Cập nhật mới

Khác Thị Mầu

Thị Mầu
Chương 40: Nộp cheo


Cưới vợ thời phải nộp cheo

Đôi mình dẫu nghèo cũng được dĩa xôi

Gà trống, nậm rượu một đôi

Kính làng chứng giám một đời kết duyên.

Lệ làng chạ xưa rày là thế.

Việc cưới gả, hôn sự đôi bên muốn được chính thức công nhận thì phải nộp cheo cho làng, có thể tiến hành trước hay sau lễ cưới đều được.

Lường trước từ mồng 1 đến rằm, hẳn phải cỗ bàn liên miên, Phú ông đã xin với các vị chức sắc, đợi sau lại mặt hai ngày mới biện cỗ làm lễ ngoài đình, cũng đỡ lo người này người kia bận rộn không có điều kiện tham dự.

Bố trí dụng tâm vậy quả thực không chê vào đâu được, các vị lại chẳng mãn ý quá.

Phú Ông trước nay đã nổi tiếng là hào phóng, dôi tay trong các việc làng tổng.

Cho nên cỗ cheo của ông dự là cứ xôm phải biết, có miếng lại có tiếng, vừa được đẫy miệng mật mỡ lại nặng đùm xách về cho vợ con, vắng mặt há chẳng lấy làm tiếc lắm hay sao!

Thủ tục nộp cheo quy định vốn không ngặt nghèo, ở gia cảnh bình bình thì đĩa xôi con gà cộng 6 tiền, khá giả hơn thì gấp đôi tiền chỗ ấy là xong.

Cơ mà Phú Ông là chỗ có tiếng tăm, lại liên hệ việc buôn mật thiết với các phường hội trong làng, sơ sài quá coi làm sao được.

Nên là ngoài tiền cheo với lễ cúng, còn biện sơ sơ tính vào độ chục mâm nữa, rồi nào quà cáp chia đem về, coi như là thết đãi các vị bữa đánh chén no nê, hỉ hả tổng kết tháng Tết.

Phú Ông mướn chục người làng thạo việc, lại có Nô với Mầu đứng ra quán xuyến, mọi việc đã lên kế hoạch đâu vào đấy tươm tất y như một đám cưới nho nhỏ.

Sáng ngày nạp cheo, ngả một con lợn ngót tạ, nửa dành làm cỗ, nửa còn lại để chia cho các đại diện, các lão, các chức việc đến tham dự đem về làm quà.

Cái rét vật trở lại sau cả tuần ấm nắng, sâu phải biết.

Ai nấy đều suýt xoa vì cóng.

Khói trắng từ miệng cứ ùn ùn theo ra lúc nói lúc cười.

Cái nồi mỳ ăn sáng, hở ra có một khắc đã đông váng mỡ trắng xoá trên bề mặt, gắp lên một gắp mà lớp mỡ tở ra đính thành chuỗi trên sợi mỳ y xì đám xốp ở dải rau dừa nước.

Rét quá, đám làm cỗ phải đốt đống lửa lớn ngồi sưởi, nhân tiện đặt nồi tướng nước để tiện các việc rửa ráy.

Thịt lợn phay ra gặp gió lạnh, chốc lát đã seo khô bề mặt, dăn deo cả, nhưng được cái dẻo quánh, nạc mỡ vừa đủ độ, trông đến là ngon mắt.

Lũ trẻ con trong xóm theo đến chỉ rập rình mỗn cái bóng lợn.

Tay hạ heo vừa dứt ra vứt xuống mê lá chuối, đã có đứa nhanh tay giật được, nhanh như cắt xô hàng ngũ chạy tháo thân, mà chậm tý thôi bọn kia nó hè nhau đè xuống thì có thành công cốc.

Tiếng hò hét inh ỏi thoắt cái đã trôi mãi xa, chỉ để lại những đám bụi nâu đỏ còn chưa kịp lắng hết.

Mầu cả cười, ngưng tay xé lá chuối, háy mắt với Nô.

Ngày nhỏ anh chuyên trị rình xí bong bóng lợn, chủ yếu là để chiều Mầu có cái chơi.

Ngoài vò gio bếp cho mỏng, phơi se lại, anh còn vẽ thêm công đoạn nhuộm màu bằng dịch quả mồng tơi nữa.

Bởi vậy, có đến mấy năm, quả bóng của Mầu thuộc hàng đẹp và công phu nhất làng.

Giờ đôi bên đã trưởng thành cả, bóng lợn đã thành mảnh ký ức xa xôi.

Việc chia thịt lợn thành các mô, phần, Mầu không phải động tay, đã có Nô với các đinh khác đảm nhiệm.

Cô đứng xem xét, cân nhắc xem chia chác thế ấy đã hợp lý hay chưa, cũng nhân tiện dành ít cho nhà mình, với mấy nhà lân cận làm thảo.

Ngoài ít thịt để ướp muối, phơi khô, cô lựa thêm mấy khẩu mỡ trắng phau phau, dầy vừa tầm, nom chằn chặn như mấy vuông bánh đúc không lạc.

Chỗ này mà rán lên, tóp vớt riêng đàng tóp, nước mỡ chắt vào liễn sành đợi đông lại cất đi.

Đợi mấy hôm ra Giêng thịt thà hiếm hoi, tóp thì đem rim mặn, hay xào rau, ninh dưa chua, kho cá, còn mỡ thì dùng xào nấu đủ cả, hoặc đơn giản chỉ để ăn dưng.

Cái nồi ba cơm mới ăm ắp, bắc ra khỏi đám trấu ủ còn đương rực hồng, phủi vội những muội gio bám trên nắp vung, đặt khít vào cái rế tre bê lên nhà.

Bát cơm trắng nóng hôi hổi còn nghi ngút khói vừa được xới từ ấy, chặn gấp một đầu đũa mỡ nây nẩy quết lên trên.

Mỡ đương đông cứng gặp phải nhiệt cao tức thì tan ra, lại rưới thêm tý mắm cốt, trộn đều, hạt nào hạt nấy nhuốm mỡ bóng nhây nhẫy, chiêm thêm màu hanh nâu của mắm ngon.

Hơi nóng đẩy thứ mùi thơm vừa nồng vừa ngậy hấp dẫn đến tột cùng, thì cứ gọi là thủng nồi trôi rế.

Tay Mầu làm, đầu thì lo nghĩ chuyện ăn, bụng rột rột kêu, đói mềm cả khúc ruột.

Đương lom khom, Mầu bỗng nhác thấy một người, liền thẳng lưng, kín đáo rũ cái vạt áo tứ thân đang buộc vắt vẻo bên eo ra, lại liên mồm nhắc Nô, giả tảng như không biết lão Xã đã xớ rớ gần bên.

Cái lão miệng dòm mồm, ra ngó nghênh hóng việc, phận sự gì đâu, khéo là đang lo người ta chia cho lão phần ít hơn chăng.

Giàu mà bủn tính.

Y như rằng góc kia, lão Xã chả ngại bẩn, nhón lấy dải thăn chuột thả vào mô của mình, xong còn nhìn đông ngó tây mãi, chừng thấy không tỉa tót thêm được gì nữa mới chi chi hai ngón dính mỡ vào nhau, đoạn chắp tay sau đít rõ vẻ chức sắc đi tuốt.

Mầu xong việc, đảo lại đàng bếp giúp mẹ chuẩn bị.

Lễ chính là cái mâm đồng lớn vum đầy xôi trắng, bên trên đặt cái thủ lợn luộc, phủ kín bằng tấm mỡ chài căng thật khéo, sao cho trông như thể nó mọc ra từ chỗ xôi vậy, nặng đến mức phải trai tráng như Nô mới đội được.

Lại thêm con gà vàng ruộm bóng bẩy, bắt cánh tiên, mỏ cài bông hoa trang đỏ thắm, đôi bầu rượu nút lá chuối thơm nồng, dĩa trầu cau têm cánh phượng.

Đưa hết đến trước cửa đình Trung, mẹ con với Nô hai bên đứng đỡ mâm chờ để Phú Ông lần lượt mang vào bầy ra thắp hương.

Ở đây không như ở nhà, phải theo phép làng, không những đàn bà con gái không được tiến vào chốn đình Trung mà phận tôi tớ không hộ tịch như Nô cũng không được phép.

Nên mình thầy Mầu phải xoay xở tới lui mấy chuyến mới đặt trọn xong lễ.

Hết bổn sự, Mầu cùng cô Hiền kéo nhau ra ngoài gốc đa chờ đợi, Nô thì về đàng bếp, đến chừng mùi nhang theo gió phả tới thơm ngào ngạt là Phú Ông cũng lễ xong đi ra.

- Xong rồi hở mình?

- Cô Hiền tiến tới giúp Phú Ông phủi vạt áo trước lấm lem bụi dịu dàng hỏi.

Phú Ông gật đầu, lom lom nhìn vợ, rõ ràng là hơn hẳn nồng nàn so với buổi mới cưới.

