Hong Ye Song chỉ gửi tin nhắn trả lời khi quán đã gần đến giờ đóng cửa.
: OK~
: Mai tôi qua nhé!
Được rồi.
Anh đáp lại bằng một biểu tượng cảm xúc hình vòng tròn.
Rồi anh khẽ liếc nhìn Sa Young, người đang chuẩn bị về nhà.
Để chú chó con còn lại một mình sau khi các anh em của nó đã đi hết thì có chút tội tội.
"Sa Young à, anh có thể ngủ lại đây một đêm được không?"
"Hửm?"
Sa Young đồng ý dễ dàng hơn dự kiến.
"Ừm...
được thôi"
"...Sao em cho phép dễ thế?"
"Hả?"
Sa Young hơi nghiêng đầu, như thể muốn hỏi anh đang nói cái quái gì thế.
Eui Jae gãi má đáp lời.
"Không, tại anh cứ tưởng em sẽ lại nằm dài ra bảo không được chứ."
"Chuyện này khác mà.
Lúc đó là do anh cứ nhất quyết đòi dọn vào ở trong cái phòng nhỏ này, còn hôm nay, anh chỉ là ngủ lại một đêm thôi mà.
Với lại..."
Đôi mắt tím liếc về phía chiếc camera thú cưng.
À.
Thằng nhóc này thật là.
Eui Jae đưa tay lên đỡ trán.
Thảo nào lúc nãy em ấy đồng ý nhẹ nhàng như thế.
Sa Young à, em tính cả rồi đúng không...
Sa Young kẹp máy tính bảng dưới cánh tay rồi đặt một nụ hôn lên má Eui Jae.
"Sáng mai gặp nhé, hyung."
Không, chỉ có anh là sáng mai mới gặp lại em thôi.
Còn em thì chắc là sẽ canh anh suốt cả đêm chứ gì?
Eui Jae hỏi với vẻ mặt đầy nghi ngờ.
"Anh lấy chăn che nó lại được không?"
"Anh cứ thử xem."
"Nhưng, cứ nhìn anh qua cái đó suốt... chẳng phải hơi... biến thái sao?"
"Ừm....
Em nghĩ người từng bảo hãy trói mình lại đi thì không có quyền nói câu đó đâu."
"Thì cái đó là do không còn cách nào khác mà!"
Sa Young đáp lại một cách thờ ơ.
"Bộ anh tưởng em sẽ nhìn anh cả đêm thật đấy à?
Em chỉ xem anh ngủ có ngon giấc không thôi.
Anh hiếm khi có được một giấc ngủ ngon mà, hyung."
"...Thật à?"
"Cũng đâu phải em mới ngắm anh ngủ lần một lần hai đâu..."
"......."
"Em thích nhìn anh trực tiếp hơn là qua màn hình chất lượng thấp."
Mặc dù nụ cười nhếch mép trên mặt hắn trông thật đáng ghét, nhưng chẳng hiểu sao anh không thể rời mắt được.
Eui Jae khẽ thở dài.
Rồi anh nhẹ nhàng hôn lên đôi môi đang cong lên xinh đẹp của hắn.
Một nụ hôn nhẹ nhàng, môi chạm môi.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Anh ôm lấy hai má Sa Young rồi thì thầm.
"...Ngủ ngon.
Mơ đẹp nhé."
"......."
Sa Young nắm lấy bàn tay đang áp trên má mình, tựa má vào lòng bàn tay anh và nhắm mắt lại.
Một giọng nói nhỏ nhẹ đáp lại.
"Chúc anh ngủ ngon.
Hãy mơ một giấc mơ thật đẹp...."
* * *
Ngày hôm sau, khoảng 11 giờ trưa, Hong Ye Song mới uể oải xuất hiện.
Vẫn là bộ đồ thể thao màu xanh lá, mắt trái thì đeo băng gạt trắng.
