Khác THGLL [Novel] (331- End)―[Baek Sam]

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thgll [Novel] (331- End)―[Baek Sam]
Side Story 9


"Làm sao bây giờ đây...

J."

Giọng hắn đầy vẻ khó xử.

Eui Jae khẽ hé môi.

Không sao đâu.

Hình như trời không mưa to lắm, nên anh cứ bị ướt khi đi cũng được.

Anh định nói như thế.

"......."

Nhưng những lời đó không thốt ra được.

Bởi lẽ chính anh cũng biết rõ.

"Anh không được để dính mưa đâu.

Sẽ cảm lạnh mất..."

Người đàn ông trước mặt anh, người yêu của anh, đang mong đợi câu trả lời như thế nào.

"Em lo lắm đấy."

Không gian xung quanh bỗng chốc tĩnh lặng.

Lee Sa Young đang chờ đợi.

'A...'

Và, hắn đang quyến rũ anh.

'Cái thằng nhóc này, thật là...'

Hắn muốn Cha Eui Jae phải là người chủ động ra tay trước.

Giống như lần đầu họ gặp nhau.

"Thằng điên."

"Em nghe câu đó nhiều rồi."

Sa Young nở nụ cười rạng rỡ đầy đắc ý.

Cái thằng nhóc này thực sự có tài làm cho người ta tức giận mà.

Yết hầu Eui Jae khẽ trượt lên xuống.

Như thường lệ, cơ thể Cha Eui Jae luôn hành động nhanh hơn cả suy nghĩ.

Rầm!

Thân thể Sa Young va mạnh vào tường.

Đặc biệt là những khi anh mất đi lý trí,

Bàn tay thô bạo tóm chặt lấy cổ áo hắn.

Lại càng dữ dội hơn.

Đôi môi khô khốc va vào nhau.

Lưỡi anh xông thẳng vào kẽ môi đang hé mở.

Một tiếng cười khẽ thoát ra từ đó.

Cánh tay mạnh mẽ vòng quanh eo anh, như thể sẽ không bao giờ buông ra.

Eui Jae mang theo chút oán giận, day cắn đôi môi đầy đặn của hắn.

Sa Young cười khẩy.

"Phù...

Hết rồi sao?

Lệnh cấm tiếp xúc ấy."

"Ừ, đồ ngốc."

"Đúng là không uổn công em chăm chỉ dậy sớm tiễn anh mà..."

Eui Jae đẩy người Sa Young.

Hắn ngoan ngoãn để anh đẩy ngã ra hiên nhà.

Eui Jae còn chẳng buồn cởi giày, trực tiếp leo lên người hắn.

Rồi anh lại bắt đầu hôn hắn.

Tiếng mút mát ướt át vang lên khi nước bọt của cả hai hòa lẫn.

Nó có vị kem đánh răng giống hệt nhau.

Eui Jae đưa tay xuống, vân vê những chiếc cúc trên bộ đồ ngủ lụa màu xanh navy của hắn.

Anh không còn thời gian, cũng chẳng còn tâm trí để cởi từng chiếc một.

Phực!

Anh giật mạnh cổ áo, lớp vải mỏng manh rách toạc.

Sa Young rời môi anh, bật cười.

"Anh vội vàng quá nhỉ.

Không phải hơi bạo rồi sao..."

"Anh sẽ mua cho em một bộ mới."

"Ừm...

Nếu đã mua, thì hãy mua bộ nào cùng kiểu nhé."

"Biết rồi, há miệng ra đi."

Sa Young nhắm mắt lại rồi ngoan ngoãn hé môi.

Eui Jae áp hai tay lên gò má Sa Young, một lần nữa chiếm lấy đôi môi hắn.

Chiếc lưỡi của Lee Sa Young uốn lượn linh hoạt như một con rắn.

Mỗi nơi nó lướt qua đều lan tỏa một cảm giác ngứa ngáy đầy sung sướng.

'A, chết tiệt...'

Sau này, mình sẽ chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện cấm tiếp xúc nữa.

Môi họ tách ra.

Eui Jae ngồi lên hông Sa Young và cởi chiếc áo phông đang mặc.

Thân hình săn chắc với cơ bụng sáu múi của anh lộ ra.

Không dừng lại, anh mở luôn khóa quần jean.

Tách, roẹt.

Khóa kéo hạ xuống, để lộ chiếc quần lót đang căng phồng.

Eui Jae khẽ nhỏm dậy, cởi bỏ cả quần ngoài lẫn đồ lót.

Thứ đó của anh đã ngóc đầu lên phân nửa đập nhẹ vào bụng dưới của Sa Young.

Anh hoàn toàn trần trụi.

Từ lúc nào đó, nụ cười trên mặt Sa Young đã biến mất.

Thay vào đó là sự nôn nóng, và...

"...J."

Một ham muốn mãnh liệt.

Dưới lớp vải ở đùi, thứ của hắn cũng đã cương cứng hết mức.

Eui Jae không ngần ngại kéo quần ngủ và đồ lót của hắn xuống.

Bưng!

Một vật thô dài, nổi đầy gân máu nặng nề ngóc đầu dậy.

Sa Young giữ chặt hông Eui Jae, thì thầm.

"Gel, nó nằm trong ngăn kéo phòng ngủ."

"Ừ, anh biết."

"Nếu anh định cho vào thì phải nới lỏng—"

"Sa Young à...

Một tháng là quá đủ rồi.

Em định đút ngón tay đến bao giờ nữa."

Eui Jae nắm lấy thứ đang rỉ ra thứ dịch trong suốt của mình, bắt đầu tuốt mạnh.

Xọc, xọc, xọc.

Phù.

Anh thở hắt ra, ngửa cổ ra sau.

Bàn tay sớm ướt đẫm dịch.

Vùng bụng dưới co giật từng đợt.

Cơn nóng như thiêu đốt khiến mồ hôi chảy dọc xuống cổ.

Ánh mắt tím rực kia đang nhìn chằm chằm như muốn nuốt chửng anh vậy.

'A...

Mình là đồ biến thái hay gì?'

Lee Sa Young đang nhìn.

Nhìn tất cả những chuyện này.

Ngay khoảnh khắc nhận thức được điều đó, sự hưng phấn đã lấn át cả nỗi xấu hổ.

Eui Jae cố tình tuốt nhanh hơn nữa.

"A, hự, Sa Young à, ực...!"

Ngay khi cái tên ấy được thốt ra, một bàn tay đen đã phủ lên tay Eui Jae.

Một giọng nói khàn đặc thì thầm.

"...Gọi tên em nữa đi."

Những ngón tay đen chen vào giữa các kẽ ngón tay anh, đan chặt vào nhau.

Trong khi mười ngón đan xen, hắn bắt đầu xóc mạnh.

Đó là một chuyển động thô bạo và thiếu kiên nhẫn hơn hẳn khi anh tự làm.

Eui Jae thở hổn hển, nhắm nghiền mắt.

"Sa Young, à, sướng quá, ưm!"

Vùng bụng dưới co thắt lại.

Khoảnh khắc ngón cái đen miết mạnh lên phần đầu như cào cấu, thắt lưng Eui Jae giật mạnh.

"A, ưm, hư á, a aa!"

Tinh dịch trào ra thấm ướt cả hai bàn tay đang đan vào nhau.

Eui Jae thở dốc, vùng bụng giật nảy.

Sa Young buông tay ra, đưa những ngón tay ướt đẫm tinh dịch xuống giữa hai kẽ mông anh.

"Em giúp anh."

"Này, hôm nay... tuyệt đối...

đừng có nghĩ tới chuyện dùng ngón tay làm anh ra đấy nhé.

Hiểu chưa?"

Trước lời đe dọa với gương mặt đỏ bừng của anh, ngón tay hắn đã thọc vào cửa sau đang khép chặt.

Ư!

Eui Jae khẽ rên rỉ vì cảm giác dị vật.

Anh cúi đầu xuống, giọng nói của Lee Sa Young vang lên ngay sát bên tai.

"...Em không có ý định đó đâu."

Ngay sau đó, ngón thứ hai đã chen vào phía sau.

A, nhanh quá...

Hai ngón tay chuyển động gấp gáp, ấn mạnh vào vách trong.

Những động tác đó tập trung vào việc nới rộng hơn là khơi gợi khoái cảm.

Một giọng nói khàn đặc như đang kìm nén bổ sung.

"Vì bây giờ, em cũng...

đang rất vội."

Eui Jae ngẩng phắt đầu lên.