Mầu hé mắt trông có tý tẹo thôi mà trong lòng xốn rộn, lấy làm mót lắm, tủm tỉm cười ngoái về đàng kia, tưởng đến một ngày hai đứa Mầu cũng giống thầy mẹ được sóng vai đi nạp cheo cho làng.

Cô Hiền cho là Mầu cười mình liền thẹn thùng lùi lại, cả nhà ba người cùng nhau đi về khu nấu nướng chỉ đạo đám người trong bếp lên mâm dần.

Đám cheo bắt đầu từ sáng sớm, hả hê no say đến tận giữa giờ chiều mới tàn cuộc.

Dọn dẹp xong xuôi, trời cũng đã xâm xẩm tối, cả nhà Mầu lại chất đồ lên xe chở về.

Thế là từ nay, trên làng tổng, dưới họ hàng, làng xóm, việc cưới xin của Phú Ông đều đã báo cáo trọn vẹn, cô Hiền đã chính thức là người nhà họ Hoàng.

Lắm người nhân lúc nâng chén, còn mượn hơi rượu làm mạnh chúc cho cô Hiền sớm đẻ thằng cu cho Phú Ông có người nối dõi, khiến cô Hiền thẹn đỏ cả mặt, không dám đối đáp gì, vội vã lánh đi.

Nhưng Mầu thì lại để bụng.

Cái kiếp kia chuyện nam nữ đối Mầu nó hẵng còn sơ sài quá, nhỏ tới lớn không được chứng kiến thầy mẹ ân ái bên nhau, bản thân thì mới tròm trèm một bận đã vội vàng khai hoa mở nhuỵ.

Nên Mầu không biết ở tuổi như Phú Ông với lại cô Hiền có còn mong muốn gì chuyện ấy hay không.

Trong làng cũng có vài ba bà bằng hoặc hơn tuổi cô Hiền còn đương nuôi con mọn, tức là không phải là không sinh được mà cũng chưa hẳn là già rồi thì không còn hứng thú nữa.

Nếu gia đình Mầu mà có thêm đứa em thì là chuyện đáng mừng lắm, vừa vui cửa vui nhà, vừa có người chăm nom thầy mẹ lúc tuổi già sức yếu.

Chứ phận Mầu con gái, không nói hay được, lấy chồng rồi, tối tăm mặt mũi các chuyện lớn nhỏ, rồi cũng đến xa cách mất thôi.

Thế là tối ấy, nhân lúc ngồi rán mỡ, Mầu tranh thủ gợi chuyện.

- Mẹ à, cho con hỏi chuyện này tế nhị chút nhá.

- Con hỏi đi - Cô Hiền không nghĩ là chuyện gì lớn, dễ dàng gật đầu

- Mẹ à, con là con trẻ, không biết mấy, nhưng mà cũng đến tuổi lấy chồng, kiểu gì cũng phải biết đôi ba điều - Mầu bắt đầu thủ thỉ, đẩy đưa - Mẹ là thầy thuốc, am hiểu nhiều chuyện, vậy mẹ nói con biết đến tuổi nào thì người ta không còn nọ kia nữa ạ?

- Nọ kia là gì?

Cô Hiền đang lúi húi cạp lại cái rổ, miệng cắn dở một đầu lạt, bẹt miệng hỏi.

Mầu nháy lấy nháy để, tay đang máng đôi đũa còn làm cái động tác chạm nhả hai đầu ngón trỏ vào nhau.

Cô Hiền ban đầu là nghệt ra, sau là sửng sốt, cuối cùng mặt đỏ gay đỏ gấc, đỏ đến tận chân tóc, miệng lắp bắp mấy tiếng mới vẹn cái câu mắng.

- Con... con hỏi chuyện vớ vẩn đó làm gì?

- Ơ sao lại vớ vẩn ạ?

- Mầu giả ngơ ngác - Bữa nay con thấy người ta ào ào chúc thầy mẹ sớm sinh em bé, chẳng phải là cần nọ kia thì mới có em bé hay sao?

- Cái này...- Cô Hiền lại lắp bắp, không bác được cái chân lý Mầu đưa ra - Con cứ coi như người ta nói xàm đi, thầy mẹ tuổi này rồi... còn gì nữa mà...

- Thôi con không hỏi chuyện ấy nữa - Mầu cố nín cười, xua tay - Nhưng mà cái chuyện chỗ nằm thì mẹ phải nghe con.

Cũng tại bấy nay con vô ý quá, ai đời để thầy mẹ nằm ngay ngoài, vừa lạnh vừa trống trải.

Mà căn buồng phía bên kia còn trống, rộng hơn hẳn buồng con, kê cái giường đôi cũng không hề gì, để mai con xin với cha bảo anh Nô đem sửa lại cho thầy mẹ dùng.

- Ấy - Cô Hiền lắc như trống bỏi - Không được, đấy là gian buồng của riêng mẹ đẻ con, mẹ không vào ấy được.

Cái chuyện cô Hiền ngần ngại cũng là dễ hiểu.

Bởi đấy quả thực là gian buồng cưới của Phú Ông với mẹ đẻ Mầu.

Bà mất khi vẫn không được họ hàng đàng Nội chấp nhận, nên Phú Ông mới bầy riêng ban thờ của vợ trong ấy ngủ cùng.

Sau này khi ông bà nội Mầu cũng sớm đi thì ông bất chấp mọi phản đối, đặt các bát hương chung vào một ban.

Rồi để tiện bề trông nom Mầu, ông chuyển ra nằm hẳn tại gian ngoài.

Thành thử, gian phòng ấy bỏ trống cho tới nay, chỉ được trưng dụng làm nơi trữ đồ, hàng họ, lúa gạo.

Suốt từ hôm cưới đến giờ mà không ai nghĩ ra, hoặc Phú Ông có nghĩ nhưng cũng ngại xáo trộn nên là vẫn chấp nhận nằm ở phản gian ngoài.

Hôm nay may mà có người nhắc chuyện kia Mầu mới mở được mắt.

Chỗ nằm của vợ chồng nên là chỗ kín đáo, không thể viện lý do rằng tuổi đã lớn mà úi xùi như vậy được.

- Con bảo được là được!

- Lời Mầu thì rõ nghênh ngang, độc đoán nhưng mắt nhìn cô Hiền thì đằm như trăng buổi đêm - Của cải mà không dùng thì chẳng có nghĩa lý gì hết.

Với lại của ai giờ không còn quan trọng nữa, mẹ là vợ của cha con, là chủ cái nhà này, chỗ nào mẹ cũng được quyền sử dụng hết.

Nói ra câu ấy, trong lòng một đứa con gái nhiều đa nghi và ích kỷ như Mầu phải có bao nhiêu lòng yêu thương và tin tưởng.

Bằng không, có kêu than đói rách, một cắc cũng đừng hòng cô quẳng cho.

Cô Hiền ngồi thừ cảm động.

Cái rổ máng trên đầu gối tùng bênh lăn xuống hồi nào cũng chẳng để ý.

Tay cô vân vê cái vòng ngọc Mầu đeo cho hôm cưới, nước mắt khẽ ứa ra, giọng nghèn nghẹn.

- Cảm ơn con đã luôn nương nhẹ với mẹ!

- Không phải nương nhẹ ạ - Mầu lún đôi má núm cười - Mẹ dùng từ sai rồi, là yêu thương đấy ạ, gieo nhân lành thì hái quả ngọt, mẹ tốt với cha con con như thế, há con có thể không biết coi trọng!

Câu chuyện đắm chìm, cuối cùng đến liễn mỡ trắng tinh khôi của Mầu cũng thành vọng tưởng.

Nhưng mà mấy bữa sau, phải dùng đến thứ mỡ hơi khét, hanh vàng ấy cũng chả ai dám lên tiếng chê bôi Mầu vụng cả, bởi mới lỡ mào đầu "màu mỡ, mùi mỡ sao..."

đã bị cô Hiền chặn trước bằng cái nhìn nghiêm khắc đầy ngụ ý cảnh cáo.
 
Thị Mầu
Chương 41: Lại chuyện cưới gả


Con gái hết dụng chiêu dịu dàng phân tích, lại chuyển qua nanh nỏ thúc ép, lý lẽ đầy cả một bồ, như nhồi lửa đít nồi, khiến vợ chồng Phú Ông muốn trì hoãn cũng không xong, đành nhất nhật gật đầu thuận theo, gấp rút thuê người sửa sang lại gian phòng bên ấy ngay trong tuần.

Mầu chỉ tức cười cái cung cách vờ vịt của cha già, rõ là bụng cũng muốn lắm đấy, nhưng khơi vấn đề thì lại ra cái điều "thôi thôi, hệ trọng gì, bầy vẽ rách việc", đây đẩy từ chối.

Hại Mầu phải tốn bao công uốn lưỡi rằng "một mình thầy cũng thôi, nhưng đưa mẹ về thì phải nghĩ cho mẹ nữa chứ, chẳng bằng bà nọ cũng không thể quá kém cô kia", thế mới ra vẻ miễn cưỡng đồng ý.

Mầu chỉ e cô Hiền nghe thấy, chưa kịp tỏ nết chồng, lại tưởng Phú Ông thật dạ nghĩ vậy thì hỏng.