Cậu ta ôm một túi khoai lang nướng trong lòng, kéo lê đôi dép lê bước vào quán canh giải rượu.
Mùi khoai lang nướng thơm ngọt lan tỏa khắp nơi.
"Chào nhé~ Tôi có mua một ít khoai lang nướng này.
Gọi tôi có việc gì thế?"
Oáp.
Cậu ta há miệng ngáp dài một cái, rồi khựng lại khi thấy những gương mặt đang ngồi trong quán.
Không chỉ có Cha Eui Jae, mà còn có cả Lee Sa Young, Honeybee, Yoon Ga Eul và Bae Wonwoo.
Hong Ye Song, người đang bị ánh mắt của các Thức tỉnh giả nhìn chằm chằm, đảo mắt rồi hỏi.
"Ồ....
Không lẽ Ngày tận thế lại xuất hiện nữa sao?"
"Tên đó tưởng thế là đùa đấy à?"
Honeybee chống cằm như thể cạn lời.
Eui Jae bước nhanh đến chỗ Hong Ye Song và nắm lấy vai cậu ta.
"Này, Hong Ye Song."
"Hả?
Gì thế?"
"Cậu có muốn nuôi một con chó con không?"
"Chó con?
Chó con nào?
Sao đột ngột thế?"
"À, Cục trưởng Ham có cứu được một con chó..."
"Trời ạ, dài dòng quá, dài dòng quá.
Anh nói chuyện chán ngắt như thế thì ai mà lọt tai cho được?"
Honeybee bật dậy đi vòng ra sau lưng Hong Ye Song.
Sau đó cô đẩy lưng cậu ta tiến về phía trước.
"Cứ tự mình đi xem đi!"
Cô dùng hai tay đẩy mạnh lưng cậu ta.
Hong Ye Song "Ơ ơ" vài tiếng, loạng choạng một hồi rồi may mắn giữ được thăng bằng ngay trước hàng rào.
Đúng lúc đó, đôi mắt cậu ta chạm phải một đôi mắt đen láy, nhỏ như hạt đậu.
Một chú chó con lông trắng tròn trịa đang bám vào hàng rào, vẫy đuôi kịch liệt.
"Ơ...."
Hong Ye Song ngây người nhìn chú chó con như thể bị mê hoặc.
Phía sau cậu ta, Honeybee giơ ngón cái lên.
"Đấy, thấy chưa.
Xong ngay ấy mà!"
Đúng là về khoản hành động thì cô cũng nhanh chẳng kém gì Eui Jae.
Eui Jae tiến lại gần Hong Ye Song rồi mở cửa hàng rào cho cậu ta.
"Vào đi."
"Ờ ờ...."
Hong Ye Song cởi dép lê bước vào phòng nhỏ.
Chú chó con lông trắng thở hổn hển, cào sột soạt vào ống quần xanh lá.
Cậu ta thận trọng ngồi xuống trong phòng.
Chú chó nhỏ chạy quanh Hong Ye Song vài vòng, rồi đánh hơi thấy mùi khoai lang nướng, thế là liền chúi mũi vào cái túi.
"Ôi trời, nó đang ngửi mùi kìa, ngửi thấy mùi rồi đó."
"Tôi thấy nó đang ngửi mùi khoai lang chứ có phải ngửi mùi Hong Ye Song đâu?"
"Im đi!"
Honeybee và Bae Wonwoo, những người đang thò đầu qua cửa để quan sát, chí choé với nhau.
Eui Jae cũng ló đầu ra, nhìn cảnh Hong Ye Song và chú chó con.
Chú chó nhỏ rên rỉ và cào vào cái túi giấy bằng hai chân trước.
"Sao thế?
Muốn ăn à?"
Hong Ye Song gãi đầu rồi lấy ra một củ khoai lang nướng ăn dở từ trong túi.
Cậu ta bẻ một mẩu khoai vàng ươm nhỏ bằng móng tay đưa cho nó, nó lập tức đớp lấy rồi ăn.
