Ngôn Tình Thì Ra Cậu Ấy Thích Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thì Ra Cậu Ấy Thích Tôi
Chương 40: 40: Ngoại Truyện 2


Tôi vẫn đánh giá thấp cậu rồi.

Cậu ở chỗ tôi 1 tuần.

Trong một tuần đó tôi bị cậu làm phiền tới nỗi muốn tuyệt giao luôn.

Ngày nào cũng lải nhải tẩy não tôi nói rằng Trần Viên Viên tốt thế này, Trần Viên Viên tốt thế kia.

“Nếu đã tốt như vậy thì sao cậu không theo đuổi đi?”
Tôi thật muốn bị miệng cậu lại quá.

Một người đàn ông sao lại nói nhiều nói không ngừng nghỉ như vậy chứ!
“Không được, tôi không thích cô ấy, tính cách cô ấy giống con trai quá.


“Ha…” Tôi trừng mắt: “Vậy cậu nghĩ tôi sẽ thích à?”
“Nhỡ đâu, cậu cũng đã yêu bao giờ đâu?”
“Không có nhỡ đâu gì cả!”
“Văn Tu à, cậu có phải anh em tốt của tôi không vậy, người anh em của cậu gặp phải khó khăn cậu cũng không giúp một tay, tuyệt giao đi!”
“Được.


“Cậu nói đấy!” Cậu rất kích động nhìn mặt như sắp khóc tới nơi rồi…
Người anh em đa sầu đa cảm…
“Người khác nói.

” Tôi dằn cơn tức giận trong lòng xuống.

“Giúp…”

Vì sự kích động của bản thân mà tôi nói ra một chữ vô cùng ngắn gọn xúc tích.

Những ngày tháng sau đó, Châu Duy chuyển tới trường cấp 3 cạnh trường tôi thế rồi ngày nào cũng tẩy não tôi.

“Được rồi được rồi, nếu như tôi có cơ hội gặp cô ấy thì nhất định sẽ theo đuổi đã được chưa?”
“Người anh em tôi tin cậu.


Sau này cơ hội đến thật rồi, thật ngoài dự đoán…
Vì học tịch của tôi ở Thành Đô thế nên trước khi thi đại học phải chuyển về đây học một tháng.

Cuối cùng tôi cũng gặp được Trần Viên Viên rồi.

Cô ấy còn là bạn cùng bàn với tôi nữa.

Tôi nhìn cô ấy ngủ như lợn, nước dãi chảy thành dòng trước mặt.

Đây là người mà Châu Duy nói khi ngủ vô cùng đáng yêu đây sao?
Đáng yêu chính là kiểu khi ngủ hơi há miệng, mặt đỏ đỏ, mắt không nhắm hết lại còn ch** n**c dãi lên đồng phục của tôi à?
Sao mà cô ấy ngủ ngon được đến thế?
Ra chơi có 10 phút thôi mà cũng có thể ngủ say được thế này?
Còn có, cô ấy không biết nói chuyện, tám phần là một người câm.

Châu Duy có ý gì đây?
Để nửa đời sau của tôi làm miệng của cô ấy hay gì?
Cạn lời…
Thực sự cả đời này tôi không thể thích nổi người con gái này.

Tôi yên lặng làm đề của mình, cô ấy ngủ say thế rồi quay người một cái đột nhiên tay tôi có cảm giác mát mát, mềm mềm.

Tôi cúi đầu nhìn thì ra là tóc của cô ấy.

Sao tóc của cô ấy dài thế nhỉ?
Tôi cúi đầu liếc mắt nhìn xuống dưới, đoán chừng tóc của cô ấy dài tới eo.

Eo?
Lúc nhìn vào eo cô ấy đột nhiên lòng tôi nóng lên.

Tôi nhanh chóng dịch chuyển tầm mắt.

Sao cô ấy… mặc áo ngắn vậy, eo lộ hết ra bên ngoài rồi.

Thật đúng là không biết xấu hổ!
Tôi tiếp tục vùi đầu vào luyện đề.

Liên tục có người tới hỏi bài tôi, có bạn nam lúc đi qua ánh mắt còn dừng trên người cô ấy vài giây.

Tôi thực sự muốn gọi cô ấy dậy nhìn bộ dạng này xem có ra thể thống gì không.

Bị chiếm tiện nghi còn không biết.

Nhưng mà giây tiếp theo tôi lại nghĩ, chuyện này có liên quan gì tới tôi cơ chứ?
Tôi thở dài một hơi tiếp tục luyện đề.