Nên ở với hai người già cổ hủ này, Mầu lắm lúc phải đóng vai đanh đá, nói át đi, trên dưới đảo lộn, riết rồi ai nấy cũng đinh ninh, hẳn trong gia đình Mầu phải là người có tiếng nói nhất.

Thu xếp cho thầy mẹ ổn thoả rồi, Mầu đâm càng tò mò cái chuyện cấm kỵ kia.

Có đôi khi giở giói mấy trò quái gở lắm.

Đầu giờ tối thì nằm im thin thít giả ngủ say, đợi khuya khuya chút, mới mò mẫm áp vào cửa buồng mình dỏng tai nghe ngóng phía bên kia, xem xem thầy mình có chịu làm ăn gì không, nhưng cuối cùng lần nào Mầu cũng phải ôm một rổ thất vọng leo lại lên giường, bụng bảo dạ, thầy chỉ được cái ngáy là giỏi.

Dần dà Mầu đành chấp nhận việc thầy mẹ nhà mình có lẽ không còn nhu cầu về cái chuyện ấy thật.

Biết làm sao.

Mầu cũng không thể không biết ngượng mà giục giã "kìa thầy, thầy làm gì đi chứ!"

được.

Nhưng mà, để nói về phương diện đối đãi trong gia đình, ở cái làng này Phú Ông cứ là phải vững hàng thứ nhất.

Trước hay chịu khó thủ thỉ với con gái bao nhiêu, giờ cũng đồng dạng quan tâm hỏi han vợ bấy nhiêu.

Mầu hay bắt gặp cái cảnh giống buổi sáng đầu sau cưới, hai ông bà ta với mình cứ ngồi rủ rỉ rù rì, bà biện bếp núc, ông nói chuyện làm ăn thế thái, bà têm trầu, ông ngâm thơ nảy kiều cho bà nghe, ngọt như mía lùi.

Đến nỗi thú vui rượu chè ông cũng bê trễ hẳn.

Lắm khi ngay cuộc cụng ly ở đám nào đấy, Phú ông lại bị anh em phường hội lôi chuyện ra kháy "có vợ quên bạn", "đội vợ lên đầu".

Đáp lại Phú ông chỉ nheo mắt mà cười, rần rật cả đôi hàm ria thưa thớt.

Ai da sung sướng đến thế kia ư!

Dăm lần bảy lượt khích bác mà như đấm vào bị bông chả mùi mẽ gì, người ta cũng lại nhàm dần, sắc bén quá thành tự tay đập vỡ niêu cơm của mình, cũng chẳng đáng.

Thầy mẹ ân ái như lửa ấm say men, hẳn là phúc.

Tội cái là tàn lửa cũng theo đó đốt lan đến gót Mầu.

Xét mức quan tâm trong chùm chuyện của ông bà, chuyện hôn sự của Mầu nó là đắm đuối nhất.

Sảy tới cái Mầu, ngãng ra cũng lại cái Mầu.

Tuy cô Hiền thì tâm lý hơn hẳn so với lại Phú Ông, không ép uổng thẳng cánh, mà dẫn đối tượng ra, nhỏ nhẹ ướm hỏi.

Nhưng một lần còn vui, mười lần hoá sảng.

Lại khổ cái là người mà Mầu chờ được nhắc đến thì chẳng bao giờ có mặt trong tờ danh sách dài như sớ ấy.

Nên khi được gợi chuyện, Mầu sẽ đem quần áo ra khâu vá cho đỡ phải nhọc lòng, tránh cho nhỡ mồm thốt ra vài câu cự cãi không nên không phải.

Nhờ thế cái đứa suốt ngày chỉ thạo ngón chăm lợn gà, cơm nước với lại rau dưa như Mầu chả mấy chốc đã tay kim chỉ thành thục hẳn.

- Con đang thêu gì vậy?

- Cô Hiền nghiêng đầu nhìn qua lòng Mầu hỏi khẽ.

Để hợp tình hợp cảnh, dễ bề đẩy đưa câu chuyện, cô đã cất công biện luôn một bộ đồ khâu ngồi bên cạnh.

Từ ngày chồng giao cho cô chuyện thăm dò ý tứ con gái, cô vận cũng sắp tận vốn rồi mà chưa thấy một mảy kết quả.

Mầu cứ thờ ơ như chẳng phải đang bàn chuyện của mình, đôi mắt hạnh đen lay láy chẳng có cái thứ rực rỡ mà cô từng bao lần trông thấy lúc Mầu vui sướng, lúc Mầu hồ hởi, mà nay cứ lặng ngăn ngắt như ao tù, vũng đọng thế kia.

Cô lại nhớ đến những tháng ngày vùi mặt vào vách tại căn buồng con gái ấy, nó dài dằng dặc tưởng như chẳng bao giờ có hồi kết.

Tý nữa thì cô ôm lòng xuân chết già.

Không có Mầu khai đường, thông lối, hẳn cô vẫn còn sợ sệt, chưa bước ra nổi bậu cửa cao có một gang tay ấy.

Cô cũng muốn hỏi thật Mầu, vậy con thương người nào?

Nhưng lại không dám.

Sợ rằng nhỡ may Mầu có tin tưởng gởi gắm gan ruột, cô cũng không có bổn sự mà quyết.

Đời người con gái vốn vậy, ở nhà phải trăm sự theo cha, xuất giá thì nhất nhất tòng chồng.

Chuyện hạnh phúc, nói to tát làm vậy, chẳng qua là may hay xui mà thôi.

Làm thân con gái, nước chảy bèo trôi, mạnh mẽ đến mấy, chuyện riêng của mình cũng khó mà được như ý nguyện.

Cô Hiền nuốt sự thương cảm vừa dấy lên, trông sang Mầu, chỉ thấy trên nền vải trắng thô nhằng nhịt chỉ màu ngang dọc, nhìn kỹ hơn té ra là mặt sau.

Mặt trước lật lên, đã rõ hình một cặp gà trống mái mập mạp đang chụm đầu mổ thóc.

Thêu đôi cặp thế này phải chăng là tư xuân, muốn tặng ai làm tín vật định tình?

Nhưng con gái nhà người ta thêu loan phượng, thêu hoa sen, sao con gái mình lại thêu gà thế này.

Mầu cắn sợi chỉ, xâu kim màu mới chuyển qua cụm khác thêu, cười tủm.

- Con thêu cặp gà trống với gà mái, mẹ có nhìn ra không?

Thêu xong làm gối đầu, cả năm được ăn thịt gà trong mơ.

À thì cô Hiền cũng rõ Mầu thích ăn thịt gà, nhưng làm đến như này chẳng phải hơi lố rồi sao!

- Con là con gái Phú Ông, thích ăn bao nhiêu gà chẳng có, sao phải đợi nằm mơ?

- Mơ, ăn nó mới được đúng cái vị mình thích - Mầu nghiêng qua đụng vai cô Hiền cười khì khì, đôi mắt phút chốc lúng liếng, tinh quái - Chớ ăn gà thật, nhiều khi quá mềm, quá dai, quá non, quá già...mẹ ạ.

- Gà nhà nuôi, có phải bắt đại ngoài đường đem về đâu mà không biết?

Mà nếu có mua con cũng được lựa kỹ càng, xem lườn, xem chân, xem mào, xem lông...cái gì chưa rành thì mẹ chỉ cho - Cô Hiền đến chịu cái đầu của Mầu, chẳng biết đang ngoắt ngoéo những gì, đành vuốt đuôi, chuyện theo.

- Ai cha - Mầu chắt lưỡi - Gà nhà nuôi cũng có dăm bảy loại, lúc ngon nhất thì không được ăn vì còn dành nó đẻ trứng, lúc nó hết trứng thì cũng già câng, thịt dai ngoanh ngoách ra rồi, hoặc thi thoảng phải con gà toi thì cũng được ăn ngay đấy ạ, nhưng mà chẳng ngon tý nào - Mầu làm bộ rùng mình, tiếp lời - Còn gà mua, thì hẳn là nhất rồi, nhưng phải là mình được phép tự chọn cơ, người khác chọn hộ lại chưa chắc đã trúng ý mình.

- Hầy - Cô Hiền nhìn Mầu chằm chằm - Ý tứ con là gì vậy, rắc rối quá?

- Con nói chuyện thịt gà thôi ạ - Mầu cười lém lỉnh, giơ mảnh vải ra trước mặt ngắm nghía - Mẹ thấy không, gà mình tự thêu, có rối chỉ chút, mình vẫn thấy đẹp, vẫn ưng, vì mình bỏ công chăm chút, đặt tình cảm vào đó.

Con bình sinh chẳng thích gì mà công với phượng, hào hoa phong nhã lắm vào, song chẳng hợp với con thì cũng coi như bỏ, hơn nữa có khi trông đẹp đẽ vậy, ăn lại chẳng ra gì.

Chẳng bằng cứ tay mình nuôi, tay mình chọn...

- Mẹ hiểu rồi - Cô Hiền buông tiếng thở dài sau một hồi ngẫm nghĩ, trong đầu từng chùm dự định cứ nhen nhóm lên lại bị dập tắt, xoay chuyển tứ bề.

Dưới ánh đèn dầu, mái tóc Mầu ánh lên quầng vàng nhạt, óng ả.

Trẻ quá, lại rất có chính kiến, dám nghĩ, dám nói ra.

Nhưng mà cô phải giúp cô con riêng này thế nào đây.

Cái lốt mẹ ghẻ con chồng nó hẩm hiu cho phận đàn bà lắm.

Cơm lành canh ngọt, trăm ý trăm thuận thì chẳng sao.

Sơ sảy, khéo xôi hỏng bỏng không mà tình cảm cũng sứt mẻ, vô phương vãn hồi.

Nên phải tính toan thế nào mới vẹn cả đôi bề đây.

- Mẹ cũng không phải sầu não quá - Mầu đột nhiên chuyển vẻ nghiêm túc, giọng bình bình, từ tốn - Con hiểu tấm lòng mẹ, nhưng có những chuyện mẹ có lòng cũng không tham gia được.

Đời con như manh chiếu non, nhưng không thể mặc thây, ai muốn dẫm sao thì dẫm.

Nói rồi Mầu bỏ kim chỉ vào thúng, nắm lấy đôi tay cô Hiền

- Mẹ với thầy cứ yên ấm như này là con yên tâm lắm, có thể làm những chuyện con muốn.

Chuyện của con, cha cũng đả động nhiều rồi mà chưa thông mới cậy qua mẹ, nên mẹ cũng chớ nên lấy làm áy náy.

Con hiểu cái thế của mẹ lắm, con có lấy chồng tốt cũng không đến công mẹ, mà phải chồng xấu lại tội mẹ ra.

Mẹ cứ làm lơ chuyện này hộ con.

Thầy có hỏi, mẹ cứ đổ tiệt là con phản ứng, không muốn nghe khuyên bảo.

Gì chứ, cái này thầy thừa hiểu, không trách móc gì mẹ đâu.

Mẹ mà vào hùa cùng con, mới là dở.

- Con đã thấu hiểu thế ấy, mẹ cũng chẳng có cách nào - Cô Hiền cũng bóp chặt tay Mầu, những mong truyền cho cô chút may mắn - Nhưng có chuyện gì, con cứ nói mẹ biết được không?

Cứ giả như con đang nằm trong đống chăn đó, cho mẹ đến với con, nắm tay chút thôi cũng được.

- Dạ mẹ - Mầu cười tít mắt, trong đầu thoáng tưởng đến đôi tay trắng xanh úp lên mặt ngày đầu xuân ấy.

Nay đôi tay này đã dạm hơi nắng, có chút hương vị khoẻ mạnh hơn rồi, đã dám nắm lại tay cô mà vực tinh thần cô lên.

Có những lúc mình chìa tay với ai đó dưới đáy giếng, không ngờ lại có ngày được đôi tay đó đưa lại.

Nên có nói, gieo nhân nào gặp quả ấy, hẳn chẳng sai.
 
Thị Mầu
Chương 42: Mềm nắn rắn buông


Nhà thêm người, đi đây đó cũng lãi hơn là có đôi, có cặp.

Ngày rằm tháng Hai, Mầu với cô Hiền lần đầu sắm vai người thân, xống áo xúng xính cùng nhau đội lễ đi chùa.

Cái Thơ nay cáo ốm không thể đi cùng, vẫn gắng gượng nhỏm dậy nắm tay Mầu thiết tha gởi gắm: "Mày đặt lễ nhớ khấn xin với các ban phù hộ cho tao chong chóng kiếm được tấm chồng, kẻo ế chỏng ế chơ đi rồi".

Đầu lông mày nhướng cao, Mầu đã tính buông mấy lời cay xè nhưng kịp nín lại.

Ô hay, Mầu sinh trước nó những mấy tháng, Mầu còn chưa vội, nó nháo nhào cái gì.

Cứ mãi chỉ lo nghe người ta lung lạc, để rồi mà sốt vó, tự hành hạ bản thân.

Rành là người ta có miệng, người ta nói cho sướng, chả cấm được, nhưng mình còn quyền suy xét, còn phải diễn cái cuộc đời dở hoặc hay của mình cho đến tận lúc chết cơ mà, có ai trong cái số mạnh miệng bàn ra tán vào ấy sống hộ cho mình được đâu mà rộn.

Thật là cái thói quen đáng sợ.

Người ta sống trong cái khuôn tù túng mãi đâm cho là lẽ phải, rồi lại đang tâm uốn ép cho các thế hệ sau mình cũng phải co làm sao cho vừa khít cái khổ định sẵn ấy mới chịu hả lòng, chẳng kể lớp người sau có đồng tình hay không, có phù hợp hay không.

Che lấp cái ích kỷ bằng sự quan tâm giả hiệu.

Mình đã như thế, người khác cũng đừng hòng hơn, chả phải mới là công bình hay sao.

Theo Mầu ấy, ngoài thầy mẹ mang nặng đẻ đau, ban cho hình hài, khổ cực dưỡng dục mình nên người, chẳng ai có cái quyền khiển mình theo ý họ hết.

Ngay cả thầy mẹ, cũng có lúc sai, khi ấy người làm con như mình phải dũng cảm kiên định với lựa chọn của bản thân, phải sống làm sao cho hạnh phúc để minh chứng cho họ, đường đời chẳng phải độc đạo.

Còn chẳng may mình chọn nhầm người, rẽ nhầm hướng, gặp khổ gặp nạn, thì cũng phải có cái can đảm tự chịu, tự sửa, chứ đừng có vô sỉ mà đổ tại ai.

Riêng Mầu bây giờ, không lấy được người đáng lấy, chẳng thà mang tiếng ế mà nhàn nhã cái thân.

Tấm bé tới nay mới được dịp sóng vai cùng mẹ, Mầu có mấy phần vênh vang, đắc ý, dọc đường chủ động liếc tìm mấy đứa từ nhỏ đã ác mồm bỉ bôi Mầu là giống độc không mẹ để mà khoe khoang cái sự đủ đầy hiện tại.

Cũng có hơi trẻ con thật, nhưng với lũ nó, Mầu chẳng cần sâu sắc, khoan dung làm gì.

Lũ chúng nó cũng đâu vì Mầu lớn rồi mà đối Mầu tử tế hơn xưa đâu.

- Mẹ nhìn kìa, lúa lên tốt quá, phen này mùa màng ắt thắng to!

- Mầu hớn hở reo, ý tứ chắc nịch, đôi mắt linh động kết hợp đảo một vòng chung quanh như đang minh chứng.

Trong tầm mắt ấy, ôm khít hai bên con đường đất nhỏ hẹp, là những thửa ruộng san sát như ô bàn cờ, tràng tràng tiếp nối, dập dìu sóng xanh, chẳng xác định nổi đâu là be bờ nữa.

Có những khoảnh chín sớm, đã chớm vàng đầu bông, chấm phá chút sắc nắng vào bức tranh tuyền một màu tươi tốt.

Hẳn phải nhạy bén phát giác ra hương lúa đổ chín, đàn đàn các thứ chim không biết từ đâu mấy rủ nhau kéo về, sà xuống, lượn quanh, ríu ra ríu rít.

Lời xưa truyền lại, ấy là điềm lành, báo hiệu một mùa lúa bội thu đang gần kề.

Dạn dĩ và số lượng áp đảo hơn cả phải kể đến lũ sẻ đồng.

Người đi ầm ầm bên cạnh, chúng vẫn liều lĩnh canh me nhao xuống, cái đầu, cái thân nhỏ linh hoạt, nhoay nhoáy nhót qua nhảy lại đầy vẻ cảnh giác.

Bắt được lũ côn trùng, lũ sâu hoặc rỉa được gắp lúa là chúng đắc chí vụt bay lên.

Hết, lại lặp lại quá trình từ đầu chẳng biết mệt mỏi.

Tiếng chim choanh choách, rộn rã cũng thu hút lũ trẻ ùa ra đồng nhiều hơn, khởi đầu cho một mùa bẫy chim náo nhiệt.

Thông thường một vụ chim thế này sẽ kéo dài tận cho đến khi thóc lúa phơi khô chuyển hết vào bồ, vào cót các nhà mới chấm dứt.

Lòng cô Hiền cũng hồ hởi không kém.

Vừa rồi, đông hại, giá rét đã làm nhiều nơi điêu đứng, may mà bà con kiên trì, tận lực ngày đêm canh giữ, bảo vệ.

Lúa không phụ lòng người, qua độ nguy hiểm lại thấm tý mưa xuân, được đà cứ rào rào mà lớn.

Giờ chim chóc về nhiều thế này, cũng đỡ cho sâu hại thừa cơ phát triển.

- Sẻ đem chiên giòn rắc lá chanh thì tốn mồi phải biết!