Chưa kịp nhìn rõ mặt Sa Young thì đôi môi hắn đã ập tới.

Cùng lúc đó, một ngón tay nữa lại đưa vào.

A.

Eui Jae hơi nhíu mày.

Tay Lee Sa Young lớn hơn người thường rất nhiều, việc phải tiếp nhận ba ngón tay một lúc thật sự quá sức đối với anh.

Thế nhưng, sau một thời gian dài mới lại tiếp nhận ngón tay, cảm giác chặt khít phía sau giờ đây cũng được anh coi là một loại khoái lạc.

"A, ưm..."

Sa Young cử động ngón tay.

Như muốn khai phá con đường vào tận sâu bên trong, hắn đẩy vào sâu hơn hẳn mọi khi.

Sâu đến mức anh có thể cảm nhận được đốt xương nhô ra ở chỗ ngón tay và mu bàn tay giao nhau.

Mỗi khi ngón tay lướt dọc theo vách trong, cơ thể anh lại run lên.

Sa Young cố tình tách các ngón tay ra ở tận sâu bên trong.

Eui Jae ngửa cổ rên rỉ.

"Ư..."

"Anh đau à?"

"Không, không sao...

ưm, tiếp tục đi..."

Tiếng nhớp nháp vang lên mỗi khi ngón tay hắn chuyển động.

Eui Jae cố gắng lấy lại hơi thở để làm quen với cảm giác dị vật.

Giữa cảm giác khi có vật lạ khuấy đảo vách trong, một khoái cảm âm ỉ dâng lên khiến toàn thân anh rạo rực.

'A, chết tiệt...'

Mình mất kiên nhẫn rồi.

Mình muốn em ấy chạm vào mình nhiều hơn nữa.

Sâu hơn nữa,

Với thứ lớn hơn...

Trong lúc đó, cái thứ khổng lồ giữa hai chân anh vẫn không ngừng phô trương sự hiện diện.

Tâm trí Eui Jae cũng theo đó mà trở nên gấp gáp.

Thế này chắc là đủ rồi.

Eui Jae nắm lấy cổ tay Sa Young.

"Được rồi... rút ra đi."

"Vẫn chưa nới lỏng hết mà."

"Em nói em vội mà... anh cũng vội."

Khi Eui Jae dùng ngón tay gẩy nhẹ vào thứ kia của hắn, Sa Young rên khẽ một tiếng rồi cau mày.

Anh dùng sức ở bàn tay đang nắm cổ tay hắn, ép hắn rút ngón tay ra.

Anh nắm lấy phần thân của Sa Young.

Vừa chạm vào, nó đã giật nảy như sắp nổ tung đến nơi.

Sa Young nhíu mày.

"A, hyung, chờ đã..."

"Im lặng đi.

Anh cũng..."

Eui Jae, hít một hơi thật sâu, quỳ gối hai bên đùi Sa Young rồi dựng thẳng người lên.

Khi anh hơi hạ người xuống, cái thứ hung hãn kia cọ xát giữa hai kẽ mông anh.

'Vào được chứ?'

Cơ thể anh phản ứng nhanh hơn cả suy nghĩ.

Eui Jae đặt phần đầu vào ngay cửa sau đang không ngừng co thắt của mình.

Và rồi, anh chậm rãi ngồi xuống.

Ngay khoảnh khắc phần đầu tiến vào bên trong.

"A...!"

Tiếng rên đồng thời bật ra từ miệng cả hai.

Một tiếng rên rỉ vì khoái cảm, tiếng kia là vì đau đớn.

Phập.

Phần đầu ướt đẫm tinh dịch khó khăn đâm sâu vào trong.

Eui Jae nghiến chặt răng.

Điên thật rồi, nó không phải to bình thường đâu.

Sa Young cũng khẽ chửi thề một tiếng.

A, mẹ kiếp.

"Thả, lỏng, ra chút đi hyung...

Chặt quá..."

Gương mặt hắn đỏ bừng và nhăn nhó.

Anh cũng muốn thế lắm chứ.

Nhưng thay vì lời nói, chỉ có tiếng rên rỉ thoát ra từ đôi môi hé mở của anh.

Mồ hôi từ cằm anh chảy xuống.

Hai tay Sa Young mất phương hướng một lúc rồi cuối cùng cũng túm chặt lấy eo Eui Jae.

Eui Jae nắm lấy cổ tay hắn, từng chút một, đưa thứ kia vào sâu thêm nữa.

Cửa sau bị nới rộng đến mức tối đa.

Ư, Eui Jae thở dốc, lẩm bẩm.

"Em... sao lại to thế hả..."

Tầm nhìn của anh nhòe đi bởi một thứ chất lỏng, có lẽ là mồ hôi hoặc cũng có thể là nước mắt.

Những hơi thở nóng hổi liên tục thoát ra.

Cảm giác đau đớn vốn đã quá quen thuộc với anh.

Sau khi chịu đựng và hồi phục từ vô số vết thương, dù anh có không muốn thì cũng buộc phải quen với nó.

Thế nhưng, loại đau đớn này là lần đầu tiên...

...Không, không phải.

Có gì đó khác biệt.

Vách trong đang dần thích nghi với kích cỡ và sức nóng của thứ kia.

Bàn tay vốn đang giữ eo bỗng đưa lên, lau đi những giọt nước mắt đang chảy dài trên má anh.

Tầm nhìn trở nên rõ ràng hơn.

Eui Jae nhìn xuống phía dưới.

Thứ vốn đã gục xuống sau một lần xuất tinh nay lại ngóc đầu dậy phân nửa.

Một dòng chất lỏng trong suốt chảy ra từ phần đầu, kéo thành một vệt dài và vẽ một vòng tròn nhỏ trên bụng Sa Young.

A.

Ha.

Hơi nóng bùng lên trên mặt.

Lúc này anh mới nhận ra.

Cơ thể anh đã làm quen từ lâu, và đang tiếp nhận loại đau đớn này như một dạng khoái cảm.

Những ngón tay đen vừa mới lau nước mắt giờ lại vuốt ve môi Eui Jae.

Đôi mắt tím không còn ánh sáng, giờ đang đờ đẫn vì hưng phấn.

Đôi môi đỏ mọng ướt át hé mở.

"J..."

Giọng nói đó chính là tín hiệu.

Như bị mê hoặc, Eui Jae không chút do dự, ngồi sụp xuống hết phần còn lại của thứ kia.

___________

Còn 1 chap nữa là hết phần Side Story 19+.

Còn phần Side Story 2 tác giả đag ra.

Tổng là đag có 14 chap, dịch đc 9 chap ròi, mà mai vs mốt tác giả ra thêm nên lại càng nhiều chap cần dịch hơn.

Éc éc TvT
 
Thgll [Novel] (331- End)―[Baek Sam]
Side Story 10


Phập!

Chỉ trong nháy mắt, phần đầu đã đâm mạnh vào tận nơi sâu nhất của vách trong.

Trong khoảnh khắc, hơi thở anh ngừng lại.

Cả thế giới như thể đứng yên.

Tầm mắt trắng xóa một màu.

A.

Não bộ như nhũn ra, những đốm sáng trắng lóe lên liên hồi.

Anh chỉ sực tỉnh khi cảm nhận được một ngón tay chen vào trong miệng mình.

Ngón cái ép miệng anh mở ra, chỉ khi đó, hơi thở bị kìm nén bấy lâu mới ồ ạt thoát ra ngoài.

"A, hộc, hư á!

A aa!"

Khoái cảm kinh hoàng chậm chạp ập tới.

Cơ thể anh run rẩy.

Vùng bụng dưới quặn thắt và co giật không ngừng.

"A, hức, ưm, ...a?"

Bụng của Sa Young đã dính đầy lớp tinh dịch loãng.

Thứ kia của hắn vẫn đang nằm trong người anh.

Vậy thì đống tinh dịch đó là...

Trước khi anh kịp suy nghĩ thêm, ngón cái đang ở trong miệng đã ấn mạnh lên lưỡi anh.

Ánh mắt họ chạm nhau.

Đôi mắt ấy gần như muốn nuốt chửng ấy xoáy sâu vào anh.

Cùng lúc đó,

Phập!

Thứ kia lại một lần nữa đâm thẳng vào từ bên dưới.

Thắt lưng Eui Jae giật mạnh.

"A, a!"

"Mẹ kiếp, thật sự là..."

Sa Young áp sát tới, gặm nhấm tai của Eui Jae.

Tốc độ thúc của hắn ngày càng nhanh hơn.