Chó con lại rên rỉ, cào vào đầu gối cậu ta như muốn đòi thêm.
"......."
Cậu ta lại bẻ thêm một miếng khoai lang nhỏ khác và đưa ra cho nó, như thể bị mê hoặc.
Honeybee thì thầm.
"Bị bỏ bùa rồi, bỏ bùa rồi kìa."
"Ừm, thì đúng là dễ thương thật."
"Mà này, chó không bị béo phì khi ăn khoai lang sao?"
"Tầm đó thì không sao đâu."
"Từ khi nào cậu trở thành chuyên gia về chó con vậy hả, Lee Sa Young?"
"Mới mấy ngày trước thôi."
Hong Ye Song đặt chú chó con lên đùi.
Bộ lông mềm mại, ấm áp, thân hình tròn trịa, tiếng thở phì phò và chiếc đuôi trắng vẫy liên tục như gắn động cơ.
"......."
Mọi thứ đều khác hẳn với Kkokko.
Vì Kkokko không ấm áp, không mềm mại, cũng chẳng đàn hồi như thế này.
Thế nhưng, cơ thể trắng muốt và đôi mắt đen tròn như hạt đậu thì lại giống hệt.
Vào khoảnh khắc Cha Eui Jae và Lee Sa Young tiến về phía Cội nguồn của Ngày tận thế, Hong Ye Song đã chuẩn bị cho cái kết của chính mình khi đưa hai người họ đi.
Cậu ta biết mình sẽ không thể thoát ra được.
Vì sẽ chẳng có ai đến một nơi như thế này để cứu cậu ta cả.
Dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng nỗi sợ hãi vẫn không hề tan biến.
Cậu ta không muốn chết.
Cậu ta không muốn chết ở một nơi như thế này.
Cậu ta còn rất nhiều điều muốn làm.
Cậu ta muốn được sống tiếp.
Đúng lúc đó, con mắt của Ngày tận thế biến mất.
Đồng thời, bầu trời trắng xóa bỗng chốc bị xé toạc thành một vệt đen.
Từ khe nứt đen ngòm đó, một thân hình trọn trịa trắng muốt đột nhiên vọt ra.
[Tỉnh lại đi!]
Giọng nói của chính cậu ta phát ra từ mỏ của Kkokko.
Hong Ye Song trợn tròn mắt.
Kkokko, và một Hong Ye Song khác, đã kéo lấy cậu ta, người không thể cử động, vật lộn đi xuyên qua những vết nứt không gian đang sụp đổ.
Trong không gian nơi hư vô đen kịt và những thế giới tan vỡ nằm rải rác như những mảnh vụn.
Hong Ye Song ôm chặt Kkokko trong vòng tay, nhìn chăm chú vào những cảnh vật lướt qua khi ý thức đang dần mờ mịt.
'Hong Ye Song' nói.
[Phải quay về thôi.]
Về đâu?
[Về nhà của cậu!]
Nhà ư?
[Ừ.
Thời gian qua cậu đã vất vả nhiều rồi, một bản thể khác của tôi!]
Cảm giác như linh hồn vốn trống rỗng của cậu ta giờ đây được lấp đầy.
Một luồng ánh sáng chói lòa đổ ập vào tầm mắt.
Khi mở mắt ra, cậu ta đã ở trong phòng bệnh của Hội Seowon.
Trên chiếc tủ cạnh giường là một bình hoa cắm vài nhánh hoa cùng một Kkokko bằng sứ nằm trơ trọi ở đó.
Kkokko đã ngừng hoạt động ngay khi Hệ thống biến mất.
Đó là kết quả không thể tránh được khi sử dụng đá ma thuật làm nguồn năng lượng cho nó.
Lẽ ra mình không nên dùng đá ma thuật làm nguồn năng lượng.
Cậu ta đã hối hận, nhưng sự hối hận luôn đến quá muộn.
Hong Ye Song đã ôm lấy Kkokko ngừng hoạt động, rồi khóc nức nở.
Cậu ta đã phải chịu đựng cảm giác trống rỗng mà bản thân chưa từng trải nghiệm trước đây.
Bởi vì Kkokko là thứ đầu tiên cậu ta tạo ra sau khi Thức tỉnh, là một phần của chính cậu ta.
Hong Ye Song nhẹ nhàng vuốt ve chú chó con đang ngọ nguậy trên đùi mình.
Có lẽ, khoảng trống mà Kkokko đã để lại sẽ chẳng bao giờ được lấp đầy.
Thế nhưng....
"...Có một người bạn để ở cùng chắc cũng tốt."
Vì ở một mình thì cô đơn lắm.
Hong Ye Song khẽ hỏi chú chó con màu trắng đang gặm gấu áo của mình.
"Mày, có muốn đi cùng tao không?"
Một lát sau, Hong Ye Song bế chú chó nhỏ lông trắng trên tay bước ra khỏi phòng nhỏ.
Ngay khi cảm nhận có tiếng người, Eui Jae và cả nhóm lật đật quay trở lại ngồi vào bàn ăn, rồi đồng loạt quay phắt lại nhìn cậu ta.
Hong Ye Song nhanh chóng bế thốc chú chó con lông trắng lên.
Một tư thế dũng mãnh, giống như cảnh giơ cao chú sư tử con trong đoạn mở đầu của phim Lion X.
"Nhóc này, tôi sẽ rước đi."
Ngon!
Họ nhìn nhau rồi gật đầu.
Yoon Ga Eul mỉm cười rạng rỡ hỏi.
"Anh định đặt tên cho bé là gì ạ?"
"Vì là em của Kkokko nên tên của nhóc này sẽ là Jjokko."
"Oa, cái tên đó thật là—"
Bụp.
Honeybee lấy tay bịt chặt miệng Bae Wonwoo lại.
Ưm, ưm ưm!
Bae Wonwoo vùng vẫy như thể đang bị đối xử bất công, nhưng chẳng ai quan tâm.
Ga Eul vỗ tay cái bộp.
"Tuyệt quá!
Em trai Kkokko, Jjokko."
"Nhỉ?"
Hong Ye Song nắm lấy chân của Jjokko mà lắc lắc.
"Từ nay về sau nhờ cả vào mày đấy nhé, Jjokko."
Ẳng!
Jjokko đáp lại bằng một tiếng sủa lớn.
* * *
Một thời gian sau, một bức ảnh được gửi đến từ Hong Ye Song.
Đó là cảnh Jjokko đang hào hứng chạy nhảy trên khắp bãi cỏ.
Kèm theo đó là một tin nhắn dài ngoằng.
: Kỳ lạ lắm nhé.
Tôi đã bảo là nhóc này không chịu ăn thịt gà mà lại?
Cứ đưa ra là nó lại gầm gừ thôi.
Chắc nó biết đó là anh trai mình rồi.
Nhóc này đúng là một thiên tài ha?
Hay là tôi báo cho đài truyền hình nhé?
Tài khoản mạng xã hội của Hong Ye Song, vốn đã ngừng cập nhật một thời gian, nay đã hoạt động trở lại.
Bức ảnh đầu tiên là cảnh Jjokko đang bám dính lấy Kkokko nhẵn nhụi.
Ảnh đại diện cũng được đổi thành hình Kkokko đang ngồi một cách kiêu hãnh, và cái tên cũng được đổi từ Hong Ye Song sang một cái tên khác.
KKOKKO.
Nghệ nhân gốm sứ
Hong Ye Song bắt đầu làm đủ loại vật dụng dành cho thú cưng.
_____________________
Đọc đến đoạn Hong Ye Song ôm Kkokko khóc mà xót đin huhuhu