Mầu rõ phá phong cảnh, tự dưng chem chép khuôn miệng đã tứa bao nhiêu là nước bọt mà thèm thuồng kể - Ngày trước, anh Nô cũng thi thoảng đi bẫy chim ngoài đồng, xong mang về tẩm ướp, lúc thì quay, lúc thì áp chảo, ngon hơn thịt gà nhiều mẹ ạ.

- Lại nghĩ đến ăn rồi!

- Cô Hiền trách yêu - Mấy nữa lúa chín, chợ rộ chim, mẹ mua về làm cho mà ăn phải rợn thì thôi.

- Hoan hô mẹ!

- Mầu lại reo lên, giọng con gái lảnh lót, âm hưởng rộn ràng, phấn khởi - Mẹ là nhất đấy!

Lời chưa tuột kẽ môi, đã nhác thấy vài cặp, đám chung quanh vội châu đầu rỉ tai nhau, loáng thoáng, đứt quãng mấy tiếng "dào ôi" với lại "gớm chết"...

Chả khó đoán, chẳng qua một là ghen tị, hai là dè bỉu, chắc mẩm lại cho rằng mẹ con Mầu đang giả tảng, diễn trò nùng mật chi đây.

Đã thế, Mầu cho nói mỏi mồm, ganh đỏ con mắt mới thôi.

Mầu càng ríu rít chuyện trò tợn, đến nỗi chạm được cửa chùa cũng hoá miệng đắng lưỡi khô.

Trước chốn thâm nghiêm, mọi mánh lới khoả lấp xem vẻ tinh vi bỗng đâu hoá trò hề nực cười.

Mầu cười khổ, thu nét nhắng nhít lại, cúi đầu nhận thua.

Ra cũng không hẳn đã bỏ được hết thảy, chỉ là giảm đi rất nhiều dằn vặt cùng đau đớn.

Còn nỗi xót xa, thì đời này còn tính thiện, còn là người, đừng mong trốn tránh.

Có gan làm láo, phải sẵn gan chịu đòn.

Mầu không thể và cũng không đành tẩy trắng cái án lương tâm dành cho mình.

Chẳng qua là cô đã tìm được cách chung sống với nó và tiếp tục dấn bước.

Thế thôi!

Ngày rằm đông đúc, ngước mắt lên là mâm lễ trộn đủ sắc màu điệp điệp tiếp nối, trông xuống là gấu váy, gấu quần đu đưa, mà nhìn thẳng chỉ rặt có thấy lưng là lưng chen chen đua đua.

Đi cùng cô Hiền, Mầu học cái nếp chậm rãi, cứ thong thả đợi từng tốp trước xong xuôi, vãn cơ số, mới tiến tới ban dâng lễ, khấn vái.

- Chùa ta có mấy chú tiểu hở con?

Đang lúi húi sắp lại mâm, nghe cô Hiền hỏi, Mầu ngửng lên nhìn.

Đằng xa, tiểu Kính Tâm cùng sư cụ đương đứng tiếp đón khách đến lễ, chung quanh ong bướm chưa thụ mật đắng, vẫn không biết dường, vo ve chẳng chịu tản đi.

- Chùa nhỏ, bấy nay con thấy dường như có mỗi một tiểu Kính Tâm thôi mẹ ạ.

- Vậy người đứng cùng sư cụ hẳn là tiểu Kính Tâm rồi.

Người đâu mà đẹp thế con nhỉ, xem xem, dáng đứng thẳng như cán bút, đến đôi tay cũng như búp măng mùa Xuân vậy - Cô Hiền nhỏ giọng cảm thán, không như Mầu đã từng, mà có vẻ kính ngưỡng rõ rệt.

- Dạ, quả là nét người nét ngọc - Mầu miễn cưỡng vuốt theo.

Rạng rỡ vậy, tựa bấc đèn đầu tối, bùng sáng nơi đồng không mông quạnh, dẫn lũ thiêu thân say đắm, triệt để mù loà, lao tới táng thân.

- Con ví phải lắm - Cô Hiền gật gù tán đồng, đôi lông mày thưa chợt khẽ chau lại - Mà sao chốn cửa chùa linh thiêng, mấy cô gái kia lại ngả ngớn làm vậy?

Mầu có tật giật mình, đánh thót cái, cảm tưởng mấy cô gái trong lời cô Hiền điểm cả tới đầu mình vậy.

Chuyện đã từng, giờ trông qua lăng kính khách quan, thấy sao mà u mê, ấu trĩ.

Đám cái Hoa đang vây lấy tiểu Kính Tâm, một niềm phô trương, dìu dặt áo quần, điệu đà dáng vẻ, khiến cái đứa mang tiếng đầu têu là Mầu đây càng thêm ruột sốt, gan phiền.

Cái bầy ong luỵ mật này, giờ chỉ có nước châm cho mồi lửa lớn, thiêu rụi tổ mầm mống dục vọng kia, chúng mới biết tởn mà nhả ra.

Nhưng cái mồi lửa là cô đã bùng tự kiếp trước mất rồi.

Mà biết đâu thế sự xoay vòng, trời già trêu ngươi, chẳng phải cô, vẫn còn vô hạn mồi lửa khác.

Giả như từ đây mỗi kiếp châm một mồi, khéo đến mười đời cũng chưa kết thúc.

- Phải thầy tiểu cũng dễ quá, là con, con tạt cho mấy gầu nước ao là tỉnh hồn ngay - Mầu khắc nghiệt buông lời làm như rõ ràng lắm, song trí nhớ lại ngay lập tức vả cho mấy phát nổ đom đóm mắt.

Gớm, kiếp trước đã lại hứng ít nước ao, còn nào nước bùn, nào nước phân, Mầu cũng đâu biết sợ.

- Ấy - Cô Hiền thở dài, khẽ lắc đầu bác lại - Con nói thế vẫn còn chưa hiểu.

Phận tu hành cốt lấy nhân đức làm đầu, từ bi hỉ xả làm gốc, lấy cái thiện để đối đãi lại mà cảm hoá cái ác, cái sai, để người ta thức tỉnh mà nhận ra.

Chứ làm cả như thế, thì có khác gì chúng sinh bình thường.

Thế thì tu tập mà làm gì nữa hở con!

- Mẹ nói cũng có ý đúng - Mầu uốn lưỡi mấy nẻo, cuối cùng cũng không nhịn được mà bảo - Nhưng tự xưa nay cũng có câu, con khóc mẹ mới cho bú, đòn đau thì nhớ đời, có những chuyện nếu không nói thẳng, không răn đe, chỉ có mỗi treo bảng đạo lý mong người ta tự hiểu, tự nghiệm ra thì kết cục cũng như nước đổ lá khoai, hoài công thôi mẹ ạ.

Theo con thấy, cái chuyện nghịch tai nghịch mắt này, thầy tiểu cứ cần thẳng thắn vào, chứ chắp tay mô phật trước mặt mấy ả ấy, có đến mươi đời, thì cũng không độ được cho mấy ả từ vịt dưới đầm thành hạc đầu đình được đâu ạ.

Cứ mãi lùi mà không có răn đe có khác nào tre không cật, chỉ tổ cổ xuý cho cái bản năng, cái phần con trong họ nó bành trướng thêm thôi.

Cô Hiền định phản bác, bởi theo cái nhìn của cô, khéo trừ lão Xã mười trâu chả kéo lại được cái nhân phẩm, thì ở làng này, chẳng có ai là đầu bò đầu bướu, vô tâm vô tính đến nỗi thế.

Song đã sắp đến lượt nhà mình dâng công đức nên cô nín lại, bụng bảo dạ, từ từ ngày rộng tháng dài rồi sẽ thuyết phục Mầu.

Rõ là trong mọi việc, Mầu rất có chính kiến.

Không hiểu Phú Ông đã nuôi dạy con gái trong nghịch cảnh như thế nào mà có thể tôi luyện được một tính cách đáo để đến mức ấy.

Cảm tưởng cách nhìn, cách xử, cách nói năng của Mầu nó mang hơi hướm bạo liệt quá, cương quá.

Mà phận gái, đối cái tình cảnh, thời cuộc bây giờ chỉ có rước thiệt vào thân.

Đàn bà ấy, vẫn nên lấy ôn nhu làm chính, lấy hoà hảo mà rèn thân, mà xử thế, có vậy về nhà chồng hay bước ra đời mới an yên.

Chứ bằng giữ thói rắn đanh thì đến cái manh áo rách cũng không có người chịu bằng lòng nhường nhịn.

Đã nhận một tiếng mẹ, dẫu có muộn, bằng mọi giá cô Hiền cũng tìm phương cách mà vuốt cho xuôi cái vảy ngược của Mầu, giúp cô có thể bình an mà sống sót giữa cuộc đời nhiều biến cố này.

Đành rằng là kém vẻ vang đấy, nhưng phận gái quẩn quanh bờ ruộng, chái nhà thì cũng chỉ cần đến hai chữ yên ấm mà thôi.
 
Thị Mầu
Chương 43: Gặp lại Thị Kính


- Kính chào thầy tiểu.

Lách mình khỏi khóm Đinh Lăng cao hơn đầu người, Mầu rảo chân đuổi theo tiểu Kính Tâm, bắt kịp liền giữ phép tắc khom người mà đi cách sau một bước dài.

Đã hơn tháng chẳng một lần chạm mặt khiến Mầu có phần e dè cùng câu nệ.

Chiếu cũ đã cuộn, chiếu mới nào đâu đã trải.

Mầu chưa nắm được qua quãng thời gian ly cách vừa rồi trong mắt Kính Tâm mình đã thành ra cái dạng gì, bởi vậy đôi mắt sắc chỉ dám len lén đưa ngang thăm dò, chấp chới như bướm nhử nhành liễu.

- Không dám, kính chào thí chủ - Thị Kính đương kênh mấy bịch gạo lớn đi về phía bếp, không tiện chắp tay, chỉ khẽ cúi đầu đáp lại, ánh mắt bình thản không có vẻ gì là hốt hoảng giật mình hay tỏ ý bài xích trước sự xuất hiện đột ngột của Mầu.

Ngoài hình dung có phần gầy gò hơn trước, tiểu Kính Tâm vẫn giữ cung cách cũ, lễ nghĩa quấn thân, song từ nét mặt lẫn cử chỉ đều dễ dàng thấy đã cởi bỏ được sự nghi kỵ cố hữu với Mầu.

- Chẳng hay thời gian vừa rồi, thầy trôi qua có tốt không?

- Mầu xoắn nhẹ dải áo, bụng quả thực không muốn hỏi mấy kiểu câu nước đôi này tẹo nào, nhưng cũng không biết nên bắt chuyện kiểu gì cho khỏi tạo ấn tượng sấn sổ, vô duyên với người ta.

- Tốt lắm ạ, cảm tạ thí chủ quan tâm.

Nhận lời đáp cũng không kém phần xã giao ấy, Mầu cố nghiền ngẫm xem liệu có chút mẩu dằm oán hờn nào găm trong đó hay không, song tuyệt nhiên chỉ ngộ ra vẻ bình đạm, an nhiên hoà cùng ánh mắt trong trẻo như nước suối khiến cho lòng Mầu muôn phần khấp khởi.

Tức thì nhoẻn miệng cười, thơ thới đến độ táo tợn, nhanh tay nẫng một bao gạo giúp Kính Tâm mang.

- Để tôi đỡ thầy nhé, chừng ấy là quá nặng với thầy, tôi thấy chân thầy sắp chùn đến nơi rồi.

- Thí chủ theo dõi tôi ư?

- Kính Tâm nhàn nhạt đối, nghe hẳn ra sự khẳng định chứ chẳng phải hỏi han gì nữa rồi, làm Mầu đương toe miệng cũng phải sững ra một chốc.

Ừ thì rõ là có chuyện cố tình để gặp mặt nên phải rình người ta một lúc, nhưng mà hỏi thẳng thế ấy chẳng sợ Mầu ngượng chết hay sao.

- Thầy thật... biết đùa!

- Vâng, quả là tôi nói vui vậy thôi - Khoé miệng Kính Tâm khẽ vun lên.

Lời thừa nhận nhẹ tênh ngay lập tức làm dịu đi sự căng thẳng vừa mới nhen nhóm, đồng thời cũng làm Mầu sững sờ.

Ối ông giời ơi, hai kiếp đèo duyên bồng nợ oằn cả lưng, giờ mới hay hoá ra người này cũng biết cười cơ đấy.

- Thầy vui tính thật - Mầu ngơ ngẩn, nhạt thếch vuốt theo, cái miệng lanh lợi thức thời mím chặt, găm lại mấy lời suồng sã đã chực chờ bật ra.

- Vừa rồi tôi thấy thí chủ đi cùng mẹ, mừng cho gia đình thí chủ có thêm thành viên mới.

- Vâng cảm ơn thầy, cũng vì mải móng chuyện đám cưới nên hội Thượng Nguyên nhà tôi không trực tiếp lên lễ được, thật là vô cùng đáng tiếc - Mầu cúi đầu làm bộ vái dài tạ lỗi.

Ấy cũng là nhân thể thanh minh việc mình mất dạng đã lâu.

Ý Mầu muốn phân bua, này thầy tiểu ơi, làm ơn chớ có nghĩ sai cho tôi, tôi không phải cái loại gây sự xong nguẩy mông chạy mất đâu mà, thực sự là bận quá đi là bận thôi thầy ạ.

Rõ ràng tâm tư đã rất thoải mái cùng thông thuận rồi nên vành môi cong của Mầu thành ra cũng linh hoạt hẳn lên.

- Chuyện tôi nói hôm rồi, xin thầy đừng để bụng, lời người đang lúc xúc động, có gì quá quắt, không nên không phải, mong thầy bỏ quá cho tôi.

- Thí chủ nói ra là phải, bản thân tiểu tôi được thí chủ tin tưởng gởi gắm chuyện hệ trọng đến thế cũng là hữu duyên, an bài cả.

Tôi rất biết ơn thí chủ vì cũng đã cho tôi cách nhìn nhận mới về mọi thứ, những điều mà có lẽ cả đời này tôi cũng chẳng tự nghĩ ra được nếu không có những lời thức tỉnh của thí chủ - Vẻ như bắt đầu nhập tâm vào vấn đề muốn giãi bày, bước chân Kính Tâm thả chậm hẳn lại.

Đôi người, một vượng sắc, một trầm tư, rì rì tản bộ giữa sân chùa.

- Sau hôm ấy tôi cũng suy nghĩ lung lắm...

- Kính Tâm tiếp lời - Lý tưởng sống của tôi là gì, tôi muốn gì, từ nay đến cuối đời tôi sẽ phải sống ra sao, chả lẽ tôi thực sự không muốn sửa chữa lại tất cả những chuyện quá khứ...

Mầu trông vẻ mờ mịt nơi ánh nhìn của tiểu Kính Tâm tim chợt nhói lên, xon xót.

- Nhưng rồi tôi lại nghĩ, có lẽ vì thí chủ cũng như tôi lúc trước, chưa rành những sự mà đối phương đã phải trải qua, nên rốt cục vẫn chỉ là cái nhìn phiến diện, thiếu đích xác.

Không biết tôi nói như thế, thí chủ có thấy phiền lòng?

- Dạ không, tôi mong thầy nói còn chẳng được - Mầu quả quyết lắc đầu, ánh mắt kiên định sáng rỡ.

- Quả thật thí chủ đã khác trước lắm.

Khác từ cái ánh mắt khác đi - Kính Tâm gật đầu tán thưởng, khuôn mặt hiền từ mà bao dung hướng trọn về Mầu - Tôi vẫn nhớ như in cái buổi thí chủ nói mấy lời phẫn hận nơi sân chùa, rồi cái hôm trước mái Tam Quan, ánh mắt của thí chủ từ nỗi hận tăm tối, đã nhường chỗ cho ánh sáng hi vọng.

Hẳn thí chủ đang mong cầu, đang sục sôi rất nhiều dự định tốt đẹp cho cuộc đời mình, quyết tâm làm lại từ đống đổ vỡ trong lòng thí chủ.

Tôi dự là vậy, có phải hay chăng?

Kính Tâm đợi cái gật đầu của Mầu mới từ tốn bầy tỏ nỗi lòng.

- Song với tôi mà nói, cái riêng đã ngừng lại từ buổi tôi đứng trước mái Tam quan mấy năm về trước.

Tôi nhận ra tôi thật bé nhỏ, tôi chỉ là mảy bụi lơ lửng trong nắng chiều hôm ấy, và nỗi đau của tôi cũng là tẹp nhẹp, không đáng kể trước nỗi đau nhân thế.

Tôi bằng lòng bỏ tất cả lại đằng sau.

Tôi bằng lòng sống cuộc đời mới, dâng hiến cho phật pháp, cầu khấn cho sự bình an đến với mọi người.

Nỗi oan khiên của tôi đã là chuyện quá khứ không thể sửa được, chính tôi trong quá khứ cũng đã từng cố hết sức rồi, nên tôi chấp nhận kết cục đó, dẫu có bị đánh giá là thua cuộc.

Chuyện ngày mai thì chẳng có gì là chắc chắn, tôi không thể vì một cái hố sâu tưởng tượng mà từ bỏ cả một con đường, vì một chuyện chưa chắc đã xảy ra mà u uất lánh đời.

Còn tội lỗi dối gạt về thân phận của tôi, thì tôi tin Phật tổ ngài cũng đã thấu, tôi vẫn thường xám hối trước ngài và sau này mọi trừng phạt dành cho tôi, tôi đều xin gánh chịu hết.

- Thầy nói vậy, chả nhẽ thầy lại chấp nhận buông xuôi, tiếp tục để mình chịu tiếng giết chồng, cha mẹ cũng nghĩ oan sai cho thầy đến chết.

- Phật dạy, ý chí con người là riêng biệt - Kính Tâm trầm tư - Tôi không thể nào điều khiển người khác đừng nghĩ xấu về tôi nếu họ cố tình.

Vả lại tôi không có ý định hoàn tục nên tôi không quan tâm cuộc đời cũ nữa.

Có lẽ nếu trên đời, tại kiếp này, theo như ý thí chủ, còn tồn tại một hay nhiều cô Mầu nào đó khác, thì đó là phận số, không tránh được.

Về phần tôi, tôi sẽ cố gắng để tâm hơn, khuyên giải họ, chứ không thờ ơ, lãnh đạm, bỏ mặc họ nữa.

- Thầy nói như vậy, tôi cũng chẳng biết tiếp chuyện thế nào - Mầu quay mặt sang bên, hai khoé môi vô thức trễ xuống, không giấu nổi nỗi thất vọng.

- Thí chủ có vẻ không cam tâm, tại sao lại vậy, chẳng phải đó chỉ là quyết định của một người chẳng còn chút liên quan đến cuộc đời thí chủ hay sao?

- Kính Tâm nói ra sự thật phũ phàng mà vẻ mặt vẫn đượm vẻ bình đạm, thản nhiên như không.

- Sao lại không?

- Giọng Mầu đột ngột vút cao - Tôi quan tâm đến cuộc sống của thầy.

- Bởi vậy - Kính Tâm khẽ cuối mắt, mỉm cười - Tôi nhận ra trí lực mình mới thật bần hàn, cái nhìn của mình mới thật là nông cạn, phiến diện làm sao.

Tại sao kiếp trước tôi lại không thể cảm được con người bên trong của thí chủ, lại để mặc thí chủ lầm lạc đến nỗi thế.

Liệu có cái gì đã che mắt tôi chăng?

Liệu có phải bởi tôi đã quá tự mãn với cái cốt cách của mình chăng?

Cái gì đã khiến tôi trở nên mù quáng chỉ tin vào nhận định của bản thân đến thế?

Nhân chi sơ, tính bản thiện, tôi tụng niệm hàng ngày, vậy mà tôi lại để cái bề ngoài cùng nỗi sợ sệt nó che lấp đi mất sự nhìn nhận đúng đắn về con người thí chủ.

Thí chủ chẳng đơn giản như vẻ ngoài, có thể ví như đoá hồng quế thầy mẹ tôi trồng bên hiên vậy, rực rỡ thơm hương vô cùng, nhưng cũng nhiều gai nhọn.

Lắm khi người ta vì e đám gai góc mà quên mất rằng những cánh hồng kia thực ra là vô hạn mỏng manh...

Trong khi Kính Tâm tự sự, đôi môi Mầu ngạc nhiên hé mở, ánh mắt dần trở nên nhu hoà, ghim chặt lấy từng đường nét bởi vì hao gầy mà càng trở nên sắc nét của tiểu Kính Tâm, tâm thức chìm vào miền ký ức lãng đãng.

Những xúc cảm từ lâu, đã bị che lấp bởi thù hận, đau đớn bỗng đột ngột ùa về.

Hoá ra đây là những cảm xúc đã từng khi Mầu chạm mặt tiểu Kính Tâm tại buổi đầu kiếp trước.

Con người trầm u mà văn nhã, bình lặng mà thu hút khiến trái tim của chú ngựa non bất kham là Mầu bao phen loạn nhịp, vó ngựa cam lòng luẩn quẩn cối xay.

Hoá ra, đã từng có những năm tháng, cô thực sự yêu con người ngay cạnh bên này.

- Thầy nói...dễ nghe quá!

- Mầu cuối cùng cũng bình ổn lại tâm trạng, nhếch môi cười tự giễu - Song chắc là tôi chẳng có diễm phúc được như bông hồng thầy nhắc đến đâu, tôi lại càng cảm thấy mình giống nhánh cây tầm gửi, dẫu muốn tự tại mà hễ ngãng cây chủ ra là chết ấy.

Mơ thì dễ lắm, làm mới thực khó...

- Vậy là thí chủ hẳn đã có dự định rồi mà không biết cách nào thực hiện?

- Tôi có chứ - Mầu chắc nịch - Nhưng nhìn vào kiếp trước, lòng tôi lại lắm nỗi sợ sệt thầy ạ, tôi sợ nếu mình để cho bản ngã tiếp tục được tự do thì lại hỏng bét hết, tôi sợ không cách nào tách khỏi cây chủ được, mà cũng sợ không cách nào sống được nếu tách ra...

- Ra là thế - Kính Tâm gật gù, trông cửa bếp nhà Trai giới trước mắt khẽ nói - Đã bao giờ thí chủ nghĩ cái cây thí chủ bám vào cũng không phải vĩnh cửu?

Rồi một ngày khi đã quá thất vọng với cuộc đời tầm gửi chán ngắt của mình, thí chủ sẽ quay sang sân hận cái cây đó, ruồng rẫy ơn cưu mang bấy lâu của cái cây đó?

Càng sợ vỡ lại càng nát.

Theo tiểu tôi, chẳng bằng thí chủ hãy sống như mình mong muốn, tự chịu trách nhiệm cho sự sống còn của mình, bởi từ ánh mắt của thí chủ, hành động của thí chủ, tiểu tôi tin tưởng rằng thí chủ đích thực không phải là một nhánh tầm gửi, mà là một cái cây độc lập, có thể cắm rễ, đâm chồi mạnh mẽ trên đất như bao cái cây nguyên bản khác.

Đáy mắt tiểu Kính Tâm trong trẻo như nước, thông qua đó Mầu có thể soi thấy chính mình, nào tóc tơ đen bóng, nào môi thắm má đào, nào áo xống rộn rã...Cái bóng như đang lên giọng nhắc nhở "Ô hay, cô còn trẻ bao nhiêu, mới qua đôi chín chưa lâu, sao đã vội quẩn quanh buộc mình, cạn nghĩ làm vậy".

Mầu cảm kích vái dài tiểu Kính Tâm.

- Tạ thầy khai thông, tôi đây đã hiểu.

Kính Tâm gật đầu cười hiền từ, nhắc sự.

- Phiền thí chủ đặt bao gạo lên đây cho tiểu tôi.

Nhà Trai giới đang lúc chuẩn bị đồ, người ngoài đi vào cũng không tiện, thí chủ dừng ở đây thôi.

- Dạ vâng, thưa thầy - Mầu kính cẩn đặt cái bao mình đang ôm lên chồng gạo trên tay Kính Tâm, thật lòng cầu chúc - Kính mong thầy cũng có thể vạn sự hanh thông.

- Cảm tạ thí chủ đã chúc phúc.

Thí chủ nên quay về sớm kẻo mẹ thí chủ đợi mong.

- Vâng, chào thầy ạ - Mầu chắp tay cung kính, đáp lại cái gật đầu chào của tiểu Kính Tâm.

Nhìn một thân áo nâu sồng đung đưa chạm võng cửa rồi khuất hẳn, Mầu mới quay đi, bước một chậm rãi, sau thành xách cả tà váy mà chạy.

- Mẹ!

Mình về thôi nào - Mầu hào hển thở, mắt long lanh, má rực hồng, tự xa đã lên tiếng thúc giục cô Hiền.

- Ừ về nào, gớm con chạy đâu về mà mồ hôi mồ kê làm vậy?

- Con đi thỉnh xin chỉ dẫn của thầy tiểu mẹ ạ - Mầu khoác tay cô Hiền, tự thấy nói vậy tại chốn linh thiêng cũng không lấy gì làm trí trá.

Cô Hiền cũng thấu sự lắm, biết vừa rồi tránh không đưa mẹ theo hẳn là có chuyện riêng khó nói nên chỉ cười mỉm, vỗ vỗ tay con gái, nhẹ nhàng cùng bước đi.
 
Thị Mầu
Chương 44: Bữa ấy mưa xoan


Giỗ đẻ Mầu vào cuối tháng Hai, đúng độ hoa xoan nở rộ.

Đứng từ nhà trên nhìn xuống, cây xoan già xao xác mới đấy thôi, giờ đã trổ đặc những hoa, như một đụn bông gòn tướng, sai đến nỗi chỉ thấy rặt một màu trắng pha tím giữa lơ thơ lá xanh.

Phải hôm mưa dầm, gió bấc, mưa xuân chẳng trông rõ hạt, chỉ thấy mưa xoan phấp phới bay đầy trời.

Đảo xuống bên dưới, cả khoảnh đất chỗ lán mẹ con Nô ngập tràn xác xoan, khiến lòng Mầu mới đó vừa rưng rưng trước cảnh đẹp thoắt chốc đã chuyển buồn thảm.

Mẹ mất đã bao năm rày, quen thì quen lắm rồi, mà sao thi thoảng vẫn cứ thấy nghèn nghẹn nơi tim.

Mọi năm giỗ mẹ, thầy con Mầu làm cũng đơn giản lắm.

Mẹ Mầu thích ăn chuối nấu, thích ăn chè bà cốt con ong, mà những thức ấy, độ vừa tết ra, nhà lúc nào cũng sẵn.

Mâm cơm giỗ, lúc mới đầu thì mình Phú Ông lo liệu, Mầu lớn hơn chút thì giao cả vào tay cô.

Nhà mỗn hai thầy con với thêm anh Nô đận sau này, bày gì lăm lắm.

Mẹ Mầu sinh thời cũng chuộng sự giản đơn, nên theo lệ cứ mấy món mẹ Mầu thích mà diễn là được rồi.

Chỉ có năm nay thì khác.

Cô Hiền về, lễ lạt các thức đâm long trọng thêm mấy phần.

Từ tờ mờ đất, cô Hiền đã dậy sớm đi chợ.

Nào cá, nào lươn, nào rau dưa, mật muối...trĩu cả cái giỏ cói.

Đi về lại định len lén một mình tất bật, Mầu cứ kiên gan chen ngang, cô mới chịu san sẻ công việc.

Lúc gầy bếp, cô thủ thỉ cùng Mầu:

- Mẹ về sau, đối mẹ con là phận em ún.

Lần đầu làm giỗ chị, không thể nào qua loa đại khái cho được.

Mầu không nói gì, ghé sát vào vai cô dụi dụi.

Vai áo cô đã bớt khen khét mùi vải mới, lại chen len vị khói oi nồng, nghe kiểu gì cũng ấm mùi thân thuộc.

Cỗ to, đương đường cũng nhiều món, sắp đầy cả một ban thờ, lại bầy ắp thêm mâm đồng dưới ghế đẩu.

Mầu quỳ phía sau, nhìn đôi lưng áo đã không còn tráng niên của thầy mẹ lom khom hồi lâu đàng trước, lại ngước nhìn ảnh mẹ đẻ trên ban, nước mắt cứ vô thức chảy xuống, khuôn miệng đang lầm bầm cầu khấn cũng đổi từ vị mặn chát sang xót xa.

Mầu rõ ràng, bằng sự thiện lương của mẹ, dẫu có xốn dạ, cũng là chen cả vui mừng, hình dung hẳn đương nghẹn ngào chấm nước mắt mà trông xuống nơi đây, nên Mầu gượng khoé môi đang trĩu xuống, thành tâm vun vào cho mẹ được an lòng.

Qua cái giây phút như ngưng trọng ấy, mọi thứ chốc nhát trở nên ồn ã.

Hiên nhà huyên náo như phải đêm chính hội.

Bà Gái bữa nay được đặc cách ngồi ngay chiếu trước hiên mà thụ lộc.

Bụng to kềnh càng, ngồi ăn cùng nhà chủ lại phải giữ phép tắc, nhưng vẻ rạng rỡ hiền hiện trên khuôn mặt bà, không soi ra được mảy may khó chịu.

Nào phải đâu vì trông vào miếng ăn, tấm món đã sẵn, đã nhiều hơn hẳn đận xưa rồi hưng phấn.

Mà vì nhìn nhà chủ đối tốt, hiền hoà, con trai lớn được người ta trọng dụng, tấm lòng làm mẹ ấy vậy cứ rưng rưng, dào dạt.

Nên trông sao cũng thấy thật hợp tình, hợp cảnh.

Mầu vui miệng làm mấy bát cái rượu con con mẹ Hiền ủ đượm.

Theo men nồng dâng lên, sự tiếc nuối rút lại mãi xa như con nước sông ban sớm, bù lại là bập bềnh một thứ thư thái, tỉnh tỉnh say say.

Díp con mắt sắc, đôi ngươi cũng bớt đi ánh đen bén nhạy, lại điểm chút mờ mịt, ướt át, mông lung.

Ỷ y hơi rượu, Mầu như con mèo lười tỳ cằm vào vai mẹ Hiền, đương đường mà hếch cái mũi tròn lẫn cặp môi cong hướng về phía Nô trắng trợn khiêu khích.

Qua một lúc, y như rằng Nô nhột, chén rượu nơi tay khẽ rung rung, lúng túng liếc trộm Mầu mấy lần, xong thấy cô vẫn không chịu thu lại ánh nhìn, liền đổi ra đuối thế, y chang người vụng trộm việc xấu, mà lảng, mà lánh.

Mầu được thể đắc ý, khìn khịt cười, buông cho anh, quay qua dụi lấy dụi để vào vai mẹ Hiền làm nũng.

Mẹ Hiền chiều lắm, xoa đầu cô ngọt ngào:

- Sao, say rượu rồi hở...

- Đuôi chữ hở dư âm kéo dài chênh vênh hơn cả hương rượu

- Say là say thế nào ạ!

- Mầu rinh rích cười, thả đó, thả đơm - Say...người thì có.

Đến cuối cùng mẹ Hiền phải đi tranh rửa bát với con gái, vì Mầu cứ tất bật thả bát vào chậu chơi thuyền, khuấy loạn, xong còn gõ đũa ầm ỹ, nước chêm mấy gầu vẫn không xong nổi mâm bát.

Cha già hậm hực càu nhàu "Không uống được thì uống in ít thôi".

Mầu nào để vào tai, trái lại còn ngoác miệng cười trân, chiếu tướng cha một cách táo tợn, đến mức Phú Ông cũng phát sượng, e hèm mấy tiếng liền, chừng như nghẹt giọng ghê lắm.

*****

Trời ngả về chiều, tiếng gà gáy thưa nhặt khiến đầu óc mọi người dần trì trệ trong nỗi mơ màng.

Mầu gối đùi mẹ Hiền, đăm đắm trông xuống đụn xoan già dưới kia, cố mường tượng hình ảnh mẹ mà bất lực.

Ký ức lãng đãng, không khống chế nổi lại bập bềnh trôi dạt về buổi xa xa, lúc băm bèo, khi nhóm lửa, hôm giọt nước kia men theo lần cổ, phút chốc đầu óc bùm bùm, càng khi càng choáng váng nặng.

Mầu xoay vào ôm bụng mẹ Hiền, giọng vừa gấp vừa thoảng

- Mẹ...lúc cha chưa kịp mang lễ sang nhà, có lúc nào mẹ nghĩ mẹ sẽ tự sang cùng cha con không?

Thân thể mẹ Hiền nảy lên, đoạn rung rẩy 1 hồi, cuối cùng mẹ thẫn giọng nước đôi:

- Cũng không biết thế nào nữa...

Trầm lặng hồi lâu Mầu mới nghe mẹ Hiền tiếp:

- Mẹ còn nguyên cái cảm giác bất lực khi nằm giữa bốn bức tường kín bưng gió ấy, rõ ràng là không có hơi lạnh lọt nổi vào trong mà mẹ vẫn ớn từ tận cốt tủy, nhủn cả người.

- Rồi bà bưng mặt - Mẹ cũng không dám tưởng quay trở lại lúc ấy.

Thật là quạnh quẽ đến mức không còn hơi người sống nữa...

Nói xong mặt mẹ Hiền đỏ rực, cổ cũng đỏ, chừng như hổ thẹn với chính sự cởi mở, sự quay lưng của mình.

Tiếng hít thở khó khăn làm Mầu thương cảm, phải néo tay vòng ôm cổ mẹ thì thầm "Qua rồi mẹ ạ, mẹ qua đận ấy rồi, mẹ không có gì phải xấu hổ, chúng ta không có gì phải xấu hổ chỉ vì cái khát vọng muốn sống tử tế"

Ờ!

Sống tử tế!

Biết thế nào là sống tử tế???

Liệu có phải được sống như mình khao khát mới là tử tế???

Liệu rằng là sống như chiếu này, vai nào vào vế nấy là thiếu tử tế???

Có khi khao khát lại là lối tắt đẩy mình sa xuống cái đống lầy do chính mình đào chóng vánh hơn hết.

Mà mình thì có mấy cuộc đời để sửa sai đây, như Mầu đã là hi hữu, có khi là độc nhất trong cõi đời này.

Vậy, giờ nên sống cho thỏa cái mạng được ban này, để không còn là cây tầm gửi nữa, hay là cứ an phận đi, có thế nào chịu thế ấy, ít ra là làm các bậc phụ mẫu hởi lòng, an dạ, làm một đứa con ngoan đến khi nhắm mắt xuôi tay.

Nhưng rút cục Mầu lại vẫn cứ sục sôi trong dạ, cái sự không cam tâm choán ngợp hết cả đầu óc.

Nếu mình sống không tốt, hẳn là thầy sẽ yên lòng đấy!

- Sự tham lam, bản ngã vốn ken đặc tính ích kỷ vùng lên biện minh - Xong cái tuổi xuân chôn vùi từ giờ liệu có phải quá ác độc với bản thân mình không, quá ác độc đối với tấm lòng son đôi người trẻ không.

Ôi!

Giá có ai quyết hộ Mầu cái, như cách cô xồng xộc tới nối duyên cho thầy mẹ mình, như cách cô nồng nhiệt thúc đẩy cha mình.

Tự dưng Mầu đâm giận Phú Ông.

Giận sự giáo điều, cổ hủ của cái xã hội này biết bao.

Mầu thật chẳng muốn sắm vai kẻ xấu.

Nhưng mà Mầu nhất định phải làm người xấu thôi.

Mà phải xấu nhanh, xấu dứt khoát, không là lỡ cỡ hết.

Là xôi hỏng bỏng không.

Là ngàn đời hối hận.
 
Back
Top Bottom