Mỗi lần da thịt họ chạm vào nhau là lại có tiếng tinh dịch mút mát ướt át.

"Hyung à, anh vừa mới vào đã... bắn rồi sao?

Thật sự là, ha..."

"Anh, ưm, không được, anh, ra, ra rồi, hư á!

Á!"

"Em biết, a, mẹ kiếp...

Ha, mới là lần đầu thôi, nhưng ngay từ lúc anh cảm nhận được qua tuyến tiền liệt... em đã nên biết trước là anh nhạy cảm thế này mới phải..."

"Ư, ưm, hư ưm!"

"Mẹ kiếp, dâm quá rồi đấy...

Hửm?

Hyung à, anh thực sự dâm lắm đấy..."

Phập, phập, phập!

Mỗi khi thúc mạnh vào vách trong, dịch loãng từ thứ kia của anh lại bắn ra.

Eui Jae không thể trụ vững thêm được nữa.

Anh lảo đảo rồi đổ gục lên người Sa Young.

Cánh tay hắn siết chặt lấy eo anh.

"Hyung à, anh biết gì không..."

Khi anh nằm sấp xuống, góc độ đâm của thứ kia đã thay đổi.

Nó nhắm thẳng vào vùng tuyến tiền liệt mà trước đó đã bị hành hạ không biết bao nhiêu lần bởi những ngón tay.

Hộc, cơ thể anh cứng đờ khi cảm nhận được khoái cảm sắp tới.

Vách trong đang ngậm chặt lấy thứ ấy không ngừng co giật.

"Vì đã nhịn quá lâu rồi mới làm..."

Không được, Eui Jae thở dốc, dụi trán vào vai Sa Young.

Sa Young cắn lấy vành tai anh.

"Thực sự, sướng thật đấy...

Ưm, anh có biết bên trong anh nóng đến mức nào không?

Hửm?"

Tốc độ thúc càng nhanh hơn.

Phập, phập.

Phần đầu cứ liên tục nhắm vào tuyến tiền liệt mà nghiền nát.

Thứ kia của anh cọ xát giữa bụng dưới của mình và Sa Young.

Dù đã xuất tinh hai lần nhưng nó lại một lần nữa ngóc đầu dậy.

Não bộ nhũn ra như bùn.

Khoái cảm không có điểm dừng.

"A, ự, Sa Young, à, từ từ, ưm!"

"Ừm, hyung...

Ở đây, sướng không?

Mỗi khi em đâm vào, hự, nó lại kẹp chặt lấy thế này."

"Dừng lại, anh, anh lại ra mất, a, a aa!"

Những lời nói, có thể là van xin hoặc là thứ gì đó khác, bật ra một cách mơ hồ, lẫn với những tiếng rên rỉ.

Sa Young mơn trớn môi lên cổ Eui Jae.

Phập!

Thứ kia thúc mạnh vào tuyến tiền liệt.

A!

Thắt lưng Eui Jae uốn cong thành một đường cung.

Tinh dịch loãng từ thứ đó bắn ra, làm bẩn cả vùng bụng và ngực.

Cùng lúc đó, thứ đang cắm sâu bên trong vách co giật, luồng tinh dịch nóng hổi trào ra.

A, a.

Ngay cả cảm giác lạ lẫm đó giờ cũng giống như khoái cảm.

Eui Jae bám chặt lấy vai Sa Young, toàn thân run rẩy.

"A, hư, ưm..."

"Hyung à, khuôn mặt lúc khóc này của anh..., a ha ha, quyến rũ thật đấy.

Đáng yêu quá đi mất..."

Chiếc lưỡi đen liếm lên gò má anh.

Chỉ đến lúc đó Eui Jae mới nhận ra khóe mắt và má mình đã ướt đẫm.

Đó không phải nước mắt của đau đớn hay buồn bã.

Đó là những giọt nước mắt vì không thể chịu đựng được khoái cảm quá độ.

Sa Young hôn lên má anh, thì thầm.

"Làm thêm chút nữa thôi nhé...

Được không anh?"

Thứ đang cắm phía sau chẳng biết từ lúc nào đã lại cứng như đá.

Cái thứ điên rồ này sao lại lên nhanh thế chứ.

Lời chửi thề của Eui Jae chẳng thể thoát ra ngoài bởi đôi môi vừa áp tới.

Tầm nhìn nhòe đi.

Trong cơn mê muội, Eui Jae vừa loạng choạng theo chuyển động của Sa Young, vừa hạ quyết tâm.

Đừng bao giờ tin tưởng từ "một chút" của Lee Sa Young.

Thằng nhóc này chẳng biết thế nào là chừng mực cả.

Phụt.

Thứ kia lại bắn ra dòng tinh dịch loãng.

Thế nhưng vòng eo đang thúc lên từ phía sau vẫn không hề dừng lại.

Eui Jae túm chặt lấy cánh tay Sa Young.

"A, hức, anh ra, ra rồi, hư á, á!

A!"

"Ưm...

Một chút, nữa thôi."

"Đã nói là ra rồi, thằng điên này, a, ực, không, được, ưm!"

Một lần nữa, chất dịch lỏng lại nhỏ giọt xuống sàn gạch.

Một khi Lee Sa Young đã đứt dây cương thì không gì dừng lại được.

Cuộc ân ái bắt đầu từ hiên nhà, khi anh còn chưa kịp tháo giày, vẫn tiếp tục, di chuyển từ nơi này sang nơi khác.

Hai lần ở hiên nhà, một lần khi chuyển sang ghế sofa vì lưng anh bị đau, một lần khi anh nằm sấp trên bàn ăn phòng bếp định uống nước vì khát, và bây giờ.

Ngay khi anh nói anh thấy dính dớp và muốn đi tắm...

"A, Sa Young à, nghỉ, nghỉ một lát...

đã, hư á!"

Giờ thì thêm một lần nữa, ngay tại bồn rửa mặt trong phòng tắm.

Hiện tại.

Phập, phập.

Mỗi khi thứ kia đâm rút, dòng tinh dịch Sa Young bắn đầy bên trong lại trào ngược ra, chảy dọc xuống đùi anh.

Giờ đây tiếng da thịt va chạm còn không lớn bằng tiếng tinh dịch nhớp nháp bám dính lấy nhau.

Eui Jae vịn vào bồn rửa mặt, gập người thở dốc.

Anh cũng chẳng dám bám quá chặt, vì anh biết cái bồn rửa mặt này sẽ vỡ tan tành nếu anh dùng lực mạnh hơn.

Sa Young vừa thúc vào vách trong, vừa ôm lấy eo anh để dựng thẳng thân người lên.

Bàn tay còn lại nâng lấy cằm và má của Eui Jae.

"Hyung à, em thấy rõ mặt anh lắm đấy."

"A, hư, sao, a!"

"Vẻ mặt bây giờ của anh, trông gợi tình cực kỳ..."

Dáng vẻ của anh phản chiếu mờ ảo trong mặt gương phủ đầy hơi nóng.

Dưới mái tóc xám tro ướt đẫm rối bời, gương mặt anh đỏ bừng ướt át với đôi mắt xanh đờ đẫn vì khoái cảm.

Chết tiệt.

Eui Jae nhắm nghiền mắt.

Một nụ hôn dịu dàng đặt lên má anh.

"Anh thấy chưa?

Mặt đỏ rực lên rồi kìa..."

"Im, miệng..."

"Ừm....

Anh mệt lắm sao?"

"Không mệt, mới lạ..."

Giọng của Eui Jae khản đặc vì đã rên rỉ quá nhiều.

Anh nắm lấy cổ tay Sa Young đang áp lên mặt mình.

Trên cánh tay rắn chắc của hắn hiện rõ vết bầm hình dấu tay do Eui Jae đã siết chặt trước đó.

"Anh, hư á, ra nhiều hơn em, hộc, a!"

Phập!

Một lần nữa, thứ kia lại thúc mạnh vào tận sâu bên trong vách.

A, thực sự.

Mình thậm chí không thể nói được lời nào hết...!

Chưa kịp than vãn gì, cơ thể anh đã phản ứng một cách trung thực với khoái cảm.

Eui Jae ngửa cổ ra sau, cơ thể run rẩy.

"A, ưm, dừng...!"

"Ừm, đúng rồi....

Vậy làm cái này xong rồi mình nghỉ nhé."

Chiếc lưỡi đen liếm lên má anh.

Câu đó em nói ở phòng bếp rồi mà, thằng khốn.

Ngay khi Eui Jae tức giận định lên tiếng, những ngón tay đen đã bắt đầu thám hiểm quanh vùng rốn anh.

Nó không đỡ phần thân trên của Eui Jae, mà có mục đích khác.

Thay vào đó, làn da của anh lại phản ứng vô cùng nhạy cảm với cảm giác lạ lẫm ấy.

Mỗi khi bàn tay đó lướt qua, cơ bụng săn chắc lại siết chặt.

"Hừm..."

Sa Young chậm rãi di chuyển ngón tay, nhìn chằm chằm vào hai người trong gương.

Một ngón tay đen miết nhẹ vùng dưới rốn.

"Chừng này....

Chắc là sẽ vào được tới đây nhỉ."

"Chờ, một chút..."

"Ừm, em nghĩ là vào được đấy..."

Lòng bàn tay ấn mạnh vào bụng dưới của anh.

A, hư, đôi mắt xanh mở to.

"Hư á...!"

Lồng ngực Eui Jae phập phồng.

Không được, cái này thực sự rất lạ.

Phần bụng vốn đã bị lấp đầy giờ lại bị ép xuống, và một cảm giác khác lạ ập đến, khác hẳn với khoái cảm mà anh đã quen thuộc.

Nó giống cảm giác muốn đi tiểu hơn là khoái cảm.

Chuông cảnh báo nhấp nháy trong đầu anh.

Eui Jae vội vàng nắm lấy tay Sa Young.

"Chờ, đừng ấn, lạ lắm, ực!"

Vòng eo lại bắt đầu chuyển động.

Lần này, thay vì thúc mạnh, hắn đẩy sâu vào tận cùng rồi chậm rãi ấn lên vách trong.

Thêm vào đó, lực nhấn từ bàn tay lên bụng anh cũng tăng lên.

"Hư á, á!

A!

Hức, không, ưm, a aa!"

Eui Jae nắm chặt lấy cánh tay Sa Young, thở hổn hển.

Một cảm giác mãnh liệt nào đó đang ập tới.

Không được, cái này lạ quá.

Thứ đang lấp đầy anh cọ xát vào vách trong rồi rút dần ra.

Và sau đó,

Nó thúc thẳng vào điểm cực hạn.

Phập.

A, thậm chí một tiếng rên rỉ cũng không thoát ra khỏi đôi môi hé mở của anh.

Chỉ có tiếng hơi thở đứt quãng.

Thay vào đó, dòng chất lỏng trong suốt từ thứ kia của anh tuôn ra không dứt.

A, a aa.

Cơ thể anh giật nảy lên như đang nấc cụt.

"A, hức, ư, ưm, lạ quá, a, a!"

Anh cảm thấy như não mình đang nhũn ra vì khoái cảm tột độ.

Sa Young với đôi mắt đờ đẫn ôm chặt lấy người hyung đang co giật từng đợt của mình.

"Anh đẹp lắm, J."

Eui Jae nghĩ thầm, trong khi ý thức nặng nề chìm nghỉm.

Không, em chết chắc rồi...

* * *

Khi anh mở mắt ra, bên ngoài cửa sổ đã chìm vào bóng tối.

Chắc hẳn hắn đã tắm rửa cho anh trong khi anh ngủ.

Cơ thể vốn nhớp nháp vì tinh dịch và đủ loại chất dịch khác giờ đã khô ráo, sạch sẽ.

Anh cũng đã được mặc bộ đồ ngủ quen thuộc, áo phông ngắn tay và quần thể thao.

Eui Jae rời khỏi giường, đứng xuống sàn.

Anh thử cử động cơ thể.

Ngoại trừ cơn đau cơ rải rác và chút mệt mỏi thì có vẻ không có vấn đề gì lớn.

'Cựu Thức tỉnh giả cấp S muôn năm.'

Không thể tin được mình vẫn có thể đứng dậy như thế này sau trận náo loạn đó.

Eui Jae thực lòng biết ơn cơ thể khỏe mạnh và khả năng hồi phục của mình.

Đúng lúc đó cửa phòng mở ra.

Sa Young bước vào, tay cầm một chiếc túi nilon màu đen.

"A, hyung."

Eui Jae kiểm tra mắt hắn trước tiên.

May thay, đôi mắt đờ đẫn lúc trước đã trở lại bình thường.

Sa Young quét mắt nhìn khắp cơ thể Eui Jae.

"Cơ thể anh ổn chứ?

Em tưởng anh sẽ không dậy nổi trong một thời gian nên đã đi mua cháo với thuốc về."

Sa Young lắc lắc cái túi đầy vẻ tự đắc.

Eui Jae mỉm cười dịu dàng.

"Ừ, Sa Young."

Anh ngồi xuống mép giường, đưa tay ra hiệu với hắn.

"Hyung của em có chuyện muốn nói."

Sa Young lững thững bước đến, ngồi xuống bên cạnh và bắt đầu bóp vai cho anh.

Chẳng biết là do hắn biết lỗi, hay chỉ là tiện tay làm vậy nữa.

Nhưng dù sao thì cũng rất thoải mái.

Cha Eui Jae khoanh hai tay lại, cân nhắc lời nói một hồi lâu.

"Kể từ khi Thức tỉnh, đây là lần đầu tiên anh... ngủ thiếp đi như thể ngất xỉu chỉ vì kiệt sức về thể xác thế này đấy."

"Vâng."

"Em không có gì muốn nói à?"

Sa Young đảo mắt rồi nói.

"...Ừm, em xin lỗi vì đã không thể kiềm chế được bản thân và đã thúc ép anh quá mức."

Ừm.

Eui Jae gật đầu.

Khởi đầu khá tốt đấy.

"Còn gì nữa?"

"Em đã thấy rất tuyệt."

Ừm.

Hửm?

Eui Jae khẽ nghiêng đầu.

Ừ thì, cũng may mà em ấy thấy tuyệt.

Chính Eui Jae cũng thấy tuyệt mà.

Vấn đề là nó hơi quá đà thôi.

"...Còn gì nữa?"

"Lúc đó anh thật sự dâm mẹ nó đi được."

Hử?

Eui Jae nheo mắt.

Anh bắt đầu tự hỏi có nên tiếp tục nghe cái này không.

"...Còn gì nữa?"

"Vì là lần đầu nên em không kiềm chế được.

Lần sau em sẽ tiết chế lại.

Em sẽ để ý đến tình trạng của hyung."

Sa Young dụi má vào lòng bàn tay Eui Jae.

Thôi vậy, thế này cũng được rồi.

Eui Jae kéo hắn lại rồi ngã xuống giường.

Chiếc giường king-size trong phòng ngủ là do chính tay Lee Sa Young lựa chọn rất kỹ lưỡng.

Nghe bảo hắn đã chọn loại khung giường và nệm cực kỳ chắc chắn, có thể chịu được mọi loại va chạm.

Sa Young ôm lấy eo Eui Jae, vùi mặt vào hõm cổ anh.

Những sợi tóc mềm mại làm ngứa ngáy vùng gáy.

Eui Jae vỗ về lưng Sa Young theo thói quen.

Từ bao giờ nhỉ?

Việc ôm nhau ngủ thế này đã trở nên quá quen thuộc.

Giờ đây, nếu thiếu đi thằng nhóc to xác đang quấn quýt lấy mình này, có lẽ anh sẽ thấy hụt hẫng mất.

Ngay cả một người vốn không thể chợp mắt mỗi đêm như anh, chỉ khi ở bên cạnh Lee Sa Young mới có thể chìm sâu vào giấc ngủ.

...Nhưng chuyện cần nói thì vẫn phải nói.

"Sa Young."

Eui Jae vừa vỗ lưng Sa Young vừa thì thầm.

"

Sau này, một tuần ba lần thôi nhé."

Và anh nhanh nhẹn dùng tay đè chặt lấy Sa Young khi hắn định bật dậy khỏi người mình.

"Anh nói cái gì?

Thả em ra, ngay lập tức."

"Ờ, đúng thế.

Ba lần một tuần."

"Cha Eui Jae!"

"Này, sao em dám gọi thẳng tên hyung mình như thế hả."

Eui Jae vừa khéo léo chế ngự Sa Young đang gầm gừ vừa nghĩ thầm.

Cái gì có chừng mực cũng là tốt nhất.

Chừng mực thôi.

"Hyung!"

...Hừm, ba lần có ít quá không nhỉ.

Hay là bốn lần?

Cha Eui Jae luôn mềm lòng với mỗi mình Lee Sa Young.

Luôn luôn là như vậy.
 
Thgll [Novel] (331- End)―[Baek Sam]
Side Story 11: Cách riêng của mỗi người


Cùng với Ngày tận thế, Hệ thống cũng biến mất, và mọi thứ xuất hiện kể từ "Ngày Vết Nứt" cũng tiêu tan.

Con người dần dần thích nghi với cuộc sống thường nhật bị thay đổi.

Nói đúng hơn thì họ quay trở lại cuộc sống trước "Ngày Vết Nứt".

Tuy nhiên, dù có quay về như trong quá khứ, dấu vết quỹ đạo của hơn một thập kỷ và những cuộc đời mới được xây nên vẫn không hề phai đi.

Một số người mất người thân yêu, một số mất đi công việc, và một số thì cuộc sống bị đảo lộn hoàn toàn.

Dù xuất hiện hay biến mất, Hệ thống vẫn để lại dấu vết không thể xóa nhòa.

Và vào một ngày nọ, giữa lúc mọi người đang vật lộn để thích nghi với cuộc sống thay đổi, thì những cá nhân trực tiếp khiến Hệ thống sụp đổ lại đang...

"Sao anh cứ khăng khăng phải rửa bát bằng tay thế?

Em đã bảo là sẽ lắp cho anh cái máy rửa bát loại dùng cho nhà hàng rồi mà."

"Hết chỗ để rồi."

Một cuộc tranh cãi gay gắt đã xảy ra ngay trong quán canh giải rượu.

Chiếc đồng hồ treo tường cũ kỹ điểm 10 giờ.

Lee Sa Young, người gây ra cuộc chiến, đang đeo đôi găng tay cao su màu hồng, cọ rửa mấy cái thố đá.

Eui Jae vừa lau bàn vừa đáp trả.

"Với lại, anh làm bằng tay còn nhanh hơn cái máy đó nhiều.

Tại em không có kỹ năng thôi."

"Hừ, rửa thố đá thì cần kỹ năng quái gì cơ chứ..."

"Thấy mệt quá thì cứ để đó.

Tự dưng em lên cơn gì mà đòi giúp rửa bát thế không biết."

"Em không mệt."

"Thế thì ngậm miệng lại mà cọ cho sạch đi.

Em không thấy cái bếp này chật chội thế nào à?"

"Lúc tiếp quản quán canh sao anh không sửa sang lại luôn đi?

Em đã bảo là sẽ chi tiền cho rồi mà."

"Sửa cái gì mà sửa.

Không gian này mới là tuyệt nhất."

Sa Young lắc đầu ngán ngẩm như thể chẳng còn cách nào với anh.

Eui Jae trải chiếc khăn lau bàn ra, liếc nhìn vào bếp.

Khung cảnh tên to xác nào đó đứng khom lưng trước bồn rửa bát trông tội hết sức.

Anh tiến lại gần rồi nói.

"Sa Young à, ra ngoài quét nhà đi.

Để anh rửa nốt cho."

"Em làm được."

"Anh biết, nhưng ta còn phải làm nhanh rồi về nhà chứ."

Vừa được vỗ nhẹ vào lưng, Sa Young vừa uể oải tháo đôi găng tay cao su ra với vẻ mặt cau có.

Eui Jae định nhận lấy đôi găng hắn đưa cho thì khựng lại.

Chiếc điện thoại trong túi tạp dề reo lên.

'Giờ này còn ai gọi nhỉ?'

Eui Jae nhìn màn hình điện thoại rồi khẽ thốt một tiếng "Hở?"

đầy nghi hoặc.

[Cục trưởng Ham Seok Jong]

Ham Seok Jong.

Bà đã từ chức Cục trưởng và đang sống ẩn.

Dù thỉnh thoảng bà và Eui Jae vẫn giữ liên lạc.

'Có chuyện gì xảy ra sao?

Hay có mấy gã kỳ quặc nào gây rối?'

Việc gì lại khiến dì ấy phải gọi điện vào giờ muộn thế này?

Eui Jae bắt máy với vẻ căng thẳng.

"Vâng, cháu nghe đây..."

— Eui Jae à.

"Vâng, dì nói đi."

— Cháu có muốn nuôi chó không?

"Vâng?

Chó á?"

Eui Jae hỏi lại với gương mặt ngơ ngác.

Sau đó, anh chỉnh lại chiếc điện thoại đang cầm trên tay.

Đầu dây bên kia, Ham Seok Jong tiếp tục bằng giọng điềm tĩnh.

— Ta vừa cứu một con chó hoang, và khi đưa nó đến bác sĩ thú y, họ bảo nó đang mang thai.

Thế rồi nó sinh một lượt sáu con chó con.

Nghe kỹ lại thì đúng là có tiếng rên ư ử của lũ chó con lẫn trong giọng nói của bà ấy.

Sáu chú chó con mới sinh và một chó mẹ, tổng cộng là bảy.

Chắc chắn sẽ rất vất vả nếu chăm lũ chó con.

Eui Jae gãi má.

"Nhiều quá nhỉ...

Một mình dì có thể chăm hết không?"

— Đó là lí do ta gọi cho cháu đấy.

Lũ nhóc này mà lớn thêm chút nữa thì ta sẽ gặp khó khăn mất.

Ham Seok Jong khẽ thở dài.

— Ta định nhận nuôi chó mẹ, nhưng ta nghĩ mình không thế nhận hết cả đám nhỏ được.

Đầu gối của ta dạo này không tốt lắm.

Cho đến tận lúc từ chức, Ham Seok Jong vẫn phải chống gậy.

Bà có thể đi lại, nhưng không thể chạy hay nhảy.

Chẳng lẽ Nam Woo Jin không thể chữa khỏi cho dì ấy sao?

Anh đã từng hỏi khéo Jung Bin, nhưng chỉ nhận được câu trả lời rằng anh ấy cũng không rõ.

Nhìn nụ cười gượng gạo của Jung Bin lúc đó, chắc hẳn đã có chuyển gì xảy ra...

'Dì ấy nói bị thương sau sự kiện Vết nứt Biển Tây...'

Trong khi anh đang mãi suy tư, tiếng vuốt ve lũ chó con vang lên từ phía bên kia điện thoại.

Bà ấy hỏi.

— Cháu thử hỏi giúp ta xem xung quanh có ai muốn nhận nuôi không nhé?

Chắc phải một tháng nữa mới gửi đi được.

Nghe nói tách mẹ sớm quá cũng không tốt.

"Vâng, để cháu hỏi thử xem."

— Ừ, cảm ơn cháu nhé.

Giọng bà nhỏ dần như định cúp máy.

Eui Jae vội vàng giữ bà lại.

"À, cháu có thể qua thăm một lát được không?"

Bà không đáp ngay.

Eui Jae lúng túng nói thêm.

"Ừm, cũng không có gì đặc biệt cả.

Chỉ là...

Cháu muốn xem lũ chó, với lại giúp dì dọn dẹp một chút."

— ...Haaaa, được thôi.

Cháu biết địa chỉ rồi đúng không?

"Vâng, vậy cuối tuần cháu sẽ ghé qua một lát."

Dù bà ấy không nhìn thấy nhưng Eui Jae vẫn cúi đầu chào rồi mới tắt máy.

Phù.

Anh thở phào một hơi, nhét điện thoại vào túi.

Sa Young, nãy giờ vẫn đang quét nhà, đứng thẳng dậy hỏi.

"Cục trưởng Ham Seok Jong?"

"Ừ."

"Chó con?"

"Ừ.

Em nghe hết rồi à?

Mai có muốn đi cùng anh không?"

Sa Young khẽ cử động những ngón tay đen của mình.

"Cho đến khi chất độc biến mất thì không được đâu.

Lũ chó con sẽ chết mất."

À, phải ha.

Eui Jae chép miệng đầy tiếc nuối.

Sa Young xoay cây chổi một vòng rồi hỏi.

"Anh từng nuôi chó bao giờ chưa, hyung?"

"Chưa, chưa bao giờ."

"Hửm...

Bất ngờ thật đấy."

"Sao, nhìn anh giống người từng nuôi chó lắm à?"

"Em cứ cảm thấy là anh đã từng nuôi rồi."

"Ba mẹ anh không cho.

Bảo là lông rụng đầy nhà.

Thay vào đó, anh hay sang nhà thằng bạn có nuôi chó để chơi ké."

Bất chợt, anh cảm nhận được một ánh mắt đang nhìn mình chằm chằm.

Eui Jae đang định đeo găng tay vào thì dừng lại.

"Gì thế?"

"Không...

Chỉ là, hình như đây là lần đầu em được nghe chuyện của anh trước khi anh Thức tỉnh."

"...Thế à?"

Eui Jae xoa xoa gáy.

Cũng đúng, trước đây chẳng có cơ hội, mà cũng chẳng có việc gì cần phải kể.

Sa Young vừa quét nhà vừa nói.

"Kể thêm cho em đi.

Em tò mò lắm."

"Gì cơ, chuyện ngày xưa ấy hả?"

"Ừm.

Những chuyện trước khi anh Thức tỉnh."

Trước khi Thức tỉnh sao?

Eui Jae cố gắng nhớ lại những ký ức đã chìm sâu trong đáy lòng từ lâu.

Đã hơn mười năm trôi qua kể từ "Ngày Vết Nứt", và anh cố tình chôn vùi những kỷ niệm cũ đó.

Bởi lẽ nỗi nhớ là chất độc, và việc nhớ về một quá khứ không thể quay lại chỉ là điều vô nghĩa.

Thế nhưng...

"Em muốn biết gì?"

"Gì cũng được.

Chẳng hạn như hồi đó tính cách anh có thế này không, anh thường chơi trò gì, đại loại vậy."

Việc họ có thể ngồi đối diện trò chuyện trong quán canh giải rượu như thế này, tất cả đều nhờ vào những sự giúp đỡ trong quá khứ.

Những ký ức tuy thất bại nhưng lại là bàn đạp cho thành công.

Vì vậy, lần đầu tiên sau một thời gian dài, Eui Jae đã có thể nhớ lại những kỷ niệm cũ mà không vướng bận những cảm xúc phức tạp.

Nhớ về một Cha Eui Jae thời trẻ, có gia đình và bạn bè bên cạnh, không hề có những Vết nứt, Quái vật hay Hệ thống gì cả.

"Anh ấy à... hồi nhỏ là đứa ham chạy nhảy lắm.

Khi còn bé, ba mẹ anh còn định cho đi làm cầu thủ bóng đá nữa.

Vì anh lúc nào cũng chạy nhảy lung tung khắp nơi hết."

"Câu lạc bộ bóng đá thiếu niên?

Anh cũng vào đó hả?"

"Ừ.

Vui lắm.

Nhưng anh chỉ chơi đến hết tiểu học rồi bỏ."

"Tại sao?"

"Lên cấp hai ba mẹ bảo phải lo học hành chăm chỉ.

Mà, anh cũng chẳng có ý định làm cầu thủ chuyên nghiệp nên bảo 'Vâng' luôn."

Sa Young khẽ nheo mắt, trông có vẻ rất thích thú.

"Vậy còn thời cấp hai thì sao?"

"Ngày nào cũng đá banh với đám bạn, sau đó trên đường về thì mua kem ăn, cá cược đủ thứ, giờ ra chơi thì chạy tót xuống căn tin.

Anh thích đi chơi với bạn bè hơn là học hành.

Chuyện đương nhiên mà, đúng không?"

"Thế còn đi muộn?

Anh có bị không?"

"Không hề nhé.

Lần nào tốt nghiệp anh cũng được nhận bằng khen chuyên cần hết.

Cũng chưa bao giờ trốn tiết về sớm một lần nào luôn."

Eui Jae tự hào giơ hai ngón tay tạo thành hình chữ V như thể khoe khoang.

Sa Young bật cười.

"A ha, hóa ra anh đã thành thực từ hồi xưa rồi..."

"Còn em thì sao?"

Dù đã thoáng thấy ký ức của Lee Sa Young thời nhỏ khi lang thang trong sa mạc, nhưng anh vẫn muốn nghe trực tiếp từ miệng hắn hơn.

Sa Young trả lời ngắn gọn.

"Em chỉ toàn đi theo ba mẹ ra nước ngoài thôi.

Thế nên chẳng có bao nhiêu kỷ niệm cả...

Em chưa bao giờ ở lại một nơi nào quá lâu.

Chỗ này một năm, chỗ kia nửa năm, cứ thế thôi."

"Này, 'thế' là thế nào?

Anh đã kể cả tràng dài như vậy rồi mà."

"Thật mà."

"Phải 50:50 chứ.

Kể thêm đi."

"Anh làm như em mắc nợ anh không bằng ấy. ...À, em vừa nhớ ra một chuyện."

Sa Young khẽ gõ ngón tay lên môi rồi nhếch miệng cười.

"Nghe bảo hồi nhỏ em từng làm người mẫu nhí.

Còn từng lên bìa tạp chí với đóng quảng cáo quần áo trẻ em.

Dù em chẳng nhớ gì hết."

"...Thật á?"

"Ba mẹ nói thế thì chắc là thật rồi.

Nhưng nghe bảo vì em cứ cau có suốt nên không làm được lâu...

Người mẫu nhí thì phải cười tươi rói chứ.

Thế là người ta cho em nghỉ luôn."

Chết tiệt, tò mò quá đi mất.

Eui Jae nắm chặt cái thố đá rồi hỏi.

"...Tìm trên mạng có ra không?

Em có nhớ là tạp chí nào không?

Nó xuất bản ở Hàn Quốc à?"

"Em không biết nữa.

Em thậm chí còn quên mất mình từng là người mẫu nhí mà.

Chắc là ở Hàn đấy."

Hắn đáp hờ hững rồi cầm lấy cái ki hốt rác đi ra ngoài quán canh giải rượu.

Eui Jae ôm lấy đầu.

Khốn kiếp, sa mạc!

Sao ngươi không cho ta xem mấy cái ký ức kiểu này mà toàn cho xem cảnh thằng nhóc Sa Young đi đấm nhau với đứa khác thế hả!

...Không, khoan đã.

Anh rút điện thoại ra.

May thay, anh có mạng lưới quan hệ.

Bậc thầy thu thập thông tin, anh em nhà Mackerel.

Eui Jae tháo găng tay cao su, ngón tay lướt nhanh thoăn thoắt.

: Cậu có thể tìm ảnh của Sa Young khi còn làm người mẫu nhí không?

Giá nào tôi cũng trả.

________

Dạo này bận nên tiến độ ra chap lâu đin TvT
 
Thgll [Novel] (331- End)―[Baek Sam]
Side Story 12


Không lâu sau, anh nhận được tin nhắn phản hồi từ Mackerel em.

: Hả?

: Anh bảo Lee Sa Young từng làm người mẫu nhí á?

: Thật luôn?

: Lúc mấy tuổi thế?

...Lúc đó em ấy mấy tuổi nhỉ?

Eui Jae nghiêng đầu rồi nhắn lại.

: Không biết.

: Đã là "nhí" thì chắc cùng lắm là tiểu học thôi ha.

: Nghe bảo làm mẫu ảnh quần áo trẻ em, nhưng ngay cả em ấy cũng không nhớ rõ.

: Em ấy còn nói từng làm người mẫu bìa tạp chí nữa.

Phía sau cánh cửa vang lên tiếng túi nilon sột soạt.

Có vẻ hắn đang dọn dẹp và vứt rác.

Mackerel em nhanh chóng gửi tin nhắn trả lời.

: Quao...

Vị Lee Sa Young kia sống chăm chỉ quá nhỉ.

: OK, em sẽ nhận đơn.

: Cơ mà tài liệu trước "Ngày Vết Nứt" có thể sẽ hơi khó tìm, mong anh thông cảm nha~♡

Quả nhiên, cậu ta rất hiểu ý mình.

Ngay khi anh cảm thấy hài lòng và định cất điện thoại đi thì thông báo lại vang lên.

Là loạt ảnh chụp những chú chó con mà Ham Seok Jong gửi đến.

'Điên thật!'

Eui Jae lướt xem ảnh những chú chó con mềm mại, mập mạp và tròn trịa như cục bông.

Màu sắc của chúng cũng rất đa dạng.

Đen, nâu, trắng đốm đen, nâu đốm trắng, trắng, và cả màu kem.

Tổng cộng là sáu con.

Còn có một bức ảnh chó mẹ đang nằm ngửa cho con bú.

Chó mẹ có bộ lông pha trộn giữa ba màu nâu, đen và trắng.

Có vẻ lũ nhỏ đã thừa hưởng tất cả các màu lông từ mẹ mình.

Phía trên bức ảnh, một tin nhắn hiện lên.

: Con màu kem là đứa nhỏ nhất, nó không tranh bú được nên ta đang phải chăm sóc riêng.

"Cháu hiểu rồi, dì nhớ gửi ảnh thường xuyên hơn nhé...".

Trong lúc Eui Jae đang nhắn tin trả lời thì Sa Young mở cửa trượt và bước vào.

"Còn bao nhiêu bát đĩa cần phải rửa nữa?"

Eui Jae ngay lập tức dí điện thoại lại trước mặt Sa Young khi hắn đang tiến lại gần.

"Này, em nhìn này.

Mấy con chó con này.

Đáng yêu đúng chứ?"

Sa Young liếc nhìn một lượt rồi khẽ gật đầu.

"Ừ, thì...

Cũng đáng yêu."

"Gì thế?

Sao phản ứng của em hờ hững quá vậy?

Không thấy đáng yêu hả?"

Đây không phải phản ứng mà anh mong đợi.

Mình cứ nghĩ ít nhất em ấy cũng sẽ nói được câu 'Đúng là đáng yêu thật' chứ, đằng này chẳng phải là xem cho có thôi sao.

Gương mặt Sa Young nhìn Eui Jae bỗng trở nên khó đoán.

Hắn nhìn Eui Jae chằm chằm, khóe môi cong lên thành nụ cười.

"Anh muốn biết lý do không?"

"Hả?

Ừ.

Em ghét chó con hở?"

Đôi môi dày ấy ghé sát vào tai anh.

Gì vậy, em định nói cái gì nữa đây.

Eui Jae khó khăn nuốt nước bọt.

Một giọng nói trầm thấp thì thầm.

"Vì hyung của em đáng yêu hơn.

Hơn cả chó con nhiều."

Hơi thở nóng hổi vừa phả vào tai đã khiến anh nổi da gà khắp người.

"Thằng nhóc này điên rồi à!

Em nói cái quái gì nghe ghê thế hả!"

Eui Jae dùng đôi găng tay cao su quất một phát mạnh vào tấm lưng rộng của hắn.

Chát!

Âm thanh giòn giã vang lên kèm theo những giọt nước bắn tung tóe khắp nơi.

"A ha ha ha!"

Sa Young cười phá lên.

Đôi mắt hắn híp lại, rõ ràng là đang thích thú.

Eui Jae chỉ tay ra phía gian ngoài.

"Ra dọn nốt mấy cái bàn đi!"

"Ha ha ha...

A, cười đau cả bụng...

Em biết rồi."

Sa Young vừa đi vừa cười ngắt quãng.

Eui Jae dùng mu bàn tay ướt đẫm xoa lên gò má đỏ bừng của mình.

* * *

Kể từ sau cuộc điện thoại của Ham Seok Jong, Eui Jae bắt đầu ghé thăm nhà bà thường xuyên hơn.

Theo lời khuyên trên mạng, anh đã mua rất nhiều tấm lót vệ sinh và cả thức ăn cho chó.

"Chó con, chó con!"

Từ khi nào đó, Ha Eun cũng đi cùng anh.

Eui Jae khẽ thở dài, nắm tay Ha Eun khi cô bé đang nhảy nhót tung tăng.

Sau khi xem ảnh chó con, Ha Eun đã nằm vật ra sàn ăn vạ nhất quyết đòi anh dẫn đi cùng.

Ngay cả Eui Jae cũng không biết phải làm thế nào khi thấy đứa trẻ vốn rất ngoan ngoãn lại làm ra hành động như vậy.

'Dù biết không nên chiều theo mọi đòi hỏi của trẻ nhỏ, nhưng mà...'

Thế này chẳng phải là quá đáng yêu sao?

Cuối cùng, Eui Jae đã gọi điện cho Ham Seok Jong để xin phép dẫn con bé theo.

— Cháu gái?

"Vâng."

— Cháu tìm thấy người thân rồi à?

"À, không phải, không phải cháu ruột, mà... quan hệ giữa chúng cháu cũng giống như cháu với dì của cháu vậy.

Con bé là cháu của bà chủ quán canh giải rượu, hiện đang sống cùng bà ấy."

Bà và Ha Eun vẫn sống với nhau.

Eui Jae vẫn luôn ghé thăm hai người mỗi khi có thời gian, bổ sung nhu yếu phẩm, dọn dẹp nhà cửa, và đôi khi còn nấu ăn nữa.

Anh rất muốn cả bốn người, bao gồm cả Lee Sa Young, cùng sống chung với nhau, nhưng Sa Young không đồng ý.

'Không được.

Vì chất độc trong người em.

Tốt hơn hết là đừng tiếp xúc gì cả để đảm bảo an toàn.'

Hắn nói đúng.

Những chiếc mặt nạ phòng độc và găng tay được chế tạo đặc biệt từ phụ phẩm quái vật giờ đã trở nên vô dụng.

Bản thân Sa Young cũng chủ động tránh tiếp xúc với người thường.

Hắn không muốn gây ra bất kỳ rắc rối không cần thiết nào.

'Nếu không có mình, không biết em ấy định sống thế nào nữa.'

Con người không thể sống cô độc.

Họ phải xây dựng mối liên kết với những người khác.

Nếu không có Cha Eui Jae, có lẽ Sa Young đã phải sống một mình cho đến khi năng lực của hắn biến mất.

Eui Jae mân mê chiếc điện thoại.

'Chắc khoảng 5 năm nữa là bốn người có thể sống chung được nhỉ...'

— .......

Đầu dây bên kia, Ham Seok Jong im lặng hồi lâu.

Khi Eui Jae đang dùng mũi giày di di trên mặt đất, bà mới lên tiếng.

— Cháu cũng thật là... giống hệt dì của cháu.

"......."

— Được rồi, cứ dẫn con bé đến đây.

Vào ngày đầu tiên dẫn Ha Eun đến thăm, Ham Seok Jong đã đón hai người bằng một nụ cười nhẹ.

Người phụ nữ vốn chỉ mời khách mỗi tách trà ấy, kể từ ngày hôm đó, đã bắt đầu chuẩn bị thêm cả những món ăn vặt đơn giản dành cho Ha Eun.

"Chó con, chó con!"

"Hào hứng quá nhỉ.

Cháu có thích không?"

"Thích ạ!"

Ha Eun nhảy cẫng lên khi bước vào thang máy.

Sau khi ở nhà dì của Eui Jae một thời gian, Ham Seok Jong đã mua lại căn hộ đối diện và đang sống ở đó.

Đây cũng là nơi quen thuộc với Eui Jae.

Vì anh từng ghé qua vài lần sau khi dì mình được điều về chi nhánh Incheon.

Mỗi khi bước ra khỏi cửa thang máy, Eui Jae đều có một loại cảm giác kỳ lạ.

Cứ như thể anh đã quay ngược về quá khứ.

Không biết mật khẩu nhà dì đã thay đổi chưa?

Đôi khi anh bị thôi thúc muốn thử mở cửa nhà dì, nhưng rồi nhanh chóng gạt bỏ ý nghĩ đó.

Ham Seok Jong chắc chắn sẽ nhận ra điều đó, và làm vậy cũng không lịch sự chút nào.

Ha Eun kiễng chân nhấn chuông cửa.

Giọng nói vui vẻ vang lên.

"Bác ơi!"

Cánh cửa mở ra kèm theo tiếng chó sủa.

"Đến rồi à?

Cẩn thận khi vào nhà nhé.

Eui Jae này, bế Ha Eun vào đi."

Ham Seok Jong mặc một chiếc áo phông và quần dài thoải mái.

Eui Jae định bước qua hàng rào chắn như mọi khi thì khựng chân lại.

Chẳng mấy chốc, những chú chó con nay đã khá lớn đang vẫy đuôi chạy đến bám vào hàng rào.

Có con thì rên ử ư, có con lại sủa "ăng!

ẳng!".

Eui Jae bế bổng Ha Eun đặt lên ghế sofa, rồi bế một nhóc đang vây quanh chân mình lên.

"Quao... nặng tay ghê.

Sao tụi nhóc lớn nhanh quá vậy?"

"Ta cũng chẳng biết nữa.

Chắc do vừa bú mẹ vừa ăn dặm.

Phù... chăm lũ này thật sự là kiệt sức mà."

"Chú ơi, cho cháu chó con!"

"Ờ, chờ chú chút."

Eui Jae giao chú chó con màu nâu mà anh vừa bế lên cho Ha Eun.

Con bé ôm chặt lấy nó với đôi mắt lấp lánh.

"Đợi ta một lát.

Ta đi lấy nước uống.

Ha Eun uống nước cam nhé?"

"Vâng ạ!"

"Được rồi."

Ham Seok Jong khẽ cười rồi biến mất vào bếp.

Eui Jae khéo léo né tránh lũ chó con đang bám lấy chân mình rồi ngồi xuống cạnh Ha Eun.

Chó mẹ như đã đợi sẵn, vẫy đuôi tiến lại gần đầu gối anh.

Khi được anh xoa đầu, nó thè lưỡi thở hộc hộc tỏ vẻ khoái chí.

'A, đáng yêu quá đi.'

Eui Jae cười toe toét, gãi đầu và cổ nó.

Nhịp vẫy đuôi của nó càng lúc càng nhanh theo tay anh.

Lũ chó nhỏ cũng bám vào chân Eui Jae như thể muốn được vuốt ve.

Ham Seok Jong bưng khay nước từ bếp ra, khẽ cười khúc khích.

"Giờ trông cháu mới đúng với độ tuổi của mình đấy."

"Vâng?"

"Ý ta là trông rất tốt.

Ta không biết là cháu lại thích chó đến thế."

"Dì không biết cũng phải.

Thời còn làm Thợ săn, cháu làm gì có mấy khi được nhìn thấy chó đâu.

À, để cháu cầm cho."

Eui Jae định đứng dậy đón lấy khay nước, nhưng Ham Seok Jong lắc đầu.

"Được rồi.

Hôm nay cứ cầm cốc mà uống đi.

Lũ nhỏ có thể làm đổ đấy.

Giờ tụi nó đã vươn chân tới tận mặt bàn rồi."

"À, vâng.

Cháu hiểu rồi.

Ha Eun à, của cháu này."

"Cảm ơn chú ạ!"

Ha Eun bận chơi với chó con đến mức chỉ uống vài ngụm nước trái cây rồi thôi.

Eui Jae cầm luôn cả phần của con bé.

Ham Seok Jong ngồi xuống cạnh anh.

Bà nhấp một ngụm cà phê rồi lên tiếng.

"Ta đang tính tìm người nhận nuôi lũ nhỏ.

Đã tiêm đủ mũi thứ hai cho chúng luôn rồi."

"Dì định gửi cả sáu con đi luôn sao?"

"Cháu thấy con nhỏ nhất đằng kia không?

Ta đang cân nhắc việc giữ nó lại nuôi cùng với chó mẹ."

Đó là nhóc màu kem, con út trong đàn.

Eui Jae vừa chụp ảnh Ha Eun đang đùa nghịch với lũ chó con vừa gật đầu.

"Hiểu rồi.

Cháu sẽ cố gắng tìm vài người đáng tin cậy."

"Ta rất biết ơn nếu cháu làm vậy."

Ham Seok Jong vừa xoa đầu chó mẹ đang tiến lại gần vừa hỏi.

"Nghe nói cháu đã tiếp quản lại quán canh giải rượu rồi.

Quán làm ăn thế nào?"

"Ừm, vâng.

Cũng khá tôt."

"Công việc có vui không?"

"Vâng.

Vui lắm.

Chắc do khách hàng toàn là người quen nên thế chăng?

Ha ha...."

"Thế thì may quá."

Eui Jae do dự một lát rồi hỏi.

"Dì Seok Jong dạo này thế nào?"

Khi chức vụ Cục trưởng không còn, anh chẳng biết gọi bà thế nào cho phải.

Sau một hồi cân nhắc, Eui Jae quyết định gọi bà là "Dì Seok Jong".

Khi mới lần đầu nghe cách gọi ấy, bà đã mở to mắt ngạc nhiên, nhưng rồi một nụ cười nhẹ nở trên môi.

Đó là sự đồng ý ngầm.

"Chẳng biết nữa, ta cứ bận tối mặt tối mũi chăm lũ chó này quá.

Cuộc sống thì cũng chỉ trôi qua tàm tạm thế thôi."

Eui Jae nhìn hình ảnh ba người phản chiếu trên màn hình TV đã tắt đối diện ghế sofa.

Liệu sau chuyện này, anh còn có lúc nào được nói chuyện riêng với bà ấy như thế này không?

Nếu sợi dây liên kết là lũ nhóc này biến mất, liệu anh còn lý do gì để ghé thăm ngôi nhà này nữa không?

'Chắc sau này cũng chỉ thỉnh thoảng hỏi thăm qua loa thôi.'

Đây có lẽ là cơ hội cuối cùng.

Eui Jae siết chặt nắm tay rồi lên tiếng.

"Cháu muốn đến thăm nhà dì. ...

Nhà của dì Hye Kyung."

"......."

Bàn tay đang vuốt ve chó mẹ của Seok Jong đột nhiên khựng lại.
 
Thgll [Novel] (331- End)―[Baek Sam]
Side Story 13


Eui Jae vẫn tiếp tục với giọng kiên quyết.

"Nghe nói căn nhà đó cũng do dì Seok Jong quản lý."

"Phải, đúng vậy."

"Nếu dì thấy ổn..."

"Ổn mà, nhưng để hôm khác xem nhé."

"Vâng?

Tại sao..."

Ánh mắt bà hướng về phía Ha Eun đang nằm dài trên ghế sofa đùa giỡn với chú chó con.

À.

Eui Jae đặt ly nước cam lên đùi rồi chỉnh lại mái tóc rối của Ha Eun.

Khi bàn tay vừa chạm vào, tiếng cười khúc khích vang lên.

"Nhột quá!"

Ham Seok Jong cũng cười khẽ theo Ha Eun.

"Haha, vì ta nghĩ hôm nay cháu sẽ không thể hoàn toàn tập trung được đâu."

"...Chuyện đó thì đúng thật."

Eui Jae cười ngượng nghịu.

Ham Seok Jong nhìn Ha Eun bằng ánh mắt ấm áp.

"Hãy quay lại sau khi đã cho nhận nuôi hết lũ chó con nhé.

Khi cháu có thời gian rảnh."

"À, cháu hiểu rồi.

Ha Eun à, có muốn uống thêm nước cam không?"

"Không ạ!"

"Cháu sẽ đi cất ly.

Cho cháu xin cả ly của dì nữa."

"Ừ, nhờ cháu nhé."

Eui Jae cầm ba chiếc ly đi về phía bếp.

Gian bếp được sắp xếp gọn gàng và ngăn nắp, như thể phản chiếu tính cách của chủ nhân.

Anh mở nước và rửa ly.

Từ phía phòng khách, có thể nghe thấy tiếng nói chuyện phấn khích của Ha Eun, tiếng đám chó nhỏ và giọng nói điềm tĩnh của Ham Seok Jong.

"Dì à, sẵn đến đây rồi nên cháu sẽ làm chút việc nhà rồi mới đi."

"Không cần thiết đâu.

Chẳng có gì để làm cả."

"Thôi thì cứ để cháu dọn dẹp qua một chút đi.

Không sao đâu.

Nhờ dì trông Ha Eun giúp cháu."

Eui Jae cầm khăn khô bắt đầu lau lần lượt từ bồn rửa bát.

Đang tập trung dọn dẹp, anh chợt nhìn quanh bếp.

Bát đĩa, thìa và đũa chỉ dành cho một người.

Ly nước ban đầu cũng là ly giấy, nhưng khi Ha Eun đến thăm, bà ấy đã mua thêm một chiếc mới.

Nếu họ không đến nữa, mọi thứ sẽ lại trở về con số một.

'Liệu dì ấy ở một mình có ổn không.'

Anh biết bà ấy là người mạnh mẽ.

Nhưng sống một mình như vậy chẳng phải sẽ rất cô đơn sao?

Điều khó chịu đựng nhất ở Vết nứt Biển Tây chính là sự cô đơn.

Sự cô độc hủy hoại con người.

Bất kể họ mạnh mẽ đến đâu.

Eui Jae lau đại bàn tay ướt vào quần rồi đi ra phòng khách.

Ham Seok Jong đang lặng lẽ nhìn xuống Ha Eun, con bé đã ngủ thiếp đi trong khi ôm chú chó con.

"Ngủ rồi ạ?"

"Ừ.

Trẻ con dễ ngủ thật đấy."

Nụ cười dịu dàng ấy trông thật xa lạ.

Eui Jae ngồi xuống giữa đám chó nhỏ đang rên rỉ chạy tới chỗ mình, vuốt ve bộ lông mềm mại.

Anh do dự rồi mở lời.

"Dì, lý do nào khiến dì sống một mình ở đây vậy?"

"Hửm?"

"Ngoài cháu ra dì hoàn toàn không liên lạc với ai cả.

Ngay cả liên lạc của anh Jung Bin dì cũng không nhận."

"......."

"Cháu biết dì cũng có suy nghĩ riêng nhưng mà..."

"Eui Jae."

Eui Jae giật mình ngