đó.

Những đối với thế giới này mà nói, đây lại là một đao vô cùng hung hãn!

Luồng huyết khí ngút trời của Lý Trúc không hiểu tại sao, nháy mắt tắt lịm, dường như đã bị đao vừa rồi của Sở Mặc khống chế, làm choluồng huyết khí chảy ngược vào trong cơ thể Lý Trúc.

- Á!

Lưỡi đao vừa mới ập lên đầu, Lý Trúc liền thét lên tiếng kinh hãi tột độ, hắn liên tục lùi về phía sau nháy mắt đã từ bỏ việc khống chế Diệu Nhất Nương.

Hộc hộc!

Một ngụm máu tươi phun ra từ miệng Lý Trúc, cả người hắn lảo đảo như sắp ngã tới nơi.

Lý Trúc hoảng sợ gần chết nhìn Sở Mặc, hắn quay người bỏ chạy!

-----o0o-----

Chương 635 : Đại hung chi địa

Chương 635 : Đại hung chi địa

Sở Mặc đương định truy đuổi, hoàn toàn kết liễu hắn thì bất ngờ có năm, sáu cường nhân khổ luyện của Thiên Ngoại đột nhiên đánh tới.

Cheng!

Thanh Thí Thiên phát ra âm thanh leng keng, Sở Mặc bảo vệ Diệu Nhất Nương phía sau, rồi cùng đánh nhau với đám người vừa kéo đến.

Tình thế ban đầu nghiêng về một phía, lúc này lẳng lặng xảy ra biến đổi.

Sở Mặc càng đánh càng dũng mãnh, Lý Trúc bỏ chạy, Cô Thành và Thiên Ngoại bắt đầu có dấu hiệu yếu thế.

Mặc dù trước mắt xem ra không có vấn đề gì to tát, nhưng thời gian lâu rồi, toàn bộ tình thế hoàn toàn nghiêng về phía của Sở Mặc!

- Hắn là yêu nghiệt sao?

Sao lại lợi hại như vậy chứ?

Những người ngoài cuộc đứng xem nãy giờ không kìm được thốt lên những lời ngạc nhiên thán phục.

- Xem ra lần này Cô Thành và Thiên Ngoại chịu thiệt thòi không nhỏ rồi!

- Phải đấy, bọn họ đã thương vong nghiêm trọng như vậy, nhưng chiến lực của Sở Mặc vẫn không có dấu hiệu yếu đi.

- Đây còn là người sao?

Thật khó mà tin được!

- Phi Tiên và Nhất Kiếm thật tàn nhẫn mà, lâm trận mới giở mặt!

Có người than thở.

- Cái quái gì mà lâm trận mới giở mặt?

Lẽ nào bây giờ các ngươi vẫn không nhìn ra sao?

Đây rõ ràng là việc sớm đã bàn tính kỹ lưỡng, người ta căn bản không vứt bỏ Sở Mặc!

Có người nhìn rõ tình thế cười nhạt

- Bây giờ không biết tình hình bên ngoài thế nào Hay là chúng ta rời khỏi Quy Khư đi, nguy hiểm quá!

Có người trong lòng sinh ra ý muốn rút lui.

Ai cũng nói Quy Khư vô cùng hung hiểm, cho dù là đệ tử tứ đại môn phái tiến vào cũng khó mà kết thúc tốt đẹp được.

Nhưng xem ra tình thế hiện nay, mức độ nguy hiểm của Sở Mặc dường như không thua kém gì Quy Khư!

- Không dễ gì mới vào được nơi này, làm sao mà bỏ đi được?

Muốn đi thì ngươi đi đi!

Nói dứt lời, người này liền xông vào sâu trong Quy Khư.

Nhưng chưa đi được bao xa, đột nhiên vọng lại tiếng kêu thảm thiết, cả người hắn biến mất ngay tại chỗ.

Cũng có mấy người đi vào chỗ sâu trong Quy Khư như hắn, cũng đều chết không rõ nguyên nhân.

Lúc này mấy người không tham chiến hoàn toàn bị kinh hãi.

Bọn họ cuối cùng cũng hiểu được tại sao tứ đại môn phải nắm Quy Khư trong tay nhiều năm như vậy, vẫn không cách nào chinh phục được Quy Khư.

Đây nào có phải là nơi bảo địa?

Đây rõ ràng là vùng đất hung hiểm thập tử vô sinh mà!

Đám người Tây Hải phái cuối cùng cũng hiểu tại sao Sở Mặc không muốn bọn họ tiến vào đây.

Trước đây trong lòng ít nhiều còn có mấy cách nghĩ, cảm thấy Sở Mặc có chút tự cho mình là đúng, cũng có chút coi thường bọn họ.

Nhưng bây giờ thì họ rõ cả rồi, người ta chỉ muốn tốt cho bọn họ mà thôi!

- Đây quả là một ngày bê bết nhất!

Có người rốt cuộc cũng hiểu ra, nhìn về phía xa đám người đang đánh nhau, sau đó hắn quay đầu nhìn về quầng sáng lúc bọn họ tiến vào, tuy nhiên ánh mắt ấy liền ngây ra, vô cùng đờ đẫn, đến lời nói cũng trởnên run rẩy:

- Cửa đâu?

Quầng sáng lúc chúng ta đi vào đâu rồi?

Những người khác cùng đều nhìn về hướng đó, sau đó cùng đứng ngẩn người.

Cánh cửa, biến mất rồi!

- Cửa đâu?

Cửa đâu?

Lão tử đây muốn quay về!

Có người phát cuồng xông về hướng đó, liều mạng tìm kiếm, nhưng không có kết quả gì, dường như nơi đó tước giờ chưa từng có cánh cửa nào

- Ô ô Ta không muốn chết ở nơi này, ta muốn quay về!

Có người không kìm được khóc lóc, vô cùng sợ hãi.

Lúc này, đệ tử tứ đại môn phái lạnh lùng nói:

- Cánh cửa đó, sau khi tiến vào nửa canh giờ sẽ biến mất, nếu muốn đi ra thì phải tự mình tìm vị trí cánh cửa, nếu không đợi chết ở trong này đi.

- Sao trước đây không nói?

Có người phẫn nộ rít lên.

Đệ tử tứ đại môn phái vừa nói liền lạnh lùng cười:

- Cái đầu các người hận không thể trở thành nhọn hoắt để xông vào đây, tại sao phải nói với các ngươi điều này chứ?

Mọi người đều sững sờ.

Đệ tử này của tứ đại môn phái lạnh lùng nhìn đám người, sau đó nói:

- Muốn sống, hãy cố gắng mà theo đoàn, chúc các người may mắn!

Dứt lời, người ngày tiến thẳng về phía trước đầu không ngoảnh lại.

Về chiến trường bên kia, vẫn có người đứng ngây ra đó, hoàn toàn không để ý.

Lúc này Sở Mặc toàn thân đã đẫm máu, phần nhiều đều là của người khác, mặc dù hắn cũng bị thương nhưng không nặng lắm.

Hắn đã tụ hợp lại được với Hoàng Họa, Diệu Nhất Nương, Thẩm Tinh Tuyết, Hoa Tiểu Nha và đám người của Nhất Kiếm, Phi Tiên.

Tứ đại môn phái phân thành hai phe, Nhất Kiếm và Phi Tiên một bên, còn có cả Sở Mặc.

Cứ thế một bên tăng một bên giảm, bên kia dần dần có phần không gắng gượng được nữa.

Tần Hiểu chị làm Hoàng Họa bị thương, nhưng không thể giết chết nàng tại trận, bây giờ lại bị Sở Mặc ngăn cản, hắn không ngừng gào rít nhưng không làm thế nào được.

Đến phút cuối, Cô Thành và Thiên Ngoại cuối cùng cũng sợ hãi, tình thế này hoàn toàn khác hẳn so với trước đây bọn họ suy diễn và dự liệu.

Trước đây bọn họ cho rằng Thẩm Tinh Tuyết, Diệu Nhất Nương và Hoa Tiểu Nha, mấy nữ nhân này nói chung đều muốn giúp Sở Mặc, nhưng thế nào cũng không ngờ tới Nhất Kiếm và Phi Tiên lại quyết định như vậy, trực tiếp đứng về phía Sở Mặc.

Điều này khiến cho những thủ đoạn trước đây bọn họ bàn bạc hoàn toàn trở nên vô dụng.

Nếu còn đánh tiếp, chỉ khiến thương vong càng ngày càng nhiều, thậm chí có thể hoàn toàn bị tiêu diệt.

Tần Hiểu rít lên giận dữ, cuối cùng hắn cũng từ bỏ trận đấu, tiến vào sâu trong Quy Khư, đồng thời hét to:

- Sở Mặc, vẫn chưa xong đâu Sớm muộn ta cũng giết chết ngươi!

- Chạy cái gì chứ?

Có gan thì đánh tiếp nào!

Tiếng nói lãnh đạm lạnh lùng của Sở Mặc truyền đi.

Tần Hiển giận đến loạng choạng, có cảm giác muốn hộc máu mồm, vô cùng ức chế.

Hắn thật sự muốn quay đầu lại, tiếp tục đánh nhau với Sở Mặc, đem Sở Mặc chém thành trăm mảnh.

Nhưng lý trí lại nói với hắn, không dùng thủ đoạn đó, căn bản không cách nào làm khó được đối phương.

- Đừng đắc ý quá sớm!

Tiếng gầm rít của Tần Hiểu ngày càng xa hơn.

Người của Cô Thành và Thiên Ngoại bắt đầu lần lượt đuổi theo hướng của Tần Hiểu.

Không thể không nói, sức mạnh của Cô Thành và Thiên Ngoại vẫn vô cùng dũng mãnh.

Cường nhân Tiên Thiên dưới năm mươi tuổi, số lượng không hề ít ỏi.

Những người này đều tham gia Tông Môn đại hội, nhưng lại vô cùng khiêm tốn.

Bây giờ rốt cuộc cũng phải lộ ra bản lĩnh thực sự, thật khiến người ta khiếp sợ.

Nếu không có sự giúp đỡ của Nhất Kiếm và Phi Tiên, cho dù Sở Mặc có mạnh hơn nữa cũng khó mà hoàn toàn đánh bại được đối phương.

Trận chiến cuối cùng cũng kết thúc.

Trên khắp chiến trường còn bỏ lại mấy chục thi thể.

Mùi máu tanh nồng phiêu tán khắp trời đất.

-----o0o-----

Chương 636 : Phái Tây Hải xấu hổ

Chương 636 : Phái Tây Hải xấu hổ

Sở Mặc quay sang ôm quyền với Nhất Kiếm và Phi Tiên nói:

- Đa tạ chư vị tiền bối lúc nãy đã trượng nghĩa ra tay cứu giúp huynh đệ tỷ muội của ta.

Ân tình này Sở Mặc sẽ khắc cốt ghi tâm.

Hoa Tam Nương cười tủm tỉm nhìn Sở Mặc, vẻ mặt vui mừng, đĩnh đạc nói:

- Không có gì, về sau nhớ đối tốt với nha đầu của chúng ta.

Hoa Tiểu Nha có hơi tùy tiện nhưng cũng không khỏi xấu hổ trước lời của Hoa Tam Nương, mặt đỏ bừng, trừng mắt nhìn mẹ mình:

- Mẹ, người nói cái gì đó.

Hạ Phong không nói gì, cố ý ra vẻ không nghe thấy những lời vừa rồi, lại cười tủm tỉm nhìn Sở Mặc, hơi tiếc nuối một chút.

Người thiếu niên này mà làm con rể của mình cũng được lắm chứ.

Những người khác không dám nói gì, chỉ có một số ít người thuộc phái Nhất Kiếm còn có vẻ bình thường.

Bọn họ đã quá rõ tình tình của Hoa Tam Nương rồi.

Nhưng người bên Phi Tiên có chút không vui.

Mặc dù tứ đại phái có tiếng liên quan chặt chẽ, như chim liền cánh như cây liền cành.

Giữa các bên cũng thường có quan hệ thông gia nhưng vẫn có phân biệt.

Ví dụ, Nhất Kiếm và Phi Tiên quan hệ gần gũi hơn, Cô Thành và Thiên Ngoại cũng thân quen hơn.

Mặc dù có thân thiết hơn nhưng ngữ khí của Hoa Tam Nương khiến mấy người Phi Tiên thấy khó chịu.

Dựa vào cái gì Sở Mặc phải đối tốt với nha đầu nhà ngươi chứ?

Ngươi muốn gả con gái cho hắn sao?

Nhất Nương của chúng ta còn chưa nói gì đâu nhé.

Mấy suy nghĩ này mọi người đều giữ trong lòng chứ không nói ra.

Sở Mặc chỉ có thể cười gượng:

- Ta và Hoa tiểu thư là bằng hữu.

Về sau Hoa tiểu thư có chuyện cứ nói, ta nhất định không từ chối.

- Ngươi nói vậy là coi chúng ta như người xa lạ rồi, về sau phải là người một nhà mới phải.

Hoa Tam Nương dường như không cảm nhận được không khí bất thường, vẫn tiếp tục nói suy nghĩ của mình.

- Khụ khụ...

Hạ Phong nhìn mặt nữ nhi đã đỏ bừng, không nhịn được ho khen hai tiếng.

- Ha ha...

Sở Mặc không biết nói gì, chỉ cười cho phải phép.

Hoa Tiểu Nha lại càng không chịu được nữa, giận dữ kêu:

- Hoa Tam Nương!

Nha đầu cáu đến nỗi không buồn gọi mẹ nữa rồi.

- Ơ cái nha đầu này, mẹ của ngươi đang nói chuyện đó.

Hoa Tam Nương xem như không có việc gì, trừng mắt nhìn Hoa Tiểu Nha, trong lòng lại mắng to: đúng là nha đầu không biết tốt xấu.

Ngươi không thấy thanh niên này chẳng khác nào một miếng thịt thơm ngon hay sao.

Bây giờ không mau tiếp cận còn muốn chờ đến bao giờ.

Đến lúc hắn phi thăng Linh giới, nhà ngươi ngàn dặm tìm phu chắc?

Một số trung niên nữ tử của Phi Tiên cũng đi tới.

Trong đó có một người là sư tỷ của Diệu Nhất Nương.

Người này chừng hơn bốn mươi tuổi, dáng người cao gầy, làn da trắng nõn, khí chất cao quý.

Mặc dù cóvài nếp nhăn ở khóe mắt nhưng cũng chỉ khiến nàng có vẻ thành thục, hấp dẫn hơn.

- Sở Mặc, trước khi đến đây, lão tổ và chưởng môn đã phân phó, ở Quy Khư, chúng ta phải bảo vệ an toàn cho ngươi nên kế tiếp, ngươi đi cùng với chúng ta thì hơn.

Tiếng của Tiêu Vân Liên trong trẻo mà lạnh lùng, không phải vì nàng lạnh bạc mà giọng nói trời sinh đã vậy rồi.

Hoa Tam Nương lại nói:

- Hay đi cùng chúng ta đi

- Hoa tiền bối, ta nghĩ tất cả chúng ta đi cùng luôn cũng được.

Tiêu Liên Vân cũng không kém Hoa Tam Nương mấy tuổi, nhưng bối phận lại thấp hơn, nên cũng cư xử khá khách khí.

Hoa Tam Nương nghĩ một chút.

Thật ra nàng muốn kéo Sở Mặc qua đây, bỏ lại đám người Phi Tiên.

Nhưng nàng cũng hiểu không thể hành động theo cảm tính.

Mặc dù Cô Thành và Thiên Ngoại đã tạm thời rút lui nhưng trận chiến này còn chưa chấm dứt.

Giờ mới chỉ là bắt đầu mà thôi.

- Đi cùng cũng tốt.

Sở Mặc, ngươi có ý gì không?

Hoa Tam Nương nhìn Sở Mặc hỏi.

Sở Mặc vốn muốn đi một mình.

Dù trong Quy Khư, nguy cơ tứ phía, hắn cũng chẳng sợ.

Trên người hắn có thần khí Thương Khung Thần Giám, muốn tránh nguy hiểm không khó.

Nhưng hiện tại, hắn thay đổi chủ ý.

Nhất Kiếm và Phi Tiên đã dốc sức giúp hắn, hắn ghi nhận phần nhân tình này.

Như vậy, cũng nên mang bọn họ đi cùng thôi.

Những người này cũng không biết, bọn họ muốn mời Sở Mặc đi cùng để bảo vệ nhưng người được lợi lại là bọn họ.

Làm việc tốt sẽ được đền đáp.

Ngay lúc đám người Sở Mặc chuẩn bị rời đi, Chu Tuấn ở phái Tây Hải ngượng ngùng đi tới, hơi do dự một chút đưa ra thỉnh cầu:

- Có thể mang chúng ta đi cùng được không?

Mí mắt Hoàng Họa hơi nháy nháy.

Nàng đã ở bên Sở Mặc từ đầu nên chuyện của phái Tây Hải, nàng rõ hơn ai hết.

Lúc đầu, phái Tây Hải cũng kiên quyết đứng về phía Sở Mặc, nhưng sau đó lại lựa chọn đứng qua một bên.

Giờ thấy công tử lợi hại lại muốn tiếp cận.

Trên đời có chuyện dễ ăn thế chắc?

Đám người Diệu Nhất Nương, Thẩm Tinh Tuyết tuy không biết chi tiết nhưng cũng biết một chút.

Ban đầu phái Tây Hải cũng đi lại gần gũi với Sở Mặc, nhưng càng về sau càng vạch rõ giới hạn.

Nên mọi người nhìn đám Chu Tuấn với ánh mắt khinh thường.

Dù là các nàng hay Nhất Kiếm đều chỉ diễn trò, cho Cô Thành và Thiên Ngoại xem.

Nhưng phái Tây Hải thuần túy là một đám ngốc.

Bọn họ rõ ràng đã lấy được sự tín nhiệm của Sở Mặc nhưng đến thời khắc mấu chốt lại tự buông bỏ nó đi.

Bát nước đã hắt đi thì không thể lấy lại hoàn toàn được.

Sở Mặc hơi do dự, cười cười nói:

- Quy Khư nguy cơ tứ bề, không nói đến chuyện ta đồng ý mang các ngươi theo, nếu các ngươi tự nguyện đi cùng thì cứ đi cùng thôi.

Chu Tuấn mới đầu còn không yên lòng, nghĩ tám chín phần mười Sở Mặc sẽ không đồng ý.

Nhìn ánh mắt mọi người tràn đầy khinh miệt, gã hơi run rẩy.

Không nghĩ tới Sở Mặc lại đồng ý.

Chu Tuấn thiếu chút thì không kịp phản ứng, nhìn thấy Sở Mặc tựa tiếu phi tiếu mới bừng tỉnh, cuống quít ôm quyền thi lễ nói:

- Cảm tạ Sở vương!

Nói xong, gã cũng biết không nên nói thêm gì nữa, tự động thối lui.

Mấy tên phái Tây Hải khác đều khó chịu.

Mặc dù biết chuyện này không thể trách Sở công tử, có trách chỉ trách trưởng môn bọn họ ánh mắt thiển cận.

Vừa nãy chiến đấu, những người ở Phi Tiên và Nhất Kiếm không có ai tử vong.

Chỉ có vài người thương hơi nặng, đều được cứu trị, không bị nguy hiểm tính mạng, được đồng môn dìu đi.

Sở Mặc là người đứng mũi chịu sào, giết nhiều người nhất rồi đến Hoàng Họa.

Những người chết đa phần đều là những đệ tử môn phái đã đầu phục Cô Thành và Thiên Ngoại.

Như Phạm Lý Tử của Trường Sinh Thiên.

Tên này tự tìm đường chết, y không ra tay với Sở Mặc, Sở Mặc căn bản cũng không chủ động tìm y gây phiền phức.

Thù hận năm đó mặc dù sâu đậm, nhưng hiện tại Sở Mặc đã là hùng ưng tự do bay lượn trên bầu trời bao la còn Phạm Lý Tử vẫn chỉ là một con chim sẻ mà thôi.

Sở Mặc chủ động tìm y đòi nợ thì quá mất mặt.

-----o0o-----

Chương 637 : Con kiến

Chương 637 : Con kiến

Bên Cô Thành hao tổn năm tên đệ tử, trong đó có hai người ở Tiên Thiên, ba người ở Thiên Tâm.

Thiên Ngoại mất bốn nhưng trong đó có ba người ở Tiên Thiên cảnh một người ở Ngộ Tâm cảnh ô Thành và Thiên Ngoại đã bị tổn thất thê thảm và nghiêm trọng.

Nếu để người môn phái ở ngoài của bọn họ biết chắc chắn sẽ tức điên lên mất.

Quy Khư khác hẳn thế giới bên ngoài.

Chỗ bọn Sở Mặc đang đứng là đáy của một cái khe lớn, hai bên trái phải đều là núi lớn dựng đứng, cao vút tận trời mây.

Xung quanh có mấy cây đại thụ cực kỳ cao, che rợp cả bầu trời.

Có khi trèo lên cây này có thể leo đến thung lũng núi cũng nên.

Nhưng không phải ai cũng dám thử.

Trong Quy Khư rất quỷ dị, lúc nào cũng tràn ngập nguy hiểm không ai tưởng được.

Ví dụ vừa nãy, lúc bọn họ chiến đấu, mấy đệ tử của môn phái nhỏ đột nhiên hét thảm một tiếng, biến mất ngay tại chỗ.

Có người vừa điđến chỗ nọ thì chết luôn.

Mọi thứ đều rất bình thường, không thể tìm được nguyên nhân cái chết từ đâu.

Điều này khiến người ta thấy sởn tóc gáy.

Nên ngay cả những người ở Nhất Kiếm và Phi Tiên cũng cực kỳ cẩn thận, so với mấy người không biết gì về Quy Khư kia chỉ có hơn chứ không có kém.

Bọn họ biết ở đây mọi người đều bình đẳng, không phân biệt ai ở đại phái, ai ở tiểu phái.

Nhưng bọn họ đều cực kỳ tin vào Sở Mặc.

Mọi người đều đang chờ đợi Sở Mặc chọn hướng đi.

Sở Mặc cười khổ, nhìn đám người Hoa Tam Nương và Tiêu Vân Liên nói:

- Các người ở tứ đại phái...chắc cũng biết một ít về Quy Khư chứ?

Hoa Tam Nương nói:

- Bọn ta biết gì đâu.

Những người ở tứ đại phái có thể từ Quy Khư sống sót trở về đều nhờ vận may.

Có đánh chết bọn họ cũng không dám quay lại đây một lần nữa.

Lời này rất khó nghe nhưng Phi Tiên cũng không phản bác.

Hoa Tam Nương nói đúng sự thật

- Cái gì?

Nhiều năm như vậy mà các ngươi chưa có thông tin gì về Quy Khư hay sao?

Sở Mặc thấy thật khó tin.

- Ngươi nghĩ Quy Khư là chỗ nào chứ.

Hoa Tam Nương nhìn Sở Mặc nói:

- Có thể sống sót rời khỏi nơi này...đã phải cám ơn trời đất rồi, còn tìm tòi cái gì nữa.

Ngươi đang nói đùa sao?

Tiêu Vân Liên gật gù nói tiếp:

- Đúng vậy.

Ở Phi Tiên cũng có một tiền bối tiến vào Quy Khư có thể trở về.

Khi về có mang theo một loại công pháp.

Tiền bối kia nóitrong Quy Khư, một bông hoa ngọn cỏ cũng có thể giết người lúc nào không biết.

Người ấy có thể sống sót cũng vì được hồ điệp dẫn đường.

- Được hồ điệp dẫn đường ư?

Sở Mặc chợt nhớ tới Thải Điệp Tiên tử trong Huyễn Thần giới.

Chẳng lẽ trong Quy Khư cũng có điệp tộc hay sao?

Nghĩ lại cũng có khả năng lắm chứ.

Quy Khư từng là một phần của Thiên giới, rơi xuống Nhân giới, nên có lẽ vẫn còn rất nhiều sinh linh ở Thiên giới sống ở đây.

Sở Mặc không khỏi nhìn Hoàng Họa đang an tĩnh đứng bên cạnh.

Nàng cũng đi ra từ Quy Khư.

Không biết quay trở lại đây, nàng có thể có cảm ứng gì hay không?

Hoàng Họa nhìn Sở Mặc hạ giọng nói:

- Gần đây ta cảm thấy có một thanh âm đang không ngừng vẫy gọi ta.

Mọi người nhìn Hoàng Họa, ánh mắt khiếp sợ.

Thời điểm này chẳng việc gì phải nói dối.

Mặc dù mọi người khiếp sợ, nhưng ngay sao đó lại thấy hâm mộ.

Cảm giác có người triệu tập phải chăng là nàng có cơ duyên với nơi này?

Không mấy người ở đây biết Hoàng Họa là nguyên thú, nên đa phần đều tò mò với thân thế của Hoàng Họa.

Nàng không phải người của tứ đại phái.

Tuổi trẻ như vậy nhưng thực lực vô cùng khủng bố, nhưng lại rất tôn trọng Sở Mặc, gọi hắn là công tử...

Nhìn từ ngoài không biết có khi còn tưởng nàng là nha hoàn của Sở Mặc.

Bọn họ càng thêm tò mò về Hoàng Họa hơn.

- Vị cô nương này, không biết nên xưng hô thế nào...

Tiêu Vân Liên nhìn Hoàng Họa, trong lòng suy nghĩ.

Nếu Phi Tiêncó nhiều đệ tử như Hoàng Họa thì tốt biết bao.

Hoàng Họa quay về phía Tiêu Vân Liên, khẽ mỉm cười nói:

- Tên ta là Hoàng Họa.

- Thật là một nữ tử ưu tú.

Tiên Vân Liên trực tiếp thể hiện sự tán thưởng.

Sở Mặc cười thầm trong lòng.

Nếu ngươi biết tuổi của Hoàng Họa thì chắc ngươi không thể vân đạm phong khinh nói chuyện như thế đâu.

Tuy nhiên, tuổi của Thú tộc và Nhân tộc cũng tính theo cách khác nhau nên không cần quan tâm làm gì.

Vẻ mặt những người khác tràn đầy hâm mộ.

Hoa Tam Nương nói thẳng:

- Xem ra cơ duyên của Hoàng Họa vô nương đến rồi.

Lúc này Hoàng Họa lại nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc nhìn thấy trong mắt Hoàng Họa đang do dự, lập tức cười nói:

- Ngươi hãy đi đi.

Nhớ chú ý an toàn cho chính mình.

Hoàng Hạ cười, nàng đang có ý này.

Đây là nơi nàng sinh ra nên nàng quen thuộc nó hơn bất kỳ ai.

Nàng không có gì phải sợ hãi.

Mỉmcười nhìn mọi người, thân hình Hoàng Họa chợt lóe, bay tới một cây đại thụ, loáng cái đã biến mất trong rừng cây.

- Nàng đi một mình...sẽ không có vấn đề gì chứ?

Tiêu Liên Vân hơi bận tâm.

Hoa Tam Nương lại lẩm bẩm:

- Đúng là một nha đầu thần bí.

Sở Mặc không dừng lại ở đây nữa, dẫn mọi người đi sâu vào thung lũng, đi hướng hoàn toàn ngược lại đám người Cô Thành Thiên Ngoại.

Nhóm người chưa đi được bao xa đã thấy mấy thi thể nằm giữa chắn đường.

Nhìn phục sức trên người có thể đoán ra những thi thể này đều là những đệ tử môn phái thượng đẳng hoặc trung đẳng, tương đối ưu tú.

Có thể tiến vào danh sách một trăm người trong khiêu chiến xếp hạng Tân Nhân Vương, chắc chắn đều là người ưu tú, yếu nhất cũng ở Ngộ Tâm cảnh.

Nhưng hiện tại bọn họ lại bị phơi thây lạnh lẽo ở đây.

Điều này khiến những người đang đứng đều vô cùng buồn bực.

Trong ngực như có một khối đá lớn đè nặng lên.

- Chôn bọn họ thôi.

Tiêu Liên Vân có chút không đành lòng.

- Dù thế nào bọn họ cũng là đồng tộc của chúng ta.

- Đúng vậy, cứ để thi thể họ bị phơi thây hoang dã như thế cũng không tốt.

Hoa Tam Nương cũng thở dài.

Sở Mặc lại ngăn trở đệ tử hai phái đang định tiến lên, nhíu mày nói:

- Đừng nhúc nhích.

Vài tên đệ tử của Phi Tiên và Nhất Kiếm đang định tiến lên, ánh nhìn Sở Mặc hơi cổ quái.

Mấy tên này cảm thấy Sở Mặc không có tìnhngười.

Sở Mặc cau mày, không để ý ánh mắt của bọn họ trầm giọng nói:

- Các ngươi lui ra phía sau đi.

Mấy tên đệ tử kia nhíu mày, nhưng vẫn nghe lời lùi lại.

Mặt vẫn còn bất mãn.

- Sở Mặc...

Tiêu Liên Vân cảm thấy Sở Mặc có ý gì, đang định hỏi lại thấy ánh đao trong tay Sở Mặc chợt lóe.

Mọi người đều bị dọa sợ, theo bản năng lùi về phía sau.

Keng!

Tiếng va chạm binh khí vang lên, đinh tai nhức óc.

Sở Mặc lui về phía sau mấy chục bước, sắc mặt đỏ lên.

Sau đó phun ra một ngụm máu tươi, mặt nháy mắt trắng bệch.

-----o0o-----

Chương 638 : Bất lực

Chương 638 : Bất lực

Cuối cùng số ít người ở cảnh giới cao mới thấy chỗ vừa Sở Mặc vừa ra chiêu có một con kiến, lưng đen sì, phía trên có một vệt màu trắng.

Đây là dấu vết lưu lại khi Sở Mặc chém ra một đao.

Tất cả mọi người đều không nhịn được hít vào một ngụm khí lạnh, ánh mắt hoảng sợ.

Không ai nghĩ một con kiến đánh một kích lại khiến Sở Mặc hộc máu.

Mặc dù những người ở đây không hoàn toàn biết đao của Sở Mặc sắc bén đến mức nào nhưng ít nhất cũng biết nó là một thần khí chân chính.

Sở Mặc có một sư phụ phi thường, là người từ thế giới khác đến.

Nên mọi người đều đoán cây đao đó là sư phụ của Sở Mặc cho.

Nó là thần khí từ thượng giới.

Nhưng khi chém vào con kiến kia lại chỉ lưu lại một vết màu trắng.

Quả thực không thể tin được.

Con kiến kia tiếp đất, cũng không tiếp tục phát động công kích.

Nó hơi e ngại Sở Mặc.

Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết vội vàng đến bên Sở Mặc, nhìn hắn bằng ánh mắt lo lắng.

Hoa Tiểu Nha cũng định đi qua nhưng thấy hai người kia đã đến trước, cũng chỉ mím môi, đứng im ở đó.

Nhưng vẻ mặt vẫn rất quan tâm.

Sở Mặc khoát tay:

- Ta không sao.

Mấy đệ tử lúc trước định tiến lên đều bị sợ đến choáng váng, trợn mắt há mồm đứng im một chỗ.

Tiêu Vân Liên và Hoa Tam Nương có chút xấu hổ, cảm thấy mình đã hiểu lầm Sở Mặc.

Nhưng ai mà nghĩ đến một con kiến bé nhỏ lại có năng lực khủng bố như vậy.

Không đợi Sở Mặc nhắc nhở, mọi người đều lùi về phía sau.

Rốt cuộc bọn họ cũng hơi hiểu, vì sao một số người vô duyên vô cớ chết đi ó khả năng là do cái con kiến kia làm, bình thường chẳng ai chú ý đến một con kiến bé tí tẹo làm gì.

Sở Mặc cầm Thí Thiên, nhìn con kiến như nhìn đại địch.

Trong lòng hắn đang điên cuồng gào thét.

Cuối cùng hắn cũng hiểu

Vì sao Quy Khư lại khủng bố như thế?

Vì sao những người tiến vào hầu như không có mấy ai còn sống đi ra?

Nguyên nhân rất đơn giản, vì mỗi sinh linh ở đây đều đến từ Thiên giới.

Lúc ở Huyễn Thần giới, Sở Mặc đã gặp một số sinh linh ở Thiên giới.

Tất cả bọn họ đều có cảnh giới và năng lực khủng bố.

Chẳng quakhi ở Huyễn Thần thành, họ không thể bộc lộ ra hết mà thôi.

Hơn nữa nhờ sự che chở của Giới Linh, khi ở Huyễn Thần giới Sở Mặc có một bùa hộ mệnh cường đại, tạm thời cũng chưa giao đấu trực tiếp nhiều với mấy sinh linh mạnh mẽ kia.

Nên trong tiềm thức, hắn không lường hết mức độ nguy hiểm của sinh linh từ Thiên giới.

Nhưng ở Quy Khư lại khác.

Mỗi một cái cây ngọn cỏ đều là sinh linh thuộc Thiên giới ó lẽ chúng không mạnh được như sinh linh Thiên giới ở Huyễn Thần giới, nhưng chỉ cần ở cảnh giới Kim Đan hay Nguyên Anh cũng đã quá đủ để đối phó với những người luyện võ ở thế giới này rồi.

Cảnh giới của con kiến này có thể không cao như vậy nhưng ít nhất thực lực cũng ở Trúc Cơ đỉnh cao.

Mặc dù nếu Sở Mặc dốc toàn lực, có thể đánh chết tu sĩ ở Trúc Cơ, con kiến này mạnh vì lớp vỏ nhìn xấu xấu nhưng lại cực kỳ cứng rắn kia.

Vừa nãy Sở Mặc bị hộc máu là do phản lực lúc chém đao vào ngườicon kiến, phản lực cực mạnh, cứ như hắn tự đánh vào người mình vậy.

Cũng vì thế mà con kiến không tiếp tục ra đòn.

Nó biết Sở Mặc rất mạnh.

Công kích như vừa rồi cũng khiến nó e sợ.

Nó không muốn lại dính thêm một đòn nữa.

- Ta không muốn đối địch với ngươi.

Ngươi đi đi.

Sở Mặc nhìn con kiến, trầm giọng nói.

Con kiến vẫn không nhúc nhích, có vẻ nó không hiểu Sở Mặc nói gì.

- Ta biết ngươi có thể hiểu được lời của ta.

Nếu ngươi còn muốnđánh, hai ta sẽ đánh đến chết mới thôi.

Những người khác nhìn Sở Mặc, mặt dại ra.

Mặc dù bọn họ biết nguyên thú cấp cao sẽ có chỉ số thông minh rất cao nhưng không thể tưởng được, cái con kiến bé tí ý cũng biết nói chuyện.

Nhưng điều ngạc nhiên còn ở phía sau.

Khi Sở Mặc nói xong, con kiến hơi do dự, cuối cùng vẫn quay đầu bỏ đi.

Nó có vẻ không thoải mái lắm, chẳng mấy chốc đã mất tăm.

Sở Mặc nhẹ nhàng thở ra.

Không phải vạn bất đắc dĩ, hắn cũng không muốn liều mạng với con kiến này.

Dù sao trong Quy Khư vẫn còn nhiều mối nguy cơ.

Ai biết có còn sinh linh nào cường đại hơn không?

Mặc dù ở Nhân giới, sẽ không thể xuất hiện sinh linh quá mức hùng mạnh nếu không toàn bộ người ở đây chẳng chống nổi một kích.

Mấy kẻ mạnh thật sự chỉ cần một ý nghĩ cũng đủ bóp chết đoàn người rồi.

Sở Mặc chậm rãi tiến lên phía trước, đào vài cái hố, đem thi thể đặt vào rồi vùi đất lên.

Hắn cũng chẳng biết những người này, mà ở Quy Khư cũng chẳng cần phải lập bia làm gì.

Những người này đã chọn tiến vào Quy Khư, họ phải chuẩn bị tâmlý có thể chết bất cứ lúc nào.

Làm xong mọi việc, Sở Mặc đứng lên, vỗ vỗ tay, nhìn những người còn lại.

Sắc mặt mọi người đều tái nhợt, kể cả Diệu Nhất Nương.

Hoa Tiểu Nha cũng không còn hoạt bát, nhẹ giọng hỏi:

- Con kiến kia...là loài gì vậy, sao mà mạnh thế cơ chứ?

Sở Mặc cười cười:

- Theo truyền thuyết, Quy Khư từng là một góc của Thiên giới, chẳng may bị rơi xuống Nhân giới.

Nên sinh linh ở đây mặc dù không đặc biệt hùng mạnh, nhưng ít nhiều gì nó cũng là sinh linh ở Thiên giới, theo Quy Khư bị rơi xuống đây thôi.

Trong mắt những kẻ ở Thiên giới, có thể mấy sinh linh này chẳng là cái thá gì.

Nhưng đối với chúng ta, chúng cũng quá khủng bố rồi.

- Trên đời này thật sự có Thiên giới sao?

Ta vẫn nghĩ, sau khi phi thăng là có thể tiến vào thế giới cao nhất rồi, không ngờ vẫn còn nơi khác...

Sắc mặt Tiêu Liên Vân vẫn còn tái nhợt, tự rì rầm lẩm bẩm.

Theo thông tin từ cái đại nhân khủng bố lúc trước, nhóm người Hoa Tam Nương biết được nhiều thông tin hơn.

Nên lúc này, ánh mắt nhìn Sở Mặc lại càng quái dị hơn.

Nhưng trong lòng nhóm người Hoa Tam Nương lại thấy vô cùng may mắn vì đã thuyết phục những lão tổ ở môn phái không nghe lời vị kia, trở thành tôi tớ cho gã.

Trên người Sở Mặc...cũng có rất nhiều bí mật.

Hoa Tam Nương lại cảm thán, nhìn con gái đang đứng bên cạnh, thầm suy nghĩ.

Dựa vào quan hệ của con gái với Sở Mặc chắc chắn ngày sau sẽ có chỗ tốt.

Xem ra nước cờ này đã đi đúng rồi.

Đoàn người lại tiếp tục chậm rãi đi về phía trước.

Được vài trăm dặm lại phát hiện mấy thi thể.

Càng ngày mọi người càng trầm mặc.

Nhìn tình thế hiện tại xem ra, ngoài nhóm bọn họ đi cùng Sở Mặc, hầu như tất cả đệ tử thiên tài từ những môn phái nhỏ đều không tránh được mất mạng.

Nhưng cũng chỉ có thể thở dài, không làm gì được.

Vì bọn họ còn chẳng đánh được một con kiến.

Từ lúc chào đời đến nay, những người luyện võ vốn đứng ở đỉnh cao của Nhân giới chưa bao giờ cảm thấy bất lực như lúc này.

-----o0o-----

Chương 639 : Dược Vương Kinh

Chương 639 : Dược Vương Kinh

Cuối cùng họ cũng hiểu, từ trước đến giờ họ chỉ là một đám ếch ngồi đáy giếng.

Sự việc lần này đã cho họ có trải nghiệm, mở ra trước mặt họ một cánh cửa chân trời hoàn toàn mới lạ.

Dọc đường sau đó, Sở Mặc dựa vào cảnh báo của Thương Khung Thần Giám tránh được rất nhiều nguy hiểm.

Những người đi cùng cũng dần phát hiện, Sở Mặc có thể chọn những con đường tránh được nguy hiểm, hơn nữa, mỗi người ít nhiều điều có thu hoạch.

Có người thu được một số khoáng thạch quý hiếm, có người vô ý nhặt được một kim loại kỳ lạ mà trước giờ chưa từng nhìn thấy.

Mọi người đều hưng phấn.

Những kim loại này nếu dùng để tinh luyện vũ khí sẽ giúp vũ khí tăng thêm sức mạnh và uy lực ọn họ ai cũng thèm nhỏ dãi có được một vũ khí như cây đao của Sở Mặc từ lâu rồi.

Không những có được kim loại, khoáng thạch quý hiếm, còn thu được rất nhiều dược liệu.

Phái Phi Tiên nguyên bản lấy chế thuốc thành danh nên khả năng phân biệt dược liệu cao hơn nhiều so với người ở môn phái khác.

Phần lớn dược liệu các nàng còn chưa nhận biết được nhưng trong dược lý cũng có những loại có liên quan đến nhau nên loáng một cái đã thu được hơn ba mươi loại dược liệu.

Tiêu Liên Vân kinh hỉ nhìn một đệ tử Phi Tiên vừa thu được một loại dược liệu, nói:

- Dược liệu này có dược tính tương tự hồi long thảo, dược liệu chính dùng để luyện chế Nguyên Khí đan, nhưng so với hồi long thảo, dược tính của nó còn mạnh hơn gấp trăm lần.

Nếu dùng một gốc dược thảo này ít nhất có thể luyện ra hơn một ngàn viên Nguyên Khí đan.

Như vậy tương đương với một lượng lớn tài phú rồi đó.

Mặc dù nhóm người Hoa Tam Nương không hiểu việc chế thuốc, nhưng họ lại biết rõ giá trị của Nguyên Khí đan.

Nghe Tiêu Liên Vân nói mắt không khỏi sáng ngời.

Tiêu Liên Vân lại nhìn Sở Mặc:

- Sở công tử, rất cảm ơn ngươi.

Khi ra khỏi đây, chúng ta sẽ cungcấp miễn phí dược liệu luyện chế được cho Phiêu Miểu Cung của người.

Đây đúng là một hứa hẹn có giá trị.

Hầu như chỉ những người trong tứ đại phái mới có thể nhìn thấy Nguyên Khí đan.

Đây là đan dược giúp nhanh chóng bổ sung nguyên khí, mặc dù không tiện lợi bằng nguyên thạch nhưng nó có lợi thế vì phí tổn tiêu hao ít hơn rất nhiều.

Hơn nữa, nguyên thạch sau khi sử dụng cũng bị mất đi hoàn toàn.

Nên sẽ có ngày nguyên thạch trên thế giới này bị sử dụng hết.

Nhưng Nguyên Khí đan thì lại khác.

Trong vườn dược liệu của các môn phái đều có gieo trồng các loại tài liệu có thể điều chế ra nó, nên có thể nói nó có thể không ngừng tái tạo được.

Sở Mặc cười cười, cũng không cự tuyệt mà chỉ nói:

- Tiểu sư tỷ không cần khách khí, những thứ này đều là thứ các người xứng đáng nhận được.

Tiêu Vân Liên lắc đầu, nghiêm túc nói:

- Nếu không có Sở công tử dẫn dắt, chúng ta làm gì có cơ hội đoạt được những bảo vật này.

Sở công tử không cần nói nhiều, Phi Tiên là môn phái có ơn tất báo.

Hoa Tam Nương đứng bên chậc chậc:

- Ngươi làm như Nhất Kiếm chúng ta là đồ vô ơn không bằng.

Nói xong lại quay ra nói tiếp với Sở Mặc:

- Khi quay lại, chúng ta cũng sẽ luyện chế miễn phí một trăm binh khí tốt nhất cho Phiêu Miểu Cung.

Hoa Tam Nương nói xong còn nhìn Tiêu Vân Liên hừ một tiếng, thật giống như một hài tử đang tức giận vậy.

Tiêu Vân Liên lại khẽ mỉm cười:

- Hoa tiền bối quả là người trọng nghĩ khí...

Một câu tiền bối khiến Hoa Tam Nương trợn trắng mắt, nhưng lại không thể phản bác, chỉ có thể quay ra chỗ khác, không thèm để ý đến Tiêu Vân Liên.

Sau mấy ngày, Sở Mặc đã dẫn mọi người ra khỏi cái khe, tiến vào một vùng núi rộng lớn hoang vắng.

Xung quanh bốn phía đều là núi nhưng toàn núi trọc, có rất ít thực vật sinh sống.

Mọi người cũng không gặp chuyện gì nguy hiểm, nhưng có hai chuyện đáng nói.

Một là có một gã đệ tử trẻ tuổi của Nhất Kiếm đột nhiên mất tích.

Căn cứ theo mô tả của người đi cùng đệ tử này, thì đệ tử kia đi tới đi lui, đột nhiên nghe thấy một thanh âm thần bí.

Người bên cạnh còn chưa biết gì thì đệ tử này đã biến mất.

Sở Mặc đến chỗ đệ tử đó mất tích nhưng lại không cảm thấy gì, cũng không nhận được nguy hiểm, đành an ủi nhóm Hoa Tam Nương và Hạ Phong rằng nói không chừng người đệ tử này lại được cơ duyên gì đó cũng nên.

Quy Khư ở Thiên giới cũng là một nơi huyền bí, nên xuất hiện một số xự việc quái dị không thể lý giải cũng là điều bình thường.

Thứ hai là chuyện về Diệu Nhất Nương, trong lúc vô ý đã nhặt một khối lệnh bài to bằng bàn tay, sau đó trực tiếp biến mất.

Lúc đó Sở Mặc đứng ngay cạnh Diệu Nhất Nương, nhưng ThươngKhung Thần Giám lại không phát ra bất cứ cảnh báo nguy hiểm nào.

Diệu Nhất Nương vừa mới nhặt lệnh bài, hỏi một câu:

- Đây là cái gì thế nhỉ?

Thì biến mất ngay lập tức.

Sở Mặc hoàn toàn không kịp phản ứng.

Việc hai người biến mất đã khiến đội ngũ như bị bao trùm bởi một bóng ma.

Tâm trạng mọi người đều bị sa sút.

Ở cùng Sở Mặc không bị nguy hiểm tính mạng nhưng người người lần lượt biến mất...đây là tình huống kiểu gì chứ?

Những ngày kế tiếp không có ai mất tích nữa mà hầu như ai cũng có được một cơ duyên thuộc về riêng mình ở vùng núi hoang vắng này.

Có người tìm được khoáng thạch có độ tinh khiết cao.

Người có ít kinh nghiệm nhìn bằng mắt thường cũng biết khoáng thạch đó cực kỳ có giá trị.

Có người tìm được dược liệu cao cấp.

Đừng nhìn vùng núi này trụi lủi trông như đất hoang, thực tế nơi đây có không ít dược liệu, nhưng phải là người có kinh nghiệm, có trí tuệ mới có thể nhận ra.

Dùng lời của nhóm người Hạ Phong và Tiêu Vân Liên nói, nếu cóthể thành công mang những khoáng thạch và dược liệu này ra ngoài sẽ thay đổi vận mệnh của toàn bộ Nhân giới.

Nhưng đây cũng chỉ là thu hoạch nhỏ mà thôi.

Có người còn chiếm được những cơ duyên lớn không tưởng.

Thẩm Tinh Tuyết nhặt được một cái đỉnh đồng cũ nát.

Lúc Thẩm Tinh Tuyết nhặt nó, ngón tay bị xước chảy máu, máu chảy trên mặt cái đỉnh.

Hầu như không ai chú ý đến việc này.

Nhưng ngay sau đó, từ cái đỉnh bộc phát một luồng sáng chói mắt làm mấy người bị hù dọa i cũng sợ Thẩm Tinh Tuyết gặp bất trắc, biến mất như Diệu Nhất Nương.

Nhưng cũng may, luồng ánh sáng kia biến mất rất nhanh, nhưng cái đỉnh cũng không thấy đâu luôn.

Đúng lúc mọi người cảm thấy kỳ quái thì Thẩm Tinh Tuyết lại gọi ra cái đỉnh.

Không cần nói gì thêm, chắc chắn đây là bảo vật.

Bảo vật quý giá chân chính.

Thẩm Tinh Tuyết còn nói cho mọi người biết, cái đỉnh này đã dung nhập vào thân thể nàng.

Trong lúc dung nhập, trong đầu nàng lại hiện lên nội dung của một cuốn sách

- Đây là một cái lò luyện đan, tên là Dược Vương Đồng Lô.

Cuốn sách là Dược Vương Kinh, nội dung về chế thuốc và cả tu luyện...nó gọi là cái gì mà lấy thuốc nhập đạo thì phải.

-----o0o-----

Chương 640 : Phá Thiết kiếm

Chương 640 : Phá Thiết kiếm

Thẩm Tinh Tuyết mờ mịt nhìn Sở Mặc, muốn được nghe Sở Mặc giải thích rõ ràng hơn.

Tiêu Vân Liên hơi khiếp sợ:

- Dược Vương Kinh?

Không lẽ cái này có liên quan tới Dược Vương đỉnh bằng đồng của Chu Tước Hội năm đó sao?

Sở Mặc không nhịn được cười khúc khích:

- Dược Vương đỉnh đồng thau...

Đấy là cái gì chứ ?

Nếu lúc này Diệu Nhất Nương có ở đây chắc chắn sẽ trừng mắt với Sở Mặc vì cái Dược Vương đỉnh bằng đồng đó là bảo vật trấn cung của Phiêu Miểu Cung lúc trước.

Nhưng dù có là bảo vật tốt cỡ nào chung quy cũng chỉ là đồ ở Nhân giới.

Đỉnh đồng Thẩm Tinh Tuyết nhặt được lại khác.

Nó là đồ vật từ Thiên giới.

Hơn nữa, Sở Mặc có thể khẳng định, kinh văn Thẩm Tinh Tuyết có được chắc chắn là truyền thừa của một vị tu sĩ ở Thiên giới.

Vị này nhất định cố ý lưu lại kinh văn.

Nếu không có Dược Vương kinh, cái lò luyện đan cũ nát kia cũng chẳng dùng làm gì được.

- Như vậy thì tốt, về sau Phi Tiên có thể có một vị dược vương chân chính rồi!

Tiêu Liên Vân hâm mộ nhìn Thẩm Tinh Tuyết, cũng thấy vui thay cho vị tiểu sư muội này.

Hoa Tiểu Nha đứng bên cạnh cười nhe răng nói:

- Nàng đâu phải người của Phi Tiên nữa, là người của Phiêu Miểu Cung mà.

Tiêu Vân Liên và Hoa Tam Nương giao phong mấy lần, sáng có tối có, nhưng vì bối phận, Hoa Tam Nương phải chịu một ít thiệt thòi.

Hoa Tiểu Nha ghi nhớ điều này, hiện giờ có cơ hội trả thù nên dĩ nhiên không thể bỏ qua.

Tiêu Vân Liên không nhịn được liếc mắt.

Trong mắt nàng, Hoa Tiểu Nha chỉ là một tiểu cô nương, nhưng lại có cùng bối phận, nếu đáp trả...thì đúng là hơi ngượng ngùng.

Nàng rốt cuộc biết cảm giác của Hoa Tam Nương.

Nhưng mọi người cũng chỉ đùa giỡn mà thôi, chẳng ai cho là thật cả.

Sau việc Thẩm Tinh Tuyết nhận được cơ duyên, mọi người lại hưng phấn hơn.

Phạm vi tìm kiếm cũng mở rộng hơn.

Nhưng thương vong...cũng theo đó mà đến.

Sở Mặc không phải bảo mẫu, không thể chiếu cố họ khắp hang cùng ngõ hẻm.

Có hai tên đệ tử của phái Tây Hải bị một sinh linh nào đó đánh chết.

Cái chết vô cùng thống khổ, khuôn mặt vặn vẹo dọa người.

Nhìn hai thi thể đó, Sở Mặc không nói được gì.

Trong những người ở phái Tây Hải tiến vào đây, Sở Mặc chỉ biếtChu Tuấn, nên có chuyện gì, hắn cũng chỉ nói với Chu Tuấn mà thôi.

Chu Tuấn cũng đang rất hối hận.

Mấy ngày nay, phái bọn họ đi phía sau đoàn người, người ta không khách khí nhưng bọn họ cũng thu được không ít ưu đãi.

Mặc dù không có được cơ duyên lớn lao nhưng cũng chiếm không ít khoáng thạch, dược liệu.

Có thể nói là đã được ăn trái ngon quả ngọt rồi.

Nhưng cũng chính vì thế mà những đệ tử Tây Hải mới bành trướng hơn.

Mặc dù biết nhờ Sở Mặc bọn họ mới tránh được các loại công kích.

Nhưng vì nhiều nguyên nhân, tinh thần mọi người đều lơi lỏng.

Qua nhiều ngày rồi, ngoại trừ hai người mất tích thì cũng không có vấn đề gì.

Trong lòng mấy đệ tử này không khỏi ôm hy vọng với tâm lý cầu may.

Vùng núi hoang vắng này rộng đến vài trăm dặm.

Cũng không xuất hiện sinh linh khủng bố như con kiến lúc trước.

Mà bản thân mấy đệ tử phái Tây Hải ban đầu cũng không muốn dựa vào Phi Tiên và Nhất Kiếm, không muốn chịu sự khinh bỉ của người khác.

Hiện giờ tinh thần thả lỏng hơn, mấy đệ tử này lại đi xa hơn.

Ngay từ đầu Chu Tuấn đã lên tiếng nhắc nhở đồng môn nhưng địa vị của Chu Tuấn ở Tây Hải cũng không cao, trên y còn có mấy người nữa hẳng qua là y có chút thân cận với Sở Mặc nên mấy đệ tử kia mới miễn cưỡng để y đứng ra nói chuyện.

Nếu y còn dám đứng ra khoa tay múa chân, chắc chắn sẽ bị người ghen ghét.

Chu Tuấn là người thông minh, đương nhiên hiểu mấy chuyện này.

Vì thế cũng chỉ có thể nhắc nhở mấy đồng môn đang đi ra phía càng ngày càng xa kia vài câu, chưa được một lúc đã thật sự xảy ra chuyện.

- Sở vương bệ hạ...

Có thể hiểu được vì sao Chu Tuấn cân nhắc đắn đo.

Vì sự lựa chọn của môn phái lúc trước, Chu Tuấn không dám gọi Sở Mặc là công tử, chỉ có thể khách khí gọi Sở vương để biểu thị sự tôn trọng.

Sở Mặc khoát tay, cẩn thận đánh giá hai đệ tử đã khí tuyệt bỏ mình kia, mới trầm giọng nói:

- Ngươi kêu bọn họ chú ý một chút.

Vùng núi này không phải không có nguy hiểm đâu.

- Haiz...

Chu Tuấn gật gật đầu, không nói thêm gì nữa.

Mặt khác những đệ tử còn lại của phái Tây Hải cũng đang lo sợ không yên.

Thấy Sở Mặc lãnh đạm, trong lòng họ cũng có chút không thoải mái, nhưng thực ra lại càng thấy sợ hãi trước việc không thể nắm trong tay vận mệnh của chính mình.

Hai đệ tử đã chết ở phái Tây Hải có địa vị cực cao, đều là người ở Ngộ Tâm cảnh.

Lúc trước hai người họ khăng khăng muốn mở rộng phạm vi tìm kiếm vì bị kích thích bởi chuyện Thẩm Tinh Tuyết nhận được cơ duyên.

Không nghĩ tới sau một lúc lại vô thanh vô tức chết ở chỗ này.

Thật khiến người ta thổn thức.

Lúc này, Hoa Tiểu Nha lại hô to:

- Ôi chao, . . . cái này là cái gì mà sao lại nặng thế chứ.

Vì sốt ruột, cô nương này trực tiếp nói tiếng địa phương chỗ mìnhsống.

- Chuyện gì thế?

Hoa Tam Nương cũng gấp gáp, trừng mắt nhìn nữ nhi.

Tất cả mọi người đều ngưng việc đang làm, giật mình nhìn Hoa Tiểu Nha đang đứng ở một đỉnh núi nhỏ.

Cô nương này đang nắm trong tay một cái gì đó, liều mạng muốn rút ra ngoài.

- Nặng quá đi...nó không chịu xê xích tí nào hết.

Sở Mặc...Sở Mặc, ngươi mau đến giúp ta nhanh lên.

Ta đang vội!

Hoa Tiểu Nha nhìn Sở Mặc la lớn

- ...

Tất cả mọi người câm nín, tự nhủ trong lòng.

Nếu ai không nhìn mà chỉ nghe thấy thanh âm như vậy kiểu gì cũng nghĩ lung tung cho coi.

Ngươi gấp, gấp cái gì chứ?

Sở Mặc nhún nhún vai, nhanh chóng đến chỗ Hoa Tiểu Nha.

Hắn nhìn sang bên, thấy có một thanh kiếm gỉ đang cắm vào trong một tảng đá, cũng có cảm giác khó nói nên lời.

- Ta nói ngươi này, không phải ngươi nghĩ khắp nơi đều có bảo bối đấy chứ?

- Không đúng sao?

Hoa Tiểu Nha trừng mắt, nhìn Sở Mặc khó chịu.

- Đây là cái chuôi kiếm mẻ...nhìn như sắp gãy đến nơi.

Sao ngươi lại cho nó là bảo bối chứ?

Sở Mặc dùng Thương Khung Thần Giám kiểm định, chỉ thấy hiện lên ba chữ: Kiếm sắt vụn.

Chỉ là một thanh kiếm nát, còn không bằng một thanh kiếm thường.

Hoa Tiểu Nha hô to gọi nhỏ như tìm được bảo bối.

Tình trạng bây giờ khiến mọi người không biết nói gì

- Tại sao nó không thể là bảo bối chứ?

Ngươi xem, cái đỉnh lúc trước Tinh Tuyết nhặt được chẳng phải cũng rất rách nát mà lại là một bảo bối còn gì.

Sao cái chuôi kiếm này không phải chứ?

Hoa Tiểu Nha nói như đúng rồi:

- Không phải ngươi nói Quy Khư ở Thiên giới cũng rất thần bí sao.

Một chỗ thần bí như vậy lại xuất hiện ở Nhân giới, không lẽ lại tự dưng có một cái kiếm nát ở trong này ư?

-----o0o-----

Chương 641 : Gặp quỷ rồi

Chương 641 : Gặp quỷ rồi

Sở Mặc lập tức sửng sốt.

Hoa Tiểu Nha nói cũng hơi có lý.

- Nếu không, ngươi thử cắt một vệt ở tay, nhỏ chút máu lên nó xem sao.

Sở Mặc nói vô trách nhiệm.

- Sao ngươi không thử?

Hoa Tiểu Nha tạc mao nhìn Sở Mặc.

- Nếu để ta thử, chẳng may là bảo bối thì nó là của ta đó.

Sở Mặc giật giật khóe miệng giải thích.

Hoa Tiểu Nha suy nghĩ một chút, đưa ra quyết định, vẻ mặt hùng hồn như kiểu thấy chết không sờn:

- Không phải chỉ mất vài giọt máu thôi ư, chị đây chấp hết!

Sở Mặc nhìn Hoa Tiểu Nha như nhìn người điên.

Còn nàng lại thờ ơ, cắt tay, nhỏ máu vào thân kiếm.

Mọi người đều khẩn trương tập trung nhìn.

Một phút

Hai phút

Rồi ba phút

Sau mười mấy phút mà cái kiếm kia vẫn không có xíu phản ứng nào

- Thất bại rồi sao!

Hoa Tiểu Nha khó chịu, đôi con ngươi linh động đảo qua đảo lại, mồm lầu bầu:

- Hay ta nhỏ ít máu quá?

Mà cũng có thể là máu ở ngón tay không đủ thuần khiết.

- ...

Mọi người không biết nói gì, đều tự nhủ, ngươi quá chấp nhất rồi đó.

- Tức quá đi!

Hoa Tiểu Nha lầu bầu, vỗ một cái thật mạnh vào chuôi kiếm hu Tuấn đứng ở chỗ xa hơn, thầm nghĩ: không phải tất cả việc tốt đều đến chỗ các ngươi chứ?

Nhưng đúng lúc này lại có dị biến phát sinh.

Thanh kiếm nguyên bản bị cắm trong tảng đá, mặc cho Hoa Tiểu Nha dốc toàn lực cũng không rút được ra, giờ lại xê dịch.

Nhóm Chu Tuấn đứng xa nên không nhìn rõ nhưng những người đứng gần thì lại thấy .

Chuôi kiếm bị Hoa Tiểu Nha vỗ một cái bỗng nhiên nhúc nhích.

- Nó động kìa?

Hoa Tiểu Nha nhìn chằm chằm vào chuôi kiếm, không dám tin hỏi những người đứng cạnh.

- Đúng đó, hình như nó đang nhúc nhích ...

Một đệ tử của Nhất Kiếm nói không chắc chắn.

- Nhất định đó, ta thấy rõ mà.

Một đệ tử khác lại khẳng định chắc nịch.

Lúc này Hoa Tiểu Nha cũng không quản nhiều chuyện, khẽ vươn tay, dùng sức kéo cái chuôi kiếm ra...Xoẹt một cái!

Thanh kiếm kia bị Hoa Tiểu Nha kéo ra ngoài.

- Ha ha ha, nó bị ta kéo ra rồi !

Hoa Tiểu Nha cười lớn, vẻ mặt hớn hở, quơ quơ cái thanh kiếm còn chưa biết có điểm gì khác biệt.

- ...

Những người ở đây mang vẻ mặt thê thảm không nỡ nhìn.

Hoa Tam Nương rất muốn nói, đây không phải khuê nữ của ta, ta không biết nàng.

Sau khi Hoa Tiểu Nha hi hi ha ha cười đùa, vung vẩy thanh kiếm mới cảm thấy mình phản ứng hơi quá, cứ như bị thần kinh.

Nàng quệt miệng, ném thanh kiếm như sắt vụn trong tay sang một bên, liếc mắt nói với Sở Mặc:

- Ngươi còn cười.

Sở Mặc lập tức ra vẻ nghiêm túc.

Nhưng ngay sau đó, mặt hắn lại như bị kiềm hãm, ánh mắt khiếp sợ, nhìn thanh kiếm Hoa Tiểu Nha vừa vứt bỏ, khóe miệng co giật.

Hoa Tiểu Nha lập tức chỉ tay vào Sở Mặc cười to:

- Ha ha ha, ta càng ngày càng phát hiện ngươi có thiên phú biểudiễn đó Sở Mặc.

Đến lúc này mà ngươi còn muốn gạt ta à.

Hừ, mặc dù ngươi diễn rất đạt, nhưng chị đây cũng chỉ cho ngươi một lời khen ngợi thôi...

Hoa Tiểu Nha nói xong, phát hiện những người xung quanh cũng có vẻ mặt tương tự, đang nhìn phía sau nàng, vẻ mặt kinh hãi.

- Ta nói, mọi người...không phải đùa hơi quá đấy chứ?

Hoa Tiểu Nha hờn dỗi, quay đầu lại.

Sau đó, nàng cũng ngây ngẩn cả người.

Vì thanh kiếm lúc trước đang lơ lửng giữa không trung ở ngay phía sau nàng.

Đúng là gặp quỷ

- A...

Hoa Tiểu Nha bị dọa, hét lên thật to, mặt mũi trắng bệch, nhìn như con thỏ bị dọa sợ.

Viu một cái, nhảy đến trốn phía sau Sở Mặc.

Sau đó thật cẩn thận ló đầu ra, nhìn về hướng cái kiếm.

Lại không thấy nó đâu.

- Ồ, ta bị hoa mắt à.

Hoa Tiểu Nha vui vẻ.

Sở Mặc nhìn phía sau Hoa Tiểu Nha lại nói:

- Nó ở phía sau ngươi.

Nụ cười trên mặt Hoa Tiểu Nha lập tức cứng đờ.

Nàng lại dè dặt quay đầu, quả nhiên nhìn thấy cái thanh kiếm nát kia.

Nàng đi đâu, nó liền đi theo phía sau nàng.

- Mẹ ơi!

Hoa Tiểu Nha hoàn toàn bị dọa.

Có bao giờ nàng gặp chuyện quỷ dị như vậy đâu cơ chứ.

Mặc dù Nhất Kiếm là môn phái có kiếm thuật cao minh nhất ở Nhân giới.

Tổ tông từng có người lấy kiếm nhập đạo, kiếm thuật xuất quỷ nhập thần, nhưng chưa bao giờ nghe nói có thanh kiếm có khả năng thông linh, tự biết đi theo phía sau chủ nhân của mình.

Hoa Tiêu Nha kinh sợ, tránh trái tránh phải.

Mặc kệ nàng trốn thế nào, thanh kiếm kia vẫn luôn lơ lửng phía sau.

Những người khác cũng bị dọa lây.

Cảnh tượng này đã vượt qua nhận thức của bọn họ.

Sở Mặc hơi cau mày, đợt nhiên nhớ tới một chuyện.

Hắn từng gặp qua trên bản tin một quyển sách miêu tả về những thần khí cấp cao nhất.

Quyển sách đó nói, mỗi thần khí chân chính đều có linh tính, thần khí cấp càng cao thì linh tính càng đầy đủ.

Thập đại thần khí trong Thiên giới đều có chỉ số thông minh cao, có thể tự chọn chủ nhân cho mình.

Lúc ấy Sở Mặc cũng không cho chuyện này là đúng.

Vì hắn mang trên mình Thương Khung Thần Giám, Hỗn Độn Hồng Lô, đều thuộc thập đại thần khí.

Nhưng hắn chưa bao giờ thấy chúng thể hiện linh tính như cuốn sách kia nói.

Đương nhiên, Sở Mặc cũng biết hai vật này đều là thần khí mạnh, cũng có nhân tính nhất định.

Ngoài ra Sở Mặc còn có Thí Thiên, đứng trên cả thập đại thần khí.

Nhưng Sở Mặc cũng không cảm nhận được nó có linh tính đặc biệt mạnh mẽ như vậy.

Nhưng nó có chút giống cái chuôi kiếm sắt vụn này, lúc nào cũng ở bên người Sở Mặc.

Nghĩ vậy, Sở Mặc lại càng tò mò.

Thí Thiên là thần khí ở đẳng cấp nào kia chứ?

Đó chính là thần khí dẫn đến cuộc chiến giữa các vị thần tối cao trên Thiên giới năm đó đấy.

Dù giờ nó bị khuyết thiếu thì vẫn là một thần binh.

Nhưng thanh kiếm kia...sao có thể có trình độ như Thí Thiên chứ?

Trong đầu Sở Mặc hiện lên vô số ý tưởng.

Ngay sau đó, Sở Mặc nhìn Hoa Tiểu Nha và đoàn người còn đang ngây ra như phỗng nói:

- Ngươi đừng sợ, ngươi thử...giao tiếp với nó xem sao

- Giao tiếp á?

Vẻ mặt Hoa Tiểu Nha như thấy quỷ, cười so với khóc còn khó coi hơn.

- Giao tiếp cái đầu ngươi ý?

Đồ vật sao biết giao tiếp chứ?

- Vậy ngươi lấy tay bắt nó đi.

Sở Mặc đề nghị.

- Ngươi không bắt lại kêu ta làm gì.

Cũng tại ngươi, nãy lại bảo ta lấy máu.

Hoa Tiểu Nha lý sự

- Sặc...

Sở Mặc bĩu môi.

- Bắt thì bắt.

Nói xong Sở Mặc khẽ vươn tay đến bắt thanh kiếm đang ở sau Hoa Tiểu Nha.

Nhưng không ngờ cái chuôi kiếm nát kia lại đột nhiên chém về phía Sở Mặc.

Keng!

Thanh âm vũ khí va vào nhau vọng khắp không gian.

Phía sau Sở Mặc đột nhiên xuất hiện một cây đao sáng loáng lúc nào không ai hay.

Đến cả Sở Mặc cũng không rõ Thí Thiên chạy ra khi nào.

Một cây đao, một cây kiếm xông vào chém nhau.

Mắt Sở Mặc trợn to.

Những người khác hóa đá ngay tại chỗ.

Đúng là gặp quỷ rồi.

-----o0o-----

Chương 642 : Thanh đao đáng sợ

Chương 642 : Thanh đao đáng sợ

Còn có chuyện kinh ngạc hơn.

Thí Thiên đột nhiên bùng phát một luồng sát khí mãnh liệt, cực kỳ sắc bén.

Cảm tưởng như khắp trời đất chỉcó mỗi cây đao này.

Mọi người đều bị luồng sát khí này đè ép, mặt trắng bệch, đứng không vững nữa.

Cũng may là cây đao chủ yếu phóng sát khí nhằm vào thanh kiếm kia thôi.

Hầu như ai hay vật gì cũng bị ảnh hưởng, ngoại trừ Sở Mặc.

Nhưng Sở Mặc cũng bị cảnh tượng trước mắt làm cho ngây người.

Hắn còn vừa mới nghĩ, Thí Thiên có linh tính nhưng không phải quá mạnh.

Kết quả, đảo mắt một cái, Thí Thiên dùng hành động thực tế chứng minh, nó có linh tính mạnh hơn nhiều so với sự tưởng tượng của Sở Mặc.

Sở Mặc bị đả kích.

Nhưng có việc còn khiến Sở Mặc bất ngờ và khiếp sợ hơn, là Thí Thiên sắc bén như thế, chém vào cái kiếm nát kia lại không để lại một dấu vết nào.

Thật quá kinh khủng!

Biết bao thần binh lợi khí còn không chịu nổi một nhát chém của ThíThiên chứ đừng nói là một thanh kiếm nát.

Tuy nhiên, khi Thí Thiên phóng thích sát khí, cái kiếm này lại hơi sợ, nhăn nhăn nhó nhó chạy đến chỗ Hoa Tiểu Nha.

Đúng là thú vị!

Nó lại còn chà xát loanh quanh như tiểu hài tử nghịch ngợm, mặc dù khi sợ hãi muốn tìm cha mẹ giúp đỡ nhưng trong lòng vẫn không phục.

- Củ chuối thật!

Sở Mặc không nhịn được mắng một câu.

Hoa Tiểu Nha cũng bị sợ đơ người.

Theo bản năng, nàng vươn taycầm lấy cái chuôi kiếm rách nát.

Ùng ùng!

Thanh kiếm rách nát bất ngờ gầm lên.

- ...

Những người chứng kiến đều không còn gì để nói.

Dù sao cũng chỉ là một thanh kiếm sắt vụn lại còn muốn giả trang làm thần khí.

Lúc này Sở Mặc cũng bắt được Thí Thiên, quở mắng;

- Ta bảo ngươi đi ra hay sao?

Khí tức Thí Thiên vừa bộc phát nháy mắt tiêu tán.

Sau đó, nó giống như một đứa nhỏ bị ủy khuất, phát ra âm thanh đinh đang.

Nó rất bất mãn.

Vô cùng không vui.

Mặc dù nó không thể nói nhưng Sở Mặc có thể cảm nhận được cảm xúc của nó.

- Ha ha ha, nó đang nói chuyện với ta này.

Tự nhiên Hoa Tiểu Nha lại cười như điên.

- Bảo kiếm...đây là tuyệt thế bảo kiếm.

Chị phát tài rồi, ha haha...

Mọi người nhìn cô nương đi chân đất mặc áo vải bông xinh đẹp, trong tay cầm một thanh kiếm gỉ sét, đang ngửa mặt lên trời cười hô hố đều thấy choáng váng.

Nhiều năm qua đi, mấy người đều đem chuyện này ra giễu cợt Hoa Tiểu Nha.

Hoa tiểu thư nghĩ lại cũng coi đây là thời điểm đen tối trong lịch sử cuộc đời.

Nhưng thật sự về sau, cũng chẳng có mấy người đem chuyện này ra làm chuyện cười.

Mà thậm chí có người coi nó là huyền thoại, đem kể lại cho các hậubối như một minh chứng, chứng minh năm đó họ từng tận mắt chứng kiến một huyền thoại nổi lên.

- Tinh Tuyết, ngươi mau lại đây.

Ta muốn kiểm chứng xem sách kiếm thuật với Dược Vương Kinh, cái nào lợi hại hơn.

Hoa Tiểu Nha hoa chân múa tay, vui vẻ mang chuôi kiếm như thanh sắt vụn đi về phía Thẩm Tinh Tuyết.

Nếu hiện tại mọi người còn không biết thanh kiếm kia là thần binh thì sống quá uổng rồi.

Chỉ có điều mọi người vẫn thấy khó có thể tin được.

Thần binh trongtưởng tượng của bọn họ tuyệt đối không phải như thế.

Bề ngoài này...quá xấu rồi.

Ít nhất cũng phải giống cây đao trong tay Sở Mặc chứ?

Mà nói đến đao, bọn họ cũng phát hiện, cây đao này còn đáng sợ hơn trong tưởng tượng.

Trong một nháy mặt, mọi người đều cảm thấy lạnh gáy.

Cây đao kia đứng khá xa nhưng ai cũng có cảm giác nó có thể chém về phía mình bất cứ lúc nào, đau lòng ở chỗ là có thấy cũng không thể tránh hu Tuấn và mấy đệ tử phái Tây Hải cũng co giật khóe miệng, há hốc mồm nhìn cảnh tượng trước mắt không dám tin.

Càng nhìn nha đầu ngốc điên điên khùng khùng Hoa Tiểu Nha lại càng thấy rối rắm.

Đúng là chó ngáp phải ruồi!

Hoa Tiểu Nha thật may mắn khi có được cơ duyên to lớn như thế.

Mà cái cô nương này còn cố ý chọc giận Sở Mặc.

Tuy muốn chia sẻ niềm vui với hắn nhưng lại cố ý đi tìm Thẩm Tinh Tuyết khoe.

Haingười các nàng, một người có được cái đỉnh cũ, một người có thanh kiếm sắt vụn, lại đều có được kinh văn liên quan, ít nhiều coi như có điểm chung.

Quy Khư...quả thật danh bất hư truyền.

Nơi này thật sự có nhiều bảo vật quý báu.

Nếu nói Thẩm Tinh Tuyết có được nhờ vận khí, không ai so đo.

Nhưng chuyện của Hoa Tiểu Nha lại khơi dậy nhiệt tình của đám người.

Nhưng đáng tiếc, nơi này kỳ bí và cũng quỷ dị, hung hiểm vô cùng.

Vì vậy, đoàn người đều chăm chú nhìn Sở Mặc, ai bảo Sở Mặc dẫn họ tránh được bao nhiêu nguy hiểm chứ.

Đừng nói là mấy vãn bối trẻ tuổi, ngay cả Hạ Phong, Hoa Tam Nương hay Tiêu Vân Liên cũng nhìn Sở Mặc với vẻ mặt chờ mong.

Sở Mặc bất đắc dĩ cười cười:

- Ta chỉ có thể giúp mọi người tránh được một số nguy hiểm, còn có được thu hoạch hay không, đều nhờ vào cơ duyên của mỗi người thôi.

Cơ duyên tới sẽ có thu hoạch, cơ duyên không tới, cũng chẳng thể cưỡng cầu.

Mọi người nghiêm túc gật đầu.

Ai cũng biết lời Sở Mặc nói là thật.

Chẳng ai chú ý cái thanh kiếm sắt vụn cắm trên tảng đá kia, vì sao Hoa Tiểu Nha lại phát hiện được nó chứ?

Cũng giống như Thẩm Tinh Tuyết vô tình nhặt được cái đỉnh cũ mèm kia vậy.

Có một số việc rất khó diễn giải, nhưng sự thật lại hoàn toàn nhờ vào cơ duyên mà thôi.

Sở Mặc dẫn theo mọi người mở rộng phạm vi an toàn.

Sau đó, hắn lại tìm một sơn động, nói với mọi người là hắn muốn tu luyện trong hai canh giờ nên tạm thời đừng quấy rầy hắn.

Thời điểm này Sở Mặc đã xây dựng được uy vọng của mình với mọi người.

Lời của hắn còn có trọng lượng hơn cả lời của Hoa Tam Nương hay Hạ Phong vì bản thân họ cũng nghe theo lời Sở Mặc.

Sở Mặc nói là đi tu luyện nhưng thật ra là tiến vào Huyễn Thần giới.

Đúng là không có biện pháp, Quy Khư quá mức quỷ dị, có nhiều sự việc không thể lý giải.

Sở Mặc rất lo lắng cho Hoa Tam Nương.

Lúc trước đã cùng nàng ước định, nếu có nguy hiểm thì sẽ tiến vào Huyễn Thần giới ngay lập tức hay ít nhất cũng tiến vào Sở cung, gặp Tần Thi và Đổng Ngữ truyền tinmình vẫn an toàn.

Sở Mặc cũng muốn tìm Giới Linh để hỏi một ít vấn đề về chuyện Dược Vương Kinh và thanh kiếm sắt vụn.

Hắn đã hỏi Hoa Tiểu Nha.

Hoa Tiểu Nha nói cũng không biết thanh kiếm tên là gì nhưng lại kể thanh kiếm truyền cho nàng một quyển kiếm thuật có tên rất kỳ quái: Kiếm pháp của Công Tôn đại nương.

Cái tên này khiến Hoa Tiểu Nha rất buồn bực.

Nàng muốn đổi thành Kiếm pháp của Hoa Tiểu Nha tuy nhiên lại bị thanh kiếm cự tuyệt.

Sở Mặc hỏi nó cự tuyệt như thế nào.

Hoa Tiểu Nha nghĩ nửa ngày mới nói: nàng dựa vào cảm giác.

Lúc ấy Hoa Tiểu Nha còn nghĩ Sở Mặc sẽ cười nhạo nàng vì lí do này quá miễn cưỡng.

Nhưng Sở Mặc cũng không cười, giữa hắn và Thí Thiên, cùng Thương Khung Thần Giám đã kết nối rất nhiều lần, đa phần đều dựa vào cảm giác.

-----o0o-----

Chương 643 : Giải thích nghi vấn

Chương 643 : Giải thích nghi vấn

Không cần nói một câu nhưng nháy mắt có thể hiểu được ý đối phương.

Cảm giác này rất kì diệu.

Vừa nghĩ thân hình của Sở Mặc lại xuất hiện ở Sở cung.

Đại Công Kê đang đứng trên quảng trường, vừa thấy Sở Mặc, tròng mắt tròn xoe, nhanh chóng chạy tới chỗ hắn.

Đại Công Kê nhìn Sở Mặc từ trên xuống dưới nói:

- Sao tiểu tử ngươi lại ở chỗ này thế?

- Thế còn ngươi, sao cũng ở đây?

Sở Mặc kỳ quái nhìn Đại Công Kê:

- Không phải ngươi chờ ta ở trấn trên hay sao?

- Chết tiệt!

Ngươi không biết thật hay giả ngu thế?

Đại Công Kê trừng mắt, buồn bực nhìn Sở Mặc

- Mấy tên khốn kiếp kia đã không chịu nổi mà xuống tay với ngươi rồi à?

Sở Mặc cười hỏi.

Dù sao Đại Công Kê ở trong này, chứng tỏ nó chẳng có chuyện gì.

Theo hiểu biết của Sở Mặc về Đại Công Kê, mấy kẻ tấn công nó sẽ ít nhiều phải chịu thiệt.

Vài ngày trước nó bị mấy gã Cô Thành tính kế chỉ vì nó khinh không thèm đáp trả mà thôi.

- Đúng vậy, mấy tên đó quá khốn nạn.

Đại Công Kê mắng một câu, sau đó vẻ mặt lại vô cùng đắc ý:

- May mà Kê gia thông minh, thấy tình thế không tốt, thừa dịp bọnhọ chưa kịp trở tay, giết được mấy tên rồi bỏ trốn luôn.

- Ngươi lại còn giết không ít người cơ đấy?

Sở Mặc kinh ngạc.

- Ánh mắt của ngươi kiểu gì thế kia?

Ngươi không tin vào bản lĩnh của Kê gia hay sao?

Kê gia giết mấy tên tiểu lâu la ở trấn trên, bọn họ lại còn muốn đuổi theo, đúng là quá ngu!

- Mấy người ở Phi Tiên với Nhất Kiếm...cũng ra tay với ngươi à?

Sở Mặc trầm mặt.

Dù Đại Công Kê chỉ nói qua, mặt thì vênh lênnhưng Sở Mặc cũng có thể tượng tưởng ra tình huống nguy hiểm của Đại Công Kê lúc đó.

Kỳ thật sức chiến đấu của nó rất thấp, lại chẳng biết ở cảnh giới nào.

Sở Mặc cảm giác hình như Đại Công Kê bị phong ấn thực lực vì nó có cùng cảnh giới Tiên Thiên giống Hoàng Họa, nhưng lại không có khí tức của cảnh giới này, thế mà chiến lực cũng gần ở Tiên Thiên rồi.

Đại Công Kê chưa bao giờ thừa nhận, Sở Mặc cũng không truy hỏi.

- Không, người Nhất Kiếm và Phi Tiên không ra tay với ta, ta cũng chẳng động bọn chúng.

Đại Công Kê cười xấu xa nhìn Sở Mặc nói:

- Cũng chính vì thế mà Cô Thành với Thiên Ngoại mới lãnh đủ đó.

Sở Mặc kéo kéo khóe miệng, nói:

- Vậy giờ thân thể ngươi thì sao?

- Yên tâm đi, giờ thân thể ta ở chỗ rất an toàn, không có tí nguy hiểm nào hết.

- Vậy là tốt rồi.

Sở Mặc gật đầu, yên lòng

- À, hai ngày trước Diệu cô nương mới đến đây, hôm nay ngươi lại tới.

Ở Quy Khư có chuyện gì sao?

Đại Công Kê nghi hoặc nhìn Sở Mặc.

- Ngươi gặp Nhất Nương tỷ à?

Sở Mặc hỏi.

Đại Công Kê lắc đầu.

- Không phải ta.

Tần cô nương gặp nàng ấy.

Kê gia cũng mới đến hôm nay thôi.

Lúc này, Tần Thi và Đổng Nghĩ đang tu luyện trong Sở cung cũngnghe tiếng đi ra.

Từ xa, Đổng Ngữ đã vui mừng nói:

- Rốt cuộc ngươi cũng tới.

Sao ngươi đi lâu vậy chứ?

Ta buồn muốn chết rồi nha.

Tần Thi cũng không thể hiện cảm xúc gì, nàng vốn là người mặt lạnh tâm nóng.

Sở Mặc nhìn Đổng Ngữ cười cười:

- Ngươi mà buồn?

Hay đến Nhân giới chơi với ta không

- Hay lắm.

Ta cũng sớm muốn đến coi rồi.

Đổng Ngữ vui vẻ đáp lại.

Tần Thi bất đắc dĩ nhìn Đổng Ngữ:

- Chúng ta phải tu luyện.

Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xảo lập tức suy sụp, Đổng Ngữ vểnh môi nói:

- Tu luyện chán quá đi.

Giờ ta còn hoài nghi, tột cùng là nhờ vào cái gì mà trước đây ta có thể tu luyện đến cảnh giới cao thế kia chứ.

Tần Thi thản nhiên nói:

- Nhờ gia tộc chứ sao.

Đổng Ngữ liếc mắt:

- Ngươi không cần trực tiếp thế đâu.

Tần Thi không biểu cảm nhìn nàng một cái, sau lại quay ra nói với Sở Mặc:

- Hai ngày trước Nhất Nương đã đến nơi này, nhờ ta chuyển lời cho ngươi.

Nàng có được một cơ duyên to lớn không tưởng.

Hiện tại nàng tốt lắm, ngươi không cần lo lắng.

- Đúng vậy, đúng vậy.

Nàng nói nàng nhận được một phần truyềnthừa cực kỳ khó tin luôn.

Đổng Ngữ bổ sung.

Biết Diệu Nhất Nương vẫn an toàn, Sở Mặc thở phào nhẹ nhõm.

Đại Công Kê đứng bên cạnh nói:

- Mà sao ngươi lại từ Quy Khư chạy đến chỗ này chứ?

Chỉ để xác định Diệu cô nương an toàn thôi à?

Sở Mặc nói:

- Ta có một ít chuyện cần phải giải quyết.

Đại Công Kê nhìn Sở Mặc:

- Liên quan đến Quy Khư sao?

Sở Mặc gật đầu.

Đại Công Kê nhìn Sở Mặc vài lần nói:

- Ngươi chắc chắn nơi ngươi vào đúng là Quy Khư ta nói lúc trước chứ?

Tần Thi và Đổng Ngữ đứng bên nhìn.

Hai nàng vẫn có chút ấn tượng với cái tên Quy Khư, nhưng cụ thể thì không nghĩ ra.

Mặc dù gần đây các nàng cũng có thêm rất nhiều tin tức trên bản tin liên quan đếnchuyện của mình, nhưng cảm giác mang máng này thật quái lạ.

Cứ giống như đang nghe chuyện của người khác chứ chẳng phải chuyện của mình.

Sở Mặc nhìn qua Đại Công Kê:

- Ta còn biết nhiều hơn ngươi ý.

Lại quay ra nói với Tần thi và Đổng Ngữ:

- Các ngươi chờ ở đây nhé.

Ta đi lấy một ít đan dược khôi phục thần hồn cho.

Sở Mặc vừa nói xong liền rời đi luôn.

Đại Công Kê liếc mắt, miệnglầu bầu, nhanh nhẹn tiêu sái đi chỗ khác.

Tần Thi và Đổng Ngữ nhìn nhau, Đổng Ngữ nói:

- Cứ thần thần bí bí.

Tần Thi cũng đồng ý gật đầu.

Nàng biết Sở Mặc có rất nhiều bí mật.

Nhưng nàng và Đổng Ngữ đều đồng ý, Sở Mặc là người tốt.

Sở Mặc ra khỏi Sở cung, niệm khẩu quyết, quay lại Huyễn Thần thành, đi đến Huyễn Thần điện.

Giới Linh đã tạo riêng cho hắn một căn phòng ở đây.

Sở Mặc vừa đến, Giới Linh đã hiện ra.

Giới Linh nhìn Sở Mặc, vẻ mặt hơi bất ngờ:

- Đã lâu rồi ngươi không tới đây, cũng không đi tìm ngũ hành nguyên tố.

Ngươi đang vội làm gì vậy?

- Ta ở Quy Khư.

Sở Mặc đáp.

- Ngươi vào Quy Khư rồi á?

Giới Linh ngạc nhiên nhìn Sở Mặc nói:

- Thế có thu được gì không?

Sở Mặc cười khổ lắc đầu:

- Nơi đó rất nguy hiểm.

Chúng ta chưa đi xa đã tổn thất thê thảm rồi...

Sở Mặc kể lại chuyện ở Quy Khư cho Giới Linh nghe.

- Hoàng Họa nói nàng sinh ra ở Quy Khư sau lại rời khỏi đó.

Chắc nàng nói đúng, vì đồng dạng là nguyên thú, Đại Công Kê không thể tiến vào Quy Khư nhưng nàng lại có thể.

Nàng còn từng biến thành một tiểu sài khuyển ở cạnh ta rất lâu.

- Ngươi nói, thời điểm nàng là thú thì biến thành một tiểu sài khuyển?

Lúc Giới Linh hỏi câu này, vẻ mặt quái dị, mắt nhìn Sở Mặc như nhìn quái vật:

- Sau nàng nói nàng sinh ra ở Quy Khư đúng không?

Giới Linh như muốn xác định chắc chắn, lại hỏi thêm một câu.

- Đúng vậy.

Sở Mặc đáp.

- Nàng không bị nguy hiểm gì đâu.

Quy Khư cũng chẳng khác nào nhà của nàng.

Giới Linh nghe Sở Mặc nói, đáp trả lại hắn.

-----o0o-----

Chương 644 : Nơi chôn cất của Chí Tôn

Chương 644 : Nơi chôn cất của Chí Tôn

- Người biết thân phận của Hoàng Họa sao?

Sở Mặc cảm thấy Giới Linh biết gì đó nhưng không chịu nói.

- Ngươi nên đối xử tốt với nàng, như thế sẽ tốt cho ngươi.

Giới Linh nói với Sở Mặc.

- Ơ...ngài biết ta đâu muốn hỏi vấn đề này chứ.

Sở Mặc liếc mắt.

- Nàng có lai lịch rất lớn.

Không phải ta không muốn nói với ngươi mà có một số việc không thể nói.

Ngươi chỉ cần nhớ kỹ lời ta nóivới ngươi là được rồi.

- Vâng, vâng, ta nhớ kỹ mà.

Sở Mặc bĩu môi lại nói:

- Một đệ tử môn phái khác ở Nhân giới biến mất, sau đó lại đến lượt Diệu Nhất Nương.

Diệu Nhất Nương là thân nhân duy nhất còn lại ở Nhân giới của ta.

Nàng nhặt được một tấm lệnh bài sau đó cũng biến mất.

Bất quá ta có hẹn với nàng, nếu hai chúng ta bất ngờ bị tách ra, nếu được phải để lại tin tức ở Sở cung.

Ta vừa mới ở đó, biết nàng rất an toàn, lại nhận được cơ duyên lớn ngoài mong đợi.

Giới Linh trầm ngâm:

- Đệ tử môn phái bình thường kia có quen với ngươi không?

Sở Mặc lắc đầu:

- Chỉ mới gặp thôi, chưa quen.

- Vậy chắc người đó có được cơ duyên nho nhỏ rồi.

Về phần Diệu Nhất Nương, chắc nàng có thể lấy được cơ duyên vô cùng tốt đó.

- Như vậy nghĩa là sao?

- Không phải ai cũng có thể có được lệnh bài ở Quy Khư.

Giới Linh khẽ mỉm cười

- Huyết nguyệt Như Ý ở trên người ngươi phát ra năng lực không tưởng tượng được, ngay cả những người đi theo bên người ngươi cũng thu được lợi ích.

- Ý ngài nói là miếng huyết nguyệt trên Thương Khung Thần Giám ạ?

Giới Linh gật đầu, sau đó giải thích cho Sở Mặc:

- Mỗi một lệnh bài ở Quy Khư đều đại biểu cho một đạo thống cao cường.

Nếu có thể hoàn toàn kế thừa chắc chắn sẽ có tiền đồ vô lượng.

Sở Mặc thấy vui thay cho Diệu Nhất Nương, thậm chí còn vui hơncả lúc hắn nhận được ưu đãi.

- Thẩm Tinh Tuyết nhặt được một cái đỉnh cũ nát, cái đỉnh đó lại trực tiếp truyền cho nàng một bộ kinh văn tên là Dược Vương Kinh.

- Dược Vương Kinh là thần vật vô cùng khó lường, năm đó đến cả đan Thần Đế cũng muốn có nó.

Không ngờ giờ lại rơi vào tay một tiểu nữ oa ở Nhân giới.

Giới Linh cảm thán.

- Cái đỉnh kia không phải cái đỉnh cũ nát đâu.

Nó không nổi tiếng bằng Hỗn Độn Hồng Lô nhưng chế thuốc không kém hơn là mấy.

Giới Linh nói xong, lại không nhịn được nhìn Sở Mặc lẩm bẩm:

- Không biết nếu ngươi tập hợp được mười vầng huyết nguyệt trên người sẽ còn có chuyện gì nữa?

Sở Mặc cười cười, thấy vấn đề đó quá xa vời.

- Hoa Tiểu Nha nhặt được một thanh kiếm gỉ.

Thanh kiếm kia rất thú vị.

Nó truyền cho Hoa Tiểu Nha một quyển kiếm thuật tên là Công Tôn đại nương kiếm vũ.

Sở Mặc kể lại chuyện Hoa Tiểu Nha cho Giới Linh nghe.

Còn chưa nói xong, Giới Linh đã nói:

- Thanh thiết kiếm đó lai lịch cũng không nhỏ đâu, lại có thể đấu với Thí Thiên mà không bị hao tổn gì.

- Công Tôn đại nương kiếm vũ à?

Đích thị là Việt Nữ kiếm rồi.

Mắt Giới Linh sáng lên, sợ hãi than:

- Không thể tưởng được ở Nhân giới cũng có những sinh linh có thiên phú tốt như thế.

Giới Linh vừa nói vừa thầm nhủ trong lòng.

Vốn ta còn không hiểu vì sao tiểu thư lại đem thiếu gia tới Nhân giới, hiện tại đã minh bạch được một chút rồi.

Ai mà ngờ được thế giới cấp thấp như Nhân giới lại là một bảo địa chứ.

Tiểu thư thật cao minh, lại có thể tìm ra lối tắt này...quá cao minh!

- Cái kiếm đó rất lợi hại á?

Sở Mặc nhìn mặt Giới Linh, nghĩ đến cái kiếm nát kia, khóe miệng lại co quắp.

Cái kiếm nát đó mà lại có một cái tên tú khí như Việt Nữ kiếm.

- Đấy cũng là một đạo thống vô địch.

Trong mắt Giới Linh lại tràn đầy vẻ đau thương.

- Ngươi phải nhớ kỹ, nhất định phải giữ những người đó ở cạnh mình.

Bọn họ có thể giúp đỡ ngươi rất nhiều.

Đồng dạng, ở cạnh ngươi, họ mới có thể thuận lợi trưởng thành, không đến mức bị chết non.

Sở Mặc hơi nhíu mày nói:

- Kẻ địch giết hại thân nhân của ta không thể ở Nhân giới, nhưng chắc sẽ chờ ta ở Linh giới.

Nếu để bọn họ ở cạnh, ta sợ...

Giới Linh lấy trên người ra mấy cái hộp nhỏ màu vàng, giao cho Sở Mặc nói:

- Mấy cái hộp này mỗi cái có một tấm phù triện.

Ngươi hãy giao nó cho những người thân cận nhất.

Ta sẽ dạy ngươi một đoạn khẩu quyết.

Khi mấy người kia đến Linh giới hãy bảo họ sử dụng.

Như vậy có thể che giấu nhân quả của ngươi với họ.

Ngay cả kẻ thù của ngươi có suy diễn giỏi thế nào cũng không tìm được bọn họ đâu.

Nhưng ngươi cũng nên cách bọn họ xa một chút.

Trước khi ngươi hoàn toàn xử lýđược kẻ thù, hã tận lực duy trì khoảng cách với họ.

- Nhưng ngài vừa mói nói...bọn họ cần ở cạnh ta?

- Ngốc vừa chứ, ngươi có thể bảo bọn họ đến Huyễn Thần giới tu luyện.

Trước khi tiến vào Thiên giới, có chỗ nào tu luyện thích hợp hơn ở Huyễn Thần giới chứ.

Mà Huyễn Thần giới là địa bàn của ta, không ai có thể bói quẻ đến chỗ này đâu.

Vẻ mặt Giới Linh đầy khí phách.

- ...Sở Mặc câm nín.

- Còn chuyện gì nữa không?

Giới Linh hôm nay có vẻ đặc biệt vui, vẻ mặt từ ái nhìn Sở Mặc.

- Trong Quy Khư chắc chắn có cơ duyên của ngươi, ngươi không cần lo lắng.

- Rốt cuộc Quy Khư...là nơi nào chứ?

Sở Mặc không hiểu nhìn Giới Linh.

Hắn nhớ Giới Linh từng nói Quy Khư là một nơi đáng sợ, cho dù Đế Chú đi vào mà gây chuyện cũng phải nuốt hận mà thôi

- Quy Khư á...

Giới Linh than nhẹ, lâm vào hồi ức, sau một lát mới thổn thức:

- Đó là một cái nghĩa địa.

- Nghĩa địa?

- Nơi đó từng là nơi nằm xuống của không ít nhân vật phong vân.

Năm tháng đi qua, không biết bao nhiêu thiên kiêu đã về nằm tại đó.

Không kể Đế Hoàng, Chí Tôn cũng có lúc phải chết.

Quy Khư chính là nghĩ địa của Chí Tôn.

Sở Mặc thật sự bị kinh sợ.

Hắn cảm thấy có một luồng khí lạnh ở sauđầu hắn, khiến cả người run rẩy.

Phần mộ của Chí Tôn ư!

Hắn không bao giờ có khả năng nghĩ đến, một mảnh đất tách biệt trong Nhân giới nhỏ bé này lại là phần mộ của Chí Tôn.

Điều này vô cùng khó tin.

- Nghiêm khắc mà nói, nó cũng không hẳn là phần mộ của Chí Tôn.

Chẳng qua, những người từng là Chí Tôn đều đem mình chôn tại đó,

hy vọng sau đó có thể sống lại.

Giới Linh cau mày

- Sống lại nghĩa là chuyển thế luân hồi ạ?

Hắn đã từng nghe Đại Công Kê nói nếu thật sự có khả năng, có thể thông qua nước ao luân hồi một lần nữa đầu thai chuyển thế nhưng thân thể vẫn có thể mang trí nhớ của kiếp trước.

Giới Linh lắc đầu:

- Không phải chuyển thế, mà khi người đó chết, có khả năng sống lại và sau đó sẽ bất tử.

- Ý ngài nói, Chí Tôn đem mình chôn ở trong Quy Khư, về sau có thể tái sinh?

Sở Mặc khiếp sợ.

-----o0o-----

Chương 645 : Đoạn thần phù

Chương 645 : Đoạn thần phù

- Cũng không phải trực tiếp sống lại mà cần có cơ hội.

Giới Linh trầm ngâm.

- Quy Khư có sức mạnh rất khó tin nhưng cả Chí Tôn, cũng cần phải có duyên mới gặp được.

- Trong Quy Khư, ngoài phần mộ của các Chí Tôn còn có rất nhiều nấm mồ của các nhân vật phong vân khác.

Có thể họ không đạt đến cảnh giới Chí Tôn nhưng cũng là những người tinh anh, đều có năng lực mạnh mẽ và danh vọng lớn.

Nên bọn họ chờ đợi một ngày nào đó có thể hoàn toàn sống lại.

Nhưng nói cho cùng thì cũng cần có duyên.

Đến Chí Tôn cũng không nắm chắc điều này.

Cho nên, nếu họ coi trọng người ào, họ sẽ thu người đó làm truyền nhân.

Nhưng chuyện này khá hãn hữu.

Nếu không vì ngươi, mấy nữ oa kia có duyên mấy cũng chưa chắc được chọn.

Nói đến đây, Giới Linh lại thở dài

- Mấy tên quỷ này đã chết nhiều năm rồi còn không an phận, muốn lây dính nhân quả với ngươi.

Nhưng đây cũng không phải chuyện gì xấu, cứ tùy ý bọn họ đi.

Sở Mặc ngơ người:

- Ngài nói họ chết rồi mà có thể lựa chọn truyền nhân?

Ai nghe chuyện này cũng sẽ thấy khó tin.

Giới Linh nhìn Sở Mặc nói:

- Sao phải kỳ quái.

Những người đó có chết được hàng trăm vạn năm đi nữa cũng vẫn có khả năng chọn truyền nhân cho mình

- Không thể tin nổi...

Sở Mặc co giật khóe miệng, chỉ thốt ra được mấy tiếng.

- Bây giờ rất khó có thể giải thích cho ngươi hiểu.

Ngươi chỉ cần làm tốt những việc ngươi nên làm là được rồi.

Sở Mặc nhìn mấy cái hộp nhỏ màu vàng nói:

- Ta chỉ cần giao cho các nàng cái này thôi à?

Giới Linh gật đầu.

- Đúng vậy.

Ta dạy ngươi một đạo khẩu quyết, ngươi sẽ truyền cho bọn họ.

Nói với họ sau khi tiến vào Linh giới, cầm hộp niệm khẩuquyết.

Đoạn thần phù trong đó có thể bảo vệ bọn họ ba mươi năm.

- Bị hạn chế thời gian ạ?

Sở Mặc ngẩng đầu, nhìn Giới Linh một cái.

Giới Linh lườm hắn:

- Ngươi nhìn cái gì thế.

Có cái này là tốt lắm rồi.

Khóe miệng Sở Mặc giật giật, thầm nghĩ: nếu sớm có cái này, đám người ông nội không cần phải chết.

Giới Linh nhìn thấu suy nghĩ trong lòng Sở Mặc, trầm giọng nói:

- Đoạn thần phù chỉ có thể ở các thế giới cao như Linh giới mới có hiệu lực.

Nó vô dụng ở Nhân giới.

Sở Mặc cười khổ, nhìn Giới Linh nói:

- Người có biết người thông minh thì đáng ghét không?

Giới Linh khoát tay.

- Không có việc gì thì biến đi.

Vì thế, Sở Mặc trực tiếp lăn đến Linh Đan Đường.

- Đại nhân, đã vài ngày chưa thấy ngài tới rồi đó ạ hưởng quầy Linh Đan Đường nhìn thấy Sở Mặc, lập tức tươi cười mời hắn vào trong.

Sở Mặc đem đan dược luyện chế lúc trước giao cho chưởng quầy, bao gồm cả đan dược Thượng Quan Nam yêu cầu luyện chế riêng: Phá Giới Đan hoàn mỹ.

Chẳng qua, hắn đưa cho chưởng quầy 'tử đan' còn hắn giữ lại 'mẫu đan'.

Chưởng quầy nhìn thấy Phá Giới Đan cấp độ hoàn mỹ lập tức vui vẻ:

- Thượng Quan công tử đã tới vài lần rồi...nhưng ta cũng không dám thúc giục đại nhân

- Ngươi làm tốt lắm.

Lát ngươi đem viên thuốc này giao cho y là được.

- Được, ta sẽ phái người báo cho y biết ngay.

Chưởng quầy hoàn toàn không nghĩ Sở Mặc có ý khác.

Mẫu tử đan là đan dược quá cao cấp.

Chưởng quầy của Linh Đan Đường có khi còn chưa nghe thấy chứ đừng nói là được nhìn thấy.

Càng sẽ không nghĩ người trẻ tuổi trước mặt lại có khả năng chế ra đan dược trong truyền thuyết.

Sở Mặc gật đầu thầm nghĩ: xem ra ta phải nhanh chóng rời khỏi QuyKhư.

Thượng Quan Nam có Phá Giới Đan chắc chắn sẽ hành động.

Dù y muốn dùng cái này làm gì, chỉ cần ở Huyễn Thần giới, mình nhất định phải đi chen một chân.

Sau đó, Sở Mặc nói với chưởng quầy:

- Lấy cho ta một ít đan dược chữa trị thần hồn.

Chưởng quầy hơi ngẩn ra, cũng không hỏi gì nhiều mà gật đầu nói:

- Chúng ta không có sẵn nhiều đan dược chữa trị thần hồn nhưng vẫn có một chút dược liệu.

Lấy năng lực của ngài chắc chắn có thể chế được không ít.

Nói xong, chưởng quầy liền lấy ra mấy hộp dược liệu đưa cho Sở Mặc.

Sức ảnh hưởng của Sở Mặc ở Linh Đan đường khá lớn chủ yếu do mệnh lệnh của Phùng Xuân Đế Chủ.

Thực ra chỉ cần Bạch đại nhân yêu cầu không đến mức quá phận, Linh Đan đường sẽ toàn lực phối hợp.

Đã có mệnh lệnh của Cửu đương gia, những người phía dưới sao còn nghi ngờ gì nữa, dĩ nhiên sẽ dốc sức phối hợp rồi.

Tuy nhiên đến giờ, Sở Mặc cũng chưa bao giờ chiếm tiện nghi của Linh Đan đường.

Nhờ có hắn, Linh Đan đường đang suy tàn trong thời gian này đã khởi sắc hơn.

Thậm chí, có dấu hiệu tỏa sáng lần thứ hai.

Người bên ngoài có thể không biết, nhưng trong Linh Đan đường cũng có người biết nội lực của Linh Đan đường chính là người trẻ tuổi kia.

Sở Mặc mang dược liệu rời đi, đến Sở cung, luyện chế đan dược chữa trị thần hồn trong thời gian ngắn nhất rồi đem cho Tần Thi và Đổng Ngữ.

Hai nàng thật sự không ngờ Sở Mặc lấy ra đan dược cao cấp chữa trị thần hồn, đều giật mình nhưng cũng rất cảm động.

- Sở công tử, cảm ơn ngươi.

Về sau nhất định ta sẽ báo đáp.

Tần Thi thành thật nói.

Đổng Ngữ lại cười hì hì:

- Đúng đó, rất...rất cảm ơn ngươi nhé.

Sở Mặc cười nói:

- Không cần khách khí, sau này có nhiều chuyện ta cũng cần các ngươi hỗ trợ mà.

Tần Thi nói:

- Sở công tử có gì cứ nói, chúng ta sẽ không chối từ.

Đổng Ngữ gật đầu đồng ý.

Thần hồn của hai người bị hao tổn, trí nhớ khuyết thiếu.

Tính mạng là do Sở Mặc cứu.

Có thể nói, các nàng nợ Sở Mặc quá nhiều, đời này chưa chắc đã trả hết.

Nên nếu Sở Mặc thật sự cần các nàng giúp, hai người sẽ không nói hai lời mà đồng ý.

Sở Mặc cũng không phải muốn thi ân mong người báo đáp, chẳng qua hắn thấy hai thiên chi kiêu nữ phong hoa tuyệt đại như vậy mà chết đi thì quá đáng tiếc.

Hắn có năng lực giúp các nàng thì giúp thôi.

Thế gian này nhân quả tuần hoàn, gieo nhân nào thì sẽ gặp quả đó.

Bất kể thế nào, làm việc thiện lúc nào cũng tốt.

Sở Mặc nhìn hai người nói:

- À mà bao lâu nữa các ngươi sẽ tiến vào Trúc Cơ?

Hai nàng nhìn nhau, Đổng Ngữ nói:

- Bất cứ lúc nào cũng có thể...

- Bất cứ lúc nào cơ á...

Khóe miệng Sở Mặc co rút, không biết nói gì nhìn hai người trước mắt:

- Được rồi.

Trước tiên các ngươi áp chế một chút, đem thần hồn chữa trị đã.

Chờ mấy ngày nữa, ta sẽ chuẩn bị tài liệu tiến vào Trúc Cơ cho các ngươi.

Hai người đều sáng mắt, nhìn Sở Mặc cảm kích.

Nhất là Đổng Ngữ, ánh mắt nhìn Sở Mặc có chút khác thường.

Sở Mặc không thể chịu được ánh mắt này, chào hỏi xong vội vàng ly khai.

Thân hình Sở Mặc vừa biến mất, Thẩm Tinh Tuyết đột nhiên xuất hiện.

Thấy Đổng Ngữ đang ngẩn người bèn nói:

- Đổng Ngữ tỷ, nếu tỷ thấy Sở Mặc, phiền tỷ nói cho hắn biết hiện tại ta rất an toàn nhé.

Nói xong, người cũng lập tức biến mất theo.

-----o0o-----

Chương 646 : Sự lựa chọn của Chu Tuấn.

Chương 646 : Sự lựa chọn của Chu Tuấn.

- Bọn họ đang làm gì vậy?

Đổng Ngữ trợn mắt miệng há hốc nói.

Tần Thi lắc đầu:

- Ta cũng không rõ...

Hình như, đang thám hiểm nơi nào đó?

Sau khi đi ra từ hang núi ẩn nấp, trong lòng Sở Mặc đột nhiên cảm thấy thoáng đãng hơn rất nhiều.

Bất tri bất giác, Giới Linh đã trở thành một vị thầy dạy dỗ hắn rất nhiều điều trong cuộc sống này.

Luôn luôn đi trước chỉ lối cho hắn, đồng thời còn không ngừng chỉ ra những lầm lạc mà hắn đang sa chân vào.

Trình độ uyên bác của Giới Linh cũng khiến cho người khác phải khâm phục, đến Gà Trống Lớn cũng không thể nào sánh nổi.

- Nếu sư phụ là người dẫn ta đi lên con đường này, thì Giới Linh... lại là người mở ra cho ta cánh cửa tiến đến một thế giới cao hơn.

Sở Mặc nghĩ thầm trong bụng, trên khuôn mặt cũng để lộ ra một nụ cười.

Nơi như Quy Khư, mỗi tấc đất đều ẩn chứa một bề dày lịch sử khó lòng tưởng tượng nổi.

Giới Linh đã nói toàn bộ Quy Khư thực chất là một mộ địa khổng lồ hẳng trách nơi này nguy hiểm như vậy, rất nhiều chỗ thậm chí còn không thể đi vào.

Sở Mặc đứng từ xa đưa mắt nhìn đám người của Nhất Kiếm và Phi Tiên, nói thầm trong bụng, nơi này chẳng qua mới chỉ là rìa của Quy Khư thôi mà đã phi thường như vậy.

Nếu thế, chân chính phía sâu trong Quy Khư, lại có cảnh tượng thế nào đây?

Trong ánh mắt của Sở Mặc lộ ra vẻ chờ mong.

Lúc này bên kia cũng đã có người phát hiện Sở Mặc đi ra từ trong hang động mà hắn "bế quan", lập tức hô lên:

- Sở công tử...

Sở Mặc xua tay về phía đó rồi đi tới.

Hắn nói là phải tu luyện hai canh giờ, chẳng qua chỉ là không muốn để những người này phát hiện ra hắn đã biến mất mà thôi.

Bởi vì trừ lần đầu tiên tiến vào Huyễn Thần Giới là dùng tinh thần ra, thì trên thực tế những lần sau đều là cả cơ thể cùng tiến vào.

Đây là bí mật thuộc về một mình hắn, cũng là một đặc quyền!

- Xảy ra chuyện gì rồi?

Sở Mặc hỏi đám người trước mắt.

- Cái này, những người đã đạt được cơ duyên như Thẩm Tinh Tuyết và Hoa Tiểu Nha toàn bộ đều biến mất rồi.

Một người trung niên thuộc Nhất Kiếm nói.

Sở Mặc lúc này mới phát hiện quả thật đã không thấy bóng dáng của Hoa Tiểu Nha và Thẩm Tinh Tuyết đâu, có ví dụ của Diệu Nhất Nương lúc trước, Sở Mặc cũng không cảm thấy quá lo lắng, hỏi:

- Còn có ai biến mất nữa?

- Còn có mười mấy người...

đều đã đột nhiên biến mất rồi ó người nói:

- Sau đó chúng ta kiểm chứng với nhau một chút thì thấy, đó đều là những người đã có được cơ duyên nhất định.

Bên ngoài thì Chu Tuấn nói với vẻ mặt ảm đạm:

- Tây Hải phái chúng ta, lại bị chết mất hai người rồi...

- ...

Sở Mặc lập tức không biết nói gì, nhìn Chu Tuấn:

- Sao lại thế được?

Những chỗ đó ta đều dò đường cho các ngươi rồi mà?

Chu Tuấn liền bắt đầu ấp a ấp úng.

Lúc này, mấy người còn lại của Nhất Kiếm và Phi Tiên đều lộ vẻ khinh miệt.

Một nữ đệ tử của Phi Tiên, cũng là sư tỷ cùng lứa với Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết ở bên cạnh nói với vẻ lạnh lùng:

- Người ta cảm thấy bản thân có bản lĩnh lắm, muốn thăm dò khu vực mới, cho rằng nơi mà ngươi đã đi qua nếu có gì tốt chắc ngươi cũng sớm chiếm lấy rồi...

Sở Mặc lập tức cạn lời, nhìn Chu Tuấn, muốn nói thêm gì đó, nhưnglại mất hứng để nói rồi.

Người ta đã không tin mình, thì giải thích có tác dụng gì đây?

Chu Tuấn do dự một chút, sau đó mới lên tiếng:

- Thật xin lỗi, Sở vương bệ hạ...

Là do người của chúng ta quá hồ đồ.

Sở Mặc xua tay:

- Thôi bỏ đi, bọn họ cũng đều là người trưởng thành cả rồi, ngươi cũng không cần phải xin lỗi ta.

Tự mình xử lí đi hu Tuấn thở dài một tiếng, dù hiện giờ y không có được cơ duyên lớn như kiểu truyền thừa trong Quy Khư, nhưng các loại khoáng thạch, kim loại và dược liệu hiếm có cũng lấy được không thiếu.

Lúc đầu y cũng từng hâm mộ bọn Hoàng Họa, Diệu Nhất Nương, hâm mộ Hoa Tiểu Nha và Thẩm Tinh Tuyết, vì sao bọn họ lại có thể may mắn như vậy được.

Nhưng càng về sau, Chu Tuấn lại càng hiểu thông suốt rất nhiều điều.

Thực sự không thể miễn cưỡng mà cầu tới được.

Càng là miễn cưỡng, có lẽ càng không thu hoạch được gì.

Hơn nữa, còn sống để mà ra khỏi nơi như Quy Khư, cũng là mộtchuyện rất khó lường rồi!

Đã bao nhiêu đệ tử ưu tú của tứ đại phái, đều im hơi lặng tiếng mất mạng ở này này rồi?

Chẳng lẽ chỉ vì lần này nhiều người cùng tới mà có ngoại lệ hay sao?

Ngược lại y còn cảm thấy, đám người đi theo bên người Sở Mặc kia, nhất định là nhóm may mắn nhất trong số tất cả những ai tiến vào Quy Khư rồi!

Nghĩ vậy, Chu Tuấn cười khổ nói:

- Nếu như có thể, giờ đúng là ta muốn rời khỏi đây.

Chính lúc y đang nói, một cánh cổng ánh sáng bất thình lình xuất hiện bên cạnh Chu Tuấn.

Cánh cổng này không khác vầng sáng lúc bọn họ tiến vào đây một chút nào.

Tất cả mọi người đều ngây ra nhìn.

Chính bản thân Chu Tuấn cũng trợn tròn mắt, tuy trong lòng y quả thực có chút nhụt chí, nhưng thật ra chỉ là tiện mồm nói vậy thôi, cũngkhông cảm thấy có thể ra khỏi đây ngay được.

- Này...này...

Chu Tuấn nhìn quầng sáng đang chớp tắt này, khóe miệng khẽ run run, vẻ mặt mơ hồ, nhìn Sở Mặc với ánh mắt cầu xin giúp đỡ.

Sở Mặc cũng xạm cả mặt, hắn có thể khẳng định rằng đây không phải là sự trùng hợp.

Thậm chí còn có thể tồn tại một kẻ khó tưởng tượng nào đó, vẫn đang chăm chú dõi theo bọn họ.

Nghe được mấy câu này của Chu Tuấn, liền nảy sinh ý định trêu đùa mà thôi!

Nếu là lúc trước khi chưa tìm gặp Giới Linh, Sở Mặc quả thực rất khó đưa ra một đề nghị hợp lý cho Chu Tuấn.

Nhưng sau khi gặp được Giới Linh và biết được sự thật về Quy Khư rồi, thì Sở Mặc cảm thấy bất cứ sự việc gì xuất hiện ở nơi này, đều có ý nghĩa sâu xa của nó.

Nếu như hiện giờ Chu Tuấn đổi ý không muốn rời đi, như vậy tiếp theo rất có thể y sẽ gặp phải bất trắc!

Bởi vậy, Sở Mặc ngẩng đầu, thoáng nhìn qua Chu Tuấn:

- Đến giờ thu hoạch của ngươi trong Quy Khư thế nào rồi?

- Tuy rằng... không quá lớn như trong tưởng tượng, nhưng cũng là... rất lớn rồi!

Chu Tuấn tìm cách dùng từ hợp lý sau đó nói một cách nghiêm túc.

- Vậy, nếu đã có được thu hoạch khá, mà cửa lại hiện ra trước mặt ngươi, ta thấy, ngươi có thể đi được rồi!

Sở Mặc đề nghị.

Chu Tuấn chỉ thoáng do dự trong chốc lát liền gật đầu nói:

- Vậy ta nghe theo ngài!

Nói xong, liền nhìn về phía các đệ tử khác của Tây Hải phái:

- Các ngươi có đi hay không?

- Chúng ta... chúng ta còn muốn chờ một chút.

Những đệ tử khác của Tây Hải phái liếc mắt nhìn nhau, cũng không muốn cứ rời đi như vậy.

-----o0o-----

Chương 647 : Lòng tham

Chương 647 : Lòng tham

Bởi bọn họ phát hiện, nếu cứ đi cùng Sở Mặc sẽ rất an toàn.

Hơn nữa, hình như người có quan hệ càng gần gũi với Sở Mặc thì càng may mắn.

Bọn họ đều muốn trong thời gian tới kéo gần quan hệ với Sở Mặc một chút.

Ừm, nói trắng ra là, muốn nịnh bợ Sở Mặc để xem có thể có kỳ tích xảy ra hay không.

Tuy rằng ý nghĩ này hơi khiến người ta cảm thấy không thoải mái, nhưng đây lại chính là giang hồ.

Nịnh cao dẫm thấp, không khác gì cái này.

Chu Tuấn cũng không muốn cưỡng ép, trên thực tế y cũng không có tư cách đi ép buộc những người đó, bởi vì mấy đệ tử còn sót lại của Tây Hải phái này, cho dù là thân phận địa vị hay cảnh giới, đều cao hơn Chu Tuấn rất nhiều

- Vậy, mọi người tự bảo trọng!

Chu Tuấn chắp tay hướng về phía mấy sư huynh đệ của y, sau đó lại vái chào thật sâu về hướng Sở Mặc:

- Tạm biệt!

Nói xong, Chu Tuấn liền dứt khoát bước chân vào cánh cổng ánh sáng kia, trong nháy mắt, thân hình của y đã hoàn toàn biến mất.

Sau đó, cánh cửa ấy cũng biến mất luôn cùng Chu Tuấn.

Những người khác, khi thấy cánh cổng ánh sáng này biến mất đều sửng sốt hồi lâu, bọn họ còn tưởng rằng cánh cổng ánh sáng này sẽ tồn tại một lúc, như ban đầu khi đi vào, nên vẫn có một vài người còn đang do dự vốn dĩ chưa kịp làm ra phản ứng.

Lúc này, một đệ tử khác của Tây Hải phái cũng thì thào nói:

- Muốn rời khỏi đây!

Xoạt!

Có âm thanh nhỏ vang lên, cánh cổng ánh sáng lại hiện ra trước mắty.

Lần này tất cả mọi người đều đờ đẫn, một cảm giác rợn tóc gáy chạy dọc sống lưng.

- Ta... ta chỉ nói bừa một chút thôi.

Ngđệ tử này của Tây Hải phái lui về sau hai bước, nói theo bản năng.

Những lời của gã vừa mới thoát ra khỏi miệng, thì ngay lập tức, cánh cổng ánh sáng chợt hóa thành một lưỡi kiếm đâm thẳng về phía lồng ngực.

Gã đệ tử đó của Tây Hải phái thực lực đã ở Ngộ Tâm Cảnh, cóthân phận và địa vị cực cao trong chính Tây Hải phái.

Nhưng khi phải đối mặt với lưỡi kiếm ánh sáng này, lại không có bất cứ khả năng chống đỡ nào, đã bị kiếm đâm xuyên qua ngực.

Sau đó, lưỡi kiếm ánh sáng này cũng tan biến trong không khí.

Gã đệ tử của Tây Hải phái, rũ đầu xuống không còn chút sức lực, thoáng nhìn qua lồng ngực của mình, sau đó thân hình mềm oặt ngã gục xuống ngay tại chỗ, không kịp nói được một lời liền mất mạng.

Những lời này miêu tả thì dài dòng, nhưng thực tế lại chỉ diễn ratrong chớp mắt.

Có nhiều người thậm chí còn chưa kịp nhìn rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, thì tất cả cũng đã kết thúc đầy chóng vánh.

Sở Mặc chỉ còn biết lắc đầu thở dài, nhìn tên đệ tử tự tìm cái chết đó của Tây Hải phái, không biết nên nói thêm gì nữa.

Nếu nơi này thực sự là nơi chôn cất của một nhân vật lớn cao thâm khó lường, thì người còn chưa Trúc Cơ như thế, quả thực còn chưa bằng một con kiến, vậy mà cũng dám ăn nói lung tung đùa cợt, rõ là tự tìm đường chết mà

- Mọi người phải cẩn thận, đây là Quy Khư.

Sau khi im lặng một chút, Sở Mặc khẽ thở dài một tiếng.

Lúc này mọi người đều cảm thấy cơn sợ hãi đang lan tỏa khắp toàn thân, tuy khi trước cũng được chứng kiến tận mắt nhiều cái chết.

Nhưng không cái chết nào có thể khiến mọi người kích động mãnh liệt như cái chết vừa rồi của gã đệ tử Tây Hải phái.

Dường như trong cõi u minh nào đó, có một kẻ hùng mạnh khôn lường, đang lặng yên theo dõi bọn họ, bất cứ lúc nào cũng có thể ra tay cướp đi sinh mạng của mọi người

- Đúng vậy, chớ nên ăn nói lung tung.

Hoa Tam Nương thở dài một tiếng nói.

- Ở đây nhất định phải giữ lòng kính sợ.

Hạ Phong ở bên cạnh cũng nói.

Những người khác đều gật đầu, tỏ vẻ đồng ý.

Còn vài người sót lại của Tây Hải phái đều đứng tụm ở đó với vẻ mặt nhăn nhó.

Loại cảm giác sợ hãi và khó chịu cũng đạt tới một mức độ nhất định rồi.

Nhiều người chết như vậy, nhưng lại đều là đệ tử của Tây Hải phái bọn y.

Tuy rằng nguyên nhân cũng xuất phát chính từ việc bọn họ không chịu nghe lời, nhưng khi tâm tình đang trong trạng thái buồn bực đến cùng cực, thì lý trí sẽ trở nên khiếm khuyết.

Bởi vậy, những đệ tử này của Tây Hải phái đều sinh lòng bất mãn oán hận đối với Sở Mặc.

Nhưng loại cảm xúc này lại cứ không thể nào bộc phát được ra...

Thật sự là bị dồn nén đến tột độ.

Lúc này, ở lối vào Quy Khư, một bóng người bước ra từ trong cánh cổng ánh sáng.

Rất nhiều người đang đón sẵn ở chỗ này đều ngẩn ra, đây vẫn là kẻđầu tiên bước ra khỏi Quy Khư.

Người của tứ đại phái lập tức náo động, bọn họ còn tưởng là người của mình đi từ bên trong ra.

Kết quả, sau khi Chu Tuấn bước ra, người của tứ đại phái liền phát hiện bản thân cũng không biết người thanh niên này.

Nhưng ngược lại, chưởng môn Triệu Khánh của Tây Hải phái và Vương Thông sư phụ của Chu Tuấn, đang phải đợi ở ngoài không được vào trong, thì hô lên với vẻ vui mừng và bất ngờ:

- Tuấn nhi!

Giọng nói của Vương Thông có chút run rẩy.

Y thậm chí còn đẩy phắt người của tứ đại phái đang đứng chắn phía trước ra một cách vô lễ, xông thẳng tới.

Ôm chầm lấy Chu Tuấn, nước mắt không ngăn nổi mà trào ra.

Tình cảm của y với người học trò này chẳng khác nào cha con.

Tuy biết Chu Tuấn cũng có rất nhiều khuyết điểm, nhưng y vẫn yêu thương đứa bé mà y nuôi từ nhỏ tới lớn này vô hạn.

Lúc này, khi Chu Tuấn tiến vào Quy Khư, người lo lắng nhất chính là y, nhất là khi nhớ tới lời khuyên mà Sở Mặc dành cho y lúc trước, trong lòng lại càng nghĩ càng sợ.

Sâu trong thâm tâm cũng ngày cànghối hận vì đã để Chu Tuấn vào trong Quy Khư.

Hiện giờ thấy Chu Tuấn còn sống mà ra khỏi Quy Khư, hơn nữa, lại còn là người đầu tiên đi ra.

Trong lòng Vương Thông lập tức trở nên vô cùng nhẹ nhõm, loại cảm giác này quả thực là vui mừng vô bờ bến!

Triệu Khánh cũng cực kỳ vui vẻ, khi rảnh rỗi, y có trao đổi với một vài người trong tứ đại phái, trải qua dăm ba câu chuyện, y mới biết Quy Khư quả thực là một nơi hung hiểm chân chính, nói là thập tử vô sinh... cũng không coi là quá lời.

Cho nên trong lòng của Triệu Khánh vẫn bất an vô cùng, sợ nhữngđệ tử trong môn phái của mình đều chết cả không ai ra được, như vậy thì tổn thất sẽ vô cùng thê thảm và nghiêm trọng rồi!

Chờ đến lúc thế hệ trẻ tuổi tinh nhuệ này của Tây Hải phái đều hao tổn hết, thì Tây Hải phái đúng là bị thiệt hại nặng nề.

Sợ rằng có mất thời gian cả trăm năm cũng khó mà khôi phục được.

May thay, kết quả còn chưa bết bát đến vậy, ít nhất đã có một đệ tử sống sót mà trở ra!

-----o0o-----

Chương 648 : Hành động cứng rắn của Tây Hải phái. (1)

Chương 648 : Hành động cứng rắn của Tây Hải phái. (1)

Trong lòng Triệu Khánh cũng ngập tràn sung sướng.

Lúc này, một giọng nói lạnh như băng vang lên:

- Không tồi, có thể còn sống mà đi ra, mau đem thu hoạch của ngươi trong Quy Khư bỏ ra kiểm kê đi.

Bên kia, sắc mặt của Vương Thông lập tức trở nên rất khó coi, nhưng phải đối mặt với tứ đại phái vô cùng hùng mạnh, y cũng không dám chống đối, chỉ đành vỗ vỗ vai Chu Tuấn, thở dài nói:

- Tuấn nhi, lấy ra đi.

- Được.

Chu Tuấn cũng không quá muốn chống lại, liền lấy toàn bộ khoáng thạch và dược liệu quý báu mà y đoạt được trong Quy Khư ra.

Lập tức, một đám người liền xông tới, trên mặt bọn họ đều mang theo vẻ kích động.

Có một số người nhận ra vài loại khoáng thạch và dược liệu trong số đó, thi thoảng cất lời khen ngợi.

- Cái kia hình như là quặng sắt tinh...

Sắt tinh khiết chứ không phải tinh chất sắt, mặc dù hai loại chỉ khác nhau một chữ, nhưng giá trị cũng cách xa nhau một trời một vực.

Tinh chất sắt tuy cũng rất đáng giá tiền, nhưng đến cả thợ rèn caocấp trong nhân gian, cũng có thể nhờ việc rèn mà lấy được.

Nhưng sắt tinh khiết... thì ngay cả luyện khí đại sư cao cấp nhất trên thế gian này cũng không thể nào thông qua rèn mà tinh lọc ra được.

Khi rèn vũ khí, chỉ cần bỏ thêm một chút sắt tinh khiết, thì ít nhất chất lượng vũ khí sẽ nâng cao được hẳn một cấp bậc!

Đây quả thực là bảo vật chân chính.

Nhưng, điều càng khiến bọn họ phải giật mình còn đang chờ đợi ở phía sau

- Cái này, hình như là quặng đồng tinh khiết!

- Đây, là bạc tinh trong truyền thuyết?

- Đây đây đây...

đây là vàng tinh... trời ạ, ta không hoa mắt đấy chứ?

Không ngờ trong Quy Khư quả thật lại có thứ này!

Tiếp theo, chính là các loại dược liệu cực phẩm.

Lại nói, hầu hết mọi người, đều không phân biệt được mấy loại dược liệu này.

Kể cả một số luyện đan sư trong tứ đại phái, cũng khó có thể nhận ra đây là những loại dược liệu gì.

Nhưng điều này cũng không ngăn cản được họ biết được giá trị của số dược liệu này!

- Đều là bảo vật mà...

Đều là bảo vật hiếm có khó tìm mà!

Cây thuốc này... tỏa ra mùi hương gần giống như Hồi Long Thảo, nhưng còn tốt hơn Hồi Long Thảo gấp trăm lần!

Thật không thể tin nổi, Quy Khư...

đúng là một kho vàng!

Một lão già tay vừa vuốt chòm râu dưới cằm, vừa luôn miệng than thở, nhưng trong ánh mắt cũng là toát lên vẻ tham lam.

Vẻ mặt mấy người còn lại bên kia cũng chẳng khác là bao, thậm chí kể cả một số bậc nguyên lão của Phi Tiên và Nhất Kiếm cũng thế!

Mấy thứ này đều là bảo vật vô giá, chỉ lấy ba phần ư... bọn họ muốn chiếm hết làm của riêng luôn ấy chứ!

Nhưng bọn họ dù gì cũng luôn tự xưng là người của danh môn chính phái, tuy trong lòng cực kỳ thèm khát, nhưng sao có thể không biết xấu hổ mà nói ra miệng cho được?

Dẫu sao bọn họ cũng là những nhân vật có uy tín danh dự, thân phận địa vị rất cao mà.

Vậy nên, cách tốt nhất là khiến đối phương chủ động dâng ra những bảo vật này!

Vì thế, một lão tổ của Cô Thành liền đưa mắt nhìn về phía trưởng môn Triệu Khánh của Tây Hải phái.

Kẻ ngu ngốc làm sao có thể trở thành chưởng môn của một phái chứ?

Gần như chỉ trong nháy mắt, Triệu Khánh liền hiểu ra ý tứ của họ là gì, không khỏi mắng thầm trong bụng: Lũ già vô liêm sỉ này!

Trên mặt nhưng lại để lộ ra nụ cười nói:

- Có vị tiền bối nào giám định được giá trị của mấy thứ này không?

Mọi người tức thì đều nhìn về phía Triệu Khánh, trong con mắt của rất nhiều người đều lộ vẻ chờ xem cuộc vui.

Triệu Khánh xoa xoa tay nói tiếp:

- Không ngờ đệ tử của Tây Hải phái ta lại có thể thành người đầu tiên có thu hoạch và còn sống ra khỏi Quy Khư, tại hạ cảm thấy vô cùng cùng vinh hạnh, đồng thời cũng biết ơn sâu sắc chư vị tiền bối đã cho chúng ta cơ hội lần này, vì vậy...

Tên lão tổ của Cô Thành kia tự đắc thầm trong lòng, nở một nụ cười thản nhiên, cảm nhìn gã chưởng môn này của Tây Hải phái vẫn khá là thuận mắt.

Còn lại những người trong các môn phái thấp hơn tứ đại phái, đều mang tâm tình khác nhau, ánh mắt nhìn về phía Triệu Khánh cũng chất chứa nhiều nỗi phức tạp ó bất nhẫn, cũng có lo lắng.

Bọn họ rất sợ Triệu Khánh đều dâng cả những bảo vật này lên, như vậy, nếu đệ tử môn phái của họ đi ra, lại phải làm thế nào bây giờ?

Lúc này, tiếng của Triệu Khánh lại vang lên:

- Để tỏ lòng biết ơn với chư vị tiền bối, ta định sẽ, dâng lên bốn phần!

Một phần dư ra này, chính là tấm lòng của Tây Hải phái ta!

Câu nói này của Triệu Khánh vừa dứt, mọi người ở đây đều phản ứng khác nhau.

Trong nháy mắt, sắc mặt của rất nhiều người bên phía tứ đại phái đều lạnh xuống.

Nhất là vị lão tổ của Cô Thành kia, sắc mặt lại càng khó xem, y thậm chí còn cảm thấy bản thân vừa bị đùa cợt.

Ánh mắt nhìn về phía Triệu Khánh cũng càng thêm lạnh lẽo.

Người trong những môn phái thấp hơn tứ đại phái thì lại thở phào nhẹ nhõm.

Mặc dù phải lấy ra thêm một phần nữa thì cũng rất xót ruột.

Nhưng vẫn còn tốt hơn phải dâng nộp hết ra nhiều.

Lúc này, một lão tổ khác của Cô Thành nói với giọng điệu u ám trầmtrầm:

- Những dược liệu và khoáng thạch này, sợ là Tây Hải phái các ngươi không biết cách xử lý chứ?

Chu Tuấn còn trẻ tuổi nhiệt huyết.

Tuy rằng để có được những bảo vật này, cũng không hoàn toàn là do y dùng tính mạng để đánh đổi.

Nhưng dù gì y cũng đã phải cố gắng và nỗ lực lắm mới giành được.

Phải nộp ba phần, trong lòng đã thấy không thoải mái rồi, giờ xem tình hình này, mấy lão già ra vẻ đạo mạo kia rõ là muốn nuốt trọn mà.

Sao y có thể nhịn nổi cơn giận này chứ?

Nhưng không đợi Chu Tuấn kịp lên tiếng, y đã bị sư phụ Vương Thông kéo đến sau lưng, khiến những lời y đang định nói bị nghẹn lại.

Triệu Khánh nói nhàn nhạt:

- Tiền bối đừng lo, tuy trình độ luyện đan luyện khí của Tây Hải phái chưa cao như vậy, nhưng vẫn dư sức để xử lý mấy thứ này.

- Ha ha, chỉ sợ không xử lý được thì thật là đáng tiếc.

Tên trưởng lão này của Cô Thành lạnh lùng nhìn Triệu Khánh:

- Nhiều lúc, cố gắng cưỡng ép cũng chẳng mang lại may mắn cho ngươi đâu.

Trong lòng của Triệu Khánh cũng tức điên lên được, tuy biết rõ tứ đại phái hùng mạnh cỡ nào, nhưng loại cảm giác bị bắt nạt ngay cửa nhà thế này thực sự quá khó dằn nổi.

Y không khỏi thoáng nhìn qua Trường Sinh Thiên và những môn phái khác, nghĩ thầm: Bây giờ các ngươi đứng ngoài xem cuộc vui, lát nữa đợi cho có đệ tử của các ngươi còn sống ra ngoài, xem các ngươi phải làm sao bây giờ!

-----o0o-----

Chương 649 : Hành động cứng rắn của Tây Hải phái. (2)

Chương 649 : Hành động cứng rắn của Tây Hải phái. (2)

Tuy nhiên, điều khiến Triệu Khánh thất vọng là, dù là người của Trường Sinh Thiên, hay Thiên Ngoại Thiên, hoặc những môn phái cùng cấp với Tây Hải phái như Đại Hoang phái và Thanh Sơn Môn, đều né tránh ánh mắt của y.

Được, được lắm!

Bây giờ các ngươi không lên tiếng, đợi đến lượt các ngươi rồi, cũng sẽ không có ai giúp các ngươi đâu!

Triệu Khánh nhớ lại vẻ mặt của Sở Mặc khi tiến vào Quy Khư.

Không hiểu sao trong lòng chợt nảy sinh một cảm xúc hào hùng, tự nhủ thầm, ngay cả một người trẻ tuổi như Sở Mặc cũng không chút sợ hãi khi đối mặt với tứ đại phái, vậy Triệu Khánh ta đệ tử hơn vạn người, tại sao lại phải sợ?

Cho dù Cô Thành của các ngươi có hùng mạnh cỡ nào, chẳng lẽ còn có thể tiêu diệt Tây Hải phái ta hay sao?

Nghĩ vậy, Triệu Khánh thản nhiên nói:

- Cứ theo như những gì đã nói lúc trước mà chia ra đi.

Y cũng không thèm nhìn lại mấy lão già của Cô Thành nữa.

Thái độ của y bên này vừa trở nên cứng rắn như vậy, người của bên tứ đại phái kia cũng không khỏi ngẩn ra.

Bắt đầu nhìn nhau ngơ ngác, không ít người đều đưa mắt nhìn về phía hai trưởng lão vừa lên tiếng của Cô Thành.

Tuy trong lòng hai lão già này của Cô Thành đều vô cùng tức giận, nhưng giờ cũng không muốn tiếp tục làm mất mặt chính mình.

Lão già cấp bậc tổ tông đó của Cô Thành nhàn nhạt nói:

- Vậy chia đi.

Cùng không thèm nhìn Triệu Khánh nữa, nhưng trong lòng đã tuyên cho Triệu Khánh án tử hình.

Thực cho rằng Tây Hải phái các ngươi tọa lạc giữa biển rộng, thì sẽ không ai dám nề hà các ngươi ư?

Lão phu thậm chí còn không cần tự mình ra tay cơ!

Tên lão tổ này của Cô Thành lạnh lùng cười nham hiểm, thoáng nhìn qua người của Đại Hoang phái và Thanh Sơn Môn phía bên kia.

Sau đó, có người phụ trách giám định bước ra, giám định một lượt những thứ Chu Tuấn mang về từ Quy Khư, sau đó để lại bốn phần, số còn lại đều trả cho Chu Tuấn.

Thực ra dựa vào giá trị của mấy thứ này, sáu phần cũng đã là một con số khổng lồ.

Có thể khiến lớp lão tổ trong tứ đại phái xúc động như vậy, giá trị thế nào cũng đủ biết rồi.

Vương Thông nhìn sắc mặt vẫn đang rất khó coi của trưởng môn, trong lòng cũng thấy vô cùng bất đắc dĩ.

Đổi làm y phải đứng vào vị trí của Triệu Khánh bây giờ, cũng chỉ đành cứng rắn mà chống đỡ thôi.

Nếu là thỏa hiệp, giờ có thể bình yên qua ải, nhưng toàn bộ danh tiếngcủa cả môn phái sau này, cũng sẽ xuống dốc không phanh!

Trong lòng của Vương Thông đột nhiên vô cùng hy vọng, Sở Mặc có thể bắt người của tứ đại phái đều nhốt lại trong Quy Khư.

Tốt nhất là khiến bọn họ không một ai lọt ra ngoài được!

Lúc này có người hỏi:

- Vị đệ tử của Tây Hải phái kia, ngươi có thể nói một chút tình huống bên trong Quy Khư thế nào không?

Những người khác cuối cùng mới sực nhớ ra việc này, không khỏiđều quay đầu nhìn Chu Tuấn.

Ngay cả mấy người thuộc tầng lớp trưởng lão trong tứ đại phái cũng đều nhìn Chu Tuấn.

Đừng thấy tứ đại phái nắm giữ cánh cửa vào Quy Khư nhiều năm như vậy mà lầm, bọn họ kỳ thực cũng không có bất cứ cái nhìn tổng thể nào về Quy Khư cả.

Đệ tử vào trong Quy Khư gần như không một ai có thể còn sống mà trở ra!

Nghĩ vậy, bọn họ đột nhiên cảm thấy, tên đệ tử của Tây Hải phái đang đứng trước mắt này thật là có vận may quá tốt!

Tốt đến khiến người ta khó lòng tin nổi!

Chu Tuấn nhìn qua từng đôi từng đôi mắt đang trông mong nhìn mình, bỗng nhiên nhàn nhạt trả lời:

- Ta vốn cũng chưa vào rất sâu, chỉ ở lối vào đã tìm thấy mấy thứ này rồi.

Nhưng ta tận mắt thấy rất nhiều người đột nhiên mất tích hoặc bỏ mạng một cách li kì.

Chu Tuấn vừa nói xong mấy câu này, xung quanh liền chìm vào một bầu không khí lặng ngắt như tờ.

Rất nhiều người đều cảm thấy rùng mình, nghĩ thầm, đây mới chínhlà Quy Khư!

Chu Tuấn nói xong câu đó, dường như cũng không muốn chờ lâu ở nơi này, thoáng nhìn qua Vương Thông nói:

- Sư phụ, chúng ta đi thôi.

Đồ nhi cảm thấy hơi mệt.

Vương Thông gật gật đầu, liếc qua Triệu Khánh.

Triệu Khánh trầm giọng nói:

- Vậy các ngươi cứ lên trấn nghỉ ngơi trước đi, ta ở đây chờ những người khác hu Tuấn không nói thêm gì nữa, chỉ nghĩ thầm trong bụng, những người khác?

Sợ rằng sẽ chẳng có mấy người còn sống mà ra được đâu?

Nghĩ nghĩ, Chu Tuấn ngửa cổ thoáng nhìn bầu trời xanh thẳm trên đỉnh đầu, hít sâu một hơi, trên mặt nở ra một nụ cười nhè nhẹ.

- Nghe lời khuyên của người khác, quả nhiên là có ích!

Y nói một câu không hiểu đầu cua tai nheo ra sao như vậy với người sư phụ đang ở bên cạnh mình.

Vương Thông dường như thoáng cái đã hiểu ra rất nhiều chuyện, vỗ vỗ bờ vai của Chu Tuấn:

- Sư phụ rất tự hào về ngươi.

Lúc này, bên trong Quy Khư, Tần Hiểu đang dẫn theo vài đệ tử của Cô Thành ngồi bên cạnh một hồ nước.

Mấy người này, bao gồm cả Tần Hiểu, đều quần áo tả tơi, đầu tóc bù xù, trông không khác nào một toán ăn mày.

Chỉ sợ ngay cả người cực kỳ quen thuộc với bọn y, cũng khó lòng nhận ra đây là đám đệ tử ưu tú nhất của Cô Thành.

Trên thực tế, ban đầu đoàn người của họ có con số lên đến mấy chục!

Chẳng những có đệ tử của Cô Thành, còn có cả đệ tử của Tứ Thông Kiếm Phái.

Chỉ tiếc, sau khi liên tiếp trải qua tổn thất, chỉ còn lại mấy người bọn họ.

Không có ai đột nhiên biến mất, chỉ có đột nhiên mất mạng!

Loại bóng ma tử vong này, không lúc nào không như đám mây đen, chực chờ bao phủ trên đầu bọn họ.

Nếu để bọn họ biết tình hình của Phi Tiên và Nhất Kiếm bên kia, chắc chắn sẽ không thể nào tin nổi, thậm chí còn có thể phát điên.

- Bây giờ, xem như ta đã hiểu được, vì sao những tiền bối còn sống ra khỏi Quy Khư, đều nói nơi này là một nấm mồ đầy bảo vật rồi.

Một người đàn ông trung niên của Cô Thành thở dài nói:

- Chúng ta lấy được vô số bảo vật, những kim loại hiếm chỉ tồn tại trong truyền thuyết thì ở đây đâu đâu cũng thấy có.

Chỉ tiếc, chúng ta có mạng mà nhặt, nhưng lại khó có thể đem được chúng ra ngoài.

Tần Hiểu giật giật khóe miệng, y rất muốn nói những câu đại loại như đừng nên tuyệt vọng như vậy, chúng ta còn có hy vọng mà...

để cổ vũ tinh thần mọi người.

Nhưng lời đã đến bên môi mà không tài nào thốtra được.

Đây thực sự là chỗ chết!

Không có bất cứ hy vọng nào!

Năm đó có tiền bối trong Cô Thành sống sót trở ra từ Quy Khư nói, để còn sống mà ra khỏi Quy Khư vốn không phải dựa vào thực lực mạnh mẽ.

- Mà thuần túy chính là nhờ vận may!

-----o0o-----

Chương 650 : Đoạt xá

Chương 650 : Đoạt xá

- Hơn nữa, khi sinh thời ta tuyệt sẽ không bước chân tới nơi này lần hai!

Vị tiền bối nói những lời này khi về Cô Thành đã mang theo vô số kim loại hiếm và dược liệu quý báu, thậm chí còn tìm thấy nửa quyển công pháp.

Tuy không trọn vẹn nhưng uy lực lớn vô cùng!

Mãi cho tới hôm nay, người của Cô Thành cũng chưa thể hiểu được một cách thấu đáo.

Hơn nữa lại chỉ có hai chiêu.

Thế nhưng nó, cũng đã trở thành tuyệt học trấn phái của Cô Thành!

Mà vị tiền bối thoạt nhìn có vẻ hiểu rất rõ về Quy Khư kia, quả thực đã nói là làm, cả đời này, cũng không lại bước chân vào nơi đó.

Cho dù lần này cả chưởng môn Cô Thành và các bậc trưởng lão kháccó cực lực mời y tới đây xem lễ, y cũng nhất quyết không đồng ý.

Nói như lời vị tiền bối đó thì chính là, mới tới gần Quy Khư ba ngàn dặm, tim đã run rẩy lên rồi.

Lúc trước Tần Hiểu còn từng ngầm cười nhạo vị tiền bối đã đạt tới đỉnh cao Tiên Thiên kia hồi lâu.

Cảm thấy y dù có thực lực cao siêu, nhưng lá gan lại thật là quá nhỏ.

Lúc này, cuối cùng y cũng hiểu được tâm trạng của vị tiền bối kia rồi.

Đúng lúc này, một thanh niên khoảng hơn ba mươi tuổi bên cạnh Tần Hiểu, đột nhiên thét to một tiếng, sau đó, thân hình bất chợt mềm nhũn, sau đó ngã lăn trên mặt đất.

Tần Hiểu đưa tay kiểm tra hơi thở của vị đồng môn này một chút, lẩm bẩm nói:

- Đã chết.

Sắc mặt mấy người còn lại đều vô cùng bi thương, trong mắt ngập tràn nỗi lo sợ không yên và hoảng loạn.

Trên dưới toàn thân đều bị bao phủ bởi một loại cảm giác tuyệt vọng và vô lực.

Tần Hiểu đem thi thể của vị đồng môn này đặt nằm ngay ngắn, kiểm tra tới kiểm tra lui cũng không thể nào tìm ra được nguyên nhân cái chết.

Nhíu mày nói:

- Chẳng nhẽ Quy Khư này thực sự sẽ trở thành mồ chôn của chúng ta sao?

Ta không cam tâm!

Bốn chữ cuối cùng, y gần như dùng sức lực toàn thân mà gào lên.

Khiến những người khác giật nảy mình hoảng sợ, tất cả đều nhìn y đầy trách cứ, chỉ sợ y lại dẫn những thứ không đâu tới.

Sau khi Tần Hiểu gào lên mấy câu này, trong lòng liền vô cùng hốihận, đồng thời cũng cảm thấy nghĩ mà sợ.

Tuy nhiên, sau khi đợi một lúc cũng không thấy gì khác thường, Tần Hiểu lập tức liền thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng lúc này, sự lạ bắt đầu nảy sinh!

Mấy người bên cạnh y nối tiếp nhau ngã xuống.

Bọn họ thậm chí còn không có cơ hội hét lên thảm thiết.

Cứ như vậy mà chết ngay trước mắt của Tần Hiểu.

Loại cảm giác sợ hãi và tuyệt vọng này cuối cùng cũng bùng nổ, khiến Tần Hiểu như muốn ngã quỵ, hai đầu gối của y mềm nhũn, quỳ sụp trên mặt đất, nước mắt cũng bắt đầu trào ra.

Rên xiết:

- Vì sao lại như vậy?

Chúng ta đã làm sai điều gì?

Tại sao lại đối xử với chúng ta như vậy?

Trong không trung văng vẳng tiếng y thét gào giận dữ.

Không một âm thanh đáp lại.

Nhưng cũng không có gì làm hại đến y.

Điều này khiến Tần Hiểu thở phào nhẹ nhõm, nhưng đồng thời, cũnglàm cho trong lòng y càng thêm căng thẳng.

Bởi tử vong lúc nào cũng có thể đổ ập xuống đầu.

Loại cảm giác này, còn đáng sợ hơn là cái chết.

Tần Hiểu quỳ ở nơi đó, khóc lóc van lơn cả ngày trời, cuối cùng lại chẳng việc gì.

Muốn đứng lên nhưng toàn thân lại chẳng còn chút sức lực nào, ngã ngồi tại đó, suy nghĩ mông lung chán chê, cuối cùng mới hơi chút hồi phục tinh thần.

Đột nhiên, y bắt đầu cười ha hả, nếu để người khác nhìn thấy, nhất định sẽ cho rằng vị trưởng lão trẻ tuổi này của Cô Thành đã phát điênmất rồi.

Chẳng qua lúc này, trong con ngươi của Tần Hiểu cũng lóe lên sự hưng phấn điên cuồng:

- Cuối cùng ta cũng đã hiểu ra rồi, là vị đại nhân kia đang che chở cho ta!

Nhiệm vụ của ta là phải tiêu diệt hoàn toàn tên nhãi Sở Mặc đó!

Nếu vị đại nhân kia đã để lại cho ta mấy thứ này, nhất định là được dùng để giữ tính mạng!

Tần Hiểu nói xong, lấy từ trong ngực ra một cái hộp nhỏ màu vàng, y cũng không biết bên trong chiếc hộp đó có chứa những gì.

Nhưng bây giờ tất cả mọi người đều đã chết, mà chỉ mình y còn sống, trong lòngliền đưa ra phán đoán của mình.

Trong chiếc hộp nhỏ màu vàng này, nhất định có chứa một thứ gì đó rất cao siêu!

- Nhất định là như vậy!

Tần Hiểu nói xong, đứng phắt dậy, gào lên về phía xa:

- Kẻ nào muốn giết ta?

Tới đây?

Tới đây?

Tới đây?

Đúng lúc này, một cảm giác lạnh thấu xương bỗng chốc ập đến bao trùm lấy y.

Trái tim Tần Hiểu rụng rời như rơi vào vực thẳm.

Nhưng đúng lúc này, từ chiếc hộp nhỏ màu vàng đột nhiên tỏa ra một làn sóng dao động.

Ngay sau đó, hơi lạnh thấu xương này đột nhiên hoàn toàn biến mất.

- Ha ha ha ha!

Tần Hiểu không nén nổi ngửa mặt lên trời cười ha hả:

- Ta biết ngay mà, ha ha ha!

Cứ cười cứ cười, đột nhiên Tần Hiểu cảm giác được một luồng sức mạnh ào ạt như sóng biển cuộn lấy thân mình y, chưa kịp phản ứng lại, y đã phát hiện bản thân đang đứng trong một căn phòng xa lạ.

Nơi này, là một căn phòng trống trải.

Một ý niệm lạnh như băng trực tiếp truyền vào trong đầu Tần Hiểu.

- Người trẻ tuổi, ngươi có bằng lòng kế thừa sở học của ta?

Trở thành đệ tử của ta hay không?

Tần Hiểu lập tức ngẩn ngơ, sau đó nhanh chóng mừng rỡ như điên, lớn tiếng đáp:

- Bằng lòng, đệ tử bằng lòng!

Đệ tử bằng lòng!

Đây chính là vận may tự tìm đến, muốn ngăn cũng không ngăn nổi!

Trong lòng Tần Hiểu đã hoàn toàn bị niềm vui chiếm cứ, y biết cơ duyên thuộc về bản thân mình đã đến rồi!

Xem ra vị đại nhân kia quả thật không lừa mình!

Thật tốt quá!

Tần Hiểu ta rốt cuộc cũng đã tìm được cơ duyên của mình!

Sở Mặc, tên tiểu súc sinh nhà ngươi, ngươi tốt nhất nên cố mà sống lâu một chút, ta nhất định sẽ đích thân đem ngươi luyện hóa!

Liền dùng chính thủ đoạn mà vị đại nhân kia đã dạy ta!

- Mở rộng tinh thần của ngươi ra, quá trình kế thừa có hơi khổ sở, ngươi phải gắng mà chịu đựng.

Ý niệm lạnh như băng này lại tiếp tục rót vào trong đầu Tần Hiểu.

- Yên tâm đi, ta có thể chịu được!

Tần Hiểu lớn tiếng nói:

- Đến đi, ta chuẩn bị xong rồi!

Ầm!

Một luồng ý niệm lạnh đến cùng cực tràn vào chiếm đóng toàn bộ thân thể đã buông lỏng tinh thần của Tần Hiểu.

Đôi con ngươi vốn dĩ tràn ngập sung sướng của Tần Hiểu trong phút chốc bỗng trở nên vô thần.

Sau đó, cơ thể Tần Hiểu bắt đầu run rẩy một cách kịch liệt, gần như toàn thân đều co quắp lại, sau đó, phun ra một ngụm máu tươi.

Lúc này, ánh mắt của Tần Hiểu đã hoàn toàn thay đổi!

Không giống một chút nào so với lúc trước.

Âm u, lạnh lẽo, khát máu, ngập tràn sát khí!
 
Thí Thiên Đao Full
XXVII ( Chương 651-675 )


Chương 651 : Ma tộc

Chương 651 : Ma tộc

Trong khắp con ngươi không tìm thấy một tia tình cảm nào là của con người.

Y chậm rãi nâng tay lên, động tác còn có chút ngượng nghịu, sờ sờ khóe miệng, sau đó, hơi hơi phát run nhìn thoáng qua vết máu đọng trên mu bàn tay.

Khóe miệng vẽ lên một nụ cười, vậy mà thè lưỡi ra bắt đầu liếm láp vết máu tươi trên tay.

Suốt quá trình này đều lộ vẻ ma quái.

Sau đó, y bắt đầu mở miệng nói chuyện:

- Tần Hiểu?

Trưởng lão trẻ tuổi của Cô Thành, đã nuốt một viên huyết đan?

Ha. . . thú vị thật, không ngờ nơi nhân giới này mà cũng cóngười của ma đạo ghé thăm.

Phải giết chết rồi luyện hóa một người tên là Sở Mặc?

Người này tuy ở nhân giới, nhưng lại có thể chọc giận một vị cao thủ ma đạo. . . ?

Ha ha ha. . . vậy mùi vị máu tươi của hắn nhất định sẽ không tồi rồi.

Tuy giọng nói của người này giống hệt như Tần Hiểu, nhưng bất cứ ai quen biết Tần Hiểu mà có mặt ở đây cũng chắc chắn không cho rằng y chính là Tần Hiểu.

Đây ắt hẳn phải là một kẻ khác!

- Tuy không biết là người bạn nào trong ma đạo đã tặng cho taphần lễ lớn này, nhưng một ngày nào đó, nhất định ta sẽ được biết.

Khi đó ta chắc chắn sẽ cảm tạ ngươi!

Ha ha ha ha ha!

Tần Hiểu nói xong ngửa mặt cười ha hả, tiếng cười ở trong mật thất ngân nga mãi không dứt.

Gần như cùng lúc, gặp phải cảnh ngộ như Tần Hiểu còn có một người khác, đó chính là Lý Trúc của Thiên Ngoại.

Y cũng gặp phải tình huống hệt như vậy, người bên cạnh chết sạch, đều gặp phải bất trắc, sau đó bị một sức mạnh vô hình đưa tới trong căn mật thất.

Trên thực tế, căn phòng mà Lý Trúc tới chỉ cách căn mật thất chỗ Tần Hiểu một bức tường mà thôi.

Lý Trúc cũng bị một ý niệm lạnh như băng yêu cầu hoàn toàn thả lỏng tinh thần, nói muốn truyền cho y kế thừa sở học.

Nhưng trong thời khắc mấu chốt nhất, Lý Trúc. . . lại giữ một tia đề phòng.

Chẳng biết tại sao, y cũng không thể nào hoàn toàn thả lỏng được.

Cho nên, khi ý niệm lạnh như băng này vọt vào cơ thể y, muốn hoàn toàn chiếm cứ biển ý thức của y, trong nháy mắt. . .

Lý Trúc liền phản kháng!

- Ngươi. . . ngươi dám lừa gạt bản tôn, dám không thả lỏng hoàn toàn tinh thần?

Vậy ngươi chết đi thôi!

Ngay khi phát hiện ra mình bị lừa, ý niệm lạnh lẽo kia liền truyền thẳng cho Lý Trúc một luồng suy nghĩ như vậy.

Sau đó, Lý Trúc liền cảm thấy bản thân như sắp sụp đổ, lần đầu tiên từ khi cha sinh mẹ đẻ, y cảm thấy được chết đi cũng là một điều hạnh phúc.

Bởi nếu chết rồi, thì liền không còn biết gì nữa, cũng không còn cảm thấy gì nữa.

Hiện tại, y quả thực là sống không bằng chết!

Loại cảm giác như linh hồn sắp bị xé toạc này, khiến Lý Trúc như muốn hóa điên.

Nhưng trong lúc đang lên cơn cuồng dại, chìm trong sự đau đớn vô cùng tận, Lý Trúc vẫn cố gắng giữ lại được một tia tỉnh táo cuối cùng.

Trong thời gian ngắn ngủi, ý muốn bỏ cuộc đã xuất hiện vô số lần trong đầu Lý Trúc, nhưng một cảm giác không cam tâm tận sâu trong đáy lòng vẫn giúp y cầm cự được, khiến y duy trì lấy sự tỉnh táo tuyệt đối.

Y không hiểu đây là chuyện gì, nhưng lại đoán được đang có ngườimuốn chiếm lấy thân thể của y!

- Thân thể này là của ta!

Đừng có ai hòng đoạt được!

Lý Trúc thất khiếu đổ máu, ánh mắt vô cùng dữ tợn và kinh khủng, toàn bộ khuôn mặt nhăn nhúm lại vào một chỗ, chỉ sợ có là cha y thấy y, cũng không tin đây là con trai của mình.

Cũng không biết đã qua bao lâu, ý niệm lạnh băng gần như sắp xé toạc linh hồn của Lý Trúc kia dần dần trở nên bạc nhược.

Sự tra tấn đối với Lý Trúc cũng yếu đi vô số lần uối cùng, thở dài một cách sâu xa:

- Quá lâu rồi. . .

Nếu là ta năm đó, chỉ cần dùng một ý niệm là đã có thể đoạt xá loại con kiến như ngươi một vạn lần rồi!

Bây giờ. . . ta lại suy yếu tới mức này, nếu đã vậy, còn sống làm chi nữa?

Ngươi có thể kiên trì đến hiện tại đã là khó được rồi, thôi, vậy thì ta liền tặng cho ngươi một cơ duyên vậy.

Sau khi âm thanh này nói xong, liền im ắng không động tĩnh.

Lý Trúc dần dần tỉnh lại, thở một hơi thật dài, khắp người chỗ nào cũng chỉ hơi cử động liền đau đớn khôn tả.

Nhưng trên mặt y, lại lộ ra một nụ cười mừng rỡ như điên.

Thông qua những gì vị kia để lại trong biển tinh thần cho y, chỉ nháy mắt, Lý Trúc đã biết rõ rất nhiều điều.

- Linh giới, Tiên giới, Thiên giới. . .

Lý Trúc lẩm bẩm, thì thào trong miệng:

- Lý Trúc ta chết đi sống lại, không ngờ lại giành được cơ duyên này, thật sự không tưởng tượng nổi. . .

Quá thần kỳ rồi!

Nói xong, Lý Trúc nhịn đau ngồi dậy, sau đó bắt đầu bật cười ha hả:

- Cái gì gọi là kế thừa. . .

Là như ta đây chứ đâu!

Ha ha. . . thế thìmấy tên còn lại bên kia hẳn là cũng gặp phải tình cảnh tương tự ta rồi?

Nhưng lại có ai có thể như ta. . . chiến thắng vị khủng bố đó, hoàn toàn biến phần kế thừa này thành của mình chứ?

Lý Trúc nói xong, khập khiễng đứng dậy, lấy tay vịn vào vách tường trong mật thất, lôi mấy viên đan dược từ trong ngực ra nuốt vào, sau khi thở dốc một hồi, tinh thần cả người đã tốt hơn nhiều.

Khóe miệng y để lộ một nụ cười tà mị:

- Ta đã biết Quy Khư là gì rồi, sẽ không có một sinh linh khủng bố nào ở đây. . . nhằm vào ta nữa.

Bởi vì ta. . .

đã trở thành một phần của nơi này rồi, ha ha ha ha ha!

Lý Trúc không nén nổi cười to vài tiếng.

Ánh mắt của y lại bắt đầu trở nên âm u lạnh lẽo:

- Diệu Nhất Nương, Hoàng Họa, Thẩm Tinh Tuyết, Hoa Tiểu Nha. . . các ngươi đều sẽ thuộc về ta!

Còn Sở Mặc. . . ngươi phải chết!

Nói xong, Lý Trúc khẽ vươn tay làm một động tác kỳ quái, căn mật thất trước mặt đột nhiên mở ra.

Trùng hợp là, căn phòng bên cạnh cũng mở ra cùng một lúc.

Thân hình của Tần Hiểu bước ra.

Ánh mắt hai người chạm vào nhau.

Tần Hiểu nhìn Lý Trúc, ánh mắt ẩn chứa chút quan sát tìm tòi, sâu trong con ngươi còn thoáng qua chút gì đó lạnh như băng một cách khác thường.

Lý Trúc hừ lạnh một tiếng:

- Mao Lợi Đồng, chúng ta đã lâu không gặp rồi.

Vẻ nghi hoặc trong mắt Tần Hiểu lập tức biến mất, lạnh lùng nói:

- Tư Không Lãng, lại thấy mặt nhau rồi.

Lý Trúc cười ha hả vài tiếng, cũng không nhiều lời liền xoay người rời đi.

Tần Hiểu nói với theo ở phía sau:

- Con kỳ lân nhỏ kia là của ta!

Bước chân của Lý Trúc hơi chững lại, không quay đầu lạnh lùng nói:

- Ta muốn mấy con nhóc, và cả Sở Mặc.

- Mấy con nhóc đó thuộc về ngươi, còn ai gặp Sở Mặc. . . thì là của người đó!

Tần Hiểu lạnh lùng nói

- Thế thì cứ thử xem.

Lý Trúc nói xong cũng không ngoảnh mặt lại mà đi thẳng, trong lòng cảm thấy lạnh buốt, y biết, Tần Hiểu xong đời rồi!

Nếu không phải là y đã chiếm được toàn bộ ký ức của Tư Không Lãng, nhất định vừa rồi cũng sẽ để lộ ra sơ hở.

Cho nên, hiện giờ y không muốn ở quá gần đối phương.

-----o0o-----

Chương 652 : Bộ xương khô khổng lồ

Chương 652 : Bộ xương khô khổng lồ

Dù sao đi chăng nữa, hiện giờ cần phải làm cho xong việc cái đã, sau đó rời khỏi Quy Khư, việc sau này, để sau này hãy nói!

Lúc này, âm thanh lạnh như băng của Mao Lợi Đồng lại cất lên ở phía sau:

- Rời khỏi Quy Khư, ta chính là Tần Hiểu.

- Còn ta là Lý Trúc.

Lý Trúc nhanh chóng tiếp lời.

Lúc này, Sở Mặc đang đứng ngây ra trước một tòa di tích cổ.

Đây là một khu di tích vô cùng cũ nát, gần như đã bị tàn phá hoàn toàn, theo một chút manh mối còn sót lại thì trước kia nơi đây đã từng là một cung điện.

Sở Mặc cũng không biết mình đã đến được đây bằng cách nào.

Cùng trong cái ngày mà Chu Tuấn rời khỏi Quy Khư, sau khi đám người Hoa Tiểu Nha, Hạ Phong và Tiếu Vân Liên liên tục gặp được cơ duyên thì đều mất tích.

Rồi Thương Khung Thần Giám đã im ắng hồi lâu cuối cùng cũng chỉ cho Sở Mặc một gợi ý.

Sở Mặc không mang theo những người khác, mà một thân một mình đi vào phía sâu trong Quy Khư.

Trước khi đi, Sở Mặc giúp đám người còn lại mở rộng phạm vi an toàn lên đến trên trăm trượng, hắn cũng chỉ làm được đến vậy là đã xem như giúp đỡ hết lòng hết dạ rồi.

Những đệ tử khác của Nhất Kiếm và Phi Tiên cũng đều tỏ vẻ hiểu và thông cảm, dù sao Sở Mặc cũng không nợ họ cái gì hỉ còn lại vài tên đệ tử của Tây Hải phái, tuy thấy Sở Mặc muốn bỏ đi thì cảm giác khó chịu, nhưng cũng không kiếm được cái cớ nào để tiếp tục đi theo hắn.

Trên thực tế, cho dù bọn họ muốn theo cũng không theo nổi.

Bởi Sở Mặc chỉ mới rời khỏi chừng hơn mười dặm thì thân hình liền biến mất.

Sở Mặc không biết là, ngay sau khi hắn rời đi chẳng được bao lâu, khu vực lúc trước còn an toàn này bỗng tràn ngập sát khí.

Những người không giành được bất cứ cơ duyên nào còn lại, cho dùlà đệ tử của Tây Hải phái hay Nhất Kiếm hoặc Phi Tiên đều liên tục bỏ mạng, không một ai trốn thoát.

Cũng cho tới tận giờ phút cuối cùng đối mặt với cái chết, bọn họ mới hiểu được bản thân sở dĩ vẫn có thể sống sót một cách an toàn, chẳng qua là vì có sự tồn tại của Sở Mặc mà thôi.

Hiện giờ Sở Mặc đã đi rồi, bọn họ đương nhiên không còn may mắn được như thế nữa.

Cũng cho tới tận lúc này, bọn họ mới cảm thấy hâm mộ người tên là Chu Tuấn kia.

Sở Mặc hoàn toàn không biết chút nào đối với cảnh ngộ mà ngườikhác đã gặp phải.

Hiện giờ hắn bắt đầu có chút rầu rĩ không biết Thương Khung Thần Giám dẫn hắn tới nơi này là muốn làm gì.

Bởi vì sau khi hắn tới được đây, Thương Khung Thần Giám lại bắt đầu im lặng không một động tĩnh gì.

Sở Mặc miệng lầu bầu:

- Thế là có ý gì?

Đang thì thào, Sở Mặc chợt cảm giác được bên trong đống đổ nát phía trước dường như có gì đó đang động đậy.

Tiếp theo, có một thứ cực lớn bò lồm ngồm từ trong đống đổ nát đó ra.

Sở Mặc phản ứng cực nhanh, gần như là ngay khi bên kia vừa có động tĩnh, thân hình của Sở Mặc đã liên tục lùi về phía sau rồi.

Cho tới khi lui thẳng một mạch được chừng hơn mười dặm, đến bên dưới một vách núi thì mới dừng lại.

Sau đó, bắt đầu theo dõi một cách chăm chú.

Đó là một bộ xương khô cao chừng mười trượng, theo độ cao của cái đầu mà tính thì không sao tin nổi đó lại là bộ khung xương của conngười, trên đời này làm gì có ai cao đến mười trượng?

Nhưng dựa theo hình dáng mà nhìn, thì quả thật là con người không còn nghi ngờ gì nữa.

Bộ xương khô to tướng đó sau khi bò ra cũng không chủ động tấn công Sở Mặc, mà lại cư xử y hệt một con người bình thường, ngồi trên đống đổ nát kia, tay chống cằm như đang suy tư điều gì.

Khóe miệng của Sở Mặc không nén nổi bắt đầu run run, cảnh tượng này thật đúng là ma quái.

Một bộ xương khô bò ra từ đống phế tích, ngồi một chỗ trầm tư.

Nhìn kiểu gì cũng khiến cho người ta có cảm giác quái gở và thấp thỏmtrong lòng.

Lại một lát sau, bộ xương khô cao lớn đó quay đầu về phía Sở Mặc.

Hai hốc mắt trống rỗng như thể đang chăm chú nhìn Sở Mặc vậy.

Bộ xương khô đó rõ ràng là không có mắt.

Nhưng Sở Mặc lại có một cảm giác mãnh liệt rằng nó đang chăm chú "nhìn" mình!

Tựa như không phải một bộ xương khô mà là một gã khổng lồ đang đánh giá hắn từ trên xuống dưới!

Trên mặt Sở Mặc lập tức lộ ra vài tia lo lắng, tuy hắn không biết bộxương khô to đùng ngã ngửa này rốt cuộc là có cảnh giới gì, lại còn không cảm nhận được bất cứ hơi thở nào dao động, nhưng rõ ràng, thứ có thể xuất hiện trong Quy Khư này không thể là đơn giản được.

Nếu không phải hắn trước giờ vẫn vô cùng tin tưởng Thương Khung Thần Giám, thì hiện giờ Sở Mặc thậm chí còn muốn cắm đầu cắm cổ mà chạy.

Lúc này, đột nhiên bộ xương vẫy vẫy tay với Sở Mặc.

Sở Mặc phút chốc liền ngây ngẩn.

Hắn không thể tin nổi đứng chết trân nhìn bộ xương khô đó, nói:

- Ngươi gọi ta?

Cách nhau chừng hơn mười dặm nhưng Sở Mặc vẫn có thể thấy đối phương gật gật đầu.

- ...

Sở Mặc xạm mặt lại, hắn có chút không thoải mái, không muốn đi qua bên đó.

Bởi vì thứ này thật là quái gở!

Lại nói, Sở Mặc cũng coi như kẻ có kiến thức rộng rãi, đã từng gặp rất nhiều sinh linh thuộc các chủng tộc khác nhau trong Huyễn Thần Giới rồi, nhưng hắn còn chưa từng nghe thấy có tộc nào là tộc xương khô.

Sau khi người đã chết, không phải sẽ được vào luân hồi để chuyển thế sao?

Hoặc là có thể sống chỉ ở trạng thái linh hồn.

Từ bao giờ mà... ngay cả một bộ xương cũng có trí khôn như một sinh linh bình thường rồi?

Lúc này, bộ xương khô to lớn kia lại tiếp tục vẫy vẫy tay với Sở Mặc.

Hơn nữa, còn đứng dậy, làm động tác dang rộng hai tay, dường như muốn chứng tỏ... bản thân không có ác ý.

Lúc này, Sở Mặc mới được nhìn rõ bộ xương khô khổng lồ này, xương xẩu trên người cũng không hoàn chỉnh.

Vị trí xương ngực ngay trái tim của nó, đã bị vỡ nát, giống như bị cái gì đánh xuyên qua vậy.

Đồng thời còn có xương đùi một bên chân bị ngắn hơn bên còn lại.

Thế nên khi nó đứng dậy, thân hình hơi bị nghiêng.

Bên cao bên thấp.

Sở Mặc hít sâu một hơi, cuối cùng vẫn quyết định đi qua xem xem thế nào.

Nếu nhỡ... bộ xương khô này tấn công hắn, ... thì hắn cũng có thể trốn vào Huyễn Thần Giới để né đòn tấn công của y trong khoảng thời gian ngắn nhất.

Sở Mặc nghĩ thầm trong lòng, lại một lần nữa tiến về vị trí của bộ xương khô.

Càng tới gần, Sở Mặc mới càng nhìn rõ, trên người bộ xương khô này đâu phải chỉ bị tổn thương chút ít như vậy, mà quả thực chính là tanhoang!

Mỗi khúc xương trên người y đều chằng chịt vết chém của đao búa, rất nhiều đoạn còn gần như sắp bị đứt lìa.

-----o0o-----

Chương 653 : Luyện tập đối kháng

Chương 653 : Luyện tập đối kháng

Sở Mặc nhìn mà không khỏi cảm thấy da đầu tê dại, thầm nghĩ: Lúc còn sống người này đã phải trải qua cuộc chiến thảm khốc thế nào để giờ mới thành ra cái dạng này?

Hình như cảm nhận được vẻ cảm thông trong ánh mắt của Sở Mặc, miệng của bộ xương khô khổng lồ bỗng nhiên toác ra, như là đang nở nụ cười vậy

- ...

Đối mặt với cảnh tượng kỳ quái như thế, Sở Mặc cũng cảm thấy không còn gì để nói rồi, hắn ngẩng đầu hỏi:

- Ngài gọi ta qua, để làm gì?

Bộ xương khô khổng lồ lấy tay chỉ chỉ Sở Mặc, sau đó làm ra một thế, rồi lại chỉ chỉ vào chính mình.

- Hả?

Ngươi muốn ta đánh nhau với ngươi?

Sở Mặc giật giật khóe miệng, nhìn bộ xương khô đang gật đầu như bổ củi, cảm thấy có chút khó tin ộ xương khô to đùng kia lại chỉ vào Sở Mặc, sau đó làm động tác như đang rút đao, sau đó lại tạo tư thế như phòng thủ.

- Ngươi bảo ta dùng đao tấn công ngươi?

Sở Mặc ngạc nhiên nhìn bộ xương khô.

Bộ xương khô lập tức gật đầu rụp một cái, sau đó liền giơ ngay một ngón tay cái lên về phía Sở Mặc, khiến hắn xạm mặt lại.

- Vì sao?

Sở Mặc thật sự không nghĩ ra lý do nào để làm như vậy cả.

Lúc này, chỉ thấy bộ xương khô nhảy bật về phía sau, liên tục đến khoảng cách xa hơn mấy trăm trượng, mới bắt đầu đứng đó tập võ.

Sở Mặc nhìn nhìn mà cảm thấy rất tức cười, nhưng chỉ lát sau, toàn thân hắn liền trở nên ngây dại!

Bởi võ công mà bộ xương khô này đang luyện không phải gì khác mà chính là Thiên Trọng Thủ, quyền pháp Thiên Địa Nhân Tam Tài, cùng với...

U Minh Bát Đao!

Tiếp đó, một cảnh tượng càng thêm kinh người xuất hiện

Chân của bộ xương khổng lồ vậy mà đang bước dựa theo Huyễn Ảnh Tật Phong Bộ, bởi thân hình quá cao, cộng thêm tốc độ của y cũng không nhanh, thế nên thoạt nhìn có chút trúc trắc.

Nhưng dần dần...tốc độ của y càng ngày càng nhanh!

Trong lòng Sở Mặc có chút hiểu, ngay từ đầu động tác của bộ xương khô rất chậm là vì muốn để cho mình nhìn rõ!

Theo tốc độ nhanh lên rõ rệt của y, Sở Mặc khiếp sợ phát hiện ra có vô số loại phương thức phối hợp giữa Huyễn Ảnh Tật Phong Bộ, ThiênTrọng Thủ, quyền pháp Thiên Địa Nhân Tam Tài và U Minh Đao Pháp.

Hơn nữa, qua tay của bộ xương khô, mỗi loại kết hợp đều có uy lực cực kỳ hùng mạnh!

So với Sở Mặc hiện nay không biết đã bỏ xa hắn bao nhiêu con phố rồi.

Vèo!

Bộ xương khô khổng lồ luyện xong lại nhảy về chỗ cũ, sau đó chỉ Sở Mặc, lại chỉ chỉ chính mình, vỗ vỗ bộ ngực đã tan hoang, dường như muốn để cho Sở Mặc yên tâm là y sẽ không làm hắn bị tổn thương.

Sở Mặc hít sâu một hơi, chậm rãi rút Thí Thiên ra, bộ xương khô vừa thấy Thí Thiên lập tức ngoác miệng cười toe toét.

Dường như cảm thấy vô cùng vui vẻ.

Sau đó, Sở Mặc bắt đầu thử tấn công về phía bộ xương khô khổng lồ.

Quả nhiên, bên này hắn vừa xuất chiêu, bên kia bộ xương khô liền phá chiêu, công pháp mà y dùng... giống hệt như của Sở Mặc, nhưng lại cao minh hơn không biết bao nhiêu mà kể.

Tiếp qua mấy chiêu, bộ xương khô đột nhiên dừng lại, hình nhưđang cảm thấy không vui khi Sở Mặc không dốc hết sức lực, ngồi chồm hổm xuống, vươn một cánh tay xương xẩu ra, bàn tay áp lên mặt đất, ra hiệu cho Sở Mặc chém một đao thật mạnh lại đây.

Sở Mặc co quắp khóe miệng, chỉ dùng ba phần sức lực chém một đao về cánh tay của bộ xương khô.

Nói thật là Sở Mặc hơi sợ một đao của mình sẽ chém đứt cánh tay y mất.

Thí Thiên sắc bén cỡ nào, Sở Mặc là người hiểu rõ hơn ai hết.

Keng!

Một âm thanh của kim loại chạm vào nhau vang lên.

Sở Mặc cảm thấy cổ tay tê rần, thanh đao trong tay suýt chút nữa thì đánh rơi xuống đất, phản lực của đòn đánh này, thật sự quá mạnh mẽ, thậm chí hắn còn cảm thấy máu trong huyết quản như đang dồn ngược lên.

Sở Mặc mặt đầy hoảng hốt, nhìn thoáng qua cánh tay xương xẩu kia của bộ xương khô một cách bản năng.

Phía trên chằng chịt vết chém của kiếm và dấu bổ của đao búa.

Nhưng những dấu vết này đều khá xa xưa, chỉ nhìn qua cũng biết là phải trải qua một khoảng thời gian dài lâu rồi òn về một đao mà bản thân vừa chém, thì tuyệt nhiên không để lại bất cứ một dấu vết nào trên cánh tay của bộ xương khô!

Cơ mặt của Sở Mặc giật giật, liếc nhìn Thí Thiên.

May mà lưỡi đao của Thí Thiên vẫn sắc bén hoàn hảo như cũ, cũng không sứt mẻ chút nào.

Bộ xương khô hình như hơi cụt hứng.

Dùng một cánh tay khác chém mạnh vào cánh tay còn lại, ý bảo Sở Mặc cứ việc chém hết sức.

Mới dùng ba phần sức mạnh đã bị phản lực làm cho máu muốn dồn ngược lên rồi, nếu dùng hết sức... lại chẳng hộc máu ra ấy chứ?

Sở Mặc không nhịn nổi trợn trắng mắt, nhưng trong lòng cũng sinh ra một loại cảm xúc háo thắng.

A!

Sở Mặc hô lên một tiếng, sau đó chém một đao thật mạnh về phía cánh tay của bộ xương khô.

Sát sinh!

Chiêu thứ hai của U Minh Bát Đao!

Đây cũng không phải động tác chém xuống đơn thuần, mà là một đòn sát thủ chân chính.

Thân thể Sở Mặc đã bay dựng lên, trong chốc lát, từ trên thân đao Thí Thiên bùng nổ một luồng sát khí hung hãn!

Luồng sát khí này, như một dải cầu vồng đột nhiên xuất hiện từ cõi hư không.

Chém mạnh về cánh tay của bộ xương khô.

Cho dù là một tu sĩ Trúc Cơ bình thường cũng không dám ương ngạnh chống đỡ trực diện.

Miệng bộ xương khô lập tức ngoác ra, hình như rất vui vẻ.

Ầm!

Nhát đao đó bổ thẳng vào cánh tay của y.

Phút chốc, Sở Mặc liền cảm thấy một luồng sức mạnh vô biên truyền tới từ cánh tay của bộ xương khô, đánh văng thân thể của hắn ra ngoài.

Nhưng lúc này, chẳng biết vì sao, hắn lại không còn cảm thấy loạicảm giác như máu muốn dồn ngược lên, mà trái lại là một loại cảm giác thoải mái tràn trề!

Chiến ý đã chôn vùi từ lâu trong thân thể ào ạt tuôn ra theo dòng máu nóng đang trào dâng trong huyết quản.

- Được, tới đây đi!

Sở Mặc hét lớn một tiếng, giương đao chỉ thẳng về phía bộ xương khô.

Bộ xương khô khổng lồ đứng lên, phủi tay chẳng khác nào một người bình thường, sau đó làm ra động tác vẻ khinh miệt, ngoắc ngoắctay về phía Sở Mặc.

Một người và một bộ xương khô khổng lồ quần nhau đánh túi bụi tại chỗ.

Đống hoang tàn vốn đã tan tành này nhanh chóng trở nên càng thêm rách nát.

Kỹ năng chiến đấu của bộ xương khô quả thực phong phú tột đỉnh, dùng chiêu thức giống y như Sở Mặc, nhưng uy lực lại lớn hơn rất nhiều.

Hai bên đánh một lèo hết hơn một canh giờ, lúc này Sở Mặc đã đầm đìa mồ hôi, nhưng hai tròng mắt thì sáng rỡ vô cùng.

Bởi vì trong quá trình chiến đấu không ngừng nghỉ với bộ xương khô, hắn đã học được những kinh nghiệm chiến đấu mà trước nay không dám nghĩ tới!

-----o0o-----

Chương 654 : Người thầy bộ xương khô. (1)

Chương 654 : Người thầy bộ xương khô. (1)

Vốn Sở Mặc tự cho rằng kinh nghiệm chiến đấu của mình đã khá đa dạng và phong phú, bên trong Huyễn Thần Giới còn đánh bại được cả Kim Ô Đại Đế nếu ở cùng cấp bậc, điều này vẫn khiến cho Sở Mặc cảm thấy có chút tự đắc trong lòng.

Nhưng hôm nay khi đối mặt với bộ xương khô, hắn mới ngộ ra bản thân quả thực vẫn còn quá mức ngây thơ!

Nếu không phải do bộ xương khô khổng lồ này cố ý nhường hắn, mà thật sự đánh với hắn một cách chân chính, kể cả là ở cùng cảnh giới đi chăng nữa... chỉ sợ ngay cả năm mươi chiêu Sở Mặc cũng khó lòng cầm cự nổi.

Sở Mặc không biết lai lịch của bộ xương khô này, lại càng không rõ vì sao y có thể thành thạo mọi tuyệt học của bản thân, nhưng hiện giờ những điều này đã không còn quan trọng nữa rồi.

Hai canh giờ trôi qua, cả người Sở Mặc đã ướt như chuột lột, mồ hôi ròng ròng, nhưng hắn vẫn càng đánh càng hăng như cũ.

Những điều mà trước kia còn chưa hiểu được đến chân tơ kẽ tóc, giờ hắn đều đã hiểu được rõ ràng.

Năm đao phía sau của U Minh Bát Đao tuy bởi vì sự hạn chế của cảnh giới mà không thể thi triển ra được, nhưng cũng đã hiểu được dụng ý chân chính hàm chứa bên trong.

Bộ xương khô khổng lồ liên tục phá chiêu của Sở Mặc, nhưng sau đó thỉnh thoảng lại cố ý làm mẫu cho hắn xem.

Tuy y không nói chuyện được, và Sở Mặc cũng mới gặp y chưa được một ngày, hoàn toàn không hiểu gì về y cả.

Nhưng điều này cũng không ngăn được Sở Mặc coi y là thầy từ tận trong đáy lòng.

Ngoài cương vị là một người thầy ra, còn ai có thể dốc lòng mà dạy bảo như vậy nữa?

Giảng đạo, truyền bá, giải đáp thắc mắc!

Dù cho bộ xương khô không nói, cũng không truyền tới Sở Mặc bất cứ thần niệm nào, nhưng lại hoàn toàn làm được ba điều này.

Hai giờ rưỡi trôi qua, sắc trời trong Quy Khư cũng dần tối, bộ xương khô mới thôi không tập luyện cùng Sở Mặc nữa.

Đồng thời cũng ra hiệu cho Sở Mặc dừng lại.

Sau đó, bộ xương khô khổng lồ đi tới một bên, không qua mười lăm phút đã ôm về một đống củi lớn, chất đống tại đó bảo Sở Mặc đốt.

Sở Mặc hết lời để nói, những ngạc nhiên mà bộ xương khô này gây ra cho hắn thực sự đã quá nhiều, nhiều tới nông nỗi khó mà tưởng tượng nổi.

Trừ đầu và vóc dáng của y là không giống loài người lắm ra, Sở Mặc hoàn toàn không thấy bộ xương khô này khác con người ở chỗ nàocả.

Có ai thấy bộ xương khô nào thích sưởi ấm chưa?

Thấy Sở Mặc khẽ búng tay liền châm được một đống lửa, ánh sáng cháy lên hừng hực.

Bộ xương khô khổng lồ đó cực kỳ vui vẻ...

Thò hai tay ra đặt lên đống lửa bắt đầu hơ.

Sở Mặc không nhịn được lại trợn trắng mắt.

Từ quái dị đã không thể mô tả được cảm giác này nữa rồi.

- Ngài rốt cuộc là ai?

Vì sao những gì ta biết ngài cũng đều biết?

Chẳng lẽ... ngài là người đã sáng lập nên những công pháp này?

Sở Mặc nhìn bộ xương khô khẽ hỏi. xong câu hỏi của Sở Mặc, bộ xương khô liền lắc lắc đầu.

- Vậy ngài rốt cuộc là ai chứ?

Sở Mặc thì thào, sau khi bình tĩnh lại, trong lòng hắn vô cùng tò mò về thân phận của bộ xương khô.

Còn nhớ năm đó khi sư phụ truyền cho hắn những công pháp này có nói, đây là phần truyền thừa mà y nhận được từ bên trong một di chỉ cổ xưa.

Chính vì vậy, môn phái của Ma Quân mới phải hứng chịu kiếp nạn diệt môn, ngay bản thân Ma Quân cũng bị vô số người đuổi giết.

Nếu như không xảy ra chuyện này, có lẽ cuộc đời Ma Quân sẽ hoàn toàn rẽ sang một hướng đi khác.

Mà bộ xương khô khổng lồ chôn tại Quy Khư này, lại có quan hệ gì với di chỉ mà năm đó sư phụ đã phát hiện ra trên Tiên Giới chứ?

Sở Mặc rất hiếu kỳ.

Bộ xương khô to lớn dùng ngón tay chỉ vào cái sọ rỗng tuếch của mình, sau đó xua xua tay.

Sở Mặc giật giật khóe miệng, nói:

- Ta lại chẳng thấy ngài là kẻ không có đầu óc đâu...Bộ xương khô nhếch miệng cười cười.

Một đêm dài không ai nói chuyện.

Tới sáng ngày hôm sau, mới sớm tinh mơ bộ xương khô đã gọi Sở Mặc dậy, sau đó liền bắt đầu thủ thế.

Sở Mặc không nói hai lời, rút đao liền xông lên.

Tiếp tục đánh nhau túi bụi với bộ xương khô leng keng loảng xoảng.

Cứ như vậy, thời gian mười ngày thoắt cái đã trôi qua.

Những cuộc chiến đấu giữa Sở Mặc với bộ xương khô mỗi sáng sớm liền bắt đầu, giữa trưa nghỉ ngơi một chút, buổi chiều lại đánh, đến tối thì nghỉ rất đúng giờ.

Ngày nào cũng vậy, bộ xương khô đều ôm một đống củi lớn về bảo Sở Mặc đốt, sau đó ngồi ngẩn ra ở đó mà sưởi ấm.

Thật ra Sở Mặc rất muốn tranh thủ thời gian nghỉ ngơi vào buổi tối này để về Huyễn Thần Giới một chuyến, hỏi Giới Linh xem chuyện này đến cùng ra sao.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì không làm vậy.

Trải qua thời gian hơn mười ngày, bộ xương khô đã hoàn toàn chứngminh được cho Sở Mặc thấy là y không hề ác ý, cho nên Sở Mặc cũng không ngại để y biết mình có thể biến mất vào hư không.

Nhưng có một điểm, đó là Sở Mặc không muốn cứ có việc gì lại chạy đến tìm Giới Linh nhờ giúp đỡ.

Con người luôn có một ngày phải trưởng thành, không thể lúc nào cũng đi ỷ lại vào người khác được

Hơn nữa, bộ xương khô cũng không có ý đồ xấu gì với hắn, vậy tại sao hắn lại cứ phải khăng khăng để ý đến thân phận của y cơ chứ?

Không biết chừng một ngày nào đó, tự hắn sẽ biết được thôi.

Trải qua vô số cuộc chiến đấu trong suốt hơn mười ngày liên tục, những thứ mà Sở Mặc học được đã phong phú đến mức khó lòng tưởng tượng nổi.

Dù là Thiên Trọng Thủ hay quyền pháp Thiên Địa Nhân Tam Tài, kể cả U Minh Đao Pháp, trong tay bộ xương khô cũng đều phát huy được toàn bộ uy lực.

Đúng vậy, thậm chí mấy đao phía sau của U Minh Bát Đao, bộ xương khô... cũng đều có thể thi triển ra.

Tuy không vận dụng tới pháp thuật thần thông gì, nhưng nhữngchiêu thức đó lại mang đến cho Sở Mặc cảm giác vô địch thiên hạ!

Sở Mặc đã thấy những chiêu thức đó là như thế nào, cũng nhìn rõ hình dạng của chúng, nhưng lại vẫn không thể thi triển ra cái "thần" của những chiêu thức ấy được.

Muốn làm đủ cả thần và hình, vậy thì cần phải tu luyện đến cảnh giới cực cao mới có thể đạt được.

Bộ xương khô khổng lồ cũng dùng những động tác huơ tay múa chân để khiến Sở Mặc hiểu, đừng sốt ruột quá mức, phải tiến hành từng chút từng chút một, cứ bước từng bước rồi sẽ tới đích mà thôi.

Đương nhiên Sở Mặc nghe lọt lời khuyên của bộ xương khô, cũng đem chúng khắc ghi ở trong lòng.

Còn về thân phận của bộ xương khô, Sở Mặc loáng thoáng đã có chút suy đoán của riêng mình.

-----o0o-----

Chương 655 : Người thầy bộ xương khô. (2)

Chương 655 : Người thầy bộ xương khô. (2)

Năm đó trên Tiên Giới, sư phụ Ma Quân đã có danh tiếng nhất định, dưới bàn tay truy sát của vô số người mà vẫn thoát được ra ngoài, chứng tỏ khi ấy cảnh giới của Ma Quân ít nhất đã đạt tới Đại Thừa, thậm chí đã gần với Phi Thăng.

Nếu không, y tuyệt đối không thể khơi mào được trận mưa máu giótanh đó trên Tiên Giới.

Với cảnh giới của Ma Quân khi ấy, mà cũng chỉ mới lĩnh ngộ đến đao thứ sáu của U Minh Bát Đao.

Cho nên, cảnh giới của bộ xương khô trước mắt tuyệt đối phải cao hơn Ma Quân rất nhiều, hơn nữa, lại còn có mối quan hệ sâu xa với sư môn của mình.

Nếu không, chẳng có cách giải thích nào hợp lí hơn cho việc bộ xương khô biết hết những thứ này cả?

Y lại không phải con giun trong bụng Sở Mặc?

Cũng sẽ không đánh cắp ký ức của Sở Mặc.

Huống chinhững công pháp này khi được thi triển qua tay của bộ xương khô thì uy lực lớn hơn so với Sở Mặc vô số lần!

Đây cũng không phải cứ bắt chước là được.

Thông qua chiến đấu với bộ xương khô, Sở Mặc đã hiểu rõ được Thiên Trọng Thủ, sau khi phối hợp với Huyễn Ảnh Tật Phong Bộ, rồi thi triển lại lần nữa tuyệt học này, uy lực bộc phát ra khiến Sở Mặc phải liên tiếp giật mình.

Vốn tốc độ của Thiên Trọng Thủ cũng khá nhanh rồi, nhưng nếu đem so với quyền pháp Thiên Địa Nhân Tam Tài thì lại hoàn toàn khôngbì kịp.

Nhưng sau khi học được cách phối hợp tuyệt vời giữa Thiên Trọng Thủ và Huyễn Ảnh Tật Phong Bộ, thì tốc độ tấn công đã tăng lên gấp bội!

Sở Mặc phát hiện, khi tốc độ đã đạt tới một mức nhất định, mà liên tục dùng Thiên Trọng Thủ nện vào cùng một điểm, thì uy lực sản sinh ra còn lớn hơn quyền pháp Thiên Địa Nhân Tam Tài mà hắn thi triển khi trước rất nhiều.

Có thể tạo thành cú đánh chí mạng cho kẻ thù!

Lại một khoảng thời gian hơn mười ngày nữa vùn vụt trôi qua, tổng cộng Sở Mặc đã tiến vào Quy Khư được hơn một tháng rồi.

Kinh nghiệm chiến đấu của Sở Mặc cũng không ngừng gia tăng.

Cuối cùng, hắn đã thuần thục mọi kỹ năng chiến đấu, thậm chí nếu bộ xương khô dốc toàn lực, hắn cũng có thể đánh tới đánh lui với y cả buổi trời.

Đương nhiên, đây là phải kể đến việc bộ xương khô không dùng bất cứ sức mạnh nào cả.

Nếu không ngay một chưởng của y Sở Mặc cũng không thể nào đỡ nổi.

Ở nơi này, Sở Mặc thậm chí đã quên mất ngày tháng ra sao.

Những cuộc chiến diễn ra hàng ngày với bộ xương khô đã trở thành điều mà hắn chờ mong nhất.

Tuy rằng hắn cũng bị thương, cũng có lúc mệt đến rã rời, nhưng chiến ý chôn giấu sâu bên trong con người lại được bộ xương khô hoàn toàn kích ra!

Tuy không nói chẳng rằng, nhưng bộ xương khô khổng lồ chắc chắnlà một người thầy tuyệt vời!

So sánh dưới một góc độ nào đó thì còn có trách nhiệm hơn sư phụ chân chính của Sở Mặc là Ma Quân nhiều.

. . . . . .

Từ hơn mười ngày trước, tại cửa của Quy Khư liên tục xuất hiện người đi từ bên trong ra.

Hoa Tam Nương, Hạ Phong, Tiếu Vân Liên... trong đó còn có rất nhiều đệ tử khác của Nhất Kiếm và Phi Tiên, những ai đã chiếm được cơduyền hầu như đều xuất hiện ở đó với thời gian không xê xích là bao.

Điều này lập tức khiến những người bên ngoài bị rung động cực kỳ.

Bởi người của tứ đại phái như bọn họ, thì không cần phải nộp ra ba phần phí vào cửa.

Sau khi họ đi ra, những nhân vật cấp bậc trưởng bối của Nhất Kiếm và Phi Tiên đều tức khắc mang họ đi trước.

Người của Thiên Ngoại và Cô Thành thì đều kinh hãi, đồng thời trong lòng cũng cảm thấy buồn bực vô cùng.

Bọn họ không biết trongQuy Khư rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, vì sao mà đệ tử của họ lại không có lấy một mống sống sót ra ngoài.

Thế nhưng hai môn phái Nhất Kiếm và Phi Tiên lại có nhiều người đi ra như vậy?

Tuy rằng vì chuyện của Sở Mặc mà khiến tứ đại phái có chút hiềm khích không vui, nhưng vẫn là có thể kết nối được.

Tuy nhiên sau khi kết nối xong, đáp án thu được lại khiến cho họ càng thêm buồn bực, thậm chí muốn hộc máu nữa kìa

- Cái gì, ngươi nói là...

đám người các ngươi sau khi tiến vào Quy Khư liền vẫn cứ theo sát tên tiểu súc... khụ khụ, Sở Mặc kia?

Sau đó gần như không gặp phải... bất cứ nguy hiểm nào?

Một gã lão tổ của Cô Thành mặt xám nghoét nhìn Hạ Phong mà hỏi.

Gã có tư cách ăn nói như vậy với Hạ Phong bởi vì tính theo vai vế, gã còn cao hơn Hạ mấy thế hệ kìa.

Hạ Phong gật gật đầu:

- Đúng vậy, chúng ta vẫn đi theo Sở công tử, vận mệnh của Sở công tử rất hùng mạnh, đi với hắn cực kỳ an toàn.

Lão tổ Cô Thành mặt đen sì sì nhìn bọn Tiếu Vân Liên:

- Các ngươi cũng vậy sao?

Tiếu Vân Liên nhàn nhạt gật đầu, cho dù phải đối mặt với lão tổ của Cô Thành có vai vế cao hơn nàng rất nhiều, thì đệ tử Phi Tiên vẫn đều có thể duy trì vẻ mặt này.

- Vậy ngươi thử kể lại một cách cụ thể xem bên trong rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Ngươi đã chiếm được cơ duyên gì?

Lão tổ Cô Thành tiếp tục giữ bộ mặt mây đen mù mịt hỏi.

Một cô gái đầu bạc cũng thuộc cấp bậc lão tổ của Phi Tiên, nghe xong mấy lời này liền cảm thấy rất bất mãn, liếc xéo tên lão tổ của Cô Thành kia một cái, lạnh lùng nói:

- Đoạt được cơ duyên nào thì có can hệ gì đến ngươi?

Gã lão tổ của Cô Thành hơi ngẩn ra, sau đó nói với vẻ không vui:

- Tứ đại phái như cây liền cành, đoạt được truyền thừa gì cũng phải chia xẻ lẫn nhau, ngươi nói xem có can hệ tới ta hay không?

- Ha ha....

Cô gái đầu bạc của Phi Tiên cười lạnh một tiếng, nói:

- Đó chỉ là trước kia thôi!

- Sao?

Phi Tiên các ngươi muốn phá vỡ hiệp nghị ư?

Gã lão tổ của Cô Thành có chút bực tức.

- Phá vỡ hiệp nghị?

Cô gái tóc bạc của Phi Tiên khinh thường liếc đối phương một cái:

- Lời này nghe lạ tai quá nhỉ?

Môn phái chúng ta chẳng phải đã trở mặt thành thù rồi hay sao?

Nếu đã trở mặt, thì làm gì còn hiệp nghị nào nữa?

- Ngươi...Gã lão tổ của Cô Thành bị nói cho tức nghẹn lời không thốt lên được, nhìn đối phương đầy cáu giận:

- Ngươi phải chịu trách nhiệm với những lời ngươi vừa nói đấy!

- Đương nhiên.

Năm xưa cô gái tóc bạc của Phi Tiên cũng từng là con cưng một thời, tính tình vốn dĩ nóng nảy, điều đó không bởi vì bao năm đã trôi qua mà thay đổi được mấy, nàng nhìn gã lão tổ Cô Thành một cách lạnh lùng:

- Về sau có người của Cô Thành các ngươi đi ra, chúng ta cũng sẽ chẳng bắt các ngươi phải chia xẻ cái phần truyền thừa nào hết.

Việc không biết xấu hổ như vậy, chúng ta không làm được đâu.

-----o0o-----

Chương 656 : Phá vỡ hiệp nghị

Chương 656 : Phá vỡ hiệp nghị

Lúc này một gã lão tổ khổ tu khác của Thiên Ngoại đi tới, nhìn cô gái tóc bạc của Phi Tiên, mặt như trái mướp đắng nói:

- Cũng không thể nói vậy được, giữa tứ đại phái chúng ta trước giờ có ân oán gì đều kín đáo họp lại mà giải quyết.

Hiện giờ tranh cãi ầm ỹ ở đây, chẳng phải sẽ khiến cho người ngoài cười chê hay sao?

Đang có mặt ở đây còn một số đông người của các môn phái khác.

Nhưng những người này đều cố đứng ở thật xa.

Miệng ngậm chặt, hoàn toàn không dám can dự vào.

Cô gái đầu bạc của Phi Tiên cười lạnh:

- Thôi được rồi, đừng giả vờ giả vịt nữa, đám khổ tu của ThiênNgoại các ngươi mới là lũ dối trá nhất!

- Lời này của ngươi hơi quá đáng rồi đấy?

Vẻ mặt lão tổ Cô Thành tức giận nói.

- Ngươi đừng có đứng đó mà châm ngòi ly gián, hôm nay lão nương ta liền nói thẳng.

Phi Tiên chúng ta không thích bọn ngụy quân tử Thiên Ngoại đấy, thì đã sao nào?

Ngươi tới mà cắn ta này?

Cô gái tóc bạc của Phi Tiên cười lạnh:

- Cảm thấy lời nói của ta ác độc hại người?

Hừ, thiếu chủ của Thiên Ngoại các ngươi mấy năm nay đã làm ra những chuyện tày đình gì, trong lòng các ngươi tự biết!

Chết một vạn lần cũng không đủ để đềntội đâu, nhưng không phải y vẫn cứ là thiếu chủ của các ngươi hay sao?

Hạng người phẩm hạnh kém cỏi như thế cũng có thể làm thiếu chủ của các ngươi, bây giờ các ngươi còn mặt mũi nào mà đứng đây nói chuyện nữa?

Mặt lão tổ khổ tu của Thiên Ngoại trở nên càng thêm đau khổ nói:

- Thái độ của ngươi... có thể đại diện cho toàn bộ Phi Tiên sao?

Lão tổ Cô Thành cũng đi tới, lạnh lùng nói:

- Phi Tiên các ngươi làm vậy chẳng phải là chống lại toàn thiên hạ rồi ư

- Phi!

Có bà lão hừ lạnh một tiếng bước ra đứng cạnh cô gái đầu bạc của Phi Tiên, lạnh lùng nhìn lão tổ khổ tu của Thiên Ngoại và gã lão tổ của Cô Thành:

- Hai lão bất tử các ngươi có còn sĩ diện hay không?

Bắt tay nhau ức hiếp người khác.

Lời của nàng có thể đại diện cho toàn bộ Phi Tiên hay không thì ta không biết, nhưng ta... có thể đại diện cho Nhất Kiếm!

Bà lão nói xong, trong giây lát toàn thân liền bùng nổ ra một trận kiếm khí linh hoạt và sắc bén!

Lão tổ của Nhất Kiếm, kiếm thuật gần như thần thông!

Trên đời này, không có bất cứ kẻ nào dám coi thường thực lực của nàng.

Càng không ai dám coi thường môn phái thoạt nhìn chẳng lắm thịnh vượng như Nhất Kiếm.

- Khụ khụ...

Lão tổ khổ tu của Thiên Ngoại nói với vẻ mặt sầu bi:

- Được rồi, được rồi, trước hết đừng cãi vã nhau nữa, đợi người bên trong Quy Khư ra hết rồi hẵng tính.

Trong lòng gã lão tổ của Cô Thành hơi hơi chùng xuống, đương nhiên y hiểu ý mà lão tổ Thiên Ngoại muốn nói.

Nếu tất cả các đệ tử của Cô Thành và Thiên Ngoại đều chết trong Quy Khư, vậy cho dù bọn họ thật sự có thể khống chế được Nhất Kiếm và Phi Tiên thì cũng chỉ là công cốc mà thôi.

Tuy bậc lão tổ hùng mạnh, có thể kiểm soát cục diện.

Nhưng chỉ có những người trẻ tuổi mới nói lên được tương lai!

Nếu thế hệ trẻ tuổi đều tổn thất cả, thì Cô Thành cũng thế, Thiên Ngoại cũng vậy, đều tổn thương nguyên khí một cách nặng nề.

Lúc đó, cho dù Nhất Kiếm và Phi Tiên thực sự khai chiến với họ, bọn họ cũng không dám chống lại.

Một tình huống dễ nảy sinh xung đột, cứ như vậy mà tan biến theo sự chùn bước của phía bên Thiên Ngoại và Cô Thành.

Nhưng bên trong Quy Khư rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, những người đi ra này lại đoạt được truyền thừa ra sao, đều kích thích trái tim của mỗi người.

Chỉ có điều bây giờ, ngoài lão tổ của Phi Tiên và Nhất Kiếm ra, những người khác... khó lòng mà biết rõ thực hư rồi.

Bởi vì người của Nhất Kiếm và Phi Tiên sau khi đón đệ tử của mình từ Quy Khư ra, đều không hẹn mà gặp lựa chọn hoàn toàn phong tỏa tintức!

- Liên nhi, ngươi là nói cả Tinh Tuyết và Nhất Nương đều đoạt được những cơ duyện khó tin ư?

Cô gái tóc bạc nhìn Tiếu Vân Liên, trên mặt mang theo vẻ kích động.

Nàng cảm thấy thật may mắn khi không lựa chọn chống lại Sở Mặc, cuối cùng vẫn bỏ qua cho việc nhằm vào Sở Mặc.

Nếu dựa theo những gì mà Tiếu Vân Liên đã kể, cộng thêm cho tới giờ đến một đệ tử của Cô Thành và Thiên Ngoại cũng không thể ra nổi, gần như đã nói rõ được một điều hính là, vận số của Sở Mặc vô cùng hùng mạnh!

Bằng không làm sao giải thích được, ai bên cạnh hắn càng thân thiết người đấy càng có thu hoạch lớn trong Quy Khư cơ chứ?

- Đúng vậy, Tinh Tuyết thu được một lò đồng Dược Vương, còn có một cuốn Dược Vương Kinh, theo như Tinh Tuyết nói thì kinh văn đó bác đại tinh thâm, rất khó lường!

Tiếu Vân Liên hạ giọng nói:

- Còn Diệu Nhất Nương, sau khi nàng nhặt được một tấm lệnh bài thì liền biến mất, chưa rõ là phúc hay họa

- Nhất định không có việc gì đâu.

Cô gái tóc bạc của Phi Tiên nói với vẻ mặt kiên định:

- Không nói tương lai các nàng có thể đi bao xa, nhưng các nàng...

đều là đệ tử do Phi Tiên đào tạo ra!

Nói xong, thoáng nhìn qua hai chị em Thẩm Ngạo Sương và Thẩm Ngạo Băng đang ngồi cười khẽ bên cạnh:

- Lần này hai người các ngươi... nói đúng!

Thẩm Ngạo Sương và Thẩm Ngạo Băng đồng loạt đứng dậy thi lễ với cô gái tóc bạc:

- Chúng ta đều giống sư thúc tổ, cũng vì tương lai của Phi Tiên màsuy nghĩ thôi.

Cô gái tóc bạc gật gật đầu, trên mặt lộ rõ vẻ vui mừng.

Không cần nói thêm gì nhiều, chỉ nội những đệ tử trẻ tuổi còn sống trở về từ Quy Khư kia thôi, cũng đã đủ để gây dựng tương lai cho Phi Tiên rồi.

Nàng, đã không còn gì phải sợ.

- Đúng rồi, những người đoạt được cơ duyên các ngươi đi ra bằng cách nào?

Các đệ tử không đoạt được cơ duyên ra sao rồi?

Cô gái tóc bạc của Phi Tiên nhìn Tiếu Vân Liên hỏi.

Tiếu Vân Liên vẻ mặt mơ hồ:

- Ta không biết, sau khi ta giành được phần truyền thừa kia liền được truyền thẳng ra ngoài.

Có lẽ những người đó... vẫn đang đi theo Sở Mặc?

- Mấy người ở bên cạnh Sở Mặc như các ngươi đều đã lấy được cơ duyên khó tin, sao Sở Mặc lại có thể không thu hoạch được gì?

Trên mặt cô gái tóc bạc lộ ra chút lo lắng:

- Tên Sở Mặc kia... cũng chẳng phải bảo mẫu cho các đệ tử của chúng ta, sao có thế cứ ở bên cạnh các nàng mãi được?

Nếu Sở Mặckhông ở đó, các nàng biết làm sao?

Tiếu Vân Liên suy nghĩ cả ngày trời, sau đó mới hạ giọng nói:

- Có lẽ sẽ gặp nguy hiểm.

Lúc trước những đệ tử kia của Tây Hải phái vì không chịu nghe lời mới khiến rất nhiều người chết.

- Ai...

-----o0o-----

Chương 657 : Tấn bi kịch của Tư Không Lãng

Chương 657 : Tấn bi kịch của Tư Không Lãng

Một trưởng lão khác của Phi Tiên, đầu cũng đầy tóc bạc, khẽ thở dài nói:

- Sư tỷ, mấy năm gần đây chúng ta còn tổn thất ít người hay sao?

Đừng suy nghĩ quá nhiều, vào Quy Khư mà có một người đi ra đã là cơ duyên lớn bằng trời rồi!

Lần này... chúng ta đã quá có lợi.

Trên mặt cô gái tóc bạc kia cũng lộ vẻ cười khổ:

- Ta đây chẳng qua... cũng muốn bọn nhỏ đều có thể còn sống mà trở về thôi.

Cả căn phòng bỗng chốc rơi vào im lặng.

Làm sao chỉ mình nàng nghĩ thế chứ?

Ai cũng mong vậy cả.

Nhưng sự thật cũng vô cùng lạnh lùng và tàn nhẫn, bởi vì nơi đó là Quy Khư!

Một nơi thập tử vô sinh ùng lúc đó, phía bên Nhất Kiếm, bà lão kia cũng gọi Hạ Phong và Hoa Tam Nương tới bên cạnh.

- Nha đầu thật sự là đoạt được cơ duyên lớn?

Còn rất an toàn?

Các ngươi không lừa ta chứ?

Bà lão trước giờ vẫn rất quan tâm tới Hoa Tiểu Nha, hơn nữa còn vô cùng yêu thích người vãn bối này.

Hoa Tam Nương mặt mày hớn hở:

- Lão tổ, ngài yên tâm đi, Tiểu Nha nó đã đạt được cơ duyên khôn lường, bây giờ đang rất tốt!

Đợi nó quay về ngài có thể tự đi hỏi nó mà à lão gật đầu vẻ hài lòng, sau đó lại nói:

- Thế còn mấy đệ tử còn lại không đạt được cơ duyên của Nhất Kiếm chúng ta thì sao?

Bọn họ thế nào rồi?

Lời đó vừa ra khỏi miệng, trên mặt của Hoa Tam Nương và Hạ Phong đều lộ vẻ suy tư.

Sau đó, hai người đồng thời lắc lắc đầu:

- Chúng ta cũng không biết.

Bà lão khẽ thở dài một hơi:

- Thôi bỏ đi, là ta quá mức tham lam rồi

- Lão tổ không phải tham lam, ngài chỉ là muốn mọi người đều có thể còn sống trở về mà thôi.

Hoa Tam Nương ngoan ngoãn đáp lời.

- Chỉ nha đầu ngươi là giỏi nói ngon nói ngọt thôi.

Bà lão cười tủm tỉm thoáng liếc qua Hoa Tam Nương, sau đó hít sâu một hơi:

- Sống chết có số, lần này, Nhất Kiếm chúng ta đã quá có lời rồi!

Đợi đến lúc nha đầu cũng đi ra, thì coi như chúng ta đã hoàn toàn thắng lợi!

Hạ Phong ở bên cạnh gật gật đầu:

- Ta nghi người của Thiên Ngoại và Cô Thành bên đó sợ là đều khó có thể sống sót trở về.

Còn về đệ tử các môn phái khác, thì càng khó lòng thoát được.

Hạ Phong chỉ nói ít ỏi vài câu, lời ít mà ý nhiều, mô tả đơn giản vậy thôi nhưng gần như đã đem mọi hiểu biết của y thu được trong Quy Khư giãi bày ra cả.

Nhất là việc ai càng gần gũi với Sở Mặc thì lại càng có cơ duyên lớn, cũng đều nói ra.

Bà lão vừa nge vừa gật đầu, cuối cùng trầm giọng nói:

- Nếu đã như vậy, thì đứa bé Sở Mặc này quả thực khác thường.

Cũng được, nếu cả nha đầu và các ngươi đều thích thằng bé đó, lần sau cứ mời hắn đến Nhất Kiếm chúng ta chơi đi.

Hoa Tam Nương hơi hơi do dự, hạ giọng nói:

- Lão tổ... như thế có thích hợp không?

Bà lão cười cười:

- Ta thấy không có gì là không thích hợp cả.

- Được, vậy chúng ta nghe theo ngài.

Hoa Tam Nương cũng vui vẻ cười rộ lên.

Hạ Phong thì ngược lại, sắc mặt hơi kỳ lạ, hình như có vui mừng, nhưng lại có chút không bằng lòng.

Tin tức về việc tổng cộng cả Nhất Kiếm và Phi Tiên có mười mấy người sống sót đi ra, khiến mọi người cảm thấy cực kỳ kinh ngạc.

Nhất là bên phía Thiên Ngoại và Cô Thành, đều có linh tính xấu, đồng thời cũng cảm thấy lần này... thực sự có chút khác so với trước kia.

Nhưng bọn họ còn đang đợi, chưa tới giờ phút cuối cùng, bọn họ sẽ không chịu bỏ cuộc.

Lúc trước cũng đã từng có ví dụ một đệ tử trong tứ đại phái, vào Quy Khư ba năm mới đi ra.

Cho nên thời gian bây giờ hãy còn sớm lắm.

Bọn họ vẫn còn đủ kiên nhẫn để tiếp tục chờ đợi.

Chớ nói chi trong lòng mấy lão tổ của Cô Thành và Thiên Ngoại đều vẫn chắc chắn một điều, cho dù môn phái bọn họ quả thực có xui xẻo đến vậy.

Người được phái vào đều chết sạch, thì còn có hai người nhất định sẽ không chết được!

Tần Hiểu và Lý Trúc!

Hai người đó đều là kẻ đã nuốt huyết đan mà vị đại nhân kia cho!

Hơn nữa, trong tay hai người đó còn có bảo vật hộ thân mà vị đại nhân đó để lại.

Đủ để đảm bảo cho sự an toàn của họ trong Quy Khư.

. . . . . .

Lý Trúc khép hờ hai mắt, dường như đang cảm ứng được cái gì.

Thật lâu sau, y mới chậm rãi mở mắt ra, trên mặt còn đọng lại vẻ kinh ngạc.

Miệng lẩm bẩm:

- Không ngờ... lai lịch của Quy Khư lại là như vậy...

Thật khiếnngười khác khó lòng nghĩ tới, chẳng trách tứ đại phái chúng ta bao nhiêu năm nay vẫn cử người vào chỗ này mà gần như không ai có thể sống sót trở về.

Hóa ra nơi đây... là nơi mai táng các đại nhân vật tối cao vô thượng!

Sau khi Lý Trúc tiếp nhận toàn bộ trí nhớ của Tư Không Lãng, trải qua mấy ngày sắp xếp lại, nay đã biết rất nhiều bí mật mà ngay cả nhiều đại tộc trên Thiên giới cũng không biết tới.

Tư Không Lãng từng là con em của một gia tộc lớn thuộc Nhân tộc trên Thiên giới, bên trong thế hệ cùng lứa cũng xếp vào loại tài năng hiếm có, thế nên liền được gia tộc dốc lòng bồi dưỡng.

Trời sinh có tìnhtình kiêu ngạo, không coi người cùng vai vế ra gì, đối với anh chị em trong gia tộc cũng rất là khắc nghiệt.

Bởi vậy trong một lần ra ngoài rèn luyện, liền bị vài người anh em cùng lứa thông đồng với nhau gài bẫy, suýt chút nữa thì toi mạng ở cái nơi tràn ngập nguy hiểm đó.

Nhưng nhờ vậy mà thành ra trong cái rủi lại có cái may, đoạt được một phần truyền thừa từ xa xưa, phần truyền thừa đó... chính là do một đại cao thủ trong ma đạo để lại.

Bởi vậy, Tư Không Lãng liền nhập ma.

Sau khi tu luyện mấy ngàn năm, cuối cùng y cũng bước qua đượcngưỡng cửa để trở thành Đế Chủ.

Nhưng mối hận thù năm xưa lại chưa bao giờ nguôi ngoai trong y.

Sau khi thăng cấp Đế Chủ thành công, việc đầu tiên Tư Không Lãng làm là quay trở lại gia tộc để báo thù.

Những anh em gài bẫy y năm đó hiện giờ cũng đều đã là bá chủ hùng cứ một phương rồi, nhưng chưa có ai là Đế Chủ cả, vì vậy, khi đối mặt với Tư Không Lãng liền không hề có chút sức chống cự nào đã bị giết chết.

Tuy nhiên chính vì vậy, Tư Không Lãng đã khiến nhiều người tứcgiận, ngay cả cha và ông nội y đều hạ lệnh truy sát đối với y.

Dầu gì y cũng mới thành Đế Chủ không được bao lâu, nào phải đối thủ của mấy nhân vật cấp lão làng kia, thế là liền bị đánh đến trọng thương, đành phải trốn vào Quy Khư.

Cứ ở Quy Khư kéo dài hơi tàn, cho đến chết cũng không dám ra ngoài.

Liền tự chôn mình ở nơi đây, bởi hoàn cảnh đặc biệt của Quy Khư, sau khi Tư Không Lãng chết linh hồn y vẫn không bị tiêu tan, mà cứ vảng vất đâu đó chờ đợi một cơ hội đoạt xá.

Loại người giống như y bên trong Quy Khư cũng không thiếu.

-----o0o-----

Chương 658 : Mao Lợi Đồng

Chương 658 : Mao Lợi Đồng

Nhưng ở Quy Khư, những đại nhân vật đã từng trải qua sóng to gió lớn một cách chân chính lại càng nhiều hơn, họ cũng đều chọn lựa mai táng chính mình ở chỗ này.

Cho nên dù là Tư Không Lãng đã hiểu khá rõ về Quy Khư, nhưng cũng chưa coi là sâu sắc lắm, lại có mấy chỗ càng không dám đi.

Những nơi đó, đều chôn cất những nhân vật khó lường.

Trải qua một cuộc đại chiến trên Thiên giới, chẳng hiểu vì sao mà Quy Khư bị tách rời ra sau đó rơi xuống Nhân Giới.

Hoàn cảnh của những kẻ nghển cổ chờ đoạt xá như Tư Không Lãng liền bi đát rồi.

Thêm nữa, càng thảm hơn là, theo năm tháng thoi đưa, sức mạnh thần hồn y ngày càng yếu, thế nên ngay cả một người trẻ tuổi trong Nhân Giới như Lý Trúc... cũng có thể phá tan thần hồn của y một cách dễ dàng.

Tóm tắt lại thì, cuộc đời này của Tư Không Lãng... quả thực là một tấn bi kịch.

Nhưng với Lý Trúc mà nói, đây lại là vận may lớn của y.

Sau khi đã biết những tin tức này, Lý Trúc không khỏi tự thấy sợ khi nghĩ lại những hành động của mình khi trước.

Vốn y cho rằng sau khi bản thân tiêu diệt được Tư Không Lãng, là có thể tung hoành ngang dọc trong Quy Khư, tóm được vài cô bé xinh đẹp làm lô đỉnh mà tu luyện chẳng phải nói chơi.

Nhưng giờ, y bắt đầu có chút sợ hãi rồi.

Dù sao y cũng không phải Tư Không Lãng kẻ đã từng trở thành Đế Chủ chân chính kia, mà chỉ là một người luyện võ cảnh giới Tiên Thiên, thậm chí còn chưa được tính là tu sĩ

- Thôi vậy, đàn bà ở đâu mà chả có, cùng lắm thì... ta chờ các nàng ra khỏi Quy Khư rồi lại đi tìm các nàng là được.

Nơi như Quy Khư thế này... quả thực là ma quái, không nên ở lại lâu.

Lý Trúc tự nói thì thào một mình, sau đó, tay y làm vài động tác, bắt đầu tác động đến sức mạnh của quy tắc trong Quy Khư.

Một cánh cổng ánh sáng hiện ra ngay trước mắt y.

Tên Tư Không Lãng kia, quả thực là có chút bản lĩnh đấy...

Lý Trúc nghĩ thầm trong bụng, bước vào quầng sáng, rời khỏi Quy Khư.

Lý Trúc là Lý Trúc, cho nên hắn lựa chọn rời đi, hắn tà ác, hắn bại hoại, hắn là cặn bã, nhưng hắn không ngốc, hắn biết cân lượng của mình.

Biết Quy Khư không phải nơi hắn có thể giương oai.

Cho nên hắn không chút do dự rời đi.

Lý Trúc sống ra khỏi Quy Khư khiến người Thiên Ngoại mừng rỡ.

Thiên Ngoại khổ tu lão tổ suýt rớt nước mắt.

Bất kể thế nào, rốt cục cũng có người của họ sống mà trở về.

Hơn nữa, người này còn là Thiên Ngoại Thiếu chủ.

Mặc kệ những người khác thấy thế nào, trong mắt các khổ tu Thiên Ngoại thì Lý Trúc chính là thiên tài lợi hại nhất Thiên Ngoại!

Tương lai sẽ dẫn Thiên Ngoại đi cao hơn, xa hơn.

Nhưng tin Lý Trúc mang về rất nhanh khiến đám lão tổ Thiên Ngoại thêm đau khổ.

- Những người khác đã chết rồi.

- Trong Quy Khư rất quỷ dị.

- Dựa theo lý giải của ta, hẳn là do vận mệnh.

- Người không may mắn, cũng khó có thể sống sót đi ra.

- Đúng, những kẻ môn phái khác chưa chạy được bao xa đã chết hết

- Ta nghĩ, Cô Thành, Nhất Kiếm và Phi Tiên cũng gặp cảnh như vậy.

Lý Trúc bắn một tràng dài, trừ chuyện hắn nuốt mất tàn hồn của Tư Không Lãng thì không hề giấu diếm chuyện gì.

Dù sao việc nuốt tàn hồn Tư Không Lãng là bí mật lớn nhất của hắn, ngay cả phụ thân hắn cũng sẽ không nói chứ đừng nói là kẻ khác.

- Vậy. . .

Ngươi thấy Tần Hiểu không?

Trong mắt Cô Thành lão tổ lộ vẻ tuyệt vọng.

Thật sự không thể tin người của họ gặp xui xẻo như vậy.

- Tần Hiểu. . .

Ta nhìn thấy hắn.

Lý Trúc nhìn thoáng qua Cô Thành lão tổ, ánh mắt có điểm lạ, nhưng khôngkhiến người khác phát giác được gì.

- Hắn sao rồi?

Cô Thành lão tổ cấp bách hỏi.

- Lúc ta thấy thì hắn còn tốt lắm.

Lý Trúc trầm ngâm một chút, mở miệng nói.

Hắn không thể nói hắn thấy Tần Hiểu bị đoạt xá, nói cách khác, Tần Hiểu còn sống đi ra sẽ không bỏ qua hắn.

Hắn là kẻ tà ác, nhưng hắn cũng không muốn đi trêu chọc một kẻ điên.

Mao Lợi Đồng trong ký ức Tư Không Lãng là một kẻ điên, cũng là tên Ma tộc chân chính.

Về phần nói Tần Hiểu chết rồi ảnh hưởng gì tới Cô Thành, Lý Trúc hắn đâu cầnđể ý.

- Hắn không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi.

Cô Thành lão tổ đau xót lui ra ngoài, thậm chí không nghĩ tới tìm hiểu thêm gì từ Lý Trúc.

Bởi vì hắn đã nghe được kết quả mình muốn.

Tuyệt đại đa số đều chết ở Quy Khư, không có lý do, không có nguyên nhân.

Quy Khư vẫn là Quy Khư!

Nơi đại hung thập tử vô sinh!

Một lão tổ Thiên Ngoại nhìn Lý Trúc nói:

- Ngươi đã đoán sai một việc.

Lý Trúc nao nao.

Người lão tổ nói:

- Đệ tử của Nhất Kiếm và Phi Tiên còn sống và trở về tới mười mấy người!

- Cái gì?

Lý Trúc lập tức giật mình kinh hãi:

- Lúc đi vào, ta muốn giết Sở Mặc liền bị người của Nhất Kiếm và Phi Tiên ngăn cản, chúng ta đánh một hồi, sau đó Sở Mặc xuất hiện. . .

Tên đó rất mạnh!

Ta cảm thấy phần thắng không lớn nên trực tiếp bỏ đi, sau đó ta không còn gặp lại bọn họ

- Ngươi làm rất đúng, dù sứ mạng của đại nhân không thể hoàn thành, nhưng ngươi vẫn còn sống trở về.

Về phần Sở Mặc, sau này còn có cơ hội!

Thiên Ngoại khổ tu thản nhiên nói.

Lý Trúc gật đầu, trong mắt hiện lên tinh quang, hắn đã biết chân tướng thế giới này, giết Sở Mặc còn gì khó khăn sao?

. . . . . .

Tần Hiểu tìm kiếm trong Quy Khư, thỉnh thoảng dừng bước lại, dụng tâm suy diễn rồi lau mồ hôi, làu bàu:

- Chết tiệt. . .

Quá yếu, sinh linh Nhân Giới quá yếu!

Cả tu sĩ, bộ dạng rách nát này đúng là thất bại, nhưng cũng may mắn, tên ngu xuẩn đoạt xá Tư Không Lãng cũng không có gì đặc biệt

- Nhưng kỳ quái là, Tư Không Lãng thần hồn đã bị hao tổn nghiêm trọng, hắn không phải chết bình thường. . .

Rõ ràng con có thể thành công đoạt xá một nhân loại, cũng coi như để hắn chiếm tiện nghi.

Tần Hiểu nói xong, nhìn thoáng một Tiểu Thổ bao cách đó không xa, khóe miệng co giật, lui dần ra xa.

Trong miệng còn lẩm bẩm:

- Tội lỗi, vị đại nhân này, ngài cứ làm như chưa thấy ta, coi ta như cái rắm là được. . .

Khụ khụ, tiểu nhân không phải cố ý xông vào đây.

Vừa nói vừa thối lui, mãi khi xa hơn mười dặm mới nhẹ nhàng thở ra, đặt mông ngồi dưới đất, lẩm bẩm nói:

- Quy Khư thật sự rất phức tạp, khắp nơi đều là nguy cơ.

Căn cứ theo suy tính của ta, tiểu kỳ lân phải ở gần đây, chết tiệt, năm đó để nàng trốn thoát, hiện giờ có thểcảm nhận khí tức của nàng, nhất định phải năys được nàng!

Luyện nàng. . .

Ta sẽ có kỳ lân huyết mạch, sau đó sẽ có lực lượng!

Tuy rằng nơi này là Nhân Giới, nhưng ta sẽ dùng thời gian ngắn nhất để trở lại thiên giới, ha ha!

-----o0o-----

Chương 659 : Cơ duyên của tam nữ

Chương 659 : Cơ duyên của tam nữ

Miệng Tần Hiểu bật ra tiếng cười nhưng trên mặt chẳng có lấy nửa điểm tươi cười.

Lúc này, ánh mắt của hắn dừng ở một kiến trúc bị tàn phá, hẳn từng là một tòa miếu nhỏ.

Nhưng hiện tại đã không còn hình dạng.

Chỉ có thể theo những mảnh tàn phá suy đoán dáng vẻ năm đó.

Tần Hiểu nhìn chằm chằm vào đó, hai tay không ngừng kết ấn, sau đó đột nhiên ra chỉ.

Ba!

Như tiếng giọt nước rơi vào trong hồ nước.

Một đạo hào quang nhàn nhạt từ tay Tần Hiểu bắn vào khoảng không trên tàn miếu.

Phốc!

Tần Hiểu phun ra một ngụm máu tươi

- Quá yếu. . .

Chết tiệt, thật sự là rác rưởi!

Tần Hiểu tự mắng một câu.

Nhưng khi hào quang bắn xuyên qua, tàn miếu như bị giật xuống một tầng ngụy trang, trực tiếp lộ ra một gian miếu hoàn hảo mang phong cách tang thương cổ xưa!

- Ha ha. . .

Chính là chỗ này!

Tần Hiểu nói xong, cất bước đi đến, miệng lầu bầu:

- Tiểu kỳ lân, ngươi về bắt ngươi kế thừa sao?

Đáng tiếc tất cả sẽ thuộc về Mao Lợi Đồng, à không. . .

Thuộc về Tần Hiểu ta, ha hả ha hả.

Tiếng cười lạnh không ngừng phát ra.

Một kỳ lân bị phong ấn huyết mạch, có lực lượng nhỏ yếu đến không chịu nổimột kích.

Mao Lợi Đồng dù không còn là ma tướng uy phong năm đó, nhưng muốn đối phó một tiểu kỳ ln cũng không có áp lực gì.

Rất nhanh, hắn đi tới cửa miếu, nghiêm nghị niệm khẩu quyết, hai tay cũng không ngừng kết xuất thủ ấn cổ quái.

Đúng lúc này, một ý niệm lạnh lẽo từ trên trời giáng xuống.

Hóa thành một chữ trực tiếp xông vào đầu Tần Hiểu. . . cũng chính là tinh thần của Mao Lợi Đồng.

- Cút!

Ý niệm này mạnh đến không thể tin nổi, đừng nói kẻ thần hồn suy nhược như Mao Lợi Đồng trong thân xác Tần Hiểu, cho dù là ma tướng đỉnh phong Mao Lợi Đồng muốn chống lại đạo ý niệm này cũng chỉ có hóa thành tro bụi.

Ầm!

Thân thể Tần Hiểu trong nháy mắt nổ tung, chia năm xẻ bảy, trực tiếp biến thành sương máu.

Trong huyết vụ có một lực lượng thần kỳ, gần như trong nháy mắt làm Tần Hiểu vỡ vụn đến nỗi không tìm được cặn bã để ngưng tụ lại!

Về phần thần hồn của Mao Lợi Đồng, trong khoảnh khắc đó cũng xui xẻo tanthành mây khói.

Hắn thậm chí còn không thấy đau khổ!

Chỉ là trước khi chết, có thể cảm nhận được sự tức giận lôi đình kia.

Thân thể của Tần Hiểu một lần nữa ngưng tụ lại, nhưng đã mất đi thần hồn thì chỉ như một pho tượng gỗ đứng đó.

Trong hư không truyền đến tiếng kinh ngạc:

- Đây là thủ đoạn của Huyết Ma?

Hắn đến Nhân Giới làm gì?

Nói xong lại hừ lạnh một tiếng:

- Huyết Ma thì sao?

Dám có ý đồ với nàng, đừng nói chỉ là một con rối, cho dùngươi đích thân đến, ta cũng phải xé nát ngươi!

Trong giọng nói này lộ ra sự tự tin, sau đó lẩm bẩm nói:

- Tuy nhiên một tượng gỗ của Huyết Ma vẫn có chỗ dùng, ít nhất có thể làm người hầu cho tiểu thư.

Hừ, đến lúc đó, Huyết Ma có thấy thì sao?

Ma tộc có thể động tới kỳ lân tộc sao?

Thanh âm này lầu bầu trong hư không, rồi liên tiếp xuất hiện mấy cỗ lực lượng đánh vào cơ thể Tần Hiểu.

Lúc này, Tần Hiểu khẽ chấn động, đôi mắt mờ mịt lập tức ngưng tụ ra thần thái.

- Ta là Tần Hiểu, trưởng lão trẻ nhất Cô Thành, chủ nhân của ta là Hoàng Họa. . . lời nàng nói là mệnh lệnh tối cao.

Ta thà rằng hy sinh bản thân cũng không thể để chủnhân chịu nửa điểm ủy khuất. . .

Theo lời Tần Hiểu, ánh mắt của hắn càng có thần thái.

Sau đó, miếu nhỏ cũng dần biến mất giữa hư không.

Nơi này lại khôi phục dáng vẻ khi trước.

Một di tích bị tàn phá.

Tần Hiểu tới ngồi bên di tích, trong miệng không ngừng lẩm bẩm những lời khi nãy.

- Ta là Tần Hiểu. . .

Chủ nhân của ta. . .

Là Hoàng Họa. . . . . . . . .

- Đúng là cao hâm!

Khó quá, nhưng ta cũng phải chậm rãi học mới được!

Thẩm Tinh Tuyết dùng sức xoa đầu của mình, hết sức nhăn nhó lầu bầu.

Ở trước mặt nàng là tôn dược vương Đồng Lô, tuy nhiên lò luyện đan này còn lớn hơn trước, phỏng chừng cao hơn đầu người.

Phía dưới còn có một ngọn lửa không ngừng cháy.

Chuyện Thẩm Tinh Tuyết cảm thấy vô cùng khó khăn chính là khống chế ngọn lửa dưới lò luyện đan này.

Nàng không phải không hiểu luyện đan, thậm chí ở Nhân Giới cũng khó tìm được ai có thiên phú luyện đan hơn nàng.

Nhưng cách luyện đan trước mắt hoàn toàn đảo điên tất cả nhận thức trước giờ của nàng.

Ai biết luyện đan con cần phải học cách khống chế lửa?

Hơn nữa còn là lửa có linh tính?

Lửa sao có thể có linh tính?

Đúng là gặp quỷ rồi!

Nói tím lại, Thẩm Tinh Tuyết lấy được Dược Vương Kinh, nhưng khoảng cách tới khi hiểu thấu đáo Dược Vương Kinh còn một chặng đường rất dài.

Từ chỗ không hiểu ra sao cả tiến vào nơi này, cuộc sống đau khổ của nàng lại bắt đầu.

Đầu tiên là hỏa không biết từ đâu xuất hiện, chủ động ký kết khế ước.

Chuẩn xác mà nói là buộc nàng ký kết khế ước. . .

Sau đó lại bảo nàng học cách khống chế nó

- Đúng là. . .

Sao luyện đan phải học điều lửa?

Vì sao vì sao vì sao?

Luyện đan cần lửa, tinh mộc là được rồi mà?

Tinh mộc hỏa lực không đủ thì hắc thạch có thể!

Ai có thể nói cho ta biết sao uyện đan phải học điều hỏa chứ?

A a a a!

Thẩm Tinh Tuyết vẻ mặt sụp đổ, ngồi đó khóc không ra nước mắt.

Vì thần thông điều hỏa này với Thẩm Tinh Tuyết mà nói đúng là quá khó.

Đơn cử một ví dụ, như trẻ mới sinh còn chưa biết đi lại đòi viết một quyển sách hay bài văn bàn về quốc sách. . .

Đó là chuyện căn bản không thể nào làm được.

Trong mắt trẻ con, thế giới này không phải là ăn no rồi ngủ, đói dậy ăn rồi ngủ tiếp sao?

Viết văn là cái quỷ gì?

Quốc gia đại sự là cái gì quỷ gì?

Nó vốn còn chưa biết chữ mà?

Ừm, hiện tại Thẩm Tinh Tuyết đang có cảm giác này.

Bởi vậy, điều hỏa là việc đương nhiên trong mắt các đan sư Linh giới, trong mắt trẻ nhỏ như Thẩm Tinh Tuyết chính là chuyện không thể tin nổi.

Nhưng dù không thể tin nổi thì cũng phải đi học.

Bởi vì nếu không học, ngọn lửa sẽ giận, sẽ đốt nàng.

Khiến Thẩm Tinh Tuyết có chút sụp đổ là nàng có cảm giác sắp bị đốt chết rồi, nhưng cơ thể lại chẳng có vết thương, cứ như mọi đau khổ chỉ do nàng tự tưởng tượng.

Đoạn thời gian này với Thẩm Tinh Tuyết mà nói, quả thực cả đời này cũngkhông muốn nhớ lại.

So sánh ra, Diệu Nhất Nương quả thực hạnh phúc hơn!

Bởi vì nàng đang an tĩnh ngồi trong khuê phòng đọc sách.

Toàn thân toát lên vẻ tài trí.

Bất cứ kẻ nào nhìn thấy cũng vừa gặp đã thương.

Không biết còn tưởng đây là một tiểu thư khuê các đang tiêu khiển.

Từ khi miếng lệnh bài kia đưa nàng tới nơi này, mỗi ngày Diệu Nhất Nương cần phải đọc rất nhiều.

Chẳng qua, những quyển thư tịch này không có quyển nào đơn giản!

Tất cả đều là điển tịch công pháp vô cùng tinh thâm, ngay từ đầu Diệu Nhất Nương cũng mơ màng không biết chuyện gì xảy ra.

Thậm chí nàng còn không nhận ra văn tự những quyển sách này.

-----o0o-----

Chương 660 : Cho ngươi mượn quan tài dùng đấy

Chương 660 : Cho ngươi mượn quan tài dùng đấy

Nhưng khi tấm lệnh bài kia tiến vào thức hải, nàng lập tức hiểu được những quyển thư tịch này, còn trực tiếp nhập vào.

Tuy rằng có cảm giác không thể tin nổi, nhưng Diệu Nhất Nương biết đó là cơ duyên của nàng.

Nơi này chứ chừng hơn vạn sách!

Mỗi một quyển sách đều là công pháp cao thâm, nàng chỉ cần xem qua một lần là có thể ghi nhớ trong lòng.

Diệu Nhất Nương cảm thấy trí nhớ của mình không có tốt như vậy, ít nhất không tới mức nhìn qua là không quen được.

Khi nàng đọc đưa tới những quyển sách này thì đã hiểu rõ ngọn nguồn.

Tấm lệnh bài kia là một chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa trí tuệ.

Nơi này, là một tầng kinh các của vô thượng đạo thống Thiên giới.

Còn nàng là truyền nhân vô thượng đạo thống lựa chọn.

Đạo thống này tên là thiên thư đạo.

Theo điển tịch trong tay Diệu Nhất Nương ghi lại, Thiên đạo thực rất giỏi, cũng đã từng huy hoàng ở Thiên giới.

Thiên đạo cường đại ở chỗ đệ tử nhập môn rồi là có thể sử dụng công pháp học được đối địch.

Người bình thường có thể sẽ nghĩ xem đem những công pháp này, như mấy môn phái khác thi triển hết toàn bộ thế nào.

Kỳ thật không giống!

Dựa theo sở học trong quy tắc thiên đạo tâm pháp, nàng chỉ cần ghi nhớ công pháp, sau đó lĩnh ngộ tinh túy là đã có thể thi triển.

Cũng không cần học chiêu thức học được, thậm chí hoàn toàn không cần học!

Mà chỉ có đệ tử giai đoạn nhập môn.

Thứ bọn họ học là công pháp hữu hình thế gian.

Căn cứ quy tắc thiên đạo tâm pháp nói, thiên đạo đệ tử tu luyện tới cao cấp thì bất cứ bộ tịch nào trên thế gian cũng có thể trở thành vũ khí công kích của họ!

Nhất là tiên hiền đại năng ra tay, uy lực công kích còn lớn hơn nữa!

Nếu đây là công pháp cao nhấ, qua thiên đạo đệ tử suy diễn, đồng dạng cũng có thể chém ra công pháp hoàn toàn bất đồng nhưng không kém hùng mạnh!

Thủ đoạn này, Diệu Nhất Nương quả thực chưa từng nghe thấy.

- Thế gian này, thật sự có thủ đoạn thần kỳ thế sao?

Diệu Nhất Nương vừa nhìn đã thấy chấn kinh rồi.

Bởi vì quy tắc đạo tâm pháp trong tay nàng nói thiên đạo đệ tử chân chính tu luyện tới cảnh giới đỉnh cao thì không cần tịch gì cả.

Tùy ý nói ra một chữ, ví dự như "Thiên" thì trong chiến đấu với cường nhân, chữ này cũng nặng tới vạn ức cân!

Một chữ có thể đè chết đối thủ!

Nhưng cũng giống tu giả khác, càng là công kích hùng mạnh, tiêu hao lại càng lớn.

Nếu không đủ cảnh giới, cưỡng ép sử dụng thủ đoạn công kích thì bản thân cũng bị suy sụp, thậm chí là chết!

- Đạo thống mạnh mẽ như thế sao lại tan thành mây khói chôn cất trong Quy Khư?

Diệu Nhất Nương xem hết quy tắc đạo tâm pháp trong tay, cảm giác phi thường nghi hoặc.

Nhưng ở đây cũng không có tư liệu gì để giải thích chuyện này.

Có lẽ thứ Diệu Nhất Nương cần sẽ phải đợi sau này mới có đáp án.

Vì toàn bộ đạo thống, đều chôn cất ở đây, như vậy cũng có thể nói là toàn bộ thiên đạo chỉ có một truyền nhân là Diệu Nhất Nương.

Sở Mặc và bộ xương khô trừng mắt nhìn đối phương.

- Ngươi muốn đưa ta đi đâu?

Sở Mặc hỏi.

Bộ xương khô lắc đầu, sau đó dùng ngón tay chỉ vào cái đầu trống của mình.

Sở Mặc không nói gì, thầm nghĩ ngươi muốn nói đầu mình trống trơn không có gì sao?

Nhưng sao ta lại cảm thấy ngươi chả hề ngốc chút nào chứ?

Đây đã là ngày thứ ba, ngày thứ ba rời khỏi đống hoang tàn!

Sở Mặc không biết bộ xương khô muốn dẫn mình đi đâu, chỉ có cảm giác đang không ngừng đi sâu vào Quy Khư.

Trên đường còn gặp hai phần mộ không tầm thường.

Từ bên ngoài nhìn vào, phần mộ kia dường như rất bình thường, cũng không hề xa hoa, nhưng tới gần có thể cảm nhận được khí tức trấn áp, phảng phất như muốn trấn áp mọi thứ trong thiên địa.

Đây chẳng qua chỉ là một ngôi mộ mà thôi, có uy như thế, hiển nhiên bên trong chôn cất một sinh linh từng vô cùng hùng mạnh lúc sinh thời.

Bộ xương khô mang theo Sở Mặc cũng không chọc tới phần mộ, nhưng cũng không cố ý tránh né.

Khí tức trấn áp đến chỗ bọn họ đều bị bộ xương khô ngăn trở.

Mà kỳ quái là, bộ xương khô không hề có chút khí tức nào!

Chẳng lẽ tồn tại trong phần mộ không uy hiếp được hắn?

Trong lòng Sở Mặc cũng cảm thấy giật mình.

Kế tiếp, bộ xương khô mang theo Sở Mặc tiếp tục xâm nhập Quy Khư.

Những ngày ở Quy Khư là thời gian ngắn nhất Sở Mặc tu luyện công pháp sở học.

Mà bộ xương khô cũng đã dạy cho Sở Mặc nhiều lắm.

Tuy rằng đến giờ hắn chưa nói gì, nhưng đã khắc họa rõ nét hình tượng một lão sư.

Bao gồm những tỳ vết trong chiêu thức trước của Sở Mặc cũng được bộ xương khô sửa cho từng chút.

Đến hiện tại, Sở Mặc không cần năng lượng trong cơ thể cũng có thể hoàn toàn thi triển được U Minh Bát Đao.

Tuy nhiên Sở Mặc tự biết điều đó chẳng có tác dụng gì, sau đao thứ ba, tất cả chiêu thức đều phải phối hợp cảnh giới và lĩnh ngộ chiêu thức mới thể hiện được uylực chân chính của nó.

Nhưng có thể biết những chiêu thức này thi triển thể nào, với Sở Mặc mà nói cũng là chuyện quan trọng.

Sở Mặc nghĩ thầm trong lòng, một ngày kia thấy sư phụ Ma Quân, mình có thể múa hai đao cuối trong U Minh Bát Đao, nhất định có thể quật ngã sư phụ chứ?

Nhưng cũng có khả năng, chờ mình nhìn thấy sư phụ thì đã có thể thi triển đầy đủ U Minh Bát Đao.

Cứ như vậy, Sở Mặc đi theo bộ xương khô, không ngừng xâm nhập, đi liền hai tháng!

Bộ xương khô như đang tìm kiếm gì đó, đi cũng không nhanh.

Hơn hai tháng qua, Sở Mặc cũng nhìn được rất nhiều nấm mồ đáng sợ, trong đó có một nấm mồ lớn khiến Sở Mặc ấn tượng sâu sắc.

Nếu không có khí tức khủng bố tràn ra, Sở Mặc còn không biết nơi đó có một nấm mồ!

Mà ngay cả bộ xương khô cũng lần đầu tiên lộ vẻ cẩn thận, tiếng động trên bộ xương như thừa nhận áp lực thực lớn.

Nhưng cũng may bọn họ hữu kinh vô hiểm (có kinh hãi mà không gặp nguy hiểm) đi tới đây.

Sở Mặc không biết đổi lại người khác tới nơi này sẽ có kết quả gì, nhưng hắn hiểu câu của Giới Linh nói đã chọc giận bọn họ, đế chủ đi cũng phải nuốt hận!

Rốt cục, khi Sở Mặc tiến vào Quy Khư tháng thứ bảy, lúc hắn mười tám tuổi, bộ xương khô dẫn Sở Mặc tới trước một ngọn núi.

Ngọn núi này cũng không đặc biệt cao lớn, ít nhất Sở Mặc đã từng gặp qua nhiều ngọn núi cao hơn nó.

Nhưng chẳng biết tại sao, ngọn núi này khiến Sở Mặc thấy rất nguy nga, khí thế hùng hồn!

Nó cũng không có khí tức của nấm mồ, nhưng làm cho người ta cảm giác rất cao lớn, từ sâu trong nội tâm sinh ra kính ý.

Là kính ý, không phải kính sợ.

Sở Mặc biết ngọn núi lớn này không tầm thường.

Chẳng lẽ đây cũng là một nấm mồ lớn hay sao?

Đúng lúc này, bộ xương khô đã cho Sở Mặc đáp án.

-----o0o-----

Chương 661 : Bắc Minh chí tôn

Chương 661 : Bắc Minh chí tôn

Sở Mặc tận mắt thấy bộ xương khô ở chung với hắn nửa năm hé miệng, hướng ngọn núi lớn này nói ra một câu.

Chuẩn xác mà nói là một đạo thần niệm vô cùng rõ ràng.

Thế nên Sở Mặc lập tức hiểu ý tứ, lập tức ngẩn người, như kẻ si ngốc mà phấn khích đến tột đỉnh ởi vì, bộ xương khô hướng ngọn núi lớn nói:

- Bắc Minh chí tôn, cho ngươi mượn quan tài dùng đấy.

Bộ xương khô nói xong, cũng không cho đối phương cơ hội suy tư, vươn một bàn tay trảo vào hư không.

Một chiếc quan tài đen xì như mực ầm ầm phá núi đi ra.

Trực tiếp bay tới chỗ bộ xương khô.

Lúc này, trong núi truyền tới tiếng rít gào rống giận.

Một cánh tay trực tiếp bay ra ngoài, chụp vào nóc quan tài!

Bộ xương khô nắm tay vung quyền!

Thiên quyền trong quyền pháp Thiên Địa Nhân Tam Tài!

Một quyền trực tiếp xé mở hư không, trong nháy mắt đánh tới cánh tay kia phát ra tiếng ầm ầm nổ vang, phảng phất như có sét đánh trên không trung.

Sở Mặc thậm chí có ảo giác, dường như cả thiên không đang run rẩy.

Hắn cũng có cảm giác cơ thể vỡ vụn.

Nhất đạo hào quang trực tiếp phát ra từ bộ xương khô trấn trụ thân thể Sở Mặc.

Sở Mặc vẫn chưa hoàn hồn nhìn hư không, thấy cánh tay từ núi vươn ra đã bị bộ xương khô dùng một quyền đánh quay ngược về.

Sau đó, nóc quan tài bị bộ xương khô nắm trong tay.

Tiếp theo, tay kia của bộ xương khô chộp lấy tay Sở Mặc, xoay người bỏ chạy!

Sự chuyển biến này khiến Sở Mặc cũng không còn kịp suy tư.

Trong chớp mắt, bộ xương khô chạy xa mấy ngàn dặm, thân thể như thiểm điện, nhanh đến không thể tin nổi!

Sở Mặc chú ý thấy, thân pháp bộ xương khô thi triển là Huyễn Ảnh Tật Phong Bộ!

Trong ngọn núi kia không ngừng truyền đến tiếng rống giận, một thân ảnh cũng nhanh tới khó tin đuổi theo bọn họ.

Sở Mặc bối rối, hắn không biết bộ xương khô cướp quan tài người ta làm gì, chỉ biết là bọn họ đã đắc tội có thêm một kẻ thù.

Bóng dáng kia còn mang theo sát khí, dường như đã triệt để bị chọc giận.

Bộ xương khô lại không quan tâm, mang theo Sở Mặc cúi đầu liều mạng chạy.

Dù chỉ là một bộ xương khô, nhưng nó khiến Sở Mặc cảm thấy đáng khinh, giống như một tiểu tặc vậy.

Bắc Minh chí tôn phía sau giận dữ, hắn gầm gừ, chấn động thiên không không ngừng sụp xuống như ngày tận thế.

Sở Mặc nhớ Giới Linh đã từng nói.

Ở Quy Khư sẽ không giống bình thường.

Cóthể là nơi được chôn cất chí tôn thì nhất định không tầm thường.

Nhưng giờ phút này, vị Bắc Minh chí tôn đang tức giận tới muốn hủy cả Quy Khư.

Hắn đuổi theo như sắp phát điên.

Thậm chí còn trực tiếp đạp vỡ hai nấm mồ Sở Mặc từng thấy, trước đó chúng từng tản ra uy áp khủng bố, nhưng khi bị Bắc Minh chí tôn đạp phá thì lại lặng lẽ chẳng có chút động tĩnh nào.

Cứ như vậy, bộ xương khô chạy một hơi hơn nửa tháng .

Nửa tháng này, Sở Mặc từ lo lắng đề phòng tới không suy nghĩ gì nữa.

Hàng ngày vừa chạy vừa tu luyện.

Hắn cũng thấy Quy Khư thật khổng lồ, còn vượt xa tưởng tượng của hắn.

Như vô biên vô hạn.

Rốt cục, bộ xương khô tới một ngọn núi, đi vào bình nguyên rộng lớn thì dừng bước.

Rất nhanh, bóng dáng theo đuổi phía sau cũng ngừng lại.

Sở Mặc quay đầu lại.

Cố gắng nhìn về phía Bắc Minh chí tôn, nhưng không thấy rõ, chỉ có thể thấy một bóng dáng mông lung.

Tuy rằng không rõ diện mạo, nhưng lại có thể cảm nhận được sự phẫn nộ khôn cùng.

Một ý niệm cuồn cuộn xông tới.

- Vì sao lấy quan tài của ta?

Chẳng biết tại sao, Sở Mặc có cảm giác muốn cười.

Một chí tôn đã chết, điên cuồng truy đuổi hơn nửa tháng chỉ vì đối phương chiếm đoạt quan tài của mình. . . chuyện này cũng quá buồn cười rồi.

- Mượn dùng, xong sẽ trả mà.

Bộ xương khô lời ít ý nhiều, dùng ý niệm đáp trả.

- Đừng tưởng rằng ngươi là. . . mà ta không dám động tới ngươi.

Bắc Minh chí tôn nói ngắt quãng, không ngờ lộ ra ý mình ở thế yếu.

Là tồn tại gì khiến chí tôn cũng như thế?

Đây là đang nói đùa sao?

Sở Mặc có cảm giác niềm tin đang sụp đổ.

Hắn vẫn còn nhớ câu nói kia: Con đường đế chủ còn có dấu vết mà lần theo; con đường chí tôn không có đường để bước.

Ngay cả ở Thiên giới, người có thể thành tựu chí tôn cũng chẳng có là bao!

Lúc này, ý niệm bộ xương khô truyền tới:

- Ta nợ ngươi một nhân tình.

Sở Mặc lắp bắp, hắn hiện tại có một cảm giác, dù hắn và khô lâu là một phe, nhưng cảm thấy bộ xương khô này rất cần được ăn đòn hiếm quan tài của người ta, chạy trốn chết đến đây, đối mặt với sự phẫn nộ của đối phương còn hoành tráng nói ta nợ ngươi một nhân tình. . .

Thực khiến người ta không biết nói gì.

Nhưng điều là Sở Mặc bất ngờ là Bắc Minh chí tôn còn nghiêm túc suy tư một lúc mới nói:

- Ngươi?

- Đúng.

Bộ xương khô gật gật đầu.

- Phía sau ngươi. . .

Không ngờ Bắc Minh chí tôn còn bắt đầu cò kè mặc cả.

Điều này khiến Sở Mặc không biết nói gì, một chí tôn hư hư thực thực chết đi lại biết cò kè mặc cả như phàm nhân?

Còn chuyện nào khiến người ta thấy sụp đổ hơn?

Đúng là sống lâu nên chuyện gì cũng thấy.

- Theo ta.

Bộ xương khô trả lời.

Sở Mặc thấy Bắc Minh chí tôn như rất không thích, nhưng cũng không có cách nào khác.

Không biết tại sao Bắc Minh chí tôn cứ đứng bên đó, nói gì cũng không chịu đi lên bình nguyên một bước.

Cuối cùng, Bắc Minh chí tôn thỏa hiệp, truyền lại ý niệm:

- Nhớ lời ngươi nói đấy.

- Yên tâm.

Bộ xương khô khẳng khái trả lời.

- Thứ này, ta từ bỏ.

Bắc Minh chí tôn trầm mặc một hồi, đột nhiên nói.

- Cảm ơn.

Bộ xương khô đáp lời.

Lúc này Bắc Minh chí tôn đột nhiên nhìn thoáng qua Sở Mặc, không nói gì mà quay người rời đi.

Nháy mắt biến mất không thấy bóng dáng.

Đối phương ở trong ánh sáng, nhưng cái nhìn của hắn khiến Sở Mặc có cảm giác linh hồn sắp nứt vỡ.

May mắn đối phương chỉ nhìn một cái rồi rời đi.

Sở Mặc thở phào một cái, nhìn bộ xương khô nói:

- Rõ ràng ngươi có thể giao tiếp, vì sao lại giả câm điếc với ta?

Bộ xương khô thả Sở Mặc xuống đất, sau đó dùng ngón tay chỉ vào đầu mình.

". . .

"

Sở Mặc hung hăng lườm hắn.

Lúc này, bộ xương khô ngồi xếp bằng, thả quan tài xuống mặt đất, sau đó đặt Sở Mặc lên quan tài

- Ngươi làm gì thế?

Sở Mặc có cảm giác như bị lửa nướng mông.

Nói đùa gì vậy, ngồi lên quan tài của chí tôn?

Còn chuyện gì khoa trương hơn chuyện này sao?

Dù Bắc Minh chí tôn đã nói từ bỏ, nhưng Sở Mặc vẫn có cảm giác hết hồn.

Nhưng bộ xương khô lại trực tiếp đè hắn lại, làm ra một thủ thế.

Sở Mặc hiểu, hắn nói mình vận hành tâm pháp.

Muốn làm gì chứ?

Sở Mặc không thể hiểu nổi suy nghĩ của bộ xương khô.

-----o0o-----

Chương 662 : Đạo cảnh thể chất

Chương 662 : Đạo cảnh thể chất

Tuy nhiên, khi hắn bắt đầu vận hành tâm pháp của Thiên Ý Ngã Ý, trong nháy mắt mọi chuyện đều minh bạch.

Cái gì mà quan tài?

Đây rõ ràng là tuyệt thế bảo vật vô giá!

Tâm pháp vừa mới vận hành, đã có dị lực tiến vào cơ thể Sở Mặc, loại sức mạnh này so với thứ Sở Mặc hấp thu hoàn toàn bất đồng, vừa tiến vào trong cơ thể đã trực tiếp cải tạo cốt nhục của hắn.

- Đây là. . . muốn thay đổi thể chất của ta sao?

Trong lòng Sở Mặc cả kinh, thậm chí còn quên cả vận hành tâm pháp ộ xương khô có chút bất mãn phất phất tay.

Sở Mặc vội vàng vận hành tâm pháp.

Lực quan tài vô cùng vô tận, Sở Mặc không biết nó là gì, nhưng nó lại có lực lượng khó tin, không ngừng cải biến thể chất của hắn.

Thể chất nguyên bản của Sở Mặc đã tiếp cận cửu cấp, giờ mới chỉ vận hành tâm pháp thì thể chất đã trực tiếp xông qua cửu cấp.

Nhưng vẫn không dừng lại mà tiếp tục xông lên!

Trên cửu cấp là Tiên Thiên.

Lực lượng thần kỳ điên cuồng cải tạo thân thể Sở Mặc, khiến cơ thể Sở Mặc căng đầy, dường như một lần nữa xếp lại trình tự.

Tiếp theo là cải tạo xương.

Sở Mặc vốn luyện cốt toàn thân, hiện giờ thêm cỗ lực lượng này vào, xương cốt trắng muốt như ngọc, thậm chí còn tản ra hào quang nhàn nhạt.

Bảy ngày sau đó, Sở Mặc cảm giác thể chất tới cực hạn, ầm ầm mở ra, từng bước tiến vào Tiên Thiên thể chất!

Nhưng vẫn chưa dừng lại!

Thiên Ý Ngã Ý tâm pháp được vận hành lưu loát, đi thẳng lên hướng tới đạocảnh thể chất.

Cảm giác này mãnh liệt mênh mông, thế không thể đỡ!

Sở Mặc đã hoàn toàn tiến vào cảnh giới vật ngã lưỡng vong, bên ngoài có chuyện gì phát sinh hắn cũng không hay biết.

Không ngừng đánh thẳng lên độ cao mới.

Chung loai trong cơ thể biến hóa khiến hắn như si mê, say sưa.

Bộ xương khô an vị bên Sở Mặc, vẻ mặt hài lòng cười toe toét, dường như đang vui vẻ ứ như vậy, một tháng lặng lẽ trôi qua.

Hôm đó, toàn thân Sở Mặc toát lên ý vị khó nói, như có chút mông lung, cũng giống như đắm chìm trong hào quang.

Nếu Sở Mặc thấy bản thân lúc này thì sẽ cảm thấy giật mình.

Bởi vì hắn cũng đang bao phủ trong hào quang gần như Bắc Minh chí tôn!

Bộ xương khô thấy thế thì bắt đầu vui vẻ.

Sau đó hắn ngẩng đầu, liếc mắt nhìn bình nguyên vô tận phương xa.

Hốc mắt trống rỗng như có lực lượng thần kỳ, như muốn nói gì đó.

Đương nhiênkhông có ai nhìn thấy.

Ầm!

Sở Mặc có cảm giác mình sắp nổ tung, lực lượng đến từ quan tài kia đúng là lớn như biển.

Tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý cũng vận hành đến mức tận cùng!

Có thể tiến vào đạo cảnh thể chất hay không, thành bại chính là vào lúc này.

Bộ xương khô cũng thu hồi tầm mắt, nhìn sang Sở Mặc có vẻ rất thân thiết.

ẦM!

Một cánh tay Sở Mặc bùng huyết hoa.

Sau đó, trực tiếp nứt vỡ!

Trong hư không xuất hiện sương máu.

Nhưng mà, bất kể là bộ xương khô hay Sở Mặc, tất cả đều không có phản ứng gì.

Bộ xương khô toét miệng ra, dường như rất vui khi thấy màn này.

Mà Sở Mặc thì dường như không biết thân thể mình biến hóa.

Ầm!

Huyết hoa bùng lên, một tay khác của hắn nổ tung!

Hóa thành sương máu trong hư không.

Tiếp theo là hai cái đùi nổ nát.

Sau đó, là thân thể hắn, ầm ầm nổ bung, ngũ tạng lục phủ. . . hoàn toàn biến mất.

Bộ xương khô lộ vẻ khẩn trương, bắt đầu thân thiết nhìn Sở Mặc.

Bản thân hắn như có một năng lượng khủng bố, bất cứ lúc nào cũng có thể phát ra ngoài, hướng về phía Sở Mặc.

Lúc này, chỉ thấy trong hư không này sương máu, bắt đầu một chút đấy. . .

Ngưngkết đứng lên.

Toàn bộ quá trình này rất chậm, sương máu ngưng kết khá khó khăn, đồng thời lực lượng từ quan tài tán ra cũng trợ giúp sương máu ngưng kết một lần nữa.

Suốt bảy ngày, thân thể của Sở Mặc, cánh tay, chân, mới hoàn toàn ngưng kết.

Hắn trần trụi mà đen xì như mực ngồi trên quan tài, nhìn qua như không có thay đổi gì, nhưng kỳ thật đã biến hóa rất lớn.

Đây mới thực là thoát thai hoán cốt!

Đến lúc này, đạo cảnh thể chất đã thành.

Nguyện vọng của bộ xương khô đã đạt thành!

Muốn đi theo con đường Luyện Thểm ít nhất cũng phải là đạo cảnh thể chất mới được.

Nhưng mà, dưới vùng trời này, ngay cả là tuyệt thế thiên kiêu Thiên giới, cũng có bao nhiêu sinh linh có đạo cảnh thể chất?

Hơn nữa, theo con đường của bộ xương khô, đạo cảnh thể chất chỉ là cơ sở thôi.

Đúng lúc này, bộ xương khô khẩn trương nhìn Sở Mặc, bởi vì Sở Mặc. . . vẫn chưa ngừng lại.

- Vẫn muốn. . .

Tiếp tục?

Bộ xương khô không kìm nổi truyền tới thần niệm, hiển nhiên đã bị hắn làm kinh sợ.

Bởi vì tiếp tục. . .

Chính là đầu lâu!

Năm đó, cho dù là hắn cũng không dám đi một bước này!

Lâu sau, hắn mới hơi hối hận, lúc trước hẳn nên đi một bước kia.

Nhưng cho dù quay ngược thời gian, chưa chắc hắn đã có can đảm kia.

Mà tiểu tử kia còn chưa tới Trúc Cơ, chẳng lẽ. . . hắn dám làm như vậy?

Sở Mặc căn bản không biết bộ xương khô đang suy nghĩ gì, trong lòng của hắn, ít nhiều cũng có do dự.

Trước khi toàn thân nứt vỡ, bước vào đạo cảnh, trong lòng hắn đã rõ ràng.

Nói cách khác, Sở Mặc hiểu mình đang làm gì, cũng hiểu như vậy có kết quả gì.

Lực quan tài khiến hắn tin tưởng.

Nhưng hiện tại, Sở Mặc có chút do dự.

Bởi vì hắn có thể cảm giác tiếp tục vận hành tâm pháp, tiếp tục hấp thu lực lượng thì thể chất của hắn vẫn có không gian tăng lên!

Đó là một loại trực giác bản năng.

Là thân thể hắn, dùng một phương thức chỉ có hắn hiểu được truyền tin tức chohắn.

Trên đạo cảnh thể chất là gì, Sở Mặc hoàn toàn không biết.

Hắn cũng chưa từng thấy ai thảo luận chuyện này trên bảng tin.

Càng chưa từng nghe kẻ nào nói qua.

Vì bất kể là Đại Công Kê hay Giới Linh, đều nói đạo cảnh thể chất là cực hạn thân thể có khả năng đạt được.

Nếu lực huyết mạch không đủ mạnh, cưỡng ép tấn công thể chất đạo cảnh thì sẽ chỉ có một kết cục chết.

Sở Mặc có gan lớn, nhưng chưa đến mức lấy tính mạng mình ra đùa giỡn.

Rốt cuộc có cần tiếp tục không?

Sở Mặc đang tự hỏi.

Sở Mặc đang khẩn trương, do dự, nhưng bộ xương khô còn khẩn trương hơn cả hắn!

Hắn muốn trợ giúp Sở Mặc chứ không muốn hại hắn.

Việc đoạt quan tài của Bắc Minh chí tôn là muốn trợ giúp Sở Mặc thành tựu đạo cảnh thể chất.

Chất liệu có thể được Bắc Minh chí tôn dùng làm quan tài khẳng định không phải phàm vật.

Tuy rằng dùng nó để thành tựu đạo cảnh thể chất có hơi lãng phí.

Nhưng đối với bộ xương khô mà nói chỉ để ý có thể hay không thể dùng.

Còn về phần lãng phí hay không thì chẳng hề nghĩ tới.

Nhưng nhìn hiện tại, nếu Sở Mặc thật sự bước lên một bước nữa, một chiếc quan tài cơ bản là không đủ!

Này làm gì bây giờ?

-----o0o-----

Chương 663 : Một bước kia

Chương 663 : Một bước kia

Bộ xương khô có chút phiền muộn nhìn Sở Mặc, hắn thật sự sợ tiểu tử này khinh suất.

Nhưng vào lúc này cũng chẳng thể nhắc nhở!

Chớ nói hắn đã đáp ứng người ta, không thể giao lưu với Sở Mặc, bằng không Sở Mặc sẽ gặp đại nạn.

Sợ điều gì sẽ gặp điều đó, bên Sở Mặc có lẽ đã quyết định tiếp tục nâng cao thể chất của mình.

Thiên Ý Ngã Ý bắt đầu vận hành.

Quan tài đen xì kia truyền đến năng lượng khổng lồ khó tin.

Ầm!

Đầu lâu Sở Mặc nổ tan!

Bộ xương khô nhảy dựng, lảo đảo, thiếu chút nữa ngã xuống đất.

Toàn thân hắn phát ra năng lượng mênh mông!

Trời cao cũng muốn nứt vỡ!

Đến lúc này, bộ xương khô mới chính thức thể hiện lực lượng cấp chí tôn.

Lúc trước cả hắn và Bắc Minh đều chưa vận dụng lực lượng chân chính của chí tôn ởi vì chí tôn chiến đấu, cả Quy Khư cũng bị đánh thủng.

Mà mọi sinh linh sống ở đây, sẽ không ai cho phép Quy Khư bị hủy diệt.

Cho nên, lúc lực chí tôn phát ra từ bộ xương khô, gần như tất cả tồn tại trong Quy Khư bị kinh động!

Dưới oai chí tôn, tất cả lạnh run, quỳ rạp trên đất, không dám động đậy!

Hoàng Họa, Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết có dự cảm bất tường.

Phảng phất như có chuyện sắp phát sinh.

Chỗ tam nữ cũng gần như cùng một thời gian tản mát ra lực lượng mênh mông bảo hộ không để các nàng chịu thương tổn.

Nhưng tâm tam nữ đã rối loạn.

Các nàng đều có một trực giác, Sở Mặc xảy ra vấn đề rồi!

Nhưng các nàng có làm gì cũng vô dụng, bởi vì ở đây các nàng không thể làm gì được.

Thậm chí còn chẳng thoát ra được chỗ ẩn thân!

Huyễn Thần Giới.

Thiên tầng Huyễn Thần điện.

Cho tới bây giờ chưa có ai tiến vào phòng nhỏ.

Một người tướng mạo thanh tú như em gái hàng xóm mở mắt ra, trong mắt nhưcó ngân hà lưu động.

- Hắn đang làm gì vậy?

Giọng bé gái trong trẻo, tràn đầy khiếp sợ.

- Đáng chết, sao hắn lại đi con đường kia?

Là ai?

Là ai dẫn dắt hắn?

Cô gái táo bạo đứng lên, như một con sư tử tức giận đi lại trong phòng.

Mỗi một bước đều phá vỡ hư không.

Gian phòng nhỏ như một thế giới, mặc kệ nàng đi thế nào cũng không đến điểm cuối.

- Không ai dẫn đường thì hắn sẽ không làm chuyện như vậy, nếu để ta biết là ai, người đó nhất định phải chết!

Cô bé lộ ra sát khí, sau đó nhắm hai mắt lại dụng tâm suy diễn.

Rất lâu sau, nàng mở mắt ra, có phần mỏi mệt:

- Quy Khư. . .

Ta biết là ai rồi, các ngươi đúng là dây dưa không dứt!

Chẳng biết tại sao, vẻ tức giận dần dần biến mất, còn lại vẻ bất đắc:

- Năm đó các ngươi đã từ bỏ hết thảy thì sao giờ lại muốn nhúng tay vào cuộc đời của hắn?

Các ngươi có tư cách gì làm như vậy?

Chẳng lẽ, vì hắn là tương lai?

Nói xong, cô gái thầm thở dài, sau đó lẩm bẩm nói:

- Chỉ tiếc. . .

Ta khốn thủ ở chỗ này, không thể ở bên cạnh ngươi.

Chẳng lẽ phải như tiểu thư đã nói, nhiều lần trải qua cửu tử. . .

Mới có cả đời?

Quy Khư.

Đầu lâu Sở Mặc nứt vỡ khiến bộ xương khô muốn phát điên, đầu tiên là triển khai lực lượng chí tôn phong ấn Sở Mặc trong một vùng tiểu thiên địa, sau đó bạo phát khí thế bản thân ra.

Toàn bộ Quy Khư kịch liệt chấn động.

Trong phạm vi trăm van dăm, vô số sinh linh yếu đuối tan vỡ.

Lúc này đây, trong Quy Khư thật như ngày tận thế.

Từ phương xa, liên tiếp truyền đến hơn mười đạo khí tức hủ nhân những khí tức đó không ai không phải tồn tại cao cấp trong Quy Khư.

Bọn họ phẫn nộ vì có người muốn hủy diệt Quy Khư.

Bởi vậy, bọn họ đến đòi công đạo!

Nếu không có đạo lý, bọn họ thà mất thể diện cũng phải liên thủ trấn áp tên gây rối kia.

Bộ xương khô giờ chỉ biết một chuyện, chính là chiếu hình Sở Mặc lên hư không, phóng đại vạn lần!

Ngay cả nơi cách đây vạn dặm cũng thấy được rõ ràng.

Vì thế, gần như toàn bộ Quy Khư đều thấy trong hư không có một nhân vật đầuđội trời chân đạp đất ngồi xếp bằng trên quan tài.

Dường như đang tu luyện công pháp gì đó?

Tồn tại cao cấp trong Quy Khư đâu phải ngu ngốc, vừa nhìn đã hiểu được chuyện gì xảy ra.

Nhiều tồn tại rống giận, bọn họ cảm giác mình bị áp chế!

Đó là chuyện gì?

Một tên nhóc không biết sống chết, rõ ràng là một con kiến lại muốn nuốt cả trời, đi lên một bước kia. . .

Đó rõ ràng là tự tìm đường chết!

Chúng ta dựa vào cái gì quản cái rắm này?

Những tồn tại khác không phát ra thanh âm gì, nhưng đều toát ra vẻ ngạc nhiên thán phục.

Dường như rất bội phục, thậm chí có người dám làm chuyện đó ở cảnh giới như vậy.

- Không giúp ta, ta sẽ phá hủy nơi này.

Bộ xương khô không kiêng nể gì truyền ra thần niệm.

Lần này như chọc phải tổ ong vò vẽ.

Cả những tồn tại chưa tỏ ý trước đó, trong nháy mắt truyền tới sự tức giận.

- Các ngươi cũng nhìn thấy. . . cả chí tôn các ngươi năm đó cũng không có dũngkhí bước thêm nửa bước, nhưng hắn dám!

Chỉ bằng điều này, các ngươi nên trợ giúp hắn.

- Thối lắm, hắn sắp chết rồi!

Một ý niệm táo bạo truyền đến trong nháy mắt.

Lập tức khiến nhiều tồn tại hưởng ứng.

- Đung đây, hắn không thể thành công!

- Không có lực lượng nào có thể chống đỡ hắn hoàn thành một bước kia!

- Chỉ bằng quan tài của Bắc Minh. . .

Tiểu tử này điên rồi!

- Móa nó, quan tài của ta làm sao?

Ngươi có không?

- Phì, ta không hiếm lạ đâu.

- Ngươi có không

- Ngươi muốn ăn đòn đúng không?

- Ta sợ ngươi sao?

Năm đó ngươi chính là bại tướng dưới tay ta!

- Hai người các ngươi thôi ngay, còn chưa đủ loạn sao?

Một thần niệm hùng mạnh trong nháy mắt bao phủ Quy Khư, trực tiếp trấn áp tất cả thần niệm trong thiên địa.

Sau đó, tất cả thần niệm biến mất.

Bộ xương khô đứng yên đó, hắn đang chờ đợi.

- Ngươi quá phận.

Đạo thần niệm áp chế Bắc Minh chí tôn và một gã chí tôn khác, trực tiếp phá rathần niệm với bộ xương khô.

- Vãn bối cũng là bất đắc dĩ.

Bộ xương khô giải thích nhưng không có ý từ bỏ:

- Coi như các ngươi cùng nhằm vào ta, có thể khiến ta tan thành tro bụi, nhưng trước đó, Quy Khư cũng bị hủy diệt.

Trong hư không xao động, tất cả tồn tại đều vô cùng bất mãn.

Lại là thần niệm hùng mạnh kia vượt khoảng cách quan sát Sở Mặc, sau đó phát ra một tiếng hừ nhẹ:

- Tên tiểu tử này. . .

Dường như thật sự có khả năng thành công.

- Không có khả năng!

- Một bước kia căn bản không ai có thể vượt qua!

- Tuyệt không có khả năng!

- Năm đó ta từng thử, nhưng trong nháy mắt, khí tức hủy diệt ùa tới khiến ta trực tiếp từ bỏ.

- Chẳng lẽ hắn từ sơ kỳ đã luyện cốt luyện huyết toàn thân hay sao?

Có chí tôn nghi vấn.

Trong hư không, thần niệm lập tức an tĩnh lại

-----o0o-----

Chương 664 : Thành toàn

Chương 664 : Thành toàn

- Không có khả năng.

Không có sinh linh nào làm được điều này.

Có tồn tại quả quyết phủ định

- Sơ cấp luyện cốt, luyện huyết chính là muốn chết!

Trừ phi hắn có Hoàng đế che chở!

- Nói đùa gì vậy?

Hoàng đế?

Ngươi đã gặp chưa?

- Cho nên ta mới nói không có khả năng!

- Đúng đấy.

Không thể có khả năng này, giai đoạn sơ kỳ yếu ớt như trứng, một kích là vỡ.

Luyện cốt và luyện huyết toàn thân chỉ tồn tại trong lý luận chứ chưa ai thực sự làm được!

Có tồn tại nói.

- Là thật.

Thần niệm mạnh nhất kinh sợ:

- Ta kiểm tra rồi. . .

Tên tiểu tử này thật đã luyện cốt luyện huyết toàn thân từ sơ kỳ.

- Yêu quái!

- Quái vật!

- Yêu nghiệt!

- Không phải người!

Trong hư không liên tục xuất hiện thần niệm.

Dường như tất cả tồn tại khủng bố trong này đang khiếp sợ ộ xương khô không thể làm vẻ mặt, nhưng mang tới cho người ta cảm giác cực kỳ kiêu ngạo.

Thần niệm mạnh nhất trầm mặc hồi lâu, sau đó mới nói:

- Hình như ta biết thân phận tên tiểu tử này rồi.

Chẳng biết tại sao, thần niệm trong hư không truyền tới cảm xúc sợ hãi.

- Nếu vậy, vậy giúp hắn một lần.

Thần niệm mạnh nhất nói:

- Đến lúc đó, đứa nhỏ này xem như người của Quy Khư chúng ta.

- Như vậy được không?

Có tồn tại hỏi

- Ta cảm thấy có thể.

Thần niệm mạnh nhất phát hiện Sở Mặc luyện cốt luyện huyết toàn thân liền thay đổi suy nghĩ.

Nhưng tồn tại khác suy nghĩ.

Dường như cũng dần thay đổi chủ ý.

- Ta cho thêm hắn một món.

Một con dấu màu đỏ tươi bay ra.

Con dấu nhìn qua giản dị tự nhiên, phong cách vô cùng cổ xưa, nhưng ấn của chí tôn chỉ cần ấn trên giấy.

Tờ giấy kia chính là chí tôn pháp chỉ, có được uy năng vô thượng!

Không thể ngờ lần này hắn tặng trực tiếp.

- Ta ở Thiên giới cũng có hậu nhân, có nhân quả.

Tương lai nếu chọc đến tên tiểu tử này, cũng để hắn thủ hạ lưu tình.

Lại một tồn tại ném ra bạch ngọc oánh nhuận.

Ngọc bội của chí tôn cũng là một pháp khí khó lường.

- Haiz, một khi đã vậy thì kết nhân quả đi.

Nếu hắn qua được, nói không chừng, có ngày có thể phụng dưỡng Quy Khư.

Cũng không tính là đầu tư lỗ vốn.

- Tính thêm ta nữa.

- Ta cũng tới!

Từng kiện đồ tùy thân của chí tôn trực tiếp phá vỡ hư không, bay về phía Sở Mặc háp khí chí tôn, tùy tiện một kiện cũng khiến Thiên giới chấn động.

Chớ nói tu sĩ bình thường, dù là đế chủ cũng phải điên cuồng.

Nhưng lúc này trong Quy Khư, có khoảng chừng hơn mười kiện pháp khí chí tôn bay về phía một người.

Nếu có người nhìn thấy, nhất định sẽ bị dọa chết.

Đến cuối cùng, Thần niệm mạnh nhất thản nhiên nói:

- Hơn mười vị chí tôn chung tay thành toàn một người, đứa nhỏ này cũng coi như người đầu tiên!

Đại khô lâu, ngươi giỏi tính toán lắm, không ngờ dám tính kế cả Quy Khư.

Nhưng trong tương lai có lẽ sẽ là vạn hạnh của Quy Khư.

Cho nên, ta không trách tội ngươi ộ xương khô nghe xong, rất nghiêm túc hướng hư không ôm quyền cúi đầu:

- Tạ ơn!

- Miên đi.

Thần niệm mạnh nhất nói:

- Nhiều pháp khí chí tôn như vậy cũng đủ thành tựu cho đứa nhỏ này đi một bước kia, thành tựu tổ cảnh thân thể trong truyền thuyết. . .

Trở thành kẻ có thân thể nhất muôn đời.

Đối với hắn thì đây là cơ duyên khó tin, với Quy Khư là giep nhân, sau này hắn cần phải làm cho chúng ta một chuyện.

- Được.

Bộ xương khô tích chữ như vàng.

Thần niệm mạnh nhất cũng không để ý, lại nói tiếp:

- Ở chỗ ta còn có hai món đồ liên quan tới hắn, giờ đưa cho hắn được rồi.

Nói xong, hai đạo huyết sắc hào quang xuyên qua hư không, trực tiếp bay về phía Sở Mặc, huyết quang kéo thành hai vệt máu dài trong hư không.

- A, là huyết nguyệt!

- Đây là huyết nguyệt nào?

- Một trong số đó, là Thị Tị, ta biết nó.

- Năm đó từng chịu thiệt thòi từ huyết nguyệt hả?

Có chí tôn chế nhạo

- Cút!

Chí tôn lập tức nổi giận, tựa hồ như bị nói trúng tâm sự.

- Là Tị Họa, Nhập Địa.

Thần niệm mạnh nhất thở dài:

- Quanh đi quẩn lại, vật quy nguyên chủ, chỉ có điều vị kia hẳn không thể tưởng hậu đại của hắn sinh ra nhân quả lớn như vậy với chúng ta, thiên đạo quy luật quả là thần kỳ.

Bộ xương khô hừ lạnh một tiếng, dường như có chút bất mãn.

Thần niệm mạnh nhất thản nhiên nói:

- Đại khô lâu, ngươi cũng đừng bất mãn, chúng ta lần này cũng xem như dốc sức trợ giúp.

Ngay cả đã biết thân phận của hắn cũng không bỏ rơi hắn.

Xem như cho vịkia thể diện.

Bộ xương khô hừ lạnh một tiếng, nhưng cũng không nói gì.

Lúc này, hơn mười pháp khí chí tôn vượt hư không, bay đến trước Sở Mặc tự bạo.

Hóa thành lực lượng vô biên chảy tới huyết vụ do đầu lâu đã nổ tung của Sở Mặc.

Gần như trong nháy mắt, sương máu ngưng kết lại, xuất hiện hình dạng một chiếc đầu lâu.

Trong hư không, tất cả chí tôn đều ngừng chỉ giao lưu thần niệm, như có rất nhiều ánh mắt khẩn trương quan sát nơi này.

Bộ xương khô cũng khẩn trương nhìn Sở Mặc.

Thành bại chính là ngay lúc này!

Gần như không có sinh linh nào có thể luyện cốt, luyện huyết toàn thân giai đoạn sơ kỳ.

Bởi vì tiền bối của họ sẽ không cho phép bọn họ làm như vậy, cho dù là đại tộc cũng không cho phép tiểu bối mạo hiểm như thế

Bởi vì đó là tìm chết!

Thế nên, toàn thân luyện cốt, toàn thân luyện huyết, từ trước đến nay chỉ tồn tại trong truyền thuyết.

Nghe nói là có người từng thành công, cuối cùng trở thành Hoàng đế.

Nhưng rất nhiều người, cho dù là chí tôn cũng chỉ coi đây là một câu chuyệncười.

Không ai tin đó là thật.

Bọn họ thân là chí tôn, tất cả đều tu luyện tới Nguyên Anh thậm chí là cảnh giới rất cao mới bắt đầu nghĩ cách tăng cường thể chất.

Nhưng nhiều nhất chỉ lên tới đạo cảnh đỉnh cao mà thôi.

Tổ cảnh thể chất, ít nhất trong số những người họ quen chưa từng có ai thành công.

Thậm chí không có chí tôn nào vì chuyện này mà cảm thấy tiếc nuối, bọn họ đều cảm thấy cái gọi là toàn thân luyện cốt, toàn thân luyện huyết kia là chuyện không cókhả năng hoàn thành.

Cho dù là vãn bối của bọn họ, bọn họ cũng sẽ không cho phép đối phương làm như vậy.

Bọn họ có thể che chở thì sẽ tận lực che chở!

Luyện cốt cũng tốt, luyện huyết cũng tốt, quan trọng vẫn là bản thân!

Nhưng Sở Mặc đã thành công.

Bởi vì không ai nói cho hắn biết là không thể làm như vậy, làm như vậy là tìm chết. . .

Bởi vì điều kiện của hắn cũng đạt yêu cầu!

Cho nên, hắn đã vô tri mà làm như vậy.

Sau đó, trên đường Sở Mặc đi, tốc độ tu luyện của hắn không thể so với các thiên kiêu ở Thiên giới.

Những thiên kiêu kia mười bảy mười tám tuổi đã đạt tới Phi Thăng kỳ thậm chí còn cao hơn.

-----o0o-----

Chương 665 : Tổ cảnh thể chất

Chương 665 : Tổ cảnh thể chất

Ví dụ như Đổng Ngữ, như Tần Thi.

Mà Sở Mặc, còn chưa đạt tới Trúc Cơ.

Điều này liên quan tới hoàn cảnh trưởng thành của hắn, nhưng nhiều hơn là liên quan tới tính tình của Sở Mặc!

Sở Mặc đối đãi với việc cải biến bản thân quá mạo hiểm, quá ác, nhưng đối vớitốc độ tu luyện lại quá bình thản!

Bình thản tới chán không buồn nói!

Dựa theo bình thường, Sở Mặc đã sớm có thể bắt đầu Trúc Cơ rồi.

Nếu không phải hắn cứ theo đuổi hoàn mỹ hư vậy.

Cho dù hắn muốn thiên phẩm Trúc Cơ, Giới Linh cũng đã chuẩn bị xong tất cả tài liệu từ lâu.

Hắn đã sớm có thể phi thăng Linh giới.

Nhưng hắn vẫn cố tình muốn Ngũ Hành Đạo trúc cơ!

Từ điểm này có thể thấy Sở Mặc yêu cầu bản thân vô cùng hà khắc, hắn vẫnđang theo đuổi cực hạn!

Không phải hoàn mỹ, mà là cực hạn!

Toàn thân luyện cốt là như thế, toàn thân luyện huyết cũng là như thế, Trúc Cơ là như thế, hiện giờ thay đổi thể chất cũng thế!

Mỗi một bước hắn đều đi vô cùng kiên định, sau đó đi tới cực hạn mà trong mắt người khác nghĩ không thể thực hiện được.

Những chí tôn ở đây đã chết nhiều năm.

Đã chôn thân ở vùng đất thần kỳ này.

Nhưng điều này cũng không có nghĩ họ đã hoàn toàn chết đi.

Thần thông chí tôn đều cường đại đến khó có thể tưởng tượng.

Sự hiện hữu của họ khiến trời đất sinh ra dị số.

Bọn họ phát hiện dị thương của Sở Mặc, nhưng không hề có sát tâm, không có một chút xíu nào là phải giết thiếu niên như yêu nghiệt này.

Thậm chí dù họ đã biết thân phận Sở Mặc có liên quan tới kẻ thù năm đó thì vẫn cứ thành toàn cho hắn.

Sự lựa chọn này đã vượt qua tất cả yêu hận tình thù, đã vượt qua tất cả cảm xúc của sinh linh có trí tuệ.

Bởi vì bọn họ muốn xem, người trẻ tuổi có cảnh giới thấp như vậy, sau khi hoàn thành một việc không thể tin nổi, liệu cuối cùng hắn có thể đi được một bước kia?

Nếu có một ngày hắn thành tựu Hoàng đế, như vậy hắn sẽ không quên, năm đó hắn từng kết nhân quả ở Quy Khư.

Hắn sẽ hồi báo.

Đến lúc đó, hồi báo có thể còn vượt qua những thứ chí tôn đã trả!

Bởi vì vào giờ phút này, bọn họ chưa nghĩ tới hồi báo gì.

Chỉ tò mò muốn xem kết quả sẽ như thế nào?

Chí tôn pháp khí, tất cả đều là thứ đã chôn cất ở Quy Khư nhiều năm, ẩn chứa thần năng, quả thực là long trời lở đất.

Hiện giờ cùng lấy ra thành toàn Sở Mặc, cũng xem như đại sự trước giờ chưa từng có.

Chỉ tiếc việc trọng đại này không có sinh linh nào còn sống nhìn thấy ao gồm cả Sở Mặc, hắn vẫn không biết gì mà vận hành Thiên Ý Ngã Ý.

Trời đất hoàn toàn yên tĩnh.

Bộ xương khô vô cùng khẩn trương nhìn Sở Mặc.

Đầu Sở Mặc bắt đầu ngưng kết, đầu tiên là miệng, sau đó là mũi, ánh mắt, lỗ tai. . .

Cuối cùng mới là lông mi và tóc.

Mái tóc đen như thác nước hoàn toàn ngưng kết xong, trong nháy mắt, thần trí mênh mông thức tỉnh, dường như nghe thấy những tiếng kinh hô liên tiếp trong thiên địa!

Sở Mặc mở mắt ra, nhìn trời đất yên tĩnh như vậy.

Hắn nhìn bộ xương khô, có chút mờ mịt ma hoi:

- Ta. . . thành công chưa?

Bộ xương khô ghé đầu lâu tới cẩn thận dò xét Sở Mặc, quan sát thật lâu mới trầm ổn gật gật đầu.

Trong hư không, không biết có bao nhiêu tồn tại khủng bố thầm mắng bộ xương khô ra vẻ tinh tướng!

Sở Mặc đứng dậy, sau đó hướng bộ xương khô ngoắc tay:

- Đến đây, chúng ta đánh một trận, giờ ta có cảm giác bản thân có thể đánh ngã chí tôn!

Phốc!

Bộ xương khô không nhịn được bật cười bằng thần niệm.

Lúc này, không biết sao Sở Mặc cảm giác trong hư không tràn ngập ác ý.

Cảm giác này như thực chất đè nặng lên lưng hắn.

Hắn rùng mình một cái, sau đó cẩn thận nhìn quanh rồi hỏi bộ xương khô:

- Có phải ta không cẩn thận đắc tội với người nào không?

Bộ xương khô cố nén, bày ra một tư thế chiến đấu mà thầm nghĩ: Tiểu tử khốn khiếp, ngươi đâu chỉ đắc tội với một người, ngươi đắc tội với rất nhiều người!

Hơn nữa còn đều là chí tôn!

Chết một lần e là vẫn chưa đủ!

Bộ xương khô đánh giá cao năng lực của thân thể tổ cảnh, nhưng một khi giao thủ mới phát hiện, hoá ra hắn còn đánh giá thấp uy lực của tổ cảnh thể chất.

Thật là đáng sợ!

Thế nên bộ xương khô chưa từng phục cường độ thân thể của ai cũng phải cảm thán: Tổ cảnh thân thể. . .

Quả nhiên là danh bất hư truyền!

Ầm!

Sở Mặc dùng Nhân trong Thiên Địa Nhân Tam Tài quyền pháp nện vào tay bộ xương khô.

Trên đầu lâu đầy dấu đao gọt búa chém bất ngờ xuất hiện dấu vết!

Tuy rằng rất nhạt, mắt thường khó thấy nhưng vẫn làm bộ xương khô kinh sợ!

Phải biết vào mười ngày trước, Sở Mặc liều mạng hạ một kích cũng không lưu lại dấu vết gì trên tay hắn.

Hiện giờ chỉ mới một quyền. . .

Vẫn là quyền yếu nhất trong Thiên Địa Nhân Tam Tài quyền pháp!

Vẫn trong tình huống Sở Mặc còn chưa Trúc Cơ.

Nếu hiện giờ Sở Mặc có cảnh giới đế chủ, như vậy. . . một quyền này của hắn sẽ như thế nào?

Bộ xương khô có cảm giác không rét mà run.

Mà nhưng tồn tại đang âm thầm quan sát cũng thấy hết hồn.

Theo trình độ kịch liệt tăng lên của cuộc chiến, những kẻ vốn chỉ thích xem náo nhiệt bắt đầu có cảm giác lo lắng cho bộ xương khô.

Tâm tính này, quả thực buồn cười!

Cho dù bọn họ, bao gồm cả vị thần niệm vô địch kia đơn đả độc đấu cũng không dám nói có thể trấn áp bộ xương khô.

Hiện tại, một tiểu tử thối chưa Trúc Cơ cùng bộ xương khô luận bàn lại làm bộ xương khô cảm thấy lo lắng. . .

Đây không phải vui đùa thì là gì?

Nhưng gần như tất cả tồn tại vô địch này đều sinh ra ý niệm như vậy sâu trongnội tâm.

Bọn họ không lo lắng bộ xương khô sẽ bị thương.

Trên thực tế, bộ xương khô chưa dùng tới năng lực chân chính mà chỉ dùng lực thân thể.

Nói cách khác, bộ xương khô đặt mình vào đẳng cấp của Sở Mặc để luận bàn.

Cứ như vậy, dưới thể chất biến thái của yêu nghiệt Sở Mặc, bộ xương khô có khả năng không giữ được khí tiết!

Ầm!

Ầm!

Ầm!

Từng tiếng nổ ầm ầm truyền đến.

Với bộ xương khô mà nói, Sở Mặc nhỏ bé, tựa như đại giáp trùng phát động công kích con kiến.

Mỗi một lần ra tay đều bộc phát chấn động mãnh liệt.

Sở Mặc không hề sử dụng lực lượng gì của Tiên Thiên, hắn dùng lực lượng căn nguyên thân thể!

Cái gọi là lực lượng căn nguyên chính là chủng lực lượng tích lũy trong thân thể.

Ví dụ như thiếu niên mười lăm tuổi có thể nâng tảng đá tám mươi cân.

Tới hai mươi tuổi, ít nhất có thể nâng một trăm cân.

Sự tích lũy này chính là tích lũy lực lượng căn nguyên.

Nó sẽ gia tăng theo tuổi tác.

Bất quá đối với người thường mà nói, lực lượng căn nguyên gia tăng có hạn độ, không thể gia tăng mãi.

Tới độ tuổi nhất định sẽ đạt tới đỉnh cao.

Sau đó sẽ giảm xuống từng năm.

-----o0o-----

Chương 666 : Thể chất khủng bố

Chương 666 : Thể chất khủng bố

Nhưng đối với người tu luyện mà nói, trị số đỉnh cao là con số kinh khủng, cho nên chỉ bằng căn nguyên lực lượng, bộ xương khô cũng lớn hơn Sở Mặc nhiều lắm.

Nhưng song phương. . . vẫn đánh ngang nhau!

Nửa năm Sở Mặc đi theo bộ xương khô, đã học được kỹ xảo chiến đấu của hắn uộc chiến của hai người như hai đạo quang ảnh.

Những tồn tại âm thầm quan sát họ đều thổn thức không ngừng.

Vì họ rất hiểu chiến lực khủng bố của bộ xương khô.

Năm đó, lúc bộ xương khô vừa mới chôn vào Quy Khư, vì một ít nguyên nhân đã đánh với không ít tồn tại trong Quy Khư.

Bởi vậy, những tồn tại vô địch trong Quy Khư khá hiểu về hắn.

Nhưng không ngờ thiếu niên Sở Mặc cũng mãnh liệt như thế.

Nhìn tư thế chiến đấu đâu giống một kẻ còn chưa Trúc Cơ, còn chưa được tính là tu sĩ?

Rõ ràng là một kẻ lão luyện.

Hơn nữa có thực lực còn mạnh hơn cao thủ trẻ tuổi!

Ba ba ba ba ba ba!

Sở Mặc chân đạp Huyễn Ảnh Tật Phong Bộ, thi triển Thiên Trọng Thủ trong giây lát vỗ lên bộ xương khô hơn ba nghìn chưởng!

Hơn nữa hơn ba nghìn chưởng vỗ vào cùng một chỗ!

Ngay cả bộ xương khô cũng có phần không chịu được, bị đau đớn kích thích gầm nhẹ, nỗ lực cố nén mới không dùng lực chân chính đánh văng Sở Mặc ra.

Đồng thời trong lòng thầm mắng: Tiểu tử khốn khiếp, đã nhanh dùng những thứ ta dạy để đánh ta rồi!

Mà những tồn tại đang âm thầm quan sát kia thì vui như hoa nở

- Ha ha ha, không ngờ bộ xương khô cũng có ngày hôm nay, các ngươi không thấy vẻ mặt kia chứ, quả thực rất khôi hài rồi, cười chết ta, ha ha ha ha!

- Cái rắm, bộ xương khô làm gì có vẻ mặt?

Nhìn thế nào cũng chỉ có bộ xương.

Có tồn tại âm thầm phá, ngay cả trong Quy Khư, không phải cứ vô địch là một phe.

Bọn họ không sống cùng thời đại, nhưng việc này không gây trở ngại việc họ nhìn nhau không vừa mắt.

- Cãi hả?

Ngươi dám nói dáng vẻ vừa rồi của bộ xương khô không phải rất thống khổ sao?

Tồn tại vô địch kia có chút tức giận nói

- Ha ha, đúng là đau khổ, bởi vì hắn không thể vận dụng lực lượng chân chính, một khi vận dụng. . . cho dù tiểu tử kia không phát hiện, hắn cũng chẳng khác gì đã thua!

Có tồn tại vô cùng công bằng phân tích.

- Lúc hắn đúng chúng ta muốn nát xương, dập ngực không thấy hắn hừ một tiếng, hôm nay lại bị đày đọa trong tay một tên tiểu tử, ha ha ha ha.

Có người vui sướng khi người gặp họa.

- Ha hả cái rắm, đổi lại là ngươi dùng lực lượng căn nguyên đánh với tên ranh con kia, có khi còn chả bằng hắn.

Một tên phá ngang.

- Muốn ăn đòn hả?

Tồn tại kia không phục.

- Đánh thì sao?

Hừ, có bản lĩnh ngươi hô một tiếng 'Thiên' trấn áp ta đi.

- Lười đánh ngươi, thiên thư đạo của ta đã tìm được truyền nhân, ai như tam thi đạo các ngươi, nghe tên đã dọa người ta chạy.

Sở Mặc và bộ xương khô luận bàn, đánh tới chướng khí mù mịt.

Bên kia nhóm chí tôn dùng thần niệm ồn ào một phen.

Không rõ Thần niệm mạnh nhất đã đi đâu, không nói không rằng, tùy ý cho chúng dùng thần niệm cãi nhau.

Đến cuối cùng, một vài kẻ không có truyền nhân trực tiếp phát hỏa, có một gãchí tôn dẫn đầu đề nghị:

- Má nó, chướng mắt đám thiên thư đạo chỉ biết ngu ngốc khoe chữ, cả ngày rung đùi đắc ý, nghiền ngẫm từng chữ một, có truyền nhân thì giỏi lắm sao?

- Ha ha ha, khẳng định giỏi hơn không có truyền nhân, ít nhất thiên thư đạo đạo thống không đến mức trọn đời chôn cất ở Quy Khư!

Thiên thư đạo lão tổ vô cùng đắc ý.

- Phì, thật giống như ta nhóm tìm không thấy truyền nhân dường như

Có chí tôn cười lạnh.

- Vậy ngươi tìm a!

Thiên thư nói lão tổ cũng đang cười lạnh.

Chớ nhìn bọn họ ở trong này bảy mồm tám mỏ chõ vào, trên thực tế, vô số năm đến, tiến vào đến Quy Khư trung sinh linh hơn đi, nhưng không có người nào có thể bị bọn họ những người này xem vào mắt.

Đây đều là một đám tầm mắt cao đến không Biên nhi chủ nhân!

Thử nghĩ, bọn họ năm đó khi còn sống, đó là chân chính trong thiên địa vô địch tồn tại!

Lại có ai có thể đi vào đến trong mắt của bọn họ?

Từ khi rơi xuống đến Nhân Giới, Quy Khư thoạt nhìn như yên tĩnh đi một chút, năm đó còn ở thiên giới, người trẻ tuổi có năng lực tiến vào Quy Khư có khối người.

Nhưng gần như không ai được coi trọng.

Chỉ có vài hạ cấp chí tôn khẩn trương chọn truyền nhân, chỉ sợ kế thừa của mình biến mất ở thế gian này.

Nhóm vô địch chướng mắt nhất loại đó.

Theo bọn họ, truyền nhân thà thiếu chứ không ẩu!

Dù kế thừa đứt đoạn cũng sẽ không làm mình hổ thẹn.

Nói cách khác, bọn họ thàkhông truyền hậu thế cũng không truyền bừa bãi.

Trên thực tế, những tồn tại vô địch trong Quy Khư chọn lựa truyền nhân, căn bản cũng không để ý tới thực lực.

Nếu được bọn họ nhìn trúng, cho dù có là thế tục phàm nhân không có tu vi, bọn họ cũng không cần quan tâm.

Nếu không để mắt thì một Đại La Kim Tiên mười tám tuổi cũng chỉ như gió thoảng, Đại La Kim Tiên là cái đếch gì, lão tử là chí tôn đây!

Tồn tại như vậy ở chung, cũng khó trách Thiên thư đạo lão tổ dương dương đắc ý khoe khoang.

Nhưng thiên thư đạo lão tổ hiển nhiên đã quên một việc ởi vì trong Quy Khư không phải là không có người bọn họ có thể nhìn trúng!

Có một người như vậy, gần như mọi người, thậm chí cả thần niệm cường đại nhất cũng gọi hắn là yêu nghiệt.

Thử hỏi.

Người như vậy. . .

Có ai dám nói mình không để mắt?

Sở Mặc!

Tiên Thiên cảnh giới, từ xưa đến nay chưa ai bước được một bước của hắn!

Hơn nữa quan trọng nhất là hắn thông qua toàn thân luyện cốt, toàn thân luyện huyết, từ cửu cấp thể chất xông tới Tiên Thiên, xông tới đạo cảnh, sau đó lại xông tới tổ cảnh thể chất!

Người như vậy dùng từ thiên tài để hình dung dường như hơi có lỗi với hắn.

Cho dù dùng hai chữ yêu nghiệt cũng có chút không xứng với hắn.

Cho nên, Thiên thư đạo lão tổ cười lạnh nói ngươi tự tìm đi, gần như tất cả Quy Khư chí tôn đều trầm mặc.

Lúc này, thần niệm mạnh nhất xuất hiện, truyền lại một đạo thần niệm, nhưng cũng không áp chế người khác.

Chỉ là khi hắn xuất hiện, tất cả đều theo bản năng thu thần niệm về.

Đây không phải sợ, mà là kính trọng.

Thần niệm mạnh nhất, cả Quy Khư chỉ hai người có tư cách có.

Tư cách nhất là bộ xương khô ở bình.

Như Bắc Minh chí tôn đuổi tới đó mà không dám tiến thêm.

Bởi vì ở bình nguyên đó có tồn tại vô địch không thể địch nổi.

Sự vô địch của hắn là vô địch chân chính!

Toàn bộ Quy Khư, không có tồn tại nào già hơn hắn.

Cũng chưa từng có sinh linh nào nhìn thấy hắn.

Nhưng tất cả sinh linh Quy Khư đều biết tới sự hiện hữu của hắn.

-----o0o-----

Chương 667 : Chơi lớn

Chương 667 : Chơi lớn

Vị kia đã tồn tại vô số năm đến, chỉ từng phát ra một đạo thần niệm, đó là năm các thần Thiên giới đại chiến, chiến hỏa thiêu đốt đến Quy Khư khiến hắn có chút mất hứng, liền hừ một tiếng.

Sau đó, hai vị chí tôn chôn cất gần đó trực tiếp nổ tung, chỉ còn lại thần hồn sợ tới vừa chạy vừa tè ra quần.

Bởi vì bọn họ đều biết đối phương hạ thủ lưu tình!

Nói cách khác, bọn họ chắc chắn chết không thể nghi ngờ!

Hừ một tiếng có thể trực tiếp đánh chết chí tôn, đó là lực lượng gì?

Ngay sau đó, Quy Khư ở thiên giới rơi xuống Nhân Giới.

Mọi các nói đều là thần đại chiến đánh nát một góc Thiên giới khiến Quy Khư rơi xuống Nhân Giới.

Nhưng trên thực tế, trong mắt các tồn tại vô địch của Quy Khư, Quy Khư rơi xuống là do vị kia ngại phiền từ chiến tranh Thiên giới nên trực tiếp dẫn Quy Khư đi!

Đương nhiên, điều này chỉ nằm trong suy nghĩ của những tồn tại cao cấp của Quy Khư.

Còn lại các sinh linh Quy Khư hay Thiên giới đều không biết chuyện này.

Hai chí tôn bị nát cơ thể càng không nói ra, bởi vì họ không dám động tới người kia.

Cho nên không ít tồn tại vô địch hoài nghi ở đó chôn cất một Hoàng đế!

Tuy nhiên đó chỉ là đoán, chưa từng có ai được chứng kiến diện mạo của vị kia.

Ngày thường, vị kia không hề phát biểu ý kiến gì.

Như hôm nay, bộ xương khôuy hiếp muốn hủy Quy Khư cũng không thấy vị kia thốt một tiếng.

Thế nên các tồn tại vô địch ở Quy Khư cũng không để ý, coi như hắn không tồn tại.

Thần niệm mạnh nhất xuất hiện nói:

- Nếu không, chúng ta chơi lớn đi?

Mấy tồn tại còn lại, thần niệm bay loạn.

- Chơi lớn thế nào?

- Chơi lớn à?

Ta thích nhất đấy!

- Là ra ngoài làm loạn Thiên giới sao?

- Ha ha ha, như vậy tốt nhất, Thiên giới có cừu nhân của ta, mỗi lần ta đều cố nén, thật là muốn diệt bọn chúng. . .

- Đừng tranh cãi nữa, nghe tiền bối nói!

Bộ xương khô rõ ràng đã vận dụng một chút lực lượng bắn bay Sở Mặc rồi buông hai tay, tỏ vẻ đừng đánh.

Không phải không muốn cùng Sở Mặc luận bàn, mà thật sự là bị những thần niệm trong hư không làm loạn rồi.

Hắn vẫn che giấu thần niệm không cho Sở Mặc nghe thấy, nếu không hắn sẽhoảng sợ không ít.

Hơn nữa nói ra, quả thực là mất mặt chí tôn!

Thế gian này có đám chí tôn nào dông dài ầm ĩ như trẻ con thế này không?

Cho dù là Thiên Tiên Chân Tiên . . . , chỉ sợ ngày thường cũng phải tỏ vẻ cao cao tại thượng?

Đạo thần niệm vô địch ngẫm nghĩ một chút nói:

- Chúng ta truyền tuyệt học mình am hiểu nhất cho tên tiểu tử này, thế nào?

Toàn bộ trời cao yên lặng như đã chết.

Thiên thư đạo lão tổ trực tiếp ngây người, thật lâu sau mới lẩm bẩm:

- Không phải ta chỉ chia sẻ chút tin vui mới tìm được truyền nhân sao. . . sao lại như vậy?

Bộ xương khô cũng ngây người, trong lòng tự nói: Các ngươi đều điên rồi sao?

- Ta nghĩ các ngươi cũng đoán được xuất thân của tiểu tử này rồi.

Tuyệt học truyền cho hắn cũng không có gì lớn.

Tuy rằng chủng tộc trấn áp một phương thiên địa, nhưng ta không có cách nào bước được một bước kia, nhưng trên thực tế, cho dù chúng ta ngồi ở đó, sợ là cũng sẽ đưa ra lựa chọn như vậy?

Thần niệm mạnh nhất cười ha hả nói:

- Ta cảm thấy, chúng ta mà làm vậy, trong tương lai, tiểu tử này sẽ chơi rất vui, ha ha ha.

Đúng lúc này, trên bình nguyên phía sau lưng Đại Khô Lâu đột nhiên truyền lại một tiếng thần niệm nhẹ nhàng, thần niệm vừa vọng ra, cả bầu trời Quy Khư nháy mắt đã hoàn toàn tĩnh lặng.

Kiểu tĩnh lặng này khiến cho một gã nhạy cảm cái gì cũng cảm nhận được như Sở Mặc cũng nhận thấy có gì đó bất thường.

Không chỉ là cảm giác dị thường, mà Thương Khung Thần Giám trước ngực hắn cũng truyền tới cảm giác xao động bất an.

Sở Mặc cầm chặt lấy Thương Khung Thần Giám, liếc mắt nhìn, hắn chợt ngây người ởi vì, vốn dĩ chỉ khảm lên một viên huyết nguyệt trên mặt Thương Khung Thần Giám, giờ lại xuất hiện những ba viên.

Trên trời cao, tiếng thần niệm khẽ khàng chỉ vọng lại đúng một chữ: "Khả (Có thể)!

".

Tất cả mọi vật lúc này đều kinh hãi, bao gồm cả thần niệm mạnh nhất, hay Đại Khô Lâu, hay tất cả những gì vô song tồn tại trong Quy Khư.

Vị lão tông chủ này cuối cùng cũng lên tiếng.

Không ngờ lão lại lên tiếng vì một chàng thiếu niên!

Đây quả thực là thần tích thực sự!

Là thần tích trong mắt đám chí tôn.

Cho dù là cuộc chiến giữa các chư thần năm xưa, đánh nhau tới nỗi khắp Thiên Giới đều mịt mù chướng khí, vị lão tổ tông này cũng chỉ "hừ" một tiếng, không nói lấy một câu.

Hôm nay, không ngờ lão lại mở miệng vì một chàng thiếu niên!

Mặc dù chỉ nói đúng một chữ, nhưng chữ này rất có trọng lượng, hơn nữa còn nặng tới không thể đong đếm được.

Đại Khô Lâu vốn cảm thấy mấy vị chí tôn này đều phát điên rồi, lúc này ngay cả hắn cũng vô cùng kinh ngạc, ngoảnh mặt nhìn về hướng xa xăm của bình nguyên rộng lớn.

Đại Khô Lâu luôn biết nơi xa thẳm trong bình nguyên mai táng kia còn tồn tại một vị Cái Thế, có quan hệ nhất mạch (cùng một nhánh) với bọn họ.

Năm xưa trước khi hạ táng người đó thì có người đã từng kể với hắn về việc này.

Nói rằng đến khi hắn gặp phải chuyện không thể tránh được thì đến đây cầu xin giúp đỡ.

Chỉ có điều vị gia gia này không chắc sẽ giúp, còn phải xem tâm trạng của lão nữa.

Đại Khô Lâu trước thời điểm này cũng chưa từng cầu xin sự tồn tại của vị này.

Nhưng lần này quả thực hết cách rồi, bởi vì hắn muốn giúp Sở Mặc nâng cao thể chất, quan tài của Bắc Minh chí tôn là có hiệu quả nhất.

Cướp quan tài của người ta, chắc chắn phải chạy.

Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có nơi này là an toàn nhất.

Sự thực quả là như vậy, Bắc Minh chí tôn lúc đó giận đến sôi máu nhưng không dám vượt qua ranh giới một bước.

Như vậy tính ra đúng là Đại Khô Lâu đã một lần cầu xin vị này giúp, nợ người ta một ân tình, nhưng Đại Khô Lâu thật không nghĩ tới người này hôm nay đột nhiên lại cất lời.

Một chữ "Khả" (Có thể) có ý nghĩa như thế nào, Đại Khô Lâu thậm chí còn không dám suy đoán.

Thần niệm mạnh nhất ở bên đó, sau khi hắn sững sờ một hồi, ngay lập tức vội truyền lại một tiếng thần niệm phấn khích:

- Tiền bối nói rằng có thể, điều đó thật quá tốt mà!

Sau đó, cả hư không của Quy Khư đều náo loạn

Lần này, truyền đi thần niệm không chỉ là chí tôn, còn có sinh linh bên dưới chí tôn ở đây vẫn luôn trông chừng nơi này.

Vị thiếu niên có thể được người tồn tại đó để mắt tới, ai mà không muốn dính líu một tíquan hệ với hắn?

Mặc dù chỉ dưới chí tôn, nhưng những sinh linh này, một thân chiến lực vẫn có thể chống lại chí tôn được.

Mặc dù khả nắng chiến thắng không cao, nhưng cũng không phải sẽ thua thê thảm.

Những tồn tại này đã từng hùng chủ một phương, thời điểm chưa xuất hiện chí tôn, bọn họ chính là những vương giả thực sự!

-----o0o-----

Chương 668 : Vị tồn tại đó

Chương 668 : Vị tồn tại đó

Đế chủ tầm thường trước mặt những tồn tại này căn bản chỉ là cặn bạ, không chịu nổi một đòn ho nên, sau khi vị tồn tại đó nói một chữ "khả", những tồn tại này cuối cùng cũng không kìm được mà thò đầu ra ngoài.

- Chúng tôi cũng nguyện tuân theo pháp chỉ của tiền bối!

- Chúng tôi cũng nguyện đem hết tuyệt học của mình ra.

- Chúng tôi đều tình nguyện!

Mấy chục vị chí tôn lập tức có cảm giác sách lược sai lầm, nếu sớm biết vậy thì đã không công khai truyền đi thần niệm rồi.

Bởi vì trong Quy Khư có một pháp tắc đặc thù, bọn họ không để ý tới việc suy nghĩcủa mình bị tồn tại trong Quy Khư biết được.

Nào ai ngờ được hôm nay lại bị đám đáng ghét này thọc gậy bánh xe.

Bởi vì vị tồn tại đó ở sâu thẳm trong bình nguyên, bọn chúng còn không thể phản đối, sự bực bội đó thì miễn bàn.

Tuy nhiên đúng ngay lúc này, vị tồn tại ở sâu thẳm trong bình nguyên lại lần nữa truyền ra một tiếng thần niệm:

- Chí tôn chi hạ (Những kẻ dưới chí tôn), đừng tham gia náo nhiệt nữa!

- Má ơi!

Đến ngay cả Đại Khô Lâu cũng suýt phát điên lên.

Nếu không phải vì biết nội tình bên trong, Đại Khô Lâu thậm chí còn cho rằng Sở Mặc là con riêng của vị tồn tại đó!

Nếu không thì sao lại quan tâm hắn như vậy?

Mấy vị chí tôn từng người một ngây ra như phỗng, hồi lâu vẫn chưa định thần lại.

Những sinh linh dưới chí tôn cũng đều ngẩn người, vội rụt cổ lại, chỉ mong vùi đầu xuống dưới cát, tự mình vỗ bôm bốp vào mặt.

Bọn chúngngay đến cả một chút ý niệm oán giận cũng không có dũng khí nghĩ đến.

Quả thực là muốn khóc mà không có nước mắt!

"Lúc chúng ta còn sống cũng từng là hùng chủ một phương, mấy đế chủ tầm thường gặp phải chúng ta còn phải nghiêm chỉnh cúi đầu, chứ đừng nói tới việc bị coi thường như vậy!

"

Thôi được rồi, thực ra mấy ý niệm đó là do Đại Khô Lâu và mấy vị chí tôn giúp bọn chúng bổ não tự nghĩ raViệc này nói ra thì quả là kỳ lại tới cực điểm.

Nói chơi vậy chứ, đem những thần niệm chí tôn mạnh nhất của Vô Địch Đạo Thống này truyền hết cho một người cũng là ý tưởng đột phá, dù sao thì bọn chúng cũng đều đã chết rồi.

Những Vô Địch Đạo Thống khi xưa gần như đã tiêu tan theo năm tháng, đang chờ đợi phục sinh, sống một cuộc đời khác Nhưng cơ hội quá mong manh.

Chí tôn cũng có cảm xúc, bọn họ không hy vọng bị người đời hoàn toàn quên lãng.

Hiện giờ gặp được một truyền nhân thực sự thích hợp, họ thật sựkhông muốn bỏ lỡ, nhưng ai ngờ, điều này lại khiến cho vị tồn tại vô địch kia có hứng thú.

Vị chí tôn có thần niệm mạnh nhất vô cùng cung kính nói:

- Xin tuân theo pháp chỉ của tiền bối, chúng tôi nhất định sẽ dốc hết sức mình để dạy dỗ cho hắn!

- Nếu các người thu nạp hắn, các ngươi chính là lão sư của hắn, hắn vì thế mà sản sinh nhân quả với các người.

Điều này với các người mà nói, có lẽ cũng là việc tốt, cứ như vậy đi.

Vị tồn tại ở sâu thẳm trong bình nguyên lại lần thứ ba truyền đi thần niệm.

Điều này khiến cả Quy Khư hoàn toàn như phát điên lênSở Mặc thấy phản ứng của Đại Khô Lâu có gì đó kỳ lạ, hắn liền hỏi:

- Đại Khô Lâu, sao thế?

Hắn và Đại Khô Lâu ở gần nhau cũng không phải mới một, hai ngày.

Mặc dù tên tiểu tử này chỉ là một bộ xương, nhưng Sở Mặc lại cảm nhận được các kiểu cảm xúc từ gã.

Ví dụ như là bỉ ổi chẳng hạn.

Nhưng lúc này, Sở Mặc lại không cách nào phán đoán chính xác được tình cảm của Đại Khô Lâu, dường như là hào hứng nhưng lại có chút khó hiểu, còn có một chút mất mát.

Hắn cũng không nói rõ được rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Đại Khô Lâu không để ý tới hắn, Sở Mặc bặm môi, hắn đưa mắt nhìn hai viên huyết nguyệt mới trên Thương Khung Thần Giám, tronglòng thầm nghĩ: "Rốt cuộc phát sinh việc gì mà ta không biết?

Sao có cảm giác mọi thứ đều thay đổi rồi?

"

Lúc này đây, ở cửa vào Quy Khư, đám người của tứ đại môn phái và các môn phái khác đã ở đó chờ gần một năm trời, không thấy ai đi từ trong trở ra.

Đám người của tứ đại môn phái còn tương đối bình tĩnh, chứ người của các môn phái khác thì có chút ngồi không yên.

Trong lòng bọn chúng có một dự cảm bất an.

Đúng lúc này, từ cảnh cổng ánh sáng đó dần tiến ra một bóng dáng yểu điệu thướt tha, khiến cả cửa vào Quy Khư đều nhốn nháo xôn xao.

Người báo tin đem tin tức truyền khắp thị trấn trong thời gian ngắn nhất, mọi người ồ ạt kéo từ thị trấn tới đây.

Đã qua một năm, không ngờ lại có người bước ra từ đó, tin tức này thật khiến người ta kinh ngạc.

Chỉ có điều, sau khi mọi người nhìn thấy người nữ nhân này bước ra thì có người mừng rỡ, có người buồn rầu, cũng có rất nhiều người không vui.

Bởi vì người đi ra là Diệu Nhất Nương.

Đó là một nữ nhân trưởng thành và xinh đẹp.

Diệu Nhất Nương vốn rất đẹp, trên người còn mang một vẻ quyến rũ tự nhiên.

Hiện giờ nàng ở trong Quy Khư vỏn vẹn một năm, kế thừa Đạo Thống của Thiên Đạo, khến khí chất trên người nàng càng mạnh mẽ hơn trước kia.

Vẻ quyến rũ pha lẫn một chút bình thản, ngay cả những nhân vật lão tiền bối thấy vậy cũng không khỏi có cảm giác kinh ngạc.

Tuy nhiên nên dùng thái độ gì để đối xử với nàng lại trở thành một vấn đề khiến nhiều người phải suy nghĩ.

Nàng là đệ tử đích truyền của chưởng môn Phi Tiên, theo lý mà nói thân phận vô cùng cao quý, người thường không dám chòng ghẹo.

Nhưng nàng hiện giờ lại là người của Phiêu Diêu Cung!

Nghĩ tới ba chữ "Phiêu Diêu Cung", nhiều người hận tới mức ngứa răng ngứa lợi.

Đặc biệt là những môn phái đến từ Chu Tước đại lục, họ rất nhạy cảm với ba chữ "Phiêu Diêu Cung".

Người của Phi Tiên không nghĩ nhiều như vậy, một năm trước bọn họ đã đưa ra lựa chọn rồi.

Cho nên, thời khắc mà Diệu Nhất Nương bước ra, đám nhân vật lão bối của Phi Tiên liền xúm đến bảo vệ Diệu Nhất Nương ọn họ thậm chí còn chưa từng nghĩ sẽ lấy đi thứ gì từ Diệu Nhất Nương, một năm qua đủ để bọn họ suy nghĩ kỹ lưỡng nhiều việc, cũng đủ để họ hiểu rõ về con người của Sở Mặc.

Sở Mặc là người rất trọng tình cảm, chỉ cần đối tốt với hắn, hắn tuyệt đối không phụ lòng người đó.

Nếu như đã đứng về phía này, đã chọn lựa như vậy thì phải kiên trì đến cùng.

Cô Thành và Thiên Ngoại mặc dù rất muốn đưa Diệu Nhất Nương đi, nhưng nhìn ánh mắt chằm chằm của đám lão tiền bối Phi Tiên, bọnchúng đành phải kìm chế.

Bây giờ vẫn chưa phải là lúc khai chiến!

Chỉ cần Diệu Nhất Nương còn ở đây thì chạy không thoát được!

Có thể ở lại một năm trong Quy Khư, nếu nói không đạt được đại cơ duyên, thật sự chẳng có ai tin vào.

-----o0o-----

Chương 669 : Sự thay đổi của Thẩm Ngạo Băng

Chương 669 : Sự thay đổi của Thẩm Ngạo Băng

Diệu Nhất Nương không quá để tâm tới những gì diễn ra trước mắt.

Trong Quy Khư, nàng đã được mở rộng tầm mắt.

Mặc dù thực lực của bản thân vừa rồi mới đột phá đến Tiên Thiên cảnh giới, nhưng khi đôimặt với đám cao thủ Tiên Thiên lão bối của Thiên Ngoại và Cô Thành, nàng không chút e sợ.

Điều nàng lo lắng là Thẩm Tinh Tuyết, Hoàng Họa và Sở Mặc!

Kết quả, hỏi ra mới biết, ba người đó đều chưa đi ra.

Diệu Nhất Nương vốn nghĩ mình là người ra sau cùng, bây giờ mới biết, trong mấy người họ, nàng lại là người ra sớm nhất.

Điều này đồng thời khiến Diệu Nhất Nương phải dở khóc dở cười, sâu thẳm trong lòng còn có chút ấm ức không phục.

Nàng biết rằng thời gian ở trong Quy Khư càng lâu thì cơ hội đạt được cơ duyên lại càng lớn.

Lẽ nào cơ duyên để mình trở thành người kế thừa Thiên Đạo còn chưa đủ lớn?

- Nhất Nương, con đừng lo lắng, mấy người họ chắc chắn sẽ không có gì bất trắc cả.

Thẩm Ngạo Băng xúc động kéo tay Diệu Nhất Nương, tác phong cứng rắn ngày xưa chợt thay đổi, khẽ giọng nói.

- Sư phụ, con không lo lắng.

Diệu Nhất Nương cũng không phải người không biết có ơn phải báo.

Nàng luôn cảm kích và tôn trọng Thẩm Ngạo Băng.

Chỉ là Thẩm Ngạo Băng lúc đầu quá cứng rắn, nàng cũng không có cách nào.

Bây giờ thái độ của Thẩm Ngạo Băng đã trở nên nhu mì hơn, Diệu Nhất Nương đương nhiên vô cùng vui mừng.

- Tình hình ở mấy môn phái khác thì thế nào?

Diệu Nhất Nương cảm thấy lúc nàng ra, nhiều người của các môn phái khác nhìn nàng với ánh mắt vừa ngưỡng mộ, vừa ganh tị.

- Không tốt lắm, trừ người của Nhất Kiếm và Phi Tiên chúng ta, chỉ có Lý Trúc của Thiên Ngoại đi từ trong ra!

Thẩm Ngạo Băng nói, còn cố ý giải thích thêm một câu với Diệu Nhất Nương:

- Con yên tâm, sư phụ bây giờ sẽ không ép con phải gả cho người đó nữa đâu.

Diệu Nhất Nương thản nhiên mỉm cười, gật gật đầu.

Thẩm Ngạo Băng nói:

- Phải rồi, còn một đệ tử Tây Hải phái tên Chu Tuấn nữa, hắn là người đầu tiên bước ra!

- Chu Tuấn, con biết người này.

Diệu Nhất Nương khẽ nói:

- Lúc đầu thật ra những đệ tử khác của Tây Hải phái cũng đều có cơ hội rời đi, nhưng chỉ có mình Chu Tuấn nghe lời Sở Mặc, rời khỏi Quy Khư.

Bây giờ xem ra những người khác e là đều đã gặp bất trắc rồi.

Thần sắc Thẩm Ngạo Băng có chút u ám, Phi Tiên cũng có không ít đệ tử cho đến bây giờ cũng chưa ra được.

Những người này ít có thể có cơ duyên giống như đám người Diệu Nhất Nương được, vậy thì kết quả không nói đã rõ.

Diệu Nhất Nương hơi đồng cảm đối với cảnh ngộ của các môn phái khác, nàng kinh ngạc hỏi:

- Ngoại trừ Chu Tuấn của Tây Hải phái và Lý Trúc của Thiên Ngoại ra, những người của môn phái khác lẽ nào một tên cũng chưa ra?

Nhất Kiếm thì sao?

Bọn họ thế nào rồi?

- Quả thực chưa có ai ra hết.

Hoa Tam Nương và Hạ Phong của Nhất Kiếm, còn có mấy đệ tử khác thì đã ra rồi.

Bọn họ cũng tỏ ra rằng lựa chọn phe Sở Mặc thì vận khí sẽ trở nên mạnh hơn.

Nói tới đây, Thẩm Ngạo Băng dường như có chút ngại ngùng, khẽ hỏi:

- Thực sự là vậy sao?

Diệu Nhất Nương gật đầu:

- Thoạt nhìn là vậy, nhưng con không ngờ, môn phái của chúng ta còn có nhiều tỷ muội chưa thể đến được.

Thẩm Ngạo Băng khẽ thở dài:

- Cũng hết cách, thời gian con vào môn phái dù ngắn, nhiều việc con cũng không biết tới, những năm nay, người của tứ đại môn phái bị tổn thất trong Quy Khư ít ra cũng có tới hàng ngàn.

Diệu Nhất Nương giật mình ngạc nhiên:

- Nhiều vậy sao?

- Cho nên nói lần này Phi Tiên và Nhất Kiếm của chúng ta cũngcoi như đã có thu hoạch lớn tới mức khó tưởng tượng được rồi!

Thẩm Ngạo Băng nói:

- Trước đây ta còn nghi ngờ, bây giờ gần như có thể khẳng định chắc chắn Sở Mặc con người này quả thật rất thần kỳ!

Nghe sư phụ chính miệng thừa nhận việc này, Diệu Nhất Nương trong lòng vô cùng vui mừng.

- Phải rồi, Nhất Nướng, thu hoạch của con trong Quy Khư không cần phải đem ra cho bất kỳ ai khác.

Thẩm Ngạo Băng đột nhiên nhìn Diệu Nhất Nương, nghiêm túc nói:

- Bao gồm cả Phi Tiên

- Á?

Diệu Nhất Nương trong lòng vẫn luôn đắn đo việc này, không ngờ nàng chưa kịp đề cập tới, Thẩm Ngạo Băng lại mở miệng trước rồi.

Hơn nữa thái độ này có thể nói là đã vứt bỏ thân phận một chưởng môn đại môn phái, hoàn toàn suy nghĩ cho nàng.

- Ta biết dã tâm kia của Sở Mặc.

Thẩm Ngạo Băng đột nhiên nói:

- Hắn muốn Phiêu Diêu Cung trở thành môn phái lớn mạnh nhất trên thế gian này, lúc ban đầu ta cũng có chút coi thường.

Diệu Nhất Nương không nói xen vào, lặng lẽ nhìn Thẩm Ngạo Băng.

Thẩm Ngạo Băng tự giễu cợt:

- Nói ra thì trước đây ta quá cao ngạo rồi, cho rằng tứ đại môn phái là môn phái lớn mạnh nhất dưới bầu trời này.

Bây giờ rốt cuộc cũng hiểu rõ là do ta vô tri.

- Sư phụ!

Diệu Nhất Nương khẽ kêu lên.

Thẩm Ngạo Băng xua tay:

- Từ lần này, Nhất Kiếm và Phi Tiên chúng ta lựa chọn đứng về phía Sở Mặc, sau đó ngẫm nghĩ lại kết quả thì thấy rằng Sở Mặc hắn thật sự có năng lực biến Phiêu Diêu Cung trở thành môn phái lớn mạnh nhấtthế gian này.

Trước đây là ta sai rồi!

- Sư phụ cũng vì muốn tốt cho môn phái và bọn con!

Diệu Nhất Nương nói.

- Con không cần an ủi ta.

Mặc dù thời gian con theo ta không dài, nhưng con cũng hiểu ta.

Thẩm Ngạo Băng nhìn Diệu Nhất Nương:

- Con người ta, đúng là đúng, sai là sai, không cần che đậy điều gì.

Thực ra quyết định ủng hộ Sở Mặc, ủng hộ Phiêu Diêu Cung cũng không phải quyết định của mình sư phụ.

Mấy lão tổ của chúng ta đều hình thành quan điểm thống nhất, chỉ cần Sở Mặc có thể sống sót ra khỏiQuy Khư, vậy thì Phi Tiên chúng ta ngày sau sẽ dốc toàn lực ủng hộ bọn họ!

- Dốc toàn lực ủng hộ?

Diệu Nhất Nương kinh ngạc ngẩng đều nhìn Thẩm Ngạo Băng.

Mấy chữ này thốt ra từ miệng của chưởng môn đại phái đỉnh cao, nói ra với người khác, ý nghĩa thật sự là hoàn toàn khác nhau.

Điều này có nghĩa Phi Tiên bọn họ trăm ngàn năm nay chưa từng cúi đầu cuối cùng cũng đã chịu cúi đầu rồi.

Mặc dù vẫn chưa khoa trương tới mức dốc sức phối hợp, nhưng dốc sức ủng hộ đã coi như là tư thế tự hạ thấp rồi

- Đúng, dốc sức ủng hộ!

Thời điểm mấu chốt, có thể dốc sức phối hợp!

Ánh mắt Thẩm Ngạo Băng trở nên thâm thúy khó lường, khẽ giọng nói:

- Phi Tiên chúng ta, trước kia không ngừng có người phi thăng, nhưng từ lúc Quy Khư rơi xuống Nhân Giới chúng ta, khí vận liền bị trấn áp, đã nhiều năm không có ai phi thăng thành công.

Lần này đúng là một cơ hội!

Thẩm Ngạo Băng dứt lời, khẽ mỉm cười:

- Một năm nay, ta đã nghĩ rất nhiều

- Sư phụ quả thực thay đổi rồi.

Diệu Nhất Nương nhẹ nhàng nói.

-----o0o-----

Chương 670 : Bí mật của Thiên Ngoại

Chương 670 : Bí mật của Thiên Ngoại

- Khà khà Đúng vậy, con người giỏi nhất là thay đổi, nếu không thì làm sao có thể trở thành kẻ đứng đầu vạn linh?

Thẩm Ngạo Băng dường như có chút cảm thán, ngẩng đầu lên nhìn Diệu Nhất Nương:

- Thực ra, Tây Hải phái vốn có cơ hội nhảy vọt lên trở thành môn phái cùng đẳng cấp với chúng ta, chỉ tiếc là bọn họ tự mình không kiên trì tới cùng.

Thẩm Ngạo Băng sở dĩ có thể thay đổi nhiều như vậy, nguyên nhânquan trọng nhất chính là hơn một năm chờ đợi vừa qua, nàng đã gặp lại người trong mộng là phụ thân của Lý Trúc, chưởng môn của Tây Hải phái Lý Dã.

Nhiều năm không gặp, người thanh niên anh tuấn năm xưa giờ đã tóc mai hoa râm, những ân oán trước đây dường như đã không còn quan trọng nữa.

Giữa Thẩm Ngạo Băng và Lý Dã từng có thời gian dài hẹn hò, Lý Dã nói với Thẩm Ngạo Băng, hắn thấy hối hận năm xưa không nên từ bỏ nàng.

Bởi vì cuối cùng, tới lúc này hắn vẫn có tình cảm với Thẩm Ngạo Băng.

Chỉ tiếc là lúc đó hắn đã chẳng còn mặt mũi nào đi tìm ThẩmNgạo Băng.

Vào môn phái không được bao lâu, Lý Dã đã tự tay giết chết gã nam nhân từng khiến hắn thần hồn điên đảo.

Một lòng một dạ trở thành một khổ tu sĩ.

Sau đó, Lý Dã nói với Thẩm Ngạo Băng một bí mật, Lý Trúc không phải hài tử mà hắn nhận nuôi, mà là con riêng của một lão tổ Thiên Ngoại.

Việc này cũng coi như là một vụ bê bối lớn.

Bởi vì lão tổ của Thiên Ngoại đó, hơn hai trăm năm trước thì đã là một khổ tu sĩ tiếng tăm lừng lẫy rồi.

Người có thân phận như vậy, nếu tin tức có con riêng truyền ra ngoài, chắc chắn sẽ thân bại danh liệt, hơn nữa còn làm liên lụy cả Thiên Ngoại chịu hổ thẹn.

Vị lão tổ của Thiên Ngoại đó thực lực vô cùng kinh khủng nhưng lại không có trí cầu tiến.

Cả đời không có cơ hội bước vào thế giới cao hơn.

Cho nên dứt khoát tự mình cam chịu, trước hết ngang ngược đem LýTrúc con riêng của mình cho Lý Dã, rồi lại lợi dụng quyền lực trong tay, đem chức vị chưởng môn truyền cho Lý Dã, hoàn toàn mất đi quyền lực.

Có thể nói, Lý Dã ngày nay mặc dù đầu đội tước vị chưởng môn Thiên Ngoại, nhưng thực ra vô cùng bất lực.

Dùng lời của hắn nói với Thẩm Ngạo Băng mà nói thì là sống không bằng chết!

Kể cả lần này tới gặp Thẩm Ngạo Băng cũng là lén lút tới tìm.

Thân là chưởng môn của tứ đại môn phái lại luân lạc tới bước này thật khiến người ta thương hại.

Cho nên hắn mới hối hận.

Nếu năm xưa đối xử tốt với Thẩm Ngạo Băng, vậy thì cho dù là từ bỏ thân phận người thừa kế của Thiên Ngoại, cùng Thẩm Ngạo Băng lang bạt chân trời cũng thấy hạnh phúc.

Tuy nhiên việc đến ngày hôm nay, sớm đã trở thành quá khứ, nói gì cũng đã muộn màng.

Lý Dã cuối cùng nhắc nhở Thẩm Ngạo Băng phải cẩn thận Lý Trúc, nói rằng Lý Trúc trong Quy Khư đã đạt được một cơ duyên khó lường, còn nói mấy lão tổ của Thiên Ngoại đang mưu tính việc lớn, một việc có thể thay đại cục diện cả Nhân Giới!

Hắn nói Thẩm Ngạo Băng phải dè chừng hơn, nhất định trước tiên phải phòng bị kỹ lương.

- Việc bọn họ muốn làm có lẽ là hủy diệt tất cả môn phái trong Nhân Giới!

Trong đó Phi Tiên của các nàng và NHất Kiếm chính là môn phái mà bọn họ nhắm đến, muốn tiêu diệt nhất.

Bởi vì các nàng và Sở Mặc của Phiêu Diêu Cung đứng cùng một chiến tuyến.

Họ có lẽ sẽ liên thủ với Cô Thành, hoặc có thể không.

Tóm lại ta không muốn có gì bấttrắc xảy ra với nàng.

Lý Dã nói xong điều này liền cáo từ Thẩm Ngạo Băng.

Sau khi gặp Lý Dã, Thẩm Ngạo Băng có chút suy sụp.

Mấy việc Lý Dã nói với nàng, ẩn chứa lượng tin tức vô cùng lớn.

Thế nên nàng nhất thời chưa thể chấp nhận được.

Tuy nhiên sau vài ngày, những tin dữ về Lý Dã đã hoàn toàn thức tỉnh Thẩm Ngạo Băng.

- Chưởng môn nhân của Thiên Ngoại Lý Dã vì luyện công mà tẩu hỏa nhập ma, trọng thương không trị được.

Tin tức này vừa truyền ra đã khiến thiên hạ náo động!

Sau đó, còn có các nhân vật lão bối của Thiên Ngoại đứng ra giải thích, nói rằng Thiên Ngoại vì đi theo con đường khổ tu, cái gọi là khổ tu chính là tìm cực hạn của bản thân, trong quá trình đó, mỗi bước đều chứa đầy nguy cơ.

Cho nên, mặc dù bọn họ cảm thấy rất đau buồn đối với việc ngoài ý muốn của chưởng môn, nhưng sẽ không dừng con đường khổ tu lại.

Giải thích như vậy miễn cưỡng cũng tạm chấp nhận được, bởi vì con đường khổ tu của Thiên Ngoại quả thực là chứa đầy nguy hiểm.

Nhưng chỉ có Thẩm Ngạo Băng mới thực sự biết rõ rốt cuộc xảy ra việc gì.

Rất có thể vì Lý Dã lén đến gặp nàng, bị đám lão tổ của Thiên Ngoại biết được, dưới sự tra khảo gay gắt của họ, nhưng không moi được điều gì từ miệng của hắn nên sau đó đã ra tay giết hắn!

Đây mặc dù chỉ là suy đoán của Thẩm Ngạo Băng nhưng nàng cảm thấy suy đoán của mình thì đến tám, chín phần mười là sự thực.

Thẩm Ngạo Băng rốt cuộc đã kể việc này với tỷ tỷ Thẩm Ngạo Sương, Thẩm Ngạo Sương cũng vô cùng kinh ngạc, sau đó tỷ muội hai người họ mau chóng báo lại việc này cho các lão tổ của Phi Tiên.

Sau khi các lão tổ thảo luận hồi lâu đã âm thầm liên lạc với ngườibên Nhất Kiếm.

Thế là sau khi Diệu Nhất Nương từ Quy Khư trở về, Thẩm Ngạo Băng ngay lập tức tỏ rõ thái độ của mình với đồ đệ.

Chỉ cần Sở Mặc có thể sống sót trở ra, vậy thì Phi Tiên và Nhất Kiếm sẽ hoàn toàn đem lợi ích của mình thắt chặt với Sở Mặc và Phiêu Diêu Cung.

Hình thành một cộng đồng lợi ích mới.

Cũng chỉ có vậy mới chống chọi lại được với mưu tính của Cô Thành và Thiên Ngoại.

Những lời mà Lý Dã khi còn sống nói với Thẩm Ngạo Băng đều đã được lão tổ của Phi Tiên và Nhất Kiếm âm thầm xác minh.

Thu được kết quả khiến người khác kinh ngạc, đó chính là Thiên Ngoại hiện giờ đã hùng mạnh tới mức không thể đoánchừng được.

Rất khó đoán được bọn họ rốt cuộc có bao nhiêu thực lực, nhưng lại gây cho người khác cảm giác tuyệt vọng.

Dường như sau một năm ngắn ngủi, họ đã vượt qua ba đại môn phái khác rất nhiều lần.

Tất cả tin tức đều chỉ hướng về một người.

Đó là thiếu chủ của ThiênNgoại Lý Trúc.

Mọi tin tức đều cho thấy chính sự trở về của Lý Trúc đã khiến Thiên Ngoại bắt đầu có sự thay đổi cực lớn.

Thẩm Ngạo Băng cũng tiết lộ với Diệu Nhất Nương một chút tin tức liên quan tới việc Lý Trúc mang lại sự thay đổi cho Thiên Ngoại, nàng không muốn đem lại bất kỳ áp lực nào cho Diệu Nhất Nương, nhưng bao gồm cả nàng bên trong và tất cả tiền bối của Phi Tiên, Nhất Kiếm đều cần biết những chân tướng này.

Đáng tiếc là Diệu Nhất Nương lại không biết rõ việc này.

-----o0o-----

Chương 671 : Lần lượt trở về

Chương 671 : Lần lượt trở về

- Sau khi chúng tôi tiến vào Quy Khư thì mọi người đều tách ra, đến hậu kỳ, lúc mỗi người tự đạt được cơ duyên thuộc về mình, con tiến vào một nơi đóng kín, rồi luôn ở đó tập luyện.

Diệu Nhất Nương nói:

- Con nghĩ, những người khác đạt được cơ duyên cũng vậy.

Cho nên chúng con đều không rõ đối phương đạt được cơ duyên như thế nào, đạt được cái gì.

Thẩm Ngạo Băng có chút bất đắc dĩ nhưng cũng không nói gì nhiều, chỉ là dặn dò Diệu Nhất Nương chú ý an toàn của mình.

Tin tức Diệu Nhất Nương từ Quy Khư trở về vẫn chưa hết nóng, Hoa Tiểu Nha lại bước ra từ Quy Khư!

Ở chỗ ra vào của Quy Khư lần nữa lại nhốn nháo!

Hoa Tiểu Nha vừa xuất hiện lập tức được lão tổ của Nhất Kiếm bảo vệ, sau đó liền đưa đi ngay.

Khi đến thị trấn, người của Phi Tiên cũng ở chỗ lân cận.

Rõ ràng, Nhất Kiếm cũng đã cảm thấy điểm gì đó bất thường, hơn nữa bắt đầu phòng bị kỹ lưỡng.

Sau khi Hoa Tiểu Nha trò chuyện với mấy lão tổ của môn phái liền chạy tới chỗ Diệu Nhất Nương, sau khi so sánh, câu chuyện giữa hai nữ nhân rõ ràng quan trọng hơn.

Vì bọn họ có thể xác minh lẫn nhau một số việc.

Không bao lâu sau, Thẩm Tinh Tuyết đi ra, lần này những người chờ đợi ở cửa Quy Khư như chết lặng.

Người của Thiên Ngoại còn tạm ổn, tỏ vẻ bình thản, thiếu chủ Lý Trúc của họ sớm đã trở về.

Hơn nữa còn mang theo cơ duyên không thể tin nổi, khiến cho cả Thiên Ngoại đều trở nên thần bí.

Người bên Cô Thành thì tỏ vẻ khó chịu, Tần Hiểu - người được bọn họ ký thác hy vọng lớn nhất cho tới lúc này vẫn bặt vô âm tín.

Thời gian dần trôi qua, từng ngày từng ngay, hy vọng lại vơi đi chút ít.

Lúc nhìn thấy Thẩm Tinh Tuyết bước ra từ đó, mấy lão tổ đã mấy trăm tuổi của Cô Thành đều không kìm được cảm thấy trong lòng bực bội, thậm chí kích động tới mức muốn ra tay.

Tuy nhiên rốt cuộc bọn họ vẫn kìm chế được, lúc này thời cơ chưa tới uối cùng lại qua hai ngày, Tần Hiểu trở về rồi!

Lần này người phái Cô Thành từ trên xuống dưới đều vui mừng hoan hỷ!

Ngay cả những đại nhân vật như lão tổ cũng từng người tỏ vẻ vui mừng hớn hở.

Chỉ là điều khiến họ tò mò là vẻ mặt của Tần Hiểu dường như không có gì là tươi cười cả.

Tần Hiểu vốn dĩ tính tình cao ngạo, nhưng lại không phải một người lạnh lùng.

Nhưng lần này trở ra từ Quy Khư, hắn dường như đã trở nên vô cùng lạnh lùng ũng không biết hắn đạt được cơ duyên gì khiến cho cả người thay đổi lớn tới vậy.

Tuy nhiên đám lão tổ của Cô Thành đều không suy nghĩ nhiều, với họ mà nói chỉ cần Tần Hiểu còn sống thì coi như bọn họ đã thắng rồi!

Tin tức Tần Hiểu trở về với người khác mà nói dường như cũng chả có gì, nhiều nhất cũng là ngưỡng mộ mà thôi.

Có thể ở trong Quy Khư suốt một năm, chắc chắn đã đạt được cơ duyên khó lường.

Nhưng với Lý Trúc mà nói, sự trở về của Tần Hiểu lại không phải tin tức tốt.

Mao Lợi Đồng!

Lý Trúc đạt được toàn bộ trí nhớ của Tư Không Lãng, đương nhiên rất rõ, Tần Hiểu hiện giờ đã không còn là trưởng lão trẻ nhất của Cô Thành, mà là Mao Lợi Đồng Ma tướng của Ma Tộc!

Lúc này, Lý Trúc vẫn không biết, ngoại trừ Hoàng Họa ra cũng không ai biết, cho dù là Tần Hiểu trưởng lão trẻ nhất của Cô Thành hay là Mao Lợi Đồng Ma tướng của Ma Tộc đều đã hoàn toàn biến mất trên thế giới này.

Tần Hiểu hiện giờ chỉ là con rối có được toàn bộ ký ức của Tần Hiểu và Mao Lợi Đồng.

Có trách cũng chỉ có thể trách Mao Lợi Đồng quá không biết tự lượng sức mình, dám chạy đến gây sự với Hoàng Họa.

Hơn nữa còn trong tình huống biết rõ thân phận của Hoàng Họa, cho nên chỉ có thể nói là tự mình gây nghiệt không đáng được sống.

Sau khi Tần Hiểu trở về không bao lâu, Hoàng Họa - nữ nhân thật sự thay mặt cho Sở Mặc từ Quy Khư trở ra.

Sự trở về của Hoàng Họa dường như dự báo chuyến đi Quy Khư lầnnày, Phi Tiên và Nhất Kiếm đã đạt được đại thắng lợi!

Cũng chính sự trở về của Hoàng Họa dường như đã kích động tới dây thần kinh mẫn cảm của các nhân vật lão bối Thiên Ngoại và Cô Thành.

Ở chỗ của Thiên Ngoại, mấy lão tổ Thiên Ngoại và Lý Trúc đang ngồi cùng nhau thảo luận việc này.

- Bọn ta không thể liên thủ với Cô Thành.

Lý Trúc nghiêm mặt nhìn mấy lão tổ, trầm giọng nói:

- Việc này, Thiên Ngoại chúng ta tự ra tay là đủ rồi!

- Tiểu Trúc, việc này nhất định phải làm vậy sao?

Một lão tổ khổ tu của Thiên Ngoại vẻ mặt khắc khổ nói:

- Thời gian một năm có phải hơi ngắn không?

Mặc dù bọn ta đã thông qua cách làm của con, bồi dưỡng một đám Tiên Thiên cao thủ, nhưng con phải biết rằng, những người này đều có khuyết điểm chí mạng, thực lực của họ đã đạt tới, nhưng thần trí của họ không được minh mẫn lắm.

Nếu thực sự gặp phải người có chiến lực mạnh mẽ, cho dù là Thiên Tâm cảnh cũng có thể dễ dàng giết chết bọn chúng.

Một lão tổ khổ tu khác của Thiên Ngoại gật đầu nói:

- Ta vẫn cảm thấy việc này nếu có Cô Thành bên đó cùng làm có lẽ sẽ tốt hơn, như vậy có thể giảm bớt thương vong của chúng ta.

Lý Trúc lắc đầu, vẻ mặt kiên quyết:

- Không được, chúng ta quyết không thể liên thủ với Cô Thành.

- Chung quy cũng phải có một lý do chứ?

Trước đây con chưa từng kiên quyết như vậy.

Một lão tổ Thiên Ngoại cau mày dường như không hiểu quyết định của Lý Trúc.

Thiên Ngoại hiện giờ mặc dù Lý Trúc vẫn đang giữ tước hiệu thiếu chủ, nhưng trên thực tế hắn đã thực sự trở thành Chúa tể rồi.

Điều này, không chỉ bởi vì hắn là con riêng của vị lão tổ có quyền thế nhất Thiên Ngoại, mà quan trọng hơn là từ lúc hắn trở về từ Quy Khư, hắn đã thay da đổi thịt cho Thiên Ngoại.

Thiên Ngoại hiện tại thực lực vượt xa mấy mươi lần so với năm ngoái!

Hơn nữa cảnh giới của Lý Trúc cũng cao thâm tới một trình độ nhất định, trước đây từng có lão tổ của Thiên Ngoại so tài qua với Lý Trúc, kết quả, lão tổ Thiên Ngoại có cảnh giới cao hơn nhiều so với Lý Trúc lại hoàn toàn không phải đối thủ của Lý trúc.

Trong vòng mấy chiêu đã bị Lý Trúc trấn áp!

Lý Trúc hoàn toàn xứng đáng trở thành cao thủ số một của Thiên Ngoại.

Lý Trúc nhìn mấy lão tổ Thiên Ngoại tỏng phòng, trầm giọng nói:

- Bởi vì Tần Hiểu

- Tần Hiểu?

- Liên quan gì tới hắn chứ?

- Hắn ở lại một năm trong Quy Khư, nhưng chúng ta cũng không cần thiết phải sợ hắn chứ?

- Lẽ nào Tần Hiểu đạt được cơ duyên lợi hại hơn con sao?

- Hăn đáng sợ vậy sao?

Trong phòng, mấy lão tổ của Thiên Ngoại tỏ vẻ khó hiểu nhìn LýTrúc.

Lý Trúc chậm rãi lắc đầu, sau đó nói:

- Các người chẳng phải luôn tò mò, ta ở trong Quy Khư rốt cuộc đã gặp phải cái gì, sau khi ra ngoài mới có sự biến hóa kinh người như vậy sao?

-----o0o-----

Chương 672 : Lý Trúc

Chương 672 : Lý Trúc

- Không sai, bọn ta quả thật rất tò mò, tuy nhiên không muốn hỏi nhiều.

- Phải, dù sao cơ duyên là do con đạt được.

Lý Trúc nhìn mấy lão tổ của Thiên Ngoại đang ở trong phòng, sau đó nói:

- Ta trong Quy Khư thực ra đã gặp phải cảnh ngộ vô cùng đáng sợ!

- Cái gì?

- Sao lại như vậy?

- Cái này

- Việc thế nào vậy?

Mấy lão tổ Thiên Ngoại trong phòng đều kinh ngạc nhìn Lý Trúc.

- Ở đó ta gặp phải Đoạt Xá.

Lý Trúc rốt cuộc cũng công khai bản thân gặp phải cảnh ngộ kinh khủng trong Quy Khư, hắn nhìn đám người ngây ra như phỗng:

- Đoạt Xá, các người hiểu không?

Tất thảy lão tổ của Thiên Ngoại lúc này đều như hóa đá, toàn bộ ngây ngô ngồi đó, trong mắt ánh lên vẻ không thể tin nổi.

Một lúc sau mới có một vị lão tổ nhìn Lý Trúc trầm giọng nói:

- Đoạt Xá?

Có phải là chiếm đoạt thân thể của kẻ khác?

- Ở một cuốn điển tịch cổ xưa, ta từng thấy lời giới thiệu tương tự, nói rằng có những loại sinh linh có thể chiếm cứ thân xác của con người.

Từ diện mạo tới mọi thứ đều không có chút thay đổi, nhưng tính tình lại hoàn toàn không giống.

Một lão tổ khác của Thiên Ngoại nói.

Lý Trúc gật đầu:

- Gần như là ý đó.

- Nói vậy, thiếu chủ người?

Một vị trưởng lão Thiên Ngoại vô cùng hoảng sợ nhìn Lý Trúc.

Vị trưởng lão Thiên Ngoại có quan hệ gần gũi với Lý Trúc vẻ mặt kinh hãi, ánh mắt thẫn thờ:

- Tiểu Trúc?

Lý Trúc gật đầu, mỉm cười:

- Ta đương nhiên vẫn là ta, nếu không thì tại sao ta lại tốt với cácngười như vậy?

Ta cần gì phải tính trăm phương ngàn kế để khuếch trương môn phái của chúng ta?

Tất cả những người trong phòng đều thở phào nhẹ nhõm như trút bỏ được gánh nặng.

Việc này nghe rợn cả người, đến nỗi bọn họ gần như đều quên mất vừa rồi là vì lý do gì mới nói tới chuyện này.

Trầm ngâm hồi lâu mới có người nhớ ra, hỏi:

- Vậy thì việc này có liên quan gì tới Tần Hiểu của Cô Thành

- Phải, lẽ nào Tần Hiểu cũng bị Đoạt Xá rồi sao?

- Không tới mức đó chứ?

Quy Khư đáng sợ tới vấy ao?

Mặc dù nhiều năm nay, Quy Khư giống như một tử địa vậy, rất ít người có thể sống sót trở ra, nhưng cũng không nghe ai nói có người sau khi từ Quy Khư trở về, tính tình cực kỳ thay đổi.

Lúc này, có một trưởng lão của Thiên Ngoại liền nói:

- Không biết các người có phát hiện hay không, sau khi Tần Hiểu từ Quy Khư trở về, quả thực là đã thay đổi khác hẳn.

Tính tình dường như lạnh lùng hơn nhiều, Tần Hiểu trước đây chỉ là cao ngạo, nhưng không lạnh lùng

- Phải đó, người nói vậy, dường như đúng là thế thật!

- Ừm.

Ta cũng có cảm giác đó, hắn dường như trở nên lạnh lùng hơn.

Người này dứt lời, toàn bộ đều hướng về Lý Trúc.

Rõ ràng, bọn họ ý thức được việc này có gì đó bất thường.

Lý Trúc đưa mắt nhìn mọi người, sau đó gật đầu:

- Không sai, Tần Hiểu bị Đoạt Xá rồi.

Trong gian phòng, đám lão tổ Thiên Ngoại đều không kìm được hítsâu một hơi, sau đó đều im bặt.

Chỉ có tiếng nói của Lý Trúc vang lên:

- Hôm đó, ta bị một sức mạnh chiêu gọi tới một nơi, ở đó, có một thần niệm hỏi ta có muốn truyền thừa không Hừ ta tiến vào Quy Khư là vì gì chứ?

Một lão tổ Thiên Ngoại thở dài:

- Đương nhiên là vì truyền thừa rồi.

Lý Trúc gật đầu:

- Phải, đương nhiên vì truyền thừa.

Những người luyện võ ở NhânGiới chúng ta, có ai không muốn trở thành tu sĩ?

Có ai không muốn tiến vào thế giới tầng cao hơn chứ?

Có ai không muốn sống nhiều hơn vài năm?

Cho dù ta chỉ có thể ở Nhân Giới cũng mong muốn có thể làm chúa tể thế giới này, đúng chứ?

Lý Trúc nói dứt lời, liền đưa mắt nhìn mọi người:

- Chư vị tiền bối lão tổ, lời ta nói có sai không?

Mọi người đều gật đầu.

- Thiên Ngoại chúng ta có ngoại hiệu là khổ tu, từ xưa tới nay, ấn tượng với thế nhân cũng là những khổ tu sĩ không ăn khói lửa nhân gian.

Nhưng chỉ cần là con người thì không thể không có thất tình lục dục.

Huống hồ, Thiên Ngoại chúng ta tu luyện thực sự lại là "thái bổ chi đạo" (thông qua việc giao hợp với nữ nhân để tu luyện).

Chúng ta cần nữ nhân, cần số lượng lớn nữ nhân!

Nhưng từ xưa tới nay, chỉ có thể lén lút vụng trộm, thậm chí phải gây dựng môn phái xa tít tận nơi lạnh lẽo như Huyền Vũ đại lục

Lý Trúc nói, đôi mắt sáng quắc nhìn lướt vào đám người trong phòng:

- Người ngoài nói chúng ta vì khổ tu mới tự thân tôi luyện Chết tiệt!

Phù!

Đám lão tổ Thiên Ngoại trong phòng đều không kìm được thổi phù một hơi nặng nề.

- Phải Khốn kiếp!

Nếu không phải vì sợ thế giới bao vây đánh úp, ai muốn ở một nơi lạnh giá khổ cực như Huyền Vũ chứ?

- Cho nên, lúc đó thần niệm ấy hỏi ta, có muốn truyền thừa không, ta chắc chắn là muốn.

Lý Trúc cắn răng nói:

- Lúc đó thần niệm mệnh lệnh ta phải buông thả toàn bộ tâm thần, lúc ấy ta may mà còn để lại một chút tâm nhãn.

Hừ, bởi vì cách tu luyện của Thiên Ngoại chúng ta chính là để cho nữ nhân buông ra toàn bộ tâm thần!

Một lão tổ Thiên Ngoại gật đầu:

- Không sai, cho nên chúng ta trước hết mới phải không ngừng cưỡng bức nữ nhân đó, khiến ý chí tinh thần của sau khi hoàn toàn sụp đổ mới có thể đoạt được sức mạnh thực sự từ trên thân thể ả!

- Không sai, lúc ấy ta cũng cảm thấy kỳ lạ, có một loại cảm giác như bị ám toán.

Cho nên ta mới không nghe theo mà giữ lại một chút tâm thần.

Quả nhiên, thời khắc mà thần niệm của đối phương xông vàobiển tâm thức của ta, trực tiếp muốn xóa bỏ toàn bộ thần niệm của ta.

Việc xảy ra đã hơn một năm, nhưng mỗi lần nghĩ lại, Lý Trúc vẫn có cảm giác như rơi vào hầm băng vậy.

Thực ra các trưởng lão của Thiên Ngoại cũng đều cảm thấy ớn lạnh sống lưng.

Bọn họ đối xử với nữ nhân đáng thương đó, đương nhiên không cảm thấy điều gì, nhưng nếu có người khác đối với họ như vậy Chắc chắn không thể nào tha thứ được ho dù đã nghĩ tới kết quả, nhưng lời của Lý Trúc vẫn khiến các trưởng lão Thiên Ngoại thở phào nhẹ nhõm.

- Nhưng Tần Hiểu bị đánh bại rồi!

Lý Trúc bình thản nói:

- Khi ta đi ra từ mật thất đó, vừa đúng lúc bắt gặp Tần Hiểu từ một phòng khác đi ra, lúc đó ta thấy ánh mắt của hắn cảm giác có gì đó bất thường.

Nếu hắn thật sự là Tần Hiểu, việc đầu tiên hắn cần làm chắc chắn là chỉ trích ta.

- Chỉ trích con

- Chỉ trích con điều gì?

- Con làm sao vậy?

Mấy vị trưởng lão nghi ngờ hỏi.

- Ban đầu khi vừa vào Quy Khư, ta phát hiện Sở Mặc bọn chúng quá mạnh, đánh nhau nửa năm ta liền bỏ chạy.

Lý Trúc cười hỉ hả nói.

- Ha ha, hóa ra là vậy

- Thiếu chủ thông minh!

- Thế mới là cao minh!

-----o0o-----

Chương 673 : Mưu đồ bí mật.

Chương 673 : Mưu đồ bí mật.

Mấy vị trưởng lão bỗng chốc vui mừng.

Với bọn họ mà nói, không gì quan trọng hơn sinh mạng của chính họ.

Còn về người khác chết hay không có liên quan gì tới mình?

Lý Trúc nói:

- Ta không đợi hắn mở miệng đã hỏi, Mao Lợi Đồng, chúng ta nhiều năm rồi không gặp.

Kẻ Đoạt Xá của Tần Hiểu, tên gọi là Mao Lợi Đồng!

Sau đó TầnHiểu vừa mở miệng, liền nói "Tư Không Lãng, chúng ta lại gặp nhau rồi".

- Tần Hiểu đó lẽ nào gặp phải cảnh ngộ giống như thiếu chủ?

Một trưởng lão Thiên Ngoại đưa ra ý kiến của mình.

Những người khác bỗng chốc cảm thấy có khả năng đó, hoặc có lẽ đôi bên đều có suy nghĩ giống nhau, đang thăm dò đối phương.

Lý Trúc lắc đầu:

- Không thể nào!

Nếu Tần Hiểu nuốt mất thần niệm của Mao Lợi Đồng, hắn không thể nào thay đổi tính cách nhiều như vậy!

Khí chất toàn thân hoàn toàn đổi khác.

Còn nữa, ban đầu hắn nói với ta, con kỳ lân nhỏ đó thuộc về hắn.

Nhưng trên thực tế, ta căn bản không biết việc con kỳ lân nhỏ nào cả!

Ta ăn mất ký ức của Tư Không Lãng cũng hoàn toàn không có ký ức về kỳ lân nào cả.

- Tiểu Kỳ lân?

Đó là vật gì?

- Lẽ nào cũng là một loại thần thú sao

- Trong Quy Khư ẩn chứa quá nhiều bí mật

Các lão tổ Thiên Ngoại thở dài.

Lý Trúc lại mở miệng:

- Hiện tại ta có chín phần chín nắm chắc Tần Hiểu đã bị Đoạt Xá thành công rồi, nói cách khác, nếu ta đoán sai, hắn thực sự giống như ta cũng đã nuốt được ký ức của Ma tướng Mao Lợi Đồng.

Vậy thì chúng ta càng không thể hợp tác với Cô Thành.

Các lão tổ Thiên Ngoại nghĩ hồi lâu, cuối cùng cũng hiểu rõ ý đồ trong câu nói của Lý Trúc.

Họ cảm thấy lời của Lý Trúc quả thực có lý

- Vậy Cô Thành bên đó, chúng ta xử lý thế nào?

Một lão tổ Thiên Ngoại nhìn Lý Trúc hỏi.

- Trước hết cứ mặc kệ bọn họ.

Lý Trúc trầm giọng nói:

- Đánh Phi Tiên trước.

- Đánh Phi Tiên trước sao?

- Phải!

Lý Trúc khẳng định chắc nịch:

- Phi Tiên trước giờ nhờ luyện dược mà nổi danh, chiến đấu khôngphải thế mạnh của đám nữ nhân đó.

Đừng để tâm bọn họ có hai đệ tử trở ra từ Quy Khư, yên tâm đi, chúng ta phái ngay mười tên rối Tiên Thiên qua đó cũng đủ để ngăn chặn được hai nữ nhân không có kinh nghiệm chiến đấu gì.

- Thẩm Tinh Tuyết có lẽ thật sự không có kinh nghiệm chiến đấu gì, nhưng Diệu Nhất Nương đó chưa chắc!

Ả trước đây từng là đệ tử Phiêu Diêu Cung, lại còn ở thế tục nhiều năm như vậy

Một lão tổ Thiên Ngoại đưa ra chất vấn.

Lý Trúc thản nhiên cười:

- Yên tâm, Diệu Nhất Nương không có chiến lực gì, trước nay đềucó Sở Mặc chặn ở phía trước, không để bọn chúng phải chịu đựng gió mưa.

Trong thế tục, đám người bọn họ chỉ là con sư tử trong bầy cừu, nào có bao nhiêu cơ hội chiến đấu?

- Vậy Lúc nào bắt đầu?

Mấy lão tổ Thiên Ngoại đều bị động lòng.

- Đêm nay!

Con ngươi của Lý Trúc lóe lên vẻ toan tính kỳ lạ:

- Ta muốn Diệu Nhất Nương, Thẩm Tinh Tuyết và Hoàng Họa, cả ba nữ nhân đó!

Mấy lão tổ khác của Thiên Ngoại ở trong phòng đều không có ý kiến gì, gật đầu.

Trong đó có một lão tổ nói:

- Nếu Nhất Kiếm ra tay can thiệp thì sao?

Lý Trúc lạnh lùng nói:

- Nếu bọn chúng không thức thời, ra tay can thiệp thì đi thông báo Cô Thành, để Cô Thành đối phó bọn họ!

Tuy nhiên bên này của chúng ta cũng phải chuẩn bị vẹn toàn, tập trung hết đám rối Tiên Thiên lại.

- Được, Nhất Kiếm bên đó nếu dám ra tay, đám lão bất tử chúng ta cũng không làm ngơ.

Một lão tổ Thiên Ngoại nói

- Chúng ta tranh thủ trong thời gian ngắn nhất, tiêu diệt Phi Tiên.

Ngoại trừ Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết, tỷ muội Thẩm Ngạo Băng và Thẩm Ngạo Sương ra, còn lại phản kháng đều giết hết.

Ta phải để lại cho phụ thân của ta.

Lý Trúc nói dứt lời, nhìn đám người:

- Chư vị lão tổ cũng không cần nóng vội, đến lúc ấy, Thiên Ngoại chúng ta thống nhất Nhân Giới, tất cả mọi việc đều có thể quang minh chính đại tiến hành.

Cả Nhân Giới, tất cả nữ nhân đều là của chúng ta.

Trong phòng, nhịp thở của các lão tổ Thiên Ngoại trở nên dồn dập.

Bọn họ chờ đợi ngày này đã quá lâu rồi.

Thậm chí luôn nghĩ rằng không có cơ hội nào, ai ngờ, gã đệ tử Thiên Ngoại mà bọn họ xem trọng nhấtthực sự đã đem tới sự thay đổi trời long đất lở cho họ.

Đây mới đúng là minh chủ của họ!

Còn về chưởng môn trước đây Lý Dã đúng là thứ vô dụng, sớm đã bị mấy người này cho vào quên lãng rồi.

Bọn họ vốn cho rằng Lý Dã tiết lộ bí mật của họ, cho nên sau khi Lý Dã gặp Thẩm Ngạo Băng trở về liền bí mật đem hắn đi xử lý.

Nhưng thời gian trôi qua lâu như vậy, Phi Tiên bên đó không có động tĩnh gì, những người của Thiên Ngoại cuối cùng cũng yên tâm.

Cho rằng hôm đó Lý Dã tới gặp Thẩm Ngạo Băng hẳn là vì tình cũ bộc phát, chứ không hề bán đứng bí mật của Thiên Ngoại, vậy cũng coi như chết oan.

Tuy nhiên nhiều lão tổ sớm đã thấy Lý Dã không vừa mắt, thừa thời cơ giết chết luôn.

Sau khi Lý Trúc và đám người bàn bạc đêm nay sẽ hành sự như thế nào, hắn lại nhấn mạnh:

- Phi Tiên Đêm nay nhất định phải giành lấy, nhưng đồng thời cũng nhất định phải chú ý tới tông tích của Sở Mặc, gã đó không dễ đốiphó.

Một khi hắn xuất hiện, nhất định phải bắt lấy hắn ngay lập tức, sau đó dùng đám rối Tiên Thiên để giết hắn.

Một vị lão tổ Thiên Ngoại không cho là đúng liền nói:

- Hắn có lợi hại hơn đi nữa cũng chỉ có một người, bọn ta có cần thiết phải sợ hắn vậy không?

Lý Trúc gật đầu, nói:

- Ta luôn cảm thấy trên người Sở Mặc ẩn chứa một bí mật rất lớn.

Trước đây ta không hiểu, nhưng bây giờ, sau khi đoạt được ký ức của Tư Không Lãng, cuối cùng cảm thấy Sở Mặc rất có khả năng sớm đã biết rõ nhiều bí mật trong đó.

Lý Trúc dơ tay chỉ lên trời:

- Các người đừng quên, sư phụ của hắn cũng đến từ Thượng Giới

Câu nói này khiến những người khác đều rùng mình, vẻ mặt trở nên nghiêm nghị.

Lúc này, một lão tổ Thiên Ngoại đột nhiên nói:

- Con chắc chắn như vậy, Sở Mặc có thể sống sót từ Quy Khư trở ra không?

Lý Trúc ngẫm nghĩ hồi lâu, gật đầu:

- Chắc chắn! .

- Bên Thiên Ngoại có gì đó bất thường.

Phía Phi Tiên bên này, một bạch phát nữ tử có thâm niên lâu đời cau mày, nhìn mấy người trong phòng:

- Ta luôn cảm thấy bọn chúng một năm nay có gì đó thần bí, dường như chúng ta đã bỏ sót điều gì?

- Băng Nhi, con khá hiểu về Thiên Ngoại, con nói xem.

Một lão tổ của Phi Tiên nhìn Thẩm Ngạo Băng hỏi.

-----o0o-----

Chương 674 : Đối sách

Chương 674 : Đối sách

Thẩm Ngạo Băng ngẫm nghĩ rồi nói:

- Lý Dã nói với con, Thiên Ngoại hoàn toàn không giống với những gì mà thế nhân vẫn tưởng tượng, trong ấn tượng của chúng ta, người của Thiên Ngoại đều là khổ tu sĩ.

Mặc dù có một kẻ dị loại như Lý Trúc, nhưng điều này cũng không ảnh hưởng gì tới ấn tượng chung về Thiên Ngoại.

Bọn họ ở một nơi lạnh lẽo khổ cực như Huyền Vũ đại lục, thử nghĩ xem, nếu không phải vì khổ tu, ai muốn sống ở nơi bốn mùa đều vô cùng rét lạnh như thế?

Tuy nhiên theo những gì Lý Dã nói, Thiên Ngoại lựa chọn đặt môn phái ở Huyền Vũ, căn bản không phải vì khổ tu gì hết, mà vì tránh tai mắt của người đời.

- Không sai, lúc mới nghe con nói việc này, chúng ta đều thấy kinh ngạc.

Không ngờ những khổ tu sĩ của Thiên Ngoại, ẩn dưới đó lạilà một đám cặn bã tu luyện tà công.

Bạch phát nữ tử có thâm niên lâu năm phẫn nỗ:

- Đám người này đều đáng chết!

Một nữ tử cấp lão tổ khác của Phi Tiên lên tiếng:

- Liên hôn (quan hệ hôn nhân) giữa tứ đại môn phái, nhưng thực chất là giữa tam đại môn phái.

Liên hôn giữa chúng ta với Thiên Ngoại vô cùng ít.

Trong ấn tượng của ta, dường như tổng cộng mới chỉ có hai đệ tử của Phi Tiên gả cho Thiên Ngoại.

Những năm nay, luôn bặt vô âm tín, bây giờ xem ra e là kết cục của bọn họ đều không hay lắm.

- Cả môn phái, từ trên xuống dưới đều là cặn bã ạch phát nữ tử tư cách lão làng cắn răng nói:

- Tuy nhiên ta có cảm giác, một năm nay bọn chúng đã thay đổi rất nhiều, không biết tại sao, trong lòng ta có chút bất an.

- Mau gọi Tinh Tuyết và Nhất Nương tới đây, phải rồi, mời cả Hoàng Họa cô nương tới nữa.

Bạch phát nữ tử dặn dò, sau đó khẽ thở dài:

- Ta cảm thấy đại hạn của ta sắp tới rồi.

- Lão tổ!

- Lão tổ đừng nói vậy.

- Lão tổ chớ nói bừa!

Đám người trong phòng đều hoảng sợ, vẻ mặt căng thẳng nhìn bạch phát nữ tử.

Bạch phát nữ tử bình thản cười:

- Các người làm gì vậy?

Ngồi cả xuống đi, bình tĩnh một chút.

Nữ nhân xua tay, cười nói:

- Là người ai chả phải chết, đại hạn tới, ai cũng không tránh khỏi.

- Lão tổ đang sống rất khỏe mạnh, sao lại đột nhiên nói những lời này?

Thẩm Ngạo Sương tỏ vẻ âu sầu, dịu dàng hỏi

- Phi Tiên chúng ta chủ yếu là luyện dược, không có sở trường chiến đấu.

Điều này, so với Nhất Kiếm theo đuổi chiến đấu hoàn toàn đúng là hai thái cực.

Tuy nhiên, người của Phi Tiên đều có một năng lực đặc biệt, lúc đại hạn sắp tới sẽ có một dự cảm mãnh liệt.

Điểm này các con có lẽ đều biết.

Bạch phát nữ tử điềm tĩnh nói.

Người trong gian phòng đều lặng thinh.

Điều này đương nhiên bọn họ đều rõ, nhưng biết, không có nghĩa bọn họ chấp nhận chuyện này.

Trước mắt, vị bạch phát nữ tử là người có tư cách lão làng nhất Phi Tiên, đồng thời cũng là một sư tổ cơ trí nhất.

Năm xưa khi bà chấpchưởng Phi Tiên, từng khiến cho thực lực toàn Phi Tiên nâng lên một tầng, quản lý tốt tới mức một giọt nước cũng không thấu.

Thẩm Ngạo Băng hiện tại so với bà thì quả thực vẫn còn ngây ngô như một đứa trẻ con.

- Cho nên các con không cần thiết phải rầu rĩ.

Bạch phát nữ tử nhoẻn miệng cười, vẻ mặt điềm tĩnh:

- Ta có thể cảm nhận được Phi Tiên chúng ta đêm nay có thể sẽ gặp đại nạn.

Cho nên chúng ta nhất định phải sớm chuẩn bị sẵn sàng.

- Ở nơi này, sao bọn chúng lại dám?

Thẩm Ngạo Sương nhíu mày, dường như có chút không thể tin vào.

Thẩm Ngạo Băng nói:

- Bọn chúng chắc chắn dám làm vậy.

Thiên Ngoại bên đó có thể giấu giếm chân tướng thực sự của bọn họ suốt bao nhiêu năm, nếu không phải vì cuối cùng Lý Dã chán ghét cuộc sống đó, nói ra bí mật của họ thì đến hôm nay, chúng ta vẫn còn không hay biết điều gì.

Bạch phát nữ tử gật đầu:

- Phải.

Bọn họ chả có gì là không dám cả.

Tuy nhiên, hiện giờ ta càng tò mò bọn họ sẽ dùng thủ đoạn gì

- Số lượng lão tổ Tiên Thiên của Thiên Ngoại cũng không nhiều hơn chúng ta mấy người.

Hơn nữa, bọn họ mặc dù đứng cùng chiến tuyến với Cô Thành, nhưng chúng ta cũng có Nhất Kiếm là bằng hữu.

Một vị lão tổ Phi Tiên nói:

- Cho dù thực sự đánh nhau, chúng ta cũng chưa chắc đã sợ bọn họ.

Trừ khi bọn họ đều điên rồi hoàn toàn không quan tâm tới tổn thất của chính mình.

Bạch phát nữ tử nghĩ một hồi, nói:

- Mời lão tổ của Nhất Kiếm tới đây, nhỡ kỹ, đừng kinh động người khác.

Đi lối bí mật.

Lúc này bên ngoài có người thông báo, Diệu Nhất Nương bọn họ tới rồi.

- Để mấy đứa vào đây.

Bạch phát nữ tử nói:

- Mang cho họ mấy cái ghế.

Đám người trong phòng hởi sững sờ, tuy nhiên cũng có mấy người nhanh chóng đem mấy chiếc ghế tới.

Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết đều có chút lo sợ vì được sủng ái.

Bọn họ cho dù đạt được truyền thứ gì chăng nữa, hiện tại có lợihại đến thế nào, nhưng theo thân phận mà nói vẫn là tiểu bối.

Trước mặt lão tổ nào có vị trí cho họ?

Hoàng Họa thì lại bình tĩnh hơn nhiều.

Trên thực tế, Hoàng Họa vốn cũng rất điềm tĩnh.

Sau khi trở ra từ Quy Khư, trên người nàng lại có thêm khí chất khó dùng lời nào tả được.

Xem ra dường như rất cao quý!

Nhưng lại không khiến người ta cảm thấy khó tiếp cận.

Lúc này, mấy vị lão tổ của Nhất Kiếm cũng được mời tới, Hoa Tiểu Nha cũng ở phía sau.

Nhìn thấy mấy người Diệu Nhất Nương, Hoa Tiểu Nha còn nghịch ngợm làm mặt quỷ, thè lè lưỡi ra.

- Đại hạn của ta sắp tới, thời giờ không còn nhiều, ta có thể dự cảm được một số việc.

Điều này nói ra có chút huyền bí, nhưng cũng không có nhiều thời gian giải thích cho các người, các người he là được rồi.

Bạch phát nữ tử vào thẳng vấn đề, không nói nhiều lời khách sáo:

- Đêm nay có lẽ sẽ xảy ra đại sự.

Những hình ảnh trong cảm nhận của ta, thị trấn nhỏ này sắp bị bao phủ bởi biển máu núi thây.

Lời này đổi lại là do người thường nói, e là đã bị chê cười tới rụng cả răng: "Ngươi là ai chứ, khẩu khí to như vậy?

Lại dám đưa ra những tiên đoán như vậy?

Bị đánh một trận còn là nhẹ".

Nhưng lại thốt ra từ miệng của một lão tổ có thâm niên lâu nhất của Phi Tiên, trọng lượng hoàn toàn không giống.

Bởi vì người trong tứ đại môn phái đều biết, lão tổ của Phi Tiên, khi sắp tới đại hạn đều có thể thấy được nhiều việc sắp phát sinh.

Lời tiên đoán có độ chính xác cao, dường như có thể nói là trăm phần trăm!

Cho nên, khi bạch phát nữ tử nói những lời này, mấy vị lão tổ của Nhất Kiếmsắc mặt lập tức trở nên nghiêm nghị nhìn bạch phát nữ tử.

Bạch phát nữ tử nói tiếp:

- Theo những tin tức lúc trước chúng ta nhận được, lại thêm lời tiên đoán của ta, tổng hợp lại mà phán đoán có lẽ người bên Thiên Ngoại muốn động thủ với chúng ta!

Đương nhiên, hiện giờ ta không biết ngọn nguồn của bọn chúng là từ đâu.

Tuy nhiên việc này chắc chắn không sai được.

-----o0o-----

Chương 675 : Chúng ta không muốn đi.

Chương 675 : Chúng ta không muốn đi.

- Vậy thì Phùng tổ sư muốn chúng ta phải làm gì đây?

Một lão tổ phái Nhất Kiếm nhìn bạch phát nữ tử, vẻ mặt cung kính hỏi.

Theo vai vế mà nói, thân phận của hắn cũng thấp hơn nhiều so với bạch phát nữ tử.

- Phi Tiên và Nhất Kiếm, vì chuyện của Sở Mặc đã gần như trở mặt với Cô Thành và Thiên Ngoại.

Môi hở răng lạnh.

Ta tin đạo lý đó, các ngươi đều hiểu cả.

Bạch phát nữ tử trầm ngâm nói:

- Nếu bọn chúng muốn động thủ, chắc chắn không chỉ đụng tới bọn ta mà bỏ qua Nhất Kiếm.

Cho dù hôm nay cho qua, nhưng tương lại cũng không chắc bỏ qua.

Mấy vị lão tổ Nhất Kiếm nhìn nhau, gật đầu thừa nhận lời của bạch phát nữ tử nói có lý.

- Cho nên, ta nghĩ thế này, chúng ta hiện nay trực tiếp hành động.

Đôi mắt của bạch phát nữ tử lóe lên vẻ sắc lạnh:

- Tập hợp toàn bộ sức mạnh của Phi Tiên và Nhất Kiếm các người, hộ tống mấy đứa trẻ của Nhất Kiếm các người lần này đạt được cơ duyên, còn có mấy đứa trẻ của Phi Tiên chúng ta, thêm cả Hoàng Họa cô nương rồi rời khỏi đây.

Rời khỏi Bạch Hổ đại lục!

- Cái gì?

Bây giờ bỏ đi?

Một lão tổ của Nhất Kiếm kinh ngạc ạch phát nữ tử gật đầu, sau đó nói:

- Phải, lập tức rời khỏi đây!

Bởi vì người của chúng ta cũng nên ra rồi, đều đã ra cả rồi!

Việc còn lại ta nghĩ Bọn chúng cũng không làm được.

Lời này nghe ra rất lạnh lùng, nhưng thật ra lại rất thực tế.

- Bất kể thế nào, chúng ta phải đảm bảo giữ được gốc rễ.

Mà bọn họ lại chính là gốc rễ của chúng ta!

Bạch phát nữ tử nói:

- Nếu sự tình thuận lợi, vậy thì, chúng ta sẽ cùng rời khỏi đây.

Nếu bọn chúng ra tay ngăn cản, hành động của chúng ta chắc chắn sẽ phá vỡnhững định liệu của chúng, làm đảo loạn cả kế hoạch của chúng!

Lúc này Hoàng Họa đột nhiên nói:

- Ta không đồng ý!

Mặc dù bị cắt ngang nhưng bạch phát nữ tử không tức giận mà dịu dàng nhìn Hoàng Họa:

- Hoàng cô nương, ta hiểu nguyên nhân cô không đồng ý.

Nhưng cô có thể nghe ta nói hết không.

Hoàng Họa gật đầu, không nói thêm gì nữa.

Bạch phát nữ tử nói:

- Ta biết cô chắc chắn đang lo lắng cho Sở Mặc Sở công tử, nhưng ta nghĩ nếu công tử biết được việc ở đây, nhất định cũng muốn các người rời đi trước, chứ không muốn các người ở lại đây chờ đợi.

Hơnnữa ta không cho rằng những người đó có thể giữ được Sở công tử.

Năm xưa khi Sở công tử vẫn còn yếu đuối, sự truy sát của trăm ngàn người còn không thể làm gì được.

Ta nói không sai chứ?

Những người trong phòng đều mỉm cười.

Lão tổ của Nhất Kiếm, một lão bà bà khẽ mỉm cười:

- Đứa nhỏ này cũng coi như là một truyền kỳ rồi.

Thẩm Ngạo Băng nói:

- Tiểu tử đó nhìn qua có vẻ đơn thuần chất phác, nhưng trong bụng lại có nhiều mưu mẹo, sự an nguy của hắn quả thật không cần phải lolắng.

Hoàng Họa lắc đầu:

- Các người có thể đi, nhưng ta không đi đâu hết.

Bạch phát nữ tử của Phi Tiên nhíu mày có chút lo lắng nhìn Hoàng Họa, khuyên nhủ:

- Hoàng cô nương, ta biết cô không phải phàm trần, nhưng cô có từng nghĩ cô làm vậy chả khác nào thêm phiền toái cho Sở công tử?

Hoàng Họa liếc nhìn bạch phát nữ tử, nói:

- Ta biết người muốn tốt cho ta, việc lớn như vậy cũng gọi ta tớiđể cùng thương lượng, ta rất cảm kích.

Nhưng ta cũng có lý do của riêng ta.

Hoàng Họa nói xong, nhìn mọi người:

- Lý lẽ của các người ta đều hiểu, hơn nữa có điều có lẽ các người vẫn không biết, lần này là do Thiên Ngoại một mình tự hành động, bọn họ đã vứt bỏ Cô Thành qua một bên.

- Cái gì?

- Sao cô biết

- Sao lại như vậy?

- Cô Thành và Thiên Ngoại luôn đồng hành cùng nhau, bọn họ sao lại tách ra chứ?

Những người trong phòng đều kinh ngạc, ngay cả đến Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết đều ngạc nhiên nhìn Hoàng Họa.

Hoàng Họa điềm nhiên nói:

- Việc này là sự thật, hơn nữa Thiên Ngoại bên đó có lẽ đã chuẩn bị kỹ lực lượng mới làm vậy, điều này có lẽ xuất phát từ việc Lý Trúc ở trong Quy Khư đã đạt được cơ duyên

- Hoàng cô nương không lẽ biết được điều gì?

Bạch phát nữ tử vẻ mặt kinh ngạc nhìn Hoàng Họa.

Hoàng Họa gật đầu:

- Biết một chút.

Dứt lời, nàng không nói lòng vòng:

- Lý Trúc trong Quy Khư có lẽ đã đạt được truyền thừa của Ma tộc, loại truyền thừa đó có thể trong thời gian ngắn nhất tạo ra được một loạt cường nhân hùng mạnh.

Ừm, dựa vào nguồn lực của Nhân Giới, trong một năm nay, bọn họ tạo ra hơn trăm Tiên Thiên võ giả Có lẽ cũng không phải việc khó

- này Làm sao có thể?

- Chế tạo hàng loạt Tiên Thiên võ giả?

Đây chả phải nói giỡn sao?

Đám người trong phòng đều có thân phận địa vị gì chứ?

Nhưng bọn họ vẫn cảm thấy những lời này của Hoàng Họa quả là ly kỳ, khiến họ khó mà tin được.

Sắc mặt của bạch phát nữ tử lộ rõ vẻ suy tư, trong lòng mặc dù có chút không dám tin đây là sự thực, nhưng bà lại nhanh chóng phát hiện khi Hoàng Họa nói những lời này vô cùng chắc chắn!

Đó căn bản không phải giọng điệu đoán mò, mà là một lời khẳng định biết rõ chân tướngsự việc.

Lại thêm những dự cảm của bà kết hợp lại, như vậy cũng đủ đưa ra đáp án khiến bà cảm thấy kinh hãi.

Thiên Ngoại bên đó thật sự có đủ năng lực đó. . .

Bạch phát nữ tử hít sâu một hơi, nhìn Hoàng Họa:

- Nếu là như vậy, thế thì Hoàng cô nương càng nên cùng chúng ta rời khỏi đây!

Hoàng Họa lắc đầu:

- Không kịp rồi, nếu chư vị không tin có thể phái người đến bến tàu bờ biển xem thử, ở đó có lẽ sớm đã bị Thiên Ngoại công chiếm rồi.

Hơn nữa hiện giờ mọi người có lẽ đến cả thị trấn nhỏ này cũng không ra khỏi được.

Thiên Ngoại bên đó có lẽ sớm đã bố trí thiên la địa võng rồi.

Tất cả mọi người sững sờ vì tin tức chấn động vừa được nói ra.

Hoàng Họa tiếp lời:

- Tuy nhiên, bọn chúng cũng không ngờ rằng những việc này lại bị ta biết được.

Cho nên nếu các người phản công ngay lúc này thì khả năng đột phá được vòng vây vẫn còn khá lớn.

Ta sẽ giúp các người.

Nhưng ta sẽ không rời khỏi đây, ta nhất định phải đợi công tử trở ra, rồicùng đi với công tử.

- Hoàng cô nương việc gì phải khổ vậy Biết rõ việc này càng nên sớm rời khỏi đây!

Bạch phát nữ tử cười gượng.

Bà vì hảo tâm muốn đưa Hoàng Họa cùng đi, không ngờ người ta không những không hiểu cho, mà còn nói nhất định không rời đi.

Bà không giấu được ánh mắt dõi về phía Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết, Hoa Tiểu Nha, mấy nữ tử trẻ tuổi.

Mong rằng bọn họ có thể khuyên nhủ Hoàng Họa.

Tuy nhiên điều khiến bà không ngờ tới lại là Thẩm Tinh Tuyết, Diệu Nhất Nương, thậm chí cả Hoa Tiểu Nha lại đều không có ý muốn rời đi.
 
Thí Thiên Đao Full
XXVIII ( Chương 676-700 )


Chương 676 : Quyết định của Cô Thành. (1)

Chương 676 : Quyết định của Cô Thành. (1)

Diệu Nhất Nương bình tĩnh nói:

- Con rối của Ma tộc gấp rút tạo thành mà, không có gì hết, chỉ cần đạt tới Thiên Tâm cảnh hơi mạnh một chút cũng có thể chém giết, hoặc hai ba người Ngộ Tâm cảnh cũng đủ để giết rồi.

Hoa Tiểu Nha gật đầu:

- Không sai, Con rối của Ma tộc gấp rút tạo ra không có gì đáng sợ, cao thủ tạo ra được thiếu hụt nhiều chỗ, nếu không thì trên đời này sớm đã bị Ma tộc hoàn toàn thống trị rồi.

Thẩm Tinh Tuyết lại nói:

- Ta có thể chuẩn bị một ít đan dược có thể khiến chiến lực của người bên chúng ta tăng lên gấp đôi, thời hạn chỉ có hai canh giờ.

Nhưng sau hai canh giờ toàn thân sẽ mệt mỏi không còn sức lực, không có khả năng chống đỡ lại.

Nhưng ưu điểm là không có bất kỳ tác dụng phụ nào.

- Người các người

Bạch phát nữ tử giờ mới hiểu, những lời khuyên nhủ của mình đều là uổng phí cả.

Mấy đứa trẻ này lại không để lọt mắt một chút nào.

Bà lại mở miệng, ý đồ muốn để mấy đứa trẻ này biết rằng chiến tranh không phải trò chơi:

- Các người đã trải qua sự đáng sợ của chiến tranh chưa

- Chính vì chưa từng trải qua nên mới phải thử một lần, nếu không lần sau gặp phải, lại tiếp tục bỏ chạy sao?

Nếu là vậy, tới lúc nào mới có thể trưởng thành được?

Hoàng Họa bình thản trả lời:

- Hơn nữa, chúng ta cũng không phải hoàn toàn không có năng lực phản kháng.

Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía Hoàng Họa.

Hoàng Họa thản nhiên nói:

- Ít nhất Cô Thành bên đó sẽ không hình thành sự uy hiếp nào.

Đến nửa đêm, cả thị trấn nhỏ trở nên tĩnh mịch.

Bỗng xuất hiện rất nhiều bóng người.

Những người này giống như âm hồn vậy, cử động rất nhanh, xông thẳng về hướng Nhất Kiếm và Phi Tiên đang ở.

Vù!

Một mũi tên, hình như là của Thiên Ngoại phóng tới, bắn thẳng vào một bóng người.

Sức mạnh to lớn khiến mũi tên xuyên thẳng vào giữa lông mày bóng người, đâm xuyên qua não.

Người đó chưa kịp kêu lên một tiếng đã lập tức bị giết chết!

Tuy nhiên điều khiến người ta thấy kỳ lạ lại là, những người khác lại hoàn toàn không bị ảnh hưởng gì, vẫn không chút chậm trễ tiếp tục lao tới.

Viu viu viu

Lại là mấy mũi tên bắn về phía mấy bóng người đang lao tới.

Trên mấy nóc nhà, một bạch phát nữ tử đang đứng, đó chính là lão tổ có tư cách lâu nhất của Phi Tiên.

Rất ít người biết rằng bà ta không chỉ luyện dược rất lợi hại, chiến lực cũng rất hùng mạnh.

Quan trọng nhất là bà là một cao thủ bắn cung thực thụ!

- Quả nhiên a Những kẻ trên người toát ra khí thế Tiên Thiên này không biết sợ hãi, không sợ chết, nhưng lại không chút đáng sợ!

Bạch phát nữ tử tự lẩm bẩm.

Đúng lúc này, một giọng nói âm thầm vọng tới:

- Tấn công!

Giết!

Bọn chúng đã có phòng bị rồi!

Uỳnh!

Hơn mười bóng người nháy mắt lao tới sát khí đằng đằng hướng về phía Nhất Kiếm và Phi Tiên.

Đồng thời, Nhất Kiếm và Phi Tiên bên này cũng có rất nhiều bóng người bay vút lên trời cao.

Đại chiến bỗng chốc bùng nổ.

Cô Thành bên đó, đám lão tổ giận giữ giậm chân, nhìn sắc mặt nghiêm nghị của Tần Hiểu, ai nấy đều đỏ mặt tía tai.

- Bên đó đã khai chiến rồi!

- Thiên Ngoại phái một loạt cao thủ đó!

- Cao thủ của Thiên Ngoại vô cùng đông!

- Lão tổ tông. . .

Cao thủ của Thiên Ngoại bên đó quả là nhiều không đếm xuể, cũng phải hơn trăm người, trên người đều toát ra khí thế TiênThiên!

- Nhất Kiếm và Phi Tiên đều đã có chuẩn bị, lão tổ bà bà của Phi Tiên đã bắn chết bốn, năm người của đối phương rồi!

- Kiếm thuật của Hoa Tiểu Nha thật đáng sợ, quả là không ai có thể tới gần Ạta!

- Quả không hổ là người đã ở trong Quy Khư một năm, các tấn công của Diệu Nhất Nương đó quả lợi hại, quả là tài nghệ như thần!

Ả thậm chí còn chẳng cần động thủ, chỉ dùng miệng hô lên chiêu thức thì có thể tấn công đối phương rồi. .

- Không ngờ Thẩm Tinh Tuyết lại có thể luyện ra được loại đan dược trực tiếp dùng để tấn công!

- Kẻ đáng sợ nhất phải là ả Hoàng Họa kia kìa, ả có thật chỉ là một thị nữ bên cạnh Sở Mặc không?

Sao ả lợi hại vậy chứ?

Mỗi một thông tin đều nhanh chóng báo tới nơi của các lão tổ Cô Thành.

Cô Thành bên này vốn dĩ định trực tiếp tham chiến.

Bên phía Thiên Ngoại cũng đã phái người liên lạc với bọn họ, hơn nữa chỉ yêu cầu bọn họ ngăn cản người của Nhất Kiếm là đủ rồi.

Lẽ ra điều kiện này thật sựrất dễ!

Vì dù sao, nếu thật sự liều mạng, tổn thất của bên nào cũng không nhỏ.

Cho nên Thiên Ngoại chỉ yêu cầu Cô Thành ngăn cản Nhất Kiếm, tính ra thì Cô Thành là được lợi thế nhất.

Lão tổ của Cô Thành vốn định đồng ý ngay, nhưng ai mà ngờ được, Tần Hiểu sau khi trở về thì luôn trầm ngâm lạnh lùng, đột nhiên đứng phắt dậy, ngăn cản tất cả bọn họ.

Hắn nói dù thế nào cũng không để Cô Thành tham chiến.

Theo lý mà nói thân phận của Tần Hiểu trước mắt bọn họ vẫn chưa là gì.

Đừng nói chỉ là vị trưởng lão trẻ tuổi nhất của Cô Thành, cho dù ngươi có là chưởng môn của Cô Thành thì đã sao chứ?

Ở trước mặt đám lão tổ tông này, có chỗ cho ngươi lên tiếng sao?

Thế nhưng Tần Hiểu quả đã ngăn cản bọn họ, hắn chỉ dùng đúng một chiêu đã trấn áp ngay được một vị lão tổ Cô Thành đang định ra tay giáo huấn hắn.

Vị lão tổ đó dù không bị thương gì nhưng lại bị kinh hãi.

Lão hoàn toàn không ngờ rằng Tần Hiểu sau khi tiến vào Quy Khư một năm lại lợi hại tới mức ấy.

Sau đó, tin tức về cuộc chiến không ngừng truyền tới càng khiếnđám lão tổ Cô Thành nổi giận, trước hết là nguội mất một nửa nhiệt huyết, sau lại càng thêm phẫn nộ.

Tuy nhiên lần này sự căm phẩn của họ không phải nhắm vào Tần Hiểu mà là nhắm vào Thiên Ngoại.

Lúc bắt đầu bọn họ quả là rất giận Tần Hiểu, cảm thấy tên tiểu bối này, cứ cho là ngươi ở trong Quy Khư đạt được cơ duyên lợi hại, thực lực vượt qua tất cả mọi người, nhưng ngươi ở trong Cô Thành vẫn chỉ là một tiểu bối, sao ngươi dám làm ra việc phạm thượng như thế?

Nhưng chưa qua bao lâu, chiến báo không ngừng nâng lên số lượngcao thủ Tiên Thiên của Thiên Ngoại, điều này khiến đám lão tổ của Cô Thành sợ hãi ngây người!

Thực lực của tứ đại môn phái, mỗi bên trong lòng đều có cân nhắc rồi.

Trăm ngàn năm nay, mỗi môn phái chỉ có từng đó cao thủ Tiên Thiên, thậm chí đến cả tên tuổi mọi người cũng đã nghe quen thuộc nằm lòng rồi!

Ai mà ngờ được, Thiên Ngoại bên đó đột nhiên lại nhiều lên hàng trăm tên cao thủ Tiên Thiên?

Còn nữa, sức phản kháng của Phi Tiên và Nhất Kiếm càng khiến bọn họ kinh ngạc.

Lớp lão bối đương nhiên không cần nhiều lời, nhưng Diệu Nhất Nương, Thẩm Tinh Tuyết, Hoa Tiểu Nha và Hoàng Họa, mẫu nữ nhi trẻ tuổi này bọn họ dựa vào đâu mà lợi hại đến vậy?

-----o0o-----

Chương 677 : Quyết định của Cô Thành. (2)

Chương 677 : Quyết định của Cô Thành. (2)

Lẽ nào thật sự là do bọn họ ở trong Quy Khư hơn một năm?

Nhưng cho dù là vì lý do gì, đám lão tổ Cô Thành đều tự thừa nhận trong lòng rằng việc Tần Hiểu ngăn cản bọn họ quả là đúng đắn!

Cho nên mỗi người bọn họ đều đỏ mặt tía tai, không biết nói gì!

Tần Hiểu nhìn những người này, lạnh lùng nói:

- Thiên Ngoại đã không còn là Thiên Ngoại thật sự nữa rồi.

Lý Trúc đã bị Ma tộc Đoạt Xá rồi.

Hắn hiện giờ đã là một Ma tộc thực sự, hắn dùng cách của Ma tộc tạo ra một lượng lớn cao thủ Tiên Thiên.

Mục đích của hắn là thống trị cả thế giới!

Đám lão tổ Cô Thành đều không nhịn được hít một hơi dài, cảm thấy có chút sợ hãi.

Không ngờ việc này lại đáng sợ tới vậy, trước kia nào ai dám nghĩ tới

- Vậy. . .

Vậy bọn ta phải làm sao?

Cứ ở đây đứng nhìn sao?

Một lão tổ Cô Thành nhíu mày nhìn Tần Hiểu.

Tần Hiểu trả lời:

- Con ngăn các người lại là vì không muốn mấy vị lão tổ tông làm việc khờ dại, đi giúp đám kẻ địch Thiên Ngoại.

- Nhưng chúng ta với Phi Thiên và Nhất Kiếm. . . cũng là kẻ địch mà!

Một lão tổ Cô Thành vẻ mặt rầu rĩ nói:

- Bọn ta đã gần như trở mặt với nhau rồi!

- Cho nên đây chính là cơ hội lập công chuộc tội.

Tần Hiểu nói.

- Lập công chuộc tội?

Dựa vào đâu mà nói vậy?

Chúng ta có tội gì chứ?

Một lão tổ Cô Thành giận dữ nói.

Tần Hiểu bình tĩnh liếc nhìn lão:

- Sau khi Nhất Kiếm và Phi Tiên thắng trận này thì chúng ta sẽ là có tội.

Câu nói này khiến tất cả mọi người đều lạnh gáy hải, trận này đánh xong, cho dù ai thắng ai thua chắc chắn đều không tha cho Cô Thành chỉ biết ngồi nhìn nghêu cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi.

Nếu Thiên Ngoại thắng thì thê thảm rồi, dựa vào khả năng tạo ra mấy con rối Tiên Thiên của bọn chúng, nếu muốn diệt Cô Thành căn bản không cần phí công tốn sức.

Nếu Phi Tiên và Nhất Kiếm thắng, vậy thì Cô Thành cũng chả đi đến đâu.

Trên đời không có mấy ai dễ dàng tha thứ cho kẻ địch của mình.

Bởi vì dễ dàng bỏ qua cho kẻ địch, đó không phải là tấm lòng bao dung, ấy là trắng đen bất phân, chết tiệt!

Kẻ địch là kẻ địch, dựa vào đâu mà khoan dung?

- Lẽ nào. . . muốn chúng ta phải tham chiến lúc này, lập tức đi đánh Cô Thành hay sao?

Một lão tổ Cô Thành vẻ mặt nghi hoặc nhìn Tần Hiểu, trong lòng lão ít nhiều còn nghi ngờ, Tần Hiểu tại sao đột nhiên lại nghiêng về phe Phi Tiên và Nhất Kiếm?

Nếu không phải bọn họ vô cùng hiểu rõ Tần Hiểu, thậm chí sẽ nghi ngờ Tần Hiểu là do người khác cải trang.

Tuy nhiên cho dù là chưởng môn của Cô Thành dùng tới bí mật màchỉ Tần Hiểu và hắn mới biết để dò xét thì Tần Hiểu cũng dễ dàng đối đáp trôi chảy.

Điều này chứng minh, Tần Hiểu chính là Tần Hiểu.

Còn về tại sao lại thay đổi lập trường, e là chỉ có mình hắn mới rõ được.

Tần Hiểu nghĩ một hồi, nói:

- Chúng ta đi đánh sào huyệt của Thiên Ngoại!

- Cái gì?

- Vậy quá mạo hiểm rồi!

- Làm vậy thương vong của bọn ta sẽ lớn lắm!

- Ta không đồng ý!

Gần như các vị lão tổ Cô Thành ở trong phòng đều phản đối ý kiến.

Lúc này, chiến báo bên kia lại lần nữa truyền tới.

- Báo, ba bên ở đó đang giằng co quyết liệt, tóm lại là thương vong của phía Thiên Ngoại ngày càng lớn!

Lão tổ có tư cách nhất của Phi Tiên dường như là không thiết sinh mạng nữa, căn bản không thèm để ý thân đang bị thương, tấn công điên cuồng người của Thiên Ngoại!

Trong căn phòng, bỗng chốc trở nên tĩnh lặng, Tần Hiểu nhìn đámngười trầm ngâm nói:

- Đây là cơ hội lớn nhất của chúng ta!

Nếu khong thì sau trận chiến này, tứ đại môn phái chắc chắn chỉ còn hai đại môn phái thôi!

Đám lão tổ của Cô Thành đưa mắt nhìn nhau, trong lòng đều đang toan tính lợi hại, được mất.

Cuối cùng vị lão tổ già nhất Cô Thành nghiến răng nói:

- Ván cờ này của Thiên Ngoại thật hiểm, rõ ràng là muốn toan tính toàn bộ thiên hạ.

Tần Hiểu nói chí phải, nếu thật sự tiêu diệt Nhất Kiếm và Phi Tiên rồi, bọn ta cũng sẽ chả có kết cục tốt đẹp.

Trong ánh mắt Tần Hiểu bỗng lóe lên vẻ kỳ lạ, hắn nhìn lão tổ.

Lão tổ già nhất Cô Thành vẻ mặt kiên quyết, hạ lệnh:

- Tấn công sào huyệt của Thiên Ngoại, cố gắng hy sinh ít nhất để đổi lấy lợi ích to nhất!

- Chưởng môn. . .

Một lão làng của Cô Thành cau mày, ít nhiều có chút chần chừ.

Sở Hàn - chưởng môn của Cô Thành vì một số việc, trước mắt không có mặt ở đây, chủ trương từ trước tới nay của Sở Hàn đều là đối lập với Phi Tiên và Nhất Kiếm.

Lão tổ già nhất Cô Thành đôi mắt lóe lên ánh sắc lạnh, trầm giọng nói:

- Việc xảy ra thay đổi, không thể câu nệ hình thức, nếu không thì CôThành sẽ gặp phải cảnh vạn kiếp bất phục.

Trách nhiệm này cho dù là chưởng môn. . .

Hắn cũng không gánh vác được!

Con ngươi của Tần Hiểu ánh lên vẻ kỳ quặc, nói:

- Chưởng môn bên đó, đến lúc ấy con sẽ chịu trách nhiệm giải thích.

- Không cần phải là con, mấy lão bất tử bọn ta đều đang sống sờ sờ ra đây!

Lão tổ già nhất Cô Thành trầm giọng nói.

Tứ đại môn phái sở dĩ hùng mạnh, sở dĩ có được vị trí được tôn sùng, chính là vì có những nhân vật lão tổ này chống lưng.

Cho nên saukhi lão tổ già nhất lên tiếng, tất cả những phản đối đều bị áp chế hết.

- Xuất phát!

Lão tổ già nhất Cô Thành vung tay lên.

Mấy lão tổ của Thiên Ngoại đang ở trong mật thất chỉ huy tác chiến, lặng lẽ ngồi đợi kết quả, họ nằm mơ cũng không ngờ tới việc Tần Hiểu lại dẫn theo đám lão tổ Cô Thành xông thẳng tới đánh giết trước mặt họ.

Hai bên gặp mặt, Cô Thành một câu cũng không nói, lập tức ra tay.

- Các ngươi. . .

Một vị lão tổ của Thiên Ngoại nổi giận lôi đình, đang định nói gì đó thì đã bị lão tổ già nhất Cô Thành xuất chưởng đánh bay trở lại, khiến cho đứt đoạn toàn bộ những lời định nói.

- Các ngươi muốn gì?

Một vị lão tổ Thiên Ngoại khác giận dữ quát tháo.

Nhưng không ai thèm để ý tới lão, đám cường nhân Cô Thành lúc này đều như phát điên, phát động tấn công bọn họ.

Bởi vì đã phái chủ lực ra ngoài cho nên sức mạnh của Thiên Ngoại ở đây khá suy yếu, họ bị đám người của Cô Thành đánh cho không kịp trởtay.

Gần như là hai, ba ngưởi của Cô Thành đánh một người của Thiên Ngoại, thời gian chưa lâu tới mức uống một chén trà, năm vị lão tổ ở lại chỉ huy của phía Thiên Ngoại toàn thân đẫm máu, bị bao vây tấn công tới chết!

Trong đó, sức của Tần Hiểu là nhiều nhất!

Cả người hắn giống như một chiến thần, thấy máu lại càng chiến đấu hăng say, thậm chí có chút đánh tới quên mình!

Bởi vì trong thời gian ngắn ngủi, trên người hắn đã có ba, bốn vết thương chí mạng, nhưng hắn hoàn toàn không thèm để tâm.

-----o0o-----

Chương 678 : Đẩy xuống nước

Chương 678 : Đẩy xuống nước

Chiến lực đáng sợ như vậy và dũng khí can đảm đến mức mấy lão tổ của Cô Thành đều cảm thấy kinh sợ.

Tần Hiểu trong ấn tượng của bọn họ, mạnh thì mạnh thật, nhưng từ lúc nào xuất hiện dũng khí và chiến lực đó chứ?

Tuy nhiên bất luận thế nào, rốt cuộc đó cũng là chuyện tốt.

Năm vị lão tổ của Thiên Ngoại dáng vẻ căm phẫn và nhục nhã ngãgục trong vũng máu.

Trước giờ phút này, trong lòng họ vẫn còn đang nằm mơ được thống nhất thiên hạ.

Ai ngờ lại phải tỉnh mộng nhanh như vậy.

Đánh nhanh thắng nhanh, Tần Hiểu dường như không chút do dự, hắn liền chuẩn bị dẫn theo người xông tới trận chiến chính.

Đúng lúc này, một âm thanh kinh thiên động địa gầm lên giận dữ:

- Các người điên rồi sao?

Một bóng người xông tới nhanh như tia chớp, trên người toát ra sự tức giận ngập trời, nhưng lại không có chút sát khí nào.

Người của Cô Thành vừa nhìn thoáng đã nhận ra người đó chính là chưởng môn Cô Thành, tên Sở Hàn!

Đồng thời, sau lưng Sở Hàn cũng có một bóng người theo sát phía sau, ánh mắt nhìn vào đám người Cô Thành tràn đầy thù hận, dường như muốn băm vằm bọn họ thành trăm mảnh nhỏ.

Người này chính là vị trưởng lão có quyền lực và tư cách già nhất của Thiên Ngoại, cũng là thân sinh của Lý Trúc.

Hai người này trước đó cùng nhau rời đi, không hiểu đi làm gì.

Lúc này cùng nhau trở lại, còn chuẩn bị kỹ lưỡng ăn mừng một phen, ai ngờlại gặp phải ngay cảnh tượng này, cả hai đều vừa sợ vừa giận.

- Ai cho các người làm vậy?

Sở Hàn giận dữ gào lền, đồng thời cũng chủ động tách xa ra khỏi vị trưởng lão Thiên Ngoại đang đứng bên, bất luận hai người vừa cùng nhau đạt được thỏa thuận gì, nhưng giờ phút này e là đều thành công cốc cả rồi.

Bởi vì phái Cô Thành lại trong tình huống không hiểu rõ sự tình, giết hết năm vị trưởng lão quyền cao chức trọng của Thiên Ngoại.

Điều này quả thực điên rồ!

Sở Hàn giận run người.

Vị lão tổ Thiên Ngoại ánh mắt u ám nhìn vào vũng máu của năm vị đồng môn, khóe miệng mím chặt lại dường như muốn nói điều gì, một hồi lâu sau mới gượng cười nói:

- Khá lắm. . . các người làm rất tốt!

Khà khà. . .

Sở Hàn à Sở Hàn, môn phái của ngươi dạy dỗ quả là khá lắm. . .

Dứt lời, hắn quay người bỏ đi, nếu còn đứng lại đây rất có thể không thể đi được nữa!

Chỉ cần hội hợp lại với đám Lý Trúc, hắn tự tin cho dù Cô Thành, Nhất Kiếm và Phi Tiên về phe với nhau, cũng tuyệt đối không phải đối thủ của Thiên Ngoại!

Sở Hàn không ra tay ngăn cản, bởi vì lúc này đây, hắn vẫn chưa hiểu rõ rốt cuộc đã xảy ra việc gì, bên mình tại sao lại đột ngột hạ thủ với đồng minh Thiên Ngoại?

Tần Hiểu con người lóe lên nhưng cũng không đi ngăn cản lão tổ Thiên Ngoại.

- Các người đều không nói gì?

Lẽ nào không nên giải thích cho ta hiểu sao?

Trong mắt các người còn vị chưởng môn như ta không?

Sở Hàn hít sâu một hơi, cố gắng kìm chế bình tĩnh, hắn lấy ra lệnh bài chưởng môn phái Cô Thành.

Vừa thấy lệnh bài, cho dù là lão tổ của Cô Thành cũng nhất định phải nghe lệnh của chưởng môn.

Bởi vì đây là quy tắc, nếu ai không tuân theo, ấy là làm loạn.

- Chưởng môn, sự việc không đơn giản như người nghĩ.

Vị lão tổ già nhất Cô Thành liếc nhìn Sở Hàn, thản nhiên trả lời.

- Là không đơn giản như ta nghĩ, các người có biết Thiên Ngoại ngày nay đã có sức mạnh như thế nào không?

Sở Hàn nghiến răng nghiến lợi thét lên, mặc dù người trước mặt hắn là vị lão tiền bối, hắn cũng không nhịn được sự phẫn nộ trong lòng.

Tần Hiểu nói:

- Chưởng môn, Thiên Ngoại tiêu diệt Nhất Kiếm và Phi Tiên rồi, sau đó sẽ tới lượt bọn ta, đạo lý môi hở răng lạnh, lẽ nào chưởng môn không hiểu sao?

- Ngươi câm miệng lại!

Sở Hàn giận dữ:

- Khi nào mới tới lượt ngươi giáo huấn ta?

Việc của ngươi, ta còn chưa tìm ngươi tính sổ!

Ta giao cho ngươi thứ tốt nhất rồi, vậy mà ngươilàm việc thế này đó hả?

Ngươi đã giết được Sở Mặc chưa?

Ngươi đã hoàn thành giao phó của vị đại nhân đó chưa?

Sắc mặt Tần Hiểu không chút thay đổi, bình tĩnh noní:

- Chưởng môn, có vài việc người không hề hay biết. . .

- Câm miệng!

Sở Hàn rút ra lệnh bài chưởng môn, lạnh lùng nhìn Tần Hiểu:

- Ngươi muốn kháng lệnh sao?

Tần Hiểu như còn muốn nói gì đó, nhưng bị vị lão tổ già nhất Cô Thành ngăn cản, lão tổ nhìn Sở Hàn:

- Việc đã đến nước này, lẽ nào còn định thay đổi sao?

Sở Hàn lập tức cứng họng, mặc dù giận tới không kìm chế được nhưng đành câm như thóc.

Hắn nhìn vũng máu của năm vị lão tổ Thiên Ngoại, không chịu đánh dùng một chưởng dẹp qua một bên, uỳnh một tiếng đánh nổ một cái hố sâu, sau đó nghiến răng nói:

- Đi, tham chiến thôi!

Có người hỏi một câu:

- Chưởng môn muốn đứng ở bên nào?

Sở Hàn nổi giận đùng đùng nói:

- Đương nhiên là đối đầu với Thiên Ngoại rồi, đều do các ngươi hại chết cả!

Khóe miệng Tần Hiểu hơi nhếch lên giống như cười vô giác, hắn nói:

- Chưởng môn thật anh minh!

Sở Hàn trừng mắt lườm Tần Hiểu:

- Đợi tới lúc ngươi còn sống sót, hãy nói lời đó với ta!

Thân là chưởng môn, Sở Hàn đến lúc này vẫn không biết rốt cuộc ailà người đưa ra ý tưởng điên rồ này, ngang ngạnh đẩy cả phái Cô Thành vào vũng bùn, nếu biết chủ ý là của Tần Hiểu đưa ra, e rằng hắn khó mà giữ được bình tĩnh như lúc này, chỉ mắng Tần Hiểu vài câu, phỏng chứng hắn sẽ một chưởng đánh bay cả tim Tần Hiểu ra rồi.

Chiến đấu bên kia đã hừng hực khí thế, số lượng lớn con rối Tiên Thiên được Thiên Ngoại bồi dưỡng đã chiếm cứ thế thượng phong.

Nhân tố thật sự là rất nhiều.

Trong rừng có một loại sinh linh vô địch, ngay cả sư tử hổ báo nhìn thấy cũng phải tránh lui, xa xa tránh né.

Đó chính là quân đoàn kiến!

Số lượng kiến che trời phủ đất, cũng khoảng từ một tới mười tỷ con.

Cái gọi là nhiều kiến cắn chết voi cũng không phải là một câu nói ngoa.

Chớ đừng nói chi giờ phút này người luyện võ Thiên Ngoại xuất hiện ở nơi này, tất cả đều có được khí tức cường nhân Tiên Thiên, cho dù bọn họ đều là con rối nhưng đã thắng được ở khâu số lượng!

Đây là một cuộc ác chiến, trình độ gian nan này, cho dù là Diệu Nhất Nương hay là Hoa Tiểu Nha, hay thiên tài tuổi trẻ Thẩm Tinh Tuyết và Hoàng Họa lúc trước cũng có chút khinh địch rồi.

Không chỉ là bởi vì tuổi trẻ không có kinh nghiệm, mà hơn nữa chính là không nghĩ tới Thiên Ngoại lại chế tạo ra nhiều con rối Tiên Thiên tới vậy.

Gần như chính là liên tục không ngừng!

Tựa như quân đoàn kiến trong rừng!

Giết một tới hai, giết hai tới bốn!

Giống như là vĩnh viễn đều không giết hết!

Người cho dù cường thịnh cũng sẽ có lúc mệt mỏi...

-----o0o-----

Chương 679 : Chiến đấu kịch liệt

Chương 679 : Chiến đấu kịch liệt

Vào giờ khắc này, trên người lão tổ già nhất Phi Tiên đã tràn đầy máu tươi, vài đạo vết thương xuất hiện lung tung trên người của nàng.

Trong mắt của nàng tràn ngập lo lắng, sau khi một chưởng đánh bay một con rối Tiên Thiên của Thiên Ngoại, la lớn:

- Tiếp tục như vậy không phải cách hay!

Lão bà già nhất Nhất Kiếm bên kia cũng cả người đẫm máu, lớn tiếng ho khan, cổ họng khàn khàn nói:

- Con rối Tiên Thiên của Thiên Ngoại thật sự rất nhiều....

Đang nói, một gã đệ tử Ngộ Cảnh tâm của Nhất Kiếm, vào lúc một kiếm đấm thủng mi tâm của một con rối Tiên Thiên, đồng thời lại bị con rối Tiên Thiên của Thiên Ngoại hung hăng tát một cái vào giữa lưng, một ngụm máu tươi được phun ra, mất mạng ngay tại chỗ.

- Sư huynh!

Một nữ tử đau xót kêu lên, tâm thần bị thất thủ trong nháy mắt, trực tiếp bị một con rối Tiên Thiên chém tới đầu.

Nháy mắt đầu bay lên cao, nước mắt lại nhỏ xuống.

Hoa Tiểu Nha và người của Nhất Kiếm đều cực kỳ bi ai, điên cuồng triển khai phản kích.

Nhưng rất nhanh lại lâm vào khổ chiến.

Lý Trúc gần như tự do ở ngoài vòng chiến, gần như không động thủ, trong mắt lóe ra hào quang lạnh như băng, nếu giờ phút này có người thấy được ánh mắt của hắn, nhất định có thể cảm giác được ánh mắt của Lý Trúc căn bản không giống một nhân loại.

Trí nhớ dung hợp, ngay cả linh hồn của Lý Trúc cũng chiếm thượng phong, nuốt lấy thần hồn của Tư Không Lăng nhưng nếu muốn nói tính cách không bị ảnh hưởng chút nào lại là chuyện không thể.

Thậm chí ngay cả chính bản thân Lý Trúc cũng không phát hiện ra điểm này!

- Một đám sinh linh vô tri!

Miệng Lý Trúc thì thào lầu bầu.

Lúc này đột nhiên phương xa truyền tới tiếng gầm giận dữ:

- Người của Cô Thành....

Công kích người đóng giữ của chúng ta, năm lão tổ chết trận!

Tiếng gầm giận dữ này làm cho tất cả mọi người đều ngẩn ra.

Nhất Kiếm và Phi Tiên bên này trên mặt nháy mắt lộ ra sắc mặt vui mừng.

Cho dù không rõ vì sao Cô Thành vẫn đối lập với bọn họ lại ra tay với Thiên Ngoại, nhưng đây tuyệt đối là một tin tức vô cùng tốt!

Thân thể của Lý Trúc lại khẽ run lên, tròng mắt của hắn hiện lên hàn quang vô tận, nghiến răng nghiến lợi, lạnh lùng hạ giọng nói:

- Tần Hiểu...

Mao Lợi Đồng đúng không?

Ta nhất định phải tự tay xé xác ngươi!

Đối với Cô Thành đột nhiên phản bội, Lý Trúc cho rằng vấn đề nhất định là ở trên người Tần Hiểu.

Chỉ có điều Lý Trúc lại không biết, tình huống hiện tại của Tần Hiểu còn phức tạp hơn so với tưởng tượng của hắn rất nhiều.

Ngay cả khi hắn chiếm được toàn bộ trí nhớ của Tư Không Lăng, hắn có tưởng tượng thế nào cũng không đoán ra được tình huống thật của Tần Hiểu.

Người rống giận ở phương xa là cha ruột của Lý Trúc, là Lý Hoành có quyền thế nhất toàn bộ Thiên Ngoại hiện giờ.

Một tiếng rống giận của Lý Hoành chính là muốn nhắc nhở người bên cạnh minh.

Lý Trúc đã trực tiếp cất giấu một ít con rối Tiên Thiên ở bốn phía trong thời gian ngắn, gửi xuống chỉ lệnh:

- Đánh chết người của Cô Thành!

Sau đó trong con ngươi của Lý Trúc lóe ra hào quang điên cuồng và lạnh như băng, lẩm bẩm nói:

- Muốn chơi... vậy thì chơi lớn một lần luôn!

Lý Hoành đi tới bên cạnh Lý Trúc, hạ giọng nói:

- Trúc nhi, ngươi nói đúng, đám người Cô Thành... quả thật đều đáng chết!

Chúng ta còn chưa xuống tay với bọn họ, bọn họ ngược lại còn động thủ trước!

Lý Trúc thản nhiên nói:

- Vậy thì nhất định phải giải quyết hết!

- Có nắm chắc không?

Trong mắt của Lý Hoành xuất hiện vẻ long lắng, mọi chuyện cần thiết đều do Lý Trúc xử lý, ngay cả hắn là cha ruột của Lý Trúc, nhưng vấn không hiểu rõ số lượng của con rối Tiên Thiên rốt cục là có bao nhiêu.

Bởi vậy chút ít quan niệm của Lý Hoành kỳ thật còn dừng lại ở thời đại quá khứ, trong lòng tuy rằng nghĩ thực lực Thiên Ngoại vượt xa ba đại phái khác, nhưng nếu đồng thời phải đối mặt với ba đại phái lại cảm thấy có chút lo lắng.

- Yên tâm đi, không có vấn đề gì!

Lý Trúc nói xong, phương xa đã truyền tới từng trận tiếng chém giết và tiếng rống giận dữ.

Con rối Tiên Thiên của Thiên Ngoại đã chống cự với người của Cô Thành.

Nhìn thấy Lý Trúc chắc chắn như vậy, trong lòng Lý Trúc rốt cục thở phào nhẹ nhõm một hơi, sau đó trầm giọng nói:

- Lúc này đã làm như vậy là tốt rồi, những người này một kẻ cũng không thể bỏ qua!

Lý Trúc híp mắt nhìn những người đang chiến đấu kịch liệt ở giữa sân, ánh mắt của hắn đã rơi trên người chúng nữ Hoa Tiểu Nha, Hoàng Họa, Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết, gật gật đầu:

- Yên tâm.

Mấy người Diệu Nhất Nương nơi đó là chiến đấu kịch liệt nhất, trên người bọn họ hiện giờ đều có thương tích, tuy nhiên không nghiêm trọng lắm.

Đó là kết quả mấy người bên kia liều chết bảo hộ các nàng.

Tỷ muội Thẩm Ngạo Băng và Thẩm Ngạo Sương tâm ý tương thông, liếc mắt nhìn nhau một cái đều thấy được một chút trầm trọng trong mắt đối phương, sau đó lại cùng quyết định một việc, cùng gật đầu.

- Trận chiến hôm nay liên quan tới sinh tử tồn vong của chúng ta.

Cho nên mọi người không ôm bất cứ tâm tư may mắn gì!

Thẩm Ngạo Băng bỗng nhiên mở miệng:

- Tinh Tuyết mau chia đan dược cho mọi người, đừng giữ lại!

Nói xong Thẩm Ngạo Băng liền nuốt vào đan dược có thể tăng chiến lực lên gấp đôi do Thẩm Tinh Tuyết luyện chế vào miệng.

Nháy mắt có một cỗ nhiệt lưu trực tiếp tiến về các nơi trong thân thể Thẩm Ngạo Băng, các vết thương lúc trước nháy mắt hoàn toàn bình phục.

Thân thể vốn mệt mỏi đã tràn đầy lực lượng trong phút chốc!

Trong vòng hai canh giờ, chiến lực tăng lên gấp đôi!

Loại đan dược này cũng giống như con rối Tiên Thiên do Thiên Ngoại chế tao ra, đó là tồn tại khó có thể tưởng tượng đối với toàn bộ Nhân giới!

Mấy người còn lại bên kia nghe xong cũng lộ ra vẻ kiên quyết, nuốt vào đan dược do Thẩm Tinh Tuyết phân phát.

Hai canh giờ, nếu không thể giải quyết trận chiến đấu này, vận mệnh của bọn họ.... sẽ vô cùng tàn khốc.

Nhưng hiện tại bọn họ đã không có lựa chọn nào khác!

Ầm!

Ầm!

Mấy tiếng nổ liên tiếp, bảy tám con rối Tiên Thiên của Thiên Ngoại trong miệng điên cuồng phun máu tươi, bay ra ngoài.

Tình thế trong sân đột nhiên biến đổi!

Nhất Kiếm và Phi Tiên bên này vốn đã rơi xuống hạ phong, không ngờ nháy mắt liền thay đổi xu thế.

Lý Hoành nơi xa nhìn thấy hết hồn, lẩm bẩm nói:

- Người vào Quy Khư còn có thể sống đi ra... quả nhiên không phải người trần!

- Không cần lo lắng cái gì cả, ta đã phái người gọi người bên bến tàu trở lại.

-----o0o-----

Chương 680 : Địch đông ta ít

Chương 680 : Địch đông ta ít

Trong con người của Lý Trúc lóe ra hào quang tối tăm, có chút buồn bực nói:

- Đáng tiếc đại lục Bạch Hổ này không phải là địa bàn của chúng ta, băng không chỉ bằng những người này mà muốn xoay người quả thật chính là nằm mơ!

Tuy nhiên cũng không có gì, nhiều nhất chỉ là tổn thất một ít người mà thôi.

Dù sao sau này còn có thể bồi dưỡng được rất nhiều!

- Chỉ là....

Muốn giữ tất cả bọn họ ở chỗ này, chỉ sợ rất khó.

Lý Trúc nhìn tình thế trong sân, trầm giọng nói.

Lý Trúc gật gật đầu nói:

- Cho dù thế nào thì cũng phải giữ mấy nữ nhân đi ra từ Quy Khư này lại!

Không thể giết chết thì phải giam ở đây!

Lý Hoành nhìn thoáng qua Lý Trúc nói:

- Chính xác, trên người mấy nữ oa này đều cất giấu bí mật khó lường, cho dù như thế nào, mấy thứ này nhất định phải nắm giữ ở trong tay chúng ta!

Lý Trúc thản nhiên cười cười:

- Cũng là cực phẩm đấy chứ.

Nói xong hai người nhìn nhau cười.

Nhất Kiếm và Phi Tiên bên này, sau khi sử dụng đan dược do Thẩm Tinh Tuyết luyện chế lên, chiến ý cũng mạnh lên nhiều, những người trước nay không tranh quyền thế cũng bị kích phát sát ý từ sâu trong nội tâm.

Đối mặt với kẻ thù liên tục không ngừng phải đại khai sát giới.

Con ngươi của Diệu Nhất Nương trong trẻo nhưng lạnh lùng, khẽ quát một tiếng:

- Tinh Hà Lạc Cửu Thiên!

Một đạo kiếm quang dường như ngưng kết từ hư không, giống ngân hà rực rỡ giáng xuống từ trên trời, trực tiếp xuyên thủng đầu một gã Tiên Thiên Thiên Ngoại.

Người luyện võ Tiên Thiên Thiên Ngoại này cũng không phải con rối mà là cường nhân bên trong Thiên Ngoại!

Diệu Nhất Nương hít sâu một hơi, thi triển loại sát chiêu này đối với nàng mà nói cũng là một gánh nặng không nhỏ.

Tất cả mọi người đều xuất ra bản lĩnh của mình, không còn ai cất giấu.

Thẩm Tinh Tuyết dưới sự bảo vệ của Thẩm Ngạo Băng và Thẩm Ngạo Sương, không ngừng dùng đan dược công kích con rối Tiên Thiên của Thiên Ngoại, uy lực cũng rất kinh người.

Hoa Tiểu Nha huy động thanh thiết kiếm rách rưới trong tay, dáng người vô cùng nổi bật, nhìn qua giống như vũ đạo, đương ngiên nếu không phải do bề ngoài thanh kiếm kia quá mức kém, nàng nhìn qua sẽ đẹp hơn nhiều.

Tốc độ thủ đoạn công kích của Hoàng Họa lại cực nhanh, vô cùng quỷ mị.

Con ngươi kiên nghị nhìn những con rối Tiên Thiên người trước ngã xuống người sau tiến lên.

Bên này chiến đấu kịch liệt, những người Cô Thành phía bên kia cũng đang chiến đấu kịch liệt!

Ngăn lại Cô Thành chính là ba mươi mấy con rối Tiên Thiên của Thiên Ngoại.

Ngay từ đầu người Cô Thành bên này còn cảm thấy khí tức trên người những con rối này không đáng sợ như vậy, yếu hơn nhiều so với Tiên Thiên thật sự!

Một người luyện võ Thiên Tâm Cảnh có thể dễ dàng đối phó với con rối Tiên Thiên.

Nhưng đập vào bọn họ lại phát hiện không đúng, bởi vì những con rối Tiên Thiên này căn bản không sợ chết!

Đồng dạng một đao trảm trên người, người bình thường chắc chắn sẽ phản ứng theo bản năng, đối mặt với đổ máu, đối mặt tử vong, cho dù thản nhiên thế nào thì thân thể cũng sẽ biểu hiện ra phản ứng bản năng.

Nhưng những con rối Tiên Thiên này khi đối mặt với tình huống như vậy lại không hề nhăn mặt!

Bị một đao chặt đứt một cánh tay căn bản sẽ không có bất kỳ do dự nào, tay còn lại và hai chân vẫn sẽ phát động công kích hung ác!

Cho dù không linh hoạt được như người luyện võ Tiên Thiên bình thường, nhưng bọn họ chung quy cũng có được lực lượng của Tiên Thiên!

Loại sứ mạnh này rất đáng sợ.

Vài tên lão tổ cấp Tiên Thiên của Cô Thành phải chịu thiệt thòi như vậy.

Một đao chém rơi cánh tay của đối phương, vừa định buông lỏng một hơi, đối phương lại không chút lựa chọn dùng cái tay kia trực tiếp đâm xuyên qua thân thể của bọn họ.

Sau đó đồng quy vu tận.

Vài tên lão tổ của Cô Thành đều chết rất nghẹn khuất.

Trong con ngươi của Sở Hàn tản ra hào quang lạnh như băng tới cực điểm, trên người của hắn cũng hiện ra mấy chục đạo vết thương, tuy rằng đều tránh được chỗ yếu hại, nhưng sự nghẹn khuất từ sâu trong nội tâm lại tăng lên không ngừng.

Lão tổ Lý Hoành thỏa thuận sẽ kết thành đồng minh, đang yên lành lại phát sinh loại biến cố này.

Càng làm cho hắn tức giận chính là tới bây giờ hắn cũng không biết là chủ ý của người nào.

Ầm!

Hắn một quyền đánh bay một con rối Thiên Ngoại, giận dữ hét:

- Nhất định phải rời đi, tiếp tục đánh... chúng ta đều sẽ chết ở chỗ này!

- Một trận chiến này nếu bị đánh bại, sau này toàn bộ thế giới cũng sẽ không có đất cho chúng ta dung thân!

Thanh âm lạnh lùng của Tần Hiểu truyền tới.

Sở Hàn có chút hiểu rõ, đột nhiên căm tức nhìn Tần Hiểu:

- Là ngươi?

Phù.

Một đạo kiếm quang trực tiếp bao phủ Sở Hàn.

Là một con rối Tiên Thiên của Thiên Ngoại.

Nghi vấn của Sở Hàn trực tiếp bị công kích của đối phương đánh gãy, không thể không tiếp tục quấn đấu cùng đối phương.

Lão tổ già nhất Cô Thành lạnh lùng nói:

- Hiện tại giằng co vấn đề này còn có ý nghĩa sao?

Ta cảm thấy Tần Hiểu nói rất đúng, Thiên Ngoại nếu có thể chế tạo ra hàng loạt người luyện võ Tiên Thiên Như vậy, thì sao có thể kết đồng minh với chúng ta?

Diệt Phi Tiên và Nhất Kiếm, chúng ta sẽ có kết cục tốt gì chứ?

Một gã lão tổ Cô Thành khác cũng nói:

- Đúng vậy, chưởng môn, ngươi cũng đừng giằng co vấn đề này nữa!

- Ta...

Sở Hàn tức không chịu nổi, lại không có lời nào để nói.

Lại lần nữa chiến đấu cùng một chỗ với kẻ thù.

Tất cả mọi người đều lâm vào đại chiến, còn lại người mấy môn phái kia đều trốn đi thật xa.

Bọn họ tới hiện tại vẫn chưa ý thức được trình độ nghiêm trọng của vấn đề, số người mừng thầm khi nhìn thấy tứ đại phái hỗn chiến chiếm đa số.

Lão bà già nhất Nhất Kiếm sau khi cố gắng đánh bay vài con rối Tiên Thiên, vọt tới Phi Tiên bên này, lớn tiếng nói:

- Không thể tiếp tục như vậy, nhất định phải tiễn bước một số người!

Lão tổ Phi Tiên tự nhiên hiểu được ý tứ trong lời nói của lão bà, thoáng nhìn qua đám người Diệu Nhất Nương bên kia, sau đó trầm giọng gật gật đầu nói:

- Tập hợp lực lượng của mọi người đưa các nàng đi!

Rất nhanh tư tưởng này bị truyền rộng ra.

Đám người Diệu Nhất Nương và Hoa Tiểu Nha tự nhiên không muốn rời đi như vậy.

Theo các nàng, khi lâm trận lại bỏ chạy, không khác gì vứt bỏ thân nhân của mình.

- Các ngươi nhất định phải đi!

Lão bà Nhất kiếm vẻ mặt nghiêm túc nói:

- Bao gồm Hoa Tam Nương và Hạ Phong, còn có Thẩm Ngạo Băng và Thẩm Ngạo Sương...

đều phải đi!

Lão tổ Phi Tiên gật gật đầu, nhìn một ít bóng dáng chạy như bay tới từ phía xa, nhưng người đó là con rối Tiên Thiên vốn dĩ được phái đi trấn thủ bến tàu, số lượng rất đông, nhìn thoáng qua có khoảng hơn một trăm người!

-----o0o-----

Chương 681 : Phá vây

Chương 681 : Phá vây

- Người của bọn hắn rất nhiều, đánh thêm hai canh giờ cũng tuyệt đối không xong, cho nên các ngươi nhất định phải đi!

Lão tổ Phi Tiên vẻ mặt nghiêm túc nhìn Thẩm Ngạo Sương:

- Ngươi và Băng nhi dẫn theo đệ tử trẻ tuổi đi trước, không cần tới cảng, phải xâm nhập vào đại lục Bạch Hổ, nhớ kỹ, lưu được núi xanh thì không lo không có củi đốt!

- Sư tổ...

Thẩm Ngạo Sương muốn nói cái gì đó.

- Ngươi không được lưu lại!

Vẻ mặt lão tổ Phi Tiên vô cùng nghiêm túc.

- Các ngươi nhất định phải phá vòng vây ra ngoài, chúng ta phụ trách cản phía sau!

Đến lúc đó chúng ta sẽ đi tìm các ngươi!

Lão bà Một Kiếm đã dạy dỗ Hạ Phong và Hoa Tam Nương.

Cuối cùng nhưng người này bị thuyết phục, bởi vì đối mặt với những con rối Tiên Thiên không biết mệt, trận chiến đấu này thật sự bọn hắn không có bất kỳ phần thắng nào.

Phá vây đi ra ngoài là biện pháp tốt nhất lúc này.

- Sư tổ, các ngài nhất định phải đi ra!

Vẻ mặt vốn lạnh như băng của Thẩm Ngạo Băng tràn ngập nước mắt nhìn lão tổ Phi Tiên.

- Yên tâm đi, tuy rằng chúng ta sống rất nhiều năm nhưng vẫn chưa sống đủ đâu!

Trong mắt lão tổ Phi Tiên hiện lên chút hiền từ, sau đó thở dài một tiếng:

- Một trận chiến này... thay đổi vận mệnh toàn thiên hạ, nếu đứa bé Sở Mặc kia có thể còn sống đi ra khỏi Quy Khư, còn có thể tránh được sự đuổi giết của Thiên Ngoại, các ngươi....

Liền xem hắn là chính đi!

Những lời này của lão tổ Phi Tiên khiến tất cả mọi người đều sợ ngây người.

Rất nhiều nhân vật lớn tuổi của Phi Tiên cũng nhịn không được mà đỏ vành mắt, chẳng lẽ tình thế thật sự đã tới trình độ nguy cơ thế này sao?

Lão bà Nhất Kiếm bên kia không ngờ cũng đưa ra ủy thác gần như vậy.

Một cỗ không khí bi thương tràn ngập ra khắp Nhất Kiếm và Phi Tiên.

Những tiền bối như Diệu Nhất Nương, Hoa Tiểu Nha mà Thẩm Tinh Tuyết không nói cái gì, nhưng đều cảm thấy rất khó khăn.

Rất rõ ràng, nhóm lão tổ của Nhất Kiếm và Phi Tiên đã chuẩn bị hy sinh chính mình yểm hộ vãn bối trong môn phái thoát ra ngoài.

Về phần tương lai sẽ như thế nào không ai có thể thấy rõ ràng, bởi vì nếu không thể trốn khỏi một kiếp này thì cần gì nói tới tương lai?

Sở Mặc chính là người mà nhóm lão tổ Nhất Kiếm và Phi Tiên cùng xem trọng.

Cho dù từ sâu trong nội tâm của bọn họ đều muốn diệt trừ thiếu niên kia, nhưng trước khác nay khác, hiện giờ theo bọn họ, có thể dẫn dắt mọi người ra khỏi khốn cục cũng chỉ là người trẻ tuổi kia.

- Bọn họ hình như là muốn phá vây!

Trong con ngươi của Lý Hoành lóe ra hào quang lạnh như băng.

Lý Trúc dù bận vẫn ung dung đứng ở nơi đó, thản nhiên cười:

- Trốn?

Có thể chạy được mấy người?

Toàn bộ đại lục Bạch Hổ, tất cả cảng bến tàu, hay các con thuyền có thể đi xa đều ở trong sự khống chế của chúng ta!

Các nàng cho dù hom nay chạy đi, chỉ có thể chạy trốn vào sâu trong đại lục Bạch Hổ, đến lúc đó... chúng ta làm xong công tác nghỉ ngơi và chỉnh đốn, vừa lúc làm tăng thêm tinh thần hăng hái đi bắt bọn họ lại!

- Ngay từ đầu con đã làm tốt công tác chuẩn bị sao?

Lý Hoành có chút nghi hoặc nhìn đứa con của mình, lại nói tiếp, từ sau khi Lý Trúc đi ra từ Quy Khư tính cách cũng đã xảy ra biến hóa rất lớn, trở nên ngay cả hắn cũng có chút xa lạ.

- Đúng vậy, ta có biện pháp khiến con rối Tiên Thiên trở nên càng thêm linh hoạt, nhưng cần có thời gian.

Lý Trúc than nhẹ một tiếng, thì thào nói:

- Chỉ có điều thời gian có chút không đủ, nếu lại cho ta một năm, ta có thể khiến quân đoàn Tiên Thiên của chúng ta trở nên thế không thể đỡ.

Lý Hoành không kìm nổi hít một ngụm khí lạnh, không thể tin nổi nhìn Lý Trúc:

- Thật có thể như vậy sao?

Lý Trúc gật gật đầu, hào quang trong con ngươi tăng mạnh:

- Nếu chúng ta có thể nhảy ra khỏi thế giới này, việc có thể làm... càng nhiều hơn nữa!

Trong mắt Lý Hoành lộ ra vẻ sâu xa, sau đó suy tư một lúc, đột nhiên nói:

-

Sau này tất cả chuyện của Thiên Ngoại giao cho con.

- Được, phụ thân.

Lý Trúc dường như không có gì bất ngờ, trực tiếp nói.

Ầm!

Một tiếng nổ vang, hai lão tổ của Nhất Kiếm và Phi Tiên hợp lực, trực tiếp mở ra một góc trong vòng vây do con rối Tiên Thiên tạo thành.

Bụi mù tràn ngập, gió tanh mưa máu.

- Đi!

Lão bà Nhất Kiếm hét lớn một tiếng.

Hạ Phong và đám người Hoa Tam Nương mang theo Hoa Tiểu Nha, Thẩm Ngạo Băng và Thẩm Ngạo Sương, cùng Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết, những người đó hợp cùng một chỗ trực tiếp lao ra ngoài.

Tay Diệu Nhất Nương còn lôi kéo theo Hoàng Họa, với tính cách của nha đầu này, chỉ sợ còn muốn tiếp tục lưu lại nơi này chiến đấu.

- Sở Mặc nhất định không có việc gì, nếu như ngươi tiếp tục lưu lại chắc chắn sẽ chết!

Diệu Nhất Nương nói ở bên tai Hoàng Họa.

Tuy rằng vẻ mặt Hoàng Họa không tình nguyện, nhưng lúc này cũng hiểu được, còn tiếp tục ở lại đích xác sẽ không có kết quả gì tốt.

Đám Tiên Thiên Khổ Tu bình thường của Thiên Ngoại vừa thấy đám người kia muốn phá vây, lập tức trở nên nóng nảy tiến tới ngăn cản.

Đám người kia cũng không giống những con rối Tiên Thiên, từng người đều là Tiên Thiên Khổ Tu, đều có được thực lực sâu không lường được.

Những người này đều đứng phía sau, giao chủ lực cho con rối Tiên Thiên, có con rối có thể hy sinh thì cần gì phải mạo hiểm chính mình.

Vài đồng môn chết đi đã nhắc nhở bọn họ.

Nhưng hiện tại mắt thấy những người này muốn chạy, nhóm Tiên Thiên Khổ Tu này không thể đứng yên.

Đánh thời gian dài như vậy, không phải là vì lưu lại những người này sao?

Lập tức, dưới sự dẫn dắt của một gã Tiên Thiên Khổ Tu, bọn người Thiên Ngoại này lập tức vây qua.

Tình thế trong sân lập tức trở nên nóng bỏng.

Trong lúc nguy cấp, một lão tổ Nhất Kiếm nhìn qua chừng trên trăm tuổi hét lớn một tiếng, trên người bộc phát ra khí tức vô tận nhằm về phía Tiên Thiên Khổ Tu của Thiên Ngoại.

Đó là một cường nhân Tiên Thiên thật sự, khí tức bộc phát ra từ trên người khiến người ta phải run rẩy.

Hoàn toàn chính là một dạng liều mạng.

Tuy nhiên, tuy lão tổ Nhất Kiếm này rất mạnh, nhưng dưới sự vây công của bốn năm tên Tiên Thiên Khổ Tu, trong nháy mắt liền bị trọng thương.

Ầm!

Một âm thanh truyền tới, bờ vai của hắn bị quyền của một gã Tiên Thiên Khổ Tu đánh trúng, phát ra thanh âm xương vỡ vụn.

Lão tổ Nhất Kiếm này cũng không rên một tiếng, dùng cánh tay còn lại, hung hăng cắm vào trong ngực gã Tiên Thiên Khổ Tu giống như con rối Tiên Thiên lúc trước đã làm.

Phốc!

- A!

Khổ Tu Thiên Ngoại phát ra một tiếng kêu thê lương thảm thiết.

-----o0o-----

Chương 682 : Pháp trận Huyết sát

Chương 682 : Pháp trận Huyết sát

Mà lão tổ Nhất Kiếm này lại bị các tên Khổ Tu Thiên Ngoại khác chém thành bảy tám khối.

- Thúc tổ!

Người của Nhất Kiếm cùng Hạ Phong và Hoa Tiểu Nha lợi dụng cơ hội này đã thoát khỏi vòng vây, nước mắt rơi như mưa, phát ra tiếng kêu bi thảm.

- Đi mau!

Không được phụ sự hy sinh!

Lão bà Nhất Kiếm giờ phút này cũng bị rất nhiều người vây quanh, phát ra tiếng hô thê lương.

Hạ Phong cắn răng nói:

- Đi!

Mang theo đám người Hoa Tiểu Nha, Thẩm Ngạo Băng và Thẩm Ngạo Sương, cùng nhau bảo hộ Diệu Nhất Nương, Thẩm Tinh Tuyết, Hoa Tiểu Nha, Hoàng Họa và một ít đệ tử trẻ tuổi, liều mạng đi về phía xa.

Lý Trúc vẫn đứng ở đằng xa, trong con ngươi âm u lạnh lẽo hiện lên một chút khinh thường, phân phó nói:

- Giết hết mấy lão già kia đi.

Nói xong hắn liền đi tới chiến trường ở một chỗ xa.

- Con muốn làm gì?

Lý Hoành ở phía sau hỏi.

- Chiến đấu bên này đã không có cái gì có thể trì hoãn.

Ta nói rồi, ta muốn tự tay xé xác Tần Hiểu!

Lý Trúc cũng không quay đầu lại mà rời đi.

...

Sáng sớm hôm sau, trên khoảng không trấn cổ gần cửa Quy Khư bị một tầng huyết sắc nhàn nhạt bao phủ.

Toàn bộ trấn cổ gần như không có bất kỳ sinh khí, tràn ngập mùi vị huyết tinh.

Phi Tiên và lớp người già của Nhất Kiếm đã tử vong hầu như không còn trong trận chiến này.

Mà bên Thiên Ngoại thì còn thừa lại hai mươi mấy người Tiên Thiên cảnh giới Khổ Tu, con rối Tiên Thiên còn thừa lại năm mươi mấy người, vẫn có được thực lực cường đại như cũ.

Hiện tại đám người kia đều tập trung ở trước của Quy Khư, bởi vì đối với Lý Trúc mà nói, còn có một người nhất định phải diệt trừ, chính là Sở Mặc!

Ở trong lòng của hắn, mức độ nguy hiểm của Sở Mặc thậm chí còn vượt qua tam đại phái Nhất Kiếm, Phi Tiên và Cô Thành cộng lại!

Tuy nhiên lúc này hắn phải giải quyết một chuyện trước.

Xét xử Tần Hiểu!

Một trận chiến này, đại đa số lão tổ Tiên Thiên trong Cô Thành đều chết trận.

Còn lại Tần Hiểu, Sở Hàn và sáu lão tổ Cô Thành cảnh giới Tiên Thiên khác trực tiếp bị bắt giữ.

Sở dĩ bị bắt giữ là bởi vì Sở Hàn.

Sau khi Tần Hiểu cảm thấy Hoàng Họa thành công phá vây liền nhẹ nhàng thở ra, lộ ra vẻ mặt như trút được gánh nặng, lại bị Sở Hàn vẫn âm thầm theo dõi hắn bắt được.

Tuy rằng Sở Hàn không biết Tần Hiểu là vị Hoàng Họa thành công phá vây mới nhẹ nhàng thở ra, nhưng lại nhìn được Tần Hiểu vui vẻ vì đám người kia thành công phá vây.

Hắn rốt cục hiểu được ở bên trong Quy Khư nhất định là đã xảy ra rất nhiều chuyện hắn không biết.

Những người bọn họ muốn phá vây từ trong tay Lý Trúc là không thể nào.

Bởi vì Lý Trúc đã mang tới số lượng lớn con rối Tiên Thiên.

Thời khắc mấu chốt Sở Hàn liền đánh lén Tần Hiểu, sau khi khiến Tần Hiểu bị thương nặng liền tuyên bố đầu hàng.

Chỉ là Sở Hàn không nghĩ tới Lý Trúc đã hạ lệnh toàn bộ khống chế những người bọn họ, không hề bởi vì hắn đầu hàng mà nương tình.

Hiện giờ chỉ còn lại tám gã Tiên Thiên của Cô Thành, tất cả đều bị dẫn tới lối vào Quy Khư.

Con ngươi của Lý Trúc trong trẻo nhưng lạnh lùng nhìn những người này, mà ngay cả phụ thân Lý Hoành của hắn cũng không biết rốt cục Lý Trúc muốn xử lý những người này như thế nào.

Theo Lý Hoành, ngoại trừ Tần Hiểu ra, những cường nhân Tiên Thiên khác của Cô Thành vẫn có thể lưu lại một cái mạng cho bọn họ.

Bởi vì Lý Trúc nắm giữ khống chế tâm thần người khác, chuyện này Khổ Tu Thiên Ngoại khác không biết, chỉ có mình hắn biết.

Ảnh hưởng của những người này đối với thế giới này đều vô cùng to lớn, lưu lại bọn họ có ý nghĩa hơn rất nhiều so với giết bọn họ.

Chỉ là hắn đã từng nói, sau này mọi chuyện cần thiết của Thiên Ngoại đều giao cho Lý Trúc, bởi vậy xử lý những người này như thế nào hắn cũng không chen mồm vào.

Trên mặt của Tần Hiểu nhìn không ra bất kỳ sự sợ hãi nào.

Cỗ lực lượng thần bí ở trong Quy Khư đã hóa thành sương máu làm Tần Hiểu sống lại, từ một khắc này, Tần Hiểu vẫn duy trì được tất cả trí nhớ như cũ nhưng thật ra đã hoàn toàn biến thành một người khác.

Nếu như nói Lý Trúc chế ra hàng loại người luyện võ Tiên Thiên là thủ đoạn cấp thấp của Ma tộc, như vậy Tần Hiểu sống lại chính là một sự tồn tại thần thông cao cấp đáng sợ.

Nhìn qua không có gì khác so với trước, nhưng thực tế bản chất lại biến hóa.

Chỉ tiếc thế giới này không thể chịu đựng được sự tồn tại cao cấp hơn, nói cách khác, Tần Hiểu tái sinh thậm chí có thể đã có được năng lực càng thêm không thể tin nổi.

Rất giống với nhóm con rối do Lý Trúc chế tạo ra, mặt của Tần Hiểu không hề có chút sợ ãi khi đối mặt với kết cục của mình, trên mặt thậm chí còn mang theo mỉm cười thản nhiên.

Sở Hàn đứng bên nhìn thấy liền tràn ngập tức giận, đồng thời cũng cảm thấy không thể tin nổi.

Là lực lượng gì khiến Tần Hiểu biến thành bộ dáng hiện giờ.

- Chuẩn bị sẵn sàng, một lúc nữa giết hết sáu lão già kia.

Không có trầm mặc lâu lắm, Lý Trúc trực tiếp hạ lệnh.

- Ngươi không thể làm như vậy.

Sở Hàn hét lớn:

- Lý Trúc, chuyện lúc trước có chút hiểu lầm, nhưng hiện tại chúng ta đã không chống cự, ngươi không thể giết bọn họ.

Trên mặt của Lý Trúc lộ ra một chút cười lạnh, khinh thường nói:

- Sở Hàn chưởng môn, đừng nóng vội, giết bọn họ xong sẽ tới lượt ngươi.

- Ngươi!

Sở Hàn giận dữ, đồng thời lần đầu tiên trong lòng xuất hiện sự hối hận, sớm biết như thế còn không bằng tối hôm qua liều mạng cùng những người này, ít nhất còn có thể tạo thành tổn thất lớn hơn cho bọn họ.

Như là xem thấu suy nghĩ trong lòng Sở Hàn, Lý Trúc thản nhiên nói:

- Những tượng gỗ cảnh giới Tiên Thiên này, cho dù chết sạch ta cũng không đau lòng.

- Ngươi muốn giết chúng ta, vì sao đêm qua lại không động thủ.

Lão tổ già nhất Cô Thành, con người trong trẻo nhưng lạnh lùng nhìn Lý Trúc, tuy rằng tự biết kết cục sẽ không tốt nhưng trên mặt lại không có vẻ sợ hãi.

Với hắn mà nói, hắn đã sống đủ lâu rồi, cũng không có năng lực tiếp tục đột phá, sống hay hết đối với hắn mà nói đã sớm không quan trọng.

Chỉ có chút không cam lòng, khi mà Sở Hàn đánh lén Tần Hiểu và tuyên bố đầu hàng, ở sâu trong lòng hắn chính là thanh âm ngọc nát đá tan.

Thấy Thiên Ngoại còn ôm một tia hi vọng cuối cùng, kết quả lại biến thành như bây giờ.

- Rồi các ngươi sẽ biết.

Lý Trúc cười lạnh nói, sau đó bắt đầu sắp xếp ở trước cửa ra vào Quy Khư.

Số lượng lớn nguyên liệu bị hắn mang theo trên người đều được lấy ra, tùy ý để ở một bên.

Sau đó bắt đầu nghiêm nghị lấy ra ba nén hương đốt ra, vẻ mặt cung kính hai tay cầm hương khẽ khom người, như đang cầu nguyện cái gì đó.

-----o0o-----

Chương 683 : Huyết tế. (1)

Chương 683 : Huyết tế. (1)

Lúc ban đầu vài lão tổ Cô Thành còn mang vẻ mặt khinh thường nhìn Lý Trúc, một lão tổ trong đó còn giễu cợt nói:

- Thiên Ngoại khổ tu khi nào thì học được bộ dáng một phàm phu tục tử như thế vậy?

Trên mặt mấy Thiên Ngoại khổ tu bên kia lại không chút thay đổi, trên thực tế bọn họ cũng không biết Lý Trúc đang làm cái gì.

Tuy nhiên rất nhanh, bầu trời vốn trong xanh đột nhiên xuất hiện số lượng lớn mây đen, nhanh chóng tụ lại phía bên này.

Mây đen cuồn cuộn mà tới, bên trong dường như đang cất giấu một cự thú rất khủng bố.

Sau khi Lý Trúc cầu nguyện xong liền trực tiếp cắm ba nén hương trên mặt đất, khói hương bay thẳng lên trên bầu trời, điều làm người ta ngạc nhiên chính là, những khói hương này sau khi bay thẳng lên không trung cực cao vẫn duy trì hình thái thẳng tắp như cũ, hơn nữa còn có thể thấy được rất rõ ràng.

Mãi tới khi làn khói kia tiến vào giữa mây đen, chính giữa đất trời đột nhiên vang lên một tiếng sét đánh.

Một tiếng sấm sét cực vang, chấn động khiến sắc mặt mọi người đều tái nhợt.

Sau đó, tốc độ thiêu đốt của ba nén hương rõ ràng nhanh hơn, đang lúc mọi người trợn mắt há hốc mồm nhìn chăm chú liền nhanh chóng cháy tới cuối cùng.

Trên mặt của Lý Trúc rốt cục lộ ra vẻ tươi cười, ngẩng đầu nhìn về phía mây đen cuồn cuộn trên không trung.

Trong mắt lão tổ già nhất Cô Thành lộ ra vẻ ngưng đọng, một cỗ dự cảm bất thường bao phủ trong lòng hắn, như là có một việc vô cùng đáng sợ sắp phát sinh.

Trên mặt của Sở Hàn cũng trở nên hết xức nghiêm túc, cái loại điềm xấu này hắn cũng cảm thấy được.

Duy chỉ có Tần Hiểu mặt không đổi sắc, tuy nhiên trong con ngươi lại nhiều thêm vài phần hào quang phức tạp khó hiểu, bởi vì thủ đoạn này cũng tồn tại ở trong trí nhớ của hắn, cho nên vừa thấy liền biết Lý Trúc đang làm gì.

Khi ba nén hương thiêu đốt tới cuối, theo cái nhìn chăm chú của Lý Trúc, một lệnh bài đỏ tươi như máu lớn cỡ bàn tay bốc lên từ trong mây đen, nháy mắt liền rớt xuống.

Mọi người ở đây, trong nháy mắt khi lệnh bài huyết sắc xuất hiện, tất cả đều cảm giác được dường như mảnh thiên địa đều bị bao phủ bởi một mảnh huyết sắc.

Sắc mặt của mọi người lần lượt thay đổi/

Bao gồm cả nhóm Thiên Ngoại khổ tu, bọn họ cũng cảm nhận được một cỗ mãnh liệt không rõ, như là có một đôi mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm bọn hắn.

Mà chủ nhận của cặp mắt kia, chỉ cần một ý niệm trong đầu là có thể giết chết toàn bộ bọn họ.

Sắc mặt Lý Hoành có chút phức tạp nhìn bóng lưng Lý Trúc, trong ánh mắt mang theo vài phần sợ hãi, cũng mang theo vài phần vui mừng.

Mặc kệ Lý Trúc lấy được cái gì ở trong Quy Khư, nhưng ít ra hắn còn là con của mình, sẽ không hại mình, như vậy cũng là đủ rồi.

Lý Trúc cầm lệnh bài huyết sắc trong tay, sau đó quay đầu lại nhìn về phía sau lão tổ Tiên Thiên của Cô Thành lạnh lùng cười:

- Pháp trận huyết sát này bắt các ngươi tới hiến tế là thích hợp nhất, các ngươi đều là cường nhân cao cấp nhất trên thế giới này, có máu của các ngươi tế lên, pháp trận huyết sát này cũng sẽ trở thành sát trận kinh khủng nhất.

Lý Trúc nói xong cũng không nhìn vẻ mặt của những người đó, trực tiếp ném lệnh bài ra, ném về một phía.

Lệnh bài sau khi bịn ném ra vị trí kia liền trực tiếp lơ lửng trên không trung, nhìn qua vô cùng quỷ dị.

Sau đó Lý Trúc bắt đầu dung số lượng lớn nguyên liệu bố trí trận.

Động tác của hắn cực nhanh, nhưng dù như thế, pháp trận huyết sát này hắn vẫn phải bố trí tới hai canh giờ, trên trán đều lấm tấm mồ hôi.

Hiển nhiên bố trí pháp trận huyết sát này đối với hắn mà nói cũng đã tiêu hao vô cùng lớn.

Theo pháp trận này không ngừng hoàn thiện, một cỗ khí tức đáng sợ bắt đầu tràn ra từ bên trong, mây đen cuồn cuộn trên bầu trời cũng dường như bởi vậy mà trở nên càng thêm dao động.

Sở Hàn nhìn động tác của Lý Trúc, kìm không nổi hỏi:

- Pháp trận huyết sát là cái gì?

Lý Trúc căn bản không để ý tới hắn, vẫn luôn bày trận.

Nhưng thật ra Tần Hiểu bên người Sở Hàn lại biết, thản nhiên nói:

- Pháp trận huyết sát thuộc loại thủ đoạn của Ma tộc, rất hợp để chơi xấu, dùng máu của cường nhân để huyết tế, thực lực người huyết tế càng hùng mạnh thì uy lực của pháp trận huyết sát càng cao.

Một khi tiến vào trận sẽ gặp vô số sát khí, oán khí ngưng tụ thành công kích sinh linh khủng bố.

Những sinh linh do oán khí và sát khí ngưng tụ thành, chẳng những có thể hủy diệt thần hồn người xông vào trận, hơn nữa còn có thể công kích thân thể của đối phương.

Nhưng những oán khí và sát khí này cũng không có thực thể, bởi vậy trừ phi đối phương có được thủ đoạn cao minh như vậy, bằng không sẽ không thể hóa giải.

Lúc này Lý Trúc vừa bổ trí xong chỗ cuối cùng, cỗ khí tức kinh khủng kia giống như nắp che bình rượu, nháy mắt liền biến mất giống như chừa từng xuất hiện.

Lại nhìn tới cửa ra vào Quy Khư, đầy đủ mọi thứ...

đều khôi phục lại bộ dáng lúc trước, nếu không phải tận mắt nhìn thấy, gần như không ai cho rằng chỗ này có cái gì đó.

Mây đen cuồn cuộn trên bầu trời cũng vào thời khắc này mà tan đi.

Lý Trúc quay đầu lại nhìn thoáng qua Tần Hiểu, thản nhiên nói:

- Ngươi cũng biết không ít nhỉ.

Tần Hiểu lạnh lùng cười:

- Tư Không Lãng, chuyện tới bây giờ mà ngươi còn cần ngụy trang sao?

Lý Hoành bên kia đột nhiên chấn động, có chút khó hiểu nhìn Lý Trúc, lại nhìn Tần Hiểu, hiển nhiên hắn nghe được lời nói của Tần Hiểu.

Mặt Lý Trúc không đổi sắc, cũng cười lạnh nói:

- Mao Lợi Đồng, ta với ngươi không giống nhau, không sai, Tư Không Lãng đích thật là muốn tiến hành đoạt thân thể của ta, nhưng ta không có ngu như ngươi!

Lý Trúc ta...chưa bao giờ mở rộng tâm thần cho bất kỳ sinh linh nào, kể cả cha ta cũng không!

Nói xong Lý Trúc quay đầu lại nhìn thoáng qua Lý Hoành:

- Chuyện từ đầu tới cuối ta đều nói với ngài, ngài nếu ngay cả con của mình cũng không tin thì ta còn gì để nói.

Tuy nhiên ngài cứ yên tâm, ngài là phụ than của ta, ta sẽ không hại ngài.

Tần Hiểu ở bên cạnh nhìn Lý Hoành giễu cợt nói:

- Nhìn thật kỹ xem con của ngươi có phải càng ngày càng trở nên lạnh lùng hay không?

Đây là tính tình điển hình của Ma tộc.

Không nhận tình thân!

Không tin thì ngươi chậm rãi kiểm tra đi!

Lý Hoành thành danh vô số năm, đều nắm trọn Thiên Ngoại ở trong tay mình, tâm trí làm sao có thể bị người bình thường mê hoặc?

Lúc trước thật sự hắn có chút lo lắng với sự biến hóa của Lý Trúc, nhưng chuyện cho tới bây giờ, cho dù Lý Trúc thật là bị người khác đoạt thân, bọn họ cũng đều bất lực, căn bản cũng không có năng lực đối kháng Lý Trúc.

-----o0o-----

Chương 684 : Huyết tế. (2)

Chương 684 : Huyết tế. (2)

Chứ nói chi là Lý Trúc tuy rằng tính tình trở nên càng ngày càng lạnh, nhưng từ đầu tới lại khổng hề có bất kỳ ý nghĩ muốn hạ hắn.

Hiện giờ Lý Trúc đã nắm toàn bộ Thiên Ngoại trong tay, muốn giết hắn quả thật dễ như trở bàn tay.

Nhưng lại chưa động thủ, cái này nói lên Lý Trúc vẫn là con của hắn!

Cho nên đối mặt với sự xúi giục của Tần Hiểu.

Tuy rằng ở sâu trong nội tâm Lý Hoành có chút dao động, nhưng tuyệt sẽ không khiến bất cứ kẻ nào nhìn ra manh mối!

Bao gồm con của hắn, Lý Trúc!

- Tùy ngươi!

Tần Hiểu bĩu môi, cũng không nói gì nữa.

Lý Trúc dường như cũng hoàn toàn không để chuyện này ở trong lòng, vung tay lên:

- Giết sáu người này ngay tại chỗ.

Ta muốn dùng máu của sáu cường nhân này tiến hành vòng huyết tế thứ nhất!

Sáu tượng gỗ cảnh giới Tiên Thiên trực tiếp xông lên lôi sáu lão tổ Cô Thành đã bị khống chế ra.

Trên mặt Sở Hàn rốt cục lộ ra vẻ bi thương, nói:

- Ta có lỗi với các ngươi...

Lão tổ già nhất Cô Thành thở dài một tiếc, lại cũng không nói gì, thậm chí không thèm liếc mắt nhìn Sở Hàn một cái.

Sáu con rối bên này liền giơ tay chém xuống, sáu cái đầu trong nháy mắt rơi xuống đất.

Máu của cảnh giới Tiên Thiên trực tiếp phun ra từ trong thân thể sáu lão tổ Cô Thành.

Trong nháy mắt này, hai tay của Lý Trúc nhanh chóng làm dấu, một cỗ lực lượng kỳ dị tán ra từ trong tay của hắn, dẫn dắt máu của sáu cường nhân đi vào sáu chỗ.

Nói cũng kỳ quái, dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, máu kia rõ ràng rơi trên mặt đất, nhưng lại không có chút dấu vết nào!

Hơi chút tự hỏi, mọi người liền hiểu được, máu này hẳn là tiến vào trong trận pháp rồi.

Chỉ có điều thủ đoạn này thật sự là quá mức cao minh, hoàn toàn vượt xa những người này.

Một ít Khổ Tu Thiên Ngoại là bởi vì Tần Hiểu xúi giục mà trong lòng còn băn khoăn, cũng tỉnh táo lại.

Cho dù Lý Trúc trước mắt không phải Lý Trúc bọn họ quen biết lúc trước, nhưng thì sao chứ?

Chỉ cần hắn có thể mang theo bọn hắn tiến vào cảnh giới cao tầng hơn, cần gì quản hắn là ai?

Mắt thấy sáu lão tổ già nhất trong môn phái chết thảm ở chỗ này, trong mắt của Sở Hàn liền rơi lệ.

Hắn hung tợn nhìn Lý Trúc, cắn răng nói:

- Nếu lần này chúng ta không chỉ động công kích Thiên Ngoại, các ngươi cũng sẽ làm như vậy sao?

Lý Trúc nhìn hắn một cái:

- Thiên hạ chỉ có thể là của Thiên Ngoại chúng ta!

Đám các ngươi tồn tại sẽ ảnh hưởng tới rất nhiều kế hoạch của ta, cho nên sau khi diệt Nhất Kiếm và Phi Tiên, sớm muộn gì cũng sẽ tới lượt các ngươi.

Chẳng qua tối tối hôm qua các ngươi không ra tay, có lẽ anh sẽ cho các chú sống lâu thêm một năm, cũng chỉ là một năm mà thôi.

Sở Hàn nghe xong mặt liền xám như tro, thân thể có chút run rẩy, không phải vì kinh sợ mà là tức giận!

Hóa ra người ta từ lúc bắt đầu đã sớm quyết định sẵn, thiệt thòi cho hắn còn tự cho mình là thông mình, còn kết thành đồng minh với Lý Hoành...

Sở Hàn nhìn thoáng qua Tần Hiểu bên cạnh, muốn nói cái gì nhưng lại cảm thấy, thời điểm này nói gì cũng vô dụng.

- Mao Lợi Đồng, ta đối với ngươi coi như cũng không tệ?

Lý Trúc nhìn thoáng qua Tần Hiểu nói:

- Ta không cần quan tâm tới cảm thụ của Sở Hàn chưởng môn, nhưng giúp ngươi rửa sạch tội danh, không vì cái gì khác, chỉ vì kế thừa của ta tới từ Ma tộc.

Nay mặc dù ngươi chắc chắn chết không thể nghi ngờ, nhưng ta sẽ làm cho ngươi chết minh bạch.

Tần Hiểu lắc đầu:

- Tư Không Lãng, đến bây giờ ngươi còn chơi loại thủ đoạn này sao, thật không có ý nghĩa.

Nếu ta bị một gã Ma tộc thành công đoạt thể, ta sẽ ở chỗ này sao?

Sẽ bị ngươi kiềm chế sao?

Nếu ta là Ma tộc, ta cần gì quan tâm tới sống chết của những người Cô Thành này?

Chắc hẳn đã sớm rời đi rồi!

Rất nhiều Khổ Tu Thiên Ngoại bên kia, sau khi nghe những lời này của Tần Hiểu đều lộ ra thần sắc đăm chiêu.

Ngay cả Lý Hoành cũng nhịn không được mà nhìn Lý Trúc, muốn xem hắn giải thích chuyện này thế nào.

Dưới cái nhìn của những người này, giữa Lý Trúc và Tần Hiểu.... chí ít có một người nhất định là bị Ma tộc đoạt thể thành công.

Bọn họ đều hy vọng người kia là Tần Hiểu, nhưng hiện tại nhìn thế nào, dường như... cũng đều là Lý Trúc!

Tuy rằng trong lòng tự nói với mình, cho dù Lý Trúc bị đoạt thể cũng không có gì lớn.

Tuy nhiên nếu thật sự là như vậy, mẫy người bọn họ khẳng định phải lo lắng, nếu chẳng may có một ngày Lý Trúc muốn động thủ với bọn họ thì phải làm thế nào?

Về phương diện này, người có tâm tình phức tạp nhất chính là Lý Trúc.

Bởi vì Lý Hoành là con của hắn!

Nếu thật bị Ma tộc đoạt thể thì chính là mối thù giết con...

Lý Trúc nhìn Tần Hiểu cười lạnh vài tiếng:

- Ngươi rất lợi hại, đã chết tới nơi mà còn có thể xúi giục khiến người bên ta nghĩ ngợi lung tung.

Lý Trúc nói xong, quay đầu lại nhìn thoáng qua mấy người đó, có chút bất đắc dĩ nói:

- Thật uổng cho các ngươi đều là một đám Khổ Tu tu luyện qua tâm pháp cao cấp mà ngay cả cái này rõ ràng là châm ngòi ly gián cũng không nhìn ra.

Tự hỏi lòng của mình, sau khi ta trở về đã từng làm hại gì các ngươi chưa?

Trong lòng vẫn đang suy nghĩa: Xem ra luyện chế dược vật khống chế thần hồn này vẫn chưa ổn lắm!

Lực lượng hiện tại của ta còn chưa đủ để hoàn toàn trấn áp bọn họ, nếu chẳng may đột nhiên có người bắn ngược lại đối phó, khẳng định sẽ lãng phí thời gian của ta.

Mà hiện tại thứ ta thiếu nhất.... chính là thời gian!

Lý Trúc nghĩ thầm trong lòng, sau đó phân phó nói:

- Hiện tại huyết tế Sở Hàn!

- Đợi một chút!

Sở Hàn la lên.

- Sao?

Muốn cầu tình à?

Lý Trúc cười nhạo nói.

- Cầu tình?

Khóe miệng của Sở Hàn hiện lên chút cười nhạt:

- Ngươi nhầm rồi, có lẽ ngươi đã lấy được cơ duyên to lớn ở trong Quy Khư, cũng có thể... ngươi chính là một Ma tộc đoạt thể thành công, cái đó kỳ thật đều không trọng yếu.

Lão phu thân là chưởng môn của Cô Thành, còn chưa tới mức không biết xấu hổ mà tới cầu tình thằng nhóc miệng còn hôi sữa như ngươi!

Lý Trúc nghe thấy Sở Hàn lại nhắc tới việc đoạt thể thành công, sắc mặt trở nên lạnh lùng, hờ hững nhìn hắn:

- Vậy ngươi muốn làm cái gì?

Sở Hàn nói:

- Ta có mấy câu muốn nói chuyện một mình với Tần Hiểu.

- Quan trọng sao?

Giết ngươi rồi sẽ tới phiên hắn.

Hai người các ngươi dù sao cũng đều phải chết.

Còn cần nói chuyện sao?

Còn nói chuyện một mình....

Thật là buồn cười!

Trên mặt Lý Trúc mang theo nụ cười khinh thường.

-----o0o-----

Chương 685 : Hôm nay mới biết ta là ta

Chương 685 : Hôm nay mới biết ta là ta

Lúc này Lý Hoành đột nhiên tiến lên một bước, chậm rãi nói:

- Trúc nhi, đừng khắc nghiệt như vậy.

Nói thế nào thì Sở Hàn cũng là chưởng môn của môn phái cao cấp nhât, cho dù muốn giết hắn thì ít nhất cũng nên cấp cho hắn sự tôn trọng tương ứng.

Một gã Khổ Tu Thiên Ngoại khác cũng đi lên trước, nói:

- Thiếu chủ, cho bọn hắn cơ hội này đi.

Tâm nguyện cuối cùng của người trước khi chết, thỏa mãn bọn họ cũng có ảnh hưởng gì đâu?

- Đúng vậy thiếu chủ, thỏa mãn tâm nguyện cuối cùng của người ta đi.

- Cho dù thế nào thì Sở chưởng môn cũng là một thế hệ danh nhân...

- Dù đối nghịch, sống chết tự chịu trách nhiệm, nhưng tới thời điểm này cũng nên cấp cho hắn một chén rượu đoạn đầu đài.

Có người đi đầu, tất cả nhóm Khổ Tu Thiên Ngoại đều cùng mở miệng.

Cũng không phải nói chuyện giúp cho người của Cô Thành, chỉ có điều trong lòng lại có một loại cảm giác thỏ chết cáo thương hại.

Thân phận của Lý Trúc đã tạo thành cây gai ở sâu trong lòng bọn họ.

Vẫn luôn nghi ngờ thật sự là một sự kiện rất đáng sợ.

Bởi vì thời gian lâu dài, nếu không phải Lý Trúc còn có thể mang tới đồ vật này nọ cho bọn hắn, như vậy đã sớm biểu hiện ra!

- Các ngươi...

Lý Trúc nhìn phụ thân của mình và mấy nhân vật lớn tuổi khác của Thiên Ngoại, sắc mặt thay đổi mấy lần.

Còn mấy người bên kia hắn thật sự không cần quan tâm, trong lòng của hắn ôm tâm tư nắm thần hồn của mấy người đó trong tay.

Nhưng phụ thân của hắn cũng đang hoài nghi thân phận hắn, đây là đều khiến Lý Trúc khó có thể tiếp nhận.

Hít sâu một hơi, Lý Trúc tự giễu cười nói:

- Được rồi, các ngươi quyết định đi!

Nói xong vung tay lên, trực tiếp để hai con rối Tiên Thiên mang Sở Hàn và Tần Hiểu đi, đưa bọn họ tới một nơi yên lặng, để hai con rối kia trông coi bọn họ.

Trong lòng của Tần Hiểu cảm thấy kỳ quái, không biết thời điểm này chưởng môn còn cái gì muốn nói.

Tựa như Lý Trúc nói, cũng đã sắp chết còn muốn nói cái gì?

Ánh mắt của Sở Hàn có chút phức tạp nhìn Tần Hiểu, mở miệng nói xin lỗi: Là ta trách lầm ngươi, ta vừa mới biết Lý Trúc cho dù thế nào cũng sẽ không bỏ qua cho chúng ta.

Trợ giúp Nhất Kiếm và Phi Tiên thật sự chính là trợ giúp chúng ta....

Nếu ta sớm biết như vậy đã sớm liên hợp với Nhất Kiếm và Phi Tiên cùng nhau diệt Thiên Ngoại.

- Thời điểm này còn nói mấy cái đó...

đã chậm.

Tần Hiểu lắc đầu nói.

- Không muộn.

Sở Hàn nhìn Tần Hiểu, nhẹ giọng nói ra:

- Những người Thiên Ngoại đó đã hoài nghi thân phận của Lý Trúc, ngươi nói đúng, nếu như ngươi thật sự bị Ma tộc thành công đoạt thể, làm sao có thể bị bắt?

Mà Lý Trúc kia, thời gian trở về một năm, chẳng những bồi dưỡng được số lượng lớn con rối Tiên Thiên, hơn nữa tính cách bản thân cũng biến hóa long trời lở đất.

Nếu nói là hắn không bị đoạt thể thì có ai tin!

Tần Hiểu gật gật đầu, sau đó cười khổ nói:

- Chưởng môn ngài hiểu là tốt rồi.

Lúc này Sở Hàn đột nhiên vụng trộm tiến tới bên cạnh Tần Hiểu, nhìn thoáng qua hai con rối Tiên Thiên đang đờ đẫn đứng bên ngoài, hạ giọng nói:

- Ta có biện pháp chạy trốn!

- Cái gì?

Tần Hiểu ngẩn người, nhìn Sở Hàn có chút không dám tin.

Cấm chế trên người bọn hắn là Lý Trúc tự tay bày ra, tất cả đều là thủ đoạn của Ma tộc.

Tần Hiểu không tin chưởng môn sinh trưởng ở Nhân Giới như Sở Hàn sẽ có loại bản lĩnh cởi bỏ cấm chế của Ma tộc.

Sở Hàn hạ giọng nói:

- Còn nhớ vị đại nhân kia không?

Ánh mắt của Tần Hiểu khẽ nhíu lại, gật gật đầu.

Sở Hàn nói:

- Vị đại nhân kia ngày đó đã từng nói, ta có một kiếp, hắn cho ta một đồ vật gì đó bảo toàn sinh mệnh.

Tần Hiểu nói:

- Một khi đã như vậy, chưởng môn cứ trực tiếp rời đi, bảo ta tới nơi này làm cái gì?

Sở Hàn lại lắc đầu nói:

- Cho dù ta có thể còn sống chạy ra khỏi nơi này thì sao chứ?

Ta căn bản không có bất kỳ thủ đoạn nào chống lại Thiên Ngoại, nhưng ngươi thì khác.

- Ý của chưởng môn là?

Ánh mắt Tần Hiểu nhìn về phía Sở Hàn mang theo vài phần tìm kiếm.

- Ta giao vật kia cho ngươi, ngươi chỉ cần dùng tay bóp nát là có thể trực tiếp chạy trốn ra xa mười vạn dặm!

Sở Hàn như là hạ quyết tâm cuối cùng, lấy ra một viên tiểu cầu màu đen trên người, nhìn qua có chút mềm dẻo, không biết là được chế từ cái gì:

- Ngươi không giống như ta, ngươi có được trí nhớ của Ma tộc, khẳng định cũng có được thủ đoạn giống với Lý Trúc, đợi một thời gian ngươi khẳng định có thể vì ta, vì toàn bộ Cô Thành mà báo thù rửa hận!

Sở Hàn nhìn thoáng qua hai tượng gỗ cảnh giới Tiên Thiên, trên mặt lộ ra một chút khinh thường:

- Con rối chính là con rối, cũng là đồ ngốc!

Tần Hiểu, ngươi đi đi, nhớ kỹ phải báo thù cho chúng ta!

Trong mắt của Tần Hiểu rốt cục xuất hiện một tia cảm động, đồng thời trên mặt của hắn cũng có chút cổ quái, cầm viên tiểu cầu rồi lại trả lại, nói:

- Chưởng môn, ngươi trốn đi, bọn họ không giết chết được ta!

Nói xong câu đó, Tần Hiểu như là xúc động thật lớn, trên mặt lộ ra vẻ thống khổ, tuy nhiên cũng phát ra vài tiếng cười thê lương:

- Hôm nay mới biết ta là ta...

- Có ý gì?

Cái gì mà hôm nay mới biết ta là ta?

Ngươi... chẳng lẽ người lúc trước cũng không phải ngươi?

Sở Hàn cũng là một người vô cùng thông minh, nghe thấy lời nói của Tần Hiểu... lập tức trừng to mắt nhìn hắn.

Trên mặt của Tần Hiểu dường như che phủ một tầng sương mù mông lung, làm cho người ta có một loại cảm giác cực kỳ thần bí, hắn cứ duy trì trầm mặc đứng ở nơi đó.

- Rốt cục là chuyện gì xảy ra?

Sở Hàn có loại cảm giác sởn tóc gáy.

Bởi vì bất kể là Tần Hiểu, hay là Lý Trúc Thiên Ngoại, hai người này sau khi đi ra từ Quy Khư đều có biến hóa quá lớn!

Lại nhìn Diệu Nhất Nương, Thẩm Tinh Tuyết, Hoa Tiểu Nha và Hoàng Họa cùng những người trẻ tuổi khác trở về từ Quy Khư, vốn không có loại cảm giác này.

- Không có gì, chưởng môn, nghe ta khuyên một câu, sau này chớ đối địch với Nhất Kiếm và Phi Tiên.

Lại càng không nên đi gây sự với Sở Mặc, cho dù vị đại nhân kia có hùng mạnh thế nào, chỉ sợ cuối cùng cũng không thể qua được Sở Mặc.

Tần Hiểu trầm mặc một lúc, đột nhiên mở miệng, chỉ là thời điểm nói những lời này trên mặt hắn tràn ngập vẻ thống khổ.

Ở bên trong Quy Khư hắn không thể tưởng tượng được mà sống lại, trong thân thể bị hạ một đạo cấm chế vô cùng hùng mạnh.

Vị kia là một sự tồn tại quá mức hùng mạnh không thể tin nổi, thế cho nên Tần Hiểu bảo lưu toàn bộ trí nhớ, nhưng vẫn cảm thấy Hoàng Họa chính là chủ nhân của hắn!

-----o0o-----

Chương 686 : Sở Hàn chạy trốn.

Chương 686 : Sở Hàn chạy trốn.

Ngay tiếp theo đó, Hoàng Họa để ý những người đó, nên hắn cũng rất chú ý.

Đáng sợ nhất không chỉ như vậy, mà từ sâu trong lòng Tần Hiểu lại có một loại cảm giác nhận thức như vậy!

Cho dù trong lòng hắn nhớ rõ, hắn tiến vào Quy Khư rõ ràng là muốn tới giết chết Sở Mặc.

Đây là thủ đoạn lớn, sự thần thông thật sự!

Mặc kệ ngươi cái gì cũng rõ ràng, cái gì cũng biết, nhưng từ sâu thẳm trong lình hồn người lại cải biến đầy đủ mọi thứ!

- Tần Hiểu, ta có chút không rõ.

Trong tay Sở Hàn nắm viên tiểu cầu màu đen, đó là đồ vật bảo mệnh vị đại nhân kia cho hắn, chỉ cần bóp nát là hắn có thể trốn xa mười vạn dặm.

Vốn hắn đã nghĩ kỹ muốn giao thứ này cho Tần Hiểu, bởi vì Tần Hiểu còn sống có giá trị hơn so với hắn còn sống.

Chỉ có Tần Hiểu sống sót, thù của Cô Thành mới có thể được báo, nói cách khác, cho dù hắn sống sót, đời này cũng sẽ không có bất kỳ hy vọng báo thù rửa hận nào.

Nhân phẩm của Sở Hàn như thế nào không cần bình luận, nhưng chỉ số thông minh cũng đủ dùng, thời khắc mấu chốt cũng có thể từ bỏ, xem như cũng là một hạng người kiêu hùng.

Chỉ là hiện tại hắn cũng có chút hồ đồ, nhìn Tần Hiểu mang vẻ mặt thống khổ, không kìm nổi lại hỏi:

- Ngươi hiện tại... thật sự là Tần Hiểu sao?

- Đương nhiên!

Tần Hiểu không chút do dự gật đầu.

- Vậy thì ta an tâm rồi.

Sở Hàn thở phào một cái, trong lòng tuy rằng còn có nhiều chỗ nghi ngờ, nhưng hắn đã không muốn hỏi, hắn nhìn Tần Hiểu, cuối cùng nghiêm túc nói:

- Ngươi cam đoan mình sẽ không chết?

Trên mặt của Tần Hiểu lộ ra một chút cổ quái, mang theo chút chua xót gật đầu.

- Được, vậy ta đi đây, muốn cởi bỏ cấm chế trên người chỉ sợ cũng cần một ít năm.

Sở Hàn thở dài, vẻ mặt buồn bã.

- Không cần phải phiền toái như vậy, ta sẽ truyền cho chưởng môn một đạo khẩu quyết.

Tần Hiểu nói xong, liền nói ra một đạo khẩu quyết.

Hai tượng gỗ Tiên Thiên kia vẫn đờ đẫn đứng ở bên ngoài như trước, không có chút phản ứng nào.

Cảnh tượng này nhìn qua hơi có chút buồn cười, cũng có chút châm chọc.

Sở Hàn trên phương diện tu luyện cũng được đánh giá là thiên tài, rất nhanh liền học xong dadoj khẩu quyết này.

Trong lòng mặc niệm một lần, trên mặt lập tức lộ ra sắc mặt vui mừng, bởi vì cấm chế trong thân thể hắn không ngờ lại được phá giải!

- Trước kia mà có cơ hội truyền cho người khác hẳn là tốt rồi....

Sở Hàn không kìm nổi thở dài một tiếng.

Tần Hiểu trầm mặc không nói gì thêm.

Bởi vì sâu trong lòng hắn cảm thấy Cô Thành thật không tất yếu còn tồn tại.

Bằng không kỳ thật hắn có rất nhiều biện pháp có thể giúp Cô Thành tránh khỏi lần nguy cơ này.

Chính Tần Hiểu kỳ thật căn bản không ý thức được đủ loại biến hóa phát sinh trên người hắn, sự cải tạo trên người hắn của vị tồn tại không thể tin nổi kia đã trực tiếp che mắt toàn bộ linh hồn hắn!

Loại thủ đoạn này, nếu là tới Thiên Giới có lẽ sẽ bị người khác phá giải, nhưng ở Nhân Giới lại không có ai có thể giải.

Sở Hàn nhìn thoáng qua hai con rối Tiên Thiên bên kia, trên mặt lộ vẻ băng lãnh, hiện tại hắn đã có đủ năng lượng, có thể dễ dàng đánh chết hai con rối này.

Tần Hiểu lắc đầu:

- Giết hai con này sẽ càng có nhiều hơn, giết bọn chúng không có ý nghĩa.

Sở Hàn oán hận gật đầu, sau đó liếc mắt nhìn Tần Hiểu một cái:

- Lời của ngươi ta nhớ kỹ rồi, ta đi rồi ngươi phải bảo trọng!

Nói xong Sở Hàn trực tiếp bóp nát tiểu cầu màu đen trong tay, thân hình của hắn nháy mắt biến mất tại chỗ.

Lần này rốt cục hai con rối Tiên Thiên kia đã có phản ứng.

Đồng thời cũng có phản ứng chính là bọn người Lý Trúc ở phía xa.

Vèo vèo vèo!

Liên tiếp hơn mười đạo thân ảnh giống như thiểm điện tiến về phía bên này, thời điểm thấy Sở Hàn biến mất, mặt của Lý Trúc trở nên vô cùng khó coi.

Con ngươi của hắn âm lạnh nhìn chằm chằm Tần Hiểu:

- Sở Hàn đâu rồi?

- Không thấy.

Tần Hiểu vẻ mặt bình tĩnh nhìn Lý Trúc:

- Trên người của hắn có bảo vật.

- Đáng chết!

Sắc mặt của Lý Trúc trở nên càng thêm lạnh như băng.

Hiện giờ hắn tự xưng là người thông minh nhất cũng là hùng mạnh nhất Nhân Giới, lại bị nhân vật lớn tuổi như Sở Hàn xếp đặt, những thứ khác không nói, ít nhất trên phương diện thể diện lại cảm thấy rất khó khăn.

- Mang hắn về, chém!

Lý Trúc vung tay lên, sắc mặt âm trầm nói.

Không biết tại sao, nhìn Sở Hàn chạy thoát rất nhiều Khổ Tu Thiên Ngoại cũng không có bất kỳ phẫn nộ nào, ngược lại còn thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Lẽ ra không nên như vậy, nhưng Lý Trúc hôm nay trở nên rất xa lạ, áp lực mang tới cho bọn họ cũng quá lớn.

Trong lòng của Lý Trúc càng thêm chán ghét mấy con rối Tiên Thiên không có linh khí này, khóe mắt của hắn liếc qua nhìn nhưng người Khổ Tu Thiên Ngoại, con ngươi khẽ lóe lên nhưng thoáng chút suy nghĩ.

Tần Hiểu bị mang về, bị một con rối trực tiếp chém đầu, phun một ngụm máu, bị Lý Trúc thi thuật, trực tiếp rót vào giữa trận huyết sát.

Mắt thấy Tần Hiểu bị chém, trong lòng của Lý Trúc cũng nhẹ nhàng thở phào một hơi, bây giờ thậm chí hắn có chút hoài nghi có phải ban đầu mình lầm rồi không?

Nếu Tần Hiểu thật sự bị Mao Lợi Đồng đoạt thân, làm sao có thể dễ dàng bị mình đánh chết như vậy?

Chẳng lẽ sự thật là Tần Hiểu giết chết thần niệm Mao Lợi Đồng, sau đó bản thân bị thương nặng, thế cho nên không có năng lực phản kích mình?

Lý Trúc càng nghĩ càng loạn, nhìn Tần Hiểu đầu một nơi thân một nẻo, lạnh lùng phân phó:

- Đốt thi thể của hắn đi!

- Cái này... thiếu chủ, có lẽ không thích hợp lắm.

Một gã Khổ Tu Thiên Ngoại lớn tuổi rốt cục không kiểm nổi, đứng ra nói với Lý Trúc:

- Người chết hận tiêu, thiếu chủ làm gì mà ngay cả thi thể cũng không lưu lại...

Trong lòng Lý Trúc thầm mắng: Sớm muộn gì cũng sẽ biến các ngươi thành một đám con rối có linh trí!

Nhưng lại không thể không giải thích nói:

- Tần Hiểu cắn nuốt thần niệm Ma tộc, cũng nắm giữ thủ đoạn Ma tộc giống như ta, chỉ có điều thời gian hắn từ Quy Khư ra ngoài quá ngắn, không có thời gian để hắn đi làm những chuyện kia!

Nếu không hủy xác chết của hắn, hắn chí ít có mười loại phương pháp có thể sống lại!

- Người chết còn có thể sống lại sao?

Người này vẻ mặt kinh ngạc hỏi.

Lý Trúc thầm nghĩ: Người sống còn có thể biến thành con rối, người chết sao có thể không sống lại được chứ?

Mặt âm trầm gật gật đầu:

- Ta đây cũng là vì muốn tốt cho mọi người.

Vài người già của Thiên Ngoại nhìn Lý Trúc vài lần, tất cả đều trầm mặc, sau đó vài người cùng ra tay đốt thi thể và đầu của Tần Hiểu thành tro tàn.

-----o0o-----

Chương 687 : Cửu mệnh thuật

Chương 687 : Cửu mệnh thuật

Mắt nhìn Tần Hiểu hoàn toàn biến mất trên đời này, Lý Trúc lúc này dường như đã hoàn toàn yên tâm, nói với mọi người:

- Chúng ta có thể rời khỏi nơi này!

- Không cần trông coi sao?

Lý Hoành vẫn duy trì trầm mặc hỏi.

- Không cần, cho dù Sở Mặc kia có thực lực cường đại thế nào, một khi bước vào giữa pháp trận huyết sát này cam đoan cũng sẽ hóa thành một vũng máu!

Con người Lý Trúc lạnh lẽo nói.

Một đám lão tổ Khổ Tu Thiên Ngoại đều nhìn thoáng qua lối vào Quy Khư, sau đó liền xoay người rời khỏi.

Nếu Lý Trúc dám chắc chắn như thế, đã nói lên hắn nắm chắc tuyệt đối, tuy trong lòng mọi người vẫn tồn tại nghi ngờ với vị thiếu chủ này, nhưng trong phương diện này lại được mọi người rất tán thành.

Thời gian cả đêm, vận mệnh của tứ đại phái cao nhất Nhân Giới đã xảy rat hay đổi.

Mãi tới một ngày sau khi những người Lý Trúc rời đi mới có một vũng máu, từ giữa pháp trận huyết sát chảy ra qua lối vào Quy Khư.

Bãi máu loãng này phảng phất như sinh ra từ trong không trung, sau khi chảy xuôi ra lại chạy tới nơi xác Tần Hiểu bị đốt cháy.

Đến cuối cùng lại bắt đầu ngưng kết thành một hình người.

Theo hình dáng ban đầu, một chút lại một chút, dần dần càng thêm đầy đặn.

Một canh giờ sau, Tần Hiểu hoàn hảo không tổn hao gì hiện ra tại đó.

Hắn khẽ nhíu mày giống như đang suy nghĩ gì đó, sau đó quay đầu nhìn lại bên trong, trong con ngươi lóe ra một đạo hào quang lạnh như băng, lẩm bẩm nói:

- Dùng máu của ta làm mắt trận của pháp trận huyết sát, Lý Trúc ngươi thật đúng là quá ngây thơ.

Hiện giờ pháp trận huyết sát không có mắt trận, ta xem ngươi làm sao dùng nó để tới vây khốn Sở Mặc?

Tình cảnh này nhìn qua vô cùng quỷ dị, nếu để người khác nhìn thấy nhất định sẽ bị dọa sợ.

Chẳng qua hiện giờ không có người đi tới nơi này, tối hôm qua tứ đại phái đại chiến một hồi đã khiến các môn phái trên Cổ trấn hoàn toàn sợ hãi, sớm đã bỏ chạy tán loạn.

Rất nhiều người ngay từ đầu phương hướng chạy trốn là cảng trong đại lục Bạch Hổ.

Tuy nhiên những người đó cuối cùng sẽ thất vọng, bởi vì con thuyền bọn họ ngồi lúc tới đã sớm bị con rối Tiên Thiên của Thiên Ngoại phá đi.

Người thông minh một chút lại chạy trốn vào sâu trong đại lục Bạch Hồ, chỉ có trốn mới có thể còn sống.

Về phần một ít người vô thức mà tới đều gặp xui xẻo lớn, bị Lý Trúc phá con rối Tiên Thiên tới bắt về, và vận mệnh chờ đợi bọn họ chính là cơn ác mộng lớn nhất cuộc đời này.

Sau khi thân thể Tần Hiểu một lần nữa ngưng kết, không dừng lại quá lâu trong lối vào ở Quy Khư liền đi sâu vào trong đại lục Bạch Hổ.

Hắn có thể cảm ứng được vị trí của Hoàng Họa, làm nô bộc, bảo hộ chủ nhân là thiên chức lớn nhất của hắn.

Gần hai tháng cứ lặng lẽ trôi qua như vậy.

Toàn bộ đại lục Bạch Hổ trở nên thần hồn nát thần tính.

Rất nhiều người may mắn còn tồn rốt cục ý thức được chuyện gì xảy ra, trong lòng đều hối hận không ngừng.

Nếu sớm biết như thế này, thời điểm đem Nhất Kiếm và Phi Tiên lọt vào công kích, bọn họ có thế nào cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn.

Thế lực Thiên Ngoại ngày hôm nay, tại đại lục Bạch Hổ đã phát triển càng thêm kinh khủng so với ngày đó, chẳng giữ nắm giữ toàn bộ cảng và bến tàu ở đại lục Bạch Hổ, còn phái người bất chấp mọi thứ lùng bắt người trong các môn phái trên đại lục Bạch Hổ.

Tuy nhiên những người của Nhất Kiếm và Phi Tiên chạy thoát giống như là biến mất trên đời này, không ai có thể tìm được bọn họ.

Trong Quy Khư.

Sở Mặc vẻ mặt phiền muộn ngồi trên một ngọn núi, bộ xương khô dẫn hắn vào đã biến mất không tung tích.

- Đã lâu như vậy, không biết bọn họ thế nào rồi.

Sở Mặc không kìm nổi thở dài.

Thời gian lui về đến ngày đó.

Từ ngày hôm đó, khi bộ xương khô đưa hắn tới bên cạnh một nấm mồ lớn, ngày khổ cực của hắn lại bắt đầu.

Bộ xương khô ném hắn ở trong này, không hề nói gì trực tiếp vượt qua khoảng không, trong chớp mắt rời đi khỏi tầm mắt của Sở Mặc.

Mặc cho Sở Mặc kêu gào thế nào, bộ xương khô cũng đều bỏ mặc.

Theo cảm giác của Sở Mặc, bộ xương khô dường như rất không cao hứng, còn mang theo vài phần ưu tư.

Cả người Sở Mặc đều có chút phát mộng căn bản không biết chuyện gì xảy ra, tuy nhiên tiếp theo đột nhiên là có một nữ tử trẻ tuổi ăn mặc diễm lệ và cổ xưa đi ra từ trong phần mộ, nói với hắn lời nói.... khiến hắn trợn mắt há hốc mồm.

Nữ tử trẻ tuổi này rất đẹp, nhìn qua cũng chừng hai mươi tuổi, ngay cả đôi tròng mắt cũng vô cùng tinh thuần, bất cứ kẻ nào nhìn thấy đều có cảm giác kinh diễm.

Nếu Sở Mặc không tận mắt nhìn thấy nàng đi ra từ phần mộ này... khẳng định cũng sẽ bị kinh diễm, hắn giờ phút này ngược lại còn chút kinh hãi.

- Ta có kế thừa nhất mạch, nay truyền thụ cho ngươi, môn phái của ta từ thời đại cổ xưa, mỗi một thời đợi đều chỉ truyền lại cho một đệ tử.

Đến khi ta lại đoạn tuyệt, cho nên ngươi cần phải kế thừa và phát triển nó.

Nghe cho kỹ, ta muốn truyền cho ngươi chính là...

- Đợi một chút, từ từ. . . .

Khóe miệng Sở Mặc co giật nhìn nữ tử này.

Ba~

Một đạo hào quang xuất hiện, thân thể của Sở Mặc bị đánh bay ra hơn mười dặm.

Cho dù hắn hiện giờ thể chất đã là Tố Cảnh, vẫn có loại cảm giác cả người đều muốn vỡ vụn, cái loại tư vị đau đớn này khiến Sở Mặc cảm giác đau tới không muốn sống.

Sau khi kiểm tra lại phát hiện toàn thân không có bất kỳ thương thế nào.

- Ta không phải là sư phụ của ngươi, nhưng lúc lão sư nói chuyện, ngươi không được xen miệng vào, lần này cho ngươi một giáo huấn nho nhỏ.

Nử tử ăn mặc diễm lệ và cổ xưa vươn tay ngọc thon dài ra, mang Sở Mặc từ bên ngoài hơn mười dặm trở về, mặt không chút thay đổi cảnh cáo.

- Nhưng...

Sở Mặc vẻ mặt không hiểu.

Ba~

Lại là một đạo hào quang xuất hiện, Sở Mặc lại một lần nữa nếm thử tư vị thống khổ đó.

Thời điểm lần thứ ba, Sở Mặc rốt cục đã có kinh nghiệm, cái gì cũng không hỏi, thành thật bắt đầu học đạo thống mà cô gái xinh đẹp tính tình táo bạo này truyền cho hắn.

Đạo Thống này là một loại thần thông có tên là "Cửu Mệnh thuật"

Với cảnh giới bây giờ của Sở Mặc căn bản không có biện pháp lý giải, nữ tử cũng không giải thích quá lâu cho hắn.

Chỉ nói cho hắn biết, tu luyện Cửu Mệnh thuật tới cảnh giới tối cao có thể sống lại chín lần!

-----o0o-----

Chương 688 : Các loại truyền thừa.

Chương 688 : Các loại truyền thừa.

- Chỉ cần ngươi còn thừa lại một giọt máu, ngươi sẽ không phải chết.

Ngươi có thể trước tiên bảo tồn một giọt máu của ngươi ở một chỗ, một ngày nào đó ngươi gặp phải nguy cơ sinh tử, máu này có thể giúp ngươi hoàn mỹ sống lại.

Cái gọi là hoàn mỹ sống lại, chính là sau khi ngươi sống lại hoàn toàn không khác gì so với lúc trước.

Không thể không nói, Cửu Mệnh thuật này quả nhiên là một tuyệt thế thần thông chân chính.

Loại thần thông này Sở Mặc chưa bao giờ nghe thấy, cũng chưa từng thấy trên bảng tin nói qua.

Đây cũng là lần đầu tiên Sở Mặc cảm giác được thứ uy lực cao tầng kia.

Rốt cục hiểu được không phải tất cả tin tức đều hiện ra trên bảng tin.

Cũng hiểu được câu nói ngày đó của Đổng Ngữ: Thiên Kiêu cao nhất thật sự không phải tiến vào Huyễn Thần Giới.

Nữ tử kia dùng thời gian năm ngày truyền toàn bộ truyền thừa của nàng cho Sở Mặc.

Sở Mặc cũng hoàn toàn nhớ kỹ Cửu Mệnh thuật.

Nữ tử nói cho hắn biết, chờ sau khi hắn Trúc Cơ là có thể bắt đầu tu luyện Cửu Mệnh thuật rồi.

Như thế khiến Sở Mặc phải chờ đợi rất lâu.

Năm ngày sau đó nữ tử đã trực tiếp đưa Sở Mặc tới một tòa nấm mồ khác.

Ngay cả cơ hội cáo biệt cũng không cho Sở Mặc, Sở Mặc lại không biết tên của lão sư này.

Hắn thậm chí nghĩ tới liều mạng bị nữ tử này đánh một lần nữa để hỏi rõ ràng, đáng tiếc chính là hắn không có cơ hội.

Sau khi bị đưa tới một nấm mồ lớn khác, Sở Mặc ngay cả phần mộ của nữ tử đó ở nơi nào cũng không biết.

Quy Khư thật sự lớn tới mức khó có thể tưởng tượng.

Nơi này dường như chính là một đại thế giới thật sự, vô cùng vô tận!

Trong vòng vạn dặm xung quanh tòa nấm mồ lớn này đều không có nấm mồ lớn thứ hai.

Đương nhiên đây là chuyện Sở Mặc sau khi lăn lộn qua mấy tòa nấm mồ lớn, đã học được vài loại truyền thừa mới biết.

Vị lão sư thứ hai ở nơi đó cũng khiến Sở Mặc chịu khổ không ít.

Bởi vì có giáo huấn của vị lão sư trẻ tuổi đầu tiên, Sở Mặc quyết định thận trọng từ lời nói tới việc làm.

Cho nên sau khi hắn bị nữ tử kia đưa tới nấm mồ lớn thứ hai, vẫn duy trì trầm mặc đối với lão già mặc đạo bào cũ nát cười tủm tỉm đi ra từ trong nấm mồ.

- Truyền thừa của ta là Phong Thủy thần thông, sơn xuyên đại địa đều có linh, vạn vật vũ trụ đều có linh, tất cả linh cũng có thể bị chúng ta lợi dụng.

Tất cả mọi thứ trên đời này đều có nhân quả.

Long mạch từ thời đại cổ xưa bắt đầu truyền lưu...

à?

Ngươi sao cái gì cũng không hỏi ta?

Lão đạo nhân mặc đạo bào cũ nát từ trong phần mộ đi ra bắt đầu nói không ngừng, nói một hơi nửa canh giờ, lại phát hiện Sở Mặc không nói lời nào liền tức giận.

Sau khi nói một câu ngươi sao lại không hỏi ta, một chân nhẹ nhàng đạp trên mặt đất.

Sở Mặc cảm giác dưới chân trong giây lát truyền tới một luồng sức lực kinh khủng, cả người trực tiếp bay ra ngoài, tới giữa không trung liền phun ra một ngụm máu tươi.

Lực lượng kia căn bản không phải hắn hiện tại có khả năng ngăn cản.

Lúc này Sở Mặc mới cảm giác được vị lão sư nữ tử lúc trước thật sự rất hạ thủ lưu tình với hắn...

- Đây là lực lượng địa mạch!

Hừ, rất nhiều người vô tri nghĩ tu luyện tới cảnh giới tối cao, một quyền đánh nát một ngôi sao lại chuyện khó lường cỡ nào.

Ở trong truyền thừa nhất mạch chúng ta, tu luyện tới cảnh giới tối cao, ngươi có thể sắp đặt một mảnh ngân hà!

Khiến mảnh ngân hà đều mặc ngươi sử dụng!

Sau khi Sở Mặc bị lão già này dạy dỗ vài lần, rốt cục hiểu được tính tình của lão đầu này hoàn toàn khác với nữ tử trẻ tuổi.

Nữ tử trẻ tuổi căn bản không thích người khác hỏi bất cứ vấn đề gì, cũng không thích điều vô nghĩa, mà lão đầu này lại nói nhiều, hơn nữa còn không phải một mình nói mà còn muốn Sở Mặc cùng nhau nói.

Sở Mặc nếu không nói... kết cục tất cả mọi người đều hiểu.

- Phong cách học tập của nhất mạch thần thông của ngươi không muốn giao lưu với người khác, còn học phong thủy cái rắm?

Ngươi cho là những người tu luyện tới cảnh giới rất cao... liền không cần tìm người bói toán sao?

Ngươi có phải nghĩ rằng chỉ cần tu luyện tới cảnh giới Chí Tôn là có thể mọi sự không cần cầu người không?

Quả thật chính là khờ dại!

Đây là phát biểu hàng ngày của lão nhân.

Sở Mặc chẳng những phải nghe, còn phải phát biểu ý kiến và quan điểm của mình, nếu không sẽ bị đánh.

- Ý của ngài là, những Thiên Tiên, Chân Tiên và Đế Chủ Môn trong Thiên Giới... cũng cần tìm người bói toán sao?

Sở Mặc khiêm tốn đặt câu hỏi.

- Vô nghĩa!

Những thứ nhỏ yếu đó có thể hiểu được bao nhiêu thứ?

Sơn xuyên đại địa trong con mắt của bọn họ có thể so với sơn xuyên đại địa trong mắt nhất mạch chúng ta sao?

Không cần nói gì khác, chỉ nói tới nơi chôn cất sau khi chết của bọn họ.

Bọn họ còn dám tùy ý chôn cất mình sao?

Còn không phải là đến cầu chúng ta à?

Lão nhân nói nước miếng bay tứ tung, nhìn qua vô cùng không đáng tin.

Thế nhưng Sở Mặc cũng không dám nghi ngờ hắn cái gì, miễn cho lại bị rủi ro.

Tóm lại, ở nơi lão nhân không biết tên này, Sở Mặc học được hai mươi ngày đã nhớ gần như tất cả sở học của lão nhân này.

Phần truyền thừa của lão nhân này không giống với Cửu Mệnh thuật lúc trước, Cửu Mệnh thuật ít nhất phải sau khi Trúc Cơ mới học được.

Nhưng một thân Phong Thủy thần thông của lão nhân này ệ tại Sở Mặc có thể sử dụng.

Lúc chia ly, lão nhân dường như có chút thương cảm và không muốn, nói với Sở Mặc:

- Đừng xem thường nhất mạch thần thông chúng ta, nhớ kỹ, trên đời này chỉ có người vô dụng chứ không có thần thông vô dụng.

Học tốt cái môn thần thông này, cam đoan ngươi sẽ có chút tốt vô cùng.

Ngày sau nếu ai muốn dùng pháp trận hay gì gì đó gài ngươi, ngươi liếc mắt một cái có thể nhìn ra!

Cho dù pháp trận kia là do Chí Tôn bày ra ngươi cũng có thể cảm nhận được nguy cơ trước tiên.

Cuối cùng Sở Mặc bị lão nhân đưa tới một nấm mồ lớn khác, học tập một loại truyền thừa hoàn toàn mới.

Sở Mặc cũng dần dần hiểu được, dường như mọi sự tồn tại ở trong Quy Khư đều muốn truyền một thừa truyền thừa cho hắn.

Hơn nữa không biết vì sao không một ai đồng ý báo tính danh cho hắn biết.

Cũng không có bất cứ ai nói nguyên nhân cho Sở Mặc.

- Ta đây có được xem là chỗ tụ tập nhiều trường phái không nhỉ?

Ngồi trên đỉnh núi, Sở Mặc vẻ mặc phiền muồn nhẹ giọng thở dài.

- Chỗ tụ tập nhiều trường phái?

Tiểu tử, ngươi trước lăn từ đỉnh xuống đây rồi nói sau.

Một đạo thanh âm bại hoại từ dưới lòng núi truyền ra.

Đúng vậy, dưới mông đít Sở Mặc là một tòa đỉnh núi, đồng thời cũng là một nấm mồ lớn!

-----o0o-----

Chương 689 : Chỗ tụ tập nhiều trường phái.

Chương 689 : Chỗ tụ tập nhiều trường phái.

Chẳng qua chủ nhân nấm mồ lớn này là vị giáo sư có tính tình tốt nhất trong sáu vị giáo sư đã gặp.

Vị này tính tình tốt tới trình độ nào?

Cho dù Sở Mặc nói chống đối cũng sẽ không động tới một đầu ngón tay của Sở Mặc.

Hơn nữa vị này rất lười, Sở Mặc tới đây đã hơn mười ngày mà vị này vẫn chưa từng lộ mặt ra...

Sở Mặc cười cười, từ trên nấm mồ lớn thả người nhảy xuống, sau đó nói:

- Các ngươi vì sao không chịu nói cho ta biết, rốt cục là vị nguyên nhân gì mới khiến những người đã chết đi vô số năm như các ngươi... lại truyền thụ tất cả truyền thừa của bản thân cho ta?

- Chuyện này... chúng ta có ước định, thật sự không thể nói cho ngươi biết.

Thanh âm bại hoại từ lòng núi truyền tới.

Sở Mặc bĩu môi nói:

- Ta cũng không tin đám người Đạo Thống các ngươi tất cả đều biến mất trên thế gian này, nếu chẳng may có một ngay ta gặp được hậu nhân Đạo Thống các ngươi, tan gay cả các ngươi là ai cũng không biết, ngươi bảo ta nên làm như thế nào?

- Muốn làm sao thì làm vậy, ăn ở chính là làm theo ý mình mới tốt.

Thanh âm bại hoại truyền tới từ trong lòng núi dường như rất khinh thường loại vấn đề này.

- Kia ta muốn biết các ngươi rốt cục là cảnh giới gì?

Chí Tôn sao?

Không phải nói...

Chí Tôn ít nhất có thể sống một kỷ nguyên sao?

Vì sao Quy Khư nơi này lại có nhiều phần mộ Chí Tôn như vậy?

Sở Mặcbiết tính tình vị này tốc, cho dù đối phương không trả lời cũng vẫn hỏi.

May ra trúng vấn đề đối phương có thể trả lời, hắn liền biết được chút ít.

- Tiểu tử kia, ngươi có biết một kỷ nguyên là bao nhiêu năm không?

Thanh âm của vị trong lòng núi dường như hơi có chút hưng trí, thản nhiên nói:

- Trước tiên là nói về kỷ nguyên vũ trụ, vô cùng vô tận, mờ mịt vô tung, nhưng cũng không phải là hoàn toàn không có.

Nói thí dụ như một loại vũ trụ mới được sinh ra, từ ngày mới sinh ra chính là bắt đầu một kỷ nguyên, tới ngày cuối cùng của vũ trụ được xem là kết thúc một kỷ nguyên.

Khoảng thời gian này chính là một kỷ nguyên.

Sở Mặc trợn mắt há hốc mồm mà nói:

- Ta nghe người ta nói một kỷ nguyên là mười hai vạn chín ngàn sáu trăm năm, nếu theo cách nói của ngươi, một kỷ nguyên chẳng phải là muốn vượt qua 100 tỷ năm, thậm chí là ngàn tỷ năm sao?

- Mười hai vạn chín ngàn sáu trăm năm?

Ha ha... thời gian đối với vũ trụ mà nói căn bản không đáng nhắc tới.

Cho nên cái gọi là Chí Tôn có thể sống một kỷ nguyên chính là vô nghĩa.

Ta chưa nghe nói có Chí Tôn nào có thể sống từ lúc vũ trụ bắt đầu tới lúc vũ trụ kết thúc.

Vị trong lòng núi thản nhiên nói.

- Vậy...tu luyện tới cảnh giới Chí Tôn có thể sống bao nhiêu năm?

Nếu như không gặp phải tình huống tai nạn bất ngờ?

Sở Mặc hỏi.

Loại vấn đề này kỳ thật được xem là một vấn đề cấm kỵ với tất cả Chí Tôn.

Nếu có ngươi đến hỏi một Chí Tôn còn sống như vậy, chỉ sợ đã bị một tát chết tươi.

Tuy nhiên vị trước mắt này là một Chí Tôn đã chết đi, hơn nữa tính tình tốt tới không chịu được.

Vì vậy Sở Mặc mới hỏi ra loại vấn đề cấm kỵ này.

- Ít nhất có thể sống bao nhiêu năm?

Loại vấn đề này thật ra căn bản không có ý nghĩa gì.

Vị trong lòng núi thản nhiên nói:

- Bất qua ta có thể nói cho ngươi biết, nếu theo như lời ngươi nói, một kỷ nguyên là mười hai vạn chín ngàn sáu trăm năm... vậy ta sống qua ít nhất mười kỷ nguyên!

Tê! ! !

Sở Mặc không kìm nổi hít một lượng không khí, khiếp sợ mà nói:

- Trăm vạn năm?

Nhưng cái này không phải chỉ có một triệu năm, mà là gần 130 vạn năm!

- Trăm vạn năm bất quá chỉ là khoảnh khắc thôi, đối với vũ trụ dài vô tận mà nói hoàn toàn không đáng nhắc tới.

Cầu trường sinh, hỏi trường sinh, nếu không tới cảnh giới Hoàng đế, sợ rằng ngay cả con đường đều sờ không tới, cho nên, con mẹ nó, cầu cái bóng a!

Vị gia trong lòng núi không biết vì sao đột nhiên lại nói tục.

Tuy nhiên số lượng tin tức trong những lời này thật sự rất lớn, Sở Mặc trực tiếp bỏ qua những lời thô tục, trong đầu dường như xuất hiện một bức họa.

Đó là một vị Thiên Kiêu tuyệt thế kinh tài tuyệt diễm.

Vô địch đương thời, tịch mịch đứng bất động ở trong vũ trụ hư không, đánh ra vòm trời, muốn bước vào cảnh giới rất cao lại không thể được.

Sở Mặc cũng không biết mình vì sao lại nghĩ tới hình ảnh này, nhưng trong lòng lại dâng lên một cỗ cảm giác bi thương.

Lúc này thanh âm bại hoại trong lòng núi lại sâu kín nói:

- Chí Tôn chôn cất ở Quy Khư, tùy tiện một vị đều từng điều khiển thống trị một thời đại, ở thời đại đó chúng ta đều là vô địch.

Quát tháo sao trời, không người có thể địch.

Nhưng cuối cùng còn không phải đều nằm dưới đất hết hay sao?

Mỗi người chiếm cứ lấy trăm vạn dặm biên giới, tìm kiếm một chỗ phong thủy bảo địa, tạo ra cho mình một tòa mộ lớn chắc chắn, sau đó tồn tại quỷ dị như vậy.... quả nhiên là không thú vị.

Sở Mặc có thể cảm giác được khí tức bi thương trong giọng nói của đối phương, nói:

- Không phải nói bên trong Quy Khư có thể sống lại sao?

- Ha ha.

Đây chẳng qua chỉ là truyền thuyết, tiểu tử ngươi không nên bị lừa,

Cái vị trong lòng núi bỗng nhiên cười nói:

- Cho dù là vị kia... không phải cũng nằm ở trong thạch quan sao?

- Vị kia?

Sở Mặc mẫn cảm hỏi.

Tuy nhiên lúc này, vị trong lòng núi có thể nào cũng không chịu trả lời hắn.

Nhưng Sở Mặc có thể thông qua cuộc nói chuyện với vị gia này, hiểu biết được rất nhiều bí mật không thể tin nổi.

Có một số việc, thậm chí ngay cả đại gia tộc trong Thiên Giới chỉ sợ cũng không biết.

Con đường của Đế Chủ có dấu vết mà lần theo; con đường của Chí Tôn không đường có thể đi.

Những lời này Sở Mặc trước đây rất lâu cũng đã biết.

Sau đó thông qua một ít tin tức trên bảng tin, Sở Mặc cũng phát hiện, cho dù là Thiên Giới hiện giờ dường như cũng không có tung tích của Chí Tôn.

Chí Tôn không có, Đế Chủ vô địch.

Có thể tu luyện tới cảnh giới Đế Chỉ cũng đã rất giỏi rồi.

Nhưng ở trong Quy Khư này, những gì nhìn thấy, nghe thấy cũng đã hoàn toàn phá vỡ tất cả nhận thức lúc trước của Sở Mặc.

Hóa ra trong những năm tháng lâu dài đã xuất hiện rất nhiều Thiên Chi Kiêu Nữ, con cưng của trời kinh tài tuyệt diễm như vậy!

Không ngờ trong Quy Khư này lại chôn cất hơn mười vị Chí Tôn.

Hơn nữa Sở Mặc có thể cảm giác được ở Quy Khư này dường như vẫn tồn tại một vị không thể tin nổi!

Chẳng qua cái này cũng chỉ là suy đoán của hắn mà thôi, cũng là theo manh mối lấy được từ vị gia tính tình tốt dưới lòng núi này.

-----o0o-----

Chương 690 : Sở Mặc trở về

Chương 690 : Sở Mặc trở về

Trong những ngày kế tiếp, Sở Mặc trằn trọc tiếp nhận mấy chục loại truyền thừa tại nấm mộ của các vị Chí Tôn.

Đều không ngoại lệ, tất cả đều truyền truyền thừa của mình cho hắn, tất cả cũng không đưa ra bất kỳ yêu cầu nào với hắn.

Chỉ có điều sau khi truyền lại truyền thừa cho hắn liền đuổi hắn đi.

Thời gian một năm cứ như vậy trôi qua trong công cuộc học tập không ngừng.

Sở Mặc vốn cho là chỉ có Ma Quân mới có loại lão sư không trách nhiệm thế này, sau khi truyền khẩu quyết truyền thừa xuống liền mặc kệ, đến hiện tại mới hiểu được, hóa ra đại đa số cường nhân đều là tính tình này.

G sau khi dạy hết mọi truyền thừa cho hắn liền đá hắn tới vị lão sư tiếp theo.

Một năm sau Sở Mặc rốt cục cáo từ vị lão sư cuối cùng, vũng là một vị thu thập hắn vô cùng tàn nhẫn.

Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì bộ xương khô lớn đoạt quan tài của người ta...

Đúng vậy, vị lão sư cuối cùng này chính là Bắc Minh Chí Tôn!

Khi Sở Mặc ghi nhớ xong truyền thừa của Bắc Minh Chí Tôn, rốt cục lại gặp được bộ xương khô lớn!

Chuyện đầu tiên khi nhìn thấy Sở Mặc chính là ra hiệu Sở Mặc đánh một chầu với mình.

Sở Mặc nhìn ra bộ xương khô này khi còn sống khẳng định vô cùng hiếu chiến, là một phần tử hiếu chiến thật sự.

Một trận này Sở Mặc đánh rất nhẹ nhàng vui vẻ!

Tuy rằng học được truyền thừa, tám chín phẩn mười hắn hiện tại không thể lĩnh ngộ, không thể sử dụng, nhưng đối với Sở Mặc mà nói, cả người đã giống như thay da đổi thịt.

Sau khi đánh xong một trận này, bộ xương khô lớn mang theo Sở Mặc trở về chỗ bình nguyên kia.

Trong lòng của Sở Mặc có chút rung động, bởi vì hắn nhớ tới câu nói lúc trước của vị lão sư bại hoại kia: Cho dù là vị kia... không phải cũng nằm trong thạch quan sao?

Sở Mặc vẫn hoài nghi, cái vị nằm trong thạch quan mà lão sư bại hoại nói chính là vị bên trên bình nguyên này.

Bởi vì ngày đó khi bộ xương khô lớn mang theo hắn trốn tới đây, Bắc Minh Chí Tôn mới dừng lại không đi tới, sau đó....

Không lâu sau, gần như tất cả Chi Tôn trong Quy Khư đều muốn truyền lại truyền thừa cho hắn.

Sở Mặc không tin mọi chuyện không có chút nào liên quan tới vị bên trên bình nguyên này.

Sau khi bộ xương khô mang theo Sở Mặc tới đây liền trầm mặc, cũng không tỏ vẻ gì, Sở Mặc cũng chỉ có thể ngây ngốc đứng ở trong này cùng bộ xương khô.

Qua nửa ngày, bộ xương khô lớn ra hiệu Sở Mặc cùng hắn rời đi.

- Cứ như vậy mà đi sao?

Sở Mặc vẻ mặt không hiểu hỏi bộ xương khô lớn.

Bộ xương khô lớn gật gật đầu, mang theo Sở Mặc vượt qua khoảng không Độ Hư, trực tiếp rời khỏi nơi này.

Sau khi Sở Mặc và bộ xương khô rời khỏi, phía trên bình nguyên kia vnag lên một tiếng thở dài nhẹ nhàng.

Toàn bộ Quy Khư tựa hồ cũng vì một tiếng thở dài này mà bao phủ một tầng không khí bi thương.

Sở Mặc không biết cái này, khi hắn nhìn thấy trước mặt xuất hiện một cánh cổng ánh sáng, trong lòng đột nhiên dâng lên vài phần không muốn.

Sở Mặc biết hắn sắp phải rời khỏi nơi này.

-

Sau này ta còn có thể nhìn thấy ngươi không?

Sở Mặc nhìn đại khô lâu, nhẹ giọng hỏi.

Đại khô lâu trầm mặc một chút, gật đầu, rồi lại lắc đầu.

- Ý gì vậy chứ?

Quy Khư hạn chế tuổi của người được tiến vào.

Đến ngày nào đó, khi ta hết tuổi, sẽ không có cách nào để vào đây nữa.

Hơn nữa, sau khi rời khỏi đây, chẳng mấy chốc ta sẽ tiến vào Linh giới.

Khi đó kẻ nam người bắc, muốn trở lại càng thêm khó khăn.

Đại khô lâu bỗng vươn cánh tay trơ xương, sờ sờ đầu Sở Mặc.

Mặcdù cánh tay kia chỉ có xương thôi nhưng Sở Mặc lại thấy thật mềm mại.

Đại khô lâu giống như một trưởng bối hiền lành của hắn.

Chẳng rõ tại sao, Sở Mặc đột nhiên muốn khóc.

Lúc này, Đại khô lâu lại dùng sức, đẩy Sở Mặc qua cánh cổng ánh sáng.

Sở Mặc không kịp chuẩn bị, mà có chuẩn bị cũng chẳng ngăn được cái đẩy này.

- Đại khô lâu!

Sở Mặc vừa kêu một tiếng đã phát hiện mình ở ngoài Quy Khư rồi.

Hắn quay đầu lại, có cảm giác như vẫn nhìn thấy hình dáng của Đại khô lâu.

Sau đó, cánh cổng ánh sáng hoàn toàn biến mất, cứ như chưa từng xuất hiện.

Sở Mặc thương cảm, lại đánh giá khung cảnh trước mặt.

Nơi này khiến hắn thấy vừa lạ lại vừa quen.

Đây đúng là chỗ tiến vào Quy Khư.

Sở Mặc hít một hơi thật sâu, giờ mới nhớ nãy quên không hỏi Đại khô lâu xem những người khác như thế nào rồi.

Nhưng giờ quay lại cũng chẳng thấy cửa vào đâu nữa.

- Cửa đã đóng hẳn rồi sao?

Sở Mặc thì thào, đột nhiên cảm thấy một luồng sát khí đập vào mặt.

Sở Mặc nhăn mày, phần truyền thừa học được từ lão nhân nói nhiều đã giúp hắn tăng cảnh giác.

Trải qua một năm tu luyện Phong Thủy thần thông, Sở Mặc đã đạt được một chút thành tựu.

Nó dần thâm nhập vào thói quen của hắn.

Chứ trong quá khứ, kể cả có Thương Khung Thần Giám, Sở Mặc cũng không cảm nhận được sự khác thường nhanh như vậy

- Có người đặt mai phục ở đây sao?

Sở Mặc híp mắt, đánh giá cảnh vật trước mắt xem có chỗ nào bất thường.

Sở Mặc tự niệm khẩu quyết Phong Thủy thần thông trong lòng.

Sau đó, khóe miệng hắn nở nụ cười lạnh băng.

- Sử dụng thủ đoạn của Ma tộc, thông qua huyết sát trận để tính kế ta sao.

Nhưng mà cấp bậc vẫn hơi thấp nha...

Sở Mặc cười nói.

Trong Quy Khư cũng có một gã ở Ma tộc truyền cho Sở Mặc một sốcao nhất của Ma tộc.

Người kia cũng là Ma tộc duy nhất trong Quy Khư.

Đây cũng là người duy nhất không đem sở trường của mình truyền cho Sở Mặc nhưng vẫn dạy Sở Mặc rất nhiều thủ đoạn của Ma tộc.

Sở Mặc nghĩ, vị này làm như thế không sợ hắn học xong lại đi hại người Ma tộc sao.

Lúc đó Sở Mặc còn tò mò hỏi lại nhưng vị kia chẳng buồn giải thích.

Nhưng khi đi ra, sử dụng Phong Thủy thần thông để cảm ứng được huyết sát trận, Sở Mặc đã hiểu ý tứ của vị kia

- Xem ra trong những người đi ra có người đạt được truyền thừa của Ma tộc rồi.

Tiến vào huyết sát trận, Sở Mặc cảm thụ được sát khí truyền đến từ bốn phương tám hướng.

Sở Mặc cười lạnh.

Cùng lúc đó, cách Quy Khư mấy vạn dặm, thân thể Lý Trúc đột nhiên chấn động.

Gã vừa vui mừng lại vừa sợ hãi, lẩm bẩm:

- Ta biết sớm muộn gì ngươi cũng phải chết.

Nói xong lại nhìn người trước mắt, cười đắc ý:

- Diệu cô nương, Thẩm cô nương, ta có một tin tốt muốn cho các ngươi biết.

Đối diện với cường địch bao vây trước mắt, Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết đều lạnh nhạt nhìn Lý Trúc.

- Cái người các ngươi ngày nhớ đêm mong đúng là đã sống sót ra khỏi Quy Khư.

Nhưng các ngươi sẽ không nhìn thấy hắn đâu.

Ha ha ha, hắn đã rơi vào huyết sát trận của ta.

Chỉ sợ sắp hóa thành một vùng máu rồi.

-----o0o-----

Chương 691 : Lo lắng của phụ tử Lý gia

Chương 691 : Lo lắng của phụ tử Lý gia

Lý Trúc cười càng đắc ý hơn.

- Hừ, với cái thủ đoạn cỏn con như của ngươi thì chỉ có nằm mơ mới có tình huống như vậy.

Diệu Nhất Nương lạnh lùng nói

- Các ngươi không tin, giờ ta có thể mang các ngươi về xem.

Lúc đó các ngươi sẽ biết cái gì là hoa trong gương, trăng dưới nước, sẽ biết Lý Trúc ta mới là nam nhân mạnh nhất.

Chỉ có đi theo ta, mới có tương lai.

Lý Trúc nhìn chằm chằm vào thân hình quyến rũ của Diệu Nhất Nương, cười tà mị:

- Nếu các ngươi ngoan ngoãn nghe lời, ta sẽ không coi các ngươi là vật liệu luyện đan ý chứ...

- Ngươi đi chết đi.

Diệu Nhất Nương quát lớn.

- Tam kiếm trảm quỷ mị!

Không khí ngưng kết thành một thanh kiếm lớn, chém về phía Lý Trúc.

- Ngươi tu luyện còn chưa đến nơi đến chốn đâu.

Mau bắt chúng lại cho ta.

Lý Trúc cũng hét lên.

Người bốn phía đều tỏa ra khí tức của võ giả Tiên Thiên, giống như một đám sói đói nhào đến chỗ Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết.

Ánh mắt của chúng lạnh băng, gần như không có cảm xúc.

Nhưng hành động vẫn rất tự nhiên, căn bản không khiến ta nghĩ đây đều là conrối của Lý Trúc.

Trong đám này có ba bốn cái nguyên là lão tổ của Thiên Ngoại.

Lý Trúc dùng một năm, tráp áp vài lão tổ Thiên Ngoại chóng đối đánh lén gã, trừ bỏ phụ thân gã, toàn bộ đều bị luyện hóa thành con rối.

Ầm ầm!

Thẩm Tinh Tuyết ném ra dược đạn, khiến mấy con rối khong kịp chạy đều bị nổ tung, đầu rơi ra, thân bay ra ngoài mấy trăm trượng, cả người nát bấy, huyết nhục mơ hồ.

Mặc dù bị trọng thương nhưng chúng cứ như không cảm thấy gì, tiếp tục đứng lên chiến đấu.

Đây là lần chạm trán thứ ba của Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết với Lý Trúc trong năm nay.

Hai lần trước các nàng đều may mắn trốn thoát.

Nhưng giờ Lý Trúc đã dày công chuẩn bị, tập hợp hơn một trăm con rối ở cảnh giới Tiên Thiên.

Nhìn qua đã thấy Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết lành ít dữ nhiều.

Trận chiến ngày càng gay cấn, không có bất cứ chiêu thức hoa mỹnào.

Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết thà chết chứ không muốn bị bắt.

Hai người đều biết tên kia là một đại ác ma, rơi vào tay y sẽ không có kết cục tốt.

Tung tích của Hoàng Họa, Hoa Tiểu Nha và những người khác cũng không rõ.

Mọi người đã bị tách ra rất xa.

Đối đầu với kẻ địch mạnh mẽ cứng rắn như Lý Trúc, các nàng chỉ có thể trốn.

Hôm nay bị phát hiện, không thể trốn tiếp được nữa.

Hai người đều không hy vọng những người kia đến đây cứu viện, vì như thế chẳng khác nào cùng rơi vào chỗ chết.

Đúng lúc này, Lý Trúc vốn đang đứng bên cạnh xem diễn, cười tủm tỉm lại đột nhiêu kêu lên đau đớn, khóe miệng tràn ra tia máu, không thể tin sự việc như đã xảy ra.

Thân mình gã lắc lư, chân thì lảo đảo, suýt nữa té nhào trên mặt đất.

Lý Trúc kinh hãi.

Người khác không biết chứ gã là người rõ ràng nhất.

Huyết sát trận gã bày ra đã bị người khác phá vỡ.

Nói cách khác, đáng lẽ không có khả năng gã bị cắn trả chứ sao lại bị người ta kiểm soát toàn bộ thế này.

- Đây là thủ đoạn thượng thừa của Ma tộc.

Dù Sở Mặc có hiểu biết chuyện ở thượng giới, có bản lĩnh thông thiên thì lúc này cảnh giới cùng lắm chỉ ở Tiên Thiên.

Còn chưa trở thành tu sĩ sao hắn có thể phá vỡ trận pháp của ta cơ chứ?

Sắc mặt Lý Trúc vô cùng khó coi, gã không thể tin đây là sự thật.

Diệu Nhất Nương nhìn Lý Trúc, nhẹ giọng nói với Thẩm Tinh Tuyết:

- Nhìn mặt gã hình như Sở Mặc đã ra ngoài, lại còn phá vỡ được thủ đoạn gã bày ra rồi thì phải.

Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết đều lấy được truyền thừa cổ xưa ở Quy Khư nên có khả năng nhìn ra được chút manh mối.

Thẩm Tinh Tuyết gật đầu đồng ý:

- Tốt rồi, ta đếm đến ba, hai chúng ta cùng xông ra ngoài nhé.

Diệu Nhất Nương cũng gật đầu đáp lại.

Phương thức công kích ngàycàng hung hiểm hơn.

Người khác nhìn vào sẽ cảm thấy các nàng bí quá hóa liều.

- Một, hai, ba!

Thẩm Tinh Tuyết hét.

Sau đó, hai nàng đồng thời thi triển sát chiêu, thậm chí không để ý đến vết thương trên người, dốc toàn lực công kích để chạy ra ngoài.

- Trúc nhi...bọn họ muốn chạy kìa!

Lý Hoành đứng bên gào thét.

Trong giây lát, Lý Trúc lấy lại tinh thần, quát lớn:

- Mau bắt lấy bọn chúng.

Sinh tử bất luận!

Gã mong muốn bắt được các nàng để đoạt được truyền thừa, nhất là Diệu Nhất Nương.

Những thủ đoạn công kích của nàng khiến Lý Trúc cực kỳ động tâm, thèm thuồng đỏ mắt.

Mục tiêu của gã không phải ở Nhân giới.

Linh giới hay thậm chí là Tiên giới.

Đích đến gã nhắm đến là Thiên giới.

Phần truyền thừa Diệu Nhất Nương có được dù ở Thiên giới cũng là loại truyền thừa cao cấp nhất.

Lý Trúc căn cứ vào kiến thức của Tư Không Lãng còn đoán được, truyền thừa của Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết chắc hẳn phải là truyền thừa của Chí Tôn trong truyền thuyết.

Truyền thừa như vậy, ai mà ngại nhiều chứ.

Dù không đến cấp độ đó, thêm một hai cái cũng chẳng nhiều nhặn gì.

Nhưng điều kiện tiên quyết là gã có thể có được toàn bộ phần truyền thừa.

Lý Trúc là một kẻ lòng lang dạ sói, một khi phát hiện sự việc đã vượt tầm kiểm soát, gã thà phá hủy chứ không muốn để lại đường sống cho đối phương.

Từ việc gã xuống tay với Nhất Kiếm và Phi Tiên năm trước, đến việc đem chính lão tổ Thiên Ngoại biến thành con rối có linh trí đã thể hiện rõ tâm tính của gã rồi.

Nghe mệnh lệnh của Lý Trúc, binh đoàn con rối có linh tính nháy mắt bùng nổ, không hề cố kỵ công kích hai nàng.

Trên người các nàng nháy mắt có thêm nhiều vết thương nhìn rất kinh khủng.

Nhưng lúc này, Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết đã thoát khỏi vòng vây, chạy ra xa.

Phương hướng chạy trốn lại ngược với hướng về Quy Khư ác nàng không biết trạng thái hiện giờ của Sở Mặc.

Nhưng một năm qua, các nàng đã thủ đoạn và thế lực của Lý Trúc.

Bởi vậy, hai người đều không muốn mang đến tai ương cho Sở Mặc.

Điều này lại khiến Lý Trúc vô cùng cao hứng.

Huyết sát trận bị phá đã khiến gã thiếu tự tin, phải nhìn lại thực lực của Sở Mặc.

Có lẽ, Sở Mặc cũng thu được truyền thừa nào đó ở Quy Khư.

Nhìn phương hướng Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết chạy trốn, Lý Trúc cười.

- Càng tốt...mau đuổi theo cho ta!

Các ngươi nhớ kỹ, nếu có thểthì bắt sống...nếu không, giết không tha!

Lý Trúc phân phó đám con rối.

Đám con rối ầm ầm đồng ý, sau đó đuổi theo Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết.

Con rối hôm nay đã khác hẳn so với con rối của một năm về trước.

Bọn chúng không đần độn giống lúc trước, người đứng ở cạnh thương lượng chạy trốn lại còn thờ ơ không biết gì.

Nếu ngày đó Sở Hàn và Tần Hiểu đối mặt với đám con rối này, dù Sở Hàn có nắm giữ thủ đoạn bảo vệ tính mạng của đại nhân kia cũngchưa chắc đã có cơ hội mà sử dụng.

-----o0o-----

Chương 692 : Cổ trấn quỷ dị

Chương 692 : Cổ trấn quỷ dị

Những con rối Thiên Ngoại hiện tại đã tiếp cận đến trạng thái của Tần Hiểu.

Khác ở chỗ Tần Hiểu có thể tái sinh còn bọn con rối này chết là hết.

Dù thế chăng nữa cũng không thay đổi việc, giờ Lý Trúc đã nắm trong tay một lực lượng hùng mạnh nhất ở Nhân giới.

Lý Hoành đến bên Lý Trúc, nhìn mặt đoán tâm tình con trai mình.

Y cũng hiểu mặc dù tính tình Lý Trúc thay đổi rất nhiều nhưng gã vẫn là con của mình, nếu không sẽ không khống chế thần hồn của y luôn cùngvới người khác rồi.

- Không có việc gì chứ?

Lý Hoành hỏi.

- Huyết sát trận đã bị phá.

Trước mặt phụ thân, Lý Trúc cũng không giấu diếm, trầm mặt nói.

- Là Sở Mặc sao?

Trong mắt Lý Hoành có vẻ kiêng kị.

Một năm qua, Lý Trúc đã cho y biết rất nhiều tin tức liên quan đếnSở Mặc, y đã biết Sở Mặc mới là thiên chi kiêu tử chân chính đỉnh cấp ở Nhân giới.

Lý Trúc gật đầu:

- Ta vốn tưởng huyết sát trận không thể chém giết hắn nhưng ít ra có thể vây khốn hắn.

Giờ mới phát hiện, ta vẫn đánh giá thấp hắn.

Sắc mặt Lý Hoành tái nhợt:

- Vậy...những người ở cổ trấn của chúng ta sẽ ra sao?

- Chỉ sợ không có may mắn sống sót.

Vẻ mặt Lý Trúc cũng rất khó coi.

Gã để lại cổ trấn khoảng hơn năm mươi tinh anh, mặc dù nhưng người này thực lực không cao nhưng thiên phú trác tuyệt, rất có tương lai.

Hai phụ tử bọn họ đã mất một năm chọn lựa, muốn bồi dưỡng những người này thành nòng cốt của tổ chức khi đưa lên Linh giới, Tiên giới hoặc thậm chí Thiên giới.

Thần hồn những người đó đều bị Lý Trúc dùng thủ đoạn đặc thù khống chế.

Nhìn không khác người thường là mấy nhưng tuyệt đối trung thành với Lý Trúc.

Lúc trước có hơn năm trăm người, nhưng giờ chỉ còn có hơn năm mươi.

Những người kia đều chết lúc Lý Trúc thi thuật

- Nếu Sở Mặc không nhìn ra, mấy người đó có lẽ vẫn có cơ hội.

Lý Hoành nói.

Lý Trúc lắc đầu thở dài:

- Hắn còn phá được huyết sát trận, sẽ không giấu được hắn việc này đâu.

Lý Hoành nói:

- May chúng ta còn căn cứ ở chỗ khác.

- Chỉ sợ những địa phương kia sẽ sớm bị bại lộ.

Lý Trúc lẩm bẩm, gọi một gã thủ hạ, lập tức ra chỉ thị phái người đibảo vệ những căn cứ kia.

Phụ tử Lý Trúc đã nuôi dưỡng được hơn mấy ngàn con rối ở cảnh giới Tiên Thiên trên lục địa Bạch Hổ trong vòng một năm.

Những con rối này đều ở loại thấp nhất, giống những con rối trước kia.

Nhưng có ưu điểm là dễ dàng bồi dưỡng.

Lý Trúc đã làm nhiều, nên việc chế mấy con rối này quá đơn giản.

Nhưng khuyết điểm là chúng không có linh trí.

Hơn nữa, vì bồi dưỡng từ người thường lên đến cảnh giới Tiên Thiên nên khiến thân thể bị tổn hại, mấy con rối này chỉ có thể sử dụng nhiều nhất trong ba năm ất quá đây chẳng phải vấn đề của phụ tử họ.

Sau ba năm, họ đã sớm ly khai thế giới này.

Đâu cần quan tâm nó có tai ương hay chịu hồng thủy ra sao cơ chứ.

Sở Mặc chậm rãi đi đến cổ trấn.

Mấy hơi thở ở đó khiến hắn nghi hoặc.

Thông qua Phong Thủy thần thông, từ xa Sở Mặc đã cảm giác được cổ trấn này rất quỷ dị.

Dường như trong này chẳng có lấy một người sống.

Nhưng không hẳn như vậy, trong trấn vẫn có một một luồng sinh khí.

Có sinh khí tức là có người sống, nhưng vẫn thiếu thiếu một cái gì đó.

Sở Mặc không biết qua một năm, ngoài này đã biến đổi như thế nào.

Nhưng từ huyết sát trận, Sở Mặc có thể thấy lúc hắn đang ở Quy Khư nhận truyền thừa, bên ngoài đã xảy ra rất nhiều chuyện.

Hơn nữa, huyết sát trận tám chín phần mười là dùng để đối phó hắn.

Theo Sở Mặc suy đoán, người bày ra trận pháp này cũng là người lấy được truyền thừa ở Quy Khư.

Thu nhỏ phạm vi lại, không phải Lý Trúc thì là Tần Hiểu.

Nên Sở Mặc nhất định phải biết rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra nên hắn mới đến cổ trấn.

Nhưng tình huống nơi này cũng nằm ngoài sức tưởngtượng của hắn.

Cổ trấn không còn như xưa.

Cả trấn bị bao phủ bởi một luồng khí quỷ dị. sau khi Sở Mặc vào trấn, nhìn thấy người ở trong mới hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Những người này bị khống chế thần hồn.

Những người hắn nhìn thấy đều bị khuyết thiếu thần hồn.

Hắn lại chẳng nhìn thấy người quen nào cả.

Tất cả chỉ toàn là thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi, cảnh giác nhìn hắn nhưng cũng không ra tay với hắn.

Nhưng Sở Mặc vẫn cảm nhận được một loại ý niệm.

Vì Sở Mặc đã tu luyện, sử dụng được phần nào Phong Thủy thần thông, hắn cảm nhận những người thiếu niên kia đều muốn bài xích hắn.

Bọn họ cực kỳ không thích hắn.

Rõ ràng chưa từng gặp mặt, không oán không cừu, nhưng vì sao họ lại ghét mình như vậy.

Hay là do...

Trong lòng Sở Mặc đã đưa ra phán đoán.

Con ngươi hắn trong trẻo, lạnh lùng đánh giá mọi nơi.

Trong lòng lại im lặng thôi diễn Phong Thủy thần thông.

Cuối cùng thu được kết luận hoàn toàn trùng khớp với suy đoán của hắn.

Theo Phong Thủy thần thông, hơn năm mươi người trên cổ trấn này không có ai là người bình thường.

Sở Mặc kéo miệng, suy nghĩ một chút, kiếm được một chủ ý tốt.

Hắn khẽ vươn tay, chộp lấy một tên thiếu niên khoảng mười lăm mười sáu tuổi.

Thiếu niên kia còn chẳng thấy được động tác của Sở Mặc đã bị tóm lấy, không thể khống chế thân thể của mình, hoảng sợ nhìn Sở Mặc:

- Ngươi...ngươi muốn làm gì?

Vì hành động này của hắn, hầu như toàn bộ người trong trấn đều tụlại đây.

Mặc dù chưa ra tay, nhưng vẫn nhìn chằm chằm vào Sở Mặc.

Sở Mặc không nói gì, dùng tay để khống chế hoàn toàn thiếu niên, nhìn thẳng vào mắt của thằng nhóc.

Lúc đầu thiếu niên này không nghe lời, cố nhìn ra chỗ khác, không muốn đối diện với Sở Mặc.

- Nhìn ta, nếu không ta giết ngươi!

Sở Mặc gầm nhẹ.

Thiếu niên này lập tức sợ hãi.

Một năm trước, y chỉ ở hoàng cấp tầngbốn thiết cốt cảnh.

Chỉ sau một năm ngắn ngủi, cảnh giới của y đã tăng đến Kim Thạch Chi Cảnh, sắp vào luyện tâm kỳ Minh Tâm Cảnh.

Tất cả đều nhờ chủ nhân của y.

Vì chủ nhân, y có thể hy sinh tính mạng của mình.

Nhưng không có nghĩa là y không biết sợ.

Y bị khống chế thần hồn nhưng cũng không giống mấy con rối võ sĩ kia.

- Ta...ta với ngươi không oán không cừu, sao ngươi lại muốn giết ta?

Thiếu niên không dám nhìn vào đôi con ngươi đen nhánh sâu thẳmcủa Sở Mặc, chỉ biết mạnh miệng.

- Ồ, ta không có thù oán gì với các ngươi, sao các ngươi lại bài xích ta thế?

Sở Mặc lạnh lùng nói.

- Linh hồn đã biến thành như vậy ngươi còn nghĩ mình tốt đẹp sao?

- Ta không biết ngươi đang nói cái gì?

Thiếu niên cãi lại.

Sở Mặc giơ tay, tát bốp một cái khiến cả những người xung quanhcũng thấy run rẩy, nhìn Sở Mặc bằng ánh mắt đầy thù hận.

Nhưng nhóm người này vẫn không có ý tiến lên vây công, bọn họ đều cảm giác được sự nguy hiểm từ Sở Mặc.

-----o0o-----

Chương 693 : Gặp lại Thẩm Ngạo Băng

Chương 693 : Gặp lại Thẩm Ngạo Băng

Cảm giác hắn giống một con hổ nằm trong bụi cỏ, nó không tấn công không có nghĩa nó không nguy hiểm.

Không phải ai cũng dám lại gần.

- Hiện ngươi biết chưa?

Sở Mặc nhìn thiếu niên bị đánh đến đơ người kia hỏi.

Thiếu niên bị dọa sợ, ánh mắt không né tránh được nữa, chỉ biết ngây ngốc nhìn Sở Mặc.

Đôi mắt Sở Mặc như một vũ trụ mênh mông vô cùng tận, lại có gì đó lóe ra khiến thiếu niên thoắt cái bị hấp dẫn.

- Ngươi tên là gì?

Sở Mặc trầm giọng hỏi.

Lúc này, thanh âm của Sở Mặc với người khác cũng chẳng có gì, chỉ hơi trầm thấp hơn bình thường một chút.

Nhưng với thiếu niên này lại giống như một ma lực, khiến y không còn muốn phản kháng.

- Tên ta là Lưu Hạ.

Thiếu niên đờ đẫn đáp

- Tại sao ngươi lại ở đây?

- Ta là thiên tài được chủ nhân lựa chọn...

Sở Mặc không ngừng đặt câu hỏi, bí ẩn dần được tháo gỡ.

Tuy nhiên, có rất nhiều điều Sở Mặc muốn biết nhưng thiếu niên này lại chẳng nói được gì.

Ví dụ, hơn một năm trước ở cổ trấn đã xảy ra chuyện gì.

Những người ở Nhất Kiếm và Phi Tiên đã đi đâu rồi?

Lúc thiếu niên đến, nơi đây hầu như chẳng còn người sống

- Ngươi có biết ngoại trừ bọn ngươi, trên trấn này còn ai không?

Sở Mặc lại hỏi.

Lưu Hạ đáp:

- Một thời gian trước, chủ nhân bắt được một người, nhốt trong địa lao.

- Ai?

Sở Mặc nao nao, hắn dùng thần thức cảm ứng nhưng không cảm ứng được.

Nếu không hỏi chắc chẳng thể biết.

Sở Mặc lập tức nói:

- Ngươi mang ta đi địa lao.

Lưu Hạ gật đầu:

- Vâng.

- Không được!

- Mau buông Lưu Hạ ra!

- Buông Lưu Hạ ra, nếu không chúng ta sẽ không khách khí.

- Ngươi là người lạ, đừng gây rối ở đây.

Nếu không chủ nhân trở lại sẽ không bỏ qua cho ngươi.

Lúc này, người đứng xung quanh rốt cuộc không chịu nổi nữa, lạnh lùng nhìn Sở Mặc hò hét.

Sở Mặc liếc mắt:

- Cút!

Trên người hắn tỏa ra một hơi thở đáng sợ.

Những người xung quanh bị luồng khí này thổi bay, như lá cây gặp gió manh, vèo cái bay ra bốn phương tám hướng.

Trong lòng Sở Mặc rất phẫn nộ.

Mặc dù thiếu niên này không biếtnhiều, nhưng nhìn cục diện hiện tại, chắc chắn Nhất Kiếm, Phi Tiên thậm chí cả Cô Thành cũng đã gặp bất trắc.

Hắn còn không biết Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết đã từ Quy Khư ra chưa?

Nếu đã ra không biết giờ các nàng thế nào?

Nên giờ phút này, sát khí của Sở Mặc rất nặng.

Hắn không hạ thủ với đám thiếu niên này chỉ vì hắn cảm giác, đây chỉ là một đám bị khống chế thần hồn, không biết cái gì.

Nếu không, vừa rồi đám người này đã bị giết hết.

Lưu Hạ dẫn Sở Mặc tới một chỗ.

Sở Mặc híp mắt nhìn lối vào, thấy nơi này bị phong ấn kín lại, chẳng những có tác dụng ngăn cách thần thức mà còn có tính công kích rất mạnh.

Lưu Hạ đưa Sở Mặc đến đây, chỉ vào cửa vào nói:

- Chủ nhân mang người về nhốt ở trong đó.

Sở Mặc nhìn Lưu Hạ, hắn không khống chế Lưu Hạ nữa.

Kết quả, thiếu niên này lập tức lập mưu, không nói với hắn về chuyện cấm chế.

Tuy nhiên điều này cũng hợp lý.

Thiếu niên này vẫn bị Lý Trúc không chế hoàn toàn về thần hồn, nên không có khả năng đứng về phía Sở Mặc.

Những người lúc trước bị đánh bay, chỉ bị thương nhẹ một chút, giờ cũng chạy đến đây, đứng nhìn từ xa.

Bọn họ không dám ra tay với Sở Mặc nhưng lại hy vọng Sở Mặcđộng vào cấm chế.

Vẻ mặt bọn họ nhìn Sở Mặc đúng kiểu vui sướng khi người gặp họa.

Bọn họ rất tin vào cấm chế chủ nhân đã thiết lập ở đây.

Sở Mặc cười lạnh, cũng chẳng thèm nhìn mấy người kia, trực tiếp ra tay đánh thẳng vào cấm chế.

Bùm bùm!

Một tiếng nổ lớn vang lên, một luồng sức mạnh phát sinh, mạnh ngang với một kích của cao thủ Tiên Thiên ừ cấm chế đánh ra.

Sở Mặc bị lui về phía sau mấy bước.

Đám người ở ngoài thấy thế hoan hô.

Những người đó đều nghĩ cái tên có hơi thở đáng sợ này thật không biết sống chết, dám công kích cấm chế mà chủ nhân bày ra, chắc chắn sẽ không có kết cục tốt.

Nhưng họ không nghĩ tới, sau khi người kia bị công kích, chỉ lui lại mấy bước xong lại tiếp tục tiến đến như không có việc gì.

Lưu Hạ đứng cạnh Sở Mặc nên thấy rõ nhất.

Y kinh hãi nhìn Sở Mặc như nhìn quái vật.

Lúc nãy cấm chế phát ra sức mạnh khiến y cảm giác như đang bị một ngọn núi đè lên, có thể chết bất cứ lúc nào.

Cũng may lực lượng kia không đánh y.

Nhưng không ngờ người này lại chỉ lui lại mấy bước, xong đi tiếp vô cùng thoải mái, chẳng thèm để ý đến công kích kia, trốn cũng chẳng buồn trốn.

Trong lòng Lưu Hạ bỗng sinh ra một cảm giác bất thường.

Thái độ cứng rắn như vậy y mới chỉ gặp ở chủ nhân mà thôi.

Y nhớ chủ nhân từng nói, ngay cả chủ nhân cũng không dám mạnh mẽ cứngrắn đánh thẳng cấm chế này.

Như vậy chẳng phải thuyết minh, người này còn mạnh hơn cả chủ nhân sao.

Lưu Hạ không dám nghĩ tiếp nữa.

Lúc này, cái tên mạnh mẽ bên cạnh lại đánh tiếp, không dùng kỹ thuật nào mà chỉ dùng sức mạnh vũ lực trấn áp.

Lại vài tiếng vang lớn xuất hiện khiến màng nhĩ của Lưu Hạ muốn rách ra, cánh cửa có cấm chế được chủ nhân tỉ mỉ sắp đặt lại bị người này trực tiếp cường công phá vỡ.

Lưu Hạ há to miệng, không thể tin vào mắt mình.

Sở Mặc cũng không thèm để ý, trực tiếp tiến vào.

Lưu Hạ hít sâu một hơi, nói với mấy người phía sau:

- Nơi này có chuyện lớn, mau nghĩ cách thông tri cho chủ nhân.

Nhiều người lập tức chạy đi, không cần Lưu Hạ nói họ cũng biết nguy cơ đang đến gần.

Sở Mặc chẳng buồn để ý sự việc sau đó thế nào.

Hắn còn hy vọng mấy người kia đi mật báo, dẫn Lý Trúc đến đây, miễn cho hắn lại mấtcông đi tìm.

Vừa tiến vào địa lao, Sở Mặc cảm nhận được một hơi thở yếu ớt.

Địa lao này không sâu, chỉ đi vài chục trượng đã đến nơi.

Trong này rất tối, không nhìn rõ cả bàn tay.

Bên cạnh có tiếng nước nhỏ róc rách.

Đây là thủy lao?

Sở Mặc phẫn nộ, không biết ai đang bị nhốt ở đây mà lại bị tra tấn ác đến vậy.

Sở Mặc lấy một viên dạ minh châu từ Thương Khung Thần Giám, địa lao sáng lên.

Hắn nhìn thấy một người bị trói trên cây cột ở giữa thủy lao.

Nửa người bị ngâm trong nước, nửa kia ở trên.

Khi Sở Mặc thấy rõ người đó, hắn vô cùng sửng sốt, nhanh chóng đạp nước chạy đến, mang người đang bị hôn mê này ra ngoài.

Trước khi ra khỏi địa lao, Sở Mặc lấy một dây lụa, băng mắt người kia lại.

Người nay đã bị giam rất lâu, nếu thấy ánh mặt trời ngay lập tức mắt có thể bị thương.

Người này không phải ai khác, chính là người có không ít ân oán với hắn, Thẩm Ngạo Băng của Phi Tiên.

Nữ nhân từng lạnh lùng cao ngạo, giờ phút này lại vô cùng yếu ớt.

Khuôn mặt tiều tụy, tóc tai dơ bẩn tán loạn.

Cả người có hơn mười vết thương, lớn có, nhỏ có.

Nhất là mấy vết thương ở nửa người dưới, đã có vài chỗ thối rữa, tỏa mùi khó chịu, chắc chắn đã bị tra tấn không nhẹ.

-----o0o-----

Chương 694 : Linh dịch chữa thương

Chương 694 : Linh dịch chữa thương

Thấy Sở Mặc mang nữ nhân bị chủ nhân bắt ra, đám người bên ngoài hoảng sợ, lại không muốn mà cũng không dám tiến lên vây công Sở Mặc.

Dù sao họ vừa thấy, thực lực của Sở Mặc quá kinh người, có khả năng tương xứng với chủ nhân của bọn họ.

Mặt Sở Mặc lạnh băng, nhìn trong đám người thấy một thiếu nữ khoảng mười sáu mười bảy tuổi, ngoắc ngoắc tay:

- Ngươi mau lại đây!

- Ngươi...ngươi muốn làm gì.

Nói cho ngươi biết.

Nếu ngươi dám đụng vào ta, ta sẽ tự sát.

Thiếu nữ hoảng sợ nhìn Sở Mặc, quát lớn.

Sở Mặc lười giải thích, trực tiếp bắt đối phương.

Xách nàng như xách một con mèo nhỏ, một tay khác ôm Thẩm Ngạo Băng tiến vào một tòa nhà ở bên cạnh.

Những người xung quanh căm phẫn, có kẻ la lên:

- Đồ súc sinh, ta liều mạng với ngươi.

- Hắn muốn động vào sư tỷ, chúng ta phải ngăn hắn lại.

- Ta liều mạng với ngươi, dù chết cũng không thể chịu nhục.

Trong đám người chỉ có ba người là nữ, giờ đã bị bắt một, khiến những thiếu niên nhiệt huyết này hoàn toàn tức giận, bất chấp nguy hiểm xông đến chỗ Sở Mặc.

Nhưng bọn họ không nghĩ đến, bọn họ đến trước phòng ở này lạikhông thể tiến vào.

Nơi đó như có một bức tường vô hình, ngăn cách bọn họ ở bên ngoài.

Dù bọn họ cố thế nào cũng vô ích.

Bọn họ lập tức đứng bên ngoài chửi bới.

- Có bản lĩnh đến bắt chúng ta, ngươi bắt một nữ tử mà cũng coi được sao?

- Thả sư tỷ của chúng ta ra.

- Ngươi là đồ độc ác.

Chủ nhân trở về sẽ không bỏ qua cho ngươi.

Sở Mặc tự động bỏ qua mấy thanh âm kia.

Hắn lấy từ Thương Khung Thần Giám một cái thùng gỗ lớn, đặt trên mặt đất trong nhà.

Nhìn cái thùng này, khóe miệng Sở Mặc hiện lên một nụ cười có chút hoài niệm.

Đây chính là thùng gỗ năm đó Ma Quân dùng để đứng huyết nguyên thú cho Sở Mặc tắm.

Sở Mặc đã đặt nó trong Thương Khung Thần Giám, không động đến rất lâu rồi.

- Cũng không biết hiện tại sư phụ thế nào.

Xem ra ta cần đẩy nhanh tốc độ tu luyện để có thể sớm nhìn thấy sư phụ.

Sở Mặc nghĩ thầm trong lòng, sau đó bắt đẩu đổ vào thùng các loạilinh dịch.

Các loại linh dịch này đều được Sở Mặc mang ra từ Huyễn Thần giới, là những loại giúp khôi phục vết thương rất tốt.

Sở dĩ Sở Mặc túm một thiếu nữ vào vì nam nữ có sự khác biệt, Thẩm Ngạo Băng không những là sư phụ của Diệu Nhất Nương lại từng có không ít ân oán với Sở Mặc.

Nếu Sở Mặc giúp nàng cởi đồ ngâm thuốc, về sau không biết nàng sẽ nghĩ thế nào đâu.

Sở Mặc không muốn chọc vào tổ ong vò vẽ này chút nào on ngươi của hắn lạnh băng, nhìn thiếu nữ trước mặt sai:

- Ngươi mau cởi quần áo của người này rồi ôm nàng vào thùng gỗ.

Giờ thiếu nữ bị túm mới biết, hóa ra Sở Mặc không định làm gì nàng, mà chỉ muốn nàng hỗ trợ.

Nàng thở phào, nhưng ánh mắt nhìn Sở Mặc vẫn đầy căm hận, cắn răng nói :

- Ngươi đã gây ra đại họa, khi chủ nhân trở về ngươi nhất định sẽ bị bầm thây vạn đoạn.

- Không phải nói nhảm.

Ta bảo ngươi làm, ngươi phải cố mà làm cho nhanh.

Nếu không, ta không dám cam đoan ngươi còn cơ hội gặp lại chủ nhân của ngươi đâu.

Sở Mặc lạnh lùng nói rồi xoay người đi ra ngoài.

Thiếu nữ nhìn Thẩm Ngạo Băng vẫn con đang nửa mê nửa tỉnh, con ngươi lóe lên, nàng vừa nghĩ ra một ý.

Thanh âm lạnh thấu xương của Sở Mặc từ bên ngoài lại truyền vào:

- Ta đã dùng thần trí khống chế nhất cử nhất động của ngươi, ngươi không cần tự tìm đường chết thế đâu.

Thiếu nữ tức đến giơ chân, cả giận nói:

- Ngươi có thể nhìn rõ hết việc trong này thì còn kêu ta làm làm gì, lại còn giả vờ đứng đắn.

Ngoài miệng thì nói vậy nhưng nàng cũng không dám nghĩ khác nữa, từ từ cởi sạch quần áo rách rưới trên người Thẩm Ngạo Băng.

Nhìn miệng những vết thương đáng sợ trên người Thẩm Ngạo Băng, thiếu nữ này vẫn có chút thông cảm.

Nhưng sau đó, nàng lại tự an ủi mình: chắc chắn nữ nhân này là người tội ác tày trời.

Nếu không sao chủ nhân có thể đối xử với nàng như thế được.

Thiếu nữ vừa tự nói thầm, vừa ôm Thẩm Ngạo Băng đặt vào thùng gỗ.

Thẩm Ngạo Băng tiến vào thùng gỗ, thân mình rung mạnh một chút.

Thiếu nữ thấy vậy cười lạnh: hừ, bị thương lại còn dám cho nàng trực tiếp tắm rửa, không chết mới lạ.

Dù thiếu nữ này có ở cảnh giới Tiên Thiên cũng chưa chắc có khả năng nhận được linh dịch cao cấp ở Thiên giới.

Nhưng Thẩm Ngạo Băng lại cảm nhận được rất rõ ràng.

Thực tế, khi Thẩm Ngạo Băng bị bắt vào thủy lao, cũng không phải chịu thêm tra tấn gì.

Vết thương trên người chủ yếu có trong lúc chiến đấu.

Nàng muốn tự sát, nhưng bị Lý Trúc khống chế ngăn lại.

Mặc dù bị nhốt ở thủy lao trong tình trạng thương tích trầm trọng, nhưng nàng vẫn còn chút thần trí.

Khi Sở Mặc đến cứu, nàng cũng biết nhưng không rõ người cứu mình là ai.

Tuy nhiên, vừa nghe tiếng, dù rất lâu không nghe thấy thanh âm của hắn, Thẩm Ngạo Băng đã nhận ra người đến là Sở Mặc.

Nàng từng cực kỳ ghét tiểu tử thối tha này, thậm chí vài lần còn muốn giết hắn.

Chỉ có điều tạo hóa trêu ngươi, không ngờ người nàng muốn giết lại cứu nàng một mạng.

Khoảnh khắc đó, Thẩm Ngạo Băng thực sự muốn khóc.

Nên khi Sở Mặc tìm một thiếu nữ, rồi đi ra ngoài, để thiếu nữ kia giúp nàng cởi đồ chữa thương, Thẩm Ngạo Băng hoàn toàn cảm động.

Nữ nhân đều là sinh vật cảm tính, Thẩm Ngạo Băng cũng không ngoại lệ.

Nhiều khi giữa thích và ghét, chỉ do suy nghĩ mà thôi.

Lúc thiếu nữ kia nói Sở Mặc giả bộ đứng đắn, Thẩm Ngạo Băng cũng chỉ ngượng ngùng một chút, không thấy phản cảm tí nào.

Sau khi ngâm mình trong nước, trong nháy mắt, nàng cảm nhận được nguồn linh lực hùng mạnh đang tiến vào thân thể mình.

Nữ nhân lạnh lùng cao ngạo này thấy thật ấm lòng.

Một canh giờ, hai canh giờ, ba canh giờ...thời gian cứ dần trôi.

Đến lúc trời tối, vết thương trên người Thẩm Ngạo Băng dù nghiêm trọng cũng đã khôi phục được bảy, tám phần rồi.

Miệng của mấy vết thương đến tận xương cốt cũng hoàn toàn khép lại.

Nhìn qua một vết sẹo cũng không có.

Thẩm Ngạo Băng nhìn thân hình mình trơn bóng như ngọc, thấy đan điền tràn đầy năng lượng, vô cùng kinh ngạc và chấn động.

Chỉ mới nửa ngày thôi, thương thế của nàng chẳng những gần nhưkhôi phục hoàn toàn mà thực lực cũng tăng lên rất nhiều.

Nước này là nước gì mà hiệu nghiệm thế chứ?

Chắc phải đắt lắm đây.

Không ngờ Sở Mặc lại đem thuốc quý như vậy chữa thương cho ta.

Tấm lòng của hắn còn rộng lớn hơn ta tưởng tượng quá nhiều.

Trách không được cả Nhất Nương và Tinh Tuyết đều thầm thích hắn.

Thẩm Ngạo Băng vừa vuốt ve làn da bóng loáng non mịn của mình vừa nghĩ.

Trong lúc Thẩm Ngạo Băng còn suy tư, thiếu nữ đứng cạnh tận mắt thấy quá trình vừa qua quá thần kỳ.

Nửa ngày trước nữ nhân trước mắt còn sống dở chết dở, trọng thương khắp người, giờ hầu như hoàn toàn khôi phục, trở thành một đại mỹ nữ thiên kiều bá mị.

-----o0o-----

Chương 695 : Chuẩn bị khoét vách

Chương 695 : Chuẩn bị khoét vách

Đối với thiếu nữ chưa trải việc đời, sự việc này đã khiến tâm hồn non nớt của nàng bị đả kích rất lớn.

- Ngươi. . . ngươi đã hoàn toàn khôi phục rồi sao?

Thiếu nữ thắp đèn, không nhịn được tò mò nhìn Thẩm Ngạo Băng hỏi:

- Nước kia sao lại thần kỳ thế chứ nhỉ?

Thẩm Ngạo Băng mở đôi mắt đẹp, nhìn thiếu nữ nói:

- Ngươi nhảy vào ngâm thử chẳng phải sẽ biết hay sao.

Thiếu nữ nhìn nước trong thùng đã đục ngầu, khinh thường nói:

- Ai thèm dùng nước tắm của ngươi chứ.

Trải qua kiếp nạn này, tâm tính của Thẩm Ngạo Băng đã thay đổi nhiều, không còn lạnh lùng khó gần như trước.

Dù hiện tại đối mặt với thiếu nữ có quan hệ thù địch, nàng vẫn bình thản, cười nói:

- Ta có thể nhờ ngươi lấy hộ ta bộ quần áo khác được không?

- Ta không phải thị nữ của ngươi nhé.

Thiếu nữ cau mày, càu nhàu nhưng vẫn đi ra ngoài, trừng mắt nhìn Sở Mặc, sau đó lấy quần áo cho Thẩm Ngạo Băng.

Lý Trúc chỉ dùng bí pháp không chế thần hồn của những người trẻ tuổi này để họ tuyệt đối trung thành, chứ không thương tổn thêm chỗ nào, nên hầu như tính tình những người này không thay đổi.

Nói một cách thẳng thắn, họ chỉ là một đám người thiên phú tốt nhưng lại không biết gì, một đám người đáng thương mà thôi.

Lúc này, Thẩm Ngạo Băng lại từ trong phòng nói vọng ra:

- Cảm ơn Sở công tử đã cứu ta.

Ơn cứu mạng ta sẽ khắc ghi trongtâm khảm.

Sở Mặc nhẹ giọng nói:

- Thẩm chưởng môn không cần khách khí.

Ta chỉ muốn biết, trong khoảng thời gian ta không có ở đây đã xảy ra chuyện gì vậy.

Ta cảm giác đã có biến đổi nghiêng trời lệch đất.

- Đúng là đã thế thật.

Thanh âm của Thẩm Ngạo Băng trầm xuống.

Nghe Thẩm Ngạo Băng kể, Sở Mặc mới biết một năm qua đã xảy ra rất nhiều chuyện.

Toàn bộ lão bối của Nhất Kiếm, Phi Tiên và Cô Thành đã chết trận trong một đêm.

Những người ở môn phái khác chạy trốn nhanh thì giữ được cái mạng, còn đâu đều bị Lý Trúc bắt, biến thành con rối có linh trí.

Qua một năm phát triển, thế lực của Lý Trúc đã cường đại không thể tưởng.

- Đêm hôm đó, lão bối của Nhất Kiếm và Phi Tiên chúng ta đều liều chết phá vòng vây bảo hộ chúng ta thoát ra ngoài.

Sau khi trốn ra, ban đầu mọi người còn ở chung vì cảm thấy, nhiều người sẽ mạnh hơn.

Nhưng rất nhanh sau đó, chúng ta thấy mình đã sai.

Cách một cánh cửa, Thẩm Ngạo Băng vẫn ngâm trong thùng gỗ, buồn bã nói:

- Cho dù tụ cùng một chỗ, chúng ta vẫn không địch lại thế lực của Lý Trúc.

Nếu ở cùng nhau, bị phát hiện sẽ bị bắt hết.

Nên từ lúc bắt đầu, chúng ta phải trốn đông trốn tây, khổ không thể tả.

Tuy những lão bối ở Nhất Kiếm và Phi Tiên cũng không có giao tìnhgì với Sở Mặc, một số người còn muốn tính kế hắn.

Nhưng giờ phút này, khi nghe tin về họ, Sở Mặc chỉ thấy thương cảm.

Sở Mặc không nghĩ tới Lý Trúc lấy được truyền thừa của Ma tộc.

Mặc dù trong mắt Sở Mặc, công pháp này cũng không phải cao minh lắm nhưng vấn đề là Lý Trúc từ Quy Khư đi ra quá sớm.

Sớm hơn những người kia một năm mà lại sớm hơn Sở Mặc những hai năm.

Sở Mặc rất rõ, nếu sử dụng truyền thừa của vị Chí Tôn Ma tộc kia, không cần một năm chỉ cần ba tháng đã có thể chân chính tạo ra đạiquân con rối có linh trí, có tư tưởng.

Cũng may là Lý Trúc không lấy được Chí Tôn truyền thừa, nếu không thật khó giải quyết.

Nhưng tình hình hiện tại, phiền toái cũng không nhỏ tí nào.

Đến thời điểm hiện tại, Lý Trúc đã đi ra hai năm.

Trận chiến tiêu diệt Nhất Kiếm và Phi Tiên cũng đã qua một năm.

Hiện tại, Lý Trúc đang ở cấp độ nào, Thẩm Ngạo Băng cũng chẳng rõ.

Trừ phi Sở Mặc mặc kệ Lý Trúc tàn sát bừa bãi Nhân giới, trực tiếp phủi mông phi thăng Linh giới, sự việc sẽ chẳng cần giải quyết.

NhưngSở Mặc sao có thể làm được chuyện như vậy?

- Trước tiên không cần nghĩ nhiều, tụ tập mọi người lại rồi nói sau.

Trong con ngươi Sở Mặc lộ ra vẻ kiên nghị.

Sau đó, hắn nhìn về chỗ tối nói:

- Xuất hiện đi, ngươi đã nghe được nửa ngày rồi còn gì.

Thiếu nữ kia đi lấy quần áo về.

Trong bóng tối, đôi mắt thiếu nữ sáng ngời, chớp chớp nhìn Sở Mặc, mở miệng hỏi:

- Chuyện các ngươi kể là thật sao?

Sở Mặc đã sớm biết thiếu nữ kia trở về, nghe gần hết đoạn đối thoạigiữa hắn và Thẩm Ngạo Băng.

Hắn cố ý để nàng nghe thấy, vì muốn giải quyết thuật khống chế thần hồn của Lý Trúc, cần phải để bọn họ nguyện ý mở lòng trước đã.

Nếu không, dù Sở Mặc có nhiều thủ đoạn chăng nữa cũng rất khó xóa bỏ hoàn toàn ảnh hưởng của Lý Trúc trong lòng đám người kia.

- Đương nhiên là thật.

Ngươi thử nghĩ kỹ vì sao ngươi đến chỗ này coi.

Nhưng trước tiên, mang quần áo vào đã.

Sở Mặc nhìn thiếu nữ, thản nhiên nói.

Thiếu nữ khẽ cắn môi, lắc lắc đầu:

- Không thể nào!

Chắc chắn ngươi đang nói dối.

Ngươi gạt ta.

Chủnhân là người tốt, không giống với lời của các ngươi.

Nói xong, cũng chăng thèm để ý Sở Mặc, đi vào trong phòng vứt quần áo trên ghế rồi xoay người bỏ đi.

Lúc đi ngang qua Sở Mặc còn không nhịn được nói:

- Các ngươi là người xấu.

Ngươi đã đả thương rất nhiều sư huynh, sư đệ của ta.

Chủ nhân sẽ đến nhanh thôi, người sẽ không bỏ qua cho các ngươi đâu.

Sở Mặc cười lắc đầu, không để ý đến.

Thẩm Ngạo Băng rất nhanh mặc xong một bộ đồ màu xanh, đi ra ngoài, gò má hơi ửng hồng.

Nàng có chút ngượng ngùng nhìn Sở Mặc.

Sau đó quỳ gối, thi lễ với hắn, ôn nhu nói:

- Lần này thật sự cảm ơn Sở công tử, không những cứu tính mạng ta, còn dùng linh dịch quý báu giúp ta chữa thương.

Đại ân này ngày sau sẽ báo.

Sở Mặc khoát tay, không để nàng nói tiếp cười cười:

- Ngươi là sư phụ của Nhất nương và Tinh Tuyết.

Mà ta lại là bằng hữu của các nàng.

Đây là việc ta nên làm.

Hơn nữa, giờ chúng ta đã ở cùng trận doanh, ta còn muốn cùng ngươi đối phó Lý Trúc.

Nhắc đến Lý Trúc, Thẩm Ngạo Băng lạnh mặt, cắn răng nói:

- Dù có tan xương nát thịt, ta cũng phải giết tên ma quỷ này.

Nếu không, không chỉ các môn phái mà dân chúng vô tội sớm muộn gì cũng sẽ gặp tai ương.

- Đúng vậy.

Từ trước đến giờ, thủ đoạn của Ma tộc đều rất tàn nhẫn vô tình, không có tính người.

Ánh mắt Sở Mặc cũng trở nên lạnh lẽo, hắn nhìn bóng đêm mờ mịt, trầm giọng nói:

- Sớm muộn gì ta cũng khiến gã phải trả gấp bội những tội nghiệt gã đã làm ra.

Trước đó, chúng ta chặn một đường lùi của gã đã

- Đường lui của gã là gì?

Thẩm Ngạo Băng mờ mịt nhìn Sở Mặc.

- Ngươi không thấy những người trẻ tuổi ở trấn này có vẻ không thích hợp sao?

Trước khi vào cổ trấn, Sở Mặc đã sử dụng Phong Thủy thần thông cảm nhận được luồng khí quỷ dị bao trùm cổ trấn.

-----o0o-----

Chương 696 : Thẩm Tinh Tuyết gặp nguy

Chương 696 : Thẩm Tinh Tuyết gặp nguy

Đến trấn, thấy mấy người trẻ tuổi, dựa vào kiến thức của vị Chí Tôn Ma tộc đã dạy, Sở Mặc biết những người trẻ tuổi này đã bị Lý Trúc khống chế thần hồn.

Hơn nữa, thủ đoạn lại vô cùng cao minh.

Gã đem hình ảnh của mình lưu lại thật sâu trong ý niệm, linh hồn của những người này.

Trừ khi sử dụng một thủ đoạn cao hơn nếu không cho đến chết, những người này cũng chỉ nhận thức Lý Trúc làm chủ nhân mà thôi.

Nghe Sở Mặc nói, Thẩm Ngạo Băng khiếp sợ lẩm bẩm:

- Ngày đó ta bị người của Lý Trúc bắt được.

Gã muốn biết chỗ những người khác trốn từ miệng ta, nên dụng hình với ta.

Ta không nói, gã nhốt ta vào địa lao.

Ta không biết nhiều về những người trẻ tuổi ở trên trấn.

Không ngờ họ chỉ là một đám đáng thương, bị khống chế thần hồn.

Thẩm Ngạo Băng nói xong, ngẩng đầu nhìn Sở Mặc nói:

- Nếu có biện pháp, nhất định phải cứu bọn họ.

Sở Mặc không nghĩ chưởng môn Phi Tiên vốn lạnh lùng cao ngạo trong tâm lại là người thiện lương.

Dường như cảm nhận được ánh nhìn của Sở Mặc, Thẩm Ngạo Băng hơi xấu hổ nói:

- Trong lòng ngươi có phải nghĩ ta là một nữ nhân lạnh băng lại không biết điều?

Sở Mặc cười khan, nói tránh đi:

- Những người trẻ tuổi này đều có thiên phú tốt, là các mầm non đầy triển vọng.

Lý Trúc có bản lĩnh không nhỏ, chỉ trong một năm ngắn ngủi mà lại tìm được nhiều nhân tài như vậy, đúng là đã giúp ta tiết kiệm thời gian.

- Ý của ngươi là...?

Thẩm Ngạo Băng cũng không nói tiếp chuyện trước nữa, đôi mắt xinh đẹp nhìn chằm chằm vào Sở Mặc.

- Ý của ta là biến những người trẻ tuổi thiên phú cao này thành người của chúng ta.

Sở Mặc nói

- Hả...

Thẩm Ngạo Băng kinh ngạc há hốc mồm, khó tin nhìn Sở Mặc nói:

- Ngươi định dùng thủ đoạn của Ma tộc để ứng phó với những người này sao?

Khóe miệng Sở Mặc co rút.

Hai năm không thấy, hắn thấy Thẩm Ngạo Băng tính tình đại biến.

Nếu không phải khí tràng trên người nàng không hề thay đổi, Sở Mặc thậm chí hoài nghi nữ nhân trước mắt là mẹ của Thẩm Tinh Tuyết, Thẩm Ngạo Sương rồi.

- Ai nói nhất định phải dùng thủ đoạn của Ma tộc mới tóm được những người này về cho mình chứ?

Sở Mặc nhìn Thẩm Ngạo Băng, khẽ mỉm cười:

- Từ từ ngươi sẽ biết.

Nhìn Sở Mặc ra vẻ thần thần bí bí, Thẩm Ngạo Băng bĩu môi, giống hệt một cô gái nhỏ, liếc mắt nói:

- Thôi đừng ba hoa nữa.

Giờ chúng ta nên làm gì?

Nhanh chóng rời khỏi nơi này hay thế nào?

- Sao phải đi chứ?

- Không đi chẳng lẽ ngồi đây đợi Lý Trúc mang một đống cao thủ Tiên Thiên đến bắt vào địa lao hay sao?

Thẩm Ngạo Băng trừng mắt nhìn Sở Mặc.

- Ngươi là đối tượng cần loại trừ số một của Lý Trúc.

Khi bị baovây, ta còn có khả năng sống sót chứ gã sẽ không tha cho ngươi đâu.

- Vậy hãy chờ xem.

Sở Mặc nhe răng cười.

Thẩm Ngạo Băng bị bộ dáng của Sở Mặc làm cho tức giận, cố kìm nén, nhẹ giọng khuyên:

- Ta biết ngươi thiên phú tốt, trong đám người trẻ tuổi là thiên kiêu chân chính đỉnh cấp.

Lúc trước ta cũng nói, nếu ngươi có thể sống sót từ Quy Khư đi ra, phái Phi Tiên sẽ hết sức ủng hộ ngươi.

Tục ngữ có câu, mãnh hổ nan địch quần hồ.

Dù ngươi có mạnh mấy cũng không đánh lại một đám liên hợp được.

Ta hy vọng ngươi có thể tỉnh táo, chúng ta sẽbàn bạc kỹ hơn.

Ta tin rằng, một ngày nào đó, chúng ta có thể thắng chúng.

Dù sao, tà không thắng được chính.

Tà không thắng được chính ư?

Sở Mặc thở dài.

Kia chỉ là lời nói được lưu truyền từ đời này qua đời khác mà thôi.

Nhưng trong thực tế, tà bao giờ cũng chiếm thượng phong hơn một chút.

Giống như tình hình hiện tại ở Nhân giới.

Dù bây giờ Lý Trúc chỉ xây dựng thế lực của gã ở lục địa Bạch Hổ nhưng tin rằng không lâu nữa, gã sẽ vươn tay sang các lục địa khác.

Đến lúc đó, toàn bộ Nhân giới sẽ rơi vào cảnh nước sôi lửa bỏng.

Đến lúc đó, ai có thể làm 'chính' chứ.

Sở Mặc không muốn xóa bỏ niềm tin của Thẩm Ngạo Băng, thật không dễ khiến cho nữ nhân lạnh lùng kiêu ngạo này nói ra một việc hợp tình hợp lý đến vậy.

Sở Mặc cảm khái, hoàn cảnh có thể thay đổi con người mà.

- Tại sao ngươi không nói gì?

Thẩm Ngạo Băng hơi tức giận.

Hiện tại hầu như tất cả những người sống sót đều chờ mong Sở Mặcđi ra từ Quy Khư, dẫn dắt mọi người chiến đấu chống lại Lý Trúc.

Nếu hắn có thể đi ra từ hai năm trước thì đã giờ đã không phải ngồi chỗ này chờ chết.

- Hãy tin tưởng ta.

Nhìn Thẩm Ngạo Băng lo lắng, Sở Mặc chỉ tùy ý nói ra ba chữ, xong ngồi xuống bên cạnh.

- Ngươi...

Khóe miệng Thẩm Ngạo Băng co giật.

Nếu không vì nàng đánh không lại hắn thì đã đi lên đập cho hắn một phát rồi.

Rất nhiều người trên cổ trấn đều đang âm thầm chú ý nơi này.

Trong lòng họ vẫn có địch ý với Sở Mặc.

Chính bọn họ cũng không rõ, đối phương chỉ là một người xa lạ, chỉ vừa mới vào đây, cứu phạm nhân mà chủ nhân đã bắt.

Nhưng cái cảm giác chán ghét kia lại như có từ trước rồi.

Một đêm bình yên qua đi.

Đến sáng ngày thứ hai

Vốn ngồi an tĩnh một chỗ suốt đêm, Sở Mặc đột nhiên đứng lên ra ngoài.

- Ngươi muốn làm gì?

Thẩm Ngạo Băng ngồi bên mở mắt, kinh ngạc nhìn Sở Mặc, cho rằng hắn đã nghĩ thông.

- Ta muốn mang những người trẻ tuổi rời khỏi nơi này.

Sở Mặc nói.

- Ngươi muốn làm vậy sao.

Cảnh giới của người cao nhất trong đám này chỉ mới ở luyện tâm kỳ, nếu mang theo họ...

Thẩm Ngạo Băng không tin vào tai mình, nhìn Sở Mặc hỏi.

Thẩm Ngạo Băng không nói tiếp nhưng Sở Mặc vẫn hiểu.

Dù những người này có thiên phú tốt đến đâu thì cảnh giới vẫn còn quá thấp.

Nếumang theo chẳng khác nào tăng thêm trói buộc vào người.

Sở Mặc hiểu vì sao Thẩm Ngạo Băng lo lắng.

Một năm qua, thế lực của Lý Trúc ngày càng mạnh mẽ, mạnh đến mức khó mà chống lại, khiến người từng là đại nhân vật, ở đỉnh cao của thế giới như Thẩm Ngạo Băng cũng cảm thấy vô lực.

Nhưng Sở Mặc thì khác.

Ở Quy Khư, hắn đã lấy được rất nhiều truyền thừa, nhưng không cái nào dạy hắn phải chạy trốn cả.

- Nếu ngươi không yên tâm có thể đi trước.

Hiện tại Lý Trúc biết ta đã về, sẽ đặt toàn bộ chú ý lên người ta.

Ngươi không phải lo.

Sở Mặc khẽ cười nói.

- Hiện tại chắc gã chưa về đâu.

Khả năng lớn nhất là đang đuổi giết nhóm người Nhất Nương và Tinh Tuyết.

Sở Mặc nhíu mày:

- Trên người của ngươi có đồ của Nhất Nương hoặc Tinh Tuyết đã dùng không?

Thẩm Ngạo Băng hiểu nhầm ý Sở Mặc, sắc mặt ửng hồng, trừng mắt nhìn hắn:

- Ngươi một đại nam nhân, lấy đồ con gái đã dùng làm gì.

Sở Mặc cười khổ:

- Ngươi hiểu lầm rồi.

Ta chỉ muốn bói một quẻ.

- Ngươi có thể bói ra sao?

-----o0o-----

Chương 697 : Mạnh mẽ trấn áp

Chương 697 : Mạnh mẽ trấn áp

Đôi mắt xinh đẹp của Thẩm Ngạo Băng nhìn Sở Mặc, không dám tin nói:

- Trong nhẫn trữ vật của ta có đồ các nàng từng dùng nhưng bị Lý Trúc lấy mất rồi.

Sở Mặc ngẫm nghĩ một chút, hơi khó xử nhìn Thẩm Ngạo Băng.

- Ngươi có việc cứ nói.

Thẩm Ngạo Băng nói.

- Ngươi có thể cho ta một giọt máu không?

Ngươi có quan hệ huyết thống với Tinh Tuyết, dùng huyết của ngươi có thể giúp ta phán đoán được tình trạng hiện tại của Tinh Tuyết và Ngạo Sương bá mẫu.

Thẩm Ngạo Băng nửa tin nửa ngờ, nhưng cũng không cự tuyệt, trực tiếp cắn ngón tay, nhỏ một giọt máu cho Sở Mặc.

Sở Mặc hít sâu một hơi, tay hơi giơ lên, điều khiển giọt máu lơ lửng giữa không trung.

Đây là lần đầu tiên hắn sử dụng Phong Thủy thần thông để tiến hành thôi diễn.

Theo động tác kết ấn, không khí quanh giọt máu có sự biến đổi.

Thẩm Ngạo Băng nhìn mà chẳng hiểu mô tê gì.

Nhưng thấy Sở Mặc nghiêm túc, cũng không dám quấy rầy.

Giọt máu trong không gian đột nhiên nổ tung, hiện lên một bức họa trước mặt của Sở Mặc.

Thẩm Ngạo Băng muốn hét lên nhưng nhanh chóng lấy tay bịt miệng, không dám tin nhìn Sở Mặc.

Trong hình ảnh kia rõ ràng là thân ảnh của tỷ tỷ nàng, Thẩm Ngạo Sương ên cạnh Thẩm Ngạo Sương còn có vài người, hình ảnh khá mơ hồ, không nhận ra ai với ai.

Nhưng nhìn Thẩm Ngạo Sương khá thả lỏng, chứng tỏ hiện giờ nàng rất an toàn.

Tiếp theo đó, Sở Mặc thay đổi động tác, hình ảnh cũng biến đổi theo.

Trong khung hiện lên thân ảnh của Thẩm Tinh Tuyết.

Lúc này, tinh thần của Thẩm Tinh Tuyết cực không tốt, tóc tai tán loạn, cả người đẫm máu, nhìn qua như đang chiến đấu rất kịch liệt.

- Tinh Tuyết đang gặp nguy rồi!

Thẩm Ngạo Băng hoảng sợ nói.

Sắc mặt Sở Mặc vẫn rất nghiêm túc, hai tay không ngừng kết ấn, cuối cùng hô lên một tiếng.

Bức họa trước mặt nháy mắt điều chỉnh khung hình, mở rộng phạm vi ra mấy ngàn dặm.

- Ta biết chỗ đó là chỗ nào rồi.

Thẩm Ngạo Băng lớn tiếng nói.

- Đi thôi!

Sở Mặc không do dự, lập tức kéo tay Thẩm Ngạo Băng bay lên trời.

Mặc dù cảnh giới của Thẩm Ngạo Băng không phải thấp, lại nhờ tác dụng của linh dịch mà được nâng cao hơn, đạt đến Tiên Thiên sơ kỳ nhưng hiện tại lại bị Sở Mặc kéo tay bay lên, không có khả năng phản kháng giãy dụa.

- Không ngờ hắn mạnh đến vậy.

Thẩm Ngạo Băng kinh hoàng, khiếp sợ nhìn Sở Mặc.

Sắc mặt Sở Mặc trở nên gay gắt, nghiêm giọng hỏi:

- Đi hướng nào?

- Hướng đông.

Thẩm Ngạo Băng nhìn tình cảnh của Thẩm Tinh Tuyết, trong lòng vô cùng lo lắng.

Sở Mặc mang Thẩm Ngạo Băng phi hành với tốc độ cực nhanh, xẹt ngang bầu trời chỉ lưu lại một đạo tàn ảnh, thoắt cái đã đi được hơn mười dặm đường ách Sở Mặc hơn ba trăm ngàn lý.

Cả người Thẩm Tinh Tuyết và Diệu Nhất Nương đều đẫm máu.

Hai người cùng bị thương nặng, đứng dựa lưng vào nhau, đối mặt với mười mấy con rối Thiên Ngoại ở cảnh giới Tiên Thiên.

Mấy con rối này khác hẳn các con rối của một năm về trước.

Chúng không hẳn có thực lực của cao thủ Tiên Thiên nhưng chiến lực lại tương đương với người luyện võ cấp độ này.

Sở dĩ Thẩm Tinh Tuyết và Diệu Nhất Nương có thể chống đỡ đến lúc này vì các nàng đã lấy được truyền thừa cao cấp trong Quy Khư, nếukhông đã sớm ngã xuống lâu rồi.

- Nhất Nương tỷ, chỉ sợ lần này chúng ta không thoát được rồi.

Thẩm Tinh Tuyết thở hổn hển, thì thào nói:

- Thật đáng tiếc, nếu cho chúng ta vài năm thời gian sẽ không đến nỗi đối mặt với đại quân tượng gỗ của Lý Trúc mà không có sức hoàn thủ.

- Đúng vậy.

Chúng ta mới chỉ lĩnh hội được một phần vạn của truyền thừa.

Nếu có cơ hội phi thăng Linh giới, thành công đạt được Trúc Cơ, chắc chắn uy lực của chiêu thức này sẽ tăng lên đáng kể.

Diệu Nhất Nương than nhẹ, tròng mắt mê ly nhìn về phương xa.

Trong lòng nàng vẫn còn một vướng bận lớn khác, chính là không biết hiện tại Sở Mặc sao rồi.

- Giết!

Một gã con rối Thiên Ngoại ở Tiên Thiên cảnh gầm nhẹ, bắt đầu công kích hai nàng.

- Thiên đao sát!

Tiếng Diệu Nhất Nương trầm xuống, nàng khẽ quát.

- Tỷ tỷ!

Thẩm Tinh Tuyết và Diệu Nhất Nương ở cùng đã lâu, dĩ nhiên biếtuy lực của chiêu Thiên đao sát này.

Nhưng Thẩm Tinh Tuyết cũng biết, với cảnh giới hiện tại, Diệu Nhất Nương không thể thi triển chiêu này được.

Quả nhiên ngay sau đó, Diệu Nhất Nương phun ra một ngụm máu tươi.

Thân mình lảo đảo như sắp ngã, sắc mặt tái nhợt.

Sau tiếng quát của Diệu Nhất Nương, trong hư không ngưng tụ ra hơn một trăm thanh đoản đao, mạnh mẽ đánh về tên con rối Thiên Ngoại kia.

Trên người gã con rối máu chảy lênh láng, thân thể từ trên khôngtrung rơi phịch xuống đất.

Mấy thanh đoản đao ngưng tụ lúc trước vẫn đuổi giết con rối này đến cùng.

Phập phập phập!

Con rối thống khổ kêu rên, cả người nhuộm máu đỏ thẫm giống như vừa từ vũng máu đi ra.

Sau cùng, một thanh đoản đao chặt đứt đầu con rối, khiến nó ngã xuống đất bùm một cái, chết ngay tại chỗ.

Ngần đấy sự việc chỉ diễn ra trong chớp mắt, khiến người ta có thể ítnhiều cảm nhận được uy lực của đạo truyền thừa của Diệu Nhất Nương.

Chỉ tiếc mấy con rối người luyện võ này đều không phải là người, chúng không biết sợ hãi.

Ngược lại, lại bị mùi máu của đồng bạn kích thích, điên cuồng tấn công hai nàng.

Bởi vì Lý Trúc đã ra lệnh, không thể bắt giữ thì giết chết nên đám con rối thỏa sức mà làm, không bị bó tay buộc chân tí nào.

- Uy lực của Thiên đao sát quả thật danh bất hư truyền.

Thẩm Tinh Tuyết nhìn Diệu Nhất Nương trong nháy mắt có thể giết chết một con rối Tiên Thiên, không kìm được cảm thán, nhưng sau đósắc mặt lại ảm đạm.

Đừng nói ở đây chỉ có hai người, cho dù bọn Hoa Tiểu Nha và Hoàng Họa cũng ở đây cũng chẳng làm được gì.

Một gã con rối quơ kiếm định đâm vào mi tâm của Thẩm Tinh Tuyết.

Thẩm Tinh Tuyết lắc mình tránh được, con rối kia lại nhân cơ hội chém một nhát vào tay trái của nàng.

Nếu không phải nhờ Diệu Nhất Nương kéo nàng thì chắc chắn cánh tay nàng đã bị chém đứt rồi.

Hai người đã chạy trốn suốt một chặng đường dài, đến giờ đã sức cùng lực kiệt, chiến lực thấp đi quá nhiều.

Lúc nãy Diệu Nhất Nương miễn cưỡng thi triển Thiên đao sát khiến sức lực gần như bị tiêu hao toàn bộ.

Mắt thấy kẻ thù tiến đến ngày càng nhiều, Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết nhìn nhau cười, gần như cùng lúc không chống cự nữa, ôm lấy nhau.

Nếu phải chết, chi bằng chết cùng một chỗ.

Đám con rối vẫn còn thần trí.

Trận chiến ác liệt, chúng cũng đã đuối sức đồng thời trong lòng lại vô cùng phẫn nộ.

Dù là dã thú vô tri, đuổi mãi không bắt được mồi cũng tức giận nữa là.

Lúc này, thấy hai nàng cam chịu buông tha, đám con rối nhe răngcười độc ác.

- Tinh Tuyết!

Một thanh âm mang theo nồng đậm lo âu từ chân trời truyền đến.

Theo bản năng, Thẩm Tinh Tuyết và Diệu Nhất Nương cùng ngẩng đầu, nhìn về hướng phát ra âm thanh.

-----o0o-----

Chương 698 : Biến cố ở Huyễn Thần giới

Chương 698 : Biến cố ở Huyễn Thần giới

Đám con rối chẳng quan tâm, sáu, bảy tên cầm vũ khí chém về phía hai nàng.

- Chết đi!

Một thanh âm lạnh như băng từ đâu truyền đến.

Kèm theo đó là một luồng sáng lóe lên.

Nhắm thẳng về đám rối đang định tấn công Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết.

Gần như cùng một lúc, sáu bảy cái đầu người rối bị bay lên, tay vẫn còn cầm binh khí, thân thể đang đà bổ nhào về phía hai nàng bị đổ rầm trên mặt đất.

Đầu lâu như quả bóng, lăn lông lốc.

Trong phút chốc, một thân ảnh hiện đến chỗ hai nàng, tiếp tục chém nốt mười mấy con rối Tiên Thiên đang định xông tới thành mảnh vụn.

Không khí nồng nặc huyết tinh.

Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết không dám tin vào mắt mình.

Các nàng còn chưa kịp nhìn rõ ai đến.

Chỉ thấy một ánh đao sáng loáng, thoắt cái đã chém chết, phanh thây đám con rối Thiên Ngoại ở Tiên Thiên cảnh từng đuổi cùng giết tuyệt khiến các nàng không nơi ẩn nấp.

Lúc Thẩm Ngạo Băng đến nơi đã có hơn ba mươi mấy người rối ngã xuống vũng máu.

Nhìn qua như vừa bị càn quét.

Dễ dàng bị người ta đánh cho vỡ nát.

Thẩm Ngạo Băng chấn động không nói nên lời, chỉ biết nhìn người kia vẫn còn đứng, quanh người tràn ngập sát ý, tự mình lẩm bẩm:

- Ba mươi mấy con rối Tiên Thiên lại dễ dàng bị giết như thế sao?

Sở Mặc xoay người, có chút áy náy nhìn Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết:

- Thật có lỗi, ta đã tới muộn.

Hai nàng ngây ra như tượng nhìn Sở Mặc.

Cánh tay Thẩm Tinh Tuyết vẫn đang chảy máu, nhưng nàng vẫn không có cảm giác, chỉ ngây ngô nhìn Sở Mặc, rồi bất thình lình khóc nức lên.

Thẩm Tinh Tuyết vừa khóc, Thẩm Ngạo Băng và Diệu Nhất Nương cũng không nhịn được chảy nước mắt.

Sở Mặc nhìn vết thương trên người hai nàng, không nói gì nữa, trựctiếp lấy đan dược và thuốc chữa thương đưa đến, trầm giọng nói:

- Sao các ngươi ngốc vậy.

Bị đánh lại không biết trốn đến Sở cung à?

Những người khác không biết Huyễn Thần giới thì không nói làm gì nhưng Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết đều biết, hai người cũng biết cả khẩu quyết tiến vào Sở cung, nên Sở Mặc thấy rất kỳ lạ, tại sao hai người bị đuổi giết thê thảm như vậy cũng không đến Sở cung trốn?

Diệu Nhất Nương ngạc nhiên nhìn Sở Mặc nói:

- Ngươi không biết chuyện gì sao?

Diệu Nhất Nương vừa bôi thuốc cho Thẩm Tinh Tuyết, vừa ảm đạm nói:

- Không biết Huyễn Thần giới xảy ra chuyện gì mà chúng ta không thể sử dụng khẩu quyết ngươi dạy lúc trước.

- Hả?

Sở Mặc ngẩn ra, sắc mặc dần trầm xuống.

Đã một năm nay, hắn cũng không tiến vào Huyễn Thần giới, chỉ quanh quẩn ở mấy nấm mồ trong Quy Khư học tập cùng các vị tiền bối.

Nếu Diệu Nhất Nương không nói, hắn có khi còn quên béng nơi đómất rồi.

Nói đến mới nhớ, Tần Thi và Đổng Ngữ vẫn còn ở đó đợi hắn chuẩn bị tài liệu lên Trúc Cơ cho các nàng.

- Khi nào thì không vào được vậy?

Sở Mặc hỏi.

- Lúc trước vẫn còn vào được mà.

Thẩm Tinh Tuyết nói.

- Sao có thể thế được.

Các ngươi hộ pháp giúp ta.

Sở Mặc liếc mắt nhìn Thẩm Ngạo Băng đang giúp hai nàng chữa thương, không nói thêm, trực tiếp niệm khẩu quyết muốn đến Sở cung.

Đọc xong khẩu quyết, Sở Mặc ngẩn người vì chính hắn cũng không vào được.

Thẩm Ngạo Băng mù mờ nhìn Sở Mặc, không biết hắn đang làm gì, lại quay ra nhìn Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết.

Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết chưa được Sở Mặc đồng ý nên sẽ không nói, chỉ giữ im lặng.

Sở Mặc cũng không nói nhiều, lại đọc thầm khẩu quyết tiến vào Huyễn Thần giới.

Nhưng vẫn không được.

Lần này, Sở Mặc thật sự luống cuống.

Mặc dù hơn một năm naykhông tiến vào, nhưng Huyễn Thần giới có ý nghĩa rất trọng yếu với Sở Mặc.

Nói không ngoa, tất cả sức mạnh của hắn đều có được từ Huyễn Thần giới.

Còn chưa nói đến nơi đó còn có tài liệu Sở Mặc dùng để xây Ngũ hành đạo cơ.

- Sao thế nhỉ?

Sở Mặc hơi thất thần lẩm bẩm.

Sau đó, như nhớ ra cái gì, hắn lấy bản tin từ Thương Khung Thần Giám ra coi.

Cũng còn may, bản tin vẫn sử dụng bình thường.

Sở Mặc bắt đầu đọc tin, rất nhanh tìm được thông tin mình muốn.

- Xảy ra chuyện lớn rồi.

Nghe nói Giới Linh ở nhân tầng đã làm trái với quy tắc của Huyễn Thần giới, mở cửa sau, kiến tạo cả một tòa cung điện cho một thiếu niên đến từ Nhân giới.

Sau khi bị người khác phát hiện, chuyện này đã dấy lên sóng to gió lớn ở Huyễn Thần giới.

Nhiều nhân vật lão bối cùng xuất hiện muốn Giới Linh ở nhân tầng giải thích.

- Thái độ của Giới Linh ở nhân tầng lại rất kiên quyết, căn bản không buồn để ý đến mấy lão bối này.

Nhưng việc này cũng không thể xóa bỏ sự thật Giới Linh nhân tầng đã vi phạm quy định.

Nhiều đế chủliên thủ cùng công kích Giới Linh.

Giới Linh giận dữ, sử dụng quy tắc để đối kháng, nhân tầng đại loạn...

- Lại nghe nói nguồn cơn câu chuyện là từ một thiếu niên ở Nhân giới...

- Thiếu niên ở Nhân giới tiến vào Huyễn Thần giới có hai người.

Một là Sở Mặc, vừa tiến vào nhân tầng không bao lâu đã đắc tội với con cháu của nhiều đại tộc ở Thiên giới, bị người khác dùng thủ đoạn giết chết.

Ngay sau đó, lại xuất hiện một thiếu niên tên là Lâm Bạch.

Thiếu niên này chế thuốc cực tốt, duy trì quan hệ mật thiết với Linh Đan Đường.

Đọc một đoạn tin dài, Sở Mặc cau mày.

Hắn không biết đang yên đang lành tại sao lại xuất hiện vấn đề.

Dựa vào lời Giới Linh nói lúc trước, Sở cung là một không gian khép kín, mặc dù ở trong Huyễn Thần giới nhưng người khác không có khả năng phát hiện ra.

Trừ phi...

Sở Mặc nghĩ đến một khả năng khác, mày càng nhíu chặt hơn.

Hắn bắt đầu lục tìm thêm thông tin, chẳng mấy chốc đã tìm được.

- Giang hồ đồn đại phát hiện được Tần Thi tiểu thư của Tần gia ở Thiên giới, vốn đã mất tích rất lâu nay lại xuất hiện ở Huyễn Thần thành.

Nhưng kỳ lạ là, cảnh giới của nàng từ Phi Thăng kỳ lại tụt xuống dưới cả Tiên Thiên, chưa vào Trúc Cơ.

Phía dưới tin này có rất nhiều người bình luận, nói rằng mình đã nhìn thấy vị công chúa của Tần gia.

Sở Mặc đọc lướt hơn một trăm tin mới tìm được tin có giá trị.

Người viết tin họ Tần, trên bảng tin lấy tên là Tần Hổ.

Đa số người trên bản tin đều dùng tên giả, nào là Phi Tiên tiểu thần long rồi Đại bá vương Thiên giới các loại...

Tuy nhiên, cũng có nhiều người khinh không dùng tên giả, phân nửa trong số họ đều là con cháuđại tộc ở Thiên giới.

Tần Hổ nói:

- Đúng là đã có người thấy công chúa của Tần gia, gia chủ của Tần gia rất tức giận, cho rằng Giới Linh đã nhốt Tần Thi công chúa.

Chỉ một câu nói đã giải thích rất nhiều vấn đề.

Rất có thể người của Tần gia nổi giận vì nghĩ hồn đèn ở Thiên giới của Tần Thi và Đổng Ngữ đều tắt, có nghĩa các nàng đã chết.

-----o0o-----

Chương 699 : Giới Linh đưa tin

Chương 699 : Giới Linh đưa tin

Một người chết, lại tự dưng xuất hiện trong Huyễn Thần giới, hơnnữa còn cảnh giới đang cao lại đột nhiên bị hạ xuống thấp hơn cả Trúc Cơ, còn chưa tới Tiên Thiên.

Tần gia biết chuyện này mà không tức giận thì đúng là gặp quỷ.

Sở Mặc còn đoán, chắc chắn người của Tần gia đã theo dõi Tần Thi, phát hiện được Sở cung, lúc này mới giận dữ, chỉ trích Giới Linh lấy công làm việc tư.

Với tính tình của Giới Linh sao có thể chấp nhận.

Một khi đại tộc Thiên giới muốn dốc sức điều tra thì năng lực vô cùng đáng sợ.

Khi ước đoán được khoảng thời gian Tần Thi và Đổng Ngữ xuất hiện, muốn xâm nhập vào Sở cung, lại bị Giới Linh ngăn cản.

Hai bên phát sinh xung đột.

Trong chuyện này chắc chắn có người thúc đẩy, kẻ này không ai khác ngoài Lạc gia.

Sở Mặc tự nhủ: người của Tần gia có thể theo dõi Tần Thi, thậm chí phát hiện được Đổng Ngữ đang ở cùng.

Hai người đều mất ký ức, chưa chắc đã đồng ý cùng những người đó trở về.

Mà có trở về, hai người cũng không có chứng cứ chứng minh việc này do huynh đệ Lạc gia làm.

Chỉ có Sở Mặc có chứng cứ chính xác.

Giới Linh cũng có, nhưng người đại diện cho quy tắc của Huyễn Thần giới, chắc chắn sẽ không lấy ra.

Bằng không chẳng phải tạo cớ cho người ta nói Giới Linh bất công hay sao.

Dù gì trong Huyễn Thần giới cũng có rất nhiều chuyện xấu.

Nếu chẳng may mọi người biết Giới Linh có khả năng lưu lại chứng cứ về việc ác họ đã làm thì sau ai còn dám đến Huyễn Thần giới nữa.

Vì lẽ đó, huynh đệ Lạc Ninh và Lạc Anh chắc chắn sẽ cầu gia tộc ra tay, nhân cơ hội hắt nước bẩn lên người Giới Linh.

Chuyện này phát sinh trong tiểu thế giới của ngũ hành chi thủy, không có ai trông thấy.

Trừ khi Sở Mặc đích thân đứng ra công bố chứng cứ nếu không Giới Linh sẽ phải gánh cái xấu danh này rồi.

Theo tin tức trên bản tin, tình hình hiện tại rất bất lợi cho Giới Linh.

Sở Mặc lại không hề nhìn thấy bất cứ tin gì của anh em Lạc gia.

Việc này có thể do Tần gia, Đổng gia và Lạc gia liên hợp áp chế đồn đại.

Bọn họ không thể bức Giới Linh giải thích, nhưng có thể trấn áp một số người truyền tin.

Chính họ phát tin, chính họ có quyền giữ, bỏ tin tức.

Lúc này Sở Mặc rất tức giận, lại không biết hiện giờ Giới Linh ra sao?

Tần Thi và Đổng Ngữ thế nào?

Có bị người trong gia tộc bắt về hay không?

Nhưng tại sao Tần Thi lại rời khỏi Sở cung vào Huyễn Thần thành?

Chẳng lẽ sốt ruột muốn lên Trúc Cơ ư?

Sở Mặc thở dài, lắc lắc đầu.

Tin tức này quá mức ác liệt, khó mà tiêu hóa.

Đột nhiên lúc này Sở Mặc thấy tâm hồn rung động, hắn cảm giác có một hơi thở quen thuộc đang tiến về phía mình.

Theo bản năng, Sở Mặc ngẩng đầu nhìn bầu trời, thấy một con gà trống lớn đang cố sức bay đến, phía sau còn có mấy chục bóng người điên cuồng đuổi theo.

- Sở Mặc cứu ta.

Kê gia sắp bị người ta mang đi hầm cách thủy rồi.

Tiên sư chúng nó, tên Lý Trúc chết tiệt, cứ chờ đấy, Kê gia sẽ không bỏ qua cho mi đâu.

Đại Công Kê vừa thấy Sở Mặc đã đổi giọng, liên tục mắng nhiếc uyhiếp đám phía sau.

Thừa lúc nó đang nói chuyện, hơn mười luồng sáng bắn về phía nó.

- A...

đúng là hù chết ta!

Đại Công Kê vỗ cánh phình phịch, vội vã bay nhanh hơn ánh sáng, nháy mắt đã đến trước mặt Sở Mặc.

Sở Mặc nhìn thấy phương xa còn nhiều người đang đuổi tới.

Không biết vì sao Đại Công Kê lại rước nhiều kẻ thù như vậy, bằng không lấy tốc độ của nó, rất ít người có thể đuổi theo.

Sở Mặc không nói gì, lập tức lấy Thí Thiên, bay đến chân trời.

Trong lòng hắn tràn đầy hận ý, ra tay vô cùng tàn nhẫn, chỉ một lát đã giết hơn mười mấy người rối ở cảnh giới Tiên Thiên rồi.

Những người phía dưới nhìn mà choáng váng.

Thẩm Ngạo Băng thì thào:

Hóa ra không phải hắn khoác lác.

Hắn thực sự có được chiến lực cường đại.

So với những người cùng cảnh giới chắc chắn ở vị trí vô địch.

Sở Mặc không chỉ vô địch trong những người cùng cảnh giới.

Lúctrước còn chưa tiến vào Quy Khư, hắn đã có thể đối kháng với tu sĩ Trúc Cơ.

Hiện tại từ Quy Khư ra, hắn càng như hổ thêm cánh, hoàn toàn không có áp lực gì khi đối mặt với đoàn rối Tiên Thiên cảnh này.

Những con rối đuổi đến sau đều đánh về Sở Mặc.

Nhưng kết quả chỉ có một: diệt vong!

Hơn năm mươi, sáu mươi con rối, mỗi con có thể đánh ra chiêu thức có uy lực của người luyện võ ở Tiên Thiên cảnh.

Nhưng gặp phải quái vật có sức chiến đấu siêu cường như Sở Mặc cũng không may mắn thoát được, đều từ trên trời rơi xuống đất hưa hết một chén trà, tất cả người rối truy kích Đại Công Kê đều đều bị Sở Mặc một mình đánh chết.

Sở Mặc mặt không đổi sắc từ từ hạ xuống.

Nhìn thấy Đại Công Kê, trên mặt hắn có chút ôn hòa:

- Sao ngươi đột nhiên tới đây?

- Trước không phải nói nhảm.

Huyễn Thần giới có chuyện rồi.

Hiếm có lúc Đại Công Kê không nói tầm bậy tầm bạ, đi thẳng vào đề:

- Giới Linh đưa cho ta một thứ, ngươi xem sẽ hiểu.

Nói xong, nó cầm một lệnh bài bằng đồng đưa cho Sở Mặc.

Lông mày Sở Mặc nhướng lên, trong lòng tự nhủ: quả nhiên Giới Linh để lại thông tin.

Vừa chạm vào mặt lệnh bài, thanh âm của Giới Linh đã truyền đến trong đầu Sở Mặc.

- Tiểu tử, Huyễn Thần giới có chuyện ngoài ý muốn phát sinh...

Thông qua lời kể của Giới Linh, Sở Mặc rốt cuộc hiểu hết tiền căn hậu quả, cũng xác nhận những suy đoán lúc trước.

Tần Thi cùng Đổng Ngữ ở lại Sở cung hơn một năm.

Hai người đềulo Sở Mặc xảy ra chuyện không may.

Tuy vậy, thi thoảng Hoàng Họa, Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết ngẫu nhiên tiến vào đây đều nói, hiện giờ Sở Mặc đang ở một không gian đặc thù, có khả năng không tiến vào Huyễn Thần giới được.

Đại Công Kê cũng thường tu luyện ở Sở cung, nó cũng nói hai nàng an tâm.

Nhưng trong khoảng thời gian này, cả Đại Công Kê, Hoàng Họa, Diệu Nhất Nương hay Thẩm Tinh Tuyết đều rất lâu không xuất hiện.

Đại Công Kê bận làm việc khác.

Ba người kia thì đang chạy trốn.

SởMặc đã nói các nàng không thể tiết lộ chuyện Sở cung cho bất cứ ai, nên ba người lúc đó không có cơ hội tiến vào Sở cung tu luyện.

Tần Thi và Đổng Ngữ bắt đầu nóng nảy.

Nhờ bản tin và đan dược khôi phục thần hồn Sở Mặc lưu lại lúc trước, các nàng đã khôi phục được một chút trí nhớ.

Tần Thi và Đổng Ngữ đã thương lượng.

Nếu Sở Mặc không đến, có khả năng đã gặp chuyện.

Các nàng không thể ngồi im, cần phải dựa vào sức mình.

Đổng Ngữ cũng đồng ý.

Mặc dù xuất thân từ đại tộc, thân phận tônquý từ nhỏ nhưng nó vừa là ưu thế nhưng cũng cần có điều kiện.

Nếu muốn có tài nguyên tu luyện, một là phải có thiên phú tốt, đáng để bồi dưỡng; hai là phải tự cố gắng.

Đại gia tộc không phải hình thành trong ngày một ngày hai.

Nếu tất cả đều ngồi mát ăn bát vàng, gia tộc có nhiều tài nguyên mấy thì cũng có ngày dùng hết.

-----o0o-----

Chương 700 : Giới Linh tức giận

Chương 700 : Giới Linh tức giận

Nên Tần Thi và Đổng Ngữ quyết định, dùng một ít bảo vật trong nhẫn trữ vật của mình đi đổi lấy tài liệu Trúc Cơ.

Các nàng muốn tự thân cố gắng tu luyện tới Trúc Cơ rồi tính tiếp.

Dù sao chỉ có bước vào cảnh giới Trúc Cơ mới trở thành tu sĩ chân chính, mới có thể thi triển một chút pháp thuật.

Vì thế, Tần Thi cải trang, rời khỏi Sở cung, dựa vào một ít bảo vật không cần năng lượng, gian khổ tiến vào Huyễn Thần thành.

Nhưng nàng không nghĩ tới lại gặp người quen trong Huyễn Thần thành.

Tần Thi vốn không am hiểu thuật dịch dung, mà ở cảnh giới Tiên Thiên, nàng cũng không có năng lực thay đổi dung mạo của mình.

Nếu gặp người quen, chỉ cần nhìn dáng hay một bên mặt cũng nhận ra.

Mà người quen này lại đúng là một gã con cháu của Tần gia.

Người ở Tần gia đều biết Tần Thi đã chết, nên khi nhìn thấy nàng, gã cũng khiếp sợ, tưởng mình nhìn lầm, vì thế cố gắng theo dõi Tần Thi.

Sau đó gã phát hiện sự hiện hữu của Sở cung.

Tên này ngay lập tức báo cáo cho những vị chức cao trong gia tộc, tin tức chẳng mấy được truyền đến gia chủ.

Gia chủ Tần gia biết tin, phái hai gã trưởng lão đến điều tra.

Chỉ qua hai ngày, bọn họ đã tra ra lần cuối Tần Thi và Đổng Ngữ xuất hiện là đi cùng huynh đệ Lạc gia, tiến vào một tiểu thế giới ở nhân tầng để tìm kiếm ngũ hành chi thủy.

Cùng lúc tiến vào còn có một người tên là Hoàng Hoàng và một thanh niên trẻ tên Lâm Bạch.

Sau đó, chẳng mấy chốc tư liệu về Lâm Bạch đã được đặt trên bàn của gia chủ Tần gia, kèm theo đó là một ít tưliệu về Sở Mặc.

Nếu Sở Mặc biết có thể khiếp sợ.

Vì tài liệu kia khá tường tận, trừ chuyện huyết mạch và quan hệ của hắn với Giới Linh, hầu như chuyện gì cũng có.

Bao gồm chuyện hắn hóa thân thành Lâm Bạch, giao dịch với Linh Đan Đường, có một ghế khách đan sư ở Linh Đan Đường, có giao tình với Phùng Xuân Đế Chủ.

Thậm chí, tư liệu còn đưa ra một ít phỏng đoán về chuyện của hắn và Lưu Vân.

Mặc dù chỉ là suy đoán nhưng cũng không khác thật là bao.

Trên đờiđúng là không thiếu người thông minh, tài ba.

Lẽ ra không thể thấy một tí liên hệ nào giữa Sở Mặc sớm nở tối tàn với Lâm Bạch.

Nhưng sau khi Tần gia sử dụng lực lượng gia tộc lại có thể điều tra ra hết mọi thứ.

Một tòa Sở cung, hai đại công chúa Thiên giới, một thiếu niên đến từ Nhân giới.

Hết thảy đều được Tần gia xâu chuỗi, mọi đầu mối đều dẫn đến Sở Mặc.

Về phần nói hiềm nghi trên người huynh đệ Lạc gia, ngay từ lúc Tần Thi và Đổng Ngữ vừa chết, huynh đệ Lạc gia đã mang trọng lễ, đi cùng với trưởng bối trong nhà lần lượt đến Tần gia và Đổng gia bồi lễ tạ lỗi.

Thái độ của người ta rất thành khẩn không có bảo vệ hai cô gái!

Hơn nữa Lạc Anh và Lạc Ninh cũng hoàn toàn "thân bị trọng thương"

Về phần rốt cuộc là làm sao đến, chỉ có bọn họ mới biết.

Cho nên ngay từ bắt đầu, Tần gia và Đổng gia hoàn toàn không có hoài nghi cả sự việc đều là huynh đệ Lạc gia làm ra.

Hai đại tộc thiên giới gần như cùng lúc nhằm vào thiếu niên đến từ Nhân giới, và...

Giới Linh sau lưng thiếu niên.

Vấn trách Giới Linh, chuyện này thoạt nghe hình như không thể tin nổi.

Nhưng Tần gia và Đổng gia... bao gồm Lạc gia đến "giúp đỡ" sau khi liên lạc mấy đại gia tộc thì khăng khăng làm như vậy.

Huyễn Thần Giới cần các tinh anh thiên tài thế giới đến duy trì vận chuyển muốn một số nguyên liệu đến từ ngoại giới.

Đồng thời cũng có thể mang đến cho ngoại giới rất nhiều bảo vật ngoại giới không có.

Có thể nói quan hệ giữa Huyễn Thần Giới và người đến từ ngoại giới là đôi bên cùng có lợi.

Một khi xuất hiện nguy cơ tín nhiệm cực lớn, vậy... cho dù là Giới Linh cũng không đảm đương được trách nhiệm này.

Cho nên Tần gia và Đổng gia liên hợp thành một đại tộc Thiên giới bức cung Giới Linh, ép Giới Linh giao ra Tần Thi và Đông Ngữ, đồng thời giao ra thiếu niên Nhân giới.

Giới Linh đương nhiên sẽ không nhận lời.

Đừng nói là Sở Mặc, cho dù là Tần Thi và Đổng Ngữ, Giới Linh cũng sẽ không giao cho bọn họ.

Giới Linh không phải quy tắc hóa thân đơn giản, y là người thật có tư tưởng và linh trí, hơn nữa rất hiểu lòng người.

Y rất rõ, một khi giao Tần Thi và Đổng Ngữ cho gia tộc các nàng, có lẽ sẽ không có gì.

Nhưng hai cô gái này đều có quan hệ rất lớn với Sở Mặc.

Một khi giao bọn họ ra, vậy thì cho dù Sở Mặc lấy ra chứng cớ.

Lúc đó dưới xung đột lợi ích, có thể cũng không cần Lạc gia động thủ, Tần gia và Đổng gia cũng sẽ xuất thủ trấn áp hắn!

Dù sao chọn lựa giữa thiếu niên đến từ Nhân giới và một đại tộc Thiên giới, gần như tất cả mọi người đều sẽ chọn cái sau.

Cho nên, Tần Thi và Đổng Ngữ, Giới Linh đánh định chủ ý sẽ không giao cho Tần gia và Đổng gia.

Mâu thuẫn hai phía trở nên gay gắt, người của Tần gia và Đổng gia tuy không thể làm gì Giới Linh, nhưng cũng bắt đầu khắp nơi tuyên truyền quy tắc của Huyễn Thần Giới có lỗ hỏng rất lớn.

Lúc đó trên tín bảng tràn ngập tin tức này, cả Huyễn Thần Giới đều lòng người hoang mang.

Rất nhiều người đều nghi ngờ, sở dĩ Tần Thi và Đổng Ngữ rơi tới bước này, tuyệt không thể là một mình tiểu tử đến từ Nhân giới làm.

Hắn không có bản lĩnh này!

Đằng sau, nói không chừng có giúp đỡ của Giới Linh.

Thứ âm mưu này lúc nào cũng có thị trường.

Một thời gian, cả Huyễn Thần cơ hồ tất cả mọi người đều kích động.

Gần như tất cả mọi người đều chỉ trích Giới Linh.

Có thể tiến vào Huyễn Thần Giới, người nào không phải thiên tài thật sự?

Bọn họ ở đây, tuân thủ quy tắc của Huyễn Thần Giới.

Nhưng một thiếu niên đến từ Nhân giới, lại có thể có được chiếu cố của Giới Linh dựa vào cái gì chứ?

Thế là tất cả mọi người lật ra chuyện Giới Linh tạm thời thay đổi quy tắc, trợ giúp Sở Mặc.

- Người dưới Trúc Cơ không ngờ lại được bảo hộ...

Quy tắc này cũng thành một chứng cứ quan trọng rất nhiều người công kích Giới Linh thiên vị.

Nhưng thái độ của Giới Linh lần này cũng vô cùng cứng rắc, mạnh mẽ, không quan tâm.

Cứ như vậy, đại tộc mấy ngày nay vẫn thật không có cách, bọn họ công đánh Sở cung, cũng công không vào.

Không biết tại sao, mặc cho bọn họ khuyên thế nào, Tần Thi và Đổng Ngữ cứ đợi ở Sở cung không chịu ra ngoài.

Ngay cả gia chủ của Lạc gia cũng tự mình hiện thân, nói chuyện nữa ngày với Tần Thi, cuối cùng trầm mặt đi.

Chuyện này kỳ thật xảy ra không được bao lâu, bây giờ còn đang trong thời kỳ lên men.

Sở dĩ Giới Linh chặt đứt khẩu quyết của Sở Mặc và đám người Diệu Nhất Nương vào trong Huyễn Thần Giới, chủ ý chính là sợ bọn họ cái gì cũng không biết, lỗ mãng hấp tấp xông vào, lại bị người ta hại.
 
Thí Thiên Đao Full
XXIX ( Chương 701-725 )


Chương 701 : Lãnh ngộ của Tần Hiểu. (1)

Chương 701 : Lãnh ngộ của Tần Hiểu. (1)

Khả năng này khá cao.

Vì thế Giới Linh dùng thủ đoạn liên lạc với Đại Công Kê.

Bán bích gặp hải nhật không trung nghe Thiên Kê.

Thiên Kê nhất tộc có một loại thần thông thiên phú, ngay cả bản thân Đại Công Kê cũng không rõ, nhưng Giới Linh lại biết.

Cái gọi là không trung nghe Thiên Kê, chính là bất luận bao xa dùng một loại bí pháp đều có thể liên lạc được nó!

Giới Linh gọi Đại Công Kê đến Huyễn Thần Giới, cho Đại Công Kê lệnh bài bằng đồng này.

Tiên căn hậu quả của cả câu chuyện, đều phong ấn trong chiếc lệnh bài bằng đồng.

Duy chỉ có huyết mạch của Sở Mặc mới mở ra ra được.

Sở Mặc có thể cảm nhận được rõ ràng phẫn nộ của Linh Giới.

Thân là chưởng quản quy tắc Huyễn Thần Giới, lại bị người ta nghi ngờ như vậy.

Tuy nói Giới Linh quả thật có rất nhiều hành động phá hỏng quy tắc, nhưng kỳ thật ảnh hưởng của những cái này đối với những người khác cũng không lớn.

Vả lại cho dù ảnh hưởng rất lớn, Giới Linh cũng không để ý vì trong mắt y cả Huyễn Thần Giới đều là của Sở Mặc.

Những người khác căn bản chính là một đám đến nhà người ta làm khác.

Giới Linh nói với Sở Mặc, y trong Huyễn Thần Giới giữ lại cho Sở Mặc một vật rất tốt, còn có một vật liệu Trúc Cơ cực phẩm.

Sau đó bảo Sở Mặc bớt thời gian đi đến đó lấy thì được.

- Tiểu tử, lần này ngươi nhất định phải cho ta trường kiếm!

Ta đã cụ thể ngũ hành chi thổ, ngũ hành chi hỏa, ngũ hàng chi kim và ngũ hành chi gỗ lưu ở chỗ này.

Hơn nữa động dụng nguyên liệu tích lũy mấy vạn năm trong Huyễn Thần Giới, chuẩn bị cho ngươi nguyên liệu Trúc Cơ tiên phẩm.

Còn có một phần ngoại trừ nguyên tố ngũ hành ra, tất cả nguyên liệu Trúc Cơ ngũ hành!

Bọn họ nói ta thiên vị, thì ta thiên vị cho bọn họ xem!

Ngoại trừ những cái này ra, còn có một vật cực kỳ tốt, ngươi xem thì sẽ biết.

Nhớ kỹ, thân phận đó tuyệt đối không để ai biết.

Ngươi có thể dùng thân phận này làm rất nhiều chuyện!

Nhưng thân phận đó lại chỉ có thể ở Huyễn Thần Giới.

Sau khi Sở Mặc biết được tất cả, sắc mặt dần trở nên thả lỏng.

Tần Thi, Đổng Ngữ vẫn ở trong bảo hộ của Giới Linh.

Sở Cung vẫn không có bị công phá.

Giới Linh truyền cho hắn một phần khẩu quyết toàn tân.

Tới lúc đó có thể dùng khẩu quyết này vào trong Huyễn Thần Giới, trực tiếp đi lấy những thứ Giới Linh cho hắn.

Chỉ cần có được bốn thứ trong nguyên tố ngũ hành ngoại trừ ngũ hành chi thủy, hắn bất cứ lúc này cũng có thể phi thăng Linh giới, xây dựng Ngũ Hành Đạo Cơ!

Không thể không nói Giới Linh lần này thật là bằng bất cứ giá nào.

Vì những chuyện y làm, bất cứ ai biết, sợ là sẽ bị dọa sợ bán sống bán chết.

Không nói trước những vật liệu giữ lại cho Sở Mặc.

Cho dù là đại tộc tuyệt đỉnh của Thiên giới cũng chưa chắc có thể trong chốc lát lấy ra.

Ủng hộ này, sợ là cho dù là cha mẹ... cũng là như vậy.

- Giới Linh, cảm ơn ngươi!

Sở Mặc thầm nói một câu.

Sau đó thu chiếc lệnh bài bằng đồng lại liếc nhìn Đại Công Kê, sau đó nói với đám người Thẩm Ngạo Băng:

- Chúng ta phải nắm bắt thời gian, tìm ra tất cả những người còn sống, sau đó diệt Lý Trúc.

Thẩm Ngạo Băng và Diệu Nhất Nương, Thẩm Tinh Tuyết ba người đều ngẩn ra.

Sở Mặc lạnh lùng nói:

- Vì chúng ta còn có chuyện quan trọng hơn phải làm.

So với uy hiếp của Lý Trúc thì, sự tình trong Huyễn Thần Giới, quả thật là quan trọng hơn.

Sở Mặc cũng rất muốn biết Giới Linh bị những lão đại Thiên giới đó chọc giận, rốt cuộc sẽ cho mình vật gì.

Nghe khẩu khí đó, vật y để lại cho mình hình như còn tốt hơn vật liệu Trúc Cơ tiên phẩm.

Chỉ là Trúc Cơ tiên phẩm đó đã có thể làm Sở Mặc nằm mơ cũng cười.

Có những vật này, hắn và những người bên cạnh, khởi điểm tuy hèn mọn, nhưng thành tựu sau này tuyệt đối không thể lường được.

Bây giờ Nhân giới chỉ còn lại một phiền phức Lý Trúc, chỉ cần giải quyết phiền phức này, Sở Mặc liền có thể dẫn những người bên cạnh bay lên Linh giới!

Một cảnh tượng rất đẹp chợt lóe trong đầu Sở Mặc.

- Tiểu Vũ, ngươi có khỏe không?

Ở Bạch Hổ đại lục bây giờ, những người đó muốn trốn không bị thiên ngoại phát hiện là một chuyện khó khăn.

Nhưng trái lại, muốn tìm một người thiên ngoại thì rất đơn giản.

Thời gian 2 ngày ngắn ngủi, Sở Mặc liền dẫn Đại Công Kê trực tiếp diệt 70-80 võ giả con rối thiên ngoại

Tuy tạm thời vẫn chưa phát hiện tung tích của Lý Trúc, nhưng theo suy tính của Sở Mặc, có thể xác định Lý Trúc ở xung quanh đây.

Thẩm Ngạo Băng, Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết tất cả đều theo ở xa xa.

Bọn họ căn bản không thể theo kịp tốc độ của Sở Mặc, chỉ có thể duy trì khoảng cách an toàn.

Ngày thứ 4, cuối cùng Sở Mặc thông qua hiển thị trên quẻ tượng, xác định vị trí của Lý Trúc.

Trong mắt lộ ra sát ý lạnh như băng, xông thẳng về chỗ Lý Trúc đang ở.

Thẩm Ngạo Băng, Thẩm Tinh Tuyết và Diệu Nhất Nương thì ở phía sau rất xa.

Lúc này, ở trong Quy Khư, Lý Trúc là thiên tài tuyệt đỉnh Nhân giới cắn nuốt thần hồn Ma tộc, đang chỉ huy trên ngàn võ giả con rối cảnh giới Tiên Thiên bao vây một ngọn núi.

Trên núi đang đứng mấy người

Thẩm Ngạo Sương, Hoa Tiểu Nha, Hạ Phong, Hoa Tam Nương, Hoàng Họa!

Trên người những người này không chỗ nào không mang thương tích nghiêm trọng.

Bên cạnh còn có không ít đệ tử thiếu niên Nhất Kiếm và Phi Tiên đã chết.

Bọn họ dưới che chở của trưởng bối trốn được đại kiếp ở Cổ Trấn, nhưng vẫn không trốn được lần này.

Trước mặt 5 người Thẩm Ngạo Sương, còn đang đứng một người thanh niên.

Người thanh niên này cũng toàn thân là máu, nhưng giữa chân may lại mang một nguồn bất khuất và lạnh lùng cao ngạo.

Tần Hiểu

Giữa chân mày Lý Trúc lộ ra quang mang tối tăm, nhìn Tần Hiểu, khóe miệng co quắp, cắn răng nói:

- Tần Hiểu, thủ đoạn giỏi lắm!

Chém đầu ngươi rồi, sau đó đốt thi thể ngươi, ngươi vẫn còn sống!

Trong mắt của mấy khổ tu thiên ngoại bị khống chế thần hồn, ở bên cạnh Lý Trúc cũng toàn bộ đều lộ ra vẻ chấn động.

Bọn họ tuy bị khống chế thần hồn, nhưng tư tưởng vẫn còn.

Nhớ rõ trước đây bọn họ tự tay đốt xác Tần Hiểu.

Lúc đó bọn họ còn cảm thấy Lý Trúc chuyện bé xé to, đốt xác của một kẻ thù đã chết có chút quá đáng.

Nhưng không ngờ một người trong mắt họ đã hóa thành tro, bây giờ lại sừng sững xuất hiện trước mắt bọn họ.

- Đúng là gặp ma rồi!

Một khổ tu thiên ngoại không kìm được kinh hô.

Đám người Thẩm Ngạo Sương lại không biết chuyện này, chỉ là cảm thấy trưởng lão cô thành này thật sự thay đổi rất nhiều.

-----o0o-----

Chương 702 : Lãnh ngộ của Tần Hiểu. (2)

Chương 702 : Lãnh ngộ của Tần Hiểu. (2)

Nếu không phải thời khắc quan trọng, Tần Hiểu kịp thời đuổi đến, bày ra một số thủ đoạn sợ là ngọn núi này đã bị công phá.

Bọn họ cũng giống như đám đệ tử thiếu niên Nhất Kiếm và Phi Tiên đã chết đó, sớm đã chết rồi.

Tần Hiểu nhìn Lý Trúc, thản nhiên nói:

- Lúc Trúc, dừng tay lại đi, ngươi đã trở thành bá chủ thế giới này rồi hà tất để ý sống chết của những người này?

- Dừng tay!

Ngươi đang nói đùa à?

Lý Trúc lạnh lùng nói:

- Mấy người phía sau ngươi là người bình thường?

Thả cọp về rừng là hậu quả gì?

Là ngươi không rõ hay là ta không rõ?

- Chém tận giết tuyệt, không có ích lợi gì với ngươi.

Trong con mắt Tần Hiểu lấp lóe hào quang:

- Để lại cho người ta một đường, sau này còn dễ gặp mặt.

- Tần Hiểu, từ khi nào ngươi trở thành lôi thôi như vậy?

Lý Trúc lời lạnh như băng, lập tức bừng tỉnh ngộ nói:

- Ngươi đang kéo dài thời gian?

Ngươi muốn đợi Sở Mặc đến?

Làm mơ đi

Nói xong, Lý Trúc vung tay lên:

- Xông lên cho ta!

Công phá ngọn núi này!

Giết chúng!

Chuyện đến bây giờ, Lý Trúc đã không còn đặc biệt để ý có thể bắt sống Hoa Tiểu Nha và Hoàng Họa không.

Vì y cũng nhìn ra, muốn bắt sống những cô gái này, quả thật khó hơn lên trời.

Cho dù trước đây để bắt sống Thẩm Ngạo Băng, đã bỏ ra rất nhiều sức lực.

Bởi vậy chết mấy con rối Tiên Thiên đã dốc lòng bồi dưỡng.

Tuy đối với y mà nói, bồi dưỡng con rối Tiên Thiên không khó, nhưng bồi dưỡng một con rối Tiên Thiên có linh trí có tư tưởng độc vị, nguyên liệu tiêu hao cũng khá kinh khủng.

Nếu không phải trước đây y cướp sạch nguyên liệu của các đại môn phái mấy ngàn năm trên Bạch Hổ đại lục, căn bản không thể bồi dưỡng ra nhiều võ giả con rối Tiên Thiên như vậy.

Nhưng sẽ có một ngày tài nguyên sẽ dùng hết.

Nếu đến ngày đó, những người này vẫn còn sống, vậy y thật sự nguy hiểm rồi.

Cho dù y có thể bay lên Linh giới, thì người ta cũng có thể.

Hơn ngàn con rối cảnh giới Tiên Thiên có tư tưởng độc lập cùng công kích về phía tòa ngọn núi này, cảnh tượng thật là vô cùng hùng tráng.

Công kích của mỗi một võ giả đều có sức mạnh Tiên Thiên.

Công kích như vậy bọn họ đã gây ra ba lần, đây là lần thứ 4

Hai lần trước Tần Hiểu chưa đến, là Hoàng Họa bày ra pháp trận ngăn cản công kích của bọn họ.

Nhưng Hoàng Họa lại không thể ngăn cản lần thứ 3

Truyền thừa của Hoàng Họa cho dù mạnh hơn nữa, huyết mạch cho dù ưu việt hơn nữa, dù sao cũng chỉ là một mình.

Hơn nữa cùng là cảnh giới Tiên Thiên, có thể ngăn cản hai lần công kích của trên ngàn cao thủ Thiên Tiên đã là một kỳ tích rồi.

Lần thứ ba, pháp trận bị công phá, đối phương bỏ ra mấy chục con rối Tiên Thiên công kích đến.

Những đệ tử thiếu niên Nhất Kiếm và Phi Tiên cũng là lúc đó ngã xuống.

Nếu Tần Hiểu không kịp thời chạy đến, đám người Hoàng Họa chỉ sợ cũng nguy hiểm.

Nhưng công kích lần thứ tư quy mô lớn, cho dù là Tần Hiểu cũng bất lực.

Tần Hiểu quay đầu, liếc nhìn Hoàng Họa, trên mặt lộ ra một nụ cười khổ:

- Tiểu thư, bây giờ còn một cách cuối cùng có thể ngăn cản công kích lần này của đối phương.

Nhưng sau này Tần Hiểu không thể tiếp tục bảo vệ tiểu thư được nữa.

Cho dù Tần Hiểu có thể dùng phương thức nghịch thiên sống lại, nhưng cũng không phải vô hạn.

Nếu lần này y thi triển chiêu đó, thì sẽ chết thật sự, là loại hồn bay phách tán.

Người đều có cảm tính, Hoàng Họa tuy rất rõ Tần Hiêu trở thành như vậy là chuyện gì, cũng biết ân oán giữa y và Sở Mặc.

Nhưng từ khi bước ra khỏi Quy Khư, cho đến bây giờ đều là Tần Hiểu liều mạng bảo vệ nàng, nói một chút cũng không cảm động đó là nói dối.

Cho nên nghe thấy những lời cáo biệt giống như di ngôn của Tần Hiểu, trên mặt Hoàng Hạ lộ ra bi thương, lắc đầu nói:

- Tần Hiểu, đừng như vậy.

Muốn chết, thì cùng nhau chiến tử!

Ngay cả ngươi hy sinh tính mạng cũng là chuyện vô bổ

Tần Hiểu lắc đầu trên mặt bỗng nhiên lộ ra một nụ cười:

- Kỳ thật, từ rất lâu ta đã biết rồi.

Câu này của y người khác không hiểu, nhưng Hoàng Họa lại hiểu, cho nên Hoàng Họa chợt ngẩn ra.

Tần Hiểu nói:

- Tuy ta vô lực phản kháng, nhưng đến giờ, ta đã cam tâm tình nguyện!

Trải qua mọi chuyện, giống như mộng ảo.

Ta từng sai, từng cuồng dã, cũng từng huy hoàng.

Nhưng những cái này đều như mộng huyễn bọt biển.

Đến bây giờ, mới biết bản chất cuộc đời.

Y nói xong, sâu sắc liếc nhìn Hoàng Họa, sau đó xoay lưng nhìn con rối cảnh giới Tiên Thiên ở dưới núi tấn công lên, lạnh lùng cười.

- Tuy ta giống các ngươi căn bản mà nói cũng chỉ là một con rối.

Nhưng ta sống, lại có ý nghĩa hơn các ngươi!

Cho dù ta chỉ là một ngôi sao rơi, nhưng ta bây giờ cũng nhất định là lấp lánh nhất.

Tần Hiểu nói, thân thể đột nhiên biến mất trong hư không.

- Tần...

Tần Hiểu sao đột nhiên không thấy?

Hoa Tam Nương dụi dụi mắt, đầy mặt kinh ngạc hỏi.

Hạ Phong chau mày, lẩm bẩm nói:

- Chỉ sợ... y hy sinh tính mạng của mình rồi.

- Nhưng tại sao y phải nói mình là con rối chứ?

Hoa Tam Nương liếc nhìn Hoàng Họa ở bên cạnh mặt đầy bi thương, trong lòng cảm thấy rất kỳ quái.

Hoàng Họa lại không nói gì thêm, chỉ là nhìn về hư không.

Lúc này trong hư không sáng chói, đột nhiên bắt đầu nổi lên huyết vũ, cảnh tượng này vô cùng quỷ dị.

Tất cả mọi người đều ngơ ngác nhìn cảnh tượng này.

Lúc những giọt huyết vũ này rơi trên người võ giả con rối Tiên Thiên đang xông lên, cơ thể của võ giả con rối đó trực tiếp bị bóc hơi, có một số người trên người thậm chí bắt đầu bốc cháy.

Những võ giả con rối này bắt đầu phát ra tiếng gào thét thê lương.

Rất nhiều người bị thiêu chết tại chỗ.

Cả cảnh tượng giống như địa ngục trần gian.

Ngay cả những người Hoa Tam Nương cũng bị dọa sợ sắc mặt hoảng hốt.

Huyết vũ càng ngày càng nhiều.

Lý Trúc dưới núi sắc mặt hoàn toàn thay đổi, âm lãnh vô cùng, cắn răng nói:

- Ma tộc xả thân kỹ, hóa sinh mệnh thành huyết vũ, đốt cháy tất cả kẻ địch.

Lý Hoàng đứng bên cạnh Lý Trúc, đầy mặt kinh khủng nhìn cảnh tượng này, nhìn Lý Trúc hỏi:

- Làm sao, bây giờ nên làm thế nào?

Nhanh chóng bảo những người đó rút về hả?

- Vô dụng, huyết vũ này chỉ cần nhiễm lên thì nhất định sẽ chết!

Lý Trúc lạnh lùng nói, trên mặt lộ ra hận ý rất đậm.

Giống như Lý Trúc nói, võ giả con rối cảnh giới Tiên Thiên cơ hồ trên người đều bị huyết vũ dính vào.

Tuy bọn họ vẫn liều mạng xông lên đỉnh núi, nhưng tất cả cái này đều là phí công.

Người gần nhất xông đến đỉnh núi, nhưng cả người lại trực tiếp đổ sụp, hóa thành tro tàn trước mặt mấy người Hoa Tam Nương.

-----o0o-----

Chương 703 : Mưa máu

Chương 703 : Mưa máu

Không bao lâu, trên cả toàn núi, u tịch không tiếng động!

Tất cả võ giả con rối cảnh giới Tiên Thiên đều bị huyết vũ tiêu diệt.

Huyết vũ giữa không trung bắt đầu trở nên thưa thớt, tí tách từng giọt, đến cuối cùng, giọt huyết vũ cuối cùng rơi trên mặt đất, cả thiên địa lại trở lại bình thường.

Chỉ là Tần Hiểu lại vĩnh viễn biến mất.

Hoàng Họa dùng sức ngậm miệng, trong mắt có màn nước dâng lên, lẩm bẩm:

- Tần Hiểu, cảm ơn ngươi tất cả ngươi làm cho bọn ta.

Ta sẽ nói với công tử!

Một trận gió nhẹ thổi qua, mái tóc dài của Hoàng Họa giống như tiếng lòng an ủi Tần Hiểu

Dưới chân núi, bên cạnh Lý Trúc còn đang đứng mười mấy người.

Ngoại trừ Lý Trúc, còn lại đều là khổ tu ngoại tiên nguyên bản.

Bây giờ đã bị Lý Trúc khống chế thần hồn, tất cả bọn họ đều bị cảnh tượng này chấn kinh nói không ra lời.

Hơn ngàn võ giả con rối cảnh giới Tiên Thiên cứ như vậy chết không còn một ai.

Thủ đoạn của Tần Hiểu quả thật là nằm ngoài nhận thức của bọn họ!

Sau lưng Lý Trúc còn đang đứng hơn năm trăm võ giả con rối cảnh giới Tiên Thiên.

Những người này mới là tinh anh chân chính bên cạnh Lý Trúc.

Những võ giả con rối Tiên Thiên này trên mặt đều không có biểu tình gì.

Bọn họ đều là con rối có ý thức chiến đấu cường đại còn lại.

Không có bao nhiêu thần trí, nhưng bản năng chiến đấu lại vô cùng hùng mạnh!

Năm trăm người này, có thể dễ dàng tiêu diệt trên ngàn con rối cùng cảnh giới trước mặt.

Bọn họ cũng là lá bài chưa lật của Lý Trúc.

Lý Trúc sắc mặt vô cùng âm lạnh nhìn tòa ngọn núi trước mặt, sau đó một giọt huyết vũ cuối cùng rớt xuống, Lý Trúc bỗng nhiên âm lạnh cười một cái, lớn tiếng quát:

- Hoa Tam Nương, Hạ Phong!

Hoa Tiểu Nha!

Hôm nay chính là ngày Nhất Kiếm các ngươi hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này.

Nói xong, mục quang của y lại rơi về phía Thẩm Ngạo Sương:

- Thẩm Ngạo Sương phải không?

Hôm nay ta cũng sẽ tiễn ngươi đoàn tụ với lão tổ tông Phi Tiên các ngươi!

Cuối cùng, mục quang của Lý Trúc rơi trên người Hoàng Hạ:

- Còn về nàng... ta sẽ không dễ dàng để nàng chết!

Không ngờ nàng lại có thể làm Tần Hiểu chết vì nàng.

Bí mật trên người nàng, phải hơn ta tưởng tượng rất nhiều!

Cho nên, hôm nay người duy nhất có thể sống sót chỉ có nàng!

- Phì, Hoàng Họa chỉ nói một từ để đáp lại Lý Trúc.

- Lý Trúc, ác ma nhà ngươi, sớm muộn sẽ có một ngày ngươi sẽ gặp báo ứng!

Hoa Tam Nương biết lần này kiếp nạn khó tránh.

Cho dù tiêu diệt hơn ngàn võ giả con rối, nhưng bên cạnh Lý Trúc còn có nhiều người như vậy, nhưng kiêu ngạo và mạnh mẽ trong xương cốt vẫn không hề giảm, mắng chửi Lý Trúc.

Sắc mặt của Hạ Phong nặng nề.

Y không sợ chết, nhưng lại không nỡ đứa con gái của mình, liếc nhìn Hoa Tiểu Nha bên cạnh.

Hoa Tiểu Nha đang xách thiết kiếm bị vỡ, trên mặt lại lộ ra nụ cười rạng rỡ như hoa, nói:

- Cha, mẹ, có thể làm con gái của cha mẹ là hạnh phúc lớn nhất đời này của con!

Nước mắt của Hoa Tam Nương chảy xuống một đường.

Đối mặt với kẻ địch bà có thể kiêu ngạo có thể mạnh mẽ.

Nhưng đối mặt với con gái của mình, bà lại cảm thấy vô cùng bi thương.

- Là mẹ không thể kiên trì, mẹ không bảo vệ được cho con!

Hoa Tam Nương nước mắt như mưa.

Vành mắt của Hoa Tiểu Nha cũng đỏ, kéo tay của Hoa Tam Nương, nói:

- Mẹ, đừng nói như vậy, có kiếp sau, con vẫn làm con gái của mẹ.

Nói xong kéo tay của Hạ Phong lên:

- Cha, kiếp sau chúng ta một nhà ba ngươi vẫn sẽ sống chung.

- Ừ!

Hạ Phong nặng nề đáp một tiếng.

Thẩm Ngạo Băng và Hoàng Họa bên cạnh vành mắt cũng đỏ.

Lý Trúc ở dưới núi cười lạnh:

- Kiếp sau?

Nằm mơ đi!

Ta phải làm các ngươi hồn bay phách tán!

- Hồn bay phách tán?

Trên mặt tinh trí của Hoàng Họa lộ ra vẻ dị thường, nói:

- Cùng lắm là chết!

Ta muốn dẫn động Thiên kiếp!

Cái này đã là lá bài chưa lật cuối cùng của Hoàng Họa.

Tuy nàng ở trong Quy Khứ cảm tỉnh huyết mạch, cũng có được truyền thừa, nhưng dù sao trong thời gian ngắn ngủi, cảnh giới cũng không đủ.

Muốn liều mạng với hơn năm trăm người bên cạnh Lý Trúc, chỉ còn lại con đường cuối cùng này.

- Thiên kiếp... không sai, Chúng ta đều có thể dẫn động Thiên kiếp!

Ánh mắt của Hoa Tiểu Nha sáng lên, lẩm bẩm:

- Cho dù chết... cũng phải oanh liệt mà chết.

Trên mặt Hoa Tam Nương và Hạ Phong, Thẩm Ngạo Sương đều lộ ra vẻ quyết tuyệt, tề thanh nói:

- Dẫn động Thiên kiếp!

Những người này đều đã tu luyện đến cảnh giới có thể độ kiếp.

Nhưng vì không có nắm chắc phần thắng, ai cũng không có đi đến bước này.

Dù sau Nhân giới đã rất nhiều năm không có ai có thể độ kiếp thành công, bay lên cảnh giới cao hơn.

Ngoài vị sư phụ thần bí của Sở Mặc ra, vì người ta vốn không thuộc thế giới này.

Bây giờ nhiều người như vậy nếu cùng dẫn động Thiên kiếp, sẽ xảy ra hậu quả thế nào ai cũng không nói chắc.

Nhưng có một điểm, uy lực của Thiên kiếp, nhất định phải cường đại, phải hơn bình thường.

Độ kiếp, vốn chính là nghịch thiên, là chống lại thiên đạo!

Nhiều người cùng làm, nhất định sẽ làm thiên đạo chấn nộ.

Thiên kiếp giáng xuống sao có thể nhỏ?

- Không ổn, bọn họ thật muốn dẫn động Thiên kiếp, đến lúc đó nhất định sẽ lan đến chúng ta.

Sắc mặt Lý Hoành tái nhợt nhìn hành động của đám người trên núi, nhất thời sốt ruột

Sắc mặt của Lý Trúc cũng rất khó coi, vung tay lên:

- Trước khi bọn họ dẫn động Thiên kiếp, giết chết bọn họ.

Hơn năm trăm con rối Tiên Thiên tinh nhuệ còn lại bên cạnh Lý Trúc giống như thủy triều xông lên trên núi.

Trong mắt Hoàng Họa lóe ra sự kiên định, nói:

- Ta lên trước.

Nói xong, Hoàng Hạ bắt đầu dẫn động Thiên kiếp.

Chính ngay lúc này, mục quang của Hoàng Hạ bỗng nhiên hơi ngưng lại, rơi về phía xa, trong con ngươi rất đẹp lộ ra mấy phần thần sắc không thể tin nổi, lớn tiếng nói:

- Đợi một chút.

Mấy người trên đỉnh núi, tất cả theo mục quang của Hoàng Họa nhìn về phía chân trời xa xa.

Một ngọn lửa đang bốc cháy, giống như ngôi sao rơi, một cái bóng lại rơi trên ngọn lửa đó.

- Hình như chúng ta không cần kích phát Thiên kiếp.

Trên mặt Hoàng Họa lộ ra kinh hỉ vô tận.

- Là bọn họ, thật đúng là bọn họ đều ở đó.

Đại Công Kê tách ra khỏi ánh lửa, giống như đại hỏa cầu đang bốc cháy, tốc độ đã nhanh tới cực hạn nó có thể đạt được.

Nhìn thấy đám người Hoàng Họa trên núi, cuối cùng Đại Công Kê phát ra tiếng kêu phấn khởi.

Cuối cùng Sở Mặc cũng thở phào một cái, bất luận thế nào, cuối cùng vẫn là đuổi kịp.

-----o0o-----

Chương 704 : Thủ đoạn của Ma tộc

Chương 704 : Thủ đoạn của Ma tộc

Bên này cha con Lý Trúc và Lý Hoành bỗng nhiên quay đầu lại.

Lúc nhìn thấy đám lửa ở chân trời xa xa, biểu tình của Lý Hoành là chấn kinh, Lý Trúc lại là chấn nộ.

- Sở Mặc.

Lý Trúc rống to.

Sở Mặc đứng trên lưng Đại Công Kê, tay cầm Thí Thiên, trên người bạo phát ra sát cơ vô tận.

Tất cả sát cơ đều hướng về phía Lý Trúc.

Mà trong mắt của Lý Trúc cũng lóe ra quang mang vô cùng băng lãnh, nhìn Sở Mặc đang cấp tốc bay đến, từ kẽ răng phát ra một câu giống như hàn băng vạn năm:

- Cuối cùng ngươi đến rồi, ta đợi ngươi rất lâu.

Nói xong, Lý Trúc híp mắt, nói với những khổ tu bên cạnh:

- Lên, ngăn cản hắn.

Những khổ tu thiên ngoại này liếc nhìn nhau, trong mắt đều tràn ngập vẻ không muốn.

Bọn họ không giống như những con rối đó, nhưng hết cách, thần hồn của bọn họ cũng đã bị Lý Trúc khống chế.

Cho nên, cho dù bọn họ biết rõ người này vô cùng đáng sợ, ngay cả Lý Trúc cũng rất kiêng kỵ, nhưng cũng chỉ có thể cắn răng kiên trì xông về phía người thiếu niên tràn đầy sát khí trên không trung.

Mười mấy thân ảnh trực tiếp xông về phía Sở mặc đã rời khỏi Đại Công Kê trên hư không.

Sở Mặc không chút do dự, trực tiếp xuất thủ trong hư không, câu động nguyên khí của hư không, trong nháy mắt hình thành một Phong Thủy Cục cực lớn.

Vẫn là Phong Thủy thần thông.

Ở thế giới này, tuy không thi triển được thần thông chân chính, nhưng vì kẻ thù trước mặt cũng không giống.

Đối phó với đám võ giả cảnh giới Tiên Thiên này là đủ rồi.

Một khổ tu thiên ngoại, dẫn đầu xông vào trong Phong Thủy Cục do Sở Mặc bày ra.

Bốn phương tám hướng, trong nháy mắt bắn ra vô số đường sát khí, tất cả đều ập vào trong cơ thể của khổ tu thiên ngoại này.

Sau đó vang lên một tiếng cực lớn, cơ thể của vị khổ tu thiên ngoại này bạo nổ.

Những khổ tu thiên ngoại phía sau cũng đều theo sát lên, tiến vào trong Phong Thủy Cục của Sở Mặc bày ra.

Ngũ Hành nguyên tố giữa trời đất ầm ầm bạo phát, làm cả hư không chấn loạn.

Sát khí vô tận từ bốn phương tám hướng xông đến, bắt đầu nghiền ép những khổ tu thiên ngoại này.

Lẽ ra loại sát khí này cũng không phải chỗ nào cũng có.

Nhất là một số nơi trung chính bình hòa càng không thể hình thành sát khí.

Nhưng trên ngọn núi phía trước vừa chết trên ngàn con rối cảnh giới Tiên Thiên.

Những người này tuy là con rối, nhưng không có nghĩa trong lòng của bọn họ không có oán khí.

Sau khi bị huyết vũ của Tần Hiểu thiêu chết, sát khí tạo thành, người bên ngoài dùng mắt thịt căn bản không thể nhìn thấy.

Nhưng trong mắt Sở Mặc, lại giống như ngọn đèn trong bóng tối.

Cho nên Sở Mặc trực tiếp câu động những sát khí này, dẫn chúng vào trong Phong Thủy Cục do mình bày ra.

Chỉ dùng để đối phó mười mấy khổ tu thiên ngoại, quả thật rất dư dả.

Rầm rầm rầm.

Trong hư không liên tiếp phát ra tiếng nổ rất lớn, giống như sấm sét.

Mười mấy khổ tu cảnh giới Tiên Thiên, ngay cả cơ hội xuất thủ cũng không có, trực tiếp bị sát khí nghiền ép, cơ thể bạo nổ trong không trung, hóa thành huyết vụ, nhuộm đỏ cả hư không.

Lúc này bên cạnh Lý Trúc chỉ còn lại Lý Hoành phụ thân của y.

Hai người cũng bị cảnh tượng này làm cho chấn kinh.

Nhất là Lý Hoành, đôi mắt trừng to, không kìp được sau đó lui lại mấy bước, lẩm bẩm:

- Đây là thủ đoạn gì.

Sắc mặt của Lý Trúc âm trầm gần như có thể chảy xuống giọt nước, không nói một lời, gắt gao nhìn chằm chằm Sở Mặc, sau đó đột nhiên gào to một tiếng, thân hình không đứng vững nổi, xông thẳng về phía Sở Mặc.

Lý Trúc rất thấu hiểu truyện thừa của Ma tộc, đối với Phong Thủy Cục của Sở Mặc bày bố ở hư không cũng chấn kinh không thôi.

Tuy y không biết đây là thủ đoạn gì, nhưng có thể cảm nhận được chỗ này những khổ tu thiên ngoại nổ xác, khí tràng vô cùng hỗn loạn.

Cho nên Lý Trúc rất thông minh lách qua hư không, tiện đà rẽ một cái, phát khởi công kích với Sở Mặc.

- Sở Mặc, đừng cho rằng ngươi dùng thủ đoạn thượng giới thì có thể tung hoành Nhân giới.

Hôm nay chính là ngày chết của ngươi.

Lý Trúc đứng vững ở hư không, lạnh lùng gắt gao nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc liếc nhìn Lý Trúc, trên mặt lộ ra biểu tình có chút khinh miệt, giễu cợt:

- Chỉ dựa vào ngươi học chút thủ đoạn của Ma tộc.

Hôm nay ta để ngươi mở rộng tầm mắt, cái gì là thủ đoạn Ma tộc chân chính.

Trong Quy Khư, vị lão sư thân là Ma tộc chí tôn của Sở Mặc, tuy không có truyền truyền thừa Ma tộc cho hắn, nhưng lại dạy Sở Mặc vô số tiểu thủ đoạn Ma tộc.

Đương nhiên, đối với vị Ma tộc chí tôn chết đã vô số năm mà nói, là tiểu thủ đoạn, đối với những Ma tộc khác mà nói, là thủ đoạn thông thiên khó lường.

Sở Mặc căn bản cũng không cho rằng mình có cơ hội dùng những thủ đoạn này.

Nhưng bây giờ là đang đối phó với Lý Trúc, sử dụng những thủ đoạn này quả thật rất thích hợp.

Từ khi Lý Trúc cắn nuốt thần hồn của Tư Không Lãng trong Quy Khư, truyền thừa những truyền thừa của Ma tộc, làm rất nhiều chuyện thiên nộ nhân oán.

Nếu nói những việc làm trước đây của y là kỳ tội đương tru, chết ngàn lần cũng không đủ đền.

Thì Lý Trúc bây giờ, đánh y vào 18 tầng địa ngục, sau đó cho nếm qua đủ mọi khổ hình, lại làm y hồn bay phách tán cũng không đủ.

Giang hồ vô đạo, rút đao tương trợ, chúng sinh vô đạo, kẻ dưới giết người trên.

- Ra đây các oán linh bất cam.

Dám hỏi các ngươi có muốn trả cái giá hồn bay phách tán, giết kẻ thù biến các ngươi thành con rối.

Hai tay của Sở Mặc, kết ra thủ ấn kỳ quái, giọng nói cũng trở nên thê lương cổ quái.

Mỗi một thang âm đều có nhịp điệu.

Sắc mặt của Lý Trúc lập tức đại biến.

Y không thể tin nổi nhìn Sở Mặc:

- Sao ngươi có thể biết được thủ đoạn chí cao của Ma tộc.

Bầu trời vốn trong xanh, không biết tại sao đột nhiên trở nên tối xuống, gió lạnh tứ phía, âm lãnh ép người.

Ngay cả hơn năm trăm võ giả con rối tinh anh đang xông lên sườn núi, động tác cũng trở nên chậm chạp.

- Thủ đoạn chí cao.

Trên mặt Sở Mặc lộ ra nụ cười mỉa.

Lúc này trong hư không đột nhiên xuất hiện vô số đường khí đen.

Mỗi một đường khí đen đều là một oán linh đã chết.

Sở mặc chớp chớp đôi mắt, giống như muốn nghe gì, sau đó dùng âm điệu thê lương cổ quái, quát lớn:

- Đừng do dự, mau xé nát y.

Sở Mặc nói xong, tốc độ kết ấn của hai tay trở nên nhanh hơn.

Trong hư không, những khí đen từ bốn phương tám hướng bay đến, kết tụ lại, tạo thành một đám mây đen vô cùng âm lãnh, trực tiếp vây chụp về phía Lý Trúc.

- Không... không thể!

Sao ngươi có thể biết thủ đoạn chí cao của Ma tộc?

- Không được đến đây, cút hết cho ta.

-----o0o-----

Chương 705 : Cái chết của Lý Trúc

Chương 705 : Cái chết của Lý Trúc

- Ta sẽ làm các ngươi vạn kiếp bất phục.

- A... cút, cút ra

Giọng tức giận của Lý Trúc rất nhanh trở nên sợ hãi.

Cả người đều bị mây đen do khí đen kết tụ cắn nuốt.

Trong khí đen như ẩn như hiện, có thể nhìn thấy Lý Trúc đang giãy dụa điên cuồng.

Sử dụng ra đủ mọi thủ đoạn.

Nhưng căn bản đều vô dụng, tất cả khí đen điên cùng quấn quanh y.

Đang cắn xé, đang cắn nuốt, đan giày xéo...

Rất nhanh, thân hình của y lại lần nữa xuất hiện trong hư không.

Những khí đen đó cũng toàn bộ biến mất không thấy.

Lý Trúc cứ như vậy quỷ dị đứng trong hư không, không chút động đậy.

Trong đôi mắt của y tựa hồ nhìn về phía Sở Mặc.

Một đôi mắt toàn là màu đen, sau đó có nước mắt màu đen, thuận theo hốc mắt chảy xuống.

Sau đó một tiếng ầm vang lên.

Thân thể của Lý Trúc đột nhiên nổ banh.

Sau đó vô số đường khí đen theo cơ thể của y trực tiếp bay ra, tản ra bốn phương tám hướng.

Rất nhanh biến mất trong hư không.

Khí tức âm lãnh cũng dần dần khôi phục lại bình thường.

Còn Lý Trúc lại hoàn toàn biến mất trong thế giới này.

Mãi đến chết, y cũng không rõ là Sở Mặc làm sao có thể nắm vững thủ đoạn chí cao Ma tộc trong truyền thừa.

Theo ký ức của Tư Không Lãng, những thủ đoạn này căn bản chính là thủ đoạn trong truyền thuyết, không thể xuất hiện ở thế gian.

Lý Trúc chết rồi.

Lý Hoành ở bên dưới trơ mắt nhìn con trai mình biến mất trong hư không.

Trong nháy mắt Lý Trúc chết đi, lòng của lão rất là đau đớn.

Lý Hoành lúc này đau khổ tới tột đỉnh.

Vốn sớm nhìn thấu thế gian hư vọng, không nên làm những chuyện này.

Đáng tiếc dục vọng của con người cũng không giảm theo tuổi tc.

Thân là lão tổ có quyền thế nhất Thiên ngoại, lão sớm đã bị mê lạc trong hồng trần.

Cho nên, cái chết của Lý Trúc tạo thành đả kích rất lớn đối với lão.

Nhưng phản ứng đầu tiên của Lý Hoành cũng không phải là báo thù cho con trai mà là xoay người bỏ chạy.

Cả con trai Lý Trúc cũng không phải là đối thủ của Sở Mặc, ngay cả tư cách xuất thủ với người ta cũng không có, lão làm sao có thể là đối thủ của Sở Mặc chứ?

Cho nên Lý Hoành muốn bỏ chạy.

Trong lòng của Sở Mặc hận nhất cha con Lý Hoành và Lý Trúc, sao có thể mặc cho lão bỏ chạy?

Thân hình chợt lóe, trực tiếp đuổi theo Lý Hoành.

Ngay lúc này, hơn năm trăm con rối đang xông lên núi cũng đã đến giữa sườn núi.

Cái chết của Lý Trúc cũng không ảnh hưởng đến những con rối này chấp hành mệnh lệnh cuối cùng của y.

Sở Mắc liếc nhìn qua, liền tiếp tục đuổi theo Lý Hoành.

Lý Hoành dùng khóe mắt nhìn thấy Sở Mặc đuổi theo mình, không khỏi sợ hồn bay phách tán, lớn tiếng quát:

- Đừng giết ta, ta cũng là bị ép.

Tất cả mọi chuyện đều là Lý Trúc làm, không liên quan với ta.

- Ngươi đáng chết!

Sở Mặc lạnh lùng nói một câu, Thiên Thí trong tay ra sức chém về phía Lý Hoành cách hắn ngoài mấy chục dặm.

Thiên Thí trong nháy mắt hóa thành một đường lưu quang màu máu, trong nháy mắt liền bay đến sau lưng Lý Hoành, xuyên vào giữa lưng lão, đâm thủng qua.

A...

Lý Hoành phun ra một ngụm máu tươi, thân hình lảo đảo mấy bước, tựa hồ như muốn chạy về phía trước.

Thiên Thí tự chủ rút ra khỏi cơ thể lão, hoành đao chém một cái, đầu của Lý Hoành trực tiếp bị chém rơi xuống đất.

Sau đó, Thiên Thí bay vào trong tay Sở Mặc.

Sở Mặc đứng trong hư không nhìn những con rối đã sắp xông đến đỉnh núi, mục quang của hắn xuyên qua những người đó rơi trên mặt đám người Hoàng Họa.

Hoàng Họa cười tươi như hoa, Hoa Tiểu Nha mặt mày rạng rỡ, Thẩm Ngạo Băng như trút được gánh nặng, Hoa Tam Nương và Hạ Phong cả mặt vui mừng.

Năm người này tận mắt nhìn thấy Lý Trúc chết thế nào.

Lúc này tín nhiệm đối với Sở Mặc thậm chí đã tăng lên sùng bái!

Bọn họ cũng không có nhàn rỗi, mà trực tiếp giết những con rối Tiên Thiên đã xông lên đỉnh núi.

Sở Mặc hóa thành một đường lưu quang, xông về phía ngọn núi.

Giết!

... ....

Ba ngày sau, Sở Mặc dẫn mọi người đi trên đại địa đại lục Bạch Hổ.

Nhìn cảnh tượng khắp nơi hoang tàn, tất cả mọi người đều không kìm được thổn thức.

- Tên ác ma Lý Trúc, cuối cùng cũng chết.

Chỉ đáng tiếc, không tận mắt nhìn thấy tử trạng của gã.

Thẩm Ngạo Băng hận Lý Trúc nghiến răng nghiến lợi, đối với việc không nhìn thấy Lý Trúc làm sao chết, có chút tiếc nuối.

- Cảnh tượng đó, muội sẽ không muốn nhìn thấy.

Thảm Ngạo Sương nhẹ giọng nói một câu, liếc nhìn muội muội của mình, thầm nói:

- Trước khi Lý Trúc chết, không ngừng hét to không thể nào.

Nói Sở Mặc thi triển là thủ đoạn chí cao của Ma tộc.

Chẳng lẽ nói Sở Mặc ở trong Quy Khư cũng có được truyền thừa của Ma tộc?

Đám người Thẩm Ngạo Sương, cả năm nay chịu đựng mọi khổ sở của truyền thừa Ma tộc, đối với Ma tộc cũng căm hận tột đỉnh.

Nhất là những thủ đoạn tàn nhẫn và kinh khủng của Ma tộc, biến người đang sinh sống bình thường thành con rối càng làm bọn họ căm hận không thôi.

Thẩm Ngạo Băng có chút kỳ quái liếc nhìn tỷ tỷ của mình, hỏi:

- Tại sao?

Thẩm Ngạo Sương lại liếc nhìn Sở Mặc.

Hoa Tam Nương và Hạ Phong cũng kỳ quái nhìn Sở Mặc.

Trên mặt Hoa Tiểu Nha và Hoàng Hạ, ngược lại không có bao nhiêu biểu tình.

Vì nếu so sánh, bọn họ ở trong Quy Khứ nhận được truyền thừa chí cao, sẽ rõ một số chuyện so với những người khác.

Cái này gọi là thủ đoạn của Ma tộc cũng được, thủ đoạn của chính đạo cũng được.

Kỳ thật từ căn bản mà nói, cũngkhông có bao nhiêu khác biệt.

Giống như những linh hồn của oán linh Sở Mặc triệu tập đến cắn giết Lý Trúc, kỳ thật đại năng cảnh giới chí tôn cũng có thể thi triển.

Cho nên dùng thủ đoạn gì cũng không quan trọng.

Quan trọng là người dùng thủ đoạn này là người thế nào!

Sở dĩ Lý Trúc cảm thấy kinh ngạc chấn động không thể tin nổi, mấu chốt chính là ở tất cả những gì y biết từ Tư Không Lãng.

Mà Tư Không Lãng chỉ là một đại năng cảnh giới đế chủ, cũng không phải là chí tôn!

Trong Quy Khư, phần mộ chí tôn nhiều như vậy, đối với đế chủ mà nói cũng là một chuyện không thể tin nổi.

Vì Thiên giới bây giờ tựa hồ cũng không nhìn thấy bóng dáng của chí tôn!

Cảnh giới chí tôn, thường chỉ là một truyền thuyết, không có trực tiếp tiếp xúc với chí tôn, ai dám nói mình hiểu chí tôn?

Cho nên, đối mặt với nghi vấn của Thẩm Ngạo Băng, không đợi Sở Mặc nói, Hoa Tiểu Nha liền thản nhiên nói:

- Kỳ thật không có gì, chỉ là Sở công tử dùng một số thủ đoạn của Ma tộc để Lý Trúc nhận hết mọi tra tấn và cái chết kinh khủng!

- Vậy có gì?

Thẩm Ngạo Băng trừng to mắt, liếc nhìn tỷ tỷ của mình:

- Cảnh tượng này, nếu muội nhìn thấy, nhất định vỗ tay reo hò.

Thủ đoạn của Ma tộc thì thế nào?

Các người quên trước đây Thiên ngoại là một môn phái gì à?

-----o0o-----

Chương 706 : Gia nhập Phiêu Diêu Cung

Chương 706 : Gia nhập Phiêu Diêu Cung

Vợ chồng Hoa Tam Nương và Hạ Phong chợt ngẩn ra, sau đó, Hoa Tam Nương cười nói:

- Ngược lại là bọn ta có chút để tâm chuyện vụn vặt này.

Kỳ thật cũng là bị ác độc của Lý Trúc làm sợ hãi.

Thẩm chưởng môn nói không sai, thủ đoạn gì, quả thật không quan trọng...

Hạ Phong lẩm bẩm:

- Khổ tu thiên ngoại vô số năm nay trong lòng chúng ta đều là bậc thanh tâm quả dục.

Nhưng thật không thể ngờ, trong xương cốt bọn họ lại là một đám người như vậy.

Lý Trúc chết rồi, quyển Nhân giới cũng sắp khép lại.

Sở Mặc lập tức muốn vào Linh giới.

Phải chăng ở Linh giới có thể gặp được Kỳ Tiêu Vũ?

Mọi người nhớ đón đọc.

Thẩm Ngạo Sương bị muội muội mình nói như thế, dường như cũng mở được khúc mắc.

Nhìn Sở Mặc, chân thành nói:

- Sở công tử, xin lỗi, ta có chút hiểu lầm cậu.

Thẩm Ngạo Sương cũng không có giải thích nhiều, ví như nàng thật sự bị những thủ đoạn Ma tộc của Lý Trúc làm cho sợ hãi.

Đối với nàng mà nói, sai chính là sai, nhất định phải khiêm tốn thừa nhận.

Sở Mặc khẽ mỉm cười:

- Vô phương, lúc đó ta dùng thủ đoạn đó cũng chỉ muốn lấy đạo của người trả lên thân người.

Lý Trúc dùng thủ đoạn tàn nhẫn, giết hại vô số sinh linh vô tội.

Nếu bình thường giết y, khó giải được cơn hận trong lòng.

- Đúng vậy, như vậy thì đúng rồi!

Thẩm Ngạo Băng lớn tiếng ủng hộ Sở Mặc.

Thẩm Tinh Tuyết cũng ở bên cạnh che miệng khẽ cười.

Chuyện này, căn bản không đáng là gì.

Nhiều nhất chỉ xem là một chút âm ảnh trong lòng sau khi trải qua kiếp nạn, nói ra cũng không có gì.

Sở Mặc nhìn những người bên cạnh, trong lòng cảm khái rất lâu.

Lúc đầu vừa mới đến đại lục Bạch Hổ, phía trên có bốn đại phái, phía dưới có vô số trung tiểu môn phái, là rầm rộ bực nào.

Quy Khư, từ mức độ nào đó mà nói, là phúc địa của những người may mắn sống sót trước mắt.

Nhưng lại là vùng đất xấu của tất cả những người đã chết đó.

Lời này một chút cũng không khoa trương, Quy Khư, thật là một nơi xấu.

Nếu không có Quy Khư, tứ đại phái bây giờ vẫn là tứ đại phái.

Lý Trúc cũng được, Tần Hiểu cũng được.

Tất cả những người khác, có thể cũng sẽ không có kiếp nạn này.

Cho dù trong xương tủy Lý Trúc ác liệt cỡ nào, nhưng nếu y không có những thủ đoạn và thực lực đó, thì làm sao có thể làm ra nhiều hành động điên cuồng như vậy?

- Lúc đó nhiều người như vậy, bây giờ còn lại mấy người chúng ta.

Diệu Nhất Nương rất hiểu Sở Mặc, nhìn ra cảm khái của Sở Mặc, không kìm được ở bên cạnh nói:

- Theo ta biết, ngoại trừ chúng ta ra chỉ có người của Tây Hải Phái rời khỏi đại lục Bạch Hổ.

- Thật sáng suốt!

Hạ Phong không khỏi cảm khái một câu:

- Không chừng không cần mất mấy năm, Tây Hải Phái... sẽ trở thành môn phái tuyệt đỉnh chân chính của thế giới này.

Trên mặt Hoa Tam Nương lộ ra vẻ bi thương, thì thầm:

- Phải, tứ đại phái trước đây cũng đã tan thành mây khói.

Sở Mặc nói:

- Các người không phải cũng vẫn còn, ngoại trừ Thiên Ngoại và Cô Thành ra, Nhất Kiếm và Phi Tiên có những người như các người, vẫn có thể quật khởi trở lại.

Chỉ là Nhất Kiếm Cô Thành, Thiên Ngoại Phi Tiên năm đó bây giờ trở thành Nhất Kiếm Phi Tiên.

Trên mặt của Hoa Tam Nương lộ ra mấy phần vẻ phức tạp, do dự một lát liếc nhìn Hạ Phong.

Hạ Phong gật gật đầu, khích lệ tinh thần thê tử.

Hoa Tam Nương mới nói:

- Sở công tử, ta có một yêu cầu quá đáng...

Sở Mặc nhìn Hoa Tam Nương:

- Tiền bối không cần khách khí như vậy, có gì cứ nói thẳng ra

Hắn với Hoa Tiểu Nha là bạn, gọi Hoa Tam Nương một tiếng tiền bối cũng nên.

Nhưng với thân phận địa vị lúc này của hắn, một tiếng tiền bối này cũng thật xem là rất nể mặt Hoa Tam Nương.

Hoa Tam Nương cũng bị một tiếng tiền bối này nở nụ cười trên mặt, nhẹ thanh nói:

- Đại kiếp lần này là nạn kiếp của môn phái Nhân giới.

Bây giờ tuy nạn kiếp cuối cùng đã qua, nhưng muốn khôi phục lại thịnh vượng như xưa, sợ là rất khó.

Sở công tử là thiên tài chân chính, ta muốn... cùng với phu quân ta Hạ Phong, tính cả con gái Hoa Tiểu Nha gia nhập Phiêu Diêu Cung.

- Cái gì?

Sở Mặc chợt ngẩn ra, nhìn Hoa Tam Nương cười khổ:

- Cài này không tốt đâu

- Sao vậy, Sở công tử là ghét bỏ bọn ta?

Hoa Tam Nương nhìn Sở Mặc hỏi.

- Không, không phải ghét bỏ.

Hoa tiền bối với Hạ tiền bối đều là cao thủ tuyệt đỉnh thế gian này.

Hoa tiểu thư cũng là có được truyền thừa cường đại ở Quy Khư.

Đợi một thời gian, Nhất Kiếm nhất định có thể khôi phục lại huy hoàng như ngày xưa.

Thật muốn gia nhập Phiêu Diêu Cung ta, ta cầu còn không được.

Nhưng như vậy, truyền thừa của Nhất Kiếm...

Sở Mặc nói đến đây, không có nói tiếp, mà là nhìn Hoa Tam Nương.

Kỳ thật sâu tận trong lòng của Sở Mặc, tất nhiên là hy vọng những người này có thể gia nhập Phiêu Diêu Cung.

Hắn cũng có lòng tin và năng lực dẫn dắt những người này đi đến cấp bậc cao hơn.

Nhưng vật truyền thừa này lại rất khó vứt bỏ, cái này còn khó hơn bảo một người 18 đời đơn truyền đổi họ.

Chuyện này cơ hồ là không thể.

Thần sắc của Hoa Tam Nương trở nên có chút ảm đạm, nói:

- Đúng vậy, ta cũng tin tưởng chỉ dựa vào một nhà ba người bọn ta muốn trọng tân lập vị Nhất Kiếm, quả thật rất khó.

Nhưng nhiều nhất... bọn ta cũng chỉ có thể làm Nhất Kiếm trở thành môn phải tuyệt đỉnh thế gian này, nhưng vô lực làm những truyền nhân ưu tú này đi đến cấp bậc cao hơn!

Hoa Tam Nương nhìn Sở Mặc, vẻ mặt chân thành nói:

- Nhưng Sở công tử không giống.

Qua trận nạn kiếp này, bọn ta nhìn rất rõ Sở công tử tuyệt đối là người có năng lực dẫn dắt người bên cạnh đi đến thế giới cao hơn.

Ta nghĩ, tỷ muội Thẩm chưởng môn cũng là có cách nghĩ như vậy?

Hai tỷ muội Thẩm Ngạo Băng và Thẩm Ngạo Sương bên này nhất tề gật đầu.

Thẩm Ngạo Băng, nói:

- Hoa sư tỷ nói quả thật cũng chính là bọn ta muốn nói.

Thẩm Ngạo Sương nói:

- Phi Tiên bọn ta kỳ thật sớm có ý này.

Nói xong, Thẩm Ngạo Sương có chút ảm đạm thở dài:

- Lúc đó Thiên Ngoại vẫn chưa phát động trận đại kiếp này.

Lão tổ Phi Tiên bọn ta từng nói, chỉ cần Sở công tử có thể sống sót đi ra từ Quy Khư, sau này Phi Tiên nhất định toàn lực ủng hộ phối hợp Phiêu Diêu Cung, ủng hộ Sở công tử.

Kỳ thật, chẳng khác nào là tỏ thái độ, bây giờ càng là như vậy.

Phi Tiên gần như sắp bị đánh tàn rồi, chỉ còn lại mấy người bọn ta.

Bọn ta đều rõ chí hướng của Sở công tử, muốn dẫn dắt những nhân tài ưu tú thiên phú trác tuyệt trong thế giới này đến thế giới cao hơn.

Đây là chuyện công đức vô lượng.

-----o0o-----

Chương 707 : Khe hở tâm linh.

Chương 707 : Khe hở tâm linh.

Hạ Phong trầm giọng nói:

- Phải, tứ đại phái được xưng là Nhân giới chí tôn.

Nhưng trên thực tế, đã có rất nhiều năm không ai thành công phi thăng Linh Giới.

Nhưng bọn ta đều tin, theo Sở công tử nhất định có thể thành công phi thăng Linh Giới!

Vì nguyên cớ Hoa Tiểu Nha, những người Hạ Phong và Hoa Tam Nương cũng biết cấu thành chân chính của thế giới này, không hề cho rằng sau khi phi thăng, chính là Tiên Giới.

Sở Mặc nhìn những người này, có chút ngượng ngùng nói:

- Các người tin tưởng ta như vậy, ta rất cảm động.

Nếu đã như vậy, thì ta tận lực cố gắng đến cùng!

- Cậu nhất định được!

Ủng hộ của Diệu Nhất Nương đối với Sở Mặc là vô điều kiện.

- Sở huynh, ta tin huynh.

Đây là Thẩm Tinh Tuyết.

- Công tử không làm ai làm?

Hoàng Họa đứng bên cạnh Đại Công Kê, đầy mặt vui mừng.

- Ta cũng tin tưởng Sở công tử.

Hoa Tiểu Nha chân thành nói.

Sở Mặc trong lòng rất cảm động.

Tin tưởng của mọi người đối với hắn mà nói cũng giống như một trách nhiệm.

Tuy hắn có lòng tin này, nhưng lúc này cũng cảm động, trọng trách trên vai, trở nên có chút nặng nề.

Ngày tháng tiếp theo, mọi người không có vội vã rời khỏi đại lục Bạch Hổ, mà là rở về Cổ Trấn.

Dẫn theo hơn năm mươi thiếu niên thiên phú cực tốt trong trấn, bắt đầu khắp nơi tìm những võ giả con rối.

Những người đó không thanh lý sạch sẽ, đối với cả đại lục Bạch Hổ là một mối nguy hại mang tính chất hủy diệt.

Đồng thời, Sở Mặc cũng muốn để những thiếu niên bị Lý Trúc khống chế thần hồ xem rõ, chủ nhân trong lòng bọn họ rốt cuộc là người như thế nào.

Ba ngày sau, đám thiếu niên trên Cổ Trấn, đầy mặt không muốn đi theo sau một đám người Sở Mặc.

Trên mặt rất nhiều người đều mang vẻ mờ mịt.

Lý Trúc chết rồi, phong tỏa thần hồn bọn họ tất nhiên sẽ không nghiêm mật như vậy mà xuất hiện một khe hở.

Vì vậy, cho dù Sở Mặc không dẫn bọn họ đi khắp nơi tìm kiếm, đám thiếu niên nhiệt huyết này cũng bắt đầu nảy sinh hoài nghi mọi thứ trước đây.

Tiếu nữ tên là Tiểu Hà cũng chính là tiểu cô nương trước đây bị Sở Mặc bắt về hầu hạ Thẩm Ngạo Băng, lúc này đang ở bên cạnh Sở Mặc, đôi mắt long lanh nhìn khắp nơi, sau đó muốn nói lại thôi.

- Thế nào?

Có gì muốn nói?

Sở Mặc hỏi.

- Không... không có.

Cảm xúc của Tiểu Hà dường như trở nên có chút thấp lạc, nhẹ giọng nói:

- Chỉ là...

đột nhiên nhớ đến một số chuyện.

- Hả?

Sở Mặc liếc nhìn nàng.

Tiểu Hà bắt đầu đỏ mắt, nhẹ giọng nói:

- Ta nhớ ra ta làm sao đến Cổ Trấn này.

Lúc này, một số thiếu niên khác cũng đều nhìn về phía nàng.

Không phải mỗi người đều nhớ đến những ký ức bị giam cầm.

Lý Trúc tuy chết rồi, nhưng phong tỏa thần hồn vẫn còn, khe hở trên phong ấn mỗi người lớn nhỏ cũng khác nhau.

Sở Mặc nói gì, bọn có thể hoài nghi, nhưng lời nói của những đồng bọn bên cạnh lại dễ chấp nhận hơn.

- Có lẽ ta sinh trong một nhà quý tộc, thân phận ta là cậu ấm cô chiêu trong nhà.

Phụ thân phụ mẫu ta, còn có người nhà đều rất tốt với ta.

Tiểu Hà giống như đang nhớ lại đều gì, nhẹ giọng nỉ non nói:

- Cho nên hôm đó, ngài bảo ta hầu hạ Thẩm tiền bối, sâu trong lòng ta rất không muốn...

Sở Mặc trầm mặc, không nói gì.

Hơn năm chục thiếu niên thiên phú trác tuyệt, tất cả là do Lý Trúc tuyển chọn từ khắp nơi đại lục Bạch Hổ.

Còn quá trình tuyển chọn, cài này không cần nói nhiều, nhất định là không dễ chịu.

- Ta lúc nhỏ, đã bộc lộ một số thiên phú trên tu luyện.

Nhưng phụ mẫu của ta cũng không muốn ta vào trong môn phái.

Bọn họ đều muốn ta cả đời ở trong phạm vị tầm mắt của bọn họ, có thể vui vẻ.

Tiểu Hà nói, nước mắt trên mặt bắt đầu chảy xuống.

Diệu Nhất Nương đến bên cạnh Tiểu Hà, nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng:

- Tiểu muội muội, chuyện đã qua rồi.

Nếu muội không muốn cuộc sống hiện tại, bọn ta thật sự có thể đưa muội về nhà.

Sở Mặc liếc nhìn Diệu Nhất Nương, nhưng không nói gì.

Rõ ràng, thiếu nữ tên Tiểu Hà có thể nhanh như vậy mà không có sự trợ giúp của Sở Mặc, tự mình đột phá phong ấn thần hồn, nhớ lại nhiều chuyện như vậy, rõ ràng là thiên phú rất tốt.

Nếu có thể, đương nhiên Sở Mặc sẽ không bỏ qua hạt giống tốt này.

Mỗi một người đều có lý tưởng của mình, cũng đều có người thân của mình.

Bọn họ nên có quyền lựa chọn cuộc sống của riêng mình.

Bằng không, hắn và Lý Trúc, từ bản chất mà nói, thì có khác biệt bao lớn?

Cho nên, đối với lời hứa của Diệu Nhất Nương, Sở Mặc cũng không có phản đối.

Nếu Tiểu Hà thật sự không muốn theo mình rời xa quê nhà đến đại lục Thanh Long, vậy Sở Mặc cũng sẽ toại nguyện cho nàng.

- Ta... ta đã không còn nhà rồi.

Tiểu Hạ nước mắt như mưa, thút thít nói:

- Chủ nhân... không, là ác ma Lý Trúc, thủ hạ của y mang theo vật thí nghiệm thiên phú, sau khi phát hiện ra ta, muốn cưỡng ép bắt ta đi, người nhà ta quyết liệt phản đối, kết quả...

Tiểu Hà nói đến đây, đã hoàn toàn nói không ra lời, cả người bi thương vô cùng.

Diệu Nhất Nương ôm Tiểu Hà vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lên vai nàng:

- Khóc đi, khóc rồi sẽ tốt thôi.

Kết quả đã không cần nghe nữa, người nhà của Tiểu Hà, đừng nói là quý tộc, cho dù là vương tộc, cũng là người bình thường trong thế tục, trước mặt một đám cường giả cảnh giới Tiên Thiên, làm gì có chỗ để phản kháng, không chừng, thi thể đã mục nát rồi.

Những thiếu niên khác nghe thấy lời nói của Tiểu Hà, sắc mặt cũng trở nên có chút trắng bệch.

Trong đó có mấy thiếu niên đột nhiên hét to một tiếng, ôm đầu lăn lộn, đau đớn thét lên.

Trên mặt bọn người Diệu Nhất Nương lộ ra vẻ không đành lòng, nhưng lại bất lực.

Có những chuyện, phải dựa vào bản thân họ gắng gượng.

Sở Mặc quả thật có thể thi triển mở phong ấn thần hồn bọn họ, nhưng cần tâm thần của những thiếu niên này thả lỏng mới được.

Sau khi trải qua chuyện Lý Trúc, lại có mấy người có thể hoàn toàn thả lỏng tâm thần đối với một người xa lạ.

Chẳng may Sở Mặc là Lý Trúc thứ hai?

Hơn nữa còn có một vấn đề quan trọng nhất, nếu Sở Mặc thông qua thi triển thuậtgiải quyết phong ấn thần hồn trên người những người này.

Từ căn bản mà nói, thật sự chẳng khác gì lại lần nữa khống chế thần hồn.

Chỉ là để những thiếu niên này hoàn toàn quên đi Lý Trúc, nhưng sâu trong linh hồn bọn họ, lại khắc lên dấu ấn của Sở Mặc.

Sở Mặc không muốn làm như vậy, hắn hy vọng những người này đều có thể làm chính mình.

Tuy nói tự do ở trong mắt rất nhiều người căn bản không đáng nhắc đến, nhưng trong mắt Sở Mặc, tự do vẫn rất quan trọng.

Một người nếu ngay cả tư tưởng của mình cũng không thể tự do nắm trong tay, thì có khác gì một con rối?

-----o0o-----

Chương 708 : Lại vào Huyễn Thần Giới

Chương 708 : Lại vào Huyễn Thần Giới

Rất nhanh, những thiếu niên đang kêu rên tất cả đều ngưng tiếng rên rĩ thống khổ.

Nhưng mỗi một người ngây ngốc ở đó, trên mặt rất nhiều người đều đang khóc.

Rõ ràng, tất cả bọn họ cũng đang nhớ lại.

Thủ đoạn Lý Trúc sử dụng quả thật không có chút mới mẻ, đơn giản là phong ấn một phần ký tức của những thiếu niên này, sau đó sâu trong linh hồn bọn họ, khắc vào dấu ấn của mình.

Để đám thiếu niên nhiệt huyết ngây thơ này, hiểu lầm cho rằng y chính là người tốt nhất trên đời, trời sinh chính là chủ nhân của bọn họ.

Trong thế tục, có một số người có sở trường tẩy não người, chính là dung nạp một quan điểm cho người khác.

Cuối cùng, để người đó hoàn toàn tin tưởng vào quan điểm này.

Thủ đoạn này thật sự cũng là một loại không chế linh hồn, chỉ là rất đê tiện mà thôi.

Thủ đoạn của Lý Trúc, không phải tẩy não, mà là trực tiếp "rửa" linh hồn!

Cứ như vậy người từng bị "rửa" qua linh hồn, mãi mãi sẽ không phản bội y.

Trừ phi có một ngày y chết, những người này mới dần dần từng chút quên y.

Nhưng nếu không có nguyên tố gì khích thích, cho dù y chết rồi, có những người cả đời cũng sẽ không phản bội y!

Xuất hiện của Sở Mặc chính là ngoại nhân, dẫn bọn họ đi khắp nơi tìm kiếm nơi Lý Trúc và Thiên ngoài từng tàn sát qua, những việc ác từng làm qua, chính là yếu tố kích thích từ bên ngoài.

Thông qua cái chết của Lý Trúc, làm phong ấn linh hình của bọn họ xuất hiện một khe hở.

Sau đó thông qua những kích thích ngoại tố này làm những khe hở này càng ngày càng lớn.

Bây giờ xem ra, mục đích của Sở Mặc đã đạt được rồi.

Hơn năm mươi thiếu niên, một nữa trong số đó trên mặt đều lộ ra vẻ đau đớn và tranh đấu.

Rõ ràng là kết quả của khe hở này càng ngày càng lớn.

Nhưng còn có số ít người, ngu ngốc bất linh, vô cùng thù hận nhìn Sở Mặc, Trong đó người rõ ràng nhất, thậm chí đỏ mặt tía tai quát chửi:

- Yêu thuật!

Ngươi muốn thông qua yêu thuật này để bọn ta phản bội chủ nhân.

Đừng có mơ, bọn ta mãi mãi sẽ không phản bội chủ nhân!

----------oOo----------

Thiếu niên này nói xong liền xông đến Tiểu Hà vẫn đang nép vào lòng của Diệu Nhất Nương quát to:

- Tiểu Hà, tỉnh lại!

Tất cả đều là bọn họ gạt ngươi!

Căn bản chính là ảo thuật... không, là yêu thuật!

Ngươi căn bản không có cha mẹ.

Ngươi quên rồi sao?

Đám người chúng ta, tất cả đều là cô nhi được chủ nhân nhận nuôi từ khắp nơi...

Chát!

Một cái tát tay đau điếng cắt đứt lời nói của thiếu niên này.

Một thiếu niên vóc người cao lớn khác, khoảng chừng 17-18 tuổi, hai mắt đỏ bừng tức giận nhìn thiếu niên này:

- Con mẹ nó!

Đầu ngươi bại não à!

Ngươi là cô nhi là chuyện của ngươi!

Ta là có cha có mẹ!

Cả nhà ta bị tên súc sinh Lý Trúc giết chết!

Thiếu niên này nói xong, nước mắt không kìm được chảy xuống, sau đó hướng về phía Sở Mặc quỳ xuống:

- Cảm ơn ngài báo thù cho ta, giết tên súc sinh Lý Trúc.

Bây giờ ta muốn thỉnh cầu ngài một chuyện.

Thiếu niên ngu ngốc bất linh đó rõ ràng bị đánh cho si dại, một tay bưng má sưng đỏ, không biết tại sao nhìn thiếu niên vóc người cao to đang quỳ ở đó, trong con ngươi lộ ra mấy phần khó hiểu.

Rõ ràng, cái tát này dường như cũng đánh tỉnh y.

Sở Mặc không có để ý đến thiếu niên ngu ngốc bất linh này.

Có những chuyện, truy xét duyên phận, nếu không thể tự mình tỉnh ngộ, vậy Sở Mặc cũng sẽ không cưỡng cầu, mặc bọn họ tự sinh tự diệt.

Ngược lại Lý Trúc đã chết rồi, cũng sẽ không còn ai chỉ huy bọn họ đi làm chuyện ác gì.

Chỉ dựa vào cảnh giới của bọn họ bây giờ, muốn sinh tồn ở đại lục Bạch Hổ cũng không phải là chuyện khó gì.

Sở Mặc nhìn thiếu niên đang quỳ trước mặt mình, ôn hòa hỏi:

- Chuyện gì?

- Ta muốn đi theo công tử, rời khỏi đại lục này.

Người nhà của ta đều đã không còn nữa, ở lại đây chỉ làm mình càng thêm đau khổ.

Thiếu niên vóc người cao to nói, sau đó liền nghẹn ngào:

- Nhưng, ta muốn xin công tử, để ta về nhà trước, an táng tất cả người thân xong, sau khi tế bái xong, hãy theo công tử.

- Chúng tôi cũng muốn về nhà an táng người thân.

Người thân của chúng tôi... cũng đều chết trong tay tên ác ma Lý Trúc.

Mười mấy thiếu niên khác cũng đều quỳ xuống nói.

Không khí bi thương, trong nháy mắt bao trùm trong lòng tất cả mọi người.

Mấy thiếu niên ngốc nghếch bất linh đó, lúc này cũng đều ngây ra, khe hở trong linh hồn cũng càng ngày càng lớn.

Rất nhiều ký ức chân thật giống như thủy triều xông vào đầu bọn họ, cuối cùng bọn họ nhớ ra mình là ai.

Giống như giây khắc Tần Hiểu chết, biết mình rốt cuộc là ai.

Giống như ngộ đạo, cảm giác bi thương và hạnh phúc đan xen, căn bản không thể dùng lời nói để biểu đạt.

Sở Mặc nhìn đám thiếu niên có chút nặng nề gật đầu, sau đó liếc nhìn mọi người.

Lúc này, Thẩm Ngạo Băng đỏ vành mắ chủ động đứng ra, nhu giọng nói:

- Để chúng tôi chia thành mấy đội, dẫn bọn họ về gia hương mình tế bái người thân.

Ta sợ dọc đường gặp phải con rối còn sốt lại, những đứa trẻ này nhất định không phải là đối thủ.

- Đúng vậy, có bọn ta đi theo, nhất định sẽ an toàn hơn.

Hoa Tam Nương và Hạ Phong cũng chủ động đứng ra.

Thẩm Ngạo Băng giọng nói trong ẻo, nhưng vành mắt đỏ ửng, cũng bán rẽ lòng không tình tĩnh lúc này của nàng.

Nàng nhìn Sở Mặc nói:

- Ta cũng có thể dẫn một đội người.

- Các người, ít nhất phải hai người một nhóm.

Đi theo phương hướng khác nhau của những người này.

Trong lòng Sở Mặc vẫn luôn ghi nhớ chuyện trong Huyễn Thần Giới.

Cho nên đối với đề nghị của mọi người tỏ ra tán thành, nhưng vẫn dặn dò:

- Một khi gặp nguy hiểm, phải nhớ bảo vệ mình.

- Yên tâm, Lý Trúc đã chết rồi, đại quân của y cũng gần như chết sạch.

Cho dù bây giờ trên đại lục Bạch Hổ vẫn còn dư nghiệt của Thiên Ngoại, số lượng cũng không nhiều, bọn ta đều có lòng tin đối phó.

Diệu Nhất Nương nói.

Sở Mặc gật đầu, liếc nhìn Đại Công Kê.

Đại Công Kê rất thông minh:

- Tốc độ của Kê gia nhanh, có thể nhìn toàn cục, phụ trách liên hệ mỗi một đội quân.

- Vậy thì vất vả ngài rồi.

Sở Mặc nói.

Đại Công Kê có chút kiêu ngạo nghiêng đầu về một bên, nói:

- Tiểu tử, còn không phải ngươi với bọn họ là bằng hữu.

Một đám thiếu niên tất cả đều chấn kinh nhìn Đại Công Kê.

Bọn họ là lần đầu tiên nhìn thấy Đại Công Kê nói chuyện, trong mắt tràn đầy vẻ hiếu kỳ.

Đại Công Kê khinh thường liếc nhìn đám tiểu tử thối, ngạo nghễ nói:

- Các ngươi nghe rõ chưa, sau này có thể rất lâu, phải do Kê gia thao luyện các ngươi!

Cho nên, tất cả phải nhớ rõ, phải học nịnh bợ Kê gia!

-----o0o-----

Chương 709 : Dược liệu cực phẩm. (1)

Chương 709 : Dược liệu cực phẩm. (1)

- Cút!

Sở Mặc một chân đá vào mông Đại Công Kê:

- Đừng làm hư bọn trẻ!

Đại Công Kê lập tức nhảy ra tránh, cười lạnh:

- Tiểu tử ngươi không biết kính già yêu trẻ chút nào!

Mọi người đều không kìm được cười lên, không khí bi thương cũng theo đó giảm đi rất nhiều.

- Cái này mới đúng đấy...

Đại Công Kê lẩm bẩm một câu.

Nó sống rất nhiều năm, thấy qua nhiều sinh ly tử biệt, nhưng vẫn không thích không khí bi thương.

Cuối cùng Sở Mặc dặn dò với mọi người:

- Nếu những đứa trẻ này có ai không muốn rời khỏi gia hương, không cần cưỡng cầu.

Đám người Thẩm Ngạo Sương và Hoa Tam Nương đều gật đầu, ra vẻ đã hiểu.

Sau cùng, Hoa Tam Nương và Hạ Phong thành 1 đội.

Hoa Tiểu Nha và Hoàng Hạ thành 1 đội.

Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết thành một đội.

Tỷ muội Thẩm Ngạo Băng và Thẩm Ngạo Sương thành 1 đội.

Tổng cộng bốn đội nhân mã dẫn đám thiếu niên này lần lượt đi theo bốn hướng khác nhau.

Hẹn gặp nhau ở Cổ Trấn lối vào Quy Khư.

Còn về phương hướng Sở Mặc đi, mọi người cũng không có hỏi.

Vì bọn họ đều biết hôm đó Đại Công Kê nói một số chuyện với Sở Mặc hình như rất quan trọng.

Sở Mặc bây giờ nhất định là muốn đi xử lý chuyện đó.

Chia tay với mọi người, Sở Mặc một mình đi quanh một vòng, dùng thuật suy diễn của Phong Thủy thần thông tìm ra một số dư nghiệt của Thiên Ngoại, trực tiếp tiêu diệt bọn chúng.

Cuối cùng về lại Cổ Trấn.

Vì Sở Mặc không xác định mình lần này vào Huyễn Thần Giới bao lâu mới có thể trở lại.

Cho nên, ở Cổ Trấn này đợi mọi người là tiện lợi nhất.

Ngày xưa Cổ Trấn là cứ điểm của tứ đại phái, bây giờ đã hoang tàn rồi.

Phồn hoa trước đây giống như mây khói, bây giờ bị một lớp khí tử mỏng bao trùm.

Sở Mặc đi trên con phố không có người, trong lòng thầm nghĩ, nhân khí trong Phong Thủy thần thông nói quả nhiên không giả.

Cổ Trấn này bây giờ không còn ai, tất nhiên cũng không có nhân khí.

Lại vì chỗ này từng trải qua rất nhiều trận chiến, chết không ít người.

Một khi không có nhân khí nữa, loại tử khí khác rất nhanh chiếm cứ chỗ này.

Sở Mặc tùy ý tìm một tòa kiến trúc hoàn hảo, vì bây giờ hắn vào Huyễn Thần Giới là cả nhục thân mà vào, cho nên cũng căn bản không sợ có người nào đến phá hoại nhục thân của hắn.

Sau khi niệm động khẩu quyết, một nguồn lực lượng thần bí trong nháy mắt bao trùm toàn thân Sở Mặc.

Tiếp theo, xung quanh truyền đến một nguồn lực lượng không gian rất ràng.

Đây là lần đầu tiên Sở Mặc cảm nhận được sức mạnh không gian rõ ràng như vậy.

Những thứ học được trong một năm nay ở Quy Khư, không có uổng phí.

Sau đó, Sở Mặc chợt thay đổi sắc mặt, hắn xuất hiện trong một điện đường cổ xưa.

Điện đường rất lớn, bên trong rất trống trải, vách tường xung quanh đều là đá xanh rất lớn, phát ra khí tức cổ xưa tang thương

Trong cả tòa cung điện tĩnh lặng vô thanh, không có chút khí tức của sự sống.

Trên nóc đỉnh của điện đường được khảm rất nhiều minh châu, phát ra quang mang nhu hòa, chiếu sáng cả toà điện đường như ban ngày.

Giữa điện đường, là cái bàn rất lớn.

Trên bàn đang đặt một cái hộp bạch ngọc to bằng bàn tay.

Bên trên hộp có khắc rất nhiều văn tự.

Văn tự thần bí mà lại phức tạp, từ trên đó Sở Mặc cảm nhận được một nguồn sóng không gian vô cùng cường đại.

Nhớ đến những lời Giới Linh từng nói trên tấm lệnh bài Đại Công Kê cho hắn.

- Chẳng lẽ, đây chính là dược liệu Trúc Cơ tiên phẩm?

Đây là hộp ngọc không gian trữ vật?

Trong mắt Sở Mặc lộ ra vẻ nghi ngờ, đi về phía cái bàn.

Cầm hộp ngọc lên, dừng tinh thần lực dung hợp với văn tự khắc trên hộp ngọc, không có chút bài xích, liền biết được vật trong hộp ngọc.

Trong hộp ngọc quả nhiên chứa vật liệu Trúc Cơ.

Những dược liệu này toàn bộ đều phát ra năng lượng sóng cường đại.

Trong số này gần như thông linh, bên trong có một số bị dây thừng buộc chặc.

Nếu lúc đó mở hộp ngọc ra, những dược liệu này thậm chí có thể tự chạy đi.

Sở Mặc lại liếc nhìn lần nữa, dược liệu chứa bên trong 10 hộp ngọc đều giống nhau như đúc.

Sở Mặc không hỏi thầm cảm thán trong lòng, thật là một món lợi siêu cấp vô địch.

Cho dù là những đại tộc Thiên giới đó muốn lập tức lấy ra dược liệu Trúc Cơ tiên phẩm, sợ là cũng không có dễ dàng như vậy.

Không chừng những đại tộc hào môn cấp đỉnh Tiên giới lấy ra một phần dược liệu này cũng rất khó khăn.

Còn nói về Linh giới, không chừng nghĩ cũng đừng nghĩ, căn bản không có ai có thể lấy ra loại dược liệu này!

Giới Linh đối với mình... quả thật rất tốt!

Thậm chí là có chút hơi quá

Cho dù Giới Linh từng nói cả Huyễn Thần Giới đều là của hắn, nhưng Sở Mặc trước giờ không có cảm ngộ này.

Vì trong mắt hắn, cái này căn bản là không thể.

Một thế giới bao la to lớn như vậy, bên trong có các loại sinh linh và dược liệu cực phẩm.

Thậm chí cả dược liệu Ngũ Hành Đạo Cơ, cũng có thể tìm thấy ở trong này, sao có thể là của một người nào đó?

Mặc dù Sở Mặc hoài nghi Giới Linh có liên quan với phụ mẫu mình, nhưng đó cũng chỉ là hoài nghi mà thôi.

Căn bản không có bất kỳ chứng cớ nào có thể chứng minh chuyện này.

Nói không chừng, chỉ là vì Giới Linh xem trọng hắn.

Khả năng này tuy rất thấp, nhưng cũng tuyệt không phải một chút khả năng cũng không có.

Giới Linh cũng không xuất hiện ở đây, kết hợp những tin nhắn y gửi cho mình, Sở Mặc cảm thấy Giới Linh rất có thể bị một số chuyện làm ngăn cản.

Dù sao hào môn đại tộc Thiên giới nhiều như vậy cùng phát lực, cho dù Giới Linh chưởng quản cả Huyễn Thần Giới, thì tuyệt không thể một chút ảnh hưởng cũng không có.

Nhân tình này duy chỉ có ghi nhớ trong lòng trước, sẽ có một ngày sẽ báo đáp.

Sở Mặc nghĩ trong lòng, thu dược liệu Trúc Cơ tiên phẩm này lại.

Sau đó mục quang của hắn nhìn chỗ cao nhất của tòa đại điện.

Chỗ đó cũng có một cái bàn, sau lưng cái bàn còn đặt một cái ghế rất lớn giống như vương tọa.

Sở Mặc chậm rãi đi đến, đi thẳng đến trước mặt cái bàn, nhìn thấy trên bàn cũng đang đặt một cái hộp ngọc.

Chỉ là cái hộp ngọc này màu đen.

Màu đậm như mực.

Bên trên cũng khắc rất nhiều văn tự.

Trên văn tự phát ra năng lượng dao động hơn hẳn những hộp bạch ngọc lúc nãy.

- Chẳng lẽ, trong này đang chứa chính là những dược liệu Ngũ Hành Đạo Cơ?

Sở Mặc có chút kích động, giơ tay nắm lấy cái hộp.

Cũng không có chút cản trở, tinh thần của Sở Mặc liền dung hòa với văn tự trên hộp ngọc, cảm nhận được vật bên trong hộp ngọc.

Không gian hộp ngọc này cũng rộng hơn những hộp bạch ngọc rất nhiều.

Bên trong chứa rất nhiều dược liệu.

Hình như tất cả dược liệu đều được đặc biệt khắc chữ buộc bằng dây thừng, hơn nữa bên trên còn có phong ấn của trù biện!

-----o0o-----

Chương 710 : Dược liệu cực phẩm. (2)

Chương 710 : Dược liệu cực phẩm. (2)

Ngay cả như vậy, còn có một số dược liệu sau khi cảm nhận được lực lượng tinh thần của Sở Mặc, phát ra sức mạnh cường đại, như muốn trực tiếp bắt lấy nguồn tinh thần lực này của Sở Mặc.

Ầm!

Sở Mặc như trúng đòn nghiêm trọng, sắc mặt chợt trắng bệch.

Suýt chút nữa phun ra một ngụm máu tươi.

Cả người sợ giật nảy người.

Thậm chí hắn không biết cây dược liệu nào xuất thủ với mình.

Dù sao, hắn từ dược liệu đó cảm nhận được hận ý mãnh liệt và khinh thường nồng đậm.

Đúng, chính là khinh thường!

Tựa hồ hoàn toàn không thèm để mắt đến nguồn tinh thần lực yếu ớt này.

Rất nhanh, bên trên mười mấy gốc dược liệu đặt ở vị trí dễ nhìn, dây thừng buộc và phù triện buộc chúng bắt đầu nhấp nháy hào quang chói mắt.

Giống như đang trấn áp bọn chúng.

Sở Mặc hít sâu một hơi, hắn không ngờ những dược liệu này lại kinh khủng như vậy, bị phong ấn đến như vậy, vẫn có thể phát ra lực lượng tiến hành công kích hắn.

Nếu không bị phong ấn, vừa nãy mình sợ là đã gặp họa rồi chăng?

Khóe miệng Sở Mặc co rụt lại, cuối cùng hắn rõ tại sao từ cổ chí kim, cơ hồ không ai có thể trúc thành Ngũ Hành Đạo Cơ.

Tu luyện cơ bản chính là đi ngược lại với trời, mà trúc Ngũ Hành Đạo Cơ này sợ lại càng nghịch thiên trong nghịch thiên.

Nếu không có Giới Linh giúp đỡ, chỉ dựa vào mình, muốn trúc Ngũ Hành Đạo Cơ, sợ là căn bản không có hy vọng gì.

Sở Mặc cũng là đến giờ mới chân chính hiểu rõ Ngũ Hành Đạo Cơ có nghịch thiên cỡ nào.

Ngay cả những tài liệu này cũng kinh khủng như vậy.

- Ta biết, các ngươi không cam tâm bị một tiểu tử nhỏ tuổi lại yếu nhược như ta biến ngươi thành tài liệu Trúc Cơ.

Sở Mặc điều khí một chút, dùng tinh thần lực phát ra ý niệm vào trong hộp ngọc màu đen:

- Nhưng ta muốn nói là, trên đời này không có ai là vừa sinh ra thì vô cùng hùng mạnh!

Ai cũng có lúc yếu nhược giống như ta.

Linh tính của các ngươi cũng sẽ biến mất sau khi biến thành đan dược Trúc Cơ vô hình.

Ta sẽ làm linh tính của ngươi chân chính cường đại lên.

Ầm!

Ầm!

Ầm!

Theo sau ý niệm này của Sở Mặc, vô số dược liệu trong hộp ngọc, tất cả đều náo động lên.

Thậm chí phát ra những tiếng sấm vang dội.

Ý niệm hỗn tạp truyền ra, xen lẫn phẫn nộ, sợ hãi, khinh thường

Không có một ý niệm lương thiện.

Rõ ràng những dược liệu này tùy tiện một cây, tất cả là có linh tính rất mạnh, căn bản không đồng ý với ý niệm của Sở Mặc truyền ra.

Sở Mặc cười lạnh một tiếng:

- Đàng hoàng thương lượng với các ngươi, tất cả không phục phải không?

Đợi đấy, đợi ta phi thăng Linh Giới, luyện hết thảy các ngươi!

Phục cũng được, không phục cũng được, vận mệnh của các ngươi đều đã định sẵn rồi.

Sở Mặc nói xong, ý niệm lui khỏi cái hộp màu đen, thu nó vào trong Thương Khung Thần Giám, nhịn cơn giận này.

Không ngờ, lại bị một đống dược liệu không có suy nghĩ gì xem thường.

Những dược liệu cấp đỉnh này đều là một loại sinh linh kỳ dị.

Bọn chúng thoạt nhìn có linh trí, thậm chí có thể biểu đạt đủ loại cảm xúc.

Nhưng trên thực tế, bọn chúng so với sinh linh thật sự lại không giống.

Nói đến cùng, chính là những dược liệu này vẫn chưa đạt đến loại cảnh giới này.

Thoạt nhìn tựa hồ chỉ kém một chút như vậy, chúng có thể giống như sinh linh bình thường, như vậy, có phương thức suy nghĩ độc vị.

Nhưng trên thực tế, chút này lại khác cả một lạch trời.

Đối với những dược liệu này mà nói, căn bản không thể vượt qua đường lạch trời này.

Những dược liệu có thể hóa thành sinh linh có phương thức suy nghĩ độc vị, có ý thức độc vị, cho dù là chí tôn... cũng rất khó bắt được chúng.

Những cái này mới là chân chính thành tinh rồi.

Sau khi thu tất cả những dược liệu này lại, Sở Mặc hít sâu một hơi, sau đó bắt đầu thăm dò xung quanh.

Giới Linh nói y ở đây còn lưu lại cho hắn một thân phận có thể sử dụng trong Huyễn Thần Giới.

Sở Mặc khẽ chau mày, trong lòng thầm đoán: Cái gọi là thân phận, sẽ là gì?

Nghe giọng điệu của Giới Linh, hình như rất quan trọng, có thể còn quan trọng hơn những tài liệu Trúc Cơ này chăng?

Đảo một vòng quanh tòa đại điện, cuối cùng ở trong một ngõ, Sở Mặc tìm được một cánh cửa nhỏ.

So với đại điện theo phong cách cổ xưa, cánh cửa này thoạt nhìn có chút rất bình thường.

Đây chỉ là một cánh cửa bằng gỗ, hơn nữa thoạt nhìn cánh cửa đã rất cổ xưa, sắp mục nát.

Ở chỗ khép lại, thậm chí Sở Mặc hoài nghi, lúc mình đẩy cửa vào, nhẹ nhàng dùng chút lực có làm cánh cửa này đổ sập không?

Nhưng sự thật chứng minh, cánh cửa gỗ này chỉ là thoạt nhìn rất mục nát, lúc Sở Mặc giơ tay đẩy một cái, thì cảm thấy nó rất dày chặc.

Vì vậy liền lập tức không có bị đẩy ra.

- Nặng như vậy?

Trên mặt Sở Mặc lộ ra vẻ kinh ngạc.

Tuy trong lòng hắn hoài nghi cánh cửa gỗ này có mục nát không, nhưng cũng không có thật cho rằng như vậy.

Vì Sở Mặc không cho rằng Giới Linh cả một cánh cửa cũng không sắp xếp tốt.

Cho nên, mới vừa nãy ít nhất có sức mạnh trên trăm cân, dùng để đẩy cánh cửa... có lẽ là đủ rồi.

Kết quả cánh cửa này vẫn không nhúc nhích.

Sở Mặc nhe răng, trực tiếp tăng sức mạnh ở cánh tay lên trên ngàn cân, trên mặt lộ ra nụ cười xấu xa.

Thầm nói đến lúc đó Giới Linh đừng tìm mình đồi bồi thường cánh cửa này thì được rồi.

- Hì!

Sở Mặc khẽ quát một tiếng.

Sau đó, có chút há hốc mồm nhìn cánh cửa mục nát này, mục quang có chút ngây dại.

Bởi vì cánh cửa này vẫn không có dấu hiệu mở ra.

- Chao ôi... khóe miệng Sở Mặc co rụt lại, trên mặt lộ ra biểu tình không chịu thua.

Thì thầm:

- Ta vẫn không tin, ta dùng sức mặt trăm ngàn cân, vẫn không đẩy được cánh cửa đang khép hờ này?

Nói xong, liền tăng sức mạnh cánh tay lên mười vạn cân!

Không được!

Triệu cân!

Vẫn không được!

Năm triệu cân!

Mười triệu cân!

Năm mươi triệu cân!

Cuối cùng, Sở Mặc tăng sức mạnh đến một trăm triệu cân, cánh cửa vốn đang khép hờ mới nhúc nhích được một chút.

Sự thật chứng minh, cánh cửa này không có cơ quan gì, cũng không phải dựa vào tinh thần lực mở ra.

Vì nó bản thân chính là đang khép hờ, cần chính là sức mạnh mà thôi.

Nhưng Sở Mặc dùng sức mạnh đến trăm triẹu cân, sức mạnh này cho dù là một tòa cung điện, cũng suýt có thể bị lật ngã.

Nếu là đánh ra một quyền, đỉnh của một ngọn núi nhỏ cũng có thể bị đánh bay.

Nhưng cánh cửa này lại cư nhiên không chịu dịch dời.

Cái này quả thật chính là tà môn.

Chẳng lẽ một cánh cửa gỗ mục nát như vậy, còn nặng hơn một ngọn núi hay sao?

Sở Mặc tập trung toàn bộ sức lực trong cơ thể dồn lên trên cánh tay, đây là là tất cả sức lực của hắn, ước chừng một tỷ cân!

-----o0o-----

Chương 711 : Phía sau cửa gỗ

Chương 711 : Phía sau cửa gỗ

- Mở ra cho ta.

Sở Mặc rống to một tiếng, vang vọng trong tòa đại điện trống trải.

Kẹt kẹt!

Cánh cửa gỗ này cuối cùng phát ra một tiếng khô khốc khó chịu, bị Sở Mặc đẩy ra một cái khe nhỏ.

Ầm!

Bên trong một nguồn khí tức bạo ngược chợt phát ra.

Sở Mặc bất ngờ không kịp đề phòng, cả người trực tiếp bị đánh bay ra.

Ầm một tiếng đập vào bức tường phía sau.

Cho dù hắn đã là thể chất tổ cảnh, kim cương bất hoại, nhưng cái này vẫn làm Sở Mắc choáng váng đầu óc, hôn mê nữa ngày.

Trên mặt Sở Mặc lộ ra vẻ kinh ngạc, lẩm bẩm:

- Giới Linh... lão nhân gia ông đang chơi ta sao?

Phía sau cánh cửa đó... rốt cuộc đang giam giữ cái gì?

Sao lại đáng sợ như vậy?

Nói xong, ánh mắt của Sở Mặc ngước nhìn về phía đó.

Còn may, cánh cửa bị đẩy ra cũng không có khép lại, mà mở ra phân nữa.

Nguồn khí tức bạo ngược đó cũng không có phát ra nữa, giống như vừa nãy tất cả chỉ là ảo giác của Sở Mặc.

Sở Mặc đứng dậy, xoa xoa cái mông, lại đi về bên phía đó, thuận theo cánh cửa mở ra phân nữa, trực tiếp vào căn phòng bên trong.

Trong phòng đang đứng một người!

Sở Mặc vừa nhìn thấy người này, suýt chút nữa bị dọa sợ, trái tim cũng đập rất mạnh.

Vì khí tức trên người người này thật sự là quá đáng sợ!

Sở Mặc nhìn không rõ tướng mạo của y, toàn thân trên dưới y đều bị bao trùm trong một vầng sáng.

Cho dù gần ở trước mắt, nhưng mặc cho Sở Mặc cố gắng thế nào, cũng không thể nhìn rõ người này rốt cuộc có diện mạo thế nào.

Chỉ biết đây là một người đàn ông trung niên, toàn thân trên dưới tràn đầy một nguồn uy áp kinh khủng.

Nguồn khí tức vừa nãy nhất định là phát ra từ trên người y.

Nhưng không biết tại sao chỉ là trong giây phút đó, sau này thì không có.

Không chừng cũng giống như những dược liệu đó, bị Giới Linh dùng thủ đoạn phong ấn rồi?

Thậm chí Sở Mặc có cảm giác khí tức trên người người này nếu không bị trấn áp mà hoàn toàn phóng xuất, trong nháy mắt có thể giết chết hắn.

Chỉ dựa vào khí tức, thì có thể giết chết một người... trừ phi người này là một tu sĩ cấp đỉnh?

Sở Mặc không phải chưa từng gặp qua đại tu sĩ cấp đỉnh.

Ví dụ như Phùng Xuân, đó chính là một tu sĩ cấp đỉnh có tu vi đế chủ.

Nhưng lúc Phùng Xuân gặp Sở Mặc, hoàn toàn thu liễm khí tức.

Thoạt nhìn không có gì khác biệt với người bình thường.

Lần đầu tiên Sở Mặc bước vào Huyễn Thần Giới, gặp Hổ Liệt và Thanh Phong đang bàn luận, cách khoảng cách rất xa, từng cảm nhận được sóng năng lượng cường đại.

Sau khi tiến vào Huyễn Thần Thành, cũng từng từ trên người những người Thượng Quan Nam này, cảm nhận được uy áp kinh khủng.

Nhưng những uy áp đó so với nguồn khí tức uy áp ẩn trên người trước mặt này, căn bản không đáng là gì.

Đây là lần đầu tiên Sở Mặc trực quan cảm nhận được uy áp của tu sĩ cấp đỉnh như vậy.

- Chảng lẽ nói, đây chính là thân phận lão nhân gia của Giới Linh, để lại cho ta.

Tuy chỉ có thể dùng trong Huyễn Thần Giới, nhưng cái này... cái này có quá khoa trương lắm không?

Sở Mặc có chút không dám tin lẩm bẩm nói.

Vì bỗng nhiên hắn nhớ đến chuyện hai thân phận mà Hổ Liệt từng nói với hắn.

Nói là từng có một tu sĩ Luyện Thần Kỳ, dùng nhục thân Đại La Kim Tiên, sau khi luyện hóa thành thân phận thứ hai, thực lực siêu việt hơn bản tôn vô số lần.

Nhưng trong lòng Sở Mặc lại cảm thấy cái này căn bản không thể.

Vì muốn có thân phận thứ hai, thậm chí cũng phải tu luyện tới Luyện Thần Kỳ, khi có Nguyên Thần thứ hai mới có thể làm được.

Sai lầm rõ ràng như vậy, Giới Linh không nên mắc phải chứ?

Sở Mặc chau mày, mục quang rời khỏi người này, sau đó bắt đầu thăm dò căn phòng.

Cuối cùng mục quang của Sở Mặc rơi trên một bức tường nhô lên trong căn phòng.

Đó là một tảng đá vuông chừng một thước, giống như những tảng đá khác trên vách tường căn phòng, chỉ là hơi nhô lên như vậy.

Rõ ràng Sở Mặc vừa nhìn liền thấy dị thường trong này.

Hít sâu một hơi, Sở Mặc đi đến, giơ tay ra ấn lên trên mặt nhô, dùng chút lực liền ấn xoay tảng đá.

Sau đó, một âm thanh nặng nề vang lên.

Tảng đá xanh này hoàn toàn thu lại.

Trên bức tường lộ ra một cái động chừng 1 thước vuông, bên trong hình như có vật gì.

Sở Mặc thò tay ra, sờ soạng vào bên trong, lại là một tấm lệnh bài được Sở Mặc lần ra.

Giọng nói có chút trầm thấp, cùng với sự mệt mỏi nồng đậm của Giới Linh truyền thẳng vào trong biển ý thức của Sở Mặc.

- Tiểu tử, nếu đã có thể tới đây chắc là ngươi đã giải quyết xong mọi chuyện cá nhân ở Nhân Giới rồi hả?

Lúc trước không nói tỉ mỉ cho ngươi hay về tình hình cụ thể, không phải bởi vì ta cố làm ra vẻ bí mật với ngươi, mà là vì chuyện này cực kỳ quan trọng.

Trừ ngươi ra ta không thể tin tưởng bất cứ kẻ nào.

Kể cả là con Thiên Kê kia.Giọng của Giới Linh lạnh như băng, lời nói ra cũng rất thẳng thắn.

- Tòa cung điện cổ kính này nằm trong vùng cấm địa trên Thiên tầng của Huyễn Thần Giới.

Ngay cả Đế Chủ cũng không thể xâm nhập vào nơi này được. ngoại trừ huyết mạch của ngươi thì ai cũng không thể mở nơi này ra, cho nên, vẫn khá là an toàn.

Khi nói ra mấy câu này, giọng nói của Giới Linh lại bắt đầu lấy lại vẻ tự tin.

- Ngươi đã cất mười phần nguyên liệu của Trúc Cơ Tiên Phẩm và Ngũ Hành Đạo Cơ kia đi rồi đúng không?

Đây là vốn liếng cơ bản cho ngươi bắt đầu xây dựng cơ nghiệp đấy!

Nhớ kỹ, cho dù là trong nhữngnhà quyền quý trên Thiên giới, cũng không phải bất cứ kẻ nào cũng có thể chuẩn bị được nguyên liệu Trúc Cơ Tiên Phẩm, kể cả có là con dòng chính mà không có tài năng trời phú cũng không được hưởng đâu.

Cho nên, những thứ này để cho ngươi dùng bồi dưỡng nhân tài bên cạnh mình.

Mặc dù ngươi có thể dùng theo ý thích, nhưng nhất định không được để rơi vào tay kẻ không trung thành với ngươi.

Làm như vậy, chẳng khác nào khiến ngươi nuôi ong tay áo!

Nói đến đoạn này, trong giọng nói của Giới Linh cuối cùng mới để lộ ra chút cảm xúc chân thật.

Sở Mặc nghe đến đó, gật gật đầu, tuy biết chắc Giới Linh không nghe thấy, nhưng vẫn nói rất nghiêm túc:

- Yên tâm đi Giới Linh, nhất định ta sẽ dùng đúng lúc đúng chỗ!

- Nhưng mà, nguyên liệu dù có tốt cỡ nào, thì cũng phải đến Trúc Cơ mới có thể sử dụng, cho nên, yếu tố quyết định vẫn nằm ở bản thân những người bên cạnh cùng ngươi phi thăng lên Linh giới.

Ta tin, ngươi nhất định sẽ đắn đo tốt.

Giọng nói của Giới Linh nghe rất hiền lành, giống như một vị trưởng bối trong nhà.

Tuy trong lòng hy vọng con cái mình có thể trưởng thành và tự lập, nhưng vẫn vô cùng lo lắng.

-----o0o-----

Chương 712 : Phân thân hoàn hảo

Chương 712 : Phân thân hoàn hảo

Trên mặt của Sở Mặc lộ vẻ tươi cười, tựa như Giới Linh đang thực sự đứng trước mắt hắn vậy, nhẹ giọng nói:

- Ta biết rồi!

Trong lệnh bài, tiếng nói của Giới Linh vẫn đang tiếp tục vang lên:

- Ngươi mang trên mình một bí mật cực lớn, hẳn là chính ngươi cũng có cảm nhận được

Phân thân không cần tu luyện mà có thể tự trưởng thành.

Nói một cách chính xác thì phân thân này vốn dĩ đã đạt tới cảnh giới tối cao rồi!

Cơ bản là không cần phải bổ sung thêm gì nữa.

Chỉ cần bản thân đạt tới một cảnh giới nhất định liền có thể phát huy ra được thực lực của y!

Sở Mặc tự biết vốn kiến thức của bản thân vẫn còn hạn hẹp, nhưng ít ra cho tới giờ, hắn chưa từng được nghe tới cách nói này trên bảng tin!

Không phải tu sĩ nào cũng có trước được phân thân thứ hai.

Khi đếnđược kỳ Luyện Thần để tu luyện ra nguyên thần thứ hai, đại đa số các tu sĩ đều cố gắng nâng cao cảnh giới của nguyên thần thứ hai này!

Khi nguyên thần tu luyện tới một mức độ nhất định, sẽ có thể hóa giả thành thật, ngưng tụ thành phân thân thứ hai.

Nhưng nếu muốn nâng cao cảnh giới của phân thân thứ hai này thì phải nói là khó khăn trùng trùng điệp điệp.

Bởi vì như vậy thì không khác nào hai người cùng tu luyện!

Lượng tài nguyên phải tiêu hao là con số mà người bình thường không thể nào chu cấp được.Mà tối đa bộ phân thân này lại có thể phát huy ra sức mạnh lớn nhất của một Chí Tôn.

Điều đó chẳng phải nghĩa là, chỉ cần Sở Mặc bước vào cảnh giới Đế Chủ liền có khả năng dùng thực lực để chống lại Chí Tôn hay sao?

Đây quả thực là việc khiến cho người ta phải kinh ngạc!

Hơn nữa giá trị có y còn vượt xa hơn thế.

Điểm mấu chốt nhất là, Sở Mặc có thể qua bộ phân thân này để cảm nhận được cảnh giới Chí Tôn!

Sau đó, quay trở lại nuôi dưỡng bản gốc đang ở cảnh giới Đế Chủ của mình!

Cảnh giới tối cao trên thế gian này, đường của Đế Chủ có thể tìm,đường của Chí Tôn lại không thể nào tìm được!

Nhưng bây giờ, Giới Linh lại tặng cho hắn bộ phân thân này, chẳng khác nào đưa cho hắn một con đường dẫn tới Chí Tôn!

Có bộ phân thân này, chỉ cần không phải quá mức kém cỏi ngu độn, có công mài sắt có ngày nên kim, cho dù cứ dựa vào thời gian trôi qua thôi... một lúc nào đó ắt cũng sẽ trở thành Chí Tôn.

- Chẳng trách Giới Linh nói, dù Chí Tôn có thấy bộ phân thân này cũng phải thèm rỏ dãi, liều mình cướp đoạt.

Thì ra là như vậy!

Sở Mặc bỗng nhiên ngộ ra.Một Chí Tôn ở thế giới này có địa vị thế nào, chỉ cần không phải thằng ngốc đều có thể hiểu được.

Nếu có thể khiến gia tộc hoặc thế lực của mình thêm một Chí Tôn, bất cứ kẻ nào cũng có thể liều mạng cho được!

Sở Mặc cũng hiểu vì sao Giới Linh không cho hắn mang bộ phân thân này ra bên ngoài sử dụng, nếu thứ này bị người ta biết được, nhất định sẽ châm ngòi tạo nên một mối họa lớn.

Đến lúc đó, dù Giới Linh có muốn bảo vệ bản thân thì cũng là việc nằm ngoài tầm với của y rồi.

Bên trong Huyễn Thần Giới, sự tồn tại của Giới Linh không khácnào một vị thần, y nắm trong tay mọi quy tắc và luật lệ.

Nhưng ở thế giới bên ngoài, Giới Linh lại chỉ đành bất lực.

Phù!

Sở Mặc thở phào một cái, trong con ngươi hiện lên vẻ cảm kích.

Lúc này, câu cuối cùng của Giới Linh cũng nói ra:

- Bây giờ ta sẽ truyền cho ngươi khẩu quyết để điều khiển bộ phân thân này, nhất định phải nhớ kỹ những lời ta đã nói lúc nãy, hiện tại ngươi chỉ có một nén nhang để khống chế phân thân thôi.

Hơn nữa, khi linh hồn ngươi nhập vào phân thân này, nhất định phải cất thể xác củangươi vào Thương Khung Thần Giám!

Nếu như trong quá trình đó mà ngươi bị người khác phá hủy thể xác hoặc cầm chân trong thời gian một nén nhang trở lên, khiến linh hồn ngươi không kịp quay về, thì khi ấy linh hồn ngươi không thể khống chế phân thân lâu được... ngươi chắc chắn sẽ phải chết không nghi ngờ!

Còn có, khi sử dụng phân thân này trong Huyễn Thần Giới, ngươi cũng không được để bản thân bị bại lộ!

Nếu không, sẽ có vô số kẻ mạnh hơn tìm được ra ngươi bằng khối biện pháp!

Lúc đó, dù là ta... cũng hết cách bảo vệ an toàn cho ngươi.

Giới Linh nói cực kỳ nghiêm túc, chính là đang cảnh cáo.

- Theo lời của Giới Linh, mỗi lần ta chỉ sử dụng được phân thânnày trong có một nén nhang, nên với thời gian một nén nhang này, ta phải kết thúc chiến đấu.

Sở Mặc cau mày, thì thào nói:

- Nhưng bây giờ ta lại chỉ có thể dùng sức mạnh Chân Tiên về mặt thể xác của phân thân này... không thể dùng phép thuật, chỉ sử dụng sức mạnh cơ thể thì có thể phát huy bao nhiêu năng lực chiến đấu?

Có thể chạy nhanh đến đâu đây?

Sở Mặc vô cùng tò mò về vấn đề ấy.

- Có thể dùng những công pháp hiện giờ của ta không?

Bỗng dưng Sở Mặc nghĩ tới điều này, sau đó ánh mắt hơi nheo lại.Hắn muốn thử một chút.

Lát sau, giữa cấm địa trên Thiên tầng trong Huyễn Thần Giới truyền đến một tiếng nổ long trời lở đất.

Một bóng người khắp toàn thân tỏa ra hơi thở dũng mãnh, nằm vô cùng thảm hại bên trong hố to sâu chừng trên trăm trượng, trên người kẻ đó vẫn đang bị bao phủ bởi một vầng hào quang mông lung, không thấy rõ được tướng mạo.

Nếu không, nhất định sẽ thấy được cái vẻ ngây thơ vô tội trên khuôn mặt hắn bây giờ.

Sở Mặc nhe răng nhếch miệng nằm dài trong hố sâu cả ngày trời mớibắt đầu bò dậy.

Có chút mơ hồ ngẩng đầu nhìn bầu trời trên cao, hồi lâu mới lẩm bẩm một câu:

- Cường độ của thể xác này, vậy mà còn vượt xa thể chất tổ cảnh của ta...

Nhưng mà nghĩ lại cũng bình thường thôi, nếu cường độ thể xác của một cơ thể Chân Tiên, mà không bằng thể chất tổ cảnh của ta ở Tiên Thiên, vậy cũng khó mà tin nổi.

Mà vừa rồi chẳng qua Sở Mặc mới chỉ dẫm mạnh chân một cái thôi thì đã tạo thành hậu quả như vậy rồi.Linh hồn vừa nhập vào trong thân thể này, nên Sở Mặc vẫn còn chưa quen, ngồi khoanh chân ở đó, nhẹ nhàng vận hành Thiên Ý Ngã Ý, thì một cảm giác thông thấu nháy mắt truyền đi khắp toàn thân.

Sở Mặc hơi hơi kinh hãi, hắn chỉ mới thử có chút thôi, mà lại thành công rồi!

- Xem ra tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý này, còn mạnh mẽ và thần bí hơn ta tưởng nhiều!

Sở Mặc không nhịn nổi thì thào một mình.

Một bộ tâm pháp được khai quật ở Tiên Giới, nhưng khi vận hànhtrong thân thể của một Chân Tiên lại không xảy ra vấn đề gì cả.

Việc này đã có thể nói lên rất nhiều điều.

Thời gian tiếp đó, Sở Mặc cũng không đi thí nghiệm lung tung thêm cái gì, bởi hắn vẫn còn biết đây là đâu.

Vùng cấm của Thiên tầng!

-----o0o-----

Chương 713 : Cánh cửa vàng. (1)

Chương 713 : Cánh cửa vàng. (1)

Cho dù là đại cao thủ ở cảnh giới Đế Chủ... cũng không dám làm gì thì làm ở đây, thậm chí có nhiều Đế Chủ còn không có dũng khí để xông tới chỗ này.Cho nên Sở Mặc ngồi đàng hoàng ngay ngắn trong hố sâu do hắn tự đạp ra, vận hành tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý, từ từ làm quen với thân thể mới.

Cho tới khi sắp hết thời gian một nén nhang, Sở Mặc cảm thấy sức mạnh tinh thần của mình có dấu hiệu suy kiệt một cách rõ rệt, mới dừng việc làm quen này lại.

Lấy bản thể của mình trong Thương Khung Thần Giám ra, lặng lẽ đọc một đoạn khẩu quyết, linh hồn liền trực tiếp trở về cơ thể gốc.

Sau đó cất phân thân này về lại Thương Khung Thần Giám bất chấp mỏi mệt.

Sau đó, một cảm giác rã rời nháy mắt ập tới bao trùm lên Sở Mặc,toàn thân hắn ướt đẫm như vừa được vớt từ trong nước lên, nằm yên ở đáy hố, không buồn nhúc nhích dù chỉ là một đầu ngón tay.

Mãi lâu sau, Sở Mặc mới khôi phục được chút sức lực, lấy một viên đan dược ra nhét vào miệng.

Nguồn năng lượng dồi dào khiến hắn cảm thấy dễ chịu được đôi chút, lúc này trên bộ mặt đã cứng ngắc hồi lâu mới nứt ra một nụ cười khổ:

- Giới Linh nói mỗi lần dùng được nhiều nhất trong một nén nhang, nhấn mạnh là nhiều nhất...

Thật ra, dựa vào cảnh giới của ta, tốt nhất là nửa nén nhang mới đúng!

Nếu không, dù trở về được cơ thể gốc,nhưng tinh lực đã cạn kiệt đến đầu ngón tay cũng không cử động nổi, chẳng phải là chỉ đành nằm yên mặc cho người ta chém giết rồi sao?

Sở Mặc nói xong, lại vận hành thêm một vòng Thiên Ý Ngã Ý nữa, Sở Mặc có thể cảm nhận được một cách rõ rệt, năng lực lĩnh ngộ của mình lại tăng thêm một bậc.

Dường như rất nhiều điều tối nghĩa khó hiểu trước đây đều trở nên rõ ràng hơn rồi.

- Hóa ra còn có lợi ích này.

Trên khuôn mặt Sở Mặc nở ra nụ cười vui vẻ.

Nhón gót nhảy ra khỏi hố sâu, cảm nhận nguồn năng lượng dồi dàotới cực điểm từ bốn phương tám hướng chen nhau ùa tới, Sở Mặc tham lam hít sâu một hơi, thầm nghĩ: Nơi này quả thực là một nơi tu luyện tuyệt hảo!

Nhưng tức khắc sau đó, hắn lại có chút cứng lưỡi.

Bởi hắn chợt nghĩ ra, nơi này, là cấm địa trên Thiên tầng!

----------oOo----------

- Ta phải làm sao để về Nhân tầng đây?

Ta còn muốn đi gặp Tần Thi và Đổng Ngữ mà!

Sở Mặc lầm bầm, nhớ tới tấm lệnh bài mà Gà Trống Lớn cho mình, bên trong hình như... có khẩu quyết để hắn đi tìm các nguyên tố ngũ hành mà Giới Linh để lại.

Xem ra cũng chỉ đành dùng cách này để về Nhân tầng rồi.

Sở Mặc cảm thấy có chút bất đắc dĩ, bởi hắn nghĩ nên đi gặp Tần Thi và Đổng Ngữ trước đã, lời hứa mà bản thân nói ra, hẳn đã đến lúc phải thực hiện rồi.Grào!

Đúng lúc này, cách đó không xa truyền tới một tiếng gầm trầm thấp của dã thú.

Trên dưới toàn thân của Sở Mặc nháy mắt trở nên lạnh tựa băng, một mùi vị tử vong bao trùm lấy hắn chỉ trong khoảnh khắc.

Tốc độ của Thương Khung Thần Giám bị đẩy cao tới mức cực hạn, nhoáng lên một chùm sáng phủ kín khắp cơ thể Sở Mặc.

Sở Mặc rùng mình một cái, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc khôn xiết,đến thở cũng không dám thở mạnh.

Chỉ riêng một tiếng thú gầm, suýt chút nữa đã gầm chết hắn!

Sở Mặc coi như đã thu được cảm nhận trực quan, về việc vì sao ngay cả Đế Chủ cũng không dám bén mảng tới nơi này rồi.

Nơi này nào phải vùng cấm?

Rõ là một vùng đất chết chóc khủng bố mới phải!

Sau đó, Sở Mặc nhìn thấy, chiếc đầu to tướng của một con khỉ đột lông vàng ló ra, xuất hiện bên trên miệng hố sâu, mình mẩy bao phủ một vầng sáng nên không thấy rõ được bộ dạng ra sao.

Cách một tầng bảo vệ của Thương Khung Thần Giám, mà Sở Mặcvẫn cảm nhận được uy áp kinh hoàng từ trên người con khỉ đột khổng lồ một cách sắc nét.

Con khỉ đột khổng lồ cúi đầu liếc nhìn Sở Mặc đang trong hố sâu với thái độ hoài nghi, hai con mắt lóe ra hai ánh nhìn lạnh như băng giá.

- Chào...

Sở Mặc run rẩy môi, vẫy vẫy tay về phía con khỉ đột khổng lồ:

- Ta không cố ý xông vào đây...

Đừng giận!

Grào!

Con khỉ đột khổng lồ trực tiếp đáp trả Sở Mặc bằng một tiếng rítgào.

Vầng sáng tỏa ra từ Thương Khung Thần Giám thoáng cái bị mỏng bớt, Sở Mặc hự một tiếng phun ra một ngụm máu tươi.

Sao còn dám chần chờ thêm nữa, lập tức lẩm nhẩm khẩu quyết, toàn thân Sở Mặc bỗng chốc liền bị ôm lấy bởi một luồng quy tắc hùng mạnh, kéo theo thân hình của hắn biến mất ngay tại chỗ.

Ầm!

Trong nháy mắt khi Sở Mặc kịp biến mất, hắn chỉ nghe thấy mộttiếng nổ long trời lở đất, cùng luồng sóng dao động mạnh mẽ vô song, khiến hắn lại nôn ra thêm một ngụm máu tươi nữa.

Đầu óc bị dọa cho căng thẳng tột độ.

Nếu phản ứng của hắn chỉ chậm thêm tí chút nữa thôi, con khỉ đột khổng lồ màu vàng này sẽ đập cho hắn nát bấy như tương bần, không chừa lại một mẩu vụn!

Dù chết ở Huyễn Thần Giới thì không bị chết thật, nhưng có trời mới biết chết dưới một cú đánh như vậy của khỉ đột khổng lồ, sẽ để lại hậu quả thế nào?Sở Mặc hoa mắt chóng mặt, hắn tới thẳng một nơi lạ lẫm.

Sau đó, hắn có chút mắt chữ o miệng chữ a, không nén được mà mắng một câu:

- Mẹ kiếp!

Khi nãy đứng giữa ranh giới sống chết, lúc cấp bách hắn đọc bừa một đoạn khẩu quyết, kết quả liền được đưa thẳng tới chỗ của Ngũ Hành Chi Kim ở Thiên tầng!

- Ta... ta muốn trở lại Nhân Giới kia mà!

Sở Mặc khóc không ra nước mắt nhìn cảnh vật xung quanh, lập tức liền cảm nhận được một hơi thở khắc nghiệt phả vào mặt, sau đó, liền thấy một cánh cửa bằng vàng lúc ẩn lúc hiện trước mắt.Rõ ràng, bước qua cánh cửa bằng vàng ròng này, bên trong nhất định cũng sẽ là một thế giới thu nhỏ tựa như nơi của Ngũ Hành Chi Thủy vậy.

Lúc mà Giới Linh truyền cho Sở Mặc những khẩu quyết để đến nơi có nguyên tố ngũ hành, cũng không nói khẩu quyết dùng được bao nhiêu lần.

Bởi vì khẩu quyết này, đã là một bộ phận của Huyễn Thần Giới rồi.

Nếu chẳng may sức mạnh quy tắc này chỉ dùng được một lần, vậy chẳng phải nếu giờ mà bỏ đi, về sau sẽ không tới được nữa hay sao?

Cho dù vẫn dùng tiếp được, nhưng lần sau... ai mà biết nơi này có thay đổi nào xảy ra không?Nguyên tố ngũ hành, là thứ mà trong toàn giới tu sĩ ai ai cũng muốn có được.

- Thôi được rồi, chuyện đâu rồi sẽ có đó.

Sở Mặc hít sâu một hơi, lấy ra một viên Phá Giới Đan phẩm chất hoàn hảo, cất bước đi tới cánh cửa bằng vàng.

Ngay khi thân hình Sở Mặc sắp tiến vào cánh cửa vàng, xa xa phía sau truyền tới một giọng nói lạnh như băng:

- Đứng lại!

-----o0o-----

Chương 714 : Cánh cửa vàng. (2)

Chương 714 : Cánh cửa vàng. (2)

Sở Mặc không chút do dự ném Phá Giới Đan trong tay về phía cánhcửa vàng, kết giới trên cửa nháy mắt bị tan vỡ.

Thân hình Sở Mặc tiến thẳng vào kết giới, sau đó đẩy ra cửa vàng biến mất ở bên trong.

Một bóng người lao tới nhanh như điện xẹt, mặt xám nghoét nhìn cánh cửa vàng kia.

Đây là một gã trai thoạt nhìn còn rất trẻ, nhiều nhất cũng chỉ mới chừng hai mươi mấy tuổi.

Khuôn mặt tuấn tú, tóc búi miện vàng, mặc một thân áo dài màu vàng lợt, toàn thân tản mát ra một hơi thở hùng mạnh.

Nhưng lúc này, sắc mặt y có chút khó coi, đôi mắt dán chặt vào cánhcửa vàng, nghiến răng nghiến lợi nói:

- Để tìm ra cánh cửa dẫn tới Ngũ Hành Chi Kim, ta đã phải trải qua trăm đắng nghìn cay, khó khăn lắm mới tìm ra được, lại không ngờ bị người khác nhanh chân tới trước.

Là ai, có thể... tìm ra nơi này trước ta chứ?

Sự buồn rầu sâu sắc viết rõ rành rành trên mặt Gia Cát Lãng, tuy nhiên một lát sau, trong mắt y lại ánh lên vẻ quyết tâm, lẩm bẩm nói:

- Cứ coi như bị kẻ khác nhanh chân giành trước, chẳng lẽ Gia Cát Lãng ta lại phải sợ y hay sao?

Trong tay ta có một số lượng lớn đan dược, kinh nghiệm của ta cũng vô cùng phong phú.

Để lấy được Ngũ Hành Chi Kim ta đã chuẩn bị rất kỹ càng!

Tuy vào thế giới của NgũHành Chi Kim, cảnh giới sẽ bị ép đến cực thấp, nhưng nếu thật sự phải đối đầu, ta vẫn tự tin có thể đánh chết hắn!

Gia Cát Lãng nói xong cũng không chù chừ thêm nữa, lấy Phá Giới Đan ra, phá vỡ kết giới của nơi này, sau đó cất bước đi vào.

Lại nói tiếp, hai năm qua Gia Cát Lãng cũng gặp xui xẻo đủ đường.

Trước kia vì vụ của Gia Cát Xương Bình, khiến y và đương gia thứ chín của Linh Đan Đường là Đế Chủ Phùng Xuân phát sinh xung đột.

Kết quả là Gia Cát Lãng mới đến tầng thứ hai của cảnh giới Đế Chủ do không phải đối thủ của Phùng Xuân mà phải ngậm bồ hòn làm ngọt.Đây cũng chưa là gì, tài nghệ không bằng kẻ khác thì thua là chuyện bình thường, mấu chốt ở chỗ y không thể bảo vệ được Gia Cát Xương Bình.

Nhà Gia Cát vì muốn làm Linh Đan Đường nguôi cơn giận, liền chém đầu Gia Cát Xương Bình đưa đến Linh Đan Đường, đây quả là một cú đánh nặng nề vào danh vọng của toàn tộc Gia Cát.

Thân là một trong những kẻ có dính dáng đến vụ việc lần này, Gia Cát Lãng cũng bực bội rất lâu.

Sau đó, chủ nhà Gia Cát là Gia Cát Trường Xuân phái y đi tìm LãNghị, kết quả cũng chẳng thu hoạch được gì.

Tên Lã Nghị kia lẩn như trạch, không biết đã trốn vào xó xỉnh nào rồi.

Gia Cát Lãng đã huy động toàn bộ mạng lưới quan hệ của bản thân, cũng không thể tìm ra tên phản đồ này.

Cuối cùng, lại bị gia chủ Gia Cát Trường Xuân chì chiết cho một trận.

Dù gì Gia Cát Lãng cũng là một cao thủ trẻ tuổi đã ở cảnh giới Đế Chủ... tính tình kiêu ngạo đương nhiên là không tránh được.

Việc bị nhục nhã liên tiếp khiến hắn cảm thấy vô cùng tức tối.

Quả thực là hận Linh Đan Đường, hận Lưu Vân đến thấu xương.

Nhưng y lại cứ không đi gây sự với Lưu Vân được, tựa như Gia CátTrường Xuân đã nói, bây giờ còn chưa phải là lúc khai chiến toàn diện với Linh Đan Đường.

Cơn giận này không thể trút ra hết, Gia Cát Lãng liền như nghẹn một cục tức trong bụng, quyết định phải nâng cao thực lực của bản thân.

Y cũng không trách gia chủ là kẻ vô tình, bởi không có người cha nào muốn con mình phải chết cả.

Chỉ có thể trách mình bản lĩnh chưa đủ, nếu Gia Cát Lãng y đã thành Chí Tôn, chỉ một Linh Đan Đường lại có là gì?

Cho nên, Gia Cát Lãng càng thêm cố gắng!Y dùng thời gian rất lâu miệt mài đi tìm các nguyên tố ngũ hành, định bụng cải tạo tố chất cơ thể chính mình.

Nếu có thể trở thành thể chất đạo cảnh, như vậy cho dù không bước lên con đường Chí Tôn được, thì chắc chắn vẫn là mạnh nhất trong số các Đế Chủ!

- Không ai có thể ngăn cản ta.

Sau khi Gia Cát Lãng bước vào thế giới của Ngũ Hành Chi Kim, trong mắt y lóe lên một ánh sáng kiên quyết.

----------oOo----------

Tuy nhiên sau đó, trên mặt của Gia Cát Lãng lại lộ vẻ hơi khó chịu.

Từ cảnh giới Đế Chủ bị ép xuống tận Tiên Thiên, với y mà nói thì chẳng khác nào bị phế hết võ công cả.

Gia Cát Lãng đứng ở nơi đó, cố gắng thích ứng một hồi lâu, sau đó mới thở hắt ra, không nhịn được mắng:

- Mẹ nó, đây là cái loại quy tắc gì?

Tranh đoạt bảo vật vốn nên dựa vào thực lực của chính mình, sao lại phải áp chế đến loại trình độ chó má này?

Tiên Thiên?

Đó là cảnh giới khi ta mới được mấy tuổi chứ hả?Oán trách vài câu xong, sắc mặt của Gia Cát Lãng từ từ bình thường trở lại, y cũng biết, có quy tắc của rất nhiều thế giới nhỏ khác còn khắc nghiệt hơn thế giới của các nguyên tố ngũ hành nhiều.

Có một số thế giới thu nhỏ khác đi vào thậm chí còn không được vận dụng pháp thuật.

Đối với loại cao thủ ở tầng lớp đỉnh cao như bọn họ mà nói... cũng chẳng tốt đẹp hơn thế giới ngũ hành là bao.

Gia Cát Lãng lại phóng tầm mắt về phương xa, giữa hai chân mày lộ ra vầng sáng tự tin mãnh liệt, lẩm bẩm nói:

- Nhất định lần này ta sẽ là kẻ thành công, không có ai có sự chuẩn bị kỹ càng hơn ta cả!Nói xong, y lấy trong chiếc nhẫn chứa đồ ra một chiếc xe nhỏ bằng đồng, phía trước xe còn có hai con vật hình dáng thì giống ngựa, nhưng toàn thân lại mọc vảy đồng, trên người có đủ dây cương khóa cài, làm nhiệm vụ kéo chiếc xe này.

Xe ngựa cực kỳ tinh xảo, các chi tiết nhỏ cũng vô cùng tỉ mỉ, bất cứ ai thấy cũng đều phải lên tiếng ngợi khen.

Nhưng sau khi Gia Cát Lãng lẩm nhẩm vài câu khẩu quyết, cả chiếc xe nhỏ lẫn hai con ngựa toàn thân mọc vảy bỗng chốc lớn lên như thổi.

Biến thành kích cỡ của một chiếc xe ngựa bình thường!Hai con ngựa mình đầy vảy kia cứ như sống lại vậy, toàn thân tỏa ra khí thế oai phong lẫm liệt, thậm chí một trong hai con ngựa còn ngửa cổ lên trời hí dài một tiếng.

Âm thanh đó, thật chẳng khác nào tiếng rồng ngâm!

Sở Mặc lúc này đang cách đó hơn mười dặm, cũng nghe rõ tiếng rồng ngâm này.

Trong mắt hắn xẹt qua một tia sáng kỳ dị.

Nhưng lập tức, Sở Mặc lại tiếp tục đi thẳng về phía trước, mục đích của hắn khi tiến vào thế giới thu nhỏ này chỉ có một, đó chính là Ngũ Hành Chi Kim!Những chuyện khác với hắn mà nói đều không có gì quan trọng.

Khác với sự mờ mịt không hiểu mô tê gì như lần tìm kiếm Ngũ Hành Chi Thủy lần trước, lúc này, Sở Mặc có một phương hướng rõ ràng đối với mục tiêu của chính mình.

Thuật Phong Thủy!

Pháp thuật này... quả thực là một công cụ tuyệt trong việc truy tầm bảo vật!

-----o0o-----

Chương 715 : Ngũ Hành Chi Kim

Chương 715 : Ngũ Hành Chi Kim

Khi Sở Mặc mới học được môn truyền thừa đó cũng không có loạigiác ngộ như vậy.

Vị tiền bối kia khi truyền thụ cho hắn cũng không cố ý khoe khoang cái gì.

Đến cảnh giới như họ rồi, quả thực cũng chẳng cần bắt chước bọn bịp bợm giang hồ ra sức khoác lác về việc đồ của mình tốt đến mức nào làm gì.

Có thể dựa vào ngón nghề này để bước vào cảnh giới không đường để mà đi như Chí Tôn, tự trở thành đạo của một cõi, sao có thể kém cỏi được?

Đây là những kết luận mà Sở Mặc đưa ra, sau khi trải qua một số nghiệm chứng thực tiễn trong thời gian này.Thuật Phong Thủy, phối hợp với Thương Khung Thần Giám của chính mình, có thể làm được quá nhiều việc trên đời.

Bất cứ nơi nào có bảo vật, nhất định phải là nơi có phong thủy tốt nhất!

Những bảo vật có linh tính này, hoặc sẽ tự lựa chọn nơi có địa thế tốt nhất mà trú ngụ, hoặc giả, nơi có nó, sẽ vì nó... mà thành ra có phong thủy tốt!

Sau khi Sở Mặc tiến vào thế giới thu nhỏ của Ngũ Hành Chi Kim, qua xem khí, đã tìm ngay ra được vị trí long mạch của thế giới này.

Chẳng qua khoảng cách có hơi xa, chừng hơn ba mươi vạn dặm!Lấy cảnh giới Tiên Thiên của hắn mà tính, thì hơn ba mươi vạn dặm cũng không phải là cự li xa không với nổi, nhưng Sở Mặc cũng không dám ngang nhiên mang con thuyền biết bay của Tiên Giới kia ra.

Có trời mới biết liệu có chạm chán phải sinh vật nguy hiểm nào không.

Dù sao các sinh vật ở nơi này cũng chẳng phải chịu bất cứ sự áp chế nào cả, gần như cứ vớ bừa một con vật to lớn, thì bản thân cũng chẳng phải là đối thủ của nó rồi.

Ngộ nhỡ đụng phải con gì biết bay... cảnh giới lại cao, thì đúng làgặp phải một mớ phiền phức to rồi.

Còn không bằng cứ đi lại cẩn thận, từ tốn trên mặt đất.

Dù sao trên mặt đất cũng có thể nhờ vào cảnh báo của Thương Khung Thần Giám để điều chỉnh cho phù hợp.

Thương Khung Thần Giám sau khi thêm hai vầng trăng máu lại càng trở nên thần bí khó lường, ngay cả bản thân là chủ nhân như Sở Mặc cũng hơi hơi khiếp sợ.

Theo tin tức mà Thương Khung Thần Giám đưa ra, Sở Mặc biết hai vầng trăng máu tăng thêm kia, một tên "Tị Họa", một là "Nhập Địa".Mặc dù chưa thử sử dụng chúng, nhưng hắn vẫn cảm nhận được sự mạnh mẽ của hai vầng trăng máu này.

Nhất là Tị Họa!

Đang suy nghĩ vẩn vơ, đột nhiên Sở Mặc cảm thấy một dao động rất nhỏ truyền ra từ Thương Khung Thần Giám, dường như... là truyền tới từ Tị Họa.

Sở Mặc hơi nao nao, sau đó, quay đầu lại theo bản năng, thấy rất xa phía sau lưng, có một dải sáng đang bay tới với tốc độ cực nhanh, gần như chỉ kịp chớp mắt cũng đã vượt qua Sở Mặc đang chậm rãi đi trênmặt đất rồi.

Sở Mặc không khỏi sửng sốt, ngẩng đầu nhìn kỹ, chỉ thấy trên bầu trời có một cỗ xe ngựa bằng đồng trông có vẻ rất nặng nề, đang vội vã lao về hướng có long mạch ở phương xa.

- ...

Sở Mặc liền tỏ vẻ câm nín, đoán ngay ra được đây có thể là cái người muốn gọi mình lại, lúc ở lối vào cánh cửa bằng vàng khi trước.

Nhưng mà... cứ nghênh ngang bay trên trời ở cái thế giới đầy rẫy nguy hiểm này như vậy, thực sự không có vấn đề gì sao?Đúng lúc này, một luồng sáng màu tím bay vụt lên từ khoảng đất phía trước, tấn công thẳng về chiếc xe đồng đang bay trong không trung.

Sở Mặc cười ha hả vài tiếng, trong lòng tự nhủ, báo ứng mà!

Nhưng nụ cười của hắn chẳng mấy chốc mà liền đơ ra trên khuôn mặt.

Bởi vì cú đòn của ánh sáng màu tím thế mà lại bị chiếc xe ngựa bằng đồng kia chặn đứng.

Sau đó, luồng sáng tím rống lên một tiếng giận dữ đủ khiến trời long đất lở, làm cho cây cối đất đai trong bán kính mấy trăm dặm xung quanh đều phải run lên bần bật!Bởi tiếng rống của sinh vật màu tím này mà cả rặng núi phía dưới đều phải chịu tai ương.

Vô số cổ thụ bị bật trơ gốc, một vài tảng đá to còn bị hất tung lên trời.

Phạm vi vài trăm dặm của nơi này lập tức trở nên hoang tàn đổ nát như vừa phải trải qua một trận ác chiến điên cuồng.

Ngay tại thời khắc mấu chốt, Thương Khung Thần Giám trên người Sở Mặc bộc phát ra một luồng năng lượng bao bọc lấy Sở Mặc, bảo vệ hắn ở bên trong.

Nhưng Sở Mặc vẫn cảm nhận được những dao động mãnh liệt ở bênngoài như cũ, trong lòng bị làm cho rung động đến cực điểm.

Sinh vật màu tím này, chỉ sợ ít nhất phải đạt tới kỳ Phi Thăng!

Bởi vì tiếng rống này của nó sinh ra dao động không khác mấy so với lúc Hổ Liệt và Thanh Phong chiến đấu khi trước.

Nhưng như vậy cũng chẳng nề hà được chiếc xe ngựa bằng đồng kia, người ta còn chẳng thèm để ý tới nó, cưỡi ngựa bay vút đi... biến mất tại chân trời xa mù mịt.

Chẳng trách sinh vật màu tím kia nổi giận, bị coi thường như vậy, cóthể không giận hay sao?

Cho tới khi những dư âm của trận dao động hoàn toàn biến mất, kết giới bảo vệ xung quanh Sở Mặc mới tan đi.

Nguồn năng lượng này, cũng xuất phát từ chính vầng trăng máu Tị Họa kia.

Sở Mặc vỗ vỗ ngực, không ngừng cười khổ nhìn khoảng đất như vừa bị một đàn ngựa quần tung trước mắt, đoán thầm trong lòng, chủ nhân chiếc xe ngựa bằng đồng kia, nhất định là đến từ một gia tộc lớn nào đó trên Thiên giới.

Chợt Sở Mặc nhớ ra nơi này là Thiên tầng...

Những sinh linh có thểtiến vào Thiên tầng, ngoại trừ mình, hẳn đều phải có tu vi ít nhất là Chân Tiên đi?

Nghĩ vậy, Sở Mặc nhếch mép nhìn về phía mà chiếc xe đồng biến mất, nói lẩm bẩm:

- Giành ăn với đại nhân vật trên Thiên giới?

Có chút thú vị rồi đây!

----------oOo----------

Chuyện như vậy, đổi lại là bất kỳ tu sĩ nào muốn làm... chỉ sợ đều sẽ phải tim đập chân run, nhưng Sở Mặc lại có chút quen với việc này.

Tính từ ngày hắn bước chân vào Huyễn Thần Giới, đã sinh ra quan hệ nhân quả với rất nhiều người trong Thiên giới rồi.

Con đường tu luyện này, một khi đã đặt chân lên thì gần như không có lối để rút lui.

Trên con đường đó, có gặp được phong cảnh tươi đẹp, hay chông gai gian khó gì, cũng đều là chuyện bình thường cả thôi.

Một câu chính là, nước nóng hay lạnh, người uống tự biết.Trên bầu trời, sinh vật màu tím kia vẫn bay luẩn quẩn trong không trung, Sở Mặc dõi mắt nhìn theo, cuối cùng cũng thấy rõ được hình dáng của nó, chính là một con chim ưng lớn màu tím!

Đương nhiên, chỉ là hình dáng giống chim ưng, chứ sẽ chẳng có ai dám coi nó như một con chim ưng bình thường vậy.

Con chim ưng lớn màu tím kia rít lên mấy tiếng một cách đầy phẫn nộ không cam lòng trong không trung, sau đó vỗ cánh bay đi mất.

Lúc này Sở Mặc mới nhẹ nhõm thở phào một hơi, nếu nó không bay đi, Sở Mặc cũng không dám xuất hiện.

Không dưng phải ăn mấy vuốt,cũng chẳng phải chuyện thoải mái gì.

-----o0o-----

Chương 716 : Thỏ vàng

Chương 716 : Thỏ vàng

Còn với vị đại nhân vật nào đó ngồi trong xe ngựa đồng kia, Sở Mặc cũng không bận tâm mấy, tuy rằng tranh đoạt bảo vật là phải nhờ vào thực lực, nhưng còn phải xem ai may mắn hơn nữa.

Không phải cứ tốc độ càng nhanh thì càng có cơ hội đoạt được vật báu đâu.

Mà nếu so về may mắn thì quả thực Sở Mặc chưa từng sợ ai.

Sở Mặc sớm đã cảm nhận được một cách chân thực, về uy lực của Như Ý trên Thương Khung Thần Giám rồi.

Quả nhiên, hôm sau khi Sở Mặc tới chỗ long mạch kia, cũng khônggặp được vị đại nhân ngồi xe ngựa bằng đồng.

Mặc dù y đúng là đi về hướng này, nhưng tuyệt đối không thể nào tìm được vị trí long mạch có số mệnh thịnh vượng nhất, chuẩn như thuật Phong Thủy của Sở Mặc!

Sở Mặc cũng không đắc ý quá mức, tuy nói tất cả mọi người vào đây rồi cảnh giới đều sẽ chỉ dừng lại ở Tiên Thiên, nhưng nếu đối phương đã có loại bảo vật như chiếc xe ngựa đồng kia, thì tám chín mươi phần trăm còn có các loại bảo vật không cần dùng đến pháp thuật khác trong tay.

Với Sở Mặc mà nói, có thể không cần chạm mặt mà âm thầm lặng lẽ lấy được Ngũ Hành Chi Kim thì quả thực không còn gì bằng.

Dù sao cũng chẳng có ai muốn gây thù chuốc oán một cách vô duyênvô cớ.

Theo như chỉ dẫn của thuật Phong Thủy, thì trong toàn bộ thế giới thu nhỏ của Ngũ Hành Chi Kim chỉ có duy nhất một long mạch chủ, đang nằm ngay trước mắt Sở Mặc.

Một dãy núi trùng trùng điệp điệp, kéo dài tới mấy trăm vạn dặm, vốn dĩ không nhìn thấy điểm cuối.

Mà ngay cả vị trí đầu rồng của long mạch, cũng phải dài tới mười mấy vạn dặm như vậy.Cho nên tuy không rõ người kia dùng cách gì để xác định vị trí của long mạch.

Nhưng nếu muốn tìm đúng nơi cất giấu Ngũ Hành Chi Kim lại đâu có dễ dàng như vậy.

Cả mười mấy vạn dặm này, nhất định phải tìm kiếm từng chút từng chút một mới được.

Ngồi trong chiếc xe ngựa kia mà cưỡi ngựa xem hoa là không thể rồi.

Nhưng với kẻ nắm giữ trong tay thuật Phong Thủy như Sở Mặc, vốn không cần phải phí công phí sức như vậy, hắn tìm được nơi bảo địa có số mệnh mạnh nhất trong toàn thế giới Ngũ Hành Chi Kim một cách vô cùng chuẩn xác, nhìn ngọn núi nhỏ cực kỳ bình thường trước mặt, SởMặc không khỏi thầm than trong lòng.

Nếu không phải đã học được thuật Phong Thủy của người thầy kia, thật sự rất khó để tin rằng ngọn núi nhỏ có chút hoang vu trước mặt, chính là vị trí hạt nhân trung tâm của toàn thế giới Ngũ Hành Chi Kim.

Mặc dù Thương Khung Thần Giám cực kỳ nhạy cảm với bảo vật, cũng thường xuyên báo hiệu, nhưng không phải lúc nào cũng đưa ra báo hiệu như vậy.

Với khoảng cách, kết giới... và một số tình huống đặc thù khác, ví dụ như bảo vật có linh tính, sẽ biết che đậy hơi thở của bản thân, cho dùlà Thương Khung Thần Giám cũng chỉ đành bất lực thôi.

Thực ra thì nguyên tố ngũ hành này cũng là loại bảo vật có linh tính chân chính.

Nếu chúng không muốn bị các sinh linh bên ngoài phát hiện ra, nhất định sẽ che giấu hoàn toàn hơi thở của bản thân.

Thậm chí còn có thể tự bày kết giới, nhốt kín chính mình.

Cứ như vậy, nếu mọi người muốn tìm được chúng thì thực sự là khó như lên trời.Sở Mặc liếc mắt quan sát bốn phía xung quanh, hắn cảm thấy nơi này không nên yên tĩnh như vậy mới đúng.

Hay nói cách khác, một loại bảo vật có linh tính thuộc hàng cao cấp nhất như Ngũ Hành Chi Kim, sẽ không để kẻ khác lấy đi dễ dàng như vậy được.

Nếu không, sợ rằng chúng đã sớm bị người ta lấy hết không chừa lại một mống trên thế giới này rồi.

Nhưng Sở Mặc không biết rằng hắn đã nhờ vào Tị Họa của Thương Khung Thần Giám mà tránh được mọi nguy hiểm ven đường.

Sau đó tìmra một lối đi an toàn nhất để đến được vùng trung tâm này của long mạch.

Sau khi thực sự đặt chân được đến nơi đây, thì thật ra cũng không còn nguy hiểm gì nữa cả.

Bởi vì với Ngũ Hành Chi Kim mà nói thì dù nó có linh tính cỡ nào, cũng không thể ngờ đến việc lại có người dùng cách như vậy để tìm đến đây.

Bốn phía xung quanh nó không phải không có cạm bẫy, hơn nữa còn không phải loại cạm bẫy thông thường!Tuyến đường mà Sở Mặc đi qua không phải lối an toàn nhất, bởi vì vầng trăng máu Tị Họa trên Thương Khung Thần Giám kia khi cảm thấy có nguy hiểm sẽ nhắc nhở để Sở Mặc nán lại.

Chờ nguy hiểm qua rồi mới lại bắt đầu đi tiếp.

Cho nên, dù là có ai lựa chọn đường đi giống Sở Mặc y như đúc, cũng sẽ gặp phải vô số trắc trở!

Lúc này ở một nơi cách đó chừng hơn vạn lý, Gia Cát Lãng đang vật vã chiến đấu với một sinh vật hùng mạnh!

Đây là một con thỏ lớn màu vàng!Cao chừng hơn một trượng, đôi mắt màu máu đỏ ma mị, động tác cực kỳ nhanh nhẹn.

Vì bị hạ xuống cảnh giới Tiên Thiên, Gia Cát Lãng hoàn toàn không theo nổi quỹ tích hoạt động của nó!

Con thỏ vàng nhảy bật lên cao, trên người tản ra uy áp khủng khiếp, ra tay liên tục với Gia Cát Lãng, nhìn động tác của nó, rõ là đang tát bôm bốp vào mặt Gia Cát Lãng!

Bên này Gia Cát Lãng cũng không dám lơ là, xung quanh bốn phía đều là các loại bảo vật không cần dùng đến pháp thuật, đang lập lòe ánh sáng, từ xa xa nhìn lại chỉ thấy rực rỡ muôn màu, vô cùng đẹp mắt.Nhưng vẻ mặt của Gia Cát Lãng lại không được đẹp cho lắm, ánh mắt y nhìn con thỏ lớn này đầy vẻ lạnh lùng nham hiểm, trong lòng lại bực tức đến muốn hộc máu.

Loại thỏ vàng này trên Thiên giới cũng được gọi là thỏ hoàng kim, một loại nguyên liệu nấu ăn cao cấp nhất!

Giá cả cực đắt, có tiền còn không mua nổi, cũng chẳng phải là thứ mà người bình thường được hưởng thụ.

Qua tay một số đầu bếp có tay nghề cao siêu, hương vị này quả thực là khiến người ta không thể chối từ!Một số tiểu thư tộc lớn trên Thiên giới, thường thường vừa nước mắt lưng tròng nói: thỏ hoàng kim đáng yêu như thế, tại sao phải giết nó..., vừa tống cả miếng to vào miệng với tốc độ mà đến cánh đàn ông có khi còn không theo kịp.

Nhưng loài thỏ hoàng kim này không phải kẻ nào cũng săn được, tốc độ của chúng ít ai sánh kịp, hơn nữa còn một điểm mấu chốt nhất là, thỏ hoàng kim khi trưởng thành có tu vi ít nhất là bằng người bình thường ở kỳ Phi Thăng, một số con thỏ hoàng kim già có thể đạt tới Đại La Kim Tiên, một số ít coi như thiên tài trong tộc thỏ hoàng kim, còn có thể đạt tới tu vi Thiên Tiên.Hơn nữa da và lông của thỏ hoàng kim cũng là loại nguyên liệu may mặc tốt nhất, áo khoác được chế từ nguyên liệu này luôn là mặt hàng bị tranh nhau giành giật trên Thiên giới.

Vì lẽ đó, chúng trở thành con mồi ưa thích nhất của những tay mạo hiểm cao thủ.

-----o0o-----

Chương 717 : Quan tài đá dưới lòng đất

Chương 717 : Quan tài đá dưới lòng đất

Thế nên, tuy loài này rất khó bắt, nhưng trên Thiên giới... vẫn là khó được trông thấy bóng dáng của chúng.

Mà trước khi vào Huyễn Thần Giới, Gia Cát Lãng lại vừa được bạn bè mở tiệc chiêu đãi đúng món thỏ hoàng kim!Bữa ăn hôm đó, vị Đế Chủ trẻ tuổi này ăn rất ngon miệng, cảm thấy vô cùng hài lòng, có ai ngờ thức ăn trong miệng y, hôm nay lại trở thành kẻ địch lớn của chính y chứ!

Loại cảm giác bực mình này quả thật khỏi phải bàn.

- Nếu là ở bên ngoài, chỉ cần một ý nghĩ của bản Đế Chủ thôi là đủ để giết ngươi vô số lần rồi!

Gia Cát Lãng mặt mang vẻ buồn bực nhìn con thỏ hoàng kim thân hình mập mạp này mà cắn răng nói.

Ầm!

Thỏ hoàng kim đập một cái vào pháp khí hộ thể đang tỏa ra xung quanh một vòng năng lượng của Gia Cát Lãng, vòng bảo hộ năng lượng đó lập tức sinh ra một cơn chấn động kịch liệt.Vòng bảo hộ hoạt động nhờ thiên tinh thạch cực phẩm, quả nhiên không mạnh mẽ bằng kết giới năng lượng toát ra từ chính y khi còn ở cảnh giới Đế Chủ, tình huống này nếu là ở bên ngoài, cho dù Gia Cát Lãng không dùng kết giới năng lượng, lấy thực lực của con thỏ hoàng kim này mà đập lên người y, cũng sẽ không gây nên bất cứ thương tích nào.

- Có chút thực lực cỏn con như vậy mà lại còn khoác lác.

Thỏ hoàng kim cười lạnh, miệng nói ra tiếng người.

- Ngươi...

Gia Cát Lãng thiếu chút nữa thì tức đến hộc máu, y thế mà lại bị mộtcon thỏ khinh bỉ rồi.

- Ngươi cái gì mà ngươi?

Hôm nay thỏ gia sẽ làm thịt ngươi!

Con thỏ hoàng kim này ban đầu còn không nói một lời, có lẽ là cũng bị những pháp khí hùng mạnh kia của Gia Cát Lãng chọc giận rồi.

- Nếu như là ở bên ngoài...

Bốp ~!

- Đừng có cứ bên ngoài bên ngoài, đây đang là bên trong!

Thỏ hoàng kim ăn nói như một con thỏ lưu manh, cười lạnh, lại tátmột cái nữa về phía mặt của Gia Cát Lãng.

Tuy rằng có vật báu bảo vệ, thỏ hoàng kim vốn dĩ là không gây được thương tích gì cho y, nhưng Gia Cát Lãng vẫn có loại cảm giác như bị tát trúng, mặt mày tái mét, ánh mắt lộ vẻ giận dữ đến cực điểm, giống như đang do dự điều gì.

Bốp bốp bốp!

Thỏ hoàng kim hai tay cùng sử dụng, có xu thế không bỏ qua cho tên con người này, không đánh nát vòng bảo hộ của y thì không thôi.- Là ngươi ép ta đấy nhé...

Vốn ta định dùng ở chỗ của Ngũ Hành Chi Kim, nhưng là gặp loại nguyên liệu nấu ăn cao cấp mà lại còn không biết chết sống là gì như con thỏ nhà ngươi, ta sẽ dùng nó cho ngươi vậy, rồi sau đó để bản Đế Chủ làm tiệc thịt thỏ!

Giọng nói của Gia Cát Lãng trở nên lạnh lẽo như băng, sát khí trong mắt cũng đậm đặc tới cực hạn.

Thân là một đại cao thủ ở cảnh giới Đế Chủ... mà lại bị một con thỏ chế nhạo như vậy, đã sớm không nhịn được rồi.

Nói xong, Gia Cát Lãng lấy từ trong người ra một thanh kiếm nhỏ cỡ lòng bàn tay, trên thân kiếm có khắc một lượng lớn các hoa văn, mà cáchoa văn kia lại cực kỳ phức tạp.

Bên trên ngập tràn hơi thở của đạo.

Cho dù là phóng to lên gấp một vạn lần, cũng không thể nào nhìn cho rõ ràng được.

Đây chính là vũ khí cao cấp nhất của một Đế Chủ chân chính!

Là pháp khí bản mệnh của Gia Cát Lãng!

Tuy rằng hiện giờ Gia Cát Lãng không thể thi triển ra pháp lực hoàn hảo ở cảnh giới Đế Chủ của mình, không thể khống chế trọn vẹn vũ khí Đế Chủ này được, nhưng thanh kiếm đó coi như cũng có chút linh tính, cho dù là tự mình hoạt động, chí ít cũng phát huy ra được một nửa uylực, kéo dài trong gần một nén nhang!

Chính xác ra thì Gia Cát Lãng vốn cũng không định sử dụng pháp khí bản mệnh, nhưng quả thực là bị con thỏ này làm cho tức đến nghẹn thở rồi.

Cho dù không có bất cứ ai chứng kiến việc này, nhưng chính y cũng không thể nào chấp nhận nổi.

- Đi!

Gia Cát Lãng quăng thanh kiếm vào không trung, quát lên giận dữ:

- Chém chết con thỏ này cho ta!

Vù!Thanh kiếm nhỏ lập tức gầm lên sau đó thoắt cái biến thành một thanh đại kiếm lớn hơn một trượng, dùng tốc độ khó tin chém mạnh về phía con thỏ hoàng kim này.

- Ối mẹ ơi!

Thỏ hoàng kim nhìn thấy thanh kiếm toàn thân lẩn vẩn sát khí khủng khiếp, bộ lông xù vàng ươm lập tức dựng đứng cả lên, lẩm bẩm một câu rồi quay người bỏ chạy không chút do dự!

Vèo!

Biến thành một luồng sáng màu vàng thoáng chốc đã chạy đi đượchơn mười dặm.

Lúc này đến lượt Gia Cát Lãng lên giọng dạy đời rồi, cảm giác nghẹn tức trong ngực lập tức tanh thành mây khói, mắng to:

- Con thỏ chết bầm kia... có giỏi mi đứng lại cho ta!

Đến mà đánh này?

Không phải mi giỏi lắm sao?

- Đánh cái em gái ngươi ấy!

Đánh thế nào lại với pháp khí Chí Tôn?

Ngươi ngu ngốc không có nghĩa là thỏ gia cũng ngu theo nhé!

Giọng của con thỏ mập từ xa truyền lại, nghe ra...

ít nhất là đã cách nơi này chừng hơn trăm dặm rồi.Gia Cát Lãng tức giận tới trợn ngược hai mắt.

Liền bất chấp tất cả, hôm nay dù thế nào cũng phải làm thịt con thỏ này trước rồi hãy nói.

Còn về phần Ngũ Hành Chi Kim, y cũng không tin cái người bước vào thế giới này trước y kia, có thể lấy được nhanh như vậy!

Chẳng qua Gia Cát Lãng đang ở cảnh giới Tiên Thiên, vốn không đuổi kịp con thỏ mập mạp và pháp khí bản mệnh kia của mình, chỉ có thể dựa vào cảm ứng mà bám sát gót phía sau.

Mà lúc này, Sở Mặc, kẻ mà Gia Cát Lãng cho rằng chắc chắn không thể nào lấy được Ngũ Hành Chi Kim nhanh như vậy, đã nhờ vầng trăng máu "Nhập Địa" kia trên Thương Khung Thần Giám, xâm nhập đếntrung tâm của long mạch!

Nơi sâu tận cùng trong tòa núi nhỏ thoạt nhìn rất bình thường này!

Sở Mặc đứng đó, ngẩn người vì cảnh tượng trước mắt.

Theo nơi mà hắn đã tính toán ra là sẽ có Ngũ Hành Chi Kim, lại chỉ đang bày độc một cỗ quan tài đá cổ xưa.

Cỗ quan tài đá này không biết đã trải qua biết bao nhiêu tháng năm ròng rã, ngay cả các góc cạnh cũng đã bị mài nhẵn, tản ra một phong vị cổ xưa, đồng thời, cũng tràn ra một luồng uy áp động trời.Nhưng trước khi tới đây, bất luận là Tị Họa hay thuật Phong Thủy mà hắn tính toán cũng cho hắn biết nơi này không có bất cứ nguy hiểm nào.

Đó là một khu vực ngầm dưới lòng đất, không gian cũng không lớn, ngoại trừ cỗ quan tài đá này ra cũng không có thêm bất cứ thứ gì.

- Rốt cuộc là ai, lại chôn cất thi thể mình ở nơi trung tâm mắt rồng của thế giới Ngũ Hành Chi Kim?

Nơi này... vốn phải là nơi sinh ra Ngũ Hành Chi Kim chứ!

Sở Mặc giật giật khóe môi, cảm thấy vô cùng khó hiểu.Hắn rất muốn tiến lên mở nắp quan tài ra nhìn thật kỹ xem bên trong là ai.

Nhưng lại do dự, nhỡ chẳng may bên trong chôn cất một vị cao thủ cực kỳ kinh khủng, thì hành động đó của mình chẳng phải là tự tìm cái chết hay sao?

-----o0o-----

Chương 718 : Bảy bước

Chương 718 : Bảy bước

Lúc này, Sở Mặc lại nắm chặt Như Ý, Tị Họa, Nhập Địa của Thương Khung Thần Giám, ba vầng trăng máu này vẫn không có chút động tĩnh nào.

Bên trong Thương Khung Thần Giám thì khoan khoái nhẹ nhàng như cũ, mấy con cá Tạo Hóa đang bơi qua bơi lại trong nước, vô cùng tự do tự tại.

Sở Mặc không tìm thấy ao Luân Hồi ở trong Quy Khư, cũng khôngtìm thấy cơ duyên thuộc về Gà Trống Lớn, nhưng chuyện như vậy thì không thể miễn cưỡng được.

Cho nên ngay cả Gà Trống Lớn cũng như đã hoàn toàn quên mất chuyện đó, chưa từng nhắc lại với Sở Mặc.

Mọi thứ đều không có chút thay đổi nào.

Sở Mặc lại thi triển thuật Phong Thủy, không ngừng bấm độn trong lòng, muốn tính ra thân phận và lai lịch của người trước mắt.

Nhưng, mọi kết quả tính toán đều chỉ hướng một sự thật mà Sở Mặc không dám tin.Cỗ quan tài này... thực chất là trống rỗng!

Đây là một cỗ quan tài rỗng?

Sở Mặc trợn to hai mắt, trong lòng nghi ngờ cực độ.

Một quan tài rỗng sao phải mang ra đặt ở đây?

Chẳng lẽ là...

đang trấn áp thứ gì?

Trước khi được phần truyền thừa thuật Phong Thủy, Sở Mặc chắc chắn sẽ không nghĩ như vậy, nhưng bây giờ hắn đã hiểu ra rất nhiều chuyện.Nhưng nếu ngay cả quẻ tính của thuật Phong Thủy đều cho thấy đây là một cỗ quan tài rỗng, vậy thì... kể cả mình đẩy nắp quan tài ra, chắc cũng không việc gì đâu nhỉ?

Sở Mặc nghĩ thầm, đi về phía quan tài đá.

Một bước, hai bước, ba bước.

Tới bước thứ ba, Sở Mặc nhấc chân lên, vừa định đặt xuống, tức thì liền cảm thấy một áp lực cực kỳ lớn đè nặng lên cơ thể!

Cảm giác như bị nguyên một ngọn núi lớn đè lên người vậy.

Đừng nói là di chuyển, cho dù muốn đứng yên ở nơi đó thôi, cũng đã cần đến nghị lực rất lớn rồi.

Lúc này, thể chất tổ cảnh của Sở Mặc liền phát huy thế mạnh của nó, tuy rằng áp lực cực kỳ lớn, nhưng Sở Mặc vẫn cảm thấy thân thể mình còn có thể chịu đựng được.

Bởi vậy, hắn cắn răng, đặt mạnh nốt bàn chân đang giơ lên xuống!

Bước ra bước thứ ba!Trong không gian ngầm nhỏ hẹp lập tức vang lên tiếng gầm gừ giận dữ.

Toàn bộ thế giới Ngũ Hành Chi Kim đều run lên bần bật.

Gia Cát Lãng đang đuổi theo thỏ mập chợt biến sắc, thất thanh nói:

- Có người đang tác động đến long mạch của nơi này?

Sao có thể như vậy được?

Hay là... người vào đây trước ta một bước cũng là truyền nhân của thuật Phong Thủy?

Người đời đều biết đan dược của nhà Gia Cát là tuyệt thế, đến nay thậm chí còn mập mờ có xu thế chống lại Linh Đan Đường.

Nhưng lạicực ít có người biết, tổ tiên nhà Gia Cát, lúc ban đầu cũng không phải nổi danh nhờ vào đan dược, mà là nhờ vào... thuật Phong Thủy!

Chỉ là sau đó không biết vì sao, thuật Phong Thủy không được tổ tiên nhà Gia Cát truyền lại cho đời sau.

Nhưng thân là con cháu nhà Gia Cát, thì vẫn tinh thông thuật Phong Thủy hơn người khác nhiều.

Hiện giờ, gia tộc am hiểu thuật Phong Thủy trên Thiên giới đã cực kỳ thưa thớt, dám tự nhận là tinh thông... thì lại càng ít ỏi.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao mà Gia Cát Lãng lại trần trề tự tin như vậy, nhưng y có nằm mơ cũng không ngờ rằng, người trẻ tuổi chỉvào nhanh hơn y có vài bước chân, mà đã tác động được vào long mạch thế giới Ngũ Hành Chi Kim nhanh như vậy.

Trong lòng y có chút hối hận, thỏ hoàng kim ăn có ngon đến đâu thì nói cho cùng cũng chỉ là nguyên liệu nấu ăn mà thôi, chứ để đem ra so sánh với Ngũ Hành Chi Kim thì còn kém xa.

- Không được, không thể tiếp tục như vậy được, ta phải nhanh chóng đuổi qua thôi!

Trong con ngươi của Gia Cát Lãng hiện lên vẻ sáng rọi, bắt đầu triệu hồi thanh kiếm bản mệnh của mình.Lúc này, thời gian một nén nhang cũng sắp trôi qua rồi.

Tuy thanh kiếm kia có lợi hại, trấn áp thỏ hoàng kim dễ như bỡn, nhưng vấn đề ở chỗ không có sự khống chế của Gia Cát Lãng, nó cũng không thể chém ra toàn bộ uy lực của mình được.

Tốc độ của thỏ hoàng kim lại nhanh đến khó tin, bởi vậy trong thời gian một nén nhang này, đến nửa cọng lông của thỏ hoàng kim nó cũng chưa làm đứt được.

Khi bị Gia Cát Lãng triệu hồi, thanh kiếm này có chút bất mãn.

Bảo vật có linh tính đều mang cảm xúc và tính cách riêng, có lẽ chính nó cũng cảm thấy thật mất mặt.Thỏ hoàng kim rất đáng ăn đòn, rõ ràng vừa rồi nó còn sợ muốn chết đi được, mấy lần thanh kiếm kia chỉ còn cách nó khoảng cách chừng ba bốn trượng, thiếu chút nữa thôi là chọc cho nó thủng mấy lỗ to rồi.

Nếu không phải nó cắm đầu cắm cổ chạy bán sống bán chết, thì có lẽ giờ này cũng chết ngay đơ cán cuốc rồi.

Nhưng ngay khi vừa thấy thanh kiếm kia bị gọi về, nó liền làm vẻ mặt vênh vang như một tướng quân vừa thắng lợi trên chiến trường.

Uy phong lẫm liệt, như thần tiên từ trên trời giáng xuống.

Quát lớn:

- Này!

Thanh kiếm mẻ kia, mi có giỏi thì lại đây mà chém thỏ gia này?

Đừng có chạy, chúng ta lại đại chiến thêm ba trăm hiệp!Nói xong liền nhảy nhảy nhót nhót tạo ra tư thế như chuẩn bị đánh nhau, mắt thấy thanh kiếm kia hóa thành vệt sáng biến mất về phía chân trời không thèm để ý đến nó.

Thỏ hoảng kim liền bày ra vẻ mặt kiêu ngạo cười lạnh nói:

- Hóa ra cũng chỉ là một kẻ nhát chết!

Loại này mà cũng đòi đến đoạt Ngũ Hành Chi Kim?

Có mà nằm mơ đi!

Nói xong, thỏ hoàng kim đột nhiên kêu lên vài tiếng rất có nhịp điệu, tiếng kêu này văng vẳng truyền đi thật xa thật xa.

Rất nhanh, khắp dãy núi liên tiếp vang lên từng đợt tiếng kêu, như là đang đáp lại tiếng của thỏ hoàng kim vậy.Trong đôi mắt tràn ngập tính người kia của thỏ hoàng kim thoáng qua vẻ đùa cợt:

- Tuy rằng không biết sinh linh có thể tiến vào trung tâm nhanh như vậy là ai, nhưng mặc xác hắn là ai, thỏ gia phải giúp hắn một tay mới được!

Còn về tên con người nhát gan vô sỉ nhà ngươi, dám coi thỏ gia là nguyên liệu nấu ăn?

Lại còn muốn giành Ngũ Hành Chi Kim!

Ngươi cứ tiếp tục nằm mơ đi thôi!.

Gia Cát Lãng vội vội vàng vàng chạy về phía trung tâm long mạch, đồng thời vẫn nói thầm trong lòng: Trình độ thuật Phong Thủy của hắn sao có thể bằng chính mình?

Hay là hắn có bảo vật gì định vị được vật báu?

Điều này cũng không đúng... cho dù có thể định vị vật báu nhưngchắc chắn không thể nào định vị được vị trí cụ thể của Ngũ Hành Chi Kim!

Nơi mà ngay cả ta cũng không tính chuẩn được... vì sao hắn lại có thể tìm ngay ra được?

Gặp may ư?

Trong lúc cấp bách, thậm chí Gia Cát Lãng không đi theo con đường tương đối an toàn này nữa, lấy cỗ xe ngựa bằng đồng ra, bay lên trời.

Muốn dùng tốc độ nhanh nhất để đuổi tới đó.

Y quyết không thể để Ngũ Hành Chi Kim rơi vào trong tay kẻ khác được.

-----o0o-----

Chương 719 : Ba mũi tên (1)

Chương 719 : Ba mũi tên (1)

Nhưng trong chốc lát, Gia Cát Lãng liền phát hiện y sai rồi, sai hoàn toàn luôn.Trên con đường phía trước, bắt đầu xuất hiện số lượng lớn sinh vật biết bay, từng đôi mắt đều toát ra sát ý lạnh như băng, phi về hướng chiếc xe đồng của y.

Chỉ chớp mắt liền thay nhau tấn công chiếc xe đồng của y một cách mãnh liệt!

- Mẹ kiếp!

Vị thanh niên tài năng kiêu ngạo nhất trên Thiên giới này không nhịn nổi phải văng tục một câu, sau đó khống chế xe ngựa, định cố phóng vượt qua.Đáng tiếc là, những sinh vật này không phải con ưng lớn mà y gặp khi mới tiến vào thế giới Ngũ Hành Chi Kim, cảnh giới của bọn chúng cao hơn con ưng kia nhiều lắm!

Rầm!

Một âm thanh trầm đục vang lên, chiếc xe ngựa đồng liền bị một giống chim khổng lồ dùng cánh đập bay ra ngoài.

Một con giao long một sừng cực kỳ to bay lượn vòng lên từ mặt đất, dài chừng hơn vạn trượng, ngoác cái mồm to ra định nuốt chửng nguyên chiếc xe.- A!

Gia Cát Lãng gào lên một tiếng trời long đất lở, thiên tinh thạch trong tay ào ào tuôn ra như nước chảy.

Ầm!

Tức thì chiếc xe ngựa bằng đồng bùng nổ một vầng sáng chói lòa, vùng vẫy thoát ra khỏi miệng giao long.

Toàn bộ chiếc xe đều cực kỳ thảm hại, chiếc xe tinh xảo đó như sắp rời ra từng mảnh vậy, méo mất hình dạng ban đầu, trên mình con ngựa kéo xe cũng loang lổ vết thương, miệng vết thương còn chảy ra chấtlỏng màu đồng.

Trái tim Gia Cát Lãng đều sắp rỉ máu rồi, chiếc xe ngựa này tuy chỉ là một pháp khí Chân Tiên, nhưng trong toàn bộ Thiên giới cũng coi như hiếm có khó tìm.

Bị hỏng thành như vậy, nếu muốn sửa thì phí tổn khiến ngay cả Gia Cát Lãng cũng phải xót ruột.

- Súc sinh, một ngày nào đó, nhất định ta sẽ giết sạch bọn bây!

Gia Cát Lãng gầm lên giận dữ.

Tung ra rất nhiều pháp khí thuộc loại hình tấn công, trong không trung lập tức tuôn ra những âm thanh gầm rú liên tiếp.Như mưa giông chớp giật.

Lúc này, Sở Mặc đã bước ra bước thứ sáu.

Mặc cho uy áp ngập trời đã ép cho hắn sắp không thở nổi, nhưng thân thể hắn lại vẫn lành lặn vẹn nguyên!

Không bị thương hại bất cứ chỗ nào!

Chỉ cần thêm một bước nữa, là Sở Mặc có thể đến bên cạnh quan tài đá cổ xưa này.Phù!

Sở Mặc thở phào một hơi, ánh mắt lộ ra vẻ quyết tâm.

Tuy chỉ gần trong gang tấc, nhưng loại uy áp truyền tới từ quan tài đá cũng đủ khiến Sở Mặc cả thấy cơ thể mình sắp bị bóp nát.

Nhưng bước cuối cùng này, nhất định phải bước ra được!

Con đường Ngũ Hành Đạo Cơ, đã được Giới Linh giúp đỡ, có được điều kiện tốt hơn người khác cả ngàn vạn lần.

Nếu ngay cả cửa ải trước mắt này cũng không tự mình vượt qua được, thì hắn dựa vào đâu... mà đitiếp con đường này?

- Cho nên... bthứ bảy!

Sở Mặc gầm lên một tiếng, mái tóc đen dài mượt như thác nước bị luồng uy áp này thổi bay tứ tung, khí huyết trên người cũng bắt đầu bùng nổ, cuối cùng dòng máu màu vàng ánh tím cũng lộ ra trong cơ thể hắn.

Bốp ~!

Sở Mặc bước ra bước cuối cùng, bàn tay vỗ mạnh lên nắp quan tài cổ xưa này.Trong chớp mắt, toàn bộ thế giới thu nhỏ gió mây vần vũ, vạn vật khuất phục.

Trong nháy mắt này, những sinh linh đang giằng co với Gia Cát Lãng đều quay cổ chạy bán sống bán chết, những con thú đang dạo chơi trên mặt đất cũng nằm rúm ró một chỗ, run lên như cầy sấy, không khác nào một con mèo nhỏ ngoan ngoãn, thậm chí còn không dám ngẩng đầu lên nữa!

- Đầu rồng... ngóc lên?

Gia Cát Lãng đang ở bên trong cỗ xe đồng rách nát vô cùng ngạc nhiên, miệng run rẩy, thừa dịp các sinh linh khác còn đang nháo nhác chạy trốn tán loạn, liền bay điên cuồng về phía bên đó.

Lúc này, không một sinh linh nào lại đi ra chặn đường y cả.Bàn tay Sở Mặc vừa mới chạm vào nắp quan tài, không ngờ nắp quan tài lại tự động dịch chuyển để lộ ra một khe hở!

Một luồng sáng chói lòa kỳ vỹ lóe ra từ trong cỗ quan tài.

Sau đó, toàn thân Sở Mặc liền bị hút vào trong bởi một lực hút vô hình khủng khiếp.

Sau đó...

Kẽo kẹt!Nắp quan tài tự mình khép lại.

Sở Mặc cảm thấy cảnh vật trước mắt vụt biến đổi, bản thân hiện giờ đang ở trong một thế giới mà nơi nơi chốn chốn đều được tạo nên từ vàng ròng!

Ánh vàng rực rỡ, chói mắt vô cùng.

- Đây...

Đây là đâu?

Sở Mặc đứng chết trân nhìn cảnh tượng trước mắt.

Hắn còn nhớ rõ, bàn tay mình đặt lên nắp của quan tài đá, sau đóhình như quan tài mở ra, ánh sáng và lực hút không thể chống cự đem hắn lôi vào thế giới này.

- Chẳng lẽ, đây là bên trong quan tài đá?

Trong này, vậy mà lại có... một thế giới khác?

Sở Mặc vô cùng kinh ngạc, đến giờ hắn rốt cuộc cũng hiểu vì sao bất kể là Tị Họa hoặc thuật Phong Thủy cũng không thể tính ra bên trong này có nguy hiểm hay không rồi.

Hóa ra quan tài đá này, chỉ là một cánh cửa mà thôi!

Muốn bước qua cánh cửa này nhất định phải chịu được uy áp khổnglồ tản ra từ quan tài đá.

Nếu không, còn chưa đủ cả tư cách vào cửa nữa!

Chỉ là... thế giới trước mắt thực sự đã vượt qua khỏi toàn bộ nhận tri của Sở Mặc rồi.

Tất cả mọi thứ đều đang tỏa ra ánh vàng lấp lánh.

Đất dưới chân, bằng vàng; rặng núi phía xa, bằng vàng; con sông lớn kia... cũng bằng vàng!

Cây là cây vàng, hoa là hoa vàng, cỏ là cỏ vàng!

Thậm chí Sở Mặc còn thấy một con thú nhỏ thoáng chạy vụt qua phía trước... cũng bằng vàng!Tuy nói, vàng chỉ được coi là có giá trị cực cao nếu ở trong nhân gian, được người ta sử dụng như tiền, nhưng trong giới tu luyện, thật ra vàng cũng là một nguyên liệu rèn không thể thiếu.

Trữ lượng vàng lớn như vậy, sợ rằng ngay cả thế giới rộng lớn bên ngoài cũng không có?

Sở Mặc thầm nghĩ, bước chân vẫn tiếp tục đi về phía trước.

Thuật Phong Thủy đã không thể tính toán ra điều gì ở đây nữa rồi.

Thương Khung Thần Giám cũng bị vô hiệu hóa, lúc này, tất cả Sở Mặc phải dựa vào chính bản thân mình.Ở đây không có gió, vạn vật đều im lìm không một âm thanh tiếng động.

Nếu không phải vừa rồi chính mắt Sở Mặc nhìn thấy con thú nhỏ vừa chạy vụt qua và dòng sông vàng đang lững lờ trôi bên đó, suýt chút nữa hắn đã cho rằng nơi đây chỉ là một cõi hư ảo mà thôi.

Vụt!

Một mũi tên vàng không biết từ đâu bay tới nhắm ngay giữa trán Sở Mặc.

Tốc độ của mũi tên đó cũng không nhanh, nhưng lại mang đến cho Sở Mặc cảm giác hết hồn hết vía.

Như thể... bản thân rất khó mà nétránh mũi tên này vậy!

Quả nhiên, mặc cho Sở Mặc có né tránh thế nào, mũi tên kia như là đã khóa chặt lấy hắn, đuổi theo hắn sát gót không tha.

Khi đến sát ngay trước mắt, Sở Mặc hét lên một tiếng, giơ Thí Thiên trong tay lên chặn ngang trán của bản thân, tiến hành đón đỡ.

Muốn chém... là việc không thể nào!

-----o0o-----

Chương 720 : Ba mũi tên (2)

Chương 720 : Ba mũi tên (2)

Mũi tên này thoạt nhìn không nhanh, nhưng trên thực tế tốc độ lại nhanh đến kinh người!K.e..n.g!

Một tiếng nổ lớn kinh thiên động địa.

Sở Mặc cảm thấy một áp lực lớn ầm ầm truyền tới.

Hắn giữ chặt đao bằng cả hai tay, nhưng lại không có cách nào ngăn nổi lực đánh khổng lồ này, hai cánh tay phải chịu tải một sức ép khó tưởng tượng nổi, cảm giác như sắp bị đè nát đến nơi.

Thiếu chút nữa là đánh rơi cả Thí Thiên!Sau đó, toàn bộ cơ thể hắn bị đánh văng ra ngoài.

Phun ra một ngụm máu tươi ngay giữa không trung.

Uy lực của mũi tên này kinh hoàng đến vậy!

Một bóng hình xinh đẹp lộ ra sau thân cây bằng vàng lấp lánh, đây là một tuyệt sắc giai nhân, không có bất kỳ điểm nào khác biệt so với một cô gái bình thường.

Dáng người thanh thoát, làn da trắng nõn, mái tóc dài mượt mà như suối nước, được buộc lại gọn gàng bằng một sợi dây thừng.

Mặc trênngười một bộ quần áo màu trắng, toàn thân tỏa ra sức sống thanh xuân tươi mát, nhất là đôi mắt trong trẻo như nước hồ thu.

Thiếu nữ nhìn Sở Mặc hộc máu trong không trung, con ngươi thoáng qua vẻ kinh ngạc:

- Vậy mà không giết được hắn?

Nhưng ngay sau đó, nàng lại tiếp tục giương cung cài tên, nhắm bắn về phía Sở Mặc, thản nhiên nói:

- Trên đời này không một ai tránh thoát được ba mũi tên của ta, nếu ngươi có thể sống được qua ba mũi tên này, ta liền nhận ngươi làm chủ nhân!

Nói xong...Vụt!

Một tiếng xe gió thê thiết vang lên trong không khí.

Mũi tên này, còn nhanh hơn mũi tên hồi này tới mấy lần!

Gần như thoáng chốc đã tới sát mặt Sở Mặc.

Sở Mặc cũng nghe thấy câu nói đó của thiếu nữ, còn chưa kịp ngạc nhiên thì mũi tên thứ hai đã đến.

- Đúng là ác mà... ai dám thu loại tỳ nữ như ngươi chứ?Sở Mặc nghéo nghéo khóe môi, bắt buộc chính mình tập trung hoàn toàn tư tưởng, nhớ lại bài học mà một vị thầy lấy bắn cung nhập đạo trong Quy Khư đã truyền thụ cho hắn.

- Đạt đến trình độ bắn cung đỉnh cao, thì vạn vật trong thiên địa...

đều có thể dùng làm cung tiễn!

Lấy trời cao làm cung, lấy vận mệnh làm tên, cung tiễn như vậy... thử hỏi ai có thể đỡ được?

Sở Mặc cảm thấy những lời này vị thầy đó nói hơi xa, trời cao làm cung, vận mệnh làm tên... nghe thì oai lắm, nhưng mà thiếu thực tế quá!

Nhưng chẳng biết vì sao, nhìn hai mũi tên mà thiếu nữ này bắn ra,Sở Mặc lại chợt nhớ tới mấy lời dạy này.

Đồng thời, trong nháy mắt cận kề sống chết đó, Sở Mặc lại lĩnh ngộ được triệt để những gì mà vị thầy ấy đã từng dạy cho hắn!

Cho nên, mũi tên thứ hai do tiếu nữ xinh đẹp đó bắn ra.

Sở Mặc khẽ nghiêng đầu, liền né được!

- Điều này...

điều này sao có thể!

Cô gái hoa dung thất sắc, quả thực không thể tin nổi cặp mắt của mình, nhưng cũng là không chút do dự... bắn ra mũi tên thứ ba!Đây mới là một vị cung thủ tài giỏi chân chính!

Bị đối phương né được một mũi tên, nhưng cũng không hề do dự bắn ra mũi tên tiếp theo.

Cho dù mũi tên này có liên quan đến cả tiền đồ và vận mệnh tương lai của nàng, nhưng vẫn không chút chần chừ như cũ.

Cứ như vậy, bắn ra mũi tên thứ ba!

Chỉ là, mũi tên thứ ba này, lại không có tên!

Thiếu nữ chỉ dứt khoát giương cung lên sau đó kéo nhẹ dây cung màthôi.

Nhưng điều khiến kẻ khác kinh ngạc là, toàn bộ thế giới cấu thành từ vàng này lại rung chuyển dữ dội!

- Tên vô hình, mới là mũi tên đáng sợ nhất.

Vị thầy giáo lấy cung nhập đạo, luyện được môn này nhuần nhuyễn như hít thở ở bên trong Quy Khư, đã từng nói với Sở Mặc như vậy.

Mũi tên trước mắt này, chính là mũi tên vô hình!

Một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu Sở Mặc cho nên mới nói,phải ở trước mặt sự sống và cái chết, toàn bộ tiềm năng của con người ta... mới được kích thích ra toàn bộ.

Tay hắn chộp vào không khí, như thể vừa nắm được một cây cung, sau đó làm ra động tác kéo cung, nhắm về phía cô gái, nhẹ nhàng buông tay...

Đầu tiên cô gái bị hành vi ngớ ngẩn này của Sở Mặc chọc cho cười khúc khích, nhưng sau đó, sắc mặt của nàng thoắt cái thay đổi một cách kịch liệt.

Quát to một tiếng:

- Chết rồi!

Vốn nàng cảm thấy tên kia điên rồi, làm ra động tác buồn cười như vậy, nhưng sau đó nàng sực nhớ ra một chuyện, sau đó sắc mặt liền đột ngột thay đổi.

Quả nhiên, theo hành động như đang diễn kịch kia của Sở Mặc, trong thế giới vàng ròng vốn không có gió này, đột nhiên... nổi lên một trận cuồng phong!

Đầu tiên là một tiếng nổ mạnh vang lên!

Giữa không trung tuôn ra luồng sáng rực rỡ chói mắt, sau đó một đợtgợn sóng của năng lượng dao động tỏa ra lan về bốn phương tám hướng, ngay cả mắt thường cũng có thể nhìn thấy gợn sóng của luồng dao động này.

Vẫn chưa dứt, một đợt sát khí lạnh như băng nhắm thẳng về cô thiếu nữ, mang theo hơi thở hủy thiên diệt địa, chỉ chớp mắt đã tới trước mặt!

Lúc này, câu nói "chết rồi" của thiếu nữ đó mới chỉ vừa dứt!

Sau đó, từ trên người thiếu nữ lóe lên ánh sáng, chính là một bảo vật toát ra hơi thở hùng mạnh vô cùng.Nhưng món bảo vật này mới vừa xuất hiện, đã bị nổ vỡ tan tành.

Cơ thể cô gái như diều bị đứt dây, bay thẳng ra ngoài.

Phụt!

Sở Mặc lại phun ra một ngụm máu tươi nữa.

Màu sắc của dòng máu này cực kỳ diễm lệ.

Sau khi phun ra ngụm máu tươi này, tinh thần của Sở Mặc trở nên uể oải tột cùng, dựa vào Thí Thiên, vẫn chưa thể đứng lên được, nửa quỳ nơi đó thở hổn hà hổn hển.Trong số máu tươi mà hắn phun ra khi nãy, có một phần là... tinh huyết của hắn!

Lúc đó lòng chợt sáng như gương, thi triển ra môn pháp thuật vô tiễn này?

Đúng vậy, chính là pháp thuật!

Dùng thân thể tổ cảnh và cảnh giới Tiên Thiên, không ngờ Sở Mặc lại thi triển ra được một phép thuật.

Nhưng cái giá phải trả... cũng đắt đỏ vô cùng.Tinh huyết trong số mấy ngụm máu tươi này, ít nhất phải tương đương với số tu luyện mà Sở Mặc tích lũy trong vòng một năm!

Cảnh giới của hắn sẽ không hạ xuống, nhưng tu vi của hắn lại bị mất một năm.

Đây vẫn còn là bởi vì thể chất quá đỗi hùng mạnh của hắn rồi!

Nếu không, với cảnh giới hiện giờ của hắn, trực tiếp thi triển pháp thuật thì chỉ có một kết cục, đó là chết!

- Khụ khụ...

Sở Mặc ho khan vài tiếng, loại cảm giác mệt lả rã rời kinh khủng này như cơn sóng dữ ập lên khắp mình mẩy của hắn.

Khiến hắn có cảm giácnhư muốn lập tức đóng sụp hai mắt lại mà ngủ say như chết.

Nhưng hắn căn bản là không thể ngủ, cũng không dám ngủ.

Có trời mới biết cô gái kia có bồi tiếp cho hắn thêm hai mũi tên nữa hay không?

Ngăn được ba mũi tên liền nhận hắn là chủ nhân?

Đừng nói nhảm nữa!

Nếu Sở Mặc đi tin những lời này thì hắn quá đỗi ngây thơ rồi.

-----o0o-----

Chương 721 : Vô tiễn chi tiễn

Chương 721 : Vô tiễn chi tiễn

Hai tay run rẩy móc mấy viên đan dược ra nuốt vào, cảm giác có hơi khá hơn một chút.

Nhưng chỉ mới khẽ động thì toàn thân không chỗ nào là không đau như đao cắt.

Đây cũng chưa là gì, quan trong nhất là vì quá hao tổn tinh thần, nên đầu hắn đang đau như búa bổ!Cả đầu như muốn nổ tung!

- Đến cái chết... ta còn đã từng trải qua hơn trăm lần!

Sở Mặc cắn răng, toàn thân run rẩy, cố gắng đứng dậy, thân mình khẽ lung lay, nhưng vẫn kiên trì đứng ở nơi đó.

Hướng tới phía của thiếu nữ kia, bước từng bước một qua.

Gia Cát Lãng đứng dưới chân tòa núi nhỏ, đôi mắt còn hơi vằn lên, lấy ra trên người một món bảo vật, đọc khẩu quyết, thân mình hắn liền biến mất ngay tại chỗ.Sau đó, hắn liền xuất hiện tại không gian nhỏ hẹp mà Sở Mặc từng đứng lúc trước, cũng thấy cỗ quan tài đá kia bày ra trước mắt, đồng thời cũng cảm nhận được uy áp tương tự.

Phụt!

Ngay lập tức Gia Cát Lãng liền hộc ra một ngụm máu tươi.

- Thử nghĩ Gia Cát Lãng ta vừa ra đời thân thể đã có tố chất Tiên Thiên, tuy không phải đạo cảnh, nhưng lấy thân thể đang ở cảnh giới Đế Chủ của ta chắc chắn cũng không kém hơn đạo cảnh là bao... vậy mà không ngăn nổi loại uy áp này?

Ta không phục!Gia Cát Lãng giận dữ gầm lên một tiếng, sau đó nhấc chân bước một bước về phía trước.

Phụt!

Trong miệng Gia Cát Lãng lại phun ra một ngụm máu tươi, cặp mắt của y giăng kín tơ máu.

Không hề do dự bước thêm bước thứ hai.

Lúc này y không hộc máu, nhưng lại nghe thấy âm thanh xương cốt của mình đang vỡ vụn.Răng rắc!

Bắp chân y đang giơ ra bước thứ ba... nứt xương rồi!

Loại cảm giác đau đớn này khiến Gia Cát Lãng biến sắc trong nháy mắt, nhưng y cũng không hô lên vì đau, tuy nhiên bước chân này... lại không dám tiến lên thêm nữa.

Bước, bước, bước, liên tục lùi về phía sau ba bước, sau đó ngồi phệt xuống đất, từng hạt mồ hôi lăn tí tách từ trán của Gia Cát Lãng xuống, sắc mặt của y cũng tái nhợt đi.Dựa vào trình độ cơ thể của y thậm chí còn không bước nổi ba bước!

- Sao có thể như vậy?

Không phải là chưa từng có người lấy được... nguyên tố ngũ hành, thân thể những người đó cũng không mạnh hơn ta nhiều lắm, vì sao bọn họ lấy được mà ta lại không lấy được?

Gia Cát Lãng lảo đảo đứng lên, tiếp tục đi về hướng cỗ quan tài.

Lúc này, y đã bước được bốn bước, sau đó lại lui trở về.

Cặp mắt y đã hoàn toàn là một màu đỏ.

Cắn răng nói:

- Nhất định người kia đã chạm được vào cỗ quan tài này, nếu không sao có thể khiến cho toàn thế giới rung chuyển như vậy được,chẳng lẽ hắn có thân thể đạo cảnh sao?

Hắn làm được... ta nhất định cũng sẽ làm được!

Phải bò... ta cũng sẽ bò tới nơi!

Y nói xong, đúng là bò qua thật, nhưng khi y tới khoảng cách bước thứ năm, một cánh tay lại bị áp lực này vặn gãy kêu lên răng rắc.

Lúc này, rốt cục Gia Cát Lãng cũng không nén nổi cơn đau hô lên một tiếng, toàn thân lùi về, lại phun ra hai ngụm máu tươi.

Bây giờ, hai đùi và một cánh tay của y cũng đã bị bẻ gãy.

Dùng cảnh giới của y mà muốn khôi phục lại thì cũng không khó,nhưng muốn chạm vào quan tài đá này, lại khó hơn lên trời!

Tuy gần trong gang tấc, nhưng y lại cứ không thể lại gần được!

Gia Cát Lãng lấy trong người ra hai viên đan dược nuốt xuống, sau đó khoanh chân ngồi vận hành tâm pháp, bắt đầu chữa thương.

Thật lâu sau, y mới mở to hai mắt, bỗng nhiên lạnh lùng cười:

- Ta lại muốn nhìn xem là kẻ nào có thể vào trong này!

Đừng tưởng ngươi vào được liền sẽ lấy tới tay Ngũ Hành Chi Kim!

Nơi này... có thật nhiều điều kỳ quặc!Theo như những gì Gia Cát Lãng thu thập được thì tuy để lấy được nguyên tố ngũ hành là vô cùng khó khăn, nhưng chắc chắn không thể nào khó tới vậy!

Cho nên có thể thấy, ở thế giới bên trong quan tài đá, chắc chắn không phải chỉ có nguyên tố ngũ hành!

Nhất định còn ẩn giấu một nguy cơ tày đình.

Nhưng mà, song hành cùng nguy cơ... cũng phải là cơ duyên to lớn.

Gia Cát Lãng đã tu luyện được tới cảnh giới này, đương nhiên cũnghiểu được điều đó.

Do đó, dù không vào được trong quan tài đá, y cũng quyết chưa chịu rời khỏi đây.

Y phải chứng kiến tận mắt đối phương đi từ trong quan tài đá ra!

Rồi, giết chết hắn!

Đôi khi, lấy được một món bảo vật, không nhất thiết là có thể sở hữu được nó.

... . . .

Mỗi bước đi của Sở Mặc đều vạn phần khó khăn, nhưng hắn vẫn đitừng bước, từng bước về phía trước, cuối cùng cũng thấy được cô thiếu nữ đang hôn mê bất tỉnh kia.

Hắn đứng trước mặt thiếu nữ, nhìn nàng khổ sở đáng thương co rúm mình lại, nhưng trong lòng hắn cũng không có chút thương hại nào.

Hắn thậm chí còn không dám chắc cô gái này có phải là con người hay không.

Tuy nói thế giới thu nhỏ của nguyên tố ngũ hành, nhưng không có nghĩa chỉ mình hắn có thể tiến vào, trời biết thiếu nữ này là từ đâu đến, là bên ngoài tới hay là sinh linh bên trong thế giới bằng vàng này.Hơn nữa nàng còn chưa hỏi phái trái đúng sai, đã muốn bắn chết chính mình.

Kẻ muốn giết người, lúc nào cũng phải nhanh tay giết trước!

Sở Mặc đã không còn là thiếu niên ngây ngô như trước, hắn giơ Thí Thiên trong tay lên, chém thẳng xuống thiếu nữ cực kỳ xinh đẹp này.

Lúc này, đột nhiên đôi mắt của thiếu nữ mở ra.

- Chủ nhân?

Xoạt!

Thí Thiên trong tay Sở Mặc chỉ kịp dừng ở vị trí cách chân mày thiếu nữ chưa đến nửa ly.

Sát ý lạnh như băng khiến chân mày nàng trực tiếp bị rách ra một vết máu nhàn nhạt.

- Chủ nhân... ngươi, ngươi muốn giết ta sao?

Trong mắt thiếu nữ mang theo một chút sợ hãi, một chút khổ sở đáng thương mà dõi theo Sở Mặc.- Rốt cuộc ngươi là ai?

Ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng của Sở Mặc nhìn cô thiếu nữ mặc quần áo trắng này, nói:

- Đừng hòng lừa gạt ta, ngươi chỉ có một cơ hội này thôi đó!

Trong con ngươi thiếu nữ vốn che giấu một vài tia sáng, nhưng sau khi nghe những lời này của Sở Mặc xong lập tức cười khổ, rồi nhẹ giọng nói:

- Ta, ta là...

- Nghĩ kỹ rồi hẵng nói.

Giọng của Sở Mặc vang lên lạnh buốt, nhìn chăm chú vào đôi conngươi cực đẹp của thiếu nữ, thản nhiên nói.

- Ta tới từ Tiên giới.

Hình như thiếu nữ đã chấp nhận sự thật rồi, trên mặt lộ ra vẻ cười khổ, nhìn Sở Mặc nói:

- Ta vốn muốn nói bản thân là sinh linh trong thế giới Ngũ Hành Chi Kim này...

Sở Mặc hừ một tiếng, không nói gì.

Sự xuất hiện của cô gái này quả thực quá kỳ lạ, hơn nữa vừa thấy chính mình không nói không rằng đã muốn trực tiếp bắn chết.

Hành vinhư vậy, Sở Mặc không chém một nhát chết tươi đã là nương tay lắm rồi.

Nguyên nhân nương tay cũng không phải vì nàng là một cô gái, mà là vì trong lòng Sở Mặc cảm thấy tò mò!

-----o0o-----

Chương 722 : Thể chất Ngũ Hành Chi Kim

Chương 722 : Thể chất Ngũ Hành Chi Kim

Thế giới thu nhỏ này, rõ ràng đáng sợ và tràn ngập nguy cơ hơn thế giới của Ngũ Hành Chi Thủy rất nhiều, vả lại yêu cầu đối với sinh linh muốn tiến vào lại cực cao.

Chỉ nói riêng chỗ quan tài đá đã không phải ai cũng vượt qua được rồi.

Loại uy áp này nếu không phải cơ thể Sở Mặc đã đạt tới thể chất tổ cảnh trong truyền thuyết thì sợ là cũng không qua nổi.Nhưng cô gái xinh đẹp này lại xông qua được.

Con đường đó nhất định phải dựa vào tự thân, vốn không thể dùng đến sự trợ giúp của bất cứ bảo vật nào!

Cho nên rốt cuộc là làm sao mà nàng vào được, Sở Mặc vô cùng tò mò.

Bởi vì Sở Mặc có thể chắc chắn trăm phần trăm cô gái này là một con người điển hình!

Điều đó là không còn nghi ngờ gì nữa!

Trong tay Sở Mặc có nắm giữ loại bảo vật chí tôn như ThươngKhung Thần Giám mà còn không nhận ra nàng là con người, thì đúng là sống hoài sống phí rồi.

Cho nên Sở Mặc mới cảnh cáo thiếu nữ này, không nên nói dối nữa.

Nếu như trong tay Sở Mặc không có Thương Khung Thần Giám, thì có lẽ chắc chắn Sở Mặc sẽ bị những lời của nàng... lừa gạt.

Bởi vì hơi thở trên thân cô gái đó, quả thực quá mức dung hòa với thế giới này rồi.

Mà chính hắn khi vào thế giới Ngũ Hành Chi Kim này cũng đã có cảm giác không hợp bầy.

- Ta không lừa ngươi...Thiếu nữ thấy Sở Mặc nửa ngày không nói năng gì, không kìm được ngẩng đầu lên nói một cách yếu ớt:

- Có thể bỏ thanh đao của ngươi ra trước không... ta, ta sợ hãi.

- Ngươi mà cũng biết sợ?

Sở Mặc không khỏi cười lạnh một tiếng, cây cung trong tay thiếu nữ này quả thực là một vật giết chóc khủng bố, nếu không phải bản thân có Thí Thiên, cùng với đã được truyền thụ bởi vị tiền bối lấy cung tiễn nhập đạo kia, hắn vốn dĩ là không ngăn nổi đòn tấn công của cô gái này!

Cho nên, khi thiếu nữ này nói nàng sợ hãi, giả vờ ra vẻ đáng thương tội nghiệp, Sở Mặc lại không nhúc nhích chút nào.- Chủ nhân... dù gì hiện giờ người ta cũng đã là nô tỳ của ngài rồi, ngài có thể đừng hung dữ như vậy được không...

Giọng cô gái kéo dài ra, ngọt ngào mềm mại, ánh mắt cũng khổ sở đáng thương;

- Lúc trước chẳng phải bởi vì người ta tưởng chủ nhân là người xấu hay sao...

- Cho nên liền muốn giết ta?

Trong tình huống ta hoàn toàn không có động chạm gì đến ngươi, thậm chí...

đến mặt của ngươi ta còn chưa kịp thấy?

Sở Mặc lạnh lùng nhìn thiếu nữ, Thí Thiên trong tay vẫn không hề suy suyển, mũi đao lạnh như băng:

- Ba mũi tên này của ngươi uy lực không nhỏ, còn khiến ta nôn ra một ngụm tinh huyết, ngươi nói xem, món nợ này chúng ta tính sao?

- Xin lỗi, người ta sai rồi mà...

Cô gái mặt mang vẻ sợ hãi, nhỏ giọng nói:

- Cùng lắm thì, người ta... mang chính mình đền cho ngươi, làm nha đầu ấm giường của ngươi là được.

Nói xong, hai ngón tay trắng nõn nhỏ bé liền quấn vào nhau, thoạt nhìn có vẻ cực kỳ mâu thuẫn và thống khổ.

- Đừng nói nhảm!

Loại nha đầu như ngươi ta cũng không dám lấy.Sở Mặc liếc mắt nhìn thiếu nữ này một cái:

- Ta có mấy câu muốn hỏi, ngươi phải trả lời thành thật cho ta.

- Xin chủ nhân cứ hỏi...

Thiếu nữ nói với vẻ yếu ớt.

- Nói chuyện cho đàng hoàng!

- Vâng, chủ nhân.

- ...

Sở Mặc bị chọc cho tức đến không nói ra lời, lạnh mặt hỏi:

- Làm sao ngươi vào được thế giới thu nhỏ này?

Trong lòng cô gái khẽ run lên, câu hỏi mà nàng không muốn đối mặt nhất quả nhiên vẫn tới.

Người trẻ tuổi không chênh với mình mấy này cũng thật là dày dặn!

Câu hỏi đưa ra... hiểm hóc quá!

Nhưng vấn đề này là bí mật lớn nhất của nàng!

Bất cứ kẻ nào cũng không được biết!

Kể cả là cha mẹ hay bề trên.

Trong tay thiếu nữ cũng có bảng tin, không lạ lẫm gì với một vài tri thức, nàng hiểu rõ một khi bí mật của nàng được tiết lộ, thì có ý nghĩa như thế nào với chính nàng và gia tộc sau lưng.Cho nên, ánh sáng lóe qua trong con ngươi, nàng im lặng một lúc lâu sau mới nhìn Sở Mặc với vẻ mặt van lơn:

- Chủ nhân... có thể hỏi câu khác không?

Ta, ta biết ta nên trả lời mọi bí mật của ta cho chủ nhân, nhưng riêng bí mật này nếu tiết lộ ra thì cả gia tộc ta coi như xong đời...

Mặt Sở Mặc đanh lại:

- Ngươi giờ không nói ra thì cũng xong đời luôn!

Nói xong, mũi đao Thí Thiên liền hơi hơi dí xuống dưới.

Vốn mũi đao cách chân mày cô gái không đến nửa ly, lúc này lại dánsát vào vầng trán trơn bóng như ngọc của nàng.

Sát ý đáng sợ trên lưỡi đao Thí Thiên khiến nàng hơi run lên một chút.

Trong mắt nàng rốt cuộc cũng để lộ ra vẻ ngoan cường, nói với giọng hơi phát run, nhưng vẫn vô cùng kiên quyết:

- Vậy... vậy ngươi giết đi!

- Cảm thấy chết ở đây cũng không ảnh hưởng lắm chứ gì?

Sở Mặc lạnh lùng cười, đột nhiên thu Thí Thiên trở về.

Nhìn thanh đao đáng sợ đó biến mất trong tay Sở Mặc, cô gái lại không hề cảm thấy vui vẻ chút nào, ngược lại, trong lòng lại dâng lêncảm giác chẳng lành.

Quả nhiên, Sở Mặc khoanh tay, bình thản nhìn thiếu nữ:

- Có phải cảm thấy chết ở Huyễn Thần Giới rồi cùng lắm nghỉ ngơi vài tháng liền không sao.

Dù sao ngươi chưa nói gì cả nên ta cũng chẳng biết.

Đúng không?

Trong con ngươi của thiếu nữ hiện lên một chút lạnh như băng, vẻ mặt đáng thương tội nghiệp đã sớm không thấy tăm hơi.

Nàng nhìn Sở Mặc với đôi mắt buốt giá:

- Ừ đấy thì sao nào?

Chuyện này can hệ tới tính mạng toàn gia tộc ta, sao ta lại phải nói cho ngươi?

Hừ, muốn giết thì cứ giết!

Tuy ta chưatừng chết trong Huyễn Thần Giới, nhưng ta nghĩ, nếu có thể nếm thử mùi vị cái chết một lần... có lẽ còn có ích cho tu vi của ta nữa kìa!

Sở Mặc hơi hơi lắc đầu, thản nhiên nói:

- Mùi vị đó ngươi sẽ chẳng thích đâu.

Hơn nữa, cho dù ngươi không nói, chẳng nhẽ ta lại không biết ngươi có thể chất Ngũ Hành Chi Kim?

- Ngươi ngươi ngươi ngươi...

Lập tức cô gái vô cùng hoảng sợ, nhìn Sở Mặc sau đó nói lẩm bẩm:

- Không thể nào... ngươi không thể nào nhìn ra được.

Thể chất của ta không phải là Ngũ Hành Chi Kim, ta không hiểu ngươi đang nói cáigì!

Sở Mặc cười khúc khích nhìn cô gái rơi vào cảnh hoảng hốt cùng cực, thản nhiên nói:

- Vậy à?

Được rồi, thế thì ta sẽ vẽ hình của ngươi, đem dán khắp mọi ngõ ngách xó xỮh trong Huyễn Thần Giới, sau đó nói cho mọi người biết thể chất của ngươi là Ngũ Hành Chi Kim.

Ta tin, người muốn thu ngươi làm đồ đệ cũng nhiều y như những người muốn bắt ngươi làm lô đỉnh vậy!

- Ngươi... ngươi đê tiện!

Thiếu nữ lập tức nổi giận, nhảy dựng lên từ mặt đất như là con mèonhỏ bị dẫm phải đuôi.

-----o0o-----

Chương 723 : Thiếu nữ Tiên giới

Chương 723 : Thiếu nữ Tiên giới

Sở Mặc chỉ thản nhiên nhìn nàng, khóe miệng hiện lên chút tươi cười.

Sau khi thiếu nữ nhảy lên, tức giận vô cùng, phẫn nộ nhìn Sở Mặc:

- Ngươi thật vô sỉ!

- Thật sao?

Gặp người liền giết không đê tiện không vô sỉ sao?

Sở Mặc nhìn thiếu nữ, nụ cười trên mặt tắt dần, nói:

- Hoặc là, trả lời vấn đề của ta, hoặc là, quay đầu lại ta sẽ lan truyền bí mật của người cho tất cả mọi người biết!

Lòng ngực của thiếu nữ đập mạnh vô cùng, ánh mắt lộ ra vẻ vô cùng phẫn nộ, thật lâu sau, mới lên tiếng:

- Ngươi làm sao mà biết được?

- Hình như bây giờ là ta đang hỏi ngươi.

Sở Mặc nói.

- Ngươi không phải đã biết sao?

Thiếu nữ cáu giận nói.

- Ta biết là chuyện của ta.

Sở Mặc nhìn thiếu nữ:

- Ngươi nói hay không, là thành ý của ngươi.

Hơn nữa, chết ở Huyễn Thần Giới tuy rằng sẽ không thật sự tử vong, nhưng chung quy không phải chuyện vui vẻ gì.

Ngươi không hỏi rõ ràng đã muốn giết ta, vậy thì, chuẩn bị sẵn tinh bị giết đi nhé!

Sở Mặc nói xong, liếc một cái thật sâu thiếu nữ này:

- Dù sao, không ai nợ ngươi gì cả.

Thiếu nữ trầm mặc một hồi, chuyện này đích thật là nàng đuối lý, cho dù nàng có rất nhiều lý do để giết người, ví dụ như, không muốn bại lộ mình là một thiếu nữ Tiên giới, cảnh giới thực sự không cao lắm, nhưng có thể xuất hiện thế giới ngũ hành chi kim trong thiên tầng; ví dụ như, thể chất đạo cảnh ngũ hành chi kim của nàng.

Nhưng người trước mắt này, đích thật là không trêu chọc đến nàng, nếu thực lực kém một chút, đã bị nàng bắt chết, chết uổng ở đây, cũng là sự thật, không để cho nàng cãi cọ ở đây.

- Ta đích thật là thể chất đạo cảnh ngũ hành chi kim, tiến vào đến nơi đây, cũng bởi vì thể chất của ta, trời sinh ra mẫn cảm với hành kim, ta vốn chỉ có thể hoạt động ở nhân tầng.

Thiếu nữ nhìn Sở Mặc, chậm rãi nói:

- Nhưng trước đây, bị ta phát hiện một chỗ kết giới.

Kết giới kia chẳng biết tại sao, có một khe nứt, lúc đó ta không biết thông qua khe nứt, có thể vào thiên tầng.

Nhưng sau khi ta thuận theo vết nứt đi vào, thì vết nứt đó ... không ngờ lại khép lại!

Ta còn tưởng mình vào trong một thế giới nhỏ kì dị, mãi đến khi ta thấy Huyễn Thần Thành.

Sau khi đi vào, mới đột nhiên phát hiện, hoá ra ta đã vô tình tiến vào thiên tầng.

Lúc này, ta muốn trở về, đã không trở về được nữa.

Sở Mặc nhìn thiếu nữ, không kìm nổi nhíu mày, trong lòng của hắn, đồng thời cũng rất tò mò.

Lẽ ra loại kết giới này, không thể nào sẽ xuất hiện.

Chẳng lẽ khe nứt này là giới linh khiến cho bản thân có thể tùy ý xuyên qua ba tầng Thiên Địa Nhân mà ở lại?

Ngẫm lại thật sự có loại khả năng này.

Dù sao cho dù Giới Linh truyền khẩu quyết cho mình, nhưng muốn đi vào địa tầng hoặc là thiên tầng, đồng thời cũng cần xuyên qua kết giới.

Thiếu nữ này, rất có thể, là vận khí quá tốt, phát hiện cái chỗ kia.

Khi nàng xuyên qua kết giới trong nháy mắt, bị Giới Linh phát hiện, đúng lúc hồi phục nơi đó.

Đương nhiên.

Đây cũng chỉ là suy đoán của Sở Mặc thôi, hắn nhìn thiếu nữ, ra hiệu nàng nói tiếp.

Thiếu nữ nói:

- Bởi vì thể chất của ta, ta có thể cảm ứng rõ ràng được sự tồn tại ngũ hành chi kim, cho nên, ta trực tiếp tìm được chỗ này.

Ta cảm thấy, đây là thuộc loại cơ duyên!

- Ngươi...

Thật là đến từ Tiên giới?

Sở Mặc hỏi.

Thiếu nữ gật gật đầu:

- Thật đó.

Sở Mặc rất muốn hỏi thiếu nữ này biết Ma Quân hay không, tuy nhiên ngẫm nghĩ một chút.

Cuối cùng cũng không hỏi được ra lời.

Bởi vì thiếu nữ lúc này khẳng định là rất chán ghét hắn, mười có đến tám chính sẽ lừa hắn, hỏi cũng như là không.

- Gia tộc của ngươi không biết thể chất của ngươi?

Sở Mặc hỏi.

Thiếu nữ lắc đầu:

- Thể chất của ta, cũng không phải trời sinh, là lúc ở Trúc Cơ, được một cơ duyên cực kì lớn.

Hơn nữa, ngày bình thường, cũng không có người chú ý đến ta.

Nói đến đây, trong con ngươi thiếu nữ, hiện lên một chút thần sắc ảm đạm, nhưng rất nhanh che giấu nói đi, nàng ngẩng đầu, nhìn Sở Mặc:

- Còn có cái gì muốn hỏi sao?

Ta đã nói rồi, ngươi muốn bán đứng ta, chỉ cần tuyên bố trên bảng tin là đủ rồi.

- Ta tại sao phải bán đứng ngươi?

Sở Mặc thản nhiên nói.

- Vậy ngươi...

Ngươi muốn làm cái gì?

Thiếu nữ có chút cảnh giác nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc có chút bất đắc dĩ cười khổ nói:

- Hình như là ngươi, vừa thấy mặt đã muốn giết ta, nhưng bây giờ lại hỏi ta muốn làm gì.

Thiếu nữ có chút nghẹn lời, nhìn Sở Mặc:

- Chuyện này là ta không đúng, ta xin lỗi ngươi...

Ta, ta chỉ là không muốn bí mật của ta bị người khác phát hiện.

Dù sao nơi này là thiên tầng, người có thể ra vào nơi này, không có chỗ nào không phải là thiên kiêu cao nhất của thiên giới.

Ta sợ hãi.

Thiếu nữ này cũng đủ thẳng thắn, một câu sợ hãi, cũng đích thật có thể giải thích hành vi của nàng.

Tu sĩ thể chất đạo cảnh, số lượng hiếm có, nếu như tùy ý cho họ trưởng thành, gần như đều có thể trưởng thành đến một trình độ đáng sợ.

Hơn nữa cũng là lò đỉnh cực phẩm, dùng để thái bổ...

Không còn gì tốt hơn.

- Thôi đi, chuyện này, cứ như vậy cho qua đi, ngươi đi đi.

Sở Mặc nhìn thiếu nữ, thản nhiên nói:

- Tuy nhiên thiên tầng cũng không dễ lăn lộn, ngươi tốt nhất đi Huyễn Thần điện ở Huyễn Thần Thành, nghĩ biện pháp trở lại nhân tầng đi.

Thiếu nữ vẻ mặt chua xót:

- Tồn tại của ta, Giới Linh làm saođể ý tới ta?

Ta làm sao không biết thiên tầng nguy hiểm?

Người của thiên tầng, có rất nhiều cách, trực tiếp giết người trong Huyễn Thần Giới ...

Nếu có thể trở về, ta đã sớm trở về rồi!

- Ngươi đi tìm Giới Linh?

Sở Mặc hỏi.

Thiếu nữ lắc đầu:

- Không có.

- Nếu không có, làm sao ngươi biết không có biện pháp?

Sở Mặc hỏi.

- Giới Linh lại không biết ta.

Thiếu nữ vẻ mặt buồn bực:

- Ngươi nghĩ rằng ta là tên Lâm Bạch kia à?

Giới Linh vì hắn, thậm chí không tiếc trở mặt mấy đại gia tộc Thiên giới kia à!

- ...

Khóe miệng của Sở Mặc không kìm nổi giật giật, trong lòng tự nhủ chẳng lẽ thanh danh của mình, đã vang dội như vậy sao?

Thiếu nữ hít sâu một hơi, nhìn Sở Mặc nói:

- Ngươi tới đây, cũng là vì tìm kiếm ngũ hành chi kim?

Sở Mặc gật gật đầu, không có phủ nhận.

- Vậy, ta giúp ngươi tìm được ngũ hành chi kim, ngươi có thể hứa với ta một chuyện được hay không?

Thiếu nữ nhìn Sở Mặc hỏi.

Sở Mặc hơi ngẩn ra:

- Chuyện gì?

- Ta giúp ngươi lấy được ngũ hành chi kim, ngươi ở thiên tầng che chở ta!

Vẻ mặt thiếu nữ chăm chú nhìn Sở Mặc:

- Ngươi không cần phủ nhận ngươi làm không được, có thể tiến vào đến nơi đây, có năng lực phá vỡ cung tên của ta, ở bên ngoài khẳng định cũng là hùng mạnh vô cùng!

-----o0o-----

Chương 724 : Tư Đồ Đồ

Chương 724 : Tư Đồ Đồ

- Ngươi làm sao xác định như vậy?

Sắc mặt Sở Mặc có chút cổ quái nhìn thiếu nữ, trong lòng tự nhủ ở cảnh giới bên ngoài, ta khẳng định không bằng ngươi!

Thiếu nữ xuất thân từ tiên cảnh, thực lực ít nhất cũng phải là Nguyên Anh thậm chí là Luyện Thần chứ?

- Cái này còn phải nói sao?

Chẳng lẽ ngươi giống như ta, theo vết nứt của kết giới kia tiến vào thiên tầng?

Cũng giống như ta, vận may đến rất nhanh, cảm ứng được thế giới ngũ hành chi kim, đến nơi này?

Trong mắt thiếu nữ, lộ ra vài phần đùa cợt:

- Thế giới ngũ hành chi kim, với tiểu thế giới mà bảng tin nói qua, hoàn toàn không giống nhau.

Nếu như ngươi không có thực lực mạnh mẽ, thể chất đạo cảnh của ngươi, ngay cả một cửa của thạch quan cũng không thông qua được!

Sở Mặc lại bị thiếu nữ này nói cho á khẩu không trả lời được, trong lòng tự nhủ hiểu lầm lớn rồi.

Khóe miệng co giật vài cái, mới lên tiếng:

- Ngươi tên là gì?

Hiện tại...

đang ở cảnh giới gì?

Ánh mắt thiếu nữ sáng lên, vui mừng nói:

- Ngươi .. ngươi chịu giúp ta rồi hả?

Nói xong, trên mặt thiếu nữ lộ ra vẻ tươi cười, nói:

- Ta tên là Tư Đồ Đồ, bây giờ đang luyện thần hậu kỳ cảnh giới!

- Tử Thỏ Thỏ?

Khóe miệng Sở Mặc cong lên.

- Ngươi mới Tử Thỏ Thỏ!

Ta họ Tư!

Tên là Đồ Đồ!

Không phải họ Tử, càng không phải tên là Thỏ Thỏ!

Tư Đồ Đồ vẻ mặt xấu hổ nhìn Sở Mặc:

- Ngươi sao đáng ghét giống những người đó vậy!

- Xin lỗi ... nghe lầm rồi.

Trong câu nói của Sở Mặc không có bao nhiêu thành ý xin lỗi, trong lòng có chút kinh ngạc với cảnh giới của thiếu nữ này, luyện thần hậu kỳ ...

Đã là tu sĩ Nguyên Thần thứ hai.

Nếu nàng biết rằng mình là một người luyện võ chưa đến Trúc Cơ, sợ là sẽ cười lệch cả mũi.

Nếu gặp gỡ ở thế giới bên ngoài, phỏng chừng chuyện thứ nhất, chính là giết mình.

- Ngươi thì sao?

Ngươi tên là gì?

Con mắt thuần khiết nhìn chẳm chằm vào Sở Mặc.

- Hì, ta tên là Sở Mặc.

Sở Mặc cười tủm tỉm nói.

- Con người ngươi... thật đáng ghét!

Thiếu nữ lập tức giận dữ nhìn Sở Mặc:

- Lừa người thú vị lắm sao?

Ngươi có phải là cảm thấy từ trước giờ chưa xem bản tin, không biết Sở Mặc là ai?

- Ta không lừa ngươi, ta thực đúng là Sở Mặc.

Sở Mặc nhìn thiếu nữ này nói:

- Trên đời này nhiều người trùng tên như vậy, người rất may mắn, gặp phải được rồi.

- Thật sự là trùng tên?

Thiếu nữ vẻ mặt nghi hoặc nhìn Sở Mặc:

- Không phải ngươi gạt ta?

Ngươi thật sự tên này?

- Đương nhiên.

Sở Mặc vẻ mặt thản nhiên nhún nhún vai.

Thiếu nữ cuối cùng cũng không thể nhìn ra trên mặt Sở Mặc có gì khác thường, thầm nghĩ trong lòng: Chẳng lẽ người kia không có gạt ta?

Hắn thật sự cũng gọi là Sở Mặc?

Xem vẻ mặt thản nhiên, cũng không giống như nói dối!

Đích xác không phải nói dối, không ai có thể nói dối thản nhiên hơn so với Sở Mặc!

Bởi vì hắn nói đều là lời nói thật.

Chỉ là Tư Đồ Đồ căn bản không ngờ tới, người trước mắt kỳ thật giống như nàng, từ bản chất mà nói, đều là người nhập cư trái phép của thiên tầng.

Hai người không thuộc về người của thiên tầng, ở trên tiểu thế giới của thiên tầng gặp nhau, nói ra, cũng đích thật là thật không thể tin nổi.

Cho nên, cũng không thể trách Tư Đồ Đồ ngu.

Đổi lại người khác, căn bản cũng không thể ngờ đến điều này.

- Vậy, sau này ta đi với ngươi được không?

Vẻ mặt ngây thơ của Tư Đồ Đồ nhìn Sở Mặc, đáng thương nói:

- Người ta không muốn biết nhân tầng rồi!

Hay là ở đây tu luyện thì tốt hơn!

- Ta cảm thấy hay là ngươi trở về nhân tầng đi.

Sở Mặc thở dài một tiếng:

- Cảnh giới của ngươi, căn bản cũng không thích hợp ở lâu trên thiên tầng!

Cho dù thiên tầng không ai có thể làm tổn thương ngươi, nhưng ngươi vẫn luôn không thể ở trên Huyễn Thần Thành ở Thiên tầng mà không đi đâu hết?

- Lần này ta không phải bình an vô sự tiến vào đến nơi đây rồi sao?

Tư Đồ Đồ ưỡn ngực nói:

- Ngươi đừng khinh thường ta!

- Thật sao?

Sở Mặc cười hỏi.

- Đương nhiên... rồi.

Tư Đồ Đồ đón ánh mắt tủm tỉm cười của Sở Mặc, lập tức cảm thấy có chút không tự tin.

Trên thực tế, nàng lúc này có thể bình an tới đây, thật sự là vận khí cho phép.

Bởi vì trên người nàng có ngũ hành chi kim, tương hợp ở đây.

Cho nên rất nhiều sinh linh chiếm cứ ở bên ngoài, căn bản không để ý tới nàng.

Nhưng những tinh linh trên thân tản ra chút hơi thở, lại sợ tới mức dọa Tư Đồ Đồ.

Bằng không cũng không có khả năng che chở cho Sở Mặc.

Nàng rõ ràng hiểu được, nếu về sau nàng tiếp tục ra vào nơi khác ở thiên tầng, chắc chắn sẽ không có vận khí tốt như vậy.

- Không phải chỉ còn ngươi thôi sao...

Tư Đồ Đồ cẩn thận nhìn Sở Mặc, trong ánh mắt mang theo vài phần cầu xin.

- Ngươi không phải vừa rồi còn muốn giết ta sao!

Sở Mặc nói.

- Ngươi là nam nhân, đừng có nhỏ mọn vậy được không?

Tư Đồ Đồ làm nũng nói.

- Không được.

Sở Mặc lắc đầu giống như trống lắc vậy, sau khi tâm nói ra, Tiên Thiên tu vi của ta lập tức sẽ bộc lộ ra, đến lúc đó ngươi không chịu bắn một tiễn về phía ta thì đã cảm ơn trời đất rồi, ta nào dám dẫn theo người lăn lộn chứ?

- Ô ô ...

Ngươi ức hiếp người!

Ngươi ức hiếp ta, không muốn nhận trách nhiệm!

Tư Đồ Đồ lập tức lấy hai tay che mặt khóc lên.

Chẳng qua tiếng khóc kia rất giả, chỉ cần người không quá ngốc, đều nghe ra tiếng khóc giả bộ này.

Sở Mặc cũng không để ý nàng.

Khóc một hồi, Tư Đồ Đồ nhìn lén qua những khe hở của ngón tay thấy Sở Mặc thờ ơ, lập tức cả giận nói:

- Ngươi như vậy, đừng nghĩ ta giúp ngươi lấy được ngũ hành chi kim!

- Ta nói cần ngươi giúp đỡ sao?

Sở Mặc cười cười, sau đó khoát tay hướng về phía Tư Đồ Đồ:

- Đi nha.

Tử thỏ thỏ, sau này còn gặp lại!

Không... sau này sẽ không gặp lại!

Nói xong, Sở Mặc trực tiếp đứng dậy, không chút do dự bước đi.

- A ... con người ngươi sao lại như vậy?

Ngươi mới Tử Thỏ Thỏ!

Ngươi còn Sở Tiểu Hắc!

Sở Mặc...

Không mang theo ngươi như vậy!

Ngươi quá đáng lắm!

Ngươi, ngươi trở lại cho ta!

Tư Đồ Đồ vừa nói, vừa đuổi đi theo Sở Mặc:

- Ngươi đi rồi, ta làm sao bây giờ à?

- Ngươi lợi hại như vậy, có thừa khả năng tự bảo vệ mình, có cái gì đáng sợ sao?

Sở Mặc dưới chân giẫm ảo ảnh Tật Phong Bộ, thân hình như nước chảy mây trôi.

Muốn nhanh chóng thoát khỏi cô gái này.

- Không được, không ai bảo hộ ... ta khó mà đi nửa bước trên thiên tầng!

- Vậy người trở về Nhân tầng đi!

- Ta không thể quay về!

- Ngươi đi Huyễn Thần Thành, tiến vào Huyễn Thần điện, tìm được Giới Linh, cứ nói là ta nói, kêu Giới Linh giúp ngươi trở về Nhân tầng!

-----o0o-----

Chương 725 : Người xui xẻo. (1)

Chương 725 : Người xui xẻo. (1)

Sở Mặc nói xong, đem toàn bộ lực lượng tập trung trên đùi, trong chớp mắt bỏ thiếu nữ cung thủ xinh đẹp này rất xa.

Mắt thấy thân hình của Sở Mặc biến mất trong tầm mắt, Tư Đồ Đồ tức giận tới mức dậm chân, miệng lầm bầm thầm nguyền rủa Sở Mặc, sau đó khuôn mặt nhỏ nhắn suy sụp, lẩm bẩm nói:

- Khó khăn lắm mới gặp được một người tâm địa không xấu xa, không ngờ lạnh lùng như thế, chẳng lẽ người ta không đủ đẹp sao?

Sau khi bĩu môi tức giận nửa ngày, Tư Đồ Đồ không kìm nổi hừ lạnh một tiếng, hướng về hướng Sở Mặc biến mất la lớn:

- Hừ, không cần ta hỗ trợ...

Có thể có được ngũ hành chi kim coi như ngươi có bản lĩnh!

Tư Đồ Đồ nói xong, liền hướng về phía ra của ngũ hành chi kim, lẩm bẩm nói:

- Ta không tin, không ai bảo hộ, ta không có cách nào sinh tồn ở Thiên tầng!

Cùng lắm thì ... ta đi tửu lầu trên thiên tầng làm thị nữ!

Cũng có thể nuôi bản thân!

Khó khăn lắm mới có thể tới đây...

Ta không dễ dàng mà trở về như vậy đâu!

Rất nhanh, Tư Đồ Đồ đến lối ra, lần này, nàng ở đây thu hoạch rất nhiều, nhận được lượng lớn ngũ hành chi kim, thân thể tự thân đạo cảnh, lại tăng thêm một tầng nhỏ.

Lúc trước đây căn bản là chuyện không dám nghĩ tới.

Thân thể đạo cảnh, cũng không phải là không thể nâng cao, nhưng muốn nâng cao, lại quá khó, bởi vậy, rất nhiều tu sĩ thân thể đạo cảnh, cho tới bây giờ cũng không dám nghĩ đến chuyện này.

Vận mệnh của Tư Đồ Đồ cũng đủ mạnh, chẳng những phát hiện khe nứt kết giới, để nàng vào thiên tầng, còn để nàng tìm được nơi ngũ hành chi kim, nâng cao lần nữa thể chất của bản thân.

Nàng sở dĩ không muốn rời khỏi thiên tầng, nguyên nhân lớn nhất, chính là sau này nàng ... còn muốn đi vào nơi này, tiếp tục nâng cao thể chất bản thân!

Chẳng qua, muốn tiếp tục nâng cao, ngũ hành chi kim bình thường, nhất định là không được.

Nhất định phải ngũ hành chi tinh kim mới được!

Chỉ tiếc, lúc này đây nàng không thể tìm được ngũ hành chi tinh kim, đó là nguyên tố thể có tinh linh thật sự, không có đại cơ duyên...

Căn bản không có khả năng gặp!

Nhưng chỉ cần mình kiên trì không ngừng, tin tưởng một ngày nào đó, sẽ có được ngũ hành chi tinh kim!

Tư Đồ Đồ nghĩ thầm trong lòng, một bước một bước, ngay sau đó, nàng xuất hiện trong thạch quan.

Gia Cát Lãng đang ngồi tựa vào góc tường nơi đó với tư thế hồi phục sức khỏe, vết thương đối với cảnh giới của hắn mà nói, không là gì cả.

Nhưng phẫn nộ trong lòng lại hết sức mãnh liệt.

Cũng may chuyện mất mặt như vậy, không có bị người khác biết, trong lòng Gia Cát Lãng ít nhiều cũng dễ chịu một chút.

Trong lúc đó, Gia Cát Lãng cảm thấy thạch quan phía trước hình như có động tĩnh, hắn lập tức mở hai mắt ra, trong lòng còn kinh ngạc, chẳng lẽ người này... nhanh như vậy đã lấy được ngũ hành chi kim trở lại?

Nếu thật sự như vậy, vậy thì hắn thật sự phải đánh giá lại thực lực của nhau rồi.Dù sao, thiên tầng không có kẻ yếu.

Nếu chẳng may đối phương cũng là một trong thiên kiêu của đại tộc cao nhất, muốn từ tay đối phương lấy được ngũ hành chi kim, thật đúng là một chuyện không dễ dàng.

Đang nghĩ ngợi, nắp quan tài của thạch quan được đẩy ra chậm rãi, sau đó, từ bên trong, vươn ra một cánh tay trắng muốt như ngọc, sau đó, một thiếu nữ cực đẹp, từ trong thạch quan bò ra, miệng còn lầu bầu:

- Hừ, tên đáng chết, lạnh lùng vô tình, máu lạnh!

Ngươi cho ta đợi ...

Thiếu nữ nói xong, ánh mắt đột nhiên trừng lớn, nhìn phía Gia CátLãng, ngay sau đó, nàng mạnh mẽ phát ra một tiếng thét chói tai:

- A!

Gia Cát Lãng cũng bị thiếu nữ làm cho hoảng sợ, nhảy dựng đứng lên, ngay sau đó, nhe răng nhếch miệng vẻ mặt thống khổ hiện lên trên mặt hắn.

Vết thương trên đùi, còn chưa phục hồi hoàn toàn.

Hai người cứ như vậy, mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau một lúc lâu, ai cũng không nói chuyện.

Sau khi Tư Đồ Đồ kinh hô một tiếng, cũng lập tức ngậm miệng lại, nhìn Gia Cát Lãng:

- Ngươi...

Ngươi là ai?

Trong lòng Gia Cát Lãng, cũng đầy sự kinh sợ như vậy, nghĩ thầm rằng, ta rõ ràng là thấy một nam nhân trẻ tuổi đi vào, sao lại biến thành một thiếu nữ trẻ đi ra?

Trừ phi ...

đây là đất ngũ hành chi kim, còn có thể chuyển hoán giới tính?

Đương nhiên là không thể nào!

Gia Cát Lãng cũng cảm thấy ý nghĩ này của mình rất không đáng tin, khả năng duy nhất, dĩ nhiên là đây là đất ngũ hành chi kim, đi vào ... không chỉ là tên nam nhân trẻ tuổi kia!

Nghĩ vậy, sắc mặt Gia Cát Lãng, trở nên càng thêm tối tăm.Dựa vào cái gì bọn họ đều có thể vào, mình lại không thể?

- Ngươi là ai?

Gia Cát Lãng lạnh lùng hỏi.

Gương mặt xinh đẹp của Tư Đồ Đồ liên tục biến ảo, sau đó nhìn bộ dạng nhíu mày của Gia Cát Lãng, đột nhiên cười rộ lên:

- Ngươi không qua được đúng không?

Khuôn mặt Gia Cát Lãng, lập tức càng thêm khó coi, lạnh lùng nhìn Tư Đồ Đồ:

- Cười đã chưa?- Còn ổn chứ.

Tư Đồ Đồ thản nhiên đáp.

Gia Cát Lãng lập tức nổi khùng, còn ổn chứ là có ý gì?

Là đang cười nhạo Gia Cát Lãng ta sao?

Nghĩ tới Gia Cát Lãng ta, đường đường là đại năng đế chủ cảnh giới ...

Không ngờ bị một người nữ tử cười nhạo?

Lửa giận trong lòng, khiến mặt của Gia Cát Lãng đột nhiên đóng băng cả lại, hắn nhìn thiếu nữ lạnh lùng cười:

- Ra khỏi đất ngũ hành chi kim, ta xem ngươi có thể cười nổi nữa hay không.

- Ngươi uy hiếp ta?Lông mày Tư Đồ Đồ lập tức dựng thẳng lên, nhìn Gia Cát Lãng.

- Uy hiếp ngươi thì như thế nào?

Gia Cát Lãng lạnh lùng nói:

- Trừ phi ngươi lấy được ngũ hành chi kim giao cho ta!

- Ngũ hành chi kim?

Ngươi nằm mơ đi!

Tư Đồ Đồ nói xong, trong tay trực tiếp xuất hiện một cây cung, giương cung cài tên, nhắm ngay Gia Cát Lãng, mà bắn ra.

Có thể vừa gặp mặt, không hỏi rõ ràng gì hết đã muốn chặn giết Sở Mặc, nhìn Tư Đồ Đồ thiếu nữ nhu mì này, trong cốt cán tuyệt đối khôngcó biểu hiện thiện lương như gương mặt của nàng.

Ở trong này, mọi người đều là tu vi của Tiên Thiên cảnh giới.

Sau khi ra ngoài, bằng tu vi của nàng, dựa vào tu vi của nàng, có thể ở trên Thiên tầng làm nên sóng gió gì chăng?

Cho nên, sau biểu hiện uy hiếp của Gia Cát Lãng đối với nàng, Tư Đồ Đồ gần như không chút do dự, suy nghĩ đầu tiên, chính là giết người này!

- Ngươi...

Gia Cát Lãng không ngờ tới thiếu nữ này lại hung hãn như vậy.

Một lời không hợp, lại muốn giết hắn.Đặc biệt là trong nháy mắt khi thiếu nữ giương cung cài tên, trong lòng của Gia Cát Lãng lập tức dâng lên một sự sợ hãi, đó là một cảm giác hơi thở tử vong nhắm vào!

Lập tức Gia Cát Lãng không có chút gì do dự, trực tiếp xuất ra một bảo vật phòng ngự.
 
Thí Thiên Đao Full
XXX ( Chương 726-750 )


Chương 726 : Người xui xẻo. (2)

Chương 726 : Người xui xẻo. (2)

Bảo vật vừa mới tế ra, tiễn của cô gái kia đã đến!

Rầm!

Không gian nhỏ hẹp, lập tức truyền ra một tiếng nổ long trời lở đất.Tiễn kia bay thẳng vào bảo vật của Gia Cát Lãng tế ra, không ngờ lại thiếu chút nữa làm bảo vật rớt xuống!

- Vút vút vút!

Tiếp theo, lại là ba mũi tên, hướng tới Gia Cát Lãng trực tiếp phóng tới.

Gia Cát Lãng trong nháy mắt sau khi tế bảo vật đó ra, lại lần nữa tế thêm hai bảo vật nữa.

Sau khi vang lên ba tiếng nổ, những bảo vật này cuối cùng cũng tạothành mấy tầng kết giới kiên cố, bảo vệ Gia Cát Lãng ở bên trong.

Tuy nhiên Gia Cát Lãng lúc này, đã bị chọc tức đến sắc mặt xanh mét, phản ứng lúc nãy của hắn chỉ cần chậm hơn một chút, ý thức chiến đấu của hắn yếu hơn một chút, chỉ sợ hắn đã bị tên của thiếu nữ này bắn chết trong này rồi!

Đường đường là Đại Năng Đế Chủ, lại bị người dùng tên bắn chết ở Huyễn Thần Giới, một khi truyền đi, nhất định sẽ chấn động.

Mặt của Gia Cát Lãng, cũng sẽ không thể giấu vào đâu được.

Cả toàn bộ Gia Cát gia ... cũng sẽ vô cùng mất mặt.Cho nên, Gia Cát Lãng thiếu chút nữa giận điên lên, ngay cả nói cũng không muốn nói một câu, liên tiếp tế ra vào pháp bảo công kích hùng mạnh, trực tiếp hướng Tư Đồ Đồ đánh tới.

- Ngươi đi chết đi!

Gia Cát Lãng rống giận.

- Ai da má ơi!

Tư Đồ Đồ bị dọa đến hoa dung thất sắc, không ngờ người này lại hùng mạnh như vậy, trên người mang theo nhiều bảo vật cần pháp lực thúc giục như vậy, lập tức không chút do dự, cả người trực tiếp lùi về trong thạch quan.Nắp quan tài tự động khép kín, vài món pháp bảo công kích của Gia Cát Lãng đụng phải thạch quan, lập tức, một lực lượng phản kích mênh mông, tấn công về hướng Gia Cát Lãng.

Lực lượng kia trực tiếp làm nổ tung mấy món pháp bảo phòng ngự hình thành kết giới, cuối cùng văng vào người Gia Cát Lãng.

Oạch!

Gia Cát Lãng trực tiếp phun ra một ngụm máu, cảm giác cả người đều bị sức mạnh này cắn cho tan nát, bị dọa đến hồn bay phách lạc!Cũng may lực lượng này, chỉ có một lần, nếu đến hai lần, Gia Cát Lãng chắc chắn chết không thể nghi ngờ.

Lúc này, nắp quan tài thạch quan kia lại mở ra, cái đầu nhỏ của Tư Đồ Đồ cẩn thận vươn ra, thấy bộ dáng thể thảm của Gia Cát Lãng, Tư Đồ Đồ không chút do dự giương cung cài tên, lại là một mũi tên, bắn về phía Gia Cát Lãng!

Thừa dịp ngươi bệnh, lấy đi mạng ngươi!

Độ xấu xa của nha đầu này, vượt xa thiếu nữ vô tri.Gia Cát Lãng xui xẻo cực độ làm gì dám dừng lại chỗ này, lập tức tế pháp bảo, thân hình nháy mắt biến mất dưới không gian này.

Thân hình biến mất trong nháy mắt, cũng phát ra một tiếng phẫn nộ rít gào đến cực điểm:

Tiện nhân, ta nhớ kỹ ngươi rồi!

Mũi tên của Tư Đồ Đồ, thiết lập trên kết giới, nháy mắt vỡ vụn.

Sau đó là vẻ mặt tiếc nuối, lẩm bẩm:

- Thật sự là đáng tiếc...

Không thể giết chết hắn, vậy phải làm sao bây giờ?

Ta cũng không dám đi ra ngoài!Tuy nói ra đến bên ngoài, vẫn bị hạn chế cảnh giới Tiên Thiên, nhưng trên thân người không cần pháp bảo thúc giục, khiến Tư Đồ Đồ cảm thấy sợ hãi.

Nếu chẳng may trên người của đối phương, còn có càng nhiều pháp bảo không cần pháp lực thúc giục, chính mình chẳng phải là gặp họa rồi sao?

Nghĩ thầm trong lòng, Tư Đồ Đồ quắt miệng, ngồi trên nắp thạch quan, lẩm bẩm:

- Xem ra, ta còn phải đợi tên đó, đến lúc đó, sẽ đem thù hận ... chuyển qua tên đó được rồi!

Ai kêu hắn không dẫn theo ta chứ?

Hừ!

Bên này Tư Đồ Đồ không dám đi ra rồi, bên kia xuất hiện một Gia Cát Lãng đã bị chọc tức đến sôi máu, trong bụng đầy cục tức, thiếu chút nữa khiến hắn hộc ba lít máu.

Hắn có thể kết luận, thiếu nữ kia, cảnh giới tuyệt đối không cao hơn hắn.

Tuy nói thiên tầng Huyễn Thần Giới rất lớn, thiên kiêu vô số kể.

Nhưng ở thiên tầng, tuổi còn trẻ, có thể tu luyện tới cảnh giới Đế Chủ, gần như không có mấy người!

Hơn nữa đôi mắt xinh đẹp của Tư Đồ Đồ kia, còn mang theo vài phần ngây ngô của thiếu nữ, bất kì ai nhìn vào đều biết, tuổi nàng tuyệtđối không lớn lắm.

Tu sĩ hùng mạnh, đích xác có thể khiến cho gương mặt của mình nhìn vào không có bất kỳ dấu vết nào của thời gian.

Bao gồm bản thân Gia Cát Lãng, cũng là như thế, tuổi thật của hắn, khẳng định là lớn hơn vẻ bề ngoài hiện tại của hắn bây giờ rất nhiều.

Nhưng đôi mắt không thể lừa người khác.

Đôi mắt của người trẻ, với đôi mắt của một người sống rất nhiều năm, tuyệt đối không giống nhau.

Trong thiên tầng, khẳng định không có khả năng có Đế Chủ còn trẻ như vậy.Không phải Đế Chủ, cô bé kia tối đa cũng chỉ là Chân Tiên!

Có thể tiến vào thiên tầng Huyễn Thần Giới, có mấy người chưa tới cảnh giới Chân Tiên?

Quả thực thực quá nhiều, nhiều đếm không xuể!

Chỉ là một Chân Tiên, không ngờ khiến mình chật vật như thế.

Nỗi hận trong lòng Gia Cát Lãng tự nhiên không thể tan.

Với con mắt u ám, hắn đứng ở đó, rất lâu, mới cắn răng nói:

- Ta không tin, cả đời ngươi đều không ra đất ngũ hành chi kim!

Ta không ở đây chờ người, ta ở chỗ ra vào chờ ngươi!Gia Cát Lãng thật sự có chút bị chọc giận điên lên, từ lúc chào đời tới nay, đây là lần đầu tiên hắn gặp phải thiệt thòi lớn như vậy.

Trước đây cho dù là chịu thiệt trong tay Phùng Xuân, nhưng cũng không tức giận như vậy.

Dù sao Phùng Xuân cũng là Đế Chủ thành danh nhiều năm, cảnh giới của người đó cao hơn hắn rất nhiều.

Cho dù là bại rồi, cũng không có gì lớn lao cả, không có ai chế nhạo hắn.

Ngược lại có rất nhiều người cảm thất hắn rất dũng cảm, không phải ai cũng dám động thủ với người có cảnh giới cao hơn mình rất nhiều.

Nhưng lần này hoàn toàn khác, loại cảm giác này, cũng giống như bịcon kiến cắn một cái, nhưng lại không có cách nào làm gì được con kiến kia.

- Ta không cần biết ngươi là tiểu thư nhà nào, ta không cần biết thế lực phía sau ngươi lớn như thế nào, lần nay, ngươi chết chắc rồi!

Gia Cát Lãng nói xong, lấy ra xa mã bằng đồng tàn không chịu nổi, bay về hướng lối ra vào của ngũ hành chi kim.

Thảm hại và bực bội, khiến cho tâm tình của vị Đại Năng Đế chủ Cảnh Giới ... xấu đến cực hạn.

***

Giờ phút này Sở Mặc đang trên đường đi tìm ngũ hành chi kim, đến nơi này, Thương Khung Thần Giám bắt đầu có chút phản ứng, mặc dù có chút mơ hồ, nhưng cũng có phương hướng.

Đã không có sự quấy rầy của Tư Đồ Đồ, Sở Mặc cảm giác thoải mái rất nhiều.

Thế giới Hoàng Kim này, khác với ngũ hành chi kim, cũng không hung hiểm như trong tưởng tượng.

Ít nhất trước mắt lúc này không có.

Ngoại trừ thỉnh thoảng có thể gặp được một vài sinh linh chợt thoáng qua, dọc theo đường đi của Sở Mặc, đều không gặp bất kì sinh linhhoàng kim nào.

-----o0o-----

Chương 727 : Đường đi khó

Chương 727 : Đường đi khó

Lần đi này, chính là mấy canh giờ, mãi đến khi có gợi ý của Thương Khung Thần Giám, lúc bắt đầu càng ngày càng rõ ràng, trong tầm mắt của Sở Mặc, xuất hiện một ngọn Hoàng Kim Sơn thật lớn!

- Đây mới thực sự là Kim Sơn!

Sở Mặc nhìn núi Đại Kim cao lớn hơn vạn trượng trước mắt.

Không kìm nổi cảm thán.

Trên Kim Sơn sinh trưởng vô số cây hoàng kim, thỉnh thoảng có vài sinh linh hoàng kim biết bay, lúc ẩn lúc hiện thường lui tới trong núi.Theo chỉ dẫn của Thương Khung Thần Giám, trên đường Sở Mặc đến dưới chân núi Hoàng Kim, xuất hiện một con đường, một bậc thang hoàng kim, uốn lượn phía trước.

Sở Mặc trực tiếp bước lên phía trước, bắt đầu đi về phía trước, đến đây, mùi thuộc tính kim càng ngày càng nồng đậm.

Lúc Sở Mặc đi tới lưng chừng núi, đột nhiên bắt đầu cảm thấy, có một áp lực rất lớn xuất hiện.

Sau đó, Sở Mặc liền nhìn thấy phía trước.

Trong hư không, rất nhiều tiểu cầu màu vàng sương mù nổi lơ lửng, có một khối khối, có lớn chút, có nhỏ một chút.

Thỉnh thoảng đụng vào, còn dung hợp lại với nhau.- Ngũ hành chi kim!

Ánh mắt của Sở Mặc sáng ngời.

Trực giác nói cho hắn biết, đây chính là ngũ hành chi kim hắn muốn tìm!

Lập tức, trên mặt của Sở Mặc, lộ ra sắc mặt vui mừng, bất kể nói như thế nào, mục đích chuyến đi này, cũng coi như đạt được rồi.

Nhưng mà khi Sở Mặc bước đi lên phía trước, lúc chuẩn bị nắm lấy những ngũ hành chi kim nào, sắc mặt có chút thay đổi.

Tình huống gặp phải ở thạch quan nơi đó, lại lần nữa xuất hiện!

Mỗi một bước đi về phía trước, áp lực đều tăng gấp đôi!Sau khi Sở Mặc đi ra được năm sáu bước, khoảng cách đến ngũ hành chi kim chỉ còn vài chục bước, nhưng loại áp lực này, đã đạt đến áp lực bước thứ bảy ở thạch quan!

- Hô!

Sở Mặc thở ra một cái, không tiếp tục hướng trước, mà là ngồi xuống tại chỗ, bắt đầu vận hành Thiên Ý Ngã Ý tâm pháp.

Qua nửa canh giờ, Sở Mặc mới đứng lên, trong con ngươi, lộ ra một chút vẻ kiên nghị, tiếp tục đi thẳng về phía trước.Một hơi bước đi tám chín bước, lúc cách ngũ hành chi kim gần nhất chỉ còn ba bước, loại áp lực này, đã gần như hình thành thực chất, giống như bước tường kiên cố, chắn trước mặt Sở Mặc.

Khuôn mặt Sở Mặc đỏ bừng lên, người như là đang gánh cả một tòa núi lớn, hai chân bị áp lực đến run rẩy.

Câu nói trước kia của Tư Đồ Đồ, dường như lại vang lên bên tai Sở Mặc: Hừ, không cần ta hỗ trợ...

Có thể có được ngũ hành chi kim coi như ngươi có bản lĩnh!

Xem ra, Tư Đồ Đồ kia, sớm đã biết là như thế này, cho nên mới phảichắc chắc như thế, chính mình không lấy được ngũ hành chi kim?

Trên mặt của Sở Mặc, lộ ra một nụ cười khổ, tuy nhiên tiếp theo, trong mắt hắn, lần nữa toát ra hào quang kiên nghị.

Cho dù quay đầu lựa chọn lần nữa, hắn vẫn sẽ chọn một mình đến!

Con đường này, là chính bản thân hắn lựa chọn, như vậy thì bản thân phải tiếp tục đi tiếp!

Trợ giúp của người khác, chỉ là nhất thời, chỉ có cố gắng của bản thân, mới là vĩnh viễn.Chỉ còn lại ba bước mà thôi, ta nhất định có thể bước ra!

Sở Mặc cắn răng, gầm lên giận dữ, trực tiếp bước lên thêm một bước.

Trên người truyền ra một tiếng kẽo kẹt.

Đó là tổ cảnh thân thể, có chút không chịu nổi gánh nặng, phát ra cảnh cáo cho hắn!

Tổ cảnh thân thể tuy rằng hùng mạnh vô cùng, nhưng cảnh giới của Sở Mặc đúng là vẫn còn quá thấp, nếu hắn có cảnh giới đế chủ như Gia Cát Lãng như vậy, cộng thêm tổ cảnh thân thể, lại đi mấy bước, cho dù là không như giẫm trên đất bằng, chỉ sợ cũng không kém bao nhiêu.Phanh!

Sở Mặc lại về phía trước bước một bước.

Đoàn ngũ hành chi kim gần nhất, cũng chỉ còn lại có một bước ngắn, dường như...

đã dễ như trở bàn tay.

Bởi vì áp lực kia mà trên mặt Sở Mặc có chút vặn vẹo nhưng cũng không khỏi lộ ra một tia vui vẻ tươi cười:

- Yêu cầu của ta không cao chút nào, ta chỉ cần một chút ngũ hành chi kim...

Một chút là đủ rồi!Trúc Ngũ Hành Đạo Cơ, cần nguyên tố ngũ hành, đích xác không cần nhiều lắm.

Bởi vì chút nguyên tố này, chỉ cần một chút như hạt mè, cũng có thể khiến trong phạm vi vạn dặm, không ngừng sinh ra nguyên tố tương quan vật đó!

Chúng nó là tinh hoa thiên địa chân chính!

Tựa như giọt ngũ hành chi thủy trên người Sở Mặc, nếu đem nó ném vào sa mạc, như vậy, không cần nhiều năm, mảnh sa mạc kia, không dám nói sẽ biến thành một mảnh rừng rậm xanh um tươi tốt, nhưng ít ra... sẽ không thiếu sông ngòi và ốc đảo!Đây là uy lực nguyên tố ngũ hành!

Cũng chỉ còn lại có một bước này nữa !

- Đến đây đi!

Sở Mặc bước thêm một bước, lục phủ ngũ tạng trong cơ thể, cuồn cuộn dâng lên, có một loại như muốn hộc máu lên.

Nhưng Sở Mặc không quan tâm đến nó, tóm lấy đoàn ngũ hành chi kim đó.

Hắn dùng không phải là thủ pháp bình thường, mà là một loại thủ ấn!

Thủ ấn chuyên dùng để có thể bắt được nguyên tố ngũ hành!

Nhưng điều làm Sở Mặc không nghĩ tới chính là ...

CHÍU...U...U!!

Đoàn ngũ hành chi kim gần trong gang tấc, thuận theo kẽ hở ngón tay của Sở Mặc... chảy mất.Không ngờ không cầm được!

Cứ như vậy trôi đi!

Sở Mặc trợn mắt há hốc mồm, cái này, hắn thật sự có loại kích động ức chế đến nổi muốn hộc máu.

Trơ mắt nhìn đoàn ngũ hành chi kim chảy mất, trực tiếp trôi đi xa vài chục bước, sau đó ngừng lại ở đó, còn rung động vài cái, giống như cố ý chọc tức Sở Mặc.

Khóe miệng của Sở Mặc, không kìm nổi co giật kịch liệt, hắn ngaycả mắng người cũng không có sức mà mắng.

Cái này, cách hắn gần nhất, chỉ có năm bước.

Tuy nhiên Sở Mặc lại phát hiện, lúc này đoàn ngũ hành chi kim gần hắn nhất, lại là màu hoàng kim.

So với màu mà Giới Linh nói giống nhau.

Nhìn đoàn ngũ hành chi kim trôi tuột ở đằng xa, là màu vàng lợt!

Đuôi lông mày của Sở Mặc nhướng lên, không kìm nổi trong lòng khẽ động, trên mặt dần dần hiện ra vẻ kinh ngạc, lẩm bẩm nói:

- Chẳng lẽ lại ...

đây là ngũ hành chi tinh kim trong truyền thuyết...?

Nguyên tố ngũ hành, vốn dĩ có linh tính, nhưng linh tính này, giống như những sinh linh khác vậy, cũng có phân chia cao thấp.

Ngũ hành chi tinh kim, chính là nguyên tố cao cấp nhất tồn tại trong ngũ hành chi kim.

Thảo nào ... nó không cho ta bắt, lại còn biết chạy trốn.

Nhưng hiện tại đoàn ngũ hành chi kim gần nhất, chỉ cách năm bước chân, mà hiện giờ Sở Mặc muốn đi một bước ... cũng trở nên vô cùngkhó khăn!

- Thật đáng chết!

Trên mặt của Sở Mặc, viết hai chữ "Buồn bực" thật to.

Dưới trọng áp, Thiên Ý Ngã Ý tâm pháp bắt đầu tự hành vận chuyển, nhưng loại áp lực này, không nhỏ hơn bao nhiêu.

-----o0o-----

Chương 728 : Ngũ hành chi tinh kim

Chương 728 : Ngũ hành chi tinh kim

- Xem ra, quá trình ta lần đầu tiên lấy được ngũ hành chi thủy quá là thuận lợi rồi!

Không phải mỗi lần ...

đều có thể may mắn như thế.

Sở Mặc thì thầm trong miệng, khiến Thương Khung Thần Giám từ trong cơ thế hiển thị ra, nắm trong tay.

Sau đó hạ giọng nói:

- Như ý ...

Lần này, ngươi có thể cho ta như ý không?

Ô...ô...ô...n...g!

Phía trên Thương Khung Thần Giám, không ngờ trực tiếp bộc phát ra một sức mạnh hùng mạnh, hướng ra bốn phương tám hướng.

Nhanh chóng mở rộng ra bên ngoài.

Cái cảm giác giống như đang mang theo tòa núi lớn sau lưng của Sở Mặc, phút chốc nhỏ hơn rất nhiều

- Đây là ...

đây?Trên mặt của Sở Mặc, lộ ra khiếp sợ, trừng to mắt có chút không dám tin.

Nhưng đây cũng là cơ hội tốt nhất hắn lấy được ngũ hành chi kim, cho nên Sở Mặc lúc này không có chút gì do dự, trực tiếp đi về phía trước, đạp đạp đạp...

đi năm bước.

Một tay kết ấn, nắm lấy doàn ngũ hành chi kim.

Một khối áp lực cực lớn, nháy mắt truyền giống như thứ hắn cầm lấy, không phải là nguyên tố ngũ hành chi kim như sương mù, mà là một đại sơn không thể nào lay động.Cho dù là Sở Mặc kết thủ ấn chuyên để lấy nguyên tố ngũ hành, vẫn có cảm giác không thể nào lay động được khối "sương mù" này.

- Hắc!

Sở Mặc chợt quát một tiếng, Thương Khung Thần Giám trong tay, cũng đồng thời phát ra một đoàn hào quang.

Lúc này đây, lực lượng đoàn hào quang tản mát ra, trực tiếp rót vào thân thể của Sở Mặc.

- Thu!

Sở Mặc hét lớn.

Nguyên tố ngũ hành chi kim trong tay, trực tiếp bị hắn nắm chặt, sauđó phong ấn chặt, thu vào trong không gian của Thương Khung Thần Giám.

Lúc này, đoàn sương mù màu vàng lợt giống như đang nổi giận vậy, nháy mắt đã phát ra một đạo hào quang, chém về phía Sở Mặc.

Sở Mặc căn bản không kịp né tránh.

Trực tiếp bị tia sáng này bổ trúng.

- Cheng!

Trong lúc nguy cấp, Thí Thiên trực tiếp bay ra ngoài, bộc phát ra sátý vô tận, chặn đạo tia sáng này.

Sau đó không ngờ bay thẳng đến đoàn sương mù màu vàng lợt trảm xuống.

Vù!

Đoàn sương mù màu vàng lợt tựa như con thỏ gặp phải kinh sợ vậy, nháy mắt đã trốn xa.

Sở Mặc có thể cảm giác rõ ràng được Thương Khung Thần Giám trong tay truyền lại một hơi thở suy yếu, ngay tiếp theo dẫn đến cơ thể hắn, không ngừng lùi về sau.

Một hơi đã lùi đến nơi không có áp lực, mới dừng bước lại.Thí Thiên tự bay trở về, bay vào giữa Thương Khung Thần Giám.

Sở Mặc ngồi dưới đất.

Thở hổn hển.

Sau đó trực tiếp tiến vào không gian của Thương Khung Thần Giám.

Vừa tiến đến lập tức hoảng sợ, bởi vì vốn không gian Thương Khung Thần Giám sinh khí đầy đủ, lúc này lại thể hiện ra một hơi thở tiêu điều mãnh liệt.

Như thể là một sa mạc hoang vu sắp mất đi sinh khí tuyệt đối!

- Đây là chuyện gì?Sở Mặc cả kinh, sau đó nháy mắt nghĩ đến, hẳn là Thương Khung Thần Giám vì trợ giúp chính mình thu ngũ hành chi kim, cưỡng ép sinh ra sức mạnh, rút đi sinh khí chỗ này.

Điều này làm cho Sở Mặc vô cùng đau lòng, hắn dùng rất nhiều năm, mới khiến cho Thương Khung Thần Giám trở nên có sức sống bừng bừng.

Kết quả trong nháy mắt, liền biến thành như vậy.

Cũng may cuối cùng là chiếm được ngũ hành chi kim, cũng coi như không có phí công sức của Thương Khung Thần Giám.

Đáng tiếc bản thân không bắt được ngũ hành chi tinh kim, nếu không thì, hắn càng vui hơn.Đang nghĩ ngợi, đoàn ngũ hành chi tinh kim không ngờ lại từ từ lơ lửng bay đến, chỉ là lần này xem ra ít nhiều cũng có bộ dạng hơi lén lút.

Như là một con gấu con kéo đầu kéo não, rất sợ hãi, lại hiếu kỳ, tuy là không có con mắt, không có ngũ quan, nhưng Sở Mặc lại cảm giác, đối phương dường như đang không ngừng đánh giá bản thân mình.

- Này... tiểu tử kia, muốn cùng ca ca ra ngoài đi chơi không?

Sở Mặc hướng về phía đoàn ngũ hành chi tinh kim màu vàng lợt.

Điều khiến Sở Mặc không ngờ tới chính là, trong sương mù màu vàng lợt kia, không ngờ lại truyền tới một âm thanh như trẻ đang bú:

- Hừ, ngươi gạt người!

- ...

Trong đầu Sở Mặc đầu xám xịt, trong lòng tự nhủ thật sự gặp quỷ rồi, hắn từ trước tới giờ chưa từng nghe nguyên tố ngũ hành có thể có linh tính đến trình độ này, lại có thể biết nói chuyện!

- Ngươi cũng giống như tên tiểu nha đầu vậy, đều không phải là thứ tốt lành gì!

Cô ta chạy đến đây, ỷ vào thể chất ngũ hành chi kim, thân hòa với chúng ta, tóm đi một lượng lớn con dân của ta!

Ngươi cũng như vậy, không ngờ còn muốn lừa gạt bản tôn!

Quả thực không thể tha thứ!

Âm thanh như trẻ đang bú dường như mang theo giọng phẫn nộmãnh liệt.

Sở Mặc trợn mắt há hốc mồm nhìn đoàn sương mù màu vàng lợt này, thầm nghĩ, nó nói tiểu nha đầu, chẳng lẽ là Tư Đồ Đồ?

Tuy nhiên, một đoàn sương mù nguyên tố ngũ hành, không ngờ mở miệng nói bản tôn, còn cái gì con dân ...

Sở Mặc không kìm nổi liếc mắt:

- Ngươi là ai?

Ngươi cho là ngươi là quốc vương hay sao?

- Hừ, bản tôn chính là vương của thế giới này!

Đoàn sương mù kia dần dần kết tinh thành bộ dáng của một đứa bé,cao ba tấc, nhìn vào cỡ ba bốn tuổi, cả người nhẵn bóng, mặt mày rõ ràng có thể thấy được, nhìn qua, thật sự cũng có vẻ đáng yêu, nhưng đang căm tức nhìn Sở Mặc:

- Tin bản tôn dùng lực lượng của thế giới này đem trấn áp ngươi hay không?

Nói xong, toàn bộ thế giới hoàng kim, không ngờ mơ hồ bắt đầu xáo động, giống như là muốn xảy ra động đất vậy.

Khóe miệng Sở Mặc co lại, lập tức nói:

- Ta tin, ta đương nhiên tin, ngươi lợi hại như vậy, làm gì chấp nhặt với ta, ta cũng chỉ là cầu một chút ngũ hành chi kim mà thôi.- Hừ, ngươi biết bản tôn lợi hại là được rồi!

Tên nhóc cao ba tấc kia ra vẻ già đời nhìn Sở Mặc:

- Bây giờ còn muốn bắt nạt bản tôn nữa không?

Biết sai chưa hả?

- Biết biết...

Vẻ mặt Sở Mặc khiêm nhường, sau đó nói:

- Kia... ta bây giờ có thể đi rồi phải không?

- Không thể!

Tiểu tử thối trừng mắt:

- Từ nơi này của bản tôn lấy được lợi ích rồi muốn đi?

Làm gì có chuyện dễ dàng vậy?

Sở Mặc không kìm nổi liếc mắt:

- Trước kia ngươi cũng đối xử với tên tiểu nha đầu kia như vậy?

Nhắc tới Tư Đồ Đồ, tiểu tử đó dường như có chút tức giận, cười lạnh nói:

- Cô ta là gì chứ?

Chẳng qua chỉ là một sinh linh có thể chức ngũ hành chi kim mà thôi, bởi vì đồng nguyên, bản tôn lười tính toán với cô ta, cho cô ta mang đi một chút con dân của bản tôn, nhưng muốn bản tôn mở miệng nói chuyện với cô ta, chưa đủ tư cách!

Nói xong, tiểu tử đảo mắt một vòng, nhìn Sở Mặc:

- Nhưng ngươi không giống!

Sở Mặc cũng nhịn không được nữa liếc mắt:

- Ta sao không giống?

-----o0o-----

Chương 729 : Nguyên tố Thánh quả

Chương 729 : Nguyên tố Thánh quả

- Người xấu xí!

Tiểu tử thối nói xong, dùng tay chỉ vào Sở Mặc bật cười ha hả.

Mặt Sở Mặc đen đi, cảm giác cả người cũng không tốt lắm, tên tiểu tử cao ba tấc này, lời nói tràn đầy ác ý cũng không biết là học ai nữa.

Tiểu tử thối nói xong, sau đó đảo mắt, nhìn Sở Mặc nói:

- Ngươi muốn mang con dân ta đi, cũng không phải là không thể được, tuy nhiên...

Ngươi phải hứa với ta một chuyện?

- Chuyện gì?

Sở Mặc nhìn tiểu tinh linh này, không dám coi nó là tinh linh cấp thấp nữa.

Có thể nói ra những lời đầy ác ý như vậy, sao có thể là chỉ số thông minh thấp được?

- Lấy một món bảo bối của ngươi ra trao đổi.

Tiểu tử thối tha nhìn chằm chằm Sở Mặc, trong ánh mắt một chút tham dục, cuối cùng vẫn không tránh được ánh mắt của Sở MặcTrong lòng Sở Mặc không khỏi hồi hộp, ở đây, tên tiểu tử thối chắc chắn là chúa tể hoàn toàn xứng đáng, là Vương chân chính, nó muốn lợi sức mạnh của thế giới này đối phó bản thân, rất đơn giản như thế.

Cho nên, lập tức đồng ý trước rồi đợi nói sau đã.

- Ngươi nói xem.

Sở Mặc cẩn thận nói.

- Không cần cẩn thận như vậy, ta không ham mấy cái bảo vật mạnh trên người ngươi.

Tiểu tử thối như là xem thấu tâm tư của Sở Mặc, cười ha hả nói:

- Nhất là cây đao kia, bản tôn rất ghét!- Vậy ngươi muốn gì?

Nghe tên tiểu tử nói như vậy, Sở Mặc lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Nếu hắn thật sự muốn Thương Khung Thần Giám hoặc là Hỗn Độn Hồng Lô, vậy cho dù chết ở chỗ này, nhất định cũng phải liều mạng cùng hắn.

Nếu không phải mấy thứ này, vậy thì, cho dù là hắn muốn tạo hóa thành một con cá.

Sở Mặc cũng cho hắn.

- Ta có thể cảm ứng được, trong không gian lưu trữ của ngươi, có một loại trái cây ta rất thích, ngươi có thể cho ta một ... không ... hai trái ... không, bản tôn cần bao nhiêu nhỉ?

Một hai ba ...Tiểu tử đó lẩm nhẩm đếm trong miệng, sau đó tách những ngón tay ra đếm.

Tuy nhiên tên tiểu tử này, rõ ràng không biết số, đếm đầu ngón tay này ra số kia.

Đếm tới đếm lui, liền đếm ra đến sáu số.

Không khỏi tức giận nói:

- Ôi trởi, cái này thật sự quá khó mà!

Phiền thật, phiền thật, bản tôn không chịu nổi!

Hai tay tiểu tử thối này chống nạnh, đứng ở trên hư không, vẻ mặt tức giận nhìn Sở Mặc:

- Bản tôn muốn sáu trái!Sở Mặc khó hiểu nhìn tiểu tử kia, lòng thầm nghĩ, trên người của ta, ở đâu có trái cây gì chứ?

- Sao vậy, ngươi không nỡ?

Tiểu tử thối sắc mặt bắt đầu thay đổi, gần như rất tức giận, có tư thế như muốn phác tác.

Toàn bộ thế giới hoàng kim, cũng bắt đầu xáo động, phía sau Sở Mặc, từ trong đất chui ra hai võ sĩ hoàng kim vô cùng to lớn, cao chừng hai mươi trượng, cả người lấp lánh ánh vàng vô cùng hung mạnh, hai cặp mắt hoàng kim, phát ra tia băng, ở sau lưng nhìn chăm chú vào Sở Mặc giống như hễ có một lời không thích hợp thì sẽ trực tiếp ra tay vậy- Không phải không nỡ.

Mà là ta căn bản không hiểu ý của ngươi.

Sở Mặc nhìn tiểu tử thối:

- Trên người của ta làm gì có trái cây gì?

- Ngươi đứng trước mặt bản tôn, không ngờ cũng dám nói dối?

Tiểu tử thối lạnh lùng nói:

- Xem ra, không để cho ngươi thấy lợi hại của ta, ngươi thật không coi bản tôn ra gì mà!

Nói xong, trực tiếp vung tay lên, một pho tượng võ sĩ hoàng kim trong đó hung hăng tát một cái, chụp xuống người Sở Mặc.Nơi này gần như không có áp lực, thân hình Sở Mặc né qua, chớp mắt đã né được phát này.

Ầm!

Cú đấm của võ sĩ hoàng kim kia giống như cối xay trực tiếp chụp lên mặt đất, lập tức khiến cho đất cứng như vàng này xuất hiện một chưởng ấn cực lớn.

Kình phong này khiến sắc mặt Sở Mặc hơi đổi, khẩn trương nói:

- Dừng tay!- Biết lợi hại chưa?

Tiểu tử thối cười lạnh nói.

Biết cái đếch gì!

Này nếu ở bên ngoài, ta có rất nhiều biện pháp thu tên yêu nghiệt ngươi!

Sở Mặc trong lòng thầm mắng, tuy nhiên trên mặt cũng là lộ ra cười khổ:

- Thật sự không biết trái ngươi nói là cái gì, ngươi đã muốn, ngươi cũng phải nói cho ta biết dáng vẻ nó ra sao chứ?

- Ngươi không phải cố ý giả ngu với bản tôn?

Hừ, nhân loại các người, không có một ai tốt cả, gian xảo nhất và không nói chữ tín nhất!

Tiểu tử thối ra vẻ già đời nói.Phỏng chừng ranh con này trước kia nhất định là bị thua trong tay con người, bằng không sẽ không căm hận nhân loại như thế.

Sở Mặc cười cười:

- Thế nào là giả ngu?

Ta thật sự không biết đó!

Tiểu tử thối ngẫm nghĩ một chút, hư không một chút, nơi đó xuất hiện một bức họa, một gốc cây nhỏ, trên đó đầy trái cây tươi, nhìn vào khiến người ta vô cùng yêu thích.

- Loại trái cây này ...

Sở Mặc hơi hơi nhíu mày, trầm ngâm một chút, sau đó trong lòngkhẽ động, trong lòng nói không phải trái cây trong Thương Khung Thần Giám này sao?

Năm đó lúc ở thảo nguyên, hắn lấy được một gốc cây nhỏ màu xám, chuẩn xác mà nói, là Thương Khung Thần Giám chủ động lựa chọn gốc cây nhỏ màu xám đó.

Mãi cho đến hôm nay, Sở Mặc cũng không biết kia gốc cây nhỏ màu xám rốt cuộc là cái gì, Sở Mặc qua không bao lâu đã không còn quan tâm chuyện này nữa.

Tiểu tử thối nếu không nói, Sở Mặc theo bản năng bỏ qua gốc cây trong Thương Khung Thần Giám, hiện tại nhớ tới, năm đó gốc cây đó còn tiêu hao không ít nguyên thạch của bản thân.- Ngươi khẳng định có, đúng hay không?

Trên mặt tiểu tử đó, cuối cùng hiện ra vẻ hung phấn, đôi mắt sung mãn chờ mong Sở Mặc.

- Đó là cái cây gì, quả gì?

Sở Mặc nhìn vào có vẻ rất không để ý hỏi:

- Nhìn không chút thu hút ... chẳng lẽ rất ngon sao?

- Ngươi biết cái gì?

Đó là nguyên tố Thánh quả...

Tiểu tử thối hai mắt trợn lên, cười lạnh nói, vừa nói ra bốn chữ nguyên tố Thánh quả, đã lập tức ngậm miệng lại, sau đó sắc mặt có chút khó coi nhìn Sở Mặc.

Lạnh lùng nói:

- Ngươi dám dụ bản tôn?

Vẻ mặt Sở Mặc vẫn không thèm để ý thản nhiên nói:

- Dụ ngươi?

Ý của ngươi là gì?

Đối với ngươi hữu dụng, đối với ta chưa chắc có ích.

Tựa như Thí Thiên của ta, đối với ngươi cũng chẳng có tác dụng gì, nhưng với ta mà nói, nó là chí bảo!

Sở Mặc nói xong, cố ý giơ giơ Thí Thiên sát ý dày đặc trong tay lên.

Tiểu tử thối có chút sợ hãi nhìn thoáng qua Thí Thiên, ánh mắt lộ ra vài phần vẻ sợ hãi, theo bản năng, lui lại mấy bước.

Sau đó nói:

- Đúng vậy, nguyên tố Thánh quả kia, đối với ngươi mà nói, mộtchút hữu ích cũng không có, nhưng bản tôn lại rất thích.

Ngươi chỉ cần cho ta một hai ba...

Ừ, sáu quả, sáu quả là được!

Bản tôn không truy cứu hành vi phạm tội ngươi mang con cháu của bản tôn đi nữa!

-----o0o-----

Chương 730 : Đi theo ta

Chương 730 : Đi theo ta

Vật nhỏ này, sợ Thí Thiên!

Nhưng nó đích thực là có năng lực, làm cho cả thế giới hoàng kim phát sinh biến hóa.

Trong lòng Sở Mặc tính toán, phải như thế nào, mới có thể từ trong tay vật nhỏ này, lấy được lợi ích nhiều nhất.

Sở Mặc bỏ chút thời gian liếc ra phía không gian của Thương Khung Thần Giám, gốc cây sớm đã không còn bộ dạng xám xịt ngày nào nữa, cũng đã có hơn ba mươi quả đỏ rực, nhìn có vẻ vô cùng thu hút.

Linh giác của tiểu tử thối cũng đủ mạnh, không ngờ có thế cách cả Thương Khung Thần Giám, lại phát hiện ra nguyên tố Thánh quả.

Tuy nhiên nguyên tố Thánh quả này ... rốt cuộc là dùng để làm gì.

Đối với nhưng nguyên tố ngũ hành, thì có lợi ích gì?

Tiểu tử thối tuy rằng che dấu rất tốt nhưng Sở Mặc vẫn quan sátđược vấn đề.

Hắn ngẩng đầu nhìn tiểu tử thối này:

- Nguyên tố Thánh Quả, chỗ ta, chỉ có một cành, ngươi nói ta biết, nó rốt cuộc có chỗ nào tốt, ta mới quyết định đem nó cho ngươi hay không.

- Không cho bản tôn, ngươi ra được thế giới này không!

Thái độ của tiểu tử kia cứng rắn, căn bản là không muốn nói cho Sở Mặc biết sự thật.

- Thật sao?

Cùng lắm thì ta chết ở chỗ này, nhưng ngươi cũng vậy, cũng tuyệt đối không lấy được nguyên tố Thánh quả!

Sở Mặc nói xong, lòng bàn tay trong lúc đó xuất hiện một quả đỏrực.

- Nguyên tố Thánh quả!

Tiểu tử thối thấy thế, ánh mắt đều tái, nhào bổ về phía Sở Mặc.

Sở Mặc lúc này giương Thí Thiên trong tay, Thí Thiên bộc phát ra sát ý mãnh liệt, khiến cho tiểu tử thối lập tức dừng lại, vẻ mặt tức giận nhìn Sở Mặc.

- Ngươi không nói cho ta biết, ta sẽ bóp nát nó!

Sở Mặc làm bộ, muốn bóp nát nguyên tố Thánh quả này.Tiểu tử thối vội nói:

- Không được!

- Vậy nói cho ta biết!

Sở Mặc nói.

- Ngươi đang uy hiếp bản tôn?

Tin hay không chỉ cần một ý niệm của bản tôn, tất cả ngũ hành chi kim ở khắp núi đồi này đều sẽ tấn công người không?

Sức mạnh của cả thế giới này, bản tôn đều có thể điều động, trấn áp ngươi!

Tiểu tử thối căm tức nhìn Sở Mặc.Toàn bộ thế giới hoàng kim, lại bắt đầu run lên!

- Vậy thì đến đi, ai sợ ai.

Vẻ mặt Sở Mặc bình thản đứng ở đó, không có động thái gì hết.

- Ngươi không sợ chết?

Đôi mắt tiểu tử đó lộ ra sức mạnh khiến người ta khiếp sợ, nhìn chăm chú vào Sở Mặc.

Sở Mặc cười cười:

- Muốn biết ta có sợ không rất dễ dàng.

Ngươi tới thử xem chẳng phải sẽ biết sao?- Đừng tưởng rằng bản tôn không dám!

Tiểu tử thối cả giận nói.

- Vậy thì đến đi!

Sở Mặc cười lạnh, trong lòng chắc chắc một việc, tiểu tử thối này tuy là chúa tể của thế giới hoàng kim.

Nhưng nó tuyệt đối không có năng lực thật sự điều động sức mạnh toàn bộ thế giới để trấn áp Sở Mặc!

Nói cách khác, với linh trí của nó, sớm đã làm như vậy, tuyệt đối sẽ không đợi đến bây giờ.

Nói cho cùng, Sở Mặc trong lòng cảm thấy tiểu tử thối này căn bản là đang phô trương thanh thế!

Nó có thể có năng lực nhất định, nhưngtuyệt đối không lợi hại như nó khoác lác vậy!

Hô!

Hô!

Tên tiểu tử cao ba tấc, chân đạp hư không, ở đó thở hổn hển, nhìn qua cũng khá là buồn cười.

Thật lâu sau, tiểu tử thối rốt cục bại trận, lạnh lùng nhìn Sở Mặc:

- Nguyên tố Thánh quả, có thể nâng cao linh trí nguyên tố ngũ hành!- Chỉ đơn giản như vậy?

Trong lòng Sở Mặc cảm thấy chấn động, cảm thấy không thể tin nổi.

Một gốc cây sinh trưởng ở Nhân Giới, đâm hoa kết quả, thậm chí có hiệu quả thần kỳ như vậy?

Nâng cao linh trí nguyên tố ngũ hành đây chẳng phải là nói... giọt ngũ hành chi thủy của mình, có thể thông qua thứ này, tiến hóa thành ngũ hành chi tinh thủy?

Phỏng đoán này khiến cho Sở Mặc trở nên hưng phấn.

Nguyên tố ngũ hành, vốn dĩ chính là bảo vật thật sự cao nhất của thế gian này, là tinh hoa kết tụ lại trong thiên địa.

Mà nguyên tố ngũ hànhchi tinh, là thần vật trong truyền thuyết mới có!

Loại thần vật thông linh này, người bình thường không cần nhắc tới.

Căn bản là cả gặp cũng không gặp được.

Bởi vì những thứ này trên thế giới chính là thần linh thật sự, nếu không muốn bị người ta nhìn thấy, tuyệt đối sẽ không có người có thể phát hiện tung tích của chúng.

Cho dù Đại Năng cao nhất có thể đánh nát một ngôi sao, nhưng cũng đừng mong thật sự tìm được chúng.Tiểu tử thối cười lạnh nhìn Sở Mặc:

- Ngươi biết cái gì?

Đây đã rất lợi hại rồi!

Đối với sinh linh nguyên tố mà nói, một viên nguyên tố Thánh quả, chống đỡ được ngàn vạn năm tu luyện!

- Linh trí của ngươi đã cao như vậy rồi, người nhỏ mà lắm mưu ma chước quỷ, chẳng lẽ còn cần nâng cao linh trí?

Sở Mặc không kìm nổi hỏi.

- Nói ngươi không hiểu chính là không hiểu.

Như đã nói, tiểu tử thối này cũng không che giấu gì nữa, hừ lạnh một tiếng, trên mặt lộ ra vẻ đùa cợt, nhìn Sở Mặc:

- Nhân loại các ngươi, tu luyện tới cảnh giới đế chủ đã thỏa mãn rồi?

Chẳng lẽ không muốn trở thành chí tôn?

Cho dù trở thành chí tôn, chẳng lẽ không muốn tìm kiếm cảnh giới cao hơn?

Không muốn trở thành tiên?

- Tiên? cảnh giới Tiên, không bằng trở thành đế chủ cao ...

Sở Mặc lẩm bẩm một câu.

Tiểu tử thối lập tức cười lạnh nói:

- Ngươi biết cái gì!

Bản tôn nói tiên, là tiên trường sinh bất tử!

Với Tiên giới mà tiểu nha đầu kia sống căn bản không có một chút quan hệ nào!- Làm sao ngươi biết cô ta đến từ Tiên giới?

Sở Mặc tò mò hỏi.

- Ở cái thế giới này, ta chính là thần linh, chính cô ta nói cô ta đến từ Tiên giới, phải nổ lực bay lên Thiên giới, bị ta nghe được, ta tại sao không thể biết?

Tiểu tử thối cười lạnh nhìn Sở Mặc:

- Tốt lắm, bản tôn đã đều nói cho ngươi biết rồi, ngươi giao nguyên tố Thánh quả cho ta!

Còn nữa, trên người ngươi, chắc chắn còn nữa!

Ngươi còn không mau đưa cho bản tôn ...

Một hai ba...

Năm sáu!

Đúng, sáu quả!

Mau đưa cho bản tôn sáu quả!Cảm giác như tên tiểu tử này chỉ có thể đếm đến sáu.

Sở Mặc vốn dĩ không suy nghĩ sẽ dễ dàng giao nguyên tố Thánh quả cho nó, hiện giờ biết vật này không ngờ là mấu chốt tu luyện của nguyên tố ngũ hành, tất nhiên không thể dễ dàng giao nó ra được.

Bàn tay khẽ lật, nguyên tố Thánh quả này lập tức biến mất trong tay Sở Mặc.

Sau đó cười tủm tỉm nhìn này cái tiểu tử thối, trước mặt nó đang thẹn quá thành giận, thản nhiên nói:

- Muốn nguyên tố Thánh quả, có thể.

Tuy nhiên, ngươi phải hứa vớita một điều kiện!

- Bản tôn giết ngươi, cũng giống như có thể từ ngươi cướp lấy được!

Tiểu tử thối dường như thật sự nổi giận, trong con ngươi tỏa ra hàn ý lạnh như băng.

Toàn bộ thế giới hoàn kim, bất chợt như là hạ nhiệt độ bình thường, trở nên đầy hàn khí kinh người.

-----o0o-----

Chương 731 : Lại bị khinh thường rồi

Chương 731 : Lại bị khinh thường rồi

Sở Mặc lạnh lùng cười, không chút yếu thế hơn nhìn tiểu tử này, thản nhiên nói:

- Ngươi nếu thông minh như vậy, hiểu nhân loại như vậy, đươngnhiên cũng biết, cho dù ta chết ở đây, ta cũng sẽ không thật sự chết.

Cùng lắm là tinh thần bị tổn hao, tĩnh dưỡng một thời gian ngắn là được rồi.

Nhưng mà giết ta rồi, ngươi sẽ mãi mãi không có cơ hội lấy được nguyên tố Thánh quả rồi!

Bởi vì ... ta chắc chắn sẽ không đến nơi này lần nữa!

Trong con ngươi của tiểu tử thối, lóe ra hào quang tối tăm, dường như đang tính toán gì đó.

Cuối cùng, vẻ mặt tức giận nhìn Sở Mặc:

- Đồ tham lam, nói đi, ngươi muốn bản tôn hứa với ngươi điều gì?

Sở Mặc nhìn tiểu tử thối:

- Đi theo ta!- Không thể được!

Tiểu tử thối lập tức cả giận nói:

- Địa vị thân phận của bản tôn, cao quý như thếm sao có thể đi theo một con người như ngươi?

- Vậy động thủ đi.

Sở Mặc hai tay nhất quán, vẻ mặt lưu manh nhìn tiểu tử thối.

Ở ngoài thế giới hoàng kim, trong đất ngũ hành chi kim, Sở Mặc nở nụ cười đứng ở trên chiến thuyền sản xuất trên Tiên giới, ngự không phi hành.

Đúng vậy, hắn bay ở đây!

Ngũ hành chi kim cuồn cuộn vô biên, có rất nhiều sinh linh hùng mạnh, một ít sinh linh ngủ đông, thậm chí có thủ đoạn thông thên.

Còn nhân loại, ở trong này, cảnh giới đã bị khống chế, chỉ có thể duy ở tiêu chuẩn Tiên Thiên, ngay cả Tu Sĩ không không bằng.Nói một cách khác, ở nơi như thế này, không cho phép nhân loại thi triển bất kì phép thuật thần thông gì!

Đây, thật ra là một loại bảo hộ với sinh linh thế giới nhỏ này.

Nói cách khác, dựa vào tính cách của những Tu Sĩ nhân loại, chỉ sợ sớm đã cướp đoạt càn quét hết cả thế giới này mấy lần rồi.

Cho dù là Gia Cát Lãng loại đế chủ Đại năng trẻ tuổi này ..., đến nơi này, tối đa cũng chỉ có thể thông qua các loại pháp khí hùng mạnh bay trên trời, đến cuối cùng còn bị sinh linh hùng mạnh của ngũ hành chi kim hung hăng ức hiếp một trận.

Chiếc xa mã bằng đồng kia, thiếu chútnữa là bị chụp nát rồi.

Lúc đến nơi này, Sở Mặc căn bản không dám đem chiến thuyền từ Tiên giới ra dùng.

Phía dưới tùy tiện một bàn tay của một sinh linh hùng mạnh đã có thể đập nát chiếc thuyền này.

Nhưng hiện tại, hắn lại nghênh ngang đứng phía trên boong chiến thuyền, đón gió, mỉm cười.

Kỳ lạ là toàn bộ ngũ hành chi kim không có bất kỳ sinh linh nào tới gần hắn cả.Cách Sở Mặc không xa, là một con thỏ Hoàng kim thật lớn đang đứng, thỏ Hoàng kim lúc này, đang ở Thổ Mạt Tin tử khoác lác chiến tích của nó.

- Tiểu tử, ta đã nói với ngươi...

Người đó tuy rằng rất hùng mạnh, nhưng hắn sao có thể là đối thủ của thỏ nhà ta?

Thỏ gia một đấm móc bên trái, một đấm móc bên phải, mặt của tên kia liền giống đầu heo rồi!

Ha ha ha!

Thỏ hoàng kim ra vẻ đắc ý, nhìn bóng lưng của Sở Mặc:

-

Sau này đó, thỏ gia ta nhìn thấy hắn thảm bại chạy ra từ trong ngũ hành chi kim, hừ, cũng may hắn chạy nhanh, nếu không thì Thỏ gia ta thật sự không khách khí!Trên vai của Sở Mặc có một con tiểu nhân cao ba tấc, mặt mày rõ ràng, nhìn qua vô cùng đáng yêu.

Chính là tên tiểu tử ngũ hành chi kim trong thế giới hoàng kim.

Đối với sự khoe khoang của thỏ hoàng kim, tiểu tử thối hiển nhiên có chút không cho là đúng:

- Thỏ lớn, ngươi khoác lác ít chút, dựa vào thực lực của ngươi, ai không biết?

Năm đó ở ...

- Ai ôi!!!

Xuỵt ...

Tiểu gia của ta, chúng ta có thể không bàn chuyện năm đó được không?

Vẻ mặt của Thỏ hoàng kim lập tức ngượng ngùng, không cho tiểu tửthối nói tiếp.

Sở Mặc đối với chuyện này cũng có hứng thú, cười híp mắt hỏi:

- Năm đó sao vậy?

- Vị gia này, ngài là đại gia...

Đừng hỏi nữa được không?

Thỏ hoàng kim nhướng lông mày ngồi xổm tại đó.

- Dựa vào cái gì hắn là đại gia, bản tôn lại là tiểu gia?

Vẻ mặt tiểu tử thối trên vai Sở Mặc đầy vẻ bất mãn.

Thỏ Hoàng kim thật cẩn thận nhìn thoáng qua tiểu tử thối trên vai SởMặc, trong lòng tự nhủ ngài đi theo một con người đi ra khỏi thế giới hoàng kim rồi, rõ ràng là muốn đi theo người ta, còn làm đại gia gì chứ?

Tuy nhiên lời này cho dù nó mượn thêm hai lá gan cũng không dám nói ra, chỉ có thể cười ngây ngô, muốn giả ngu để tránh đi.

Nó là sinh linh một tay tiểu tử thối này nuôi lớn, do vậy, trong lòng nó, tiểu tử thối này chính là chủ nhân của nó!

Nói cách khác, hai tên này, tính cách cũng không thể tiếp cận gần.

Con thỏ hoàng kim ngoan ngoãn dịu dàng, biến thành một con thỏ lưu manh như bây giờ, không thể bỏ qua công lao của tên tiểu tử thốinày.

Sở Mặc lại hỏi vài chi tiết về Gia Cát Lãng với thỏ hoàng kim này, hắn cần phải biết, tên đó rốt cuộc là người như thế nào, có biết bên ngoài đang mai phục hắn không.

Thỏ hoàng kim kể hết tất cả những gì trải qua nói hết cho Sở Mặc, nói cho Sở Mặc biết, tên này, mười có đến tám chín là không cam lòng thất bại như vậy.

Nhất định hắn sẽ đứng ở cửa ngũ hành chi kim mà đợi!

- Không sao, bản tôn có biện pháp, từ chỗ khác rời khỏi!

Không nhất thiết là không đi đường đó không được!Tiểu tử thối vỗ ngực cam đoan.

- Nếu hắn phát hiện chúng ta thì sao?

Sở Mặc hỏi.

- Vậy xử lý hắn!

Tiểu tử thối vẻ mặt lạnh lùng, cao ngạo trả lời.

- Vị đó có thể rất hùng mạnh!

Sở Mặc nhắc nhở.- Bản tôn còn mạnh hơn!

Tiểu tử thối vô cùng tự tin.

Phía trước thế giới hoàng kim, Sở Mặc và tên tiểu tử thối kia giằng co thật lâu, cuối cùng, tiểu tử thối chung quy không có thể kháng cự được sự hấp dẫn của nguyên tố Thánh quả, thái độ từ từ mềm mỏng lại, sau khi nói xong điều kiện với Sở Mặc, Sở Mặc trực tiếp đưa cho tiểu tử thối một nguyên tố Thánh quả.

Tâm tình tốt lên, tiểu tử thối chuẩn bị rời khỏi cùng với Sở Mặc nói với Sở Mặc Tư Đồ Đồ ở trong thạch quan đó.

Sở Mặc lúc này da đầu có chút tê dại, đối với thiếu nữ có tài bắn cung cao minh kia, hắn rất muốn kính trọng nhưng luôn phải giữ khoảngcách, tuyệt không muốn kết giao gì với cô ta.

Cho nên, hắn hỏi tiểu tử thối đó có cách nào khác rời khỏi thế giới hoàng kim, vào đất ngũ hành chi kim không.

Tiểu tử thối lập tức cười lạnh nói với Sở Mặc, bản tôn chính là chúa tể ở thế giới này, muốn đi đến đâu thì đi đến đó.

Vì thế, Sở Mặc không chút do dự lựa chọn từ chỗ khác rời khỏi thế giới hoàng kim.

Sau đó tìm thỏ hoàng kim, mang nó cùng rời khỏi.

Về phần Tư Đồ Đồ đáng thương, còn ở trong thạch quan ngây ngốc ngồi chờ Sở Mặc ra, muốn đem mối thù của Gia Cát lãng với nàngchuyển lên người Sở Mặc.

Nhưng lại không biết, Sở Mặc đã rời khỏi thế giới hoàng kim rồi.

-----o0o-----

Chương 732 : Không thuộc về thế giới này

Chương 732 : Không thuộc về thế giới này

Hơn nữa, nếu Tư Đồ Đồ tiến vào thế giới hoàng kim, nhất định sẽ không dám tin vào hai mắt của mình.

Bởi vì toàn bộ thế giới hoàng kim, hiện giờ đã không còn là một khối hoàng kim nữa!

Cũng không có bất kỳ tung tích của ngũ hành chi kim!

Tất cả, tất cả đều đã bị tên nhóc đánh rắm kia mang ra ngoài!Theo như lời tiểu tử thối nói, cái này gọi là chuyển nhà.

- Nói cho ta biết chuyện của tiên đi.

Sở Mặc nhớ tên tiểu tử trước đây lúc hắn cãi cọ, có nhắc qua một câu tiên trường sinh bất tử.

Đối với tiên giới bây giờ mà nói, hoàn toàn không đáng để ý đến.

Sở Mặc có thể cảm nhận được, tiểu tử thối này nhất định biết rất nhiều chuyện.

Đừng nhìn bộ dáng hiện tại của nó chỉ là con nít, nhưng là một vậy thông linh không biết đã trải qua bao nhiêu lâu!

Có thể biết những bí mật người khác không hề biết, trong ở trong tình lý.- Chuyện tiên rất phúc tạp, vài ba câu không nói rõ ràng được.

Tiểu tử thối dường như không muốn nói, đang từ chối.

- Không sao, chúng ta có thời gian mà.

Sở Mặc nói.

Tiểu tử thối trầm mặc một hồi, sau đó ra vẻ già đời nói:

- Loại chuyện này, kỳ thật không phải chuyện mà bây giờ ngươi hỏi đến!

Tuy nhiên ...là đồng minh, bản tôn cũng có thể nói cho ngươi biết, Tiên giới phía ngoài kia, chuyện của Thiên giới!

- Hả?Mặc nhìn thoáng qua tiểu tử ngồi trên vai mình:

- Chuyện này, ngươi cũng biết sao?

- Bản tôn...

Ha hả, biết một chút.

Tiểu tử thối dường như muốn khoe chút gì đó, tuy nhiên nói được nửa câu, liền lạc giọng.

Sau đó nói:

- Hiện tại phía ngoài thế giới kia, hẳn là chia làm Thiên giới, Tiên giới và Linh giới, cấp cao nhất, là Thiên giới.

- Còn có Nhân Giới, thật ra là tứ giới!

Sở Mặc chỉnh lại.- Nhân giới... cũng coi là một giới?

Cái nơi quy luật không trọn vẹn ... có tư cách gì mà thành một giới?

Tiểu tử thối vẻ mặt khinh thường.

Sở Mặc mặt tái đi, lại bị người ta khinh bỉ, mà hơn nữa đây cũng không phải lần đầu bị người ta khinh bỉ.

Nhưng nghe vào vẫn cảm thấy vô cùng khó chịu.

- Nhân Giới làm sao lại không thể tự thành một giới?

Sở Mặc hỏi lại.

- Chỗ mà cả tu sĩ yếu nhất cũng dung nạp không được, cũng khôngbiết xấu hổ coi là một giới sao?

Tiểu tử thối tha cười lạnh, liếc xéo Sở Mặc:

- Ngươi không phải cũng từ nơi đó đến chứ?

Sở Mặc không trả lời vấn đề của tên tiểu tử này mà chỉ nói:

- Không phải thế giới này sẽ áp chế cảnh giới của tất cả các sinh linh xuống, cao nhất là ở Tiên Thiên hay sao?

- Sao có thể đánh đồng hết chứ.

Tiểu tử phản bác ngay lập tức:

- Nơi này chỉ áp chế cảnh giới của các sinh linh từ bên ngoài, mà chủ yếu là con người thôi.

Ngươi nhìn hoàng kim thỏ đi, nó đã đến Thiên Tiên cảnh rồi đấy.

Nếu tiến vào Nhân giới không chừng khiến cho cái giới ấy vỡ tan ý chứ.Sở Mặc trầm mặc, không nói gì.

Tiểu tử trừng mắt, nhìn Sở Mặc:

- Ngươi nói thật đi, không phải ngươi đến từ chỗ đó chứ?

Sở Mặc cười mỉa:

- Chúng ta vẫn nên nói chuyện Linh giới, Tiên giới hay Thiên giới thì hơn.

Thằng nhóc không nhịn được liếc mắt, nói thầm:

- Thế nào mà ta có cảm giác mình lên nhầm thuyền giặc thế nhỉ.

Cảnh giới thật sự của ngươi không phải là Tiên Thiên chứ?- Khụ khụ...

Sở Mặc đỏ mặt.

- Mẹ nó, không ngờ bản tôn lại cùng một kẻ còn chưa là tu sĩ kết thành đồng minh.

Thằng nhóc nhìn Sở Mặc, cảm giác nó đã bị lừa.

- Có ai mà không từ yếu rồi mới mạnh lên đâu.

Sở Mặc giải thích.

- Ngươi nói cái rắm.

Khi bản tôn thức tỉnh, bản tôn đã ở Đại La Kim Tiên cảnh giới rồi.Nó lại hổn hển nói.

- Ngươi yếu như vậy, bản tôn đi cùng cũng thấy mất mặt.

- ...

Sở Mặc liếc mắt.

- Vậy ngươi quay về là được.

- Ta...

Thằng nhóc nghẹn lời, con ngươi nó lại lóe lên, hình như mới nghĩ ra chủ ý nào đó.

Hoàng kim thỏ cũng bị cảnh giới của Sở Mặc dọa sợ, nó không dámtin nói:

- Ngươi còn chưa tới Trúc Cơ ư?

Sở Mặc thản nhiên gật đầu.

- Đúng thế.

Bằng không ta đến lấy ngũ hành chi kim làm gì chứ.

Hoàng kim thỏ mờ mịt:

- Hai chuyện này liên quan gì với nhau?

Thằng nhóc kia nghe vậy lại giật mình, sau đó nhảy dựng lên, bay đến trước mặt Sở Mặc, lắp bắp nhìn hắn nói:

- Ngươi muốn tìm ngũ hành chi kim...để lên Trúc Cơ á?Sở Mặc gật đầu:

- Đúng vậy.

- Chứ không phải chỉ để thay đổi thể chất thành thân thể ngũ hành chi kim à?

Thằng nhóc lại truy vấn.

- Thân thể ngũ hành chi kim là cái thá gì chứ...

Sở Mặc khinh thường.

Tên nhóc hít một ngụm khí lạnh, nhìn Sở Mặc, đánh giá từ trên xuống dưới.

Sau một lúc nó mới chậm rãi nói:

- Ngươi nghĩ ngươi có thể thành công hay sao?

Hoàng kim thỏ hồ đồ nhìn hai người, thầm nói:

- Thỏ gia không hiểu các ngươi đang nói gì...

- Ngươi đừng ngắt lời.

Tên nhóc lại quát hoàng kim thỏ, vẫn nhìn chăm chăm vào Sở Mặc.

Sở Mặc bị tiểu tử này nhìn đến phát cáu, thầm hối hận bản thân nhanh mồm nhanh miệng lỡ lời.

Nhưng nói đến đây rồi, cũng không cần phải phủ nhận nữa, hắn liền gật đầu:

- Ta nghĩ không có vấn đề.- Ngươi...có thể chất ở đạo cảnh sao?

Sắc mặt thằng nhóc quái dị, nghiêm túc nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc trầm mặc, không trả lời.

Nó lại nhìn kỹ Sở Mặc, rồi đột nhiên thở dài.

Vẻ mặt phức tạp, thần sắc cổ quái, lẩm bà lẩm bẩm:

- Ta hiểu mà...

Sở Mặc nhìn thằng nhóc, trong lòng tự hỏi không biết nó hiểu cái gì.

Nhưng vẻ nghiêm túc trên mặt nó lại đột nhiên biến mất, nó cười hìhì nhìn Sở Mặc nói:

- Nếu vậy, ta sẽ giúp ngươi có được ngũ hành chi tinh thủy, ngũ hành chi tinh đất, ngũ hành chi tinh hỏa còn có ngũ hành chi tinh mộc nữa.

Ta nghĩ chúng nó cũng sẽ nguyện ý giúp ngươi hoàn thành bước đi kia.

Nói xong, nó lại khó chịu:

- Nhưng như vậy, bản tôn lại phải chia nguyên tố Thánh quả cho chúng nó.

Phần của bản tôn sẽ ít đi rất nhiều.

Tiểu tử, ngươi phải nhớ cho ta nhiều hơn.

Ngươi phải cam đoan với ta, khi nhìn thấy chúng nó, không được nói cho chúng biết chuyện này.Sở Mặc như lọt vào sương mù, đầu óc mụ mị nhìn thằng nhóc:

- Tiểu Kim, ta không biết ngươi đang nói cái gì.

- Tiểu Kim á, tên khó nghe chết đi được.

Thằng nhóc nhíu mày.

Sở Mặc nhìn nó, không nói tiếp.

Hoàng kim thỏ lại càng không dám nói.

Nó đã thực sự bị kinh hách.

Trong lòng hoàng kim thỏ nghĩ, thần của ta có phải bị điên hay không mới đi coi trọng cái thiếu niên từ Nhân giới còn chưa phải là tu sĩ này.

Được rồi, dù trên người hắn có nguyên tố Thánh quả, có thể giúpngũ hành nguyên tố nâng cao linh trí và tu vi nhưng không phải cướp là được hay sao.

Một nhân loại nhỏ bé yếu ớt như thế sao dám phản kháng.

-----o0o-----

Chương 733 : Muốn sống không?

Chương 733 : Muốn sống không?

Thằng nhóc không thèm quan tâm hoàng kim thỏ nghĩ gì, nó nhìn chằm chằm vào Sở Mặc nói:

- Ngươi muốn đi bước kia, nếu dùng ngũ hành nguyên tố cũng đủ rồi.

Nhưng muốn làm hoàn mỹ không tỳ vết, chắc chắn phải dùng ngũ hành chi tinh.

Chẳng qua việc này không có lợi với chúng ta, chẳng khác nào chúng ta phải cắt thịt ra cho ngươi.

Nên ngươi nhất định phải lấy thêm nguyên tố Thánh quả cho chúng ta đó.

Lần này, Sở Mặc xác định được thằng nhóc này nghiêm túc.

Dùngngũ hành chi tinh để xây ngũ hành đạo cơ là việc cực kỳ điên cuồng.

Hắn thậm chí không dám tin đây là sự thật.

Thằng nhóc thở dài, nhìn Sở Mặc bằng ánh mắt phức tạp:

- Ngươi cũng may mắn nhất quả đất rồi.

Ngươi không biết chứ, trăm triệu năm cũng chưa chắc xuất hiện một ngũ hành chi tinh.

Nhưng ở thế giới này, lại có đủ hết.

Lúc trước bản tôn còn không rõ, nhưng giờ đã hiểu. chúng ta ở chỗ này để chờ ngươi.

- Ồ...

Sở Mặc nghe tên nhóc nói, lập tức nắm được vấn đề.

Những lời này cũng tương tự với mấy lời Giới Linh nói với hắn.

Tựa như Giới Linhtừng nói, toàn bộ Huyễn Thần giới đều là của hắn.

Sở Mặc hoàn toàn không thể giải thích, chỉ nghĩ có liên quan tới thân thế của hắn.

Nhưng liên quan như thế nào, hắn không dám nghĩ tiếp.

Hôm nay ngũ hành chi tinh kim lại nói tương tự, Sở Mặc lâm vào trầm tư.

Thằng nhóc cảm thán một chút, lại chủ động chuyển hướng đề tài nói:

- Linh giới, Tiên giới,...còn có Thiên giới, thậm chí bao gồm cả Nhân giới...nguyên vốn là một thế giới.Mạch suy tư của Sở Mặc bị cắt đứt, hắn kinh hãi nhìn thằng nhóc hỏi lại:

- Một thế giới ư?

- Đúng.

Đó là một đại thế giới toàn vẹn.

Sau vì một vài nguyên nhân, đại thế giới này bị tách ra, chia làm tam giới.

À nếu tính Nhân giới thì tổng cộng bị chia thành tứ giới.

Nhưng vì mức độ năng lượng của các giới có sự bất đồng, nên bị gọi lần lượt là Nhân giới, Linh giới, Tiên giới và Thiên giới.

Thằng nhóc nhẹ giọng kể.

- Chuyện là như vậy sao?Sở Mặc khó có thể chấp nhận.

- Thật ra tới một ngày kia, khi ở cảnh giới nhất định, ngươi sẽ biết thôi.

- Vậy Huyễn Thần giới thì sao?

Sở Mặc sáng mắt nhìn thằng nhóc, hỏi thêm một câu.

- Huyễn Thần giới không thuộc về thế giới này.

Nó trả lời chắc như đinh đóng cột.

Sở Mặc biến sắc, hắn nhớ Giới Linh từng căn dặn về bộ phân thânhoàn mỹ lúc trước.

- Ngươi phải nhớ kỹ...trừ khi ngươi đến Đại La Kim Tiên, phi thăng Thiên giới, mới có thể hoàn toàn khống chế phân thân này.

Đến lúc đó, khi ngươi sử dụng bộ phân thân trước mặt người khác, nó sẽ khiến kẻ khác thèm đỏ mắt.

Dù là Đế Chủ hay Chí Tôn, nhìn thấy nó cũng sẽ chảy nước miếng, vì nó vốn không thuộc về thế giới này, cũng không nên có ở đây.

Sở Mặc nhìn thằng nhóc thối tha kia, không nhịn được cười khổ.

Nếu bộ phân thân kia và Huyễn Thần giới đều không thuộc về thế giới này, không lẽ hắn cũng không thuộc về đây sao?

- Được rồi, không phải nghĩ nhiều làm gì.

Dù ngươi biết cũng chẳng có lợi gì cả.

Điển hình kiểu quản giết mặc kệ chôn, thằng nhóc nói một tràng khiến Sở Mặc hứng thú xong lại chủ động cắt đứt đề tài.

Lúc này Sở Mặc cũng đang rối loạn nên cũng không hỏi thêm gì.

Liên quan đến thân thế của chính mình, ai cũng không thể bàng quan.

Nhưng Sở Mặc hiểu, hiện tại hắn quá yếu.

Người khác chỉ thổi một hơi cũng đủ chết rồi.

Mọi người lo lắng nên mới không nói cho hắn.

Nếu muốn thay đổi, hắn phải mạnh lên.

Càng ngày càng mạnh hơnnữa mới được.

Thằng nhóc cũng trầm mặc một lúc, bỗng nhiên nói:

- Về chuyện này, ta muốn ngươi mang nha đầu kia theo.

- Hả...

Sở Mặc sửng sốt.

- Chính là nha đầu có thân thể ngũ hành chi kim đó.

Cảnh giới của nàng có hơi kém một chút...

Ha ha ha, không phải bản tôn cười người đâu.

Thằng nhóc thản nhiên nói, một chút thành ý xin lỗi cũng không có.- Tuy nhiên, trong tương lai nàng sẽ có thành tựu không tệ.

Giữ nàng ở bên cạnh cũng có lợi với ngươi.

- Có gì tốt chứ?

Sở Mặc trợn mắt nghĩ thầm.

Kẻ vừa thấy mặt đã muốn dùng tiễn bắn chết mình là tốt sao.

- Có thể dùng nàng để đánh nhau là một này, đánh nhau là hai này, đánh nhau là ba này...

Thằng nhóc giơ tay lên đếm.

Tính qua tính lại, nói:

- Cùng lắm thì sau này có thể bổ sung hậu cung cho ngươi.

Ngươi xem bản tôn có cơ trí không...

Ha ha ha...- Cơ trí cái rắm!

Sở Mặc trợn trắng mắt, cảm giác cực không tốt.

Hắn thấy tiểu tử này không đáng yêu tẹo nào, trong đầu toàn ý nghĩ đen tối, suốt ngày đưa ra mấy chủ ý độc ác.

Mà cũng đúng, nó vốn không phải người.

- Bản tôn cũng chỉ muốn tốt cho ngươi.

Tài bắn cung của nàng rất cao, ngay cả ngươi cũng suýt nữa bị nàng bắn chết có đúng không?

Thằng nhóc không phân biệt tốt xấu, dương dương đắc ý nói.

- Nàng lợi hại hơn nữa ta cũng không muốn mang nàng theo.

Tốt xấu gì nàng cũng xuất thân ở Tiên giới, cảnh giới đã đạt đến luyện thần hậu kỳ.

Mà ta, còn chưa đến Trúc Cơ, còn chưa là một tu sĩ chânchính...

Sở Mặc thản nhiên nói.

- Xuất thân Tiên giới thì làm sao chứ...

Ngươi còn xuất thân từ...

Khụ khụ, tương lai ngươi còn xây Ngũ hành đạo cơ cơ mà.

Một khi ngươi thành công lên Trúc Cơ, cảnh giới của ngươi sẽ tăng rất nhanh.

Đến chính ngươi cũng không dám tin đâu.

Thằng nhóc hơi giận dỗi nói.

Khóe miệng Sở Mặc co quắp:

- Nhanh đến đâu chứ?- Ngươi không tưởng tượng được đâu.

Thằng nhóc ra vẻ thần bí nói.

- Nhưng như vậy cũng không có nghĩa là nàng phải đi theo ta?

Sở Mặc thầm nghĩ.

Nếu cái cô kia biết hắn chỉ ở cảnh giới Tiên Thiên, có khi liếc cũng chẳng thèm liếc.

Nói không chừng, thẹn quá hóa giận còn rút cung bắn luôn.

Nữ nhân như vậy vẫn nên tránh xa một chút thì hơn.

- Không phải còn có bản tôn hay sao?

Thằng oắt con lại cười hì hì.

- Chỉ cần ngươi cho ta vài nguyên tố Thánh quả...

Ta sẽ giúpngươi thu phục nha đầu kia, làm cho nàng một lòng một dạ với ngươi.

Thấy không, một mũi tên của ta trúng được một con, hai con, ba, bốn, năm rồi sáu con chim đấy.

Tên nhóc vui vẻ, nó thấy nguyên tố Thánh quả đang bay qua bay lại trước mặt nó.

- ...

Sở Mặc câm nín, tự nhủ, trông nó thật không đáng tin tí nào, lại chỉ biết đếm đến sáu, rốt cuộc nó có phải nguyên tố chi linh không vậy?

Cuối cùng, chiến thuyền vẫn quay đầu bay về trung tâm long mạchcủa vùng đất.

Trong không gian eo hẹp, Tư Đồ Đồ buồn chán ngồi trên nắp quan tài, luôn miệng nói thầm:

- Không phải tên kia chết ở trong rồi chứ.

Chẹp, có khi có khả năng này thật.

Không phải ai cũng có thể đến tòa núi vàng kia.

Nếu không phải bản cô nương có thể chất ngũ hành chi kim có khi cũng chẳng bước lại gần được năm bước ý chứ...

-----o0o-----

Chương 734 : Đồng ý hay không?

Chương 734 : Đồng ý hay không?

Nàng nói xong, lại hàm hồ:

- Tuy nhiên, hắn có thể chống lại áp lực ở chỗ này thì cũng có khả năng chống lại áp lực đến chỗ núi vàng kia.

Hừ...

Dù thế nào chăng nữa,bản cô nương chấm ngươi rồi.

Sau khi rời khỏi thế giới này, nếu gặp cái tên biến thái kia, bản cô nương sẽ nói ngũ hành chi kim ở trên người của ngươi đó.

Anh hùng đừng giết ta nhá.

Sau một lát, Tư Đồ Đồ đưa ra quyết định, lại tự nói:

- Để cho bọn chúng chó cắn chó.

Nếu tên thiếu niên kia có thể đi vào tiểu thế giới hoàng kim, mà tên đáng chết kia không vào được chứng tỏ tiểu tử đó cũng có chút bản lãnh, có khi mạnh hơn tên đáng chết.

Ta hắt nước bẩn lên người hắn, chắc hắn cũng không có việc gì đâu.

Nhưng như vậy ta cũng khó mà lăn lội ở Thiên giới, ai biết khi hắn đánh bại được tên đáng chết, người hắn đánh tiếp theo có phải là ta hay không.Tư Đồ Đồ phiền muộn.

Phía bên ngoài, Sở Mặc và thằng nhóc thi triển pháp thuật, nhìn hình ảnh ở chỗ quan tài đá.

Sở Mặc bất lực, nhìn thằng nhóc hỏi:

- Tiểu Kim, ngươi xác định cái nữ nhân lòng lang dạ sói đó có thể cam tâm tình nguyện làm thuộc hạ của ta sao?

- Khụ khụ...

Ngươi nên tự tin vào bản thân mình.

Thằng nhóc nhìn Sở Mặc khích lệ.

- Ngươi là người làm đại sự, sau này còn muốn xây Ngũ hành đạo cơ.

Nha đầu kia tính là gì chứ, cùng lắm cũng chỉ ở hoàn mỹ Trúc Cơ mà thôi.

Tương lai của hai người so sánh chẳng khác nào kẻ trên trờingười dưới đất.

- Lúc này thì tính thế nào.

Nàng còn đang ngồi tính kế ta kia kìa.

Sở Mặc cười khổ.

- Để ta.

Thằng nhóc cũng biết mất mặt.

Lúc trước nó đề nghị thế, ai biết được đến đây nha đầu kia còn đang ngồi đây đấu tranh tư tưởng, trăm phương nghìn kế bẫy Sở Mặc chứ.

Đúng lúc Tư Đồ Đồ đang rối rắm, nàng cảm thấy một luồng khí cuồng bạo của kim loại.

Áp lực lúc trước nháy mắt tăng vọt lên gấp trămlần.

Kể cả Tư Đồ Đồ có thể chất ngũ hành chi kim, trời sinh có thể dung hòa với kim loại, đối mặt với áp lực tới đột nhiên thế này cũng không kìm được thở dốc.

Nàng thấy xương cốt toàn thân như sắp vỡ vụn đến nơi rồi.

Tư Đồ Đồ sợ hãi.

Một thanh âm lạnh giá thê lương vang lên:

- Ngươi muốn sống không?

- Ta muốn.

Tư Đồ Đồ liều mạng nói.- Nếu muốn sống...ngay lập tức nhận Sở Mặc làm chủ.

Ở trong thế giới của ta, ngươi đã gọi hắn là chủ nhân.

Tại sao bây giờ lại đổi ý.

Nếu đã phát thề trong thế giới của ta, ngươi phải tuân thủ, nếu không chỉ có con đường chết!

Sở Mặc đứng ngoài nhìn mà há hốc mồm, khóe miệng co giật kịch liệt, nhìn hoàng kim thỏ ngồi một bên hỏi:

- Đây là biện pháp của nó à?

Tư Đồ Đồ bối rối, mắt nhìn không tiêu cự, sau đó mới cố gắng bỏ qua áp lực khủng bố đang đè ép mình, nói:

- Ngươi...ngươi là ai?

Đây là thế giới của ngươi á?

- Ngươi mang đi nhiều con dân của bản tôn như vậy lại không biết bản tôn là ai sao?

Thanh âm của thằng nhóc lạnh băng lại xen một chút phẫn nộ.

Rắc rắc!

Ngay lập tức, Tư Đồ Đồ cảm giác xương cốt mình như bị vỡ vụn.Thân thể của nàng là ngũ hành chi kim, đạt đến đạo cảnh thể chất rồi.

Thế mà lúc này lại vô lực chống cự với áp lực trầm trọng kia.

- Ngươi...ngươi chính là ngũ hành chi tinh kim?

Tư Đồ Đồ ngây dại, vô cùng sợ hãi.

Lúc trước, nàng từng ở chỗ tòa núi vàng lấy rất nhiều ngũ hành chi kim mà cũng chưa trêu vào cái vị đại nhân này.

Thế nào mà vừa dính tới Sở Mặc, nó đã đến ngay rồi.

Trong lòng Tư Đồ Đồ hết sức hối hận.

Sớm biết có ngày nay, nói gì thì nàng cũng không công kích Sở Mặc đâu.

Giờ đúng là tiến thoái lưỡng nan.

Ngoài thì có cường địch, trong lại có một vị thần khủng bố.Ngũ hành chi tinh kim là linh vật cao nhất.

Tại sao nó không giúp mình là lại đi giúp Sở Mặc chứ?

Hay Sở Mặc đúng là kẻ ở Nhân tầng từng gây huyên náo trên bảng tin, có quan hệ sâu sắc với Giới Linh ở Huyễn Thần giới?

Thân là người quản lý quy tắc ở Huyễn Thần giới, Giới Linh còn mở cửa sau cho hắn.

Nếu hắn không phải Sở Mặc thật, vị chúa tể ở ngũ hành chi kim dựa vào cái gì mà giúp hắn trấn áp mình chứ?

Tư Đồ Đồ cũng là người thông minh, mà còn thông minh hơn rất nhiều người.

Trong thời điểm sinh mạng đang bị nguy hiểm, nàng lại có thể để tâm phân tích mọi chuyện.- Ngươi không phải nói nhảm.

Mau trả lời bản tôn!

Thanh âm lạnh băng lại vang lên, càng ngày càng không kiên nhẫn.

Áp lực trong không khí cũng trầm trọng hơn, như sắp đè chết người đến nơi.

- Ta...ta không đồng ý.

Máu tươi đã bắt đầu chảy ra từ lỗ tai và miệng của Tư Đồ Đồ.

Mắt nàng đỏ thẫm, cả người sắp bị ép cho vỡ nát, nhưng nàng vẫn cắn răng, lớn tiếng đáp lại.

- Vậy ngươi chết đi!

Thanh âm của thằng nhóc lại càng lạnh giá.Áp lực trong không khí tiếp tục tăng thêm vài lần.

Răng rắc!

Chỉ trong nháy mắt, xương cốt trong người Tư Đồ Đồ vỡ vụn rất nhiều, cả người đổ máu, ý thức của nàng bắt đầu mơ hồ.

Nhưng nàng vẫn cắn răng, một mực không mở miệng.

Nhìn qua chỉ là một thiếu nữ ma lanh, nhưng thực tế lại là người cực kỳ cố chấp.

Việc nàng không muốn, không ai có thể ép được.

Tư Đồ Đồ bắt đầu mất tỉnh táo, trước mắt nàng tựa hồ hiện ra vài hình ảnh.Nàng lẩm bẩm:

- Cha...mẹ, rất xin lỗi, nữ nhi vô năng...không thể...không thể tận hiếu với hai người.

- Bỏ đi tiểu Kim.

Sở Mặc đứng ngoài hô lớn.

Trong không gian hạn hẹp vang lên một thanh âm nặng nề.

Kèm theo đó, áp lực đột nhiên biến mất.

Tư Đồ Đồ xụi lơ, trực tiếp hôn mê.

- Không nghĩ tới tiểu cô nương này lại quật cường đến vậy.

Thằng nhóc ngồi trên đầu vai Sở Mặc, nhe răng nhếch miệng nói.Phản ứng của Tư Đồ Đồ khiến nó hơi bất ngờ, nhưng cũng rất tán thưởng.

Nó nhìn Sở Mặc, nói:

- Không phải nhân loại các ngươi rất sợ chết hay sao?

A...Xin lỗi nha, bản tôn không nên nói thẳng như thế.

Cái gì nhỉ, nhân loại các ngươi hình như rất biết tránh né mà.

Còn có cái câu gì mà tránh voi chẳng xấu mặt nào..., quân tử báo thù mười năm không muộn đó.

Sở Mặc liếc mắt nhìn nó:

- Có việc có thể giữ mình tránh né.

Nhưng cũng có những việc không thể thỏa hiệp, nhất là những việc liên quan đến tự do.

- Nhưng như thế ngốc quá mà.

Đâu gì quan trọng bằng sinh mạngcơ chứ.

- Nên mới nói ngươi không phải người.

Sở Mặc thản nhiên nói.

- Làm gì bây giờ nhỉ?

Thằng nhóc buồn bực, không biết xoay xở thế nào.

- Còn làm gì nữa, bỏ của chạy lấy người thôi.

Không phải ngươi nói ngươi muốn rời khỏi thế giới này ở chỗ nào cũng được sao?

Cái tên cảnh giới cao cường mạnh mẽ kia vẫn chờ ta ở lối vào, chẳng lẽ ngươi muốn chúng ta đưa dê vào miệng cọp à?- Bản tôn nói cái tiểu nha đầu này chứ.

Không lẽ cứ để mặc nàng nằm trong này sao?

Thằng nhóc trừng mắt nhìn Sở Mặc nói.

-----o0o-----

Chương 735 : Long ngưu

Chương 735 : Long ngưu

- Ngươi coi trọng nàng à?

Sở Mặc nhìn nó kỳ quái.

Mặc dù Sở Mặc có chút kính nể vì Tư Đồ Đồ không chịu thỏa hiệp.

Nhưng hắn thật sự không muốn mang theo một người lúc nào cũng có thể tính kế hắn.

- Ờ, bản tôn có chút thích nàng.Thằng nhóc cũng thừa nhận.

- Có thể không mang theo nàng được không?

Sở Mặc nhức đầu.

Thằng nhóc trừng mắt.

- Theo bản tôn cảm ứng, tên kia vẫn đang chờ ở lối vào.

Trừ khi nàng không rời khỏi đây, chờ người kia đi mới đi.

Nếu không, chỉ cần nàng đi ra, chắc chắn sẽ đụng phải gã, không thể tránh khỏi cái chết.

Sở Mặc hơi trầm mặc, rồi gật đầu.

- Ầy, có thể mang nàng ra ngoài.

Nhưng ta nói trước, khi đến chỗan toàn, phải để nàng ta đi đấy nhé.

Sở Mặc nghĩ, Tư Đồ Đồ không muốn làm tùy tùng, mà tiểu Kim thì cứ khăng khăng một mực thì theo nó cũng được.

- Đến lúc đó, chỉ cần nàng tự nguyện rời đi là được.

Thằng nhóc cười tự tin, trong lòng nó lại thầm nghĩ: chỉ cần ta thể hiện ta muốn giúp nàng, nàng chịu đi mới là lạ đó.

Tên tiểu tử này rõ hơn ai hết, muốn từ đạo cảnh thể chất tiến hóa lên siêu cấp đạo cảnh thể chất, cực kỳ cần ngũ hành chi tinh kim.Mặc dù siêu cấp đạo cảnh thể chất không thể so với tổ cảnh thể chất, nhưng cao hơn đạo cảnh thể chất bình thường rất nhiều.

Nó không tin cái cô nương quật cường kia lại không bị hấp dẫn.

Ngươi có thể không sợ chết, nhưng kiểu gì chả muốn mạnh hơn.

Tiếp theo đó, chiến thuyền lại bay lên, bay về hướng lối vào tiểu thế giới.

- Tiểu Kim này, rốt cuộc ngươi có biết mình đang làm gì không thế?

Sở Mặc đen mặt.- Hử?

Thằng nhóc hí mắt.

- Đây không phải là đi ra chỗ lối vào ban đầu hay sao.

Sở Mặc cau mày nhìn nó nói:

- Hơn nữa, giữa đại thế giới và tiểu thế giới chỉ có một lối vào.

Ngươi khẳng định mình có thể tránh được tên kia mà ra ngoài hay sao?

Nó lại liếc mắt:

- Ngươi không tin bản tôn à?

- Không phải chuyện tin hay không tin.

Việc này liên quan đếntính mạng, không thể qua loa được.

Mặc dù không đứng ở chỗ này lâu, ta vẫn có thể cảm ứng được hơi thở của tên kia.

Đợi gã đi chúng ta mới đi được.

- Gan ngươi đúng là gan chuột nhắt.

Ngươi nhìn cô nương nhà người ta đi...Chậc chậc chậc...

Thằng nhóc khinh thường, cười nhạo Sở Mặc.

Ở sau thuyền có một tiếng ưm.

Tư Đồ Đồ đã tỉnh.

Theo bản năng, thằng nhóc và Sở Mặc đều quay đầu lại, hoàng kim thỏ cũng tò mò nhìn thiếu nữ bị thương bên cạnh.

Vì vẫn còn trong tiểu thế giới nên cảnh giới của Tư Đồ Đồ cao nhất chỉ là Tiên Thiên, nên thương thế trong cơ thể khôi phục rất chậm.

Nàng giãy dụa mấy cái, mới chậm rãi mở mắt.

Trước mặt nàng là nam tử trẻ tuổi gặp lúc trước.

Mặt Tư Đồ Đồ vẫn tái nhợt, cắn răng giận dữ nói:

- Ngươi giết ta đi, dù chết ta cũng không làm nô tì cho ngươi đâu.

- Ta cũng chẳng dám nhận nha đầu như ngươi ý.

Ta vẫn muốn sống thêm vài năm nữa.Sở Mặc khẽ mỉm cười.

Tư Đồ Đồ vui vẻ, nhưng rất nhanh lại giận lên:

- Ngươi có ý gì vậy?

- Không có gì.

Tiểu Kim muốn cứu chứ ta không muốn quản đâu.

Hơn nữa, tốt hơn hết là khi ra khỏi đây, chúng ta đường ai nấy đi, coi như chưa từng gặp là tốt nhất.

Sở Mặc hờ hững nói.

- Ngươi...

Tư Đồ Đồ vừa xấu hổ vừa giận dữ.

Sự việc đúng ý nàng, nhưng bịngười khác nói ra như vậy vẫn khiến nàng thấy khó chịu.

- Ngươi lo mà dưỡng thương cho tốt đi.

Sở Mặc liếc Tư Đồ Đồ một cái, lại quay mặt đi.

Hắn có thể làm đến mức này là tốt lắm rồi.

So với việc Tư Đồ Đồ tính toán để Sở Mặc đánh nhau với tên địch cường đại ở cửa, Sở Mặc xem như lương thiện hơn biết bao nhiêu.

Sắc mặt Tư Đồ Đồ tái nhợt, xoay người sang chỗ khác.

Miệng ngậm vào lại mở ra, không kìm được hỏi:

- Tiểu Kim là ai vậy?Sở Mặc không thèm để ý.

Hoàng kim thỏ bên cạnh trả lời.

- Là chủ của nơi này.

Tư Đồ Đồ nhìn con thỏ khổng lồ bên cạnh, kinh hô:

- Ngươi là hoàng kim thỏ đúng không?

Hoàng kim thỏ đắc ý, nó nghĩ mình rất nổi tiếng.

Nhưng câu tiếp theo của Tư Đồ Đồ lại khiến nữa rơi lệ, suýt nữa thì ngã xuống.

- Chính là món ngon trong truyền thuyết à.Tư Đồ Đồ nói xong, cảm thấy nói vậy rất giống mắng người ta, bèn ăn năn quay ra nói với hoàng kim thỏ :

- Xin lỗi người nhiều nha, ta không có ý gì đâu.

Hoàng kim thỏ liếc mắt, ngươi nghĩ thỏ gia ngốc sao.

Thế là cũng không để ý đến Tư Đồ Đồ nữa.

Tư Đồ Đồ cũng thấy hơi ngượng, bắt đầu tự ngồi vận công chữa thương.

Trong lòng nàng lại rất tò mò, tại sao chủ nhân của nơi này lại đi cùng Sở Mặc?

Ngay cả hoàng kim thỏ cũng thế?

Suốt cả đoạn đường, không ai nói thêm câu gì.

Chiến thuyền bay gầnđến cửa ra tiểu thế giới mới chầm chậm dừng lại.

Vì không muốn Tư Đồ Đồ thấy mình, thằng nhóc trốn đi đã một lúc, giờ nó truyền âm cho Sở Mặc.

- Giờ chỉ cần chờ nàng khôi phục thương thế là chúng ta có thể ra khỏi đây.

Sở Mặc hỏi nhíu mày nói:

- Ngươi xác định chỗ chúng ta đi ra không phải đúng là lối vào lúc trước chứ?

- Lời bản tôn nói...mà ngươi không tin sao?Thằng nhóc nói rất chắc chắn.

- Kể có gặp, bản tôn cũng chẳng sợ gã.

Ngươi không cần đề cao người khác mà tự hạ uy phong của mình.

- Ngươi ở cảnh giới nào thế?

Sở Mặc không nhịn được hỏi.

- Ngươi không thể tượng tượng được cảnh giới của bản tôn đâu.

Thằng nhãi không nói hết, cười ha ha.

Sở Mặc không nhịn được liếc mắt, cảm thấy tên này phi thường không đáng tin.

Vẫn nên dựa vào chính mình thôi.Sở Mặc hơi nhắm mắt, bắt đầu sử dụng Phong Thủy thần thông để phán đoán chuyện sắp tới.

Hắn muốn biết trong này có lối ra thứ hai hay không.

Nếu như không nắm giữ Phong Thủy thần thông, Sở Mặc sẽ không thể biết được.

Nhưng hiện tại, thông qua thôi diễn khí tràng của thế giới ngũ hành chi kim, hắn có thể xác định được chuyện này.

Sau một lúc, Sở Mặc mở mắt, mặt tái nhợt lại có chút giận, truyền âm cho thằng nhóc thối kia:

- Ngươi gạt ta, nơi này làm gì có lối ra khác chứ.- Bản tôn lừa ngươi làm gì.

Bản tôn là chúa tể thế giới này, hiểu rõ thế giới này hơn ngươi nhiều.

Thanh âm của nó cũng đã hơi giận.

Lúc này, Tư Đồ Đồ cũng gần khôi phục hoàn toàn, trong thời gian ngắn như vậy không có cách nào để khôi phục hẳn được.

Nàng chậm rãi mở mắt, nhìn Sở Mặc, con ngươi lóe lên, không nói gì.

Lúc này, tên nhóc lại truyền âm cho Sở Mặc nói:

- Được rồi, chúng ta đi thôi.

- Ngươi khẳng định đi được?Sở Mặc vẫn không tin.

- Ngươi đừng lèo nhèo nữa.

Thằng nhóc nổi giận.

- Thì thôi.

Sở Mặc thấy nó ung dung như thế, cũng chỉ có thể tin theo.

Vì hắn thấy tiểu tử này không có lý do gì hại hắn.

-----o0o-----

Chương 736 : Hiểu lầm

Chương 736 : Hiểu lầm

Đoàn người gồm Sở Mặc, Tư Đồ Đồ, hoàng kim thỏ đi sau, thằng nhóc trốn trên người Sở Mặc, bắt đầu đến chỗ lối ra....

Gia Cát Lãng ngồi khoanh chân, như ẩn như hiện ở chỗ lối vào.

Mắt gã nhắm chặt, khí tức tỏa ra từ người gã rất hùng mạnh.

Khí tức này cảnh cáo những sinh linh khác, không cho chúng tới gần, có dụng ý: cách xa ta một chút.

Gã đột nhiên mở mắt, nhìn cửa vào đao dao động.

Trong mắt gã lóe ra một đạo tinh quang, khóe miệng cong lên, cười khẩy nói:

- Đi ra rồi sao.

Gã không buồn sắp xếp thủ đoạn nào.

Gã rất tự tin, mặc kệ nữ tử vànam tử kia tuyệt đối không có cảnh giới cao hơn gã.

Lấy cảnh giới của gã ở ngoài này thì không cần e ngại bất cứ ai.

Đúng lúc này, cánh cửa bằng vàng vụt sáng, tự dưng biến mất.

Gia Cát Lãng sửng sốt, sử dụng thần thức bao phủ phạm vi mười mấy dặm xung quanh.

Mặc dù gã không biết sự việc ra làm sao nhưng rõ ràng, đối phương cũng khá thông minh.

Không ngờ lại muốn thay đổi vị trí lối ra của thế giới ngũ hành chi kim, tránh bị gã chặn giết.- Chắc chắn tiểu nha đầu kia không có năng lực này, nếu không nàng cũng chẳng phải trốn mãi không ra.

Không lẽ do nam tử trẻ tuổi kia sao?

Thần trí của Gia Cát Lãng không ngừng khuếch tán, sắc mặt lại âm tình bất định.

Grừm....

Một tiếng giống tiếng bò rống khiến trời long đất lỡ đột nhiên vang lên.

Sau đó, cách chỗ Gia Cát Lãng mấy vạn dặm, có một con trâu xanhdài hơn ngàn trượng bay lên trời cuốn theo sương mù, bước mây xuất hiện, rồi bay vụt tới chỗ Gia Cát Lãng.

Trên đầu nó có hai cái sừng to đùng, cao vút như hai ngọn núi, như ẩn như hiện trong lớp sương mù, trông rất dữ tợn.

Hai con mắt như hai hồ máu, đỏ thẫm, lấp lánh ánh sáng.

Gia Cát Lãng không nhịn được kêu lên:

- Long ngưu!

Long ngưu chỉ là một sinh linh hùng mạnh xuất hiện trong Huyễn Thần giới.

Nó là sinh linh cao nhất trong khu vực cấm của Huyễn Thầngiới, thực lực khủng bố, đến Đế Chủ cũng không dám xem thường.

Không nghĩ tới chỗ này lại đột nhiên xuất hiện một con Long ngưu thế này.

Mặt Gia Cát Lãng cũng tái rồi.

Chỉ nhoáng cái đã thấy long ngưu bay đến vùng phụ cận.

Nó nhấc cái chân to như cột trời định đạp Gia Cát Lãng.

Long ngưu tiếp tục rống.

Tiếng rống biểu thị sự phẫn nộ mãnh liệt.

Sinh linh kia đã xâm nhập lãnh địa của nó, nó muốn biểu thị địch ý, một cước giết chết sinh linh này.

Gia Cát Lãng cũng nổi giận.

Giờ ở ngoài, cảnh giới của gã là Đế Chủ.

Mặc dù có chút sợ hãi, áp lực trước sự cường đại của long ngưu những không đến mức muốn chạy trốn.- Đồ súc sinh, muốn bắt nạt ta.

Ngươi còn chưa đủ tư cách.

Gia Cát Lãng tức giận gầm lên, vèo một cái bay lên trời, khí tức hùng hậu của Đế Chủ cũng hoàn toàn tỏa ra.

Trong tay gã cầm một thanh kiếm sáng loáng, đâm thẳng về chân long ngưu đang định đạp gã.

Cheng!

Tiếng nổ long trời lở đất vang lên.

Long ngưu bị chấn động, thân thể to lớn đã bị lại.

Nó rống lên, vô cùng giận dữ, tiếp túc ấn móng xuống.Khuôn mặt Gia Cát Lãng trướng khí đỏ bừng, khí tức tăng vọt nhưng thân thể lại không ngừng thụt lùi.

Long ngưu đến cùng với thịnh nộ, nó lại đạp từ trên cao, người thì to lớn nên dĩ nhiên chiếm thượng phong.

Cảnh giới của Gia Cát Lãng cũng cao nhưng vẫn kém hơn một chút so với long ngưu.

Qua một lúc, Gia Cát Lãng không thể rời khỏi cuộc chiến với long ngưu.

Nếu so khí lực, gã không phải đối thủ của con trâu điên này.

Thân hình gã chợt lóe, bay vút lên trời, dồn sức vào trường kiếm trong tay, đâm thẳng xuống.

Một luồng kiếm khí cực lớn theo đó đượcngưng tụ, chém thẳng về phía đầu của long ngưu.

- Chết đi súc sinh!

Gia Cát Lãng hét lớn.

Trong sương mù, thân hình của long ngưu nháy mắt nhỏ lại, hóa thành một đại hán mặc áo xanh.

Hai cái sừng biến thành hai thanh đao lớn.

Nó tránh được công kích của Gia Cát Lãng, hừ lạnh:

- Đồ vô sỉ lại dám xông vào lãnh địa của ta.

Ngươi có giỏi thì đứng đó cho ta.

Hai tên cảnh giới Đế Chủ...trực tiếp đánh nhau.Đừng nhìn hình thể long ngưu ở hình người, chiến lực của nó vẫn rất hùng mạnh, lại biết sử dụng nhiều phép thần thông, chiến đấu với Gia Cát Lãng không bị yếu thế tí nào.

Mà đáng sợ hơn, sau khi biến thành người, thực lực của nó tăng mạnh, Gia Cát Lãng cơ bản không dám đối đầu trực tiếp, chỉ có thể dựa vào tốc độ để tìm cơ hội.

Trong không trung, các chiêu thức được triển khai nhìn rất chói mắt.

Theo đó là nhiều tiếng nổ vang lên, cả một dãy núi dài bị sụp xuống.

Nhiều vùng đất cũng xuất hiện khe sâu.

...Chỉ một lát sau khi Sở Mặc cùng Tư Đồ Đồ ra ngoài đều nghe thấy tiếng nổ từ đằng xa vọng lại.

Hai người kinh ngạc quay đầu nhìn.

Cảnh giới của Tư Đồ Đồ đã trở về luyện thần hậu kỳ, thương thế nhanh chóng khôi phục.

Nàng giật mình nhìn chỗ phát nổ, lại nhìn chung quanh, lẩm bẩm:

- Nơi này không giống cửa vào lúc trước tí nào.

Hoàng kim thỏ tò mò nhìn xung quanh.

Đây là lần đầu tiên nó rời khỏi tiểu thế giới, đi ra bên ngoài.

Nó thấy ngoài này cũng không khác phía trong là mấy.Sở Mặc hơi cau mày, hắn cũng phát hiện chỗ này không phải chỗ bọn họ vào lúc trước, nhưng hắn cũng biết đường đi ra trong kia với đường lúc hắn đi vào là cùng một con đường.

Thằng nhóc đắc ý, truyền âm cho Sở Mặc:

- Thế nào, ngươi còn dám nói bản tôn không đáng tin cậy hay không?

Sở Mặc vẫn còn mù mờ, không nhịn được hỏi:

- Chuyện gì xảy ra vậy?

- Đơn giản thôi.

Ta là chúa tể của tiểu thế giới ngũ hành chi kim.Ta muốn để cửa vào chỗ nào thì để chỗ đó.

Dù ta muốn nó đóng, ờ...

Thằng nhóc dương dương đắc ý.

- Ngươi đóng được sao?

Sở Mặc khiếp sợ.

- Khụ khụ...không thể.

- ...

Sở Mặc lập tức đen mặt, co giật khóe miệng.- Bản tôn còn chưa có năng lực này.

Tên nhóc cũng rất thành thật, không khoác lác nữa.

Tư Đồ Đồ nhìn Sở Mặc, càng hoài nghi, cau mày, muốn nói lại thôi.

Sở Mặc nhìn nàng, lại nhìn động tĩnh phương xa, thản nhiên nói:

- Giờ đã an toàn, ngươi không cần tính kế để ta đối đầu với người kia.

Mỗi người đi một ngả đi.

- Ngươi...chờ một chút.

Ánh mắt Tư Đồ Đồ nhìn Sở Mặc có chút quái dị.- Ồ, còn muốn giết ta à.

Sở Mặc tựa tiếu phi tiếu nhìn nàng.

- Ờ... không có.

Tư Đồ Đồ thẹn thùng nhìn Sở Mặc nói:

- Ngươi có thể mang ta về Huyễn Thần thành không?

- Ta không về đấy.

Sở Mặc cự tuyệt luôn.

Hắn không có hứng đi vào Huyễn Thần thành ở thiên tầng, để bị người khác vây xem.

- Vậy ngươi định đi đâu?Tư Đồ Đồ thất vọng, nhìn Sở Mặc vẫn đang im lặng, môi mấp máy nửa ngày mới lên tiếng:

- Ta xin lỗi, không phải ta cố ý tính kế ngươi đâu.

- Ngươi chỉ muốn bảo vệ mình đúng không?

Sở Mặc nhìn nàng một cái.

-----o0o-----

Chương 737 : Bại lộ thân phận

Chương 737 : Bại lộ thân phận

- Ừm.

Tư Đồ Đồ ngẩng đầu nhìn Sở Mặc.

- Vì bảo vệ mình, ngươi có thể tùy ý tính kế người khác sao?

Nên ta không nhận lời xin lỗi của ngươi đâu.- Ta..

Tư Đồ Đồ nghẹn lời.

Lời của Sở Mặc, khiến nàng không nói được gì.

Nói thêm nữa, Tư Đồ Đồ nghĩ, Sở Mặc nhất định là thiên kiêu chi tử cao cấp ở Thiên giới, mới có năng lực đè ép Gia Cát Lãng, không cho gã tiến vào thế giới hoàng kim kia.

Thực lực khẳng định không thấp hơn gã, có khi, còn lớn hơn nhiều ý chứ.

Dù sao hai người cũng phát sinh xung đột nho nhỏ trong tiểu thế giới.

Sở Mặc còn xém chút động thủ giết nàng, nên hắn cũng chẳng phảingười tốt.

Hai người cơ bản không có mâu thuẫn, đến hiện tại lại đều hiểu lầm rất sâu.

Nhưng chuyện này cũng không thể trách Sở Mặc, từ đầu đến cuối, hắn chưa hề nói gì.

Nên lúc này, bị Sở Mặc trách cứ, Tư Đồ Đồ không thể nói thêm gì nữa.

Nàng phát hiện nàng còn không nhìn được cảnh giới của Sở Mặc.

Không ngờ hắn hoàn toàn thu liễm hơi thở, nhìn qua giống hệt người thường.

Người này sâu không lường được.

Trong lòng Tư Đồ Đồ vô cùng hối hận vì đã để quan hệ hai người đẩy tới mức này.

Hiện tại, Sở Mặc lại còn đi cùng ngũ hành chi tinh kim.Đó chính là linh vật nàng ước mơ bấy lâu nữa chứ.

Nếu có ngũ hành chi tinh kim trợ giúp, nàng có thể thành công tiến hóa đến thể chất ở mức đạo cảnh siêu cấp rồi.

Tương lai của nàng sẽ vô cùng rực rỡ.

Nhưng làm cách nào mới có thể xoay chuyển được cục diện bây giờ đây?

Tư Đồ Đồ còn ngồi cân nhắc, Sở Mặc đã nhanh chóng rời đi.

Thằng nhóc đang âm thầm khuyên bảo Sở Mặc, khuyên hắn không nên chấp nhặt với Tư Đồ Đồ.

Theo nó, tiểu cô nương này cũng không hẳn là người xấu.

Nó là một sinh linh trong ngũ hành nguyên tố, rất mẫn cảm với khí tràng của con người.

Nó thấy khí tràng trên người Tư Đồ Đồ không hẳn là trong sạch nhưng cũng không có nhiều năng lượng xấu xa.

Nếu Tư Đồ Đồ là người xấu, nó có thể cảm ứng được ngay.

Hơn nữa nàng rất có thiên phú, tương lai vô cùng sáng lạn.

Mặc dù thằng nhóc này nhiều khi không đáng tin, nó rất tự đại,nhưng lại là người đơn giản.

Nó đã kết đồng minh với Sở Mặc nên nó muốn giúp người thanh niên này trở nên mạnh hơn.

- Ngươi nhìn ngũ hành nguyên tố chúng ta mà xem.

Chỉ khi năm chúng ta đoàn kết đứng chung một chỗ, mới có khả năng tỏa sáng mạnh nhất.

Khuyết điểm lớn nhất của nhân loại các ngươi chính là không đủ đoàn kết, quá nhiều tâm tư.

Thằng nhóc tận tình khuyên bảo.

Nhưng Sở Mặc lại hoàn toàn không có tí thiện cảm nào với Tư Đồ Đồ.

Đối với nữ nhân nguy hiểm như vậy, tốt nhất nên kính nhi viễn chi thì hơn.Còn chưa nói đến việc Sở Mặc muốn đến nhân tầng lấy ngũ hành chi thổ.

Hắn cũng chẳng có cách để mang theo hoàng kim thỏ và Tư Đồ Đồ.

Về phía hoàng kim thỏ còn có thể giải quyết, cùng lắm thì cho nó tiến vào Thương Khung Thần Giám.

Nhưng Tư Đồ Đồ...có chăng bỏ đi thì hơn.

Sở Mặc không muốn bại lộ bí mật về Thương Khung Thần Giám, không để ý Tư Đồ Đồ, chuẩn bị trực tiếp bỏ đi.

Trong lòng hắn còn bắt đầu niệm khẩu quyết tiến vào nhân tầng, chỗ thế giới của ngũ hành chi thổ.- Hóa ra các ngươi ở đây!

Trong hư không đột nhiên truyền đến một tiếng hét to.

Một bóng người như một tia chớp đánh thẳng về chỗ này.

Sau đó, một luồng hơi thở cực kỳ khủng bố trong nháy mắt bao phủ trọn vẹn cả khoảng trời đất.

Con ngươi Sở Mặc chợt lóe, trong lòng chấn động, không nghĩ người đó đánh tới nhanh như vậy.

Hơn nữa, trận chiến phương xa kia rõ ràng vẫn đang tiếp tục.

Có vẻ người tới bây giờ chỉ là phân thân thôi.

- Nhanh đi thôi!Thanh âm thằng nhóc liền lo lắng, nó lớn tiếng nhắc nhở Sở Mặc.

Sở Mặc cũng không do dự, trực tiếp vận dụng Ảo Ảnh Tật Phong Bộ, cả người như một làn khói nhẹ, nháy mắt di chuyển.

Sắc mặt Tư Đồ Đồ cũng đại biến, nghe thanh âm nàng cũng đoán ra người tới đúng là người nàng gặp chỗ quan tài đá.

Đối phương đang bay về đây, mặc dù còn cách khá xa nhưng khí thế và uy áp trên người đối phương vẫn khiến nàng hoảng sợ.

Đây là một kẻ cực mạnh.

Nếu bị gã bắt được, chắc chắn phải chết.Tư Đồ Đồ lại là một nữ tử, đối với nàng còn có nhiều chuyện đáng sợ hơn cả cái chết.

Tư Đồ Đồ phản ứng rất nhanh.

Năng lượng cảnh giới luyện thần kỳ phút chốc bộc phát, đuổi theo Sở Mặc.

Vèo một cái.

Tí nữa thì nàng còn vượt qua Sở Mặc luôn.

Ảo Ảnh Tật Phong Bộ đích xác là bộ pháp độc bộ thiên hạ, nhưng cảnh giới của Sở Mặc vẫn còn quá yếu, không thể thi triển hết uy lực của bộ pháp này.Lúc Tư Đồ Đồ vượt qua Sở Mặc, nàng cảm thấy rất kỳ quái.

Sao tốc độ của hắn lại chậm hơn trước đây nhỉ?

Dáng vẻ của hắn đâu có giống người không thể dốc toàn lực?

- Hay là hắn muốn dẫn phân thân này đi xa, rồi tiến hành phục kích?

Mặc dù còn đang sửng sốt nhưng Tư Đồ Đồ vẫn nhanh chân liều mạng chạy trốn.

Phân thân của Gia Cát Lãng vẫn bám chặt phía sau.

Toàn thân gã được bao phủ bởi một lớp hào quanh mông lung huyền ảo, tản ra uy áp động trời.

Bản tôn của gã vẫn còn đang quần chiến với long ngưu.Ở cảnh giới cấp cao nhất, sức mạnh thần trí của gã vô cùng cường đại.

Đó là lý do vì sao khi tiểu Kim dời lối vào ra chỗ khác, trong nháy mắt Gia Cát Lãng đã cảm ứng được, đồng thời gã còn nhận được ba hơi thở quen thuộc.

Con thỏ đáng chết!

Tiểu tiện nhân!

Và nam tử trẻ tuổi tiến vào thế giới ngũ hành chi kim trước gã lúc trước.

Trong ba người này, Gia Cát Lãng hận nhất là hoàng kim thỏ và Tư Đồ Đồ.

Mặc dù không biết vì sao bọn chúng lại đi cùng nhau nhưng Gia CátLãng vẫn rất mừng, thậm chí còn thấy vui sướng tràn trề.

Cảnh giới phân thân của gã tuy chỉ ở Thiên Tiên đỉnh cao nhưng dựa trên việc cảm ứng khí tức trên ba người kia, gã biết con thỏ chết tiệt kia có cảnh giới cao nhất.

Nhưng cũng chỉ ở Thiên Tiên mà thôi.

Thấy Tư Đồ Đồ chỉ ở luyện thần kỳ, Gia Cát Lãng phẫn nộ ngập trời.

Đường đường một Đế Chủ, lại chịu thiệt trong tay tiểu tiện nhân kia.

Nếu không đòi lại, sau này cũng không có mặt mũi mà xuất hiện ở Huyễn Thần giới nữa.

Một tiểu tu sĩ ở luyện thần lại có thể xuất hiện ở thiên tầng củaHuyễn Thần giới thì hiển nhiên trong tay phải có bảo vật hay gì đó, không sao mà tới nơi này được.

Đến lúc đó, bí bảo kia sẽ là của ta.

Đem nó cho vãn bối trong gia tộc chẳng khác nào đưa một phần đại lễ.

Dù sao năng lượng của thiên tầng vẫn sung túc hơn nhiều so với địa tầng.

Làm cho Gia Cát Lãng khiếp sợ hơn cả chính là nam tử trẻ tuổi kia.

Từ đối phương, gã còn không cảm ứng được hơi thở của một tu sĩ, không ngờ tên này chỉ ở cảnh giới Tiên Thiên mà thôi.

-----o0o-----

Chương 738 : Gia Cát Lãng truy sát

Chương 738 : Gia Cát Lãng truy sát

Tư Đồ Đồ không cảm ứng được cảnh giới thật sự của Sở Mặc khôngcó nghĩa Gia Cát Lãng không cảm ứng được.

Cảnh giới của gã là Đế Chủ đỉnh cao đó.

Ba sinh linh yếu như thế, phân thân của gã thừa sức tóm.

Trong lúc Gia Cát Lãng đuổi theo ba người này, trong đầu đột nhiên nhớ đến một việc.

Lúc trước Gia Cát Xương Bình chết, nguyên trực tiếp là do Linh Đan Đường và Lưu Vân, nhưng cụ thể, là do tranh giành tình nhân.

Chuyện này xuất phát từ một thiếu niên tên là Lâm Bạch.Thời gian trước, nhân tầng bộc phát một chuyện liên quan tới Giới Linh.

Tất cả mọi người ở nhân tầng đều biết chuyện Lâm Bạch và Sở Mặc là một người.

Mặc dù không có chứng cứ xác thực, nhưng có những việc chẳng cần chứng cứ cũng được thừa nhận.

Ai cũng tin vào suy luận của mình.

Mặc dù Sở Mặc không phải nguyên nhân chủ yếu dẫn đến cái chết của Gia Cát Xương Bình nhưng trước đó, trong Huyễn Thần giới, hắn từng thiêu sống Gia Cát Xương Bình một lần.

Vì thế, hắn cũng nằm trong danh sách những người Gia Cát gia phải giết.Nhìn vật nhỏ đang chạy rất nhanh phía trước, trong nháy mắt, Gia Cát Lãng gần như xác định, người thanh niên này chính là Sở Mặc ở Huyễn Thần giới.

Nếu không, một kẻ chỉ có cảnh giới Tiên Thiên, yếu như vậy, làm sao có khả năng xuất hiện ở thiên tầng của Huyễn Thần giới.

- Hừ, lại là Giới Linh à!

Gia Cát Lãng căm thù Giới Linh ở Huyễn Thần giới đến tận xương tủy, gã không nghĩ một người chưởng quản quy tắc của một thế giới huyền huyễn lại lấy việc công làm việc tư.- Sở Mặc!

Phân thân của Gia Cát Lãng quát lên, kèm theo một tiếng rống kinh thiên động địa :

- Ngươi không chạy thoát được đâu.

Xương Bình, ngươi hãy nhìn mà xem, hôm nay ta sẽ giết kẻ này, báo thù cho ngươi.

Sở Mặc đang liều mạng xông về phía trước, trong lòng chấn động, không nghĩ đối phương lại đoán ra thân phận hắn nhanh như vậy.

Người kia gọi tên một người là Xương Bình, không lẽ là Gia Cát Xương Bình, chẳng lẽ người này đúng là người của Gia Cát gia hay sao?Suy nghĩ của Sở Mặc thay đổi rất nhanh.

Thân phận của hắn nhìn qua có vẻ đã che dấu rất tốt, nhưng trên thực tế, trước mặt những kẻ tai to mặt lớn thì chẳng đáng gì.

Tuy nhiên lúc này, hắn sẽ không trả lời, càng sẽ không dừng bước, không ngừng vận dụng Ảo Ảnh Tật Phong Bộ, chớp mắt đã chạy được vài ngàn dặm.

Nhưng tên Sở Mặc rơi vào tai Tư Đồ Đồ lại khiến nàng khiếp sợ.

Đầu óc nhanh chóng suy nghĩ, đưa ra một kết luận kinh người: tên thiếu niên Sở Mặc trước mắt lại chính là người có tên Sở Mặc trong truyền thuyết.

- Chết tiệt, không ngờ tên kia chỉ là một thiếu niên có cảnh giới Tiên Thiên!

Tư Đồ Đồ nhớ lúc trước ở thế giới ngũ hành chi kim đã nhiều lần kính sợ Sở Mặc, không khỏi thấy tức giận.

Nhưng dưới chân có chút trù trừ.

Lấy cảnh giới của Sở Mặc, hắn gần như không có khả năng trốn thoát trong tay của Gia Cát Lãng.

Nếu trong tiểu thế giới, nàng biết cảnh giới của Sở Mặc thì cũng sẽ không tính toán để hai người đối đầu với nhau.

Lúc ấy Tư Đồ Đồ chỉ muốn tự bảo vệ mình, tiên hạ thủ vi cường.Giờ nghĩ lại cũng thấy may là lúc trước không giết hắn, nếu không đến khi biết chân tướng chắc chắn sẽ hối hận.

Tên đằng sau vẫn không hề có ý buông tha.

Nên làm gì bây giờ?

Có nên trốn tiếp không?

Tư Đồ Đồ do dự, nhưng vẫn dùng hết sức chạy thật nhanh.

Người khác chết cũng chẳng liên quan gì đến ta.

Cứ lo mà chạy thôi!

Đối mặt với một tu sĩ hùng mạnh, dù chỉ là một phân thân, nàng cũng không có khả năng ngăn cản.- Thật xin lỗi...

Tư Đồ Đồ mặc niệm trong lòng, sau đó đẩy nhanh tốc độ.

Sở Mặc cũng không dám trông cậy vào Tư Đồ Đồ sẽ đến hỗ trợ hắn.

Hiện tại hắn có hai lựa chọn, một là không quan tâm đến hoàng kim thỏ, trực tiếp niệm khẩu quyết, tiến vào tiểu thế giới ngũ hành chi thổ ở nhân tầng.

Hai là quay lại đánh một trận với phân thân kia.

Tiểu Kim đã nói cho hắn, phân thân đằng sau cao nhất là ở Thiên Tiên cảnh.

- Nếu chúng ta giết hắn, bản tôn của hắn có thể biết hết quá trìnhkhông?

Sở Mặc hỏi tiểu Kim.

Tiểu Kim nghĩ một chút rồi nói:

- Lúc trước là bản tôn của gã phát hiện chúng ta.

Gã chỉ có thân thể nguyên thần mà lại tạo được một phân thân có Thiên Tiên cảnh giới, chứng tỏ năng lực rất đáng ngạc nhiên.

Nếu có thể hoàn toàn giết chết phân thân của gã, thì bản tôn của gã cũng không biết ai đã làm đâu.

Tiểu Kim nói xong, lại nhấn mạnh lại một lần:

- Ta nói là...giết chết hoàn toàn đấy nhé.- Ngươi có cách gì không?

Sở Mặc hỏi.

- Bản tôn... bản tôn chỉ là một tinh linh nguyên tố.

Nếu ở thế giới ngũ hành chi kim của ta thì ta còn có biện pháp, chứ chỗ này thì...rất khó đó.

Tiểu Kim do dự, cuối cùng vẫn nói:

- Đối với tinh linh ngũ hành nguyên tố chúng ta, chỉ ở nơi có cực nhiều vật có cùng thuộc tính mới có thể phát huy uy lực.

Hơn nữa, trên người những kẻ như tên này đa phần đều có vật khắc chế ngũ hành nguyên tố.

Ta không dám dễ dàng ra tay, thậm chí không thể để gã phát hiện ta.

Nếu không, chắc chắn sẽ dẫn đến một trận đuổi cùng giết tận.Nếu như đối phương không phải người của Gia Cát gia, Sở Mặc sẽ lựa chọn chạy trốn đến nhân tầng.

Nhưng hiện tại hắn đã biết, trong lòng lập tức có tính toán.

Người Gia Cát gia hận hắn, hắn lại không hận họ sao?

Hơn nữa trong tình huống này, không biết hắn là ai đã muốn giết hắn.

Tác phong như vậy quá mức hống hách.

Dựa vào cái gì chứ?

Không phải là cảnh giới cao, thực lực cường đại à?

- Nếu ta có thể trấn áp phân thân này, ngươi có biện pháp giết nómột cách triệt để không?

- Ngươi thật sự muốn giết gã sao.

Ngươi đừng hy vọng vào con thỏ kia nhé.

Mặc dù cùng cảnh giới, nhưng nó không phải là đối thủ của người kia đâu.

Tiểu Kim giật mình, nó không nghĩ ra.

Sao một tên còn chưa vào Trúc Cơ đã muốn giết một phân thân ở cảnh giới Thiên Tiên cơ chứ.

Dù hắn đúng là người đó, ở Huyễn Thần giới được Giới Linh bảo vệ cũng sẽ không có bản lĩnh dám khiêu chiến với một người ở Thiên Tiên cảnh chứ nhỉ?Trừ phi...Giới Linh đích thân ra tay.

Nhưng đây là chuyện không thể xảy ra.

Thân là người khống chế quy tắc của Huyễn Thần giới, âm thầm trợ giúp một nhân lại đã là làm trái với quy tắc rồi, sao có thể trực tiếp ra tay chứ.

Như thế chẳng khác nào tự tay phá hỏng tất cả phép tắc ở đây.

Không có bất kỳ sinh linh nào có thể gánh vác được hậu quả này.

Mà nếu như thế thật, thế giới này...sẽ bị sụp đổ.

- Ta muốn giết chết hắn

Sở Mặc khẳng định.- Ta có biện pháp trốn khỏi nơi này nhưng không kịp mang theo hoàng kim thỏ.

Đối phương lại kiên quyết đuổi theo, sớm muộn gì cũng đuổi kịp thôi.

-----o0o-----

Chương 739 : Luyến tiếc nhân tài. (1)

Chương 739 : Luyến tiếc nhân tài. (1)

- Bản tôn của gã bị con trâu điên kia quấn lấy.

Nhưng ngươi lấy đâu thực lực mà chiến cùng cái phân thân kia chứ.

Nếu không ngươi cố tìm chỗ nào có thật nhiều kim loại, ta có thể giúp ngươi một chút.

Giọng tiểu Kim hơi bất đắc dĩ.

- Như vậy ngươi có thể bị bại lộ không?

Sở Mặc hỏi.- Chắc chắn chứ còn gì nữa.

Tiểu Kim đáp.

- Vậy thì không cần.

Lát ta đánh nhau với gã, ngươi nhớ để hoàng kim thỏ tiến lên quấn lấy gã trước nhé.

Sở Mặc nói.

- Ngươi thật sự muốn đánh ư?

Tuy bản tôn không biết ngươi sử dụng thủ đoạn gì, nhưng ngươi phải nhớ kỹ, nếu không thể giết chết gã hoàn toàn, chắc chắn ngươi sẽ chết.

Hơn nữa, ngươi đừng nghĩ chết ở đây là không chết thật, bọn chúng có đầy mánh khóe thông thiên mà ngươi không tưởng tượng được đâu.Tiểu Kim nói một cách nghiêm túc.

Sở Mặc hơi dao động.

Vì chính hắn cũng không dám xác định, chỉ trong một nén nhang, có thể khống chế, sử dụng phân thân ở Chân Tiên cảnh giết chết phân thân của Gia Cát Lãng hay không.

Nếu chẳng may giống như tiểu Kim nói, đối phương dùng thủ đoạn không tưởng trốn thoát, bí mật về phân thân của hắn sẽ bị phát hiện.

Sở Mặc không lo Gia Cát Lãng sẽ nói bí mật này, vì bất cứ kẻ nào cũng không muốn bỏ qua cơ hội có được một bộ phân thân ở cảnh giới Chân Tiên.

Nhưng tự dưng có một đại địch ngày đêm nhìn chằm chằmvào mình, cảm giác rất đáng sợ.

Lúc này, bọn họ đã chạy được hơn mấy vạn dặm.

Long ngưu và bản tôn của Gia Cát Lãng vẫn đang đánh tiếp.

Phân thân của gã đang càng ngày càng gần, đã sắp đủ khoảng cách để công kích.

- Đi thôi, đừng đánh nữa.

Cho dù ngươi thật sự có kế hoạch, ngươi cũng phải biết, bất kỳ kẻ Đế Chủ nào cũng không phải là người đơn giản.

Tiểu Kim thở dài khuyên.Đúng lúc này, phân thân của Gia Cát Lãng xuất thủ.

Đối tượng của gã không phải Sở Mặc mà là hoàng kim thỏ đang đứng cạnh Sở Mặc.

Đáng lẽ hoàng kim thỏ có thể chạy trước vì nó chạy rất nhanh, nhưng vì tiểu Kim nó không yên tâm trốn.

Phân thân của Gia Cát Lãng vừa ra tay, hoàng kim thỏ giận dữ, xoay người đánh nhau với phân thân này.

Sở Mặc thở dài, cái gì không nên tới cũng đã tới rồi.

Tiểu Kim tuyệt đối không vứt bỏ hoàng kim thỏ để chạy một mình, nếu không cũng không cố tình mang theo nó từ thế giới của ngũ hành chi kim.Trận chiến giữa hai tu sĩ cảnh giới Thiên Tiên thực sự khủng bố.

Xung quanh dao động mãnh liệt, Sở Mặc cảm thấy bí bách, thậm chí muốn hộc máu.

Nhưng cũng may, thể chất của hắn là tổ cảnh, có thể cứng rắn chịu được áp lực này.

Từ xa, Tư Đồ Đồ thấy bên này đánh nhau, liền chạy trốn nhanh hơn.

Tuy nhiên, phân thân Gia Cát Lãng cười lạnh, lấy ra một bảo vật, nháy mắt bay đến chỗ Tư Đồ Đồ, tạo một tòa kiếm trận, giam nàng trong đó.- Nhân cơ hội cho con trâu chết tiệt kia đến gây rối, các ngươi chạy được xa như vậy thì có thể nghĩ, bằng thực lực yếu ớt của các ngươi lại muốn chạy khỏi lòng bàn tay của ta sao?

Gia Cát Lãng cười khẩy.

Sở Mặc nhìn Tư Đồ Đồ bị vây trong kiếm trận, lòng hơi trầm xuống.

Sau khi phân thân của Gia Cát Lãng dùng một chưởng đánh bay hoàng kim thỏ, quay về phía Sở Mặc nở nụ cười đáng sợ:

- Tiểu tử, dù ngươi không thừa nhận, ta cũng có thể nhận ra thân phận của ngươi.

Trong Huyễn Thần giới, không có nhiều người ở cảnh giới Tiên Thiên, nhưng cũng chẳng phải ít.

Nhưng có thể tiến vào thiên tầng, thì chỉ có một mình ngươi thôi.

Sở Mặc trầm mặc, con ngươi trong trẻo lạnh lùng nhìn phân thân của Gia Cát Lãng.Gã trêu tức nhìn lại:

- Có phải ngươi nghĩ ngươi nắm giữ khẩu quyết xuất nhập ba tầng thiên, địa, nhân nên ngươi không lo?

Ngươi quá ngây thơ rồi.

Ngươi biết bản tôn của ta cảnh giới gì không?

Ngươi nghe đến Đế Chủ bao giờ chưa?

Nói cho ngươi biết, ta có thể tùy ý vận dụng nhiều pháp bảo.

Đề phòng ngươi chạy trốn, ta đã bố trí Thiên pháp trận trong phạm vi năm triệu lý xung quanh.

Trong phạm vi này, ngươi không thể sử dụng bất cứ pháp bảo di chuyển nào, lực lượng quy tắc cũng không ảnh hưởng được đến đây.

Đừng tưởng có Giới Linh của Huyễn Thần giới giúp đỡ là ngươi muốn làm gì thì làm.

Vẻ mặt Sở Mặc không thay đổi nhưng trong lòng vô cùng hoảng sợ.Phân thân kia cười lạnh nói:

- Nếu ngươi không tin có thể thử xem.

Thử thì thử.

Sở Mặc nhìn hoàng kim thỏ và Tư Đồ Đồ, thầm xin lỗi trong lòng.

Sau đó, Sở Mặc trực tiếp niệm khẩu quyết Giới Linh dạy hắn.

Một luồng sức mạnh từ trên trời giáng xuống.

Hoàng kim thỏ cảm giác có gì đó thay đổi, ngẩng đầu nhìn không trung.Tư Đồ Đồ bị vây trong kiếm trận, hoàn toàn không cảm thấy bất cứ điều gì vì không gian trong kiếm trận đã bị triệt để ngăn cách với bên ngoài.

Phân thân của Gia Cát Lãng cũng ngẩng đầu nhìn, nhưng không phản ứng, mặt cười rất tự tin.

Oành!

Lực lượng không gian kia trong nháy mắt bị triệt tiêu.

Sở Mặc ngẩn ra, sau đó yên lặng niệm khẩu quyết lần thứ hai.

Lực lượng không gian vẫn bị tan vỡ.Phân thân của Gia Cát Lãng cười ha hả, điềm nhiên nói:

- May mà ta đã chuẩn bị từ sớm.

Nếu không, hôm nay vật nhỏ giảo hoạt nhà ngươi đã chạy mất rồi.

Cùng lúc này, trong Huyễn Thần điện ở thiên tầng, ở một gian phòng cổ kính, có một thiếu nữ tướng mạo thanh tú đột nhiên mở mắt, trong con ngươi hiện lên chút u lãnh.

- Ai là người hai lần sử dụng lực lượng quy tắc đến nhân tầng nhưng đều thất bại thế nhỉ?

Thiếu nữ lại hơi nhắm mắt, nhưng ngay sau đó, sắc mặt đại biến, thân hình chợt lóe, biến mất khỏi gian phòng.- Tiểu tử, giờ ngươi đã biết sợ chưa?

Phân thân kia vẫy vẫy tay, kiếm trận từ xa bay luôn đến chỗ gã.

Tư Đồ Đồ bị vây ở bên trong, cùng Sở Mặc mắt to trừng mắt nhỏ, liếc nhau một cái rồi cùng quay mặt ra chỗ khác.

Hoàng kim thỏ cũng tạm dừng công kích vì nó biết, nó không phải đối thủ của kẻ kia.

Mặc dù cảnh giới giống nhau, nhưng tên kia có nhiều phép thần thông hơn, gã chính là thiên chi kiêu tử, có nguồn gốc từ đại gia tộc.

Lúc này, tiểu Kim triệt để giấu nhẹm khí tức trên mình, thậm chí,không dám truyền âm với Sở Mặc.

Đối mặt với một tu sĩ khủng bố Thiên Tiên cảnh giới, dùng thủ đoạn nào cũng vô dụng.

- Ta nên giết ai trước đây.

Phân thân Gia Cát Lãng cười tà, lại nhìn hoàng kim thỏ nói :

- Con thỏ chết tiệt, ngươi nhớ ngươi đã đối xử với ta như thế nào trong thế giới ngũ hành chi kim không?

Chiến xa của ta đã bị hủy trong tay ngươi.

Hoàng kim thỏ cười lạnh:

- Ngươi nghĩ ngươi thật sự bắt được ta sao?

Phân thân kia thản nhiên:

- Thế ngươi nghĩ ngươi chạy được chắc?

Lúc này, hoàng kim thỏ truyền âm cho Sở Mặc:

- Lát nữa khi gã đuổi ta, ngươi phải chạy thật nhanh, không được nghĩ gì hết.

Chạy hết năm triệu lý thì rời khỏi thiên tầng ngay lập tức.

-----o0o-----

Chương 740 : Luyến tiếc nhân tài. (2)

Chương 740 : Luyến tiếc nhân tài. (2)

Sở Mặc không nghĩ hoàng kim thỏ lại giúp hắn vào lúc này.

- Đừng do dự nữa tiểu tử!Hoàng kim thỏ lại truyền âm thật to, sau đó thân hình chợt lóe, biến mất không thấy bóng dáng.

Hoàng kim thỏ và Đại Công Kê đều là chủng tộc cực kỳ hiếm trên thế gian, sở trường là chạy trốn.

- Muốn chạy sao?

Phân thân cười lạnh một tiếng, sau đó lấy ra một bảo vật, đánh thẳng về phía hoàng kim thỏ.

Ầm ầm!Một tiểng nổ kinh thiên động địa vang lên.

Hào quang tràn ngập khắp trời khắp đất.

Sắc mặt của phân thân Gia Cát Lãng hơi khó coi, gã không nghĩ tới trên người con thỏ kia cũng có bảo vật.

Mắt nhìn hoàng kim thỏ đã chạy ra xa, phân thân Gia Cát Lãng vẫn đứng im, không nhúc nhích.

Cơ bản chưa cho Sở Mặc cơ hội chạy trốn.

Gã cười lạnh băng, vẻ mặt tàn khốc nhìn Sở Mặc:

- Ngươi rất thất vọng phải không.

Mặc dù hoàng kim thỏ là món ngon trân quý khó có được trong thiên hạ, nhưng ta càng không thể đểngươi chuồn mất.

Yên tâm đi, ta không giết ngươi nhanh như vậy đâu.

Ta còn muốn dùng ngươi trao đổi lấy tí ưu đãi từ Giới Linh của Huyễn Thần giới cơ.

Phân thân của Gia Cát Lãng nói xong, quay ra nhìn Tư Đồ Đồ, đánh giá một chút, trong con ngươi lóe lên ánh sáng kỳ dị:

- Cuối cùng ta đã hiểu vì sao ngươi có thể tự do xuất nhập chỗ núi vàng rồi, ngươi có thể chất ngũ hành chi kim đúng không?

Thể chất cấp cao nhất đạo cảnh, không dễ dàng gì mà có cảnh giới luyện thần kỳ.

Ta có một điều kiện, nếu ngươi đáp ứng, ta sẽ không so đo việc lúc trước ngươi mạo phạm ta.Tư Đồ Đồ lạnh lùng nhìn Gia Cát Lãng, không nói gì.

- Chỉ cần ngươi đồng ý bái ta làm thầy, ta không những không giết ngươi, còn dốc tài nguyên của Gia Cát gia để bồi dưỡng ngươi thành Nữ Đế.

Thế nào, nếu ngươi muốn tự mình trưởng thành, tuyệt đối cực kỳ gian nan, hơn nữa con đường ngươi đi cũng không thông thuận mà đầy rẫy chông gai.

Mắt Tư Đồ Đồ sáng ngời, nhưng rất nhanh lại nghi hoặc, nhìn phân thân của Gia Cát Lãng nói:

- Tại sao ngươi lại đối với ta tốt như vậy?- Ta luyến tiếc nhân tài mà thôi.

Ngay cả ở Thiên giới, cũng không mấy người có đạo cảnh thể chất đâu.

Phân thân Gia Cát Lãng thản nhiên nói.

Sở Mặc đứng bên cười cợt:

- Ngươi mau tỉnh lại đi, gã muốn bồi dưỡng ngươi, sau đó cho ngươi vào luyện đỉnh.

Đến lúc đó, ngươi chẳng những mất đi thể chất ngũ hành chi kim mà đến mạng sống cũng không còn.

- Câm miệng!

Phân thân Gia Cát Lãng quát lớn.

Trong nháy mắt, Sở Mặc bị một luồng uy áp kinh người bao phủ, sắc mặt của phân thân kia cực kỳ khócoi.

Gã không biết vì sao thiếu niên Nhân giới này lại có thể nhìn thấu được tâm tư của gã.

Thật ra không phải Sở Mặc biết, mà Sở Mặc được tiểu Kim truyền âm báo cho.

Tiểu Kim thực sự thưởng thức Tư Đồ Đồ.

Cực kỳ ít sinh linh có được thể chất ngũ hành chi kim.

Tiểu Kim là ngũ hành chi tinh kim, nó đương nhiên luyến tiếc người tài, không muốn để Tư Đồ Đồ bị lừa đi, mạo hiểm truyền âm cho Sở Mặc, vạch trần tâm tư của Gia Cát Lãng.Tư Đồ Đồ cũng là người trí tuệ, nhìn sắc mặt Gia Cát Lãng, nàng cũng nhận ra manh mối, lập tức cả giận nói:

- Ta có chết cũng không đáp ứng ngươi.

- Việc này không do ngươi quyết định.

Phân thân kia cười nhạt.

- Thật không?

Trong không trung truyền đến thanh âm thản nhiên kèm theo đó là lực lượng phép tắc hùng hậu.

Phân thân Gia Cát Lãng cả kinh.

Mặc dù chỉ là một phân thân, nhưng cảnh giới đã đạt đến Thiên Tiên, gã có thể cảm nhận được trong hư không có một khí tức cực kỳ cường đại.

Mắt gã bắn ra hai luồng ánh sáng lạnh băng, chăm chú nhìn vào khoảng không, lạnh lùng nói:

- Giấu đầu lòi đuôi, mau lăn ra đây cho ta!

Nói xong giơ tay lên, trực tiếp thi triển một phép thuật đánh vào hư không.

Đám người Sở Mặc không thấy rõ đạo thần thông này nhưng có thể cảm nhận được uy lực hùng mạnh của nó.

Cảm giác như đánh xuyên quatầng tầng không gian.

Nhưng đạo thần thông này đánh ra cứ như muối bỏ biển, không trung không có tí động tĩnh nào.

Ngay sao đó, bốp một cái.

Phân thân của Gia Cát Lãng ăn một cái tạt cực mạnh.

- Ôi trời ơi...

Tư Đồ Đồ bị nhốt trong kiếm trận nhanh chóng che miệng.

Một kẻ hùng mạnh, cường địch trong mắt nàng lại bị người ta tát cho một phát.Trong con ngươi Sở Mặc cũng lộ vẻ rung động, nhưng hắn càng thấy hả lòng hả dạ hơn.

Mặt của phân thân kia đỏ bừng.

Trong không trung xuất hiện một thiếu nữ.

Thân hình mềm mại, gương mặt thanh tú đáng yêu, có vẻ hòa ái như em gái nhà hàng xóm.

Dù là ai cũng khó mà tin người vừa tát vào phân thân ở Thiên Tiên cảnh kia lại là thiếu nữ có bộ dáng thế này.

- Ngươi là ai?

Mắt Gia Cát Lãng tràn đầy thù hận.Nhưng gã cũng rất kinh hãi, gã không thể nhìn thấy cảnh giới thật sự của thiếu nữ.

- Ta là Giới Linh của Huyễn Thần giới.

Thiếu nữ cười hì hì nói.

- Ngươi nói bậy.

Gia Cát Lãng tức đến sôi máu, cắn răng nói:

- Mặc dù Giới Linh không phải thứ tốt đẹp gì nhưng cũng không thể trực tiếp ra tay can thiệp vào bất cứ chuyện gì trong thế giới này.

Hơn nữa, hóa thân của Giới Linh là một lão nhân chứ.- Ồ, không phải các ngươi thích tạt nước bẩn lên người khác hay sao?

Nhất là lên Giới Linh còn gì?

Tại sao các ngươi được làm còn ta thì không chứ?

Đuôi lông mày của thiếu nữ nhướng lên, cười ha hả nói.

- Rốt cuộc ngươi là ai ?

Hai người kia có quan hệ gì với ngươi ?

Chẳng lẽ ngươi muốn nhúng tay vào việc của Gia Cát gia hay sao?

Sắc mặt gã âm trầm, lạnh lùng nhìn thiếu nữ nói.

- Gia Cát gia?

Gia tộc Thiên giới từng tự xưng có Chí Tôn á?

Thiếu nữ hơi kinh ngạc.Phân thân bất mãn:

- Gì mà tự xưng?

Gia Cát gia chúng ta từng có Chí Tôn đó.

- Ồ, vậy thì thế nào?

Ngươi dùng nó hù ta chắc?

Thiếu nữ lại cười nhạt.

- ...

Khóe miệng Gia Cát Lãng co rút, lạnh lùng nhìn thiếu nữ xa lạ này nói:

- Ngươi không sợ sao?

- Hì hì, sao ta phải sợ chứ.

Ta là Giới Linh của Huyễn Thần giới,nếu chọc giận ta, ta dùng lực lượng quy tắc giết sạch các ngươi ở đây luôn.

- Đủ rồi nhé.

Phân thân Gia Cát Lãng bị chọc giận, trực tiếp ra tay với thiếu nữ.

Vèo một cái.

Thân hình thiếu nữ chợt lóe, biến mất trong không khí.

Bốp!

Mặt Gia Cát Lãng lại bị ăn thêm một tát.

Cái tát này giống hệt lúc trước.

Gia Cát Lãng giận điên lên, trực tiếp thi triển các loại thần thông,đem bảo vật trên người lấy ra hết.

Nhưng cũng không giúp gã nhìn thấy hay đánh trúng được thân hình thiếu nữ.

Bốp!

Bốp!

Bốp!

Thiếu nữ đánh cho Gia Cát Lãng mười mấy cái tát, lại chỉ tát mộtbên mặt.

Sở Mặc đứng ngoài nhìn rất muốn nhắc: nên tát nốt bên kia chứ, không bị lệch đó.

-----o0o-----

Chương 741 : Thiếu nữ hống hách

Chương 741 : Thiếu nữ hống hách

Tuy nhiên, hắn nghĩ một chút.

Nếu hắn nói, có khi Gia Cát Lãng lại nổi điên ra tay với hắn, vẫn là bỏ qua thôi.

Sở Mặc lại âm thầm truyền âm cho tiểu Kim:

- Thiếu nữ này có lai lịch như thế nào vậy?

Sao nàng lại giúp chúng ta?

Nhưng tiểu Kim lại hoàn toàn thu liễm hơi thở, không trả lời hắn.

SởMặc bất ngờ.

Chưa qua thời gian một chén trà, nửa bên mặt của Gia cát Lãng đã sưng vù như đầu heo, nhìn không thấy mắt.

Lẽ ra khi đến cảnh giới Thiên Tiên, bị thương do ăn vài cái tát chỉ tổn hại mặt mũi, chứ cũng chẳng làm gì được mấy tu sĩ cao cấp, chỉ một lát là khôi phục.

Nhưng không biết tại sao, phân thân của Gia Cát Lãng lại không thể khôi phục được.

Chỉ có một giải thích, khi tát, thiếu nữ này đã sử dụng thần thông nào đó khiến gã không khôi phục thương thế được.

Thật quá độc ác.Người ta nói vuốt mặt thì phải nể mũi, nhưng thiếu nữ này toàn đánh vào mặt.

Trong hư không lại truyền đến một ánh hào quang, đánh vào kiếm trận đang bao vây Tư Đồ Đồ.

Kiếm trận bị nổ tung, Tư Đồ Đồ khôi phục tự do.

Lúc này, Tư Đồ Đồ cũng không chạy trốn nữa.

Nàng ý thức được một chút sự việc, chỉ đứng yên đó nhìn.

- Ngươi...là Giới Linh thật sao?

Bí đánh cho thất điên bát đảo, rốt cuộc phân thân của Gia Cát Lãngcũng nhận ra vấn đề, không nhịn được lớn tiếng hỏi.

- Ngay từ đầu ta đã nói cho ngươi còn gì.

Trong không gian lại vang lên thanh âm của thiếu nữ.

- Thân là người khống chế quy tắc của Huyễn Thần giới, ngươi lại dám ra tay can thiệp chuyện của sinh linh trong giới hay sao?

Gia Cát Lãng liều mạng tránh công kích, đồng thời muốn dùng phép thuật khôi phục vết thương trên mặt.

Nhưng đều phí công vô ích, gã không thể tránh được công kích của thiếu nữ, cũng chẳng thể chữa thương.- Người khống chế quy tắc thì làm sao?

Đây là Huyễn Thần giới, không phải Thiên giới của ngươi?

Ai nói cho ngươi là Giới Linh không thể lấy việc công làm việc tư chứ.

Ta thấy hai người kia thuận mắt, muốn giúp bọn họ thì đã sao.

Thiếu nữ không chút để ý, từ không trung bay tới, cười lạnh:

- Gia Cát gia của ngươi cũng vậy.

Chẳng phải cũng lấy cường nhục yếu hay sao?

Lại còn mặt mũi đến chỉ trích người khác cơ đấy.

- Ngươi...

Gia Cát Lãng sắp điên rồi.

Gã hoàn toàn không nghĩ tới Giới Linh lại xấu xa, vô sỉ, lộ liễu vỗ ngực nói: ta bao che khuyết điểm, ta giúp bọn hắn đấy...- Ngươi không sợ chuyện này truyền đi à?

Gia Cát Lãng nghiến răng nghiến lợi nói:

- Kể cả ngươi có giết ta ở đây thì chuyện này chắc chắn sẽ bị truyền ra ngoài.

- Ồ, tùy ngươi.

Các ngươi không tiến vào Huyễn Thần giới nữa thì thôi.

Ta thèm vào cái lũ vô sỉ nhà ngươi vào đây nhé.

Lời của thiếu nữ khiến mọi người chấn động, mỗi người đều có suy nghĩ riêng.

Nhưng tất cả đều có cùng nhận thức: thiếu nữ này trong ngoài bấtnhất, bộ dáng và tính cách hoàn toàn không liên quan gì đến nhau.

Vẻ ngoài mềm mại, nhưng tính cách lại cứng rắn, cực kỳ bá đạo.

Không nói đến nàng có phải là Giới Linh hay không, nhưng khí phách như vậy cũng đủ khiến mọi người giật mình.

Gia Cát Lãng là ai?

Là người mọi người công nhận là thiên chi kiêu tử của Thiên giới, một trong những Đế Chủ trẻ tuổi nhất...

Những ngày Chí Tôn còn chưa xuất hiện thì Đế Chủ...đại biểu cho sự vô địch.

Một người trẻ tuổi như vậy, mặc dù chỉ có một khối phân thân, nhưng dù ở đâu cũng không ai dám coi thường gã.

Nhưng trước mặtthiếu nữ này, lại chỉ bị ăn tát.

Trong lòng Gia Cát Lãng đã phẫn nộ tột cùng.

- Được lắm.

Hôm nay coi như Gia Cát Lãng ta có cơ hội thấy năng lực của Giới Linh Huyễn Thần giới, sau này chúng ta còn gặp lại.

Nói xong, phân thân này muốn sử dụng phép thuật, rời khỏi đây.

Khối phân thân này hoàn toàn không phải là đối thủ của thiếu nữ.

Ở lại chỉ có chịu nhục thôi.

Về sau, gã vẫn còn cơ hội thu thập Sở Mặc và Tư Đồ Đồ.

Nhất là Tư Đồ Đồ, gã không tin, nàng không phi thăng Thiên giới.Đến lúc đó, lấy thế lực hùng mạnh của Gia Cát gia, muốn tìm được một tiểu tu sĩ phi thăng thì chẳng phải việc khó.

- Các ngươi chờ đó cho ta!

Phân thân của Gia Cát Lãng gầm lên đầy khuất nhục.

- Ta cho ngươi đi sao?

Thanh âm của thiếu nữ lại lạnh lẽo hơn.

Ầm ầm!

Một tiếng nổ lớn vang lên.Phân thân của Gia Cát Lãng nháy mắt biến mất, thẳng tắp rớt xuống dưới.

Sau đó, một đoạn dây thừng xuất hiện từ mấy luồng sáng, trói chặt phân thân kia lại.

Thân hình của thiếu nữ từ từ hiện ra.

Một tay nàng còn đang túm dây trói phâ của Gia Cát Lãng.

Nàng mỉm cười nhìn Sở Mặc và Tư Đồ Đồ, nói:

- Các ngươi đi theo ta.

Hoàng kim thỏ cũng vừa từ xa chạy về.

Khi nãy nó mải chạy nhanh quá, không nghĩ rằng phân kia lại không đuổi theo nó.

Nên sau một lúc, nó mới phát hiện ra, quay vòng trở lại.Thấy hoàng kim thỏ, Sở Mặc quyết định coi sinh linh này là bằng hữu.

Nó rất trượng nghĩa, so với nhiều người còn tốt hơn.

Thiếu nữ cũng không dẫn họ đi xa quá, chỉ từ trên trời, bay xuống đất.

Không nói thêm bất cứ lời nào vô bổ, nhìn người bị đánh thành đầu heo đang nhìn nàng đầy thù hận, thở dài nói:

- Tu luyện được một phân thân ở cảnh giới Thiên Tiên cũng không dễ dàng, sao ngươi phải mang ra để đối phó với hắn chứ?

Tuy rằng thiếu nữ này nói rất nhẹ nhàng, nhưng tất cả người ở đâyđều thấy trong lời nói này có ẩn ý.

Nhất là phân thân của Gia Cát Lãng, gã hoảng sợ nhìn thiếu nữ hỏi:

- Ngươi...ngươi muốn làm gì ta?

Thiếu nữ nhàn nhạt nhìn gã:

- Mệt ghê cơ!

Ta đã nói với ngươi...ta là Giới Linh.

Ờm, dù sao cũng chỉ là xưng hô thôi.

Hiện tại, bản tôn của ngươi không những phải đối mặt với long ngưu mà còn phải đối mặt với long báo nữa đấy, nên chẳng biết được chuyện gì nữa đâu.

Phân thân kia hoảng hốt nói lớn:

- Ngươi là Giới Linh...ngươi không thể giết ta.- Ai là Giới Linh?

Ngươi thì biết cái gì?

Xin lỗi nha, nhưng ngươi phải chết!

Thiếu nữ ôn tồn.

Nói xong, nàng vươn bàn tay dài nhỏ, chạm nhẹ vào phân thân.

Phân thân kia trừng mắt, há hốc mồm, cả người kinh sợ tột độ:

- Ngươi...ngươi muốn hủy diệt triệt để ta ư...

Ầm ầm!

Trong nháy mắt, phân thân kia biến mất, không để lại bất cứ dấu vếtnào.

Nếu không phải mọi người đều nhìn thấy gã có khi còn nghĩ lúc trước chẳng có ai ở đây.

Tư Đồ Đồ sợ ngây người, lẩm bẩm:

- Đây là phép thuật nào mà lại có thể hủy diệt phân thân Thiên Tiên cảnh chứ?

Hoàng kim thỏ cũng sợ đến mức trợn ngược mắt.

Nó chạy ra trốn sau Sở Mặc, mặc dù người nó to đùng, có trốn cũng như không.

Thiếu nữ không để ý đến hoàng kim thỏ, chỉ nhìn không khí nói một câu:

- Nếu ngươi lực chọn hắn, ngươi đừng có hai lòng, không ta sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu.

-----o0o-----

Chương 742 : Hù chết bé yêu

Chương 742 : Hù chết bé yêu

Tư Đồ Đồ không hiểu nàng nói gì, nhưng Sở Mặc hiểu được nàng đang nói với ai.

Thiếu nữ lại nhìn thoáng qua Sở Mặc, khẽ mỉm cười:

- Phải cố gắng lên Trúc Cơ càng sớm càng tốt nhé!

- Cảm ơn người!

Sở Mặc thi lễ, trong lòng cảm kích.

Nếu không phải nàng đuổi tới kịp lúc, chỉ sợ bí mật về bộ phân thân hoàn mỹ của hắn sẽ bị bại lộ.Dù có thể trấn áp phân thân của Gia Cát Lãng cũng không đảm bảo Tư Đồ Đồ sẽ giúp hắn giữ bí mật.

Thiếu nữ cười cười, thần bí nói:

- Ngươi không cần cảm ơn ta.

Nói xong, nàng lại nhìn Tư Đồ Đồ.

Tư Đồ Đồ lập tức khẩn trương, ra vẻ đáng thương nhìn thiếu nữ.

Tư Đồ Đồ biết không phải thiếu nữ này tới để cứu mình.

Chẳng phải nàng vừa bảo Sở Mặc không cần cảm ơn nàng hay sao.

Rõ ràng hai người này có quan hệ gì đó.

Vậy mà trước mình còn muốn đối phó với Sở Mặc những hai lần liền.Nếu không tận mắt chứng kiến, Tư Đồ Đồ cũng không sợ thiếu nữ này thế.

Thiếu nữ này có thể đánh chết hoàn toàn một tu sĩ ở cảnh giới Thiên Tiên trong Huyễn Thần giới.

Thì một tiểu tu sĩ luyện thần kỳ như Tư Đồ Đồ cũng chẳng bằng một con kiến trong mắt nàng ta.

Tư Đồ Đồ khẩn trương, thiếu nữ bên kia lại nói:

- Ngươi có đồng ý đi theo ta không?

- Đi...đi với người á?

Tư Đồ Đồ giật mình.

- Với cảnh giới của ngươi, vốn không thể tiến vào thiên tầng.

Gặpngươi ở đây coi như chúng ta có duyên.

Hơn nữa, ngươi có thể chất ngũ hành chi kim...nhưng vẫn còn yếu quá.

Thiếu nữ khẽ mỉm cười.

- Muốn mạnh mẽ hơn, hãy đi với ta.

- Ta...ta được lựa chọn sao?

Tư Đồ Đồ cẩn thận nhìn thiếu nữ hỏi.

- Đương nhiên.

Ta sẽ xóa bỏ toàn bộ trí nhớ của ngươi liên quan đến Sở Mặc, sau đó đưa ngươi về tầng cũ.

Ngươi có thể lựa chọn.

- A...Tư Đồ Đồ khổ sở, hình như nàng đã bị cuốn vào một bí mật động trời.

Mặc dù không biết rõ bí mật này là cái gì nhưng nàng có thể cảm nhận được sát khí dưới vẻ ngoài ôn hòa kia.

- Ta đi với người.

Chỉ trong thời gian ngắn, Tư Đồ Đồ đã lựa chọn.

Thiếu nữ lại nhìn về phía hoàng kim thỏ.

Hoàng kim thỏ run rẩy:

- Ta...ta cũng đi với người.Thiếu nữ cười cười:

- Thế này mới là thỏ ngoan chứ.

Sau đó, thiếu nữ lại nhìn Sở Mặc, sâu trong con ngươi có chút dịu dàng, truyền âm cho Sở Mặc nói:

- Có nó giúp, ngươi sẽ nhanh chóng tìm được ngũ hành nguyên tố.

Khi đã đầy đủ cơ sở, ngươi phải lên Trúc Cơ càng sớm càng tốt.

Tổ cảnh thân thể...Ôi chao...

Chẳng biết tại sao, nói đến cuối, thiếu nữ lại thở dài.

Sau đó nàng khoát tay, thân hình chợt lóe, Tư Đồ Đồ và hoàng kim thỏ cũng biến mất ngay sau đó.Sở Mặc kinh ngạc đứng đó, im lặng một lúc lâu.

Đến tận khi tiểu Kim trốn trên người Sở Mặc thò đầu ra, mặt nó có vẻ chưa kịp hoàn hồn, lẩm bẩm nói:

- Đúng là hù chết bé yêu mà!

- Sặc...ngươi mà là bé yêu á?

Sở Mặc liếc mắt, chế giễu thằng nhóc.

- Ngươi thì biết gì.

Đi mau đi mau, đến nhân tầng, thế giới của ngũ hành chi thủy...

Tiểu Kim ngồi trên vai Sở Mặc thúc giục.

- Ta đã có ngũ hành chi thủy rồi mà.

- Ta giúp ngươi lấy ngũ hành chi tinh thủy.- Nhưng...

- Đừng nói nhiều, đi nhanh lên.

- Được rồi mà...

...

Lúc phân thân Gia Cát Lãng bị hủy diệt, bản tôn đang chiến đấu với long ngưu và long báo phun ra một ngụm máu lớn.

Gã không dám tin, ngửa mặt lên trời hét lớn:

- Là ai, là ai dám đánh chết phân thân của ta!Ầm ầm!

Thừa lúc Gia Cát Lãng phẫn nộ, long báo nhanh như chớp đánh một chưởng vào ngực Gia Cát Lãng.

Phốc!

Gia Cát Lãng lập tức lại phun máu.

Long ngưu đứng bên kia chém mạnh một đao vào vai của Gia Cát Lãng, sức nặng vô cùng, dù có là một ngọn núi lớn cũng bị đao này chẻ đôi.Chiến y trên người Gia Cát Lãng sáng lên, mấy pháp bảo hộ thể tỏa hào quang bảo hộ cho gã.

Nhưng bị trúng một đao của long ngưu, người gã bay vút lên không trung, hộc máu liên tục.

- Giết gã đi!

Long báo gầm một tiếng nói với với long ngưu.

- Giết!

Long ngưu hăng máu, xông về chố Gia Cát Lãng.Phân thân của Gia Cát Lãng bị đánh chết, nguyên thần trọng thương, sao gã dám đối chiến với hai sinh linh cảnh giới sâu không lường được này nữa.

Gã lập tức vận hành độn pháp, biến mất giữa hư không.

Long ngưu và long báo phẫn nộ đứng đó, có chút không cam lòng.

Long báo lẩm bẩm:

- Tiểu thư đã đánh chết phân thân của gã, khiến nguyên thần của gã bị thương nặng.

Vậy mà chúng ta vẫn để gã chạy mất.

Long ngưu gãi gãi đầu, cũng buồn bực không kém:

- Đúng vậy.

Hừ, không có cách nào, nhân loại lắm thủ đoạn, quágiảo hoạt.

Hôm nay coi như gã tốt số, bị đòn như vậy, ít nhất phải tĩnh dưỡng mười năm.

Long báo cười lạnh:

- Gì mà mười năm.

Ta nghĩ có khi hai mươi năm gã cũng chẳng khôi phục lại được.

Ha ha, tiểu thư thật tàn ác!

- Thôi, không nói nhảm nữa, quay trở về chỗ của ngươi đi.

Long ngưu nghĩ đến cái gì, mặt hơi sầm xuống.

Long báo nhìn long ngưu, bất thình lình cười nói:

- Thật ra, không về cũng chẳng việc gì.- Đấy là ngươi nghĩ thế thôi.

Long ngưu nói xong, xoay người rời đi.

Bóng lưng cường tráng của nó đầy cô đơn.

Đến lúc thân ảnh long ngưu biến mất, long báo mới hóa thành một con báo lông bạc uy phong lẫm liệt, chạy như điên, nhìn như tia chớp.

Nhưng chẳng hiểu tại sao lại có một hơi thở bi thương nhàn nhàn từ nó tản ra.

Thiên giới, trong cơ sở bí mật của Gia Cát gia.

Gia Cát Lãng mở mắt, liên tục thổ huyết.

Khắp người uể oải.Trong mắt gã tràn đầy thù hận, gã cắn răng nói:

- Ngàn vạn lần đừng để ta tra được ai giết phân thân của ta.

Ta tuyệt đối không bỏ qua cho kẻ đó.

Nói xong, gã lấy ra trên người mấy viên đan dược.

Sau khi nuốt xuống, khí sắc khôi phục được một chút.

Nhưng thương thế của gã tương đối nghiêm trọng.

Phân thân bị giết, nguyên thần bị thương nặng, dù có ở cảnh giới Đế Chủ, muốn khôi phục hoàn toàn cũng cần ít nhất mười mấy năm.

Nhưng việc phân thân Thiên Tiên cảnh giới bị hủy diệt mới là việc khiến Gia Cát Lãng đau lòng và tức giận.

Muốn tạo ra một đạo phânthân như vậy, chắc chắn phải cần đến mấy trăm năm.

- Chuyện này nhất định có liên quan đến người trẻ tuổi và nữ tử có thể chất ngũ hành chi kim kia.

Đừng để ta biết các ngươi là ai!

Gia Cát Lãng tức nghiến răng nghiến lợi.

Một tiểu nhân vật không thể hủy diệt một phân thân ở Thiên Tiên cảnh không một tiếng động, ít nhất phải là người có cảnh giới Đế Chủ mới làm được.

Ở thiên tầng có không ít Đế Chủ nhưng cũng chẳng phải nhiều, vẫn có cơ hội kiểm chứng.Vì vậy, Gia Cát Lãng thề, nhất định phải bắt được cái tên đã hủy phân thân của gã.

-----o0o-----

Chương 743 : Ngũ hành chi tinh thủy

Chương 743 : Ngũ hành chi tinh thủy

- Gia Cát Lãng ta thề với trời, nhất định sẽ diệt sạch gia tộc của mấy kẻ liên quan đến chuyện này.

Gia Cát Lãng hận đến phát điên, ngửa mặt lên trời phát huyết thệ.

...

Lúc này Sở Mặc đang cùng tiểu Kim đến tiểu thế giới của ngũ hành chi thủy.- Người thiếu nữ kia đúng là Giới Linh ở Huyễn Thần giới hay sao?

Nhưng ta đã gặp Giới Linh rồi, rõ ràng đó là một lão nhân mà nhỉ?

Sở Mặc thấy rất kỳ quái, hắn nghĩ tiểu Kim biết gì đó nhưng đánh chết cũng không chịu nó cho hắn.

Sở Mặc thấy vô cùng bất đắc dĩ.

- Ngươi đừng hỏi nữa, cái bà cô kia...chúng ta không trêu được đâu.

Ngươi chỉ cần biết, nàng đến giúp ngươi, đứng về phía ngươi.

Còn những chuyện khác, nếu nàng muốn, nàng sẽ nói cho ngươi, còn không, nếu ta lắm mồm, chắc chắn sẽ bị nàng giáo huấn cho xem.

Tiểu Kim nói đầy thấm thía, rõ ràng khi nói đến cô gái kia nó có vẻ sợ hãi.- Ngươi là một nguyên tố chi linh, giáo huấn ngươi thì làm gì chứ?

Chẳng lẽ ngươi cũng biết đau à?

Sở Mặc tò mò.

- Đúng là thừa cơm, sao ta không biết đau chứ.

Ngươi còn hỏi nữa, bản tôn không giúp ngươi tìm ngũ hành chi tinh thủy đâu.

Tiểu Kim cả giận nói.

Sở Mặc lập tức im bặt.

Tiểu Kim thấy Sở Mặc không uy hiếp nữa như trút được gánh nặng, thở phào nhẹ nhõm.

Nó mang Sở Mặc quẹo trái, quẹo phải, tới tâm củalong mạch thế giới ngũ hành chi thủy.

Vừa vào đây, thật ra Sở Mặc đã thử dùng Phong Thủy thần thông để tính một chút, kết quả tính toán của hắn với địa phương tiểu Kim dẫn đi hoàn toàn giống nhau.

Sở Mặc không khỏi cảm thán, Phong Thủy thần thông thật cường đại.

Nếu đến Chí Tôn mà sử dụng thần thông này chỉ sợ có thể dùng cả ngân hà để chiến đấu rồi.

Tiểu Kim không nói thêm gì, mang Sở Mặc tiến thẳng vào trung tâm long mạch.

Nơi đây cũng đặt một cái quan tài đá.- Ngươi đứng đây chờ ta nhé, ta đi vào nói chuyện với nó.

Nếu không có vấn đề gì lớn...nó sẽ đi cùng ta ra thôi.

Tiểu Kim nói xong, hóa thành một luồng sáng chui vào trong quan tài đá.

Sở Mặc nghĩ một chút, khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu tu luyện.

Không lâu sau đó, quan tài đá có chút động tĩnh, thanh âm của tiểu Kim cùng lúc truyền đến:

- Ta đã về rồi đây.

Sở Mặc mở mắt, thấy bên cạnh tiểu Kim xuất hiện một nam tử trẻtuổi ngọc thụ lâm phong, mặc một bộ quần áo màu thủy lam nhưng chỉ cao ba tấc giống tiểu Kim.

Phiên bản phóng đại giống người thường của người này chắc chắn sẽ mê đắm hàng vạn thiếu nữ đang tuổi hoài xuân.

- Ta là ngũ hành chi tinh thủy.

Nam tử trẻ tuổi mỉm cười nhìn Sở Mặc.

- Lần trước ta đưa ngươi ba giọt ngũ hành chi thủy, không ngờ lại gặp ngươi nhanh như vậy, càng không nghĩ tới người đó lại là ngươi.

Đúng là có duyên.

Sở Mặc nhìn nam tử trẻ tuổi, khẽ giật mình, ngay sau đó liền ôm quyền:

- Đa tạ ngài đã giúp đỡ lần trước.

- Ngài không cần khách khí.

Nếu là ngài thì có thể nói chuyện được mà.

Nam tử trẻ tuổi nói chuyện rất tao nhã, không hề giống tiểu Kim không đáng tin kia chút nào.

Nhưng tiểu Kim đứng bên cạnh thì không kiên nhẫn nói:

- Tiểu Thủy, ngươi không cần ra vẻ có văn hóa như vậy, nhanh đitìm tiểu Thổ thôi...

- Khụ khụ...Tiểu Thủy, tiểu Thổ á?

Nam tử nhíu mày, cảm thấy tên này rất khó nghe.

- Ngươi đi mà hỏi hắn.

Tiểu Kim chỉ vào Sở Mặc.

Sở Mặc hơi xấu hổ, cười cười:

- Tại ta...không biết các ngươi tên là gì mà.

- Chúng ta không có tên.

Gọi là tiểu Thủy cũng được.

Ngài đặt làđược rồi.

Ngũ hành chi tinh thủy khẽ mỉm cười, giọng nói ấm áp.

- Đúng là đồ nịnh hót!

Tiểu Kim cười lạnh mấy tiếng.

- Các ngươi không thể biến thành người bình thường sao?

Nhìn thế này cứ mất tự nhiên thế nào ý.

Sở Mặc nhìn hai người vóc dáng nho nhỏ, hơi lúng túng.

Một luồng hào quang rực rỡ chói lòa xuất hiện, ngũ hành chi tinh thủy liền biến thành bộ dáng của người trưởng thành.

Đúng như dựđoán, thực sự rất phong lưu phóng khoáng, ngọc thụ lâm phong, nhìn Sở Mặc cười nói:

- Như ngài mong muốn.

Tiểu Kim thì không muốn biến thành người lớn, nó bĩu môi:

- Ta là bé yêu, ta vẫn còn nhỏ nhé...

- ...

Sở Mặc và tiểu Thủy đều thấy đen mặt.

Tên này không biết xấu hổ là gì cả.

Sau đó, một đoàn ba người lại tiến đến nhân tầng, thế giới của ngũ hành chi thổ.Ngũ hành chi tinh thổ nhìn qua giống một đại hán khoảng ba mươi tuổi.

Sở Mặc vẫn không ra mặt, để tiểu Kim và tiểu Thủy ra nói chuyện.

Không biết nói những gì, sau đó, đoàn ba người liền biến thành bốn.

- Các ngươi đều là ngũ hành chi linh, sao khi hóa thành người lại ở nhiều độ tuổi thế?

Lúc này, đoàn Sở Mặc đã đến địa tầng của Huyễn Thần giới.

Tiểu Thủy cười ha hả nói:

- Do tính cách khác biệt ý mà.

Ngài nhìn tiểu Thổ đi...

Ngũ hành chi tinh thổ co giật khóe miệng:

- Tiểu Thổ cái gì chứ...

- Do công tử đặt tên đó.

Tiểu Thủy vẫn cười.

Ngũ hành chi tinh thổ gãi đầu:

- Ừ thì tiểu Thổ...

Tiểu Kim phản bác:

- Ai bảo do tính cách, chẳng lẽ tính bản tôn giống đứa nhỏ chắc?

- Đúng thế còn gì.Tiểu Thổ sờ sờ cái cằm đầy râu, chen thêm một chân.

- Cút!

Bản tôn đứng đầu ngũ hành đấy nhé.

Tiểu Kim cả giận nói.

- Ngươi nghĩ ở thiên tầng thì đứng đầu luôn chắc.

Gì mà hay thế chứ.

Tiểu Thủy cười.

- Đúng thế.

Tiểu Thổ hùa theo.Sở Mặc nhìn mấy nguyên tố ngũ hành nói giỡn với nhau, thấy đầu mình to ra.

Trong lòng lại tự nhủ: đây thật là ngũ hành nguyên tố chi linh chứ không phải do người đóng giả phải không?

Đến địa tầng, Sở Mặc cảm thấy thân quen, trong lòng rung động.

Hắn hơi ngẩn ra, lập tức nhớ đến một việc, lẩm bẩm nói:

- Sao viên đan dược k lại ở chỗ này thế nhỉ?

Hóa ra là Sở Mặc đã cảm ứng được khí tức của viên Phá giới đan hắn từng luyện cho Thượng Quan Nam.

Lúc ấy Sở Mặc đã tính kế, nhưng vì xảy ra nhiều chuyện nên cũngquên bẵng chuyện này.

Sở Mặc không nghĩ hắn lại cảm nhận được khí tức viên đan dược này ở địa tầng.

Không lẽ, Thượng Quan Nam đã tấn thăng cảnh giới đến Đại La Kim Tiên rồi sao?

Hay lúc trước gã muốn luyện chế viên thuốc đó để chính gã dùng?

Dù gì đi nữa, đã phát hiện ra, Sở Mặc nghĩ muốn đi xem một chút.

Tiểu Kim nhìn Sở Mặc nói:

- Có chuyện gì vậy?- Ta cảm nhận được khí tức của một viên Phá giới đan ta từng luyện chế.

Sở Mặc nói.

- Vậy đi xem một chút đi.

Tiểu Kim lập tức hưng phấn.

Ở thiên tầng, tiểu Kim rất khiêm tốn, không muốn chọc vào chuyện gì cả.

Nhưng ở nhân tầng và địa tầng, nó lại hoạt bát hẳn lên.

Chính vì vậy, Sở Mặc đoán cảnh giới của tiểu Kim chắc không vượt qua Chân Tiên cảnh.Tiểu Thủy và tiểu Thổ nghe vậy cũng không có ý kiến.

-----o0o-----

Chương 744 : Ngũ hành chi tinh mộc

Chương 744 : Ngũ hành chi tinh mộc

Cả đoàn đi theo Sở Mặc đến chỗ có khí tức kia.

Đến nơi mới phát hiện, chỗ này đúng là thế giới ngũ hành chi mộc.

- Thật trùng hợp!

Ngươi xác định khí tức kia biến mất tại đây phải không?

Tiểu Kim trừng mắt nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc gật đầu:

- Chính là chỗ này.- Hắc hắc, vậy chúng ta vào xem đi.

Tiểu Kim nói xong, không cần Phá giới đan, đi đầu mở kết giới xông vào.

Mấy người còn lại đi theo phía sau.

Đến thế giới của ngũ hành chi mộc, Sở Mặc cảm nhận được khí tức sự sống rất mãnh liệt.

Từ rừng cây, núi đồi đều tràn đầy sức sống.

Một số thân cây cổ thụ to như một ngọn núi lớn, mọc lên cao vút.

Sở Mặc nhìn mà ngẩn tò te.- Đến đây rồi thì đi tìm tiểu Mộc thôi.

Nó là chúa tể chỗ này, muốn tìm ra những người đó quá đơn giản.

Tiểu Kim nói.

Sở Mặc đồng ý.

Đoàn người lại đến chỗ trung tâm long mạch, gọi ngũ hành chi tinh mộc.

Ngũ hành chi tinh mộc xuất hiện, là một nam tử cao gầy, nhưng nhìn qua đang bị trọng thương, sắc mặt tái nhợt.

Tiểu Kim, tiểu Thủy và tiểu Thổ đi ra cùng, mặt cũng nhăn nhó.

- Có chuyện gì thế?

Sở Mặc kinh ngạc hỏi.Nhìn ngũ hành chi tinh thủy, ngũ hành chi tinh thổ và tiểu Kim, Sở Mặc đã phát hiện mấy chi linh này mặc dù hùng mạnh nhưng lại không am hiểu chiến đấu cho lắm.

Hơn nữa, cảnh giới bọn nó cũng không tính là cao.

Trong này, chắc tiểu Thổ là người mạnh nhất nhưng cảnh giới khẳng định không đến Đế Chủ.

Tuy nhiên, nếu ở trong tiểu thế giới của mỗi một nguyên tố, chúng nó đều là vương giả chân chính, không ai có thể xúc phạm.

Nhưng sao ngũ hành chi tinh mộc lại bị thương thế này chứ?Quả nhiên, khi Sở Mặc hỏi, tiểu Kim tức giận thở phì phò nói:

- Tiểu Mộc bị người ta tính kế.

- Bị tính kế á?

Sở Mặc sửng sốt, không tưởng được ở chỗ này lại có người dam tính kế ngũ hành chi tinh mộc.

Tiểu Mộc gật gật đầu, nhìn Sở Mặc, ôm quyền thi lễ rồi nói:

- Cũng trách ta không cẩn thận.

Có một người bị trọng thương, đến chỗ ta cầu xin dược liệu.

Ta thấy gã đáng thương nên cho mấy cọng dược lâu năm.

Không nghĩ tới tên kia tính kế ta, lẳng lặng bố trí pháp trận xung quanh ta.

Sau đó, một đoàn cường nhân cũng tiến vào.

Tất cảbọn họ đều trốn được cảm ứng của ta.

Chúng vì ta mà đến.

Nếu không phải các ngươi chạy tới kịp thời, chỉ sợ ta đã bị nguy rồi.

- Đám người đó còn ở trong không?

Sở Mặc nhớ tới Phá giới đan của mình, tự nhủ: không phải trùng hợp vậy chứ?

- Ở bên trong, bọn họ còn chưa biết ta đã được cứu ra rồi.

Ngũ hành chi tinh mộc ôn hòa nói, dường như muốn cười nhưng lại mang theo cảm giác vô lực.

- Bọn họ dùng gì tính kế của ngươi?

Không ngờ khiến ngươi tổn thương nặng như vậy?

Sở Mặc có chút giật mình.

- Ngũ hành tương khắc.

Ngũ hành chi tinh mộc nói xong, cười nhìn thoáng qua Tiểu Kim.

Sở Mặc nhìn theo ánh mắt Tiểu Mộc, đột nhiên nghĩ đến điều gì, lẩm bẩm nói:

- Kim khắc mộc?Trước khi kế thừa Phong Thủy thần thong hắn không hiểu cái này, nhưng hiện tại đã rõ hơn một chút.

Sắc mặt của Tiểu Kim rất khó coi, cắn răng nói:

- Lũ khốn khiếp!

Không biết bọn họ thu được ở đâu nhiều ngũ hành chi kim, cấu trúc một ngũ hành chi kim pháp trận vây Tiểu Mộc ở đó.

Hơn nữa còn dùng nhiều pháp bảo, muốn hoàn toàn luyện hóa Tiểu Mộc.

Nếu không ta đến kịp, chỉ sợ đã thật sự gặp nguy hiểm.

- Thế là nói nơi khác cũng có ngũ hành chi kim sao?

Sở Mặc có chút kỳ quái, lẽ ra nguyên tố cao cấp như ngũ hành chi kim phải hiếm mà có được, trong khi tu sĩ thể chất ngũ hành chi kim sẽ có rất nhiều.Tiểu Kim lắc đầu:

- Bọn họ dùng vô số kim loại luyện hóa mà thành ngũ hành chi kim, nghiêm khắc mà nói mấy thứ đó không tính là ngũ hành chi kim chân chính, bởi vì ngũ hành chi kim chân chính đều có linh.

Mà ngũ hành chi kim của họ là ngũ hành chi kim chết, không có linh.

Tiểu Thủy đứng bên nói:

- Nhưng dùng để tương khắc ngũ hành nguyên tố chi linh đã đủ rồi.

- Tên đó tham lam!

Lại muốn luyện hóa ngũ hành chi tinh mộc, hắn muốn trở thành siêu cấp đạo cảnh thể chất sao?

Sở Mặc hỏi.

- Hắn không chỉ muốn trở thành siêu cấp đạo cảnh thể chất, hơn nữa...

Cònmuốn trở thành tồn tại có thể hiệu lệnh tự nhiên.

Ngũ hành chi tinh mộc nói:

- Nếu ta bị hắn luyện hóa thành công, như vậy hắn sẽ có năng lực của ta.

Ngũ hành chi mộc, chưởng quản vạn vật tự nhiên.

- Thì ra là thế.

Sở Mặc đã hiểu rồi.

- Thôi đi.

Dù sao ta cũng không có việc gì, chúng ta tạm thời rời khỏi đây.

Ngũ hành chi tinh mộc dường như cũng không muốn chấp nhặt cùng những người đó.

Tiểu Kim lại cả giận nói:

- Không được, ngươi có thể nhẫn nhưng bản tôn không thể chịu được!

Thùnày...

Nhất định phải báo!

Nói xong, Tiểu Kim nhìn thoáng qua ngũ hành chi tinh thổ và ngũ hành chi tinh thủy:

- Hai người các ngươi thì sao?

Ngũ hành chi tinh mộc nói:

- Bọn họ đã phát hiện.

Đã sắp ra ngoài rồi!

- Vậy thì tốt, ngay ở đây cho bọn hắn một kích trí mạng!

Tiểu Kim xoa tay.

Ngũ hành chi tinh thủy lại trầm ngâm nói:

- Tiểu Kim, ngươi không thể làm như vậy.- Vì sao?

Tiểu Kim cả giận nói:

- Huynh đệ bị bắt nạt và sỉ nhục mà vẫn tiếp tục chịu đựng hay sao?

- Nếu những người đó phát hiện bốn người chúng ta đều ở bên một người, vậy ngươi nó người này sẽ có kết cục gì?

Ngũ hành chi tinh thổ thản nhiên nói.

Tiểu Kim đầu tiên sửng sốt, theo bản năng nói:

- Người này chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp gì, đám người kia sẽ bị hù chết, đường đường ngũ hành nguyên tố chi linh, thậm chí có bốn loại tụ tập bên một nhân loại.

Cho dù không hù chết thì cũng ghen tị chết.

- Ngươi hiểu là tốt rồi, cho nên chúng ta đi thôi.Ngũ hành chi tinh mộc nói.

- Nhưng...

Ta vẫn không cam lòng!

Tiểu Kim ảo não:

- Không ngờ bọn họ dung thủ đoạn hèn hạ dùng kim khắc mộc...

- Tốt lắm, mấy người các ngươi nấp vào người ta.

Có thể thu liễm khí khí tức chứ?

Sở Mặc nói.

Bốn tên nhìn Sở Mặc, sau đó gật gật đầu.

- Vậy kiềm chế khí tức, ta ở đây chờ.

Quan sát tình huống, cho dù hiện tại không thể báo thù, nhưng ít ra cũng phải biết kẻ thù là ai.Sở Mặc nói.

- Vậy an toàn của công tử?

Tiểu Thủy có chút lo lắng.

Tất cả mọi người đều nhận ra cảnh giới của Sở Mặc rất kém cỏi.

- Không sao, ta có thể niệm khẩu quyết, rời khỏi nơi này, đi tới chỗ ngũ hành chi tinh hỏa bất cứ lúc nào.

Sở Mặc nói.

- Vậy được.

Ngũ hành chi tinh mộc gật gật đầu, chỉ cần là sinh linh chân chính có linh tính.

Cho dù là nguyên tố chi linh thì cũng có tình.

Nào đã bị ai tính kế thảm như vậy.Nhưng trong lòng lại hoàn toàn không muốn báo thù.

-----o0o-----

Chương 745 : Đánh cướp

Chương 745 : Đánh cướp

Ngũ hành chi tinh mộc không muốn trả thù, nguyên nhân căn bản là vì Sở Mặc.

Nó không muốn thù hận liên lụy tới người này.

Tứ linh vừa nấp kỹ, bên thạch quan dao động, một đám đông hùng hùng hổ hổ từ trong đi ra.

Sở Mặc đã thông qua dịch dung biến dung mạo mình thành thanh niên tầm ba mươi tuổi.

Bởi vì ở đây cảnh giới mọi người đều bị áp chế đến Tiên Thiên, cho nên chẳng ai nghĩ hắn hiện tại có quan hệ gì với Sở Mặc hay Lâm Bạch.Những người đó vừa đi ra thì thấy Sở Mặc, liền trong không gian thu hẹp ai nấy đều nao nao.

Sở Mặc thấy Thượng Quan Nam đã lâu không gặp ở trong nhóm người này!

Đám người kia có nữ có nam, tổng cộng tám người, từ trong thạch quan nối đuôi nhau đi ra.

Sau khi đi ra, toàn bộ nhìn vào Sở Mặc.

Sở Mặc cũng chăm chú nhìn đám người kia, ánh mắt như thợ săn nhìn mồi khiến họ có cảm giác sởn tóc gáy, tâm trạng vô cùng khó chịu.

- Ngươi là ai?Một trung niên nam tử bên Thượng Quan Nam nhìn Sở Mặc lạnh lùng hỏi.

- Không thể tưởng được còn có người nhanh chân đến trước rồi, cũng không tệ, giúp ta bớt khó khăn rồi.

Sở Mặc thản nhiên nói xong, sau đó ngẩng đầu lên, nói:

- Giao hết tất cả bảo vật ra đây, còn nữa, có bao nhiêu ngũ hành chi mộc lấy ra.

Ta có thể tha cho các ngươi đường sống.

- Hả?

Ngươi nói gì?

Ngươi lặp lại lần nữa xem?

Người trung niên bên Thượng Quan Nam đã rất cau có, vốn tưởng thuận lợi thu ngũ hành chi tinh mộc vào tay, nhưng không ngờ lại thất bại trong gang tấc.

Ngũ hành chi tinh mộc biến mất không còn bóng dáng!

Cơ hội này, về sau cũng khói mà kiếm được!Mà trước đó, tất cả người trong Thượng Quan gia tộc cũng chưa từng ai có mệnh tốt như vậy!

Đáng tiếc vịt sắp đến miệng còn bay mất.

Đám người kia đang bất mãn, lại không thể tưởng được có cướp chờ ở chỗ này.

Thượng Quan Nam lạnh lùng nhìn Sở Mặc nói:

- Ngươi có biết ngươi đang nói chuyện với ai không?

- Nói chuyện với ai quan trọng gì.

Ta đang cướp đấy!

Nghiêm túc chút cho ta!

Sở Mặc quát lớn.- Cướp?

Ngươi lại cướp chúng ta?

- Ha ha, thật hay ho, thật chán sống, không ngờ dám đến cướp của Thượng Quan gia.

- Tiểu tử, hôm qua không ngủ đủ giấc à, mau khẩn trương tự vẫn đi, như vậy còn có thể sống bên ngoài kia.

Bằng không sẽ không còn cơ hội đâu!

Nam nữ Thượng Quan gia trào phúng.

- Thật sao?

Sở Mặc lộ nét cười lạnh như băng:

- Nếu ở bên ngoài, ta thật không dám nói lời này, nhưng ở trong này...

Mình ta...

Có thể đánh cả đám!- Đừng lôi thôi nữa, giết hắn!

Người trung niên trực tiếp hạ lệnh, chặn đánh giết Sở Mặc.

Thượng Quan Nam định ra tay, một thiếu niên hơn hai mươi tuổi ở bên cười lạnh nói:

- Giết gà cần gì tới dao mổ trâu?

Công tử chờ ở đây, mình ta cũng đủ đánh chết hắn!

Người trẻ tuổi kia nói xong trực tiếp xông tới Sở Mặc!

Chỉ có vài bước, trong không gian nhỏ hẹp có áp lực đơn hướng, chỉ sinh ra khi tiến vào chứ đi ra không có áp lực.

Bởi vậy, người Thượng Quan gia tộc đi với tốc độ cực nhanh, dù cảnh giới bị áp chế đến Tiên Thiên nhưng vẫn cảm nhận được chiến lực mạnh mẽ.Không gian mờ tối chợt hiện lên hàn quang!

Giữa hai ngón tay người thanh niên kia có một lưỡi dao mỏng như cánh ve.

Nếu không nhìn kỹ thì gần như không thấy, gần như trong suốt!

Người trẻ tuổi cười lạnh, đao bay thẳng đến cổ họng Sở Mặc!

Mặc dù ở đây chỉ có thể phát huy lực lượng của Tiên Thiên, nhưng hắn đã từng trải qua chiến lực giai đoạn này, phát huy lực lượng của Tiên Thiên đến mức tận cùng!

Hắn tự tin, một kích này không đánh chết tại chỗ thì cũng làm đối phương bị thương nặng!

Tiểu đao này cũng không phải vũ khí tầm thường mà là pháp khí cực kỳ sắc bén, đừng nói là cổ người, có là sắt thép thì cũng như đậu hủ!Trong mắt Sở Mặc xuất hiện chiến ý mãnh liệt.

Thân thể hắn nhìn qua ư không nhúc nhích, nhưng trên thực tế, hai chân đạp Huyễn Ảnh Tật Phong Bộ, vận dụng tốc độ cao!

Ở đó, cũng chỉ có người trung niên như cảm nhận được gì, hét lớn:

- Thượng Quan Thiết cẩn thận!

Nhưng lúc này đã muộn!

Khoảng cách quá gần, tốc độ của Thượng Quan Thiết lại quá nhanh!

Hai ngón tay Thượng Quan Thiết mang theo pháp khí xông tới trước Sở Mặc, nở nụ cười độc ác, dường như đã thấy cảnh yết hầu tên không biết sống chết này tràomáu.

Bịch!

Thượng Quan Thiết bay ngược ra sau!

Nhưng trong không gian nhỏ hẹp, lao tới thạch quan chịu thêm áp lực kinh thiên.

Cho nên bản thân Thượng Quan Thiết bay ra chưa đầy ba bước đã bị áp lực ép tới phun máu, lập tức ngất đi.

Lúc bọn họ tiến vào phải dùng một kiện tiêu hao hình chân tiên pháp khí mới vượt qua được áp lực.

Nhưng hiện tại pháp khí đã bị hủy, những người này gần như cũng quên đi việc nơi này có áp lực!Bởi vậy, khi Thượng Quan Thiết bất tỉnh, Sở Mặc bùng lên, trong tay cầm một thanh trường kiếm trực tiếp đâm tới mi tâm Thượng Quan Thiết.

- Ngươi muốn chết!

Bên Thượng Quan gia lại có hai người trực tiếp xông lên muốn cứu Thượng Quan Thiết.

Sở Mặc chỉ lạnh lùng cười, hắn đang chờ điều này!

Thượng Quan Thiết đã mất đi chiến lực, giết lúc nào không được?

Hắn lấy trường kiếm ra để dụ dỗ người bên trong.

Nói cách khác, áp lực không gian không phải thứ có thể đùa giỡn, dù là Sở Mặc cũng không dám nói mình có thể chống đỡ áp lực mà đồng thời tiến hành chiến đấu.Kiếm thuật, Sở Mặc vốn không am hiểu.

Nhưng giờ đã khác, hắn đã có quá nhiều truyền thừa trong Quy Khư, dù là cái nào cũng đủ để khai tông lập phái!

Đối phó đám người Thượng Quan gia, Sở Mặc không muốn bại lộ Thí Thiên.

Sở Mặc cầm kiếm đứng trong không gian thu hẹp, đâm ra nhiều đóa hoa kiếm.

Toàn bộ không gian bùng lên những đóa hoa mai, đẹp đến không thật!

Nhưng trong đó có che giấu sát khí!

Mỗi một đóa hoa mai dừng trên người tu sĩ Thượng Quan gia đều nhuốm đỏ thành huyết hoa xinh đẹp!Vẻ hung dữ trong mắt hai gã tu sĩ Thượng Quan gia lập tức được thay thế bằng vẻ sợ hãi.

Gần như là trong giây lát, hai người bị vô số hoa mai vây quanh, chết thảm trong tiếng kêu gào thê thảm!

Dù chết ở Huyễn Thần Giới không phải chết thật, nhưng khẳng định tư vị đó có thể khiến hai người mang tâm lý oán hận thật lâu.

Về phần thức hải có thể bị thương không thì không rõ, dù sao cũng chẳng tốt gì.

Phốc!

Một kiếm cuối của Sở Mặc đâm vào mi tâm Thượng Quan Thiết, đưa hắn ra khỏi Huyễn Thần Giới.Sau đó thu kiếm lẳng lặng nhìn năm kẻ còn lại của Thượng Quan gia:

- Cướp đây!

Còn lại năm người sắc mặt khác nhau nhìn Sở Mặc, tất cả đều tràn đầy rung động.

Trung niên Thượng Quan gia xanh mét, trong ánh mắt có vẻ không thể tin nổi, kinh hãi nhìn Sở Mặc:

- Mai Hoa kiếm...

Đây là tuyệt kỹ của Mai Mai Hoa chí tôn, ngươi có quan hệ gì với Mai Hoa chí tôn?

-----o0o-----

Chương 746 : Mai Hoa kiếm

Chương 746 : Mai Hoa kiếm

- Mai Hoa chí tôn ?

Sở Mặc hơi nhíu mày, nhớ tới người truyền cho mình kiếm thuật là thanh niên tướng mạo anh tuấn.

Thầm nghĩ chẳng lẽ đó là Mai Hoa chí tôn sao ?

Lúc này, trung niên Thượng Quan gia nhíu mày, lẩm bẩm nói:

- Không có khả năng, Mai Hoa chí tôn là nhân vật thượng cổ đã tọa hóa vô số năm, Mai Hoa nhất phái đạo thống đã sớm đã biến mất.

Lần gần nhất xuất hiện Mai Hoa kiếm còn là hơn một vạn năm trước, ngươi làm sao có thể ?

Sở Mặc nghe xong cũng thầm khiếp sợ, không thể ngờ lão sư là nhân vật cổ lão như vậy.

Xem ra này Quy Khư đúng là rất thần bí.

Lúc ấy bộ xương khô nói những đạo thống nhân đó đều rất giỏi nhưng Sở Mặc không cảm nhận được điểm ấy.

Hiện tại xem ra, hẳn là những người đó cố ý che giấu.

Bọn họ chỉ đơn giản là muốn truyền đạo thống cho mình thôi sao ?

Bây giờ không phải là lúc nghĩ tới điều này, Sở Mặc lạnh lùng nhìn đám người Thượng Quan gia:

- Muốn thoát khỏi đây thì giao ra bảo vật, bằng không sẽ chết!

- Ngươi quá kiêu ngạo rồi!

Một nữ tử Thượng Quan gia phẫn hận nhìn Sở Mặc:

- Chết ở đây thì cùng lắm là tĩnh dưỡng một thời gian ngắn, ngươi không sợ đến lúc đó Thượng Quan gia đuổi giết ngươi sao ?

Sở Mặc cười ha hả:

- Giờ ta dừng tay thì các ngươi sẽ từ bỏ việc truy sát ta sao ?

Người kia lập tức im lặng, đúng thế, ngay cả lúc này Sở Mặc dừng tay, bọn họ cũng không bỏ qua cho Sở Mặc.

Thượng Quan Nam lên tiếng:

- Không có gì để nói nữa, cùng tiến lên, giết hắn!Người trung niên giơ tay ngăn cản, trầm giọng nói:

- Không gian nhỏ hẹp, hơn nữa khí tràng hỗn loạn cổ quái, đi vào là có áp lực, một khi tiến lên thì không thể lui về.

Thượng Quan Nam cả giận nói:

- Chẳng lẽ chúng ta nhiều người như vậy còn sợ một mình hắn hay sao ?

Tất cả mọi người đều là Tiên Thiên cảnh giới, có cái gì phải sợ ?

Người trung niên rất khó coi, lúc này hắn đã dẫn đội thất bại, không kiếm được ngũ hành chi tinh mộc mà còn tổn thất người, về đến gia tộc thì sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc.

Hơn nữa trong đội còn có Thượng Quan Nam và đám con cháu con vợ cả đi theo, ai gặp chuyện không may cũng đủ khiến hắn gặp chuyện không may!Người trung niên do dự một chút, ánh mắt lộ vẻ tàn nhẫn nói với Thượng Quan Nam:

- Ngươi ở đây, ba người các ngươi theo ta, không tiếc mọi giá giết hắn.

Ba người còn lại, hai nữ một nam đều hiểu ý người trung niên, bọn họ có thể chết ở đây, nhưng Thượng Quan Nam không được!

Nếu hắn chết ở đây thì tất cả bọn họ khi quay về gia tộc sẽ phải nhận sự trừng phạt khủng bố.

Nghĩ đến gia quy Thượng Quan gia, trong mắt những người này đều lộ vẻ kiên quyết.

Nhưng thật ra Thượng Quan Nam có chút xấu hổ, cả giận nói:

- Các ngươi có ý gì ?

Chẳng lẽ Thượng Quan Nam ta là hạng người ham sống sợ chết ?

- Ngài là con vợ cả, nếu ngài có chuyện thì chúng ta sẽ có kết cục thế nào ?

Nữ tử vẫn luôn im lặng thản nhiên nói một câu.Thượng Quan Nam cắn răng nói:

- Ta sẽ nói rõ với gia tộc!

Không trách các ngươi!

- Bốn chúng ta là đủ rồi!

Nàng kia nói xong, nhìn thoáng qua người trung niên:

- Lên!

Người trung niên gật gật đầu, bốn người cùng ép tới Sở Mặc.

Bọn họ không giống ba người trước, động tác vô cùng cẩn thận.

Hình thành hình quạt bao vây chặt chẽ.

- Dù kết quả thế nào, các hạ cũng khó thoát việc bị Thượng Quan gia truy sát!

Thượng Quan Nam đứng bên thạch quan, con ngươi u lãnh nhìn Sở Mặc nói:

- Chẳng những là ngươi, những người lien quan đến người chúng ta đều đãđiều tra ra được, đừng có nghi ngờ thủ đoạn và quyết tâm của Thượng Quan gia.

Bởi vì ngươi, bọn họ sẽ không thể chết tử tế!

Nhớ kỹ, là ở thế giới bên ngoài!

Chết rồi...

Không thể sống lại!

Hơn nữa, ta sẽ khiến họ hồn bay phách lạc!

Đó là hậu quả khi chọc giận Thượng Quan gia ta!

Sở Mặc cười lạnh nói:

- Đợi đến ngày đó rồi nói!

Ngươi có thể giết người nhà người khác, người khác cũng có thể!

Thượng Quan gia các ngươi không cần quá tự tin như thế.

Ngươi dám động tới một người bên cạnh ta, ta sẽ giết ngươi đến mười lần.

Sở Mặc nhớ lần đầu mình cùng Thượng Quan Nam phát sinh xung đột, đối phương từng dùng thân nhân bằng hữu uy hiếp hắn, lần này vẫn dùng chiêu này, có thể nhìn ra Thượng Quan Nam không nói đùa, đó chính là tâm tính và thủ đoạn của hắn!Một khi đã vậy, mình còn gì phải e dè đây ?

- Kẻ lần trước dám uy hiếp người của ta, toàn gia tộc đều diệt vong rồi.

Thượng Quan Nam thản nhiên nói:

- Ngươicó bản lĩnh thì thử xem động tới Thượng Quan gia sẽ có kết cục gì.

- Vậy thử xem.

Sở Mặc tươi cười, kiếm trong tay rung lên, trong hư không lại có hoa mai bay xuống!

- Cẩn thận!

Trung niên hét lớn một tiếng.

Trực tiếp tế ra một kiện bảo vật tỏa lực lượng nhu hòa bảo hộ mọi người bên trong, sau đó lạnh lùng quát:

- Giết!Hai nữ một nam rút vũ khí lao tới Sở Mặc, muốn giết chết Sở Mặc tại chỗ.

Những đóa hoa mai chạm vào kết giới khuếch tán những gợn sóng, nhưng không có cách nào xâm nhập vào trong.

Người trung niên lộ vẻ vui mừng, cười lạnh nói:

- Cho ngươi biết thế nào là thiên giới pháp khí!

Nói xong, trực tiếp đánh tới Sở Mặc.

Trong lòng Sở Mặc cũng buồn bực, những người này bị áp chế cảnh giới nhưng không thiếu pháp bảo, còn không cần dung pháp lực thúc dục, quả thực rất đáng ghét!

Tuy nhiên, hắn cũng không sợ.

Bởi vì số pháp bảo này hơn phân nửa đều là loạihình phòng ngự, không cần pháp lực thúc dục như pháp bảo công kích, cực kỳ hãn hữu.

Đám người kia mà có, chỉ sợ đã sớm lấy ra.

Thượng Quan Nam đứng đó quan chiến, sắc mặt hết sức khó coi, chẳng biết tại sao nhìn người trước mắt, hắn đột nhiên nhớ tới thiếu niên chết dẫm gặp ở nhân tầng!

Sở Mặc!

Đúng, chính là người kia, lúc ấy hắn nhìn trúng mỹ nữ tinh linh tộc lam sắc huyết mạch.

Kết quả bị Sở Mặc chặn ngang, cướp người không nói, còn hung hăng tính kế hắn.

May mắn hắn bình tĩnh, nói cách khác, chỉ sợ cũng phải như Gia Cát Xương Bình, bị lực quy tắc trấn áp, sau đó bị chôn sống trong Huyễn Thần Giới.

Đoạn thời gian trước trên bảng tin nói Sở Mặc cùng Lâm Bạch có khả năng làmột người, đều đến từ Nhân Giới.

- Tiểu súc sinh, đừng để ta gặp lại ngươi!

Trong mắt Thượng Quan Nam hiện lên vẻ lạnh lùng nghiêm nghị.

Chiến đấu bên này trực tiếp triển khai.

Không gian thu hẹp không hợp để chiến đấu, hơn nữa với Thượng Quan gia mà nói, bốn người bọn họ cũng không thể hoàn toàn thi triển thực lực.

Cũng may họ thường xuyên ở cùng nhau nên khá ăn ý.

Chiêu thức công kích Sở Mặc đều rất linh hoạt, sắc bén.

-----o0o-----

Chương 747 : Kịch đấu

Chương 747 : Kịch đấu

Kiếm trong tay Sở Mặc có chiêu thức vô cùng linh hoạt, sắc bén, chí tôn kế thừa tuyệt đối là công pháp cao nhất!Dù không dựa vào pháp lực, dựa vào chiêu thức cũng khiến người ta kinh diễm.

Lúc này, trung niên Thượng Quan gia gần như có thể xác định, người này chính là người thừa kế Mai Hoa kiếm.

Kiếm thuật của đối phương quá sắc bén!

Nếu không có pháp bảo phòng ngự, chỉ e bốn người bọn họ cũng không phải đối thủ của người này.

Người trung niên và một nam hai nữ càng đánh càng kinh hãi, thậm chí có cảm giác sợ hãi mãnh liệt!

Đang êm đẹp, sao lại bị chặn đường cướp bóc ?Chiến đấu tiếp tục, song phương giằng co.

Bốn người vây công Sở Mặc hoàn toàn không thể phá vỡ kiếm thuật của Sở Mặc.

Sở Mặc cũng không thể phá vỡ kết giới từ pháp bảo đối phương.

Nhưng cứ tiếp tục như vậy, pháp bảo chắc chắn sẽ có lúc hao hết năng lượng, đến lúc đó, bốn người sẽ gặp nguy hiểm.

Người trung niên lộ dữ tợn, hét lớn:

- Xá thân!

Nam tử bên cạnh hắn từ bỏ phòng ngự lao tới Sở Mặc.

Phốc!Kiếm của Sở Mặc đâm vào ngực hắn, chuẩn xác đâm thủng tim.

- A!

Thanh niên kêu thảm thiết, khuôn mặt vặn vẹo, thân thể vẫn không ngừng lao về phía Sở Mặc.

Thanh kiếm đâm thủng trái tim đã xuyên thủng cả người hắn!

Nhưng thanh niên này lại vươn song chưởng, muốn ôm chặt lấy Sở Mặc!

Hai nữ tử lộ vẻ hung ác, không hề phòng ngự lao tới trước Sở Mặc.

Bang bang!Sở Mặc dung tay không liên tiếp đấm hai quyền!

Nhân trong Thiên Địa Nhân Tam Tài quyền pháp!

Hai nữ tử kêu lên thảm thiết, thân mình bị đấm bay ra ngoài, bị áp lực không gian trực tiếp phun ra hai ngụm máu ngã xuống đất, sinh tử không biết.

Nhưng lúc này, công kích của người trung niên đã tới!

Hắn dùng tính mạng người bên cạnh đổi lấy một lần cường công Sở Mặc.

Một kiếm trảm vào vai phải Sở Mặc!

Người trung niên lộ vẻ tàn độc, giận dữ hét:

- Chết đi!

Nhưng mà, tay cầm kiếm của Sở Mặc không rơi xuống như hắn nghĩ.

Một kiếm này như chém vào sắt thép, còn phát ra một tiếng nổ.

Ngay khi kiếm của người trung niên đặt lên vai phải Sở Mặc, Thượng Quan Nam vẫn đứng bên thạch quan ra tay, trường kiếm sắc bén mang theo hàn quang trực tiếp đâm về phía cổ họng Sở Mặc!

Xá thân...

Là tiếng lóng của Thượng Quan gia, trong lúc nguy nan có con em gia tộc cam nguyện hy sinh sinh mạng bám trụ kẻ thù, cho đồng bạn cơ hội đánh chết kẻ địch!

Thủ đoạn này, bình thường mà nói không có nhiều cơ hội để dùng.

Dù sao việc này cũng phải hy sinh sinh mạng.

Nhưng ở Huyễn Thần Giới lại có ưu đãi như thế.

Bởi vậy, khi người trung niên quát câu xá thân, Thượng Quan Nam đã chuẩn bị ra tay!Theo Thượng Quan Nam, kiếm của người trung niên sẽ chặt đứt tay kẻ kia, còn hắn có thể một kiếm phong hầu!

Hắn không muốn đoạt công, thân là con trưởng Thượng Quan gia hắn chẳng cần phải lo lắng việc như vậy, lại nói giết người này cũng chẳng có công lao lào.

Chỉ là hắn căm hận người này, muốn đích thân giết hắn giải hận.

Nhưng không ai ngờ kiếm của người trung niên như trảm vào kim thạch, lực phản chấn khiến cánh tay người trung niên run lên.

Gương mặt hắn lộ vẻ kinh ngạc, quát lớn:

- Không tốt, hắn có bảo giáp hộ thân!

Sở Mặc cười trào phúng.Hộ thân bảo giáp sao ?

Coi như là vậy đi!

Trường kiếm trong tay vẽ ra đóa hoa mai nở rộ ở yết hầu người trung niên.

Người trung niên mở to mắt, cố gắng muốn đâm kiếm vào thân thể của Sở Mặc, nhưng khí lực rút đi như thủy triều.

Hắn muốn quay đầy sang phía Thượng Quan Nam cũng không thể thành công, trong mơ hồ hắn như nghe thấy Thượng Quan Nam phát ra một tiếng rống long trời lở đất.

Sau đó, người trung niên không nghe được gì nữa.

Ngay sau đó, người trung niên đau như bổ đôi đầu, cảm giác Nguyên Thần bịthương nặng.

Hai tay run rẩy lấy Nguyên Thần đan đưa đến miệng.

Lúc này, nghe thấy bên ngoài đột nhiên truyền đến một tiếng gào phẫn nộ:

- Dám giết ta...

Ta không để yên cho ngươi!

Người trung niên hoàn toàn tái nhợt đến không có một tia huyết sắc.

Chuyện hắn lo nhất đã xảy ra!

Thân là người dẫn đội, Thượng Quan Chiêu rất rõ ràng, hắn sẽ bị gia tộc trừng phạt vô cùng nghiêm khắc.

Nghĩ vậy.

Thượng Quan Chiêu cười chua xót, chậm rãi đứng lên, đẩy cửa đi ra ngoài.

Hắn ở Thượng Quan gia chỉ là bàng chi, nhưng bởi vì có thiên phú nên được gia tộc coi trọng, được dùng nhiều tài nguyên bồi dưỡng, hiện giờ đã tu luyện tới ChânTiên.

Lại nói ở Thượng Quan gia, Thượng Quan Chiêu cũng là nhân vật nổi tiếng.

Nhưng, quy củ chính là quy củ!

Thiệt hại lần này quá lớn.

Dù không có ai chết thật, nhưng kết quả này so với chết cũng không khác là bao.

Thượng Quan Chiêu đẩy cửa ra liền thấy Thượng Quan Nam nổi giận đùng đùng đi đến, trong lòng lập tức trầm xuống, nói:

- Là lỗi của ta...

Tuy nhiên điều khiến Thượng Quan Chiêu có chút không ngờ là tuy sắc mặt Thượng Quan Nam cực vi khó coi, nhưng cũng không phát hỏa với hắn mà chỉ trầmgiọng nói:

- Lúc trước ta cũng đã nói, không phải lỗi của ngươi, chuyện này, ta sẽ nói rõ với gia tộc.

Không trách ngươi.

- Công tử...

Thượng Quan Chiêu cảm động, đôi mắt có chút ửng đỏ.

Những người Thượng Quan gia tham dự hành động lần này đều chạy tới.

Cả đám tái nhợt, Nguyên Thần bị thương nặng.

Tuy rằng bền ngoài không có gì đáng ngại nhưng ai cũng phải tĩnh dưỡng ít nhất mấy tháng mới hoàn toàn khôi phục.

Nếu giờ có người cùng cảnh giới chiến đấu với họ thì họ sẽ tất bại!

Thượng Quan Nam nhìn khá hơn một chút, đây cũng là phúc lợi của con vợ cả,Nguyên Thần đan của họ cũng tốt hơn.

Nhưng ít nhất cũng cần một tháng mới hoàn toàn khôi phục lại.

- Được rồi, đừng nói gì nữa, thiệt thòi lần này sớm muộn gì cũng đòi lại.

Chiêu thúc, ta tới đây là muốn ngài đi làm một chuyện!

Thượng Quan Nam nhìn Thượng Quan Chiêu nói.

Thượng Quan Chiêu cùng thế hệ với phụ thân của Thượng Quan Nam, nhưng Thượng Quan Nam gọi một tiếng "Chiêu thúc" vẫn khiến hắn được sủng ái mà lo sợ:

- Công tử có chuyện gì, cứ nói là được.

- Ngài phái người tiến vào địa tầng Huyễn Thần Giới, bất kể thế nào cũng phải bắt được người này!Thượng Quan Nam hận đến nghiến răng nghiến lợi, đây là lần đầu tiên hắn chết ở Huyễn Thần Giới

- Vậy...

Ngũ hành chi tinh mộc ?

Thượng Quan Chiêu thật cẩn thận nhìn Thượng Quan Nam, bất kể thế nào, chuyện này cũng không tránh thoát được.

Thượng Quan Nam thở dài, nói:

- Chuyện này ta đi giải thích với gia chủ.

Lần này do chúng ta đánh giá thấp độ khó, mấu chốt là đi càng nhiều người cũng chẳng có tác dụng gì, ở đâu, mặc kệ cảnh giới gì, tất cả đều bị áp chế đến Tiên Thiên...

Chết tiệt!

Thượng Quan Chiêu thở dài một tiếng:

- Đúng vậy a, ta cũng không ngờ ngũ hành chi tinh mộc hùng mạnh như thế,lẽ ra kế hoạch đã hoàn mỹ rồi...

-----o0o-----

Chương 748 : Ngũ hành chi tinh hỏa

Chương 748 : Ngũ hành chi tinh hỏa

- Kế hoạch không thành công không thể xem như hoàn mỹ.

Thượng Quan Nam vỗ vai Thượng Quan Chiêu rồi nói với những người khác:

- Các ngươi đều không cần lo lắng, trách nhiệm lần này không tính lên đầu các ngươi.

Những người này cũng là chi thứ của Thượng Quan gia, cả đám cảm động đến gần như sắp rơi lệ.

- Ta đi giải thích với gia chủ, các ngươi nhớ tĩnh dưỡng, về rồi sẽ đưa đan dược tốt cho các ngươi.

Đừng lo lắng, chỉ cần người còn sống là tốt rồi!

Thượng Quan Nam nói xong, xoay người đi.Hai nữ tử không kìm nổi rơi lệ.

- Công tử suy nghĩ cho chúng ta như thế, chúng ta nhất định không thể phụ lòng công tử.

Thượng Quan Chiêu nhìn mọi người, trầm giọng nói.

- Yên tâm đi đại nhân, chúng ta sẽ dốc toàn lực đền đáp công tử!

Mọi người đồng thanh nói.

Hành động của Thượng Quan gia ở Huyễn Thần Giới đã chấm dứt bằng thất bại hoàn toàn.

Huyễn Thần Giới, nơi của ngũ hành chi hỏa.Bên Tiểu Kim và Tiểu Thổ, Tiểu Thủy, Tiểu Mộc có một nữ tử diễm lệ.

Nữ tử mặc trang phục màu lửa đỏ nhìn Sở Mặc, ánh mắt mang theo vài phần khiêu khích.

Nghe Tiểu Kim nói chuyện vừa xảy ra với ngũ hành chi mộc, nữ tử lập tức bùng nổ:

- Dám thái độ với huynh đệ của lão nương ?

Quả thực muốn chết!

Tiểu Mộc ở một bên yếu ớt nói:

- Ta lớn hơn ngươi...

- Ngươi câm miệng!

Nữ tử trừng mắt.Tiểu Mộc lập tức rụt đầu lại, đóng chặt miệng.

Tiểu Kim cũng có chút sợ nữ tử này, thật cẩn thận nói:

- Công tử đã giết chết đám người kia!

- Công tử ?

Nữ tử quét toàn thân Sở Mặc, sau đó nói:

- Người kia chính là ngươi ?

Sở Mặc mờ mịt nhìn nữ tử:

- Ai ?

Nữ tử do dự một chút, cười cười nói:

- Không có gì...

Nghe nói, ngươi có nguyên tố Thánh quả ?Nàng trực tiếp chuyển đề tài.

Sở Mặc gật gật đầu:

- Có mấy qủa.

- Thật tốt quá!

Lão nương có thể nâng cao cảnh giới rồi!

Nữ tử mừng rỡ, nhìn Sở Mặc nói:

- Chúng ta đi mau!

Còn ở lại nơi tồi tàn này làm gì ?

"..."

Sở Mặc xám xịt, trong lòng tự nhủ đây quả thật là ngũ hành nguyên tố chi linh sao ?

Ngũ hành chi tinh hỏa là kiểu này sao ?

Từ Tiểu Kim đến nữ tử này, dường như chẳng ai bình thường

- Ta phải rời khỏi nơi này, trở lại Nhân Giới, vậy các ngươi phải làm sao bây giờ ?

Sở Mặc nhìn nữ tử hỏi.

- Đương nhiên là về với ngươi rồi ?

Nữ tử nhìn ngực Sở Mặc, nheo mắt nói:

- Để chúng ta vào không gian kia là được.

- Không được!

Sở Mặc lắc đầu, nói đùa gì vậy, nguyên tố thánh quả đang ở trong Thương Khung Thần Giám, cho bọn họ vào khác gì dẫn hổ về rừng ?

Phỏng chừng chẳng còn lại trái nào cho mình.

- Thật nhỏ mọn!

Nữ tử dường như cũng nghĩ Sở Mặc sẽ không đáp ứng chuyện này, nhưng sau khi Sở Mặc cự tuyệt vẫn có vẻ không hài lòng:

- Vậy được, ngươi chia nguyên tố thánh quả phân cho chúng ta, sau đó, chúng ta tự bỏ xuống một ít nguyên tố tinh hoa giúp ngươi trúc thành ngũ hành đạo cơ.

Sau khi thành công, chúng ta cũng có thể rời khỏi nơi này.

- Làm sao ngươi biết ta muốn trúc Ngũ Hành Đạo cơ ?

Sở Mặc nhìn nữ tử hỏi.

- Không trúc Ngũ Hành Đạo cơ, ngươi tìm chúng ta làm gì ?

Được rồi, đừng nói nhảm nữa.

Nữ tử rất tùy ý nói:

- Ở trong này nhiều năm như vậy, đã sớm muốn đi ra thế giới bên ngoài.Tiểu Kim nói:

- Thiên giới rất nguy hiểm!

Nữ tử thản nhiên nói:

- Ai nói ta muốn đi Thiên giới ?

Tiểu Kim hơi biến sắc:

- Chẳng lẽ ngươi muốn trở về ?

Tiểu Thủy, Tiểu Thổ và Tiểu Mộc cũng nhìn sang, trong mắt ai nấy đều có vẻ phức tạp.

Nữ tử thở dài:

- Thôi đi, vậy ta ở lại Huyễn Thần Giới được rồi.

Tuy nhiên, cửa tiểu thế giớicó thể sẽ đóng kín mãi mãi ?

Mấy người khác trầm mặc gật gật đầu.

Cuối cùng, nữ tử nhìn Sở Mặc khẽ mỉm cười:

- Về sau phải nhờ vào ngươi rồi!

- Có ý gì ?

Sở Mặc không rõ.

- Không sao, về sau ngươi sẽ biết.

Nữ tử cũng không dài dòng, lập tức lấy ra trên người một thứ như ngọn lửa mang theo dao động như ẩn như hiện:

- Đây là ngũ hành chi tinh hỏa...

Cầm đi!Nữ tử có chút tái nhợt.

Người cũng hư nhược đi nhiều.

Bên kia Tiểu Kim và Tiểu Thủy, tất cả tự gỡ xuống một đoàn ngũ hành chi tinh hoa giao cho Sở Mặc.

Tuy rằng ngũ hành nguyên tố chi linh vì nguyên nhân nào đó mới giúp hắn vô điều kiện.

Nhưng trong lòng Sở Mặc vẫn rất cảm động, bởi vì nguyên tố chi linh có khả năng nợ ai đó, nhưng tuyệt đối không muốn nợ Sở Mặc!

Bởi vậy.

Sở Mặc thu ngũ đoàn ngũ hành nguyên tố chi tinh liền trực tiếp lấy hết nguyên tố Thánh quả trên cây xuống.

Không chừa lại một quả nào cho mình!

Lúc trước đã cho Tiểu Kim một quả.

Hiện tại còn thừa ba mươi lăm quả.Thấy thấy nguyên tố Thánh quả, hơi thở của năm nguyên tố chi linh trở nên dồn dập.

Nhất là cô gái này, nhìn Sở Mặc một cái rồi lẩm bẩm:

- Lần này...

Chẳng phải là thành nợ ngươi hay sao ?

Sở Mặc nhìn nàng một cái, nữ tử lắc đầu vẻ mặt bất đắc dĩ nói:

- Đáng tiếc ta không có biện pháp kháng cự sự hấp dẫn này...

Thôi đi, nợ thì nợ, đang tuổi lớn...

Nữ tử nói đến đây, ngậm miệng không nói nữa.

Sở Mặc nhìn bọn họ kích động như thế mà không nhịn được hỏi:

- Chỉ là mấy nguyên tố Thánh quả...

Thật sự có tác dụng lớn như vậy với các ngươi sao ?Tiểu Kim nhìn thoáng qua Sở Mặc, bĩu môi nói:

- Ngươi biết cái gì ?

Đối với nguyên tố sinh linh mà nói, thứ này là bảo vật vô giá!

Tiểu Thổ trực tiếp thu bảy nguyên tố thánh quả lại, sau đó cảm khái nói:

- Đây là ngày khoái trá nhất của ta từ khi thức tỉnh lại.

- Ta cũng vậy!

Tiểu Thủy tao nhã, thu hồi nguyên tố thánh quả hướng Sở Mặc thi lễ:

- Đa tạ quà của công tử!

Tương lai có ngày chúng ta sẽ giúp đỡ cho công tử.

Tiểu Mộc cũng hướng Sở Mặc thi lễ:

- Có lẽ công tử không rõ giá trị của nguyên tố thánh quả, nhưng chúng ta không thể lừa gạt công tử, bảy nguyên tố thánh quả này, cho dù bảo ta đưa một nửabản thân cho công tử, sau đó quay về cho hỗn độn, ta cũng cam tâm tình nguyện!

Nữ tử cười hì hì nhìn Sở Mặc:

- Được rồi, các ngươi đừng nói những thứ kia, hôm nay chúng ta thiếu nợ công tử, ngày sau nhất định sẽ sẽ trả hết!

Tiểu Kim nói:

- Vâng.

Nói không chừng có một ngày...

Chúng ta cũng sẽ đi truy tìm vô thượng đại đạo!

Năm nguyên tố chi linh lần lượt cáo từ Sở Mặc, bọn họ chiếm được nguyên tố Thánh quả, muốn đi bế quan tu luyện.

Dùng lời chúng nói chính là: Huyễn Thần Giới ngũ hành chi địa, từ nay trở điđóng lại vĩnh viễn!

Khi bọn họ hoàn toàn luyện hóa được tất cả nguyên tố thánh quả thì mới có thể xuất hiện lại.

Đến lúc đó, họ sẽ sinh ra thay đổi về bản chất!

-----o0o-----

Chương 749 : Ngũ hành tập hợp

Chương 749 : Ngũ hành tập hợp

- Đây là cơ duyên!

Nữ tử bỗng nhiên đi đến trước mặt Sở Mặc, nhẹ nhàng hôn lên má:

- Tạm biệt công tử của ta!

Ngũ hành chi tinh thổ thật thà chất phác cười:

- Công tử, chờ chúng ta!

- Tạm biệt công tử!

Ngũ hành chi tinh mộc thi lễ.Tiểu Thủy tao nhã, nhìn Sở Mặc ôn hòa tươi cười, thi lễ mới rời đi.

Tiểu Kim nói với Sở Mặc, một ngày nào đó nhìn thấy hoàng kim thố thì hãy chiếu cố nhiều một chút.

Hắn nói mình còn muốn đi thiên tầng, muốn đi cho Tư Đồ Đồ ngũ hành chi tinh kim, trợ giúp nàng thành tựu ngũ hành chi tinh kim thể.

- Công tử, Tư Đồ Đồ là một nhân tài hiếm có!

Nếu bị vị kia đưa đi, như vậy một ngày nào đó nàng nhất định sẽ về giúp ngươi.

Chuyện đã qua đừng nghĩ nhiều, đó chỉ là một tiểu nha đầu hơi mẫn cảm, sợ hãi thiên tầng sinh ra vọng tưởng mà thôi.

Tiểu Kim nói xong, hóa thành một đạo kim quang, biến mất không thấy gì nữa.

Sở Mặc đứng ở địa tầng ngoài ngũ hành chi tinh hỏa địa, trong lòng xúc động thật lâu.Hắn có thể cảm giác thiện ý của ngũ hành nguyên tố chi linh giống như đối đãi với thân nhân.

- Đó đều là thân nhân của ta để lại cho ta sao ?

Sở Mặc thì thào tự nói, không có ai cho hắn đáp án.

Nhưng Sở Mặc lại kiên định với lòng tin của mình hơn.

Hiện tại, hắn chuẩn bị đi nhân tầng, hỏi ý kiến Đổng Ngữ và Tần Thi, nếu các nàng nguyện ý sẽ đưa các nàng về Nhân Giới!

Sở Mặc có thể cảm nhận nội tâm phát sinh biến hóa.

Dường như mọi e dè, mọi thứ không thông, mọi ngập ngừng lập tức bừng sáng lên.Có lẽ, đây là lịch duyệt.

Sở Mặc cười thản nhiên.

Lúc này, trên tín bản truyền đến một dao động nhỏ.

Sở Mặc tùy ý đọc lướt qua, nét tươi cười dần dần thu lại.

Thượng Quan gia...

đã bắt đầu truy nã hắn!

Tuy nhiên, người Thượng Quan gia truy nã chính là hóa thân của hắn.

Nói hắn chiếm đoạt ngũ hành chi tinh mộc của Thượng Quan gia, sau đó nói ngoại hình là dịch dung.

Nhưng lại có thể dễ dàng xác định thân phận của hắn.

- Người nọ là kẻ thừa kế Mai Hoa kiếm, chỉ cần gặp được người sử dụng Mai Hoa kiếm thì báo cho Thượng Quan gia tộc, sẽ có hậu tạ!

Người có thể giết hắn sẽ có tình hữu nghị với Thượng Quan gia!

Còn có cơ hội lấy được Mai Hoa kiếm từng huy hoàng xưa kia.

Chiêu đó của Thượng Quan gia, không thể nói là không độc.

Nếu Sở Mặc chỉ am hiểu kế thừa Mai Hoa kiếm, nói không chừng bọn họ có thể tìm ra.

Một hữu nghị với Thiên giới đại tộc, giá trị quả thực không thể cân nhắc.

Tương đương với vào thời khắc nguy nan có cường viện đứng sau!

Hứa hẹn, bất luận là một đại gia tộc nào, ở mọi thời điểm đều cực kỳ thận trọng.

Không thể tưởng được, Thượng Quan Nam vì báo thù mà nhọc lòng như thế.

Cũng không biết hắn nói động tới gia chủ của Thượng Quan gia thế nào, hay là Mai Hoa kiếm từng có ân oán với Thượng Quan gia ?Sở Mặc lạnh lùng cười, Mai Hoa kiếm sao ?

Mình tạm thời không dung là được!

Khi nào nhìn thấy người của Thượng Quan gia thì dùng!

Sở Mặc hiện giờ nắm giữ mấy chục loại kế thừa.

Mỗi lần dùng một loại, cũng không quá coi trọng, Thượng Quan gia truy nã, trừ phi Sở Mặc nguyện ý, bằng không vĩnh viễn chẳng có ngày thành công.

Nghĩ thầm trong lòng, Sở Mặc niệm khẩu quyết, thần niệm vừa động, thân hình biến mất ở địa tầng Huyễn Thần Giới.

Mà khiến Sở Mặc bất ngờ là cách hắn mấy trăm dặm có một đội đang hái thuốc.

Tổng cộng mười hai người, bảy nữ năm nam.Nam anh tuấn tự nhiên, phóng khoáng như cây ngọc đón gió, nữ tử xinh đẹp động lòng người.

Nếu Sở Mặc ở đây, nhất định có thể vừa nhìn đã nhận ra một cô gái, chính là Lưu Vân đã lâu không gặp.

Hai người cứ như vậy lướt qua trong khoảng cách gần.

Lưu Vân tâm tình rất tốt, gương mặt lạnh lùng xuất hiện nụ cười, nàng vừa tìm được một gốc cây có hơn ba nghìn năm tuổi giá trị cực cao.

Nhưng giá trị của nó không phải thứ nàng quan tâm, mấu chốt là dược liệu này sẽ giúp nàng luyện chế một loại đan dược tên thất vị tán.

Thất vị tán lâu năm là mặt hàng hiếm trên thị trưởng.

Ngay cả Linh Đan Đườngcũng không có bao nhiêu, hơn nữa phần lớn là loại ít năm tuổi, chỉ có mấy trăm năm vẫn chưa làm Lưu Vân vừa lòng.

- Hừ, cũng không biết hiện tại người kia thế nào, chuyện của hắn từng khiến Huyễn Thần Giới không được an bình.

Nói vậy cuộc sống của hắn... sẽ không tốt gì, Linh Đan Đường chưởng quầy nhân tầng nói hắn đã lâu không lộ diện.

Ta cũng không tin không có hắn...

Linh Đan Đường còn có thể suy sụp được nữa ?

Ta nhất định phải trở thành Luyện Dược Sư cao cấp!

Đến lúc đó, ta sẽ nắm giữ tương lai của Linh Đan Đường!

Lưu Vân chợt nhớ tới Sở Mặc, trong lòng hết sức phức tạp, sắc mặt có chút ửng đỏ, nhìn qua vô cùng xinh đẹp động lòng người.

- Lưu Vân sư muội, chúc mừng muội tìm được thất vị tán.Lúc này, một gã nam tử anh tuấn dáng người cao to tới trước Lưu Vân cười ôn hòa, ánh mắt nhìn Lưu Vân đầy tình yêu không buồn che giấu.

- Cảm ơn Quách sư huynh đã giúp đỡ tiểu muội tìm kiếm dược liệu.

Lưu Vân hơi thi lễ.

Nam tử khẽ mỉm cười:

- Sư muội cần gì khách khí như vậy.

Ta và muội là hai nhà thế giao, chúng ta từ nhỏ lại là thanh mai trúc mã...

Lưu Vân bất đắc dĩ tươi cười, nhìn thoáng qua những người khác.

Sau đó than nhẹ một tiếng, ôn nhu nói:

- Quách sư huynh, ta...

- Không sao.

Nàng không muốn nói ta hiểu.

Trong mắt nam tử có chút sủng ái:

- Nàng còn nhỏ, không cần vội vã quyết định, dù bao lâu ta cũng nguyện ý chờ.

Những người này, tùy tiện là ai cũng có cảnh giới Đại La Kim Tiên, đừng nói khoảng cách xa một chút, cho dù cách hơn mấy trăm ngàn dặm, bọn họ cũng có thể nghe được rõ ràng.

Bởi vậy, khi nam tử nói xong lơi nay, ai nấy đều lộ vẻ tươi cười.

Theo bọn họ, Lưu Vân nên ở cùng nam tử như vậy!

Lúc trước chuyện xảy ra ở Huyễn Thần Giới đã bị phong tỏa, nhưng vẫn có một chút tin tức truyền ra.Chân tướng sự tình không ai biết được, nhưng rất nhiều người thầm đoán, Linh Đan Đường tiểu Công chúa Lưu Vân và thiếu niên Lâm Bạch hẳn có chuyện mờ ám.

Nói cách khác, sao nàng mang theo Lâm Bạch, bỏ qua quy củ của Huyễn Thần Thành trực tiếp bay ra ngoài ?

Gia Cát Xương Bình vì sao tuyên bố treo giải thưởng muốn đuổi giết Lâm Bạch ?

Chuyện này có nhiều người chứng kiến, căn bản là không thể che dấu.

Trong mắt những người bạn của Lưu Vân, Lâm Bạch kia hoàn toàn không xứng với Lưu Vân, giữa hai người hơn kém như trời và đất!

Một tiểu tử xuất thân Nhân Giới tiểu tử, cho dù có là thiên tài cũng không thể lọt vào mắt con cháu đại tộc Thiên giới.Quách Văn Xương cho là như vậy.

Theo hắn, lúc trước hẳn là Gia Cát Xương Bình ghen tị việc Lâm Bạch ở cùng Lưu Vân, muốn ra tay giết người, sau đó Lưu Vân cứu Lâm Bạch đi.

Không hơn!

-----o0o-----

Chương 750 : Rốt cuộc là quan hệ thế nào ?

Chương 750 : Rốt cuộc là quan hệ thế nào ?

DÙ Gia Cát Xương Bình bị giết, Quách Văn Xương cũng không cho chuyện này có lien quan tới Lâm Bạch.

Một tiểu tử Nhân Giới, hắn không xứng!

Thời gian trước, Thiên giới đại tộc Đổng gia và Tần gia liên hợp rất nhiều gia tộc tạo áp lực với Huyễn Thần Giới, sau đó có tin Sở Mặc và Lâm Bạch là một người, Huyễn Thần Giới Giới Linh mở cửa sau cho hắn, cực thiên vị hắn...

Quách Văn Xương có chút nóng nảy.Hắn cũng không phải đồ ngốc, đương nhiên biết tự ngẫm và phân tích.

Nếu Gia Cát Xương Bình không làm chuyện gì đáng trách thì sao có thể bị gia tộc của mình chém đầu, đưa đến Linh Đan Đường đây ?

Lưu Vân và Lâm Bạch, Sở Mặc...

Giữa bọn họ, nếu không có một chút quan hệ, tại sao lại không để ý quy tắc Huyễn Thần Thành đi cứu hắn ?

Gia Cát Xương Bình còn sống, Quách Văn Xương không dám tranh với hắn, nhưng hiện tại Gia Cát Xương Bình đã chết!

Gia Cát gia cũng vĩnh viễn không thể kết thân với Linh Đan Đường!

Quách Văn Xương đương nhiên sẽ động tâm, đừng nói hắn, cho dù là Quách gia phía sau cũng vô cùng ủng hộ hắn, tán thành hắn ở bên Lưu Vân!Linh Đan Đường mấy năm nay có chút suy sụp nhưng vẫn là một con quái vật lớn.

Kết thân với Linh Đan Đường, với toàn bộ Quách gia mà nói sẽ có rất nhiều ưu đãi.

Tuy nhiên khiến Quách Văn Xương nổi giận là dù hắn tỏ tình thành ý thế nào thì Lưu Vân vẫn không mặn không nhạt chứ đừng nói tới chuyện đón nhận, thậm chí còn chưa từng tươi cười với hắn lần nào!

Lúc này đây hắn mặt dày mày dạn kéo bằng hữu tới giúp Lưu Vân tìm kiếm dược liệu.

Nhưng mục đích thật sự, đương nhiên là tiếp tục tấn công trái tim Lưu Vân rồi.

- Nếu lúc này cho ta một cơ hội anh hùng cứu mỹ nhân... dù chết một lần ở Huyễn Thần Giới, ta cũng nguyện ý!Quách Văn Xương nhìn Lưu Vân nghĩ.

Chỉ có điều nơi này an tĩnh vô cùng, đừng nói là người, cho dù là sinh linh cường đại của Huyễn Thần Giới cũng không có ai.

Chớ nói chi là Linh Đan Đường tiểu Công chúa, không phải ai cũng có gan trêu chọc.

Lúc này, một nữ tử dáng vẻ nóng bỏng đi tới, nhìn Lưu Vân mỉm cười duyên dáng:

- Hai người các ngươi trốn ở đây thì thầm gì đó ?

Có phải đang nói chuyện yêu đương không ?

Quách Văn Xương mừng thầm trong lòng, cho nữ tử dáng người nóng bỏng ánh mắt tán dương.Lưu Vân chau mày, hạ giọng nói:

- Từ Yên, chuyện này không buồn cười chút nào.

Quách Văn Xương lộ vẻ ảm đạm, sau đó nhìn Từ Yên dáng vẻ nóng bỏng hơi nhún vai tỏ vẻ bất đắc dĩ.

Từ Yên liền nói:

- Tiểu Vân, có chuyện ta vẫn muốn hỏi ngươi nhưng luôn cảm thấy không tiện, hôm nay không có người ngoài, là bạn tốt cùng lớn lên bên nhau, ta muốn hỏi ngươi một câu, ngươi và Lâm Bạch kia có quan hệ gì ?

Sắc mặt Lưu Vân thay đổi, ánh mắt lạnh lùng nhìn Từ Yên.

Những người khác đang muốn đi tới, vừa thấy sắc mặt của Lưu Vân liền dừng lại không tiến.

Trong số họ, Lưu Vân luôn xứng đáng là trung tâm, dù nhỏ tuổi nhất nhưng thân phận tiểu công chúa Linh Đan Đường kia lại vô cùng cao quý.

Có thói quen được dưỡng thành từ nhỏ, dù hôm nay ai cũng đã trưởng thành, nhưng trong lúc nhất thời, cũng không dễ thay đổi như vậy.

Chớ nói gia tộc những người này đều dựa vào Linh Đan Đường để sinh tồn.Bọn họ và Linh Đan Đường là quan hệ vinh cùng vinh, tổn cùng tổn.

Đối mặt với Lưu Vân tiểu công chúa, sự kính sợ đã ăn sâu tận xương tủy.

Từ Yên thấy sắc mặt Lưu Vân, trong lòng cũng có chút bất an, nhưng lúc trước Quách Văn Xương cầu nàng rất lâu, còn tặng không ít lễ vật.

Hơn nữa bản thân Từ Yên cũng muốn biết chuyện này, bởi vậy khi thấy sắc mặt Lưu Vân khó coi thì vẫn kiên trì, tiếp tục nói:

- Tiểu Vân, chúng ta là bạn tốt, ta vẫn coi ngươi như tỷ muội, có chuyện gì ngươi phải cho ta biết mới đúng.

Từ Yên nói xong, còn nhìn thoáng qua Quách Văn Xương đang có chút xấu hổ.

Vào lúc này, nói gì cũng không thể rút lui, bởi vậy Quách Văn Xương cũng chỉ có thể kiên trì nhìn Lưu Vân cười nói:

- Thật ra mọi người quan tâm muội, không muốn nhìn muội rầu rĩ không vui...

- Rầu rĩ không vui ?

Ta có sao ?

Lưu Vân lạnh lùng nhìn họ:

- Không phải ta vẫn luôn như vậy sao ?

- Không phải, tính muội lãnh đạm, chúng ta ai cũng biết, nhưng từ khi muội lên đến cảnh giới Đại La Kim Tiên thì dường như vẫn không vui...

Một nữ tử nhìn qua hai mươi bảy hai mươi tám tuổi đi tới, nhìn Lưu Vân nói:

- Muội có tâm sự, chúng ta đều nhìn ra được, cũng đều lo lắng cho muội.

Mấy người còn lại gật đầu.

- Đúng vậy, có chuyện gì thì đừng giấu trong lòng, sẽ khó chịu đấy.

- Nói ra sẽ thoải mái hơn nhiều.

- Chúng ta đều là bằng hữu tốt nhất của ngươi, có chuyện gì cũng sẽ chia sẻ với ngươi!

- Ừ.

Có chuyện gì, chúng ta cùng gánh vác.

Lưu Vân dần thả lỏng tâm tình, thản nhiên nói:

- Các ngươi quá lo rồi.

Kỳ thật không có chuyện gì, tự ta có thể giải quyết.

Nếu có gì không giải quyết được, ta sẽ nói với các ngươi.

Từ Yên nhìn Lưu Vân hỏi:

- Vậy ngươi và Lâm Bạch ?Vấn đề này ai cũng muốn biết, nhất là Quách Văn Xương, tuy rằng ra vẻ như không có gì, nhưng trong lòng đã nóng như lửa đốt.

- Lâm Bạch...

Nhắc tới cái tên này, không biết tại sao trong lòng Lưu Vân cảm thấy khẩn trương.

Rốt cuộc ta đang khẩn trương gì chứ ?

Lưu Vân tự hỏi, nàng chỉ không ghét Lâm Bạch thôi.

Giữa hai người không có cơ sở tình cảm, làm sao có thể có thể nói là thích ?

Nhưng vì sao mỗi lần nghĩ đến hắn đều có cảm giác lo lắng, dường như là lo lắng cho hắn!

Rõ ràng là tự nàng từ bỏ tất cả.

Nàng thầm nghĩ sẽ tìm một nam nahan toàn tâm toàn ý, chỉ yêu mình nàng!Vì thế khi biết người kia đã có nữ nhân trong lòng, nàng liền từ bỏ.

Dù cho trời xui đất khiến biến nàng thành nữ nhân của hắn.

Nhưng vì sao khi biết hắn gặp nguy hiểm thì vẫn lo lắng ?

Khi biết hắn có quan hệ với nữ nhân khác sẽ đau lòng ?

Còn âm thầm tức giận ?

Chẳng lẽ chỉ vì ta là nữ nhân của hắn sao ?

Lưu Vân cảm thấy chua xót.

Thời gian trước, nàng luôn âm thầm chú ý sự kiện kia.

Khi nghe nói chuyện này lien quan tới hai công chúa Đổng gia và Tần gia ở Thiên giới, Lưu Vân đã rất tức giận, thiếu chút nữa đập nát bàn sách.

Mà chính nàngcũng không rõ cơn tức này từ đâu mà đến.

Lưu Vân còn nghe thấy tin Lâm Bạch kia kỳ thật là Sở Mặc mới nổi ở Huyễn Thần Giới.

Lúc ấy Sở Mặc vì một nữ nhân Tinh linh tộc đã xảy ra xung đột với Thượng Quan Nam, sau đó không biết dùng thủ đoạn gì thay hình đổi dạng, cải biến thân phận của mình.
 
Thí Thiên Đao Full
XXXI ( Chương 751-775 )


*1:06pm 14-5-19*

Chương 751 : Lưu Vân khen ngợi

Có người nói, lúc ấy không biết Lâm Bạch chính là Sở Mặc, bởi vì trong Huyễn Thần Giới có thể dịch dung nhưng không có cách đổi thân phận hoàn toàn.

Hiện tại mới biết, hóa ra đó là do Giới Linh âm thầm trợ giúp hắn!

Về tin tức này, Lưu Vân nghĩ Lâm Bạch rất có thể là Sở Mặc, nhưng điều nàng để ý là người trong lòng Lâm Bạch là ai.Là nữ tử tinh linh kia sao!

Lam sắc huyết mạch nổi danh ở Huyễn Thần Giới rồi hoàn toàn biến mất!

Lưu Vân đã thấy, nàng hoàn toàn hết hy vọng rồi!

Nàng cũng đã gặp nữ nhân Tinh linh tộc kia.

Lúc ấy Kỳ Tiêu Vũ thí nghiệm ra lam sắc huyết mạch, từng tạo ra chấn động, rất nhiều người đều bảo tồn hình ảnh của nàng.

Lưu Vân tự nghĩ mình cũng coi như tuyệt sắc, nhưng so với nữ tử Tinh linh tộc thì vẫn có chênh lệch.

Sau đó, Lưu Vân nghĩ sẽ hoàn toàn quên đi người này, hắn là Lâm Bạch hay SởMặc thì cũng không có liên quan gì tới Lưu Vân nàng.

Nhưng hôm nay tự nàng không kìm lòng nhớ tới người kia, sau đó, chính khuê trung tỷ muội của mình lại nhắc tới...

Lưu Vân cảm giác trong nội tâm sinh ra dao động mãnh liệt.

Nàng ngẩng đầu nhìn những gương mặt tò mò, nhìn ánh mắt khẩn trương của Quách Văn Xương, Lưu Vân thầm than nhẹ nói:

- Hắn là Luyện Đan Sư trời sinh, thiên phú của hắn có thể nói là hiếm thấy.

Hả!

Ai cũng thở phốc ra, đồng thời có chút mơ hồ, cũng có chút không phục.Lời này do một người thường nói thì bọn họ sẽ phá ra cười chứ căn bản không nghĩ nhiều.

Nhưng lời này là Lưu Vân nói nên phân lượng cũng khác hẳn!

Thân là tiểu công chúa Linh Đan Đường, từ nhỏ Lưu Vân đã gặp qua nhiều đại sư.

Nhưng giờ nàng nói Lâm Bạch là thiên tài hiếm gặp!

Vậy chẳng phải nói, ngay cả những người có thiên phú trong Linh Đan Đường cũng không thể sánh với Lâm Bạch hay sao ?

Gia tộc những người này gần như đều dựa vào Linh Đan Đường để sinh tồn, cho nên bọn họ đều kinh doanh chủ yếu trong phạm vi của gia tộc, cũng có lien quan tới đan dược, dược liệu.

Những người này đều là thiên kiêu trong gia tộc, cũng không lạ gì luyện đan, thậm chí có mấy người có luyện đan tiêu chuẩn, ngay cả Linh Đan Đường cao cấp đan sư cũng cực kỳ khen ngợi.Hiên tai bon họ nghe Lưu Vân khen một người khác, hơn nữa còn là một người Nhân Giới...

Ai cũng thấy lạ, cũng thấy không thoải mái.

Nhất là Quách Văn Xương, dù chưa từng gặp mặt Lâm Bạch nhưng đã cảm thấy chán ghét.

Nhưng hắn lại không thể trực tiếp biểu hiện ra ngoài, bởi vì hắn hiểu Lưu Vân, dù Lưu Vân không thích Lâm Bạch, nhưng nếu hắn tỏ vẻ lòng dạ nhỏ mọn, Lưu Vân sẽ không vui.

Nhưng những người khác không có nhiều cố kỵ như vậy.

Từ Yên trực tiếp nã pháo:

- Tiểu Vân, ngươi cả đời thấy được bao nhiêu thiên tài luyện đan ?

Ngươi xác định không ?

- Đúng vậy, một tên Nhân Giới, cho dù có thiên phú cỡ nào thì có được bao nhiêu bản lĩnh chứ ?

- Nhân Giới... nơi đó còn chẳng có tu sĩ thì sao biết luyện đan ?

Nhân Giới có đan dược sao ?

Hắn từng thấy qua lò luyện đan chưa ?

- Ha ha, có khi hắn còn không nhận biết được bao nhiêu dược liệu ấy chứ ?

- Luyện đan là cần hỏa diệm đỉnh cấp, cả tu sĩ cũng không phải, hắn biết luyện hỏa sao ?

- E là sẽ trực tiếp bị lửa thiêu chết thôi ?

Những người này mồm năm miệng mười, không ngừng trào phúng.

Thật sự do không thể chấp nhận một thiếu niên Nhân Giới trong phương diện luyện đan siêu việt hơn bọn họ.Lưu Vân nghe những bằng hữu của mình trào phúng người kia, trong lòng không biết tại sao lại cảm thấy bực bội, quát:

- Đủ rồi!

Mọi người lập tức ngậm miệng lại, kinh ngạc nhìn nàng.

Từ Yên nhìn Lưu Vân:

- Tiểu Vân, không ngờ ngươi vì một nhân loại mà muốn trở mặt với chúng ta ?

Quách Văn Xương có cảm giác đang rơi xuống vực.

Lưu Vân hít sâu một hơi, lạnh lùng nói:

- Xin lỗi, ta không cố ý.

Nhưng, người này ngay cả ta Cửu thúc ta cũng khen không dứt miệng.

- Cửu thúc ngươi ?

Ai nấy đều rung động.

Một người thì thào nói:

- Đó không phải là Phùng Xuân Đế Chủ sao ?

Lần này, đám đông trầm mặc.

Phùng Xuân Đế Chủ là tồn tại bọn họ không thể chạm đến!

Là đại nhân vật chân chính!

Linh Đan Đường Cửu đương gia, gần như là đệ nhất nhân của Linh Đan Đường.

Người hắn khen không dứt miệng đâu thể là một người bình thường ?

Từ Yên lẩm bẩm nói:

- Một Nhân Giới tiểu tử...

Làm sao lại như vậy ?

Làm sao có thể ?

Nói xong, nàng ngẩng đầu, nhìn Lưu Vân:

- Vậy ngươi và hắn ?

- Ta và hắn không có quan hệ gì!

Lưu Vân nói.

Nhưng sau khi nói xong lại thấy rất khó chịu, như đã đánh mất thứ gì quan trọng vậy.

Phù!

Quách Văn Xương nhẹ nhàng thở ra, gương mặt xuất hiện nụ cười thản nhiên, ôn hòa nói:

- Thôi đi, chúng ta cũng đừng vì một ngoại nhân mà cãi cọ cái gì.

Tổn thương hòa khí không tốt, đúng không ?Nói xong cố ý lớn tiếng cười nói:

- Nếu hắn được Phùng Xuân Đế Chủ coi trọng.

Vậy sau này sẽ có cơ hội nhìn thấy, cũng nên cho hắn vài phần ưu đãi để hắn dốc sức làm việc cho Linh Đan Đường!

Tất cả mọi người trầm mặc, nhiều người nhìn Quách Văn Xương với ánh mắt đồng tình.

Quách Văn Xương chưa phải thiên kiêu cao nhất, nhưng trong phạm vi nhất định cũng là một nhân vât.

Hiện giờ hãm sâu vào tình cảm, thậm chí cả chỉ số thông minh cũng giảm xuống nhiều như vậy.

Nhìn gương mặt và giọng điệu của Lưu Vân, người khác không nhìn ra điều gì.

Nhưng bọn họ lớn lên bên nhau từ nhỏ thì sao không nhận ra, Lưu Vân và Lâm Bạchkia giống như không có quan hệ gì sao ?

Tuy nhiên chẳng ai nói vậy với hắn, dù là Từ Yên cũng sẽ không nói để tránh kích thích hắn.

Lưu Vân sóng mắt lưu chuyển, thản nhiên nói:

- Đã tìm được thất vị tán.

Chúng ta đi thôi.

Nói xong, cũng không để ý tới mọi người, xoay người rời đi.

... . . .

Sở Mặc trực tiếp hiện thân trong Sở Cung.Khi hắn tiến vào Sở Cung đã trực tiếp cảm ứng được kết giới của toàn bộ Sở Cung, so với trước thì chắc chắn hơn vô số lần!

Loại kết giới này.

Muốn đánh vào cũng không phải không có khả năng, trừ phi chí tôn đích thân đến.

Sở Mặc cũng hiểu vì sao lúc ấy Giới Linh bỏ nơi nguyên bản về đây, không phải bức bách tạo áp lực cho Đổng gia hay Tần gia mà là vì bảo hộ hắn!

Nói cách khác, những người đó phát hiện tung tích của hắn chắc chắn sẽ không buông tha.

Đến lúc đó, Sở Mặc rất có thể bị những người đó hãm hại.

Sở Mặc vừa xuất hiện liền có hai bóng người hiện ra.Đúng là Đổng Ngữ và Tần Thi đã lâu không gặp.

- Ngươi...

Ngươi rốt cuộc đã về rồi!

Đổng Ngữ thấy Sở Mặc, vẻ mặt mang theo niềm vui bất ngờ.

Tần Thi thì có phần phức tạp, vẻ mặt áy náy nhìn Sở Mặc.

-----o0o-----

Chương 752 : Quyết định của Tần Thi và Đổng Ngữ

Chương 752 : Quyết định của Tần Thi và Đổng Ngữ

Trận phong ba chấn động toàn bộ Huyễn Thần Giới, kỳ thật do nàng khởi xướng.

- Sở công tử, rất xin lỗi.

Tần Thi cúi đầu.

- Tần cô nương không cần như thế.

Sở Mặc đỡ nàng dậy, nói:

- Là ở ở Nhân Giới bị một chuyện ràng buộc không kịp tới, đã khiến các nàng đợi lâu.

Tần Thi tự trách:

- Nói cho cùng, chuyện này là do ta, không ngờ lại làm lộ thân phận Sở công tử, ta...

Ta cũng không nghĩ chuyện sẽ như vậy.

Tần Thi nói xong, đôi mắt ửng đỏ.

Đổng Ngữ mím môi, mắt cũng đỏ nói:

- Hiện tại Lạc Anh và Lạc Ninh, đôi huynh đệ khốn khiếp đó đã đổ tất cả trách nhiệm lên công tử.

Sở Mặc khoát tay:

- Không sao, trong tay ta có chứng cớ.

Tần Thi than nhẹ:

- Có thời điểm, đại nhân vật làm việc chỉ nhìn lợi và hại, chứng cớ, trong mắt bọn hắn có cũng như không có.

Sở Mặc nhìn Tần Thi:

- Trí nhớ của ngươi khôi phục rồi sao ?

Bởi vì Sở Mặc có thể nhận ra Tần Thi khác đi, còn Đổng Ngữ, nhìn qua dường như đã khôi phục dáng vẻ lúc trước.

Tần Thi gật đầu:

- Chuyện này còn phải đa tạ đan dược của công tử, tuy rằng không thể hoàntoàn khôi phục, nhưng cũng đã khôi phục hơn phân nửa.

Sở Mặc lộ vẻ vui mừng:

- Thật sự chúc mừng!

Tần Thi và Đổng Ngữ thấy Sở Mặc không để tâm chuyện lúc trước, tâm tình cũng thoải mái hơn.

Tất cả đồng thanh nói:

- Còn phải đa tạ ngươi!

Sở Mặc nói:

- Vậy kế tiếp các nàng có tính toán gì không ?

Nghe nói gia tộc của các nàng cực lực muốn các nàng quay về ?

Hai nàng gật gật đầu, Đổng Ngữ hừ một tiếng nói:

- Nhà của ta cùng Thi Thi tỷ đã sớm nhận lộc của Lạc gia, chúng ta sẽ không đi.

Trở về cũng khẳng định chẳng có kết cục gì tốt.

Tần Thi nhìn Sở Mặc, nói:

- Thiên giới có một loại thủ đoạn, tên trích thủ.

- Trích thủ ?

Sở Mặc ngẩn ra.

- Đúng, trái chín là có thể trích thủ.

Tần Thi thản nhiên nói:

- Ta và Đổng Ngữ hiện tại là thể chất ngũ hành chi thủy, nếu giờ có thể bước vào Đại La Kim Tiên cảnh, như vậy sẽ không có ai tới trích thủ.

Nhưng giờ chúng ta chưa phải tu sĩ.

Có thể chất tuyệt đỉnh thể chất nhưng không có tu vi...

Đối với gia tộcmà nói là một sự lãng phí nghiêm trọng.

Sở Mặc không kìm nổi hít sâu, khiếp sợ nói:

- Nhưng các nàng đều là con cháu gia tộc!

Bọn họ sao có thể làm như vậy ?

Lại nói...

Các nàng có thể tu luyện lại mà!

- Một lần nữa tu luyện lại phải hao phí bao nhiêu tài nguyên ?

Hơn nữa...

Trong gia tộc có người đã không đợi được nữa.

Tần Thi thản nhiên nói.

- Thật là!

Sở Mặc không nhịn được.

Tần Thi nhìn Sở Mặc hỏi:

- Công tử, ta cùng Đổng Ngữ đã mang đến phiền toái lớn như vậy, ngươi hoàn nguyện ý thu nhận và giúp đỡ tỷ muội chúng ta sao ?

- Đương nhiên!

Sở Mặc cười nói:

- Chỉ cần hai nàng không có vấn đề, bên ta cũng sẽ không có vấn đề gì.

Đổng Ngữ cẩn thận nhìn Sở Mặc, nhẹ giọng nói:

- Xin công tử suy nghĩ kỹ, nếu thu nhận và giúp đỡ tỷ muội chúng ta, tương lai sẽ có một ngày đối mặt với Đổng gia và Tần gia, còn có bên Lạc gia

Tần Thi nhẹ nhàng gật đầu:

- Đúng vậy, nghe nói công tử cùng Thượng Quan gia Thượng Quan Nam từng phát sinh xung đột, hóa thân Lâm Bạch.. quan hệ với Gia Cát gia cũng không phải như vậy chứ ?Nói xong, Tần Thi lấy tay nâng trán, thở dài nói:

- Trời ạ mới có bao lâu mà ngươi đã gây nhiều phiền toái như vậy!

Chẳng lẽ ngươi trời sinh hắc thể hay sao ?

Đổng Ngữ một bên thầm nói:

- Công tử rõ ràng là bị bắt nạt, chịu sỉ nhục

Sở Mặc nhìn hai nàng, không kìm nổi cười khổ:

- Tự ta chưa tính toán gì mà các nàng còn rõ ràng hơn ta.

Tần Thi không trừng mắt Sở Mặc:

- Ngươi không sợ sao ?

- Sợ cái gì ?Sở Mặc nhún nhún vai:

- Những chứng cứ này, với đại nhân vật mà nói có thể có, có thể không, nhưng cũng phải xem tình huống.

Nếu...

Toàn bộ thế giới thấy được chứng cớ này thì còn có thể có thể có, có thể không sao ?

- Ký ức họa diện đó nếu để mọi người biết, đích xác có thể cưỡng chế Lạc gia, tuy nhiên...

Đổng Ngữ trong đó...

Tần Thi có chút do dự, lúc ấy Lạc Ninh nói những lời rất khó nghe với Đổng Ngữ, nếu truyền đi chỉ sợ sẽ làm hỏng thanh danh của Đổng Ngữ, sẽ có ảnh hưởng tới nàng.

Nhưng điều này còn liên quan tới sự trong sạch của Sở Mặc, điều này sẽ khiến thanh danh Lạc gia thanh danh xuống dốc không phanh.

Nhưng Tần Thi và Đổng Ngữ, Tần gia và Đổng gia sẽ chẳng có gì tốt!

Nhất là những lời của Lạc Ninh, ngườikhông rõ chân tướng sẽ hiểu lầm Đổng Ngữ và Sở Mặc có gì đó, cho nên Tần Thi vẫn lo lắng cho Đổng Ngữ.

Đổng Ngữ kiên quyết nói:

- Ta ủng hộ công tử!

Ta và công tử vô cùng trong sạch.

Tần Thi không kìm nổi cười khổ lắc đầu, không nói gì mà thầm nghĩ, cô nương ngốc nghếch.

Loại chuyện này...

Ai sẽ tin tưởng ngươi trong sạch chứ ?

Tuy nhiên Đổng Ngữ đã tỏ thái độ, nàng cũng không tiện nói thêm gì.

Sở Mặc nói:

- Yên tâm đi, không phải vạn bất đắc dĩ, ta sẽ không làm như vậy.

Dù sao chuyện này liên quan đến thanh danh của Đổng Ngữ.

Cho nên, chuyện này...Sở Mặc than nhẹ một tiếng:

- Trước bỏ đi, báo thù cũng tốt, trong sạch cũng tốt, đều phải đợi chúng ta có lực lượng mới được!

Chuyện những người đó làm cho chúng ta, sớm muộn gì cũng có ngày chúng ta trả lại gấp mười gấp trăm lần!

Đây là lời thề, cũng là lời hứa hẹn của ta.

Tần Thi và Đổng Ngữ động dung, ánh mắt nhìn Sở Mặc đầy cảm kích và áy náy.

Dù sao trong chuyện này, Sở Mặc mới là người vô tội nhất.

Cứu hai nàng lại bị dội nước bẩn vào người, còn vì thế mà chọc tới ba thiên giới đại tộc.

Sở Mặc nghiêm túc nói:

- Nhưng hiện tại, ta muốn dẫn các nàng về Nhân Giới, sau đó, chúng ta cùng nhau phi thăng Linh giới!

- Phi thăng Linh giới ?

Sắc mặt Tần Thi và Đổng Ngữ có chút cổ quái.

Đối với các nàng mà nói, phi thăng thượng giới là từ ngữ thật xa lạ.

Bởi vì các nàng vừa ra đời ở đỉnh Thiên giới!

Sở Mặc cười nói:

- Miễn phí mang theo hai nàng thưởng ngoạn cảnh đẹp Nhân Giới, Linh giới và Tiên giới, không cần cảm tạ ta.

- Ai tạ ơn ngươi!

Đổng Ngữ sẵng giọng.

Tần Thi xám xịt.Sở Mặc nghiêm mặt nói:

- Hai nàng yên tâm đi.

Tài liệu của Trúc Cơ ta đã chuẩn bị xong!

Đến lúc đó, chúng ta có thể cùng nhau Trúc Cơ!

Mát Tần Thi và Đổng Ngữ lập tức phát sáng lên.

Đổng Ngữ không kìm nổi hỏi:

- Đã chuẩn bị xong sao ?

Thật tốt quá!

Tần Thi cẩn thận nhìn Sở Mặc:

- Là tài liệu hoàn mỹ Trúc Cơ sao ?

-----o0o-----

Chương 753 : Lời thề và hứa hẹn.

Chương 753 : Lời thề và hứa hẹn.

Nói xong lại hơi ngượng ngùng:

- Yêu cầu của ta...

Có phải đã cao quá không ?Các nàng từng là tiên phẩm Trúc Cơ, nhưng đó là vì các nàng xuất thân đại tộc, có thiên phú trác tuyệt được coi trọng nên mới có tư cách lấy được tiên phẩm tài liệu tiến hành Trúc Cơ.

Nhưng tới hôm nay, phượng hoàng nghèo rớt, có nhà nhưng không thể về, cho dù là hoàn mỹ Trúc Cơ với các nàng cũng thành chuyện xa xỉ.

Sở Mặc lại cười nói:

- Hoàn mỹ Trúc Cơ ?

Yêu cầu của các nàng quá thấp!

Nói xong, Sở Mặc thở dài một tiếng:

- Đáng tiếc ta không có năng lực lớn như vậy, nói cách khác, nhất định sẽ giúp các nàng tìm kiếm thiên phẩm tài liệu Trúc Cơ...

Mà ngay cả ta cũng là người khác đang giúp ta.

Tần Thi và Đổng Ngữ mở to mắt, nhìn hắn không chớp lấy một cái.Sở Mặc có chút sợ hãi, hỏi:

- Hai nàng làm sao vậy ?

- Ngươi... có phải ý ngươi là đã giúp chúng ta lấy được...

Là tiên phẩm tài liệu của Trúc Cơ ?

Giọng Tần Thi có chút run rẩy.

Tần Thi dần khôi phục trí nhớ, hiểu rất rõ phẩm chất Trúc Cơ bất đồng sẽ có ảnh hưởng lớn tới sau này.

Tiên phẩm Trúc Cơ đối chiến tu sĩ hoàn mỹ cùng cảnh giới, căn bản chính là nghiền ép!

Chớ nói hai nàng hiện giờ là đạo cảnh thể chất ngũ hành thủy, hơn nữa tiên phẩmTrúc Cơ, thành tựu trong tương lai sẽ tiến rất xa!

Nếu thật như vậy, trường kiếp nạn lúc trước với hai tỷ muội đúng là nhân họa đắc phúc, chiếm được thiên đại cơ duyên.

Dù sao không phải tất cả tu sĩ đều được như các nàng, có được cơ hồi bắt đầu lại.

- Là tài liệu chuẩn bị cho các nàng Trúc Cơ, là tiên phẩm Trúc Cơ!

Sở Mặc gật gật đầu, sau đó định nói kỳ thật cũng không phải mình chuẩn bị cho các nàng mà là công lao của Giới Linh.

Đổng Ngữ nhào vào lòng Sở Mặc, vui đến phát khóc nói:

- Thật tốt quá...

Công tử thật tốt quá!

Ta rất vui!

Vẻ mặt Tần Thi mang theo sợ hãi lẫn vui mừng, đôi mắt phiếm hồng, dường nhưcũng nghĩ đi qua ôm Sở Mặc biểu đạt lòng biết ơn, nhưng nhìn nhìn Đổng Ngữ, Tần Thi chỉ lộ vẻ hâm mộ lại đứng bất động ở đó.

Lúc này, Sở Mặc cười ha hả nhìn Tần Thi nói:

- Tần Đại mỹ nữ, không ôm một cái chúc mừng sao ?

Mặt Tần Thi đỏ ửng, kiều diễm động lòng người đi tới, nhẹ nhàng ôm lấy Sở Mặc nói:

- Cảm ơn!

Sở Mặc buông hai nàng ra, sau đó hít sâu một hơi, nói:

- Đi, chúng ta về Nhân Giới!

Sở Mặc không ngờ hành trình Huyễn Thần Giới thuận lợi như thế.

Tuy nói cóchút khúc chiết, nhưng kết quả vẫn khá tốt.

Không có ai thấy Giới Linh, nhiều ít cũng có chút tiếc nuối, tuy nhiên nghĩ đến thân là người khống chế quy tắc Huyễn Thần Giới, Giới Linh hẳn sẽ không xảy ra vấn đề gì.

Lần này không gặp có thể chờ lần sau!

Sau đó, Sở Mặc truyền cho hai nàng khẩu quyết tiến vào Nhân Giới rồi dẫn theo hai nàng trực tiếp biến mất trong cung điện Sở Cung.

Sở Mặc và hai người Tần Thi Đổng Ngữ cũng không ngờ họ vừa rời đi, toàn bộ Huyễn Thần Giới liền bạo phát chấn động lớn chưa bao giờ có!

Ngay khi ba người Sở Mặc biến mất không lâu sau, Thiên giới Đổng gia, Tần gia và một phần Lạc gia chờ bên ngoài, tất cả đều thấy một hồi kịch biến!

Cung điện to lớn chia năm xẻ bảy, không ngừng sụp đổ!

Bên dưới xuất hiện hố đen không thấy đáy nuốt trọn cung điện.

Hơn nữa còn không ngừng khuếch tán khiến đám đông sợ hãi lui về phía sau, trốn đi thật xa.

Đến cuối cùng, cả tòa Sở Cung hoàn toàn biến mất, chỉ lưu lại một hố đen sâu khủng bố.

- Chuyện gì thế này ?

Tiểu thư...

Một tu sĩ Tần gia kinh ngạc.Một tu sĩ Đổng gia vẻ mặt tiếc nuối nói:

- Huyễn Thần Giới Giới Linh, hẳn là không chịu nổi áp lực, đáng tiếc...

Thể chất ngũ hành thủy hoàn mỹ.

Trong đám người Lạc gia phái tới đều có vẻ vui mừng.

Sở Cung sụp đổ, biến mất ở Huyễn Thần Giới, hai nữ nhân hẳn đã chết.

Dựa theo lời đại nhân công đạo, hai nữ nhân kia chết là tốt nhất!

Bất kể với Lạc gia, Tần gia hay Đổng gia đều giống nhau.

Tuy nhiên kế tiếp, trong hư không tràn đầy âm thanh mang quy tắc lực lượng khiến người Lạc gia biến sắc.

Sinh linh ba tầng Thiên Địa Nhân đều nghe thấy.

- Sở Mặc, Nhân Giới thiếu niên, nhân đỉnh cấp tử sắc huyết mạch tiến vàoHuyễn Thần Giới, câu động khí vận Huyễn Thần Giới khiến ta khiếp sợ.

Vì từ xưa tới nay, đó là huyết mạch mạnh nhất!

Toàn bộ người của Huyễn Thần Giới đều kinh ngạc không hiểu, cũng không thể tin vào tai mình.

Người biết Sở Mặc đều ngây ra như phỗng.

Tử sắc huyết mạch ?

Điều này sao có thể ?

Quả thực không thể tin nổi!

Một thiếu niên sinh ra ở Nhân Giới hoang vu cằn cỗi không có tử sĩ kia, không ngờ có được tử sắc huyết mạch ?

Thật sự là quá khó tin!

Rất nhiều người hiểu ra vì sao Huyễn Thần Giới Giới Linh cũng che chở thiếuniên kia, thậm chí không tiếc vì hắn thay đổi quy tắc.

Người không có quan hệ với Sở Mặc cũng lắc đầu thở dài, đồng thời cũng hiểu lý do Huyễn Thần Giới Giới Linh che chở cho Sở Mặc.

Nhân tài như vậy.

Ai mà không thương ?

Huyễn Thần Giới Giới Linh sao có thể không che chở hắn ?

Nói cho cùng, Huyễn Thần Giới chỉ là một giới kỳ dị, Giới Linh cũng chỉ là sinh linh, không ai có tư cách yêu cầu hắn nhất định phải công bình công chính.

Dù sao Huyễn Thần Giới không phải một thế giới trò chơi, tới một mức độ nào đó mà nói cũng không khác những thế giới chân thật như Tiên giới, Thiên giới!Sinh linh giới đó không có gì khác thế giới bên ngoài, cũng sẽ có chuyện mình thích và người mình ghét.

Cho dù là thiên giới chí tôn cũng có kẻ thù oán, có bằng hữu, có cừu địch.

Giới Linh không phải hóa thân quy luật thiên đạo, yêu cầu hắn công bình công chính mới là không công bằng!

Tại sao không có ai yêu cầu thiên đế thiên giới hay các đại lão công bằng đối đãi với mọi người ?

- Thân là chưởng quản quy tắc Huyễn Thần Giới, với huyết mạch sinh linh đó yêu thích vô cùng, muốn bồi dưỡng hắn, nhìn hắn trưởng thành.

Rất nhiều người thở dài, loại yêu cầu này là quá phận sao ?

Một chút cũng khôngquá phận!

Đổi lại là bọn họ.

Thấy thiếu niên tốt như vậy cũng sẽ liều mạng kéo về dưới trướng.

Trừ phi có những kẻ tâm tư tà ác muốn cướp huyết mạch về cho mình dùng.

Còn không đa số sẽ tìm cách lôi kéo thiếu niên này về phe mình, dùng tài nguyên bồi dưỡng!

Một kẻ không có nền tảng, xuất thân thấp hèn lại có tử sắc huyết mạch, có ai mà không yêu ?

- Nhưng mà, con đường thiên tài trưởng thành luôn đầy chường ngại.

Ta tuy là Giới Linh nhưng vẫn không thể xen vào quá nhiều.

Ta cũng không thèm để ý các ngươi nghĩ gì về chuyện này, nhưng đừng làm hắn nhân quả quấn thân!

Kết quả không thể trốn thoát.

-----o0o-----

Chương 754 : Giới Linh phản kích

Chương 754 : Giới Linh phản kích

Đúng rồi, rất nhiều người tỏ vẻ đã hiểu rõ.Cái gì gọi là nhân quả quấn thân ?

Kết quả như hiện tại là được!

Thiếu niên kia có Giới Linh quá độ che chở, sinh ra rất nhiều nhân quả, bởi vậy đắc tội rất nhiều đại tộc thiên giới, hiện giờ đã biến mất ở Huyễn Thần Giới.

- Cô nương Tần gia và Đổng gia là bị hai huynh đệ Lạc gia hãm hại!

Ta lấy quy tắc lực lượng thề, lời này ta nói là chân thật!

Ầm!

Gần như trong nháy mắt, toàn bộ Huyễn Thần Giới, ba tầng Thiên Địa Nhân oanh động!Trường phong ba chấn động toàn bộ Huyễn Thần Giới kia lại có chân tướng như vậy ?

Quả thực ngoài dự liệu của mọi người.

Có lẽ có người hoài nghi Huyễn Thần Giới Giới Linh nói láo.

Nhưng rất nhiều người theo bản năng tiếp nhận đáp án này.

Bởi vì chỉ có như vậy mới phù hợp với logic và suy luận.

Âm mưu lúc trước là Tần Thi và Đổng Ngữ bị Giới Linh và Sở Mặc bắt cóc.

Bởi vì tin hai nàng chết bị Tần gia, Đổng gia cấp hoàn toàn phong tỏa, cũng không truyền ra ngoài.

Luận âm mưu kỳ thật chính là cao tầng Lạc gia, Tần gia và Đổng gia, bày mưuđặt kế cho kẻ dưới tung tin!

Nguyên nhân chuyện này là Tần Thi xuất hiện ở nhân tầng Huyễn Thần Thành bị người phát hiện!

Mà Tần gia và Đổng gia đã hạ táng thân thể các nàng ở thiên giới, lập tức trở nên bối rối!

Bởi vì Lạc gia nói Tần Thi và Đổng Ngữ ở Huyễn Thần Giới bị Sở Mặc sát hại!

Kết quả hai nàng đã được hạ táng, nhưng người lại thần kỳ xuất hiện Huyễn Thần Giới!

Hơn nữa còn sống rất tốt!

Tần gia và Đổng gia tức giận, đầu tiên phải lo bổ cứu chuyện này.Đồng thời cao tầng Tần gia và Đổng gia cũng nhận ra họ đã bị Lạc gia lừa!

Đó rõ ràng là một cái bẫy!

Lạc Ninh và Lạc Anh "Thân chịu trọng thương", thực chất chỉ là nói nhăng nói cuội.

Nhưng chuyện tới lúc này, bọn họ cũng khổ không nói nên lời, thậm chí không thể đi tìm Lạc gia gây phiền toái!

Bởi vì từ lúc chuyện này phát sinh, Lạc gia đã dùng khí phách và lợi ích kinh người hoàn toàn giải quyết chuyện này!

Giao dịch giữa bọn họ cực kỳ bí ẩn, người trong mỗi gia tộc biết chuyện này không quá mười!Nhưng có vài kẻ, bất kể là Tần gia hay Đổng gia, tuy rằng hoài nghi Lạc gia huynh đệ nhưng chẳng ai thật sự cho là họ hại Tần Thi và Đổng Ngữ.

Hiện giờ chân tướng bị Giới Linh vạch trần, cao tầng Đổng gia và Tần gia rất tức giận!

Sự phẫn nộ không chỉ hướng về Lạc gia mà còn cả Giới Linh!

Vì sao ?

Vì sao phải loan rộng chuyện này!

Làm như vậy có gì tốt cho Giới Linh ngươi ?

Chúng ta không phải chỉ hắt nước bẩn cho thiếu niên Nhân Giới kia sao ?

Thân là kẻ khống chế quy tắc, sao lại làm hành vi đó ?Tần gia và Đổng gia tức giận, nhưng phần nhiều vẫn là hối hận.

Nếu sớm biết như vậy, chỉ cần tạt nước bẩn cho mình Sở Mặc được rồi.

Một kẻ xuất thân thấp hèn, không có bối cảnh, nói xấu thì chính là xấu

Nhưng sự chế giễu và hành vi của bọn họ đã hoàn toàn chọc giận Huyễn Thần Giới Giới Linh.

Sự phản kích này đúng là quá mạnh mẽ rồi!

Đó không phải đánh vào mặt mà là khắc từng dao nhỏ!

Vỗn dĩ Tần Thi và Đổng Ngữ đều đã chết rồi, người chết không thể sống lại, mỗi bên đều tổn thất một thiên chi kiêu nữ (con gái cưng của trời), người của Tần gia và Đổng gia mặc dù rất đau lòng cũng rất căm phẫn, nhưng lại không thẻ liều mạng truy cứu nguyên nhân cái chết, điều này chỉ khiến sự tình càng thêm phức tạp.

Bởi vì trong tay họ chả có chứng cứ gì có thể chứng minh việc này có liên quan trực tiếp tới huynh đệ Lạc gia.

Lúc này, Lạc gia lại tỏ ra vô cùng thành khẩn nhận hết trách nhiệm về mình, nói rằng Lạc Ninh và Lạc Anh hai huynh đệ không bảo vệđược hai nữ nhi đó, trong lòng vô cùng hổ thẹn, Lạc gia cũng thấy vô cùng áy náy.

Cho nên sẽ bù đắp cho hai nhà Đổng

- Tần, đó là bồi thưởng tổn thất to lớn vừa qua của Tần gia và Đổng gia.

Hành động này cũng coi như là vô cùng có thành ý rồi!

Sau khi Tần gia và Đổng gia đạt được những lợi ích đủ khiến họ động lòng, âm thầm đem Tần Thi và Đổng Ngữ đi hạ táng, cũng không còn truy cứu việc này nữa.

Tổn thất mất hai người, mặc dù đau lòng, nhưng về phần bồi thường kia cũng đủ khiến nhiều người trong gia tộc quên hẳn việc này.Ai ngờ Tần Thi và Đổng Ngữ không những không chết, sau khi hai thiếu nữ được phát hiện, không ngờ sống chết cũng không chịu trở về gia tộc!

Tần gia và Đổng gia ban đầu định giấu nhẹm việc này, sau đó mới dần dần tìm hiểu.

Kết quả, Lạc gia căn bản không để cho bọn họ có cơ hội, ngấm ngầm phái người đem việc này đồn ra ngoài, càng làm lớn việc!

Kết quả cả Huyễn Thần Giới đều xì xào bàn ra tán vào.Đến bước này, các vị tiền bối của Tần gia và Đổng gia mặc dù vô cùng phẫn nộ, nhưng cũng đành ngậm bồ hòn làm ngọt.

Sau đó đành đổ lỗi cho Giới Linh và kẻ đã biến mất khỏi Huyễn Thần Giới là Sở Mặc.

Bởi vì bọn họ căn bản chả còn cách nào khác.

Lẽ nào vì chuyện đó mà khai chiến với Lạc gia sao ?

Vậy thì việc trước đây Lạc gia cho họ bao nhiêu lợi ích nhỡ bị truyền ra bên ngoài, người đời sẽ đánh giá Tần gia và Đổng gia ra sao ?

Không phải mỗi người đều có thể lý trí đi phán đoán một việc.Tần gia và Đổng gia lúc phát hiện nữ nhi của nhà mình vẫn còn sống, nếu quả thật lựa chọn đi gây sự với Lạc gia, Lạc gia chắc chắn sẽ không ngồi chờ chết!

Tới lúc đó, vai trò của Lạc gia chắc chắn sẽ là một đại khổ chủ!

Con cái của nhà mình đồng hành cùng hai nữ nhi đó đi tìm kiếm nước Ngũ Hành, kết quả hai nữ nhi mất tích...

Phải, là mất tích!

Sau khi Lạc gia phát hiện Tần Thi và Đổng Ngữ vẫn còn sống, chắc chắn sẽ nói như vậy...

Sau đó Lạc gia lại ỷ vào việc áy náy trong lòng, trong tình thế LạcAnh và Lạc Ninh hai huynh đệ "thân chịu trọng thương", vẫn bồi thường rất nhiều cho Tần gia và Đổng gia.

Kết quả bây giờ hai nữ nhân đó lại xuất hiện, Tần gia và Đổng gia còn chỉ trích Lạc gia, thậm chí còn tấn công Lạc gia.

Vậy thì Tần gia và Đổng gia sẽ thành ra thể thống gì ?

Dùng nữ nhi của nhà mình để đổi lấy lợi ích, sau đó không được đáp ứng đầy đủ, lại dùng thủ đoán vu oan hãm hại, tiêu diệt toàn bộ Lạc gia ?

Đại nhân vật hành sự có thể không cần chứng cứ, nhưng nhất định phải chú ý thanh danh của gia tộc!Nếu danh tiếng của gia tộc bị bôi nhọ, tiếng xấu đồn xa, vậy gia tộc đó còn cách suy yếu bao xa ?

Cho nên, sau khi tin tức Tần Thi và Đổng Ngữ còn sống lan truyền ra ngoài, các vị trưởng bối của Tần gia và Đổng gia mặc dù vô cùng căm hận Lạc gia, nhưng lại không làm được gì, chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt.

-----o0o-----

Chương 755 : Chứng cứ

Chương 755 : Chứng cứ

Nếu hai nữ nhân này ngay lúc đó trở về gia tộc, vậy thì sự việc còn dễ xử lý, trấn áp hay uy hiếp đều được, hay dùng tình cảm cũng thế.

Dù sao thì Tần gia và Đổng gia đều có lòng tin có thể ngăn chặn được hai nữ nhân báo thù.

Nhưng hai nữ nhân vì lo lắng điều này, lo rằng sau khitrở về gia tộc sẽ bị hãm hại nên sống chết đều không chịu trở về.

Cứ như vậy, hai nữ nhân đó trở thành đại sát khí thực sự mà bất cứ lúc nào cũng có thể bùng phát.

Một khi bùng phát rồi, Lạc gia đương nhiên sẽ không có tiếng tốt lành gì, nhưng Tần gia và Đổng gia... cũng chẳng tốt vào đâu!

Một gia tộc không thèm quan tâm tới sống chết của con cháu, lại còn có tiếng ác đổi lấy lợi ích...

Vậy quả là thỏa đáng.

Cho nên lúc đó họ chỉ có thể cùng Lạc gia ngầm thỏa thuận, vu oáncho Sở Mặc và Giới Linh.

Bởi vì trong ngũ hành chi địa, cảnh giới áp chế, cho dù ngươi có khả năng lớn tới đâu, nhưng đều bị áp chế về cảnh giới Tiên Thiên.

Loại áp chế này không chỉ là cảnh giới chịu áp chế, đến thế chất và các phương diện khác cũng đều bị áp chế.

Như vậy thì những thiếu niên thiên tài có huyết mạch màu tím trong Nhân Giới, chưa chắc đã không bắt cóc được hai công chúa của đại tộc trên Thiên Giới!

Cho nên lúc đó rất nhiều người đều tin vào lời giải thích này!

Trong mắt những trưởng lão của Tần gia và Đổng gia, sau vài ngàylặng lẽ, việc này cũng dần lắng xuống.

Nhưng điều không thể ngờ tới lại là Giới Linh của Huyễn Thần Giới không biết phát điên vì cái gì, lại đột nhiên đem việc này truyền khắp ra ngoài!

Hơn nữa trước đó lại không có dấu hiệu gì!

Rất nhiều người cho rằng Giới Linh sẽ lựa chọn thỏa hiệp.

Trò đùa này quả là đã hơi quá đà rồi!Một bên là Tần gia, Đổng gia và Lạc gia, đợt trước cùng nhau đưa ra lời thanh minh!

Chĩa mũi nhọn về hướng Giới Linh và thiếu nhiên Nhân Giới tên Sở Mặc.

Một bên lại là phản kháng bất ngời của Giới Linh!

Rốt cuộc nên tin ai ?

Trước lúc này, nhiều người vẫn còn tin vào Tần gia, Đổng gia và Lạcgia.

Nếu chỉ có Lạc gia, có thể mọi người vẫn hơi hoài nghi, nhưng Tần gia và Đổng gia là hai khổ chủ đều nói vậy, người khác đương nhiên không thể không tin.

Nhưng xem ra hôm nay, trong việc này còn ẩn chứa quá nhiều nội tình mà bọn họ không hiểu được.

Sở Cung nơi này, một đám người bỗng chốc phần thành hai phe.

Tu sĩ của Tần gia và Đổng gia đứng chung với nhau, những người của Lạ gia cũng mau chóng hình thành phe cánh.

Hai bên bắt đầu đề phòng lẫn nhau!Những người này đều là người làm việc phía dưới của gia tộc, không biết được chân tướng sự việc.

Hôm nay nghe thấy Giới Linh nói những điều này, lập tức trong lòng trỗi dậy nghi ngờ.

Lúc này, khắp Huyễn Thần Giới dường như đều náo loạn cả lên!

Có người còn vô cùng lo lắng muốn rời khỏi Huyễn Thần Giới, chuẩn bị bẩm báo việc này lên gia tộc.

Có người bắt đầu lấy bản tin ra, mau chóng truyền tải lên những lời mà Giới Linh vừa nói.

Nhất là những tu sĩ của các gia tộc liên quan tới việc này, họ lại càng căng thẳng.Trong Huyễn Thần Giới, những vị trưởng bối cấp cao có tư cách của Tần gia, Đổng gia và cả Lạc gia, ban đầu khi họ biết được việc này từ đầu chí cuối, sắc mặt đều trở nên khó coi.

Lầu này, cả Huyễn Thần Giới đều như phát điên lên!

Tuy nhiên, điều khiến nhiều người cảm thấy hôm nay là một ngày vô cùng điên cuồng... thì vẫn còn ở phía sau kìa!

Cùng một thời điểm, ngày trên Huyễn Thần Giới, đất, nhân (người), trong hư không của Tam Tầng đều xuất hiện một bức hình cực lớn.Khắp Huyễn Thần Giới, tất cả mọi người ngẩng đầu nhìn, đều có thể nhìn thấy bức hình to lớn ấy.

Đó là một bức thần thông ngược dòng thời gian!

- Ta vốn không định làm ra việc đoạn tuyệt như vậy, nhưng đáng tiếc, vài người lại có ý đồ đem tội danh vu oan lên đầu ta, quả là không thể lý giải nổi, các người tự xem sẽ hiểu rõ!

Bức hình chỉ có một đoạn, nhưng đoạn này cũng đủ để nói rõ tất cả vấn rồi!Trong bức hình, Lạc Ninh cười lạnh nhạt, tế xuất ra ba, bốn bảo vật, bỗng chốc đánh ra mấy đường công kích, tất cả đều hướng về phía Đổng Ngữ.

- Ngươi dừng tay!

Tần Thư giận dữ hét lên!

Nhưng không cách nào ngăn được!

Gần như trong phút chốc, Đổng Ngữ đã bị mấy đòn công kích mạnh mẽ đánh thẳng vào người, miệng hộc máu tươi, bị đánh bay ra ngoài.Lạc Ninh cười lạnh lùng:

- Huyễn Thần Giới không chết được người sao ?

Nếu thực sự muốn giết nàng, có vô số thủ đoạn...

Đổng Ngữ, đừng trách ta, nếu trách... thì trách chính nàng!

Tận mắt thấy cảnh tượng đó, tất cả mọi người ở Huyễn Thần Giới, Thiên Địa Nhân ba tầng đều lặng thinh!

Cả Huyễn Thần Giới trở nên tĩnh mịch như chưa từng có!

Mảng trời đất lặng thinh như chết!Vu oan giá họa ?

Thiếu niên Nhân Giới không biết sống chết lại dám bắt cóc công chúa đại tộc trong Thiên Giới ?

Tần gia ?

Đổng gia ?

Lạc gia ?

Khà khà...!

Chứng cứ đây rồi!

Đổng Ngữ trong bức hình lúc này hơi thở mong manh, máu tươi không ngừng tuôn trào khắp người.

Tần Thi như phát điên xông tới bên Đổng Ngữ gào khóc:

- Tiểu Ngữ muội không sao chứ ?

Đổng Ngữ chỉ rơi lệ, không nói ra lời, hơi thở dần trở nên hổn hển.

Lạc Ninh ở đó nhìn bóng dáng Tần Thi, đôi mắt thoáng vẻ mâu thuẫn:

- Đáng tiếc quáTiếp đó, con ngươi của Lạc Ninh lóe lên ánh nhìn cay độc:

- Ai bảo ngươi nhìn thấy cảnh tượng đó chứ ?

Lạc Ninh một lần nữa lập tức ra tay.

Mấy món pháp khí vô cùng hùng mạnh bộc phát ra sát khi hung tàn, lao thẳng tới phía Tần Thi.

Tần Thi không chút phòng bị lập tức bị giết chết.

Sau đó Lạc Ninh lấy ra nước Tán Hồn, nhỏ vào bức hình hai thiếu nữ.Tất cả những tu sĩ thân trong Huyễn Thần Giới nhìn thấy cảnh này đều sững sờ há hốc mồm, quả là không dám tin vào mắt mình.

Mặc dù bức hình chỉ có một đoạn, không có khởi nguồn của sự việc nhưng điều đó đã không còn quan trọng nữa!

Điều quan trọng là Lạc Ninh của Lạc gia quả là lòng lang dạ sói tới cực hạn.

Hắn không chỉ giết chết hai vị công chúa tuyệt sắc khuynh thành của đại tộc trong Thiên Giới, mà còn hoàn toàn tiêu diệt họ!

Hễ là người có chút kiến thức, chỉ cần vừa thấy nước Tán Hồn, làm sao lại không biết Lạc Ninh đang làm gì ?

Rất nhiều người thậm chí không kìm lòng nổi mà xì xào bàn tán!Nhất là những tu sĩ đến từ Linh Giới và Tiên Giới, họ càng cảm thấy kinh sợ.

Mặc dù bọn họ đều biết rằng trong Huyễn Thần Giới có cách để triệt để giết hại một người, nhưng tận mắt trông thấy cảnh này thì đại đa số vẫn là lần đầu tiên!

- Thật quá tàn ác!

- Quả là đồ súc sinh!

- Không bằng loài cầm thú!

-----o0o-----

Chương 756 : Chân tướng phơi bày

Chương 756 : Chân tướng phơi bày

ỗng chốc cả Huyễn Thần Giới, không biết có bao nhiêu người đềugiận dự chửi mắng.

Đồng thời cũng có vô số người khen ngợi Giới Linh.

- Giới Linh thật tốt!

- Thật chính trực!

Ta thích người như vậy!

- Có cá tính!

Ha ha Trước đây ta luôn cho rằng Giới Linh trong Huyễn Thần Giới là do quy tắc biến thành.

Bây giờ xem ra cũng là một sinh linh có máu có thịt có tính cách!

Nhưng những người có liên quan tới việc này thì sắc mặt đều trở nên vô cùng khó coi.Lúc này, nhiều người đột nhiên nghĩ lại, trong lòng nảy sinh những nghi ngờ mạnh mẽ:

- Không đúng!

Theo như vậy, hai công chúa của đại tộc trong Thiên Giới lẽ ra phải chết hẳn rồi mới phải.

Sao quãng thời gian trước đây lại xuất hiện chứ ?

Tiếp đó, trong không trung lại xuất hiện một hình ảnh.

Trong bức hình, bóng dáng của Sở Mặc xuất hiện.

Đây cũng là lần đầu tiên những thiên tài trong Huyễn Thần Giới được tận mắt thấy chàng thiếu niên có huyết mạch màu tím trong truyền thuyết.Chỉ thấy hắn dùng thứ gì đó như hai giọt nước, nhỏ trên thân hai nữ nhân, sau đó hai nữ nhân sống lại.

Chứng kiến giây phút này, toàn bộ Huyễn Thần giới đều náo loạn cả lên.

Trên bản tin cũng sục sôi bàn luận.

- Đó là cái gì vậy ?

- Bọn họ lúc đó đang ở tiểu thế giới của Ngũ hành chi thủy.

Đó là ngũ hành chi thủy (nước ngũ hành)!

- Trời ạ, không ngờ hắn lại dùng thứ đáng quý tới vậy để cứu hai người chẳng có giao tình gì!

- Thật là trò mỉa mai cực lớn mà!

Một thiếu niên thiên tài đến từ Nhân Giới có huyết mạch màu tím, trượng nghĩa ra tay, dùng ngũ hành chi thủy vô cùng quý báu để cứu sống hai thiếu nữ không có dính dáng gì.

Nhưng lại bị vu oan giá họa.

Đáng buồn thay!

Thật hoành tráng mà!

Hai đại tộc của Thiên Giới mất đi con gái, trong hoàn cảnh tám, chín phần mười là bị giấu nhẹm đi, rồi âm thầm nhận lấy lợi ích từ Lạc gia, kết quả bị ép đâm lao phải theo lao, làm ra những việc vong ân phụ nghĩa.

Vu oan giá họa cho ân nhân của mình.

Nếu không phải vì Giới Linh tức giận xông lên, chân tướng sự việc có lẽ mãi mãi cũng khôngđược tiết lộ!

- Giới Linh cuối cùng đã trả lại công đạo cho chàng thiếu niên thiên tài của Nhân Giới.

Đáng tiếc thiếu niên thiên tài của Nhân Giới đã biến mất không thấy đâu!

- Ta là Hổ Liệt!

Sở Mặc là huynh đệ của ta, ca ca thật có lỗi với đệ!

Trước đây đệ bị vu oan, ca ca không dám kêu oan cho đệ, hôm nay chân tướng rõ ràng, ca ca thật có lỗi với đệ!

Cho dù tới lúc nào, đệ vẫn là huynh đệ của Hổ Liệt ta, đều là khách quý của Hổ tộc!

- Thiếu niên tới từ Nhân Giới, cánh cửa lớn của Phương gia trongThiên Giới mãi mãi mở ra cho ngươi!

Nguyện cung cấp nguyên liệu Thiên phẩm Trúc Cơ cho ngươi!

Yên tâm, Phương gia không phải là Lạc gia, cũng không phải Tần gia và Đổng gia, tuyệt đối không làm hại ngươi!

Chúng ta chỉ là đánh giá cao nhân tài như ngươi, chúng ta cầu người tài như kẻ khát mong nước.

Nếu ngươi thấy được, có thể tới Nhân Tầng của Huyễn Thần Giới để tìm gặp

- Tôn gia của Thiên Giới không sợ cái gì mà Lạc gia, Tần gia, Đổng gia, cũng không sợ Thượng Quan gia và Gia Cát gia Ngươi là Sở Mặc hay là Lâm Bạch đều không quan trọng!

Chúng ta cầu hiền tài như kẻ khát mong nước!

Tôn gia sẽ xem ngươi như là con cháu đích truyền!

- Chúng ta Lục gia

- Vương gia

Bỗng chốc cả bản tin dường như đều bị tin tức đó choáng ngợp hoàn toàn.

Sở Mặc, chàng thiếu niên đến từ Nhân Giới lần nữa gây nên sự quan tâm chú ý của mọi người.

Trên bầu trời, hình ảnh cuối cùng xuất hiện là Sở Mặc đưa theo hai thiếu nữ tới Sở Cung, hắn sắp xếp để họ ở đó rồi rời đi.Từ trước về sau, từ đầu chí cuối.

Bức hình cực lớn trên không trung dần dần biến mất, tiếng nói của Giới Linh vang lên:

- Trời xanh có mắt, vạn sự có pháp.

Thị phi đúng sai, tự tại lòng người.

Sau khi Giới Linh làm xong mọi việc, dần biến mất.

Cục diện rối rắm còn lại, trực tiếp ném thẳng cho Tần gia, Đổng gia và Lạc gia.

Oan khiên được sáng tỏ, ân oán tự gánh vác, điển hình của việc liều chết cũng không thể chôn vùi.

Nhưng bấy nhiêu thôi cũng đủ rồi!Tất cả những người trước đây từng hiểu lầm Giới Linh, lúc này đều thầm cáo lỗi với sinh linh chính trực này.

- Là chúng ta hiểu nhầm về ngươi!

Tất cả chân tướng đã rõ ràng, trận phong ba trước đây hay sương mù che lối đến nay bức màn đã hoàn toàn được vén lên.

Thứ lộ ra lại là bộ mặt xấu xa của mấy đại gia tộc bất chấp lợi lộc không màng tất cả.

Người của Đổng gia đều trợn tròn mắt, bối rối, nhất là những ngườitrước nay không biết được gì, chỉ là thành viên trong gia tộc nghe lệnh hành sự, mỗi người đều bị kích động mạnh, sững sờ há hốc mồm.

Người của Tần gia cũng ngây người, khó xử, những người không rõ nội tình, đến mở miệng nói cũng không ra hơi, bọn họ không biết nên nói gì.

Người của Lạc gia cũng trợn tròn mắt, hai huynh đệ Lạc Ninh và Lạc Anh vốn dĩ dẫn theo mấy nữ nhân du ngoạn trong Huyễn Thần Giới, sau khi diễn ra cảnh tượng này, mấy nữ nhân lập tức tháo chạy, vội võ bỏ trốn hết.

Hai huynh đệ nhìn nhau, nhanh chóng rời khỏi Huyễn Thần Giới.Người nhà Thượng Quan cũng ngây ra, gia chủ của Thượng Quan gia lập tức triệu kiến Thượng Quan Nam, không ai biết họ nói gì, nhưng sau khi Thượng Quang Nam từ trong chỗ gia chủ đi ra, sắc mặt tái nhợt, vô cùng khó coi.

Tiếp đó, trên bản tin lại xuất hiện một người phát ngôn của nhà Thượng Quan phát ra tin tức:

- Thượng Quan gia đối với thiếu niên thiên tài Nhân Giới tên Sở Mặc cũng tràn đầy thiện ý, tuyệt đối không một chút lừa dối xem thường.

Còn về việc Thượng Quan Nam từng uy hiếp và tổn thương Sở Mặc, Thượng Quan gia đã lập tức ngăn chặn, xin Sở Mặc thứ lỗi, Thượng Quan gia nguyện bồi thường lại những thương tổn gây ra cho Sở Mặc.Người của Gia Cát gia cũng bối rối, bọn họ đột nhiên cảm thất Gia Cát Xương Bình dường như thật sự chết uổng rồi.

Có lẽ sau này còn có cơ hội tiêu diệt Linh Đan Đường, nhưng muốn tiêu diệt chàng thiếu niên Nhân Giới này thì e là còn khó khăn hơn nhiều!

Nhất là nếu chàng thiếu niên này lại lựa chọn một nhà quyền quý cao cấp trong Thiên Giới, vậy thì bọn họ càng không có cơ hội!

Tuy nhiên Gia Cát gia lại vẫn giữ im lặng, không phát ra tin gì trên bản tin.

Vì dù sao thì mỠthù hận giữa họ với Sở Mặc còn sâu hơn chút ít.Bây giờ mọi người đều đã xác định, Sở Mặc chính là Lâm Bạch rồi.

Địa tầng của Huyễn Thần Giới, đoàn người của Lưu Vân đang trên đường, vẻ mặt thất sắc đứng tại đó.

Khuôn mặt lãnh đạm của Lưu Vân dường như không lộ chút cảm xúc nào.

-----o0o-----

Chương 757 : Nạn này chưa yên

Chương 757 : Nạn này chưa yên

Nhưng Quách Văn Xương đứng bên, khuôn mặt sớm đã xanh mét.

Sở Mặc Lâm Bạch là huyết mạch màu tím!

Trong lòng Quách Văn Xương tràn ngập sự ganh ghét và căm phẫn.Sở Mặc, một tên thiếu niên Nhân Giới thân phận ti tiện đến một tu sĩ cũng không bằng, không ngờ lại dùng phương thức mà chả ai nghĩ tới, bỗng chốc uy danh thiên hạ!

Đến lúc này, việc mọi người quan tâm nhất hiện nay là chàng thiếu niên Nhân Giới ấy rốt cuộc ở đâu ?

Tần Thi và Đổng Ngữ là nạn nhân của vụ việc lại là ở đâu ?

Lẽ nào vẫn ẩn thân ở trong Sở Cung ?

Bọn họ là hai công chúa của đại tộc trong Thiên Giới, sau khi việc này bị bộc lộ ra ngoài, họ lại đi về đâu ?

Phải biết rằng, Sở Mặc là kẻ không có bối cảnh gì, bất cứ thế lực nào cũng muốn chiêu mộ hắn.

Nhưng Tần Thi và Đổng Ngữ dường nhưkhông ai muốn đi chiêu dụ hết!

Cho dù bọn họ phục sinh là nhờ nước ngũ hành, trở thành thể chất có đạo cảnh cao nhất của thể chất ngũ hành chi thủy, nhưng cũng không ai dám tùy tiện tiếp xúc với hai nàng.

Bởi vì thân phận của hai nàng thực sự quá đặc biệt!

Nhất là sau khi việc này hoàn toàn lộ rõ chân tướng, hai vị công chúa Thiên Giới từng có thân phận vô cùng tôn quý, nay còn có thể tùy ý tới các gia tộc khác không ?

E là khó!Đến lúc này, trên bản tin xuất hiện một tin tức.

Sở Cung sụp đổ!

Hai nữ nhân biến mất trong Huyễn Thần Giới!

"Rất nhiều tu sĩ của Đổng gia, Tần gia, Lạc gia xuất hiện ở gần Sở Cung, có người tiết lộ, bọn họ vẫn luôn ở đó.

Còn về việc Sở Cung đột nhiên sụp đổ, hai nữ nhân biến mất, có phải có liên quan tới đám người này, tạm thời không thể biết được.

Nhưng có nhiều người có thể làm chứng, chính vì sự sụp đổ bất ngờ của Sở Cung mới dẫn tới việc Giới Linh đột nhiên bộc bạch, làm sáng tỏ chân tướng của cả sự việc.

Đángtiếc là chúng ta không biết số phận đáng thương của hai vị công chúa đại tộc trong Thiên Giới, bây giờ tung tích ở phương nào ?

Càng không biết chàng thiếu niên thiên tài có huyết mạch màu tím của Nhân Giới bị hàm oan tên Sở Mặc, lúc này đang ở đâu ?

Hãy để chúng ta âm thầm cầu nguyện và chúc phúc cho họ!"

Tin tức này bỗng chốc truyền đi khắp Huyễn Thần Giới, tiếp đó, truyền tới nhiều nơi khác nữa.

Người ta cuối cùng cũng "hiểu rõ" tại sao Giới Linh lại đột nhiên lên tiếng.Tần gia, Đổng gia và Lạc gia, ba đại tộc trong Thiên Giới giờ phút này đây cho dù có trăm miệng cũng không cách nào giải thích được việc Sở Cung đột nhiên sụp đổ không hề liên quan tới bọn họ.

Quả là nhân quả tuần hoàn, báo ứng chính xác.

Trước đây bọn họ thẳng tay vu oan giá họa cho Giới Linh và Sở Mặc, hãm hại người ta vào đường cùng, nay cũng coi như là gieo nhân nào gặt quả nấy.

Cho dù sự sụp đổ của Sở Cung không liên quan gì tới ba nhà, nhưng hiên giờ lại chẳng có ai tin tưởng bọn họ.Tiếp đó, trên bản tin lần nữa xuất hiện một tin giật gân, chủ nhân đăng tin tức này tên Hoàng Hoàng.

Toàn bộ tin tức chỉ thuật lại một việc, một quan điểm hết sức khách quan.

- Ta lấy tính mạng của một Nguyên Thần để thề, lời ta nói toàn bộ đều là sự thực.

Lúc bấy giờ, người tiến vào tiểu thế giới của ngũ hành chi thủy còn có một người, là ta!

- Ta tận mắt chứng kiến, trước khi tiến vào tiểu thế giới ngũ hành chi thủy, huynh đệ Lạc gia còn từng dùng lời lẽ lăng mạ chàng thiếuniên Nhân Giới.

Hơn nữa, mưu đồ của huynh đệ Lạc gia lúc đó cũng rất rõ ràng, Tần Thi và Đổng Ngữ đều là thể chất cửu âm hiếm thấy, điều này tin rằng những người biết được không phải là ít!

- Nói tới đây, mọi người nên hiểu rõ rồi chứ ?

Thể chất cửu âm, nếu có thể cùng nó tu luyện, ắt sẽ đạt được lợi ích vô cùng to lớn!

Còn về việc sau này tại sao Lạc Ninh lại nhẫn tâm ra tay tàn sát Tần Thi và Đổng Ngữ, ta nghĩ hẳn có liên quan tới việc này!

- Ta chỉ nói việc mà ta nhìn thấy, còn về sau là những suy đoán của ta, chân tướng sự việc, các người tự suy nghĩ!Hoàng Hoàng chỉ nói một đoạn như vậy, sau đó biến mất.

Nhưng đoạn này lại lần nữa gây nên đợt sóng gió lớn.

- Hóa ra là vậy, Sở Mặc đó khôi ngô tuấn tú, tính tình hào sảng, chắc là một trong hai nữ nhân Tần Thi và Đổng Ngữ có cảm tình với Sở Mặc, cho nên Lạc Ninh mới bất mãn!

- Bởi vì đố kỵ dẫn tới một trận báo thù, không ngờ lại liên lụy tới cả ba đại tộc trong Thiên Giới, đây quả là ân oán của hào môn đẳng cấp mà!

- Cảm thấy Tần gia và Đổng gia cũng chả tốt đẹp tới đâu, liềumạng vì việc này, tới cuối cùng lại hãm hại một chàng thiếu niên Nhân Giới, quả là hào môn không có người tốt mà!

- Sự sụp đổ của Sở Cung, chọc giận Giới Linh, không ngờ Đổng gia và Tần gia lại đồng lõa với kẻ thù của gia tộc là Lạc gia, tâm tư của đại gia tộc quả là khó đoán mà!

Trên bản tin, nói gì cũng đều có cả, tóm lại, tất cả mũi dùi đều hướng về phía Tần, Đổng, Lạc ba nhà.

Lạc gia bị chỉ trích nhiều nhất, Tần gia và Đổng gia cũng chả tốt vào đâu, danh tiếng chốc mắt bị hạ xuống điểm đóng băng.Tất cả việc này đều xảy ra trong một canh giờ ngắn ngủi.

Tần Thi và Đổng Ngữ cùng Sở Mặc xuất hiện ở một thị trấn cổ trên Bạch Hổ đại lục, tất cả đều tò mò nhìn xung quanh, như dò xét thế giới xa lạ đối với họ.

Còn về những việc xảy ra trong Huyễn Thần Giới, bọn họ hoàn toàn không biết.

Sở Mặc giới thiệu qua về tình hình trước mắt cho hai nữ nhân, về quãng thời gian trước khi hắn chưa tiến vào Huyễn Thần Giới, cũng như những việc ở Nhân Giới.

Đương nhiên, về việc đạt được vô số truyền thừa ở trong Quy KhưSở Mặc không hề nói đến.

Một là vì không muốn khoe khoang, hai là việc này quả thật quá mức giật gân.

Sở Mặc không cho rằng bất cứ ai đều có thể ở trong Quy Khư gặp gỡ được cơ duyên này, mấy chục vị tồn tại không thể lý giải được cùng lúc đem đạo thống của họ truyền lại chính xác cho hắn, đây đã không còn là một loại cơ duyên nữa rồi, mà chỉ hắn mới có thể có được.

Nếu đổi là người khác, chắc chắn không có khả năng!

Những việc này quả thật kinh hãi thế tục, có lẽ là có liên quan tới thân thế của hắn.Cũng giống như việc trao đổi giữa Giới Linh và Sở Mặc, đều không thể để người ngoài biết được.

Đổng Ngữ có chút xúc động nói:

- Thật không ngờ, Nhân Giới cũng phát sinh nhiều việc tới vậy, không ngờ Ma Tộc lại đưa tay vươn tới nơi này.

Sở Mặc nói:

- Không phải là bàn tay của Ma Tộc vươn tới nơi này, mà là có những lúc con người còn đáng sợ hơn cả ma nữa.

Tần Thi đứng bên gật đầu:

- Công tử nói không sai, nhiều lúc con người quả là còn đáng sợ hơn ma nữa!

-----o0o-----

Chương 758 : Ở Nhân Giới

Chương 758 : Ở Nhân Giới

Lúc này, bản tin trên người của ba người không ngừng truyền lại dao động.

Thông thường mà nói, chỉ có lúc nào xảy ra việc lớn, bản tin mới nhắc nhở người cầm nó.

Ba người nhìn nhau, cảm thấy có chút hoài nghi.

Đổng Ngữ lấy bản tin ra, liếc mắt nhìn, đột nhiên trợn tròn hai mắt,thất kinh kêu lên một tiếng, đứng sững như trời trồng.

- Thật kinh ngạc!

Tần Thi tròn mắt nhìn Đổng Ngữ, rồi nhìn bản tin trên tay mình.

Nhưng cũng chỉ là đưa mắt liếc nhìn một loáng, rồi nàng cũng nhất thời ngây người ra.

- Hai nàng

Sở Mặc mím môi, rồi cũng lấy bản tin ra.

Lúc mới nhìn không hề gì, rồi mấy canh giờ trôi qua Cuối cùng, Sở Mặc nhìn hai nữ nhân đang lặng lẽ ngồi đó rơi lệ.

Trong lòng hắn cũngcuộn trào từng đợt sóng lòng không ngớt

"Giới Linh à, ta lại nợ người một ân tình to lớn!".

Trong lòng Sở Mặc vô cùng xúc động, nổi giận với Giới Linh, nhưng trong lòng phần nhiều là cảm giác ấm áp như được che chở.

Kể từ sau khi gia gia qua đời, cảm giác này đã lâu rồi không có.

Hắn hoàn toàn không ngờ rằng, Giới Linh lại dùng cách này, vô cùng thẳng thắn, cứng rắn và mạnh mẽ để rửa sạch nỗi oan trên ngườihắn.

"Giới Linh, người rốt cuộc là ai ?

Tại sao lại tốt với ta như vậy ?

Nhưng cảm tạ người!".

Sở Mặc thầm nghĩ trong lòng.

Nhân quả khiến Sở Mặc nhẫn nhục gánh tội bị vu oan, vì sự ngang nhiên xen vào của Giới Linh mà chân tướng được làm sáng tỏ.

Cách làm của Giới Linh vô cùng cao minh, hắn không đưa ra nguyên nhân chính dẫn tới việc Đổng Ngữ và Tần Thi bị giết hại, mà trực tiếp đưa ra ai là hung thủ, nói với tất cả mọi người trong thiên hạ.

Còn về động cơ hành hung của Lạc Ninh, mặc dù mọi người cũng có suy đoán, nhưng suy đoán cũng chỉ là suy đoán, không có chứng cứ, cho nên bất kỳ ai cũng khong dám kết luận.

Bất kể nguyên nhân là gì, nhưng tội danh hung thủ giết người củaLạc Ninh là chắc chắn không chạy đâu cho thoát được rồi!

Trên bản tin, sóng cũ chưa yên sóng này đã tới, dồn dập các loại tin tức đước bung ra hết, có người nói Lạc Anh lúc này đã thành trạng thái bán phế, cụ thể sao lại bị phế, không ai biết được.

Nhưng ít ra việc này không liên quan tới Sở Mặc, bởi vì nếu có quan hệ thì Lạc gia sớm đã nhảy cẫng lên rồi!

Nhưng trên thực tế, việc Lạc Anh bán phế, thực ra cũng có liên hệ nhất định với Sở Mặc và Đổng Ngữ, mặc dù nói là không dính dáng gì tới Đổng Ngữ và Sở Mặc, nhưng cũng không thể nói là hoàn toàn không có chút liên quan nào.Chỉ là tình hình đi tới nước này, Lạc gia cho dù có không biết xấu hổ đến đâu, cũng không cách nào lôi kéo Sở Mặc và Đổng Ngữ vào việc này.

Cho dù có miễn cưỡng giải thích cũng không ai tin bọn họ, cùng lắm thì nói một câu Lạc Anh "gieo nhân nào gặt quả nấy".

Cho nên, trái đắng này, Lạc gia đành phải tự mình gánh chịu.

Việc tới hôm nay, Sở Mặc cũng hiểu rõ, ân oán giữa hắn và Lạc gia coi như là hoàn toàn kết thúc.

Còn về Tần Thi và Đổng Ngữ, là địch hay là bạn, trước mắt rất khó nói.

Theo cách nói của Tần Thi và Đổng Ngữ, gia tộc sau lưng bọn họ, mặc dù có rất nhiều kẻ vô liêm sỉ, nhưng cũng có không ít người quantâm bọn họ.

Cụ thể như thế nào, hiện tại nói ra cũng không nghĩa lý gì.

Ít nhất phải sau khi phi thăng Thiên Giới mới biết thực sự phải đối mặt những gì.

Nếu thực sự đến ngày đó, Sở Mặc còn có một lá bài tẩy là một thân phận hoàn mỹ, chỉ cần không bị trói chặt, cũng chưa chắc đã sợ đám người đó.

Trên thị trấn cổ, Sở Mặc suy diễn một thôi một hồi về tình hình của đám người Diệu Nhất Nương, kết quả là mọi người đều bình an, vậy là hắn yên tâm rồi.

- Căn cứ vào điển tịch cổ được ghi chép lại, sau khi chúng ta phi thăng, có lẽ là ở cùng một nơi.

Công tử à, tới lúc đó, chúng ta có phải là nên gây dựng một môn phái ở Linh giới ?

Đổng Ngữ ngồi bên Sở Mặc, hai tay chống cằm, tự mình tưởng tượng:

- Muội thấy cái tên Phiêu Diêu Cung rất hay, thoắt ẩn thoắt hiện như Tiên.

Hì hì.

Tần Thi không nhìn nổi mà lên tiếng:

- Nha đầu ngốc, muội cho là công tử gây dựng môn phái ở Nhân Giới là vì cái gì chứ ?

- Á ?

Lẽ nào công tử sớm đã có dự định rồi sao ?

Vậy sau này muội có phải có thể làm một phó chưởng môn gì đó không ?

Đổng Ngữ vẻ mặt niềm nở nhìn Sở Mặc, sau đó khụ khụ vài tiếng:

- Phó chưởng môn có phải sẽ rất mệt không ?

Vậy muội làm một chức trưởng lão là được rồi!

Sở Mặc cười nói:

- Muội là tiểu nha hoàn của ta.

Nghĩ gì mà phó chưởng môn, nằm mơ nhé!

- Á!

Đổng Ngữ sẵng giọng:

- Công tử thật quá đáng mà, không ngờ lại muốn Thiên Nữ làm tiểu nha hoàn để sai khiến!

Sở Mặc nhìn nàng:

- Vậy Thiên Nữ tiểu thư có bằng lòng không ?

- Để muội nghĩ đã huyết mạch màu tím!

Đổng Ngữ lẩm bẩm, dường như thực sự đang nghĩ về vấn đề này.

- Muội đó

Tần Thi đứng bên, sắc mặt tươi cười tỏ vẻ bất đắc dĩ, hai nàng từ lần đầu gặp Sở Mặc đã kêu hắn là "Công tử", còn là trong hoàn cảnh ký ứcmới khôi phục quá nửa, kỳ thực coi như là đã tỏ rõ thái độ của hai nàng.

Nhưng có thể nhìn ra được, Sở Mặc không hề đối đãi với hai nàng như là thị nữ, mà là xem hai nàng như những người đồng hành có thể kề vai sát cánh được.

Thử hỏi dưới gầm trời này, nào có vị công tử nào tự tìm nguyên liệu tiên phẩm Trúc Cơ cho thị nữ của mình ?

Trong lòng Tần Thi cũng vô cùng dao động, nàng thầm nghĩ: "Đổng Ngữ không thông minh bằng ta, nhưng lòng dạ lại cởi mở hơn ta nhiều.

Trong lòng muội ấy lúc này chắc cũng rất khó chịu, nhưng muội ấy lạidùng cách này để giảm nhẹ áp lực.

Xem ra ta phải nhanh chóng vứt bỏ những việc không vui kia.

Mặc dù ta mất đi nhiều thứ, cảnh giới cũng tụt dốc không phanh.

Nhưng đồng thời ta cũng đạt được nhiều thứ, còn có cơ hội làm lại từ đầu.

Có một người tốt như Sở công tử giúp đỡ, ta còn sợ gì nữa ?

Lúc này, Đổng Ngữ nhìn Sở Mặc, tò mò hỏi:

- Công tử thực sự là huyết mạch màu tím sao ?

- Muội tin không ?

Sở Mặc cười, hỏi ngược lại.

- Đương nhiên là tin rồi!

Đổng Ngữ chân thành trả lời:

- Công tử xem, lúc công tử vừa vào Huyễn Thần Giới, cảnh giới Tiên Thiên còn chưa tới đúng không ?

Thực lực kém vậy lại có thể vào một nơi có yêu cầu khắt khe đối với huyết mạch như Huyễn Thần Giới, vậy chỉ có thể nói rõ một vấn đề.

Sở Mặc mỉm cười nhìn nàng.

Đổng Ngữ khẳng định chắc nịch:

- Cho nên muội đoán, công tử nhất định là người có huyết mạch vô cùng hùng mạnh!

-----o0o-----

Chương 759 : Trở lại đỉnh Cô Bút. (1)

Chương 759 : Trở lại đỉnh Cô Bút. (1)

- Công tử vốn dĩ chính là vậy!

Tần Thi đứng bên liếc mắt:

- Còn cần muội đoán nữa sao ?

- Người ta như vậy chả phải thể hiện mình rất cao minh sao ?

Đổng Ngữ chu môi, sau đó ra vẻ này kia lắm:

- Huyết mạch màu tím mà, quả là thần kỳ.

Muội trước nay chưa từng gặp.

Dứt lời, nàng nhìn Sở Mặc vẻ tràn đầy hy vọng:

- Công tử, người có thể lấy ra một giọt máu để ta nghiên cứu chút không ?

- Thật điên rồ

Tần Thi hoàn toàn không muốn để tâm tới kẻ điên này, nàng bước ra ngoài, muốn dành thời gian ngắn ngủi này để tìm hiểu kỹ hơn về thế giới mà Sở Mặc sinh sống.

Bởi vì nàng hiểu, không bao lâu nữa, đám người các nàng sẽ rời khỏi nơi này, tiến vào trong Linh Giới.

Sở Mặc lặng thinh nhìn Đổng Ngữ, trừng mắt nhìn nàng:

- Nghĩ cũng đừng nghĩ!

- Thật nhỏ mọn!

Đổng Ngữ nhảy cẫng lên chạy mất, nàng đi tìm Tần Thi.Ba người họ ở lại thị trấn cổ, sau vài ngày, cuối cùng đoàn người ngựa đầu tiên đã trở về.

- Ai da, là Hoàng Họa muội muội!

Đổng Ngữ hô to, từ xa đã nghe thấy.

Hoàng Họa cũng nhìn thấy Đổng Ngữ, không khỏi nao nao, tiếp đó vẻ mặt mừng rỡ.

Giữa hai nàng , từ rất lâu trước đây đã quen biết ở trong Huyễn Thần Giới.

Trái lại, Hoa Tiểu Nha bên cạnh Hoàng Họa, vẻ mặt tò mò dò xét nhìn thiếu nữ xinh đẹp tướng mạo khuynh thành, khí chất tuyệt vời.Hoàng Họa khẽ nói với Hoa Tiểu Nha:

- Đổng Ngữ, ta đã nói qua với muội!

Sắc mặt Hoa Tiểu Nha lập tức lộ vẻ kinh hãi, thì thầm nói:

- Sở Mặc quả là lợi hại!

Hoàng Họa nghĩ mội hồi, tỏ ra đồng ý với quan điểm đó, gật đầu:

- Công tử quả thật rất lợi hại!

Mấy thiếu niên đứng bên Hoàng Họa và Hoa Tiểu Nha nhìn thấy thêm một người tuyệt sắc nhân gian nữa thì tỏ vẻ ngại ngùng, không dám nhìn thẳng vào Đổng Ngữ.Trái lại Đổng Ngữ không quan tâm cái đó, nàng chạy thẳng tới trước mặt Hoàng Họa, ôm chặt lấy Hoàng Họa đang thận trọng, cười hì hì nói:

- Hoàng Họa muội muội, sau này chúng ta chính là tỷ muội rồi!

Hoàng Họa nói:

- Trước đây không phải sao ?

- Á

Đổng Ngữ nhất thời cứng họng, khiến cho Sở Mặc và Tần Thi phía sau ra đón cũng không nhịn được, che miệng cười.

Nhất là Sở Mặc, hắn có thể cảm nhận rõ sự thay đổi to lớn trên người Hoàng Họa.

Sau khi trởra từ Quy Khư, khí thế trên người Hoàng Họa ngày càng tăng lên, cho dù là đối diện với hai vị công chúa đại tộc trên Thiên Giới chưa khôi phục ký ức, cũng không chút hạ phong!

"Xuất thân của tiểu nha đầu này e là cũng không đơn giản!".

Sở Mặc nghĩ lại những điều nghe và thấy được ở trong Quy Khư, trong lòng thầm nghĩ.

Sau đó vài ngày, đội ngũ của Thẩm Tinh Tuyết và Diệu Nhất Nương trở lại.

Hai nàng nhìn thấy Tần Thi và Đổng Ngữ thì rất ngạc nhiên, cũng vô cùng mừng rõ, ít nhất nhìn qua cũng là vẻ rất vui mừng.

Còn về tận sâu trong lòng

Đêm hôm đó, khi chỉ còn lại Thẩm Tinh Tuyết và Diệu Nhất Nương, hai nàng không ngủ được nên cùng nhau đi dạo ngoại cổ trấn ngắm saotrời.

Hai nàng vốn là sư tỷ muội, tình cảm luôn tốt đẹp.

Thẩm Tinh Tuyết khẽ nói:

- Chàng ta đưa hết mọi người tới nhà!

Diệu Nhất Nương nói:

- Phải!

Thẩm Tinh Tuyết tiếp lời:

- Đây là chuẩn bị sau này cùng chung sống sao ?

Diệu Nhất Nương:-

Thẩm Tinh Tuyết mím môi:

- Thật đau lòng!

Diệu Nhất Nương:

-

Thẩm Tinh Tuyết đưa mắt liếc Diệu Nhất Nương:

- Vốn dĩ đã không có vị trí nào, bây giờ càng không có.

Diệu Nhất Nương rốt cuộc không kìm được:

- Tỷ nghĩ nhiều quá!

Thẩm Tinh Tuyết khẽ thở dài:

- Phải Muội thì không nghĩ nhiều sao ?

Diệu Nhất Nương ngẩng đầu nhìn ngắm bầu trời đêm đầy sao, khẽ trả lời:

- Trong lòng chàng có người khác rồi.

- Na Y chả phải cố gắng chen vào rồi đấy sao ?

Thẩm Tinh Tuyết nói, đột nhiên chợt nhớ tới Na Y hiện giờ đã ngọc nát hương tàn, tâm trạng nháy mắt trở nên nặng nề, khẽ nói:

- Na Y Thật xin lỗi!

Diệu Nhất Nương kéo tay Thẩm Tinh Tuyết, nhẹ giọng nói:

- Tình cảm thật ra không thể miễn cưỡng được Chàng và thiếu nữ đó cũng không bên nhau bao lâu.

Nhưng kỳ lạ ở chỗ, tình cảm lại rất sâu sắc.

Muội quen chàng từ nhiều năm trước, chàng luôn khô khan như khúc gỗ, thực ra cho dù Na Y còn sống, muốn bước vào trong lòng chàng cũng không dễ dàng gì.

Diệu Nhất Nương hồi tưởng lại những việc xảy ra trong quá khứ, không kìm được khẽ thở dài:

- Mấy năm ngắn ngủi, cảnh còn người mất!Thẩm Tinh Tuyết lắng nghe, trong lòng dạt dào cảm xúc, nàng nhớ tới gia đình mình, rồi khẽ gật đầu:

- Phải, ít nhất hiện tại chúng ta đều vẫn còn sống, còn có thể bên cạnh chàng.

Thật ra như vậy cũng đã hạnh phúc lắm rồi!

Diệu Nhất Nương mỉm cười:

- Đúng là như vậy!

Mấy ngày lại trôi qua, Hạ Phong và Hoa Tam Nương quay trở lại, sau đó, tỷ muội Thẩm Ngạo Sương và Thẩm Ngạo Băng cũng quay về.

Bốn đoàn xe ngựa, đưa về tất thảy bốn mươi tám thiếu niên!Chỉ có năm, sáu người, sau khi trở lại quê hương, quyết định ở lại, không muốn rời đi.

Mọi người cũng không miễn cưỡng, bởi trước đó Sở Mặc đã dặn dò qua.

Còn về bốn mươi tám thiếu niên có thiên phú tuyệt đỉnh có thể trở lại, Sở Mặc đã rất vui mừng rồi.

Sau khi giới thiệu để mọi người quen biết, Sở Mặc liền dẫn theo đám người, không tiếp tục ở lại đó mà lên một chiến thuyền rời đi.

Ngoại trừ số ít mấy người ra, đại đa số đều tỏ ra vô cùng hào hứng khi thấy một chiến thuyền đột ngột xuất hiện.

Mấy thiếu niên vừa hiếukỳ, nhưng trong lòng cũng vừa sợ hãi.

Còn nữa, may mắn khi chọn lựa theo Sở Mặc, cũng chỉ có theo người như vậy mới có cơ hội được mở rộng tầm mắt.

Chiến thuyền xẻ dọc bầu trời, hướng về phía Thanh Long đại lục, bay đi vun vút.

Phiêu Diêu Cung thực sự đã không còn nữa.

Sở Quốc sớm đã cảnh còn người mất rồi.

Cho nên, Sở Mặc không ở lại Sở Quốc, thậm chí hắn còn không đigặp mặt Phương Minh Thông và Hứa Trung Lương.

Sở Mặc hiện tại, có lẽ chính bản thân hắn cũng không nhận ra rằng: hắn đã ngày càng xa rời thế giới hồng trần thuần túy này.

Những ký ức trước kia đều đã niêm phong ở nơi sâu thẳm trong linh hồn, bởi vì trong những ký ức đó có quá nhiều thứ hắn muốn thấy lại, nhưng người thì đã không thể gặp lại được.

Rất ít người biết được nỗi khổ đau trong sâu thẳm nội tâm hắn, hắn cũng không muốn để ai biết được, đau khổ của chính mình, người khác không cách nào chịu thay được.Sở Mặc lặng lẽ đón Tịch Nguyệt và mấy nha hoàn thân cận đi, hắn coi bọn họ như là người nhà vậy.

Cho dù thân phận của họ thấp hèn, nhưng với Sở Mặc, những người này đều là thân nhân của hắn trên thế gian này, hơn nữa hắn đã hứa với Tịch Nguyệt sẽ đem theo bọn họ đi cùng.

-----o0o-----

Chương 760 : Trở lại đỉnh Cô Bút. (2)

Chương 760 : Trở lại đỉnh Cô Bút. (2)

Sau khi làm xong những việc này, Sở Mặc liền lái chiếc chiến thuyền của Tiên Giới bay thẳng về phía đỉnh Cô Bút.

Đó có thể xem là nơi vận mệnh của Sở Mặc có bước chuyển ngoặt.

Năm xưa chính ở Long Sào trên đỉnh Cô Bút, Sở Mặc trọng thươnghôn mê, tiến vào Huyễn Thần Giới.

Thời gian vụt qua, chớp nhoáng đã gần ba năm rồi.

Khi chiến thuyền tiến vào một dãy núi, Đại Công Kê tới bên Sở Mặc, vẻ trầm mặc, khẽ lên tiếng:

- Rốt cuộc chúng ta cũng từ biệt thế giới này sao ?

Từ biệt từ đây thật sự cũng không tồi.

- Đại Công Kê, thật có lỗi, ta không thể tìm được cơ duyên mà huynh nói tới ở trong Quy Khư, cũng không tìm được hồ nước Luân Hồi ở đó.

Trên thực tế ta không đi tìm, taSở Mặc có chút áy náy nhìn Đại Công Kê.

Đại Công Kê nghiêng đầu nhìn Sở Mặc:

- Tiểu tử ngươi nói cái gì đó ?

Kê gia sẽ để bụng việc này sao ?

Dứt lời, hắn lặng lẽ nhìn Sở Mặc, Đại Công Kê nói:

- Được thôi, trong lòng Kê gia có chút để tâm, nhưng nói thật, lúc ấy Kê gia nói như vậy, chủ yếu là bởi vì không ngờ tới ngươi nhanh như vậy đã có thể phi thăng Linh Giới.

Thực ra hồ Luân Hồi, sông U Minh, U Minh trùng, Linh Giới chắc chắn đều tồn tại!

Tới lúc đó, chúng ta đi Linh Giới tìm kiếm là được rồi!

Ở đó sẽ dễ dàng tìm hơn là trong Quy Khư, ngươi không cần nói nhiều, Quy Khư cái nơi chết tiệt đó Thật ratrong lòng Kê gia hiểu rất rõ, nơi đó tràn ngập quỷ dị bất an, sát khí tứ phía.

Tiểu tử nhà ngươi còn sống trở ra, Kê gia đã thấy rất may mắn rồi!

- Cơ duyên của ngươi...

- Không thể đạt được thì không phải là cơ duyên của Kê gia!

Nếu thực sự là cơ duyên của Kê gia, chắc chắn sớm sẽ tới tay.

Đại Công Kê dang một cánh, vỗ vỗ vào lưng Sở Mặc, nói:

- Ngươi không cần suy nghĩ nhiều, vận mệnh của Kê gia rất may, tới lúc ấy, chúng ta có thể lập một phen đại nghiệp ở Linh Giới!

Sở Mặc không biết nói gì nhìn Đại Công Kê đang an ủi mình, gượngcười nói:

- Linh Giới không có nơi nào như Quy Khư!

Đại Công Kê trợn tròn mắt:

- Tiểu tử, ngươi quá coi thường Linh giới rồi!

Nói thật cho ngươi biết, toàn bộ Đại Thế Giới, thực ra chỉ có Nhân Giới... là vùng đất hoang vu cằn cỗi nhất.

Ngoại trừ có một Quy Khư thần bí ra, gần như không có nơi nào đáng để tìm kiếm cả.

Nhưng Linh Giới, Tiên Giới và Thiên Giới hoàn toàn không giống vậy!

Tóm lại bây giờ có nói bao nhiêu, ngươi cũng cho là Kê gia đây nói phét, ngươi đừng không thừa nhận, ngươi xem ánh mắt ngươi kìa ?

Nói ngươi biết Kiến thức của Kê gia uyên thâm tới mức tự bản thân còn thấy sợ!

Đợi tới Linh Giới rồi, Kêgia đưa ngươi đi mở rộng tầm mắt!

Còn về cơ duyên mà khà khà Tiểu tử ngươi chính là cơ duyên lớn nhất của Kê gia ta đó!

Cười nói một hổi, chiến thuyền bay đến bầu trời trên đỉnh Cô Bút.

Mấy thanh niên trẻ tuổi đều rất hiếu kỳ, tại sao công tử lại chọn lựa nơi này.

Tuy nhiên bọn họ nhanh chóng đã bị thu hút bởi cảnh sắc xinh đẹp trên đỉnh Cô Bút!

Nhất là sau khi Sở Mặc dẫn đám người men theo lối vào hang động rộng lớn mà Ma Quân năm xưa để lại, tiến vào trong Long Sào, tất cả mọi người đều cảm động không thốt nên lời.

-

Sau này, nơi đây chính là địa chỉ mới của Phiêu Diêu Cungchúng ta!

Sở Mặc nhìn mọi người:

- Môn phái này của chúng ta hoàn toàn khép kín, tất cả mọi người không được nhập thế!

Nếu muốn nhập thế để luyện tâm, sau khi phi thăng Linh Giới, ta sẽ sắp xếp.

Dứt lời, Sở Mặc liền nói tiếp:

- Ta sẽ ở bên ngoài này bố chí Thiên Pháp trận, từ nay về sau, sẽ không có bất kỳ người ngoài nào có thể vào trong bán kính ba ngàn dặm này!

Việc duy nhất các ngươi cần làm chính là tu luyện!

Mọi người tập trung tư tưởng nghe Sở Mặc nói, trong lòng vô cùngkích động.

Nhất là đám người Tịch Nguyệt và mấy tiểu cô nương, ánh mắt sùng bái nhìn Sở Mặc.

Tịch Nguyệt nhìn ngắm Sở Mặc đứng trên cao, trong lòng thầm nghĩ: "Một tiểu nha đầu phàm nhân thế tục như ta cũng sẽ có ngày thành Tiên mà phi thăng sao ?"

Sau khi nói xong mấy việc này, Sở Mặc bảo đám người cảnh giới Tiên Thiên giúp đỡ đào bới động phủ.

Việc hắn muốn làm chính là cải tạo cả đỉnh Cô Bút thành một nơi tu luyện thực sự!

Đúng vậy, Sở Mặc muốn ở Nhân Giới, nơi không có tu sĩ này xây dựng một phúc địa có thể tu luyện thực sự!

Dùng trận pháp ngưng tụ thành một động thiên!Ngay lập tức mọi người phân nhau ra, mỗi người một việc, tất cả người trẻ tuổi đều nhiệt tình ra sức làm.

Hiện giờ, những môn phái trong Nhân Giới đều xảy ra thay đổi long trời lở đất, môn phái đẳng cấp đã không còn, đại môn phái cũng bị thương gân động cốt.

Sở Mặc xứng đáng trở thành Nhân Giới Đệ Nhất Nhân.

Có thể theo một nhân vật truyền kỳ như vậy thì còn lo gì không có đường ra ?

Đó là chưa nói tới việc Sở Mặc từng hứa sẽ đưa tất cả mọi người phi thăng Linh Giới!Linh Giới cơ mà!

Đó đích thị là Thượng Giới!

Chỉ cần nghĩ tới bản thân có cơ hội tiến vào một thế giới khác, tất cả mọi người đều hừng hực khí thế.

Kể cả đám tiền bối như Hoa Tam Nương, trong lòng cũng tràn ngập cảm kích.

Đám người Hoa Tam Nương và Hạ Phong cũng muốn ra sức cùng đám thanh niên.

Tuy nhiên, Sở Mặc lại bảo mấy vị tiền bối ở lại.

Sở Mặc nhìn Thẩm Ngạo Sương và Thẩm Ngạo Băng, Hoa TamNương cùng Hạ Phong mấy người:

- Các vị tiền bối, ở thế gian này, còn có người thân thích ràng buộc không ?

Nếu có, để ta kêu Đổng Ngữ và Tần Thi hai người họ lái chiến thuyền đi đón người thân của các vị trở lại.

Nếu không, từ hôm nay trở đi, hãy chuẩn bị để phi thăng!

- Sắp phi thăng rồi sao ?

Trong lòng mấy người có chút mâu thuẫn, bọn họ từng vô cùng trông chờ ngày này sẽ đến, muốn khiến cho môn phái ngày càng huy hoàng, muốn có một ngày có thể phá giới phi thăng.

Nhưng khi ngày này thật sự đến trước mắt, trong lòng họ lại vừa kích động, vừa mâu thuẫn.Trong mắt những sinh linh Thượng Giới, có những thế giới hoang vu cằn cỗi đó là cố hương của họ, là nơi họ sinh ra.

Tổ tiên của họ đều sống trên thế giới đó, mặc dù cũng từng có những tiền bối phi thăng được, nhưng tỷ lệ đó thật sự quá thấp.

Đến ngày nay, đã quá nhiều năm không có ai thành công phi thăng.

Nay tới lượt bọn họ mới đột nhiên cảm thấy muốn thật sự buông tay quả không phải việc dễ dàng.

- Thảo nào trong điển tịch của môn phái, ta từng thấy những vị tiền bối đó, trước khi phi thăng nhiều năm thì đã không qua lại với bấtkỳ ai

Hạ Phong lẩm bẩm:

- Đây là vì muốn đoạn tuyệt hết thảy trần duyên mà!

-----o0o-----

Chương 761 : Truyền đạo

Chương 761 : Truyền đạo

Thẩm Ngạo Sương cũng có chút xúc động , gật gật đầu:

- Đúng vậy, dù sao đây cũng là cố hương của chúng ta, gốc rễ của chúng ta đều từ đây.

Một khi đã rời khỏi thì sẽ trở thành bèo dạt mây trôi không có gốc rễ, có lên Thượng Giới cũng mờ mịt.

Nếu trong lòng ràng buộc quá nhiều, e rằng đến Thiên Kiếp cũng không vượt qua được.

Hoa Tam Nương cũng đồng tình gật đầu:

- Không sai, Nhất Kiếm từng có mấy vị tiền bối không vượt quađược Thiên Kiếp.

Nghe nói khi vượt kiếp, trong lòng vướng bận quá nhiều dẫn đến tạp niệm, tạo thành thất bại.

Sở Mặc nghe những lời này, trong lòng thầm nghĩ: "Nếu gia gia bọn họ vẫn còn sống, đến ngày ta phi thăng Linh Giới ta có thể hoàn toàn buông tay không ?"

Câu hỏi này không có đáp án.

Bởi trên đời này, không có "nếu như".

Hiện giờ việc hắn cần làm chỉ có một, đó là không ngừng trở nên mạnh mẽ.

Cho dù phía trước có bao nhiêu gian nan khó khăn cũng nhất định phải vượt qua!

Sau đó, phụcsinh lại cho những người thân của hắn!

Lúc này, Hoa Tam Nương nhìn Sở Mặc nói:

- Vốn cũng muốn tìm cơ hội trò chuyện với ngươi, bây giờ ngươi đã nhắc tới việc này thì Nhất Kiếm chúng ta quả thực vẫn còn một số người, nếu có thể đón tới đây thì càng tốt!

Thẩm Ngạo Sương cũng nói:

- Phi Tiên bên kia...

Cũng còn một số người đang ở lại trấn giữ.

- Đều đón hết tới đây đi!

Sở Mặc nói:

- Nếu bọn họ đồng ý!

- Bọn họ chắc chắn bằng lòng!

Thẩm Ngạo Băng đứng bên trầm tĩnh nói.

Mấy người khác đều gật đầu.

- Vậy được, ta sẽ nói Đổng Ngữ và Tần Thi đưa chiến thuyền đi đón tất cả bọn họ tới đây.

Thời gian này, ta sẽ truyền dạy lại cho đámnhỏ một vài thứ.

Sở Mặc nói tiếp.

Thời gian dần trôi, ba tháng nhanh chóng qua đi.

Trong khoảng thời gian này, Sở Mặc dưới sự trợ giúp của những người khác, trong phạm vi ba ngàn dặm của đỉnh Cô Bút bố trí trận pháp Cự Linh cực lớn, đồng thời còn có cả Khi Thiên pháp trận.

Người ngoài muốn tiến vào nơi này, trừ phi có khẩu quyết, biết được cách thức, nếu không thật chả có cách nào để vào được nơi này.Tất cả các động phủ đều đã đào xong.

Những thiếu niên có thiên phú cực tốt, căn cứ vào sự khác biệt trong thiên phú của từng người, Sở Mặc cho họ các kế thừa khác nhau.

Lần này, Sở Mặc không có chút giấu diếm gì!

Hắn giao cho những thiếu niên này đều là kế thừa của đạo thống chí tôn.

Có lẽ lúc này chưa thấy điều gì, nhưng sẽ có một ngày sau khi những thiếu niên này thực sự trưởng thành, một thế lực đáng sợ sẽ bao quanhSở Mặc.

Những đạo thống của chí tôn đều thuộc về Sở Mặc, lúc ở trong Quy Khư, khi các lão sư phụ truyền cho hắn đạo thống, mặc dù không yêu cầu hắn bất cứ việc gì, nhưng Sở Mặc cảm nhận được những lão sư của hắn đều hy vọng đạo thống của mình có thể được lưu truyền tiếp!

Không ai mong muốn hương hỏa của mình chính thức bị đoạn tuyệt.

Nếu không cũng sẽ không truyền lại cho Sở Mặc rồi.

Đám người Hạ Phong, Hoa Tam Nương, Thẩm Ngạo Sương và Thẩm Ngạo Băng, mặc dù đã đạt tới cảnh giới Tiên Thiên, nhưng bọn họvẫn đạt được những kế thừa mới từ chỗ của Sở Mặc.

Nguyên nhân rất đơn giản, kế thừa vốn có của họ, cùng lắm chỉ giúp họ trở thành tu sĩ.

Nhưng thật sự đến giai đoạn Trúc Cơ, những kế thừa của bọn họ căn bản không đủ để chèo chống bọn họ bước tiếp, muốn bước đi xa hơn nữa chỉ dựa vào công pháp vốn có của họ thì thật chả có chút hy vọng nào.

Hoa Tiểu Nha, Diệu Nhất Nương, Thẩm Tinh Tuyết và Hoàng Họa những người này đương nhiên không cần lo lắng, bọn họ ở trong QuyKhư đều đã đạt được phần kế thừa của riêng mình.

Cùng với sự tập trung lại của những người sót lại từ Nhất Kiếm và Phi Tiên, Phiêu Diêu Cung mới trải qua vài đợt thăng trầm, cuối cùng cũng gây dựng lại tại đỉnh Cô Bút.

Ba tháng, mặc dù không đủ để khiến những thiếu niên có thiên phú trác tuyệt nâng cảnh giới lên quá cao, nhưng tất cả đều được Sở Mặc làm vững chắc lại nền móng.

Chỉ cần bọn họ dựa vào cách mà Sở Mặc dạy cho, không ngừng nỗ lực tiếp, vậy thì không mất bao năm, bọn chúng có thể phi thăng lên trờirồi!

- Những thiếu niên này, huyết mạch có lẽ hơi kém một chút, nhưng thiên phú lại tuyệt đối không kém hơn so với những thiên kiêu ở Thiên Giới!

Sở Mặc và Diệu Nhất Nương ngồi ở đỉnh Cô Bút, ngắm nhìn trời chiều ngã về tây, hắn nhẹ nhàng nói với Diệu Nhất Nương:

- Trước khi đi, ta sẽ lựa chọn một người lão luyện thành thục để làm chưởng môn, sau đó, lại chọn một vài nhân tài xuất chúng để phụ tá.

Bọn họ chỉ là thiếu niên thiên tài của Bạch Hổ đại lục, còn có Thanh Long, Chu Tước và Huyền Vũ đại lục nữa, chắc chắn sẽ còn nhiều thiên tài nữa!

Ta sẽ phái người đi tìm kiếm bọn họ!Diệu Nhất Nương dõi mắt nhìn rặng mây đỏ chân trời, dịu dàng nói:

- Chàng vậy mới thực là truyền đạo, mới là sư tôn thực sự của những người này, trong tương lai Chàng sẽ trở thành lão tổ thật sự của cả Phiêu Diêu Cung rồi!

Với những người đó mà nói, bọn họ sẽ không thừa nhận Phiêu Diêu Cung trước đây từng ở Chu Tước đại lục đâu.

Sở Mặc cười:

- Nàng để bụng sao ?

Diệu Nhất Nương thản nhiên cười nói:

- Đương nhiên không!

- Có thể khiến cho ba chữ Phiêu Diêu Cung lần nữa xuất hiện trên thế gian này từng là tâm nguyện lớn nhất của ta, nhưng thật sự lúc đó, ta đã hiểu rõ, cho dù ta có thể lần nữa gây dựng lại Phiêu Diêu Cung đi nữa, nhưng đó cũng vẫn là một Phiêu Diêu Cung mới.

Diệu Nhất Nương trầm ngâm nói:

- Nhiều nhất cũng chỉ là tinh thần và công pháp kế thừa giống nhau.

Hiện tại, chàng đã cho Phiêu Diêu Cung một sức sống mới, đồng thời cũng cho người của Phiêu Diêu Cung những kế thừa tốt hơn.

Thiếp nghĩ, mấy sư tổ của thiếp trên trời cao có mắt nhìn thấy cảnh này cũng cảm thấy an lòng, hơn nữa sẽ không phản đối gì đâu.Diệu Nhất Nương nói những lời trong lòng, mặc dù Phiêu Diêu Cung trong lòng nàng cũng giống như một gia đình vậy, sư phụ của nàng giống như mẫu thân, liệt tổ liệt tông của Phiêu Diêu Cung cũng chính là liệt tổ liệt tông của nàng, nhưng dẫu sao của Diệu Nhất Nương cũng đâu phải của Sở Mặc ?

Sở Mặc mỉm cười:

- Yên tâm đi, Nhất Nương, gia phả của Phiêu Diêu Cung chẳng phải ở trong tay nàng ?

- Đương nhiên, liệt tổ liệt tông, nào dám quên đi ?

Diệu Nhất Nương trả lời.

- Sau ta sẽ sai người lập bài vị cho bọn họ, sau đó lập một từ đường ở đây, thờ phụng bọn họ!

Ta sẽ để những người này biết Phiêu Diêu Cung rốt cuộc có lai lịch thế nào!

Cho dù bọn họ thực sự coi ta như khai sơn tổ sư của Phiêu Diêu Cung, nhưng ta cũng chỉ là người phục hưng lại thôi.

Sở Mặc nói.

-----o0o-----

Chương 762 : Hoài bão

Chương 762 : Hoài bão

- Thật chứ ?

Ánh mắt Diệu Nhất Nương bỗng chốc sáng rực lên, nàng say mê ngắm nhìn Sở Mặc, một hồi sau mới nói:

- Sở Mặc, cảm tạ chàng, cảm tạ chàng đã suy nghĩ cho ta, làm vậy với chàng mà nói thật sự là chịu thiệt thòi rồi.

Với năng lực hiện tại củachàng và những kế thừa tuyệt đỉnh ở Thiên Giới trong tay mình, chàng có thể lập một môn phái mới, trở thành thủy tổ khai lập môn phái, một chút cũng không thành vấn đề!

Nhưng nàng lại hy sinh vì ta nhiều như vậy!

Sở Mặc mỉm cười lắc đầu:

- Ta nào có vĩ đại như nàng nói ?

Chúng ta tỷ đệ bao lâu nay, tình cảm nhiều năm, mấy thứ hư danh hão huyền cũng chỉ là vậy.

Nếu trong lòng tôn trọng, dù là khai sơn tổ sư hay phục hưng chi tổ cũng đều như nhau, đều đáng kính cả.

Nếu trong lòng bất kính, nói không chừng có ngày còn phản xuất sư môn ấy chứ!Diệu Nhất Nương gật đầu:

- Đạo lý chính là vậy, ai cũng biết, nhưng không phải ai cũng nhìn thông suốt.

- Có chút lịch sử cũng là việc tốt.

Điều này cho thấy Phiêu Diêu Cung của chúng ta trải qua thăng trầm, là một môn phái thực sự có nội lực.

Sở Mặc mỉm cười nói.

- Đúng vậy, chàng giao lại quyền lực cho đám trẻ đó không vấn đề gì chứ ?

Đến khi chúng ta đều đi cả, bọn họ có biến nơi này thành lung tung lộn xộn không ?

Còn nữa, dù bây giờ trong mắt họ, chàng giống mộtvị thần vậy, nhưng khi chàng truyền hết cho họ, đó đều là đạo thống của chí tôn!

Chàng không sợ có một ngày bọn họ trỗi dậy, hiểu được giá trị những kế thừa trong tay mình sẽ phản xuất sư môn sao ?

Diệu Nhất Nương có chút lo lắng trăn trở hỏi.

- Phản xuất sư môn ?

Sở Mặc cười:

- Những đạo thống chí tôn này vốn dĩ không thể ở dưới chân một người được, nếu tương lai thật sự có ngày bọn họ có bản lĩnh tự mình lập ra môn phái, vậy thì ta còn vui mừng muốn thấy điều đó nữa kìa.

Ta nghĩ, những lão sư đó truyền lại kế thừa cho ta, chưa hẳn đã không có suy nghĩ như vậy.

- Á ?

Diệu Nhất Nương có chút kinh ngạc nhìn Sở Mặc, dường như có chút không nhìn thấu được hắn.

Sở Mặc giải thích nói:

- Trước hết, tâm tính đám trẻ đó chưa thực sự trải qua thử thác.

Điều này ta không thể phủ nhận được.

Diệu Nhất Nương gật gật đầu:

- Không sai, trước đây thiếp dẫn bọn họ về quê hương, trên đường đi cũng đã quan sát bọn chúng, có thể cảm nhận được những đứa trẻ này bất luận là thiên phú hay nhân phẩm, đều là vạn người chọn một, nhưnglà con người ai cũng sẽ thay đổi cả

- Phải, thật ra chính ta cũng không phải không thay đổi.

Sở Mặc nhìn Diệu Nhất Nương rồi nói:

- Bất luận bọn họ thay đổi thế nào, bất luận tương lai ra sao, nhưng bọn họ rốt cuộc cũng xuất thân từ Phiêu Diêu Cung, nói cho cùng cũng là đệ tử của Sở Mặc ta.

Điều này bọn họ không thể thay đổi được, không ai có thể thay đổi được.

- Tấm lòng chàng thật rộng lớn!

Diệu Nhất Nương cuối cùng cũng hiểu rõ suy nghĩ của Sở Mặc.Đào Lý thiên hạ! (Ý nói: Đồ đệ ở khắp thiên hạ, đâu đâu cũng có)

Sở Mặc căn bản chưa từng nghĩ sẽ giữ đám trẻ này ở lại bên cạnh, hắn thực sự muốn làm là, sau khi giúp bọn trẻ có căn cơ vững chắc rồi, bọn chúng có thể có được cuộc sống đặc sắc, tuyệt vời.

- Không bó buộc bọn chúng, đương nhiên sẽ không dẫn tới phản kháng.

Tới lúc đó, nếu thực sự có một, hai người trở thành kẻ xấu rồi, không cần chàng lên tiếng, những sư huynh đệ đồng môn của hắn cũng sẽ không tha cho hắn.

Quả là cao minh mà!

Diệu Nhất Nương kinh ngạc nhìn Sở Mặc, lẩm bẩm:

- Chàng đích thực là một người có hoài bão làm việc lớn mà!

- Ha ha tỷ tỷ đánh giá cao ta rồi.

Thực ra chỉ là ta lười biếng quá.

Sở Mặc có chút ngại ngần mỉm cười, sau đó nói:

- Lại nói về việc sau khi chúng ta đi, yên tâm, bọn họ sẽ không nhốn nháo đâu.

Những đứa trẻ này dù tuổi không lớn, nhưng thực ra không nhỏ hơn ta bao nhiêu.

Nhân phẩm của chúng, tâm tính đều là tuyển chọn hạng tốt rồi.

Ta đã nói trước cho chúng về tương lai, với trí tuệ của chúng, sẽ không thèm đếm xỉa tới danh lợi nơi Nhân Giới đâu.

Nói nhụt chí một chút, cho dù có ai trong bọn chúng là người thích tranh quyền đoạt lợi, ta cũng đã để lại một cách, tới lúc đó, ắt sẽ có người trấn áp chúng!

Sở Mặc nói xong, hắn lấy ra một miếng chạm ngọc từ trên người,khẽ dùng tay xoa nhẹ, miệng lẩm bẩm nói:

- Đây là của sư phụ để lại cho ta, ta chưa từng dùng tới, ta sẽ dùng nó để trấn áp vận khí của Phiêu Diêu Cung ở Nhân Giới.

Ta nghĩ, phân thân này có lẽ sẽ không có ngày thức tỉnh.

Mặc dù Ma Quân từng nói, phân thân này sau khi dùng xong một lần thì sẽ tan vỡ, không chịu bất kỳ nhân quả nào.

Nhưng Sở Mặc hiện tại đã rõ, trên đời này, có nhân thì sẽ có quả, thủ đoạn có thể che trời được không phải không có, nhưng tuyệt đối không phải là Ma Quân khi xưa ở Nhân Giới có thể thi triển được.

Ma Quân nói vậy chẳng qua là không muốn khiến bản thân Sở Mặc lo lắng mà thôi.

Cho nên, phân thân này có thể không dùng tới thì Sở Mặc sẽ tận lực không dùng tới.Dùng nó để trấn áp vận khí của Phiêu Diêu Cung ở Nhân Giới là thích hợp nhất.

- Mấy năm nay chàng thay đổi rất nhiều.

Diệu Nhất Nương nhìn Sở Mặc, khẽ thở dài:

- Những vấn đề mà thiếp trăn trở, không ngờ chàng sớm đã nghĩ tới, hơn nữa còn chuẩn bị cả đường lui.

- Ha ha, tỷ tỷ khen ngợi ta như vậy, ta thật ngại quá!

Sở Mặc mỉm cười, đứng dậy, hắn dõi về xa xăm, khẽ nói:

- Ở Nhân Giới này, chỉ có một bắt đầu!

Ta tin, ở tương lai không xa, Nhân Giới nhất định có thể xuất hiện nhiều tu sĩ đẳng cấp có kinh tàitrác tuyệt!

Ta sẽ khiến người khác phải hiểu ra, nơi hoang vu cằn cỗi trong mắt họ cũng có thể tạo ra vô số những đại năng khiến họ phải trợn mắt há mồm!

- Mà đây còn là những gì chàng tự tay tạo ra!

Diệu Nhất Nương cũng đứng dậy, sánh vai bên Sở Mặc, khuôn mặt xinh đẹp lấp lánh ánh sáng rực rỡ.

Tối hôm đó, ở động phủ lớn nhất trên đỉnh Cô Bút, những người sắp phi thăng đều tập trung ở đây.

Sở Mặc muốn giao phó lại một số việc ngay lúc này.

Bởi vì sau khi tới Linh giới, trước mắt, kẻ thù lớn nhất của hắn có thể sẽ lập tức tìm tới!

Kẻ đó mới là cường địch lớn nhất của Sở Mặc!

Cho nên, đến Linh giới, trước khi diệt trừ được tên cường địch đó, hắn không thể ở bên cạnh những người này.Trong động phủ, Hạ Phong, Hoa Tam Nương, Hoa Tiểu Nha ba người một nhà, Thẩm Ngạo Băng, Thẩm Ngạo Sương và Thẩm Tinh Tuyết, Diệu Nhất Nương, Hoàng Họa, Đổng Ngữ, Tần Thi.

Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thần các dịch giả bạn nhé!Bình chọn Converter xuất sắc quý 1 - 2019 1 Tặng phiếu

-----o0o-----

Chương 763 : Người tốt

Chương 763 : Người tốt

Thêm cả Sở Mặc, tổng cộng mười một cường giả Tiên Thiên đều tập trung ở đây.

Những người này đều có năng lực độ kiếp phi thăng.

Cảnh tượng hoành tráng này trước nay chưa từng xuất hiện ở Nhân Giới.

Nếu đổi lại là quá khứ, cho dù là Cô Thành, Nhất Kiếm, Thiên Ngoại, Phi Tiên ở thời kỳ hưng thịnh nhất cũng không dám nghĩ tới.

- Uy lực của Thiên Kiếp, ta nghĩ chư vị ngồi đây có lẽ có nhiều người đã biết, nhưng có vài người chưa rõ.

Không sao, bây giờ ta sẽ dạy cho các vị cách làm thế nào để tôi luyện bản thân thông qua Thiên Kiếp.

Trước khi đồ ăn bày lên đủ, Sở Mặc tặng cho mọi người một phần đại lễ.

Ngay đến cả Đổng Ngữ và Tần Thi đều cảm thấy kinh ngạc.

Bởi vì những tâm pháp này quả thực quá hùng mạnh!

Vượt qua Thiên Kiếp, thật ra hai nàng đều có niềm tin chắc chắn, vìtrên người họ có không ít pháp khí hộ thân đến từ Thiên Giới!

Hai nàng vốn định cho những người khác mượn những pháp khí này, từng người vượt qua Thiên Kiếp.

Nhưng lại không ngờ, Sở Mặc lại truyền những tâm pháp như vậy cho bọn họ.

Người khác không rõ giá trị của tâm pháp này, nhưng Đổng Ngữ và Tần Thi thì quá rõ rồi.

Vượt qua Thiên Kiếp không khó, nhưng muốn dùng Thiên Kiếp để tôi luyện thể chất và bản thân, trong mắt của nhiều tu sĩ trên Thiên Giới, đó là hành động vô cùng nguy hiểm, sau khi có tâm pháp này của SởMặc, không ngờ nó lại thành việc vô cùng dễ dàng!

- Thiên Kiếp Tôi Thể dùng để thay đổi thể chất của bản thân, là cơ hội tốt nhất!

Sau khi trải qua Thiên Kiếp Tôi Thể, thể chất ít nhất cũng đạt tới trình độ Tiên Thiên, thậm chí có khả năng một bước tiến vào đạo cảnh, chính thức trở thành Thiên Kiếp chi thể.

Tần Thi kinh ngạc thở dài nói.

Nghe Tần Thi nói vậy, mọi người mới hiểu được giá trị của tâm pháp mà Sở Mặc truyền cho họ.

Mặc dù hiện giờ mọi người đều là một nhà, nhưng Sở Mặc không nợ gì họ cả.

Cho nên những người có mặt đều nhìn Sở Mặc với vẻ cảm kích.Đại Công Kê đứng bên lẩm bẩm:

- Xem ra, tên tiểu tử này ở trong Quy Khư đạt được không ít lợi ích.

Không ngờ đến cả thủ đoạn của chí tôn đẳng cấp cũng đều bị hắn nói ra cả.

Lời này của Đại Công Kê khiến những người có mặt, trong lòng trào dâng cảm giác thế mạnh như nước.

Mấy ngày nay, bọn họ đã học được hệ thống tu luyện giới từ chỗ Đổng Ngữ và Tần Thi.

Thủ đoạn của Chí tôn hay là thủ đoạn của Chí tôn đẳng cấp ?

Điềunày là thật sao ?

- Điều này điều này thật khó tin mà!

Hạ Phong vẻ mặt thất kinh, mím môi mím lợi.

Cảm giác này giống như là người phàm đột nhiên được thần tiên truyền thụ cho cách thức, dường như không dám tin đó là sự thực.

Đại Công Kê cười cợt nói:

- Cái gì mà không thể tin nổi ?

Gần đây hắn truyền công pháp, tâm pháp cho các người, còn truyên cả công pháp tâm pháp cho đám thiếu niên đó.

Bất kỳ một loại nào thôi cũng là kế thừa đạo thống của chí tônrồi.

Kê gia đây cũng còn chóng mặt hoa mắt, tiểu tử này chắc chắn ở trong Quy Khư đã cướp được mộ của tất cả chí tôn!

-

Lần này tất cả mọi người đều không biết nói gì, đưa mắt nhìn Sở Mặc giống như đang nhìn một quái vật vậy.

Ở Nhân Giới, hai chữ "chí tôn" là một từ ngữ khó mà đề cập tới, thế mà ở chỗ của Sở Mặc, nó lại ngang nhiên dính líu tới nhau.

Hơn nữa, những cường giả ở Nhân Giới như bọn họ không ngờ lại đạt được kế thừa của chí tôn ?Bốn chữ "không thể tin nổi" dùng để hình dung tâm trạng của bọn họ lúc này cũng không có gì là thái quá.

Những người này thậm chí còn cảm thấy mình giống như đang nằm mơ vậy.

Tần Thi và Đổng Ngữ, đôi mắt tuyệt đẹp nhìn chằm chằm vào Sở Mặc.

Ngoại trừ Đại Công Kê, không ai hiểu rõ việc này hơn hai nàng.

Lúc ban đầu hai nàng cũng giật mình sợ hãi, thậm chí không dám hỏi Sở Mặc.

Bởi vì việc này thật quá sức tưởng tượng!

Với tầm mắt của hai nàng, cho dù không phân biệt được tiêu chuẩncụ thể của những kế thừa đó, nhưng cũng đủ cảm nhận, đó tuyệt đối không phải kế thừa bình thường.

Ít nhất cũng phải trên Đế chủ!

Không ngờ lại đều là kế thừa đạo thống của Chí tôn.

Mấy chục loại cơ à ?!

Hắn lấy từ đâu ra ?

Lẽ nào đúng như những gì Đại Công Kê nói.

Hắn cướp được phần mộ chí tôn vô cùng kỳ bí trong Quy Khư ?

Có biết bao nhiêu kế thừa, đến Tần Thi và Đổng Ngữ đều thấy độnglòng

Nếu không phải vì công pháp và tâm pháp mà hai nàng đang tu luyện đều là kế thừa của chí tôn, hai nàng chắc chắn sẽ đi tìm Sở Mặc để cầu xin.

Sở Mặc liếc nhìn Đại Công Kê, dường như đang thầm trách hắn nhiều lời.

Việc này Sở Mặc vốn không muốn nói, hắn nâng ly rượu lên, nói:

- Đến Linh Giới, chúng ta sẽ đều giống như những đứa trẻ mới sinh.

Trước khi Trúc Cơ luyện thành, chúng ta là đám người yếu đuối nhất ở thế giới đó.

Cho nên, tất cả các vị nhất định phải đoàn kết lại vớinhau!

Sở Mặc nhìn mọi người:

- Ta kính các vị một ly!

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, đều nghe ra trong lời nói của Sở Mặc có gì đó bất thường, nhưng vẫn nâng ly lên, uống hết rượu trong ly.

Cuối cùng, vẫn là Đại Công Kê nhanh mồm nhanh miệng, đầu tiên đứng ra hỏi:

- Chúng ta ?

Thế còn ngươi ?

Tất cả mọi người nhìn Sở Mặc, đợi hắn trả lời.Sở Mặc lấy ra một chiếc hộp nhỏ màu vàng, đưa cho Diệu Nhất Nương, đó là người mà hắn thân thiết nhất.

- Trong này có một miếng phù triện, nó có thể cắt đứt hoàn toàn quan hệ nhân quả giữa chúng ta.

Sở Mặc nói.

- Cắt đứt nhân quả ?

Vậy là ý gì ?

Mấy cô nương trẻ tuổi mặt mày biến sắc.

Cuối cùng vẫn là Tần Thi đứng ra giải thích cho mọi người:

- Cái gọi là "cắt đứt nhân quả", không phải là công tử muốn cắtđứt quan hệ với chúng ta, mà là không muốn để kẻ thù của chàng biết được sự tồn tại của tất cả chúng ta.

- Không ngờ lại có thứ này ?

Thật thần kỳ!

Mấy người Thẩm Ngạo Băng đều thấy ngạc nhiên.

Tần Thi gật đầu:

- Thủ đoạn trên Thượng Giới nhiều vô kể, khi tới cảnh giới Đế Chủ sẽ có đại thần thông không thể tin được.

Muốn thông qua công tử để suy tính sự tồn tại của đám người chúng ta không phải việc khó.

Công tử cũng vì lo trước tính sau, cũng vì hiện tại bọn ta quá yếu!Mọi người lúc này mới yên tâm, nhìn Sở Mặc, trong lòng cảm thấy ấm áp và xúc động vô cùng.

Người tốt không dễ làm, làm người tốt rất mệt mọi.

Nhưng từ xưa tới nay, Sở Mặc chính là một người tốt thật sự!

Tốt với hắn một, hắn sẽ báo ơn suốt đời.

Tấm lòng nhân hậu, trí tuệ rộng lớn, đừng nói người trẻ tuổi như vậy, cho dù là người già mà làm được tám chữ đó thôi cũng hiếm gặp rồi!Nhất là trong giới tu luyện tàn khốc này, có thể làm được điều đó càng là kỳ tích.

-----o0o-----

Chương 764 : Trước khi phi thăng

Chương 764 : Trước khi phi thăng

Đối với tuyệt đại đa số tu sĩ mà nói, có thể làm được việc không chủ động hại người khác thì đã coi là người tốt rồi.

Diệu Nhất Nương nhận lấy chiếc hộp nhỏ màu vàng, mím môi, dịu dàng nhìn Sở Mặc.

- Những thứ cần đưa cho các vị ta đều đã phân cho mọi người rồi, nguyên liệu của Trúc Cơ, tinh thạch để tu luyện đủ để các vị dùng trong thời gian dài.

Nhưng có điểm này cần nhớ, khi đến giai đoạn Trúc Cơ, nhất định phải có người hộ pháp, sau khi tới Linh Giới, Tần Thi và Đổng Ngữ luyện Trúc Cơ trước.

Sau đó tới các vị!

Nhất định phải chọn một nơi hoang vu không có người ở để làm việc đó.

Sở Mặc dặn dò kỹ lưỡng:

- Còn nữa, những tinh thạch này ngàn vạn lần không được để kẻ khác nhìn thấy, nếu không các người sẽ gặp đại nạn đó!

Đổng Ngữ bất giác mỉm cười:

- Có thể quen biết công tử chính là may mắn lớn nhất kiếp này của Đổng Ngữ!

Thấy những người khác nhìn nàng có vẻ khó hiểu, Đổng Ngữ đỏ mặt:

- Ta không có ý đó, các người có biết nguyên liệu Trúc Cơ mà chàng chuẩn bị cho tất cả các người có phẩm cấp thế nào không ?

Ngoại trừ Tần Thi và Đại Công Kê ra, ngay cả những người ở trong Quy Khư được kế thừa của chí tôn như Thẩm Tinh Tuyết và Hoa Tiểu Nha cũng đều không rõ việc này.

Dù sao hai người họ cũng chỉ đạt được kế thừa mà thôi.Trái lại, Diệu Nhất Nương và Hoàng Họa đều tỏ vẻ đăm chiêu.

Đổng Ngữ nói:

- Trúc Cơ phân thành Trúc Cơ phổ thông, Vô hạ Trúc Cơ, Hoàn mỹ Trúc Cơ, Tiên phẩm Trúc Cơ, Thiêm phẩm Trúc Cơ và Ngũ hành đạo cơ!

Vậy mà nguyên liệu Trúc Cơ công tử chuẩn bị cho các người đều là Tiên phẩm Trúc Cơ!

- Cái gì ?

Diệu Nhất Nương và Hoàng Họa đều không kìm được hít sâu một hơi.Diệu Nhất Nương lẩm bẩm nói:

- Tiên phẩm Trúc Cơ Theo như những gì ta xem trên điển tịch, cho dù là Thiên Giới, những tu sĩ có đủ Tiên phẩm Trúc Cơ cũng chỉ chiếm số ít người thôi.

- Không sai, Thi Thi tỷ và muội tuy đều là con gái xuất thân từ đại tộc trên Thiên Giới, nhưng cũng phải có thiên phú rất tốt mới có tư cách tiến vào Tiên phẩm Trúc Cơ.

Ở Linh Giới, những tu sĩ có được Hoàn mỹ Trúc Cơ e là không có bao nhiêu.

Ở Tiên Giới, tu sỹ có Tiên phẩm Trúc Cơ e rằng đếm trên đầu ngón tay.

Hiện giờ các vị đều hiểu rồi chứ ?

Mặc dù những người này có thời gian quen biết Sở Mặc lâu hơn nàng và Tần Thi, nhưng Đổng Ngữ cũng mong bọn họ hiểu Sở Mặc vìbọn họ mà phải trả giá như thế nào.

Tần Thi đứng bên khẽ nói:

- Còn nữa, những tinh thạch này đều là cực phẩm Thiên tinh thạch, ở Thiên Giới, cho dù con cái chính thống của đại tộc hào môn đẳng cấp, trên người cũng chả có là bao.

Thứ này ở Linh Giới, bất kỳ một viên thôi cũng đã là chi bảo rồi!

Gần như không mấy ai dám dùng nó để tu luyện.

Lúc này đây mọi người đều ngây ra như phỗng!

Sở Mặc gượng cười:

- Nói cái gì vậy chứ ?

Tần Thi dịu dàng:

- Điều này nhất định phải nói ra, chúng ta đều nên biết, chàng đã làm những gì cho chúng ta.

Lúc này Hạ Phong đứng phắt dậy, cúi đầu cảm tạ Sở Mặc:

- Ân tình của công tử, Hạ Phong e là cả đời này đều không thể báo đáp được.

Ngày sau, công tử cần gì, Hạ Phong nhất định sẽ dốc toàn lực!

Hoa Tam Nương cũng đứng dậy, vẻ mặt thành thật:

- Hoa Tam Nương ta cũng vậy!

Thẩm Ngạo Băng.

Thẩm Ngạo Sương, Hoa Tiểu Nha...

Tất cả mọi người đều đứng dậy.

Đại Công Kê thì vẫn ngồi xổm trên ghế, hắn đứng và ngồi không khác nhau là mấy.

Sở Mặc xua tay:

- Các ngươi làm cái gì vậy ?

Ngồi xuống...

Mau ngồi xuống cả đi!

Hoa Tiểu Nha nói:

- Trước nay chàng không nợ gì bọn ta, đều là bọn ta nợ chàng quá nhiều.Thẩm Ngạo Băng nhìn Sở Mặc:

- Chàng hãy để bọn ta tỏ lòng cảm tạ, sau đó đợi tới ngày thực lực của chúng ta mạnh lên sẽ báo đáp chàng.

Nếu không thì, ân tình này thật quá nặng, chúng ta không chịu nổi!

Thẩm Ngạo Sương gật gật đầu:

- Phải đó, Cung chủ chàng không cầu mong sự báo đáp, nhưng chúng ta không thể nghĩ như vậy!

- Thật ra ta làm vậy cũng không hẳn không vì tư lợi.

Các người đừng nghĩ nhiều.

Sở Mặc nhìn mọi người, đứng lên, vẻ mặt thành khẩn nói:

- Chúng ta đều xuất thân từ Nhân Giới, giữa chúng ta, đều có liên hệ chặt chẽ.

Tiền bối Hạ Phong, tiền bối Hoa Tam Nương là phụ mẫu của Tiểu Nha tỷ, ta là bằng hữu của Tiểu Nha tỷ.

Còn nữa, Thẩm chưởng môn, Ngạo Sương bá mẫu, các người là người thân của Tinh Tuyết, Tinh Tuyết cũng là bằng hữu của ta.

Sau này tiến vào Linh Giới, các vị chính là người thân nhất với ta rồi.

Ta không tin các vị, thì còn có thể tin ai nữa ?

Những lời này của Sở Mặc khiến mọi người khóe mắt ửng đỏ lên.

Sở Mặc lại nhìn Diệu Nhất Nương nói:

- Tỷ và ta tình như tỷ muội, tình nghĩa ấy không cần phải nóinhiều!

Diệu Nhất Nương dịu dàng mỉm cười, trong mắt ánh lên vẻ long lanh trong suốt, nàng gật gật đầu.

Sở Mặc cuối cùng nhìn về phía Hoàng Họa, lộ ra nụ cười ôn hòa:

- Lúc đầu muội đã chọn lựa theo ta, ta không lý nào lại phụ lòng muội!

Hoàng Họa dùng sức gật đầu, nói:

- Công tử, Hoàng Họa bất cứ lúc nào, cũng sẽ không phụ công tử!Tần Thi và Đổng Ngữ sắc mặt tươi cười, trong lòng cũng cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ Sở Mặc.

Cảnh tượng ấm áp mà lại đoàn kết thế này luôn là điều mà hai nàng mong muốn, nhưng trước nay chưa từng có được.

Vậy mà hiện tại, ở thế giới xa lạ này, trong một gia đình toàn người lạ, hai nàng lại cảm nhận được điều đó...

Sau đó, mọi người bắt đầu uống rượu.

- Chàng dặn dò bọn ta nhiều vậy, thế chàng thì sao ?

Sau khi chàng phi thăng Linh Giới, định làm gì ?Lúc này Diệu Nhất Nương nhìn Sở Mặc, dịu dàng hỏi.

- Sau khi tới Linh Giới, ta phải lập tức rời đi ngay.

Sau đó, nếu các người thiếu gì hoặc muốn liên lạc với ta thì thông qua Huyễn Thần Giới.

Việc này ta giao lại cho Tần Thi và Đổng Ngữ.

Sở Mặc nhìn mọi người:

- Xây dựng nhà cửa của chúng ta ở Linh Giới đành trông cậy vào các vị.

Diệu Nhất Nương mím môi, khẽ nói:

- Sẽ rất nguy hiểm phải không ?Lúc trước, kẻ tàn sát mấy trăm vạn người của Sở Quốc Vương thành không tìm được Sở Mặc, hắn cam tâm sao ?

Có lẽ nào hắn sẽ đợi Sở Mặc ở Linh Giới ?

Sở Mặc đem phù triện ngăn cách nhân quả giao lại cho mọi người, có phải cũng là vì nguyên nhân này ?

Mỗi người ở đây trong lòng đều canh cánh mấy câu hỏi đó.

Sở Mặc cười:

- Yên tâm, ta sẽ không gặp chuyện gì đâu.

Việc tới nước này, có mấy chuyện ta cũng nên nói rõ với các vị.

Người con gái mà ta quý mến đó ở tại Linh Giới, nàng là người của Tinh Linh tộc, nhưng nàng có một kẻ được hùng mạnh và vô cùng nguy hiểmThần sắc của Thẩm Tinh Tuyết và Diệu Nhất Nương khẽ thay đổi, nhưng vẫn chăm chú nhìn Sở Mặc.

Hai nàng đều muốn biết người con gái đó rốt cuộc trông như thế nào.

-----o0o-----

Chương 765 : Lúc chia tay

Chương 765 : Lúc chia tay

Sở Mặc thản nhiên nói ra bí mật đã giấu kín trong lòng hắn nhiều năm nay với mọi người.

- Ta ở Huyễn Thần Giới đã gặp lại nàng một lần Nhưng trời xui đất khiến thế nào, nàng lại không nhớ ta là ai.

Là do ta làm hỏng việc, dẫn tới từ đó về sau nàng không còn quay trở lại Huyễn Thần Giới, ta rất lo lắng cho nàng.

Sở Mặc khẽ nói.

- Yên tâm, chàng nhất định sẽ tìm được người đó.

Diệu Nhất Nương giấu giếm sự mất mát trong lòng, đưa mắt nhìn Sở Mặc.

- Ta nhất định phải làm rõ, kẻ địch đó là ai, sau đó nghĩ cách đánh bại hắn.

Sau khi hoàn toàn bình an, ta nhất định sẽ đi tìm các người.

Sở Mặc nói.

- Yên tâm, Phiêu Diêu Cung hãy giao cho chúng ta.

Tần Thi nhìn Sở Mặc nói:

- Chúng ta có bao nhiêu người nhất định sẽ xử lý được mọi chuyện.

- Ừm, có các người, ta rất an tâm!

Sở Mặc trả lời.

Đại Công Kê nhìn Sở Mặc, đột nhiên nói:

- Tiểu tử, tới Linh Giới ta sẽ đi cùng ngươi.

- Hả ?

Sở Mặc nhìn Đại Công Kê.

- Ta và Tinh Linh tộc từng có giao hảo, hơn nữa ta có thể tìm được bọn họ!

Đại Công Kê nói:

- Ta nghĩ, bọn họ sẽ phải nể mặt Kê gia này thôi.

Sở Mặc vui mừng, nhưng vẫn nói:

- Cùng ta, huynh không sợ nguy hiểm sao ?

Đại Công Kê cười giễu:

- Kê gia là ai cơ chứ ?

Chạy trốn đệ nhất thiên hạ luôn!

Vài ngày sau, tại Long Sào trên đỉnh Cô Bút, tất cả người của Phiêu Diêu Cung đều tập trung ở đây.

Với Phiêu Diêu Cung mà nói, hôm này là một ngày trọng đại.

Bởi vì Cung chủ của bọn họ, sư phụ của họ sắp phi thăng rồi!

Mấy thiếu niên nhìn những người ở trên Long Sào với ánh mắt ngưỡng mộ cuồng nhiệt.

Người đó chính là sư tôn của họ, cũng là một vị nam thần trong lòng họ!Ba tháng ngắn ngủi, Sở Mặc đã để lại ấn tượng không thể xóa nhòa trong lòng những thiếu niên này.

Mặc dù tuổi của Sở Mặc cũng không nhiều hơn bọn họ là bao, nhưng trong lòng họ sớm đã không còn để tâm tới sự chênh lệch tuổi tác nữa rồi.

- Sư tôn hôm này phi thăng, thật không nỡ mà.

Tiểu Hà không cuồng nhiệt giống như đại đa số người, khóe mắt nàng ửng đỏ

Nàng không thể quên được những việc xảy ra trên Bạch Hổ đại lục, trong lòng nàng cảm kích sâu sắc trước ân tình của Sở Mặc, hơn nữa nàng cũng là người được Sở Mặc lựa chọn trở thành chưởng giáo mớicủa Phiêu Diêu Cung.

Sở Mặc truyền cho Tiểu Hà kế thừa của một vị nữ chí tôn, thậm chí còn truyền cho nàng một nửa bộ Phong Thủy thần thông!

Không phải là thiên vị, Sở Mặc chỉ là làm hết sức mình, còn Tiểu Hà quả thực cũng có thiên phú.

Trong mắt Sở Mặc, thiên phú của Tiểu Hà thậm chí còn vượt qua cả Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết, so với Hoa Tiểu Nha thì không phân cao thấp!

Một thiếu niên cao lớn đứng bên Tiểu Hà vô cùng trầm tĩnh nói:

- Chỉ cần chúng ta cố gắng, sẽ mau chóng được gặp lại sư tôn thôi!

- Phải, ta nghĩ không đến vài năm, chúng ta đều có thể phi thăng tới Linh Giới.

Tới lúc đó, sư tôn chắc chắn đã trở nên hùng mạnh hơn rồi.

Một thiếu niên khác nói.

Tiểu Hà gật đầu:

- Phải, mong là lúc đó sư tôn còn ở Linh Giới

- Hả ?

Mấy người bên cạnh đều nhìn Tiểu Hà.

Tiểu Hà bình thản nói:

- Ta e là sư tôn tiến bộ quá nhanh, đợi tới lúc bọn ta đến được Linh Giới, người lại phi thăng lên Tiên Giới rồi!

- À!

Mấy thiếu niên đều gãi gãi đầu, vẻ mặt bất đắc dĩ, nói không ra lời.

Từ góc độ tình cảm mà nói, bọn họ đương nhiên không muốn sau khi mình phi thăng Linh Giới lại không gặp được sư tôn.

Ngoại trừ bọn họ, rất ít người có thể thực sự hiểu được tâm trạng trong lòng mấy thiếu niên này.

Lúc trước Sở Mặc đã cứu bọn họ từ tay của ma quỷ.

Sở Mặc cho họ không chỉ là những kế thừa hùng mạnh và một nơi yên ổn để tu luyện.

Mà đó là sinh mạng!Trên đời này còn có gì quý hơn sinh mạng ?

Cho nên trong lòng đám thiếu niên này, sư tôn không chỉ là sư phụ truyền đạo thụ nghiệp cho họ, sư tôn còn là ân nhân cứu mạng tất cả bọn họ!

Với những thiếu niên trẻ tuổi nhiệt huyết này, vị sư tôn cho bọn họ một cuộc sống mới chính là tất cả của họ!

Cho nên, họ hy vọng sau khi mình phi thăng Linh Giới có thể tiếp tục được sư tôn dạy bảo.

Nhưng đồng thời họ cũng mong sư tôn trở nên hùng mạnh hơn!Lúc này, Tiểu Hà được Sở Mặc xem trọng tiềm chất liền thể hiện ra, nàng nhìn những thiếu niên bên cạnh đang ảo não buồn rầu, chân thành khuyên:

- Thật ra các người không cần lo lắng, sư tôn truyền những kế thừa cho chúng ta, thật ra không phải chỉ để chúng ta phi thăng tới Linh Giới là xong!

Mục đích của sư tông là Thiên Giới!

Chúng ta chỉ cần chăm chỉ tu luyện, chính là báo đáp tốt nhất cho sư tôn!

Nếu có một ngày, sau khi tất cả chúng ta đều phi thăng tới Thiên Giới, lại được ở bên sư tôn. lúc đó, chính là lúc chúng ta báo ơn người!

- Không sai, ân tình của sư tôn đối với chúng ta, đâu phải chỉ là ân truyền thụ ?

Còn có ơn cứu mạng!

Nếu không phải lúc đó sư tôn thứctỉnh ta, e là tới lúc này ta vẫn sống trong ngu muội.

Thiếu niên đang nói chính là thiếu niên chấp mê bất ngộ năm xưa, lúc này, khóe mắt hắn đỏ au, cảm xúc kích động nói:

- Từ thời khắc ta tỉnh ngộ, ta đã quyết định đời này nhất định phải báo đáp ân tình này của sư tôn!

Tiểu Hà gật đầu:

- Không sai, sư tôn cho chúng ta quá nhiều.

Mặc dù thiên phú của chúng ta đều tốt, nhưng trên đời này, người có thiên phú tuyệt đối không chỉ có chúng ta!

Nếu sư tôn đã chọn lựa ta làm đệ tử của người, vậy đó là may mắn của chúng ta!Một thiếu niên thân hình cao lớn cười nói:

- Lời này quả không sai, sau này chúng ta ra ngoài tìm thiên tài, cho dù tuổi tác không chênh lệch chúng ta là bao, nhưng đó cũng đều là đệ tử của chúng ta.

Câu này khiến nhiều người không nhịn được cười phá lên, làm phai bớt nỗi thương cảm trong lòng họ.

Sau khi mọi người tập trung đông đủ, Sở Mặc nhìn mọi người, mở miệng nói:

- Tiễn người ngàn dăm rồi cũng có lúc từ biệt.

Hôm nay, ta không cần các người tiễn ta.

Những việc trước đây cần giao phó, ta đều đã giaolại cho các người, Tiểu Hà, ngươi nhất định sẽ làm tốt, phải không ?

Tiểu Hà đứng dưới gật đầu, nói lớn:

- Sư tôn dạy bảo, Tiểu Hà không dám quên!

- Tốt, còn các người.

Sở Mặc nhìn những thiếu niên khác:

- Các người nhất định sẽ trở thành niềm tự hào lớn nhất của ta.

Uỳnh!

Tất cả thiếu niên đứng dưới đều quỳ xuống, đồng thanh nói:

- Chúng đệ tử có thể trở thành đồ đệ của sư tôn, ấy là may mắn ba đời!

Câu này trước đây tuy đã tập luyện kỹ, nhưng quả thực chính là những lời trong lòng bọn họ!

-----o0o-----

Chương 766 : Đương nhiên! (1)

Chương 766 : Đương nhiên! (1)

Sở Mặc hít sâu một hơi, chăm chú nhìn ánh mắt mọi người, vẻ mặt tươi cười như được an ủi, rồi hắn lại nhìn những người đứng quanh, mỉm cười gật đầu.

Tịch Nguyệt xúc động rơi lệ, thiên phú của nàng không tốt lắm, chỉ gọi là bình thường.

Nhưng thiếu gia lại truyền cho nàng một kế thừa cựctốt, đồng thời giúp nàng thay đổi thể chất, còn hứa sau khi nàng phi thăng Linh Giới sẽ chuẩn bị một phần nguyên liệu Trúc Cơ cực tốt cho nàng!

Một bước lên trời là thế nào ?

Chính là như vậy!

Tịch Nguyệt không biết kiếp trước mình tích được bao nhiêu công đức mà kiếp này lại có vận may lớn tới vậy.

Thậm chí nàng không cần mở lời, thiếu gia vẫn hứa với nàng, trước khi nàng phi thăng có thể rời khỏi Phiêu Diêu Cung một lần để đi cáo từ người thân.

Sau đó có thể đưa theo một đứa trẻ ưu tú nhất trong gia tộcđến Phiêu Diêu Cung.

Với Tịch Nguyệt mà nói đây quả là ân đức trời ban.

Trong lòng nàng vô cùng cảm kích Sở Mặc, cho dù bảo nàng chết, nàng cũng vẫn mỉm cười, ung dung đi chết.

Không chỉ Tịch Nguyệt, còn có mấy người đón tới từ Nhất Kiếm và Phi Tiên, thấy cảnh tượng này trong lòng cũng vô cùng xúc động.

Ban đầu, khi vừa mới tới đây, bọn họ ít nhiều còn giữ chút kiêu ngạocủa môn phái đẳng cấp trước đây.

Trước mặt bốn mươi tám thiếu niên được Sở Mặc đem về, còn ra vẻ ưu tú hơn người.

Nhưng không bao lâu, bọn họ tự biết mình đã sai lầm nghiêm trọng.

Tốc độ nâng cao thực lực của những thiếu niên đó quả là khiến người ta phải sững sờ ngây người.

Những người của Phi Tiên và Nhất Kiếm vốn tự hào thiên phú hơn người, nhưng trước mặt đám thiếu niên căn bản chưa là gì!

Một người có thiên phú kém nhất, tốc độ tăng cấp tu luyện đều mau chóng hơn bọnhọ!

Còn về cảm giác kiêu ngạo và ưu việt về môn phái đẳng cấp trước đây sau khi hiểu rõ thời thế thiên hạ lúc này lại càng bị đả kích tan thành mây khói.

Tứ đại môn phái từng đứng trên đỉnh cao thế giới này giờ đã sụp đổ không còn tồn tại nữa!

Từ nay về sau, Nhân Giới chỉ còn Phiêu Diêu Cung, không còn tứ đại môn phái nữa!

Những người đó đến từ Nhất Kiếm và Phi Tiên, từng chán nản cũng từng mất mát rồi.

Là do Sở Mặc nói một hồi khiến cho đám người kia tỉnh ngộ lại.

Cũng bởi thế, Sở Mặc hoàn toàn nhận được sự tôn kính của những người này.

- Muốn tìm lại sự kiêu ngạo của các ngươi, muốn chấn hưng môn phái của các ngươi, ta sẽ cho các ngươi cơ hội này.

- Ở trong này, các ngươi có được tài nguyên do đệ tử của ta cung cấp, tu luyện tuy là dựa vào thiên phú nhưng phải dựa vào sự cố gắng nữa.

Khi nào các ngươi phi thăng đến Linh giới, Tiên giới, Thiên giới, sau khi thấy thế giới rộng lớn đó mới hiểu rằng mình nhỏ bé như thế nào.

- Cho nên ta sẽ không trói buộc các ngươi, bao gồm cả đệ tử của ta, ta cũng không trói buộc bọn họ.

Bất kỳ ai sau khi thấy được thế giới rộng lớn bên ngoài rồi mà muốn rời khỏi đây để tự mình lập nghiệp hoặc là muốn tự mình làm chủ thì ta cũng sẽ không ngăn cản.

Đó là tự do của các ngươi.

- Nhưng trước đó, trước khi các ngươi chân chính có được kiến thức, thấy được thế giới bên ngoài cao bao nhiêu, là rồng thì ngươi được đứng đầu; là hổ thì được nằm.

Những lời này không phải đang nhục nhã các ngươi, bởi vì bây giờ các ngươi... bao gồm cả ta, đều rất yếu.

Hãy đem sự kiêu ngạo và cảm giác ưu việt kia chôn sâu trong tâm trí đi.

Hạ Phong và Hoa Tam Nương đứng ở trong đám người.

Vợ chồng hai người nhìn nhau một cái, nhìn những thiếu niên quỳ trên mặt đất tất cả đều mang vẻ mặt hâm mộ.

Hạ Phong lắc đầu:

- Không học được.Hoa Tam Nương cười cười:

- Bản lĩnh này không phải có thể học.

Trong con ngươi của Thẩm Ngạo Băng mang theo tia sáng phức tạp nhìn nam nhân đứng ở nơi cao nhất kia.

Đúng vậy, từng là một thiếu niên nhiệt huyết, bây giờ...

đã trưởng thành, trở thành một nam nhân chân chính rồi.

Biết gánh vác, có ý chí, có tự giác trách nhiệm.

Thậm chí cho tới bây giờ, Thẩm Ngạo Băng còn thường xuyên cócảm giác tựa như mộng ảo, thường xuyên nhớ tới ở trong thành Viêm Hoàng của Đế quốc Đại Hạ, cảnh tượng lần đầu tiên nhìn thấy Sở Mặc..

Thời gian trôi thật nhanh!

Mới có vài năm, thời gian vẫn trôi đều đều.

Thiếu niên ngây ngô ngày xưa chỉ có thể dựa vào tài năng mơ hồ mới có thể dọa được mình bây giờ đã đi đâu mất rồi ?

Trên khuôn mặt thanh cao lạnh lùng lại diễm lệ của Thẩm Ngạo Băng bỗng nhiên hiện ra một nụ cười thản nhiên, mặt cũng hơi đỏ.

Bây giờ chỉ sợ người ta chỉ cần dùng một bàn tay, mình cũng chẳng còn làđối thủ nữa là ?

Sở Mặc nhìn tất cả mọi người, cuối cùng cười nói một câu:

- Ta, ở Linh giới chờ các ngươi tới!

Tốc độ phải nhanh, nếu không... có lẽ các ngươi cũng chỉ có thể đến Tiên giới tìm ta.

Tiểu Hà đánh bạo trả lời một câu:

- Thật ra... chúng tôi càng muốn có thể làm bạn bên người của sư tôn hơn.

Những thiếu niên khác đều dùng sức gật đầu.Sở Mặc cười:

- Vậy các ngươi phải cố gắng nhiều hơn.

Nói xong hắn khoát tay, không nói gì nữa, hít sâu một hơi, thầm nghĩ trong lòng:

- Rời khỏi, Nhân Giới!

Vèo!

Thân hình của Sở Mặc nháy mắt đã biến mất tại chỗ.

Ngay sau đó, hắn hiện ra ở một nơi hoang vu cách xa ngàn dặm bên ngoài.Độ kiếp, không thể ảnh hưởng đến môn phái của mình được.

Đám người Diệu Nhất Nương tất cả đều từ rất xa đang tới đây.

Phải nhìn tận mắt Sở Mặc độ kiếp thành công, phi thăng Linh Giới bọn họ mới có thể yên tâm.

Đỉnh Cô Bút của Long tổ.

Sau khi Sở Mặc đột nhiên rời khỏi, toàn bộ trong Long tổ thoáng cái đã tĩnh lặng,

Tuy là tất cả mọi người đều biết ngày này sẽ đến nhưng đến thờikhắc nó đến, trong lòng mọi người vẫn cảm thấy vắng vẻ, vô cùng khó chịu.

Tiểu Hà hít sâu một hơi:

- Được rồi, mọi người tỉnh lại đi!

Sư tôn để lại nhiều tài nguyên cho chúng ta như vậy, kế thừa tốt như vậy không phải để chúng ta thương cảm buồn xuân thu thế này.

Từ hôm nay trở đi chúng ta từng bước bắt đầu cuộc sống mới.

Nên tu luyện thì tu luyện, nên thay phiên công việc đi tìm thiên tài thì đi tìm thiên tài!

Tóm lại... ta hy vọng người ưu tú nhất trong chúng ta có thể dùng thời gian ngắn nhất đi Linh giới gặp Sư tôn!

Không thể làm Sư tôn mất mặt là tôn chỉ của chúng ta!Tất cả thiếu niên đều ôm quyền:

- Cẩn tuân pháp chỉ của chưởng môn!

Trên khuôn mặt nghiêm nghị của Tiểu Hà hiện ra một nụ cười thản nhiên:

- Ta

- Chưởng môn Phiêu Diêu Cung của Nhân Giới chỉ là đại diện hộ người thôi!

Nhưng cung chủ vĩnh viễn chỉ có một!

Tất cả thiếu niên đều đồng thanh:

- Sư tôn!

-----o0o-----

Chương 767 : Đương nhiên! (2)

Chương 767 : Đương nhiên! (2)

Lúc này cũng không hề phải tập luyện những lời này.Tiểu Hà vừa lòng tươi cười, sau đó nhìn thoáng qua nhóm người của Nhất Kiếm và Phi Tiên, nhẹ hỏi:

- Các ngươi... muốn gia nhập không ?

Một đám người của Nhất Kiếm và Phi Tiên ở bên kia ngơ ngác nhìn nhau.

Nhìn nhau một lúc, sau đó có một thiếu nữ của Phi Tiên, kể bối phận vẫn là bề trên của Tiểu Hà, bởi vì nàng ta cùng thế hệ với Thẩm Tinh Tuyết và Diệu Nhất Nương.

Nàng cẩn thận hỏi:

- Các người đồng ý tiếp nhận chúng ta ?

Những lời này đại biểu cho tiếng nói của tất cả đám người Nhất Kiếm và Phi Tiên.Bề trên của môn phái nhận họ nhưng nói rõ bọn họ phải ở chỗ này tu luyện thật tốt, phải nghe lời.

Sở Mặc cũng chỉ là khai sáng họ, làm bọn họ cố gắng, không cần phải buồn phiền ở nhà, cũng cho bọn họ rất nhiều tài nguyên.

Những kế thừa và tài nguyên này thậm chí không thể so với 48 đệ tử của hắn, chẳng qua là không có người dạy nên mới đưa ra nhiều như vậy.

Nhưng bất kể là ai cũng không nói rõ ràng rằng muốn họ gia nhập Phiêu Diêu Cung.

Ai cũng chưa nói.Chuyện này thật ra chính là chủ ý của Sở Mặc.

Hắn muốn thử xem các đệ tử đến từ môn phái lớn đỉnh cấp này rốt cuộc có thể thật sự buông bỏ sự kiêu ngạo của mình hay không.

Trên thực tế là bất kỳ ai, cả bên Nhất Kiếm, Hạ Phong hay là Hoa Tam Nương hay là phía Phi Tiên, Thẩm Ngạo Sương và Thẩm Ngạo Băng, những người này khẳng định đều không cần lựa chọn đã gia nhập rồi.

Nguyên nhân là vì trưởng bối của họ cũng đã đi theo Sở Mặc, trở thành người của Phiêu Diêu Cung.

Bọn họ còn lựa chọn nào khác ?Bây giờ bọn họ nhìn qua như đã trở thành người của Phiêu Diêu Cung, nhưng ai cũng biết bọn họ vẫn chưa thật sự hòa nhập vào nó.

Vẫn chưa!

Vì sao không ai nói chuyện này ra ?

Nguyên nhân rất đơn giản.

Những người đến từ Nhất Kiếm và Phi Tiên cũng đều là tiểu bối tuổi còn trẻ, trong đó còn có một phần là người già nữa.

Nếu như là Hạ Phong và đám người Thẩm Ngạo Sương đề xuất ý kiến để những người già của Nhất Kiếm và Phi Tiên gia nhập vào Phiêu Diêu Cung thì bọn họ sẽ không từ chối nhưng trong lòng chưachắc sẽ một chút ý phản đối cũng không có.

Cảm giác như thể dường như có người sửa họ vậy.

Sâu trong nội tâm họ nhất định là có sự mâu thuẫn mãnh liệt, bởi vì điều đó tương đương với việc phản bội tổ tông của mình.

Cho nên cho dù đổi tên thay họ hay có thể nhận được tài nguyên tốt hơn nữa... trong lòng nhất định cũng không muốn.

Môn phái cao nhất kiêu ngạo nhất sớm đã ở sâu trong tâm hồn của họ rồi.Nhưng nếu chính họ nghĩ thông suốt được thì lại là một chuyện khác.

Bọn họ tới đây, thời gian ngắn nhất cũng đã hơn hai tháng.

Gần hai tháng cũng đủ để đám người kia hiểu biết tất cả mọi chuyện phát sinh ở Nhân giới trong hai năm qua.

Trong lòng bọn họ rất rõ ràng, tứ đại môn phái... thật ra đã xuống dốc rồi.

Quả thực là bọn họ vẫn có thực lực và chiêu bài cố thủ Nhất Kiếm và Phi Tiên.

Nhưng hai môn phái nghèo túng... tin là không cần lâu lắm cũng sẽ bị môn phái vốn hạng nhất này vượt mặt.Bị hung hăng dẫm dưới chân.

Dù sao môn phái hạng nhất trong lần sóng gió phong ba này đã bị kiếp nạn.. so với tứ đại môn phái còn nhỏ hơn nhiều.

Ví dụ như những môn phái trên Trung Thần Đảo kia, ví dụ như những môn phái trên đại lục Chu Tước và Thanh Long lúc đó không có tư cách phái nhiều đệ tử đi Quy Khư, ngược lại mà bảo toàn được thực lực.

Thiên Ngoại của Lý Trúc cũng chưa kịp xuống tay với họ đã bị Sở Mặc tiêu diệt hoàn toàn rồi.Cùng với việc cố thủ quá khứ huy hoàng và kiêu ngạo, trở thành một quý tộc cô đơn còn không bằng bắt đầu một khởi đầu mới.

Trải qua thời gian dài rối rắm và điều chỉnh như vậy, những người Nhất Kiếm và Phi Tiên rốt cục đã hoàn toàn nhận ra sự thật.

Tâm tình của họ cũng hoàn toàn điều chỉnh xong.

Điều này mới có việc thiếu nữ cùng thế hệ với Thẩm Tinh Tuyết kia cẩn thận hỏi.

Tiểu Hà không chút do dự, tự nhiên cười nói:

- Đương nhiên!

Răng rắc!

Đúng lúc này trên bầu trời vang lên một tiếng sấm.

Một tiếng sấm này vang lên như muốn đánh văng cả bầu trời vậy.

Ở bên trong Long tổ, tất cả mọi người trong nháy mắt đều trầm xuống, thậm chí có người trên mặt hiện ra vẻ ác liệt.

Bọn họ biết rằng Sư tôn đã bắt đầu độ kiếp rồi!

Tạch...!Ầm!

Từng tiếng sấm sét ầm ầm vang lên.

Cho dù cách xa ngàn dặm vẫn làm cho họ có cảm giác kinh tâm động phách.

Tưởng tượng được nếu tiếng sấm như vậy mà bổ lên người bọn họ, có thể bổ cho họ lập tức tan thành mây khói hay không ?

- Sư tôn, cầu trời phù hộ...

Trong lòng Tiểu Hà mặc niệm, nhưng mà mới niệm được một nửa đãthay đổi suy nghĩ:

- Người nhất định có thể thoải mái, thành công độ kiếp.

Có lẽ không cần trời phù hộ.

Bởi vì thiên kiếp này... chính là do trời giáng xuống.

Ngoài xa ngàn dặm.

Trên bầu trời kiếp vân(mây độ kiếp) tái sinh, sấm sét cuồn cuộn.

Rất nhiều sấm sét đánh thẳng về phía thân ảnh đứng đơn độc mộtmình kia.

Một tia lại một tia sét giống như quần ma loạn vũ vậy.

Thân ảnh kia đứng ở đó gần như không có bất kỳ động tác gì, mặc kệ sấm sét bổ lên thân thể của hắn.

Quần áo của Sở Mặc đã hoàn toàn rách nát cả.

Thân thể của hắn bị một tầng hào quang bao phủ, người bên trong cơ bản là không nhìn thấy rõ.

So với mấy người Diệu Nhất Nương đang hết hồn thì Sở Mặc đứngnơi đó vẻ mặt lại vô cùng bình thường như đang hưởng thụ.

Thiên kiếp tôi thể.

Hắn thậm chí còn không khởi động tâm pháp mà vị tiền bối trong Quy Khư kia truyền cho hắn mà chỉ dùng thân thể của mình mà cứng rắn hứng chịu Thiên kiếp, sau đó dùng Thiên kiếp này tiếp tục rèn luyện thân thể mình.

Tuy là...

đã không có gì có thể nâng cao được nữa nhưng chỉ cần có một chút tiến bộ nhỏ thì Sở Mặc cũng sẽ không chút do dự.Đây là một thái độ tích cực.

Ầm!

Ầm!

Ầm!

Thiên kiếp dường như cũng bị thái độ của Sở Mặc làm tức giận, sấm sét không ngừng đánh xuống.

Đến cuối cùng, chín chín tám mươi mốt tia sấm sét đều bổ lên ngườiSở Mặc.

Nhưng mà lại không thể tạo ra thương tổn gì với thân thể của Sở Mặc.

Kiếp vân phía trên trời cao dường như cũng không còn cách nào với sinh linh yêu nghiệt này, kiếp vân bắt đầu chậm rãi tan đi.

Thân hình Sở Mặc vừa động, một bộ quần áo mặc lên người, sau đó cảm giác được một luồng sức mạnh truyền tới từ trên trời cao.

- Ánh sáng tiếp dẫn!Đại Công Kê kích động kêu lên một tiếng sau đó đột nhiên nhảy lên không trung, không ngờ lại trực tiếp nhảy tới bên người Sở Mặc.

Vù!

Đại Công kê và thân hình của Sở Mặc trong nháy mắt đã biến mất trong không trung.

-----o0o-----

Chương 768 : Gia nhập Linh giới

Chương 768 : Gia nhập Linh giới

Trên bầu trời mây kiếp tan đi, ánh mặt trời giống như một thanh kiếm sắc từ khe hở của mây kiếp chiếu rọi từ trên trời xuống.

Đám người ở phía dưới tất cả đều trầm mặc.

Mấy cô gái không ngănđược nước mắt chảy xuống.

Sau khi Sở Mặc tiến vào Linh giới sẽ trực tiếp rời khỏi nơi tiếp dẫn, không gặp lại bọn họ nữa.

Cho nên lần từ biệt này không biết ngày nào mới gặp lại.

Linh giới.

Nơi tiếp dẫn.

Nơi như thế này cho dù là Linh giới, Tiên giới hay Thiên giới cũngđều có cả.

Hơn nữa, số lượng không ít, trải rộng khắp nơi.

Không có ai biết nơi tiếp dẫn là do đâu mà thành, dù sao thì từ xưa đến nay, mọi người cũng đã sớm hình thành thói quen với sự hiện hữu của nó, không có ai cảm thấy nơi tiếp dẫn có đặc thù gì cả.

So sánh với nơi tiếp dẫn náo nhiệt của Tiên giới và Thiên giới thì tất cả nơi tiếp dẫn của Linh giới đều sớm hoang vu, gần như không có người ở rồi.Bởi vì ở Nhân giới đã nhiều năm không có ai phi thăng thành công.

Đối với người của Linh giới cơ bản là không để ý.

Nhưng thật ra nơi tiếp dẫn của Tiên giới và Thiên giới đặc biệt tưng bừng, sôi nổi.

Mỗi khi có người từ giới thấp hơn phi thăng lên chắc chắn sẽ có một vài người trong gia tộc âm thầm thử tư chất của họ.

Nếu tư chất tốt sẽ được thế lực lớn mời chào.

Đương nhiên nếu cự tuyệt thì cũng không có gì to tát cả, trừ phi một số người thiên tư trác tuyệt( tư chất vượt trội), nếu từ chối có thể sẽ đắc tội với một số người.

Nhưng phần lớn người nếu đã lựa chọn từ chốihoặc là có căn cơ bối cảnh ở giới đó, bình thường sẽ không bị người ta làm khó dễ.

Nhất Bát Nhã là người có bối cảnh ở thượng giới.

Trước khi phi thăng sẽ liên hệ trước, sau khi phi thăng lập tức sẽ có người đón đi.

Nhưng ở nơi Linh giới này hoàn toàn không có chuyện đó.

Sở Mặc có thể cảm giác được trong quá trình mình phi thăng có cảm giác giống như tiến vào Huyễn Thần Giới nhưng phần lớn thì lại không giống.Giống là khí tức của không gian này bao phủ hắn; không giống chính là lúc tiến vào Huyễn Thần Giới cũng không có lực lượng nà rót vào người cả.

Nhưng trên con đường phi thăng tới Linh giới đã có số lượng lớn năng lượng chen chúc rót vào cơ thể của Sở Mặc!

Sở Mặc vốn là tràn đầy tới đan điền rồi thì lập tức bị cỗ năng lượng này lấp tràn đầy thêm.

Lực lượng này vô cùng tinh thuần, thậm chí ngay cả năng lượng trong Thiên Tinh Thạch cũng không thể tinh thuần đến mức này.

Đây mới thực sự là năng lượng thuần khiết trong trời đất này.Trong cuốn tâm pháp Thiên Ý Ngã Ý, trong nháy mắt này trực tiếp bắt đầu vận hành, hấp thu luyện hóa lực lượng mênh mông cuồn cuộn này, sau đó...

đạt tới điểm giới hạn.

Điểm giới hạn này chính là của thân thể hắn, vì Trúc Cơ mà hoàn toàn chuẩn bị xong hết thảy rồi.

Trên mặt của Sở Mặc hiện ra sự sợ hãi lẫn vui mừng.

Không thể tưởng được lúc Phi thăng còn có lợi ích này.

Mà sự ưu đãi này đối với các sinh linh còn lại trong Thiên giới hoàn toàn không hề nhận được.Xem ra trên đời này cũng thật là công bằng.

Trong lòng Sở Mặc nghĩ .

Lúc này, cảnh tượng trước mắt biến đổi, đa số linh khí quanh mình đều đập vào mặt.

Đây... là Linh giới sao ?

Sở Mặc hít thật sâu một hơi linh khí của Linh giới, trên mặt hiện ra một nụ cười thản nhiên.

Đồng thời trong lòng cũng ít nhiều có chút tiếc nuối, nếu quá trình kia có thể lâu hơn một chút thì e là hắn có thể hấpthu càng nhiều năng lượng hơn nữa.

Càng làm hắn cảm thấy vui mừng hơn nữa vẫn là việc tu luyện tâm pháp của hắn rốt cục cũng tiến vào cảnh giới của tầng thứ hai rồi.

Ý Cuốn của ta cứ từng ngày hoạt động..

Sở Mặc có thể rõ ràng cảm giác được khi Ý Cuốn vận hành, năng lượng trong cơ thể mình không ngờ lại trực tiếp bị áp thành một đường.

Nếu như vốn dĩ cơ thể của hắn như là một con sông không ngừng chảy thì hiện tại... biến thành một con sông nhỏ uốn lượn.

Nhưng nănglượng khổng lồ chất chứa trong đó chẳng những không giảm bớt mà còn càng hùng mạnh hơn so với trước.

Đây là chỗ cường đại của tâm pháp.

Càng là tâm pháp cao nhất, càng có thể luyện hóa năng lượng trong cơ thể phát ra uy lực lớn hơn nữa.

Sở Mặc nhìn thoáng qua Đại Công Kê cùng đi theo lăn lộn cũng hơi không biết nói gì.

Cho tới bây giờ hắn chưa nghe nói có loại sinh linh nào có thể giống con gà này, cùng người ta lăn lộn lên tận đây.Thật sự là quá thần kỳ!

Lẽ ra một khắc phi thăng này hẳn là chỉ có thể chứa được mình hắn mới đúng.

Vấn đề này trước đó đã hỏi Đại Công Kê rồi, kết quả là Đại Công Kê lại thừa nước đục thả câu, vẻ mặt thể hiện Kê gia đã có diệu kế rồi.

Sở Mặc cũng lười hỏi lại.

Bây giờ Sở Mặc không kìm được sự tò mò trong lòng, nhìn Đại Công Kê:

- Làm thế nà ngươi trà trộn vào đây được ?Đại Công Kê liếc qua Sở Mặc:

- Gì mà trà trộn vào chứ ?

Tiểu tử, Kê gia ta là sinh linh của Thiên giới, hiểu không ?

Chỉ cần có một lối đi, Kê gia có thể tùy ý ra vào!

Đừng nói Linh giới này, bây giờ nếu có người phi thăng lên Tiên giới... thậm chí là Thiên giới, Kê gia ta thấy cũng có thể thuận tiên đi cùng lên đó, ngươi có tin không ?

- Tin.

Sở Mặc gật gật đầu.

Vẻ mặt Đại Công Kê lập tức đắc ý.Sở Mặc nói tiếp:

- Tuy nhiên ngươi đi theo người khác, người ta nhìn trúng chỉ là cơ thể của ngươi...

- Thì sao chứ ?

Màu lông Kê gia ta sáng sủa, anh phát oai hùng, Kê gia ta đẹp nhất, ác ác ác...

- Đúng, cuối cùng nhất định sẽ bị người ta cho vào luộc!

- Tiểu tử, Kê gia ta liều mạng với ngươi!

Đây là một nơi vô cùng hoang vu, cho dù linh khí phong phú nhưng đặc biệt hoang vắng.

Toàn bộ nơi tiếp dẫn đều mọc đầy cỏ hoang, thậm chí cây cối mọc thành bụi.

Sở Mặc phải đẩy mấy bụi cây cỏ hoang này ra mới có thể miễn cưỡng thấy được những phiến đá xưa cũ ở dưới chân.

Những chữ khắc trên mặt trên của phiến đã có chút mơ hồ không rõ nữa.

Sở Mặc nhìn cũng không biết nói gì, trong lòng tự nhủ: tuy là nơi tiếp dẫn này trên Linh giới có không ít nhưng đây cũng quá hoang vắngrồi nhỉ ?

Chẳng lẽ toàn bộ Linh giới cũng hoàn toàn bỏ qua những nơi thế này rồi sao ?

Ngẫm thì cũng có thể có khả năng này lắm.

Dù sao đã nhiều năm rồi Nhân giới không có ai phi thăng được đến đây.

- Đi thôi, tìm một nơi an toàn, Trúc Cơ.

Sở Mặc nhìn thoáng qua Đại Công Kê, tùy tiện tìm một hướng đi về phía trước.Linh giới rất lớn, còn lâu Nhân giới mới có thể sánh bằng.

Muốn dùng thời gian ngắn có thể tìm được Linh tộc sống ở đây cũng không dễ dàng gì.

Dù sao Tinh Linh tộc đã ẩn thân ở Linh giới nhiều năm, căn cơ ... (Thiếu)

-----o0o-----

Chương 769 : Đệ tử Linh Vận Môn

Chương 769 : Đệ tử Linh Vận Môn

Hơn nữa bây giờ Sở Mặc cũng không hoàn toàn chuẩn bị tốt tâm lý để đi gặp Kỳ Tiêu Vũ.

Sau khi gặp nhau nên nói thế nào ?

Nói gì ?

Nàng có thể tránh không gặp mình hay không ?

Sở Mặc không có tính lo được lo mất nhưng chuyện liên quan đến tình cảm của mình cũng khó mà thoải mái tự nhiên được.Lúc đó Kỳ Tiêu Vũ nghĩ hắn đã chết nên lập lời thề đời này sẽ không tiến vào Huyễn Thần Giới nữa.

Điều này làm cho Sở Mặc cũng có phần tự trách, cũng không biết bây giờ nàng như thế nào rồi ?

Từ ngày biết nàng cho tới giờ đã sáu năm.

Năm đó chỉ là thiếu niên 14 tuổi, cũng đã trưởng thành thành một thanh niên 20 tuổi rồi.

Dung mạo của Sở Mặc gần như là không có thay đổi gì lớn, người quen với hắn khẳng định là liếc mắt một cái là có thể nhận ra hắn.Việc cấp bách là phải tìm một nơi an toàn, hoàn thành Trúc Cơ.

Chỉ có việc trở thành một tu sĩ chân chính mới có thể sống yên ở Linh Giới được.

Nếu không thì chung quy cũng chỉ là một người luyện võ.

Một người một gà, cứ như vậy từ nơi tiếp dẫn yên lặng rời đi, không hề gây ra bất kỳ sóng gió nào.

Sinh linh ở Linh giới cũng không nghĩ đến một ngày bình thường như vậy, thiếu niên đã từng tạo ra sóng to gió lớn chấn động Huyễn Thần Giới và ba giới Thiên, Tiên, Linh đã đi tới thế giới của họ.Ở một nơi cách Sở Mặc và Đại Công Kê hơn một ngàn dặm có một đội nhân mã đang ghé vào sườn núi, căng thẳng nhìn chăm chú vào một con đường phía dưới.

Trên con đường kia không có một bóng người.

Ánh mặt trời sau giờ ngọ đặc biệt ấm áp, trong núi rừng không một tiếng chim kêu nên có vẻ uể oải.

Đội ngũ trên sườn núi này tổng cộng có năm người, 4 nam 1 nữ, tất cả đều không lớn tuổi, lớn nhất cũng khoảng 27, 28 tuổi, ít nhất là cô bé kia, thoạt nhìn khoảng hơn 10 tuổi.Lúc này, trên mặt của cô bé vô cùng căng thẳng, hai tay nắm thành quyền, đôi mắt không chớp nhìn chằm chằm vào con đường kia.

- Tiểu Lộ, không cần căng thẳng như thế, lần này có Lưu đại ca ra tay chắc chắn là không thành vấn đề.

Một tiểu tử chừng 20 tuổi thấy vẻ mặt căng thẳng của cô bé không nhịn được thấp giọng an ủi.

Nam tử khoảng 23, 24 tuổi kia nhìn về phía thanh niên khoảng 27, 28 tuổi, trong mắt hiện ra sự sùng bái, nói với cô bé:

- Tiểu Lộ, Vương Văn nói không sai, muội không cần quá lo lắng.

Lần này có Lưu đại ca ra tay những người đó chắc chắn là không phải làđối thủ đâu.

Cảm xúc căng thẳng của cô bé dường như chậm rãi ít đi một chút, cảm kích nhìn thoáng qua thanh niên lớn tuổi nhất, hạ giọng nói:

- Lưu đại ca, phải nhờ huynh rồi.

Trên mặt của thanh niên hiện nên một nụ cười thản nhiên, ngạo nghễ nói:

- Yên tâm đi, ta đã nhận thù lao của mấy người đương nhiên phải làm việc giúp mấy người rồi, lại nói, tỷ tỷ của mấy người ta cũng rất thích.Khóe miệng của cô bé co quắp, xấu hổ mỉm cười vài tiếng không nói tiếp nữa.

Nhưng thanh niên khoảng 24, 25 tuổi ở bên kia sắc mặt có chút khó coi, trầm giọng nói:

- Lưu đạo hữu, lời này của ngài có ý gì chứ ?

Thanh niên họ Lưu cười ha hả, khóe miệng hiện lên một nụ cười thản nhiên hạ giọng nói:

- Không có ý gì cả, tùy tiện nói chút thôi.

Người thanh niên 24, 25 tuổi dường như còn muốn nói gì đó biểuhiện trên mặt có chút khó chịu lại bị người đi cùng bên cạnh ngăn cản.

Cô gái cũng đang âm thầm hung hăng trừng mắt nhìn y, lúc này mới ngậm mồm không nói.

Thanh niên họ Lưu ở bên kia thu hết phản ứng của họ vào mắt nhưng giả vờ không nhìn thấy, trong lòng cười lạnh: Một tên quê mùa cũng muốn cưới một cô gái như Phương Lan ?

Nằm mơ!

Nếu ta không nhìn trúng Phương Lan, chỉ nhờ vào chút Linh thạch này của các ngươi ta sao có thể để trong mắt ?

Thanh niên họ Lưu tên là Lưu Đồng, là một tu sĩ Trúc Cơ kỳ, trong vòng mấy trăm dặm của Thành Cẩm Tú cũng coi như là có chút danhtiếng.

Không phải là do thân phận tu sĩ Trúc Cơ mà là do sư môn của y là môn phái Linh Vận Môn lớn nhất trong vòng ngàn dặm này.

Thân là nội đệ tử của Linh Vận Môn, địa vị thân phận của Lưu Đồng ở vùng này đương nhiên là không thấp.

Đây là nguyên nhân chủ yếu mà hôm nay y dám nhận nhiệm vụ chống lại Kim gia này.

Bởi vì y tự tin cho dù là người Kim gia nhìn thấu được thân phận của y cũng tuyệt đối không dám làm gì y.

Chỉ là một đại tộc của Thành Cẩm Tú thôi, so sánh với loại quái vật to lớn như Linh Vận Môn này còn kém cực xa.Trong lòng Lưu Đồng cho là như vậy.

Sự thật dường như cũng là như thế.

Kim gia và Linh Vận Môn chính xác là không so được, nhưng có so được với Lưu Đồng y không thì còn khó nói.

Cô gái gọi là Tiểu Lộ tên đầy đủ gọi là Phương Lộ, sinh ra trong một gia tộc nhỏ ở Phương Gia Trấn của Thành Cẩm Tú.

Tỷ tỷ của nàng là Phương Lan, năm rồi vừa mới hai mươi tuổi, trời sinh xinh đẹp, ngày thường như hoa như ngọc, thực lực Tiên Thiên đỉnh, mắt thấy sắp tới Trúc Cơ.Nguyên nhân vì gia tộc không đủ tài lực, để mua nguyên liệu Trúc Cơ nhất định phải tự mình tranh thủ.

Vì thế mấy tháng trước Phương Lan lên đường tìm kiếm nguyên liệu Trúc Cơ.

Nguyên liệu Trúc Cơ làm sao lại dễ dàng tìm kiếm như thế ?

Phương Lan tìm khắp nơi không tìm thấy được, lại gặp bát công tử Kim Minh của Kim gia Thành Cẩm Tú.

Kim Minh mới gặp Phương Lan thì lập tức giật nảy mình.

Kim Minh mặc dù không bái sư ở môn phái nhưng Kim Gia cũng là nhà học sâu hiểu rộng, năm nay mới 23 tuổi cũng đã là tu sĩ kỳ đầu của Trúc Cơ rồi.Ỷ vào thế lực Kim gia, ở Thành Cẩm Tú có thể nói là hoành hành chẳng sợ gì, không ai dám trêu trọc.

Đối với một gia tộc lớn như vậy, loại gia tộc nhỏ như Phương gia này đương nhiên là không thể trêu vào.

Đối mặt với đội ngũ Kim Minh phái đi cầu thân hoàn toàn không có bất kỳ sức phản kháng nào, chỉ có thể mặc cho Phương Lan bị mang đi.

Chuyện như này nhìn qua như là cường đoạt dân nữ nhưng Kim Minh làm việc cũng rất gọn ghẽ, bái thiếp sính lễ đầy đủ cả.

Rất nhiều người ở Phương Gia Trấn thấy rằng Phương Lan là một người bám vào chức cao, bay lên làm phượng hoàng rồi.Chuyện tốt như vậy bọn họ cầu còn cầu không được.

Thật ra cho dù là cha mẹ của Phương Lan tuy là ngay từ đầu hơi kháng cự nhưng sau khi hoàn toàn hiểu Kim gia thế nào thì tâm tư kháng cự này cũng phai nhạt.

Kim gia là gia tộc như thế nào ?

Con gái nhà mình gả đi cho dù là làm thiếp cũng là trèo cao rồi.

Hơn nữa một khi gả đi, địa vị của Phương gia ở Phương Gia Trấn đương nhiên là nước lên thuyền lên, nguyên liệu Trúc Cơ của Phương Lan cũng không cần vất vả tự mình tìm nữa, quả thực là một công đôi việc.

-----o0o-----

Chương 770 : Đội ngũ đón dâu

Chương 770 : Đội ngũ đón dâu

Nhưng Phương Lan cũng vô cùng không muốn, bởi vì nàng sớm đã có người trong lòng rồi.

Người đàn ông kia vừa vặn vì một câu của Lưu Đồng mà thay đổi sắc mặt.

Gã tên là Vương Võ, là anh em ruột của Vương Văn, đều là người của Phương Gia Trấn.

Tu vi của Vương Võ cũng đang ở đỉnh Tiên Thiên, quen với Phương Lan từ nhỏ, xem như là Thanh mai trúc mã.

Tới tuổi mối tình đầu, Vương Võ và Phương Lan tự nhiên trở thành người yêu, những người ở bên cạnh cũng đều cảm thấy thế là rất bình thường, bởi vì từ nhỏ đã có rất nhiều người nói Vương Võ và Phương Lan trời sinh nên là một đôi rồi.

Em trai của Vương Võ là Vương Văn một thân thực lực cũng đã đạt tới đỉnh Tiên Thiên.

Tu luyện quyền pháp gia truyền thực lực so với caca của y còn mạnh hơn một chút.

Một người khác tên là Đỗ Phi, thực lực hậu kỳ Tiên Thiên, từ nhỏ lớn lên cùng tỷ muội Phương gia và huynh đệ Vương gia, chính là bạn bè chơi với nhau từ thuở nhỏ.

Những người này sau khi đội ngũ đón dâu ở Phương Gia bị cưỡng ép mang đi thì bôn ba cả một đường, đi tới nơi hoang vu không người này muốn chặn Phương Lan lại.

Nhưng phía Kim gia vì phòng có biến cố gì nên cố ý phái ra một tu sĩ trung kỳ Trúc Cơ đi theo áp trận.Bởi vậy, bằng vào những người như họ này cơ bản là không thể là đối thủ của tu sỹ Trúc Cơ được.

Vì thế Đỗ Phi thông qua bạn bè của mình tìm được đệ tử nội môn của Linh Vận Môn, tu sỹ trung kỳ Trúc Cơ – Lưu Đồng.

Ngay từ đầu, Lưu Đồng cũng không muốn quản chuyện này.

Tuy là trong lòng y không sợ Kim gia nhưng thật không đáng khi vô duyên vô cớ tạo cho mình một kẻ địch cường đại làm gì.

Nhưng sau khi nhìn Phương Lan từ xa, Lưu Đồng đã thay đổi chủ ý của mình.

Phương Lan quả là rất được, vẻ đẹp của nàng là vẻ đẹp trời sinh, hoàn toàn không phải trải qua bất kỳ việc tô son trát phấn nào.

Khikhông phấn son trang điểm cũng có thể làm khuynh đảo người ta.

Đối với một cô gái xinh đẹp thế này, Lưu Đồng vừa gặp đã yêu.

Trong lòng y tính toán lần này mình anh hùng cứu mỹ nhân, nói không chừng Phương Lan kia sẽ lập tức yêu y.

Con gái không phải đều là như thế sao ?

Càng là cô gái xinh đẹp thì càng thích đàn ông hùng mạnh.

Về phần Vương Võ... gã là thứ gì chứ ?

Cũng muốn tranh giành đàn bà với mình ?Trong lòng Lưu Đồng, Vương Võ ngay cái rắm cũng chả bằng.

Đừng nhìn khoảng cách giữa Tiên Thiên và Trúc Cơ chỉ có kém một bước, nhưng đời này người không có cơ hội thành Trúc Cơ có rất nhiều.

Nguyên liệu là một mặt... tư chất... là một mặt khác.

Nguyên liệu của Trúc Cơ tuyệt đối không phải ai cũng có thể lấy được.

Cho dù là đại gia tộc cũng không dám nói nhà mình có nhiều nguyên liệu Trúc Cơ.

Con cháu của gia tộc có chút lớn rõ ràng bái nhập vào môn phái khác, nguyên nhân cũng là do nhà mình rất khó cung cấp cho nhiều người nguyên liệu Trúc Cơ!Nếu không đủ tư chất thì cho dù ngươi có nguyên liệu Trúc Cơ cũng sẽ thất bại.

Cái loại này càng là phế vật.

Lưu Đồng nhìn cũng không muốn nhìn nhiều cái loại đó.

Bây giờ điều duy nhất khiến Lưu Đồng có chút kiêng kỵ chính là trong đội ngũ đón dâu của Kim gia có một quản sự trung kỳ Trúc Cơ.

Chỉ cần giải quyết được người đó thì những chuyện khác tất cả đều không lọt vào mắt y.

Vương Võ nhìn Lưu Đồng cách đó không xa, trong lòng mặc dù vôcùng phản cảm với y nhưng cũng hiểu được hôm nay có thể thành công cứu được Phương Lan ra hay không, toàn bộ phải nhờ vào người này.

Vì thế tuy là không vui vẻ gì nhưng cũng không thể hiện ra quá mức.

Về phần đệ đệ Vương Văn của gã thì cũng giống với Đỗ Phi, vô cùng sùng bái Lưu Đồng.

Người ta tuổi còn trẻ đã Trúc Cơ trung kỳ rồi, tiền đồ vô lượng.

Cứ theo đà này, nói không chừng Lưu Đồng có cơ hội trước 40 tuổi đã tiến thẳng vào cảnh giới Kim Đan!

Tới cảnh giới kia rồi vậy thì đã chân chính chở thành cao thủ.Suy nghĩ kỹ thì tu sĩ Kim Đan Kỳ đã có thể chân chính lên trời xuống đất rồi, cường đại đến mức khiến người ta phải run rẩy, làm người ta phải nhiệt huyết sôi trào.

Toàn bộ Thành Cẩm Tú cũng không có mấy tu sỹ Kim Đan Kỳ.

- Đến đây...

Lúc này, Lưu Đồng giảm thấp thanh âm xuống, trầm giọng nói:

- Đợi ta nghĩ cách giằng co với tên tu sỹ Trúc Cơ của Kim gia, các ngươi phải dùng thời gian nhanh nhất cứu Phương Lan ra, sau đó gặp nhau ở chỗ chúng ta đã hẹn trước, nghe rõ chưa ?Mấy người khác đều căng thẳng, tất cả đều gật đầu.

Lúc này chỉ thấy ở nơi rất xa có một đoàn xe rất dài thong thả đi tới.

Đội ngũ hoàn chỉnh ước chừng có hơn 100 người, trong đó đa số là người do Kim Minh thuê để gõ trống khua chiêng phô trương thanh thế.

Kim Minh tuy là con ông cháu cha nhưng làm việc cũng rất biết trước sau, sẽ không lưu lại nhiều chỗ trống cho người khác chui vào.

Nếu không nhiều năm như vậy, thanh danh của Kim gia sớm đã bị y bôi xấu rồi, hoặc là y sớm đã bị cấm túc rồi.Cho tới bây giờ, bát công tử của Kim gia đều tự do, vô cùng phóng khoáng cũng chính là dựa vào sự khôn vặt này.

Ở nơi hoang sơn dã lĩnh này, nhóm nhạc công đương nhiên cũng khogn cần phải diễn táu sáo và trống để làm gì.

Cả đám vùi đầu mà đi trên đường.

Người của Kim gia chân chính chỉ khoảng 17, 18 người.

Một người đàn ông trung niên trong đó một thân khí tức dũng mãnh, huyệt thái dương nhảy lên thật sao, vừa nhìn thì đó chính là một cao thủ chân chính.Gã chính là một quản sự của Kim gia, cũng là tâm phúc của bát công tử Kim gia

- Kim Minh.

Người này tên là Kim Thiết Cương, còn gọi là Kim miệng rộng bởi vì miệng của gã rất lớn.

Hai bên khóe miệng của người bình thường cùng lắm là rộng không hơn cái mũi lắm, nhiều lắm là rộng hơn một chút.

Khóe miệng của Kim Thiết Cương lại sang tận hai bên má, thậm chí còn như sắp tới hai tai luôn.

Bởi thế rất nhiều người sau lưng đều gọi gã là Kim miệng rộng, còn có phần hận gã, rõ ràng nhất là gọi gã là quản lý Kim Thiềm.

Ý là miệng của gã lớn như miệng cóc vậy.

Nhưng mà người dám trước mặt gọi gã như thế thì gần như khôngcó.

Bên trong Kim gia, đối với vị quản sự Trúc Cơ trung kỳ này đều có sự tôn trọng tương đối.

Người dám gọi gã như thế trước mặt gã thì bây giờ trên mộ cỏ cây cũng đã cao quá đầu rồi.

Kim Thiết Cương cũng không phải là một người lương thiện, lòng lang dạ sói, lực chiến đấu siêu quần.

Tuy là cảnh giới Trúc Cơ trung kỳ nhưng dù là chống lại tu sỹ Trúc Cơ hậu kỳ gã cũng không sợ.

Kim Minh phái gã tới "Cưới" Phương Lan coi như là một sự tín nhiệm với gã.Trên toàn bộ địa phận của thành Cẩm Tú có rất ít người dám trêu chọc Kim Thiết Cương.

-----o0o-----

Chương 771 : Lựa chọn mà thôi. (1)

Chương 771 : Lựa chọn mà thôi. (1)

Lúc này, Kim Thiết Cương cưỡi một con ngựa ô mạnh mẽ đang theo xe ngựa của Phương Lan để nói chuyện.

- Phương tiểu thư, ta khuyên ngài nên bớt giận đi, không đáng giận dỗi với bát gia khi đã sắp xếp thế này, ngài nói có đúng không ?

Bát gia cũng là đau lòng cho ngài, bên trong thành Cẩm Tú kia tiểu thư khuê các nhiều không đếm xuể, người thích Bát gia chúng ta số lượng cũng không ít, nhiều vậy mà Bát gia không hề động tâm với những người đó, duy nhất chỉ có ngài là Bát gia nhìn trúng thôi.

Lần này cưới ngài, congái đã xuất giá rồi, đây chính là nghiêm chỉnh cưới hỏi, không phải là ngoại phòng hay gì, tuy là không được vào gia phả của Kim gia nhưng cam đoan ngài sẽ được phú quý cả đời.

Nếu ngài còn tức giận tranh cãi nữa, không chịu sinh tiểu thiếu gia nữa thì...

ở nơi này ta có thể nói cho ngài biết, Bát gia của ta còn chưa hề đính hôn nữa.

Ngài có hiểu không ?

Kim Thiết Cương tận tình khuyên nhủ, ngay cả thị vệ của Kim gia trong lòng cũng phải giật mình.

Gia nhà mình khi nào thì tính tình tốt thế rồi ?

Không ngờ lại khách khí với một cô nương của tiểu gia tộc như thế.

Trên thực tế, đây cũng là chỗ thông minh của Kim Thiết Cương.

Gã cũng không phải là một mãng phu hữu dũng vô mưu, đối với vị Bátthiếu Kim Minh này cũng vô cùng thấu hiểu.

Biết thiếu gia nhà mình thật sự động tâm với cô gái này, nhưng trở ngại về thân phận của Phương Lan nên không thể cho nàng ta làm chính thê.

Nhưng sủng ái... thì tuyệt đối không thể thiếu.

Đối với thân phận của Kim Minh thì chính thê... rất có thể là đối tượng của đám hỏi, đến lúc đó tình cảm của hai người sẽ như thế nào chỉ có trời mới biết.

Đối với một thiếu phu nhân sắp được sủng ái, ngay cả Kim Thiết Cương có địa vị không thấp ở Kim gia cũng tuyệt đối không muốn đắctội.

Nhưng việc này của gã cũng là một nhân vật mười phần là kẻ ác rồi, dù sao cũng là cưỡng ép bắt người ta đi.

Cho nên dọc đường này Kim Thiết Cương thật cẩn thận hầu hạ vị bà cô này, hoàn toàn không vội vã chạy đi, hơn nữa một khi có thời gian thì sẽ ở bên cạnh nhẹ lời nói nhỏ khuyên nhủ.

Coi như là thực sự để tâm rồi.

Tục ngữ nói giơ tay không đánh người mặt cười.

Kim Thiết Cương này mặc dù chỉ là một người hầu ở Phương Gia Trấn nhưng vô cùng mạnh mẽ, cứng rắn khiến Phương Lan vô cùng thống hận.

Nhưng dọc đường, trải qua sự nịnh nọt thật cẩn thận của Kim Thiết Cương, Phương Lan cũng hết giận ít nhiều.

Cũng không phải ngay từ đầu đã như thế, tùy Kim Thiết Cương

- tên tu sỹ hùng mạnh này mồm mép thế nào cũng không nói một lời.

- Kim tiên sinh, chuyện này, ta không trách ngài.

Phương Lan cuối cùng cũng mở miệng.

- Phương tiểu thư ngài có thể nghĩ thông suốt thì không còn gì tốt hơn...

Trên mặt của Kim Thiết Cương hiện ra sự vui mừng, chuyện này nếu như gã làm xong thì trong lòng của Kim Minh, địa vị của gã cũng sẽ khác.

Con người là thế, ở vị trí nào thì nghĩ việc chỗ đó.

Kim Thiết Cương nhận bát cơm của Kim Minh, dĩ nhiên là nên suy nghĩ cho chủ tử.

Đồng thời...

điều này cũng chẳng khác gì suy nghĩ cho gã cả.

Nhưng mà Phương Lan cũng cắt lời của gã:

- Kim tiên sinh, ngài không hiểu ý của ta rồi.

Ta không trách ngài làdo ngài cũng là nhận tiền của người ta nên phải thay người làm việc.

Ngài là người của Kim gia đương nhiên là phải làm việc cho Kim gia rồi, cho nên chuyện này... ta không trách ngài.

Nhưng ta tuyệt đối sẽ không gả cho Kim Minh đâu.

Ta đã có người trong lòng rồi, chàng sẽ không từ bỏ ta, ta cũng sẽ không từ bỏ chàng.

Giọng nói của Phương Lan tuy mềm mỏng nhưng vô cùng kiên định.

Trên mặt của Kim Thiết Cương hiện ta nụ cười gượng, chân mày hơi nhíu lại than nhẹ một tiếng:

- Phương tiểu thư, ngài cần gì phải thế chứ ?

Lão Kim ta nhiều hơn ngài mấy tuổi, tuy là không có thành tựu gì nhưng sống vẫn coi như lànhìn thấu mọi việc.

Đối với rất nhiều chuyện có thể là nhìn thấu hơn so với ngài một chút.

Và sau này nếu ngài hiểu được lời nói ngày hôm nay của ta, là có đạo lý đấy.

- Kim tiên sinh, đạo lý ta đều hiểu, nhưng chuyện liên quan đến tình cảm này thì phải là ngươi tình ta nguyện...

Phương Lan sâu kín nói:

- Nào có chuyện cướp đoạt chứ.

Phương Lan nói xong vén bức màn ở cửa xe ngựa lên, để lộ ra khuôn mặt tuyệt sắc, con ngươi u tối nhìn chăm chú vào Kim Thiết Cương.Trên mặt của Kim Thiết Cương hiện ra sự bất đắc dĩ, cười gượng, lắc đầu nhìn thoáng qua Phương Lan:

- Phương tiểu thư, lời này của ngài ta nhất định phải phản bác một câu.

Ngài nói chuyện liên quan đến tình cảm này cần ngươi tình ta nguyện ?

Phương Lan nhìn Kim Thiết Cương một cái:

- Chẳng nhẽ không đúng à ?

- Đương nhiên không đúng!

Kim Thiết Cương cười nói:

- Ngài có thể nhìn trong Thành Cẩm Tú nhiều gia tộc quyền quý nhưthế bao gồm cả Kim gia ta...

ở nơi khác thì không dám nói chứ ở Thành Cẩm Tú cũng coi như là một đại gia tộc ?

Phương Lan yên lặng gật đầu.

Kim gia sao lại chỉ là đại gia tộc ở Thành Cẩm Tú được ?

Bởi vì bị Kim Minh nhìn trúng, Phương Lan đã thử rất nhiều cách để thoát khỏi nhưng tất cả đều thất bại.

Nhưng là do thế nên khiến cho nàng và những người khác càng thêm hiểu Kim gia ở Thành Cẩm Tú là một quái vật lớn thế nào.

Phương Lan nghe nói Kim gia có vài đệ tử thậm chí bái nhập vào môn phái cao nhấtcủa Linh Giới.

Thậm chí trong truyền thuyết, Kim gia có lão tổ cảnh giới Nguyên Anh.

Tuy đây chỉ là một truyền thuyết, nhưng đối với Phương Lan, Kim gia quả thực chính là một ngọn núi lớn không thể vượt qua.

Trừ phi nàng muốn làm cho gia tộc của mình diệt vong hoàn toàn, nếu không cơ bản là không thể trốn thoát "cọc" hôn sự mà nàng hoàn toàn không tình nguyện này.

Kim Thiết Cương nói tiếp:

- Có thể coi như là Kim gia gia tộc như vậy, những đệ tử trong giatộc kia, nhất là con của vợ cả... hôn sự của họ bản thân cũng hoàn toàn không thể làm chủ được.

Phương Lan nao nao, dường như cảm thấy có chút khó tin.

Kim Thiết Cương khẽ thở dài:

- Nếu có thể tùy ý bản thân mình quyết định thì ta tin Bát thiếu gia người... sẽ trực tiếp cưới hỏi ngài đàng hoàng làm chính thất phu nhân.

Phương Lan tuy là hoàn toàn không thích Kim Minh nhưng thân là một người con gái, có một người đàn ông coi trọng mình như thế trong lòng vẫn có chút rung động.

Cho nên đối với những lời nói này của KimThiết Cương, Phương Lan chỉ có thể tiếp tục im lặng.

-----o0o-----

Chương 772 : Lựa chọn mà thôi. (2)

Chương 772 : Lựa chọn mà thôi. (2)

- Điểm này Bát thiếu cũng thế mà nhị thiếu hay tam thiếu cũng vậy.. cả những cô cái hay tiểu công chúa trong gia tộc này nữa, tất cả đều không có sức phản kháng!

Nhất định phải tuân theo sự sắp xếp của gia tộc.

Nếu có thể gặp được một đối tượng tâm đầu ý hợp làm đám hỏi thì đơn giản là ông trời ban ân.

Nếu không gặp được thì cho đến cuối đời, hai người cũng không xuất hiện cùng nhau nhiều.

Nhưng bởi vì lợi ích mà không thể không gắn chặt với nhau được.

Phương tiểu thư, ngài nói xem... bọn họ được tự do không ?

Nếu có thể được lựa chọn, bọn họ sẽ chọn như thế hay sao ?

Kim Thiết Cương vì quan hệ tốt với vị thiếu phu nhân tương lai nàymà đã bất chấp rồi, quả thực là thành thật hết mức.

Phương Lan nghe xong lời này cũng không khỏi ngây người, cả người trở nên trầm mặc.

Kim Thiết Cương cũng không tiếp tục nói thêm gì nữa, bởi vì gã hiểu, cô nương này đặc biệt thông minh.

Tuy là tạm thời có khả năng còn chút không tình nguyện nhưng thời gian dần qua cuối cùng sẽ tự mình nghĩ thông thôi.

Gả cho một tiểu tử nghèo không có chút tiền đồ trên trấn trên ?

Hay là gả cho một công tử trong gia tộc quyền quý ?

Người khác nhau có thểkhông có cùng lựa chọn nhưng đứng ở góc độ người xem thì chắc chắn là trong 10 người... chỉ sợ là có đến 8 là chọn người sau.

Gả cho con cháu nhà quyền quý chưa chắc sẽ có tình yêu hoàn mỹ, nhưng gả cho tiểu tử nghèo trấn trên... nhất định sẽ có tình yêu sao ?

Dù sao hôn nhân cũng không chỉ bao gồm mỗi tình yêu thôi.

Phương Lan ở trong xe ngựa lúc này lại vẫn kiên định như lúc ban đầu.

Nàng tin rằng người trong lòng của nàng tuyệt đối không buông tay nàng, nàng cũng sẽ không từ bỏ.Ngoài xe ngựa, thị vệ của Kim gia cả đám đều yên lặng giơ ngón tay cái với Kim Thiết Cương, thầm khen đại nhân thật cao minh, chẳng những thực lực cường đại mà mở miệng cũng có thể nói chết thành sống được.

Rõ ràng là đặc biệt cường đoạt dân nữ nhà người ta lại nói như là cho người ta một cơ hội vậy.

Thật là lợi hại!

Trên mặt của Kim Thiết Cương lại không có quá nhiều sự đắc ý.

Nhớ năm đó gã tiến vào Kim gia cũng từng là một thiếu niên hăng hái nhiệt huyết, đồng thời cũng có một người trong lòng, thanh mai trúc mã.

Chẳng qua, chuyện xưa của gã càng thêm bi thảm hơn.

Người trong lòng của gã không cần người ta đến cường đoạt mà tự nguyện đi theomột tên con cháu của đại gia tộc.

Chuyện này đả kích tương đối lớn với Kim Thiết Cương, vì thế gã một lòng khổ tu, sau lại vừa éo tiến vào Kim gia trở thành một hộ vệ bình thường của Kim gia.

Bởi vì gã biết làm việc, thiên phú lại không tệ nên được gia chủ Kim gia tán thưởng, ban cho nguyên liệu Trúc Cơ cũng ban thưởng họ Kim, đề bạt làm quản sự, để gã ở bên cạnh Kim Minh, coi như một bước lên trời.

Kim Thiết Cương mới đầu cũng rất hăng hái, cũng từng nghĩ tới bản thân mình giờ này ngày này nếu gặp lại người yêu thanh mai trúc mã kia thì đối phương sẽ có phản ứng gì ?

Vì thế gã thật sự làm như vậy.

Gã mang theo đội nhân mã lớn về huyện nhỏ ở quê, cũng gặp được người con gái là tình đầu đó.Nhìn nàng kia một nhà nơm nớp lo sợ quỳ trước mặt mình, nhìn nữ tử liên tục cầu xin gã, nói đều là do nàng sai, kêu gã không nên làm khó trượng phu của nàng.

Lúc đó chẳng biết tại sao loại khoái cảm trả thù này cũng không đạt được.

Ngược lại, sâu trong nội tâm lại dâng lên một sự mất mát nồng đậm và một cảm giác nhàm chán.

- Nếu lúc đầu ta phú quý như hôm nay thì nàng ta cũng sẽ không bỏ ta mà đi.

Đáng tiếc lúc trước ta đây chỉ là một tiểu tử nghèo, người ta lựa chọn con đường tốt hơn thì sai làm sao được ?

Trong lòng Kim Thiết Cương tự hỏi, đổi lại là gã thì chỉ sợ cũng phảilựa chọn như thế mà thôi.

Cho nên gã không làm khó người trong gia tộc thật cẩn thận trước mặt gã kia, càng không đi làm nhục trượng phu của người con gái đó, cũng không nhìn thêm người con gái kia lần nữa.

Chỉ là thản nhiên cười dẫn người rời đi.

Từ đầu đến cuối gã đều không quay đầu nhìn nữ nhân kia một cái.

Nhưng gã có thể cảm giác được nữ nhân kia luôn nhìn bóng lưng của gã.Sau đó, Kim Thiết Cương, tên tiểu tử từng khờ dại chất phác ở trấn nghèo đã chết rồi, còn sống chỉ là một quản sự của Kim gia Thành Cẩm Tú mà thôi.

Rất nhanh, đoàn xe đi tới một thung lũng.

Kim Thiết Cương ngồi trên lưng ngựa nhìn về phía ngọn núi phía xa cây cối xanh um tươi tốt, chân mày hơi nhíu lại.

Đại Công Kê đang ở bên cạnh Sở Mặc lải nhải nói nhỏ:

- Kê gia muốn nói cái này, chúng ta hãy tìm một chỗ ở trong này sau đó Kê gia bảo hộ cho ngươi, tiểu tử, ngươi có ánh mắt gì thế hả ?

Không tin thực lực của Kê gia sao ?

Nói cho ngươi biết, Kê gia cơ bản là không cần tu luyện giống các ngươi!

Tới Linh giới rồi Kê gia tự nhiên có được thực lực tương ứng trong Linh giới, không phục thì chúng ta đánh cược một ván ?

Sở Mặc bị Đại Công Kê lải nhải có chút phiền, đi vượt qua nó liếc một cái:

- Đừng có bậy bạ nữa, ngươi nhìn địa hình nơi này một chút, phíatrước ngoài 10 dặm còn có một con đường lớn.

Trúc Cơ ở nơi này, ngươi ngại không đủ phiền hay sao ?

- Chuyện của Trúc Cơ ở đây ngày nào cũng có nhưng ai sẽ coi là chuyện quan trọng chứ ?

Đại Công Kê giải thích.

- Nếu là Ngũ Hành Đạo Cơ thì sao ?

Sở Mặc nhìn thoáng qua Đại Công Kê:

- Ngươi khẳng định là Ngũ Hành Đạo Cơ trong nháy mắt hoàn thành, trời đất... sẽ không sinh ra hiện tượng lạ chứ ?

- Ách...

Đại Công Kê lập tức nghẹn lời, không biết nên nói gì.

Lúc này lại nghe được ngọn núi phía trước truyền tới một tiếng hét dài.

- Để người lại!

Một tiếng quát to này giống như tiếng sấm, làm Sở Mặc và Đại Công Kê đều hoảng sợ.

- Tình huống gì thế ?

Đại Công Kê vỗ cánh bay lên giữa không trung vươn cổ nhìn về phía bên kia.

- Hình như là có người đánh nhau.

Sở Mặc có chút không xác định nói.

- Ha ha ha ha đánh nhau là tốt, Kê gia thích nhất là xem náo nhiệt!

Đại Công Kê lập tức hưng phấn:

- Đây là nhóm người đầu tiên từ khi chúng ta tiến vào Linh giới gặp được, không nghĩ tới... lại còn có náo nhiệt để xem.

Trán của Sở Mặc lập tức xám xịt, trong lòng tự nhủ đánh nhau có gì hay mà xem ?

Nhưng lại nói, trong lòng hắn cũng rất hiếu kỳ, đối với Linh giới hắn cũng chưa hiểu rõ hết, nếu có cơ hội âm thầm tìm hiểu một chút cũng không tồi.Vì thế Sở Mặc nhảy lên không trung đứng trên người của Đại Công Kê:

- Giá!( Tiếng lúc giục ngựa)

-----o0o-----

Chương 773 : Thả tỷ tỷ của ta ra!

Chương 773 : Thả tỷ tỷ của ta ra!

Đại Công Kê dùng sức nhấc thân mình lên, muốn giũ Sở Mặc xuống:

- Tiểu tử, ngươi có phải muốn chết không hả ?

- Khụ khụ... nói nhầm, nói nhầm!

Sở Mặc rất không có thành ý giải thích một câu.

- Kê gia vì muốn xem náo nhiệt nên không chấp nhặt với ngươi.

Đại Công Kê rầu rĩ lẩm bẩm một câu rồi bay về hướng kia.Lúc này đội ngũ đón dâu thật dài bị chặn lại trên đường trong thung lũng.

Một dáng người nam tử cao to, đầu đội khăn che mặt đang giằng co với Kim Thiết Cương.

Đồng thời còn có 3 nam 1 nữ lao từ trên núi xuống, khí thế của Tiên Thiên hoàn toàn tỏa ra, uy lực này cũng có chút kinh người.

Sở Mặc và Đại Công Kê rất nhanh đã tới phía trước ngọn núi mà bọn Lưu Đồng ẩn núp lúc trước, nhìn từ trên xuống.Đại Công Kê chỉ nhìn thoáng qua rồi nhàm chán cụp mắt xuống:

- Đã tới Linh giới rồi mà lại đều là một đống người luyện võ ở Tiên Thiên...

Kê gia còn tưởng rằng có thể thấy được tu sỹ Nguyên Anh đối chiến chứ.

- Có cái rắm, nếu gặp phải tu sĩ Nguyên Anh ngươi khẳng định là chạy nhanh hơn cả cho xem.

Sở Mặc không chút lưu tình vạch trần.

Đại Công Kê không để ý miệng thối của Sở Mặc mà nhìn dưới chân núi, nói:

- Đây là đội đón dâu à ?

Mấy tiểu từ đi từ trên núi xuống kia... muốncướp dâu ?

Sở Mặc cũng nhìn thấy đội ngũ khoác áo lụa màu đỏ kia giống như là một đội đón dâu, cười nói:

- Thật sự giống lắm đó.

- Giao Phương Lan ra đây!

Lưu Đồng lạnh lùng nhìn người trung niên chắn trước mặt mình, thái độ vô cùng cứng rắn, mạnh mẽ nói:

- Ta không muốn trở thành kẻ địch của Kim gia các người, nhưng lấy tiền của người thay người trừ họa, hy vọng mọi người không nên tổn thương hòa khí.Bốn người Vương Võ, Vương Văn, Đỗ Phi và Phương Lộ cũng bị hộ vệ của Kim gia ngăn cản.

Đội nhạc công đều tránh đi rất xa.

Thần tiên đánh nhau người thường gặp họa.

Chỉ kiếm chút tiền cũng vất vả, bọn họ không muốn dính máu lên người, càng không muốn bị dính vào chuyện này.

Phương Lộ hét lớn một tiếng:

- Thả tỷ tỷ ta ra!Vương Văn:

- ...

Vương Võ:

- ...

Đỗ Phi:

- ...

Khóe miệng Lưu Đồng dưới khăn che mặt kịch liệt co quắp, trong lòng tự nhủ cô nương này có ngốc hay không vậy ?

Há miệng làm lộ thân phận của mình ra như thế còn đặc biệt mang khăn che mặt làm gì ?Chẳng phải là làm điều thừa sao ?

Bên kia, Thiết Kim Cương cũng có chút tức giận, nhìn Phương Lộ đang che kín nửa gương mặt chỉ trừng đôi mắt đẹp, cười gượng nói:

- Nhị tiểu thư nói gì vậy chứ ?

Phương Lan ngồi trong xe ngựa lúc này cũng vén mành lên nhìn ra bên ngoài.

- Tỷ!

Phương Lộ nhìn thấy tỷ tỷ của mình đôi mắt lập tức đỏ lên, nước mắt suýt nữa thì rơi xuống.

- Mấy người... mấy người làm sao lại tới đây ?

Thanh âm của Phương Lan cũng có chút run rẩy.

Tuy là nàng nghĩ người trong lòng Vương Võ chắc chắn sẽ không buông tay mình nhưng lại không nghĩ rằng y thật sự dám chạy tới cướp dâu.

Chẳng qua là có mặt cao thủ như Kim Thiết Cương này, có thể không ?

- Lan Nhi, nàng yên tâm, hôm nay cho dù là cược cả tính mạng thì ta cũng nhất định phải mang được nàng rời khỏi đây.

Vương Võ nhìn thấy Phương Lan lập tức kích động lớn tiếng gọi.Được... hết tình thân rồi đến tình yêu làm loạn hết cả thân phận bí mật!

Mí mắt của Lưu Đồng nhảy loạn cả lên, tức giận không hề nhẹ.

Dựa theo kế hoạch bọn họ đến đây là do gã phụ trách ngăn cản Kim Thiết Cương, bốn người kia phải cứu Phương Lan đầu tiên.

Từ đầu đến cuối, tốt nhất là một câu cũng không nên nói.

Kết quả thật là chế giễu!

Vừa tới nơi này toàn bộ đều thay đổi biến thành đại hội nhận người thân.

Đây đâu phải là đặc biệt đi cướp người ?

Thật sự là một đám được việc thì ít mà hỏng việc thì nhiều.Con ngươi của Lưu Đồng mang tia sáng trong trẻo nhưng lạnh lùng nhìn Kim Thiết Cương:

- Nghe qua đại anh của Kim tiên sinh, không bằng chúng ta luận bàn một chút ?

Chuyện đã đến mức này rồi, cướp người cũng biến thành chuyện cười nhưng Lưu Đồng có chút không cam lòng, nghĩ nếu mình có thể đánh bại Kim Thiết Cương thì chuyện này... có lẽ còn cơ hội!

Dù sao Kim Thiết Cương mới là đệ nhất cao thủ của đội ngũ này, đánh bại gã, còn lại mấy người kia còn ai dám phản kháng chứ ?Kim Thiết Cương nhìn chằm chằm Lưu Đồng hồi lâu, cảm giác người này vô cùng lạ mặt nhưng khí tức trên người Lưu Đồng khiến Kim Thiết Cương có chút cảnh giác.

Đây cũng là một cao thủ Trúc Cơ!

Mấy năm nay Kim Thiết Cương đã luyện được một đôi tuệ nhãn (mắt tinh), đối với khí tràng trên người nghiên cứu rất sâu.

Từ trên người Lưu Đồng gã có thể cảm giác rõ ràng được bóng dáng của một đệ tử đại phái.

Bởi thế, Kim Thiết Cương lạnh lùng cười:

- Ngươi từ môn phái nào tới ?

Ngươi có biết ngươi đang làm gì haykhông ?

- Từ môn phái nào tới không cần ngươi xen vào.

Ta rất rõ ta đang làm gì, cũng như vậy, ta rất rõ ràng các ngươi đang làm gì.

Lưu Đồng lạnh lùng nói:

- Dưa hái xanh không ngọt, chẳng lẽ Kim gia của Thành Cẩm Tú cũng không để ý tới thanh danh của mình hay sao ?

Chuyện như cường đoạt dân nữ thế này cũng dám làm ?

Nếu truyền ra ngoài... chỉ sợ... hừ!

Kim Thiết Cương thản nhiên nói:

- Cường đoạt dân nữ ?

Ta nghĩ, ngươi đã hiểu lầm rồi đó ?Nói xong, Kim Thiết Cương nhìn thoáng qua Phương Lan đi ra khỏi xe ngựa, sau đó nói với Lưu Đồng:

- Mắt nào của ngươi thấy là cường đoạt dân nữ chứ ?

Tiểu tử, cơm có thể ăn bừa nhưng nói không thể nói lung tung được.

Lưu Đồng là lần đầu tiên nhìn Phương Lan ở khoảng cách gần, khuôn mặt đã rửa sạch tuyệt luân kia lập tức khiến ánh mắt của gã nhìn đăm đăm.

Thật là một đại mỹ nữ tuyệt sắc!

Trong lòng Lưu Đồng nghĩ.

Nhưng trong lòng gã cũng đã rõ ràng, bây giờ không phải là lúc để nghĩ chuyện này, lập tức cắn răng lớn tiếng nói với Phương Lan:

- Phương tiểu thư, cô không cần sợ!

Cho dù là Kim gia... cũngkhông thể cậy mạnh bắt cô làm bất cứ chuyện gì được!

Phương Lan xoay người nhìn Lưu Đồng đang đeo khăn che mặt, đôi mi thanh tú nhíu lại, thản nhiên nói:

- Ngươi là ?

Lưu Đồng suýt nữa thì tức đến hôn mê, vừa lúc nhận ra, cả nhà này... tất cả đều ngu ngốc đúng không ?

Ta là ai ?

Ta là người tới cứu ngươi!

Ta là anh hùng trong "anh hùng cứu mỹ nhân" chứ ai!

Tiểu thư ngươi trừng lớn đôi mắt xinh đẹp kia của ngươi lên mà nhìn thật kỹ xem, ta là anh hùng đó!

Là anh hùng của ngươi!

- Tỷ, tỷ không cần sợ, hắn là cao thủ Trúc Cơ mà bọn muội mời tới.

Lúc này Phương Lộ đi lên phía trước kéo tay tỷ tỷ của mình, khuôn mặt vui vẻ.

Tiểu cô nương những tưởng hành động lần này của bọn họ đã thànhcông viên mãn rồi.

-----o0o-----

Chương 774 : Tức giận chửi mắng

Chương 774 : Tức giận chửi mắng

Bởi vì tỷ tỷ đã tự do!

Bước tiếp theo chính là mấy người họ tự do tự tại rời đi.

Về phần ác nhân Kim gia này làm sao trở về báo cáo kết quả công việc thì đương nhiên không liên quan gì đến nàng.

Vương Võ cũng dùng đôi mắt nóng bỏng nhìn Phương Lan.

Đây là người trong lòng của Vương Võ y, tương lai cũng sẽ trở thành vợ của Vương Võ y.Ai cũng đừng mong có thể cướp được nàng.

Trong lòng Vương Võ đã tính toán ổn cả rồi, chuyện tới đây chấm dứt, mang theo Phương Lan cao chạy xa bay.

Về phần Phương gia và nhà y, đại gia tộc như Kim gia cũng sẽ không vì một chuyện nhỏ này mà diệt cả nhà người ta.

Vương Võ thậm chí còn bi tráng nghĩ nếu thật sự gia tộc bị diệt môn thì sớm muộn gì cũng có một ngày y mang theo Phương Lan vương giả trở về diệt toàn bộ Kim gia, báo thù cho toàn bộ gia tộc.

Trong lòng Vương Văn và Đỗ Phi cũng vô cùng kích động, khôngnghĩ tới chuyện lại thuận lợi như vậy, không đánh mà thắng, toàn bộ giải quyết xong.

Điều này cũng không thể trách bọn họ vô tri, chỉ có thể nói tầm mắt quyết định hết thảy.

Theo bọn họ, tự do của Phương Lan cũng không bị bó hẹp, như thế thì đương nhiên bất cứ lúc nào cũng có thể rời khỏi.

Bên kia, Lưu Đồng còn đang nghĩ thầm phải làm anh hùng của Phương Lan.

Trên đỉnh núi Sở Mặc và Đại Công Kê đang xem náo nhiệt.Đại Công Kê lẩm bẩm nói:

- Bọn tiểu tử kia có phải đồ ngu hay không vậy ?

Sở Mặc hiếm khi thấy đồng ý với quan điểm của Đại Công Kê, cười gật đầu:

- Không phải ngu, chỉ có điều... hơi khờ thôi.

Đại Công Kê bĩu môi:

- Thôi đi, ngu chính là ngu, chuyện như này ta cũng chưa thấy tiểu tử ngươi trải qua bao giờ.

- Ta cũng đã từng ngu ngốc rồi.Vẻ mặt Sở Mặc thản nhiên.

Đại Công Kê quay đầu lại nhìn thoáng qua Sở Mặc, cũng đồng ý gật đầu:

- Như thế... có đôi khi ngươi cũng khá ngốc.

Đúng lúc này nhân vật trung tâm của mọi chuyện, Phương Lan Phương đại tiểu thư vươn tay nhẹ nhàng sờ sờ đầu của muội muội, dịu dàng nói:

- Được rồi, mọi người về cả đi, đừng làm bừa nữa.

- Bừa, bừa, bừa... làm bừa ?

Tỷ... tỷ không hồ đồ chứ ?

Tỷ nói bọnmuội làm bừa sao ?

Phương Lộ giãy nảy lên, không thể tin nổi nhìn Phương Lan.

Nụ cười trên mặt Vương Văn và Đỗ Phi nháy mắt biến mất dạng.

Về phần Vương Võ, sắc mặt lập tức trở lên rất khó coi.

Vẻ mặt y kích động nhìn Phương Lan, trầm giọng nói:

- Lan Nhi, nàng có ý gì vậy ?

Chúng ta ngàn dặm xa xôi đuổi tới đây cứu nàng, nàng lại dùng hai chữ này đuổi chúng ta ?

Bên Kia Lưu Đồng đang giằng co với Kim Thiết Cương, trong lúc đó cũng chú ý một chút đến đây.

Xuất thân gã tuy không cao nhưng tốt xấu gì cũng ở Linh Vận Môn nhiều năm, về mặt tầm mắt đương nhiên làmột thanh niên ở trấn nhỏ như Vương Võ khó có thể so sánh được.

Gã nhìn dáng vẻ bình tĩnh của Phương Lan, trong lòng hơi trầm xuống, thầm nghĩ chuyện này... có thể có biến rồi.

Dựa theo cách nói của mấy người Phương Lộ thì Phương Lan nhất định không muốn, không khác gì bị trói lên xe.

Những người của Kim gia còn âm thầm dùng gia tộc Phương gia để uy hiếp Phương Lan, ép Phương Lan đi vào khuôn khổ.

Nhưng bây giờ điệu bộ này thì Phương Lan giống như là chủ nhân của đoàn xe vậy, đâu ra dáng vẻ bị ép buộc chứ ?Đối mặt với việc Vương Võ đột nhiên bùng nổ, đôi mắt Phương Lan đỏ lên nhìn Vương Võ:

- Võ ca, chàng không tin ta sao ?

Vương Võ đang có chút nóng nảy, thấy mắt Phương Lan đỏ cả lên cũng không nhịn được lòng mềm nhũn, nói:

- Lời này của nàng là có ý gì ?

Chúng ta sao lại làm bừa rồi ?

- Đúng vậy đó tỷ, tỷ sao thế ?

Không phải là...

Phương Lộ trẻ người non dạ không biết nói năng, chỉ nói một nửa.

Nhìn thấy sắc mặt của tỷ tỷ và Vương Võ đều cực khó coi nên lập tức im miệng.

Nhưng những người ở đây ai cũng biết những lời nói của tiểu cônương này có ý gì.

Phương Lan khẽ thở dài một tiếng, tròng mắt đỏ cả lên nhìn Vương Võ hạ giọng nói:

- Ta đi theo nhóm người Kim tiên sinh là tự nguyện, bọn họ không hề phong ấn thực lực của ta, cũng không hạn chế tự do của ta.

- Nàng...

Sắc mặt của Vương Võ đại biến.

Phương Lan nhìn y:

- Võ ca, chàng có thể nghe ta nói hết được không ?

Chàng vốn vẫnvậy, tính tình nóng vội.

- Bây giờ nàng bắt đầu ghét bỏ ta hay sao ?

Sắc mặt của Vương Võ càng trở lên lạnh như băng.

- Đồ ngu, mẹ nhà ngươi có thể chờ nàng nói hết được không ?

Ngươi khác gì con gấu đâu, một cô gái như Phương cô nương huệ chất lan tâm này có thể coi trọng ngươi thật sự là bị quỷ mê hoặc rồi.

Chẳng ai ngờ được, Lưu Đồng vẫn đang che mặt lại đột nhiên phát cáu.

Quả thực là giận tím mặt, mắng cho Vương Võ một trận chút nữa thì hộc máu.Đỗ Phi, người mời gã ở bên kia... cũng buồn bực muốn chết.

Trong lòng thầm nói xong rồi, giờ thì mặc kệ kết cục như thế nào, chỉ sợ trong lòng Vương Võ nhất định là sẽ hận ta rồi.

Nhưng Lưu Đồng dù sao cũng là một tu sĩ cảnh giới Trúc Cơ, mắng to một trận mắng cho Vương Võ sắc mặt lúc đỏ lúc xanh nhưng không dám cãi lại.

Trên đỉnh núi, Đại Công Kê trầm trồ khen ngợi:

- Mắng thật sảng khoái, tiểu tử kia thật là một tên đần, ngay cả Kê gia cũng nhìn ra được cô nương kia rõ ràng là muốn thông qua thủ đoạn "dịu dàng" một chút để giải trừ hôn sự này.

Kết quả là hắn còn càn quấy,thật sự là ngu như vậy mà cũng có người thích được, thật sự tức chết gà ta luôn!

Khóe miệng Sở Mặc co quắp, cười nói:

- Xem ngươi tức thế nào kìa, nhưng mà người kia mắng cũng thật hả giận!

Dưới chân núi, Kim Thiết Cương tán dương nhìn thoáng qua Lưu Đồng đang nổi giận đùng đùng, cười cười.

Gã đương nhiên hiểu được tại sao lúc này Lưu Đồng lại phát cáu, bởi vì lời nói kia của Phương Lan khiến Lưu Đồng cảm thấy bản thân bị lợi dụng!Đội ngũ đón dâu của Kim Gia đón được Phương Lan, tuy là thủ đoạn thật sự ám muội cũng là dùng sức mạnh nhưng cơ bản thì cũng không chân chính trở mặt.

Phương Lan muốn là tới Thành Cẩm Tú rồi tìm cơ hội gặp trưởng bối của Kim gia.

Đây cũng là cách duy nhất mà một cô gái yếu ớt không quyền không thế như nàng có thể nghĩ được.

Chỉ cần trưởng bối của Kim gia có thể bị mình nói cho lung lay, như thế Kim Minh đương nhiên không dám lỗ mãng.

Nhưng bây giờ đámngười Vương Võ lại lẫn vào chuyện này, như thế... chuyện sẽ phát triển như thế nào, ngay cả Phương Lan cũng không thể nắm trong tay.

-----o0o-----

Chương 775 : Xin ngài cho đi cùng

Chương 775 : Xin ngài cho đi cùng

Nhìn dáng vẻ Vương Võ phẫn nộ lại không dám nói lời nào, Phương Lan vô cùng đau lòng.

Hai mắt nàng đẫm lệ mông lung, dịu dàng nói:

- Võ ca, Lan Nhi làm sao lại ghét bỏ chàng được chứ ?

Lúc này Lan Nhi đi theo Kim tiên sinh đến Thành Cẩm Tú là muốn tìm cơ hội đi gặp trưởng bối của Kim gia.

Vương Võ nhếch miệng, thiếu chút nữa là thốt ra một câu nói trào phúng: Cũng đã chuẩn bị đi gặp trưởng bối của người ta rồi hả ?

Còn nóikhông có gì sao ?

Nhưng nhìn thấy Lưu Đồng lạnh lùng đứng một bên nhìn chăm chú y, những lời này Vương Võ đành nuốt lại.

Phương Lan nói tiếp:

- Ta nghĩ muốn xin trưởng bối của Kim gia làm chủ cho ta, thả cho cô gái yếu ớt như ta một con ngựa.

Dù sao Kim gia cũng là một đại gia tộc, cũng cần thể diện.

Vốn là... ta không nói trước chuyện này cho mấy người biết chính là sợ để lộ ra ngoài bị Kim Minh ngăn cản.

Nhưng bây giờ... mấy người... mấy người...Phương Lan nói đến đây nước mắt cuối cùng không nhịn được mà rơi xuống.

Vương Võ lập tức trợn tròn mắt, Vương Văn cũng trợn tròn mắt, Đỗ Phi cũng trợn tròn mắt, Phương Lộ càng trợn tròn mắt.

Bọn họ lúc này mới biết mình đã gây họa rồi.

Chỉ có Lưu Đồng ngẩng đầu nhìn trời, mặt buồn bực, cảm giác mình hôm nay dù thế nào cũng không làm anh hùng được rồi.

- Vậy, vậy, vậy, vậy... làm sao bây giờ ?

Vẫn sốt ruột, Phương Lộ lập tức nói lắp, gấp đến phát khóc.

Lúc này, Kim Thiết Cương vẫn trầm mặc đột nhiên mở miệng nói:

- Phương tiểu thư...

Phương Lan nhìn về phía Kim Thiết Cương.

Kim Thiết Cương trầm ngâm một chút, nói:

- Cơ hội này ta sẽ tranh thủ cho ngài.

Nói xong lạnh lùng nói với thị vệ của Kim gia ở bốn phía:

- Hôm nay các người không nghe thấy gì hết, cũng không phát hiện ra gì hết!

- Chúng tôi không phát hiện gì cả, cũng không nghe thấy gì hết.Những thị vệ của Kim gia này tất cả đều đồng thanh lớn tiếng nói.

Đại gia tộc đẳng cấp sâm nghiêm, địa vị rõ ràng.

Kim Thiết Cương ở trước mặt con vợ cả của Kim gia đương nhiên là không coi vào đâu cả, nhưng trong mắt của người ngoài gã được ban họ, được làm quản sự thì bình thường cũng đã như thần, cao cao tại thượng.

Những thị vệ này tất cả đều là tâm phúc của Kim Thiết Cương, nói chuyện đương nhiên là dùng được.Về phần những tay trống tay nhạc kia cơ bản là không cần cảnh cáo, chán sống mới đi làm chuyện không liên quan gì đến mình này.

Lại nói, hành động này của Kim Thiết Cương, trong mắt rất nhiều người thuộc loại cử chỉ của hiệp khách, rất đáng khen, càng không có ai đi mật báo.

Làm như thế sẽ bị người ta xem thường, lương tâm của mình cũng sẽ tự trách nhiều.

Tất cả mọi người đều ngơ ngác nhìn Kim Thiết Cương.

Vẻ mặt Phương Lan không thể tin nổi:

- Kim tiên sinh, ngài ?

- Ta... cũng chỉ là cho Phương tiểu thư một cơ hội mà tranh thủ thôi, về phần có được hay không, ta cũng không dám đảm bảo, còn nữa...

Kim Thiết Cương trầm mặc một trút, nhìn thoáng qua Vương Võ vẻ mặt vui mừng ở bên kia, thản nhiên nói:

- Cho dù có được hay không, Kim mỗ cũng xin khuyên Phương tiểu thư một câu: người này không xứng với ngài.

Mặt của Vương Võ trong nháy mắt đã suy sụp, không dám nhìn Kim Thiết Cương, muốn tức giận mắng gã ta nhưng nhớ đến thân phận và cảnh giới của đối phương, lời mắng đã ra đến mồm rồi những không làm nào thốt ra được.Phương Lan huệ chất lan tâm, đương nhiên hiểu được là Kim Thiết Cương có ý tốt, nhưng bảo nàng từ bỏ nhiều năm tình cảm cũng không dễ dàng như thế.

Nàng nhẹ nhàng thở dài:

- Võ ca là người tính tình hơi nóng nảy, từ nhỏ đến lớn vẫn luôn chăm sóc ta, ta sẽ không từ bỏ chàng.

Mặt của Vương Võ lại lần nữa hiện ra sự vui mừng.

Kim Thiết Cương dường như muốn nói cái gì đó nhưng ngẫm nghĩ một chút lại thôi, cười cười nhìn Lưu Đồng:-Tiểu huynh đệ, năm năm nữa có thể ta sẽ không phải là đối thủ của ngươi nhưng bây giờ, ngươi không phải là đối thủ của ta.

Chuyện này đã kết thúc, ngươi còn muốn tiếp tục sao ?

- Không tiếp tục nữa.

Lưu Đồng không phải người ngu.

Mắt thấy người ta đã giải quyết xong vấn đề, ở chỗ này thêm một khắc gã cũng cảm thấy sợ hãi.

Trong lòng tự nhủ may là không nói môn phái của mình ra, không thì càng mất mặt hơn.

Ngay lập tức không chút do dự, chào hỏi cũng không thèm chào với đám người Đỗ Phi, xoay người rời đi.Kim Thiết Cương nhìn về phía Phương Lộ:

- Nhị tiểu thư muốn đi Thành Cẩm Tú du ngoạn một chuyến không ?

Kẻo lại lo lắng cho tỷ tỷ của ngài.

Yên tâm, có ta ở đây, không ai dám bắt nạt ngài.

- Ta... ta...

Phương Lộ vốn là lừa cha mẹ trốn đến đây, bây giờ lại gây họa lớn thế làm sao dám về nhà ?

Lại nói Thành Cẩm Tú phồn hoa nổi tiếng đã lâu, nàng ta sớm đã muốn đi xem một chút, chỉ có điều vẫn chưa có cơ hội.

Lập tức thật cẩn thận nhìn Phương Lan.Phương Lan nhíu nhíu mày dường như muốn từ chối, nhưng cuối cùng vẫn thở dài:

- Lên xe đi.

Lúc này Kim Thiết Cương nhìn về phía 3 người Vương Võ, ánh mắt trở nên nghiêm nghị.

Cho đến lúc này, uy lực của tu sỹ Trúc Cơ trung kỳ mới hoàn toàn hiện rõ trên người của gã.

Thậm chí Vương Võ còn cảm thấy hai chân như nhũn ra, áp lực cực lớn kiểu này khiến y muốn quỳ trên đất luôn.

Y kiên cường cắn răngđứng ở đó, thẳng lưng ép mình không phát ra tiếng kêu thống khổ.

- Hừ!

Kim Thiết Cương hừ lạnh một tiếng, thu lại khí thế trên người.

Đám người Vương Võ lúc đó mới thở phào nhẹ nhõm nhưng trên trán lại đầy mồ hôi.

- Các ngươi...

đi đi, ta không làm khó dễ các ngươi, nhưng lần sau làm việc nhớ dùng đầu óc một chút.

Lần này gặp là ta, nếu là người khác... các ngươi đã là thi thể cả rồi.

Kim Thiết Cương nói rồi vung tay lên:

- Xuất phát!

Cả đoàn xe chậm rãi chuyển động.

Còn lại 3 người Vương Võ hồn bay phách lạc đứng đó, nhìn đoàn xe dần đi xa.

Trên đỉnh núi, Đại Công Kê thở dài nói:

- Người này làm việc rất có quy tắc nhé!

Tiểu thư Phương gia kia cũng là một cô gái thông minh.

Sở Mặc gật đầu, không nghĩ tới mới vừa gia nhập Linh giới đã gặp chuyện như này.Điều này làm cho hắn đối với Kim gia, đối với Thành Cẩm Tú kia nảy sinh một chút hứng thú.

- Trước tiên chúng ta đi Thành Cẩm Tú đứng vững gót chân đã, sau đó sẽ tìm chỗ Trúc Cơ.

Sở Mặc nhìn Đại Công Kê, trực tiếp quyết định.

- Cũng đúng, nền tảng Ngũ Hành Đạo Cơ của ngươi cũng thật sự là không thể gấp gáp qua loa được, cuối cùng phải hiểu được tình hình nơi này đã rồi tiến hành mới tốt được.

Đại Công Kê lần này cũng không tranh cãi với Sở Mặc.Vì thế, Sở Mặc cùng Đại Công Kê theo đuôi đội ngũ kia ở đằng xa, một đường như đi du sơn ngoạn thủy, đi theo đối phương.
 
Thí Thiên Đao Full
XXXII ( Chương 776-800 )


Chương 776 : Trên đường

Nhưng, một ngày sau.

Sở Mặc cùng Đại Công Kê đang trên đường đi thì phía trước xuất hiện 1 bóng người chặn ở đó.

- Vị bằng hữu này đi theo chúng ta lâu như vậy, chẳng lẽ cũng muốn hành hiệp trượng nghĩa ?

Giải cứu dân nữ bị cường đoạt hay sao ?

Kim Thiết Cương một người một ngựa đứng ở nơi đó, làm cho người ta cảm giác nước sâu núi cao.Sở Mặc ở trong Huyễn Thần Giới gặp được tu sỹ cấp cao hơn nhưng giống như Thiết Kim Cương, chỉ có tu vi Trúc Cơ nhưng lại có khí thế như này, vô cùng hiếm thấy.

Cảnh giới của đối phương tuy không cao nhưng tuyệt đối là loại một bước đi một dấu chân cũng là tự thân cố gắng.

Điều này hoàn toàn không cùng một chuyện với những thiên tài tu luyện kia.

Sở Mặc thậm chí còn cảm thấy nếu cho người này một truyền thừa thích hợp, lấy cảnh giới bây giờ của gã thậm chí có thể chống đỡ đượccả đại tu sĩ Kim Đan.

Trên thực tế, Kim Thiết Cương sớm đã phát hiện một người một gà này rồi.

Lúc đó Sở Mặc và Đại Công Kê ở trên đỉnh núi vẫn chưa thể ẩn núp nên linh giác hơn người của Kim Thiết Cương phát hiện thấy họ ngay lúc đó.

Nhưng cũng không quá để ý.

Đây là phạm vi thế lực của Thành Cẩm Tú, mà Kim gia ở Thành Cẩm Tú là đại tộc số một số hai.

Ai muốn ở nơi thổ địa địa phương này ra oai một trận thì cũng phải cân nhắc.Nhưng mà không nghĩ tới người này mang theo một con gà cũng đi theo đến tận đây.

Điều này khiến trong lòng Kim Thiết Cương thầm nghi ngờ.

Chó cắn người thường không sủa.

Càng trầm mặc ít nói thì càng làm cho người ta nhìn không thấu.

Sở Mặc lại nở một nụ cười ôn hòa với Kim Thiết Cương:

- Chúng ta muốn đi Thành Cẩm Tú, không biết đường, xin tiên sinh có thể cho đi cùng một đường, được không ?

Kim Thiết Cương hơi sửng sốt, lập tức khóe miệng hơi nhếch lêncười:

- Cũng thuận tiện thôi, đi theo ta!

Một lát sau, Sở Mặc cưỡi một con bạch mã, Đại Công Kê đã thu lại thành một con gà nhỏ như bình thường ngồi xổm trên lưng ngựa.

Kim Thiết Cương nhìn Sở Mặc, cười hỏi:

- Tiểu huynh đệ đến từ đâu thế ?

- Ở nơi khác, đi du lịch thôi

Sở Mặc mỉm cười trả lời.

Lời nói này Kim Thiết Cương chắc chắn sẽ không tin, nhưng lại không tiếp tục hỏi tiếp.

Dù sao mỗi người đều có bí mật của riêng mình.Nhưng thật ra con gà trống ngồi xổm trên lưng ngựa kia rất uy phong, khiến cho Kim Thiết Cương không nhịn được mà nhìn nhiều thêm mấy lần, sau đó cười nói:

- Sủng vật của tiểu huynh đệ này thật đúng là rất khác biệt.

Đại Công Kê đang ở trên lưng ngựa, nghe xong không nhịn được mà quay đầu lại nhìn thoáng qua Kim Thiết Cương:

- Ngươi mới là sủng vật, cả nhà ngươi đều là sủng vật!

Kim Thiết Cương:

-...Sở Mặc vỗ một cái vào đầu của Đại Công Kê:

- Đừng có thiếu lễ độ như thế.

- Tiểu tử ngươi dám vỗ ta!

Đại Công Kê lập tức bùng nổ.

Đây không phải ở Nhân giới mà một con gà mở miệng nói chuyện sẽ khiến người ta khủng hoảng.

Nơi đây là Linh giới có rất nhiều linh thú.

Một con gà có thể nói cũng không có chuyện gì lớn.

Đương nhiên, đây là suy nghĩ của Đại Công Kê thôi.

Kim Thiết Cương vẫn bị ngẩn ngơ đến cả kinh vì con gà biết nóitiếng người, hơn nữa lại nói chuyện rất tổn hại người ta như Đại Công Kê.

Nhìn Sở Mặc kinh ngạc nói:

- Đây không ngờ là một con linh thú.

Đúng vậy, bên trong Linh giới mặc dù có rất nhiều Linh thú, nhưng tất cả linh thú đó hầu như đều tránh xa loài người, sinh sống trong rừng sâu núi thẳm.

Cũng có người có thể thu phục được linh thú, thu vào làm linh sủng nhưng những người đó không ngoài những đại nhân vật có địa vị thân phận cực cao.

Toàn bộ Thành Cẩm Tú người có được Linh sủng cũng không quá một người.Cho nên sâu trong nội tâm của Kim Thiết Cương đối với thân phận của Sở Mặc lại có suy đoán hoàn toàn mới.

Đại Công Kê liếc mắt nhìn Kim Thiết Cương, cười lạnh nói:

- Kê gia ta là Thiên thú!

Ngươi đã nghe nói tới thiên thú chưa hả ?

- Thiên...

Thiên thú ?

Khóe miệng của Kim Thiết Cương co quắp.

Gã không phải là một phàm nhân vô tri nơi Nhân giới.

Tu sĩ của Linh giới có ai là chưa nghe nói tới Tiên giới và Thiên giới chứ ?

Gã ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua vẻ mặt bất đắc dĩ của Sở Mặc, trong lòng rốt cục cũng "Hiểu được" rồi.

Hóa ra đây chỉ là một con gà thích khoác lác thôi.Nghĩ kỹ lại thì ở trong Linh giới này, ngay cả Tiên thú cũng không có thì làm sao lại có Thiên thú được ?

Đại Công Kê kiêu ngạo ngẩng đầu lên, giũ lông trên người một cái.

Kim Thiết Cương không khỏi nói thêm:

- Có chút thú vị!

Nói xong nhìn về phía Sở Mặc:

- Còn chưa biết tôn tính đại danh của Tiểu huynh đệ ?

- Ha ha, Kim tiên sinh quá khách khí rồi, tại hạ họ Sở, tên một chữ Mặc.Sở Mặc thản nhiên nói.

Nếu ở Tiên giới hắn sẽ không dám thản nhiên nói ra tên của mình như thế, nhưng ở Linh giới này lại không có trở ngại lớn gì.

Bởi vì bên trong Linh giới, sinh linh có thể tiến vào Huyễn Thần Giới vô cùng hiếm có.

Quả nhiên, Kim Thiết Cương nghe xong cũng không có sự khác thường nào, ôm quyền với Sở Mặc:

- Tại hạ Kim Thiết Cương, là một quản sự nhỏ của Kim gia ở Thành Cẩm Tú, rất vui được quen biết với Sở huynh đệ.Sở Mặc ôm quyền đáp lễ, thái độ ôn hòa và khiêm tốn, rất nhanh đã có được thiện cảm của Kim Thiết Cương, bắt chuyện cùng với Sở Mặc.

Tuy là Kim Thiết Cương có thể cảm giác được cảnh giới của Sở Mặc cũng không cao nhưng một người luyện võ Tiên Thiên mang theo một linh sủng có chỉ số thông minh cao, cách nói năng lại không tầm thường, hiển nhiên có thân phận không tầm thường rồi.

Đối với Kim Thiết Cương, gã cũng vui lòng kết bạn với một người như thế.

Bởi thế, hai người gần như là vừa quen đã thân, dọc đường đi nói chuyện vô cùng vui vẻ.Thông qua Kim Thiết Cương, Sở Mặc cũng nhanh chóng hiểu được nhiều chuyện của Linh giới.

Cùng lúc đó.

Trong xe ngựa, mặt Phương Lộ tò mò từ khe hở của bức mành nhìn Kim Thiết Cương và Sở Mặc đã trò chuyện vui vẻ cách đó không xa, sau đó quay đầu lại hỏi Phương Lan:

- Tỷ, tên kia là ai vậy ?

Sao có thể nhanh thế đã lôi kéo được giao tình với quản sự của Kim gia rồi ?

So sánh với muội muội không tim không phổi lại không cẩn thận,tâm sự của Phương Lan rất nặng nề.

Trong lòng vô cùng phiền muộn, nhìn thoáng qua muội muội, thản nhiên nói:

- Ta không biết.

Lúc này Phương Lộ cũng cảm thấy tâm tình của tỷ tỷ không được tốt, không nhịn được cúi đầu:

- Rất xin lỗi, tỷ...

- Ôi...

Phương Lan thở dài, sau đó hỏi:

- Chủ ý này là ai đưa ra ?

Hẳn là không phải muội chứ ?

- Vâng, là muội...

-----o0o-----

Chương 777 : Con gà nhiều chuyện. (1)

Chương 777 : Con gà nhiều chuyện. (1)

- Muội nghe nói tỷ tỷ bị mang đi sau đó lại thấy cha mẹ cũng có vẻ cam chịu, trong lòng không cam phải đi tìm Võ đại ca và nhóm Văn ca, Đỗ Phi ca.

- Bọn họ nói như thế nào ?

Phương Lan hỏi.

- Võ ca lúc ấy nói...

Nói đến đây, Phương Lộ đột nhiên nói quanh co.

Tuy nàng tuổi còn trẻ lại tùy tiện nhưng cũng không ngốc, biết cái gì nên nói, cái gì khôngnên nói.

- Nói cái gì ?

Phương Lan truy hỏi.

- Lúc đó Võ ca... có thể cũng là do tức giận, nói lời không dễ nghe lắm.

Phương Lộ lẩm bẩm nói.

- Nói!

Con ngươi Phương Lan lạnh lùng:

-Ta là tỷ ruột của muội, còn không nói thật với ta phải không ?

- Hắn ... hắn nói tỷ tham lam hư vinh, nếu không thì phải thà chết không theo, phải giữ gìn trinh tiết...

Phương Lộ cúi đầu:

- Hắn còn nói...

- Đủ rồi!

Thanh âm của Phương Lan có chút run rẩy, hạ giọng nói:

- Đừng nói nữa.

Nhìn nước mắt đảo quanh vành mắt của tỷ tỷ, Phương Lộ cũng bắt đầu khó chịu, nói:

-Cái tên Võ ca kia tính tình là vậy rồi, trong nội tâm lúc đó hắn cũngtức giận mới không lựa lời mà nói... tỷ đừng tức giận với hắn.

Dù sao cũng là bạn bè lớn lên từ nhỏ với nhau, cho tới nay huynh đệ Vương Võ và Vương Văn đối với tỷ muội Phương gia vô cùng tốt.

Cho nên ở trong lòng của Phương Lộ cũng đối đãi với Vương Võ như ca ca ruột của mình.

Tâm tư còn non nớt, không hy vọng tỷ tỷ và Vương Võ xảy ra vấn đề gì.

- Sau đó thì sao...

Một lát sau, Phương Lan hít sâu một hơi, sâu kín hỏi.

- Sau đó Văn ca nói quyết không thể để tỷ bị Kim gia cướp đi, nhấtđịnh phải cướp tỷ tỷ về.

Đỗ Phi ca nói bạn bè của hắn có quen một đệ tử của đại phái, bây giờ vừa vặn đang xuất môn về nhà thăm người thân.

Vì thế, Đỗ Phi ca phải đi cầu xin người đó.

Lúc người đó chạy tới thì nói là trên đường có gặp tỷ một lần.

Phương Lộ nói.

Phương Lan nhớ lại một chút, sau đó lắc đầu:

- Ta không có ấn tượng gì với hắn cả, đại khái cũng chỉ là nhìn mặt ta từ xa thôi.

- Có lẽ vậy, dù sao chuyện này... tỷ cũng đừng nên trách bọn Võ ca, bọn họ cũng là vì muốn tốt cho tỷ.Phương Lộ nhỏ giọng nói.

- Ta sẽ không trách bất cứ ai cả.

Phương Lan sâu kín nói:

- Lúc này đang đi Thành Cẩm Tú, ta đang ôm tâm lý phải chết mà đi.

- Tỷ... tỷ...

Phương Lộ lập tức nóng nảy, muốn nói gì đó nhưng lại bị Phương Lan cắt lời.

- Tiểu Lộ, Kim tiên sinh là người tốt.

Muội nhớ kỹ, nếu tỷ thật sự xảy ra chuyện không ngờ, muội phải đi cầu xin Kim tiên sinh mangmuội trở về.

Về sau, cha mẹ đành giao cho muội rồi.

Phương Lan nói.

- Không... tỷ nhất định sẽ không có chuyện gì đâu.

Phương Lộ cuối cùng cũng không nhịn được, chảy nước mắt.

Bên ngoài cách đó không xa, hai người Sở Mặc và Kim Thiết Cương ngơ ngác nhìn nhau.

Thanh âm nói chuyện trong xe đối với hai người không phải bí mật gì, đương nhiên là nghe rất rõ ràng.

Trên mặt của Kim Thiết Cương mang theo sự xấu hổ, nhìn Sở Mặc:

- Khiến Sở huynh đệ chê cười rồi.

- Ta thấy cách làm người của Kim huynh cũng không phải hống hách thích ức hiếp người khác, nhưng đây...

Sở Mặc cũng không nói hắn không biết nguyên nhân hậu quả, dù sao lúc ở đỉnh núi cũng đã hiểu rõ toàn bộ sự việc rồi.

Kim Thiết Cương thở dài một tiếng, sau đó cười gượng nói với Sở Mặc:

- Sở huynh đệ có điều không biết rồi.

Thiếu gia nhà ta thật sự thích Phương tiểu thư, chỉ có điều trong lòng Phương tiểu thư đã có người thương, xa cách thiếu gia nhà ta...Kim Thiết Cương nói xong lại kể lại một lần quá trình Bát công tử Kim Minh gặp gỡ Phương Lan cho Sở Mặc nghe.

Phương Lan lúc ra ngoài tìm kiếm nguyên liệu Trúc Cơ tình cờ gặp Kim Minh đang ra ngoài du sơn ngoạn thủy.

Kim Minh vừa gặp đã yêu Phương Lan, tìm mọi cách lấy lòng, muốn thu phục trái tim của cô nàng.

Nhưng bên người Kim Minh dẫn theo rất nhiều hộ vệ và tùy tùng, vừa nhìn qua đã biết là công tử nhà quý tộc.

Người như vậy ngay cả không phải là con ông cháu cha cũng sẽ bị người khác coi là con ông cháu cha.

Đừng nói trong lòng Phương Lan đã có người thương, cho dù là không có, chỉ cần cô nương con nhà đứng đắn sợ là cũng sẽ khôngdùng sắc mặt tốt đẹp mà đối diện với Kim Minh.

Kim Minh theo đuổi mãnh liệt nhưng đối với Phương Lan hoàn toàn không có tác dụng gì.

Tặng đồ, không cần!

Mặt dày mày dạn đi theo, không để ý tới!

Nói chuyện với nàng, không đáp.

Kim Thiết Cương cười gượng nói:

- Lại nói, thiếu gia nhà ta tuy là tính tình không tốt nhưng cũng không phải người làm ra những việc thương thiên hại lý gì.

Nếu không, Kim gia quy củ nghiêm khắc, không cần người ngoài tới, trưởng bối của Kim gia cũng đã sớm dạy dỗ hắn rồi.

Hơn nữa, thiên phú của thiếu gia cũng vô cùng mạnh, cơ bản là không cần khổ tu đã thành công vào Trúc Cơ, đã trở thành tu sĩ sơ kỳ Trúc Cơ rồi.

Lẽ ra lấy điều kiện của thiếu gia mà muốn tìm một cô nương tốt chẳng khó tý nào.

Chỉ tiếc, tầm mắt quá cao, mấy đối tượng đám hỏi trong nhà giới thiệu hắn đều không coi trọng.

Nói xong, Kim Thiết Cương nhìn Sở Mặc nói:

- Lần này ta tới đây làm người xấu cũng là bị thiếu gia ép.

Nhưngđây cũng không phải là thật sự cường đoạt dân nữ, chỉ có thể nói là lấy thế đè người.

Nhưng cha mẹ của Phương tiểu thư... ta có thể cảm giác được họ là thật sự đồng ý thúc đẩy việc hôn sự này.

Sở Mặc cười cười, đối với lời giải thích của Kim Thiết Cương thì từ chối cho ý kiến.

Nhìn sự việc cũng không thể nghe lời nói từ một phía.

Kim Thiết Cương này mặc dù bản chất không xấu nhưng gã dù sao cũng đứng trên lập trường của Kim gia để nói chuyện.

Chính gã cũng thừa nhận đây là lấy thế đè người.

Nếu Phương Lan sống chết không đồng ý, lựa chọn phương thức khá rắn rỏi thì chỉ sợ đã có án mạng.Cho dù Kim gia không làm gì nhưng dựa vào sự tồn tại của Kim gia... và những người muốn dựa vào gia tộc của Kim gia đâu ?

Bọn họ cũng sẽ thờ ơ sao ?

Chỉ sợ đến lúc đó thế hệ này của Phương gia... cơ bản là không thể sống yên ổn được.

Kim Thiết Cương cũng hiểu được Sở Mặc đang suy nghĩ gì, thở dài, nói:

- Thiếu gia nhà ta không phải thật sự muốn dùng sức mạnh đâu.

Thật ra trước đó đã hoàn toàn có thể rồi!

Phương tiểu thư là một người luyện võ cảnh giới Tiên Thiên lại có chút sức phản kháng đó thôi sao ?

Tuy nhiên chuyện này chúng ta làm chung quy cũng không đúng, cho nên ta mới có thể cho Phương tiểu thư cơ hội được gặp mặt bề trên của Kimgia.

Nếu nàng thật sự có thể thuyết phục được bề trên của Kim gia thì ta nghĩ thiếu gia cho dù có muốn nàng thế nào đi nữa cũng sẽ không tiếp tục giằng co.

-----o0o-----

Chương 778 : Con gà nhiều chuyện. (2)

Chương 778 : Con gà nhiều chuyện. (2)

- Như vậy là tốt nhất.

Sở Mặc nói.

Kim Thiết Cương lẩm bẩm:

- Kim gia... cũng phải cần thể diện chứ.

Đoàn người một đường đi được một chút lại ngừng, tỷ muội Phương gia trừ lúc cần đi vệ sinh ra mới có thể ngẫu nhiên nói với bên ngoài,thời gian khác tất cả đều trốn trong xe không gặp người khác.

Cho nên trên đường, giữa các nàng và Sở Mặc cũng không hề đụng mặt.

Hơn mười ngày sau.

Đoàn người Sở Mặc cuối cùng cũng đi tới Thành Cẩm Tú.

Nhìn tòa thành to lớn hùng vĩ cả mười dặm này, trong lòng Sở Mặc ít nhiều có sự kích động.

Đây là tòa thành đầu tiên mình đi vào sau khi tiến vào Linh giới.Sở Mặc trầm tư một chút, ôm quyền nói với Kim Thiết Cương:

- Cảm ơn Kim huynh dọc đường đi đã chăm sóc, chúng ta ở trong này rồi vậy thì sau này từ biệt tại đây.

Kim Thiết Cương gật gật đầu, gã cũng cần trở về phục mệnh, mang theo một người xa lạ cũng không được.

- Thành Cẩm Tú này, trong vòng vài ngàn dặm là tòa thành lớn nhất.

Kim Thiết Cương ở bên cạnh giới thiệu với Sở Mặc:

- Nơi này rất phồn hoa, cũng có rất nhiều tu sĩ, đến lúc đó, lão đệ nếu có chuyện gì có thể đến Kim gia tìm ta, nói tên của ta là được!

Đến lúc đó, ta mời đệ uống rượu.Kim Thiết Cương mặc dù không nói rõ nhưng Sở Mặc cũng hiểu được, người ta là sợ hắn gây ra chuyện gì ở Thành Cẩm Tú, muốn giúp hắn.

Sở Mặc cũng không phải là người không biết tốt xấu, lập tức ôm quyền nói:

- Nếu có chuyện, tại hạ nhất định tới cửa làm phiền.

- Được, chúng ta đi trước, tạm biệt, sau này còn gặp lại.

Kim Thiết Cương cũng ôm quyền nói.Sau đó đoàn xe chậm rãi mà đi.

Sở Mặc và Đại Công Kê cưỡi con ngựa mà Kim Thiết Cương đưa, nhìn đoàn xe đi xa.

Lúc này, Đại Công Kê mới lên tiếng:

- Tiểu tử, điều này hơi không giống với tính cách của ngươi.

- Ừm ?

Sở Mặc hơi ngẩn ra.

- Chẳng lẽ ngươi không muốn giúp cô nương kia ?Đại Công Kê quay đầu lại nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc không kìm nổi bật cười:

- Giúp ?

Giúp thế nào ?

Đánh thẳng tới Kim gia nói rằng sao các người có thể cướp đoạt dân nữ ? làm như thế rất mất thể diện Kim gia các ngươi đó ?

Sau đó khai chiến với họ sao ?

Đại Công Kê liếc mắt:

- Ngươi không biết là cô nương này thật đáng thương đấy sao ?

Kê gia nhớ rõ, ngươi đối với nữ nhân luôn luôn tốt lắm mà.

Để Kê gia tính toán cho ngươi xem, đầu tiên là Diệu Nhất Nương, sau đó là Thẩm Tinh Tuyết, sau nữa là Tiểu Hoàng Cẩu... khụ khụ, Hoàng Họa cô nương!Càng về sau ngay cả chuyện của Thiên giới ngươi cũng chả quản đấy thôi, ngay cả Công chúa đại tộc ở Thiên giới cũng bị ngươi mang về nhà...

-...

Sở Mặc bốc khói đầu nhưng lại có cảm giác không phản bác được.

- Cô nương này rõ ràng là không muốn gả cho gì mà Kim Bát công tử kia.

Đại Công Kê nói:

- Chuyện như vậy, một người tràn đầy tinh thần trượng nghĩa như ngươi sao lại có thể làm như không thấy ?

- Tại sao ta lại có cảm giác ngươi đang châm chọc ta nhỉ ?

Sở Mặc đen mặt nói.

- Kê gia là đang khen ngươi mà!

Đại Công Kê bĩu môi, sau đó nói:

- Nhưng mà Kê gia cũng đã nhìn ra, tiểu thư Phương gia kia có cảm giác với Bát công tử hay không thì không biết, nhưng trải qua chuyện lần này, tiểu tử Vương gia chỉ sợ là không còn đất diễn nữa.

- Đúng vậy đó, vợ chồng vốn là chim cùng rừng, tai vạ tới lại đều tự bay.

Sở Mặc cảm thán một câu.

- Đúng vậy, tiểu tử Vương gia kia Kê gia cũng không vừa mắt với hắn.

Lòng dạ hẹp hòi, tính tình đa nghi, ngươi không nghe nhị tiểu thư Phương gia nói sao ?

Bây giờ lại có vài tiểu tử thối tha hành động thất bại, chủ yếu là do nhị tiểu thư Phương gia chủ động đề xuất, sau đó đệ đệ của tiểu tử Vương gia kia còn mời bạn của bạn đến giúp đỡ.

Còn người trong lòng của Đại tiểu thư Phương gia là một tên không có chủ kiến lại nhát gan sợ phiền phức.

Vị đại tiểu thư Phương gia kia cũng đủ thông minh, nói mấy câu đã hỏi được ngọn nguồn rồi, chỉ sợ là sâu trong lòng đã hoàn toàn thất vọng với tên tiểu tử Vương gia.

Đại Công Kê rất nghiêm túc phân tích.

- Ngươi con gà này thật đúng là nhiều chuyện quá đấy.Sở Mặc cười lạnh nói:

- Thật giống với bà già nhiều chuyện.

- Tiểu tử, ngươi còn nói nữa, Kê gia sẽ trở mặt với ngươi.

Đại Công Kê từ trên lưng ngựa nhảy xuống, căm tức nhìn Sở Mặc.

- Đi!

Sở Mặc thúc hai chân vào bụng ngựa, con ngựa liền tung vó chạy như điên.

Thực hiển nhiên, con ngựa cũng không chịu được con gà này, nó không muốn nhìn thấy con gà này ngồi xổm trên người nó một phút nào nữa.

- Ngươi còn muốn chạy ?

Đại Công Kê giang cánh, lại hạ xuống lưng ngựa, sau đó nó dùngmiệng, mổ một phát vào lưng Sở Mặc.

Coong một cái, nó thấy như mổ vào tấm sắt.

Đại Công Kê cả giận:

- Ngươi lại dám bẫy ta!

Sở Mặc cười lạnh:

- Ai bảo ngươi nói xấu ta.

- Ngươi cứ chờ đó, Kê gia không để yên cho ngươi đâu.

- Xem ai sợ ai chứ!

Một người một gà, phóng ngựa chạy như điên về một tòa thành lớn.

Thật ra Đại Công Kê không muốn Sở Mặc đi xen vào chuyện của người khác nên mới nói thế.

Rõ ràng Phương Lan thích tiểu tử Vương gia.

Kim Thiết Cương nói không sai, dù Phương Lan có gả cho Kim Minh, trở thành thiếp của Kim Minh hay không thì Vương Võ cũng không phải là người xứng đáng với nàng.Đối với một nữ nhân mà nói, gả cho một nam nhân lòng dạ hẹp hòi, lại hay nghi kỵ thì đúng là tai họa.

Vì với một nam nhân như vậy, dù có là thanh mai trúc mã, sinh sống lâu cũng sẽ bị quên đi, chỉ còn lại nghi kỵ và cãi vã mà thôi.

Phương Lan cũng biết thế.

Nên dù hiện tại trong lòng nàng vẫn còn có chút mong đợi đối với Vương Võ, nhưng sau một thời gian ngắn nữa, nàng nhất định nghĩ thông suốt.

Qua lời của Kim Thiết Cương có thể thấy, mặc dù Kim Minh hơi giống kiểu công tử quần là áo lượt, nhưng cũng thật sự thích Phương Lan.

Nếu Kim Minh kiên trì theo đuổi, khó mà nói Phương Lan có độngtâm không.

Nếu Sở Mặc xuất thủ can thiệp cái chuyện đâu đâu này, có khi kết quả lại tồi tệ hơn.

Chỉ có thằng ngốc mới xen vào thôi.

Trên thời giới này, không phải chuyện gì cũng có thể đen trắng rõ ràng, sẽ tùy lúc mà có sự thay đổi.

Có tinh thần trọng nghĩa là tốt, nhưng không thể áp dụng lung tung.

Nếu không có khi còn bị mất lòng các bên, chuốc lấy tiếng xấu vào người.

Sở Mặc và Đại Công Kê cưỡi ngựa tiến vào Cẩm Tú thành, sau đó liền ngây người trước cảnh tượng phồn hoa nơi đây.Trong thành có rất nhiều nhà cao, thấp nhất cũng phải ba bố tầng.

Xa xa còn có mấy lầu các, có cái hai mươi mấy tầng, cứ như mấy tòa nhà chọc trời.

-----o0o-----

Chương 779 : Con gà này bán thế nào

Chương 779 : Con gà này bán thế nào

Mặc dù rất nhiều tu sĩ ở Linh giới có khả năng phi hành trên không trung nhưng muốn xây được nhà cao như vậy cũng rất nguy hiểm.

- Nơi này không tồi chút nào.

Đại Công Kê khôi phục, lại trở về bộ dáng cao cao tại thượng, nhìn Sở Mặc như một đứa nhà quê ra tỉnh, nó khinh thường.

Nó vẫn nhớ Sở Mặc nói nó là con gà bát quái, giống mấy bà tám ngoài chợ đó.Sở Mặc biết tính Đại Công Kê, cười nói:

- Cứ làm như ngươi hiểu biết về chỗ này nhiều lắm không bằng.

- Hừ, mấy chỗ ta biết đến, ngươi còn chưa nghe thấy đâu.

Đại Công Kê cũng cười.

- Là chỗ mấy người đuổi giết muốn bắt ngươi mang đi hầm cách thủy nên quen thuộc phải không ?

Loại quen biết như vậy có hay không có cũng chẳng để làm gì ?

- Tiểu tử muốn gây sự phải không ?

Đại Công Kê trợn mắt.Những người bên cạnh vô cùng kinh ngạc, trong đó có một người có vẻ giống tu sĩ, mắt sáng rực nhìn Đại Công Kê.

Sở Mặc truyền âm cho Đại Công Kê:

- Cho ngươi phô trương, ngươi nhìn đi, giờ có mấy kẻ có ý đồ mang ngươi đi hầm cách thủy rồi đó.

Linh giác của Đại Công Kê rất nhạy bén, nó đương nhiên biết đám người kia có ác ý.

Nó lập tức rụt cổ, nói:

- Đi thôi, chúng ta đi tìm chỗ nào trọ đi.Sau đó, Sở Mặc và Đại Công Kê đi tới một gian nhà trọ vừa vừa, đặt một phòng hảo hạng.

Lúc trước ở Huyễn Thần giới, Sở Mặc đã chuẩn bị một ít linh thạch.

Nếu ở đây mà dùng tiên tinh thạch hoặc tiên tinh thạch thì chắc chắn sẽ gây chấn động.

Sở Mặc không ngốc mà đi làm chuyện như thế.

Sở Mặc nộp tiền phòng nửa tháng, tiểu nhị cung kính đưa cho hắn một cái chìa khóa.

Nhưng Sở Mặc không về phòng luôn, mà đi ra ngoài tìm một tửu quán, ngồi xuống gọi một bàn ăn.

Không ít ánh mắt tò mò nhìn Sở Mặc và Đại Công Kê.

Đại Công Kê thấy khó chịu.

- Linh giới có bao nhiêu linh thú cơ mà, đúng là một đám không có kiến thức, có gì hay mà xem chứ ?

Đại Công Kê hậm hực truyền âm cho Sở Mặc.

Sở Mặc cảm nhận được cái nhìn xung quanh, cười khổ nói:

- Ta thấy hình như chúng ta nghĩ sai rồi.

- Sai cái gì ?

Đại Công Kê hỏi.

- Ngươi nhớ trước khi chia tay, quản sự Kim Thiết Cương nói gì với ta không ?Sở Mặc hỏi.

Đại Công Kê gật đầu.

- Kim Thiết Cương nói nơi này có rất nhiều tu sĩ, nếu ngươi gặp chuyện có thể đến Kim gia tìm người.

Sở Mặc cười khổ:

- Có thể Kim quản sự đã biết trước sẽ có chuyện.

Đối với địa phương này, sự xuất hiện của ngươi vẫn gây chấn động.

- Ờ,...

Đại Công Kê nghi hoặc nhìn Sở Mặc.

- Mặc dù nơi này là Linh giới, cũng có nhiều linh thú.

Nhưng không phải ai cũng có.

Hơn nữa ngươi còn phô trương, lại biết nói tiếng người, chứng tỏ trí thông minh cũng tạm được.

- Cũng cái gì mà cũng, Kê gia thông minh trác tuyệt nhé.

Đại Công Kê lập tức bất mãn phản bác.

- Rồi, ngươi ưu tú như thế.

Lại nói, nơi này có mấy người gặp được linh sủng chứ...

- Kê gia không phải linh sủng!

- Ngươi nghe ta nói hết đã nào.

Bọn họ đều nghĩ ngươi là linh sủng, tốt nhất ngươi cũng đem minh làm linh sủng đi.

Sở Mặc trừng mắt.

- Tại sao chứ ?

Đại Công Kê tức giận, ra vẻ nếu tiểu tử này không nói rõ, nó sẽ không để yên.

Sở Mặc cười:

- Ngươi thông minh như vậy, lại không phải linh sủng,...có nghĩa ngươi là một sinh linh cao cấp hơn.

Ngươi nghĩ kỹ đi, đến lúc đó, chắc chắn còn có nhiều người muốn có được ngươi đấy.

- Có ngươi ở đây mà ?

Đại Công Kê không phải kẻ ngu, sau khi minh bạch, nó hơi chột dạ.

Đúng là trong Linh giới có nhiều linh thú, nhưng không phải linh thú đầy đường, rêu rao khắp nơi như Đại Công Kê tưởng.

Dù là Tiên giới...cũng khó mà có chuyện này.

Cảnh tượng mà Đại Công Kê nghĩ, chỉ có ở Thiên giới mà thôi.

Chỗ đó đều là các thiên thú chân chính.

Ví như Hổ Liệt.

Hổ Liệt đến thành nào ở Thiên giới mà xuất hiện bằng bản thể thật cũng không khiến nhiều người kinh ngạc.Nhưng chỗ này là Linh giới.

- Xem ra Kê gia lại phải tiếp tục chuỗi ngày giả vờ ngu ngốc rồi.

Mẹ nó...khi nào ta mới hết khổ đây.

Đúng lúc này, có một giọng nói vang lên:

- Con gà này bán thế nào vậy ?

Đại Công Kê tức giận quay người lại mắng:

- Bán cái đầu ngươi!

Phụt!

Toàn bộ những người vừa uống rượu trong tửu quán đều không nhịn được phun hết ra.

Sau đó ngoác mồm nhìn Sở Mặc và Đại Công Kê.

Một người trẻ tuổi tướng mạo anh tuấn đứng trước cái bàn chỗ Sở Mặc, mặt lúc xanh lúc đỏ, trong mắt dần xuất hiện sát khí lạnh băng.

- Ngươi mắng ai đó ?

Người trẻ tuổi này chính là người vừa hỏi con gà này bán thế nào.Sở Mặc ngẩng đầu nhìn y, khẽ nhướng mày.

Cái vị trước mắt còn chưa tới Tiên Thiên cảnh, từ hơi thở trên người có thể đoán được tối đa cũng chỉ ở hoàng cấp bậc chín Thiên Tâm cảnh mà thôi.

Ở đây, người Thiên Tâm cảnh không thể xưng là cao thủ tuyệt thế như ở Nhân giới.

Nơi này là Linh giới, có nhiều tu sĩ mạnh hơn.

Người luyện võ Thiên Tâm cảnh khó mà khiến người khác phải kính sợ.

Nhưng Sở Mặc cũng không lỗ mãng, chỉ thản nhiên nhìn y nói:

- Thật xin lỗi, ta không bán.

- Giờ ngươi nói đã muộn rồi.

Hiện tại ngươi bán thì bán, mà không muốn bán...cũng phải bán.

Y cười lạnh.

Sở Mặc có chút bất đắc dĩ, trong lòng tự nhủ, những gì mình lo lắng đã biến thành thật rồi đây.

- Ngươi muốn ép mua ép bán à ?

Sở Mặc cũng không phải người yếu đuối dễ bị bắt nạt.

Tuy không phải là hỗn thế ma vương, nhưng từ nhỏ đã cùng Hứa Phù Phù lăn lộn, gây dựng ra sự nghiệp to lớn, người như vậy sao có thể có tính tình của công tử bột được.Cái tên vừa đến chỉ thiếu nước viết trên mặt bốn chữ ăn chơi trác táng.

Đối với loại người này, không thể tỏ ra yếu thế.

Vì một khi ngươi yếu đuối, chắc chắn đối phương sẽ được đằng chân lân đằng đầu, dẫm nát ngươi dưới chân.

Tên kia lập tức cười gật đầu:

- Đúng đấy thì sao.

Lúc này, bên ngoài lại có vài người nữa đến, đứng cạnh người trẻ tuổi kia, mặt lạnh nhìn Sở Mặc.

Hơi thở của những người này hùngmạnh hơn nhiều so với tên công tử này.

Thậm chí trong số đó có người có hơi thở của một tu sĩ.

Là Trúc Cơ tu sĩ!

Tên thanh niên này lại có thủ vệ là Trúc Cơ tu sĩ.

Ánh mắt của Sở Mặc trực tiếp bỏ qua tên công tử kia, dừng ở trên người Trúc Cơ tu sĩ, thản nhiên nói:

- Ngươi là con cái nhà ai mà chẳng biết tí quy củ nào thế ?

Tên Trúc Cơ tu sĩ mới đầu có chút khinh miệt, giờ lại chần chờ.

Gã kéo tay tên công tử, nhìn Sở Mặc nói:

- Giọng điệu các hạ cũng không nhỏ nhỉ ?

Không biết các hạ làngười phương nào ?

Sư phụ ở đâu ?

-----o0o-----

Chương 780 : Không tránh khỏi xung đột

Chương 780 : Không tránh khỏi xung đột

Gã đang muốn tìm hiểu thân phận của Sở Mặc. người trẻ tuổi có thể không biết, nhưng là một người tu sĩ, gã biết rất rõ.

Người có thể mang theo một linh sủng có tính cách đi rêu rao khắp nơi chắc chắn có lai lịch không nhỏ.

Trong Cẩm Tú thành cũng không có mấy người có linh sủng.

Nếu thật sự trêu chọc một vị có lai lịch lớn, gia tộc bọn họ chưa chắc có thể giải quyết được.

Sở Mặc liếc mắt nhìn tu sĩ nói:

- Ta hỏi ngươi trước, ngươi trả lời đi.

- Ngươi thật ngông cuồng.

Trúc Cơ tu sĩ hơi nổi giận.

Chỉ là một người luyện võ có Tiên Thiên cảnh giới, dù xuất thân lớn, trước mặt một Trúc Cơ tu sĩ ít nhất phải biết tôn trọng.

Nhưng gã lại không thấy người này có tí tôn trọng nào.

- Chỉ là một Trúc Cơ tu sĩ, còn không đáng để ta coi trọng.

Sở Mặc nhẹ nhàng tựa lưng vào ghế, bình tĩnh nhìn tu sĩ này nói:

- Nếu là một Kim Đan tu sĩ, có lẽ ta sẽ khách khí một chút.

Mọi người trong tửu quán không nhịn được hít một ngụm khí lạnh,khiếp sợ nhìn Sở Mặc.

Đến tột cùng thì tên này là ai mà dám lớn lối như thế, hoàn toàn không đem Trúc Cơ tu sĩ để vào mắt.

Hơn nữa, nghe ý tứ của hắn, cho dù là Kim Đan tu sĩ, hắn cũng chỉ khách khí một chút.

Đúng là kẻ điên.

Chẳng lẽ trong gia tộc của hắn có Nguyên Anh lão tổ hay sao ?

- Ngươi...

Trúc Cơ tu sĩ vừa thẹn vừa giận, đồng thời cũng cực kỳ hồ nghi, ngờ vực nhìn Sở Mặc.

Lúc này, người trẻ tuổi kia không nhịn được chỉ vào Sở Mặc mắng:

- Mẹ nó, nhà ngươi là cái thá gì mà dám giương oai ở Cẩm Tú thành ?

Tiểu tử, ta cho ngươi thời gian suy nghĩ, nhanh mà bán con gà này cho ta.

Nếu không...

- Mẹ cái đầu ngươi!

Đại Công Kê hoàn toàn tức giận.

Ngươi một tiểu thí hài, há mồm ngậm miệng đều gọi gà, ngươi là cái thá gì chứ ?

Đại Công Kê vừa mắng, vừa vươn cánh muốn đánh vào mặt thanh niên này.

Ai cũng không nghĩ tới, chỉ là một linh thú, chưa được mệnh lệnhcủa chủ nhân mà lại dám ra tay.

Hơn nữa, con gà này nói chuyện cũng quá thô tục.

Bọn họ còn chưa nghe qua có linh thú nào có thể mắng chửi người cơ đấy.

Vụt một cái.

Tên Trúc Cơ kia định ngăn trở nhưng tốc độ của Đại Công Kê quá nhanh, không thể ngăn được.

Cái cánh rực rỡ của nó đánh thẳng vào mặt người trẻ tuổi kia.

Người kia bị đánh bay thẳng ra ngoài, đập mạnh vào một cái bànlớn.

Rầm rầm!

Cái bàn lớn bị người kia ngã vào, chia năm xẻ bảy vỡ nát.

Tất cả thức ăn nước uống trên bàn bắn tung tóe đầy mặt tên thanh niên.

Mấy người vừa ngồi ở chỗ cái bàn vội vàng né ra, vẻ mặt sợ hãi, không dám nói một câu oán hận nào.

Người trẻ tuổi bị đánh cho hồ đồ, sau một lúc mới tỉnh lại, tức giận gào thét:

- Mau giết con gà này cho ta!

Còn nữa, không được buông tha cho tên tiểu tử kia!

Ta muốn hành hạ hắn đến chết.

Lần này, dù Trúc Cơ tu sĩ muốn không xuất thủ cũng không được.

Mặc dù là tu sĩ, nhưng gã là hộ vệ của người trẻ tuổi kia.

Mắt thấy chủ tử bị sỉ nhục lại không ra tay, sau khi trở về gã cũng không thể bẩm báo được.

Sắc mặt Trúc Cơ tu sĩ lạnh lùng, phân phó:

- Bắt con gà này lại!Vài người xông về chỗ Đại Công Kê, Trúc Cơ tu sĩ lạnh lẽo nhìn Sở Mặc:

- Đã đến đây thì kêu trưởng bối của ngươi đến Hồng gia lấy người đi!

Nói xong, gã ra tay luôn.

Từ bàn tay của gã tỏa ra một luồng sáng đánh về phía Sở Mặc.

Đây là thuật pháp!

Thuật pháp của riêng tu sĩ!

Cũng chính là điểm mạnh của họ.

Chưa thành tu sĩ, dù người luyện võ có ở Tiên Thiên đỉnh cao cũngchỉ có thể thi triển chiêu thức dùng sức mạnh để tăng uy lực.

Biện pháp cứng rắn như vậy hoàn toàn không thể so sánh với thuật pháp.

Nên dù chỉ kém một bước, Tiên Thiên đỉnh cao và Trúc Cơ cũng vẫn khác nhau một trời một vực.

Trong mắt Trúc Cơ tu sĩ, những người chưa đến Trúc Cơ chỉ là con kiến.

Người trẻ tuổi có linh sủng này có thể có bối cảnh lớn nhưng cũng không phải là đối thủ của gã.

Không ít người trong tửu quán đều có chút thông cảm nhìn Sở Mặc.

Không ngờ tên thanh niên lúc nãy lại là con cháu Hồng gia.

Hồng gia là đại gia tộc số một, số hai ở Cẩm Tú thành.

Chọc vào người Hồng gia thì chẳng phải việc tốt lành gì.

Dù ngươi có lai lịch lớn, nhưng ai mà không biết cường long không áp địa đầu xà.

Người trẻ tuổi vẫn không biết phải giấu tài đâu.

Mấy người đang đứng xem náo nhiệt, vừa nghe người kia là người Hồng gia cũng đều không kìm được thấy lo lắng cho Sở Mặc.

Không những Hồng gia là một thế lực lớn ở Cẩm Tú thành, tác phong của gia tộc này cũng cực cứng rắn, mạnh mẽ.

Danh tiếng trongdân gian cũng không tốt.

Nếu ai trêu vào Hồng gia, chắc chắn bị Hồng gia hung hăng trả thù.

Sau lưng, nhiều người bàn tán Cẩm Tú thành có một con sói, một con chó, phía trên còn có một con cọp.

Sói là Kim gia.

Sói là loài động vật ăn thịt, Kim gia cũng thuộc diện ăn thịt người, đối ngoại sói tính mười phần.

Chó là Hồng gia.

Hồng gia chính là một con chó điên, không trêu chọc bọn họ, bọn họ cũng có thể cắn trộm ngươi bất cứ lúc nào.

Nếu trêuvào, chắc chắn bị dây dưa liên tục.

Trừ khi bị nó cắt chết, nếu không không có cách nào dừng lại.

Nhưng điều khiến mọi người giật mình hơn là đối mặt với thuật pháp công kích của Trúc Cơ tu sĩ, thiếu niên kia chẳng buồn nhúc nhích tẹo nào.

Không biết có phải sợ đơ người rồi không ?

Trên đầu tên trẻ tuổi Hồng gia vẫn còn vài cọng rau, ánh mắt y lạnh lẽo.

Y đang tưởng tượng ra bộ dáng bị đánh máu me đầm đìa của kẻ có gan chống đối y.

Công kích của thuật pháp rất mạnh.

Chẳng mấy chốc đã đánh đếnchỗ Sở Mặc.

Lúc này, Sở Mặc trực tiếp giơ tay đỡ.

Những người xung quanh không dám nhìn.

- Tiểu tử này quá ngu!

- Không ngờ hắn dám lấy tay không đỡ, điên rồi!

- Cánh tay kia chắc chắn bị phế bỏ.

Gần như tất cả mọi người đều nghĩ như vậy.

Trên mặt Trúc Cơ tu sĩ cũng cười khẩy, trong lòng gã tự nhủ.

Ta còn tưởng là một người trẻ tuổituấn kiệt có lai lịch lớn thế nào hóa ra chỉ là một tên chó má ngu ngốc.

Ầm!

Một tiếng nổ lớn do va chạm vang lên.

Công kích bằng thuật pháp đâu phải công kích thường ?

Một đòn này có thể dễ dàng đập nát một cánh cửa sắt chứ đừng nói là một bàn tay.

Vì thế bàn tay của thiếu niên kia chắc chắn sẽ bị tàn phế.

Trúc Cơ tu sĩ cười lạnh, nhưng ngay sau đó, gã kinh sợ, trợn mắt nhìn người trẻ tuổi vẫn đang ngồi trước mặt.Tay đối phương chẳng bị tổn thương tí nào, một vết xước cũng không có.

- Sao có thể như vậy chứ ?

Ngươi không bị thương là sao ?

-----o0o-----

Chương 781 : Ngươi còn kinh doanh tiếp không ?

Chương 781 : Ngươi còn kinh doanh tiếp không ?

Trúc Cơ tu sĩ khiếp sợ, kêu lên thất thanh.

Mấy người định vây bắt Đại Công Kê cũng bị ngốc luôn.

Bọn họ tự biết năng lực của người bên mình.

Đừng nhìn một kích kia chỉ như một luồng sáng, nó có sức mạnh đục lỗ một tảng đá lớn đó.

Hơn nữa, công kích này không cần dùng nhiều sức mạnh.

Không giống công kích của người luyện võ Tiên Thiên, khi đánh sẽ gây ra chấnđộng kinh thiên động địa, công kích thuật pháp vô thanh vô tức, khiến người khác khó lòng phòng bị.

Sở Mặc đứng lên, nhìn tu sĩ thản nhiên nói:

- Ngươi thật độc ác.

Một đòn lúc nãy là muốn hủy một tay của ta đúng không ?

Trúc Cơ tu sĩ vẫn còn đang khiếp sợ, lại nghĩ một đằng nói một nẻo:

- Cảnh giới của ngươi chỉ là Tiên Thiên, sao ngươi có thể cứng rắn đối chọi một kích của ta mà không bị thương chứ ?

Không thể có chuyện như vậy được ?

- Giờ đến phiên ta phải không ?

Sở Mặc nhìn tu sĩ, đánh một quyền vào mặt gã.

- Ngươi tự tìm chết!

Trúc Cơ tu sĩ phản ứng cũng không chậm.

Dù trong lòng còn khiếp sợ việc đối phương có thể trực tiếp đỡ được công kích thuật pháp nhưng không đến mức thất thần để đối phương đánh thẳng vào mặt mình.

Một lần nữa, trong tay tu sĩ lại tỏa ra ánh sáng.

Xung quanh nắm đấm của gã có một vầng sáng chói.

Đây chính là thủ đoạn của tu sĩ.

Bất kể là đánh xaay đánh gần, đều sử dụng thuật pháp đi kèm.Ầm ầm!

Hai người thi triển chiêu thức đối kháng, đụng vào nhau đánh ầm một cái.

Người Trúc Cơ tu sĩ như một con diều đứt dây, bị đánh bay ra ngoài.

Toàn trường khiếp sợ.

Tên Trúc Cơ kia ngã xuống, đập thủng vách tường, bay thẳng ra đường phố.

Trên bức tường có một lỗ thủng to đùng.

Người ở ngoài bối rối.

Sở Mặc nhìn tên trẻ tuổi vẫn còn mấy cọng rau trên đầu, mắt y còn đang dại ra.

Sở Mặc bước tới chỗ y.

- Ngươi...ngươi muốn làm gì ?

Y hoảng sợ.

Mấy tùy tùng cũng chạy tới, muốn bảo vệ thiếu gia của bọn họ.

Bịch, bịch, ầm!

Sở Mặc dùng quyền, đánh bay từng tên một, cuối cùng đi đến trước mặt người trẻ tuổi.

Sở Mặc vốn cao hơn những người cùng tuổi.

Hắn nhìn xuống người trẻ tuổi, tửu quán im phăng phắc.

Tim mọi người vọt lên cổ họng rồi.Không thể ngờ được, thiếu niên kia còn chưa phải tu sĩ đã đối kháng mạnh mẽ cứng rắn.

Chẳng trách hắn dám đi một mình, mang linh sủng rêu rao khắp nơi.

Thì ra đến Trúc Cơ tu sĩ cũng không đánh lại hắn.

Sở Mặc tóm áo tên kia, xách cổ y lên, ánh mắt nhìn y đầy sát khí, lành lạnh hỏi:

- Còn muốn mua gà của ta không ?

- Không...không mua.

Người trẻ tuổi kia đã biết sợ, cả người sắp hỏng mất, bị dọa cho nước mắt như mưa nói với Sở Mặc:

- Ta biết ta sai rồi.

Ngươi đừng đánh ta!Sở Mặc nhìn y nửa ngày, sau đó mới lãnh đạm phun ra hai chữ:

- Ẻo lả!

Nói xong ném y xuyên qua lỗ hổng trên tường, bay ra đường lớn, quát:

- Cút!

Tửu quán không một tiếng động.

Mọi người đều cực kỳ sợ hãi nhìn Sở Mặc, hầu như ai cũng mất đi khả năng suy nghĩ.

Lúc này, gần như mọi người đều theo bản năng quên mất cái tên trẻ tuổi kia là con cháu của Hồng gia rồi.Sở Mặc nhìn chưởng quầy đang đau buồn, thản nhiên nói:

- Thật xin lỗi, đã mang phiền toái đến cho ngươi.

Khóe miệng chưởng quầy co giật, muốn nói gì lại do dự, sau đó mới ấp a ấp úng nói:

- Người bình thường không trêu vào Hồng gia được đâu.

Ngươi đã đánh người của họ thì mau chạy đi, coi như là ta xui xẻo.

Đối mặt với một người khủng bố như vậy, người buôn bán như chưởng quầy ngoài tự thấy mình xui xẻo ra còn có thể nói gì nữa.

Sở Mặc cười cười, lấy ra hai khối linh thạch cực phẩm để trước mặtchưởng quầy nói:

- Ngần này có đủ để bồi thường tổn thất cho ngươi không ?

Chưởng quầy trừng mắt, nhìn hai khối linh thạch cực phẩm nói:

- Đây là linh thạch cực phẩm sao ?

Tất cả người có hiểu biết trong tửu quán đều không nhịn được hít sâu một hơi, một lần nữa bị kinh sợ.

Người này tùy tiện lấy ra linh thạch cực phẩm, sao có thể là người thường ?

Chẳng trách hắn mạnh như thế, không thèm đem con cháu Hồng gia để vào mắt.

Khóe miệng chủ quán lại co giật, nhìn Sở Mặc nói:

- Khách quan, không cần nhiều như vậy đâu ạ.

Một khối cũng quá đủ rồi.

- Bồi thường tinh thần cho ngươi.

Sở Mặc thản nhiên nói, sau đó lại quay lại nói với Đại Công Kê:

- Chúng ta đi thôi.

Đại Công Kê đảo mắt:

- Kê gia còn chưa ăn cơm mà.

Sở Mặc ngẩn ra, nhìn ông chủ hỏi:

- Các ngươi có kinh doanh tiếp không ?

Tất cả người trong quán rượu lại được dịp đờ đẫn mà nhìn một người một gà trước mặt.

Không biết thiếu niên kia tuổi trẻ tài cao hay hắn không biết sống chết nữa ?

Dù sao, thái độ bình tĩnh của Sở Mặc và Đại Công Kê đã triệt để trấn trụ đám người rồi.

Chưởng quầy nhìn hai khối linh thạch cực phẩm trên bàn, dùng sức nuốt nước miệng một cái, lại nhìn về tiểu nhị càng đang phát ngốc hét lên:

- Còn đứng ngây ra đó làm gì ?

Mau mau chuẩn bị một bàn rượu và thức ăn tốt nhất cho hai vị đại gia này đi!Chim chết vì ăn người chết vì tiền, chưởng quầy cũng rất muốn có được hai khối linh thạch cực phẩm này.

Dù người Hồng gia không nói đạo lý đến đâu chăng nữa cũng không thể giận chó đánh mèo, phá tửu quán của mình chứ ?

Đại Công Kê và Sở Mặc đều rất hài lòng về bữa ăn.

Không thể không nói, nguyên liệu nấu ăn ở Linh giới có nhiều linh tính, đồ ở Nhân giới không thể so sánh được.

Chưởng quầy đứng một bên đề phòng, nơm nớp lo sợ, đến tận lúc hai vị đại gia kia ăn uống no đủ mà cũng không có thêm chuyện gì, cũng không thấy người Hồng gia đến trả thù.

Chưởng quầy không khỏi thấythật may mắn, sau đó, tất bật chỉ huy người làm sửa lại vách tường.

Sự việc này cũng chẳng khiến chưởng quầy bị tổn thất.

Hai khối linh thạch cực phẩm có thể giúp Sở Mặc mua nửa cái tửu quán này ý chứ.

Dù lúc trước Sở Mặc có phá hoại thế nào thì chưởng quầy cũng chẳng ý kiến ý cò gì nữa.

Trong một trang viên rộng lớn ở Cẩm Tú thành...

Nơi đây chính là Hồng gia.

Giờ phút này, gia chủ của Hồng gia đang ở trong phòng, phía dưới có một đám người đang đứng.

Đây chính là đám vừa phát sinh xung độtvới Sở Mặc.

Tên trẻ tuổi bị Sở Mặc đánh bay đã thay quần áo, khúm núm đứng đó.

Trúc Cơ tu sĩ lúc trước bị thương nên không có mặt ở đây.

Hồng Cường là gia chủ của Hồng gia, hiện đang nhìn người trẻ tuổi trước mắt hỏi:

- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ?

Thân hình tên này khẽ run, hai đầu gối mềm nhũn, quỳ trên mặt đất nói:

- Đại...đại bá...

- Ừ...

Hồng Cường hừ một cái.

- Gia chủ...trên đường đi dạo, ta thấy trong quán rượu có một người mang theo một linh sủng, nên muốn mua lại linh sủng đó, đem về hiến cho đại bá.

-----o0o-----

Chương 782 : Hồng gia ở Cẩm Tú thành

Chương 782 : Hồng gia ở Cẩm Tú thành

Người trẻ tuổi quỳ trên mặt đất, run rẩy thuật lại chuyện lúc nãy.

Hồng Cường không tỏ vẻ gì, đợi người trẻ tuổi nói xong, mới nhìn mấy kẻ còn lại hỏi:

- Y nói đúng chứ ?Những hộ vệ này ngơ ngác nhìn nhau.

Bọn họ không dám nói dối gia chủ.

Ai cũng biết người gia chủ trung niên, mặt không đổi sắc trước mắt là một người lòng lang dạ sói ở Cẩm Tú thành.

Đúng là muốn chết mới dám nói dối trước mặt người này.

Nhưng bọn họ cũng không dám bán đứng chủ tử của mình nếu không về sau cũng không có kết cục tốt.

Những lời người trẻ tuổi nói không sai nhưng vấn đề là, y muốn cướp con linh sủng kia cho mình chứ không phải muốn mang về cho gia chủ.

Nhưng bọn họ sao có thể nói ra chuyện này chứ ?Ánh mắt Hồng Cường lạnh băng, quét qua đám người phía dưới, trong lòng cũng đoán được đầu đuôi mọi chuyện.

Hồng Cường lại nhìn người đang quỳ nói:

- Ta đã biết.

Ngươi lui xuống trước đi.

- Gia chủ...ta...

Tên đó còn muốn nói thêm nhưng nhìn người trung niên đang lạnh mặt lại rúc về, dập đầu một cái, ỉu xìu đi ra ngoài.

- Thành sự không có bại sự có thừa.

Tên này vừa đi, Hồng Cường liền mắng luôn trước mặt mấy hộ vệ,sau đó lại nói:

- Các ngươi nhớ kỹ, từ giờ phải trông chừng nó cẩn thận, đừng cho nó đi gây chuyện thị phi.

Nếu không, ta đánh gãy chân chó của các ngươi.

Bọn hộ vệ run rẩy, liên tục nói vâng.

Họ lại kêu khổ trong lòng: đó là cháu ruột của ngươi, ngươi không quản lý đi, chúng ta làm sao dám quản chứ.

Nhưng họ cũng biết điều, bất luận thế nào cũng không dám nói ra khỏi miệng.

- Đều lui đi.

Hồng Cường khoát tay, bọn hộ vệ như được đại xá.Trong phòng, chỉ còn lại một lão già, từ đầu đến cuối vẫn chưa nói gì.

Hồng Cường nhìn lão giả, thái độ dịu xuống:

- Triệu tiên sinh, ngài thấy chuyện này thế nào ?

Đôi lông mày dài của lão già hơi nhăn một chút, ngẩng đầu nhìn Hồng Cường nói:

- Thời gian này, vì phát hiện di tích kia, Cẩm Tú thành bắt đầu không an bình.

Nhiều người lạ mặt từ các nơi tiến đến dò xét.

Hồng Cường hỏi một đằng, lão trả lời một nẻo, nhưng Hồng Cườngcũng không thấy lạ mà chỉ nhìn lão gia hỏi:

- Ý của ngài là tạm thời chúng ta sẽ không động vào hắn ?

Lão già gật đầu:

- Thời điểm này tốt nhất không cần để sự việc phát sinh biến cố.

Có rất nhiều người đang nhìn vào chỗ di tích kia.

Nếu để đối thủ bắt được cơ hội, chỉ sợ...

Lão già không nói thêm nhưng sắc mặt của Hồng Cường lại lập tức ác liệt, đôi lông mày nhíu chặt, lẩm bẩm:

- Chẹp, một thiếu niên cảnh giới Tiên Thiên, lại dám mang một linh sủng rêu rao khắp nơi.

Hơn nữa chiến lực kinh người, đến HồngNhạc cũng không phải đối thủ của hắn.

Chỉ Tiên Thiên mà đánh được Trúc Cơ, lại còn đánh không hề áp lực, đúng là hơi tà môn...

Lão già ngẫm nghĩ một chút rồi nói:

- Mặc dù hơi khó tin nhưng không có nghĩa là không có chuyện như vậy.

Nếu ta đoán không sai, thanh niên này chắc chắn đi theo đường luyện thể, thậm chí đã đến Tiên Thiên thể.

- Cái gì!

Hồng Cường ngẩn ra, khiếp sợ nói:

- Tiên Thiên thân thể ?

Sao có khả năng này chứ ?Lão già nói:

- Nếu không làm gì có chuyện Hồng Nhạc không phải đối thủ của hắn.

Theo lời của Hồng Phong, lúc Hồng Nhạc dùng công kích thuật pháp, người kia trực tiếp dùng tay không chặn lại, sau đó hung hăng tung một quyền, đánh bay Hồng Nhạc.

Nếu hắn không luyện thể, chắc chắn không có khả năng này.

Hồng Cường cau mày:

- Vậy hắn có thể từ một đại phái luyện thể nào ra không ?

Lão già lại nghĩ một chút, lắc đầu:

- Chúng ta đều biết rõ tình hình trong phạm vi ngàn dặm quanhđây, nên chắc chắn hắn không đến từ chỗ này.

Nhưng ở Linh giới, cũng có mấy người ở đại phái luyện thể, nên cũng có khả năng hắn đi ra từ mấy nơi đó.

Nếu vậy thì...

Lão già méo miệng, không nói tiếp nữa.

Hồng Cường cũng hơi sợ hãi, không nhịn được mắng:

- Đồ khốn kiếp!

Suốt ngày chỉ biết gây sự để ta phải giải quyết.

Lúc này, bên ngoài có người đi vào thông báo.

Chính là người Hồng Cường phái đi điều tra Sở Mặc.

- Vào đi.

Bộ dáng Hồng Cường trở về vẻ uy nghiêm.

- Gia chủ, thuộc hạ đã điều tra rõ.

Người kia mới đến Cẩm Tú thành hôm nay.

Hắn đi theo một đội ngũ của Kim gia, đến cách thành mười dặm mới tách ra đi riêng.

Người vừa tiến vào ngay lập tức nói thẳng vào vấn đề.

- Kim gia sao ?

Hồng Cường nhướng mày, mày nhăn sâu hơn, lại nhìn về lão già đang đứng một bên.

Lão già cười khổ:

- Nếu hắn có liên quan đến Kim gia thì chuyện này có chút phiền phức rồi.

Lúc này Hồng Cường lại quyết liệt:

- Vậy thì sao.

Người bị thua thiệt trong chuyện này là Hồng gia chúng ta.

Chẳng lẽ Kim gia được tiện nghi rồi còn đến khoe mẽ chắc.

- Chỉ sợ kẻ có âm mưu lợi dụng chuyện này thôi.

Bây giờ đang là thời kỳ mấu chốt mà.

Lão già hạ giọng.Trong con ngươi Hồng Cường thoáng hiện lên sát khí, sau một lúc mới hít thở thật sâu nói:

- Người đâu, vào đây!

...

Trong gian phòng trọ, một người một gà trừng mắt nhìn nhau.

Sau một hồi, Đại Công Kê mới lên tiếng:

- Tiểu tử, ta cảm ơn ngươi về chuyện hôm nay nhé.

- Cảm ơn gì chứ, ngươi đâu phải người ngoài.

Chẹp, không biếtlần này có chọc phải tổ ong vò vẽ không.

- Nếu không chúng ta đi khỏi chỗ này thôi ?

Đại Công Kê ít nhiều chột dạ.

Lúc nóng lên, ai còn quản chuyện gì nữa.

Đến chỗ xa lạ, gây họa thì cùng lắm là bỏ đi thôi.

Sở Mặc hay Đại Công Kê đều cực kỳ tự tin có thể chạy thoát vào lúc nguy hiểm.

Ai cũng không muốn chịu uất ức.

- Cũng chưa cần thiết.

Bất quá chỉ là một tên ăn chơi trác tángkhông ra hồn ý mà.

Chúng ta cứ ở lại đây vài ngày, ít nhất phác thảo được bản đồ ở Linh giới chứ.

Sở Mặc cười cười.

Đại Công Kê nghĩ một chút, thấy Sở Mặc nói có lý.

Dù nó có thể tự tìm được chỗ của Tinh linh tộc, nhưng nếu có bản đồ Linh giới ở trên tay thì sẽ dễ tìm hơn.

Mà không thấy bất cứ dấu vết nào của Tinh linh tộc thì nó cũng không tìm được.

Lúc này, đột nhiên có tiếng gõ cửa.

Sở Mặc và Đại Công Kê nhìn nhau một cái.

Sở Mặc nói:

- Ai thế ?

- Ta là người của Hồng gia.

Con cháu trong nhà không hiểu chuyện, mạo phạm đến công tử.

Ta đến nhận lỗi thay nó.

Ngoài cửa vang lên một tiếng nói trầm thấp ôn hòa.

Sở Mặc và Đại Công Kê đều ngẩn ra, tự nhủ: tình huống quái gì thế này.

Chưởng quầy tửu quán không phải đã nói Hồng gia rất đáng sợ sao ?

Đâu phải loại hiểu cấp bậc lễ nghĩa gì chứ.

Sở Mặc đi đến, mở cửa phòng.

Nhìn phía ngoài có ba người, cầm đầu là một người trung niên khoảng bốn mươi tuổi.

Tướng mạo nho nhã, mặt cười ôn hòa, hơi thở kiềm chế, hoàn toàn không nhìn ra cảnh giới.Người này vừa thấy Sở Mặc đã ôm quyền thi lễ:

- Tại hạ là Hồng Thiên Lam, xin ra mắt công tử.

-----o0o-----

Chương 783 : Không đáng xách giày cho người ta

Chương 783 : Không đáng xách giày cho người ta

Sở Mặc cũng ôm quyền đáp lễ:

- Tại hạ Sở Mặc, bái kiến Hồng tiên sinh.

Hồng Thiên Lam nở nụ cười:

- Hồng gia quản giáo không nghiêm, va chạm mạo phạm Sở công tử, tự thấy hổ thẹn nên mới cố ý chuẩn bị lễ vật xin lỗi Sở công tử, mong Sở công tử không cần chấp nhặt.

Hồng Thiên Lam nói xong, nhìn về phía sau.

Hai gã tùy tùng đem lễvật đưa vào phòng, sau đó khom người rời khỏi.

Lúc này, Thương Khung Thần Giám hơi nóng lên, đây là tín hiệu khi nó nhận được bảo vật.

Căn cứ vào lượng nhiệt tỏa ra, Sở Mặc đoán được bảo vật cũng không phải là thứ đáng giá lắm.

Nhưng đây chỉ là đối với hắn thôi.

Còn với Hồng gia, mấy đồ này đã thể hiện tâm ý lớn nhất của bọn họ rồi.

Sở Mặc không khỏi nao nao, nhìn Hồng Thiên Lam nói:

- Chuyện này cũng chẳng phải chuyện đại sự gì, hơn nữa, ta cũng làm người của Hồng gia bị thương.

- Những người đó đáng bị trừng phạt.

Hồng Thiên Lam ra vẻ chính nghĩa.

- Trong Hồng gia cũng không tránh được có mấy tên cặn bã.

Bình thường chúng ta không có nhiều thời gian quản giáo bọn họ.

Giờ người cho bọn chúng một bài học, chúng ta cầu còn không được đấy ạ.

Sở Mặc nghe vậy liền nói:

- Vậy chuyện này dừng ở đây.

Thời điểm này không cần khách khí nữa.

Hiện tại, chắc Hồng gia nghĩ hắn là nhân vật có lai lịch lớn gì đó.

Nếu cứ tỏ ra khiêm tốn khách khí sẽ chỉ khiến đối phương khinh thường mình thôi.

Sở Mặc hiểu rất rõtâm tư của mấy người này.

Quả nhiên, Hồng Thiên Lam thấy Sở Mặc như vậy thì thở phào nhẹ nhõm, vào trong ngồi một lúc, muốn Sở Mặc nói ra xuất thân lai lịch.

Sở Mặc sao có thể thành toàn, nói bậy nói bạ, tung hỏa mù.

Ở Huyễn Thần giới, Sở Mặc đã gặp rất nhiều tu sĩ cấp cao nên chẳng khó khăn gì khi lừa dối vị tiểu tu sĩ ở Linh giới.

Vì thế, lúc Hồng Thiên Lam ra khỏi nhà trọ vẫn còn choáng váng.

Đến lúc trở lại Hồng gia cũng không thể tỉnh táo hoàn toàn.

Trong đầu vẫn lưu lại thanh âm của người trẻ tuổi kia.

- Cảnh giới cao có thể hữu dụng với một số người.

Ai nói càng nâng cao cảnh giới thì càng tốt chứ ?

Chẳng lẽ ngươi chưa nghe chuyện không ổn định tâm tình có thể dẫn đến tẩu hỏa nhập ma hay sao ?

- Sư phụ hay sư môn á ?

Nói ở đây ngươi cũng không biết đâu.

Lại bảo ta hù dọa ngươi.

- Luyện thể ư ?

Ngươi thấy ta giống mấy tu sĩ luyện thể sao, đám người đó vai rộng eo thon, cao lớn thô kệch cơ.

Ta không thích thế đâu.

Vấn đề này là vấn đề huyết thống, ngươi có biết huyết mạch không ?

Lúc Hồng Thiên Lam bẩm báo cho Hồng Cường, trong đầu vẫn cònrất hỗn loạn.

Kiến thức của người trẻ tuổi kia rất uyên bác.

Hồng Thiên Lam muốn khảo sát đối phương một chút nên tùy ý đưa ra vài vấn đề nhưng câu trả lời của đối phương đã hoàn toàn vượt ra tầm hiểu biết của Hồng Thiên Lam.

Đến phút cuối, một Trúc Cơ tu sĩ hậu kỳ như Hồng Thiên Lam cũng chỉ biết bái phục.

Hồng Thiên Lam khẳng định người này xuất thân từ danh môn.

Mặc dù cảnh giới không cao nhưng tuyệt đối là người tài giỏi.Hồng Cường nghe Hồng Thiên Lam nói xong vẫn cau mày trầm mặc.

Nhưng Triệu lão đứng bên lại hỏi:

- Ngươi xác định người trẻ tuổi kia nhắc đến hai chữ huyết mạch đúng không ?

- Đúng vậy.

Hẳn hỏi ta: ngươi có biết thế nào là huyết mạch không mà ?

- Vậy ngươi trả lời thế nào ?

Triệu lão nghiêm nghị.Hồng Thiên Lam nói:

- Ta nói ta biết, hậu nhân của cường nhân bình thường cũng là kẻ mạnh.

Đây chính là ưu thế của huyết mạch.

- Người trẻ tuổi kia trả lời ra sao ?

Hồng Thiên Lam gãi đầu:

- Hắn không trả lời ta...

- Ủa...

Triệu lão lại nhìn.

- Hắn chỉ cười ha ha, sau đó chuyển sang vấn đề khác.

Hồng Thiên Lam thành thật.

- Aiz...

Triệu lão thở dài.

Lúc này ngay cả gia chủ Hồng Cường cũng thấy khác lạ, nhìn Triệu lão hỏi:

- Hồng Thiên Lam nói gì không đúng sao ?

Triệu lão cười khổ lắc đầu:

- Chưa nói tới việc đúng hay không, ngàn vạn lần không được trêuchọc người trẻ tuổi kia.

Ngươi cũng thấy, hiện tại người ta cũng không muốn động Hồng gia, vẫn trò chuyện vui vẻ với Hồng Thiên Lam.

Như vậy tốt lắm, tốt nhất là có thể trở thành bằng hữu của hắn.

Dù không thể thành bằng hữu cũng phải nhớ kỹ, không được đối địch với hắn.

- Vì sao vậy ?

Hồng Cường rất ít khi thấy Triệu lão trịnh trọng như thế, cảm thấy rất nghi hoặc.

- Lai lịch của người trẻ tuổi kia lớn hơn chúng ta tưởng rất nhiều.

Kim gia ý à...cũng chẳng đáng xách giày cho người ta đâu.

Triệu lão nói.Hồng Cường trợn mắt há mồm, Hồng gia và Kim gia cùng địa vị.

Triệu lão nói như thế chẳng khác nào nói đại tộc như Hồng gia ở Cẩm Tú thành cũng đồng dạng không đáng xách giày cho người ta sao ?

Triệu lão nhìn thoáng qua Hồng Cường nói:

- Gia chủ, ngươi đừng ấm ức.

Ngươi không tin cứ chờ xem.

- Xem...xem gì ?

Khóe miệng Hồng Cường co giật.

Triệu lão nói:

- Xem những kẻ trêu chọc người đó sẽ phải chịu hậu quả bi thảm như thế nào.

- Ta không hiểu.

Hồng Cường vẫn không tin.

- Gia chủ, ngài có biết ý nghĩa thật sự của hai chữ huyết mạch nàykhông ?

Triệu lão hỏi.

Hồng Cường cau mày, y cũng hơi hiểu hai chữ kia không giống ý nghĩa bình thường.

Hồng gia từng có lão tổ ở Nguyên Anh, mặc dù đã ngã xuống nhiều năm nhưng căn cơ của Hồng gia cũng không kém.

Nhưng Hồng Cường thật sự không biết huyết mạch đại biểu cho cái gì.

Triệu lão là trưởng lão Hồng gia đã cung phụng trong nhiều năm.

Nghe nói năm đó, Triệu lão thiếu vị lão tổ Nguyên Anh một ân tình, nên thề che chở cho Hồng gia trong một trăm năm.

Nên vài thập niên vừa qua, Triệu lão đến, vẫn chưa rời đi.Còn Triệu lão tột cùng có lai lịch gì, toàn bộ Hồng gia, từ trên xuống dưới, đến cả gia chủ cũng không biết.

Tuy nhiên học thức của Triệu lão tương đối uyên bác.

Người Hồng gia đều công nhận.

Có rất ít chuyện mà Triệu lão không biết.

Triệu lão nhìn Hồng Cường lắc đầu, than nhẹ:

- Huyết mạch được chia làm nhiều cấp độ.

Màu đỏ huyết mạch là thấp nhất, sau đó đến cam, vàng, lục, lam, chàm, tím.

Màu tím huyết mạch là cấp cao nhất.

- Huyết mạch còn chia màu sao ?

Hồng Cường giật miệng, thấy khó hiểu.

- Đây chỉ là một cách nói, không phải chỉ màu thật của máu.

Triệu lão giải thích.

- Trên thế giới này, tuyệt đại đa số chúng sinh đều không có lực lượng huyết mạch.

Nói cách khác, chúng ta còn chẳng có huyết mạch màu đỏ ý...

Hồng Cường hít sâu một hơi, không dám tin nhìn Triệu lão.

Triệu lão lại gật đầu:

- Ta cũng giống các ngươi mà thôi...

Tuy nhiên năm đó, trong sư môn của ta từng có một sư huynh có huyết mạch màu vàng.

Tốc độ nâng cao cảnh giới của vị sư huynh đó khiến người khác níu lưỡi.

Đồng thời,lúc sư huynh thức tỉnh huyết mạch, người được dẫn tới một thế giới thần bí.

-----o0o-----

Chương 784 : Kim Đông Nam

Chương 784 : Kim Đông Nam

- Thế giới thần bí ư ?

Hồng Cường và Hồng Thiên Lam có cảm giác mình đang nghe một truyền thuyết.

Triệu lão lắc đầu:

- Tu sĩ chúng ta không thể do thám, cũng không hiểu biết thế giới kia.

Nhưng huyết mạch càng mạnh, thì tu vi tăng càng nhanh.

Trong trường hợp cùng cảnh giới, huyết mạch mạnh vĩnh viễn chiếm thượng phong.Triệu lão nói xong, sắc mặt càng nghiêm túc hơn:

- Người trẻ tuổi kia không phải vô ý mà nhắc đến huyết mạch đâu, hắn đang dò xét.

- Thăm dò á ?

Hồng Cường nhíu mày.

- Đúng vậy, hắn muốn thử xem chúng ta có tư cách trở thành địch nhân hay bằng hữu của hắn không.

Triệu lão chắc chắn.

- Khoa trương như vậy sao ?Hồng Cường và Hồng Thiên Lam đều không tin được.

Triệu lão nói:

- Hắn có thể dùng một tay, trực tiếp đỡ công kích thuật pháp của Hồng Nhạc chứng tỏ thể chất của hắn rất mạnh, đã tương đương với thân thể bất hủy rồi.

Sau đó, hắn lại nói về huyết mạch.

Đến đây, đã có thể thấy được thân phận của hắn...

Nhưng chúng ta còn chưa có tư cách để biết thân phận thật sự của hắn.

- Trời đất...

Hồng Thiên Lam xúc động, trong lòng thậm chí còn thấy vinh quang vô cùng...Không ngờ Hồng Thiên Lam ta còn có thể nói chuyện vui vẻ với một thiên chi kiêu tử như vậy.

Đầu óc của Hồng Cường hơi hỗn loạn, lẩm bẩm:

- Một thiên tài như vậy đến chỗ chúng ta làm gì nhỉ ?

Triệu lão thở dài:

- Có lẽ tin tức về di tích...đã bị lộ rồi.

Vừa nói đến di tích, sắc mặt Hồng Cường nghiêm túc luôn:

- Vậy chúng ta nên làm gì bây giờ ?Triệu lão cười thần bí:

- Thời điểm này không chỉ mình chúng ta sốt ruột.

Chúng ta không trêu được người này nhưng vấn đề là không phải ai cũng phỏng đoán được thân phận của hắn đâu.

Ánh mắt Hồng Cường sáng lên, vẻ mặt khẩn trương lần đầu tiên có thể tươi cười.

Y hưng phấn nói:

- Đúng rồi.

Cẩm Tú thành còn có đầu sói và con hổ kia mà nhỉ.

Triệu lão khẽ mỉm cười:

- Đúng vậy!...

Thành tây của Cẩm Tú thành

Kim gia

Một lão già khoảng năm mươi tuổi đang ngồi ở chủ vị, rũ mi mắt, chuyên chú thưởng trà.

Phía dưới có một nữ tử xinh đẹp đang đứng.

Mới đầu nàng còn có thể điềm tĩnh, mỉm cười đứng đợiNhưng sau một thời gian, nữ tử bắt đầu thấy bất an.

Mặc dù sinh ra ở một trấn nhỏ, nhưng từ lúc bé nàng đã được dạy phải có lễ phép, phải có tu dưỡng, không nên thất lễ trước mặt người khác, không được phép thất nghi.

Thật ra với người ở cảnh giới Tiên Thiên như nàng, đừng nói chỉ đứng một lúc, đứng mấy ngày mấy đêm cũng chẳng có việc gì.

Nhưng khí tràng của lão già đối diện kia vô hình toát ra thật sự quá kinh người.

Từ khí thế này, nữ tử có thể cảm giác được, chỉ cần một ý niệm, đối phương cũng có thể giết nàng vô số lần.Cô gái này chính là Phương Lan.

Lão già năm mươi tuổi kia chính là gia chủ của Kim gia, Kim Đông Nam.

Đây là một cái tên vang vọng toàn bộ Cẩm Tú thành.

Đại đa số mọi người kính sợ, vì người này chính là gia chủ của Kim gia trong Cẩm Tú thành.

Nhưng những người khác hoặc tu sĩ biết chuyện, đều thật sự biết chỗ đáng sợ của cái tên này.

Kim Đông Nam là một tu sĩ Kim Đan kỳ.

Nếu không, sao một đại tộc như Hồng gia lại kiêng kị Kim gia.

Nhìn thực lực bên ngoài, có thể thấy Kim gia có thể đè ép Hồng gia một bậc.Mặc dù Hồng gia có Triệu tiên sinh là Kim Đan cao thủ trấn giữ, nhưng dù sao chăng nữa, Triệu tiên sinh cũng không mang họ Hồng.

Nhưng Kim Đông Nam chính là người Kim gia.

Một gia tộc có thể nuôi dưỡng một cao thủ Kim Đan kỳ sao có thể thiếu tự tin chứ.

Phương Lan biết lão già này đang ra uy phủ đầu.

Mặc dù Kim Thiết Cương cho nàng cơ hội 'tình cờ' gặp mặt gia chủ Kim Đông Nam trước khi gặp Kim Minh, nhưng nàng cũng sợ không có cơ hội nói chuyện.

Vì thế, khi vừa gặp, Phương Lan đã quỳ xuống dập đầu với Kim Đông Nam trước mặt mọi người.Nhân lúc Kim Đông Nam còn đang ngạc nhiên, Phương Lan nói thẳng.

- Ta không muốn gả cho Kim Minh.

Mặc dù những người ở đây đều là tâm phúc của Kim gia, không sợ đám người này sẽ ra ngoài nói huyên thuyên, nhưng cũng sẽ khiến ít nhiều lời bị truyền ra.

Kim gia là gia tộc loại nào, mà Kim Minh lại có thân phận gì chứ ?

Nói không ngoa, theo địa vị, Kim gia tương đương với một gia tộcchư hầu, Vương gia trong nhân gian.

Như vậy, Kim Minh là một con trai của Vương gia, một vương tử chân chính.

Hiện giờ lại có một cô nương xinh đẹp không biết từ đâu chạy ra, vọt tới trước mặt gia chủ Kim gia lớn tiếng nói ta không muốn gả cho con của ngươi.

Dù cô nương này có ủy khuất thế nào đi nữa đối với Kim Đông Nam, chuyện này cũng làm y bị mất mặt.

Một nhân vật sắp thành tinh như lão, liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu tâm tư của Kim Thiết Cương.

Sau khi trừng mắt nhìn Kim ThiếtCương một cái mới sai người đưa Phương Lan đến chỗ mình.

Nên mới có tình cảnh như hiện tại.

Đứng một chút, Phương Lan đã tỉnh táo trở lại.

Nàng biết mình đã gây ra họa.

Nhưng họa này nói lớn thì là lớn, mà nói nhỏ thì là nhỏ, tất cả đều phụ thuộc vào tâm tình của gia chủ Kim gia, hoàn toàn không liên quan đến tính tình của Kim Đông Nam.

Dù lòng dạ có dày rộng đến đâu thì cũng vẫn muốn ra oai phủ đầu một chút.

Nếu không, người khác lại tưởng gia chủ đại gia tộc rất dễ nói chuyện.

Phương Lan vẫn chịu đựng, đợi gia chủ Kim gia mở miệng.

Ban đầu chỉ là cố gắng không nói, nhưng giờ là không dám mở miệng rồi.Rốt cục Kim Đông Nam cũng bỏ chén trà xuống, ngẩng đầu nhìn Phương Lan.

Chẳng biết tại sao, thân thể Phương Lan liền run rẩy.

Ánh mắt của Kim Đông Nam rất bình tĩnh, không nhìn được cảm xúc hiện tại thế nào.

Phương Lan lại bị cái nhìn này làm cho toàn thân lạnh băng.

- Không tồi!

Cuối cùng Kim Đông Nam cũng mở miệng.

Thanh âm của Kim Đông Nam rất bình thản, cứ như một lão bá bình thường, dường như có chút hợp ý nhưng lại rất uy nghiêm.

Phương Lancúi đầu, không dám đối diện với Kim Đông Nam.

Lúc trước, nàng cũng nghe nói gia chủ Kim gia Kim Đông Nam là một đại nhân vật khó lường, hơn nữa còn là một đại tu sĩ ở Kim Đan Kỳ.

Nhưng người trẻ tuổi mà, bao giờ cũng có chút điên cuồng.

Phương Lan cảm thấy Kim Đan tu sĩ cũng không là gì, một ngày nào đó, nàng cũng có thể tu luyện đến Kim Đan, thậm chí là Nguyên Anh.

Nhưng đến lúc gặp, Phương Lan mới hiểu mình quá ngây thơ.

Phóng nhãn toàn bộ Linh giới, Kim Đan kỳ tu sĩ cũng là một nhân vật.

Mà chính mình là gì chứ, còn chưa vào Trúc Cơ, chỉ là một nữ nhi phú hộ ở trấn nhỏ mà thôi.

Ngoại trừ gương mặt này, Phương Lan đột nhiên cảmthấy mình chẳng có lợi thế gì cả.

Kim Đông Nam nói nàng không tệ, lại khiến cho Phương Lan kinh sợ.

Nàng không rõ, mình không tệ ở chỗ nào...

-----o0o-----

Chương 785 : Phương Lan bối rối

Chương 785 : Phương Lan bối rối

- Kim Minh...cũng có mắt nhìn.

Trên mặt Kim Đông Nam bỗng có ý cười.

Nhưng Phương Lan không biết vì sao người này lại cười, nên vẫn không dám ngẩng đầu.

Tuy vậy, lời Kim Đông Nam nói lại khiến Phương Lan thấy thất vọng.Kim Đông Nam khen Kim Minh có mắt nhìn là có ý gì ?

Thân là gia chủ Kim gia, chẳng lẽ Kim Đông Nam cũng...

Phương Lan không dám nghĩ nữa, nhưng nàng cũng hiểu, những suy nghĩ tính toán của mình trước mặt đại nhân vật này chẳng là cái gì cả.

Giận dữ thì làm sao.

Nàng không sợ chết, nhưng nàng sợ liên lụy người nhà.

Nên trước khi xác định thái độ của đại nhân vật này, nàng vẫn không dám nói gì.

- Trước khi nhìn thấy ta, chắc muốn nói gì đó.

Sao giờ lại không nói nữa ?

Kim Đông Nam thản nhiên hỏi.Phương Lan sợ hãi, trực tiếp quỳ xuống, vẫn cúi đầu, không dám nói chuyện.

Nhưng nước mắt cứ chảy ra.

- Nên nói tiểu cô nương nhà ngươi quá ngây thơ hay quá tâm cơ đây ?

Dù Kim Đông Nam cũng có nhiều kinh nghiệm, trải qua nhiều gió mưa cũng bị giật mình trước hành động của Phương Lan.

Nhưng sau đó, lão cười khẽ:

- Thôi, xem ra ngươi đã biết mình sai ở đâu nên mới không dám nói nữa đúng không ?

Ngươi cứ đứng lên đi.

Nơi này không có người ngoài, ngươi muốn nói gì thì nói.

Chớ để người khác nghĩ Kim gia ta chỉ biết bắt nạt phụ nữ.Phương Lan nháy mắt trút được gánh nặng, thấy thoải mái hơn.

Nàng cảm thấy như có một tia nắng ấm áp đang chiếu vào trong lòng của nàng.

Nàng không đứng lên, chỉ hơi ngẩng đầu, để nước mắt chảy xuống, nức nở:

- Ta...ta sợ.

Không nói mình ủy khuất, cũng không nói thêm gì, chỉ nói một câu như vậy.

Lúc này lại có tiếng gõ cửa.

Kim Đông Nam nhìn Phương Lan, thản nhiên nói:

- Đi vào đi.

Một người từ ngoài đi vào, làm như không nhìn thấy Phương Lan, tới thẳng chỗ Kim Đông Nam, nói gì đó vào tai Kim Đông Nam xong lại đứng im.

Đuôi mày Kim Đông Nam hơi nhíu lại, có chút bất ngờ nhìn Phương Lan, sau đó lại đột nhiên cười rất kỳ quái nói:

- Thú vị đấy.

Phương Lan không hiểu người này nói gì, chỉ quỳ ở đó.

- Tiểu cô nương, ngươi tên là Phương Lan à ?

Kim Đông Nam chợt hỏi.

- Dạ.

Phương Lan nhẹ nhàng trả lời.

- Ngươi không có một chút hảo cảm với Kim Minh, thậm chí còn rất ghét nó đúng không ?

Kim Đông Nam lại hỏi.

- Ta...

- Ngươi không cần sợ.

Ta đã nói Kim gia không như ngươi nghĩ.

Ngươi muốn nói gì cứ nói, không phải ngại.

Ngữ khí của Kim Đông Nam hòa ái hơn.

- Ta đã có người trong lòng...

Chẳng biết tại sao, lúc trước nàng vẫn còn niềm tin rất lớn, giờ này lại thấy hơi chột dạ.

Biểu hiện của Vương Võ khiến nàng thật sự thất vọng.

Nàng không mong Vương Võ là một anh hùng đầu đội trời chân đạp đất, có thể vì nàng mà chết.

Nàng chỉ hy vọng người mình thích có thể hiểu mình.

Trong tình huống sự việc còn chưa rõ ràng, không nghi ngờnàng mà thôi.

Lòng dạ Vương Võ nhỏ mọn lại đa nghi chính là nguyên nhân chính khiến Phương Lan chột dạ.

- Người ngươi nói là Vương Võ sao ?

Ta biết rồi.

Kim Đông Nam nhàn nhạt nói.

Nghe vậy, Phương Lan hơi yên tâm, nhưng bỗng nhiên nhớ ra gì lại cấp bách nói:

- Ngài...ngài không nên thương tổn y.

Ta cầu ngài...

- Haiz...

Kim Đông Nam thở dài, có chút cô đơn nói:

- Hôm nay ta mới biết, trong suy nghĩ của các ngươi, Kim gia lại là loại như vậy...

Nói ra, còn phải cảm tạ ngươi.

Phương Lan nhất thời choáng váng, không biết nên nói gì.

- Ngươi không thích Kim Minh, thậm chí còn ghét nó, sẽ không đồng ý lấy nó.

Kim Đông Nam hơi trầm tư, sau đó lại nói:

- Như vậy đi, nếu như vì Kim Minh mà ngươi tới Cẩm Tú thành, cũng khó khăn lắm ngươi mới có dịp đến đây, cứ ở đây vài ngày đi.

Tasẽ giáo huấn Kim Minh.

Vì ta quản giáo không nghiêm, khiến ngươi chịu ủy khuất.

Ta thay khuyển tử xin lỗi ngươi.

- A...ta...ta không cần đâu ạ.

Phương Lan hoàn toàn ngây dại.

Nàng sửng sốt ngẩng đầu, nhìn gia chủ Kim gia, không biết làm thế nào.

- Đây là việc nên làm.

Kim Đông Nam lại nhìn Phương Lan nói:

- Để xin lỗi ngươi, ta sẽ sai người chuẩn bị cho ngươi một bộ tài liệu lên Trúc Cơ.

Ngươi cứ ở đây lên Trúc Cơ đi, có Kim gia hộ pháp, không ai dám trêu chọc ngươi đâu.

- Dạ...

Lần này, Phương Lan hoàn toàn ngây ngốc.

Đầu óc trống rỗng, chỉ còn lại bốn chữ: tài liệu Trúc Cơ.

- Ngươi không cần nghĩ nhiều.

Người của Kim gia đã làm sai thì sẽ bị trừng phạt.

Người bị ủy khuất chúng ta cũng sẽ bồi thường.

Kim Đông Nam nhìn Phương Lan nói:

- Ngươi lui xuống nghỉ ngơi đi.

Ở đây, không cần phải sợ, sẽ không ai dám động tới ngươi.

Phương Lan cứ thế bị thị nữ dìu xuống, trên khuôn mặt xinh đẹp vẫn còn ngẩn ngơ.

Nàng không rõ tại sao sự việc lại diễn biến như thế này.

Từ đầu tới cuối, hầu như nàng không nói gì cả.

Mà những câu nàng nói cũng chẳng có câu nào có ý lấy lòng, ngược lại chỉ khiến người tứcgiận.

Chỉ trích con trai người ta ngay trước mặt người ta, lại hiểu lầm người ta có ý thương tổn người trong lòng mình...

Không biết gia chủ Kim gia có bình thường không nữa, chẳng những làm chủ cho nàng, còn tặng cho nàng một bộ tài liệu lên Trúc Cơ.

Một bộ tài liệu lên Trúc Cơ giá trị mấy trăm lượng bạc đó.

Đến tận lúc Phương Lan được an bài đến phòng khách của Kim gia, nhìn muội muội đang lo lắng, chờ đợi mình, nàng vẫn không thể nghĩ thông suốt.

Nhưng ngay khi Phương Lan vừa đi, sắc mặt Kim Đông Nam dầntrầm xuống, khôi phục vẻ nghiêm nghị ban đầu.

Ngay sau đó, Kim Thiết Cương gõ cửa tiến vào.

Kim Thiết Cương quỳ xuống trước mặt Kim Đông Nam rồi mới nói:

- Gia chủ, ta đã sai.

Lần sau không dám nữa ạ.

Kim Đông Nam cũng không ra uy phủ đầu gì, mà chửi luôn một trận.

Mắng chửi xong thì đuổi Kim Thiết Cương đi, nói:

- Lần sau có chuyện trước tiên ngươi phải phái người bẩm báo với ta.

Còn dám đùa giỡn chặn đường kêu oan, ta đập nát mông ngươi.

Kim Thiết Cương chạy té khói, nhưng trong lòng cũng rất thỏa mãn.Không phải ai cũng có tư cách bị gia chủ chửi mắng thậm tệ như vậy.

Chịu chửi như vậy có nghĩa đã không coi ông là người ngoài rồi.

Hơn nữa, nhìn Kim Đông Nam gầm thét chửi bới thậm tệ, nhưng Kim Thiết Cương cảm giác, gia chủ không tức giận.

Hiện tại, Kim Thiết Cương chỉ băn khoăn vấn đề với Kim Minh.

Mặc dù Kim Thiết Cương cố gắng lấy lòng các bên, nhưng biểu hiện của ông dù sao cũng đồng nghĩa với việc bán rẻ Kim Minh, không biết sẽ bị trừng phạt như thế nào nữa.

Tuy nhiên, khi trở lại, Kim Thiết Cương cũng không gặp Kim Minh.Kim Minh đã bị lão gia gọi đi.

Kim Thiết Cương căng thẳng, lại càng thấy áy náy, âm thầm thề trong lòng: sau này mình nhất định trung thành tận tâm với Kim Minh.

Chuyện như vậy, làm một lần là quá đủ rồi.

-----o0o-----

Chương 786 : Cha và con

Chương 786 : Cha và con

Kim Minh không để ý tới Kim Thiết Cương, giờ khắc này trong lòng Kim Minh cũng đang bối rối.

Lúc trước Kim Minh cũng được gia chủ gọi đến, nhưng chỉ ngồi ở phòng bên cạnh.

Kim Minh nghe thấy hết cuộc đối thoại của phụ thân và Phương Lan, cũng nghe Kim Thiết Cương bị chửi.

Mặc dù cũng hơi oán giận Kim Thiết Cương, nhưng Kim Minh càng hồi hộp hơn.

Cường đoạt dân nữ không phải chuyện đùa đâu.Mặc dù là con cháu Kim gia nhưng Kim Minh cũng không dám làm chuyện này.

Quá trình đưa Phương Lan đến đây cũng không khác cường đoạt là bao nhưng vẫn để lại chút đường lùi.

Nếu Kim Minh dám trắng trợn ép người như thế, dù cho có là thiên tài, mà tu vi hiện tại đã lên Trúc Cơ, Kim Đông Nam cũng có thể đánh gãy đùi y.

Sau đó, nhốt y lại, cả đời này sẽ không có ngày nổi danh.

Dựa vào thân phận con cháu đại tộc để tác oai tác quái, ở nhà khác thì được chứ ở Kim gia thì không.

Sau khi Kim Thiết Cương nghe chửi bị đuổi đi, Kim Minh bị gọi vào.

Người lúc trước nói nhỏ vào tai Kim Đông Nam cũng được triệuvào.

Kim Đông Nam nhìn người này nói:

- Ngươi nói lại tin tức mới nhận được một lần nữa đi.

Người nọ không do dự nói:

- Sở Mặc khoảng hai mươi tuổi, tu sĩ Tiên Thiên, không rõ lai lịch.

Mang theo linh sủng là một con gà trống, khoảng trưa nay tiến vào Cẩm Tú thành.

Hắn đi theo đoàn xe của quản sự Kim Thiết Cương.

Lúc đi, Kim Thiết Cương cũng tặng hắn một con ngựa để cưỡi.

Nghe đến đó, Kim Minh thấy thật khó hiểu.

Nhưng y biết, bố mìnhchưa bao giờ nói chuyện không đâu, nên đè lại nghi ngờ, nghe nói tiếp.

- Khoảng giờ thân, Sở Mặc mang gà trống đến một tửu quán ở Cẩm Tú thành uống rượu, vô tình gặp cháu của gia chủ Hồng gia là Hồng Phong, bị tên này khiêu khích.

Hồng Phong muốn mua gà trống, nhưng Sở Mặc cự tuyệt, nên muốn ép mua ép bán.

Gã phái ra một Trúc Cơ tu sĩ hầu cận là Hồng Nhạc.

Hồng Nhạc tiến hành công kích, nhưng lại bị người ở cảnh giới Tiên Thiên là Sở Mặc đánh cho trọng thương.

Nghe đến đây, mắt Kim Minh trừng lớn, không dám tin vào tai mình.

Khó mà tưởng được một người luyện võ Tiên Thiên lại có khả năng đánh bại một Trúc Cơ tu sĩ sơ kỳ, lại còn đánh cho Hồng Nhạc bị trọngthương ?

Ở cùng một thành, lại đều thuộc tầng lớp cao cấp, Kim Minh cũng biết Hồng Phong của Hồng gia nhưng không chơi cùng, phần vì hai nhà có đối lập, phần vì Kim Minh chẳng để Hồng Phong vào mắt.

Nhưng Kim Minh cũng biết người hầu cận bên Hồng Phong, Hồng Nhạc.

Kim Minh tự hỏi, nếu mình đánh với Hồng Nhạc cũng chưa chắc sẽ thắng.

Người như Hồng Nhạc lại bị một người luyện võ Tiên Thiên đánh cho trọng thương, thật khó tin.

- Giờ dậu, Hồng Thiên Lam của Hồng gia tự minh mang theo hậulễ, đến phòng trọ Tường Phúc chỗ Sở Mặc để nhận lỗi.

Hai người nói chuyện khoảng một tuần trà, Hồng Thiên Lam mới vừa lòng ra về.

Báo cáo xong, người này ôm quyền thi lễ với Kim Đông Nam.

- Thưa gia chủ, thông tin chỉ đến đây là hết.

Kim Đông Nam khoát tay:

- Ngươi làm rất tốt, lui xuống đi!

- Tuân mệnh!

Người kia vui mừng, hài lòng lui xuống.

Qua chuyện này có thể thấy rõ khả năng tình báo hùng mạnh củaKim gia.

Chỉ trong một thời gian ngắn như vậy mà đã tra được rõ ràng nhiều chuyện.

Kim Đông Nam nhìn Kim Minh đang đứng hỏi:

- Ngươi thấy thế nào ?

Kim Minh nghiêm túc trả lời:

- Cái tên Sở Mặc không phải kẻ bình thường rồi.

- Không bình thường ở chỗ nào ?

Kim Đông Nam cố ý hỏi tiếp.Lúc này hai người giống như đã quên hết chuyện về Phương Lan rồi.

- Hồng gia xưa nay làm việc giống con chó điên, gặp người nào cắn người đấy.

Từ trên xuống dưới đều là loại không nhận thiệt thòi.

Có khi chống lại nhà ta, bọn họ mà không cắn được một miếng thịt cũng không cam lòng nhả ra nửa ngụm canh.

Không ngờ lần này có thể đối xử khách khí với người xa lạ kia như thế.

Người kia không hề đơn giản chút nào.

Kim Minh trầm ngâm một chút lại nói tiếp:

- Người này chỉ có cảnh giới Tiên Thiên, nhưng Trúc Cơ của Hồng gia lại không phải đối thủ của hắn.

Tuy nhiên, nếu Hồng gia phái nhiều người thì cũng không phải sẽ không bắt được.

Như vậy, Hồng giakhách khí như thế không phải vì sợ tu vi mà sợ thân phận của hắn.

Ánh mắt Kim Đông Nam nhìn Kim Minh lại càng dịu dàng, tươi cười nói:

- Không tồi.

Con ta rất ưu tú.

Tên Vương Võ kia là cái thá gì, so với con ta chỉ như trên trời dưới đất mà cũng dám giành nữ nhân với con ta sao ?

- A...

Kim Minh sững sờ, nhìn phụ thân mình đang ngồi cười.

- Mọi người đều nói Kim gia là một đám sói.

Kim Đông Nam đột nhiên chuyển đề.

- Mà ta, Kim Đông Nam, chính là đầu sói.

Mặc dù bọn họ không dám gọi tên này trước mặt chúng ta, nhưng thật ra, ta rất thích biệt hiệu này đó.

Kim Minh ngơ ngác nhìn phụ thân.

Mặc dù là cha con nhưng phụ thân rất ít khi tâm sự.

Kim Minh cũng không nhớ rõ lần hai người nói chuyện gần nhất là lúc nào nữa.

- Nhìn chung, sói vẫn mạnh hơn chó, nhất là một con chó điên.Kim Đông Nam khinh thường cười lạnh:

- Chỉ một đám chó điên Hồng gia mà cũng muốn tính kế bố sao.

Mẹ nó quá ngây thơ rồi!

Kim Minh hoàn toàn ngây người.

Y đã từng thấy phụ thân mắng chửi người, nhưng chửi thẳng như vậy...thật sự rất ít.

Trong trí nhớ dường như chưa có bao giờ.

Kim Đông Nam cười tủm tỉm nhìn Kim Minh hỏi:

- Thế nào ?

Thấy kinh ngạc sao ?

Lúc cha ngươi còn trẻ, cũng giống ngươi, từng hồn nhiên yêu thích một cô nương.

Chỉ tiếc năm đó cha không có quyết đoán như ngươi.

Nếu không...

Ha ha ha...Mặc dù Kim Đông Nam đang cười nhưng thần sắc có chút sầu não.

Chẳng biết tại sao, Kim Minh thấy lòng ấm áp, mũi hơi ê ẩm, thanh âm cũng nghẹn ngào:

- Cha...con sai rồi.

Xin lỗi cha, con đã bôi xấu gia đình mình!

Kim Đông Nam đứng lên, đến chỗ Kim Minh vỗ vỗ vai y nói:

- Ai mà không có lúc tuổi trẻ bồng bột.

Ngươi yên tâm, ta cũng hài lòng về Phương Lan.

Nàng sẽ là vợ ngươi, con dâu của ta.

Lát nữa, ngươi phải đến nói lời xin lỗi.

Khi nào ngươi có được lòng của nàng, ta sẽ đến cửa cầu thân cho ngươi.Phịch một tiếng!

Kim Minh quỳ xuống, khóc không thành tiếng:

- Cha!

Kim Đông Nam vuốt đầu Kim Minh nói:

- Ngươi là con ta, ta không giúp ngươi thì ai giúp.

Tỷ tỷ của ngươi, không cần nói.

Các ca ca của ngươi hiện cũng thể tự lo cho mình.

Người cha đau lòng nhất, chính là tiểu tử nhà ngươi.

Kim Đông Nam kéo Kim Minh dậy, chỉ ghế bên cạnh nói:

- Ngươi ngồi đi.

- Cha vẫn còn đứng sao con dám ngồi.

Kim Minh cũng không lau nước mắt trên mặt, nói nhỏ.

- Bảo ngươi ngồi thì ngươi cứ ngồi.

Kim Đông Nam trừng mắt, đi qua đi lại nói:

- Cho dù không xuất hiện việc của Sở Mặc, ta cũng sẽ giúp ngươi ôm mỹ nhân về, nhưng dùng cách khác mà thôi.

-----o0o-----

Chương 787 : Đa mưu túc trí

Chương 787 : Đa mưu túc trí

Kim Minh nhìn phụ thân đi tới đi lui, trong lòng hưng phấn , không nhịn được hỏi:

- Cha thật sự không tức giận việc ta cưỡng ép cưới một nữ nhân sao ạ ?

- Ha ha, thời điểm này ngươi còn muốn dò xét cha ngươi ư ?

Kim Đông Nam nhìn con thản nhiên nói.

- Ngươi có bao giờ gặp sói đực tìm sói cái, cần đối phương đồng ý không ?

- Sặc...

Khóe miệng Kim Minh co giật, nghĩ thầm: cha của ta...ngài thật sự là cha của ta sao.

Hai chuyện này sao có thể giống nhau.

Chúng ta là người, không phải là sói thật đâu.

- Chỉ cần là con sói hùng mạnh nhất thì dĩ nhiên có quyền chọn tất cả sói cái trong bầy để giao phối.Kim Đông Nam lại nhìn Kim Minh:

- Người...cũng giống như vậy thôi.

- Giống nhau ạ ?

Kim Minh ngơ ngác hỏi.

- Đoạn đối thoại vừa rồi giữa ta và Phương Lan, ngươi nghe thấy hết chưa ?

Kim Đông Nam hỏi.

- Có nghe ạ.

- Vậy ngươi có thấy lạ là vì sao ta phải đưa cho nàng tài liệu lên Trúc Cơ không ?

Kim Minh gật đầu:

- Lúc đầu cũng có, nhưng hiện tại, con hơi hiểu.

Cha muốn nàng cảm kích nhà ta, sau đó tán dương danh tiếng cho nhà ta: con làm sai chuyện, cha chẳng những trách phạt con mà còn bồi thường lớn cho nàng nữa.

- Không hẳn.

Nhưng ngươi nghĩ được như vậy cũng tốt rồi.

Kim Đông Nam hài lòng nhìn con trai, quay trở về chỗ mình ngồi xuống nói:

- Cô nương kia rất trí tuệ, nhân phẩm đức hạnh đều tốt.

Mặc dù xuất thân từ một gia đình nhỏ nhưng khí chất trên người rất cao quý.

Cô nương như vậy gả vào Kim gia sẽ mang lại phúc khí cho Kim gia.

Điểm thông minh nhất của nàng là trong tình huống không biết địch ở trong tối hay ngoài sáng, không lựa chọn hành động ngu xuẩn như tỏ ra cương liệt mà trước tiên đánh vào tinh thần trọng nghĩa của Kim Thiết Cương.

Kim Minh gãi đầu, hơi bất đắc dĩ nói:

- Thiếu chút nữa đã bị ông ta lừa...

- Được rồi, có được cấp dưới như vậy ngươi mới có thể đi xa hơn.

Kim Đông Nam trừng mắt nhìn con mình:

- Đừng nhìn ta lúc trước mắng mỏ nhưng thật ra ta cũng rất coi trọng người này.

- Con cũng không hẳn giận gã.

Nếu không có gã, có thể con đã gây ra sai lầm lớn rồi.

Kim Minh vui vẻ thuần phục nói.

- Ngươi biết là tốt rồi.

Chúng ta nói tiếp chuyện Phương Lan.

Đêm nay, Kim Đông Nam nói chuyện rất hào hứng.

Chính lão cũng không ngờ.

Không lẽ vì sự xuất hiện của vị trẻ tuổi ngoại lai kia sao ?

Người này chẳng những hùng mạnh mà còn rất có thủ đoạn.

Nếu không, làm sao có thể làm cho 'địa đầu xà' như Hồng gia chịu an phận.

Ở CẩmTú thành, Hồng gia có rất nhiều thủ đoạn xử lý hắn mà thần không biết, quỷ không hay.

Kim Đông Nam lắc đầu, không nghĩ nữa nói:

- Phương Lan đả động Kim Thiết Cương, có cơ hội nhìn thấy ta.

Nhưng nàng sợ ta không để ý đến nàng nên vừa gặp đã kêu oan.

Nhưng sau đó, nàng lập tức ý thức được mình đã sai nên nàng lại tỏ ra mình là một nữ tử yếu ớt.

Một cô gái mới ở Tiên Thiên cảnh, huệ chất lan tâm, biết cách vận dụng ưu thế của chính mình để giành được lợi ích tối đa, quả là hiếm thấy.

Kim Đông Nam nói xong lại nhìn Kim Minh một chút rồi mới nóitiếp:

- Nhưng nàng cũng rất thiện lương.

Mặc dù không còn thích Vương Võ, nhưng sợ ta hại y, chẳng sợ chọc giận ta, vẫn muốn cầu xin cho y.

Một cô gái có tình có nghĩa, lại có trí tuệ tuyệt luân, nếu không lấy về nhà chính là tổn thất của Kim gia.

Kim gia ta tìm con dâu, không cần cưới tiểu thư nhà cao cửa rộng.

Đám hỏi giữa các nhà đôi khi cũng là một thủ đoạn củng cố năng lực, nhưng nếu có một người thích hợp, thì không cần thiết.

Có được một người con dâu tốt cũng đồng nghĩa với việc tăng thực lực cho gia tộc rồi.

Kim Đông Nam cười tủm tỉm:

- Mà mấu chốt, đấy còn là người con ta thích nữa.

- Cha...ngài nói nàng không còn thích Vương Võ ạ ?

Kim Minh hưng phấn.

Làm sao mà Kim Minh không hưng phấn cho được.

Nếu không vì Phương Lan, loại người như Vương Võ cơ bản không lọt được vào mắt của Kim Minh.

Nếu không vì Vương Võ, sao Phương Lan có thể cứng không chịu, mềm không chịu, không cho Kim Minh bất cứ cơ hội nào, khiến Kim Minh phải ra hạ sách này.

- Ha ha, ta đã điều tra rõ tên đó rồi.

Không mấy ngày nữa, ngươi có thể thấy được kết quả ngươi muốn.

Kim Đông Nam nói đầy thâm ý:

- Mấy ngày nay, ngươi phụ trách mang hai tỷ muội Phương gia đi dạo Cẩm Tú thành.

Nhớ kỹ, cô nương Phương Lan kia nhìn bề ngoài có vẻ mềm yếu nhưng bên trong rất kiên cường.

Đầu tiên, ngươi cứ xin lỗi trước đã, không cần quá vội vàng.

Nàng đã không thích Vương Võ mà ngươi còn không lấy được lòng của nàng thì cũng chỉ thuyết minh...

- Yên tâm đi cha.

Con cam đoan sẽ lấy nàng về làm vợ ạ.

Kim Minh hưng phấn cắt đứt lời nói của phụ thân.

- Nói linh tinh cái gì.

Cưới vợ là cưới cho ngươi chứ ai!Kim Đông Nam yêu chiều nhìn Kim Minh:

- Biến đi!

- Tuân mệnh!

Kim Minh nhảy dựng lên, vui vẻ chạy ra ngoài.

- Tuổi trẻ thật là tốt.

Kim Đông Nam cũng cười.

Qua nửa ngày mới nói:

- Sáng mai chuẩn bị một phần hậu lễ, ta muốn đi gặp vị Sở công tử kia.

- Tuân mệnh.Trong bóng tối có một thanh âm nhẹ nhàng phát ra.

...

Sáng sớm hôm sau, một chiếc xe ngựa vô cùng khiêm tốn chạy ra từ cửa sau của Kim gia, chạy đến nhà trọ Tường Phúc.

Không ai nghĩ tới một đại nhân vật trong Cẩm Tú thành Kim Đông Nam lại trong chiếc xe ngựa bình thường vừa rồi.

Cùng lúc đó, tại ngoại thành Cẩm Tú thành.

- Đại ca, chúng ta chỉ cần về nhà chờ tin là được, sao còn phải chạy đến Cẩm Tú thành làm gì ?

Cách Cẩm Tú thành hơn mười dặm, Vương Văn bất đắc dĩ nhìn ca ca đang đỏ mắt, thở dài nói:

- Ta nghĩ chúng ta đã gây phiền toái cho Phương Lan tỷ tỷ rồi.

Hơn nữa, chúng ta cũng không quen thuộc Cẩm Tú thành, đây không phải Phương gia trấn đâu...

Vương Võ đỏ mắt không nói gì, cũng không để ý đệ đệ mình đang lải nhải.

Nhưng Đỗ Phi ngồi bên cạnh nhìn Vương Văn, kéo Vương Văn quamột bên nói:

- Ngươi đừng khuyên nữa.

- Aiz, không phải ta muốn khuyên, ta chỉ nghĩ vài người như chúng ta thì có thể làm gì ở Cẩm Tú thành chứ ?

Vương Văn bất đắc dĩ nói:

- Ngay cả Lưu Đồng cũng không nói thêm gì, ỉu xìu đi rồi.

Chúng ta không nên đắc tội Kim gia.

Không phải ta đề cao người khác mà hạ thấp mình, nhưng đây là sự thật.

- Không phải Lưu Đồng...không có khả năng trêu chọc Kim gia.

Tại Lưu Đồng cảm thấy bị chúng ta gạt.Đỗ Phi cười khổ.

- Ta cũng biết Phương Lan là người thông minh nhất trong đám chúng ta, nhưng ta không nghĩ nàng có thể thông minh như vậy.

Nếu sớm biết thế, ta sẽ không liên hệ với Lưu Đồng...

-----o0o-----

Chương 788 : Phát điên

Chương 788 : Phát điên

- Ngươi cũng biết chuyện này là lỗi của ngươi sao ?

Vương Võ đang ngồi im bỗng trừng mắt nhìn Đỗ Phi, nói như quát:

- Nếu không phải ngươi ra chủ ý, tìm cái tên đệ tử đại phái chó má kia, sao ta và Lan nhi có thể cãi nhau chứ ?

- Ngươi...

Đỗ Phi tức giận, không dám tin nhìn Vương Võ.

Lúc trước, vì LưuĐồng cáu, chửi rủa Vương Võ, Đỗ Phi vẫn hơi áy náy.

Mặc dù Vương Võ không nhắc lại, nhưng cùng lớn lên từ nhỏ, Đỗ Phi hiểu Vương Võ vẫn giữ chuyện này trong lòng.

Nhưng dù có khúc mắc, hai người vẫn có hơn hai mươi năm giao tình.

Đỗ Phi hoàn toàn không ngờ Vương Võ sẽ đổ trách nhiệm lên đầu mình.

Vương Văn cũng sững sờ, vội vàng kéo tay Đỗ Phi khuyên:

- Đỗ đại ca, ngươi hãy nghe ta nói.

Chúng ta là huynh đệ, ngươi đừng chấp ca ca của ta.

Chẳng qua ca ca đang tức giận công tâm, mới nói vậy thôi.

Chủ ý này là của mọi người mà, ngươi ngàn vạn lần đừng để chuyện này trong lòng.

- Ngươi im đi!

Vương Võ lại quát em trai mình, mắt đỏ bừng nói:

- Ta nói không đúng sao ?

Nếu không phải Đỗ Phi mời tên đệ tử kia đến, sao sự tình thành ra như vậy chứ.

Lan nhi đã nói nàng có biện pháp cơ mà.

Vương Văn cũng nghẹn họng, nhìn ca ca mình như sắp điên, lại cố nhịn, nuốt lời vào bụng, không nói thêm.

Đỗ Phi nhẹ nhàng bỏ tay Vương Văn ra, sau đó bình tĩnh nhìn Vương Võ:

- Tiểu Võ, ngươi nghĩ tất cả đều là lỗi của ta sao ?

- Chẳng lẽ không đúng ?

Vương Võ rống giận, gân xanh trên trán trông rất dữ tợn.

- Ngươi nói như vậy thì coi như vậy đi.

Đỗ Phi cười bi thảm, lắc đầu thở dài, sau đó quay ra nhìn Vương Văn đang xấu hổ nói :

- Tiểu Văn, Đỗ ca còn có việc, sẽ không đến Cẩm Tú thành với các ngươi.

- Đỗ đại ca...

Vương Văn không đành nói.

- Kệ nó đi.

Mẹ nó, ai cũng muốn khi phụ ta.

Không phải vì thực lực của ta thấp sao ?

Xuất thân của ta kém sao ?

Một ngày nào đó, bố sẽ cho các ngươi biết mặt!

Vương Võ lại tức giận hét.

Đỗ Phi không buồn để ý Vương Võ đang rít gào, tâm lạnh như tro tàn, đi ngược hướng với Cẩm Tú thành.

Nhớ lại trước kia, khi bọn họ còn nhỏ, ở Phương gia trấn, đều rất mong có một ngày tới Cẩm Tú thành đi dạo, xem thành lớn có cái gì.

Đỗ Phi nằm mơ cũng không ngờ, chính mình lại đến đây trong tình trạng như thế này.

Nhìn từ xa đã thấy được khí thế của một tòa thành lớn.

Đãđến gần nhưng lại không có cơ hội đi vào trong.

Trong tình trạng này, Đỗ Phi hoàn toàn không có cách nào đi cùng Vương Võ nữa.

Vương Võ điên rồi.

Người khác bức gã điên sao ?

Đỗ Phi âm thầm lắc đầu, tự nhủ, nếu Phương Lan còn thông minh, chia tay với Vương Võ mới là lựa chọn chính xác nhất.

Vừa nãy thôi, Đỗ Phi còn muốn sát cánh cùng huynh đệ, đi vào Cẩm Tú thành.

Dù không thể làm gì nhưng trước hết có thể biết được tin tức của Phương Lan.

Nếu Phương Lan có thể bình an ra khỏi Kim gia, Đỗ Phi sẽ dốc sức giúp đôi tình nhân trắc trở này hòa hảo như ngày xưa.Vì Đỗ Phi biết, Vương Võ rất đa nghi, suy nghĩ nông cạn, chuyện gì cũng nghĩ theo chiều hướng xấu.

Kể cả Phương Lan không phải chịu ủy khuất gì ở Kim gia, với độ ảo tưởng cao như Vương Võ, cũng sẽ nghĩ ra rất nhiều chuyện không đúng...

Làm bằng hữu từ nhỏ đến lớn, Đỗ Phi quá hiểu Vương Võ là loại người gì.

Nhưng hiện tại...

Đỗ Phi cười tự giễu.

Những việc kia đã không còn ý nghĩa gì nữa.

Đỗ Phi tự nhận, mình không làm bất cứ chuyện gì có lỗi với huynhđệ.

Nhưng Vương Võ lại nói như vậy.

Đây không phải lời của người say rượu, cũng không phải buột miệng.

Dù có kích động như thế nào cũng không thể nói như vậy chứ ?

Thôi...bỏ qua.

Sau này, nếu ngươi còn để ý, hai ta có thể trở thành bạn bình thường.

Còn không, ta tội gì đi tìm phiền não.

Nhìn thân ảnh Đỗ Phi ngày một xa, Vương Văn rơm rớm nước mắt.

Lúc này, Vương Võ lại lạnh lùng nhìn nói:

- Ngươi thích thì cũng cút đi!

Vương Văn có chút khó tin nhìn ca ca mình, thật lâu sau mới thấp giọng nói:

- Đệ đi cùng huynh.

Vương Võ dùng sức vỗ vai Vương Văn:

- Đây mới là đệ đệ của ta!

Hừ, thời khắc mấu chốt chỉ có anh em ruột mới đáng tin!

Trong lòng Vương Văn cười khổ, thầm nghĩ nếu quay lại quá khứ sẽ tìm một cơ hội để ca ca xin lỗi Đỗ ca nói, nhưng phỏng chừng hơi khó.

Trừ phi, ca ca có thể thật sự thành thân với Phương Lan.

Nhưng Vương Văn cũng có dự cảm bất tường: Ca ca còn có thể thành thân với Phương Lan sao ?

Vương Văn không thể quên dáng vẻ rơi lệ đầy thương tâm của Phương Lan tỷlúc ấy, dù hắn chưa yêu đương nhưng cũng không ngu ngốc, có thể cảm giác được Phương Lan lúc đó rất thương tâm, cũng gần như đã nản lòng thoái chí.

Tuy nhiên Vương Văn cũng không biết nói với ca ca thế nào, hắn khó khăn lắm mới bình tĩnh trở lại, nếu mình nói chuyện đó, chỉ sợ sẽ lập tức nổi điên mất.

Cho nên Vương Văn chỉ có thể đi từng bước cùng ca ca, như giấc mộng ngày nhỏ của họ, có một ngày có thể tiến vào Cẩm Tú Đại Thành.

... . . .

Nhà trọ Tường Phúc.

Sở Mặc mở cửa phòng, có chút bất ngờ nhìn vị khách không mời mà đến, thậmchí còn không tin được, người này chính là gia chủ Kim gia Cẩm Tú Thành.

Hắn còn vụng trộm dùng Thương Khung Thần Giám quan sát người này.

Kim Đan kỳ!

Ở Linh giới cũng coi như đại tu sĩ rồi!

Một đại nhân vật, không ngờ sáng sớm đã mang theo hậu lễ chạy tới gặp mình ?

Đây là tình huống gì ?

- Sở công tử, Kim mỗ không mời mà tới, quấy rầy Sở công tử nghỉ ngơi, xin hãy thứ lỗi.Kim Đông Nam cười tủm tỉm, vô cùng thành khẩn ôm quyền hướng Sở Mặc.

Sở Mặc hơi ngơ ngác một chút, sau đó vội hoàn lễ, cười nói:

- Kim gia chủ quá khách khí.

Mau mau mời vào!

... . . .

Kim gia, ngoài gian phòng khách tốt nhất.

Kim Minh Tinh cởi trần, sau lưng là cành mận gai, thẳng tắp đứng trước cửa.

Trong phòng, Phương Lộ thì thầm với Phương Lan:

- Tỷ.

Người kia chính là Kim Minh Tinh à ?

Bộ dạng rất tuấn tú đó.

Hắn tới thỉnh tội sao ?

Hì hì, rất có thành ý nha, đã đứng đó mấy canh giờ tới tóc cũng dínhsương sớm rồi, đoán chừng đứng từ sáng sớm.

Lúc vừa mới đẩy cửa còn làm muội giật cả mình.

Phương Lan trừng mắt nhìn muội muội mình:

- Đẹp trai gì hả ?

Chỉ là làm bộ làm tịch.

- Tỷ...

Người ta ngoại hình không tệ, là đích xuất Kim gia!

Thân phận như vậy, xem ra...hắn là sự thật thích tỷ.

Phương Lộ nói.

- Ngươi...

Tiểu Lộ.

Có phải thấy Kim gia xa hoa đã choáng váng đầu óc không ?

Ngươi quên thân phận của chúng ta sao ?

Đã quên Vương Võ ca sao ?

Phương Lan lạnh lùng nhìn Phương Lộ.

-----o0o-----

Chương 789 : Phương Lan rối rắm

Chương 789 : Phương Lan rối rắm

- Tỷ, đừng giận được không ?

Phương Lộ thấy sắc mặt tỷ tỷ thay đổi thì lập tức xán tới làm nũng, lắc lư tay Phương Lan nói:

- Muội đương nhiên không quên, Kim gia cũng không xa hoa như suy nghĩ, gian phòng kia có tốt những cũng không hề xanh vàng rực rỡ.

- Ngươi biết cái gì ?

Phương Lan trừng muội muội một cái.

Thấy sắc mặt tỷ tỷ nguôi lạnh, Phương Lộ lại thấp giọng nói:

- Tỷ, Kim gia kỳ thật không tệ.

Không, là tốt vô cùng, vượt rất xa dự liệu của chúng ta, không phải sao ?

Chẳng những gia chủ tự mình xin lỗi mà còn bồi thường một bộ tài liệu Trúc Cơ, giá trị khó mà dùng tiền vàng đong đếm!

Lại đáp ứng tỷ tỷ, chỉ cần tỷ không muốn thì không ai làm khó tử.

Hiện giờ thiếu gia của Kim gia giắtcành mận gai ở trước cửa phòng thỉnh tội...

Tỷ, muội cảm thấy dù tỷ đang tức giận thì cũng có thể tiêu tan đi rồi.

Phương Lộ cũng không phải loại người thích vật chất, mặc dù có chút kích động nhiệt huyết nhưng bản chất vẫn là người cảm tính.

Kết quả hiện giờ nàng nằm mơ cũng không nghĩ tới, cũng không dám suy nghĩ tới.

Không ngờ lại biến thành sự thật!

Cho nên theo Phương Lộ, Kim gia có thế lực lớn, ở Cẩm Tú Thành cũng là số một số hai.

Nhưng người ta vẫn biết phân rõ phải trái đấy, làm việc cũng rất có trình tự.

Tuy rằng lúc trước Kim Minh phái người áp bức tỷ tỷ rất đáng giận, nhưng nóicho cùng tỷ tỷ cũng không tổn thất, lại có được tài liệu Trúc Cơ bao người mơ ước thì có gì phải bất mãn chứ ?

Phương Lan nhìn muội muội của mình, không kìm lòng than nhẹ.

Thật sự nàng rất thông minh, hơn nữa huệ chất lan tâm.

Tối hôm qua lại hoàn toàn bị khí thế của Kim Đông Nam trấn trụ mất cả năng lực suy xét.

Sau khi trở lại phòng mình, tỉnh táo lại mới đoán được tâm tư của Kim Đông Nam.

Người ta muốn giữ Phương Lan lại gả cho Kim Minh con của bà ấy!

Nhưng lúc này Phương Lan không còn tức giận.

Bởi vì người ta chẳng những đường đường chính chính dùng dương mưu, hơn nữa thành ý cũng đủ lớn!

Nghĩ bản thân nàng tướng mạo xinh đẹp thông minh, nhưng ở Linh giới lạikhông những cô gái thông minh xinh đẹp.

Nhưng nàng sẽ không coi nhẹ mình, phủ định mình, sẽ không cảm giác mình thật sự ưu tú tới mức làm gia chủ đại tộc coi trọng.

Nói cho cùng, người ta vẫn thương con của mình!

Đáng thương cho tấm lòng của cha mẹ trong thiên hạ!

Cho nên, kỳ thật Phương Lan đã không còn giận nữa.

Người ta đã đặt bản thân vị trí của mình cũng quá nhiều rồi, hơn nữa quyền quyết định trong tay Phương Lan.

Trải qua tiếp xúc tối hôm qua, Phương Lan cũng tin tưởng Kim Đông Nam là một người coi trọng chữ tín, nếu hắn nói sẽ không làm khó mình thì thật sự sẽ không làm khó.Cho nên, dù nàng đã bỏ đi, người ta tối đa cũng chỉ cảm thấy có chút tiếc nuối nhưng sẽ không đến quấy rầy nàng, tìm nàng gây phiền toái gì.

Thậm chí nếu sau lưng mình có bối cảnh như Kim gia thì hẳn sẽ khá hơn một chút!

Ý nghĩ này có phần tư tâm nhưng cũng là lẽ thường tình.

Có ai không muốn mình sống tốt hơn ?

Có ai không muốn sau lưng mình có bối cảnh hùng mạnh ?

Mấu chốt vẫn là thái độ người kia!

Đúng vậy, người kia chính là Vương Võ!

Phương Lan còn hiểu Vương Võ hơn Đỗ Phi, trong nội tâm nàng biết mình bìnhan ra khỏi Kim gia, trở lại Phương Gia Trấn.

Vương Võ chắc chắn sẽ nghi thần nghi quỷ.

Thậm chí sẽ không nén được tò mò hỏi mình xảy ra chuyện gì, không những an toàn ra khỏi Kim gia mà còn lấy được tài liệu Trúc Cơ!

Đây mới là chuyện Phương Lan bất đắc dĩ nhất, cũng là chuyện lo lắng nhất.

Nàng thậm chí không dám nghĩ tới cảnh khi gặp Vương Võ.

Chuyện đó Phương Lộ không hiểu, nhưng nàng hiểu.

Cho nên, nàng khổ sở!

Thanh mai trúc mã, vì sao không thể tín nhiệm nàng một lần ?

Chẳng lẽ phải giaomình cho hắn trước khi kết hôn hắn mới tin mình trong sạch hay sao ?

Nhưng nếu nói thế... mình còn gả cho hắn làm gì ?

Gả cho hắn rồi sẽ vui vẻ sao ?

Trong lòng Phương Lan vô cùng rối rắm.

Ngẩng đầu nhìn nhìn nam tử anh tuần cúi đầu đứng ngoài cửa sổ, trong lòng càng thêm rối rắm.

Rối rắm không phải có cảm giác với nam nhân kia mà trên thực tế, sâu trong nội tâm của Phương Lan chẳng có cảm tình gì với thiếu gia của Kim gia.

Đầu tiên là đủ loại theo đuổi, mặt dày không buông, còn thông qua cách bức hôn cưỡng ép muốn cưới mình.

Người như thế...

Quả thực đáng ghét!

Nếu không phải hắn dây dưa, mình và Võ ca cũng không tới mức này.

Tuy lý trí nói cho nàng biết, chuyện này không hoàn toàn do Kim Minh, nhưng cuối cùng vẫn là từ hắn mà ra.

Cho nên, trong lòng Phương Lan thì Kim Minh phiền chết được.Một tu sĩ Trúc Cơ kỳ dắt cành mận gai trên người, đứng trước cửa phòng mình là chuyện quái gì thế ?

- Muội ra ngoài bảo hắn đi đi, ta không muốn gặp hắn!

Phương Lan giục muội muội.

Phương Lộ vẻ mặt sợ sệt:

- Sao tỷ không đi ?

- Ta không muốn nói chuyện với hắn.

Phương Lan nhíu mày nhìn muội muội của mình:

- Muội có phải muội muội ta không thế ?

Sau đó vẻ mặt cầu xin nhìn Phương Lộ.Phương Lộ lập tức bất đắc dĩ, từ nhỏ đến lớn đều là tỷ tỷ chiếu cố nàng, tỷ tỷ đối với nàng yêu thương, chăm sóc, sủng ái hơn cả mẹ.

- Được rồi, muội đi...

Phương Lộ bĩu môi, vẻ mặt không tình nguyện đẩy cửa ra đi về phía Kim Minh nói:

- Này, ngươi đi đi, tỷ của ta không muốn gặp ngươi.

Kim Minh ngẩng đầu nhìn thoáng qua Phương Lộ, hắn biết lúc này Phương Lan đang ở trong phòng nhìn mình, Kim Minh hướng về phía Phương Lộ chắp tay nói:

- Tiểu Lộ, cầu muội nói với nàng, ta thật sự biết lỗi rồi, ta ở đây xin lỗi nàng.

- Tỷ tỷ của ta không nhận đâu.

Phương Lộ nói:

- Nếu không vì ngươi, tỷ tỷ của ta đâu cãi nhau với Võ ca ?

Ngươi là kẻ phá hoại tình cảm người khác!

Còn nữa, đừng gọi ta tiểu Lộ, ta với ngươi không thân thiết như thế!

Kim Minh lập tức dùng vẻ mặt chua xót, đáng thương nói:

- Rất xin lỗi, rất xin lỗi, Phương nhị tiểu thư.

Đều là lỗi của ta, ta không nên làm như vậy, cha ta cũng đã giáo huấn ta.

Nếu nàng không tha thư cho ta thì cha ta sẽ đánh gãy chân ta...

Phương nhị tiểu thư hãy thương xót mà truyền lời giúp.

Kim Minh nói xong, Phương Lộ thở dài.

- Ngươi ngươi ngươi...

Phương Lộ là một tiểu hài tử, chưa từng gặp chuyện này nên tay chân luống cuống.Lúc này, cửa phòng mở, Phương Lan lạnh lùng đi ra nhìn Kim Minh:

- Ngươi đừng diễn trò nữa, ngươi là thiếu gia của Kim gia, ai dám bắt nạt ngươi ?

Cho nên ngươi đi đi.

Ta cùng muội muội sẽ rời khỏi nơi này.

Cũng hy vọng các ngươi có thể nói lời giữ lời, đừng đến quấy rầy ta nữa!

Kim Minh cười khổ nhìn Phương Lan nói:

- Phương Lan, chẳng lẽ một cơ hội nàng cũng không thể cho ta sao ?

-----o0o-----

Chương 790 : Cự tuyệt

Chương 790 : Cự tuyệt

Phương Lan nhìn Kim Minh lắc đầu:

- Không.

- Được rồi...

Kim Minh có phần ảm đạm, lưng cõng cành mận gai, có chút buồn cười thi lễ với Phương Lan:

- Ta xin lỗi, thật xin lỗi vì đã gây phiền phức cho nàng.

Nói xong, Kim Minh cũng không chờ Phương Lan lên tiếng đã rời đi, vừa đi vừa nói:

- Ta sẽ lập tức sai người đưa các nàng ra khỏi Kim gia, sau đó... người của Kim gia sẽ không theo các nàng để tránh thêm phiền toái.

Nhưng mà Phương Lan, nếu nàng cần, ta hy vọng Kim gia vẫn có thể đến giúp nàng.

Nàng đừng hiểu lầm, cứ coi như Kim gia bồi thường cho nàng thôi.

Nàng không muốn gặp ta, ta sẽ không xuất hiện trước mặt nàng nữa.

Thanh âm của Kim Minh đầy vẻ mất mát, nhưng từ đầu đến cuối đều không quay đầu lại.

Tuổi còn trẻ đã hiểu được đạo lý "Buông tay", cũng có tôn nghiêm của riêng mình.Vì quá yêu thích ma nhất thời hồ đồ, làm ra chuyện sai lầm.

Nhưng không có nghĩa là sau khi biết đối phương không có cảm giác với mình thì vẫn bám chặt không buông.

Kim Minh cứ như vậy rời đi.

Bên này Phương gia tỷ muội đưa mắt nhìn nhau.

Phương Lộ khẽ gọi:

- Tỷ ?

- Ừm!

Ánh mắt Phương Lan đầy phức tạp, mặt không chút thay đổi nói:

- Chúng ta đi thôi!Lúc này, có mấy người dáng vẻ như hạ nhân đi tới hai nàng thi lễ, một người trong đó nói:

- Phương tiểu thư, đây là tài liệu Trúc cơ lão gia nhà ta đã chuẩn bị cho Phương tiểu thư!

Nói xong, đưa ra một chiếc nhẫn màu đen.

Nhẫn trữ vật!

Tài liệu Trúc Cơ!

Ánh mắt Phương Lộ có chút đăm đăm, không kìm nổi nuốt nước miếng, đây đúng là bảo vật vô giá!

Nhẫn trữ vật ở Linh giới chưa phải đồ ly kỳ gì nhưng không phải ai cũng có.

Ítnhất cho tới giờ Phương Lộ chưa được thấy cái nhẫn trữ vật nào.

Toàn bộ Phương Gia Trấn cũng không ai có vật này.

Về phần tài liệu Trúc Cơ, đó không phải là thứ tỷ tỷ tha thiết ước mơ sao ?

Có tài liệu, Phương Lan có thể thành công Trúc Cơ, trở thành tu sĩ chân chính.

Toàn bộ Phương Gia Trấn từ xưa đến nay không có mấy tu sĩ Trúc Cơ.

Phương Lan mà thành công Trúc Cơ thì sẽ thành niềm kiêu ngạo của toàn bộ Phương Gia Trấn.

Đến lúc đó...

Nàng sẽ thành đại nhân vật.

Thậm chí còn được đại môn phái thu làm đệ tử!

Đối với Nhân Giới mà nói, Trúc Cơ tương đương một bước lên trời, với hàngnghìn hàng vạn sinh linh Linh giới cũng có nghĩa bước lên đường lên trời!

Tương lai có cơ hội thành tựu Kim Đan...

Phương Lộ thậm chí chưa dám nghĩ đó sẽ là cuộc sống thế nào.

Kim Đan kỳ tu sĩ, cho dù trong đại phái cũng có thân phận địa vị cực cao.

Không thể tưởng được, Kim gia thật sự nói được làm được, dù tỷ tỷ cự tuyệt Kim Minh, Kim gia vẫn đưa tặng những thứ này.

Phương Lộ không kìm nổi nhìn tỷ tỷ, trong lòng cuồng hô: Mau đồng ý!

Mau đồng ý!

Đây là cơ hội cho tỷ tỷ một bước lên trời đó!

- Mấy thứ này, ta không thể nhận.Lúc Phương Lan nhìn cái nhẫn kia, trong mắt cũng lóe sáng, nhưng trong nội tâm nàng biết giá trị nhẫn trữ vật và số tài liệu kia ?

Nàng còn rõ ràng hơn cả Phương Lộ!

Nhưng vì thế, nàng càng không thể nhận.

Nghe Phương Lan cự tuyệt, Phương Lộ lập tức ngẩn người, trong mắt bị sự thất vọng thay thế, nàng có chút không dám tin nhìn tỷ tỷ mình.

Hạ nhân Kim gia có lẽ đã liệu đến phản ứng của Phương Lan, vẫn cúi đầu nói:

- Đây là lệnh của lão gia, kính xin Phương tiểu thư đừng làm khó hạ nhân chúng tôi.

Mặt khác...

Lão gia đã thông báo để Phương tiểu thư không có áp lực tâm lý, chuyện này toàn bộ Kim gia sẽ giữ kín miệng.

Ngoại trừ Phương tiểu thư và nhị tiểu thư thì không còn ai biết.Phương Lan vẫn lắc đầu nói:

- Vô công bất thụ lộc, chuyện lúc trước cũng không có hậu quả nghiêm trọng gì, ta không thể nhận đồ của Kim gia.

Cho nên, hãy ta rời khỏi nơi này đi.

Phương Lan nói xong, nhìn thoáng qua Phương Lộ:

- Chúng ta đi!

Phương Lộ thở dài, cũng không dám nói gì nữa, lòng đầy tiếc nuối đi theo tỷ tỷ ra ngoài.

Hạ nhân Kim gia cố khuyên thêm vài câu, nhưng Phương Lan tâm ý đã quyết, kiên quyết không nhận đồ của Kim gia.

Đến khi Phương Lan đi tới cửa, những hạ nhân kia dù bất đắc dĩ nhưng cũng không đi theo nữa.Mãi đến khi ra khỏi cửa chính Kim gia, Phương Lan mới thở phào nhẹ nhõm.

- Tỷ...

Chúng ta...

Cứ như vậy đi sao ?

Phương Lộ lúc này, cảm thấy đầu óc choáng váng như vẫn chưa thể tỉnh táo lại.

Cảm giác lúc trước cứ như một giấc mơ.

- Tỷ tỷ dẫn muội đi dạo Cẩm Tú Thành.

Phương Lan vươn tay xoa đầu muội muội, ôn nhu nói:

- Chúng ta khó khăn lắm mới tới Cẩm Tú Thành một lần, cứ như vậy mà về cũng tiếc nuối.

Chúng ta đi dạo phố, mua cho cha mẹ và Võ ca chút quà.

- Được đấy.

Cuối cùng vẫn là thân tỷ muội, Phương Lộ cũng biết tỷ tỷ không cần những thứ kia là vì kiên trì nguyên tắc của mình.

Trong lòng vẫn nghĩ cho Vương Võ ca.

Nếu thật sự nhận những thứ kia, sau khi trở về chỉ sợ Vương Võ ca sẽ nghĩ không đâu.Chỉ có điều sự hấp dẫn đó rất khó cự tuyệt.

Phương Lan vì ái tình đã từ bỏ cơ hội một bước lên trời!

- Haiz...

Hy vọng Vương Võ ca có thể hiểu nỗi khổ tâm của tỷ.

Trong lòng Phương Lộ có chút ưu sầu nghĩ.

Thiếu nữ này dường như qua một đêm cũng đã trưởng thành lên rất nhiều.

Cùng lúc đó, trong Kim gia.

Mấy hạ nhân lúc trước xuất hiện trước mặt Kim Minh.

- Bát thiếu gia, Phương tiểu thư từ chối.

Kim Minh ngồi đó, nghĩ phụ thân trước khi rời đi đã nói.

- Phương cô nương lan tâm huệ chất, lại thông minh sắc sảo, nàng nhất định có thể nghĩ ra dụng ý đồ vi phụ tặng cho, tám chín phần mười sẽ cự tuyệt.

- Vậy phải làm sao bây ?

- Không cần lo lắng gì, nếu thật sự cự tuyệt sẽ phải lập tức rời khỏi Kim gia.

Đến lúc đó, ngươi phái người âm thầm bảo hộ các nàng, nhưng ngươi không cần lộ diện.

Một khi tỷ muội họ phát sinh chuyện bất ngờ, ngươi cho người ra can thiệp.

Trong Cẩm Tú Thành người dám không nể mặt Kim gia không còn nhiều.

- Được, con đã biết.

- Nói người âm thầm hộ tống các nàng trở lại Phương Gia Trấn thì lặng lẽ trở về.

Cô nương kia tám chín phần mười cũng sẽ trả lại sính lễ.

Nhớ kỹ, trả thì trả chứkhông cần nói nhiều.

Với nữ nhân thông minh có nguyên tắc thì ngàn vạn lần không thể dùng sức mạnh.

- Vậy con còn cơ hội không ?

- Đương nhiên!

Đứa ngốc, ngươi không tin ánh mắt của cha sao ?

Nàng và Vương Võ kia khẳng định không thể thành!

Chúng ta không làm gì, trong lòng Vương Võ sẽ càng nghi ngờ.

Đến cuối cùng sẽ bạo phát, bọn họ cũng xong luôn!

- Thật sự có thể như vậy sao ?

Nhưng họ chia tay cũng không có nghĩa là con có cơ hội.

-----o0o-----

Chương 791 : Tính toán của Vương Võ

Chương 791 : Tính toán của Vương Võ

- Cơ hội đều do mình tạo ra, nữ nhân cần được dụ dỗ đấy, đừng dùng gia thế và tiền, như vậy không mua được tình yêu!

Hãy nhớ kỹ lời cha, đừng quá chủ động,cứ thích là đủ rồi.

Đợi khi nào lòng nó có con, cha sẽ tự mình tới cửa cầu thân cho!

Kim Minh cười thản nhiên nhìn đám nô bộc đang lo sợ nói:

- Không có việc gì, không trách các ngươi, đưa nhẫn trữ vật cho ta đi.

Mấy hạ nhân giao nhẫn trữ vật cho Kim Minh, sau đó như trút được gánh nặng lui ra.

Kim Minh cầm chiếc nhẫn này, lớn tiếng nói:

- Kim Thiết Cương, mang theo nhân âm thầm bảo vệ tỷ muội Phương Lan, nếu các nàng có chuyện gì ta sẽ không tha cho ngươi!

- Yên tâm đi thiếu gia, lần này ta sẽ không làm sai!

Thanh âm của Kim Thiết Cương vang lên.... . . .

Cẩm Tú Thành phồn hoa, người chưa từng tới đây rất khó tìm đường.

Lúc này hai huynh đệ Vương gia đang bị cảnh tượng phồn hoa này làm cho hoa mắt.

- Ca ca...

Đây là Cẩm Tú Thành ư.

Phồn hoa quá!

Thật sự là trăm nghe không bằng một thấy!

Vương Văn ngơ ngác nhìn lầu các và đường phố ồn ào, đám đông náo nhiệt.

Vương Võ cũng rung động, tuy nhiên hắn lại cố ý biểu hiện thái độ thản nhiên nói:

- Thế đã là gì, ở Linh giới còn có nhiều nơi lớn hơn!Vương Văn lẩm bẩm nói:

- Nhưng đây là tòa thành lớn nhất đệ thấy đó.

- Đúng là không có kiến thức.

Vương Võ bĩu môi, có chút ghét bỏ nói:

- Đừng nhìn đông nhìn tây làm người ta vừa nhìn đã biết ngươi từ nông thôn đến đây.

Vương Văn vội vàng thu lại ánh mắt, muốn tỏ vẻ như không có chuyện gì.

Nhưng trên thực tế, đám đông kia cũng không ai rảnh rỗi để ý tới họ.

- Ca, làm thế nào mới tìm được Lan tỷ ?

Trong lòng của Vương Văn vẫn băn khoăn chính sự.

- Không vội!

Vương Võ chậm rãi đi đến một quầy hàng, mang theo vài phần ngạo nghễ hỏi chủ quán:

- Cho hỏi một chút, đến Kim gia đi như thế nào ?

Chủ quán nao nao, ngẩng đầu nhìn về phía Vương Võ, sau đó hỏi:

- Kim gia nào ?

Vương Võ thản nhiên nói:

- Kim gia nổi tiếng nhất Cẩm Tú Thành.

- Là Kim gia đó sao, ở thành tây, từ nơi này đi về phía tây, sau đó tới một tòa nhà lớn thì chính là Kim gia!

Chủ quán bừng tỉnh đại ngộ, cũng không để ý thái độ của Vương Võ, người cóquan hệ với Kim gia không phải kẻ dễ chọc.

Vương Võ gật đầu:

- Cảm tạ!

Vương Văn há hốc miệng nhìn ca ca mình, trong lòng tự nhủ ca ca định làm gì ?

Đánh đến tận cửa sao ?

Ca ca dũng cảm như thế từ bao giờ ?

Tuy nhiên đánh đến cửa liệu có kết cục tốt không ?

Thế mà trong nội tâm của Vương Văn dâng lên huyết khí.

Đó là ca ca của mình!

Muốn đến cửa đón chị dâu tương lai!

Cho dù không mạng thì cũng cần công đạo!

Vương Văn còn trẻ nên nhiệt huyết lập tức bùng lên.Lúc này, Vương Võ quay đầu nhìn đệ đệ mình:

- Đi, chúng ta đi Kim gia!

- Đi!

Vương Văn nghiến răng nghiến lợi nói.

- Ừ ?

Ngươi làm gì thế ?

Vương Võ có chút kỳ quái nhìn đệ đệ mình.

- Không phải muốn đến cửa đòi công đạo sao ?

Vương Văn cũng kỳ quái nhìn ca ca mình.

Vương Võ chau mày, sau đó hạ giọng nói:

- Đừng kích động, đi theo ta, không nên nói lung tung, hiểu không ?Vương Văn gật gật đầu:

- Yên tâm đi, tất cả nghe theo huynh!

Trong lòng nghĩ ca ca đã thành người hữu dũng hữu mưu.

Xem ra đau khổ đúng là thứ thuốc tốt giúp người ta trưởng thành.

Trong đám người, Phương Lan và Phương Lộ cũng bị sự phồn hoa của Cẩm Tú Thành làm lóa mắt.

- Mới sáng sớm đã náo nhiệt như vậy.

Cẩm Tú Thành quả nhiên là danh bất hư truyền tỷ tỷ...

A ?

Phương Lộ nói xong, lập tức sửng sốt:

- Tỷ...

Vương Võ ca, còn có Tiểu Văn ca!

Phương Lan cũng nao nao nhìn theo ánh mắt của Phương Lộ, vừa lúc thấyVương Võ và Vương Văn rời khỏi một quầy hàng.

- Sao bọn họ lại tới đây ?

Phương Lan hơi nhíu mi.

Phương Lộ nói:

- Tỷ, chúng ta nhanh đi theo bọn họ đi, bọn họ thấy chúng ta, nhất định sẽ rất vui vẻ!

- Ừ, được!

Có thể thấy Vương Võ, trong lòng Phương Lan vui vẻ, bất kể thế nào thì gặp người trong lòng mình thì vẫn thấy rất vui vẻ.

Nhất là sau khi cãi nhau Vương Võ vẫn không từ bỏ việc cứu nàng, điều nàykhiến Phương Lan cảm thấy ấm áp.

- Tỷ...

Bọn họ làm gì vậy ?

Sao giống như là muốn vào Kim gia thế ?

Nhìn phương hướng đám người Vương Võ và Vương Văn, Phương Lộ có chút giật mình nói.

- Chẳng lẽ bọn họ muốn đi Kim gia gây rối ?

Không được, nhất định phải ngăn cản bọn họ!

Phương Lộ nóng nảy, nàng và tỷ tỷ bình yên vô sự, quyết không thể nhìn Vương Văn và Vương Võ gặp chuyện không may.

Lúc này, Phương Lan kéo Phương Lộ lại.

- Tỷ làm gì thế ?

Phương Lộ có chút tức giận:

- Hai chúng ta không có chuyện gì, chẳng lẽ tỷ muốn nhìn bọn họ bị sỉ nhục sao ?

- Đương nhiên không phải.Phương Lan hít sâu một hơi, nói:

- Chúng ta đi theo nhưng đừng làm kinh động bọn họ.

- Hửm ?

Phương Lộ không hiểu nhìn tỷ tỷ.

Phương Lan phức tạp nhìn thoáng qua muội muội:

- Ta hiểu huynh ấy hơn muội, trước đừng lộ ra, âm thầm đi xem.

Nếu người của Kim gia muốn ức hiếp bọn họ thì chúng ta hãy ra mặt.

- Có ý gì ?

Phương Lộ càng mờ mịt.

- Không có gì, chỉ mong là ta sai.Phương Lan kéo tay muội muội, bụng đầy tâm sự đi theo hai huynh đệ Vương Võ và Vương Văn.

Đám Kim Thiết Cương đưa mắt nhìn nhau, lặng lẽ đuổi theo Phương Lan và Phương Lộ.

- Ca, huynh nghĩ xem lát nữa sẽ nói gì ?

Vương Văn nhìn ca ca, trong lòng có chút khẩn trương.

Lúc ở Phương Gia Trấn, tuy đã nghe uy danh của Kim gia Cẩm Tú Thành, nhưng lần này tới Cẩm Tú Thành, tận mắt nhìn thấy lại là hai chuyện khác nhau.

Đến một kẻ bán hàng bình thường cũng biết Kim gia, có thể thấy được địa vị của Kim gia trong Cẩm Tú Thành cao thế nào.Hai huynh đệ muốn đến Kim gia đòi người, ngẫm lại thì thấy trong lòng thiếu tự tin.

- Đừng nói nữa, đi theo ta được rồi.

Vương Võ lộ ra vài phần dữ tợn, trong lòng cũng đang giãy dụa.

Trên thực tế, sau khi trở mặt với Đỗ Phi, Vương Võ cũng đã ra quyết định này.

Vì sao thiếu gia Kim gia nhìn trúng ai là có thể cưỡng ép đưa nàng đi ?

Vì sao huynh đệ tốt nhất cũng trở mặt với mình ?

Còn không phải vì mình không có bản lĩnh sao ?

Nếu Vương Võ ta là con một bá chủ Cẩm Tú Thành, ai dám đối với ta như vậy ?

Phương Lan dám cãi nhau với ta sao ?

Đỗ Phi dám trở mặt với ta sao ?Vương Võ biết, lấy tính tình của Phương Lan, hơn phân nửa sẽ không chấp nhận Kim thiếu gia kia.

Đối với chuyện này hắn vẫn có lòng tin.

Nếu mình chủ động đưa nàng ra ngoài thì sao ?

-----o0o-----

Chương 792 : Cơ hội duy nhất

Chương 792 : Cơ hội duy nhất

Ý tưởng này vừa sinh ra, ngay cả Vương Võ cũng hoảng sợ, hắn có chút không nhận ra mình.

Sao mình lại không biết xấu hổ như vậy ?

Lại muốn thông qua người trong lòng đổi lấy tiền đồ ?

Nhưng suy nghĩ như tâm ma, cả đời khó diệt.

Vương Võ nằm mộng cũng muốn mạnh lên, cũng muốn trở thành tu sĩ, trở thành đại nhân vật chân chính!

Oai phong một cõi.Đáng tiếc hắn xuất thân thấp, không ai đồng ý thưởng thức hắn, đời này, muốn trở thành đại nhân vật chỉ có thể là giấc mộng.

Nhưng hiện tại có sẵn cơ hội bày ra trước mắt hắn!

Chỉ cần hắn nghĩ cách khiến Phương Lan chấp nhận Kim thiếu gia, như vậy sẽ nhận được lợi từ Kim gia!

Vương Võ cũng không phải kẻ ngu xuẩn mà rất có tâm cơ.

Theo phong cách hành sự của Kim Minh thì vị thiếu gia này hành sự vẫn có nguyên tắc và giới hạn.

Nếu không đã không cần phiền toái đi Phương Gia Trấn đặt sính lễ ?

Rõ ràng có thể trực tiếp mang người đi gạo nấu thành cơm, ai dám nói một chữ không ?Đúng là Kim thiếu gia có giới hạn nên Vương Võ mới c không gian mơ màng.

Hắn muốn mạnh mẽ.

Muốn hơn người!

Lời quản sự Kim gia Trúc Cơ kỳ đã tạo thành đả kích, cũng làm cho Vương Võ hoàn toàn tỉnh ngộ.

Đại trượng phu, người làm việc lớn không quan tâm tới chuyện tiểu tiết!

Nếu có một ngày, Vương Võ thành đại nhân vật chân chính.

Có ai dám nhắc tới chuyện năm đó nữa ?

Nhìn chung toàn bộ Cẩm Tú Thành, các nhà quyền quý đại tộc có ai chưa từng có quá khứ u ám lúc quật khởi ?Cho nên, Vương Võ cùng Đỗ Phi trở mặt, kiên trì vào Cẩm Tú Thành không phải vì muốn đón Phương Lan mà là tìm cách để Phương Lan gả cho Kim thiếu gia!

Bởi vì chỉ có như vậy, Vương Võ mới có cơ hội nhận lộc của Kim gia!

Kim Đông Nam và Kim Minh nằm mơ cũng không ngờ Vương Võ lại phối hợp với bọn họ.

Kim Đông Nam hò hét ở Cẩm Tú Thành nhiều năm, kinh nghiệm và lịch duyệt vô cùng phong phú, đã đoán được Phương Lan cùng Vương Võ không có tương lai.

Nhưng không có thể ngờ Vương Võ còn biết đưa ra lựa chọn như vậy.

- Tỷ tỷ muốn làm gì ?

Không phải muốn tránh Kim gia sao ?

Sao giờ lại trơ mắt nhìn bọn họ đi chịu chết ?

Đi theo một lúc, đã có thể xác định hai huynh đệ Vương Võ và Vương Văn đi về phía Kim gia.

Phương Lộ cũng có chút nóng nảy, nhiều lần muốn gọi huynh đệVương gia đều bị Phương Lan ngăn lại.

Phương Lan dừng bước lại, nhìn thoáng qua muội muội của mình, hạ giọng nói:

- Muội còn quá trẻ, ta cảm thấy Vương Võ không phải định đi gây rối.

- Hả ?

Tỷ có ý gì ?

Phương Lộ nhìn tỷ tỷ mình.

Phương Lan nói:

- Lúc muội đề xuất tìm người nửa đường nghĩ cách cứu viện ta, hắn từ đầu đến cuối đều không có tỏ thái độ đúng không ?

Phương Lộ giải thích:

- Vương Võ ca không phải tỷ không biết, hắn vốn ít nói, lại không biết biểu lộtình cảm.

Hắn không tỏ thái độ, nhưng không phải vẫn đi theo chúng ta sao ?

Phương Lan lắc đầu, cười khổ nói:

- Hắn chỉ muốn xem có phải ta đã bỏ hắn không thôi.

Ngươi còn nhớ lúc cãi nhau hắn đã nói gì không ?

Phương Lộ ngẫm nghĩ một chút:

- Hắn lúc ấy rất kích động, nói tỷ hiện giờ bắt đầu ghét bỏ ta sao ?

- Đúng, chính là câu đó.

Phương Lan buồn bã nói:

- Dù không có gì nhưng trong lòng hắn đã nghĩ ta muốn gả vào Kim gia.

Cho nên, hắn mới có thể tức giận và kích động như vậy.

- Sao có thể như vậy ?

Tỷ tỷ rõ ràng không có.

Phương Lộ không tin.

- Có thể hắn không nghĩ như vậy.

Phương Lan thở dài:

- Hắn cảm thấy, ta căn bản không nên đi cùng người của Kim gia, lúc ấy nên tự sát để chứng minh sự trong sạch của mình.

Chỉ cần ta đi theo người của Kim gia thì có là nguyên nhân gì, với hắn cũng đều là phản bội.

- Thế không phải bậy bạ quá sao ?

Phương Lộ há hốc miệng nhìn tỷ tỷ của mình:

- Tuy rằng ban đầu muội không hiểu, nhưng sau tỷ tỷ đã giải thích, tỷ muốn gặp gia chủ của Kim gia đòi công đạo.

Tỷ đi cùng người của Kim gia cũng vì không muốn liên lụy người trong nhà.

- Không phải ai cũng hiểu được điều này.

Phương Lan nhìn muội muội của mình, sau đó nói:

- Đi thôi, lát nữa sẽ biết đáp án.

Phương Lan nói xong, xoay người đi thẳng về phía trước.

Nàng giải thích nhiều như vậy vì sợ muội muội kích động gọi Vương Võ và Vương Văn lại.

Nói vậy, nàng không thể chứng minh được gì cả.

Đây là sự cố chấp của Phương Lan, cũng là cơ hội cho Vương Võ!

- Nếu như là ta sai, như vậy Vương Võ ca, ta sẽ dùng cả đời này, làm hiền thê lương mẫu ở bên sinh con dưỡng cái, hiếu kính cha mẹ, làm một thê tử hiền lương thục đức, dù huynh đầu óc nhỏ nhen, tính tình bạo ngược, ta cũng nhịn được.

Nếu ta không sai...

Mắt Phương Lan ửng đỏ, lẩm bẩm nói:

- Hy vọng là ta sai.

Phương Lộ phía sau có thể cảm giác tay tỷ tỷ đang run nhè nhẹ.

Tỷ tỷ đang sợ gì vậy ?

Phương Lộ có chút mờ mịt.Rất nhanh, huynh đệ Vương Võ và Vương Văn đã tới cửa lớn Kim gia, nhìn hai chữ "Kim phủ" to lớn hùng vĩ.

Vương Võ hít sâu một hơi, gần như không chút do dự đi lên trước, trầm giọng nói với hai gã thị vệ:

- Đi gọi thiếu gia nhà ngươi, nói người Phương Gia Trấn tới gặp hắn!

Vương Văn vô cùng khẩn trương, cảm giác đại não trống rỗng, nhìn dũng khí của ca ca có cảm giác bội phục sát đất.

Thị vệ nao nao, có chút nghi hoặc nhìn Vương Võ, cau mày nói:

- Thiếu gia nhà ta có rất nhiều, ngươi tìm thiếu gia nào ?

- Bát thiếu, Kim Minh!Vương Võ trầm giọng nói, toàn thân vô cùng khí thế.

Thị vệ Kim gia hơi hơi do dự một chút vẫn gật đầu:

- Vậy ngươi chờ đó, ta đi thông báo một tiếng.

Nói xong, xoay người đi vào trong viện.

Phương Lan và Phương Lộ nấp phía xa nhìn vào, Phương Lộ có chút lo lắng nói:

- Tỷ, tỷ nhất định đã hiểu lầm, tỷ nhìn Vương Võ ca bây giờ...

- Câm miệng!

Phương Lan hung dữ trừng muội muội mình.

Phương Lộ lập tức ngậm miệng lại.Bên kia Vương Văn có chút nghi hoặc quay đầu lại nhìn thoáng qua, mới vừa rồi hắn như nghe thấy tiếng Phương Lộ.

Tuy nhiên tiếp theo, Vương Văn thầm nghĩ, chỉ sợ tiểu Lộ hiện tại cũng đang ở trong Kim gia.

Làm sao có thể ở bên ngoài ?

Nhất định là ta nghe nhầm rồi.

Một lát sau, một bóng dáng cao lớn xuất hiện, đúng là Kim gia bát thiếu Kim Minh.

Hắn cũng không dẫn theo ai mà lẻ loi một mình đi ra.

Nơi này là Kim gia, hắn có tu vi Trúc Cơ kỳ, căn bản không sợ ai tới tìm phiền toái.

Thấy Vương Võ và Vương Văn, Kim Minh khẽ cau mày hỏi:

- Các ngươi là ?Hắn cũng không nhận ra Vương Võ và Vương Văn, mà nhận ra Kim Thiết Cương vừa được hắn phái đi.

-----o0o-----

Chương 793 : Bán đứng

Chương 793 : Bán đứng

Kim Minh đi ra vì ba chữ Phương Gia Trấn, hắn cảm thấy rất kỳ quái, tỷ muội Phương gia đi rồi, người của Phương Gia Trấn tới đây làm gì ?

Đòi người ?

Dù thế nào, Kim Minh vẫn rất thích Phương Lan, thế nên một mình hắn đi ra.

- Ngươi chính là Kim Bát Thiếu ?

Vương Võ ngẩng đầu, hai mắt có chút đỏ thẫm nhìn Kim Minh.

Dù trong lòng đã đưa ra quyết định nhưng khi thấy người đã cướp Phương Lan đi, nội tâm của Vương Võ vẫn như bị vạn con kiến gặm nuốt.

Hơn nữa lòng đố kị cũng hừng hực bốc cháy lên.Kim Minh hơi nhíu mi, nhìn qua cũng đoán được thân phận của người này.

Tuy nhiên không đợi hắn nói gì, phía sau người nọ đột nhiên hét lớn.

- Giao Lan tỷ ra đây!

Vương Văn bước lên trước, giận dữ hét:

- Đại gia tộc thì rất giỏi sao ?

Đại gia tộc thì có thể...

Phương Lộ âm thầm lo lắng, nước mắt đảo quanh:

- Xong rồi xong rồi...

Kim Minh sẽ không bỏ qua bọn họ...

Trong mắt Phương Lan cũng lộ tia sáng kỳ dị, hơi nhếch miệng chuẩn bị đứng ra.

Mặc dù đã đoán sai nhưng nàng lại vô cùng vui vẻ!

Cả trái tim như bừng sáng.Đúng lúc này, Vương Võ nổi giận gầm lên một tiếng:

- Vương Văn!

Ai cho ngươi lên tiếng.

Nói xong, một tay kéo đệ đệ về, sau đó giơ cánh tay lên tát Vương Văn.

BA!

Một tiếng giòn vang truyền đi thật xa.

Mọi người đều sợ tới ngây ra.

Vương Văn há hốc miệng nhìn ca ca của mình, bối rối không rõ xảy ra chuyện gì, tại sao ca ca lại đánh hắn ?

Giờ Vương Văn còn quên cả ủy khuất, cứ thế ngơ ngác nhìn ca ca gương mặt dữ tợn của mình.Kim Minh cũng ngây người, hắn vừa định nói các nàng đã đi rồi, kết quả lại thấy cảnh tượng này khiến những lời muốn nói nuốt lại.

Khóe miệng hơi co quắp, thầm nghĩ có phải tên này điên rồi không ?

Phương Lộ cũng si ngốc, nàng vừa rồi còn định lao ra hoan hô: Tiểu Văn ca, ta ở đây!

Nụ cười rạng rỡ của Phương Lan hoàn toàn cứng lại, giờ khắc này nàng là người tỉnh táo nhất.

Cảnh nàng không muốn thấy nhất đã xảy ra!

Trên đời này, không có gì bi thương hơn chuyện bị tình lang bán đứng.

Nước mắt chảy ra.Nàng trầm mặc đứng ở đó, cảm giác lạnh như băng, mà ngay cả trái tim cũng lạnh lẽo.

Thời gian như ngừng lại.

Vương Võ tát đệ đệ cũng như gỡ bỏ tất cả khí thế và tôn nghiêm.

Hắn quỳ xuống trước mặt Kim Minh:

- Đệ đệ của ta không hiểu chuyện, bát thiếu đừng chấp nhặt với nó.

- Ca...

Huynh làm gì vậy ?

Vương Văn đã tỉnh táo lại, hướng Vương Võ rống giận, muốn kéo hắn về.

Vương Võ lạnh lùng nhìn Vương Văn:

- Im miệng!Vương Văn đứng đó, môi mấp máy nhưng không nói được gì.

Kim Minh nhíu mày nhìn Vương Võ đang quỳ, trên mặt lộ ra vẻ khinh miệt, vô cùng chán ghét nói:

- Ta nghĩ ta đã biết ngươi là ai rồi, ngươi đi đi, hai tỷ muội Phương Lan đã đi rồi.

Các nàng không ở trong quý phủ của ta.

Đi rồi ?

Vương Võ nao nao, lộ vẻ không tin.

Vương Văn vui mừng.

Theo hắn, ca ca dùng cách bỏ qua tôn nghiêm để cứu Phương Lan tỷ.

Chuyện này hơi khó chấp nhận, nhưng đối mặt với quái vật như Kim gia thì có lẽ đó là lựa chọn tốt nhất.Thế nên nghe hai tỷ muội Phương Lan đã đi, Vương Văn rất vui.

Lúc này, Vương Võ lại mở miệng:

- Bát thiếu không cần nói những lời đó, ta tới đây không phải để đón các nàng về.

- Hửm ?

Kim Minh nhíu mày, nhìn Vương Võ.

Vương Võ thản nhiên nói:

- Ta, bởi vì sự hiện hữu của ta, Phương Lan sẽ không dễ dàng chấp nhận ngươi.

Bát thiếu, ta có thể khiến nàng hết hy vọng, nhưng ngươi nhất định phải trả đủ giá.Những lời này khiến Vương Văn phía sau hắn hoàn toàn ngây người.

Bên kia Phương Lan suýt chút nữa ngất đi, Phương Lộ vội vàng đỡ tỷ tỷ mình, trong lòng cũng cuộn sóng.

Lúc này, dù nàng có kích động, có muốn lao ra chất vấn Vương Võ thì cũng phải nhịn xuống.

Bởi vì Phương Lộ đã hiểu vì sao tỷ tỷ thấy bọn họ nhưng lại không xuất hiện.

Vương Võ...

Hoá ra không phải tới cứu tỷ tỷ mà là tới bán tỷ tỷ!

Kim Minh giờ mới biết người này tới đây làm gì, nhưng hắn vẫn không dám tin, cau mày hỏi lại:

- Lời này của ngươi...

- Là thật.

Vương Võ quỳ ở đó, hai mắt đỏ thẫm, sắc mặt có chút vặn vẹo nói:

- Ta có thể khiến nàng hoàn toàn hết hy vọng, nhưng có thể đến với nàng hay không là chuyện của ngươi.

Tuy nhiên, ngươi nhất định phải bồi thường cho ta!

Đã nói đến đây, mọi chuyện hoàn toàn sáng tỏ rồi.

Vương Văn đứng đó, giờ hắn mới thấy mặt mình bỏng rát.

Không phải do bị Vương Võ tát mà là cảm thấy xấu hổ!Xấu hổ vô cùng!

Hắn nhìn ca ca mình, khàn khàn hỏi một câu:

- Vương Võ, huynh điên rồi sao ?

Đây là lần đầu tiên từ lúc chào đời, hắn gọi tên ca ca mình.

Vương Võ căn bản là không nhìn phản ứng của đệ đệ, vẫn quỳ ở đó nhìn chằm chằm vào Kim Minh.

Kim Minh có chút nghiền ngẫm nhìn Vương Võ rồi thản nhiên nói:

- Ý của ngươi là, ngươi muốn dùng người mình yêu đổi lấy phú quý ?

- Đúng!

Ta muốn một phần tài liệu Trúc Cơ, còn muốn mười ngàn linh thạchcực phẩm!

Sau đó ta cam đoan, tuyệt sẽ không còn quan hệ gì với Phương Lan!

Vương Võ trầm giọng nói.

- Một phần tài liệu Trúc Cơ tài liệu, mười ngàn linh thạch cực phẩm...

Ha hả, ngươi cũng dám đòi.

Kim Minh thản nhiên cười nói:

- Nhưng ngươi cảm thấy, ta sẽ cho ngươi sao ?

- Ngươi sẽ!

Vương Võ đỏ mắt, ngẩng đầu nhìn Kim Minh:

- Kim gia có gia nghiệp lớn, không thiếu những đồ này, ngươi thích Phương Lan, trong mắt những người như các ngươi không phải tình yêu đều là vô giá sao ?

Chỉ cần ta giữ chặt, Phương Lan tuyệt đối không cùng ngươi!

Nếu ngươi giết ta, nàng càng không đi theo ngươi!Kim Minh cười lạnh một tiếng:

- Ngươi rất tự tin vào bản thân đấy.

- Đương nhiên.

Ta và Phương Lan lớn lên từ nhỏ, ta hiểu nàng.

Vương Võ nói.

- Nói như vậy, lúc trước ngươi chặn đoàn xe đón dâu trở mặt với nàng cũng là cố ý đúng không ?

Kim Minh cau mày nhìn Vương Võ.

Vương Võ nao nao, lập tức nói:

- Chưa tính là cố ý, khi đó ta vẫn muốn đưa nàng về, chỉ cần nàng nói một câu và đi theo, ta và nàng sẽ không cãi nhau.

- Dù nàng nói, ngươi dám ở ngay trước mặt người của Kim gia đưa nàng đi sao ?

Kim Minh tựa vào thạch sư ở cửa, thản nhiên hỏi.

- Không dám.

Vương Võ có phần thống khổ:

- Khi ta biết tình địch là ai, ta cũng biết ta đã mất đi nàng.

- Ngươi cũng không ngờ nàng đi vào Kim gia, nhìn thấy phụ thân ta đã giải quyết hoàn mỹ hết chuyện này ?

Cho dù ta ương ngạnh kiêu ngạo cũng không dám không nghe lời cha ta nói.

Trong mắt Kim Minh có phần thông cảm, nhưng nhiều hơn chính là khinh thường!

Thầm nghĩ ta cảm thấy bản thân cưỡng ép cướp cô nương đã đủ khốn khiếp, nhưng không ngờ ngươi còn cực phẩm hơn ta!

Còn muốn dùng người yêu đổi lấy phú quý ?

-----o0o-----

Chương 794 : Ta không đồng ý

Chương 794 : Ta không đồng ý

Vương Võ ngẩng đầu, lộ ra vài phần trào phúng:

- Vậy cũng có thể sao ?

Đường đường Kim gia đại tộc, dựa vào cái gì cúi đầu trước một một cô gái yếu ớt ?

- Ngươi cảm thấy đây là cúi đầu sao ?

Kim Minh than nhẹ một tiếng:

- Thanh danh Kim gia bên ngoài không tốt lớn, đại gia tộc mà, không có biện pháp.

Bôi đen cũng tốt, xác thực cũng tốt, gia tộc quá lớn... có một vài vấn đề không thể tránh được.

Tuy nhiên ta có thể nói cho ngươi biết, Kim gia...vẫn biết nói đạo lý.

Cho nên không chừng Phương Lan gặp cha ta rồi, cha ta thật sự tha cho các nàng.

Sau đó, nàng có thể vĩnh viễn ở cùng bên ngươi.

- Không thể nào!

Vương Võ vẻ mặt chắc chắc nói.

- Nếu chẳng may là thật thì sao ?

Kim Minh nhìn Vương Võ:

- Ngươi còn muốn dùng nàng để đổi lấy phú quý sao ?

Kim Minh nói xong, lại bỏ thêm một mồi lửa:

- Hơn nữa, ta cũng có thể cam đoan, về sau tuyệt đối không gây sự với các ngươi, Vương Võ đúng không, nếu như vậy, ngươi có nguyện ý thu hồi những lời vừa rồi không ?

Vương Võ nhìn Kim Minh, cắn răng lắc đầu:

- Không muốn!

- Hả ?

Thật kỳ quái, ta nói thật mà.

Vương Võ, ngươi đi đi, ta không lừa ngươi, hai tỷ muội Phương Lan đã rời khỏi nơi này.

Ta bị cha ta hung hăng giáo huấn rồi cấm túc trong quý phủ, không cho phép ra ngoài.

Ngươi đi nhanh có khi còn đuổi kịp bọn họ.

Chuyện hôm nay ta có thể cam đoan với ngươi như chưa có gì xảy ra.

Kim Minh thở dài một tiếng:

- Ta sẽ không cho ngươi cái gì, về sau cũng sẽ không tìm các ngươi gây phiền toái gì, ngươi yên tâm đi.

- Các nàng đi rồi ?

Vương Võ có chút giật mình, hắn vẫn không thể tin đó là sự thật.

- Đương nhiên, ta nói rồi, Kim gia vẫn biết nói đạo lý, thế lực chúng ta tuy rằng rất mạnh, nhưng nếu con cháu trong nhà chỉ biết dọa nam nạt nữ thì có thể cường thịnh bao nhiêu năm ?Kim Minh có chút không kiên nhẫn nói:

- Ta đã làm sai, đã được giáo huấn, nếu ngươi cần, ta có thể nói xin lỗi.

Xin lỗi bằng hữu, đã tạo phiền toái cho ngươi.

Vương Võ quỳ dưới đất và Vương Văn đứng một bên đầu ngây ngốc.

Chắc chắn là bọn họ đi nhầm, người này không phải thiếu gia của Kim gia.

Đường đường là thiếu gia của Kim gia sao lại xin lỗi bọn họ ?

Sao lại dễ nói chuyện như vậy ?

Đang nằm mơ chăng!

- Các ngươi mau đi đi.Kim Minh mệt mỏi hướng Vương Võ khoát tay:

- Ta không muốn nhìn thấy các ngươi nữa.

Nói xong định quay người hồi phủ.

- Chờ một chút...

Vương Võ đã đứng lên gọi Kim Minh lại.

- Còn có việc gì sao ?

Kim Minh nhìn Vương Võ.

- Ngươi...

Ngươi thật sự thích Phương Lan như vậy sao ?

Vương Võ hỏi.

- Đương nhiên!Kim Minh không chút do dự gật đầu:

- Nàng là một cô nương đáng được trân trọng, lan tâm huệ chất, thông minh sắc sảo, một mình vào Kim gia thuyết phục cả cha ta.

Tiểu tử, ngươi rất may mắn, có cô nương như vậy đồng ý đi theo ngươi.

Nhưng hành động vừa rồi của ngươi khiến người ta cảm thấy chán ghét, nói thật, ngươi không xứng với nàng!

- Ta...

Ta không xứng với nàng.

Vương Võ cúi đầu nói một câu, sau đó ngẩng đầu nhìn Kim Minh:

- Ngươi...

Ngươi thực thích nàng, ta có thể tặng nàng cho ngươi!

Chỉ cần...

Chỉ cần ngươi đáp ứng yêu cầu vừa rồi của ta!

- Vương Võ đồ khốn khiếp!

Vương Văn giận điên lên, ca ca từ nhỏ đến lớn hắn sùng bái nhất có thể liên tiếp nói ra nhưng lời không biết xấu hổ này, quả thực khiến hắn không thể chịu nổi.

- Ngươi câm miệng!

Ngươi biết cái gì ?

Nam tử hán đại trượng phu, muốn thành đại sự phải biết từ bỏ!

Vương Võ sắc mặt dữ tợn quay đầu lại rống lên với đệ đệ, sau đó nhìn Kim Minh:

- Ngươi...

Có đồng ý hay không ?

Phương Lan trong bóng tối tâm tan thành tro, cảm thấy trên đời này không còn gì là vui thú nữa.

Phương Lộ cũng đầy nước mắt, nàng không thể tin Vương Võ kia lại là một người như vậy.

Kim Minh nhìn thoáng qua Vương Võ, thản nhiên lắc đầu:

- Ta không đồng ý!

- Ngươi ngươi ngươi...

Sao ngươi không đồng ý ?

Không phải ngươi rất thích Phương Lan sao ?

Vì sao không đồng ý ?

Vương Võ sốt ruột, hắn đã bỏ hết tôn nghiêm, tình yêu, hữu tình, thân tình... rồi, kết quả, đối phương lại không đồng ý ?

- Ta rất thích Phương Lan, nhưng ta sẽ không dùng cách này để có được nàng.

Kim Minh nhìn Vương Võ, thản nhiên nói:

- Ta đã làm sai một lần, không muốn sai lần thứ hai, nàng không phải hàng hóa, Vương Võ, chuyện này ngươi làm sai rồi, thu tay lại đi!

Phương Lan là một cô nương tốt, hy vọng ngươi có thể quý trọng nàng.

Nàng không có cảm giác với ta, nàng không thích ta.Kim Minh ảm đạm nói:

- Nàng thích ngươi, vậy nên hãy quên những chuyện hôm nay ngươi đã làm, đối với nàng cho tốt.

- Không!

Tuyệt đối không!

Vương Võ như nghĩ ra điều gì, ngửa mặt lên trời cười thảm:

- Kim Minh, Kim Bát Thiếu, tâm cơ sâu thật, ta dám khẳng định Phương Lan đang ở chỗ ngươi, hơn nữa còn nghe được đoạn đối thoại này, đúng không ?

Ngươi thật thông minh, ta là kẻ ngu, không ngờ bị ngươi tính kế!

- Con mẹ ngươi!

Kim Minh nổi giận, phi thân đá bay Vương Võ.

Lấy tu vi của Trúc Cơ kỳ, Vương Võ căn bản không thể phản kháng, bị một cướcđá xa mấy trượng, bừng bừng lửa giận mắng:

- Ngươi là súc sinh!

Đồ khốn khiếp, con mẹ nó chứ, không ngờ có thể làm ra loại chuyện này!

Không ngờ trên đời này còn có loại người như ngươi ?

Quả thực không xứng được gọi là người!

Lão tử nói cho ngươi biết, Phương Lan tỷ muội không còn ở Kim gia, con mẹ nhà ngươi lão tử có thân phận gì ?

Còn phải đi lừa loại vô sỉ như ngươi sao ?

Phương Lan...

Phương Lan một cô nương tốt như vậy sao lại đi coi trọng đồ rác rưởi như ngươi ?

Đúng là đui mù rồi.

Lồng ngực Kim Minh phập phồng mãnh liệt, gần như đã giận tới điên lên.

Hắn muốn có Phương Lan, rất muốn rất muốn.

Nhưng hắn cũng có giới hạn, việc cướp dâu lần trước đã sai, khi phát hiện Phương Lan hoàn toàn không thích hắn thì dù chưa hết hy vọng hắn cũng nghĩ thông suốt, dưa hái xanh không ngọt.Nếu mình thích Phương Lan, như vậy nên nhìn nàng vui vẻ mới đúng!

Về phần tình cảm, cứ để trong lòng được rồi.

Từ đầu đến cuối.

Vương Văn đứng yên không hề nhúc nhích.

Nếu bình thường có người ức hiếp ca ca hắn, dù không cần cả cái mạng này hắn cũng ra tay.

Nhưng hiện tại.

Kim Minh vừa đá vừa chửi bới thậm tệ, Vương Văn lại thấy đạp rất hay, mắng rất hay!

- Nể mặt Phương Lan, hôm nay ta không đánh chết ngươi, Vương Võ, đồ khốn khiếp ngươi nghe cho kỹ.

-----o0o-----

Chương 795 : Tận cùng vô sỉ

Chương 795 : Tận cùng vô sỉ

Kim Minh dùng tay chỉ vào Vương Võ:

- Phương Lan tỷ muội đã rời Kim phủ, hơn nữa ta cũng đã phái người chờ ởcửa thành, khi các nàng ra khỏi thành sẽ âm thầm hộ tống các nàng bình an trở về Phương Gia Trấn!

Từ nay về sau, cho dù Kim Minh ta có thích nàng thì cũng sẽ không dây dưa nữa.

Bởi vì người nàng thích là đồ khốn khiếp nhà ngươi!

Cút!

Ngươi cút cho ta!

Chỗ lão tử không có đồ gì tốt!

Đồ của Kim gia ngươi cũng dám mơ tưởng sao ?

Đừng để ta gặp lại ngươi nữa!

Nhanh cút đi!

Lúc này, Vương Văn đi tới hướng Kim Minh thi lễ:

- Kim thiếu gia, rất xin lỗi, ta xin lỗi ngươi.

Trước kia ta cảm thấy con cháu đại gia đều ngang ngược càn rỡ, ngạo mạn khó ưa, không tốt đẹp gì.

Ta sinh ở trấn nhỏ không có kiến thức, trong lòng vẫn luôn nghĩ như vậy.

Nhưng hôm nay ta phát hiện mình sai rồi.

Nhân phẩm không liên quan giàu nghèo, càng không phải do gia tộc.

Kim Bát Thiếu dám làm dám nhận.

Ngài yên tâm, chuyện hôm nay về rồi ta sẽ nói rõ với Phương Lan tỷ.

- Vương Văn...

Ngươi...

Ngươi điên rồi sao ?

Bên kia Vương Võ không bị thương nặng, Kim Minh đánh hắn cũng không dùng tới linh lực.

Đến giờ Vương Võ biết tỷ muội Phương Lan đi thật rồi.

Hắn không chiếm được lợi lộc gì của Kim gia thì cũng không thể để mất đi Phương Lan nữa!

- Vương Võ, chúng ta là ruột thịt, ta không thể mắng ngươi.

Nhưng ngươi thật sự rất khốn khiếp!

Vương Văn quay lại nhìn ca ca mình, cả giận nói:

- Ngươi lòng dạ hẹp hòi, ích kỷ đa nghi, ta cũng có thể nhẫn nại, bởi vì đó là tính cách, không liên quan tới phẩm hạnh.

Cho nên, ngươi trở mặt với Đỗ Phi, ta nhẫn, vì ngươi là ca ca của ta!

Dù trở về ta dập đầu nhận sai với Đỗ Phi ta cũng làm!

Nhưng chuyện hôm nay quả thực không phải chuyện do con người làm nữa!

Kim BátThiếu có thể vì thích Phương Lan tỷ mà không chấp nhặt với ngươi, nhưng ta tuyệt đối không trơ mắt nhìn Phương Lan tỷ nhảy hố lửa!

- Ngươi...

Ngươi là đệ đệ của ta, sao ngươi có thể làm như vậy ?

Vương Võ không dám tin nhìn đệ đệ của mình, giống là lần đầu tiên quen biết hắn.

- Ta là đệ đệ của ngươi, nhưng đầu tiên ta là người!

Vương Văn nói xong, phun ra một ngụm máu tươi, thân mình lắc lư.

Đúng là bị chính anh ruột mình làm tức tới hộc máu.

- Được lắm!

Vương Võ ngửa mặt lên trời cười thảm:

- Các ngươi đều là người, các ngươi đều là người tốt, còn ta không phảingười!

Ta muốn mạnh mẽ thì có gì sai sao ?

Ta cùng đại gia tộc công tử tranh giành nữ nhân, không tranh nổi ta buông tay, muốn nhận bồi thường cũng là sai sao ?

Nói xong lời cuối cùng, Vương Võ gào rú như kẻ bị bệnh tâm thần.

- Ta không muốn nói chuyện với đồ cặn bã.

Kim Minh dùng vẻ mặt chán ghét nói với Vương Văn:

- Huynh đệ ngươi nhân phẩm không tồi!

Về sau có chuyện gì cứ báo danh hiệu Kim gia ta!

Có khó khăn cứ đến Cẩm Tú Thành tìm ta, ta kết giao bạn bè với ngươi!

Tuy nhiên, ca ca ngươi...

Nếu dám dùng danh hiệu của Kim gia giả danh lừa bịp, chỉ cần bị ta biết được thì nhất định không tha!

Kim Minh nói xong khoát tay với Vương Văn, quay người lại định đi vào phủ.

- Đợi một chút...

Vương Võ điên cuồng quát ầm lên:

- Kim Bát Thiếu, ngươi không sợ ta về thấy Phương Lan sẽ hung hăng chà đạp nàng...

Tra tấn nàng...

Ngươi không đau lòng sao ?

Cho nên ngươi nhất định phải...

- Con mẹ mày!

Kim Minh như phát điên, tu vi của Trúc Cơ kỳ hoàn toàn bạo phát đánh tới Vương Võ.

Vương Văn do dự một chút, dường như muốn ngăn cản, tuy nhiên cuối cùng chảy xuống một giọt nước mắt rồi đứng yên đó.

- Dừng tay!Một âm thanh lạnh lùng từ góc xa vang lên.

Kim Minh vội chuyển hướng, hung hăng đá xuống bên đường.

Ầm!

Một tiếng vang lớn, nơi đó xuất hiện một hố sâu.

Có thể thấy Kim Minh đã thật sự nổi giận, không hề lưu tay, trực tiếp muốn mạng của Vương Võ.

Phốc!

Vì thu lực đột ngột nên bị cắn trả, Kim Minh phun ra một ngụm máu tươi.Nhưng hắn không để ý thương thế của mình mà mở to mắt, ngơ ngác nhìn sang, vẻ mặt vui mừng:

- Nàng... không phải đi rồi sao ?

Sao lại xuất hiện ở đây ?

Vương Võ ngây ra nhìn bóng dáng xinh đẹp quen thuộc, miệng hơi há ra gần như không nói thành lời.

Nhưng ngay sau đó hắn phục hồi tinh thần, cười ha ha nói:

- Ha ha...

Ta biết ngay, ta biết ngay ngươi đang ở đây!

Đều là Kim Bát Thiếu an bài đúng không ?

Đúng là cao minh!

Không cần phải trả giá, để ta bại lộ sự xấu xí rồi tự nhiên chiếm lấy trái tim mỹ nhân...

Con cháu đại tộc thật thông minh, loại tiểu nhân vật như ta cũng khó mà tưởng tượng được.

Vương Võ nói xong nhìn về phía Kim Minh:

- Kim Bát Thiếu, chúc mừng ngươi a!

Có thể ôm mỹ nhân về rồi...

- Ngươi câm miệng cho ta!

Vương Võ...

Ngươi vẫn là người sao ?

Phương Lộ đỡ tỷ tỷ, nổi giận nói:

- Ta và tỷ tỷ sáng sớm đã rời khỏi Kim gia, tỷ tỷ nói khó khăn lắm mới tớiCẩm Tú Thànhlần, giải quyết xong phiền toái nên muốn dẫn ta đi dạo một vòng.

Chúng ta nhìn thấy ngươi và Tiểu Văn ca, tỷ tỷ muốn gọi các ngươi, ta nói muốn xem các ngươi định làm gì.

Phương Lộ còn nhỏ, tâm tính đơn thuần nhưng cũng không có nghĩa là ngốc.

Lúc này nàng đem chuyện âm thầm đi theo Vương Võ thành hành động của mình, không muốn tỷ tỷ bị chất vấn mà thương tâm.

Nàng lạnh lùng nhìn Vương Võ:

- Tỷ tỷ sợ các ngươi chịu thiệt, là ta không cho tỷ ấy lên tiếng, ta muốn xem các ngươi tới làm gì.

Nếu các ngươi tới đón tỷ tỷ của ta về, người Kim gia sẽ không làm khó dễ ngươi!

Bởi vì ta đã biết Kim gia là gia tộc thế nào, bọn họ mạnh mẽ, cứng rắn nhưng không hề ỷ thế hiếp người!

Không ngờ ngươi lại bán đứng tỷ tỷ của ta.

Vương Võ, đồ súc sinh, ngươi quả thực chính là cặn bã, vô sỉ đến cực điểm!

Ta và tỷtỷ đã thấy rất rõ ràng!

Loại người như ngươi, may mà chúng ta phát hiện sớm!

Phương Lan sắc mặt tái nhợt muốn nói gì đó nhưng lại bị Phương Lộ nắm chặt:

- Tỷ tỷ đừng nói gì, người như thế... hoàn toàn không đáng để phó thác chung thân, đúng là bại hoại chân chính!

Thiệt thòi ta từ nhỏ đến lớn đều sùng bái ngươi, coi ngươi là tỷ phu tương lai.

Đổi lại là ta, vừa rồi sẽ không ngăn cản Kim Minh thiếu gia đánh chết ngươi!

Vương Võ há hốc miệng, đột nhiên cảm thấy toàn bộ thế giới đang từ bỏ hắn.

Hắn có nằm mơ cũng không ngờ Phương gia tỷ muội đã sớm nhìn thấy họ, hơn nữa còn đi theo bọn họ tới đây.

Nghĩ tới những lời mình đã nói, hai gối Vương Võ mềm nhũn, quỳ xuống trước mặt Phương Lan, lệ rơi đầy mặt:

- Lan nhi...

Nàng, nàng nghe ta giải thích, ta... lời ta nói... không phải thật đâu!

-----o0o-----

Chương 796 : Chết cũng không biết xấu hổ

Chương 796 : Chết cũng không biết xấu hổ

Phương Lan: "..."

Phương Lộ: "..."

Vương Văn: "..."

Kim Minh: "..."

Tất cả mọi người há hốc miệng nhìn Vương Võ, nhìn hắn quỳ trên mặt đất bò tới chỗ Phương Lan.

- Lan nhi.

Nàng thích ta đúng không ?

Chúng ta cùng lớn lên từ nhỏ, nàng đã nói về sau sẽ làm lão bà của ta, sẽ làm hiền thê lương mẫu, hiếu thuận với cha mẹ ta...

Có phải không ?

Nàng đã nói đấy, hãy nhớ lại đi.

Vương Võ vừa khóc vừa nói:

- Ta sai rồi, thật sự biết sai rồi, nàng cho ta một cơ hội được không ?

Nếu có lần sau...

- Không có lần sau.

Phương Lan nước mắt đã khô, ánh mắt lạnh lùng nhìn Vương Võ:

- Vĩnh viễn không có lần sau!

- Ta sai rồi, cho ta một cơ hội!

Cho ta một cơ hội đi!

Vương Võ tiếp tục bò tới chỗ Phương Lan.

- Kim Minh.

Phương Lan đột nhiên ngẩng đầu nhìn Kim Minh, đây là lần đầu tiên nàng gọi tên của Kim Minh.

- Đây, ta đây.

Kim Minh cố gắng bình tĩnh lại, không định lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn mà thừa dịp nhảy vào.

- Có thể cầu ngươi một việc không ?

Phương Lan nhìn Kim Minh, nhẹ giọng nói.

- Đừng nói một chuyện, cho dù là trăm chuyện ngàn chuyện...

Cũng không có vấn đề gì!

Kim Minh rất sung sướng đáp.

- Nếu ta cầu ngươi chuyện này rồi mà vẫn không muốn liên quan gì tới ngươi, ngươi cũng đáp ứng sao ?

Phương Lan nhìn vào mắt Kim Minh.

- Đáp ứng, khẳng định sẽ đáp ứng!

Kim Minh không chút do dự, vô cùng dứt khoát đáp:

- Ta thích Phương tiểu thư, nhưng ta sẽ không dùng thủ đoạn gì áp chế nàng, lúc trước là lỗi của ta, ta nhận sai.

Sau này, trừ khi nàng thật sự yêu thích ta, bằng không ta sẽ không quấy rối nàng, càng sẽ không dùng chuyện gì áp chế nàng.

- Ngươi nói thật lòng sao ?

Phương Lan hỏi.

- Đương nhiên!Kim Minh chăm chú nhìn Phương Lan:

- Ta lấy tôn nghiêm gia tộc ra thề, lời ta nói là thật lòng!

Lời thề này rất nặng.

Tôn nghiêm của một đại gia tộc cũng không phải thứ có thể đùa giỡn.

Kim Minh mà dám nuốt lời, danh dự Kim gia sẽ đem đi quét rác.

Đến lúc đó, cho dù phụ thân là gia chủ Kim gia cũng sẽ không tha cho hắn.

Toàn bộ Kim cũng không tha cho hắn.

Trong mắt Phương Lan rốt cục hiện lên vẻ dịu dàng.

Phương Lộ bên cạnh hoàn toàn động dung.

Nàng vẫn là một thiếu nữ, không hiểu nhiều chuyện cảm tình nam nữ.

Nhưng nếu có nam nhân có thể vì nàng làm mọi chuyện, nàng nhất định sẽ yêungười kia!

- Được, ta tin tưởng ngươi.

Phương Lan nói:

- Vậy hãy đưa một phần tài liệu Trúc Cơ cho hắn.

Nói xong, Phương Lan chỉ vào Vương Võ.

Vương Võ đứng đó, trên mặt lộ vẻ không dám tin.

Kim Minh khẽ cau mày, dường như hơi chần chừ, tuy nhiên vẫn gật đầu nói với hạ nhân:

- Đi nhà kho lấy một phần tài liệu Trúc Cơ, bảo là ta cần!

Hạ nhân lập tức đi vào trong.Phương Lan ôn nhu nói:

- Kim Minh, cảm ơn ngươi.

- Không cần khách khi với ta, ta đáp ứng nàng.

Kim Minh nói.

Phương Lan cười buồn, trong lòng nghĩ thanh mai trúc mã lớn lên từ nhỏ lại không hề có chút tín nhiệm nào.

Nhưng một ngươi chưa quen tới nửa năm lại khiến ta thấy tin tưởng, thật đúng là châm chọc!

Rất nhanh, có hạ nhân đi ra, mang theo mấy bao đồ lớn.

Không có nhẫn trữ vật, tài liệu Trúc Cơ phải cần tới bao lớn mới chứa nổi.Vương Võ thấy những bao lớn kia, trong mắt đầy kỳ vọng.

Phương Lan lúc này mới nói:

- Vương Võ, đây là thứ ngươi muốn, mau cầm đi, phần tài liệu Trúc Cơ coi như hoàn lại mấy năm nay ngươi chiếu cố tỷ muội chúng ta.

Từ sau chúng ta ân đoạn nghĩa tuyệt.

Không còn quan hệ gì nữa!

Vương Võ nhìn Phương Lan, sau đó nhận mấy bao lớn trong tay hạ nhân Kim phủ vác lên vai, nói:

- Ngươi bảo Kim Bát Thiếu cam đoan, không được ám sát ta...

Kim Minh cười lạnh:

- Đừng tưởng rằng tất cả mọi người đều giống ngươi, mau cút khỏi Cẩm Tú Thành, cút xa một chút.

Nói cách khác, ngươi mang theo tài liệu Trúc Cơ, bị ngườikhác chặn giết thì đừng tính lên đầu Kim gia chúng ta.

- Có thể cho ta chút linh thạch, sau khi Trúc Cơ, ta còn muốn tu luyện!

Vương Võ ấp úng nói.

- Ngươi cút cho ta!

Bằng không ta sẽ giết ngươi!

Kim Minh có kiềm chế tốt đến đâu thì cũng bị sự vô sỉ của Vương Võ làm cho phát cuồng, nếu không phải vì Phương Lan, hắn tuyệt đối sẽ không tha cho đồ vô sỉ này.

Vương Võ khẽ run rẩy, vác tài liệu Trúc Cơ bỏ chạy, hoàn toàn không hề lưu luyến gì thêm.

Thậm chí cả đệ đệ của hắn, hắn cũng không rảnh nhìn!

Nói vậy Vương Võ sẽ không về Phương Gia Trấn nữa, bởi vì hắn đã mất hết mặt mũi, cũng khó mà sống nổi.Vương Văn có vẻ mất mát nhìn Phương Lan và Phương Lộ thi lễ:

- Lan tỷ, tiểu Lộ muội muội, thật xin lỗi!

Nói xong, Vương Văn không kìm nổi lệ rơi đầy mặt, trong lòng vô cùng thương tâm.

Hắn thậm chí không rõ vì sao thân ca ca của mình lại biến thành cái dạng này.

- Cũng không phải lỗi của huynh, huynh không phải xin lỗi.

Phương Lộ đi tới, vỗ vai Vương Văn:

- Tiểu Văn ca vẫn là ca ca của ta, là bằng hữu tốt nhất của ta!

Phương Lan cũng đi tới:

- Ngươi không cần nói xin lỗi, chuyện này không liên quan gì tới ngươi.

- Lan tỷ...Vương Văn giơ tay gạt nước mắt, sau đó nói:

- Ta phải về nhà rồi, đi giải thích với Đại Phi ca, ta đã không còn ca ca ruột, không thể lại mất đi một huynh đệ!

- Ca ca ngươi, hắn...

Thần sắc Phương Lan trở nên ảm đạm.

- Với ta hắn đã chết.

Vương Văn bỗng nhiên cười cười:

- Không sao, cửa ải khó khăn sẽ có ngày vượt qua.

Lan tỷ, Kim thiếu là người tốt, tỷ đừng bỏ lỡ.

Phương Lan kinh ngạc nhìn Vương Văn, không thể tưởng được hắn lại nói ra lời này.

- Ta rất nghiêm túc!

Vương Văn thở dài:

- Ta thấy Kim thiếu thật tâm thích tỷ, cho hắn một cơ hội đi.

Vốn ta định về nhà sẽ nói cho tỷ biết chuyện này.

Giờ tỷ cũng biết rồi, chúng ta lớn lên từ nhỏ, ta hy vọng Lan tỷ có thể hạnh phúc, mà Kim thiếu...

Hắn có thể cho tỷ hạnh phúc đó.

Kim Minh cũng có phần ngoài ý muốn, đại khái không nghĩ tới đệ đệ của tình địch lại đứng về phe mình.

Hắn chợt nhớ tới những lời phụ thân đã nói, trong lòng không khỏi cảm thán: Gừng càng già càng cay, phụ thân như cáo già...

Phì phì, phụ thân có kinh nghiệm và lịch duyệt thật sự phong phú hơn mình nhiều lắm.

Phương Lan hơi đỏ mặt, cũng không nhìn Kim Minh mà nói với Vương Văn:

- Đây là chuyện của ta, ngươi cũng đừng quản nhiều như vậy.

- Ừ, Lan tỷ ở lại nơi này nhớ tự bảo trọng!

Vương Văn nói.

- Cái gì mà ta ở đây, chúng ta cùng về nhà!

Phương Lan khẽ cười nói.

- Hả ?

Tỷ không ở lại đây sao ?

Vương Văn sửng sốt.

Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tin

-----o0o-----

Chương 797 : Vui vẻ trò chuyện

Chương 797 : Vui vẻ trò chuyện

Kim Minh cũng nao nao, lập tức cười khổ, thầm nghĩ nàng vừa trải qua đả kích, đâu thể lập tức tiếp nhận mình ?

Không được vội...

Ngàn vạn lần gấp không được!

Kim Minh.

Ngươi đã thành công hơn phân nửa, kế tiếp, chỉ cần tiếp tục cố gắng thì sẽthành công!

Kim Minh tự an ủi, bên kia Phương Lan nhìn Vương Văn nói:

- Đây không phải nhà của ta, ta đương nhiên sẽ không ở lại rồi.

Nói xong nhìn Phương Lộ nói:

- Tiểu Lộ, chúng ta đi thôi, đi mua ít đồ rồi về nhà.

Phương Lan nói xong, hướng về phía Kim Minh nhún gối thi lễ:

- Kim Minh.

Chuyện hôm nay đa tạ ngươi...

- Đã nói rồi, đừng khách khí như vậy.

Kim Minh nói:

- Vậy đi, nàng cũng đã biết.

Ta cho gọi Kim Thiết Cương để bọn họ hộ tốngnàng về.

Phương Lan hơi do dự một chút.

Kim Minh nói:

- Cả cơ hội này nàng cũng không cho ta sao ?

Phương Lan ngẫm nghĩ một chút, gật gật đầu:

- Vậy làm phiền ngươi, cũng có thể nhờ họ đưa đồ của ngươi để ở nhà ta về.

Trong mắt Kim Minh có chút mất mát, tuy nhiên nhớ tới lời phụ thân nên vẫn sảng khoái gật đầu:

- Vậy được rồi, tuy nhiên có thứ này nàng nhất định phải nhận lấy.Nói xong lấy nhẫn trữ vật ra đến trước mặt Phương Lan, không nói gì kéo tay Phương Lan đặt vào lòng bàn tay nàng.

Sau đó, nhanh chóng thu tay lại, nghiêm túc nói:

- Đây vốn là đồ Kim gia bồi thường cho nàng, nàng không cần cảm thấy gánh nặng.

Ta cũng không dùng nó để áp chế gì nàng.

Nhìn Phương Lan như muốn nói gì đó, Kim Minh nói rất nhanh:

- Nàng cứ coi như mượn của Kim gia, khi nào trở thành Trúc Cơ tu sĩ thì có thể tìm những tài liệu này trả lại.

Phương Lan do dự, lúc trước đã lấy của người ta một bộ tài liệu Trúc Cơ, trong nội tâm nàng đã rất băn khoăn.

Mà nếu không làm như vậy, nàng cũng không có cách nào đối mặt với nội tâm của mình.

Bất kể thế nào thì nàng đã thích Vương Võ nhiều năm như vậy.Hắn muốn tài liệu Trúc Cơ, nàng thành toàn cho hắn, coi như kiện lễ vật cuối cùng.

- Tỷ, nhận lấy đi.

Phương Lộ nói.

Vương Văn cũng phức tạp, ở một bên nói:

- Nếu là tâm ý của Kim thiếu, Lan tỷ cứ nhận đi.

Tựa như Kim thiếu đã nói, về sau tỷ có thể trả lại.

Phương Lan rất rõ ràng, cho dù sau này nàng trả lại, ân tình này vĩnh viễn không thể trả được.

Nếu như không xảy ra chuyện Vương Võ, bất kể thế nào nàng cũng không muốnnợ nhân tình của Kim gia.

Nhưng hiện tại...

Phương Lan nhìn thoáng qua Kim Minh:

- Về sau ta sẽ trả cho ngươi!

- Được!

Một lời đã định!

Kim Minh thản nhiên cười cười, sau đó phái người đi tìm đám Kim Thiết Cương về.

Kỳ thật Kim Thiết Cương đã sớm quay lại rồi, chỉ là thấy hai tỷ muội Phương Lan nấp trong góc, chuyện lại phát triển theo hướng có lợi cho thiếu gia nên bọn họ mới không lộ diện thôi.

Rất nhanh, Kim Thiết Cương xuất hiện, mang theo một đoàn xe mới Phương Lanlên xe, sau đó hướng về phía thiếu gia gật đầu, lên ngựa rời đi.

... . . .

Cửa nhà trọ Tường Phúc, Sở Mặc tươi cười tiễn Kim Đông Nam đến cửa lớn.

Kim Đông Nam nói:

- Sở thiếu xin dừng bước!

Dừng bước!

- Kim gia chủ không cần khách khí như thế, sẽ có lúc Sở Mặc nhất định đến nhà thăm hỏi!

Sở Mặc khẽ cười nói.

- Ha ha, nói đúng lắm, ba ngày sau ta sẽ thiết yến, chờ Sở thiếu đại giá quanglâm!

Kim Đông Nam tươi cười, ông quyền hướng Sở Mặc rồi lên xe ngựa, chậm rãi rời đi.

Kim Đông Nam đi rồi, Sở Mặc nhìn lướt qua xung quanh, có thể cảm nhận vài bóng người, theo ánh mắt của mình mà xoay người đi, ẩn núp đi.

Sở Mặc cười thản nhiên, quay người vào nhà trọ.

Hồng gia.

Gia chủ Hồng Cường nghe tin tức hạ nhân truyền về, sắc mặt nghiêm khắc, trầm giọng nói:

- Các ngươi có chắc chắn là lão hồ ly Kim Đông Nam kia không ?

- Vâng gia chủ, chúng thuộc hạ thấy rất rõ ràng, chính là Kim Đông Nam.

Chúng thuộc hạ không rõ thời gian hắn vào, nhưng chắc cũng không ngắn.

Hơn nữa Sở công tử còn tiễn hắn ra, có thể thấy hai người nói chuyện rất vui vẻ.

Thuộc hạ Hồng gia thuật lại.

- Lão hồ ly chết tiệt này muốn làm gì chứ.

Hồng Cường tức giận vẫy tay cho lui, sau đó nhìn sang Triệu tiên sinh:

- Triệu tiên sinh, chuyện này ngài thấy thế nào ?

Triệu tiên sinh cười cười:

- Kỳ thật không có gì lớn, gia chủ cứ an tâm là được.

- Kim Đông Nam lão hồ ly đích thân đi thăm hỏi một vũ giả Tiên Thiên, rõ ràng cho thấy có mục đích, bảo ta làm sao an tâm được.

Hồng Cường nôn nóng.

Thân làm gia chủ, công phu dưỡng khí đương nhiên không kém, ngày thường rất ít chuyện có thể làm hắn lo âu.

Không liên quan tới di tích kia thì không thể khiến hắn cảm thấy lo lắng.

Những thứ khai quật được trong di tích, tùy tiện thứ nào cũng là vô giá.

Nói vậybên trong hẳn còn bảo vật đáng giá hơn, đây chính là số của cải lớn.

Nếu chiếm được thì Hồng gia sẽ vượt Kim gia, trở thành đệ nhất gia tộc Cẩm Tú Thành cũng không phải giấc mộng.

Nếu chẳng may thanh niên Tiên Thiên kia thật sự đến từ một đại môn phái.

Cũng đã cùng Kim gia đạt thành hiệp nghị gì, Hồng gia rất có thể không có canh mà húp.

Chuyện liên quan tới tương lai gia tộc, bảo hắn không vội sao được.

- Ha ha, không phải còn có Lục gia sao.

Triệu tiên sinh thản nhiên cười, nói:

- Ta cũng không tin động tĩnh như thế mà Lục gia không có phản ứng gì.

Nhất là đang vào thời kì phi thường, độ mẫn cảm của Lục gia có khi còn mãnh liệt hơn chúng ta.

Nhưng đến giờ Lục gia cũng không có động tĩnh, chắc là đang điều tra thânphận của Sở Mặc kia.

- Bọn họ có thể điều tra ra.

Hồng Cường cau mày nói:

- Thiên Lam không phải nói sao, tiểu tử kia thâm tàng bất lộ, lai lịch không tầm thường.

Triệu tiên sinh thản nhiên nói:

- Lục gia chưa chắc có thể tra rõ lai lịch thiếu niên kia, nhưng hẳn bọn họ có thể tra ra phương hướng của những môn phái kia trong mấy chục van dăm.

- Lục gia đúng là có thực lực này.

Hồng Cường nao nao, có chút tin tưởng nói:

- Lục gia có rất nhiều đệ tử ở các đại phái, muốn điều tra phương hướng cũngkhông phải việc khó.

- Nếu những môn phái kia đều không có động tĩnh gì.

Vậy chứng tỏ Sở Mặc có lai lịch hoành tráng thì ở Cẩm Tú Thành cũng chỉ tứ cố vô thân.

Một Kim gia chưa đủ cường viện cho hắn.

Triệu tiên sinh thản nhiên nói:

- Rồng mạnh không đè được rắn, cho dù hắn thật sự kinh người, sau khi ván đã đóng thuyền thì có thể làm được gì ?

- Nếu hắn thật sự đến từ mấy cái môn phái ngài nói thì sao ?

Hồng Cường có chút lo lắng nói.

Triệu tiên sinh khẽ mỉm cười:

- Cho nên nói, chúng ta không cần đắc tội hắn đến chết là được.

- Bên Lục gia có cần thêm chút lửa không.

Hồng Cường nói.

- Không cần.

-----o0o-----

Chương 798 : Ngươi thật giả dối

Chương 798 : Ngươi thật giả dối

Triệu tiên sinh lắc đầu:

- Đừng lợn lành chữa thành lợn què, người của Lục gia cũng không phải kẻ ngốc.

- Thôi đi.

Dù sao rằm tháng sau, năm ngày nữa, đến lúc đó, chúng ta sẽ tận lực phái thêm một số người tấn công là được.

Hồng Cường cuối cùng vẫn là quyết định giống trước, án binh bất động.

Không đi trêu chọc thanh niên mới xuất hiện ở Cẩm Tú Thành.

Sở Mặc trở lại phòng cười khổ với Đại Công Kê:

- Sự tình dường như có chút vượt qua phạm vi khống chế của chúng ta.

Đại Công Kê gật đầu nói:

- Đúng vậy, hai đại nhân vật tòa thành này đều coi chúng ta là người có lai lịch lớn.

- Ta vốn định nói thật.

Sở Mặc gãi đầu, cười khổ nói:

- Tuy nhiên nghe được hai chữ di tích liền thay đổi chủ ý.

- Tiểu tử, ngươi muốn đi thăm dò di tích sao.

Mắt Đại Công Kê sáng quắc nhìn Sở Mặc, hiển nhiên trong lòng nó cũng không được bình tĩnh như vẻ bề ngoài.

- Di tích Linh giới có thể không giống với Nhân Giới.

Sở Mặc nói.

Đại Công Kê nói:

- Đích xác không giống, bởi vì trong di tích Linh giới có thể không phát hiện được bảo vật.

Tuy rằng khả năng này không quá lớn nhưng cũng rất có khả năng.

- Dựa theo lời Kim gia chủ, chỗ di tích kia vào đêm trăng tròn mới có thể ra hiện ra một cánh cửa, mà cánh cửa kia nhất định phải liều mạng tấn công mới miễn cưỡng mở ra được một khe hở, ta nghĩ nếu có Phá Giới Đan thì sẽ dễ dàng tiến vào hơn.

Sở Mặc trầm ngâm nói:

- Lúc trước lấy ngũ hành thủy cũng là cánh cửa mở ra đêm trăng tròn, cũng là lần lấy được huyết nguyệt đầu tiên và Thí Thiên.Đại Công Kê lẩm bẩm nói:

- Ý của ngươi là

- Ý của ta là, một di tích như thế khẳng định không đơn giản, ít nhất cũng giống nơi của ngũ hành chi địa.

Sở Mặc nói.

- Người của Hồng gia phái người đưa tới hậu lễ, sau đó lại xin lỗi ngươi, mục đích là không muốn ngươi phá hỏng chuyện của bọn họ.

Phản ứng của Kim gia càng nhanh hơn, thành ý cũng đủ, gia chủ tự mình tới thăm hỏi, hơn nữa nhìn ý tứ của Kim Đông Nam là muốn kết minh với ngươi.

Đại Công Kê nói.

- Ta cũng biết Kim Đông Nam gia chủ có ý này.Sở Mặc nói.

- Vậy ngươi nghĩ thế nào.

Đại Công Kê nhìn Sở Mặc:

- Sao ta cảm thấy, tiểu tử ngươi chẳng có ý tốt gì với Cẩm Tú Thành này.

Sở Mặc nhìn Đại Công Kê:

- Ngươi để ý đến ta quá đấy, cho dù thật sự nghĩ như vậy thì cũng phải có thực lực mới được.

Ta hiện giờ còn chưa Trúc Cơ, chưa tính là tu sĩ.

Trong Cẩm Tú Thành này Kim Đan tu sĩ cũng không ít.

Nói không chừng còn có Nguyên Anh lão tổ ấy chứ.

- Vậy ngươi có tính toán gì không.

Đại Công Kê hỏi.Sở Mặc ngẫm nghĩ một chút, sau đó nói:

- Kẻ thù không nhìn thấy mới là đáng sợ nhất.

Chúng ta phải trợ giúp Kỳ Tiêu Vũ, không thể trực tiếp đi tìm nàng.

Nếu không sẽ mang tới đại họa cho Tinh linh tộc.

Đại Công Kê suy tư một chút, gật gật đầu đồng ý với Sở Mặc, sau đó nói:

- Ngươi muốn có một thế lực cường đại rồi mới đi giúp nàng.

- Cho dù không thể nắm giữ có một thế lực cường đại, nhưng ít ra cũng phải biết rõ địch nhân của ta là ai, sau đó biết được xu thế của toàn bộ Linh giới.

Đến khi đó mới là thời điểm giúp Kỳ Tiêu Vũ, mà muốn làm được hai điều đó chúng ta phải đứng cho vững ở Linh giới.

Sở Mặc nghiêm túc nói:

- Ta cảm thấy hiện giờ là một cơ hội tốt.Đại Công Kê trầm tư.

Sở Mặc nói tiếp:

- Nếu bọn họ đều coi ta là người có lai lịch, không lợi dụng cho tốt cơ hội này thì sẽ khiến họ thất vọng mất.

Thật lâu sau, Đại Công Kê mới nhìn Sở Mặc nói:

- Tiểu tử ngươi thật giả dối.

Vương Võ vừa khiêng mấy bao tải lớn đựng tài liệu Trúc Cơ, vừa nơm nớp lo sợ đi trong Cẩm Tú thành.

Nhìn thấy người như chim sợ cành cong.

Gã không xác định được Kim Minh có bỏ qua cho gã không.

Nếu chẳng may Kim Minh trở mặt, sai người động thủ sau lưng, gã hoàn toàn không có năng lực phản kháng.

Đừng nói hiện giờ gã còn chưa lên Trúc Cơ, gã có lên Trúc Cơ rồi, người ta muốn giết gã cũng chỉ cần nghĩ một cái là được.Vì lẽ đó, tinh thần cảnh giác của Vương Võ tăng cao.

Mặc dù không phát hiện tình huống dị thường nào nhưng trong lòng Vương Võ vẫn thấy khả nghi.

- Chắc bọn chúng đang nghĩ.

Ta có tài liệu Trúc Cơ, đầu tiên sẽ rời khỏi Cẩm Tú thành... nên sẽ cho người mai phục, sau đó chờ ta ra ngoài xử lý.

Con ngươi Vương Võ lóe sáng, gã tự lẩm bẩm.

Một lát sau, gã lại lắc đầu:

- Không đúng, suy nghĩ này quá bình thường.

Ta đâu có ngu, cho bọn họ cơ hội giết mình.

Không chừng, bọn họ mai phục trong cáckhách sạn lớn nhỏ trong thành, chuẩn bị bắt rùa trong hũ.

Khỉ, ông đây không phải ba ba nhá.

Hừ, nhất định bọn chúng sẽ nghĩ theo hướng này.

Vương Võ híp mắt, phi thường kích động, trên mặt lại khinh thường cười lạnh:

- Muốn chơi tâm nhãn với Vương Võ ta, các ngươi còn kém lắm.

Các ngươi cứ ở khách sạn mà chờ đi.

Ta sẽ làm ngược lại, ta sẽ trực tiếp ra khỏi thành thôi.

Nghĩ tới đây, Vương Võ thấy mình thật thông minh, đến chính gã cũng không nghĩ mình lại thông minh thế.Gã không do dự, trực tiếp khiêng tài liệu Trúc Cơ, chạy ra cửa đông của Cẩm Tú thành, sau đó phóng về phía rừng núi.

Cảnh giới hiện tại của gã đã đến Tiên Thiên, nên tốc độ chạy trốn cao nhất cũng khá kinh người.

Lộ trình mấy ngàn dặm cũng không là cái gì.

Vương Võ chạy từ giữarưa đến tận tối, chạy suốt một buổi chiều.

Đến khi mặt trời ngả về tây mới dừng bước.

Đến lúc này, Vương Võ đã chạy gần mười ngàn lý.

Vương Võ phát hiện một huyệt động trên vách ở một ngọn núi lớn.Gã rất cẩn thận.

Sau khi đi sâu vào bên trong khoảng mấy trượng, Vương Võ lại tìm một khối đá lớn che miệng huyệt động lại.

Nếu nhìn từ ngoài vào, gần như không thể nhìn thấy chỗ này có một cái huyệt động.

Làm xong mọi chuyện, Vương Võ nằm đơ xuống đất.

Ngẩn ngơ một lúc, đột nhiên gào khóc.

- Đệ đệ, Đỗ Phi, Lan nhi...ta...ta có lỗi với các ngươi.

Khóc một lúc, mặt gã lại dữ tợn:

- Đỗ Phi, Phương Lan, Phương Lộ...còn Kim Minhh nữa, ta hậncác ngươi.

Các ngươi cứ chờ!

Một ngày nào đó, ta sẽ đòi lại gấp đôi.

Còn Vương Văn, ta sẽ cho ngươi biết ca ca của ngươi lợi hại như thế nào.

Vương Võ hít sâu, sau đó run rẩy mở túi:

- Trúc Cơ, chỉ cần ta lên Trúc Cơ thành công, trở thành tu sĩ chân chính, ta có thể một bước lên trời...

Bên trong đúng là tài liệu lên Trúc Cơ, Kim Minh không lừa gã.

Sau khi kiểm tra hết tài liệu Vương Võ hưng phấn, cắn răng nói:

- Chờ xem, một ngày nào đó, ta sẽ trả lại gấp trăm lần những nhụcnhã mà ta chịu ngày hôm nay!

Kim Minh, cảm ơn tài liệu của ngươi.

Ta sẽ tu luyện thật tốt, rồi tìm ngươi báo thù!

-----o0o-----

Chương 799 : Lục Thiên Kỳ

Chương 799 : Lục Thiên Kỳ

Sang ngày thứ ba

Hôm nay là ngày Sở Mặc ước định với gia chủ của Kim gia kim Đông Nam.

Tối nay, Sở Mặc sẽ tới Kim gia ở thành tây Cẩm Tú thành làm khách.

Tuy nhiên giữa trưa, hắn lại gặp một vị khách không mời.Cốc cốc cốc!

Nghe có tiếng gõ cửa, Sở Mặc ngừng tu luyện.

Hắn mở cửa, thấy bên ngoài có năm người.

Trong đó có bốn người đang đứng bảo vệ một thiếu nữ khoảng hơn hai mươi tuổi ở trong.

Nhìn bốn người vây quanh này cứ như mấy vì sao xung quanh mặt trăng vậy.

Nói thật, lúc mới nhìn, Sở Mặc thật sự không nhận ra đây là một nữ tử.

Vì đối phương mặc hoàn toàn giống một nam tử anh tuấn, có chútâm nhu.

Mày kiếm mắt sáng, làn da trắng nõn, giữa hai lông mày mang theo một cỗ anh khí.

Nếu không phải Sở Mặc nhìn thấy cổ họng đối phương, chắc chắn hắn sẽ chỉ nghĩ đây là một nam tử quá xinh đẹp mà thôi.

Dù Sở Mặc chỉ nhìn thoáng qua nhưng vẫn khiến cô gái thấy hơi xấu hổ.

- Sở công tử, ngưỡng mộ đại danh đã lâu.

Ta là Lục Thiên Kì.

Lục Thiên Kỳ ôm quyền hướng Sở Mặc, trên mặt có chút thách thức.

Sở Mặc ngẩn ra, hắn biết đây là một nữ tử.

Nhưng nữ tử này lại cốthể hiện mình là một nam nhân.

Thái độ này khiến Sở Mặc nhớ đến chưởng môn của Phi Tiên lúc trước, Thẩm Ngạo Băng.

Trong lòng hắn có chút nhung nhớ, không biết hiện tại những người kia thế nào ?

Sở Mặc thất thần lại khiến Lục Thiên Kỳ xấu hổ.

Ánh mắt nhìn Sở Mặc cũng hơi cáu.

Sở dĩ nàng hạ mình đến đây chỉ vì phụ thân nàng, cũng là gia chủ Lục gia Lục Chính đã ra lệnh: nhất định phải mời được Sở công tử thần bí này đến Lục gia làm khách.

Tốt nhất, trước khi mời, thuận tiện hỏi thăm ít lai lịch của hắn.Lục Chính rất yên tâm giao chuyện này cho nữ nhi bảo bối của mình.

Vì mặc dù Lục Thiên Kỳ thân mình là nữ nhi, nhưng những điểm khác lại không kém nam tử là bao.

Từ tính cách đến phương thức làm việc đều mạnh mẽ quyết đoán như nam tử.

Có điều, Lục Chính đã tính sai, không thể nghĩ tới nữ nhi của mình lại gai mắt vị Sở công tử này.

Lục Thiên Kỳ nghĩ: một tên luyện võ, tiểu phá hoại mới ở Tiên Thiên từ đâu chạy đến, chẳng biết lừa gạt hãm hại thế nào mà dọa được cả Hồng gia, Kim gia.

Rồi đến phụ thân của mình cũng nghĩ hắn có lai lịch lớn.

Đúng là đầu óc có vấn đề.Lục Thiên Kỳ mang suy nghĩ như vậy đến gặp Sở Mặc, nên nàng có chút khinh thường hắn.

Sở Mặc ngây người, phục hồi tinh thần trong chớp mắt, đồng dạng ôm quyền:

- Lục tiểu thư hữu lễ!

Một câu Lục tiểu thư lại khiến bốn hộ vệ phía sau Lục Thiên Kỳ trừng mắt, khuôn mặt co giật, muốn cười lại không dám.

Tất cả nhìn Sở Mặc với ánh mắt thương cảm.

Phải biết rằng, từ nhỏ đến lớn, tiểu thư hận nhất chính là hai chữ'tiểu thư' này đó.

Bình thường, mọi người đều gọi nàng là công tử.

Khi nghe thấy ba chữ Lục tiểu thư, trong nháy mắt, Lục Thiên Kỳ đã muốn trở mặt.

Hiện tại, trong Cẩm Tú thành còn ai dám gọi nàng là Lục tiểu thư cơ chứ.

Xưng hô này đã trở nên xa lạ, nhiều năm qua nàng chưa từng nghe.

Nhớ rõ lần gần đây nhất có người gọi nàng như vậy là năm năm trước.

Người gọi là một tên đệ tử nội môn của Linh Vận Môn, tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ, biết nàng ghét nhất người khác coi nàng là con gái lại còn cố tình đùa giỡn, cười tủm tỉm gọi nàng là Lục tiểu thư.

Về sau, tên đệ tử đó biến mất, không ai gặp lại.

Theo tin đồn, vìchuyện này mà Linh Vận Môn còn phái người đến Lục gia, nhưng không có chuyện sau nữa.

Mọi sự sống chết mặc bay, không ai quan tâm.

Còn Lục Thiên Kỳ, hàng ngày vẫn phe phẩy quạt xếp, rêu rao khắp Cẩm Tú thành, ngẫu nhiên gặp cô nương xinh đẹp còn chạy tới chòng ghẹo một chút.

Từ đó về sau, không còn ai dám ở trước mặt Lục Thiên Kỳ gọi Lục tiểu thư nữa.

Nhưng cái tên nam nhân anh tuấn trước mắt này hẳn không biết cấmkỵ của nàng.

Hắn mới đến Cẩm Tú thành có vài ngày thôi.

Lục Thiên Kỳ hơi nghi ngờ nhìn Sở Mặc, trong mắt có chút sát khí.

Sở Mặc nhíu mày, hắn không rõ vì sao cái tên giả trai chưa từng gặp mặt này lại sinh ra sát ý với hắn.

Ta chưa trêu chọc nàng mà.

Không lẽ là vì câu Lục tiểu thư đã chọc đến nàng ?

Sở Mặc thấy mình vô cùng oan uổng.

Ta nhìn thấy ngươi là một cô nương, không gọi ngươi là tiểu thư chẳng lẽ phải gọi ngươi là công tử ?

- Ta không thích người khác gọi ta là Lục tiểu thư, ngươi gọi ta là Lục công tử.

Ta hy vọng sẽ không có lần sau.Lục Thiên Kỳ trầm mặt nhìn Sở Mặc nửa ngày mới lạnh lùng nói.

Bốn gã thị vệ phía sau hơi bất ngờ, không nghĩ 'công tử' dễ dàng buông tha người này như thế.

Vì theo tính của Lục Thiên Kỳ, kể cả lão gia có coi trọng người này thì dám trêu chọc nàng cũng chẳng có kết cục tốt đẹp.

Trong lòng Sở Mặc cũng rất phẫn nộ, cảm giác như có hàng ngàn hàng vạn con ngựa đang chạy nhảy điên cuồng.

Mẹ nó, rõ ràng là một nữ nhân, ai biết ngươi có sở thích đặc biệt như thế.

Hơn nữa, ta quen ngươi chắc.Một tên tiểu tử xa lạ mang theo bốn hộ vệ thực lực không kém từ đâu chạy đến chỗ ta, xổ ra một tràng ta không thích người khác gọi ta Lục tiểu thư, gọi ta Lục công tử.

Cái gì mà lần sau không được nói thế.

Nói nói cái đầu nhà ngươi ý...

Mặt Sở Mặc cũng đen lại, lạnh giọng hỏi:

- Xin hỏi, ngươi đến có chuyện gì không ?

Hiển nhiên Lục Thiên Kỳ cũng cảm nhận được Sở Mặc khó chịu, tuy nhiên, nàng còn đang cáu hơn hắn đây:

- Ta đại biểu cho gia chủ Lục gia Lục Chính ở thành nam muốn mời công tử tối nay đến Lục gia dự tiệc.Nói xong, Lục Thiên Kỳ xoay người rời đi.

Nàng không muốn ở đây thêm một khắc nào nữa.

Không vì đối phương phản cảm, mà bởi nàng thấy chán ghét cái kẻ yếu đang cố làm ra vẻ này.

Gì vậy chứ, một tên chó má, chỉ là người luyện võ Tiên Thiên, bản công tử tự mình đến mời đã là nể mặt hắn lắm rồi.

Lục Thiên Kỳ không nói ra miệng nhưng khí thế trên người lại biểu hiện nàng đang khinh thường Sở Mặc.

Không đợi Sở Mặc trả lời, thân hình của Lục Thiên Kỳ đã biến mất.Khóe miệng bốn thị vệ co giật, cũng nhanh chóng theo Lục Thiên Kỳ rời đi.

Sở Mặc trợn mắt há mồm đứng ở cửa, sau một lúc mới không nhịn được nói:

- Chẳng hiểu ra làm sao!

Thanh âm Đại Công Kê phía sau truyền đến:

- Lục gia ở thành nam chính là con cọp, lực lượng mạnh nhất ở Cẩm Tú thành rồi.

- Là mèo là cọp đều chẳng liên quan gì tới ta.

Dù sao đến giờ tacòn chưa thấy có kiểu mời người như vậy.

Sở Mặc thản nhiên nói.

- Ngươi không đi à ?

Đại Công Kê hỏi.

Hãy nhấn like ở mỗi chương để ủng hộ tinh thầ

-----o0o-----

Chương 800 : Không đi

Chương 800 : Không đi

- Không đi.

Đừng nói ta đã hẹn trước với Kim gia, kể cả không có hẹn ta cũng không muốn gặp cái loại người như thế đâu.

- Chỉ là một con gà mái nhỏ mà cũng muốn gáy.

Đại Công Kê trong phòng cười lạnh.

- Ừ.

Đêm đó, xe ngựa của Kim gia đúng giờ có mặt tại cửa lớn của nhà trọ Tường Phúc.

Sở Mặc không chút do dự lên xe, đến yến tiệc của kim gia.

Lúc này, tại Lục gia ở thành nam.

Nghe tin Sở Mặc chưa tới, cả người Lục Thiên Kỳ toát ra một luồng sát khí lạnh băng.

- Giỏi cho một tên tiểu tử không biết tốt xấu, dám không đếm xỉađến lời của ta.

Lục Thiên Kỳ nặn ra từng chữ, thanh âm lạnh lẽo, tràn ngập sát khí.

- Công tử, gia chủ cho gọi ngài ạ.

Một gã hạ nhân đứng ở cửa cẩn thận nói.

- Biết rồi.

Đuôi lông mày của Lục Thiên Kỳ nhíu nhíu, nàng đứng dậy, tới phòng của gia chủ.

Sau một lát, nàng tới gian phòng của Lục Chính, cũng chẳng chào hỏi gì mà thở phì phì ngồi xuống ghế.Lục Chính ngồi sau bàn đang cầm một tách trà, ngẩng đầu, thản nhiên nói:

- Sao lại không mời được người thế ?

Nhìn qua, Lục Chính khoảng năm mươi tuổi, mặc một bộ áo xanh, người hơi gầy, tướng mạo nho nhã, ngồi đó khiến người khác có cảm giác lão là một người ôn hòa.

- Tên đó không phân biệt tốt xấu.

Mai ta sẽ trói hắn đến đây.

Lục Thiên Kỳ còn chưa hết giận, lạnh lùng nói.

- Lúc trước ta nói với ngươi thế nào ?Thanh âm của Lục Chính rất bình thản, có vẻ không tức giận.

Lục Thiên Kỳ liếc cha mình một cái, hơi cả giận nói:

- Một tên tiểu tử thối tha còn chưa lên Trúc Cơ, giả danh lừa bịp khắp nơi.

Thật không biết hắn đáng giá chỗ nào.

- Ngươi phát sinh xung đột với hắn à ?

Lục Chính nhìn nữ nhi, tò mò hỏi.

Điều này không phù hợp với tính cách của Lục Thiên Kỳ cho lắm.

Trong mắt của Lục Thiên Kỳ chỉ có hai loại người: loại nàng thích và loại nàng ghét.Không nói đến người nàng thích, những người nàng ghét, rất ít người có thể bình an vô sự.

Bình thường, 'Lục công tử' sẽ trực tiếp bạo phát tại chỗ, không cần chờ một lát, càng không đợi được qua ngày.

Nhưng lần này lại chẳng làm gì đối phương.

- Không xung đột gì, nhưng ta nhìn hắn không thuận mắt.

Hắn cứ làm như mình mạnh lắm, lợi hại lắm ý.

Người như vậy ta thấy nhiều rồi, trước mặt đại nhân thì ra vẻ thanh cao.

Chẳng qua là lừa người, cơ bản chính là một tên chó má vô dụng mà thôi.

- Lần này có lẽ ngươi lầm rồi.

Lục Chính đột nhiên nói:

- Sở dĩ hắn không tới vì hắn đã sớm hẹn với Kim gia.

Mà phỏng chừng thái độ của ngươi mới là nguyên nhân chủ yếu hắn cự tuyệt lời mời của chúng ta.

- Hẹn với Kim gia thì thế nào chứ ?

Lục Thiên Kỳ bĩu môi khinh thường, sau đó nói:

- Thái độ của ta làm sao ?

Cùng hắn nói chuyện là đã nể mặt hắn rồi.

Hắn đã không muốn, đêm nay ta sẽ khiến cho hắn đẹp mặt.

Lúc này, rốt cuộc Lục Chính cũng phải ngẩng đầu nhìn Lục Thiên Kỳ nói:

- Ngươi xác định...có thể tùy tiện đụng chạm tên này sao?

Dựa vào những chiến tích của Lục Thiên Kỳ, Lục Chính vẫn rất nguyện ý tin tưởng nữ nhi của mình.

- Hắn gặp ta, một người không quen biết lại đến mời với thái độ kiêu ngạo vênh váo, không biết là người ở đâu trong Cẩm Tú thành.

Nếu hắn có giận, cũng là chuyện bình thường.

Lục Thiên Kỳ nói, lại cười lạnh:

- Lúc ấy, ta đã chuẩn bị xin lỗi.

Mặc dù nhìn qua cũng rất khó chịu, nhưng hắn lại không phát hỏa với ta.

Như vậy chỉ có hai khả năng.

Khả năng thứ nhất, hắn kiềm chế rất tốt, nên mới không biểu hiện.

- Vậy khả năng thứ hai là gì?

Nhiều khi Lục Chính cũng không khỏi bội phục nữ nhi của mình, tâm tư tinh tế, tuệ nhãn như đuốc, trí tuệ hơn người, thường có thể nắm bắt được điểm mấu chốt mà người thường không để ý.

- Khả năng thứ hai là hắn ở ngoài bình tĩnh, nhưng bên trong thì khinh không thèm để ý.

Lục Thiên Kỳ cười cười nói:

- Lúc đó ta không lễ phép, lại nửa giả nửa thật để lộ sát ý với hắn.

Nếu hắn là người có xuất thân cao, trong thời điểm thực lực không bằng ta, lại ở trên địa bàn của ta, nhất định sẽ làm như không thấy sự vô lễ của ta.

Sau đó cười ha hả, nói xin lỗi vì hắn đã có hẹn, đồng thời hẹn khi khác gặp.

Nhưng hắn lại không nói một câu.

Mới nhìn có thể nghĩ là hắn hoàn toàn coi thường, không buồn để ý đến ta.

Có thể thấy, hắn cố ý biểu hiện cho ta thấy như vậy.

- Chẳng lẽ không đúng sao?

Lục Chính đã hoàn toàn tin phục suy đoán của nữ nhi.

Lão thích bộ dáng tự tin này.Lục Thiên Kỳ cười khẩy:

- Đương nhiên không.

Ta nghĩ giờ này hắn đang cảm thấy sợ hãi.

Vì hắn không không biết ta là ai, nhưng người Kim gia, chắc chắn sẽ cho hắn biết.

- Ngươi thấy Kim gia sẽ làm gì?

Lục Chính hỏi.

- Tám chín phần mười vào ngày mai Kim gia sẽ phái một trưởng lão có thân phận, có cấp bậc đến thay hắn xin lỗi nhà ta, đồng thời giải thích mọi chuyện.

Nếu Kim gia thật sự coi trọng Sở Mặc, bọn họ nhất định sẽ làm như vậy.

Nhưng lão hồ ly Kim gia kia cũng khá thông minh,nếu lão có thể tỉnh ngộ, có lẽ sẽ yên lặng mà theo dõi kỳ biến.

Lục Thiên Kỳ nói rất chắc chắn.

Bộp bộp bộp!

Lục Chính không nhịn được vỗ tay, vui mừng cười nói:

- Lục gia quả thực may mắn khi có Kỳ nhi!

- Tất cả nhờ phụ thân biết cách dạy bảo ạ.

Lục Thiên Kỳ cười tủm tỉm.

- Vậy tối nay ngươi...Lục Chính nhìn nữ nhi.

- Kẻ lừa đảo không biết trời cao đất rộng nên bị giáo huấn một chút.

Phế một bàn tay của hắn là được rồi.

Đây cũng là nể mặt Kim gia thôi.

Ta tin tưởng Kim Đông Nam sẽ biết thủ hạ của ta đã hạ thủ lưu tình.

Lục Thiên Kỳ thản nhiên nói.

- Ừm, ngươi nhắc người kia chú ý đúng mực, chỉ phế chứ không được giết.

Lục chính gật gật đầu.Trong mắt hai cha con họ Lục, Sở Mặc chỉ như một con sâu nhỏ phải cam chịu số phận, chỉ có con đường chết hoặc giữ được cái mạng, tùy bọn họ quyết định.

Cùng lúc đó tại Kim gia ở thành tây, gia chủ Kim Đông Nam ngồi ở chủ vị, Sở Mặc ngồi bên trái, Bát công tử Kim gia Kim Minh ngồi ở bên phải.

Bàn tiệc lớn cũng chỉ có ba người, nhưng thức ăn vô cùng phong phú.

Trong phòng cũng rất yên tĩnh.

- Sở công tử, ngươi nói trưa nay có một người tự xưng là LụcThiên Kỳ tới tìm ngươi, mời ngươi buổi tối đến Lục gia dự tiệc sao?

Kim Minh giật mình nhìn Sở Mặc hỏi.

Con ngươi Kim Đông Nam loe lóe, không biết đang nghĩ gì.

- Đúng thế, một cô gái cải trang nam tử...chắc là nữ nhi của Lục gia, một trong ba đại gia tộc đứng đầu Cẩm Tú thành nhỉ?

Ánh mắt Sở Mặc lướt qua Kim Đông Nam, hắn lại thản nhiên cười:

- Một tên giả trai không biết lễ phép!
 
Thí Thiên Đao Full
XXXIII ( Chương 801-825 )


Chương 801 : Hoàn mỹ Trúc Cơ gây chấn động

Kim Minh kéo miệng, nhìn Sở Mặc bằng ánh mắt quái dị, nói:

- Sở công tử có lẽ chưa biết sự lợi hại của tên Lục Thiên Kỳ này.

- Ồ...

Sở Mặc cười cười, nhìn Kim Minh.

Kim Minh nói:

- Mặc dù không muốn thừa nhận nhưng không thể không nói, những người trẻ tuổi ở toàn bộ Cẩm Tú thành không ai là không sợ nàng.

Dù cho là lão bối, bình thường thấy nàng cũng sẽ nhượng bộ lui binh.

Nàng có một cấm kỵ, không muốn người khác coi nàng là con gái.

- Nàng rất lợi hại sao?

Sở Mặc nhìn Kim Minh một chút, lại cầm đũa gắp đồ ăn, bỏ vào miệng coi như chẳng có việc gì.Kim Đông Nam vẫn lưu ý Sở Mặc, nhìn vậy con ngươi lại lóe sáng, thầm nghĩ trong lòng: Chỉ sợ lần này giả tiểu tử của Lục gia coi trời bằng vung đã nhìn lầm rồi, không chừng còn phải chịu thiệt thòi lớn nha.

Xem ra, ngày mai nên phái người đi nhắc nhở nàng một chút về ý tứ của Kim gia.

Kim Minh nhìn Sở Mặc, nghiêm túc nói:

- Lợi hại, phi thường lợi hại đó.

Năm nay nàng mới hai mươi tuổi nhưng đã đạt Trúc Cơ đỉnh cao.

Rất nhiều người đều nói trước ba mươi tuổi nàng có thể tiến vào Kim Đan kỳ.

Ngươi nói người như vậy có lợi hại không?Sở Mặc thản nhiên cười, không trả lời mà lại gặp một đũa nói:

- Đồ ăn này chắc là đặc sản phải không?

Hương vị không tồi.

Hai mươi tuổi ở Trúc Cơ đỉnh cao chẳng là cái gì, Sở Mặc còn gặp người hai mươi tuổi ở Phi Thăng kỳ đấy, mà không phải chỉ một người đâu.

Nên muốn dùng một người hai mươi tuổi vào Trúc Cơ đỉnh cao để hù Sở Mặc thì đúng là chuyện cười.

Phụ tử Kim gia cũng không ngốc.

Họ cũng có thể cảm nhận được Sở Mặc cơ bản chẳng thèm quan tâm.

Khí tức này không thể giả vờ mà được.

Kim Minh kinh ngạc nhìn Sở Mặc, khóe miệng co giật nửa ngày mới cười khổ nói:

- Đây đúng là đặc sản của Cẩm Tú thành, không dễ mà có ở nơi khác.

Nếu Sở công tử thích, cứ ăn nhiều một chút.

Mắt Kim Đông Nam lóe lên ánh sáng kỳ dị, sau đó lão cười nói:

- Cái tiểu nha đầu Lục gia kia suốt ngày mặc đồ nam tử, ra vẻ đàn ông, nhưng tầm nhìn vẫn hạn hẹp.

Sở công tử vẫn nên cẩn thận một chút, thân thể quý giá mà.

Sở Mặc tùy ý nói:

- Kệ nàng thôi.

Kim Đông Nam lại cười:

- Như vậy đi, đêm nay Sở công tử cứ ở Kim gia.

Với thân phận của công tử, ở nhà trọ hơi bất tiện.

Lúc trước là ta sơ sót nên mới không làm việc chu toàn.

Để ngày mai, ta phái người đi cảnh cáo nha đầu Lục gia một chút.

Kim Minh hơi chấn động.

Phụ thân vừa nói cảnh cáo sao?

Không ngờ phụ thân mình lại dùng hai chữ này.

Thế lực của Kim gia cũng là số một, số hai ở Cẩm Tú thành, đương nhiên chưa cần sợ ai.

Nhưng nghiêm khắc mà nói, Kim gia và Lục gia vẫn có chênh lệchkhông nhỏ.

Mặc dù nếu đánh nhau thật, chắc chắn sẽ lưỡng bại câu thương nhưng kết cục của Kim gia tuyệt đối bi thảm hơn so với Lục gia.

Vì Lục gia có rất nhiều người là đệ tử trong đại môn phái, hơn nữa có người có thân phận cực cao.

Nếu là ngày thường, Kim gia và Lục gia đều nước giếng không phạm nước sông.

Lần này vì Sở Mặc, phụ thân lại muốn đi cảnh cáo nha đầu kia.

E rằng đây là đại sự với cả Cẩm Tú thành rồi.

Một khi lời này truyền đi, sẽ khiến toàn thành chấn động.

Xem ra trong lòng phụ thân đã xác định thân phận của Sở Mặc.Lúc này, Sở Mặc lại cười lắc đầu:

- Trước khi ta đến đây, gia sư đã từng nói: rèn luyện trong thế gian thì không cần rêu rao quá mức.

Hôm nay ta ngồi đây cũng chỉ vì có hứng thú với chỗ di tích mà Kim gia chủ nói thôi.

Nếu không, ta cũng sẽ không xuất hiện hay có quan hệ với bất kỳ gia tộc nào.

Đêm nay, ta vẫn sẽ về nhà trọ.

Ta đi ra ngoài để rèn luyện chứ không phải để hưởng thụ.

Chỉ có thể tạ ơn hảo ý của Kim gia chủ mà thôi.

Sở Mặc nói không quá khách khí, thậm chí tư thái nói cũng hơi cao nhưng Kim Đông Nam vẫn bình thường, lại còn cười ha ha gật đầu:

- Một khi đã như vậy thì tùy Sở công tử.

Lát ngài đợi một chút, ta sai người đưa Sở công tử về.

Hy vọng Sở công tử không cự tuyệt.Sở Mặc cười cười, gật đầu.

Sau đó, ba người không nhắc lại chuyện này nữa.

Kim Đông Nam nói một ít thông tin về di tích cho Sở Mặc.

Kim Minh cũng nói gần đây trong Cẩm Tú thành xuất hiện một số tu sĩ ngoại lai, Sở Mặc nên để tâm một chút.

Rượu quá ba tuần, Sở Mặc bỗng nhiên nhìn Kim Minh hỏi:

- Đúng rồi, chuyện của vị tiểu thư Phương gia kia...đến đâu rồi vậy?

- Ách...Kim Minh ngẩn ra, ngạc nhiên nhìn Sở Mặc.

Kim Minh không nghĩ với thân phận của Sở Mặc, sẽ quan tâm đến loại chuyện nhỏ này.

Nguyên nhân hắn chủ động hỏi, chỉ có một, đó là hắn có hứng thú với Phương Lan.

Kim Minh đột nhiên nhớ tới lúc trước Sở Mặc cũng theo đoàn xe tiến vào Cẩm Tú thành.

Sở Mặc nhìn Kim Minh, cũng đoán là đang hiểu lầm mình, vì thế cười cười:

- Lúc trước ấn tượng của ta với ngươi...không được tốt lắm.

Nhưng hôm nay gặp mặt, thấy ngươi không tệ, nên mới nhiều miệng hỏimột câu.

Ngươi không cần hiểu lầm.

Kim Minh bừng tỉnh, mặt hơi đỏ nói:

- Đích xác là ta đã làm sai, nhưng hiện tại đã giải quyết xong.

Kim Minh cũng không giấu diếm, kể lại đại khái cho Sở Mặc, đương nhiên, trừ đoạn nói chuyện giữa mình và phụ thân lúc trước, chuyện bị phụ thân mắng cho tỉnh ngộ.

- Hóa ra là vậy.

Lúc ấy ấn tượng của ta về Vương Võ cũng rất kém, không nghĩ người này có thể vặn vẹo như thế.

Đúng là được mở rộng tầm mắt.Sở Mặc lại cảm thán:

- Chỉ vì một phần tài liệu Trúc Cơ mà thậm chí có thể bán đứng người trong lòng mình.

- Chắc Sở công tử không biết, người như vậy cũng không ít đâu.

Kim Minh nói:

- Trong mắt của chúng ta, một phần tài liệu Trúc Cơ không đáng là gì nhưng với nhiều người, đó có khi là ước mơ cả đời bọn họ không có được.

Sở Mặc nghe xong gật đầu.

Con ngươi lại hơi lóe.

Hắn vừa nghĩ tới một cơ hội kinh doanh vô cùng tốt.

Nếu dùng Hỗn Độn Hồng Lô đểluyện chế ra Trúc Cơ đan không phải sẽ nhanh chóng thành lập thế lực ở Linh giới hay sao?

Chẳng những có thể tuyển được con cháu có thiên phú của các gia đình nghèo, mà còn có thể tích lũy của cải nhanh chóng.

Nhưng chuyện này không thể đích thân gióng trống khua chiêng đi làm.

Tốt nhất nên chọn một người phát ngôn, là người có thực lực đủ mạnh nhưng cũng sẽ không cắn ngược lại mình.

Trước mắt Kim gia...có thể là một lựa chọn tốt.

Tuy nhiên, vẫn nên xem xét lại một chút.

Sở Mặc suy tư.

Kim Minh đột nhiên hỏi:

- Sở công tử, cho phép ta mạo muội hỏi một câu.

Với thân phận của ngài, muốn lên Trúc Cơ không khó chút nào nhưng vì sao...

-----o0o-----

Chương 802 : Để lại một cánh tay

Chương 802 : Để lại một cánh tay

- Minh...ngươi không phân biệt được thân sơ à?

Sắc mặt Kim Đông Nam trầm xuống, quát Kim Minh.

Kim Minh hối lỗi nhìn Sở Mặc:

- Thật xin lỗi Sở công tử, ta uống nhiều quá nên lỡ lời.

Sở Mặc cười cười, thầm nghĩ: cáo già và tiểu hồ ly còn muốn thử ta nha.

Được rồi, ta sẽ cho các ngươi biết một chút.

Vì thế, hắn lắc đầu cười nói:

- Cũng không phải chuyện gì bí mật, ta không những luyện thể, mà còn muốn lên hoàn mỹ Trúc Cơ.

Sở Mặc vừa nói xong, mắt của phụ tử Kim Đông Nam đều trừng lớn.

Hai người hít sâu một hơi, không dám tin nhìn Sở Mặc.

- Hoàn...mỹ Trúc Cơ ư?

Kim Minh cảm giác đầu mình hỏng rồi, nói chuyện cũng không lưu loát.

Kim Đông Nam cũng vậy, không dám tin nhìn người trẻ tuổi kia.

Đầu óc lại không ngừng vận chuyển, rốt cuộc đại phái nào ở Linh giớichuyên luyện thể, lại còn giàu nứt đố đổ vách...

Nếu không, chắc chắn không có khả năng để đệ tử lên hoàn mỹ Trúc Cơ.

Đáng tiếc kiến thức của Kim Đông Nam còn hữu hạn, nghĩ nửa ngày cũng không ra.

Sở Mặc vô ý nói, lại khiến Kim Đông Nam kiên định quyết tâm giao hảo với Sở Mặc.

Mặc kệ hắn là ai, sau lưng có bối cảnh gì, một người trẻ tuổi hoàn mỹ Trúc Cơ cũng đáng để thâm giao, đáng giá đem tương lai của gia tộc đặt trên người hắn rồi.Kim Đông Nam biết, toàn bộ Linh giới, cũng không có mấy người hoàn mỹ Trúc Cơ đâu.

Kim gia nhặt được bảo bối rồi.

Ánh mắt của Kim Đông Nam nhìn Sở Mặc đã thay đổi hoàn toàn.

Từ Kim gia đi ra, Sở Mặc cự tuyệt Kim Đông Nam phái người đánh xe cho hắn, nói vừa nãy uống nhiều quá nên giờ muốn đi bộ để hít thở không khí.

Kim Đông Nam cũng không kiên trì mà chỉ phái vài Trúc Cơ tu sĩ đi theo bảo hộ từ xa.

Lão không muốn một người trẻ tuổi tiền đồ vô lượng như vậy gặp chuyện bất trắc.

Thế lực sau lưng người trẻ tuổi này chắc chắn vô cùng mạnh mẽ, có khả năng nghiền ép các thế lực ở đây.Hy vọng tiểu nha đầu Lục gia kia thông minh một chút, đừng làm việc gì ngu xuẩn.

Theo lời đồn, tiểu nha đầu kia cũng rất có năng lực, là người ra nhiều quyết sách trọng đại cho Lục gia.

Nhưng nếu nàng trêu chọc Sở Mặc, chỉ sợ sẽ gặp vận đen thôi.

Kim Đông Nam cũng không muốn mình bị xui xẻo theo.

Nhìn bóng lưng Sở Mặc biến mất trong đêm tối, Kim Minh nhìn phụ thân, nghiêm túc hỏi:

- Phụ thân tin hắn nói thật sao?

Con ngươi Kim Đông Nam thâm thúy, lão trầm giọng nói:

- Dựa vào kinh nghiệm nhiều năm của ta, lời hắn nói có tám chín phần là sự thật.

Thậm chí, ta cảm giác hắn còn chưa nói hết, vẫn giữ lại cái gì thì phải.

- Dạ...

Kim Minh mờ mịt nhìn phụ thân.

Kim Đông Nam nói:

- Ta cảm thấy, thể chất của hắn ít nhất đạt tới cấp chín trong truyền thuyết, mà có khi là Tiên Thiên cũng nên...

- Điều này có thể không ạ?Khóe miệng Kim Minh co quắp, mặt không tin.

- Ngươi đừng quên hắn chỉ dùng một quyền đã đánh bay tên Trúc Cơ sơ kỳ tu sĩ của Hồng gia.

Càng nghĩ ta càng thấy, trừ khi hắn có thể chất cấp chín hoặc cao hơn mới làm được như vậy.

Ngươi gặp người luyện võ ở Tiên Thiên nào có thể dùng một quyền đánh trọng thương một tu sĩ Trúc Cơ chưa?

Kim Đông Nam nói xong lại không nhịn được cảm thán.

- Hai ngày nữa, đến đêm trăng tròn, khi vào cửa di tích nhất định phải mang hắn theo.

- Nếu đúng như cha nói, thì đồ vật trong di tích có đáng giá mấycũng không bằng mối quan hệ với hắn rồi.

Kim Minh nói.

Kim Đông Nam nhìn con mình bằng ánh mắt tán dương, không nhịn được cười ha ha, vỗ mạnh vào vai Kim Minh, sau đó nói:

- Đúng thế.

Rốt cuộc thì con ta đã trưởng thành.

Ngươi nói đúng, đồ vật chỉ là vật chết, có đáng giá thế nào cũng không thể bằng tình hữu nghị với một đại nhân vật được.

...

Trên đường đá an tĩnh chỉ có một mình Sở Mặc.

Không còn vẻ ồn àonáo động như trong ngày.

Vào đêm, mấy viên đá trơn bóng trên đường được ánh trăng chiếu rọi sáng loáng.

Sở Mặc có thể cảm giác được đang có người âm thầm đi theo hắn nhưng cách khá xa.

Hắn biết đây là người Kim gia phái tới bảo vệ hắn.

Hắn cũng chẳng để ý mấy người đó.

Hiện tại, hắn đang suy nghĩ làm thể nào có thể xây dựng thế lực ở Linh giới trong thời gian ngắn nhất.

Sở Mặc không gặp khó khăn gì trong việc tìm kiếm tài liệu Trúc Cơ bình thường.

Có Thương Khung Thần Giám tương trợ, rất dễ lấy được mấy tài liệu kia.Với năng lực luyện đan hiện nay của hắn, tùy tiện không cần dùng Tam muội chân hỏa cũng có thể luyện ra hoàn mỹ Trúc Cơ đan.

Đối với người ở Linh giới, đừng nói hoàn mỹ Trúc Cơ đan, hạ phẩm Trúc Cơ đan cũng đã được coi là quý lắm rồi...

Bất cứ một viên nào cũng có thể bán được với giá trên trời.

Bản lĩnh lớn nhất của Sở Mặc là có luyện ra hoàn mỹ Trúc Cơ đan từ tài liệu của Trúc Cơ bình thường.

Nếu hắn muốn, luyện một viên tiên phẩm cũng không thành vấn đề.Điều quan trọng nhất là hắn có thể đạt được mục đích nhưng không gây sự chú ý.

Qua mấy ngày tìm hiểu, Sở Mặc cơ bản nhận biết một chút về tình hình tu luyện ở Linh giới.

Linh giới có rất nhiều tu sĩ, nhìn chung có thể chia làm ba nhóm.

Bộ phận tu sĩ hùng mạnh nhất là ở các đại môn phái.

Các môn phái có căn cơ thâm hậu, đã ăn sâu bén rễ ở Linh giới rất lâu rồi, thậm chí đến mấy vạn năm.

Giữa các môn cũng có liên hệ chặt chẽ.Trong một số môn phái còn có cả đại tu sĩ phi thăng Thiên giới.

Những môn phái này càng có nội tình hùng hậu.

Có thể coi là quái vật ở Linh giới.

Mặc dù nói hơi khó nghe nhưng một số tu sĩ ở Tiên giới mà đến Linh giới cũng sẽ không dám đi trêu chọc mấy môn phái này.

Nhóm thứ hai là các gia tộc lớn nhỏ.

Ví dụ như Kim gia, Lục gia, hay Hồng gia trong Cẩm Tú thành.

Trong Linh giới, bọn họ cũng chỉ như muối bỏ biển, nhưng trên ở một địa bàn nhất định, bọn họ lại có thực lực tương đối khủng bố.

Hơnnữa, sau một số gia tộc còn có bóng dáng của các đại môn phái.

Xem ra sau này dùng tên Sở Mặc phải thật cẩn thận.

Sở Mặc tự nhủ.

Trong Linh giới cũng có sinh linh có khả năng tiến vào Huyễn Thần giới, mặc dù ít nhưng không phải không có.

Hiện tại ở Huyễn Thần giới, cái tên Sở Mặc như sấm dội bên tai.

Nếu bị kẻ hữu tâm nhìn ra, sẽ dẫn đến những phiền toái không cần thiết.

Số lượng lớn nhất nhưng thực lựa yếu nhất của Linh giới chính là tán tu.

Tán tu là nhóm thứ ba.

Mặc dù số lượng lớn, nhưng đa phần cả đờichỉ dừng ở Trúc Cơ.

Một tán tu gặp rất nhiều khó khăn nếu muốn bước lên Kim Đan.

Sở Mặc thấy hắn có thể bỏ chút tâm huyết vào nhóm người này.

Trên đời này không thiếu nhân tài nhưng không đủ tài nguyên.

Một người có ưu tú đến đâu không có tài nguyên thì cũng phải dừng lại.

Mà thứ Sở Mặc không thiếu nhất chính là tài nguyên.

-----o0o-----

Chương 803 : Mong các hạ nương tay!

Chương 803 : Mong các hạ nương tay!

Mặc dù lượng tài nguyên của hắn không so được với đại gia tộc hay đại môn phái nhưng có ưu thế là rất linh động, có thể lấy bất cứ lúc nào.

Cho dù không lấy được ở Linh giới, nhưng vẫn lấy được ở HuyễnThần giới mà.

Cũng lâu rồi hắn chưa giao dịch với Linh Đan đường, chắc người ở đó đang rất nóng nảy.

Sở Mặc vừa đi vừa nghĩ, chẳng mấy chốc đã về đến nhà trọ Tường Phúc.

Hai hàng đèn lồng to đùng được treo trước cửa, chiếu sáng cả một không gian.

Sở Mặc chỉ còn cách nhà trọ khoảng một dặm, nhưng đoạn trước mặt có mấy cây cổ thụ ven đường, nên trông hơi âm u.

Đang đi, Sở Mặc đột nhiên dừng lại, thản nhiên nói:

- Nếu đã đến thì xuất hiện đi.

- Tiểu tử, lỗ tai ngươi rất thính.

Nhưng ngươi đã đắc tội với người không nên đắc tội, chịu khó lưu lại một cánh tay đền bù đi.

Người tới quát khẽ, nháy mắt bộc phát một luồng khí tức cường đại, tạo ra một áp lực lớn bao phủ lấy Sở Mặc.

Trong không gian âm u chợt có một ánh đao sáng loáng muốn chém vào tay Sở Mặc.

Đòn đánh này khá xảo quyệt, tốc độ nhanh không tưởng.

Mặc dù là tu sĩ Trúc Cơ, bị tập kích bất ngờ cũng khó mà ngăn được một kích này.

Mấy tu sĩ Kim gia đi theo bảo vệ Sở Mặc từ xa thấy kinh hãi, cố gắng lao tới hỗ trợ.

Bọn họ đã cảm nhận được người đánh lén Sở Mặcchính là Trúc Cơ đỉnh cao tu sĩ.

- Không tốt!

Là Trúc Cơ đỉnh cao đó.

- Mau cứu Sở công tử.

Bọn họ không tin một người luyện võ Tiên Thiên lại có thể ngăn trở một kích toàn lực của Trúc Cơ đỉnh cao.

Nếu để Sở Mặc bị thương ở đây, đêm nay bọn họ cũng không cần trở về phục mệnh.

Tuy nhiên, Sở Mặc đột nhiên xuất thủ.

Trong tay Sở Mặc cũng đồng thời có một thanh đao sáng loáng.

Mấy tu sĩ Kim gia đứng đằng xa, chỉ nhìn thấy hai luồng sáng trong không trung, sau đó là có tiếng người kêu đau.

Một cánh tay bị chặt, rơi trên con đường đá.

- Muốn một tay của ta sao?

Ta chặt của ngươi một tay, về nói cho chủ tử của ngươi, y chỉ là ếch ngồi đáy giếng.

Nếu còn trêu chọc ta, liệu mà lo giữ mạng.

Giờ thì cút đi !

Sở Mặc hét lên, nhưng giọng vẫn trầm thấp.

Mấy tu sĩ Kim gia định xông đến cũng dừng bước.Bọn họ đã tiến đến gần, người còn đang ở không trung, nhưng thấy cảnh tượng trước mắt đều không dám tin, mặt nghệt ra.

- Ta...ta đang thấy cái gì đây?

Một người trong số đó kinh hãi, mở miệng.

- Tu sĩ Trúc Cơ đỉnh cao kia đã bị chặt một tay rồi thì phải?

- Đúng đó...

Ta còn biết tên Trúc Cơ đỉnh cao đó.

Gã là một chấp sự cấp cao ở Lục gia, tên là Lục Nhất Phong.

Nghe người ta nói, gã đã gần bước vào Kim Đan kỳ, sắp trở thành trưởng lão của Lục gia rồi.

Một người khác sâu kín nói.

- A...là người của Lục gia ư?

Lúc này, người bên kia mới kinh sợ nói:

- Làm sao...ngươi có thể đả thương ta chứ?

Người vừa nói đúng là người vừa bị Sở Mặc chém một tay, chấp sự cấp cao Lục Nhất Phong.

Nhưng vào giờ phút này, mặt đại nhân vật có uy danh ở Cẩm Tú thành lại đang tái nhợt, mắt nhìn chằm chằm người trẻ tuổi cầm đao, thậm chí không thèm để ý mấy tu sĩ Kim gia đã hiện thân đang đứng đằng xa.Trước khi đến đây, 'công tử' còn từng dặn gã đừng giết người này.

- Ngươi chỉ cần mang về một cánh tay của hắn, dạy cho hắn một bài học nhớ đời là được.

Lục Thiên Kỳ đã nói như vậy.

Nhưng hiện tại, người bị mất tay lại là Lục Nhất Phong.

Toàn bộ cánh tay của gã đã bị chém đứt, còn đang nằm ở kia.

- Sao thế?

Muốn lấy lại cánh tay của ngươi sao?

Sở Mặc ngẫm nghĩ nhìn nam tử trong không trung, sau đó cúi người nhặt cánh tay lên:

- Ngươi muốn không?

- Ngươi...

Ta...ta muốn.

Lục Nhất Phong nói, cảm thấy rất nhục nhã.

Với cảnh giới của gã còn chưa có năng lực mọc lại cánh tay bị cụt.

Muốn như vậy, ít nhất phải là Nguyên Anh tu sĩ trở lên.

Nên nếu không muốn tàn tật, gã vẫn cần lấy lại cánh tay kia.

Sở Mặc lạnh lùng cười, tay cầm Thí Thiên, tay cầm cánh tay của Lục Nhất Phong, khua khua hai cái, hờ hững nói:

- Ta không có thù oán gì với ngươi, ngươi lại muốn chặt một tay của ta.

Nếu ta yếu hơn, giờ có khi không chỉ mất một tay đâu.

Ngươi nói, ta có nên trả lại tay cho ngươi, hay chém thành bảy tám đoạn mang cho chó ăn?

- Ngươi...không thể làm như vậy.

Mặc Lục Nhất Phong càng tái, máu ở vai vẫn chảy không ngừng, vô cùng đau đớn, mồ hôi gã tuôn như mưa:

- Ta là người của Lục gia...

- Ta đâu có thù oán gì với Lục gia các ngươi, sao các ngươi lại làm như vậy?

Chẳng lẽ là người của Lục gia thì có thể tùy tiện chém tayngười khác?

Có phải các ngươi cảm thấy mình mạnh nhất ở Linh giới rồi hay không?

Sở Mặc nổi giận hét lớn, tiếng hét vang vọng, truyền khắp Cẩm Tú thành.

Lục Thiên Kỳ đang ngồi trong phòng đọc sách, sắc mặt đại biến, đứng lên ngay lập tức:

- Không ổn rồi!

Bóng dáng chợt lóe, biến mất khỏi gian phòng.

Cùng lúc đó, rất nhiều người cũng phản ứng tương tự.

- Cứ người từ bên ngoài đến Cẩm Tú thành là phải nhìn sắc mặt Lục gia các ngươi mà làm việc hay sao?

Nếu các ngươi không thích, sẽ tùy ý phế bỏ người khác.

Đúng là coi trời bằng vung!

Sở Mặc một tay cầm đao, một tay vẫn cầm tay của Lục Nhất Phong, quay ra hét:

- Cút ngay cho ta!

Nếu muốn cánh tay này, kêu chủ ngươi tới đây nói chuyện.

- Ngươi đừng quá phận.

Lục Nhất Phong suýt nữa thổ huyết.

Gã đường đường là chấp sự cao cấp của Lục gia, nửa đêm canh ba lại đi đánh lén một người luyện võ Tiên Thiên.

Chưa nói để bị mất một tay, lại còn bị người này ồn àokhiến cho cả thành biết chuyện.

Quá mất mặt, mà không chỉ mất mặt gã, còn mất mặt Lục gia.

Sớm biết như vậy, gã thà không cần cánh tay cũng không muốn sự việc nháo lớn.

- Ta quá phận sao?

Đúng là buồn cười.

Chẳng qua ta không đồng ý lời mời của cái cô nàng mặt đơ của Lục gia các người thì làm sao?

Làm gì có kiểu mời như thế chứ.

Không đi liền thành kẻ thù.

May là các ngươi ở cái nơi hẻo lánh này, nếu ở chỗ nào nhộn nhịp, chắc đã sớm bị người khác tiêu diệt rồi.

Sở Mặc lạnh lùng nói.

- Ngươi nói linh tinh cái gì thế?

Lục Nhất Phong muốn thổ huyết, bị Sở Mặc nhanh mồm nhanh miệng nói khích muốn phát điên.

Tu sĩ Kim gia đứng bên kia trợn tròn mắt.

Bọn họ biết lai lịch của Sở công tử không tầm thường, nhưng không nghĩ lá gan của hắn lại lớn như thế.

Đứng trong Cẩm Tú thành đánh thẳng vào mặt của Lục gia, hoàn toàn không để cái con quái vật lớn ở Cẩm Tú thành này vào trong mắt.

Lúc này, Sở Mặc đang đợi.

Đợi người của Kim gia, Hồng gia và Lục gia.Chuyện đột ngột phát sinh, khiến hắn đột nhiên nghĩ ra một ý tưởng.

-----o0o-----

Chương 804 : Khóc hu hu

Chương 804 : Khóc hu hu

Hắn muốn tung hỏa mù, dọa sợ quái vật Lục gia, khiến bọn họ không biết rõ lai lịch của hắn.

Tu sĩ Lục gia đến tìm hắn cũng chỉ vì buổi trưa hắn tỏ thải độ với cái tên nữ cải nam trang Lục Thiên Kỳ kia nên bị Lục Thiên Kỳ nhìn thấu lai lịch.

Nếu không, cho bọn chúng mười lá gan cũng không dám phái người đến tập kích mình.

Con ngươi Sở Mặc lóe lên, cả người bộc phát sát khí.Hiện tại hắn hoàn toàn không giống một người luyện võ Tiên Thiên.

Đừng nói là Trúc Cơ, dù là tu sĩ Kim Đan cũng không có nhiều sát khí như vậy đâu.

Đừng quên lúc trước Sở Mặc đã đi ra từ trong núi đao biển máu.

Vèo một cái.

Một thân hình từ trong bóng đêm phi đến đánh Sở Mặc, kèm theo đó là tiếng quát:

- Dám nhục nhã người của Lục gia, ngươi muốn chết!

- Kỳ nhi dừng tay!

Một tiếng hét khác cùng phương hướng truyền đến nhưng đã muộn rồi.

Lục Thiên Kỳ tức giận đã xông thẳng đến trước mặt Sở Mặc.

Thanh trường kiếm trong tay nàng tỏa sáng rực rỡ trong bóng đêm.

Thanh kiếm đó là một linh khí hẳn hoi.

Sở Mặc cười lạnh, tay cầm cánh tay của Lục Nhất Phong, đỡ kiếm của Lục Thiên Kỳ.

- Ngươi là đồ đê tiện!

Lục Thiên Kỳ tức giận kêu to, nhưng không thể không thu lại kiếm.Tuy nhiên, chỉ trong nháy mắt, Thí Thiên trong tay Sở Mặc đã đặt lên đầu vai của Lục Thiên Kỳ từ lúc nào.

Sát khí lạnh lẽo của nó khiến Lục Thiên Kỳ thấy nổi da gà.

- Mong các hạ nương tay!

Từ thành nam lại vang lên thanh âm cùng nói với Lục Thiên Kỳ lúc nãy, nhưng lúc này, thanh âm lại tràn đầy sự hoảng sợ.

- Sở công tử nương tay!

Từ thành tây truyền đến tiếng nói của Kim Đông Nam.

Cuối cùng thì tên cáo già Kim Đan kỳ này cũng chịu chạy tới.

Rất nhiều người cũng đổ xô tới đây.

Các cao thủ của Kim gia, Hồng gia, Lục gia... gần như đều tề tụ tại đây, tính sơ qua có đến hơn hai, ba trăm người.

Mọi người đều há hốc mồm nhìn bóng dáng cao to đối diện với bóng dáng nhỏ xinh dưới gốc đại thụ trên con đường dài.

Thiên chi kiêu nữ mấy trăm năm mới có của Lục gia Lục Thiên Kỳ lại bị một người luyện võ Tiên Thiên cảnh chế phục ư?

Gần như không ai dám tin vào mắt mình nữa.Kim Đông Nam lại vui mừng.

Quả nhiên không ngoài dự đoán, thanh niên này có lai lịch khó mà tưởng tượng đây.

Chỉ dựa vào thực lực của Tiên Thiên lại có thể đối chiến với hai tu sĩ Trúc Cơ đỉnh cao.

Lại còn thắng rất gọn gàng thoải mái, ung dung nhẹ nhàng.

Trước mặt hắn, hai tu sĩ Trúc Cơ đỉnh cao chỉ như hài đồng non nớt, không có sức phản kháng.

Từ nhỏ đến lớn, Lục Thiên Kỳ chưa bao giờ chịu kinh hãi và ủy khuất to lớn như vậy.

Sự kiên cường gần như sụp đổ,...

Nàng đột nhiên hức hức, khóc rống lên.Sở Mặc méo miệng thầm nghĩ, giờ có còn nghĩ mình là đàn ông không?

Hứ.

- Sở công tử...

đều là hiểu lầm.

Ngài vạn lần đừng xúc động.

Đây là tiểu công chúa của Lục gia, Lục Thiên Kỳ, không phải người ngoài đâu.

Kim Đông Nam biết giờ là lúc lão có thể biểu hiện.

Lão tin mình đoán được suy nghĩ của Sở Mặc.

Sở Mặc làm lớn chuyện này, dẫn đến sự chú ý của nhiều người khẳng định không phải muốn làm kẻ ác, bẻ hoa trước mặt mọi người.

Nếu là ngày thường, dù Kim Đông Nam nói Lục Thiên Kỳ là côngchúa gì gì đó, chắc chắn Lục Thiên Kỳ sẽ trở mặt.

Ca là công tử, ngươi mới là tiểu công chúa.

Cả nhà ngươi là tiểu công chúa!

Nhưng lúc này, Lục Thiên Kỳ đang sợ ngây người, làm gì còn tâm trí mà so đo, chỉ đứng đó khóc hu hu.

Bộ dạng còn rất đáng thương, không còn nhìn thấy phong phạm của Lục công tử đâu nữa, chỉ giống một c bé đang bị chấn kinh mà thôi.

Kim Đan kỳ tu sĩ Lục Chính cũng chạy đến, mí mắt giật liên tục, nhìn Sở Mặc khẩn khoản:

- Mong ngài thả tiểu nữ!Ây da, cũng không gọi Kỳ nhi nữa rồi...

- Ngươi nói ta thả thì ta thả sao?

Sở Mặc lạnh lùng nhìn Lục Chính.

- Kim Đan kỳ thì giỏi lắm chắc?

Trong cơ thể ngươi bị ám thương mạnh như vậy mà còn dám vận sức.

Nếu cứ cố, trong vòng ba năm, nhất định nổ tan xác mà chết.

- Ngươi...ngươi nói gì đó?

Lục Chính còn đang nghĩ làm thế nào để qua mặt lão hồ ly Kim Đông Nam cứu nữ nhi của mình.

Dù sao, nếu chỉ vì chuyện này mà nợ Kim Đông Nam một ân tình thì thật sự không có lời.Nhưng lời Sở Mặc vừa nói lại giống như một đòn cảnh cáo đánh trúng trọng tâm, trực tiếp khiến lão choáng luôn.

Toàn bộ Lục gia, không ai biết trong cơ thể lão có ám thương.

Ngay cả nữ nhi Lục Thiên Kỳ cũng không biết.

Sao người trẻ tuổi kia lại biết được chứ?

Lục Chính bỗng thấy mình như rơi vào hầm băng, cả người lạnh toát.

- Ta nói gì tự ngươi hiểu.

Nếu muốn sống, tốt nhất nên nghĩ thật kỹ xem mình phải làm gì.

Sở Mặc nói xong, sắc mặt tốt hơn một chút, nhìn Kim Đông Nam đứng bên cạnh Lục Chính, khẽ gật đầu nói:

- Kim gia chủ, ngài nói đây là hiểu lầm sao?

- Đúng vậy, nhất định là hiểu lầm.

Sở công tử, mọi người đều quen biết.

Thiên Kỳ trẻ tuổi không hiểu chuyện, ngài đừng chấp nhặt với nàng.

Với lại, nàng còn gọi ta một tiếng thúc thúc đó.

Kim Đông Nam nói rất thành khẩn.

- Cho nên, Sở công tử đừng xúc động quá.

- Ồ, là hiểu lầm sao?

Sở Mặc lạnh lùng cười, nhìn Lục Thiên Kỳ hỏi.

Lục Thiên Kỳ thấy mọi người đến, cảm thấy rất mất mặt nhưng cũngcó vài phần lo lắng.

Tuy nhiên, thanh đao lạnh lẽo vẫn đang đặt trên cổ của nàng nên nàng không dám xù lông với Sở Mặc nữa.

Nghe Sở Mặc hỏi, Lục Thiên Kỳ ấp úng, không biết nói thế nào.

- Không nói được phải không?

Vậy ta nói hộ ngươi.

- Sở mỗ đi ra ngoài rèn luyện, du lịch đến đây, có hân hạnh được quen biết với vài người bạn.

Lúc trước dù có xung đột với con cháu của Hồng gia, nhưng Hồng gia rất biết đại nghĩa, chúng ta đã giải quyết vấn đề một cách nhanh chóng.

Nhưng Lục Thiên Kỳ, một cô gái giả trai, tự dưng chạy đến chỗ Sở mỗ, trưng ra bản mặt cứng nhắc, kêu Sở mỗ đêm nay phải đến Lục gia dự tiệc, sau đó xoay người bỏ đi.

Đây là phương thức Lục gia mời người sao ?

Sở mỗ đã hẹn trước với Kim gia chủ, nênhôm nay đến Kim gia dự tiệc, không đến Lục gia.

Nhưng Lục gia lại phái người tới, muốn chặt một tay của Sở mỗ...

Hô, đúng là thanh thế lớn gớm.

Ngươi dựa vào cái gì mà ngông cuồng như vậy?

Còn nữa, một cô gái lại không giống một cô gái, cố tình ra vẻ mặc đồ con trai, luôn mồm nói người khác phải gọi mình là Lục công tử.

Ngươi quay đầu lại soi gương xem ngươi có giống một công tử không?

Gà mái đeo mào giả gà trống lại còn đắc chí, đúng là không biết tự trọng.

Nghe Sở Mặc nói, người bốn phương tám hướng đều thấy tê da đầu.

-----o0o-----

Chương 805 : Dậy sóng

Chương 805 : Dậy sóng

Cả không gian mấy trăm người lặng ngắt, tĩnh đến mức một cái kim rơi cũng có thể nghe được.Kim Minh lẫn trong đám người không nhịn nổi lặng lẽ dựng ngón cái tán đồng, trong lòng thầm nghĩ: quá đỉnh, quá sung sướng!

Tên Lục Thiên Kỳ nam chẳng ra nam nữ chẳng ra nữ cuối cùng cũng có ngày gặp hạn.

Giờ phút này, không biết bao nhiêu người có suy nghĩ giống Kim Minh.

Ba chữ Lục công tử lưu lại không ít oán hận với thanh niên tuấn kiệt trẻ tuổi trong Cẩm Tú thành.

Kể cả con cháu của Lục gia cũng không tránh được độc thủ của nàng.Nên thấy nàng bị người ta mắng xối xả, đến cả một số con em Lục gia cũng lặng lẽ cảm thấy sảng khoái.

Hu hu hu!

Lục Thiên Kỳ bị mắng ngây người, không nhịn được khóc lớn.

Dù có thông minh thế nào đi nữa, không trải qua rèn luyện chân chính thì rất khó nên người.

Trong không gian màn đêm u tối lại có tiếng nói trầm trầm:

- Ha ha, Sở công tử nghiêm trọng hóa vấn đề rồi.

Hài tử khônghiểu chuyện, mong Sở công tử đại nhân đại lượng.

Người nói chính là gia chủ Hồng gia Hồng Cường.

Mí mắt Lục Chính nhảy lên.

Mặc dù bị câu nói lúc nãy của Sở Mặc làm bối rối nhưng chung quy vẫn là người đứng đầu của một gia tộc, lão nhanh chóng tỉnh táo lại.

Lục Chính ôm quyền với Sở Mặc nói:

- Tiểu nữ không hiểu chuyện, đã đắc tội Sở công tử.

Lục Chính thay mặt xin lỗi ngài.

Nói xong, lại thi lễ với Sở Mặc.

- Ông ta là gia chủ của Lục gia sao?

Sở Mặc nhìn về phía Kim Đông Nam hỏi.

Trong lòng Kim Đông Nam vui mừng nở hoa rồi.

Sở công tử này chắc chắn là tinh anh, là người có thượng vị...

Nghe Sở Mặc hỏi, lão gật đầu:

- Đúng vậy, vị này chính là gia chủ Lục gia ở Cẩm Tú thành.

Sở công tử có thể xem ở khụ khụ...giao tình uống rượu của chúng ta mà nể mặt lão phu một lần được không?

Lục Chính đứng bên cạnh thấy như đeo mo vào mặt, mặt hết đỏ lại trắng.

Dù thế nào, trong chuyện này, Lục gia cũng mất hết mặt mũi rồi.Nhưng điều khiến lão rối rắm hơn chính là câu nói về ám thương của Sở Mặc.

Sở Mặc do dự một chút, gật gật đầu:

- Sở mỗ đến Cẩm Tú thành đã được Kim gia chủ chiếu cố, ta nể mặt ngươi lần này.

Nói xong, Sở Mặc dứt khoát thu hồi Thí Thiên đang đặt trên cổ Lục Thiên Kỳ.

Lục Thiên Kỳ nhào vào ngực của Lục Chính khóc hu hu:

- Cha, hắn...hắn ức hiếp ta!

Hu hu hu...

Tất cả mọi người ngây ra như phỗng, mắt dại ra.

Từ lúc bọn họ chào đời đến nay, đây là lần đầu tiên được chứng kiến Lục ca Lục công tử cũng có một mặt giống nữ nhân như thế.

Đối với rất nhiều người, chuyện này còn khiến họ thấy khiếp sợ hơn chuyện mặt trời mọc đằng tây.

Đến cả Lục Chính cũng lần đầu tiên thấy nữ nhi của mình vẫn là một cô bé.

Nên những người ở đây đều nhìn Sở Mặc với vẻ quái dị.

Một người luyện võ trẻ tuổi tuấn lãng ở cảnh giới Tiên Thiên, chẳngnhững bức Lục ca khóc mà còn khiến nàng triệt để bộc lộ dáng vẻ con gái của mình.

Đúng là quá thần kỳ!

Mọi người đều biết không phải chỉ lớn lên nàng mới thế mà từ nhỏ đã giống con trai rồi.

Lúc ấy, còn đi theo một đám nam hài đánh nhau, lại còn luôn xông lên phía trước, có khi bị người đánh cho mặt mũi bầm dập nhưng chưa ai thấy nàng từng rơi một giọt nước mắt.

Một câu nói kinh điển của 'Lục công tử' là:

- Ca đàn ông như vậy sao có thể khóc?

Chỉ đám cô nương mới rơi nước mắt thôi.Lời nói này, nhiều khí phách biết bao.

Nhưng cô gái trước mắt lại đang khóc như mưa, không lẽ là bị cái gì nhập vào người.

Bọn họ không biết, Thí Thiên trong tay Sở Mặc đáng sợ như thế nào.

Nói chính xác, Thí Thiên đao trong tay Sở Mặc là đao hồn của Thí Thiên.

Nó rất có linh tính của thần khí.

Khi cảm nhận được sự tức giận của chủ nhân, nó tỏa ra sát khí cực kỳ mạnh mẽ, khiến người ta sợ hãi.

Đừng nói là Lục Thiên Kỳ, dù là một Đế Chủ, bị Thí Thiên gác lêncổ cũng sẽ bị dọa cho run người, hồn bay phách lạc.

Không phải vấn đề sợ chết hay không sợ chết mà đây là bản lĩnh của thần khí, nó tác động được vào linh hồn.

Khiến không ai có thể thản nhiên đối mặt được.

Chỉ người trong cuộc mới cảm thụ rõ ràng nhất.

Lục Chính ôm nữ nhi đang run rẩy, mặt thay đổi liên tục.

Nói thật, để một nam tử xa lạ bức cho nữ nhi bảo bối của mình, sắc mặt sao có thể tốt.

Lục Chính thấy đau lòng vô cùng.

Lão thậm chí có xúc động muốn ra lệnh cho thủ hạ đem Sở Mặc bầm thây vạn đoạn.Tuy nhiên, cuối cùng Lục Chính cũng trấn tĩnh lại.

Lão thở dài, vỗ vỗ lưng nữ nhi nói:

- Không sao, đừng khóc nữa.

Cha đang ở đây, cha làm chủ cho ngươi.

- Hu hu, người nhất định phải giết hắn.

Lục Thiên Kỳ chôn đầu trong ngực phụ thân, hờn dỗi nói, giọng điệu buồn bực.

- Khụ khụ...

Khóe miệng Lục Chính co giật.

Lão nhìn Sở Mặc vô cảm đứng bên kia, hạ giọng nói:

- Chuyện này nói sau.

Trước hết cha sai người đưa ngươi về nhà được không?

- Vâng...

Lúc nãy Lục Thiên Kỳ chỉ giận quá mà nói theo bản năng.

Hiện tại nàng vẫn còn chưa hoàn hồn, thậm chí còn không lo lắng đến việc tối nay sẽ thế nào.

Lục Chính lập tức sai vài tu sĩ hộ tống Lục Thiên Kỳ trở về.

Trước khi đi, Lục Thiên Kỳ trộm nhìn Sở Mặc một cái.

Trong mắt không có thù hận mà chỉ có một loại cảm xúc phức tạp: vừa mù mờ, vừasợ hãi, chỉ duy nhất không có hận ý.

Lục Thiên Kỳ đi rồi.

Ở đây vẫn còn nhiều người khác.

Tối nay không phải chỉ có người của Hồng gia, Kim gia, Lục gia mà còn có người của các gia tộc lớn nhỏ trong Cẩm Tú thành.

Tất cả mọi người đang muốn biết gia chủ Lục gia Lục Chính sẽ xử lý việc nữ nhi bị ức hiếp thê thảm như vậy thế nào.

Tuy nhiên, khiến mọi người hết sức thất vọng.

Lục Chính cũng không xúc động, mà trước tiên ôm quyền hướng Kim Đông Nam nói,thái độ vô cùng thành khẩn:

- Đông Nam huynh đệ, lần này Lục mỗ đa tạ ngươi!

Dù trong lòng không tình nguyện, Lục Chính cũng phải tiếp nhận ân tình này.

Đêm nay, nếu không có một câu nói của Kim Đông Nam, nữ nhi của lão có lẽ sẽ xảy ra chuyện.

Cái giá mà Lục gia phải trả sẽ còn lớn hơn nữa.

Kim Đông Nam mỉm cười đáp lễ:

- Đều là hiểu lầm.

Chúng ta tương giao đã nhiều năm, ngươi không cần cảm ơn ta.

Sở công tử đúng là rộng lượng...Một đám người của Lục gia nghe Kim Đông Nam nói đều thấy đau mắt.

Ai rộng lượng chứ?

Trong tay hắn còn cầm một cánh tay của Lục Nhất Phong kia kìa?

Giờ còn chưa trả, càng trì hoãn, cánh tay của Lục Nhất Phong sẽ càng khó chữa.

Nếu hắn rộng lượng, hắn có thể bức cho 'công tử' của chúng ta khóc hu hu như thế không?

Nhưng bọn họ cũng chỉ dám nghĩ, chứ không dám nói trước mặt Sở Mặc.

-----o0o-----

Chương 806 : Đụng vào họng súng

Chương 806 : Đụng vào họng súng

Lục Chính nhìn Sở Mặc, lại ôm quyền nói:

- Sở công tử, lần này là lỗi của tiểu nữ.

Sở công tử không cần so đo với nàng.

Ngày mai Lục mỗ sẽ mở tiệc mời Sở công tử cùng ĐôngNam huynh đến dự.

Đến lúc đó, Lục mỗ lại rót rượu xin lỗi ngài.

- Lục huynh quá lời rồi.

Ngày mai Kim mỗ sẽ đến dự tiệc đúng giờ.

Kim Đông Nam nói xong, trực tiếp truyền âm cho Sở Mặc: Sở công tử, ngài đáp ứng lão đi, như vậy mới có lợi.

Kim Đông Nam sợ Sở Mặc tuổi trẻ khí thịnh.

Một số việc có thể làm nhưng không thể quá mức, nếu không sẽ phản tác dụng.

Cũng may biểu hiện của Sở Mặc khá thành thục, không để Kim Đông Nam thất vọng.

Sở Mặc hiểu rõ lúc nào nên thu, lúc nào nên thả, để người khác không bắt được nhược điểm.Sở Mặc gật gật đầu nói:

- Nếu Lục gia chủ đã nói vậy, thì có chuyện gì, mai chúng ta sẽ lại nói.

Nói xong Sở Mặc ôm quyền hướng Lục Chính.

Trong tay hắn còn cầm một cánh tay, nhìn rất quái dị.

Sở Mặc đột nhiên nhớ ra, hơi lúng túng nói:

- Thiếu chút nữa quên mất, các ngươi cầm cái này đi.

Sắc mặc của Lục Chính dịu đi vài phần, sai người thu hồi cánh tay bị chặt của Lục Nhất Phong, cũng không muốn ở chỗ này thêm một giây nào nữa.

Lão gật đầu với gia chủ Hồng gia Hồng Cường, không buồn liếc nhìn người khác, trực tiếp dẫn người rời đi.Tại Cẩm Tú thành, Lục Chính có khả năng không cần quan tâm đến mấy đám kia.

Đúng lúc này, đột nhiên có dị biến.

Trong nhà trọ Tường Phúc chợt vang lên tiếng gầm giận dữ:

- Đồ khốn kiếp, dám đến đánh lén Kê gia, ngươi chán sống rồi phải không?

Sau đó, trong đêm tối vang lên một tiếng nổ lớn.

Một thân ảnh từ trong bay ra ngoài, rơi xuống đất phịch một cái.

Thân thể không ngừng co quắp, miệng kêu thảm thiết.Lục Chính đang chuẩn bị rời đi liền dừng bước, cau mày.

Vừa nhìn thoáng qua người nằm trên đất, sắc mặt lập tức tức giận, quát:

- Ai phái ngươi vào con gà kia?

Vì Lục Chính thấy người kia mặc đồ đúng là phong cách của Lục gia.

Mặc dù giờ là ban đêm, ánh sáng mù mờ không rõ.

Nhưng lấy tu vi của Lục Chính, việc nhìn rõ chẳng khó gì.

Chuyện bên này vừa mới bình ổn, bên kia lại có chuyện mới.

Cơn tức trong lòng Sở Mặc lại bộc phát.Mặt hắn trầm xuống.

Trong lòng cười lạnh: xem ra tối nay lập uy còn chưa đủ nha...

Lúc này, một người của Lục gia đi gia, cẩn thận đánh giá người vừa rơi xuống, trầm giọng nói:

- Gia chủ, người này không phải người của chúng ta.

Tất cả mọi người đều lộ vẻ nghi hoặc.

Nhất là Lục Chính, đôi mắt bốc hỏa, miệng cười lạnh, bước đến:

- Ta muốn nhìn thử xem ai mà có lá gan lớn như vậy, có phải thấy Lục gia ta dễ bị bắt nạt lắm hay không?

Thanh âm lạnh lẽo làm cho sắc mặt của nhiều người phải biến đổi.

Tối nay Lục gia đã mất hết mặt mũi.

Giờ lại có một kẻ giả mạo người của Lục gia tiếp tục khiêu khích Sở Mặc.

Cử chỉ này hơi ác liệt.Hồng Cường nhìn Kim Đông Nam, Kim Đông Nam hơi lắc đầu.

Mặc dù bình thường tam đại gia tộc của Cẩm Tú thành cũng có cạnh tranh, thi thoảng có va chạm.

Nhưng lúc này, bọn họ lại đứng cùng trận tuyến trong thời gian ngắn nhất.

Vì bọn họ đều biết, trong Cẩm Tú thành có mấy chục gia tộc lớn nhỏ.

Trong đó đều có người muốn thay thế vị trí của tam đại gia tộc.

Nếu bọn họ đánh nhau, có nghĩa là cho những người kia cơ hội.

Nên Lục Chính cũng không nghĩ việc này do Kim gia hay Hồng gia giật dây.

Nhưng đúng lúc này, người nằm dưới đất lại kêu to.

A một tiếng...chết ngay tại chỗ.

Thân thể tên này bốc khói...cháy thành một trochỉ trong vài tích tắc.

- Chết tiệt!

Lục Chính gần như nghiến răng nghiến lợi nói.

Giờ thì hay rồi, người chết không có đối chứng.

Lục Chính gần như có thể khẳng định người làm chuyện này là người đang ở hiện trường.

Đáng tiếc, người đã chết.

Tuy rằng có người Lục gia nói đó không phải là người của Lục gia.

Nhưng giờ thi thể đã thành tro bụi, ai tin bọn họ đây?Đại Công Kê từ nhà trọ đi ra, tới chỗ Sở Mặc cười nói:

- Một tên tép riu Tiên Thiên cảnh cũng định tới hạ mê dược với Kê gia.

Kê gia gặp không ít thủ đoạn nhỏ như vậy rồi nhá.

- Mê dược sao?

Ánh mắt Lục Chính hơi nheo nheo.

Hai vị gia chủ Kim Đông Nam và Hồng Cường cũng đăm chiêu.

Trong đám người đang đứng có người khẽ đổi sắc mặt.

Lục Chính quay người, đến chỗ Sở Mặc, trầm giọng nói:

- Sở công tử, xin ngài tin tưởng Lục mỗ.

Lục mỗ chắc chắn tra rachuyện này, cho công tử một cái công đạo.

Sở Mặc nói:

- Ta tin Lục gia chủ không an bài chuyện này.

Lục Chính gật đầu nói:

- Cảm ơn.

Xong xoay người rời đi.

Tối nay chẳng những bị mất mặt mà còn có kẻ muốn thừa nước đục thả câu, dùng tính mạng một người luyện võ Tiên Thiên đến vu oan choLục gia.

Xem ra Cẩm Tú thành đã an bình lâu quá rồi.

Lão hổ Lục gia ngủ đông quá lâu, khiến nhiều người đã quên nó là một sát tinh khát máu.

Sau khi Lục Chính rời đi, Kim Đông Nam và Hồng Cường cũng không ở lại lâu, chào hỏi Sở Mặc một tiếng rồi đi.

Mấy người ở ngoài cũng theo đó tán đi.

Sở Mặc và Đại Công Kê quay lại phòng trong khách sạn.

- Ngươi cố ý ném người kia ra đó đúng không?

Sau khi trở lại phòng, Sở Mặc hỏi Đại Công Kê.

- Ừ, tên khốn kia muốn dùng mê dược làm choáng Kê gia.

Kê gia tương kế tựu kế, tập kích đánh lén gã...

Đại Công Kê thao thao bất tuyệt, nào là Kê gia anh minh thần võ, bọn đạo tắc phải đền tội.

Sở Mặc hơi chau mày, sau đó nói:

- Xem ra Cẩm Tú thành không yên tĩnh như bề ngoài.

- Đúng vậy.

Tiểu tử, Kê gia cảm thấy hiện tại ngươi nên khẩntrương lên Trúc Cơ.

Nguy hiểm có thể đến bất cứ lúc nào.

Đại Công Kê nhìn Sở Mặc nói.

- Ngày kia là đêm trăng tròn, ngày mai còn đi Lục gia dự tiệc.

Không kịp làm đâu.

Chờ xong việc chỗ di tích, ta lập tức tìm địa phương lên Trúc Cơ.

Sáng hôm sau, Sở Mặc ngủ dậy, cảm giác bên ngoài có chút khác thường.

Giờ này ngày trước, các tiểu thương ở Cẩm Tú thành đã mở cửa buôn bán.

Âm thanh ồn ào náo nhiệt không dứt.

Tuy hôm nay cũng cóthanh âm buôn bán, nhưng lại nhỏ hơn xưa rất nhiều.

Sở Mặc mở màn cửa sổ, nhìn ra ngoài, lông mày không khỏi nhướng lên.

Chỉ thấy trên đường nhiều người tụm năm tụm ba yên lặng nói cái gì đó, có người vẻ mặt còn chưa hoàn hồn, khá kinh hãi.

Sở Mặc vận công một chút, nghe mấy người đó đối thoại.

- Quá dọa người luôn nhé.

Trong một đêm, hơn trăm người của Hùng gia ở thành nam đã bị giết chết.

Gần như tất cả thanh niên trai tráng đều bị giết, chỉ còn lại một đám phụ nữ, người già và trẻ em.

Đúng là quá thảm.

-----o0o-----

Chương 807 : Tên tiểu lừa đảo

Chương 807 : Tên tiểu lừa đảo

- Ai mà to gan gây ra chuyện lớn như vậy chứ.

Hơn nữa, Lục gia ở thành nam mà.

Kẻ này dám hành hung ngay dưới mắt Lục gia không phải đánh vào mặt Lục gia hay sao?

- Không hẳn thế.

Nghe nói Hùng gia vẫn lệ thuộc vào Lục gia, hai nhà có quan hệ khá tốt đó.

- Các ngươi thì biết cái gì.

Nói không chừng...chính là Lục gia gây ra cũng nên.

Một người nói xong, còn nhìn xung quanh, ép tiếng xuống thật thấp.

- Ngươi hù ai đó?

Lục gia sao có thể làm chuyện như vậy?

- Thôi đi cha, sao Lục gia không làm được chứ?

Nếu không, ai có thể ở dưới mắt Lục gia giết hơn trăm miệng ăn chỉ trong một đêm.

Hồng gia cũng không phải quả hồng mềm, có mười mấy quang tu sĩ đó.

Sở Mặc nghe xong, cơ bản cũng đoán được.

Việc này tám chín phần mười do Lục gia làm.

Về nguyên nhân tại sao, tin tưởng có liên quan đến chuyện tối qua.

Người giả mạo trang phục của Lục gia, đến tính kế Đại Công Kê rất có khả năng là người của Hùng gia.

Trước khi thân thể kia hóa thành tro, đã có một người của Lục gianhìn rõ bộ dáng của người đó.

Với thực lực của Lục gia, muốn tra ra thân phận của ngườinày không khó.

Nếu trong trường hợp bình thường, Lục gia chưa chắc đã tàn nhẫn như thế, gần như diệt tộc.

Nhưng Lục gia, vừa mới bị mất thể diện quá lớn trước mặt Sở Mặc.

Lục gia đang phải nén giận, Hùng gia lại đi gây chuyện, hiển nhiên đã đụng vào họng súng rồi.

Đụng vào đúng lúc Lục gia đang cần lập uy.

Sở Mặc hiểu rõ sự việc, không nhịn được thở dài.

Hùng gia đúng là xui xẻo, tên quyết định chắc bị thiếu mất cái dây thần kinh nào rồi, nếukhông cũng không sai người làm vậy.

Rất nhanh đến buổi trưa, Lục gia phái người theo một xe ngựa xa hoa.

Một trưởng lão của Lục gia tự mình đến nhà trọ đón Sở Mặc đến dự tiệc.

- Tại hạ là Lục Điền, trưởng lão của Lục gia.

Hôm nay phụng mệnh gia chủ đến đón Công tử đến dự tiệc.

Lục Điền khoảng hơn năm mươi tuổi.

Người hơi béo, vóc dáng không cao, vẻ mặt hòa khí tươi cười.

Thái độ khiêm nhường, tựa như hoàn toàn không biết mâu thuẫngiữa Sở Mặc với Lục gia.

Sở Mặc dùng Thương Khung Thần Giám nhìn một cái, lòng thầm kinh hãi.

Người này nhìn như gian thương, lại là một tu sĩ Trúc Cơ đỉnh cao, có thể chất cấp sáu.

Sở Mặc thầm nhủ trong lòng, quả nhiên Lục gia có nội tình rất sâu.

Chẳng mấy chốc, Sở Mặc và Lục Điền đã đến thành nam.

Khi đi ngang qua một đại trạch lớn có linh bằng (lều của người chết), Lục Điền có vẻ vô ý nói:

- Đây là Hùng gia, có thể coi là một gia tộc lớn ở Cẩm Tú thành.

Không nghĩ tới, đêm qua, hơn một trăm người của gia tộc này đã bị giết chết.

Đúng là đáng thương.

Sở Mặc nhìn Lục Điền nói:

- Sự tình lớn như vậy, Lục gia không biết chút nào sao?

Lục Điền giống như bị hoảng sợ, nhìn Sở Mặc, cười khổ nói:

- Sở công tử không nên suy nghĩ lung tung.

Lục gia là người đứng đắn.

Đêm qua có quá nhiều chuyện phát sinh, sau khi lão gia về vẫn ngồi an ủi tiểu thư.

Hơn nữa, nói đến chuyện này, chúng ta còn phải cảm ơn Sở công tử đó.

- Cảm ơn ta?

Sở Mặc không hiểu.

Vừa nói, Sở Mặc vừa mở cửa sổ, nhìn Hùng gia bên kia đang xử lýtang sự.

Vài nữ tử của Hùng gia mặc đồ tang, thấy xe ngựa của Lục gia, trong con ngươi đều tràn ngập hận ý.

Sở Mặc thu mắt, nhìn Lục Điền.

Lục Điền cơ bản không nhìn ra ngoài, chỉ cảm thán :

- Từ nhỏ tính tình tiểu thư đã giống nam tử.

Người trong nhà còn hoài nghi nàng đầu thai sai rồi.

Càng lớn, lại càng không giống con gái.

Lão gia vì chuyện này cũng rất đau đầu, nghĩ mãi không ra biện pháp.

Đến cuối cùng chỉ có thể mặc kệ.

Tối qua, tuy tiểu thư bị dọa không nhẹ, đến giờ vẫn còn ngồi khóc.

Nhưng từ lúc nàng sinh ra, đây là lần đầu tiên nàng giống con gái.

Nên lão gia vừa đau lòng lại vừa thấy vui.

Lục Điền nói xong, nhìn Sở Mặc nói tiếp:

- Nên mới nói, chuyện này còn phải cảm ơn Sở công tử.

- Ha ha...

Sở Mặc co giật khóe miệng.

- Lục trưởng lão thật biết cách nói chuyện.

Lục Điền cười lắc đầu:

- Không phải ta nói không đâu.

Từ nhỏ tiểu thư đã lỗ mãng, không chịu thua thiệt.

Giờ để nàng bị thiệt một chút, cũng có lợi.

Miễn cho sau lại gây họa lớnLần này gặp Sở công tử, ngài rộng lòng tha thứ.

Nếu là người khác, có khả năng nàng sẽ bị thiệt lớn rồi.

Sự việc còn tồi tệ hơn ý chứ...Sở Mặc cười cười, không nói tiếp nữa.

Gì mà rộng lượng, tất cả đều vô nghĩa.

Nếu không phải Lục gia không nắm được lai lịch của hắn, chỉ sợ đêm qua đã liều mạng với hắn rồi.

Cho dù Lục Thiên Kỳ gây chuyện, thì người xui xẻo cũng là Sở Mặc.

Nên từ trước đến nay, Sở Mặc chẳng bao giờ tin mấy lời kiểu này.

Chẳng mấy chốc, xe đã đến Lục gia.

Lục Chính mang theo một đám người, tự mình ra ngoài nghênh đón, cũng đủ cấp mặt mũi cho Sở Mặc.

Lục Chính thấy Sở Mặc xuống xe, cười ha ha:

- Hoan nghênh Sở công tử hạ cố đến tệ xá.Nói xong, ôm quyền với Sở Mặc.

- Lục gia chủ khách khí.

Sở Mặc ôm quyền đáp lễ.

Xe của gia chủ Kim gia cũng vừa tới, thấy hai người liền cười tủm tỉm chào hỏi.

Sau đó, cả ba người đi vào Lục gia, lần lượt ngồi trong phòng khách.

Lục Chính nhìn Sở Mặc, nói rất nghiêm túc.

- Đêm qua trở về, ta đã khiển trách tiểu nữ.

Tiểu nữ đã gây phiền toái cho công tử, Lục mỗ thay mặt xin lỗi công tử!Sở Mặc khoát tay:

- Lục gia chủ không cần như thế, chỉ là hiểu lầm mà thôi.

Lại nói Sở mỗ đã được Kim gia chủ chiếu cố, vẫn nên nể mặt ngài ấy.

Kim Đông Nam ngồi bên cười vui vẻ:

- Mọi người đều là người một nhà, không cần khách khí.

Nếu có hiểu lầm thì giải trừ, về sau chúng ta là bằng hữu.

Sở Mặc đang muốn nói chuyện thì có một người từ bên ngoài tiến vào.

Người này mặc áo trắng, dáng người cao ráo, gương mặt trái xoan, lông mày lá liễu, mắt đen láy, nhưng vẻ mặt lạnh lùng, ánh mắt nhìn Sở Mặc càng lạnh hơn.Lục Chính thấy cô gái này, hơi cau mày nói:

- Thiên Duyệt, sao ngươi lại tới đây?

- Nếu con không tới, muội muội bị người ta khi dễ chết thôi.

Thanh âm nữ tử rất trong trẻo, êm tai.

Nàng nói xong lại nhìn Sở Mặc nói:

- Tiểu tử, ngươi chính là người ức hiếp muội muội ta phải không?

Nói đi, ngươi xuất thân môn phái nào?

Tại sao lại kiêu ngạo như vậy?

- Thiên Duyệt!

Lục Chính hơi giận, thanh âm cũng nghiêm nghị hơn.

- Đi ra ngoài!

- Cha, hắn chỉ nói hươu nói vượn dọa ngài vài câu, ngài lại tin tưởng hắn.

Công pháp Lục gia lưu truyền nhiều năm, biết bao thế hệ đã tu luyện, chẳng có vấn đề gì.

Sao đến cha lại có chuyện được chứ.

Bạch y nữ tử tức giận nói.

- Hắn chính là một tên tiểu lừa đảo, đến gạt cha.

Lại còn bắt nạt muội muội, vậy mà vẫn còn đến Lục gia làm thượng khách.

-----o0o-----

Chương 808 : Lục Thiên Duyệt

Chương 808 : Lục Thiên Duyệt

- Ta bảo ngươi đi ra ngoài, ngươi không nghe thấy sao?

Sắc mặt Lục Chính uy nghiêm, dường như lão thật sự nổi giận.

Sở Mặc vẫn bình tĩnh, tươi cười nghiền ngẫm, nhìn bạch y nữ tử rất giống Lục Thiên Kỳ trước mặt.Kim Đan sơ kỳ, thể chất cấp chín.

Đúng là một thiên tài ở Linh giới.

Sở Mặc âm thầm khen ngợi.

Bạch y nữ tử Lục Thiên Duyệt đứng đó, cũng không rời đi mà khiêu khích nhìn Sở Mặc, cười lạnh nói:

- Tiểu tử, ta biết ngươi chỉ có tu vi Tiên Thiên.

Ta không muốn ức hiếp ngươi, nhưng hôm nay, ngươi phải nói rõ ràng, nếu không ngươi đừng hòng ra khỏi cửa chính của Lục gia.

- Ngươi...

Lục Chính giận tái mặt, chỉ tay vào Lục Thiên Duyệt, nói không nên lời.Sở Mặc cười cười khoát tay:

- Lục gia chủ không cần tức giận như thế.

Ta biết đây không phải ý của ngài.

Câu này khiến Lục Chính đỏ mặt, thở dài:

- Đến nữ nhi của mình ta cũng không quản được.

Lục Thiên Duyệt nhìn cha mình mất mát, có chút không đành lòng, nhưng vẫn không rời đi, đứng đó nhìn Sở Mặc:

- Đừng tưởng rằng dễ đi lừa như vậy, hôm nay ta sẽ vạch trần ngươi, sau đó nhận lỗi với cha ta.Kim Đông Nam âm thầm truyền âm cho Sở Mặc:

- Lục Thiên Duyệt, tỷ tỷ của Lục Thiên Kỳ, đệ tử thân truyền của chưởng môn Linh Động Sơn.

Hoàn toàn xứng đáng là thiên chi kiêu nữ của Lục gia.

Thời gian này đang trở về thăm người thân.

Sở công tử đừng chấp nhặt với nàng.

Linh Động Sơn ư?

Trong lòng Sở Mặc khẽ động.

Tiến đến Linh giới được nhiều ngày, Sở Mặc cũng hiểu biết một số môn phái ở Linh giới.

Trong phạm vi mười dặm quanh đây có ba đại môn phái, tự xưng làtam linh, theo thứ tự là Linh Vận Môn, Linh Động Sơn và Linh Thủy Điện.

Tục truyền người sáng lập ba môn phái này là huynh đệ đồng môn, có chung một vị sư phụ.

Sau khi sư phụ phi thăng, ba người tách ra, tự lập môn phái.

Các môn phái vừa hỗ trợ, lại vừa cạnh tranh với nhau.

Nhưng đa phần khi gặp vấn đề, đều đứng cùng một phe.

Lục Thiên Duyệt tuổi còn trẻ đã là đệ tử thân truyền của chưởng môn Linh Động Sơn, chắc chắn là một nhân vật không nhỏ.Sở Mặc cũng không tin tưởng Lục Thiên Duyệt chỉ vô ý xông vào mặc dù nhìn Lục Chính rất phẫn nộ.

Hắn cười cười, nhìn Lục Thiên Duyệt hỏi:

- Ta gạt người lúc nào vậy?

- Ta thấy ngươi chưa thấy quan tài thì chưa rơi lệ mà!

Lục Thiên Duyệt lạnh lùng nói:

- Nếu ngươi không thẹn với lòng, tại sao không dám báo ra lai lịch của mình chứ?

Lúc này nụ cười trên gương mặt Sở Mặc cũng dần tắt ngấm, nhìn Lục Thiên Duyệt nói:

- Ta có thấy được vấn đề về sức khỏe của phụ thân ngươi hay không, thì quan hệ gì đến xuất thân lai lịch của ta?

Mặt khác, cô nương, ngươi đừng tưởng rằng tu vi Kim Đan, thể chất cấp chín là vô địch thiên hạ rồi, chẳng lẽ sư phụ ngươi chưa nói với ngươi, con gái thì không nêntu luyện công pháp chí cương chí dương hay sao?

Nếu cứ theo ngươi tiếp tục luyện như vậy, ta thấy chẳng mấy năm nữa ngươi sẽ giống như muội muội giả đàn ông của ngươi thôi, mà khác mỗi là ngươi sẽ còn nghiêm trọng hơn!

Nàng là giả, ngươi sẽ thành thật!

- Ngươi...

Lục Thiên Duyệt không ngờ kẻ lừa đảo này lại to gan lớn mật đến vậy, mới cảnh giới Tiên Thiên mà dám ăn nói xằng bậy trước mặt một tu sĩ kỳ Kim Đan như mình.

- Ngươi cái gì?

Chẳng nhẽ ngươi không cảm thấy được tính khí gần một năm trở lại đây của ngươi ngày càng nóng nảy hay sao?

Mộtnăm trước ngươi có như vậy hay không?

Hơn nữa, một năm trước ngươi sẽ ăn nói với phụ thân ngươi như vậy à?

Sở Mặc hỏi liên tục mấy câu, mắt thấy sắc mặt Lục Thiên Duyệt càng ngày càng tái nhợt, liền cười lạnh nói:

- Thật không hiểu sư phụ của ngươi nghĩ gì, lại trơ mắt nhìn đệ tử mình đi vào ngõ cụt!

- Không được nói xấu sư phụ ta!

Lục Thiên Duyệt quát lớn, sau đó, giận phừng phừng nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc mặt không đổi sắc, bình tĩnh đối diện với Lục Thiên Duyệt.Thật lây sau, Lục Thiên Duyệt mới thở hắt ra, lẩm bẩm nói:

- Sư phụ ta cũng không đồng ý cho ta luyện loại công pháp này, là ý muốn của chính ta mà thôi.

Nhưng, thật sự nghiêm trọng như ngươi nói sao?

Lúc này Lục Thiên Duyệt đã quên mất mục đích của mình khi đến tìm Sở Mặc là gì rồi, bởi vì những điều Sở Mặc vừa nói, đều trúng cả!

Không sai một câu!

Ban nãy nàng định chạy tới gây phiền toái cho Sở Mặc, dù là phụ thân đã ngầm đồng ý, nhưng phản ứng của nàng cũng là nằm ngoài dựđoán.

- Có nghiêm trọng hay không chẳng lẽ chính ngươi không biết hay sao?

Người khác có thể lừa ngươi, nhưng làm sao chính ngươi lừa ngươi được?

Trên mặt Sở Mặc lộ ra chút giễu cợt nói:

- Ngu ngốc là không sai, nhưng biến ngu ngốc thành bản tính thì là lỗi của ngươi rồi.

Đôi mày liễu của Lục Thiên Duyệt dựng lên như muốn nổi giận.

Nhưng cuối cùng vẫn nhịn được, hít sâu một hơi.

Tên lừa đảo chết tiệt này mồm miệng thật ác độc, chẳng trách tiểu muội hôm qua về khóc cảmột đêm.

Lúc này coi như Lục Thiên Duyệt đã được lĩnh giáo sự lợi hại mồm mép của Sở Mặc rồi.

- Tuy sư phụ không đồng ý để ta tu luyện công pháp này, nhưng cũng không nói sẽ để lại hậu quả nghiêm trọng...

Dường như Lục Thiên Duyệt còn muốn biện hộ cho bản thân.

Sở Mặc lại lắc đầu nói:

- Cùng lắm sư phụ ngươi, có tu vi...

Nguyên Anh chứ gì?

- Ý ngươi là gì?

Lục Thiên Duyệt thấy vẻ mặt của Sở Mặc có chút khinh thường lạibắt đầu muốn phát cáu.

- Thiên duyệt, còn ngại chưa đủ mất mặt sao?

Học hỏi người khác thì phải dùng thái độ của kẻ đi học hỏi!

Cuối cùng Lục Chính ở một bên cũng không chấp nhận được rồi.

Tới giờ, Lục Chính cũng đã hoàn toàn tin tưởng Sở Mặc là một đại nhân vật không tầm thường!

Thử hỏi, có mấy người chỉ mới liếc mắt đã nhận ra trong cơ thể của Lục Chính y có thương tích?

Ngay cả một số tu sĩ kỳ Kim Đan dùng y nhập đạo còn không phát hiện ra sức khỏe của y có vấn đề.

Thế mà Sở Mặc mới chỉ liếc nhìn y một cái, thậm chí còn là trong bóng đêm, đã nóithẳng ra ngay bí mật lớn nhất này!

Nếu bí mật đó đã có người khác biết được thì y sẽ còn hơi hoài nghi.

Nhưng vấn đề là, bí mật này chỉ có mình y biết!

Nhưng thực ra trong lòng y vẫn có chút khúc mắc về lai lịch của Sở Mặc.

Bởi vậy mới không ngăn cản con gái Lục Thiên Duyệt xuất thân từ Linh Động Sơn đi thăm dò.

Hiện giờ xem ra, Sở Mặc nhất định là một nhân vật tầm cỡ.

Chẳng những lực chiến rất mạnh, mà y thuật cũng rất cao minh!Những đại môn phái mà Lục Chính nghĩ tới hầu như không một là phù hợp.

Còn lại những nơi mà Lục Chính không dám nghĩ tới mới thực sự khiến y hoảng sợ!

Bởi vậy, Lục Chính liền ra mặt rất đúng lúc quát con gái một câu.

-----o0o-----

Chương 809 : Nhất định phải tin ta. (1)

Chương 809 : Nhất định phải tin ta. (1)

Lục Thiên Duyệt bĩu bĩu môi, sau đó nói với Sở Mặc:

- Cảnh giới của sư phụ ta là Nguyên Anh.

- Nếu sư phụ của ngươi là tu sĩ ở đỉnh cao Nguyên Anh sắp bước vào kỳ Luyện Thần thì có lẽ y sẽ ngăn cản ngươi tu luyện công phápnày.

Sở Mặc nhìn Lục Thiên Duyệt thản nhiên nói:

- Thể chất của ngươi là cấp chín, ở Linh giới có lẽ cũng coi như là nằm tốp cao nhất rồi, cho nên hẳn là sư phụ ngươi nghĩ, nếu ngươi tu luyện công pháp này thì chẳng qua chỉ không hợp thôi chứ sẽ không có vấn đề gì.

Nhưng y không biết rằng, thể chất của ngươi ở cấp chín, gần với thuộc tính của nước, với thể chất như vậy mà ngươi tu luyện công pháp mang thuộc tính của nước ắt sẽ thành công không nhỏ!

Nhưng ngươi lại cứ đi chọn loại công pháp dương cương mang thuộc tính lửa... nước lửa tương khắc, kết quả ra sao, chính ngươi tự đi mà suy nghĩ.

- Sở công tử... vậy, vậy thì phải làm sao?Bây giờ Lục Chính cũng được một phen sốt ruột rồi.

Đứa con gái này là hy vọng của tương lai cả nhà họ Lục!

Tuy nói cao thủ kỳ Kim Đan của họ Lục không thiếu, nhưng trẻ như vậy cũng chỉ có mình Lục Thiên Duyệt mà thôi!

Y còn trông cậy vào việc con gái có thể vào cảnh giới Nguyên Anh, thậm chí còn cao hơn nữa kìa, giờ nghe Sở Mặc nói, đừng nghĩ tới đột phá, đến sinh mạng còn đang bị nguy hiểm ấy chứ.

Trong lòng sao có thể không lo lắng được.

Sắc mặt của Lục Thiên Duyệt tuy hơi tái, nhưng trong con ngươi vẫncất chứa vài phần nghi ngờ nhàn nhạt.

Dù sao tất cả những gì mà Sở Mặc nói, đều đã vượt qua tầm hiểu biết của nàng rồi.

Sở Mặc cười cười:

- Lục cô nương, ta biết ngươi vẫn có chút chưa tin, vậy, ta hỏi ngươi một câu.

- Câu gì?

Lục Thiên Duyệt nhìn Sở Mặc, giọng điệu bất giác đã ôn hòa hơn nhiều.

Kim Đông Nam ngồi bên cạnh xem như đã hoàn toàn phục sát đấtrồi.

Đồng thời cũng mừng vì những gì mà mình tính toán.

Nhà họ Kim có thể giao du với một đại nhân vật vừa có lai lịch, lại vừa có tài năng như vậy quả thực là quá may mắn.

- Khi ngươi tiếp xúc với những nơi sông sâu suối cả, những nơi có nước, có phải sẽ cảm thấy trong lòng mênh mông bát ngát, thoải mái vô cùng hay không?

Sở Mặc hỏi.

- Này...

Bất cứ kẻ nào nhìn thấy cảnh tượng nước sông cuồn cuộn sẽ đều cảm thấy khoan khoái hào sảng mà?

Lục Thiên Duyệt nói.

- Được, vậy ta lại hỏi ngươi, khả năng bơi của ngươi rất giỏi có phải hay không?

Bất kể là vùng sông nước xa lạ cỡ nào, ngươi cũng dám xuống, hơn nữa còn cảm thấy rất an toàn đúng chứ?

Ngoài ra, có phải bình thường dù các sinh vật trong nước kinh khủng cỡ nào, cũng rất hiếm khi xuất hiện bên cạnh ngươi?

Sở Mặc hỏi.

- Này...

Lục Thiên Duyệt sửng sốt, nhìn Sở Mặc với vẻ hơi bất ngờ, thật lâu sau mới gật đầu nói:

- Có vài lần, mấy người đồng môn chúng ta gặp một hồ nước lớn, vì thời tiết oi bức nên muốn xuống tắm rửa...Nói đến tắm rửa, sắc mặt Lục Thiên Duyệt hơi đỏ lên, nhưng vẫn nói tiếp:

- Các nàng đều bị các sinh linh trong nước tấn công, chỉ có mình ta... bình an vô sự.

Việc lần đó, ngay cả sư tỷ có cảnh giới đỉnh cao của Trúc Cơ còn suýt chút mất mạng.

Lần đó ta tưởng là ngẫu nhiên, nhưng theo ý ngươi, thì không phải là trùng hợp?

- Đương nhiên không phải!

Sở Mặc nói một cách chắc nịch:

- Đó là vì hơi thở của ngươi gần với nước!

- Hóa ra là như vậy... ta hiểu rồi.

Lục Thiên Duyệt lẩm bẩm nói.

Nàng nhớ tới rất nhiều chuyện trước kia, càng nghĩ càng cảm thấy vô cùng trùng khớp với những gì mà Sở Mặc vừa nói, cuối cùng, cũng tâm phục khẩu phục, nhìn Sở Mặc hỏi:

- Vậy, ta phải làm thế nào?

Sở Mặc đảo mắt một vòng, dựa lưng vào ghế nói:

- Ta thì làm gì có cách nào?

- Ngươi...

Lục Thiên Duyệt tức đến nghẹn cổ, cảm giác bị dồn nén vô cùng, rấtmuốn đánh cho tên tiểu tử này một trận.

Nhưng Lục Chính ở một bên thì lại bật cười ha hả nói:

- Thiên Duyệt, còn không nhanh chóng xin lỗi Sở công tử?

Cha đã nói với ngươi rồi, Sở công tử không phải kẻ tầm thường, ngươi lại cứ muốn thử một phen, giờ thì sao đây?

Phục rồi chứ?

Sở Mặc giật giật khóe miệng nhìn sang Lục Chính, trong lòng tự nhủ, lão già này đúng là không biết xấu hổ!

Thế mà dám thừa nhận một cách quang minh chính đại!

Kim Đông Nam cũng nhìn sang Lục Chính với ánh mắt sâu xa khólường, tuy nhiên lại không lấy làm bất ngờ, hiển nhiên y đã sớm biết Lục Chính là con người thế nào rồi.

Nói tiếp, không một gia chủ của gia tộc nào lại là kẻ đơn giản cả.

Nhất là gia chủ của loại gia tộc lớn hơn mấy ngàn miệng ăn như vậy, tâm cơ... lại càng khiến người thường khó lòng bì kịp.

Lục Thiên Duyệt hơi hơi quỳ gối về hướng Sở Mặc:

- Xin lỗi Sở công tử, tiểu nữ là Lục Thiên Duyệt, lúc trước đã mạo phạm công tử, mong Sở công tử đại nhân đại lượng, chớ so đo với loại nữ nhi tầm thường như ta đây.Sở Mặc cười ha hả nói:

- Tỷ tỷ à, ta còn không lớn bằng ngươi đâu đấy, đây rõ là ngươi đang bắt nạt ta mà.

Khuôn mặt của Lục Thiên Duyệt hiện lên chút xấu hổ, sẵng giọng nói:

- Ngươi là nam tử hán đại trượng phu...

- Được rồi tỷ tỷ, ngươi cùng đừng tiếp tục rót mật vào tai ta nữa, chuyện này thì không khó giải quyết, ta viết cho ngươi một đơn thuốc, ngươi tìm hết dược liệu trong đơn thuốc về, ta luyện một lọ đan dược cho ngươi.

Chỉ cần ngươi sử dụng theo chỉ dẫn của ta, một tháng sauliền hết hẳn loại triệu chứng này.

Sở Mặc thản nhiên nói.

- Ý của ngươi là ta vẫn có thể tiếp tục tu luyện công pháp hiện tại?

Lục Thiên Duyệt nhìn Sở Mặc, có chút không dám tin.

Sở Mặc nói:

- Năm đó ngươi lựa chọn loại công pháp này không phải cũng bởi vì nó có uy lực hùng mạnh hay sao?

Hiện giờ bắt ngươi bỏ, ngươi nỡ lòng chứ?

- Đương nhiên không nỡ rồi.Lục Thiên Duyệt đã tu luyện loại công pháp này đến cảnh giới cực cao, với công pháp này, tu sĩ cùng cảnh giới vốn không phải là đối thủ của nàng.

Tốc độ tu luyện của nàng nhanh như vậy cũng chính là bởi loại công pháp ấy.

- Vậy thì được rồi còn gì?

Sở Mặc nhìn nàng một cái:

- Đan dược có thể hóa giải những ách tắc trong cơ thể ngươi, sau đó thiết lập lại một điểm cân bằng ngũ hành mới.

Như vậy về sau khi ngươi tu luyện tiếp thì ngũ hành sẽ tăng trưởng đồng thời, không xuất hiện lại tình huống như bây giờ nữa.

- Thật sao?

Thế...

Thế thì tốt quá!

Lục Thiên Duyệt nghe thấy vấn đề của mình có thể được giải quyết liền vui mừng quá đỗi.

- Còn nữa...

-----o0o-----

Chương 810 : Nhất định phải tin ta. (2)

Chương 810 : Nhất định phải tin ta. (2)

Sở Mặc thoáng nhìn qua Lục Thiên Duyệt:

- Nhất định phải dùng thuốc này đúng hạn, sai một chút thôi... sẽ không thể thiết lập được điểm cân bằng ngũ hành mới trong cơ thể ngươi, cũng chẳng khác nào kiếm củi ba năm thiêu một giờ, ngươi hiểu chứ?

Cho nên, ngươi phải nghĩ cho kỹ có tin tưởng ta hay không.

Nếu không tin thì đừng uống dù chỉ một viên.

Nếu trong lòng ngươi còn đang có ý định lấy một viên đan dược tìm Luyện Đan Sư khác kiểm tra, thì takhuyên ngươi hãy bỏ ngay cái suy nghĩ đó đi.

- Ta...

Mặt của Lục Thiên Duyệt lập tức đỏ bừng, đúng là nàng đang có ý định này.

Dù sao một kẻ lai lịch bất minh, lại chẳng có quan hệ thân tình gì với gia đình mình, ngộ nhỡ hắn định hại mình rồi phủi mông bỏ trốn, thì biết tìm ai mà kêu đây?

- Xem ra ngươi vẫn không tin ta, thế thì thôi.

Sở Mặc nói xong, nhẹ lắc đầu, sau đó nói với Lục Chính:

- Bữa tiệc rượu hôm nay ta thấy không cần phải tiếp tục nữa rồi, sự hiểu lầm lúc trước với lệnh ái mong Lục gia chủ đừng để bụng...

- Đừng đừng...

Sở công tử chớ nóng giận, Thiên Duyệt nàng chẳng qua là chưa quen với công tử chứ không phải là không tin tưởng...

Lục Chính lập tức liền nóng nảy rồi, tên Sở Mặc này cứ như thần y vậy, những triệu chứng liệt kê ra đều chuẩn xác vô cùng.

Hơn nữa người ta còn có cách giải quyết.

Nếu nhỡ đi thật, vậy về sau mà Thiên Duyệt gặp vấn đề biết lấy ai ra để giải quyết đây?

Lục Chính vừa nói vừa nhìn sang phía Kim Đông Nam nhờ giúp đỡ.

Trong lòng Kim Đông Nam đang cười đến muốn thắt ruột rồi, hiện giờ đúng là y đã nhìn ra được, tâm cơ của Sở Mặc... quả thực khôngkém chính mình và Lục Chính một chút nào!

Trình độ nắm bắt khống chế cục diện đã đạt tới đỉnh cao rồi!

Chính là một con cáo nhỏ giảo hoạt cực kỳ!

Nếu hắn không muốn giúp Lục Chính giải quyết khó khăn, thì lúc đầu cần gì phải nêu ra chứ?

Hành động bây giờ chẳng qua là cố ý tỏ thái độ vì người nhà của Lục Chính không tin thưởng hắn mà thôi.

Thái độ này nửa thật nửa giả.

Nếu Lục gia không đủ thành ý, vậychắc chắn sẽ lập tức xoay người rời đi, không chút do dự; nhưng nếu Lục gia có thành ý, lại giúp bọn họ giải quyết vấn đề này, nhất định bọn họ sẽ vô cùng cảm kích!

- Sở công tử, lão phu xin chen ngang một câu...

Kim Đông Nam đứng lên cười nói:

- Cháu gái Thiên Duyệt của ta đây, dù gì cũng chưa quen biết công tử được bao lâu, lại còn có chút hiểu lầm công tử vì việc của muội muội nó.

Nhưng những thứ này tuyệt đối chỉ là hiểu lầm nho nhỏ thôi, chứ không phải là không tin vào nhân phẩm của Sở công tử đâu!

- Đúng vậy đúng vậy!Lục Chính vừa nói vừa trợn trừng mắt nhìn con gái mình.

Lục Thiên Duyệt cảm thấy hơi oan ức, nàng có quá nhiều lý do để không tin Sở Mặc, nhưng hiện giờ nàng cũng hiểu rồi, người ta là có bản lĩnh thật sự.

Hơn nữa tính tình lại không phải kẻ biết nhún nhường, nếu dỗ dành không tốt, chắc chắn sẽ không chịu ra tay giúp nàng.

- Sở công tử...

Ta, ta tin ngài!

Ta thề với trời...

Lục Thiên Duyệt cũng là bị bắt ép, vành mắt hơi ửng đỏ.

Sở Mặc mới nhìn nàng một cái, thản nhiên nói:

- Thật ra ta cũng chẳng thèm để tâm xem ngươi có tin ta haykhông.

Bởi vì cơ thể là của ngươi, có vấn đề gì thì chỉ có ngươi chịu.

Chẳng qua đan dược của ta đều là độc môn.

Chịu ra tay giúp ngươi đó là vì mọi người có duyên với nhau.

Nếu ta đã tới Cẩm Tú Thành, thì cũng có dự định sẽ ở lại đây trong một thời gian ngắn.

Vừa rồi chưa nói chẳng qua là muốn xem thái độ của ngươi thôi.

Nếu giờ ngươi đã nói tin tưởng ta, ta cũng sẽ để cho ngươi yên tâm.

Sau khi luyện chế đan dược cho ngươi xong, ta sẽ vẫn ở lại Cẩm Tú Thành... tới tận khi ngươi hoàn toàn không có vấn đề gì rồi mới rời đi!

- A...

Lục Thiên Duyệt không nhịn nổi thốt lên đầy kinh ngạc, trong con ngươi ngập tràn nhiều dòng suy nghĩ phức tạp, nhìn Sở Mặc thật lâu, sauđó mới hành lễ nói:

- Thực xin lỗi, là Thiên Duyệt lòng dạ tiểu nhân.

Sở Mặc xua tay, sau đó nhìn sang Lục Chính:

- Lục gia chủ, giờ ngài... yên tâm rồi chứ?

Lục Chính cười cười vẻ hơi xấu hổ, da mặt rất dày, cười ha hả với Sở Mặc:

- Sở công tử...

Vậy còn vấn đề của ta thì?

Sở Mặc nhìn Lục Chính, thở dài khe khẽ.Trong lòng Lục Chính lập tức lo sốt vó, sắc mặt đều tái đi rồi.

Tim Lục Thiên Duyệt cũng như nhấc lên cổ, nhìn Sở Mặc đầy sốt ruột.

Chỉ có Kim Đông Nam mắng thầm: Tiểu hồ ly!

Sở Mặc thở dài một tiếng, rồi mới cất lời:

- Vấn đề của ngài... còn có chút khó giải quyết!

Hai cha con Lục Chính và Lục Thiên Duyệt đang lo sốt vó đều thở phào nhẹ nhõm như vừa trút được một gánh nặng.

Khó giải quyết còn hơn là không giải quyết được.

Với thực lực của Lục gia thì khó đến đâu cũng sẽ nhất định có cách.

Lục Thiên Duyệt nhìn Sở Mặc, giọng nói trong trẻo lúc này cũng đã hoàn toàn dịu lại:

- Bất chấp khó đến đâu, chỉ cần có cách thì Lục gia chúng ta đều có thể làm được!

Chỉ xin Sở công tử nói ra thôi.Sở Mặc nhìn Lục Thiên Duyệt nói:

- Ước chừng ba mươi mấy năm trước, lệnh tôn từng bị thương nặng một lần, lần đó hẳn còn suýt chút nữa đã lấy đi mạng sống của ông.

Sở Mặc dù đang nói với Lục Thiên Duyệt, nhưng Lục Chính ở một bên đầu tiên là để lộ ra vẻ mặt khiếp sợ, sau đó liền như là vừa gặp ma vậy.

Thậm chí ngay cả Kim Đông Nam đều có chút không dám tin nhìn Lục Chính, không nhịn được hỏi:

- Lục huynh từng bị thương?Lục Thiên Duyệt cũng có vẻ mơ hồ:

- Ba mươi năm trước, ta, ta còn chưa ra đời, nhưng cũng chưa từng được nghe nói tới chuyện này?

Lục Chính lại nhìn Sở Mặc với ánh mắt dành cho một vị thần:

- Đúng, Sở công tử nói không sai.

- Hả?

Vẻ mặt của cả Kim Đông Nam lẫn Lục Thiên Duyệt đều vô cùng khiếp sợ.

Nhất là Kim Đông Nam càng không dám tin nói:

- Chuyện lớn như vậy sao ta có thể không biết được?

Lục Chính lắc đầu cười khổ nói:

- Khi đó đang là thời kỳ căng thẳng... của cuộc tranh đoạt chiếc ghế gia chủ giữa ta và mấy vị huynh đệ, chuyện như vậy sao dám để lộ ra?

Ba mươi năm trước ta từng có một khoảng thời gian xa nhà, lấy lý do là đi mua một lô dược liệu cho gia tộc, không biết Kim huynh còn nhớ hay không?

Kim Đông Nam cau mày, trầm tư suy nghĩ hồi lâu mới lên tiếng:

- Hình như đúng là có chuyện như vậy, nhưng thời gian đã qua lâu, giờ ta cũng không nhớ rõ nữa rồi.

- Thực ra lần đó đi mua dược liệu là giả, đi cầu y mới là thật.

-----o0o-----

Chương 811 : Sở tiên sinh

Chương 811 : Sở tiên sinh

Lục Chính nói:

- Lần đó số người biết ta bị thương không quá năm!

Hơn nữa chỉ nửa năm sau ta đã trở lại khỏe mạnh như vâm, mà thực lực còn đột phá Trúc Cơ, tiến vào Kim Đan!

Cũng chính vì vậy mà càng không ai được biết ta từng bị trọng thương.

Cho dù là cái người đã lập kế hại ta năm đó, cũng không thể ngờ được đại tu sĩ đã đột phá Trúc Cơ bước vào Kim Đan như ta đây có ám thương lưu lại trong cơ thể.

- Thực sự chuyện như vậy...

Lục Thiên Duyệt nhìn Lục Chính vô cùng khiếp sợ, nhưng càng khiến nàng khiếp sợ hơn là, đến chuyện như thế mà Sở công tử cũngbiết?

Đến tột cùng làm sao mà hắn biết được?

Quả thực thành thần rồi!

Sắc mặt của Sở Mặc lại vô cùng bình tĩnh, nghĩ thầm: thuật Phong Thủy tính toán số mệnh con người, lại cộng thêm Thương Khung Thần Giám, quả thật việc gì cũng liền trôi chảy!

Kim Đông Nam cũng than thở nhìn Sở Mặc, sau đó nói:

- Lão phu cũng thực sự phục sát đất rồi!

Lục Chính lại khom người hành lễ với Sở Mặc:

- Sở tiên sinh quả thực tài tình như thần.

Lục Chính kính xin Sở tiên sinh ra tay cứu giúp!Xưng hô thay đổi!

Từ công tử thành tiên sinh, như vậy là đã hoàn toàn đánh đồng cấp bậc của Sở Mặc với bản thân, thậm chí còn cao hơn.

Sở Mặc sao có thể không nghe ra chứ?

Lập tức khẽ mỉm cười:

- Lục gia chủ cũng không cần sầu lo, gọi người mang giấy bút ra đây là được.

- Như vậy thì Lục Chính xin đa tạ Sở tiên sinh!

Lục Chính nói với vẻ mặt cảm kích.

- Chỉ là có một việc nhất định Sở Mặc phải báo cho Lục gia chủ.

Sở Mặc nhìn Lục Chính:

- Những dược liệu này đều không rẻ.

- Không sao, Sở công tử cứ kê đơn là được!

Việc đã đến nước này, cho dù là Sở Mặc lòng tham không đáy muốn vớ bẫm một vố của Lục gia, thì Lục Chính y cũng chấp nhận hết.

Bởi vì chỉ cần y còn sống thì Lục gia mới được yên bình, còn nếu như y chết, thì dù Lục gia không sụp đổ ngay tức khắc, nhất định cũng sẽ từ từ lụn bại.

Hơn nữa, không có gì quan trọng hơn sinh mạng.

Tiền tài và những thứ khác đều chỉ là vật ngoài thân mà thôi.Sau đó, có tôi tớ mang giấy bút tới.

Sở Mặc kê liền một mạch hai đơn thuốc, rồi nói với Lục Chính:

- Nếu đã phải giúp Lục gia chủ luyện đan, vậy thì ta cũng không khách sáo nữa, kính nhờ Lục gia chủ chuẩn bị cho ta một sân vườn nhỏ, ta sẽ ở đó để luyện chế đan dược cho các ngươi!

- Chuyện này có khó gì, hiện giờ ta sẽ sắp xếp đâu vào đấy!

Lục Chính thậm chí không thèm liếc mắt nhìn đơn thuốc mà Sở Mặc kê ra lấy một cái, liền lập tức sai người đi chuẩn bị.

Chỉ cần là dược liệu mà Linh giới có, thì Lục gia đều có khả năng lấy được.

Cùng lắm thì mặt dày mày dạn đi cầu xin những người quenbiết.

Dù sao kiểu gì cũng có thể thu thập đủ!

Về phần sân vườn mà Sở Mặc muốn, dù Sở Mặc không nói, Lục Chính cũng sẽ không để Sở Mặc tiếp tục ở lại nhà trọ đó.

Đúng là nực cười, người như vậy bái như bái tổ tiên cũng không có gì là quá đáng!

Sau đó, bữa tiệc mà Lục gia chuẩn bị liền được bắt đầu, rất nhiều nhân vật có địa vị trong Lục gia đều xuất hiện, một vài con em có bối phận cao còn được sắp xếp riêng chuyên mời rượu cho Sở Mặc.Thứ nhất là muốn cho mấy người này gặp Sở Mặc một chút, biết mặt nhau, thứ hai, Lục Chính cũng sợ là giữa những người này có kẻ mắt đui, không cẩn thận đắc tội với Sở Mặc.

Nhất định phải làm cho bọn họ hiểu được, Sở tiên sinh là thượng khách của Lục Gia... không, là vị khách tôn quý nhất mới đúng!

Suốt buổi tiệc đều lấy Sở Mặc làm trung tâm, cuối cùng thậm chí còn làm cho Sở Mặc cảm thấy có chút ngượng ngùng.

Kim Đông Nam không khỏi cảm thán trong lòng, đồng thời cũng hơi mất mát, xem ra lúc trước bản thân còn chưa đủ coi trọng Sở Mặc!

Nhưng còn may, trong bữa tiệc, Sở Mặc rất giữ thể diện cho y, nói năngvới y cực kỳ lễ độ và tôn kính.

Điều này khiến Kim Đông Nam vui vẻ không thôi, đồng thời hạ quyết định trong lòng, thế nào cũng phải tạo mối quan hệ thật tốt với người thanh niên này.

Sau khi tiệc tan, Lục Chính tự mình đưa Sở Mặc tới một biệt viện của Lục gia.

Cả biệt viện có ba lối ra vào, bên trong đình đài, thủy tạ đầy đủ, cảnh vườn đẹp đẽ tuyệt vời, người hầu kẻ hạ bên trong chừng hơn ba mươi, sớm đã chuẩn bị xong xuôi chờ nghênh đón vị chủ nhân mới là Sở Mặc.Vườn tược như vậy trong khắp Cẩm Tú Thành cũng là hãn hữu, đã xem như khu nhà cao cấp nhất rồi, khó mà dùng tiền tài để đo lường được.

Lục Chính lại không chút chần chờ tặng cho Sở Mặc.

Sở Mặc từ chối mãi không được đành phải nhận lấy.

Thực ra những thứ này Sở Mặc cũng không bận tâm gì cho cam, chỉ cần một nơi yên tĩnh là được rồi.

Cuối cùng trước khi đi, Lục Chính còn cho người đi đón Đại Công Kê, rồi lặng lẽ nói với Sở Mặc:

- Người tối qua đánh lén linh sủng của Sở tiên sinh, Lục mỗ đã cho bọn chúng một bài học thích đáng rồi.

Kính xin Sở tiên sinh yêntâm, từ hôm nay trở đi ở Cẩm Tú Thành tuyệt đối sẽ không có bất cứ ai dám đến quấy rầy Sở tiên sinh cả.

Ai dám chống lại Sở tiên sinh, chính là chống lại cả Lục gia!

Sở Mặc tiễn đám người Kim Đông Nam và Lục Chính về xong liền nhìn thấy Đại Công Kê được người ta đón tới.

Đại Công Kê nhìn Sở Mặc, ánh mắt hơi dại ra, sau đó nói:

- Tiểu tử, ngươi lại giở trò gì đấy?

Được nhà họ Lục tuyển làm con rể hả?

Sao mới một ngày thôi mà đã có căn nhà lớn như vậy rồi?

Hơn nữa lúc người nhà họ Lục đi đón Kê gia thì cung kính lắm...Sở Mặc cười cười nói:

- Con rể gì chứ, chẳng qua là ta đã đồng ý sẽ chữa bệnh cho bọn họ thôi.

- Chữa bệnh?

Đại Công Kê nhìn Sở Mặc với vẻ mặt không tin:

- Tên nhãi nhà ngươi lại đi lừa gạt người khác hả?

- Sao lại bảo là lại?

Ta đã lừa ai khi nào?

Sở Mặc lườm Đại Công Kê một cái, sau đó nói:

- Chuẩn bị một chút đi, mai chúng ta đi thăm dò khu di tích đó!Đại Công Kê lập tức trở nên nghiêm túc, cụp hai cánh lại phía sau đi tới đi lui, nói:

- Kê gia cảm thấy bên trong di tích kia, có thứ mà Kê gia muốn!

Sở Mặc nhếch nhếch mép:

- Lại có?

- Ánh mắt đó của tiểu tử ngươi là ý gì?

Cẩn thận Kê gia nổi giận bây giờ.

Đại Công Kê hơi uy hiếp về phía Sở Mặc lúc này trên mặt đang lộ vẻ giễu cợt, sau đó nói:

- Nói cho ngươi hay, năng lực dự cảm của toàn bộ tộc Thiên Kê đều là mạnh siêu cấp!

Giống như trong Quy Khư vậy, chắc chắn là có thứ mà Kê gia muốn, chẳng qua cơ duyên chưa đến nên chưa lấy được mà thôi.Sở Mặc nhìn Đại Công Kê đang có chút bực bội, liền lặng lẽ bốc một quẻ trong lòng.

-----o0o-----

Chương 812 : Cảnh cáo

Chương 812 : Cảnh cáo

Thứ hiện ra trên quẻ tượng khiến Sở Mặc khẽ giật mình, hơi hơi nhíu mày:

- Đừng có nói...

Hình như đúng vậy thật.

- Sao?

Kê gia không lừa ngươi chứ...

Ơ?

Tên tiểu tử nhà ngươi, có ai lại đi khen người khác như thế?

Kê gia nói có, đó là nhờ vào trực giác của Kê gia, là bản lãnh của Kê gia!

Ngươi làm ra vẻ cái gì, ngươi biết có hay không đâu?

Đại Công Kê chính thuộc dạng muốn ăn đòn, mồm loa mép giải.

Sở Mặc trừng mắt nhìn Đại Công Kê:

- Không nói cho ngươi!

- Cái tên này...

Đại Công Kê trừng đôi mắt gà chọi lên nhìn Sở Mặc, sau một lúc lâu liền đột nhiên nghĩ thông:

- Dù sao lần này đến chỗ đó rồi nhất định phải cho Kê gia một câu trả lời xác đáng, bằng không Kê gia không để yên cho ngươi đâu!

Sở Mặc không thèm để ý đến Đại Công Kê, nghĩ thầm trong lòng, quẻ vừa mới gieo kia quả thực tính ra bên trong di tích này có thứ liên quan đến Đại Công Kê, hơn nữa... còn tính ra một điều khác!

Không biết chính mình có nên đi nói cho bọn họ một tiếng hay không?Nghĩ tới nghĩ lui quả thực chuyện này khiến Sở Mặc hơi muốn vò đầu bứt tai.

Bởi hắn không có bất kỳ chứng cứ nào chứng minh được những gì mình tính ra là đúng.

Sở Mặc cũng không muốn để lộ ra quá nhiều điểm khác thường của bản thân.

Tài y thuật kinh người của hắn cũng đã đủ lắm rồi.

Không muốn càng bị thêm nhiều người chú ý đến.

Trong quẻ vừa rồi, hình như Sở Mặc vừa thoáng thấy một biển máu!

Trong màu máu có người của Hồng gia, Kim gia và Lục gia đang giãy dụa muốn chạy trốn...Nhưng đến cuối cùng, tất cả đều bị nhận chìm trong máu!

Nếu thuật Phong Thủy đã được coi như một thuật, đương nhiên sẽ có chỗ hùng mạnh, độc đáo của nó.

Cùng với sự nỗ lực nghiên cứu không ngừng về môn học này, hiện nay những thứ mà Sở Mặc có thể thấy, có thể tính ra được đã ngày một nhiều.

- Đại Công Kê, tối mai sẽ đi thăm dò di tích, chỉ sợ không mấy an bình rồi.

Đến lúc đó ngươi theo sát ta, nhất định phải cẩn thận một chút.

Sở Mặc do dự thật lâu sau mới mở mắt nhìn Đại Công Kê.

- Thần thần bí bí...Đại Công Kê lẩm bẩm một câu, nhưng cũng không nói thêm gì nữa.

Buổi chiều hôm sau, Lục Thiên Duyệt là người đầu tiên tìm tới cửa.

Nhìn những dược liệu mà Lục Thiên Duyệt tự mình mang tới, Sở Mặc ít nhiều cũng có chút giật mình:

- Nhanh vậy?

Được Sở Mặc khen ngợi, Lục Thiên Duyệt khẽ mỉm cười, hơi tự hào nói:

- Việc mà Lục gia không làm được trong Cẩm Tú thành cũng hiếm.Sở Mặc nhướng đuôi lông mày, nghĩ tới quẻ bốc ngày hôm qua, vì thế liền ngẩng đầu thoáng nhìn qua Lục Thiên Duyệt:

- Đừng nói chắc quá, núi cao còn có núi cao hơn.

- Ơ kìa, ngươi cũng không cho ta được khoe khoang một chút?

Qua chuyện tối hôm trước, Lục Thiên Duyệt có thể nói là vui lòng nghe theo Sở Mặc, chút địch ý nho nhỏ kia đã sớm tan thành mây khói, ngay cả nói chuyện cũng thoải mái hơn trước rất nhiều.

Sở Mặc cười lắc đầu, giống như tùy tiện kiểm tra số dược liệu này.

Trên thực tế, dù là luyện đan hay phân biệt dược liệu, Sở Mặc cũng chưa phải là am hiểu lắm, ít nhất so với tinh thần chiến đấu của hắn thì khácnhau một trời một vực.

Nhưng có Hỗn Độn Hồng Lô và Tam Muội chân hỏa trong tay, với Sở Mặc mà nói thì luyện đan...

đơn giản chẳng khác nào ăn cơm uống nước.

Dưới sự kiểm tra của Thương Khung Thần Giám, bất cứ một sinh linh nào cũng đều không có cách nào để che giấu.

Sở Mặc đưa hai điều này kết hợp với nhau một cách hoàn hảo, lập tức nhanh chóng biến thành một vị thần y!

Động tác kiểm tra dược liệu của hắn ở trong mắt Lục Thiên Duyệt thì lại thành rất khác người, dù sao nhìn thế nào cũng thấy cực kỳ lợi hại, bội phục vô cùng.Tuy rằng không rõ, những vẫn có loại cảm giác bội phục vì có vẻ rất lợi hại.

- Dược liệu không tệ lắm, dùng tạm cũng được.

Sở Mặc nhìn thoáng qua Lục Thiên Duyệt:

- Ngươi có thể đi về trước, tối nay ta giao dược liệu cho ngươi.

- A?

Nhanh như vậy sao?

Lục Thiên Duyệt nhìn Sở Mặc có chút kinh ngạc:

- Luyện Đan Sư bình thường luyện đan ít nhất cần mấy ngày, thậm chí mười ngày... có khi còn cần mấy tháng nữa!

- Ngươi cũng nói đó là Luyện Đan Sư bình thường rồi còn gì.

Sở Mặc rũ mí mắt, dường như có vẻ hoàn toàn không có hứng thú thảo luận chuyện này với Lục Thiên Duyệt, chỉ nhấn mạnh một câu:

- Buổi tối cho ngươi.

- Hả...

Lục Thiên Duyệt thoáng nhìn qua Sở Mặc, trên khuôn mặt tinh xảo hơi đỏ bừng lên, bởi vì câu nói mà Sở Mặc nhấn mạnh buổi tối cho ngươi khiến nàng nghĩ lạc sang một hướng khác.

- Đúng rồi...

Nhìn Lục Thiên Duyệt chuẩn bị rời đi, Sở Mặc đột nhiên hỏi:

- Tối ngươi có đi đến di tích kia không?

- Đương nhiên rồi!

Lục Thiên Duyệt vẻ mặt thản nhiên:

- Lần này ta về đầu tiên là để thăm nhà và thăm người thân, thứ hai cũng là vì di tích này mà!

- Nói như vậy, việc phát hiện một di tích tại Cẩm Tú thành đã sớm được lan truyền ra ngoài rồi?

Sở Mặc hơi hơi nhíu mày.

Lục Thiên Duyệt có chút không hiểu ra sao nhìn Sở Mặc, sau đó nói:

- Chắc chắn là không giấu được tin tức này rồi, nhưng nhất định là không nhiều người biết.

Hơn nữa Cẩm Tú thành lại là địa bàn của chúng ta, không phải ai cũng có thể làm rồng vượt sông đâu.

- Ngươi không đi được không?

Sở Mặc bỗng nhiên ngẩng đầu thoáng nhìn qua Lục Thiên Duyệt.

- Đương nhiên không được!

Lục Thiên Duyệt trả lời không chút do dự, sau đó nhìn Sở Mặc với vẻ kỳ lạ:

- Sở công tử, ngươi...

đang lo lắng cho ta hay sao?

- Ai!

Sở Mặc thở dài khe khẽ, xua tay:

- Ai lo lắng cho ngươi?

Trở về nói với cha ngươi, bảo là ta nói rằng mạch nước ngầm bên trong Cẩm Tú thành bắt đầu chảy rồi, có vài kẻ mạnh đã tránh được tai mắt của tam đại gia tộc các ngươi, bảo y tối nay làm việc cẩn thận một chút.

Mặt khác cũng bảo y đem những gì ta nói truyền đạt lại cho Hồng gia và Kim gia...

Đây không phải thời cơ đấu đá giữa người trong thành với nhau.

Đừng để người ngoài nhân cơ hội, nếu không, các người có hối cũng chẳng kịp.

- Ngươi nói nghiêm túc?

Lục Thiên Duyệt nhíu chặt đôi mi thanh tú nhìn Sở Mặc.

- Ngươi thấy ta giống đang nói giỡn sao?

Sở Mặc lườm nàng một cái.

- Vậy được rồi, nhất định ta sẽ truyền lại lời của ngươi.

Lục Thiên Duyệt khẽ mỉm cười:

- Cảm ơn ngươi đã quan tâm tới ta!

Nói xong, liền xoay người rời đi, dường như còn có chút vui vẻ.

Lục Thiên Duyệt đi rồi, Đại Công Kê mới chui từ một góc ra, nhìn Sở Mặc cười lạnh:

- Tiểu tử, tài tán gái của ngươi lại tiến bộ hơn rồi đấy!

- Cút!

Sở Mặc mắng xong, sau đó nói:

- Đại Công Kê, tối nay ngươi cũng phải cẩn thận một chút!

-----o0o-----

Chương 813 : Thực lực của tam đại gia tộc

Chương 813 : Thực lực của tam đại gia tộc

- Kê gia không cần ngươi lo, không phải nói khoác chứ cặp chân này của Kê gia...

Đại Công Kê lại bắt đầu lải nhải lảm nhảm.

Sở Mặc trực tiếp thu những dược liệu kia lại cất vào trong Hỗn Độn Hồng Lô, vận hành Tam Muội chân hỏa, tiến hành luyện đan.

Lục Chính nhìn con gái quay về, truyền đạt lại lời của Sở Mặc, hơi hơi nhíu mày, lẩm bẩm nói:

- Ý của Sở tiên sinh... là sao?

Chẳng lẽ hắn đã phát hiện cái gì rồi?

- Cha, chẳng lẽ ngài lại đi tin lời hắn thật hả?

Lục Thiên Duyệt khẽ mỉm cười nói:

- Bàn về y thuật thì hắn nhất định là một cao nhân, điểm này không thể nào phủ nhận, nhưng về cái khác... cha, dù lực chiến của hắn có mạnh cỡ nào thì chung quy cũng mới chỉ là một người luyện võ ở cảnh giới Tiên Thiên mà thôi.

- Ngươi vẫn còn có chút xem thường hắn rồi.

Lục Chính liếc mắt nhìn con gái một cái, nói nghiêm túc:

- Có lẽ gươi cũng đã biết, vào đêm xảy ra xung đột đó, chẳng những Lục Nhất Phong là tu sĩ ở đỉnh cao Trúc Cơ bị hắn chém gãy tay chỉ bằng một đao, mà còn cả muội muội ngươi cũng là tu sĩ ở đỉnh cao Trúc Cơ như vậy, thậm chí còn không đỡ nổi một chiêu của hắn!

Lúc ấy dù có là ta đối mặt hắn... cũng có loại cảm giác như chưa chắc đã có thể trấn áp hắn được!

- Chuyện này... chuyện này sao có thể?

Lục Thiên Duyệt hơi giật mình nhìn cha, nhưng nàng biết chắc chắn ông sẽ không lừa nàng.

Đêm hôm đó, trùng hợp là Lục Thiên Duyệtđang ra ngoài không ở trong Cẩm Tú thành, nên mới để lỡ cảnh tượng đáng xem hôm đó.

Sau khi trở về, nguyên nhân bởi vì nghĩ đến Lục Thiên Kỳ nên người trong gia tộc vẫn giữ chuyện này kín như bưng, không nói năng gì nhiều.

Vì thế Lục Thiên Duyệt cũng không ngờ vị Sở tiên sinh kia lại có thể mạnh đến nước này.

- Cho nên mới nói, lời cảnh cáo của hắn phải suy xét cẩn thận một chút.

Lục Chính nói:

- Dù tối nay bình an vô sự, nhưng đề phòng một chút cũng khôngphải là không tốt.

- Vậy, phía bên Kim gia và Hồng gia?

Lục Thiên Duyệt nhìn Lục Chính.

Lục Chính cười nói:

- Ngươi tự mình đi một chuyến, đem những gì Sở Mặc nói... nhắc lại y nguyên!

- Cũng được, vậy để nữ nhi tự mình đến hai nhà kia.

Lục Thiên Duyệt gật gật đầu, sau đó nói:

- Sở công tử nói rất phải, đây không phải thời cơ tốt để ngườitrong thành tự đấu đá lẫn nhau, chớ nên tạo cơ hội cho người ngoài thừa nước đục thả câu.

- Ngươi có thể nghĩ như vậy thì tốt, chứng tỏ con gái bảo bối của ta đã càng thêm trưởng thành so với trước kia rồi.

Trên mặt của Lục Chính lộ vẻ mỉm cười:

- Chỉ cần bản thân đủ mạnh, thì vĩnh viễn sẽ không phải e ngại bất cứ kẻ địch nào.

Lúc nào cũng mong kẻ địch yếu đi là không được.

Lục Thiên Duyệt gật gật đầu.

Quay người định đi, nhưng sau đó nàng dừng lại nói với Lục Chính:

- Hay tối nay cũng đừng để Tiểu Kỳ đi?

- Cho dù có để nàng đi nàng cũng chưa chắc đã đi, mấy hôm nay nha đầu kia trốn biệt trong phòng, không chịu gặp ai cả.

Lục Chính thở dài, cũng hơi đau đầu nói:

- Có lẽ qua một thời gian nữa thì sẽ tốt thôi.

Lục Thiên Duyệt gật gật đầu:

- Đây cũng chưa chắc đã là chuyện xấu.

Rất nhanh, Hồng gia và Lục gia đều là tam đại gia tộc trong Cẩm Tú thành đều đã nhận được cảnh cáo của Lục Thiên Duyệt.

Hai nhà nghe thấy cảnh cáo này là do Sở Mặc nói ra, thì vô cùng chútrọng, cẩn thận điều chỉnh lại danh sách đội ngũ đi vào di tích, đồng thời nhắc nhở mọi người phải đề cao cảnh giác, nhất định phải tự bảo vệ bản thân.

Bảo vật cũng thế, công pháp truyền thừa cũng thế, đều không quan trọng bằng tính mạng.

Thời gian một buổi trưa nhoáng cái liền trôi qua, tới chạng vạng, vị trưởng lão mập mạp Lục Điền của Lục gia lại xuất hiện trước mặt Sở Mặc, vẻ mặt cung kính nói:

- Sở tiên sinh, chúng ta sắp phải lên đường rồi, gia chủ để ta qua đón ngài.

- Lục trưởng lão đừng khách khí như vậy.

Sở Mặc mang theo Đại Công Kê lên xe ngựa của Lục gia.

Sau đó, từng chiếc xe và nhiều đoàn người ngựa bắt đầu lũ lượt kéo nhau ra khỏi Cẩm Tú thành.

Rồi tụ họp lại tại một nơi cách Cẩm Tú thành chừng hơn ba mươi lý.

Sở Mặc xuống xe, thấy lúc này ở đây đã có hơn ba trăm người hội họp.

Trên thân những kẻ này không một ai là không bừng bừng khí thế hùng mạnh, Sở Mặc mơ hồ nhìn thoáng qua, vậy mà không phát hiện bấtcứ một người luyện võ nào ở cảnh giới Tiên Thiên.

Hình như trừ hắn ra, người cảnh giới thấp nhất ở đây là tu sĩ... sơ kỳ Trúc Cơ!

Trong đó còn có một vài hơi thở hùng mạnh nổi bật vô cùng đang dao động, Sở Mặc nhìn sang.

Kim Đông Nam gia chủ của Kim gia, còn có hai ông già bên cạnh y đều là tu sĩ kỳ Kim Đan.

Thậm chí một ông già trong số đó còn có cảnh giới Kim Đan nhỉnh hơn trung kỳ một chút.

Hồng Cường gia chủ của Hồng gia tuy chỉ có thực lực Trúc Cơ hậu kỳ, nhưng một ông già bên cạnh y lại là Kim Đan sơ kỳ.

Đồng thời còncó một người đàn ông trung niên thoạt nhìn hơn bốn mươi tuổi, cũng là một tu sĩ Kim Đan sơ kỳ, đứng sau lưng Hồng Cường, nhìn có vẻ cực kỳ khiêm tốn.

Về phần phía Lục gia thì thực lực tốt hơn một cách rõ rệt, tu vi của gia chủ Lục Chính đã đạt tới Kim Đan trung kỳ, con gái Lục Thiên Duyệt là Kim Đan sơ kỳ.

Ngoài ra còn có hai ông già đứng giữa đám người Lục gia, có vẻ rất không nổi bật.

Nhưng dưới Thương Khung Thần Giám, tu vi của họ lại bị bại lộ vô cùng rõ ràng trước mắt Sở Mặc.

Kim Đan trung kỳ, Kim Đan hậu kỳ!Không ngờ lại là hai vị cao thủ chân chính!

Nhất là ông già đạt tới Kim Đan hậu kỳ kia, thế mà cũng có thể chất cấp bảy!

- Kim gia... quả nhiên là ngọa hổ tàng long, chẳng trách sẽ trở thành gia tộc đứng đầu trong Cẩm Tú thành.

Sở Mặc tự nhủ thầm trong bụng.

Lúc này, Sở Mặc thấy bát thiếu gia của nhà họ Kim Kim Minh ở trong đội của Kim gia, mỉm cười với hắn.

Sở Mặc cũng gật đầu về phía Kim Minh, khẽ mỉm cười.

Sở Mặc đang len lén đánh giá người khác, rất nhiều người cũng lại đang âm thầm quan sát hắn.

Rất nhiều người vô cùng tò mò về người trẻ tuổi mới xuất hiện ở Cẩm Tú thành chưa được vài ngày này.

Không biết hắn có bản lĩnh gì mà lại được cả ba đại gia tộc tôn trọng như vậy.

Thậm chí ngay cả Hồng gia được coi là thù dai như đỉa, cũng vô cùng khách khí với Sở Mặc.Sở Mặc không chút để ý tới những ánh mắt tò mò đó.

Giờ hắn cũng hiểu được đôi chút, hóa ra ba đại gia tộc không thiếu đoàn kết như hắn tưởng, ngay từ đầu đã đem lực lượng tập trung lại một chỗ.

Nếu không sẽ không thể nào có cảnh tượng tất cả các cao thủ trong ba gia tộc lớn đều tập trung lại một chỗ như vậy.

-----o0o-----

Chương 814 : Cửa hiện đêm trăng tròn

Chương 814 : Cửa hiện đêm trăng tròn

Bản thân thì ra lại có chút xem thường họ.

Sở Mặc nhủ thầm trong lòng, nhớ tới quẻ bói tối qua.

Sở Mặc vẫn cảm thấy khúc mắc khó hiểu.

Theo lực lượng mà ba gia tộc thể hiện lúc này cho thấy họ khá là dũng mãnh. cho dù là môn phái hùng mạnh nếu phải đối mặt với cả ba gia tộc chỉ sợ cũng không dám khinh thường.Vậy biển máu trong quẻ kia... lại nói đến chuyện gì?

- Được rồi, hiện giờ mọi người đều đã đông đủ, tại hạ Lục Chính có vài câu muốn nói!

Lục Chính đột nhiên lên tiếng, mọi người đều đổ dồn sự chú ý về phía hắn.

Lục Chính nói với vẻ mặt nghiêm túc:

- Hôm nay là ngày ba đại gia tộc chúng ta cùng nhau thăm dò di tích, tại đây ta có mấy lời không hay cần nói trước.

Sở dĩ chúng ta tập trung lại, là vì muốn không để cho người ngoài thành bất cứ cơ hội nào!

Di tích này là thuộc về Cẩm Tú thành chúng ta!

Nên chúng ta không thểđể phát sinh nội chiến.

Nếu bị ba vị gia chủ của chúng ta phát hiện, bất cứ ai trong chúng ta vì một nguyên nhân nào mà tấn công đồng bạn, như vậy... dù y có là ai cũng sẽ đều bị trừng trị nghiêm khắc!

Tóm lại một câu là, tìm bảo vật phải xem cơ duyên, còn chúng ta thì cần phải đoàn kết!

- Cho nên, dù là trong đám các ngươi trước đây ai từng có ân oán với ai, tối nay cũng phải bỏ qua hết cho ta!

Nhòm ngó đến di tích này không phải chỉ có mỗi mình ba nhà chúng ta!

Còn có các gia tộc khác trong Cẩm Tú thành, và các thế lực ngầm bên ngoài mà chúng ta chưa biết tới!

Lục Chính nói xong với vẻ mặt nghiêm túc, liền đưa mắt về phía Hồng Cường và Kim Đông Nam.

Hồng Cường lớn tiếng nói:

- Lời mà Lục gia chủ nói, cũng chính là ý của Hồng gia chúng ta!

- Lời của Lục gia chủ cũng là ý của Kim gia!

Kim Đông Nam cũng bày tỏ thái độ của mình.

- Được rồi, xuất phát!

Lục Chính nói xong vung tay lên, dẫn đầu nhanh chóng phi về hướng đông thành.

Ầm!

Trong nháy mắt, hơn ba trăm người cùng bay vọt lên không.

Như một đàn chim bay nhanh về hướng Đông.Những người này đều là tu sĩ, tốc độ của họ nhanh hơn người luyện võ ở cảnh giới Tiên Thiên nhiều lắm!

Lúc đầu Lục Chính còn đang lo liệu Sở Mặc có bị tụt lại phía sau hay không, nhưng rồi y liền nhanh chóng yên tâm.

Trên lưng con Đại Công Kê đã to hơn gấp nhiều lần, Sở Mặc hai tay chắp sau lưng, sừng sững như cây ngọc trong gió, trên mặt còn mang theo nụ cười nhàn nhạt.

Mà tốc độ bay của con Đại Công Kê này chỉ kém hơn tu sĩ kỳ Kim Đan bọn họ, tụt lại tốp thứ hai, mãi xa phía sau mới là đám tu sĩ kỳ TrúcCơ!

Khiến Lục Chính càng khiếp sợ hơn là, con Đại Công Kê kia rõ ràng là chưa tung ra hết toàn lực, bộ dáng bay lượn trong không trung vô cùng nhẹ nhàng, thoải mái.

- Chủ nào tớ nấy...

Lục Chính nghĩ thầm trong lòng.

Về phần đám tu sĩ Trúc Cơ phía sau lại vừa cảm thấy kinh ngạc, rồi lại vừa có chút cáu giận.

Không ngờ đường đường tu sĩ kỳ Trúc Cơ như bọn y lại bị một con gà vượt mặt, hơn nữa, cho dù bọn họ có cố gắng cỡnào thì vốn dĩ cũng không thể đuổi kịp nó.

Trong đoàn của Hồng gia, Hồng Thiên Lam cùng Hồng Cường bay song song, hai người liếc mắt về phía con Đại Công Kê khổng lồ kia, sau đó nhìn nhau cười khổ.

Hồng Phong lúc đó đúng là an gan hùm mật gấu mới dám đi chọc tới người như thế.

Cũng may là người ta không thèm để ý đến Hồng Phong.

Nếu không chắc chắn sẽ đâu đơn giản chỉ là quẳng ra đường như vậy.

Buổi chiều khi Hồng gia nhận được cảnh cáo của Lục Thiên Duyệt ít nhiều gì cũng còn có chút sửng sốt, một là không ngờ Sở Mặc sẽ đưa ralời nhắc nhở cho họ, hai là càng kinh ngạc vì thật sự Lục gia cũng truyền đạt lại lời nhắc nhở này!

Địa vị của Lục Thiên Duyệt trong Lục gia là khỏi phải bàn cãi, nếu nàng đã tự mình ra mặt xử lý chuyện này thì mọi việc đã quá rõ ràng rồi.

Cho nên phía bên Hồng gia mới cực kỳ họp tác, khi Lục Chính nói mấy lời đó thậm chí còn không sinh sự chút xíu nào.

Chứ nếu là trước kia, chắc chắn sẽ có vài kẻ phiền phức của Hồng gia đi ra chọc ngoáy đôi chút.

Lần này lại không có một ai, bởi vì lúc trước Hồng Cường đã đíchthân cảnh cáo một cách nghiêm túc rồi.

Trong màn đêm, hơn ba trăm người bay vụt ngang qua bầu trời, thời gian chưa tới một canh giờ đã bay xa hơn bảy ngàn lý.

Tốc độ này so với tốc độ chạy trốn như ma đuổi của kẻ luyện võ cảnh giới Tiên Thiên tên Vương Vũ phải nhanh hơn không biết bao nhiêu lần.

Nhưng bọn họ còn không biết, có một người gọi là Vương Vũ đang trốn trong hang núi cách họ không đến ba ngàn dặm để tu luyện.

Thậm chí ngay cả Kim Minh cũng đã sắp quên tiệt tên tiểu nhân vô sỉ kia rồi, với Kim Minh mà nói, loại người này không đáng được nhắctới, càng không nên giữ ở trong lòng.

Sau đó, đoàn người dưới sự dẫn dắt của Lục Chính lại bay thêm hơn hai ngàn năm trăm dặm nữa mới dừng lại.

Ở đây đã là khu vực sâu trong rừng già rồi.

Từng rặng núi lớn trập trùng hiện ra trước mắt mọi người, dường như còn trải dài hơn mười mấy vạn dặm nữa vào sâu trong.

Lúc này, Lục Thiên Duyệt đi đến bên cạnh Sở Mặc, nhẹ giọng nói:

- Chính là ở đây, chỗ này được gọi là Vô Tận Sơn.

Từ đây bắt đầuvào sâu trong chừng mười mấy vạn dặm đều là núi cả.

Lúc này Sở Mặc lấy một lọ đan dược ra đưa cho Lục Thiên Duyệt:

- Mỗi ngày ăn sáng xong dùng một viên, một tháng sau mọi vấn đề sẽ đều được giải quyết.

- Hả...

Ngươi, ngươi thật sự luyện xong rồi?

Lúc đầu Lục Thiên Duyệt chưa nói chuyện với Sở Mặc là vì sợ Sở Mặc cảm thấy mất mặt.

Nàng vốn không tin chỉ qua một buổi trưa thôi mà Sở Mặc đã luyện dược xong.

Không ngờ Sở Mặc thật sự lấy ra rồi!

- Sao?

Không tin?

Sở Mặc liếc mắt nhìn Lục Thiên Duyệt một cái nói.

- Không phải... chỉ là...

Lục Thiên Duyệt đang nói dở chừng, chợt cảm thấy những ánh mắt khác thường từ bốn phía bắn tới, lập tức liền đỏ mặt, nhận bình đan dược kia:

- Cảm ơn Sở công tử, ta sẽ dùng đúng như chỉ dẫn.

Nói xong liền vội vàng trở lại đoàn của nhà họ Lục.

Tuy nhiên trên mặt không ít người vẫn mang vẻ không dám tin, thậmchí vài ánh mắt lia về phía Sở Mặc còn mang theo sự hâm mộ và ghen tị mãnh liệt.

Nếu như nói kẻ giả nam tự gọi mình là công tử như Lục Thiên Kỳ là một kẻ kỳ quặc, vậy thì... vị Lục Thiên Duyệt này chính là một kỳ tài!

Trong khắp Cẩm Tú thành những kẻ tơ tưởng tới đóa hoa này nhiều không đếm xuể.

Nhưng trong lòng những người đó cũng hiểu được khoảng cách giữa bản thân và Lục Thiên Duyệt chênh lệch rất xa.

-----o0o-----

Chương 815 : Công kích cánh cửa.

Chương 815 : Công kích cánh cửa.

Đầu tiên là về gia thế, vị trí gia tộc đứng đầu trong Cẩm Tú thành, cũng đã đủ khiến kẻ khác phải ngước nhìn.

Mà bản thân Lục ThiênDuyệt lại là đệ tử thân truyền của chưởng môn nhân Linh Động Sơn, tu vi cũng đã bước lên đường lớn thênh thang của cảnh giới Kim Đan!

Đóa hoa như vậy, đám công tử bột trong thành quả thực không đủ tự tin để hái.

Cho nên trước giờ họ chỉ có lòng âm thầm thưởng thức và hâm mộ Lục Thiên Duyệt, chứ chưa từng dám nghĩ sẽ tiếp cận.

Không ngờ tên nhóc ngoại lai cảnh giới mới chỉ Tiên Thiên này chưa đến Cẩm Tú thành được vài ngày đã gần gũi với Lục Thiên Duyệt như vậy...

điều này khiến cho rất nhiều kẻ trong số đám người trẻ tuổi đều cảm thấy ngoài ý muốn và ghen tị.Nhất là sau khi Lục Thiên Duyệt nhận bình đan dược từ tay Sở Mặc, trên mặt còn toát ra vẻ hẹn thùng, nương theo ánh trăng, ánh mắt cực soi mói của những tu sĩ trẻ này lại thấy rất rõ ràng.

Xong rồi...

đóa hoa kiều diễm nhất trong Cẩm Tú thành của chúng ta sắp bị người ta hái mất rồi.

Sự việc nho nhỏ này khiến vốn dĩ rất nhiều người còn đang căng thẳng cảm thấy thư giãn hơn nhiều.

Lúc này trăng đã lên cao, ánh trăng tỏ rạng chiếu rọi xuống bạt ngàn rừng núi khiến mảnh rừng này như đang tự phát sáng một cách le lóimỏng manh.

Đúng lúc này, một cánh cửa lúc ẩn lúc hiện dần dần bay lên từ dưới cánh rừng.

Cứ như vậy xuất hiện trong tầm mắt của mọi người.

- Thấy rồi!

- Cánh cửa kia xuất hiện rồi!

- Ha ha, cửa của di tích cổ kia rồi!Trong đám người lập tức truyền ra vài giọng nói hồ hởi.

Đám Lục Chính cũng đều thở phào nhẹ nhõm, cửa xuất hiện đồng nghĩa với việc đêm nay mọi người sẽ có thu hoạch.

Đây cũng là hành động lớn nhất của Cẩm Tú thành từ sau khi phát hiện ra di tích này.

Sức mạnh kết hợp của ba gia tộc lớn cực kỳ hùng mạnh.

Cho dù gặp phải kẻ khác đang nhăm nhe dòm ngó di tích này thì trong lòng bọn họ cũng không sợ.

- Theo hiệu lệnh của ta, cùng lúc tấn công cánh cửa này!

Bên ngoài cánh cửa này có một tầng kết giới hùng mạnh, nhất định phải tấn công mới mở ra được!

Lục Chính lớn tiếng nói.

Đồng thời ngoảnh về phía Sở Mặc, đưa một ánh mắt về hướng hắn, ý bảo Sở Mặc đi theo bên cạnh.

Nhưng Sở Mặc lại có dự định riêng của mình, đầu tiên, nếu hắn muốn đi vào thì chỉ cần tiện tay ném một viên Phá Giới Đan là được, tiếp theo, dù có vào bên trong Sở Mặc cũng không muốn đi theo đám bọn họ.

Hắn có quá nhiều năng lực để tìm thấy toàn bộ bảo vật có giá trị nhất của di tích chỉ trong thời gian ngắn.Cho nên liền làm như không thấy ánh mắt của Lục Chính.

Lục Chính cũng không suy nghĩ gì nhiều, dù sao lát nữa công phá được kết giới xong, mọi người nhất định sẽ đều tiến vào, sau khi vào rồi gọi Sở tiên sinh đến bên cạnh cũng chưa muộn.

Liền đó, hơn ba trăm tu sĩ đồng loạt bay tới phía trước cánh cửa này, trực tiếp triển khai tấn công.

Cánh cửa tản ra tia sáng dịu dàng mờ tỏ, không thấy rõ màu sắc, dưới ánh trăng chiếu rọi trông lại càng thêm thần bí.Ầm!

Ngay sau đòn công kích cảnh giới Kim Đan của Lục Chính, tất cả mọi người...

đều tấn công mãnh liệt vào cánh cửa!

Trong nhất thời, từng đợt tiếng nổ lớn vang vọng khắp phạm vi mấy ngàn dặm.

Bấy giờ Vương Vũ đang giam mình trong hang động trên một vách núi cách nơi này hơn năm trăm lý, cũng nghe thấy trận nổ này.

Đây lại đúng là thời khắc mấu chốt để Trúc Cơ của gã, thế nên bị tiếng nổ này làm cho giật mình tới mức suýt chút nữa thì xảy ra chuyện.

Vội vàngvận hành công pháp, giữ vững tâm trí, thế mới trấn áp được sức mạnh đang dồn lên một cách đầy khó khăn.

Gã không có năng lực luyện chế được Trúc Cơ đan, vì vậy đành phải dựa theo phương pháp nguyên thủy nhất để tiến hành Trúc Cơ.

Đầu tiên là chia dược liệu thành loại uống được hay không rồi uống theo thứ ự.

Sau đó còn lại mấy loại dược liệu phụ được Vương Vũ bỏ vào trong một thùng gỗ mà hãm, dùng sức mạnh của bản thân đun nóng rồi nhảy vào ngâm mình trong đó.

Đây chính là phương pháp nguyên thủy cổ xưa nhất nhưng an toànnhất mà người luyện võ Tiên Thiên dùng để Trúc Cơ.

Dùng phương pháp này để Trúc Cơ xác suất thành công sẽ cực cao, tỉ lệ thất bại gần như bằng không.

Nhưng chất lượng Trúc Cơ đương nhiên cũng khỏi phải chờ mong, nhất định luôn là loại Trúc Cơ bình thường nhất.

Muốn Trúc Cơ vô hạ thì ắt không thể thiếu Trúc Cơ đan.

Còn Ngũ Hành Đạo Cơ như Sở Mặc muốn thì lại càng phức tạp hơn vô số lần!Đây cũng là nguyên nhân cơ bản vì sao Sở Mặc muốn hoàn toàn an ổn đã rồi mới Trúc Cơ.

Hắn muốn cam đoan khi bản thân Trúc Cơ không được phép xảy ra bất cứ điều gì ngoài ý muốn!

Phía ngoài những tiếng ù ù vẫn không ngừng vang lên, cho dù có ngốc đến mấy Vương Vũ cũng biết nhất định đang xảy ra chuyện gì rồi.

Nhưng điều thiết yếu gã cần làm bây giờ đó chính là Trúc Cơ!

Cho nên gã dứt khoát phong tỏa cả sáu giác quan, giữ vững tâm trí và không ngừng vận hành tâm pháp.

Cuối cùng gã cảm thấy trong đan điền truyền tới một tiếng nổ ầmầm, từng đợt sóng sức mạnh trước nay chưa từng có nhanh chóng chảy rộng khắp toàn thân!

Trên mặt Vương Vũ lộ rõ vẻ hưng phấn, gã thấy vốn dĩ trong đan điền chỉ toàn sự hỗn loạn của mình xuất hiện một đạo đài màu nâu xanh to chừng nắm tay con nít!

- Ta Trúc Cơ thành công rồi!

Cuối cùng ta cũng Trúc Cơ thành công rồi!

Ha ha ha ha!

Vương Vũ giải tỏa sáu giác quan, không nén nổi ngửa mặt lên trời cười như điên, vô số những tạp chất màu đen chảy ra từ trong cơ thể gã.Đây đều là những cặn bã bị bài tiết ra trong quá trình tẩy tủy.

Bước vào cảnh giới Trúc Cơ, đồng nghĩa với việc gã đã hoàn toàn cởi bỏ thân phận người phàm, trở thành tu sĩ chân chính!

Bước đi này, gã đã ao ước từ lâu.

Dùng nước thuốc đã sớm lạnh ngắt trong thùng gỗ tùy tiện tắm rửa qua loa, sau đó Vương Vũ trần truồng nhảy ra từ thùng gỗ.

Cười ha ha nói:

- Ai có thể nghĩ tới một thanh niên bình thường trên trấn nhỏ như Vương Vũ ta... cũng có ngày Trúc Cơ thành công?

Những người đã từng khinh thường ta hãy mở to đôi mắt chó của các ngươi ra mà xem,Vương Vũ đại gia của ngươi Trúc Cơ thành công rồi!

Hiện giờ ta đã là một tu sĩ chân chính!

Vương Văn...

đệ đệ tốt của ta.

Ngươi cứ tiếp tục giữ lấy cái chính nghĩa của ngươi đi thôi!

Ca ca ngươi hiện đã là tu sĩ Trúc Cơ rồi!

Đỗ Phi... nếu giờ ta xuất hiện trước mặt ngươi, liệu ngươi có vội vàng quỳ xuống dập đầu xin lỗi ta không nhỉ?

Phương Lan...

Ha ha ha...

Ngươi là của Vương Vũ ta!

Ngươi chỉ có thể thuộc về Vương Vũ ta!

-----o0o-----

Chương 816 : Kẻ giấu trong bóng tối. (1)

Chương 816 : Kẻ giấu trong bóng tối. (1)

Cũng may l Vương Vũ còn sót lại vài tia lý trí, không đến nỗi tự cho là bản thân đã vô địch thiên hạ có thể đi tiêu diệt cả Kim Minh rồi.

Tuy nhiên sự đắc ý khi từ người phàm trở thành tu sĩ trong lòngVương Vũ dạt dào tới nỗi không xả ra không được.

Vì vậy, gã chợt nhớ tới từng đợt gầm rú vẳng lại từ bên ngoài khi nãy, ánh mắt của Vương Vũ hơi hơi nheo lại, lẩm bẩm nói:

- Phú quý chỉ cầu được trong gian khổ!

Ta tin tưởng hôm nay chính là bước ngoặt trong cuộc đời Vương Vũ ta, cho nên... ta phải đi xem xem rốt cuộc bên kia đã xảy ra chuyện gì rồi!

Vương Vũ nói xong liền mặc quần áo, cảm thấy cả người nhẹ như yến.

Đi tới cửa hang đẩy văng tảng đá lớn, sau đó xoay người nhảy ra bên ngoài.

Không nhịn nổi thét dài một tiếng!Chênh lệch về tốc độ giữa Tiên Thiên và Trúc Cơ quả thực quá lớn!

Lớn đến nỗi Vương Vũ còn không dám tin là thật!

Khoảng cách bốn năm trăm lý mà mới chỉ chớp mắt...

đã tới rồi!

Đổi lại là trước kia, gã phải mất tới gấp bốn gấp năm lần thời gian, hơn nữa còn dùng hết sức mới đạt được.

Từ rất xa, Vương Vũ đã thấy trong không trung trên đỉnh một ngọn núi có cánh cửa lớn chìm trong ánh sáng mờ mờ tỏ tỏ.

Mấy trăm người đang dốc sức tấn công cánh cửa này!

- Đây...

Đây là chuyện gì?

Vương Vũ chưa từng gặp phải tình huống thế này, thậm chí là chưa từng nghe nói tới.

Gã không khỏi mở to hai mắt, hau háu nhìn với vẻ tò mò.

Tuy chẳng hiểu mô tê gì sất, nhưng không có nghĩa là Vương Vũ không đi đoán thử.

- Phía sau cánh cửa kia... nhất định có thứ rất khó lường!

Vương Vũ lập tức cảm thấy vừa lo lắng vừa kích động.

Tuy hiện giờ gã đã trở thành tu sĩ, nhưng mấy trăm người bên kiavậy mà cũng đều là tu sĩ!

Cho nên nếu giờ mà gã dám lao qua thì đúng là tự đâm đầu vào chỗ chết.

Cho nên, gã phải đợi, chờ đám người đó đi vào hết mới lại đi vào!

Những kẻ đang âm thầm che giấu để chờ đợi như Vương Vũ còn có rất nhiều.

Tin tức nơi này xuất hiện di tích cũng không tính là bí mật.

Gia tộc lớn nhỏ trong Cẩm Tú thành đều biết việc này.

Còn có rất nhiều tán tu cũng nghe nói tới.

Cho nên từ mất ngày trước bọn họ đều đã tìm đến đây và bắt đầu ẩnnúp.

Không phải là bọn họ không muốn cùng ba gia tộc lớn tấn công cánh cửa, dù sao ai cũng biết, nhóm người đầu tiên đi vào tuy có khả năng sẽ gặp phải nguy hiểm cao, nhưng đồng thời cũng có cơ hội lớn nhất!

Chỉ có điều những người này không dám xuất hiện, vì ba gia tộc lớn tuyệt đối sẽ không để cho họ có cơ hội đi vào.

Cho nên bọn họ cùng nấp ở đây như nhau, chờ đợi khi nào ba gia tộc lớn đi vào xong, thì sẽ đến lượt bọn họ!Những người này muốn chiếm vị trí gần, nhưng lại cũng không dám đối đầu với ba gia tộc lớn, tuy vậy có một số người vốn dĩ lại khinh thường xuất hiện vào lúc này!

- Một lũ ngốc, cho rằng kết giới dễ phá như vậy hay sao?

Ha ha, nếu bọn chúng chịu ra sức, chúng ta cũng đỡ phải ra tay.

Một người trẻ tuổi thoạt nhìn mới khoảng hai mươi cười tủm tỉm nói với mấy đồng bạn bên cạnh. ——

Đứng ở bên cạnh người trẻ tuổi đó là ba nam một nữ, trên mặt những người này đều mang theo nụ cười nhàn nhạt.

Trong đó, một người đàn ông dáng người cường tráng, tuổi chừng ba mươi nói:

- Ta nghe nói hình như Lục Thiên Duyệt của Linh Động Sơn cũng có mặt?

Cô gái kia cười mỉm nhìn gã thanh niên này:

- Sao rồi, Thanh ca, vẫn còn nhớ nhung đóa hoa đó sao?

Người trẻ tuổi lúc trước vừa lên tiếng cũng cười rộ lên:

- Thanh ca thích Lục Thiên Duyệt cũng đã chẳng phải ngày mộtngày hai rồi, nhưng lão lai tạp kia xấu tính xấu nết, từng tỏ ý rằng nếu ai dám có ý đồ gì với đồ đệ y y sẽ đánh chết kẻ đó!

- Xì...

Người thanh niên cường tráng được gọi là Thanh ca lộ ra vẻ khinh thường, thản nhiên nói:

- Linh Động Sơn chẳng qua cũng chỉ là ỷ vào có mấy lão bất tử đã hết đường bước vào kỳ Luyện Thần làm chỗ dựa mới dám kiêu ngạo như vậy.

Một ngày nào đó đích thân ta sẽ đạp bằng Linh Động Sơn để cưới Lục Thiên Duyệt.

- Ha ha ha ha, đến lúc đó chúng ta cùng đi với Thanh ca!Những người còn lại đều đua nhau cười rộ lên.

Đợi mấy người cười chán, Thanh ca nói thêm:

- Ta nghe nói hôm nay còn có kẻ mạnh siêu cấp tới nữa.

Đến lúc đó, các ngươi giúp ta để mắt đến Lục Thiên Duyệt, chớ để nàng bị thương, còn những kẻ khác... hừ, chết hết thì càng tốt.

- Đến cha vợ tương lai mà ngươi cũng mặc kệ hay sao?

Cô gái kia khẽ cười hỏi.

- Cha vợ tương lai gì chứ?

Một gia chủ nhỏ bé chỉ biết an phận thủ thường trong góc mà thôi, cũng không tính là gì cả.Thanh ca thản nhiên nói.

- Cũng đúng, dù sao ta đã biết trước tối nay sẽ không mấy yên bình rồi.

Người thanh niên lên tiếng đầu tiên nói:

- Nhưng chúng ta phải cố hết sức đến trước những người kia để giành lấy lợi ích lớn nhất cái đã!

- Đúng vậy... di chỉ của Thanh Hư môn trong truyền thuyết mà!

Thanh ca không kìm nổi thở dài một tiếng:

- Năm đó Thanh Hư đạo nhân trong truyền thuyết là kẻ mạnh cỡ nào cơ chứ?

Nghe nói năm mươi tuổi đã đạt tới đỉnh cao của NguyênAnh, bước vào kỳ Luyện Thần, phi thăng Tiên giới...

để lại một phái Thanh Hư huy hoàng rực rỡ, nhưng trải qua thời gian ba ngàn năm lại bị đệ tử khiến cho lụn bại.

Một môn phái từng vinh quang sáng lạn giờ chỉ còn tường đổ vách nát.

Nếu không phải món bảo vật bên trong cuối cùng cũng thức tỉnh, có lẽ di tích này... sẽ vẫn còn tiếp tục bị chôn vùi trong quên lãng.

- Món bảo vật đó, thật sự là Chân Hoàng Huyết sao?

Cô gái kia nói với vẻ chờ mong:

- Nghe nói năm đó Thanh Hư đạo nhân cũng là nhờ vào giọt Chân Hoàng Huyết kia mới trở thành thiên tài bậc nhất trong Linh giới thì phải?Thanh ca lắc đầu:

- Thanh Hư đạo nhân cũng không phải đều dựa vào giọt Chân Hoàng Huyết đó mới nổi lên, bởi năm ấy khi y giành được Chân Hoàng Huyết vốn dĩ cũng không dùng được!

Giọt máu kia quá nặng, dựa vào năng lực của tu sĩ trong Linh giới chúng ta là không thể nào luyện hóa thành công!

Nhưng chắc chắn là y cũng lấy được vô số lợi ích từ chỗ Chân Hoàng Huyết.

Đây là điều không thể nghi ngờ.

- Vì sao khi y phi thăng lại không mang theo?

Một gã trai còn trẻ lên tiếng hỏi.

- Không mang đi được!

Chân Hoàng Huyết... là một vật của thầnlinh có linh tính chân chính.

Cũng không phải ai cũng lấy được.

Dường như Thanh ca biết rất nhiều chuyện, chậm rãi giảng giải:

- Cho dù chúng ta thực sự tìm được giọt Chân Hoàng Huyết kia rồi cũng phải xem xem cơ duyên thế nào.

Nhưng mục đích ta tới nơi này, cũng là vì một món binh khí... không được mọi người để mắt đến!

-----o0o-----

Chương 817 : Kẻ giấu trong bóng tối. (2)

Chương 817 : Kẻ giấu trong bóng tối. (2)

- Binh khí?

Mấy người khác nao nao, nhìn Thanh ca có chút không hiểu.

Thanh ca gật gật đầu, nói:

- Món binh khí đó là một thanh đao, nghe nói là thần binh chân chính!

Cất cùng một chỗ với Chân Hoàng Huyết!

Theo truyền thuyết,năm đó thanh đao này chém chết một con Chân Hoàng.

Sau đó, mang theo giọt Chân Hoàng Huyết kia rơi vào Linh giới.

Nhìn ánh mắt khiếp sợ của mấy người khác, Thanh ca nói:

- Hay nói cách khác, dù là thanh đao kia hay giọt Chân Hoàng Huyết đó đều không phải vật thuộc về Linh giới chúng ta.

So với giọt máu này thì thanh đao kia càng hung ác...

Ta nghe kể lại rằng, năm xưa khi Thanh Hư đạo nhân được thanh đao này từng có ý định sử dụng nó.

Nhưng đến cầm còn không cầm nổi.

Cuối cùng đành phải đem cả thanh đao và giọt máu này coi như bảo vật trấn phái.

Rất nhiều người đều nói Thanh Hư đạo nhân tính tình rộng rãi, không để ý tới những vật ngoài thân, thậm chí ngay cả thần khí như thế mà cũng để lại cho con cháu.

Haha, nhưng thật ra là vì y không mang theo được mà thôi.

- Thanh ca, ngươi biết thật nhiều chuyện.

Người trẻ tuổi lên tiếng nói chuyện đầu tiên kia nhìn Thanh ca có chút sùng bái.

Thanh ca lại lắc đầu thở dài một tiếng:

- Ta phải lấy thanh đao kia cũng là nhiệm vụ mà lão tổ giao cho, hơn nữa tất cả những chuyện này cũng đều là do lão tổ nói cho ta biết.

- Lão tổ thật tốt với Thanh ca ngươi.

Cô gái kia có chút hâm mộ nói.

- Ngô Mạn, có một câu ngươi phải nhớ cho kỹ.

Đột nhiên sắc mặt của Triệu Thanh trở nên nghiêm túc, nhìn cô gái đó.

- Hả?

Cô gái nhìn Triệu Thanh, cảm thấy rất kỳ quái:

- Thanh ca muốn nói gì?

- Ở bất cứ nơi nào cũng không được nói nửa câu khó nghe về lão tổ.

Triệu Thanh nói xong nhìn về phía ba gã con trai khác:

- Tôn Hải, Tôn Tùng, còn cả Tống Vạn nữa, ba người các ngươicũng phải nhớ kỹ điều này cho ta.

- Chúng ta đương nhiên không dám...

Mấy người trả lời đồng thanh.

Cô gái tên Ngô Mạn nhìn Triệu Thanh nói:

- Thanh ca nói đùa rồi, không có lão tổ nào có chúng ta ngày hôm nay, ai dám nói xấu sau lưng lão tổ chứ?

- Không, các ngươi không biết rồi.

Triệu Thanh nhìn mấy người:

- Mặc dù chúng ta là đồng môn, sư phụ các ngươi cũng là lão tổcấp bậc Nguyên Anh, nhưng trước mặt lão tổ... bọn họ cũng chưa là gì cả.

Lời này của Triệu Thanh vừa dứt, sắc mặt của những người kia đều khẽ biến.

Dưới con mắt bọn y, địa vị của khai sơn lão tổ trong giáo tuy được tôn sùng tới cực hạn, nhưng sư phụ của bọn họ... cũng đâu có yếu!

Được xưng là Ngũ Tổ cùng với lão tổ.

Địa vị đều rất trọng vọng.

Vì sao trong miệng của đại sư huynh Triệu Thanh, hình như địa vị lại kém rất nhiều?

- Nếu như bây giờ đang là ở trong phái, có đánh chết ta cũngkhông nói mấy câu này với các ngươi.

Tuy chúng ta không có chung sư phụ, nhưng là lớn lên bên nhau, tình cảm như tay chân.

Triệu Thanh chăm chú nhìn bốn người khác:

- Có quá nhiều điều ta không thể lắm lời với các ngươi, nhưng các ngươi cứ nhớ rõ lời ta nói là được...

địa vị của sư tôn các ngươi... thực ra cũng không cao như các ngươi nghĩ đâu!

- Thanh ca...

Ta không hiểu...

Người thanh niên ra tiếng đầu tiên tên là Tôn Tùng, cau mày nhìn Triệu Thanh.

- Ngươi không cần hiểu.Triệu Thanh khoát tay, cắt đứt lời Tôn Tùng định nói... giọng thản nhiên:

- Cứ biết ta sẽ không hại các ngươi là được!

Tôn Tùng dường như còn muốn nói thêm điều gì, nhưng ca ca y là Tôn Hải lại trầm giọng nói:

- Được rồi, đại sư huynh nhất định là có nỗi khổ trong lòng, một vài việc chỉ cần biết là được, không cần phải hiểu, chẳng có lợi gì cho ngươi đâu!

Tôn Tùng ngẫm nghĩ một chút, môi khẽ nhúc nhích, nhưng cuối cùng vẫn là ngậm miệng lại.Ngô Mạn dùng đôi mắt đẹp của nàng nhìn Triệu Thanh, sau một lúc lâu mới mỉm cười khe khẽ nói:

- Từ nhỏ đến lớn đại sư huynh đối xử tốt với chúng ta nhất, lão tổ cũng yêu quý đại sư huynh nên huynh ấy biết nhiều chuyện hơn chúng ta âu cũng là điều bình thường mà thôi.

Dù sao ta tin có thế nào thì đại sư huynh cũng sẽ không hại chúng ta đâu!

Triệu Thanh nhìn Ngô Mạn với ánh mắt trìu mến, y thực sự coi mấy người này như em trai em gái, thật lòng không muốn bọn họ gặp chuyện gì ngoài ý muốn.

Y ngẫm nghĩ một lát, thản nhiên nói:

- Lần này vốn là lão tổ định tự mình tới, nhưng có việc bận, nên mới phái ta đi lấy cây đao kia.

Còn về Chân Hoàng Huyết, lão tổ vốnchẳng thèm để mắt đến.

Đám người Ngô Mạn đều hít sâu một ngụm khí lạnh nhìn Triệu Thanh, trong mắt lộ ra vẻ đăm chiêu.

- Kết giới xuất hiện vết nứt rồi!

Lúc này Tống Vạn đột nhiên khẽ hô lên một tiếng.

Mấy người khác đều ngẩng đầu trông theo, chỉ thấy vầng sáng vốn dĩ bao quanh cánh cửa treo lơ lửng phía trên đỉnh của ngọn núi đã biến mất, để lộ ra một cánh cổng màu xanh rêu.

Hơi thở đậm vẻ tang thương đang toát ra mãnh liệt từ cánh cổng đó.

Cửa xuất hiện, chứng tỏ kết giới đã vỡ rồi!

- Ha ha, kiến nhiều cắn chết voi!

Đám người kia cũng ra sức thậtđấy!

Lúc này Triệu Thanh bật ra tiếng cười khẽ:

- Được rồi, lát nữa đi vào các ngươi nhớ cẩn thận, Thanh Hư đạo nhân không phải kẻ tầm thường, sơn môn của y nhất định sẽ để lại một vài thủ đoạn, đến lúc đó, các ngươi phải tự chú ý lấy!

- Yên tâm đi Thanh ca!

Mấy người đồng thanh đáp.

Lúc này, hơn một nửa trong số ba trăm người bên kia đã đi vào bên trong.Những kẻ đang âm thầm ẩn trong bóng tối cũng bắt đầu rục rịch.

Trên mặt Vương Vũ mang theo vẻ hưng phấn, lẩm bẩm nói:

- Hôm nay là ngày đổi vận của Vương Vũ ta!

Nhất định là như vậy!

Nơi cửa đá, Lục Chính còn muốn chờ Sở Mặc đi cùng, nhưng người bên cạnh quá nhiều, tất cả đều ùa về phía cửa đá.

Y nhíu nhíu mày, định đợi Sở Mặc thêm lát nữa.

Lục Thiên Duyệt ở bên cạnh nói:

- Cha, ngài không vào đi, còn chờ gì vậy?Lúc này, đám người Kim Đông Nam và Hồng Cường cùng vài tu sĩ Kim Đan khác đều nhìn cả về phía Lục Chính.

Kim Đông Nam nói:

- Lục huynh, cứ vào đi, còn phải xem cơ duyên cá nhân thế nào nữa!

Lục Chính rốt cuộc gật gật đầu, cùng mọi người bước vào cửa đá.

Sở Mặc và Đại Công Kê lẩn khuất trong đoàn người, tận mắt thấy đám người Lục Chính đi vào thì mới bắt đầu di chuyển.Bây giờ, những người đang ẩn núp cũng không nhịn được rồi, lần lượt từng bóng người xuất hiện bay vụt về phía cửa đá.

- Một đám ruồi nhặng thật đáng ghét!

Mới rồi tấn công kết giới thì không ra, bây giờ lại đều bâu vào!

Một tu sĩ ở đỉnh cao Trúc Cơ của Hồng gia lạnh lùng nói:

- Để lại vài người, chặn bọn họ một canh giờ.

Đừng để cho bọn họ tiến vào!

- Vâng!

-----o0o-----

Chương 818 : Di chỉ Thanh Hư Môn

Chương 818 : Di chỉ Thanh Hư Môn

Một đám tu sĩ Hồng gia xoa xoa tay, xoay người, chặn ở đó.Sở Mặc khẽ lắc đầu.

Nghĩ thầm, chặn ở đây thì sao chứ?

Chẳng nhẽ lại thật sự ngăn được hết đám người kia ư?

Nhưng hắn cũng không có tâm trí để đi xen vào việc của người khác, nương theo dòng người tiến vào trong cửa đá.

Sau khi vào, Sở Mặc mới phát hiện nơi này có chút tương tự với Sở Cung ở Huyễn Thần Giới, thế nhưng diện tích lại rộng hơn Sở Cung nhiều!

Bên trong là một không gian khép kín, có sông có núi, cung điện được xây dựng vào vị trí tựa núi nhìn sông, tuy rằng không biết đã trải qua bao nhiêu năm tháng, nhưng vẫn cứ để lại cho người ta khí thế ápbách hùng hồn như cũ.

- Thanh Hư Môn...

Đây, đây lại chính là Thanh Hư Môn trong truyền thuyết!

- Trời ạ, đúng là Thanh Hư Môn, lần này... chúng ta phất lớn rồi!

- Thanh Hư Môn...

đã biến mất khỏi Linh giới suốt ba vạn năm, thật không ngờ sẽ lại xuất hiện ở nơi này của chúng ta!

- Ha ha ha ha, chuyến đi này của chúng ta thật đúng là không tệ.

Di tích Thanh Hư Môn được bảo tồn hoàn hảo như vậy, nhất định sẽ cóvô số bảo vật và truyền thừa đang chờ chúng ta!

- Các huynh đệ còn chờ gì nữa, đi tìm cơ duyên thôi!

Một đám người đều hăng hái vô cùng, bầy bầy lũ lũ kéo tới cung điện được xây dựng dựa lưng vào núi kia.

Mà ngay cả đám người Lục Chính cũng không nhịn nổi lao về phía trước.

Đến lúc này rồi, ai còn hơi đâu mà đi chờ Sở Mặc nữa chứ.

Lục Thiên Duyệt lẫn trong đoàn người ngoái đầu xung quanh tìm Sở Mặc.

Nhưng người thì quá đông, nên trong một chốc một lát thì cũngkhông tìm thấy.

Cuối cùng đành phải từ bỏ, trong lòng hừng hực nhiệt huyết theo mọi người tiến về phía cung điện.

Những lúc như vậy thì phải dựa vào tốc độ của ai nhanh hơn, ai cơ duyên tốt hơn, ai có vận khí may mắn hơn!

Cho nên, các tu sĩ trong ba gia tộc lớn của Cẩm Tú Thành này tuy đã nhận lệnh không được tấn công lẫn nhau, nhưng ý thức cạnh tranh từ trong bản năng cũng không ít đi chút nào.

Đều muốn mình giành được cơ duyên tốt nhất.

Lúc này Sở Mặc lại đang cùng Đại Công Kê vội vã đi về một hướng khác.Tốc độ của Đại Công Kê quá nhanh, hơn nữa tâm tư mọi người đều đặt cả vào quần thể cung điện kia, thậm chí có một số người còn không kịp thấy một người một gà này biến mất như điện xẹt.

Lúc đó, cuộc chiến phía bên ngoài cửa đá cũng đang hết sức căng thẳng.

Tu sĩ hiếu chiến nhất của Hồng gia, và hơn một nửa tu sĩ của Kim Gia, Lục gia đang chắn trước cửa đá chặt như nêm cối.

Những người này đều sớm được dặn dò, phải phụ trách cản phía sau.Gia chủ ba gia tộc lớn sao lại không nghĩ tới có kẻ phía sau muốn dây máu ăn phần?

Bởi vậy đã sớm sắp xếp người xong xuôi đâu vào đấy.

Những gia tộc khác trong Cẩm Tú Thành và các tán tu khắp nơi tìm về thấy cửa bị chặn đều lửa giận phừng phừng, đám đông bắt đầu bị kích động.

- Tránh ra!

Sao dám chặn ở đây?

- Đúng vậy, di tích này là của các ngươi sao?

Để chúng ta vào!

- Di tích vô chủ, ai cũng đều có tư cách đi vào!

- Không tránh, chúng ta sẽ phải ra tay!

Cùng với sự xuất hiện ngày càng nhiều của những kẻ âm thầm ẩn nấp, con số cũng gia tăng nhanh chóng tới chừng hơn một ngàn người, Vương Vũ cũng xen lẫn trong đám người kia, đồng loạt rống lên giận dữ theo bọn họ.

Vương Vũ lớn tiếng nói:

- Gia tộc lớn thì giỏi lắm sao?

Dựa vào đâu mà dám chắn ở đó?

Các huynh đệ, chuyện như vậy làm sao nhịn nổi!

Bình thường chúng tacũng nhịn họ đủ rồi!

Bây giờ còn tiếp tục phải nhịn sao?

- Nhịn cái con mẹ nó, ông đây đã sớm nhịn không nổi người của tam đại gia tộc rồi?

- Khốn kiếp, làm thịt bọn chúng!

Một lũ bỉ ổi, cho rằng mình là kẻ mạnh lợi hại nhất trên đời chắc!

- Đánh vào đi!

- Nhất định phải đánh vào!

Không tránh ra liền giết hết!Bầy người lập tức hỗn loạn cả lên, Vương Vũ âm thầm cảm thấy đắc ý trong lòng, vô cùng sung sướng.

Trong hơn một ngàn người này, tuyệt đại đa số đều là tu sĩ Trúc Cơ, nhưng cũng có lẫn vào vài cao thủ Kim Đan.

Tuy nhiên, vẫn còn một bộ phận là người luyện võ ở đẳng cấp Tiên Thiên.

Người muốn đục nước béo cò ở đậy thật sự rất nhiều.

Cho dù biết rõ là không tranh được với người khác, nhưng nếu chẳng may... cơ duyên rơi trúng mình thì sao?

Vài cao thủ Kim Đan kia cũng không nói lời nào, bọn họ khôngmuốn làm cánh chim đầu đàn.

Tuy cảnh giới rất cao, nhưng đối mặt với ba gia tộc lớn, bọn họ càng phải châm chước thật tốt.

Trừ phi về sau bọn họ không muốn sống trong Cẩm Tú Thành nữa.

Phía bên ba gia tộc lớn đang chặn cửa, một tu sĩ đỉnh cao Trúc Cơ của Hồng gia cười lạnh nói:

- Đừng nói lời thừa nữa, muốn đánh thì cứ đánh!

Chúng ta đương nhiên là có tư cách vào trước.

Các ngươi muốn vào cũng được thôi, vậy thì phải đợi một canh giờ sau hẵng nói!

Những kẻ đổ dầu vào lửa đều nghe kỹ cho ta, qua hôm nay và về sau, nếu không muốn bị trả thù thì cứ xông lên mà đánh!

- Một canh giờ, bên trong có gì đều bị người của ba gia tộc các ngươi cướp sạch rồi, chúng ta còn được chi nữa?

- Để chúng ta đi vào!

- Đúng, để chúng ta đi vào!

Chúng ta muốn vào ngay bây giờ!

Hai phe ở đây cãi nhau qua lại, mắng chửi bạt mặt, nhưng lại không có lấy một người dám thực sự ra tay!

Danh tiếng tam đại gia tộc trong Cẩm Tú Thành, cũng chẳng phải nói chơi.Đúng lúc này, mấy người Triệu Thanh nhẹ nhàng lướt tới.

Triệu Thanh dáng vóc cường tráng đi đầu tiến về hướng bên kia, y để khí thế của tu sĩ trung kỳ Kim Đan hoàn toàn bùng nổ, tạo nên áp lực cực lớn, trực tiếp khiến cho người của ba gia tộc đang chặn trước cửa mặt mày tái nhợt.

- Hừ, một lũ kiến hôi mà cũng dám bắt chước người ta chặn cửa dọn đường?

Đều cút hết cho ta, bằng không... giết sạch không tha!

Tình thế cân bằng bởi mấy kẻ này xuất hiện mà bị phá vỡ.

Người của hai bên đều đứng chết trân nhìn các tu sĩ khí thế mạnh mẽ đó.

Người của ba gia tộc lớn đang đứng chặn ở cửa đều đanh mặt lại.

Gã tu sĩ đỉnh cao Trúc Cơ kia của Hồng gia nhìn mấy người trẻ tuổi này lạnh lùng hỏi:

- Các ngươi là ai?

Chẳng lẽ muốn trở thành kẻ địch của tam đại gia tộc hay sao?

- Ha ha, tam đại gia tộc, cũng bạo miệng thật!

Vẻ mặt của Triệu Thanh lạnh lùng nhìn gã tu sĩ Trúc Cơ của Hồnggia:

- Tránh ra... hoặc là chết.

- Dựa vào đâu ngươi nói tránh thì phải tránh?

Một gã tu sĩ tính tình nóng này của Hồng gia tuy bị khí thế từ mấy người này tỏa ra ép cho khó thở, nhưng mặt vẫn không đổi sắc đứng ra quát lớn.

-----o0o-----

Chương 819 : Tu sĩ Nguyên Anh

Chương 819 : Tu sĩ Nguyên Anh

Trên khuôn mặt góc cạnh của Triệu Thanh để lộ nụ cười khinh miệt, trực tiếp ra tay, một luồng sáng vọt thẳng tới chỗ của tu sĩ Trúc Cơ kia.

Tên tu sĩ Trúc Cơ kia vốn không ngờ người này nói ra tay liền ra tay,hơi hơi ngây ngẩn, không đợi y kịp phản ứng, đã bị tia sáng này bắn xuyên qua bả vai.

- A!

Tu sĩ Trúc Cơ này vì cơn đau mà hô lên một tiếng, lấy tay ôm lấy bả vai, nơi đó đã bị bắn thủng!

Máu tươi từ kẽ ngón tay y tuôn ra.

- Đây là cảnh cáo, không tránh ra thì đều phải chết.

Giọng nói trầm thấp của Triệu Thanh vang lên.

Tu sĩ Kim Đan, hùng mạnh vô cùng, chẳng những nội lực dồi dào, mà ngón nghề pháp thuật cũng cao hơn so với tu sĩ Trúc Cơ gấp nhiềulần.

Hai bên vốn dĩ là không cùng một đẳng cấp.

Cho nên, đừng có thấy số lượng tu sĩ Trúc Cơ ngăn cửa hơn xa đám người Triệu Thanh mà lầm, nếu đánh nhau thật, chỉ sợ còn không đủ để người ta giết trong một nén nhang!

Tên tu sĩ đỉnh cao Trúc Cơ của Hồng gia lạnh lùng nhìn Triệu Thanh, ngăn lời người bên cạnh còn định nói, trầm giọng:

- Được, người bạn này có dám báo tên họ ra không?

Món nợ ngày hôm nay, xem như chúng ta phải ghi sổ rồi!

Triệu Thanh hơi cau mày, nhìn về phía tu sĩ kia:

- Ngươi thấy... ngươi đủ tư cách nói mấy câu này với ta hay sao?

Nói xong, Triệu Thanh lại cười lạnh:

- Cho biết tên họ cũng có sao?

Người của Huyết Ma Giáo chúng ta trước giờ chưa phải sợ một ai!

Lời này của Triệu Thanh vừa ra khỏi miệng, đám tu sĩ của tam đại gia tộc tắt tiếng tập thể.

Trên mặt mọi người đều lộ vẻ bất ngờ, một số ít tu sĩ trong đó còn bị kinh hãi tới mức sắc mặt tái nhợt.Càng là tu vi cao, vẻ sợ hãi trên mặt lại càng lộ rõ.

- Huyết Ma Giáo... ngươ, ngươi vậy mà lại là người của Huyết Ma Giáo?

Tên tu sĩ đỉnh cao Trúc Cơ kia chợt thấy toàn thân lạnh lẽo như bị giội nước đá, có nằm mơ y cũng không ngờ được một di tích tận nơi xa xôi hẻo lánh thế này, mà cũng hấp dẫn người của Huyết Ma Giáo đến góp mặt.

Thế là lớn chuyện rồi!

Toàn bộ Linh giới, người chưa từng nghe danh Huyết Ma Giáo...chẳng có mấy!

Đây là giáo phái đẳng cấp chân chính đấy!

Người trong giáo lên tới mấy vạn, hơn nữa không ai không phải tu sĩ tài hoa hơn người.

Nghe nói lão tổ Huyết Ma Giáo lại càng lợi hại, thậm chí còn có quan hệ chặt chẽ với thượng giới.

Phía bên tán tu nghe thấy ba chữ Huyết Ma Giáo cũng sợ tới mất mật, nhưng rồi rất nhanh, trên mặt bọn họ lại lộ ra vẻ vui sướng khingười gặp họa.

- Ha ha, người của tam đại gia tộc coi như gặp hạn rồi, để xem xem họ còn dám kiêu ngạo thế nào?

- Đúng vậy, chỉ biết bắt nạt tán tu chúng ta, có giỏi thì đi đánh nhau với người của Huyết Ma Giáo đi.

- Cho bọn chúng thêm mấy lá gan nữa cũng chẳng dám đối đầu với người của Huyết Ma Giáo ấy chứ!

Tu sĩ đỉnh cao Trúc Cơ đó của Hồng gia thoáng liếc qua nhữngngười bên cạnh, rồi ngẩng đầu nhìn Triệu Thanh nói:

- Nếu các hạ là đệ tử của Huyết Ma Giáo, vậy thì chúng ta phải nể mặt rồi!

Nhường đường!

Nói xong, những người ngăn cửa lập tức nhường lối để lộ ra một con đường.

Triệu Thanh dẫn theo mấy người Ngô Mạn, Tôn Hải, Tôn Tùng và Tống Vạn, lững thững đi như trong sân vắng.

Hình như có vẻ hoàn toàn không thấy ánh mắt phức tạp của người bên phía tam đại gia tộc.

Đối với bọn họ mà nói, tam đại gia tộc còn chưa đáng nhắc tới!Hơn một ngàn tán tu phía sau thấy đám người Triệu Thanh đi vào cũng rục rịch lấn sang phía bên này.

- Bọn họ đi được... còn các ngươi thì không!

Tu sĩ đỉnh cao Trúc Cơ của Hồng gia cười lạnh, nhìn đám tu sĩ đang mon men tiếp cận, ánh mắt dừng lại nơi vài người:

- Chẳng lẽ các ngươi đã quên bài học của ba năm trước đây rồi sao?

Ta nể vì cùng là người trong thành, cho các ngươi một cơ hội.

Ngoan ngoãn chờ đợi thêmcanh giờ hãy nói.

Mấy tu sĩ đó đều đến từ các gia tộc vừa và nhỏ trong Cẩm Tú Thành, thực lực cũng không kém.

Ít nhất, không kém hơn tu sĩ đỉnh cao TrúcCơ này của Hồng gia là bao.

Nhưng lúc này bọn họ lại có chút chần chờ do dự, bên trong di tích có thể có bảo bối, cũng có thể không có.

Cho dù là có thật, thì nhìn mấy người vừa đi vào, chỉ sợ cũng sẽ không đến lượt họ.

Nếu đắc tội với ba gia tộc lớn, về sau e là không có chốn dung thân trong Cẩm Tú Thành rồi...

Cho nên, tuy rằng những tu sĩ này kích động theo đám đông, tuy rằng bọn họ hận tam đại gia tộc cực kỳ, nhất là mấy người của Hồng gia, nhưng nếu bảo họ đứng ra làm tới nơi tới chốn, bọn họ lại không đủ dũng khí.Đúng lúc này, một tiếng chói tai vang lên từ phương xa.

Một vài tu sĩ tu vi thấp còn bị âm thanh này chấn động tới bị thương, không kịp bịt tai, máu tươi từ thất khiếu đổ ra, rơi từ trên trời xuống.

Vương Vũ vừa mới đột phá Trúc Cơ chính là một trong số đó.

Y chỉ vỏn vẹn mạnh hơn người luyện võ đẳng cấp Tiên Thiên mà thôi, vì vậy dưới âm thanh này cũng không khống chế nổi thân mình, rơi từ trên bầu trời xuống.

Sắc mặt mọi người... biến đổi trong chớp mắt!Nhất là mấy tu sĩ Kim Đan trong giới tán tu, tức thì sợ tới hồn xiêu phách lạc, xoay người bỏ chạy!

Vù!

Âm thanh sắc nhọn đó từ xa về gần, tốc độ cực nhanh!

Gần như chỉ trong phút chốc liền tới nơi.

Một gã đàn ông mặc áo đen, tóc xõa ra, không khác nào một con voi xông vào trong đàn kiến!Tung hoành ngang dọc!

Những tu sĩ không bị âm thanh làm cho rơi xuống chưa chạy trốn kịp bị y vừa đụng vào một cái, cơ thể liền chia năm xẻ bảy, hóa thành từng trận mưa máu ngập trời!

- Nguyên anh!

Đây là một lão tổ Nguyên Anh!

Tên tu sĩ đỉnh cao Trúc Cơ của Hồng gia kia gào lên một tiếng cảnh cáo thê lương.

Nhưng tiếng của y đột nhiên nghẹt lại.Bởi vì người áo đen tóc xõa này trực tiếp tát một cái lên mặt y, khiến đầu của tu sĩ đỉnh cao Trúc Cơ này lập tức vỡ nát!

- Om sòm!

Giọng nói lạnh như băng này lại khiến cho người tam đại gia tộc đang ngăn ở cửa chấn động tới thổ huyết, ngã từ trên không trung xuống.

Sau đó, người này trực tiếp vọt vào trong cửa đá.

Đợi đến khi y hoàn toàn khuất bóng, nơi này đã hỗn độn như một bãichiến trường!

Còn có mười mấy người bị khí thế của y trực tiếp ép cho mất mạng, ngoài mấy gã tu sĩ Kim Đan nhanh chân trốn được thì chỉ bị thương nhẹ ra, số còn lại...

đều bị trọng thương!

Đây còn là bởi người áo đen kia không thèm để ý tới họ, nếu không hơn một ngàn người này...

đứng mong có ai chạy thoát!

- Đây là sức mạnh của Nguyên Anh sao?

-----o0o-----

Chương 820 : Một đoạn thân đao

Chương 820 : Một đoạn thân đao

Vương Vũ rơi trên sườn núi, khóe miệng gỉ máu tươi, mặt hoảng sợ nhìn hướng người áo đen biến mất, trong mắt tràn đầy vẻ hâm mộ.Người của ba gia tộc lớn cũng đã bị trọng thương, lúc này đừng nói đến chặn cửa, có thể chữa trị thương thế, bình yên sóng sót cũng đã là vận may của họ rồi.

Nhưng họ lại không biết, so với người của tam đại gia tộc bên trong, họ còn may mắn chán.

Sở Mặc ngồi trên người của Đại Công Kê, hướng về một phương lao đi như điên.

Gần như chỉ trong nháy mắt đã chạy được hơn trăm dặm.

Nơi này có hồ nước rộng lớn.

Bên hồ còn vài kiến trúc cũ hoang tàn

Nơi này có lẽ là nơi nghỉ dưỡng của Thanh Hư môn năm xưa, nhưng giờ chỉ còn lại một đống tàn tích.

Sở Mặc dẫn theo Đại Công Kê, dường như không chút do dự lao thẳng xuống dưới hồ.

Bởi vì hắn vừa tới nơi, không chỉ Thương Khung Thần Giám phátnổ, ngay cả Thí Thiên cũng nổ theo

Sở Mặc căn bản không hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã bị một sức mạnh cực lớn của thanh Thí Thiên dẫn tới đây, đến nới có hồ lớn này.

Sau khi Sở Mặc và Đại Công Kê tới được đáy hồ nơi sâu thăm thẳm không thấy đáy đâu, Thí Thiền liền bay ra từ trong Thương Khung Thần Giám, phát ra luồng khí vô cùng mạnh mẽ.

Đại Công Kê tỏ vẻ phấn khích nói:

- Tiểu tử, ngươi phát tài rồi!

- Vậy là ý gì?

Sao ta lại phát tài chứ?Sở Mặc tỏ vẻ không hiểu, mặc dù trong lòng cũng có suy đoán, nhưng lại không dám khẳng định chắc chắn.

- Nơi này rất có thể tồn tại một phần thân đao của Thí Thiên.

Đại Công Kê hào hứng nói:

- Còn nhớ năm xưa ngươi từng kể với ta việc đó chứ?

Thí Thiên tự tách ra làm ba đoạn, linh hồn của đao không biết ở đâu?

- Đương nhiên nhớ chứ.

Sở Mặc thấy hơi nao nao trong lòng, hắn nhìn Thí Thiên đang lao nhanh xuống đáy hồ, đôi mắt lóe lên ánh sáng, trong lòng thầm nghĩ: "Lẽ nào Đúng như những gì Đại Công Kê nói?"

- Có thể khiến cho thanh đao của ngươi phấn khích như vậy, tám chín phần mười chính là thứ đó rồi.

Đại Công Kê tỏ vẻ ngưỡng mộ nhìn Sở Mặc:

- Tiểu tử nhà ngươi vận may quả là to lớn vô cùng Như vậy mà cũng có thể gặp được.

- Cái này gọi là trong u minh khắc có ý trời.

Lòng Sở Mặc cũng thấy phấn khích.

Nhanh chóng, dưới sự dẫn dắt của Thí Thiên, Sở Mặc dẫn theo Đại Công Kê bơi thẳng tới vị trí trung tâm của hồ, hồ này rất sâu, ở đây phải sâu tới ngàn trượng.May mà trên người Sở Mặc có một viên Tị Thủy đan (linh đan dùng để tránh nước), mực sâu này cho dù là có thân thể mạnh như Tổ Cảnh chi thể cũng vẫn cảm thấy khó chịu.

Trước mặt có một quầng sáng hiện rõ giữa mặt hồ, Sở Mặc đứng từ xa vẫn quan sát thấy.

Đến gần mới phát hiện quầng sáng đó là một kết giới, bên trong quầng sáng thấp thoáng ẩn hiện như có một bệ đá.

Lúc này Thí Thiên đã như phát cuồng, phát một đao chém thẳng về phía quầng sáng.

Uỳnh!Một tiếng nổ vang lên, quầng sáng nháy mắt nổ tung phát ra những tia sáng chói lòa.

Một đao này của Thí Thiên không ngờ lại không chém lìa được nó.

Sở Mặc liền đọc thần niệm, thu hồi lại thanh Thí Thiên đang như có phần không cam lòng, hắn nắm chặt Thí Thiên trong tay.

Sau đó, lấy ra một viên Phá Giới đan ném về phía quầng sáng.

Quầng sáng kết giới cho dù mạnh tới đâu, cùng lắm cũng chỉ là kết giới của một tu sỹ cảnh giới Nguyên Anh tạo ra.

Trước mặt Phá Giới đan Hoàn Mỹ của Sở Mặc, hoàn toàn không có khả năng chống cự.Kết giới lập tức bị phá giải.

Bên trong lộ ra một bệ đá, thứ ở bên trên phiến đá xuất hiện trước mắt Sở Mặc và Đại Công Kê.

Một người một gà đếu đứng sững như trời trồng, kích động tới mức không nói ra lời.

Bệ đá cổ kính, mặt trên toát ra vẻ thê lương cổ kính.

Một đoạn thân đao màu đỏ thẫm tĩnh lặng nằm trên bệ đá, không ai biết đạo đao này đã trải qua bao nhiêu năm tháng, nó đẹp tuyệt mỹ nhưvậy, bên trên còn khắc những chữ tinh xảo.

Nhìn kỹ, không ngờ lại khiến người ta có một cảm giác xa thẳm

Mấy chữ khắc trên đó không phải là ngày sau được khắc thêm vào, mà là tự nhiên hình thành!

Thanh Thí Thiên trong tay Sở Mặc rung mạnh, phát ra một luồng khí bi ai.

- Nó đang đau lòng!

Đại Công Kê khẽ nói.Lúc này Sở Mặc khẽ buông lỏng tay, Thí Thiên lập tức bay vút đi.

Trong phút chốc hóa thành một thanh đao trong suốt vô hình, hòa thành một thể với thần đao đang nằm trên phiến đá.

- Quả thực là thân đao của Thí Thiên!

Đúng là nó rồi!

Sở Mặc lập tức bị kích động.

Mặc dù hắn không biết một đoạn thân đao rốt cuộc có thể đem lại thay đổi gì cho Thí Thiên nhưng trong lòng vẫn cảm thấy vui mừng.

Tuy nhiên đúng lúc này, điều kỳ lạ đã xảy ra!Tảng đá rêu phong không ngờ lại đột nhiên phát ra một vầng sáng chói lòa, một luồng sức mạnh không gian mênh mông theo đó mà bộc phát ra.

Đại Công Kê lập tức thét lên giận dữ:

- Không hay rồi, đây là một đài vận chuyển.

Chết tiệt đối phương muốn cướp Thí Thiên!

Uỳnh!

Thanh Thí Thiên vừa nhập vào đoạn thân đao, bỗng chốc phát ra luồng khí cuồn cuộn, vèo một cái, nháy mắt bay khỏi quầng sáng trênbệ đá, hơn nữa còn cuốn theo cả một thứ khác trên đó, lao ra khỏi quầng sáng đang bao chùm lên.

Phùng!

Một tiếng nổ rền vang, phiến đá rêu phong đột nhiên nổ tung!

Sức mạnh kinh khủng đập mạnh vào người của Sở Mặc và Đại Công Kê, khiến hai người bay từ đáy hồ ra xa ngàn trượng!

Phù!Sở Mặc lập tức hộc một ngụm máu tươi, chưa kịp hoàn hồn nhìn về bên đó.

Vừa rồi cũng tương đương với một đòn của tu sỹ cảnh giới Nguyên Anh.

Nếu không phải vì hắn có Tổ Cảnh chi thể, lúc nãy có lẽ đã tan xương nát thịt rồi.

Vù!

Thí Thiên bay trở lại, trên đao còn có một bình nhỏ màu vàng.Sở Mặc lấy tay cầm chặt lấy Thí Thiên, tiện tay lấy chiếc bình nhỏ màu vàng xuống, sau đó nhìn quanh tứ phía:

- Đại Công Kê!

Giọng Sở Mặc run run, Đại Công Kê không có thể chất giống hắn, vừa rồi đến ngay cả hắn cũng còn chấn động tới hộc máu, bị nội thương.

Vậy Đại Công Kê sẽ như thế nào?

Sở Mặc thậm chí có chút không dám nghĩ tới!

- Đại Công Kê!

Sở Mặc hét lên.

- Ai da Chết tiệt Ra tay thật tàn độc mà má ơi, xém chút là lấy mạng già của Kê gia ta rồi!

Giọng nói hổn hển truyền tới từ nơi xa hàng trăm trượng.

Sở Mặc lập tức vọng nhìn, thấy Đại Công Kê đang kiệt sức bơi trở lại.

- Thật tốt quá, huynh không sao cả!

Sở Mặc thót tim lo lắng, cuối cùng cũng yên tâm rồi!

- Kê gia phúc lớn mạng lớn, chuyện nhỏ này không lấy được mạng Kê gia ta Khà khà Mạng!Một ngụm máu tươi phun ra từ miệng Đại Công Kê, sau đó hắn cắn răng nói:

- Người lập ra cạm bẫy này quả không ra gì!

Hắn không đạt được, cũng không muốn người khác có được!

-----o0o-----

Chương 821 : Nhanh chân đến trước

Chương 821 : Nhanh chân đến trước

Đại Công Kê nói xong, liền bơi tới trước mặt Sở Mặc.

Sở Mặc lấy ra hai viên đan dược đưa cho Đại Công Kê, sau đó hạ giọng nói:

- Động tĩnh nơi này hơi lớn, chúng ta mau rời khỏi đây!

Đại Công Kê gật đầu:

- Lúc vừa rồi chắc chắn đã gây sự chú ý với người khác, mau đi thôi!

Đang nói, một luồng khí vô cùng kinh khủng bỗng chốc bao trùm mặt hồ nước, một ý niệm vô cùng lạnh lẽo theo đó mà tới.

- Cho dù các người là ai, mau giao thứ đó cho ta!

- Khốn kiếp

Đại Công Kê chửi lớn, rồi nhìn Sở Mặc truyền âm:

- Mau tiến vào Huyễn Thần Giới!Sở Mặc kéo Đại Công Kê lại, liền niệm khẩu quyết.

Một người một gà, thân hình nháy mắt đã biến mất tại chỗ.

Cùng lúc đó, có năm bóng người cùng một gã hắc y nhân (người mặc đồ đen) đứng trên mặt hồ đang giằng co với nhau.

Triệu Thanh lạnh lùng nhìn hắc y nhân:

- Chu Hồng tiền bối, lẽ nào người muốn tranh giành với bọn ta?

Hắc y nhân khinh khỉnh nhìn Triệu Thanh, thản nhiên nói:

- Các ngươi là cái thá gì?

Chỉ là mấy kẻ Kim Đan, có tư cách gìmà nói với ta?

Triệu Thanh không chút vênh váo trả lời:

- Phải, chúng ta là tiểu bối, tuy nhiên sư tôn của chúng ta chắc là đủ tư cách nói chuyện với Chu Hồng tiền bối chứ?

- Đừng hòng dùng sư tôn của các người để ép ta!

Hắc y nhân lạnh lùng cười:

- Bản tôn tung hoành Linh Giới nhiều năm, lẽ nào lại bị mấy tên tiểu tử thối các ngươi hù dọa sao?

Đám người Ngô Mạc lúc này không dám thở mạnh, giống như trước đây khi bọn họ đối mặt với sức mạnh của đám tu sỹ Trúc Cơ, trong mắt đám Trúc Cơ tu sỹ, bọn họ chỉ nhỏ bé giống như đám kiến, nhưng đối mặt với tu sỹ cảnh giới Nguyên Anh, bọn họ cũng vẫn bé nhỏ như vậy!

Triệu Thanh thở dài, nói:

- Được thôi, lần này những trưởng bối của Huyết Ma Giáo chúng ta không tới, coi như chúng ta thua.

- Cái gì gọi là coi như các người thua?

Triệu Thanh, ngươi đừng hòng lấy trưởng bối sư môn ra để hù ta.

Chu Hồng ta đã tu luyện để đạt cảnh giới như ngày nay, uy hiếp như vậy ta đã nghe không ít lần!

Chu Hồng mặc dù miệng nói vậy, nhưng ánh mắt đã bán rẻ những tâm tư trong lòng hắn.

Huyết Ma Giáo, ba chữ này ở trong Linh Giới giống như sét đánh bên tai.Cái tên của môn phái này có mang một chữ "Ma", ít nhiều đã nói rõ phong cách hành sự của bọn họ, đó là kiểu nửa chính nửa tà.

Cho dù là ai đi nữa, gây sự với Huyết Ma Giáo hầu như đều không có kết cục tốt đẹp.

Cảnh giới của Chu Hồng mặc dù đã đạt tới cấp Nguyên Anh, nhưng muốn đối phó với mấy lão tổ của Huyết Ma Giáo cũng không hề có chút lòng tin nào.

- Tiền bối Chu Hồng, không biết thứ mà người muốn lần này là thứ gì?Triệu Thanh nhìn Chu Hồng nói:

- Ta phụng mệnh sư phụ, ắt phải mang thanh đao đó về.

- Ta cũng muốn thanh đao đó.

Chu Hồng lạnh lùng đáp.

Triệu Thanh khẽ mỉm cười:

- Chu Hồng tiền bối nói vậy thì thật vô nghĩa, trong lòng chúng ta đều hiểu rõ, thực ra bất kể là thanh đao hay giọt máu kia, đều không phải là thứ tu sỹ của thế giới này có thể dùng được.

Chu Hồng trầm ngâm một hồi, sau đó nhìn Triệu Thanh:

- Vậy ngươi có ý gì?

- Ý của ta là, thanh đao đó chúng ta sẽ mang đi; Giọt máu kia thì Chu Hồng tiền bối lấy đi, chúng ta mỗi người đều lấy được thứ mình cần.

Thế nào?

Triệu Thanh nói.

Vẻ mặt Chu Hồng tỏ ra ngạc nhiên, lần này hắn quả thực là nhắm vào Chân Hoàng huyết mà đến.

Nếu đạt được Chân Hoàng huyết, vậy thì sau này hắn sẽ có ngày phi thăng Tiên Giới, chỉ cần dựa vào Chân Hoàng huyết, thậm chí có cơ hội tấn công vào Đạo Cảnh chi thể!Đến lúc đó, nếu quả thật có thể đạt tới Chân Hoàng chi thể, thì đúng là hắn phát tài rồi!

Còn về thanh đao đó nghe nói chỉ có một đoạn thân đao.

Mặc dù trong truyền thuyết có miêu ta đoạn thân đao đó vô cùng kỳ diệu, nhưng Chu Hồng lại không quá để ý.

Tốt hơn nữa cuối cùng cũng chỉ là một binh khí mà thôi.

Binh khí nào có thể sánh được với việc tăng cường bản thân chứ?

Không thể không nói, thực ra thứ mà Chu Hồng muốn cũng khôngsai, chỉ là hắn không ngờ rằng thứ vũ khí này lại nghịch thiên tới mức nào!

- Vậy quyết định như thế đi!

Chu Hồng ít nhiều có chút không cam lòng nói, vốn dĩ sau khi hắn biết được di tích này là di chỉ của Thanh Hư Môn, tất cả các thứ trong Thanh Hư Môn hắn đều muốn chiếm làm của riêng.

Đây chính là kế thừa của một môn phái đẳng cấp tiếng tăm lẫy lừng trong Linh Giới!

Cho dù là ai đạt được, dùng những kế thừa này thì có thể trực tiếp tái gây dựng lại được một kế thừa mới.Tuy nhiên khi đối mặt với đệ tử của Huyết Ma Giáo, Chu Hồng cũng chỉ có thể cắn răng nhượng bộ một phần lợi ích.

Thấy Chu Hồng gật đầu, đám người Triệu Thanh cũng thở phào nhẹ nhõm.

May mà bọn chúng gặp phải Chu Hồng, còn gọi là có chút lý trí.

Vạn nhất gặp phải một tên điên, e là căn bản sẽ không đưa ra bất kỳ điều kiện nào, trực tiếp ra tay rồi.

Bọn chúng đều là mấy tu sỹ Kim Đan, chỉ e sẽ đi đứt hết tại đây.

- Đợi chút

Chu Hồng đột nhiên lên tiếng, gọi Triệu Thanh lại.Triệu Thanh quắc mày lên, tưởng rằng Chu Hồng muốn đổi ý.

- Thứ ở trong hồ này, chúng ta có thể chia đều, nhưng kế thừa của Thanh Hư Môn

Chu Hồng nhìn Triệu Thanh:

- Ta muốn tất cả!

Triệu Thanh không chút do dự gật gật đầu:

- Cái đó chúng ta không tranh giành với Chu Hồng tiền bối.

- Vậy thì tốt.

Chu Hồng lúc này mới thông suốt.Triệu Thanh mỉm cười:

- Chỉ có điều mấy thứ đó, nếu Chu Hồng tiền bối chậm chân chút, e là sẽ bị người khác chia sạch mất.

- Chỉ dựa vào mấy tên đó?

Bọn chúng có thể chạy đâu được chứ?

Đuổi theo tới nhà bọn chúng Ta cũng phải ép chúng giao những thứ đó ra!

Chu Hồng lạnh lùng nói.

- Được, vừa rồi ở đây động tĩnh không nhỏ.

Có lẽ có người đã đi xuống rồi.

Triệu Thanh không muốn có thêm bất kỳ sự cố nào, hắn muốn mauchóng lấy được đoạn thân đao để về phục mệnh.

Chu Hồng thản nhiên nói:

- Cả mặt hồ đều bị thần thức của ta bao phủ, cho dù là ai ở dưới kia, cũng đều không thoát khỏi bàn tay ta được!

- Tu sỹ Nguyên Anh cảnh giới quả nhiên mạnh mẽ vô cùng.

Triệu Thanh ninh bợ:

- Chu Hồng tiền bối, chúng ta đi xuống đi!

- Được!

Chu Hồng ra vẻ hả hê, ngạo mạn gật đầu.Sau đó, chỉ một ngón tay, hồ nước này đột nhiên tự động tách ra. , Chu Hồng tung người nhảy thẳng xuống dưới hồ.

Đám người Triệu Thanh liếc mắt nhìn nhau, sau đó đều lộ vẻ tươi cười một cách bất đắc dĩ.

Chân Hoàng huyết Mặc dù sư tôn không để mắt tới, nhưng mấy người bọn chúng vẫn rất thèm thuồng.

Tuy nhiên cũng hết cách, ai bảo bọn chúng gặp ngay đối thủ không thể chống lại được?

-----o0o-----

Chương 822 : Phòng ngừa chu đáo

Chương 822 : Phòng ngừa chu đáo

- Á?

Thứ đó đâu mất rồi?

Thứ đó sao lại biến mất chứ?

Việc này là sao?

Chu Hồng đứng phía trước, đột nhiên gầm lên giận dữ.Đám người Triệu Thanh mặt hơi biến sắc, lúc này bọn chúng cũng thấy tảng đá rêu phong dưới đáy hồ bị tan năm xẻ bảy, còn về thứ khác đến cái bóng cũng không thấy đâu!

Mấy người đứng ngây ra đó, trợn mắt há mồm.

- Đây việc này là sao?

Chỉ mỗi kết giới ở đây thôi cũng đã đạt tới trình Nguyên Anh rồi, tu sỹ thông thường căn bản không thể phá giải nổi.

Cho dù có thể phá giải, cũng tuyệt đối không thể trong thời gian ngắn ngủi như vậy được!

Triệu Thanh mím môi mím lợi, quả thực không dám tin vào.Sắc mặt Chu Hồng trở nên vô cùng u ám, hắn trầm giọng nói:

- Vừa rồi khi thần thức của bản tôn khóa chặt hồ nước này, dường như có hai sinh linh mau chóng biến mất khỏi thần thức của bản tôn.

Lẽ nào có kẻ nào đó dùng bảo vật vận chuyển?

Sau khi đắc thủ liền chạy mất?

- Không thể nào.

Cảnh giới của Triệu Thanh dù không cao bằng Chu Hồng, nhưng kiến thức của hắn tuyệt đối không kém Chu Hồng quá xa.

Hắn lập tức phủ định suy đoán của Chu Hồng, nói:

- Thứ như Độn Phù, nếu dùng tại nơi này chắc chắn sẽ bị chúng ta phát hiện.

- Vậy gặp quỷ rồi sao?

Chả lẽ có kẻ nào đó đạt được bảo vật ngay dưới mắt của bản tôn, lại lẳng lặng không một tiếng động biến mất?

Chu Hồng nghiến răng nói:

- Lẽ nào ngoài bản tôn ra, còn có tu sỹ cảnh giới Nguyên Anh tới đây.

Triệu Thanh cau mày nói:

- Theo lý mà nói thì không thể, trước đây khi đám người đó tiến vào, chúng ta đã âm thầm để mắt tới.

Ngoại trừ người của ba đại tộc Cẩm Tú thành ra, cũng chưa từng thấy có người ngoài tiến vào.

- Cẩm Tú thành tam đại tộc?Chu Hồng sắc mặt vui buồn không rõ, dường như đang suy nghĩ gì đó, hắn lập tức lạnh lùng nói:

- Việc này chắc chắn có liên quan tới bọn họ.

- Chu Hồng tiền bối muốn?

Triệu Thanh nhìn Chu Hồng, trong lòng hắn cũng đang hừng hực lửa giận.

Vốn dĩ có thể dễ dàng chắc chắn đạt được, không ngờ lại bị kẻ khác nhanh chân đến trước.

Không hoàn thành nhiệm vụ sư tôn giao cho, với hắn mà nói là một thất bại cực lớn.

Thất bại đó hắn không gánh vác nổi!

Cho nên, trong lòng Triệu Thanh cũng nghi ngờ người của ba đại giatộc.

- Cho dù có người nhanh chân tới trước chúng ta, trong thời gian ngắn như vậy, hắn cũng không thể thoát khỏi Động Thiên của Thanh Hư Môn được.

Mấy người các ngươi lập tức phong tỏa lối ra.

Ta đi tìm người của ba đại gia tộc.

Bất luận thế nào, quyết không để bọn họ đạt được!

Sắc mặt Chu Hồng lộ vẻ phẫn nộ vô cùng, hắn nghiến chặt răng, giọng điệu không chút khách sáo.

Triệu Thanh hơi nhíu mày, tuy nhiên vẫn gật đầu:

- Được, nhất ngôn cửu đỉnh!Bởi vì Triệu Thanh hiểu rõ, Chu Hồng không hề nhắm vào hắn.

Đám người này tất cả đều đang hết sức tức giận, trước đấy bọn họ bàn bạc nửa ngày mới quyết định được hai bảo vật rốt cuộc thuộc về ai.

Nhưng không ngời lại bị kẻ khác nhanh chân tới trước.

Cảm giác này quả là còn ghê tởm hơn ăn phải ruồi, quả là một sự chế nhạo to lớn.

Chu Hồng hay đám người Triệu Thanh đều vậy cả, chúng soi ánh mắt nghi ngờ về phía tam đại gia tộc.

Đối phương có thể trong thời gian ngắn ngủi tìm ra bảo vật, phá bỏkết giới, sau đó biến mất dưới mắt bọn họ thần không hay quỷ không biết.

Chắc chắn sớm đã biết rõ lai lịch của di tích này, hơn nữa thực lực tuyệt đối không hề yếu!

Rất có khả năng đây cũng là một cao thủ cấp lão tổ của cảnh giới Nguyên Anh.

Tam đại gia tộc của Cẩm Tú thành trước đây không được bọn chúng quan tâm để mắt, ngày nay lại trở thành mấu chốt để bọn chúng tìm ra kẻ đó.

Cho nên, dù là Chu Hồng không đề cập tới, đám người Triệu Thanhcũng tuyệt đối không bỏ qua việc tìm kiếm manh mối trên người của tam đại tộc.

Như vậy, tam đại gia tộc của Cẩm Tú thành coi như là gặp xui xẻo lớn rồi.

Tuy nhiên trước đây vì Sở Mặc đã nhắc nhở qua, Lục Chính, Kim Đông Nam và đám người của tam đại gia tộc đều đã cảnh giác hơn trước nhiều.

Nhưng sau khi tiến vào cung điện của Thanh Hư Môn, nhìn thấy các loại bảo vật và vô số công pháp kế thừa, sự cẩn trọng đó bất giác đã bịnhiều người quên mất như một loại bản năng.

Của cải khiến người ta phải mờ mắt.

Nhìn đống bảo vật chất cao như núi trong kho của Thanh Hư Môn, giống như một mỹ nữ lõa thể đứng trước mắt họ vậy, ai có thể giữ được bình tĩnh chứ?

Ai có thể không động lòng cơ chứ?

Cường giả cấp Kim Đan của Lục gia là nhiều nhất, cho nên bọn họ cũng có tiên cơ thực sự, đạt được nhiều bảo vật nhất.

Trong nháy mắt bọn họ đã tới Tàng Kinh các của Thanh Hư Môn.Trong Tàng Kinh các có vô số cuốn kinh thư, công phá, các loại điển tịch cổ xưa Điều này khiến cho các cao thủ Kim Đan của Lục gia không kìm chế được lòng tham.

Ngoài ra, trong kho tàng của Thanh Hư Môn, các loại khoáng thạch quý hiếm, bán thành phẩm, thành phẩm, các loại linh khí.

Quả là nhiều không kể xiết!

Nơi này chính là một kho báu khổng lồ!

Cướp!Chỉ một chữ!

Bởi lúc này, người của Hồng gia và Kim gia cũng vừa kịp tới nơi.

Người của tam đại gia tộc lúc này trong đầu chỉ còn sót lại một chút xíu lý trí, biết rằng không thể động thủ ở đây.

Bởi vì một khi xảy ra tranh chấp nội bộ, vậy thì hậu quả sẽ khó mà tưởng tượng được.

Nói toạc ra, tam đại gia tộc, ai cũng không muốn tổn thất!

Cho nên, chỉ có thể so bì tốc độ của ai nhanh hơn một chút.Lục gia vì có nhiều cao thủ Kim Đan, lại chiếm được tiên cơ, hàng vạn cuốn tàng thư đã bị bọn họ cướp mất một nửa.

Các loại khoáng thạch, linh khí cũng cướp được rất nhiều.

Lúc này Lục Chính liền thu hồi lại mấy chiếc nhẫn trữ vật, hắn gọi Lục Thiên Duyệt tới bên, trầm giọng nói:

- Thiên Duyệt, con đi trước đi!

- Á?

Tại sao?

Lục Thiên Duyệt đang vuốt ve một thanh linh khí trường kiếm trong tay, say mê ngắm nhìn chữ khắc trên thân kiếm, nghe lời của phụ thân, hơi bất ngờ ngây người ra.

- Ta vừa nhận được tin tức, có cường giả cảnh giới Nguyên Anh đang xông vào đây.

Bên ngoài đã đánh bị thương rất nhiều người của tam đại gia tộc, trong số người đến, còn có một cao thủ trẻ tuổi cấp Kim Đan của Huyết Ma Giáo!

Vẻ mặt Lục Chính vô cùng nghiêm nghị, hắn nhìn đám người Kim Đông Nam và Hồng Cường cũng đang cau mày ở cách đó không xa, khẽ nói:

- Lúc này bọn họ có lẽ cũng đã nhận được tin tức rồi.

Tuy nhiên cho dù bọn họ làm thế nào, thì con cũng nhất định phải lập tức rời khỏi đây!

- Nếu là vậy, con gái muốn cùng cha rời đi!Lục Thiên Duyệt lo lắng nhìn phụ thân:

- Nếu thực sự có cường giả cảnh giới Nguyên Anh tới, tất cả chúng ta cộng lại đều không phải đối thủ của y!

-----o0o-----

Chương 823 : Chân Hoàng huyết. (1)

Chương 823 : Chân Hoàng huyết. (1)

Lục Chính tỏ vẻ hơi do dự, nhưng cuối cùng vẫn lắc đầu:

- Không được, ở đây còn quá nhiều thứ ta muốn đạt được, phú quý chỉ có thể có từ trong gian khó.

Chúng ta không thể chậm chân hơn hai nhà kia được.

Lục Thiên Duyệt nói:

- Giữ được tính mạng mới là việc quan trọng nhất!Lục Chính vỗ vai Lục Thiên Duyệt nói:

- Con không cần phải quá lo lắng, cường nhân cảnh giới Nguyên Anh chưa hẳn đã nhắm vào những thứ ở trong Tàng Kinh các này.

Còn về Kim Đan chúng ta cũng không phải sợ họ.

Hơn nữa, Lục gia ta ở Linh Giới cũng có chút tiếng tăm.

Tuy nhiên con mau rời khỏi đây, nhớ kỹ lời ta nói.

Vạn nhất

- Cha không được nói bậy!

Lục Thiên Duyệt nhìn Lục Chính:

- Cha phải hứa với con

- Con gái, con nghe ta nói!Lục Chính chăm chú nhìn Lục Thiên Duyệt nói:

- Trên con đường tu hành có xuất hiện bất ngờ cũng đều là bình thường cả, con đường đó rất tàn khốc, sinh tử chỉ trong nháy mắt.

Nhưng đã bước chân lên thì khó mà trốn tránh được.

Cho nên nhớ kỹ lời cha nói, vạn nhất. cha xảy ra điều gì bất trắc, con nhất định phải dẫn theo muội muội mau chóng tới Linh Động Sơn, đi tìm sư tôn của con.

- Nhất định sẽ không có việc gì cả!

Lục Thiên Duyệt nói.

Lục Chính cũng không biết vì sao, trong lòng có một dự cảm bất an, nhưng hắn cũng không muốn nghĩ nhiều, chăm chú nhìn Lục ThiênDuyệt:

- Cha chỉ có hai đứa con gái các con, nhất định phải ghi nhớ lời cha, mau đi đi!

- Dạ, vậy thì con sẽ ở nhà đợi cha bình an trở về!

Lục Thiên Duyệt không nấn ná ở lại đây làm chậm trễ thời gian, quay người rời đi.

Bên đó, Kim Minh nghe Kim Đông Nam dặn dò, lập tức cùng mấy ca ca tỷ tỷ lần lượt chạy ra ngoài.

Hồng gia cũng như vậy, mấy đệ tử chủ chốt mang theo nhẫn trữ vậtlặng lẽ rời đi.

Người nắm quyền của tam đại gia tộc không phải là ngu xuẩn, bọn họ sau khi nhận được tin tức từ bên ngoài đều mau chóng bố trí, để lại đường rút lui, chuẩn bị chu đáo trước sau.

Quần thể cung điện được xây dựng tựa lưng vào núi, lối vào ở rất gần, cho nên những người này mau chóng rời khỏi cửa vào, không thèm để tâm tới tàn cục bên ngoài, từng người mau chóng biến mất trong bóng đêm mịt mờ.

Sau khi nhóm người này rời đi không bao lâu, đám người TriệuThanh xuất hiện ở lối vào, năm người đứng tại đó, đôi mắt sắc lạnh chằm chằm nhìn dãy cung định tựa lưng vào núi.

Lúc này, Chu Hồng tên cường nhân Nguyên Anh đã xông tới, hắn thét lên mấy tiếng kêu đanh thép, trong cung điện mau chóng truyền tới những tiếng hô kinh hãi.

Đồng thời còn có cả những tiếng kêu thảm thiết!

Ngô Mạn hơi nhíu mày:

- Thanh ca, huynh nói gã tới cướp đoạt trước chúng ta có khi nàođã rời khỏi đây rồi không?

Tôn Hải nói:

- Phải rồi, người đó có thể cướp trước mũi chúng ta thần không hay quỷ không biết, lẽ nào lại không biết cách rời đi?

Triệu Thanh nói:

- Chỉ cần tên đó có liên hệ với tam đại gia tộc, vậy thì cho dù hắn rời đi rồi, bọn chúng sớm muộn cũng tìm ra hắn.

- Vạn nhất không có quan hệ thì sao?

Tống Vạn đứng bên, lẳng lặng nói một câu:

- Vậy chẳng khác nào vô duyên vô cớ đắc tội cả ba gia tộc lớn sao?

Triệu Thanh bặm môi, không nói lời nào

Ngô Mạn đứng bên lẩm bẩm nói:

- Phải, chẳng may không có quan hệ gì Vậy thì nguy rồi.

Tam đại gia tộc của Cẩm Tú thành cũng chả phải không có chút thực lực gì.

Tôn Tùng nói:

- Cũng may người động thủ không phải là chúng ta!

Đôi mắt Triệu Thanh ánh lên vẻ phức tạp, hắn không coi tam đại gia tộc ra gì, có chút thực lực thì sao chứ?

Huyết Ma Giáo đã từng sợ ai chứ?Điều hắn lo lắng là sư tôn của hắn!

Nghĩ đến trước lúc tới đây, sư tôn có dặn đi dặn lại, nghiêm túc chưa từng thấy.

Nếu lần này thực sự thất bại, e là hắn sẽ chẳng có kết cục tốt!

Trong lòng Triệu Thanh thầm nghĩ, hắn khẽ thở dài.

Bây giờ hắn chỉ còn biết trông chờ vào Chu Hồng.

Lão già đó lòng lang dạ sói, chỉ cần việc này có một chút xíu liên quan tới tam đại gia tộc, hắn nhất định có thể tra khảo ra được.Chỉ là cảm giác không thể nắm bắt được cục diện trong tay quả là khó chịu!

Lúc này, có vài người trong tam đại gia tộc từ trong cung điện tháo chạy ra ngoài với vẻ hoảng hốt sợ hãi, chạy về hướng bọn họ.

Triệu Thanh thở dài, ánh mắt sắc lẹm:

- Ngăn tất cả bọn chúng lại, phải hỏi cho rõ.

Lần này kẻ đến đây cùng bọn chúng, trừ những người trong gia tộc ra còn có ai khác?

Còn nữa, hỏi rõ lần này trong tam đại gia tộc có cao thủ cảnh giới Nguyên Anh hay không?

- Yên tâm đi Thanh ca.Tôn Hải ung dung trả lời một câu.

Với Tôn Hải mà nói, nhiệm vụ thất bại cũng chả hề gì, chẳng qua do cơ duyên không đủ lớn, lẽ nào còn vì vậy mà trừng phạt Thanh ca sao?

Ngũ tổ của Huyết Ma Giáo, mỗi vị lão tổ đều có một động thiên riêng.

Cho nên, mấy người bên Tôn Hải không hiểu nhiều về vị sư tôn của Thanh sư huynh, đó là vị lão tổ đã sáng lập ra Huyết Ma Giáo.

Mặc dù biết vị lão tổ đó vô cùng hùng mạnh, tính tình cổ quái, ra tay tàn độc.

Nhưng bọn chúng đều cho rằng người đó sẽ không xuống tay với đệ tử chân truyền của mình.Hổ dữ cũng không ăn thịt con

.

Trong dãy núi ở Nhân Tầng của Huyễn Thần Giới, Sở Mặc dìu theo Đại Công Kê xuất hiện tại đây.

Phù!

Sở Mặc và Đại Công Kê đều thở hổn hển.

Vừa rồi quả là khiến bọn họ đều sợ hãi.Luồng khí kinh khủng đó và thần niệm lạnh như băng, bất kể cái nào thôi cũng đã nói lên được sức mạnh cường đại của đối phương.

- Tu sỹ Nguyên Anh đó, không ngờ nhanh vậy đã gặp phải rồi.

Sở Mặc buồn bực, nhưng trong lòng hắn hiểu rõ, đây chính là cuộc sống, đầy rẫy những bất trắc, mọi việc không thể nào đều đúng như hắn mong muốn được.

Một di tích hoàn chỉnh như vậy, có thu hút cường nhân Nguyên Anh tới cũng không phải là chuyện gì ly kỳ.

Tuy nhiên đối phương dường như cũng biết rõ những bảo vật ở tronghồ này.

Trong một khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy, kịp thời xông tới, mục đích thật quá rõ ràng rồi.

May mà thân thể của hắn có thể tiến vào Huyễn Thần Giới, nếu không thì hậu quả khó mà tưởng tượng nổi.

Mặc dù hắn đã gặp vô số Đại Năng còn hùng mạnh hơn tu sỹ Nguyên Anh gấp nhiều lần, nhưng với cảnh giới của hắn hiện giờ, một tu sỹ Nguyên Anh cũng có thể nghiền nát hắn dễ như trở bàn tay.

Ngay cả tu sỹ Kim Đan, hiện giờ hắn cũng khó mà chống lại được.Xem ra phải nhanh chóng nắm bắt thời cơ luyện Trúc Cơ rồi!

Sở Mặc thở phào một cái, lầm rầm:

- Bằng không ta sẽ ở lại Huyễn Thần Giới để độ kiếp?

- Kê gia thấy chủ ý này không tồi.

-----o0o-----

Chương 824 : Chân Hoàng huyết. (2)

Chương 824 : Chân Hoàng huyết. (2)

Đại Công Kê đứng bên có chút vẫn chưa hoàn hồn nói:

- Tuy nhiên tiểu tử ngươi có thể không?

Không ngờ có thể đưa Kê gia ta vào Huyễn Thần Giới, đây là thân thể tiến vào đúng không?

Đại Công Kê hiểu biết vô cùng, hắn nhanh chóng nhận ra có gì đó khác thường, hắn ngạc nhiên nhìn Sở Mặc.

- Hãy bớt nói nhảm đi, đây là của ngươi.

Sở Mặc lấy ra một chiếc bình nhỏ màu vào từ Thương Khung Thần Giám, đưa cho Đại Công Kê.

- Đây là?

Bình nhỏ màu vàng hoàn toàn ngăn cách tất cả khí tức, Đại Công Kê có chút nghi hoặc, nhìn Sở Mặc.

- Là thứ mà huynh luôn muốn có!

Sở Mặc bình thản nói.

Trên thực tế, tỏng lòng hắn vô cùng xúc động.

Không ngờ ở Linh Giới lại thật sự có thứ tốt như vậy.Cái gọi là Chân Hoàng huyết, không phải là loại Hoàng Huyết bình thường, mà là một giọt tinh huyết của Chân Hoàng.

Phụng và Hoàng vốn là thần thú trong truyền thuyết.

Giống như Thanh Long, rất ít xuất hiện trước mặt người đời.

Những thần thú này là tồn tại cao nhất trên đời này, đạt tới cảnh giới của bọn chúng là đã vượt qua tầng lớp sinh linh bình thường.

Ở Thiên Giới, những con người trong huyết mạch có chứa một phần của những sinh linh này đều rất cừ, vừa sinh ra thì đã có thiên phú mạnh hơn người thường rất nhiều.Cho nên Chân Long huyết, Chân Hoàng huyết những vật chí bảo này trước nay luôn được tất cả sinh linh săn lùng.

Ai mà ngờ được, ở nơi như Linh Giới này lại có một giọt Chân Hoàng huyết.

Có thể nói, lần này Đại Công Kê thực sự là đã gặp may rồi.

Đại Công Kê có chút không hiểu nhìn Sở Mặc, sâu trong đôi mắt lộ rõ vẻ mừng rỡ, giọng nói run run:

- Tiểu tử, người đừng đùa giỡn lung tung, cái gì mà Kê gia luôn mong muốn chứ?

Hầy tầm mắt Kê gia đây cao lắm nha!

- Chân Hoàng huyết.

Sở Mặc nhìn Đại Công Kê nhe răng cười.

Phù phù!

Đại Công Kê hai chân mềm nhũn, đặt mông ngồi ngay tại đó, đôi cánh với hàng lông vũ nhọn hoắt túm chặt lấy chiếc bình nhỏ màu vàng, không dám tin vào:

- Thật sao?

- Thật!

Sở Mặc nhìn Đại Công Kê:

- Ta đã dùng Thương Khung Thần Giám xem qua.

-

Đại Công Kê ngồi đó, lặng thinh, không nói một lời.

Sở Mặc thấy lạ bèn nhìn Đại Công Kê, trong lòng nghĩ: "Con gà này bị gì thế nhỉ?

Đây không giống với tính cách của nó."

- Cạc cạc cạc!

Đột nhiên, Đại Công Kê phát ra từng tiếng cười kinh người, sau đó hắn vỗ cánh phình phịch đứng phắt dậy, cổ gân dài ra, ngửa lên trời kêu:

- Quác quác quác(Một tiếng rống vang lên!)

Từ xa vọng lại một tiếng gầm giận dữ đầy uy hiếp, đột nhiên chặn đứng lại tiếng gáy đắc ý của Đại Công Kê.

- Không hay rồi, tiểu tử mau lên, mau chạy đi!

Đại Công Kê lập tức quát to.

Sở Mặc nhảy phắt lên người Đại Công Kê, Đai Công Kê vắt chân lên cổ chạy thục mạng, nhanh như một tia sét.

Một lúc lâu sauĐại Công Kê hổn hển thở, hắn nói:

- Không xong rồi, tiểu tử, ngươi mau xuống đi, mệt chết ta rồi!

Lúc này, bọn chúng đã một hơi chạy hơn ba vạn dặm.

Sở Mặc nhe răng cười, nhảy xuống từ trên lưng Đại Công Kê:

- Huynh mau giảm cân đi thôi!

- Xéo, Kê gia cơ bắp cuồn cuộn!

Đại Công Kê làu bàu một câu, sau đó hả hê cười:

- Bay lên ngọn cây thành Phượng Hoàng, cạc cạc cạc Kê gia cuối cùng cũng đợi được đến ngày này rồi!

- Đừng nói nhảm nữa, huynh cần bao lâu mới luyện hóa được nó hoàn toàn?

Sở Mặc liếc nhìn qua Đại Công Kê.

Đại Công Kê ngẫm nghĩ một hồi, nói:

- Ít nhất một năm.

- Vậy huynh ở lại Huyễn Thần Giới?

Sở Mặc nhìn Đại Công Kê, trong mắt chưa vài phần lo lắng.

Đại Công Kê lắc đầu:

- Huyễn Thần Giới không được, ở đây sinh linh hùng mạnh quánhiều.

Nếu bị bọn họ cảm nhận được thì phiền phức lắm.

Dứt lời, Đại Công Kê nhìn Sở Mặc nói:

- Hay là ngươi ở đây luyện xong Trúc Cơ đi!

ở Huyễn Thần Giới Trúc Cơ, cho dù có tạo ra động tĩnh gì, cũng còn tốt hơn ngươi ở Linh Giới bị tất cả sinh linh truy sát!

- Xem ra đành như vậy thôi!

Sở Mặc gật đầu, Linh Giới quả là đáng sợ hơn hắn tưởng tượng nhiều.

Vạn nhất trong giai đoạn Trúc Cơ, gây ra hiện tượng dị thường giữa trời đất, bị những cường nhân khác nhìn thấy, chắc chắn sẽ truy sát.

Ở Huyễn Thần Giới Trúc Cơ, mặc dù khiến cho cường nhân khácdòm ngó, nhưng bất kỳ lúc nào cũng có thể trở về Linh Giới.

Theo lý mà nói Trúc Cơ bình thường căn bản không cần tốn nhiều công sức như vậy, cho dù là Trúc Cơ Tiên phẩm, chẳng qua cũng là Trúc Cơ thành công trong nháy mắt, rồi sau đó sẽ bộc phát ra một luồng khí cực mạnh.

Nhưng nếu đã chọn trước được một nơi, thường sẽ không gây cho người khác sự chú ý.

Còn về Thiên kiếp, nếu cách xa, đại đa số người ta chỉ cho là thời tiết dông tố, không quá chú ý tới.

Mỗi ngày số người độ kiếp ở Linh Giới nhiều vô kể, trừ phi là kẻ có thù oán sâu nặng, nếu không ít khi bịngười khác để ý tới.

Nhưng khi đạt tới trên Trúc Cơ Thiên phẩm thì hoàn toàn không phải như vậy.

Khi Thiên phẩm Trúc Cơ thành công, trời đất sẽ xuất hiện điều dị thường, kiểu dị tượng này cách mấy chục vạn dặm đều thấy rõ.

Cho nên dù là ẩn nấp trong rừng sâu nui thẳm cũng dễ dàng bị người ta phát hiện.

Cho nên, cho dù ở Thiên Giới, những thiên kiêu đẳng cấp khi tiến hành Thiên phẩm Trúc Cơ đều lựa chọn không dẫn động Thiên giới, bên cạnh cũng có vô số cường giả đẳng cấp trông nom.Trúc Cơ là một ngưỡng cửa quan trọng, chỉ cần qua được ngưỡng ấy mới có thể bước chân vào con đường tu hành thực sự.

Còn về Ngũ hành Đạo cơ càng không cần bàn tới.

Ít nhất cũng có tài liệu ghi chép và truyền thuyết truyền miệng nhau rằng trên này xưa nay chưa từng có ai thành công cả.

Nguyên liệu của Ngũ hành Đạo cơ đối với nhà quyền quý đẳng cấp trên Thiên Giới mà nói, nếu toàn gia tộc hợp lực thì có thể tập hợp đủ được.

Nhưng vấn đề là Ngũ hành Đạo cơ yêu cầu đối với người luyện Trúc Cơ là vô cùng cao, không, không chỉ cao, mà quả thực phải gọi là biến thái!Cho dù là con trai của Chí tôn, năm xưa khi bước vào con đường tu hành cũng chả ai lựa chọn tiến hành Ngũ hành Đạo cơ.

Cho nên nói Trúc Cơ của Sở Mặc cứ kéo dài rồi lại kéo dài thời gian, không phải vì hắn muốn như vậy.

Mà quả thực là cho tới lúc này, Sở Mặc vẫn chưa hoàn toàn tìm được một nơi khiến hắn thấy an toàn để luyện Trúc Cơ.

Lúc trước sở dĩ do dự không quyết là vì mức độ nguy hiểm trong Huyễn Thần Giới còn cao hơn cả Linh Giới!

Giống như lúc vừa rồi, Đại Công Kê mới vừa đắc ý vênh váo thì đãkhiến một sinh linh khác bất mãn, đuổi theo bọn họ tới cả vạn dặm.

Nhưng hiện tại theo Sở Mặc thấy, Linh Giới vẫn chẳng bằng Huyễn Thần Giới.

-----o0o-----

Chương 825 : Tang tóc Cẩm Tú Thành

Chương 825 : Tang tóc Cẩm Tú Thành

Trong Huyễn Thần Giới, tốt xấu gì hắn cũng còn một phân thân hoàn mỹ, tới giờ khắc quan trọng, ở nhân tầng này hắn còn có thể được coi là vô địch.

Còn ở Linh Giới, chỉ cần một tên Kim Đan xuất hiện cũng đủ khiến hắn công lao đổ bể, thậm chí còn mất cả sinh mạng.

- Đi thôi, chúng ta tìm nơi khác đi!

Sau khi đã quyết định rồi, Sở Mặc thấy toàn thân nhẹ nhõm.

Đồngthời, hắn cũng nghĩ sẽ làm như thế nào mới giữ được sự an toàn khi Trúc Cơ.

Phân thân hoàn mỹ!

Thời gian tiếp theo, Sở Mặc bắt đầu tiến bước tu luyện!

Hắn xâm nhập vào cấm địa của nhân tầng, không ngừng tiến về phía trước, đem theo cả Đại Công Kê.

Mỗi lần gặp phải sinh linh ngang tàng, Sở Mặc liền gọi phân thân hoàn mỹ ra.

Cho dù chỉ có thân thể Chân Tiên, nhưng cũng đủ đẩy lùi những sinh linh mà hắn gặp phải.

- Khốn thật Tiểu tử này, trên người ngươi còn có thứ tốt như vậy sao, quả là đánh đâu thắng đấy mà!

Đăng tiếc Trúc Cơ của người không cần quá lâu, nếu không thì Kê gia thậm chí có thể lập tức luyện hóa Chân Hoàng huyết tại đây rồi!

Đại Công Kê có chút ngưỡng mộ nói.

Hắn đã nhìn ra được dụng ý của Sở Mặc, chính là không ngừng xâm nhập sâu vào cấm địa, thông qua phân thân này để khiến cho đám sinh linh sợ hãi không dám đến gần.

Sau đó, đi sâu vào nơi ở ngoài trăm vạn dặm.

Như thế, những sinh linh hùng mạnh ở bên ngoài sẽ trở thành hộ vệ của Sở Mặc.Bọn chúng không dám động tới Sở Mặc, không có nghĩa chúng sẽ kiêng dè kẻ khác.

Sở Mặc ở đây, mỗi ngày tiến thêm được khoảng mười mấy dặm, sau mười ngày, cuối cùng hắn mới dừng bước.

Nhìn ngắm ngọn núi lớn mênh mang trước mắt, hắn tỏ vẻ vui mừng.

.

Lúc này, Cẩm Tú thành đang bị bao trùm bởi sự đau thương tang tóc.

Lúc này, tam đại gia tộc tổn thất trầm trọng.

Lực lượng tinh nhuệtrong gia tộc gần như bị tổn hại.

Gia chủ của tam đại gia tộc mặc dù vẫn còn sống, nhưng đã bị người ta phế mất nội lực, trở thành một phế nhân!

Trong Cẩm Tú Thành đang có những lời đồn thổi mập mờ, nếu không phải vì thực lực của tam đại gia tộc vẫn còn đó, nếu không phải vì lần này những gia tộc khác và các tu sỹ của Cẩm Tú thành đều thảm thương nghiêm trọng, e là hiện giờ bao trùm Cẩm Tú thành đã không chỉ là vẻ đau thương này.

Thành Tây.Kim gia.

Kim Đông Nam nằm trên giường, dáng vẻ tiều tụy, hốc mắt hõm sâu, nhìn qua như người mắc bệnh nặng vậy.

Kim Đan của hắn đã bị đánh nát, điều này so với trọng bệnh còn nghiêm trọng hơn rất nhiều!

Nó có nghĩa gia chủ Kim gia từ nay đã không còn là một tu sỹ, từ một cao thủ Kim Đan ngang tàng trở thành một người thường Thậm chí chỉ còn là một tên bệnh hoạn mà ngay cả một người thường cũng không bằng.

Hơn nữa tính mạng chả còn bao lâu.Ngoài ra hai tu sỹ Kim Đan của Kim gia, họ đều là những cường nhân cấp lão tổ của Kim gia, mặc dù gần như không có hy vọng tiến vào cảnh giới Nguyên Anh, nhưng họ lại là của cải lớn nhất của Kim gia, ngày nay cũng đều đã ngã gục.

Lần này, Kim gia dù ở trong di chỉ của Thanh Hư Môn đạt được thu hoạch lớn tới đâu, nhưng những tổn thất này cũng không có giá trị nào để cân bằng được.

Rốt cuộc là được lời hay mất mát, cho dù từ góc độ người ngoài, hầu như đều cho là lợi bất cập hại, chứ đừng nói là nội bộ Kim gia.Kim Minh và mấy vị trưởng bối ca ca tỷ tỷ tụ tập trong phòng, bên ngoài còn có những cao tầng trong nội tộc, lúc này vẻ mặt mọi người đều u ám buồn rầu.

Khóe mắt Kim Minh đọc sọc, nghẹn ngào:

- Cha, hài nhi xem được trong điển tịch nói tình hình này của người, có hy vọng phục hồi như xưa Hài nhi hài nhi nhất định

Kim Đông Nam nằm trên giường bất lực khua tay, sau đó cười gượng:

- Minh Nhi, không cần bao nhiêu nữa Đừng an ủi ta, cha tự mình hiểu rõ.Hu hu

Mấy nữ nhi của Kim Đông Nam không kìm được, nức nở khóc òa.

- Các con không được khóc!

Kim Đông Nam dù đã mất hết nội lực nhưng uy tín hãy còn.

Hắn trừng mắt, tất cả các con đều run rẩy.

Hắn liếc mắt nhìn mọi người, bình thản nói:

- Sống chết có số, con đường tu hành chính là như vậy.

Kim gia chúng ta, tổ tông cũng từng xuất hiện Đại Năng cảnh giới Nguyên Anh, đáng tiếc ngày nay suy yếu

Sau này, khi nào trong những hậu nhân các người, nếu xuất hiện một tu sỹ Nguyên Anh, hãy nhớ nói với hắn,không được báo thù cho ta.

Cố gắng tu luyện, phi thăng Tiên Giới mới là chính đạo.

Nói xong, Kim Đông Nam lại nhìn Kim Minh:

- Con trai, xin lỗi cha không thể tự mình tới xin cưới cho con rồi, hãy nói với Phương Lan, ta rất muốn nó trở thành con dâu của ta

- Cha!

Kim Minh quỳ trên đất, nước mặt rơi lã chã.

- Lão đại sau khi ta chết, Kim gia đành trông cậy vào người, nhớ kỹ không được huynh đệ tương tàn!Kim Đông Nam đưa mắt nhìn sang một người trung niên tuổi chừng bốn mươi.

- Cha, cha sẽ không chết đâu!

Ánh mắt người trung niên ướt lệ, nhưng hắn rõ ràng chín chắn và điềm tĩnh hơn Kim Minh rất nhiều.

- Kim gia chúng ta sẽ không có những chuyện vớ vẩn như vậy đâu, huynh đệ tỷ muội các con phải đoàn kết.

Đối với người ngoài tộc phải đối xử tử tế!

Kim Đông Nam nói nhiều quá, xem chừng có phần mệt mỏi.Hắn nằm trên giường, cuối cùng dặn dò:

- Việc cuối cùng, các con không được oán hận Sở tiên sinh!

Việc này có liên quan tới người hay không, rất khó nói.

Cho dù thật sự có liên quan với Sở tiên sinh, nhưng sai lầm cũng không tự người!

Nếu có một ngày, các con gặp người, nhất định phải tôn trọng người, cố gắng giao hảo, không được đắc tội.

Thù của Kim gia chúng ta, nếu báo được ắt phải nhờ vào người đó, các con nghe rõ cả chưa?

Tất cả con cháu của Kim gia sắc mặt đau thương gật đầu đồng ý.

Kim Đông Nam lúc này mới mãn nguyện khẽ nhắm mắt:

- Ta mệt rồi.

Các con mau ra ngoài đi.Ba ngày sau, gia chủ Kim gia của Cẩm Tú thành Kim Đông Nam qua đời.

Cẩm Tú thành Tây vang lên khúc nhạc buồn, màn trời một màu tang tóc.

Cùng một ngày, Cẩm Tú thành Đông, gia chủ Hồng gia Hồng Cường cũng qua đời, Triệu tiên sinh người được Hồng gia cung phung thì không biết tung tích ở đâu, cả Hồng gia nhuốm màu tang thương.

Mười ngày sau, Cẩm Tú thành Nam, gia chủ Lục gia Lục Chính cũng ra đi.

Hai vị tiên tổ Kim Đan trong gia tộc cũng cùng một ngày quy tiên.

Khắp Cẩm Tú Thành, tam đại gia tộc cùng với tất cả những gia tộc lớn nhỏ đều gặp phải thiệt hại nghiêm trọng trước nay chưa từng có, một thời đại với phương thức không ai có thể lường trước được để tuyên bốtrước thiên hạ tấm màn đã buông xuống.

Sở Mặc, cái tên này trở thành điều cấm kỵ trong tam đại gia tộc của Cẩm Tú thành.
 
Thí Thiên Đao Full
XXXIV ( Chương 826-850 ) )


Chương 826 : Sơn Xuyên Bảo đồ

Cho dù trước lúc gia chủ của tam đại gia tộc quy tiên đều đã dặn dò, không được oán hận người đó, nhưng sau khi gia chủ mất đi, trong gia tộc khó tránh được sẽ có những ý kiến khác.

- Nếu không phải vì hắn, chúng ta sao lại bị liên lụy?

- Kêu chúng ta không oán hận hắn, làm sao chúng ta có thể thảnnhiên đối mặt đây?

Nói không chừng người đó không phải là hắn, không chừng hắn sớm đã chết ở di chỉ của Thanh Hư Môn rồi.

- Đúng đó, hắn chỉ có thực lực Tiên Thiên, làm sao có thể đoạt được hai bảo vật quan trọng nhất Thanh Hư Môn chứ?

- Nhưng việc này chủ yếu là do hắn!

Đừng để ta gặp được hắn, nếu không nhất định sẽ không tha cho hắn.

Lục gia ở Thành Nam.Lục Thiên Duyệt đôi mắt khóc sưng, hai mắt mơ màng ngồi đó.

Lục Thiên Kỳ cũng lệ đẫm khóe mắt ngồi bên cạnh.

- Tỷ, có thật là người đó liên lụy chúng ta không?

Lục Thiên Kỳ giọng vô cảm, xem chừng không chút cảm xúc bên trong.

- Ta không biết, hắn vừa vào đã không thấy bóng dáng đâu, cho tới tận lúc này cũng không xuất hiện.

Lục Thiên Duyệt lấy ra bình đan dược Sở Mặc đưa nàng để luyện chế, miệng lẩm bẩm:

- Hy vọng hắn vẫn còn sống.

- Nếu hắn liên lụy chúng ta, ta quyết không tha cho hắn.

Lục Thiên Kỳ ánh mắt lóe lên một ngọn lửa hận, nghiến răng nói.

- Đừng nói lung tung, việc này cho dù có liên quan tới hắn, cũng không thể đổ tội lên đầu hắn, muốn trách chỉ có thể trách gã Chu Hồng đó, còn cả đám người Huyết Ma Giáo.

Bọn chúng.

Mới là kẻ thù của chúng ta.

Lục Thiên Duyệt trau mày, đôi mắt toát lên vẻ sắc lạnh như băng:

- Ta quyết không tha cho bọn chúng.

- Tỷ, đưa ta cùng đi Linh Động Sơn đi, ta ta không muốn ở nhà.

Lục Thiên Kỹ khẽ nói:

- Cha đã không còn, mấy thúc thúc bá bá, ai nấy đều nhăm nhe chức vị gia chủ, muội không muốn dính líu vào việc đó.

- Không được, trọng trách này, muội nhất định phải gánh lấy!

Lục Thiên Duyệt nhìn muội muội của mình, dịu dàng nói:

- Tỷ tạm thời chưa đi, tỷ đã truyền tin cho sư môn, không bao lâu nữa sẽ có người của sư môn tới đây.

Mấy tôm tép nhãi nhép chả dám ức hiếp tỷ muội chúng ta!

Lục Thiên Kỳ ngu ngơ gật đầu, rồi nói:

- Tỷ Tỷ nói xem Sở Mặc đó có thật sự lợi hại tới vậy không?

Có thể cướp được bảo vật ngay trước mũi của tu sỹ Nguyên Anh?Lục Thiên Duyệt gượng cười:

- Ta cũng không biết nữa, có lẽ có thể.

Con người hắn rất thần bí, ta cũng không nhìn thấy được.

- Ồ!

Lục Thiên Kỳ thốt một tiếng rồi lại hỏi:

- Tỷ, tỷ nói xem nếu hắn còn sống, có khi nào trở về Cẩm Tú thành không?

Lục Thiên Duyệt lúc này mới chợt ý thức được có gì đó bất thường, nàng ta nghiêng đầu nhìn muội muội có vẻ đang lòng đầy tâm sự, có chút bất ngờ hỏi:

- Muội muội thích hắn ư?

- Á?

Không không có!

Sao có thể chứ?

Lục Thiên Kỳ giống như mèo con bị đạp phải đuôi, lập tức nhảy dựng lên, lớn tiếng nói:

- Muội, muội hận hắn chết đi được!

- Ồ Không có là tốt rồi.

Lục Thiên Duyệt thở phào, nhưng vẫn cảm thấy phản ứng của muội muội có chút quá khích.

Từ sau khi xảy ra việc đó, Lục Thiên Kỳ tính tình thay đổi, khiến cho người trong Lục gia không dám tin tưởng.Dường như tiểu tử giả tự xưng "Ca" năm xưa đã hoàn toàn biến mất

Nhưng lúc này Thiên Duyệt cũng chả có tâm tư đi chất vấn mấy việc đó.

Phụ thân vừa ra đi, trong gia tộc nhìn qua tưởng không có gợn sóng lớn nào, nhưng thật ra lại đang xảy ra sóng ngầm.

Dù hiện tại nàng là cường nhân Kim Đan mạnh nhất trong gia tộc, nhưng cũng cảm thấy vô cùng mệt mỏi, có một cảm giác mệt vì phải ứng phó.

Bất kể thế nào, dù sao cũng người một nhà, trong người chảy chung một huyết mạch.

Suy cho cùng nàng cũng không thể giết hết những người có suy nghĩ khác được?Chứ đừng nói là Lục gia ở bên ngoài còn có những mối quan hệ lớn mạnh.

Nhiêu đó không phải đều là người có cùng huyết mạch mà ra.

Tuy nhiên bất kể thế nào, nàng cũng sẽ không phụ lòng những phó thác của phụ thân lúc lâm chung.

- Duyệt Nhi, phụ ta muội muội của con ngồi vững vị trí gia chủ, rồi trở về môn phái.

Sau này tìm cho muội muội con một lang quân như ý.

Nếu là người làm được việc lớn, dù mang cả Lục gia đi làm của hồi môn cũng chả sao cả.

Nếu là kẻ không làm được việc lớn, vậy thì đứa con trai đầu tiên sinh ra phải để mang họ Lục, kế thừa gia sản của Lục giaLục Thiên Duyệt nhớ tới giọng nói và thần thái của phụ thân lúc bấy giờ, nước mắt không kìm được rơi lã chã, trong lòng thề thốt:

- Phụ thân, người yên nghỉ đi, con sẽ dùng cả đời này để bảo vệ gia tộc này!

..

Tại nơi tiếp dẫn.

Dấu vết Sở Mặc để lại gần như đã biến mất.

Diệu Nhất Nương đứng dó, khẽ nhắm mắt, miệng lẩm bẩm:

- Đây chính là Linh Giới sao?

Quả nhiên có nhiều điểm không giống Nhân Giới.

Nơi này càng thích hợp để tu luyện!

Hoàng Họa khẽ mỉm cười, nói:

-

Sau này chúng ta sẽ đến một nơi ở tầng cao hơn nữa.

Lúc này, Diệu Nhất Nương lấy ra một chiếc hộp nhỏ màu ánh kim mà Sở Mặc đưa cho nàng, khẽ mở ra, bên trong có một chiếc phù triện cổ đang nằm im trong đó.

Lúc chiếc hộp mở ra, dường như có một sức mạnh kỳ là bộc phát ra ngoài.

- Không biết hiện chàng đang ở đâu, sống có tốt không?Đôi mắt Đổng Ngữ thấp thoáng vẻ nhớ nhung phiền muộn.

- Chàng còn kiên cường hơn gấp vạn lần chúng ta tưởng, yên tâm đi.

Chỉ cần chúng ta tự chăm sóc tốt thì đó đã là thắng lợi lớn nhất rồi.

Tần Thi nói.

Đám người ở Nhân Giới cuối cùng cũng chọn phi thăng Linh Giới cùng một ngày!

Thẩm Tinh Tuyết, Thẩm Ngạo Băng, Thẩm Ngạo Sương, Hoa Tiểu Nha, Hoa Tam Nương, Hạ Phong, Diệu Nhất Nương, Hoàng Họa, Tần Thi, Đổng Ngữ!Những người này, cùng lúc xuất hiện tại Linh giới.

Dưới sức mạnh của phù triện chặt đứt nhân quả, không có bất kỳ ai có thể suy đoán được sự tồn tại của những người này.

Lúc này, Tần Thi lấy ra một tấm bản đồ, tấm bản đồ này không hề tầm thường, nó có thể cho bọn họ thấy bọn họ hiện tại đang ở nơi nào.

Mọi người túm tụm lại xem tấm bản đồ trong tay Tần Thi.

- Sơn Xuyên Bảo đồ?

Tỷ tỷ không ngờ tỷ lại có thứ này?

Đổng Ngữ kinh ngạc nhìn Tần Thi.Tần Thi cười mỉm, có chút hoài niệm nói:

- Đây là món quà năm xưa ca ca tặng cho ta vào lần đầu tiên ta ra ngoài tu luyện.

- Ca ca của tỷ chắc rất chiều tỷ!

Đổng Ngữ ngưỡng mộ, dường như nàng cũng đang nhớ lại quãng thời gian ở Thiên giới, đôi mắt thoáng vẻ hoài niệm.

- Sơn Xuyên Bảo đồ là gì?

Lẽ nào đây không phải bản đồ bình thường sao?

Hoa Tiểu Nha xúm lại, vẻ mặt tò mò.

- Sơn Xuyên Bảo đồ là bảo vật thật sự của Thiên Giới, người có nó không nhiều.

-----o0o-----

Chương 827 : Huyết Ma lão tổ

Chương 827 : Huyết Ma lão tổ

Đổng Ngữ giải thích:

- Bản đồ này vố trống trơn, cứ tới nơi nào thì trong phạm vi ngàn vạn dặm liền xuất hiện trên bản đồ, hơn nữa có thể định vị chính xác nơi ta đang đứng, có thể hiển thị tất cả thành thị thậm chí một số khu vực nguy hiểm đặc biệt nữa.

- Trên đời này lại có bảo vật như vậy sao!

Hoa Tam Nương, Hạ Phong và đám người Thẩm Ngạo Băng đều thốt lên kinh ngạc, cảm giác như vừa được mở mang tầm mắt.Tần Thi chỉ dịu dàng cười, nàng nhìn bản đồ sau đó nói:

- Bản đồ này, trong phạm vi trăm vạn dặm có 3 tòa thành lớn, năm nơi nguy hiểm.

Tạm thời chúng ta nên kiếm một chỗ an toàn để Trúc Cơ.

Sau khi Trúc Cơ thành công, sẽ tính toán tiếp.

Mọi người đều gật đầu đồng ý.

Sau đó, Tần Thi căn cứ theo chỉ dẫn của Sơn Xuyên Bảo đồ, hướng về phía rời xa ba tà thành lớn mà đi.

Nhóm người Diệu Nhất Nương đương nhiên không biết rằng Sở Mặc đang ở tòa thành cách bọn họ gần nhất, càng không biết rằng ở một nơi xa tít mù khơi kia, Huyết Ma giáo lão tổ đang đùng đùng nổi giận.

- Tại sao?

Tại sao tất cả những việc dính líu tới hắn đều không cách nào suy đoán được?

Tại sao ta không thể suy tính được vị trí cụ thể của hắn?

Là cái gì đã che khuất thiên cơ?

Lão già Hạc Đồng Nhan tướng mạo nho nhã, vốn nhìn qua vô cùng hiền từ, nhưng lúc này sắc mặt nhăn nhó, coi ngươi toát ra vẻ lạnh như băng.

- Lần trước đã để hắn chuồn mất, chỉ giết được một vài người nhà hắn, không nhổ cỏ tận gốc được lại còn tổn hại mất một phân thân lão ma của ta.

Phân thân đó ta phải mất năm trăm năm mới tạo ra được!

Lão già nghiến răng nghiến lợi:

- Tiểu tử, lão ma ta biết ngươi đã tới Linh Giới, ngươi nhất định sẽ muốn đi tìm người đó đúng không?

Ta sẽ không để ngươi đạt được mong muốn đâu!

Ta nhất định sẽ tìm ra ngươi trước, sau đó băm vằm ngươi ra hàng vạn mảnh!

- Để suy tính được vị trí của các ngươi, lão ma ta đến ngay cả thanh đao đó cũng không tự mình đi lấy, nhưng cũng may, ta phái đi đệ tử ưu tú nhất.

Bọn chúng nhất định có thể dễ dàng hoàn thành nhiệm vụnày.

Lão già nhe nanh vuốt làu bàu, sau đó ngồi phịch xuống, bắt đầu vận hành công pháp.

Từng luồng khói đen bốc ra chầm chậm từ thân thể lão.

Hồi lâu sau, lão già mới dừng vận công, mở to hai mắt, chậm rãi nói:

- Sắp rồi Qua một năm nữa thôi ta có thể bắt được tiểu tinh linh đó, dùng nó để làm lò luyện, tu thành thần công của ta, chỉ thiếu một bước này nữa thôi!

Đến lúc đó lão ma ta trăm thân hợp làm một chắc chắc có thể bước qua con đường chí tôn!

Lão ma ta có thể trở thành tồn tại lớn mạnh nhất trong đời này rồi!

Ha ha ha haLão già không kìm được cười điên loạn, vẻ mặt đắc ý điên cuồng.

Lúc này, truyền âm thạch trên người lão già đột nhiên khẽ rung lên.

Đây là tiểu pháp bảo đặc biệt mà giới tu luyện mới có, có thể trong phạm vi nhất định liên lạc được với nhau.

Lão già dùng tinh thần lực kích hoạt truyền âm thạch, thản nhiên hừ một tiếng.

- Sư tôn, con là Triệu Thanh.

Truyền âm thạch bên kia truyền lại tiếng nói thảng thốt của TriệuThanh.

- Ừ?

Lão già nghe ra sự bất an trong giọng nói của Triệu Thanh, hai hàng lông mày dài hơi nhíu lại.

- Sư tôn, con xin lỗi, con thất bại rồi.

Triệu Thanh thấp thỏm nói.

- Thất bại?

Giọng lão già vô cùng bình thản, dường như không có chút cảm xúc gì.Nhưng Triệu Thanh biết, sư tôn đang rất tức giận!

Hắn căn bản không dám ngụy biện bất kỳ lời nào, liền kể lại rành rọt diễn biến sự tình từ đầu chí cuối.

Huyết Ma lão tổ im lặng hồi lâu, Triệu Thanh cũng không dám lên tiếng.

- Chu Hồng?

Là cái tên tiểu tử thối cấp Nguyên Anh?

Hắn cũng dám lên mặt với bản tôn?

Huyết Ma lão tổ giọng càng điềm tĩnh hơn.

Nhưng Triệu Thanh lại rất hiểu rõ, đây chính là điềm báo sư tônmuốn động thủ giết người.

- Các ngươi tra hỏi những người đó có kết quả là ra sao?

Nói là có một kẻ dẫn theo một con Công Kê sao?

Giọng Huyết Ma lão tổ hơi dao động:

- Con gà đó biết nói?

Miệng rất thối?

- Phải nhưng người đó chỉ mới cấp Tiên Thiên, Chu Hồng cho là chính kẻ đó đã lấy đi bảo vật ở di tích của Thanh Hư Môn.

Triệu Thanh nói.

Huyết Ma lão tổ trầm ngâm hồi lâu, sau đó nói:

- Gà có thể thông minh như vậy, có lẽ chỉ có một loại sắp bị tuyệt chủng, nhưng nó không nên xuất hiện tại đây mới phải!

Nó lẽ ra nên ở Thiên Giới!

Triệu Thanh sớm đã quen với những kiến thức uyên bác của sư tôn, nhưng đám người Ngô Mạn bên cạnh Triệu Thanh, nghe những âm thanh truyền qua truyền âm thạch đều vô cùng ngạc nhiên, thật không ngờ giáo chủ đại nhân lại hiểu rõ chuyện trên Thiên Giới như trong lòng bàn tay.

Quả là sâu không lường được!

- Không hợp lý, ngươi nói người đưa theo con gà đó chỉ ở cấp Tiên Thiên?

Đến Trúc Cơ cũng không tới?Huyết Ma lão tổ hỏi lại lần nữa.

Triệu Thanh nói:

- Phải, người đó chưa tới Trúc Cơ, nhưng chiến lực rất mạnh, nghe nói tu sỹ Điên phong Trúc Cơ đều không phải đối thủ của hắn.

Nhưng lời này, đồ nhi cảm thấy

- Được rồi, không cần nói nữa.

Bắt đầu từ giờ, con cùng với mấy tên tiểu tử đó canh giữ ở Cẩm Thú Thành cho ta!

Một khi tên đó xuất hiện, các ngươi lập tức bắt hắn cho ta!

Nghe rõ chưa?

Đây là nhiệm vụ mới của các ngươi.

Nếu lần này không hoàn thành Toàn bộ các ngươi đừng quay về nữa!Huyết Ma lão tổ lạnh lùng nói:

- Nhớ kỹ, phải bắt sống!

- Dạ, thưa sư tôn!

Bên đó Triệu Thanh thầm thở phào nhẹ nhõm, lần này coi như là thoát chết.

Hắn lau mồ hôi lạnh trên trán, nói với đám người Ngô Mạn:

- Đi thôi, chúng ta đi Cẩm Tú thành!

Đợi tên đó xuất hiện!

- Nhưng Vạn nhất người đó không xuất hiện ở đó?

Ngộ Mạn thắc mắc, tại sao Triệu Thanh lại sợ sư tôn của hắn tới vậy.

- Vậy thì cứ đợi đi!

Đây là mệnh lệnh của giáo chủ.Triệu Thanh thở dài, lạnh lùng nói.

Ở tại Huyết Ma giáo.

Huyết Ma lão tổ đóng truyền âm thạch lại.

Hắn ngồi đó, miệng làu bàu:

- Người trẻ tuổi có chiến lực vô cùng mạnh, Điên Phong Tiên Thiên mà có thể đánh bại Điên Phong Trúc Cơ Thật thú vị, bên cạnh lại còn xuất hiện một con Thiên Kê ở Thiên Giới Không bình thường, điều này quá không bình thường!

Lão ma ta đã suy tính ra, tên tiểu súc sinh đáng chết đó, thời gian gần đây có lẽ sẽ xuất hiện ở Linh Giới.

Nhưng ta không tìm ra nơi ở cụ thể của hắn, có lẽ nào chính là người đó?Nói xong, đôi mắt Huyết Ma lão tổ long lên vẻ hung dữ:

- Nếu đúng, phải băm vằm hắn ra vạn mảnh, nhất định phải giết chết!

Nếu không phải, thì thu nạp làm đồ đệ, có thể đánh bại một người cảnh giới cao hơn Hơn nữa lại dùng thân phận người luyện võ để trấn áp tu sỹ Đây ắt là một thiên tài!

Lão Ma ta chính là yêu thích thiên tài, cũng rất thích giết thiên tài Ha ha ha ha

-----o0o-----

Chương 828 : Thiên địa dị tượng

Chương 828 : Thiên địa dị tượng

Nhóm người Diệu Nhất Nương cứ tiến về phía trước tới hơn nửa tháng sau, cuối cùng mới tìm được một nơi hẻo lánh.Nơi này trong chu vi trăm vạn dặm, không có bất kỳ dấu tích sự sống nào.

Nhưng chỗ nguy hiểm ở đây rất ít.

Lại có Sơn Xuyên Bảo đồ của Tần Thi, bọn họ đều cẩn thận tránh né những nơi nguy hiểm.

Ở nơi này tiến hành Trúc Cơ có lẽ sẽ không xuất hiện bất trắc.

Sau đó, bọn họ nhìn nhau, Diệu Nhất Nương nhìn Tần Thi nói:

- Muội và Đổng cô nương luyện trước đi.

Hai muội so với chúng ta càng quen thuộc quá trình này, hơn nữa sau khi hai muội luyện xong Trúc Cơ, mức độ nâng cấp sẽ càng nhanh hơn, có thể bảo vệ bọn ta.

Tần Thi và Đổng Ngữ không chút khách sáo, gật gật đầu.

Hai nànglập tức chọn lấy hai địa điểm, bắt đầu chuẩn bị Trúc Cơ.

- Hoa tiền bối, người cùng Hạ tiền bối, Tiểu Nha cũng có thể tiến hành chuẩn bị rồi.

Diệu Nhất Nương nhìn ba người nhà Hoa Tam Nương:

- Tần cô nương và Đổng cô nương kết thúc xong là tới lượt các vị.

- Được!

Ba người nhà Hoa Tam Nương cùng gật đầu.

- Hoàng Họa, muội và Tinh Tuyết xếp phía sau tỷ muội của sư phụ ta.Diệu Nhất Nương sắp xếp.

- Vậy còn tỷ?

Thẩm Tinh Tuyết nhìn Diệu Nhất Nương:

- Không lẽ tỷ là người cuối cùng sao?

Diệu Nhất Nương khẽ mỉm cười:

- Không sao, ta cuối cùng, đến lúc đó các người đều hộ pháp cho ta!

- Được rồi!

Dù là ai trước ai sau cũng chỉ là vấn đề hơn thua vài ngày, việc nàychẳng cần phải khiêm nhường hay tranh giành.

Lúc này, ở Nhân tầng của Huyễn Thần Giới, trên trời cao của cấm địa hoang vu vắng vẻ.

Một hiện tượng dị thường từ trời cao giáng xuống, sắc màu đan xen.

Có Chân Long thăng không, Phụng Hoàng vờn quanh, Kỳ Lân đạp mây, Côn Bằng vỗ cánh.

Có ngân hà rủ xuống, Tiên cung hiển hiện, sắc mây bảy màu và đại đạo chi âm.

Các loại dị tượng bao trùm khắp bầu trời Nhân tầng Huyễn Thần Giới trong phạm vi trăm vạn dặm.

Động tĩnh lớn như vậy, cho dù ở đây có vắng vẻ hoang vu đến thế nào, nhưng muốn hoàn toàn không gây sự chú ý của người khác tuyệtđối là điều không thể.

Cho nên, những dị tượng chỉ xuất hiện chớp nhoáng, trên bản tin đã có vô số tin tức điên rồ!

- Trên bầu trời của một nơi cấm địa nào đó ở Nhân Tầng xuất hiện một loạt các dị tượng, dị tưởng vô cùng chân thực, đặc sắc tới mức khó mà tưởng tượng được!

- Mau tới Nhân tầng của Huyễn Thần Giới, dị tượng đó gần nhưsắp làm tắc nghẽn cả Nhân tầng rồi!

- Phát sinh gì thế?

Một con Chân Long?

Trời ạ phải có tới mười mấy vạn trượng, thật kinh khủng!

Ta thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở của nó truyền tới!

- Đó không phải là Chân Long, đó là dị tượng!

- Ta nghe thấy cả Đại đạo chi âm

- Trời ạ, ta thấy một con Kỳ Lân còn có Phụng Hoàng còn có Đó là Tiên Cung phải không?

Bên trong dường như có người đang đi lại.Trên khắp bản tin vô số người đang xôn xao bàn luận, mọi người đều bị kinh động.

- Rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy?

Lẽ nào có bảo vật hiếm có xuất thế sao?

- Ta nghe nói khi Thiên phẩm Trúc Cơ sẽ xuất hiện dị tượng, lẽ nào có người ở trong Huyễn Thần Giới tiến hành Thiên phẩm Trúc Cơ?

- Không thể nào, lão hủ ta từng nhìn thấy dị tượng Thiên phẩm Trúc Cơ, tuyệt đối không có động tĩnh như vậy!

Trên bản tin để lại một đoạn tin nhắn, đó là của giáo chủ một đạigiáo trong Thiên Giới.

Người này nghe nói đã gần tới cảnh giới Chí tôn, là một tồn tại trên cả Cửu Trùng Thiên Đế chủ.

Lời của người này có sức thuyết phục vô cùng lớn, nhất thời khắp bản tin đều như bùng nổ.

Có người giễu cợt nói:

- Lẽ nào lại là Ngũ hành Đạo cơ?

Không ngờ lại có nhiều người thảo luận nghiêm túc vấn đề này tới vậy, dị tượng này có khả năng là do Ngũ hành Đạo cơ dẫn tới.

Tuy nhiên rất mau chóng đã bị vô số Đại Năng trong Thiên Giới chỉ trích là hoangđường vớ vẩn.

Mấy đại nhân vật ở Thiên Giới vốn dĩ gần như không lên bản tin nói câu nào, nay từng người đều đưa ra các loại quan điểm chế nhạo khiêu khích

- Các ngươi có biết Ngũ hành Đạo cơ là gì không?

Nó chỉ tồn tại trong truyền thuyết mà thôi.

Một vị đế chủ mà mọi sinh linh trong Thiên giới đều biết lập tức phản bác quan điểm này.

- Ngũ hành Đạo cơ chỉ là một giả thiết, cơ thể con người cơ bảnkhông thể cân bằng được ngũ hành!

Ngũ hành cân bằng thực sự đó là phế vật.

Bởi vì bất kỳ phương diện nào của nó cũng không lộ rõ.

Một đại nhân vật tiếng tăm lẫy lừng của Thiên giới đứng ra giải thích.

- Muốn luyện Thiên phẩm Trúc cơ, điều kiện vô cùng khắc nghiệt, ít nhất cũng phải Đạo cảnh chi thể mới có thể thành công được, hơn nữa xem qua tất cả các thiên kiêu tuyệt thế trên Thiên giới, nào có mấy người khi luyện Tiên Thiên có thể luyện được Đạo cảnh chi thể?

Hơn nữa, cho dù là Đạo cảnh chi thể, muốn thành Thiên phẩm Trúc Cơ cũng vô cùng khó khăn.

Cả Thiên Giới này chỉ có số ít mấy người có thể thành công.

Còn về Ngũ hành Đạo cơ, nghe nói cần phải Tổ cảnh chithể, mà Tổ cảnh chi thể lại là một thể chất chỉ trong truyền thuyết mới có.

Cho nên dị tượng này không liên quan tới Trúc Cơ!

Bản tôn nếu không đoán sai, có lẽ là Giới Linh của Huyễn Thần Giới chết rồi!

Quan điểm này vừa đưa ra đã khiến cả Huyễn Thần Giới xôn xao, mọi người căn bản không dám tin vào quan điểm đó, nhưng lại gần như không có ai dám phản bác.

Bởi vì người đưa ra quan điểm này là một cổ tổ của một gia tộc vô cùng cổ xưa trong Thiên Giới, là một tồn tại cấp hóa thạch sống.

Mấy vạn năm trước từng là một nhân vật phong vân trong Thiên Giới.

Không ngờ việc này lại kinh động tới vị tồn tại đó.Tiếp theo, vị cổ tổ của gia tộc cổ xưa lại phát biểu ý kiến trên bản tin:

- Bản tôn sở dĩ nói đây là Giới Linh thăng thiên, đều có căn cứ cả.

Thời gian trước đây, Giới Linh của Huyễn Thần Giới tự tiện chăm sóc một thiếu niên đến từ Nhân giới.

Hành động này đã làm trái quy tắc thiên đạo, Giới Linh vốn hóa thân từ quy tắc thì đương nhiên không được có nhân tính, một khi có nhân tính thì xem như đang đi ngược lại con đường quy tắc.

Cho nên bị quy tắc thanh trừ là chuyện khó tránh được!

Sau khi quan điểm này của vị cổ tổ đưa ra, ngay lập tực mọi người đều đồng tình.Gần như các đại nhân vật của Thiên Giới đều lần lượt đứng ra ủng hộ quan điểm của vị cổ tổ này.

Bởi trong mắt bọn họ, Giới Linh của Huyễn Thần Giới chính là hóa thân của quy tắc.

Nếu đã là quy tắc, vậy thì không nên có bất kỳ tình cảm gì!

-----o0o-----

Chương 829 : Ngũ Hành Đạo cơ luyện thành. (1)

Chương 829 : Ngũ Hành Đạo cơ luyện thành. (1)

Nhưng lại không ai ngờ rằng, có thể Giới Linh của Huyễn Thần Giới không liên quan gì tới quy tắc?

Cũng có thể có người nghĩ như vậy, nhưng tuyệt đối không dám nghi ngờ suy đoán này.

Một sinh linh nắm giữa quy tắc của tiểu thế giới, nếu không phải hóa thân của quy tắc thì là gì?Huyễn Thần Giới đã xuất hiện vô số năm, những tu sỹ từng tiếp xúc với Giới Linh không biết có bao người, nhưng quan điểm cho rằng Giới Linh là hóa thân của quy tắc sớm đã ăn sâu vào suy nghĩ của họ.

Nhất thời, cả Huyễn Thần Giới lần nữa lại trở thành tiêu điểm.

Bao gồm cả Sở Mặc, hắn cũng không ngờ luyện Ngũ hành Đạo cơ lại gây ra thiên địa dị tượng mạnh tới vậy.

Lúc này vô số người bắt đầu vội vã hướng về nơi xuất hiện dị tượng.

Bọn họ đều muốn biết, nơi dó rốt cuộc xảy ra chuyện gì!Giới Linh thăng thiên cũng được, bảo vật xuất thế cũng tốt, hay là thật sự có người đang luyện Ngũ hành Đạo cơ cũng vật, bọn họ đều muốn hiểu rõ ngọn ngày việc này!

Chỉ có điều nơi mà Sở Mặc lựa chọn, muốn tới gần quả là khó khăn!

Rất nhiều tu sỹ, bao vây bên ngoài liền bị những sinh linh trong Huyễn Thần Giới vừa rồi bị các thiên địa dị tượng làm cho xao động bất an ngăn cản lại.

So với những tiếng ồn ào ầm ĩ bên ngoài, nơi của Sở Mặc ở giữa tâm bão lại rất yên tĩnh.Hiện giờ hắn đang luyện tới thời khắc quan trọng nhất.

Cơ thể hắn đang tiến hành bước ột xác quan trọng!

Tổ cảnh chi thể vô cùng hùng mạnh, hắn đang chịu đựng áp lực khó mà tưởng tượng được.

Đây như một lễ thanh tẩy tới từ nguyên tố Ngũ hành.

Trong đan điền dần dần hình thành một đạo đài.

Nguyên tố Ngũ hành trong cơ thể sau khi thanh tẩy nhục thể của Sở Mặc, bắt đầu hướng về phía đạo đài, chầm chậm chảy tới.Đạo đài chia ra làm năm, năm loại sức mạnh khác nhau của nguyên tố Ngũ hành không ngừng chảy vào trong.

Màu ánh kim thuộc Kim, xanh lá cây thuộc Mộc, xanh da trời thuộc Thủy, màu đỏ thuộc Hỏa, màu vàng thuộc Thổ.

Ngũ sắc đạo đài đang dần hình thành!

Ngay giờ khắc này, sức mạnh Ngũ hành trong phạm vi trăm vạn dặm đều bị triệu tập tới Ngũ hành chi tinh trong cơ thể Sở Mặc, bắt đầu điền cuồng cuộn tới chỗ Sở Mặc.Giống như là thủy triều dâng lên!

Đây là giờ khác quan trọng nhất, không thể xảy ra bất kỳ phiền nhiễu nào.

Tâm trạng Đại Công Kê lúc này còn căng thẳng hơn cả Sở Mặc.

Hắn ngẩng đầu nhìn những dị tượng liên tiếp xuất hiện trong không trung, lẩm bẩm:

- Tiểu tử này.

Đúng là muốn nghịch thiên mà!

Không ngờ lại tạo ra động tĩnh lớn như vậy, xem ra sẽ mau chóng có người tới đây.

Mong là trước khi những sinh linh hùng mạnh đó kịp tới đây, việc này sẽ kết thúc!Ở Thiên tầng của Huyễn Thần Giới, một thiếu nữ thần bí bước khỏi gian phòng, nàng dõi mắt trông về nơi xa xăm ở phía dưới kia, đôi mắt nháy mắt đã biến thành màu tím, bắn ra hai ánh sáng tím.

Sâu thẳm trong đôi mắt xuất hiện vô số những đạo tắc.

Mỗi tia đều có sức mạnh quy tắc vô cùng vô tận.

- Phong!

Miệng thiếu nữ chậm rãi thốt ra một chữ.

Chữ này vừa thốt ra, Nhân tầng của Huyễn Thần Giới, kể cả phạm vi trăm vạn dặm chỗ của Sở Mặc lập tức hình thành kết giới.

Kết giới ấy vừa xuất hiện, lập tức ngăn cản toàn bộ tu sỹ vừa đang xông tới ở bên ngoài.

Cho dù là Đại Năng cảnh giới Đế Chủ đối diện kết giới này cũng đều hết đường xoay xở, không cách nào lay động được nó.

- Lẽ nào thật sự là Giới Linh thăng thiên rồi?

Có vị Đế chủ kinh ngạc hét lên.Nếu không phải là Giới Linh thăng thiên sao có thể xuất hiện sức mạnh quy tắc phong ấn nơi này?

- Có lẽ quả là như vậy.

Một vị Đế chủ khác đứng trước kết giới, trầm ngâm nói.

- Giới Linh của Huyễn Thần Giới lại có cảm xúc và linh trí như con người, quả là kỳ lạ.

Nhân tính này không biết phải qua bao nhiêu năm mới hình thành nên, cũng coi như là một việc ly kỳ Nhưng hôm nay lại bị sức mạnh quy tắc vô tình gạt bỏ, thật khiến người ta thương tiếc mà.

Có người than thở nói.

- Có người nhất định sẽ vui mừng lắm đây?

Lại có người nói sau lưng, rõ ràng là đang ám chỉ mấy gia tộc từng gây náo loạn Huyễn Thần Giới trước đây.

- Khà khà, chắc chắn có nhiều người sẽ thấy vui mừng.

Từ nay về sau, Huyễn Thần Giới này lại khôi phục dáng vẻ trước đây rồi.

Có người lại nói.

- Thật ra không có Giới Linh mới là phù hợp với lợi ích của chúng ta nhất.

Nếu không thì tiến vào Huyễn Thần Giới này, bất cứ lúc nào cũng bị sinh linh quy tắc có hình dạng con người đó ra tay công kích.

Giới Linh giống như một tồn tại hùng mạnh và nguy hiểm, ở đây ai cóthể là đối thủ của nó chứ?

Một vị Đế chủ vô cùng thản nhiên nói:

- Cho nên ta hy vọng nó chết đi!

Một vị Đế chủ khác gật đầu:

- Không sai, ta cũng hy vọng hắn chết!

May mà việc này bị lôi ra ngoài, dưới sức mạnh của quy tắc, hắn không còn nơi nào ẩn nấp.

Nếu sự việc cứ luôn bị giấu giếm, vậy thì qua vài năm nữa, nói không chừng Giới Linh đã có thể hoàn toàn thoát ra khỏi sự khống chế của quy tắc, trở thành một sinh linh hùng mạnh có thể nắm trong tay Huyễn Thần Giới.

Đến lúc đó, e là không ai dám khống chế hắn!Nhiều người đều đồng tình gật đầu, cuối cùng cũng có người hiểu rõ sự nguy hiểm đối với những tu sỹ này khi Giới Linh có tính người.

Ở khu vực trung tâm.

Sở Mặc vẫn khoanh chân ngồi đó, đạo đài ở Đan điền đã trở nên trong suốt.

Năm màu sắc tỏa ra ánh sáng lấp lánh chói mắt, giống như là bao phủ bởi ánh hào quang thần thánh.

Trong mỗi loại màu sắc đều ẩn chứa sức mạnh Ngũ hành khó mà tưởng tượng được.Tới lúc này, Ngũ Hành Đạo cơ luyện thành rồi!

Nhưng còn thiếu một việc nữa Thiên kiếp!

Sở Mặc thậm chí có thể cảm nhận được, giây phút Ngũ Hành Đạo cơ hình thành trong cơ thể, Huyễn Thần Giới dường như đang ngưng tụ một sức mạnh khiến tim hắn đập nhanh loạn nhịp, trong nháy mắt, sức mạnh ấy đã tiêu tan mất.

Cảm giác ấy thật lạ, Sở Mặc vốn đã chuẩn bị để độ kiếp, nhưng lại bị xao nhãng.Không có Thiên kiếp?

Sở Mặc chớp chớp mắt không hiểu, nhưng việc này cũng chả phải vấn đề gì to tát, bởi vì hắn có thể lựa chọn sau khi rời khỏi Huyễn Thần Giới, rồi dẫn động Thiên kiếp!

- Là ngươi sao?

Giới Linh?

Sở Mặc lẩm bẩm một câu.

Thiên địa tịch liêu, không ai trả lời.

Sở Mặc đứng dậy, khẽ nhắm nghiền hai mắt, cảm nhận cảnh sắc giữatrời đất.

Tinh thần thức hải của hắn đang thay đổi bản chất phát sinh trong quá khứ.

Cả thế giới này đều trở nên vô cùng mới mẻ, Sở Mặc thấy mình giống như lần đầu tiên cảm nhận được thế giới vậy.

-----o0o-----

Chương 830 : Ngũ Hành Đạo cơ luyện thành. (2)

Chương 830 : Ngũ Hành Đạo cơ luyện thành. (2)

Trong không trung chảy những nguồn năng lượng, từng tia từng dòng đều xuất hiện trong thần thức của hắn.

Sở Mặc không biết những tu sỹ khác có phải cũng giống hắn?

Nhưng cảm giác này quả là tuyệt!

Đủ loại dị tượng trên bầu trời bắt đầu hóa thành năng lượng cuồn cuộn chảy thẳng vào cơ thể Sở Mặc.

- Đây là

Sở Mặc hơi kinh ngạc, có chút không dám tin vào mà ngước đầu lên.

Một con Chân Long dài hơn mười vạn trượng, trên người có vô số những vảy rồng lấp lánh ánh hào quang lành lạnh, mang theo uy lực vô tận đang uốn lượng vòng vòng hướng về phía Sở Mặc.

Tiếp đó lại hóa thành nguồn năng lượng mênh mông lao thẳng vào Ngũ Hành Đạo cơ của Sở Mặc.

Uỳnh!

Sở Mặc cảm thấy Đan điền ù ù rung động, một tiếng rồng gầm vangvọng lên trong tinh thần thức hải của Sở Mặc.

Nếu không phải vì hiểu rõ đây đều là dị tượng, Sở Mặc tuyệt đối sẽ cho là tồn tại của những sinh linh này đều là chân thực.

Quả là giống như thật mà!

Không, thậm chí trong mắt vô số người, đây đều là sinh linh chân thực!

Tiếp đó, một đôi Phụng Hoàng quẩn quanh bên nhau xông thẳng vào đan điền Sở Mặc, cũng hóa thành năng lực vô tận chảy vào đạo đài của Sở Mặc.

Sau đó đủ các loại sinh linh khác liên tiếp không ngừng mạnh mẽtuồn vào trong đan điền Sở Mặc.

Thậm chí trong ánh hào quang bao phủ bầu trời một kiến trúc nhìn giống Tiên cung cũng hóa thành nguồn năng lượng bao la xông thẳng vào đan điền Sở Mặc, vào thẳng trong Ngũ sắc đạo đài của Sở Mặc.

Điều khiến Sở Mặc cảm thấy khiếp sợ chính là những thiên địa dị tượng này, năng lượng ẩn chứa trong đó đều vô cùng mênh mang.

Tùy ý một loại thôi cũng đã vượt xa sức chịu đựng tại cảnh giới của hắn.

Nhưng nhiều dị tượng như vậy lại đều chảy vào đan điền của hắn,sau khi tuồn vào Ngũ sắc đạo đài, Sở Mặc lại không có chút cảm giác gì!

Quả là thần kỳ!

Sau đó điều kỳ lạ hơn nữa còn nằm phía sau!

Sở Mặc nhìn vào Ngũ sắc đạo đài trong đan điền, khiến hắn vô cùng kinh ngạc chính là tất cả những dị tượng vừa rồi xuất hiện trên bầu trời lại đều hóa thành chữ khắc vào Ngũ hành đạo đài của hắn!

- Đây đây là

Sở Mặc kinh ngạc không thốt nên lời.

Hắn hoàn toàn có thể khẳngđịnh tất cả những gì vừa trải qua nhất định không phải tất cả các tu sỹ đều có được!

Hắn chưa từng nghe nói có tu sỹ nào khi Trúc Cơ có thể giống như hắn, đem tất cả những dị tượng xuất hiện trên trời khắc lên đạo đài của chính mình!

Sở Mặc mặc dù không hiểu rõ việc những dị tượng khắc trên đạo đài của hắn có tác dụng gì, nhưng có một việc hắn hiểu rất rõ, đó là những dị trượng khắc trên đạo đài ẩn chứa nguồn năng lượng hùng mạnh không thể tưởng tượng nổi!Hiện giờ cấp độ tu luyện của hắn đã đạt tới Trúc Cơ Điên Phong!

Trên thực tế Sở Mặc tự cảm nhận sức mạnh ẩn chứa trong cơ thể hắn đã đủ khiến hắn vọt tới Nguyên Anh, thậm chí cảnh giới cao hơn nữa!

Chỉ với một năng lực này thôi đã khiến Sở Mặc ngạc nhiên mừng rỡ khó mà diễn tả được.

Có ai từng gặp một người luyện võ cấp Tiên Thiên, sau khi Trúc Cơ có thể một bước đột phá Trúc Cơ Điên Phong?

Nếu nói ra, e là không ai tin là sự thật.Lúc này, trên bầu trời, tất cả các dị tượng đều đã hoàn toàn biến vào hư vô.

Giữa trời đất phảng phất còn lưu lại một loại đạo vận khó nói.

Chỉ là Sở Mặc hiện tại không cách nào lĩnh hội được đạo tắc ẩn chứa trong đạo vận đó.

Ầm ầm!

Ngoài xa trăm vạn dặm, kết giới hùng mạnh đó lập tức sụp đổ!

Rất nhiều tu sỹ điên cuồng xông tới phía Sở Mặc.

Nhưng việc này, Sở Mặc lại không hề hay biết.

Hắn liếc nhìn ĐạiCông Kê đang ngây ra như phỗng bên cạnh:

- Huynh sao thế?

- Đừng nói chuyện với ta, Kê gia cần phải bình tâm lại.

Đại Công Kê nói khô khốc.

- Bình tĩnh cái quái gì, mau đi thôi!

Bên này xảy ra động tĩnh lớn vậy, còn đợi ở đây làm gì?

Đợi người ta vây tới xem sao?

Sở Mặc nói một câu, sau đó kéo đối cánh Đại Công Kê, niệm đọc pháp quyết, một người một gà thân hình khẽ vèo một cái, biến mất tại trận.Sở Mặc bước trước vừa đi, nơi mà hắn vừa mới Trúc Cơ đã xuất hiện một bóng người.

Nếu Sở Mặc ở lại đây, chắc chắn sẽ vô cùng kích động, vì người đó chính là Giới Linh đã biến mất từ lâu lắm rồi!

Tướng mạo của Giới Linh dường như già nua thêm vài phần.

Hắn đứng đó, khuôn mặt nở nụ cười mừng rỡ, lẩm bẩm:

- Thành công rồi Tiểu thư, thật sự thành công rồi!

Linh Nhi, con có thấy không?

Trong hư không truyền lại một làn sóng pháp tắc, cuối cùng ngưng tụ thành giọng nói một thiếu nữ:

- Thấy rồi, mừng lắm!

- Ha ha ha Ta cũng mừng lắm, dị tượng tạo phúc mà.

Đây đúng là cảnh tượng hoành tráng, cho dù ở đó cũng có mấy người làm được?

Mặcdù không thể tự nói lời chúc mừng tới hắn, nhưng thật mừng rỡ!

Giới Linh nói xong, khẽ khua tay, một sức mạnh quy tắc bao phủ lên nơi Sở Mặc vừa Trúc Cơ, sau đó nhanh chóng xóa đi tất cả tin tức liên quan tới Trúc Cơ.

Tiếp theo, Giới Linh là dùng sức mạnh quy tắc bắt chước một loại giả tượng.

- Nếu bọn họ đều mong ta chết như vậy, thế thì chết một lần cũng được.

Vẻ mặt Giới Linh hơi mỉm cười, thân hình dần dần biến mất vào hư không.Ở đây chỉ còn lưu lại luồng khí quy tắc hỗn loạn và vô cùng hoang liêu.

Giống như là sự khô héo của pháp tắc.

Sau khi Giới Linh biến mất không lâu thì có mười mấy vị tu sỹ cảnh giới Đế chủ nhanh như chớp xông tới nơi.

Khoảng cách xa trăm vạn dặm với họ mà nói căn bản chẳng là gì, chỉ cần trong giây lát.

Trong đó có một tu xy cảnh giới Đế chủ hơi nheo mắt lại, cảm nhận luồng khí tại nơi này, một lúc sau vẻ mặt tỏ ra khiếp sợ, lẩm bẩm nói:

- Lẽ nào quả thật quả thật Giới Linh đã chết rồi?Một vị Đế chr khác nghi ngờ hỏi:

- Nơi này còn tàn lưu lại một mùi vị pháp tắc bị phá.

- Trong hư không cũng để lại chút gì đó hỗn loạn!

Có người trầm ngâm nói:

- Xem ra Giới Linh chưa bó tay chịu trói, những dị tượng đó trên trời có lẽ có thể giải thích rõ được rồi, đó là thủ đoạn cuối cùng của hắn!

- Phải, một hóa thân của pháp tắc lại có nhân tính đương nhiên không cam tâm bị sức mạnh của pháp tắc thanh trừ, chắc chắn sẽ phản kháng.

Chỉ tiếc ta không có duyên được thấy cảnh tượng hào hùng ấy.

Một vị Đế chủ tỏ ra vài phần tiếc nuối cảm thụ chút ít đạo vận còntàn lưu trong hư không, than thở nói.

- Đây cũng chính là cảnh tượng hào hùng.

Một vị Đế chủ khác tiếp lời:

- Các ngươi có cảm thấy điều này với Giới Linh mà nói có giống như tu sỹ chúng ta độ kiếp không?

-----o0o-----

Chương 831 : Trở về Linh Giới

Chương 831 : Trở về Linh Giới

- Ừ, quả đúng, đúng là có chút cảm giác như vậy.

Tu sỹ chúng ta khi tu luyện cũng là nghịch thiên mà làm, cho nên thiên đạo không dung

Một vị Đế chủ khác thở dài:

- Chỉ tiếc là Giới Linh độ kiếp thất bại rồi.

- Bản thân hắn là một hóa thân của sức mạnh quy tắc, đương nhiên không các nào chống chọi lại được quy tắc chỉnh thể trong Huyễn Thần Giới này.

- Tốt rồi, từ nay về sau, Huyễn Thần Giới lại khôi phục sự yên tĩnh trước đây.

Một vị Đế chủ thản nhiên nói:

- Nơi này dùng làm nơi tu luyện cho con cháu trong gia tộc quả là thích hợp, ít nhất cũng an toàn hơn nhiều so với Thiên Giới.

- Các ngươi nói những cấm địa đó ở Huyễn Thần Giới có khi nào vì cái chết của Giới Linh mà xuất hiện chút hỗn loạn không?Một vị Đế chủ ngắm tới cấm địa trong Huyễn Thần Giới nói.

- Chớ nghĩ làm gì, những nơi đó theo ta nên gọi là "tử địa" thì mới chuẩn, cho dù chúng ta tiến vào cũng ắt chết không nghi ngờ.

Sau đó, những đại lão của nhóm cảnh giới Đế chủ này dần dần giải tán, cũng có vài người ở lại nơi này để cảm ngộ những dị tượng trong hư không sau khi mất đi còn để lại chút đạo vận.

Việc này trong lịch sử Huyễn Thần Giới được gọi là việc "Giới Linh gục ngã", chân tướng thực sự thì mãi được chôn giấu trong lòng mấy đương sự.Sở Mặc và Đại Công Kê lại xuất hiện tại chiếc hồ lớn nơi vùng phúc địa Động Thiên của Thanh Hư Môn.

Một gà một người nhanh chóng từ hồ đi ra.

Cả vùng phúc địa Động Thiên vô cùng yên tĩnh, một chút sinh khí cũng không có.

Sở Mặc nhẩm tính ngày tháng, phát hiện thời gian đã sắp qua một tháng.

Hắn liếc nhìn Đại Công Kê nói:

- Huynh thấy nơi này mà dùng để luyện hóa giọt Chân Hoàng huyết thì thế nào?

Đại Công Kê hơi nao núng, sau đó ánh mắt sáng quắc lên:

- Thông minh lắm!

Sở Mặc đắc ý cười:

- Chuyện!

- Tất cả các thứ có giá trị ở đây chắc sớm đã bị lấy sạch rồi, hơn nữa môn hộ của nó cũng không phải tháng nào vào cái đêm trăng tròn đều xuất hiện.

Phỏng chừng sau này cũng sẽ không có người vãng lainơi đây.

Huynh chỉ cần ẩn nấp kỹ, phong ấn luồng khí.

Luyện hóa Chân Hoàng huyết tại đây có lẽ là an toàn nhất!

Sở Mặc nhìn Đại Công Kê:

- Sau đó, ta sẽ đợi huynh ở Cẩm Tú thành!

- Được, quyết định vậy đi!

Tiểu tử, đợi Kê gia hoàn toàn luyện hóa xong giọt Chân Hoàng huyết này, sau khi trở ra ngươi chớ có quá kinh ngạc đấy!

Tới lúc đó, ngươi chắc chắn sẽ không phải đối thủ của Kê gia ta đâu!

Đại Công Kê vô cùng tự tin nói.

- Huynh chắc không?Sở Mặc liếc xéo mắt nhìn Đại Công Kê.

- Đương nhiên!

Kê gia chỉ cần luyện thành giọt Chân Hoàng huyết này, năng lực của bản thân sẽ khôi phục lại cảnh giới Nguyên Anh!

Người nghĩ dựa vào ngươi có thể là đối thủ Kê gia sao?

Đại Công Kê đắc ý nhìn Sở Mặc, ánh mắt còn có vài phần khiêu khích.

- Còn một năm nữa kìa, nói không chừng tới lúc dó ta cũng đã tiến vào Kim Đan đại đạo rồi!

Sở Mặc thản nhiên liếc nhìn Đại Công Kê:

- Huynh đừng quên, ta chỉ cần đạt tới cảnh giới Kim Đan, nóikhông chừng thì có thể trực tiếp thách thức các tu sỹ Nguyên Anh rồi!

- Nằm mơ đi!

Đại Công Kê trợn mắt nhìn Sở Mặc, nhưng trong lòng lại cho là có thể, tên tiểu tử này nói tới tình huống đó, quả là tám chín phần mười là có thể xảy ra, hắn không kìm nổi làu bàu:

- Đúng là đồ quái thai!

Yêu nghiệt!

- Được rồi, chúng ta tới cung điện trước xem sao, xem còn ai ở đó không, nếu còn, huynh không được ở lại đây tu luyện.

Sở Mặc nói.Đại Công Kê gật đầu, giọt Chân Hoàng huyết này với hắn mà nói, ý nghĩa không hề kém gì so với ý nghĩa của Ngũ hành Đạo cơ đối với Sở Mặc.

Cho nên, hắn đương nhiên phải cẩn thận một chút.

Rất mau chóng, Sở Mặc và Đại Công Kê tới dãy cung điện trước mặt.

Từ khoảng cách rất xa, Sở Mặc đã hơi nhíu mày, hắn nhìn dãy cung điện cổ kính dựa vào núi, lẩm bẩm:

- Dường như đã xảy ra chuyện rồi!

Trên bầu trời, thần thức của Sở Mặc có thể cảm ứng rõ rệt một mùimáu tanh nồng, còn có một luồng oán khí không cam tâm Những oán khí này thậm chí đã ngưng kết lại, nếu người thường gặp phải, ít nhất cũng lâm bệnh nặng, thậm chí có thể mất đi tính mạng nữa!

- Nghiêm trọng vậy sao!

Sở Mặc kinh ngạc nhìn qua đó.

Đại Công Kê cũng cảm giác có gì bất thường, nói:

- Xảy ra việc gì vậy?

- Qua đó xem sao!

Sở Mặc thoắt cái, chân đạp Huyễn Ảnh Tật Phong Bộ, cả người nhưmột tia chớp bay vèo qua đó.

Lần này, tốc độ của Sở Mặc không hề thua kém tốc độ của Đại Công Kê thời kỳ cực thịnh.

Đại Công Kê đứng đó, ngẩn người ra, mắng lớn:

- Yêu quái!

Một lúc sau, Sở Mặc và Đại Công Kê tiến vào dãy cung điện, phát hiện nơi này không hề có thi thể.

Nhưng mặt đấy, trên tường còn lưu lại vết máu, điều đó cũng đủ nói rõ nhiều vấn đề.Sở Mặc hơi nhắm nghiền mắt, hắn đang tế bái vết máu đã khô trên mặt đất, bắt đầu suy diễn.

Một lúc sau, sắc mặt Sở Mặc trở nên khó coi.

Quẻ tượng trước đây hắn suy diễn không ngờ lại ứng nghiệm rồi!

Chỉ là lúc đó Sở Mặc không suy đoán được, việc này là do hắn mà ra.

- Hai vật mà chúng ta mang đi, tên tu sỹ hùng mạnh đó lại trút giận lên đám người này sao?

Sở Mặc hít sâu một hơi, đứng dậy, sắc mặt có chút buồn bã.

- Sao thế?

Đại Công Kê nhìn Sở Mặc.

- Những người này có lẽ đã bị chúng ta liên lụy.

Sở Mặc khẽ thở dài, hắn nhìn Đại Công Kê:

- Huynh ở lại đây luyện hóa Chân Hoàng huyết, ta đi Cẩm Tú thành xem sao.

- Tiểu tử...

Đại Công Kê gọi Sở Mặc:

- Dịch dung!

Sở Mặc do dự một chút, sau đó gật đầu:

- Đã biết.

Nói xong liền đi theo lối vào.

Lúc này cửa vào Thanh Hư Môn di chỉ tiên phúc địa đã đóng.

Nhưng từ bên trong đi ra ngoài thì đơn giản hơn nhiều.

Chỉ cần phá vỡ kết giới là được.

Sau khi đi ra, Sở Mặc phát hiện môn hộ di chỉ Thanh Hư Môn thay đổi phương vị, khoảng cách so với trước chừng hơn một ngàn dặm.

Nếu môn hộ không tự hiển lộ ra, muốn tìm được nơi này rất khó.Lúc này ở Linh giới đã là buổi tối, vừa khéo còn là đêm trăng tròn.

Ánh trăng thản nhiên bao phủ rừng núi hoàn toàn yên tĩnh.

Sở Mặc cải biến dung mạo của mình, hóa thành một thanh niên hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, bước một bước súc địa thành thốn!

Thành công Trúc Cơ, bước vào hàng ngũ tu sĩ, cảm giác này thật sung sướng.

Gần như trong chớp mắt, thân hình của Sở Mặc hiện ra ngoài mấy trăm dặm.

Lúc này thi triển Huyễn Ảnh Tật Phong Bộ cũng hoàn toàn khác trước.

Sở Mặc đã hiểu tu sĩ hùng mạnh thế nào, lực lượng thể nội liên tiếp không ngừng.Cẩm Tú Thành nguy nga nhanh chóng xuất hiện trước mắt Sở Mặc.

-----o0o-----

Chương 832 : Nguy cơ của Lục gia

Chương 832 : Nguy cơ của Lục gia

- Ta đã trở lại.

Trong lòng Sở Mặc mặc niệm một câu, sau đó thản nhiên đi vào.

Đêm nay Cẩm Tú Thành phá lệ an tĩnh.

Sở Mặc nhớ rõ mấy con phố chính của Cẩm Tú Thành trước đây lúc nào cũng đông người, hết sức phồn hoa náo nhiệt.

Nhưng hiện giờ lại có phần lạnh lùng, cả tòa thành còn bao trùm khí tức đau thương.

Phong thủy thần thông hiện giờ càng tinh thâm hơn trước, vọng khí thuật cũng cao minh hơn.

Hắn có thể cảm nhận tòa thành như đã mất đi sức sống.Ngày thường các quán rượu vẫn náo nhiệt tới tận khuya, mà giờ trong tửu quán cũng không có bao nhiêu khách nhân.

Sở Mặc tìm một tửu quá lớn, sau khi đi vào thì phát hiện bên trong chỉ có mấy bàn khách.

Tiểu nhị nhìn thấy có người tiến vào, trên mặt lộ ra nụ cười chuyên nghiệp:

- Khách quan mời vào trong.

Ngài đi mấy người?

- Mình ta.

Sở Mặc nói xong, trực tiếp lấy ra một khối vàng ném cho tiểu nhị:

- Tìm cho ta một chỗ an tĩnh.

Tiểu nhị vui vẻ, khách hào phóng như vậy rất hiếm gặp.

Linh giới tuy nhiều tu sĩnhưng cũng không ít người thường, hoàng kim vẫn là đồng tiền mạnh.

Mặc dù không đáng giá như linh thạch nhưng cũng đủ làm nụ cười của tiểu nhị thêm rạng rỡ.

Tiểu nhị dẫn Sở Mặc tới một chỗ gần cửa sổ.

Cách mấy bàn khách kia rất xa, sau đó nói:

- Ngài thấy nơi này thế nào?

- Được rồi.

Sở Mặc trả lời, sau đó nói:

- Cho mấy món ăn, một bình rượu tốt nhất.

- Được, khách quan xin chờ!

Tiểu nhị vội chạy vào phòng bếp.Không lâu sau bốn đĩa đồ ăn được bưng lên, tiểu nhị tự rót rượu cho Sở Mặc rồi nói:

- Khách quan cứ thong thả dùng.

Nói xong liền chuẩn bị đi xuống.

Sở Mặc nhìn xung quanh, lấy ra khối linh thạch đặt lên bàn, vừa lúc có thể cho tiểu nhị thấy mà không bị những người khác phát hiện.

Mắt Tiểu nhị lập tức sáng ngời, thậm chí có chút đăm đăm.

Với tư cách là tiểu nhị ở đây thì kiến thức sẽ không thấp, khối linh thạch này tỉ lệ tốt, mười phần là linh thạch bậc cao, thậm chí có thể nói là cực phẩm!

Một khối linh thạch này, đừng nói ăn một bữa cơm, cho dù ăn một tháng...

Ngày nào cũng dùng món ngon nhất thì cũng không hết!

- Hỏi ngươi một vài chuyện.

Ngươi trả lời rồi khối linh thạch này thuộc về ngươi.

Sở Mặc thản nhiên nói.

- Ngài có chuyện gì cứ hỏi, đại sự tiểu sự của Cẩm Tú Thành gần như không có gì ta không biết!

Tiểu nhị hạ giọng nói, bởi vì hưng phấn mà thanh âm có phần run rẩy.

- Ngươi ngồi xuống nói đi.

Sở Mặc chỉ vào cái ghế đối diện.

Tiểu nhị nhìn quanh, phát hiện không có ai chú ý tới nơi này.

Kỳ thật chuyện này cũng khá thông thường.

Chưởng quỹ cũng không thèm để ý tiểu nhị cùng khách nhân tâm sự.

Dù sao như vậy cũng có thể mời chào thêm một ít khách nhân nữa.

- Có phải gần đây đã xảy ra chuyện gì?

Sở Mặc nhìn tiểu nhị hỏi:

- Đem những chuyện ngươi biết nói ta nghe xem.

- Ngài hỏi đúng người rồi, gần đây Cẩm Tú Thành đã xảy ra chuyện lớn!

Tiểu nhị vừa nghe câu hỏi đã bắn liên thanh.

Đem những chuyện hắn biết nói hết cho Sở Mặc nghe.

Việc này gần như cả Cẩm Tú Thành đều biết.

Tỷ như gia chủ tam đại gia tộc ngã xuống, ngay tiếp theo tam đại gia tộc không thể ngăn cản con đường suy bại.

Nói thí dụ như vì gia chủ tam đại gia tộc đột nhiên qua đời khiến gia tộc rung chuyển.Nhất là Hồng gia và Lục gia đã có xung đột.

Có người quy tội này cho gia chủ đã chết, dù đã thì vẫn phải gánh vác trách nhiệm tương ứng.

- Ngài không biết chứ... hai cô nương Lục gia kia thật đáng thương.

Vốn Lục gia là gia tộc lớn nhất Cẩm Tú Thành, đã nghe nói về Lục Thiên Duyệt chưa?

Đó chính là đệ tử thân truyền của chưởng môn Linh Động Sơn!

Nhưng nàng muốn muội muội của mình ngồi lên vị trí gia chủ, nghe nói đã cùng vài người trong gia tộc náo tới túi bụi.

Tiểu nhị có chút cảm thán nói:

- Có câu là một người đắc đạo, gà chó thăng thiên (một người làm quan, cả họ được nhờ), nhưng trái lại... cây đổ khỉ tan!

Sở Mặc nhìn thoáng qua tiểu nhị:

- Ngươi cũng biết không ít chuyện nhỉ!Tiểu nhị cười cười:

- Khách quan, ta nói bằng lương tâm, ta cũng không gạt ngài, việc này gần như toàn bộ Cẩm Tú Thành đều biết rồi!

Sở Mặc gật đầu, nói:

- Vậy ngươi còn biết chuyện gì mà người thường không biết?

Tiểu nhị nao nao, phỏng chừng cũng trách chính mình lắm miệng, ngẫm nghĩ một chút, nói:

- Có một việc, hẳn không nhiều người biết lắm.

Tiểu nhị nói xong, còn cẩn thận nhìn thoáng qua xung quanh, hạ thấp âm nói:

- Ngươi có biết vì sao Lục Thiên Duyệt dựa vào Linh Động Sơn nhưng vẫn bị bàng chi trong gia tộc làm cho sứt đầu mẻ trán không?Sở Mặc lẳng lặng nhìn tiểu nhị, không nói gì.

Tiểu nhị có chút đắc ý nói:

- Chuyện này không nhiều người biết lắm!

Lục gia bàng chi không biết thế nào mà kết giao với đệ tử của Huyết Ma Giáo!

Được đệ tử Huyết Ma Giáo ủng hộ!

- Huyết Ma Giáo?

Sở Mặc khẽ cau mày, cảm thấy tên này khiến người nghe không thoải mái.

Dường như là một tà phái chứ danh môn chính phái có ai đi dùng tên này?

- Đúng vậy, chính là Huyết Ma Giáo, mấy đệ tử đều là tu sĩ Kim Đan kỳ!

Hơn nữa ta còn nghe nói...

Mấy đệ tử đó kỳ thật có liên quan tới việc tam đại gia tộc tổn thất nặng nề!

Tiểu nhị thật cẩn thận nói:

- Chuyện này ta nghe từ một vị đại nhân của Hồng gia uống say nói ra.

Sở Mặc gật đầu, nhẹ nhàng bắn khối linh thạch vào tay tiểu nhị:

- Cảm ơn ngươi rồi!

Tiểu nhị lập tức mừng rỡ, nhìn Sở Mặc nói:

- Về sau ngài có chuyện gì, trực tiếp tới tìm ta là được, ta tên tiểu Lục tử!

Chuyện trong Cẩm Tú Thành, tiểu Lục tử có thể tìm hiểu thay ngài.

- Được, có gì ta sẽ tìm ngươi.

Sở Mặc gật gật đầu, để tiểu nhị lui xuống.

Sở Mặc tùy tiện ăn vài miếng rồi tính tiền rời tửu lâu, hắn có chút do dự, có nên đi Kim gia hay Lục gia nhìn một chút không.

Tam đại gia tộc Cẩm Tú Thành gặp chuyện khiến Sở Mặc cảm thấy nặng nề, tuy hắn có thể chối bỏ trách nhiệm, thậm chí có thể trực tiếp rời đi.

Nhưng chuyện này, đến cuối cùng là do hắn mà ra.

Nếu không phải hắn cầm Thí Thiên và giọt Chân Hoàng Huyết kia, chỉ sợ tam đại gia tộc cũng không phải gặp kiếp nạn này.

Cho nên, từ sâu trong nội tâm, Sở Mặc cảm thấy bản thân có lỗi với ba gia tộc này.

Nhất là Kim gia gia chủ Kim Đông Nam và Lục gia gia chủ Lục Chính, tuy chưa nói thâm giao nhưng vẫn đủ tôn trọng hắn.

Sở Mặc tin tưởng, nếu bọn họ còn sốngthì có thể qua lại vui vẻ.

Hắn thật không ngờ chuyện lại như vậy.

Nghĩ đến lúc trước mình còn đáp ứng Lục Chính giúp hắn luyện chế đan dược, giải quyết họa ngầm trong thân thể hắn.

-----o0o-----

Chương 833 : Đêm tới Lục gia

Chương 833 : Đêm tới Lục gia

Lời hứa còn bên tai, nhưng người thì đã mất.

Trong lòng Sở Mặc quyết định, hắn sẽ giúp tam đại gia tộc báo thù này!

Ít nhất, hắn không thể trơ mắt nhìn tam đại gia tộc sụp đổ.

Lục gia bàng chi cấu kết đệ tử Huyết Ma Giáo khiến Sở Mặc cảnh giác.

Mấy tên huyết ma giáo cảnh giới Kim Đan công khai ở Cẩm Tú Thành.

Hiển nhiên là có chỗ dựa, căn bản không sợ tam đại gia tộc trả thù.Nhưng bọn họ có mục đích gì?

Suy đoán một chút là có thể nghĩ ra!

Năm Kim Đan...

Nếu một hai, Sở Mặc còn tự tin có thể ứng phó một chút.

Nhưng năm...

Sở Mặc cảm thấy thiếu tự tin.

Vẫn là tu sĩ cao hơn một cảnh giới, dù hắn đã là Trúc Cơ đỉnh cao thì cũng không dám nói lấy một đánh năm.

Sở Mặc nghĩ tới nghĩ lui, vẫn quyết định đi Lục gia, gặp Lục Thiên Duyệt xem nàng có tính toán gì không rồi nói.

Nghĩ thầm trong lòng, Sở Mặc bay thẳng đến Lục gia thành nam.Rất nhanh đã tới Lục gia, toàn bộ Lục gia vô cùng an tĩnh.

Lục gia có lực phòng vệ rất mạnh.

Cửa lớn đóng chặt, bên trong có tu sĩ Trúc Cơ qua lại tuần tra.

Sở Mặc cũng không làm kinh động những người này, trực tiếp chạy tới hậu viện Lục gia.

Sở Mặc cũng không biết Lục Thiên Duyệt ở phòng nào.

Nhưng phòng sáng đèn chỉ có hai ba phòng.

- Xem thử vậy.

Đầu tiên Sở Mặc đi tới một phòng, nghe âm thanh bên trong như là một vị thê tử của Lục Chính đầy đau thương nói chuyện với nha hoàn.Sở Mặc than nhẹ một tiếng, người đã mất, chỉ có thể hồi ức.

Đi sang gian phòng thứ hai, bên trong rất an tĩnh, chỉ có một bóng dáng ngồi yên như đang nhìn gì đó.

Sở Mặc vừa mới đến gần, bóng người đứng lên thổi tắt đèn.

- Bị phát hiện rồi sao?

Sở Mặc có chút kinh ngạc.

Tuy rằng hắn biết cảnh giới của Lục Thiên Duyệt đã bước vào Kim Đan đại đạo.

Nhưng hắn cũng đủ cẩn thận, theo lý đối phương không nên dễ dàng phát hiện như vậy mới đúng.

Tuy nhiên nếu Sở Mặc xác định người bên trong là Lục Thiên Duyệt thì sẽ không rời đi.Lúc này, cửa phòng mở ra, Lục Thiên Duyệt đứng nhìn nam tử xa lạ, lạnh lùng nói:

- Như thế nào?

Không còn kiên nhẫn?

Tính đến ám sát sao, sao không phải kẻ nào mạnh hơn hả?

Sở Mặc biết Lục Thiên Duyệt đã hiểu lầm, bất quá hắn cũng không giải thích mà nói:

- Sao phát hiện được ta?

Trong mắt Lục Thiên Duyệt hiện ánh sáng lạnh:

- Phát hiện ngươi rất khó sao?

- Đương nhiên, Kim Đan tu sĩ bình thường không có khả năng cảm giác được sự hiện hữu của ta.Sở Mặc thản nhiên nói, vẻ mặt tự tin.

- Ngươi thật tự tin.

Lục Thiên Duyệt nhướn mày:

- Ngươi không phải là người bọn hắn phái tới, ta không biết ngươi, ngươi là ai?

Tới nơi này làm gì?

- Có thể vào phòng nói chuyện không?

Lục Thiên Duyệt đỏ mặt, xấu hổ và giận dữ quát:

- Đó là khuê phòng của ta!

"..."

Sở Mặc lập tức ngẩn ra, lập tức cười khổ nói:

- Là ta đường đột, vậy Lục cô nương, có thể tìm một nơi nói chuyện không?

- Ta còn không biết ngươi là ai, tại sao phải tin tưởng ngươi?

Lục Thiên Duyệt có thể phát hiện Sở Mặc không phải do nàng hùng mạnh mà là ánh trăng quá sáng!

Trong phòng có đèn nhưng bóng dáng Sở Mặc vẫn hiện ra.

Người bình thường có thể không phát hiện được, nhưng đối với một tu sĩ Kim Đan kỳ thì sẽ nhận ra chỗ không thích hợp.

Cho nên Lục Thiên Duyệt cũng không vì người nọ là tu sĩ Trúc Cơ mà coi thường đối phương, thậm chí nàng còn rất cảnh giác.

Trúc Cơ kỳ này là ai?

Làm sao lại cường đại như thế?

Ngay cả nàng cũng không thể nhìn thấu.

- Ta là một cố nhân.

Sở Mặc than nhẹ một tiếng:

- Một tháng, vấn đề của ngươi hẳn là có thể giải quyết được.

- A...

Là ngươi?

Lục Thiên Duyệt kinh hô, có chút không dám tin nhìn Sở Mặc, sau đó triển khai thần thức điều tra một phen rồi trực tiếp mở cửa phòng:

- Vào rồi nói.

Sở Mặc có chút đau đầu.

Trước khi Lục Thiên Duyệt nói thì Sở Mặc không cảm thấy gì.

Nhưng giờ nghĩ lại khuya khoắt tiến vào khu phòng người ta, thế nào cũng có phần không được tự nhiên.

- Nhanh lên, đừng để người khác thấy!Lục Thiên Duyệt mở cửa nói.

Sau khi nói xong cũng cảm giác một lời nhiều nghĩ, mặt hơi nóng lên.

Sở Mặc vốn không có tâm tư gì khác, thấy thế cũng vào theo.

Lục Thiên Duyệt đóng kỹ cửa, cũng không mở đèn mà nương theo ánh trăng, vẻ mặt phức tạp nhìn Sở Mặc.

Thật lâu sau mới nói:

- Ta còn tưởng ngươi không về nữa, không ngờ...

"..."

Sở Mặc thở dài nói:

- Ta không nghĩ tới chuyện lại như vậy.

- Nói như vậy...

Thứ những người đó muốn tìm đang ở trong tay ngươi sao?

Lục Thiên Duyệt nhìn Sở Mặc, đau thương mà nói:

- Chuyện này...

Tuy rằng không trách ngươi, nhưng tam đại gia tộc lại vì thế gặp họa.

Nếu không phải do chúng ta còn có chút nội tình, nếu không phải mấy gia tộc ở Cẩm Tú Thành cũng bị thương nặng; nếu không phải phạm vi mười dặm quanh Cẩm Tú Thành không có Đại Thành thứ hai...

Sợ là tam đại gia tộc đã tan thành mây khói.

Lục Thiên Duyệt nói xong nhìn Sở Mặc:

- Ta không trách ngươi, chẳng qua là cảm thấy...

Thế sự vô thường.

Càng không ngờ là ngươi đã trở lại.

Ta muốn biết, ngươi tới tìm ta làm gì?

- Ta muốn giúp các ngươi.

Sở Mặc nói.

- Ngươi?

Giúp chúng ta?

Lục Thiên Duyệt có chút không dám tin nhìn Sở Mặc, sau đó cười khổ nói:

- Một tháng...

Ngươi đã thành công Trúc Cơ rồi.

Đích xác rất lợi hại, tuy nhiên...

Ngươi có biết địch nhân của chúng ta là ai không?

Trừ phi...

Ngươi sau lưng ngươi có thể đứng ra.

Nói cách khác, muốn báo thù thì không thể trông mong vào ông trời.

"Người phía sau ta?"

Sở Mặc thầm nghĩ, sau lưng ta làm gì có ai?

Xem ra lúc trước bọn họ đã hiểu lầm khá sâu.

Đến lúc này, Sở Mặc cũng không thể nói những lời như đã hiểu lầm này.

Lục Thiên Duyệt nhìn Sở Mặc, trong mắt có sự mong chờ, cực kỳ vọng về "Người phía sau" kia.

Sở Mặc lắc đầu:

- Đừng nghĩ nữa, không thể nào.

- Vì sao?

Lục Thiên Duyệt lập tức thất vọng, cảm giác ngọn lửa mới nhen nhóm trong lòng đã tan biến.

- Không vì sao cả, bọn họ không thể xuất thế.

Sở Mặc nhìn Lục Thiên Duyệt, khẽ cười:

- Thế nào, người phía sau ta không ra ngoài thì không có cách nào đánh bại địch nhân sao?

Lục cô nương, đừng thất vọng, trước tiên nói qua về địch nhân đi.

- Có gì để nói đây?

Lục Thiên Duyệt cười miễn cưỡng, thở dài một tiếng nhưng vẫn nói:

- Ra tay hại cha ta còn có hai tu sĩ kim đan Lục gia tên là Chu Hồng, là một tu sĩ vô cùng hùng mạnh, cảnh giới của hắn đã đến Nguyên Anh trung kỳ!

Không chỉ như thế, kẻ này lòng lang dạ sói, tính tình âm u lạnh lẽo, chưa bao giờ đồng ý chịu thiệt, có tâm lý trả thù rất mạnh!

Nếu ai chọc phải hắn thì chỉ có ngồi chờ xui xẻo!

-----o0o-----

Chương 834 : Huyết Ma Giáo

Chương 834 : Huyết Ma Giáo

- Nguyên Anh trung kỳ...

Sở Mặc nhíu mày, thầm nghĩ cảnh giới này đúng là khó đối phó.Tới Nguyên Anh kỳ, đan điền sẽ ngưng kết ra hình người nhỏ, đó là Nguyên Anh.

Tu sĩ Nguyên Anh kỳ có thể khiến Nguyên Anh ly thể, phi thiên độn địa.

Nói cách khác, Nguyên Anh kỳ rất khó giết chết.

Chỉ cần để Nguyên Anh chạy trốn, đối phương sẽ không chết.

Nhổ cỏ không trừ gốc, đây là đại kỵ giới tu hành!

- Người này ở Linh giới đã có hung danh, hơn nữa chiến lực rất mạnh, người cùng cảnh giới thậm chí mạnh hơn hắn cũng không muốn động tới.

Lục Thiên Duyệt nói.

Sở Mặc hiểu, Lục Thiên Duyệt nói thật.

- Vậy người của Huyết Ma Giáo là sao?

Sở Mặc nhìn Lục Thiên Duyệt hỏi.

- Ngươi cũng biết sao?

Lục Thiên Duyệt nhíu mày nhìn Sở Mặc.

- Đêm nay ta mới trở lại Cẩm Tú Thành, trước khi tới nơi này, ta nghe tin trong một tửu lâu.

Sở Mặc nói.

- Ngươi tới chỗ ta đầu tiên sao?

Lục Thiên Duyệt thoáng chút suy nghĩ nhìn Sở Mặc, trong bóng đêm, ánh mắt nàng bừng sáng.Sở Mặc gật đầu:

- Nói chuyện của Huyết Ma Giáo đi.

- Huyết Ma Giáo...

So với Chu Hồng còn đáng sợ gấp một vạn lần!

Lục Thiên Duyệt kéo ghế sang tới gần Sở Mặc, sau đó nói:

- Nhưng người của Huyết Ma Giáo lúc này chỉ có thể coi là đồng lõa.

Sau đó, Sở Mặc đã biết chuyện xảy ra ở di tích Thanh Hư Môn ngày đó.

Hắn và Đại Công Kê vào Huyễn Thần Giới sau, Chu Hồng cùng đệ tử Huyết Ma Giáo giận tím mặt.

Trút hết cơn tức lên tam đại gia tộc.

Triệu Thanh dẫn theo vài đệ tử Huyết Ma Giáo ngăn chặn cửa ra vào di tích Thanh Hư Môn, không cho ai rời khỏi.Chu Hồng thì đại khai sát giới, trực tiếp ra tay phế bỏ những cường nhân Kim Đan, khiến họ không có cả cơ hội tự bạo!

Dù sao, tu sĩ Kim Đan kỳ tự bạo cũng rất đáng sợ, cho dù là tu sĩ Nguyên Anh cũng bị thương nặng.

Mấu chốt là người tam đại gia tộc lúc đó đang quá hưng phấn, không ngờ sẽ có người ra tay với họ.

Hơn nữa còn là một lão quái Nguyên Anh trung kỳ!

Sau khi phế bỏ những tu sĩ Kim Đan kỳ, Chu Hồng đại khai sát giới, đánh chết không ít tu sĩ Trúc Cơ kỳ.

Rốt cục từ miệng một gã tu sĩ Hồng gia hỏi ra ngoài tam đại gia tộc còn có một người trẻ tuổi thần bí có linh sủng Đại Công Kê.

- Tu sĩ Hồng gia sợ chết nên đã kể hết những chuyện hắn biết.

Bao gồm ngươi lấy cảnh giới Tiên Thiên có thể đánh bại Trúc Cơ đỉnh cao, đối mặt Kim Đan cường nhân cũng không sợ hãi.

Lục Thiên Duyệt nhìn Sở Mặc, thở dài nói:

- Điều này cũng khó trách tu sĩ kia.

Tuy rằng ta không thích Hồng gia.

Nhưng chuyện này, đổi lại là người khác cũng sẽ bán đứng ngươi thôi.

Sở Mặc gật đầu:

- Đúng, bọn họ và ta không có giao tình.

Bán đứng ta là bình thường.

- Chu Hồng cũng hỏi người khác, lấy được đáp án không khác biệt lắm, cũng biết ngươi còn theo chúng ta vào cung điện nên ngươi là hiềm nghi lớn nhất!

Lục Thiên Duyệt nhìn Sở Mặc:

- Chuyện thăm dò di tích vốn là tốt, ai cũng có thể chiếm được bảo vật.Nhưng ở tu hành giới...

Đạo lý này không đúng.

Bình thường mà nói, ai thực lực mạnh nhất sẽ có đồ tốt nhất.

Động tới người như Chu Hồng hậu quả càng thêm nghiêm trọng...

Ai chiếm được đồ tốt nhất, hắn sẽ đối đãi với người đó như kẻ thù.

- Ta hiểu.

Sở Mặc gật đầu.

- Huyết Ma Giáo vốn chỉ là đồng lõa.

Nhưng không ngờ Lục gia bàng chi lại quen biết Đại sư huynh của Huyết Ma Giáo Triệu Thanh.

Hơn nữa không biết tại sao, đám Triệu Thanh không rời đi như Chu Hồng mà lại tới Cẩm Tú Thành.

Như đang chờ gì đó...

Lục Thiên Duyệt nói xong, nhìn Sở Mặc:

- Ta đoán bọn chúng đang đợi ngươi.Sở Mặc trầm mặc, không nói gì.

Lục Thiên Duyệt nói tiếp:

- Đại sư huynh Huyết Ma Giáo kia dù không công khai nói ủng hộ Lục gia bàng chi thượng vị, nhưng sự hiện hữu của bọn họ cũng là mối uy hiếp lớn.

Cho nên ta và muội muội sống cũng không dễ dàng gì.

Chỉ là họ muốn đá chúng ta ra khỏi Lục gia thì cũng không dễ dàng như vậy!

Sau lưng ta còn có Linh Động Sơn!

- Huyết Ma Giáo này rất mạnh sao?

Sở Mặc có chút mẫn cảm với cái tên này, sau khi nhập môn Phong Thủy thần thông thuật, cảm giác của Sở Mặc đã mạnh hơn trước nhiều.

Chẳng qua suy diễn thuật cường thịnh cũng không thể suy diễn bản thân.

Nói cách khác, Sở Mặc đã sớm vận dụng Phong Thủy thần thông thuật suy diễn HuyếtMa Giáo rồi.

- Rất mạnh!

Thời gian Huyết Ma Giáo xuất hiện ở Linh giới chưa tới ba trăm năm!

Lúc ấy một tên là người của Huyết Ma Lão Tổ xuất hiện ở Linh giới, không có ai biết sư thừa của hắn, cũng không ai biết hắn mạnh như thế nào.

Dù sao cũng chỉ dùng mười mấy năm thành lập lên Huyết Ma Giáo.

Trong Huyết Ma Giáo có năm vị lão tổ, tất cả đều là cảnh giới Nguyên Anh ....

Phong cách hành sự quỷ dị, vừa chính vừa tà.

Hơn nữa vô cùng khiêm tốn.

Ngươi không chọc ta, ta không động ngươi.

Nhưng mấy năm gần đây bắt đầu trở nên bá đạo.

Tựa như lần này, nếu là lúc trước người của Huyết Ma Giáo sẽ không làm như vậy.

Lục Thiên Duyệt nói.

Sở Mặc nhìn Lục Thiên Duyệt:

- Ta cần một thân phận không có sơ hở, ngươi có thể cho ta không?

- Thân phận không có sơ hở?

Lục Thiên Duyệt nhìn Sở Mặc, nhíu mày có phần nghi hoặc.

- Đúng, thân phận chỉ có ngươi biết nhưng lại không ai có thể vạch trần!

Sở Mặc nhìn Lục Thiên Duyệt, thản nhiên nói:

- Có lẽ, về sau ta sẽ dùng thân phận đó đi lại trong Linh giới.

- Sao ngươi tin tưởng ta như vậy?

Lục Thiên Duyệt sâu kín hỏi:

- Ngươi không sợ ta sẽ bán đứng ngươi sao?

- Tác dụng hiện tại của thân phận này dùng để giúp ngươi.

Sở Mặc thản nhiên nhìn Lục Thiên Duyệt:

- Ta không thể bại lộ thân phận thật của mình nên mới cần dùng tên giả, dùng một thân phận giả.

Về phần sau này...

Nếu ngươi thật sự có bán đứng ta thì cùng lắm ta không dùng thân phận này nữa.

Lục Thiên Duyệt nhìn Sở Mặc như nghĩ gì đó, thật lâu sau mới nói:

- Ta sẽ không bán đứng ngươi, loại chuyện vong ân phụ nghĩa này ta không làm được.

- Ta tin tưởng ngươi.

Sở Mặc cười cười.

Hai ngày sau, Lục gia có một thanh niên nam tử tướng mạo anh tuấn, nhìn qua khoảng 2526 tuổi, khí vũ hiên ngang ngọc thụ lâm phong.

Lúc nào cũng cười ôn hòa ý, tự xưng là họ hàng xa của Lục gia, muốn gặp Lục gia gia chủ tạm thời Lục ThiênKỳ.

Người này chính là Sở Mặc, tuy nhiên hiện tại hắn là Lục Thiên Minh!

Là con vợ cả họ xa nhất mạch Lục gia, theo quan hệ, tằng tổ Lục Thiên Minh cùng tằng tổ Lục Thiên Duyệt và Lục Thiên Kỳ có cùng ông nội.

Xem như có cùng nguồn gốc, nhưng nhân duyên đã mỏng, cho dù là thông hôn cũng không có vấn đề gì.

-----o0o-----

Chương 835 : Lục Thiên Minh

Chương 835 : Lục Thiên Minh

Phụ mẫu Lục Thiên Minh mất lúc hắn còn rất nhỏ, trong nhà lại không có huynh đệ tỷ muội.

Từng ở Cẩm Tú Thành Lục gia ba năm, khi đó, Lục Thiên Minh ước chừng bốn năm tuổi, lớn hơn Lục Thiên Duyệt một tuổi, Lục Thiên Kỳ hai tuổi.

Lục Thiên Minh ở Cẩm Tú Thành Lục gia có tình cảm tốt với Lục Thiên Duyệtvà Lục Thiên Kỳ, lúc ra đi tỷ muội Lục Thiên Duyệt còn khóc tới vài ngày.

Ngay lúc đó Lục Thiên Minh được một tán tu đưa đi.

Vị tán tu năm đó đã có tu vi Nguyên Anh đỉnh cao, bất cứ lúc nào cũng có thể bước vào Luyện Thần Kỳ, phi thăng Tiên giới.

Bởi vì không muốn đứt kế thừa ở Linh giới mà tìm kiếm truyền nhân khắp nơi.

Khi vào Lục gia phát hiện Lục Thiên Minh thiên tư thông minh, thiên phú tốt nên thu Lục Thiên Minh làm đệ tử, dẫn khỏi Lục gia.

Từ đó về sau, ngàn dặm không có tin tức, cũng không quay về.

Lục Thiên Minh đi được không lâu, Lục Thiên Duyệt được chưởng môn của Linh Động Sơn thu làm đệ tử, đưa tới Linh Động Sơn.

Chuyện này từng chấn độngCẩm Tú Thành một thời gian.

Nói Lục gia trước sau có hai đệ tử được Nguyên Anh lão tổ thu làm đệ tử, tiền đồ không thể lường được!

Tuy nhiên, ngoại trừ Lục Thiên Duyệt thì không ai biết Lục Thiên Minh đã mất mấy năm trước.

Năm đó Lục Thiên Minh được sư phụ đưa đi đối xử vô cùng tốt, Lục Thiên Minh cũng không phụ kỳ vọng, mấy năm trước đã thành công bước chân vào Kim Đan.

Trong lớp trẻ cũng xem như cực kỳ ưu tú.

Tuy nhiên trời mưa nắng thất thường.

Ước chừng ba năm trước, Lục Thiên Minh đi lịch lãm gặp một nơi nguy hiểm, trực tiếp bị một Ngạc yêu Nguyên Anh đỉnh caođánh chết.

Sư phụ của Lục Thiên Minh cực kỳ bi ai, cùng Ngạc yêu Nguyên Anh huyết chiến bảy ngày.

Rốt cục giết chết được nó nhưng bản thân cũng bị trọng thương.

Vị Nguyên Anh tán tu tự thấy có lỗi với Lục gia, không còn mặt mũi nào gặp mặt người Lục gia, sau khi khỏi bệnh liền nhờ người đưa đến Linh Động Sơn Lục Thiên Duyệt một bức thư rồi độ kiếp phi thăng, rời Linh giới đầy thương tâm này.

Lục Thiên Duyệt cũng bi thương rất lâu, tuy nhiều năm không gặp nhưng cảm tình lúc nhỏ vẫn còn.

Nàng không muốn người nhà khổ sở, liền giấu chuyện này không nói với ai.Khi Sở Mặc đề xuất muốn một thân phận, Lục Thiên Duyệt đã nghĩ tới Lục Thiên Minh.

Chỉ cần có nàng và muội muội xác nhận, như vậy Lục gia cũng không thể hoài nghi thân phận của Lục Thiên Minh!

Bởi vì Lục Thiên Minh đi cùng tán tu kia cũng không hề lộ diện ở Linh giới.

Theo ý tán tu thì Lục Thiên Minh phải có cảnh giới Nguyên Anh mới có thể yên tâm cho đi lại trong thế gian.

Thân là tán tu, biết rõ thế gian hiểm ác, lòng người khó dò.

Cho nên vẫn bảo hộ Lục Thiên Minh thật tốt.

Hiện giờ ngoài Lục Thiên Duyệt và sư phụ Lục Thiên Minh đã phi thăng Tiêngiới thì không ai có thể vạch được mặt Sở Mặc.

Lục Thiên Duyệt quyết định rồi chỉ nói với Sở Mặc một câu nói:

- Chuyện báo thù không cần cưỡng cầu, nếu ngươi sử dụng thân phận Thiên Minh ca ca thì hãy thay huynh ấy sống cho tốt.

Hy vọng ngươi có thể hoàn thành những tâm nguyện năm đó của huynh ấy.

- Hắn còn tâm nguyện gì?

Sở Mặc hỏi.

- Hắn hy vọng mình có thể phi thăng Tiên giới, trong tương lai có thể phi thăng đến Thiên giới, trở thành cao thủ chân chính.

Lục Thiên Duyệt nói.

- Ta biết rồi, ta sẽ giúp hắn hoàn thành.

Sở Mặc trịnh trọng cam kết.

Lục Thiên Duyệt dùng cả đêm đó nói cho Sở Mặc về người nhà của Lục Thiên Minh, cùng với những chuyện lúc trước ở Cẩm Tú Thành.

Cuối cùng nói:

- Hai ngày sau, ngươi tới Lục gia gặp muội muội, chỉ cần qua được cửa của muội muội thì thân phận của ngươi không còn kẽ hở!

Cho nên hai ngày sau, Sở Mặc đến đây.

Thủ vệ Lục gia vừa nghe vị này chính là thân thích của gia chủ Lục Thiên Kỳ thì không dám chậm trễ, lập tức chuẩn bị vào thông báo.

Đúng lúc này, một đám người cười nói đi ra.

Thấy Sở Mặc thì lập tức nao nao.Sở Mặc lúc này thật sự rất anh tuấn.

Trường sam xanh ngọc, mái tóc dài đen nhánh, mày kiếm mắt sáng, môi hồng răng trắng, dáng cao nhưng không đơn bạc.

Đứng ở nơi đó có khí chất trời sinh.

- Người kia là ai?

Người dẫn đầu nhíu mày hỏi thị vệ đang định vào thông báo.

- Bẩm Thiên Cường thiếu gia, đây là thân nhân của nhất mạch đại gia chủ.

Thị vệ cung kính hồi đáp, cẩn thận nhìn thoáng qua người vừa đặt câu hỏi.

Lục Thiên Cường, phụ thân của hắn là lão Lục có quyền thế lớn nhất Lục gia hiện giờ!Cũng chính là Lục gia có tiếng nói nhất sau khi Lục Chính ngã xuống.

Trọng yếu nhất là, Lục Đào cùng đại sư huynh Huyết Ma Giáo Triệu Thanh tâm đầu ý hợp!

Có thể nói, hiện giờ toàn bộ Lục gia, uy hiếp lớn nhất với Lục Thiên Duyệt và Lục Thiên Kỳ chính là phụ thân của Lục Thiên Cường

- Lục Đào.

- Đại Gia Chủ?

Lục Thiên Cường bĩu môi, sau đó hung hăng định tát Sở Mặc, đồng thời mắng:

- Ngươi là tên lường gạt, dám lừa cả Lục gia, muốn chết sao?

- Thiên Cường thiếu gia đừng...

Thị vệ kinh hãi, không ngờ Lục Thiên Cường quá phận, trực tiếp động thủ.

Ngay cả những người bên Lục Thiên Cường cũng nao nao.

Tuy nhiên tiếp theo, những người này đã hiểu ra, lộ vẻ hí hửng xem trò vui.

BA!

Một tiếng giòn vang, tay Lục Thiên Cường bị Sở Mặc bắt lấy.

Lục Thiên Cường dùng sức giãy dụa cũng không thoát được, tiếp theo có một chiếc dao găm trong tay hắn tỏa ra dao động năng lượng trực tiếp đâm về phía trái tim Sở Mặc.Cận chiến trước mặt Sở Mặc chính là muốn chết.

Lúc bắt tay hắn, Sở Mặc cũng đã phòng bị việc hắn xuất thủ.

Khi dao găm đâm tới gần, một chân Sở Mặc trực tiếp nâng lên, hung hăng đá vào bụng Lục Thiên Cường.

Đồng thời, hắn dùng lực cầm lấy tay Lục Thiên Cường.

Ầm!

Bụng Lục Thiên Cường bị Sở Mặc đá trúng, miệng phun máu tươi.

Ngay sau đó, một tiếng rắc vang lên, cổ tay Lục Thiên Cường bị Sở Mặc bẻ gãy!

- Aaa!Lục Thiên Cường hét thảm, khuôn mặt văn veo vì đau đớn.

Nhưng Sở Mặc lại không có ý dừng tay, giữ tay nắm dao găm của Lục Thiên Cường đâm hướng trái tim của Lục Thiên Cường.

- Dừng tay!

Một tiếng gầm từ trong đám người vang lên, có bóng người đánh tới Sở Mặc, đồng thời còn có mấy đạo hào quang.

Thuật pháp công kích!

Những kẻ đi cùng Lục Thiên Cường có ba bốn kẻ trực tiếp xuất thủ.

Bọn họ còn không có thời gian khiếp sợ.

Bởi vì Lục Thiên Cường mà chết ở đây,bọn họ cũng khó tránh liên quan.

Sở Mặc cười lạnh giữ lấy Lục Thiên Cường quay một vòng.

Thuật pháp công kích đều đánh vào Lục Thiên Cường.

Phốc phốc phốc!

Thân thể Lục Thiên Cường lập tức bùng lên huyết quang.

Mấy người kia chỉ nén giận ra tay, căn bản không giữ sức, không ờ tất cả đều đánh vào Lục Thiên Cường khiến hắn chết khiếp.

-----o0o-----

Chương 836 : Trực tiếp đánh chết

Chương 836 : Trực tiếp đánh chết

Khi Sở Mặc ném Lục Thiên Cường xuống đất, vị thiếu gia này đã gần chết, mắtkhông thấy được gì.

- Trời...

Mau cứu Thiên Cường thiếu gia!

- Không xong, đã xảy ra chuyện!

- Có kẻ giết người!

Toàn bộ Lục gia hỗn loạn.

Mấy người vừa mới xuất thủ trợn tròn mắt.

Khi nhìn Sở Mặc thì tràn đầy thù hận.

- Là ngươi giết Thiên Cường thiếu gia!Một gã tu sĩ Lục gia không nói hai lời, đầu tiên đổ trách nhiệm cho Sở Mặc rồi quát:

- Ngươi đền mạng cho Thiên Cường thiếu gia!

Ầm!

Sở Mặc đấm ra một quyền.

Nhân quyền trong Thiên Địa Nhân Tam Tài quyền pháp.

Sau khi Trúc Cơ có uy lực khiến người ta sợ hãi.

Sở Mặc dùng một quyền nện vào ngực, đánh chết tu sĩ Trúc Cơ kỳ kia.Tiếp theo, mấy tu sĩ đánh Sở Mặc đều cảm giác được công kích của mình thất bại, không kịp đề phòng thì thân thể đau nhức.

Tiếp theo...

Bọn họ không biết gì nữa.

Một quyền một mạng!

Sở Mặc đánh cực nhanh, tổng cộng ra bốn quyền.

Đánh chết bốn gã Trúc Cơ tu sĩ.

Kế tiếp, toàn bộ cửa lớn Lục gia tĩnh mịch!

Những người còn có thể đứng đó im lặng như pho tượng, không dám động!Trong mắt họ là sự sợ hãi.

Hô hấp cũng nhanh chóng đình chỉ.

Những người trên đường phố thấy thế sợ tới chỉ dám đứng từ xa nhìn bóng dáng kia.

Người kia là ai?

Dám trực tiếp đánh ở cửa Lục gia?

Hơn nữa dường như còn giết chết con của Lục Đào...

Đúng là loạn rồi!

Thị vệ khẩn trương xông vào báo tin.

Thời gian qua đi, có rất nhiều người chạy ra từ đại trạch Lục gia.

Một người trung niên vội vã đi ra, đầu tiên là ngồi xuống xem xét tình hình Lục Thiên Cường.

Tiếp theo đứng lên, đôi mắt gần như sắp phun ra lửa nhìn Sở Mặc, lạnhgiọng nói:

- Ngươi giết con ta!

Sở Mặc nhìn người này, thản nhiên nói:

- Ta chỉ tự vệ, là hắn muốn giết ta.

- Ngươi nói bậy!

Trung niên giận dữ hét:

- Con ta từ trước đến nay đều giúp mọi người làm điều tốt, tao nhã đâu thể làm ra chuyện này?

Ngươi lại dám động đến Lục gia, Lục gia sẽ không bỏ qua cho ngươi!

Người đâu...

- Chậm đã.

Lúc này, một âm thanh trong trẻo vang lên, tiếp theo, từ bên trong có một nữ tửtóc ngắn xinh đẹp đi ra.

Đúng là thiên kim của đại gia chủ Lục Thiên Kỳ!

Sau Lục Thiên Kỳ là tỷ tỷ của nàng Lục Thiên Duyệt.

Lục Thiên Duyệt có chút khiếp sợ nhìn Sở Mặc, trong lòng tự nhủ sao lại thế này?

Không phải đến Lục gia nhận thân sao?

Gì mà đã đánh nhau rồi?

Bất quá khi ánh mắt Lục Thiên Duyệt nhìn vào Lục Thiên Cường và mấy kẻ dưới đất, sắc mặt nàng lạnh giá hẳn.

Nếu như nói hiện giờ trong Lục gia, Lục Đào có quyền thế nhất tạm thời coi như an phận, còn có sự tôn trọng cơ bản với tỷ muội nàng thì con của Lục Đào là LụcThiên Cường đã bắt đầu tự cho mình là đích tôn, hành sự không kiêng nể gì.

Cho dù là ngay trước mặt Lục Thiên Kỳ cũng rất xấc xược.

Cho nên Lục Thiên Duyệt rất phản cảm với Lục Thiên Cường, thậm chí còn hơn cả phụ thân hắn Lục Đào.

Trong tình huống này, Lục Thiên Duyệt có thể đoán ra.

Nhất định là Lục Thiên Cường biết người kia đến tìm đến tỷ muội các nàng, không nói hai lời đã trực tiếp xuất thủ.

Đừng nói bị phế bỏ, cho dù bị đánh chết cũng đáng đời!

Lục Thiên Duyệt nghĩ thầm trong lòng.Lúc này, Lục Đào quay đầu lại, thản nhiên nhìn Lục Thiên Kỳ:

- Thế nào, đại gia chủ có lời gì muốn nói?

Con ta bị một ngoại nhân đánh chết, đại gia chủ muốn giúp ta lấy lại công đạo sao?

Lục Thiên Kỳ có chút nghi hoặc nhìn thoáng qua Sở Mặc, nàng cảm giác khuôn mặt này có phần quen thuộc.

Sau đó mới nhìn Lục Đào, nói:

- Đúng sai đều có công luận, nếu như đối phương sai, ta sẽ không thiên vị người khác.

- Còn gì phải xem xét?

Người này ở cửa Lục gia khiêu khích, con ta tới ngăn cản, hắn chẳng những phế bỏ con ta mà còn đả thương bốn năm Lục gia tu sĩ!

Chẳng lẽ chuyện này cần hỏi nữa sao?

Đại gia chủ... không phải ngươi sợ chứ?

Nếu như ngươi sợ, trở về nhà nghỉ ngơi đi!

Chuyện này... mình Lục Đào ta có thể giải quyết!

Lục Đào nhìn con mình đang cấp cứu, sắc mặt vặn vẹo kéo xuống lớp giả tạocuối cùng, trực diện với Lục Thiên Kỳ.

- Làm càn!

Lục Thiên Duyệt lạnh lùng nói:

- Lục Đào, ngươi thân là Lục gia trưởng lão, có thể nói chuyện với đại gia chủ như thế hay sao?

Trong mắt ngươi, có phải thấy trưởng lão nên vượt qua gia chủ, trở thành chủ nhân của Lục gia rồi hả?

- Hừ!

Gia chủ là vị trí dành cho người có khả năng.

Lục Đào chỉ khâm phục người có thể bảo hộ con em gia tộc!

Nói thí dụ như huynh trưởng ta Lục Chính, chứ không nghe hạng người vô năng yếu đuối chỉ huy!

Lục Đào lạnh lùng nhìn Lục Thiên Kỳ:

- Một tiểu nha đầu miệng còn hôi sữa, có tài đức gì làm gia chủ?

Hôm nay trước xử tên hung thủ giết người, tiếp tới sẽ bàn về chuyện gia chủ này.

Lục Đào đã nhận được tin, kẻ động thủ làm thương tổn con mình là người thân của gia chủ nhất mạch.

Cho nên, hắn muốn dùng cơ hội này tiến hành bức cung!

Đến lúc đó, dù Lục Thiên Kỳ thật sự đồng ý quân pháp bất vị thân, hắn vẫn có nhiều lý do buộc tội Lục Thiên Kỳ!

Dù sao, cuộc chiến giành chức gia chủ tới ngày hôm nay, bên hắn đã chiếm quánhiều ưu thế.

Hắn không muốn tiếp tục kéo dài nữa, cứ kết thúc hôm nay là tốt nhất!

- Lục Đào...

ông cũng lộ cái đuôi hồ ly rồi sao?

Lục Thiên Duyệt lạnh lùng cười, sau đó không để ý tới Lục Đào, nhìn về phía Sở Mặc:

- Ngươi là ai?

Vì sao tới Lục gia đả thương người?

Sở Mặc nhìn Lục Thiên Duyệt, lại nhìn Lục Thiên Kỳ, có chút do dự nói:

- Hai muội là Thiên Duyệt và Thiên Kỳ sao?

- Làm càn... tên của gia chủ ngươi có thể gọi sao?

Một tu sĩ bên Lục Đào lớn tiếng quát, xem ra muốn ra tay với Sở Mặc.

- Ngươi câm miệng cho ta!Khí tức Kim đan của Lục Thiên Duyệt bạo phát, bao phủ toàn trường.

Uy áp này khiến mọi người, bao gồm cả Lục Đào có chút không nói được gì.

Sắc mặt của Lục Đào hết sức khó coi, trong lòng thầm mắng tiện nhân...

Nếu không phải kiêng kị Linh Động Sơn, Lục Đào ta muốn làm gia chủ vốn chẳng cần phí chút khí lực nào!

Tu sĩ vừa lên tiếng phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch, không dám lắm miệng nữa.

Lục Thiên Kỳ cau mày nhìn Sở Mặc, lẩm bẩm nói:

- Ta...

Ta cảm thấy ngươi rất quen mắt, nhưng không nhớ đã từng gặp ở đâu?

- Thiên Kỳ muội muội, ta là Lục Thiên Minh!

Sở Mặc nhìn Lục Thiên Kỳ:

- Muội quên rồi sao?

Năm đó chúng ta từng chơi đùa với nhau nữa!

Lúc nói chuyện, Sở Mặc không khỏi tỏ vẻ kích động, hành động khá thành thục...

Tuy nhiên chuyện này cũng không có cách nào khác tình, dựa theo ý của Lục Thiên Duyệt.

Sở Mặc từ nay về sau vẫn có thể sử dụng thân phận này cho đến khi phi thăng Tiên giới!

-----o0o-----

Chương 837 : Bức cung

Chương 837 : Bức cung

Như vậy, nhất định phải giấu diếm được mọi người, bao gồm thân muội muội của Lục Thiên Duyệt là Lục Thiên Kỳ.

- Huynh... huynh là Thiên Minh ca ca?

Trời ơi...

Huynh thật là Thiên Minh caca sao?

Thật tốt quá... rốt cục đã trở về!

Huynh không biết năm đó huynh đi rồi ta đã khóc rất nhiều.

Mấy năm nay cũng luôn nhớ đến huynh, Thiên Minh ca ca, không ngờ hôm nay mới bằng lòng xuất hiện.

Nếu cha muội còn tại, thấy huynh nhất định sẽ rất vui

Lục Thiên Kỳ nói xong, không kìm nổi nước mắt rơi xuống.

Sở Mặc thở dài:

- Ta cũng đã nghe chuyện mới cầu sư phụ cho ta ra ngoài.

Ta biết hết rồi, Thiên Kỳ muội muội đừng đau buồn nữa, yên tâm đi, ta sẽ giúp đỡ các muội vượt qua cửa ải khó khăn này!

Lục Thiên Kỳ hai mắt đẫm lệ mông lung gật đầu, hạ giọng nói:

- Thiên Minh ca ca có thể tới thăm, muội đã rất vui vẻ rồi!Sau lần trước bị Sở Mặc quát mắng, tính cách của Lục Thiên Kỳ đã thay đổi rất nhiều.

Hiện giờ phụ thân nàng cũng mất, người từng giả trai hoành hành Cẩm Tú Thành cũng đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một cô nương kiên cường, có chút cố chấp thủ vững sản nghiệp phụ thân để lại.

Sắc mặt Lục Đào vô cùng khó coi, hắn lạnh lùng nhìn Sở Mặc, cười lạnh nói:

- Ai biết con hoang ở đâu ra?

Ai biết ngươi có phải giả mạo hay không?

Hừ, nếu ngươi thật là người của Lục gia thì sao lại ra tay với huynh đệ của mình?

Mở mắt chó của ngươi nhìn cho kỹ, những người bị ngươi đánh chết đều là con cháu Lục gia đó!

Sở Mặc lạnh lùng nhìn Lục Đào:

- Ngươi muốn chết sao?

- Ngươi...

Ngươi dám uy hiếp ta?

Lục Đào giận dữ:

- Theo bối phận ta là trưởng bối của ngươi!

Nếu ngươi là con cháu Lục gia... ai cho ngươi có gan nói chuyện với trưởng bối như vậy?

- Trưởng bối?

Ngươi cũng xứng sao?

Sở Mặc nhìn Lục Đào:

- Ta vừa mới vào Cẩm Tú Thành đã nghe nói chuyện của Lục gia.

Gia chủ ngã xuống, bàng chi có ý đồ đoạt quyền, hẳn là nói ngươi rồi?

- Ngươi ngậm máu phun người!

Tuy rằng đã quyết định vạch mặt, nhưng bị người nói như vậy, Lục Đào vẫn cảm thấy mặt mình nóng rát.

- Có phải ngậm máu phun người hay không ngươi tự rõ.

Sở Mặc thản nhiên nói:

- Ta tới nơi này, để thị vệ giúp ta thông báo, con của ngươi đi ra, chỉ hỏi thị vệ một câu ta là ai.

Thị vệ kia vừa mới nói ta là thân nhân của gia chủ nhất mạnh liền trực tiếp ra tay với ta.

Một kích muốn động thủ giết người!

Ngươi thật sự biết giáo dục đây, biết ta là con cháu Lục gia, không nói hai lời đã muốn giết ta...

Hiện giờ ngươi làm cha đến đây, không nói hai lời muốn bôi nhọ ta.

Các ngươi quả đúng là hai cha con!

Lục Đào còn muốn nói thì lại bị Sở Mặc lại cắt lời.

- Còn có, ngươi không mù thì cũng phải thấy, ta có một người, họ có cả đám.

Nhìn dao găm trong tay con ngươi là của ai hả?

Lại nhìn vết thương của con ngươi đi...

Ngoài cổ tay do ta bẻ gãy thì có vết thương nào do ta đánh nữa?Sở Mặc trào phúng nhìn Lục Đào:

- Mặt khác, ngươi đừng nói bối phận với ta, ta họ Lục nhưng chẳng có chút quan hệ gì với ngươi!

Lục Đào bị tức đến muốn hộc máu, hắn không thể nào nói nổi Sở Mặc, bèn nhìn Lục Thiên Duyệt và Lục Thiên Kỳ:

- Có phải hôm nay gia chủ sẽ một lòng che chở tên hung thủ giết người này?

Lục Thiên Kỳ nhìn thoáng qua Sở Mặc, sau đó nói:

- Hắn không phải hung thủ giết người, là những người này chủ động phát động công kích, hắn chỉ tự vệ.

- Ha ha, tự vệ, hay cho từ tự vệ!

Lục Đào cắn răng nói:

- Các ngươi đã bất nhân thì đừng trách ta bất nghĩa!

Hôm nay, vì lấy công đạo cho con mình, Lục Đào ta sẽ giết chết các ngươi!

Lúc này, cửa lớn Lục gia chật như nêm, tất cả mọi người đều tụ tập ở đây.

Trong đó người đứng sau Lục Thiên Kỳ và Lục Thiên Duyệt rõ ràng không bằng những người đứng bên Lục Đào.

Phía sau Lục Đào có người cười lạnh nói:

- Loại người cùi chỏ hướng ra ngoài căn bản không xứng làm gia chủ, Lục gia giao cho các ngươi không biết trụ được bao lâu.

- Đúng vậy, hôm nay che chở một tên công tử bột, ngày mai không chừng sẽ hạ thủ với người nhà.

- Lục gia không phải chỉ là của hai ngươi mà là của mọi người, chúng ta quyết không cho phép Lục gia bại hoại trong tay các ngươi!

- Đúng!

Chúng ta quyết không cho phép!

- Quyết không cho phép!

Trong lúc nhất thời, đám đông sau Lục Đào reo hò ầm ĩ.

Dù có Lục Thiên Duyệt dùng khí thế Kim Đan áp chế, đám người kia vẫn la lối, bức ép.

Lục Thiên Kỳ tức đến sắc mặt trắng bệch, Lục Thiên Duyệt thì thở dốc.

Người đứng sau các nàng cũng đáp trả.

- Thối lắm!

Lục Thiên Kỳ là gia chủ do Lục Chính gia chủ trước khi lâm chung đề bạt, các ngươi dựa vào gì phản đối?

- Các ngươi vốn không tư cách phản đối!

Hiện giờ Lục gia chính là thiên hạ do Lục Chính gia chủ gây dựng, đám người các ngươi ngồi mát ăn bát vàng nhiều năm như vậy, hiện giờ lại còn muốn tạo phản?

- Đồ không biết xấu hổ, ăn của gia chủ nhất mạch, dùng đồ gia chủ nhất mạch, ở nhà gia chủ nhất mạch...

Nhưng bây giờ lại chơi trò tu hú chiếm tổ, các ngươi làmột đám vô sỉ!

- Đồ vô sỉ!

- Cút khỏi Lục gia!

- Lục gia không cần đám người dưới phạm thượng như các ngươi!

Người đứng sau Lục Thiên Kỳ và Lục Thiên Duyệt đều là gia chủ nhất mạch, cùng vinh cùng nhục, lợi ích gắn chặt.

Cho nên không thể dung cho người khác làm gì chủ.

Nếu không bọn họ sẽ không có kết cục tốt.

Lục Đào cười lạnh nhìn Lục Thiên Duyệt và Lục Thiên Kỳ:

- Gia chủ tuy có quyền quyết định gia chủ kế tiếp nhưng nếu là gia chủ ngungốc vô năng, trưởng lão hội có quyền bãi miễn gia chủ, một lần nữa tuyển cử hiền tài đảm nhiệm gia chủ!

Hôm nay đã nói đến nước này, đã bị người ngoài chê cười, vậy hãy để cho bọn họ thấy rõ!

Mau họp trưởng lão hội, hiện giờ Lục gia tổng cộng còn có bảy vị trưởng lão, mọi người trực tiếp biểu quyết!

Ai đồng ý bãi miễn Lục Thiên Kỳ đứng ra, cho ta xem có phải chỉ mình ta cảm thấy nó không có tư cách đảm nhiệm chứ vị gia chủ!

Lục gia trước có chín trưởng lão, gia chủ nhất mạch chiếm năm.

Bàng chi chiếm bốn.

Hơn nữa Lục Chính làm gia chủ chủ trì đại cục, gia chủ nhất mạch có thể thoải mái đè ép bang chi.

Nhưng hiện giờ Lục Chính cùng hai trưởng lão Kim Đan mất đi, trưởng lão củagia chủ nhất mạch chỉ còn ba!

Mà bên bàng chi có những bốn!

Ngoại trừLục Đào thì ba trưởng lão khác đều ở bên bàng chi.

Khi Lục Chính còn sống, những trưởng lão này còn có thể vì đại cục suy xét.

Hiện giờ Lục Chính đã mất, những trưởng lão này đương nhiên sẽ theo Lục Đào.

-----o0o-----

Chương 838 : Buộc tội

Chương 838 : Buộc tội

Nếu quả thật mở trưởng lão hội công khai biểu quyết thì gia chủ này nhất mạch, sẽ thua.

Cho nên khi Lục Đào nói vậy, những người bên bàng chi đều tỏ vẻ vui mừng.

Sản nghiệp Lục gia hiện giờ có tám phần thuộc về gia chủ nhất mạch, điều nàykhiến bàng chi hâm mộ ghen tị, cũng muốn chiếm đoạt.

Hiện giờ đã có cơ hội, mở cuộc họp trưởng lão hội, Lục Thiên Kỳ sẽ bị bãi miễn.

Đến lúc đó, toàn bộ Lục gia là thiên hạ của bàng chi!

Ba gã trưởng lão bên Lục Đào đã được hứa hẹn, chỉ cần Lục Đào lên làm gia chủ, ba trưởng lão mỗi người một phần rưỡi sản nghiệp Lục gia!

Đây là một phần lợi ích không thể cự tuyệt!

Đừng nói ba trưởng lão bàng chi bên Lục Đào, cho dù là người vốn duy trì trung lập, nhưng trước lợi ích thì tám chín phần mười cũng sẽ dao động.Bên gia chủ nhất mạch nghe xong biến sắc.

Nhất là ba trưởng lão của gia chủ nhất mạch.

Mặt đỏ bừng, giận dữ mắng đám người Lục Đào vô sỉ.

Tuy nhiên hiện tại mắng chửi cũng không có ý nghĩa, cũng không giải quyết được bất cứ vấn đề gì.

Lúc này.

Lục Thiên Kỳ đột nhiên cười lạnh:

- Thật sao?

Muốn biểu quyết sao?

- Đúng vậy, ta thân là trưởng lão của Lục gia, có trách nhiệm nghĩ cho toàn bộ Lục gia!

Ngươi đã không thích hợp làm gia chủ này, như vậy ta sẽ đứng ra buộc tội ngươi!Lục Đào lời lẽ chính nghĩa nói:

- Tuy nhiên, mọi thứ đều tiến hành theo tộc quy.

Cho dù ngươi bị buộc tội nhưng sản nghiệp thuộc tỷ muội các ngươi thì vẫn là của các ngươi!

- Ta có cần phải cảm tạ ông không?

Lục Thiên Kỳ lộ vẻ nghiền ngẫm.

- Không cần, ta cũng chỉ suy xét cho gia tộc!

Lục Đào thản nhiên nói.

- Được, biểu quyết thì biểu quyết.

Lục Thiên Kỳ cười lạnh nhìn Lục Đào:

- Nhưng ngươi thân là trưởng lão của Lục gia, còn ở trước mặt nhiều người như vậy, tốt nhất nên nói rõ.

Kết quả lần biểu quyết này ngươi có thừa nhận không.Lục Thiên Kỳ nói xong, cười tủm tỉm nhắc nhở:

- Ngươi đừng quên rồi, các ngươi chỉ có một cơ hội!

Lục Đào nhíu mày, theo bản năng nhìn thoáng qua ba trưởng lão bàng chi.

Gia quy Lục gia có viết: Nếu gia chủ không hiền, trưởng lão hội có một lần buộc tội gia chủ.

Nếu thành thì sau một tháng sẽ bổ nhiệm gia chủ mới.

Trong vòng năm năm không cho phép tiến hành lần thứ hai!

Nếu buộc tội thất bại, trưởng lão hội vĩnh viễn mất đi cơ hội buộc tội gia chủ.

Đây cũng là vì bảo vệ quyền lợi gia chủ nhất mạch.

Có thể buộc tội là vì sợ xuất hiện loại gia chủ vô năng khiến gia tộc suy bại, nhưng đồng thời vì phòng ngừa trưởng lão hội lạm quyền nên mỗi nhiệm kỳ gia chủ chỉ có một cơ hội.Lục gia sừng sững ở Cẩm Tú Thành vô số năm, nhiều đời gia chủ có thủ đoạn cực kỳ cao minh, căn bản không cho các trưởng lão cơ hội này.

Lại nói, vô duyên vô cớ buộc tội gia chủ, thanh danh trưởng lão hội cũng bị ảnh hưởng.

Cho nên tộc quy từ ngày xuất hiện cũng chưa được dùng tới.

Lục Đào cũng không định dùng chiêu này, hắn vốn dựa vào thế lực của mình, từng chút ăn hết sản nghiệp gia chủ nhất mạch.

Sau đó làm mạnh thế lực bàng chi.

Đợi đến cuối cùng, căn bản không cần buộc tội, mệnh lệnh của Lục Thiên Kỳ không còn hiệu lực gì với Lục gia.

Đến lúc đó, toàn bộ Lục gia đã rơi vào trong tay hắn.Đến lúc đó, hắn không cần gánh vác ác danh, thuận lý thành chương trở thành gia chủ kế tiếp.

Đó mới là điều Lục Đào muốn.

Nhưng vì phòng ngừa xuất hiện biến cố, Lục Đào vẫn âm thầm liên hệ với ba trưởng lão bàng chi, đưa ra hứa hẹn làm họ sảng khoái đáp ứng, khi chuyện phát triển đến mức cần muốn sử dụng quyền biểu quyết buộc tội gia chủ thì họ sẽ về phe hắn.

Chỉ là giờ nhìn Lục Thiên Kỳ tươi cười, Lục Đào cảm thấy thiếu tự tin, không khỏi nhìn thoáng qua ba trưởng lão bàng chi.

Ba trưởng lão bàng chi khẽ gật đầu với Lục Đào, cho hắn một viên thuốc an thần.

- Tiểu nha đầu...

Không ngờ còn học ra vẻ huyền bí.

Ngươi còn non lắm!

Lục Đào rốt cục yên lòng, cười lạnh gật đầu:

- Đương nhiên!

Lục Đào ta nói lời giữ lời!

Hôm nay trước mặt nhiều người như vậy, vì tương lai của Lục gia không thể không làm kẻ ác.

Ta thề, kết quả hôm nay hôm nay của trưởng lão hội là gì, Lục Đào ta đều tán thành.

Nếu vi phạm trời tru đất diệt!

Lục Đào bị bức bách hạ lời thề độc, trong lòng đương nhiên khó chịu, nhìn sang Lục Thiên Kỳ cười lạnh:

- Ta đã phát lời thề, ngươi thì sao?

- Gia chủ không cần!

- Gia chủ, căn bản không cần thề!

- Lục gia là của nhất mạch, dựa vào gì phải thề với những người này?

Lục Thiên Kỳ chưa nói gì, những người phía sau nàng đã nóng nảy.

Nếu chẳng may bốn trưởng lão theo phe Lục Đào bãi miễn Lục Thiên Kỳ thì không còn cách nào thu dọn hậu quả.Lục Thiên Kỳ tuổi trẻ khí thịnh, dễ dàng kích động, bọn họ nhất định phải nhắc nhở Lục Thiên Kỳ, nếu không một khi phát ra lời thề thì chẳng khác nào đã tiến vào bẫy của Lục Đào.

Lục Thiên Duyệt cũng hơi nhíu mày, nàng hiện tại không rõ Sở Mặc dựa vào gì.

Lẽ ra tình thế hiện tại đã rất rõ lãng, bên Lục Đào có bốn người, bên mình chỉ có ba người.

Gia chủ có thể bổ nhiệm tân trưởng lão, nhưng nhất định phải thông qua trưởng lão hội biểu quyết mới được.

Tình thế hiện giờ rõ ràng là tử cục!

Lục Thiên Duyệt có chút lo lắng nhìn Lục Thiên Kỳ, trên mặt Lục Thiên Kỳ không lộ cảm xúc.

Nàng chỉ an tĩnh ở đó nhìn Lục Đào lại nhìn Sở Mặc:

- Thực xin lỗi Thiên Minh ca ca, vừa đến đã để huynh thấy cảnh này.

- Đều là người nhà, đừng nói những lời xa lạ này.

Sở Mặc nhìn Lục Thiên Kỳ trầm giọng nói:

- Muội có nắm chắc không?

Nếu không thì để ta giết hết bọn họ!

Đám người Lục Đào lập tức nổi giận, trừng mắt chửi bới Sở Mặc.

- Lớn mật!

Làm càn!

Nơi này là Lục gia, đây là chuyện nội bộ của Lục gia, một ngoại nhân cũng dám nói lung tung?

Không sợ gió thổi đứt lưỡi sao?

Một trưởng lão đứng bên Lục Đào nhìn Sở Mặc phẫn nộ quát.

- Tiểu tử, ngươi cẩn thận đấy.

Giết chết chúng ta sao, ngươi cảm thấy mình rất lợi hại phải không?

Đừng tưởng rằng tu luyện vài ngày đã hùng mạnh.

Trưởng lão bàng chi trào phúng.

- Hắc, thật là không biết sống chết, không cần để ý loại tiểu nhân vật này.

Bắt hắn thẩm vấn, xem hắn là gian tế từ đâu ra?

Trưởng lão thứ ba bàng chi khinh thường nhìn Sở Mặc.

Đến lúc này, Lục Đào hoàn toàn yên lòng.

Ba trưởng lão bàng chi đều đứng bên hắn.

Có thể trở thành trưởng lão quyền thế nhất Lục gia, Lục Đào đương nhiên có tâm trí và lòng dạ thâm sâu.

Lục Thiên Kỳ nghe thấy những lời này, nói:

- Không liên quan tới Thiên Minh ca ca, để cho tiểu muội dắt huynh đi uống rượu!

Chúng ta ôn chuyện cũ.

-----o0o-----

Chương 839 : Chuẩn bị phía sau

Chương 839 : Chuẩn bị phía sau

Sở Mặc có thể cảm giác được Lục Thiên Kỳ đầy tự tin, đồng thời vận dụng vọng khí thuật nhìn thoáng qua số mệnh của Lục Thiên Kỳ, phát hiện người từng giả tiểutử này số mệnh rất mạnh, thậm chí còn tràn đầy.

Trong lòng Sở Mặc hơi ngẩn ra, có chút khó hiểu.

Bởi vì mắt thấy đây đã là tử cục.

Đây là chuyện nội bộ Lục gia, người ngoài căn bản không thể can thiệp.

Giống Sở Mặc vừa mới nói không được thì giết kia căn bản không phải sự thật.

Chẳng lẽ Lục Thiên Kỳ còn có chuẩn bị phía sau sao?

Sở Mặc cau mày, chợt nhớ tới Lục Chính.

Tuy rằng không tiếp xúc nhiều nhưng Sở Mặc vẫn cảm giác được Lục Chính là một người có chỉ số thông minh và lòng dạ thâm sâu, lẽ ra Lục Chính cũng biết sau khi hắn chết Lục gia sẽ biến hóa thế nào.

Như vậy... nếu chưa có chuẩn bị gì đã trực tiếp để Lục Thiên Kỳ kế nhiệm vị trí gia chủ, rõ ràng là đẩy Lục Thiên Kỳ vào hố lửa.Hắn sẽ đẩy con gái mình vào hố lửa sao?

Hiển nhiên là không!

Sở Mặc nghĩ vậy.

Hẳn trước khi chết Lục Chính cũng đã nghĩ đến cục diện hôm nay, cho nên hắn nhất định đã cho Lục Thiên Kỳ thủ đoạn để cân bằng Lục gia!

Hiểu ra, Sở Mặc cũng thả lòng hơn, cười cười nhìn Lục Thiên Kỳ:

- Được...

Bên kia Lục Đào lạnh lùng cắt lời Sở Mặc, trào phúng nhìn Lục Thiên Kỳ, không kiên nhẫn nói:

- Được rồi, ngươi đừng kéo dài thời gian, vô dụng thôi!

Mau thề đi!Lục Thiên Kỳ gật đầu:

- Tự nhiên là phải thề rồi!

Nói xong, cũng không để ý đám người phía sau lo lắng, không màng danh lợi nói:

- Ta Lục Thiên Kỳ, đại gia chủ Cẩm Tú Thành hôm nay sẽ nhận biểu quyết buộc tội của trưởng lão hội, thừa nhận mọi kết quả biểu quyết.

Nếu vi phạm, trời tru đất diệt!

Sau khi nói xong, Lục Thiên Kỳ cười cười, nhìn Lục Đào:

- Được chưa?

Lục Đào thở phào nhẹ nhõm, gật gật đầu:

- Được rồi!Lúc này, Lục Đào thậm chí đã thấy cảnh tỷ muội Lục Thiên Kỳ ảm đạm rời khỏi Lục gia, hắn sẽ không giết họ, thậm chí sẽ để lại cho họ một phần sản nghiệp!

Bởi vì phía sau Lục Thiên Duyệt còn có Linh Động Sơn.

Tuy rằng hắn có Huyết Ma Giáo, nhưng quan hệ vẫn không bằng Lục Thiên Duyệt và Linh Động Sơn được.

Lại nói tới thanh danh thì cũng không thể đuổi tận giết tuyệt.

Tuy nhiên...

Lục gia từ nay sẽ là của Lục Đào ta!

Hôm nay Lục Đào ta sẽ bước lên ngai vàng, cũng là ngày Lục Đào ta trở thành người nổi tiếng Cẩm Tú Thành!

Về phần Lục Thiên Cường đã bị Lục Đào tạm vứt sang một bên.

Hắn không chỉ có mỗi Lục Thiên Cường là con trai.

- Lục gia trưởng lão hội, bắt đầu biểu quyết buộc tôi gia chủ Lục Thiên Kỳ!

Lục Đào nhìn thoáng qua bốn phía, thoả mãn nói:

- Ta đồng ý đoạt thân phận gia chủ của Lục Thiên Kỳ, bởi vì nàng không có năng lực giúp Lục gia thêm cường thịnh!

Lục Đào nói xong, giơ cao cánh tay của mình, sau đó hắn mỉm cười, dùng một ánh mắt thắng lợi nhìn Lục Thiên Kỳ, tuy nhiên hắn lại nao nao.

Bởi vì Lục Đào đột nhiên phát hiện, hôm nay Lục Thiên Kỳ trang điểm!

Từ sau khi đôi nữ trang, Lục Thiên Kỳ vẫn luôn từ chối trang điểm, nhất là vi túc trực linh cữu phụ thân mà còn ném hộp trang điểm đi.

Vậy mà hôm nay không những trang điểm mà còn đeo chút trang sức trang nhã!Nếu không nhìn cẩn thận, thậm chí không thể phát hiện ra.

Đối với người biết tính của Lục Thiên Kỳ thì đây đúng là chuyện không thể tin nổi.

Lục Thiên Kỳ trang điểm thanh nhã rất đẹp.

Vẻ đẹp của nàng cũng không kém tỷ tỷ Lục Thiên Duyệt.

Nhưng vậy thì sao?

Lục Đào cười lạnh, chẳng lẽ khoe khoang một chút tư sắc thì có thể xoay chuyển cục diện sao?

Ba trưởng lão bên phía Lục Thiên Kỳ nói:

- Chúng ta phản đối!

Thiên Kỳ tiểu thư tuyệt đối có năng lực dẫn dắt Lục gia ngày càng cường thịnh!

- Các ngươi phản đối có ích gì?

Làm điều thừa...

Lục Đào cười lạnh nói, cũng trong lúc đó nghe thấy đám đông kinh hô.

Nụ cười của Lục Đào ngày càng đậm, vẻ mặt châm chọc nhìn Lục Thiên Kỳ:

- Nhị tiểu thư...

Nên thoái vị thôi!

- Hả?

Thật không?

Lục Đào trưởng lão, mời ngươi quay đầu lại nhìn đi!

Lục Thiên Kỳ tươi cười sáng lạn, mọi điều không vui trong khoảng thời gian này như đã tan thành mây khói.

Bầu trời trong mắt Lục Thiên Kỳ vô cùng rộng mở, vô cùng sáng ngời!

Lúc này, đám người xung quanh bắt đầu kinh hô, khu vực phía sau Lục Đào xôn xao!

Lục Đào theo bản năng cảm thấy không đúng, hắn quay lại nhìn ba vị trưởng lão bàng chi.

Ba trưởng lão không có cánh tay nào!Một cũng không có!

Lục Huy trưởng lão không giơ tay.

Lục Bằng trưởng lão cũng không giơ tay.

Lục Chí trưởng lão càng không giơ tay.

Đám người xung quanh há hốc miệng, vừa rồi là bọn họ không nhịn được kinh hô.

Thật sự không ngờ chuyện tới trình độ này vẫn có thể xoay chuyển?

Những kẻ phía sau Lục Đào sợ ngây người.Lục Thiên Duyệt cũng sợ ngây người.

Sở Mặc cũng ngây người.

Mọi người...

Tất cả đều kinh sợ đứng đó.

Ba trưởng lão bàng chi thấy Lục Đào quay đầu, không ngờ đều bật cười nhìn Lục Đào, thậm chí còn chẳng có chút hổ thẹn nào.

Đầu Lục Đào ong một tiếng, thân mình lung lay, có chút không dám tin nhìn ba trưởng lão:

- Các ngươi..?

- Thật có lỗi, Lục Đào trưởng lão, ta cho rằng Lục Thiên Kỳ thích hợp trởthành gia chủ của Lục gia.

Trưởng lão Lục Bằng vừa lên án mạnh mẽ Sở Mặc kia đang thành thật nói.

- Ta cho rằng Lục Thiên Kỳ có thể tiếp tục dẫn dắt Lục gia tới tương lai huy hoàng!

Trưởng lão Lục Chí cười tủm tỉm nói:

- Thế nên ta phản đối buộc tội nàng, tương phản, suốt một tháng qua ta đã thấy cố gắng của nàng, cũng nhìn thấy tiềm lực của nàng!

Trưởng lão Lục Huy lời ít ý nhiều:

- Ta phản đối buộc tội Lục Thiên Kỳ.

Phốc!Lục Đào trực tiếp phun ra một ngụm máu tươi, thân mình lảo đảo, thiếu chút nữa trực tiếp ngã lăn.

Hắn dùng tay chỉ này ba trưởng lão, ánh mắt đỏ thẫm:

- Vì sao?

Sao các ngươi phải làm như vậy?

- Không vì sao cả.

Chúng ta cảm thấy Lục Thiên Kỳ thích hợp trở thành gia chủ hơn.

Một trưởng lão nói.

- Ta không tin!

Lúc trước các ngươi không nói vậy với ta!

Lục Đào bất chấp hoàn cảnh hét lên:

- Mấy chục năm nay, các ngươi vẫn đứng cùng chiến tuyến với ta.

Chúng ta cùng một phe cánh...

Vì sao?

Vì sao lại phản bội ta?

Vì sao!

Lúc này, ba trưởng lão cùng người của bọn họ đứng cách khỏi Lục Đào.

Tuyrằng những người này không biết chuyện, căn bản không rõ vì sao trưởng lão làm vậy.

Nhưng bọn họ và các trưởng lão là quan hệ cùng vinh cùng nhục.

Cho nên, người bên Lục Đào chia thành hai phe.

Song phương cảnh giác lẫn nhau.

Tuy rằng đều là con cháu Lục gia, có cùng huyết mạch nhưng vào thời điểm này lại thành kẻ thù!

Cho dù là anh em ruột, lý tưởng khác nhau thì cũng sẽ thành thù!

-----o0o-----

Chương 840 : Đảo ngược

Chương 840 : Đảo ngược

- Lục Đào, ngươi tỉnh lại đi!

Đừng tưởng rằng tâm tư của ngươi chúng ta không rõ.

Luận nhân phẩm, lòng dạ, tài cán...

Ngươi đều kém hơn Lục Chính gia chủ rất nhiều!

Có lẽ, ngươi cảm thấy ngươi mạnh hơn Lục Thiên Kỳ tiểu thư nhưng ngươi lại quên mất một chuyện.

Trưởng lão Lục Huy, từng có quan hệ rất gần với Lục Đào thở dài nói:

- Ngươi muốn dùng ích lợi mua chuộc chúng ta, lại quên chúng ta đâu thể để một bàng chi như ngươi ngồi lên vị trí gia chủ.

- Có ý kiến gì sao?

Bàng chi thì không thể trở thành gia chủ sao?

Chẳng lẽ máu trong người Lục Đào ta không phải huyết mạch của Lục gia sao?

Lục Đào căm tức nhìn ba trưởng lão:

- Lục Huy...

Ngươi nói rốt cuộc Lục Thiên Kỳ đã cho các ngươi thứ gì?

Ngươi nói đi!

- Không hề có gì cả.

Lục Huy bình tĩnh nhìn Lục Đào:

- Nhưng chúng ta đều thiếu nợ Lục Chính gia chủ.

Quan trọng nhất là, Lục Đào ngươi làm gia chủ, lấy tính cách và nhân phẩm của ngươi, hẳn chúng ta sẽ có lúc bị thanh toán!

Ngươi sẽ không cho phép chúng ta tiếp tục ngồi ở vị trí này.Một câu, trực tiếp làm sáng tỏ căn nguyên!

Tuy nhiên, còn có câu ba trưởng lão không nói.

Đó là khi Lục Chính còn sống, chẳng những có ân tình với ba người mà còn nắm một nhược điểm trí mạng của họ, một khi dùng tới, đừng nói ba người bọn họ là trưởng lão, cho dù thế lực phía sau cũng bị tan thành tro bụi trong giây lát!

Đó mới là nguyên nhân khiến ba trưởng lão bàng chi thỏa hiệp!

Lục Chính không có chuẩn bị gì thì sao dám giao gánh nặng gia chủ vào tay con gái mình?

- Các ngươi...

Tốt lắm!

Lục Đào lại phun ra một ngụm máu tươi, hắn nhìn ba trưởng lão bàng chi, sầuthảm cười nói:

- Suốt ngày đánh nhạn lại bị nhạn mổ vào mắt...

Ta nhận thua!

Tuy nhiên...

Các ngươi phản bội ta, Lục Đào ta ghi nhớ trong lòng!

Núi xanh còn đó, nước biếc chảy dài, rồi cũng sẽ có lúc gặp lại.

Lúc này, Lục Thiên Kỳ chậm rãi mở miệng:

- Hiện tại, ta lấy thân phận gia chủ Lục gia đề nghị miễn đi chức vụ trưởng lão của Lục Đào với mười tội lớn!

Tất cả tội trạng đều có nhân chứng vật chứng đầy đủ!

Lục Thiên Kỳ nói xong nhẹ nhàng khoát tay, lập tức có người phát giấy cho các trưởng lão Lục gia, bao gồm cả Lục Đào.

Lục Đào chỉ nhìn thoáng qua đã xé nát tờ giấy, giận dữ hét:

- Miệt thị!

Bịa đặt!

Đã muốn vu tội thì cần gì phải nói nhiều!Những trưởng lão khác yên lặng đọc những tội trạng kia mà kinh tâm.

Ngầm chiếm tài sản gia tộc, âm thầm dự trữ nuôi dưỡng tư binh, ý đồ mưu phản, dung túng đệ tử làm ác, cấu kết người ngoài hãm hại đồng tộc, ám sát đối thủ cạnh tranh...

Mọi chuyện kể lại vô cùng kể lại tỉ mỉ, không ai không tin.

Bọn họ vừa nhìn đã biết đó là một trong những thủ đoạn Lục Chính lưu lại cho Lục Thiên Kỳ!

Dựa vào một tiểu nha đầu Lục Thiên Kỳ khẳng định không thể nghĩ ra nhiều tội danh trong thời gian ngắn như vậy.

Còn có những tội đã hơn ba mươi năm!

Lúc đó Lục Thiên Kỳ còn chưa được sinh ra.

Cái gì gọi là thủ đoạn?

Chính là đây!So sánh ra, tâm cơ của Lục Đào vẫn chưa đủ.

Nếu như nói Lục Chính là kiêu hùng, vậy Lục Đào... nhiều nhất chỉ là tôm tép.

Ba trưởng lão bên phía Lục Thiên Kỳ giơ tay lên:

- Chúng ta tán thành bãi miễn chức trưởng lão của Lục Đào.

Bên kia Lục Huy, Lục Chí và Lục Bằng cũng giơ tay nói:

- Chúng ta cũng tán thành giải trừ chức trưởng lão của Lục Đào!

Một hồi tranh đoạt kinh tâm động phách đã được xác định trong nháy mắt.

Đúng lúc này có vài người đi tới, kẻ cầm đầu cười ha hả nói:

- Thật là phấn khích!Vẻ mặt đã tro tàn của Lục Đào chợt bừng sáng lên, ánh mắt lộ ra hào quang, nước mắt tuôn rơi đầy mặt:

- Triệu Thanh hiền đệ, ngươi phải làm chủ cho ta!

- Yên tâm đi Lục huynh, chuyện này ta sẽ giúp huynh lấy lại công đạo!

Triệu Thanh thản nhiên nói xong đi tới.

Đám người Triệu Thanh không phóng thích khí thế nhưng người bên Lục gia đều nhận ra họ.

Người bên phía Lục Thiên Kỳ lập tức thay đổi sắc mặt.

Người cùng phe cánh với Lục Đào đang trong tuyệt vọng nhìn thấy sinh cơ!

- Chúng ta còn có Huyết Ma Giáo tương trợ!

Lục gia ở Cẩm Tú Thành có lợi hại, nhưng ở trước mặt Huyết Ma Giáo cũng chỉ là tép riu!

Trong lòng những người theo Lục Đào dấy lên hy vọng.

Lúc này, Lục Thiên Duyệt trực tiếp đi ra, nhìn đám người Triệu Thanh, lạnh lùngnói:

- Triệu Thanh, chẳng lẽ ngươi muốn can thiệp vào chuyện của Lục gia sao?

Triệu Thanh nhìn thoáng qua Lục Thiên Duyệt, trong mắt hiện lửa nóng, khẽ cười nói:

- Ta cùng Lục Đào huynh là bạn tốt nhiều năm, hiện giờ bạn tốt gặp nạn, ta không có đạo lý ngồi yên không quan tâm đến.

Tuy nhiên...

Triệu Thanh nói một câu tuy nhiên khiến Lục Đào và những người phe hắn muốn treo ngược quả tim.

Vẻ mặt khẩn trương nhìn Triệu Thanh.

Lục Thiên Duyệt lạnh lùng nhìn Triệu Thanh:

- Tuy nhiên cái gì?

- Chẳng qua nếu như ngươi đồng ý làm nữ nhân của ta, như vậy ta sẽ về phe ngươi.

Triệu Thanh cười tủm tỉm nhìn Lục Thiên Duyệt nói.

- Vô sỉ!

Lục Thiên Duyệt lạnh lùng trả lời một câu:

- Triệu Thanh, ngươi bỏ cái ý nghĩ đó đi.

- Không không không...

Triệu Thanh liên tục xua tay, mỉm cười nhìn Lục Thiên Duyệt:

- Lòng này của ta sẽ không chết!

Đám người Lục Đào hoảng hốt, hắn không ngờ Triệu Thanh lại có chủ ý này.

Nếu Lục Thiên Duyệt thật sự đồng ý vậy chẳng phải mình xong rồi?

Không được...Quyết không thể để chuyện này thành sự thật!

Lục Đào nghĩ thầm trong lòng, bỗng nhiên nói:

- Triệu Thanh hiền đệ muốn có được chất nữ của ta, chỉ sợ không dễ dàng.

- Hả?

Triệu Thanh nhìn thoáng qua Lục Đào, tất cả mọi người đều là người thông minh, có một số việc không cần phải nói ra cũng hiểu.

Cho nên Triệu Thanh cũng không bắt Lục Đào phải nói rõ.

Tuy nhiên, khi Lục Đào nói ra một chuyện, sắc mặt của Triệu Thanh lập tức nghiêm nghị lại.

Lục Đào nói:

- Hiền đệ có điều không biết, chất nữ của ta đã ở cùng một thanh niên trẻ tuổi.

Đúng rồi, người kia còn mang theo linh sủng là Đại Công Kê nữa.

- Ngươi nói cái gì?

Dù trước đó Triệu Thanh từng nghe nói người họ Sở kia theo tam đại gia tộc tiến vào di chỉ Thanh Hư Môn, cũng biết người trẻ tuổi được Lục gia gia chủ cùng Kim gia gia chủ coi trọng, nhưng lại không ngờ có quan hệ đó với Lục Thiên Duyệt.

- Ngươi nói hươu nói vượn cái gì đó?

Lục Thiên Duyệt xấu hổ nhìn Lục Đào.

Hiện tại chỉ có nàng mới biết Sở Mặc đang ở đây.

Nếu để cho Sở Mặc hiểu lầm thì sao còn dám đối mặt với Sở Mặc?

- Ta nói hươu nói vượn?

Lục Đào cười lạnh nói:

- Chất nữ ngoan, thúc thúc của ngươi là người từng trải, chút tâm tư của ngươi sao giấu diếm được ta?

Tiểu tử kia không phải còn cho ngươi một lọ đan dược sao?

Chuyện này...

Ngươi dám phủ nhận không?

-----o0o-----

Chương 841 : Chiến Kim Đan

Chương 841 : Chiến Kim Đan

- Hắn cho ta đan dược thì sao?

Lục Thiên Duyệt căm tức nhìn Lục Đào:

- Ngươi không cần ngậm máu phun người!

- Ha hả hắc, tín vật đính ước đã cho, còn che giấu nữa...

Lục Đào cười lạnh nói:

- Toàn bộ Lục gia nhiều người như vậy, không phải ai cũng mù, từ khi tiểu tử kia biến mất ngươi cơm nước không mang, có ai không nhìn thấy đây?

Lục Đào vừa nói như vậy.

Rất nhiều người của Lục gia như bừng tỉnh.

Thậm chíbao gồm cả những người bên phe Lục Thiên Duyệt cũng thoáng chút suy nghĩ.

Dường như cảm thấy lời Lục Đào nói rất có đạo lý.

- Ngươi thối lắm!

Lục Thiên Kỳ tức giận nói:

- Tỷ tỷ cơm nước không màng là vì phụ thân mời qua đời, là vì Lục gia gặp tổn thất trọng đại, dưới tình huống này, cũng chỉ có loại người ăn cây táo, rào cây sung như ngươi, lòng lang dạ sói mới tọng nổi tiệc yến lớn bé!

- Được rồi!

Triệu Thanh bỗng quát một tiếng, nhìn Lục Thiên Duyệt trầm giọng nói:

- Ngươi muốn Huyết Ma Giáo không tham dự chuyện của Lục gia, cũng không phải là không thể, nhưng ngươi nhất định phải đáp ứng ta một chuyện!

Chỉ cần nói ra tung tích của tên họ Sở kia, ta cam đoan chuyện của Lục gia, ta từ nay về sausẽ không tham dự vào!

- Chuyện của Lục gia vốn chẳng liên quan gì tới ngươi!

Ta dựa vào gì phải đáp ứng ngươi?

Lục Thiên Duyệt lạnh lùng nhìn Triệu Thanh:

- Còn nữa.

Đừng mở miệng ngậm miệng là Huyết Ma Giáo, người khác sợ các ngươi, ta không sợ đâu!

Triệu Thanh âm trầm cười, nói:

- Ta không tin!

Nói xong, hắn nhìn Lục Thiên Duyệt:

- Chỉ bằng mấy người chúng ta là có thể nhổ Lục gia tận gốc!

- Ngươi có thể thử xem.

Lúc này, Sở Mặc bỗng bước đến bên Lục Thiên Duyệt, vẻ mặt bình tĩnh nhìn Triệu Thanh:

- Nếu ngươi cảm thấy, chỉ vài tên Kim Đan có thể ở trong này muốn làm gì thì làm, Triệu Thanh, ngươi có thể thử nhìn một chút!

- Ngươi tính toán gì vậy?

Tôn Hải bên Triệu Thanh lạnh lùng nhìn thoáng qua Sở Mặc, đưa tay đánh ra một kích.

Hào quang mang theo khí tức Kim Đan như mũi tên bắn hướng mi tâm Sở Mặc.

Ra tay cũng đủ tàn nhẫn, một kích này là trực tiếp muốn mạng của Sở Mặc!Sở Mặc chân đạp Huyễn Ảnh Tật Phong Bộ, nhẹ nhàng tránh đi, một kích này trực tiếp đánh hụt vào bức tường sau lung Sở Mặc.

Ầm một tiếng!

Bức tường bị đánh thành lỗ hổng lớn, đá tảng cứng rắn trực tiếp bị đánh dập nát.

Rất nhiều người tái nhợt, có chút không dám tin cảnh tượng nhìn thấy.

Trong lòng thầm nghĩ, một kích này mà đặt vào mình chỉ sợ đã trực tiếp tan nát.

- Lực lượng của Kim Đan kỳ quả nhiên không thể khinh thường.

Sở Mặc thản nhiên nhìn thoáng qua Tôn Hải, sau đó thân ảnh lóe lên, hung hăng đánh một quyền tới mặt Tôn Hải.Có qua mà không có lại là thất lễ!

- Tôn tử ăn ta một quyền đi!

Sở Mặc gầm lên giận dữ, trong nháy mắt xông tới trước Tôn Hải.

Tôn Hải không ngờ đối phương nhanh như vậy, lập tức đưa tay ra đỡ, cánh tay cứng rắn trực tiếp chắn đỡ một quyền của Sở Mặc.

Răng rắc!

Tiếng xương vỡ giòn vang, cánh tay Tôn Hải bị Sở Mặc dùng một quyền trực tiếp đánh nát xương cốt.Tôn Hải kêu đau, thân mình lùi nhanh ra sau.

Tống Vạn và Tôn Tùng thấy thế, một tả một hữu trực tiếp đánh về phía Sở Mặc.

Công kích của bọn họ cũng theo đó mà đến.

Kim Đan kỳ tu sĩ, công kích nhiều thủ đoạn khiến người ta khó lòng phòng bị.

Hơn nữa tùy tiện một chiêu thuật pháp cũng có uy lực lớn, nhìn thì bình thường, nhưng trực tiếp có thể uy hiếp sinh mạng.

Cho nên, đối mặt hai gã tu sĩ Kim Đan kỳ giáp công, Sở Mặc trực tiếp từ bỏ việc truy kích Tôn Hải mà chuyển sang đệ đệ Tôn Hải là Tôn Tùng.

Tốc độ của Sở Mặc thật sự quá nhanh, tuy rằng hắn chỉ có cảnh giới Trúc Cơđỉnh cao, nhưng Tôn Tùng và Tống Vạn hoàn toàn không thể ép được hắn.

Mắt thấy Sở Mặc đến chỗ Tôn Tùng, hung hăng một quyền nện vào kết giới do Tôn Tùng dùng linh khí tạo thành.

Ầm!

Kết giới phá nát.

Quả đấm của Sở Mặc trực tiếp đập trúng mặt Tôn Tùng.

Cho dù cường độ nhục thể của Tôn Hùng đã rất hùng mạnh, nhưng mặt bị một quyền của Sở Mặc đập trúng vẫn cảm giác khuôn mặt giống như bị một ngọn núi lớn đánh lên, tựa hồ đã lún vào trong.

Tôn Hùng rú thảm một tiếng, cả người trực tiếp bị đánh bay ra ngoài.

Tống Vạn bên kia khẽ ngẩn người, không dám tin nhìn Sở Mặc, ánh mắt kia giống như nhìn thấy quỷ.

Ba người cạnh mình tất cả đều là tu sĩ kỳ Kim Đan.

Kết quả lại bị tu sĩ Trúc Cơ này nháy mắt liền đuổi ngược hai, điều này làm cho Tống Vạn đột nhiên có một loại ảo giác, dường như hắn đối mặt không phải là một người mà là một đầu rồng hình người!

Một tu sĩ nhân loại bình thường làm sao có thể có loại lực lượng kinh khủng thế này?

Sau khi Sở Mặc đánh ngã Tôn Hùng, động tác hoàn toàn không dừng lại, trực tiếp thi triển Thiên Trọng Thủ trực tiếp lao tới phía Tống Vạn.

Đầy trời đều là chưởng ảnh của Sở Mặc!

Rầm rầm rầm!

Một trận âm thành vang lên giống như mưa to đập vào cửa sổ, Tống Vạn từ trước tới nay đều tự cho mình là chiến lực cao siêu trực tiếp phun máu tươi, điên cuồng lùi về phía sau.

Đúng lúc này, Ngô Mạn và triệu Thanh rốt cục không đứng nhìn được nữa, gần như đồng thời ra tay.

Thiên Duyệt bên này trực tiếp ngăn đoán Triệu Thanh.

Nhưng lại không ngăn được Ngô Mạn, trực tiếp nhằm về phía Sở Mặc bên này, hơn nữa còn đưa ra một kiện linh khí muốn trấn áp Sở Mặc.

Món linh khí đó nhìn qua giống như một la bàn, tuy nhiên chỉ là ngoại hình tương tự, nhưng trên thực tế lại là một kim loại vô cùng kỳ dị.

Lực lượng cuồng bạo kinh khủng giống như một tòa núi lớn đè về phía Sở Mặc.

- Phá cho ta!

Sở Mặc quát lớn một tiếng.

Trực tiếp thi triển ra quyền pháp Đại quyền Thiên Địa Nhân Tam Tài!

Đây cũng là Sở Mặc sau khi bước vào cảnh giới tu sĩ lĩnh ngộ ra.

Uy lực của Địa quyền là thứ mà quyền của người không thể so sánh.

Uy lực của một quyền này ít nhất là gấp mười lần nhân quyền!

Đương nhiên, năng lượng tiêu hao trong cơ thể cũng gấp mười lần nhân quyền!

Tuy nhiên Sở Mặc có được Ngũ Hành Đạo cơ bản, thứ không thiếu nhất.... chính là năng lượng!

Một quyền này trực tiếp đập vào trên mặt linh khí Ngô Mạn đưa ra.

Đ...a....n...g...g!

Vậy mà lại phát ra tiếng nổ mạnh do kim loại chạm vào nhau.

Sau đó linh khí của Ngô Mạn đã bị một quyền của Sở Mặc đập nát!

Thật là bá đạo!

Căn bản cũng không nói bất cứ cái gì, trực tiếp chính là một quyền đập tới, linh khí... vỡ ngay lập tức!

- A!

Ngô Mạn kêu một tiếng sợ hãi.

Một tia máu tươi từ khóe miệng nàng tràn ra.

Hiển nhiên, một kích này của Sở Mặc đập vỡ linh khí của nàng, cũng khiến Ngô Mạn bị một ít cắn trả.

-----o0o-----

Chương 842 : Cường nhân cận chiến.

Chương 842 : Cường nhân cận chiến.

Tất cả người vây xem đều ngây ngốc đứng ở nơi đó, gần như bị cảnh tượng này làm sợ tới mức gần điên.

Đây là tình huống gì?

Một tu sĩ kỳ Trúc Cơ chiến liên tiếp với bốn tu sĩ Kim Đan.

Cho dù bốn tu sĩ Kim Đan này không được xem là đông đảo, nhưng cũng không phải là một tu sĩ Trúc Cơ có khả năng chống cự?

Chẳng lẽ nói, hắn thật ra không phải kỳ Trúc Cơ mà là một tu sĩ kỳ Kim Đan, chỉ là đang che giấu tu vi bản thân mà thôi?

Nhất định là như vậy!

Lúc này mọi người căn bản không thể tin được người trước mắt là một tu sĩ kỳ Trúc Cơ, nếu không điều này cũng thật là quá kinh khủng.

Đã có ai từng gặp qua tu sĩ kỳ Trúc Cơ có chiến lực cường đại như thế?

Triệu Thanh lúc này cũng trợn tròn mắt, há hốc mồm nhìn cảnh tượng này.

Hoàn toàn không thể tin được cặp mắt của mình.

Ngô Mạn lấy tay che ngực, hiển nhiên là bị nội thương không nhẹ; Tôn Tùng nằm trên mặt đất còn không đứng lên, phỏng chừng vẫn còn đang rất choáng, khuôn mặt suýt chúc nữa bị một quyền của Sở Mặc đánh dập, vẻ mặt đầy máu; còn Tôn Hải ra tay đầu tiên thì cầm một cánh tay bị đạp nát của mình, vọt tới trước mặt đệ đệ Tôn Tùng xem xét thương thế.

Bốn Kim Đan, chỉ có thương thế của Tống Vạn thoạt nhìn hơi nhẹ hơn một chút.

Nhưng lại là sắc mặt tái nhợt, vẻ mặt không dám tin.

- Kim Đan rất mạnh sao?

Sở Mặc ngừng tay, nhìn thoáng của Triệu Thanh bên kia.

- Tiểu tử.

Có dám nói ra danh hào của ngươi không?

Triệu Thanh lúc này cũng hoàn toàn bị trấn trụ, một thân tu vị hiện giờ của hắn đã tới Kim Đan trung kỳ, lịch duyệt rất phong phú, cho dù là tầm mắt hay kinh nghiệm đều rất cao.

Nhưng hắn lại chưa từng gặp qua tu sĩ Trúc Cơ có chiến lực như người trước mắt.

Đây quả thật là một cao thủ cận chiến chân chính.

- Thiên Minh.

Sở Mặc thản nhiên nói.

- Lão sư của ngươi là ai?

Vẻ mặt Triệu Thanh chăm chú nhìn Sở Mặc:

- Linh giới dường như không có nhân vật như ngươi.

- Ha ha.

Sở Mặc cười lạnh vài tiếng:

- Lão sư của ta là ai?

Ngươi chưa nghe nói qua chính là ngươi kiến thức nông cạn!

Tỷ muội Thiên Duyệt và Thiên Kỳ ban đầu vốn có chút lo lắng cũng nhịn không được mà cười khúc khích.

Sắc mặt của Triệu Thanh trở nên vô cùng khó coi, lạnh lùng nhìn Sở Mặc:

- Không nói đúng không?Tiểu tử, vậy ngươi đừng hối hận!

Sở Mặc thản nhiên nói:

- Sao chứ?

Muốn gọi sư tôn của ngươi tới sao?

- Không cần!

Triệu Thanh nói xong, khí thế trên người đột nhiên tăng mạnh.

Cổ khí thế Kim Đan trung kỳ kia vô cùng mạnh mẽ, trực tiếp áp bách khiến người xung quanh có cảm giác không thở nổi.

Một ít người có tu vi thấp thậm chí hai chân còn run rẩy, rất khó đứng vững.

Đôi mắt hắn u lãnh nhìn Sở Mặc:

- Đừng tưởng rằng cận chiến hùng mạnh chính là vô địch, hôm nay ta sẽ cho ngươi hiểu cái gì mới là tu sĩ chân chính!

Triệu Thanh nói xong, thân hình chợt lóe lên, vài đạo công kích linh hoạt và sắc bén trực tiếp chém về phía Sở Mặc!

Tụ khí thành kiếm!

Đây là thủ đoạn thường thất nhất, cũng hùng mạnh nhất nhưng rất khó tinh thông của tu sĩ.

Mấy đạo kiếm khí, mỗi một đạo đều vô cùng sắc bén, cho dù là một tòa núi lớn cũng có thể bị một đạo kiếm khí này chém nát.

Thiên Duyệt lập tức hét lớn một tiếng:

- Mau lui ra!

Kỳ thật không cân nàng nhắc nhở, những người đó đều kìm lòng không nổi mà lùi về phía sau.

Triệu Thanh xuất ra loại công kích này, cho dù là một chút khí tức cũng khiến bọn họ cảm thấy rất khó chịu.

Sở Mặc chân đạp ảo ảnh Tật Phong Bộ, nháy mắt tránh đi công kích của mấy đạo kiếm khí, bất quá vẫn có một đạo sượt qua cánh tay của Sở Mặc.

Sau đó ầm một tiếng, trên mặt đất phía xa liền xuất hiện một đạo khe rãnh sâu thẳm.

Cánh tay của Sở Mặc khẽ chảy ra một ít máu.

Con ngươi của Triệu Thanh khẽ co lại, có chút không dám tin nhìn Sở Mặc.

Hắn biết rõ một kích vừa rồi của mình mạnh bao nhiêu, một gã tu sĩ Trúc Cơ bình thường, cho dù bị kiếm khí phất nhẹ qua cũng đã lưu lại một miệng vết thương sâu đậm.

Nếu là trực tiếp đánh lên, thân thể sẽ bị chém thành hai nửa.

Nhưng người trước mắt này dường như chỉ chảy ra một chút máu tươi, căn bản không có bị thương nặng.

Trong lòng Sở Mặc cũng cảm thấy có chút giật mình, thậm nghĩ tu sĩ Kim Đan Sơ kỳ còn dễ dàng đối phó một chút, tới Kim Đan trung kỳ đích thật rất hùng mạnh.

Mỗi một kích đều đủ để khiến mình bây giờ bị thương nặng, xem ra phải thật cẩn thận mới được.

Nghĩ thầm trong lòng, Sở Mặc hướng về phía Triệu Thanh lộ ra một chút tươi cười khiêu khích:

- Có chút bản lĩnh, ó dám nghiêm túc đánh một trận không?

Triệu Thanh lạnh lùng nói:

- Có gì mà không dám?

Chỉ sợ ngươi sẽ kinh sợ!

Sở Mặc lắc đầu:

- Yên tâm đi, ngươi nếu là tu sĩ Nguyên Anh, nói không chừng ta sẽ kinh sợ, còn là một kỳ Kim Đan thì ta còn không để vào mắt!

- Kiêu ngạo, ngông cuồng!

Triệu Thanh nói xong trực tiếp lăng không mà lên:

- Đi ra ngoài thành đánh!

Sở Mặc nhìn thoáng qua Thiên Duyệt, thản nhiên cười:

- Ở đây chờ ta đến!

- Thiên Minh ca ca hãy cẩn thận!

Trường Kỳ ở một bên nói.

- Chuẩn bị cho ta đồ ăn ngon và rượu tốt, ta chặt tôn tử này xong sẽ tới uống rượu!

Sở Mặc cười lớn một tiếng, thân hình cũng lăng không mà lên, trực tiếp bay đi ra phía ngoài Cẩm Tú thành.

Bên này bốn người Tống Vạn, Ngô Mạn, Tôn Hải và Tôn Tùng đều lấy đan dược ra ăn vào, một đám sắc mặt âm trầm, hôm nay bọn họ tới nơi này là muốn trợ giúp Lục Đào hoàn toàn nắm Lục gia trong tay, từ đó thông qua Lục Đào khống chế Lục gia.

Chủng gia tộc giống Lục gia, mặc dù bọn họ không để vào mắt, nhưng sẽ không cự tuyệt việc cướp được lợi ích từ trên Chủng gia tộc nay.

Trên thực tế, Triệu Thanh cũng tốt, những người Ngô Mạn cũng tốt, trên tay mỗi người đều có mấy gia tộc như vậy.

Đương nhiên bọn họ cũng là vụng trộm sau lưng Nguyên Anh lão tổ nắm những gia tộc này trong tay mà thôi.

Nhưng bọn họ vẫn đạt được chỗ tốt vô cùng từ trên người những gia tộc này.

Chưa nói tới những thứ khác, một ít nguyên liệu tu luyện bọn họ trên cơ bản không cần lo lắng.

Còn có thêm cảm giác thỏa mãn khi nắm giữ được những chủng loại kia.

Cẩm Tú thành cách Huyết Ma giáo quá xa, vốn bọn họ không hề có loại tâm tư này.

Tuy nhiên bởi vì sự kiện di tích Thanh HƯ Môn kia khiến cho bọn họ trú ở chỗ này, vì thế liền động tâm suy nghĩ.

Cảm thấy dù sao cũng phải ở chỗ này nghỉ ngơi một vài ngày, không bằng tìm ít chuyện mà làm.

-----o0o-----

Chương 843 : Huyết Ma kiếm pháp.

Chương 843 : Huyết Ma kiếm pháp.

Có thể nắm giữ hoàn toàn Lục gia ở trong tay, cũng có trợ giúp thật lớn đối với việc hoàn thành sứ mạnh lão tổ nhắn lại.

Bọn họ cho dù lợi hại hơn nữa cũng chỉ có năm người, nhưng Lục gia không giống vậy, đây là một nơi đầu sỏ thật sự!

Kế hoạch lúc trước của bọn họ vô cùng chặt chẽ chu đáo, cũng nghĩ qua Lục gia gia chủ trước khi chết có thể sẽ lưu lại một chút thủ đoạn để giữ cân bằng những người muốn rục rịch ngóc đầu dậy trong gia tộc.

Cho nên đám người Triệu Thanh không hề sốt ruột, mắt nhìn tình thế Lục gia bên này không ngừng phát triển và thăng cấp.

Mãi tới khi Lục Đào bị tước đoạt chức vị trưởng lão bọn họ mới đứng ra.

Đến thời điểm này bọn họ quay ngược tình thế lại, như vậy Lục Đào tất nhiên sẽ quyết một lòng với bọn họ.

Thật không nghĩ tới chính là, Lục Thiên Kỳ và Lục Thiên Duyệt không ngờ lại xuất hiện một ca ca Lục Thiên Minh từ đâu tới.

Một thân chiến lực đã cường đại tới tình trạng này, quả thật chính là một đầu người mình rồng, không những lực lớn vô cùng mà còn vô cùng nhanh nhẹn.

Cái loại tốc độ này ngay cả cường nhân Kim Đan như bọn họ cũng hoàn toàn không địch nổi!

Cho nên, bây giờ mấy người Tống Vạn và Tôn Hải là thực lực mạnh nhất, nhưng trước khi Triệu Thanh bọn họ cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Con ngươi Ngô Mạn lạnh như băng nhìn tỷ muội Lục Trường Kỳ, sau đó nói:

- Chúng ta có nên đi ra ngoài thành nhìn tình huống của Thanh ca không?

- Được, chúng ta đi giúp Thanh ca đánh trận!

Tống Vạn trầm giọng nói.

Trên thực tế bọn họ đều có chút sợ tên Lục Thiên Minh kia!

Tuy rằng Triệu Thanh đã là tu sĩ Kim Đan trung kỳ cường đại.

Nhưng bọn họ vẫn sợ hãi Triệu Thanh xuất hiện cái gì không ngờ.

Bọn họ là tâm phúc của Triệu Thanh, hắn xảy ra chút gì ngoài ú muốn sẽ khiến mấy người bọn họ đều trợn tròn mắt.

Trong bốn người, thương thế của Tôn Tùng là nặng nhất, tuy rằng đã uống đan dược nhưng tổn thương trên mặt vẫn còn, máu chảy đầm đìa, nhìn qua khiến người ta vô cùng sợ hãi.

Bốn gã tu sĩ Kim Đan cùng nhau bay ra phía ngoài thành.

Lục Thiên Duyệt bên này nhìn thoáng qua muội muội, Lục Thiên Kỳ hiểu ý gật đầu, nói:

- Lục Đào, mang theo người của ngươi đi thôi, nơi này không chào đón ngươi!

Lục Đào âm u lạnh lẽo nhìn thoáng qua Lục Thiên Kỳ, thản nhiên nói:

- Chuyện còn chưa chấm dứt.

Nếu chẳng may tiểu súc sinh kia chết đi, các ngươi sẽ không có đường lui!

Lục Thiên Duyệt lạnh lùng nói:

- Hắn không có việc gì, nếu hắn trở về chắc chắn sẽ không buông tha cho ngươi!

Vẻ mặt Lục Đào rất khó coi, hắn biết lời nói của Lục Thiên Duyệt là thật.

Hai bên đã hoàn toàn vạch mặt nhau, tuy rằng chưa tới nông nỗi người chết ta sống, nhưng cũng là thắng làm vua thua làm giặc.

Dựa vào lực lượng hiện tại của hắn, chỉ có thể ký thác hy vọng vào trên người bọn Triệu Thanh kia.

Hắn có chút không tin năm tu sĩ Kim Đan mà không đối phó được với một tu sĩ Trúc Cơ!

Cái này nói ra sẽ không có ai tin tưởng!

- Hừ, chúng ta đi, đi tới biệt viện của ta!

Lục Đào nhìn thoáng qua mấy người vẻ mặt không yên bên mình, thầm nghĩ đều là một đám rác rưởi!

Nếu có chút tác dụng thì ta cũng sẽ không chật vật như thế.

Mắt thấy Lục Đào mang theo người của hắn rời đi, Lục Thiên Kỳ nhẹ nhàng thở ra, sau đó nhìn về phía ba trưởng lão Lục gia, nhẹ nhàng nói:

- Hôm nay đa tạ ba vị trưởng lão đã đại nghĩa!

- Gia chủ nói quá lời, đây cũng là chuyện chúng ta phải làm, Lục gia kế thừa nhiều năm như vậy cũng không thể bị hủy trong tay loại người bại hoại như Lục Đào.

Trưởng lão Lục Bằng nói.

- Đợi chuyện này chấm dứt ta sẽ một lần nữa phân chia phạm vi thế lực của Lục gia, một phần vốn thuộc về Lục Đào kia ta sẽ không lấy chút nào, toàn bộ đều chia đều cho sáu trưởng lão các ngươi!

Lục Thiên Kỳ trực tiếp hứa hẹn.

Sáu trưởng lão Lục gia ở đây đều lộ ra sợ hãi lẫn vui mừng.

Lục Đào là một trưởng lão có quyền thế nhất Lục gia, sản nghiệp trên danh nghĩa cũng là xếp sau gia chủ.

Tuy rằng chỉ có thể có được một phần sáu nhưng cũng có thể vượt qua một nửa sản nghiệp hiện giờ của bọn họ!

Cái này đối với bọn họ mà nói đích thật là một vui mừng bất ngờ.

Lục Thiên Kỳ sau đó lại cỗ vũ người trong gia tộc một phen, tuy rằng trong lòng nàng rất rõ giữa những người này khẳng định có người vẫn âm thầm giữ liên lạc với Lục Đào.

Tuy nhiên không sao cả, đợi tới khi Lục Đào hoàn toàn thất thế cũng sẽ không có ai hợp tác cùng hắn.

Lục Thiên Duyệt có chút vui mừng nhìn muội muội, sau đó nhẹ nhàng nói ra:

- Các ngươi trước đều về gia tộc đi, ta đi nhìn Thiên Minh ca thử!

- Tỷ tỷ cẩn thận.

Lục Thiên Kỳ nhìn thoáng qua tỷ tỷ của mình, hạ giọng nói:

- Nhất định phải mang theo Thiên Minh ca ca trở về, ta chuẩn bị thức ăn và rượu cho hắn!

- Được!

Lục Thiên Duyệt nói xong liền trực tiếp bay về phía ngoài thành.

Bên ngoài Cẩm Tú thành.

Triệu Thanh và Sở Mặc vẫn đang không ngừng giằng co giữa không trung.

- Tiểu tử...

đối phó với Huyết Ma Giáo, ngươi sẽ không có bất kỳ kết cục tốt nào.

Con ngươi Triệu Thanh lạnh như bằng nhìn Sở Mặc:

- Nếu như ngươi thức thời... bây giờ hối hận vẫn còn kịp.

Lập tức rời khỏi Cẩm Tú thành, rời khỏi Lục gia, không cần lo chuyện nơi này nữa.

- Những lời này ta cũng muốn tặng cho ngươi.

Sở Mặc nhìn Triệu Thanh:

- Ta là người khá bướng bỉnh, ghét nhất là bị người khác uy hiếp.

- Xem ra ngươi quyết tâm muốn bảo vệ Lục gia rồi.

Triệu Thanh nói:

- Nếu đã như vậy thì cũng đừng trách ta không khách khí với ngươi!

- Không cần khách khí, có thủ đoạn gì cứ việc sử dụng, cho ta xem các ngươi rốt cục có cái gì không giống bình thường.

Sở Mặc bình tĩnh nói.

- Được!

Triệu Thanh hét lớn một tiếng, khí thế nháy mắt tăng vọt, đồng thời lấy ra một thành trường kiếm chỉ về phía Sở Mặc:

- Nếm thử uy lực Huyết Ma kiếm pháp của ta đi!

Nói xong trường kiếm của Triệu Thanh run lên, trong thiên địa nháy mắt bị một cỗ huyết khí mãnh liệt bao phủ.

Sau đó thân thể của Triệu Thanh nháy mắt hóa thành trên trăm đạo ảo ảnh, cùng vây về phía Sở Mặc.

Trong tay của Sở Mặc cũng nhiều hơn một thanh trường kiếm bắn hào quang ra một phía, đây là một tiên khí!

Một bảo kiếm của Tiên giới!

Tuy rằng không so được với Thí Thiên, nhưng luận về phẩm cấp lại cao hơn rất nhiều so với binh khí của Linh giới.

Tuy rằng Triệu Thanh không đoán chắc được cấp độ và phẩm chất thanh kiếm của Sở Mặc, nhưng có thể cảm thấy sự bất phàm của nó, khiến hắn càng thêm nghi ngờ lai lịch của Sở Mặc.

Hai bên nháy mắt chiến cùng một chỗ.

-----o0o-----

Chương 844 : Dẫn động Thiên kiếp.

Chương 844 : Dẫn động Thiên kiếp.

Huyết Ma kiếm pháp của Triệu Thanh rất mạnh.

Trong không khí tràn ngập huyết khí, mỗi một sợi...

đều mang theo một cỗ lực lượng khiếp người, từ xa nhìn lại giống như một kết giới hoàn toàn bao phủ và phong tỏa mảnh thiên địa này.

Triệu Thanh cầm kiếm hóa ra trăm đạo trên hư không, cùng tiến qua đánh Sở Mặc.

Kiếm tiên trong tay Sở Mặc run lên, cũng xuất ra một bộ kiếm pháp.

Kiếm pháp này cũng là truyền thừa Chí Tôn!

Huyết khí trong hư không hoàn toàn không thể tiếp cận thân thể của Sở Mặc, trực tiếp bị kiếm khí của Sở Mặc đập tan.

Luận về cảnh giới, Sở Mặc không bằng Triệu Thanh, nhưng ở phương diện khác Sở Mặc lại mạnh hơn Triệu Thanh không biết bao nhiêu lần!

Huyết Ma kiếm pháp của Triệu Thanh cũng không giống vậy, không phải là truyền thừa Linh giới, cho nên sau khi hai bên giao thủ mười mấy hiệp cũng vẫn bất phân thắng bại!

Lúc này Ngô Mạn, Tống Vạn và đám người Tôn Tùng Tôn Hải cũng đã đuổi tới, bọn họ đứng ở giữa không trung nhìn cảnh tượng này, trong mắt đều lộ ra thần sắc không dám tin.

- Linh giới từ khi nào lại có cường nhân thế này chứ?

Hay sư phụ của hắn là người sống quy ẩn....?

Sắc mặt Tống Vạn ác liệt, chăm chú nhìn hai bên chiến đấu.

Trong mắt của Tông Tùng mang theo vẻ cừu hận, cắn răng nói:

- Mặc kệ hắn là ai thì hắn đều chết chắc!

Ngô Mạn lúc này đảo mắt nói:

- Nếu không... chúng ta bày trận ở bên ngoài này!

Vây chết hắn ở chỗ này!

- Kế hoạch của sư tỷ thật tốt.

Trên mặt Tôn Tùng lộ ra vẻ vui mừng.

Tống Vạn và Tôn Hải cũng gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

Sau đó bốn người bọn họ phân nhau bắt đầu bố trí trận khắp bốn phương tám hướng.

Làm như vậy mặc dù có chút ám muội, nhưng độ kiêng kị và căm hận Sở Mặc trong lòng của bọn họ đã thăng lên rất mạnh, hoàn toàn không muốn để Sở Mặc còn sống trở về.

Sở Mặc đang đối chiến với Triệu Thanh cũng nhìn thấy cảnh tượng này, không khỏi cười lạnh nói với Triệu Thanh:

- Sư đệ sư muội của ngươi thật là có tiền đồ.

Triệu Thanh cũng nhìn thấy động tác của đám người Ngô Mạn, cười lạnh một tiếng nói:

- Đối với địch nhân... nói chuyện tiền đồ gì đó là không có ý nghĩa, người sống mới có thể có tiền đồ!

Sở Mặc rất nghiêm túc gật gật đầu:

- Ngươi nói có đạo lý, ta vốn không muốn giết ngươi.

Tuy nhiên xem lời vừa rồi của ngươi, ta dường như nên lưu các ngươi ở tại chỗ này, không nên thả các ngươi đi.

Nếu không sau này các ngươi chẳng phải mỗi người đều ám toán sau lưng ta sao?

- Ngươi có bản lĩnh này sao?

Triệu Thanh cười lạnh, trên mặt mang theo vẻ khinh thường.

- Ta có.

Sở Mặc nhìn Triệu Thanh:

- Thứ cảnh giới này... không thể hoàn toàn quyết định tất cả.

Nếu không thể, Trúc Cơ nhìn thấy Kim Đan nên tránh lui, Kim Đan nhìn thấy Nguyên Anh nên quỳ xuống, Nguyên Anh nhìn thấy Luyện Thần chẳng phải nên trực tiếp cắt cổ sao?

Nói xong trên người Sở Mặc nháy mắt bộc phát ra một cỗ khí tức mênh mộng, thản nhiên nhìn Triệu Thanh nói:

- Ngươi vượt qua kiếp chưa?

- Cái gì?

Triệu Thanh khẽ ngẩn người.

Tuy nhiên sau đó sắc mặt của hắn nháy mắt đại biến, nổi giận gầm lên một tiếng:

- Ngô Mạn...

Tống Vạn, các ngươi mau chóng rút đi!

Nhanh lên!

Mấy người đang bày trên đều khẽ ngẩn ra, tuy nhiên tiếp theo bọn họ liền thấy không trung trên đầu vốn dĩ xanh thẳm trong phút chốc mây đen dầy đặc, số lượng mây đen này giống như sinh ra trong hư không, nháy mắt tụ tập ở nơi này.

Hắc khí cuồn cuộn, bên trong dường như ngưng tu lực lượng vô cùng kinh khủng.

- Thiên...

Thiên kiếp?

Dám người Ngô Mạn nhận ra lai lịch của đám mây đen này, sắc mặt tấy cả đều đại biến.

Tuy bọn họ chưa từng trải qua Thiên kiếp, nhưng đều đã xem người khác độ kiếp!

Tu sĩ Linh giới, chỉ cần từ Nguyên Anh thăng tiến lên Luyện Thần... thời điểm phi thăng Tiên giới mới xuất hiện Thiên kiếp.

Thời gian khác, nếu không phải mình dẫn động Thiên kiếp, Thiên kiếp chắc là sẽ không phủ xuống!

Bọn họ chưa từng thấy một tu sĩ kỳ Trúc Cơ tự dẫn động Thiên kiếp.

Đây không phải muốn chết sao?

- Ngươi điên rồi sao?

Triệu Thanh tức giận nhìn Sở Mặc:

- Chính ngươi muốn chết....

đừng liên lụy chúng ta!

Toàn bộ Linh giới, người ở cảnh giới Trúc Cơ dám dẫn động Thiên kiếp thật không có vài người.

Hơn nữa còn có thể sống sót... gần như không có!

Sở Mặc cười:

- Ngươi sợ sao?

- Ta giết ngươi trước đã!

Triệu Thanh hét lớn một tiếng, công kích càng trở nên hùng mạnh.

Hắn muốn hoàn toàn đánh chết Sở Mặc trước khi Thiên kiếp giáng xuống.

Bốn người bên kia vừa mới hoàn thành một nửa việc bày trận, giờ phút này thấy thế cũng không quan tâm bày trận mà trực tiếp vây giết về phía Sở Mặc.

Bởi vì một khi Thiên kiếp dẫn động tới, bọn họ ai cũng không chạy được!

Lúc này Lục Thiên Duyệt cũng từ Cẩm Tú thành bay ra, thấy cảnh tượng trên bầu trời lập tức chấn động, hô lớn:

- Thiên Minh ca ca... ngươi không nên làm chuyện điên rồ!

Tuy rằng người kia không phải Lục Thiên Minh thật sự, nhưng giờ phút này hắn đang chiến đấu vì Lục gia!

Lục Thiên Duyệt không thể trơ mắt nhìn Sở Mặc vì Lục gia mà chịu chết!

Sở Mặc cười nói:

- Thiên Duyệt, ngươi trốn ra xa chút, đừng để khí tức bên ngoài của Thiên kiếp dính vào.

Nói xong Sở Mặc hoàn toàn buôn thả khí tức toàn thân ra ngoài, quát to:

- Kiếp đến!

Răng rắc!

Một tiếng nổ long trời lở đất phảng phất như muốn đánh vỡ mảnh trờ cao.

Một đạo thiển điện thô to màu tím trực tiếp bổ về phía Sở Mặc.

Sở Mặc cười ha hả đón lại đạo thiểm điện này trực tiếp xông lên, tùy ý để đạo thiểm điện này đánh trúng thân thể của mình.

- Xong rồi...

Lục Thiên Duyệt ngây ngốc nhìn bầu trời phía xa, nhìn đạo bóng dáng nghênh hướng tia chớp kia, theo bản năng nhắm mắt lại.

Loại lôi Thiên kiếp khủng bố này căn bản không thể cứng rắn chống đỡ, có thể nháy mắt khiến một gã tu sĩ Trúc Cơ tan thành tro bụi.

Cho dù là tu sĩ kỳ Kim Đan, cứng rắn đỡ cũng sẽ bị thương nặng.

Lại đến một đạo... chắc chắn chết không thể nghi ngờ!

Trên mặt của Triệu Thanh cũng lộ ra một tia khiếp sợ, cũng kèm theo sắc thái vui mừng:

- Chính ngươi muốn chết... không oán ta được!

Theo hắn, một lôi Thiên kiếp này đủ để đập nát tên không biết sống chết này.

Trong lòng đám người Ngô Mạn bên kia cũng nghĩ như vậy.

- Đánh chết hắn!

- Ha ha ha, chết đi!

- Đáng tiếc không thể tự tay giết hắn.

Trên mặt đám người Tôn Tùng đều lộ ra tươi cười.

Tuy nhiên sau đó... nụ cười của bọn họ trực tiếp cứng lại.

Đạo tia chớp thô to kia bổ vào trên thân thể của Sở Mặc, sau đó... vốn không có sau đó!

Bởi vì người kia không ngờ lại không có chuyện gì!

Chỉ là y phục trên người hắn trong nháy mắt đạo thiểm điện kia hạ xuống liền hóa thành tro bụi.

-----o0o-----

Chương 845 : Bổ chết các ngươi!

Chương 845 : Bổ chết các ngươi!

Sau đó một đoàn hào quang bao phủ thân thể của hắn.

Lục Thiên Duyệt kinh hãi thét một tiếng, sau đó sắc mặt đỏ bừng, tuy rằng cái gì đều không phát hiện ra, nhưng nàng biết hiện tại trên thân người kia... là trần như nhộng!

- Cái này... này sao có thể?

Trong mắt của Triệu Thanh lộ ra hào quang khiếp sợ.

Hắn nhớ rõ sư tôn đã từng nói, loại tu sĩ ở bên trong Niết Bàn thật sự sinh ra ở Thiên giới, có thể không cần Thiên kiếp trực tiếp tu luyện tới loại cảnh giới Đế Chủ cao nhất.

Nhưng có một ít thiên kiêu tuyệt thế thật sự, bọn họ mỗi một bước nâng cao đều đã tự mình dẫn động Thiên kiếp!

Sau đó thông qua Thiên kiếp tới rèn luyện bản thân!

Loại việc này tương đương với nguy hiểm, chính là vạn kiếp bất phục.

Nhưng những người đó lại làm không biết mệt, mỗi lần trải qua Thiên kiếp luyện thể, cường độ của thân thể cũng sẽ tăng lên rất lớn.

Nếu đấu cận chiến với tu sĩ cùng cảnh giới.... gần như là vô địch!

Chẳng lẽ.... người trước mắt này cũng là một kẻ điên như vậy?

Làm sao có thể!

Đây chính là ở Linh giới!

Đang nghĩ ngợi, số lượng lớn lôi Thiên kiếp trên bầu trời... trút xuống dưới như mưa to, nháy mắt bao phủ đạo thân ảnh kia.

Sau đó....

Triệu Thanh liền thấy một hình ảnh kinh khủng nhất trong đời hắn.

Đạo bóng dáng bị lôi Thiên kiếp kia bao phủ, không ngờ lại mang theo một mảnh lôi điện xông về phía hắn!

- A!

Triệu Thanh phát ra một tiếng kêu to hoảng sợ tới cực điểm, tu sĩ Kim Đan trung kỳ này không nói hai lời liền lấy hết toàn bộ linh khí có thể dùng để phòng ngự ra, sau đó lại đem thêm một kiện được xưng là thiên khí chí bảo do sư phụ hắn lưu lại cho hắn ra.

Ầm ầm!

Vô số đạo lôi điện nháy mắt bổ lên trên những bảo vật phòng ngự Triệu Thanh lấy ra.

Linh khí này nháy mắt tan thành tro bụi, ngay cả chút cặn cũng không thể lưu lại.

Chỉ có món thiên khí là lù lù bất động gắng gượng chống lôi Thiên kiếp.

Dù là như thế, Triệu Thanh bên trong cũng chịu khổ sở, mồm to khạc ra máu, cả người nháy mắt sắc mặt tái nhợt, bị nội thương rất nặng.

Lúc này Triệu Thanh mơ hồ nghe thấy giọng nói đối phương:

- Mẹ nó, sao lại có mai rùa cứng như vậy.... coi như ngươi may mắn!

Sau đó thanh âm kia dần dần đi xa.

Sau đó Triệu Thanh cảm giác được mảnh lôi Thiên kiếp kia dường như rời khỏi hắn, tuy nhiên kế tiếp hắn liền trừng muốn nứt mắt nhìn bóng dáng kia, mang theo tảng lớn lôi Thiên kiếp xông về phía bọn Ngô Mạn.

Gần như là trong nháy mắt những người đó hoàn toàn bị bao phủ bên trong lôi Thiên kiếp.

- Xong rồi...

Triệu Thanh gần như là rên rỉ nói ra.

Hắn đã có thể kết luận, mấy sư đệ sư muội của mình... tám chín phần mười là không sống nổi.

Cho dù là ai bị Thiên kiếp như vậy đánh trúng chỉ sợ đều đã xong đời!

Vấn đề mấu chốt nhất là, Thiên kiếp sẽ căn cứ tu vi của ngươi để điều chỉnh uy lực!

Kỳ Trúc Cơ đối mặt Thiên kiếp là uy lực của kỳ Trúc Cơ, nhưng nếu là một lão tổ Nguyên Anh xông vào, Thiên kiếp đánh về phía lão tổ Nguyên Anh tự nhiên sẽ là uy lực của kỳ Nguyên Anh!

Đây mới là điểm chết người đấy!

Cho nên nói, thông qua phương thức dẫn động Thiên kiếp tới công kích kẻ thù, quả thật chính là một loại biện pháp đơn giản nhất mà cũng là hữu hiệu nhất.

Tuy nhiên loại biện pháp này...

đồng nghĩa với việc tự sát.

Hơn nữa mỗi cảnh giới.... chỉ có thể có loại cơ hội này một lần.

Từ trước tới nay Triệu Thanh chưa từng nghe nói có người dùng biện pháp này để đối địch.

Ngươi này không những là kẻ điên... hơn nữa cũng thật quá biến thái!

- Mẹ kiếp!

Triệu Thanh không kìm nổi mắng to một tiếng, đôi mắt đỏ lên.

Tuy rằng những sư đệ sư muội này không cùng một sư phụ với hắn, nhưng tình cảm lại rất tốt, hơn nữa rất tôn trọng hắn.

Nếu không phải vì giúp hắn, những người này cũng không thể sau khi bị thương lại còn tới đây.

- Lục Thiên Minh....

Ta sẽ không để yên cho ngươi!

Triệu Thanh nói xong, đột nhiên cảm giác được khí tức trong thiên địa có chút không đúng.

Hắn nhanh chóng phục hồi tinh thần:

- Mẹ kiếp... thiên kiếp vẫn còn!

Sau khi hắn dùng thiên khí kháng trụ một lớp Thiên kiếp Sở Mặc vừa mang tới, chỉ lo cho những người đó mà quên mất mình cũng bị lọt vào trong Thiên kiếp.

Thiên kiếp nhằm vào hắn... vẫn còn chưa tới!

Thiên kiếp của "Lục Thiên Minh" kia chỉ là Thiên kiếp của Trúc Cơ kỳ, nhưng Thiên kiếp mình phải đối mặt... lại là của Kim Đan kỳ!

- Ta cho tới bây giờ vẫn chưa muốn độ kiếp sớm như vậy!

Triệu Thanh khóc không ra nước mắt, tâm đã chết, không còn quan tâm tới sống chết của các sư đệ sư muội.

Muốn báo thù cho bọn họ, vậy trước tiên mình phải sống sót qua Thiên kiếp này mới được.

Linh khí trên người Triệu Thanh bị một lớp Thiên kiếp của Sở Mặc đánh bể.

Hiện giờ chỉ còn lại một kiện được xưng là pháp khí Thiên giới, trở thành điều duy nhất để Triệu Thanh dựa vào.

Thật ra Triệu Thanh vẫn không tin kiện pháp khí này là của Thiên giới, tuy rằng hắn biết sư phụ của mình rất hùng mạnh, nhưng giữa Thiên giới và Linh giới chung quy vẫn chênh lệch quá xa.

Hắn thật sự không có biện pháp tưởng tượng Thiên giới là cái dạng gì, cũng không hiểu được sư phụ của mình làm sao có thể có được pháp khí Thiên giới?

Tuy nhiên lúc này hắn có chút tin.

Bởi vì một lớp lôi của Thiên kiếp vừa rồi khiến hắn hồn bay phách lạc, bổ vào kết giới do pháp khí này tản ra, không ngờ cũng chỉ sinh ra chút gợn sóng.

Đây chính là lôi Thiên kiếp!

Uy lực hơn lôi điện tầm thường mấy trăm lần!

Rắc rắc!

Một đao lôi điện thô to hơn so với vừa rồi trực tiếp bổ vào phía trên kết giới của pháp khí trong tay Triệu Thanh, đạo kết giới kia giật mạnh nhưng vẫn chắc chắn như cũ!

Triệu Thanh rốt cục thở phào nhẹ nhõm một hơi, nhìn về phía "Lục Thiên Minh" bên kia.

Chỉ thấy từng tảng lớn lôi điện giống như đang điên cuồng càn quét khắp nơi.

Trong lòng Triệu Thanh giờ phút này đã hoàn toàn mất hy vọng.

Hắn biết mấy người bọn Tôn Hải, Ngô Mạn nhất định là xong rồi.

Trên người bọn họ không có khả năng như mình, không có được bảo vật như thế này.

Triệu Thanh hận muốn điên, không kìm nổi ngửa mặt lên trời rống giận:

- Lục Thiên Minh....

Lục gia....

Ta thề không đội trời chung với các ngươi!

Rầm rầm rầm!

Số lượng lớn lôi Thiên kiếp chiếu nghiêng xuống.

Trực tiếp bao phủ tiếng rống giận của Triệu Thanh ở bên trong.

Sở Mặc bên kia bị vô số sấm Thiên kiếp đánh trúng thân thể, cả người để trở nên cứng ngắc và nặng nề.

Nhưng chỗ cường đại của thân thể này cũng hiển lộ hoàn toàn vào thời khắc này.

-----o0o-----

Chương 846 : Hắn thật sự là người sao? (1)

Chương 846 : Hắn thật sự là người sao? (1)

Chẳng những thân thể này vô cùng mạnh mẽ, ngũ sắc đạo đài trong cơ thể Sở Mặc cũng như là bị uy hiếp thật lớn, tản mát ra hào quang hoa mỹ năm màu từ trực tiếp bao phát ra từ trong thân thể của hắn, giống như buông xuống cánh trời, trực tiếp tung lên trời.

Tuy rằng bị từng đàn tia chớp bao phủ nhưng vẫn lộ ra hào quang như cũ.

Loại cảnh tượng mênh mông này rung động toàn bộ Cẩm Tú Thành, vô số người trợn mắt há hốc mồm nhìn một màn cuối chân trời phía xa, trực tiếp nói không ra lời.

Mấy sư đệ sư muội của Triệu Thanh, mỗi người chỉ chống cự không tới mấy phút trong lôi Thiên kiếp dày đặc này liền trực tiếp bị đánh thành mảnh vụn, hoàn toàn tiêu tan ở giữa đất trời.

Tất cả đều chết rồi!

Đây là giới tu hành!

Người đáng giết vĩnh viễn phải giết.

Sở Mặc không có thông cảm cũng không thương hại đối với bọn họ.

Hôm nay nếu bên yếu thế là hắn, như vậy đối phương....

Cũng sẽ không có bất kỳ thông cảm hay thương hại gì đối với hắn, cũng sẽ không nương tay nửa phần.

Lục Thiên Duyệt đứng ở rất xa, cả người đều hoàn toàn ngây ngẩn, đại não cũng nhanh chóng suy xét.

- Không ngờ người này lại... hùng mạnh như vậy!

Hiện tại chỉ có nàng biết người này không phải Lục Thiên Minh, mà là Sở tiên sinh thần bí kia.

Thật lâu sau, Lục Thiên Duyệt không kìm nổi thì thào nói:

- Nếu hắn thật là Lục Thiên Minh... thật là tốt biết bao.

Thiên kiếp luyện thể, trên thực tế nhục thể của Sở Mặc đã gần như đã không thể tiếp tục nâng cao, sớm đạt tới khả năng cực hạn của một người tu sĩ.

Nhưng Sở Mặc vẫn cảm thấy... chính mình còn có thể tiến thêm bước nữa.

Cho dù chỉ là một chút hắn cũng cam tâm tình nguyện!

Lúc này Sở Mặc đã tiêu diệt bốn gã tu si Kim Đan kia, sau đó hắn quăng ánh mắt về phía Triệu Thanh đang đau khổ chống đỡ.

Khóe miệng của Sở Mặc lộ ra ý cười lạnh như băng, giống như tình huống bây giờ đã rất tốt!

Nghĩ thầm trong lòng, Sở Mặc trực tiếp vọt tới hướng của Triệu Thanh.

Triệu Thanh bên kia thấy một mảnh hào quang lóe lên lôi điện chạy lại về phía mình, lập tức phát ra một tiếng rít gào phẫn nộ tới cực điểm:

- Cút!

- Không đâu!

Từ bên trong tia chớp truyền tới thanh âm trào phúng của Sở Mặc.

Ầm!

Số lượng lớn lôi Thiên kiếp dung hợp lại rồi cùng nhau tới, Triệu Thanh lập tức cảm giác được áp lực của mình....

Càng lúc càng lớn!

Hắn thậm chí có loại cảm giác hôm nay sẽ phải bỏ mạng ở đây.

...

Mặt trên của món pháp khí tới từ Thiên giới đó, dần dần... bắt đầu xuất hiện từng đạo vết nứt, tuy rằng vết nứt kia vô cùng nhỏ nhưng lại khiến trong lòng Triệu Thanh chấn động không ngừng.

Hắn biết rõ, nếu cứ tiếp tục như vậy chỉ sợ hắn chống đỡ không được bao lâu.

Hắn rất muốn hỏi một chút cái tên biến thái kia, rốt cuộc là làm sao có thể cứng rắn đỡ loại Thiên kiếp trình độ như thế, lại còn có thể vui vẻ chạy loạn như vậy?

Bất quá hắn căn bản không có bất cứ cơ hội nào, lôi điện Thiên kiếp khủng bố không ngừng bổ vào mặt trên kết giới, cho dù muốn di động một chút cũng gần như làm không được, chứ đừng nói chi là trốn.

Vì kế hoạch hôm nay, đó là có thể cứng rắn đỡ đòn và sống sót qua Thiên kiếp này.

Nếu không hắn chắc chắn chết không thể nghi ngờ.

Loại tâm tính này khiến Triệu Thanh đang tuyệt vọng nhưng sâu trong nội tâm cũng dâng lên một sự không cam lòng mãnh liệt:

- Dựa vào cái gì?

Dựa vào cái gì mà hắn gì cũng không cần lại có thể vui vẻ ở trong lôi điện của Thiên kiếp, vì sao ta lại không thể?

Chẳng lẽ Triệu Thanh ta, đường đường là một tu sĩ Kim Đan lại kém như vậy sao?

Nếu như hôm nay ta có thể sống qua lần Thiên kiếp này, như vậy tương lai khi ta tới Nguyên Anh đỉnh cao, phi thăng lên Tiên giới lại đi đối mặt với Thiên kiếp, nhất định sẽ có nắm chắc hơn!

Ở bên trong Linh giới, đích thật có không ít lão tổ cảnh giới Nguyên Anh bởi vì sợ hãi Thiên kiếp mà chậm chạp không dám bước một bước cuối cùng kia.

Bởi vì thành công, tự nhiên tất cả đều vui vẻ, nhưng nếu như thất bại... chính là vạn kiếp bất phục!

Cho nên, có ít lão tổ cảnh giới Nguyên Anh, cuối cùng cả đời đều đứng ở Linh giới, mãi tới khi sắp hết thọ nguyên mới có thể có dũng khí, dùng toàn lực đi đánh cược một lần, dẫn động Thiên kiếp muốn đánh cuộc.

Nếu thành công sẽ được phi thăng Tiên giới, bước vào Luyện Thần kỳ; nếu thất bại cũng không có gì, dù sao cũng sắp chết.

Tuy nhiên tu sĩ đã qua kỳ đỉnh cao có thể thành công độ kiếp không có nhiều.

Cho nên còn có một bộ phận tu sĩ Nguyên Anh, cho dù tới ngày gần chết cũng chưa từng dẫn động qua một lần lôi kiếp.

Đây cũng là lý do vì sao Triệu Thanh sợ hãi Thiên kiếp như vậy, Thiên kiếp... là ác mộng của các tu sĩ!

Triệu Thanh nghiến răng nghiến loại chống cự.

Tuy nhiên bỗng dưng hắn lại phát hiện có một đạo bóng dáng dường như đang lao về phía mình.

Sau đó, một đạo kiếm khí... hung hăng chém về phía pháp khí phát ra kết giới trong tay hắn.

Ầm!

Một âm thanh vang lên, đạo kết giới kia... không ngờ lại chấn động mạnh.

Cái người điên kia....

Không ngờ hắn đang công kích kết giới của mình!

Triệu Thanh thật sự bị làm cho sợ hãi, hắn trơ mắt nhìn từng tảng lớn sét Thiên kiếp đánh trên thân người kia, người kia không ngờ lại như không có việc gì, một kiếm lại một kiếm chém về phía kết giới do pháp khí trong tay hắn ngưng tụ thành.

Mỗi một kiếm....

đều mang theo lực rất lớn!

Đến cuối cùng dường như là ngại quá chậm, người nọ không ngờ lại lấy ra một thanh đao khổng lồ giống như ván cửa, chỉ nhìn bộ dáng của đao kia liền có thể nghĩ được trọng lượng của nó nhất định là vô cùng nặng!

Ầm!

Sở Mặc vung đại dao giống như ván cửa này, trực tiếp chém ra đao thứ tư trong U Minh Bát Đao!

Cái này thật sự trở thành ác mộng của Triệu Thanh.

Hắn trừng mắt nhìn một cảnh tượng này, chính mình lại trở nên bất lực.

Mỗi một đao chém xuống đều khiến hắn cảm thấy kinh tâm động phách.

Nhưng cũng may là thiên khí trong tay hắn là một kiện chí bảo.

Tuy rằng mặt trên xuất hiện nhiều dấu nứt nhưng vẫn vô cùng hùng mạnh như cũ!

Mắt thấy uy lực của Thiên kiếp bắt đầu trở nên ít đi một chút, trong con ngươi Triệu Thanh đã là một mảnh đỏ thẫm.

Hắn nhìn chăm chú đạo thân ảnh kia, nghiến răng nghiến lợi nói:

- Thời điểm Thiên kiếp qua đi... chính là lúc chết của ngươi!

Lúc này Sở Mặc đối diện bỗng nhe răng cười, đương nhiên, hiện tại thân thể hắn vẫn chìm trong lôi điện điên cuồng như trước, Triệu Thanh không nhìn thấy hắn cười, nhưng lại có thể nghe thấy thanh âm của hắn.

Trên mặt Sở Mặc tràn ngập mỉm cười nói:

- Thật sao?

Vậy ngươi đi chết đi, lúc trước là đùa ngươi, để ngươi luyện tập một chút thôi!

-----o0o-----

Chương 847 : Hắn thật sự là người sao? (2)

Chương 847 : Hắn thật sự là người sao? (2)

Khi nói chuyện, đại đao giống ván cửa trong tay Sở Mặc biến mất, thay vào đó....

Là một trường đao tản ra huyết khí nhàn nhạt.

Trường đao thoạt nhìn có chút nhỏ nhắn, chở nhìn còn tưởng là một thanh kiếm.

Khóe miệng của Triệu Thanh cũng lộ ra nụ cười đùa cợt:

- Thay đổi nhiều vũ khí vậy mà chưa ngán sao?

Ngươi cứ việc...

Lời Triệu Thanh còn chưa nói hết, đã nhìn thấy cây đao đối diện hung hăng trảm vào trên kết giới do pháp khí trong tay hắn tạo thành.

Sau đó... không ngờ lại trực tiếp chém nứt kết giới, chém tiếp về phía đầu của Triệu Thanh!

Trực tiếp nén câu nói của tiếp của Triệu Thanh lại!

Ầm!

Món thiên khí trong tay Triệu Thanh phát ra một tiếng vang thật lớn, vỡ vụn.... nháy mắt liền chia năm xẻ bảy!

Sau đó trước khi số lượng lớn lôi kiếp Kim Đan hạ xuống, Thí Thiên trong tay Sở Mặc đã trực tiếp chém Triệu Thanh....

Thành hai khúc!

Triệu Thanh cho tới lúc chết, trong mắt đều là thần sắc không dám tin.

Đao gì... lại có thể phá không Thiên kiếp chém rách kết giới do thiên khí tạo ra dễ dàng như thế chứ?

Hắn rốt cục là ai?

Làm sao có thể cường đại như thế?

Mang theo không cam lòng vô tận, thân hình Triệu Thanh bị chém thành hai khúc trực tiếp rơi từ trên bầu trời xuống.

Lúc này mới có vô số lôi kiếp Kim Đan đánh về phía Triệu Thanh.

Trước khi hai nửa thân hình của hắn rơi xuống đất đã chém thành cặn, hóa thành bụi tiêu tan ở giữa đất trời.

Một tu sĩ trẻ tuổi cảnh giới Kim Đan hùng mạnh, vô cùng nghẹn khuất... mà chết ở chỗ này.

Ầm!

Ầm!

Ầm!

Ầm!

Số lượng lớn lôi kiếp Kim Đan bổ vào trên thân thể của Sở Mặc.

Sở Mặc trực tiếp ho vài ngụm máu, trên mặt cũng mang theo tươi cười hưng phấn.

Năm tên tu sĩ kỳ Kim Đan, trong đó còn có Triệu Thanh cao thủ Kim Đan trung kỳ đều bị một mình hắn chém giết, Mặc dù là mượn oai của Thiên kiếp, nhưng đây cũng là cuộc chiến thành công nhất từ khi Sở Mặc bước vào con đường tu luyện!

Lúc này uy lực của Thiên kiếp nhỏ dần, một lát sau mây đầy trời bắt đầu chậm rãi tán đi, còn có một ít lôi kiếp vụn vặt bổ vào trên người Sở Mặc, nhưng đã không tạo thành bất kỳ ảnh hưởng nào đối với Sở Mặc.

Rốt cục, khi một đạo lôi kiếp cuối cùng biến mất ở trong thiên địa, Sở Mặc lấy ra một bộ quần áo nhanh chóng mặc vào.

Dù sao phía xa xa còn có Lục Thiên Duyệt, hắn cũng không muốn trở thành người cuồng bại lộ.

Trải qua trận tôi luyện của Thiên kiếp, Sở Mặc có thể cảm giác được thần khí của mình... lại tăng thêm một bậc.

Thân thể không mạnh lên rõ ràng, nhưng số lượng lực tinh thần của hắn... lại tăng lên rất lớn.

- Xem ra...

Thiên kiếp tuy rằng khủng bố, nhưng nếu thành công độ kiếp thì thực lực cả người sẽ tăng lên rất nhiều.

Cho nên vẫn có chỗ tốt rất lớn.

Trong lòng Sở Mặc nghĩ, sau đó bay về phía Lục Thiên Duyệt.

Một trận chiến hôm nay Lục Thiên Duyệt đều thu vào trong mắt.

Giờ phút này ánh mắt nàng nhìn Sở Mặc có chút không giống lúc trước.

Lúc trước mặc dù biết người này rất hùng mạnh, y thuật cao mình, luyện đan cũng rất nhanh, hơn nữa chiến lực cũng rất mạnh.

Nhưng theo Lục Thiên Duyệt, người thanh niên được phụ thân tôn xưng này chung quy chỉ là một người có cảnh giới không cao mà thôi.

Cho dù có cường thịnh thì cũng chỉ là một tu sĩ kỳ Trúc Cơ, chẳng lẽ hắn có thể chống lại Kim Đan hay sao?

Cảnh tượng hôm nay hoàn toàn cải biến nhận thức của Lục Thiên Duyệt.

Nếu không tận mắt nhìn thấy, người khác nói... nàng chắc chắn sẽ không tin tưởng.

Một tu sĩ Trúc Cơ, lật tay thành mây, đảo tay thành mưa, trong chớp mắt tiêu diệt năm Kim Đan.

Đây quả thật quá khủng bố!

Hắn thật sự là người sao?

Nhìn Sở Mặc đang bay tới, trong lòng Lục Thiên Duyệt đột nhiên toát ra một ý niệm.

- Có sợ không?

Sở Mặc đi tới, cười ha hả nhìn thoáng qua Lục Thiên Duyệt.

Lục Thiên Duyệt khẽ ngẩn người, lập tức hiểu rõ ý tứ của Sở Mặc, hạ giọng nói:

- Có một chút.

Nàng không phải một nữ nhân am hiểu nói dối, nhất là trước mắt một cường nhân trẻ tuổi bí ẩn, nàng càng không muốn che dấu sự yếu ớt của nàng:

- Dù là đệ tử đích truyền của Huyết Ma Giáo, muốn nói không hề sợ là giả.

Tuy nhiên... cũng không phải rất sợ.

- Vì sao?

Sở Mặc có chút kỳ quái nhìn Lục Thiên Duyệt.

- Huyết Ma Giáo, tuy rằng cũng được coi là môn phái cao nhất ở bên trong Linh giới, hơn nữa phong cách làm việc tàn nhẫn, có thù tất báo, khiến nhiều người vừa nhắc tới họ liền biến sắc, trong lòng kiêng kị.

Nhưng thứ nhất Huyết Ma Giáo cách chúng ta nơi này rất xa xôi, cho dù là tu sĩ cảnh giới Nguyên Anh muốn tới đây cũng phải mất một tháng; thứ hai sư môn Linh Động Sơn của ta là bá chủ một phương này.

Linh Động Sơn cùng Linh Thủy Điện còn có Linh Vận Môn, ba nơi này khí cùng liền cành, canh gác lẫn nhau.

Một khi Huyết Ma Giáo thật sự bởi vì chuyện này mà đánh vào, như vậy sư môn của ta....

Chắc chắn sẽ không ngồi yên không quan tâm tới.

Lục Thiên Duyệt nhìn Sở Mặc:

- Ta chỉ có chút lo lắng về ngươi, Huyết Ma Giáo có thể sẽ không đánh vào bên này, nhưng bọn họ khẳng định sẽ không bỏ qua cho ngươi.

- Ta?

Không có chuyện gì đâu, ta chỉ sợ chuyện này sẽ làm Huyết Ma Giáo giận lây sang Lục gia....

Sở Mặc cười khổ nói:

- Sớm biết như thế, còn không bằng đổi lại thân phận khác.

- Đây cũng là định mệnh.

Trên mặt của Lục Thiên Duyệt cũng lộ ra một tia cười khổ bất đắc dĩ:

- Dù sao lúc trước chúng ta đều không nghĩ tới sự tình sẽ phát triển tới trình độ này, ta càng không có nghĩ tới năm tên tu sĩ kỳ Kim Đan cứ như vậy mà chết ở đây, hiện tại ta còn có loại cảm giác nằm mơ.

- Có phải đã hối hận khi quen biết ta không?

Sở Mặc nhìn Lục Thiên Duyệt hỏi.

- Sao có thể, ta cảm giác được ngươi không phải một tu sĩ bình thường, trên người ngươi tràn đầy thần bí khiến người ta không kìm nổi muốn tìm tòi nghiên cứu.

Hơn nữa thành tựu trong tương lai của ngươi khẳng định không thể lường được, có thể quen biết bằng hữu như ngươi là một loại may mắn.

Lục Thiên Duyệt sâu kín nói:

- Chỉ là vận mệnh của Lục gia chúng ta có chút không xong.

Nhưng điều này cũng không thể trách ngươi được, tu giới chính là như vậy, cho dù không xuất hiện ngươi thì sớm muộn cũng sẽ gặp vấn đề như vậy.

- Ngươi có thể nghĩ như vậy ta rất cảm kích.

Sở Mặc còn thật sự nói.

- Sự thật chính là như thế, ta chỉ là ăn ngay nói thật.

Lục Thiên Duyệt nhẹ nhàng nói, sau đó nhìn thoáng qua Sở Mặc:

- Tiếp theo... ngươi chuẩn bị rời đi phải không?

- Tại sao phải rời khỏi?

Sở Mặc liếc mắt nhìn Lục Thiên Duyệt:

- Ta nếu đã lấy than phận của ca ca ngươi, khẳng định phải đợi tới khi nào Lục gia hoàn toàn ổn định mới rời đi được.

-----o0o-----

Chương 848 : Có sợ không?

Chương 848 : Có sợ không?

- Thật sao?

Lục Thiên Duyệt không nói them gì, chỉ là sâu trong đôi mắt hiện lên một chút vui sướng nhàn nhạt.

- Đúng rồi, Lục cô nương, có một việc ta có chút tò mò.

Sở Mặc nhìn Lục Thiên Duyệt hỏi.

- Nếu không chê thì ngươi có thể gọi ta là Thiên Duyệt.

Lục Thiên Duyệt có chút nghịch ngợm nhìn Sở Mặc cười:

- Dù sao bây giờ ngươi là ca ca ta!

Sở Mặc gãi đầu nói:

- Được rồi, ta đây về sau sẽ gọi ngươi là Thiên Duyệt.

Lục Thiên Duyệt gật gật đầu:

- Ngươi muốn hỏi ta cái gì?

Sở Mặc nói:

- Nếu Huyết Ma Giáo cách nơi này xa như vậy, vậy sao đám người Triệu Thanh lại hiện ra ở nơi này?

Hơn nữa nhìn qua....

Dường như các ngươi có quen biết nhau?

- Đừng nói nữa, đệ tử của Huyết Ma Giáo từ trước tới giờ đều tán loạn khắp nơi, có cơ hội gì đều sẽ chặn ngang.

Cho nên có thể thấy bọn họ ở trong này cũng không có gì lạ.

Chỉ là đệ tử thân truyền của Huyết Ma Giáo đại đa số thời điểm đều là phân công nhau hành động, rất ít khi có thể nhìn thấy bọn họ tụ cùng một chỗ.

Nhất là lúc này đây, những người này dường như là vì di tích Thanh Hư Môn mà tới.

Sau khi thất bại cũng không rời khỏi, hơn nữa còn chờ ở Cẩm Tú thành muốn tìm ra tung tích của ngươi.

Hiển nhiên, đồ vật mà ngươi có được đối với bọn họ mà nói....

Rất là trọng yếu.

Lục Thiên Duyệt nghiêm túc phân tích.

Tiếp theo nàng còn nói them:

- Về phần nói giữa chúng ta có quen biết nhau, đó là bởi vì mấy năm trước trên Linh Giới Tập Hội, chúng ta đã gặp qua một lần, sau đó bị Triệu Thanh quấn quit chặt lất.

Bị sư tôn ta cảnh cáo môt lần, thu liễm một ít nhưng vẫn không có hết hy vọng.

- Hóa ra là như vậy....

Sở Mặc trầm ngâm nói:

- Linh giới Tập Hội là cái gì?

- A?

Ngay cả điều này ngươi cũng không biết?

Lục Thiên Duyệt rõ rang bị Sở Mặc "vô tri" biến thành có chút không biết nói gì, nàng cười khổ nhìn Sở Mặc:

- Cuộc sống trước của ngươi... có bao nhiêu bế tắc vậy?

Trời.... ta thấy ngươi thật sự rất tương tự với ca ca bà con xa của ta, đều khép kín như vậy.

Sở Mặc cười trừ:

- Không có cách nào cả.... hoàn cảnh sinh hoạt lúc trước không có cơ hội biết việc này.

Sở Mặc nói rất đúng tình hình thực tế, hắn ở Nhân giới, đi đâu mà biết được chuyện ở Linh giới chứ?

- Linh giới Tập Hợp gần như vài năm sẽ có một lần, thời gian vô chừng, có đôi khi một năm thậm chí có hai lần!

Lục Thiên Duyệt cười giải thích nói:

- Thật ra cũng giống như một chợ lớn, bên trong có đủ loại, đan dược, linh khí, khoáng thạch, các loại nguyên liệu....

Dù sao tất cả đều có liên quan tới tu luyện gần như cái gì cần đều có.

Nếu mình có khiếm khuyết gì đó, cũng có thể bán đi một ít pháp khí hay đồ vật gì đó không cần thiết để đổi lấy một ít linh thạch.

- Ách....

Hóa ra chính là một cái chợ.

Sở Mặc tỉnh ngộ.

- Chợ?

Khóe miệng Lục Thiên Duyệt khẽ co quắp, sau đó cười gật gật đầu:

- Đúng vậy, chính là một cái chợ lớn, không khác gì so với chợ bán đồ ăn.

Ngày bình thường kỳ thật trong mỗi tòa thành thị đều có đủ loại cửa hàng, nhưng chung quy vẫn có một ít thứ rất khó kiếm.

Nhưng Linh giới Tập Hội không giống với lúc trước, ở nơi này chỉ có ngươi không nghĩ tới, vốn không có ngươi không mua được.

- Thần kỳ vậy sao?

Sở Mặc có chút không tin nhì Lục Thiên Duyệt.

- Đương nhiên, có cơ hội sẽ mang ngươi đi xem một chút!

Lục Thiên Duyệt che miệng cười khẽ.

- Một lời đã định!

Sở Mặc cũng cười gật đầu.

- Được, một lời đã định!

Trong mắt của Lục Thiên Duyệt chớp động lên hào quang vui vẻ, sau đó nói:

- Đi thôi, tiểu Kỳ hẳn là đang sốt ruột chờ ở nhà, hãy để tỷ muội chúng ta khoản đại vị ca ca nhiều năm không thấy.

Nói xong Lục Thiên Duyệt chính mình không kìm nổi mà cười rộ lên, sau đó nhìn Sở Mặc:

- Đúng rồi, tiểu Kỳ thật sự xem ngươi là Lục Thiên Minh.

Cho nên ngươi đừng làm thương tổn nàng.

Chuyện lúc trước ngươi cũng đừng để trong lòng, nàng từ nhỏ tới giờ đã quen kiêu căng.

Hiện tại cha ta đã mất, ta thấy nàng cũng đã thành thục lên rất nhiều.

Sở Mặc gật gật đầu:

- Yên tâm đi, ngươi không nói vĩnh viễn sẽ không ai biết Lục Thiên Minh đã mất.

Trên mặt của Lục Thiên Duyệt lộ ra tươi cười vui vẻ, sau đó bước chân nhẹ nhàng đi về phía Cẩm Tú thành.

Sau khi trở lại Lục gia, Lục Thiên Kỳ quả nhiên đã chuẩn bị xong tiệc rượu, khi thấy Lục Thiên Minh và tỷ tỷ bình an trở lại, trên mặt của Lục Thiên Kỳ tràn ngập vui vẻ.

Điều này khiến Lục Thiên Duyệt rất cảm thán, sau khi phụ thân mất nàng đã rất lâu không thấy được nụ cười vui vẻ trên mặt muội muôi.

Điều này khiến Lục Thiên Duyệt đưa ra một quyết định, có thể nói đời này nàng sẽ không nói ra bí mật này.

Để muội muội hạnh phúc như vậy là được rồi.

Lục gia bên này còn có cơ sở ngầm của Lục Đào, tin tức "Lục Thiên Minh" và Lục Thiên Duyệt bình an trở về khiến tâm Lục Đào như tro tàn.

Động tĩnh ngoài thành lúc trước bọn họ đều thấy, uy lực kinh khủng của Thiên kiếp làm cho bọn họ không có can đảm ra ngoài thành nhìn cho rõ.

Tuy rằng không rõ ràng lắm chuyện gì đã xảy ra, nhưng trong lòng Lục Đào lại vô cùng rõ ràng, hắn thua, thất bại thảm hại, bị thua triệt để, không có một chút may mắn nào.

Cho nên Lục Đào mang theo đám tộc nhân trung thành với hắn rời khỏi Cẩm Tú thành.

Lục gia Cẩm Tú thành, rốt cục sau khi thành lập gia tộc, lần đầu tiên nghênh đón quy mô phân liệt lớn như thế.

Tuy nhiên cũng may là nguyên khí của Lục gia vẫn còn, cũng không vì mấy chuyện này mà thương gân động cốt.

Sở Mặc ở lại trong tòa nhà Lục Chính đưa hắn tới, đồng thời cũng âm thầm tìm hiểu một ít tin tức về Tinh Linh tộc, về mặt khác cũng là đang chờ Đại Công Kê.

Tinh Linh tộc ở Linh giới cũng là một chủng tộc tương đối khiêm tốn, sau khi Sở Mặc tim đọc số lượng lớn tư liệu mới tìm được chút ít dấu vết của Tinh Linh tộc.

Đồng thời Sở Mặc hiện giờ cũng đã biết được hiện giờ mình đang ở nơi nào.

Linh giới là một đại thể giới mênh mông, vị trí hiện tại của Sở Măc đại khái là ở phía đông Linh giới.

Mà vị trí của Tinh Linh tộc, căn cứ vào ít điển tịch thưa thớt, có thể suy đoán ra hẳn là ở phương bắc Linh giới.

Nơi đó phạm vi nghìn vạn dặm đều bị núi và rừng rậm bao bọc.

Cũng được xem là nơi thần bí nhất của Linh giới.

Có rất ít nhân loại có thể thành công đặt chân tới nơi đó.

Bởi vì trong mảnh núi rừng mênh mông kia sinh tồn số lượng lớn sinh linh, phần lớn đều rất hùng mạnh.

Sinh linh Nguyên Anh kỳ nhiều không kể xiết.

-----o0o-----

Chương 849 : Nguy cơ giáng xuống

Chương 849 : Nguy cơ giáng xuống

Ngày từng ngày trôi qua, Sở Mặc ngoài trừ ngẫu nhiên tiến vào Huyễn Thần giới một chuyến, ngoại trừ lấy thân phận Lâm Bạch cùng Linh Đan Đường bí mật giao dịch, thời gian còn lại đều dùng để tu luyện.

Cảnh giới hiện giờ của hắn đã tới Trúc Cơ đỉnh cao, tâm pháp Thiên Ý Ngã ý cũng đã bắt đầu tu luyện.

Các loại công pháp lúc trước, cùng với số lượng lớn truyền thừa của các Chí Tôn trong Quy Khư cũng cần phải quen thuộc.

Mặc dù có rất nhiều công pháp vẫn không thể phát huy ra uy lực hùng mạnh.

Nhưng nếu hắn đã trở thành một người tu sĩ, công pháp này sớm muộn gì cũng sẽ trở thành trợ lực chiến đấu rất lớn đối với hắn.

Sớm quen thuộc một chút đối với Sở Mặc mà nói cũng có được rất nhiều chỗ tốt.

Tên chưởng quầy Linh Đan Đường kia đã biểu thị ra khiếp sợ và chúc mừng đối với việc Sở Mặc vẫn sống tốt trên cõi đời này và còn bước vào Trúc Cơ đỉnh cao trong thời gian ngắn như vậy.

Đồng thời cũng bắt đầu phong tỏa tin tức Sở Mặc còn sống, đã trở thành tin tức bí mật lớn nhất Linh Đan Đường.

Bởi vì tuy cảnh giới bây giờ của Sở Mặc không cao lắm, nhưng chuyện vì hắn mà tới thật sự rất nhiều, không ngờ ngay cả Huyễn Thần Giới cũng có liên quan.

Đừng nhìn người này hiện giờ vô cùng trẻ tuổi, thành tựu sau này nhất định là không thể lường được.

Người như vậy, cho dù không thể trở thành bằng hữu, cũng tuyệt đối không thể trở thành địch nhân.

Chứ chưa nói tới việc Đệ Cửu đương gia Phùng Xuân Đế Chủ của Linh Đan Đường vô cùng xem trọng hắn.

Linh Đan Đường cố ý bảo hộ làm cho Sở Mặc cảm thấy rất vui mừng.

Có Linh Đan Đường phụ trợ, con đường đi của hắn sẽ đỡ gian nan hơn nhiều.

Hắn có thể thông qua việc luyện đan cho Linh Đan Đường mà không ngừng kiếm lấy thù lao lớn, những thù lao này tuyệt đối không chỉ khiến hắn không lo tới tài nguyên tu luyện, ngay cả tài nguyên tu luyện của đám người Diệu Nhất Nương cũng sẽ không thiếu.

Lúc trước Sở Mặc ước định cùng đám người Diệu Nhất Nương, hắn lưu lại một ít tài nguyên tầng trung của Huyễn Thần Giới, sau đó để Hoàng Họa và Diệu Nhất Nương tới lấy đi.

Tần Thi và Đồng Ngữ trong khoảng thời gian ngắn không thể nào ra khỏi Huyễn Thần Giới, các nàng nếu bị phát hiện sẽ có phiền toái rất lớn.

Mỗi một tầng trong Huyễn Thần đều có một không gian trữ vật thật lớn, mọi người có thể tồn trữ một ít gì đó trong này, chỉ cần biết khẩu quyết là có thể mở không gian trữ vật.

Hơn nữa nơi này còn có thể cam đoan mỗi người sẽ không bị người khác phát hiện ra dị thường.

Trong lòng Sở Mặc tính toán Diệu Nhất Nương các nàng hiện tại hẳn đã sắp phi thăng tới Linh giới rồi, vì thế đi thẳng tới chỗ trữ vật, đem một ít tài nguyên tu luyện đặt ở nơi đó, thầm nghĩ trong lòng: Hy vọng lần sau thời điểm ta tới, mấy thứ này đã bị lấy đi rồi.

Từ đó nói lên nhóm Diệu Nhất Nương đã thành công phi thăng tới Linh giới, và đã đứng vững vàng.

Sở Mặc ngẫm nghĩ một chút, để lại trong này một phong thu, báo cho bọn Diệu Nhất Nương biết mình hiện tại rất an toàn.

Về phần kể lại tình huống tỉ mỉ, Sở Mặc cũng không nói.

Hắn không muốn đám người kia trong giai đoạn này có bất kỳ liên quan gì tới mình.

Bởi vì Sở Mặc đã mơ hồ cảm giác được, lúc trước tiến vào Nhân giới, hung thủ giết chết tất cả thân nhân bằng hữu của hắn.... dường như sắp xuất hiện!

Đây tuyệt đối là một đối là một đối thủ cường đại tới không thể tưởng tượng được, cho nên mặc kệ là làm bất cứ chuyện gì, cho dù đối phương hoàn toàn tiếp xúc không tới trong Huyễn Thần Giới....

Sở Mặc vẫn phải bảo đảm an toàn cho những người đó.

Ba tháng sau.

Cảnh giới của Sở Mặc lại nâng cao lên rất nhiều, bất cứ lúc nào cũng có thể bước vào Kim Đan đại đạo.

Loại tốc độ khủng khiếp này một phần cũng là vì hắn có được tài nguyên tu luyện mà tu sĩ khác khó có thể tưởng tượng.

Điểm này hắn gần như không có gì chênh lệch cùng những con cháu đại tộc trên Thiên giới; về phương diện khác cũng là Sở Mặc đã tích lũy vô số năm.

Sau khi bước vào cảnh giới tu sĩ, tích lũy nhiều năm như vậy lập tức bộc phát ra.

Hơn nữa Ngũ Hành Đạo cơ và tổ cảnh thân thể cũng tăng lên khủng bố, khiến cho tốc độ tu luyện của Sở Mặc đủ để khiến thiên kiêu đại tộc Thiên giới xấu hổ.

Tuy nhiên khi Sở Mặc đang tính toán làm sao để vượt qua Kim Đan, phiền toái từ việc chém chết năm tên đệ tử Huyết Ma Giáo lúc trước.... rốt cục tìm tới cửa.

Người tới là một lão tổ cảnh giới Nguyên Anh.

Thời điểm hắn cách Cẩm Tú thành trên trăm vạn dặm, trong lòng của Sở Mặc đã có chút cảm ứng.

Hắn vội vã đi tới Lục gia một chuyến, đưa ra một ít dặn dò với Lục Thiên Duyệt và Lục Thiên Kỳ, sau đó xoay người rời đi, trực tiếp rời khỏi Cẩm Tú thành!

Hắn đây không phải muốn chạy trốn, mà là không muốn mang tới một hồi tai nạn cho Cẩm Tú thành!

Phẫn nộ của lão tổ Nguyên Anh tuyệt đối không phải thứ người bình thường có thể thừa nhận.

Cái gọi là tàn sát hàng loạt dân trong thành...

đó cũng chỉ cần một ý niệm của Nguyên Anh tu sĩ mà thôi.

Người tới chính là lão ngũ trong Ngũ Tổ Huyết Ma Giáo, đạo hiệu là Bách Biến Đạo Nhân, cũng là sư tôn của Tôn Hải lúc trước bị Thiên kiếp do Sở Mặc lôi kéo tới đánh chết.

Sau khi Bách Biến Đạo Nhân phát hiện đèn hồn của đồ đệ tắt, người chết hồn tiêu liền vô cùng đau buốn, thề nhất định phải tìm ra hung thủ hại chết đồ nhi của mình, băm vằm hắn làm vạn đoạn, vạn kiếp bất phục!

Thủ đoạn của tu sĩ Nguyên Anh sâu không lường được.

Sở Mặc không biết đối phương làm sao tìm được mình, nhưng cái loại cảm giác bị người khác nhìn chằm chằm và tập trung cách xa trăm vạn dặm vẫn hiện ra trong lòng Sở Mặc.

Đồng thời Thương Khung Thần Giám cũng không ngừng cảnh báo Sở Mặc, nhắc nhở Sở Mặc phải coi chừng nguy cơ lần này.

Sở Mặc rời khỏi Cẩm Tú Thành, vẫn bay nhanh về phía đông Cẩm Tú Thành.

Rất nhanh liền đi tới phía trước vị trí tiến vào di tích Thanh Hư Môn, Sở Mặc không hề dừng lại mà tiếp tục bay nhanh.

Ở phía đông là một mảnh đại dương vô tận.

Biển cả từ trước tới nay là nơi nhân loại khó có thể đặt chân, ngay cả tu sĩ phi thiên độn địa có thể bay trên mặt biển, nhưng muốn đi vào sâu dưới biển, tìm kiếm bí mật nơi đó vẫn vô cùng khó khăn.

Sở Mặc trốn tới phương hướng này cũng là muốn thông qua hoàn cảnh chiếm cứ được ưu thế nhất định.

Bởi vì đối với Sở Mặc có Ngũ Hành Đạo mà nói, bất kỳ nơi nào cũng có thể trở thành sân nhà hắn.

Nhưng đối với đối phương mà nói, hoàn cảnh đại dương này cũng là tương đối bất lợi với chiến đấu.

-----o0o-----

Chương 850 : Bách Biến Đạo Nhân

Chương 850 : Bách Biến Đạo Nhân

Còn một điều nữa chính là nơi này ít ai lui tới, mặc kệ mình tại sao đánh, thi triển công pháp như thế nào cũng có thể làm theo ý mình mà không bị người ngoài thấy.

Tốc độ của lão tổ cảnh giới Nguyên Anh kia thật sự là quá nhanh.

Khoảng cách giữa hai bên vốn hơn trăm vạn dặm, Sở Mặc trực tiếp từ Cẩm Tú thành đi ra, lại kéo khoảng cách này lớn hơn chút.

Nhưng đối phương rất nhanh liền phát hiện hắn trốn ở đây, lập tức lại tăng nhanh tốc độ.

Khoảng cách giữa hai bên đang không ngừng thu nhỏ lại.

Sở Mặc vừa cảm ứng khoảng cách hai bên, vừa không kìm nổi mà cảm thấy chấn động, trong lòng tự nhủ cứ theo đà này, chỉ sợ mình còn chưa tới bờ biển thì đối phương đã đuổi tới.

Không được.... cần phải nghĩ biện pháp giữ chân hắn một lúc.

Sở Mặc nghĩ thầm trong đầu, bắt đầu kéo pháp quyết, tiện tay đánh ra linh thạch cực phẩm, bố trí ở giữa núi lớn sông rộng phía sau người.

Tiếp theo lại vùi đầu chạy đi, quả thật giống như là chạy trối chết.

Bách Biến Đạo Nhân bên kia trong lòng cũng cảm thấy vô cùng khiếp sợ.

Hắn sở dĩ có thể cách trăm vạn dặm đã nhìn rõ Sở Mặc, đó là bởi vì lúc trước hắn từng hạ xuống một đạo chú ngữ trên người đệ tử.

Loại chú ngữ này không có bất kỳ ảnh hưởng gì đối với người bị thi thuật.

Một khi chủ nhân mang loại chú ngữ này chết đi, như vậy một tia oán niệm kia sẽ bám vào trên người mang thù.

Đại đạo hàng nghìn hàng vạn, thủ đoạn tu sĩ nhiều không kể xiết, ngay cả Sở Mặc cũng không nghĩ tới đối phương lại thông qua phương thức này trực tiếp tìm được hắn.

Thế nhưng, điều khiến Bách Biến Đạo Nhân cảm thấy khiếp sợ chính là, năng lực cảm giác của đối phương không ngờ lại cường đại tới thế.

Cách xa trăm vạn dặm lại có thể cảm giác được sự hiện hữu của hắn và bắt đầu trốn chạy!

Bách Biến Đạo Nhân cũng không biết người giết đồ đệ hắn là ai, trên thực tế mấy tháng này hắn luôn vội vã làm một chuyện khác.

Mãi tới gần đây hắn mới có thời gian tới thanh toán thù cho đồ đệ mình.

Lúc này mới nhanh chóng chạy tới.

- Không cần biết ngươi là ai ta đều cho ngươi trả cái giá phải trả.

Bách Biến Đạo Nhân nhìn qua chỉ khoảng hai mươi tuổi.

Tướng mạo đường hoàng, ngọc thụ lâm phong, môi hồng răng trắng, người không biết còn tưởng là công tử nhà ai.

Trên thực tế, hình dạng hiện tại của Bách Biến Đạo Nhân chính là công tử của một đại gia tộc rất nổi danh ở Linh giới.

Sở dĩ được gọi là Bách Biến bởi vì thuật dịch dung của Bách Biến Đạo Nhân tương đối cao minh, loại thủ đoạn này thậm chí đã không thể được gọi là dịch dung, chuẩn xác mà nói chính là một loại thuật pháp tương đối cao minh!

Bởi vì hắn gần như có thể biến thành bất kỳ bộ dạng của một người nào đó hắn gặp qua, lợi hại hơn chính là ngay cả khí tức hắn cũng có thể bắt chước y đúc.

Cho nên, cho dù là người đặc biệt quen biết cũng chưa hẳn có thể phân biệt được thật giả.

Trừ phi là có quan hệ cực kỳ thân mật... ví dụ như người cùng giường, có lẽ sẽ phát hiện bất đồng trong khi sinh hoạt.

Cho nên Bách Biến Đạo Nhân dựa vào chiêu thức bản lĩnh ấy tung hoành Linh giới nhiều năm, chưa từng bị thua thiệt gì, ngược lại là người thua thiệt trên tay hắn lại vô số kể.

Nghe nói tới tận lúc này, người nhìn thấy bộ dạng thật sự của Bách Biến Đạo Nhân, ngoại trừ bốn Tổ khác của Huyết Ma Giáo, khả năng là còn chưa tới mấy người!

Vô số đệ tử Huyết Ma Giới căn bản không biết mặt mũi thật của Ngũ Tổ là gì.

Bách Biến Đạo Nhân bình tĩnh đuổi theo, trên khuôn mặt anh tuấn mang theo trào phúng nhàn nhạt, đối phương chỉ cần một ngày không phát hiện ra tia oán niệm trên người mình, cho dù là chân trời góc biển hắn đều có thể thoải mái tìm được.

Nhìn phương hướng, Bách Biến Đạo Nhân cười lạnh nói:

- Đây chẳng phải là muốn dẫn ta tới trên đại dương bao la sao?

Ý tưởng không tồi.... nhưng vẫn quá ngây thơ!

Thật sự là không biết lão tổ ta dựa vào cái gì lập nghiệp mà!

Đang nghĩ ngợi đột nhiên ở bên trong núi trước mặt mạnh mẽ bắn ra một đạo khí tức linh hoạt, sắc bén, trực tiếp phóng về phía Bách Biến Đạo Nhân.

Đạo khí tức này vừa nhanh lại mãnh liệt, quả thật làm người ta khó lòng phòng bị.

Ngay cả Bách Biến Đạo Nhân cũng vẫn bị hoảng sợ, vội vàng lui ra.

Trên mặt lộ ra vẻ mặt vừa sợ vừa giận, bởi vì trong mảnh núi trước mặt bắt đầu liên tiếp không ngừng bắn về phía hắn từng đạo khí tức linh hoạt, sắc bén.

Có thể dùng khí tức thiên địa ngưng tụ thành thủ đoạn công kích địch nhân, đối với Bách Biến Đạo Nhân cũng không xa lạ gì, nhưng đó là thủ đoạn của lão tổ Nguyên Anh!

Làm sao có thể hiện ra trên người một tu sĩ kỳ Kim Đan?

Lúc này Bách Biến Đạo Nhân còn không biết, người hắn truy kích không phải là tu sĩ Kim Đan, mà là một tu sĩ Trúc Cơ hắn hoàn toàn không nghĩ tới!

Hiện tại cho dù có người nói với Bách Biến Đạo Nhân thì hắn cũng sẽ không tin tưởng.

Nhất là một tu sĩ kỳ Trúc Cơ có thể cách trăm vạn dặm phát hiện mình, có thể bỏ chạy thời gian dài như vậy mà không bị đuổi kịp, thậm chí còn có thể dùng khí tức thiên địa phát động công kích với hắn.

Loại thủ đoạn này rõ ràng chỉ có lão quỷ Nguyên Anh nhiều năm mới có thể thi triển ra.

Cho nên Bách Biến Đạo Nhân thậm chí có chút nghi thần nghi quỷ, thầm nghĩ trong lòng: Đối phương liều mạng chạy trốn như vậy là cố tình muốn bày bình bố trận sao?

Muốn dẫn mình mắc mưu sao?

Nghĩ như vậy, hơn nữa còn có khí tức thiên địa xuyên núi không ngừng phát động công kích về phía hắn, khoảng cách giữa Bách Biến Đạo Nhân và Sở Mặc bắt đầu chậm rãi kéo lớn.

Tuy nhiên rất nhanh Bách Biến Đạo Nhân đã nghĩ thông suốt, đối phương tuyệt không thể nào là tu sĩ cảnh giới Nguyên Anh, nói cách khác, căn bản không đáng thi triển thủ đoạn nhỏ này tới để cản trở mình.

Trước mặt thực lực tuyệt đối, kẻ thù và gì gì đó tác dụng cũng không lớn!

Cho nên đối phương nhất định là một tu sĩ Kim Đan có thiên phú!

- Chẳng qua là... nếu như ngươi biết Đạo gia ta từ nhỏ liền sinh hoạt trên hải đảo, thời điểm kỳ Trúc Cơ liền dám tiến vào biển sâu tìm sinh linh cùng cảnh giới trong biển luyện tập, còn có thể trăm phương ngàn kế dẫn dụ Đạo gia ta tới trên đại dương bao la sao?

Bách Biến Đạo Nhân liên tục cười lạnh, hiện tại hắn thậm chí có chút chờ mong, sau khi đối phương nhìn thấy bộ dạng như cá gặp nước trên đại dương của mình sẽ khiếp sợ cùng chán nản thế nào——

Những thủ đoạn Sở Mặc bày ra này cũng không thật sự tạo thành uy hiếp quá lớn với Bách Biến Đạo Nhân, nhưng đích xác cũng mang tới cho hắn phiền toái nhất định.

Tuy nhiên giờ phút này trong lòng Bách Biến Đạo Nhân vô cùng bình tĩnh, không chút hoang mang phá giải.
 
Thí Thiên Đao Full
XXXV ( Chương 851-875 )


Chương 851 : Tu sĩ Nguyên Anh hùng mạnh.

Sau khi kéo gần lại khoảng cách hai bên, Bách Biến Đạo Nhân đi ra từ nơi đó, nhìn về phía chân trời phía xa, cười lạnh nói:

- Cũng chỉ có một chút thủ đoạn như vậy sao?

Hy vọng đừng để cho ta quá thất vọng.

Nói xong Bách Biến Đạo Nhân bước ra một bước, thân hình nháy mắt xuất hiện ở phương xa.

Súc Địa Thành Thốn!

Càng là tu sĩ cao cấp thì uy lực khi thi triển môn thần thông này càng mạnh.

Tu sĩ có cảnh giới giống Bách Biến Đạo Nhân, bước ra một bước thậm chí có thể đi được mấy trăm dặm!

Rất nhanh khoảng cách của hai bên liền gần hơn nữa.

Trong lòng Sở Mặc âm thầm cảm thấy khiếp sợ, thầm nghĩ cảnh giới của tu sĩ Nguyên Anh quả nhiên là lợi hại, tuy những thủ đoạn kia mình gấp gáp bày ra nhưng uy lực cũng không yếu.

Vậy mà người nọ chỉ dùng chút thời gian liền phá vỡ tất cả.

Nghĩ thầm trong lòng, tốc độ dưới chân Sở Mặc nhanh hơn.

Hắn dùng cũng là thần thông Súc Địa Thành Thốn, mỗi một bước bước ra đều có khoảng cách trên dưới trăm vạn.

Tốc độ đã nhanh tới không thể tin nổi, nhưng vẫn có chênh lệch rất lớn so với Bách Biến Đạo Nhân.

Lúc này phía trước rốt cục xuất hiện một chút xanh thẳm!

Biển rộng!

Ánh mắt của Sở Mặc sáng ngời, trên mặt lập tức lộ ra vẻ tươi cười vui vẻ!

Hắn lao lực trăm cay nghìn đắng, sử dụng các loại thủ đoạn không phải là muốn dẫn địch tới trên mặt biển sao?

Lúc này khoảng cách của Bách Biến Đạo Nhân với Sở Mặc đã không tới ba trăm ngàn dặm!

Khoảng cách này đối với phàm nhân mà nói là hoàn toàn không thể tin nổi, nhưng ở trong mắt tu sĩ lại không hề đáng kể.

- Tiểu tử....

đừng làm cho ta thất vọng, ngươi tốt nhất nên chạy nhanh một chút!

Trong hư không, thanh âm của Bách Biến Đạo Nhân đã truyền tới.

Sở Mặc cũng không lên tiếng, tiếp tục bay nhanh về phía trước.

Rốt cục sau khi hắn tiến sâu vào biển rộng hơn năm mươi ngàn dặm, Bách Biến Đạo Nhân đã đuổi kịp.

- A?

Nháy mắt khi Bách Biến Đạo Nhân thấy Sở Mặc liền sửng sốt, hắn tỉ mỉ nhìn chằm chằm Sở Mặc một hồi lâu, sau đó có chút không dám tin hỏi:

- Ngươi....

Chỉ là cảnh giới Trúc Cơ sao?

- Ta nếu là cảnh giới tu sĩ Nguyên Anh còn cần phải chạy sao?

Sở Mặc tức giận nhìn thoáng qua Bách Biến Đạo Nhân.

- Ha ha ha ha... nói cũng đúng.

Bách Biến Đạo Nhân bỗng nhiên cười rộ lên.

Sau đó dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Sở Mặc:

- Không thể tin được một tiểu tử thối tha chỉ mới ở cảnh giới Trúc Cơ, chẳng những có thể phát hiện ra tung tích của ta ở ngoài trăm vạn dặm, lại còn có thể chạy nhanh như vậy.... hơn nữa lại vẫn có thể dùng sức lực đại địa để công kích.

Tiểu tử ngươi....

Rất không tầm thường!

- Đây chỉ là một góc của băng sơn.

Sở Mặc thản nhiên nói.

- Tiểu tử, ngươi giết đồ đệ của ta.

Ngươi cũng biết đó là một đồ đệ ta yêu mến nhất!

Hôm nay ta muốn giết ngươi báo thù cho hắn.

Tuy nhiên, nếu như ngươi nguyện ý giao truyền thừa của ngươi cho ta, có lẽ... ta sẽ cho ngươi chết nhanh một chút.

Nếu không, anh sẽ cho chú muốn sống không thể mà muốn chết cũng không xong!

Trong con ngươi của Bách Biến Đạo Nhân lóe ra hào quang âm u lạnh lẽo, lành lạnh nhìn Sở Mặc.

- Ngươi làm sao có thể biết là ta?

Sở Mặc vô cùng hiếu kỳ đối với vấn đề này, hắn không rõ vì sao Bách Biến Đạo Nhân cách trăm vạn dặm, ngay cả mặt mũi cũng chưa thấy lại có thể trực tiếp gắt gao khóa chặt hắn như vậy.

- Thấy ngươi cũng gần chết..... ta sẽ không nói cho ngươi!

Ha ha ha ha!

Bách Biến Đạo Nhân vẻ mặt trêu tức nhìn Sở Mặc:

- Tiểu tử, muốn moi thông tin từ trong miệng bản tôn sao, ngươi còn non lắm!

- Không nói thì thôi, truyền thừa và gì gì đó ngươi cũng đừng nghĩ tới, ngươi tu luyện tới cảnh giới Nguyên Anh cũng không dễ dàng, còn muốn nhắn nhủ trăn trối gì nữa không?

Sở Mặc cười nhạt một tiếng nhìn Bách Biến Đạo Nhân.

- Tiểu tử kiêu ngạo, ngông cuồng!

Bách Biến Đạo Nhân giận dữ quát một tiếng.

Uy áp cảnh giới Nguyên Anh trên người nháy mắt bạo phát ra ngoài, nâng một bàn tay vỗ về phía Sở Mặc.

Trong hư không lập tức xuất hiện một đại thủ, giống như pháp lực ngưng kết mà thành hung hăng đánh về phía Sở Mặc.

Thân hình Sở Mặc chợt lóe, hai tay làm thành vài thủ ấn, biển phía dưới bắt đầu mãnh liệt dựng lên, sóng lớn ngập trời giống như bị một bàn tay vô hình quấy loạn.

Bách Biến Đạo Nhân vừa thấy liền vui vẻ:

- Tiểu tử, ngươi hao hết tâm tư dẫn ta tới trên biển có phải vì cảm thấy ản tôn sẽ bị ngươi quản trong này sao?

Ngươi quá ngây thơ rồi!

Nói thật cho ngươi biết, bản tôn từ nhỏ chính là lớn lên ở trên biển đấy!

Muốn dùng biển rộng đối phó với bản tôn, ngươi quá non rồi!

Nói xong Bách Biến Đạo Nhân cũng kết sinh thủ ấn, mặt biển sau lưng hắn nháy mắt dâng lên một con sóng lớn cao trên ngàn trượng, hung hăng đánh về phía Sở Mặc.

- Chơi nước... ngươi không phải đối thủ của bản tôn!

Tiếng cuồng tiếu của Bách Biến Đạo Nhân vang lên trong sóng biển.

Trong lòng của Sở Mặc khẽ ngẩn ra, không ngờ mình lại đụng phải một tu sĩ am hiểu điều khiển nước.

Tuy nhiên... cái này thì sao chứ?

Trên mặt của Sở Mặc lộ ra một chút mỉm cười, Ngũ Sắc Đạo Đài trong đan điền, đại biểu cho ngũ hành thủy nháy mắt tản mát ra một luồng xung động.

Nháy mắt khiến sóng lớn của Bách Biến Đạo Nhân bị cuốn trở về.

Hơn nữa trong biển rộng trực tiếp dâng lên một pho tượng nước ngưng tụ thành người khổng lồ, hung hăng tát về phía Bách Biến Đạo Nhân.

Trực tiếp đánh thân thể của Bách Biến Đạo Nhân bay ra ngoài hơn mấy ngàn trượng.

Bách Biến Đạo Nhân lúc này khẽ chấn động, không dám tin nhìn Sở Mặc:

- Ngươi đây là dùng thủ đoạn gì?

- Muốn biết sao?

Không nói cho ngươi!

Sở Mặc cười lạnh nói.

Sắc mặt của Bách Biến Đạo Nhân trở nên dữ tợn:

- Tiểu tử... vốn còn muốn đùa với ngươi một lúc, không nghĩ tới thủ đoạn của ngươi cũng không ít, ngươi thành công khiến bản tôn phải nghiêm túc rồi.

Chúc mừng ngươi....

Thời điểm chết của ngươi tới rồi1

Khí tràng Nguyên Anh trong thân thể của Bách Biến Đạo Nhân hoàn toàn bạo phát ra ngoài, trực tiếp khiến tất cả nước biển một phương này phải thối lui.

Lăng không một kích hung hăng đánh lên trên thân người không lồ do nước biển ngưng tụ thành, trực tiếp đánh tan.

Sau đó trực tiếp vọt về phía Sở Mặc.

Lúc này hắn không có lựa chọn cận chiến, mà là chọn dùng thuật pháp công kích tu sĩ thường dùng nhất!

Thuật pháp của tu sĩ Nguyên Anh, uy lực vô cùng mạnh mẽ.

Tuy rằng Sở Mặc đã tận lực né tránh nhưng vẫn bị đánh trung, nửa người nháy mắt chết lặng, phun ra một ngụm máu tươi.

Nếu không có thân thể Tổ Cảnh, một kích này cũng đủ đánh nát một nửa thân thể Sở Mặc.

-----o0o-----

Chương 852 : Qua Kim Đan kiếp.

Chương 852 : Qua Kim Đan kiếp.

- Thể chất của ngươi....

Bách Biến Đạo Nhân càng thêm kinh ngạc, hắn rất rõ một kích này của mình mạnh thể nào.

Cho dù là chính bản thân hắn khi đó đỡ công kích như vậy cũng sẽ bị thương.

Một tu sĩ kỳ Trúc Cơ lại có thể tiếp được một kích của hắn, chỉ phun ra một ngụm máu?

Cái này không thực tế!

Công kích thuật pháp của Bách Biến Đạo Nhân bắt đầu trở nên càng thêm hung mãnh, trong lòng của hắn cảm giác lai lịch của ngươi này không tầm thường, cò khả năng hắn có được bối cảnh lớn khó có thể tưởng tượng.

Càng như vậy lại càng không thể bỏ qua hắn, nếu không sẽ hậu hoạn vô cùng!

Tu sĩ cảnh giới như Bách Biến Đạo Nhân, một khi nghiêm túc, Sở Mặc cho dù yêu nghiệt thế nào cũng tuyệt không thể nào là đối thủ của hắn.

Không tới thời gian một nén hương, trên người của Sở Mặc đã xuất hiện bảy tám miệng vết thương.

Nếu không phải thân thể hắn vô cùng mạnh mẽ, có lẽ đã chết ít nhất bảy tám lần!

Trên người của Sở Mặc đã là máu tươi giàn giụa, nhìn qua vô cùng khủng bố.

Bách Biến Đạo Nhân đối diện mang vẻ mặt người thắng mỉm cười, ra tay lại vô cùng tàn nhẫn.

Hoàn toàn không vì đối diện là tu sĩ cảnh giới Trúc Cơ mà thả lỏng nửa điểm.

Cả đời này hắn trải qua ẩu đả vô cùng nhiều, gặp được rất nhiều người nhỏ yếu vồ đến.

Con thỏ nóng nảy còn có thể hung hăng đạp ưng một cước, khiến ưng hùng mạnh bị thương nặng chứ đừng nói chi một tu sĩ Trúc Cơ có thực lực rất mạnh.

Đối với Bách Biến Đạo Nhân mà nói, chỉ có người chết mới là người an toàn nhất!

Về phần truyền thừa thần bí trên người thanh niên này, cho dù tốt hắn cũng sẽ không tiếc nuối!

Bởi vì bản lĩnh của hắn đã đủ để hắn đi lại trên thiên hạ.

- Không sai biệt lắm.

Sở Mặc cảm thụ được sức lực mênh mông mãnh liệt trong cơ thể, cảm thụ được Ngũ Sắc Đạo Đài xao động, quyết định bắt đầu Kết Đan, muốn bước trên đại đạo Kim Đan!

Sở Mặc dẫn Bách Biến Đạo Nhân tới nơi này, muốn lợi dụng ưu thế đối phó hắn không phải là giả.

Nhưng cũng là vì hắn muốn tìm một chỗ yên tĩnh Kết Đan!

Tuy nói một bước từ Trúc Cơ tới Kim Đan sẽ không mang tới dị tượng thiên địa khủng bố, nhưng khoảnh khắc Kết Đan sẽ có khí tức tiết ra ngoài.

Sở Mặc không muốn kinh động quá nhiều người, bí mật trên người hắn rất nhiều.

Trong lòng nghĩa, Sở Mặc trực tiếp dẫn động lực lượng Ngũ Sắc Đạo Đài trong đan điền, bắt đầu ngưng tụ Kim Đan.

Tòa Ngũ Sắc Đạo Đài ở bên trong đan điền của hắn đều tự tản mát ra một luồng sức mạnh mãnh liệt, ngưng kết về một điểm.

Hình thức ban đầu của một Kim Đan nháy mắt ngưng kết ra!

Trên bầu trời, trong phút chốc gió nổi mây phun, số lượng mây đen kéo tới hiện ở nơi này.

Một cỗ thiên uy nháy mắt giáng xuống.

Sắc mặt của Bách Biến Đạo Nhân biến đổi,, có chút không dám tin nói:

- Thiên kiếp!

Ầm!

Một tiếng sấm sét nháy mắt bổ xuống dưới người hắn.

Kiếp lôi Thiên kiếp không ngờ không bổ về phía Sở Mặc trước, ngược lại bổ về phía Bách Biến Đạo Nhân.

Bởi vì Bách Biến Đạo Nhân vẫn xuất toàn bộ khí thế, uy áp Nguyên Anh khủng bố trực tiếp khiến Thiên kiếp nổi giận.

Cho nên nơi này xuất hiện một cảnh tượng cực kỳ hiếm thấy....

Sở Mặc dẫn động Thiên kiếp lại đứng ở chỗ đó.

Bách Biến Đạo Nhân không hề do dự, trực tiếp tế ra vài món pháp khí hùng mạnh, vượt qua hư không nháy mắt hạ xuống trên lôi kiếp, sau đó mắng Sở Mặc:

- Ngươi tên súc sinh này!

Thiên kiếp cảnh giới Nguyên Anh, uy lực vô cùng khủng bố, bởi vì đối với tu sĩ Nguyên Anh mà nói, chỉ cần qua Thiên kiếp này liền có thể phi thăng Tiên giới!

Loại Thiên kiếp vượt ranh giới này là đại kiếp nạn thật sự!

Cho nên, cho dù trên người của Bách Biến Đạo Nhân có pháp khí hùng mạnh vẫn bị dọa tới hồn bay phách lạc.

Chỉ là tới thời điểm này nói cái gì cũng chậm, hắn đã bị tên tiểu súc sinh này tính kế!

Sở Mặc vừa vận hành tâm pháp Thiên Ý Ngã ý ngưng kết Kim Đan, vừa nhìn Bách Biến Đạo Nhân cười ha ha:

- Lão cẩu, ta đưa ngươi đi Tiên giới!

- Cút!

Bách Biến Đạo Nhân chỉ kịp nói từ này ra liền bị lôi kiếp khủng bố bao phủ.

Vài món pháp khí kia chỉ chống cự không tới hai mươi lôi kiếp liền tan thành tro bụi.

Sắc mặt của Bách Biến Đạo Nhân trở nên vô cùng ngưng trọng, hắn lấy ra một Vòng Kim Cương trên người.

Vòng Kim Cương này cũng là lão tổ Huyết Ma Giới đưa cho hắn, là một kiện thiên khí thật sự, Bách Biến Đạo Nhân đã từng thử qua, nhận thấy uy lực của Vòng Kim Cương tương đối khủng bố.

Nhưng Vòng Kim Cương này... chỉ là một pháp khí công kích, chứ không phải là để phòng ngự.

Bởi vậy, sau khi lấy ra Vòng Kim Cương liền chủ động nghênh hướng lôi kiếp.

Ầm ầm ầm!

Đại lượng lôi kiếp hưng hăng bổ về phía Vòng Kim Cương.

Bách Biến Đạo Nhân cũng nhân cơ hội đó mà thở dốc một chút.

Lúc này lôi kiếp trên bầu trời dường như phát hiện "cá lọt lưới" Sở Mặc, bắt đầu bổ về phía Sở Mặc.

Sở Mặc cười ha hả, lao về phía Bách Biến Đạo Nhân.

Ầm!

Số lượng lôi kiếp nháy mắt tạo thành một đàn tia chớp, gần như là trong phút chốc sẽ hoàn toàn bao phủ Sở Mặc.

Bách Biến Đạo Nhân vừa thấy tiểu tử này không ngờ lại hướng về phía mình liền tức giận, xoay người muốn chạy.

Vừa mới chạy hai bước liền thấy không đúng, bởi vì lôi kiếp thuộc loại Nguyên Anh trên bầu trời lại bổ về phía hắn!

- Đáng chết!

Bách Biến Đạo Nhân tức giận đến sối máu.

Vội vàng khống chế Vòng Kim Cương ngăn cản lôi kiếp trên bầu trời.

Thiên kiếp của Nguyên Anh, mỗi một đạo lôi kiếp....

đều đủ khiến Bách Biến Đạo Nhân trọng thương.

Cho nên hắn cản bản không dám để bất kỳ đạo lôi kiếp nào rơi trên người mình.

Mà tiểu tử kia không ngờ lại giống như đang tắm rửa ở trong lôi điện!

- Mẹ kiếp.... ngươi là thân thể lôi điện sao?

Bách Biến Đạo Nhân bị trình độ biến thái của Sở Mặc khiến sợ ngây người.

Lúc này hắn khẽ hiểu ra, mình đã bị tên tiểu tử này tính kế rất nặng!

Sở Mặc lúc này đã mang theo số lượng lớn lôi kiếp vọt tới trước mặt Bách Biến Đạo Nhân, lôi kiếp cảnh giới Nguyên Anh và lôi kiếp Kim Đan kỳ hợp cùng một chỗ không ngừng rơi xuống.

Trên mặt biển và trên bầu trời tràn ngập thiểm điện giống như cảnh tượng tận thế.

Trong biển rộng vốn có một ít sinh linh rất mạnh, cảm nhận được có người chiến đấu liền muốn tiếp cận sang đây xem náo nhiệt, giờ phút này đều bị dọa sợ tới mức chạy được xa bao nhiêu hay bấy nhiêu.

Loại khí tức của Thiên kiếp này, cho dù chỉ dính vào một chút cũng khiến bọn chúng không có kế cục tốt.

Bách Biến Đạo Nhân điên cuồng chống cự lại, rống giận.

-----o0o-----

Chương 853 : Sao có thể?

Chương 853 : Sao có thể?

Sở Mặc lại nhàn nhã ngưng kết Kim Đan trong lôi điện.

Thật ra cũng không nhẹ nhàng như vậy, chỉ có điều nếu so với Bách Biến Đạo Nhân, bộ dáng Sở Mặc để hai tay sau lưng, yên lặng vận hành tâm pháp đích xác cũng coi là rất nhàn nhã rồi.

Trong lòng Bách Biến Đạo Nhân lúc này hoàn toàn chìm xuống, hắn vô cùng rõ ràng, hôm nay cho dù mình không chết... cũng sẽ bị thương nặng.

Nếu lúc trước biết sẽ gặp phải một yêu nghiệt như vậy, hắn chắc chắn sẽ không một mình lại đây.

Cho dù đánh mất cái mặt mo này hắn cũng nhất định kéo thêm một lão tổ Huyết Ma Giới có đồ đệ bị chết lại đây.

Tiểu tử này làm sao là tu sĩ kỳ Trúc Cơ chứ?

Rõ ràng chính là một tên khủng bố hơn cả lão quái Nguyên An!

Sở Mặc lúc này cũng đến thời khắc mấu chốt của Kết Đan, không thèm quan tâm tới Bách Biến Đạo Nhân, bắt đầu điên cuồng hấp thu tinh khí nảy sinh trong thiên địa.

Tinh khí mênh mông, từ bốn phương tám hướng cuồn cuộn, điên cuồng tiến vào trong thân thể Sở Mặc.

Hơn nữa, ngay cả năng lượng kinh khủng ẩn chứa trong Thiên kiếp cũng bị Sở Mặc hút đi không ít!

Cái này càng khiến Bách Biến Đạo Nhân nhìn thấy mà muốn hỏng người.

Hắn sống lâu như vậy, đã từng chứng kiến vô số trường hợp quỷ dị, cũng gặp không ít thiên tài yêu nghiệt được xưng là có cơ hội tấn công Thiên giới, nhưng chưa từng thấy qua loại quái vật như thế này.

Không chỉ không bị Thiên kiếp gây ảnh hưởng mà đắm mình trong đó, hơn nữa lại vẫn có thể thu năng lượng trong Thiên kiếp để mình dùng... mẹ nó, cái này mà gọi là người sao?

Cho dù không hấp thu năng lượng trong Thiên kiếp cũng đã quá kinh người rồi.

Ở đâu ra loại tâm pháp chỉ cần vận hành là mọi tinh khí trong thiên địa đều cuồn cuộn mà đến?

Nếu là như vậy, tu hành làm sao có thể được xưng tụng một chữ "Khổ"? cái này còn dễ dàng hơn cả ăn cơm uống nước?

Rắc rắc!

Một đạo kiếp lôi trình độ Nguyên Anh hung hăng bổ vào trên người Bách Biến Đạo Nhân đang có chút phân tâm.

Bách Biến Đạo Nhân lập tức phun ra một ngụm máu tươi, tuy không chết nhưng cũng sắp hỏng.

Lúc này, trên tòa Ngũ Sắc Đạo Đài ở bên trong đan điền của Sở Mặc đã hiện ra một viên Kim Đan rực rỡ!

Ầm!

Một đạo kiếp lôi khủng bố cuối cùng, hung hăng bổ về phía đỉnh đầu của Sở Mặc.

Trên bầu trời, điện xà điên cuồng múa may.

Sở Mặc nháy mắt ngẩng đầu lên, đứng bất động ở trên đại dương bao la mãnh liệt, tóc đen như thác nước, huyết khí như rồng, ngửa mặt lên trên trời rống giận.

Thình thịch!

Một khí thế vô cùng mạnh mẽ phát ra từ người Sở Mặc.

Kim Đan!

- Kim Đan?

Bách Biến Đạo Nhân vẫn còn đang khốn khổ chống đỡ, mặt kinh ngạc nhìn về hướng Sở Mặc.

Thiên kiếp mà Sở Mặc dẫn tới, cũng theo tiếng sét cuối cùng kết thúc.

Bách Biến Đạo Nhân không có may mắn sống sót sau mệnh kiếp, cảm nhận được luồng huyết khí mãnh liệt trên người Sở Mặc, mặt đại biến sắc, kinh hô:

- Đây không thể là khí thế Kim Đan được.

Sở Mặc ngửa mặt lên trời thét một tiếng, sau đó, hướng về phía Bách Biến Đạo Nhân:

- Lão Cẩu, tiếp quyền của ta.

- Ầm!

Địa Quyền Thiên Địa Nhân Tam Tài quyền pháp

Một quyền này, giống như một ngọn núi lớn, nặng đến mức khó có thể tưởng tượng, mang theo lực lượng vô tận, xông thẳng đến trước mặt Bách Biến Đạo Nhân.

Một tu sĩ vừa mới bước vào Kim Đan thì... bình thường, Bách Biến Đạo Nhân sẽ xem thường.

Nhưng giờ phút này hắn bị trọng thương bởi thiên kiếp, chiến lực vốn đã hạ xuống mức thấp nhất, thêm huyết khí phát ra mãnh liệt từ trên người Sở Mặc, nào có giống tu sĩ vừa mới bước và Kim Đan?

Bách Biến Đạo Nhân đột nhiên nảy ra ý nghĩ muốn trốn chạy.

Nhưng tốc độ của đối phương thật sự quá nhanh!

Quả thực nhanh đến mức không thể tin nổi, đến mức không để Bách Biến Đạo Nhân nghĩ thêm một chút.

Hắn giơ tay lên muốn đỡ quyền này của Sở Mặc.

Răng rắc!

Tiếng xương vỡ vụn vang lên, Bách Biến Đạo Nhân cũng cảm thấy cánh tay truyền đến cảm giác đau đớn mãnh liệt, đồng thời khiến gã văng mạnh về phía sau.

Gã đường đường một tu sĩ cảnh giới Nguyên Anh, lại bị một tiểu tử vừa mới bước vào Kim Đan kỳ chưởng văng về phía sau.

Bách Biến Đạo Nhân thâm chí bất chấp sự đau đớn vết thương kia truyền đến, cả người trống rỗng, hắn đứng ngơ ngác nhìn thân ảnh đứng ngạo nghễ trong không trung như một chiến thần, miệng hơi hé như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ quay người bỏ chạy!

- Chạy?

Sở Mặc trợn mắt há hốc mồm nhìn thân ảnh đang bỏ chạy, cả người cảm thấy không tốt.

- Ngươi chạy cái gì?

Ta chỉ là tu sĩ mới bước vào Kim Đan.

Ngươi là cường nhân Nguyên Anh đấy...

Ngươi là đại năng của Linh Giới đấy!

Ngươi là một trong ngũ tổ Ma giáo đấy... ngươi chạy cái con mẹ nhà ngươi à?

Chạy cái con bà nhà ngươi!

Ngươi quay lại đây cho ta!

Tiếng hét giận dữ của Sở Mặc vang vọng trong không trung.

Bách Biến Đạo Nhân đang chạy trốn bỗng loạng quạng, suýt chút nữa ngã sấp mặt, cái miệng tên khốn kiếp kia cũng độc quá thể.

Có thể độc người đến mức thế này sao?

Neeusngi là tu sĩ Kim Đan bình thường, lão tử còn lâu mới chạy, không chặt thi thể ngươi thành vạn mảnh, không khiến ngươi hồn bay phách tán ta còn lâu mới chịu bỏ qua cho ngươi.

- Tiểu súc sinh... ngươi cứ chờ đó cho ta!

Sớm muộn gì ta cũng sẽ tìm ngươi tính sổ!

Bách Biến Đạo Nhân giọng đầy căm phẫn truyền đến, nhưng thân hình của gã thì biến mất trong không trung.

Sở Mặc khóe miệng co giật, lẩm bẩm nói:

- Tự trọng đâu?

Tôn nghiêm đâu?

Cường giả tự tôn đã nói đâu?

Không ai trả lời hắn, Bách Biến Đạo Nhân đã sớm chạy xa mấy vạn dặm rồi.

Cho dù Sở Mặc mới bướ vào Kim Đan Đại Đạo, căn bản cũng không đuổi kịp một tu sĩ Nguyên Anh đang liều mạng trốn chạy.

Sở Mặc cuối cùng cũng chỉ chép miệng, bất đắc dĩ buông tha việc truy giết cường giả không có tự tôn.

Nhưng lúc này, hắn lại nghĩ đến một chuyện, đấy chính là, rốt cuộc làm sao đối phương có thể tìm thấy được hắn?

Nghe lời gã nói, huynh như bất cứ lúc nào cũng có thể tìm thấy Sở Mặc.

Với Sở Mặc mà nói, đây không phải tin tức tốt lành. vì đối phương có khả năng đánh lén hắn bất cứ lúc nào.

Bình thường, một cao thủ Nguyên Anh không có khả năng ra tay đánh lén một tu sĩ Kim Đan, vì căn bản không cần thiết.

Nhưng cái gã này, đúng là vô liêm sỉ quá thể!

Hơn nữa sau khi gã thấy chiến lực của Sở Mặc, chỉ sợ sẽ không dễ dàng cho Sở Mặc có cơ hội cận chiến.

- Không được... mình phải làm rõ chuyện này.

Sở Mặc thầm nghĩ trong lòng, vẫn đứng tại chỗ đó, lấy tin bản ra, ngẫm nghĩ, rồi lại cất vào chỗ cũ, lấy một tin bản khác.

Trong Huyễn Thần giới mỗi người chỉ có một tin bản.

Sở Mặc có hai cái.

Cái mà hắn vừa lấy là của Lâm Bạch, nghĩ tới thân phận của Lâm Bạch thôi cũng đã có quá nhiều người biết rồi.

-----o0o-----

Chương 854: Cung trang nữ tử. (1)

Chương 854: Cung trang nữ tử. (1)

Nhưng thân phận Thanh Thiên như mặc kia không có mấy người biết.

Sở Mặc dùng thanah phận của Thanh Thiên Như Mặc, gửi tin trên tin bản đó:

- Mong được giúp đỡ, ta giết kẻ thù, sư phụ của hắn chưa từng gặp ta, nhưng lại biết chính xác vị trí của ta, xin hỏi đây là chuyện gì?

Sau khi gửi tin, Sở Mặc thu tin bản lại, sau đó mắt nhìn về phương xa, chuẩn bị về Cẩm Tú Thành rồi tính.

Trong một khu rừng sâu ở Linh Giới phương bắc.

Đây chính là chỗ dừng chân của Tinh Linh tộc.

Giờ khắc này, một thân váy lam, tóc dài xõa vai, Kỳ Tiêu Vũ xinh đẹp tuyệt sắc không gì sánh được, bước ra từ chỗ bế quan, khí tràng chưa thu hồi hết, mang một vẻ đẹp tuyệt thế mà riêng biệt.

- Chúc mừng tiểu thư, tu vi của người lại đột phá rồi!

Một thiếu nữa tinh linh tộc nhìn trông mười bảy mười tám tuổi, đợi trước cửa, thấy Kỳ Tiêu Vũ, mắt sáng lên, vui vẻ cười rộ tiếp đón.

- Cũng may, lần đột phá này không nhanh như thế nữa.

Kỳ Tiêu Vũ dường như có điều buồn rầu, nói:

- Có một nơi có vấn đề, khó giải quyết... sắp thành xiếng xích của ta rồi.

- Tiểu thư, người nói xem cần gì phải khổ thế chứ?

Chỉ cần người bước vào Huyễn Thần giới thì có thể giải quyết vấn đề này nhanh chóng.

Thiếu nữ Tinh Linh từ nhỏ ở bên cạnh Kỳ Tiêu Vũ, tuy là thị nữ, nhưng hai người tình cảm như tỷ muội.

Vì vậy, nàng biết một số chuyện liên quan đến Kỳ Tiêu Vũ.

- Ta đã nói cả đời này không vào là không vào.

Kỳ Tiêu Vũ điềm đạm nói, hình như nhớ lại điều gì đó, trong mắt thoáng qua một nét bi thương.

- Được rồi, cho dù có vào Huyễn Thần giới, nhưng nhìn tin bản chắc không có vấn đề gì chứ?

Bảng tin có biết bao điều thú vị!

Tại sao tiểu thư đến bản tin cũng không thèm xem?

Thiếu nữ Tinh Linh mặt không hiểu nhìn Kỳ Tiêu Vũ.

Thiếu nữ Tinh Linh mơ hồ biết chuyện năm đó, cũng biết phân thân vào Nhân Giới của Tiểu thư bị hỏng.

Chuyện này hình như có liên quan đến người trong dự ngôn muốn tìm, nhưng tình hình của tiểu thư, một chữ cũng không nhắc đến.

Ngay cả trưởng lão Tinh Linh tộc cũng hoàn toàn không có cách.

Dù sao tiểu thư cũng đã nói, nàng sẽ cùng sống cùng chết với Tinh Linh tộc, thâm chí mấy người trong dự ngôn, bị nàng bỏ qua.

- Tin bản?

Kỳ Tiêu Vũ mắt chớp chớp:

- Ta gần như sắp quên có thứ này rồi.

Nói rồi, nàng lấy bản tin từ chiếc nhẫn trữ vật ra, thở dài một hơi, rồi dùng tinh lực, mở tin bản.

Trên mặt tin bản không ngừng xuất hiện tin tức của người kia.

Nhìn người nhớ vật, bỗng Kỳ Tiêu Vũ nhìn thấy bốn chữ Thanh Thiên Như Mặc, trên khuôn mặt lộ ra nét phức tạp, trong lòng có chút thương cảm.

Mấy năm nay, ký ức trong phần thân thể kia theo tu vi không ngừng tăng lên của nàng, dần dần được nàng tìm thấy lại trong giấc mơ.

Tuy chỉ có từng đoạn từng đoạn, thiếu sót, nhưng trong cảnh ấy luôn xuất hiện một người, tuy rằng cảnh mộng vô cùng ngắn ngủi nhưng hết sức vui vẻ, mỗi lần nằm mơ đều khiến nàng khóc tỉnh dậy.

- Nếu như năm đó ta không đi tìm hắn, cuộc sống của hắn... chắc chắn sẽ rất bình lặng.

Là ta hại hắn.

Kỳ Tiêu Vũ thương cảm nghĩ, muốn thoát dòng tin tức Sở Mặc gửi để xem tin tức khác.

Nhưng ngay sau đó, ngón tay của nàng rung lên rồi ngừng lại giữa không trung, cả người ngây dại.

Thất thanh nói:

- Sao có thể?

Đôi mắt Kỳ Tiêu Vũ dừng trên tin bản, đôi mắt lộ ra thần sắc vô cùng khiếp sợ, cả người ngây dại.

- Tiểu thư... sao vậy?

Thiếu nữ Tinh Linh ở bên cạnh lo lắng nhìn Kỳ Tiêu Vũ.

- Không sao, ta có chút việc, ngươi đi làm việc của mình đi.

Kỳ Tiêu Vũ nói, thu tin bản lại, vội vã trở vè phòng của mình.

Việc đầu tiên nàng làm cũng cũng không phải giở lại tin bản ra xem, mà ngồi dó, lấy tay vỗ nhẹ lồng ngực.

Nàng bị dọa, căn bẳn không dám tin vào thứ mắt mình đã nhìn thấy là sự thật.

Vì vậy, nàng cần phải bình ổn lại tâm tình của chính mình.

Năm đó, người kia chết trong tay nàng, tan thành mây khói, với cảnh giới của hắn, sao có thể sống lại được?

Kỳ Tiêu Vũ cảm thấy nhất định bản thân đã nhìn nhầm rồi, có lẽ... dòng tin này, là hắn từng gửi trước đây?

Không... không phải!

Năm đó người ấy dùng tên Thanh Thiên Như Mặc để gửi đi một tin tức.

Về nàng.

Từ ngày đó, tên này biến mất trên tin bản, hoàn toàn không có thêm một động tĩnh nào nữa.

Kỳ Tiêu Vũ cứ ngồi ngây người ở đó, đôi bàn tay, hơi run run, cầm tin bản, định thần nhìn vào đó.

Dòng tin vẫn ở trên đó.

Chỉ có điều, bên dưới có thêm mấy phản hồi.

- Loại này khá đơn giản, chắc ngươi chưa từng trải qua chuyện này đúng không, ha ha.

Một người vui sướng khi thấy người khác gặp họa, chỉ nói qua loa, chẳng hề đưa câu trả lời xác thực.

Kỳ Tiêu Vũ nhíu mày, nhẹ giọng nói:

- Người xấu!

Nàng tiếp tục nhìn.

- Loại ngươi nói, hơi giống với thủ thuật nguyền rủa, hạ lời nguyền này trên người thân cận mình.

Khi người này chết đi, thì dù hung thủ có ở gần hay xa, cũng có thể tìm được.

Thủ đoạn này cũng không coi là cao minh cho lắm.

Bình thường, có rất ít người sử dụng.

Vì cách phá giải rất đơn giản.

Chỉ cần ngươi đưa ta một viên Thiên Tinh Thạch cực phẩm, ta sẽ nói cho ngươi, gặp mặt giao dịch.

Cam đoan danh dự!

Người này đưa ra câu trả lời nhưng cũng muốn nhân cơ hội trục lợi.

Kỳ Tiêu Vũ nhíu mày, có chút phẫn nộ nói:

- Dậu đổ bìm leo muốn kiếm lời sao?

Bình phục cảm xúc một chút, Kỳ Tiêu Vũ tiếp tục xem dòng hồi đáp bên dưới, cái này có vẻ đáng tin cậy hơn nhiều.

- Đây là một loại pháp thuật, cũng không phải thần thông cho lắm, tên là chú tử mẫu, thường được hạ vào người thân thiết nhất của người thi triển thuật, vì cách hóa giải rất dễ dàng.

Chỉ cần làm như thế này... là được.

Bằng hữu phía trên có chút quá đang, chuyện đơn giản như vậy, cũng đòi một viên Thiên Tinh Thạch, muốn kiếm tiền phát điên rồi à?

Trong lời hồi đáp của người này viết luôn cách giải thuật.

Chỉ cần một chú ngữ đơn giản là giải được.

Có lẽ người muốn bắt chẹt một viên Thiên Tinh Thạch vừa rồi nghĩ rằng người viết đoạn thông tin kia sẽ mắc lừa.

Sau khi vạch mặt, cũng chỉ cười trừ hai tiếng.

- Ha ha.

Kỳ Tiêu Vũ thoáng nhìn chú ngữ, tuy rằng không biết có đúng hay không, nhưng đoán rằng chắc đối phương cũng không đến mức lừa gạt người trên này.

Lúc này, nàng không kìm nổi rơi vào trầm tư.

Lẩm bẩm nói:

- Lẽ nào năm đó hắn không chết?

Vậy hiện giờ hắn...

đã vào Linh giới hay chưa?

Ta... ta có nên đi tìm hắn không?

Kỳ Tiêu Vũ nói xong, trong con ngươi hiện một chút ảm đảm, trong lòng thầm nghĩ: "Ta không nên đi tìm hắn, nếu không, chắc chắc sẽ lại liên lụy tới hắn.

Địch nhân của ta không phải là người hắn có thể đối phó, dù dự ngôn của trưởng lão đúng hay sai, ta cũng không muốn liên lụy tới hắn thêm nữa."

-----o0o-----

Chương 855 : Cung trang nữ tử. (2)

Chương 855 : Cung trang nữ tử. (2)

Đúng lúc này, Kỳ Tiêu Vũ đột nhìn thấy Thanh Thiên Như Mặc trả lời lại người dạy chắn giải chú.

- Đa vị huynh đài, thử chú ngữ xong quả nhiên có tác dụng, có thể cảm nhận rõ ràng vừa cắt đứt một tia nhân quả!

- Quả nhiên hắn vẫn còn sống!

Mắt của Kỳ Tiêu Vũ trở nên sáng ngời hơn bao giờ hết, cùng lúc bị che phủ bởi từng tầng nước mắt.

- Tốt quá.

Nàng thì thầm nhẹ giọng nói.

Nhưng sau đó, nàng bình tĩnh lại, lẩm bẩm nói:

- Những gì cần tự mình gánh vác, thì một mình mình làm là được rồi, biết hắn vẫn còn sống là đã quá tốt rồi.

Kỳ Tiêu Vũ nói xong, trên gương mặt trong trẻo kia lộ ra một nụ cười vui mừng.

Nước mắt cũng vì thế lại dâng nhiều hơn.

Bao nhiêu lần mơ về đoạn ký ức kia.

Nàng nhớ hắn.

... . . .

Sở Mặc quả thực rất vui mừng, không ngờ vừa mới cầu cứu trên bảng tin đã có lời giải đáp ngay.

Chú ngữ kia quả nhiên hữu hiệu, cắt đứt đường nhân quả trên người hắn, không phải một đường... mà là ba đường!

Nói cách khác, trong năm tu sĩ bản thân dùng Thiên Kiếp tiêu diệt có ba người là có loại chú ngữ này!

Sở Mặc cũng thầm sợ hãi trong lòng, thầm nói cũng may lần này chỉ có môt người tới, nếu là ba lão già Nguyên Anh, dù bản thân có thể dẫn động Thiên kiếp, cũng chưa chắc là đối thủ của họ.

Hơn nữa những người này không hề tầm thường, trên người còn có những pháp giới vượt qua Linh giới.

Sở Mặc có thể dễ dàng phá giải chú nguyền rủa của Bách Biến Đạo Nhân, chính là nhờ những kiến thức vượt qua Linh giới này.

Chớ xem thường đoạn chú ngữ ngắn ngủi kia, với vô số tu sĩ trong Linh giới mà nói, đây chính là môn pháp thuật cao thâm vô cùng!

Đây chính là vấn đề về tầm mắt và tri thức, giống như trí giả cả đời không rời khỏi thôn trong núi, đến chốn đô thành, trí tuệ của y hoàn toàn trở nên hạn hẹp, vì y chưa từng trải qua, cũng chưa từng nhìn thấy.

Cho nên Sở Mặc tự biết rõ ưu thế của mình.

Nhưng pháp khí trên người Triệu Thanh và người hôm nay là gì?

Cuối cùng pháp khí của Triệu Thanh vẫn bị Thiên kiếp Sở Mặc dẫn tới thiệu rụi, nhưng pháp khí trên người tới ngày hôm nay, quả là một chí bảo chân chính.

Hơn nữa lại là một pháp bảo tính công kích.

Loại pháp khí này đừng nói là Linh giới, dù có là trong Thiên giới cũng chưa chắc ai ai cũng có.

Nếu hôm nay trên người đối phương không có pháp khí này, chắc chắn sẽ không chịu được Thiên kiếp khủng khiếp như vậy, sớm đã bị chém thành tro bụi rồi.

- Chẳng lẽ, Huyết Ma Giáo này... cũng là một môn phái thông thiên?

Cảnh giác của Sở Mặc với Huyết Ma giáo đã trở nên cao độ.

Đã phá hết chú ngữ của đối phương, chém đứt mọi quan hệ với đối phương, trong lòng Sở Mặc cũng có thể nhẹ nhàng thở phào ra một hơi, hắn nghĩ, chắc giờ này đối phương cũng nhận ra liên hệ bị chém đứt, liệu có đến Cẩm Tú Thành để chờ hắn không?

Sở Mặc thầm nghĩ trong lòng, sử dụng thuật dịch dung biến làn da mình ngăm đen, giống như một người trưởng thành hai mươi mấy ba mấy tuổi.

Rồi hắn thi triển Súc Địa Thành Thốn, công phu trong phút chốc đã cách chỗ hiện tại ngàn dặm.

Trong lúc Sở Mặc hành tẩu, đột nhiên phát hiện phía trước có một nữ tử, mặc trang phục cung đình, dánh người không tệ, vóc dáng rất cao, từ dáng vẻ có thể đoán ra là một người xinh đẹp, lúc này đang tìm kiếm một thứ gì đó.

Lúc Sở Mặc phát hiện đối phương, cũng là lúc đối phương nhìn thấy Sở Mặc.

Thấy Sở Mặc, nữ tử mặc trang phục cung đình kia nao nao, trong con mắt thoáng qua tia lăn tăn, mở miệng nói:

- Tiểu ca, huynh có thể giúp đỡ ta chút không?

Sở Mặc vốn định tiến thẳng tới đó, một phụ nhân trang phục cung đình khí chất cao quý xuất hiện ở nơi hoang vu không người này, vốn là chuyện không bình thường, hắn không muốn có thêm nhiều chuyện, nhưng đối phương đã mở miệng cầu xin, Sở Mặc hơi dừng lại, vẫn đứng ở chỗ cũ, từ xa nhìn phụ nhân mặc trang phục cung đình này, đồng thời theo bản năng dùng Thương Khung Thần Giám nhìn lại người phụ nữ này.

- Nguyên Anh trung kỳ, thể chất cấp bảy!

Nam.

Trong lòng Sở Mặc cả kinh, nữ nhân này lai là tu sĩ Nguyên Anh đã đủ khiến Sở Mặc chấn động rồi, tuy rằng tu sĩ Nguyên Anh của Linh giới không nhiều, nhưng ở vùng đất này, lại dễ dàng gặp được một người, đúng là khiến người ta không dám tin.

Thể chất cấp bảy... cũng coi như khá cao rồi, ít nhất ở Linh giới, tu sĩ có thể chất cấp bảy, lại rất hiếm thấy.

Nhưng mấu chốt ở đây là trong cái chữ cuối cùng trong dòng thông tin mà Thương Khung Thần Giám đưa ra.

Nam!

Đây rõ ràng là một nữ nhân mà.

Hơn nữa giờ khắc này đối diện với Sở Mặc, khí chất cao quý, ngữ khí dịu dàng uyển chuyển, nhìn thôi cũng đủ động lòng người.

Tại sao lại cso thể là đàn ông?

Nhưng Sở Mặc rất rõ ràng, Thương Khung Thần Giám là thần khí có linh tính, tuyệt đối không có chuyện nói sai!

Một nam nhân, lại có thể giả trang thành nữ nhân mà không có một chút sơ hở nào, lại có thực lực của Nguyên Anh trung kì, xuất hiện ở nơi hoang vu như thế này ... trong lòng Sở Mặc lập tức dâng lên cảnh giác cao độ mãnh liệt.

Đồng thời, không rõ vì sao, người phụ nhân mặc trang phục cung đình này lại khiến hắn có cảm giác vô cùng thân thuộc.

Hình như...

đã gặp qua ở đâu đó rồi!

Sở Mặc thầm nghĩ trong lòng, trên mặt bất động thanh sắc:

- Có chuyện gì sao?

- Trượng phu của ta bị bệnh, ta muốn giúp y tìm một loại thảo dược, nhưng ở đây nguy hiểm quá, ta... ta mới tới cảnh giới Trúc Cơ, ngươi có thể giúp ta được không?

Người phụ nhân mặc trang phục cung đình vô cùng thành khẩn nhìn Sở Mặc, đáng thương nói:

- Ta thấy ngươi ở rất xa mà có mấy bước chân đã tới rồi, cảnh giới của ngươi... nhất định phải rất cao.

Cầu xin ngươi, nếu ta không tìm thấy dược liệu này, trượng phu của ta sẽ chết mất!

Sở Mặc nhìn phu nhân này, thản nhiên nói:

- Xin lỗi, ta còn có việc, không thể giúp ngươi được rồi.

Nói rồi, Sở Mặc quay người bỏ đi!

Dù người kia là ai, hắn cũng không muốn trêu chọc.

Một tu sĩ Nguyên Anh trung kì lại nói mình là Trúc Cơ kỳ, rõ ràng là một đàn ông, lại đi giả trang thành nữ nhân.

Nếu không nhờ co Thương Khung Thần Giám căn bẳn hắn không thể nhận ra được giới tính thật của người đó!

Chuyện này, quá sức quỷ dị, cứ nên tránh xa một chút thì hơn.

Sở Mặc đi rất nhanh, sau khi bước vào Kim Đan kỳ, tốc độ của hắn lại càng nhanh, thêm vào Ảo Ảnh Tật Phong Bộ, gần như trong chớp mắt biến mất khỏi nơi đây.

Phụ nhân mặc trang phục cung đình không thuận theo bám riết không ngừng, âm thanh cũng trở nên phẫn nộ:

- Ngươi...

Sao ngươi chẳng có chút tình người nào thế?

Là đạo hữu v nhau, giúp đỡ một chút thì làm sao?

Cùng lắm... cùng lắm người ta cho ngươi...

-----o0o-----

Chương 856 : Sao vẫn lại là ngươi?

Chương 856 : Sao vẫn lại là ngươi?

Nói rồi lại nói, khoảng cách của phụ nhân mặc trang phục cung đình kia cách Sở Mặc càng ngày càng gần!

Trong lòng Sở Mặc cảnh giác đến cao độ, đã chuẩn bị chiến đấu rồi, đúng lúc này, người phụ nhân mặc trang phục cung đình này dừng bước chân, nói lớn:

- Ngươi thật quá đáng!

Trượng phu của ta mà chết, ta sẽ hận ngươi cả đời!

Khóe miệng co rút kịch liệt, có cảm giác như nhìn thấy ma, đi càng nhanh hơn.

Lúc này, người phụ nhân mặc trang phục cung đình vẫn đứng nguyên ở chỗ cũ, chớp đôi mắt xinh đẹp, nhíu đôi mi thanh tú, lẩm bẩm nói:

- Người này đã dịch dung rồi, hơn nữa thủ pháp còn rất cao.

Nhưng... có phải hắn không?

Trên người hắn, không có chú ngữ mà ta đã hạ...

Phụ nhân mặc trang phục cung đình nói, ngưng thần cảm ứng một chút, đột nhiên sắc mặt đại biến, nghiến răng nghiến lợi nói:

- Tiểu súc sinh giỏi lắm, không biết dùng thủ đoạn gì lại chém đứt được đường nhân quả này!

Nói rồi, phụ nhân mặc trang phục cung đình nhìn về hướng Sở Mặc biến mất, sắc mặc trở nên dữ tợn:

- Muốn chạy khỏi tay bản tôn?

Đừng mơ!

Nói rồi, thân hình nàng lóe lên, biến mất ngay tại chỗ.

Sở Mặc không thấy phụ nhân mặc trang phục cung đình kia đuổi theo, thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Tu sĩ cảnh giới Nguyên Anh, tuy rằng hắn không sợ, nhưng thực sự nếu đánh nhau, chắc chắn đủ đau đầu.

Nếu không thù hận, ai lại muốn đánh với cảnh giới này?

Đang nghĩ ngợi trong lòng,đột nhiên Sở Mặc thấy phía trước xuất hiện một hán tử hơn ba mươi tuổi, thân mặc trang phục gọn gàng, thoáng nhìn qua còn thấy bị thương.

Trên mặt vẫn còn nét hoảng sợ, hình như đang trốn chạy truy sát.

Nhìn thấy Sở Mặc, hét lớn từ đằng xa:

- Tiểu huynh đệ, ngươi có nhìn thấy một nữ tử mặc trang phục cung đình không?

- Không thấy.

Sở Mặc lắc đầu, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng nhìn về phía hán tử, rồi tăng tốc độ rời đi, không để ý tới gã nữa.

Lần này, tốc độ của Sở Mặc nhanh hơn nữa!

Bởi vì Thương Khung Thần Giám nhận định cảnh giới của đối phương giống y hệt với nữ tử vừa rồi.

- Nguyên Anh trung kì, thể chất cấp bảy.

Chỉ có điều lần này không nói rõ giới tính.

Người đàn ông này chẳng có lấy một nét tương tự với nữ nhân kia, dù là tướng mạo, ánh mắt... thậm chí là khí tràng trên người cũng chẳng có bất kì can hệ nào.

Nhưng dưới sự nhận định của Thương Khung Thần Giám, cảnh giới, thể chất của hai người lại y hệt như đúc!

Nếu nói chuyện này chẳng có bất kỳ vấn đề gì, có đánh chết Sở Mặc cũng không tin.

Cảnh giới trong lòng hắn dâng lên mãnh liệt hơn bao giờ hết, cảm giác đối phương đang nhắm vào hắn.

Rốt cuộc là ai?

Chẳng lẽ những người này...

Đều là người của Huyết Ma Giáo sao?

Sau khi Sở Mặc tiến vào Linh giới, địch nhân lớn nhất chính là bọn họ.

Nhưng đối phương có nhiều tu sĩ cảnh giới Nguyên Anh như vậy, tại sao lại không cùng đến bắt giết mình?

Hay ...

đây chỉ là trùng hợp?

Không phải đối phương đang nhắm vào mình?

Sở Mặc thầm nghĩ trong lòng, nhưng động tác dưới chân cũng không hề chậm trễ chút nào.

Lúc này, người thanh niên kia, đứng ở đó, nhíu lông mày, rồi đôi mắt dần trở lên lạnh buốt, cười nói:

- Chính là ngươi!

Tiểu tử, muốn lừa gạt bản tôn bằng cái thuật dịch dung này?

Đúng là nằm mơ!

Nói rồi, thân hình của hắn lại biến hóa, lần này, trở thành thiếu nữ mười sáu tôi, thân mặc y phục màu vàng nhật, dáng vẻ lay động lòng người, tướng mạo thanh tú.

Nhưng trên khuông mặt mang theo vài phần ác độc.

Lẩm bẩm nói:

- Đã bao nhiêu lâu bản tôn không phải hao tâm tốn sức giết một người như vậy?

Tiểu tử... chắc chắn ngươi phải thấy mình rất may mắn!

Sở Mặc tiếp tục hành tẩu trong núi, tốc độ của hắn càng nhanh, không hề có một chút do dự nào.

Hơn nữa lần này, hắn quyết định tạm thời không về Cẩm Tú Thành.

Vì trở về rất có khả năng sẽ thu hút đám địch nhân đó tới, mang tai họa đến cho Lục gia.

Đang nghĩ ngợi, đột nhiên Sở Mặc nghe thấy thanh âm tràn ngập sợ hãi truyền từ đằng xa tới.

Hắn lập tức nhìn chăm chú, một thiếu nữ váy dài màu vàng nhạt, đằng sau thiếu nữ là bảy tám con sói khổng lồ đang gầm gừ trực nhao vào cắn người thiếu nữ ấy.

Mỗi con sói phải dài đến ba trượng, mặt vô cùng dữ tợn, làm cho người ta cảm thấy sợ hãi.

Quan trọng nhất là, bảy tám con sói khổng lồ này đều tỏa ra khí tức của Kim Đan Kỳ.

Thiếu nữ kia tựa như bị dọa đến sắp chết, bước chân luống cuống chạy trốn khỏi bọn thú dữ sau lưng, đột nhiên nhìn thấy Sở Mặc, hướng thẳng về phía hắn, miệng hô:

- Ca ca cứu mạng!

Trong lòng Sở Mặc vừa động, dùng Thương Khung Thần Giám nhìn thiếu nữ này.

Nguyên Anh trung kỳ, thất cấp thể chất, nam.

- Mẹ nó... sao lại là người này?

Sở Mặc há hốc miệng, sắp điên lên mất.

Sở Mặc thật sự có cảm giác sắp điên đến nơi rồi, liên tiếp ba lần.

Đầu tiên là phu nhân cung trang, đến nữa là thanh niên trai tráng, giờ lại biến thành một thiếu nữ thuần khiết.

Đây gọi gì là thuật dịch dung nữa, rõ ràng là có thể tùy tiện thay đổi dung mạo của mình.

Sở Mặc không nói hai lời, quay người rời đi.

Nhưng thiếu nữa kia vừa kêu la thảm thiết, vừa lao về hướng của hắn, phát ra những tiếng kêu thê lương:

- Cứu mạng, cứu mạng.

- Cứu mẹ ngươi ấy.

Sở Mặc đứng dậy bỏ đi.

Lúc này, trên mặt thiếu nữ lộ ra một tia cười quỷ dị, cả một vùng trời đột nhiên tràn ngập một luồng uy áp hung hãn.

Khí thế của Nguyên Anh.

Quả thật kinh thiên động địa.

Bảy tám con sói lớn phía sau thiếu nữ tru lên những tiếng tru thảm thiết, cụp đuôi chạy.

Mấy con vật này đều là linh thú, chúng có linh trí, tuy không biết vì sao con người này đột nhiên trở lên mạnh mẽ như thế, nhưng hơi thở của tử vong tràn ngập đến khiến chúng hận không mọc thêm tám cái chân nữa để chạy.

Bảy tám con sói khổng lồ chạy rồi, thiếu nữa kia cười lạnh:

- Tiểu tử ngươi đứng lại đấy cho ta.

Thiếu nữ bay vút lên trời, đánh một chưởng về hướng Sở Mặc, một nguồn năng lượng khổng lồ nháy mắt xông tới.

Hư không như bị đánh xuyên qua, cả thiên địa chấn động không ngừng.

Tràn ngập hơi thở hủy diệt.

Vô số cây cối trong rừng bị đánh trúng trong nháy mắt hóa thành bột mịn.

Động tác của Sở Mặc cũng không chậm, đặc biết khi hắn cảm nhận được thực lực của thiếu nữ này, điều đầu tiên hắn làm là ra chiêu phản kích.

Nhưng tu sĩ cảnh giới Nguyên Anh, cường đại đến mức khiến người ta run rẩy.

Dường như cả một vùng không gian đều thuộc về nàng.

Dưới áp lực này, động tác của Sở Mặc trở lên chậm hơn rất nhiều.

Đương nhiên đây chỉ là cảm giác của Sở Mặc.

Trong mắt của thiếu nữ Bách Biến Đạo Nhân, Sở Mặc chỉ làf một tu sĩ vừa mới độ qua Thiên kiếp, bước vào cảnh giới Kim Đan ấy vậy sức mạnh thật khiến người ta giận sôi người.

-----o0o-----

Chương 857 : Đại chiến Nguyên Anh

Chương 857 : Đại chiến Nguyên Anh

Nếu là những tu sĩ Kim Đan khác, đừng nói là Kim Đan sơ kỳ, dù có là đỉnh cao của Kim Đan, dưới áp lực của cảnh giới Nguyên Anh, muốn hít thở thôi đã vô cùng gian nan càng không nói đến việc tháo chạy.

Hắn thậm chí còn chưa ra tay, chỉ dựa vào khí thế cũng đủ để trấn áp khí áp hoàn toàn rồi.

Người trẻ tuổi kinh khủng này đã phá vỡ hiểu biết của Bách Biến Đạo Nhân về tu sĩ Kim Đan.

Nhưng y như cũ tin tưởng rằng có thể xử lý người thnah niên này, tuy rằng hắn cũng bị thương không nhẹ bởi sức mạnh của Thiên kiếp, nhưng dù sao y cũng là đại năng của cảnh giới Nguyên Anh, tuyệt đối không phải là hư danh.

Nhưng nếu hôm nay để cho người này chạy thoát, thêm một thời gian nữa, khi con người này tiến đến Kim Đan trung kỳ hoặc Kim Đan hậu kỳ, Bách Biến Đạo Nhân thực sự không dám bảo đảm bản thân có thể là đối thủ của hắn.

- Người này phải chết.

Sau khi đánh ra một chưởng, không dừng một chút nào, liên tiếp ra tay.

Đủ các thuật pháp công kích vô cùng mạnh mẽ, liên tiếp hướng về Sở Mặc.

Y phải đánh cho người này tan xác.

Mới có thể tiêu tàn nỗi hận cùng sự sợ hãi sâu thẳm trong y.

Sở Mặc có chút hỗn loạn.

Tránh trái né phải, áp lực của cảnh giới trên là chênh lệch vô cùng lớn, điều này không có gì để nói.

Trên người hắn, nhanh chóng xuất hiện nhiều vết thương không nhẹ chảy máu ròng ròng.

Miệng cũng chảy ra từng tia máu.

Là hắn nên mới có thể chống cự được đến mức này, đổi lại là một tu sĩ Kim Đan khác chỉ sợ không biết đã chết bao nhiêu lần.

Ngũ sắc đạo đài trong đan điền liên tiếp vận chuyển sức lực tới viên kim đan kia, máu trong cơ thể của Sở Mặc như bốc cháy.

Tuy hắn bị thương, nhưng cả người lại trông như không hề hần gì.

Đây là cường địch, bắt buộc phải liều mạng chiến đấu mới có thể nghịch chuyển càn khôn, tìm được đường sống.

Tới lúc này, Sở Mặc không che giấu gì nữa, lấy Thí Thiên ra.

Thí Thiên trong tay, phát ra chiến ý vô cùng to lớn nương theo người Sở Mặc tỏa ra.

- Lão già chết tiệt không biết nhục nhã, nộp mạng đi.

Vết thương trên người Sở Mặc vẫn chảy máu, nhưng cầm thanh đao vung lên trời hướng về phái Bách Biến Đạo Nhân giả trang thiếu nữ liều mạng xông lên.

- Ngươi...

Bách Biến Đạo Nhân vô cùng kinh hãi, y không thể ngờ, trong tình huống tưởng chừng như không thể chống đỡ, mà người này lại vẫn có sức lực phản kích.

Tuy nhiên y cũng cảm nhận được ý chí chiến đấu điên cuồng trên người Sở Mặc, y cười lạnh nói:

- Trận đấu thú vây coi như bỏ qua, hôm nay ngươi nhất định phải chết.

Nói rồi, Bách Biến Đạo Nhân lấy ra một hanh trường kiếm.

Trường kiếm lóe lên những ánh hào quang lạnh lẽo, tỏa ra khí tức cường đại.

- Cho ngươi mở mang tầm mắt, cái gì gọi là pháp khí thiên giới.

Bách Biến Đạo Nhân cười lạnh, cầm kiếm hướng về Sở Mặc.

Một âm thanh lớn vang lên.

Trường kiếm trong tay Bách Biến Đạo Nhân theo âm thanh đó mà gãy thành từng đoạn.

Trong mắt y để lộ ra ý nghĩ không thể tin được, giống như nhìn thấy quỷ.

- Không thể nào... thiên khí chân chính của ta.

Bách Biến Đạo Nhân kinh hô, nhưng động tác không hề chịu ảnh hưởng, vung một chưởng đánh về lồng ngực Sở Mặc.

Tuy rằng y vô cùng chấn động kinh ngạc, thậm chí có chút sợ hãi, nhưng y cũng lợi dụng cơ hội Sở Mặc lơ là tung ra đòn hiểm.

Trận chiến một mất một còn, ngươi sống ta chết chính là trận chiến không từ bất cứ một thủ đoạn tồi tệ nào.

Sở Mặc quát lạnh một tiếng, cũng chưởng một quyền về hướng Bách Biến Đạo Nhân.

Quyền chưởng vào nhau, tạo nên tiếng vang thật lớn trong không trung.

Ngũ tạng lục phủ trong thân thể Sở Mặc sôi trào.

Ngũ sắc đạo đài trong thân hắn liên tục tỏa ra năng lượng ổn định tạng phủ.

Bách Biến Đạo Nhân không ngờ lại bị bật về đằng xa, ngã xuống đất, miệng phun một ngụm máu tươi.

Hai tay y run rẩy kịch liệt.

Cánh tay này của y trước đây bị Sở Mặc chưởng một quyền trọng thương vừa mới hồi phục, vẫn chưa khỏi hoàn toàn, nay đã bị phế.

- Không thể nào... ngươi không phải là người.

Bách Biến Đạo Nhân vẻ mặt như gặp phải quỷ.

Cơ thể xương thịt của một người sao có thể mạnh đến mức này.

Chẳng nhẽ hắn là thể chất đạo cảnh trong chưởng giáo lão tổ.

Không thể nào, cả linh giới này, người mạnh nhất cũng không vượt qua thể chất cấp tám, ngay hắn cũng chưa nhìn thấy người có thể chất cấp chín bao giờ.

Chứ đừng nói là thể chất còn cách một tầng Tiên Thiên.

Sao lại có thể có người có thể chất đạo cảnh chứ?

Nhưng đúng lúc này, Sở Mặc lao đến, chém một đao về phái Bách Biến Đạo Nhân.

Bách Biến Đạo Nhân đã biết sức mạnh của của cây đao này, đến thanh bảo kiếm đến từ Tiên Thiên của y cũng hoàn toàn không phải là đối thủ, sao dám gắng gượng chống đỡ, muốn né tránh.

Không ngờ đao này của Sở Mặc, đao này của Sở Mặc nhìn như có vẻ vẫn dùng chiêu cũ, nhưng thực tế, lại là một hư chiêu.

Thấy Bách Biến Đạo Nhân muốn né tránh, Sở Mặc liền chém ngang đao một chút, chặt đứt cánh tay phải của Bách Biến Đạo Nhân.

Rắc.

Cánh tay bị cắt một miếng đậu hũ bình thường văng về phía cây kiếm đang nằm trên đất.

Đầu vai của Bách Biến Đạo Nhân máu tươi như chảy không ngừng.

Cánh tay lành lặn còn lại của Bách Biến Đạo Nhân chưởng về phía lồng ngực của Sở Mặc.

Bách Biến Đạo Nhân trong thân hình của thiếu nữ, mắt dữ tợn:

- Tiểu súc sinh chết đi.

Dùng một cánh tay đổi lấy một mạng của đối phương!

Cách đánh này dùng để đánh với tu sỹ cùng cảnh giới, thậm chí là cảnh giới cao hơn hắn, nhưng hiện tại lại được hắn dùng để đổi lấy mạng của một tên tu sỹ vừa mới đạt tới cảnh giới Kim Đan.

Việc này mà truyền ra ngoài, khắp Linh Giới e là đều bị chấn động.

Nhưng trước mắt, Bách Biến đạo nhân căn bản không còn cách nào khác!Trong lòng hắn cũng cảm thấy vô cùng uất nghẹn, gào lên một tiếng:

- Bản tôn không tin Cơ thể của ngươi là kim cương bất hoại!

Sở Mặc phì một tiếng, máu tươi phun ra từ miệng, cơ thể hắn bay ngược ra xa.

Tuy nhiên sau khi bay về phía sau mấy trăm trượng, thân hình của Sở Mặc lại lần nữa đứng vững.

Bách Biến đạo nhân mất một cánh tay, lần này hắn thực sự thấy sợ hãi.

Hắn trợn mắt há mồm nhìn thân hình đang đứng bất động giữa không trung:

- Chưởng vừa rồi của ta đã dùng toàn bộ sức lực đánh vào lồng ngực ngươi Ngươi ngươi sao vẫn không chết?

- Lão cẩu, muốn ta chết, ngươi còn chưa đủ tư cách!

Sở Mặc nhổ máu trong miệng rồi lau đi, ánh mắt lộ sát khí điên cuồng:

- Tới đây để gia gia ta chém nốt cánh tay còn lại của ngươi!

Dứt lời, Sở Mặc vung thanh Thí Thiên lên chém về phía Bách Biến đạo nhân.

-----o0o-----

Chương 858 : Bách Biến lại chạy trốn tiếp

Chương 858 : Bách Biến lại chạy trốn tiếp

Bách Biến đạo nhân lúc này cũng sắp điên rồi, ánh mắt đỏ ngàu, giậngiữ thét lên:

- Bản tôn không tin, đường đường một tu sỹ cảnh giới Nguyên Anh lại không trấn áp nỏi một tiểu súc sinh Kim Đan như ngươi!

- Lão cẩu, đừng phí lời!

Sở Mặc rống lên.

U Minh Bát Đao chém tới.

Đao thứ nhất Đoạt Hồn!

Bách Biến đạo nhân hơi chùn bước, với cảnh giới của hắn, vốnkhông nên dễ dàng bị ảnh hưởng như vậy.

Nhưng cơ thể hắn từ sau Thiên Kiếp tới giờ, liên tiếp bị trọng thương, nhất thời căn bản không thể hoàn toàn hồi phục lại.

Lại thêm chiến lực của Sở Mặc quả thực quá đáng sợ, dường như cảnh giới chỉ cách một rãnh trời, trên người hắn căn bản không có tác dụng gì!

Cho nên dưới ảnh hưởng của Đoạt Hồn, chiến lực của Bách Biến đạo nhân giảm bớt đi nhiều.

Phản ứng cũng chậm hơn.Một đao này rạch thẳng vào khuôn mặt thiếu nữ của Bách Biến đạo nhân, vết thương khủng khiếp xuất hiện trên mặt hắn.

- Á !

Bách Biến đạo nhân thét lên thảm thiết.

Hắn đánh trả, một chưởng vỗ thẳng lên người Sở Mặc.

Thân hình của Sở Mặc một lần nữa bị đánh bay ra ngoài.

Sức mạnh của cảnh giới Nguyên Anh quả là vô cùng dũng mãnh, một Kim Đan cơ bản không cách nào so sánh được.Nhưng Tổ Cảnh chi thể của Sở Mặc mạnh tới mức không hình dung nổi Khiến người khác không lời nào tả được!

Bị một tu sỹ cảnh giới Nguyên Anh dốc sức đánh lên người mà hắn chỉ phun một ngụm máu tươi, sau đó lại mạnh như rồng hổ xông tới.

Mẹ kiếp Thế này thì còn gì là thiên lý nữa?

Bách Biến đạo nhân cuối cùng cũng hơi hối hận, tự mình tại sao không giữa đường chặn giết hắn?

Không những trước giờ chưa từng có ai nhìn thấu được lớp vỏ bọc của hắn, mà tên tiểu tử này quả đúng là yêu nghiệt.

Hắn rốt cuộc có phải là người không?

Có lẽ nào lại là con củamột thần thú dũng mãnh nào đó?

Một nhân vật như vậy sao có thể xuất hiện ở Linh Giới?

Cho dù có ở Thiên Giới cũng không có gã thanh niên biến thái như vậy!

Bách Biến đạo nhân không lạ lẫm gì với Thiên Giới.

Hắn sớm đã biết được nhiều sự việc liên quan tới Thiên Giới từ chỗ của chưởng giáo, nhưng lại chưa từng nghe qua về kiểu người đang đứng trước mặt hắn.

Mắt trừng trừng thấy người đó nắm đao lao về phía mình, trong lòngBách Biến đạo nhân lại nảy sinh sự sợ hãi!

Hắn có một cảm giác nếu như tiếp tục đánh, bản thân hôm nay rất có thể sẽ ngã xuống tại đây!

Không sai, hắn là Nguyên Anh, tốc độ trốn chạy của Nguyên Anh căn bản tên tiểu tử này không đuổi theo kịp.

Nhưng vấn đề là Nguyên Anh muốn hồi phục lại, không có tới vài trăm ngàn năm thì không thể được!

Chưa nói tới việc vị chưởng giáo lòng dạ tàn độc kia có cho hắn cơ hội hồi phục hay không, cho dù là trước mắt trời biết tên tiểu súc sinh này còn có con bài nào chưa lật hay không?Bách Biến đạo nhân thầm nghĩ trong lòng, hắn hét lên một tiếng không phục, cả diện mạo bỗng chốc biến trở lại hình dáng trước đây khi gặp Sở Mặc, vết sẹo trên mặt nhìn thấy tận xương, nhìn thoáng qua vô cùng dữ tợn.

Sau đó hắn nhìn Sở Mặc vẻ vô cùng xảo quyệt, xông thẳng về phía trước, muốn lấy lại cánh tay của mình.

Đạt tới cảnh giới Nguyên Anh, cánh tay có thể mọc trở lại.

Nhưng trên ngón tay kia còn đeo một chiếc nhẫn mà ắt phải cướp lại!

Trong đó là toàn bộ gia sản của Bách Biến đạo nhân!

Sở Mặc làm sao có thể cho hắn cơ hội đó?

Hắn lạnh lùng quát:

- Lão cẩu, đừng hòng chạy thoát!

Mau dùng khí thế Nguyên Anh Đại Năng của ngươi để quyết trận tử chiến với ta!

Lúc này vết thương trên người Sở Mặc cũng tương đối nghiêm trọng, nhưng hắn càng đánh càng dũng mãnh.

Trong đan điền hắn có một nguồn sức mạnh cuồn cuộn không ngừng, huyết dịch trong cơ thể như đang thiêu đốt.

Lúc này, lòng hắn không chút tạp niệm, chỉ có một ý nghĩ duy nhất:

- Chiến!

Thanh Thí Thiên trong tay Sở Mặc sau khi dung hoà với thân đao, uylực giờ tăng đáng kể, hoàn toàn không giống với trước đây.

Mỗi đao chém ra đều hình thành lực sát thương vô cùng đáng sợ.

Lại thêm chiêu thức dũng mãnh của U Minh Bát Đao, quả thực như là hổ mọc thêm cánh!

Mặc dù Sở Mặc tới lúc này vẫn chỉ có thể thi triển được bốn đao, nhưng bốn đao này đã đủ dùng rồi!

Sát Sinh!

Trảm Phách!Ác Mộng!

Mỗi đao lại dũng mãnh hơn, sắc bén hơn so với đao trước!

Cơ thể của Bách Biến đạo nhân lại nhiều thêm những vết thương.

Đồng thời mong muốn giành lại cánh tay của hắn cũng hoàn toàn tan biến!

Sở Mặc căn bản không cho hắn cơ hội, Sở Mặc như phát điên vậy, dường như là muốn cùng chết với hắn.Bách Biến đạo nhân cuối cùng không chịu nổi, rít lên thảm thiết, sau đó bóp nát tấm phù triện, viu một cái, cơ thể hắn đã biến mất tại chỗ!

Lần này hắn thật sự chạy mất rồi.

Hoàn toàn không phải là đối thủ!

Trận chiến này là trận thảm bại nhất trong kiếp tu luyện của hắn, đồng thời cũng là trận chiến cận kề cái chết nhất.

Không lâu trước đó, hắn chỉ cần biến mình thành hình dạng một người khác, sau đó âm thầm đánh lén, cho dù là kẻ địch mạnh hơn hắnnhiều lần đều bị hắn đánh lén mà phải nuốt hận.

Có người tới tận lúc chết cũng không biết người giết hắn là ai!

Bởi vì Bách Biến đạo nhân trước giờ không dùng diện mạo thật để gặp bất kỳ ai!

Kết quả là hôm nay lại bị một cú vấp lớn, hiện tại hắn không biết đối phương làm thế nào mà vạch mặt được hắn.

Quả thật, thời gian một ngày liên tục xuất hiện mấy lần, đích xác sẽ khiến người ta nghi ngờ.

Đặc biệt là ở một nơi hoang sơ như thế này.Nhưng cho dù có nghi ngờ thế nào cũng tuyệt đối không nên đến cả cơ hội cho hắn tiếp cận cũng không cho!

Kết quả đối phương quả thực không cho hắn cơ hội tiếp cận.

Lúc này Bách Biến đạo nhân đã xuất hiện ở cách xa ngàn dặm, hắn ngửa mặt lên trời rít gào:

- Ta nhất định phải phanh thây người làm vạn mảnh!

Ta sẽ điều tra ra thân phận của ngươi, khiến tất cả những người liên quan tới ngươi đều bị giết sạch!

Á á á!

Giết sạch!

Sau khi trút hết ra, Bách Biến đạo nhân lê theo cơ thể bị trọngthương, vội vã phi thẳng về hướng Huyết Ma Giáo.

Hắn ắt phải nhanh chóng bẩm báo việc này cho Chưởng giáo.

Linh Giới xuất hiện một tu sỹ Kim Đan vô cùng lợi hại!

Vốn dĩ chỉ cần tu sỹ Trúc Cơ tới.

Thật sự mẹ kiếp nó chứ!

Thứ biến thái từ đâu tới!

Sở Mặc cau mày nhìn cánh tay đứt lìa trên đấy, trong lòng thầm nghĩ đối phương vội vàng muốn cướp lại cánh tay này, lẽ nào chỉ vì muốn nối lại nó sao?

Nghĩ một hồi, ánh mắt hắn liền nhìn thẳng vào ngón tay trên đó.

"Lẽ nào là vì thứ này?"

Sở mặc mừng rỡ, không ngờ đối phương lại đeo nhẫn trữ vật trên ngón tay đó.

-----o0o-----

Chương 859 : Gặp lại Vương Võ

Chương 859 : Gặp lại Vương Võ

Sở Mặc bước tới, tháo chiếc nhẫn xuống, sau đó dùng tinh thần lực thử mở chiếc nhẫn ra.

Tuy nhiên điều khiến Sở Mặc ngạc nhiên lại là phong ấn trên chiếc nhẫn rất mạnh, không dễ dàng bị mở ra.Sở Mặc ngẫm nghĩ một lúc rồi tiện tay nhặt chiếc nhẫn lên, đợi có thời gian sẽ lại mở ra.

Sau đó, Sở Mặc tìm một nơi định dưỡng thương trước, trận chiến này dù là đã đánh cho đối phương chạy trốn mất tăm mất dạng, nhưng bản thân Sở Mặc cũng chịu khổ.

Nếu không phải ỷ vào sức mạnh cuồn cuộn của Tổ Cảnh chi thể và Ngũ Hành Đạo Cơ, e là hắn sớm đã gục ngã rồi.

Tuy nhiên thông qua trận chiến này, Sở Mặc đã hoàn toàn ngộ ra được sự hùng mạnh của Ngũ Hành Đạo Cơ.Với cảnh giới Kim Đan sơ kỳ, lại so với một tu sỹ Nguyên Anh ở cảnh giới cao hơn hẳn bản thân cả một đại cảnh giới, hắn lại có thể ở thế lực ngang nhau.

Đây không phải là Tiên Thiên đấu với Trúc Cơ, tu sỹ Trúc Cơ mặc dù mạnh hơn nhiều so với Tiên Thiên, nhưng suy cho cùng vừa mới bước vào con đường tu hành, nhiều lúc còn không hoàn toàn thoát khỏi được bản năng chiến đấu của người luyện võ.

Nhưng Nguyên Anh tuyệt đối không giống vậy, đó thực sự là một đại tu sỹ!Có bản lĩnh thông thiên triệt địa, ở Linh Giới, tu sỹ Nguyên Anh chính là tồn tại đẳng cấp nhất.

Đạt tới cảnh giới này, bất luận là sức mạnh, trình độ thuần thục thuật pháp, thậm chí cả trình độ dũng mãnh của nhục thể, ý thức chiến đấu đều dễ dàng quật ngã một Trúc Cơ, chứ đừng nói là tu sỹ cảnh giới Kim Đan còn cách xa tới mười mấy con phố.

Cho nên Kim Đan đấu với Nguyên Anh, mức độ khó khăn so ra còn vượt xa cả Tiên Thiên đấu với Trúc Cơ.

Thông thường mà nói, một tu sỹ cảnh giới Kim Đan không thể nàođánh nổi tu sỹ Nguyên Anh.

- Chẳng trách những thiên kiêu trên Thiên Giới đều liều mạng muốn theo đuổi Đạo Cảnh chi thể.

Gia tộc sau lưng bọn họ cho dù khó khăn tới đâu cũng phải chuẩn bị cho bằng được nguyên liệu Trúc Cơ ít nhất phải cấp Hoàn Mỹ trở lên.

Thật sự không giống mà!

Trong lòng Sở Mặc cảm thán.

Đời người vốn không công bằng.

Giống như là những thiếu niên thiên tài sinh ra ở Nhân Giới.

Thiên phú của bọn họ thực sự so với con cháu của đại gia tộc trên Thiên Giớikém xa sao?

Chưa chắc thậm chí có những người có thiên phú còn mạnh hơn cả thiên kiêu ở Thiên Giới nữa.

Nhưng điều đó chả ích gì!

Những thiên kiêu trên Thiên Giới chỉ hận không thể dùng được các thủ đoạn để tiến hành Tiên Thiên ngay từ lúc còn trong bụng mẹ.

Ngay sau khi sinh ra lại được dùng vô số nguyên liệu mà người thường không thể tưởng tượng nội trên người bọn họ.

Liều cao gấp vô số lần.

Nếu không thì làm sao trên Thiên Giới xuất hiện nhiều tu sỹ Đại Thừa Kỳ mới hai mươi mấy tuổi, thậm chí cả tu sỹ hùng mạnh PhiThăng Kỳ tới vậy?

Kinh khủng hơn nữa, ở độ tuổi đó, có người còn bước vào Đại La Kim Tiên, thậm chí là cảnh giới cao hơn nữa kìa.

Đây là vì xuất thân khác nhau, môi trường khác nhau, nguyên liệu khác nhau tạo thành kết quả cũng khác nhau.

Ngược lại những thiếu niên thiên tài ở Nhân Giới, tuyệt đại đa số cả đời có thể cũng không phải người luyện võ!

Bởi vì bọn họ căn bản không có môi trường và cơ hội đó!Người nhà của bọn họ cũng căn bản không hiểu con của mình rốt cuộc tại sao có tư chất kinh khủng như vậy.

- Ta luôn cảm thấy bản thân bất hạnh, đến ngay cả hình dáng của phụ mẫu cũng chưa từng gặp.

Nhưng hiện tại, ta lại thấy may mắn hơn tất cả mọi người!

Sở Mặc khẽ than thở:

- Ngay cả thiên kiêu tuyệt thế của Thiên Giới cũng không có Tổ Cảnh chi thể, càng không có được Ngũ Hành Đạo Cơ!

Sở Mặc không phải đang tự mãn, hắn chỉ là hơi cảm thán chút.

Con đường của hắn mặc dù có gập ghềnh, thậm chí có lúc nguy cơ tứ phía,nhưng nói tóm lại vẫn may mắn hơn nhiều so với mọi người!

"Hiện giờ ta đã bước vào con đường tu luyện Kim Đan, ta phải dùng thời gian ngắn nhất biến Đan thành Anh!

Chỉ cần ta đạt tới cảnh giới Nguyên Anh, vậy thì ta sẽ có đủ thực lực để bảo vệ những người bên cạnh ta, cũng có tư cách và ý nghĩa để đi tìm nàng!"

Sở Mặc biết rằng, hắn hiện giờ cho dù tìm được Kỳ Tiêu Vũ cũng không có ý nghĩa gì.

Bởi thực lực của hắn không đủ để đứng bên Kỳ Tiêu Vũ, không đủđể che mưa chắn gió cho nàng.

"Hãy đợi ta, ta nhất định sẽ mau chóng nâng tới cảnh giới đó, sau đó đi tìm nàng!"

Sở Mặc thở dài, hắn xử lý sơ qua vết thương, rồi bắt đầu vận công điều trị.

Một ngày sau.

Sở Mặc trở về Cẩm Tú Thành.

Tuy nhiên hắn không lập tức trở về Lục gia, mà hướng về phía thành Tây.Lúc này, Sở Mặc đã khôi phục lại hình hài Lục Thiên Minh, hắn muốn đến Kim gia để xem xét tình hình.

Bất kể thế nào, khi hắn vừa mới tới Cẩm Tú Thành, Kim gia là gia tộc đầu tiên lịch sự đối đãi với hắn, vô cùng khách khí.

Còn chưa tới Kim gia, Sở Mặc đã cảm thấy một luồng khí tiêu điều xơ xác truyền lại từ phía thành Tây của Cẩm Tú Thành.

Sở Mặc hơi nhăn mày, trong lòng thầm nghĩ: "Lúc này lẽ nào Kim gia lại xảy ra việc gì?"

Trong lòng Sở Mặc nghĩ ngợi, bước chân ngày càng dồn dập, gầnnhư nháy mắt hắn đã tới bên ngoài cửa lớn của Kim gia.

Một đám người đang tập trung tại đó.

Sở Mặc liếc mắt nhìn sơ qua đã nhận ra đám người lạ nhưng quen thuộc kia.

Vương Võ!

Không ngờ lại là tên vô liêm sỉ dám dùng cả người yêu thanh mai trúc mã để đổi lấy nguyên liệu luyện Trúc Cơ đó!Việc của Vương Võ, Sở Mặc được nghe từ câu chuyện phiếm mà trước đó Lục Thiên Duyệt rảnh rỗi ngồi kể ra.

Sở Mặc lúc đó có chút thương xót.

Hắn còn nhớ lúc mà hắn và Đại Công Kê mới tiến vào Linh Giới, khi nhìn thấy cảnh tượng đoàn xe đó.

Thời gian qua chưa bao lâu, nhưng lại có cảm giác thời gian trôi qua và cảnh vật đã thay đổi.

Tam đại gia tộc của Cẩm Tú Thành gặp biến cố lớn, còn hắn cũng từ một người luyện võ Tiên Thiên, vụt bay tới cảnh giới Kim Đan.

"Mỗi người đều thay đổi rồi."

Sở Mặc đứng từ xa dõi nhìn vàoVương Võ toàn thân toát ra luồng khí của tu sỹ Trúc Cơ, trong lòng thầm than: "Mặc dù hắn vô liêm sỉ, nhưng đây cũng là lựa chọn của hắn.

Tuy nhiên hắn lúc này diễu võ dương oai xuất hiện ở cửa nhà Kim gia, lại xảy ra chuyện gì rồi?"

Lại nhìn Kim Minh, cả người dường như không còn tinh thần hăng hái trước đây, xem chừng vô cùng sa sút.

Có vẻ như việc phụ mẫu qua đời đã đả kích nghiêm trọng tới hắn.

- Không có gì để nói hết.

Trước đây ta bị Kim gia các ngươi sỉ nhục, hôm nay bọn ta nhất định phải đòi lại gấp đôi!

-----o0o-----

Chương 860 : Tiểu nhân trỗi dậy

Chương 860 : Tiểu nhân trỗi dậy

Vương Võ nhìn Kim Minh đang đứng trước mặt hắn, lạnh lùng nói:

- Con nữa, mau giao nộp Phương Lan!

Ta biết ả lại tới nơi này!

Hừ, thật hay mà!

Miệng thì nói không cần không cần, cơ thể hoá ra lại thành thật hơn nhiều.

Ta còn cho là ả ta ở Phương Gia Trấn, cho nên cố ý chạy tới đó một chuyến, ai ngờ Ả ta lại dám lén lút chạy tới đây!

Kim Minh Ngươi thật thủ đoạn!

Tuy nhiên tốt nhất ngươi nên cầu trời là ngươi vẫn chưa gặp được ả ta, nếu không thì không ai cứu nổi ngươi đâu!

- Ngươi mau câm miệng lại!

Kim Minh giận tới mặt mày trắng bệch, đối với gã trước mặt, hắn tới động lực chửi người cũng không có.Đây đích thị là một tên tiểu nhân thực sự, một tên vô liêm sỉ không biết kiềm chế, không biết xấu hổ một chút nào!

Kim Minh cảm thấy bản thân từ bé tới lớn gặp qua không ít tên vô sỉ, nhưng trước giờ chưa từng thấy loại người nào kiểu như Vương Võ.

Tuy nhiên điều khiến trong lòng Kim Minh phải âm thầm cảnh giác lại là đám người đứng bên cạnh Vương Võ.

Đám người này hoàn toàn không nhìn ra được độ thâm sâu hay nông cạn, xem chừng có vẻ không yếu.

Vấn đề mấu chốt là những người này hình như đều nghe mệnh lệnh của Vương Võ!

Rất khó tưởng tượng, kiểu người như Vương Võ sao lại có thể trong thời gian ngắn ngủi có được thế lực như vậy?

- Câm mồm?

Sao ta phải câm mồm?

Vương Võ cười nhạt nhìn Kim Minh:

- Bảo ta câm miệng cũng được, năm mươi phần nguyên liệu Trúc Cơ, mười vạn cực phẩm Linh Thạch.

Ngoài ra mau giao nộp Phương Lan.

Những ân oán trước đây ta sẽ không tính toán với ngươi nữa.

- Ngươi điên rồi sao?

Kim Minh trừng mắt nhìn Vương Võ, giống như nhìn một tên đầnđộn.

- Kim Minh, ta thấy ngươi lúc này dường như vẫn chưa hiểu rõ tình hình, vậy để ta nói ngươi biết.

Vương Võ cười nham hiểm nhìn Kim Minh:

- Nếu không đừng cho là Vương Võ ta không trượng nghĩa, tới đây bắt nạt một tên ăn chơi trác táng vừa mất cha.

- Ngươi nói gì?

Kim Minh lập tức sa sầm nét mặt, căm phẫn nhìn Vương Võ.

- Đừng kích động, đừng kích động, hờ hờ Để ta nói hết trước đã,nếu ta nói xong, ngươi vẫn còn muốn động thủ với ta vậy thì coi như ngươi có bản lĩnh.

Vương Võ cười hả hê nhìn Kim Minh, thản nhiên nói:

- Ngươi nghe rõ đây, Vương Võ đại gia ta đây bây giờ là đệ tử ngoại môn của tứ lão gia của Huyết Ma Giáo!

- Cái quái gì mà lộn xộn vậy?

Kim Minh cau mày, lẩm bẩm một câu.

Nhưng mấy lão già bên cạnh Kim Minh lại đồng thời thay đổi sắc mặt.Lúc này, Kim Minh mới chợt nghĩ ra điều gì đó, vẻ mặt lập tức đổi khác.

Hắn cau mày nhìn Vương Võ, trầm giọng nói:

- Không ngờ, thời gian ngắn không gặp, mức độ không biết xấu hổ của ngươi lại nâng cao tới mức này!

- Không biết xấu hổ?

Kim Minh, ngươi cẩn thận lời nói của ngươi.

Hiện tại ta có thể coi như ngươi là tên không hiểu chuyện nên không trách ngươi.

Nhưng nếu ngươi còn ăn nói kiểu đó với ta, vậy thì ta sẽ coi như là ngươi đang khiêu khích Huyết Ma Giáo!

Vương Võ tỏ ra đồng cảm nhìn Kim Minh, sau đó hắn rút ra một lệnh bài từ trên người, dơ về phía Kim Minh:

- Nhận ra thứ này không?

Nếu chưa từng thấy thì hỏi mấy lão giàtrong nhà ngươi.

Nếu các ngươi đều chưa từng thấy vậy thì tuỳ các ngươi!

Tới lúc đó tan cửa nát nhà thì đừng trách ta nhé!

- Cho dù ngươi là đệ tử ngoại môn của Huyết Ma giáo, thế thì sao?

Kim Minh lạnh lùng nhin Vương Võ, cảm thấy có chút trái lương tâm nói:

- Kim gia nhà ta không oán không thù với Huyết Ma Giáo, ngươi dựa vào đâu mà tới đây gây sự?

- Chậc chậc lời này của ngươi mà không thấy hổ thẹn sao?

Kim Bát Thiếu?

Vương Võ tỏ vẻ cười cợt nhìn Kim Minh, sau đó lạnh lùng cười nói:

- Chả lẽ Kim gia các ngươi chỉ có thù hận với tu sỹ Chu Hồng sao?

- Ngươi sao ngươi lại biết?

Trong đôi mắt của Kim Minh lộ rõ vẻ thất thần, hắn nhìn chằm chằm vào Vương Võ, chất vấn hỏi:

- Lẽ nào hôm ấy ngươi cũng ở di tích của Thanh Hư Môn?

- Hờ hờ Kim Bát Thiếu không hổ là Kim Bát Thiếu, đầu óc cũng mau lẹ, thật thông minh mà!

Vương Võ nghênh ngang mở miệng khen ngợi một câu, sau đó gật gật đầu, vẻ mặt thản nhiên nói:

- Không sai, hôm đó ta cũng ở đấy.

Ta cũng với một đám huynh đệ tu sỹ tán tu tụ tập với nhau, muốn vào đó lấy chút cơm thừa canh cặn để uống.

Tiếc là người của tam đại gia tộc các ngươi dạ dày lớn quá, khà khà Chắn ở ngoài cửa di tích, không để bọn ta vào trong, đến một miếng rơi vãi cũng không muốn chia cho.

Kết quả, mấy vị sư huynh sư tỷ của Huyết Ma Giáo

Vương Võ nói xong còn quay về phía bên hành lễ, tỏ ra tôn kính.

Mặc dù trong lòng không cho rằng Kim Đan là lợi hại, không giống bị người ta dùng thiên kiếp đánh chết?

Nhưng bọn họ không chết thì sao có được Vương Võ ta ngày nay!

- Bọn họ vừa tới thì người của tam đại gia tộc các ngươi run bần bật!

Ha ha ha, cho nên Kim Bát Thiếu à Kim Bát Thiếu, ngươi đừng có khinh thường Vương Võ ta, thực sự mà nói giữa bọn ta cũng chả khác gì!

Có chăng chỉ là vẻ mặt của ngươi xem ra tôn nghiêm hơn một chút!

Vương Võ nói xong, quay sang một bên nhổ nước miếng:

- Phì!

Đó chẳng qua vì các ngươi chưa gặp phải người mạnh hơn!

Vẻ mặt Kim Minh trở nên khó coi, lạnh lùng nhìn Vương Võ:

- Già mồm cãi lý, ăn nói bậy bạ.

- Hờ hờ Tuỳ ngươi nói gì, hiện tại ta đã được thu nhận làm đệ tử ngoại môn của tứ tổ Huyết Ma Giáo.

Ta ở đây lúc này là thay mặt choHuyết Ma Giáo!

Vương Võ đắc ý nhìn Kim Minh:

- Hiện tại ta nghi ngờ, không không không, không phải là nghi ngờ, mà chắc chắn!

Kim gia các ngươi câu kết Lục gia và Hồng gia, tìm hung thủ giết hại mấy vị sư huynh sư tỷ của Huyết Ma Giáo ta.

Cho nên Kim gia các ngươi lúc này nhất định phải trả giá!

Không chỉ là Kim gia các ngươi, mà còn Hồng gia, Lục gia Ai cũng đừng hòng chạy thoát!

Vương Võ thản nhiên nói:

- Tuy nhiên trước hết ngươi phải giao nộp Phương Lan ra đây!

- Vương Võ, ta thấy ngươi đúng là điên rồi, mấy vị sư huynh sư tỷcủa ngươi chết có liên quan gì tới bọn ta?

Kim Minh trừng mắt nhìn Vương Võ, sau đó quát lớn:

- Trước đây ngươi mặt dày mày dạn tới đây bán rẻ người tình thanh mai trúc mã của ngươi, nếu không phải vì Phương Lan mở lời, ta căn bản sẽ không cho ngươi chỗ nguyên liệu Trúc Cơ đáng giá đó.

Kim gia ta không nợ ngươi thứ gì hết.

Ngược lại là Vương Võ ngươi nợ Kim gia ta!

Ngươi không biết cảm ơn đã đành, ta cũng không mong chờ kẻ như ngươi hiểu được ơn huệ là gì.

Nhưng hiện giờ ngươi lại dám cắn ngược lại một miếng, ngậm máu phun người.

Mặc dù ngươi không biết xấu hổ, nhưng ngươi thử tự hỏi lương tâm của chính ngươi xem, làm người như thế có ý nghĩa không?Sở Mặc lặng lẽ đứng nhìn từ xa, trong lòng thầm nghĩ, tứ lão gia?

Tứ tổ Huyết Ma Giáo?

Không ngờ lại thu nhận đệ tử rác rưởi như Vương Võ.

Cho dù chỉ là đệ tử ngoại môn nhưng quả là nằm ngoài dự đoán của mọi người!

-----o0o-----

Chương 861 : Hôm nay chúng ta đồng sinh cộng tử. (1)

Chương 861 : Hôm nay chúng ta đồng sinh cộng tử. (1)

Loại người này đừng cho hắn cơ hội, nếu không ai hắn cũng dám cắn.

Cắn một miếng thì sâu tận ba phân, còn có cả độc nữa.

Vương Võ cười lạnh lùng mấy tiếng:

- Nếu không phải vì nể tình số nguyên liệu Trúc Cơ đó, ngươi nghĩ ta sẽ phí lời với ngươi vậy sao?

Tới nơi của ngươi trước là để ngươi có sự chuẩn bị, chút nữa tới Hồng gia và Lục gia thì không có thái độ tốt tớivậy đâu.

Lúc này một lão già bên cạnh Kim Minh liền cau mày nói:

- Cho dù ngươi là người của Huyết Ma Giáo, nhưng tay của các ngươi cũng vươn ra dài quá rồi đấy!

Hơn nữa cái chết của mấy vị sư huynh sư tỷ của ngươi không liên quan gì tới Kim gia chúng ta, ngược lại Kim gia ta mới là người bị hại lớn nhất trong việc này!

- Đừng nói những lời vô ích, mau giao nộp Phương Lan ra!

Vương Võ sốt ruột cau mày nói:

- Kim Minh, nói thực với ngươi, Phương Lan không phải người mà ta muốn, ngươi đừng cho rằng ta còn sống ở quá khứ nữa.

Phải, takhông có tôn nghiêm, không khí phách, người đứng dưới mái hiên không thể không cúi đầu.

Nhưng Phương Lan hiện giờ đã không còn tình cảm với ta, trong lòng ta hiểu rất rõ!

Ả là người mà lão tổ của Huyết Ma Giáo chúng ta đã chỉ đích danh!

Đừng hỏi tại sao lão tổ Huyết Ma Giáo lại biết ả, ta cũng không rõ.

Nói ngươi biết, sau này có gặp lại Phương Lan, ta còn phải cung kính chào hỏi nữa kìa.

Người ta sắp trở thành người bề trên rồi!

Kim Minh nghi hoặc nhìn Vương Võ, trong lòng mặc dù vô cùng coi thường tên cặn bã vô lại này, nhưng những lời Vương Võ vừa nói, hắn quả thực không thấy được chút giả dối nào trong mắt Vương Võ.

Nhưng lão tổ Huyết Ma Giáo cần tìm Phương Lan làm gì?

Kiểu môn phái thunhận cả cặn bã làm đồ đệ này, Phương Lan tuyệt đối không được đi!

Lúc này, những người bên cạnh Vương Võ có chút sốt sắng không kìm được nữa.

Trong đó có một tên nam tử mặt ngựa giọng âm trầm nói:

- Ta nói này Vương sư đệ, đừng nhiều lời với bọn chúng nữa được không?

Mau đem thứ đó và người đi, tứ tổ còn đang đợi đó!

Vương Võ gật đầu nhìn Kim Minh:

- Lời đã nói rõ với các ngươi rồi, chọn lựa thế nào do các ngươi tự quyết!

Không được thì đánh!Câu nói này của Vương Võ vô cùng ngang ngược.

Lúc này, một bóng người yểu điệu bước ra từ cửa lớn nhà Kim gia.

Vương Võ vẻ mặt đang ngông nghênh, thấy người nữ nhân bước ra lập tức tắt lịm biểu cảm vênh váo đó, thay vào đó là một cái cười nịnh nọt:

- Lan Nhi nàng, nàng quả thật ở đây!

Người nữ nhân đi ra chính là Phương Lan.

Vốn dĩ theo sự phát triển bình thường, sau khi Phương Lan trở về Phương Gia trấn sẽ không còn bất kỳ mối liên hệ nào với Kim Minhnữa.

Được người ta mến mộ điên cuồng, có lúc là một niềm hạnh phúc, nhưng có lúc chưa hẳn đã không phải là gánh nặng và áp lực.

Phương Lan cảm thấy đó chính là gánh nặng và áp lực.

Bởi vì nàng không thích Kim Minh, ít nhất là không có kiểu tình cảm nảy sinh giữa người nam người nữ.

Bởi vì trước đây những hành vi của Kim Minh quả thực khiến nàng khó mà nảy sinh tình cảm với hắn được.

Tuy nhiên sau này vì Kim Minh tặng cho Vương Võ phần nguyênliệu Trúc Cơ, Phương dù không ưa hắn tới đâu cũng không khác gì nợ hắn một ân tình to lớn.

Sau này lại bị Kim Minh gần như ép buộc tặng cho một phần nguyên liệu Trúc Cơ nữa, trong lòng Phương Lan liền hiểu rõ, bản thân đã nợ Kim gia và Kim Minh thực sự quá nhiều.

Cho nên sau khi nàng trở về Phương Gia trấn, lập tức tiến hành Trúc Cơ.

Nàng muốn nhanh chóng trở nên mạnh mẽ, sau đó tìm mọi cách để hoàn trả hai phần nguyên liệu Trúc Cơ này!

Bởi vì cảm giác mắc nợ người khác quả thực rất khó chịu.

Còn về nợ tình người, chỉ có thể sau này dần dần bù đắp lại.Việc này vốn dĩ đã tạm ngắt lại, nhưng ai ngờ Phương Lan trở về Phương Gia trấn chưa bao lâu, tam đại gia tộc của Cẩm Tú Thành liền gặp biến cố lớn.

Hai gia tộc kia Phương Lan không hiểu rõ, cũng không có cảm giác gì, nhưng mà gia chủ Kim gia Kim Đông Nam là người để lại dấu ấn sâu sắc trong nàng cũng qua đời rồi!

Điều này khiến Phương Lan kinh ngạc không tin nổi, đồng thời trong lòng nàng cũng vô cùng đau buồn.

Lúc này, Kim Thiết Cương lần nữa tới Phương Gia trấn, nói với Phương Lan việc Kim gia gặp biến cố lớn, Bát Thiếu gục ngã chưa vực dậy được, cả người gần như bị phế bỏ.Phương Lan không biết điều mà Kim Thiết Cương nói là thật hay không, nhưng cho dù là giả, về tình về lý, nàng cũng nên về nhà Kim gia một chuyến, tế bái Kim Đông Nam gia chủ.

Sau khi tới Kim gia, Phương Lan mới phát hiện, Kim Thiết Cương không những không nói dối mà còn nói quá nhẹ nhàng rồi!

Khi ấy Phương Lan thấy Kim Minh, Kim Minh đã gày tới nỗi hai hốc mắt lõm sâu, thân hình tiều tuỵ, nào còn chút phong độ nào của vị thiếu gia Kim gia năm xưa?

Với một nam nhân trẻ tuổi mà nói, không có đả kích nào lớn hơn làmất đi phụ thân của mình.

Với nam tử hán đại trượng phu mà nói, lúc nhỏ chắc chắn ỷ lại vào mẫu thân, sau khi trưởng thành mới hiểu được ý nghĩa của bốn chữ "tình cha như núi"

Kim Minh cũng vừa hiểu được hàm ý của bốn chữ này, còn chưa lĩnh hội được sâu sắc thì phụ thân của hắn lại rời bỏ nhân thế bằng một phương thức mà hắn hoàn toàn không ngờ tới, cũng không thể chấp nhận được.

Cho nên thế giới tinh thần của Kim Minh gần như bỗng chốc sụp đổ.Cho dù là gặp được nữ thần trong tim là Phương Lan, Kim Minh cũng không còn mừng rỡ như năm xưa, chỉ miễn cưỡng tươi tỉnh hơn, hắn cùng Phương Lan tế bái phụ thân xong, sau liền đuổi Phương Lan đi.

Nếu Kim Minh không sa sút tinh thần tới mức này, sau khi Phương Lan tế bái, chắc chắn sẽ lập tức rời đi.

Bởi vì nàng không muốn Kim Minh hiểu nhầm nàng tới vì hắn.

Nhưng thấy bộ dạng của Kim Minh, Phương Lan cảm thấy bản thân không thể bỏ đi như vậy, vậy quá máu lạnh rồi!Thế là Phương Lan tỏ rõ thái độ với Kim Minh, nói có thể kết bạn với hắn, sau đó dùng thân phận một người bạn bình thường để khuyên hắn, không được tiếp tục sa sút tinh thần như vậy.

Còn về sự thay đổi thái độ của Phương Lan, Kim Minh rất vui mừng.

Nhưng sự ra đi của phụ thân là một đả kích lớn với hắn, còn lớn hơn tất cả mọi việc.

Với hắn mà nói, cả cuộc sống bỗng chốc trở nên vô nghĩa.

Với một nam nhân vừa trưởng thành, còn có việc gì hạnh phúc hơn là nâng chén uống một ly rượu với phụ thân và tâm tình trò chuyện?

Chỉ tiếc là yêu cầu này giờ đã trở nên xa vời.Phương Lan chỉ có thể tạm thời ở lại Kim gia, muốn dùng chính mình để Kim Minh có thể dần vượt qua nỗi ám ảnh mất đi phụ thân.

-----o0o-----

Chương 862 : Hôm nay chúng ta đồng sinh cộng tử. (2)

Chương 862 : Hôm nay chúng ta đồng sinh cộng tử. (2)

Thật ra Phương Lan tới Kim gia cũng chưa được vài ngày, nhưng vừa hay lúc này Vương Võ lại tới.

Trước đó Phương Lan đứng ở sau cửa, không bước ra.

Nàng thật sự không muốn gặp lại người này, nhưng sau khi nghe những lời Vương Võ nói, Phương Lan cuối cùng cũng hiểu nàng không ra thì chắc chắn không xong việc.

Cho nên Phương Lan liền bước ra, ánh mắt nàng nhìn Vương Võgiống như nhìn một người đi đường xa lạ vậy.

- Ngươi tới đây làm gì?

Phương Lan lạnh lùng hỏi.

- Ta tới

Vương Võ cười cợt, nhưng đột nhiên như nhớ ra việc gì nên vẻ tươi cười của hắn dần tắt lim, thản nhiên nói:

- Ta hiện giờ là một đệ tử ngoại môn của Huyết Ma giáo.

Lão tổ của ta đích thân chỉ tên, muốn nàng vào Huyết Ma Giáo!

Đây là cơ hội một bước lên trời!

Ta còn chưa kịp chúc mừng nàng!

- Lão tổ Huyết Ma giáo?

Muốn ta vào Huyết Ma Giáo?

Phương Lan cau mày.

Trên thực tế, nếu không phải vì lần này phát sinh việc này, nàng thậm chí còn không biết gì về Huyết Ma Giáo, chỉ nghe cái tên đã thấy không phải là nơi tốt đẹp rồi.

Nhưng hiện tại, Phương Lan lại ít nhiều biết được rằng Huyết Ma Giáo ở Linh Giới là một thế lực vô cùng hùng mạnh.

Tuy nhiên trước nay đều rất khiêm tốn, cũng chưa từng làm ra việc gì đặc biệt khiến người người oán trách.

Chỉ là gần đây dường như có chút khác biệt.

Trước đây ở di tích của Thanh Hư Môn, mấy đệ tử của Huyết Ma Giáo đã chặn không cho tam đại gia tộc rời đi, cũng giết không ít người, trên tay đã dính nhiều máu tươi.Vương Võ gật đầu:

- Có lẽ gần đây nàng cũng nghe qua rồi, Huyết Ma Giáo là một môn phái thế nào, ta cũng không nói thêm.

- Mau khống chế thời gian!

Tên nam nhân mặt ngựa đứng bên Vương Võ nói nhỏ nhắc nhở:

- Còn hai nhà nữa đó.

- Khụ khụ

Vươgn Võ có chút ái ngại gật đầu:

- Cái đó sau hãy nói, hiện giờ nàng mau theo ta đi!Trong lòng Vương Võ hởi tức giận, nhưng hắn cũng không dám đắc tội tên mặt ngựa.

Bởi vì người ta cũng là đệ tử ngoại môn của Huyết Ma giáo, hơn nữa đã là tu sỹ Kim Đan!

Mạnh hơn hắn không chỉ là một chút, chỉ có điều lần hành động này, tứ tổ trao quyền cho hắn, để hắn phụ trách, cho nên gã mặt ngựa mới nhìn qua tưởng như nghe theo hắn chỉ huy.

Nhưng trên thực tế trong lòng Vương Võ hiểu rõ, nếu hắn thật sự dám chỉ huy người ta, chắc chắn bọn chúng sẽ lật mặt.

Tới lúc đó, người mất mặt chính là hắn.

Phương Lan ánh mắt lạnh nhạt nhìn Vương Võ, cự tuyệt nói:

- Ta không đi.

Ta không có hứng với Huyết Ma Giáo!

- Cái này không theo ý ngươi được!

Gã mặt ngựa lúc này mới tỏ ra mất kiên nhẫn, hắn nhìn Kim Minh:

- Mau đi chuẩn bị các thứ, ta cho ngươi thời gian một tuần hương để chuẩn bị.

Nếu không thì đợi hoạ diệt môn đi!

- Ngươi đừng ép người quá đáng!

Một lão già đứng bên Kim Minh giận dữ quát lớn.

Tên nam nhân mặt ngựa cười nhạt, búng ra một ngón tay thì một tia lửa với tốc độ mà mắt thường không thể thấy được xuyên thẳng vào giữahai lông mày của lão già.

Phù!

Giữa đôi lông mày của lão đã bị xuyên thủng một lỗ, lão chết ngay tại trận.

Tất cả mọi người trước cửa Kim gia đều xôn xao nhốn nháo.

Kim Minh lập tức nổi điên lên, hắn như sắp phát điên, lao tới ôm lão già, lớn tiếng gọi tên người đó, nhưng người đó im bặt không phản ứng gì.

- Đó chỉ là cảnh cáo, tốc độ nhanh một chút, nếu không đã giết sạch cả nhà ngươi rồi!

Tên mặt ngựa âm trầm nói, đồng thời toả ra luồng khí thế của một tu sỹ Kim Đan Kỳ.

Cùng lúc đó, ba bốn tên khác trong đám người Vương Võ cũng toát ra khí thế Kim Đan.

Nhất thời, tất cả người đứng trước cửa nhà Kim gia đều run rẩy chân tay, có một cảm giác như bị quả núi lớn đè nén.

Kim Minh đứng đó giống như rơi vào một hố băng vậy.Lúc này Phương Lan chợt nắm chặt lấy tay Kim Minh, khẽ nói:

- Nghiệp này do ta tạo ra, xin lỗi!

Hôm nay chúng ta sẽ đồng sinh cộng tử!

Nghe thấy câu này, sắc mặt Vương Võ lập tức trở nên vô cùng khó coi.

Mặc dù trong lòng hắn đã không còn bất kỳ ý muốn nào đối với Phương Lan, nhưng đây dẫu sao cũng là người hắn từng yêu sâu sắc cũng là người con gái từng yêu thương hắn!

Kim Minh lúc đầu hơi sững sờ, sau đó vẻ mặt tỏ ra mừng rỡ, hắn nhìn Phương Lan mặt đang ửng đỏ vì xấu hổ, tinh thần hắn bỗng chốc tốt hẳn lên.Hắn nhìn về hướng đối diện Vương Võ đang lồng lôn, thản nhiên nói:

- Các ngươi nghe rõ chưa?

- Không biết sống chết!

Tên mặt ngựa lập tức định ra tay với Kim Minh.

Đồ to gan lớn mật, dám kéo tay của người mà lão tổ đã chọn sao?

Ngay lúc này vọng lại một âm thanh trong trẻo từ cách đó không xa:

- Mấy vị sư huynh sư tỷ các ngươi là do ta giết, ai cho phép các ngươi tới đây gây rối?

Đồ thối tha không biết xấu hổ, mau cút khỏi CẩmTú Thành Còn nữa, mau về nói với tứ tổ của các ngươi, việc này là do Lục Thiên Minh ta làm, không liên quan gì tới người khác.

Hôm nay ta nói trước, muốn báo thù thì đến Cẩm Tú Thành tìm ta, nếu như để ta biết các ngươi dám liên luỵ tới người khác, vậy thì đừng trách ta sau này gặp người Huyết Ma Giáo ở đâu, giết ở đó!

Tên mặt ngựa vừa rồi ra tay quá bất ngờ và bí mật, dẫn tới việc Sở Mặc định ngăn cản hắn cũng không kịp.

Lúc này lại thấy tên đó định ra tay với Kim Minh, Sở Mặc lập tức đứng lên, cất tiếng ngăn cản.Những người bên này đều đứng ngây ra như phỗng.

Tên mặt ngựa quay đầu lại nhìn thấy Sở Mặc, giọng âm trầm nói:

- Ngươi chính là Lục Thiên Minh?

Cái tên này, bọn chúng đã nghe nói qua, chính là một họ hàng xa của Lục gia.

Hôm đó ở Lục gia, xảy ra xung đột với mấy vị sư huynh sư tỷ của Huyết Ma Giáo, sau đó ở ngoại thành Cẩm Tú Thành đã gây ra thiên kiếp, hại chết mấy vị đệ tử đích truyền của Huyết Ma Giáo.

Đám người Triệu Thanh trong Huyết Ma Giáo có thân phận địa vị rất cao, cái chết của bọn họ đã kinh động toàn bộ Huyết Ma Giáo.Đường đường là đệ tử thân truyền của ngũ tổ, không ngờ lại bị người ta tiêu diệt ở một nơi xa xôi ngoài Cẩm Tú Thành.

Đây quả là một khiêu khích ác ý lớn nhất đối với Huyết Ma Giáo, chẳng khác nào cho Huyết Ma Giáo một bạt tai!

Mối thù này không chết không kết thúc.

Sở Mặc nhìn tên mặt ngựa:

- Nói nhiều lời vô ích vậy làm gì?

Có phải ngươi cảm thấy ngươi còn mạnh hơn cả đám người Triệu Thanh kia không?

Nếu không thì mau cút hết!Vương Võ đứng bên, cười nhạt:

- Các hạ quả là ngông nghênh.

Trước đây ngươi dùng quỷ kế để ám toán sư huynh Huyết Ma Giáo chúng ta, lẽ nào bây giờ ngươi còn muốn dẫn động thiên kiếp nữa sao?

-----o0o-----

Chương 863 : Cút hết cho ta!

Chương 863 : Cút hết cho ta!

- Ở đây có chỗ cho ngươi lên tiếng sao?

Ngươi là cái thá gì?

Trong lòng Sở Mặc vô cùng phản cảm với tên Vương Võ này, lúc đó không chút khách sáo liền quát lớn.

- Ngươi Ngươi lại dám nói vậy với ta!

Vương Võ chợt giận tím tái mặt mày.Hắn đã từng là một tiểu nhân vật điển hình, giống như đám người bình thường nhất ở Linh Giới, không có gì khác biệt.

Kim gia ở Cẩm Tú Thành với hắn mà nói đã như là một nhân vật khổng lồ, hắn thấy ngưỡng mộ người ta từ tận sâu thẳm nội tâm hắn.

Nhưng bây giờ đã khác rồi!

Hắn hiện tạ đã không còn là một tiểu nhân vật gặp ai cũng phải khúm núm sợ hãi như trước kia nữa.

Vương Võ hắn ta đã là đệ tử ngoại môn của Huyết Ma Giáo!Sau thời gian tìm hiểu về Huyết Ma Giáo, hắn nghĩ cho dù Kim gia có là đại gia tộc ở Cẩm Tú Thành, gia chủ gặp hắn ta cũng vẫn phải cung kính khách sáo vài phần!

Bởi hắn hiện tại thay mặt cho cả Huyết Ma Giáo kia mà!

- Cút sang một bên.

Sở Mặc chán chả muốn nhìn Vương Võ lấy một cái, hắn quát một câu, sau đó nhìn tên mặt ngựa đang ủ mưu:

- Ngươi cũng cút ngay!

Vương Võ lập tức giận sôi máu, hắn không rõ tại sao bản thân đãthành một đại nhân vật, nhưng trong mắt mọi người, tại sao vẫn coi hắn như rác rưởi có thể có, có thể không có cũng chả sao?

"Kim Minh là vậy, bây giờ cả tên Lục Thiên Minh này cũng thế!

Đám người bọn chúng cậy mình có xuất thân tốt thì coi thường Vương Bát Đản, rồi sẽ có một ngày ta sẽ bắt các ngươi phải trả giá!"

- Tiểu tử, ngươi thật quá đáng!

Tên mặt ngựa lạnh lùng nhìn chằm chằm Sở Mặc:

- Mặc dù không biết ngươi làm thế nào mà nhanh chóng luyện tớicảnh giới Kim Đan tới vậy, nhưng ngươi đừng cho rằng ngươi là vô địch.

Trước đây chẳng qua người ỷ vào uy lực của thiên kiếp, ám toán mấy vị sư huynh của ta.

Bây giờ không có thiên kiếp, ngươi còn có gì để mà ngông cuồng chứ?

- Đối phó với các ngươi không cần dùng tới thiên kiếp.

Sở Mặc điềm tĩnh nhìn tên mặt ngựa:

- Lập tức cút ngay cho ta!

- Ngươi muốn chết!

Tên mặt ngựa cuối cùng cũng giận điên lên, hắn vung tay:

- Giết!Ba bốn tên tu sỹ Kim Đan Kỳ và bảy tám tên tu sỹ Trúc Cơ Điên Phong gần như cùng lúc lao tới vây chặt Sở Mặc.

Mặc dù miệng bọn chúng nói không để ý người này, nhưng đây dù sao cũng là tên biến thái đã chống lại thiên kiếp.

Trong lòng đám người này vẫn vô cùng cảnh giác với Sở Mặc.

Kim Minh và người nhà Kim gia đứng đó, toàn bộ đều nhìn Sở Mặc vẻ cảm kích, cảm thấy vị họ hàng xa của Lục gia này quả là trượng nghĩa.

Sau khi gây ra phiền phức lớn lại dám trở về một mình gánh chịu.

Quả là một nam tử hán!Kim Minh quát lớn:

- Lục huynh, người bằng hữu như huynh, Kim Minh nhất định phải kết giao!

Sở Mặc mỉm cười:

- Chúng ta đã là bằng hữu rồi mà!

Kim Minh chợt thấy cảm kích gật đầu, hắn đương nhiên không biết ý nghĩ sâu xa khác mà Sở Mặc nói tới trong câu vừa rồi.

Nhưng với hắn mà nói, có một người như vậy làm bạn là một việc vô cùng đáng ngưỡng mộ.Tên mặt ngựa rút ra một thanh trường kiếm, đây là một linh khí, hơn nữa còn là linh khí thượng phẩm.

Thanh kiếm này ở Linh Giới cũng có chút tiếng tăm, nó từng thuộc về một tán tu cường mạnh, sau vị tán tu đó bị một lão tổ Huyết Ma Giáo giết chết, thanh kiếm này được ban tặng cho tên mặt ngựa.

- Giết!

Tên mặt ngựa hét lớn, cầm đầu xông lên giết Sở Mặc.

Thanh trường kiếm trong tay hắn rung lên, nháy mắt đã tung ra cả trăm mũi kiếm khí tạo thành hình nan quạt chém về phía Sở Mặc.Khí thế Kim Đan của tên mặt ngựa hoàn toàn bộc phát ra ngoài, bao trùm toàn cảnh hình thành một uy lực áp chế hùng mạnh.

Mấy tu sỹ Kim Đan khác đều toát ra khí thế mạnh mẽ.

Thành Tây của Cẩm Tú Thành trước cửa Kim gia trở thành một chiến trường của tu sỹ.

Uỳnh!

Mấy kiến trúc lân cận không chịu được uy áp của khí thế đó mà sụp đổi, bụi mù bay tứ phía.Giống như là một tín hiệu, những tu sỹ khác của Huyết Ma Giáo nhất tề xông tới giết Sở Mặc.

- Lục huynh cẩn thận!

Kim Minh bật phắt dậy thét lớn.

Kim gia bây giờ đã không còn cường nhân Kim Đan, ít nhất là biểu hiện bên ngoài không có, mấy vị lão tổ quanh năm bế quan để xung kích Nguyên Anh, ngoại trừ lúc Kim gia bị diệt vong mới chịu xuất hiện, nếu không thì cho dù bên ngoài trời sụp, bọn họ cũng không hiện thân.

Sở Mặc lẳng lặng đứng đó, không rút binh khí ra, cũng không có bấtkỳ động tác nào.

Nhìn qua giống như là bị đám người kia doạ cho sợ hãi.

Tận đến khi kiếm khí của tên mặt ngựa chém tới trước mặt Sở Mặc mới có một tia sóng dao động nhè nhẹ từ xung quanh Sở Mặc toả ra.

Hộ Thể Cương Khí!

Cùng là cảnh giới Kim Đan như tên mặt ngựa, hàng trăm mũi kiếm khí không ngờ tới cả Hộ Thể Cương Khí của Sở Mặc cũng không phá vỡ nổi.

Việc đó khiến cả đám người của tên mặt ngựa lập tức kinh sợ.Lúc này, Sở Mặc mới động thủ!

Thân hình hắn như là quỷ mị, nháy mắt biến mất, thoắt cái đã xuất hiện trước mặt tên mặt ngựa.

Một quyền!

Uỳnh!

Tên mặt ngựa học máu, bay ngược về sau!

Sau khi Sở Mặc tung một quyền đánh bay tên mặt ngựa, vẫn chưa dừng tay, hắn nhanh nhẹn như mây bay nước chảy vậy, xuyên qua cả đám đệ tử Huyết Ma Giáo, trái phải công kích, quyền nào trúng quyền nấy!

Chỉ trong khoảnh khắc, đám đồ đệ của Huyết Ma Giáo gần như đều ngã lăn ra đất.

Trong đó mấy tên vừa rồi chủ động tấn công đều đã nằm sõng soài trên đấy, thân chịu trọng thương, rên rỉ không thể bò dậy.

Quá nhanh!Nhiều người thậm chí chỉ thấy trong nháy mắt trận chiến đã kết thúc rồi.

Quả thực bọn họ không dám tin vào mắt mình, ai nấy đều kinh ngạc nhìn Sở Mặc, trong lòng tự nhủ đây có phải là trận chiến giữa những tu sỹ cùng cảnh giới mà không phải là một trận chiến của một lão tổ Nguyên Anh đóng giả là Kim Đan Kỳ?

Tuy nói là cao thủ chân chính xuất chiêu, có thể chỉ trong nháy mắt kết thúc trận đấu, ví như lúc trước tên mặt ngựa ra tay giết lão nhân người nhà Kim gia cũng chỉ dùng một chiêu.Nhưng nếu là tu sỹ cùng cảnh giới, rất có khả năng phải đánh tới hơn trăm ngàn hiệp, thậm chí vẫn bất phân thắng bại.

Cảnh tượng trước mắt là sao?

Vị họ hàng xa của Lục gia không ngờ lại dũng mãnh tới vậy!

Thật quá kinh khủng mà!

Một mình hắn chỉ trong nháy mắt đã đánh cho đám tu sỹ hung hăng khí thế của Huyết Ma Giáo phải bò lê!Đây phải có tới hai, ba mươi tên!

Cho dù là bất động đứng tại đó để người ta đánh thì cũng phải đánh một hồi chứ?

-----o0o-----

Chương 864 : Tiểu linh thể trời sinh

Chương 864 : Tiểu linh thể trời sinh

Kim Minh hai mắt long lanh nhìn Sở Mặc, thầm nghĩ: "Chả trách vừa rồi huynh ấy nói đối phó với đám người này không cần dùng tới thiên kiếp.

Hoá ra không phải nói khoác, là thật sự không cần dùng tới!"

- Hôm nay chưa giết các ngươi là để các ngươi quay về báo tin, oan có đầu nợ có chủ, ta nói được làm được.

Nếu các ngươi còn tìm người vô tội gây phiền toái, đừng trách ta sau này giết sạch đệ tử củaHuyết Ma Giáo các ngươi!

Sở Mặc nhìn đám đệ tử nằm la liệt trên đất, lạnh lùng nói.

Vết thương của tên mặt ngựa nặng nhất, hắn gắng gượng mới không lăn ra bất tỉnh.

Trong lòng hắn tràn đầy sự sợ hãi, người này mới thời gian trước vượt qua thiên kiếp của Trúc Cơ không bao lâu, không ngờ giờ đã vào con đường luyện Kim Đan.

Người khác phải dùng tới mười mấy, thậm chí mấy chục năm mới làm được.

Không ngờ hắn chỉ cần một tháng Thế này còn gì là thiên lý nữa?Lúc này Sở Mặc liếc nhìn người đứng bên cạnh Kim Minh Phương Lan, trong lòng chợt xao động, hắn nhìn tên mặt ngựa, lạnh lùng nói:

- Lão tổ các ngươi muốn Phương Lan làm gì?

- Cái này không liên quan tới ngươi

Tên mặt ngựa giãy giụa, nuốt vào một viên đan dược, sau đó gắng gượng đứng dậy, cả thân hắn hơi lắc lư, nghiến răng nhìn Sở Mặc:

- Mối thù hôm nay, ta sẽ nhớ kỹ!

- Ta hỏi lần nữa, lão tổ các ngươi muốn Phương Lan làm gì?

Ánh mắt Sở Mặc bắt đầu loé lên sát khí lạnh tê tái.Nếu tên mặt ngựa không trả lời, hắn sẽ không ngần ngại mà giết luôn.

Mối thù giữa hắn và Huyết Ma Giáo đã kết sâu như vậy, hắn cũng chẳng ngại sâu hơn một chút.

Tên mặt ngựa cảm nhận được sát khi trên người Sở Mặc, lập tức cảm thấy lạnh người.

Hắn cảnh giác nhìn Sở Mặc, sau đó mới nói:

- Lão tổ muốn nhận Phương Lan làm đồ đệ

- Mau nói thật!

Sát khí trên người Sở Mặc gần như ngưng lại, nếu như hắn dùng ánhmắt đầy sát khí nhìn chằm chằm vào một người, bất cứ ai cũng sẽ phải kinh hãi.

- Cái này

Tên mặt ngựa nhìn những người khác, ở đây cũng chỉ có mình hắn mới rõ nội tình.

Nhưng việc này nếu nói ra, e là hắn muốn chết cũng thành một ước mơ xa xỉ.

Cho nên hắn do dự một lúc, rồi ưỡn ngực lên nói:

- Ngươi giết ta đi, ta sẽ không nói đâu!

- Vậy thì ngươi chết đi!

Sở Mặc nói xong liền búng một ngón tay ra, một tia sáng chiếuxuyên qua tên mặt ngựa.

Phù!

Chỗ lông mày của tên mặt ngựa xuất hiện một lỗ màu đỏ máu, giống như thủ đoạn của tên mặt ngựa đã giết chết lão tổ của Kim gia, gần như không có khác biệt!

Phịch!

Đôi mắt tên mặt ngựa tỏ rõ vẻ kinh ngạc, thẳng đờ người đổ ra đất, chết ngay lập tức.Hắn không ngờ đối phương lại thật sự ra tay hạ sát hắn.

Lẽ nào hắn thật sự không sợ sau này Huyết Ma Giáo sẽ điên cuồng báo thù sao?

Đôi mắt Sở Mặc lại hướng về đám đệ tử Huyết Ma Giáo khác.

Lần này tất cả đệ tử Huyết Ma Giáo đều lo sợ, bọn chúng là đệ tử Huyết Ma Giáo, điều này không sai.

Nhưng bọn chúng không phải Ma thật sự, đối diện cái chết, trong lòng chúng cũng vô cùng hoảng sợ.

Thậm chí có mấy tên nhát gan, sợ tới mức không kìm được, nước mắt giàn giụa.

- Đừng đừng giết bọn ta, chúng ta không biết gì hết.

- Chúng ta đều vô tội cả!

- Việc này chỉ có Mã sư huynh mới biết, ngươi đã giết huynh ấy rồi Chúng ta thật sự không biết!

Một mùi vị khó ngửi bỗng toả ra, cả đám người nhà Kim gia đều cau mày, cùng lúc khó chịu, cũng có cảm giác vô cùng hoang đường.

Dường như vừa nãy bọn họ xém chút đã bị đám người mất mặt xấu hổ này ép tới đường cùng rồi!Đây quả là điều mỉa mai mà!

Sở Mặc bước tới trước mặt Vương Võ, sau đó ngồi xổm xuống.

Vương Võ hoảng hốt nhìn Sở Mặc:

- Ngươi ngươi muốn gì?

Hắn không sợ tới nỗi mất kiềm chế.

Bởi vừa rồi Sở Mặc đã đánh hắn ngất xỉu.

Hắn vừa tỉnh lại thì thấy Sở Mặc tới trước mặt, toàn thân hắn co lại một đống:

- Ta ta nói ngươi biết, ngươi giết ta cũng chả nghĩa lý gì, ta ta chỉ là một đệ tử ngoại môn bình thường của Huyết Ma Giáo, ta chỉ là mộttiểu nhân vật.

Giết ta rồi chỉ làm bẩn tay ngươi!

Phương Lan đứng đó, khuôn mặt đầy vẻ phức tạp mâu thuẫn, nàng vốn muốn thay Vương Võ cầu xin Sở Mặc một câu, dù tình cảm trước kia đã không còn, nhưng suy cho cùng cũng là bạn thanh mai trúc mã, nàng thật sự không muốn thấy Vương Võ chết trước mặt.

Nhưng biểu hiện lúc này của Vương Võ hoàn toàn khiến Phương Lan thất vọng.

Một tên không có chút tiền đồ nào như hắn, vậy mà nàng lại có tình cảm bao năm nay.

Hoá ra người thật sự mù mắt lại chính là Phương Lan!Sở Mặc nhìn Vương võ, không nói lời nào chỉ cười khinh bỉ:

- Ta giết ngươi có thể không cần động thủ.

Lúc này vẻ mặt Sở Mặc nở một nụ cười, với Vương Võ mà nói, nụ cười ấy quả là của ác ma, càng khiến hắn sợ tới hồn bay phách lạc:

- Ta cái gì ta cũng nói hết, ngươi đừng giết ta đừng giết ta!

Vương Võ thét chói tai, đũng quần ướt sũng.

Cuối cùng hắn cũng không gắng gượng được, tè ướt cả quần.

Sở Mặc bĩu môi, sau đó đứng dậy nói:

- Nói đi!

- Ta nghe nghe tứ lão gia nói, lão tổ tiên đoán đoán là Phương Lan là là tiểu linh thể trời sinh.

Mặc dù mặc dù không bằng tinh linh công chúa, nhưng, nhưgn cũng là thể chất cực phẩm.

Nghe nói tiểu linh thể trời sinh này, cao hơn Tiên Thiên, thấp hơn Đạo Cảnh Nếu nếu bồi dưỡng thêm, thậm chí có thể tiến hoá Đạo Cảnh chi thể Tới lúc đó tới lúc đó dùng đỉnh (lò luyện)

Vương Võ run rẩy, gần như kể sạch sành sanh những chuyện mà hắn biết.

Tên mặt ngựa đã chết, nếu không thì hắn nhất định sẽ ngăn cản Vương Võ.

Không ngờ Vương Võ lại biết việc này, nhưng Vương Võvào Huyết Ma Giáo thời gian quá ngắn, căn bản không biết rằng bán rẻ Huyết Ma Giáo có ý nghĩa như thế nào.

Trong lòng Sở Mặc lập tức gợn lên một đợt sóng động trời.

Hắn hơi nheo mắt lại nhìn Vương Võ, điềm tĩnh nói:

- Người vừa nói gì?

Nói lại lần nữa!

Vương Võ gần như bị khí thế do Sở Mặc bộc phát ra áp chế chết, gương mặt cũng trở nên tím tái, tròng mắt như muốn nghẹn chết vậy.

Sở Mặc lúc này mới thu hồi khí thế trên người lại, lạnh lùng nhìn hắn:

- Nói!

- Nói ... nói cái gì?

Vẻ mặt Vương Võ sợ hãi nhìn Sở Mặc.

- Đem những lời ngươi vừa mới nói lời, lặp lại một lần, ngươi biết bao nhiêu, thì nói bấy nhiêu, ngươi yên tâm, ngươi nói rồi, ta sẽ không giết ngươi.

Sở Mặc nói.

Lúc này, có một đệ tử của Huyết Ma Giáo, trong miệng vừa khạc ra máu, vừa lộ vẻ sầu thảm nói với Vương Võ:

- Ngươi ... ngươi gây đại họa rồi, ngươi xong rồi ...

Lão tổ sẽ không tha cho ngươi... không ai ... bỏ qua ...

-----o0o-----

Chương 865 : Hiểu rõ chân tướng

Chương 865 : Hiểu rõ chân tướng

- Hực!

Người đệ tử của Huyết Ma Giáo này, ấn đường đột nhiên xuất hiện một lỗ máu, chết ngay tại chỗ.

Sở Mặc lạnh lùng nói:

- Ồn ào!

Sau đó nhìn Vương Võ:

- Ngươi không nói, chết ngay bây giờ!

Vương Võ run rẩy nói:

- Ta nghe tứ tổ dùng... dùng truyền âm thạch cùng lão tổ nói chuyện, ông ấy không sau lưng ta, lúc bọn họ nói chuyện ...

- Nói trọng tâm.

Sở Mặc nói.

- Phương Lan, Phương Lan nàng trời sinh là Tiểu Linh thể, tứ tổ nói loại này bồi dưỡng tốt lắm, cũng có thể đạt tới đạo cảnh, trước tiên có thể thu làm đệ tử, dốc lòng bồi dưỡng...

Sau đó, bồi dưỡng nàng phi thăng Tiên giới, tới Tiên giới rồi, sẽ có cơ hội bồi dưỡng thành thân thể đạo cảnh.

Sau đó, sau đó có thể dùng làm lư đỉnh, tiến hành thái bổ.

Vương Võ nói những lời này xong, căn bản không dám hướng về phía Phương Lan, trong lòng hắn hiểu rõ, hôm nay nói ra những lời này, trong lòng Phương Lan chắc chắn sẽ hận hắn đến chết.

Sẽ không có bất kì đường lui nữa!

- Nói tiếp.

Sở Mặc lạnh lùng nhìn Vương Võ.

- Tứ tổ còn nói, nói công chúa của Tinh linh tộc kia, là ... là tinh linh thể muôn đời vô song, thất khiếu tâm thiên hạ duy nhất ...

Nói để lão tổ yên tâm, tên tinh linh kia chạy không thoát ...

Phương Lan có thể làm điểm tâm ...

Vương Võ thật cẩn thận nhìn sắc mặt của Sở Mặc, hắn là tiểu nhân giảo hoạt.

Dường như cảm giác được Sở Mặc rất quan tâm đến chuyện của công chúa tinh linh kia.

Đây là một loại trực giác, cho nên hắn còn nói thêm:

- Sau khi tứ tổ kết thúc nói chuyện truyền âm với lão tổ, từng cảm khái với ta một câu, nói tinh linh Công chúa kia, mới là mục tiêu thật sự lão tổ pháp thân giáng lâm Linh giới, còn nói thể chất của tinh linh công chúa kia, cao hơn so với thân thể đạo cảnh, lư đỉnh cực phẩm chỉ thiếu một chút thân thể tổ cảnh, lúc Tứ lão nói câu này, vẻ mặt rất ngưỡng mộ.

Sở Mặc lúc này, đột nhiên có cảm giác thông hiểu, hắn nhìn Vương Võ, trong con ngươi mang theo vài phần phức tạp.

Không thể tin được, hắn từ tên rác rưởi cặn bã, biết được một manh mối đối với hắn mà nói vô cùng quan trọng!

- Hóa ra là hắn!

Sở Mặc thầm nhủ trong lòng:

- Hoá ra người chủ ý đánh ta trong Kỳ Tiêu Vũ, không ngờ lại là lão tổ Huyết Ma Giáo này!

Hơn nữa, pháp thân giáng lâm!

Điều này nói rõ, lão tổ Huyết Ma Giáo này, cũng không phải sinh linh Linh giới.

Ông ta rất có thể là đến từ Thiên giới!

Sở Mặc thậm chí có thể kết luận, đối phương đến từ Thiên giới!

Bởi vì lúc trước Giới Linh đã từng nói, có một thứ không biết xấu hổ, muốn đem Kỳ Tiêu Vũ làm lư đỉnh.

Cũng bởi vì là nhìn trúng "Muôn đời vô song tinh linh thể, thiên địa duy nhất thất khiếu tâm" của nàng.

Muốn thông qua Kỳ Tiêu Vũ, bước vào con đường của chí tôn!

Kể từ đó, ban đầu ở Nhân Giới, giết bằng hữu thân nhân của mình, án chưa giải quyết giết trăm vạn người Sở quốc vương thành, cũng tra ra manh mối rồi!

Chính là người này làm!

Không ngờ tới, hắn có thể ngưng kết ra nhiều pháp thân như vậy.

Lúc ấy ở Nhân Giới một người, hiện giờ ở Linh giới, không ngờ còn có một người.

Như vậy chân thân của hắn, hẳn là ở Thiên giới!

Một người muốn bước vào con đường tồn tại kinh khủng!

Sau khi bản thân biết được kẻ thù thật sự, trong lòng Sở Mặc không có bất kỳ sợ hãi nào.

Ngược lại, trong lòng của hắn, như là có một ngọn lửa đang thiêu đốt!

Trước kia ta không biết ngươi là ai, bây giờ ta biết rồi.

Như vậy, cho dù ngươi là sinh linh khủng bố hơn cả đế chủ, Sở Mặc ta cũng chiến đấu với ngươi đến cùng!

Kim Minh bên kia và đám người Phương Lan, lúc nghe mấy chữ tiểu linh thiên sinh, còn chưa có phản ứng nhiều, tuy nhiên lúc nghe thể chất này không ngờ cao hơn Tiên Thiên thấp hơn đạo cảnh, cả người đều ngây ra.

Nhất là Phương Lan, ánh mắt lộ ra vẻ phức tạp của khiếp sợ và mê man.

Nàng căn bản không thể tưởng tượng, bản thân mình xuất thân từ trấn nhỏ thân thể bình thường, sao có thể được loại thiên phú khó có thể tưởng tượng này được?

Tuy nhiên, khi nghe thấy những lời cuối cùng Vương Võ nói, cái gì làm lư đỉnh, tất cả sắc mặt đều nháy mắt trở nên tái nhợt!

Thân là tu sĩ, cho dù là không có kiến thức gì, cũng sẽ hiểu rõ hàm nghĩa của hai chữ lư đỉnh.

Như thế nào là lư đỉnh?

Lư đỉnh chính là công cụ luyện đan!

Như vậy, đem một người còn sống, làm lư đỉnh, mục đích là gì?

Chính là muốn dùng thân thể người này, làm lò luyện đan, để luyện hóa một cái gì đó, một khi đã hoàn thiện, sẽ có thể được dùng!

Đây là một cách ma đạo triệt để!

Loại hành vi này, rõ ràng là nhân tài hoàn toàn mất hết nhân tính mới có thể làm ra được, loại việc này lan truyền ra ngoài, tất cả người thiên hạ sẽ bất dung!

Luyện đan lò luyện đan có thể trường tồn, đó là vì nó vốn là một công cụ.

Nhưng lấy người làm lò luyện, đợi đến ngày viên "đan" kia luyện thành, đó chính là lúc người đó chết!

Đây là cái giá phải trả khi lấy người làm lò luyện!

Cho nên, Phương Lan trong giây phút này, ánh mắt nhìn về phía Vương Võ đầy vẻ khiếp sợ và khó tin, đồng thời còn có chút tuyệt vọng.

- Hoá ra...

Đây chính là người ta từng thích qua.

Thật tốt!

Phương Lan nói xong, thân mình nhoáng một cái, đã hôn mê bất tỉnh.

Kim Minh ôm trong ngực, lo lắng kêu:

- Phương Lan...

Phương Lan!

Sở Mặc nhìn thoáng qua, thản nhiên nói:

- Kim công tử đưa cô ấy trở về đi, đợi chuyện này kết thúc, ta sẽ nói chuyện với mọi người.

Kim Minh nhìn thoáng qua Sở Mặc, sau đó gật gật đầu, nói:

- Được!

Trạng thái Phương Lan lúc này vô cùng không tốt, đích xác không thích hợp tiếp tục nghe tiếp.

Sở Mặc nhìn Vương Võ, sau đó nói:

- Ngươi có thể đi rồi.

Vương Võ quả thực không thể tin được lỗ tai của mình, bởi vì nếu đổi lại là hắn, đến lúc này, nhất định là sẽ không bỏ qua cho đối phương.

Hắn có chút không dám tin nhìn Sở Mặc:

- Ngươi...

Ngươi thật sự thả ta rời khỏi?

- Đúng, ngươi đi đi, tốt nhất là đi càng xa càng tốt.

Nếu không thì, Huyết Ma Giáo lão tổ chắc chắn sẽ không buông tha cho ngươi.

Sở Mặc do dự một chút, vẫn là nhắc nhở một câu.

Tuy nói người này cặn bã chết một vạn lần hắn cũng sẽ không thông cảm.

Nhưng hắn không ngờ từ nơi Vương Võ này, lấy được tin tức từ kẻ thù thật sự về Kỳ Tiêu Vũ.

Nói ra, còn phải cám ơn hắn một chút.

Nhưng người như thế, Sở Mặc thật sự là không có bất kỳ hứng thú liếc nhìn một cái.

Rõ ràng nhắm mắt làm ngơ, để hắn cút đi, sau đó có thể nhắc nhở hắn một câu, đã thuộc loại đã có rất nhiều tình cảm rồi.

-----o0o-----

Chương 866 : Nhân vật không thể coi thường

Chương 866 : Nhân vật không thể coi thường

Vương Võ cũng không ngốc, hắn đương nhiên hiểu được, những gì hôm nay mình đã làm, xem như đã đắc tội trên dưới Huyết Ma Giáo, đắc tội tất cả.

Cho dù hắn không biết Huyết Ma Giáo sẽ làm gì với phản đồ, nhưng từ biểu hiện của tên nam tử mặt ngựa và vừa bị "Lục Thiên Minh" đánh chết kia, cái giá phản bội Huyết Ma Giáo, nhất định là vô cùng kinh khủng.

Một tu sĩ đỉnh cấp, một đại năng khủng bố thượng giới chân thân bản tôn chí cao vô thượng, muốn khiến một người sống không bằng chết, biện pháp thật sự không cần nhiều.

Nghĩ vậy, Vương Võ run bật cả người.

Cho nên, cho dù Sở Mặc không nhắc nhở hắn.

Hắn cũng sẽ không gặp những người Huyết Ma Giáo đó rồi.

Lúc này, Vương Võ nhìn Sở Mặc, vô cùng đáng thương nói:

- Ta ... ta đứng dậy không nổi nữa rồi.

Sở Mặc nhíu nhíu mày, vẫn lấy ra một viên đan dược, bắn vào miệng của Vương Võ.

- Cảm ơn, cảm ơn Lục gia!

Viên đan dược kia là viên chữa thương đan cực phẩm, sau khi tiêu hóa, biến thành năng lượng cuồn cuộn, chớp mắt vết thương của Vương Võ đã hồi phục bảy tám phần.

Trong lòng Vương Võ hiểu rõ loại thuốc chữa thương của đối phương chắc chắn là cực phẩm, bằng không không thể thần hiệu như vậy, hiệu quả đan dược này, ngay cả hắn cũng chưa từng nghe qua.

So với đan dược Huyết Ma Giáo phát cho bọn hắn tốt gấp mấy lần.

Hắn lập tức tạ ơn Sở Mặc không ngừng, sau đó đứng lên, lấy ra một cây dao găm sắc bén, đi đến trước mặt đám đệ tử Huyết Ma Giáo đang nằm bất động trên đất.

- Chuyện hôm nay các ngươi nghe được hơi nhiều...

Lục gia không thể giết các ngươi, sợ dơ tay, bản thân ta là rác rưởi rồi, haha, ta không cần quan tâm!

Trên mặt của Vương Võ, mang theo nụ cười ôn hòa, hắn đang mỉm cười, nhưng nụ cười này, nhìn qua khiến người ta sợ hãi vô cùng.

Cả đám đệ tử Huyết Ma Giáo đang bị thương khó mà đứng dậy nổi lập tức nổi cáu, giận dữ mắng mỏ Vương Võ.

- Ngươi muốn làm gì?

- Ngươi dám tru sát đồng môn, ngươi không chết tử tế đâu!

- Vương Võ...

Ngươi chẳng lẽ không sợ liên lụy nhân tộc của ngươi sao?

- Ngươi giết chúng ta, ngươi cũng sẽ không chết tử tế!

- Không chết tử tế được?

Liên lụy người nhà?

Ha hả, ta không cần quan tâm, thật sự!

Dù sao ta cũng không thể quay về Huyết Ma Giáo rồi, Ngũ Tổ trong giáo không biết hận ta như thế nào, một khi đã như vậy...

Ha ha ha.

Vương Võ nói xong, quay đầu lại cẩn thận liếc mắt nhìn Sở Mặc.

Sau khi thấy Sở Mặc không có phản ứng gì, lập tức giơ tay chém xuống, một đao một đao, dưới sự tức giận mắng chửi điên cuồng của đám để tự Huyết Ma Giáo không dám tin được kia, chặt đứt hết đầu của tất cả đệ tử Huyết Ma Giáo.

Sau đó lại kiểm tra lần nữa, hung hăng đâm vào trong tim của từng đệ tử Huyết Ma Giáo.

Rất nhanh, cả người Vương Võ đều biến thành hồ lô máu, trở thành một huyết nhân thật sự, nhìn vào cực kì kinh khủng.

Lúc này mới nhẹ nhàng thở ra.

Hướng về phía Sở Mặc thi lễ:

- Lục gia, đại ân không dám nói lời cảm ơn, ta đi đây!

Nói xong, Vương Võ xoay người rời đi, cũng rất dứt khoát.

Sở Mặc nhìn bóng lưng phía sâu của Vương Võ, cho tới tận lúc này, hắn tuy rằng khinh thường Vương Võ, nhưng cảm thấy nhân phẩm người này, thật sự thấp kém tới trình độ nhất định, ngay cả giới hạn cuối cùng cũng nhìn không thấy.

Nhưng lại không thể không thừa nhận, Vương Võ nếu là có thể thoát kiếp này, tương lai có thể sẽ thật sự trở thành một nhân vật!

Mà ngay cả hành động cuối cùng giết những đệ tử của Huyết Ma Giáo, kỳ thật đều là mơ hồ lấy lòng Sở Mặc.

Vì sao?

Hắn vẫn không tin Sở Mặc thật sự sẽ bỏ qua cho hắn!

Cho nên, đang dùng phương thức này, báo cho Sở Mặc biết, ngươi có thể yên tâm thả ta, bởi vì hiện tại người Huyết Ma Giáo hận nhất chỉ sợ không phải ngươi "Lục Thiên Minh", mà là ta Vương Võ!

Một tên cặn bã có thể bị dọa đến tè ra quần trước sự sinh tử, ở thời khắc mấu chốt, có thể tàn nhẫn quyết định như thế, đã phát huy khí chất lưu manh thật sự đến cực hạn rồi ... cũng thật sự không đơn giản!

Người như thế, ngươi có thể rất chán ghét hắn cũng không thích hắn thậm chí xem thường hắn khinh bỉ hắn, nhưng lại không thể thật sự coi thường hắn!

Bởi vì không biết khi nào, hắn sẽ từ trong bóng tối nhảy ra, cho ngươi một kích trí mạng!

Sở Mặc trong lòng nghĩ, hướng về bóng lưng của Vương Võ chậm rãi nói:

-

Sau này, đi đường chính đạo.

Vương Võ cười thảm một tiếng, không quay đầu lại.

Khoát tay áo, thân hình nhanh chóng biến mất ở cuối phố.

Lúc này, Sở Mặc nhìn người Kim gia đang trốn ở bên cạnh, vẫy vẫy tay hướng bọn họ, nói:

- Giúp ta dọn dẹp chút đi, đồ vật trên thân người những người này, các ngươi cứ việc lấy đi, trở về, cứ nói là ta lấy.

Đồ vật trên người những người này, Sở Mặc cũng không để vào mắt.

Loại hành động này, còn có thể khiến cho những người của Kim gia vô cùng cảm kích hắn, cũng coi như là một cách lấy lòng người.

Sở Mặc đối với phát triển tương lai, kỳ thật từ lúc không lâu sau khi hắn tiến vào Cẩm Tú Thành, đã có khái niệm nào đó.

Chẳng qua là khi đó chưa trưởng thành, hiện nay tam đại gia tộc Cẩm Tú Thành đang gặp kiếp nạn, lực lượng phút chốc trở nên cực kỳ suy yếu, lúc này, Sở Mặc lấy thân phận người của Lục gia xuất hiện ở Cẩm Tú Thành, đối với tam đại gia tộc mà nói, không thể nghi ngờ gì nữa đó là một chiếc đèn sáng trong bóng đêm.

Cho nên, Sở Mặc hiện tại muốn làm gì, đều dễ dàng hơn trước rất nhiều.

Mặc dù quá trình này, cũng không phải Sở Mặc chủ đạo, cũng không phải hắn muốn thấy, nhưng kết quả... lại phát triển về hướng có lợi cho hắn.

Nghĩ tới những thứ này, trong lòng Sở Mặc cũng không kìm nổi cười khổ, đây là số mệnh to lớn của bản thân sao?

Chỉ mong lần sau ... sẽ không còn có người bởi vì mình mà bị xui xẻo liên lụy.

Đối với loại kết quả này, Sở Mặc cũng vô cùng bất đắc dĩ.

Chỉ có điều cuộc sống dù sao vẫn phải tiếp tục, bây giờ điều hắn có thể làm, chính là cố gắng giúp đỡ ba gia tộc Cẩm Tú Thành, một lần nữa khôi phục nguyên khí.

Tốt nhất, có thể tiến thêm một bước.

Nghĩ vậy, Sở Mặc cất bước, vào Kim gia.

Người tiếp đãi Sở Mặc, vẫn là bát thiếu Kim Minh của Kim gia.

Vài vị Huynh trưởng của hắn, lúc này đều không có ở nhà.

Xảy ra chuyện lớn như vậy, Kim gia cần nhiều người đi trấn an và giải quyết công việc.

Cho nên, trong gia tộc Kim gia, giao cho Kim Minh xử lý.

- Phương Lan tiểu thư có sao không?

Sở Mặc nhìn Kim Minh, hỏi một câu.

- Cô ấy đang ngủ.

Kim Minh thở dài một tiếng:

- Bị kích động quá lớn, haiz, không ngờ tới lão tổ Huyết Ma Giáo, lại là loại cặn bã như vậy.

Không ngờ đi khắp nơi tìm kiếm nữ tử thiên phú trác tuyệt làm lư đỉnh, đây quả thực là hành động người thần phẫn nộ.

-----o0o-----

Chương 867 : Người Lục gia đến. (1)

Chương 867 : Người Lục gia đến. (1)

Sở Mặc gật gật đầu, nói:

- Hắn sẽ không có kết cục tốt đâu!

- Khó đó!

Kim Minh thở dài:

- Lúc Huyết Ma Giáo quật khởi tuy không dài, chỉ có mấy trăm năm thôi.

Nhưng tên tuổi lại vô cùng vang dội, ở toàn bộ Linh giới, cho dù là những thế lực cao nhất, bình thường cũng không dám đi trêu chọc bọn họ, Ngũ tổ của Huyết Ma Giáo đều là nổi danh khó chơi, thủ đoạn tàn nhẫn vô cùng.

Chỉ có điều không ngờ tới, bọn họ không ngờ ngay cả Tinh linh tộc cũng dám đụng tới, thật sự khiến người ta cảm thấy chút khó tin.

- Tinh linh tộc... rất hùng mạnh sao?

Sở Mặc nhìn Kim Minh hỏi.

Kim Minh gật gật đầu:

- Tinh linh tộc rất thần bí, gần như không có người thấy người trong tộc bọn họ.

Ta cũng chỉ là nghe nói, Tinh linh tộc vô cùng mạnh, cường nhân trong đó như mây.

Huyết Ma Giáo dám trêu chọc bọn hắn, thật sự có chút khiến người ta bất ngờ, tuy nhiên, nghe ý tứ trong lời nói Vương Võ, dường như Huyết Ma Giáo lão tổ cũng không phải người của thế giới này, haiz, thật đúng là làm người ta nghi hoặc!

- Kim thiếu rất hiểu rõ Tinh linh tộc sao?

Sở Mặc làm bộ tò mò hỏi một câu.

Kim Minh lắc đầu:

- Chưa thể nói là rất hiểu rõ, trên thực tế, toàn bộ Linh giới người dám nói hiểu hết Tinh linh tộc cũng không có mấy người, ta cũng vậy nghe nói.

Nghe nói Tinh linh tộc vốn cũng không phải chủng tộc Linh giới, mà là đến từ Thiên giới, sau nội bộ lại xảy ra kịch biến.

Trong đó một bộ phận Tinh linh tộc, trực tiếp rời khỏi Linh giới.

Ta nghe kể khi xưa Tinh linh tộc rời khỏi Thiên giới tiến vào Linh giới, tất cả đều là con nít tinh linh vừa sinh ra không lâu.

Không biết bên trong có bí mật như thế nào.

- Đúng vậy, nếu đều là tu sĩ cảnh giới cao thâm, cũng không có cách nào vào đến Linh giới đâu.

Sở Mặc suy đoán nói:

- Có lẽ bọn họ tránh né điều gì đó.

- Nói không chừng chính là tránh né Huyết Ma Lão Tổ bản tôn này, ha ha.

Kim Minh nói đùa một câu, sau đó nhìn Sở Mặc nói:

- Trước tiên đừng động đến Tinh linh tộc đã, cục diện bây giờ Lục huynh có ý kiến gì không?

- Huyết Ma Giáo liên tiếp gặp thất bại, bọn họ khẳng định sẽ không từ bỏ ý đồ, nhưng mà lời của ta đã truyền ra rồi.

Lần sau người bọn họ đến, có lẽ sẽ trực tiếp đến tìm ta.

Sở Mặc thản nhiên nói.

Kim Minh cười khổ nói:

- Những đệ tử của Huyết Ma Giáo, không phải đều bị Vương Võ giết rồi sao?

Tên Vương Võ này ... tuy là tên cặn bã, nhưng trên người của hắn, lại có một thứ gì đó khiến người ta khó nhìn thấu.

Có thể bị cái chết làm sợ đến mức tè ra quần sau đó quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, lại có thể trong chớp mắt nhẫn tâm giết nhiều người như vậy.

Người như vậy, nói thật, có chút làm cho người ta cảm thấy sợ hãi.

Sở Mặc gật gật đầu:

- Vương Võ lần này rời khỏi, trong khoảng thời gian ngắn chắc chắn sẽ không lộ diện.

Cho dù tương lai có một ngày hắn trở về báo thù, nhưng các ngươi cũng sẽ trưởng thành.

Cho nên ... cũng không cần sợ hắn.

- Đúng vậy, không sợ hắn.

Kim Minh gật gật đầu, trong mắt hiện lên một chút ý chí chiến đấu hiên ngang.

Sở Mặc nói:

- Cho dù những đệ tử Huyết Ma Giáo này toàn bộ đều chết sạch, cũng không sao, các ngươi chỉ cần đem chuyện đã trải qua, cho người đi tung tin ra ngoài, là không sao.

- Nói vậy, chẳng phải là hại Lục huynh?

Kim Minh vẻ mặt chăm chú nhìn Sở Mặc:

- Kim Minh tuy rằng cảnh giới không được tốt lắm, nhưng tuyệt sẽ không làm loại chuyện bán đừng bằng hữu như vậy.

Sở Mặc lắc lắc đầu:

- Không sao, ngươi cứ làm như vậy.

Tự ta có tính toán.

- Như vậy thật sự không sao?

Kim Minh có chút lo lắng nhìn Sở Mặc:

- Nếu như vậy, tương đương đem tất cả hỏa lực, toàn bộ đều tập trung lên người một mình huynh!

Sở Mặc cười nói:

- Ta có thể trong thời gian ngắn như vậy, thăng đến cảnh giới Kim Đan, tự nhiên có biện pháp đối phó những người đó.

Yên tâm đi, ta làm như vậy, có thể tạm thời đem ánh mắt thù hận của người Huyết Ma Giáo tập trung lên người của ta.

Ít nhất, trước khi giết được ta, bọn họ chắc có lẽ sẽ không động thủ với gia tộc của các ngươi.

Kim Minh hít sâu một hơi, sau đó vẻ mặt kính nể nhìn Sở Mặc nói:

- Ta nghe nói, lúc huynh rời khỏi Lục gia, chỉ là một tu sĩ Trúc Cơ kỳ, dẫn động Thiên kiếp, tiêu diệt năm đệ tử thân truyền Kim Đan kỳ của Huyết Ma Giáo, không ngờ tới huynh nhanh như vậy, không ngờ đã bước vào đại đạo Kim Đan, thật khiến người khâm phục.

Nhưng như vậy huynh cũng nhất định phải cẩn thận, thực lực thật sự của Huyết Ma Giáo rất là kinh khủng.

Đặc biệt là lão tổ của bọn họ ... không ngờ chỉ là pháp thân ...

Kim Minh nói xong, thì thào nói:

- Chẳng trách nào Huyết Ma Giáo phát triển nhanh như vậy.

Gần như không ai dám trêu chọc bọn hắn, hoá ra căn nguyên tại đây.

- Yên tâm đi, phát triển của chúng ta, cũng sẽ rất nhanh đấy!

Sở Mặc nói một câu đầy thâm ý.

Kim Minh cảm thấy có chút kỳ quái nhìn thoáng qua Sở Mặc, bỗng nhiên nói:

- Cũng đúng, trình độ thần bí của Lục huynh ... dường như không kém cỏi vị lão tổ Huyết Ma Giáo kia.

Sở Mặc thản nhiên cười cười, thầm nghĩ trong lòng, không có một tên nào là ngu ngốc đó!

Lúc này, bên ngoài có người tiến vào thông báo, nói Lục gia phái người đến.

Sở Mặc và Kim Minh cũng đều biết, hẳn là Lục gia bên kia nghe nói chuyện xảy ra bên này, đến tìm hắn.

Kim Minh nhìn thoáng qua Sở Mặc, cười nói:

- Ân tình hôm nay của Lục huynh, Kim Minh khắc ghi trong lòng, đợi sau khi giải quyết hết mọi chuyện phiền muộn xong, nhất định sẽ mời Lục huynh uống vài ly.

Sở Mặc đứng lên cười nói:

- Cứ như vậy đi!

Sở Mặc nói xong, nhìn thoáng qua Kim Minh nói:

- Về Phương Lan, trong này ta có một viên đan dược, sau này ngươi dẫn cô ấy qua tìm ta nhé.

Sắ mặt Kim Minh có chút cổ quái nhìn Sở Mặc, lúc trước Sở Mặc chính là nghe Vương Võ nói Huyết Ma Giáo lão tổ đem Sở Mặc làm lư đỉnh, mới đột nhiên phẫn nộ như vậy.

Nghĩ đến phía trước Sở Mặc cùng với đoàn đón dâu tiến vào Cẩm Tú Thành, Kim Minh lập tức có chút hiểu lầm.

Sở Mặc nhìn ánh mắt của Kim Minh, vỗ vỗ trán, cười khổ nói:

- Ngươi đừng suy nghĩ nhiều, ta là thấy tư chất của Phương Lan tốt, muốn bồi dưỡng nàng.

Ngươi cũng giống như vậy, tư chất của ngươi mặc dù không tốt như vậy, nhưng vẫn có rất nhiều không gian nâng cao.

Ta hy vọng các ngươi giúp ta ba năm, sau đó... ta sẽ trả lại Kim gia các ngươi sự huy hoàng hơn so với năm xưa!

Sở Mặc nói xong, nhìn Kim Minh một cái:

- Về phần Phương Lan, ta nghĩ, trải qua nhiều chuyện như vậy, nàng có lẽ đã chấp nhận ngươi rồi.

-----o0o-----

Chương 868 : Người Lục gia đến. (2)

Chương 868 : Người Lục gia đến. (2)

Sắc mặt Kim Minh hơi hồng, vẻ mặt đầy vẻ xin lỗi nhìn Sở Mặc, thi lễ:

- Lục huynh không trách ... ta đa nghi rồi.

- Không sao, chuyện thường tình của con người.

Sở Mặc vỗ vỗ bờ vai của Kim Minh, sau đó đi ra ngoài.

Nhìn thấy người của Lục gia đến, Sở Mặc nao nao, không kìm nổi cười khổ trong lòng.

Hóa ra, người đến đây trước đây đã bị Sở Mặc chém mất một tay, Lục Nhất Phong.

Sở Mặc không biết là chính bản thân hắn muốn tới hay là Lục Thiên Duyệt phái hắn tới.

Nếu là chính bản thân hắn muốn tới, thế thì không có gì, nếu là Lục Thiên Duyệt gọi hắn tới, vậy trong này có chút hàm ý rồi.

- Thiên Minh công tử, ta là Lục Nhất Phong.

Lục Nhất Phong nhìn thấy Sở Mặc, thái độ vô cùng đoan chính, cũng rất khách khí, ôm tay thi lễ nói:

- Là Thiên Duyệt tiểu thư bảo ta đến đây mời Thiên Minh công tử về nhà đấy.

Quả nhiên là Lục Thiên Duyệt!

Sở Mặc thầm nhủ trong lòng, xem ra là Lục Thiên Duyệt cố ý để Lục Nhất Phong đến tìm mình rồi.

Tuy nhiên đây là đang khảo nghiệm chỉ số thông minh của ta sao?

Trong lòng Sở Mặc cười khổ, nếu đổi người khác, sợ là cho rằng Lục Thiên Duyệt có ý cảnh cáo Sở Mặc.

Bởi vì hiện tại toàn bộ Cẩm Tú Thành chỉ có Lục Thiên Duyệt mới biết được thân phận thật sự của Lục Thiên Minh.

Tuy nhiên Sở Mặc biết, Lục Thiên Duyệt khẳng định không có ý nghĩ kia, trên thực tế, cũng không có thể có loại suy nghĩ như vậy.

Bởi vì hiện tại toàn bộ Cẩm Tú Thành, phàm là có tư cách biết "Lục Thiên Minh", đều là người có chiến lực kinh khủng như thế nào.

Nếu như nói người Lục gia trước kia là một trong những gia tốc mạnh nhất Cẩm Tú Thành, vậy thì Lục gia bây giờ ... là gia tộc mạnh nhất trong Cẩm Tú Thành!

Thậm chí ngay cả một trong cũng phải bỏ đi!

Mà nguyên nhân căn bản không phải là bởi vì đệ tử đích truyền của chưởng môn Linh Động Sơn, Lục Thiên Duyệt, mà là vì trong lúc đó đột nhiên xuất hiện một họ hàng xa của Lục gia, Lục Thiên Minh!

Cho nên Lục Thiên Duyệt không thể dùng Lục Nhất Phong đến dò xét hoặc là cảnh cáo Sở Mặc, mục đích duy nhất, chính là dùng phương pháp này, nói cho Sở Mặc yên tâm tiếp tục lấy thân phận là Lục Thiên Minh đi.

Bởi vì Lục Nhất Phong và người của Lục gia giống nhau, trong lòng vửa sùng bái vừa cảm kích Lục Thiên Minh.

Để cho hắn lộ mặt trước Sở Mặc, cũng có lợi.

Nếu chẳng may có một ngày thân phận của Sở Mặc bại lộ, như vậy toàn bộ Lục gia, không ai có lý do gì căm hận Sở Mặc.

Phải, nguyên nhân đích thật của Lục gia là vì Sở Mặc mới gặp đại nạn.

Chuyện này nói cho cùng, Sở Mặc cũng không rõ tình hình. .

Cũng không trách lên đầu Sở Mặc được.

Sau đó quay đầu Sở Mặc lấy thân phận của Lục Thiên Minh, trợ giúp Lục gia đi lên con đường quật khởi lại.

Cho nên trên dưới Lục gia, bất cứ kẻ nào cũng không có tư cách hận Sở Mặc.

Người duy nhất có tư cách, có lẽ chính là Lục Nhất Phong, dù sao hắn từng bị Sở Mặc chém đứt một cánh tay.

Tuy rằng hiện tại đã nối lại, nhìn qua cũng không có gì đáng ngại.

Nhưng đúng là không linh hoạt hơn trước, ít nhất cũng phải khôi phục vài năm nữa, mới có thể khôi phục hoàn toàn.

Nhưng nếu để cho Lục Nhất Phong càng sùng bái "Lục Thiên Minh" hơn, vậy cho dù là có một ngày Lục Nhất Phong biết chuyện này, chỉ sợ không hận nổi Sở Mặc.

Kỳ thật việc này, trong lòng Sở Mặc cũng không thèm để ý.

Nhưng đây nói rõ Lục Thiên Duyệt coi trọng hắn, nhiều khi một chuyện nhỏ, có thể nhìn ra rất nhiều thứ.

Sở Mặc nghĩ thầm trong lòng, sau đó hướng về phía Lục Nhất Phong khẽ mỉm cười:

- Được, chúng ta trở về vậy.

Sở Mặc theo sau chào từ biệt Kim Minh, Lục Nhất Phong cũng chào hỏi Kim Minh, sau đó hai người liền vội vàng rời khỏi Kim gia, lên xe ngựa của Lục gia.

Sở Mặc thấy thần sắc của Lục Nhất Phong, dường như có chút lo lắng, liền hỏi:

- Trong nhà xảy ra chuyện gì sao?

Lục Nhất Phong gật gật đầu, hạ giọng nói:

- Người của Linh Động Sơn đến rồi.

- Hả?

Sở Mặc thấy trên mặt của Lục Nhất Phong dường như không có vẻ gì vui mừng, lẽ ra người của Linh Động Sơn đến đây, trên dưới của Lục gia phải vui mới đúng, phản ứng của Lục Nhất Phong thế này là sao?

- Đừng nhắc nữa!

Trên mặt của Lục Nhất Phong, lộ ra vài phần căm phẫn, nói:

- Gia tộc xảy ra chuyện lớn như vậy, Thiên Duyệt tiểu thư đem chuyện đầu tiên truyền về cho sư môn, nhưng phản ứng của Linh Động Sơn bên đó ... lại chậm đến thần kỳ.

Theo lý mà nói, Thiên Duyệt tiểu thư là đệ tử thân truyền chưởng môn Linh Động Sơn, bên kia tuyệt không nên đối xử lạnh lùng như thế mới đúng.

- Đúng vậy, Linh Động Sơn cùng Linh Vận Môn và Linh Thủy Điện, được xưng tam linh, lực lượng ngưng tụ một chỗ, đủ để cho bất luận thế lực lớn nào cũng không dám khinh thường.

Sở Mặc nói.

- Chúng tôi cũng nghĩ như vậy, nhưng kết quả, không phải là như vậy.

Lục Nhất Phong càng căm phẫn hơn lúc nãy, cười lạnh nói:

- Hiện tại mới biết được, thì ra Linh Động Sơn bên kia nghe nói Lục gia chúng ta có ân oán Huyết Ma Giáo, bọn họ sợ hãi rồi!

Trên mặt của Lục Nhất Phong mang theo vài phần đùa cợt, cười lạnh nói:

- À không, vừa rồi một trưởng lão của Linh Động Sơn, sau khi nhìn thấy Thiên Duyệt tiểu thư, đầu tiên là hung hăng khiển trách Thiên Duyệt tiểu thư một trận, sau đó còn nói đây là chuyện của Lục gia, không có quan hệ gì với Linh Động Sơn.

Thiên Duyệt tiểu thư cũng nổi giận, nói các ngươi có thể giúp thì giúp, không thể giúp thì cũng đừng ở đây nói đông nói tây.

Kết quả là, trưởng lão Linh Sơn Động kia, không ngờ đem đến một bức thư do chính chưởng môn Linh Động Sơn viết.

Thiên Duyệt tiểu thư xem lá thư này xong lập tức khóc...

Sau đó nghe nói người đã trở về rồi, cũng nghe nói chuyện xảy ra ở Kim Gia.

Vị trưởng lão của Linh Động Sơn phản ứng càng thêm kịch liệt, nói ...

- Nói cái gì?

Sở Mặc nhìn lối nói có chút quanh co của Lục Nhất Phong, thản nhiên cười:

- Cứ nói đừng ngại.

- Hắn nói Thiên Minh công tử căn bản chính là rắp tâm hại người.

Lôi hết toàn bộ người Lục gia xuống nước, thậm chí còn muốn kéo Linh Động Sơn xuống nước.

Lục Nhất Phong vẻ mặt tức giận nói:

- Người đó người không biết quá đáng như thế nào đâu, ngay trước mặt Thiên Duyệt tiểu thư, nói phải lập tức gọi người trở về.

Sau đó trước mặt phân rõ giới hạn với người.

- Vì thế Lục Thiên Duyệt cho người đến tìn ta qua đó?

Trong lòng của Sở Mặc, cũng có chút không thoải mái, nhìn Lục Nhất Phong trầm giọng nói.

-----o0o-----

Chương 869 : Trưởng lão Linh Động Sơn

Chương 869 : Trưởng lão Linh Động Sơn

- Thiên Minh công tử người đừng hiểu lầm, Thiên Duyệt tiểu thư bảo ta tới tìm người, là muốn ta nói trước với người.

Thiên Duyệt sẽ không phân rõ với hạn với người.

Nhưng nếu tiểu thư không đến đây gọi người về, thì vị trưởng lão Linh Sơn Động kia, sẽ đến Kim gia kiếm người.

Thiên Duyệt tiểu thư cũng là sợ chuyện ngày càng lớn, mới cho ta đến kiếm người.

Lục Nhất Phong giải thích nói.

- Trưởng lão của Linh Động Sơn...

Hắn có tư cách gì quản chuyện của ta?

Sở Mặc cười lạnh nói:

- Hơn nữa, chuyện này sao lại liên quan đến Linh Động Sơn?

Chẳng lẽ bởi vì Lục Thiên Duyệt là đệ tử của Linh Động Sơn bọn họ, bọn họ liền cảm thấy rằng chuyện này có liên quan đến bọn họ?

Cho rằng Huyết Ma Giáo sẽ trả thù bọn họ?

Thật thú vị mà!

- Ai nói không phải chứ, quả thực chính là bất chấp lý lẽ mà!

Lục Nhất Phong nói:

- Thiên Duyệt tiểu thư lúc ấy đi không được, nhưng ta hiểu được ý tứ của tiểu thư, Thiên Minh công tử lát nữa trở về, cũng không cần chấp nhặt với bọn họ...

Sở Mặc cười cười:

- Yên tâm đi.

Ta tự có chừng mực.

Lục Nhất Phong thở dài nói:

- Thiên Minh công tử có điều không biết, Linh Động Sơn trưởng lão mang đến lá thư tự tay chưởng môn Linh Động Sơn viết, chính là muốn gả Thiên Duyệt tiểu thư cho thiếu chủ Linh Vận Môn...

- Hả?

Sở Mặc lập tức giật mình bất ngờ:

- Tại sao có thể như vậy?

- Đây là hảo ý của Linh Động Sơn!

Trong giọng nói của Lục Nhất Phong đầy vẻ trào phúng cười lạnh nói:

- Linh Động Sơn không dám trêu chọc Huyết Ma Giáo, nhưng lại không muốn người khác nói xấu họ.

Cho nên, muốn đem Thiên Duyệt tiểu thư đi.

Nhưng nếu không có một lý do thích hợp, khẳng định là không được, Thiên Duyệt tiểu thư không thể trong lúc này bỏ Lục gia một mình rời khỏi.

Cho nên, bên đó liền định để Thiên Duyệt tiểu thư gả cho Thiếu chủ Linh Vận Môn.

Như vậy, Thiên Duyệt tiểu thư tuy rằng vẫn là người của Lục gia, nhưng lại biến thành thê tử của thiếu chủ Linh Vận Môn.

Huyết Ma Giáo cho dù tiếp tục nhằm vào Lục gia, cũng không tiếp tục gây phiền toái cho Thiên Duyệt tiểu thư.

Dù sao, đắc tội một người, đắc tội một đại môn phái, có chút không đáng.

Lục Nhất Phong nói xong, sau đó nổi giận mắng:

- Căn bản chính là một chủ ý cùi bắp!

Thiếu chủ Linh Vận Môn kia, cũng không phải là thứ gì, hắn theo đuổi Thiên Duyệt tiểu thư cũng không phải ngày một ngày hai.

Lần này, không ngờ động đến chưởng môn Linh Động Sơn, đây không phải lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn sao!

Sợ Mặc từ trong lời kể của Lục Nhất Phong, dần dần hiểu ra việc gì xảy ra.

Trong lòng cũng không khỏi có chút bất đắc dĩ, cũng có chút lạnh giá.

Linh Động Sơn, ở thế hệ này, đã xem như một môn phái vô cùng cường mạnh.

Cùng Linh Thủy Điện và Linh Vận Môn, gọi lại Tam Linh.

Người sáng lập ba phái, là đệ tử của cùng một sư phụ mà ra.

Cho nên giữa ba môn phái, khí đồng liên chi, vẫn luôn duy trì quan hệ chặt chẽ.

Huyết Ma Giáo bên kia, sẽ không thể tấn công vào bên này, cho nên, là đầu sỏ của Tam Linh, kỳ thật tương đương đã đứng ở thế bất bại.

Nhưng bọn họ vẫn kiêng kị Huyết Ma Giáo đến mức này, đổi lại nếu trước ngày hôm nay, Sở Mặc có thể có chút khó hiểu.

Tuy nhiên sau khi hiểu một chút về Huyết Ma Giáo, Sở Mặc cũng hiểu được chỗ khó xử của Linh Động Sơn.

Có thể hiểu là hiểu, nhưng Sở Mặc không ủng hộ biểu hiện máu lạnh như vậy của Linh Động Sơn.

Rất nhanh, Sở Mặc và Lục Nhất Phong hai người trở về Lục gia, đi theo Lục Nhất Phong đi vào phòng tiếp khách của Lục gia.

Sở Mặc trước khi bước vào phòng tiếp khách, cảm nhận được ánh mắt nhìn mình vô cùng không tốt.

Sở Mặc ngẩng đầu nhìn lại, thấy những người này toàn bộ đều mặc trang phục thống nhất, không phải là người của Lục gia.

Những người này có thể là đệ tử của Linh Động Sơn.

Tuy nhiên trong lòng của Sở Mặc cảm thấy có chút kì lạ: Những người này tại sao lại phát ra địch ý mãnh liệt như vậy?

Chẳng lẽ do chuyện này có thể ảnh hưởng đến Linh Động Sơn?

Nhưng ảnh hưởng này ... gần như bằng không, căn bản là cực kỳ nhỏ mà!

Nếu ngay cả này điểm này cũng không gánh vác được, còn thành lập môn phái làm gì?

Giải tán đi cho rồi!

Trong lòng Sở Mặc suy nghĩ, trực tiếp đẩy cửa ra, bước vào tiếp khách Lục gia.

Trong phòng khách, ngồi bốn người, thấy Sở Mặc tiến vào, toàn bộ đều nhìn về hắn.

Trong bốn người, trong đó có hai người, một người là gia chủ hiện nay của Lục gia Lục Thiên Kỳ, chữ "thay mặt" kia, đã bị bỏ đi, người kia, là Lục Thiên Duyệt, thấy Sở Mặc đến, nàng nhẹ nhàng vuốt cằm.

Lục Thiên Kỳ đứng lên, vui vẻ kêu lên:

- Thiên Minh ca ca, ngươi đã về rồi!

Sở Mặc gật gật đầu, nhìn về phía hai người còn lại.

Ngồi bên cạnh Lục Thiên Duyệt là một lão già chường ngũ tuần, hơi gầy, lúc hướng về Sở Mặc, cũng chính là lúc đang quan sát Sở Mặc.

Nhưng mà vẻ mặt khi đánh giá Sở Mặc, mang theo vài phần ngạo nghễ.

Trên người của hắn, tản ra một uy áp thản nhiên, gần như gần đến cảnh giới Nguyên Anh!

Hẳn là một tu sĩ đỉnh cao Kim Đan kỳ.

Sở Mặc theo bản năng dùng Thương Khung Thần Giám, nhìn liếc qua người này.

- Trung kỳ Nguyên Anh, thể chất cấp bảy, trọng thương chưa khỏi hẳn.

Trong lòng Sở Mặc, đột nhiên dấy lên cơn sóng gió động trời, trên mặt giữ được thần sắc bình tĩnh, nhìn về phía người kia.

Còn người kia, nhìn vào khoảng hơn bốn mươi, tướng mạo nho nhã, có nụ cười hiền lành.

Dường như là một người có tính cách tốt.

Nhìn thấy Sở Mặc nhìn mình, còn mỉm cười gật gật đầu nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc nhìn về phía Lục Thiên Duyệt:

- Thiên Duyệt, hai vị này là?

- Ngươi chính là Lục Thiên Minh?

Không đợi Lục Thiên Duyệt nói, lão già gầy gò kia liền ngước cằm vẻ mặt đầy ngạo nghễ, hướng về phía Sở Mặc hỏi.

- Ha ha, Thiên Minh ca, ta giới thiệu cho mọi người một chút..

Lục Thiên Duyệt vội cắt đứt lời nói của lão gầy, để chuyển hướng khác.

Nếu không thì có thể còn chưa như thế nào, hai bên đã phát sinh mâu thuẫn.

Đối với tính tình của Sở Mặc, Lục Thiên Duyệt tự cho là hiểu biết.

Biết Sở Mặc là cái loại ăn mềm không ăn cứng.

Thái độ càng cứng rắn, mạnh mẽ, càng có thể dẫn đến hậu quả nghiêm trọng.

Mấy đệ tử Kim Đan kỳ thân truyền của Huyết Ma Giáo, không phải là chết như vậy sao?

Nếu không đụng đến Sở Mặc, trực tiếp dẫn động Thiên kiếp, mấy tên đệ tử thân truyền Kim Đan kỳ Huyết Ma Giáo, cũng sẽ không chết oan ức như vậy.

Lục Thiên Duyệt nhìn vào người trung niên khoảng bốn mươi tuổi kia, nói với Sở Mặc:

- Vị này, là Phó điện chủ Linh Thủy Điện, Ngô Huy Ngô sư thúc!

-----o0o-----

Chương 870 : Bách Biến Đạo Nhân lại xuất hiện

Chương 870 : Bách Biến Đạo Nhân lại xuất hiện

Lục Thiên Duyệt nói xong, khẽ mỉm cười:

- Thực lực của Ngô sư thúc, đã bước vào cảnh giới Nguyên Anh, là tấm gương đáng để hậu bối chúng ta học tập!

Sở Mặc hướng về phía Ngô Huy ôm quyền chào:

- Gặp qua tiền bối Ngô Huy!

Ngô Huy hướng về phía Sở Mặc mỉm cười gật gật đầu:

- Người trẻ tuổi, ngươi rất giỏi đó!

- Vị này chính là Linh Động Sơn lục trưởng lão của chúng ta, đạo hiệu Khinh Linh Tử, sư thúc là của ta.

Lục Thiên Duyệt lúc này nhìn thoáng qua Khinh Linh Tử, sau đó nói:

- Lục trưởng lão thân cảnh giới đã đạt đến đỉnh cao Kim Đan kỳ, bất cứ lúc nào cũng có thể đạt đến cảnh giới Nguyên Anh!

Ở Linh Động Sơn có được địa vị cực cao.

Lỗ mũi Khinh Linh Tử khẽ hừ một tiếng, thản nhiên nhìn thoáng qua Lục Thiên Duyệt, không nói gì, nhưng thần thái tràn đầy sự mất kiên nhẫn.

Lục Thiên Duyệt coi như không thấy phản ứng của Khinh Linh Tử, bình thường lục trưởng lão tuy rằng xem người chào đoán, nhưng mà cũng không đáng ghét như vậy.

Không biết lần này như thế nào, chẳng lẽ tấn công cảnh giới Nguyên Anh đã thất bại?

Suy nghĩ của Lục Thiên Duyệt có chút không hay.

Đại khái là sợ Lục Nhất Phong không nói rõ với Sở Mặc.

Lục Thiên Duyệt phỏng chừng giải thích thêm vài câu, nhìn Sở Mặc nói:

- Khinh Linh Tử sư thúc trên đường tình cờ gặp Ngô Huy sư thúc, vì thế Ngô Huy sư thúc cũng qua đây quan tâm nhà chúng ta chút.

Lúc đang nói nhà chúng ta, thần thái Lục Thiên Duyệt vô cùng tự nhiên.

Không có bất kỳ cảm giác ngượng ngùng nào.

Đồng thời Lục Thiên Duyệt cũng đang âm thầm nhắc nhở Sở Mặc, chuyện này, cùng vị Phó điện chủ Linh Thủy Điện này, hẳn là không có bất cứ quan hệ nào.

Sở Mặc lúc này trong lòng đã có tính toán.

Hắn hiện tại hiểu rất rõ.

Vị Khinh Linh Tử... tuyệt đối là giả!

Người khác không biết Khinh Linh Tử thật sự có tu vi như thế nào, Lục Thiên Duyệt không thể nào không biết!

Tuyệt sẽ không đem một tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ, nói thành tu sĩ đỉnh cao kỳ Kim Đan, trừ phi Lục Thiên Duyệt và người Huyết Ma Giáo cùng nhau lừa hắn.

Nhưng này có thể sao?

Lúc này, vẻ mặt Khinh Linh Tử không kiên nhẫn nói:

- Được rồi, hiện tại hắn đến rồi, Thiên Duyệt, tranh thủ thời gian đi.

Lục Thiên Duyệt có chút xấu hổ cười cười.

Lúc này, vị Phó điện chủ Linh Thủy Điện kia, cũng thản nhiên nói:

- Khinh Linh Tử sư đệ.

Ngươi có thể hơi gấp phải không?

Ta còn không biết người trẻ tuổi này là ai.

Đuôi lông mày Khinh Linh Tử nhướng lên:

- Ngô Huy sư huynh không biết hắn là ai?

Người vừa mới đàm luận nửa ngày, không phải là hắn sao?

Lục gia đột nhiên xuất hiện cao thủ thần bí, anh hùng giết năm vị đệ tử thân truyền của Huyết Ma Giáo ...

Chậc chậc, người có năng lực trẻ tuổi như vậy, Ngô Huy sư huynh nhất định rất thích?

Sở Mặc chú ý tới lúc Khinh Linh Tử nói đến ba chữ Huyết Ma Giáo kia, nhìn qua tuy là vô cùng tự nhiên lưu loát, không có chút đình trệ nào.

Nhưng trong ánh mắt của gã, hiện lên vẻ hận ý nồng đậm.

Một người có thể che dấu thần thái của mình.

Nhưng rất có thể che dấn hoàn toàn biến hóa của ánh mắt.

Ngô Huy nhìn thoáng qua Khinh Linh Tử.

Trên mặt cũng lộ ra vài phần không vui vẻ.

Giữa tam linh khí đồng liền cành không phải là giả, nhưng đến hiện tại, giữa tam linh cũng là đường ai nấy đi.

Lần này Ngô Huy cũng là muốn đến Cẩm Tú Thánh tìm hiểu một chút bên này xảy ra chuyện gì, trong lòng cũng có tính toán.

Không ngờ gặp được Khinh Linh Tử, vì thế cùng nhau đến.

Hắn và Khinh Kinh Tử, cũng chỉ coi như là quen biết, không có giao tình gì hết, càng không nói quen thuộc được.

Cho nên, Khinh Linh Tử kẹp thương đeo gậy nói chuyện.

Trong lòng Ngô Huy cũng không thoải mái, trong lòng tự nhủ một trưởng lão tiểu phá Kim Đan kỳ, trước mặt Phó điện chủ ta đây giả bộ chức cao lắm sao?

- Huyết Ma Giáo sao, nghe nói bọn họ rất hùng mạnh, có thể giết năm đệ tử thân truyền của Huyết Ma Giáo, cũng đích xác có thể xứng đáng hai chữ anh hùng này rồi!

Ngô Huy thản nhiên làm cho Khinh Linh Tử khó chịu.

Anh hùng từ trong cách nói hai người, ý vị hoàn toàn khác nhau!

Khinh Linh Tử là trào phúng, Ngô Huy... lại là ở tán thưởng.

Lục Thiên Duyệt cảm giác trong không khí dường như có chút căng thẳng, lập tức mở miệng nói:

- Khinh Linh Tử sư thúc, Ngô Huy sư thúc, vị này, là Lục Thiên Minh, từ nhỏ lớn lên cùng con.

Hắn là người của Lục gia!

Con cũng là người của Lục gia, cho nên, con tuyệt đối sẽ không vạch rõ quan hệ với hắn, những việc mà người này làm, đều là giúp Lục gia!

Lục Thiên Duyệt rất sợ Khinh Linh Tử không cho nàng có cơ hội nói những lời này, vì thế thừa dịp giới thiệu thân phận của Sở Mặc, nói luôn những lời này ra.

Sắc mặt của Khinh Linh Tử, nháy mắt trở nên rất khó coi, hắn "bạt" một tiếng, đánh vào cái bàn bên cạnh, khiến cho tất cả chén trà toàn bộ đều rơi xuống mặt đất, phát ra liên tiếp tiếng vang đinh đang.

Cả giận nói:

- Càn quấy!

Cả lời của chưởng môn ngươi cũng không nghe sao?

Nói xong, còn hết sức kích động đứng dậy, đi hướng về Sở Mặc, vừa đi, vừa giận nói:

- Tên quỷ nhỏ, đều là do ngươi!

Nếu không phải ngươi giết năm tên đệ tử của Huyết Ma Giáo, Huyết Ma Giáo bên đó sao đem áp lực đè lên đầu Linh Động Sơn?

Nếu không phải ngươi ...

Khinh Linh Tử nói xong, đã đi tới trước mặt Sở Mặc, vẻ mặt dữ tợn, lòng đầy căm phẫn, tựa hồ cực hận đối với Sở Mặc.

Lục Thiên Duyệt nhìn vào có chút há hốc mồm, nàng đến bây giờ vẫn chưa hiểu rõ.

Vị lục trưởng lão này vì sao căm hận Sở Mặc như thế?

Chuyện này nói cho cùng, cũng không liên quan gì đến Linh Động Sơn!

Sao lại căm hận nhiều như vậy?

Lục Thiên Kỳ lại trợn mắt há hốc mồm, từ đầu đến cuối, nàng cũng chỉ chào hỏi cùng "Lục Thiên Minh", thời gian còn lại, liền ngồi ở đó ngơ ngác nhìn.

Về phần Phó điện chủ Linh Thủy Điện, Ngô Huy, lại nhìn xem nhíu mày, thầm nghĩ trong lòng: Linh Động Sơn bên kia, sao càng ngày càng thoái lui?

Tìm tu sĩ Kim Đan kỳ làm trưởng lão thì thôi, sao còn là một kẻ thiểu năng chứ?

Trước mắt vị này... là kẻ thiểu năng sao?

Hiển nhiên không phải!

Hắn đến trước mặt của Sở Mặc, vẻ mặt dữ tợn, giận mắng đến nước miếng bay tứ tung, sau đó ... bỗng nhiên!

Một hơi thở Nguyên Anh kinh khủng, nháy mắt bao trùm Sở mặc áp bức xuống.

Sau đó trực tiếp ra tay, hung hăng một chưởng, đánh vào thiên linh Sở Mặc!

Nguyên Anh!

Một kích toàn lực! ...

Toàn bộ phòng tiếp khách nháy mắt đã sụp đổ!

Cả tòa nhà giống như là đã xảy ra một vụ nổ lớn, đất đá, gỗ củi, mái ngói,... bắn ra tứ tung khắp nơi.

-----o0o-----

Chương 871 : Ta không nói ngươi biết

Chương 871 : Ta không nói ngươi biết

Hai chị em Lục Thiên Kỳ và Lục Thiên Duyệt chuẩn bị không kịp, bị đè đến hộc máu tại chỗ, Lục Thiên Kỳ bởi vì cảnh giới, tổn thương càng nghiêm trọng.

Lục Thiên Kỳ sợ ngây người!

Lục Thiên Duyệt cũng sợ ngây người!

Ngay cả Phó điện chủ Linh Thủy Điện, Ngô Huy, cũng ngây người ra tại chỗ.

Tuy nhiên khí thế này, đến rất nhanh, đi cũng rất nhanh, nháy mắt đã không còn.

Mọi người vội dụi mắt, thấy thanh trường kiếm lạnh băng trong tay Sở Mặc, đâm xuyên thẳng tắp vào tim của "Khinh Linh Tử".

Đâm xuyên qua hắn!

Lục Thiên Kỳ:

- Hả?

Lục Thiên Duyệt:

- A!

Ngô Huy:

- Đây...

"Khinh Linh Tử" từ trong miệng chảy ra dòng máu tươi, trong mắt không có bao nhiêu sợ hãi, chỉ có điều tràn đầy vẻ kinh ngạc và ngoài ý muốn, khó khăn nói:

- Ngươi thế nào ...

- Đây là lần thứ tư rồi!

Cải trang thiếu phụ trong cung, thanh niên trai tráng, thiếu nữ...

đều là ngươi, ta đã biết, ngươi là Bách Biến Đạo Nhân!

Vẻ mặt Sở Mặc khinh bỉ nhìn Bách Biến Đạo Nhân:

- Ở trước mặt ta, ngươi đều chưa thành công qua lần nào!

Nhưng một chút trí nhớ của ngươi cũng không có.

Sở Mặc lạnh lùng nhìn Bách Biến Đạo Nhân, sau đó trường kiếm trong tay mạnh mẽ ấn xuống, chém Bách Biến Đạo Nhân cấp Nguyên Anh đang chuẩn bị chạy trốn thành hai nửa:

- Ngươi nói ngươi có nên chết hay không?

Phụt!

Bách Biến Đạo Nhân phun mạnh ra một ngụm máu, sau đó nháy mắt biến thành một người khác, đồng thời nhanh chóng biến thành kẻ già nua.

Đầu Sở Mặc khẽ lắc sang bên, tránh né ngụm máu tươi mà Bách Biến Đạo Nhân phun ra, cổ tay dùng lực xoay một cái, thanh trường kiếm trong tay đã khiến Bách Biến Đạo Nhân kỳ Nguyên Anh vỡ nát!

Bách Biến Đạo Nhân lập tức phát ra một tiếng thê lương đến cực điểm.

- A!

Toàn bộ Lục gia, nháy mắt đại loạn!

Vô số người của Lục gia đều chen chút tới phía trước.

Thời khắc mấu chốt, Lục Thiên Duyệt đứng ra, hét lớn một tiếng:

- Tất cả lui ra!

Rời khỏi nơi này!

Nàng không thể để chuyện này truyền ra ngoài, bởi vì quá kinh người!

Lục trưởng lão Khinh Linh Tử của Linh Động Sơn, lại là Bách Biến Đạo Nhân giả mạo hay sao?

Vậy Khinh Linh Tử thật đâu rồi?

Còn lá thư này, lá thư này tuyệt đối là thư chưởng môn Linh Động Sơn tự tay viết!

Trong đây ẩn giấu rất nhiều bí mật đây.

Lục Thiên Duyệt buộc phải không cẩn thận.

Người của Lục gia ngơ ngác nhìn nhau.

Toàn bộ không biết chuyện gì đã xảy ra.

Lục Thiên Kỳ yếu ớt đứng lên.

Nói:

- Tất cả đều lui ra...

Không có chuyện gì đâu.

Người của Lục gia lúc này không phải toàn bộ đều chịu lui ra, nhưng vẫn thủ ở bên ngoài.

Bởi vì bọn họ cũng rất lo lắng tình hình nơi này.

Bách Biến Đạo Nhân lúc này đã biến thành lão già vô cùng xa lạ, bởi vì Nguyên Anh bị hủy, lực lượng nguyên tuyền biến mất, cả người trong giây lát liền trở nên già nua không thể tin nổi.

Hắn nhìn Sở Mặc, trong mắt tràn đầy sợ hãi và khó hiểu.

- Ngươi...

Một Kim Đan tu sĩ, rốt cuộc là như thế nào... nhìn thấu ta chứ.

Trên đời này... ngoại trừ lão tổ ra, chưa từng có ai ... có thể nhìn thấu được cải trang của ta.

Còn nữa... ngươi chỉ là cảnh giới Kim Đan, làm sao có thể... mạnh như vậy?

Trong mắt của Bách Biến Đạo Nhân, đầy vẻ không cam lòng.

Loại hưng phấn sắp gần đến tầm tay, đột nhiên bị người ta xoay trở biến thành hoảng sợ.

Chuyển biến này quả thật là quá lớn, khiến cho cả người hắn trong chớp mắt hoàn toàn sụp đổ.

- Ha ha.

Sở Mặc cười lạnh nhìn Bách Biến Đạo Nhân:

- Ngươi phải từ lúc mới bắt đầu, đường đường chính chính đánh với ta, ta đây chưa chắc là đối thủ của ngươi.

Tuy nhiên, ngươi lại dùng thủ đoạn với ta.

Tại sao ta không thể tính toán lại với ngươi?

Quân bài chưa lật, cũng không phải chỉ có ngươi mới có.

- Thật sự là... không ngờ!

Ta không cam lòng!

Bách Biến Đạo Nhân suy yếu nói.

Cảnh giới tu sĩ Nguyên Anh, sinh mạng hùng mạnh vô cùng, bị đâm xuyên trái tim bị phá huỷ Nguyên Anh, hắn vẫn chưa chết ngay lập tức.

Kỳ thật quan trọng chính là chấp niệm đang chống đỡ hắn.

Hắn trước sau vẫn không hiểu, người này rốt cuộc dựa vào cách gì, liên tiếp bốn lần ...đều phát hiện ra hắn.

- Ngươi trả lời ta trước, Khinh Linh Tử thật sự đâu rồi?

Sở Mặc biết rằng Lục Thiên Duyệt và Ngô Huy những người này quan tâm nhất chính là vấn đề này, hắn lạnh lùng nhìn Bách Biến Đạo Nhân:

- Ngươi nói cho ta biết, ta sẽ nói cho ngươi biết.

- Khinh Linh Tử?

Con gà yếu đuối đó ... chết rồi.

Bách Biến Đạo Nhân trên mặt lộ ra vài phần đắc ý:

- Ta biến thành một cô gái, hỏi đường hắn, kết quả là tên khốn đó, không ngờ dám thừa dịp chỗ hoang vu, muốn lợi dụng bản tôn!

Bị bản tôn khống chế, khảo vấn một phen, mới phát hiện hắn đến từ Linh Động Sơn.

Trên người còn mang theo thư chưởng môn Linh Động Sơn tự tay viết, bản tôn sau khi xem, quyết định tương kế tựu kế.

Đi vào Cẩm Tú Thành, nghe ngóng một chút, thì biết người tên là Lục Thiên Minh, là người của Lục gia.

Quả thật là thiên ý ... thật trùng hợp, vì thế bản tôn quyết định, cho ngươi chút bất ý, nhân cơ hội giết ngươi... thật không ngờ... thật không ngờ ... vẫn thất bại trong gang tấc!

Bách Biến Đạo Nhân giậm chân đấm ngực, mồm khạc ra máu, cả người thể hiện ra vẻ không cam lòng.

Sau đó hắn nhìn Sở Mặc:

- Ta...

Ta nói cho ngươi rồi, ta sắp chết rồi, ngươi, ngươi nói ta biết, tại sao ngươi nhìn thấu ta?

Nói xong, liền khẩn thiết nhìn Sở Mặc.

Lục Thiên Duyệt nghe nói Khinh Linh Tử đã chết rồi, trên mặt lập tức lộ ra vẻ thương tâm, đồng thời quát lớn:

- Khinh Linh Tử sư thúc căn bản không phải loại người như ngươi nói!

- Ha ha ... tiểu cô nương, tri nhân tri diện bất tri tâm, ngươi làm sao biết Khinh Linh Tử không phải là loại người như vậy?

Mặt Bách Biến Đạo Nhân kia giống như gốc cây già, lộ ra cười lạnh, trong mắt cũng hiện lên chút giảo hoạt.

Loại người như hắn chính là như vậy, đã chết cũng phải đào hố cho người khác.

Ngô Huy ở một bên thản nhiên nói:

- Thiên Duyệt, con không cần tin hắn, hắn cố ý nói như vậy, chính là muốn cho con căm hận sư môn của con.

Cho dù là thật, có thể cũng là vì suy nghĩ cho con, có một số chuyện, phải tự mình suy nghĩ nghiêm chỉnh.

Bất kể nói thế nào, quan hệ tam linh vẫn rất mật thiết.

Thân là Phó điện chủ của Linh Thủy Điện, Ngô Huy tất nhiên không muốn thấy đệ tử ưu tú của Linh Động Sơn, Lục Thiên Duyệt cuối cùng trở mặt thành thù với sư môn.

Lục Thiên Duyệt gật gật đầu, căm tức nhìn Bách Biến Đạo Nhân:

- Ta không tin!

Bách Biến Đạo Nhân cũng không để ý tới Lục Thiên Duyệt nữa, hắn đã đi tới con đường cuối cùng của sự sống, lúc nào cũng có thể chết.

Nhưng việc chưa làm rõ, cho dù hắn chết, cũng không cam lòng.

-----o0o-----

Chương 872 : Bách biến thuật

Chương 872 : Bách biến thuật

Sở Mặc run run trường kiếm trong tay, vẻ mặt rất nghiêm túc nhìn Bách Biến Đạo Nhân:

- Tại sao ta phải nói cho ngươi biết?

- Ngươi...

Ngươi ngươi ngươi...

Ngươi tại sao có thể gạt người?

Bách Biến Đạo Nhân căm tức Sở Mặc, sau đó bỗng nhiên cầu khẩn nói:

- Ta sắp chết rồi... ngươi xem như một người sắp chết ...

- Phải chết thì trên hết sao?

Sở Mặc bĩu môi:

- Ta không nói cho ngươi biết!

Bách Biến Đạo Nhân điên tiết lên, hoàn toàn sụp đổ, phun ra một ngụm máu lớn, vô cùng tức giận nhìn Sở Mặc:

- Ta thành quỷ cũng sẽ không bỏ qua ngươi!

- Thôi đi, ta ngay cả khi ngươi còn sống còn không sợ, còn sợ con quỷ sau khi ngươi chết?

Sở Mặc khinh thường cười lạnh một tiếng, sau đó nói:

- Mau chết đi, ta không nói ngươi biết!

Không nói ngươi biết!

Cho ngươi tức chết!

- Phụt!

Bách Biến Đạo Nhân liên tiếp phun ra mấy ngụm máu, hai mắt trợn lên, khí tuyệt thân vong.

Hơi thở cuối cùng này...

đích thị là bị Sở Mặc làm cho tức chết rồi.

Sở Mặc nhìn Bách Biến Đạo Nhân kia chết không nhắm mắt, liếc mắt, thầm nghĩ, bí mật lớn nhất của ta, làm sao có thể nói cho ngươi biết?

Thật thơ ngây!

- Không thể tưởng được, hắn không ngờ lại là một trong những Huyết Ma Giáo Ngũ Tổ, Bách Biến Đạo Nhân, Đại Năng Nguyên Anh trung kỳ...

Lục Thiên Duyệt ngẩn người thật lâu, mới bừng tỉnh lại, vẻ mặt ngẩn ngơ nhìn Sở Mặc:

- Càng không ngờ tới là ...

Đại năng kinh khủng như vậy ... không ngờ bị người giết rồi ...

Thiên Minh ca, người thật sự... quá hùng mạnh!

Câu cuối cùng này của Lục Thiên Dkêu Thiên Minh ca đầy ý vị thâm sâu, nàng bây giờ hy vọng người này chính là Lục Thiên Minh!

Lục Thiên Kỳ một bên mắt đã đẫm lệ mông lung nhìn Sở Mặc:

- Thiên Minh ca ca, nếu không phải là người, mọi người chỉ sợ bây giờ đã ...

Nói xong, mắt Lục Thiên Kỳ đỏ hoe, vẻ mặt sùng bái nhìn Sở Mặc.

Nếu nhìn bộ dạng hiện tại bây giờ của nàng, tuyệt đối không có người tin, không lâu trước đây, người trẻ tuổi mới nhậm chức gia chủ Lục gia vẫn là một tiểu tử giả điển hình.

Biến cố liên tục xảy ra, rốt cuộc khiến cho tiểu thư Lục gia thức tỉnh, trở nên rất cứng rắn.

Trên mặt của Ngô Huy, cũng mang theo vẻ chấn động, nhìn Bách Biến Đạo Nhân mặt mày già nua ngã ở trên đất ...

đã khí tuyệt bỏ mình trong lòng đầy cảm thán.

Chính mình không ngờ thấy được bộ dạng thật sự của Bách Biến Đạo Nhân!

Ngô Huy không kìm nổi lẩm bẩm nói:

- Hắn...

Thật là Huyết Ma Giáo Ngũ Tổ?

Cho tới bây giờ không ai thấy được diện mạo chân thực của Bách Biến Đạo Nhân?

- Sẽ không sai đâu, tu sĩ có được loại năng lực này trong toàn bộ Linh giới, hẳn là chỉ có Huyết Ma Giáo Bách Biến Đạo Nhân.

Hơn nữa, cũng chỉ có hắn, mới có lý do truy kích Thiên Minh ca.

Lục Thiên Duyệt nói xong, nhìn thoáng qua Sở Mặc:

- Trước kia người đột nhiên rời khỏi, chính là vì người này?

Sở Mặc gật gật đầu:

- Đúng vậy.

Lục Thiên Duyệt nhìn Sở Mặc liếc thật sâu, có một vấn đề nhưng nàng không thể nào hỏi trước mặt mọi người được.

Đó chính là: Sở Mặc rốt cuộc là như thế nào mà biết Bách Biến Đạo Nhân tới đây giết hắn?

Còn về Bách Biến Đạo Nhân là dựa vào cái gì mà tập kích Sở Mặc, Lục Thiên Duyệt ít nhiều biết một ít.

Nghĩ vậy, Lục Thiên Duyệt nhìn Sở Mặc nói:

- Đúng rồi, Thiên Minh ca, nếu Bách Biến Đạo Nhân có thể tìm tới nơi này, như vậy mấy vị lão tổ Huyết Ma Giáo khác... cũng có thể sẽ tìm đến đây không?

Ngô Huy lúc này ở một bên lắc lắc đầu nói:

- Không có khả năng toàn bộ đều qua.

Những người đó chưa chắc dễ dàng toàn bộ đều rời hang ổ.

Những năm gần đây, Huyết Ma Giáo tuy rằng vô cùng khiêm tốn, nhưng cũng không phải một kẻ thù cũng không có.

Bọn họ nếu trong lúc này dốc toàn bộ lực lượng, sợ là cũng sẽ khiến cho kẻ thù bọn họ chú ý.

Tuy nhiên trong khoảng thời gian này, phỏng chừng đệ tử Huyết Ma Giáo đến bên đây sẽ không ít đâu.

Lúc này Lục Thiên Duyệt mới nhẹ nhàng thở ra, nàng hiện tại vô cùng tin tưởng Sở Mặc, ngay cả Huyết Ma Giáo Ngũ Tổ cũng không là đối thủ, những đệ tử kia đến đây, nàng cũng không sợ.

Chỉ cần có Sở Mặc ở đây, nàng cảm thấy rất an tâm.

Lục Thiên Duyệt nghĩ thầm trong lòng, nhìn Ngô Huy nói:

- Sư thúc không dễ qua đây một lần, thì ở lại đây một chút được chứ?

Cho Lục gia một cơ hội chiêu đãi sư thúc?

Ngô Huy tự nhiên hiểu được dụng ý của Lục Thiên Duyệt, nếu không có chuyện mới xảy ra, hắn có lẽ sẽ từ chối.

Không muốn đắc tội Huyết Ma Giáo, tuyệt không chỉ có Linh Động Sơn.

Linh Thủy Điện cũng không muốn trêu chọc đối thủ khủng bố Huyết Ma Giáo này.

Nhưng đích thân thấy thần kỳ của Lục Thiên Minh, Ngô Huy cảm thấy, Lục gia chưa chắc sẽ giống như dự đoán trước đây của họ, sẽ bị Huyết Ma Giáo giết hại đến nỗi ngay cả chuột cũng không còn.

Có lẽ, chúng ta đều nghĩ sai.

Lục Gia, nói không chừng sẽ có cơ hội chuyển bại thành thắng!

Dù sao nơi này cách Huyết Ma Giáo vô cùng xa xôi.

Chỉ cần không phải mấy người lão tổ còn lại của Huyết Ma Giáo đích thân giáng lâm đến nơi này, Lục gia cũng sẽ không có cơ hội.

Dệt hoa trên gấm, vĩnh viễn không quý bằng đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.

Bản thân mình bây giờ ở đây, đối với Lục gia mà nói, chính là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.

Đây là một đại nhân tình!

Trong lòng của Ngô Huy nghĩ, gật gật đầu, mỉm cười nói:

- Được, vừa lúc ta cũng là lần đầu tiên đến Cẩm Tú Thành, vậy thì ở đây quấy rầy sư điệt mấy ngày vậy.

- Vậy thì tốt quá.

Trên mặt của Lục Thiên Duyệt lộ ra vui vẻ, sau đó nói:

- Ta tính đem chuyện xảy ra ở đây, hồi báo cho sư phục ta, kính xin Ngô sư thúc giúp ta làm chứng ...

Ngô Huy không chối từ, hắn nếu quyết định ở lại, tất nhiên chuyện này cũng không là cái gì cả.

Sau đó, Lục Thiên Duyệt không kéo dài, viết ngay một bức thư, mặt sau thêm thư của Phó điện chủ Linh Thủy Điện, Ngô Huy.

Nói rõ tình hình bên này, coi như là thư xác nhận giúp cho Lục Thiên Duyệt.

Lục Thiên Duyệt trong thư cũng không viết thẳng cự tuyệt chuyện sắp xếp hôn sự của sư phụ, mà nói bản thân mình bây giờ không rảnh thoát thân, nhất định phải chờ gia tộc hoàn toàn ổng định, mới có thể trở về phục mệnh sư phụ.

Đây cũng là ý của Sở Mặc, theo ý nghĩ của Lục Thiên Duyệt, là muốn trực tiếp cự tuyệt.

Tuy nhiên Sở Mặc chung quy là hiểu rõ ràng đạo lí đối nhân xử thế hơn.

Hắn cảm thấy Lục Thiên Duyệt nếu là thật làm như vậy, sẽ làm cho sư phụ vô cùng mất mặt.

Bởi vì có Linh Thủy Điện Phó điện chủ ở đây, sẽ làm sư phụ nàng cảm thấy đồ đệ của mình đang ngỗ ngịch trước mặt mình.

-----o0o-----

Chương 873 : Sự kinh ngạc của Lục Thiên Duyệt. (1)

Chương 873 : Sự kinh ngạc của Lục Thiên Duyệt. (1)

Nhưng ở trong thư, hoàn toàn không đề cập tới chuyện này, chính là có kéo dài thời gian giảm xóc.

Kỳ thật chỉ cần sư phụ của Lục Thiên Duyệt không phải đặc biệt ngu ngốc là sẽ có thể hiểu được đồ đệ của mình cự tuyệt hôn sự này.

Đợi khi nào Lục Thiên Duyệt trở lại sư môn, nói rõ tình hình chi tiết của mình với sư phụ, và cự tuyệt hôn sự này.

Đó là chuyện đóng cửa thầy trò bảo nhau.

Tin là trong lòng sư phụ tuy không thoải mái, nhưng cũng không cảm thấy tôn nghiêm bị thách thức.

Lục Thiên Duyệt đối với đề nghị này của Sở Mặc vui vẻ chấp nhận, đồng thời nửa nói đùa là Sở Mặc quả thật tinh ranh.

Đêm đó, Sở Mặc trở về nhà của mình, tìm chiếc nhẫn trữ vật của Bách Biến Đạo Nhân.

Hiện giờ Bách Biến Đạo Nhân đã chết rồi, hắn giữ phong ấn trên cái nhẫn, tự nhiên cũng sẽ bị biến mất, muốn mở ra, cũng sẽ dễ dàng rất nhiều.

Sở Mặc đối với loại bản lĩnh của Bách Biến Đạo Nhân có thể tùy ý biến thành bất cứ người nào không phải hướng tới bình thường.

Nếu hắn không có Thương Khung Thần Giám... căn bản không có khả năng phát hiện Bách Biến Đạo Nhân hóa thân.

Có thể sớm đã gặp độc thủ của hắn.

Trước kia sau khi liên tiếp cùng Bách Biến Đạo Nhân giao phong mấy lần, Sở Mặc vừa về tới Cẩm Tú Thành, đầu tiên đã tỉ mỉ tìm hiểu tình hình của Huyết Ma Giáo Ngũ Tổ.

Cũng biết chiến tích huy hoàng trước kia của Bách Biến Đạo Nhân, lúc nãy mới là lần đầu tiên gặp hắn, không chút do dự lựa chọn trực tiếp ra tay với hắn.

Cho nên nói cái chết Bách Biến Đạo Nhân cũng có chút oan, Sở Mặc là nhìn thấu bản chất, chứ không phải xem thấu ngụy trang của hắn.

Lại thử lần nữa, quả thật phong ấn còn lại trên chiếc nhẫn đã lỏng hơn rất nhiều, Sở Mặc lần này không tốn nhiều công sức, đã mở được chiếc nhẫn trữ vật ra.

Tuy là đã thấy quen những thứ tài nguyên cao cấp, nhưng đồ được trữ trong chiếc nhẫn của Bách Biến Đạo Nhân, vẫn là khiến cho Sở Mặc cảm thấy có chút giật mình.

- Đây quá là phong phú?

Sở Mặc theo bản năng nuốt nước miếng, lẩm bẩm một câu.

Trong không gian nhỏ của chiếc nhẫn là to chừng cả một căn phòng.

Bên trong toàn bộ đều để ô vuông tủ gỗ chỉnh tề.

Mỗi một ô vuông, toàn bộ đều để một món bảo vật.

Từ các dược liệu của các loại cực phẩm, đến các kim loại hi hữu ... tinh kim, mật ngân, nguyên tố thiết, ... lại đến các loại linh khí thành hình, đan dược, còn có rất nhiều chủng loại bảo vật khác, phân theo loại, gần như cần gì đều có!

Những cái khác không nói, chỉ là những thứ dược liệu, trong mắt Sở Mặc đã là giá trị liên thành, ít nhất có thể chế ra được mười mấy viên Trúc Cơ Đan phẩm chất hoàn mỹ!

Đương nhiên, đây đối với Sở Mặc mà nói là Hỗn Độn Hồng Lô, nếu như là người khác, lấy những thứ vật liệu này, cũng không cách nào luyện ra Trúc Cơ Đan hoàn mũ.

Có thể luyện ra mấy viên Trúc Cơ Đan vô hạ, thì phải thắp nhang rồi.

Cuối cùng, ở nơi trong nhất ở không gian cất giữ, Sở Mặc phát hiện một ít kinh thư điển tàng.

Sau khi cẩn thận tìm tòi, Sở Mặc rốt cuộc nhìn thấy một bộ điển tịch tương đối xa xưa.

- Chính là nó!

Trong lòng Sở Mặc mừng rỡ.

Bách biến thuật!

Sở Mặc lấy bách biến thuật ra, trên mặt lộ ra vui vẻ tươi cười.

Có pháp thuật này, đến Tiên giới, còn có hiệu quả thần kì hay không, có một số chuyện rất khó nói, vì dù sao Sở Mặc đối với Tiên giới cũng không hiểu biết gì nhiều.

Nhưng ở Linh giới, pháp thuật này tuyệt đối là lợi khí chơi xấu nhất đẳng.

Sở Mặc đâm đầu vào, bắt đầu chăm chỉ học.

Mãi cho đến khi trời sáng choang, Sở Mặc mới có thể thu Bách Biến Thuật lại, đồng thời nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Sau đó có chút khiếp sợ mà nói:

- Không biết Bách Biến Đạo Nhân ở đâu lấy được bộ công pháp kia, đây đâu phải là thuật pháp?

Đây rõ ràng là thần thông chân chính!

Thứ mà bộ công pháp kia trên đó ghi lại, tương đối cao thâm, Sở Mặc chăm chỉ học một lần mới phát hiện, hoá ra Bách Biến Đạo Nhân nắm bắt được, chẳng qua là một chút da lông của Bách biến thuật mà thôi.

Nếu là tu luyện Bách biến thuật tới cực hạn thật sự, thậm chí có thể ngụy trang cảnh giới thật sự của mình!

Trước đây Sở Mặc dễ dàng vạch trần hóa thân của Bách Biến Đạo Nhân cũng là bởi vì Thương Khung Thần Giám, có thể trực tiếp giám định ra cảnh giới sau khi biến hóa của Bách Biến Đạo Nhân.

Bất kể bên ngoài biến hóa như thế nào, khí chất, hơi thở thay đổi như thế nào, nhưng cảnh giới một người, lại không cách nào thay đổi.

Ngươi là tu sĩ Nguyên Anh, chính là tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ, điểm ấy là không có cách nào thay đổi!

Cho nên, cho dù lần cuối cùng Bách Biến Đạo Nhân thành công bắt chước được hơi thở của lục trưởng lão Linh Động Sơn, Khinh Linh Tử Kim Đan, nhưng dưới giám định củaThương Khung Thần Giám, sẽ không thể nào che giấu.

Điều này chứng minh, Bách Biến Đạo Nhân cũng không thể đem bách biến thuật tu luyện tới cảnh giới tối cao!

Nói cách khác, rất có thể ngay cả Thương Khung Thần Giám... cũng sẽ bị lừa!

Trong lòng của Sở Mặc có chút cảm thán, cũng có chút sợ.

Trong lòng tự nhủ cũng may Bách Biến Đạo Nhân không thể tu luyện bách biến thuật tới loại cảnh giới này, nếu không thì, người chết bây giờ, chính là mình rồi.

Bộ công pháp kia, đối với Sở Mặc mà nói, không thể xuất phát từ Linh giới.

Rất có khả năng là từ thời kỳ cực kỳ viễn cổ, toàn bộ Đại Thế Giới còn chưa sụp đổ, bảo tồn trong di tích nào đó.

Vô tình bị Bách Biến Đạo Nhân lấy được.

Nghĩ tới những thứ này, nụ cười của Sở Mặc càng trở nên rực rỡ.

Tiếp theo, hắn đối diện với gương, yên lặng vận hành bách biến thuật, biến hóa nhanh chóng.

Ngay sau đó, trong kính xuất hiện một bộ mặt già nua và bình thường.

Trong ánh mắt mang theo vẻ tang thương, trong đó hàng lông mi xem ra gần dừng chặt đứt một đoạn.

Đây không phải người khác, là bộ mặt thực sự của Bách Biến Đạo Nhân!

- Chỉ tiếc, ta hiện giờ không có cách nào bắt chước được hơi thở Nguyên Anh của Bách Biến Đạo Nhân.

Dù sao sao tu vi của ta vẫn chưa tới.

Sở Mặc có chút tiếc nuối tự nói:

- Tuy nhiên nếu là trong giây lát thấy...

Có lẽ, cũng sẽ lừa gạt không ít người?

Nói xong, thân hình của Sở Mặc, lại một lần nữa phát sinh biến hóa, lại biến thành bộ dạng lần đầu tiên hắn nhìn thấy Bách Biến Đạo Nhân, thanh niên nam tử ngọc thụ lâm phong.

Một hơi thở cảnh giới Kim Đan vờn quanh, nhìn qua cực kỳ tự nhiên, phóng khoáng.

- Ha ha!

Sở Mặc không kìm nổi cười rộ lên.

Bộ dạng hiện tại, không biết có phải là bộ mặt thường dùng của Bách Biến Đạo Nhân hay không, nếu là như vậy, có đệ tử Huyết Ma Giáo đến, có thể lợi dụng một chút rồi!

-----o0o-----

Chương 874 : Sự kinh ngạc của Lục Thiên Duyệt. (2)

Chương 874 : Sự kinh ngạc của Lục Thiên Duyệt. (2)

Sau đó, Sở Mặc lại biến trở về hình dạng của Lục Thiên Minh, chỉ có điều lúc này đây, ngay cả Sở Mặc cũng cảm giác được, so với trước đây tự nhiên hơn rất nhiều.

Đúng lúc này, bên ngoài có hạ nhân đến thông báo, Lục Thiên Duyệt đến muốn gặp.

Sở Mặc trực tiếp cho người mời Lục Thiên Duyệt vào.

Lục Thiên Duyệt nhìn thấy Sở Mặc, trước là nao nao, lập tức dụi mắt, thất thanh nói:

- Bộ dạng người bây giờ ...

- Làm sao vậy?

Sở Mặc khẽ mỉm cười.

- Bộ dạng bây giờ của người ... sao so với trước đây tự nhiên hơn rất nhiều?

Từ mắt mũi của người ... ta thậm chí mơ hồ có thể tìm được bóng dáng của Thiên Minh ca trước đây!

Vẻ mặt Lục Thiên Duyệt khiếp sợ nhìn Sở Mặc.

Sau đó bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, nàng có chút kinh ngạc nhìn Sở Mặc nói:

- Người ... người nắm giữ tuyệt học của Bách Biến Đạo Nhân!

- Hahaha, tiểu nha đầu, ngươi biết nhiều chuyện không biết như vậy.

Ta có phải là nên diệt khẩu hay không?

Sở Mặc lập tức cười rộ dữ tợn lên, tà ác nhìn Lục Thiên Duyệt.

Lục Thiên Duyệt lập tức co rụt về phía sau, yếu ớt mà nói:

- Tiểu nữ tử không biết gì cả, xin đại gia buông tha...

- Haha !

Sở Mặc lập tức cười ha hả, khôi phục bình thường.

Trên mặt của Lục Thiên Duyệt, cũng lộ ra vẻ kích động tươi cười.

Nói:

- Thật tốt quá, cứ như vậy, người của Huyết Ma Giáo tới nữa, chúng ta liền có rất nhiều thủ đoạn đối phó với bọn họ!

Sở Mặc gật gật đầu, sau đó hỏi:

- Hiện giờ nguy cơ lớn nhất của Lục gia là gì?

Lục Thiên Duyệt ngẫm nghĩ một chút, nói:

- Có lẽ là Huyết Ma Giáo rồi!

Lục Thiên Duyệt nói xong, bước đi trên mặt đất, rất nghiêm túc phân tích:

- Lục Đào những người đó lúc này đây xem như hoàn toàn đánh bại, trừ phi người của Huyết Ma Giáo tiêu diệt toàn bộ Lục gia, nói cách khác, bọn họ hẳn là không dám trở lại Cẩm Tú Thành lần nữa.

Sau đó ... bên ngoài Lục gia, còn có một số thế lực, một ít họ hàng khác, những người này, thật ra chỉ cần có lợi ích cho họ, thì có thể hoàn toàn trấn an.

Nhưng mà ... ngoại trừ Huyết Ma Giáo, hiện tại còn một số thế lực đáng bận tâm...

- Thế lực nào?

Sở Mặc nhìn Lục Thiên Duyệt.

- Linh Vận Môn.

Lục Thiên Duyệt có chút bất đắc dĩ cười khổ nói:

- Mặc dù trong thư ta tránh chuyện này, nhưng trên thực tế ... chuyện này, đối với ta mà nói, là một phiền toái!

Lục Thiên Duyệt nói xong, ngẩng đầu nhìn Sở Mặc:

- Bởi vì Linh Vận Môn mấy năm nay vẫn thèm nhỏ dãi tài nguyên của Cẩm Tú Thành, bọn họ cũng là môn phái gần Cẩm Tú Thành nhất.

Linh Vận Môn tuy rằng cũng là một trong tam linh, nhưng trên thực tế, thế lực của bọn họ, so với Linh Thủy Điện và Linh Động Sơn cộng lại mạnh hơn rất nhiều!

Ngoại môn đệ tử của Linh Vận Môn có hơn mấy chục vạn.

Người liên quan đến bọn họ, cộng lại chỉ sợ có hơn một ngàn vạn.

Là một đại môn phái chân chính.

Lục Thiên Duyệt nói xong, thở dài:

- Thiếu chủ Linh Vận Môn, Phong Hoa, là người có dã tâm, hiện giờ chưởng môn của Linh Vận Môn Phong Giang Hải gần như đã mặc kệ mọi chuyện, gần như bế quan đóng cửa quanh năm, muốn xung kích Luyện Thần Kỳ, phi thăng Tiên giới.

Cho nên, Linh Vận Môn hiện giờ, quyền to đều nằm trong tay của Phong Hoa.

Hắn kỳ thật đã có hơn ba mươi thê tử, muốn cưới ta, cũng không phải là xem trọng ta, mà là muốn thông qua ta, nắm trong tay toàn bộ Lục gia, tiện đà thực hiện mục tiêu khống chế toàn bộ Cẩm Tú Thành!

Nếu ta đoán đúng, lần này nếu như ta đồng ý chuyện hôn sự này, vậy thì không lâu sau, hắn sẽ từ Hồng gia và Kim gia lựa chọn hai nữ tử độ tuổi thích hợp để cưới.

Sở Mặc nghe, không kìm nổi co quắp khóe miệng nói:

- Hắn muốn làm gì?

Muốn sáng tạo một chủng tộc sao?

Lục Thiên Duyệt bắt đầu vốn có chút u sầu, bị Sở Mặc nói xong, cười khúc khích:

- Miệng của người thật là hại người.

Kỳ thật tu sĩ có rất nhiều đạo lữ, là một chuyện rất bình thường.

Càng là tu sĩ hùng mạnh, đạo lữ thường càng nhiều, giống như ta có mười mấy người dì ...

- ...

Sở Mặc khóe miệng giật giật, xét thấy Lục Chính đã chết rồi, cũng không nên phát biểu ý kiến gì, chỉ giữ trạng thái trầm mặc.

Lục Thiên Duyệt nói:

- Ta không biết hắn làm sao đả động được sư phụ của ta, trước đây sư phụ ta vẫn từ chối chuyện này.

Có lẽ, sư phụ ta là cảm thấy cha ta mất, Lục gia khẳng định không bảo đảm, người khác sẽ chiếm lấy lợi, không bằng cho Phong Hoa...

Nhưng mà Lục gia ta!

Tuyệt đối không thể trở thành công cụ của người khác!

Sở Mặc gật gật đầu:

- Đó là tất nhiên.

- Cho nên lần này tuy là kéo chuyện này, nhưng ta sợ, bên kia sẽ không đợi được bao lâu, sẽ phái người qua đây.

Lục Thiên Duyệt nhẹ nhàng thở dài:

- Đến lúc đó, chỉ sợ còn sẽ xảy ra biến cố gì đó.

- Như thế nào?

Bọn họ còn có thể ép buộc cô gả đi hay sao?

Sở Mặc nhìn Lục Thiên Duyệt nói:

- Cho dù thế lực của Linh Vận Môn lớn hơn Linh Động Sơn nhiều lắm, nhưng luôn phải bận tâm thể diện chứ?

- Vậy cũng đúng, bọn họ sẽ không ép ta gả đi được, nhưng lại có thể không ngừng đả kích Lục gia, đến bức ta vào khuôn khổ.

Lục Thiên Duyệt nhìn Sở Mặc:

- Người không biết thủ đoạn của người kia, gần như không có chuyện gì hắn không làm ra, là một người không biết giới hạn.

- Đừng suy nghĩ nhiều như vậy, binh đến tướng chặn là được.

Sở Mặc động viên nhìn thoáng qua Lục Thiên Duyệt:

- Yên tâm, ta sẽ giúp cô.

Lục Thiên Duyệt kỳ thật đợi lời này của Sở Mặc, nhưng nàng tự biết chuyện Lục gia đã thiếu quá nhiều tình nghĩa, không mở miệng ra được.

Hiện giờ Sở Mặc chủ động nói, trên mặt của Lục Thiên Duyệt, lập tức nở nụ cười.

- Vậy đa tạ người rồi, Thiên Minh ca!

Lục Thiên Duyệt ngọt ngào nói.

- Ừ, đã là em gái ta, ta không giúp muội thì giúp ai?

Sở Mặc cũng cười nói.

Lục Thiên Duyệt ở đây không bao lâu, liền cáo từ rời khỏi, dù sao hiện giờ toàn bộ Lục gia vẫn còn trong giai đoạn rung chuyển nhỏ, việc Lục Thiên Duyệt làm rất nhiều.

Nàng cần giúp đỡ muội muội đi trấn an những người đó.

Trước khi đi, Lục Thiên Duyệt nhìn Sở Mặc nói:

- Muội muội ta thật ra là một cô gái rất tốt.

Sở Mặc vẻ mặt mờ mịt:

- Cái gì?

- Không có gì.

Lục Thiên Duyệt nói xong, liền cười cười rời khỏi.

Đợi nàng đi khỏi, khóe miệng Sở Mặc mỉm cười:

- Ta sớm đã có người mình thích rồi, hơn nữa, ta với tiểu tử giả không có cảm giác gì.

Cho dù nàng ta đã biến trở lại thành một cô nương.

Buổi sáng, Sở Mặc tiếp tục yên lặng tu luyện bách biến thuật, lúc chiều, Kim Minh dẫn theo Phương Lan đến.

-----o0o-----

Chương 875 : Thu nhận đồ đệ

Chương 875 : Thu nhận đồ đệ

Vừa thấy được Sở Mặc, Kim Minh lập tức ôm quyền chắp tay:

- Lục huynh, tiểu đệ đến làm phiền!

- Đừng khách khí, mau mời vào đi.

Sở Mặc nhiệt tình hoan nghênh hai người đi vào.

Kim Minh vừa vào nhà, ngay cả nước cũng không uống một ngụm.

Đã thi lễ với Sở Mặc.

Khom người sát đất.

- Huynh đệ, ngươi đây là ý gì?

Có chuyện gì, ngươi nói thẳng ra đi.

Sở Mặc giơ tay nâng Kim Minh dậy.

Đối với thiếu gia của Kim gia, lúc ban đầu Sở Mặc cảm thấy không thích lắm, cho tới bây giờ đã là có chút tán thưởng.

Nói về bản chất, Kim Minh không xấu, ít nhất tốt hơn nhiều so với những đệ tử mà Sở Mặc gặp qua.

- Cái đó, trước đây người không phải đã nói với ta, muốn bồi dưỡng Phương Lan sao?

Kim Minh gãi đầu, hơi ngượng ngùng nhìn Sở Mặc:

- Ta đã cùng Phương Lan thương lượng, nàng cũng muốn trở nên mạnh lên.

Nói xong, Kim Minh cười ha hả:

- Nàng nói sau khi trở nên mạnh mẽ, có thể giúp ta quản lý một số chuyện của Kim gia.

Sở Mặc nhìn thoáng qua qua một bên Phương Lan, cười nói:

- Phương tiểu thư nghĩ thông suốt rồi?

Phương Lan sắc mặt đỏ bừng, nhưng vẫn thi lễ với Sở Mặc:

- Phương Lan gặp qua Lục tiên sinh!

- Không cần khách khí.

Sở Mặc cười cười.

Đỡ hờ một chút.

Phương Lan nói:

- Phương Lan không phải là người không biết phân biệt tốt xấu, trước đây Kim bá phụ đối với Phương Lan rất tốt, trong lòng luôn cảm thấy thiếu nợ rất nhiều, không biết báo đáp như thế nào.

Không ngờ đến bá phụ Kim mất sớm như thế, Kim gia lập tức xảy ra chuyện lớn như vậy, cộng thêm ...

Phương Lan cũng ... cũng thấy rõ bộ mặt thực sự của Vương Võ, trong lòng Phương Lan, cũng sợ hắn sau này sẽ đến đây báo thù, cho nên, Phương Lan muốn mạnh lên.

Phương Lan không thể để người của Kim gia bị liên lụy.

Sở Mặc gật gật đầu, Phương Lan cũng là người phụ nữ thông minh.

Nàng vẫn không có biểu hiện nào chấp nhận Kim Minh, nhưng thật ra đã tương đương âm thầm bày tỏ thái độ.

Hơn nữa, muốn trở nên mạnh mẽ, là ước mơ giống nhau của một người tu hành.

Bước trên con đường này, ai không muốn đi xa hơn nữa chứ?

Chớ nói chi là Phương Lan hiện giờ đã biết sự đặc biệt của mình, nhất định là nghĩ có thể mau chóng trở nên hùng mạnh hơn.

Nghĩ vậy, Sở Mặc không khỏi có chút lo lắng nhìn thoáng qua Kim Minh, thầm nghĩ trong lòng: thể loại thể chất Tiên Thiên Tiểu Linh, nếu mà tu luyện, tốc độ quả thực nhanh đến không thể tin nổi.

Thậm chí sẽ không chậm hơn tốc độ tăng lên của bản thân bao nhiêu.

Đến lúc đó, Phương Lan không cần dùng bao nhiêu năm, đã có thể bước vào cảnh giới Nguyên Anh, thậm chí cao hơn.

Đến lúc đó ... nàng có để tâm đặt vào Kim gia nơi này không?

Thật sự rất khó nói.

Tuy nhiên những lời này, Sở Mặc đương nhiên sẽ không nói ra, ít nhất ở hiện tại, Phương Lan còn chưa có suy nghĩ khác.

Cho dù có ngày đó, Phương Lan có tư tưởng này, cũng là chuyện của nàng.

Sở Mặc nghĩ, sau đó nhìn Phương Lan nói:

- Được, ta biết rồi, vậy đi, ta truyền cho ngươi một bộ công pháp, sau đó, cho ngươi thêm một ít đan dược...

Sở Mặc đang nói, trong lúc đó thấy Phương Lan quỳ gối quỳ xuống hướng về mình, Sở Mặc lập tức sửng sốt.

Phương Lan quỳ ở trước mặt Sở Mặc, nghiêm túc nói:

- Truyền đạo thụ nghiệp chi ân, chỉ có sư phụ mới có thể làm, kính xin Lục tiên sinh nhận tiểu nữ tử làm đồ đệ.

- Đây ...

Sở Mặc ngẩn người, thật sự là hắn muốn ở thiết lập một thế lực ở Linh Giới, ngày sau nếu có thể tiêu diệt Huyết Ma Giáo, đem thế lực này và những người của Diệu Nhất Nương chỉnh hợp lại.

Xem như là một hậu trường và bảo hộ cho Nhân Giới Phiêu Diêu Cung ở Linh giới.

Tuy nhiên trước giờ chưa bao giờ muốn thu nhận đồ đệ ở đây!

Đây với chuyện thu nhận đồ đệ ở Linh giới là hai chuyện khác nhau.

Kim Minh ở một bên nói:

- Lục tiên sinh, xin ngài đồng ý.

Nếu không thì Phương Lan cũng không có lý do nào tiếp nhận ân tình lớn như vậy của tiên sinh.

- Có thể tuổi tác giữa hai chúng tôi ...

Sở Mặc theo bản năng, muốn cự tuyệt.

Phương Lan nghiêm túc nói:

- Đạt giả vi sư, Lục tiên sinh hùng mạnh, tiểu nữ tử tận mắt nhìn thấy, mong rằng tiên sinh đừng cự tuyệt.

Nói xong, Phương Lan đập đầu một cái.

Sở Mặc nhìn thoáng qua Kim Minh:

- Huynh đệ, cứ như vậy, vai vế của các người... sẽ nhỏ hơn một bậc đó.

Kim Minh cười ha hả:

- Không sao, ta cũng có thể mượn vinh quang phải không?

- ...

Sở Mặc vẻ mặt không nói gì, trong lòng tự nhủ Kim Minh vì Phương Lan, cũng thật sự xem như nhọc lòng rồi.

Suy nghĩ, Sở Mặc rốt cục gật đầu nói:

- Một khi đã như vậy, ta đây thu người làm đồ đệ vậy, nhưng mà, nếu là đồ đệ của ta, thì phải tuân thủ quy củ.

Có thể thu một đồ đệ thể chất Tiên Thiên Tiểu Linh, Sở Mặc tự nhiên cũng rất vui vẻ.

Hạt giống tốt như vậy, đốt đèn lồng cũng khó mà tìm.

Tuy rằng tuổi của Phương Lan cũng không nhỏ, đã hai mươi rồi, tuy nhiên nàng có thể Tiên Thiên Tiểu Linh, thành tựu tương lai, nhất định sẽ không kém.

Phương Lan rất nghiêm túc thề nói:

- Phương Lan hôm nay ở đây bái Lục Thiên Minh làm sư, cả đời này, đều sẽ tuân lời sư tôn dạy bảo, vĩnh viễn sẽ không phản bội sư môn, nếu vi phạm lời thề, nguyện bị trời tru đất diệt!

Nói xong, Phương Lan hành lễ bái sư với Sở Mặc.

Sau đó lại dâng trà với Sở Mặc.

Toàn bộ quá trình bái sư, tuy rằng đơn giản, nhưng rất trang trọng nghiêm túc.

Đợi cho sau khi Phương Lan bái sư xong, Sở Mặc ngẫm nghĩ một chút, nhìn thoáng qua Kim Minh, nói:

- Ngươi đi trước đi, ta với cô ấy có chuyện phải nói rõ.

Kim Minh lập tức có chút trợn tròn mắt, khóe miệng co quắp rút ra, cảm thấy như đang vùi bản thân vào hầm.

Hắn cũng không phải sợ vị Lục huynh này đối với Phương Lan có ý đồ gì, mà là trong lòng của hắn ... kì thật cũng có ý định bái Lục Thiên Minh làm thầy.

Chẳng qua giữa hai người ngay từ đầu đã là bạn bè, không mở miệng được.

Kim Minh không ngốc, càng không phải là ngu ngốc, hắn sao có thể không rõ trưởng thành của Phương Lan sẽ rất nhanh, khoảng cách cùng hắn sẽ càng lớn?

Nhưng hắn lại rất thích Phương Lan, hoàn toàn không muốn bởi vì ích kỷ của mình, mà Phương Lan mất đi sự trưởng thành.

Vị Lục Thiên Minh Lục huynh này có bản lĩnh bao nhiêu, hắn tận mắt nhìn thấy mà.

Những tu sĩ Huyết Ma Giáo Kim Đan kỳ, trước mặt hắn quả thực giống nhau con nít vậy, căn bản không có bất kì cái gì có thể so sánh.

Hơn nữa hắn còn nghe nói Lục Thiên Minh hôm đó sau khi trở về Lục gia, lại cùng với một cường nhân giao chiến.
 
Thí Thiên Đao Full
XXXVI ( Chương 876-900 )


Chương 876 : Không đáng tin cậy?

Mặc dù không có tin tức xác thực, nhưng hắn nghe nói, người bị kiếm của Lục Thiên Minh trảm, là một Đại Năng cảnh giới Nguyên Anh...!

Tuy rằng đây chỉ là tin đồn truyền tới từ Lục gia, rất nhiều người cảm thấy không có khả năng, cho rằng Lục Thiên Minh cho dù hùng mạnh thế nào, cũng tuyệt đối không phải là đối thủ của Đại Năng Nguyên Anh.

Trong lòng của Kim Minh, lại cảm thấy đây có thể là sự thật.

Sau khi thấy qua sự thần kỳ của Lục Thiên Minh, trong sâu xa nội tâm của hắn, đã cực kỳ sùng bái rồi.

Cho nên hắn hôm nay mới có thể dẫn Phương Lan đến đây, để Phương Lan bái sư, cũng là chuyện mà trước đây hắn nói qua, cũng nhận được sự ủng hộ của Kim Minh.

Chỉ có điều hắn không nghĩ tới, Lục huynh trở mặt nhanh hơn cả lật sách, bên đây vừa thu nhận đồ đệ, bên kia đã chuẩn bị đuổi người trung gian đi.

- Ta cũng muốn trở nên mạnh mẽ!

Kim Minh trong lòng cuồng hô, vẻ mặt đau khổ, tội nghiệp nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc nhìn thoáng qua Kim Minh:

- Được rồi, đừng giả bộ đáng thương, buổi tối ngươi tới đón Phương Lan trở về, ta thuận tiện cho ngươi một ít đan dược.

Cam đoan trong vòng mười năm, sẽ bước vào cảnh giới Nguyên Anh!

- Hả?

Kim Minh chỉ là muốn có một chút lợi ích mà thôi, không ngờ rằng, Sở Mặc trực tiếp cho hắn một niềm vui bất ngờ.

Hắn nhìn Sở Mặc:

- Lục...

Lục huynh, ngài không phải đùa giỡn với tiểu đệ chứ?

Mười năm tiến vào cảnh giới Nguyên Anh, đây quả thật là nói đùa.

Cho dù là thiên kiêu cao nhất Linh giới, cũng không dám nói mười năm sẽ có thể vào cảnh giới Nguyên Anh!

Tu luyện không phải ăn cơm uống nước, há mồm là được.

Đó là tích lũy thật sự dựa vào thời gian, dựa vào năm tháng tích lũy... mới có thể tăng lên một chút tu vi và cảnh giới.

Đồng thời thứ này tuyệt đối không phải chỉ có tích lũy là đủ rồi, còn cần phải có thiên phú!

Nói cách khác, chẳng phải là ai sống lâu, tu luyện năm tháng dài, cảnh giới của người đó càng cao?

Sự thật căn bản không phải như vậy, một người có thể đạt đến cảnh giới gì, chỉ có cố gắng là không đủ, còn phải xem thiên phú của người này.

Thiên phú nếu không đủ, khả năng tới Kim Đan kỳ, thì chết sống cũng không thể tiến vào cảnh giới Nguyên Anh.

Cho dù tích lũy mấy trăm năm, đó cũng chỉ là một Kim Đan cường đại đến biến thái, tuyệt đối không thể trở thành Nguyên Anh!

Cho nên, Kim Minh trực tiếp bị lời nói của Sở Mặc làm cho ngây người.

Hắn không phải không nghĩ tới bản thân mình có một ngày sẽ có thể vọt đến cảnh giới Nguyên Anh, trở thành Đại Năng oai phong một cõi ...

Nhưng cũng tuyệt đối chưa nghĩ qua ... hắn có thể trong vòng mười năm có thể bước vào cảnh giới Nguyên Anh.

Đừng nói mười năm, cho dù một trăm năm mà có thể trở thành tu sĩ Nguyên Anh, hắn cũng đồng ý!

Phương Lan ở một bên, cũng ngây người như vậy.

Lòng tin của nàng đối với Sở Mặc, đa phần là đến từ Lục Thiên Minh.

Hơn nữa ngày đó nàng cũng tận mắt nhìn thấy, biết đây là một thanh niên cường nhân có lai lịch lớn, thực lực kinh người.

Nhưng cũng tuyệt đối không nghĩ qua, sau khi mình bái sư, thì nhất định sẽ như thế nào.

Có một số giấc mơ có thể làm, nhưng có một số giấc mơ ... lại chỉ là hoa trong gương, trăng trong nước.

Như điện đã lộ ra, bọt biển mà thôi.

Vẫn là đừng ảo tưởng quá nhiều không thực tế.

Cho nên, những lời này của Sở Mặc, chẳng những khiến cho Kim Minh rung động, đồng thời cũng làm Phương Lan giật cả người.

Trong lòng của nàng, đột nhiên sinh ra một tia hoài nghi, sư phụ trẻ của mình ... thật sự đáng tin cậy sao?

Bây giờ cho dù là không đáng tin cũng muộn rồi, nàng cũng đã bái sư xong rồi!

Trong lòng của Phương Lan giống như mười lăm thùng treo múc nước, bảy tám phần không yên.

Ánh mắt Sở Mặc quét qua Phương Lan, thản nhiên cười, hắn làm sao không biết mình nói gì chứ, nhất định sẽ khiến trong lòng hai người này có nghi ngờ.

Tuy nhiên, hắn muốn, cũng chính là hiệu quả này!

Dù sao nói về tuổi tác, hắn hơi trẻ một chút, hơn nữa nếu thu Phương Lan làm đồ đệ, như vậy không thể cứ mãi giấu diếm thân phận thật sự của mình.

Tới lúc thích hợp, chắc chắn sẽ cho nàng biết sự thật.

Bất kể thế nào, "Lục Thiên Minh" lúc này nhìn qua chỉ mới 25 ~ 26.

Mà tuổi thật sự của hắn lại không kém hơn Phương Lan bao nhiêu, thậm chí còn có khả năng không lớn hơn Phương Lan!

Nếu không phải đến lúc đó, sẽ đem hình tượng của bản thân xây dựng lên, đến lúc vạch trần chân tướng, nhất định sẽ vô cùng xấu hổ.

Đạt giả vi sư, lời này không sai, nhưng đầu tiên, ngươi nhất định phải là đạt giả mới có thể.

- Nói giỡn?

Sở Mặc nhìn Kim Minh liếc mắt một cái, thản nhiên nói:

- Vậy ngươi coi như ta nói giỡn vậy.

Phù!

Kim Minh và Phương Lan toàn bộ đều thở phào, trong mắt cũng đồng thời hiện ra vẻ thất vọng.

Kim Minh cười khổ nói:

- Ta nói Lục huynh, ngươi có thể đừng dọa ta sợ được không, tim ta chịu không nổi đâu ... về sau xin đừng lấy những câu nói này ra đùa nữa.

Đôi mắt đẹp của Phương Lan, nhìn thoáng qua Sở Mặc, thầm nghĩ, cũng may hắn nhận rồi, nếu chết cũng không thừa nhận, sau này sao ta có thể tôn kính người sư phụ trẻ tuổi này nữa!

Sở Mặc cười nói:

- Ai làm ngươi sợ rồi hả?

- Hả?

Kim Minh và Phương Lan gần như đồng thời a một tiếng, vừa mới bỏ xuống, sau đó khóe miệng co giật nhìn Sở Mặc, không biết vị này đang làm gì.

Sở Mặc thản nhiên nói:

- Tốt lắm, không nói giỡn, Kim Minh, ngươi có nghĩ là trong vòng mười năm, trở thành Đại Năng Nguyên Anh ...?

- Khụ khụ ...muốn, mơ cũng muốn, cũng giống như muốn lấy Phương Lan về nhà vậy!

Kim Minh mặt dày, cười hì hì nhìn Sở Mặc.

- Phì!

Phương Lan ở một bên gắt một cái, sắc mặt đỏ bừng, trừng mắt nhìn Kim Minh:

- Ai muốn gả cho huynh!

- Cho nên ...

Kim Minh nhún nhún vai, buông tay, nhìn Sở Mặc bất đắc dĩ nói:

- Muốn ... không có nghĩa là có thể thành công!

- Ha ha.

Sở Mặc không kìm nổi cười rộ lên, sau đó lấy ra một lọ đan dược, ném cho Kim Minh nói:

- Mỗi ngày một viên, liên tục dùng ba mươi ngày, vào kỳ Kim Đan rồi nói sau.

Muốn thành công, đầu tiên nhất định phải dám nghĩ mới được!

Tên nhà người, muốn lấy đồ đệ của ta, cũng phải qua được ải sư phụ ta mới được.

Thực lực quá tệ... cho dù ta đồng ý, đồ đệ ta cũng coi thường ngươi.

Phương Lan ở một bên dậm chân hờn dỗi, sắc mặt ửng đỏ, có ý định muốn nói gì đó, nhưng mình vừa bá sư, không thể đã phạm thượng.

Giờ này khắc này, Phương Lan cũng có cảm giác như đào hầm chôn mình.

Tuy nhiên sau khi ngượng ngùng, trong lòng càng nhiều hơn loại rung động mãnh liệt.

-----o0o-----

Chương 877 : Phương Lan choáng váng

Chương 877 : Phương Lan choáng váng

Một lọ đan dược, một tháng, có thể vào tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ, bước vào đại đạo Kim Đan?

Điều này có thể sao?

Ta đang nghe chuyện cổ tích sao?

Ta đang hiểu nhầm sao?

Hay ta đang nằm mơ?

Kim Minh ngây người cầm bình đan dược, tay còn hơi run, băn khoăn nhìn Sở Mặc:

- Lục huynh, ngươi đang nghiêm túc phải không?

Sở Mặc gật gật đầu.

Kim Minh bỗng quỳ xuống, hành đại lễ với Sở Mặc.

Sở Mặc có ơn tái tạo với Kim Minh.

Gần đây trông Kim Minh có vẻ sáng sủa, vui vẻhơn nhưng thực ra chỉ là vẻ bên ngoài, sự bi thương đã bị dáng vẻ đó vùi đi.

Chẳng lẽ Kim Minh lại không muốn rửa mối huyết hận thâm thù kia sao?

Muốn chứ!

Nhưng lấy gì mà báo thù?

Hiện tại cảnh giới của Kim Minh chỉ ở Trúc Cơ sơ kỳ, quá đáng thương.

Sao có thể đi tìm Chu Hồng báo thù rửa hận.

Có nằm mơ mới nghĩ thế thôi.

Kim Minh đi báo thù bây giờ, còn chẳng bằng lấy trứng chọi đá, mà chỉ như sóng đánh vào đá ở bờ biển thôi.

Lấy trứng đập vào tảng đá,tảng đá chẳng đau nhưng tốt xấu cũng làm nó bị bẩn.

Giống như một người thường liều chết, đầu rơi máu chảy.

Mặc dù đánh không lại nhưng vẫn còn hình tượng bi tráng, sống chết không sờn.

Chứ sóng đánh vào đá, còn chẳng để lại một chút dấu vết nào.

Một cơn gió thổi qua, hơi nước bay đi, chẳng còn cái gì nữa.

Nên Kim Minh chỉ có thể chôn chặt cảm xúc ở tận sâu trong đáy lòng, nỗi hận giết cha trở thành bóng ma trong lòng của Kim Minh.

Kim Minh mang Phương Lan đến gặp Sở Mặc tất nhiên là vì giúp đỡnàng, nhưng cũng có chút hi vọng, một ngày nào đó, Phương Lan đủ mạnh sẽ giúp y báo thù.

Vợ báo thù giúp chồng là việc kinh thiên địa nghĩa.

Vợ chồng vốn là một thể cơ mà.

Nhưng điều kiện tiên quyết là Phương Lan phải thật sự trở thành vợ của y.

Nên lúc Sở Mặc đuổi Kim Minh ra, Kim Minh hơi do dự, có chút bất đắc dĩ, cũng có chút không cam lòng.

Không phải oán than cho thân phận, mà vì tư chất của mình không được mạnh mẽ.

Nếu không, có thể nhanh chóng tu luyện đến Kim Đan tu sĩ, đi tìm Chu Hồng.

Dù có phải tự bạo, thịt nát xương tan cũng muốn Chu Hồng phải đền tội.Để cho lão hiểu, dù là người bình thường, khi tức giận cũng rất đáng sợ.

Kim Minh hoàn toàn không nghĩ 'Lục Thiên Minh' lại cho mình một niềm vui bất ngờ như vậy.

Ân tình này còn lớn hơn trời.

Sở Mặc xuất lực, ngăn không cho Kim Minh quỳ xuống, sau đó nhìn Kim Minh, nghiêm túc nói:

- Nếu ngươi coi ta là bằng hữu thì đừng nên khách khí.

Thật ra, đây cũng là vật ta định đưa cho ngươi từ trước rồi...

- Sao lại muốn đưa cho ta?

Trên đời này không có ai cho không ai cái gì cả.

Kim Minh không hiểu ý của Sở Mặc, hơi kích động nói :

- Lục huynh, ta không nói nhiều nữa, để khỏi làm mất thời gian dạy đồ đệ của ngươi.

Ta chỉ nói một câu: ngày sau Lục huynh có chuyện, dù phải lên núi đao, xuống biển lửa, chỉ cần ngươi nói một câu ta sẽ không chối từ.

Sở Mặc vỗ vai Kim Minh nói:

- Ta sẽ không cần ngươi phải lên núi đao, xuống biển lửa gì đâu.

Hãy sống, chăm chỉ tu luyện.

Khi đã đủ thực lực, chúng ta sẽ cùng đi báo thù.

- Ừ.

Kim Minh gật đầu thật mạnh, ôm quyền với Sở Mặc, không nói gìnữa, cũng không chào hỏi Phương Lan, xoay người rời đi.

Y sợ nếu y còn ở lại, y sẽ khóc trước mặt hai người này mất.

Dù thế, Phương Lan vẫn cảm nhận được sự thay đổi cảm xúc của Kim Minh.

Nàng mím môi, nhìn bóng Kim Minh xa dần, sau đó quay đầu nhìn Sở Mặc hỏi:

- Sư phụ, đan dược kia ổn chứ ạ?

- Hàng thật giá thật đó.

Sở Mặc gật đầu, cười cười nhìn Phương Lan:

- Ta biết ngươi đang tò mò, nhưng trên đời này, có rất nhiềuchuyện mà ngươi chưa từng nghe, cũng không hiểu biết.

Giống như một phàm nhân ở trần gian, đến giờ còn chưa thấy một người tu sĩ, người đó sẽ không thể tin có người có thể sống mấy trăm năm, hay mấy ngàn năm.

Càng không thể tin tu sĩ có sức mạnh giống thần linh, có thể phi thiên nhập địa.

Đồng dạng, cũng không tin một viên đan dược có thể tăng tuổi thọ thêm mấy chục, mấy trăm năm.

Ta nói vậy, ngươi có hiểu không ?

Phương Lan suy nghĩ một chút, sau đó gật đầu nói:

- Cũng một chút ạ.

Con sinh ra ở một trấn nhỏ, có rất nhiều người giống phàm nhân như sư phụ nói.

Suy nghĩ của bọn họ cũng gần gần như thếSở Mặc nói:

- Ta đưa Kim Minh đan dược, chẳng những có thể gia tăng năng lực trong cơ thể, đồng thời, cải biến thể chất của y.

Khi một người vừa nâng cao tu vi, vừa tích lũy được lực lượng, có khả năng hấp thu linh lực gọi là 'cảm ngộ'.

Phương Lan gật đầu.

Là một tu sĩ, nàng nắm rất rõ mấy kiến thức cơ bản này.

Sở Mặc lại nói:

- Khả năng cảm ngộ, chủ yếu dựa vào chỗ này...

Hắn chỉ chỉ đầu mình, cười nói:

- Người càng thông minh, cảm ngộ càng sâu.

Phương Lan lại gật đầu.

Sở Mặc cười rộ lên:

- Mà thông minh có từ đâu?

- Không phải trời sinh mới có ạ?

Phương Lan hỏi theo bản năng.

- Đúng là do trời sinh.

Trời sinh có thiên phú dĩ nhiên là tốt.

Nhưng không phải không có phương pháp bổ trợ.

Chỉ cần không ngừngnâng cao sức mạnh của tinh thần thì bất cứ tinh linh nào cũng có thể trở nên thông minh hơn.

- A...

Phương Lan trố mắt nhìn Sở Mặc, không dám phản bác.

Điều này đã vượt ra ngoài nhận thức của nàng.

Mặc dù nàng cũng tiếp xúc một số kiến thức tu luyện nhưng đây là lần đầu tiên nàng nghe được một cách rõ ràng và có hệ thống như thế này.

Sở Mặc thấy biểu hiện của Phương Lan, không khỏi cảm thán: nếu ta không vào Huyễn Thần giới, không lấy được nhiều truyền thừa như vậy ở Quy Khư, chỉ sợ ta cũng giống Phương Lan, mà có khi còn khôngbằng nàng nữa.

Đối với một tu sĩ, tài nguyên tu luyện là một yếu tố quan trọng, nhưng tri thức tu luyện còn quan trọng hơn.

Sinh linh ở thế giới càng cao, tri thức tiếp xúc càng rộng hơn.

Nên tu sĩ ở Thiên giới uyên bác hơn nhiều so với ở Tiên giới, tu sĩ Tiên giới lại uyên bác hơn Linh giới.

Còn Nhân giới, đến tu sĩ cũng chẳng có nên không đáng nhắc đến.

Trong mắt các tu sĩ khác, Nhân giới chỉ là một nơi hoang vu mà thôi.

- Thì ra là vậy, con đã hiểu ạ.

Phương Lan nghĩ nửa ngày, sau đó mới thì thào :

- Đan dược sư phụ cho Kim Minh ẩn chứa rất nhiều năng lượng nên mới giúp y đột phá cảnh giới trong thời gian ngắn lại không có tác dụng phụ đúng không ạ?

Sở Mặc nhìn Phương Lan đầy thâm ý:

- Ồ, đã bắt đầu lo lắng cho y rồi sao?

- Sư phụ!

Phương Lan dậm chân một cái.

Bái một người có tuổi tương đương làm sư phụ nhiều lúc thật buồn bực.

Vì không biết khi nào hắn sẽ độtnhiên thay đổi tính tình nha...

Nghĩ lại, một sư phụ râu tóc bạc phơ vẫn có cảm giác an toàn, trầm ổn hơn.

-----o0o-----

Chương 878 : Cảm giác khi làm sư phụ

Chương 878 : Cảm giác khi làm sư phụ

- Yên tâm đi, không có hậu quả tai hại gì đâu.

Sở Mặc thản nhiên nói.

- Ít nhất là trước khi đến Phi Thăng kỳ, sẽ không có vấn đề gì.

Đến lúc cần ngộ đạo, đến Đại La Kim Tiên mới cần lo.

Phương Lan nghẹn họng nhìn sư phụ của mình, bỗng có cảm giác: hình như mình đã bái một sư phụ thần kỳ quá rồi!

Sau một lúc, Phương Lan nhìn Sở Mặc hỏi:

- Sư phụ, khi nào ta có thể đến được cảnh giới như người nói?

Sở Mặc nhìn Phương Lan, thản nhiên nói:

- Lâu thì ba năm, không thì khoảng hai năm.

Nên ngươi cần suy tính đến các vấn đề hiện tại của mình đi.

Vì sau không quá mười năm, ngươi sẽ có khả năng phi thăng, rời khỏi Linh giới.

- Dạ...

Phương Lan thực sự rung động.Lúc trước nàng còn chưa tin lắm việc sư phụ nói Kim Minh có thể tăng đến Nguyên Anh đỉnh cao trong vòng mười năm.

Một sinh linh bình thường có thể rút ngắn thời gian tăng cảnh giới khoảng hai ba năm đã là rất thần kỳ, nhưng Phương Lan thật không nghĩ tới có thể giảm được một nửa thời gian tu luyện như thế.

Hôm nay, Sở Mặc đã khiến thiên chi kiêu nữ của trấn nhỏ như Phương Lan hoàn toàn chấn kinh rồi.

Thậm chí rất nhiều năm về sau, mỗi khi nhớ tới ngày bái sư, Phương Lan đều không ngừng thổn thức, cảm thấy mình đã bái được một sư phụ tốt thế gian khó gặp.

Về phương diện khác, cũng thấy biểu hiện ngày đócủa mình rất mất mặt.

Giống như một tên không biết gì, không có tiền đồ.

- Ba...ba năm ạ?

Phương Lan không dám nói đến con số hai năm.

Sở Mặc nhìn Phương Lan nói:

- Ngươi biết lúc ta đến Cẩm Tú thành, cảnh giới ở mức nào không?

- Con nghe nói, khi đó sư phụ có thực lực của Trúc Cơ.

Cao nhấtcũng chỉ ở Trúc Cơ đỉnh cao.

Phương Lan nói không chắc chắn lắm.

- Bây giờ thế nào?

- Hiện tại, sư phụ đã ở Kim Đan sơ kỳ ạ?

Phương Lan không thể cảm thụ cảnh giới của Sở Mặc, nên chỉ có thể đoán.

- Vài ngày trước là Kim Đan sơ kỳ, giờ...đã lên trung kỳ rồi.

Sở Mặc thản nhiên nói.

- ...

Phương Lan hết chỗ nói.

Nàng không dám nhìn sư phụ lâu, vì ánh mắt của nàng viết quá rõ, nàng đang nhìn thấy một quái vật.

- Dựa vào hiểu biết của ngươi, một tu sĩ ở Trúc Cơ đỉnh cao, muốn đến Kim Đan sơ kỳ cần bao nhiêu lâu?

Sở Mặc hỏi Phương Lan.

- Cũng phải tám đến mười năm, ít nhất là ba đến năm năm.

Thiên tài như Lục Thiên Duyệt tiểu tư cũng phải mất đến ba hoặc năm năm đó ạ.

Phương Lan nói.

- Vậy từ Kim Đan đến Nguyên Anh thì mất bao lâu?

Phương Lan lắc đầu:

- Con không biết.

Nhưng có nhiều tu sĩ, cả đời cũng không thể vào Nguyên Anh.

Sở Mặc cười cười:

- Năm nay ta sẽ vào Nguyên Anh, ngươi tin không?

- Tin ạ...

Phương Lan trả lời yếu ớt.

- Rồi, không nói nữa.

Dù sao sự thật có giá trị hơn mọi lời nói.

Ngươi cứ nhìn là được rồi.

Sở Mặc nói rất chắc chắn.

Sau đó lấy ra một miêng ngọc trên người, ngưng thần rót vào đó một bộ tâm pháp, đưa cho Phương Lan:

- Đây là một bộ tâm pháp, nguồn gốc...

ừm, nguồn gốc để sau hãy nói, nhưng nói chung là nó rất mạnh.

Phương Lan câm nín tiếp nhận miếng ngọc, trong lòng thầm oán: chuyện gì mà không thể nói chứ.

Dù sao mình cũng là đồ đệ mà, sư phụ gì mà cứ che che giấu giấu...

Nhưng nàng vẫn rất vui sướng, nàng nghĩ đồ sư phụ đưa chắc chắc làđồ không kém.

Nhưng nàng không biết, Sở Mặc có nỗi khổ khó nói.

Chẳng những hiện tại thân phận hắn dùng là giả, hắn còn đang nắm giữ quá nhiều truyền thừa.

Hơn một chục loại truyền thừa của Chí Tôn, tùy tiện một cái cũng có thể tạo ra một Đế Chủ đỉnh cao...

Nếu hiện tại nói cho Phương Lan, phản ứng của mỹ nữ đồ đệ này chắc chắn là nói sư phụ là kẻ lừa đảo, không đáng tin.

Nên hắn không nói rõ, để nàng tự tìm hiểu thì tốt hơn.Sau đó, Sở Mặc lại lấy ra một miếng ngọc khác, đưa vào một bộ công pháp phù hợp với tâm pháp kia, đưa cho Phương Lan:

- Được rồi, đã có tâm pháp và công pháp.

Hai thứ này cũng đủ để giúp ngươi tu luyện đến cảnh giới cao đó.

- Dạ, nhất định con sẽ cố gắng hết sức.

Lúc này Phương Lan còn không biết mình may mắn cỡ nào.

Một cô gái sinh ra ở trấn nhỏ ở Linh giới, có thiên phú tốt, nhưng nếu không có danh sư vẫn chỉ là một thiếu nữ Linh giới vô danh mà thôi.

Nhưng với công pháp và tâm pháp Sở Mặc đưa, một người trẻ tuổi có năng lực cũng có khả năng đứng trên đỉnh của Thiên giới, làm bá chủmột phương.

Với Phương Lan hiện tại, điều này còn quá xa vời.

Thậm chí Sở Mặc cũng không tưởng tượng được khi Phương Lan trưởng thành sẽ kinh diễm thế nào.

Dù là ở Thiên giới cũng khó mà gặp được người có thân thể Tiểu Linh thể trời sinh, vượt qua cả Tiên Thiên thể, chỉ kém đạo cảnh thể chất một chút thôi.

Cuối cùng, Sở Mặc lại cho Phương Lan mấy bình đan dược, bảo nàng tìm một phòng đi vào học hiểu tâm pháp.Chính hắn lại quay trở về phòng tu luyện.

Dù sao hắn cũng là sư phụ, nếu để đồ đệ đuổi kịp thì quá mất mặt.

Đêm đó, Kim Minh trở lại đón Phương Lan.

Phương Lan còn không nỡ đi.

Tuy nàng không biết sư phụ đưa cho nàng tâm pháp ở cấp bậc nào, nhưng sau khi học tập, vận hành một chút liền có cảm giác chênh lệch vô cùng lớn với tâm pháp nàng tu luyện lúc trước.

Chỉ gần nửa ngày, Phương Lan đã chìm đắm vào việc tu luyện tâm pháp này.

Đây mới là tu luyện thật sự!Vài ngày sau, Phương Lan đều tập trung tu luyện.

Chỉ khi nào gặp vấn đề khó khăn mới đến thỉnh giáo Sở Mặc.

Thậm chí còn quên mất lời Sở Mặc nói với nàng lúc trước: khi gặp vấn đề, cần tự mình xem xét trước đã.

Mười ngày sau, Phương Lan đột phá lần đầu.

Từ Trúc Cơ sơ kỳ tiến vào Trúc Cơ trung kỳ.

Điều này khiến Phương Lan vô cùng mừng rõ, nàng chạy đến chỗ Sở Mặc đầu tiên.

- Sư phu...sư phụ!

Vừa vào tiền viện, Phương Lan đã kêu to.Hành động này không giống tính tình của Phương Lan.

Nàng vốn là người cơ trí, trầm ổn, không phải kiểu thích hô to gọi nhỏ giống nhị tiểu thư Phương gia, Phương Lộ như thế này.

Phương Lan chưa bao giờ hành động như thế này đâu.

Sở Mặc đi ra, thấy Phương Lan, thản nhiên cười nói:

- Đúng là có tiến bộ.

- Gì mà tiến bộ chứ, con đã đột phá mà.

Sư phụ, con thành công đột phá vào Trúc Cơ trung kỳ rồi đó.

Vui quá đi.

Đúng là thần tốc, lúc trước con còn không dám nghĩ đến đâu...

Phương Lan hưng phấn, khuôn mặt đổ bừng, nói năng có chút lộnxộn.

Sở Mặc nhìn Phương Lan nói:

- Làm gì mà hưng phấn thế, lúc nào ngươi vào Kim Đan rồi hãy đến khoe nhé.

Phương Lan bị đả kích, ai oán nhìn Sở Mặc, làm nũng:

- Sư phụ à...

- ...

Khóe miệng Sở Mặc co quắp, trong lòng tự nhủ: xem ra nàng thật sự coi mình là lão sư rồi.Phương Lan làm nũng với hắn giống kiểu vãn bối làm nũng với người bề trên chứ không phải những người cùng trang lứa có tình cảm đặc biệt.

-----o0o-----

Chương 879 : Làm theo ý mình

Chương 879 : Làm theo ý mình

Xem ra hình tượng của hắn đã đặt dấu ấn trong lòng Phương Lan rồi.

Đây là chuyện tốt, nhưng Sở Mặc lại hơi thổn thức, cảm thấy mình đã già rồi.

Nhưng ngay lập tức, hắn muốn ngụy biện: không phải giữa đồ đệ với sư phụ đều như vậy sao.

Lúc trước hành động của mình trước mặt Ma Quân cũng thế còn gì, nên không phải kinh ngạc.Sở Mặc nhìn Phương Lan, bỗng nói:

- Kỳ thật, khi ngươi đột phá, người ngươi nên đến gặp đầu tiên không phải là ta.

- Dạ, ngài là sư phụ, ta không tìm ngài thì tìm ai chứ?

Phương Lan nói thầm, sau đó bỗng nhớ ra cái gì, hơi nhăn nhó nói:

- Giờ y còn đang bế quan ạ.

- Phương Lan...

Sở Mặc nhìn Phương Lan, thái độ nghiêm túc hơn.

- Dạ, sư phụ có chuyện gì ạ?

- Ngươi không thích Kim Minh một chút nào sao?

Kim Minh là người tốt.

Ít nhất, y đối với ngươi toàn tâm toàn ý.

Sở Mặc nhìn Phương Lan chăm chú hơn.

Mặt Phương Lan ửng hồng, giọng nói nhỏ như muỗi kêu:

- Con biết ạ.

- Vậy ngươi thích y sao?

Sở Mặc hỏi.

- Con, con cũng không biết nữa.

Lúc trước thì không thích chút nào.

Con chỉ thích Vương Võ.

Con chỉ muốn làm một thê tử tốt, giúp gã lo liệu gia đình, sống một cuộc sống hạnh phúc.

Phương Lan hơi buồn, lại nói tiếp :

- Thật không nghĩ gã lại là loại người như vậy.

Nói mới nhớ, con còn phải cảm ơn Kim Minh vì đã giúp con nhìn rõ bộ mặt của Vương Võ.

Trước đó, con chưa từng nghĩ đến một người lại có thể có đạo đức thấp kém như vậy.

Cũng không nghĩ chuyện như vậy sẽ xảy đến với con.Con luôn nghĩ mình là người thông minh, biết nhìn người.

Lại không biết mình mới là kẻ ngu xuẩn nhất.

Nên con vẫn luôn đau đáu, tự nhắc nhở bản thân, lòng âm thầm thề.

Cuộc đời này nếu không tìm được một nam nhân toàn tâm toàn ý với mình thì sẽ độc thân.

- Sư phụ, con biết Kim Minh thích con.

Vì con, Kim Minh đã rất cố gắng.

Nhưng bây giờ con vẫn không thể chắc chắn, có thể đến một ngày nào đó, Kim Minh trở thành một Vương Võ thứ hai.

Vì lợi ích mà vứt bỏ con, bán đứng con...

Sở Mặc cười lắc đầu:

- Ngươi không cần vì người khác xúc phạm đến mình mà phủnhận tấm lòng của những người quan tâm mình.

Thế là không đúng đâu.

Phương Lan nhẹ nhàng gật đầu:

- Con biết ạ.

Nhưng giờ con còn chưa quên được chuyện trước kia, chưa quyết định được.

Sở Mặc gật đầu nói:

- Ta hiểu.

Tuy nhiên, ta cũng phải nhắc nhở ngươi một câu.

Linh giới, thậm chí là Tiên giới không phải là điểm dừng chân cuối cùng của ngươi đâu.

Phương Lan ngẩng đầu, nhìn Sở Mặc.Sở Mặc nói một cách nghiêm túc:

- Ta biết ngươi còn có người thân, cha mẹ, em gái ngươi đều ở đây.

Nhưng không bao lâu nữa ngươi sẽ phải rời đi.

Vì đến một cảnh giới nào đó, ngươi muốn ở lại cũng không được.

- Con,..con không muốn thế.

Phương Lan bất an, mắt đã ngập nước.

- Con không muốn rời xa người thân trong gia đình mình.

Sở Mặc cười khổ:

- Ai muốn xa người thân chứ?

Nhưng con đường tu luyện rất tàn khốc, cũng rất cô độc.

Sở dĩ ta bồi dưỡng Kim Minh chính là vì khôngmuốn ngươi tiếc nuối quá nhiều.

Cũng không dễ mà có một người sẵn sàng trả giá vì ngươi như vậy.

- Con nên làm gì đây?

Phương Lan sắp khóc.

- Sư phụ, con không muốn sớm rời xa người nhà như thế này...

- Ta cũng không có biện pháp nào khá hơn.

Muội muội ngươi có lẽ có thể đi cùng ngươi một thời gian ngắn nữa.

Nhưng cha mẹ ngươi thì...

Nói tóm lại, ngươi phải tự mình đi đến cuối con đường thôi.

Phương Lan cúi đầu, im lặng một lúc lâu mới ngẩng đầu lên nhìn SởMặc nói nhỏ:

- Sư phụ, không có cách gì ạ?

Sở Mặc cười khổ.

- Ta cũng là người mà thôi.

Sở Mặc nói xong, nhìn lên không trung thở dài.

Nếu ông nội và mọi người còn sống, liệu có thể đến Linh giới hết không?

Có lẽ có đi, mình vẫn có chút năng lực.

Nhưng chưa chắc đã có thể cùng mình đến Tiên giới nhỉ?

Chỉ sợ, đến lúc đó, sẽ có người phải tụt lại phía sau.Dù tất cả mọi người có thể lên Tiên giới, thì cũng khó mà lên được hết Thiên giới.

Đến lúc ấy, mình sẽ giống Phương Lan bây giờ, vừa hoang mang, lại vừa tiếc nuối.

Con đường tu luyện vốn là con đường cô độc.

Nào mấy ai có thể đi cùng nhau tới cuối con đường.

Cha mẹ ư?

Vợ con ư?

Sở Mặc miễn cưỡng cười cười.

Rốt cục hắn cũng hiểu, tại sao nhiều đại tu sĩ trong Thiên giới có vài đạo lữ nhưng lại không có thê tử, không có gia đình, không con không cái.

Bởi vì họ biết, đến cuối cùng, họ vẫn cô độc.

Chi bằng ngay từ đầuđã bỏ bớt tình cảm, cắt đứt ràng buộc đi.

Phương Lan nhìn Sở Mặc, nói nghiêm túc:

- Sư phụ, con muốn mang cha mẹ, muội muội của mình đến đây.

Ừ.

- Sau đó, con sẽ gả cho Kim Minh.

- Ừ.

Sở Mặc gật đầu.

Đây là quyết định của đồ đệ hắn, hắn sẽ tôn trọng và ủng hộ.

Dù sao, mỗi người đều phải đưa ra sự lựa chọn cho riêngmình.

- Con sẽ sinh con cho Kim Minh.

Phương Lan nói tiếp.

- Con sẽ để cha mẹ, muội muội con sống thật hạnh phúc.

Nếu có ngày con phải đi, sẽ ít tiếc nuối hơn.

Sư phụ, con làm như vậy được không ạ?

Phương Lan mong đợi Sở Mặc sẽ tán thành.

Mặc dù hai thầy trò tiếp xúc chưa lâu, thậm chí là rất ít.

Nhưng sâu trong nội tâm, Phương Lan vẫn đặt vị sư phụ hơn mình không mấy tuổinày ở một vị trí quan trọng.

Đây là hậu trường, là điểm tựa của nàng.

Có sư phụ, nàng sẽ không sợ hãi.

Quan niệm này rất đơn thuần và cũng rất chân thật.

- Ngươi làm đúng.

Sở Mặc không do dự, cười nói:

- Cứ lựa chọn theo ý của mình là được rồi.

- Dạ.

Phương Lan cười hạnh phúc, sau đó rời đi.Những ngày kế tiếp, em trai ruột của Hồng Cường, Hồng Kiên, cũng đang ở Trúc Cơ hậu kỳ giống ca ca, đã đánh bại một đám đối thủ cạnh tranh trở thành gia chủ mới của Hồng gia ở Cẩm Tú thành.

Chuyện đầu tiên Hồng Kiên làm sau khi thành gia chủ là đến thăm hỏi Sở Mặc.

Hai người nói chuyện khoảng một canh giờ, Hồng Kiên tươi cười rời khỏi chỗ Sở Mặc.

Sau đó, cứ cách vài ngày, lại có người của Kim gia, Lục gia, Hồng gia đặc biệt đến thăm hỏi Sở Mặc.

Còn Kim Minh, sau khi biết Phương Lan muốn gả cho mình, sướngphát điên, gần như ngày nào cũng chạy đến chỗ Sở Mặc.

Lục Thiên Duyệt thì ngày nào cũng tới.

Đối với việc Sở Mặc thu nữ đồ đệ, Lục Thiên Duyệt hơi bất mãn.

- Ta nói ngươi nhé.

Ngươi là người của Lục gia, lại đi đối tốt với con dâu Kim gia là có ý gì chứ?

Lục gia chúng ta cũng có thiên tài mà...

Sở Mặc chỉ có thể bất đắc dĩ cười khổ, trong lòng gào thét.

Người khác thì không nói, ngươi lại không biết ta là ai sao?

Gì mà người Lục gia, ca họ Sở nhé.Bất quá đối với việc Lục Thiên Duyệt khóc lóc om sòm ăn vạ, Sở Mặc chỉ có thể bất đắc dĩ để nàng chọn lựa vài thiếu niên có thiên phú tốt đến chỗ mình để bồi dưỡng.

-----o0o-----

Chương 880 : Lời mời của Ngô Huy

Chương 880 : Lời mời của Ngô Huy

Thật ra đây vốn là ước nguyện ban đầu của Sở Mặc, nhưng không mấy người quan tâm quý trọng.

Giờ được Lục Thiên Duyệt đưa người đến tận cửa, sự tình khác hẳn lúc trước rồi.

Một tháng cứ như vậy lặng lẽ trôi qua.

Phương Lan cũng đã đón cha mẹ, muội muội đến Cẩm Tú thành.

Kim Minh đặc biệt mua một căn nhà lớn cạnh nhà mình, bố trí đầy đủ để đón nhạc phụ, nhạc mẫu và em vợ.Hôn lễ của bọn họ định vào mùng tám tháng sau.

Đó là ngày đại cát, thích hợp cưới gả.

Trải qua một phen biến động, ba đại gia tộc của Cẩm Tú thành cũng dần ổn định, bắt đầu khôi phục nguyên khí.

Ngô Huy vẫn ở Lục gia, thi thoảng còn đánh với Sở Mặc một hai ván cờ.

Tài đánh cờ của Sở Mặc không được tốt, thường bị giết đến manh giáp cũng không còn.

Bất quá hắn học rất nhanh.

Mới bắt đầu Ngô Huy còn phải nhường hắn, nhưng giờ, thi thoảng song phương đối kháng tương đương rồi.

- Thiên Minh đạo hữu, nước cờ này của ngươi hơi lộ liễu.

Thể hiện tài năng, phô trương thanh thế là chuyện tốt nhưng ở một số thờiđiểm vẫn nên uyển chuyển, dùng chiến thuật vu hồi cộng với một ít thủ đoạn thì hơn.

Ngô Huy nhìn Sở Mặc cười nói.

Ngô Huy vẫn luôn tôn trọng người trẻ tuổi thần kỳ này.

Đối với người có thân phận như Ngô Huy, chuyện này rất ít khi xảy ra.

Dù Sở Mặc có mạnh mấy cũng chỉ là Kim Đan tu sĩ.

Mà Ngô Huy, đã là Nguyên Anh tu sĩ, lại là Phó điện chủ của Linh thủy điện, là người có thân phận, có địa vị.

Trong mắt người khác, địa vị của Ngô Huy không chỉ cao hơn Sở Mặc một hay hai bậc.

Nhưng Ngô Huy lại hành động rất tự nhiên, khiến người khác thấy dễ chịu.Sở Mặc cũng vui vẻ kết giao với người như vậy, hắn cười cười nói:

- Ngô tiền bối nói đúng.

Cờ cũng giống như người, lúc khó khăn vẫn nên dùng chút thủ đoạn.

- Ha ha, nói chuyện với Thiên Minh đạo hữu đúng là rất vui.

Ngô Huy cười, bỗng nhiên nói với Sở Mặc:

- Thiên Minh đạo hữu có hứng đến Linh thủy điện không?

- Ồ?

Sở Mặc hơi ngẩn ra.

Qua nhiều ngày rồi, không ngờ Ngô Huy lại đưa ra lời mời này với hắn.

Không biết Ngô Huy có mục đích gì, mình có phải mục tiêu cuối cùng của Ngô Huy không đây?Sở Mặc âm thầm lắc đầu, cảm thấy không có khả năng này.

Mặc dù khả năng chiến đấu của mình rất mạnh nhưng cũng chỉ là một Kim Đan tu sĩ mà thôi.

Giết được tu sĩ Nguyên Anh đỉnh cao như Bách biến đạo nhân là vì có duyên, chứ không phải nhờ thực lực.

Hắn tin Ngô Huy cũng biết điều này.

Nên Sở Mặc không nghĩ người có địa vị cao như Ngô Huy chú ý tới hắn là vì chiến lực.

Nhưng sự thật chứng minh, hắn đã lầm.

Chiến lực của Sở Mặc đã khiến Ngô Huy rung động.

Mặc dù Sở Mặc nghĩ không phải dựa vào thực lực mới đánh chếtđược Bách biến đạo nhân nhưng trong mắt Ngô Huy, đây lại chính là thực lực.

Muốn nhìn được ngụy trang của Bách biến đạo nhân ba bốn lần đâu có dễ.

Cuối cùng, lại có thể đỡ được uy áp của Nguyên Anh đỉnh cao, một kiếm đâm thủng trái tim của Bách biến đạo nhân.

Mấy ai có thực lực khủng bố như vậy chứ?

Sau đó lại dũng mãnh chém luôn Nguyên Anh của Bách biến đạo nhân.

Như vậy không gọi là thực lực thì thế nào mới là thực lực?

Nên từ ngày đó, Ngô Huy nhìn Sở Mặc mà thèm.

Thậm chí có cảmgiác, nếu có thể đem người này về Linh thủy điện, mình có khả năng trở thành điện chủ của Linh thủy điện, sau đó nâng Linh thủy điện đến một vị trí rất cao.

Là người, thì đều có dã tâm.

Ngô Huy cũng không ngoại lệ.

Bằng không sao chỉ vì một câu nói của Lục Thiên Duyệt lại có thể giữ một người ở Nguyên Anh vô cùng chứ?

Đạo lý đưa than sưởi ấm ngày tuyết rơi, ai cũng biết.

Nhưng quan trọng là, đưa than đó cho ai.

- Ngô tiền bối nghiêm túc sao?Sở Mặc thả quân cờ.

Ngô Huy gật đầu.

Sở Mặc cười nói:

- Không phải ngài không biết tình hình hiện tại của ta.

- Chuyện gì chứ?

Kẻ thù sao?

Ngô Huy thản nhiên nhìn Sở Mặc nói:

- Huyết Ma giáo đích xác là mối nguy lớn.

Nhưng Linh thủy điện không phải không có khả năng đấu lại.

Ngô Huy nói xong, lại lặp lại.

- Linh thủy điện không giống Linh động sơn.

Sở Mặc lập tức hiểu.

Cái gọi là tuy ba mà một, chỉ là cách nói thôi.Ba phái trông chừng nhau là thật, nhưng đã sớm không còn tình nghĩa huynh đệ như tổ tiên rồi.

- Ngoài Huyết Ma Giáo, ta còn muốn giết Chu Hồng nữa.

Sở Mặc nhìn Ngô Huy, cười nhẹ:

- Hơn nữa, ta không có ý định gia nhập bất cứ môn phái nào.

Ngô Huy híp mắt, đột nhiên cười nói :

- Cũng đúng.

Người kinh tài tuyệt diễm trẻ tuổi như Thiên Minh đạo hữu chắc chắn muốn lập phái riêng rồi.

- Thật ra ta nghĩ, thời gian gần đây, ba đại gia tộc ở Cẩm Tú thànhgần như coi Thiên Minh đạo hữu là thành chủ rồi.

Nói xong, Ngô Huy cười nhẹ lắc đầu:

- Xem ra, Linh thủy điện không có phúc này rồi.

Sở Mặc cười nói:

- Mặc dù Thiên Minh không thể gia nhập Linh thủy điện, nhưng vẫn cảm ơn ý tốt của Ngô tiền bối.

Có những chuyện, không nên nói quá nhiều, nói đến điểm dừng là được.

Ngô Huy nghe xong, quả nhiên vui vẻ nói sang chuyện khác:

- Đúng rồi, ta nghe nói đồ đệ thiên tài của đạo hữu sắp tổ chức đám cưới phải không?

- Đúng vậy, vào mùng tám tháng sau.

- Đúng là ngày lành.

Đến lúc đó, nhất định ta sẽ đến uống rượu mừng.

Ngô Huy cười cười nói.

- Ha ha ha, Ngô tiền bối quá khách khí rồi.

Ngài là thượng khách của chúng ta mà.

Sở Mặc cũng cười nói.Ngô Huy ngồi thêm một lát rồi cáo từ rời đi.

Sở Mặc dần thu lại nụ cười trên mặt, khẽ thở dài.

Chỗ nào có người sẽ có giang hồ.

Chỗ có giang hồ, sẽ có phân tranh.

Một khi bước vào con đường này thì không thể tự chủ được.

Ví dụ như Ngô Huy vừa ly khai kia.

Mặc dù Sở Mặc không muốn giao tiếp nhiều với các môn phái ở Linh giới.

Hắn muốn thành lập một thế lực, nhưng hắn muốn âm thầm phát triển nó hơn.

Hơn nữa, với Linh giới, Sở Mặc chỉ là một người khách qua đường.

Giải quyết xong chuyện của Kỳ Tiểu Vũ, Sở Mặc sẽ dùng thời gianngắn nhất tiến vào Tiên giới.

Bởi vì ở Tiên giới, có người hắn quan tâm và cũng có chuyện hắn phải làm.

Nhưng nếu muốn thành lập một môn phái mạnh mẽ mà không kinh động bất cứ thế lực nào thì rất khó, việc thành lập sẽ gặp nhiều lực cản.

Nên vẫn cần kết giao bằng hữu.

Cũng phải giết kẻ thù khi cần.

Lúc trước, Sở Mặc đã dùng Phong Thủy thần thông bói ra, mấy ngày này, Cẩm Tú thành sẽ có phong ba.

Dựa theo thời gian, cũng đến lúc người của Huyết Ma Giáo có phản ứng.Hắn không tin sau khi hồn đèn của Bách biến đạo nhân tắt, Huyết Ma Giáo tứ tổ bị thiệt lớn như vậy, người bên đó hoàn toàn không thèm để ý.

-----o0o-----

Chương 881 : Gió nổi trước cơn bão

Chương 881 : Gió nổi trước cơn bão

Cướp đồ giết người, Tiểu Linh thể trời sinh, tài nguyên khổng lồ của Cẩm Tú thành...

đều là những lý do khiến Huyết Ma Giáo sẽ không bỏ qua chuyện này.

Huống chi một trong năm lão tổ của Huyết Ma Giáo đã bị chết tại đây.

Việc gì nên tới sẽ tới.

Sở Mặc cũng không nghĩ sẽ trốn tránh.

Hai tháng qua, hắn từ Kim Đan trung kỳ đã vào Kim Đan hậu kỳ.Ngũ hành đạo cơ, tổ cảnh thân thể, trên đời này, hắn mới là tu sĩ thiên tài kinh khủng nhất.

Sở Mặc vẫn nghĩ, người tìm tới cửa trước tiên sẽ là người của Huyết Ma Giáo, không ngờ lại là người của Linh Vận Môn.

Trong chín người tới, có bảy người Kim Đan hậu kỳ, hai gã Nguyên Anh.

Chín người này không phải nhằm vào Lục Thiên Duyệt, mà nhằm vào Sở Mặc.

Chắc lúc trước đã điều tra về Lục Thiên Minh, nên chín tên tu sĩ Linh Vận Môn này liền không đi qua cửa Lục gia mà đến thẳng chỗ Sở Mặc.Lúc này, Sở Mặc đang ngồi trong đình viện ngắm hoa.

Hắn đã cảm nhận được trước khi đám kia đến, nên đã dừng tu luyện, đem một cái ghế ra sân viện ngắm những đóa hoa tràn đầy sức sống.

Mùa hè là mùa trăm hoa đua nở, sân viện rực rỡ vô cùng xinh đẹp.

Rầm!

Cửa chính bị đá văng.

Cánh cửa không chịu nổi cú đá, bị sập xuống ngay lập tức.

Sau đó lại có hai âm thanh nặng nề khác vang lên.

Sở Mặc vẫn ngồi im, để mặc động tĩnh bên ngoài, thuận tay ném đồ ăn cho cá.

Mấy con cá trong hồ màu sắc rực rỡ, thấy có đồ ăn nhảy lên tranh, bọt nước tung trắng xóa.

Cảnh tượng rất đẹp mắt.

- Khà khà, nhìn nhàn phết nhỉ.

Một người khoảng hai mấy tuổi đi trước, thấy Sở Mặc đang ngồi thì cất giọng trào phúng.

Sở Mặc đột nhiên đặt ngón trỏ bên miệng:

- Suỵt!

Rồi chỉ chỉ đám cá đang chen chúc trong hồ:

- Đừng dọa chúng nó.

- Mẹ nó...

Người kia giận dữ, chỉ vào mặt Sở Mặc quát lớn.Nhưng chưa kịp nói hết, đã bị đánh bay ra ngoài cửa chính, rơi xuống phố, cách cửa khoảng mười trượng.

Người này vẫn còn chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Tại sao gã còn chưa chửi đã bị đánh rồi?

Gã còn không phát hiện được đối phương động thủ lúc nào?

Giờ gã mới thấy toàn thân đau đớn mãnh liệt, miệng phun ra một ngụm máu, người lung lay, đầu gối mềm nhũn, trực tiếp quỳ trên phố.

Vài người ngoài đường nhìn gã khiếp sợ, đều tự nhủ: đang yên đang lành, sao cái người trẻ tuổi này lại quỳ hành đại lễ với chúng ta.

Khôngđược, chúng ta không dám nhận đại lễ như vậy, cũng chẳng có tiền mà cho gã.

Ai gặp cũng đều tránh.

Người thanh niên này ngã một cái, bất tỉnh luôn.

Trong tòa nhà, Sở Mặc vừa phất tay một cái đã đánh bay một tên Kim Đan hậu kỳ.

Chiêu thức ấy không đơn giản.

Nó là một truyền thừa của Chí Tôn, gọi là Thái Cực.

Động tác nhìn như mềm nhẹ nhưng lại mạnh mẽ vô cùng.Đừng nói ở hiện tại, cho dù Sở Mặc mới ở Trúc Cơ ra chiêu, tu sĩ Kim Đan cũng chẳng chịu được.

Sở Mặc phất một cái, vẫn không đứng lên, ngồi yên, lấy một viên đồ ăn cho cá, ném vào hồ nước.

Đám cá vừa bị dọa, không nhịn nổi sức hút của đồ ăn, lại tụ tập đến gần.

Cảnh tượng này khiến tám người còn lại không biết phải làm sao.

Bọn họ hùng hổ đến đây, vốn định bới móc.

Nhưng đối phương cư xử khác thường, khiến bọn họ choáng váng.

Lúc này Sở Mặc đột nhiên nói nhẹ:

- Các ngươi nhìn mấy con cá này.

Vừa nãy còn sợ chạy tán loạn đó.

Nhưng vì miếng ăn, chiến thắng nỗi sợ hãi, tiếp tục chạy đến.

Một gã Nguyên Anh tu sĩ mắt lạnh nhìn Sở Mặc, trầm giọng:

- Tiểu tử, ngươi hơi kiêu ngạo quá đó.

Vừa gặp mặt đã đả thương một người của chúng ta.

Tên tu sĩ Nguyên Anh khác nói:

- Nói với hắn làm gì.

Hắn đả thương người của chúng ta, hắn phải trả giá.

Sáu Kim Đan hậu kỳ tu sĩ còn lại mặc dù không nói chuyện, nhưngánh mắt nhìn Sở Mặc đều lạnh như băng.

Ánh mắt kia có thể khiến người khác đông cứng.

- Cũng có chút ý tứ.

Sở Mặc phủi phủi cặn thức ăn trong tay, đứng lên.

Hai tu sĩ Nguyên Anh không nhúc nhích, nhưng sáu tu sĩ Kim Đan hậu kỳ đều lùi về phía sau một bước.

Mấy người nhìn nhau, đều thấy trong mắt đối phương có sự xấu hổ và sợ hãi.

Rõ ràng Lục Thiên Minh chỉ là một tu sĩ Kim Đan kỳ, sao trên người hắn lại có uy áp không kém gì người ở cảnh giới Nguyên Anh chứ?

- Ta vốn không quen biết các ngươi.

Các ngươi phá cửa tiến vào, chỉ là một đám ác khách, chạy đến chỗ ta, chỉ vào mặt ta nói ta kiêu ngạo.

Chẳng lẽ đây là tác phong của môn phái lớn sao?

Sở Mặc nhìn thoáng qua hai tu sĩ Nguyên Anh cầm đầu nói:

- Chắc các ngươi là người của Linh Vận Môn?

- Sao ngươi biết?

Một gã tu sĩ Nguyên Anh cau mày, hơi kinh ngạc.

Lời của gã đã thầm thừa nhận, nhưng bọn họ cũng không nghĩ phải giấu diếm thân phận làm gì.

Bọn họ là môn phái cường đại nhất ở đây, muốn làm chuyện gì đềukhông cần che giấu.

Từ đâu mà Sở Mặc biết?

Hắn dựa vào quần áo trên người đám này, khá giống người đám Phương Lộ, Đỗ Phi mời đến lúc trước.

Lúc ấy Sở Mặc cũng không biết người đó là đệ tử của Linh Vận Môn, chẳng qua Phương Lan từng nhắc đến với hắn thôi.

Trí nhớ của Sở Mặc rất tốt.

Hắn vẫn nhớ rõ cách ăn mặc của đệ tử kia.

Những người này mặc đồ gần giống với người lúc trước, nhưng màu hơi khác, hiển nhiên là người có địa vị cao hơn một chút.

- Nói đi, sao các ngươi lại đến đây gây sự với ta?

Sở Mặc nhìn nhóm người hỏi:

- Chuyện gì ta cũng muốn biết lý do.

Giữa ta và Linh Vận Môn không có thù oán.

Các ngươi cũng không đến mức ăn no rỗi việc đến đây gây phiền phức.

Lý do sẽ quyết định cách ta đối xử với các ngươi.

- Hả?

Một tên tu sĩ Nguyên Anh không muốn bị khí tức của Sở Mặc ảnh hưởng, cố ý cười nói:

- Nếu đã biết chúng ta là người của Linh Vận Môn, ngươi không sợ sao?

Ngươi nó trước xem, ngươi có những cách đối xử thế nào với chúng ta chứ.

- Ha ha, đã nghe tin ở Cẩm Tú thành có một nhân vật thần bí khó lường xuất hiện, tam đại gia tộc ở Cẩm Tú thành đều nghe lệnh hắn.

Xem ra cũng có chút tài năng.

Tuy nhiên tiểu tử à, tam đại gia tộc kính trọng ngươi không có nghĩa là chúng ta cũng giống thế.

Sở Mặc không nhìn mấy người đằng sau, nói với tên Nguyên Anh mở miệng lúc nãy:

- Thứ nhất, hiển nhiên là ta không sợ các ngươi.

Nguyên nhân tại sao, các ngươi có thể cho ta giả vờ, nhưng dù thế nào cũng chẳng sao.

Thứ hai, là cách ta sẽ đối phó với các ngươi.

Sở Mặc nói xong, đảo mắt nhìn toàn bộ đám người nói:

- Mục đích tới đây của các ngươi sẽ quyết định cách ta đối xử.

- Nếu chúng ta tới giết ngươi thì thế nào?

Một gã tu sĩ Kim Đan hậu kỳ muốn trì hoãn thời gian, đứng nấp sau hai tu sĩ Nguyên Anh, âm trầm nói.

-----o0o-----

Chương 882 : Đánh bay hết

Chương 882 : Đánh bay hết

- Thế thì ta sẽ giết các ngươi.

Sở Mặc nhìn họ chăm chú.

- Sau đó chôn các ngươi trong viện này, cho cây cối xanh tốt.

- Ha ha ha...

Một tu sĩ Nguyên Anh không nhịn được cười ha hả.

Nhưng trong mắt gã không hề có nụ cười, lạnh nhạt cực hạn.

Gã quay ra đằng sau nói:

- Hai người các ngươi đi ra xem sư đệ Ngô Thu Minh đi.

Hai gã Kim Đan tu sĩ đáp ứng quay đi.

Tên Nguyên Anh tu sĩ này lại nhìn Sở Mặc nói:

- Ngươi thật ngông cuồng!

- Ừ.Sở Mặc thản nhiên gật đầu.

- Đối mặt với đám các ngươi, ta nghĩ ta có tư cách này.

- Ngươi muốn chết rồi!

Một tên Nguyên Anh tu sĩ không nén được giận ra tay, bùng nổ một luồng khí tức mạnh mẽ trong nháy mắt.

Sở Mặc cũng tỏa ra khí tức hùng mạnh của...Kim Đan tu sĩ.

Mặc dù chỉ ở cảnh giới Kim Đan, nhưng khí thế lại không kém cảnh giới Nguyên Anh chút nào.

Sau đó, Sở Mặc trực tiếp xuất thủ.

Sử dụng thuật pháp ư?

Không cầnthiết.

Hắn trực tiếp đấm thẳng vào mặt đối phương.

Đối thủ cảm thấy mình bị làm nhục.

Chiến đấu giữa các tu sĩ sao có thể biến thành loạn chiến như lưu manh đầu đường xó chợ thế này.

Gã dùng hai tay kết ấn, muốn dùng thuật pháp.

Nhưng trong nháy mắt, đồng tử của gã trợn to.

Vì gã thấy, quyền kia đang tới gần.

Thời gian như chậm lại, động tác của Sở Mặc dường như vô cùng từ tốn.

Nhưng thực tế, lại cực kỳ nhanh.

Dù là Nguyên Anh tu sĩ cũng không nhìn rõ tốc độ của Sở Mặc.Bịch một cái.

Một quyền của Sở Mặc đã đánh trúng hốc mắt của tên tu sĩ chuẩn bị kết ấn thuật pháp.

Một tiếng trầm đục vang lên khiến lòng người kinh hãi, run rẩy.

Rắc một cái.

Hốc mắt của tên tu sĩ bị một quyền của Sở Mặc đánh nát.

Một quyền này cũng khiến tên tu sĩ Nguyên Anh thứ nhất bay vèo ra ngoài.Đám người ở trong chết lặng, không dám tin nhìn Sở Mặc

- Các ngươi muốn hù dọa ai chứ?

Sở Mặc thu tay, nhìn tên tu sĩ Nguyên Anh còn lại đứng gần nói:

- Ngươi có biết giá trị của sân vườn hoa lá của ta không?

Làm hỏng một gốc cây, ngươi dùng mạng bồi cũng không đủ.

- A...

Tên này hoảng sợ, ngay lập tức ra tay với Sở Mặc.

Viu viu!Gã cũng bị đánh bay luôn.

Chỉ hai quyền, hai tên tu sĩ Nguyên Anh bị đánh bật ra khỏi nhà.

Hai tên tu sĩ Kim Đan hậu kỳ đang xem xét thương thế của đồng bạn trên đường, đột nhiên thấy hai sư huynh dẫn đội của mình lần lượt rơi xuống đất.

Người đi đường nhanh chóng tản ra xa, dè dặt nhìn về bên này.

- Nơi đó...không phải là chỗ của Lục tiên sinh hay sao?

- Đúng rồi.

Không nghĩ lại có mấy tên tiểu tặc ở đâu dám chạy đếnđây gây rối.

- Chẳng lẽ bọn chúng không sợ tam đại gia tộc xử lý chúng sao?

- Aiz, đúng là không biết sống chết mà...

- Ai mà không biết Lục tiên sinh là đệ nhất cao thủ của Cẩm Tú thành chứ?

Hai gã Kim Đan hậu kỳ trực tiếp ngây người, trợn mắt há mồm đứng đó,

khóe miệng co giật kịch liệt.

- Chúng ta là tiểu tặc?

- Chúng ta sợ bị tam đại gia tộc xử lý?

- Chúng ta là một lũ không biết sống chết?

- Cao thủ đệ nhất Cẩm Tú thành?

Mẹ nó, gặp quỷ rồi.

Mặt hai tên Kim Đan tu sĩ tái mét.

Kế tiếp, lại có từng người từng người bị đánh từ trong sân, bay ra ngoài này, khiến họ mất hết tinh thần,hoàn toàn sợ hãi.

Những người đó đều là người của họ.

Hai người Nguyên Anh, năm Kim Đan hậu kỳ, lần lượt đều bị người đánh bại.

Một đoàn chín người có khả năng tùy tiện khiêu chiến một môn phái nhỏ, vô cùng khủng bố.

Đến giờ lại chỉ còn hai người bọn họ chưa bị làm sao.

Mà thời gian, còn chưa đến nửa nén hương.

Nếu không phải chạy ra ngoài này trước xem sư đệ, chỉ sợ bọn họ cũng sẽ có kết cục giống như vậy, bị người ta đánh cho tơi bời.Trong sân không phải chỉ là một tu sĩ Kim Đan thôi sao?

Bọn họ biết rõ, vì trước khi đi, thiếu chủ Phong Hoa nói với bọn họ, có người ra giá tiền lớn để mua tính mạng của Lục Thiên Minh.

Giá lớn đến nỗi, Linh Vận Môn cũng không kháng cự được.

Nên mới phái bọn họ đến Cẩm Tú thành, tìm một lý do nào đó, chém đầu của Lục Thiên Minh, trở về phục mệnh là được.

- Chỉ là một tu sĩ Kim Đan kỳ thôi.

Đây là lời nói của thiếu chủ Linh Vận Môn, Phong Hoa, cũng là suy nghĩ trong lòng đám người này.Phía trước bọn họ còn cảm thấy, phái hai sư huynh Nguyên Anh là điều thừa.

Tùy tiện một người Kim Đan hậu kỳ cũng có thể lấy được đầu của Lục Thiên Minh.

Nhưng không nghĩ rằng, bọn họ đoán được mở đầu, nhưng không đoán trúng kết thúc.

Thực lực của đối phương mạnh ngoài sức tưởng tượng của bọn họ.

Nào có giống một tu sĩ Kim Đan, chỉ sợ một lão quái Nguyên Anh đỉnh cao cũng chỉ đến thế mà thôi.

Đám người bị đánh lúc này bắt đầu kêu đau.

Cả đám mồm đầy máu, miệng méo xệch, khuôn mặt vô cùng vặn vẹo.

Bọn họ đều không ngờ mình bị đánh ra nông nỗi này.Hai gã Kim Đan hậu kỳ không bị ăn đòn cũng thấy co giật, đau hết cả người.

- Sư huynh,...mọi người không sao chứ?

Một tu sĩ Kim Đan hậu kỳ hỏi.

- Không sao...

Ngươi nhìn thế này mà nói chúng ta không sao à?

Một tu sĩ Nguyên Anh bị đánh mặt mày biến dạng, máu me đầy mặt, vô cùng thê thảm nhưng lại khiến người khác thấy tức cười.

Nhưng hai tên Kim Đan hậu kỳ cũng không dám cười, không nhịn được nhìn vào cánh cửa bị bọn họ đạp nát lúc trước, trong lòng tự nhủ:có cần ác như vậy không?

Không phải chúng ta chỉ đạp hỏng có hai cánh cửa thôi sao?

Nói muốn giết ngươi nhưng đã giết đâu?

Làm thế này đúng là ăn hiếp người quá đáng.

- Làm lại cửa cho ta đi, nhớ làm tốt vào, nếu không, ta sẽ tự mình đến Linh Vận Môn đòi đấy.

Trong sân truyền đến một tiếng nói thản nhiên.

- Không nhanh chữa thương cho chúng ta, còn đứng ngây ra đấy làm gì?

Các ngươi ngốc à?

Một gã tu sĩ Nguyên Anh nghiến răng nghiến lợi trừng mắt, nhìn tu sĩ Kim Đan đang đứng trước mặt.Hiện tại, bọn họ cũng không dám nói thân phận của mình.

Vì xa xa, đã có mấy đám người tụ tập chỉ trỏ, vẻ mặt khinh miệt.

Coi bọn họ là một đám tiểu tặc không biết sống chết dám đến gây rối.

Mẹ nó!

Chúng ta đường đường là đại nhân vật ở Linh Vận Môn, không ngờ cũng có ngày bị một bầy kiến hôi khinh bỉ.

Đúng là khiến người ta tức chết!Hai tên Kim Đan tu sĩ giờ mới phục hồi tinh thần, lấy đan dược trị liệu cho đám kia.

Lúc này, họ mới biết mấy sư huynh sư đệ bị thương nặng thế nào.

Hèn chi cả đám đều nằm im, không nhúc nhích được...

Vết thương này không phải chỉ là vết thương ngoài da.

Đối với các tu sĩ cấp cao, nếu chỉ là vết thương ngoài da, hơi vận hành công pháp một chút là khôi phục được rồi.

-----o0o-----

Chương 883 : Chiến thì chiến

Chương 883 : Chiến thì chiến

Nhưng hiện tại cả đám hầu như không nhúc nhích được.

Ngoại trừ hai tên sư huynh Nguyên Anh còn có thể nói chuyện, mấy tên kia đều nằm nhe răng nhếch miệng, vặn vẹo khiến người khác buồn cười, chắcsợ mất mặt nên không dám kêu đau.

Hai tu sĩ Kim Đan nhanh chóng đút thuốc, giúp đám người xử lý ngoại thương.

Sau khi làm xong, cả đám lại ngồi thành hàng trên đường trị liệu.

Đến giờ phút này, người tam đại gia tộc nghe tin cũng chạy tới.

Khi đám người Lục Thiên Duyệt đến đã phải trợn mắt ngạc nhiên.

Là đệ tử của Linh Động Sơn, dĩ nhiên nàng có thể nhận được lai lịch của đám người kia.

Nhất là hai tu sĩ Nguyên Anh, nàng không những biết, mà còn khá thân quen.

Hai người đó là đồng môn sư huynh đồng thời là phụ tá đắc lực của thiếu chủ Linh Vận Môn, Phong Hoa.

Mấy năm trước, Lục Thiên Duyệt còn gặp họ trong ngày tụ hội của Tam Linh phái, cũng nói chuyện một chút.

Nên Lục Thiên Duyệt biết, Phong Hoa rất coi trọng hai người kia.

Nếu có một ngày Phong Hoa trởthành chưởng môn, hai người này chắc chắn sẽ được phong làm trưởng lão.

Chỉ có điều...tình huống hiện tại là tình huống gì chứ?

Sao bọn họ lại đến đây?

Mà còn bị người ta đánh cho ra nông nỗi này.

Ai không biết còn nghĩ đây là một đám lưu manh lề đường cũng nên.

Ngô Huy chạy theo tới cũng bị sốc.

Là Phó điện chủ của Linh Thủy Điện, Ngô Huy cũng biết hai tên tu sĩ Nguyên Anh kia, thậm chí còn quen thuộc hơn Lục Thiên Duyệt.

Những người này đều là tâm phúc của thiếu chủ Linh Vận Môn,Phong Hoa, tương lai sẽ là thành viên của nhóm người cao tầng đó.

Tại sao bị đánh thế này chứ?

Nhìn qua, có vẻ là toàn quân bị diệt...

Khóe miệng Ngô Huy co giật, giấu mình trong đám người.

Ông không muốn mấy người này nhận ra mình, theo bản năng lại liếc vào căn nhà kia một cái.

Cửa chính đã sụp, nên Ngô Huy có thể thấy tình hình bên trong.

Hoa cỏ sum xuê, cây cối um tùm.

Một gian nhà xa hoa khiến người ta thấy thoải mái vui vẻ.

Ngô Huy cũng rất thích nơi này, thời gian gần đây cũng hay chạyđến.

Chẳng lẽ những người này đều bị Lục Thiên Minh đả thương ư?

Không biết có chuyện gì?

Sao người của Linh Vận Môn lại xung đột với Lục Thiên Minh nhỉ?

Đúng là lũ lớn ngập miếu Long Vương.

Ngô Huy cảm thấy rất kinh ngạc và cũng rất rung động.

Dù là ông, nếu gặp đám người kia đi chung, cũng sẽ xoay người rời đi, tránh xa ngàn dặm.

Không ngờ lại bị Lục Thiên Minh đánh cho thê thảm như thế.

Lục Thiên Duyệt không thể trốn tránh, chỉ có thể đi tới, thấy một tên tu sĩ Nguyên Anh đã bị đánh nát một bên mắt hỏi:

- Lãnh Băng sư huynh...sao ngươi lại ở đây?

Có chuyện gì vậy?

Lãnh Băng hiện tại như một con ác quỷ, thấy Lục Thiên Duyệt, một bên mắt rực lửa, cắn răng nói:

- Lục Thiên Duyệt, ngươi tới đúng lúc lắm.

Hôm nay, ngươi nhất định phải cho ta...không...là cho toàn bộ Linh Vận Môn một cái công đạo.

Bằng không, ta không để yên chuyện này đâu!

Lục Thiên Duyệt ngẩn người, đôi mi thanh tú nhíu lại, thanh âm cũng lạnh dần:

- Ta không biết gì, cũng không biết nên làm thế nào để cho Lãnh sư huynh công đạo?

- Chúng ta đến Cẩm Tú thành thăm hỏi Lục Thiên Minh, có hảo ý mời hắn uống rượu.

Hắn lại đánh chúng ta trọng thương...

Lãnh Băng nghiến răng nghiến lợi, dùng tay chỉ vào một bên hốc mắt vỡ nát của mình, cả giận nói:

- Ngươi nhìn ta đi.

Đừng nói với ta, việc này không quan hệ gì với Lục Thiên Minh của Lục gia các ngươi nhá.

- Muốn mời hắn uống rượu ư?

Lục Thiên Duyệt chỉ cánh cổng đã vỡ kia, kinh ngạc hỏi:

- Thế sao cổng lại bị như thế kia?

- ...Lãnh Băng nghẹn lời.

Một tên tu sĩ Nguyên Anh khác nói tiếp:

- Cửa kia...không chắc lắm.

Chúng ta chỉ hơi dùng sức một chút, nó đã hỏng rồi.

Nói xong còn tức giận:

- Mà chẳng qua chỉ vô tình hủy hai cánh cửa, thế mà đánh chúng ta trọng thương là sao?

Đúng là ngông cuồng.

Hành động này là hành động không để Linh Vận Môn vào mắt rồi.

Mấy người đứng xung quanh xì xầm.

- Trời ạ, ta còn tưởng mấy người kia là mấy tên côn đồ nào không biết sống chết, hóa ra là người của Linh Vận Môn.

Bọn họ đúng là không biết xấu hổ mà.

Rõ ràng hùng hổ xông vào nhà người ta định hành hung, kết quả bị người ta đánh.

Giờ lại còn trợn mắt nói dối.

Đây là phong phạm của đại phái sao?

Đúng là khiến người mở mang kiến thức.

- Lục tiên sinh quá uy vũ.

Mấy người của Linh Vận Môn đúng là không biết xấu hổ.

- Đúng đó.

- Đúng vậy nha.

- Ngươi nói quá đúng.

Tiếng bàn tàn ngày càng lớn hơn.

- Câm miệng cho ta!

Một gã Kim Đan hậu kỳ hét lớn, thả ra khí tức, khiến người vây xem không thở nổi.

Lúc này trong sân truyền đến một âm thanh bình thản:

- Có phải ngươi thấy tiếc khi mình không bị thương hay không?

Tên Kim Đan này tức khắc run rẩy, nháy mắt thu hồi khí thế, lại cảmthấy hơi mất mặt, nói:

- Chỉ là một đám thường dân lại dám nghị luận việc của Linh Vận Môn à.

Lục Thiên Duyệt rốt cuộc minh bạch.

Những người nhằm vào Sở Mặc...

à không, là nhằm vào Lục Thiên Minh, nhưng điều này không hợp lý lắm.

Lục Thiên Minh đắc tội Huyết Ma Giáo, người tới giết hắn phải là người Huyết Ma Giáo mới đúng.

Mấy người của Linh Vận Môn sao lại chạy tới đây chứ?Đừng nói Lục Thiên Duyệt, những người khác cũng đang nghi ngờ, thấy rất khó hiểu.

Linh Vận Môn là môn phái lớn nhất ở đây, đệ tử vô số, cao thủ xuất hiện lớp lớp.

Từ trước đến nay, nói một không nói hai.

Hầu như rất ít có chuyện vô cớ xuất binh như ngày hôm nay.

Dù sao đại phái cũng phải có phong độ của đại phái.

Không nói mà giết một hai lần ngẫu nhiên còn được, chứ hiếm thấy lúc nào dám quang minh chính đại ra vẻ như vậy.

- Ta không biết rõ chuyện xảy ra nhưng ta khẳng định, các ngươitrêu chọc Thiên Minh ca, nếu không hắn sẽ không ra tay với các ngươi.

Lục Thiên Duyệt ngẫm nghĩ một chút, ra quyết định.

Mặc dù Linh Vận Môn cường đại, nhưng là môn phái của người khác, không có quan hệ gì với Lục gia.

Nhưng Lục Thiên Minh thì khác, hắn là người nhà.

Mặc kệ hắn là Lục Thiên Minh hay là Sở Mặc, hắn vẫn đứng bên này.

Nên Lục Thiên Duyệt không có lý do gì đi thiên vị người của Linh Vận Môn.

- Lục Thiên Duyệt, ngươi nói chuyện phải đúng mực.

Sao lại nói chúng ta đã trêu chọc Lục Thiên Minh chứ?

Lãnh Băng chỉ còn một mắt, nhìn chằm chằm Lục Thiên Duyệt nói:

- Nếu ngươi không cho chúng ta công đạo, thì chờ khai chiến đi.

- Khai chiến sao?

Ánh mắt của Lục Thiên Duyệt cũng lạnh hơn.

- Ta có thể cho lời của ngươi đại biểu ý của Linh Vận Môn không?

- Ngươi cứ cho là vậy đi.

Lãnh Băng cứng rắn nói.

- Được lắm.

-----o0o-----

Chương 884 : Viện binh của Linh Vận Môn

Chương 884 : Viện binh của Linh Vận Môn

Lục Thiên Duyệt cũng rất mạnh mẽ.

Nếu chỉ cần nói đôi ba lời xin lỗi, nàng cúi đầu nhận sai cũng không hề gì, nàng cũng có thể khuyên SởMặc nói một chút.

Nhưng không ngờ đối phương lại muốn khai chiến với Lục gia.

Một chút do dự cũng mất tiêu.

Nếu thời điểm này mà cúi đầu thì cũng chẳng có ai cười nàng.

Dù sao ai cũng biết, Linh Vận Môn là môn phái hùng mạnh, cúi đầu trước nó không hề gì.

Nhưng Lục Thiên Duyệt không tha thứ cho mình yếu đuối.

Giới tu hành, là thế giới cá lớn nuốt cá bé.

Nếu ngươi lùi một bước, lần sau đối phương sẽ muốn ăn tươi nuốt sống ngươi.

Dịu dàng, đạo nghĩa đều chẳng đáng giá.

Lợi ích mới là vấn đề.Hiện giờ tam đại gia tộc của Cẩm Tú thành vừa mới trải qua thời kỳ nguy hiểm nhất, vẫn còn hơi yếu.

Nhìn vào bọn họ không chỉ có một Linh Vận Môn.

Lục Thiên Duyệt mờ mịt nhìn Ngô Huy đang ẩn thân trong đám người, lòng tự nhủ, không chừng sau lưng Linh Thủy Điện cũng có chủ ý tương tự đi.

Nếu Ngô Huy nghe được tiếng lòng của Lục Thiên Duyệt, chắc chắn sẽ kêu oan uổng: Ngô Huy ta làm việc mặc dù vì lợi nhưng đến giờ chưa bao giờ có chủ ý đánh vào tam đại gia tộc.Lục Thiên Duyệt lạnh mặt nói:

- Ngươi nói chiến, thì chiến đi.

Tuy nhiên, đám người các ngươi phải tạm thời ở lại Cẩm Tú thành cho ta.

- Không được hay sao?

Tiếng nói trong sân lại truyền ra.

Sở Mặc cũng chậm rãi xuất hiện.

Phương Lan đứng trong đám người của Kim gia, lập tức hô lên:

- Sư phụ!

Sau đó, nàng chạy đến trước mặt Sở Mặc, sùng bái nói:

- Sư phụ, người thật lợi hại.

- ...

Sở Mặc không nói gì, trừng mắt nhìn Phương Lan, trách nhỏ:

- Giờ là lúc nào mà ngươi lại chạy đến đây chứ?

- Con là đồ đệ của người mà.

Chuyện của sư phụ không phải là chuyện của đồ đệ sao?

Phương Lan nói như đó là chuyện đương nhiên.

Phương Lan không ngốc.

Nàng biết năng lực của mình, trước mắt sẽ không thể giúp gì cho Sở Mặc.

Nhưng giúp được hay không là một chuyện, có đến giúp hay không là một chuyện khác.

Nhiều người chưa biết vị Lục tiên sinh còn có một người đồ đệ thiên kiều bá mị, như tiểu thư khuê các thế này.Vài ngày qua, cảnh giới của Phương Lan tăng cao, lại sắp trở thành thiếu nãi nãi của Kim gia, nên khí chất trên người thay đổi rất nhiều.

Mặc dù nàng xuất thân từ trấn nhỏ nhưng khí chất vốn đã không tầm thường, hiện giờ càng trở nên cao quý hơn.

- Lục tiên sinh thu đệ tử sao?

Ai da, nếu biết ngài ấy thu đồ đệ, ta cũng muốn đến thử xem.

- Ngươi á?

Đến võ quán trong thành cũng không nhận người như ngươi đâu.

- Ngươi...ngươi cười nhạo ta sao?

- Sao gọi là cười nhạo, ta nói sự thật mà.

Hiện tại ngươi chỉ có hoàng cấp tầng năm, còn chưa tới thiết cốt cảnh mà lại muốn bái Lục tiên sinh làm sư phụ hay sao?

Sở Mặc nghe mấy người nói, trong lòng không nhịn được mỉm cười.

Đã bao lâu rồi, hắn không nghe thấy mấy chữ như hoàng cấp tầng năm...thiết cốt cảnh...

Thật thân thuộc biết bao, khiến Sở Mặc hơi hoảng hốt, cảm thấy mình như đang ở Nhân giới.

Sở Mặc lại nhìn tên tu sĩ bị đánh nát hốc mắt, suýt nữa thì mù, lạnh lùng nói:

- Linh Vận Môn muốn khai chiến với Lục gia sao?Tên này bị nhìn, thấy cả người lạnh toát, nhưng vẫn kiên trì, cứng rắn đáp:

- Lục Thiên Minh, ngươi không cần quá kiêu ngạo.

Ta thừa nhận chiến lực của ngươi rất mạnh.

Nhưng ngươi có thể đánh bại toàn bộ người của Linh Vận Môn hay sao?

Lục Thiên Kỳ đến, đi ra, con ngươi trong trẻo nhưng lạnh lùng nhìn Lãnh Băng, nói:

- Lục gia ta trêu chọc Linh Vận Môn lúc nào?

Các ngươi tới đây gây rối, vừa mở miệng lại muốn khai chiến, rốt cuộc là có ý gì?

- Có ý gì?

Ngươi mù sao mà không thấy?Lãnh Băng lớn lối, cười lạnh nhìn Lục Thiên Kỳ, chậc chậc:

- Tiểu nha đầu trông cũng được nha.

Đáng tiếc, Lục gia các ngươi sẽ bị diệt nhanh thôi.

- Ngươi...

Lục Thiên Kỳ tức đến trắng mặt, bị Lục Thiên Duyệt kéo ra một bên.

Lục Thiên Duyệt trầm giọng:

- Người đâu, mang bọn họ xuống đi.

- Ta xem ai dám!

Lãnh Băng đứng đó, cắn răng nói:

- Nếu đụng đến bọn ta, có nghĩa là các ngươi muốn khai chiến với Linh Vận Môn.

Bốp một cái.

Sở Mặc đi tới, tát cho tên Lãnh Băng một phát, nói:

- Muốn chiến, thì chiến đi.

Lãnh Băng bị ăn tát, răng rơi đầy đất.

Gã khạc máu, nhìn Sở Mặc oán độc nói:

- Có gan ngươi giết ta đi.

Nếu không, một ngày nào đó, ta sẽ bầm thây ngươi thành vạn đoạn.

- Ồ...

Sở Mặc bỗng cười, đứng từ cao nhìn xuống Lãnh Băng:

- Ngươi tự tin như vậy khiến ta thật kinh ngạc.

Không ngờ đến lúc này ngươi còn có thể to mồm độc ác như thế...

- Muốn làm gì thì làm đi, nói nhiều!

Lãnh Băng cười lạnh, vẻ mặt cao ngạo, ra vẻ thấy chết không sờn.

Nhưng vì bị đánh gãy răng, nên nói chuyện không rõ ràng cho lắm.

- Ngươi ngốc à?

Ngô Huy hiện tại không nhịn được nữa.

Ông biết nếu còn tiếp tục, Lục Thiên Minh tuyệt đối sẽ động thủ.Đây là người dám giết cả Huyết Ma Giáo ngũ tổ, dùng Linh Vận Môn để dọa hắn, đúng là quá ngây thơ.

Đáng tiếc chuyện Sở Mặc giết người còn không truyền đi, nếu không, người của Linh Vận Môn cũng không dám đối mặt uy hiếp Sở Mặc như vậy.

- Lão Quy à?

Sao cũng ở đây?

Lãnh Băng không dám tin nhìn Ngô Huy.

- Ngươi mới là rùa, cả nhà ngươi đều là rùa!

Ngô Huy tức giận.

Bị Lãnh Băng gọi tên gốc, Ngô Huy cực khóchịu.

Mặc dù mọi người đều ở Nguyên Anh nhưng về bối phận, Lãnh Băng vẫn phải gọi Ngô Huy là sư thúc.

Nhưng giờ lại dám gọi thẳng đại danh, không phải là thể hiện gã không coi Phó điện chủ Linh Thủy Điện là cái gì hay sao?

- Chuyện của ta không cần nhắc.

Nói chuyện hôm nay đi, các ngươi tới Cẩm Tú thành làm gì?

Ta nghĩ, Phong Giang Hải sư huynh...chắc không biết chuyện này phải không?

Ngô Huy khó chịu, nói chuyện cũng không khách khí, trực tiếp nói đến chưởng môn của Linh Vận Môn.

- Lão già chết tiệt, ai có quan hệ với nhà ngươi chứ.

Lãnh Băng trừng mắt nhìn, thái độ vẫn ác liệt.

- Được, vậy kệ ngươi...

Đúng là có tiền đồ.

Đường đường là đệ tử của Linh Vận Môn lại làm ra chuyện xấu hổ như vậy.

Ngô Huy bị chọc giận, cười lạnh, không thèm phải ứng nữa.

Lúc này, một hơi thở cường đại từ phương xa truyền đến.

Ngay sau đó,

bầu trời gió thổi mây phun.

Một đạo thân ảnh từ trên trời giáng xuống, chớp mắt bao phủ trên không trung của Cẩm Tú thành.

Đồng thời, thân ảnh kia cũng tỏa ra mộtuy áp đáng sợ.

Kèm theo đó là một thanh âm lạnh băng.

- Ai dám động đến người của Linh Vận Môn chứ?

Muốn chết hay sao?

- Phong Giang Hải?

Ngô Huy lập tức kinh hãi, ông không thể tin vào mắt mình.

Nhìn kỹ, đúng là Phong Giang Hải.

Ông nghi hoạch nhìn qua đám người, cảm thấy khó hiểu.

Xem ra chuyện Lãnh Băng đến gây rối là có nguyên nhân đây.

Có thể bọn họ nghe lệnh của thiếu chủ Phong Hoa của Linh Vận Môn nên mới đến đây gây chuyện.

-----o0o-----

Chương 885 : Nổi giận.

Chương 885 : Nổi giận.

Chưởng môn của Linh Vận Môn là đại nhân vật chân chính, trong Linh giới cũng không phải kiểu người vô danh.

Người như vậy sao có thể đệ tử của mình càn quấy được.

Kẻ nào mà dám náo loạn, đúng là điên.

Đám người Lục Thiên Duyệt sợ ngây người, không nghĩ chưởng môn của Linh Vận Môn lại tự mình đến đây.

Phía chân trời xa lại hiện lên mấy bóng dáng chạy tới nơi này.

Nhìnqua phải có hơn trăm người.

Trong mắt Lãnh Băng có vẻ đắc ý.

Mấy đệ tử khác của Linh Vận Môn cũng như trút được gánh nặng.

Hiển nhiên lúc trước bọn họ biết người bên đó sẽ đến.

Việc này đã được dự mưu từ trước.

Lúc này đám người Lục Thiên Duyệt mới hiểu vì sao thái độ của Lãnh Băng vẫn cứng rắn như thế.

Biết không địch lại mà vẫn còn chủ động khiêu khích Sở Mặc.

Hóa ra chúng đã sớm biết sẽ có người tới cứu viện.

Điểm ngoài dự đoán nhất có lẽ là đám chín người này lại không bắtđược Lục Thiên Minh.

Việc phía sau cũng quá mất mặt.

Miễn cưỡng xét quan hệ, thiếu chủ Phong Hoa muốn thông qua việc cưới hỏi Lục Thiên Duyệt để khống chế Lục gia, sau đó là toàn bộ Cẩm Tú thành.

Nhưng vì khả năng có hạn, việc này bất thành.

Nhưng dù là vì Phong Hoa cũng không đáng để Linh Vận Môn dốc toàn bộ lực lượng, thậm chí chưởng môn đích thân ra tay.

Việc này quá kỳ lạ.

Nghe nói chưởng môn Linh Vận Môn Phong Giang Hải luôn bế quan tu luyện, muốn xung kích Luyện Thần, phi thăng Tiên giới.

Không hiểu được vì sao hiện tại lại xuất quan.Từ khi Phong Giang Hải đến, toàn bộ Cẩm Tú thành nháy mắt bị một hơi thở đáng sợ áp chế.

Mọi người đều thấy tim đập dồn dập, cảm giác sắp có chuyện gì đó đáng sợ phát sinh.

Đây là uy áp của tu sĩ Nguyên Anh đỉnh cao.

Vô hình, nhưng bao phủ cả ngàn dặm.

Trong Cẩm Tú thành, người trong tam đại gia tộc đã tự động tụ tập lại với nhau.

Ngày thường có thể đánh nháo đấu đá linh tinh.

Nhưng một khi có kẻ thù bên ngoài đến xâm lấn, tam đại gia tộc sẽ đoàn kết ứng phó.Chẳng những người của tam đại gia tộc mà người của các gia tộc nhỏ cũng tề tụ lại đây.

Mặc dù bọn họ không rõ đang có chuyện gì nhưng đều cảm giác, việc này liên quan đến vận mạng của toàn bộ Cẩm Tú thành.

Phương Lan lo lắng nhìn sư phụ, trong lòng yên lặng cầu nguyện: sư phụ ngàn vạn lần đừng xảy ra chuyện.

Qua thời gian, nàng càng ngày càng thấy sự hùng mạnh cửa sư phụ mình.

Đã tu luyện được một thời gian dài, Phương Lan cũng tiếp xúc với nhiều tri thức tu luyện ở Linh giới.

Nàng cảm giác được công pháp mình đang tu luyện tốt hơn các loại công pháp khác ở Linh giới, bảnchất khác nhau nhiều.

Nàng đã hỏi sư phụ vài lần nhưng Sở Mặc đều trả lời rất qua loa.

Càng như vậy, Phương Lan lại càng thấy công pháp và tâm pháp tu luyện của mình có lai lịch lớn.

Hơn nữa, tốc độ tu luyện của nàng chỉ có thể dùng từ kinh người để hình dung.

Ngắn ngủi hai tháng, tu vi của nàng đã đến Trúc Cơ hậu kỳ rồi.

Hiện tại, tâm nguyện lớn nhất của nàng là không ngừng cố gắng, tranh thủ tu luyện để có thể sớm giúp được sư phụ.

Nhưng muốn giúp, ít nhất nàng phải vào Kim Đan kỳ hoặc hơn mới được.Chuyện ngày hôm nay đã lần nữa chứng minh sư phụ rất dũng mãnh.

Trong ấn tượng của Phương Lan, đại tu sĩ Nguyên Anh đều tương đương với lão tổ nào đó, khó mà đạt đến.

Kết quả sư phụ chỉ ở Kim Đan kỳ mà chém tu sĩ Nguyên Anh đỉnh cao như thái rau quả bình thường, đánh họ đến trọng thương, ném ra ngoài sân.

Những tu sĩ Kim Đan hậu kỳ còn vô lực phản kháng luôn.

Việc này khiến Phương Lan hết sức vui vẻ.

Nhưng hiện tại, nàng hơi lo lắng.

Kim Minh đứng bên, cảm nhận được vị hôn thê đang căng thẳng,lặng lẽ cầm bàn tay có chút lạnh của Phương Lan, an ủi:

- Yên tâm đi, Lục huynh sẽ không có việc gì đâu.

Phương Lan ngậm miệng, đôi mắt như sao sáng chớp chớp, gật đầu.

Lúc này, Sở Mặc nhìn Phương Lan và Kim Minh, truyền âm:

- Phương Lan, Kim Minh, các ngươi rời khỏi nơi này đi.

Lập tức thu dọn đồ đạc, rời khỏi Cẩm Tú thành.

Nhớ kỹ, nếu hôm nay ta có việc, các ngươi không đến Nguyên Anh, thì không được phép trở lại, càng không được phép báo thù cho ta.

Nghe rõ thì gật đầu đi.

Phương Lan lập tức bối rối.

Mặc dù nàng không nhìn Sở Mặc nhưngliều mạng lắc đầu.

Đôi mắt đỏ ngầu, người lung lay sắp ngã.

Sở Mặc truyền âm cho cả Phương Lan và Kim Minh.

Kim Minh nghe được, dùng sức nắm tay Phương Lan, nhìn Sở Mặc với ánh mắt kiên định.

Mặc dù gọi Sở Mặc là Lục huynh nhưng Kim Minh sớm đem Sở Mặc thành sư phụ của mình.

Hắn bảo bọn họ đi, chứng tỏ hôm nay...hắn cũng không nắm chắc, không muốn liên lụy bọn họ, muốn đuổi bọn họ đi.Dù sao hiện tại chỗ này có rất nhiều người.

Chẳng ai chú ý nếu thiếu đi vài người đâu.

Đến lúc người ta chú ý đến họ, có muốn chạy cũng không được.

Hành động vừa nãy của Phương Lan đã khiến nhiều người biết cô nương xinh đẹp này là đồ đệ của Lục Thiên Minh.

Giọng điệu truyền âm của Sở Mặc nghiêm nghị hơn:

- Phương Lan, chẳng lẽ ngươi đã quên lời thề trước mặt ta rồi sao.

Đi nhanh lên, không được khóc.

Kim Minh, nhanh đem nàng rời đi.

Phong Giang Hải đã bắt đầu giá lâm.

Nhiều tu sĩ của Linh Vận Môncũng bay tới.

Kim Minh bất thình lình cắn răng, kéo Phương Lan đi.

Cuối cùng, ở thời điểm có biến cố đột xuất, nam nhân vẫn quyết đoán hơn nữ nhân một chút.

Trong lòng Kim Minh cũng quyết định: nếu Lục huynh có thể sống sót sau việc lần này, hiển nhiên mọi người đều vui vẻ.

Hôn lễ của mình và Phương Lan vẫn cử hành đúng hạn.

Một khi hôm nay Lục huynh có việc ngoài ý muốn, mình tuyệt đối không tổ chức hôn lễ.

Vì không có Lục Thiên Minh, Kim Minh thấy mình không có mặtmũi cưới Phương Lan.

Nếu hôm nay Thiên Minh chết tại đây, Kim Minh nhất định phải mang Phương Lan trốn thật xa.

Đợi đến lúc tu luyện đến cảnh giới Nguyên Anh, mới trở về báo thù.

Phương Lan cũng hiểu, nhưng khó mà làm được.

Nếu để nàng cứ thế mà đi, nàng cảm giác mình đã vứt bỏ sư phụ, tự chạy trốn một mình.

Nàng từng bị phản bội, nên rất mẫn cảm với mấy chuyện này.

Nàng không muốn mình trở thành người phản bội như thế.

Nên lúc Kim Minh kéo tay nàng đi, nàng giãy nảy.

Lại đúng lúc bị Lãnh Băng nhìn thấy.

- Hô...duộc...buông tha diểu...diện...nân này!

Làng...là dồ dệ củ...Lục Thiên Mi...

Lãnh Băng quát lớn.

Thực ra gã định nói là: không được buông tha tiểu tiện nhân này.

Nàng là đồ đệ của Lục Thiên Minh.

Nhưng vì răng gãy miệng hở, nói không rõ ràng.

Tuy thế, trong hư không lập tức truyền đến một luồng uy áp hướng đến chỗ Phương Lan.

Phản ứng này nhanh không tưởng.

Không ngờ người xuất thủ lại là chưởng môn của Linh Vận Môn,Phong Giang Hải.

Mấy người xung quanh bắt đầu cảm thấy: hễ là chuyện dính dáng đến Lục Thiên Minh, Linh Vận Môn sẽ đều chú ý.

-----o0o-----

Chương 886 : Bóp nát Nguyên Anh

Chương 886 : Bóp nát Nguyên Anh

Thật giống như Lục Thiên Minh đã đắc tội tổ tông tám đời của Linh Vận Môn rồi.

- Mẹ nhà ngươi.

Kim Minh giận điên lên, nhìn tu sĩ Nguyên Anh kia gào thét.

Sở Mặc không mắng chửi, hắn chọn giết người.

Có thể giết liền giết,tranh cãi ầm ĩ làm gì.

Sở Mặc hoàn toàn tức giận.

Mặc dù hắn cũng hoài nghi vì sao Linh Vận Môn muốn đối phó mình nhưng rõ ràng, chuyện hôm nay tuyệt đối không có khả năng bỏ qua.

Không phải chỉ đối phương mà chính hắn cũng không có khả năng buông tha.

Sở Mặc phẫn nộ, cũng cảm thấy may mắn vì dự tính lúc trước.

Không để đám Diệu Nhất Nương đi cùng với mình.

Đến Linh giới dùng phù triện chặt đứt nhân quả đúng là hành động sáng suốt.

Hôm nay, hắn kiên quyết không để Phương Lan gặp chuyện.

Hắn làsư phụ, đến đồ đệ của mình còn không bảo vệ được thì nói làm gì.

Chi bằng chết đi còn hơn.

Sở Mặc cách Lãnh Băng rất gần.

Với cảnh giới hiện tại, khi Sở Mặc bùng nổ thì tốc độ cực nhanh.

Khi phòng thủ thì vững vàng như núi.

Khi tấn công thì nhanh như chớp.

Rầm một cái

Sở Mặc đánh một quyền thật mạnh vào trái tim của Lãnh Băng.

Lực lượng của Kim Đan khiến trái tim bị dập nát.Mấy thanh âm hừ hừ không rõ của Lãnh Băng im hẳn, trong mắt gã chỉ còn không cam lòng và sự sợ hãi.

Nguyên Anh ngưng tụ trong đan điền định bỏ trốn.

Tên này điên thật rồi.

Dám giết người ngay trước mặt chưởng môn khủng bố của Linh Vận Môn, còn chuyện gì mà hắn không dám làm chứ.

Chậm tí nữa, đến Nguyên Anh của mình hắn cũng dám trảm ý chứ.

Lãnh Băng đoán không sai.

Sau một quyền kia, Sở Mặc lại vung đao đâm vào đan điền, cứng rắn lấy Nguyên Anh của Lãnh Băng ra.

- Ngươi dám!Đột nhiên có tiếng quát từ hư không truyền đến.

Bầu trời chợt sấm chớp đì đùng, đinh tai nhức óc.

Sở Mặc ngửa mặt lên trời cười to:

- Sao ta không dám?

Ta không trêu chọc gì các ngươi, các ngươi lại dốc toàn bộ lực lượng nhằm vào ta.

Ngươi là Phong Giang Hải, chưởng môn của Linh Vận Môn phải không?

Ngươi nhớ kỹ cho gia, nếu hôm nay gia không chết, ngày gia quay về sẽ là ngày tận số của Linh Vận Môn.

Sở Mặc nói xong, tay nắm Nguyên Anh của Lãnh Băng, bóp mạnhmột cái.

- A...

Nguyên Anh của Lãnh Băng gào rú thê thảm.

Bùm!

Đường đường một Nguyên Anh lại bị Sở Mặc bóp nát!

Kinh khủng nhất là Sở Mặc lại dùng một tay ngăn trở hoàn toàn lực lượng sinh ra sau khi Nguyên Anh kia vỡ nát.

Dù là tu sĩ Luyện Thần kỳ ở Tiên giới cũng không dám trực tiếp dùng tay bóp nát Nguyên Anh củamột tu sĩ Nguyên Anh.

Vì khi đó, lực lượng phát ra cực kỳ khủng bố, đủ để nổ tan một tay của tu sĩ Luyện Thần kỳ.

Chứ nếu là một tu sĩ Kim Đan, lúc này có thể bị nổ tan xác do oán niệm mạnh mẽ của Nguyên Anh vỡ vụn rồi cũng nên.

Nhưng tay của Sở Mặc, lại chẳng bị sao hết.

Lực lượng bạo phát đã bị trấn áp.

Nhưng gần như không ai thấy, chân Sở Mặc đang run nhè nhẹ.

Hắn vừa dùng Phong Thủy thần thông để dẫn lực qua thân thể xuống mặt đất.Sau đó, cố gắng áp chế nó.

Mặc dù có tổ cảnh thân thể nhưng cảnh giới của Sở Mặc vẫn còn quá thấp, lực lượng kinh khủng kia đi qua khiến người hắn chấn động không ít.

- A...

Trên bầu trời, Phong Giang Hải không nghĩ người này dám dùng thủ đoạn máu tanh như thế trước mặt lão.

Lão giận điên lên, đánh một chưởng thật mạnh vào chỗ Sở Mặc.

- Tiểu súc sinh, đi chết đi!Phong Giang Hải gầm lên.

Chưởng này đánh xuống mạnh như trời sập.

Đối với Sở Mặc hiện tại, đây tuyệt đối là một kích trí mệnh.

- Mẹ cái lão cẩu nhà ngươi!

Sở Mặc tức giận chửi, thi triển dẫn long thuật, đem lực lượng Nguyên Anh vỡ nát đã dẫn xuống đất lúc nãy chống lại chưởng của Phong Giang Hải.

Năng lượng kinh khủng nháy mắt làm Cẩm Tú thành nứt ra làm hai.

Nhiều tòa nhà bị rạn nứt, lung lay sắp đổ.

Bao nhiêu người liều mạngchạy ra từ trong phòng, sợ tới mức hồn bay phách lạc.

Sở Mặc đã cật lực khống chế sức mạnh, nếu không toàn bộ Cẩm Tú thành đã bị tan thành tro bụi rồi.

Ầm ầm!

Một tiếng nổ to đùng phát ra.

Phong Giang Hải dù ở Nguyên Anh đỉnh cao, nhưng chưa kịp chuẩn bị, thân mình chấn động, lui về phía sau hai bước, trên mặt lộ ra vẻ khiếp sợ.

Đến lúc lão cảm nhận được nguồn gốc của sức mạnh này, khôngkhỏi giận đến run người, ngửa mặt lên trời hét:

- Tiểu súc sinh, ta muốn bầm thây ngươi thành vạn đoạn.

Vèo một cái.

Sở Mặc lao ra khỏi thành như một mũi tên, điên cuồng chạy trốn.

- Ngươi còn muốn chạy?

Mơ đi.

Phong Giang Hải hét lớn, thanh âm bay xa ngàn dặm, phất tay áo, đuổi theo Sở Mặc.

Thanh âm Sở Mặc lạnh băng, truyền khắp hang cùng ngõ hẻm:

- Ông đây một ngày chưa chết, nếu ai dám động vào một cọnglông của người trong Cẩm Tú thành, ông sẽ đến tận cửa, diệt cả nhà ngươi.

Ta lấy bản mạng để thề, nói được thì làm được!

Thanh âm của Sở Mặc vẫn vang vọng trong đám đông, nhưng người thì không thấy bóng dáng.

Phương Lan đứng đó, nước mắt như mưa, miệng lẩm bẩm:

- Sư phụ...sư phụ...

Kim Minh nắm tay Phương Lan, đôi mắt cũng đỏ, trầm giọng nói:

- Yên tâm, Lục huynh phúc lớn mạng lớn, trong tay khẳng định còn chiêu bài bảo mệnh chưa lật.

Hắn sẽ không có việc gì đâu.Lục Thiên Duyệt và Lục Thiên Kỳ cũng thấy đau thương, phải cố gắng lắm mới không khiến nước mắt chảy xuống.

Đúng lúc này, đám người Phong Hoa chạy đến.

Bọn họ không đuổi theo Lục Thiên Minh.

Vì theo bọn họ, chưởng môn tự thân xuất mã, tên tiểu tử kia không có khả năng chạy thoát.

- Thiếu chủ... giờ làm gì ạ?

Hai gã Kim Đan tu sĩ lúc trước may mắn còn sống, trực tiếp đến báo cáo với Phong Hoa những chuyện vừa phát sinh.

Lúc nói đến Phương Lan, sắc mặt vô cùng âm u lạnh lẽo.

- Giết đi!

Phong Hoa lạnh lùng nói.

- Tên kia không sống được đâu, giết hết những kẻ liên quan đến hắn đi.

Ngô Huy đứng ra, lạnh lùng nhìn Phong Hoa nói:

- Linh Vận Môn từ trên xuống dưới đều điên rồi sao?

Phong Hoa thấy Ngô Huy, vẻ mặt khinh thường, cười nhạt:

- Ngô Huy à, nơi này không có chuyện của ngươi.

Nếu thức thời, mau biến khỏi đây đi.

- Ngươi...

Phong Hoa, ngươi nói chuyện với bề trên thế à.

Ngô Huy bình thường không phải người sĩ diện.

Ông đều khiêm tốn.

Mặc dù Linh Thủy Điện không hùng mạnh như Linh Vận Môn, nhưng thân phận của Phó điện chủ cũng có địa vị cực cao.

Thế mà Linh Vận Môn ba lần bốn lượt coi thường, dù là tượng đất cũng không nhịn được cơn tức này.

- Ngươi mà là bề trên gì.

Chẳng qua chỉ là một Phó điện chủ mà thôi.

Muốn sống lâu thì biết điều một chút, bớt lo chuyện bao đồng đi.

Phong Hoa lạnh lùng nói với Ngô Huy.

- Nhóc à, ta xem ngươi thiếu được dạy bảo rồi.

Ngô Huy giận dữ, chuẩn bị ra tay.

Một lão già mắt lạnh đứng bên Phong Hoa bước ra nói:

- Ngô Huy, ngươi chỉ là một tên bại tướng, đứng ra kêu gào cái gì.

Mau cút đi!f

-----o0o-----

Chương 887 : Hồi mã thương

Chương 887 : Hồi mã thương

* Hồi mã thương: là một chiêu thức chiến đấu tay đôi khi dùng thương của người Trung Hoa cổ.

Khi sử dụng chiêu này, người ta sẽ giả vờ thua chạy, dụ cho địch theo sát, rồi bất ngờ đâm thương trở lại, khiến đối phương không kịp trở tay.

Nói xong, lão già bộc phát một luồng khí tức khủng bố, không ngờ người này đã đạt đến Nguyên Anh trung kỳ.

Năm đó, y từng luận bàn cùng với Phong Giang Sơn, đánh hơn ba trăm hiệp mới bị bại bởi chiêu cuối cùng.

Nói ra thì cũng chẳng thua kém Phong Giang Sơn là bao.

Nhưng bây giờ, Linh Vận Sơn gần như dốc hết toàn bộ lực lượng, tung các cao thủ ra, dù Ngô Huy ngăn được một người này, nhưng tổngquát mà nói... thì chỉ là vô ích.

Hơn nữa, cũng sẽ coi như trực tiếp trở mặt với Linh Vận Môn.

Dù sao y cũng là phó điện chủ đại biểu cho Linh Thủy Điện, chống lại Linh Vận Môn một cách trực diện như vậy, dù sao trong lòng Ngô Huy vẫn có chút băn khoăn.

Lúc này, Lục Thiên Duyệt ở bên cạnh nói:

- Thôi, Ngô sư thúc, ngài đừng chấp nhặt với lũ súc sinh không hiểu cấp bậc lễ nghĩa này, ngài mau chóng rời khỏi đây đi.

- Ta...

Tuy trong lòng Ngô Huy ít nhiều gì cũng có chút ý lui, nhưng Lục Thiên Duyệt vừa nói vậy y lại cảm thấy hơi khó xử.

Dẫu sao trong mấyngày nay cả Lục gia và Lục Thiên Duyệt đều đối xử với y cực kỳ cung kính và chu đáo.

Nếu cứ như vậy mà đi, trong lòng y áy náy vô cùng.

Lục Thiên Duyệt rất thông minh, nàng cười khẽ, nói:

- Ngô sư thúc, chuyện này vốn chẳng chút liên quan nào tới ngài, những kẻ này không biết tôn ti trên dưới thì khắc sẽ có người dạy dỗ bọn họ.

Cháu gái đây... còn có một việc muốn nhờ sư thúc đấy.

Lục Thiên Duyệt nói xong, cũng không đợi Ngô Huy trả lời mà nhìn y tiếp tục nói:

- Nhờ sư thúc đi đến núi Linh Động gặp sư phụ ta, báo cho sư phụ ta một tiếng về tình hình ở đây.

Liền nói rằng Thiên Duyệt bất hiếu,không thể báo hiếu với ông rồi.

Nhắn sư phụ ta chớ đau buồn vì ta.

- Này...

Ngô Huy mặt đầy bất đắc dĩ, đồng thời cảm thấy trong lòng rất áp lực.

Linh Vận Môn điên rồi!

Từ trên xuống dưới đều điên cả rồi!

Thế giới này bị sao vậy?Vô số ý nghĩ dâng lên trong đầu Ngô Huy, y hiểu Lục Thiên Duyệt cầu xin y việc này chẳng qua là muốn giúp y giữ thể diện, và cho y một đường lui mà thôi.

Chuyện như vậy giấu giếm được sao?

Bản thân dù không đi thông báo cho Khinh Chu Tử sư phụ của Lục Thiên Duyệt, thì Khinh Chu Tử sư huynh cũng sẽ tự rõ ràng mọi chuyện đã xảy ra.

Ta không thể cứ đi như vậy được!

Nếu làm thế, tuy có thể bo bo giữ mình, nhưng cảm thấy rất cắn rứt lương tâm!Thầm nghĩ trong lòng, Ngô Huy lạnh lùng nhìn Phong Giang Sơn nói:

- Phong Giang Sơn, năm đó chỉ bởi một chiêu sơ hở mà bại dưới tay ngươi, hôn nay ta có chút ngứa nghề, ngươi dám luận bàn lại một trận với ta không?

- Ngô Huy... ngươi muốn nhúng tay vào chuyện này?

Trong con ngươi của Phong Giang Sơn lóe qua một tia nguy hiểm, lạnh lùng nhìn Ngô Huy.

- Không muốn!

Ngô Huy lắc đầu thản nhiên:

- Nhưng ta vẫn phải làm một cái gì đó.

- Ha ha ha.

Được, nếu ngươi đã muốn giữ gìn danh tiếng, là người bạn lâu năm ta sẽ giúp ngươi được toại nguyện!

Phong Giang Sơn lớn tiếng nói xong liền bay về hướng bên ngoài Cẩm Tú Thành, đồng thời nhìn Phong Hoa nói:

- Sau khi ta đi thì ngươi liền ra tay!

Phong Hoa mặt không chút cảm xúc gật đầu, rồi liếc nhìn Ngô Huy một cái.

Ngô Huy cũng không để ý tới y, lập tức bay theo Phong Giang Sơnra khỏi Cẩm Tú Thành, nghĩ thầm: Ta cũng chỉ có thể giúp các ngươi đến vậy thôi!

Cho dù sau này Lục Thiên Minh có còn sống sót được cũng không thể trách ta.

Hai đại tu sĩ cảnh giới Nguyên Anh một trước một sau thoáng cái đã bay ra khỏi Cẩm Tú Thành.

Lúc này, Phong Hoa nhìn Lục Thiên Duyệt, trầm giọng nói:

- Thiên Duyệt, chuyện hôm nay đều có nguyên nhân của nó cả, chúng ta vốn chỉ nhằm vào Lục Thiên Minh, tuy hắn là họ hàng xa của các ngươi, nhưng nói ra thì bây giờ gần như đã không còn chút quan hệ nào nữa.

Hy vọng ngươi hiểu được điều này, ta có thể buông tha cácngươi, nhưng cô gái đó...

đệ tử của Lục Thiên Minh, thì phải chết!

Phong Hoa nói xong, chỉ tay vào Phương Lan, sau đó lại nói với Lục Thiên Duyệt:

- Chỉ cần ngươi đồng ý gả cho ta, thì hôm nay một người của Lục gia ngươi ta cũng không động tay đến!

Hơn nữa, ta có thể cam đoan người của Lục gia ngươi sẽ được hưởng vinh hoa phú quý trọn đời!

- Phong Hoa, ta muốn biết lí do?

Lục Thiên Duyệt nhìn Phong Hoa, giọng điệu hơi hòa hoãn một chút, nói:

- Ta không rõ, Lục Thiên Minh đã trêu chọc gì đến Linh Vận Môncác ngươi, khiến ngay cả cha ngươi cũng phải đích thân xuất hiện mà ra tay với hắn.

Ỷ lớn hiếp nhỏ tới mức như vậy... chẳng lẽ các ngươi không cần giữ thể diện nữa hay sao?

Con ngươi lạnh lẽo của Phong Hoa liếc nhìn Lục Thiên Duyệt, thản nhiên nói:

- Chuyện này, ta không thể nào giải thích với ngươi, nhưng tóm lại ngươi chỉ cần nhớ, hôm nay chúng ta làm vậy đều có nguyên nhân là được!

- Có nguyên nhân...

Ha ha, đơn giản chỉ là hai chữ danh lợi mà thôi.Đôi mắt đẹp của Lục Thiên Duyệt lạnh lùng nhìn Phong Hoa:

- Có phải người của Huyết Ma Giáo tìm đến các ngươi hay không?

Phong Hoa không trả lời, nhưng sự kinh ngạc lóe lên trong con ngươi y lại không thể nào qua nổi tầm mắt của Lục Thiên Duyệt.

- Quả nhiên là như vậy!

Ta đã nói mà, Thiên Minh ca vốn không thù không oán với các ngươi, làm sao các ngươi có thể cứ nhằm vào hắn như vậy được?

Thì ra là đã cấu kết với Huyết Ma Giáo.

Nhưng ta vẫn không rõ, Huyết Ma Giáo đã cho các ngươi những thứ gì tốt để các ngươi gắng sức như vậy?

Bên trong ngữ khí của Lục Thiên Duyệt đã mang theo đôi chút mỉamai:

- Trong Linh giới, danh tiếng của Linh Vận Môn cũng không phải loại tép riu, được tính là môn phái lớn rồi.

Các ngươi làm vậy không sợ sẽ khiến cho tu sĩ trong thiên hạ thất vọng hay sao?

Tuy bị vạch trần bộ mặt thật, nhưng Phong Hoa vẫn không chịu thừa nhận, y chỉ thản nhiên nói:

- Có nhiều chuyện vĩnh viễn ngươi không thể nào hiểu được.

Dường như không muốn tiếp tục đề tài này, Phong Hoa vung tay lên:

- Giết cô gái này!

Ai ngăn trở... giết kẻ đó!

- Vâng!

Một tu sĩ cảnh giới Nguyên Anh nhe răng cười ác độc đi về hướng Phương Lan:

- Cô bé, đừng trách ta giết ngươi, có trách... thì phải trách ngươi đã bái lầm sư phụ!

- Muốn giết nàng, thì phải giết ta trước đã!

Kim Minh trực tiếp đứng ra, giận dữ nhìn gã tu sĩ Nguyên Anh này.

- Muốn chết chẳng phải chỉ là chuyện nhỏ thôi hay sao?

Gã tu sĩ Nguyên Anh đó tùy tiện vung ống tay áo như thể đuổi ruồi.Ầm!

Trong không trung vang lên một tiếng nổ lớn.

-----o0o-----

Chương 888 : Sát thần. (1)

Chương 888 : Sát thần. (1)

Thân thể của Kim Minh như con diều đứt dây, nháy mắt bay về phía xa, nện mạnh vào một cây to khiến gốc gây hai người ôm bị gãy rạp.

Một tiếng răng rắc vang lên, thân cây lớn đổ sập, cơ thể Kim Minh cũng rơi xuống mặt đất, thất khiếu chảy máu, chưa biết sống chết ra sao.

- Kim Minh!

Phương Lan trừng căng mắt lên, hô một tiếng bi thiết, định xông tới.

- Muốn làm đôi uyên ương cùng chung số mệnh?

Ha ha, không được!

Gã tu sĩ Nguyên Anh này cười lạnh, định ra tay với Phương Lan.

Ngay trong thời khắc chớp mắt này, gã tu sĩ Nguyên Anh của Linh Vận Môn chợt cảm thấy một hơi thở vô cùng đáng sợ khóa chặt giữa hai chân mày y.

Bầu không khí chết chóc đột nhiên giáng xuống.

- Là...

Chữ "ai" còn chưa ra khỏi miệng, đã thấy có bóng người đang xông tới với tốc độ khó tin.Sau đó, một luồng ánh sáng rực rỡ tới cực hạn thoáng chốc lóe lên!

Rồi đầu của tu sĩ Nguyên Anh này liền bay vọt lên cao!

Một dòng máu Nguyên Anh nóng hôi hổi phun ra như suối, nhắm thẳng hướng bầu trời!

Tiếp đó, không một ai nhìn rõ chuyện gì đang xảy ra, nhưng thân thể của tu sĩ Nguyên Anh này liền bị chém thành bảy tám mảnh!

Nguyên Anh trong đan điền cũng bị chém cho nát bấy!Thế rồi, trong đám mấy trăm tu sĩ hùng mạnh của Linh Vận Môn liên tục truyền tới tiếng hô lên sợ hãi!

Đầu người không ngừng bắn ra!

Cũng có người bị chém đứt lìa... cánh tay, đùi!

Tiếng thét thê lương thảm thiết... lập tức vang vọng lên trong đám tu sĩ hùng mạnh của Linh Vận Môn.

Đến nỗi không ai kịp nhận thức được chuyện gì đã xảy ra!

Rất nhiều người thậm chí còn không kịp nhìn rõ bóng dáng kẻ đó, chỉ thấy đám tu sĩ vốn dĩ vênh vênh váo váo của Linh Vận Môn giờ chẳng khác nào những con heo trong lò mổ, lúc này đang thi nhau tru tréo lên một cách điên cuồng.

Mùi máu tanh nồng nặc thoáng chốc xông đến tận trời cao!

Chỉ trong một chốc một lát, phía tu sĩ Linh Vận Môn liền gặp phải họa lớn khó có thể tưởng tượng nổi!Đây chính là tàn sát hàng loạt!

Bọn họ vốn dĩ tới là để giết người!

Nhưng hiện tại lại bị người khác... chém chết tại chỗ như vậy!

Hơn nữa thủ đoạn lại cực kỳ tàn khốc và gọn lẹ, bén nhọn tới mức rợn người!

Những tu sĩ kỳ Kim Đan đó trực tiếp bị từng đợt ánh sáng hoa lệ cắt thành mảnh vụn!Ánh sáng đó nhìn thì mê hồn, nhưng lại là sứ giả của tử vong!

Tu sĩ cảnh giới Nguyên Anh cũng gần như không kịp làm ra bất cứ động tác phòng ngự nào, chỉ có vài tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ mới may mắn thoát được một kiếp.

Nhưng khi bọn họ muốn tấn công người kia, lại phát hiện dựa vào cảnh giới của họ là không thể nào bắt kịp động tác của hắn!

Đến đuổi theo bóng dáng còn khó, chớ nói chi đến tấn công!

Hơn nữa, cho tới nay họ chưa từng gặp phải ai có lực chiến khủngkhiếp đến vậy, nhất thời tất cả đều sợ tới ngây ngẩn!

Chưa ai quy định tu sĩ cảnh giới càng cao thì càng can đảm!

Phong Hoa đờ đẫn cả người, như một pho tượng gỗ.

Bốp ~!

Một cái tát mạnh dội lên khuôn mặt gã, đồng thời một giọng nói trầm thấp và lạnh lẽo tới cực điểm truyền tới.

- Tạm thời tha cho các ngươi một mạng!

Lũ người của Linh VậnMôn các ngươi nghe kỹ cho ông, ông chỉ nói lại thêm lần này!

Ai dám động đến một cọng lông của người trong Cẩm Tú Thành, ta sẽ giết cả nhà kẻ đó!

Nhất là đồ đệ của ta, ai dám động đến nàng, ta giết cả chín họ!

Đừng để lời của ta vào tai nọ ra tại kia!

Cũng đừng nghi ngờ quyết tâm của ta!

Trừ phi ông đây chết!

Nhớ lấy!

Bốp ~!

Lại một cái tát nữa nện lên trên mặt của Phong Hoa.

Khiến một bên mặt của vị thiếu chủ Linh Vận Môn này bị tát cho nát bét, máu thịt lẫn lộn!Sau đó, chỉ thấy có bóng người vọt thẳng tới bên cạnh Kim Minh, nhét một viên đan dược vào miệng Kim Minh.

Đồng thời một giọng nói truyền vào tai của Phương Lan.

- Nha đầu.

Lùi hôn lễ lại!

Chờ ta quay về!

Trong lúc nói chuyện, thân hình của Sở Mặc nháy mắt đã chạy ra xa cả ngàn dặm!

Chính là nhanh như vậy!Sau khi Sở Mặc đi rồi, trong không khí tràn ngập mùi máu tươi lúc này xuất hiện một ít bột phấn...

Nếu giờ có tu sĩ ở Thiên giới thấy, nhất định chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra.

Đây là bột phấn sinh ra sau khi thiên tinh thạch cực phẩm bị hút cạn năng lượng mà vỡ vụn.

Đúng lúc này, từ phía ngoài xa chừng hơn ngàn dặm có một tiếng rống giận dữ long trời lở đất vọng lại.

- Lục Thiên Minh, ngươi dám lừa ta!Bên trong giọng nói đó tràn ngập sự cuồng nộ, khắp vòm trời đều bị rung chuyển đến phát run, như thể bầu trời trên cao muốn sụp đến nơi.

Một bóng người nháy mắt lộ ra giữa không trung, xuất hiện trong Cẩm Tú Thành, đến trước mặt đám tu sĩ Linh Vận Môn bị chém giết tan tác chim muông.

Trong tay y còn mang theo một thi thể đầm đìa máu tươi!

Mấy người Phương Lan cùng Lục Thiên Duyệt nhìn thấy, trái tim liền bỗng chốc lạnh như băng, toàn thân bắt đầu run lẩy bẩy.

Bấy giờ, chỉ thấy Phong Giang Hải cầm thi thể đó quẳng mạnhxuống mặt đất.

Phịch!

Không ngờ cỗ thi thể đó bỗng hóa thành từng đốm sáng lấp lánh tan biến dần trong không khí.

Đám người Lục Thiên Duyệt và Phương Lan đều đứng ngây ra mà nhìn.

Sau đó nhớ tới chuyện vừa rồi, tu sĩ bên phía Linh Vận Môn bị tàn sát...

Hóa ra đúng là hắn còn sống thật!

Thật tốt quá!Lục Thiên Duyệt cảm thấy hai chân như nhũn ra, sức lực toàn thân bay biến đi đâu hết.

Khuôn mặt giàn rụa nước mắt của Phương Lan cuối cùng cũng để lộ ra một nụ cười.

Sư phụ ta... là mạnh nhất!

Ngươi là chưởng môn của Linh Vận Môn thì sao chứ?

Thực lực của ngươi long trời lở đất thì sao nào?Cảnh giới của ngươi đã đạt tới đỉnh cao Nguyên Anh... sắp sửa vào kỳ Luyện Thần phi thăng đến Tiên Giới, lại làm gì được đây?

Sư phụ ta, một tu sĩ kỳ Kim Đan, đem đám lực lượng tinh nhuệ mà Linh Vận Môn các ngươi dốc toàn lực đưa ra khuấy đảo tan tác.

Một ngày nào đó, khi sư phụ ta bước vào cảnh giới Nguyên Anh, sẽ khiến bọn các ngươi... bị băm vằm thành trăm mảnh!

Trong mắt của Phương Lan tràn đầy thù hận, nhưng trong lòng lại tràn đầy sự kích động!Người này... là sư tôn của Phương Lan ta!

Người của ba gia tộc lớn bên này tuy trong lòng vẫn còn sợ hãi như cũ, nhưng sâu trong nội tâm lại đang điên cuồng gào thét!

Lục Thiên Minh!

Người này... mạnh đến vượt qua mọi giới hạn rồi!

Hắn chính là vị thần bảo vệ chân chính của Cẩm Tú Thành!

Đến loại người như Phong Giang Hải... cũng dám chọc vào, hơnnữa còn thành công!

Hắn dùng một bộ thế thân qua mắt được Phong Giang Hải, sau đó hồi mã thương thắng lợi.

Dùng thực lực tu sĩ kỳ Kim Đan, khiến nhiều kẻ mạnh của Linh Vận Môn như vậy đều máu chảy thành sông.

Sau đó còn uy hiếp bọn họ với sát ý nồng nặc, cấm không được động tới bất cứ ai trong Cẩm Tú Thành!

-----o0o-----

Chương 889 : Sát thần. (2)

Chương 889 : Sát thần. (2)

Đây mới là thần bảo vệ chân chính của Cẩm Tú Thành!

Nếu hắn có thể tránh được kiếp nạn này, hắn hoàn toàn xứng đáng trở thành bậc vương giả trong Cẩm Tú Thành!Chớ nói tới ba gia tộc lớn, toàn bộ mọi người trong Cẩm Tú Thành đều đã chọn lựa sùng bái hắn mà không cần suy nghĩ!

Người của ba gia tộc lớn vui vẻ phấn chấn!

Người của gia tộc vừa và nhỏ sung sướng âm thầm sâu trong nội tâm!

Tâm tình của Phương Lan thì cũng kích động và mừng rỡ y như vậy.

Nhưng lúc này...

đôi con ngươi của Phong Giang Hải lại đang trợn trừng như muốn lọt ra ngoài!Nhìn cảnh tượng thảm hại trước mắt, thấy những tu sĩ tinh anh địa vị cực cao ở Linh Vận Môn lúc này chân tay không còn nguyên vẹn nằm trong vũng máu...

Nhìn những đầu người trợn trừng trừng chết không nhắm mắt, toàn thân y liền để lộ ra hơi thở như muốn lật tung cả cái Cẩm Tú Thành này!

- A!

Phong Giang Hải giận tới sôi người, hận muốn phát điên, ngửa mặt lên trời gào lên một tiếng.

Tiếp theo y không dừng lại chút nào mà biến mất tại chỗ, điên cuồng đuổi theo phương hướng mà Sở Mặc biến mất.Đồng thời, một giọng nói truyền vào tai khuôn mặt đã dập nát một nửa của Phong Hoa:

- Ta chưa trở lại thì đừng có giết người!

Trông chừng bọn họ cho ta!

Không được để một người rời khỏi tòa thành này!

Chờ ta mang theo đầu của Lục Thiên Minh trở lại...

Ta muốn giết hết người trong tam đại gia tộc!

Nhất là đồ đệ của tên súc sinh kia...

Ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho nàng!

Ta muốn khiến cho nàng đủ mọi tra tấn... lại vẫn cứ phải sống trên đời này!

Không hành hạ nàng vài chục năm... thì cơn giận này của ta khó mà nguôi được!

Phong Giang Hải đã điên rồi, điên hoàn toàn rồi!Lời như vậy nếu là ngày thường tuyệt đối y sẽ không nói ra miệng.

Nhưng bây giờ, gần như y đã mất hết cả lý trí.

Trên mặt của Phong Hoa còn có miệng vết thương, máu tươi vẫn đang rỉ ra.

Ánh mắt của y vô cùng đáng sợ.

Lúc này, Phong Giang Sơn sau khi ra khỏi thành đánh nhau được nửa trận với Ngô Huy, cảm thấy không thích hợp, liền trốn khỏi sự giằng co của Ngô Huy, gấp rút trở về.

Lại suýt chút nữa thì bị cảnh tượng trước mắt dọa cho đột tử.Y nghẹn họng nhìn Phong Hoa lúc này gần như đã bị hủy hoại dung nhan, mặt đầy phẫn nộ hỏi:

- Xảy ra chuyện gì rồi?

Nói xong, y nhìn về hướng một tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ cũng đang ngây ra như phỗng khác:

- Mẹ nó, nói đi!

Các ngươi đều câm cả rồi sao?

Đã xảy ra chuyện gì rồi?

Lúc này, một tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ đột nhiên run bắn lên, lẩm bẩm nói:

- Sát thần...

Hắn là một sát thần!

Thật đáng sợ...

đáng sợ!Bốp ~!

Phong Giang Sơn đi qua tát luôn cho y một cái, khiến đối phương lập tức tỉnh táo lại, giọng của y âm u tới tột cùng:

- Xảy ra chuyện gì?

Nói!

- Lục Thiên Minh!

Hắn... vừa rồi đột nhiên hắn quay trở về, ra tay tàn sát, chết rồi...

đều chết cả rồi!

Bị giết hết rồi!

Đến bóng dáng của hắn... chúng ta còn không thấy rõ...

đó mà là tu sĩ Kim Đan gì chứ, đây rõ ràng... rõ ràng chính là một sát thần khủng bố!

Sát thần!

Tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ này bị kích thích quá mức, gần như suy sụp tinh thần.Sau khi Phong Giang Sơn nghe xong cũng không khỏi giật nảy mình ngây ra ở đó.

Thật lâu sau, trên mặt y mới lăn xuống hai hàng nước mắt, lẩm bẩm nói:

- Huynh đệ... ta đã nói, ưu đãi này đâu dễ cầm như vậy...——

Lúc này toàn thân Sở Mặc đều đang rơi vào một trạng thái huyền diệu, cảnh giới gần đến giai đoạn cuối cùng kỳ Kim Đan, phóng như bay trên mặt đất bao la của Linh giới, chân đạp theo Huyễn Ảnh Tật Phong Bộ, thi triển thuật Súc Địa Thành Thốn (ngàn dặm trong gang tấc), tốc độ nhanh tới mức khó tin.

Nhưng trong lòng Sở Mặc biết rõ, như vậy là chưa đủ!

Đối phương chính là một vị đại cao thủ cấp cuối kỳ Nguyên Anh!

Là kẻ đứng trên đỉnh của Linh giới này.Sở Mặc cũng không hiểu gì nhiều về người tên là Phong Giang Hải đó.

Chỉ có lúc nói chuyện phiếm từng nghe thấy Lục Thiên Duyệt nhắc đến y.

Nói rằng thực lực của Phong Giang Hải có thể lên trời xuống bể, đã thành danh từ mấy trăm năm trước.

Lúc còn trẻ từng tung hoành khắp Linh giới, danh tiếng trong thế hệ cùng lứa cũng không phải là nhỏ.

Có thể xếp vào loại tu sĩ từng tạo nên không ít những chiến tích huy hoàng.

Nhưng mấy năm gần đây, Phong Giang Hải đã trở nên khiêm tốn hơn rất nhiều, ít khi xuất hiện tại các tình huống công khai.Một lòng một dạ muốn bước vào kỳ Luyện Thần, rời khỏi Linh giới, tiến tới một tầng cao hơn là Tiên Giới.

Với loại tu sĩ như vậy, chuyện đả động được y chỉ có thể là việc liên quan tới tu vi của y mà thôi.

Trong lòng Sở Mặc suy đoán, mục đích khiến Phong Giang Hải không giết chết chính mình không tha, tám chín mươi phần trăm là có liên quan đến Huyết Ma Giáo!

Tuy Sở Mặc không biết lai lịch chân chính của lão tổ Huyết Ma Giáo, nhưng lại biết gốc gác của y nằm trên Thiên giới!Nếu nói như vậy, tầm mắt và kiến thức của lão tổ Huyết Ma Giáo sẽ vượt qua tu sĩ tại Linh giới này nhiều lắm.

Trong tay y đương nhiên sẽ có đan dược, vũ khí và truyền thừa bắt nguồn từ Thiên giới.

Lại nói, cho dù là phần truyền thừa của một tán tu bình thường trên Thiên giới, có lẽ cũng còn hơn xa đại đa số công pháp trong Linh giới gấp bội rồi.

Cho nên, lão tổ Huyết Ma Giáo chỉ cần lấy ra một vật nhỏ bé không đáng kể nào đó, cũng đủ để mua chuộc được phần lớn tu sĩ trong Linh giới rồi!

Hiểu rõ điểm ấy, Sở Mặc rốt cuộc cũng đoán được đại khái vì sao một tu sĩ đã bế quan nhiều năm, không màng thế sự, nay lại đột nhiên trởnên điên cuồng như vậy.

Chiêu này của lão tổ Huyết Ma không thể nói là không độc.

Mọi người đều là kẻ thông minh...!

Trong lòng Sở Mặc cảm thán, hắn muốn dùng những tri thức và tài nguyên vượt xa Linh giới để vũ trang cho một thế lực hùng mạnh của riêng mình.

Mà mấy trăm năm trước, Huyết Ma lão tổ cũng đã... làm như vậy!

Hiện tại, may mắn lớn nhất của hắn chính là, lão tổ Huyết Ma cònchưa biết, Lục Thiên Minh giết Bách Biến đạo nhân, một trong năm ngũ tổ của Huyết Ma Giáo... thực chất chính là Sở Mặc mà y vất vả tìm kiếm bấy lâu nay.

Nếu biết được việc này, chỉ sợ cường độ bao vây tiễu trừ của lão tổ Huyết Ma dành cho hắn... sẽ còn tăng lên rất nhiều lần!

Hiện tại, bàn về ưu thế thì Sở Mặc có lợi hơn so với lão tổ Huyết Ma.

Thứ nhất, có thể coi như hắn ở trong tối, mà Huyết Ma Giáo lại đang ngoài sáng.

Địch tỏ ta mờ, xem như một lợi thế.

-----o0o-----

Chương 890 : Ba mạng thế thân

Chương 890 : Ba mạng thế thân

Thứ hai, Sở Mặc nắm giữ năng lực luyện đan hùng mạnh vô song!Loại thần khí như Hỗn Độn Hồng Lô quả thực là loại công cụ luyện đan trái với ý trời.

Thậm chí Sở Mặc còn không cần tinh thông kiến thức về luyện đan, là đã có thể luyện chế ra đan dược tốt hơn người khác nhiều rồi.

Điều này đã được thực tế chứng minh.

Ngay cả loại quái vật như Linh Đan Đường cũng còn phải trọng vọng Sở Mặc vô cùng.

Lão tổ Huyết Ma thì không thể có bản lĩnh như vậy.

Thứ ba, hiện giờ Sở Mặc đã nắm giữ được một phần của Bách Biến Thuật, điều này giúp Sở Mặc lúc nào cũng có thể dùng một bộ mặt khácđể xuất hiện trước mắt người đời.

Cho dù lão tổ Huyết Ma có nghĩ ra chuyện này, thì y vẫn không thể nào ngăn cản được!

Trừ phi phần truyền thừa Bách Biến Thuật này còn có kẻ khác trong Huyết Ma Giáo nắm giữ.

Nhưng tỉ lệ này cực nhỏ, bởi vì bất cứ một tu sĩ nào cũng coi truyền thừa của bản thân còn quan trọng hơn tính mạng.

Cho dù là đệ tử thân truyền, không đến thời khắc cuối cùng thì chưa chắc đã truyền lại những tuyệt kỹ ẩn giấu như vậy.

Về phần lợi thế của lão tổ Huyết Ma cũng cực kỳ rõ ràng!Thời gian người ta gây dựng thế lực ở Linh giới hơn Sở Mặc cả mấy trăm năm.

Cho dù chỉ dựa vào thời gian mà duy trì, thì thông qua những thủ đoạn vượt trên tầm Linh giới, cũng đã tạo ra được số lượng lớn tu sĩ Nguyên Anh rồi.

Bộ phận lực lượng này nhất định vô cùng trung thành và tận tâm đối với lão tổ Huyết Ma!

Hơn nữa, còn có vô số kẻ mạnh khác canh giữ bên cạnh lão tổ Huyết Ma.

Muốn đánh chết lão tổ Huyết Ma ngay chính diện, chỉ sợ dù hắn có đạt tới Nguyên Anh cũng gần như không có khả năng.

Trừ khi hắn đạt tới cảnh giới giống như lão tổ Huyết Ma.Ngoài cách đó ra, ưu thế của lão tổ Huyết Ma còn rất nhiều, nói thí dự như bây giờ...

Y chỉ cần dùng một vài thứ cực kỳ bình thường nhỏ bé trên Thiên giới, thì đã có thể khiến cho loại cao thủ đứng đầu một cõi như chưởng môn Linh Vận Môn cam tâm tình nguyện ra sức bán mạng cho y rồi!

Nếu lão tổ Huyết Ma có thể đánh động chưởng môn của Linh Vận Môn, thì đương nhiên y cũng có thể đánh động những kẻ khác.

Cho nên, nếu hôm nay Sở Mặc không thể chạy thoát thành công, cắt đuôi hoàn toàn Phong Giang Hải dưới bàn tay truy sát của y... vậy thìtrong tương lai không xa, rất có thể hắn sẽ tiếp tục dẫm lên vết xe đổ... bị vô số người đuổi giết như sư phụ Ma Quân năm đó!

Vĩnh viễn không được an bình!

- Thời gian không đợi ta!

Trong lòng Sở Mặc cũng dâng lên một chút bất đắc dĩ.

Nếu có thể cho hắn thời gian mười năm để phát triển thế lực một cách yên ổn, vậy thì cho dù là sức mạnh cá nhân hay tập thể của hắn, đều sẽ hoàn toàn khác xa so với hiện tại!

Cho dù không thể bì được Huyết Ma Giáo với ba trăm năm lịch sử,thì chí ít cũng sẽ không bị người ta đánh mà không thể trả đòn, chỉ đành trốn chạy như hiện tại.

Đừng nói là mười năm, chỉ cần năm năm cũng được mà!

Đáng tiếc là lão tổ Huyết Ma sẽ không cho hắn có cơ hội này.

Vừa rồi hắn lừa được Phong Giang Hải là do đã dùng...

Cửu Mệnh Thuật ở trình độ nhập môn!

Vị Chí Tôn trong Quy Khư kia khi xưa dựa vào Cửu Mệnh Thuật mà tung hoành trên Thiên giới nhiều năm, đã từng là một vị đại cao thủ ởđỉnh cao chân chính...

Đương nhiên, sau khi bước vào con đường Chí Tôn, cũng gần như không ai có thể ép y buộc phải sử dụng Cửu Mệnh Thuật nữa rồi.

Nhưng môn truyền thừa này, lại là vốn gốc để vị cao thủ đó có thể sống yên.

Tuy giờ Sở Mặc chỉ mới nhập môn, học được qua loa đại khái, nhưng cũng đã cảm nhận được sự hùng mạnh của thuật này rồi.

Cửu Mệnh Thuật được chia thành hai bộ là thượng và hạ.

Trong đó,bộ thượng gọi là ba mạng thế thân; bộ hạ lại là sáu mạng thực thân!

Hay nói cách khác, nếu tu luyện đến cảnh giới cao nhất, có thể dùng Cửu Mệnh Thuật để tránh khỏi chín lần cầm chắc cái chết!

Trong đó, ba mạng thế thân chính là thuật mà Sở Mặc vừa dùng để lừa Phong Giang Hải.

Thuật này vừa thi triển thì lập tức sẽ có một người giống mình như đúc xuất hiện, thậm chí trong thời gian một nén nhang còn duy trì được lực chiến gần như ngang bằng bản thân!Về phần bản gốc, thì có thể nhân cơ hội này mà bỏ chạy.

Nhưng đây chỉ là một thế thân mà thôi.

Đó cũng là lý do vì sao mà khi Phong Giang Hải mang "thi thể" của Lục Thiên Minh trở lại Cẩm Tú Thành quẳng mạnh xuống đất, thì nó lại hóa thành các đốm sáng bay đi.

Thế thân này chẳng qua chỉ là do năng lượng ngưng tụ mà thành.

Thoạt nhìn giống hệt người thật, nhưng cũng chỉ là giả dối mà thôi.

Năng lượng tiêu hao khi thi triển thuật này cũng khá lớn!Nếu là tu sĩ Kim Đan bình thường, vốn dĩ không thể thi triển, thậm chí là Nguyên Anh muốn thi triển một lần thuật ba mạng thế thân sợ rằng cũng phải vét sạch nội lực trong cơ thể mới được.

Khi đó bản gốc cũng chưa chắc đã còn sức mà chạy.

Nhưng thứ mà trong đan điền Sở Mặc không sợ thiếu nhất...

đó chính là năng lượng!

Số năng lượng ẩn chứa trong đạo đài ngũ sắc kia đến bản thân Sở Mặc cũng không tính cụ thể ra được là có bao nhiêu.

Dù sao, khi hắn thi triển xong một lần giả thân tam mệnh thì khôngcảm thấy bất cứ cảm giác suy yếu nào.

Điểm hùng mạnh của Cửu Mệnh Thuật nằm ngay ở đó, chỉ cần trong cơ thể ngươi có đủ năng lượng, vậy thì ngươi có thể liên tục sử dụng thuật này.

Khi nào hao hết cả chín mạng, khi đó... mới coi như rơi vào đường cùng.

Ba mạng thế thân, đối phương sớm muộn gì cũng sẽ phát hiện ra sơ hở.

Bởi vì giả chính là giả, vừa quá thời hạn, thế thân sẽ hóa thành nhiều đốm sáng tan biến vào trong trời đất.

Lúc này, chỉ cần đối phương không phải kẻ ngu thì nhất định cũng phải nhìn ra chỗ bất ổn.

Làm gì có ai chết mà hóa thành tia sáng... trừ khi là ở một nơi kỳ dị như Huyễn Thần Giới.

Nhưng sáu mạng thực thân thì lại hoàn toàn khác, nó chính là một cơthể xác thịt chân chính!

Có máu có thịt, tất cả mọi thứ đều không khác bản gốc một li!

Thậm chí bao gồm cả trí nhớ, tính tình, và mọi tri thức mà Sở Mặc nắm giữ!

Tất cả đều giống hệt bản gốc!

Cho dù là tu sĩ mạnh cỡ nào, trừ khi đã biết trước đối phương có tu luyện Cửu Mệnh Thuật, nếu không chắc chắn chẳng thể phát hiện chỗ nào kì lạ.Loại thực thân này sau khi chết đi được chôn cất cũng không hề khác người bình thường.

Bản gốc có cảnh giới gì, thực thân có cảnh giới nấy.

Nếu bản gốc chết bao nhiêu năm không mục rữa, thì thực thân cũng y như vậy!

Cho nên, dù có người đã nhiều năm trôi qua mà vẫn muốn cậy nắp quan tài ra mà kiểm tra... thì cũng vẫn chẳng thể tra ra cái gì sất.

-----o0o-----

Chương 891 : Phong Giang Hải

Chương 891 : Phong Giang Hải

Đây mới là phép thuật chân chính!

Cho nên một vài tu sĩ không hiểu rõ, khi nghe nói đến loại thuật nàycó thể sẽ hơi khinh thường, thậm chí không thèm để ý đến, cảm thấy đường đường một bí kíp của Chí Tôn, sao lại chỉ dùng được chín lần?

Ba mạng thế thân, sáu mạng thực thân... sau đó, sẽ không có sau đó nữa sao?

Đây mà là truyền thừa của Chí Tôn gì chứ!

Nhưng chỉ khi đã chính thức hiểu rõ sáu mạng thực thân rồi, mới biết Cửu Mệnh Thuật là phép đi ngược lại đạo trời thế nào.

Nó đồng nghĩa với việc có thể giúp người ta tránh được chín kiếpnạn chắc chắn phải chết!

Truyền thuyết nói mèo có chín mạng, chết được chín lần.

Truyền thuyết cũng nói phượng hoàng có thể niết bàn tái sinh.

Nhưng những thứ này dù sao đều chỉ là truyền thuyết mà thôi.

Nhưng Cửu Mệnh Thuật... lại là phép tồn tại thực sự trên đời!

Chẳng qua hiện nay, kể cả là trên Thiên giới, người biết Cửu Mệnh Thuật cũng cực kỳ ít ỏi.Phần truyền thừa Sở Mặc chiếm được trong Quy Khư này thoạt nhìn có vẻ đơn giản.

Nhưng trên thực tế, trong đó lại dính líu đến quá nhiều nhân quả.

Nếu không, những vị Chí Tôn đã từng huy hoàng lên trời xuống đất không gì không làm nổi trong suốt bao nhiêu năm tháng này, lại đem mọi truyền thừa dạy cho một mình hắn?

Quy Khư tồn tại trên Thiên giới vô số năm.

Nhưng lại mấy ai...

đạt được truyền thừa của Chí Tôn ở nơi này?

Thứ mà Sở Mặc nắm giữ hiện giờ, chẳng qua mới là một mạng thế thân trong ba mạng thế thân thôi.Cũng có nghĩa, nếu lát nữa mà hắn bị Phong Giang Hải bắt kịp... trừ khi hắn sử dụng bộ phân thân hoàn hảo kia, còn không thì chẳng thể là đối thủ của Phong Giang Hải.

Tám chín mươi phần trăm sẽ mất mạng tại Linh giới.

Bộ phân thân hoàn hảo kia không thể xuất hiện ở Linh giới được, dù chỉ là thân thể cảnh giới Chân Tiên, nhưng vẫn có thể lật tung cả Linh giới này lên!

Tạm thời chưa nói đến việc hủy diệt trăm triệu vạn sinh linh trong một thế giới sẽ để lại nhân quả thế nào, chính bản thân Sở Mặc... cũng phải chết không còn nghi ngờ gì nữa.Cho nên, hắn không thể sử dụng phân thân hoàn hảo.

Như vậy, hiện giờ hắn chỉ có hai con đường để lựa chọn.

Một là đến thời khắc mấu chốt cứ trốn biệt vào Huyễn Thần Giới, đây là lựa chọn bất đắc dĩ.

Bởi vì rất có thể đối phương sẽ thiết lập thiên la địa võng mai phục ở nơi đó.

Trừ khi Sở Mặc có lòng tin tu luyện một hơi đến Nguyên Anh ở Huyễn Thần Giới rồi mới trở ra.

Nhưng như vậy, chẳng khác nào hắn từ bỏ mọi thứ trong Linh giới.

Tuy nói hiện giờ hắn cũng chưa có căn cơ gì trên Linh giới, nhưnghắn cũng không muốn làm thế.

Làm thế sẽ khiến rất nhiều người bị liên lụy, bao gồm Cẩm Tú Thành, bao gồm đồ đệ Phương Lan của hắn, kể cả Kỳ Tiêu Vũ nữa.

Cho nên nếu chưa phải đến bước đường cùng, hắn sẽ không lựa chọn lối đi này.

Cho nên, hắn chỉ còn lại một con đường duy nhất, chính là... hoàn toàn cắt đuôi Phong Giang Hải!

Việc đó cũng khó như vậy!

Một tu sĩ kỳ cuối Nguyên Anh, mọi phương diện đều đạt tới đỉnh cao, muốn tránh được sự truy sát của y nói thì dễ mà làm mới khó!Với Sở Mặc, dù không dễ, nhưng nhất định phải làm được!

Cho nên hiện giờ toàn thân hắn đã rơi vào một trạng thái kỳ diệu, tốc độ chạy...

đã không chậm hơn tu sĩ kỳ cuối Nguyên Anh Phong Giang Hải mảy may.

Tuy cảnh giới của hắn không bằng đối phương, nhưng thực lực các mặt khác của hắn thì không hề kém cỏi!

Giờ phải phụ thuộc vào quyết tâm giết hắn của Phong Giang Hải cao đến đâu rồi.Bây giờ xem ra, quyết tâm không nhỏ.

Bởi vì Sở Mặc có thể cảm giác ra được, Phong Giang Hải vẫn đang đuổi theo mình từ đằng xa.

Sở Mặc cũng không chạy trốn lung tung, hắn lựa chọn phương hướng đều là có ý đồ cả.

Linh Vận Môn!

Chỉ sợ từ đầu Phong Giang Hải cũng không ngờ, phương hướng mà Sở Mặc chạy trốn lại nhằm thẳng hướng hang ổ của y.Cho nên, sau khi phát hiện phương hướng Sở Mặc chạy trốn là Linh Vận Môn, ban đầu Phong Giang Hải còn không ngừng cười lạnh, thầm nghĩ ngươi đây đúng là tự chui đầu vào rọ!

Nhưng dần dần Phong Giang Hải lại cảm thấy hơi là lạ rồi.

Bởi vì y sực nhớ tới những tu sĩ của Linh Vận Môn chết thảm ở Cẩm Tú Thành.

Đây chính là một tu sĩ có chiến lực mạnh mẽ khủng bố vô cùng!

Nếu để người như vậy thâm nhập sâu vào môn phái của mình, thì...Phong Giang Hải nghĩ vậy sắc mặt không khỏi đột ngột thay đổi, y cũng bắt đầu liều mạng đốt cháy năng lượng trong đan điền, thậm chí nguyên anh trong cơ thể y cũng nhận ra sự khác thường, liên tục cảnh báo nguy hiểm.

Bởi vì làm vậy với bất cứ tu sĩ nào mà nói, đều là một việc cực kỳ nguy hiểm.

Một khi năng lượng trong cơ thể bị đốt cháy sạch sẽ, thì sẽ... hoàn toàn mất đi năng lực chiến đấu.

Đến khi đó nếu có nguy hiểm ập đến, thì cũng chỉ đành nằm yên cho người ta chém giết thôi.Nhưng Phong Giang Hải cũng chẳng màng tới, y cắn răng, muốn trở lại Linh Vận Môn trước Sở Mặc.

- Nếu ngươi dám động tới một đệ tử trong Linh Vận Môn của ta...

Lục Thiên Minh... ta sẽ giết sạch người nhà Lục gia ngươi từ trên xuống dưới... khiến tất cả đều...

Nghĩ đến đây, bỗng nhiên Phong Giang Hải có chút sửng sốt, bởi vì lúc trước y đã từng nói sẽ không bỏ qua cho bất cứ ai trong tam đại gia tộc rồi.

Lập tức chỉ đành tức giận đến ngửa mặt lên trời mà gào thét, sau đó tiếp tục liều mạng đuổi theo.Sở Mặc chạy như điên theo lộ trình ghi trong bản đồ đang mang theo bên người, khoảng cách ngày càng gần với Linh Vận Môn.

Điều này khiến cho Phong Giang Hải đang ở phía sau vô cùng kinh ngạc, hiện giờ y thậm chí có chút hoài nghi cảnh giới của đối phương.

- Sao hắn có thể chạy được như vậy?

Qua bao lâu rồi mà chưa thấy dừng lại!

Bình thường ra một tu sĩ Kim Đan chạy như thế sợ rằng đã hao hết năng lượng trong cơ thể rồi...

Sao hắn lại như không có việc gì chứ?

Chẳng lẽ hắn mang theo bên người số lượng lớn linh thạch cực phẩm?

Kể cả là có linh thạch cực phẩm đi chăng nữa, thì sao hắn có thể hấp thu nhanh vậy được?Nghi ngờ trong lòng Phong Giang Hải ngày càng nặng trĩu, lúc này, y đột nhiên phát hiện, lợi ích mà Huyết Ma Giáo tung ra... cũng không hề dễ lấy như y đã nghĩ khi trước.

Đúng vậy rồi... nếu người này dễ bị như vậy, thì hắn cũng chỉ là một tu sĩ Kim Đan bình thường thôi, người của Huyết Ma Giáo đâu phải rặt lũ ngốc, sao có thể đưa ra món hời đến vậy để mua tính mạng người như thế?

Hơn nữa còn là trả tiền trước!

Lúc này sắc mặt của Phong Giang Hải đã nặng nề như nước.

Hiện giờ việc y muốn làm nhất chính là đứng trước mặt Lục ThiênMinh, hỏi hắn một câu: Rốt cuộc lai lịch của ngươi là gì?

-----o0o-----

Chương 892 : Đoàn mạo hiểm

Chương 892 : Đoàn mạo hiểm

Ví dụ một số lời đồn đại về lão tổ Huyết Ma của Huyết Ma Giáo, y lại càng nắm tường tận hơn người khác một chút.

Y biết rõ, lão tổ Huyết Ma không phải một tu sĩ bình thường sinh ra và lớn lên tại Linh giới, mà là đến từ tầng trên!

- Chẳng lẽ... tên Lục Thiên Minh này, hắn cũng đến từ tầng trên hay sao?

Nghĩ tới khả năng này, sắc mặt của Phong Giang Hải... trở nên càng thêm khó coi.

- Thù hận đã kết... bất kể ra sao, ta cũng nhất định phải giết người này!

Vĩnh viễn trừ bỏ hậu hoạn!

Phong Giang Hải lẩm bẩm:

- Cho dù vì vậy mà phải trả cái giá đắt hơn nữa... cũng không hối tiếc!

Hai người, một đuổi một chạy.

Thời gian vài ngày thấm thoắt trôi qua.

Phong Giang Hải vẫn không thể bắt kịp Sở Mặc, nhưng Sở Mặc... cũng không thể nào cắt đuôi y được.Đến nơi cách Linh Vận Môn còn hơn một ngàn lý, cuối cùng Sở Mặc cũng cảm thấy có chút uể oải.

- Tiêu hao hơi lớn!

Sở Mặc than thở một câu.

Nếu Phong Giang Hải nghe được phỏng chừng sẽ tức chết mất.

Chạy bao nhiêu ngày như vậy mà ngươi mới chỉ tiêu hao hơi lớn?

Ta cũng tiêu hao rất lớn được chứ?

Cảnh giới của ta là đỉnh cao Nguyên Anh, vậy mà cũng bắt đầu phải đốt cháy năng lượng trong cơ thể rồi!

Sau đó, Sở Mặc nhìn ra phía xa thấy có một đám người, hình nhưcòn đang xảy ra tranh chấp.

Nơi này cũng coi như là trung tâm của Linh Vận Môn rồi!

Người có thể xuất hiện ở đây, hẳn đều chủ yếu là người của Linh Vận Môn.

Sở Mặc nghĩ thầm, sau đó trực tiếp hạ xuống từ không trung.

Rồi vội vã đi về phía bên đó.

- Chúng ta cũng chỉ là hộ kinh doanh nhỏ mà thôi, làm vài chuyến buôn bán dược liệu ít ỏi, hơn nữa còn quen biết với Khang quản sựngoại môn của Linh Vận Môn các ngươi, giờ ngài vừa mở miệng đã đòi lấy ba phần hàng hóa của chúng ta... chuyến này chúng ta chẳng phải sẽ lỗ vốn sao?

- Trần gia, linh động cho chúng ta một chút được không?

Ta ra mặt bảo đảm, sau này sẽ cho ngài ba phần lợi nhuận, dù sao ngài cũng phải để chúng ta kiếm chút ít chứ!

- Đúng vậy, ngài là đại nhân vật của Linh Vận Môn, cần gì phải cò kè chấp nhặt với đám mạo hiểm nghèo kiết xác như chúng ta phải không nào?

Vừa rồi là Phượng Ny đắc tội với ngài, bây giờ ta bắt nàng xin lỗi ngài có được hay không?

- Xin lỗi.

Ta còn trẻ không hiểu chuyện, ngài đừng chấp nhặt với ta, lần hái thuốc này anh... anh ruột ta bị linh thú cắn chết, nên tâm trạng không tốt...

đụng chạm tới ngài, thật xin lỗi... hu hu, xin đừng làm khó chúng ta!

Sở Mặc lại gần chỗ này, cuối cùng nghe thấy tiếng khóc của một cô gái, đang sụt sịt xin lỗi một người khác.

- Không phải là ta gây khó dễ cho các ngươi, hẳn là các ngươi cũng đều hiểu quy tắc rồi, hơn nữa vừa rồi các ngươi còn nhắc đến cái tên gì Khang quản sự...

Ha ha, là Khang Ba chứ gì?

Y gặp ta còn phải gọi một tiếng sư huynh, các ngươi còn đòi lấy y ra dọa ta, hài hướcchưa?

Một thanh niên dung mạo bình thường, con ngươi mang theo vẻ ngông cuồng, trong ánh mắt nhìn về phía cô gái kia còn có một chút dâm tà.

Y ngăn đoàn xe mạo hiểm này lại đòi dược liệu là giả, muốn đòi lấy cô gái kia mới là thật!

Đoàn mạo hiểm này có tổng cộng chừng ba mươi người, là một đám tu sĩ bình thường chỉ dựa vào Linh Vận Môn để kiếm miếng cơm.

Quanh năm suốt tháng bọn họ thu thập các loại dược liệu cho Linh Vận Môn.

Sau đó đổi lấy chút tài nguyên để mà tu luyện.

So với những tán tukhông có chỗ dựa thì bọn họ cũng xem như may mắn rồi.

Bởi vì tốt xấu gì cũng được chút tài nguyên, giúp tu sĩ bọn họ miễn cưỡng duy trì con đường sau này.

Nhưng so với loại đệ tử môn phái như Linh Vận Môn mà nói, bọn họ cũng chưa là cái gì.

Cho nên, dù chỉ là một đệ tử nội môn cực kỳ bình thường trong Linh Vận Môn cũng có thể đến trước mặt họ giễu võ giương oai, mà bọn họ lại chẳng dám làm ra bất cứ hành động vượt quá giới hạn nào.Kể cả khi người này còn có cảnh giới chẳng bằng một vài người tong bọn họ!

Bọn họ vẫn không dám đắc tội với đệ tử của Linh Vận Môn!

Nếu không, đừng nói là sẽ có hậu quả gì...

Sau này bọn họ chắc chắn liền không thể tiếp tục dựa vào Linh Vận Môn mà kiếm sống nữa rồi!

Bọn họ có biết tên đệ tử này của Linh Vận Môn, tên gã là Trần Cửu, là một đệ tử nội môn, cảnh giới hậu kỳ Trúc Cơ.

Không coi như quá bình thường, nhưng cũng chẳng được tính là thiên tài, thuộc loại nhìnlên thì chẳng bằng ai, nhìn xuống thì chỉ hơn được một số người.

Chuyện Trần Cửu này nhắm tới Phượng Ny trong đoàn mạo hiểm kia cũng chẳng phải ngày một ngày hai rồi.

Lúc trước đều để họ tìm ra cách thoát được, hơn nữa Trần Cửu cũng không muốn gây ra động tĩnh quá lớn trên địa bàn của môn phái, nên tới giờ vẫn coi như bình yên vô sự.

Nhưng hôm nay gần như toàn bộ nhân vật cao cấp trong Linh Vận Môn đều đi vắng quá nửa!Tất cả đều lấy chưởng môn đã bế quan rất nhiều năm là Phong Giang Hải cầm đầu đi ra ngoài!

Trần Cửu nghe nói hình như chưởng môn muốn làm một việc gì đó rất lớn, nhưng cụ thể ra sao thì với thân phận địa vị của kẻ như y là không thể biết được.

Mà y cũng không muốn biết, y chỉ biết rằng cơ hội của y đã đến rồi.

Cho nên, y trực tiếp liền cản đoàn mạo hiểm ngay tại chỗ này, vừa mở mồm đã đòi ba phần hàng hóa của người ta.

Đây cũng đâu phải là sách nhiễu không thôi, mà chính là cướp bócthì đúng hơn!

Đương nhiên, y có ý đồ riêng, đó là muốn dùng cách này để ép đoàn mạo hiểm buộc phải bỏ mặc Phượng Ny.

Phượng Ny cũng không phải xinh đẹp gì lắm, nhưng dáng người lại vô cùng nóng bỏng.

Làn da bánh mật, vóc người cao gầy, tóc buộc đuôi ngựa cao cao, toàn thân trông ngập tràn sức sống.

Trần Cửu đã thèm rỏ dãi cô gái này từ lâu rồi.

Giờ thừa dịp các nhân vật lớn trong phái không ở đây, y cảm thấy hôm này rốt cuộc là ngày mà mình đạt được mong muốn.Sau khi Sở Mặc tới gần nơi này, hắn cũng không xuất hiện ngay mà còn quan sát, tính kế.

Bấy giờ, đoàn trưởng của đoàn mạo hiểm tên là Liễu Hải, một tu sĩ kỳ Kim Đan chừng hơn bốn mươi tuổi.

Sắc mặt hồng hào, mày rậm mắt to, thoạt nhìn vô cùng uy nghiêm, nhưng lúc này có vẻ y lại đang cực kỳ sầu khổ.

Một đội ngũ lớn như vậy, nhất định y phải chịu trách nhiệm với từng người.

Mấy năm nay mọi việc suôn sẽ, y cũng coi như gây dựng được chút danh tiếng ở đây, nhưng đối mặt với một đệ tử của Linh Vận Môn, lại còn là đệ tử nội môn...

Trong lòng y, cũng khó xử vô cùng.

- Trần gia, hay ngài cứ đưa ra yêu cầu đi, phải làm sao ngài mới bỏ qua cho chúng ta?

Liễu Hải bất đắc dĩ nhìn Trần Cửu mà hỏi.

-----o0o-----

Chương 893 : Bức bách.

Chương 893 : Bức bách.

- Hừ, lời này của ngươi nghe cũng thật là lạ, cứ như thể ta đang gây khó dễ cho các ngươi vậy?

Trần Cửu hừ một tiếng, cười lạnh nhìn Liễu Hải.

- Không, không phải ngài đang làm khó chúng ta, mà là do chúng ta không đúng.

Liễu Hải hít sâu một hơi, sau đó đưa ra quyết định, y nhìn Trần Cửu nói:

- Trần gia, nếu ngài thật sự muốn lấy ba phần hàng hóa của chúng ta, vậy thì ngài cứ lấy đi!

- Không được, đoàn trưởng!

Những hàng hóa này của chúng ta cũng đều phải bỏ tiền mua lại, không phải hoàn toàn do chính chúng ta hái được mà!

Một tu sĩ Trúc Cơ trong đoàn mạo hiểm nói với vẻ mặt chua xót.

- Đúng vậy, trong quá trình tìm kiếm dược liệu chúng ta còn mất đi huynh đệ rồi!

Một tu sĩ Trúc Cơ chừng hơn bốn mươi tuổi khác nhìn Liễu Hải, mắt đỏ hoe:

- Nếu bỏ ba phần hàng hóa ra, chẳng những chúng ta sẽ lỗ sạch sành sanh, mà đến tiền an ủi huynh đệ đã mất cũng không có...

Phượng Ny đứng ở đó, mím chặt môi, sau đó lạnh lùng nhìn Trần Cửu nói:

- Trần Cửu, người cũng đừng thừa lời...

- Trưởng đoàn...

Ngài đừng nói nữa, ta hiểu cả mà, các ngươi luôn đối xử với ta rất tốt, lúc nào cũng che chở cho ta, trong lòng Phượng Ny ta đều biết rõ.

Đôi mắt to của Phượng Ny tuôn trào nước mắt:

- Nhưng y vốn dĩ là nhằm vào ta mà tới, không phải các ngươi cũng đều rành mạch mục đích của y rồi hay sao?

Liễu Hải thở dài thườn thượt, sau đó nói:

- Nhưng như vậy là không được!

Vì sao không được?

Bởi vì Phượng Ny và một tên tiểu tử trong đoànđang lén hẹn hò yêu đương.

Mặc dù không công khai, nhưng trong đoàn mạo hiểm nào có ai không biết tình cảm giữa bọn họ?

Bây giờ mặc dù tên tiểu tử kia không ở đây, nhưng nếu y biết Phượng Ny hy sinh bản thân vì đoàn mạo hiểm thì nhất định sẽ nổi điên!

Lại nói, trong cả đoàn mạo hiểm có mỗi một cô bé như thế, tuy bọn họ là tu sĩ tầng lớp thấp nhất không có địa vị tôn quý, nhưng tất cả mọi người đều đối xử với Phượng Ny như một tiểu công chúa vậy.

Nếu vì lợi ích của đoàn mạo hiểm mà cứ đẩy Phượng Ny ra làm vật trao đổi, thì sau này bọn đàn ông họ làm gì còn thể diện mà lăn lộn trêngiang hồ nữa?

Không bằng về nhà bế con dỗ vợ cho an toàn!

- Đúng vậy, Phượng Ny, ngươi chớ kích động, chuyện này kiểu gì cũng có cách giải quyết.

Trần gia cũng đâu phải người không phân rõ được đạo lý trái phải...

Một ông già trong đoàn mạo hiểm có tu vi Kim Đan, tuy chỉ là giai đoạn đầu, nhưng vẫn mạnh hơn Trần Cửu không biết bao nhiêu lần.

Thế mà bây giờ cũng phải vì cuộc sống mà khom lưng uốn gối, khúm núm lấy lòng Trần Cửu.Trần Cửu đứng một bên, trên mặt mang theo nụ cười đắc ý nhàn nhạt, không nói câu nào, như thể đang xem kịch vui vậy.

Nghe thấy lời này, Trần Cửu cười ha hả nói:

- Ta cứ không hiểu đạo lý thì sao?

- Trần gia ngài đừng đùa nữa...

Ông già cười khan nói.

- Mẹ nó ai thèm đùa giỡn với lũ dân đen như bọn ngươi?

Đột nhiên ngay lúc đó, Trần Cửu nổi giận đùng đùng nói:

- Có phải các ngươi nghĩ thời gian của gia rẻ mạt lắm phải không?Chó má, ai muốn lằng nhà lằng nhằng với bọn quê mùa các ngươi?

Nhanh chóng dứt khoát một chút đi!

Đừng có lề mà lề mề nữa!

Trên gương mặt già nua của ông già kia lúc đỏ lúc trắng, trong con ngươi đã tóe lên sự giận dữ.

Ai cũng có lòng tự trọng, chớ nói chi là một tu sĩ kỳ Kim Đan.

Cho dù cuộc đời này y không còn hy vọng lên cao hơn nữa, nhưng không phải ai cũng có thể đạp lên một tu sĩ kỳ Kim Đan hành tẩu trong Linh giới.

- Thế nào?

Lão già này... ngươi định ra tay sao?

Đánh đi?

Đến đây mà đánh này!

Trần Cửu nổi giận xông tới trước mặt ông già.

Ghé sát mặt vào cười lạnh nói:

- Ngươi không phải là tu sĩ Kim Đan sao?

Đến đánh ta xem nào?

Chỉ cần một cái tát của ngươi là loại tu sĩ Trúc Cơ cuối kỳ như ta sẽ sợ chết khiếp!

Chưa biết chừng ngươi còn gặp may tát ta một cái chết tươi đến đèn hồn cũng tắt đấy!

Một câu đèn hồn lập tức khiến ông già kia như bị dội cho một gáo nước lạnh, nhanh chóng tỉnh táo trở lại.

Tuy y không biết đệ tử nội môn của Linh Vận Môn có tư cách có được đèn hồn hay không, nhưng y vẫnkhông dám mạo hiểm như vậy.

Ông già liếc mắt nhìn Trần Cửu thật sâu, khom người nói:

- Thật xin lỗi Trần gia, là lỗi của già này.

Hay là, ngài cứ đánh ta một phát...

- Ta tát cái con mẹ ngươi ấy!

Trần Cửu vừa giơ tay liền vung ra một cái tát.

Bốp ~!

Tiếng vang giòn dã này khiến Sở Mặc đang âm thầm ẩn nấp cũngphải giật mình.

Hắn không ngờ gã đệ tử Linh Vận Môn kia lại ngang ngược tới mức đó!

Với một ông già cảnh giới cao hơn y cả một tầng, tuổi tác cũng đủ để làm ông nội y, vậy mà y cũng ra tay được?

Bị tát một cái, khuôn mặt của ông già nhanh chóng sưng tấy lên, nhưng vẫn cố gượng cười nói:

- Nếu còn chưa hả giận...Bốp ~!

Lời của y còn chưa dứt, Trần Cửu lại tát mạnh thêm cú nữa.

Bên mặt kia của ông già cũng mau chóng đỏ rần lên.

Cảnh này khiến cho cả đoàn mạo hiểm đang đứng xem bên cạnh đều đỏ bừng tròng mắt.

Nhất là Phượng Ny càng giận sôi người, nếu không phải bị Liễu Hải giữ chặt đã sớm vọt lên rồi.

- Lão già kia, chớ có cậy già lên mặt với ta, ngươi thì là cái thá gì?

Kim Đan thì sao?

Kim Đan giỏi lắm sao?

Mẹ nó, bày ra cái dạng đó với ta.

Ngươi không làm được đâu!

Trần Cứu cáu kỉnh gắt ầm lên.

- Đúng, đúng, Trần gia ngài dạy phải lắm.

Ông già gật đầu liên tục, sau đó nói:

- Hiện giờ ngài đã hết giận chưa?

- Chưa!

Trần Cửu hầm hừ gằn giọng nói:

- Muốn ta nguôi giận chỉ có một cách...Bên này y còn chưa dứt lời, bên kia Liễu Hải đã trầm giọng nói:

- Trần gia, ngài lấy ba phần hàng hóa đi!

Lúc này, cả đoàn mạo hiểm không ai đứng ra ngăn cản nữa!

Lửa giận và sự khuất nhục trong lòng đã tăng lên đến tới hạn rồi, nếu nơi này không gần Linh Vận Môn như vậy thì bọn họ...

đã không nhịn nổi mà ra tay cũng chưa biết chừng!

Cùng lắm thì từ nay về sau cao bay xa chạy!

Dù sao những người trong đoàn mạo hiểm này cũng không vợ congì, nơi này không là nhà, tất có nơi khác là nhà.

Đi là được!

Nhưng ở đây, bọn họ thực sự không dám!

Một khi làm những nhân vật lớn trong Linh Vận Môn bị kinh động, mấy người bọn họ còn chưa đủ cho người ta búng tay một cái.

Trần Cửu ngẩng đầu, khục khặc cười, nhưng trên mặt lại chẳng có lấy một chút nào vẻ muốn cười, y nhìn chằm chằm Liễu Hải, cười lạnh nói:

- Ngươi cho ta là con khỉ diễn xiếc đấy hả?

- Trần gia ngài nói gì vậy?

Không phải lúc trước ngài nói muốn ba phần hàng hóa...

Liễu Hải nói.

-----o0o-----

Chương 894 : Xui xẻo và may mắn. (1)

Chương 894 : Xui xẻo và may mắn. (1)

- Mẹ mày!

Lúc trước là lúc trước!

Không phải bây giờ!

Trần Cửu quát lên:

- Bây giờ gia đòi tất các hàng hóa của các ngươi!

Liễu Hải lập tức định trừng mắt, cơn giận cũng sắp bùng nổ ra rồi.

Tuy nhiên nhìn thoáng qua những thanh viên trong đoàn mặt mày tái nhợt, y cuối cùng vẫn thở dài một tiếng trong lòng, sau đó cắn răng nói:

- Được!

Cho ngươi!Dứt lời, Liễu Hải trực tiếp tháo một chiếc nhẫn trữ vật trên tay xuống, đưa cho Trần Cửu nói:

- Bây giờ đã được chưa?

Trần Cửu không ngờ Liễu Hải lại có thể quyết đoán đến mức này, thế mà nỡ đưa toàn bộ hàng hóa cho y.

Trong mắt y không khỏi để lộ một vệt tham lam, nhưng đồng thời trong lòng y cũng bắt đầu dâng lên sự cảnh giác.

Tuy đám người kia không có gốc rễ căn cơ gì, đắc tội thì cũng thôi, y đường đường là đệ tử nội môn của Linh Vận Môn, vốn cũng chẳngthèm để ý đến tâm tình của bọn họ.

Nhưng nếu đúng là ép bọn họ quá, đến lúc đó họ tung hê chuyện này ra, sợ rằng y cũng không dễ xơi số hàng kia rồi.

Dù sao Linh Vận Môn là một phái lớn, cũng phải chú ý đến danh tiếng một chút.

Trong lòng nghĩ thầm như vậy, Trần Cửu bỗng nhiên cười rộ lên:

- Liễu trưởng đoàn tính toán giỏi thật đấy, hẳn là ngươi nghĩ đầu tiên cứ đưa cho ta hết toàn bộ số hàng này, sau đó lại đi tố cáo ta chứ gì?

Liễu Hải lắc đầu, trầm giọng nói:

- Sẽ không có chuyện đó!

Về sau chỉ cần Trần gia không tìm chúng ta gây thêm phiền phức, chúng ta cam tâm tình nguyện đưa cho Trần gia số hàng hóa này!

- Thật chứ?

Hai mắt Trần Cửu sáng lên, hàng trong nguyên một chiếc nhẫn trữ vật hẳn không thể là con số nhỏ, cho dù là hắn cũng thèm nhỏ dãi trong lòng.

- Là thật, ta có thể thề.

Liễu Hải lớn tiếng nói:

- Ta xin...

- Chờ chút, chờ chút.

Trần Cửu ngắt lời Liễu Hải, sau đó chỉ tay về phía Phượng Ny:

- Ta còn muốn nàng!

- Trần gia, chúng ta trả ra cái giá đắt đến như vậy đều là vì để bảo vệ nàng.

Lúc này sắc mặt của Liễu Hải bắt đầu trở nên nghiêm nghị, toàn thân toát ra khí thế của một con hổ chuẩn bị săn mồi.

Ánh mắt y nhìn Trần Cửu gắt gao, bên trong con ngươi đã dần dần lộ ra vài tia nguy hiểm:

- Ngài hẳn cũng nên hiểu được, người chúng ta sợ cũng không phải Trần Cửu ngươi!

Cho nên đừng khiến cho sự việc trở nên phức tạp, chẳng có lợi cho ai cả đâu.

- Ôi!!

Ngươi uy hiếp ta?

Trần Cửu hơi giật mình nhìn Liễu Hải:

- Con mẹ nó ngươi dám uy hiếp ta?

Tên họ Liễu kia... ngươi nhớ cho kỹ những lời này, hàng của ngươi ta không cần!

Người ta cũng không cần!

Nhưng ngươi nhớ lấy, về sau nếu ngươi còn có thể làm ăn ở chỗ này, Trần Cửu ta sẽ theo họ ngươi!

Trần Cửu nói xong lạnh lùng cười, sau đó xoay người bỏ đi!

Sở Mặc xem đến đây cũng đã hiểu được đại khái cả câu chuyện rồi.

Trên mặt hắn để lộ ra một nụ cười nhàn nhạt.

Sau đó chợt xoay người biến mất tại chỗ.

Tất cả người trong đoàn mạo hiểm đứng ngây ra ở đó như những photượng, con ngươi đều mang đôi phần mờ mịt.

- Đoàn trưởng...

Xin lỗi...

Ta... ta...

Từng hạt từng hạt nước mắt lăn xuống từ trong đôi mắt của Phượng Ny, nàng nức nở nói:

- Là ta đã khiến cho mọi người bị liên lụy.

- Nói bậy gì thế, sao lại là ngươi liên lụy mọi người.

Chúng ta là một mà.

Một tu sĩ cười khổ lắc đầu thở dài:

- Những con sói có bón mớm sao cũng không đủ no này, dù hôm nay không có ngươi, thì y vẫn sẽ tìm được cái cớ khác.

- Đúng vậy Phượng Ny, người đừng khóc, cũng lắm thì chúng ta không làm ăn ở đây nữa!

Trong Linh giới cũng đâu phải chỉ có Linh Vận Môn!

Có người tức giận nói.

- Đúng vậy, cùng lắm thì chúng ta rời khỏi đây!

- Nói thì dễ, aiz, quạ đen trong thiên hạ... cũng đều đen như nhau thôi!

Ông già Kim Đan bị tát hai cái không kìm nổi lắc đầu thở dài.

Vết thương trên mặt đã được y chữa lành bằng linh lực, nhưng tổnthương trong lòng muốn lành được, cũng nào có dễ dàng như thế.

Sống trên đời này lâu vậy rồi, lại bị một người trẻ tuổi cảnh giới kém xa mình tát cho hai cái, đổi lại là ai cũng sẽ cảm thấy vô cùng khó chịu.

- Chúng ta đi thôi!

Chúng ta đến Cẩm Tú Thành!

Liễu Hải im lặng thật lâu sau mới thở dài một tiếng:

- Quay đầu về phủ.

Gọi tất cả huynh đệ!

Về sau chúng ta sẽ đi đến sống ở Cẩm Tú Thành!

- Hả?

Đoàn trưởng... bên Cẩm Tú Thành cũng có tam đại gia tộc mà!Có người bên cạnh chen vào.

- Trước đó vài ngày tam đại gia tộc gặp phải họa lớn, đã không còn là gia tộc hùng mạnh trong quá khứ rồi.

Nếu như trước kia chúng ta đến Cẩm Tú Thành chắc chắn sẽ bị tam đại gia tộc cô lập.

Nhưng bây giờ, không hẳn sẽ là như vậy.

Liễu Hải trầm giọng nói:

- Trong đội của chúng ta cũng có hai tu sĩ Kim Đan, thực lực của các ngươi lại cũng đâu kém cỏi.

Chúng ta đến đó cũng không sinh sự với ai, chỉ lo cuộc sống của bản thân mình.

Chắc chắn sẽ có nơi dành cho chúng ta!

- Đúng đấy, Linh giới lớn đến vậy cơ mà, cứ tránh xa Linh Vận Môn ra một chút!

- Ta cũng không muốn... tiếp tục giao thiệp với Linh Vận Môn nữa rồi.

- Đúng vậy, quá sức mệt mỏi!

Người trong đội ngũ cũng dần dần chấp nhận sự sắp xếp này của trưởng đoàn.

Liễu Hải liếc nhìn về phía Linh Vận Môn lần cuối, trên mặt lộ vẻphẫn hận, cắn răng nói:

- Loại môn phái mục ruỗng này, một ngày nào đó ta sẽ đem các ngươi nhổ tận gốc!

Nói xong, Liễu Hải dẫn theo đội ngũ, hướng về phía ngược lại mà đi.

Thoạt nhìn, bóng lưng của y vô cùng tiêu điều, thê lương.

Đây, mới là bức họa phản ánh rõ nét nhất hoàn cảnh của đại bộ phận tán tu trên thế giới này.

Con đường tu luyện tàn khốc... trước giờ đều không dễ đi như vậy đấy.... . . .

Rất nhanh chóng Sở Mặc liền đuổi kịp gã Trần Cửu kia, rồi đi theo phía sau không nhanh không chậm.

Giờ vẫn còn chút thời gian, hẳn là Phong Giang Hải còn đang ở bên ngoài mấy trăm vạn dặm, nếu không dùng hết một ngày rưỡi thì không thể tới nơi được.

Chút thời gian này nếu dùng để tu luyện hay việc khác dĩ nhiên là không đủ, nhưng dùng để làm việc này, thì thoải mái.

Lúc này chỉ thấy gã Trần Cửu kia oán hận gầm thét ở đó:

- Các ngươi chờ đó cho ông!

Một lũ dân đen chết tiệt!

Nếu ôngđây mà để các ngươi còn buôn bán được trên đất này, thì coi như đã uổng công ở Linh Vận Môn nhiều năm như vậy!

Liễu Hải...

đừng tưởng rằng kỳ Kim Đan đã là ghê gớm.

Dám chống đối ta?

Ngươi chờ đó cho ta, rồi ta sẽ tìm hai vị sư huynh...đến làm thịt ngươi!

Phượng Ny, ta nhất định sẽ có được ngươi!

Rồi ngươi sẽ phải... lần lượt hầu hạ dưới thân ta!

Ta sẽ khiến ngươi phải kêu đến vang trời!

Khi nào ông đây chơi chán, liền bán ngươi cho kỹ viện trong thành... con tiện nhân thối tha nhà ngươi chứ!

-----o0o-----

Chương 895 : Xui xẻo và may mắn. (2)

Chương 895 : Xui xẻo và may mắn. (2)

Sở Mặc lắc lắc đầu, hơi hơi than nhẹ, tự nhủ trong lòng, chẳng lẽ ta lại phải giả trang thành một kẻ cặn bã thế này?

Mà vậy cũng tốt, loại rác rưởi như thế nhất định cũng sẽ chẳng có mấy bạn bè.Tuy trong lòng Sở Mặc có ác cảm với cả Linh Vận Môn, nhưng cũng hiểu được đạo lý trong cánh rừng rộng thì loài chim nào cũng có.

Bất cứ đâu cũng không thể chỉ toàn kẻ xấu mà không có lấy một người tốt.

Cũng chẳng có bất cứ một danh môn chính phái nào mà ai ai bên trong cũng đều là hóa thân của chính nghĩa.

Thế giới này lại chẳng phải một thế giới không trắng tức đen.

Sở Mặc thầm nghĩ như vậy, sau đó đột nhiên đi nhanh hơn vài bước, xuất hiện bên cạnh Trần Cửu.

- A...

Ngươi là ai?Trần Cửu đang mắng trơn mồm, tự dưng lại có một người xuất hiện bất thình lình bên cạnh, lập tức y liền bị dọa cho hồn xiêu phách lạc.

Nhưng ngay sau đó, y sẽ thực sự hồn phi phách tán!

Bởi vì đối phương đột nhiên vòng tay chẹt ngang cổ y, dùng bàn tay bóp chặt lấy yết hầu, sau đó nhỏ giọng nói:

- Đi, trước giờ ta còn chưa được tán gẫu với một tên rác rưởi nào, bây giờ chúng ta cùng trò chuyện nhé!

Một canh giờ sau, Sở Mặc từ nơi góc khuất đi ra, nhưng lúc này bộ dạng của hắn lại không khác Trần Cửu một chút nào!Trên mặt của Sở Mặc vẫn mang theo một chút phẫn nộ, đây cũng chẳng phải lần đầu hắn ra tay giết người, nhưng cũng rất ít khi làm một cách sung sướng thoải mái như lần này.

Lôi Trần Cửu tới một chỗ khuất, gần như không cần Sở Mặc phải tra khảo nhiều lời, dưới khí thế Kim Đan áp chế từ trên người Sở Mặc, Trần Cửu sợ tới mức run rẩy, tự mình khai báo ra rất nhiều chuyện.

Có thế Sở Mặc mới biết, với Trần Cửu mà nói thì chuyện ngày hôm nay mới chỉ là một góc không đáng kể của tảng băng trôi mà thôi!

Y ỷ vào thân phận đệ tử nội môn của Linh Vận Môn, đã làm rakhông biết bao nhiêu chuyện táng tận lương tâm.

Chuyện để cho Sở Mặc phẫn nộ tới mức sinh lòng giết y chính là năm trước, Trần Cửu từng bắt ép một phụ nữ có thai tới nơi nằm bên ngoài khu vực chính của Linh Vận Môn, sau khi đã cưỡng bức rồi, còn đâm ngay một nhát kiếm tại giữa bụng người phụ nữ đó.

Một xác hai mạng!

Tuy y bị khí thế của Sở Mặc áp chế tới sợ mất mật, nhưng khi Trần Cửu kể lại chuyện này, Sở Mặc vẫn bắt được một tia hưng phấn ẩn sâu trong con ngươi y!Y nói y sở dĩ muốn giết người phụ nữ có thai đó, bởi vì nàng là tình nhân của một gã chấp sự Linh Vận Môn nuôi dưỡng bên ngoài!

Mà y nảy sinh ra ý tưởng này, rồi làm như vậy, bởi vì mười mấy năm trước khi y mới bước chân vào Linh Vận Môn, gã chấp sự kia đã trừng mắt nhìn y.

Sở Mặc hỏi Trần Cửu, sau chuyện đó, gã chấp sự kia còn có qua lại gì với ngươi không.

Kết quả là Trần Cửu nói với vẻ đắc ý vô cùng, không qua lại gì nữa, nhưng trước khi tìm tới người phụ nữ có thai ấy, y cũng đã bày mưu hạichết tên chấp sự kia rồi!

Lúc ấy Sở Mặc nghe thế cảm thấy bản thân thậm chí là hơi xui xẻo, đồng thời cũng lại có chút may mắn.

Xui xẻo là mình lại phải đi giả mạo một tên rác rưởi như vậy, mà may mắn là, đổi lại làm người vô tội khác, hắn thực sự có chút không thể xuống tay.

Sở Mặc nhớ tới tình hình lúc nói chuyện với Trần Cửu, trên mặt vẫn khó nén vẻ phẫn nộ như cũ.

- Chẳng bao lâu sau khi nhập môn, ta liền trở thành một đệ tử nội môn.

Cho nên gã đó tuy là chấp sự, nhưng cũng chỉ là một chấp sự ngoại môn mà thôi, địa vị kém xa ta một trời một vực, làm sao dám đến trêu chọc ta?

Tuy nhiên ta vẫn không muốn buông tha cho y, ai bảo năm đó y trừng mắt ta một cái?

Ánh nhìn đó khiến ta cảm thấy bị sỉ nhục vô cùng!

Ta hận y!

Vẫn luôn hận!

Năm trước sau khi ta giết y, còn chưa thấy nguôi giận, cảm thấy chuyện này không thể cứ vậy là xong.

Vì thế, ta tìm đến chỗ y ở.

Bắt người đàn bà kia đi.

Người đàn bà đó mang thai đứa con của y...

Cầu xin ta tha cho nàng, nói rằng ta muốn làm gì cũng được.

Trên mặt Trần Cửu lộ ra nụ cười đắc ý, gần như đã quên phứt tìnhcảnh hiện tại của mình ra sao rồi.

Lại nói tiếp:

- Lúc đó sau khi ta đã thỏa mãn rồi, trong lòng lại nghĩ, làm sao có thể dễ dàng bỏ qua cho đứa con của kẻ thù như vậy.

Vì thế ta liền rút kiếm ra, đâm thẳng một nhát vào bụng người đàn bà đó!

Cái ánh mắt thù hận của nàng lúc đó...

Ha!

Khi Trần Cửu nói tới đây, dường như cũng cảm thấy bản thân quá mức đắc ý vênh váo rồi, rốt cuộc sực nhớ tới tình cảnh trước mắt của mình.

Không khỏi nhìn Sở Mặc một cách cẩn thận, sau đó hỏi:

- Ngươi... ngươi rốt cuộc là ai?

Ngươi bắt ta làm gì?

Giữa chúngta... không có thù oán gì phải không?

Lúc này Sở Mặc nhìn Trần Cửu nói với vẻ âm u:

- Chỉ với loại môn phái như Linh Vận Môn mà cũng đòi châm đèn hồn cho đệ tử nội môn?

Ngươi cho rằng đèn hồn không cần năng lượng hả?

Bỗng nhiên Trần Cửu cảm thấy sửng sốt, một dự cảm chẳng lành dần dần choán lấy trái tim y, y nhìn Sở Mặc, khóc rống lên thảm thiết:

- Đừng giết ta... xin chớ giết ta, những điều ta vừa nói đều là chuyện bịa đặt... là giả dối!Sở Mặc thản nhiên nhìn y:

- Một người chỉ vì mười mấy năm trước từng trừng mắt với ngươi, ngươi liền ghi hận mười mấy năm, sau đó hại chết người ta, còn giết cả người phụ nữ và đứa con chưa chào đời của người ta nữa. vừa rồi ta bóp cổ người, lại còn hung hăng uy hiếp ngươi... thù này, chẳng phải còn lớn hơn sao?

- Không phải, không phải, cái đó không giống nhau!

Thật sự không giống nhau!

Ta... ngươi chỉ cần thả ta, ở Linh Vận Môn ta cũng coi như có chút tài sản, ta cho ngươi tất, mọi thứ của ta...

Giọng của Trần Cửu đang nói đột nhiên chẹt lại, giữa hai chân mày của y bỗng xuất hiện một lỗ máu.

- Nghe ngươi nói thêm một câu ta liền cảm thấy ghê tởm thêm một chút.

Sở Mặc thu tay về, sau đó búng tách cái, một ngọn lửa rơi thẳng xuống trên người Trần Cửu.

Đốt trọi tên đệ tử toàn thân ngập tràn tội ác này của Linh Vận Môn chỉ bằng một mồi lửa.

Sau khi Sở Mặc đi ra khỏi chỗ đó, ngẩng đầu nhìn bầu trời phía trên cao, xanh trong không một gợn mây, tứ phía linh khí tràn trề.

Thân là môn phái lớn nhất khu vực này, địa thế của Linh Vận Mônchẳng những thuộc vào nơi tĩnh lặng, an tường, mà ngay cả linh khí cũng nồng đậm hơn chỗ khác rất nhiều.

Sở Mặc thì thào nói:

- Một nơi địa linh nhân kiệt như vậy sao có thể xuất hiện loại rác rưởi thế này cơ chứ?Chẳng lẽ... là do bẩm sinh sao?

-----o0o-----

Chương 896 : Lẻn vào Linh Vận Môn

Chương 896 : Lẻn vào Linh Vận Môn

Thực ra mà nói, tuy rằng hắn cũng coi như đã gây thù chuốc oán với cả Phong Giang Hải lẫn toàn thể Linh Vận Môn rồi.

Nhưng sâu trong thâm tâm, nỗi căm giận của hắn dành cho Phong Giang Hải thậm chí còn không bằng cái kẻ mà lúc này hắn đang phải giả mạo.Ít nhất Phong Giang Hải còn là có lý do nên mới muốn giết hắn.

Vì đột phá, vì muốn đạt được tài nguyên tốt hơn, vì công pháp... tuy hành vi này cũng sai quấy như vậy.

Nhưng còn đỡ hơn chỉ mới bị trừng mắt liền ôm hận mười mấy năm, sau đó làm cho người ta nhà tan cửa nát chứ?

Lúc này, đột nhiên Sở Mặc cảm ứng được một hơi thở bàng bạc mênh mông truyền tới từ chân trời phía xa.

Phong Giang Hải!

Rốt cuộc y đuổi tới nơi rồi!Sở Mặc liếc mắt, sau đó xoay người, thản nhiên đi về hướng Linh Vận Môn.

Kẻ rác rưởi như Trần Cửu thì cũng chẳng có mấy bạn bè tại Linh Vận Môn, trong mắt rất nhiều đệ tử ở Linh Vận Môn, thì Trần Cửu chính là một kẻ hơi quái gở và kỳ lạ.

Bụng dạ nhỏ nhen, thích chi li tính toán, tham lợi ích nhỏ, còn thù dai.

Rất ít người qua lại với y.

Điều này khiến cho Sở Mặc cảm thấy khá vui vẻ.Theo lời kể lại của Trần Cửu khi trước, rất nhanh chóng Sở Mặc liền tìm thấy hang ổ của gã.

Đối với một tu sĩ Trúc Cơ mà nói thì khoảng cách ngàn tám trăm dặm cũng không đáng kể chút nào.

Nhưng khi Sở Mặc đến chỗ của Trần Cửu, thì Phong Giang Hải cũng đang bay trên không phận của Linh Vận Môn rồi.

Lúc này, có hơn mười bóng người bay vọt lên từ Linh Vận Môn, hơi thở mạnh mẽ toát ra từ mỗi người khiến Sở Mặc phải âm thầm kinh hãi.

Linh Vận Môn có thể hùng cứ ở nơi này, đứng trên đầu tất cả cácmôn phái khác mấy ngàn năm nay, trở thành môn phái lớn có mấy chục vạn đệ tử, quả nhiên không phải không có cơ sở gì!

Thật không ngờ mười mấy người kia ai nấy đều là tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ trở lên!

Sở Mặc âm thầm tính toán trong lòng, nếu mình bị mười mấy tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ trở lên bao vây thì có thể chạy thoát hay không.

Thử tính toán một phen trong đầu, đưa ra kết luận là, dù miễn cưỡng có thể chạy thoát, chỉ sợ cũng mất toi nửa cái mạng!Trừ khi bây giờ hắn đã luyện phép ba mạng thế thân của Cửu Mệnh Thuật được đến mạng thứ hai...

Tuy nhiên, dù là thế thân, nhưng nếu cứ để mất hai mạng vào tay loại môn phái như Linh Vận Môn, thì cũng hơi phí.

Lúc trước một mạng kia Sở Mặc bỏ đi không chút do dự.

Nếu lúc đó hắn không làm như vậy, thì chẳng những không tránh thoát được khỏi Phong Giang Hải, chỉ sợ ngay cả bọn Phương Lan... cũng sẽ gặp họa!

Nhưng sau việc hắn đại khai sát giới, trước khi hoàn toàn xác định được hắn đã chết, thì những người đó của Linh Vận Môn... hẳn là chưadám ra tay sát hại bọn Phương Lan.

- Khả năng lớn nhất chính là Phương Lan bị đưa về Linh Vận Môn.

Sở Mặc ngồi trên chiếc ghế trong phòng của Trần Cửu, tính toán trong lòng, thầm nghĩ: Nếu vậy, nhất định ta phải tìm cơ hội cứu Phương Lan ra mà thần không biết quỷ không hay!

Ta muốn Linh Vận Môn không một ngày nào được yên ổn mà không hoang mang lo sợ!

Khiến họ điên cuồng mà tìm rồi lại tìm... mà vẫn không thể nào tìm ra ta được.Sau đó... ta cứ dăm bữa nửa tháng lại gây ra một số chuyện rắc rối, rồi trở về tu luyện!

Phong Giang hải... lão tặc nhà ngươi, chờ ta bước vào đỉnh cao Kim Đan, phải trải qua thiên kiếp của Nguyên Anh... nhất định ta sẽ phải hậu tạ ngươi thật tốt!

Phù!

Sở Mặc thở phào một cái.

Lúc bấy giờ, bên ngoài đột nhiên có tiếng chuông vang lên.K...E..N..G..G!

K...E..N..G..G!

K...E..N..G..G!

Mười tám tiếng liên tục vang lên.

Gần như toàn bộ Linh Vận Môn đều bị làm cho kinh động.

Sở Mặc cũng cảm thấy hẳn là có chuyện sắp xảy ra.

Vì thế liền đi từ trong động phủ này ra.Lúc đó, một người khác cũng đi từ trong động phủ của mình ra, khi thấy Sở Mặc, đầu tiên là sửng sốt, sau đó lập tức quay phắt đi với vẻ mặt chán ghét.

Sở Mặc giật giật khóe miệng, nghĩ thầm: Xem ra gã Trần Cửu này... cũng chẳng được chào đón trong Linh Vận Môn rồi.

Bấy giờ, hắn nghe thấy bên cạnh có người nhỏ giọng xì xào bàn tán.

- Sao đang yên đang lành lại đánh chuông cảnh báo vậy?

Hơn nữa còn vang mười tám tiếng...

Trời ơi, từ ngày tổ sư gia của chúng ta lập phái, cảnh báo như vậy... cũng chỉ mới dùng năm lần đúng không?

- Ừ, đây là lần thứ sáu, chắc là xảy ra chuyện lớn gì rồi.

- Năm lần trước đều là lúc môn phái chúng ta lâm vào cảnh đứng trên lằn ranh sinh tử mới gióng lên, nhưng bây giờ... trời êm bể lặng, lấy đâu ra nguy cơ?

- Lúc trước chẳng phải chưởng môn mang theo một số lượng lớn đại nhân vật rời môn phái sao?

Bây giờ chỉ có mình chưởng môn trở lại...

- Ý của ngươi là?

Đừng có dọa ta!

- Xuỵt...

Một lát nghe rồi sẽ biết, chớ có nói lung tung.

Lần thứ sáu?

Sở Mặc cười lạnh trong lòng, tên Phong Giang Hải này... cũng coi trọng ta quá chứ hả?

Vậy mà lại đem nguy cơ đặt lên tầm môn phái sắp diệt vong.

Nhưng mà, y cũng không sai, việc hiện giờ ta muốn làm... chính là quấy phá cho Linh Vận Môn này trời long đất lở!

Muốn thông qua việc giết ta để giành được lợi ích ư, vậy thì hãy chuẩn bị tâm lý sẵn sàng chờ đón sự trả thù của ta!Sở Mặc nghĩ vậy, nhanh nhẹn lưu loát theo mọi người đi tới quảng trường của Linh Vận Môn.

Dọc theo trên đường, gần như ai gặp hắn đều tỏ vẻ vô cùng chán ghét, có vài tu sĩ thực lực không kém còn tỏ rõ địch ý với hắn nữa!

Điều này làm cho Sở Mặc cực kỳ hết lời cạn ý, vốn hắn cho rằng tên rác rưởi Trần Cửu đó làm nhiều việc ác như vậy thì ít ra cũng phải biết che giấu cẩn thận.

Nhưng bây giờ xem ra... không phải rồi.

Ở Linh Vận Môn gã này nào phải chỉ không được hoan nghênh thôi đâu?

Quả thực chính là nhân thần cộng phẫn mà!Nhất là vài nữ tu sĩ, vừa nhác thấy hắn sắc mặt liền biến cái roẹt, sau đó nhanh chóng rời đi.

Lúc này, một tu sĩ trong số đó đi thẳng về hướng hắn, lửa giận phừng phừng.

Sở Mặc không khỏi sửng sốt đến ngây ngẩn, tự nhủ trong lòng, gã này là ai thế?

Lại chuyện gì nữa đây?

- Trần Cửu!

Tên khốn kiếp nhà ngươi!

Tên tu sĩ kia nổi cơn thịnh nộ xông lại, thẳng cánh vung nắm đấm nhằm hướng mặt của Sở Mặc.

Dựa theo khí thế trên người y mà đoán, người này có lẽ phải là tu sĩhậu kỳ Trúc Cơ.

Sở Mặc nghiêng người né tránh cú đòn này của đối phương, sau đó vươn tay túm lấy cổ tay y.

Thừa dịp chưa phải toàn bộ người xung quanh đều chú ý tới nơi này, thấp giọng quát rằng:

- Ngươi làm gì vậy?

Cảnh báo đang vang, ngươi còn muốn ở đây gây rối?

-----o0o-----

Chương 897 : Mười tám hồi chuông cảnh báo

Chương 897 : Mười tám hồi chuông cảnh báo

Nghe thấy hai chữ cảnh báo, người tu sĩ này hơi hơi biến sắc mặt, có vẻ e dè hơn, nhưng vẫn hung hăng trừng mắt nhìn Sở Mặc, lạnh lùng nói:

- Ngươi ép đoàn mạo hiểm Liễu Hải phải rời đi.

Chuyện này...Khang Ba ta sẽ không để yên cho ngươi đâu!

Sở Mặc giờ mới hiểu được, hóa ra là hậu quả do chuyện thất đức mà Trần Cửu đã từng làm gây nên.

Hơn nữa hành vi tự mình giới thiệu của đối phương cũng khiến Sở Mặc vô cùng vui vẻ.

Nếu không, hắn chẳng có trí nhớ của Trần Cửu, làm sao biết được y là ai.

- Hừ!

Sở Mặc hừ lạnh một tiếng, không thèm để ý tới Khang Ba.

Một số người xung quanh đã bắt đầu chú ý tới nơi này.

Khang Ba tức giận hất tay Sở Mặc ra, mặt hầm hầm bỏ đi mất.Điểm hùng mạnh của Bách Biến Thuật chính là ở chỗ, hắn gần như có thể hoàn toàn bắt chước hơi thở, ánh mắt, tiếng nói của một người xa lạ.

Tuy nhiên môn pháp thuật này cũng không thích hợp cho Sở Mặc dùng lâu dài ở một nơi.

Bởi vì trừ những yếu tố này ra, trong một vòng cuộc sống sinh hoạt khép kín với thói quen, bạn bè của mỗi con người thì điều quan trọng nhất là... trí nhớ!

Đây là thứ không thể nào bắt chước được!

Dùng Bách Biến Thuật để bẫy kẻ khác mới là hữu hiệu nhất.Nhưng giờ Sở Mặc cũng là hết cách rồi, một khi hắn rời khỏi Linh Vận Môn, trừ khi hắn lại thay đổi vẻ bề ngoài, sau đó không về Cẩm Tú Thành nữa, bằng không sớm muộn gì cũng sẽ bị Phong Giang Hải tìm ra.

Hơn nữa, nếu để Phong Giang Hải biết được hắn đã chiếm lấy năng lực của Bách Biến đạo nhân, phỏng chừng sẽ càng khó buông tha cho hắn!

Cho nên, nhất định phải nhân dịp này, triệt hạ hoàn toàn uy hiếp từ phía Linh Vận Môn.

Muốn giải quyết một hoặc nhiều kẻ thù, cách tốt nhất chính là tiếp cận y, tìm hiểu y, moi móc nhược điểm của y để rồi xuống tay.

- May mà tên Trần Cửu này chẳng được ai chào đón.

Sở Mặc cảm nhận ánh mắt chán ghét bắn tới từ bốn phía, trên mặt nở ra nụ cười.

Hắn không biết, nụ cười đó khiến cho những người nhìn thấy càng thêm chán ghét gã Trần Cửu này.

Bởi vì loại mỉm cười kia, chính là đặc trưng của Trần Cửu!

Đây là Bách Biến Thuật, cho dù Sở Mặc... còn chưa nhận thức được, thì trong lúc bất tri bất giác, hắn đã cực kỳ giống với Trần Cửu rồi.Lúc này, trên đài cao phía cuối quảng trường, Phong Giang Hải đang đứng nơi đó, đôi mắt sắc bén quét qua tất cả mọi người bên dưới đài.

Một ít người tu vi thấp còn bị ánh mắt này quét cho cảm thấy bỏng rát.

Không khỏi chấn động trong lòng, trái tim kính sợ Phong Giang Hải lại càng thêm mãnh liệt.

Phong Giang Hải có thể cảm nhận được Lục Thiên Minh đang trốn trong chính Linh Vận Môn của y!Bởi vì tung tích của Lục Thiên Minh đến ngay chỗ bên ngoài ngàn dặm thì đứt đoạn!

Sau đó như là bị tan biến vào trong không khí vậy, không còn tăm hơi đâu cả.

Phong Giang Hải cũng không tìm được chút dấu vết nào để lại, điều này khiến cho y không cam lòng, vô cùng không cam lòng!

Bởi vì hiện tại, còn có một sứ giả của Huyết Ma Giáo đang ở ngay Linh Vận Môn.Nếu là một sứ giả thân phận bình thường, thì Phong Giang Hải có thể qua loa tắc trách lừa gạt một chút.

Nhưng với vị này thì y không thể nào lừa nổi, cũng không dám đi lừa.

Bởi vì vị này... chính là Huyết Ma tứ tổ...

Lưu Thiên Phong!

Một tu sĩ ở cảnh giới Nguyên Anh hậu kỳ!

Tuy so về cảnh giới, Phong Giang Hải ở đỉnh cao Nguyên Anh hơn y không ít, nhưng Phong Giang Hải lại không dám đối với người này có chút mảy may khinh nhờn nào.Trong Huyết Ma ngũ tổ thì kẻ khiến người khác khó nhìn thấu nhất chính là ngũ tổ Bách Biến đạo nhân.

Thậm chí tên thật của y là gì còn không ai biết tới!

Mọi người chỉ biết gọi y là Bách Biến đạo nhân, còn các thông tin cụ thể khác, kể cả khuôn mặt thật của y... cũng gần như không ai được biết.

Nhưng ngoại trừ Huyết Ma lão tổ trong Huyết Ma Giáo ra, thì người tàn nhẫn nhất... chính là tứ tổ Lưu Thiên Phong!

Năm đó khi Lưu Thiên Phong mới tiến vào kỳ Nguyên Anh, từngđơn thương độc mã xông vào trong môn phái của kẻ thù, chiến đấu và giết chết một tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ, một tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ.

Cuối cùng, còn đem hơn ngàn người trong cả môn phái của đối phương tàn sát không còn một ai.

Tuy rằng đó là bởi trong tay y có pháp khí hùng mạnh mà Huyết Ma lão tổ cho, nhưng sự tàn nhẫn của y, cũng đủ để khiến cho bất cứ ai biết đến y đều phải khiếp sợ.

Cho nên Phong Giang Hải không muốn dây vào người như thế, nhất định trước khi đối phương mất kiên nhẫn thì y phải tìm ra Lục Thiên Minh!Tự tay chặt đầu hắn giao cho Huyết Ma tứ tổ Lưu Thiên Phong mang đi.

Vụ mua bán này... coi như hoàn toàn kết thúc!

Từ nay về sau, y không bao giờ muốn... giao du với loại môn phái như Huyết Ma giáo này nữa.

Quá hao tổn tinh thần.

- Trong môn phái của chúng ta xuất hiện một nhân vật cực kỳ nguy hiểm.Trong con ngươi của Phong Giang Hải lóe lên ánh nhìn sắc bén, sau đó ném ánh mắt ấy về phía mọi người:

- Tu vi của người đó tuy chưa đến Kim Đan hậu kỳ, nhưng lại có thể giết chết tu sĩ Nguyên Anh!

Ồ!

Trên toàn quảng trường lập tức bùng nổ những trận xôn xao, tiếng kinh hô vang lên liên tiếp.

Nhưng không có ai dám lên tiếng bình luận điều gì, uy nghiêm của Phong Giang Hải sớm đã ăn sâu bén rễ vào trong lòng bọn họ rồi.

- Ta đuổi theo tung tích của người này suốt một mạch, thì đến thẳng đến địa bàn của chúng ta!

Phong Giang Hải nói đến đây cũng cảm thấy có chút mất mặt, giọng nói lại càng thêm trầm thấp đôi phần:

- Cho nên, nhất định các ngươi phải cẩn thận một chút.

Bắt đầu từ bây giờ, các trưởng lão, chấp sự nội môn, ngoại môn... cùng tất cả quản sự đều phải nghe kỹ cho ta, ta muốn các ngươi, lập tức điều động tất cả mọi người, tiến hành tìm kiếm cẩn thận!

Một khi phát hiện có kẻ khả nghi, phải lập tức báo cáo ngay!

Nếu ai dám giấu diếm... giết không tha!

Ta nghi ngờ, hiện tại hắn đang trốn ở chỗ chúng ta!

Phong Giang Hải nói xong lập tức liền rời khỏi đài cao, nhất định yphải đi gặp tứ tổ Huyết Ma giáo Lưu Thiên Phong, giải thích với đối phương một chút, đồng thời kể khổ đôi câu.

Dù sao lần này, Linh Vận Môn đã phải chịu tổn thất quá lớn rồi!

Nếu có thể đòi thêm chút lợi ích từ Huyết Ma Giáo thì đương nhiên là càng tốt.

Trên quảng trường, Sở Mặc cũng xoay người rời đi.

Lúc này, Khang Ba lại từ một bên lao tới:

- Trần Cửu, ngươi đứng lại đó cho ta! ——

Sở Mặc đứng đó, quay đầu nhìn Khang Ba lạnh lùng nói:

- Khang Ba, ngươi còn chưa chịu thôi đi sao?

- Ta chưa chịu thôi?

Cái gì là ta chưa chịu thôi?

Trần Cửu...

Ta cho ngươi biết... lần này ngươi chết chắc rồi!

-----o0o-----

Chương 898 : Trừng phạt

Chương 898 : Trừng phạt

Con ngươi Khang Ba lạnh như băng nhìn chằm chằm Trần Cửu, bên trong còn mang theo khoái cảm trả thù mãnh liệt, cười nói:

- Chắc là ngươi không biết rồi, ta đã báo hết mọi việc ngươi làm lên trên!

Ngươi có biết mỗi năm đoàn mạo hiểm Liễu Hải có thể cung cấp bao nhiêu dược liệu cho chúng ta không?

Ngươi có biết lần này bọn họ bỏ đi gây nên tổn thất bao lớn cho Linh Vận Môn không?

Đừng nóingươi chỉ là một đệ tử nội môn, cho dù ngươi là đệ tử thân truyền của trưởng lão... cũng nhất định sẽ bị trừng trị nghiêm khắc!

Sở Mặc nao nao, khiến cho người ta cảm thấy hắn giống như hơi tức giận, cũng như hơi sợ hãi.

Sở Mặc cố ý giả vờ mạnh miệng nói:

- Khang Ba ngươi có biết giờ là lúc nào không?

Chẳng lẽ ngươi không nghe được những lời chưởng môn vừa nói?

Khang Ba cười lạnh:

- Cũng chính là vì nghe được những lời kia của chưởng môn, thì bề trên mới quyết định xử phạt ngươi!

Hừ, vào lúc này mà ngươi lại không lo cho đại cục, chỉ vì những toan tính cá nhân, đuổi đoàn mạohiểm Liễu Hải đi... ngươi tự ngẫm lại xem hành vi như vậy sẽ có hậu quả thế nào, Trần Cửu, ta Khang Ba không phải loại người thích đuổi tận giết tuyệt như vậy, nhưng lần này là do ngươi quá đáng!

Chờ đó mà bị xử phạt đi!

Sở dĩ Khang Ba căm hận Trần Cửu như vậy, bởi vì đoàn mạo hiểm Liễu Hải kia là do một tay y phụ trách!

Mà thuộc về danh nghĩa Khang Ba thì cũng chỉ có mỗi đoàn mạo hiểm đó là khá khẩm nhất.

Thực ra, Khang Ba cũng không để ý lắm tới chuyện một năm họ mang lại bao nhiêu lợi ích cho Linh Vận Môn.

Nhưng điểm mấu chốt là con người Liễu Hải cực kỳ thông minh, cũngrất giỏi làm việc, lợi ích mang tới cho Khang Ba hàng năm là một lượng tài phú lớn kinh người!

Không phải mọi tu sĩ bước lên con đường tu hành đều vì cầu đại đạo, cầu trường sinh... mà có người cũng vì cầu phú quý, cầu danh lợi!

Bởi không phải tu sĩ nào cũng đi được rất xa trên con đường này.

Vô số người cả đời cũng chỉ dừng lại như một tu sĩ Trúc Cơ.

Nhưng dù là Trúc Cơ, trong suy nghĩ của người phàm thì cũng đã là nhân vật cấp bậc thần tiên rồi!

Có pháp thuật khó tin, lại có thể bay tới bay lui...Cho nên, tu sĩ cảnh giới Trúc Cơ trở về nhân gian đều dễ dàng đoạt được danh vọng và địa vị cao trong xã hội.

Khang Ba không muốn ở lại Linh Vận Môn cả đời.

Y mong một ngày nào đó có thể rời khỏi Linh Vận Môn, thành lập nên gia tộc nhỏ, gây dựng thế lực của riêng mình.

Sau đó tích tiểu thành đại. bao nhiêu năm như vậy, y vẫn cố gắng phấn đấu vì giấc mơ này của bản thân.

Vận may của y khá tốt.

Bản thân cũng đủ chăm chỉ nỗ lực.

Cho nên những năm gần đây tuy trong Linh Vận Môn, Khang Ba có vẻ như không có gì nổi bật, nhưng trên thực tế cũng hoàn toàn đủ tư cách để được gọi là một phú ông.Thậm chí y đã chuẩn bị xong, ba năm nữa xin rời khỏi môn phái.

Về quê cũ, tiếp tục cống hiến cho môn phái từ trong nhân gian.

Đến lúc đó, sau lưng y có loại quái vật như Linh Vận Môn chống đỡ.

Trong tay y còn có số lượng lớn của cải lẫn tài nguyên để bồi dưỡng nhân tài!

Giàu có một vùng, trở thành bá chủ một phương đã không còn là giấc mộng xa xôi nữa.

Chỉ có điều thật không ngờ rằng, giấc mộng đó lại bị tên bỉ ổi Trần Cửu này hủy hoại hoàn toàn rồi!Về sau nếu muốn tìm được đoàn trưởng đoàn mạo hiểm nào biết điều như Liễu Hải, nói thì dễ mà làm mới khó!

Cho nên mới có chuyện, sau khi Khang Ba biết được việc này trong lòng đã hận không thể mang Trần Cửu ra ăn tươi nuốt sống.

Y lại không biết Trần Cửu thật sự đã chết mà không để lại một động tĩnh gì.

Nếu biết chỉ sợ sẽ trực tiếp vỗ tay khen ngợi.

Lúc này, một người trung niên tướng mạo uy nghiêm từ một bên đi tới, ánh mắt nhìn về phía Sở Mặc tràn ngập sự bất thiện.

Lạnh lùng nói:

- Trần Cửu, ngươi đã biết tội của ngươi chưa?Sở Mặc thoáng nhìn qua người trung niên này, tuy không biết y, nhưng cũng chỉ đành giả bộ cực kỳ uất ức, bắt chước nét mặt của Trần Cửu:

- Ta...

Ta không biết...

Xùy!

Bốn phía lập tức truyền tới tiếng xì xào miệt thị của mọi người, ánh mắt mà họ nhìn về phía Sở Mặc... hay nói đúng hơn là Trần Cửu, đều tràn đầy sự hả hê và khinh thường.

Khang Ba nhìn thấy người trung niên này, lập tức lạnh lùng nói:

- Trần Cửu, đến giờ mà ngươi còn khăng khăng chối tội sao?

Ngay trước mặt Quách trưởng lão mà còn dám nói dối!

Sở Mặc đảo mắt một phen, dang hai tay, cười lạnh nói:

- Một đám tán tu điêu ngoa tùy ý bôi nhọ ta mà các ngươi cũng tin sao?

Thế mà không tin lời của đồng môn ư?

Ta thật... không còn gì để nói với các ngươi!

- Ngươi...

Khang Ba thấy Trần Cửu vẫn còn dám chống chế, cơn giận trong lòng lại nhanh chóng bùng lên.Tuy nhiên, Quách trưởng lão vẻ mặt uy nghiêm bên cạnh đã ngăn y lại, thản nhiên liếc nhìn Sở Mặc một cái:

- Giờ không phải là lúc để các ngươi so đo như vậy, chúng ta còn phải đi thi hành mệnh lệnh của chưởng môn nữa.

Ngươi... tạm thời bị giáng cấp thành tạp dịch, đến chỗ tạp dịch ghi tên trước đi!

- Cái gì?

Quách trưởng lão...

Ngài không thể làm như vậy được!

Sở Mặc lớn tiếng nói:

- Là bọn họ đổ oan cho ta mà!

Trên thực tế, trong lòng Sở Mặc lại đang vui như xuân về hoa nở.

Tạp dịch mới tốt!Tạp dịch không bị ai chú ý, đến lúc đó, với thân phận "đệ tử nội môn" của hắn, những tạp dịch chân chính khác làm sao dám đến trêu hắn chọc hắn đây?

Chỉ với tiếng xấu mà Trần Cửu để lại trong Linh Vận Môn, phỏng chừng các tạp dịch này thấy hắn còn phải né đường vòng ấy chứ.

Vậy thì, hắn sẽ có thời gian và không gian rộng rãi để đi làm việc mình muốn rồi.

Tuy nhiên, bây giờ nhất định hắn phải biểu hiện ra đầy đủ vẻ sợ hãi và phẫn nộ, khiến cho đối phương biết mình không cam lòng tới mức nào.

- Được rồi, chớ nói nhảm nữa!

Chuyện này còn chưa xong đâu!

Trần Cửu, ngươi đừng tưởng những chuyện ngươi đã làm thực sự qua mắt được tất cả mọi người.

Mấy năm nay loại người như ngươi đã làm ra bao nhiêu chuyện xảo trá cướp bóc, trong lòng ngươi tự rõ.

Đến lúc đó, chờ xong việc trước mắt này, ta lại tìm ngươi tính sổ!

Quách trưởng lão nói hết liền phẩy tay áo bỏ đi.

- Ha ha, thật tốt quá, tên ung nhọt Trần Cửu này, cuối cùng cũng bị đá ra khỏi hàng ngũ đệ tử nội môn rồi!

- Sao lại chỉ là một cái ung nhọt?

Phải là nguyên cục u ác tính mới đúng!

Năm trước chính hắn còn đùa giỡn đạo lữ của ta, đồ vô liêm sỉ!

- Tạp dịch... ha ha ha, hơn nữa còn chưa hết, ta xem, nói không chừng hắn còn bị đuổi ra khỏi sư môn ấy chứ!

-----o0o-----

Chương 899: Chỗ tạp dịch

Chương 899: Chỗ tạp dịch

- Như bây giờ thì cũng kém gì bị trục xuất sư môn đâu.

Muốn từ tạp dịch mà bò trở lại làm đệ tử nội môn... thì còn khó hơn lên trời!

- Đáng kiếp!

- Đúng, đáng kiếp!

Trên mặt rất nhiều người còn đang túm tụm chưa tán đi đều lộ ra vẻ sung sướng và hả hê.Sở Mặc ra vẻ oan uổng, không cam lòng, còn có tức giận đối với những người xung quanh.

Nhưng trong lòng lại đang vui như Tết, đồng thời cũng có chút cảm thán.

Vốn ban đầu hắn còn định diệt cả Linh Vận Môn!

Tuy nhiên hôm nay khi bắt gặp hành động của những người này, ít nhiều Sở Mặc cũng đã thay đổi ý đồ.

Hắn quyết định chỉ giết kẻ đầu sỏ thôi.

Bên trong môn phái này còn có số lượng lớn đệ tử trẻ tuổi, bọn họ kỳ thực cũng không đáng căm hận như vậy, và chẳng phải là quá mức xấuxa.

Bọn họ đều là tu sĩ bình thường.

Nếu trong lòng họ không có lấy tí ti tinh thần trọng nghĩa nào, thì hẳn cũng đã chẳng căm hận Trần Cửu nhiều đến vậy.

Sau đó, dưới hàng loạt ánh mắt khinh miệt và vui vẻ của mọi người, Sở Mặc bị một người đệ tử lôi đi đến chỗ tạp dịch để báo cáo.

Đến nơi tạp dịch, Sở Mặc nhìn cảnh tượng hỗ loạn ở đây, hắn hơi cau mày, không ngờ rằng một môn phái lớn mạnh như vậy mà nơi tạp dịch lại kém tới vậy.

Lúc này Sở Mặc mới rõ, những người ở quảng trường lúc nãy tại sao lại lộ vẻ hả giận tới vậy.

Quả thực, nếu hắn thật sự là Trần Cửu, bị phạt tới nơi này thì không khác gì từ Tiên Giới trực tiếp bị đánh xuống Phàm Giới còn như bị đánh thẳng vào chuồng heo của Phàm giới ấy chứ.

Kết quả này quả là không phải người phàm nào cũng chấp nhận được.

- Trần sư huynh, chính là chỗ này, huynh tùy ý chọn lấy một gian nhé.

Tên đệ tử ngoại môn đưa Sở Mặc tới đây, mặc dù giọng điệu nghe chừng có vẻ khách sáo, nhưng ánh mắt lại toát lên vẻ hả hê khó che giấu được.

Sở Mặc lạnh lùng liếc nhìn hắn:

- Tên của ngươi là gì?

Tên đệ tử hơi run rẩy, quay đầu bỏ đi, không thèm nói thêm lời nào.

Sở Mặc thoáng chút suy nghĩ nhìn theo bóng tên đệ tử, trong lòngthầm nghĩ, xem ra tên Trần Cửu này ở Linh Vận Môn tiếng ác quả không nhỏ mà!

Nghĩ tới sự vội vàng của tên đệ tử ngoại môn và lúc hắn sắp rời đi cũng không dặn dò gì, cho nên đám tạp dịch đều ngơ ngác nhìn nhau, vẻ mặt khó hiểu nhìn Sở Mặc, không hiểu đang xảy ra chuyện gì.

Thậm chí đa số trong bọn chúng đều không quen biết hay từng nghe qua "Trần Cửu", tên ác ôn tội ác tày trời của Linh Vận Môn, nhưng cũng chưa từng được gặp qua.

Vì dẫu sao thân phận địa vị của đôi bên chênh lệch quá xa!Tuy nhiên bộ y phục trên người Sở Mặc, bọn chúng vẫn thấy rõ ràng.

Là đệ tử nội môn!

Đường đường là đệ tử nội môn của Linh Vận Môn, sao lại tới nơi này?

Hắn muốn gì?

Trong lòng nhiều tạp dịch đều không khỏi thấp thỏm lo lắng.

Sở Mặc lạnh lùng liếc nhìn đám người, ánh mắt tỏ ra chán ghét:

- Các người mau cút ra ngoài, nhìn gì mà nhìn!1Đám tạp dịch lập tức giải tán.

Sau khi chạy ra xa mới đột nhiên nhớ ra: "Đây là địa bàn của chúng ta!

Tại sao chúng ta phải nghe hắn?

Tuy nhiên cũng không có dũng khí nào để ở đấy đôi co với Sở Mặc."

Sở Mặc hả hê cười thầm trong lòng: "Nếu tên Trần Cửu này không phải hoàn toàn là một tên cặn bã, với thân phận của hắn, làm một tên ác ôn dường như cũng khá là thú vị."

Tu đạo, ngộ đạo chính là cảm ngộ nhân sinh.

Ngươi phải hiểu điều tốt, nhưng điều xấu cũng đều phải biết!Nếu không thì có một ngày khi gặp phải một tên tu sỹ nham hiểm tàn ác, có khi chết như thế nào cũng không biết được thì đã bị người ta xử xong rồi.

Lúc này, tên tiểu quản giả của nơi tạp dịch nơm nớp lo sợ chạy tới, sau khi tên đệ tử ngoại môn đi ra, nhớ ra vẫn chưa dặn dò gì, thế là liền đem sự tình kể lại cho quản sự của chỗ tạp dịch, đó là một đệ tử ngoại môn bình thường đang ở giai đoạn đầu của Trúc Cơ.

Tên đệ tử ngoại môn này đương nhiên từng nghe qua đại danh của Trần Cửu, trong lòng mặc dù cũng thấy sung sướng vì tên ác ôn bị trừng phạt, nhưng theo đó cũng là cảm giác nhức óc.Mặc dù nói là Trần Cửu tên đệ tử nội môn bị phạt đến chỗ tạp dịch, nhưng bất luận là cảnh giới hay thân phận trước đây của hắn đều không phải một tiểu quản sự ở nơi tạp dịch có thể đụng chạm được.

Nhưng vì có quy tắc, hắn không thể không ra mặt, trong lòng chỉ sợ vị gia gia này ở đây lại gây ra chuyện gì đó.

Chỗ tạp dịch mặc dù không hút mắt, chỉ là nơi tận cùng của môn phái, nhưng thân làm quản sự, quyền lực trong tay hắn cũng không hề nhỏ.

Mỗi năm ít nhiều hắn vớt vát được ít lợi lộc, nhưng hắn cũng không muốn vì việc này mà làm hỏng riền đồ của chính mình.

- Trần gia kia?

Người tới rồi à

Tiểu quản sự chỗ tạp dịch mặt mày nhăn nhó, từ xa đã đon đả hỏi han:

- Người xem có việc gì cần tiểu nhân làm không?

Những tên tạp dịch khác đều bị đuổi ra ngoài, ở đây cũng không có người khác, mất mặt thì mất mặt, chỉ cần không để Trần Cửu gây loạn là được.

Sở Mặc không phải Trần Cửu, cho nên cũng chả có hứng thú gì với việc và người ở đây.

Hắn chỉ lạnh lùng liếc nhìn tên đệ thử:

- Mau chuẩn bị cho ta một phòng sạch sẽ, không việc gì thì đừnglàm phiền ta, tâm trạng ta không tốt!

- Được, được thôi!

Tiểu nhân sẽ kêu người chuẩn bị một phòng tốt nhất cho người!

Quản sự chỗ tạp dịch vui như mở cờ trong bụng, hắn không ngờ vị gia gia này lại dễ dàng buông tha cho hắn như vậy.

Đúng vậy, nếu Sở Mặc vênh váo hạch xách sai bảo điều khiển hắn, ngược lại hắn còn thấy vui mừng.

Dẫu sao cũng tốt hơn trăm lần ngồi đây sầu não!"

Dù sao người này không thể ở mãi nơi này được, suy cho cùng cũng là một đệ tử hậu kỳ của Trúc Cơ, phạt một thời gian có lẽ sẽ bị triệu hồi về.

Nói không chừng nếu hắn hầu hạ tốt, sau còn có chút ít lợi ích".

Vị quản sự của nơi tạp dịch trong lòng thầm nghĩ.

- Không cần, ta không tới đây để nghỉ dưỡng.

Sở Mặc tỏ vẻ chán ghét nhìn bốn phía xung quanh:

- Chỉ cần tìm cho ta một nơi yên tĩnh là được.

- Được, được.

Tiểu nhân lập tức đưa người đi!Tiểu quản sự vội vội vàng vàng dẫn Sở Mặc đi tìm một Động Phủ có môi trường vô cùng tĩnh mịch.

Ở đây chim kêu vượn hót, hoa thơm cỏ lạ, rất có linh khí.

Mặc dù không sánh được với nơi ở của đệ tử nội môn trong Linh Vận Môn, nhưng với một nơi như tạp dịch này thì đây tuyệt đối là nơi tốt nhất rồi.

Sở Mặc liếc nhìn tên tiểu quản sự, hắn bỗng tỏ ra nhẹ nhàng:

- Người khá lắm!

-----o0o-----

Chương 900: Thăm dò

Chương 900: Thăm dò

Tên tiểu quản sự đột nhiên có cảm giác kinh ngạc, trong lòng ngọt ngào như ăn phải mật.

Hắn thầm nghĩ: "Người ta đều nói vị Trần Cử gianày chuyện xấu làm hết mức ở Linh Vận Môn, hơn nữa vô cùng bá đạo.

Nhưng nay xem ra cũng không hống hách như lời đồn.

Không ngờ hắn lại mở miệng khen ta!"

- Được rồi, ngươi đi đi, nhớ kỹ, không việc gì đừng để ai tới làm phiền ta.

Sở Mặc liếc nhìn hắn, thản nhiên nói.

- Dạ, Trần gia, người yên tâm, từ nay trở đi tuyệt đối sẽ không ai dám tới đây đi dạo!

Quản sự của chỗ tạp dịch vỗ ngực đảm bảo, sau đó cẩn thận hỏi:

- Có cần có cần tiểu đệ sắp xếp người hầu hay gì gì không?

Trần gia yên tâm, nhất định không ai dám phản đối

Sở Mặc ngẩng đầu, hơi khép hờ mí mắt, nhìn tên quản sự của chỗ tạp dịch, chằm chằm nhìn tới nỗi đối phương nổi cả da gà, hắn lạnh lùng nói:

- Ta nghĩ ngươi nghe không hiểu ý của ta, đừng để bất kỳ ai tới làm phiền ta, những người mà ngươi tìm, ta đều thấy chướng mắt!

- Phải, phải, phải!

Tiểu nhân lập tức đi ngay!

Trần gia đừng nổi giận!

Tên quản sự tim đập thình thịch, cảm thấy mình ninh bợ ninh ngayphải chỗ hiểm rồi: "May mà Trần gia không nổi điên lên!

Trần gia đúng là người tốt mà".

Sau đó, tên quản sự của chỗ tạp dịch biết thân biết phận cáo lui.

Sở Mặc nhìn cảnh quan xung quanh, khẽ mỉm cười, trong lòng thầm nghĩ: "Thật không hổ là môn phái lớn nhất trong vòng trăm vạn dặm này, một nơi tạp dịch cũng có linh khí cỡ này."

Lúc trước nơi mà hắn thấy là nơi kém nhất ở chỗ tạp dịch, nhưng nơi trước mắt này quả thực không tệ.

Linh khí ở đây nồng đậm hơn nhiều so với Cẩm Tú thành.

Ít nhất cũng nồng gấp đôi!Cho nên nói rằng, có nhiều người thà từ bỏ thân phận bá chủ một phương cũng muốn vào môn phái tu luyện.

Điều này không phải không có nguyên do của nó.

Sở Mặc thầm nghĩ trong lòng, hắn xoay người tiến vào Động Phủ: "Các dụng cụ bên trong đều đầy đủ cả, hơn nữa cũng rất sạch sẽ.

Nhưng lại không nhìn ra được dấu vết từng có người sinh sống.

Chắc hẳn nơi này là nơi để bên tạp dịch dùng để chiêu đãi những người có thân phận tôn quý"

Sở Mặc xoa mặt, gượng cười một cái, phỏng chừng chính là kiểu người như mình, bị phá đến tạp dịch chơi vài hôm: "Tuy nhiên, ta lại không phải đệ tử của Linh Vận Môn!

Ta tới đây chỉ là để phá hoại màthôi!"

Mấy ngày sau đó, Sở Mặc ở lại chỗ tạp dịch, mỗi ngày đều vui vẻ, một mình hắn thong dong ra ngoài, đi dạo các nơi.

Phỏng chừng là do quản sự đã cảnh cáo, nên không có bất kỳ tên tạp dịch nào dám tới gây chuyện với hắn.

Ở đây, thông thường mà nói cũng không có đệ tử nội môn hay ngoại môn nào tới chơi.

Cho nên Sở Mặc rất vui vẻ nhàn hạ.

Buổi tối thì tu luyện, ban ngày ra ngoài chơi, ngày ngày qua đi rất nhanh.

Hắn ban ngày đi dạo không phải không có mục địch.

Hăn muốn nghe ngóng tin tức liên quan tới Cẩm Tú thành.Tuy nhiên, thân phận này của hắn có lẽ uy lực quá lớn.

Cho dù hắn đi tới đâu, những tên tạp dịch đang bàn luận chuyện gì cũng lập tức im bặt, sau đó kính sợ nhìn hắn.

Điều này khiến Sở Mặc trong lòng có tâm sự mà không nói ra được.

Hắn không thể bảo người ta nói tiếp, như vậy xem ra có phần cố ý.

Cho nên năm hôm sau, Sở Mặc dứt khoát gọi tên tiểu quản sự của chỗ tạp dịch tới, nói rằng mình phải bế quan một tháng, tên tiểu quản sự nào dám nói một chữ "không" chứ.

Hắn lập tức bảo đảm với Sở Mặc, tuyệt đối không để ai tới quấy rầy.Sở Mặc tiện tay ném một viên linh thạch cực phẩm cho tên tiểu quản sự, suýt chút nữa khiến hắn phát điên lên, thậm chí sự kính trọng và ngưỡng mộ đối với vị "Trần gia" này lại tăng thêm không ít.

Sở Mặc sau đó phong ấn Động Phủ lại, ra vẻ phải bế quan.

Sau đó hắn lại đổi một gương mặt khác, âm thầm rời khỏi nơi này.

Lần này Sở Mặc dùng Bách Biến Thuật, biến thành bộ dạng của một tên tạp dịch của Linh Vận Môn.

Mấy ngày nay hắn đã tìm hiểu rõ các quy luật của bọn tạp dịch, tên tạp dịch mà hắn biến thành mấy hôm nay đúng dịp luân phiên nghỉ phép.Linh Vận Môn có hơn mười vạn đệ tử, số lượng tạp dịch càng khiến người ta kinh ngạc, thượng vàng hạ cạm cộng lại có tới hai, ba mươi vạn.

Nhiều người như vậy đương nhiên không thể ai cũng quen nhau.

Cho nên Sở Mặc cũng không sợ bị người khác phát hiện.

Ai thèm để ý một tên tiểu tạp dịch chứ?

Sở Mặc thay đổi bộ dạng, cảm thấy dễ chịu nhiều.

Hắn mặc bộ y phục tạp dịch lấy từ chỗ tiểu quản gia, lúc đó Sở Mặc lấy lý do bản thân đang bị phạt, nếu đến một bộ y phục tạp dịch cũng không có thì có chút khó thuyết phục.Cứ như vậy, Sở Mặc ở nơi tạp dịch rộng lớn như một tòa thành nhỏ ngang nhiên đi khắp nơi cũng không ai nhìn hắn một cái.

Sau đó, Sở Mặc bắt đầu để ý đi bắt chuyện với mấy tên tạp dịch bên cạnh.

- Gần đây không biết đã xảy ra việc gì, người trong cả môn phái đều thấp thỏm bàng hoàng.

- Ta nghe nói dường như xảy ra việc lớn rồi.

Trước đây chưởng môn nhân đưa theo rất nhiều cường giả ra ngoài làm việc lớn.

Kết quả những cường giả này chết hơn nửa.

- Trời ạ, có việc này sao?

Chả phải nói chưởng môn nhân nhiều năm trước đây đã bế quan không ra ngoài sao?

- Việc này nào phải những người như bọn ta có thể suy đoán được?

- Nói cũng phải, tuy nhiên nhiều đại nhân vật ngã xuống đúng là sự thực.

Di thể của họ, thời gian gần đây đã l壠tục chuyển trở về.

Ta nghe nói trong số người chết không chỉ có tinh anh của đệ tử nội môn, còn có nhiều để tử thân truyền nữa, thậm chí còn có mấy vị trưởng lão cũng gặp phải độc thủ.

- Phải, ta cũng nghe vậy.

Ngươi không thấy gần đây chỗ tạp dịch bọn ta cũng bận hơn nhiều sao?

Thợ mộc bên đó phải điên cuồng tăng giờ làm, gấp gáp đóng quan tài đó.

- Ai da, cũng không biết là xảy ra xung đột với ai, không ngờ lại có nhiều thương vong tới vậy.

- Ôi Việc này cũng chả liên quan gì tới những tiểu tạp dịch như chúng ta.

Sở Mặc đi trên đường, nghe thấy được đều là những nghị luận kiểu như vậy.

Xem ra việc bên Cẩm Tú thành đã hoàn toàn lên men rồi, bắtđầu bị truyền ra ngoài.

Tuy nhiên những việc mà hắn muốn nghe nhất lại không ai bàn luận tới.

Nghĩ cũng phải, thân phận địa vị của mấy tạp dịch này quá thấp, bọn chúng chỉ nghe thấy vẻ ngoài của sự việc mà thôi.

Trọng tâm câu chuyện, tạm thời bọn chúng đều chưa tiếp xúc tới.

Hắn đang nghĩ ngợi, chợt nghe thấy tiếng bàn luận của hai người truyền tới bên tai, khiến tinh thần của Sở Mặc lập tức dao động.

- Hừ, nghe nói chưa?

Ngục tối bắt đầu khả dụng rồi!

- Á?

Ngục tối?

Không phải nói nơi đó lâu nay đã ngừng sử dụng rôi?

Nghe nói đó là nơi tà ác nhất Linh Vận Môn này!

Cho dù là Đại năng Nguyên Anh vào đó chưa chắc đã sống trở ra!
 
Thí Thiên Đao Full
XXXVII ( Chương 901-925 )


Chương 901: Như vậy cũng được sao? (1)

- Phải, bắt đầu dùng lại rồi!

Người nói ra rất chắc chắn:

- Cậu em vợ của tam tỷ phu của đồng hương của ca ca ta là một đệ tử nội môn, việc này là do cậu em vợ của tam tỷ phu của đồng hương ca ca ta nói

- Hài Huynh đệ, huynh cứ nói thẳng, ta sắp bị huynh nói chóng mặt rồi này!

- Đây chả phải là ta đang nói ra xuất xứ mà ngươi nhắn nhủ sao?

Nếu không ngươi lại nói ta khoác lác.

- Không nói nữa, huynh mau nói đi.

Sở Mặc đi theo hai tên tạp dịch từ xa, lén nghe hết đoạn đối thoại giữa hai người.

- Tin tức bên đó nói, tên phạm nhân này còn là một nữ nhân, nghenói rất xinh đẹp!

Một tạp dịch biết rõ sự tình trầm giọng nói nhỏ:

- Hình như môn phái chúng ta lần này bị thương vong nặng nề là có liên quan người nữ nhân này.

Cho nên ả bị bắt về và nhốt vào ngục tối!

- Ai đáng tiếc quá, nơi như ngục tối, vào rồi thì khó thoát ra lắm.

Một người khác lắc đầu thở dài.

- Ai nói không phải chứ, ta còn nghe nói không những bắt về một nữ nhân, lần này môn phái hoàn toàn phẫn nộ đối với Cẩm Tú thành bên đó rồi.

Hơn nữa còn phái đi rất nhiều đệ tử nội môn vây quanh LinhVận Môn, nói là để bắt một người họ Lục Ngày nào còn chưa bắt được người đó thì Cẩm Tú thành không được tự do ngày đó.

- Xem ra tên họ Lục đó chính là đầu sò gây ra thương vong nghiêm trọng cho Linh Vận Mông chúng ta Chẳng phải à, chúng ta bên này, gần đây cũng đang triệt để điều tra việc này.

Ta còn nghe nói, người đó đã trà trộn vào Linh Vận Môn, không rõ là thật hay giả nữa.

- Nếu là thật, vậy thì thật đáng sợ.

Người như vậy, đến cả Nguyên Anh trưởng lão cũng không phải đối thủ

Kẻ biết sự tình tỏ ra kinh hãi.

- Chúng ta không cần sợ gì, chúng ta chỉ là đám tạp dịch mà thôi.

Người ta căn bản sẽ không thèm liếc mắt nhìn chúng ta đâu.

Sở Mặc lúc này đã ngừng nghe hai gã đó nói chuyện, hắn quay người bỏ đi.

Trong lòng hắn thầm nghĩ: Ngục tối!

Đồng thời, Sở Mặc cũng đại khái nắm được việc xảy ra ở Cẩm Tú thành.

Hóa ra, Linh Vận Môn lại phái đi nhiều đệ tử nội môn để bao vâyCẩm Tú thành đến vậy.

Điều này cho thấy Phong Giang Hải quả làm thật rồi, nếu không bắt được hắn tuyệt đối không buông tha.

Hơn nữa, e là trong lòng Phong Giang Hải cũng có ý định tiêu diệt tất cả thế lực ở Cẩm Tú thành.

Lão già chết tiệt đúng là tâm tà độc, thủ đoạn cũng đủ nham hiểm!

Nước cờ này của lão quả là tinh diệu!

Mượn cớ việc của Lục Thiên Minh, diệt trừ các thế lực lớn nhỏ ởCẩm Tú thành.

Tới lúc đó chỉ cần giết được Lục Thiên Minh, hắn không chỉ đạt được lợi ích cực lớn từ Huyết Ma Giáo, hơn nữa còn có thể khống chế trong tay tòa thành lớn giàu có như Cẩm Tú thành nữa.

Nếu hắn thực sự thành công, vậy thì Linh Vận Môn sẽ trở thành môn phái hùng mạnh duy nhất trong vòng trăm vạn dặm quanh đây!

Đến lúc đó, e là "tam linh" trước kia, nay sẽ trở thành "nhất linh"!

Tình cảm đời tổ tiên đến nay sớm đã nhạt nhòa, trong mắt loại người như Phong Giang Hải, một chút tình nghĩa đó e là còn không bằng lợi ích thực tế của mấy viên Trúc Cơ đan.Điểm này, từ thái độ của đệ tử Linh Vận Môn đối với "nhị linh" khác đã đủ để thấy rõ.

Trong lòng Sở Mặc thầm nghĩ, sau đó hắn lặng lẽ lẻn vào một cửa hàng, thuận tiện lấy đi một tấm bản đồ thông thường và phổ cập nhất của Linh Vận Môn.

Bởi vì môn phái quá lớn, bản đồ là thứ nhất định phải có.

Cứ như vậy, Sở Mặc mò tới ngục tối của Linh Vận Môn mà thần không biết quỷ không hay.

Ngục tối của Linh Vận Môn nằm ở một nơi xa xôi, nếu không có bản đồ, Sở Mặc muốn dễ dàng tìm ra nơi này e là phải tốn rất nhiều công sức.

Lúc này, trong lòng Sở Mặc vô cùng biết ơn Bách Biến đạo nhân, nếu không phải vì người đó tặng một phần đại lễ cho hắn, nếu không cóBách Biến Thuật, hắn muốn lẻn vào Linh Vận Môn e là vô cùng khó khăn chứ không phải giờ dễ như cá gặp nước.

Đơn giản như là Dịch Dung Thuật, cho dù có cao minh hơn nữa, dù cho không cách nào bị người khác phát hiện sơ hở, nhưng một khuôn mặt lạ hoắc đi lại trong Linh Vận Môn, sớm muộn cũng bị người ta phát hiện.

Ngục tối nơi này vô cùng hoang vắng, linh khí mỏng manh, một rặng núi trần trụi, đâu đâu cũng là đá tảng.

Sở Mặc không giấu được hơi nhíu mày lại, linh khí của cả Linh VậnMôn đều tương đối sung túc, duy nhất chỉ nơi này là không giống.

Điều này khiến cho Sở Mặc cảm thấy kỳ lạ.

Vừa đúng lúc đó, Thương Khung Thần Giám đột nhiên phát ra chút dạo động nhẹ.

Sở Mặc càng tiến tới gần ngục tối thì dao động đó càng trở nên mạnh mẽ hơn.

Sở Mặc bất giác sững sờ, trong lòng thầm nghĩ nơi này không lẽ lại có bảo vật nào đó sao?

Tiếp theo, Sở Mặc dùng Vọng Khí chi thuật của Phong Thủy Thần Thông để nhìn xuyên dãy núi.Chỉ vừa nhìn quả nhiên đã bị Sở Mặc phát hiện một môn đạo, hắn phát hiện ở đây thực ra không phải không có linh khí.

Trên thực tế linh khí của nơi này so với những nơi khác ở Linh Vận Môn đều như nhau.

Nhưng những linh khí này vừa mới xuất hiện liền bị một luồng sức mạnh hấp thu sạch.

Dẫn đến cung không đủ cầu, thời gian lâu rồi, nơi này trở nên hoang vu không còn sinh khí nữa.

"Lẽ nào, ở đây còn tồn tại một bảo vật sao?"

Sở Mặc mừng thầm.Ngục tối phía trước tầm hơn ba mươi dặm.

Sức mạnh cảnh giới ở đây vô cùng hùng mạnh, hơn nữa vô cùng bí mật.

Nếu không phải vừa rồi Sở Mặc dùng Vọng Khí chi thuật, thậm chí khó mà phát giác được trên người những người đó toát ra khí cơ khác thường.

Mõi một người đều có luồng khí đặc trưng của riêng mình, càng là người có nội lực thâm hậu thì luồng khí ấy càng mạnh.

Cái này giống như là một đại nhân vật, cho dù đi tới đâu đều sẽ có vạn con mắt dõi theo.

Đây là khí đặc trưng trên người đại nhân vật.

Chỉcó điều nếu bọn họ cố ý kiềm chế luồng khí trên cơ thể, vậy thì người thường khó mà cảm nhận được.

Ngay cả tu sỹ cũng khó mà cảm nhận được khí của những người có cảnh giới cao hơn mình cố ý giấu đi.

Tuy nhiên Vọng Khí chi thuật lại không giống, đây là bản lĩnh độc môn trong Phong Thủy Thần Thông.

Một người cho dù có giấu giếm khí của bản thân tới đây, nhưng vị trí mà hắn ở, thông qua Vọng Khí chi thuật vẫn có thể phát hiện những đặc chất khác biệt.

- Đây là đang câu cá sao?

Trong lòng Sở Mặc suy xét.

Hắn càng nghĩ càng có khả năng này, Phong Giang Hải không tìm thấy hắn, lại chắc chắn hắn đang ẩn thân ở Linh Vận Môn.

Cho nên dứt khoát bắt giữ Phương Lan, nhốt nàng ở đây.

-----o0o-----

Chương 902: Như vậy cũng được sao? (2)

Chương 902: Như vậy cũng được sao? (2)

Nếu Lục Thiên Minh thực sự ở đây, chắc chắn sẽ không từ bỏ đồ đệ của mình, nói không chừng còn mạo hiểm tới ứng cứu.

- Đây là nước cờ không phải quá cao minh, nhưng lại hữu hiệu.

Sở Mặc thầm nghĩ.Sau đó hắn quay đầu trở về.

Hôm nay hắn đã làm rõ được ngục tối ở nơi nào, không cần thiết phải ngay lập tức mạo hiểm xông vào.

Bởi vì một khi hắn xuất hiện ở của nhà tù, trừ phi hắn biết ẩn thân, nếu không nhất định sẽ bị phát hiện!

Cho nên Sở Mặc trở về một thị trấn nhỏ các ngục tối khoảng trăm dặm.

Thị trấn nhỏ này là nơi trú ngụ thân nhân của tất cả những người ở tầng thấp của Linh Vận Môn, rất nhiều người đã sinh ra tại đây.

Ngoại trừ nơi lệ thuộc vào sự quản lý của Linh Vận Môn, những nơi khác cũngkhông khác gì một thị trấn nhỏ bình thường.

Lúc này Sở Mặc đang đóng giả một đệ tử ngoại môn, tới đây cũng không có gì là đột ngột cả.

Bởi vì thị trấn nhỏ này có không ít đệ tử ngoại môn đang hoạt động.

Mọi người cũng đều không quen biết lẫn nhau.

Gặp mặt rồi, cùng lắm cũng chỉ cúi đầu, coi như là chào hỏi nhau, bình thường có lẽ đến xã giao cũng không có.

Sở Mặc tùy ý tìm lấy một gian tửu quán, bước vào gọi hai đĩa rau, một bầu rượu, ngồi đó nhâm nhi một mình.Lúc này người trong tửu quán không đông lắm, có khoảng ba, bốn bàn đang uống rươu.

Trong đó, một bàn có ba người thanh niên đang ngồi đều mặc trang phục đệ tử ngoại môn của Linh Vận Môn, xem chừng đã uống không ít rượu, vẻ mặt hơi đỏ hồng lên.

- Nhị vị sư huynh, tiểu đệ xin kinh nhị vị sư huynh một chén nữa!

Một người thanh niên tuổi chừng đôi mươi, tướng mạo khá thanh tú, đôi mắt long lanh, hỉ hả cười nhìn hai người kia:

- Cạn ly!

- Sư đệ, tối nay tới lượt chúng ta đi đưa cơm cho người trong ngục tối, đừng uống quá nhiều mà lỡ chính sự, sẽ bị trách phạt đó.

Một đệ tử ngoại môn khác tuổi có vẻ lớn hơn nói.

- Sợ cái quái gì?

Gã thanh niên tướng mạo thanh tú bĩu môi:

- Cô ả đó là người ắt phải chết!

Một bữa không ăn cũng không đói chết được!

- Khà khà Chu sư đệ là con trai của trưởng lão, đương nhiên không sợ gì, nhưng hai người chúng ta có chút sợ hãi!

Một tên đệ tử ngoại môn khác mỉm cười nâng chén rượu lên cụngvào chén của gã thanh niên, sau đó một hơi cạn sạch.

Gã thanh niên tướng mạo thanh tú gượng cười:

- Cái gì mà con trai của trưởng lão Nhị vị sư huynh lại cười nhạo ta rồi?

Chẳng qua chỉ là con riêng mà thôi nếu ta là con của vợ cả, sao có thể ở ngoại môn lăn lộn?

- Chu sư đệ không cần nói vậy, bất kể thế nào, Chu trưởng lão cũng không thực sự mặc kệ sư đệ chứ.

Sau sự việc lần này, Chu sư đệ vào nội môn cũng chỉ là chờ ngày mà thôi!

Tên đệ tử ngoại môn lớn tuổi nói.Một tên đệ tử ngoại môn khác gật đầu:

- Phải đó, hai người chúng ta với Chu sư đệ có thể nhận được công việc này, tất cả đều nhờ vào Chu sư đệ, nào, ta kính đệ một chén!

Ba gã tiếp tục nâng ly cạn chén, ngồi tán gẫu.

Sở Mặc ngồi bên đều nghe thấy hết, hắn thầm nghĩ: "Hóa ra ba người này, tối nay sẽ vào ngục tối đưa cơm cho Phương Lan?

Xem ra ta có thể lợi dụng cơ hội này".

Sở Mặc thầm nghĩ trong lòng, hắn bắt đầu để ý mọi cử chỉ của Chu sư đệ.Con trai riêng của trưởng lão Linh Vận Môn sao?

Chính là người rồi.

Bên kia, ba gã uống tiếp một hồi rồi mới đi ra từ tửu lầu, chúng tới thẳng một khách điếm nhỏ bên cạnh.

Khách điếm không lớn, đại khái có khoảng bảy, tám tiểu viện đơn độc.

Ba người đi thẳng vào ba gian tiểu viện.

Xem ra bọn chúng sớm đã đặt tại đây rồi.

Trong lòng Sở Mặc cảm thấy có chút kỳ lạ, ba người chỉ cần một gian là đủ, bởi một gian tiểu viện ít nhất cũng có hơn ba phòng khách.Ba người này lại cần tới ba tiểu viện, chỉ để nghỉ ngơi thôi mà, có cần phải như vậy không?

Kết quả, sau một hồi, Sở Mặc thấy có ba nữ nhân xinh đẹp ăn mặc diêm dúa, chia nhau đi vào ba tiểu viện.

Sở Mặc ngồi trên chiếc ghế gỗ bên đường mà sững sờ trợn mắt há mồm, tận đến khi ba nữ nhân biến mất trước cửa ba tiểu viện, Sở Mặc mới định thần lại, mím môi nói:

- Như vậy cũng được sao?

Thật không ngờ, thị trấn nhỏ dưới sự quản lý của Linh Vận Môn lại có kiểu làm ăn da thịt như vậy?

Thực ra đây cũng là điều Sở Mặc hiếm thấy nên lấy làm lạ.

Cả môn phái Linh Vận Môn, trên dưới, tất thảy cộng lại đã có tới bảy, tám mươi vạn.

Nếu tính thêm cả bên ngoài Ví dụ như đám đoàn mạo hiểm trước đây, e là số lượng phải quá trăm vạn.

Một môn phái lớn mạnh như vậy giống như là một tòa thành lớn thật sự vậy.Nơi này cũng có kiểu kinh doanh da thịt, thật sự là quá bình thường mà!

Nói cho cùng không phải tất cả những người ở Linh Vận Môn đều có thể có kiếm được nguồn nguyên liệu từ trong môn phái, một số người không có thiên phú tốt, lại không phải là người có bản lĩnh thực sự, đương nhiên sẽ làm mấy việc buôn bán nhỏ lẻ.

Đây là thế giới của tu luyện, mọi người đều muốn thông qua tu luyện để tăng thêm tuổi thọ.

Như vậy phải dùng đủ các thủ đoạn để kiếm được nguyên liệu tu luyện.

Điều này cũng chả có gì là lạ.Sở Mặc ngồi trên chiếc ghế khoảng hơn nửa canh giờ mới thấy ba nữ nhân ăn mặc diêm dúa bước ra từ ba tiểu viện, mỗi người đều tươi cười rất vui vẻ.

- Người đó của tỷ thế nào?

- Sức chiến đấu bình thường chỉ riêng tắm rửa đã mất thời gian rồi.

Vị kia của muội thì sao?

- Khà khà, cũng tạm được, hắn còn thưởng cho muội một viên linh thạch!

- Oa Linh thạch, thật sao?

Muội thật may mắn!

- Hì hì hắn nói thời gian gần đây bọn hắn sống tại đây, nói rằng muội khá được Kêu muội mỗi ngày tới đây tìm hắn!

- Ôi, muội thật may mắn mà, vị kia của ta Oa, sức lực không ra gì, còn rất keo kiệt nữa.

Hơn nữa còn kêu ta giới thiệu tỷ muội cho hắn, phì, không biết xấu hổ!

- Đừng nhắc nữa Vị kia của ta lại càng như vậy, muội muội, vẫn là muội may mắn nhất.

- Trẻ tuổi đúng là tốt thật!

Ba nữ nhân vừa nói vừa thong dong đi ra.

Sở Mặc đưa mắt nhìn bốn phía, dường như không còn ai.

Thân hình hắn thoắt cái đã tiến vào trong tiểu viện của Chu sư đệ.

Vị Chu sư đệ này chính là người mà nữ nhân may mắn vừa rồi phục vụ.

Tuổi trẻ vàng nhiều, phong lưu hào sảng, đúng là một kẻ đa tình.Sở Mặc thầm nghĩ trong lòng, hắn lặng lẽ tiếp cận gian phòng của tên tu sỹ họ Chu.

Với cảnh giới hiện nay của Sở Mặc, hắn có thể kiềm chế được luồng khí của bản thân, căn bản không phải mấy tên đệ tử ngoại môn này có thể cảm nhận được.

Nhất là vừa mới tốn nhiều sức lực như vậy

-----o0o-----

Chương 903: Ngục tối

Chương 903: Ngục tối

Cho nên tới tận khi Sở Mặc đứng trước mặt tên tu sỹ trẻ tuổi họ Chu, hắn vẫn nằm trên giường ngáy khò khò

- He he Không có tâm tư gì thật tốt.

Sở Mặc cười nói một câu.

- Ai?

Tên tu sỹ họ Chu giật mình mở to hai mắt, vẻ mặt kinh hoàng nhìn người lạ mặt đang đứng trước mặt, nếu như vậy mà hắn vẫn chưa tỉnh dậy thì thật chả xứng với danh xưng tu sỹ.

Bởi vì cho dù là người thường cũng đều có thể tỉnh lại.

Thấy đối phương lại là một đệ tử ngoại môn, tu sỹ họ Chu đột nhiên vừa kinh ngạc vừa giận giữ:

- Ai cho ngươi vào đây?

Ngươi là cái quái gì chứ?

Trước đó Sở Mặc đã phong ấn cả gian phòng, hắn nhìn tên tu sỹ Trúc Cơ họ Chu, thản nhiên nói:

- Không muốn chết thì câm mồm lại!

- Á Ngươi?

Tên tu sỹ họ Chu giận phồng má trợn mắt, mặc dù hắn cũng là một đệ tử ngoại môn, nhưng thân phận địa vị của hắn vô cùng đặc biệt.

Nhiều người trong Linh Vận Môn đang đồn thổi, hắn thực ra là con riêng của một vị trưởng lão trong Linh Vận Môn.

Trên thực tế cũng đúng là như vậy, chỉ có điều người có thể xác nhận việc này không nhiều.

Nhưng trong lòng hắn đã rất chắc chắn việc đó.Sở Mặc không đợi hắn nói tiếp, lập tức khiến hắn hôn mê.

Sở Mặc cố ý để hắn nhìn thấy mình là vì hành động sau này.

Nếu vị Chu công tử này đủ thông minh, tuyệt đối sẽ không nói ra việc ngày hôm nay.

Sau đó Sở Mặc lấy ra một viên đan dược, nhét vào trong miệng Chu Minh.

Viên đan dược này đủ để tên tu sỹ Trúc Cơ ngủ một ngày một đêm, Sở Mặc tính toán thời gian vậy là đủ rồi!Sau đó, hắn tháo thẻ bài trên người tu sỹ họ Chu, rồi tiến vào hai tiểu viện khác.

Cũng dùng đúng cách đó, trước khi đối phương phát hiện ra mình thì đã bị khống chế, sau đó hắn lại nhét đan dược vào trong miệng bọn chúng.

- Ngủ đi, ngủ một giấc tỉnh lại các ngươi sẽ phát hiện thế giới này vẫn rất đẹp đẽ.

Sở Mặc cười tủm tỉm ngồi trên ghế, khẽ lắc lư.

Rất nhanh, trời dần tối, Sở Mặc đứng dậy, vận hành Bách Biến Thuật, hắn biến thành hình dáng tên tu sỹ họ Chu rồi đi ra ngoài.Hắn bay nhanh vun vút, chả mấy chốc đã tới gần ngục tối, trên đường đi Sở Mặc có thể cảm nhận được có rất nhiều đôi mắt đang chăm chú theo dõi hắn, nhưng sắc mặt Sở Mặc không chút sợ sệt.

Chả mấy chốc đã tới cửa nhà tù, nói là cửa, thực ra là một lối vào hang động.

Bên trong tối đen như mực, không có mùi vị nào truyền ra ngoài, nhưng lại khiến người ta có cảm giác âm u lạnh lẽo ghê người.

- Đứng lại.

Một tiếng nói ồm ồm vang lên, sau đó một tu sỹ xuất hiện ở cửa ngục.Sở Mặc hơi giật mình, tên tu sỹ này không ngờ lại là cảnh giới Kim Đan Điên Phong.

Loại tu sỹ này ở Linh Vận Môn ít ra cũng phải là đệ tử thân truyền, thậm chí có thể là một chấp sự thân phận không thấp.

Xem ra Phong Giang Hải vì muốn bắt được hắn mà đã lao tâm khổ tứ nhiều.

Đến cả tu sỹ Kim Đan Điên Phong cũng phái tới đây.

- Thân phận.

Tên tu sỹ Kim Đan Điên Phong trừng mắt nhìn Sở Mặc, không có bất kỳ động tĩnh nào, hạ giọng nói một câu.Sở Mặc lặng lẽ đưa hộp cơm ra, rồi lấy thẻ bài đưa cho hắn xem.

Tu sỹ Kim Đan Điên Phong cầm lấy liếc nhìn, sau đó cau mày:

- Tới đưa cơm, không phải nên là ba người sao?

Sở Mặc cúi đầu nói:

- Nhị vị sư huynh đó hơi mệt

- Khốn kiếp!

Tu sỹ Kim Đan Điên Phong không kìm được chửi một câu:

- Đệ tử ngoại môn ngày càng không ra gì, việc này cũng dám lười biếng, sau ta nhất định sẽ báo với bên trên

- Đừng xin đừng

Sở Mặc ngẩng đầu lên, vẻ mặt đáng thương nhìn tên tu sỹ Kim Đan Điên Phong, run rẩy nói:

- Sư huynh, như vậy ta sẽ bị đánh chết mất!

- Ai Chỉ tại đám người các ngươi quen chiều chuộng khiến bọn chúng sinh ra lắm tật xấu Thôi thôi, chỉ cần không xảy ra việc gì, ta cũng chả thèm để ý việc cỏn con này!

Tên tu sỹ Kim Đan Điên Phong cau mày, tỏ vẻ vừa khinh vừa tiếc nhìn Sở Mặc, sau đó hắn chả kiểm tra hộp cơm thì đã để Sở Mặc đi.

- Cảm tạ sư huynh, cảm tạ sư huynh.

Sở Mặc bái tạ, sau đó cầm hộp cơm lên, đi thẳng vào trong.

Trong mắt tên tu sỹ Kim Đan Điên Phong, xem ra lao ngục này có lẽ là an toàn nhất!

Chỉ cần tên Lục Thiên Minh không bị điên, tuyệt đối không dám mạo hiểm tới đây, điều này, ngay từ lúc hắn không chút do dự tháo chạy thì đã đủ để phán đoán.

Tên Lục Thiên Minh đó là một người hung ác dám làm dám chịu, sao có thể vì đồ đệ của mình mà tự tìm tới cái chết chứ?Tên tu sỹ Kim Đan Điên Phong thậm chí cũng có chút nghi ngờ rằng tên Lục Thiên Minh đó có đúng là ở Linh Vận Môn không?

Có khi nào chưởng môn đoán sai rồi không?

Trải qua mấy ngày điều tra và loại bỏ, trên là trưởng lão, dưới là tạp dịch, thân phận của tất cả mọi người đều dò xét qua một lượt.

Chớ thấy người của Linh Vận Môn đông, chỉ cần chưởng môn hạ lệnh, hiệu suất công việc không hề kém chút nào.

Đến thân phận của một con chó cũng đều kiểm tra một lượt, nhưng vẫn không có chút tăm tích nào của Lục Thiên Minh!

- Hoặc là chưởng môn đoán sai, hoặc là tên Lục Thiên Minh đó ẩn nấp ở một nơi nào đó, ẩn rất kỹ.

Hiện giờ phái ra cả đám cường nhân giữ ở gần lao ngục không chút sinh khí nào đúng là có bệnh mà!

Tên tu sỹ Kim Đan Điên Phong trong lòng thẩm chế giễu, hắn thở dài, bóng hình dần biến mất trong đêm.

Sở Mặc xách hộp cơm, hắn lần theo ánh sáng yếu ớt phát ra từ những viên dạ minh châu được khảm trên hai bức tường tiến vào bên trong.

Đồng thời, Thương Khung Thần Giám trước ngực không ngừng phát ra nhiệt lượng nhắc nhở Sở Mặc, nơi này ẩn giấu một bảo vật không yếu.

Trong lòng Sở Mặc ít nhiều cũng hiếu kỳ, theo lý mà nói nếu bảo vật giấu ở đây, Linh Vận Mông nhiều năm như vậy chả lẽ không hề hay biết.

Nhất là trong tình huống linh khí ở đây hoàn toàn khác với nhữngnơi, Sở Mặc không tin đối phương không hề phát giác ra điều này.

Lúc này, Sở Mặc lại nhớ ra một việc khác.

Trước đây, hắn nghe được từ miệng mấy tên tạp dịch, nghe được khi bọn họ nói tới ngục tối, giọng điệu dường như vô cùng sợ hãi.

Lúc đó Sở Mặc chỉ cho rằng đây là một nhà giam, bên trong nhốt người cho tới chết mà thôi.

Bây giờ nghĩ lại, nỗi sợ hãi của những người này hẳn không phải vì điều này, mà vì bản thân cái ngục tối này có vấn đề!

Lẽ nào trong phòng giam được ẩn giấu trong lòng núi còn tồn tại mộthuyền cơ nào đó?

Sở Mặc thầm nghĩ, sau đó tiếp tục tiến vào trong.

Càng vào sâu bên trong, Sở Mặc càng có cảm giác phòng giam này quả là ẩn giấu huyền cơ!

-----o0o-----

Chương 904: Tù nhân Nguyên Anh Điên Phong

Chương 904: Tù nhân Nguyên Anh Điên Phong

Cho dù không có Thương Khung Thần Giám nhắc nhở, Sở Mặc cũng cảm nhận được sự khác thường ở trong này, bởi vì hắn còn có tuyệt học của Phong Thủy Thần Thông.

Thông đạo ở đây xem ra đã có từ lâu lắm rồi.

Nhưng ở đây vẫnkhông hề ẩm ướt, hơn nữa trên bức vách còn không có chút rêu xanh nào.

Lúc này, Ngũ sắc đạo đài trong đan điền của Sở Mặc, khu vực thuộc hỏa trong ngũ hành đột nhiên có chút xao động.

Đồng thời, Tam Muội chân hỏa trong Hỗn Động Hồng Lô giấu trong Thương Khung Thần Giám cũng truyền tin tức tới Sở Mặc, dù còn cách cả Thương Khung Thần Giám.

Nó cần thứ đó!

Ngay cả lúc đó tinh hỏa trong ngũ hành tự thân phân ra một bộ phậncho Sở Mặc, Tam Muội chân hỏa cũng không có chút phản ứng nào.

Đương nhiên, có lẽ vì tinh hỏa của ngũ hành vốn dĩ thuộc hành hỏa, nên Tam Muội chân hỏa căn bản không dám phản ứng.

Nhưng hiện tại, không chỉ Tam Muội chân hỏa truyền ra ý đồ rõ ràng và mạnh mẽ của nó, ngay cả đến khu vực thuộc hành hỏa trong Ngũ sắ đạo đài cũng sản sinh xao động.

Việc này là sao đây?

Sở Mặc trong lòng thầm nghĩ, hắn không ngừng tiến sâu vào trong, ngày càng sâu hơn.Thậm chí ngay cả Sở Mặc cũng có phần kinh ngạc.

Mặc dù hắn đi không nhanh, nhưng tuyệt đối cũng không chậm.

Từ lúc tiến vào hang động bắt đầu, hắn đã đi được thời gian một nén nhang rồi, không ngời vẫn chưa đi tới tận cùng lao ngục!

- Đây có lẽ phải sâu tới mười mấy dặm rồi ấy chứ?

Sở Mặc có chút kinh ngạc nghĩ ngợi.

Lúc này, trước mặt chợt xuất hiện mấy gian nhà tù.

- Đến rồi sao?

Sở Mặc thầm nghĩ, sau đó hắn nhìn vào trong mấy gian nhà lao.Tổng cộng có bốn gian, hai gian trước mặt trống trơn, bên trong không có người.

Tuy nhiên hai gian phía sau thì có nhốt mấy người.

Sở Mặc liếc nhìn đã nhận ra hai người này đều không phải là Phương Lan!

- Ngục tối này không ngờ còn có người ngoài tồn tại?

Sở Mặc không khỏi kinh ngạc, hắn nghĩ lại trước đó tên tạp dịch nói lao ngục này đã nhiều năm không dùng tới, vậy chả phải nói hai người này đã bị nhốt ở đây lâu lắm rồi sao?Đối với sự xuất hiện của Sở Mặc, hai người trong hai gian phòng không chút phản ứng, giống như người đã chết vậy.

Nếu không phải trên người họ truyền lại dao động yếu ớt, Sở Mặc thật sự sẽ nghĩ rằng đó là hai thi thể.

Hai người này gầy như cành củi khô, không nhìn kỹ có khi còn cho rằng đó là hai bộ xương khô bọc một lớp da ngã ở đó.

Sở MặC dùng Thương Khung Thần Giám soi hai người này, khi Sở Mặc hướng về người đầu tiên, kết quả khiến hắn vô cùng kinh ngạc.

- Nguyên Anh Điên Phong sao?

- Hử?

Không ngờ lão già gày như que củi sống chết không rõ này lại là một cường nhân Nguyên Anh Điên Phong?

Sao có thể như vậy?

Linh Giới không tồn tại người vượt qua Nguyên Anh, một khi bước vào cảnh giới Luyện Thần, ắt phải phi thăng đến Tiên Giới.

Cho nên Nguyên Anh Điên Phong ở Linh Giới mà nói đã được coi là một tồn tại cao nhất trên thế giới này rồi.

Một tồn tại như vậy dù nói là không phải không có chút nhược điểm nào, cũng không thể tới mức vô địch, nhưng tuyệt đối không phải aicũng có thể chấn áp và khống chế được bọn họ.

Trừ phi là ám toán (đánh lén).

Muốn đối mặt trấn áp một cường nhân Nguyên Anh Điên Phong, vậy thì ít nhất cần hai tới ba tên tu sỹ cùng cảnh giới, may ra mới làm được.

Điều này còn phải phòng ngừa việc người bị bao vây tự phát nổ.

Tu sỹ cảnh giới Nguyên Anh tự nổ không phải chuyện đùa, nhất là tu sỹ Nguyên Anh Điên Phong tự nổ càng có thể phá hủy cả một vùng trời đất!Mặc dù không tới bước vạn bất đắc dĩ, gần như sẽ không ai lựa chọn đi con đường này, vì dù sao sau khi tự phát nổ, hồn bay phách tán, tương đương với việc xóa bỏ toàn bộ vết tích của mình trên đời này.

Nhưng nhìn hai lão già gày như que củi sống chết không rõ ở trong nhà lao này, trong lòng Sở Mặc không kìm được than thở: "Nếu sớm biết có kết cục này, mười tên tu sỹ e là có chín tên sẽ tự nổ, kết liễu đời mình rồi.

Như vậy có thể khiến đối phương cùng chết với mình."

Cho nên sau khi Sở Mặc thấy rõ hoàn cảnh của lão nhân này, trong lòng vô cùng kinh hãi, hắn suy đoán, có lẽ người này đã bị đánh lén.

Lúc này, Sở Mặc lại nhìn vào lão nhân còn lại.Lại là một tu sỹ Nguyên Anh Điên Phong!

Ở nơi thâm sâu của ngục tối, không ngờ lại bắt giữ hai tu sỹ Nguyên Anh Điên Phong!

Cảm giác dao động trong lòng Sở Mặc, không nói cũng biết!

Có lẽ thời gian Sở Mặc ở lại đây hơi lâu, một lão nhân đột nhiên nói giọng khàn khàn:

- Tiểu tử, lần đầu tới đây?

Sở Mặc gật đầu, hắn lại nghĩ có lẽ đối phương không nhìn thấy nênmở miệng trả lời:

- Phải.

- Ngươi là đệ tử của Linh Vận Môn?

Một lão nhân khác lại hỏi.

Sở Mặc nghĩ một lúc rồi nói:

- Đúng thì sao?

Không đúng thì sao?

- Nơi này ngoại trừ đệ tử Linh Vận Môn, người ngoài không nên vào nếu không phải vì ngửi thấy mùi thơm trong hộp cơm của ngươi, bản tôn đã chẳng thèm đếm xỉa tới ngươi.Lão nhân một hơi nói cả tràng, dường như có vẻ mệt mỏi, còn ho khan một hồi.

Lúc này, phòng giam đối diện truyền lại một tiếng chế nhạo:

- Tiếu Vạn Quân, ngươi cũng là người sắp chết rồi, còn muốn ăn nữa sao?

- Lý Phương Trung, ngươi muốn quản ta sao?

Lão nhân cười nhạt.

- Tiểu tử, ngươi đem thức ăn trong hộp cho ta, ta truyền cho ngươi một thần thông!Lý Phương Trung ở đối diện nói, trong giọng nói toát ra sự thèm thuồng được ăn chỗ thức ăn đó.

- Lý Phương Trung, lão già nhà ngươi thật không biết xấu hổ?

Chỉ giỏi nói khoác, cái gì mà thần thông, ngươi biết thần thông mà còn bị bắt nhốt ở đây?

Tiếu Vạn Quân cười chế nhạo.

- Phì, pháp thuật của bản tôn với tu sỹ Linh Giới mà nói thì như là thần thông vậy!

Sao nào, ngươi muốn cắn ta à?

Lý Phương Trung mắng trả.

Sở Mặc lặng thinh không biết nói gì, hắn vốn dĩ cho là hai đại tu sỹ Nguyên Anh Điên Phong này có lẽ là ở cùng nhau, nếu không sao lại bị bắt ở đây?

Giờ xem ra hai người này dường như không ưa nhau.

- Được rồi, đừng nhiều lời, hai gã lão bất tử chúng ta, tranh giành một đời, cuối cùng lại tạo thuận lợi cho lão súc sinh Phong Bất Biến.

Hắn bắt nhốt chúng ta ở đây mấy trăm năm rồi, tự mình sớm đã phi thăng lên Tiên Giới tiêu dao rồi.

Hai người chúng ta lại vì những thức ăn bình thường mà tranh giành có gì hay ho chứ?

Tiếu Vạn Quân nói một tràng dài, gần như thở hồng hộc, rõ ràng vô cùng kiệt sức.Sở Mặc ngẩn người ra nhìn, hắn đột nhiên cảm thấy hắn lặng lẽ lẻn vào ngục tối này, hình như đã biết được một bí mật lớn lao của Linh Vận Môn.

-----o0o-----

Chương 905: Linh Vận tam anh

Chương 905: Linh Vận tam anh

Lúc này, Tiếu Vạn Quân đột nhiên cười ha hả:

- Thật ra ta chỉ là hiếu kỳ, một người ở ngoài sao có thể vào được ngục tối bí mật nhất của Linh Vận Môn?

Hơn nữa còn mặc y phục của đệ tử Linh Vận Môn.

Cho nên không thể có khả năng Linh Vận Môn bị tấn công tiêu diệt sạch Vậy thì chỉ có khả năng

Lý Phương Trung ở đối diện giống như là có chung ý tưởng vậy, liền nói:

- Mấy hôm trước có một nữ nhi bị đưa vào đây.

- Không sai!Tiếu Vạn Quân đột nhiên bò dậy từ đất, người run run tiến tới cửa phòng giam, cách song sắt đúc từ sắt tinh, đôi mắt dò xét nhìn Sở Mặc.

Sau đó tấm tắc kỳ lạ nói:

- Tiểu tử, nói xem, ngươi làm cách nào lẻn vào đây?

Ngoài cửa không thể không có người gác?

Lúc này, Lý Phương Trung ở đối diện cũng bò dậy, nhìn Sở Mặc sau song sắt:

- Nói ta nghe, việc gì đã xảy ra?

Nữ nhi ấy là sao?

Ngươi nhất định là tới cứu cô ta phải không?

Sở Mặc đầu óc mông lung, mặc dù hắn không giấu giếm kỹ thânphận, nhưng không ngờ hai phạm nhân Nguyên Anh Điên Phong sắt chết tới nơi này lại phát giác hắn không phải đệ tử Linh Vận Môn!

Rốt cuộc bọn họ làm cách nào?

Lẽ nào là vì câu nói vừa rồi của hắn: "Phải thì sao?

Không phải thì sao?"

Nếu là như vậy thì thật sự quá thần thông rồi!

- Hài, tiểu tử, có phải ngươi thấy làm lạ, bọn ta làm cách nào đoán ra được ngươi không phải đệ tử Linh Vận Môn?Tiếu Vạn Quân cười hỉ hả, nhìn Sở Mặc nói:

- Rất đơn giản, bất kỳ người nào có thể vào trong ngục tối, cho dù là một tên nhãi Tiên Thiên, đầu tiên chắc chắn sẽ được cảnh cáo, không được ở trước cửa phòng giam của bọn ta dừng nửa bước!

Nếu làm sai, lập tức giết chết!

Ha ha Cả Linh Vận Môn này, ngoại trừ tên tiểu súc sinh Phong Giang Hải chưởng môn, cho dù là những trưởng lão cũng không dám ở chỗ bọn ta dừng nửa bước!

Lý Phương Trung ở đối diện nói:

- Còn ngươi, một tiểu tử Trúc Cơ, một mình lén lút vào đây, còn dám dừng lại quan sát bọn ta Ta liên tưởng tới nữ nhi hai hôm trước vừa bị bắt tới đây, người chắc chắn là giả mạo đệ tử Linh Vận Môn.

Tuynhiên, ngươi đã làm thế nào với mấy tên gác cửa?

- Ta cũng rất tò mò.

Tiếu Vạn Quân cũng hỏi.

Sở Mặc lúc này hoàn toàn im bặt, hắn không ngờ hai lão đầu này lại dựa vào việc hắn dừng lại ở đây mà dám suy diễn hắn không phải đệ tử của Linh Vận Môn!

Điều này cũng quá liên quan đi chứ!

Cho dù Linh Vận Môn có cái quy tắc đó, nhưng Sở Mặc không tintất cả người vào ngục tối đều không dám dừng lại ở đây.

Thật sự Sở Mặc đã nghĩ lệch rồi, hắn không rõ Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung hai cái tên này với người của Linh Vận Môn mà nói có ý nghĩa như thế nào!

Đây là một điều cấm kỵ tuyệt đối!

Tới tận sau này hắn mới biết được chân tướng ngọn nguồn của sự việc.

- Tiểu tử, bất kể ngươi là ai, chúng ta cũng không quan tâm, mauđưa hộp thức ăn lại đây, hiếu kính với hai lão bất tử bọn ta, chúng ta có thể cho ngươi rất nhiều ý kiến góp ý.

Tiếu Vạn Quân nói.

- Không sai, ngươi đã có thể dùng tu vi ở cấp Trúc Cơ mà lẻn được vào đây, điều này cho thấy ngươi là người có bản lĩnh.

May chia phần ăn cho bọn ta, chúng ta có thể chỉ điểm cho ngươi rất nhiều!

Có thể giúp ngươi làm cho Linh Vận Môn trời long đất lở!

Lý Phương Trung nói.

Sở Mặc lập tức không chút do dự, đem thứ bên trong hộp thức ăn chia mỗi người một nửa, phân cho hai người đằng sau song sắt.Dù sao hắn cũng không phải thực sự tới đem cơm cho Phương Lan.

Có thể biết nhiều tin tức hơn về Linh Vận Môn, điều này giúp ích cho hành động sau này của hắn.

Kết quả, hai vị Đại Năng cảnh giới Nguyên Anh Điên Phong thấy thức ăn, cắm đầu cắm cổ ăn ngấu nghiến.

Tướng ăn uống khiến Sở Mặc sửng sốt ngây người.

Một con gà, đến xương cốt cũng không nhằn ra gần như trong nháy mắt đã vào bụng của Tiếu Vạn Quân cả!Một con vịt nướng cũng không thấy xương cốt đâu, nháy mắt chui hết vào bụng Lý Phương Trung.

Còn về những cái bánh mỳ bánh nướng áp chảo các loại, giống như bị gió cuốn mây trôi ăn sạch sành sanh.

Đến cuối cùng, hai người gần như cùng lúc cầm bát canh lên, động tác cảm giác chậm rãi hơn chút, giống như đang thưởng thức thứ mỹ vị nhất trên đời, từng ngụm uống vào.

Cảm tưởng như mỗi động tác đều giống nhau!

Sở Mặc không hề thúc giục, đợi hai người uống hết ngụm canh cuốicùng.

- Thật dễ chịu!

Mấy trăm năm rồi Lần đầu tiên được ăn, ta sắp quên mất mùi vị của thức ăn rồi!

Tiếu Vạn Quân nhấc cánh tay gày như cành củi khô lên, xoa xoa bụng, thở dài một tiếng.

- Thật sảng khoái!

Bây giờ ta mới biết, không ngờ vịt nướng lại ngon như thế!

Lý Phương Trung vẻ mặt hồi tưởng:

- Nếu ngày nào cũng được ăn như vậy thì thật hạnh phúc.Sở Mặc mím chặt môi, nhìn hai vị tu sỹ Nguyên Anh Điên Phong mà trong lòng hiện lên một ý niệm: "Cảm giác hạnh phúc Quả nhiên là do hoàn cảnh mà không giống, không ngừng phát sinh thay đổi!"

Nói ra chỉ e không ai tin rằng hai Đại Năng cấp Nguyên Giới Điên Phong lại bùi ngùi xúc động vì những thức ăn mà có lẽ lão bá tánh còn chả thèm để tâm đến.

Tiếp đó, hai người cũng không hề nuốt lời, ban đầu là người một câu ta một câu kể lại câu chuyện của chính họ cho Sở Mặc nghe.

Tiếu Vạn Quân, Lý Phương Trung hai cái tên này với một kẻ mớitiến vào Linh Giới không bao lâu như Sở Mặc thì hoàn toàn lạ lẫm, nhưng nếu là tu sỹ Linh Giới được sinh ra trong phạm vi trăm vạn dặm này, chỉ cần tuổi tác quá ba trăm, tu vi vượt qua Kim Đan thì gần như đều đã nghe qua hai cái tên này.

Thậm chí với những tu sỹ cảnh giới Nguyên Anh mà nói, hai cái tên này cùng với cái tên Phong Bất Biến, ba cái tên gộp lại giống như tiếng sấm bên tai!

Linh Vận tam anh!

Ba người này năm xưa từng được tung hô là "Linh Vận tam anh".Trong đó Tiếu Vạn Quân là lão đại của Linh Vận tam anh, Lý Phương Trung là lão nhị, Phong Bất Biến người từng là chưởng môn của Linh Vận Môn thì đứng thứ ba.

Năm xưa ba người họ cùng nhau nổi lên, thật khiến các môn phái xung quanh đố kỵ vô cùng, thậm chí khắp cả Linh Giới, Linh Vận tam anh có danh tiếng không hề nhỏ.

Ba người họ đều có thiên phú rất cao, tốc độ tu luyện vô cùng nhanh chóng.

Lúc bấy giờ những cao tầng của Linh Vận Môn vừa vui mừng vừanhức óc, vui đương nhiên không cần giải thích, bất kỳ môn phái nào có được ba thiên tài như vậy, tất thảy mọi người sẽ đều vui mừng.

Nhất là những đại nhân vật ở cao tầng, nằm mơ họ cũng mỉm cười Nhưng nhức óc lại cũng hoàn toàn là vì điều này.

Ba người này đều rất ưu tú!

-----o0o-----

Chương 906: Bí mật ở nơi sâu thẳm của ngục tối

Chương 906: Bí mật ở nơi sâu thẳm của ngục tối

Vốn trong hoàn cảnh bình thường, chưởng môn đời sau của Linh Vận Môn phải là Phong Bất Biến, tức là phụ thân của Phong Giang Hải, chưởng môn hiện tại của Linh Vận Môn.

Nhưng Linh Vận tam anh, ai nấy đều ưu tú!Thậm chí mức độ ưu tú của Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung còn mạnh hơn so với người nhỏ tuổi hơn họ một chút là Phong Bất Biến.

Một môn phái lớn mạnh như vậy, vị trí chưởng môn nhân cũng không phải là thế tập (cha truyền con nối), vẫn phải là người có năng lực thì có vị trí.

Nếu không sẽ giống như vương triều phong kiến ở thế tục, sẽ có một ngày đi tới con đường diệt vong.

Ví dụ như Linh Vận Môn ngày nay, mặc dù Phong Hoa được gọi là thiếu chủ, nhưng nếu hắn sau này không đủ giỏi giang, chưởng môn nhân tương lại của Linh Vận Môn cũng không chắc một trăm phần trăm là của hắn.

Cho dù miễn cưỡng phù trì đưa lên, cuối cùng vẫn có khả năng bị người ta hạ xuống, thậmchí hậu quả còn thê thảm nữa kìa.

Lúc bấy giờ người có danh tiếng cao nhất ở Linh Vận Môn là lão đại của tam anh, Tiếu Vạn Quân.

Bất luận là nhân phẩm hay thực lực, khả năng hay cách hành xử, mối quan hệ trong Linh Vận Môn Tiếu Vạn Quân đều là người ưu tú nhất.

Như vậy xem ra thiếu chủ Phong Bất Biến của Linh Vận Môn lúc bấy giờ thì hy vọng trở thành chưởng môn Linh Vận Môn của hắn trởnên vô cùng mong manh.

Cho nên Phong Bất Biến đương nhiên không cam lòng!

Luận thân phận, hắn là con trai chính thống của chưởng môn Linh Vận Môn, huyết thống thuần khiết!

Luận danh vọng, hắn cũng là một trong Linh Vận tam anh, thiên phú cũng chỉ kém hơn chút đỉnh so với hai vị kia.

Cho nên Phong Bất Biến không cam lòng để chức vị chưởng môn bị hai vị sư huynh cướp mất.

Nhưng lúc đó biểu hiện của Phong Bất Biến lại hoàn toàn khác với những gì trong lòng hắn nghĩ.

Theo lời của Lý Phương Trung mà nói, lòng dạ và tâm cơ của Phonglão tam thâm sâu tới mức nhất định.

Bấy giờ giữa Lý Phương Trung và Tiếu Vạn Quân vì tranh giành chức vị chưởng môn tương lai, gần như giở mọi thủ đoạn.

Ngoại trừ việc không thực sự trở mặt, chém giết lẫn nhau ra, gần như thủ đoạn nào cũng đều sử dụng cả!

Bao gồm các kiểu ám toán (đánh lén) sau lưng, hạ độc, thuê tu sỹ hùng mạnh làm sát thủ

Tóm lại là những điều Sở Mặc được nghe đều khiến hẵn trợn mắt hámồm nhìn hai lão nhân trước mắt, hắn thật khó mà tưởng tượng nổi năm xưa cảnh tượng ám toán lẫn nhau giữa hai thân sư huynh này.

Hai người tranh nhau kẻ sống người chết, Phong Bất Biến lại giữ nguyên sự khiêm nhường, đến cuối cùng thậm chí còn bế quan không ra mặt.

Dường như hắn hoàn toàn đã buông bỏ việc tranh giành chức vị chưởng môn!

Cứ thế, Phong Bất Biến đương nhiên trở thành người tốt nhất trong mắt Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung.

Hai người này đều muốn có được sự ủng hộ của Phong Bất Biến.Bởi chỉ cần có sự ủng hộ của Phong Bất Biến, vậy thì ngồi lên vị trí chưởng môn, gần như là không còn gì để lo lắng nữa!

Cứ thế, hai người giằng co biết bao năm, giằng co tới tận khi Linh Vận tam anh đều tu luyện tới cảnh giới Nguyên Anh Điên Phong.

Đến lúc này, vị trí chưởng môn thuộc về ai rốt cuộc cũng lộ rõ chân tướng.

Sau đó, đột nhiên có một ngày Phong Bất Biến tìm hai người nói cho họ biết một bí mật động trời!

- Ở nơi sâu thẳm trong ngục tối, có mật bảo!

Mật bảo đó rất có khả năng tới từ Thiên Giới!

Lúc Phong Bất Biến nói ra bí mật này, Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung trong lòng đều không tin.

Bởi bọn họ hiểu rõ, chớ xem Phong Bất Biến không c một chút động tĩnh nào, do mọi người từ nhỏ tới giờ lớn lên cùng nhau, cho nên đều hiểu rõ về nhau.

Phong Bất Biến không thể nào không có chút suy nghĩ gì về vị trí chưởng môn.

Cho dù có một ngày phi thăng Tiên Giới, nhưng từng đảm nhận quachức vị chưởng môn của một môn phái, cảm giác ấy thật sự không giống nhau.

Hơn nữa trở thành chưởng môn, nguyên liệu tu luyện đương nhiên sẽ tăng lên gấp bội!

Mọi người sẽ ra sức tranh giành, vì cái gì chứ, cuối cũng chả phải cũng vì nguyên liệu tu luyện đấy sao?

Cho nên hai người lúc ban đầu đều không tin lời của Phong Bất Biến.Tận đến khi Phong Bất Biến lấy ra một bộ điển tịch cổ xưa.

Cuốn điển tịch này là do khai sơn lão tổ của Linh Vận Môn tự tay viết ra.

Trong đó ghi chép, lúc đó người cùng với nhị vị sư huynh đệ hẹn nhau, mỗi người tự lập môn phái, không được cách nhau quá xa, các bên có thể tự giúp nhau trông nom.

Khi người đó tới đây, lập tức bị thu hút bởi thứ trong ngục tối.

Một nơi linh khí sung túc như vậy, sao có thể xuất hiện một chỗ bất ngờ thế này?

Thế là vị khai sơn lão tổ của Linh Vận Môn liền tiến vào trong thăm dò, kết quả phát hiện ở nơi sâu nhất của ngục tối tồn tại một con hỏalong vô cùng to lớn!

- Con hỏa long đó dài tận vạn trượng!

Chiếm cứ một không gian rộng lớn ở sâu trong lòng đất, toàn thân thiêu đốt lửa hỏa diệm, chiếm giữ nơi này, không hề có cử động nạo.

Nhưng uy lực phát ra từ thân thể nó đã đủ khiến cho mọi sinh linh phải run sợ!

Cho dù là Đại Năng cấp Nguyên Anh Điên Phong cũng bị trấn áp dưới uy lực này!

Tiếu Vạn Quân hạ giọng nói:

- Ở giữa con hỏa long khổng lồ có một tảng đá thanh thạch bé nhỏ không là gì so với hình thể của con hỏa long.

Trên tảng đá đặt một cốc rượu, căn cứ theo ghi chép của lão tổ, lúc đó người cũng động lòng muốn lấy ly rượu đó.

Kết quả, con hỏa long khổng lồ đến động cũngkhông động đậy, chỉ là cơ thể toát ra một luồng khí, hơi mạnh hơn một chút.

Lão tổ xém chút thì bị hóa đạo rồi!

- Hóa đạo

Sở Mặc không kiềm chế được chu miệng lên, điều này cũng thật đáng sợ mà!

Luồng khí trên cơ thể thì đã có thể khiến một tu sỹ Nguyên Anh Điên Phong suýt bị hóa đạo (thiêu ra tro) Vậy đây phải là cảnh giới gì?

Ít nhất cũng phải là cảnh giới trên cả Chân Tiên!

Nhưng vấn đề là cả Linh Giới, đến một chỗ có thể luyện thần cho tu sỹ cũng không có thì sao có thể xuất hiện một tồn tại đáng sợ như vậy chứ?

Lúc này, Tiếu Vạn Quân nói tiếp:

- Căn cứ bút tích ghi chép lại của lão tổ, nói rằng sau khi người đi ra từ đó, bệnh nặng một trận, nghỉ dưỡng mất ba năm mới dần bình phục.

Sau đó tới đây lập Linh Vận môn.

Đồng thời cũng chia nơi này thành cấm địa.

Về sau hậu nhân của lão tổ biết được bí mật này, gần như đều bị luồng khí trên người hỏa long bốc ra áp chế tới mức hóa đạo.

Ài tan thành mây khói hóa thành quy tắc thiên địa.

Điều này cũng chả khác gì so với tự phát nổ cả.

-----o0o-----

Chương 907: Một tia hy vọng

- Càng về sau, nơi đây hoàn toàn trở thành cấm địa, qua bao nhiêu năm, có một đời chưởng môn dứt khoát biến nơi này thành nhà lao.

Đem những người cần phải giết vứt vào chỗ của hỏa long Hài tất cả đều hóađạo cả, tan thành mây khói đến vết tích cũng không còn!

Tiếu Vạn Quân than thở.

- Chúng ta lúc đó mặc dù không tin con người Phong Bất Biến, nhưng trong lòng lại thật sự cảm thấy hiếu kỳ.

Cho nên dự tính đề nghị Phong Bất Biến cùng vào ngục tối thăm dò.

Lý Phương Trung tiếp lời, giọng oán hận:

- Kết quả, chúng ta đều bị hắn ám toán cả!

Lúc đó chúng ta đều vì đề phòng tiến vào gần quá sẽ bị luồng khí đó chấn áp mà hóa đạo, tất cả đều chuẩn bị kỹ càng, gần như vũ trang tới tận răng.

Ai ngờ đến phút chót, chúng ta còn chưa kịp thấy con hỏa long đó, ở đó quả là có một không gian vô cùng to lớn, nhưng căn bản không có con hỏa long mà lãotổ ghi chép lại!

Sở Mặc nhìn Lý Phương Trung:

- Ghi chép đó là giả sao?

- Là thật!

Lý Phương Trung nghiến răng nói:

- Nhưng Phong Bất Biến không hề nói với bọn ta, con hỏa long đó sau khi bị lão tổ nhìn thấy một lần, dường như ghét bị làm phiền nên đã chui vào càng sâu trong lòng đất, chỉ khi nào có người muốn động vào chén rượu trên tảng đã xanh thì nó mới bất thình lình xuất hiện!

- Các vị đã động vào rồi?

Sở Mặc hỏi.

Lý Phương Trung cười gượng:

- Phong Bất Biến đã động vào.

- Hả?

Sở Mặc lúc này hoàn toàn sững sờ.

Tiếu Vạn Quân thở dài:

- Ghi chép của lão tổ là thật, con hỏa long là thật.

Chỉ có điều lão tổ còn có một ghi chép khác, Phong Bất Biến không hề đem ra.

Ghi chépđó là sau khi lão tổ bình phục lại lần nữa trở lại đây, có giao lưu với con hỏa long đó.

Lúc này Sở Mặc trong lòng ít nhiều đã có suy đoán.

Tiếu Vạn Quân tiếp lời:

- Bất giờ lão tổ cầu xin hỏa long khai ân, ban ít chỉ điểm.

Hỏa long cũng là thần vật có linh tính, bị cảm động, thế là đồng ý với lão tổ một việc.

Ví dụ hậu nhân có huyết mạch của lão tổ nếu không cẩn thận xông vào đây, hỏa long sẽ mở cho một lối thoát.

- Phong Bất Biến dòng họ Phong thị chính là hậu nhân của lão tổ Linh Vận Môn sao?

Sở Mặc mở miệng hỏi.

- Phải.

Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung đồng thanh trả lời, sau đó cùng lúc cười như mếu, trong tiếng cười còn mang chút than thở nặng nề.

- Nói cách khác, sau khi Phong Bất Biến dẫn hai người tới đó, hắn lập tức chạm vào chén rượu, đánh thức hỏa long, sau đó luồng khí trên người hỏa long lập tức làm các người bị trọng thương?Sở Mặc lại hỏi.

- Không sai, cũng may lúc đó chúng ta đã chuẩn bị kỹ mới may mắn sống sót, nhưng cũng bỏ chạy một cách thê thảm.

Lúc đó hai người chúng ta còn cho là Phong Bất Biến chết ở trong rồi, trong lòng vô cùng đau buồn Ai ngờ Phong Bất Biến theo sát phía sau đột nhiên xuất hiện trước mặt chúng ta, sau đó ra tay với chúng ta.

Tiếu Vạn Quân cười gượng:

- Ngươi không biết lúc đó hắn ra tay dứt khoát đến thế nào đâu, hoàn toàn không một chút đắn đo do dự, gần như chỉ trong nháy mắt hai bọn ta đã bị khống chế hoàn toàn.

Lúc đó trong mắt hắn, chúng ta không thấy được chút tình nghĩa huynh đệ nào trong đó.

Sau này ta và LýPhương Trung khi nhắc lại sự việc đều cho rằng Phong Bất Biến sớm đã lên kế hoạch từ trước.

Nhưng hắn lại không giết bọn ta, cũng không phế đi võ công của bọn ta Hắn chỉ dùng thủ đoạn vô cùng cao minh là phong ấn bọn ta, coi như là cho bọn ta một con đường sống

- Đồ khốn kiếp!

Hắn thâm độc thì có.

Cái gì mà một con đường sống?

Lý Phương Trung mắng chửi:

- Thủ đoạn phong ấn bọn ta của hắn, trên thế giới này căn bản không ai có thể giải được, trừ phi có Đại Năng của Tiên Giới ra tay mới giải thoát được.

Nếu không chúng ta có phải sống ở nơi tăm tối không biết ngày tháng này để đợi tới lúc tuổi thọ nguyên hao hết mà chếtkhông?

Thủ đoạn thâm độc như vậy, chứng tỏ hắn căm hận chúng ta tới mức nào?

- Vậy hai người đột nhiên biến mất, lẽ nào không có ai nghi ngờ sao?

Lúc đó hắn đã nhốt các người ở đây, với sức ảnh hưởng của hai người lúc đó trong môn phái, bất kỳ ai tới đây, việc này đều sẽ bị vạch trần mà?

Sở Mặc nghi ngờ chất vấn.

- Vạch trần cái gì?

Lúc đó hắn nhốt bọn ta ở đây, còn cười nói với bọn ta rằng hắn sẽ để chúng ta có cảm giác còn hy vọng hay không, ví dụ như phong ấn của bọn ta có thể giải được, hay chỉ cần đồng môn tiếnvào, bọn ta sẽ có thể vạch trần âm mưu của hắn Nhưng hắn sẽ khiến bọn ta tuyệt vọng.

Bởi vì bọn ta sẽ dần hiểu ra, người có thể giải được phong ấn cho bọn ta không ở Linh Giới.

Đồng thời cũng sẽ không có ai cảm thấy kinh ngạc vì bọn ta bị bắt giam ở đây!

Cho dù có người thấy ngạc nhiên, nhưng cũng tuyệt đối không có ai tới cứu chúng ta!

Tiếu Vạn Quân nghiến răng:

- Lúc đó bọn ta đương nhiên không tin, bởi căn bản không thể như vậy!

Với thân phận và địa vị của bọn ta ở Linh Vận Môn lúc bấy giờ, chỉ cần chúng ta nói ra, tất cả mọi người sẽ đều tin tưởng.

- Kết quả thì sao?

Sở Mặc nhìn Tiếu Vạn Quân.Lý Phương Trung buồn bã cười:

- Kết quả?

Kết quả là con hỏa long đó đột nhiên truyền đi một pháp chỉ!

Nói rằng hai người bọn ta chọc giận nó!

Là nó phế đi bọn ta, bắt nhốt ở đây, vĩnh viễn không cho phép ai phóng thích bọn ta!

Nếu không sẽ tiêu diệt cả Linh Vận Môn!

-

Nét mặt Sở Mặc tỏ rõ vẻ khiếp sợ, trợn mắt nghẹn ngào hồi lâu mới nói:

- Hỏa long?

Hạ một pháp chỉ?

Nó lại giúp tên Phong Bất Biến che đậy sự việc sao?

Sao lại có thể?

- Lúc đó bọn ta cũng cảm thấy không có khả năng!

Tiếu Vạn Quân cười gượng:

- Là vậy, bọn ta căn bản không biết là vì sao, rõ ràng lão tổ tông của Linh Vận Môn chúng ta chắc chắn có hẹn ước gì đó với hỏa long Nhưng điều đó đã không còn quan trọng nữa.

Bọn ta không thể thoát ra, nhất định phải chết ở đây.

Nhưng bọn ta không muốn Linh Vận Môn được sống yên ổn!

- Không sai Bọn ta phải khiến Linh Vận Môn trả giá!

Một cái giá bằng máu!

Bọn ta phải lật đổ môn phái này!

Phải khiến cho dòng họ Phong thị đoạn tuyệt hoàn toàn ở Linh Giới!

Lý Phương Trung nghiến răng nghiến lợi nói, sau dó nhìn Sở Mặc:

- Tiểu tử, chúng ta có thể cho ngươi rất nhiều chủ ý!

- Phải, tâm nguyện lớn nhất của chúng ta chính là chết cùng Linh Vận Môn!

Tiếu Vạn Quân nói.

- Ta còn có cách khiến người có thể cứu được cô gái đó!

Lúc này Lý Phương Trung nói.

- Cách gì?

Sở Mặc hỏi.

Vấn đề này mới là điều hắn quan tâm nhất.

-----o0o-----

Chương 908: Chén hỏa long

Chương 908: Chén hỏa long

- Cô gái đó bị vứt vào nơi sâu thẳm nhất của ngục tối.

Ở đó có một phòng giam, căn phòng này thực tế không bị khóa.

Nhưng cô gái đó không nhất định phát giác ra điều này.

Tiếu Vạn Quân nói.

- Có lẽ bây giờ cô ta đã phát giác rồi, nhưng trước tiên dựa vào sức lực một mình cô ta.

Không nhất định có thể mở được phòng giam đó.

Thứ hai là cho dù cô ta có thể mở ra, cung không chắc dám mở, bởi vì cô ta sẽ cảm giác ở đây có thể có âm mưu gì.

Lý Phương Trung nói từ một phòng giam khác.

- Vậy ta phải làm thế nào?Sở Mặc nhìn Ván Tiếu Quân, rồi lại nhìn Lý Phương Trung.

Lúc này, Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Quân cùng trầm ngâm.

Sở Mặc nhìn hai người này, sau đó đột nhiên cười lớn:

- Nói đi, các vị còn có tâm nguyện gì?

- Tiểu tử, mặc dù ngươi không có khả năng giải được phong ấn trên người bọn ta, nhưng bọn ta có thể ra ngoài nhìn ngắm thế giới này

Tiếu Vạn Quân hạ giọng nói:

- Chúng ta không phải muốn uy hiếp ngươi điều gì, đương nhiên cho dù ngươi không cách nào thả bọn ta ra, chúng ta vẫn sẽ nói chongươi biết cách cứu cô gái kia.

- Vậy mau nói với ta đi.

Sở Mặc nhìn thoáng Tiếu Vạn Quân, thản nhiên nói.

Tiếu Vạn Quân trầm ngâm một hồi, sau đó gượng cười:

- Tốt thôi, ngươi không tin ta cũng là chuyện bình thường!

Tiếp đó, Tiếu Vạn Quân trực tiếp nói với Sở Mặc một cách để mở ra phòng giam nơi sâu nhất của ngục tối, sau đó nhìn Sở Mặc nói:

- Tiểu tử, nếu có thể, khi ngươi đưa nữ nhân đó ra ngoài, hãy thảbọn ta ra được không?

Lý Phương Trung nói:

- Chúng ta thật sự chỉ muốn nhìn ngắm một lúc thế giới bên ngoài, chúng ta đã bị nhốt ở đây quá lâu rồi, ngươi sẽ không hiểu được chúng ta khát khao biết bao nhiêu để được nhìn ngắm thế giới ngoài kia.

Sở Mặc gật đầu:

- Chỉ cần ta cứu được nàng ấy, ta sẽ giúp các người ra ngoài.

Lúc này Tiếu Vạn Quân nói:

- Tiểu tử, ta tin ngươi!Lý Phương Trung nói:

- Sau khi ngươi cứu được nữ nhân đó, chúng ta có thể chỉ cho ngươi một con đường, ngoại trừ Phong Bất Biến năm xưa, không có người thứ hai biết con đường đó.

Ngươi có thể đưa cô giá đó ra mà thần không biết quỷ không hay, bảo đảm không ai phát hiện ra việc này.

- Ta có thể cho ngươi một chỗ trú ngụ, cho dù là người của Linh Vận Môn có dốc toàn lực, căn bản cũng không tìm ra nơi đó.

Tiếu Vạn Quân hạ giọng nói.

Sở Mặc gật đầu, sau đó lập tức cáo từ hai người, hắn tiếp tục tiến vào sâu trong ngục tối.Sau khi bóng hình của Sở Mặc biến mất hồi lâu, Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung hai người đưa mắt nhìn nhau từ hai phía song sắt.

- Lão Tiếu, ngươi thấy sao?

- Tên tiểu tử này có chút tà môn, nhìn không thấu được.

Tiếu Vạn Quân trầm ngâm nói.

- Nói không chừng, đây có lẽ là cơ hội duy nhất của hai người chúng ta.

Lý Phương Trung hạ giọng nói.

- Phải, mấy trăm năm rồi.

Mấy đời Linh Vận Môn đều nằm dưới quyền của Phong gia, mong đợi Linh Vận Môn có người tới cứu chúng ta căn bản không thể nào có chuyện đó.

Tiếu Vạn Quân buồn rầu nói.

- Hy vọng hắn có thể làm được Uy áp của hỏa long không phải ai cũng có thể chịu được.

Lý Phương Trung than thở, lẩm bẩm một câu.

Sở Mặc rời khỏi đó, tiếp tục tiến vào nơi sâu hơn, trong lòng hắn cũng đang phân vân suy nghĩ tính chân thực trong lời nói của hai vị vừa rồi.

Trước tiên, thân phận hai người này có lẽ không phải là giả.

Nơi như ngục tối này, trước đây nhiều người của Linh Vận Môn từng nói đã nhiều năm nay không dùng tới.

Người của Linh Vận Môn dường như đều vô cùng kính sợ và hãi hùng khi nói tới ngục tối, hơn nữa đây cũng là cấm địa của Linh Vận Môn.

Nếu như Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung là người ngoài, có lẽsẽ không bị nhốt ở đây mới phải.

Còn nữa, lời của hai người này có tính chính xác cao.

Mặc dù Sở Mặc còn trẻ, từ kinh nghiệm mà nói hắn không tài nào so được với những lão nhân đã sống mấy trăm năm, nhưng hắn cũng có cách để phân rõ đúng sai của chính mình.

Hắn cảm thấy hai người này, có những lời nói cơ bản có lẽ đều là thật.

Nhưng ở mấy điểm mấu chốt có phải vẫn còn gì đó giấu giếm, hoặc là trắng đen đảo lộn, Sở Mặc không dám chắc chắn.Nhất là Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung hai người này nói việc Phong Bất Biến hãm hại họ, trong lòng Sở Mặc ít nhiều cũng có chút hoài nghi.

Mặc dù Sở Mặc rất ghét hai phụ tử Phong Giang Hải và Phong Hoa, nhưng điều này không có nghĩa phụ thân Phong Bất Biến của Phong Giang Hải nhất định phải có nhân phẩm thấp kém.

Có thể trở thành chưởng môn của đại phái, nhân phẩm tạm không bàn tới, nhưng tâm cơ và lòng dạ chắc chắn không hề kém cỏi.

Nếu Phong Bất Biến năm xưa câu kết hỏa long, làm ra việc hãm hạiđồng môn, vậy thì sao hắn còn để lại tính mạng cho hai người?

Phải trái gì cũng anh em trong nhà, sao không nhẫn tâm chút sao không nhổ cỏ phải nhổ tận gốc, triệt để diệt trừ hai kẻ có uy hiếp lớn nhất trong môn phái?

Còn về việc Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung nói rằng phong ấn của họ phải có tu sỹ trên Tiên Giới mới có thể hóa giải, Sở Mặc thực sự cũng không hoàn toàn đồng ý.

Với sự giúp đỡ của Thương Khung Thần Giám, Sở Mặc có thể dễ dàng hóa giải được phong ấn trên người bọn họ.

Sở Mặc không tin Phong Bất Biến lại hoàn toàn không nghĩ tới điều này.Việc lạ và kỳ nhân trên đời không hiếm, Linh giới lại không phải là thế giới gần như khép kín kiểu Nhân Giới.

Ở đây thường thấy các pháp khí đến từ Tiên Giới và Thiên Giới.

Điều này cho thấy thế giới này tuyệt đối có quan hệ với Tiên Giới và Thiên Giới.

Vậy thì Phong Bất Biến dựa vào đâu và tin rằng hai người này một ngày nào đó sẽ không thoát thân?

Cho nên, lời hai người này, Sở Mặc chỉ tin một nửa, nhưng tuyệt đối không hoàn toàn tin tưởng.Hắn đang nghĩ phải cứu Phương Lan ra trước rồi tính!

Còn về con hỏa long dưới lòng đất, Sở Mặc tạm thời không định đụng chạm tới nó.

Một tồn tại đáng sợ vô cùng, đến cả tu sỹ Nguyên Anh Điên Phong trước mặt nó đều không thể phản kháng được, trước khi hiểu rõ về nó, Sở Mặc tuyệt đối sẽ không động chạm vào rủi ro đó.

Tiếp tục đi sâu xuống dưới, Sở Mặc cảm thấy mình lại đi tiếp mấy chục dặm!

Đây cách mặt đất đương nhiên không là gì, nhưng trong lòng núi con số này thật khiến người ta thấy kinh sợ.

Cuối cùng, Sở Mặc nhìn thấy một ngã rẽ trước mặt, xuất hiện một phòng giam.

Phòng giam này rất đặc biệt, từ bên ngoài không thể nhìn ra đó là một phòng giam.

Bởi vì đây giống như là một hang động có lắp cửa gỗ bình thường!

-----o0o-----

Chương 909: Bình tĩnh đối mặt (1)

Chương 909: Bình tĩnh đối mặt (1)

Hơn nữa trên cửa gỗ cũng không có bất kỳ cái khóa nào, dường như chỉ cần khẽ đẩy một cái là có thể mở ra!Đây có lẽ chính là gian phòng mà Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung nói đến.

Sở Mặc không tùy tiện đụng vào cửa phòng giam.

Mặc dù Tiếu Vạn Quân nói ra cách mở cửa phòng giam, nhưng Sở Mặc cảm thấy mình vẫn nên cẩn thận một chút.

Bởi vì cho dù những gì họ nói là thật, nhưng đã mấy trăm năm qua rồi, trời mới biết hậu nhân của Linh Vận Môn có tiến hành thay đổi gian phòng này hay không?

Sở Mặc thầm nghĩ, hắn bước tới góc rẽ, tới tận lúc này một khônggian rộng lớn mênh mông mới bỗng nhiên xuất hiện trước mắt hắn.

Mặc dù trước đó cũng nghe hai người Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung nói qua, nhưng không gian rộng lớn trước mắt vẫn khiến hắn kinh ngạc, Sở Mặc cảm thấy vô cùng dao động.

Đây là nơi cực sâu dưới đất!

Ở nơi này đột nhiên lại xuất hiện một không gian rộng lớn, sâu không đo được, không thấy tận cùng, điều này sao lại không khiến người ta kinh ngạc chứ?Sở Mặc đứng sững một chỗ, đây là vị trí cao nhất của không gian mênh mông này, bên dưới là một vách núi cao mấy vạn trượng.

Cửa động này so với cả không gian bên dưới quả là nhỏ bé không đáng kể!

Sở Mặc đứng ở cửa động, so với không gian này, hắn càng nhỏ bé vô cùng, giống như là một con kiến bò tới nơi cao nhất của một bồn địa rộng lớn vậy.

Trước mắt không còn đường tiếp tục đi xuống, Sở Mặc mà bước thêm một bước ra ngoài là sẽ rơi xuống khoảng không này.

Sở Mặc dõi mắt nhìn ra khoảng không gian này, quả là có một bệ đámàu xanh, trên bệ đá đặt một chén rượu.

Chén rượu nhìn thoáng qua rất tinh xảo, từ xa đã cảm nhận được sự tinh xảo ấy, vật thể gần như trong suốt, tỏa ra vầng sáng hơi vàng.

Độ to nhỏ của chén rượu vừa tay một người trưởng thành nắm được, bên trên phảng phất một đạo vận khó nói.

Sở Mặc chỉ nhìn ngắm chén rượu một hồi thì đã có cảm giác lâng lâng như tiên vậy!

Điều này khiến Sở Mặc lập tức kinh ngạc, đồng thời tâm pháp ThiênÝ Ngã Ý trong cơ thể hắn tự động vận hành, nháy mắt đã loại trừ cảm giác này ra khỏi tinh thần thức hải của hắn.

Tinh thần Sở Mặc hơi chấn động, sau đó ánh mắt hắn nhìn chén rượu có chút thay đổi.

Lúc này, Thương Khung Thần Giám trước ngực Sở Mặc cũng bắt đầu tỏa ra ánh hào quang cực nóng, đồng thời một đoạn tin tực trực tiếp xuất hiện trong tinh thần thức hải của Sở Mặc.

- Chén hỏa long, thần vật, bên trong phong ấn một con chân long thuộc tính hỏa.

Trước mắt đang giai đoạn ngủ vùi, có thể đánh thức, cóthể thu phục.

Sở Mặc bất giác lặng người, trợn mắt nghẹn lời, không nói được chữ nào.

Không ngờ nơi này thật sự có hỏa long, nhưng lại không phải con hỏa long bảo vệ chiếc chén mà Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung nói tới.

Mà là một con hỏa long bản thân bị phong ấn trong chiếc chén này!

Đương nhiên, Sở Mặc không cho là Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung lừa dối hắn, bởi vì bọn họ căn bản không thể nhận ra điểm này!

- Thần vật

Đôi mắt Sở Mặc hơi nheo lại, con ngươi lóe lên tia sáng kỳ lạ, hắn lẩm bẩm:

- Rốt cuộc là tồn tại gì lại có thể phong ấn một con chân long thuộc hỏa tính ở trong chén rượu này?

Mục đích hắn làm như vậy lại là gì?

Tin tức mà Thương Khung Thần Giám đưa ra là có thể thu phục Vậy thì phải làm thế nào mới thu phục được nó?

Lúc này, Sở Mặc đột nhiên nghe thấy âm thanh rất nhỏ truyền ra từ phòng giam bên cạnh, cánh cửa đó đang bị mở ra.Sở Mặc quay ngoắt đầu lại, đột nhiên thấy một khuôn mặt vô cùng bất ngờ, trong lòng kinh ngạc vì đó chính là Phong Giang Hải!

Nhưng đối phương khi nhìn rõ mặt hắn cũng vô cùng ngạc nhiên.

- Chu Thanh Vân?

Ngươi là con riêng của Chu trưởng lão?

Sao lại là ngươi?

Người đi ra từ trong phòng giam đó, sau khi thấy rõ khuôn mặt Sở Mặc tỏ ra vô cùng bất ngờ.

Sau đó hắn nhìn hai tay trống không của Sở Mặc:

- Ta biết rồi, ngươi không phải Chu Thanh Vân!

Ngươi là Lục Thiên Minh!

- Chưởng chưởng môn, người đang nói gì vậy?

Sở Mặc tỏ ra sợ hãi, cẩn thận nhìn người trước mặt nói:

- Con con tới đưa cơm cho phạm nhân.

- Tới lúc này rồi ngươi còn dám nói dối lừa người sao?

Lục Thiên Minh Hôm nay ngươi có mọc cánh cũng khó thoát!

Chịu thua đi!

Phong Giang Hải vẻ mặt tỏ ra đắc ý:

- Không ngờ đúng không, liên hoàn kế của ta có khiến ngươi vừa lòng không?

- Chưởng môn Người sao vậy?

Con, con không phải là Lục Thiên Minh mà!

Sở Mặc tỏ vẻ oan khuất nhìn vào mắt Phong Giang Hải, bộ dạng như sắp khóc tới nơi.Phong Giang Hải coi ngươi sắc lạnh nhìn Sở Mặc, trong lòng thầm nghĩ: "Lẽ nào hắn thật sự là con riêng của Chu trưởng lão?

Là ta trách nhầm hắn ư?"

Nghĩ lại thì nếu hắn thực sự là Chu Thanh Vân, vậy tuyệt đối không thể nào ở đây một mình được!

Trước đó Phong Giang Hải đã kết luận Lục Thiên Minh chắc chắn giấu mình ở trong phạm vi thế lực của Linh Vận Môn, nhưng cho dù tìm kiếm thế nào cũng hoàn toàn không chút tông tích.

Từ lúc đó, Phong Giang Hải đã nghi ngờ Lục Thiên Minh có Dịch Dung Thuật cao siêu.

Cho nên cho dù người trước mặt hắn, bất luận là tướng mạo hay hơi thởđều giống hệt con riêng của Chu trưởng lão, nhưng Phong Giang Hải từ sâu thẳm trong lòng vẫn nhận định: "Đây là Lục Thiên Minh!"

- Ngươi nói ngươi không phải Lục Thiên Minh?

Phong Giang Hải mưu mẹo nhìn Sở Mặc.

- Con đương nhiên không phải, chương môn, người cũng nhận ra con là ai Con Con nào dám lừa dối người?

Sở Mặc vẻ mặt chua xót nhìn Phong Giang Hải, đôi mắt đầy vẻ oan khuất.

- Vậy ngươi thấy ta, sao dám không quỳ?

Phong Giang Hải giận giữ quát.

Sở Mặc hơi run rẩy, sau đó càng oan khuất, ấp úng nói:

- Linh Vận Môn chúng ta cũng không có quy định này!

Phong Giang Hải nghi ngờ nhìn Sở Mặc, lúc này đến hắn cũng hơi hồ đồ, bởi vì người trước mặt không ngờ lại trả lời không chút sơ hở nào.

Nếu như hắn thật sự là Lục Thiên Minh, không thể nào trong mấy ngày này đã hiểu rõ được quy tắc ngầm này của Linh Vận Môn.

- Vậy Nếu ta không nhớ nhầm, lẽ ra phải là ba người cùng tới đưacơm, nhưng bây giờ tại sao chỉ có mình ngươi?

Còn nữa cơm đâu?

Phong Giang Hải lạnh lùng nhìn Sở Mặc, đồng thời cũng chuẩn bị ra tay.

Còn về việc Lục Thiên Minh, cho dù giết nhầm một ngàn người hắn cũng không tiếc!

Bởi vì việc này liên quan tới việc Phong Giang Hải hắn ta có thể thành công vượt qua bước đó hay không?

- Nhị vị sư huynh bọn họ bọn họ

Sở Mặc ấp a ấp úng nói, vẻ mặt tỏ ra khó xử.

- Nói!

Phong Giang Hải trong lòng bực bội, lạnh lùng quát tháo.

-----o0o-----

Chương 910: Bình tĩnh đối mặt (2)

Chương 910: Bình tĩnh đối mặt (2)

Trong lòng Sở Mặc cười thầm, quả nhiên là đang gạt ta!

Vẻ mặt hắn lại tỏ ra sợ sệt, cẩn thận trả lời:

- Nhị vị sư huynh bọn họ tự bọn họ đi tìm một cô nương Bây giờ, bây giờ họ có lẽ đều đang nghỉ ngơi!

- Hỗn xược!

Phong Giang Hải giận giữ thét lên:

- Ngươi còn dám gạt ta!

- Con con thực sự không nói dối.

Sở Mặc cúi đầu, vẻ mặt oan ức nói:

- Mặc dù con là của Chu trưởng lão Nhưng, địa vị của con không cao, cho dù là ở bên ngoài cũng vẫn bị người ta coi như cái gai trong mắt, nếu như con không thể xử lý được quan hệ giữa các huynh đệ đồng môn, e là cảnh ngộ còn thê thảm hơn nữa

Đối với những việc bẩn thỉu ô uế trong môn phái, Phong Giang Hải không phải không nghe thấy gì, nhưng không ngờ đến thời khắc quan trọng này, còn có người dám giả dối trắng trợn tới vậy, hắn giận tới mặt tái mét, nhìn Sở Mặc lạnh lùng nói:

- Tạm thời coi như ngươi nói thật, vậy ngươi không phải tới đưacơm sao?

Cơm đâu?

Sở Mặc lập tức cúi đầu, nói:

- Trên đường con vào đây, đi qua hai phòng giam, thấy trong hai phòng giam có giam hai lão đầu gày như da bọc xương, bọn họ thò tay ra đòi cơm Con thấy bọn họ đáng thương nên đã đưa cơm cho họ.

Chưởng môn nếu không tin có thể đi xem, vậy sẽ biết con nói là thật hay giả.

- Ngươi ngươi thật to gan!

Lẽ nào trước khi ngươi vào không có ai nói ngươi biết, không cho phát bất kỳ ai được nói chuyện sao?

Phong Giang Hải đôi mắt âm u lạnh lẽo, sát khí đằng đằng.

- Con chỉ thấy bọn họ đáng thương Con nghĩ nữ phạm nhân này đã là phạm nhân quan trọng của Linh Vận Mông chúng ta.

Vậy thì ắt là người phạm tội nghiêm trọng, một hai bữa không ăn đói cũng không chết Con, con chỉ muốn giúp chưởng môn trút giận.

Sở Mặc tỏ ra đáng thương nhìn Phong Giang Hải.

- Ngươi hồ đồ!

Phong Giang Hải tức giận mắt trợn trừng trừng nhìn Sở Mặc, sau đó nói:

- Hai lão già đó ngoại trừ muốn ăn cơm còn nói gì với ngươi nữa?

Ngươi hay mau khai thật ra!Sở Mặc nghĩ một hồi, nói:

- Bọn họ ăn nói hàm hồ, nói mình là tiền bối của Linh Vận Môn, còn nói là sư tổ của con, đây chả phải là nói bậy sao?

Con căn bản không tin lời bọn họ, bọn họ nếu là tiền bối của Linh Vận Môn chúng ta, sao có thể bị giam ở đây chứ?

- Nếu bọn họ thực sự là vậy thì sao?

Phong Giang Hải đột nhiên nhìn Sở Mặc, thản nhiên hỏi.

- Vậy cũng do bọn họ phạm phải sai lầm tày trời!

Sở Mặc nói chắc như đinh đóng cột.Phong Giang Hải thở phào một cái, hắn không nhìn ra bất kỳ điểm dị thường nào trên khuôn mặt Sở Mặc, trong lòng căn bản cũng nhận định người này là đệ tử của Linh Vận Môn.

Bởi vì cho dù Lục Thiên Minh có Dịch Dung Thuật cao siêu, nhưng luồng khí trên thân của một người là không cách nào che giấu được, Chu Thanh Vân chẳng qua chỉ là một tu sỹ Trúc Cơ, còn Lục Thiên Minh lại là tu sỹ Kim Đan.

Luồng khí trên người Kim Đan và Trúc Cơ hoàn toàn khác biệt, trong nhận thức của Phong Giang Hải là không cách nào giấu giếm được.Tuy nhiên trong lòng Phong Giang Hải vẫn cảm thấy vô cùng bức xúc, vốn hắn nghe thấy tiếng một người tiến gần tới đây, trong lòng vô cùng mừng rỡ cho rằng Lục Thiên Minh đó cuối cùng không nhịn được đã xuất hiện rồi.

Nhưng không ngờ đó lại là một đệ tử của môn phái, hơn nữa còn là con riêng của Chu trưởng lão.

Chu trưởng lão là tâm phúc cốt cán của hắn, cho nên Phong Giang Hải hiểu rõ Chu trưởng lão đối với người con riêng này, bên ngoài tỏ ra thờ ơ, nhưng sâu thẳm trong lòng lại rất quan tâm.

Cho nên hắn cũng không thể làm gì được con riêng của Chu trưởng lão.

- Được rồi, ngươi mau đi đi!

Đừng dừng lại ở chỗ này.

Phong Giang Hải hạ giọng nói:

- Ngoài ra, tất cả mọi chuyện xảy ra ở đây ngày hôm nay, người được nói với bất kỳ ai!

Nếu không cho dù thân phụ của ngươi là Chu trưởng lão, ta cũng sẽ không tha cho ngươi.

Hiểu chưa?

Lúc này, Phong Giang Hải đột nhiên cau mày, lấy ra truyền âm thạch trên người, không hề kiêng dè Sở Mặc mà lập tức dùng tinh thần lực kích hoạt truyền âm thạch.

Trong đó truyền đi một giọng nói lạnh lùng:

- Phong chưởng môn, người đó vẫn chưa tìm thấy sao?

Phong Giang Hải trầm giọng nói:

- Lưu đạo hữu, người đó quỷ quyệt xảo trá, nào dễ dàng tìm ra chứ?

Phong Giang Hải vừa nói vừa dùng tinh thần lực khóa chặt tất cả khí cơ trên người Sở Mặc.

Tính hắn đa nghi, mặc dù nói bản thân tin người này là đệ tử Linh Vận Môn, nhưng bản tính đa nghi vẫn khiến hắn phải thử phản ứng của Sở Mặc.

Tuy nhiên Phong Giang Hải nhất định không cách nào phát hiện vấn đề gì, một là Bách Biến Thuật quá mạnh, có thể gọi là thần thông cao cấp; hai là Sở Mặc đã trải qua nhiều sự tôi luyện, tinh thần bản thân cũng kiên cường tới mức người thường khó mà tưởng tượng được.Kiểu dò xét cấp thấp này, cho dù là Bách Biến Thuật cũng đừng hòng tìm ra một kẽ hở nào trên người Sở Mặc.

Tuy nhiên trong lòng Sở Mặc lại không hề bình tĩnh như vậy.

Lưu đạo hữu?

Người có thể trực tiếp trò truyện như vậy với Phong Giang Hải họ Lưu Không lẽ là vị tứ lão gia của Huyết Ma Giáo?

Tứ tổ Lưu Thiên Phong?

Lúc này phía bên Truyền âm thạch lại truyền tới âm thanh lạnh như băng:

- Phong chưởng môn, chúng ta người sáng mắt không nói tiếng lóng, đồ đã đưa cho ngươi một nửa rồi.

Mặt khác, căn cứ vào tổn thất của ngươi ta cũng đã bồi thường tương ứng cho ngươi rồi.

Nếu ngươi tiếp tục kéo dài thời gian nữa thì...

đến lúc đó làm Lão Tổ mất hứng, hậu quả e là rất nghiêm trọng đấy.

- Ta biết rồi, sẽ nhanh thôi.

Phong Giang Hải từ đầu đến cuối đều sử dụng thần thức tập trung vào Sở Mặc, nhưng hoàn toàn không cảm nhận được bất kỳ cảm xúckhẩn trương nào trên người Sở Mặc.

Sau khi tắt Truyền âm thạch, sắc mặt của Phong Giang Hải trầm trọng hơn, nhìn thoáng qua Sở Mặc, bỗng nhiên lấy ra một khối ngọc trong ngực ném cho Sở Mặc:

- Cậu trước tiên ở lại chỗ này, lát nữa cậu vào phòng đó, nữ nhân kia bị ta phong ấn rất kỹ, không có bất kỳ nguy hiểm nào cả.

Cậu thủ ở đây, một khi có người đi vào thì cậu trước tiên bóp nát khối ngọc này, ta lập tức sẽ quay lại.

Cậu hiểu không?

- À?

Ta...

Ta sợ làm không tốt...

Trên mặt Sở Mặc hiện ra vẻ khó xử:

- Nếu chẳng may hỏng chuyện lớn của chưởng môn...

Trong lòng của Phong Giang Hải rốt cục cũng hoàn toàn yên tâm.

Phản ứng của Sở Mặc khiến gã đặc biệt hài lòng.

Gã nhìn thoáng qua Sở Mặc, vẻ mặt ôn hòa nói:

- Chẳng lẽ đời này cậu chỉ muốn làm một đứa con riêng không được lộ diện sao?

Chẳng lẽ cậu không muốn vào cửa, trở thành đệ tử nội môn?

Thậm chí là đệ tử thân truyền của trưởng lão?

-----o0o-----

Chương 911: Phong Giang Hải muốn chạy

Chương 911: Phong Giang Hải muốn chạy

- Muốn... ta, ta nằm mơ cũng muốn...

được thế...

Trên mặt của Sở Mặc lập tức xuất hiện vẻ kích động.Phong Giang Hải thản nhiên nói:

- Bây giờ cơ hội của cậu đến rồi đấy, chỉ cần làm xong chuyện này, như thế sau này ta sẽ đích thân dẫn dắt cậu!

Đến lúc đó, cho dù là những ca ca tỷ tỷ của cậu có muốn gây bất lợi cho cậu cũng không có cơ hội, càng không có lá gan đó.

Đôi mắt Sở Mặc đỏ lên, giả vờ sắp quỳ xuống với Phong Giang Hải.

Phong Giang Hải khoát tay chặn lại, dùng lực nhẹ nhàng nâng Sở Mặc:

- Không cần làm nghi thức xã giao đó, cậu chỉ cần làm tốt chuyện này là đủ rồi.

Nói xong, thân hình Phong Giang Hải chợt lóe, lập tức biến mấttrước mặt Sở Mặc.

Sở Mặc cầm khối ngọc ngẫm nghĩ một chút, đẩy cửa, vào gian nhà tù này.

Nhà tù không lớn, liếc mắt một cái là có thể nhìn bao quát rồi.

Nơi cuối cùng có một cái gường gỗ, có một nữ tử đang nằm.

Nhìn thân hình và quần áo thì chính là Phương Lan.

Nhưng Sở Mặc vẫn dùng Thương Khung Thần Giám nhìn thoáng qua người này.

- Nguyên Anh sơ kỳ.

Nam.

Thương Khung Thần Giám cho ra tin tức khiến trong lòng Sở Mặc lập tức lạnh lẽo.

Giờ hắn mới hiểu được mình trăm phương nghìn kế vào hắc lao này sớm đã trúng kế của Phong Giang Hải.

Trước đó có người cố ý lộ ra tin tức Phương Lan bị nhốt trong hắc lao chính là vì hấp dẫn mình đến, sau đó lại phái người giả vờ đưa cơm càng vì mê hoặc mình thôi, làm mình nghĩ lầm Phương Lan thật sự bị giam ở đây.

Chẳng qua, Phong Giang Hải cũng không nghĩ tới Sở Mặc cũng cóthủ đoạn cao minh như vậy.

Trong lòng Sở Mặc tính toán một chút, sau đó ngồi đàng hoàng ở đó.

Dù sao Phong Giang Hải đã nói phạm nhân bị phong ấn, cũng không có khả năng tỉnh lại nói chuyện linh tinh.

Như thế thì hắn chỉ cần yên lặng ngồi ở đây là đủ rồi.

Sở Mặc cũng cần có thời gian để biết rõ ràng xem Phương Lan rốt cuộc bị giam ở đâu.

Hắn cũng muốn hiểu rõ Hỏa Long Bôi kia là thế nào?

Bản thân mìnhcần dùng thủ đoạn gì mới có thể thu phục được Hỏa Long Bôi?

Sau khi thu phục được rồi thì có lợi ích gì.

Đồng thời, Sở Mặc còn cần nghiệm chứng một việc.

Chính là hai người Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung... rốt cuộc có phải đã bán đứng hắn rồi không!

Nếu hai người kia thật sự bán rẻ hắn, như vậy, hắn cũng có đầy đủ thời gian chạy trốn từ đây, cùng lắm thì...

đổi một thân phận khác.

Dù sao không quậy cho Linh Vận Môn này đến long trời lở đất thì sẽ tuyệt đối không bỏ qua.Sở Mặc lẳng lặng ngồi trong này hơn nửa canh giờ, bất chợt, có người trực tiếp đến mở cửa ra.

Sở Mặc ngẩng đầu, thấy Phong Giang Hải mặt không biểu cảm thì cuống quít đứng lên:

- Chưởng môn...

- Không có gì, ta tới xem một chút thôi.

Phong Giang Hải trầm giọng nói xong thì nhìn quét trong phòng một vòng, sau đó đi luôn.

Trong lòng của Sở Mặc thở phào một cái.

Tên tu sĩ Nguyên Anhđỉnh này lòng nghi ngờ quá nặng, thực sự khiến hắn nhìn đủ rồi.

Đồng thời Sở Mặc cũng cảm giác được Phong Giang Hải ở chỗ Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung hẳn là không có thu hoạch gì.

Nói cách khác, hai người kia không bán đứng hắn!

Sự thật cũng là như thế.

Phong Giang Hải vừa mới rồi thật sự là đi gặp Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung, cũng nhìn thấy hộp đồ ăn mà Sở Mặc để lại nơi đó.

Nhưng hai người kia đối với sự xuất hiện của gã hoàn toàn không thèm nhìn tới.

Kệ vấn đề của gã thế nào đều không trả lời gã một câu.Thật ra qua nhiều năm như vậy, Phong Giang Hải cũng sớm đã quen với những trường hợp như này rồi, gã cũng không trông mong hai người kia trả lời gã.

Nhưng thật ra đối với hai người kia cùng với việc Chu Thanh Vân xin cơm, Phong Giang Hải trong lòng ít nhiều thấy hơi kỳ quái.

Nhưng mà nghĩ lại cũng không kỳ quái lắm.

Vì hai người kia đã mấy trăm năm... không ăn bất kỳ thực vật gì của nhân gian rồi.

Điểm đáng ngờ đó được giải trừ, Phong Giang Hải vẫn không thật sự yên tâm với Sở Mặc.

Cho nên mới sau hơn nửa canh giờ lại quay trở lại.Nhưng mà bây giờ Phong Giang Hải đã hoàn toàn yên tâm.

Gã rời khỏi đó là bởi vì gã còn có chuyện quan trọng hơn phải làm.

Gã phải luyện một viên Nhập Thần đan!

Trước đó Phong Giang Hải dùng công phu sư tử ngoạm với Huyết Ma Giáo, muốn tài nguyên, công pháp, vũ khí, tâm pháp...

Huyết Ma Giáo trả thẳng cho một nửa.

Nhưng một nửa tài nguyên này đã đầy đủ để cho Phong Giang Hải luyện được một viên Nhập Thần đan rồi.Cái gọi là Nhập Thần đan ở Linh giới này thuộc loại đan dược cao cấp nhất, gần như không ai có thể thành công luyện ra được.

Nhưng trong tay Phong Giang Hải lại có thêm phương pháp luyện Nhập Thần đan.

Năm đó tổ tiên của Phong gia dựa vào bản lĩnh đó mới thành công phi thăng lên Tiên giới.

Sau này gã có phương pháp luyện đan nhiều thế hệ truyền cho con, cháu vợ cả.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao nhiều năm như vậy, Phong gia vẫn nắm trong tay căn cơ của Linh Vận Môn.

Bởi vì toàn bộ Linh Vận Môn... bí mật lớn nhất vẫn nằm trong tay của Phong gia.Phương pháp luyện Nhập Thần đan này thật ra lấy từ Hỏa Long.

Đây là bí mật lớn nhất của Phong gia, cũng là bí mật lớn nhất của Linh Vận Môn.

Phong Giang Hải biết rõ sự cường đại của Huyết Ma Giáo, trong lòng cũng vô cùng kiêng kỵ.

Làm người kiêng kỵ với người khác đến trình độ nhất định chỉ có hai kết quả.

Một loại là trốn thật xa.

Một loại là giết người.

Phong Giang Hải không muốn lựa chọn giết người, cũng không dám.

Nếu gã không biết lai lịch của Huyết Ma Lão Tổ thì...

đại khái sẽ chọn giết người, nhưng gã lại biết rõ.

Cho nên gã muốn chọn trốn đi thật xa.

Một khi luyện thành công Nhập Thần đan, như thế việc gã vượt qua Thiên kiếp phi thăng Tiên giới sẽ tăng tỷ lệ lên ít nhất chắc chắn 7 phần.

Hơn nữa căn cơ của gã chẳng khác nào đã nắm chắc mười phần trở lên, gần như là tuyệt đối không có sai sót.Đến lúc đó, gã chỉ cần thành công phi thăng lên Tiên giới, coi như là hoàn toàn đoạt tuyệt quan hệ với chuyện này.

Đến lúc đó cho dù Huyết Ma Gáo thẹnquá thành giận, muốn gây sự với Linh Vận Môn cũng không muốn vì chuyện này mà trả giá cao.

Dù sao Linh Vận Môn cũng chẳng phải là một con cá ngon lành gì.

Huyết Ma Giáo dù hống hách thế nào cũng không thể ngăn chặn người ta phi thăng đến Tiên giới chứ?

Cảnh giới tới rồi thì không áp chế nổi, cũng không phải chuyện mà người ta có thể làm.

Phong Giang Hải đúng là có chủ ý đó.

Hôm nay tứ tổ Lưu ThiênPhong của Huyết Ma Giáo lại thúc giục, tình thế đã gấp gáp hơn rồi.

Nếu vẫn không thể quyết định, nếu chẳng may đến mức để Lão Tổ của Huyết Ma Giáo tự mình ra tay thì gã có khả năng là không còn bất cứ cơ hội nào nữa.

Cho nên, Phong Giang Hải cuối cùng cũng hạ quyết tâm, muốn phi thăng trước một bước.

-----o0o-----

Chương 912: Không được cả tin người khác

Chương 912: Không được cả tin người khác

Sở Mặc ở trong phòng giam kia một lúc, lúc này, "Phương Lan" nằm ở đó lại mở miệng nói chuyện:

- Ngươi là Chu Thanh Vân?

Sở Mặc ngay lập tức bị "dọa" cho nhảy dựng, đứng thẳng lên kinh hãi nghi hoặc nhìn "Phương Lan" vừa xoay người nhìn mình.

Vừa thấy thế lập tức nhìn ra sự khác biệt.

Tuy là người này dịch dung tới trình độ rất cao, nhìn qua thì chính là một mỹ nữ yêu kiều.

Nhưng trên thực tế, dung mạo người này sau khi dịch dung cũng có tám chính phần tương tự với Phương Lan.Nhìn qua dường như rất giống, nhưng Sở Mặc lại vô cùng quen thuộc với Phương Lan, liếc mắt nhìn một cái có thể nhìn ra được vấn đề rồi.

Chẳng qua là nếu như dưới tình huống không biết gì cả lại còn gấp gáp nữa, cho dù là Sở Mặc, muốn trực tiếp giải cứu Phương Lan ra ngoài thì... cũng vô cùng có khả năng bị người này lừa được.

- Ngươi...

Ngươi không phải là phạm nhân sao?

Tại sao ngươi lại là đàn ông?

Sở Mặc lui về phía sau hai bước, mặt hoảng sợ nhìn người ở trước mặt.

- Ha ha, không phải sợ, người một nhà với nhau cả.Nữ nhân trước mắt tươi cười kiều mỵ, nhưng mà âm thanh nói ra cũng là thanh âm của một người đàn ông, làm cho người ta có cảm giác quỷ dị.

Sở Mặc vỗ ngực một cái, sau đó nói:

- Làm ta sợ muốn chết, rốt cuộc ta cũng hiểu rồi, thủ đoạn của chưởng môn thật là cao minh!

Thật lợi hại!

- Đương nhiên!

Người đó nhìn thoáng qua Sở Mặc, sau đó khẽ cười nói:

- Ta sở dĩ đi "tiếp đón" ngươi chính là sợ Lục Thiên Minh kia có xuất hiện thì lúc ta ra tay với hắn, ngươi sẽ nghĩ nhầm ta là nữ nhân kia,sau đó ra tay với ta, quấy nhiễu chuyện này.

- Ngài yên tâm, bây giờ ta biết rồi, nhất định sẽ phối hợp tốt với ngài.

Sở Mặc vẻ mặt cung kính.

- Không cần ngươi phối hợp gì cả, chỉ cần ngươi không làm gì là được rồi.

Người này vẻ mặt tự tin nói.

Sở Mặc liên tục gật đầu, sau đó nói:

- Nếu ngài đã ở trong này, vậy... nữ nhân kia bị chưởng môn giết rồisao?

- Chưa.

Người này đã coi Sở Mặc là người của Linh Vận Môn, trong lòng cũng không còn đề phòng.

Hơn nữa ở chỗ này chờ đợi là một chuyện rất nhàm chán nên cũng bắt đầu bà tám, tán gẫu với Sở Mặc.

Nếu không, ngày thường y cũng sẽ không thèm liếc mắt nhìn loại đệ tử ngoại môn đang ở Trúc Cơ kỳ này.

- Nữ nhân kia bị nhốt ở phòng của ngoại môn nữ đệ tử, chỗ nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất, Chưởng môn rất cơ trí, biết rõ lòng người.

Cho nên nữ nhân kia bị giam ở đâu chắc chắn Lục Thiên Minh khônghề ngờ tới.

Sở Mặc gật gật đầu, ánh mắt hiện ra vài phần sùng bái:

- Chưởng môn quả thực là lợi hại, vậy... dưới này thật sự có Hỏa Long à?

- Không nên nói lung tung.

Người này sắc mặt lập tức trở nên nghiêm túc, cảnh cáo:

- Nơi này là nơi bí mật nhất của Linh Vận Môn, về chuyện Lão tổ Hỏa Long quyết không được đề cập với bất kỳ ai.

Hơn nữa, ngươi tốt nhất cũng không được đề cập tới, nếu chọc giận lão tổ Hỏa Long sẽ giáng tội xuống dưới, ngươi cũng gánh không nổi.

Trước đó ta đã nghengươi nói chuyện với chưởng môn rồi, hai người trong phòng giam kia chính là ví dụ đấy.

Vẻ mặt Sở Mặc như đang nghe dạy bảo:

- Tiền bối có thể kể chút chuyện của hai người kia cho ta nghe không?

Ta cảm thấy họ thật đáng thương.

- Đáng thương?

Người này cười cười một tiếng:

- Ngươi cơ bản là không biết năm đó xảy ra chuyện gì lại còn nói họ đáng thương?

- Ta... ta chưa từng nghe nói tới bao giờ.

Sở Mặc yếu ớt nói.

- Ngươi đương nhiên là chưa nghe nói rồi, bởi vì đây là chuyện gièm pha lớn nhất ở Linh Vận Môn!

Năm đó người biết chuyện này đều bị hạ phong khẩu lệnh, bây giờ kỳ hạn phong khẩu lệnh tuy là đã qua nhưng chuyện này cũng đã biến mất trong dòng sông lịch sử chảy vô tận của Linh Vận Môn rồi.

Người này thản nhiên nói.

- Vậy tiền bối có thể nói cho ta nghe một chút không?

Sở Mặc với vẻ mặt ham học hỏi.

- Thôi được, hôm nay cho ngươi được mở mang kiến thức.

Người này bị thái độ cung kính của Sở Mặc làm cho vui vẻ, hơn nữa cũng đang nhàm chán nên nói chuyện với Sở Mặc.

- Hai người này một người tên là Tiếu Vạn Quân, một người tên là Lý Phương Trung, nói về bối phận thì đều là sư bá của ta.

Năm đó hai người họ sánh với chưởng môn Phong Bất Biến sư bá được xưng thành Tam anh Linh Vận, cũng coi như là thiên tài kinh tài tuyệt diễm....

Tu sĩ cảnh giới Nguyên Anh ở Linh Vận Môn luôn luôn là người đệ nhất ở Phong gia này, thân phận bí ẩn ít người Linh Vận Môn biết.

Tên này biết khá nhiều bí mật.Sở Mặc nghe y kể cùng với cách nói của Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Dung chứng minh qua lại, phát hiện ra chuyện do Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung nói đa phần đều là thật.

Duy nhất có chuyện không khớp cũng là chuyện ba người cùng nhau thăm dò hắc lao này.

- Hai người Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung năm đó tuy là cùng sư bá Bất Biến được xưng là Tam anh Linh Vận nhưng trên thực tế hai người này đều không để sư bá Bất Biến vào mắt.

Theo họ, vị trí trưởng môn khẳng định là một trong hai bọn họ.

Vấn đề duy nhất là thân phận của sư bá Bất Biến là thiếu chủ của của Linh Vận Môn.

Cho nên haingười họ đã muốn hại chết sư bá Bất Biến.

Vì thế giật dây sư bá Bất Biến cùng nhau đi thăm dò hắc lao này, sau đó lại giật dây sư bá Bất Biến đi động vào cái chén kia...

Sở Mặc nghe thế, trong lòng âm thầm run rẩy, tự nhủ thật đúng là ông nói ông có lý, bà nói bà có lý.

Cách nói của hai bên vừa khéo lại hoàn toàn ngược nhau.

- Bọn họ tại sao lại có thể như vậy?

Trong lòng Sở Mặc nghĩ tiếp, ngoài miệng lại là giọng điệu thay Phong Bất Biến thể hiện sự bất công.Người kia gật đầu, thở dài một tiếng:

- Cho nên nói chuyện này năm đó, chính là chuyện gièm pha lớn nhất ở Linh Vận Môn, trăm ngàn năm qua đều chưa hề có chuyện như này.

Anh em trong nhà bất hòa đó!

Bọn họ tính kế sư bá Bất Biến nhưng sư bá Bất Biến cũng không phải đồ ngốc, một bên phối hợp với họ, một bên ngược lại quay lại tính kế hai người họ!

Bởi vì Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung cũng không biết sư bá Bất Biến vẫn luôn có ước định với lão tổ Hỏa Long.

- ...

Sở Mặc không biết nên nói gì.Người đó lại nói:

- Sư bá Bất Biến khi đó tuy là thiếu chủ cao quý nhưng nếu muốn trở thành chưởng môn thì nhất định phải xử lý Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung.

Nhưng bởi vì nhớ chút tình đồng môn nên vẫn không xuống tay với họ, ai biết lúc đó họ lại tự mình tới cửa.

-----o0o-----

Chương 913: Hỏa Long (1)

Chương 913: Hỏa Long (1)

Khóe miệng Sở Mặc giật giật, nói:

- Cho nên chuyện này mới được cho là chuyện gièm pha lớn nhất ở Linh Vận Môn, không người nào dám nhắc tới, phải không?

- Đúng vậy, bởi vì sư bá Bất Biến... khụ khụ...thật ra cũng không coi ra gì cả, không thể để người khác muốn hại ngươi mà ngươi lại thờ ơđược?

Người này nói xong sau đó nói tiếp:

- Lại nói, sư bá Bất Biến đã xem như hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi, cũng không thật sự đưa họ vào chỗ chết.

Nếu không, họ làm sao có thể kéo dài hơi tàn đến ngày hôm nay?

- Nói cũng đúng.

Vẻ mặt của Sở Mặc tức giận nói:

- Thiệt cho ta lúc đó còn thương hại họ, đưa cơm đưa đồ ăn cho họ, không thể tưởng được họ lại là người như thế, thật sự là đáng chết.

- Aiz, chuyện của mấy trăm năm trước rồi, hai người kia bị hành hạmấy trăm năm, sư bá Bất Biến từ lâu đã phi thăng lên Tiên giới, họ coi như là đã nhận lấy sự trừng phạt ở nơi này rồi.

Người đó lắc đầu cười:

- Cho nên nhớ kỹ, về sau nhất định không được dễ dàng tin tưởng bất cứ ai!

Trên con đường tu hành này, nhân từ rồi thông cảm đều giả dối cả, chỉ có ích lợi mới là vĩnh hằng!

Người này nói xong nhìn Sở Mặc lắc đầu:

- Ôi, ta với tiểu tử ngươi nói nhiều như vậy làm gì chứ?

Thôi, ngươi tiếp tục ở đây chờ.

Ta tiếp tục giả vờ chết... con mẹ nó, cũng không biết tên khốn Lục Thiên Minh kia khi nào mới tới...Người đó nói xong thì tiếp tục quay đầu lại giả vờ bộ dạng như bị phong ấn, nằm ở đó không nhúc nhích.

Sở Mặc nhìn bóng lưng của y, do dự một chút, trong lòng thở dài: Thật xin lỗi, tuy là ngươi có thể cũng không phải là người hung ác, tuy là giữa chúng ta chỉ có lập trường bất đồng thôi nhưng cũng là do ngươi muốn giết ta.

Ta cũng chỉ có thể ra tay trước mới chiếm được lợi thế thôi.

Hơn nữa... nếu không giết ngươi, tiếp theo tất cả mọi chuyện ta cũng không thể làm.

Nghĩ thầm trong lòng, Sở Mặc lập tức phát ra một luồng khí tức cường đại trực tiếp tràn ngập gian nhà tù nhỏ này.Tu sĩ Nguyên Anh giả dạng Phương Lan nằm ở đó hình như phát hiện ra, vừa muốn phản ứng thì đã quá muộn.

Ánh sáng của Thí Thiên chợt lóe, tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ giả dạng Phương Lan nằm đó trong nháy mắt đầu một nơi thân một nẻo!

Tia sáng lóe lên chặt đứt eo người này, vô cùng chuẩn xác chém tu sĩ Nguyên Anh thành hai nửa.

- Ngươi nói đúng, nhất định không được dễ dàng tin tưởng bất cứ ai, nhân từ rồi thông cảm gì đó đều là giả dối!

Sở Mặc nhìn màn máu tanh trong phòng giam, thở dài một tiếng, xoay người rời đi.

Chém tên tu sĩ Nguyên Anh này rồi chỉ sợ Phong Giang Hải rất nhanh sẽ nhận ra. cho nên hành động kế tiếp nhất định phải nhanh.

Chỉ có điều, khi Sở Mặc đi ra khỏi nhà tù này lại thấy Hỏa Long Bôi phía trong không gian lớn kia thì hơi động lòng.

Trong lòng tự nhủ Thương Khung Thần Giám nhắc nhở mình nói Hỏa Long Bôi này có thể thu phục được.

Như thế thì có nên đi thử một chút không nhỉ?

Trong lòng Sở Mặc nghĩ thế, nhanh chóng quyết định luôn.

Phú quý chỉ có thể có được từ trong gian khó!Tuy là còn chưa rõ Hỏa Long Bôi này cụ thể có tác dụng gì nhưng nó là một bảo vật vô cùng cường đại, điều này thì không thể nghi ngờ.

Sở Mặc bay thẳng đến phía Hỏa Long Bôi kia.

Khi bay lên giữa không trung thì cảm giác được một luồng khí tức cường đại phát ra từ trong Hỏa Long Bôi.

Tiếp đó, luồng thần niệm lạnh như băng và hùng mạnh đánh thẳng vào trong tinh thần của Sở Mặc:

- Trên người của ngươi có khí tức của ngũ hành, Phong Hàn Thủy quả nhiên là không lừa ta, ngươi chính là người đã ước định với hắn năm đó, người được phái tới cứu ta khỏi đây đúng không?Trong lòng Sở Mặc lập tức cả kinh, thầm nghĩ: Phong Hàn Thủy là ai?

Chẳng lẽ là lão tổ khai sơn của Linh Vận Môn này?

Còn nữa, những lời này của nó là có ý gì?

Cái gì mà ước định năm đó phái tới cứu nó khỏi nơi này?

Cũng may phản ứng của Sở Mặc cũng cực nhanh, hắn lập tức thản nhiên nói:

- Ta tới cứu ngươi rời khỏi đây là không sai, nhưng không liên quan gì tới Phong Hàn Thủy cả, Hỏa Long, ngươi bị người ta lừa rồi!

- Cái gì?

Thần niệm lạnh như băng kia nháy mắt đã bắt đầu luống cuống phátra sự dao động, gần như là muốn cho Sở Mặc – người tương đối yếu ớt thấy được tinh thần thức hải sắp sụp đổ.

Ở thời khắc mấu chốt, trong thân thể của Sở Mặc truyền tới một sức mạnh thần bí, một tia hào quang kim sắc chợt lóe lên.

Lập tức đuổi uy áp mạnh mẽ đến cực hạn của Hỏa Long ra khỏi tinh thần của Sở Mặc.

Sở Mặc trong nháy mắt đó dường như cảm nhận được trong thần niệm của Hỏa Long truyền ra một sự sợ hãi rất mạnh.

- Ngươi... ngươi là?

Thần niệm của Hỏa Long trở nên nghi ngờ không yên, thậm chí không dám lần nữa trực tiếp để thần niệm đi vào trong tinh thần thức hải của Sở Mặc mà hóa thành thanh âm, phát ra trong không gian thật lớn này.

Sau đó, Hỏa Long không đợi Sở Mặc trả lời đã trực tiếp từ trong Hỏa Long Bôi hiện ra thân hình của mình.

Đó là một con Hỏa Long thân hình hơn vạn trượng, cả người hừng hực lửa đang thiêu đốt.

Màu đỏ sậm kia tràn trề màu sáng bóng, trong ngọn lửa ẩn hiện ánh sáng lạnh lẽo như kim loại.Đầu của Hỏa Long ngẩng lên thật cao, một đôi long nhãn rất lớn nhìn chăm chú vào thân hình của Sở Mặc - có thể coi như giống con kiến khi so với nó.

- Ngươi rất kỳ lạ.

Miệng Hỏa Long phun ra tiếng người, nhìn chăm chú vào Sở Mặc:

- Trên người của ngươi tại sao lại có thể có khí tức như này?

Hay là... ngươi là tộc nhân với những người đó?

Nhưng bọn họ... bọn họ không phải đã đi rồi sao?

Đôi mắt lớn của Hỏa Long lóe lên vẻ nghi hoặc, lầm bầm một câu.Sở Mặc vẫn luôn duy trì sự trầm mặc.

Thật ra hắn rất muốn hỏi một câu: Ngươi rốt cuộc biết những gì chứ?

Nhưng hắn biết, cho dù hắn có hỏi thì Hỏa Long này cũng sẽ không nói cho hắn biết.

Nhìn bộ dáng kiêng kỵ kia của nó là có thể biết, đây tuyệt đối là một chủ đề cấm kỵ không dễ dàng đề cập tới.

- Thôi đi, không nghĩ nữa, tiểu tử, ta hỏi ngươi, câu nói ngươi vừa rồi nói là có ý gì?

Gì mà ta bị người ta lừa chứ?

Hỏa Long nhìn Sở Mặc.

Mặc dù không phóng ra long uy về phía Sở Mặc nhưng thân thể to lớn như ngọn núi này vẫn khiến cho người ta có áp lực khó tưởng được.Sở Mặc cũng không ngoại lệ, đương nhiên là có thể cảm nhận được áp lực vô hình này.

Tuy là không ai quy định hình thể càng lớn sinh linh lại càng mạnh nhưng ít ra loại tấn công thị giác này thì không thể tránh được.

-----o0o-----

Chương 914: Hỏa Long (2)

Chương 914: Hỏa Long (2)

- Có ý gì ư?

Ha ha, có ý gì chẳng nhẽ ngươi nghe không hiểu sao?

Ta nói ngươi bị người ta lừa lại còn cam tâm tình nguyện canh giữ ở đây nhiều năm như vậy, thậm chí không tiếc trên lưng cõng cái danh tranh giành môn phái trong Linh giới.

Sở Mặc thản nhiên nói:

- Ta không rõ năm đó các ngươi ước định cái gì nhưng ta gần như có thể xác định ngươi bị lừa rồi!

- Nói bậy!

Thanh âm của Hỏa Long trở lên kích động, thân hình lớn như quả núi kia chợt lung lay, vô cùng đáng sợ:

- Phong Hàn Thủy coi ta giống như thần linh, làm sao hắn dám lừa gạt ta!

- Ha ha.

Sở Mặc cười lạnh một tiếng, không trả lời.

- Ngươi nói thật cho ta!

Cặp mắt to của Hỏa Long nhìn chằm chằm Sở Mặc:

- Nếu ngươi không thể cho ta một câu trả lời hài lòng thì ngươi nhấtđịnh phải chết!

Cho dù ngươi thật sự có quan hệ với những người đó, nhưng ở nơi này, giết ngươi không phải là loài người thì cơ bản là không phải vấn đề.

Sở Mặc nhìn Hỏa Long có bộ dạng ngoài mạnh trong yếu, trong lòng thầm suy nghĩ: Xem ra năm đó tổ tiên của Phong gia có ước định với Hỏa Long, đối với Hỏa Long có ý nghĩa rất quan trọng.

Nghe ý tứ trong lời nói vừa rồi của nó dường như là có liên quan đến tự do của nó.

Nghĩ thầm như thế, trên mặt của Sở Mặc hiện ra một nụ cười thản nhiên:

- Hỏa Long tiền bối, ngài uy hiếp một vãn bối không chút uy hiếpnào đến ngài như vậy hơi mất thể diện đó.

- Đừng nói những thứ vô dụng nữa, bây giờ ta chỉ muốn biết ngươi dựa vào đâu mà nói người Phong gia lừa gạt ta?

Thanh âm của Hỏa Long lạnh dần, thân thể bắt đầu muốn đứng lên, vảy sáng bóng lóe lên ánh kim loại kia trên mỗi một mảnh ẩn chứa năng lượng và sát khí rất lớn.

- Được, ngươi đã muốn biết là tại sao ngươi lại bị lừa thì...

Sở Mặc trầm ngâm, sau đó nói:

- Rất đơn giản, ngươi nói lại ước định năm đó của các ngươi với ta một lần, bao gồm cả lý do sinh linh hùng mạnh như ngươi tại sao lạixuất hiện ở chỗ này.

Sở Mặc nói xong, nhìn Hỏa Long dường như đang muốn tức giận thì thản nhiên nói:

- Nếu ngươi thật sự muốn lần nữa có được tự do thì nên thành thật mà nói cho ta biết, Hỏa Long tiền bối à, mấu chốt để cứu ngươi là người có khí tức ngũ hành đúng không?

Như vậy thì cho dù ta có phải người do Phong Hàn Thủy phái tới hay không thì hẳn là ta cũng có thể cứu ngươi ra ngoài, có đúng không nào?

Hỏa Long nghe xong cũng không khỏi ngây người sửng sốt, lập tức nghĩ đến dường như thật sự là như thế.

Tâm trạng bực bội của nó trongnháy mắt đã bình tĩnh lại.

Hỏa Long mắt lạnh nhìn thoáng qua Sở Mặc sau đó nói:

- Được, ta có thể kể cho ngươi chuyện năm đó, nhưng ngươi phải thề nhất định phải mang ta rời khỏi đây.

- Ta sẽ dẫn ngài rời khỏi đây, nhưng mà ta cũng cần biết từ đầu đến cuối của chuyện này, ngài nhất định phải thề, ngài nói đều là sự thật, không được lừa ta.

Sở Mặc nói:

- Ta cũng không muốn cứu một sinh linh hùng mạnh lại vô cùng hung ác rời khỏi nơi này.Hỏa Long trầm mặc một lúc, sau đó chậm rãi nói:

- Được rồi, ta có thể thề.

Sau đó, Hỏa Long dùng tôn nghiêm của Long tộc để thề bản thân sẽ không lừa gạt Sở Mặc, mỗi một câu nói đều là lời nói thật.

Lúc này Sở Mặc mới yên lòng.

Thật ra trong lòng hắn cũng có tính toán khác nữa.

Hắn ở Linh giới này căn cơ chưa vững, thế đơn lực cô.

Nếu như có thể có một con Hỏa Long vô cùng hùng mạnh giúp đỡ trấn thủ thì hắn thậm chí có thể mang mấy người Diệu Nhất Nương đến bên mình, sauđó có thể yên tâm đứng ra tổ chức một thế lực.

Không cần e ngại bất cứ ai uy hiếp nữa.

Bởi vì dựa vào Hỏa Long thì ở nơi Linh giới này hẳn là không có bất kỳ sinh linh nào là đối thủ của nó.

Cho nên, Sở Mặc muốn lừa Hỏa Long đi theo mình.

Hỏa Long nhìn Sở Mặc, trầm giọng nói:

- Ta vì một vài nguyên nhân nên bị phong ấn trong cái chén này.

- À?

Sở Mặc nhìn Hỏa Long, trong lòng suy nghĩ: rốt cuộc là lý do gì có thể trực tiếp phong ấn một con rồng hùng mạnh như này ở trong một cái chén rượu?

- Đây là một việc làm cho người ta vừa tức giận vừa đau khổ... còn là một chuyện cũ rất xấu hổ.

Hỏa Long lúc nói những lời này thì đôi mắt rồng to đùng kia hiện ratia sáng khủng bố dữ tợn.

Sau đó, Sở Mặc từ miệng Hỏa Long nghe được một bí mật năm xưa.

Vốn là Hỏa Long sinh ra ở Thiên giới, là một thành viên trong Long tộc.

Lúc còn trẻ, ở trong Long tộc thậm chí là trong toàn bộ Thiên giới cũng có được tiếng tăm không nhỏ.

Bình thường, thời điểm Hỏa Long đạt tới tuổi trung niên cũng là thời điểm nó bước lên đỉnh cao "Nhân sinh" ( =đời người, nhưng vì là rồng nên để trong ngoặc kép).

Nhưng mà ngày đó cũng vì một cuộc đấu mà phải ngừng lại.

- Đó là một đối thủ hùng mạnh, ta tuy là rất hận hắn, hận không thểbầm thây hắn thành vạn đoạn nhưng lại không thể không thừa nhận hắn rất lợi hại!

So với ta còn lợi hại hơn nhiều.

Hỏa Long trầm giọng nói:

- Cơ thể của hắn dũng mãnh hơn cả thân thể của Long Tộc.

Chỉ bằng sức mạnh của thân thể mà ta đã hoàn toàn không phải là đối thủ của hắn rồi.

Ta vận dụng Thần Thông, kết quả là... một nữ tử xinh đẹp bên cạnh người kia Thần Thông mạnh mẽ đến mức làm ta phải tuyệt vọng.

- Bọn họ đều là người của Thiên giới à?

Sở Mặc hỏi.

- Không biết, ta chỉ biết là họ hẳn là người yêu của nhau.Vẻ mặt Hỏa Long buồn bực, nói:

- Sau khi ta chiến bại, bọn họ cũng không giết ta mà lấy một chén rượu ra, phong ấn ta vào trong chén, khi uống rượu... cũng không cần hâm rượu nữa!

Chết tiệt!

Ngươi có biết họ đáng hận như nào không?

Hỏa Long không nhịn được bắt đầu gầm thét.

Khóe miệng Sở Mặc giật giật nhưng trong lòng không nhịn được bắt đầu tưởng tượng ra hình ảnh khi đó.

Một con cự long (rồng lớn) hơn vạn trượng, toàn thân lửa thiêu đốt nhìn vô cùng uy mãnh nhưng lại bị hai người đánh bại, phong ấn trongchén rượu vì để không phải hâm rượu nữa...

Chuyện này... thực sự là rất ngông cuồng, rất khí phách.

Nhưng mà Sở Mặc chắc chắn sẽ không biểu hiện tâm tư này trước mặt Hỏa Long.

Trên mặt hắn xuất hiện vẻbất bình tức giận, nói:

- Thật sự là đáng hận!

- Đôi nam nữ chết tiệt đó sau khi phong ấn ta rồi cũng gặp báo ứng.

Trên mặt của Hỏa Long hiện ra vẻ hả lòng hả dạ, nói:

- Không lâu sau đó, họ gặp phải cường địch khó lường, ha ha ha.

Nam nhân bị trọng thương gần chết, nữ nhân kia thì bị bắt....

Sở Mặc không nghĩ tới chuyện lại xuất hiện biến chuyển như thế, tạm thời không biết nói gì.

Đồng thời trong lòng đã hơi tò mò về thân phận của đôi nam nữ kia, tại sao lúc đó họ lại gặp phải cường địch?

-----o0o-----

Chương 915: Nguồn gốc của Hỏa Long Bôi

Chương 915: Nguồn gốc của Hỏa Long Bôi

Lẽ ra có thể thuận tay phong ấn một con Hỏa Long như thế, cho dù là ở Thiên giới cũng tuyệt đối không phải là hạng người vô danh tiểu tốt được.

Hỏa Long tự nói:

- Coi như hai người kia cũng có lương tâm, vào lúc mấu chốt ném cái chén đang phong ấn ta ra khỏi Thiên giới, sau đó... ta ở trong cáichén chết tiệt này một đường xuyên thẳng qua Tiên giới, cuối cùng rơi xuống Linh giới.

Sở Mặc thế mới biết được lai lịch chính xác của con Hỏa Long này.

- Sau khi tới Linh giới rồi ta bị phong ấn trong chén này rất nhiều năm, không thể lấy được tự do.

Cho đến một ngày ta gặp một tu sĩ của Linh giới.

Hỏa Long nói.

- Hả?

Là lão tổ khai sơn của Linh Vận Môn – Phong Hàn Thủy à?

Sở Mặc hỏi.Hỏa Long lắc đầu:

- Không, là tên tu sĩ khác.

Tên tu sĩ đó chỉ có thực lực Kim Đan kỳ thôi...

Nói xong, Hỏa Long liếc Sở Mặc một cái:

- Không khác gì cảnh giới bây giờ của ngươi, nhưng lại vọng tưởng muốn ta nhận hắn làm chủ nhân, bị một mồi lửa của ta đốt chết tươi.

- ...

Sở Mặc không nhịn được liếc mắt, thầm nghĩ trong lòng: Đây là đang nhắc nhở ta à?

Hỏa Long nói tiếp:

-

Sau này, lại có mấy tu sĩ tới nơi này, nhưng mà tâm tư hơn nửa là không sạch sẽ, trong lòng mong muốn không phải là giúp ta giải phong ấn mà tất cả đều nghĩ phải làm thế nào mới có thể thu phục được ta.

Ha ha, đám kiến kia thật là ngu ngốc!

Cho dù ta bị phong ấn bên trong chén rượu này chẳng lẽ bằng vào chúng là có thể thu phục được sao?

Sở Mặc nhìn Hỏa Long, trong lòng nghĩ nó nói cũng có lý.

Dù sao, một con rồng hùng mạnh như vậy làm sao có thể dễ dàng bị thu phục?

Chỉ sợ là ở Thiên giới cũng không có bao nhiêu người có thể đánh bại nó được?

Như thế, Thương Khung Thần Giám vì sao lại nhắc nhở ta... có thể thu phục nó chứ?

-

Sau này, Phong Hàn Thủy đến được nơi này.

Hắn cũng chẳng khác gì những tên tu sĩ muốn thu phục ta, nhưng mà hơn người khác một chút là lúc đó hắn nhìn ra sự cường đại của ta.

Hỏa Long nói đến đây, ánh mắt hiện ra vài phần đắc ý, nói tiếp:

- Vì thế trước tiên hắn ở đây, bỏ qua ý định thu phục ta, ngược lại lại thành người hầu của ta.

"Vì thế nên ngươi mới bị lừa?"

Trong lòng Sở Mặc nghĩ thế, ngoài miệng lại không hề nói gì.

Hắn đã nhìn ra tính tình của Hỏa Long này rất kiêu ngạo, cũng rất ngạo mạn.

- Ta ước định với hắn, ta có thể giúp hắn thủ hộ môn phái này, sauđó truyền cho hắn một ít công pháp.

Để báo đáp, nhất định một ngày nào đó trong tương lai hắn phải phái một người có khí tức ngũ hành đến trợ giúp ta giải phong ấn.

Hỏa Long nói đến đây nhìn về phía Sở Mặc:

- Trên người của ngươi có khí tức ngũ hành, chẳng lẽ ngươi thật sự không phải là người hắn phái tới cứu ta hay sao?

Sở Mặc nhìn thoáng qua Hỏa Long như nhìn một đứa ngốc:

- Ngươi cảm thấy có thể không?

Thân là một thành viên Long tộc trong truyền thuyết, chẳng lẽ chính ngươi lại không biết rõ, trên đời này có bao nhiêu người mang khí tức ngũ hành?-...

Hỏa long lập tức nghẹn lời.

Nó đương nhiên biết, trên đời này rất ít người có khí tức ngũ hành!

Tu sĩ như vậy ít nhất thì trong trí nhớ truyền thừa của nó chưa hề xuất hiện.

Có thể đây cũng là toàn bộ lý do chống đỡ nó sống tới ngày nay... cũng là hy vọng duy nhất.

Vì thế, một con rồng cao ngạo như vậy không thể không cúi cái đầu ngạo mạn của mình để đàm phán với tu sĩ như con kiến trong mắt nó,cũng đem toàn bộ hy vọng của mình ký thác trên người người kia.

Nghĩ tới bản thân nó đợi nhiều năm như vậy, đến cuối cùng lại bị người kia lừa, sâu trong nội tâm của Hỏa Long dâng lên một cảm xúc vô cùng tức giận.

Mở miệng rồng cực lớn muốn gầm lên một tiếng tức giận.

Sở Mặc vừa nhìn thấy thì vội vàng kêu nó ngừng:

- Ngừng... ngừng, ngài đừng vội kêu lên như vậy, ta nhất định sẽ giải phong ấn.

Tuy là Phong Hàn Thủy lừa ngài nhưng ta lại không lừa ngài đâu!

Hỏa Long tiền bối, ta cảm thấy giữa chúng ta... có thể nói chuyện một lần cho thật tốt.Hỏa Long ngậm miệng lại, sau đó trừng mắt rồng to bự nhìn Sở Mặc:

- Tiểu tử, ngươi không phải cũng có ý tưởng giống mấy người đó chứ?

Ngươi hẳn là phải hiểu cho dù bây giờ ta bị phong ấn trong cái chén này nhưng nếu muốn giết ngươi cũng rất dễ dàng.

Sở Mặc gật đầu:

- Đương nhiên, ngài nói rất đúng, nhưng mà nếu chỉ có vậy thì chỉ sợ ngài vĩnh viễn mất đi cơ hội tự do thôi.

Ít nhất, đợi người tiếp theo mang trên mình khí tức ngũ hành không biết cần bao nhiêu năm nữa, thậm chí có thể là... còn lâu mới tới được.

Ngài nói xem có đúng không?Hỏa Long trầm mặc, bên trong đôi mắt rồng không ngừng lóe ra tia sáng, như đang ngẫm nghĩ.

Thật lâu sau, Hỏa Long mới chậm rãi nói:

- Ngươi nói đúng.

Dừng một chút, Hỏa Long giảm thanh âm, nói:

- Cái tên đáng chết kia thật sự là hắn lừa gạt ta, tu sĩ thân mang khí tức ngũ hành trên đời khó tìm, thậm chí có thể nói là ít tồn tại.

Ta bị phong ấn nhiều năm nên đầu óc có chút không linh hoạt.

- Đúng vậy đó, ngài xem như vậy có được không.

Sở Mặc ngẩng đầu cố gắng làm cho ánh mắt của mình chân thành một chút.

Đối mặt với con quái vật lớn này, nói không có chút nào sợ sệtlà không thực tế, mấu chốt là còn phải lừa đó đi theo mình.

Thật ra thì cũng không phải là lừa gạt.

Nếu con Hỏa Long này không có vấn đề quá lớn thì...

Sở Mặc có thể đồng ý để cho nó tự do.

- Ngươi nói đi.

Hỏa Long nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc nói:

- Đầu tiên, ta muốn biết như thế nào mới có thể gỡ bỏ phong ấn của ngươi?- Ách, chuyện này...

Hỏa Long trầm ngâm một chút, tiếp theo có chút phẫn hận nói:

- Ta nhớ ra rồi, cởi bỏ phong ấn của ta chẳng những cần khí tức của Ngũ hành... hơn nữa còn cần có cảnh giới Đại La Kim Tiên nữa.

- ...

Sở Mặc lập tức không biết nên nói gì nhìn Hỏa Long, lâu sau mới giật giật khóe miệng nói:

- Bây giờ ta rất muốn biết năm đó Lão tổ khai sơn của Linh Vận Môn này rốt cuộc nói với ngài cái gì, ngài tin tưởng hắn sẽ phái người tới cứu ngài chứ?

Sự dữ tợn trong mắt Hỏa Long dần biến mất, có chút xấu hổ nói:

- Là tự ta không suy nghĩ kỹ... năm đó, đối với đôi nam nữ phong ấn ta đang lúc gặp nguy cơ mới tung ta ra, nữ tử kia lúc đó còn nói một câu.

- Hả?

Sở Mặc nhíu mày.

- Nàng ta nói sớm muộn gì cũng có một ngày ta sẽ có được tự do.

Phong ấn của ta trong khoảng thời gian này coi như là sự trừng phạt nho nhỏ...

-----o0o-----

Chương 916: Đạt được nhất trí

Chương 916: Đạt được nhất trí

Hỏa Long có chút không tình nguyện nói:

- Cho nên sau khi gặp được Phong Hàn Thủy ở Linh giới, hắn nóivới ta một ngày trong tương lai hắn nhất định sẽ phái người tới cứu ta.

Khi đó ta nhớ lại... nhớ tới lời nói của nữ tử kia... cảm thấy người này là muốn tới cứu ta thật.

- Vì thế ngươi tin lời của hắn luôn?

Sở Mặc vẫn có chút khó tin nhìn Hỏa Long:

- Chẳng lẽ ngài không biết thế giới này... cơ bản là không có tu sĩ có cảnh giới Đại La Kim Tiên sao?

- Ta... ta đương nhiên biết!

Hỏa Long trừng mắt, sau đó nói:

- Nhưng cái chén phong ấn ta này có thể được mang tới Thiên giới.- Một khi đã như vậy, năm đó người kia sao lại không mang cái chén này rời khỏi đây?

Sở Mặc hỏi.

- Trừ phi là người có khí tức Ngũ hành, nếu không cơ bản là không thể đụng vào cái chén này được.

Hỏa Long càng nói càng buồn bực, thanh âm cũng càng nhỏ đi.

Sở Mặc nghe thế không nhịn được cười, cảm thấy năm đó Hỏa Long quá đơn thuần nên mới bị Phong Hàn Thủy lừa.

Cái gọi là hy vọng càng lớn thì thất vọng càng nhiều, thật ra chính là đạo lý này.

Lúc đó Hỏa Long rất khát vọng có thể được tự do, sau khi liên tiếp giết chết những tusĩ nhăm nhe nó thì lại gặp Phong Hàn Thủy ăn nói khéo léo, kết quả là bị triệt để lừa dối.

Bây giờ suy nghĩ một chút, Phong Hàn Thủy cũng thật là mạng lớn, may mắn cũng quá nhiều.

Vượt qua đầu óc không linh hoạt của Hỏa Long năm đó, nhớ tới lời nói người phong ấn nó năm đó, sau đó, ma sui quỷ khiến thế nào lại đồng ý điều kiện của đối phương.

- Ta muốn giết hết người ở đây!

Lúc này, Hỏa Long cũng đã hiểu hết tấtcả, không nhịn được muốn vùng lên.Sở Mặc lập tức hoảng sợ, trong lòng tự nhủ một môn phái như vậy làm sao chống lại sự giận dữ của ngài được?

Vội vàng nói:

- Thật ra người kia tuy là lừa ngài nhưng ngài cũng đâu có tổn thất gì, hơn nữa, nếu không phải hắn lừa ngài, thành công sáng lập ra một môn phái ở đây thì hôm nay ta cũng không chắc sẽ ở nơi này.

Ngài nói xem có đúng không?

- Ngươi nói... cũng hơi có lý.

Hỏa Long trừng mắt bự nhìn Sở Mặc, sau đó thân hình dần thu nhỏ lại.

Cuối cùng, thu nhỏ thành khoảng một trượng, bao quanh Hỏa Long Bôi.

Lúc này mới đột nhiên nhớ tới ý đồ đến đây của Sở Mặc, hỏi

- Ngươi tại sao lại có mặt ở đây?

Chẳng lẽ ngươi là đệ tử của LinhVận Môn?

Nói xong, Hỏa Long bỗng nhiên nhớ ra, nói tiếp:

- Không đúng, ngươi không phải đệ tử của Linh Vận Môn, ngươi còn giết người của họ... vậy vì sao ngươi còn phải nói đỡ cho họ?

Thừa dịp ta tức giận hoàn toàn tiêu diệt môn phái này không phải tốt hơn sao?

Hỏa Long thật ra cũng không quá ngu ngốc.

Giống như Sở Mặc nói vậy, năm đó nó đồng ý với Phong Hàn Thủy che chở môn phái này đối với nó mà nói thật ra cũng không có gì tổn thất.

Nhiều nhất là cảm giác phẫn nộ sau khi biết bị lừa thôi, bởi vì cho dù Phong Hàn Thủy không lừa nó thì cho tới hôm nay nó cũng không có thay đổi gì.Theo như lời Sở Mặc, năm đó Phong Hàn Thủy nếu không lừa nó thì hôm nay Sở Mặc cũng không chắc sẽ xuất hiện ở đây.

Tất cả là do trời định rồi.

Sở Mặc cười cười:

- Ta cùng với một vài người ở môn phái này là kẻ địch thì đúng, nhưng cũng không phải toàn bộ môn phái đều đáng chết, hơn nữa, trong môn phái này còn có người ta nhất định phải cứu.

Trong nháy mắt Hỏa Long động đậy nhìn Sở Mặc, sau đó nói:

- Ngươi thân có khí tức ngũ hành, nhìn qua thiên phú trác tuyệt, tu luyện tới cảnh giới Đại La Kim Tiên hẳn là không thành vấn đề.

Ngươinói điều kiện đi, phải như thế nào mới giúp ta giải phong ấn?

- Ta hy vọng ngài có thể giúp ta bảo vệ người thân của ta, để báo đáp, ta sẽ luôn mang theo ngài, tiến vào Tiên giới và Thiên giới, để tu vi của ta ngày nào đó tăng tới cảnh giới Đại La Kim Tiên thì nhất định sẽ gỡ bỏ phong ấn cho ngài, để ngài được tự do.

Sở Mặc nghiêm túc nói:

- Ta có thể thề.

Hỏa Long nhìn Sở Mặc, suy tư một hồi, gật gật đầu, nói:

- Ta có thể đồng ý với ngươi, nhưng bây giờ ta bị phong ấn trong chén rượu này, không thể rời quá xa khỏi nó được.Sở Mặc nhìn Hỏa Long:

- Xa nhất có thể là bao nhiêu?

Hỏa Long ngẫm nghĩ một chút, nói:

- Nhiều nhất là một trăm ngàn trượng!

Một trăm ngàn trượng, vậy là đủ rồi!

Khoảng cách này vừa vặn có một môn phái nhỏ có lãnh địa khá lớn, cũng đủ bảo vệ những người bên mình rồi.

Nghĩ vậy, Sở Mặc lại hỏi:

- Đúng rồi, Hỏa Long tiền bối, bây giờ ngài còn có thể phát huy bao nhiêu sức mạnh?

Hỏa Long trầm ngâm một chút, nói:

- Ở Linh giới ta đương nhiên cũng phải chịu áp chế của thiên đạo Linh giới, thân mình ta còn bị phong ấn áp chế, cho nên ở Linh giới, ta nhiều nhất có thể phát huy sức mạnh tương đương với Luyện Thần Kỳ.

Nếu tới Tiên giới rồi, ta hẳn là có thể phát huy sức mạnh Phi Thăng kỳ đỉnh.

- Nếu tới Thiên giới thì sao?

Sở Mặc tùy ý hỏi một câu.

- Tới Thiên giới rồi ta có thể phát huy sức mạnh của Đại La Kim Tiên.

Hỏa Long có phần suy sụp:

- Nếu cởi bỏ phong ấn, tu vi hiện tại của ta hẳn là không khác gì Chân Tiên đỉnh.

- Năm đó lúc ngài bị phong ấn là đang ở cảnh giới Chân Tiên đỉnh sao?

Sở Mặc nhớ tới khí tức tản ra từ trên người Hỏa Long, có thể làm cho tu sĩ Linh giới chịu thua, không nhịn được hỏi.

- Là Chân Tiên kỳ đầu.Hỏa Long trả lời.

Sở Mặc không nhịn được hít một hơi khí lạnh, kinh ngạc nhìn Hỏa Long:

- Nói cách khác, sau khi bị phong ấn, cảnh giới của ngài... còn tăng lên sao?

Hỏa Long có chút xấu hổ há miệng:

- Năm đó hai người phong ấn ta nói tính tình của taquá nóng nảy, hẳn là nên tu tâm dưỡng tính, đối với tu vi mới có lợi...

- Người ta thật ra là đang giúp ngươi sao?Khóe miệng Sở Mặc giật giật, trong lòng càng tò mò hai người tốt bụng kia hơn.

Hoả Long xì một tiếng khinh miệt:

- Ta mới không cần họ giúp!

Ta chỉ muốn tự do!

Tự do!

Trên trán Sở Mặc hơi xám xịt, sau đó gật đầu nói:

- Được rồi, ngài nói cái gì thì là cái đó.

Lúc này tâm tình của Sở Mặc đang tốt, có một người thủ hộ như vậy, cho dù là tất cả cao thủ trên Linh giới cùng nhau công kích thì cũng đủ đảm bảo vô tư không lo rồi.

Sở Mặc cũng không có vọng tưởng để Hỏa Long đi theo hắn, sau đó một đường vượt qua đẩy lui tất cả kẻ thù.

Bởi vì như vậy chẳng những sẽ mất đi quá nhiều cảm tình của Hỏa Long, hơn nữa đối với con đường tu hành của hắn cũng không có lợi ích gì.

Thời gian lâu sẽ thành ỷ lại.Hơn nữa kết thù nhiều quá đối với hắn cũng không phải là chuyện tốt.

-----o0o-----

Chương 917: Tay sai Nguyên Anh

Chương 917: Tay sai Nguyên Anh

Bây giờ đầu tiên là phải giải quyết hết chuyện ở Linh Vận Môn đã.

Có Hỏa Long ở bên cạnh, Sở Mặc có thể nói là vô cùng tự tin.

Sau đó, Hỏa Long lại vào trong chén rượu.

Sở Mặc qua đó cầm chén rượu lên.

Toàn bộ quá trình không hề gặp lực cản và khó khăn nào.

Trong lòng Sở Mặc cuối cùng cũng hiểu vì sao Thương Khung Thần Giám lại nhắc nhở hắn có thể trực tiếp thu phục.

Hoá ra chén rượu này, ngoại trừ tu sĩ có khí tức ngũ hành ra thìngười khác cơ bản là không thể cầm nổi.

Nghĩ vậy Sở Mặc bỗng nhiên có một ý nghĩ quái dị trong đầu:

- Nhìn thế nào thì cũng thấy Hỏa Long Bôi này vì ta mà chuẩn bị?

Nghĩ thế, Sở Mặc không nhịn được cười, cảm thấy mình thật là nghĩ quá kỳ lạ rồi.

Làm sao có thể tất cả chuyện tốt trên đời này đều là của mình chứ?

Sau đó, Sở Mặc không tiếp tục trì hoãn nữa, trực tiếp phi thân ra bên ngoài hắc lao.Khi hắn đi ngang qua hai gian nhà tù kia, Hỏa Long bỗng nhiên truyền âm cho hắn:

- Tiểu tử, hai người kia, muốn cứu họ không?

Để họ làm tay sai của ngươi?

- Vậy mà cũng có thể sao?

Sở Mặc có chút kinh ngạc.

Trong lòng hắn vốn đã tính toán sẽ cứu hai người này ra ngoài rồi nhưng không phải ảo tưởng không thực tế là để cho hai người Nguyên Anh cường đại này... làm tay sai của hắn, mà là muốn làm cho Linh Vận Môn thêm loạn thôi.

- Đương nhiên!Hỏa Long có chút kiêu ngạo đáp:

- Đây là vinh hạnh của bọn họ!

Nó sau này còn phải trông cậy vào Sở Mặc giải khai phong ấn nữa, giờ phút này đương nhiên là muốn biểu hiện ra chút giá trị của mình.

- Nếu có thể thì... ta đương nhiên là sẵn lòng!

Sở Mặc truyền âm trả lời.

Phong ấn của hai người này thật ra Sở Mặc cũng có thể cởi bỏ.

Hai tu sĩ cảnh giới Nguyên Anh đỉnh ở Linh giới gần như là sự tồn tại cao nhất.

Tồn tại như vậy, đừng nói là làm tay sai, cho dù là làm khách ngồi cho mình cung phụng thì Sở Mặc cũng vô cùng vui vẻ.

- Được, xem ta đây!

Hỏa Long truyền âm trả lời rồi không thấy động tĩnh.

Lúc này, trong hai gian phòng giam, hai người Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung cũng đã thấy Sở Mặc trở về.

Trong lòng hai người đều cảm thấy vô cùng khiếp sợ.

Bởi vì vừa rồi, quyền chưởng môn của Linh Vận Môn là Phong Giang Hải mới vội vàng rời khỏi nơi này, không hề dừng lại ở đây.

Gã đi rồi, TiếuVạn Quân và Lý Phương Trung mặc dù không nói chuyện nhưng trong lòng đều cảm thấy lo lắng cho Sở Mặc.Không nghĩ tới tiểu tử này không lâu sau lại đi ra từ bên trong đó.

- Không thể tưởng được ngươi đã lừa được Phong Giang Hải kia, thế nào, tiểu Nữ Oa kia đâu?

Vì sao chưa đi ra cùng ngươi?

Tiếu Vạn Quân đứng ở cửa nhà giam, nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc liếc mắt, trong lòng tự nhủ: Hai người ngu ngốc này, có thể dựa vào việc ta đứng một lúc ở trong này tò mò đánh giá họ vài lần đã có thể kết luận ta không phải là đệ tử của Linh Vận Môn.

Nhưng không ngờ lại không nhìn ra tiểu Nữ Oa kia cơ bản là do một tên đàn ông giả dạng thành.Nhưng cẩn thận suy nghĩ thì cũng không trách được bọn họ.

Lúc người giả dạng Phương Lan đi vào thì nhất định là đi rất nhanh, vội vàng đi vào sâu bên trong, bọn họ làm sao biết chân tướng được?

Không đợi Sở Mặc nói chuyện xong đã nhìn thấy hai người lộ vẻ khác thường.

Lúc này, sắc mặt của Tiếu Vạn Quân bỗng nhiên đại biến, mặt tràn đầy vẻ hoảng sợ.

Cùng lúc đó, trong phòng giam đối diện, Lý Phương Trung cũng vẻ mặt đại biến, kinh ngạc hoảng sợ.Tiếp theo, hai người này đồng loạt làm ra một hành động kinh người, không ngờ tất cả lại quỳ trước mặt Sở Mặc.

Giọng nói của Tiếu Vạn Quân khác biệt một trời một vực với lúc vừa rồi, thanh âm gần như có chút run rẩy:

- Lão già này có mắt không biết thái sơn, mong chủ nhân thứ tội.

- Lý Phương Trung nguyện ý trở thành tôi tớ của chủ nhân, vì chủ nhân cống hiến sức lực.

Lý Phương Trung ở phía đối diện cũng run rẩy nói ra một câu như thế làm người ta khiếp sợ.Sở Mặc mặc dù biết Hỏa Long có thủ đoạn thần bí khó lường nhưng lại không nghĩ tới nhanh như thế, linh hoạt và sắc bén nữa nên lập tức có chút giật mình.

Lúc này, thanh âm của Hỏa Long dương dương đắc ý, vang lên trong tinh thần thức hải của Sở Mặc:

- Thế nào?

Cũng không tệ nhỉ?

- Ngươi nói gì với họ thế?

Sở Mặc nghi ngờ hỏi:

- Bọn họ làm sao lại phản ứng thế này?

- Ha ha, ta nói cho chúng biết ngươi là thiên chi kiêu tử (con trời), người của Thiên giới hạ phàm, bắt họ nhận ngươi là chủ nhân, chẳng những có thể giải khai phong ấn của họ, hơn nữa còn có thể đi theo ngươi cùng nhau phi thăng lên Thiên giới.

Hỏa Long vô cùng đắc ý nói.

- Chỉ đơn giản như vậy sao?

Sở Mặc có chút không dám tin, bởi vì đây gần như không khác gì lừa dối cả.

Tuy là Sở Mặc đích thực là có năng lực này nhưng vấn đề là... năng lực này Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung cũng không biết tới.

- Đúng thế, họ biết là ta thì làm sao lại dám không tin chứ?Hỏa Long kiêu ngạo nói.

Sở Mặc lập tức không biết nên nói gì, sau đó nhìn về phía Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung, trầm giọng nói:

- Các ngươi thật sự bằng lòng nhận ta là chủ nhân?

- Bằng lòng!

- Già này bằng lòng.

Hai người đồng thanh trả lời.

- Tốt lắm, các ngươi dùng bản mạng Nguyên Thần thề đi.

Sở Mặc cũng không dông dài.

Sau đó, Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung đều dùng bản mạng Nguyên Thần để thề vĩnh viễn sẽ không phản bội chủ nhân Sở Mặc.

Lời thề bản mạng Nguyên Thần không thể giả vờ được, một khi vi phạm thì chắc chắn sẽ vạn kiếp bất phục.

Coi như là một lời thề khắc nghiệt nhất của một tu sĩ, người bình thường tuyệt đối sẽ không dễ dàng phát lời thề này.

- Hai người các ngươi lui về phía sau một chút.Sở Mặc nói xong thì lấy Thí Thiên ra.

Lúc này, Sở Mặc bỗng nhiên cảm giác được Hỏa Long Bôi trong ngực phát ra cảm xúc hoảng sợ.

- Thứ này... tại sao lại ở trên người của ngươi?

Hỏa Long không nhịn được kinh ngạc kêu lên.

Sở Mặc không trả lời, vung Thí Thiên lên trực tiếp chém vào cửa của hai gian nhà tù, sau đó thu hồi Thí Thiên lại, lấy hai bình đan dược trên người ra đưa cho hai người Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung.

- Trong hai bình này mỗi bình có một viên đan dược, sau khi ăn vào thì phong ấn của các ngươi sẽ nhanh chóng được gỡ bỏ.

Sở Mặc nói.

- Tạ ơn chủ nhân!

Hai người không nhịn được lại muốn lạy tạ ơn, bị Sở Mặc ngăn lại.

- Các người cũng là sự tồn tại cao nhất của thế giới này, tuy là nhận ta là chủ nhân nhưng không nên dễ dàng quỳ xuống như thế.

Ta càng hy vọng các người có thể nhanh chóng lấy lại sự kiêu ngạo năm đó, lấy lại được phong phạm tu sĩ cao nhất!

Sở Mặc nói.

-----o0o-----

Chương 918: Trốn thoát

Chương 918: Trốn thoát

- Cẩn tuân pháp chỉ của Chủ nhân!

Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung khom người nói, trong mắt đều tràn đầy vẻ cảm kích.

Không trải qua những gì họ gặp phải thì sẽ không hiểu được tâm tình bây giờ của họ.

Bị giam giữ nhiều năm như thế, lại còn phải chịu khổ do phong ấn, vốn cho là không còn bất kỳ hy vọng nào nữa, kết quả tốt nhất là chết già trong hắc lao này.

Sự xuất hiện của Sở Mặc lại cho cuộc sống tối tăm u ám của họ một tia sáng mạnh mẽ nhất.

Hai người Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung đều không chút do dự ăn luôn đan dược trong bình.

Bọn họ hoàn toàn không nghi ngờ Sở Mặc lừa họ, nguyên nhân là vì cơ bản là không cần thiết.

Người có thể làm cho Lão tổ Hỏa Long của Linh Vận Môn tự mình lên tiếng, sẽ có hứng thú giết hai lão già kéo dài hơi tàn này hay sao?

Năm đó thủ pháp của Phong Bất Biến tuy rằng rất cao minh, nhưng vẫn bị sự hạn chế của tu vi.

Do đó, trong mắt Sở Mặc, phong ấn kia cũng không cao minh cho lắm.

Hai viên đan dược đủ để giải được tất cả phong ấn trên người của hai người.Sự thật cũng thật sự là như vậy.

Hai người Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung vừa mới ăn đan dược không bao lâu, trên người đã phát ra sức sống vô cùng lớn.

Làn da khô quắt của họ giống như thần tích, nhanh chóng căng đầy trở lại; sắc mặt xám xịt cũng nhanh chóng trở lên hồng hào.

Từng luồng khí tức cường đại từ trong thân thể của họ không cách nào ngăn cản mà tản mát ra ngoài.

Hai lão tổ Nguyên Anh đã chịu khổ ải bị trấn áp mấy trăm năm, cuối cùng cũng có thể được hồi sinh.Lúc này, Phong Giang Hải vừa mới trở lại nơi bế quan chuẩn bị nhập thần thì chợt ngưng lại, lộ vẻ hoảng hốt.

Thân hình giống như làn khói, trong phút chốc đã biến mất ở nơi bế quan, phi nhanh về phía hắc lao.

Toàn bộ quá trình quả thực nhanh đến không thể tin nổi!

Phong Giang Hải biết đã xảy ra chuyện!

Hơn nữa là chuyện lớn!

Khí tức Nguyên Anh đỉnh này quả thực giống như ngọn đèn trong đêm tối, vô cùng chói mắt.Trên thực tế, trong nháy mắt hai người Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung "sống lại" đó, toàn bộ Linh Vận Môn đều bị kinh động.

Không chỉ loại Nguyên Anh cao nhất như Phong Giang Hải này... cho dù là đệ tử Trúc Cơ, tất cả đều cảm giác được một khí tức làm người ta kinh hãi.

Tu sĩ Kim Đan thì lại càng cảm giác rõ ràng, gần như toàn bộ tu sĩ Kim Đan của Linh Vận Môn trong nháy mắt khí tức cường đại bạo phát ra thì đều run rẩy gần như không thể đứng vững.

Trong nháy mắt Phong Giang Hải bay ra ngoài, toàn bộ Linh Vận Môn hoàn toàn chấn động.

Tất cả mọi người ra khỏi nơi tu luyện, nhìnvề phía hắc lao.

Phong Giang Hải, trên đường tới hắc lao, trong lòng cũng đang suy đoán nguyên nhân hai loại khí tức cường đại này bạo phát.

Trên thực tế, khi gã ở đây cảm nhận được hai luồng khí tức này thì trong lòng cũng đã đoán ra, nhưng gã vẫn không muốn tin.

- Sao có thể chứ?

- Hai người kia đã bị phong ấn ba trăm năm, chỉ còn lại rất ít tuổi thọ thôi... mấy lão già kéo dài hơi tàn này làm sao lại có thể khôi phục lúcnày được?

Trong đầu Phong Giang Hải không ngừng nghĩ, sau đó nghĩ đến người đi vào đưa cơm - Chu Thanh Vân.

Suy nghĩ của gã trong nháy mắt gần như đình trệ, trong đầu dường như bị một tia sét đánh phải.

- Chẳng lẽ là hắn?

Phong Giang Hải gần như thất thanh kêu ra tiếng.

Gã nghĩ tới Lục Thiên Minh!Trong lòng Phong Giang Hải thật ra sớm đã cho rằng bản lĩnh dịch dung của Lục Thiên Minh rất hùng mạnh, nếu không thì tuyệt đối không thể ở Linh Vận Môn lâu như vậy mà không ai phát hiện ra.

Nhưng gã tuyệt đối không nghĩ tới đối phương chẳng những thủ đoạn dịch dung xuất thần nhập hóa mà thậm chí cả khí tức... cũng có thể kiềm chế hoàn mỹ như thế!

Nếu không thì một tu sĩ Kim Đan làm sao có thể tản ra khí tức của Trúc Cơ?

Thậm chí lừa được cả gã!

- Lục Thiên Minh, ta muốn bầm thây ngươi thành vạn đoạn!

Phong Giang Hải nghiếng răng nghiến lợi nhìn về phía hắc lao, trongmắt hiện ra sát khí.

Ầm!

Một tiếng gầm rú rất lớn vang lên bao phủ Phong Giang Hải trong tiếng gầm gừ.

Một khí tức mênh mông phóng lên cao, bay thẳng đến chân trời, sau đó giống như một cái dù lớn bao phủ Linh Vận Môn trong phạm vi mấy ngàn dặm.

Một thanh âm khàn khàn vang lên:

- Tên nhóc Phong Giang Hải, ngươi muốn giết ai?

Vù!

Một thân ảnh phóng lên cao lao thẳng về phía Phong Giang Hải, thẳng tay ra tay với Phong Giang Hải.

Phong Giang Hải trừng mắt muốn lồi cả ra:

- Tiếu Vạn Quân!

- Không biết lớn nhỏ gì cả, gọi là Sư bá!

Tiếu Vạn Quân hét lớn một tiếng, nén giận ra tay.

Một kích này làlửa giận đã đè ép trong 3 trăm năm của ông ta!

Ầm ầm!

Bầu trời Linh Vận Môn vang lên một tiếng sét đánh kinh thiên động địa.

Phong Giang Hải cười lạnh một tiếng:

- Phản đồ Linh Vận Môn có tư cách gì bắt ta phải gọi ngươi là Sư bá?

Khi nói chuyện, Phong Giang Hải đồng thời ra tay!Một chiêu của Nguyên Anh đỉnh không thể coi thường được.

Cho dù Tiếu Vạn Quân trước mắt đã từng là thiên tài hùng mạnh nhất Linh Vận Môn, nhưng, vậy thì sao?

Đó cũng là chuyện ba trăm năm trước rồi!

Phong Giang Hải gã cũng đã trưởng thành trở thành cao thủ tuyệt thế của Linh giới này.

Gã không tin Tiếu Vạn Quân có thể chịu được một chiêu của mình.

Quả nhiên, thân hình của Tiếu Vạn Quân sau khi chịu một chiêu nàythì không ngừng bay ngược về phía sau, trong miệng còn phun ra một ngụm máu tươi, nhìn qua thì bị thương không hề nhẹ.

Phong Giang Hải chẳng qua là lùi về phía sau mấy trăm trượng đã thoát khỏi luồng sức mạnh cường đại kia rồi.

Trên bầu trời gần như cũng bị sức mạnh này đục khoét.

Khóe miệng của Phong Giang Hải mang theo sự khinh thường, cười lạnh nói:

- Tiếu Vạn Quân, ngay cả ngươi may mắn giải được phong ấn thì sao?

Ngươi đã quá không hợp thời nữa rồi!

- Thật sao?

Một giọng nói khác lại vang lên.

Một thân ảnh bay ngang trời mà tới, chính là một thiên tài năm đó của Linh Vận Môn, một trong Tam anh Linh Vận – Lão nhị Lý Phương Trung.

- Ồ!!!

A?

Hai lão bất tử các người không ngờ lại đều trốn thoát, chẳng những giải được phong ấn lại còn khôi phục được chút thực lực.

Không tồi... thật không tồi nha!

Vẻ trào phúng trên mặt Phong Giang Hải càng đậm nét, cười lạnh nói:

- Nếu ta là các người, trong thời gian ngắn lúc nãy đã phải bỏ chạy thật xa rồi, cho tới khi nào hoàn toàn khôi phục thực lực rồi trở về báothù rửa hận cũng không muộn.

Hai lão bất tử các người ở trong lao ngục quá lâu nên đầu óc cũng không linh mẫn nữa rồi sao?

Không ngờ lại ngay lập tức ra tay với ta!

Hôm nay ta sẽ cho các ngươi thấy được cái gì gọi là nhân tài thế hệ mới!

-----o0o-----

Chương 919: Sát thần lại xuất hiện

Chương 919: Sát thần lại xuất hiện

Nói xong, trong thân thể của Phong Giang Hải phát ra một khí thế vô cùng hùng hậu phóng về phía Lý Phương Trung.

Cổ tay hơi động, một thanh trường kiếm xuất hiện trong tay, chém ngang về phía Lý Phương Trung.

Một kiếm kia gần như chém vào hư không, phát ra ánh sáng chóimắt rực rỡ.

- Đi chết đi, lão già này!

Phong Giang Hải rống to.

Lý Phương Trung cũng hồn nhiên không sợ, cười lạnh nói:

- Công pháp của Linh Vận Môn ta còn quen thuộc hơn thế hệ con cháu như các ngươi!

Nói xong, thân hình liên tục lóe lên tránh một kiếm của Phong Giang Hải, sau đó trực tiếp quần chiến với Phong Giang Hải.

Đồng thời, Tiếu Vạn Quân ở một bên cũng lần nữa xông tới.Hai thiên tài năm xưa của Linh Vận Môn liên tục ra tay, cùng nhau giao đấu với nhân tài mới nổi Phong Giang Hải.

- Hai lão già không biết xấu hổ, định hai đánh một à?

Lúc này ở nơi xa lại vang lên một giọng nói, cũng là con của Phong Giang Hải, Thiếu chủ Linh Vận Môn - Phong Hoa.

Đi cùng Phong Hoa còn có rất nhiều trưởng lão và đám cấp cao của Linh Vận Môn.

Lúc này tất cả họ đều nhìn về phía 3 người đang chiến đấu trên không trung, trên mặt đều mang vẻ kinh hãi.Bởi vì trong lòng tất cả mọi người đều có nghi hoặc rất lớn: Hai người cấm kỵ của Linh Vận Môn này rốt cuộc là thoát ra thế nào.

Lúc này đã có rất nhiều người chú ý tới phía hắc lao đang có một người chậm rãi đi tới.

Có mấy tên tu sĩ của Linh Vận Môn ngày đó đi theo Phong Giang Hải cùng tới Thành Cẩm Tú, trong nháy mắt nhìn thấy người đó thì cơ thể không nhịn được run rẩy, trong lòng vô cùng kinh hãi.

Một tên tu sĩ run rẩy thất thanh nói:

- Lục...

Lục Thiên Minh!

Lúc này, rất nhiều người đã nhìn thấy Sở Mặc đang chậm rãi đi tới.

Người lần đầu tiên nhìn thấy Sở Mặc tuy là cũng có thể đã nghe nói đến chiến tích khủng bố của hắn ở Thành Cẩm Tú nhưng dù sao cũng chưa được nhìn thấy tận mắt.

Vì vậy, trong lòng cũng không quá sợ hãi mà nhiều hơn là sự tò mò.

Đương nhiên, còn có căm hận!

Chính là người này đã làm thương vong rất lớn đến Linh Vận Môn họ.

Hắn chính là kẻ địch lớn nhất bây giờ của Linh Vận Môn.Lúc này, Phong Hoa nghiến răng nói:

- Giết hắn!

Người có thể giết hắn sẽ được trọng thưởng.

Thiếu chủ của Linh Vận Môn đã lên tiếng, trọng thưởng trong miệng của y làm mọi người đều động tâm.

Nhưng lúc này lại xuất hiện một trường hợp thú vị, tu sĩ đã từng đi Thành Cẩm Tú, ngoại trừ một số ít đang rục rịch ở ngoài thì còn mấy người ở lại đều mặt tái nhợt, lớn tiếng kêu.

- Lên!

Giết hắn!

- Chính là người này, hắn chính là Lục Thiên Minh, giết hắn báo thùcho đồng môn!

- Giết!

Đám người kia kêu thì to, nghe rất khí thế nhưng lại không ai thực sự ra tay cả.

Ngược lại thì những tu sĩ Linh Vận Môn chưa từng tới Thành Cẩm Tú sau khi nghe thấy Phong Hoa nói thì như ong vỡ tổ... bay thẳng về phía Sở Mặc.

Nhìn qua thì thanh thế rất lớn!Một môn phái cường đại như thế làm sao lại không có cao thủ?

Chỉ riêng tu sĩ Nguyên Anh đã có không ít.

Những người này chưa trải qua chuyện ở Thành Cẩm Tú nên đương nhiên không biết người trước mắt được người ta gọi là sát thần trẻ tuổi này rốt cuộc có bao nhiêu đáng sợ.

Nhưng mà rất nhanh, họ sẽ được biết.

Sở Mặc ngẩng đầu nhìn thoáng qua Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung trên bầu trời.

Hai người kia cố ý làm lớn, không phải quá bất đắcdĩ thì không cho hắn ra tay hỗ trợ.

Đối với hai người họ thì đây là thù riêng của họ.

Cũng là kẻ thù không đội trời chung của họ.

Nếu không thể tự tay báo thù thì trong đạo tâm tất sẽ chịu ảnh hưởng.

Cho nên, cho dù liều mạng lần nữa, bản thân bị trọng thương cũng muốn liều chết giết Phong Giang Hải.

Bởi vì đối với họ, cho dù hôm nay thật sự ngã xuống ở đây cũng còn hơn việc bị nhốt trong hắc lao vô số lần.Nhìn đám tu sĩ trước mắt nhằm vào mình, từng luồng khí tức bay thẳng đến chân trời, khóe miệng Sở Mặc hiện ra nụ cười lạnh như băng, cầm Thí Thiên trong tay.

Mũi đao chỉ xuống đất, Sở Mặc kéo Thí Thiên đi từng bước một về phía đám người kia.

Bước đi của hắn nhìn thì có vẻ chầm chậm nhưng thực tế cũng cực nhanh, gần như là trong chớp mắt, khoảng cách với đám tu sĩ Linh Vận Môn chỉ còn lại hơn ba trăm trượng.

Chút khoảng cách như vậy, đối với những tu sĩ này chẳng qua làchuyện trong nháy mắt thôi.

Lúc này, những tu sĩ đã từng đến Thành Cẩm Tú rốt cục không nhịn được mà lớn tiếng nhắc nhở:

- Cẩn thận... người này rất khủng đấy!

Phong Hoa hung hăng trừng mắt nhìn người vừa nói, thấp giọng nói:

- Các ngươi còn đứng đây làm gì?

Lên... giết hắn đi!

- Vâng... vâng!

Khóe miệng những người này giật giật, trong lòng vô cùng không tình nguyện tiến về phía Sở Mặc.Những tên tu sĩ Nguyên Anh cách Sở Mặc gần nhất kia thấy dáng vẻ của Sở Mặc thì một người trong đó không nhịn được cười lạnh nói:

- Bày ra cái dáng vẻ này dọa ai chứ?

Tiểu súc sinh... can đảm không có nghĩa là có thực lực!

Sở Mặc cơ bản là không trả lời gã mà thuận tay cho một đao!

Rắc!

Tên tu sĩ sơ kỳ Nguyên Anh này vừa dứt lời thì cũng cảm thấy da đầu mình truyền tới một trận tê dại tới tận xương, sau đó thì không biết gì nữa.

Trong nháy mắt thần trí hoàn toàn tiêu tan, dường như là nghe thấy bên người có người hét lên.

Trong lòng tên tu sĩ sơ kỳ Nguyên Anh này còn thấy kỳ lạ: Đây là có chuyện gì vậy?

Trong mắt những người khác, tu sĩ sơ kỳ Nguyên Anh này vừa mới chế giễu một câu, kết quả là cũng không biết thế nào, tốc độ của đối phương không ngờ lại nhanh đến khó tin, một đao rất linh hoạt, sắc bén làm cho họ phải trợn mắt há mồm.

Chỉ một đao, trực tiếp chém tu sĩ Nguyên Anh này từ trên xuống dưới, thành hai nửa!

Từ cơ thể, đến Nguyên Anh... chỉ dùng một đao!

Tất cả những tu sĩ xông lên trong nháy mắt gần như sợ đến choáng váng!

Chấn động đến mức mất đi năng lực tự hỏi.

Sở Mặc dùng một đao bổ đôi một tên tu sĩ Nguyên Anh, thân hình cũng không hề dừng lại chút nào, thuận tay quẹt ngang một cái... một tên tu sĩ Kim Đan đỉnh bay đầu lên tít trên cao, một dòng máu nóng phun ra như suối.

Máu tươi phun lên trời cao sau đó rơi xuống như mưa.Cảnh tượng này thật sự là quá chấn động lòng người.

Cũng hoàn toàn làm chấn động đến thức tỉnh mấy tu sĩ đang ngẩn người ra đó, gào lên công kích về phía Sở Mặc.

Thủ đoạn công kích của họ không thể nói là không linh hoạt sắc bén, không thể nói là không hùng mạnh.

Ít nhất trong Linh giới này còn chưa có tu sĩ Kim Đan đỉnh nào có thể ngăn cản được một đám người luân phiên công kích như vậy.

-----o0o-----

Chương 920: Hỏa Long hiện thân (1)

Chương 920: Hỏa Long hiện thân (1)

Nhưng bọn họ đã gặp được rồi, cũng là một tu sĩ Kim Đan biến thái!Sức chiến đấu của Sở Mặc thậm chí không đơn giản có thể dùng cảnh giới để cân nhắc.

Sức chiến đấu của hắn... thật sự là vượt qua tu sĩ cùng cảnh giới rất nhiều.

Ánh sáng của đao vừa lóe lên thì đầu người đã rơi xuống.

Máu chảy thành sông!

Một màn ngày hôm đó ở Thành Cẩm Tú... lại tái hiện!

Vốn đang trên bầu trời lấy một địch hai, Phong Giang Hải vẫn tin tưởng chắc chắn thì khi thấy cảnh này tức giận đến rống to:

- Mọi người... bất kể giá nào cũng phải giết hắn!

Ai có thể giết hắn... ta sẽ trực tiếp ban phương pháp điều chế Nhập Thần đan cho người đó!

Phương pháp điều chế Nhập Thần đan, đây chính là bí mật lớn nhất của toàn bộ Linh Vận Môn!

Cũng là con bài cuối cùng mà Phong gia nắm trong tay về Linh Vận Môn.

Vì muốn giết chết Sở Mặc mà Phong Giang Hải có thể bất chấp mọi giá rồi.

Chỉ cần có thể giết người này, Huyết Ma Giáo tuyệt đối sẽ bỏ ra không ít ích lợi.

Mà Phong Giang Hải gã cũng có thể thuận lợi phi thănglên Tiên giới, theo đuổi con đường lớn hơn nữa.

Cho nên cho dù phải trả giá lớn hơn nữa gã cũng sẽ không tiếc.

Trên thực tế, Phong Giang Hải lại càng muốn tự mình đánh chết người kia hơn.

Nhưng đáng tiếc, gã bị hai lão già đang nổi giận muốn chết là Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung cuốn lấy gắt gao, liều mạng giết địch 1000 mình bị thương đến 800 cũng muốn gắt gao bao vây lấy gã.

Phong Giang Hải giận không nhịn được:

- Hai lão già các ngươi... hôm nay đừng mong còn sống rời khỏi nơinày!

Tiếu Vạn Quân cười lạnh nói:

- Hai chúng ta không có ý định còn sống rời khỏi đây!

Lý Phương Trung quát to:

- Tên oắt con Phong Giang Hải, tiểu súc sinh ngươi nghe kỹ đây!

Chưa kể khoản nợ của thằng con như ngươi, năm đó cha của nhà ngươi đã nợ chúng ta, chúng ta trước tiên thu chút lãi ở trên người ngươi đã rồi nói sau!

- Nằm mơ!Phong Giang Hải gầm lên.

- Ha ha, hôm nay cho dù chúng ta đánh đến chết ở đây cũng phải bắt ngươi trọng thương đến chết!

Lý Phương Trng ha hả cười lạnh.

Ông ta cũng không phải muốn làm Phong Giang Hải sợ hãi mà là nói sao làm vậy!

Cuộc chiến trên không trung vẫn đang tiếp tục, trên mặt đất, cuộc chiến lại càng tăng thêm sự kinh khủng.

Gần như trong chớp mắt, những tu sĩ tấn công Sở Mặc đã chết mười mấy người!Mùi máu tanh nồng nặc bay lên cao.

Tu sĩ Linh Vận Môn bị Phong Hoa ép buộc tới đánh, cả đám sắc mặt tái nhợt, có người lẩm bẩm:

- Sát thần... thật sự là sát thần!

- Sát thần lại xuất hiện, chúng ta xong rồi!

- Chưởng môn không ra tay...

Chúng ta chắc chắn phải chết!

Phong Hoa ở phía sau nổi trận lôi đình, rống lớn nói:

- Ai dám không góp công thì.... sau này người nhà của các người đềusẽ bị liên lụy.

Đây là uy hiếp nhưng Phong Hoa cũng không còn cách nào tốt hơn.

Lúc này, y chợt nhớ tới một chuyện, quay đầu lại nói với tên tâm phúc:

- Đi, đi mang tiểu tiện nhân Phương Lan kia đến đây cho ta!

Ta lại muốn nhìn xem Lục Thiên Minh có bỏ được để đệ tử thiên kiều bá mị (xinh đẹp hấp dẫn) này chết trước mặt hắn hay không!

Sở Mặc lúc này cả người tản ra sát khí cuồn cuộn, lưỡi đao Thí Thiên không ai có thể địch nổi.

Làm người ta sợ hãi nhất chính là những tu sĩ của Linh Vận Môn này gần như không ai có thể trở thành kẻ địch của Sở Mặc được!

Một ít thuật pháp có thể may mắn chạm được tới người Sở Mặc nhưng gần như là khó mà tạo thành tổn thương gì...

Thậm chí một vài công kích thuật pháp đánh lên người Sở Mặc ngay cả một chút ảnh hưởng cũng không có.- Đây mẹ nó vẫn là người hay sao?

Có người tuyệt vọng kêu to, sau đó bị một đao của Sở Mặc chém thành hai nửa, trong ánh mắt vẫn hiện vẻ tuyệt vọng như cũ.

Thân thể Tổ cảnh, Ngũ Hành Đạo cơ, nắm giữ hơn mười loại truyền thừa chí tôn... một tu sĩ như vậy, ngay cả ở trên Thiên giới cũng là một yêu nghiệt điển hình, chớ nói chi là ở Linh giới này cơ bản chính là một sự tồn tại hoàn toàn không nên xuất hiện.

Đây không phải là một con hổ lạc trong bầy cừu, mà là bầy cừu xông vào một con rồng hung mãnh.Sức chiến đấu này của Sở Mặc càng tới lúc cảnh giới cao thâm càng có thể thể hiện ra sự cường đại của hắn.

Bản lĩnh không cần tới một nén nhang, tu sĩ chết dưới đao của Sở Mặc đã có hơn năm mươi người.

Những người này không ai không phải là tinh nhuệ của Linh Vận Môn.

Trước đó, trận chiến ở Thành Cẩm Tú, Linh Vận Môn thật ra cũng đã tổn thất rất nghiêm trọng và thê thảm, gần như là hao tổn 1/5 chiến lực.Còn lần này...

Càng thêm nghiêm trọng!

Nếu cứ tiếp tục như vậy nữa chỉ sợ sau hôm nay, toàn bộ Linh Vận Môn cũng sẽ bị xóa sổ khỏi Linh giới.

Bởi vì họ đã suy yếu tới mức xưa nay chưa từng có!

Ngay cả lúc Linh Vận Môn vừa mới thành lập môn phái cũng không đến mức suy yếu như vậy.

Đối với toàn bộ Linh Vận Môn thì hôm nay là một ngày vô cùng đen tối.Cuộc đấu vẫn còn tiếp tục, giết chóc vẫn đang tiếp diễn.

Tu sĩ Linh Vận Môn đã bị Phong Hoa uy hiếp, cho dù biết rõ hẳn là phải chết cũng kiên trì đến cùng nhằm về phía Sở Mặc.

Một vài tu sĩ không sợ chết trong đó thậm chí còn nghĩ thông qua việc tự bạo(tự nổ cơ thể) đến để làm Sở Mặc bị thương nặng.

Nhưng làm cho họ tuyệt vọng là tốc độ của đối phương quả thực quá nhanh, cơ bản là không cho họ bất kỳ cơ hội tự bạo nào!

Bên này vừa muốn dồn khí nổ đan điền thì bên kia mũi đao lạnh như băng cũng đã chém tới rồi.Phong Giang Sơn đứng ở bên cạnh Phong Hoa đỏ hết cả tròng mắt, liên tục giậm chân, sầu thảm nói:

- Vậy phải làm sao bây giờ?

Làm sao bây giờ?

Chúng ta rốt cuộc là trêu vào một tên nào thế này?

Hắn mới đang ở Kim Đan kỳ thôi... mới Kim Đan kỳ thôi đó!

Phong Hoa nhìn bá phụ của mình, trong mắt hiện lên vẻ chán ghét, thầm nghĩ trong lòng: Đồ yếu đuối vô năng!

Lúc này có người đưa Phương Lan tới, trong mắt của Phong Hoa hiện ra một vẻ điên cuồng, tiến lên đưa tay ra cho một cái tát.Bốp!

Một tiếng giòn tan vang lên, một dấu ấn hình bàn tay màu đỏ tươi xuất hiện trên mặt Phương Lan.

Nhưng Phương Lan lại không nói tiếng nào, trong mắt tràn đầy thù hận nhìn Phong Hoa, cười lạnh nói:

- Muốn giết cứ giết!

Phong Hoa hung hăng giáng một cái tát nữa, cắn răng nói:

- Con tiện nhân này!

Ngăn sư phụ ngươi lại!

Nếu không ta sẽ lột sạch ngươi, cho ngươi nhận hết nhục nhã mà chết!

- Ngươi là đồ ma quỷ!

Phương Lan phun một ngụm nước miếng vào Phong Hoa.

Phong Hoa cười lạnh một tiếng, sau đó nói tiếp:

- Được, ngươi không nói, ta nói!

Nói xong, Phong Hoa quát lớn:

- Lục Thiên Minh!

Ngươi dừng tay cho ta!

-----o0o-----

Chương 921: Hỏa Long hiện thân (2)

Chương 921: Hỏa Long hiện thân (2)

Sở Mặc thuận tay bổ một đao vào một tu sĩ Kim Đan, nhìn thoáng qua những ánh mắt gần như hoàn toàn mất đi ý chí chiến đấu của những tu sĩ Linh Vận Môn, sau đó nhìn về phía Phong Hoa thì thấy luôn cái máđang sưng đỏ của Phương Lan.

Con mắt của Sở Mặc lập tức nhíu lại, nhìn Phong Hoa không nói gì.

- Lục Thiên Minh, nhìn thấy không?

Đồ đệ bảo bối của ngươi bây giờ đang ở trong tay ta, lập tức buông vũ khí ngoan ngoãn chịu trói đi, nếu không ta sẽ lột sạch cô ta, tìm một trăm thanh niên trai tráng đến làm nhục cô ta!

Lúc Phong Hoa nói những lời này trong mắt hiện ra sự điên cuồng, tròng mắt đỏ như máu.

Sở Mặc lạnh lùng nhìn Phong Hoa.

Lúc này, một tên tu sĩ Linh VậnMôn vung kiếm nhằm về phía Sở Mặc, phẫn nộ quát:

- Chết!

Một nhát kiếm chém về phía Sở Mặc.

Đánh lén!

Cùng lúc đó còn có ba bốn tu sĩ Linh Vận Môn làm hành động giống thế.

Những người này tất cả đều có kinh nghiệm trên sa trường, làm sao lại bỏ qua một cơ hội tốt ngàn năm có một này chứ?Nhưng mà làm cho họ không ngờ được là Sở Mặc vẫn chú ý đến hướng đi của họ.

Trong nháy mắt mấy tên tu sĩ ra tay, Thí Thiên trong tay Sở Mặc trực tiếp phát ra một tia sáng lóa mắt hình bán nguyệt.

Chém ngang!

Trực tiếp dùng một đao chặt đứt ngang tất cả những tu sĩ Linh Vận Môn đánh lén.

Lúc này, Ngũ Hành Đạo cơ trong đan điền của Sở Mặc không ngừng dâng lên sức mạnh, nháy mắt đã truyền tới toàn thân của Sở Mặc.Sau một đao, Sở Mặc mặt không chút cảm xúc nhìn Phong Hoa đang đứng ngẩn ra ở bên cạnh:

- Phong Hoa, một cái tát kia của ta đánh ngươi không đủ đau phải không?

Nếu ngươi dám làm như thế, ta đảm bảo ngươi sẽ phải hối hận.

Thanh âm tuy rằng rất lạnh lùng, nhưng nghe vào lại giống như một loại uy hiếp rất vô lực.

Phong Hoa điên cuồng cười nói:

- Ngươi cứ ở đó mà nhìn xem cuối cùng ta có dám làm như thế hay không?

Ngươi đã sắp phá hỏng cả Linh Vận Môn rồi, ngươi nói ta có dám hay không?Nói xong, Phong Hoa vung tay lên, quát to:

- Lột sạch cô ta cho ta!

Ngay lập tức có mấy tên tâm phúc của Phong Hoa nhe răng cười độc ác đi về phía Phương Lan:

- Tiểu tiện nhân, đừng trách chúng ta, muốn trách thì trách sư phụ ngươi quá vô tình!

Cơ thể của Phương Lan bị phong ấn, sắc mặt tái nhợt nhưng lại thê lương quát lên:

- Sư phụ, không được thỏa hiệp, chút nữa báo thù cho ta!Sở Mặc thở dài một tiếng, nói:

- Hỏa Long tiền bối, mời ra tay đi!

Ngay lập tức, một tiếng rồng ngâm cao vút vang dội vang lên trên bầu trời của Linh Vận Môn.

Hỏa Long dài cả vạn trượng giống như từ trong không khí xuất hiện trên bầu trời.

Đêm đó "tiệc" khởi động bằng thân hình cực lớn, giống như muốn thiêu đốt núi non vắt ngang trời cao, trực tiếp che khuất hoàn toàn một phương trời.Ngay cả nếu có ánh mặt trời cũng gần như không thể xuyên qua.

Toàn bộ mọi người ở Linh Vận Môn gần như tất cả đều sợ đến choáng váng, trợn mắt há mồm ngửa đầu lên nhìn Hỏa Long đang trên không trung.

- Đây, đây, đây, đây...

đây là lão tổ Hỏa Long!

Có người thanh âm run rẩy trực tiếp quỳ xuống.

Sau đó, càng có thêm nhiều người hai chân mềm nhũn ngã quỵ xuống đất.

Không chỉ bởi vì long uy che trời lấp đất kia mà lại là vì sự kính sợ và hãi hùng trong lòng.Ai mà ngờ được Lão tổ Hỏa Long thủ hộ thần hỏa của Linh Vận Môn lại hiển lộ chân thân chứ?

Đây là chuyện chưa từng có!

Cho tới nay, các đệ tử của Linh Vận Môn đều biết rằng môn phái của mình có một thần long thật sự nhưng lại chưng từng có ai gặp được.

Nghe nói chỉ có những nhân vật trưởng lão mới từng nhìn thấy con thần long kia, cả người có lửa thiêu đốt, thân dài vạn trượng nhưng càng nhiều người nghĩ đây là một truyền thuyết mà thôi.Không nghĩ tới vị thần thủ hộ này hôm nay lại hiện thân!

Người nghe thấy câu nói kia của Sở Mặc chỉ có một số ít.

Giờ phút này bọn họ cũng bị sợ ngây người rồi!

Hoàn toàn mất đi năng lực tự hỏi.

Càng nhiều người cơ bản không biết tại sao thần thủ hộ của họ lại hiện ra ở nơi này.

Phong Giang Hải đang ác chiến với Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung cũng ngây dại.

Thậm chí gã ngừng tay, ngây ngốc nhìn lên con quái vật lớn trên không trung lẩm bẩm:

- Lão tổ Hỏa Long... làm sao lại xuất quan hiển lộ chân thân chứ?

Hai người Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung trong nháy mắt đều hiện lên sắc mặt vô cùng vui mừng.

Bọn họ sở dĩ không hề lo lắng như vậy chính là vì sự tồn tại của Hỏa Long.

Giờ thì liếc mắt nhìn nhau, cùng nhau tấn công Phong Giang Hải.

Cơ hội thế này, bọn họ đều hiểu phải biết lợi dụng.

Phong Giang Hải nổi giận gầm lên một tiếng, tránh khỏi một đao công kích của Lý Phương Trung nhưng bị một chưởng của Tiếu Vạn Quân đánh vào ngực, lập tức phun ra một ngụm máu tươi.

Phong GiangHải giận dữ thét:

- Lão tổ Hỏa Long... xin ngài giết tên côn đồ làm hại Linh Vận Môn này đi!

Hỏa Long không trả lời mà bắn một luồng uy áp về phía mấy đệ tử Linh Vận Môn đang khống chế Phương Lan.

Bịch bịch bịch bịch!

Liên tiếp 4 âm thanh vang lên, cơ thể của 4 đệ tử Linh Vận Môn bị nổ vỡ nát.Khủng bố hơn là cơ thể của họ tuy là bị bổ vỡ nát nhưng dường như có một tầng gì đó vô hình bao bọc cơ thể vỡ nát của họ ngăn không cho chút nào rơi xuống người Phương Lan.

Cảnh này làm chấn kinh mọi người.

Phong Giang Hải nhìn mà trợn mắt há mồm, hét lớn:

- Lão tổ Hỏa Long... sai rồi, bọn họ là người mình mà!

Hỏa Long lại không trả lời mà đưa một luồng uy áp khác bắn thẳng về phía Phong Giang Hải.Phong Giang Hải lập tức cảm giác được có một luồng áp lực kinh thiên truyền tới, phù một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi, cả thân thể... gần như bị luồng uy áp này đè đến vỡ mất.

Gã cố nén sự thống khổ kinh khủng này lại, ngẩng đầu, vẻ mặt không hiểu hỏi Hỏa Long đang trên bầu trời:

- Vì sao?

- Không vì sao cả, Phong gia các ngươi...

đều đáng chết!

Hỏa Long cuối cùng đã mở miệng, thanh âm trầm thấp, bên trong còn mang theo sự phẫn nộ vô tận.

- Oan uổng quá!

Phong Giang Hải điên cuồng rít gào:

- Lão tổ Hỏa Long, Phong gia ta đối với ngài từ trước đến nay đều tôn trọng, coi ngài trở thành thần thủ hộ của Linh Vận Môn ta, chưa từng có lỗi với ngài đúng không?

- Khôngcó.

Hỏa Long mở miệng lần nữa.

- Vậy tại sao?

Vì sao ngài phải làm như vậy?

Phong Giang Hải lớn tiếng nói:

- Tổ tiên Phong gia ta... còn từng ước định với ngài...

- Câm mồm!

Hỏa Long lập tức rít gào một tiếng, trực tiếp quát Phong Giang Hải ngưng lại.

Vừa nghe đến cái ước định "đã từng" kia, Hỏa Long còn có cảm giác tức giận không nhịn được.

-----o0o-----

Chương 922: Cái chết của Phong Giang Hải

Chương 922: Cái chết của Phong Giang Hải

Năm đó nếu không phải nó cả tin tên lừa gạt Phong Hàn Thủy kia thì làm sao lại bị lừa nhiều năm như vậy?

Mặc dù nếu không có lời nói dối năm đó của Phong Hàn Thủy thì nó cũng không có khả năng gặp được người thân có khí tức ngũ hành là Sở Mặc, nhưng nó lại không hề cảm kích Phong Hàn Thủy mà ngược lại, ở sâu trong tâm hồn cực hận Phong Hàn Thủy.

Bởi vì tên tu sĩ loài người chết tiệt bé nhỏ kia lại dám lừa gạt nó.Quả thực là chết trăm lần không đền được tội.

Hỏa Long bây giờ muốn quên đi nhất là chuyện này.

Ấy thế mà Phong Giang Hải không biết sống chết đi nhắc tới, nó làm sao lại không giận cho được?

Phong Giang Hải vừa oan ức vừa phẫn nộ đến cực điểm nhưng trên mặt vẫn viết chữ "mộng" thật to.

Đến bây giờ gã cũng không hiểu hết thảy chuyện này là tại sao.

Lục Thiên Minh dịch dung thành hình dáng của Chu Thanh Vân lẻn vào hắc lao, phát hiện ra tên tu sĩ kia giả dạng Phương Lan thì đánh chết.Sau đó thuận tay cứu hai lão già Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung... sớm biết như thế thì nên giết hết họ sớm rồi.

Những điều đó Phong Giang Hải đều có thể lý giải được, cũng có thể nghĩ thông suốt.

Nhưng vấn đề là Lão tổ Hỏa Long đang êm đẹp, tại sao đột nhiên lại đứng về phía đối lập Linh Vận Môn?

Chẳng lẽ Lục Thiên Minh này cho nó lợi ích gì?

Phong Giang Hải cảm thấy đó thực sự là chuyện hoang đường, quá hoang đường!Lục Thiên Minh cho dù là hùng mạnh thế nào, có sức chiến đấu khủng bố thế nào cũng chỉ là một tu sĩ Linh giới thôi.

Tổ tiên Phong Hàn Thủy của mình năm đó ở cảnh giới nào... thân phận địa vị thế nào... cũng chưa thể làm cho Hỏa Long vì ông ấy mà ra sức như vậy.

Lục Thiên Minh này dựa vào cái gì?

Điều này quả thực là không thể hiểu được!

Nhưng hiểu được cũng tốt mà không hiểu cũng vậy, gã đều không có cơ hội đi tự hỏi vấn đề này nữa.Bởi vì hai người Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung đã cười lạnh đi về phía gã.

Trong lòng của Phong Giang Hải lập tức lạnh run, không nhịn được la lớn về phía Hỏa Long:

- Lão tổ Hỏa Long... ta không phục!

Hỏa Long cơ bản là lười phản ứng lại với loại người như Phong Giang Hải.

Tiểu tu sĩ ở cảnh giới này trước kia ở trong mắt nó chỉ là con kiến, bây giờ trong mắt nó... vẫn là con kiến!

Đừng nói Phong Giang Hải, tất cả mọi người ở đây ngoại trừ tiểu tử thân có khí tức ngũ hành ra...

ở trong mắt nó, tất cả đều là con kiến!

Một con cự long làm sao lại có hứng thú giao lưu với bầy kiến hôi?

Làm thế đơn giản là tự hạ thấp giá trị con người!

Năm đó bất đắc dĩ mới đạt thành hiệp nghị kia với Phong Hàn Thủy của Phong gia.

Bây giờ nó đã tìm được người có thể giải cứu nó rồi, làm sao lại để ý tới đám người kia?

Lúc này Tiếu Vạn Quân đã đi tới trước mặt Phong Giang Hải.

Bây giờ, cơ thể của ông ta cũng bị thương rất nặng, nhìn cũng có chút rách rưới nhưng lại không có bất kỳ sự thống khổ nào, ngược lại còn tràn đầyvui vẻ vì sắp báo được thù.

Lý Phương Trung cũng giống vậy.

Cơ thể rách tung tóe, nửa cánh tay bị mất, đi tới trước mặt Phong Giang Hải, lạnh giọng nói:

- Phong Giang Hải, ngươi còn lời gì muốn nói nữa không?

- Hai vị sư bá...

Các ngươi thật sự muốn giết ta sao?

Phong Giang Hải cười thảm nói:

- Vậy thì ra tay đi!

Không còn chuyện gì để nói nữa!

Năm đó các người làm ra chuyện đại nghịch bất đạo kia, cha ta cũng chỉ phong ấn các người rồi nhốt ở hắc lao, cũng không giết các người, hôm nay các người đã trốn thoát, tự do, muốn báo thù... thì tới đi!

Tiểu chất (cháu)không một câu oán hận!

- Ha ha ha ha ha!

Tiếu Vạn Quân bỗng nhiên ngửa mặt lên trời cười hô hố, sau đó nhìn Phong Giang Hải:

- Bây giờ lại tự xưng tiểu chất rồi hả?

Biết gọi chúng ta là sư bá mà không phải nghiến răng nghiến lợi nói muốn giết hai lão già bất tử rồi hả?

Còn nữa, ngươi còn có mặt mũi lôi chuyện năm đó ra sao?

Cha của ngươi không giết chúng ta là ân tình?

Chết đến nơi rồi còn đổi trắng thay đen, có ý gì hả?

- Không cần nói lời vô nghĩa với nó!

Lý Phương Trung nói xong thẳng tay hung hăng tung một quyền đánh về phía đan điền của Phong Giang Hải.

Bịch!

Một tiếng trầm đục vang lên.

Khóe miệng của Phong Giang Hải tràn ra rất nhiều máu tươi.

Một quyền này của Lý Phương Trung thẳng tay hủy đan điền của gã, ngay cả Nguyên Anh... cũng bị thương nặng.Dưới áp chế uy áp của Hỏa Long, Phong Giang Hải hoàn toàn không có sức phản kháng, Nguyên Anh cũng không có cách nào bỏ chạy, chỉ có thể nhận một chiêu này.

Trên mặt của Phong Giang Hải, hiện lên vẻ thống khổ, cắn răng nói:

- Hôm nay các người giết ta, tương lai sẽ có một ngày cha ta, còn có tổ tiên của Phong gia nhất định sẽ báo thù rửa hận cho ta!

Tru diệt cửu tộc các người!

Bịch!

Lý Phương Trung lại giáng một quyền vào đan điền của PhongGiang Hải:

- Không cần phải nói lời vô nghĩa, tổ tiên phong gia các người đều đáng chết!

Phốc!

Phong Giang Hải lại phun ra một ngụm máu tươi, cả người gần như bị một quyền này đánh cho gần chết.

Trên bụng xuất hiện một lỗ máu rất lớn, trong đan điền vốn Nguyên Anh đã trọng thương thì lại bị một quyền này của Lý Phương Trung cứng rắn đánh nát!

Lúc này Hỏa Long cũng thu hồi lại uy áp lại cơ thể, một tia sánghiện lên, thân hình biến mất.

Nó đã làm việc nên làm, cũng không có hứng thú ở lại đây nữa, về thẳng Hỏa Long Bôi.

Trong mắt của Phong Giang Hải tràn đầy vẻ oán độc, nhìn Lý Phương Trung không nói lên lời.

Trên nắm tay của Lý Phương Trung tràn đầy máu tươi của Phong Giang Hải, cười lạnh, một kiếm chém đầu của Phong Giang Hải.

Sở Mặc đã cứu được Phương Lan, ra tay phá giải phong ấn trên người nàng.

Phương Lan nằm trong ngực Sở Mặc, khóc rống lên.

Dù sao cũng là một cô gái trẻ, gặp phải chuyện này không sụp đổ đã là kiên cường rồi.

- Sư phụ đã làm liên lụy tới ngươi, giờ không sao nữa rồi.

Sở Mặc vỗ lưng Phương Lan, nhẹ nhàng an ủi.

Tuy rằng hai người chẳng chênh nhau mấy tuổi, nhưng giờ phút này, Sở Mặc chân chính cảm nhận được trách nhiệm của một sư phụ.

Phong Hoa đứng bên kia trơ mắt nhìn phụ thân của mình bị đánh chết.

Nhưng gã chỉ cắn môi, không dám hé ra tiếng nào, sau đó làm một hành động không tưởng.

Gã xoay người bỏ chạy.

Tất cả đệ tử của Linh Vận Môn nhìn thấy vậy đều ngây người.

Chưởng môn chết, không ngờ thiếu chủ lại chạy trốn.

Vậy bọn họ còn ở chỗ này làm gì?

-----o0o-----

Chương 923: Cha mẹ sinh con, trời sinh tính

Chương 923: Cha mẹ sinh con, trời sinh tính

Nhất thời, tất cả các tu sĩ ở Linh Vận Môn đều hành động giống nhau, điên cuồng chạy trốn.

Tan đàn xẻ nghé.

Linh Vận Môn gần như tan vỡ.Sở Mặc nhìn thoáng qua hướng Phong Hoa trốn, hắn không đuổi theo vì hắn biết, Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung chắc chắn hận Phong thị huyết mạch đến tận xương, sẽ không bỏ qua Phong Hoa.

Quả nhiên, Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung lập tức bay lên đuổi theo.

Nhổ cỏ phải nhỏ tận gốc, bọn họ tuyệt đối không lưu một mầm tai họa như vậy trên thế gian này.

Toàn bộ người ở Linh Vận Môn chỉ có một người không chạy trốn.

Ngược lại, còn thất thểu chạy đến chỗ Phong Giang Hải.

Người này là Phong Giang Sơn.

Anh ruột của Phong Giang Hải.Trong mắt Phong Hoa, Phong Giang Sơn chỉ là người yếu đuối vô năng.

Nhưng vào lúc đến con ruột như Phong Hoa còn bỏ trốn mất dạng, Phong Giang Sơn lại không biết lấy dũng khí từ đâu, xông đến chỗ đệ đệ của mình, nước mắt rưng rưng, miệng còn lẩm bẩm:

- Huynh đệ...sao phải như vậy chứ?

Không phải mọi chuyện đều đang tốt sao?

Sao ngươi phải dính vào vũng nước đục này làm gì?

Nhắc đến cũng hơi kỳ cục, Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung hận người họ Phong đến tận xương, nhưng hai người này lại đều không để ý đến Phong Giang Sơn, cũng chẳng buồn ra tay mà chỉ đuổi theo Phong Hoa.Sở Mặc nhìn Phong Giang Sơn.

Hắn nhớ rõ ngày đó Phong Giang Sơn có đến Cẩm Tú thành nhưng lão cũng không động thủ.

Sở Mặc thấy Phong Giang Sơn lao đến ôm lấy thi thể của Phong Giang Hải, quỳ xuống khóc rống lên.

- Ngươi đã đạt đến Nguyên Anh đỉnh cao, chẳng mấy năm nữa là có thể phi thăng Tiên giới.

Linh Vận Môn vẫn là Linh Vận Môn, vì sao ngươi lại động tâm với đề nghị của Huyết Ma Giáo chứ?

Vì sao?

Phong Giang Sơn khóc thảm thiết.

Vừa run rẩy sửa lại quần áo cho Phong Giang Hải, Phong Giang Sơn vừa khóc vừa nói:- Ta biết ngươi vẫn khinh thường ta, người cháu kia cũng khinh ta yếu đuối vô năng.

Các ngươi luôn nói giới tu hành tàn khốc vô tình, tình nghĩa không đáng giá, phải sát phạt quyết đoán, không cần quan tâm đến thiện ác, đạo lý ở trong tay kẻ mạnh.

Nhưng các ngươi lại quên, các ngươi không phải người hùng mạnh nhất, vẫn luôn có người mạnh hơn.

Như vậy, ai mới là người nắm đạo lý chứ?

Phương Lan đã bình ổn được cảm xúc, ngượng ngùng ngẩng đầu, tò mò nhìn Phong Giang Sơn, hạ giọng nói:

- Con biết người này.

Lúc trước y còn đánh một trận với Ngô Huy tiền bối ở Cẩm Tú thành đó.

- Ừ.

Sở Mặc gật đầu, nhìn Phương Lan nói:

- Chúng ta đi thôi, cùng quay về Cẩm Tú thành.

- Vậy người này thì xử lý thế nào ạ?

Phương Lan chần chừ hỏi Sở Mặc.

Sở Mặc cười cười:

- Ngươi hận y?

Phương Lan ngẩn ra, lắc đầu nói:

- Oan có đầu, nợ có chủ.

Cái tên đáng hận đã chết rồi, còn một tênthì chạy trốn.

Nhưng con tin gã sẽ không thoát khỏi sự đuổi giết của hai vị tiền bối.

- Vậy thì kết thúc.

Chúng ta đi thôi.

Sở Mặc cười nói.

- Nhưng sư phụ, mọi người đều nói nhổ cỏ phải nhổ tận gốc mà...

Phương Lan yếu ớt nhìn Sở Mặc.

Đây cũng không phải bản tính của nàng.

Nhưng nàng không muốn lại có sự việc tương tự tái diễn.

Nàng lo lắng cho Sở Mặc hơn.

- Không việc gì.

Nếu người này chết, Linh Vận Môn triệt để tanvỡ luôn đi.

Sở Mặc than nhẹ, đi thẳng về phía trước.

- Linh Vận Môn sụp đổ thì liên quan gì đến chúng ta đâu ạ?

Phương Lan theo sau Sở Mặc, nhẹ giọng hỏi.

Hai người nói chuyện cũng không để ý giấu diếm.

Phong Giang Sơn nghe thấy, nhìn một nam một nữ đang đi, cảm thấy khó hiểu.

Chỉ nghe thấy Sở Mặc nói:

- Linh Vận Môn sụp đổ không liên quan hệ gì nhiều với chúng ta.

Nhưng vì chuyện này sẽ có nhiều người phải chết.

- Con hơi hiểu rồi ạ.

Nếu người này mất đi, môn phái như rắn không đầu.

Các đệ tử sẽ bắt đầu tranh giành quyền lợi đúng không sư phụ?

Thanh âm của Phương Lan truyền đến tai Phong Giang Sơn.

Phong Giang Sơn kích động, muốn nghe người kia trả lời thế nào.

- Đúng vậy.

Mặc dù Linh Vận Môn có nhiều kẻ xấu, nhưng cũng có rất nhiều người bình thường, chưa đến nỗi phải chết.

Sở Mặc mỉm cười nhìn Phương Lan.

- Giới tu hành kỳ thật cũng không thần bí, tàn khốc như nhiều người nói.

Một số người tu luyện chỉ vì muốn sống lâu hơn, ngày tháng trôi qua dễ dàng hơn.

Bọn họ không có gì sai cả.

- Hóa ra là như vậy.

Đồ nhi hiểu rồi ạ.

Sư phụ, ngài thật lương thiện.

- Lương thiện ư, sư phụ ta cũng có lúc lãnh huyết đó.

- Đối đãi kẻ thù thì phải máu lạnh.

Bọn họ đều là người xấu, ngay cả con đều hận không thể chặt họ làm vài khúc ý.

Thân ảnh hai người càng lúc càng xa.

Phong Giang Sơn ngồi đờ đẫn, nở một nụ cười khổ, nhìn Phong Giang Hải chết không nhắm mắt thì thào:

- Huynh đệ, ngươi nghe thấy không?

Lần này ngươi thật sự sai rồi.

Trên đời này, không phải tất cả mọi người đều như ngươi nghĩ.

Không nên chỉ từ một cá nhân, mà đánh giá tất cả mọi người.

Phong Giang Sơn nói xong, chậm rãi đứng dậy, đồng thời truyền lời của mình vang vọng toàn bộ Linh Vận Môn.

- Đệ tử Linh Vận Môn nghe lệnh.

Ta là Phong Giang Sơn, chưởng môn đã chết, thiếu chủ bỏ trốn.

Hiện tại, ta tạm đương chức chưởng môn của Linh Vận Môn.

Tất cả đệ tử lập tức tập trung tại hắc ngục.

Tai nạn đã qua, Linh Vận Môn cần các ngươi.

Từ hôm nay trở đi, Linh Vận Môn bắt đầu phong núi.

Trong một trăm năm, bất cứ người nào cũng không được rời khỏi Linh Vận Môn nửa bước.

Hơn nữa...Sở Mặc và Phương lan đã đi xa nhưng thanh âm của Phong Giang Sơn vẫn truyền vào tai của họ.

Phương Lan nhìn sư phụ, sùng bái nói:

- Sư phụ, ngài biết Phong Giang Sơn sẽ làm như vậy đúng không ạ?

Sở Mặc khẽ mỉm cười, dừng bước nhìn Phương Lan nói:

- Cha mẹ sinh con trời sinh tính.

Phong Giang Sơn đúng là khác hẳn đệ đệ Phong Giang Hải.

Cứ nhìn Phong Hoa có thể tr mắt nhìn phụ thân bỏ xong, xoay người bỏ chạy, trong khi đó Phong Giang Sơn vẫn ở lại là có thể thấy được rồi.

- Cho nên từ nay về sau Linh Vận Môn sẽ không tới gây phiền cho chúng ta đúng không ạ?

Phương Lan vẫn còn hơi khiếp đảm, tim đập thình thịch.

Sở Mặc cười cươi, hỏi ngược lại:

- Ngươi nghĩ sao?

- Con thấy không có khả năng lắm.

Dù Phong Giang Sơn không ngăn cản, họ cũng không có dũng cảm đi gây chuyện.

Nói xong, Phương Lan lại le lưỡi:

- Bộ dáng lúc chiến đấu của sư phụ lúc chiến đấu quá khí phách rồi.

- Ha ha, đi thôi.

Về Cẩm Tú thành, sư phụ sẽ chủ trì hôn lễ cho các ngươi.

Sở Mặc nói.

Phương Lan vui mừng gật đầu:

- Con nghe theo ngài ạ.

-----o0o-----

Chương 924: Kim Minh gặp nguy

Chương 924: Kim Minh gặp nguy

- Chủ nhân!

Tiếu Vạn Quân khom người trước Sở Mặc, trầm giọng nói:

- Chuyện của chúng ta đã kết thúc.

Tiếp sau đây, tính mạng chúng ta chính là của chủ nhân rồi ạ.

Lý Phương Trung đứng bên cạnh cũng gật đầu.

Sau đó, ông quay người lại nhìn Linh Vận Môn ở phía sau nói:

- Chủ nhân có thể buông tha Linh Vận Môn không?

- Buông tha ư?

Sở Mặc hơi ngẩn ra, nhíu mày nhìn Lý Phương Trung nói:- Hai người các ngươi không hận Linh Vận Môn sao?

Đây là môn phái do Phong thị dựng lên.

Các ngươi chưa từng nghĩ đến việc hủy diệt nó ư?

Tiếu Vạn Quân lắc đầu, nói:

- Chính xác năm đó hai người chúng ta cũng nghĩ, nếu có một ngày thoát khỏi lao ngục, chắc chắn sẽ chọc ngoáy Linh Vận Môn long trời lở đất, phá hủy hoàn toàn.

Vì chúng ta thấy, Linh Vận Môn nợ chúng ta quá nhiều.

Lý Phương Trung nói tiếp:

- Đúng vậy, đến tận lúc nhìn thấy chủ nhân, chúng ta vẫn giữ suynghĩ đó.

Tuy nhiên, khi chúng ta thật sự thoát ra, đánh chết Phong Giang Hải và Phong Hoa, chúng ta đột nhiên cảm thấy, chúng ta chỉ có thù oán với Phong thị.

Còn Linh Vận Môn cũng không làm gì chúng ta.

Mà nếu không có nó, chúng ta cũng không có ngày hôm nay.

Tiếu Vạn Quân nói:

- Năm đó chúng ta thất bại trong việc tranh đoạt chức chưởng môn với Phong Bất Biến.

Chẳng qua chỉ giống như thắng làm vua, thua làm giặc.

Hiện tại đã đánh chết con cháu của Phong Bất Biến, mối hận này cũng giải được không ít.

Dù thế nào, Linh Vận Môn cũng vẫn là sư môn của chúng ta.

Dù nó là do Phong thị sáng lập, nhưng chúng ta không muốn phá hủy nó nữa.

Mong chủ nhân thành toàn.- Xin chủ nhân thành toàn!

Lý Phương Trung cũng khom người hành lễ.

Sở Mặc mỉm cười:

- Đi thôi, ta cũng không có ý làm khó bọn họ.

Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung hơi ngạc nhiên, nhìn Sở Mặc, ngẩn người.

- Còn đứng đó làm gì?

Chẳng lẽ các ngươi đổi ý rồi à?

Sở Mặc cười cười nhìn hai người.

- Không,...không phải ạ.

Tiếu Vạn Quân liên tục xua tay, sau đó cười khổ:

- Chủcó tấm lòng rộng lớn, chúng ta đã làm điều thừa rồi.

Lý Phương Trung cũng nói:

- Kỳ thật lúc thấy ngài đi ra khỏi sơn môn, đáng lẽ chúng ta nên nghĩ ra mới phải.

Phương Lan hơi ngạc nhiên nhìn hai lão nhân quần áo lam lũ trước mắt.

Nàng không biết vì sao hai người mạnh như vậy lại gọi sư phụ mình là chủ nhân.Tiếu Vạn Quân lại quay sang Phương Lan, hơi khom người nói:

- Lão nô Tiếu Vạn Quân, bái kiến tiểu thư!

Lý Phương Trung cũng tương tự:

- Lão nô Lý Phương Trung, bái kiến tiểu thư!

Đồ đệ của chủ nhân tự nhiên là tiểu thư của bọn họ.

Nhưng Phương Lan chưa gặp trường hợp này bao giờ, luống cuống nhìn Sở Mặc.

Sở Mặc gật đầu nói:

- Hai người bọn họ đã nhận ta làm chủ.

Sau này, ngươi chính là tiểu thư của bọn họ.Phương Lan nghe Sở Mặc nói trắng ra như vậy, hơi lo lắng nhìn về phía hai người vừa đại chiến trên không với Phong Giang Hải.

Phương Lan biết cảnh giới của Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung cao hơn sư phụ rất nhiều.

Lúc này sư phụ nói vậy không biết hai người này có bất mãn gì hay không.

Nhưng Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung chỉ cười tủm tỉm gật đầu, không thể hiện tí xíu bất mãn nào hết.

Phương Lan ngạc nhiên, trong lòng lại càng thêm kính trọng và ngưỡng mộ sư phụ của mình.

Hiện Phương Lan có chút mâu thuẫn với hôn nhân sắp tới.

Nàng không nghĩ mình có cảm giác yêu sâu đậm, khắc cốt ghi tâm với KimMinh, nhưng nàng và gia tộc của nàng đều nợ Kim Minh quá nhiều.

Hơn nữa, Kim Minh đối với nàng quá tốt.

Phần tình cảm chân thành kiên định như vậy cũng đủ khiến Phương Lan cảm động.

Phương Lan nghĩ, kết quả hiện tại là tốt nhất rồi.

Dù quá trình có nhiều khó khăn, nhưng kết quả có thể coi là tốt đẹp.

Ví dụ việc của Linh Vận Môn này, lúc trước Phương Lan từng nghĩ đến kết quả tồi tệ nhất là mình mất mạng.

Nhưng nàng không ngờ sư phụ của mình lại mạnh như vậy, gần như chỉ dùng sức một người mà lật đổ cả một môn phái hùng mạnh.Có thể phía trước còn nhiều nguy hiểm, nhưng Phương Lan có thể thản nhiên đối mặt, không sợ hãi như vậy nữa.

Một đoàn bốn người cứ thế bay về Cẩm Tú thành.

Nhưng bọn họ không nghĩ tới, cùng thời gian, Kim Minh lại đang đối mặt với nguy hiểm tột cùng trong Cẩm Tú thành.

Sau khi Sở Mặc đi, Linh Vận Môn trực tiếp phái người phong tỏa Cẩm Tú thành, chỉ cho phép vào, không cho phép ra, khiến cho trong Cẩm Tú thành oán than dậy đất.

Nhưng lại không một ai dám công khai phản đối.

Vì một số người đứng ra, đều đã bị trấn áp, chết rất thảm.Lục Thiên Duyệt và Lục Thiên Kỳ đang khốn khổ chống đỡ Lục gia.

May Lục Thiên Duyệt còn có thân phận là đệ tử của chưởng môn Linh Động Sơn, đám người Linh Vận Môn hơi e dè một chút.

Nhưng thực ra, đám này đang đợi tin tức từ môn phái của mình.

Chỉ cần môn phái truyền tin Lục Thiên Minh đã chết, cả Cẩm Tú thành sẽ bị huyết tẩy.

Lục gia có chỗ dựa là Linh Động Sơn, cũng chẳng làm được gì.

Lúc trước, Kim Minh đã bị thương nặng.

Nếu không phải Sở Mặc cho Kim Minh ăn đan dược, Kim Minh có thể đã chết.

Nên trong thờigian này, Kim Minh vẫn ở trong nhà dưỡng thương.

Y biết Phương Lan đã bị bắt đi, nhưng y bất lực, trong lòng rất thống khổ.

Cũng vì thế mà toàn bộ Kim gia không ai dám đề cập chuyện này trước mặt Kim Minh.

Dù thế, sâu trong nội tâm, Kim Minh vẫn đau khổ.

Y thậm chí không biết Phương Lan hiện tại đã chết hay vẫn còn sống.

Mặc dù tin tưởng Lục Thiên Minh, nhưng Kim Minh không nghĩ một tu sĩ Kim Đan như Lục Thiên Minh có thể vào Linh Vận Môn, cứu Phương Lan về.

Nên vài ngày nay, Kim Minh luôn suy nghĩ cách thoátkhỏi Cẩm Tú thành, sau đó lặng lẽ tiến vào Linh Vận Môn, giải cứu Phương Lan.

Ý tưởng này có vẻ hoang đường nhưng đối với một người nam nhân, sao có thể làm ngơ khi người mình yêu bị bắt cơ chứ.

Từ nhà họ Kim có một đường hầm thông thẳng tới nơi cách Cẩm Tú Thành hơn ba mươi lí.

Lúc Kim Minh sắp khôi phục hoàn toàn, đã quyết định sẽ lặng lẽ đi khỏi Cẩm Tú thành.

Nhưng trước hết, Kim Minh phải tìm cách lừa được người nhà.

Vì nếu người Kim gia biết y muốn đi chắc chắn sẽ ngăn cảny thực hiện ý tưởng điên rồ này.

Một người còn chưa lên Kim Đan đã muốn đến Linh Vận Môn, ngoại trừ đi chết thì làm được gì chứ?

Nên Kim Minh khó khăn lắm mới tìm được cơ hội, tránh thoát được người Kim gia, sau đó lặng lẽ một thân một mình chạy vào lối đi bí mật mà Kim gia đã xây dựng từ mấy trăm năm trước.

Kim Minh không biết chân trước y vừa ly khai, phía sau đã có người vụng trộm truyền tin này ra ngoài.

Nên khi Kim Minh mang tâm trạng bất an, vất vả đi ra thông đạo, nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài liền thấy lạnh cả người.

Một đám người của Linh Vận Môn đã đứng ngoài chờ y.

-----o0o-----

Chương 925: Nội bộ bất hòa

Chương 925: Nội bộ bất hòa

Kim Minh chết rất oan ức, y bị người trong nhà bán đứng.

Không lâu sau khi Linh Vận Môn phong tỏa Cẩm Tú thành, anh ruột của Kim Minh, Kim Hiền không chịu được áp lực, trong sự tuyệt vọng, đã âm thầm đầu quân về Linh Vận Môn, lấy mạng mình thề vĩnh viễn không phản bội.

Theo Kim Hiền, Lục Thiên Minh gần như không có cơ hội nào, chắc chắn phải chết.

Kim Hiền là con cả, đã gần năm mươi tuổi, phi thường khiêm tốn,rất ít gây thù kết oán.

Mặc dù bên ngoài không có tiếng tăm nhưng lại có địa vị cao trong Kim gia.

Lúc Kim Đông Nam là gia chủ của Kim gia, Kim Hiền chính là người thừa kế, vẫn thường giúp phụ thân xử lý nhiều việc, là cách tay đắc lực của Kim Đông Nam.

Sau khi Kim Đông Nam mất, Kim Hiền hận Sở Mặc.

Gã cho rằng Sở Mặc là người hại chết phụ thân mình.

Nếu không vì Sở Mặc, sao Cẩm Tú thành có thể gặp kiếp nạn như thế?

Kim gia sao có thể bị đả kích lớn như vậy?

Gã lại chưa từng nghĩ, kể cả không có Sở Mặc, một khi tin tức tam đại gia tộc trong Cẩm Tú thành lấy được lợi ích lớn trong di tích bịtruyền đi, kết cục của tam đại gia tộc cũng không tốt hơn bây giờ là mấy.

Thất phu vô tội, hoài bích có tội (người không có lỗi, nhưng lại lập công trạng hoặc có tài sản, vật quý khiến người khác ghen ghét, đó chính là tội)

Tam đại gia tộc lấy được đồ tốt trong di chỉ Thanh Hư Môn đã khiến vô số người điên cuồng.

Nhưng con người thường hay đổ lỗi cho người khác.

Trên đời này hiếm mà có thánh nhân.

Kim Hiền không ngoại lệ.

Mặc dù tên gã có một chữ 'hiền'. trước giờ cũng thể hiện mình là người lương thiện.

Nhưng sau khi phụ thânngã xuống, gã hoàn toàn thay đổi.

Trước đây, khi chưa tạm giữ chức gia chủ Kim gia, trong lòng Kim Hiền chưa bao giờ kiêng kị đệ đệ Kim Minh.

Tâm tư này chỉ có khi gã bắt đầu đương quyền gia chủ tạm thời của Kim gia.

Lẽ ra khi Kim Đông Nam ngã xuống, các trưởng lão nên tuyên bố Kim Hiền là gia chủ.

Mặc dù có thể nói tạm thời giữ chức nhưng thời gian tạm thời đáng lẽ cũng chỉ ngắn thôi, chẳng mấy mà đổi thành chính thức mới phải.Dù sao chuyện Kim Hiền làm gia chủ Kim gia là chuyện kinh thiên địa nghĩa, không ai phản đối.

Nhưng vấn đề chính là ở chỗ này.

Chữ tạm thời kia mãi vẫn không xóa.

Điều này có quan hệ trực tiếp tới đệ đệ Kim Minh của gã.

Nếu giống như quá khứ, Kim Minh sẽ không có uy hiếp gì cả.

Vì cho tới nay, tâm trí của Kim Minh chưa bao giờ đặt vào việc tranh đoạt vị trí gia chủ.

So với vài ca ca, Kim Minh hầu như không có hứng thú với quyền thế.

Nhưng hiện tại không giống, y có một vị hôn thê mạnh mẽ.

Đó làPhương Lan.

Nguyên nhân là từ chính nữ nhân này.

Khi Kim Đông Nam còn sống cũng khen Phương Lan không dứt miệng.

Mặc dù cô nương này xuất thân từ trấn nhỏ, nhưng hiền lương thục đức, lại trí tuệ hơn người, quan trọng nhất, thiên phú còn cực tốt.

Có thể lấy nàng làm con dâu là may mắn của Kim gia.

Cứ như vậy, Phương Lan có một vị trí đặc thù trong suy nghĩ của người Kim gia.

Nhưng một đám thê thiếp của Kim Hiền, không một ai được thừa nhận như vậy.

Hơn nữa, Kim Hiền lại càng kiêng kỵ sư phụ của Phương Lan, LụcThiên Minh.

Thanh niên này xuất hiện đột ngột, vô cùng đáng sợ.

Đầu tiên chỉ ở Trúc Cơ mà tiêu diệt một đám đệ tử thân truyền Kim Đan kỳ của Huyết Ma Giáo.

Sau đó, không biết dùng biện pháp gì mà cảnh giới tăng rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đến Kim Đan.

Bị lực lượng tinh nhuệ lớn của Linh Vận Môn vây công vẫn có thể trốn thoát, lại còn giết được thêm một đám, trêu đùa Linh Vận Môn trong lòng bàn tay.Sự can đảm này, chiến lực này, hoàn toàn chỉ có trên người của tuyệt thế thiên kiêu.

Ít nhất đến giờ, Kim Hiền còn chưa nghe nói Linh giới có người trẻ tuổi nào có bản lĩnh như vậy.

Đến chưởng môn Linh Vận Môn Phong Giang Hải cũng chỉ có thể ngửa mặt lên trời tức giận gào rú, bó tay hoàn toàn.

Một người đáng sợ như vậy lại là sư phụ của hôn thê Kim Minh.

Nếu Lục Thiên Minh có thể chống đỡ, qua khỏi kiếp nạn với Linh Vận Môn, sau này trưởng thành chắn chắn là một đại nhân vật.

Có một người cường đại sau lưng như vậy, Kim Minh muốn trở thành gia chủ đúng là dễ như trở bàn tay, lúc nào làm cũng được.Khi suy nghĩ này bắt đầu nhen nhóm, Kim Hiền đã động sát tâm với Kim Minh.

Đế vương không có thân tình, trong đại gia tộc thân tình cũng như thứ đồ xa xỉ mà thôi.

Người giống gia chủ Kim Đông Nam là cực ít.

Kim Hiền nổi sát tâm, nhưng không muốn tự tay giết đệ đệ, gánh cái danh giết anh em trong nhà.

Nên gã muốn mượn tay Linh Vận Môn để diệt trừ Kim Minh.

Như vậy, dù thế nào Kim Hiền cũng không bị thiệt.Nếu kỳ tích xuất hiện, Lục Thiên Minh có thể vượt qua đuổi giết của Linh Vận Môn để trở về.

Kim Minh chết trong tay người của Linh Vận Môn, không quan hệ gì với Kim Hiền.

Nếu Lục Thiên Minh chết, gã bán đứng Kim Minh sẽ trở thành hành động quân pháp bất vị thân mà thôi.

Đến lúc đó, lại có được lợi ích từ phía Linh Vận Môn.

Khiêm tốn chỉ là lớp vỏ ngụy trang, thật sự, Kim Hiền là một kẻ lãnh huyết, ích kỷ.

Nhưng toàn bộ Kim gia gần như không ai nhìn ra được.

Nên Kim Minh chết cực oan ức.

Vì đến bây giờ, y cũng không muốn tranh đoạt gì, chỉ quan tâm đến Phương Lan.

Mà Kim Minh cũng làngười nặng tình, sẽ không bao giờ làm mấy chuyện tàn sát anh em.

Đến chết Kim Minh cũng không biết, mình bị anh ruột bán đứng.

Trước khi chết, trong lòng Kim Minh chỉ nghĩ về Phương Lan.

- Rất xin lỗi Lan nhi...

Đời này ta không làm trượng phu của ngươi được, không thể yêu thương ngươi, cùng ngươi đi hết cuối con đường...

Rất xin lỗi...

Thời khắc Kim Minh chết, Phương Lan đang cách Cẩm Tú thành mười mấy vạn dặm, đột nhiên cảm thấy thảng thốt, đau đớn.

Nước mắt không hiểu sao cứ chảy ra.- Sao thế Phương Lan?

Sở Mặc, Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung đều nghi hoặc nhìn Phương Lan.

Trên mặt nàng đau khổ, nhưng mắt lại mờ mịt:

- Con cũng không biết.

Chỉ cảm thấy như một vật gì đó rất quan trọng đã biến mất.

Không biết vì sao mà trong lòng cực kỳ khổ sở.

Sở Mặc nhíu mày, trầm giọng nói:

- Không lẽ Cẩm Tú thành đã xảy ra chuyện.

Phương Lan khẽ run, thanh âm cũng run rẩy theo:

- Sẽ không...

- Tăng tốc thôi.

Sở Mặc nói xong, kéo tay Phương Lan.

Tốc độ tăng gấp đôi trong nháy mắt.

Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung nhìn nhau, đều thấy sự kinh ngạc trong mắt đối phương, đồng thời lại gật gật đầu:

- Tuyệt thế thiên kiêu từ Thiên giới đúng là khác người.

Tốc độ của đoàn người tăng lên, càng ngày càng đến gần Cẩm Tú thành.Tòa thành rộng lớn hiện ra trước mắt.

Nhưng khi Sở Mặc nhìn thấy cửa thành, thân mình chấn động, hô lên thất thanh:

- Kim Minh!
 
Thí Thiên Đao Full
XXXVIII ( Chương 926-950 )


Chương 926: Hết đường chối cãi

Cảnh giới của Phương Lan thấp hơn, nhưng liếc một cái cũng nhìn thấy Kim Minh bị treo trên cổng thành, không biết đã chết từ lúc nào.

Đầu óc nàng trống rỗng, cả người ngây dại.

Nước mắt không ngừng chảy, trước mặt tối sầm, đột nhiên ngất đi.

Sở Mặc nổi cơn thịnh nộ, mắt bắn ra vô vạn sát ý.

Bên cạnh Kim Hiền là một đám người Linh Vận Môn.

Nhìn nhóm người đang bay đến, cả đám đều cau mày.

Rốt cục cũng có người nhận ra người đến, hô lên thất thanh:

- Không tốt, tên sát thần kia đã trở lại!

- Trời ơi, đúng là Lục Thiên Minh!

- Không xong, sát thần đã trở lại!

- Đi mau, sát thần về rồi!Đám đệ tử Linh Vận Môn này đều biết sát thần kia đáng sợ thế nào.

Mặc dù không biết vì sao Lục Thiên Minh có thể quay về nhưng họ biết, hắn quay về khẳng định bọn họ không sống được.

Nên theo bản năng, họ đều chạy trốn.

Thời điểm Sở Mặc rời khỏi Cẩm Tú thành đã từng nói: ai dám động đến một người của Cẩm Tú thành, hắn sẽ giết kẻ đó.

Hiện giờ bọn họ chẳng những động người của Cẩm Tú thành mà còn lại là vị hôn phu của đồ đệ hắn.

Đầu óc có bệnh mới ở lại lúc này.

Đầu óc Kim Hiền không có bệnh,gã cũng muốn chạy.

Vừa nhìn rõ Sở Mặc, Kim Hiền đã lạnh toát, bị dọa đến hồn bay phách lạc.

Dù thế nào gã cũng không nghĩ lại có chuyện trùng hợp như vậy.

Hôm nay gã còn muốn giả bộ, đến đòi thi thể của Kim Minh từ đám Linh Vận Môn, tiện nhỏ vài giọt nước mắt cho người khác xem.

Để chứng minh huynh đệ bọn họ tình thâm.

Còn Kim Minh chết, là vì y dám ngỗ nghịch với đại nhân của Linh Vận Môn.

Cứ như vậy, Kim Hiền có thể thoát khỏi liên quan.

Mọi người đều biết Phương Lan bị người Linh Vận Môn bắt đi.

Kim Minh là vị hôn phucủa Phương Lan, chống đối cũng chẳng có gì là lạ.

Nhưng không ai lường được sự đời, sát thần Lục Thiên Minh lại trở về đúng lúc này.

Tiếu Vạn Quân bên cạnh Sở Mặc trực tiếp bộc lộ khí thế, trấn áp toàn bộ Cẩm Tú thành, ngăn lại đám người Linh Vận Môn đang định chạy trốn.

Kể cả Kim Hiền, chân đều run rẩy, căn bản không thể đứng thẳng, quỳ rạp xuống đất.

Trong lòng những kẻ này lập tức tuyệt vọng.

Một Lục Thiên Minh đã khiến bọn họ nghe tin sợ mất mật, giờ lại có thể một cao thủ đáng sợnữa.

Kim Hiền quỳ ở đó, cả người run rẩy, trong lòng ngập tràn hối hận.

Nếu gã có thể kiên trì một thời gian ngắn, không xử lý Kim Minh gấp như vậy thì sẽ không rơi vào thế bị động như bây giờ.

Sở Mặc lao như một tia chớp, nháy mắt đứng trên đầu thành.

Hắn đảo con ngươi lạnh lùng qua đám người, cuối cùng dừng mắt trên người Kim Hiền.

Sở Mặc hơi kinh ngạc hỏi:

- Kim Hiền, tại sao ngươi lại ở đây?

Sở Mặc không thể không ngạc nhiên cho được.

Sở Mặc biết KimHiền, nhưng chưa từng tiếp xúc gì.

Chỉ biết gã là con cả của vợ cả Kim gia, tương lai sẽ là gia chủ của Kim gia.

Lẽ ra giờ phút này tất cả các gia tộc phải đối đầu với Linh Vận Môn chứ, sao giờ gã lại ở cùng chỗ với đám người Linh Vận Môn thế này được?

Sở Mặc hoài nghi.

Kim Hiền bị khí tức Nguyên Anh của Tiếu Vạn Quân áp chế phải thở dốc, gian nan nói:

- Hóa ra là Thiên Minh huynh đệ.

Ngươi về thật đúng lúc, ta đang muốn đến lấy lại thi thể của đệ đệ ta.

Hu...hu...

Kim Hiền nói tới đây, ra vẻ không chịu đựng được khóc rống lên.

- Đệ đệ đáng thương, vì đi cứu Phương Lan mà bị đối phương phát hiện, trực tiếp giết luôn, thật tội nghiệp mà...

Nói xong, Kim Hiền khóc lớn.

Phương Lan dựa vào người Sở Mặc, mới tỉnh táo được chút, lại nghe mấy lời này, trực tiếp phun máu, cả người lung lay, suýt nữa bất tỉnh.

Sở Mặc nắm tay Phương Lan, truyền cho nàng chút linh khí, trầm giọng nói:

- Ngươi phải kiên cường lên, mang Kim Minh về đã.

Muốn khóc, thì đợi xử lý chuyện này rồi khóc một thể.Sở Mặc nói xong, nhẹ nhàng thở dài, vừa định an ủi Kim Hiền vài câu, lại thấy mấy đệ tử của Linh Vận Môn trợn mắt nhìn Kim Hiền, ánh mắt bất mãn.

Lòng Sở Mặc trùng xuống, hắn cảm thấy có chuyện.

Vì thế, Sở Mặc nhìn đám đệ tử Linh Vận Môn, lạnh lùng nói:

- Các ngươi thật to gan.

Xem ra lần trước ta giết còn chưa đủ đúng không?

Đám đệ tử bên này tuy biết phải chết, nhưng vẫn không nhịn được phát run nói:

- Lục công tử... việc này không thể trách chúng ta.

Là tên Kim Hiền khốn kiếp, gã bán đứng đệ đệ mình.

- Đúng vậy, chính gã nói Kim Minh muốn rời đi qua lối đi bí mật của Kim gia.

Gã báo cho chúng ta, nói chúng ta chặn lại.

Một tên đệ tử Linh Vận Môn khác nói.

Kim Hiền phẫn nộ quát lớn:

- Ngậm máu phun người, nói hươu nói vượn!

Lục huynh, ngươi không nên tin bọn họ, bọn họ muốn chết còn muốn kéo người khác theo.

- Ta nhổ vào!

Một gã chấp sự cao cấp của Linh Vận Môn nghiến răng nghiến lợi nói với Kim Hiền:

- Họ Kim kia, rõ ràng ngươi hại chết đệ đệ mình còn đổ tội lênngười chúng ta.

Muốn cũng chẳng được đâu.

Người này có cảnh giới Kim Đan đỉnh cao, nhìn Sở Mặc, cắn răng nói:

- Họ Lục, ta khâm phục ngươi có năng lực.

Chúng ta không phải đối thủ của ngươi.

Ta cam nguyện chịu chết.

Đến lúc đó, chưởng môn sẽ báo thù cho chúng ta.

Nhưng họ Kim này cũng chẳng phải kẻ tốt đẹp.

Chính gã đã báo tin tức hành tung của đệ đệ mình cho chúng ta đó.

- Lục huynh đệ, chúng ngậm máu phun người.

Ngươi đừng để bị lừa.

Kim Hiền khóc lóc:

- Đó là em ruột ta, là anh em cùng cha cùng mẹ.

Dù ta có điên,cũng không có khả năng hại em ruột của mình.

Sở Mặc nhíu mày nhìn Kim Hiền.

Thật ra, trong lòng hắn đã có đáp án, chẳng qua không có chứng cứ, nên chưa ra tay với Kim Hiền.

Lúc này, một gã đệ tử của Linh Vận Môn run rẩy nói:

- Lục Thiên Minh, ta có chứng cứ.

Gã trực tiếp lấy một phong thư từ trong ngực, nhẹ nhàng đưa cho Sở Mặc, sau đó nhìn Kim Hiền cười lạnh:

- Ngươi không nghĩ ta không hủy thư của ngươi phải không.

May mà ta còn giữ nó, nếu không hôm nay tên súc sinh nhà ngươi đã lừađược rồi.

Kim Hiền không ngờ đối phương có thể giữ lại bức thư này, cả người xụi lơ, ngã xuống đất.

Phong thư này đủ để định tội của gã.

Lúc ấy, vì phòng người khác biết chuyện, gã đã tự tay viết thư.

Chỉ cần Sở Mặc đem đối chiếu với bút tích của gã là biết gã nói dối.

Sự thật thắng hùng biện.

Dù Kim Hiền có một trăm cái mồm cũng không biện giải cho mình được nữa.

Sở Mặc đọc lướt thư, sau đó nhìn Kim Hiền đang xụi lơ kia, muốn nói một chút, lại thở dài:

- Chuyện này giao cho Kim gia tự giải quyết.

Kim Hiền nghe vậy tuyệt vọng.

Nếu đem cho Kim gia xử lý, các trưởng lão chắc chắn không tha thứ cho gã.

Kim gia có thể tha cho gã chuyện đầu nhập vào Linh Vận Môn nhưng tuyệt đối không chấp nhận được gã bán đứng em ruột của mình.

Đến em ruột còn phản bội huống chi là người khác.

-----o0o-----

Chương 927: Khó tin (1)

Chương 927: Khó tin (1)

Phương Lan mang xác Kim Minh về, mặt tái nhợt, thống hận nhìnKim Hiền.

Nàng nằm mơ cũng không nghĩ Kim Minh lại bị anh ruột mình hại chết.

Sở Mặc nhìn đám người Linh Vận Môn:

- Các ngươi tự sát đi.

Đám người không cam lòng, muốn phản kháng.

Thậm chí có tên muốn tự bạo, nhưng bị khí tức của Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung áp chế, không thể làm gì được, nhưng cũng không ai muốn cứ như vậy mà tự sát.

Tên chấp sự cấp cao lúc nãy cắn răng nói:

- Lục Thiên Minh, chẳng lẽ ngươi thật sự muốn đấu đến chết với Linh Vận Môn sao?

- Lục Thiên minh, hôm nay ngươi giết chúng ta, Linh Vận Môn sẽ không bỏ qua cho ngươi.

- Chúng ta bất quá chỉ là một đám thi hành mệnh lệnh, sao ngươi không buông tha cho chúng ta chứ?

Có tên đệ tử gần như suy sụp, rống giận như điên.

Sở Mặc lạnh lùng cười:

- Đấu đến chết ư?

Không bỏ qua cho ta ư?

Các ngươi đúng là mộtlũ đáng thương...

Lý Phương Trung và Tiếu Vạn Quân vẫn trầm mặc, chỉ có thể cảm thấy bi ai thay đám người kia.

Đổi lại là bọn họ, trong tình huống này cũng sẽ không bỏ qua.

Chỉ đứng mà không ra tay là việc duy nhất họ có thể làm được.

- Lục Thiên Minh, chưởng môn của chúng ta sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu...

Một gã đệ tử không chịu được áp lực lớn, nháy mắt đứng lên, xông đến chỗ Sở Mặc, khí thế tăng cao.Đây là một gã tu sĩ Kim Đan hậu kỳ.

Mặc dù bị áp chế, đến thở còn khó, thân mình vừa động, mồm đã hộc máu, nhưng gã không để ý, muốn liều mạng với Sở Mặc.

- Gã muốn tự bạo đó!

Tiếu Vạn Quân trầm giọng nói.

Xoát!

Một ánh đao lóe lên, đầu của tu sĩ Kim Đan hậu kỳ kia bay lên trời, xác chết không đầu từ tường thành rơi xuống đất.Sau đó, lại có mấy người muốn cứng rắn chống đỡ áp lực, liều mạng với Sở Mặc, nhưng căn bản vô dụng.

Dù không bị áp chế bởi Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung, bọn họ cũng không có khả năng tạo bất cứ thương tổn gì cho Sở Mặc.

Trong chớp mắt, Sở Mặc đã chém chết cả đám người.

Không khí nồng đậm huyết tinh, tường thành bị máu tươi nhuộm đỏ.

Sở Mặc hạ giọng nói:

- Coi như thu một chút lợi tức cho ngươi, Kim Minh!Mấy đạo thân ảnh từ phương xa bay nhanh đến.

Sở Mặc nhìn qua, không ngờ người đến là Lục Thiên Duyệt và Lục Thiên Kỳ.

- Thiên Minh ca ca!

Lục Thiên Kỳ gọi.

- Thiên Minh ca!

Đây là lời của Lục Thiên Duyệt.

Hai người nhìn thấy Sở Mặc đều thấy rất bất ngờ, cũng rất vui mừng.

Mắt Lục Thiên Kỳ vụt sáng, nàng nhào vào ngực Sở Mặc, nói:

- Thiên Minh ca ca, thật tốt quá.

Ngươi thực sự đã trở lại.

Ta còn tưởng ngươi...

Nói xong, không nhịn được khóc thút thít.

Qua một thời gian không thấy, tóc của Lục Thiên Kỳ đã khá dài.

Lục Thiên Duyệt cảm thấy khó tin, vui mừng khôn xiết, ánh mắt nhìn Sở Mặc cũng có chút ý tứ khác.

Nàng thấy Lục Thiên Kỳ đang ở trong ngực Sở Mặc.

Sở Mặc hơi xấu hổ cười cười, vỗ vỗ Lục Thiên Kỳ nói:

- Đã là gia chủ của gia tộc đệ nhất rồi, ngươi cũng nên thận trọngmột chút chứ.

- Không, ngươi không phải người ngoài.

Lục Thiên Kỳ cảm nhận hơi thở của Sở Mặc vây quanh, mới ngượng ngùng ngẩng đầu, nhìn tỷ tỷ đứng bên le lưỡi.

Cùng Lục gia tỷ muội đến còn có một đàn trưởng lão.

Bọn họ không dám nhìn thẳng vào Sở Mặc, hơi hơi sợ hãi.

Sở Mặc hơi nhíu mày, thấy Lục Thiên Duyệt nháy mắt, nhìn Kim Hiền bên cạnh.

Sở Mặc hiểu được một chút.

Xem chừng mấy trưởng lão Lục gia nghĩ mình không về được, trong thời gian này chắc đã tạo khôngít áp lực cho tỷ muội Lục gia.

Hiện giờ tháy mình chẳng những trở lại, còn dùng thủ đoạn chớp nhoáng chém chết mấy tên đệ tử của Linh Vận Môn, trong lòng chắc chắn kinh sợ.

Sở Mặc nhìn thoáng qua Lục Thiên Duyệt nói:

- Yên tâm đi, không sao rồi.

Lục Thiên Duyệt hơi ngẩn ra.

Khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lùng lại hơi cau có trông hết sức buồn cười, lại có chút đáng yêu.

Nàng khó tin nhìn Sở Mặc hỏi:

- Đều giải quyết xong hết à?- Vấn đề của Linh Vận Môn đã giải quyết triệt để rồi.

Sở Mặc thản nhiên trả lời.

Mấy trưởng lão phía sau Lục Thiên Duyệt đều hít vào một ngụm khí lạnh, mặt dại ra nhìn Sở Mặc.

Tin tức Sở Mặc mang đến quá dọa người.

Sao lại nói vấn đề của Linh Vận Môn đã giải quyết triệt để chứ?

Giải quyết thế nào?

Bọn họ rất muốn hỏi, nhưng không ai đủ dũng khí.

Một số người còncho rằng Lục Thiên Minh nói dối.

Linh Vận Môn là bá chủ một phương, môn hạ đệ tử vô số, trong môn phái có rất nhiều cao thủ.

Dù Lục Thiên Minh có hùng mạnh thế nào cũng không có khả năng đánh nhanh thắng nhanh như vậy.

Đúng là nói đùa.

Chuyện đùa này lại không đáng cười chút nào.

Đám trưởng lão Lục gia, sau khi khiếp sợ, tỉnh táo lại, phản ứng đầu tiên đều là không tin.

Nhưng Lục Thiên Duyệt lại hiểu người đứng trước mắt hơn những người khác.- Hắn nói đã giải quyết xong thì có nghĩa là đã xong.

Lục Thiên Duyệt nhìn một đám trưởng lão đang nghi hoặc, thản nhiên nói:

- Tốt nhất các ngươi nên tin lời của hắn.

Mặc dù mấy trưởng lão này quy thuận tỷ muội Lục Thiên Duyệt nhưng chuyện có nặng có nhẹ.

Ví dụ chuyện đầu phục Linh Vận Môn lần này, Lục gia đấu tranh rất dữ dội.

Vài trưởng lão sợ Kim gia đoạt trước, cảm thấy phải nhanh chóng quyết định.

Nếu không về sau Lục gia muốn đầu quân cũng không được Linh Vận Môn coi trọng.

Thậm chí có trưởng lão còn ám chỉ Lục ThiênDuyệt nên suy nghĩ một chút về đề nghị của Phong Hoa.

Điều này khiến Lục Thiên Duyệt bực mình, cũng thấy phẫn nộ, lại có chút bất đắc dĩ.

Gia tộc vừa mới ổn định.

Nàng không muốn nhìn thấy Lục gia to lớn như vậy lại sụp đổ, nên luôn cố gắng chống đỡ, kiên định tin rằng Lục Thiên Minh chắc chắn trở lại.

Chỉ có điều, nhưng trưởng lão kia không tin như vậy, luôn gây áp lực với Lục Thiên Duyệt.Dù sao, bọn họ không muốn bị chôn vùi bởi lửa giận của Linh Vận Môn.

Chỉ có điều mọi việc lại ngoài dự đoán của bọn họ.

Ai cũng không tưởng được Lục Thiên Minh lại sống sót quay trở về.

- Ngươi giỏi thật!

Sở Mặc nhìn Kim Hiền, lạnh lùng nói:

- Đi thôi, còn ngồi đó làm gì?

Định diễn trò cho ai xem chứ?

Kim Hiền ngẩng đầu, đôi mắt đờ đẫn, nhìn Sở Mặc, cười thê lương:

- Đi, đi chỗ nào?

Về Kim gia nhận án sao?

Ta không đi.

Kim Hiền hô thật to mấy chữ cuối, con mắt tràn ngập phẫn nộ, căm tức nhìn Sở Mặc:

- Lục Thiên Minh, đều vì ngươi!

Nếu không phải tại ngươi, sao ta phải hãm hại em trai ruột của mình chứ?

Đó là em ta, cùng cha cùng mẹ, huyết mạch tương liên, cùng chung một dòng máu...

Kim Hiền nói xong lại nhìn Phương Lan đang ôm xác Kim Minh, cắn răng nói:

- Còn ngươi, ngươi là đồ tiện nhân...

Vì sao lại muốn gả vào Kim gia?

Nếu không vì ngươi, mọi chuyện sẽ không đến nước này.

Đệ đệ của ta bị ngươi hại chết!

-----o0o-----

Chương 928: Khó tin (2)

Chương 928: Khó tin (2)

Mặt Phương Lan tái nhợt, giờ thì trắng bệch rồi.

Lý Phương Trung không nhịn nổi nữa, đi ra tát bốp một cái vào mặt Kim Hiền, lạnh lùng quát:

- Ngươi bán đứng em trai mình còn lắm lý do như vậy.

Đúng là đồ già mồm át lẽ phải, khiến người ta buồn nôn.

Lực tát của Lý Phương Trung không nhẹ.

Mặc dù không vận dụng linh lực nhưng vẫn khiến khóe miệng Kim Hiền chảy máu.

- Ta nhổ vào.

Kim Hiền nhổ mấy cái răng năng bị gãy ra, sau đó cố cười nói:

- Lời ta nói là sự thật.

Nếu không phải vì Lục Thiên Minh và tiện nhân Phương Lan này, sao ta lại đi hại chết em trai mình làm gì.

Nếu Kim Minh không chết, khi Lục Thiên Minh trở về, chỉ cần một câu nói của y, ta sẽ phải ngoan ngoãn giao ra vị trí gia chủ.

Dựa vào cái gì chứ?

Ta không cam lòng.

Sở Mặc ngạc nhiên nhìn Kim Hiền nói:

- Vì vậy mà ngươi giết anh em ruột của mình sao?

- Đúng thế.

Kim Hiền cắn răng nói:

- Ta hận Sở Mặc.

Nếu hắn không xuất hiện, Kim gia không có khả năng gặp kiếp nạn lớn như vậy.

Ta hận ngươi, vì ngươi khiến ta không thể sống được bình an.

Mặt Kim Hiền cực kỳ oán độc:

- Tại sao ngươi không chết trong lúc bị Linh Vận Môn đuổi giết cơchứ?

Lục Thiên Duyệt biết thân phận của Sở Mặc, nghe vậy, khóe miệng không nhịn được giật giật, thầm nghĩ: nếu ngươi biết mấy người ngươi hận đều chỉ là một người, không biết ngươi sẽ có vẻ mặt thế nào đây?

Sở Mặc đồng dạng cũng thấy câm nín.

Hắn nhìn Kim Hiền, cười lạnh nói:

- Vị trí gia chủ của Kim gia sao?

Chỉ loại người như ngươi mới điên cuồng vì nó, chứ với ta thì chẳng là cái gì.

Ngươi thực sự cho rằng ta sẽ sai Kim Minh đi tranh đoạt một vị trí gia chủ Kim gia nhỏ nhoi chắc.

Sở Mặc nhìn Kim Hiền sửng sốt, thở dài:

- Đáng tiếc, Kim Minh là người không quan tâm việc tranh quyền đoạt lợi nhất trong đám con cháu của Kim gia.

Kết quả lại bị một tên hẹp hòi ích kỷ hãm hại.

Kim Hiền đứng đó, dữ tợn nói:

- Ngươi nói bậy.

Kim gia là đại gia tộc ở Cẩm Tú thành.

Dù là đại phái như Linh Vận Môn cũng phải nhìn mà thèm nhỏ dãi.

Sao ngươi lại không động tâm được chứ?

Lục Thiên Minh, đừng cho ta không biết tâm tư của ngươi.

Ngươi mua chuộc danh tiếng ở Cẩm Tú thành, khiến người của tam đại gia tộc cảm kích ngươi.

Ngươi dám nói từ trước tới giờ ngươi chưa từng đánh chủ ý đến tam đại gia tộc hay không?

Kim Hiền như một tên tâm thần, gầm rống giận dữ, tiếng nói truyền đi rất xa.

Lúc này đã có không ít người nghe tiếng chạy tới, bao gồm cả người của Kim gia và Hồng gia.

Những người này nghe thấy Kim Hiền rít gào, nhưng bọn họ không rõ chuyện gì đang xảy ra.

Không biết vị gia chủ mới của Kim gia đang cãi cọ với ai.

Khi đến gần thấy Sở Mặc, tất cả đều ngẩn người.

Là Lục Thiên Minh ư!

Tất cả những người tới đều không thể quên được gương mặt này.

Khuôn mặt của người trước khi rời khỏi Cẩm Tú thành đã nói rất vang dội.

Nhờ câu nói đó đã uy hiếp được Linh Vận Môn, mới khiến cho người của Linh Vận Môn mặc dù phong tỏa thành nhưng cũng không dám làm gì người trong thành trong thời gian dài như vậy.

Bọn họ cũng nhớ rõ, chưởng môn của Linh Vận Môn từng nghiến răng nghiến lợi nói sau khi giết chết Lục Thiên Minh, sẽ tàn sát toàn bộ Cẩm Tú thành.

Vì lời này mà người trong Cẩm Tú thành mỗi ngày đều cảm thấy bất an, hoảng sợ.

Đồng thời, cái tên Lục Thiên Minh như trở thành một vị thần trong suy nghĩ của người dân nơi đây, được hầu hết mọi người tôn trọng.

Ban đầu còn có vài người nói tai họa này do Lục Thiên Minh gây ra, bọn họ bị dính xui xẻo.

Nhưng suy nghĩ này bị nhiều người khác tức giận bác bỏ:

- Linh Vận Môn thèm muốn Cẩm Tú thành không phải chuyện ngày một ngày hai.

Ai mà không nhìn ra đó là một đám cầm thú chứ?

Lục Thiên Minh chẳng qua chỉ là cái cớ mà thôi.

Cộng thêm sự nỗ lực âm thầm của tỷ muội Lục Thiên Duyệt và Lục Thiên Kỳ, nghi ngờ với Lục Thiên Minh cũng dần biến mất.

Đến giờ, dù mấy người Kim gia đầu nhập Linh Vận Môn, cũng không không thể không thừa nhận, nếu không vì Lục Thiên Minh, toàn bộ Cẩm Tú thành sớm đã bị Linh Vận Môn khống chế, huyết tẩy rồi.

Hiện tại, Lục Thiên Minh không tổn hao gì xuất hiện ở đây.

Trừ một số người Kim gia, gần như toàn bộ mọi người đều hưng phấn.

Sau khi biết mấy đệ tử Linh Vận Môn phong tỏa Cẩm Tú thành đều bị giết, bọn họ càng vui hơn, gần như sắp khóc.

Sở Mặc đưa phong thư cho người của Kim gia, người mà hắn biết lúc trước, Kim Thiết Cương.

Kim Thiết Cương chưa biết đây là Sở Mặc, chỉ biết rằng vị này là người mọi người tôn kính, Lục công tử.

Nên rất khách khí tiếp nhận lá thư.

Sau khi đọc qua, sắc mặt thay đổi ngay lập tức, yên lặng đem phong thư giao cho một trưởng lão của Kim gia bên cạnh.

Trưởng lão của Kim gia vừa nhìn thoáng qua, mặt cũng đổi hẳn, tức giận lấy tay chỉ Kim Hiền:

- Ngươi, ngươi là đồ súc sinh!

Mấy trưởng lão truyền tay nhau đọc bức thư, biết được sự việc, đều phẫn nộ và khinh miệt nhìn Kim Hiền.

Kim Minh chết, khiến Kim gia bị đả kích rất lớn.

Đúng lúc này, Kim Hiền lại đứng ra nói nên đầu nhập vào Linh Vận Môn, còn tỏ vẻ trước mặt các trưởng lão rằng gã không sợ chết.

Linh Vận Môn giết đệ đệ của gã, gã rất hận nhưng Kim gia không thể chịu thêm tổn thất như vậy nữa.

Gã nói gã không muốn nhìn thấy thi thể của tộc nhân lại bị treo trên cửathành Cẩm Tú thành lần nữa.

Hôm nay, Kim Hiền cũng ra vẻ nói với mấy trưởng lão, gã đến đón đệ đệ gã về nhà.

Ai mà nghĩ đến, gia chủ mới nhậm chức của Kim gia, bên ngoài đạo mạo, lại là kẻ chủ mưu hại chết Kim Minh cơ chứ.

Không ai nhịn được nỗi căm giận này.

Kim Hiền vẫn đứng đó, sắc mặt dữ tợn, mắt đầy oán độc, cắn răng nói:

- Ta không có gì phải giải thích.

Ta làm như vậy chỉ vì Kim giamà thôi...

Kim Hiền còn chưa nói hết, một trưởng lão Kim gia không nhịn được nữa, cầm kiếm đâm vào bụng của Kim Hiền.

- Thi hành gia pháp!

Trưởng lão này tức giận hô.

- Gia pháp!

Một trưởng lão khác cũng đâm một kiếm lên người Kim Hiền.

- Gia pháp!

Lại một trưởng lão Kim gia ra tay.

Tám trưởng lão của Kim gia mỗi người đều đâm một kiếm nhưng Kim Hiền còn chưa chết.

Đây chính là gia pháp của Kim gia.

Huynh đệ tương tàn sẽ phải chịu vạn kiếm xuyên thân mà chết.

Máu tươi không ngừng chảy ra từ miệng Kim Hiền, gã thống khổ, gào thét:

- Các ngươi... các ngươi dám giết hại gia chủ.

Các ngươi sẽ không được chết tử tế đâu!

Kim Hiền đang nói, một ánh đao lóe lên, đầu Kim Hiền bay lên cao, máu phụt ra.

Người xuất thủ là Phương Lan.

- Ta lấy thân phận là góa phụ của Kim Minh, báo thù thay Kim Minh.

Phương Lan chém xong, vừa khóc vừa nói.

-----o0o-----

Chương 929: Xin ngài giữ chức thành chủ

Chương 929: Xin ngài giữ chức thành chủ

Một đám trưởng lão Kim gia vốn đang bất mãn, định nói gì đó, giờ lại câm nín.

Người ta vẫn còn là một hoàng hoa khuê nữ, lại nguyện ý lấy thân phận góa phụ, một kiếm chém đầu Kim Hiền, báo thù cho Kim Minh.

Như vậy sao coi là vượt quyền quá phận được.

Điều này quá bình thường.

Đây là lần đầu tiên Phương Lan trực tiếp giết người.

Sau khi chém đầu Kim Hiền, tay cầm kiếm của nàng hơi run, nàng cho rằng nàng sẽ khóc, sẽ sợ, nhưng lại không.

Trong lòng nàng chỉ cảm thấy sảng khoái vì được báo thù.

Đồng thời, sâu trong nội tâm, có cái gì đó bị phá đổ.

Nàng thậm chí còn ngheđược âm thanh khi sụp đổ của nó.

Phương Lan hơi nhắm mắt, nàng biết cuộc sống của nàng sẽ không còn như trước nữa.

Một kiếm này đã hoàn toàn đưa cuộc đời của nàng sang một trang khác hẳn so với trước.

Nhưng nàng không hối hận.

Đây là con đường mà nàng lựa chọn.

Sở Mặc đứng cạnh, yên lặng nhìn Phương Lan, vì nàng mà đau lòng.

Nhưng hắn biết, cửa ải này phải do tự nàng vượt qua.

Qua cửa ải này sẽ thấy trời cao biển rộng.

Sau đó, Sở Mặc mang Phương Lan đi cùng đám người Lục Thiên Duyệt trở về Lục gia.

Còn Kim gia, Kim Hiền đã chết, Kim gia sẽ tự chọn gia chủ mới lên thay.

Lời Kim Hiền hò hét trước khi chết cũng hẳn không sai.

Đúng là Sở Mặc muốn hợp nhất các lực lượng trong Cẩm Tú thành, nhưng không xấu xa như Kim Hiền nói.

Ít nhất, Sở Mặc sẽ thay đổi Cẩm Tú thành, bồi dưỡng con cháu ưu tú trong các gia tộc, cho bọn họ phần truyền thừa mà bọn họ không dámnghĩ đến trong quá khứ, có cơ hội khám phá, tiến đến thế giới cao hơn.

Kim Hiền vừa nói như vậy, nếu giờ Sở Mặc muốn làm gì sẽ dễ gây hiểu nhầm.

Nên Sở Mặc quyết định tạm gác chuyện này lại.

Nhưng Sở Mặc không ngờ, vừa về Lục gia, người của Kim gia, Hồng gia và gia chủ của các gia tộc nhỏ trong Cẩm Tú thành đều đến Lục gia bái kiến Lục Thiên Minh.

Lục Thiên Duyệt mỉm cười nhìn Sở Mặc:

- Người tới quy hàng kìa.

- Ồ?

Sở Mặc nhướng lông mày, nhìn Lục Thiên Duyệt.

Lục Thiên Duyệt nói:

- Mấy lời của Kim Hiền khiến bọn họ thấy khẩn trương.

Bọn họ sợ ngươi bỏ đi, từ nay về sau bỏ mặc Cẩm Tú thành.

- Ngươi nghĩ thế nào?

Sở Mặc hỏi.

Lục Thiên Duyệt nói:

- Thiên Minh ca ca là người một nhà mà, sao lại đi chứ?

Lục Thiên Duyệt nói, nhìn Sở Mặc, ánh mắt có ẩn ý khác:

- Ta nói đúng không, Thiên Minh ca ca?

Lục Thiên Duyệt nói vậy nhưng trong lòng không khỏi cười khổ.

Nhưng nàng cũng hơi mong đợi câu trả lời của Sở Mặc.

Toàn bộ Cẩm Tú thành, chỉ có nàng hiểu rõ, người trước mắt không thuộc về nơi này.

Nếu hắn muốn rời khỏi cơ bản cũng chẳng có gì trói buộc.

Sở Mặc cười cười:

- Yên tâm đi, ta sẽ không rời khỏi đây đâu

- Tốt quá!

Lục Thiên Kỳ hưng phấn quơ quơ tay, đắc ý nhìn tỷ tỷ mình:

- Tỷ thấy ta nói đúng chưa.

Khuôn mặt có chút lạnh nhạt của Lục Thiên Duyệt hơi hơi mỉm cười, nàng khẽ ừ.

Sở Mặc đi ra gặp đám người đến.

Mấy người Kim gia hơi xấu hổ, muốn giải thích một chút về việc đầu nhập Linh Vận Môn nhưng không có cơ hội.

Mặc dù Kim gia là một trong tam đại gia tộc của Cẩm Tú thànhnhưng vị trí của đại diện Kim gia hiện tại chẳng đáng vào đâu, chỉ có thể để cơ hội cho các tiểu gia tộc mà thôi.

Đại diện Kim gia càng oán giận Kim Hiền hơn, đúng là đồ óc lợn.

Chưa biết gì đã đưa ra lựa chọn, khiến mình bị lộ tẩy.

Kiểu tâm lý dân cờ bạc như thế thật sự không thích hợp để trở thành gia chủ một gia tộc.

Sở Mặc cũng không nhiệt tình lắm với đám người Kim gia.

Người duy nhất đáng giá hắn quan tâm đã chết.

Hiện tại, ngoại trừ Kim Thiết Cương còn khiến Sở Mặc coi trọng một chút.

Mấy người kia chỉ như một đám cây cỏ trong mắt Sở Mặc mà thôi, hắn không khinh bỉ nhưngcũng chẳng buồn liếc mắt quan tâm.

Trưởng lão đại biểu Kim gia thấy rất xấu hổ, chỉ có thể ngồi im, trơ mắt nhìn gia chủ mấy gia tộc trung, nhỏ đang nịnh nọt Lục Thiên Minh.

Trong lòng lão bất đắc dĩ, lại hơi ai oán: đúng là một đám không có lòng tự trọng.

Sau khi mấy gia tộc hết khen lại nịnh, trưởng lão của Hồng gia cũng nói ra ý định của buổi gặp hôm nay.

- Lục công tử, ngài ngàn vạn lần không cần để lời của Kim Hiền ở trong lòng.

Chúng ta đều hiểu, không có ngài Cẩm Tú thành không biếtsẽ như thế nào nữa.

Dù là tam đại gia tộc hay gia tộc vừa nhỏ gì, cũng có khi đã bị diệt rồi.

Dù còn, cũng chỉ khúm núm làm chó săn cho Linh Vận Môn mà thôi.

Trưởng lão của Hồng gia cũng không buồn né tránh, khi nói chuyện còn liếc qua nhìn trưởng lão Kim gia đang đỏ mặt ngồi im.

Trưởng lão Kim gia nhíu mày, nhưng cũng không phản bác.

Người ta nói thật, lão cũng chẳng cãi lại được.

Trưởng lão Hồng gia nói xong, ôm quyền với Sở Mặc:

- Lục công tử là người cao thượng, có thực lực, dám cứng rắn chống đối với Linh Vận Môn, lại có thể bình an trở về, đúng là việcđáng mừng.

Hiện giờ, Lục công tử chính là thần hộ mệnh của Cẩm Tú thành chúng ta.

Bởi vậy, lão nhân bất tài, đại biểu toàn bộ các gia tộc hôm nay tới đây, cả gan muốn mời Lục công tử đảm nhiệm chức thành chủ của Cẩm Tú thành.

- Đúng vậy, chúng ta hy vọng sau này Lục công tử có thể ở lại Cẩm Tú thành, làm thành chủ của chúng ta.

Chúng ta nguyện ý mỗi năm để ra một phần mười lợi nhuận của gia tộc cho vào kho hàng của thành chủ.

Kính xin Lục công tử không cần cự tuyệt.

- Chúng ta đã nhịn đủ rồi, không muốn sống cuộc sống lo sợ hãi hùng mỗi ngày nữa.

Mời Lục công tử đảm nhiệm vị trí thành chủ

- Mời Lục công tử đảm nhiệm chức thành chủ.

Mười mấy người này đều không phải người vô danh trong Cẩm Tú thành.

Dù chỉ là một gia tộc nhỏ nhưng cũng có thế lực của riêng mình.

Hiện giờ mọi người cùng tề tụ ở đây, mời Sở Mặc giữ chức thành chủ.

Từ xưa đến nay ở Linh giới chưa bao giờ có trường hợp như vậy.

Trưởng lão Kim gia biết, nếu lúc này còn không bày tỏ thái độ thì sau này Kim gia sống không dễ dàng đâu.

Trước lúc lão đến, các trưởng lão khác cũng đã trao quyền, để lãotùy cơ ứng biến.

Trưởng lão Kim gia ho nhẹ một tiếng, đang định nói chuyện.

Trưởng lão của Hồng gia ngồi bên lại khẽ cười, nhìn lão nói:

- Lúc trước nghe nói Kim gia đầu nhập Linh Vận Môn mà nhỉ?

Tại thời điểm mấu chốt như thế này chỉ một câu nói sai lầm cũng có thể khiến Lục công tử phản cảm chán ghét Kim gia.

Trưởng lão Kim gia cũng biết những người có mặt ở đây đều không phải người ngu.

Lục công tử có thể đàng hoàng, mạnh mẽ trở về chứng tỏ Linh Vận Môn tám chín phần mười là xong rồi.

-----o0o-----

Chương 930: Cáo già thành tinh

Chương 930: Cáo già thành tinh

Không nói đến cái khác, cứ nhìn hai lão nhân bên cạnh Lục công tử, hai người đó đối với Lục công tử cực kỳ cung kính.

Bọn họ chưa bao giờ gặp người có hơi thở như hai người này.

Có thể khẳng định hai người này ở cảnh giới Nguyên Anh, thậm chí không phải Nguyên Anh bình thường mà ở đỉnh cấp rồi.

Cường nhân như vậy lại rất lễ độ với Lục công tử.

Điều này chứng minh thân phận của Lục công tử rất khó lường.

Khi Lục Thiên Minh còn chưa có hai cường nhân kia bên cạnh đã oai phong một cõi, ngạo nghễ bốn phương.

Nếu giờ mà bọn họ không nhanh tạo quan hệ, chẳng lẽ chờ người ta đi qua rồi mới chụp hay sao?

Sẽ không ai chân chính để ý mấy cái lời của Kim Hiền nói lúc trước.

Gì mà mơ ước tam đại gia tộc, mơ ước Cẩm Tú thành...Đừng có đùa.

Một người mang theo hai người hầu ở Nguyên Anh lại đi mơ ước sản nghiệp của Cẩm Tú thành hay sao?

Lục Thiên Minh khẳng định là người có lai lịch động trời.

Đến chưởng môn của Linh Vận Môn, Phong Giang Hải, ở Nguyên Anh đỉnh cao cũng làm gì có hai người hầu là lão làng lại ở cảnh giới Nguyên Anh đâu.

Vẫn là câu nói kia, có thể trở thành người nắm giữ thế lực một phương đều không phải người ngu, họ khôn khéo hơn bất kỳ ai.

Mấy chuyện kia không cần nói rõ nhưng ai cũng hiểu.

Sở Mặc hoàn toàn không nghĩ đến mang theo Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung lại có thể khiến hình tượng của mình trở nên thần bí hơn trong mắt đám người kia.

Trưởng lão Kim gia dĩ nhiên không đần.

Mặc dù rất tức khi nghe trưởng lão Hồng gia chỉ trích nhưng vẫn không biểu hiện ra ngoài mặt.

Lão chỉ hơi kinh ngạc nhìn trưởng lão Hồng gia, sau đó ra vẻ hơi giận nói:

- Hồng trưởng lão nghe đồn ở đâu thế?

Chỉ là lời đồn tầm bậy tầm bạ mà thôi.

Nếu để ta bắt được người bịa đặt tung tin, ta sẽ không bỏ qua đâu.

Trưởng lão Hồng gia hừ một tiếng, cũng không phản bác gì thêm.

Nói nữa sẽ khiến người khác phản cảm.

Trưởng lão Kim gia cũng không dây dưa vấn đề này nữa.

Lão ôm quyền thi lễ với Sở Mặc:

- Thật xin lỗi, Lục công tử.

Hội trưởng lão Kim gia đúng là có mắt không tròng, không nhận ra Kim Hiền là một tên lòng lang dạ sói.

Không thể tin được gã lại dám âm thầm cấu kết với người của Linh Vận Môn, hại chết Kim Minh.

Từ trên xuống dưới Kim gia đều phẫn nộ và tiếc nuối.

Đồng thời, hội trưởng lão Kim gia cũng quyết định, mời Phương Lan tiểu thư làm gia chủ mới của Kim gia ạ.

Toàn bộ mọi người không nhịn được hít một ngụm khí lạnh, khiếp sợ, không dám tin nhìn trưởng lão của Kim gia.

Không biết trưởng lão này có điên hay không?

Dù muốn nịnh bợ Lục Thiên Minh, cũng không cần thể hiện thái quá thế chứ.

Lại đi đem một gia tộc bậc nhất như Kim gia giao vào tay một ngoại nhân.

Đúng là não tàn mới ra quyết định như vậy.

Lục Thiên Duyệt cũng ngẩn ra, thâm sâu nhìn trưởng lão Kim gia một cái, trong lòng không khỏi khen một tiếng: cao minh.

Chiêu nịnh bợnày đúng là xuất thần nhập hóa.

Phương Lan là đồ đệ của Sở Mặc, dĩ nhiên là người thân của hắn.

Mà Phương Lan từng công khai tỏ thái độ, nói mình là góa phụ của Kim Minh.

Theo lễ pháp, Phương Lan chính là người của Kim gia.

Hơn nữa, vẫn thuộc hệ mạch con vợ cả huyết thống thuần khiết của Kim gia.

Không ai có thể phủ nhận điều này.

Đương nhiên, nếu Phương Lan không phải đồ đệ của Sở Mặc, Kim gia có khi còn chẳng thừa nhận thân phận góa phụ của nàng.

Đùa sao, dựa vào cái gì mà một cô nương ở trấn nhỏ lại muốn trở thành thiếu phu nhân của Kim gia chứ?

Với tình hình hiện tại lại khác, Kim gia dùng chiêu này quả thực cao minh.

Dù gì cũng phải đưa, chi bằng đưa lễ thật lớn.

Cái giá một phần mười lợi nhuận của mấy gia tộc kia so với chuyện này thì chẳng thấm vào đâu.

Thực tế, một phần mười lợi nhuận của gia tộc mỗi năm đã là một con số lớn, biểu đạt thành ý ở mức cao nhất của các gia tộc.

Dù sao, mỗi giatộc đều phải nuôi sống nhiều tộc nhân.

Đừng nói xuất ra một phần mười, chỉ một phần trăm hay một phần ngàn cũng khiến bọn họ thấy đau như bị dao cắt.

Nhưng không ngờ Kim gia lại trực tiếp giao vị trí gia chủ cho một người ngoài.

Tuy bọn họ có vô số biện pháp tước quyền lực gia chủ, khiến gia chủ biến thành một con rối.

Nhưng Phương Lan là đồ đệ của Lục Thiên Minh, bọn họ dám làm thế chắc?

Như vậy, chỉ cần Lục Thiên Minh gật đầu, toàn bộ Kim gia sẽ nằmtrong tầm tay của hắn.

Phương Lan đứng bên, hơi lo lắng cho Sở Mặc.

Đứng trên quan điểm của sư phụ, nàng hy vọng sư phụ mình đồng ý.

Là một cô nương xuất thân từ trấn nhỏ, từng trải qua muôn vàn khó khăn để có được một phần tài liệu Trúc Cơ, Phương Lan càng hiểu được tầm quan trọng của tài nguyên hơn người bình thường.

Sở Mặc cười cười, nhìn trưởng lão Kim gia nói:

- Ngươi nói đùa sao.

Phương Lan chẳng có quan hệ gì với Kim gia, dựa vào đâu mà làm gia chủ của Kim gia chứ.

Các ngươi cũngkhông phải lo.

Đầu sỏ hại chết Kim Minh là Kim Hiền, gã đã đền tội, hơn nữa đây cũng là chuyện riêng của Kim gia.

Về phần các ngươi cúi đầu trước Linh Vận Môn, ta cũng không truy cứu.

Vì ta tin, đó không hẳn là chủ ý của các ngươi.

Các ngươi không phải suy nghĩ gì nữa, nếu muốn hãy hành động như các gia tộc kia là được.

Trưởng lão Kim gia nghe xong, vừa cảm động lại hơi thất vọng.

Lão không nghĩ tới người trẻ tuổi trước mắt thật sự không động tâm trước sản nghiệp to lớn của Kim gia.

Lão đứng dậy, thi lễ với Sở Mặc nói:

- Kim gia nguyện tôn Lục công tử làm thành chủ của Cẩm Tú thành.

Chỉ sau mấy ngày, một tòa phủ thành chủ đột ngột mọc lên ở giữa Cẩm Tú thành.

Sở Mặc trực tiếp thành người đầu tiên đảm nhiệm chức thành chủ ở đây.

Trong phủ thành chủ có một tòa tháp chín tầng, Sở Mặc để hỏa long chén trong đó.

Hỏa long có thể hỗ trợ che chở an nguy cho toàn bộ Cẩm Tú thành.

Có hỏa long trấn giữ, Sở Mặc rất yên tâm.

Dù phân thân của Huyết ma lão tổ ở Linh giới có đích thân đến đây thì cũng phải chịu thất bại trởvề.

Sở Mặc còn đưa cho Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung một ít đan dược, để bọn họ dưỡng thương, khôi phục lại trạng thái đỉnh cao năm đó, đồng thời trở thành trụ cột cường đại cho Cẩm Tú thành.

Sau khi làm xong mọi chuyện, Sở Mặc xuất phát đi tìm đám người Diệu Nhất Nương.

Mặc dù Sở Mặc tin với năng lực của các nàng vẫn có thể sinh tồn được ở Linh giới.

Nhưng sống được không đồng nghĩa với sống tốt.

Dù trên người các nàng có tài nguyên tu luyện, có tài liệu Trúc Cơ, lại chặt đứt nhân quả liên quan đến mình, nhưng vẫn không an toàn.

-----o0o-----

Chương 931: Khánh Phong thành

Chương 931: Khánh Phong thành

Nhất là sau khi trải qua một số chuyện ở Linh giới, Sở Mặc có cảm giác: một đám nữ tử như hoa như ngọc Trúc Cơ, trừ khi có thể hoàn toàn che giấu nếu không đi đến đâu cũng sẽ bị vô số người chú ý.

Tùy tiện một người Kim Đan kỳ cũng có thể ức hiếp các nàng được rồi.

Vì thế, Sở Mặc càng gấp gáp muốn tìm các nàng.

Nhưng vì Đoạn Thần Phù, đến Sở Mặc cũng không không tìm được tung tích của đám người Diệu Nhất Nương.

Sở Mặc câm nín.

- Đúng thật là...

Sở Mặc không nhịn được nói:

- Xem như tự bê đá đập chân mình rồi.

Thân hình Sở Mặc chợt lóe, hắn lại tiến vào Huyễn Thần giới.

Vì ở đó, có thể có được tin tức của các nàng.

...Khánh Phong thành

Cách Cẩm Tú thành hơn ba triệu lý là một tòa thành lớn chân chính, có thể xếp vào mười tòa thành lớn nhất ở Linh giới.

Tường thành cao, rộng, đứng dưới chân tường nhìn lên sẽ cảm giác mình thật nhỏ bé.

Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết đứng cách thành hơn mười dặm, nhìn về phía thành, ánh mắt tràn đầy chua xót và mất mát.

Trên mặt Hoàng Họa thì tràn ngập căm tức và phẫn nộ.

Biểu cảm của Hoa Tiểu Nha cũng không khác mấy, ánh mắt lành lạnh.

Hai tỷ muội Thẩm Ngạo Sương và Thẩm Ngạo Băng không biểu lộ quá nhiều nhưng vẫn nhìn được có sự thất vọng.

Hoa Tam Nương đứng cạnh Hạ Phong, trầm mặc ngỡ ngàng nhìn mọi người, nghẹn ngào nói:

- Đi thôi.

Đừng suy nghĩ nhiều nữa.

Dù gì nơi này cũng là Linh giới chứ không phải Nhân giới.

Tất cả mọi người đều trầm mặc, không ai nói gì.

Sau một lúc, Diệu Nhất Nương mới cười khổ:

- Đúng vậy, nơi này là Linh giới, không phải Nhân giới.

- Linh giới thì sao chứ?

Tần Thi thản nhiên nói, trên mặt có chút phẫn nộ:

- Chính xác với lực lượng hiện tại, chúng ta không thể chống lại chúng.

Nhưng một ngày nào đó, chúng ta sẽ khiến chúng phải khóc mà hối hận vì quyết định hôm nay.

Đổng Ngữ gật đầu nói:

- Đúng vậy.

Chúng ta đều là tiên phẩm Trúc Cơ, trên người lại có đầy đủ tài nguyên để tu luyện.

Mọi người không cần quá thương tâm.

Chỉ cần lên Kim Đan Kỳ, chúng ta nhất định sẽ quay trở lại báo thù.

Đổng Ngữ nói xong, chợt ho vài tiếng, nhìn kỹ thì thấy mặt nàng tái nhợt.

Lần này, nàng là người bị thương nặng nhất.

Nhưng nhờ có Tần Thi và Đổng Ngữ, đoàn người mới có thể bình yên rời khỏi Khánh Phong thành.

Nếu không, đừng nói là sản nghiệp, có khi các nàng cũng mất luôn tự do rồi cũng nên.

Tần Thi nhìn tường thành lớn phía xa, lạnh giọng:

- Những người đó thật ra còn chưa từ bỏ đâu.

Chỉ sợ đường đi của chúng ta cũng không an bình.

Thẩm Tinh Tuyết nói:

- Hay... chúng ta vào Huyễn Thần giới đi?

Nói xong, lại cảm tự cảm thấy không ổn, lắc đầu cười khổ:

- Vẫn không đi thì hơn.

Huyễn Thần giới chưa chắc đã an toàn hơn Linh giới, thậm chí có thể đáng sợ hơn.

Hơn nữa, nếu Tần Thi và Đổng Ngữ lộ diện ở Huyễn Thần giới chỉ lo sẽ có hậu hoạn khôn lường.

Mọi chuyện bắt đầu từ nửa năm trước.

Khi đoàn người phi thăng Linh giới thành công, kích hoạt Đoạn Thần Phù, khiến Huyết Ma Lão Tổ không tìm được tung tích.

Cả đám chọn một địa điểm an toàn, thay phiên nhau lên Trúc Cơ.

Chỗ các nàng chọn khá hoang vắng, trong vòng mười mấy dặm xung quanh đều không có bóng người.

Bởi thế, việc lên Trúc Cơ tiến hành rất thuận lợi.

Toàn bộ mười người đều thành công trở thành tiên phẩm Trúc Cơ.

Chi phí tài nguyên tu luyện cho mười tiên phẩm Trúc Cơ cực lớn.

Nếu truyền đi, đừng nói là Linh giới, đến Thiên giới cũng sẽ bị kinh động.

Trong khoảng thời gian vùi đầu vào tu luyện, mặc dù không nói nhưng trong lòng mỗi người đều có cảm giác mình giống con sâu gạo, chỉ biết ăn mà không biết làm.

Vì tài nguyên dùng để tu luyện đều do Sở Mặc cung cấp.

Bọn họ là những người có tự tôn, có lập trường, cảm thấy mắc nợ Sở Mặc quá nhiều.

Dù Sở Mặc giúp đỡ bọn họ có thể coi là bồi dưỡng thế lực của hắn nhưng vấn đề là đến giờ, bọn họ chưa giúp được Sở Mặc cáigì, hoàn toàn để Sở Mặc hướng dẫn.

- Các ngươi có cảm thấy nếu tiếp tục như vậy càng ngày chúng ta càng ỷ lại không?

Người đầu tiên đưa ra quan điểm là Hoa Tiểu Nha.

Nhìn bề ngoài thô lỗ nhưng thật ra lại là một cô nương suy nghĩ tinh tế.

- Ta cũng có cảm giác này.

Hoa Tam Nương hiểu nếu cứ như vậy cũng không tốt.

- Dù chúng ta ở cùng môn phái, Sở Mặc là chưởng môn của chúng ta.

Nhưng trước giờ đều là đệ tử cống hiến vì môn phái chứ nào cóchuyện chưởng môn một mình chống đỡ quản lý.

Sau đó, lại có nhiều người cũng biểu đạt mình có quan điểm tương tự.

Cuối cùng tất cả đều nhất trí, không muốn làm người vô dụng.

Kể cả người có quan hệ thân cận nhất với Sở Mặc là Diệu Nhất Nương và Thẩm Tinh Tuyết cũng thấy không thoải mái khi hưởng thụ hết tài nguyên tu luyện từ Sở Mặc chứ đừng nói đến người khác.

Vì vậy, mọi người quyết định sẽ làm một cái gì đó.

Nhưng mọi người còn chưa quen thuộc Linh giới, nên làm cái gì thìđược đây?

Bán đan dược ư?

Cũng có vẻ khả thi.

Hiện giờ Thẩm Tinh Tuyết đã tu luyện hết nhập môn của Dược Vương Kinh.

Đan dược luyện chế ra tuy không bằng đan dược Hỗn Độn Hồng Lô Sở Mặc luyện chế nhưng phẩm chất không kém hơn Luyện Đan sư ở Linh giới chút nào.

Chỉ có điều Tần Thi và Đổng Ngữ thấy không ổn lắm.

Hai người khác với mấy người ở đây, đều từng là thiên chi kiêu nữ chân chính, tầm nhìn tự nhiên cao hơn.

- Ở Thiên giới, dù gia tộc lớn như Gia Cát gia muốn kinh doanh đan dược cũng phải né tránh Linh Đan Đường vài phần.

Chúng ta chưa có thế lực gì, một khi tham gia vào việc kinh doanh đan dược ở Linh giới có khả năng sẽ dẫn đến cường địch.

Với khả năng hiện tại, chúng ta còn chẳng chống đối được tu sĩ Kim Đan kỳ đâu.

Tần Thi trực tiếp nói khiến mọi người bỏ qua phương án này..

Cuối cùng, Diệu Nhất Nương đưa ra ý kiến mở một quán rượu.

Dựa vào kinh nghiệm quản lý Thao Thiết lầu và nắm giữ đồ ăn ở Nhân giới, muốn mở quán rượu ở Linh giới cũng không phải việc khó.

Linh giới hơn Nhân giới ở rất nhiều phương diện.

Duy chỉ có đồ ăn thì dù Thiên, Tiên, Linh, Nhân giới không có quá nhiều sự khác biệt.

Món ngon ở Nhân giới cũng có thể được hoan nghênh ở Thiên giới.

Sau khi thương thảo, mọi người đều đồng ý.

- Chúng ta không có khả năng vừa làm đã làm lớn ngay được.

Khởi đầu bao giờ cũng có khó khăn.

Ta tin tưởng dần dần, chúng ta cũng làm tốt thôi.

Nửa năm trước, khi mọi người quyết định mở quán rượu, Diệu NhấtNương đã từng hăng hái như thế.

Đồ trên người của Tần Thi và Đổng Ngữ cũng không hẳn là đồ quá tốt, nhưng ở Linh giới, mấy thứ này vẫn rất đáng giá.

-----o0o-----

Chương 932: Ức hiếp

Chương 932: Ức hiếp

Mọi chuyện sau đó tương đối thuận lợi.

Bọn họ dùng mức giá không thể cực tuyệt mua lại một quán rượu tại khu vực phồn hoa nhất ở Khánh Phong thành.

Quán rượu này trước đã kinh doanh khá tốt.

Sau khi Diệu Nhất Nương tiếp nhận, với kinh nghiệm dày dặn đã phát triển nó vô cùng rực rỡ, tràn đầy sức sống.

Hầu như hoàn toàn được khai sáng chỉ trong một đêm.

- Quán rượu chỉ là bước đầu tiên.

Chờ đến khi chúng ta đứng vững, thực lực tăng lên, chúng ta có thể bán thử một ít đan dược.

Tóm lại, chúng ta sẽ xây dựng nền móng kiên cố cho Phiêu Miểu Cung ở Linh giới.

Lúc ấy, ngay cả Tần Thi cũng không nhịn được dâng lên một chút hùng tâm tráng trí.

Nhưng các nàng còn chưa lường hết sự tàn khốc của thế giới này.

Tầm nhìn của Tần Thi và Đổng Ngữ cao hơn mọi người nhưng lạihơi cao quá.

Các nàng không biết về những chuyện xấu xa âm u ở mặt khuất của thế giới.

Bốn người lớn tuổi hơn là Hoa Tam Nương, Hạ Phong, Thẩm Ngạo Sương và Thẩm Ngạo Băng đều xuất thân môn phái, không dính khói lửa trần gian, tự nhiên không có nhiều kinh nghiệm.

Hoàng Họa thì không cần nói, nàng còn chẳng phải là người.

Hoa Tiểu Nha chính là một cô bé đơn thuần.

Thẩm Tinh Tuyết là công chúa hoàng thất, nhưng từ nhỏ đã ở Phi Tiên.

Diệu Nhất Nương có thể coi là người có kinh nghiệm phong phú nhất.

Nhưng cũng hầu như chưa nắm rõ tình hình phức tạp của Linh giới.

Nên từ đầu, đoàn người nghĩ rất đơn giản.

Nếu có người đến tìm bọn họ gây phiền phức, cùng lắm thì đưa ra một chút ưu đãi cho xong chuyện là được.

Nhưng các nàng đã đánh giá thấp trình độ vô sĩ và xem thường luật rừng ở Linh giới.

Khi ngươi là con kiến nhỏ sẽ không ai chú ý đến ngươi.

Ban đầu, quán rượu kinh doanh rất tốt, gần như không có ai đến gây phiền toái.

Hối lộ nên hối lộ, chia phần thì chia phần.

Đến Diệu Nhất Nương cũng cho mọi việc đã đi vào quỹ đạo, chuẩn bị bắt tay vào kinh doanh đan dược.

Lúc này, phiền toái rốt cục tới.

Hơn nữa lại mạnh mẽ vang dội, đàn áp kịch liệt.

Khi con kiến đã lớn thành ngọn núi, không phải người mù đều không bỏ qua cho các nàng.

Hơn nữa, ngoại trừ Hạ Phong, cả chín người đều là mỹ nữ như hoa như ngọc.

Một tổ hợp như vậy mà không khiến người khác mơ ước là chuyện quá khó khăn.

Thật ra lúc quán rượu kinh doanh tốt cũng đã có một chút manh mối.

Các đại nhân vật bắt đầu nói bóng nói gió, hỏi thăm lai lịch của đám Diệu Nhất Nương.

Nhưng lúc đó đám Diệu Nhất Nương cũng không cảnh giác lắm, coi chuyện này là chuyện bình thường.

Tự dưng xuất hiện một đám người xuất chúng từ nơi khác đến thìmấy người địa phương phải tìm hiểu lai lịch của đối phương rồi, nếu họ không làm thế mới khiến người khác nghi ngờ.

Thời điểm đó, Diệu Nhất Nương nghĩ cùng lắm thì nhượng bộ thêm một chút lợi ích.

Dù sao quán rượu kinh doanh rất tốt, có mất thêm các nàng vẫn thu được lợi nhuận không nhỏ.

Nhưng nửa tháng trước, có người thình lình mạnh mẽ thu mua, trực tiếp phá vỡ tất cả ảo tưởng của cả đám người.

- Đây là một trăm ngàn khối linh thạch cực phẩm.

Diệu Nhất Nương biết người đến là quản gia của gia tộc lớn nhất Khánh Phong thành, Âu Dương gia.

Lão là một người trung niên hơn bốn mươi tuổi, tướng mạo nho nhã.

Người nói chuyện, đưa ra một trăm khối linh thạch từ nhẫn trữ vật là một người trẻ tuổi bên cạnh vị quản gia kia.

Người này khoảng hai mấy tuổi.

Mày kiếm mắt sáng, môi hồng răng trắng, tướng mạo rất anh tuấn.

Chỉ là ánh mắt hơi lỗ mãng, nhìn đám người Diệu Nhất Nương có vài phần khiêu khích.

Đám người Diệu Nhất Nương cực kỳ không thích.

- Âu Dương quản gia, ý các ngài là?

Diệu Nhất Nương phẫn nộ, nghĩ đối phương sao lại dám dùng một trăm ngàn linh thạch cực phẩm để mua tòa tửu lâu này.

Một trăm ngàn linh thạch cực phẩm không phải con số nhỏ nhưng tuyệt đối không có khả năng mua được tòa tửu lâu này.

Lãi ròng một năm của quán cũng lớn hơn con số này rồi.

Nhưng trình độ vô sỉ của đối phương còn vượt xa suy nghĩ của đám người Diệu Nhất Nương.

- Thu mua quán rượu á?

Không, không, không...

Bà chủ hiểu lầm rồi.

Tên trẻ tuổi cười khẽ, nhìn Diệu Nhất Nương, lại nhìn Thẩm Tinh Tuyết, Hoàng Họa và Thẩm Ngạo Băng ở phía sau nói:

- Trong một trăm ngàn linh thạch cực phẩm này có chín mươi ngàn là sính lễ cho chín nữ nhân của Thao Thiết lầu, mỗi người được mười ngàn.

Còn một ngàn còn lại là cho nam nhân họ Hạ kia, để y cầm tiền rời khỏi Khánh Phong thành không bao giờ được trở về nữa.

Đám người Diệu Nhất Nương nổi giận, Thẩm Ngạo Băng suýt nữa thì động thủ.

Mặc dù tên quản gia kia thâm sâu khó lường nhưng Thẩm Ngạo Băng vẫn không nhịn được giận điên người.

Đúng là ăn hiếp người quá đáng.

Chỉ có Diệu Nhất Nương là tỉnh táo hơn một chút, nháy mắt ra hiệu Thẩm Tinh Tuyết ngăn Thẩm Ngạo Băng, sau đó nói với người trẻ tuổi kia:

- Âu Dương công tử đang nói đùa phải không?

Chúng ta không đính hôn với ai, cũng không muốn lập gia đình.

- Chẳng sao, chúng ta không để ý.

Tên thanh niên khẽ mỉm cười, ra vẻ thâm tình nhìn Diệu NhấtNương.

- Bà chủ phong hoa tuyệt đại, ta đã thích ngươi lâu rồi...

- Âu Dương công tử hãy tự trọng!

Diệu Nhất Nương nhíu mày.

- Thao Thiết lầu cung phụng không ít cho Âu Dương gia đó...

Âu Dương quản gia ngồi nãy giờ mới cười nói:

- Bà chủ này, một chút cung phụng đó với Âu Dương gia chẳng đáng một sợi lông, không đáng nhắc tới.

Chúng ta coi trọng mấy người các ngươi.

Đối với các ngươi đây là một cơ hội bước lên trời.

Không tin, ngươi có thể tùy tiện hỏi thăm, địa vị của Âu Dương gia ở Khánh Phongthành trong toàn bộ Linh giới cao lắm đó.

Đối với mấy người không có căn cơ như các ngươi, gả vào Âu Dương gia là chuyện cực kỳ may mắn rồi.

Nội tâm Diệu Nhất Nương phát lạnh, nàng biết đối phương đã điều tra chi tiết về mình.

Tra được việc các nàng đến từ Nhân giới, không có hậu trường ở Linh giới là chuyện quá dễ.

- Chúng ta không dám trèo cao!

Thẩm Tinh Tuyết vừa ngăn dì mình, vừa lạnh lùng nói:

- Đại gia tộc như Âu Dương gia cũng muốn làm chuyện như kiểu này chứ?

- Ha ha, ta cứ để một trăm ngàn linh thạch và chiếc nhẫn trữ vật này ở đây.

Cho các ngươi ba ngày để suy nghĩ.

Quản gia Âu Dương gia cười thản nhiên, không muốn nói nhiều nữa, trực tiếp đứng dậy rời đi.

Trước khi đi, tên Âu Dương công tử kia còn cười dài nói với Diệu Nhất Nương:

- Bà chủ, ta chờ ngày động phòng hoa chúc của chúng ta đó.

Ở nơi này kinh doanh mua bán nhiều năm, mọi người đối với Âu Dương gia hiểu rất rõ, cũng có thể nói rất đủ mặt.

Vị quản gia hôm nay tới đây tên là Âu Dương Quang Đại.

Là em trai ruột của gia chủ Âu Dương gia!

Ở trong Âu Dương gia có địa vị vô cùng quan trọng.

Y đến đây có thể xem như đại biểu cho thái độ của cả Âu Dương gia.

-----o0o-----

Chương 933: Âu Dương gia

Chương 933: Âu Dương gia

Hơn nữa vị Âu Dương Quang Đại này không chỉ có thân phận và địa vị đơn giản như vậy.

Thực lực của y cũng đã bước vào cảnh giới Nguyên Anh!

Bọn người Diệu Nhất Nương so với Âu Dương Quang Đại quả thực chính là những cô gái yếu ớt.

Vị công tử trẻ tuổi kia tên là Âu Dương Bình Đông.

Là tiểu nhi tử của gia chủ Âu Dương gia.

Năm nay mới hơn hai mươi tuổi nhưng thực lực cũng đã bước vào Kim Đan cảnh giới!

Ở Khánh Phong thành này cũng có được thanh danh vô cùng vang dội.

Thanh danh của y cũng không phải đến từ cảnh giới và thiên phú mà là thanh danh đùa bỡn thiếu nữ của y!

Nhưng mà chuyện này cũng chưa tính là gì, so với thanh danh đùa bỡn thiếu nữ, Âu Dương Bình Đông còn có một biệt hiệu vang dội hơn gọi là Độc xà!

Thân mình của xà chính là động vật máu lạnh.

Nhắc đến lập tức sẽ làm cho người ta có cảm giác cả người rét run.

Nếu là độc xà thì còn đáng sợ hơn nữa!

Cắn người một ngụm nhẹ thì bị thương, nặng thì mất mạng.

Nhưng mà từ vẻ ngoài của y nhìn qua ai cũng không nghĩ đến vị công tử Âu Dương gia phong lưu phóng khoáng này sẽ là một chủ nhân vừa âm lại vừa lãnh.

Nhưng trên thực tế toàn bộ Khánh Phong thành này người dám trêu chọc đến vị Âu Dương công tử này có thể chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

Nơi của y thủ đoạn xử lý công việc vô cùng âm tàn.

Tuy rằng rất nhiều người đối với cách làm của y âm thầm bất mãn, thậm chí tặng cho y một biệt hiệu Độc xà.

Nhưng ngoài mặt lại không ai dám kêu lên hai chữ này.

Về phần vị quản gia của Âu Dương gia này cũng cùng một dạng người lòng lang dạ sói.

Người chết ở trên tay y đếm không hết.

Hiện giờ, bọn người Diệu Nhất Nương lại bị hai người đó theo dõi.

Hơn nữa xem đi, người ở phía sau hai người Âu Dương gia...

Cũng đã theo dõi các nàng!

Âu Dương gia tại Khánh Phong thành này là một nhà độc đại.

Có thể nói toàn bộ Khánh Phong thành cũng không có người nào dám đối phó với bọn họ.

Gặp phải thế lực như thế thì quả thực chính là tai họa ngập đầu.

Trong lúc nhất thời mọi người vô cùng phẫn nộ cũng thực không biết làm sao.

Đối sách duy nhất... dường như chỉ còn cách bỏ con đường này.

Có thể những người khác cũng đều không cam lòng!

Bọn họ khó khăn lắm mới có thể thành lập sự nghiệp ở thành này, cứ như vậy mà rút lui.

Trong lòng ai cũng sẽ không dễ chịu.

Cuối cùng, mọi người quyết định vẫn là cố gắng thêm chút nữa.

Đầu tiên bọn họ muốn tìm ra nguyên nhân của chuyện này là gì.

Thường thì Thao Thiết lầu tuy rằng kinh doanh thịnh vượng tài phú không dứt.

Nhưng đối với một Âu Dương gia to lớn mà nói thì bọn họ cũng không xem vào mắt.

Bọn họ có lẽ còn thấy chướng mắt chút ít số tiền này.

Vì vậy, một ít thế lực mà Diệu Nhất Nương gây dựng nữa năm qua ở Khánh Phong thành này, bắt đầu đã phát huy tác dụng.

Rất nhanh chân tướng liền hiện ra.

Chỉ có điều chân tướng việc này khiến tất cả mọi người đều trợn mắt há hốc mồm.

Nhất là ba người Thẩm Ngạo Sương và Hoa Tam Nương cùng với Thẩm Ngạo Băng, tất cả đều có cảm giác giống như nuốt phải ruồi, không những ghê tởm còn vô cùng phẫn nộ!

Bởi vì người coi trọng các nàng lại chính là gia chủ của Âu Dương gia Âu Dương Quang Huy!

Nói đến vị Âu Dương Quang Huy thì vị này ở Khánh Phong thành chân chính là một đại nhân vật phong vân.

Ngày thường người có thể nhìn thấy mặt y gần như đều không có.

Hơn nữa trong truyền thuyết, thực lực của Âu Dương Quang Huy sớm đã bước vào đỉnh cao Nguyên Anh, thậm chí bất cứ lúc nào cũng có thể đột phá đến Luyện Thần Kỳ.

Có thể phi thăng tiên giới!

Một đại nhân vật cao cao tại thượng như vậy, một người đại tu sĩ đứng ở đỉnh linh giới lẽ ra cho dù như thế nào...

Cũng không thể trở thành kẻ có thể làm ra chuyện như vậy.

Nhưng chân tướng sự thật lại làm cho người ta có chút thất vọng.

Dựa vào tin tức có được vị gia của của Âu Dương gia này, trong đời có một sở thích lớn nhất chính là yêu thích lão bà của người khác...

Hơn nữa y còn là một người vô cùng không có nguyên tắc.

Nghe nói ngay cả thê tử của thủ hạ y đều có không ít người từng bị nhúng chàm qua!

Những người có lão bà bị đùa giỡn có phải cam tâm tình nguyện hay không cũng khó mà nói.

Nhưng những năm gần đây vị gia chủ của Âu Dương gia lại chưa từng vì chuyện này mà gặp phiền toái nào.

Tại Khánh Phong thành này người dám tìm y gây phiền toái quả thật là không có tồn tại!

Cho dù có người trong lòng có dũng khí của thất phu, tất cả người muốn cùng y liều mạng cũng đều ngay cả người y cũng chưa đến được, đã bị hộ vệ bên cạnh Âu Dương Quang Huy oanh tạc thành cặn bã.

Đừng nói chi là bản thân của Âu Dương Quang Huy lại là một cường nhân.

Trước đó, Âu Dương Quang Huy chỉ ghé qua Thao Thiết lầu ở nơi này uống rượu một lần.

Từ đầu đến cuối đều không có bất kỳ hành động gì quá phận.

Đừng nói là lời nói mà đến cả ánh mắt cũng không có bất kỳ ý tứ lỗ mãng nào.

Lúc ấy để tỏ lòng tôn trọng.

Ba người Hoa Tam Nương, Thẩm Ngạo Băng và Thẩm Ngạo Sương đều tự mình ra mặt đón tiếp.

Sau đó còn khen ngợi Âu Dương Quang Huy không hổ là một đại nhân vật...

Hiện tại nghĩ đến, lúc trước đối với y khen ngợi quả thực chính là do mắt của các nàng bị mù!

Về phần những người khác, Âu Dương Bình Đông lại xem trọng Diệu Nhất Nương.

Y và mấy người huynh đệ khác đều chia nhau xem trọng đám người Thẩm Tinh Tuyết, Hoàng Họa và Hoa Tiểu Nha.

Mà nghe nói người xem trọng Tần Thi và Đổng Ngữ cũng là một gã trưởng lão có thân phận địa vị cực cao!

Gã trưởng lão kia thậm chí Tần Thi và Đổng Ngữ còn chưa từng gặp qua.

Chỉ vừa mới nghe nói đến tên họ của y cũng không biết khi nào lại gặp qua hai người bọn họ.

Lần này, tất cả mọi người đều có một loại phẫn nộ vô cùng.

Thẩm Tinh Tuyết hỏi:

- Muốn đem chuyện này nói với hắn biết không?

Tuy rằng chưa nói tên nhưng tất cả mọi người đều biết Thẩm Tinh Tuyết nói tới ai.

Diệu Nhất Nương suy nghĩ một chút chỉ lắc đầu:

- Không được, không thể nói cho hắn biết được.

Hắn ở Linh giới gặp phải nguy hiểm còn lớn hơn so với tưởng tượng của chúng ta rất nhiều.

Chúng ta không thể lại đi kéo chân của hắn được.

Tần Thi và Đổng Ngữ cũng đều cảm thấy chuyện này không thể nói với Sở Mặc.

Bằng không với tính tình của Sở Mặc nhất định sẽ trực tiếp đến đây mà giết người.

Theo như các nàng, năng lực của Sở Mặc cho dù cao như thế nào.

Hiện tại cũng không có khả năng đạt đến Kim Đan kỳ.

Cho dù hắn có thể trở thành Kim Đan tu sĩ nhưng đối đầu với một gia tộc khủng bố như Âu Dương gia, căn bản cũng không có một chút phần thắng nào cả!

-----o0o-----

Chương 934: Âu Dương Bình Phong

Chương 934: Âu Dương Bình Phong

- Chúng ta vẫn là nên thừa dịp mấy ngày nay nhanh chóng đem tất cả số vàng có thể đổi thì đổi toàn bộ, sau đó chuẩn bị rời khỏi nơi này!

Tần Thi nhìn mọi người nói.

Âu Dương gia tuy rằng hùng mạnh vô cùng, nhưng nếu chúng ta muốn chạy bọn họ cũng không ngăn cản được!

Đổng Ngữ nghiêm túc gật đầu:

- Trên người của ta cùng với Thi Thi tỷ còn có vài món pháp khí thiên giới.

Bảo vệ chúng ta an toàn rời khỏi nơi này cũng không có bất kỳ vấn đề gì đâu.

Cứ như vậy, mọi người nhanh chóng bắt đầu hành động chuẩn bị rời đi.

Nhưng vào lúc các nàng nhịn đau mà bán đi Thao Thiết lầu lại đột nhiên phát hiện ra, những người vốn muốn thâu tóm Thao Thiết lầu... tất cả đều tránh lui cả rồi!

Những người mấy ngày hôm trước còn đối với bọn họ vô cùng nhiệt tình, giờ phút này lại trốn các nàng như tránh rắn rết.

Ngay cả mặt mũi cũng không thấy được.

Đám người Diệu Nhất Nương lúc này mới biết được hóa ra Âu Dương gia cũng đã thả gió rồi.

Vào thời điểm này làm sao còn có người dám cùng các nàng có quan hệ?

Cuối cùng rơi vào đường cùng.

Đám người Diệu Nhất Nương chỉ có thể quyết định dừng tay như thế.

Buông tha cho Khánh Phong thành!

Rời khỏi nơi này!

Tuy nhiên làm cho người ta càng phẫn nộ hơn nữa...

Còn ở phía sao.

Nơi này vốn là khu vực phồn hoa nhất Khánh Phong thành.

Nhưng mà vào lúc bọn người kia bao vây Thao Thiết lầu tất cả mọi người đều lựa chọn tránh đi thật xa.

Vì vậy mà khu vực phồn hoa nhất thật hiếm thấy trở nên vô cùng vắng vẻ.

Rất nhiều người đều đứng ở xa xa mà nhìn.

Một số người trên mặt còn mang theo vẻ tiếc hận, còn có vài người thì lại lộ ra vẻ vui sướng khi người gặp họa.

Sự tồn tại của Thao Thiết lầu đã đoạt đi không ít mối kinh doanh cùng nghề.

Những người đó khi nhìn thấy Thao Thiết lầu gặp rủi ro trong lòng tự nhiên có cảm giác vui mừng.

Lòng người dễ thay đổi.

Ân tình lạnh nhạt cùng lắm cũng chỉ đến thế thôi.

Căn bản cũng là không có một ai dám đứng ra nói một câu nào cả.

Những người bao quanh Thao Thiết lầu đương nhiên là đám người của Âu Dương gia.

Bọn họ không có bất kỳ lời nói nào, đối mặt với sự trách cứ của bọn Diệu Nhất Nương ngay cả sắc mặt cũng không thay đổi chút nào.

Mặc dù không có động thủ nhưng mà người nào muốn rời khỏi Thao Thiết lầu là không có khả năng.

- Đường đường Âu Dương gia chẳng lẽ cũng chỉ có thể dùng đến thủ đoạn bỉ ổi như thế này sao?

Diệu Nhất Nương lớn tiếng quát, nhưng mà cũng không có ai đáp lại lời nàng.

Mãi cho đến khi có một người trung niên xuất hiện, chỉ có điều người trung niên này chỉ là một quản sự nhỏ ở Âu Dương gia.

Nhưng thái độ lại vô cùng ác liệt, dáng vẻ bệ vệ kiêu ngạo.

Trực tiếp nói với đám người Diệu Nhất Nương một hồi Âu Dương gia sẽ đưa đến người mai mối giúp các nàng rửa mặt chải đầu thay đổi siêm y, chờ người của Âu Dương gia tới đón!

Trước mặt công chúng, giữa ban ngày ban mặt mà người của Âu Dương gia có thể kiêu ngạo đến bực này quả thực là làm cho người ta giận sôi gan.

Nhưng mà nhìn quanh những người đó, vẫn là không có một ai dám bước ra ngăn cản.

Trên thực tế, Âu Dương gia đều theo dõi hoạt động của bọn Diệu Nhất Nương hai ngày nay.

Nhưng bọn họ vẫn không ngăn cản, đối với họ mà nói những chuyện này giống như một trò đùa mèo vờn chuột mà thôi.

Mặc kệ ngươi chuẩn bị, mặc kệ ngươi muốn làm gì.

Nhưng mà muốn chạy?

Thì không có cửa đâu.

Đám người Diệu Nhất Nương đương nhiên là sẽ không chịu ngoan ngoãn mà đi vào khuôn khổ.

Dưới sự bảo hộ pháp khí của Tần Thi và Đổng Ngữ mà cứng rắn xông ra ngoài.

Những kim đan tu sĩ của Âu Dương gia không ngờ đến.

Không thể ngăn cản được các nàng.

Tuy nhiên bởi vậy việc trên người của Tần Thi và Đổng Ngữ có pháp khí hùng mạnh cũng bị bại lộ.

Đội ngũ tiếp viện của Âu Dương gia rất nhanh đã tới.

Một đám thuộc cảnh giới Nguyên Anh đại tu sĩ cũng mang theo vài món pháp khí muốn ngăn bọn Tần Thi ở tại chổ này.

Hai bên không có chút do dự nào trực tiếp triển khai đấu pháp.

Một trận chiến này diễn ra chính là hơn mười ngày!

Âu Dương gia bên kia có lẽ cũng không nghĩ đến những Trúc Cơ đến từ bên ngoài này lại có năng lực cường đại mà phản kháng lại họ.

Cũng thật sự triển khai, thậm chí phái ra mấy tên trưởng lão hùng mạnh.

Mang theo những pháp khí càng hùng mạnh hơn mà gia nhập cuộc chiến.

Những pháp khí này của Âu Dương gia cơ bản đều có nguồn gốc từ tiên giới.

Đối mặt với những pháp khí đến từ thiên giới của Tần Thi và Đổng Ngữ tự nhiên là không thể chiếm được chút tiện nghi gì.

Chẳng qua đám người Tần Thi và Đổng Ngữ hiện tại cảnh giới đều quá thấp nên không thể thi triển hoàn toàn uy lực của pháp khí này.

Hơn nữa những tu sĩ mạnh nhất Âu Dương gia khả năng chiến đấu mạnh mẽ.

Vì vậy mà song phương gần như là ngang tài ngang sức.

Bên phía Âu Dương gia thậm chí còn xuất hiện thương vong.

Một tên tu sĩ Kim Đan Kỳ bởi vì tránh né không kịp nên trực tiếp bị pháp khí của Tần Thi đoạt đi tánh mạng.

Cứ như vậy mâu thuẫn giữa đôi bên càng không thể hóa giải.

Cũng không có bất kì dấu hiệu giảm đi chút nào.

Sau đó những cường nhân của Âu Dương gia liên tục gia nhập trận chiến, bên phía Diệu Nhất Nương dần dần có chút chống đỡ hết nổi.

Tuy nhiên cũng may là lúc này các nàng đã thành công phá vòng vây tới trước cửa Khánh Phong thành rồi.

Lúc này, ở bên phía Âu Dương gia đột nhiên xuất hiện một người trẻ tuổi nhìn qua cũng chừng mười bảy mười tám tuổi chạy đến đây.

Chỉ là nhìn qua một chút liền vội vàng quay trở về.

Sau đó không biết vì sao bên phía Âu Dương gia tất cả lập tức rút lui quay trở về.

Làm cho đám người Diệu Nhất Nương đều không hiểu sao cả.

Chỉ có Tần Thi và Đổng Ngữ liếc mắt nhìn nhau một cái đều thấy được trong mắt đối phương ba chữ phiền toái!

Bởi vì hai nàng cảm giác được người trẻ tuổi của Âu Dương gia vừa xuất hiện kia dường như nhận biết các nàng rồi!

Như vậy cũng chỉ còn lại một khả năng, chính là người trẻ tuổi kia có thể cũng đã tiến vào Huyễn Thần Giới!

Nhưng mà Tần Thi và Đổng Ngữ cũng không dám chắc có phải như thế không.

Tuy nhiên may là cuối cùng các nàng cũng có thể rời khỏi Khánh Phong thành.

Chỉ có điều trong lòng mọi người đều có chút mờ mịt chính là bước tiếp theo phải đi về đâu đây.

Không một ai biết cả.

- Thôi đi, đi một bước tính một bước vậy.

Ngữ khí của Diệu Nhất Nương phi thường thấp nói:

- Sở Mặc nói đúng, chúng ta nên tìm một chỗ rừng sâu núi thẳm, không một ai biết mà ẩn náu.

Không đến được cảnh giới Nguyên Anh cũng không cần phải đi ra ngoài.

Linh giới này... so với tưởng tượng của chúng ta càng nguy hiểm hơn!

-----o0o-----

Chương 935: Ta muốn hai người các nàng (1)

Chương 935: Ta muốn hai người các nàng (1)

Thẩm Tinh Tuyết gật đầu nói:

- Đúng vậy, trước kia ta vẫn cho rằng bất kể là mạnh hay yếu thì ít nhất cũng có chút quy củ.

Nhưng mà việc làm của những người này căn bản là không có một cái gì gọi là quy củ cả.

Tần Thi nhìn thoáng qua hướng cửa Khánh Phong thành nói:

- Nhanh lên đi thôi.

Nếu không chúng ta quả thật là không đi được nữa!

- Sao thế?

Tất cả mọi người đều giật mình nhìn nàng.

Đổng Ngữ ở một bên nói:

- Thân phận của ta cùng với Thi Thi tỷ hình như là bị lộ rồi!

- Cái gì?

Tất cả mọi người đều kinh hãi.

Diệu Nhất Nương lẩm bẩm nói:

- Chẳng lẽ Âu Dương gia...

Có tu sĩ có thể tiến vào Huyễn Thần Giới rồi?

- Ta nhớ rồi, hình như thiếu niên cuối cùng đến đây nhìn qua chừng mười bảy mười tám tuổi, chỉ có điều đến đây nhìn thoáng qua xong lập tức quay người rồi đi...

Chẳng lẽ chính là hắn sao?

Hoàng Họa nhíu lại đôi mi thanh tú.

Tần Thi gật đầu:

- Tám chín phần là người kia.

Pháp khí của ta cùng Đổng Ngữ quá mức nghịch thiên, chỉ sợ là đã gây sự chú ý của đối phương.

Chúng ta nên đi nhanh lên, nếu không có thể đối phương sẽ thật sự hạ sát chiêu đối với chúng ta.

Mọi người liên tục gật đầu, thân phận của Tần Thi và Đổng Ngữ ở Linh Giới này đều thuộc về bí mật.

Một khi bị người khác biết được sẽ có hậu họa vô cùng.

Hai thiên chi kiêu nữ đến từ thiên giới, trên người ít nhiều cũng có một số đồ tốt đúng không?

Không cần phải nói gì khác, chỉ cần phần kế thừa trên người hai nàng cũng đủ để làm cho cả Linh Giới điên cuồng rồi!

Hiện tại thừa dịp Âu Dương gia còn chưa kịp phản ứng, lúc này không đi thì còn đợi khi nào nữa?

Đám người Diệu Nhất Nương cũng rất nhanh nghĩ đến điều này, tất cả lập tức đều hít sâu một hơi sau đó lập tức xoay người rời đi.

Lúc này tại Âu Dương gia.

- Bình Phong, ngươi xác định...

Hai nữ tử kia chính là hai công chúa của đại tộc Thiên giới ồn ào huyên náo được truyền đi ở Huyễn Thần Giới sao?

Âu Dương Quang Huy ngồi ở vị trí gia chủ vẻ mặt nghiêm túc mà nhìn thiếu niên chừng mười bảy mười tám tuổi này cau mày, trong mắt còn mang theo vài phần không dám tin.

- Gia chủ, ta có thể xác định.

Hai nữ nhân kia nhất định chính là hai người đó.

Thiếu niên nói chuyện dung mạo vô cùng anh tuấn, tên là Âu Dương Bình Phong.

Thân phận của y chính là tiểu nhi tử của quản gia Âu Dương gia Âu DƯơng Quang Đại, là cháu ruột của Âu Dương Quang Huy!

Âu Dương Bình Phong cũng là thiên tài tuyệt diễm của cả Âu Dương gia!

Đồng thời, y cũng là bí mật lớn nhất ở Âu Dương gia!

Âu Dương Bình Phong mười ba tuổi đã bước vào Trúc Cơ kỳ, mười lăm tuổi bước vào Kim Đan, năm nay mười tám tuổi đã thành công đột phá đến cảnh giới Nguyên Anh!

Với tốc độ tu luyện này đối với những kẻ ở Thiên giới mà nói chẳng là gì cả, nhưng ở Linh giới này quả thực chính là một hiện tượng nghịch thiên!

Ở trong Huyễn Thần Giới này chẳng những Âu Dương Bình Phong được mở rộng tầm mắt mà đồng thời cũng nhận được một lượng lớn tài nguyên Linh giới căn bản là khó thấy được.

Vì vậy tốc độ tu vi quả thực là tiến bộ vô cùng nhanh.

Đương nhiên bởi vì thân phận địa vị của y có hạn, nên không có khả năng có được nhiều đồ vật cao cấp của Huyễn Thần Giới.

Nhưng mà những thứ này đối với toàn bộ Âu Dương gia mà nói cũng là quá đủ rồi!

Hơn nữa còn là may mắn vô cùng!

Cho nên đến nay Âu Dương gia đều vô cùng cẩn thận mà che giấu bí mật này.

Người có thể biết được Âu Dương Bình Phong tiến vào Huyễn Thần Giới không nhiều hơn một bàn tay!

Bình thường Âu Dương Bình Phong dành nhiều thời gian hơn ở lại trong Huyễn Thần Giới.

Cẩn thận né tránh đại lão của Huyễn Thần Giới sau đó không ngừng tu luyện.

Đối với Âu Dương Bình Phong mà nói Linh giới, Tiên giới...

Đều không phải là điểm dừng của y.

Mục tiêu của y là ở Thiên giới!

Những tin tức, các loại tri thức cùng với tài nguyên mà y có được tất cả đều là của cải quý giá nhất Âu Dương gia.

Cho nên, tuy rằng tuổi của y không lớn nhưng mà địa vị của Âu Dương Bình Phong ở trong toàn Âu Dương gia vô cùng cao!

Thậm chí lúc đối mặt với gia chủ Âu Dương gia Âu Dương Quang Huy cũng tương đối tự nhiên.

Lúc này đây vì pháp khi của Tần Thi và Đổng Ngữ quá mức biến thái nên làm cho Âu Dương gia cảnh giác.

Người ở Âu Dương gia cũng có được pháp khí Tiên giới nên liếc mắt một cái liền có thể nhìn ra pháp khí mà Tần Thi và Đổng Ngữ sử dụng căn bản không có khả năng xuất phát từ Linh giới.

Linh giới không có khả năng có được loại pháp khí cao cấp này!

Sau khi hai bên chiến đấu hơn mười ngày, Âu Dương gia rốt cục cũng bị chấn động rồi, bọn họ bắt đầu có cảm giác lúc này đây...

Hình như là họ đã đá thiết bản rồi!

Bởi vậy, Âu Dương Quang Huy không thể không đem Âu Dương Bình Phong đang bế quan thăng tiến vào cấp trung kỳ Nguyên Anh mời ra ngoài.

Để cho y nhìn thử xem rốt cuộc thì pháp khí của đối phương là loại gì.

Nếu thật sự là pháp khí thiên giới...

Cái gì cũng không cần nói, Âu Dương gia nếu như là không thể giết chết đối phương vậy thì nhanh chóng khẩn cầu đi!

Kết quả không nghĩ tới chính là khi Âu Dương Bình Phong nhìn thoáng qua, không ngờ lại mang về một tin tức vô cùng kinh người!

Không ngờ hai nữ tử kia chính là hai công chúa của đại tộc Thiên giới ồn ào huyên náo được truyền đi ở Huyễn Thần Giới!

Âu Dương Quang Huy ngay từ đầu thiếu chút là bị tin tức này hù chết.

Tuy nhiên sau đó theo giải thích của Âu Dương Bình Phong y rốt cục cũng an tâm hơn.

Hóa ra hai cô gái này...

Hiện giờ có lẽ chẳng khác gì kẻ phản bội lại gia tộc.

Đồng thời cũng bởi vì nguyên nhân nào đó mà không thể trở lại Thiên giới được!

- Gia chủ ở đây là Linh giới!

Âu Dương Bình Phong sắc mặt vô cùng bình tĩnh nói:

- Cho dù đại tộc Thiên giới có hùng mạnh đến thế nào cũng không có khả năng mà duỗi tay đến nơi này.

Cho nên...

- Ý của ngươi là?

Âu Dương Quang Huy mí mắt nhanh chóng nhướng lên, nhìn vào cháu họ nghịch thiên của mình.

- Vâng.

Âu Dương Bình Phong không nói gì thêm nữa chỉ là dùng sức gật gật đầu.

Nhưng mà ngược lại Âu Dương Quang Huy lại có chút chần chờ.

Y không phải là một thiếu niên nhiệt huyết mười bảy mười tám tuổi mà y là một gia chủ của đại tộc ở Linh giới!

Làm chuyện gì dĩ nhiên cũng phải suy xét toàn bộ.

- Gia chủ, kỳ thật cũng không cần sợ gì cả...

-----o0o-----

Chương 936: Ta Muốn Hai Người Các Nàng (2)

Chương 936: Ta Muốn Hai Người Các Nàng (2)

Nhìn thấy Âu Dương Quang Huy do dự, Âu Dương Bình Phong thản nhiên nói:

- Hai người các nàng một tên Tần Thi một tên là Đổng Ngữ cùng với thân phận của hai người kia ở Huyễn Thần Giới đều hoàn toàn trùng khớp.

Tuy rằng không biết tại sao các nàng lại xuất hiện ở Linh giới, nhưng mà về mặt này có một loại khả năng.

Âu Dương Quang Huy nhìn về phía Âu Dương Bình Phong.

Âu Dương Bình Phong nói:

- Rất có thể các nàng phi thăng từ Nhân giới lên đây đó!

- Cái gì?

Âu Dương Quang Huy bị hoảng sợ:

- Nhân giới?

- Đúng vậy, đối với việc này cháu cũng không được kể lại một cách tỉ mỉ nhưng nghe đại khái nên cũng biết.

Âu Dương Bình Phong đem chân tướng sự việc đại khái kể cho Âu Dương Quang Huy nghe một lần.

Chưa xong ánh mắt đã lộ ra vẻ không phục:

- Tên Sở Mặc kia cũng không biết gặp vận gì..., một thiếu niên nhân giới không ngờ lại có huyết mạch màu tím khủng bố.

Chiếm được sự chú ý của Giới Linh ở Huyễn Thần Giới mà nghe nói hắn đã chết rồi hiện tại xem ra hẳn là sự thậtNói cách khác chắc là hắn cùng với đám người Tần Thi và Đổng Ngữ ở cùng một chỗ!

Thật sự là đáng tiếc ta còn muốn cùng hắn đọ sức một phen nữa kia.

Ha hả...

Huyết mạch màu tím!

Âu Dương Bình Phong bĩu môi.

Trong con ngươi lộ ra vài phần khinh thường thầm nghĩ: Huyết mạch màu tím thì như thế nào?

Chỉ là một tên dế nhũi nhân giới mà thôi.

Ngươi chết chính là may mắn của ngươi nếu không ta cũng sẽ đích thân giết chết ngươi!

- Ngươi có thể xác định đám người kia là phi thăng từ Nhân giới sao?

Âu Dương Quang Huy cau mày suy tư điều gì đó.

- Hẳn là có thể xác định.

Gia chủ không phải cũng đã phái người điều tra thân phận của những người này rồi sao?

Âu Dương Bình Phong thản nhiên nói:

- Bất kể là Diệu Nhất Nương hay là Tần Thi hoặc là Hoàng Họa và Hoa Tiểu Nha những nữ nhân này một đám mặc dù đều đang ở cấp bậc Trúc Cơ kỳ nhưng thực lực lại vượt xa tu sĩ Trúc Cơ bình thường.

Theo lý ở Linh giới không có khả năng không có danh tiếng nhưng mà gia chủ có thể tra được lai lịch của các nàng không?

Âu Dương Quang Huy lắc đầu:

- Không có, chỉ có thể tra được các nàng xuất thân một cách bình thường nhưng phía sau chắc là không có bất kỳ thế lực nào.

Nói cách khác, thời gian dài như vậy không có khả năng không có bất cứ liên hệ nào.

- Chỉ có bao nhiêu đó?

Âu Dương Bình Phong nói:

- Gia chủ quyết định đi.

Đây là một cơ hội ngàn năm một thuở.

Cháu họ tuy rằng có thể tiến vào Huyễn Thần Giới có thể tiếp xúc rộng rãi với kiến thức cao hơn ở Linh giới, nhưng mà những việc này...

Cũng không bằng giá trị của hai thiên chi kiêu nữ đại tộc ở Thiên giới!

- Đúng vậy...

Hai công chúa đại tộc Thiên giới, hơn nữa nhìn xem hiện giờ tin tức của các nàng ở Linh giới hoàn toàn không có truyền ra ngoài...

Âu Dương Quang Huy thì thào nói:

- Nếu thật có thể bắt được bọn họ, như vậy...

Thực lực của Âu Dương gia chúng ta chắc hẳn có thể dễ dàng tiến xa hơn một bậc rồi!

Âu Dương Bình Phong nói:

- Trong vòng hai năm qua, ta có thể cảm giác được thực lực của ta càng lúc càng được nâng cao một cách nhanh chóng, cuộc sống của ta ở tại Linh giới sẽ không quá lâu!

Ta hy vọng trước khi ta rời đi có thể khiến cho gia tộc của chúng ta trở thành gia tộc hùng mạnh nhất Linh giới!

Âu Dương Quang Huy vẻ mặt có chút xúc động, cảm động nói:

- Âu Dương gia có một cháu họ thiên tài như vậy...

Thật sự là...thật sự là quá may mắn!

Âu Dương Bình Phong thản nhiên cười, trong con ngươi hiện lên mấy tia hào quang nói:

- Hai nữ nhân này ta hy vọng gia chủ có thể giao họ cho ta!

- Được!

Âu Dương Quang Huy không chút do dự nào mà trực tiếp gật đầu đáp ứng.

Về phần người trưởng lão lúc trước nhìn trúng Tần Thi và Đổng Ngữ thì tùy tiện cho một chút lót dạ bình thường cũng được.

Tin tưởng y sẽ hiểu chuyện, nếu không hiểu được thì Âu Dương Quang Huy y cũng không để ý mà giúp y hiểu được rồi.

Âu Dương Bình Phong lúc này mới vui vẻ cười rộ lên nói:

- Đem một số người giao cho ta, ta sẽ mang theo họ tự mình truy đuổi các nàng!

Âu Dương Quang Huy gật đầu nói:

- Cháu họ, nhất định phải thận trọng một chút.

Pháp khí trên người các nàng không giống các loại bình thường đâu.

Âu Dương Bình Phong cười cười:

- Không quan hệ, pháp khí cho dù cường đại cũng có lúc hao hết năng lượng.

Bất quá chỉ là một đám tu sĩ Trúc Cơ mà thôi.

Thân phận của Tần Thi và Đổng Ngữ có khả năng bị bại lộ đối với các nàng mà nói so với đám người kia quả thực chính là một tin dữ lớn nhất.

Việc này so với bị một đại tộc ở Linh giới để mắt tới còn đáng sợ hơn nhiều!

Nhưng điều đáng mừng nhất hiện tại chính là cho dù phía Âu Dương gia có thật sự phát hiện được thân phận thật của Tần Thi và Đổng Ngữ thì trong khoảng thời gian ngắn, cũng không có khả năng mà lan truyền tin tức này ra ngoài.

Con người đều có tham niệm và tư tâm nếu như có thể, bọn họ tuyệt đối có thể muốn che giấu tin tức này, sau đó lại phái người đến bắt các nàng.

Nhất là Tần Thi và Đổng Ngữ chính là mục tiêu mà Âu Dương gia muốn bắt được nhất!

- Tần Thi hay là ngươi cùng Đổng Ngữ hãy tiến vào Huyễn Thần Giới đi!

Diệu Nhất Nương nhìn Tần Thi nói:

- Ngươi không giống với bọn ta, chúng ta nếu tiến vào trong Huyễn Thần Giới thì chỉ có thể là tinh thần tiến vào đó mà thôi.

Nhưng mà ngươi cùng với Đổng Ngữ lại có thể cả thân thể đều trực tiếp tiến vào Huyễn Thần Giới được.

Chỉ cần không tìm thấy các ngươi thì bọn người Âu Dương gia bên kia liền sẽ không động đến bọn ta.

Tần Thi lắc đầu nàng hiểu rõ tâm tư của Diệu Nhất Nương:

- Nhất Nương, hai người chúng ta không thể đi được!

Ở chung lâu như vậy chúng ta cũng không thể nào bỏ các ngươi lại mà một mình chạy thoát.

Đổng Ngữ ở một bên cũng nói:

- Nhất Nương, chúng ta không thể rời khỏi nơi này.

Hiện tại dựa vào pháp khí trên người của ta và Thi Thi tỷ mới có thể chống lại sự công kích của bọn họ.

Chúng ta mà rời đi thì các ngươi phải làm sao đây?

Diệu Nhất Nương nói:

- Chúng ta sẽ nghĩ ra biện pháp khác!

- Không được!

Chúng ta tuyệt đối không thể vứt bỏ các ngươi mà chạy thoát!

Thái độ của Tần Thi vô cùng kiên quyết, thấp giọng nói:

- Tuy nhiên, chúng ta có thể tiến vào Huyễn Thần Giới...

Báo cho Sở Mặc biết rằng chúng ta ở nơi này đã gặp chuyện.

Ngược lại để cho hắn có thể chuẩn bị tâm lý trước là được.

- Nói cho hắn biết...

Diệu Nhất Nương nhíu mày có chút do dự.

-----o0o-----

Chương 937: Thoáng qua

Chương 937: Thoáng qua

Tần Thi nói:

- Đừng do dự, chuyện này không phải chuyện thường.

Nói cho hắn biết cũng là để cho hắn không cần lo lắng cho chúng ta.

Bằng không một khi có chuyện gì xảy ra thì...

Tần Thi không nói rõ ra nhưng tất cả mọi người đều hiểu được.

Cho dù là trên người tất cả bọn hó đều có pháp khí thiên giới thì vẫn như cũ không có triển vọng lắm.

Nếu Âu Dương gia thật sự biết được thận phận của Tần Thi và Đổng Ngữ.

Tất nhiên sẽ hiểu rõ giá trị của các nàng.

Đến lúc đó nhất định là không tóm được các nàng là không bỏ qua đâu.

Pháp khí cho dù có cường đại hơn nữa, cũng sẽ có lúc hao hết năng lượng.

Cho dù năng lượng của pháp khí liên tục không ngưng thì người có thể khống chế pháp khí... cũng có lúc phải mệt mỏi nữa!

Theo cảnh giới đi lên mà nói, sự chênh lệch giữa hai bên thực sự là quá lớn!

Nếu bọn người các nàng hiện tại đều tiến vào Kim Đan Kỳ vậy thì cũng không đến nổi phải chật vật như vậy.

Đáng tiếc rằng các nàng còn cách Kim Đan Kỳ cũng chỉ còn một đoạn ngắn nữa.

Lúc đầu vốn dĩ cũng không cần bao lâu thì toàn bộ cũng sẽ bước vào Kim Đan Kỳ.

Nhưng hiện tai...

Âu Dương gia chắc chắn sẽ không cho các nàng có cơ hội này rồi!

- Được rồi!

Diệu Nhất Nương rốt cục gật đầu.

Nàng hiểu được tính nghiêm trọng trong chuyện này.

Biết nếu chỉ vì vậy mà không nói với Sở Mặc một lời nào...

Tương lai một khi Sở Mặc biết được chuyện này thì nhất định sẽ nổi điên đấy.

- Vậy... lúc này ai đi là thích hợp nhất?

Diệu Nhất Nương hơi hơi nhíu mi.

- Để ta đi cho.

Đổng Ngữ xung phong nhận việc nói:

- Các ngươi đi trước đi, ta có thể nhanh chóng đuổi kịp các ngươi.

Vào thời điểm này, không cần phải lề mề....

Đám người Diệu Nhất Nương lập tức tiếp tục đi trước.

Đổng Ngữ thì nhanh chóng tiến vào Huyễn Thần Giới.

Đem theo một phong thư cất kỹ trong không gian trữ vật.

Đổng Ngữ nhanh chóng rời khỏi.

Từ đầu đến cuối cũng chỉ tốn khoảng nữa canh giờ công phu nhưng Đổng Ngữ lại phát hiện ra, ở phía sau chân trời mấy vạn dặm có một đám người... nhanh chóng bay tới.

Đổng Ngữ sợ tới mức co rụt rổ lại.

Lúc này lấy ra một pháp khí trên người trực tiếp nhảy tới, lấy tốc độ nhanh mấy chục lần mà biến mất khỏi nơi này.

Âu Dương Bình Phong mang theo một đám người đuổi tới đột nhiên nhíu mày, ở bên cạnh y một gã Nguyên Anh hậu kỳ trầm giọng hỏi:

- Lúc nãy ở nơi đó xuất hiện một người, tại sao chỉ trong nháy mắt lại biến mất rồi?

Có phải là ta hoa mắt nhìn nhầm không?

- Ta cũng nhìn thấy!

- Ta hình như cũng nhìn thấy một bóng người.

- Ngài không có hoa mắt đâu, đó quả thật là một người chắc là theo dõi chúng ta rồi.

Trên người y có mang theo một pháp khí cao cấp.

Âu Dương Bình Phong lè lưỡi liếm liếm môi.

Trên gương mặt lộ ra một chút cười lạnh, trong lòng lại thầm nghĩ: Thật tốt quá!

Lần này đến lượt Âu Dương Bình Phong ta phát tài rồi...

Không thể tưởng tượng được ở trong Linh giới này không ngờ có thể có được duyên cơ lớn như thế!

.........

Vào lúc Sở Mặc tiến vào Huyễn Thần Giới thì Đổng Ngữ vừa rời đi không lâu.

Hai người cứ như vậy mà thoáng qua nhau.

Nhưng rất nhanh Sở Mặc cũng nhìn thấy phong thư mà Đổng Ngữ để lại, cả người lập tức lo lắng.

Nhìn nét mực trên phong thư còn rất mới.

Hiển nhiên là sự việc vừa mới phát sinh không lâu.

Thậm chí nếu mình quay lại sớm một chút thì còn có thể gặp được Đổng Ngữ!

Trong lòng của Sở Mặc vô cùng tiếc nuối.

Hít sâu một hơi, Sở Mặc nhìn vào một đống thư trong không gian trữ vật, trong lòng lại tự trách không ngừng.

Cảm giác mình đã rất lâu không quan tâm đến Diệu Nhất Nương các nàng rồi.

Đem tất cả thư bên trong lấy ra, từ phong thư cuối cùng nhất bắt đầu xem.

Trên mặt của Sở Mặc khi thì lộ ra tươi cười khi thì lại có chút bất đắc dĩ.

Những phong thư kia ghi lại những gì đã trãi qua từ khi bọn người Diệu Nhất Nương phi thăng đến Linh giới.

Tất cả thư đều là do Diệu Nhất Nương viết, một vài bức thì là của Đổng Ngữ còn có một bức là của Hoàng Họa nữa.

Những bức đầu nội dung chủ yếu chính là để cho Sở Mặc yên tâm, các nàng rất tốt!

Sở Mặc lẩm bẩm nói:

- Kỳ thật ta đã sớm nghĩ đến những người này sẽ không ngoan ngoãn mà tránh ở nơi hoang vắng không người mà tu luyện....

Tuy nhiên bây giờ nói những điều này cũng không còn ý nghĩa.

Bởi vì đã có việc xảy ra rồi.

- Khánh Phong thành, Âu Dương gia...

Sở Mặc hít sâu một hơi, trong con ngươi lộ ra một tia kiên định.

Sau đó yên lặng rời khỏi Huyễn Thần Giới.

Sau đó, Sở Mặc lần lượt gặp qua Phương Lan và Lục Thiên Duyệt một lần, sau khi báo lại sự việc liền nhanh chóng rời khỏi.

Bên phía Cẩm Tú thành có Hỏa Long và Tiếu Vạn Quân, Lý Phương Trung ở đó, có thể có khả năng tự vệ nên không cần lo.

Cho nên Sở Mặc đi cũng an tâm.

Rời khỏi Cẩm Tú thành sau đó tốc độ của Sở Mặc không ngừng tăng lên.

Hắn gần như là đem Súc Địa Thành Thốn mà vận dụng tới cực hạn!

Bởi vì trong lòng của hắn lo lắng nhất chính là an nguy của Diệu Nhất Nương các nàng.

Một đám tu sĩ Trúc Cơ kỳ bị một đám đại tu sĩ cảnh giới Nguyên Anh đuổi giết.

Cho dù là tiên phẩm Trúc Cơ cũng không thể ngăn cản được.

Trong lòng của Sở Mặc đối với Âu Dương gia căn bản là không thù không oán cũng tràn đầy căm hận.

Việc mà hắn muốn làm nhất lúc này chính là nhanh chóng chạy đến bên người của Diệu Nhất Nương các nàng, sau đó lại đón đầu đánh nhau cùng với người của Âu Dương gia!

Thực lực của Sở Mặc trong khoảng thời gian này lại tăng không ngừng.

Nếu không phải là Sở Mặc muốn cho cảnh giới của mình càng trầm ổn hơn, thì bất cứ lúc nào hắn cũng có thể hóa thành Đan Anh rồi!

- Âu Dương gia...

Các ngươi tốt nhất là cầu nguyện ngàn vạn lần không nên thương tổn đến bất cứ người nào trong bọn họ!

Bằng không...

Ta sẽ đem cả gia tộc của các ngươi phá hủy!

Trong con ngươi của Sở Mặc lóe ra tia lạnh lẽo:

- Trong gia tộc có một thiên tài khó khăn lắm mới có thể tiến vào Huyễn Thần Giới, hy vọng các ngươi không cần tự tìm đường chết!

- Không xong rồi, người của Âu Dương gia đang ở phía sau, đuổi cùng không buông rồi!

Đổng Ngữ đuổi theo mọi người, câu nói đầu tiên sau khi nàng quay lại là câu này.

Diệu Nhất Nương trầm mặc một chút, nhưng lại đột nhiên hỏi:

- Hắn đã động đến những bức thư trong không gian trữ vật ở Huyễn Thần Giới chưa?

Đổng Ngữ hơi ngẩn ra, lập tức lắc đầu nói:

- Dường như có lẽ là đã rất lâu không có ai động tới rồi.

-----o0o-----

Chương 938: Nội chiến

Chương 938: Nội chiến

Tất cả mọi người đều có chút trầm mặc.

Kỳ thật bọn họ đều biết được tình trạng của Sở Mặc chưa chắc đã tốt hơn so với bọn họ.

Vô cùng có khả năng hiện tại Sở Mặc tự lo còn không xong.

- Chỉ cần hắn không có việc gì là tốt rồi.

Hoàng Họa ở một bên nói.

Diệu Nhất Nương gật đầu nói:

- Đúng vậy!

- Đến, lên chiếc thuyền chiến này thì có thể kiên trì thêm vài trăm vạn dặm nữa!

Tần Thi do dự một chút sau đó lấy ra một con thuyền chiến nói:

- Với cảnh giới của ta bây giờ, ước chừng chỉ có thể duy trì được trong thời gian đó thôi.

Những pháp khí này toàn bộ đều là do hai người bọn họ trước kia đã từng tế luyện qua.

Chỉ có các nàng mới có thể khống chế được.

Ngược lại những người khác cũng có thể giúp đỡ được.

Nhưng mà lúc này đây tất cả bọn họ cũng không có ai có thể đem pháp khí này tế luyện một lần.

Cho nên chỉ có thể dựa vào Tần Thi và Đổng Ngữ mà thôi.

Hiện tại bởi vì cảnh giới so với trước kia thấp hơn nhiều cho nên dù cho trên pháp khí tất cả đều có dấu vết tinh thần của bọn họ, nhưng cũng vẫn không thể kéo dài được thời gian khống chế.

Chỉ còn lại những pháp khí này là không bị khống chế cảnh giới trong nhẫn trữ vật của hai nàng.

Còn lại đa số pháp khí đều nhất định phải đến cảnh giới tu sỹ phi thăng Đại Thừa Kỳ mới có thể khống chế.

Những thứ này... mới chân chính là pháp khí hùng mạnh thật sự!

Nhưng mà hiện tại các nàng lại hoàn toàn không thể sử dụng được thì những thứ này chẳng khác gì một đống rác rưởi!

Những pháp khí không có yêu cầu cảnh giới, tất cả đều là do năm đó các nàng tiến vào tiểu thế giới có điều kiện hạn chế mà chuẩn bị.

Cũng không có bảo vật đặc biệt hùng mạnh.

Nếu là sớm biết có ngày hôm nay, hai nàng nhất định sẽ chuẩn bị một số lượng lớn pháp khí điều khiển chỉ cần tinh thạch mà không cần tinh thần lực.

Diệu Nhất Nương hơi hơi nhíu mi nói:

- Như vậy chiến thuyền này chúng ta chỉ có một chiếc đúng không?

- Ở chổ ta còn một chiếc.

Đổng Ngữ ở một bên nói:

- Nhưng đó cũng là lá bài tẩy cuối cùng của chúng ta...

Trên mặt Diệu Nhất Nương lộ ra vẻ cười khổ:

- Hy vọng chúng ta có thể tránh được sự truy đuổi của Âu Dương gia.

Thẩm Tinh Tuyết sâu kín nói:

- Chúng ta giống như một con ruồi không đầu mà bay loạn vậy.

Hy vọng là đừng đụng vào hang sói là được.

Tần Thi lấy bảo đồ trong túi ra thản nhiên nói:

- Chúng ta hướng về nơi không người mà bay đến đi!

Sau đó, tất cả mọi người đều lên chiến thuyền.

Chiến thuyền khởi hành phát ra một tiếng nổ sau đó trong nháy mắt liền biết mất giữa không trung.

Không bao lâu sau đám người Âu Dương gia liền đuổi tới nơi này.

Tuy nhiên đều dừng bước lại.

Bởi vì bọn họ dường như cảm giác được đã tìm đến!

Mọi người đều nhìn về Âu Dương Bình Phong.

Đừng nhìn cảnh giới của y không phải là cao nhất nhưng mà kiến thức của y...

Lại chính là nhiều nhất đó!

Tất cả mọi người ở đây đều không rõ vì sao Âu Dương Bình Phong có thể yêu nghiệt như vậy.

Chỉ có thể xem y là một thiên tài tuyệt thế mà thôi.

Âu Dương Bình Phong yên tĩnh đứng ở nơi đó.

Như là cảm giác được điều gì, trên thực tế thì y cũng đang vận hành một pháp khí tiên giới duy nhất trên người.

Thật lâu sau, trong mắt của Âu Dương Bình Phong lóe lên một tia tinh quang.

Trầm giọng nói:

- Trên người bọn họ có mang theo chiến thuyền nên đã cưỡi chiến thuyền bỏ chạy rồi!

- Chiến thuyền?

Một đám Nguyên Anh của Âu Dương Gia ánh mắt trừng vô cùng to.

- Cái đó là thứ gì?

Một trưởng lão cấp Nguyên Anh nhìn Âu Dương Bình Phong hỏi.

Âu Dương Bình Phong thản nhiên nói:

- Khi đến được Tiên giới thì sẽ xuất hiện một pháp khí cao cấp, có thể làm công cụ thay cho đi bộ.

Tốc độ thì phải dựa vào phẩm giai của pháp khí mà định ra.

- Cháu họ Bình Phong, rốt cuộc thì lai lịch của đám người kia như thế nào?

Ngươi dù sao cũng phải cho chúng ta biết rõ ngọn nguồn chứ.

Người này là trưởng lão của Âu Dương gia, nhìn Âu Dương Bình Phong trầm giọng hỏi:

- Trên người của các nàng làm sao lại có thể xuất hiện pháp khí mà chỉ có tiên giới mới có?

Tuy rằng y thân là trưởng lão nhưng mà người này cũng không biết được rõ ràng bí mật của Âu Dương Bình Phong.

Trên thực tế, ở trong Huyễn Thần Giới này và toàn bộ Linh giới thì người biết được điều này không được bao nhiêu người.

Đại đa số người của Âu Dương gia đều chỉ biết Âu Dương Bình Phong thiên phú vô cùng khủng bố.

Có một sư phụ cũng khủng bố như vậy...

Những chuyện khác thì bọn họ không biết được bao nhiêu.

Âu Dương Bình Phong nhìn thoáng qua vị trưởng lão này.

Trong mắt cũng không có mấy phần có ý tôn trọng mà thản nhiên nói:

- Quang Nguyệt trưởng lão, có một số việc... không phải là ta không muốn nói với các ngươi mà là không được phép nói.

Kính xin Quang Nguyệt trưởng lão có thể hiểu cho.

Âu Dương Quang Nguyệt khóe miệng co quắp lại.

Trong lòng ít nhiều có chút bất mãn.

Y biết rằng tiểu tử Âu Dương Bình Phong này có không ít bí mật.

Gia chủ đối với y vô cùng xem trọng thậm chí còn thân hơn so với nhi tử của bản thân.

Nhưng mà cho dù có thiên phú đến cỡ nào thì dù sao cũng là con cháu của Âu Dương gia.

Bản thân y là trưởng lão của Âu Dương gia, là đại tu sĩ hậu kỳ Nguyên Anh.

Không ngờ cũng không có tư cách biết được một vài bí mật, điều này làm cho trong lòng Âu Dương Quang Nguyệt vô cùng không thoải mái.

Cảm giác không thoải mái này kỳ thật đã tồn đọng lại rất nhiều năm rồi.

Từ khi Âu Dương Bình Phong nổi lên thì cảm giác thoải mái này lại càng mãnh liệt.

Hơn nữa người có cảm giác không thoải mái này không chỉ có một mình Âu Dương Quang Nguyệt y.

Ngay tại thời điểm mà Âu Dương Bình Phong nói ra lời này, thì trên mặt của những người khác cũng có vẻ mặt không tự nhiên giống vậy.

Quả nhiên, Âu Dương Quang Nguyệt còn chưa nói gì thì đã có người biểu thị ra sự bất mãn đối với Âu Dương Bình Phong.

- Âu Dương Bình Phong, ngươi là thiên tài chưa từng có từ trước đến nay của Âu Dương gia chúng ta không sai.

Nhưng mà tốt xấu gì thì chúng ta đều là người một nhà, ngươi lại có ý che che giấu giấu như vậy là sao?

Cái gì cũng không nói lại để cho chúng ta đuổi theo một đám nữ nhân?

Ngươi thật sự cho rằng chúng ta là một đám người ăn no rỗi việc có việc gì làm không?

Cả ngày không có làm chuyện gì, phải thỏa mãn tư lợi riêng của ngươi sao?

Người nói chuyện là một trưởng lão của Âu Dương gia tên là Âu Dương Quang Hành, từ trước đến nay có danh hiệu tính tình nóng nảy.

-----o0o-----

Chương 939: Lần theo dấu vết (1)

Chương 939: Lần theo dấu vết (1)

Lúc này lại có một trưởng lão đứng ra hòa giải nói:

- Mọi người đừng cãi nhau nữa, ta tin Bình Phong đứa nhỏ này cũng có nổi khổ tâm riêng của mình.

Đám nữ nhân này không đơn giản như thế, nói cách khác lúc ở trong Khánh Phong thành các nàng là một đám tu sĩ Trúc Cơ kỳ thì làm sao có thế cùng với cường nhân của Âu Dương gia chúng ta đánh nhau mười ngày đây?

Đến cuối cùng còn thành công phá vây mà trốn thoát nữa...

Âu Dương Quang Nguyệt thản nhiên nói:

- Càng như vậy lại càng chứng tỏ lai lịch của đám người kia không nhỏ.

Trước kia không tra ra được nhưng không có nghĩa là người ta không có lai lịch.

Âu Dương gia chúng ta ở Linh giới là một đại gia tộc không sai.

Nhưng mà cho dù là đại gia tộc.... thì cũng không thể tùy ý gây thù hằn, nếu chẳng may đá đến một khối sắt thì...

Âu Dương Quang Hành gật đầu nói:

- Đúng vậy!

Mắt thấy những trưởng lão này không ngừng dùng lời nói để gạt mình, trong lòng Âu Dương Bình Phong cảm thấy vô cùng bực bội.

Y lạnh lùng quát:

- Đủ rồi!

Các người muốn biết chân tướng phải không?

Được ta nói cho các người biết!

Trở về gia chủ trách tội xuống thì các người cũng đừng đổ lên người của ta!

Đừng nói là trách nhiệm của ta!

Lúc này, vị trưởng lão vừa mới đứng ra hòa giả, đuôi lông mày nhướng lên khoát tay áo nói:

- Được rồi Bình Phong, ngươi đừng nói nữa, chúng ta sẽ phối hợp với ngươi.

Quy củ chính là quy củ, Quang Nguyệt và Quang Hành trưởng lão kỳ thật cũng không phải muốn biết bí mật gì.

Chỉ có điều cần biết được rằng đám người kia... thật sự có quan trọng như vậy không?

Thật sự đáng giá để Âu Dương gia chúng ta phái ra một đám người tinh nhuệ mà đi bắt không?

Âu Dương Bình Phong nghe nói như vậy thì sắc mặt hơi nguội lại.

Nhìn thoáng qua hai vị trưởng lão Âu Dương Quang Nguyệt và Âu Dương Quang Hành lại nhìn đến những người khác.

Còn thật sự gật đầu nói:

- Nếu là có thể tóm được đám người kia, ta có thể cam đoan trong vng trăm năm, Âu Dương gia có thể xưng bá ở Linh giới!

Và... phi thăng thành người của Tiên giới, có thể tốt hơn gấp trăm lần so với hiện tại!

Hí!

Tất cả mọi người đều hít sâu một hơi lạnh.

Mấy chục người có mặt ở đây đều không hề đơn giản!

Có thể nói tùy tiện một người thôi đều có thân phận cực cao, bất kỳ ai đi ra từ Âu Dương gia, tùy tiện dậm chân một cái thôi thì cả Khánh Phong thành đều phải một phen run rẩy.

Nhưng lúc này bọn họ đều bị lời nói của Âu Dương Bình Phong làm cho kinh sợ.

Âu Dương Quang Hành vẻ mặt không tin nhìn Âu Dương Bình Phong, ý đồ rất rõ: "Tiểu tử nhà ngươi đang đùa giỡn với ta sao?

"

Người khác biểu hiện dù không rõ như Âu Dương Quang Hành, nhưng rõ ràng căn bản đều không tin vào những lời này.

- Bắt lấy đám kiến con Trúc Cơ đó, Âu Dương gia trăm năm có thể xưng bá Linh Giới?

- Người phi thăng Tiên Giới nhiều gấp hàng trăm lần sơ với bây giờ?

Nói đùa sao!

Tất cả mọi người đều thấy khó tin nhìn Âu Dương Bình Phong.

Đến ngay cả người nãy giờ đứng ra hòa giải là Âu Dương Quang Cốc trưởng lão, lúc này cũng không kìm được bĩu môi, vẻ mặt nhăn nhó như đau răng.

- Sao thế?

Các người không tin?

Âu Dương Bình Phong cau mày, sau đó lắc đầu:

- Thôi được, mình ta lời nói không trọng lượng, chỉ thị không được động vào đám đại nhân các người, các người về đi.

Tự ta sẽ tìm ratung tích bọn họ!

Dứt lời, Âu Dương Bình Phong thậm chí không cho họ cơ hội nói gì, quay người bước đi!

Hướng mà hắn đuổi theo chính là hướng chiến thuyền biến mất.

Âu Dương Bình Phong lăn lộn trong Huyễn Thần Giới nhiều năm như vậy, trên người hắn cũng có chút thực lực.

Đám đại nhân vật nhà Âu Dương gia đưa mắt ngơ ngác nhìn nhau, không ngờ tính cách của Âu Dương Bình Phong lại kiên cường như vậy,hơn nữa còn không giữ chút thể diện nào cho họ.

Lúc này, Âu Dương Quang Cốc người có tính cách tốt hơn chút liền hạ giọng nói:

- Trước khi chúng ta ra, chủ nhà đã dặn dò, tất cả đều nghe theo Bình Phong mà hành sự, bây giờ thế này?

- Thèm để ý tới nó!

Âu Dương Quang Hành nổi giận nói:

- Âu Dương Bình Phong hắn ta cho dù thiên phú cao đi nữa, cho dù mấy năm sau có thể phi thăng Tiên Giới, vậy thì sao?

Chúng ta thân là trưởng lão trong gia tộc, lại đến cả quyền được biết cũng không có!

Chưởng môn cũng thật là, ra vẻ bí mật đến chúng ta cũng đề phòng!

Âu Dương Quang Nguyệt gật đầu, đôi mắt sắc lạnh nói:

- Nếu tiếp tục như vậy, mấy người chúng ta ở trong gia tộc e là sẽ chả còn địa vị gì nữa.

Nếu cứ như thế, trưởng lão này chúng ta không làm cũng được!

Âu Dương Quang Cốc cười gượng:

- Ý của hai vị là?

- Đi về!

Tìm gia chủ để nghe lời giải thích của người!

Âu Dương Quang Hành lạnh lùng đáp.

- Không sai, cần có một lời giải thích.

Âu Dương Quang Nguyệt gật đầu.

Những người khác hầu như đều có ý như vậy, đều thấy rằng Âu Dương Bình Phong thân là vãn bối, nhưng quả thực có chút quá đáng.

Thật sự coi đám người bọn họ là vật trang trí sao?

- Bình Phong bên đó

Âu Dương Quang Cốc vẫn có chút do dự, hắn nhớ rõ, trước khi đi, sắc mặt trịnh trọng của gia chủ Âu Dương Quang Huy.

- Không phải hắn rất bản lĩnh sao?

Công lao nhường hết cho hắn là xong!

Âu Dương Quang Hành nói.

- Người trẻ tuổi đều có chút không biết trời cao đất dày, quả là nên cho một bài học.

Một chấp sự cao cấp khác của Âu Dương gia đứng ra nói.

- Việc này, chúng ta cứ báo lại đúng sự thực cho gia chủ biết là được rồi, là do tự hắn không cần chúng ta.

- Không sai, là do hắn thấy chúng ta chướng mắt.

Đám đông trở nên kích động.

Âu Dương Quang Cốc nhìn mọi người, cũng chỉ đành gật đầu:

- Đã như thế, thì đành như vậy đi, chúng ta trở về!

Thực sự trong lòng ta cũng thấy rất khó hiểu!

Đám tu sỹ của Âu Dương gia cứ như vậy, dọn đường hồi phủ.

Âu Dương Bình Phong một mình đuổi đến cùng theo hướng mà chiến thuyền rời đi, trong lòng thầm cười: "Một đám người vô tri vô năng tầm thường.

Mặc dù tu luyện tới Nguyên Anh, nhưng hoàn toàn là đám phế vật không có năng lực đột phá đến luyện thần!

Mau cút đi, mộtmình Âu Dương Bình Phong ta, vẫn có thể bắt sống được đám người bọn chúng rồi.

Chẳng qua chỉ là đám tu sỹ Trúc Cơ mà thôi, pháp bảo trên người nhiều thì sao chứ?

"

Âu Dương Bình Phong vận chuyển pháp khí, cảm thụ vết tích mờ nhạt mà chiến thuyền để lại trong hư không, trong lòng trào dâng cảm giác hăng hái: "Hôm nay chính là ngày mà thời cơ đến để thay đổi của Âu Dương Bình Phong ta!

Hai công chúa gặp nạn của đại tộc trên Thiên Giới Ha ha ha!

"

-----o0o-----

Chương 940: Lần theo dấu vết (1)

Chương 940: Lần theo dấu vết (1)

..

Sở Mặc phi nước đại trong hư không, mỗi bước đều bay ra cả ngàn dặm, thể lực tiêu hao cực lớn.

Nếu đổi lại là tu sỹ Kim Đan bình thường, căn bản không thể duy trì được lâu như vậy.

Nhưng với Sở Mặc mà nói, đây chả đáng gì.

Ngũ sắc đạo đài trong đan điền hắn năng lượng cuộn trào, từng nguồn năng lượng không ngừng tỏa ra khắp toàn thân hắn, khiến cho hắn có thể duy trì được trạng thái này từ đầu tới cuối, không ngừng tăng tốc tiến về phía trước.

Sở Mặc dựa vào những điều nói trong bức thư biết được đám người Diệu Nhất Nương giờ đã thoát khỏi Khánh Phong Thành.

Cho nên bây giờ cho dù hắn tới Khánh Phong Thành cũng không được gì.

Sau khi không cách nào xác định chính xác được vị trí của Diệu Nhất Nương, SởMặc quyết định thi triểu Phong Thủy Thần Thông, tìm kiếm luồng khí dị thường trong phạm vị trăm vạn dặm.

Trong Phong Thủy Thần Thông, thiên địa nhân đều có khí trường, hơn nữa mỗi loại khí trường đều hoàn toàn khác nhau.

Trên thực tế, khi những đại năng có tu vi cực kỳ cao thâm muốn tìm người nào đó, cũng có thể dùng cách tương tự.

Chỉ có diều không chính xác bằng Phong Thủy Thần Thông, nhưng lại có kết quả giống nh tới kỳ diệu.

Hắn vừa tăng tốc bay đi, vừa triển khai phép thuật, tiêu hao càng mạnh.

Thậm chí đến cả ngũ hành đạo đài cũng như không cung cấp đủ.

Lúc này, một dấu ấn thiên địa dị tượng trước đây hóa thành ngũ hành đạo đài, bắt đầu bộc phát ra ánh hào quang rực rỡ, một nguồn năng lượng cuồn cuộn lại truyền vào cơ thể Sở Mặc.

Ngay cả Sở Mặc cũng thấy vô cùng kinh ngạc, không ngờ những thiên địa dị tượng này hóa thành ấn ký lại có thể thần kỳ tới vậy.

Đây đều là tổ cảnh chi thể, ngũ hành đạo cơ của Sở Mặc, nếu đổi lại là tu sỹ Kim Đan bình thường, cho dù muốn làm vậy cũng không có khả năng!

Đừng nói là Kim Đan kỳ, cho dù là một tu sỹ Nguyên Anh, muốn vừa bay nhanh vừa dùng tới Đại Thần Thông bao phủ phạm vi trăm vạn dặm, vậy cũng không thể chống đỡ được lâu.

Nhưng Sở Mặc suốt dọcđường đều dùng cách đó!

Cuối cùng, khiến hắn cảm nhận được khí trường kỳ lạ là ở phía trước mắt hơn năm mươi vạn dặm nữa, trong không khí có những dao động kỳ lạ, làm nhiễu khí trường ở đây.

Sở Mặc hơi dướn lông mày lên, đuổi tiếp về hướng đó.

Sau khi đuổi được mười mấy vạn dặm, hắn phát hiện một bọn hung cầm!

Đôi cánh sải rộng cũng phải tới cả ngàn trượng, toàn thân đen xì như mực giống như là dùng sắt tinh luyện thành.

Cùng lúc Sở Mặc phát hiện ra nó, con hung cầm này cũng phát hiện ra Sở Mặc, nó kêu lên một tiếng, đôi cánh rung lên tạo lên cơn cuồng phong như muốn san bằng cả sông núi bên dưới.

Nó đuổi thẳng về hướng Sở Mặc.

Sở Mặc liếc mắt nhìn, quay người đi tiếp.

Cứ như vậy, trên đường đi Sở Mặc gặp phải ba bốn con sinh linhkinh khủng như vậy, con nào con nấy đều nhìn Sở Mặc giống như thấy một bảo vật quý hiếm gặp, rồi truy đuổi Sở Mặc.

Nhưng tốc độ của Sở Mặc quả thực quá nhanh, hung cầm hay hung thú đều không theo kịp Sở Mặc, cuối cùng đều bị Sở Mặc bỏ xa lại đằng sau.

Cuối cùng, một lần nữa Sở Mặc cảm nhận được hai luồng khí trường đặc biệt.

Sau khi đuổi theo tới gần trăm vạn dặm, cuối cùng hắn thấy bầu trời ở xa mấy vạn dặm kia có một bóng người cũng đang bay vội vàng!

Nhìn tốc độ đó không ngờ một chút cũng không chậm chạp!

Khi Sở Mặc phát hiện đối phương, bóng dáng đó cũng đột ngột dừng lại ở hư không, quay đầu nhìn Sở Mặc.

Càng xa về phía trước, ngoài vạn dặm, một chiến thuyền lúc ẩn lúc hiện.

Lúc này, cảm giác rõ ràng là tốc độ của chiếc chiến thuyền đang dần chậm lại.

Sở Mặc đưa mắt nhìn, thở phào nhẹ nhõm, chiếc chiến thuyền đó nhìn liếc qua là hắn đã nhận ra, nó sản xuất ở Thiên Giới!

Ở Linh Giới này, người có thể dùng chiến tuyền của Thiên Giới tuyệt đối không có mấy người.

Vừa hay, trên người Tần Thi và Đổng Ngữ đều có.

Tám chín phần mười đúng là họ rồi.

- Âu Dương gia của Khánh Phong Thành đang làm việc, mong là những đạo hữu không liên quan việc này mau rút lui.

Sau này nếu đạo hữu đến Âu Dương gia của Khánh Phong Thành, hãy nói Âu Dương Bình Phong, ắt có người hậu tạ!

Âu Dương Bình Phong vẻ mặt bình tĩnh đứng giữa hư không, toàn thân toát ra khí chất xuất trần thoát tục, thản nhiên nhìn người thiếu niên tướng mạo anh tuấn đang đuổi phía sau.

Hắn không hề để mắt tới người đang đuổi phía sau, chẳng qua chỉ là một tu sỹ sau kỳ Kim Đan mà thôi, nếu thức thời thì mau quay đầu bỏ đi, coi như không thấy việc gì.

Nếu không thức thời, vậy thì đơn giản, giết là xong, coi như giết gà dọa khỉ, đe dọa một chút đám quân đàn bàkia cũng tốt!

Sở Mặc nhìn Âu Dương Bình Phong, trong lòng cười nhạt: "Vừa hay, khỏi phải đoán nữa, Khánh Phong Thành Âu Dương gia, chiến thuyền trước mặt đó chắc chắn là nhóm người Diệu Nhất Nương đang bỏ trốn.

"

- Nếu có liên quan thì sao?

Sở Mặc lạnh lùng nói, sau đó hướng về phía Âu Dương Bình Phong nghênh đón.

Lúc này, trên chiến thuyền xa ngoài vạn dặm, nhóm người DiệuNhất Nương đang hết đương xoay xở, lúc này bọn họ chỉ còn lại chiếc chiến thuyền trên người Đổng Ngữ thôi.

Khoảng cách của đôi bên đã rất gần, xem chừng gã thiếu niên Âu Dương gia đang truy đuổi này không đạt mục đích thì không bỏ cuộc.

Cho dù đổi chiếc chiến thuyền của Đổng Ngữ, e là cuối cùng kết cục cũng như nhau.

Nhưng điều khiến bọn họ bất ngờ chính là thiếu niên nhà Âu Dương đang truy đuổi lại đột ngột dừng lại.

Sau đó, nhóm người Diệu Nhất Nương nhìn thấy một bóng dáng cách xa vạn dặm.

Bỗng chốc khóe mắt bọn họ đều mờ đi vì nước mắt.

Bóng hình đó, chỉ nhìn qua là bọn họ nhận ra chính là người đã lâu không gặp Sở Mặc!

- Không ngờ người đó tới rồi!

Thẩm Ngạo Băng vẻ mặt kinh ngạc, miệng lẩm bẩm:

- Cho dù huynh ấy thấy bức thư mà Đổng Ngữ để lại trong Huyễn Thần Giới, nhưng muốn theo kịp cũng không thể nhanh như vậy?

Thẩm Ngạo Sương nói:

- Không lẽ hắn luôn theo sát bọn ta?

Nhưng bọn ta hai bên đều không biết?

Đôi mắt trong veo của Tần Thi ánh lên tia sáng lạ thường, nàng hơi lắc đầu:

- Không thể nào, chàng có lẽ từ nơi xa vội chạy tới.

Nước mắt Đổng Ngữ lóng lánh:

- Cuối cùng chúng ta được cứu rồi?

Hoa Tam Nương không mấy lạc quan, đứng bên khẽ nói:

- Chưa hẳn, chiến lực của chưởng môn dù rất mạnh, nhưng kẻ địch mà người đối mặt là tu sỹ cảnh giới Nguyên Anh!

- Bọn họ hình như sắp đánh nhau rồi!

Hạ Phong cau mày, trầm giọng nói.

Cả đám người bỗng chốc căng thẳng, nhìn vào hai bóng dáng ngày càng tới gần.

Diệu Nhất Nương cắn răng:

- Chúng ta mau qua đó!

Khuôn mặt xinh đẹp của Thẩm Tinh Tuyết cũng tỏ ra hơi kiên quyết:

- Chúng ta qua đó xem sao!

-----o0o-----

Chương 941: Gặp lại

Chương 941: Gặp lại

Số người không nhiều, nhưng vô cùng đoàn kết.

Mặc dù trong lòngbiết rõ, bọn họ dù có tham chiến cũng không ích gì, nhưng không ai muốn nhân cơ hội để thoát thân!

Nếu người ở bên đó không phải Sở Mặc, bọn họ chắc chắn đã không làm vậy.

Trong lòng Hoa Tam Nương mặc dù cảm thấy qua đó có lẽ chả khác nào đi tìm cái chết, nhưng nhìn mọi người bao gồm cả con gái của mình trong đó, tất cả đều tỏ ra quyết tâm, cho nên Hoa Tam Nương cũng đành thờ dài, không nói lời phản đối.

Cho nên, Tần Thi lặng lẽ điều khiển chiến thuyền bay về phía SởMặc.

Âu Dương Bình Phong nghe thấy lời của Sở Mặc, lúc đầu hơi sửng sốt, sau đó thấy chiến thuyền không những không thừa cơ bỏ chạy, ngược lại còn tiến lại gần, cổ họng hắn đột nhiên phát ra tiếng cười ha hả, hắn nhìn Sở Mặc nói:

- Ta nghĩ ta biết ngươi là ai rồi!

Đôi mắt sáng quắc nhưng hơi lạnh lùng của Sở Mặc nhìn tên thiếu niên trước mặt, đồng thời hắn cũng dùng Thương Khung Thần Giám để xem qua đối phương.

Trong lòng không nén được thở dài: "Một Nguyên Anh thật trẻ tuổi!

Hơn nữa còn có huyết mạch sắc vàng, ở Linh Giới cólẽ cũng đáng được coi là một tuyệt thế thiên kiêu thực sự rồi!

"

- Đáng tiếc!

Sở Mặc thản nhiên nói.

- Đáng tiếc cái gì?

Âu Dương Bình Phong hơi nheo mắt lại, nhìn Sở Mặc cười nhạt:

- Ngươi cho là Ở đây có Giới Linh của Huyễn Thần Giới bảo vệ ngươi sao?

Trước mặt ta, ngươi còn dám ra vẻ thiên tài gì chứ?

- Xem ra quả là ngươi đã đoán được ta là ai rồi.

Sở Mặc thản nhiên cười:

- Ngươi không sợ ta sao?

- Ha ha ha!

Âu Dương Bình Phong không nhịn được cười phá lên, chỉ vào mặt Sở Mặc nói:

- Đầu óc của ngươi có phải bị ngớ ngẩn rồi không?

Không ngờ lại hỏi một câu ngu ngốc như vậy!

Ta sợ ngươi sao?

Tại sao ta phải sợ ngươi?

Ta đường đường là một tu sỹ cảnh giới Nguyên Anh, cần phải sợ một tu sỹ Kim Đan như ngươi sao?

- Ta không muốn tốn lời với ngươi, lập tức biến ngay khỏi mắt ta.

Sở Mặc điềm tĩnh nói:

- Ở Linh Giới mà có một tu sỹ như ngươi cũng thật không dễ gì.

Hơn nữa ngươi còn trẻ, tương lai còn dài, ta không có thói quen bóp chết một thiên tài

- Nhưng ta thì có!

Âu Dương Bình Phong cười lạnh lùng cắt đứt lời nói của Sở Mặc, sau đó hắn nhìn Sở Mặc:

- Ta biết ngươi, Sở Mặc, thiếu niên Nhân Giới có huyết mạch màu tím trong truyền thuyết.

Ở Huyễn Thần Giới thậm chí ngươi còn được Giới Linh bảo hộ, ngươi cũng có quan hệ với Linh Đan Đường có thể lực hùng mạnh ở Thiên Giới.

Có thể nói ngươi đích thị là một thiên tài.

Nhưng thật không may, ngươi lại gặp phải ta!

Mặc dù so về huyết mạch,ta không bằng ngươi, nhưng về cảnh giới ngươi còn thua xa ta!

Sở Mặc, nếu bây giờ ngươi quỳ xuống, khấu đầu tạ tội, lấy bản mạng Nguyên Thần ra thề làm người hầu của ta.

Say đí nói đám nữ nhân trên chiến thuyền phía sau kia quy thuận ta, giao nộp tất cả bảo vậy ra.

Vậy thì ta có thể xem xét tha cho ngươi một mạng.

Từ nay về sau, chúng ta cùng nhau lăn lộn.

Nếu không, hôm nay ta đành phải nếm thử mùi vị chém giết một danh nhân của Huyễn Thần Giới rồi!

Âu Dương Bình Phong dứt lời, luồng khí Nguyên Anh trên người hắn hoàn toàn bộc phát ra ngoài, bao trùm cả mười vạn dặm.

Khí trường của trời đất bỗng chốc thay đổi, dường như đều trở thành phạm vi của một mình Âu Dương Bình Phong.

Sau đó, Âu Dương Bình Phong nghiêm túc rút ra một thanh trường kiếm sắc bén từ trên người, hắn nhìn Sở Mặc đang trầm ngâm nói:

- Nhìn thấy không?

Tiên kiếm!

Nếu ngươi không phục, hôm nay ta sẽ dùng kiếm này để chém ngươi!

Lúc này, Tần Thi đã lái chiến thuyền bay tới đây, một đám người lần lượt nối nhau đi ra từ chiến thuyền.

Đã qua vài năm, cuối cùng hai bên cũng gặp lại nhau.

Sở Mặc nhìn đám con gái đang nước mắt lưng tròng, mỉm cười dịu dàng:

- Đừng sợ, ta tới rồi!

Đám người ra sức gật đầu, bao gồm cả Hoa Tam Nương lúc trước trong lòng còn đang băn khoăn, sau khi nghe thấy câu nói này của Sở Mặc, trong lòng bỗng có một cảm giác yên tâm tới kỳ lạ.

- Đây có lẽ là ma lực đặc biệt trên người chàng thanh niên này chăng?

Chỉ cần thấy hắn, dường như tất cả đều không còn chút lo lắng nào.

Thẩm Ngạo Băng thầm nghĩ: "Nếu như ta cũng trẻ tuổi như Tinh Tuyết, nói không chừng cũng sẽ nảy sinh tình cảm với chàng thanh niên này, thậm chí sẽ chủ động theo đuổi hắn ta nữa.

"Vừa nghĩ, mặt của Thẩm Ngạo Băng đỏ ửng lên, trong lòng thầm rủa chính mình: "Mình đang nghĩ lung tung gì thế này?

"

Âu Dương Bình Phong nhìn hai bên, vẻ mặt nở nụ cười giễu cợt, nhìn Sở Mặc:

- Không ngờ đám nữ nhân này lại tin tưởng ngươi tới vậy.

Rõ ràng có thể chạy xa hơn một chút, nhưng thấy ngươi rồi thì không bỏ chạy tiếp.

Xem ra ngươi không chịu chấp nhận đề nghị của ta.

Vừa hay hôm nay ta sẽ làm một mẻ lưới bắt sạch!

Sở Mặc cuối cùng cũng ra hiệu lùi xa hơn một chút, sau đó hắn nhìn Âu Dương Bình Phong:

- Tiểu tử, ta có một đề nghị, ngươi có muốn nghe không?

Sở Mặc nói một tiếng tiểu tử đó, suýt chút đã khiến Âu Dương Bình Phong trở mặt rồi.

Ở Huyễn Thần Giới, hắn phải làm người cụp đuôi, không dám xảy ra xung đột với ai.

Bởi trong Huyễn Thần Giới, cho dù là Nhân Tầng, tùy tiện một sinh linh nào đó thôi cũng có thể nghiền hắn ra bã.

Cho nên khi Âu Dương Bình Phong ở trong Huyễn Thần Giới, thậm chí hắn rất ít rờikhỏi Huyễn Thần Giới.

Cho dù vạn bất đắc dĩ phải ra khỏi thành cũng phải vô cùng cẩn thận.

Bất luận là ở ngoài thành, nhìn thấy mấy đại nhân vật, phản ứng đầu tiên của hắn chính là mỉm cười hành lễ với người ta.

Cho nên trước nay, hắn ở trong Huyễn Thần Giới vẫn coi như là an toàn, thậm chí hắn cũng kết giao với mấy người bạn.

Ra vẻ đáng thương ở trong Huyễn Thần Giới không phải là điều hắn muốn, nếu có thể, hắn sao lại không muốn ngạo nghễ với thiên hạ, oai phong lẫm liệt một cõi?

Cho nên, khi ở Linh Giới, Âu Dương Bình Phong trước giờ luôn giữ vẻ cao ngạo ở sâu thẳm trong lòng, hắn rất ít raoai với người khác.

Nhưng thói kiêu ngạo trong cốt cách của hắn lại là thứ mà tất cả mọi người đều cảm nhận được.

Nếu không thì cũng không tới nỗi những tu sỹ cao tầng của Âu Dương gia lại thấy phản cảm với hắn như vậy.

Người trẻ tuổi lại là một thiên tài, kiêu căng một chút cũng chả sao, nhưng nếu như tới việc tôn trọng người khác cũng không làm được, thì bất kỳ ai cũng có thể cảm nhận được sự coi thường người khác tronglòng hắn.

Loại người này ai mà muốn kết giao chứ?

Nhưng Âu Dương Bình Phong không hề để tâm, hắn giả bộ đáng thương trong Huyễn Thần Giới đã đủ rồi!

Ở Linh giới, hắn phải được làm gia gia (ý ra vẻ ta đây, tự tung tự tác)!

-----o0o-----

Chương 942: Giết chết thiên kiêu

Chương 942: Giết chết thiên kiêu

Trước này hầu như là như vậy, cả Âu Dương gia, ngay cả gia chủ Âu Dương Quang Huy khi nói chuyện với hắn cũng phải rất khách sáo.

Những người khác cho dù trong lòng không ưa hắn, những tuyệt đối cũng không dám mở miệng gọi hắn là tiểu tử.

Trong mắt Âu Dương Bình Phong chứa đầy sát khí, hắn lạnh lùng nói:

- Ngươi nói xem

Mấy chữ này dường như bật ra từ tận kẽ răng của hắn.

Luồng sát khí ngập trời ấy và khí trường của cảnh giới Nguyên Anh áp chế khiến đám người Diệu Nhất Nương thở dốc một cách khó khăn.

Tần Thi cau mày, lấy ra một pháp khí, ngăn chặn lại luồng khí trường ấy ở bên ngoài, sau đó nói:

- Đúng là tên tiểu tử nhãi ranh không biết trời cao đất dày!

Lúc này Âu Dương Bình Phong giống như một con mèo con bị dẫm phải đuôi, lập tức xù lông, quay đầu lại nhìn Tần Thi và nở một nụ cười mưu mẹo:

- Đợi lúc nữa bắt được nàng rồi, nàng sẽ biết ngay ta có phải tên tiểu tử nhãi ranh không!

Công chút Thiên Giới cao quý của ta!

Tần Thi và Đổng Ngữ sắc mặt liền thay đổi, tuy nhiên hai nàng cũng không nói thêm gì, chỉ là sát khí trong mắt trở nên mạnh mẽ hơn.

Sở Mặc khẽ thở dài:

- Vốn dĩ đề nghị của ta là nếu như ngươi quỳ gối dập đầu xin tha mạng, ta sẽ tha cho ngươi một mạng, thậm chí có thể thu nạp ngươi làmngười hầu, tiện cho ngươi chút lợi ích để ngươi phi thăng Thiên Giới không thành vấn đề.

Nhưng xem ra, ngươi không thể chấp nhận đề nghị của ta.

Hơn nữa ý đồ của ngươi đối với bằng hữu của ta dường như là nhất định phải đạt được.

Vậy thì hết cách Tên thiên kiêu Linh Giới nhà người chỉ còn lại một con đường chết.

- Đi chết đi!

Âu Dương Bình Phong nổi giận đùng đùng, gầm rít lên một tiếng rồi xông thẳng vào Sở Mặc, thanh trường kiếm Tiên khí rung lên, bỗng từ mũi kiếm phóng ra một kiếm khí dài mấy ngàn trượng, xuyên thủng hư không, chém ngang Sở Mặc!

Kiếm khí như cầu vồng, cắt ngang mà tới.

Sở Mặc hơi lắc đầu, chân đạp ảo ảnh Tật Phong Bộ, thân hình thoắt cái đã biến mất.

Nhát kiếm của Âu Dương Bình Phong chém thẳng vào không trung.

Âu Dương Bình Phong chưa kịp cảm thấy kinh ngạc và dao động thì một cảm giác vô cùng nguy hiểm nháy mắt ập tới!

Âu Dương Bình Phong lập tức tỏ vẻ kinh ngạc, quả không thể tin nổi, một tu sỹ Kim Đan, không những chỉ coi thường uy áp của Nguyên Anh, mà còn có thể đạt tốc độ nhanh tới vậy.

Thậm chí đến ngay cả đối phương rốt cuộc ở đâu cũng không xác định được!

Cảm giác này khiến nỗi sợ hãi trong lòng Âu Dương Bình Phong lên tới tột đỉnh.

Hắn thậm chí còn có cảm giác không phải đang đối diện với một tu sỹ Kim Đan, mà là một đại năng thâm sâu khó lường hắn từng gặp trong Huyễn Thần Giới!

Uỳnh!

Một tiếng nổ rền vang, phần phía sau của Âu Dương Bình Phong kêu lên.

Răng rắc!

Tiếng vỡ vụn của xương cốt, toàn thân Âu Dương Bình Phong bay tít về nơi xa cứ như một con diều đứt dây vậy.

Mà lúc này thậm chí còn chưa tới một hiệp!

Hộc!

Âu Dương Bình Phong phun ra một ngụm máu tươi.

Vị trí cột sống đằng sau tim hắn bị một quyền của Sở Mặc đánh cho tàn phế.

Vù!

Một tên tiểu nhân từ trong đan điền của Âu Dương Bình Phong phá bụng mà chui ra, vô cùng hoảng sợ tháo chạy về phía xa.

Đó chính là Nguyên Anh của Âu Dương Bình Phong, gã thiếu niên này cũng quyết định thật nhanh chóng, trong tình huống phần thể xác bị hủy, không chút do dự, thậm chí còn không có một ý tưởng nào khác, lập tức đã để Nguyên Anh của mình thoát ra ngoài.

Người này biết quá nhiều bí mật, Sở Mặc sao có thể để hắn chạy trốn chứ?

Hắn lập tức rút thanh Thí Thiên ra ném về phía Nguyên Anh của Âu Dương Bình Phong.

Thí Thiên ở trong hư không phát ra ánh hào quang chói mắt giống như một tia chớp rồi biến mất tại chỗ.

Lập tức xuất hiện phía sau Nguyên Anh của Âu Dương Bình Phong, chém ngang một nhát, xoẹt Chém Nguyên Anh của Âu Dương Bình Phong rời làm hai đoạn.

Một đời thiên kiêu của Âu Dương gia vậy là đã ngã xuống.

Trong hư không, sắc trời âm u, phạm vi mấy chục vạn dặm bắt đầu có mưa.

Nguyên Anh của Âu Dương Bình Phong bị chém làm hai, sau đó hóa thành năng lượng vô tận, chưa kịp tan biến vào trời đất thì đã bị Thí Thiên hấp thụ vào.

Đến đây, vết tích cuối cùng mà Âu Dương Bình Phong để lại trên đời cũng đã bị tiêu trừ không còn gì nữa.

Sở Mặc vươn tay thu hồi lại thanh Thí Thiên.

Sau đó hắn quay đầu nhìn về phía nhóm người đang trợn mắt há hốc mồm, cười nói:

- Không sao rồi, đi thôi, chúng ta về nhà!

Mọi người dường như vẫn chưa hoàn hồn, vẻ mặt kinh ngạc.

Mặc dù họ rất tin tưởng Sở Mặc có thể đưa họ thoát khỏi cảnh ngộ khó khăn trước mắt, nhưng hoàn toàn không ngờ được hắn lại ra tay nhanh nhẹn gọn gàng tới vậy.

Một thiên kiêu trẻ tuổi cảnh giới Nguyên Anh, trước mặt Sở Mặc lại yếu đuối tới mức độ như vậy!

Chưa tới một hiệp thì đã bị chém như vậy rồi!

Tần Thi và Đổng Ngữ hiển nhiên hiểu rõ hơn mọi người khác, trong mắt họ không chỉ là kích động, còn có cả niềm vui bất ngờ không thể tinnổi.

- Trời ạ

Một hồi lâu sau Đổng Ngữ mới khẽ thở dài:

- Những tồn tại đó trong Thiên Giới, khi mà ở cảnh giới này của chàng, e là cũng chỉ tới mức độ này mà thôi!

Tần Thi gật đầu:

- Muội nghĩ mặc dù muội chưa gặp được những tồn tại đó khi họ chiến đấu ở cảnh giới này, nhưng muội tin Sở Mặc nhất định lợi hại hơn họ nhiều!

Diệu Nhất Nương và nhóm người Thẩm Tinh Tuyết lại mừng rỡ vô cùng.

Bọn họ không ngờ Sở Mặc chỉ vào Linh Giới sớm hơn họ một khoảng thời gian, lúc này lại có chiến lực như vậy.

Nhãn quang của họ không cao bằng Tần Thi và Đổng Ngữ, nhưng họ cũng hiểu, Sở Mặc ngày nay đã có đủ tư cách để đứng vững trong Linh Giới rồi!

- Được, chúng ta về nhà thôi!

Diệu Nhất Nương cười tủm tỉm nhìn Sở Mặc, dịu dàng nói.

Sở Mặc liếc nhìn Tần Thi, sau đó đưa cho nàng một viên Thiên Tinh Thạch cực phẩm:

- Năng lượng của chiến thuyền cạn rồi à?

Dùng cái này đi!

Tần Thi nhận lấy viên Thiên Tinh Thạch cực phẩm, mím môi nói:

- Rốt cuộc hai người chúng ta Ai mới là đến từ Thiên Giới nhỉ?

Chiến thuyền bay đi vun vút trong hư không, Sở Mặc lẳng lặng ngồi nghe đám nữ nhân kể lại chuyện.

Ngay từ lúc không biết gì bước chân vào Linh Giới, cho tới khi hân hoan khi có một chỗ đứng vững trong Khánh Phong Thành, rồi lại tới sự phẫn nộ khi người của Âu Dương gia uy hiếp, cuối cùng là sự lo lắng không yên sau khi vội vã rời khỏi Khánh Phong Thành.

-----o0o-----

Chương 943: Âu Dương Quang Huy nổi giận

Chương 943: Âu Dương Quang Huy nổi giận

Sở Mặc lắng nghe từ đầu chí cuối, nhưng ánh mắt nghiêm nghị không hề thay đổi.

Nghe tới cuối, hắn thầm nhủ trong lòng: "Âu Dương gia hay lắm, bắt nạt một đám nữ nhân, uy phong thật to lớn mà.

Rồi sẽcó một ngày, ta sẽ tính sổ với các người.

"

Cùng lúc đó, tại Âu Dương gia của Khánh Phong Thành

Đám tu sỹ cao tầng của Âu Dương gia và Âu Dương Bình Phong chia ra mỗi người một ngả, lúc này cũng đã về tới Âu Dương gia.

Sau khi bọn họ trở về, việc đầu tiên chính là tìm Âu Dương Quang Huy để nghe một lời giải thích.

Thật ra đó cũng là kiểu kẻ xấu đi cáo trạng trước.

Bọn họ không muốn đợi tới lúc Âu Dương Bình Phong trở về, trước mặt Âu Dương Quang Huy nói ra người có lỗi chính là họ.

Cho nên sau khi gặp Âu Dương Quang Huy, đám người liền thêm mắm thêm muối kêu ca phàn nàn.

Nào là Âu Dương Bình Phong quá kiêu ngạo, không hiểu kính già nhường trẻ, điệu bộ khệnh khạng, tính tình ương ngạnh

Gia chủ Âu Dương Quang Huy của Âu Dương gia nghe xong liền nhíu mày, trong lòng hắn đương nhiên hiểu rõ Âu Dương Bình Phong là người thế nào.

Nhưng nghĩ lại đám cao tầng trước mặt cũng không nóicái gì dễ nghe cả, chắc bọn họ đã nói gì đó kích động Âu Dương Bình Phong, nếu không với tính tình ngạo mạn của Âu Dương Bình Phong cũng không có nhiều khả năng sẽ trở mặt với bọn họ.

Âu Dương Quang Huy thầm than trong lòng, hắn hiểu rõ nếu một ngày hắn còn chưa công khai tình hình thật sự của Âu Dương Bình Phong, thì chuyện trước mắt sẽ vẫn tiếp tục xảy ra.

Nhưng hắn vẫn không muốn công khai, người nhiều thì khó giữ bí mật, tương lai của Âu Dương Bình Phong liên quan tới tương lai của cả Âu Dương gia.

Chẳng may việc này truyền ra ngoài, vậy thì thế lực đối địch với Âu Dương gia sẽ nghĩ cách làm hại Âu Dương Bình Phong.

Thậm chí phái người ám sát hắn, cũng không phải không có khả năng đó.

Âu Dương Bình Phong mặc dù là thiên tài tuyệt thế, nhưng thiên tài suy cho cùng cũng có lúc tuổi nhỏ sức yếu, nếu gặp phải lão quái Nguyên Anh già đời, hắn căn bản không phải là đối thủ được.

Âu Dương Quang Huy không thể cho phép xảy ra việc này, hắn thà rằng để những người trong cả gia tộc đều không hiểu được Âu Dương Bình Phong càng tốt, càng như vậy thì ngày mà Âu Dương Bình Phongtrỗi dậy mới càng khiến cho hắn cảm kích đối với vị gia chủ này.

Tới lúc đó, mạch nhà này mới không thể dao động được!

Trong lòng thầm nghĩ, Âu Dương Quang Huy điềm nhiên khua tay:

- Các vị đều là rường cột của Âu Dương gia, là cao tầng tinh nhuệ của Âu Dương gia.

Sao lại chấp nhặt với một tên tiểu tử?

Thôi đi, trở về thì trở về.

Việc này sau đừng nhắc lại.

Đám cao tầng của Âu Dương gia ngơ ngác nhìn nhau, họ đều thấy được sự bất mãn trong mắt đối phương, nhưng lúc này gia chủ đã nóivậy, bọn họ còn biết nói gì nữa, ngược lại còn cho thấy mấy trưởng bối như họ không biết nghĩ việc lớn.

Cho nên từng người đều tỏ vẻ buồn bực, chuẩn bị rời khỏi đây.

Ngay đúng lúc đó, một đệ tử của Âu Dương gia vẻ mặt tái nhợt đẩy cửa bước vào, thậm chí quên cả gõ cửa.

Hắn là lớn:

- Gia chủ, không hay rồi, không hay rồi gia chủ!

Âu Dương Quang Huy trong lòng đang không thoải mái, thấy một tên đệ tử trong nhà xông vào như vậy, lập tức nổi giận:

- Cái đồ không hiểu phép tắc, mau cút ra ngoài cho ta!

Tên người nhà Âu Dương bị luồng khí trên người gia chủ dọa cho sợ tới mức suýt mềm nhũn ra đất, khóe mắt đỏ ngàu lên, lớn tiếng nói:

- Gia chủ

- Cút!

Âu Dương Quang Huy đang nổi trận lôi đình, lớn tiếng quát nạt.

Tên đệ tử này toàn thân run rẩy, vừa lăn vừa bò cũng muốn lui ngay ra ngoài.

Âu Dương Quang Huy lúc này chợt nhớ ra người này là làm gì, trong lòng lập tức thấp thỏm, thầm nghĩ việc chẳng lành, liền gọi tên nàylại, mặt sầm vào hỏi:

- Đứng lại đó, xảy ra việc gì thế?

- Dạ

Tên đệ tử Âu Dương gia nhìn quanh mọi người trong phòng, hơi chần chừ một chút.

Âu Dương Quang Huy liền quát lớn:

- Ở đây đều là cao tầng của gia tộc, có gì thì nói mau!

- Gia chủ Âu Dương Bình Âu Dương Bình Phong hắn chết rồi!

Tên đệ tử nhà Âu Dương run rẩy lẩm bẩm, nói ra một câu kinh thiênđộng địa.

- Cái gì?

Âu Dương Quang Huy hơi lảo đảo, cả người lao về phía trước, tay túm chặt lấy vạt áo tên đệ tử, gần như gào lên nói:

- Ngươi nói cái gì?

Những vị cao tầng khác của Âu Dương gia trong phòng này cũng đều sửng sốt.

Mặc dù bọn họ ghét vẻ không coi ai ra gì của Âu Dương Bình Phong, nhưng cũng biết tên tiểu tử này quả thật là một thiên tài.

Một tu sỹ Nguyên Anh mười bảy, mười tám tuổi, không phải thiêntài thì là gì?

Bất luận thế nào, cùng là người trong gia tộc, tổn thất này với cả Âu Dương gia mà nói là một đả kích cực lớn.

Đám người này ngơ ngác nhìn nhau, vẻ mặt có phần bối rối.

Bởi vì bọn họ hiểu rõ, cái chết của Âu Dương Bình Phong có quan hệ trực tiếp với bọn họ.

Nếu như bọn họ không để mặc kệ Âu Dương Bình Phong, có đám cao thủ Nguyên Anh ở bên, u Dương Bình Phong chắc chắn đã không chết!

Nhưng bọn họ vẫn không hiểu được con người Âu Dương Bình Phong có ý nghĩa gì với cả gia tộc này.

Tên đệ tử của Âu Dương gia run rẩy nhìn khuôn mặt dữ tợn nhăn nhó của Âu Dương Quang Huy, sợ hãi nói:

- Đèn hồn của Âu Dương Bình Phong đã tắt rồi!

Âu Dương Quang Huy lập tức đứng sững người tại đó, sắc mặt thất thần hôn bay phách lạc, hắn buông thõng tay.

Tên đệ tử đó thì mềm nhũn ra đất, sau đó hắn bò lắn ra ngoài.

Bởi vì hắn cảm nhận được sát khí kinh người trên người của gia chủ hắn.

- Gia chủ Xin nén bi thương, việc này với chúng ta

Trưởng lão Âu Dương Quang Nguyệt ấp úng nói.

- Khốn kiếp, câm miệng nhà ngươi lại!

Âu Dương Quang Huy bỗng nổi giận đùng đùng, cả người giống như là phát điên lên vậy, xông thẳng tới trước mặt Âu Dương Quang Nguyệt, nhấc tay lên, hung hăng tát mạnh một phát vào hắn.

Bốp!

Một tiếng bốp vang khắp phòng!

Âu Dương Quang Huy bị bất ngờ không kịp đề phòng, một cái tát thẳng tay khiến hắn đứng sững như chết, không dám tin nhìn vào Âu Dương Quang Huy.

Bọn họ đều cùng thế hệ, mặc dù là thủ hạ tâm phúc của Âu Dương Quang Huy, nhưng mọi người đều là tu sĩ cảnh giới Nguyên Anh, tuy rằng tu vi của Âu Dương Quang Huy cao hơn chút, nhưng ngày thường hắn đối đãi với các vị trưởng lão này vô cùng khách khí.

Giống như lời nói nặng nề vừa rồi, hắn rất ít khi dùng với họ.

Ai ngờ, Âu Dương Quang Huy lại vì cái chết của Âu Dương Bình Phong mà giận giữ tới mức này.

-----o0o-----

Chương 944: Hối hận thì đã muộn

Chương 944: Hối hận thì đã muộn

Âu Dương Quang Nguyệt vẻ mặt vừa xấu hổ vừa oan ức, nhìn Âu Dương Quang Huy, trên mặt đang đau đớn tới mức nóng cả lên, khóe miệng chảy ra ít máu tươi.

Hắn há miệng, nhổ ra mấy cái răng.

Có thểthấy được cái tát vừa rồi của Âu Dương Quang Huy mạnh tới cỡ nào.

Cái tát này mặc dù là đánh vào mặt Âu Dương Quang Nguyệt, nhưng lại giống như là đánh vào mặt tất cả mọi người vậy.

Sắc mặt của đám người đều trở nên khó coi.

Âu Dương Quang Hành cau mày, nhìn gia chủ, trầm giọng nói:

- Gia chủ

- Con mẹ nhà ngươi cũng câm miệng lại!

Âu Dương Quang Huy vô cùng tức giận gào lên:

- Đám khốn khiếp các ngươi!

Đồ khốn khiếp!

Các ngươi có biết cho dù mấy người các ngươi chết sạch Âu Dương Bình Phong cũng không được chết?

- Gia chủ Lời này của người có phần quá đáng rồi!

Sức bực tức của Âu Dương Quang Huy khiến cho một trưởng lão tốt như Âu Dương Quang Cốc cũng không nhìn được, cau mày nói:

- Bình Phong chết rồi, quả là một tổn thất lớn là của Âu Dương gia, nhưng cái chết của hắn không phải do bọn ta mà ra

- Ngươi còn dám nói?

Âu Dương Quang Huy lúc này giống như một con chó điên, ai nói là nổi cơn với người đó, căm giận nhìn Âu Dương Quang Cốc:

- Nếu như các người ở bên hắn, hắn sao lại chết chứ?

Các người là đám khốn kiếp chết tiệt đều đáng chết!

Tất cả đều đáng chết!

A a a a a.

Âu Dương Quang Huy phẫn nộ đến cực điểm gầm rống lên, tiếng thét vang ra ngoài, nháy mắt làm kinh động cả gia tộc Âu Dương.

Lúc này, cửa phòng bị đẩy ra, người quản gia của Âu Dương gia cũng là thân sinh của Âu Dương Bình Phong tên Âu Dương Quang Đạixông thẳng tới.

Thấy Âu Dương Quang Huy, bụp một tiếng quỳ rạp xuống đất, khóc rống lên nói:

- Đại ca...

Bình Phong chết rồi...

Bình Phong đã chết rồi!

Đại ca nhất định phải báo thù cho Bình Phong!

Vẻ mặt Âu Dương Quang Huy u ám tới đáng sợ, hắn không thèm nhìn Âu Dương Quang Đại, chỉ nhìn chằm chằm đám người Âu Dương Quang Nguyệt, sau đó nhìn Âu Dương Quang Nguyệt, nghiến răng nói:

- Người rất oan ức đúng không?

Âu Dương Quang Nguyệt vô duyên vô cớ bị ăn một tát, thân là đại tu sỹ cảnh giới Nguyên Anh, là một đại nhân vật của Khánh PhongThành, trong lòng hắn đương nhiên vô cùng không thoải mái.

Nghe hỏi vậy, hắn lập tức gật đầu:

- Phải!

- Khà khà

Cổ họng Âu Dương Quang Huy phát ra mấy tiếng cười nhạt, sau đó hắn khẽ nhắm hờ đôi mắt, hai hàng lệ chảy xuống, khẽ nói:

- Đám khốn khiếp các ngươi các ngươi biết cái quái gì chứ!

- Gia chủ không nói, chúng ta đương nhiên không biết.

Âu Dương Quang Hành đứng bên nói.

- Các ngươi đều muốn biết, phải không?

Âu Dương Quang Huy lạnh lùng nhìn đám người trước mặt:

- Được, được, hôm nay ta sẽ cho các người biết!

Bởi vì sự ngu dốt, ích kỷ và hẹp hòi của các người, các người đã hại chết một người như thế nào!

Đám người Âu Dương Quang Nguyệt và Âu Dương Quang Hành nghe xong, sắc mặt trở nên càng khó coi.

Việc này mặc dù bọn họ cũng có trách nhiệm, nhưng trách nhiệm lớn hơn lại ở trên người Âu Dương Bình Phong.

Nhưng giờ đây lại giống như là do bọn họ mà hại chết một thiên tài trong gia tộc vậy, trong lòng vô cùng bất mãn.

- Các người luôn cảm thấy ta quá coi trọng Âu Dương Bình Phong, chẳng qua chỉ là một thiên kiêu trẻ tuổi, cho dù hắn chưa tới hai mươi tuổi đã vào giai đoạn Nguyên Anh, vậy thì có gì to tát chứ trước sau gì hắn cũng phi thăng Tiên Giới, với gia tộc Âu Dương mà nói chẳng qua cũng chỉ là thêm vài phần hư danh mà thôi, là nghĩ thế đúng không?

Âu Dương Quang Huy nhìn đám người, cười một cách đau khổ:

- Các người đúng là đám ngu dốt!

Nếu chỉ là như vậy, ta đường đường là gia chủ của Âu Dương gia, cho dù hắn là con trai ta đi nữa, ta cũng sẽ không coi trọng hắn như vậy đâu!

- Chả lẽ lại không phải?

Âu Dương Quang Nguyệt lạnh lùng hỏi.

- Đương nhiên không phải!

Âu Dương Quang Huy nghiến răng nói:

- Các người có nghe nói qua về Huyễn Thần Giới chưa?

- Huyễn Thần Giới?

Sắc mặt của đám người đều hơi thay đổi.

Thân là cao tầng của một đại gia tộc như Âu Dương gia, bọn họ sao lại chưa từng nghe nói về Huyễn Thần Giới?

Chỉ là huyết mạch, không nhìn vào xuất thân, bất kể là giới nào của một trong ba Thiên Tiên Linh giới, chỉ cần huyết mạch đủ mạnh thì có thể tiến vào thế giới đó.

Ở đó, cho dù có thể đạt được số lượng tài nguyên nhiều vô kể, hơn nữa còn có những nơi tu luyện tốt hơn nhiều so với Linh Giới, quan trọng nhất là còn có thể kết giao được với các đại nhân vật cao ở vô số tầng khác nhau nhưng cao hơn Linh Giới!

Nếu có đủ vận may, được các đại tộc ở Thượng Giới xem trọng, thậm chí có thể trực tiếp phi thẳng lên trời!

Một nơi như vậy căn bản không phải bất kỳ tu sỹ bình thường nào ở Linh Giới có thể tưởng tượng ra được.

Thậm chí nhiều người còn không có tư cách biết tới sự tồn tại của Huyễn Thần Giới!

Gia chủ đột nhiên nhắc tới Huyễn Thần Giới, vậy là ý gì?

Lẽ nào?

Trong lòng mọi người đều hơi dao động, dường như đã hiểu ra, nhưng vẫn chưa dám tin vào.

Một tu sỹ có huyết mạch đủ để tiến vào Huyễn Thần Giới và một tu sỹ Nguyên Anh mười bảy tuổi khoảng cách quả là không nhỏ, đấy phải là so giữa trời với đất!

Nếu như Âu Dương Bình Phong thật sự là tu sỹ có huyết mạch vào được Huyễn Thần Giới vậy thì cái chết của hắn

Mọi người có mặt tại đây không có ai là ngu xuẩn cả.

Nghĩ tới tình cảnh này, sắc mặt của bọn họ đều đổi khác, bao gồm cả Âu Dương Quang Nguyệt vừa ăn một cái tát, mặt đang sưng đau bỗng chốc cũng tiêu tan cả, ngây người nhìn Âu Dương Quang Huy, lẩm bẩm:

- Không lẽ Bình Phong hắn ta hắn là tu sỹ huyết mạch?

Có thể tiến vào Huyễn Thần Giới?

Những người khác đều căng thẳng nhìn Âu Dương Quang Huy, hy vọng Âu Dương Quang Huy sẽ lắc đầu.

Nhưng điều khiến bọn họ thất vọng là, Âu Dương Quang Huy không những không lắc đầu, ngược lại còn cười đau đớn:

- Nếu không các ngươi nghĩ là gì chứ?

Phì!

Những người có mặt tại đó đều không nén được thở phì một hơi dài.

Sau đó là sự im lặng vô tận.

Không còn ai lên tiếng nữa.

Trong gian phòng, ngoài tiếng khóc nứcnở của Âu Dương Quang Đại ra, hoàn toàn không có âm thanh khác.

- Các ngươi là đám ngu xuẩn ngờ nghệch!

-----o0o-----

Chương 945: Binh chia làm hai đường (1)

Chương 945: Binh chia làm hai đường (1)

Âu Dương Quang Huy nghiến răng nhìn đám người:

- Các ngươi tự mình nghĩ xem, dựa vào sự trỗi dậy Bình Phong, mấy năm nay Âu Dương gia chúng ta rốt cuộc đã thay đổi như thế nào?

Các ngươi lẽ nào một chút cũng không nhận ra sao?

Những công pháp cao cấp không hiểu sao tự dưng lại xuất hiện đó, những phương thuốc vốn không thuộc về Linh Giới còn nữa, trong gia tộc đột nhiên có nhiều thêm các loại Tiên khí?

Các ngươi thực sự nghĩ rằng những thứ đó đều là do Thượng giới lão tổ ban cho chúng ta sao?

Các ngươi có biết con đường thông giữa Tiên Giới và Linh Giới, muốn mở ra một lần cần phảicó cảnh giới như thế nào không?

Những vị lão tổ từng phi thăng của Âu Dương gia ta thật sự sẽ vì chúng ta mà tiêu hao vô số tài nguyên, mở ra thông đạo để ban các thứ ấy cho chúng ta sao?

-

Âu Dương Quang Nguyệt miệng hơi mím chặt lại, dường như không nói ra được lời nào, chỉ đứng ngây ra như phỗng nhìn Âu Dương Quang Huy.

Âu Dương Quang Huy lầm bầm:

- Những thứ đó đều do Bình Phong ở trong Huyễn Thần Giới phải ra vẻ đáng thương từng chút từng chút kiếm về.

Mặc dù đứa trẻ đó trướcnay chưa từng nói ra, nhưng ta có thể cảm nhận được Hắn ở trong Huyễn Thần Giới sống không được như ý.

Các ngươi có biết không?

Trong Huyễn Thần Giới đó, tu sỹ cảnh giới Nguyên Anh căn bản còn không bằng một con kiến!

Một sinh linh bất kỳ đã có thể dùng ngón tay nghiền chết hắn rồi!

Cho nên hắn ngày thường trước mặt bọn ta mới tỏ ra điệu bộ cao ngạo lạnh lùng đó.

Cho nên ta mới dung túng cho hắn như vậy.

Bởi vì ta không muốn một thiên kiêu tương lai và hy vọng của gia tộc lại bị hủy hoại sự kiêu ngạo của mình ở trong Huyễn Thần Giới.

Các ngươi các ngươi các ngươi tự nói xem các ngươi có đáng chết không?

Âu Dương Quang Nguyệt hơi chao đảo, hắn lùi về sau vài bước, sau đó đột nhiên giơ tay lên, tát mạnh hai phát vào mặt mình.

Bốp bốp!

Hai cái tát này thậm chí còn mạnh hơn của Âu Dương Quang Huy.

Sau đó nước mắt ngắn dài:

- Ta là đồ khốn khiếp!

Đám người Âu Dương Quang Hành đứng bên cũng hồn bay phách lạc ngây ra như phỗng, bây giờ bọn họ mới hiểu rõ ngọn ngành, rốt cục cũng biết được giá trị của Âu Dương Bình Phong.

Nhưng bây giờ hiểu ra cũng đã muộn rồi!

Âu Dương gia trước nay chưa từng có thiên kiêu, vậy nên chỉ vì sơ sót của họ mà đã mất đi một thiên kiêu!

Hơn nữa từ nay về sau, có lẽ sẽ không còn tu sỹ nào có thể tiến vào Huyễn Thần Giới nữa.

Hối hận, tiếc nuối cảm xúc đó cứ miên man trong lòng bọn họ.

Nhưng tiếp theo, đám người này đều nghĩ tới cùng một việc.

Âu Dương Quang Nguyệt nghiến răng nghiến lợi nói:

- Cho dù là ai giết hắn, Âu Dương Quang Nguyệt ta xin thề nhất định phải băm vằm hắn thành trăm vạn mảnh!

Tru di cửu tộc nhà hắn!

- Không sai, mối thù này nhất định phải báo!

Âu Dương Quang Hành khóe mắt đỏ ngàu:

- Đoạn tuyệt niềm hy vọng tương lai của Âu Dương gia ta, mối thù này không đội trời chung!

Quả thực lúc này nói những lời hối hận thì cũng chả ích gì.

Tìm ra hung thủ giết chết Âu Dương Bình Phong mới là việc nên làm nhất.

Âu Dương Quang Huy lúc này đột nhiên trầm xuống, hắn cau mày như là đang suy tư điều gì.

Âu Dương Quang Hành hỏi:

- Gia chủ, người nói một câu đi, bất luận là lên núi đao xuống biển lửa, Âu Dương Quang Hành ta cũng không chút nhíu mày đâu.

Lỗi do ta mà ra, ta nguyện dùng sinh mạng để chuộc lại lỗi lầm!

- Gia chủ, chúng tôi cũng vậy!

Cả đám người lần lượt tỏ thái độ.

Hiện tại trong sâu thẳm nội tâm đám người này, suy nghĩ nhất chính là hối hận, quả thực hối hận tới mức ruột cũng thành màu xanh rồi!

Một đệ tử của gia tộc có thể tiến vào Huyễn Thần Giới thì sự trợ giúp đối với cả gia tộc thật khó mà tưởng tượng được.

Lúc này bọn họ mới nhớ lại câu nói trước đây của Âu Dương Bình Phong.

- Nếu như có thểbắt được đám người này, ta đảm bảo trong vòng trăm năm, Âu Dương gia có thể xưng bá Linh Giới!

Hơn nữa... người cóthể phi thăng Tiên Giới... sẽ nhiều hơn giờ cả trăm lần!

Lúc ấy nghĩ rằng Âu Dương Bình Phong có bệnh mới nói những lời này, bây giờ bọn họ mới chợt hiểu ra rằng trong đám nữ nhân đó, chắc chắn có người cũng từng tiến vào Huyễn Thần Giới!

Nếu không thì Âu Dương Bình Phong sẽ không để tâm tới vậy, càng không nói ra những lời này.

Tuy nhiên, nếu thật sự đúng là vậy, vậy thì đám nữ nhân đó...

Lúc này, Âu Dương Quang Huy mới ngẩng đầu lên, ánh mắt sángquắc nhìn đám người, giọng trầm xuống:

- Hôm nay việc xảy ra ở đây sẽ là việc cơ mật lớn nhất của Âu Dương gia!

Nếu ai dám nói ra ngoài một lời, sẽ xử lý theo gia pháp!

Mọi người lập tức nhao nhao tỏ thái độ, ra điều quyết sẽ không nói ra việc này.

Nói đùa gì chứ, một việc mất mặt như vậy, cho dù Âu Dương Quang Huy không dặn dò, bọn họ cũng tuyệt đối không hé răng nói nửa lời.

Âu Dương Quang Huy nói tiếp:

- Còn nữa, những lời ta nói tiếp sau đây, cũng... là cơ mật lớn nhấtcủa Âu Dương gia!

Chỉ hạn chế trong số những người có mặt tại đây lúc này.

Nếu ai dám truyền ra ngoài, cũng sẽ bị trừng phạt theo gia pháp, hơn nữa còn liên lụy tới thê nhi (vợ con).

Cả đám người hơi rùng mình, bọn họ hiểu rõ uy lực của câu nói này.

Cái gọi là không liên lụy thê nhi được công nhận như là một quy luật thép trong giới tu hành, bởi vì ngoài số ít những người cô đơn ra, rất nhiều tu sỹ đều có gia tộc, có thân nhân, có bằng hữu.

Nếu tất cả mọi người đều không tuân thủ quy định này, cứ làm bừa thì cả giới tu hành e là đều trở nên hỗ loạn.

Ngươi có thể uy hiếp người nhà của ta, ta đương nhiên cũng có thể báo thù người nhà của ngươi!

Đương nhiên chuyện cả gia tộc bị tiêu diệt cũng không hẳn không xảy ra, nhưng nói chung là không có thâm thù đại hận thì sẽ không có chuyện tàn ác như vậy, cũng rất ít có người làm như vậy.

Giờ đây Âu Dương Quang Huy lại nói câu này với người của mình, vậy có thể thấy lời hắn sắp nói đây, đối với cả gia tộc Âu Dương, e là có ý nghĩa trọng đại khó mà tưởng tượng nổi.

Cho nên tất cả mọi người đều gật đầu, tỏ ra sẵn sàng tuân thủ.

Âu Dương Quang Huy trầm giọng nói:

- Kẻ giết hại Bình Phong, tám chín mười phần ta có thể đoán ra được, người đó có lẽ là Sở Mặc, một thiếu niên Nhân Giới!

Ai...

Bình Phong hắn cũng thật quá sơ ý rồi.

Hắn không thử nghĩ xem, một người có thể khiến cho Giới Linh của Huyễn Thần Giới ra mặt bảo vệ, sao lại có thể là một nhân vật đơn giản được?

-----o0o-----

Chương 946: Binh chia làm hai đường (2)

Chương 946: Binh chia làm hai đường (2)

Đám người lúc này đều trợn mắt há mồm, trong lòng thầm nhủ, một thiếu niên Nhân Giới sao?

Điều này...

điều này quả thật khó mà tưởng tượng nổi!

Tiếp theo, Âu Dương Quang Huy kể lại hết những việc mà hắn biếtđược cho mọi người.

Nhín đám người ngây ra như phỗng, Âu Dương Quang Huy cuối cùng trầm giọng nói:

- Đó là một thiên kiêu trẻ tuổi có huyết mạch màu tím trong truyền thuyết, ngay đến cả Giới Linh của Huyễn Thần Giới cũng phải yêu người tài, thậm chí vì hắn, không tiếc phải trở mặt với các đại nhân vật đẳng cấp trong Thiên Giới!

Nghĩ thôi cũng đủ hiểu...

Đó phải là một thiên tài tuyệt thế ra sao?

Đám nữ nhân đó đều là những người có mối giao tình sâu sắc với hắn, hai trong số đó lại tới từ đại tộc trên Thiên Giới, đích thị là thiên chi kiêu nữ (con gái cưng của trời)!

Âu Dương Quang Huy nhìn vẻ mặt của mọi người, sau đó nói:

- Bây giờ, các ngươi đã rõ mình nên làm gì chưa?

- Bắt sống đám người kia!

Âu Dương Quang Nguyệt nói:

- Theo cách nói của gia chủ, tiến vào Huyễn Thần Giới thì nhục thể sẽ dừng lại bên ngoài, chúng ta chỉ cần khống chế được đám người này, vậy thì nhất định có thể áp chế bọn họ làm việc cho Âu Dương gia!

Tới lúc đó, đến khi bọn ta đạt được nhiều lợi ích rồi thì trực tiếp hủy đi nhục thể của đám người này!

Khiến cho bọn họ chết ở trong Huyễn Thần Giới!

Âu Dương Quang Hành nói:

- Không sai, chỉ cần khống chế được, chúng ta vẫn có thể chiếm được nhiều lợi ích từ trong Huyễn Thần Giới!

Âu Dương Quang Cốc nói:

- Nếu như bọn họ không nghe lời, vậy làm thế nào?

Âu Dương Quang Huy lạnh lùng nói:

- Bọn họ sẽ nghe theo!

Mặc dù bọn họ đúng là thiên kiêu, nhưng suy cho cùng bọn họ cũng chưa hoàn toàn trưởng thành!

Chúng ta nhất định phải nhân cơ hội này, bắt sống bọn chúng.

Tới lúc đó, không tới lượt bọn chúng dám không nghe lời!

Âu Dương Quang Đại đứng bên khóc lóc:

- Vậy mối thù của con trai ta?

Âu Dương Quang Huy liếc nhìn hắn:

- Đợi sau khi lợi dụng xong bọn chúng, chúng ta chiếm được thật nhiều lợi ích, ta sẽ trả lại công đạo cho ngươi!

- Gia chủ, người phân công đi, phải làm gì!

Âu Dương Quang Nguyệt hoàn toàn quên đi nỗi đau trên mặt vừa rồi, nóng lòng nói:

- Chúng ta nhất định nghe lệnh!

Bắt lấy ba thiên tài có thể tiến vào Huyễn Thần Giới, công lao lớn bé tạm thời không nói tới, nhưng lợi ích thì tuyệt đối khó mà tưởng tượng được!

Không nói cái khác, chỉ nói những bảo vật trên thân của bọn chúng đã đủ khiến cho bất kỳ tu sỹ nào cũng phải phát điên lên!

- Việc này, ắt phải thận trọng!

Ngàn vạn lần không thể lan truyền ra ngoài, nếu không tu sỹ cả Linh Giới này đều sẽ phát điên, bây giờ các ngươi đã hiểu chưa?

Âu Dương Quang Huy thành khẩn, giọng nói nghiêm nghị.

- Chúng ta đều hiểu rồi, yên tâm đi gia chủ, việc này... chúng ta tuyệt đối không nói với bất kỳ ai.

Mọi người đồng thanh nói.

Âu Dương Quang Huy gật đầu:

- Tốt, bây giờ việc ta muốn các người làm chính là nghe ngóng tung tích của bọn chúng!

Nhớ kỹ, bất chấp giá nào cũng huy động sức mạnh của toàn gia tộc!

Cần tiền ta cho tiền, cần người ta cho người!

Chỉ cần tìm thấy tung tích bọn chúng, những việc khác đều dễ làm!

Âu Dương Quang Nguyệt gật đầu, sau đó nói:

- Vậy thì phải bắt đầu bày bố ở các thành trì lớn trong phạm vi ngàn vạn dặm!

Bọn chúng tuyệt đối không thể trốn mãi trong rừng sâu núithẳm.

- Chẳng may bọn chúng trốn nữa thì sao?

Dù sao bọn chúng cũng hiểu, giết người của Âu Dương gia ta, chúng ta sẽ không buông tha cho.

Bọn chúng cũng sẽ đề phòng bọn ta.

Một tu sỹ Nguyên Anh của Âu Dương gia nói.

- Vậy thì cũng phải bất chấp mọi giá!

Âu Dương Quang Hành đứng bên nói:

- Thế này đi, chúng ta chia thành hai đường.

Một đường đi tới sắp xếp tại vùng lân cận các thành trì lớn, huy động lực lượng của Âu Dương gia ta, tìm ra tung tích của bọn chúng.

Một đường khác thì vất vảhơn chút, đem người vào lùng sục ở rừng sâu núi thẳm, nhưng như vậy thì cần phải thận trọng.

Một là đề phòng những tinh quái trong rừng rú, hai là... tránh gây sự chú ý của các thế lực khác.

Cho nên nhất định phải tìm ra một lý do hợp lý, che giấu tất cả mọi người mới được!

Đám tu sỹ cao tầng của Âu Dương gia mỗi người một câu, mau chóng quyết định kế hoạch, chuẩn bị chia làm hai đường hành sự.

Trong phạm vi ngàn vạn dặm được bày bố khá đơn giản, Âu Dương gia ở trong thành đều có sẵn sản nghiệp, cũng có những người chuyên phụ trách thu thập tin tức.

Chỉ cần tận dụng mấy người này, tin rằng sẽ mau chóng thu được tin tình báo liên quan.

Cái khó là vào lục soát trong núi.

Linh Giới quả là rộng lớn, biên giới bao la tới khó có thể tưởng tượng được!

Những núi rừng vô tận ấy rốt cuộc ẩn giấu bao nhiêu tồn tại hùng mạnh, ai mà biết được?

Kiểu lục soát này không chỉ phí công sức tốn thời gian, hơn nữa còn vô cùng nguy hiểm!

Chỉ cần bất cẩn một chút thì có thể tổn binh hao tướng.

Cho nên, phái ai đi làm những việc này cũng trở thành vấn đề nan giải.

Lúc này, Âu Dương Quang Đại chủ động xin đi giết giặc nói:

- Gia chủ, giao cho ta đi!

Lúc này vị đại quản gia của Âu Dương gia cũng đã ổn định lại tâm lý.

Đôi mắt hắn chứa đầy sự hận thù thấu xương.

Điều hắn nghĩ không giống với những người khác, cái gì mà tương lai, cái gì mà gia tộc...

Trong lòng hắn lúc này đều không còn ý nghĩa gì nữa.

Con trai của hắn vốn dĩ là niềm hy vọng và tự hào lớn nhất của Âu Dương gia.

Có khả năng trở thành Đại Năng phi thăng Tiên Giới, hoặc trở thành thiên kiêu phi thăng Thiên Giới!

Nhưng hiện giờ tất cả đã tan thành hư vô.

Con trai của hắn, niềm tự hào lớn nhất của hắn đã hồn bay phách lạc, vậy thì Âu Dương gia với hắn còn có quan hệ gì nữa chứ?

Một người con trai như vậy, hắn nào còn niềm tin sẽ sinh thêm được một đứa như thế.

Tuy nhiên lòng dạ của Âu Dương Đại Quang rất thâm sâu, hắn hiểu rõ, nếu hắn thể hiện sự thù hận cực độ với đám người Sở Mặc, gia chủ chưa chắc đã giao nhiệm vụ cho hắn, bởi vì ai cũng hiểu, hắn bây giờ chỉ muốn giết chết đám người đó!

Chứ không phải là tận dụng hết giá trị của bọn chúng rồi mới giết.

Cho nên, Âu Dương Quang Đại tỏ ra vô cùng bình tĩnh, hắn nhìn Âu Dương Quang Huy đang do dự nói:

- Giúp đỡ để gia tộc sau này trở nên hùng mạnh hơn chính là tâm nguyện của Bình Phong, bây giờ Bình Phong đã chết, ta phận làm cha... chỉ muốn giúp con trai thực hiện được tâm nguyện đó!

- Quang Đại...

Ngươi khẳng định, nếu ngươi tìm ra bọn chúng sẽ tạm thời không giết chúng?

-----o0o-----

Chương 947: Lên kế hoạch

Chương 947: Lên kế hoạch

Âu Dương Quang Huy hiểu rõ đệ đệ của mình, trong lòng quả thật lo nghĩ không ít.

Âu Dương Quang Đại gật đầu nói:

- Ta đương nhiên hận vì không thể lập tức rút gân băm vằm bọn chúng ra làm vạn mảnh rồi!

Cả đám người thần sắc ngưng lại đưa mắt nhìn Âu Dương Quang Đại, đôi mắt có phần cảnh giác.

Người chết không phải con trai của họ!

Bây giờ trong lòng họ muốn làm nhất là bắt sống đám người kia, sau đó chiếm đoạt tới cùng những lợi ích từ trên người bọn chúng!

Nói ra thì, nếu như tới lúc đó có ai muốn giết hại đám người Sở Mặc, bọn họ chắc chắn sẽ ngăn cản.

Cho dù người này là Âu Dương Quang Đại - người vừa chết đi đứa con trai ruột thịt đi nữa.

Dù Âu Dương Quang Huy trong lòng cũng nghĩ như vậy, cho nên sắc mặt hắn mới khó coi, đang định nói lời gì đó.

Âu Dương Quang Đại nói tiếp:

- Tuy nhiên suy cho cùng ta là một thành viên của Âu Dương gia, cho nên trong lòng ta tự biết cân nhắc nặng nhẹ.

Phù!

Cả đám người đều thở phì một hơi.

Âu Dương Quang Huy trước đó nói rằng tai họa liên lụy tới thê nhi(vợ con) không phải là nói chơi.

Nếu Âu Dương Quang Đại trong lòng tự biết nặng nhẹ, vậy đương nhiên không còn gì tốt bằng.

- Được, nếu đã vậy, việc này... ta giao cho ngươi!

Âu Dương Quang Huy nói tiếp, trong lòng hơi lay động, sau đó lại nói:

- Quang Đại, ta biết việc này đối với ngươi mà nói thực sự là khó khăn.

Dẫu sao thù giết con không đội trời chung, không thể lập tức giết chết kẻ thù, quả thực trong lòng sẽ không thoải mái.

Vậy đi... ta hứa với ngươi một việc!

Âu Dương Quang Đại ngẩng đầu lên, có chút đờ đẫn nhìn huynhtrưởng:

- Việc gì vậy?

- Trong đám người đó, chỉ có ba người có khả năng tiến vào Huyễn Thần Giới.

Phân biệt là Sở Mặc, Tần Thi và Đổng Ngữ.

Trong đó Tần Thi và Đổng Ngữ có lai lịch lớn, là công chúa của đại tộc trên Thiên Giới.

Huyết mạch của họ ít nhất cũng là màu lục, thậm chí có thể là huyết mạch màu xanh.

Loại huyết mạch này sinh ra con, ta tin rằng...

ít nhất cũng phải là một thiên tài huyết mạch!

Âu Dương Quang Đại hơi nao nao, những người khác cũng đều tỏ vẻ suy tư.

Âu Dương Quang Huy nhìn đệ đệ:

- Đó là bồi thường, ta sẽ tặng một trong hai người Tần Thi hoặc Đổng Ngữ cho đệ để làm thiếp!

Chúng ta có vô số cách khiến cho một nữ nhân không thể phản kháng được mà sinh con cho đệ!

Tới lúc đó, nếu có thể sinh ra hậu nhân huyết mạch, vậy thì chi của đệ...

đương nhiên lại có hy vọng rồi.

Tới lúc ấy, nữ nhân đó giết hay để...

đều do đệ cả.

Đệ thấy vậy có được không?

Âu Dương Quang Đại trước nay chưa từng nghĩ sự việc có thể giải quyết như vậy.

Trong mắt hắn lập tức nhen nhóm lên ngọn lửa hy vọng.

Tần Thi và Đổng Ngữ, hai nữ nhân đó, hắn đương nhiên từng gặpqua.

Quả là thiên tư quốc sắc, khí chất cao quý, vừa nhìn đã có sự khác biệt rất lớn so với mỹ nữ thông thường.

Tới bây giờ mới biết, thân phận của họ quả nhiên rất cao quý, không ngờ lại đều là công chúa của đại tộc trên Thiên Giới.

Nếu có thể khiến cho người nữ như vậy đẻ con cho mình...

Dường như thật sự có thể bù đắp lại nỗi đau mất con của hắn!

Trong lòng nghĩ ngợi, Âu Dương Quang Đại chậm rãi gật đầu, nói:

- Yên tâm đi gia chủ, ta biết phải làm gì!

- Được, vậy ngươi mau đi bày bố đi!

Nhớ kỹ, tìm lấy một lý do phùhợp, đừng khiến người khác nghi ngờ.

Âu Dương Quang Huy dặn dò.

Âu Dương Quang Đại hành lễ rồi đi ra, bước chân rời đi dường như nhẹ nhõm rất nhiều.

Những người khác trong phòng nhìn nhau, sau cùng vẫn là Âu Dương Quang Nguyệt nhìn Âu Dương Quang Huy nói:

- Gia chủ thật sự muốn làm vậy sao?

- Sao thế, ngươi có ý gì?

Âu Dương Quang Huy bình thản nói:

- Ta không phải vì hắn là đệ đệ của ta mới làm như vậy, lẽ nào các người không muốn Âu Dương gia có nhiều thêm một người có huyết mạch như vậy sao?

- Đương nhiên không phải.

Âu Dương Quang Nguyệt vội vàng phủ nhận, việc phản bội gia tộc, hắn thật không dám làm, hắn nhìn Âu Dương Quang Huy:

- Gia chủ nói vậy, ta lại thấy hai vị công chúa Thiên Giới đó... dường như...

đều có thể như vậy!

- Dùng bọn họ để sinh ra những cường nhân huyết mạch, sau khi mấy đứa trẻ được sinh ra, sẽ lập tức bí mật giết hai nữ nhân đó!

Đem bí mật này vĩnh viễn vùi lấp trong bụng tất cả chúng ta!

Âu Dương Quang Hành mặt mày phấn chấn nói.

Âu Dương Quang Huy ngẫm nghĩ một hồi cũng cảm thấy việc này... dường như có tính khả thi.

- Tên Sở Mặc đó... cũng có thể như vậy!

Để hắn ta cùng với nữ nhân của Âu Dương gia...

Một cao thủ Nguyên Anh đứng bên nói chen vào.

- Cái này thì không được!

Tuyệt đối không được!

Âu Dương Quang Huy liền lắc đầu:

- Hai nữ nhân đó thì có thể, nhưng Sở Mặc tuyệt đối không được!

- Tại sao chứ?

Gia chủ, huyết mạch của tên Sở Mặc này... là huyết mạch màu tím còn hùng mạnh hơn nữa kìa!

Đó là huyết mạch chỉ trong truyền thuyết mới có!

Vị cao thủ Nguyên Anh cảm thấy khó hiểu.

- Thế này... rất có thể sẽ gieo một mầm mống tai họa cực lớn cho Âu Dương gia!

Âu Dương Quang Huy nói, khua khua tay:

- Việc này đừng nhắc tới nữa, được rồi, mọi người chuẩn bị hành động đi!

Tương lai của Âu Dương gia ta thế nào đều do hành động này mà ra!

Sắc mặt cả đám người đều lập tức trở nên nghiêm nghị.

Bọn họ đều hiểu rõ bắt được đám người Sở mặc có ý nghĩa như thế nào với Âu Dương gia.

Dùng những người đó để sinh ra đời sau cũng được, hoặc là chiếm đoạt cạn kiệt lợi ích từ chúng cũng xong, nói tóm lại phải bắt được chúng đã rồi mới tính tiếp!

Không bắt được người, nói gì cũng đều là nói suông, đều vô nghĩa!

Lúc này, Tần Thi đã lái chiến thuyền rời khỏi phạm vi thế lực của Khánh Phong Thành, không ngừng bay hướng về phía Cẩm Tú Thành.

Sở Mặc cũng kể lại một lượt cho đám nữ nhân nghe về những trải nghiệm sau khi hắn phi thăng.

So sánh một hồi, trải nghiệm của Sở Mặc thật sự là ly kỳ khúc chiết, so với trải nghiệm của đám nữ nhân thì phong phú hơn gấp vạn lần.

Điều mà đám nữ nhân càng thấy hứng thú, thực ra vẫn là mấy nữ nhân như Phương Lan, Lục Thiên Duyệt, Lục Thiên Kỳ.

Hoa Tiểu Nha cười hỏi:

- Chưởng môn của tôi, hai tỷ muội Lục Thiên Duyệt và Lục Thiên Kỳ có phải đều rất xinh đẹp không?

Sở Mặc không kìm nổi bật cười:

- Bọn họ xinh đẹp hay không thì liên quan gì tới ta?

- Lẽ nào người lại không động lòng sao?

Hai tỷ muội đó dường như đều có tình cảm với người?

Hoa Tiểu Nha cười tủm tỉm nhìn Sở Mặc:

- Tỷ muội mà!

-----o0o-----

Chương 948: Lòng tin

Chương 948: Lòng tin

- Ngươi thật là mờ ám!

Sở Mặc liếc mắt nhìn, sau đó nói tiếp:

- Các người có lẽ đều rõ, ta căn bản không có tâm tư đó!

Đám nữ nhân nghe xong, vẻ mặt tỏ ra khó hiểu, nhưng trong lòng cũng đều có chút thất vọng, rốt cuộc thất vọng vì cái gì, bọn họ cũng không nói rõ được.

Thực ra Sở mặc giống như là một vị hộ thần bảo vệ trong mắt họ, đồng thời cũng mang lại cho họ cảm giác an toàn vô tận.

Một thiên kiêu trẻ tuổi như vậy đượng nhiên sẽ khiến đám nữ nhân nảy sinh lòng ái mộ.

Ngay cả đến Thẩm Ngạo Băng còn nảy sinh cảm giác đó với Sở Mặc, chứ đừng nói là những nữ nhân trẻ tuổi khác.

Nhất là Thẩm Tinh Tuyết, khi mà Sở Mặc vẫn còn là một thiếu niên thế tục, nàng đã rất ái mộ Sở Mặc.

Tuy nhiên bao nhiêu năm trôi qua, bọn họ cũng dần dần hiểu rõ trong lòng Sở Mặc, trước sau chỉ có một người con gái.

Ngay cả Na Y năm xưa, tỏ tình với Sở Mặc như vậy, tới cuối cùng... thực ra cũng không có được một câu trả lời cụ thể nào của Sở Mặc.

Mặc dù Sở Mặc nể mặt Na Y, không cự tuyệt rõ ràng, nhưng thật sựsau này đám nữ nhân cũng dần hiểu rõ.

Trong lòng Sở Mặc vẫn chỉ có một bóng hình đó!

Từ một vài khía cạnh mà nói, tấm lòng của Sở Mặc rất bao la, nói rằng hắn có hoài bão thống nhất thiên hạ cũng không ngoa, nhưng ở phương diện tình cảm, tim hắn chỉ dung nạp được duy nhất một hình bóng.

Điều này e là kẻ đã mất nhiều năm nay như Na Y sẽ không thể biết rõ, nhưng đám nữ nhân này thì đều hiểu.

Cho nên, Thẩm Tinh Tuyết,Diệu Nhất Nương hay là Tần Thi và Đổng Ngữ, mấy nữ nhân ưu tú này chỉ có thể coi Sở Mặc như nơi nương tựa của họ, coi đó là người quan trọng nhất trong đời họ, nhưng trước nay chưa từng dám coi Sở mặc là người trong mộng của họ.

Hoa Tiểu Nha chẳng qua cũng chỉ nói đùa, làm cho không khí thoải mái hơn chút.

Nếu không thì mọi người vẫn còn đang chìm đắm trong bầu không khí căng thẳng trước đây, khó mà tự thoát ra khỏi đó.

Mặc dù bọn họ đã ra khỏi phạm vi thế lực của Âu Dương gia, nhưng ai cũng biết Âu Dương gia là một con quái vật khổng lồ thực sự, Sở Mặc cũng đã nói bọn họ cần phải trốn càng xa càng tốt, ít nhất lúc này không thể đi Khánh Phong Thành của Âu Dương gia để tránh bị báo thù rửa hận.

Một đệ tử trong gia tộc có thể tiến vào Huyễn Thần Giới vừa bị giết, với gia tộc đó mà nói quả là đả kích có tính hủy diệt.

Vậy thì hiện tại, Âu Dương gia chắc chắn hận bọn họ thấu xương, báo thù là điều hiển nhiên.

Thẩm Ngạo Băng nhìn Sở Mặc, nhẹ nhàng nói:

- Với sự báo thù lúc nào cũng có thể ập đến của Âu Dương gia, ngươi có dự định gì không?

Sở Mặc mỉm cười, hắn chưa kể về sự tồn tại của hỏa long, Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung hai người này, Sở mặc cũng chưa kịp kể ra.

- Yên tâm đi, tạm thời chúng ta dù không có sức mạnh chống lại Âu Dương gia, nhưng Âu Dương gia nếu dám tới Cẩm Tú Thành, cũng tuyệt đối không dành được chút lợi thế nào:

Sở Mặc tự tin nói:

- Cho dù bọn chúng có dốc hết toàn lực lượng cũng nhất định sẽ thấtbại mà quay về.

- Tự tin vậy sao?

Hoa Tam Nương nhìn Sở Mặc, có chút không dám tin tưởng nói:

- Chưởng môn rốt cuộc có chỗ dựa dẫm nào, nói ra xem nào?

Sở Mặc cười lắc đầu:

- Đến lúc đó các người sẽ hiểu!

Hoa Tiểu Nha ở bên liếc mắt:

- Ghét nhất kiểu úp úp mở mở!

Sở Mặc thản nhiên cười, cũng không để ý tới cô ta.

Hoa Tiểu Nha thở phì phì đi về phía Thẩm Tinh Tuyết, dùng sức vò rối tóc của Thẩm Tinh Tuyết, lẩm bẩm nói:

- Ngươi không nói, ta liền ức hiếp nàng!

Thẩm Tinh Tuyết vẻ mặt vô tội nhìn Hoa Tiểu Nha, oan ức mà nói:

- Đâu có liên quan gì tới ta?

- Hừ, ai bảo hắn ức hiếp ta đấy!

Hoa Tiểu Nha cũng nói không ra tại sao, chỉ đưa mắt liếc nhìn rồi già mồm cãi lý.

Tuy nhiên không khí căng thẳng vừa rồi cũng vì thế mà nhạt dần, mờ dần đi sự ám ảnh trong lòng mọi người, từng chút tan biến mất.

Chiến thuyền bay đi vun vút trong hư không, cuối cùng trở về Cẩm Tú Thành.

Dõi mắt nhìn vào tòa thành lớn nguy nga trước mặt, mặc dù không lớn bằng Khánh Phong Thành, nhưng cũng coi là một tòa thành lớn thực sự rồi.

Diệu Nhất Nương nhìn xuyên qua cửa sổ mạn tàu bằng pha lê như đang quan sát đánh giá tòa thành lớn này, nàng lặng lẽ nhìn Sở Mặc:

- Chúng ta ở Khánh Phong Thành bị người ta đánh đuổi mà thảm bại rời đi, ngươi ở đây lại gây dựng nên cả một cơ nghiệp, xem ra đời này của chúng ta nhất định phải dựa dẫm vào ngươi mà sống rồi.

Sở Mặc thoáng nhìn qua Diệu Nhất Nương, hơi hơi nhíu mày, sau đó hạ giọng nói:

- Tỷ...

- À...

Đừng hiểu lầm, ý ta là ỷ vào ngươi để sống là niềm tự hào của chúng ta, người khác muốn dựa vào còn không có cơ hội mà!

Diệu Nhất Nương vừa rồi quả là có chút ca thán, nhưng nàng rất mau chóng điều chỉnh lại cảm xúc, kiến thức càng nhiều thì càng cảm nhậnđược sự ưu tú của Sở Mặc.

Ở bên cạnh một người giỏi giang như vậy, áp lực lúc nào cũng tồn tại, nhưng cũng có một lợi thế, đó là không cần phải quá lo lắng về tương lai của mình.

Cũng giống như những gì đám nữ nhân vừa nói, người khác muốn dựa mà còn không có cơ hội dựa vào!

Trong Cẩm Tú Thành, một mảnh màu trắng bao phủ lên Kim gia.

Toàn bộ Kim gia bao trùm bởi bầu không khí tang thương.

Ai ngờ được Kim Minh lại bị chính đệ đệ ruột thịt của mình sát hại bằng phương thức như vậy chứ.

Mặc dù Kim Hiền đã phải đền tội, nhưng Kim Minh cũng đâu sống lại được.

Cứ nghĩ tới những việc mà Kim Minh từng làm, trong lòng Phương Lan lại nhói đau, nàng luôn cho rằng mình đối với Kim Minh chỉ là cảm kích chứ không phải tình cảm.

Nhưng đến khi Kim Minh chết đi, nàng mới hiểu, hóa ra nàng sớm đã thích chàng thanh niên này tự lúc nào không rõ.

Nghĩ tới những việc mà Kim Mình làm cho nàng, Phương Lan lệ rớt hai hàng.

Nàng biết, cả đời này có lẽ sẽ không có người thứ hai có thể vì nàng mà làm những việc đó.

Cho dù là có, nhưng ý nghĩa... hoàn toàn không giống như vậy!

Bởi Phương Lan của lúc trước không phải là tiểu linh thể do trời sinh gì gì cả, cũng không phải là thiên tài tu luyện, mà là một thiếu nữ của thị trấn nhỏ đến nguyên liệu luyện Trúc Cơ cũng không thu thập đủ.

Ngoại trừ gương mặt, nàng căn bản chỉ có hai bàn tay trắng!

-----o0o-----

Chương 949: Các vị sư nương (1)

Chương 949: Các vị sư nương (1)

- Kim Minh, chàng yên tâm, đời này ta sẽ không động lòng với bấtkỳ người đàn ông nào khác.

Ta sẽ theo sư phụ một lòng tu luyện, sẽ có một ngày ta trở thành cường nhân tuyệt thế thực sự!

Nghe sư phụ nói, người chết rồi, chỉ cần hồn phách chưa hoàn toàn tan biến, thực ra vẫn có cơ hội phục sinh.

Nhưng cần phải có bản lĩnh thực sự cao, mà với thiếp, đó vẫn còn xa xăm lắm.

Nhưng... thiếp nhất định sẽ nỗ lực không ngừng nghỉ.

Phương Lan quỳ trước linh cữu của Kim Minh, thề thốt:

- Nếu có một ngày, thiếp đạt tới cảnh giới đó, nhất định sẽ cứu sống chàng.

Cho dù chàng lúc đó...

đã không còn là chàng nữa, cho dù chàng không còn nhớ tới thiếp, cho dù lúc đó... giữa chúng ta đã không còn bất kỳ duyên phận nào...

Nhưng thiếp nhất định sẽ làm như vậy!

Bởi vì, đây là tình cảm mà thiếp vẫn nợ chàng!

Phương Lan nói xong, nước mắt lại lã chã rơi.

Lúc này, trong lòng Phương Lan chợt có cảm giác, nàng quay đầu lại thì thấy Sở Mặc đang lặng lẽ đứng đó, chăm chú nhìn nàng.

Phương Lan vì Kim Minh mà sống cô đơn một mình suốt một thời gian, nàng đã đuổi hết mọi người đi xa.

Lúc này với thân phận địa vị của nàng, không ai dám làm trái ý cả, cho nên ở đây vốn dĩ cũng chỉ có một người.

Thấy Sở Mặc, Phương Lan đang đau buồn cũng đứng phắt dậy, chạy nhào tới ôm Sở Mặc, nức nở khóc:

- Sư phụ... con rất đau lòng, con cảm thấy... dường như con... thật sự...

đã yêu người đó rồi!

Trong lòng Sở Mặc khẽ thở dài, hắn vỗ nhẹ lên lưng của Phương Lan, nói:

- Ta hiểu, ta hiểu cảm giác của con.

Bởi năm xưa... ta cũng từng có cảm giác đó.

Trơ mắt nhìn người mình thương chết đi, mùi vị đó... người chưa từng trải qua, vĩnh viễn cũng không bao giờ hiểu được.

- Sư phụ cũng từng trải qua việc này?

Phương Lan ngẩng đầu lên nhìn từ trong lòng Sở Mặc, đôi mắt đẫm lệ nhìn hắn:

- Có thể nói cho con nghe không?

- Việc này có gì mà nói chứ?

Sở Mặc lắc đầu bật cười, sau đó lại nhìn Phương Lan nói:

- Đừng đau lòng nữa, chỉ e những ngày ta đi vắng này, con đều lấy nước mắt để rửa mặt phải không?

Phương Lan ngại ngùng quệt đi nước mắt, khẽ trả lời:

- Sư phụ, trước đây con chưa bao giờ hiểu cái gì gọi là tình yêu, bây giờ... cuối cùng thì con cũng hiểu.

Hóa ra... mất đi người mình yêu mến lại đau đớn tột cùng như vậy.

Sở Mặc lặng lẽ thở dài một tiếng.

Phương Lan nhìn Sở Mặc:

- Sư phụ trước đây từng nói với con rằng có thể khiến cho Kim Minh sống lại, là thật phải không?

Nói dứt lời, Phương Lan nhìn Sở Mặc với khuôn mặt tràn đầy hy vọng.

Sở Mặc gật đầu:

- Vậy thì con cần phải tu luyện tới cảnh giới Chí Tôn mới được, theo sư phụ, thăng tiến tới cảnh giới Đế Chủ, sư phụ có lẽ có cách giúp con.

Nhưng con đường Chí Tôn...

ắt phải dựa vào chính con.

Phương Lan gật đầu, nghiêm túc nói:

- Sư phụ yên tâm, con hiểu.

Con cũng biết con đường đó hiện tại với con mà nói rất xa xôi, thậm chí xa không thể với tới.

Nhưng con nhất định sẽ vì nó mà cố gắng, cho dù phải trả bao nhiêu giá đi nữa cũng không tiếc nuối!

Sở Mặc gật đầu:

- Có mục tiêu thì tốt.

Tuy nhiên con phải nhớ kỹ, nếu như sau này có một ngày như vậy, con có năng lực cứu sống được Kim Minh.

Nhưng Kim Minh lúc đó... chưa chắc đã thực sự là Kim Minh, con hiểu không?

- Giống như là mất đi toàn bộ ký ức?

Phương Lan nhìn Sở Mặc, khẽ hỏi.

- Phải, giống như là mất trí nhớ.

Con người hắn sẽ giống như tờ giấy trắng.

Đừng nói là con, hắn thậm chí có thể sẽ hoàn toàn không nhớ ra bản thân hắn là ai, không nhận ra người thân bằng hữu của hắn.

Nói ra thì kiểu sống lại như vậy... thứ sống lại chẳng qua chỉ là thể xác của Kim Minh mà thôi.

Mặc dù chân tướng tàn khốc, nhưng Sở Mặc vẫn cảm thấy cần phải nói cho Phương Lan biết.

- Vậy sao... vậy còn có cách nào có thể khôi phục lại được toàn bộ ký ức không?

Phương Lan nhìn Sở Mặc.

- Đương nhiên có cách.

Ví dụ như con đeo trên người thứ mà khi còn sống hắn yêu thích nhất, sau đó dùng trận pháp ân cần chăm sóc, không được để đồ vật đó có bất kỳ thay đổi nào, sau đó lại thu thập toàn bộ những thứ có liên quan tới hắn, càng nhiều càng tốt.

Như vậy, thông qua một số biện pháp, hồn phách của hắn có thể dần dần hồi phục.

Nhưng muốn tìm lại được toàn bộ ký ức, e là rất khó.

Hơn nữa có một điều...

Sở Mặc nhìn Phương Lan, hắn khẽ thở dài nói:

- Càng là người và mà hắn để tâm nhất trong sâu thẳm tâm hồn, lại càng khó hồi phục.

Kim Minh yêu con khắc cốt ghi tâm, sau này nếu thật sự có một ngày hắn sống lại rồi, vậy thì... nhận ra con, chỉ e lại là việc khó khăn nhất với hắn!

Thậm chí...

Sở Mặc không nói tiếp, nhưng Phương Lan đã hiểu ra ý mà Sở Mặc muốn nói tới.

Thần sắc của nàng lúc đầu hơi tối sầm lại, nhưng tiếp theo liền nở một nụ cười mỉm, đôi mắt trong veo nhìn vô cùng động lòng người:

- Sư phụ, thật ra như vậy đối với chàng hay con đều không hẳn là một việc xấu.

Phương Lan lặng lẽ nói:

- Nếu chàng ngay lúc đó đã nhớ ra con là ai, sau khi mừng rỡ, chàng nhất định sẽ rất đau khổ.

Bởi vì chàng cảm thấy chàng không xứng với con...

Sở Mặc khẽ thở dài, gật đầu.

Sự thực chính là như vậy, một tiểu tu sỹ ở tầng thấp nhất trong giới tu hành, đối diện với người trong mộng đứng trên đỉnh cao hùng mạnh nhất trong giới tu hành...

Sự chênh lệch ấy trong tâm lý, cho dù là Sở Mặc e là cũng hoàn toàn không cách nào chấp nhận được.

- Cho nên... ngược lại con hy vọng, chàng nhất thời không nhớ ra con, sau đó dần dần tu luyện, dần dần hồi phục.

Sẽ có một ngày chàng cũng tu luyện tới cảnh giới cực cao, nhớ ra con, tới lúc đó nếu chàng và con vẫn có thể thản nhiên đối mặt với tình cảm giữa hai chúng con, vậy thìPhương Lan nhìn Sở Mặc nghiêm nghị nói:

- Con chỉ gả cho chàng thôi!

Phương Lan nói rất chắc chắn, không một chút dối lừa.

Điều nàng nói là tới lúc đó, nếu Kim Minh và nàng đều có thể thản nhiên đối mặt với tình cảm của hai người thì nàng sẽ gả cho hắn!

Câu này nghe có vẻ bạc tình, nhưng thực ra lại là một câu rất sâu sắc.

Bởi vì thời gian mới là thứ vô tình và lạnh lùng nhất trên đời này, thương hải tang điền (biển cả thành nương dâu), ai mà biết được trăm ngàn năm sau sẽ là như thế nào?

-----o0o-----

Chương 950: Các vị sư nương (2)

Chương 950: Các vị sư nương (2)

- Khà khà, bây giờ nói những điều này có quá nghiêm trọng không, đừng nghĩ nhiều như vậy.

Trước hết hãy chôn cất nhục thể của Kim Minh đã.

Sở Mặc nhìn Phương Lan:

- Ta có thể giúp con tìm kiếm một nơi phong thuỷ bảo địa, đảm bảo cho thi thể hắn vạn năm cũng không mục rữa.

Rồi lại thiết lập trận pháp để thế giới bên ngoài không cách nào xâm hại tới hắn.

Hoặc sau này có một ngày, hắn tự mình có thể sống lại

- Á?

Phương Lan tỏ vẻ bỡ ngỡ kinh ngạc.

Sở Mặc mỉm cười:

- Ta chỉ nói giỡn thôi.

Dù trong lòng đang vô cùng đau khổ nhưng Phương Lan cũng không kìm được phải đưa mắt lườm một cái, làu bàu nói:

- Việc này cũng nói giỡn được sao?

Có phải nói đùa hay không, Phương Lan không rõ.

Nhưng Sở mặc trong lòng lại rất hiểu!

Hắn không hề nói giỡn!

Kim Minh chết oan ức, hơn nữa chết trong sự căm phẫn.

Lúc sắp chết mặc dù hắn không rốt cuộc đang xảy ra việc gì, nhưng sau khi hắn chết nhất định sẽ hiểu rõ, là do ca ca của hắn bán rẻ hắn.

Sở Mặc thông qua Vọng Khí chi thuật có thể cảm nhận được, thi thể của Kim Minh còn tồn tại một oán niệm không cam chịu.

Một thi thể vốn mang oán niệm như vậy, sau khi an táng nếu huyệt vị chọn chính xác, rất có khả năng sẽ trở thành một âm thi kinh khủng.

Chính là kiểu quái vật không có nhiều thần trí, nhưng vẫn có sức công phá kinh khủng.

Sở Mặc không thể nào lại để Kim Minh biến thành loại quái vật như vậy được.

Cho nên ngay lúc ban đầu, mặc dù Sở Mặc cảm thấy luông khí trên người Kim Minh, tuy nhiên hắn hoàn toàn không nghĩ tới việc này.

Nhưng hôm nay trở về, hắn lại cảm thụ được một luồng khí khác từ trong quan tài của Kim Minh.

Dường như niềm oán khí trước đây hoàn toàn đã bị hoá giải, ngay cả đến sự không cam chịu gần như cũng hoàn toàn biến mất.

Còn lại duynhất chỉ là sự quyến luyến không nỡ xa rời.

Nghĩ rằng đây ắt là công lao mấy ngày nay của Phương Lan, mặc dù tự nàng không biết được nhưng trong vô thức lại hoàn toàn hoá giải được những mảng tiêu cực trong linh hồn của Kim Minh.

Cứ như vậy thì sẽ có một khả năng khác!

Nếu như chọn đúng huyệt vị, vậy thì Kim Minh chưa chắc đã không giống với những tồn tại ở trong Quy Khư, hắn sẽ sống lại theo một cách khác!

Mặc dù kiểu người chết vẫn sống này sẽ đem lại cảm giác không hay cho mọi người, nhưng đó chỉ là đối với những tu sỹ cấp thấp.

Một khi tu vi cao thâm, giống như mấy vị Chí Tôn tự mình hạ táng mình, bọn họ một khi bước ra được khỏi phần mộ của mình, căn bản không ai có thể cảm nhận được bọn họ là người chết!

Đây cũng được coi là một con đường tu luyện khác người, nếu không vì tình huống đặc biệt, thì không ai chọn lựa cách như vậy hết, nhưng hiện giờ Kim Minh lại vừa đúng trường hợp đó.

Trong mắt Sở Mặc, Phương Lan có thể trở thành Chí Tôn không,thật không dễ nói, đó là điều chưa biết được.

Hơn nữa không phải nói rằng trở thành Chí Tôn thì nhất định có cách nghịch ý trời để sống lại sao, so với điều đó, chẳng thà để Kim Minh tự mình nỗ lực.

Nói không chừng với Kim Minh mà nói cũng là một loại cơ duyên!

Nghĩ thông những việc này, Sở Mặc mới nói với Phương Lan:

- Nha đầu, đi thôi, ta đưa con đi gặp mấy người!

- Gặp một số người?

Phương Lan chợt hơi xúc động, nàng biết sư phụ rời khỏi Cẩm Tú Thành để làm gì, vẻ mặt mong chờ nhìn Sở Mặc:

- Là các sư nương của con sao?

Bộp!

Sở Mặc gõ vào đầu của Phương Lan, cau mày nói:

- Cái gì mà các sư nương, đừng nói lung tung, họ đều là bằng hữu của ta!

- Ai da...

Đau chết đi được!

Phương Lan dùng tay xoa xoa lên đầu, miệng làu bàu:

- Điều này có gì mà phải che giấu chứ?

Không phải là sư nương thì là gì?

- Nha đầu, sự việc thật sự không giống như con nghĩ.

Sở Mặc nghiêm túc nhìn Phương Lan:

- Trong lòng con chỉ có một người là Kim Minh, trong lòng ta cũng vậy... cũng chỉ có một người con gái.

Cho nên kiều đùa giỡn này, về sau không được lặp lại.

Phương Lan giố một đứa trẻ vừa làm sai việc gì, vẻ mặt xấu hổ, khóe mắt hơi đỏ sọng:

- Sư phụ, con xin lỗi!

- Không sao, sau này đừng nhắc tới việc này là được rồi.

Sở Mặc mỉm cười, sau đó nói:

- Lúc nữa ta sẽ lần lượt giới thiệu cho con, bọn họ đều là những người tốt.

- Vâng.

Phương Lan trở nên rất nghe lời, khẽ gật đầu, ngoan ngoãn theo sau Sở Mặc.

Trong lòng vẫn cảm thấy chút ngọt ngào, bởi vì nàng chợt nghĩ tới sau khi sư phụ trở về, việc đầu tiên là tới thăm nàng!

Điều này cho thấy, sư phụ thật sự coi nàng như người nhà.

Phương Lan lúc này là lúc đang yếu đuối nhất, rất mẫn cảm, nếu không thì với tính cách thường ngày cũng không tới mức nói đùa kiểunhư lúc vừa rồi.

Xem chừng là đùa giỡn, thực ra chưa hẳn đã không phải là thứ tâm tư mà bản thân nàng cũng không tự phát hiện ra được.

Theo sau, Phương Lan tới gặp đám người Diệu Nhất Nương, sau khi gặp mặt nàng mới hiểu tại sao sư phụ không cho phép nàng sau này được nói đùa kiểu như vừa rồi.

Hóa ra trong mười người này, ngoại trừ phu thê Hoa Tam Nương và mẫu thân của Thẩm Tinh Tuyết là Thẩm Ngạo Sương ra, tất thảy đều là đại mỹ nhân thiên tư quốc sắc.

Ngay cả đến người mà sư phụ giới thiệu cho nàng là sư phụ của DiệuNhất Nương tên Thẩm Ngạo Băng, nhìn qua cũng giống như một người xinh đẹp trẻ tuổi, đối diện với những mỹ nữ tuyệt thế này, trong lòng Phương Lan thậm chí còn cảm thấy vô cùng tự ti.

Bởi vì nàng luôn tự cho rằng dù mình không được coi là mỹ nữ tuyệt sắc, nhưng cũng không tới nỗi kém, kết quả vừa so với đám người trước mặt thì cao thấp đã phân biệt rõ ràng.

Cũng may là đám nữ nhân vô cùng khách sáo với nàng, thậm chí còn có chút... trìu mến!

Phải, chính là... trìu mến!

Bởi vì những người này đều rất hiếu kỳ, rốt cuộc Sở Mặc đã thu nhận một đồ đệ như thế nào, lại còn khen không ngớt miệng.

Đám nữ nhân đều biết, đồ đệ của Sở Mặc rất nhiều, Nhân Giới cũng có mấy chục người!

Nhưng thật sự khiến hắn khen không ngớt lời lại không có mấy ai.

Còn người đệ tử thu nhận ở Linh Giới này lại khiến Sở Mặc vô cùng xem trọng, thậm chí sau khi quay về thành chủ phủ và sắp xếp ổn thỏa cho bọn họ, việc đầu tiên là đi thăm người đồ đệ này.

Sau khi gặp mặt, đám nữ nhân liền có cảm tình với cô gái vừa điềmđạm lại không mất đi sự linh hoạt này.

Điều quan trọng nhất, vai vế của họ bỗng chốc lớn thêm một bậc!

Cảm giác này so với lúc làm trưởng bối ở Nhân Giới hoàn toàn khác nhau!
 
Thí Thiên Đao Full
IXL ( Chương 951-975 )


Chương 951: Sở Đại gia

Ngay cả đến Tần Thi và Đổng Ngữ đều có cảm giác rất thoải mái, những người khác lại càng như vậy.

Bởi vì với họ mà nói, Phương Lan là một tu sĩ Linh Giới chính cống.

Một tu sĩ Linh Giới trước mặt Sở Mặc, ngoan ngoãn hành lễ với bọn họ, trong lòng đám nữ nhân đều cảm thấy vô cùng hãnh diện.

- Tiểu muội muội tốt!

Hoa Tiểu Nha chạy tới trước mặt Phương Lan, cười tít mắt chào hỏi.

- Á...

Phương Lan có chút bối rối, mặt đỏ bừng xấu hổ, nhẹ nhàng nói:

- Sư thúc...

- Ai yô, ai yô...

đừng gọi là sư thúc, gọi tỷ tỷ là được rồi.

Chúng ta không phải là sư muội của Sở Mặc, hắn ta là chưởng môn của chúng ta!

Hoa Tiểu Nha cười tít mắt nói, sau đó kéo tay Phương Lan:

-

Sau này chúng ta cứ xưng hô tỷ muội là được rồi!

Phương Lan bất giác cảm thấy hơi ngỡ ngàng, nhìn sang phía Sở Mặc như muốn xin giúp đỡ.

Sở Mặc nhìn Hoa Tiểu Nha, sau đó bất đắc dĩ nói:

- Kêu thế nào cũng được.

- Hì hì, nên như vậy, Sở Đại gia!

Hoa Tiểu Nha giống như một tiểu nha hoàn liền quỳ gối hành lễ với Sở Mặc.

Mọi người không nhịn được phì cười.

Sau khi tới Linh Giới, tính tình của Hoa Tiểu Nha càng cởi mở hơn.

Trong đám nữ nhân thì nàng ta là quái tính nhất.

Thậm chí còn hơn cả người lúc nào cũng hoạt bát như Đổng Ngữ.

Đổng Ngữ cũng không chịu lùi sau, lao tới nói tiếp:

- Nghe nói thiên phú của muội rất tốt, chúng ta thử so tài xem ai tu luyện tới Nguyên Anh trước, thế nào?

- Đừng quậy nữa, Phương Lan vẫn là một đứa trẻ.

Sở Mặc trừng mắt nhìn Đổng Ngữ, trong lòng nghĩ: "nàng ta đã làmột công chúa của đại tộc trên Thiên Giới, là tu sĩ Tiên Trúc Cơ, làm sao lại so được với một tiểu nha đầu của Linh Giới?

Không thấy mất mặt sao?

"

Đổng Ngữ trợn mắt nói:

- Muội đâu có quậy đâu, nói không chừng tốc độ tu luyện của muội còng không nhanh bằng Phương Lan.

Hơn nữa...

Sở Đại gia dường như người cũng chẳng lớn hơn đồ đệ bao nhiều tuổi?

Tần Thi đứng bên chêm ngày câu:

- Nói không chừng còn nhỏ hơn nữa đó.

- Ừm, cũng có điệu bộ kiêu ngạo của một sư phụ đấy chứ, còn ra dáng hơn cả so với ta năm xưa đấy.

Thẩm Ngạo Băng đứng bên lại thêm một đao nữa ngoài dự đoán của mọi người.

Sở Mặc lập tức bĩu môi:

- Sao cả người cũng

Thẩm Ngạo Băng khẽ mỉm cười:

- Ở đây là Linh Giới mà!

Sở Mặc lập tức không biết nói gì, thực ra hắn cũng vui khi thấy cảnhnày.

Chung quy lại vẫn tốt hơn là đôi bên gặp nhau mà đều thấy không vừa mắt.

Sau đó, đám người tập trung lại vây quanh Phương Lan, hỏi han nàng về việc sau khi Sở Mặc và họ tách nhau ra đã trải qua những chuyện gì.

Trước đây mặc dù nghe Sở Mặc kể qua, nhưng Sở Mặc nói không rõ ràng, một số sự tích liên quan tới hắn lại càng khiêm tốn.

Bởi vì Sở Mặc không muốn khoe khoang rằng mình lợi hại như thế nào.

Nhưng đám nữ nhân lại thấy chưa đã, bọn họ còn muốn nghe những sự tích của Sở Mặc từ miệng một người khác.

Lúc này, tỷ muội Lục Thiên Duyệt và Lục Thiên Kỳ cũng nghe được tin tức kéo nhau tới nơi.

Cuối cùng đám nữ nhân cũng gặp được đôi tỷ muội xinh đẹp trong truyền thuế, sau khi giới thiệu về đôi bên, bọn họ không nén được cảm xúc trong lòng, Sở Đại gia lăn lôn ở Linh Giới quả là giỏi hơn họ nhiều!

Bất giác, danh hiệu Sở Đại gia cứ như vậy đã được mọi người công nhận.

Ngoại trừ Hoa Tam Nương, Hạ Phong và Thẩm Ngạo Sương ra, ngay cả Thẩm Ngạo Băng cũng muốn cùng náo nhiệt, cứ mở miệng làkêu Sở Đại gia, gọi tới nỗi Sở Mặc thấy vô cùng bất đắc dĩ, không biết nói gì hơn.

Trong lòng nghĩ dẫu sao Thẩm Ngạo Băng cũng từng là chưởng môn của một đại phái!

Cho dù tới Linh Giới, nhưng tốt xấu gì cũng phải khiêm nhường một chút chứ?

Đáng tiếc là Thẩm Ngạo Băng căn bản không quan tâm những điều này.

Nàng dường như đã thật sự quên mất rằng đó từng là con người mình.

Tính tình nàng ngày càng giống như một thiếu nữ bướng bỉnh, hoặc có lẽ với nàng mà nói đó cũng là chuyện tốt.

Trong đám nữ nhân, duy nhất có Lục Thiên Kỳ trước sau vẫn giữ vẻ trầm mặc.

Sau khi ba chữ Sở Đại gia được đám nữ nhân vô tình gọi ra, nàng liền trầm hẳn xuống.

Chỉ là đôi lúc lén đưa mắt dò xét Sở Mặc, trong ánh mắt ẩn chứa sự nghi hoặc, rất phức tạp.

Thực ra Sở Mặc sớm đã nhận ra sự kỳ lạ của Lục Thiên Kỳ, nhưng lúc này hắn có thể nói gì chứ?

Thật ra việc tới nước này, thân phận của Sở mặc cũng không cần phải giấu giếm như trước kia nữa, hắn hoàn toàn có thể khôi phục lại thân phận vốn có của mình.

Cẩm Tú Thành này ngày nay mặc dù chưa được coi là vững chắc như thép, nhưng có hoả long và Tiếu Vạn Quân, Lý Trung Phương, ba người đó ngồi trấn, cho nên thật sự không phải sợ bất cứ cường địch nào xâm phạm tới.

Chỉ là việc này cần phải có cơ hội, nếu không thì chính là lừa dối.

Lục Thiên Duyệt đương nhiên phát hiện ra sự kỳ lạ của muội muội, trong lòng nàng hiểu rõ hơn bất kỳ ai về điều này.

Cho nên, nhân lúc đám nữ nhân chuẩn bị đi làm cơm, nàng đã lặng lẽ kéo muội muội qua một bên.

- Thiên Kỳ có việc này ta muốn nói với muội.

Lục Thiên Duyệt nhìn muội muội đang trầm ngâm, quyết định nói rõ với muội muội, nếu không rất có khả năng muội muội vừa trở nên rạng rỡ một chút sẽ vì vậy mà bị đả kích.

Bất luận là hồi phục lại lần nữa dáng vẻ trước đây, hay là từ đó mà khép kín chính mình đều không phải điều mà Lục Thiên Duyệt mong nhìn thấy.

Dẫu sao gia tộc Lục gia này, nàng ta vẫn mong rằng muội muội sẽ tiếp tục chống đỡ.

- Phải việc của Thiên Minh ca ca sao?

Lục Thiên Kỳ nhìn muội muội, khoé mặt hơi đỏ lên, nhẹ nhàng nói:

- Chàng không phải Thiên Minh ca ca, chàng là Sở Mặc, đúng không?

- Muội đoán ra rồi?

Lục Thiên Duyệt hơi ngại ngùng nhìn muội muội.

Lục Thiên Kỳ khẽ gật đầu:

- Từ lúc bọn họ kêu chàng là Sở Đại gia, muội đã nghĩ đến rồi.

Lúc đó muội chỉ cảm thấy hơi kỳ lạ, tại sao Thiên Minh ca ca nhiều năm như vậy không trở về, sau khi chúng ta xảy ra việc thì lại xuất hiện.

Thời gian xuất hiện thật trùng hợp!

Chỉ là lúc đó trên người chàng khôngcó chút sơ hở nào, cho nên mặc dù trong lòng có nghi ngờ, nhưng sự hoài nghi đó nhanh chóng biến mất.

Bởi vì chàng lúc nào cũng dốc hết tâm sức giúp đỡ chúng ta, giống như người nhà ta vậy.

-----o0o-----

Chương 952: Vấn đề thân phận

Chương 952: Vấn đề thân phận

Lục Thiên Kỳ dịu dàng nói:

- Cho nên, từ lúc đó trở đi, muội thấy không còn chút nghi ngờ nào, liền coi chàng là Thiên Minh ca ca.

Nhưng thời gian gần đây, muội cảm thấy có gì đó không đúng lắm.

Bởi vì chàng quả thực có chút thần bí.

Hơn nữa xem cái cách chàng bày bố mọi thứ, rõ ràng là khắp cả Cẩm Tú Thành, chứ không đơn thuần là chỉ giúp Lục gia chúng ta.

Tuy nhiên muội vẫn không quá nghi ngờ, đại trượng phu chí tại bốn phương, có dã tâm cũng là chuyện thường.

Nhưng hôm nay muội nghe ba chữ Sở Đạigia thì cuối cùng đã hiểu ra hết.

Kỳ thực, từ trước tới nay đều không có Thiên Minh ca ca nào hết.

Trước tới nay chỉ có một người chính là người đã lừa dối muội tên Sở Mặc

Lục Thiên Duyệt vẻ mặt càng lúng túng hơn, thậm chí có chút chột dạ.

- Cũng là người tên Sở Mặc đã cứu ta, cứu cả nhà họ Lục.

Lục Thiên Kỳ nói tiếp:

- Tỷ sớm đã biết rồi sao?

Không Tỷ không phải sớm đã biết, việc này, ngay từ đầu hai người đã thương lượng với nhau.

Nếu không thì chàng không thể đóng giả giống như vậy, thậm chí còn không chút sơhở.

Lục Thiên Duyệt cười gượng gạo:

- Muội nói không sai, ngay từ đầu tỷ đã biết thân phận của chàng, cũng là tỷ tìm thân phận đó cho chàng.

Lúc đó giấu muội cũng bởi

- Tỷ, muội không trách tỷ.

Lục Thiên Kỳ trầm ngâm nói:

- Muội trong quá khứ dù có bướng bỉnh, nhưng không phải người không biết tốt xấu, không tới mức không phân được ân nhân với kẻ thù.

- Lục Thiên Duyệt nhìn muội muội bình tĩnh tới lạ thường, trong lòng có chút thấp thỏm không yên.

Lúc này, Lục Thiên Kỳ bỗng nở một nụ cười tinh nghịch, nhìn Lục Thiên Duyệt:

- Tuy nhiên tỷ tỷ à, các người lừa muội thật khổ sở!

Lẽ nào muội lại không hiểu chuyện tới vậy sao?

- Không, không phải.

Lục Thiên Duyệt giải thích.

Lục Thiên Kỳ khẽ mỉm cười:

- Tỷ, muội thực sự không trách tỷ, muội chỉ cảm thấy chỉ là cảm thấy có chút là lạ.

Nói xong, Lục Thiên Kỳ mím chặt môi, ngẩng đầu lên nhìn về phía xa, lặng lẽ nói:

- Một người mà trong lòng mình đã căm hận bấy lâu, đột nhiên lại trở thành đại ân nhân cứu vớt cả gia tộc mình Cảm giác này, nói thế nào nhỉ, thực sự là rất kỳ lạ.

Lục Thiên Kỳ nói xong, đưa mắt nhìn tỷ tỷ:

- Phải rồi, chàng không phải là Thiên Minh ca ca, vậy thì Thiên Minh ca ca đâu?

Sắc mặt của Lục Thiên Duyệt hơi thay đổi, khẽ thở dài một tiếng, nàng không trả lời.

Vẻ mặt của Lục Thiên Kỳ cũng dần dần tái nhợt đi, trầm ngâm hồi lâu mới dịu dàng hỏi:

- Chàng đã chết rồi phải không?

Lục Thiên Duyệt khẽ gật đầu:

- Đã lâu rồi.

- Đúng rồi, lẽ ra ngay từ đầu muội đã phải nghĩ tới, hỏi cho ra, điều đó chỉ khiến mình thêm phiền não.

Nếu như Thiên Minh ca ca vẫncòn sống, Sở Mặc giả mạo huynh ấy gây ra động tĩnh lớn như vậy, sao huynh ấy có thể không có phản ứng gì chứ.

Đây quả là tin đáng buồn.

Lục Thiên Kỳ lặng lẽ thở dài:

- Nếu như chàng thật sự là Thiên Minh ca ca thì tốt biết bao.

- Thiên Kỳ, muội không lẽ muội thật sự thích chàng sao?

Lục Thiên Duyệt lo lắng nhìn muội muội.

Lục Thiên Kỳ lắc đầu:

- Thích thì có ích gì chứ?

Tỷ không nhìn thấy những nữ nhân xinh đẹp tuyệt trần vây quanh chàng sao?

- Không, muội nhầm rồi.

Lục Thiên Duyệt nghiêm túc nhìn muội muội, khẽ nói:

- Tỷ có thể cảm nhận được, những nữ nhân đó có lẽ có ý nghĩa với chàng, nhưng trong lòng chàng chứa đựng chắc chắn không phải những người này.

- Hả?

Lục Thiên Kỳ kinh ngạc nhìn tỷ tỷ.

- Đừng nghĩ nữa, tuỳ duyên đi, việc này

Lục Thiên Duyệt tự chế giễu, trong lòng thầm nghĩ: "Muội muội ngốc nghếch, nếu có thể, muội nghĩ rằng tỷ tỷ sẽ không đi tranh giànhsao?

Cho dù tỷ muội hai người chúng ta cùng gả cho chàng, nếu như chàng chịu gật đầu, ta cũng không hề do dự!

Người đàn ông như vậy trời định là sẽ bay lên tận chín tầng mây rồi, có thể bầu bạn bên chàng, đó là hạnh phúc lớn bằng trời!

Đáng tiếc"

Lục Thiên Duyệt nhìn muội muội, dịu dàng nói:

- Biết rồi biết rồi, nhưng còn về thân phận của chàng

- Yên tâm đi tỷ tỷ, muội không ngốc tới vậy.

Trừ phi có một ngày chàng tự mình công khai, nếu không thì chàng sẽ luôn là Thiên Minh ca ca của muội!

Lục Thiên Kỳ cũng rất thông minh, hiểu rõ điều băn khoăn tronglòng tỷ tỷ, nàng liền cười nói.

- Vậy thì tốt!

Lục Thiên Duyệt cuối cùng cũng yên tâm, khuôn mặt nở một nụ cười.

Nhóm người Diệu Nhất Nương mặc dù vừa mới tới phủ thành chủ, nhưng bọn họ trong thời gian ngắn nhất đã thành công hoà nhập vào nơi này.

Cho nên, mặc dù tỷ muội Lục Thiên Duyệt quen thuộc với nơi này hơn, nhưng so đi so lại, bọn họ lại giống như khách vậy.

Còn nhóm người Diệu Nhất Nương lại càng giống chủ nhân hơn.

Sở Mặc nhân lúc mọi người đang chuẩn bị đồ ăn và trò chuyện, đi về sau hậu viện gặp hoả long và hai người Lý Phương Trung, Tiếu Vạn Quân đang cùng nhau bế quan tu luyện sau hậu viện.

Sở Mặc tới gặp hoả long trước.

Con hoả long cao ngạo gặp Sở Mặc cũng rất vui mừng, thậm chí còn biến thành một người trung niên toàn thân phừng phừng ngọn lửa hoả diệm, nói chuyện cùng Sở Mặc một lúc.

Sau khi biết được những người bạn của Sở mặc dây dưa vào Âu Dương gia của Khánh Phong Thành, hoả long chẳng lưu tâm khẽ vungtay lên:

- Chỉ là một đám gà đất chó kiểng mà thôi, căn bản không đáng nhắc tới!

Bọn họ nếu dám tới đây, ta đảm bảo bọn chúng có đi mà không có về!

Sở Mặc liếc nhìn hoả long:

- Ngươi có chắc rằng nếu đối phương dốc hết lực lượng, một đám cao thủ Nguyên Anh Điên Phong đó, ngươi cũng vẫn trấn áp được?

Hoả long ngạo mạn cười khẩy, xéo mắt nhìn Sở Mặc:

- Tiểu tử, đừng kích ta, mặc dù ta ở thế giới này chỉ có thể thi triển được uy lực của Nguyên Anh Điên Phong, nhưng uy áp của ta cũng đủkhiến tất cả bọn chúng muốn động đậy cũng không được rồi!

Một đám tu sĩ kiến con, trước mặt ta, có mấy tên dám làm càn chứ?

Sở Mặc cười, mặc dù hoả long có chút khoác lác, nhưng cũng không phải làm quá.

Ở Linh Giới này, tu sĩ có thể chống chọi lại uy áp của hoả long quả thật chỉ đếm trên đầu ngón tay.

"Có lẽ Huyết Ma Lão Tổ đó được tính là một trong số đó?

".

Sở Mặc thầm nghĩ trong lòng, cảm thấy bản thân tốt hơn hết vẫn nên mau chóng đột phá đến cảnh giới Nguyên Anh.

Như vậy mới có thể nắm bắt được vận mệnh của mình trong tay.

Nếu không thì dựa vào bất cứ ai đều chỉ là nhất thời, không phải là kế sách lâu dài.

Sau đó, Sở Mặc cáo từ hoả long, đi gặp Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung.

Hai cường nhân từng là Nguyên Anh Điên Phong này sau một thời gian hồi phục đã không khác khi xưa là bao!

-----o0o-----

Chương 953: Nỗi buồn của Chu Hồng

Chương 953: Nỗi buồn của Chu Hồng

Nhìn thấy hai thanh niên vẻ mặt hưng phấn trước mặt, Sở Mặc thậm chí không dám tin vào mắt mình.

Hắn nghĩ trong lòng, đây có thật là hai bộ da bọc xương trước đây trong ngục tối không?

Hai người sắp gần đất xa trời đó?

- Tiếu Vạn Quân!

- Lý Phương Trung!

- Xin chào chủ nhân!

Hai người đồng thanh nói, lập tức hành lễ với Sở Mặc.

Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung vừa gặp Sở Mặc, khuôn mặt liền tỏ vẻ cảm kích.

Thời gian này bọn họ thông qua đan dược mà Sở Mặc đưa cho để điều dưỡng, không những thể chất hồi phục như ban đầu, sự tự tin đã từng mất đi cũng trở lại trong con người họ.

Trải qua biết bao đau khổ, tâm trạng của hai người đã có sự chuyển biến đáng kể, họ không còn hứng thú với quyền thế như trước kia nữa.

Sau khi nhãn giới nâng cao hơn, tấm lòng của họ cũng mở rộng ra.

Nhận Sở Mặc làm chủ, trong lòng hai người không có bất kỳ điều gì không vui, ngược lại còn tràn đầy sự cảm kích.

Ân nhân cứu mạnh, táitạo chi ân.

Ân tình này còn lớn hơn trời biển, hai người đều khắc cốt ghi tâm.

Sở Mặc qua bắt chuyện với hai người, sau đó cùng họ nói về thân phận thực sự của hắn, đám người bên mình và cả những xung đột phát sinh với Âu Dương gia ở Khánh Phong Thành.

Dù sao cũng là người một nhà, chung quy lại cũng không giấu được mãi.

Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung không cảm thấy quá hiếu kỳ về thân phận của Sở Mặc, đối với mấy lão già đã sống mấy trăm năm như họ mà nói, việc này cũng chả đáng gì, nhưng họ lại thấy vô cùng vui mừng vì sự chân thành của Sở Mặc.

Bọn họ lập tức khẳng định sẽ bảo vệ những người bên cạnh chủ nhân.

Sau đó, Sở Mặc mời Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung cùng tham gia yến tiệc của phủ thành chủ.

Lúc này trước cửa của phủ thành chủ đã vui như trầy hội.

Những đại lão cao tầng của gia tộc lớn bétin thành chủ quay về đều chen chúc nhau tới.

Vốn chỉ là một yến tiệc nhỏ trong nội bộ, kết quả ngang nhiên trở thành một đại tiệc của nhân vật thượng tầng trong toàn thành!

Vì thế, Lục Thiên Duyệt còn đặc biệt kêu người về gia tộc gọi đầu bếp tốt nhất tới, trực tiếp sắp xếp việc ở phủ thành chủ.

Hoa Tiểu Nha đứng bên Diệu Nhất Nương, nhìn Lục Thiên Duyệt đang chỉ đạo thuộc hạ làm việc, khẽ khàng nói:

- Cô nương này khá lắm!

Vừa nói vừa rướn lông mày đá mắt với Diệu Nhất Nương.

Diệu Nhất Nương tự nhiên cười:

- Phải, khá lắm, ta rất thích!

Hoa Tiểu Nha vẻ mặt hoảng hốt nhìn Diệu Nhất Nương:

- Nhất Nương, tỷ học xấu rồi!

Diệu Nhất Nương lặng lẽ nói:

- Không phải ta học xấu, là do muội động lòng rồi!

- Khà khà khà.

Hoa Tiểu Nha nhìn Diệu Nhất Nương:

- Trò đùa này của tỷ chả buồn cười tí nào.

Muội không thích nữ nhân.

- Ta biết.

Ta cũng đâu nói rằng muội thích nữ nhân đó.

Diệu Nhất Nương khẽ mỉm cười:

- Người mà muội thích là Sở Mặc, không phải sao?

- Thôi đi, hắn cũng không phải bánh trái thơm ngon gì, dựa vào đâu mà mỗi người đều thích hắn?

Muội chỉ luôn coi hắn là huynh đệ!

Hoa Tiểu Nha bĩu môi.

- Ha ha!

Diệu Nhất Nương liếc nhìn nàng, không nói thêm gì nữa.

Sau đó, ở yến tiệc, Sở Mặc lại cổ vũ những gia chủ của các gia tộc lớn nhỏ trong Cẩm Tú Thành có mặt tại đây, đồng thời giới thiệu nhóm người Diệu Nhất Nương cho họ.

- Đây là những người bạn thân thiết quan trọng nhất của ta, hôm nay mọi người hãy làm quen với nhau.

Sau này còn mong các vị chiếu cố nhiều hơn nữa.

Sở Mặc nâng chén rượu, mỉm cười nói.

- Thành chủ khách khí rồi!

Đây đều là việc mà chúng tôi nên làm!

- Người thân của thành chủ cũng là người thân của chúng tôi!

- Sau khi trở về, chúng tôi sẽ lập tức cảnh cáo các đệ tử trong gia tộc

Đây là sau khi nhìn thấy đám mỹ nhân tuyệt sắc Diệu Nhất Nương, một gia chủ lên tiếng.

Đây không phải chuyện đùa, chỉ dựa vào nhan sắc mỹ miều của đám nữ nhân như Diệu Nhất Nương này thôi, nếu không cảnh cáo đệ tử trong gia tộc, nói không chừng thật sự sẽ có người tới trêu chòng các nữ nhân này.

Dám chọc ghẹo nữ nhân của thành chủ, đúng là chán sống rồi!

Phải, trong mắt những người này, những nữ nhân xinh đẹp như hoa đột ngột xuất hiện ở phủ thành chủ này có lẽ đều là nữ nhân của thành chủ.

Nhiều người thậm chí còn ngầm ngưỡng mộ vị "Lục thành chủ" có diễm phúc này, quyết định sau khi trở về cũng phải đi lùng sục mấy mỹ nữ, cho dù chả để làm gì, nhìn thôi cũng sướng mắt rồi!

Một phen tiệc rượu, chủ và khách vui chơi tới bến, đến tận đêm khuya mới tàn cuộc.

Ngày thứ hai, Sở Mặc đem theo quan tài của Kim Minh và Phương Lan cùng rời khỏi Kim gia.

Nếu là người khác, Kim gia chắc chắn không thể mặc kệ cho mang quan tài của Kim Minh đi như vậy, bọn họ sẽ muốn mai táng Kim Minh ở phần mộ của gia tộc Kim gia.

Nhưng người này là Sở Mặc.

Ừ trong mắt họ là Lục Thiên Minh.

Việc đó thì miễn bàn, chứ đừng nói là Phương Lan cũng không hề phản đối.

- Sư phụ, tại sao người không để mai táng Kim Minh ở phẩn mộcủa Kim gia?

Về quyết định này của Sở Mặc, Phương Lan cũng thấy khó hiểu.

Trên đường đi, nàng hỏi nhỏ Sở Mặc.

Bởi vì theo Phương Lan, con người sau khi chết, nhập thổ là an.

Phần mộ của gia tộc họ Kim, phong thuỷ chắc chắn không kém.

Sở Mặc khẽ trả lời:

- Ta muốn tìm một mộ địa tốt hơn cho Kim Minh.

- Sư phụ còn tinh thông cả kiến thức ở phương diện đó nữa sao?

Phương Lan không nén được sự kinh ngạc nhìn Sở Mặc.

Trong mắtnàng không có chút hoài nghi nào, mà càng nhiều là sự ngưỡng mộ.

Người thanh niên tuổi tác có lẽ còn nhỏ hơn nàng một chút này quả là thâm sâu khó lường, dường như không có việc gì có thể làm khó y.

"Đạt giả vi sư" (Người thành đạt thì làm thầy), bốn chữ này được sư phụ diễn dịch vô cùng sâu sắc.

- Hiểu sơ sơ.

Sở Mặc trả lời một câu, sau đó bắt đầu dùng Vọng Khí chi thuật tìm kiếm một phong thuỷ bảo địa có thể mang lại cơ duyên cho Kim Minh.

Hắn không muốn ngay lúc này nói cho Phương Lan biết chân tướng.

Bởinhư vậy sẽ làm rối loạn suy nghĩ của đồ đệ yêu quý của hắn.

Có những việc biết rồi, chẳng thà đừng biết!

Giới tu hành lại càng nên như vậy.

"Nói như rồng leo, làm như mèo mửa" với người thường mà nói đã là đại kỵ, với giới tu hành thì không chỉ là đại kỵ mà là đại kiếp!

Kim gia rất giàu có, cho nên, quan tài của Kim Minh cũng được làm bằng loại gỗ đẳng cấp nhất.

Loại quan tài này mấy vạn năm cũng không mục nát.

Sở Mặc đưa theo Phương Lan bay trong hư không, rất nhanh đã bay ra khỏi mười vạn dặm ngoài Cẩm Tú Thành.

Sở Mặc vận hành Phong Thuỷ thần thông, không ngừng xác định phương vị.

Cuối cùng hắn đưa Phương Lan bay về phương Bắc.

-----o0o-----

Chương 954: Gặp cảnh ngộ (1)

Chương 954: Gặp cảnh ngộ (1)

Lúc bắt đầu, Phương Lan chỉ cảm thấy sư phụ muốn tìm cho Kim Minh một phong thuỷ bảo địa.

Kết quả là liên tục ba ngày liền, hai người không biết đã bay được bao nhiêu dặm.

Vậy mà Sở Mặc vẫn chưa có ý định dừng lại, điều này khiến Phương Lan không thể kìm chế được.

- Sư phụ chúng ta đang?

Phương Lan nhìn Sở Mặc, cau đôi lông mày:

- Người muốn mai táng Kim Minh ở nơi nào?

- Phong thuỷ bảo địa.

Sở Mặc nheo mắt, nhìn về rặng núi trùng điệp trước mắt, nói:

- Sắp tới rồi.

Phương Lan nháy mắt mấy cái, nàng không thể nhìn ra được bất kỳ sự dị thường nào ở dãy núi này.

Nhưng vì tin tưởng sư phụ, nên nàng không truy hỏi tiếp.

Điều này cũng khiến Sở Mặc thở phào nhẹ nhõm, nếu như Phương Lan tiếp tục hỏi, vậy thì nói không chừng hắn sẽ thật sự nói ra chântướng cho nàng biết.

Bởi vì Phương Lan thật sự có quyền được biết việc này.

Chu Hồng thấy dạo gần đây vận khí hắn rất kém, trước đây hắn không dễ gì tìm ra được manh mối về Thanh Hư Môn ở trong một số cuốn điển tịch cổ xưa, sau đó lại mất nhiều năm mới điều tra ra di tích của Thanh Hư Môn ở đâu.

Cuối cùng, khi mà thành công chỉ còn cách hắn một bước chân thôi, thế mà lại gặp phải đám đồ đệ của Huyết Ma Giáo, bị phân mất một ítlợi ích đã khiến trong lòng Chu Hồng không thoải mái, nhưng hắn không dám dây vào mấy lão ma đầu của Huyết Ma Giáo, chỉ đành nghiến răng nghiến lợi nhẫn nhịn.

Nhưng những việc phát sinh phía sau lại khiến cho Chu Hồng hoàn toàn phát điên.

Hắn cùng đám người của Huyết Ma Giáo đều chả được gì!

Bảo vật thật sự bị người ta nhanh chân lấy mất thì đã đành, vậy mà còn để hắn chạy mất tăm mất tích!

Sau khi tàn sát tam đại gia tộc của Cẩm Tú Thành, Chu Hồng cuối cùng chỉ biết được một cái tên Sở Mặc.

Thế là Chu Hồng triển khai truy bắt Sở Mặc, nhưng thời gian dài trôi qua, hắn không thu hoạch được bất cứ điều gì!

Người đó giống như là nhảy ra từ tảng đá vậy, không có bất kỳ manh mối nào trên đời này.

Chu Hồng rầu rĩ vô cùng.

Năm dài tháng rộng tích luỹ lại khiến Chu Hồng cũng hiểu được nhiều kiến thức bên lề.

Thế là trong lúc rầu rĩ, Chu Hồng quyết định tới một thâm sơn hoang vu không người ở, mong là gặp may mắn hơn, xem có thể tìm được những bảo vật được cất giấu trong núi rừng không.

Tới cảnh giới của hắn lúc này, thọ nguyên (tuổi thọ) đã là điều mà người bình thường mong mà không theo kịp.

Nhưng hắn vẫn muốn sống lâu hơn nữa, cảnh giới có thể nâng lên tầng cao mới.

Chu Hồng từng đọc được trong một cuốn cổ tịch giới thiệu về Tiên Giới, hắn vô cùng thèm muốn thế giới hư vô mù mịt ấy.

Chỉ có điều hắn là một tu sĩ tản tu (tu luyện không chuyên, tản mác), nếu muốn tu luyện tới Nguyên Anh Điên Phong, sau này tiến vào Luyện Thần thì cần phải có nguồn tài nguyên vô cùng dồi dào, hắn căn bản không có đủ được.

Những năm nay, hắn dùng cách cướp lại của các tản tu khác, mặc dù cũng tích luỹ được nhiều, nhưng còn lâu mới đủ.

Cho nên, chỉ cần là có cơ hội đạt được các tài nguyên tu luyện, hắn tuyệt đối không bỏ qua.

Trước mắt là một rặng nũi vô tận, điều này khiến Chu Hồng có cảm giác khác lạ, nhưng rốt cuộc là khác chỗ nào thì hắn không chỉ ra được.

Hắn chỉ có thể dựa vào cảnh giới Nguyên Anh để cảm nhận luồng khítrường ở đây có chút đặc thù, khác xa so với sông núi bình thường khác.

Cho nên hắn đã ở đây mười mấy ngày, nhưng cũng chưa có thu hoạch gì.

Đúng lúc Chu Hồng cảm thấy nản lòng thoái chí, chuẩn bỉ rời khỏi đây, hắn nhìn thấy chân trời xa xa, nơi vô cùng xa xăm có hai bóng người đang bay về phía này.

Chu Hồng ngồi trên một tảng đá ở đỉnh núi, nheo mắt nhìn hai bóng người đang lao tới, không kìm được ánh nhìn dò xét đánh giá.

- Xem ra là hai tu sĩ thực lực không kém gì?

Trong mắt Chu Hồng ánh lên tia sáng không tắt, hắn nhìn chăm chăm vào đôi nam nữ.

Lúc này, hắn phát hiện trong tay người đàn ông có vác một chiếc quan tài cực lớn!

- Đó là để làm gì?

Trong lòng Chu Hồng rất tò mò, hắn nhíu mày nhìn.

Sở Mặc đang bay giữa không trung chợt cảm thấy Thương Khung Thần Giám trước ngực nóng lên như muốn cảnh báo gì đó.

Sở Mặc hơi sững người lại, hắn đưa mắt dõi về phía núi xa, nhìn mộthồi, cuối cùng thấy Chu Hồng đang ngồi trên đỉnh núi cao.

Chu Hồng không nhận ra Sở Mặc, Sở Mặc cũng không biết hắn.

Bởi vì hai bên chưa từng giáp mặt nhau.

Sở Mặc từ xa nhìn Chu Hồng, hắn dùng Thương Khung Thần Giám dò xét một lượt.

Trong lòng hơi nao nao, đối phương lại là một tu sĩ trung kỳ của Nguyên Anh!

Nói ra thì chỉ cần không phải là tu sĩ Nguyên Anh Điên Phong, hiện tại Sở Mặc đều dám chiến đấu hết.

Nhưng nếu có thể, Sở Mặc sẽ hết sức né tránh phát sinh xung đột với các tu sĩ trên cảnh giới Nguyên Anh hậu kỳ.

Bởi vì đến cảnh giới này, cách giữ tính mạnh thường rất nhiều.

Trừ phi xảy ra tấn công ngoài ý muốn, nếu không thì đánh nhau không chỉ tốn sức, còn dễ để đối phương chạy mất.

Đánh nhau với kiểu cường nhân này bị thương cũng là việc khó tránh.

Sở Mặc không sợ bị thương, nhưng ở nơi như Linh Giới, bị thương có nghĩa là lực tự vệ giảm sút, rất dễ gặp phải nguy hiểm chứ đừng nói là bên cạnh hắn còn mang theo đồ đệ Phương Lan cảnh giới không cao.

Còn về tu sĩ trung kỳ Nguyên Anh trước mặt, với Sở Mặc mà nói cũng không phải là uy hiếp gì lớn lao.

Hắn vừa mới chém chết một thiên tài huyết mạch của Âu Dương gia cũng là tu sĩ trung kỳ Nguyên Anh!

Điều duy nhất hắn bận tâm chính là Phương Lan!

Nhưng lúc này hắn cần phải đối đầu với tên tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ, bởi nơi mà hắn muốn mai táng Kim Minh chính là ngọn núi ở dưới mông tên tu sĩ đó!

"Chỉ mong là hắn không chủ động gây sự với ta".

Sở Mặc thầm nghĩ, hắn đưa Phương Lan bay qua phía đó.

Lúc này Phương Lan cũng nhìn thấy Chu Hồng trên ngọn núi, tinh thần hơi đổi khác, có chút căng thẳng nhìn Sở Mặc, hạ giọng nói:

- Sư phụ

- Sao vậy?

Sở Mặc hơi nao nao, nhìn Phương Lan:

- Con quen biết người đó?

Phương Lan khẽ ừ một tiếng, cố gắng không nhìn về phía Chu Hồng.

Mặc dù cách đó rất xa, nhưng vẫn truyền âm nói với Sở Mặc:

- Sư phụ, người đó hình như là Chu Hồng!

Phương Lan thực ra không quen biết Chu Hồng, nhưng nàng nghe nhiều người hình dung qua bộ dạng của Chu Hồng.

Lúc ấy khi mà Sở Mặc và Đại Công Kê tiến vào Huyễn Thần Giới, Chu Hồng đại khai sát giới, khiến tam đại gia tộc trọng thương.

Cho nên những người còn sống sót của tam đại gia tộc gần như đều nhớ kỹ tướng mạo tên ác ma, cho dù có đốt ra tro họ cũng vẫn nhận ra.

-----o0o-----

Chương 955: Gặp cảnh ngộ (2)

Chương 955: Gặp cảnh ngộ (2)

- Thật sao?

Con ngươi của Sở Mặc loé lên chớp nhoáng.

- Có lẽ đúng.

Tướng mạo của hắn so với hình dung của mọi ngườigần như là y như đúc.

Phương Lan dù sao cũng chưa tận mắt thấy Chu Hồng, cho nên nàng không dám khẳng định trăm phần trăm.

Trong lòng Sở Mặc cũng đang băn khoăn, nếu người này thực sự là Chu Hồng, vậy thì dù thế nào hắn cũng không thể tha cho đối phương.

Về vụ thảm án do Chu Hồng gây ra, trong lòng Sở Mặc luôn thấy áy náy có lỗi với tam đại gia tộc của Cẩm Tú Thành.

Năm xưa kể từ lúc vụ thảm án phát sinh ở Sở Quốc Vương trên Nhân Giới, Sở Mặc đã thầm nguyện thề trong lòng sẽ bảo vệ thật tốt cho những người xung quanh.

Những người của tam đại gia tộc Cẩm Tú Thành mặc dù không phải thân nhân bằng hữu của Sở Mặc, nhưng lại vì hắn mà chết.

Điều này khiến Sở Mặc luôn thấy day dứt áy náy, hắn từng thề nếu gặp Chu Hồng nhất định sẽ giết chết hắn để báo thù cho những người đã khuất.

Hắn vừa nghĩ trong lòng, chân vừa đi tiếp, hắn đưa Phương Lan bay tới ngọn núi chỗ Chu Hồng đứng.

Chu Hồng bên kia cũng đang tính toán xem lấy cớ gì để ngăn hai người này lại, nhưng hắn lại thấy hai người đó không ngừng bay về phía ngọn núi nơi hắn đứng, trong lòng lập tức thấy mừng rỡ.

- Hai vị đạo hữu, bần đạo là Chu Hồng

Chu Hồng đứng phắt dậy, dò xét Phương Lan và Sở Mặc đang tiến tới càng lúc càng gần, đặc biệt là Phương Lan khiến cho Chu Hồng không khỏi giật mình kinh ngạc!

Quả là một nữ tử có linh tính mà!

Người tu luyện nhìn người sơ với người thường rất khác biệt, bọn họ không chỉ xem tướng mạo đối phương, mà càng coi trọng khí chất trên người đối phương!

Phương Lan vốn khi còn là một cô nương bình thường ở tiểu thị trấn thì khí chất trên người đã không hề kém cạnh gì so với các tiểu thư khuê các trong thành, nếu không cũng không khiến cho công tử có nhãn giới cao như Kim Minh chết mê chết mệt.

Ngày này lại thông qua việc không ngừng tu luyện nên ưu thế trời sinh của một Tiểu Linh thể lại ngày một rõ rệt hơn, cho nên khí chất trên người cũng ngày càng cao quý.

- Tại hạ Vương Chí, đây là bằng hữu của ta, Phương Lan.

Sở Mặc thuận miệng nói ra một cái tên giả, sau đó hành lễ với Chu Hồng:

- Không biết rằng đạo hữu lại ở đây?

Lúc này Chu Hồng đã cảm nhận được luồng khí của tu sĩ Kim Đan trên người Sở Mặc, cũng từ trên người Phương Lan cảm nhận được luồng khí yếu hơn, hắn lập tức cười hả hê, ngay cả việc che giấu cũng không thèm che giấu, tít mắt nói:

- Bần đạo ở đây là để đợi hai vị đó!

- Ồ?

Sở mặc hơi nhíu mày lên liếc nhìn Chu Hồng:

- Ta cùng người không hề quen biết, người đợi chúng ta làm gì?

Nói xong, Sở Mặc đã bay gần tới ngọn núi, hắn đặt quan tài của Kim Minh sáng một bên, sau đó xoay người che chắn cho Phương Lan đứngsau.

Thấy được sự cảnh giác trong mắt Sở Mặc, Chu Hồng chỉ thấy buồn cười, trong mắt hắn hai người này yếu đuối giống như là những con kiến nhỏ, lại còn bày đặt ra vẻ phòng bị, có ích gì chứ?

Chu Hồng cười lạnh nhạt, nhìn Sở Mặc:

- Đạo hữu phải chăng có năng lực tiên đoán?

Không ngờ còn mang sẵn cho mình một cỗ quan tài, khá lắm khá lắm, tránh để phơi thây nơi hoang dã, bần đạo người tốt sẽ làm tới cùng, chút nữa sẽ đưa ngươi vào trong quan tài này, chôn cất trên núi.

Ha ha, nguyên liệu làm cỗ quan tài này không tồi là gỗ cực phẩm làm thành!

- Đạo hữu phải chăng đang nói đùa?

Sắc mặt Sở Mặc dần lạnh te.

- Ai thèm nói đùa với ngươi?

Mau lấy hết những thứ đắt tiền trên người người nộp ra cho đạo gia ta, sau đó đạo gia sẽ cho ngươi thoải mái chút, nếu không thì Ha ha ha.

Chu Hồng nhe nanh cười nham hiểm, áp sát tới gần Sở Mặc.

- Nếu không thì sao?

Không thì người làm gì ta?

Sở Mặc tỏ vẻ giễu cợt nhìn Chu Hồng, trong lòng không khỏi thán phục tên vô lại này, có thể nói ra việc cướp giật trắng trợn mà mặt không đổi sắc, quả là một nhân tài mà.

- Nếu không đạo gia ta không chỉ để ngươi sau khi chết không toàn thây, mà còn khiến người chịu đựng tra tấn dằn vặt mà chết.

Chu Hồng nói xong, nhìn vào Phương Lan đang đứng bên Sở Mặc:

- Còn về tiểu cô nương này, khà khà khà đạo gia đành cố làm khó mà thu nhận về, làm một nha đầu để rửa chân gối đầu gì đó vậy cũng tàm tạm.

- Vô liêm sỉ!

Phương Lan lạnh lùng nhìn Chu Hồng, ánh mắt chứa đầy căm phẫn.

Nàng hận rằng trên đời sao mà nhiều tên vô liêm sỉ như vậy?

Cũng hận bản thân thực lực quá yếu, nếu có một ngày trở nên mạnh mẽ hơn, loại người này gặp một tên, giết một tên!

- Ha ha, tính tình cũng cương liệt đấy, nhưng đạo gia thích làm nhất là những việc như uống rượu mạnh, cưỡi ngựa hoang và "chơi" những ả ương bướng, ha ha ha ha!

Chu Hồng đắc ý cười lớn, hoàn toàn không thèm đếm xỉa tới sát khí trong mắt hai người đứng trước mặt hắn.

Thỏ con giận dữ trong mắt cũng lộ ra sát khí, nhưng suy cho cùng cũng vẫn là một con thỏ, có ích gì cơ chứ?

Chu Hồng dứt lời, trên người bộc phát ra luồng khi thế cảnh giới Nguyên Anh, trực tiếp áp chế Sở Mặc và Phương Lan.

Sắc mặt Phương Lan khẽ thay đổi, hô hấp trở nên dồn dập, luồng khí thế cảnh giới Nguyên Anh căn bản nàng khó mà địch lại nổi.

Lúc này Sở Mặc cũng không nói gì, trực tiếp bước lên một bước đỡ lấy tất cả khí thế bộc phát ra từ người Chu Hồng, sau đó hắn lườm Chu Hồng, thản nhiên nói:

- Ngươi chính là tên Chu Hồng ở di tích của Thanh Hư Môn, Cẩm Tú Thành giết vô số người của tam đại gia tộc?

Chu Hồng lập tức hơi sững sờ, hắn kinh ngạc không phải vì lời người này nói ra, mà là không ngờ người này đủ sức chống lại khí thế của hắn, thế mà mặt còn không biến sắc!

Một tu sĩ Kim Đan mà thôi, sao có thể chứ?

Chu Hồng là người rất cẩn thận, một tản tu ác danh truyền xa, còn có thể sống tự do thoải mái tới vậy, khiến vô số người vừa nghe tên đã sợ mất vía.

Hắn đương nhiên không phải một con gà mờ chưa từng trải quachinh chiến như Âu Dương Bình Phong.

Đôi mắt của Chu Hồng đảo ngang dọc, dò xét qua Sở Mặc, sau đó lạnh lùng hỏi:

- Ngươi là ai?

Sao ngươi lại biết chuyện này?

- Ta chỉ là một người tốt gặp chuyện bất bình.

Sở Mặc điềm tĩnh trả lời.

- Ha ha ha, muốn chết sao!

Chu Hồng đang cười, đột nhiên ra tay với Sở Mặc, một vầng sáng mang theo khí nóng hừng hực bắn thẳng về phía Sở Mặc!

-----o0o-----

Chương 956: Nhân quả báo ứng

Chương 956: Nhân quả báo ứng

Chu Hồng tu luyện thuật pháp hành Hoả.

Nếu không thì hắn cũngkhông tới mức khát khao giọt Chân Hoàng huyết trong di tích Thanh Hư Môn tới vậy.

Giọt Chân Hoàng Huyết không chỉ có thể thay đổi thể chất của hắn, hơn nữa còn có thể nâng cao lực công kích, khiến hắn có thể thay da đổi thịt.

Ánh sáng này dường như trong nháy mắt đã tới trước mặt Sở Mặc, nhiệt độ trong nó vô cùng kinh người, tu sĩ thông thường thấy ánh sáng này cho dù là tu sĩ Nguyên Anh Điên Phong cũng không dám khinh thường!

Sở Mặc vận chuyển Ngũ Hành Đạo đài, khu vực hành Hoả trong Ngũ Hành Đạo đài sáng rực lên.

Nháy mắt đã biến thể chất của Sở Mặcthành hành Hoả trong Ngũ Hành.

Ánh sáng này trực tiếp đánh thẳng vào lồng ngực Sở Mặc!

Tổ Cảnh chi thể, lại thêm thể chất tinh Hoả của Ngũ Hành, đòn này của Chu Hồng với Sở Mặc mà nói căn bản không có tác dụng gì!

Thuật pháp công kích nếu bị phá giải, thậm chí không tạo thành một chút thương tích nào!

Chu Hồng hiển nhiên không ngờ tới kết quả này, lúc đó hắn vô cùng kinh ngạc, muốn bứt ra rút lui.

Nhưng lúc này đã quá muộn!

Bởi vì thanh Thí Thiên trong tay Sở Mặc đã chém tới trước mặt hắn!

Một đao nhanh vun vút như một quầng sáng.

Thật ra trong nháy mắt Chu Hồng ra tay, Sở Mặc cũng đã ra tay rồi!

Chu Hồng khi nhận ra rằng đòn công kích của mình thất bại thì lúc này đòn của Sở Mặc đã đánh tới, không hề đánh hụt.

Trong lúc nguy cấp, Chu Hồng rống lên một tiếng, né tránh chút ít một đao hung hăng vừa chém tới phía đầu hắn.

Răng rắc!

Một đao của Sở Mặc chém trúng ngay vai của Chu Hồng!

Một cánh tay của Chu Hồng rơi xuống cùng lúc với tiếng thét!

Hắn không có Tổ Cảnh chi thể, hoàn toàn không ngăn chắn được đao đó của Sở Mặc.

Máu tươi phun ra ồ ạt từ vai Chu Hồng, hắn thét lên thảm thiết, quay người định tháo chạy.

Đừng nói rằng trước mặt chỉ là một tên tu sĩ Kim Đan, cho dù chỉ là một tu sĩ Trúc Cơ, nhưng trước mắt Chu Hồng chỉ có một suy nghĩ duy nhất trong đầu: "Chạy!

"

Hắn có thể bình yên vô sự sống tới hôm nay, tuyệt đối không phải do may mắn.

Một mặt vì tính cẩn thận, mặt khác vì đầu óc nhạy bén, tốc độ phản ứng nhanh cũng là ưu điểm của hứn.

Dựa vào tính cách đó, trong quá khứ Chu Hồng có thể xem là chưa từng thất bại, rất ít khi chịu thiệt thòi lớn.

Nhưng hắn hôm nay coi như là gặp phải khắc tinh rồi!

Giống như là định mệnh đã an bài, quá khứ đều là hắn chặn đường cướp bóc của các tu sĩ, như mèo vờn chuột trêu đùa đối phương.

Nhưng hôm nay, vai diễn đã được hoán đổi.

Thanh Thí Thiên trong tay Sở Mặc như là có sinh mệnh vậy, chém ngang một nhát nữa

Lưỡi kiếm vô cùng sắc bén và trầm trọng hung hăng chém vào hông Chu Hồng, khiến hắn bị lìa thành hai mảnh.

Chu Hồng chỉ kịp rống lên một tiếng thảm thiết vô cùng, hắn quả thực không dám tin một Nguyên Anh trung kỳ như hắn, trước mắt sắp thành tu sĩ Nguyên Anh cao cấp lại bị thảm bại trong tay một tu sĩ Kim Đan.

Nguyên Anh trong đan điền cũng bị đánh ra theo đòn của thanh Thí Thiên, chém làm đôi, nguồn năng lượng vô biên lại được Thí Thiên hấp thụ.

Nửa thân còn lại của Chu Hồng không lập tức chết ngay, dung nhan của hắn mau chóng già nua, đôi mắt đầy ắp vẻ tuyệt vọng và sợ hãi.

Hắn không hiểu tại sao người thanh niên này lại có chiến lực mạnh như vậy.

- Ngươi Ngươi rốt cuộc là ai?

Chu Hồng còn lại một cánh tay, gắng gượng chống đỡ nửa thân mình, sức sống mãnh liệt của cảnh giới Nguyên Anh và suy nghĩ không cam lòng đang chống đỡ cho hắn, hắn nhìn chằm chằm vào Sở Mặc.

- Chả phải đã nói rồi, ta chỉ là một người tốt thấy chuyện bất bình ra tay hành đạo.

Sở Mặc thản nhiên nhìn Chu Hồng, cười khẩy:

- Vốn muốn an táng Kim Minh ở đây, còn thiếu một ít huyết tế (tế máu), cũng vừa hay một tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ đến tế máu, xem ra cũng không tệ.

- Ngươi

Chu Hồng ức chế, vốn đang khổ sở chống đỡ, lúc này hắn xém chút bị Sở Mặc chọc cho tức chết.

- Chu Hồng, cho dù có không nhớ thù trước, nhưng hôm nay vốn không quen biết mà ngươi lại dám giết ta đoạt bảo, còn muốn làm nhục đồ đệ của ta, chỉ dựa vào nhiêu đó thôi ngươi cũng đáng chết rồi.

Sở Mặc nhìn Chu Hồng:

- Chớ đừng nói vì người không tìm ra ta, liền trút giận lên người tam đại gia tộc của Cẩm Tú Thành, giết hại nhiều người như vậy, suýt chút nữa đã khiến tam đại gia tộc hoàn toàn sụp dổ.

Mối thù này vì ta mà ra, vì ta mà kết thúc.

Ngươi đã tu luyện tới cảnh giới Nguyên Ánh thìnên rõ, trên đời này có nhân thì khắc có quả.

- Hoá ra Người là Sở Mặc

Con ngươi của Chu Hồng trợn to ra, nhìn Sở Mặc với vẻ không thể tin nổi, sau đó hắn chớp chớp mắt, miệng phun máu tươi, khí đứt mà chết.

Phương Lan đứng bên nhìn ngây ra như phỗng.

Nàng đã rất cố gắng nâng cao hình tượng hùng mạnh của sư phụ trong lòng nàng, nhưng hiện giờ mới đột nhiên nhận ra rằng sư phụ còn vượt xa so với những gì nàng tưởng tượng, còn hùng mạnh hơn thế rất nhiều lần!

Sau đó, Sở Mặc cũng không có nhiều thời gian để ý tới Phương Lan, nhân lúc máu tươi của Chu Hồng chưa khô, hắn bắt đầu lấy tay ra ấn chỉ.

Vì thế mà Phương Lan đứng bên rất ngạc nhiên, máu tươi trên đất bắt đầu chầm chậm chảy vào quan tài của Kim Minh một cách rất kỳ quái, giống như là những con bò sát màu đỏ có sinh mạng, trực tiếp thẩm thấu vào!

Nếu như lúc này Phương Lan còn không hiểu được ý nghĩa của việc sư phụ tại sao lại chôn cất Kim Minh tại đây thì nàng quả là đã uổng phí công tu luyện rồi.

Nhưng nàng vẫn không rõ sư phụ làm vậy là có dụngý gì, tuy nhiên Phương Lan tin rằng sư phụ tuyệt đối không làm việc có hại tới Kim Minh.

Mồ hôi chảy ra ướt đẫm trán của Sở Mặc, cứ thế chảy ròng xuống hai bên thái dương, khuôn mặt hắn dần lộ rõ sự mệt mỏi.

Phương Lan đứng bên căng thẳng nhìn, không dám quấy rầy lấy một tiếng, nàng có thể cảm nhận được việc mà sư phụ hiện đang làm vô cùng quan trọng, hơn nữa cho dù là sư phụ ra tay thì đó cũng không phải việc dễ hoàn thành được.

Sau nửa canh giờ, Sở Mặc rốt cuộc cũng hoàn thành tất cả.

Toànthân hắn giống như là mất sức, thở phào một cái, bắt đầu vận hành tâm pháp, tiến hành hồi phục.

Sau đó, Sở Mặc lập tức mang theo quan tài Kim Minh, tìm một chỗ khuất tầm mắt của Phương Lan, đào một cái hố sâu và to rồi chôn quan tài xuống.

Cuối cùng, sau khi đã chôn cất xong, hắn lại tiếp tục bày bố một trận pháp ở đó.

Sau khi Sở Mặc kéo Phương Lan lùi sau vài bước, Phương Lan kinh ngạc phát hiện, nơi này nhìn qua dường như vẫn giống như trước đây.

-----o0o-----

Chương 957: Hỏi thăm ngươi về một người

Chương 957: Hỏi thăm ngươi về một người

- Đây Đây là sao?

Phương Lan ngạc nhiên nhìn Sở Mặc.

Nàng vừa trơ mắt đứng nhìn sư phụ mai táng Kim Minh ở đây, sao vừa chớp mắt tất cả vết tích đều không còn nữa rồi?

Sở Mặc lau mồ hôi trên trán, nói:

- Chỉ là thuật che mắt mà thôi.

Dứt lời, Sở Mặc không nói gì nữa, lập tức dẫn Phương Lan rời khỏi đó.

Trên đường đi, Phương Lan mấy lần do dự muốn hỏi sư phụ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao lại chôn cất Kim Minh ở nơi xa như vậy?

Tại sao còn dùng máu tươi của ác nhân tiến hành huyết tế?

Trong lòng nàng vô cùng căm hận Chu Hồng, nhưng lại không muốn máu của Chu Hồng vấy bẩn lên quan tài của Kim Minh, cho nên trong lòng nàng vô cùng thắc mắc.

Sở Mặc từ đầu tới cuối đều không giải thích gì cả.

Đến cuối cùng Phương Lan chỉ có thể ép mình đè nén những nghi hoặc trong lòng lại, nàng cùng Sở Mặc quay về Cẩm Tú Thành.

Sau khi về thành, Sở Mặc dặn dò phân công mọi người vài việc, sau đó liền bế quan tu luyện.

Cẩm Tú Thành cũng mau chóng trở nên bình lặng cùng với sự bế quan của Sở Mặc.

Tam đại gia tộc và những gia tộc nhỏ, trung bình đều đang cố gắng khôi phục lại nguyên khí.

Bọn họ mỗi bên đều đã nhận được đan dược do thành chủ ban cho.

Một khi sử dụng, đều kinh ngạc nhận ra sự thần kỳ của những đan dược này.

Trong lòng càng thêm ngưỡng mộ và kính trọng Lục thànhchủ.

Nhóm người Diệu Nhất Nương sau một thời gian ngắn tĩnh dưỡng cũng bắt đầu bế quan.

Bọn họ cần phải nhanh chóng đột phá cảnh giới Kim Đan.

Ở thế giới này, muốn nắm giữ vận mệnh của mình, ít nhất cần phải nâng cao cảnh giới của chính mình tới Kim Đan.

Muốn tung hoành ngang dọc một phương, vậy thì ít nhất phải đạt tới cảnh giới Nguyên Anh mới được!

Tỷ muội Lục Thiên Duyệt và Lục Thiên Kỳ cũng đều nhận được mộtsố đan dược của Sở Mặc cho.

Tuy nhiên Lục Thiên Duyệt tạm thời đã rời khỏi Cẩm Tú Thành.

Thời gian trôi qua đã lâu, nàng buộc phải quay về sư môn một chuyến.

Cho dù lúc đầu Lục gia nảy sinhnguy nan, Linh Động Sơn thờ ơ không màng, không có bất kỳ biểu hiện nào.

Lúc đó trong lòng Lục Thiên Duyệt cũng rất không thoải mái, nhưng sau đó nghĩ lại, Linh Động Sơn đích thị không có lý do gì để can dự vào trong việc này.

Dù sao thì Lục gia cũng không phải là gia tộc chư hầu của Linh Động Sơn, sau khi Linh Động Sơn biết được Lục Thiên Duyệt hầu như không có nguy hiểm gì, họ không muốn can dự vào trận chiến với LinhVận Môn, vậy cũng có thể lý giải được.

Suy cho cùng vẫn là sư môn của mình, Lục Thiên Duyệt cảm thấy vẫn phải trở về một chuyến.

Hiện nay nguy cơ của Linh Vận Môn đã hoá giải, nàng cũng muốn trở về để cầu xin sư phụ rời khỏi sư môn.

Lục Thiên Duyệt muốn rời khỏi sư môn rồi!

Trận nguy cơ trước đây, mặc dù nàng đã hiểu được lựa chọn của sư môn, nhưng không có nghĩa nàng không thất vọng.

Lại thêm Cẩm Tú Thành hiện nay đã bắt đầu tự hình thành một hệ thống.

Trong mắt Lục Thiên Duyệt, ở lại Cẩm Tú Thành còn tốt hơn là ở Linh Động Sơn.

Chonên lần này trở về, nàng chuẩn bị từ giã sư phụ!

Lục Thiên Kỳ thì ở lại Lục gia.

Vừa nỗ lực tu luyện, vừa chủ trì việc lớn nhỏ của Lục gia.

Mặc dù Sở Mặc ở đây thì nội bộ Lục gia sẽ không ra mặt phản đối nàng.

Nhưng những việc nàng cần học hỏi suy cho cùng còn rất nhiều.

Phương Lan bắt đầu bế quan tu luyện, nàng lựa chọn ở cùng với nhóm người Diệu Nhất Nương, bọn họ còn đùa giỡn trên nhau xem ai sẽ đạt tới Kim Đan kỳ trước.

Toàn bộ Cẩm Tú Thành dường như bỗng chốc trở nên tĩnh mịch, nhưng bất kỳ ai cũng đều cảm nhận được sức sống mãnh liệt đang sản sinh ra ở Cẩm Tú Thành.

Điểm này thì đến ngay cả những lão bá tánh bình thường trong Cẩm Tú Thành cũng cảm nhận rõ rệt được.

Hơn nửa năm cứ vậy chầm chậm trôi đi.

Tất thảy mọi thứ đều trở nên ngày càng yên tĩnh.

Phủ thành chủ bên này chỉ có Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung thỉnh thoảng từ chỗ bế quan ra ngoài kiểm tra một chút, nếu không có việc gì liền tiếp tục quay về bế quan.

Nhị lão lúc này còn cách Luyện Thần chỉ kém một nửa bước nữa.

Trên người họ thậm chí có thể mơ hồ cảm nhận được luồng khí tức phiêu nhiên như tiên.

Lúc này ở một khu rừng rậm nguyên sơ hoang vu không người sinh sống.

Âu Dương Quang Đại dẫn theo một đám tu sĩ vây quanh một đámtu sĩ vẻ mặt đang hoảng sợ.

- Các người Các người là ai?

Một tu sĩ tuổi trung niên cau mày nhìn đám người bất thình lình xuất hiện, trong lòng vô cùng thấp thỏm không yên.

- Đừng nói nhảm nữa, muốn hỏi các ngươi về một người.

Một tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ vẻ mặt chán ghét nhìn người trung niên, ánh mắt lướt qua những người khác cũng không thèm nhòm lâu.

Chỉ là một đám người mạo hiểm ở tầng chót mà thôi, căn bản không cách nào khiến cho đám đại tu sĩ của Âu Dương gia thấy hứng thú.

Nếukhông vì tìm kiếm đám người đó, bọn họ thậm chí còn hoàn toàn không thèm liếc mắt lấy một cái với những người này.

- Chỉ cần bọn ta biết nhất định sẽ nói ra hết.

Tu sĩ trung niên gật đầu, trong lòng hơi bình tâm lại.

Chỉ cần không giết người cướp của là được rồi, nhóm người mạo hiểm như bọn họ ở bên ngoài, sợ nhất chính là việc này.

- Ừ, Sở Mặc con người này các ngươi đã từng nghe qua chưa?

Tên tu sĩ tự nhiên hỏi.

Trên thực tế, hắn tự biết không có nhiều hy vọng, đã hơn nửa năm rồi.

Bọn họ cũng gặp rất nhiều đoàn mạo hiểm như thế này, nhưng không có bất kỳ ngoại lệ nào, tất cả đều chưa từngnghe thấy.

Ngày nay bọn họ đã cách xa phạm vi thế lực của Khánh Phong Thành.

Theo sự chỉ dẫn trên địa đồ, bọn họ đã gần tới khu vực của Cẩm Tú Thành rồi!

Hiện giờ bọn họ cũng không biết nhóm người khác liệu có tin tức gì về Sở Mặc hay không.

Bọn họ đôi bên không có bất kỳ liên hệ nào.

Xuất hiện ở đây đều là tâm phúc bên cạnh Âu Dương Quang Đại quản gia.

Một nhóm người ngựa khác sẽ không đưa cho họ bất kỳ tin tức có giá trị nào.

Bọn họ cũng vậy!

Người tu sĩ trung niên chính là Liễu Hải năm xưa tức giận mà rời khỏi Linh Vận Môn.

Sau khi rời khỏi Linh Vận Môn, Liễu Hải cũng không dẫn theo đoàn người đến Cẩm Tú Thành ngay, bởi vì y nghe nói Linh Vận Môn vẫn còn để lại một nhóm người tại đó.

Y không dám đến, sợ sẽ xảy ra điều gì ngoài ý muốn.

Rồi, tin tức về việc rủi ro của Linh Vận Môn truyền tới, bao gồm cả nhóm người ở lại Cẩm Tú Thành cũng bị Lục Thiên Minh do Sở Mặc hóa thành giết sạch.

Có thế Liễu Hải mới dám mang theo đội ngũ của mình tiến đến Cẩm Tú Thành.

Điều khiến y cảm thấy bất ngờ chính là y cũng không gặp phải bất cứ phiền hà nào tại đây cả.

Sau đó y mới biết, hóa ra tòa thành này đã xuất hiện thêm một vị thành chủ!

-----o0o-----

Chương 958: Chỉ sợ người có lòng

Chương 958: Chỉ sợ người có lòng

Đây chính là một việc rất hiếm lạ, từ xưa đến nay Cẩm Tú Thành chưa từng có thành chủ bao giờ, đây là lần đầu tiên!

Hơn nữa, lại còn do các đại nhân vật trong thành đồng lòng đề cử ra nữa!

Thời gian lâu dần, việc mà Liễu Hải nắm được ngày càng nhiều, trong lòng lại càng kính nể Lục Thiên Minh sát đất.

Chỉ có điều thân phận y thấp kém, không có cơ hội được tận mắt nhìn thấy phong thái của Lục Thiên Minh.

Đồng thời, Liễu Hải cũng nghe được vài lời đồn đại về Sở Mặc.

Biết rằng đó cũng là một người trẻ tuổi tài cao tuyệt đỉnh, chỉ tiếc là sau khi vào di chỉ Thanh Hư Môn liền không thấy bóng dáng đâu nữa.

Rất nhiều người đều cho rằng có khả năng Sở Mặc đã gặp chuyện không may rồi.

Cho nên, khi đối mặt với đám tu sĩ như hổ như sói kia, nghe được cái tên Sở Mặc từ trong miệng của họ, Liễu Hải liền ngẩn cả ra.

Chỉ là một chút đờ đẫn này lại khiến cho đối phương tìm ra sơ hở.

Khi Liễu Hải muốn nói không biết theo bản năng, một tu sĩ Nguyên Anh trong đội của đối phương, xông vèo qua, tóm lấy cổ áo Liễu Hải,trầm giọng uy hiếp nói:

- Nếu ngươi ăn ngay nói thật, ta sẽ cho ngươi lợi ích khổng lồ, còn nếu ngươi dám nói dối, ta diệt cả đội ngũ của ngươi!

Đám người Phượng Ny bên cạnh Liễu Hải lập tức rút vũ khí ra, vây tu sĩ Nguyên Anh này vào giữa.

Tu sĩ Nguyên Anh này của nhà Âu Dương thấy vậy chỉ cười lạnh một tiếng, khí thế Nguyên Anh bùng nổ, mọi người liền bị áp chế cho quỳ rạp xuống đất không thể động đậy nổi.

- Nói!

Tu sĩ Nguyên Anh của nhà Âu Dương hét lớn một tiếng.

Liễu Hải mấp máy môi, nói một cách đầy khó nhọc:

- Ta... ta từng nghe nói người này ở Cẩm Tú Thành!

- Cẩm Tú Thành?

Sắc mặt Âu Dương Quang Đại ở bên kia khẽ thay đổi, hạ giọng nói:

- Lúc trước liên hệ với người trong gia tộc bằng đá truyền âm, bọn họ đều nói hoàn toàn không có tin tức gì...

Xem ra, bọn họ đang gạt ta rồi!

Một gã thuộc hạ thân tín của Âu Dương Quang Đại gật gật đầu:

- Nếu tên này thực sự xuất hiện ở Cẩm Tú Thành.

Thì hẳn là bọn họ sớm đã nhận được tin tức rồi!

Nhưng phía bên gia tộc lại không cho bất cứ ai hé răng...Ha ha, chủ thượng, hiện giờ chúng ta liền trực tiếp đến Cẩm Tú Thành đi!

Nếu để bọn họ giành trước, nhất định bọn họ sẽ không giết hắn đâu!

Trong mắt của Âu Dương Quang Đại hiện lên vẻ oán độc, thở dài nói:

- Không ngờ, người anh ruột của ta... lại vì lợi ích mà bỏ quên tình cảm tay chân.

- Chủ thượng cũng chớ trách gia chủ, chuyện này... nhất định phảiđứng trên góc độ có lợi cho cả gia tộc mà suy xét.

Nhưng chúng ta thì khác, việc chúng ta phải làm, chính là báo thù cho tiểu thiếu gia!

Gã thuộc hạ này nói xong, đi về phía Liễu Hải, nói với vẻ mặt ôn hòa:

- Ngươi đừng sợ, nói tất cả những chuyện mà ngươi biết ra cho ta nghe, chúng ta sẽ trả công ngươi hậu hĩnh!

Liễu Hải cảnh giác nhìn người này, hạ giọng nói:

- Chúng ta không cần trả công, chỉ cần các ngươi đừng giết chúng ta.

Trong ánh mắt của đám người Phượng Ny đều lộ ra vẻ khuất nhục,đây chính là nỗi khổ của tán tu!

Đối mặt với một đệ tử ngoại môn bình thường của Linh Vận Môn, bọn họ phải nhịn nhục, hiện giờ đối mặt với một đại tu sĩ mạnh mẽ, bọn họ cũng phải nhịn nhục!

- Đang yên đang lành giết các ngươi làm gì?

Giữa chúng ta lại không thù không oán.

Thuộc hạ của Âu Dương Quang Đại cười cười:

- Ta tới từ nhà Âu Dương của Khánh Phong thành, nếu ngày nào đó ngươi đến Khánh Phong thành, cứ nói tên Âu Dương Quang Lượng ra, sẽ không ai dám gây khó dễ cho ngươi.

- Đúng vậy, ngươi cứ yên tâm nói hết những gì ngươi biết ra đi.

Chúng ta sẽ không làm khó ngươi đâu.

Cuối cùng Âu Dương Quang Đại cũng lên tiếng.

Lúc này trái tim vẫn thấp thỏm lo âu của Liễu Hải mới hoàn toàn yên lại.

Đương nhiên y có thể nhìn ra được người trước mắt này mới là thủ lĩnh, nếu thủ lĩnh đã lên tiếng rồi, thì hẳn là sẽ không còn vấn đề gì nữa.

Vì thế, Liễu Hải liền nói hết một lượt những việc mà y biết cho đám người Âu Dương Quang Đại.

Đồng thời nghĩ thầm: Ta với người tên Sở Mặc kia vốn không quen không biết, mà giờ hắn lại mất tích rồi, vậy thì cũng không tính là có lỗi với hắn.

Sau khi Âu Dương Quang Đại nghe xong, cau mày hỏi:

- Đây là chuyện xảy ra khi nào?

Liễu Hải nhíu mày ngẫm nghĩ một chút, nói:

- Đã rất lâu rồi!

Những người đứng bên cạnh Âu Dương Quang Đại đều lộ vẻ thất vọng, lúc này, gã thuộc hạ thân tín bên cạnh Âu Dương Quang Đại lại hỏi:

- Hai năm gần đây, còn có chuyện gì xảy ra trong Cẩm Tú Thành?

Ngươi nói hết ra xem nào.

Liễu Hải ngẫm nghĩ một chút, liền kể hết những chuyện lớn đã xảy ra ở Cẩm Tú Thành trong vòng hai năm qua.

Tên thuộc hạ kia thoáng nhìn qua Âu Dương Quang Đại:

- Chủ thượng... tên Lục Thiên Minh này... hình như hơi kỳ quái.

- Hả?

Âu Dương Quang Đại mặt đầy nghi hoặc:

- Người này thì có thể có liên quan gì đến Sở Mặc?

Gã thuộc hạ trả lời:

- Sau khi Sở Mặc biến mất, liền xuất hiện một Lục Thiên Minh,đao pháp xuất quỷ nhập thần...

Tuổi trẻ tài cao, thực lực siêu quần, hơn nửa năm trước, hắn mang từ bên ngoài về một đám con gái như hoa như ngọc...

Hít!

Tất cả người của Âu Dương gia bên này đều hít sâu một ngụm khí lạnh, giật mình nhìn gã thuộc hạ của Âu Dương Quang Đại.

Đồng thời, trong mắt bọn họ đều lộ ra vẻ hưng phấn.

Nghe thuộc hạ nói vậy, nháy mắt Âu Dương Quang Đại cũng thấy ra điểm bất thường.

Cho nên mới nói, mọi việc trên đời này chỉ sợ nhất là người có lòng.

Người trong Cẩm Tú Thành có thể sẽ không cảm thấy gì, nhưng với người bên ngoài thì rất dễ nhận thấy điều kỳ lạ.

- Dùng đao...

Âu Dương Quang Đại trầm ngâm, nói lẩm bẩm:

- Bên trong những người tu hành của Linh giới, số tu sĩ nổi danh nhờ vào đao pháp cũng không nhiều, đếm tới đếm lui thì chỉ có vài người.

Lục Thiên Minh dùng đao, Sở Mặc cũng dùng đao!

Sở Mặc giết con ta, đón đám đàn bà kia đi, bên cạnh Lục Thiên Minh... cũng lại đột nhiên nhiều ra một bầy phụ nữ.

Nói xong, trong con ngươi của Âu Dương Quang Đại hiện ra ánh sáng lạnh lùng cùng cực, nói:

- Nói sao thì nói, bây giờ nhất định phải đi xem xét tình hình một chút!

- Đúng vậy, chưa biết chừng lúc này nhóm người kia trong gia tộc đã nhận được tin này rồi cũng nên!

Thuộc hạ thân tín của Âu Dương Quang Đại nói:

- Dù sao... không phải chỉ có mỗi chúng ta là người thông minh!

- Được, lập tức xuất phát đi Cẩm Tú Thành!

Âu Dương Quang Đại nói.

- Chủ thượng, những người này?

Trong mắt một tu sĩ Nguyên Anh lóe ra sát khí lạnh như băng, nhìn về phía bọn Liễu Hải.

-----o0o-----

Chương 959: Đánh giá của kẻ địch

Chương 959: Đánh giá của kẻ địch

Âu Dương Quang Đại vung tay lên:

- Cho bọn họ một ít đan dược và tài nguyên, bọn họ là quý nhân của chúng ta đó!

- Chủ thượng... nếu chẳng may để lọt tin tức gì?

Tu sĩ Nguyên Anh này dường như cũng không muốn buông tha cho bọn Liễu Hải.

Đám người Liễu Hải lập tức tụ tập cùng một chỗ, mọi người vẻ mặt căng thẳng, nhìn đám tu sĩ hùng mạnh của nhà Âu Dương này, ánh mắt lộ vẻ sợ hãi.

- Có tin tức gì lọt ra được?

Người chúng ta phải giết là Sở Mặc, chúng ta không phải là một đám đồ tể!

Âu Dương Quang Đại nhíu mày, lạnh lùng thoáng nhìn qua tên tu sĩ Nguyên Anh kia.

- Vâng, chủ thượng, ta sai rồi.

Tu sĩ Nguyên Anh lập tức cúi đầu.

- Tốt rồi, nhanh lên, ta đã sốt ruột muốn gặp người kia lắm rồi.

Nếu như đúng là hắn, ta chắc chắn sẽ không bỏ qua!

Âu Dương Quang Đại nói.

Lúc này, có người của nhà Âu Dương lấy ra một ít đan dược và linh thạch đưa cho bọn Liễu Hải, sau đó vội vàng rời đi cùng với Âu Dương Quang Đại.

- ---------oOo----------

Đợi cho đám người nhà Âu Dương đi khuất, bọn Liễu Hải mới ngồi lả hết xuống đất, thở hổn hển, sau đó ngơ ngác nhìn nhau, đều có cảm giác như vừa may mắn trở về từ cõi chết.

- Trời ạ, vừa rồi làm ta sợ chết đi được, nhóm tu sĩ khủng bố này... rốt cuộc có lai lịch gì?

Khánh Phong Thành... ta còn chưa từng nghe nói đến cơ.

Một gã thành viên trong đoàn mạo hiểm nói với nỗi sợ hãi còn sót lại.

- Đúng vậy, ta cũng chưa từng nghe nói đến nơi tên là KhánhPhong Thành này, lai lịch... của Âu Dương gia là gì?

Quả thực quá đáng sợ rồi!

Cứ như toàn bộ đám người vừa rồi đều là cao thủ sâu không lường được vậy!

Một thành viên khác trong đoàn mạo hiểm nói.

Lúc này, Liễu Hải lấy một viên đá truyền âm từ trong người ra, sắc mặt hết sức khó coi, hơi hơi do dự, rồi nói:

- Lớn chuyện rồi!

Tất cả mọi người đều nhìn về phía Liễu Hải với vẻ nghi hoặc và khó hiểu.

Trên tay của Phượng Ny còn đang cầm đan dược và linh thạch mới rồi được người nhà Âu Dương cho, đối với họ mà nói, đây đều là bảo vật cực phẩm.

Bọn họ thậm chí còn chưa từng được nhìn thấy những loại đan dược này.

Phượng Ny nhìn Liễu Hải, nói:

- Có phải đoàn trưởng sợ sẽ mang lại phiền phức cho Lục thành chủ Cẩm Tú Thành hay không?

Liễu Hải cười khổ nói:

- Không phải sợ, mà là nhất định sẽ!

Nói xong, Liễu Hải thoáng nhìn qua những thứ nằm trên tay Phượng Ny, thở dài nói:

- Chỉ sợ chẳng mấy chốc chúng ta lại phải chuyển đi!

- Vì sao?

Một thành viên trong đoàn nói:

- Chuyện này cũng không liên quan gì đến chúng ta, cho dù Lục thành chủ kia biết, cũng không thể trách tội chúng ta mà!

- Không thể nói như vậy được.

Liễu Hải trầm giọng nói:

- Bọn họ tuy có thể biết tin này từ nơi khác, nhưng hiện nay thì làdo chúng ta tiết lộ ra.

Tuy ta chưa từng quen biết với Lục Thành Chủ kia, nhưng vẫn rất khâm phục con người hắn.

Cho nên, ta nhất định phải cho hắn... biết chuyện này.

- Đoàn trưởng, ngài chờ một chút đã.

Một thành viên lâu năm trong đoàn lên tiếng gọi Liễu Hải:

- Hiện giờ còn chưa biết thành chủ Lục Thiên Minh kia có phải Sở Mặc hay không, giờ nếu đoàn trưởng cảnh báo, nhỡ may... gây hiệu quả ngược thì sao?

- Sao có thể, bất kể có phải hay không, đám người kia mò tới Cẩm Tú Thành cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì, ta nhất định phải báo chobên kia biết trước!

Liễu Hải nhìn mọi người còn đang muốn nói gì, xua tay áo:

- Các ngươi đã quên là ai giúp chúng ta hoàn toàn thoát khỏi sự uy hiếp của Linh Vận Môn rồi hay sao?

Nếu không nhờ có vị Lục thành chủ kia, các ngươi nghĩ rằng giờ này chúng ta còn đang yên ổn được ở Cẩm Tú Thành?

Chỉ e Linh Vận Môn đã sớm tìm đến chúng ta gây sự rồi!

Nói xong, Liễu Hải lập tức mở đá truyền âm ra, thông báo tin tức này cho đồng bạn cắm chốt tại Cẩm Tú Thành, nói bên kia nhanh chóng đi thông báo tin này cho thành chủ.

Sau đó, dặn những người đang ở trong Cẩm Tú Thành này sau khi xong việc, mau chóng rời khỏi, tới nơimà bọn họ đã hẹn trước để chờ.

Làm xong hết thảy, Liễu Hải thở phào nhẹ nhõm một hơi, sau đó cười khổ nói:

- Hoàn cảnh xô đẩy!

Aiz, thật muốn bỏ con đường tu luyện này, cứ vậy mà về quê dưỡng lão.

Những hùng tâm tráng trí trước kia, cứ dần dần bị bao đả kích và suy sụp mài mòn từng chút một.

Trên con đường này, kẻ mà mọi người chú ý đến mãi mãi là những đại nhân vật đứng ở chỗ cao, sẽ chẳng có ai chân chính để ý đến loại tiểunhân vật như Liễu Hải, cũng chẳng có ai quan tâm đến sống chết của bọn họ.

Trên thực tế, thành công trở thành đại nhân vật trước nay đều rất ít, mà tiểu nhân vật như Liễu Hải mới chiếm đa số.

Lúc này, bên trong Cẩm Tú Thành, một gã thuộc hạ của Liễu Hải đang trên đường vội vàng chạy đến phủ thành chủ, y biết đây không phải chuyện nhỏ, nhất định phải nhanh chóng thông báo cho bên phủ thành chủ biết.

Mặc dù thời gian ở lại trong toà thành này cũng chưa lâu, nhưngnhững người trong đoàn mạo hiểm Liễu Hải đã thích nơi này từ tận đáy lòng.

Cuộc sống của bọn họ ở nơi này nếu mang ra so với quãng thời gian trầy trật kiếm miếng cơm ở Linh Vận Môn thì tốt hơn nhiều lắm!

Cho nên, từ sâu trong thâm tâm, bọn họ đều vô cùng kính trọng vị thành chủ Lục Thiên Minh này, đương nhiên không muốn hắn gặp phải nguy cơ gì.

Rất nhanh, người này liền tới cửa phủ thành chủ, sau khi thông báo thân phận của mình thì nhận được câu trả lời là, hiện giờ tất cả ngườitrong phủ thành chủ đều đang bế quan tu luyện, đến một người quản lý cũng không có!

Người thành viên đoàn mạo hiểm này lập tức lộ vẻ thất vọng, lo lắng nói:

- Có một nhóm lớn tu sĩ Nguyên Anh đang đi tới tòa thành này, mục đích là nhằm vào Lục thành chủ.

Ngài nhất định phải lập tức thông báo cho Lục thành chủ mới được!

Người bên này vừa nghe thấy cũng lập tức giật mình hoảng sợ, thất thanh nói:

- Cái gì?

Số lượng lớn tu sĩ Nguyên Anh?

- Đúng vậy, đoàn trưởng của chúng ta vừa mới gặp những người đó, bọn họ hỏi thăm tin tức về Lục thành chủ...

Người này cũng không rõ ràng lắm mọi chuyện đã xảy ra, nên chỉ đành kể qua loa như vậy.

- Được, đa tạ ngươi, về sau nhất định sẽ báo đáp!

Tên canh gác cổng phủ thành chủ sau khi hỏi tên thành viên đoàn mạo hiểm này liền vội vàng rời đi.

Người trong đoàn mạo hiểm cũng chỉ dám báo tên giả, quanh năm suốt tháng tìm kẽ hở sinh tồn trong tầng lớp thấp nhất, sao có thể không biết cách để lại cho mình đường lui.

Cho nên, sau khi xong việc, y liềnlặng lẽ dẫn theo những thành viên khác rời khỏi Cẩm Tú Thành.

Mà lúc này, một nhóm người khác...

đã vào Cẩm Tú Thành và tìm một khách sạn trọ lại!

-----o0o-----

Chương 960: Một đêm trước khi mưa gió tới (1)

Chương 960: Một đêm trước khi mưa gió tới (1)

Đám người kia đúng là một phe khác của nhà Âu Dương!

Nhà trọ mà bọn họ chọn cũng không phải sản nghiệp của bất cứ thế lực nào trong Cẩm Tú Thành, mà là một khách sạn nhỏ do nhà Âu Dương... mở ở đây từ mấy trăm năm trước!

Nhà trọ này rất nhỏ, rất bình thường, sẽ không khiến bất kỳ ai chú ý.

Thương hiệu trăm năm, danh tiếng trong Cẩm Tú Thành cũng rất tốt.

Sẽ không có ai nghĩ đến, một nhà trọ như vậy lại do người... của Khánh Phong Thành mà bọn họ thậm chí chưa từng nghe nói đến cách đây trăm vạn dặm mở ra.

Mười mấy người đều là tu sĩ Nguyên Anh, kém cỏi nhất... cũng là hậu kỳ Nguyên Anh!

Bọn họ biết rõ thực lực hùng mạnh của Sở Mặc, Âu Dương Bình Phong Nguyên Anh trung kỳ còn bị Sở Mặc bổ một đao chém chết, nếu bọn họ đưa người kém một chút tới, chỉ sợ còn chưa đủ cho người ta nhét kẽ răng!

Thực ra gia chủ nhà Âu Dương là Âu Dương Quang Huy đã nhận được tin tức truyền về từ Cẩm Tú Thành rất sớm.

Nếu so với đám người Âu Dương Quang Đại thì còn sớm hơn ba tháng!

Thậm chí, Âu Dương Quang Huy còn có thể chắc chắn rằng Lục Thiên Minh kia chính là Sở Mặc!

Tuy nói bộ dạng của hai người không chút giống nhau, nhưng đám phụ nữ này... lại khiến hắn hoàn toàn bại lộ.

Vậy người của Âu Dương gia ở Cẩm Tú ThànhVì sao phải đợi đến bây giờ mới phái người qua?

Bởi vì Âu Dương Quang Huy vẫn đang cử người âm thầm điều tra đánh giá lực lượng của toàn bộ Cẩm Tú Thành!

Chủ của một tòa thành, cho dù Cẩm Tú Thành nhỏ hơn Khánh Phong Thành rất nhiều, nhưng để làm được đến vị trí này với một toàn thành như vậy... thì cũng đâu thể là loại người đơn giản được.

Không bõ công mấy tháng điều tra, trên bàn của Âu Dương Quang Huy đã chất đống một lượng lớn tư liệu về Sở Mặc và Lục Thiên Minh.

Thậm chí bao gồm một vài chi tiết trong sự kiện Linh Vận Môn cũng được chồng lên trước mặt Âu Dương Quang Huy.

Phong cách làm việc của Âu Dương gia cũng không thuộc dạng qua loa hấp tấp.

Hơn nữa, sự việc còn liên quan đến vận mạng tương lai của toàn bộ Âu Dương gia nữa, vậy thì càng không thể cẩu thả được.

Cho nên, bọn họ chuẩn bị hết thảy vô cùng cẩn thận, cố gắng đạt tới không có một chút sai sót nào!

Mà mọi hành động này đều được hoàn thành âm thầm ngay tại Cẩm Tú Thành, thần không biết quỷ chẳng hay, năng lực hùng mạnh của nhàÂu Dương, cũng được hiển lộ rồi.

Cuối cùng, phía bên nhà Âu Dương cũng đưa ra một đánh giá với chỉnh thể thực lực của Sở Mặc.

- ---------oOo----------

Đánh giá về thế lực của Cẩm Tú Thành:

- Yếu, không chịu nổi một đòn.

- Thế lực thân cận của Sở Mặc có hai tu sĩ Nguyên Anh đỉnh cao đến từ Linh Vận Môn, một người tên là Tiếu Vạn Quân, một người tên là Lý Phương Trung, hai người này từng là thành viên trong Linh Vận tam anh lừng lẫy một thời.

Theo điều tra, năm xưa đột nhiên biến mất là do bị thất bại trong cuộc chiến tranh đoạt chức trưởng môn với Phong Bất Biến, bị nhốt trong nhà ngục của Linh Vận Môn.

Sau đó không biết vì sao lại chấp nhận đi theo Sở Mặc, nay sống trong phủ thành chủ, thường ngày gần như không xuất hiện trong tầm mắt mọi người.

Mức độnguy hiểm của hai người này cực cao, chí ít cần bốn tu sĩ Nguyên Anh đỉnh cao mới giết nổi.

Nhưng cũng có thể chọn cách vây khốn, độ khó sẽ thấp đi rất nhiều.

- Rồng lửa thần bí, qua điều tra, rồng lửa này đã từng là bí mật lớn nhất của Linh Vận Môn.

Là nhân tố mấu chốt giúp Linh Vận Môn trở thành một môn phái lớn.

Không biết vì nguyên nhân gì mà sau này lại đột nhiên xuất hiện giúp Sở Mặc trấn áp Phong Giang Hải, sau khi Phong Giang Hải chết thì liền biến mất.

Hiện tại có nghi vấn cực lớn về việc rồng lửa đang ở ngay cạnh Sở Mặc, đến Giới Linh trong Huyễn Thần Giới cũng ra mặt che chở hắn, cho nên cũng sẽ không kỳ quái nếu có rồng lửa ở lại bên cạnh.

Rồng lửa này cực kỳ nguy hiểm!

Nhất địnhphải đề phòng nó thật cẩn thận.

- Sở Mặc... cũng chính là Lục Thiên Minh, lực chiến Nguyên Anh hậu kỳ, cảnh giới đỉnh cao kỳ Kim Đan, bất cứ lúc nào cũng có thể phá đan thành anh, điểm này nên cẩn thận.

Bởi vì như thế lực chiến của Sở Mặc có thể lên đến đỉnh cao Nguyên Anh!

Đây là kẻ mạnh cực kỳ nguy hiểm, đề nghị lúc ra tay nên dụ hắn rời khỏi Cẩm Tú Thành.

Nếu rồng lửa bên cạnh hắn xuất hiện đề nghị hủy bỏ nhiệm vụ.

Liên hệ với các thế lực lớn khác cao nhất trong Linh giới, ví dụ như Huyết Ma Giáo có thù với Sở Mặc...

đây là phương pháp xử lý bất đắc dĩ.

Cố gắng tránh sử dụng, bằng không chúng ta sẽ mất đi cơ hội tuyệt hảo này!

- Mặt khác, Sở Mặc còn từng sử dụng độ kiếp để đánh tan kẻ địch mạnh hơn hắn, điểm này nhất định phải đề phòng.

Bất cứ lúc nào hắn cũng có thể bước vào Nguyên Anh, và sử dụng độ kiếp đối phó chúng ta.

Thiên kiếp cực kỳ khủng bố thập tử nhất sinh trong mắt các tu sĩ khác, với Sở Mặc...dường như lại chỉ là một loại thủ đoạn phòng thân của hắn.

Bởi vì đã kết thù với Âu Dương gia chúng ta, nên hắn nhất định sẽ có cảnh giác.

Bởi vậy, đề nghị khi giao chiến, phải sắp đặt mai phục.

Dẫn hắn lọt vào ổ mai phục trước, sau đó lấy thủ đoạn sét đánh không kịp bưng tai, khống chế hắn trong thời gian ngắn nhất.

Đừng để hắn có bất cứ cơ hội lật ngược nào!

Từ trên xuống dưới tổng hợp lại chính là sự đánh giá của nhà Âu Dương đối với Sở Mặc.

Chỉ sợ Sở Mặc nếu tự mình đọc được cũng phải toát mồ hôi hột.

Những đánh giá này, quả thực vô cùng khách quan và toàn diện!

Thậm chí còn nâng chiến lực của hắn lên đến độ Nguyên Anh đỉnh cao, sợ rằng ngay bản thân Sở Mặc cũng có chút xấu hổ.

Nhưng điều này đã nói lên thái độ nghiêm túc và cẩn thận trong cung cách làm việc của nhà Âu Dương.

Không phải bọn họ đề cao Sở Mặc, mà chỉ đơn thuần tính toán mọi khả năng có thể xảy ra thôi.

Nói như vậy, cho dù có rơi vào tính huống xấu nhất, bọn họ cũng đã chuẩn bị được sẵn rồi, đếnlúc đó cũng không đến mức bị động mà tay chân luống cuống.

Lúc trước bọn họ phải chịu thiệt lớn từ chỗ Sở Mặc, tổn thất mất một đệ tử quan trọng nhất trong dòng họ, với loại gia tộc như nhà Âu Dương mà nói thì đây cũng đã là đả kích khó có thể chịu đựng được rồi.

Bọn họ quyết không để việc như vậy lặp lại lần thứ hai.

Sau khi đánh giá thực lực tổng hợp của Sở Mặc, phía Âu Dương gia cũng cảm thấy hơi giật mình, vốn bọn họ chỉ cảm thấy Sở Mặc rất khó chơi, giờ thì lại thấy không phải chỉ có mỗi Sở Mặc là khó chơi.

Nhưng càng như vậy càng chứng tỏ, giá trị của Sở Mặc là không thểđo lường!

-----o0o-----

Chương 961: Một đêm trước khi mưa gió tới (2)

Chương 961: Một đêm trước khi mưa gió tới (2)

Một khi có thể bắt sống, vậy thì Âu Dương gia thậm chí có thể trở thành gia tộc hùng mạnh nhất trong Linh giới!

Với mục tiêu như vậy thúc đẩy, toàn bộ gia tộc Âu Dương đều vô cùng hưng phấn.

Lúc này người của họ tiến vào Cẩm Tú Thành tuy không nhiều lắm, chỉ có mười mấy người, nhưng trong mười mấy người này, lại có tới tám gã Nguyên Anh hậu kỳ, ba gã Nguyên Anh đỉnh cao, và một gã cao thủ đã bước nửa bước vào Luyện Thần...!

Vị cao thủ nửa bước tới Luyện Thần này... là một lão tổ của nhà Âu Dương, người hùng mạnh nhất trong cả gia tộc.

Có thể nói là thần thủ hộ của gia tộc cũng không ngoa.

Vị lão tổ này tên là Âu Dương Tác, danh tiếng đã nổi như cồn khoảng hơn một ngàn năm trước.

Lúc ấy, cũng từng là một tuyệt thế thiên tài của nhà Âu Dương.

Âu Dương Tác là một trong số vài người ít ỏi biết được năng lực của Âu Dương Bình Phong sớm nhất, y cực kỳ tức giận vì cái chết của Âu Dương Bình Phong.

Vốn Âu Dương Tác định năm nay độ kiếp phi thăng rời khỏi Linh giới.

Nhưng giờ vì việc này mà y phải dời lại ngày phi thăng của mình, trực tiếp tới Cẩm Tú Thành, thề phải bắt được Sở Mặc trở về.

Lúc này hành động của Âu Dương gia có thể nói là "Sư tử muốn giết thỏ cũng sẽ dùng hết sức", cho tới giờ, mọi việc vẫn nằm trong sự khống chế của bọn họ.

Phía nam thành Cẩm Tú, Lục gia.

Lục Thiên Kỳ có chút đứng ngồi không yên, tỷ tỷ đã rời khỏi được một khoảng thời gian khá lâu rồi, trừ lúc mới trở lại môn phái thì gửi mỗi bức thư về báo bình an ra, thì không có thêm tin tức gì khác nữa.

Mấy lần Lục Thiên Kỳ dùng đá truyền âm nhưng cũng không liên lạc được với tỷ tỷ, phía bên ấy cũng không đáp trả nửa câu.

Điều này khiến trong lòng Lục Thiên Kỳ vô cùng lo lắng, nàng rất muốn tìm Sở Mặc nhờ giúp đỡ, nhưng lại không muốn quấy rầy Sở Mặc.

Bởi nàng biết áp lực mà Sở Mặc đang phải chịu đựng còn lớn hơn nàng rất nhiều!

Theo sự kiện Linh Vận Môn, phía Huyết Ma Giáo dường như cũng yên ắng hơn một cách lạ thường.

Nhưng ai cũng biết, sự trả thù độc ác bất cứ lúc nào cũng có thể tới.

Nếu không nhanh chóng trở nên mạnh mẽ, thì đến lúc phải đối mặt với sự trả thù hung tàn của Huyết Ma giáo, chỉ sợ toàn bộ Cẩm Tú Thành sẽ không còn lấy một sinh linh nào sống sót.

Ngay vừa rồi, Lục Thiên Kỳ lại nhận được một tin tức khiến nàng đứng ngồi không yên!

Làm gia tộc lớn nhất trong toàn bộ Cẩm Tú Thành, năng lực tình báo của Lục gia đương nhiên không phải dạng vừa rồi, khi nãy có một tin tức từ bên kia truyền đến, nói là có mười mấy kẻ mạnh sâu không lường được, đã tiến vào một nhà trọ được mở ra mấy trăm năm nay trong Cẩm Tú Thành.

Tình báo viên của Lục gia cho rằng điều này có chút đáng ngờ, nên liền truyền tin này về.

- Nhà trọ kia là do vài người nơi khác đến, mở từ mấy hơn ba trăm ba mươi năm trước.

Không một ai biết thân phận cũng như lai lịch của họ.

Mấy trăm năm qua đi bọn họ vẫn sống rất khỏe mạnh, hiện giờ người quản lý nhà trọ này là con cái của mấy người kia.

Kỳ lạ ở chỗ, nhìn theo cách ăn mặc thì mười mấy tu sĩ nọ rõ ràng là đến từ nơi khác, nhưng theo chất liệu vải vóc thì lại thuộc dạng rất có tiền.

Lẽ ra bọn họ phải chọn nhà trọ càng xa hoa hơn mới đúng.

Mặc dù nhà trọ kia là thương hiệu trăm năm, nhưng điều kiện cơ sở lại khá bình thường...

Ít nhất thì, một tu sĩ có chút của cải sẽ không lựa chọn ở lại nơi đó.

Nhân viên tình báo của Lục gia cực kỳ có trách nhiệm với công việc, bẩm báo chi tiết mọi điều mà họ quan sát được.

Sau khi Lục Thiên Kỳ biết liền lập tức nghĩ tới Huyết Ma giáo.

Hiện giờ chuyện mà nàng lo lắng nhất chính là sự trả thù của Huyết Ma giáo.

Bởi vì việc đó không chỉ có can hệ tới an nguy của cá nhân Sở Mặc, mà càng liên lụy đến an nguy của toàn bộ sinh linh trong Cẩm Tú Thành!

Quan hệ giữa Sở Mặc và Lục gia đã là cùng vinh cùng họa rồi.

Cho nên không thể để xảy ra bất cứ sơ suất nào.

- Không được, ta phải đi gặp hắn!

Lục Thiên Kỳ nói xong, tiện tay đem mái tóc đã dài thật dài của mình buộc lên, sau đó đứng dậy đi ra ngoài.

Sắc trời bên ngoài rất u ám, trên bầu trời mây đen vần vũ, dường như bất cứ lúc nào trận mưa to tầm tã cũng có thể đổ xuống ——

- ---------oOo----------

Tiếu Vạn Quân cau mày nghe lính gác cổng báo cáo, sau đó hỏi:

- Người kia đâu?

Đã đi rồi sao?

- Đi rồi, nhưng ta đã hỏi được tên họ của y.

Lính gác cổng đáp.

- Tên ư... chắc cũng là tên giả, nếu như đoàn mạo hiểm của y đã chạm mặt với đám người kia, nhất định bọn họ cũng đã moi được tin tức gì từ đoàn mạo hiểm đó rồi.

Bọn họ dám báo lại cho chúng ta đã là chẳng dễ dàng gì, sao còn dám để lại tên thật cho ngươi?

Bây giờ sợ rằng... người của bọn họ cũng đã bỏ đi cả rồi.

Tiếu Vạn Quân mèo già hóa cáo, có chuyện gì mà y chưa từng gặp, chỉ đoán lung tung vài câu mà gần nhưnói chuẩn hầu hết câu chuyện rồi.

Sau đó, Tiếu Vạn Quân cho lính gác lui xuống, rồi gọi Lý Phương Trung từ nơi bế quan ra.

- Lý lão, phiền toái tới rồi!

Tiếu Vạn Quân cau mày:

- Ngươi có biết Âu Dương gia của Khánh Phong Thành không?

Đuôi lông mày của Lý Phương Trung nhướng lên:

- Chính là chỗ mà khi trước chủ nhân đi cứu người sao?

Ừ, ta cũng có biết, nhưng nhà Âu Dương này, hình như... cũng khá mạnh đấy!

- Đâu chỉ là khá mạnh...

Tiếu Vạn Quân cười khổ một cái, sau đó nói:

- Quy mô của Khánh Phong Thành còn lớn hơn Cẩm Tú Thành gấp ba bốn lần!

Mà nhà Âu Dương là gia tộc lớn nhất ở đó!

- Hít...

Lý Phương Trung giật giật khóe môi, sau đó nhìn Tiếu Vạn Quân:

- Ý của ngươi là?

- Ý của ta là, phỏng chừng đối phương đã tìm tới tận cửa rồi!

Tiếu Vạn Quân nhìn Lý Phương Trung:

- Ngươi còn nhớ hơn nửa năm trước khi chủ nhân mang theo các cô gái trở về đã nói gì với chúng ta không?

Bao gồm thân phận thật của hắn, và cả chuyện phát sinh xung đột với nhà Âu Dương của Khánh Phong Thành nữa.

- Ta nhớ...

Lý Phương Trung gật đầu, sau đó nhìn Tiếu Vạn Quân nói:

- Nhưng dù vậy thì cũng đâu cần sợ cái gì?

Đừng quên chúng ta còn có vị kia...

Nói xong liền đánh mắt về phía sân sau.

Tiếu Vạn Quân nói:

- Loại gia tộc như của đối phương cũng không phải con cá săn sắt, bọn họ chờ nửa năm sau mới tìm đến, thì nhất định đã điều tra kỹ càng rồi!

Người khác không biết chuyện chủ nhân của chúng ta chính là Sở Mặc... nhưng chưa chắc bọn họ đã không biết!

-----o0o-----

Chương 962: Phá đan thành anh

Chương 962: Phá đan thành anh

- Nếu là như vậy... thì đúng là phiền toái thật rồi, chưa biết chừng đối phương đã nắm rõ tường tận mọi tin tức về chúng ta.

Lý phương Trung cũng nhíu mày nói:

- Người bọn họ muốn tìm là Sở Mặc, nhưng lại mò tới Cẩm Tú Thành, sau đó... người của đoàn mạo hiểm kia lại tới báo tin nhắc Lục thành chủ phải cẩn thận.

Điều này chứng tỏ... hẳn đối phương đã biếtLục Thiên Minh chính là hóa thân của chủ nhân rồi, sợ là đến việc như bên cạnh chủ nhân có chúng ta lẫn vị kia... bọn họ cũng đã biết tỏng.

- Đúng vậy, ta lo lắng chính là chuyện này, đã biết như vậy mà còn dám tới, chứng tỏ họ đã chuẩn bị kỹ càng rồi!

Tiếu Vạn Quân trầm giọng nói.

- Ta thì lại không cho là như vậy, ta chẳng thể nghĩ ra trên đời này có ai có thể chống lại hỏa... khụ khụ vị tiền bối kia.

Sự sùng bái của Lý Phương Trung với hỏa long cũng chẳng phải là một chút một ít.

Tiếu Vạn Quân thoáng nhìn qua Lý Phương Trung nói:

- Trên thế giới này, uy lực lớn nhất mà tiền bối hỏa long có thể phát ra là đỉnh cao Nguyên Anh, xa hơn chút nữa thì là nửa bước đến Luyện Thần... vũ khí vô địch duy nhất của nó là sự đàn áp t련ơi thở.

Nhưng lão Lý à, ngươi chớ quên trên đời này còn có người không sợ hơi thở chèn ép.

Kỳ thực chủ nhân của chúng ta chính là một ví dụ!

Ngươi dám khẳng định sẽ không có người thứ hai hay sao?

Hoặc là không có cách nào khác để ngăn chặn loại chèn ép này?

Lý Phương Trung vừa nghe, trên mặt để lộ vẻ nghiền ngẫm, lẩm bẩm nói:

- Theo như ngươi nói thì, chuyện này, đúng là rất nguy hiểm.

Nếuđối phương còn bá đạo tới mức biết chủ nhân của chúng ta tới từ...

Lý Phương Trung nói xong, lấy tay chỉ chỉ lên trời:

- ... nơi đó, sau lại... có mưu đồ với chủ nhân.

Vậy thì càng đáng sợ.

- Không được, nhất định phải báo ngay chuyện này cho chủ nhân biết!

Tiếu Vạn Quân trầm giọng nói.

Lý Phương Trung gật gật đầu, sau đó hai người đi thẳng một mạch tới nơi mà Sở Mặc đang bế quan, gọi Sở Mặc tỉnh lại.

Sau khi nhìn thấy Sở Mặc, vẻ mặt của hai người đều vô cùng khiếp sợ, bởi vì chỉ trong thời gian nửa năm ngắn ngủi, bọn họ đã cảm nhận thấy một hơi thở cực kỳ hùng mạnh từ trên người Sở Mặc!

Nguyên Anh!

- Chúc mừng chủ nhân phá đan thành anh!

Tiếu Vạn Quân mặt mày xen lẫn ngạc nhiên và vui sướng nói.

- Chúc mừng chủ nhân bước vào cảnh giới Nguyên Anh!

Lý Phương Trung cũng nói đồng thời.

Sở Mặc cũng là vừa mới vào Nguyên Anh, vẫn còn cần thời gian thích nghi một chút.

Với Sở Mặc, phá đan thành anh cũng chẳng phải vấn đề gì lớn, nhưng hắn vẫn đang chìm đắm trong đạo cơ, mỗi bước đi đều đặt nền móng vô cùng vững chắc, cho nên tốc độ đột phá mới không nhanh như vậy.

Đương nhiên, đây chỉ là cái nhìn của riêng Sở Mặc mà thôi.

Với Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung mà nói, tốc độ đột phá tu vi của Sở Mặc khiến bọn họ vô cùng xấu hổ.

Nếu không phải biết Sở Mặc đến từ bên trên, chỉ sợ đã bị đả kích đến mức mất đi ý chí tu luyện rồi!

Năm đó bọn họ đều được xưng là nhân vật đẳng cấp thiên tài, cũng phải dùng rất nhiều năm mới có thể bước vào cảnh giới Nguyên Anh, mà vị đang đứng trước mặt này... lại còn mới là một tên nhóc hai mươi mấy tuổi, cũng đã phá đan thành anh rồi, đúng là biến thái thật!

Với Sở Mặc mà nói, hắn còn từng gặp tu sĩ kỳ Phi Thăng hai mươi mấy tuổi, do đó, về việc bản thân hai mươi mấy tuổi phá đan thành anh cũng không có mấy cảm giác.

- Sao hai người các ngươi lại tới đây?

Phải chăng đã xảy ra chuyện gì rồi?

Khí huyết khắp người của Sở Mặc khi bước vào Nguyên Anh vôcùng tràn trề, trạng thái toàn thân cùng hoàn toàn khác xa so với lúc trước.

- Chuyện là như vậy...

Tiếu Vạn Quân nói lại từ đầu chí cuối mọi việc.

Sở Mặc lập tức hơi nhíu mày, trên thực tế, dù Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung không tìm tới thì hắn cũng cảm giác được đang có chuyện xảy ra.

Bởi vì ngay sau khi Sở Mặc phá đan thành anh, Thương Khung Thần Giám đã cảnh báo trước cho hắn rồi!

- Ta biết đoàn mạo hiểm kia.

Sở Mặc gật gật đầu, hắn đương nhiên là biết, hắn còn từng có chút qua lại với đoàn mạo hiểm ấy nữa kia!

Khi đoàn mạo hiểm của Liễu Hải vừa mới đặt chân tới Cẩm Tú Thànhhì Sở Mặc đã chú ý tới rồi, cũng từng âm thầm thông báo không ai được gây khó dễ cho bọn họ.

Nếu không, làm sao bọn Liễu Hải có thể bén rễ trong thành Cẩm Tú nhanh đến vậy?

- Làm việc thiện thì được đền đáp mà!

Sở Mặc không khỏi than thở một câu.

Lúc này có người đột nhiên báo lại, Lục Thiên Kỳ xin gặp.

Sở Mặc để người đi mời Lục Thiên Kỳ đến.

Sau khi gặp mặt, Lục Thiên Kỳ không quanh co lòng vòng mà nói thẳng vào vấn đề, có mười mấy tu sĩ sâu không lường được, tiến vào một nhà trọ trăm năm rất bình thường trong thành Cẩm Tú.

Sở Mặc gật gật đầu, hắn hiểu, hẳn là Thương Khung Thần Giám đã cảnh báo cho hắn về đám người kia.

- Xem ra thân phận của ta đã bị đối phương biết được.

Vậy mà họvẫn tới Cẩm Tú Thành, chứng tỏ đã chuẩn bị chu toàn rồi.

Lúc này Sở Mặc trực tiếp gọi hết đám người Diệu Nhất Nương từ nơi bế quan ra.

Thời gian hơn nửa năm, nhìn như không dài, nhưng toàn bộ bọn họ cũng đều đã bước vào kỳ Kim Đan!

Hơi thở Kim Đan rành mạch bao phủ khắp toàn thân suýt chút nữa thì khiến Lục Thiên Kỳ mờ cả mắt, nàng nhìn mọi người với vẻ không thể nào tin nổi, cuối cùng chỉ đành nghéo nghéo khóe miệng, trong lòng âm thầm nói một câu: Biến thái!

Sở Mặc nhìn mọi người, nói một chút tình huống trước mắt, sau đó quay sang phía Diệu Nhất Nương:

- Nói cho ta nghe tình hình cụ thể nhà Âu Dương đi!

Chuyện này lúc trước Sở Mặc chưa từng hỏi, nhưng hắn vẫn tin chắc rằng Diệu Nhất Nương các nàng biết không ít về nhà Âu Dương!

- ---------oOo----------

Đôi mắt sáng như sao của Diệu Nhất Nương khẽ chớp, dựa theo những gì nàng hiểu về Sở Mặc, chỉ thoáng cái thì đã biết là có chuyện, hơn nữa khả năng sự việc này còn không nhỏ.

Lập tức nghiêm túc nói:

- Nhà Âu Dương có căn cơ rất sâu!

Lần ngược gốc gác của bọn họ... thậm chí còn có thể đến tận Thiên giới, đương nhiên có thể chỗ dựa của họ cũng không lớn.

Nhưng điều này không ngăn nổi việc bọn họ trở thành một gia tộc hùng mạnh trong Linh giới.

Lúc trước chúng ta từng tìm hiểu qua lai lịch của nhà Âu Dương.

Cả gia tộc họ hiện giờ có hai tu sĩ nửa bước vào Luyện Thần, tu sĩ Nguyên Anh đỉnh cao chí ít cũng phải có mười bảy mười tám người, Nguyên Anh hậu kỳ hẳn phải có bốn mươi người.

Còn số lượng Nguyên Anh trung kỳ, Nguyên Anhcao cấp cộng lại cũng phải hơn hai trăm!

-----o0o-----

Chương 963: Lật bài

Chương 963: Lật bài

Nghe Diệu Nhất Nương trình bày, mọi người đều cảm thấy một trận khí lãnh lẽo, trong lòng cũng thấp thỏm không yên.

Đây nào phải một gia tộc bình thường, mà rõ ràng là một con quái vật lớn mới đúng!

Một cây cột lớn chân chính đâm sâu vào Linh giới!

Nếu gia tộc như vậy mà nhằm vào ai một cách nghiêm túc... thì có lẽ người này thật sự sẽ không còn đường sống trong Linh giới.

So sánh ra, loại môn phái chiếm cứ nơi này nhiều năm như Linh Vận Môn căn bản cũng không thể chịu nổi một đòn!

Thậm chí người ta còn không cần vận dụng sức mạnh của gia tộc quá nhiều là có thể hoàn toàn đè bẹp Linh Vận Môn rồi!

- Đây chính là sự chênh lệch về sức mạnh giữa gia tộc lớn và nhỏ.

Diệu Nhất Nương nhìn Sở Mặc chăm chú:

- Cho nên lúc đó chúng ta vốn không hề có một chút lòng dạ phản kháng nào, chỉ đành bỏ qua cơ nghiệp đã gây dựng ở thành Khánh Phong mà vật vã chạy trốn.

Hạ Phong cười khổ ở một bên nói:

- Ta còn nhớ rõ năm đó ở nhân giới, có đi ngang qua một trấn nhỏ, thấy một tên ác bá đang ức hiếp một người trong vùng, thực lực của ác bá kia phỏng chừng cũng chỉ có hoàng cấp bốn năm tầng, trong mắt ta chỉ như con kiến.

Nhưng không ngờ cả trấn không một ai dám đứng ra chống đối y, thậm chí còn không dám liếc mắt nhìn y sợ y hiểu lầm.

Sau rồi ác bá đó bị ta dùng một quyền đánh chết, kết quả là bọn lâu la dưới tay y chim muông tan tác hết... một đám lưu manh vô lại.

Những dân chúng bình dân này nhìn ta như thể nhìn một vị thần vậy.

Nếu bàn về chênh lệch, thì Linh Vận Môn ở nơi này trong mắt nhà Âu Dương kia... cũng gần như ta nhìn tên ác bá đó vậy!

Sở Mặc gật gật đầu, than nhẹ một tiếng:

- Đúng vậy, nhà Âu Dương... rất khó đối phó!

Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung tuy cũng đều biết nhà Âu Dương ở Khánh Phong thành, nhưng bọn họ lại không thể nào hiểu cặn kẽ và tỉ mỉ bằng đám người Diệu Nhất Nương, nay nghe xong tim cũng không khỏi đập nhanh dồn dập.

Gia tộc này thật quá kinh khủng!

Nếu bọn họ thực sự nghiêm túc, thì ai có thể là đối thủ của bọn họ đây?

Lúc này Lục Thiên Kỳ ở một bên nhẹ giọng nói:

- Ta từng nghe tỷ tỷ nói, môn phái chân chính đứng ở đỉnh cao trong Linh giới thì số tu sĩ nửa bước Luyện Thần đã có trên trăm, tu sĩ Nguyên Anh đỉnh cao thì lại càng nhiều vô số kể!

Bọn họ mới là chú tể thực sự của toàn cõi Linh giới.

Hơn nữa loại thế lực như vậy đều có con đường riêng để liên lạc với Tiên Giới và Thiên giới.

Bình thường cũng có thể thu được lượng lớn tài nguyên từ Tiên Giới, thậm chí là Thiên giới.

Sở Mặc cùng đám người Tần Thi, Đổng Ngữ và Diệu Nhất Nương liếc mắt nhìn nhau, đều từ vẻ mặt của đối phương mà đọc ra ba chữ Huyễn Thần Giới!

Mỗi hàng rào ngăn cách giữa các thế giới đều rất vững chắc.

Muốn phá vỡ rào cản này gần như chỉ có một thời điểm, đó chính là sau khi đã lĩnh ngộ được toàn bộ thế giới và phi thăng, hàng rào này mới tự mở ra để cho người đi qua.

Bởi nếu người như vậy mà cứ để lại ở thế giới này, sẽ khiến các luật trời đều bị phá vỡ.

Cho nên khi phi thăng, thực ra là người phi thăng đang bị các quy tắc và sức mạnh của thế giới này bài xích ép phải rời đi... hoặc là tiễn đi.

Chứ không phải là do bản thân đã mạnh đến mức phá vỡ được hàng rào mà vượt qua.

Người như vậy tuy không phải là không có, nhưng lại cực kỳ hiếm gặp!

Đại đa số người phi thăng đều là khi đã lĩnh ngộ đến một trình độ nhất định nào đó, liền bị quy tắc ở thế giới đó đào thải, tiến đến một tầng cao hơn.

Về phần thiên kiếp, đó chính là cái giá phải trả nếu muốn tiến lê một tầng mới!

Bên này muốn đuổi người, nhưng bên kia... chưa chắc đã nhận một cách cam tâm tình nguyện!

Nhất định phải kiểm tra mới được.

Mà bài kiểm tra chính là thiên kiếp!

Cho nên con đường để lấy được tài nguyên trực tiếp từ Tiên Giới hoặc Thiên giới trong miệng Lục Thiên Kỳ, dường như có rất ít khả năng là theo cách thông thường, chỉ có nơi kì dị nối thông bốn giới Thiên, Tiên, Linh, Nhân như Huyễn Thần Giới... mới có năng lực này.

Ánh sáng lóe lên trong con ngươi Sở Mặc, bởi vì mong muốn của hắn chính là biến Phiêu Diêu Cung trở thành một môn phái lớn như vậy!

Vậy thì sau khi giải quyết được khó khăn này, không sớm thì muộn hắn... cũng phải phát sinh xung đột kịch liệt với các môn phái gốc trong Linh giới này!

Bất cứ một thế lực mới nổi nào muốn đứng vững, đều không phải là một việc dễ dàng.

Không muốn chiến đấu đổ máu, không muốn hy sinh, mà chỉ đòi được phát triển trong hòa bình, đó là nằm mơ!

- Mọi người cũng không cần phải nổi giận, bọn họ muốn tấn công chúng ta cũng không phải việc dễ dàng như vậy...

Sở Mặc ngẫm nghĩ một chút, sau đó nói:

- Lần này rất có khả năng mục tiêu của bọn họ là ta, Tần Thi và Đổng Ngữ.

Mọi người đều hơi ngẩn ra, theo bọn họ, quân nhà Âu Dương chia làm hai ngả, tung ra lực lượng hùng mạnh như vậy thì mục đích nhắmtới phải là tất cả mọi người mới đúng.

Lúc này, Thẩm Tinh Tuyết ở một bên nhẹ giọng nói:

- Có khả năng bọn họ đã biết bí mật của Huyễn Thần Giới.

Huyễn Thần Giới!

Trong lòng ba người không biết chuyện là Tiếu Vạn Quân, Lý Phương Trung cùng Lục Thiên Kỳ đều chấn động mạnh!

Bọn họ cũng không phải tu sĩ bình thường, nên đương nhiên là đã từng được nghe nói đến nơi thần bí này.

Nhất là Lục Thiên Kỳ, tronglòng vô cùng rung động nhưng đồng thời lại cảm nhận được một trận mất mát.

Nàng dường như đã hiểu được vì sao Sở Mặc lại mạnh mẽ như vậy, hóa ra hắn có thể ra vào một thế giới kỳ diệu như vậy!

Cùng với mất mát, Lục Thiên Kỳ cũng không nhịn được có chút tự ti.

Bản thân chẳng qua là một thiếu nữ tầm thường trong Linh giới, chênh lệch với người ta... quả thực quá lớn!

Không cần để ý đến vấn đề khác, chỉ nhìn đám người Diệu Nhất Nương là biết, họ mới đến đây được bao lâu chứ... vậy mà đều tiến vào kỳ Kim Đan cả rồi!

Khiến cho Lục Thiên Kỳ càng khó chấp nhận hơn đó chính là Phương Lan.

Phương Lan đã từng là người ra sao Lục Thiên Kỳ cũng là người rõ ràng nhất.

Cách đây chưa bao lâu, Phương Lan chỉ là một cô gái trên trấn nhỏ, so với nàng thì nàng là công chúa, mà Phương Lan... thì chỉ là nha hoàn!

Nhưng hiện tại, cảnh giới của nàng vẫn dừng tại Trúc Cơ như cũ, mà Phương Lan... cũng đã bước tới con đường Kim Đan!

Chẳng lẽ nói, trở thành đồ đệ của hắn... là có thể thay đổi vận mệnh ư?

Giờ khắc này thậm chí trong lòng Lục Thiên Kỳ còn nảy sinh ra một suy nghĩ: Hay là ta cũng bái hắn làm thầy?

-----o0o-----

Chương 964: Biện pháp đối phó

Chương 964: Biện pháp đối phó

Sở Mặc gật gật đầu, ngoại trừ Lục Thiên Kỳ, những người đang có mặt ở trong phòng đều xem như thành viên chân chính trong tổ chức của hắn.

Cho nên hắn cũng không định cứ mãi giấu diếm mọi bí mật của mình, đem vài điều để lộ ra một cách thích hợp, cũng khiến mọi người vững tin hơn.

Về phần Lục Thiên Kỳ, Sở Mặc tin tưởng cô nàng từng giả nam nàysẽ không bán đứng hắn.

Cho dù có như vậy thật... thì cũng chẳng có gì to tát!

Chuyện tới nước này, cũng thực sự tới lúc hắn lật lên vài lá bài tẩy rồi.

Nhiều thuật chí tôn như vậy, không phải đều học toi công.

- ---------oOo----------

- Tiền bối hỏa long, ngài có đối phó được với tu sĩ nửa bước tới kỳ Luyện Thần không?

Sở Mặc nhìn hỏa long, nói thẳng vào vấn đề:

- Hiện giờ có kẻ địch mạnh tìm tới cửa, bọn họ đang chia làm hai ngả, một nhóm đã tiến đến bên trong thành Cẩm Tú rồi.

Hỏa long hơi hơi nhíu mày, không trả lời Sở Mặc, sau đó nhắm hai mắt lại, đưa một luồng ý thức truyền ra ngoài, sau đó nó mở mắt ra, trong ánh nhìn nhiều thêm một tia sáng bén ngót, lạnh lùng nói:

- Một bọn trộm gà bắt chó, dám đến giễu võ giương oai trên địa bàn của ta!

- Tiền bối hỏa long có cách đối phó sao?

Sở Mặc nhìn hỏa long hỏi.

- Không có.

Hỏa long đáp với vẻ mặt dứt khoát.

- ...

Sở Mặc mặt xám ngoét nhìn hỏa long:

- Ngài đang trêu ta đấy à?

Hỏa long nói với vẻ mặt thành thực:

- Ta bị phong ấn bên trong chén rượu này, thực lực vốn dĩ pháthuy ra được cũng rất có hạn độ, lúc trước ta nói với ngươi rồi, sức mạnh chân chính của ta có thể thi triển ở thế giới này chỉ đến đỉnh cao Nguyên Anh.

Long uy của ta đích xác có thể trấn áp mọi người, nhưng nếu có kẻ không sợ long uy... tỉ dụ như loại quái thai giống ngươi ấy.

Sở Mặc trợn trắng mắt.

Hỏa long nói tiếp:

- Loài người vốn vừa đê tiện lại vừa gian xảo, họ đã nghiên cứu ra được vài loại pháp khí có thể chuyên dùng để kháng cự các loại uy áp.

Nếu có loại này, ta cũng chỉ dám cam đoan không để bọn họ bước vào phủ thành chủ này nửa bước.

- Không phải sớm nói là cả tòa thành rồi sao?

- Nhưng bọn họ đã có người vào được thành rồi.

Đương nhiên, nếu trong tay bọn họ không có pháp khí để khắc chế uy áp, như vậy thì ta còn có tự tin trấn áp bọn họ ở trong này.

Hỏa long nói với vẻ mặt nắm chắc:

- Nếu bọn họ không có pháp khí khắc chế được uy áp của ta, ta thậm chí còn có thể khiến bọn họ trực tiếp hóa đạo.

Sở Mặc gật gật đầu:

- Được, vậy ngươi liền phụ trách bảo vệ phủ thành chủ cho ta!

Tiếp theo, Sở Mặc liền gọi Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung vào dặn dò:

- Hai người các ngươi cố thủ tại đây, chỗ này của ta có vài món pháp khí Tiên Giới, đều chỉ cần dùng tiên linh là điều khiển được.

Ít nhất có thể đảm bảo an toàn trong vài ngày, cộng thêm sự hỗ trợ của tiền bối hỏa long.

Chắc chắn những người đó không thể tấn công vào phủ thành chủ được.

Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung vô cùng kích động nhận mấy món pháp khí này, trong mắt đều để lộ vẻ cực kỳ rung động.

Tiếu Vạn Quân lẩm bẩm nói:

- Đây là tiên khí đấy!

- Khi trước chỉ được nghe nói đến, đây là lần đầu tiên ta được thấy!

Lý Phương Trung sung sướng vuốt ve mấy món pháp khi trong tay, yêu thích không nỡ rời.

- Được rồi, mấy món pháp khí này về sau đều cho các ngươi hết.

Kể cả trong Tiên Giới thì cấp bậc của chúng cũng không thấp đâu.

Sở Mặc nói.

- Tạ ơn chủ nhân!

Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung đồng thời khom người hành lễ.

Hỏa long nhìn mấy món pháp khí này, nhàn nhạt nói:

- Có số pháp khí này, tỷ lệ thủ vững phủ thành chủ lại lớn thêm đôi phần!

Sở Mặc gật gật đầu, rồi rời khỏi sân sau, trở lại trong phòng nhìn mọi người nói:

- Mấy ngày tới đây các ngươi tạm thời đợi ở một chỗ, nếu...

Ta nói là nếu, lần này ta đi ra ngoài mà vài ngày sau vẫn chưa về.

Sau đó đối phương càng thêm ra sức tấn công phủ thành chủ, thì... các ngươi hãy tiến vào Huyễn Thần Giới mà trốn đi.

- Ngươi, ngươi muốn đi ra ngoài?

Diệu Nhất Nương nhíu đôi mi thanh tú nhìn Sở Mặc:

- Có thể quá nguy hiểm hay không?

Sở Mặc hơi hơi lắc đầu:

- Cùng lắm thì ta cũng trốn vào Huyễn Thần Giới, yên tâm đi, những người đó còn không biết, bọn họ vẫn đang cho rằng khi chúng ta tiến vào Huyễn Thần Giới thì thân thể chúng ta còn lưu lại bên ngoài.

Nhưng hiện giờ nếu chúng ta vào Huyễn Thần Giới thì cả thân thể cũng tiến vào theo mà không để lại bất cứ dấu vết nào.

Chỉ có điều nếu làm như vậy thì mọi căn cơ của chúng ta ở Linh giới... chẳng khác nào bị hủy diệt hoàn toàn.

Đây là bước cuối cùng, nếu không phải vạn bất đắcdĩ thì chớ sử dụng, bởi vì rời đi, chẳng khác gì từ bỏ.

Sở Mặc nói xong, nhìn Lục Thiên Kỳ ở một bên, mỉm cười nói:

- Đợi lát nữa ngươi có thể rời khỏi phủ thành chủ, tin chắc những người đó cũng sẽ không gây khó dễ với các ngươi.

Nếu có hỏi các ngươi cái gì, thì cứ đem mọi việc ngươi biết nói ra.

- Ta sẽ không bán đứng ngươi!

Sắc mặt của Lục Thiên Kỳ đỏ lên, giận dữ nhìn Sở Mặc:

- Ngươi coi Lục Thiên Kỳ ta là hạng người nào?

Vừa rồi khi Sở Mặc sắp xếp mọi chuyện, Lục Thiên Kỳ có cảm giácvô cùng khó chịu, dường như trong phòng này ngoại trừ nàng ra mọi người đều là người thân cận của Sở Mặc, chỉ có nàng là người ngoài.

Lúc này lại nghe Sở Mặc nói như vậy, lửa giận trong lòng Lục Thiên Kỳ lập tức không kiềm chế nổi rồi.

- Thiên Kỳ cô nương, ta nghĩ ngươi hiểu lầm rồi.

Sở Mặc không để bụng chuyện Lục Thiên Kỳ nổi giận, kiên nhẫn giải thích:

- Loại gia tộc như họ Âu Dương có thể có căn cơ sâu như vậy, tuyệt không phải tự dưng mà được.

Không hề dễ đối phó.

Nhưng cũng như vậy, bọn họ phải có nguyên tắc và giới hạn của mình.

Nếu thật sựđến bước đường kia, ngươi ăn ngay nói thật cũng chẳng sao, thậm chí có thể cho bọn y biết rằng chính ta để ngươi nói như vậy, nếu chúng dám động đến một ai trong số các ngươi, tương lai ta sẽ khiến Âu Dương gia không thể sống yên!

Bất cứ con cháu nào của Âu Dương gia cũng phải chịu đả kích mang tính hủy diệt!

Lục Thiên Kỳ nghẹn họng trân trân nhìn Sở Mặc, trong mắt tràn đầy vẻ không dám tin.

Sở Mặc cười cười, chỉ Tần Thi và Đổng Ngữ đang đứng bên:

- Hai nàng là công chúa trong hai gia tộc lớn trên Thiên giới!

Âu Dương gia biết chuyện này, cho nên bây giờ, nếu chúng ta thực sự đánhkhông lại mà rời đi Linh giới vào Huyễn Thần Giới, thì nhà Âu Dương tuyệt đối cũng không dám có hành động gì sau đó.

Trừ khi bọn họ có thể lấy khí thế sấm sét trấn áp tất cả chúng ta.

-----o0o-----

Chương 965: Bỡn cợt

Chương 965: Bỡn cợt

Tần Thi thản nhiên nói:

- Đúng thế, bọn họ có kế sách của bọn họ, chúng ta cũng có thủ đoạn của chúng ta.

Coi trọng kẻ thù không phải là vì sợ bọn họ, căn bản mà nói, chúng ta đã đứng ở thế thất bại rồi.

Đổng Ngữ nhìn Sở Mặc, bỗng nhiên nói:

- Cây sáo ngọc kia...Sở Mặc gật gật đầu:

- Vừa đúng dịp đối phó những người này.

Tần Thi ngẩn ra nhìn Đổng Ngữ:

- Ngươi thế nhưng lại đưa cây sáo ngọc đó cho Sở đại gia?

Mặt Đổng Ngữ hơi đỏ lên, nhưng vẫn im lặng.

Tần Thi cũng không nói tiếp điều gì, chỉ nhìn Đổng Ngữ một cách đầy ẩn ý, sau đó cười nói:

- Có món pháp khí đó, chỉ sợ phen này... người của Âu Dương gia phải chịu một thiệt thòi lớn rồi!

Đổng Ngữ thản nhiên nói:

- Vốn dĩ chúng ta phải vô địch như vậy ở Linh giới mới đúng!

Chỉ hận rằng hiện giờ cảnh giới của chúng ta chỉ có Kim Đan, ở cảnh giới này có thể khống chế quá ít pháp khí.

Đợi chúng ta tiến vào Nguyên Anh, hừ!

Trên người cô thiếu nữ hoạt bát đáng yêu này chợt bùng phát lên một hơi thở kinh người.

Lúc này mọi người dường như mới cảm nhận được khí thế của một công chúa thuộc gia tộc lớn trên Thiên giới phát ra từ người nàng!

Tần Thi cũng gật gật đầu nói:

- Cố gắng vượt qua cửa ải này, nhanh chóng đột phá Nguyên Anh!

Nói xong, nhìn về phía Sở Mặc:

- Lần này vất vả cho ngươi rồi!

Sở Mặc gật gật đầu:

- Là việc mà ta nên làm!

Sở Mặc nói xong, trực tiếp nghiêng mình rời đi:

- Ta đi đây, các ngươi chú ý an toàn, đừng ra khỏi thành!

Lúc này, bầu không khí trong phòng mới trở nên nhẹ nhàng hơn đôi chút.

Điều này khiến cho đám người Diệu Nhất Nương, Hoàng Họa, Thẩm Tinh Tuyết đều cảm thấy khó thích ứng, không khí vốn chẳng phải khá căng thẳng hay sao?

Sao đột nhiên lại trở nên dễ thở như vậy chứ?

Nhìn bộ dáng của Sở Mặc, Tần Thi và Đổng Ngữ thì dường như cũng chẳng mấy bận tâm đến Âu Dương gia đang khí thế rào rạt kia?

Thế vì sao trước đó lại phải sốt ruột như vậy?

- ---------oOo----------

Tần Thi dường như nhận ra điều mà mọi người đang thắc mắc, hạ giọng nói:

- Hắn căng thẳng đó là vì lo cho sự an toàn của mấy người chúng ta!

Đổng Ngữ gật gật đầu:

- Không thể chiến đấu ở đây... kẻo tòa thành này nổ tung mất!

Đổng Ngữ nói xong, liếc mắt nhìn Lục Thiên Kỳ đang đứng một bên:

- Thực ra, hắn lo nhất là đám người các ngươi đó.

- Hả?

Lục Thiên Kỳ ngẩn ra.

- Bởi vì các ngươi không thể tiến vào Huyễn Thần Giới.

Đổng Ngữ nhìn Lục Thiên Kỳ:

- Hắn thật sự coi các ngươi là bạn rồi.

- Hắn là người tốt.

Tần Thi nói.

- Là bạn bè?

Người tốt sao?

Trong lòng Lục Thiên Kỳ trào lên một cảm xúc lạ lẫm, sau đó mặthơi đỏ lên, nhẹ giọng nói:

- Vậy, ta đi trước, ta còn phải về gia tộc chuẩn bị kỹ càng một chút!

Nói xong bèn chạy như trốn.

Diệu Nhất Nương than nhẹ một tiếng:

- Lại thêm người nữa!

- Thiêu thân lao đầu vào lửa...

Thẩm Tinh Tuyết ngoéo ngoéo khóe môi, nhẹ giọng nói thầm một câu.

- Ha ha, qua một thời gian nữa sẽ tự hiểu.

Hoa Tiểu Nha ở một bên cười khẽ nói:

- Thích chứ không phải yêu, có trách thì trách hắn quá ưu tú!

Đúng vậy, người con trai tuấn tú khôi ngô, phẩm chất đạo đức tốt, lại vô cùng xuất sắc có tài như vậy, dễ khiến người khác thích là điều rất bình thường.

- Đều tỉnh lại hết đi, người ta đã có chủ từ lâu rồi.

Hoàng Họa ở một bên lẩm bẩm.

Làm cho Phương Lan bật cười khúc khích, sau đó lại cảm thấy hơithất lễ, vội vàng ngưng cười, quay mặt về một bên.

Nhưng trong lòng thì nghĩ, mấy tỷ tỷ này thật là thú vị, rõ ràng cả đám đều cực kỳ thích sư phụ, nhưng lại còn rất mạnh miệng.

Trên mặt của Tần Thi và Đổng Ngữ lại đều lộ vẻ đăm chiêu.

......

Sau khi Sở Mặc rời khỏi phủ thành chủ liền trực tiếp ra khỏi thành.

Lúc này, người của Âu Dương gia vẫn đang âm thầm theo dõi phủ thành chủ liền nhanh chóng truyền tin trở về.

Nhất thời, trong khách sạn nhỏ kia, tất cả tu sĩ nhà Âu Dương đều không nhịn được mà trở nên kích động.

Sau đó, nhìn về tu sĩ nửa bước Luyện Thần là Âu Dương Tác, chờ đợi y ra lệnh.

- Chẳng lẽ hắn đã phát hiện ra gì rồi?

Âu Dương Tác khẽ cau mày.

- Không thể nào chứ?

Lão tổ tông, chúng ta đã tới đây nhiều ngày như vậy rồi, nếu hắn phát hiện thì nên phát hiện từ lâu rồi.

Nhưng tới giờ phía bên kia vẫn không có chút động tĩnh nào.

Một gã tu sĩ Nguyên Anh nói.

- Ta cũng cho rằng không phải hắn đã phát hiện ra điều gì, hẳn là hắn có chuyện cần ra khỏi thành, nếu thật sự hắn ra khỏi thành.

Thì đây chính là cơ hội tốt nhất của chúng ta!

Chỉ cần trấn áp được Sở Mặc, những kẻ còn lại sẽ không cần phải lo nữa.

Tu sĩ Nguyên Anh đỉnh cao kia nói.

- Vậy thì, cứ âm thầm quan sát hướng đi của hắn trước đã, nếu thật sự hắn ra thành... nhắm chuẩn phương hướng, lập tức phái người bố trí đi!

Âu Dương Tác trầm giọng nói:

- Lần hành động này có quan hệ tới sự hưng suy của cả gia tộc ta trong tương lai!

Nhất định phải thành công!

- Tuân mệnh!

Mọi người đồng thanh kêu lên, trong mắt họ lóe lên tia sáng quyết tâm.

Không bao lâu sau, có người báo tin trở về:

- Lão tổ tông, quả thực tiểu tử kia ra khỏi thành rồi, thoạt nhìn hắn không hề có bất cứ biểu hiện dị thường nào, đang nhanh chóng đi một mạch ra cửa Bắc!

- Được, lập tức thông báo cho những người khác, thiết lập mai phục... tại nơi cách cửa Bắc ba ngàn dặm.

Bố trí trận pháp cẩn thận, mọi người phải hành động nhanh chóng lên!

Trong mắt của Âu Dương Tác bắn ra tia sáng, lạnh lùng nói:

- Đến lúc chúng ta phải hành động rồi, chỉ cần dồn được hắn đến nơi chúng ta đã thiết lập mai phục sẵn, thì chuyện này coi như...

đã thành công quá nửa!

- Hừ, tên nhóc kia chắc chắn sẽ không ngờ chúng ta lại thiết lập loại pháp trận "Tuyệt thiên địa thông" này!

Một gã tu sĩ nhà Âu Dương cười lạnh với vẻ đắc ý:

- Đến lúc đó, cho dù hắn có muốn vào Huyễn Thần Giới cũng sẽ phát hiện... lên trời xuống đất đều không còn đường đi!

- Lần này... hắn không có cơ hội nào để chạy trốn nữa!

Một đám tu sĩ cao cấp nhà Âu Dương đều lộ vẻ đắc ý.

Ngay cả trên mặt vị lão tổ Âu Dương Tác này cũng không khỏi lộ ra nụ cười thản nhiên.

Theo bọn họ, Sở Mặc đã là cá trong chậu, không còn đường trốn rồi.

Cổng Bắc Cẩm Tú Thành, Sở Mặc đứng bên ngoài tường, nhìn về phía xa.

Chỉ dựa vào mỗi thần thức của tu sĩ thì không thể nhìn ra điều gì bất thường.

Nhưng với phép vọng khí trong thuật Phong Thủy, có thể dễ dàng cảm nhận được bầu không khí vô cùng hỗn loạn tại một nơi cáchđó ba ngàn dặm về phương Bắc.

Từng hơi thở hùng mạnh cuồn cuộn bốc lên cao!

-----o0o-----

Chương 966: Đối đầu trực diện

Chương 966: Đối đầu trực diện

- Khoản này lớn đây!

Sở Mặc không kìm nổi, trong lòng âm thầm khen một câu, hành động nhanh chóng của đối phương cũng rất ngoài ý muốn của Sở Mặc.

Sở Mặc đứng ở nơi đó, như đang suy tư điều gì, kỳ thực cũng đang lặng lẽ vận hành thuật Phong Thủy!

- Tuyệt địa thông ư?

Sở Mặc nhíu nhíu mày, sau đó trên khuôn mặt lộ ra nụ cười lạnh lẽo, thầm nghĩ: Quả không hổ là gia tộc lớn căn cơ sâu dày trên Linh giới, ngay cả thủ đoạn như vậy mà cũng biết.

Để thiết lập loại trận pháp này thì cần phải tiêu hao lượng tài nguyên kinh người ấy chứ?

Nếu giờ ta đổi hướng, không biết bọn họ có tức đến hộc máu hay không?

Sở Mặc nghĩ nghĩ, khóe miệng cong lên tạo thành nét cười, sau đó bước về hướng Tây!

Ba ngàn dặm bên ngoài, một đám tu sĩ nhà Âu Dương lúc này mới nhận được đá truyền tin bo rằng, Sở Mặc đã đi về hướng Tây mất rồi!

- Mẹ kiếp!

Một tu sĩ tức giận chửi đổng lên:

- Tên tiểu súc sinh này có phải đã phát hiện ra chúng ta rồi hay không?

- Tuyệt đối không thể nào!

Trên người chúng ta đều mang theo pháp khí ngăn cản thần thức, thằng nhãi kia vốn không thể phát hiện ra bất cứ điểm nào khác lạ được!

Có người nói đầy kiên định.

- Vậy vì sao hắn lại đi về hướng Tây?

Mẹ nó, chúng ta đã bố trí gần được một nửa rồi!

- Đứng oán trách nữa, những gì vẫn thu hồi lại được thì thu đi, số còn lại...

để tạm đấy đã!

May mà chúng ta mang đủ tài nguyên!

Một tu sĩ Nguyên Anh đỉnh cao bình tĩnh chỉ huy.

Không lâu sau đó, Sở Mặc liền thấy trên bầu trời ở phương hướng đối diện mình lại lần nữa xuất hiện gợn dao động nhè nhẹ.

Khóe miệng Sở Mặc giương lên một nụ cười lạnh, lại chuyển về hướng Nam, lần này Sở Mặc trực tiếp bay lên không trung, thoạt nhìn như đang đi tuần tra lãnh địa của mình vậy.

Người của Âu Dương gia đang ra sức bày trận bên kia lập tứcchoáng váng, có cảm giác như muốn hộc máu vậy, tên tu sĩ Nguyên Anh đỉnh cao đang làm nhiệm vụ cầm đầu kia lại rít gào đầy giận dữ về phía đá truyền âm:

- Lão tổ tông, các ngươi đang làm cái trò gì vậy?

Mau dồn hắn đến phía chúng ta đi!

Lần này nếu lại thất bại thì tài nguyên để bày trận của chúng ta không đủ rồi!

Số tài nguyên mà nhà Âu Dương mang tới nhiều nhất cũng chỉ bố trí được hai lần pháp trận quy mô như vậy.

Kế hoạch ban đầu của họ là dụ Sở Mặc vào trận.

Ai ngờ tên này lại tự mình đi ra, sau đó bay loạn lên khắp nơi như đang bỡn cợt bọn họ vậy.

Ngươi nói xem ngươi hết việc rồi sao mà không ngồi ở phủ tu luyện đi, ra ngoài bay lung tung như vậy làm cái gì chứ hả?

Đám người Âu Dương Tác theo sát phía sau ra khỏi thành cũng sốt ruột rồi, lúc này bọn họ bất chấp rút dây động rừng, trực tiếp hiện thân, dùng tốc độ khó tin bay thẳng tới chỗ Sở Mặc!

Gần như tất cả tu sĩ Nguyên Anh đều nhả hết hơi thở của bản thân ra, nhào về phía Sở Mặc như bầy ong vỡ tổ.

Nếu có thể giải quyết Sở Mặc ngay tại chỗ, thì còn gì bằng!

Mà Sở Mặc như là bắt thóp được bọn họ vậy, nháy mắt bay vọt về phía Nam ——

- ---------oOo----------

Tốc độ đó, vậy mà không kém hơn bọn họ chút nào!

Thậm chí còn nhanh hơn!

Toàn thân như một ảo ảnh chỉ chớp mắt...

đã bay ra ngoài hơn ngàn dặm!

- Hắn đã sớm biết rồi!

Âu Dương Tác giận dữ gầm lên một tiếng, trực tiếp lấy một món pháp khí ra, đánh về phía Sở Mặc.

- Hắn không sợ uy áp của chúng ta!

Tu sĩ Nguyên Anh đỉnh cao kia cũng gào lên, nhắm về hướng của Sở Mặc.

- Nhất định phải đuổi theo hắn, trấn áp hắn lại!

- Đuổi theo!

Lần này, đám tu sĩ Âu Dương đang bày trận ở hướng Tây hoàn toàn tròn xoe mắt, bọn họ thậm chí còn không biết là có nên bố trí trận pháp tiếp hay không.

Bởi vì người kia đã bay vèo về phía Nam mất rồi, hơn nữa, tốc độ của hắn... lại nhanh đến không ngờ!

- Tiếp tục bố trí.

Âu Dương Tác rống lên với đá truyền âm, sau đó toàn thân lửa giận phừng phừng đuổi theo phương hướng của Sở Mặc:

- Tiểu súc sinh...

Giết người của nhà Âu Dương ta mà còn muốn chạy sao?

Mau đứng lại cho ta!

Âu Dương Tác gầm lên giận dữ, giọng nói như sấm, khiến cả một mảnh trời rung lên vì chấn động!

Cẩm Tú Thành đang dần bỏ lại phía sau cũng bị giọng gầm giận dữ này khiến cho run lên bần bật, như đang trải qua một trận động đất vậy.

Gần như tất cả mọi người đều sợ tới mặt mày tái nhợt, thậm chí lắm người còn có cảm giác không thở nổi.

Lúc này, hai người Tiếu Vạn Quân và Lý Phương Trung trực tiếp phóng hơi thở của bản thân ra, ngăn trở uy áp từ Âu Dương Tác.

Nếu không, chỉ mỗi tiếng gầm này thôi, cũng đã đủ gầm chết rất nhiều dân chúng vô tội trong Cẩm Tú Thành rồi.

Tốc độ của Sở Mặc nhanh tới mức không thể tin nổi, cùng lúc vớiviệc bay vọt đi rất mau chóng, hắn còn không ngừng rải thiên tinh thạch cực phẩm xuống dưới!

Hành động này như thể muốn dùng số tài nguyên cực phẩm đó để phân tán sự chú ý của kẻ thù vậy.

Đám người Âu Dương Tác vốn không bị mắc mưu, cho dù bọn họ cảm nhận được năng lượng cực kỳ hùng mạnh tỏa ra từ những vật mà Sở Mặc ném xuống, thì cũng chỉ thờ ơ.

- Chỉ cần bắt được hắn... chúng ta sẽ có càng nhiều bảo vật hơn!

Âu Dương Tác quát lớn.

- Lão tổ yên tâm, chúng ta biết chừng mực!

Cả đám tu sĩ đồng thanh trả lời.

Lúc này, Sở Mặc đã bay được hơn năm ngàn lý!

Sau đó... không biết vì sao, Sở Mặc đột ngột ngoặt sang hướng Tây.

- Quả nhiên hắn không biết chúng ta có mai phục ở hướng Tây!

Một tu sĩ bên cạnh Âu Dương Tác vui mừng rạng rỡ nói.

- Nhưng nếu giờ hắn bay qua đó thì vốn không tiến vào mai phục của chúng ta được!

Một tu sĩ khác nói.

- Đuổi theo trước đã!

Để hắn không có một giây nào suy nghĩ và nghỉ ngơi!

Âu Dương Tác lạnh lùng nói:

- Nếu tiến vào Huyễn Thần Giới thì hắn phải bỏ lại cơ thể của mình!

Giờ hắn là chạy trời không khỏi nắng rồi!

Nhưng rất nhanh sau đó, đám người nhà Âu Dương liền phát hiện ra điểm bất thường.

Bởi vì họ nhận ra Sở Mặc bay cả ngày trời hình như là bay vòng tròn!

- Hắn đang làm gì vậy?

Dẫn chúng ta bay vòng quanh sao?

Một tu sĩ nhà Âu Dương cau mày:

- Hay là hắn đang bày trận?

- Ha ha ha ha.

Đừng nói bừa?

Bày trận gì?

Phạm vi lớn như vậy hắn tiện tay ném đồ ra mà thành trận được thì hắn cũng tài quá rồi!

Tu sĩ khác nhà Âu Dương phản bác.

Lúc này Âu Dương Tác cũng cảm thấy được có chút bất thường, tuy nhiên bất thường ở đâu thì chính y cũng không nói rõ được, chỉ là trong lòng hơi hơi có dự cảm chẳng lành.

Lúc này, Sở Mặc chính đang bay nhanh phía trước, đột nhiên đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.

-----o0o-----

Chương 967: Đối đầu trực diện

Chương 967: Đối đầu trực diện

- Có phải hắn muốn vào Huyễn Thần Giới hay không?

Một gã tu sĩ nhà Âu Dương sốt ruột, trực tiếp lấy pháp khí ra đánh thẳng về phía Sở Mặc.

Vèo!

Một ánh đao rực rỡ lóe lên.

Tiếp đó...Răng rắc!

Một tiếng vang giòn dã!

Món pháp khí mà tu sĩ này ném ra trực tiếp bị chém làm đôi!

Phụt!

Tu sĩ nhà Âu Dương này lập tức hộc máu, nhưng ánh mắt lại vẫn sáng rỡ:

- Thanh đao trong tay tiểu tử này... là một bảo đao!

Hơn nữa, hắn cũng không định tiến vào Huyễn Thần Giới!

Các tu sĩ khác thậm chí còn không đợi để nghe rõ lời của y, đã đều xông thẳng lên, bao vây Sở Mặc ở bên trong.

Mười hai tu sĩ, cầm đầu là Âu Dương Tác, quây Sở Mặc lại giữa, sau đó lạnh lùng nhìn Sở Mặc:

- Ngươi cùng đường rồi!

- Ha ha, thật không?

Sở Mặc tủm tỉm nhìn Âu Dương Tác:

- Nửa trên đỉnh cao Nguyên Anh, nửa dưới Luyện Thần... nửa bước Luyện Thần cơ đấy, này ông già, đã tu luyện đến nước này, bước được một chân vào Tiên Giới rồi, còn ra sức như vậy làm chi?

- Tiểu tử, bớt nói nhảm đi, mau quỳ xuống dập đầu nhận tội!

Như vậy thì ngươi còn có một con đường sống, nếu không hôm nay chính là ngày chết của ngươi!

Âu Dương Tác trầm giọng nói.

- Quỳ xuống?

Dập đầu nhận tội?

Dựa vào đâu chứ?

Sở Mặc nhìn Âu Dương Tác:

- Có phải các ngươi cho rằng lần này ăn chắc ta rồi?

Âu Dương Tác lạnh lùng cười:

- Ngươi cảm thấy ngươi còn có bất cứ cơ hội nào khác sao?

Một tu sĩ bên cạnh Âu Dương Tác lạnh lùng nói:

- Nếu ngươi ở lại trong Cẩm Tú Thành, ỷ lại vào hai nô bộc Nguyên Anh đỉnh cao và hỏa long thần bí kia... thì may ra còn có cơ hội.

Nhưng ai bảo ngươi thích tự tìm cái chết, bản thân ra khỏi thành.

Sở Mặc ngươi không còn lối thoát rồi!

Sở Mặc nhún nhún vai:

- Xem ra các ngươi điều tra về ta chi tiết tỉ mỉ quá đấy!

- Nhà Âu Dương dùng sức mạnh toàn gia tộc để nhắm vào một người, như vậy.... người kia không còn bất cứ cơ hội nào để chạy trốn đâu!

Âu Dương Tác thản nhiên nói:

- Hiện giờ ngươi cũng có thể tiến vào Huyễn Thần Giới, ha ha, ngươi yên tâm, chúng ta sẽ không chém chết thân xác của ngươi dễ dàng như vậy đâu.

- Tại sao ta lại phải vào Huyễn Thần Giới?

Sở Mặc thản nhiên liếc Âu Dương Tác một cái:

- Không thể không thừa nhận rằng nhà Âu Dương các ngươi rất lợi hại, điều tra gần như rõ ràng toàn bộ lai lịch của ta.

Tuy nhiên, còn có một việc, mà các ngươi vĩnh viễn không thể nào biết được.

Sở Mặc nói xong, lấy một cây sáo ngọc từ trong người ra, đặt bênmôi, sau đó cười tủm tỉm nhìn Âu Dương Tác:

- Ông già nửa bước Luyện Thần kia, từng được nghe độc tấu sáo ngọc chưa?

- Đừng để hắn thổi cây sáo đó!

Âu Dương Tác đột nhiên thét lớn, trực tiếp ra tay với Sở Mặc.

Trong không trung, một bàn tay trong suốt mờ ảo như đám mây trên trời đập về phía Sở Mặc với tốc độ cực nhanh.

- Không có chút văn hóa âm nhạc nào hết.

Sở Mặc bất đắc dĩ lắc đầu, cất cây sáo đi, sau đó trong giây lát, từtrên người bộc phát ra một hơi thở sắc bén, hơi thở này hóa thành một thanh trường kiếm khổng lồ, đâm thẳng về bàn tay nọ.

- Ha ha ha, thằng nhãi này chán sống rồi, dám đấu pháp trực tiếp với lão tổ tông...

Ặc...

Một tu sĩ nhà Âu Dương đang muốn cười nhạo Sở Mặc, nhưng mới nói được nửa chừng thì lời nói đã bị nghẹn lại trong cổ họng.

Bởi vì thanh trường kiếm cực lớn được hóa thành từ hơi thở của Sở Mặc kia, một nhát đâm xuyên qua bàn tay mà Âu Dương Tác đánh ra!

Uỳnh một tiếng, bàn tay như mây khói này... chia năm xẻ bảy, tantành xác pháo!

Âu Dương Tác cũng giật mình kinh hãi, nhìn Sở Mặc đang mặt không biến sắc, vẻ mặt đã trở nên âm trầm cực độ.

Y chưa từng mong chưởng này có thể hoàn toàn trấn áp Sở Mặc, nhưng theo y chí ít cũng có thể khiến Sở Mặc bị trọng thương.

Không ngờ Sở Mặc chẳng những không chút xây xước, mà còn dễ dàng phá vỡ chưởng này của y.

Chiến lực của người này, và công pháp mà hắn tu luyện...

Âu Dương Tác suy nghĩ trong lòng, mắt lóe lên tia sáng: Nhất định phải bắtsống hắn!

Đúng lúc này, từ phía xa lại có một đoàn người ngựa xông ra, từ khoảng cách không hề gần mà đã phát ra tiếng hô hoán chém giết động trời.

Hơn mười luồng tấn công từ hơn ngàn dặm phi thẳng tới hướng của Sở Mặc!

Âu Dương Tác lập tức giận dữ:

- Âu Dương Quang Đại...

Mau dừng tay cho ta!

- ---------oOo----------

Đám người xông lại từ phía kia chính là một nhóm khác nhà Âu Dương, cầm đầu là quản gia Âu Dương Quang Đại!

Lúc này hai mắt Âu Dương Quang Đại đỏ ngầu, chỉ liếc mắt liền nhìn thấy Sở Mặc tay nắm trường đao, con ngươi đã vằn lên rồi, sao còn để ý những thứ khác?

Lập tức thét lên giận dữ:

- Giết!

- Ngươi muốn chết sao!

Âu Dương Tác giận không kiềm được, trực tiếp ra tay, một sức mạnh hùng hồn nháy mắt nổ ra, phóng về phía đám người Âu Dương QuangĐại.

Ầm ầm!

Trên bầu trời nổ ra từng trận tiếng vang lớn!

Đồng thời lóe lên nhiều luồng sáng rực rỡ, cả khoảng không đều đang run rẩy.

Đám người Âu Dương Quang Đại lập tức ngã liểng xiểng.

Âu Dương Tác cũng không hề dễ chịu, sắc mặt vốn dĩ hồng hàotrong nháy mắt trở nên tái nhợt.

Lúc này, đám người bên cạnh Âu Dương Tác cũng đồng loạt ra tay, nhưng không phải là đánh về phía Sở Mặc mà là nhắm về phía Âu Dương Quang Đại.

Đồng thời, rất nhiều người đều rống lên đầy giận dữ.

- Âu Dương Quang Đại ngươi điên rồi hả?

Phải bắt sống kẻ này!

- Ngươi dám cãi lệnh của gia chủ ư?

- Âu Dương Quang Đại ngươi dám ra tay với lão tổ tông sao?

Âu Dương Quang Đại lập tức rít lên:

- Ta báo thù cho con ta là hoàn toàn chính đáng, ai dám ngăn cản?

Âu Dương Tác trực tiếp đứng ra:

- Ta dám ngăn ngươi!

Sở Mặc đứng xem một bên mà tròn xoe hai mắt, khóe miệng nhếch nhếch, thầm nghĩ, tình huống này là sao đây?

Nội chiến rồi hả?

Âu Dương Quang Đại nhìn Âu Dương Tác, trầm giọng nói:

- Lão tổ tông, xin ngài tránh ra!

- Ngươi cút ngay cho ta!

Âu Dương Tác lại ra tay, phát huy đến tận cùng uy lực của nửa bước Luyện Thần, vốn không nương tay chút nào, nhằm thẳng hướng Âu Dương Quang Đại.

Ai dám ngăn cản sự phát triển của Âu Dương gia, thì người đó chính là kẻ địch của Âu Dương gia, cho dù là người trong tộc... thì cũng vậy!

Âu Dương Quang Đại không ngờ Âu Dương Tác tuyệt tình như thế, lập tức giận dữ đến hộc máu, hét lên:

- Lão tổ tông!

- Cút!

Âu Dương Tác rống lên phẫn nộ.

Người bên phía Âu Dương Quang Đại không thể không ra tay chống cự, đừng nhìn số lượng người bên họ nhiều, nhưng lại không phải đối thủ của dám tu sĩ phía Âu Dương Tác, trực tiếp bị đánh cho liên tiếp tụt lùi.

-----o0o-----

Chương 968: Mời ngài nghe một khúc

Chương 968: Mời ngài nghe một khúc

Sở Mặc thì không có ý định chạy trốn, mà là liên tục khuấy động không khí giữa chốn trời đất này.

Vừa rồi khi hắn chạy vòng quanh đãbày ra một trận pháp, lúc này nháy mắt đã bị khởi động.

Trong phạm vi bảy tám ngàn dặm giữa trời đất thoáng chốc hình thành nên một khu vực có khí chất kì dị.

Âu Dương Tác ngẩn ra trong giây lát, lập tức giận dữ hét lên:

- Tất cả mau dừng tay!

Những người khác cũng đều cảm thấy không ổn, liền cũng ngừng tay, nhìn người trẻ tuổi trên bầu trời với vẻ mặt khiếp sợ.

Từng luồng sáng không ngừng dâng lên.

Mặt đất run rẩy, bầu trờiquay cuồng.

Tất cả nguồn năng lượng vô tận ẩn chứa trong cỏ cây sông núi thời khắc này đều bị Sở Mặc kích hoạt.

Hiện giờ, trong khu vực bị trận pháp bao phủ, Sở Mặc chẳng khác nào thần linh!

Đứng bất động trong hư không, hòa làm một thể với nơi này.

Sắc mặt của Âu Dương Tác đã khó coi tới cùng cực.

Y không ngờ lời đoán mò của người bên cạnh mình lại trở thành sự thực!

Khi nãy tên tiểu súc sinh này đúng là đang bày trận!

Nhưng điều đó sao có thể xảy ra được?

Đừng nói là Linh giới, cho dù là Tiên Giới, thậm chí là Thiên giới... cũng không có ai tùy tay liền bày trận như vậy được!

Uy lực của thứ như trận pháp cực kỳ mạnh.

Xếp trận tốt, chuyện tu sĩ Nguyên Anh giết chết tu sĩ Luyện Thần... cũng không phải là không thể.

Nhưng vấn đề ở chỗ, bố trí bất cứ trận pháp nào cũng cần hao phí một lượng tài nguyên tương đối lớn, nào có giống như Sở Mặc, chẳng khác gì chơi đùa, nhẹ nhàng liền bày ra một trận pháp khủng bố như vậy?

- Không phải các ngươi muốn mai phục bẫy ta sao?

Sở Mặc cười lạnh:

- Không phải các ngươi đã điều tra cặn kẽ về ta sao?

Vậy các ngươi có điều tra ra được ta là một tông sư bày trận không?

Trong mắt của Âu Dương Tác lóe lên tia sáng lạnh như băng, trong lòng cũng không nhịn được bắt đầu nghi ngờ lung tung.

Lúc này, Sở Mặc cười ha hả.

Sau đó làm vài động tác tay, vẽ nên một dấu ấn:

- Chỉ dựa vào mấy người các ngươi, bày cái trận gì gọi là trận pháp Tuyệt thiên địa thông mà cũng đòi vây ta?

Cảm ơn các ngươi đãcung cấp cho ta nguyên liệu!

Lời vừa dứt, từ trận pháp Tuyệt thiên địa thông mà đám người nhà Âu Dương đã bày xong, trong giây lát bốc lên từng cột sáng lóa mắt, vọt thẳng đến chân trời, từ cột sáng này tản ra hơi thở khiến cho lòng người kinh hãi, trực tiếp hòa làm một thể với khu vực này.

Chỉ nháy mắt lại khiến uy lực của trận pháp... tăng thêm gấp bội!

- Điều này...

điều này sao có thể?

- Chẳng lẽ hắn thật sự là một tông sư bày trận?

- Chưa từng nghe nói đến mà!

Trên mặt đám tu sĩ nhà Âu Dương đều lộ vẻ khiếp sợ.

Đồng thời trong mắt không nhịn nổi hơi hoảng sợ.

Trong lòng tất cả đều có chung một cảm giác: Phiền phức rồi!

Sao lại chỉ là phiền phức?

Phải là phiền phức to mới đúng!

Cùng theo động tác khuấy động cỏ cây sông núi trong khu vực của Sở Mặc, trận pháp bắt đầu tấn công mọi tu sĩ nhà Âu Dương!

Thuật Chí Tôn!

Ít nhất Sở Mặc đã kết hợp ba loại phép thuật Chí Tôn để bày ra trận pháp này, uy lực của nó vốn dĩ không phải là thứ mà đám tu sĩ nhà Âu Dương có thể hiểu được.

Một gã tu sĩ Nguyên Anh trung kì trúng chiêu đầu tiên, bị hơi thở chém ngang trực tiếp cắt đứt đôi người.

Nguyên Anh lao ra khỏi đan điền định chạy trốn lại bị một luồng ánh sáng khác chém tới, trực tiếp chém Nguyên Anh thành hai nửa.

Tinh khí khủng bố đến mức khó lòng tưởng tượng nổi bùng nổ ra từNguyên Anh đã chết.

Từ cành cây ngọn cỏ trong khắp khu vực này đều được tiếp nhận một lượng tinh khí hùng hậu, sức sống đậm đặc đến khó tin chợt tỏa ra mạnh mẽ!

Mà ngay cả một vài mảng núi đá trụi lủi cũng bắt đầu mọc lên thực vật màu xanh lục đầy kỳ diệu.

Cỏ cây hoa lá bắt đầu tươi tốt, luồng tinh khí thuộc về trời đất này là từ tu vi đã được tích lũy mấy trăm năm của một gã tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ, hiện giờ cát bụi lại trở về với cát bụi, sự tẩm bổ dành cho nơinày là khó có thể tưởng tượng nổi!

Một vài gốc cây cổ thụ ngàn năm thậm chí vì vậy mà bắt đầu xuất hiện một tia ý thức nhàn nhạt!

Có xu thế bắt đầu từ thực vật đơn thuần mà hóa thành yêu!

- Trời ạ...

đây, đây là thủ đoạn gì cơ chứ!

Trong ánh mắt một gã tu sĩ nhà Âu Dương lộ vẻ tuyệt vọng, trực tiếp bị ánh sáng chém cả người lẫn Nguyên Anh thành hai nửa.

Sau đó, lại có vài luồng sáng nữa chém qua, chỉ chớp mắt đã chém tu sĩ này nát nhừ như cám.

Tinh khí Nguyên Anh hùng hậu lại một lần nữa bón thúc cho mảnh sông núi này!

Trong khu vực trận pháp, thế giới gần như thay đổi với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được!

Mà từ đầu đến cuối, Sở Mặc đều đứng yên ở nơi đó, như một khán giả xem diễn, lạnh lùng nhìn họ.

- Giết hắn!

Cuối cùng trong lòng của Âu Dương Tác cũng sinh ra vài tia sợ hãi, y rốt cục đã hiểu được vì sao một đấng quyền năng như Giới Linh trongHuyễn Thần Giới sẽ xem trọng người thanh niên này.

Vốn dĩ không thể đo lường hắn bằng cảnh giới được.

Tổng hợp thực lực của hắn sao chỉ có đỉnh cao Nguyên Anh?

Cho dù là tu sĩ Luyện Thần... cũng không kinh khủng như hắn vậy!

Âu Dương Quang Đại trực tiếp đánh về hướng Sở Mặc, đám người bên cạnh y cũng đều nhắm phía Sở Mặc mà đồng loạt tiến lên.

Lúc này, bọn họ đã không còn bị ai ngăn cản!

Trong mắt của Âu Dương Quang Đại đã đục ngầu màu máu:

- Tiểu súc sinh, hôm nay dù có chết... cũng phải giết ngươi!

Sở Mặc cười cười, lấy cây sáo ngọc ban nãy ra, đặt ngang bên miệng, nhìn Âu Dương Quang Đại liếc mắt một cái:

- Ta mời ngươi nghe một khúc.

- U... u u!

Vài tiếng sáo u u khó lọt tai lập tức vang lên.

Uỳnh!

Đầu của Âu Dương Quang Đại đang xông lên đầu tiên nháy mắt nổ tung!

Máu tươi cùng óc... văng ra tung tóe!

Từ trên trời ngã xuống.

- ---------oOo----------

- Bịt kín sáu giác quan lại!

Âu Dương Tác rống lên đầy thê lương, sắc mặt đỏ rần, toàn thân như sắp bùng nổ đến nơi vậy.

Nhắc nhở mà y đưa ra xem như đã rất đúng lúc rồi.

Nhưng vẫn có bảy tám tu sĩ Nguyên Anh trực tiếp nổ vỡ sọ chết ngay tại chỗ!

Thân thể của bọn họ từ không trung rơi xuống vừa gặp phải ánh hào quang kia liền bị chém nát nhừ!

Nguyên Anh muốn chạy trốn được chính là việc nằm mơ!

Tiếng thét thê lương thẩm thiết không ngừng vang lên, khu vực mà sức sống đang sinh sôi bừng bừng này lại chẳng khác nào một cơn ác mộng với những tu sĩ đó!

Chàng trai trẻ tuổi mặc áo màu đen, khôi ngô tuấn tú, phong thái ngời ngời, thổi sáo rất khó nghe kia chẳng khác nào một ác ma khủng bố trong mắt mọi người!

-----o0o-----

Chương 969: Phép thần

Chương 969: Phép thần

- U...u u u...uuuu!

Từng tiếng sáo khó nghe vang lên, tu sĩ Nguyên Anh nhà Âu Dương không ngừng ngã xuống.

Trong nháy mắt, có tới mười mấy tu sĩ Nguyên Anh bị tiếng sáo này quấy nát biển ý thức, nổ tung đầu mà chết!

Lúc này Sở Mặc cuối cùng cũng ngừng thổi sáo, sắc mặt ít nhiều gì có hơi tái nhợt, nói với vẻ bất đắc dĩ:

- Pháp khí này tốt thì tốt thật, nhưng tiêu hao quá nhiều sức mạnh, thậm chí đến sức mạnh trong cơ thể ta... cũng có vẻ cung không đủ cầu.

Càng là chiêu thức có uy lực hùng mạnh thì thể lực càng thêm hao phí, cho nên, tu sĩ cảnh giới càng cao, thời gian chiến đấu được càng dài.

Vốn Sở Mặc muốn thổi lâu thêm chút nữa, nhưng sức mạnh trong cơthể thực sự không đáp ứng được, liền dứt khoát bỏ qua.

Bắt đầu toàn tâm toàn ý khuấy động sức mạnh trời đất trong khu vực này, liên tục chém về phía đám tu sĩ nhà Âu Dương.

Đám người nhà Âu Dương không ngờ lại xui xẻo đến vậy, bọn họ có nằm mơ cũng không nghĩ tới Sở Mặc biến thái tới mức này.

Trận pháp Tuyệt thiên địa thông ban đầu định dùng để gài bẫy Sở Mặc, đều bị Sở Mặc lợi dụng trở thành con dao đâm ngược lại bọn họ.

Lúc này những tu sĩ bày trận khi nãy cũng đang như chó nhà có tang, liều mạng tránh né những công kích sắc bén, linh hoạt này.

Đến hiện tại họ vẫn không sao hiểu nổi, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, vì sao mảnh trời đất này lại trở thành địa bàn của Sở Mặc?

Thậm chí trong mắt Âu Dương Tác còn lộ ra vài phần tuyệt vọng, y nhìn thanh niên trẻ tuổi vẻ mặt nhởn nhơ, trên người không dính một chút máu kia với ánh mắt khó tin, lẩm bẩm nói:

- Đây mới chân chính là thiên kiêu của Thiên giới sao?

- Lão tổ, phải làm sao bây giờ, cứ thế này chúng ta đều sẽ bỏ mạng tại đây thôi!

Trên khuôn mặt một tu sĩ nhà Âu Dương máu tươi giàn giụa, miệng vết thương sâu hoắm, lớn tiếng gào về phía Âu Dương Tác.

Âu Dương Tác nhìn Sở Mặc đang ở bên kia, lớn giọng nói:

- Đừng đánh nữa, cầu hòa!

- Hả?

Toàn bộ người bên nhà Âu Dương đều thất kinh.

Cầu hòa?

Đây là việc chưa từng xuất hiện trong lịch sử nhà Âu Dương!

Cuộc chiến sinh tử như vậy không phải nhà Âu Dương chưa từng trải qua, nhưng chưa bao giờ...

Luôn luôn là không chết không thôi, đãkhi nào phải thỏa hiệp trong chiến đấu đâu.

Nếu chuyện này mà truyền ra ngoài, sẽ chẳng khác nào đòn trí mạng giáng vào danh dự nhà Âu Dương.

Nhưng nếu không cầu hòa, trong trận pháp này bọn họ vốn không thể động tới mảy may một sợi tóc của Sở Mặc.

- Các ngươi nói đánh là đánh?

Nói cầu hòa là cầu hòa?

Trên đời nào có chuyện dễ dàng như vậy?

Sở Mặc thoáng nhìn qua Âu Dương Tác:

- Ta không đồng ý!

Nói xong Sở Mặc trực tiếp thi triển thuật Chí Tôn, tiếp tục công kích về hướng đám người nhà Âu Dương một lần nữa.

Những thủ đoạn này tuy linh hoạt và vô cùng sắc bén, nhưng con số tiêu hao... cũng lên đến mức kinh người!

Nếu không phải Sở Mặc mà đổi thành người khác, vốn không thể bỏ ra số lượng bạo tay như vậy.

Từ xưa đến nay chưa từng xuất hiện tu sĩ Ngũ Hành Đạo Cơ, trước mặt tu sĩ Ngũ Hành Đạo Cơ, cho dù là Trúc Cơ thiên phẩm... cũng chẳng có chút ý nghĩa nào!

Hai bên vốn dĩ không cùng một đẳng cấp!

Có thể nói, chỉ loại tu sĩ Ngũ Hành Đạo Cơ như Sở Mặc, mới bày ra loại trận pháp và khống chế đồng thời vài loại thuật Chí Tôn ở cảnh giới Nguyên Anh như vậy được!

Nếu không, cho dù là tu sĩ kỳ Phi Thăng cũng chưa chắc đã làm được điều này!

Có thể khống chế một loại thuật Chí Tôn cũng lợi hại lắm rồi!

Kế thừa của Chí Tôn không phải bạ ai cũng học được, càng khôngphải là cảnh giới nào cũng thi triển ra được!

Âu Dương Tác vốn không thể hiểu, vĩnh viễn cũng chẳng thể hiểu nổi.

Bọn họ tự cho là đã điều tra rõ ràng lai lịch của Sở Mặc, nhưng những thứ mà họ biết về Sở Mặc còn không đến một cọng lông!

Không cần nói đến thứ khác, chỉ riêng thể chất tổ cảnh của Sở Mặc cũng đã hoàn toàn vượt qua tầm hiểu biết của họ rồi!

Để một tu sĩ Nguyên Anh đỉnh cao đánh hết sức vào Sở Mặc thì cũng lắm cũng chỉ khiến hắn bị chấn động mà thôi.

Phun một ngụm máu cũng là nghiêm trọng lắm rồi.

Sau khi đạt đến cảnh giới Nguyên Anh, cơ thể xác thịt của Sở Mặc càng trở nên vô cùng mạnh mẽ, hết thảy những điều này... bọn Âu Dương Tác sẽ không thể nào lý giải nổi.

Bọn họ chỉ thấy bản thân đã nhặt được vàng, cảm thấy chỉ cần bắt được Sở Mặc sau đó khống chế hắn, từ nay về sau nhà Âu Dương sẽ phát triển thêm vài nấc nữa.

Không biết lúc này thực sự họ đã gặm phải cục xương cứng, chọc phải phiền toái tày trời!

Trước khi trận chiến này nổ ra mà có người nói với nhà Âu Dương như vậy, nhất định họ sẽ cười chết mất!

Chỉ là một Sở Mặc mà thôi, cho dù hắn có là thiên tài cỡ nào thì cũng yêu nghiệt được đến đâu cơ chứ?

Cho dù hắn bước vào cảnh giới Nguyên Anh, chiến lực lên đến Nguyên Anh đỉnh cao, thì lại làm được gì đây?

Nhưng hiện giờ những người nhà Âu Dương đang có mặt ở đây đều triệt để hiểu rõ một câu ngạn ngữ: "Núi cao còn có núi cao hơn"!

Trên đời này không phải không có những thiên tài đến mức yêu nghiệt, biến thái, mà là vị trí ngươi đang đứng... còn chưa có tư cách gặp những người đó!

Sở Mặc vốn không có bất cứ ý định đàm phán nào, nếu nhà Âu Dương của các ngươi đã phái ra một đám cao thủ đông đến vậy, thì nên sớm chuẩn bị tâm lý bị tổn thất thảm trọng đi!

Tu sĩ nửa bước Luyện Thần cũng phái tới, vậy chẳng phải vốn không có ý định thỏa hiệp sao!

Hiện giờ các ngươi yếu thế, xót ruột rồi, liền đòi đám phán, liền muốn cầu hòa?

Nằm mơ cũng không có!

Âu Dương Tác giận dữ rống lên một tiếng long trời lở đất:

- Xông, xông lên... băm hắn ra thành trăm mảnh đi!

Không được thì tự bạo!

Hôm nay nếu kẻ này không chết, tương lai nhà Âu Dương chúng ta ắt sẽ bị hủy diệt trong tay hắn!

Những tu sĩ còn sống có mặt ở đây, tính cả những tu sĩ bày trận ban nãy tổng cộng còn ba mươi mấy người.

Ba mươi mấy người này có thể tung hoành trước bất cứ một thế lực nào có thể nói là lớn trong Linh giới.

Nhưng bây giờ, bọn họ lại cùng nhằm về phía Sở Mặc một cách bi tráng, bộ dáng đó... rõ là đã chuẩn bị tinh thần chịu chết!

- Tự bạo?

Sở Mặc vung tay lên, lại là một thuật Chí Tôn nữa được tung ra.

Trong khu vực này thoáng chốc bị một nguồn sức mạnh kỳ dị choán lấy, tất cả tu sĩ nhà Âu Dương đều chấn động khi phát hiện, tuy bọn họ có thể điều động năng lượng trong đan điền, nhưng lại không thể nào dẫn Nguyên Anh phát nổ được!

Muốn tự bạo... cũng không được!

-----o0o-----

Chương 970: Oai của kinh lôi

Chương 970: Oai của kinh lôi

Trên đường lao tới vị trí Sở Mặc, ba mươi mấy người này lại mất đi mười mấy người!

Càng tới gần Sở Mặc, sức mạnh trong khu vực càng thêm hùng hậu, công kích càng thêm dày đặc, trước mặt loại công kích này, tu sĩ Nguyên Anh vốn không có bất cứ khả năng phản kháng nào!

Bởi vì cả trăm triệu năm sức mạnh ẩn chứa trong mảnh đất rộng lớn này, đã bị Sở Mặc khuấy!

Sức mạnh này lại là thứ mà mấy trăm ngàn năm tu vi của những tu sĩ này có thể so sánh với sao?

Năm đó nếu vị tiền bối tiên hiền kia đã có thể dùng con đường này để bước vào Chí Tôn, thì mọi thứ đều rõ ràng rồi.

Uy lực hùng mạnh củathuật Phong Thủy một khi có thể hoàn toàn thi triển ra, tuyệt đối có thể dời núi lấp bể, trời long đất lở!

Đây chính là phép thần!

- ---------oOo----------

Tuy rằng chưa suy giảm tới mức căn bản, nhưng đối với Sở Mặc mà nói, cũng không thể tiếp tục tiết chế thi triển.

Nói cách khác, hắn có hùng mạnh cũng có lúc sẽ hao hết tất cả lực lượng.

- Một kích cuối cùng!

Sở Mặc nheo mắt, giơ tay điểm chỉ!

Lực lượng câu động sơn xuyên đại địa thủ hộ bản thân kín không kẽ hở!

Bên Âu Dương gia có mười mấy người bị chém thành mảnh vỡ.

Đến cuối cùng, tám chín người còn lại hoàn toàn điên cuồng, bởi vì không thểchém giết Sở Mặc, bọn họ cũng sẽ chết ở đây.

Về phần cuộc chiến này tạo bao nhiêu tổn thất cho Âu Dương gia, hiện tại không ai có tâm tư tính.

Có thể vượt qua cửa ải trước mắt hãy nói!

Nhìn đám Nguyên Anh đỉnh cao bị thương trước mặt, Sở Mặc tái nhợt cười:

- Ta ngụy trang rất tốt phải không?

Có phải khiến các ngươi có ảo giác là ta dễ giết lắm không?

Sở Mặc vừa nói vừa nắm một khối Thiên Tinh Thạch cực phẩm!

Thiên Ý Ngã Ý tâm pháp điên cuồng vận hành, liều mạng hấp thu năng lượng của Thiên Tinh Thạch.

Nhưng hắn hao tổn quá lớn, muốn trong thời gian ngắn khôi phục lại là không có khả năng.

Nhưng có thể khôi phục được chút nào vẫn hay chút đó.

Âu Dương Tác đẫm máu, giống như kẻ điên rít gào:

- Tiểu súc sinh, giết nhiều người của Âu Dương như vậy, hôm nay ngươi đừng mơ sống mà rời đi.

- Lão gia này, ngoại trừ dùng miệng uy hiếp làm được gì nữa không?

Còn có thể làm gì?

Nói thật cho ngươi biết, Sở đại gia cho tới bây giờ vẫn chưa để bọn gà đất chó kiểng vào mắt!

Ta không đi chọc giận các ngươi, các ngươi nên quỳ xuống đất cảm tạ trời xanh phù hộ, lại còn dám chủ động trêu chọc ta?

Nghĩ ta tốt tính sẽ không giết người sao?

Sở Mặc cười lạnh nhìn Âu Dương Tác:

- Thứ tốt trên đời này còn nhiều mà.

Nhưng không phải tất cả thứ tốt cácngươi đều có tư cách có được!

Tiên giới không đi lại đi Minh giới...

Sở đại gia hôm nay sẽ thành toàn cho ngươi!

Sở Mặc nói xong, đưa một đao ra!

Ầm!

Trên bầu trời vang lên một tiếng sấm!

Một tiếng sấm như Thiên kiếp long trời lở đất, rung động trời đất run rẩy.

Tiếp theo, một đạo hào quang rực rỡ loá mắt trực tiếp chém về phía Âu Dương Tác!

Âu Dương Tác gần như bị dọa đến hồn bay phách lạc.

Hắn nằm mơ cũng không ngờ Sở Mặc có thể chém ra một chiêu đao pháp không có sơ hở như vậy!

U Minh Bát Đao, đệ ngũ...

Kinh Lôi!

Đó cũng là đạo Sở Mặc vừa mới lĩnh ngộ ra!

Ma Quân ở cảnh giới này không thể thi triển ra một đao kia, nhưng Sở Mặc lại có thể!

Một đao kia chém ra, thiên địa hoàn toàn biến sắc, dù đã có Sở Mặc khống chế thì hào quang cũng che khuất mọi khí tức!

u Dương Tác tế hết pháp khí ra.

Răng rắc!

Một kiện pháp khí bể nát!

Ầm!

Kiện pháp khí thứ hai bể nát!

Kiện thứ ba...

Thứ tư...

Mãi đến kiện thứ tám hoàn toàn bể nát!

Đao của Sở Mặc đặt lên đỉnh đầu Âu Dương Tác!

- A!

Âu Dương Tác gào một tiếng long trời lở đất, sau đó nâng kiếm vượt qua đỉnh đầu.

Hy vọng có thể ngăn cản một đao cuối cùng kia.

Tạch...!

Kiếm đoạn.

Nhân vong!

Âu Dương Tác bị bổ thành hai nửa, tính cả Nguyên Anh trong đó.

Máu tươi bắn ra, thê lương, lạnh lùng và diễm lệ.

Mọi người đã bị một đao kia làm cho hoàn toàn choáng váng!

Nửa bước Luyện Thần!

Cứ như vậy bị một kẻ vừa mới bước vào cảnh giới Nguyên Anh bổ đôi?

Dù đây là sân nhà, dù nửa bước Luyện Thần đã bị trọng thương...

Nhưng chuyện này...

đúng là không tưởng?

Sở Mặc chém xong càng thấy suy yếu.

Dường như lực lượng toàn thân đã trôi theo một đao kia!

Nhưng nơi này vẫn còn tám người!

Tám tu sĩ Nguyên Anh đỉnh cao!

Họ vêt thương chông chât, nhưng không hoàn toàn mất đi tất cả chiến lực, bọn họ vẫn có thể đánh một trận!

Chỉ là giờ tám Nguyên Anh đỉnh cao đang sợ ngây người, bọn họ cách Sở Mặc chưa đầy trăm trượng nhưng không ai dám thật sự nhằm vào Sở Mặc!

Một đao kia hoàn toàn chấn nhiếp đám đông!

Thử nghĩ xem, trước mười mấy tên cảnh giới Nguyên Anh tu sĩ.

Thêm Âu Dương Quang Đại là tổng cộng gần trăm Nguyên Anh tu sĩ.

Kém nhất cũng là Nguyên Anh trung kỳ, mạnh nhất đã một chân bước vào Luyện Thần Kỳ.

Đội ngũ như vậy nhằm vào bất kỳ một thế lực nào, cho dù là tuyệt đỉnh đại phái... thì cũng phát run!

Ai ngờ ở ngoại thành Cẩm Tú lại thất bại nặng nề, thương vong thê thảm, tu sĩ Luyện Thần bị bổ đứt!

Nếu còn dũng khí tiếp tục nhằm vào Sở Mặc thì thật đáng tán dương!

Tu sĩ Âu Dương gia không phải ai cũng không sợ chết!

Không sợ chết và ngốc nghếch chịu chết vẫn có sự khác biệt!

Lúc này, Sở Mặc làm một động tác, hắn chậm rãi giơ Thí Thiên chỉ vào một tu sĩ Nguyên Anh đỉnh cao, cười tà mị:

- Kế tiếp, tới phiên ngươi!

- A!

Tu sĩ Nguyên Anh đỉnh cao sợ hãi hét lên, xoay người bỏ chạy!

Kỳ thật giờ Sở Mặc đã nỏ mạnh hết đà, ngay cả cánh tay giương lên cũng thấy cố sức.

Nhưng hắn chậm rãi nâng Thí Thiên lại khiến mấy người còn sống sót của Âu Dương gia áp lực!

Tay kia Sở Mặc vẫn nắm chặt Thiên Tinh Thạch, ánh mắt nhìn sang những người khác.

Thấy Sở Mặc nhìn mình, tất cả cùng quay đầu bỏ chạy!

Bọn họ có lòng tin tưởng có kiêu ngạo cũng có lo lắng, tất đã đã bị Sở Mặc đánh cho nhão nhoẹt!

Chức vị cao, dáng vẻ tôn nghiêm...

Đều là chó má!

Tiếp tục đi lên là chịu chết, ai dám lên?

Thân thể Sở Mặc thoáng run lên, sau đó hít sâu nói:

- Hôm nay lưu lại mệnh chó cho các ngươi, nhớ kỹ cho Sở đại gia, trở về nói cho gia chủ Âu Dương Quang Huy của các ngươi, rửa cổ chờ Sở đại gia tới lấy.

Oanh!

Tám gã tu sĩ nghe thế càng chạy nhanh hơn!

Gần như trong chớp mắt đã hoàn toàn biến mất giữa đất trời.

Sở Mặc không nhịn được nữa, thân mình ngã xuống.

Lung tráo khu vực này cũng theo đó tiêu tan.

-----o0o-----

Chương 971: Huyết Ma tam tổ

Chương 971: Huyết Ma tam tổ

Khu vừng từng trải qua một trận chiến này chẳng những còn sức sống mà chẳng hề có chút quỷ dị nào!

Sức sống nơi này nồng đậm đến đáng sợ!

Linh khí trong thiên địa như ngưng tụ thành thực chất!

Gần trăm tu sĩ Nguyên Anh ngã xuống, tinh khí mênh mông như biển lớn!

Không chút khoa trương mà nói, trong vòng trăm năm nơi này chính là thánh địa tu luyện!

- ---------oOo----------

Nói cách khác, bọn họ sẽ không cho phép chuyện này phát sinh.

Nơi bao nhiêu cao thủ gia tộc ngã xuống, sao có thể thành nơi tu luyện của người khác?

Nhưng giờ phút này, Sở Mặc mặc kệ tất cả, ngồi xuống chuẩn bị bắt đầu khôi phục.

Đúng lúc này, một tiếng vỗ tay truyền đến, đồng thời vang lên giọng nói thản nhiên:

- Phấn khích, thật sự là phấn khích!

Thật lợi hại!

Chuyến đi này không tệ, không ngờ có thể thấy trò hay như vậy!

Sở Mặc mở mắt ra, nhìn người đang đi tới.

Một trung niên da trắng, mặc trường bào màu xanh, đầu để búi tóc, tướng mạo nho nhã, mang theo nụ cười thản nhiên nhìn Sở Mặc:

- Tự giới thiệu một chút, bần đạo Lưu Thiên Phong, đệ tứ tổ Huyết Ma Giáo!

Ha hả, Lục Thiên Minh?

Sở Mặc?

Thú vị...

Bần đạo đã rất nhiều năm chưa gặp ai thú vị như vậy.

Một cảm giác lạnh lẽo bạo phát trong nội tâm của Sở Mặc.

Hắn gần như theo bản năng muốn trực tiếp niệm khẩu quyết, tiến vào Huyễn Thần Giới!

Hoàn toàn không ngờ bọ ngựa bắt ve chim sẻ núp đằng sau, vị tứ tổ Huyết MaGiáo này đến đây từ lúc nào?

Chẳng những hắn không có cảm giác, ngay cả Thương Khung Thần Giám cũng không cảnh tỉnh!

Lưu Thiên Phong cười tủm tỉm nhìn Sở Mặc:

- Đừng nghĩ nữa, muốn vào Huyễn Thần Giới ứ?

Ngươi không vào được đâu!

Thật đấy, ta không lừa ngươi.

Ta đã ở chỗ này cực kỳ lâu rồi!

Từ lúc ở Linh Vận Môn bị ngươi dùng tên giả là Lục Thiên Minh tiêu diệt, ta vẫn ẩn thân ở nơi này.

Thật sự là đúng dịp, không ngờ hôm nay nơi này lại biến thành chiến trường.

Sở Mặc trầm mặc, lặng kẽ đọc một lần khẩu quyết tiến vào Huyễn Thần Giới, quả nhiên... thiên địa nơi này đã bị ngăn cách.

Lưu Thiên Phong chậm rãi nói:

- Khi ngươi tiêu diệt Linh Vận Môn, sự cảnh giác của ta về ngươi đã thăng lênđến cực hạn.

Buồn cười cho Âu Dương gia lại coi ngươi như tu sĩ bình thường mà đối đãi.

Ở trong mắt ta, ngươi lúc toàn thịnh, Kim Đan kì cũng đã có thể so với Luyện Thần!

Bước vào cảnh giới Nguyên Anh có thể so với tu sĩ Đại Thừa Kỳ!

Thế giới này căn bản không có mấy ai giữ được ngươi.

Sở Mặc, ngươi thấy ta nói đúng không?

Sở Mặc vừa khôi phục thể lực vừa thản nhiên nói:

- Ngươi đánh giá thế khiến ta thụ sủng nhược kinh.

- Không không không...

Hôm nay đánh xong trận chiến này, ta càng thấy được sự kinh khủng ngươi!

Lưu Thiên Phong cười tủm tỉm nhìn Sở Mặc:

- Chỉ là trước kia hoàn toàn không ngờ ngươi chính là Sở Mặc, ha hả, người lão tổ vẫn muốn tìm kiếm và diệt trừ hoá ra lại là ngươi.

Sở Mặc nhìn thoáng qua Lưu Thiên Phong, trầm giọng nói:

- Ta không rõ ngươi đang nói gì.

- Đừng giả bộ, Sở Mặc, thiếu niên Nhân Giới, thiên kiêu Huyễn Thần Giới Giới Linh tự mình che chở, đừng nhìn cảnh giới không cao, cho dù mấy thiên kiêu ở Thiên giới cũng không so được một đầu ngón tay của ngươi!

Lưu Thiên Phong cười lớn rồi bỗng nhiên nói:

- Chúng ta nói chuyện, thế nào?

- Không phải muốn giết ta sao?

Còn có gì để nói?

Sở Mặc nhìn Lưu Thiên Phong, vẻ mặt cảnh giác.

- Đúng vậy, ta vốn tới giết ngươi.

Ngươi giết đồ đệ của ta, giết năm đệ tử thân truyền của Huyết Ma Giáo, còn giết Ngũ Tổ Bách Biến Đạo Nhân...

Lẽ ra, ta nênhoàn toàn diệt trừ ngươi.

Như vậy, lão tổ cũng càng thêm yên tâm đi bắt tiểu tinh linh kia.

Lưu Thiên Phong chậm rãi nói.

Sở Mặc nhíu mày, ngưng tụ lại một cỗ sát cơ mãnh liệt, nhìn Lưu Thiên Phong:

- Ai dám động đến nàng, ta tuyệt đối không bỏ qua!

- Tiểu tử.

Nếu như không có cuộc chiến này, cho dù là hiện tại ta sẽ tránh xa ngươi, đồng thời cũng tin tưởng ngươi có năng lực làm được điểm này.

Tuy nhiên hiện tại..

Cho dù ta cho ngươi thêm một canh giờ để khôi phục.

Ngươi cũng không phải là đối thủ của ta.

Cho nên, chúng ta hãy nói chuyện đi.

Lưu Thiên Phong thản nhiên nhìn Sở Mặc.

- Nói chuyện gì?

- Ừ, nói chuyện về kế thừa thần bí của ngươi.

Lưu Thiên Phong thản nhiên nói:

- Ta rất hiếu kỳ về các loại kế thừa của ngươi, đồng thời cũng tò mò về các bảo vật của ngươi.

Trên người ngươi cất giấu vô số bí mật, cái nào ta cũng có hứng thú.

Nhất là cây đao trong tay ngươi...

Chậc chậc, không ngờ ngươi có thể khống chế loại hung khí khủng bố này.

Chỉ là khí tức trên đao cũng đủ làm lòng người kinh hãi.

Cây đao này cho ta đi.

Sở Mặc nhìn thoáng qua Thí Thiên trong tay:

- Ngươi xác định...

Ngươi muốn nó sao?

- Đương nhiên!

Lưu Thiên Phong không chút che dấu gật đầu:

- Bảo đao như vậy...

Ai không muốn?

- Ngươi xác định ngươi có thể khống chế nó?

Sở Mặc cười lạnh nói:

- Nói thật cho ngươi biết, cây đao này thông linh, dựa vào ngươi thì một chút tư cách cũng không có!

- Không thử sao biết.

Lưu Thiên Phong thản nhiên nói:

- Ngươi có thể ném nó cho ta.

Sở Mặc lập tức cười rộ lên, hắn chợt phát hiện chỉ số thông minh của đối phương cực cao.

Song phương ngươi tới ta đi, kỳ thật đều đang thử nhau!

Lưu Thiên Phong tuy biết hắn bây giờ là nỏ mạnh hết đà, nhưng cũng không dám dễ dãi!

Đây là một người tương đối cẩn thận.

- Ta cho ngươi thì có chỗ tốt gì?

Ngươi lấy xong chẳng phải sẽ giết ta?

Sở Mặc nhìn Lưu Thiên Phong:

- Ta còn chưa ngu như vậy!

- Không không không, ngươi giao cho ta, ta sẽ không giết ngươi.

Lưu Thiên Phong vẻ mặt chăm chú nhìn Sở Mặc:

- Ta có thể dùng bản mạng Nguyên Thần thề, ta sẽ không giết ngươi!

- Không thể nào, ngươi muốn giết ta thì động thủ đi.

Sở Mặc lắc đầu, nhìn Lưu Thiên Phong:

- Ngươi cũng đừng đóng kịch nưa, hôm nay người đến đây không chỉ có mình ngươi!

Ngươi cũng là kẻ có thân phận có địa vị, kéo dài thời gian đến giờ cũng coi như hoàn thành nhiệm vụ.

Bảo họ ra cả đi.

Lưu Thiên Phong luôn duy trì nụ cười giờ mới kinh ngạc, hắn có chút không dám tin nhìn Sở Mặc:

- Ngươi... ngươi biết ta đang kéo dài thời gian?

- Lão Tứ, ác danh truyền xa, người ta đâu thể tin tưởng ngươi?

Theo một tiếng cười sang sảng, từ xa có thân ảnh bay tới.

Nháy mắt hạ xuống trước mặt Sở Mặc.

Đây là một nam nhân cao gầy, nhìn qua khoảng ba mươi bảy ba mươi tám, mặt dài mắt tam giác, tóc thưa.

- Bần đạo Huyết Ma Giáo tam tổ Vạn Đại Hải!

Sau đó một quả bóng mập mạp lăn tới, cười ha hả:

- Bần đạo Huyết Ma Giáo nhị tổ Tiền Thông Nguyên!

-----o0o-----

Chương 972: Đổi kế hoạch khác đi

Chương 972: Đổi kế hoạch khác đi

Ba tuyệt đỉnh cường nhân, ba kẻ kể cả tầm mắt hay trang bị đều vượt xa tu sĩ thế giới này, giờ hiện ra trước Sở Mặc.

Sở Mặc cười khổ nói:

- Các ngươi thật coi trọng ta, không ngờ xuất động tam tôn lão tổ, Huyết Ma Lão Tổ đâu?

Sao không tới?

Đối mặt với Sở Mặc, ba đại nhân vật không hề xem nhẹ mà còn ngưng trọng, đồng thời dùng thái độ bình ổn đối đãi.

Huyết Ma Giáo nhị tổ Tiền Thông Nguyên, đại mập mạp tròn vo mỉm cười:

- Thưa Sở công tử, lão tổ gần đây bế quan, ừ, lão tổ tu luyện tuyệt thế công pháp, cũng tới lúc mấu chốt rồi, sau khi xuất quan sẽ chọn dùng tinh linh Công chúa.

Đến lúc đó, lão tổ có thể trở về Tiên giới, sau đó lại trở về Thiên giới.

Huyết Ma Giáo tam tổ Vạn Đại Hải gật gật đầu:

- Đúng vậy, nếu không thể nhân cơ hội này diệt trừ hắn, khiến ngươi cũng không có bất cứ hy vọng nào!

- ---------oOo----------

- Vậy người có thể chất Tiên Thiên Tiểu Linh Thể kia... cũng được.

Tiền Thông Nguyên nói.

Sở Mặc lại lắc đầu:

- Nàng cũng không được!

- Vậy...

Tiền Thông Nguyên có chút chần chừ.

Sở Mặc ngẩng đầu, nhìn ba người với vẻ mặt nghiêm túc:

- Ta không thèm để ý nhiều năm như vậy các ngươi đã làm bao nhiêu chuyện xấu, có đáng chết hay không.

Những thứ này chẳng có quan hệ trực tiếp gì đến ta.

Ta cũng không cần các ngươi từ nay về sau phải cải tà quy chính, bởi trời xanh có mắt, thiện có thiện báo, ác giả ác báo, các ngươi sẽ tự có nhân quả của mình.

Nhưng chuyện như vậy sau này đừng nhắc lại.

Ta tuyệt đối sẽ không chọn cách hy sinh người khác để giúp đỡ chính mình.

- Sở công tử cũng không thể nói như vậy được.

Vạn Đại Hải nói:

- Có một loại hy sinh là quên mình vì người khác.

Ta tin nếu chúng ta nói rõ với vị đồ đệ kia của ngươi, nàng sẽ đồng ý.

- Tuyệt đối không được!

Lúc này Sở Mặc đã khôi phục một phần thể lực, lập tức đứng lên, nói chắc như đinh đóng cột:

- Nếu các ngươi chỉ có một kế hoạch này... vậy các ngươi trở về đi.

Coi như ta chưa từng gặp các ngươi!

Nếu có một ngày ta phải đối đầu với Huyết Ma lão tổ, các ngươi cản lại, ta sẽ giết không nương tay, còn không ngăn cản, ta cũng sẽ không chủ động làm khó dễ!

- Sở Mặc công tử, ngươi thật sự không muốn suy nghĩ thêm sao?

Chỉ cần chúng ta làm việc ổn thỏa, đồ đệ của ngươi sẽ không gặp phải bất cứ nguy hiểm gì, nàng sẽ không chết!

Tiền Thông Nguyên lên tiếng khuyên giải.

- Tuyệt đối không được!

Sở Mặc chất vấn Tiền Thông Nguyên:

- Nếu đó là người phụ nữ của ngươi, ngươi sẽ nói vậy hay sao?

Tiền Thông Nguyên lập tức nghẹn lời, muốn dối lòng nói một câu sẽ không sao, nhưng trước mặt người khôn thì không nói quanh co, bởi vì cho dù y có cố nói trái lương tâm, Sở Mặc cũng sẽ không tin.

Chính y lại càng chẳng tin!

Sở Mặc nhìn ba người, trầm giọng nói:

- Các ngươi quá đề cao Huyết Ma lão tổ rồi, cũng quá coi thường ta.

Còn một năm ba tháng đúng không?

Ta sẽ dùng khoảng thời gian nàytìm ra biện pháp đối phó với y.

Ta cũng không cần các ngươi cho ta thêm tin tức tình báo nào, hiện giờ ta chỉ muốn các ngươi làm cho ta một việc.

- Việc gì?

Lưu Thiên Phong ngẩng đầu nhìn Sở Mặc, cũng không so đo ngữ khí cứng rắn của hắn.

- Nói cho ta biết vị trí cụ thể của công chúa tộc Tinh Linh.

Sở Mặc nói:

- Nàng là người phụ nữ của ta!

Không ai có thể làm tổn thương nàng được.

- Này...

Lưu Thiên Phong hơi hơi nhíu mày, thoáng nhìn qua hai người Tiền Thông Nguyên và Vạn Đại Hải.

- Nói cho hắn biết đi.

Tiền Thông Nguyên thở dài một tiếng, sau đó nói:

- Nếu Huyết Ma lão tổ không chết.

Thì chúng ta đều phải chết, cho nên, hiện giờ chúng ta thực ra là châu chấu cùng bám trên một sợi dây thừng, không ai trốn tránh được!

Lưu Thiên Phong gật gật đầu.

Sau đó dùng phương thức truyền âm nói cho Sở Mặc nơi ở cụ thể của tộc Tinh Linh.

Lúc này, Sở Mặc đột nhiên hỏi một câu:

- Huyết Ma lão tổ có thể nhìn phá được thuật Bách Biến của Bách Biến đạo nhân không?

- Hả?

Ba người đồng loạt ngẩn ra, sau đó cùng nhìn thấy sự khiếp sợ trong mắt đối phương.

Tiếp theo, là niềm vui vô tận!

- Không thể!

- Không thể!

- Không thể!

Ba người đồng thanh, trực tiếp trả lời Sở Mặc.

Lưu Thiên Phong kinh hỉ nói:

- Sao ta lại quên mất điều này cơ chứ?

Thuật Bách Biến của lão ngũ đến lão đại... cũng không nhìn phá được, thậm chí lão đại còn từng nói, thuật Bách Biến mà lão ngũ ngẫu nhiên có được, hẳn là một bộ phậnkế thừa của Chí Tôn!

- Chẳng lẽ ngươi đã lấy được thuật Bách Biến rồi?

Thứ này chúng ta tơ tưởng đã nhiều năm... mà còn chưa có cơ hội liếc nhìn một cái.

Vận may của ngươi thật khiến chúng ta hâm mộ.

Con ngươi Vạn Đại Hải lóe lên nhìn Sở Mặc.

Tiền Thông Nguyên vỗ vỗ eo, bởi vì y không với tới vai Vạn Đại Hải:

- Thôi lão tam, dẹp ý định đó đi, kể cả cho chúng ta thuật Bách Biến, chúng ta luyện thành hay không đã là một chuyện, mà dù luyện thành, ai trong các ngươi có đủ tự tin giết lão đại đây?

Vạn Đại Hải ngẩn người, sau đó lắc đầu thở dài một tiếng, không nói gì nữa.

Lưu Thiên Phong nhìn Sở Mặc nói:

- Nếu là như vậy... không chừng có thể ám sát thành công!

- Cho nên, hiện tại ngươi hãy đem mọi chuyện có liên quan đến các ngươi nói cho ta biết đi.

Sở Mặc nhìn ba người, thản nhiên nói.

- Làm gì?

Ba người đều sửng sốt, sau đó kịp thời phản ứng lại, nhìn Sở Mặc:

- Ngươi muốn biến thành hình dáng của chúng ta?

- Ngoại trừ biến thành các ngươi ra, thì ta còn cơ hội nào khác để tiếp cận y sao?

Sở Mặc thản nhiên nói:

- Tự các ngươi nghĩ cho kỹ đi, dù sao một khi y thành công thì các ngươi sẽ đều phải chết.

Các ngươi có thể từ chối, ta cũng có thể tự mình nghĩ cách giải quyết.

Nhưng là vận mệnh của các ngươi...

- Được, nói thì nói!

Lưu Thiên Phong cắn răng một cái, nhìn Vạn Đại Hải và Tiền Thông Nguyên:

- Nhị ca tam ca, hai người thấy sao?

- Còn thấy sao được nữa?

Cứ như vậy đi!

Chỉ nói mỗi tin tức của chúng ta thì không được, nhất định phải ở lại đây vài ngày, để Sở công tử quen thuộc nhất cử nhất động của chúng ta, kể cả những chi tiết nhỏ nhặt nhất.

Toàn bộ phải giúp Sở công tử rõ ràng!

Nếu không, lão già kia ranh ma quỷ quyệt, chưa biết chừng sẽ nhìn ra sơ hở.

Nếu thất bại trong gang tấc, đừng ai hòng sống sót được.

Tiền Thông Nguyên trầm giọng nói, y vô cùng thông thấu mấy vấn đề này.

Mấy ngày sau, Sở Mặc vẫn ở lại đây khôi phục thể lực, đồng thờikhông ngừng quan sát hành động của ba người Tiền Thông Nguyên, Vạn Đại Hải và Lưu Thiên Phong.

-----o0o-----

Chương 973: Một trời một vực (1)

Chương 973: Một trời một vực (1)

Ba người cũng nói rõ mọi lý lịch trong cuộc đời mình cho Sở Mặc, dù là chuyện xấu cũng không hề bỏ sót.

Sở Mặc nghe từ đầu tới đuôi, phát hiện tuy ba người này đã làm không ít việc xấu, nhưng trên cơ bản đều thuộc về đồng lõa.

Tội ác tày trời chân chính thì lại chưa từng có.

So ra, kể cả là người của Linh Vận Môn hay Âu Dương gia cũng có kẻ xấu xa hơn ba người này không biết bao nhiêu lần.

- Từ rất trẻ chúng ta đã quen biết lão đại rồi.

Sau khi kết bái đều chỉ dốc lòng tu luyện.

Chúng ta không thiếu bảo vật, càng không thiếu tài nguyên.

Sau đó lão đại còn muốn chúng ta nhất định không được phô trương... trong tình huống như vậy chúng ta có thể làm ra bao nhiêu chuyện xấu chứ?

Dù muốn cũng chẳng có thời gian!

Vạn Đại Hải giải thích cho nghi ngờ của Sở Mặc.

Thời gian chớp mắt đã trôi qua năm ngày, Sở Mặc cũng hoàn toàn khôi phục như lúc ban đầu, trải qua trận chiến này, tu vi của Sở Mặc lại tiến bộ đôi chút.

Ba người cũng cáo từ Sở Mặc, chuẩn bị quay về.

Bọn họ lần này là giấu Huyết Ma lão tổ rời đi, nếu thời gian quá lâu, không chừng sẽ khiến y nghi ngờ.

Sau đó, Sở Mặc tạm biệt ba người, một thân một mình trở lại Cẩm Tú Thành.

Sự trở về của hắn khiến cả thành Cẩm Tú gần như sục sôi!

Nhất là những người biết được chân tướng, đều vô cùng phấn chấn.

Không ai ngờ được, Sở Mặc thực sự còn sống trở về từ vòng vây của nhà Âu Dương.

Cuộc chiến lúc trước đánh tới trời long đất lở, tuy rằng đã bị Sở Mặc che chắn lại, nhưng động tĩnh này vẫn khiến mọi người trong thành Cẩm Tú chấn động.

Giờ Sở Mặc trở về không chút thương tổn, quả thực chính là một kỳ tích!

Ở Cẩm Tú Thành người ta giăng đèn kết hoa, dân chúng tự tụ tập ra đường ăn mừng.

Nhưng ở nơi xa xôi Khánh Phong Thành... thì lại là một cảnh tượng hoàn toàn khác.

So với Cẩm Tú Thành thì đúng là một trời một vực!

Tám gã tu sĩ Nguyên Anh đỉnh cao kia còn chưa trở về, nhưng tin tức...

đã sớm về tới nơi.

Từ trên xuống dưới nhà Âu Dương... chìm trong một bầu không khí yên ắng chết chóc!

Gia chủ Âu Dương Quang Huy quỳ gối bên ngoài nơi bế quan, lớn tiếng khóc lóc cầu xin.

- ---------oOo----------

- Vậy người có thể chất Tiên Thiên Tiểu Linh Thể kia... cũng được.

Tiền Thông Nguyên nói.

Sở Mặc lại lắc đầu:

- Nàng cũng không được!

- Vậy...

Tiền Thông Nguyên có chút chần chừ.

Sở Mặc ngẩng đầu, nhìn ba người với vẻ mặt nghiêm túc:

- Ta không thèm để ý nhiều năm như vậy các ngươi đã làm bao nhiêu chuyện xấu, có đáng chết hay không.

Những thứ này chẳng có quan hệ trực tiếp gì đến ta.

Ta cũng không cần các ngươi từ nay về sau phải cải tà quy chính, bởi trời xanh có mắt, thiện có thiện báo, ác giả ác báo, các ngươi sẽ tự có nhân quả của mình.

Nhưng chuyện như vậy sau này đừng nhắc lại.

Ta tuyệt đối sẽ không chọn cách hy sinh người khác để giúp đỡ chính mình.

- Sở công tử cũng không thể nói như vậy được.

Vạn Đại Hải nói:

- Có một loại hy sinh là quên mình vì người khác.

Ta tin nếu chúng ta nói rõ với vị đồ đệ kia của ngươi, nàng sẽ đồng ý.

- Tuyệt đối không được!

Lúc này Sở Mặc đã khôi phục một phần thể lực, lập tức đứng lên, nói chắc như đinh đóng cột:

- Nếu các ngươi chỉ có một kế hoạch này... vậy các ngươi trở về đi.

Coi như ta chưa từng gặp các ngươi!

Nếu có một ngày ta phải đối đầu với Huyết Ma lão tổ, các ngươi cản lại, ta sẽ giết không nương tay, còn không ngăn cản, ta cũng sẽ không chủ động làm khó dễ!

- Sở Mặc công tử, ngươi thật sự không muốn suy nghĩ thêm sao?

Chỉ cần chúng ta làm việc ổn thỏa, đồ đệ của ngươi sẽ không gặp phải bất cứ nguy hiểm gì, nàng sẽ không chết!

Tiền Thông Nguyên lên tiếng khuyên giải.

- Tuyệt đối không được!

Sở Mặc chất vấn Tiền Thông Nguyên:

- Nếu đó là người phụ nữ của ngươi, ngươi sẽ nói vậy hay sao?

Tiền Thông Nguyên lập tức nghẹn lời, muốn dối lòng nói một câu sẽ không sao, nhưng trước mặt người khôn thì không nói quanh co, bởi vì cho dù y có cố nói trái lương tâm, Sở Mặc cũng sẽ không tin.

Chính y lại càng chẳng tin!

Sở Mặc nhìn ba người, trầm giọng nói:

- Các ngươi quá đề cao Huyết Ma lão tổ rồi, cũng quá coi thường ta.

Còn một năm ba tháng đúng không?

Ta sẽ dùng khoảng thời gian nàytìm ra biện pháp đối phó với y.

Ta cũng không cần các ngươi cho ta thêm tin tức tình báo nào, hiện giờ ta chỉ muốn các ngươi làm cho ta một việc.

- Việc gì?

Lưu Thiên Phong ngẩng đầu nhìn Sở Mặc, cũng không so đo ngữ khí cứng rắn của hắn.

- Nói cho ta biết vị trí cụ thể của công chúa tộc Tinh Linh.

Sở Mặc nói:

- Nàng là người phụ nữ của ta!

Không ai có thể làm tổn thương nàng được.

- Này...

Lưu Thiên Phong hơi hơi nhíu mày, thoáng nhìn qua hai người Tiền Thông Nguyên và Vạn Đại Hải.

- Nói cho hắn biết đi.

Tiền Thông Nguyên thở dài một tiếng, sau đó nói:

- Nếu Huyết Ma lão tổ không chết.

Thì chúng ta đều phải chết, cho nên, hiện giờ chúng ta thực ra là châu chấu cùng bám trên một sợi dây thừng, không ai trốn tránh được!

Lưu Thiên Phong gật gật đầu.

Sau đó dùng phương thức truyền âm nói cho Sở Mặc nơi ở cụ thể của tộc Tinh Linh.

Lúc này, Sở Mặc đột nhiên hỏi một câu:

- Huyết Ma lão tổ có thể nhìn phá được thuật Bách Biến của Bách Biến đạo nhân không?

- Hả?

Ba người đồng loạt ngẩn ra, sau đó cùng nhìn thấy sự khiếp sợ trong mắt đối phương.

Tiếp theo, là niềm vui vô tận!

- Không thể!

- Không thể!

- Không thể!

Ba người đồng thanh, trực tiếp trả lời Sở Mặc.

Lưu Thiên Phong kinh hỉ nói:

- Sao ta lại quên mất điều này cơ chứ?

Thuật Bách Biến của lão ngũ đến lão đại... cũng không nhìn phá được, thậm chí lão đại còn từng nói, thuật Bách Biến mà lão ngũ ngẫu nhiên có được, hẳn là một bộ phậnkế thừa của Chí Tôn!

- Chẳng lẽ ngươi đã lấy được thuật Bách Biến rồi?

Thứ này chúng ta tơ tưởng đã nhiều năm... mà còn chưa có cơ hội liếc nhìn một cái.

Vận may của ngươi thật khiến chúng ta hâm mộ.

Con ngươi Vạn Đại Hải lóe lên nhìn Sở Mặc.

Tiền Thông Nguyên vỗ vỗ eo, bởi vì y không với tới vai Vạn Đại Hải:

- Thôi lão tam, dẹp ý định đó đi, kể cả cho chúng ta thuật Bách Biến, chúng ta luyện thành hay không đã là một chuyện, mà dù luyện thành, ai trong các ngươi có đủ tự tin giết lão đại đây?

Vạn Đại Hải ngẩn người, sau đó lắc đầu thở dài một tiếng, không nói gì nữa.

Lưu Thiên Phong nhìn Sở Mặc nói:

- Nếu là như vậy... không chừng có thể ám sát thành công!

- Cho nên, hiện tại ngươi hãy đem mọi chuyện có liên quan đến các ngươi nói cho ta biết đi.

Sở Mặc nhìn ba người, thản nhiên nói.

-----o0o-----

Chương 974: Một trời một vực (2)

Chương 974: Một trời một vực (2)

- Làm gì?

Ba người đều sửng sốt, sau đó kịp thời phản ứng lại, nhìn Sở Mặc:

- Ngươi muốn biến thành hình dáng của chúng ta?

- Ngoại trừ biến thành các ngươi ra, thì ta còn cơ hội nào khác để tiếp cận y sao?

Sở Mặc thản nhiên nói:

- Tự các ngươi nghĩ cho kỹ đi, dù sao một khi y thành công thì các ngươi sẽ đều phải chết.

Các ngươi có thể từ chối, ta cũng có thể tự mình nghĩ cách giải quyết.

Nhưng là vận mệnh của các ngươi...

- Được, nói thì nói!

Lưu Thiên Phong cắn răng một cái, nhìn Vạn Đại Hải và Tiền Thông Nguyên:

- Nhị ca tam ca, hai người thấy sao?

- Còn thấy sao được nữa?

Cứ như vậy đi!

Chỉ nói mỗi tin tức của chúng ta thì không được, nhất định phải ở lại đây vài ngày, để Sở công tử quen thuộc nhất cử nhất động của chúng ta, kể cả những chi tiết nhỏ nhặt nhất.

Toàn bộ phải giúp Sở công tử rõ ràng!

Nếu không, lão già kia ranh ma quỷ quyệt, chưa biết chừng sẽ nhìn ra sơ hở.

Nếu thất bại trong gang tấc, đừng ai hòng sống sót được.

Tiền Thông Nguyên trầm giọng nói, y vô cùng thông thấu mấy vấn đề này.

Mấy ngày sau, Sở Mặc vẫn ở lại đây khôi phục thể lực, đồng thờikhông ngừng quan sát hành động của ba người Tiền Thông Nguyên, Vạn Đại Hải và Lưu Thiên Phong.

Ba người cũng nói rõ mọi lý lịch trong cuộc đời mình cho Sở Mặc, dù là chuyện xấu cũng không hề bỏ sót.

Sở Mặc nghe từ đầu tới đuôi, phát hiện tuy ba người này đã làm không ít việc xấu, nhưng trên cơ bản đều thuộc về đồng lõa.

Tội ác tày trời chân chính thì lại chưa từng có.

So ra, kể cả là người của Linh Vận Môn hay Âu Dương gia cũng có kẻ xấu xa hơn ba người này không biết bao nhiêu lần.

- Từ rất trẻ chúng ta đã quen biết lão đại rồi.

Sau khi kết bái đều chỉ dốc lòng tu luyện.

Chúng ta không thiếu bảo vật, càng không thiếu tài nguyên.

Sau đó lão đại còn muốn chúng ta nhất định không được phô trương... trong tình huống như vậy chúng ta có thể làm ra bao nhiêu chuyện xấu chứ?

Dù muốn cũng chẳng có thời gian!

Vạn Đại Hải giải thích cho nghi ngờ của Sở Mặc.

Thời gian chớp mắt đã trôi qua năm ngày, Sở Mặc cũng hoàn toàn khôi phục như lúc ban đầu, trải qua trận chiến này, tu vi của Sở Mặc lại tiến bộ đôi chút.

Ba người cũng cáo từ Sở Mặc, chuẩn bị quay về.

Bọn họ lần này là giấu Huyết Ma lão tổ rời đi, nếu thời gian quá lâu, không chừng sẽ khiến y nghi ngờ.

Sau đó, Sở Mặc tạm biệt ba người, một thân một mình trở lại Cẩm Tú Thành.

Sự trở về của hắn khiến cả thành Cẩm Tú gần như sục sôi!

Nhất là những người biết được chân tướng, đều vô cùng phấn chấn.

Không ai ngờ được, Sở Mặc thực sự còn sống trở về từ vòng vây của nhà Âu Dương.

Cuộc chiến lúc trước đánh tới trời long đất lở, tuy rằng đã bị Sở Mặc che chắn lại, nhưng động tĩnh này vẫn khiến mọi người trong thành Cẩm Tú chấn động.

Giờ Sở Mặc trở về không chút thương tổn, quả thực chính là một kỳ tích!

Ở Cẩm Tú Thành người ta giăng đèn kết hoa, dân chúng tự tụ tập ra đường ăn mừng.

Nhưng ở nơi xa xôi Khánh Phong Thành... thì lại là một cảnh tượng hoàn toàn khác.

So với Cẩm Tú Thành thì đúng là một trời một vực!

Tám gã tu sĩ Nguyên Anh đỉnh cao kia còn chưa trở về, nhưng tin tức...

đã sớm về tới nơi.

Từ trên xuống dưới nhà Âu Dương... chìm trong một bầu không khí yên ắng chết chóc!

Gia chủ Âu Dương Quang Huy quỳ gối bên ngoài nơi bế quan, lớn tiếng khóc lóc cầu xin.

- ---------oOo----------

- Lão tổ tông, xảy ra chuyện lớn rồi, gia tộc đã tổn thất rất nhiều cao thủ, ngay cả Tác lão tổ cũng mất rồi...

Âu Dương Quang Huy quỳ gối ở đó, gương mặt giàn giụa nước mắt, nghẹn ngào đầy vẻ tự trách.

Nơi bế quan vô cùng yên tĩnh, chỉ có tiếng chim hót từ phía xa xa trong rừng truyền đến.

Khác với Âu Dương Tác thích xuất quan can thiệp vào việc trong gia tộc, một vị lão tổ nửa bước Luyện Thần khác của nhà Âu Dương, lại bế quan mấy trăm năm, chuyên tâm đột phá cảnh giới Luyện Thần, gần nhưkhông xuất quan.

Càng chẳng quan tâm đến chuyện trong gia tộc.

Rất nhiều vãn bối trẻ tuổi của nhà Âu Dương còn chưa từng gặp vị lão tổ này.

Lão tổ này tên là Âu Dương Đồ.

Nguyên nhân khiến y mặc kệ việc trong gia tộc, là có liên quan tới thân thế của y.

Lúc còn trẻ Âu Dương Đồ cũng không phải là một thiên tài tuyệt thế gì, ngược lại, trong mắt bạn bè đồng lứa khi ấy, y chẳng khác nào một thằng đần, một tên ngu xuẩn.

Ở thời của Âu Dương Đồ, rất nhiều người đều cho rằng y sẽ chẳngcó tiền đồ, thường xuyên nghe thấy kẻ khác cười nhạo y.

Xuất thân của Âu Dương Đồ cũng chẳng tốt đi đường nào, y xuất thân từ một nhánh nhà Âu Dương, từ nhỏ vừa đen lại vừa gầy, ngay cả cha mẹ y cũng không mấy thích đứa con trai này cho lắm.

Cảm thấy y chẳng có tương lai gì, chỉ cần yên lặng đừng đi quấy rầy người khác là được rồi.

Từ nhỏ đã sống trong cảnh thiếu thốn tình thương, tính cách của Âu Dương Đồ trở nên bình thản, thậm chí là hơi hướng nội.

Bởi vậy, cho dù sau khi y bước vào cảnh giới Nguyên Anh, thực lực được nâng cao rất nhiều, nhưng tính cách này cũng chẳng thay đổi là bao.

Có thể nói, cả Âu Dương gia, Âu Dương Đồ hẳn là kẻ có thực lực mạnh nhưng lại giữ vai trò thấp nhất.

Y cũng không có bất cứ sự tích huy hoàng nào được nhiều người biết đến, thậm chí cả cuộc đời còn cực hiếm khi xảy ra tranh chấp với ai.

Có vài lần thì cũng chỉ tới mức là dừng.

Y là một tu sĩ chân chính, tu tâm, tu thân, tu đạo!

Nếu không phải lần tổn thất thê thảm và nghiêm trọng này của nhà Âu Dương, thậm chí Âu Dương Quang Huy sẽ không nhớ ra trong gia tộc còn có một lão tổ tông như vậy.

Người đã chết Âu Dương Tác thực ra chính là kẻ khinh thường Âu Dương Đồ nhất, Y từng công khai nói trước mặt Âu Dương Đồ rằng: Đừng có tưởng rằng ngươi như vậy là thanh cao, nếu không phải có bóng mát của cái cây to là nhà Âu Dương, ngươi nghĩ ngươi dựa vào đâu mà có thể bước vào cảnh giới Nguyên Anh trong khi không cần tranh giành, không cần chém giết?

Không có nhà Âu Dương, ngươi chẳng là cái thá gì sất!

Nghe câu chửi thẳng vào mặt này, Âu Dương Đồ vẫn không nói một lời.

Chỉ thản nhiên cười cười, xoay người bỏ đi, tiếp tục bế quan.

Sau lần đó, Âu Dương Đồ chưa từng một lần xuất quan.

Cũng khiến cho trong lòng rất nhiều con cháu nhà Âu Dương thiếu ý kính trọng với vị lão tổ này.

Nhưng Âu Dương Quang Huy còn biết một việc!

Chính là sau khi mắng ngay mặt Đồ lão tổ, Tác lão tổ đã ngầm nói với Âu Dương Quang Huy một câu.

- Đừng thấy tên này không hé răng nói một lời.

Nhưng nếu thật sự đánh nhau, ta không bằng y được!

-----o0o-----

Chương 975: Âu Dương Đồ

Chương 975: Âu Dương Đồ

Lúc Âu Dương Tác nói những lời này, thái độ của y cực kỳ nghiêmtúc, không chút đùa cợt nào.

Hơn nữa trên dưới cao thấp nhà Âu Dương đều biết, tính cách Tác lão tổ phô trương, mạnh mẽ, ương ngạnh, hống hách, nếu không phải Âu Dương Đồ lợi hại thật... y tuyệt đối sẽ không nói ra những câu như vậy.

Hơn nữa lần này tổn thất của nhà Âu Dương thật sự quá lớn, lớn đến mức không ai chịu đựng nổi.

Âu Dương Quang Huy cũng chỉ có thể đến cầu xin Âu Dương Đồ ra mặt, đánh chết Sở Mặc

Đây cũng không phải chỉ là báo thù rửa hận đơn thuần, nếu không thể giết chết Sở Mặc, vậy sau khi Sở Mặc nghỉ ngơi lại sức, tám chínphần mười sẽ tìm đến Khánh Phong Thành, đại khai sát giới với nhà Âu Dương!

Nếu đợi đến khi đó, còn có ai là đối thủ của Sở Mặc nữa đây?

- Đồ lão tổ, vãn bối biết ngài thích yên tĩnh, ghét tranh giành, nhưng lúc này... kẻ thù đã dẫm lên trên đầu nhà Âu Dương rồi, nguy cơ diệt tộc đang ở ngay trước mắt!

Đồ lão tổ, cầu xin ngài xuất quan... giúp đỡ gia tộc vượt qua cửa ải khó khăn này!

Âu Dương Quang Huy tiếp tục cầu xin.

Trên thực tế, ba ngày nay y đã tìm tới đây ba lượt!

Chỉ là mỗi lần đều chẳng nhận được bất cứ hồi đáp nào từ trong động phủ bế quan.

Âu Dương Quang Huy chưa từ bỏ ý định, một lần không được thì hai lần, hai lần không được... thì ba lần!

Nếu hôm nay vẫn chưa được, y định ngày mai lại tiếp tục, cho tới khi Âu Dương Đồ chịu xuất quan mới thôi.

Lúc này, rốt cục cũng có một giọng nói già nua truyền từ động phủ bế quan ra:

- Tự gây nghiệt.

Mặc dù đáp lại, nhưng chỉ có ba chữ.

Trên mặt của Âu Dương Quang Huy để lộ vẻ phẫn hận.

Nhưng chỉ có thể tiếp tục cầu xin:

- Đồ lão tổ, cuối cùng ngài cũng chịu nói chuyện rồi, ta biết đây đều là sai lầm của chúng ta, chúng ta không nên chủ động đi chọc đến kẻ đó, nhưng giờ không phải là lúc bàn về việc ai phải chịu trách niệm, hiện giờ đã tới lúc tồn vong mấu chốt của nhà Âu Dương...

- Không nghiêm trọng đến vậy.

Trong động phủ lại truyền ra giọng nói già nua của Âu Dương Đồ.

- ....

Lửa giận trong lòng Âu Dương Quang Huy sôi trào, rốt cuộc khôngthể kìm nén nổi nữa, lớn tiếng cãi lại:

- Đồ lão tổ, sao lại không nghiêm trọng đến vậy?

Trong mắt ngài... thế nào mới là nghiêm trọng?

Có phải toàn bộ nhà Âu Dương bị diệt sạch rồi mới nghiêm trọng phải không?

Đồ lão tổ, vãn bối biết ngài không thích đánh nhau, càng không thích giết chóc, nhưng Đồ lão tổ có hiểu hay không, không có nhà Âu Dương, Đồ lão tổ sẽ được như ngày hôm nay sao?

Âu Dương Quang Huy bất chấp mọi thứ rồi, lúc này tổn thất của nhà Âu Dương cực kỳ nghiêm trọng, thực lực gần như giảm một nửa.

Cho dù tạm thời Sở Mặc không đến, nhưng mấy thế lực còn đang tơtưởng đến nhà Âu Dương, rất có thể dốc sức đả kích nhà Âu Dương trên mọi phương diện.

Lúc này, nếu không có một người hùng mạnh xuất quan trấn thủ, nhà Âu Dương thật sự có thể sẽ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.

Thật lâu sau, trong động phủ truyền ra một tiếng than nhẹ.

- Haiz.

Giọng nói già nua của Âu Dương Đồ truyền ra:

- Được rồi, lần này ta sẽ ra mặt.

Nhưng chỉ một lần này thôi!

Âu Dương Quang Huy thấy rốt cuộc có thể khuyên bảo được ÂuDương Đồ rồi, trên mặt lập tức lộ vẻ vui mừng, luôn miệng nói:

- Việc khác sao dám làm phiền lão tổ?

Chỉ lần này là đủ rồi!

Vừa rồi trong lúc sốt ruột vãn bối ăn nói không biết lựa lời, kính xin Đồ lão tổ tha thứ.

- Thôi.

Trong động phủ lại truyền đến một tiếng than nhẹ, sau đó liền lặng ngắt như tờ.

Âu Dương Quang Huy rất muốn hỏi thêm một câu khi nào thì Âu Dương Đồ sẽ ra tay, nhưng nghĩ lại, nếu y đã đồng ý rồi thì sẽ không đổi ý.

Về phần khi nào ra tay thì tùy ý y.

Sau khi Âu Dương Quang Huy rời đi không bao lâu, một ông già khuôn mặt già nua, dáng người nhỏ gầy đi từ trong động phủ ra, nhìn thoáng bốn phía, không nói năng gì, mới nhấc chân mà thân hình đã biến mất ngay tại chỗ.

- Đồ lão tổ xuất quan!

- Đồ lão tổ đã đi rồi!

- Thật tốt quá, mối thù của nhà Âu Dương chúng ta chắc chắn sẽ được báo!

Tin tức Âu Dương Đồ xuất quan nhanh chóng truyền đi khắp nhà Âu Dương, khiến khung cảnh còn đang tang thương của nhà Âu Dương đều tràn ngập mong đợi.

Căn cứ tin tức mà tám gã tu sĩ may mắn còn sống sót truyền về, chiến lực của bản thân Sở Mặc vô cùng mạnh mẽ, nhưng năng lực bày trận pháp của hắn lại càng đáng sợ hơn!

Có thể nói là một đại sư trận pháp!

Thậm chí là tông sư.

Cho nên muốn giết Sở Mặc, không thể để hắn có cơ hội bày trận.

Điểm này Âu Dương Quang Huy đã báo trước cho Âu Dương Đồbiết.

Cho nên người của nhà Âu Dương đều cảm thấy, lần này nếu Đồ lão tổ ra tay.

Kẻ ác độc Sở Mặc nhất định sẽ phải đền tội.

- ---------oOo----------

Bên trong Cẩm Tú Thành, Sở Mặc đang giảng kinh cho mọi người nghe...

Lần giảng kinh này, Sở Mặc nói về một vài điều tâm đắc, mà hắn đã ngộ ra trong lần phá đan thành anh trước đó, hai người Tần Thi và Đổng Ngữ, cũng đã từng nói những điều mà các nàng ngẫm ra khi phá đan thành anh rồi.

Thông qua buổi nói chuyện của ba bọn họ, những người còn lại đều thu được vô số lợi ích không nhỏ.

Tuy rằng quá trình mà bọn họ trải qua không giống nhau, nhưng việc phá đan thành anh của mỗi người lại không khác nhau là mấy.

Điều này cũng coi như có thể cung cấp thêm cho người khác những tham khảo bổ ích.

Vì sao con cháu gia tộc lớn lại tăng cấp tu vi nhanh như vậy?

Không chỉ bởi vì tài nguyên phong phú, mà còn vì bọn họ có thể tham khảo rất nhiều kinh nghiệm của những người đi trước!

Tán tu thì khác, về cơ bản họ không có cơ hội học được những kiến thức này, mọi thứ đều phải tự mình mò mẫm tìm ra.

Hai người Tần Thi và Đổng Ngữ giờ đều có thể chất đạo cảnh Ngũ Hành Chi Thủy, tốc độ tăng cấp tu vi của hai nàng nhanh hơn những người khác rất nhiều.

Hiện nay đều đã đạt đến đỉnh cao kỳ Kim Đan, chuẩn bị cho quá trình phá đan thành anh.

Diệu Nhất Nương, Thẩm Tinh Tuyết, Hoa Tiểu Nha và Hoàng Họa cũng không chậm, lực chiến của các nàng đã vượt xa các tu sĩ cùng cảnh giới, bởi vì công pháp mà các nàng tu luyện đều là truyền thừa của Chí Tôn!

Tuy với cảnh giới trước mắt của họ, thì cũng chỉ có thể lĩnh ngộ đến chút da lông bên ngoài những phần kế thừa đó thôi, nhưng phải nói là sovới những tu sĩ khác trong Linh giới, họ thực sự có ưu thế vượt trội!
 
Back
Top Dưới