Nhưng mà một câu toán đơn giản mà tôi đọc rất nhiều lần cũng không hiểu?
Không được!
Cô ấy ảnh hưởng tới việc học của tôi rồi.

Tôi suy nghĩ rất lâu sau đó cởi áo đồng phục xuống khoác lên người cô ấy.

Sau khi khoác lên tôi yên tâm rồi.

Kết quả cô ấy không an phận được mấy phút, vì quá nóng thế nên đẩy áo khoác xuống.

Ừm, eo lại lộ ra rồi.

Phiền phức thật!
 
Thì Ra Cậu Ấy Thích Tôi
Chương 41: 41: Ngoại Truyện 3


Cả giờ nghỉ chưa tôi đã khoác áo lên cho cô ấy rất nhiều lần.

Đến cuối cùng tôi cũng không biết bản thân đang làm cái quái gì nữa.

Lúc tỉnh dậy cô ấy còn viết ra giấy hỏi tôi: “Nóng quá đi mất, hôm nay lớp không bật điều hòa à lớp trưởng?”
Vừa mới ngủ dậy mặt cô ấy đỏ bừng, tóc tai thì bù xù.

Tôi nhìn cô ấy, cảm giác như thứ gì đó của mình loạn rồi.

“Điều hòa hỏng rồi cậu chịu đựng chút đi.

” Tôi viết một câu lên giấy.

Đúng vậy, hình như cô ấy không thể nói chuyện thế nên bọn tôi nói chuyện với nhau bằng việc viết ra giấy.

Cô ấy không nghi ngờ tôi chút nào cả.

Cuối cùng còn xé tờ giấy nháp ra làm thành một cái quạt.

“Vậy, cậu cứ chuyên tâm luyện đề đi tôi sẽ làm quạt cho cậu.

Cậu xem mồ hôi ướt hết lưng áo rồi đây này.


Cô ấy viết xong câu này sau đó cười hì hì quạt cho tôi.

“Tôi không nóng.

” Nếu bị người khác nhìn thấy thì phải làm sao?
“Cậu yên tâm đi, tất cả mọi vấn đề ở chỗ tôi đều không phải vấn đề, tôi đã đồng ý với thầy chủ nhiệm phải giúp đỡ cậu học tập rồi!” Cô ấy viết một câu lên giấy lại còn vẽ thêm một mặt cười nữa.

Tôi không nói gì nữa.

Thực ra, tôi thấy… hơi lạnh.

Buổi tối về nhà tôi mơ thấy một giấc mơ.

Tôi mơ thấy cô ấy.

Cô ấy mỉm cười nói với tôi: “Tôi tên Trần Viên Viên, tôi thích cậu, cậu có thích tôi không?”
Trong mơ cô ấy mặc một chiếc áo croptop, một chiếc váy cực kì ngắn, tóc dài vén ra sau lưng, khi cười lên hai lúm đồng tiền hiện ra giọng nói vô cùng mềm mại.

Tôi bị dọa sợ.

Ngày hôm sau trong đầu tôi toàn là hình ảnh giấc mơ đêm qua.

Tôi nhìn cô ấy ở ngoài đời thực hình như tất cả đều giống.

Haizzz… đáng tiếc lại là một cô bé câm.

Tôi nhịn cả một buổi sáng cuối cùng vẫn không kìm được mà viết một câu: “Cậu là người câm à?”
“…” Cô ấy dùng ánh mắt kì lạ nhìn tôi sau đó viết: “Không phải.


Lòng tôi chợt căng thẳng.

Người mù luôn nói mình không mù, thế nhưng quả thực là bị mù.

Tôi có thể hiểu mà.

Cuối cùng tôi cũng hiểu tại sao Châu Duy lại đối xử tốt với cô ấy như vậy rồi.

Ai lại không thương hại một cô gái đáng yêu mà lại nằm trong nhóm những người yếu đuối chứ?
Mấy ngày sau đó tôi điều chỉnh lại tâm thái của mình không thể làm tổn thương lòng tự tôn của cô ấy được.

Chúng tôi vô cùng ăn ý không nói chuyện mà chỉ trao đổi qua giấy.

Trông cô ấy rất vui.

Nhìn thấy cô ấy vui vẻ tâm trạng tôi cũng tốt lên rất nhiều.

Tôi thường hay mơ thấy cô ấy, trong mơ cô ấy đều nói với tôi rất nhiều.

Nhưng mà tôi biết giấc mơ thường trái ngược với hiện thực.

Chúng tôi có thế này cho tới hôm kì thi đại học kết thúc.

Tôi vừa mới đi ra khỏi địa điểm thi thì có người ở đằng sau gọi tên tôi.

“Lớp trưởng ơi, cậu thi thế nào? Chắc chắn đỗ Thanh Hoa rồi chứ?”
Tôi kinh hoàng!
Cô… cô ấy… biết nói chuyện ư?
Tim tôi đập rất nhanh dường như bị dọa sợ rồi.

“Cũng… cũng được.


“Tối nay liên hoan cậu phải đi đấy! cuối cùng cũng thi xong rồi!”
Cô ấy nói gì tôi hoàn toàn nghe không vào.

Tôi chỉ nhớ được giọng nói cô ấy rất mềm mại, rất ngọt, giống y hệt trong giấc mơ của tôi.

Sau khi thi xong tôi qua chỗ bố mẹ chứ không ở lại Thành Đô.

Nghĩ lại buổi tối hôm liên hoan đó cô ấy uống say, tôi hỏi cô ấy thi thế nào cô ấy hùng hồn nói: “Hơi phiền chút, có lẽ Thanh Hoa Bắc Đại phải chiến nhau vì tôi rồi.


Tôi kinh ngạc.
 
Thì Ra Cậu Ấy Thích Tôi
Chương 42: 42: Ngoại Truyện 4


Cô ấy cũng muốn đi Bắc Kinh à?
“Nhưng cậu vẫn phải chọn một trường.

” Tôi nói với cô ấy.

“Vậy Bắc Đại đi.

” Cô ấy nói rất tùy ý.

“Tại sao?” Cô ấy không muốn học cùng trường với tôi à?
“Bắc Đại… hoang(1), Bắc Đại Thương…(2)” Cô ấy nói một câu mơ hồ, có vẻ say lắm rồi.

(1) Khu vực hoang vu phía bắc Trung Quốc
(2) Tên một loại rượu
Sau này tôi thường hay nghĩ tới dáng vẻ cô ấy sau khi say rượu.

Cứ nghĩ mãi cuối cùng cô ấy lại đi vào trong giấc mơ của tôi, cô ấy say rượu rồi hỏi tôi có thích cô ấy không.

Tôi suy nghĩ mấy đêm liền cuối cùng vào một lần nọ cô ấy lại đi vào trong giấc mơ của tôi, tôi nói với cô ấy: “Ừm.


Cô ấy hôn tôi.

Buổi sáng khi tỉnh dậy đầu óc tôi trống rỗng.

Chỉ là một giấc mơ thôi, mà… khiến tôi phải thay ga giường.

Kết quả cô ấy chính là kẻ lừa đảo.

Cô ấy không hề thi vào Bắc Đại.

Cô ấy học đại học Tây Hoa.

Cách rất xa nơi tôi học.

Tôi có chút tức giận.

Thực ra thì tôi cũng không biết mình đang giận ai, có tư cách gì để mà giận.

Nhưng mà một đời kiêu ngạo của Văn Tu tôi đây.

Lại không phải là người được cô ấy chọn, thế nên tôi cũng không trầm mê, không vì bất cứ ai mà dừng lại.

Lúc học đại học tôi yêu đương rồi.

Với Trần Viên Viên.

Tôi thừa nhận ban đầu khi chưa biết tên của cô ấy thì tôi không hề có chút hứng thú nào cả.

Sau khi biết cô ấy tên là Trần Viên Viên đột nhiên trong lòng tôi có một loại cảm giác rất kì lạ.

Cô ấy thích tôi, cũng giống như bao cô gái khác, cô ấy thích thành tích, thành quả thích cảm giác hư vinh mà tôi có thể đem tới cho bọn họ.

Cô ấy sẽ khoe đồng hồ, túi xách, dây chuyền nổi tiếng mà tôi mua cho cô ấy lên vòng bạn bè…
Nhưng mà tôi không hề mở lấy một món quà mà cô ấy đã từng tặng tôi.

Không có hứng…
Cô ấy bắt đầu hỏi tôi tại sao không đăng những thứ liên quan tới cô ấy lên vòng bạn bè, tại sao không giới thiệu cô ấy với mọi người, tại sao mỗi lần cô ấy có hẹn với con trai tôi đều không ghen.

“Em còn muốn mua gì nữa?” Tôi đều rất bình tĩnh mà trả lời một câu.

Bình thường cô ấy sẽ nói một chiếc túi hoặc là đồ vật nào đó.

Thế nhưng hôm nay lại rất bình tĩnh mà nhìn tôi.

“Văn Tu, anh chắc chắn mình thích em không?”
“Em có ý gì?”
“Tại sao em lại có cảm giác lúc anh nhìn em như thể đang nhìn một người khác vậy?”
“…”
Tôi kinh ngạc vì suy nghĩ của cô ấy.

Sau đó chúng tôi rất bình tĩnh mà chia tay.

Lời chia tay là cô ấy nói.

Tôi không buồn mà còn cảm thấy như được giải thoát.

Tôi nghĩ bản thân đang tìm bóng dáng một người, vậy người đó là ai đây?
Cho tới một ngày kia tôi lướt thấy video tiktok của Trần Viên Viên.

Tôi mới biết người tôi đang tìm kiếm vẫn luôn là cô ấy.

Sau khi tôi kết bạn wechat với cô ấy thì vô cùng thấp thỏm.

Nói thực tôi và cô ấy cách nhau quá xa.

Tôi theo đuổi cô ấy kiểu gì đây?
Nếu theo đuổi được rồi thì phải làm sao đây?
Yêu xa có thể vượt qua thử thách không?
Liệu cô ấy có cảm thấy tôi đang chơi đùa cô ấy không?
Tôi suy nghĩ rất lâu sau đó gửi một tin nhắn đi: “Tôi là Văn Tu.


Rất lâu sau cô ấy mới trả lời: “Cậu có thể chuyển cho tôi 5000 tệ được không?”

Lòng tôi run lên.

Cmn tôi kết bạn với kẻ lừa đảo rồi.

Từ giờ còn lâu tôi mới lên mạng tìm người nữa.
 
Thì Ra Cậu Ấy Thích Tôi
Chương 43: 43: Ngoại Truyện 5


Tôi và Châu Duy hẹn nhau về Thành Đô một chuyến.

Có ý đồ riêng hay không, chắc chắn là có.

Tôi thừa nhận tôi quay về là để tìm cô ấy.

Lúc gặp được cô ấy ở Daipaidong tôi vô cùng kích động nhưng mà tôi không biểu hiện ra ngoài mà vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh.

Hình như cô ấy trắng hơn nhiều rồi, không còn cái vẻ trẻ con nữa mà càng có dáng vẻ của một người phụ nữ hơn.

Tôi có chút rục rịch.

Khoảnh khắc cô ấy đi về phía tôi trái tim tôi rung động.

Tôi đang nghĩ nếu như cô ấy muốn xin wechat của tôi thì chắc chắn tôi sẽ cho ngay.

Tôi không thể lỡ mất cô ấy được.

Kết quả cô ấy vừa mới lên tiếng thì tên nhóc thối Châu Duy này lại phun ra một từ cút.

Cmn tôi muốn hủy diệt tên nhóc này quá!
May mà sau đó cũng kết bạn wechat được rồi.

Nhưng mà nói chuyện với cô ấy rồi, sao tôi lại cảm thấy hình như cô ấy vẫn còn thích cái tên nhóc Châu Duy này nhỉ.

Tức muốn hộc máu mồm.

Tôi đi hỏi Châu Duy, cậu ta còn điềm nhiên không biết: “Không còn cách nào khác, ma lực của anh đây quá lớn thế nên nhiều năm như vậy cô ấy vẫn không quên được, hay là tôi cứ đồng ý với cô ấy nhỉ?”
“Đồng ý mẹ cậu ấy!”
Tôi tức quá mà.

Vốn dĩ tên nhóc thối này không thích Trần Viên Viên, thế mà bây giờ lại muốn tự tẩy não mình đi thích Trần Viên Viên là thế nào?
Rốt cuộc cậu ta là oan nghiệt gì vậy?
Được rồi, tôi thỏa hiệp rồi, người ta thích nhau thì tôi tự dày vò bản thân làm cái gì?
Kết quả cứ mỗi lần tôi buông xuống thì cô ấy lại gửi tin nhắn tới.

Quan trọng là cứ mỗi lần cô ấy gửi tin nhắn tới là tôi lại không kìm được muốn gọi điện thoại cho cô ấy.

Cô ấy đang mập mờ với tôi.

Khi biết được sự thật này tôi xoắn suýt mấy ngày liền.

Nhưng mà cô ấy vừa mới tìm tôi là tôi lại rơi vào bế tắc.

Có lẽ kiếp trước tôi mắc nợ cô ấy nhỉ.

Sau khi biết được cô ấy thi nghiên cứu sinh tôi mất 1 tuần để soạn tài liệu cho cô ấy.

Biết được cô ấy đang ở một nơi hoang vu tôi còn bảo chú tài xế nhà mình đi đón, lại còn bị bố tôi gặng hỏi mấy tháng khi nào đưa cô ấy về ra mắt.

Biết cô ấy khóc vì cãi nhau với mẹ tôi sốt ruột tới nỗi cả đêm không ngủ được.

Tôi đặt vé máy bay cho cô ấy.

Đặt xong rồi thì lại sợ cô ấy không đi máy bay bao giờ không biết phải làm thế nào, thế nên vẽ hướng dẫn đi máy bay rồi tuyến đường đi tới khách sạn cho cô ấy.

Vì cô ấy mà tôi thức hai đêm liền.

Tất cả mọi tin tức của cô ấy đều do Hạ Hạ nói với tôi.

Tôi thừa nhận mình có chút ích kỉ khi làm bạn với Hạ Hạ.

Nhưng mà khi biết Hạ Hạ có tình cảm với mình tôi đã nói rõ ràng với cậu ấy: “Tôi thích Trần Viên Viên.


“Được thôi, chúng ta cạnh tranh công bằng.

” Hạ Hạ mỉm cười nói với tôi.

“Cạnh tranh cái gì cơ?”
“Xem cậu có thể theo đuổi được Trần Viên Viên trước, hay là tôi sẽ theo đuổi được cậu trước!”
“…” Tôi hơi đau đầu: “Cậu đừng lãng phí thời gian bên cạnh tôi nữa.


“Đương nhiên không rồi, chỉ là tôi thích những thứ có tính thách thức thôi.

” Cậu ấy rất tự tin.

Nói thực so về mọi mặt cậu ấy đều tốt hơn Trần Viên Viên nhiều.

Nhưng mà, con người không thể khống chế được chuyện gọi là rung động này.

Tôi thực sự không có hứng thú với cậu ấy.

Nhưng mà Hạ Hạ là một cô gái vô cùng thoải mái, bụng dạ thẳng thắn, dám yêu dám hận, tôi khá thích, làm bạn với cậu ấy.

Cậu ấy nghĩ như vậy thì tùy vậy, dù sao thì tôi cũng đã nói rõ ràng rồi.

Sau này Hạ Hạ đi theo tôi ra nước ngoài cậu ấy còn cười mà nói với tôi: “Xem đi, cậu vẫn chưa theo đuổi được Trần Viên Viên, Viên Viên không thích cậu như thế này đâu.


“Hai chúng ta một người Thanh Hoa một người Bắc Đại, cuối cùng vẫn thua dưới tay Tây Hoa.


Tôi bật cười.

Cậu ấy nói đúng.

“Cả đời này cậu sẽ làm bạn với Trần Viên Viên chứ?” Tôi hỏi cậu ấy.

“Đương nhiên rồi.

” Cậu ấy rất chắc chắn.

“Vậy nếu như tôi và cô ấy yêu nhau thì cậu có còn làm bạn với cô ấy nữa không?” Tôi rất lo lắng chuyện này.

Đương nhiên tôi biết việc Trần Viên Viên vẫn luôn trốn tránh tôi có một phần nguyên nhân là vì Hạ Hạ.

Cô ấy rất lo lắng, thế nên không có dũng cảm.

Mỗi lần tôi bước tới một bước thì cô ấy lại lùi về sau một bước.

Tôi biết cô ấy không có cảm giác an toàn.

“Văn Tu à, cậu đừng trêu đùa cậu ấy, cậu ấy đối xử với mọi người đều rất chân thành.

” Hạ Hạ say khướt tâm sự cùng với tôi.

“Cậu cảm thấy tôi không chân thành sao?” Tôi bật cười.

“Được, 3 năm rồi, tôi không theo đuổi cậu nữa!” Cậu ấy uống một chai bia.

Hôm trước ngày thi đợt hai Trần Viên Viên gọi điện thoại tới, Hạ Hạ liền đưa máy cho tôi nghe: “Đừng bảo tôi không cho cậu cơ hội đấy.


Tôi không biết cậu ấy đã thực sự bỏ cuộc chưa, việc này không liên quan gì tới tôi cả.

Cậu ấy rất tự lập có thể tìm được người tốt hơn tôi.

Bọn tôi không hợp với nhau.
 
Thì Ra Cậu Ấy Thích Tôi
Chương 44: 44: Ngoại Truyện 6


Sau này tôi về nước.

Gặp được Trần Viên Viên.

Bọn tôi ở bên nhau rồi.

Cuối cùng tôi cũng đăng dòng trạng thái đầu tiên lên vòng bạn bè: “Ừm, bên nhau rồi, cô ấy rất ngọt.


Coi như đây là lời thông báo với bạn bè, cũng như lời tổng kết với mấy năm này của tôi.

Cảm giác ôm lấy cô ấy như thể được sự ngọt ngào của cô ấy lấp đầy vậy.

Sau này tôi không gặp Hạ Hạ nữa, nghe nói cậu ấy cùng với giáo viên hướng dẫn làm dự án nào đó ở công ty.

Sau đấy nữa, Châu Duy gửi cho tôi một tin nhắn: “Văn Tu, tôi bị một thứ quấy nhiễu.


“Nói.


“Nếu như có một người con gái, mà tôi chỉ coi cô ấy là anh em, nhưng cô ấy lại hôn tôi thì tôi nên làm thế nào?”
“Cút!”
Tôi đọc tin nhắn thế rồi lửa giận bốc lên.

Bao nhiêu năm rồi cậu còn khiến tôi khó chịu nữa?
“Cậu đang bốc phét à?”
“Cậu cáu cái gì? Tôi không nói Trần Viên Viên đâu!”
“…” Sao không nói sớm: “Vậy là ai?”

“Hạ Hạ.


Cậu ấy giải thích với tôi: “Tôi ra nước ngoài tìm cậu nhưng mà không ngờ cậu lại về nước rồi, thế nên Hạ Hạ tiếp đón tôi, tối hôm đó bọn tôi chơi với bạn của cô ấy, chơi hồi lâu…”
“Đột nhiên cô ấy hôn tôi một cái.


Tôi nghe mà trở nên mờ mịt: “Cậu ấy hôn cậu làm gì?”
“Bọn tôi chơi thật lòng hay mạo hiểm, cô ấy phải hôn một người đàn ông ở đó, mà ở đó chỉ có tôi còn độc thân thế nên cô ấy…”
“Sau đó thì sao?” Tôi bình tĩnh hỏi.

“Sau khi cô ấy hôn xong thì cả đêm đó tôi mất ngủ.


“Ồ.


Tên nhóc này thông suốt rồi sao?
Tôi có hơi mong chờ chuyện tiếp theo rồi.

“Tôi suy nghĩ mấy ngày liền rồi hỏi cô ấy có thể hôn tôi một lần nữa không, để tôi thử xác nhận lại rốt cuộc cảm giác đó có phải là rung động không.


Xùy…
Tôi không kìm được bật cười.

“Ừm, cậu ấy bảo cậu cút à.


“Không, cô ấy bảo tôi tới Walmart mua đồ, chính là cái đó…”
Dm…
Cái này…
“Vậy cậu ấy bảo cậu đi mua, cậu cũng đi mua à?” Tôi chửi thề một câu liền cúp điện thoại.

Yêu đương thôi mà cũng cần tới trí thông minh!
Cúp điện thoại tôi xoa xoa eo giúp người con gái trong lòng.

“Viên Viên.

” Tôi khẽ gọi cô ấy.

“Buồn ngủ.

” Cô ấy nhíu mày vẫn chưa tỉnh ngủ.

“Ồ.

” Tôi nghĩ một lát lại nói: “Thực ra… em cũng… không cần tỉnh.


Tôi theo Trần Viên Viên về nhà gặp bố mẹ cô ấy.

Đối diện với thầy chủ nhiệm cấp 3, nói không căng thẳng thì là giả.

“Văn Tu à, thời gian của du học sinh bọn em cũng dư dả nhỉ.

” Thầy chủ nhiệm hỏi tôi.

“Khá bận ạ, nhưng mà em phải về cùng cô ấy.

” Tôi bình tĩnh nói: “Em không yên tâm.


Tôi nhìn Trần Viên Viên.

Cô ấy yên tĩnh ngồi trước bàn ăn không lên tiếng.

Từ lúc về tới nhà nụ cười trên mặt liền biến mất, cô ấy rất căng thẳng.

“Vẫn là cháu có tiền đồ, thi đỗ Thanh Hoa giờ lại còn đi Mỹ du học nữa.

” Dì nhìn tôi cười tươi như hoa.

Nhưng mà tại sao mỗi lần dì ấy nhìn Trần Viên Viên lại nghiêm túc khiến Trần Viên Viên không dám nhìn dì ấy như vậy.

“Cái này cũng không có gì đâu ạ, học ở đâu cũng giống nhau cả, cũng cùng nghiên cứu về một vấn đề, chỉ là lựa chọn mình thích làm cái nào thôi ạ.

” Tôi thấy tâm trạng của cô ấy không tốt thế nên tâm trạng của tôi cũng bắt đầu không tốt theo.

“Đấy là do cháu có quyền lựa chọn, không giống với Viên Viên nhà dì, thi có mỗi nghiên cứu sinh thôi mà cũng kêu trời kêu đất.


“…” Tôi nhìn về phía Trần Viên Viên thấy bàn tay đang cầm đũa của cô ấy trắng bệch.

“Như Trần Viên Viên rất tốt mà dì, đại học Tô Châu cũng rất tốt, chuyên ngành rất có triển vọng, Tô Châu chính là nơi bồi dưỡng rất thích hợp với cô ấy.


“Tốt gì mà tốt…” Dì thở dài một hơi: “Haizzz, vẫn là bố mẹ cháu bớt lo hơn.



Dì nhìn Trần Viên Viên một cái vô cùng thất vọng.

Trông cô gái của tôi rất tổn thương.

Tôi thở dài nói: “Bố mẹ cháu không hề bớt lo hơn đâu ạ, từ trước tới nay cháu chưa từng làm theo ý của họ bao giờ.


“Hả… em đùa gì vậy?” Chủ nhiệm hỏi tôi.

Tôi mỉm cười: “Bố mẹ cháu là người kinh doanh, trong mắt bọn họ việc học không tính là vô dụng thế nhưng quả thực không cần thiết phải học quá nhiều, họ thấy cháu học đại học là đủ rồi, ra ngoài làm dự án, có được kinh nghiệm quản lí công ti mới là điều đáng quý.


“Thế nên bọn họ không mong cháu thi nghiên cứu sinh hay là học tiến sĩ gì cả.


“Cơ hội kinh doanh chỉ có mấy năm thôi nếu như bỏ lỡ rồi thì rất khó có cơ hội tiếp theo.


“…” Chủ nhiệm trầm mặc một lúc vẻ mặt cứng ngắc: “Văn Tu, em nghe thầy nói việc học vẫn là quan trọng nhất, em nhất định đừng nghe bố mẹ mà từ bỏ việc học, em rất ưu tú đấy, muốn đào tạo một nhân tài ở trong lĩnh vực khoa học kỹ thuật rất khó!”
“Đúng đúng đúng, cháu nghe thầy của cháu đi, có những lúc suy nghĩ của bố mẹ vẫn có chút không đúng.

” Dì bổ sung.

“…” Tôi trầm mặc mấy giây chỉ cười mà không nói sau đó tôi kéo tay Trần Viên Viên: “Vâng, thầy cứ yên tâm, em sẽ không bỏ cuộc đâu.


“Vậy thì tốt.


 
Thì Ra Cậu Ấy Thích Tôi
Chương 45: 45: Ngoại Truyện 7


Bọn họ thở phào một hơi.

“Nhưng mà thầy và dì bảo em không được nghe lời của bố mẹ vậy mà chuyện gì hai người cũng bắt Viên Viên nghe theo? Như này có bị tiêu chuẩn kép quá không ạ?” Tôi mỉm cười hỏi.

“…” Thầy chủ nhiệm nhất thời á khẩu.

“Aiya, tình huống của hai đứa không giống nhau mà.

” Khuôn mặt dì đầy vẻ lúng túng.

“Có gì không giống nhau ạ?” Tôi lại hỏi.

“Nó ngốc như vậy! không có chủ kiến giống như cháu!” Dì lại bắt đầu muốn dạy bảo người khác.

“Con ngốc, trong mắt mẹ con vĩnh viễn cũng chỉ là đứa ngốc thôi!” Đột nhiên Trần Viên Viên giật tay ra rồi bật dậy.

“Người khác thi đỗ đại học bố mẹ người ta đều mời bạn bè tới để chúc mừng, còn con thì sao, mẹ chỉ cảm thấy mất mặt vì điều đó, hễ gặp ai là sẽ nói sau này con sẽ thi nghiên cứu sinh ở Bắc Đại.


“Mẹ đã từng suy nghĩ tới cảm nhận của con chưa?
“Bắc Đại là nơi ai cũng có thể thi vào sao?”
Cô ấy cứ nói như vậy rồi đưa tay lên lau nước mắt.

Trái tim tôi cũng nhói lên.

“Thi vào Bắc Đại rất khó thế nên mẹ mới bảo con phải nỗ lực!” Dì vẫn còn tranh cãi.

“Bố mẹ người ta phải vui như thế nào khi con mình thi đỗ nghiên cứu sinh vào đại học Tô Châu, còn hai người thì sao? Thi đợt hai cũng không đi cùng con, dù thi đỗ rồi cũng không một lời động viên, lúc nào cũng chèn ép con, đả kích con…”
“Con là người, chứ không phải là cái máy thi cử.


“Con là con gái của hai người, con cũng muốn… thỉnh thoảng được sà vào lòng bố mẹ làm nũng.



Thực sự tôi không thể nghe thêm nữa.

Bèn đứng dậy sau đó ôm cô ấy vào lòng.

Cả người cô ấy đều đang run rẩy.

“Được rồi, không khóc nữa.


Tôi dừng lại vài giây.

“Thưa thầy, thưa dì, sau khi cháu tốt nghiệp thì sẽ đến Tô Châu, Viên Viên sẽ sống cùng với cháu.


“Nếu như hai người muốn tới chơi thì có thể, nếu muốn ở lại thì cháu sẽ sắp xếp khách sạn cho hai người.


“Cháu sẽ thay thầy và dì chăm sóc cô ấy cả đời này, hai người không cần phải nhọc lòng nữa.


“Đứa con gái mà hai người cảm thấy không giỏi giang gì chính là bảo bối của cháu.


Nói xong tôi dẫn Viên Viên về nhà của mình.

Tôi đau lòng quá.

Đau lòng tới nỗi không thể hít thở.

Cho dù quay về nhà tôi, bố mẹ tôi có đối xử rất tốt, rất chiều chuộng cô ấy thế nhưng cô ấy vẫn không bình tĩnh lại được.

Tôi nghĩ mình sai rồi, tôi không nên đi tìm cô ấy muộn như vậy.

Hai mươi mấy năm trước đây cô gái của tôi đã phải chịu những ấm ức gì?
Tôi sẽ dùng một đời này để chữa lành.

Thành công cũng được mà thành tựu cũng thế, tất cả chỉ là vật ngoài thân.

Nhưng mà cô gái của tôi vừa khóc là tôi hận không thể đem cả thế giới này cho cô ấy.

“Không khóc nữa, khóc gì chứ? Đồ ngốc.

” Tôi ôm lấy cô ấy: “Quan niệm tính cách của bố mẹ cả đời này cũng rất khó thay đổi.


“Thứ duy nhất có thể thay đổi chính là bản thân chúng ta.


“Nếu như em muốn nhảy ra khỏi cái vòng đó.

” Tôi ngừng lại một lát: “Thì đừng sợ, anh sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh em.


“Ừm.

” Cô ấy gật gật đầu.

Buổi tối cô ấy ở trong phòng tôi lật xem những thứ tôi cất giữ từ thuở thiếu thời đột nhiên lật ra một quyển nháp.

“Đây là gì?” Cô ấy cầm lên hỏi tôi.

“…” Tôi rất căng thẳng cướp về: “Không có gì.


Cô ấy mềm giọng nói: “Em muốn xem.


Tôi đành chịu.

Sau đó mở quyển nháp đó ra, bên trên là chi chít tên của cô ấy.

Cô ấy mở to mắt.

“Anh viết tên em làm gì?”
“Thì… em không hiểu sao?” Tôi nghĩ tới chuyện trước đây khi làm đề xong thì sẽ viết tên của cô ấy lên giấy cảm thấy có hơi ngượng.

“Không hiểu.

” Cô ấy cười chọc ghẹo tôi.

“Ừ, cứ giả ngốc tiếp đi.

” Tôi bất lực lấy điện thoại rồi mở avt wechat ra đưa cho cô ấy.

“Quen không?”
“Hả, cái avt này, quyển nháp này…”
“Ừ, chính là mặt sau của quyển nháp, hơn nữa mặt chính của nó viết đầy tên của em, bây giờ đã hiểu chưa?”

Tôi cúi thấp đầu thâm tình nhìn cô ấy.

“Không… không hiểu.

” Cô ấy bị dọa lùi ra đằng sau.

Dáng vẻ này của cô ấy đáng yêu vô cùng.

Tôi bật cười.

“Chạy cái gì? Anh có phải cầm thú đâu.


“Anh không phải… nhưng em thấy tốt nhất em vẫn nên đi ngủ thôi.


“Nhà chúng ta không có nhiều phòng.


“Văn Tu… nhà anh là biệt thự mà anh lại nói với em không có nhiều phòng ư?”
“Đúng vậy, chỉ cần anh muốn thì tất cả các phòng đều có người.


“Anh…”
“Ngoan nào bé yêu.

” Tôi cúi đầu hôn lên đôi môi cô ấy.
 
Back
Top Bottom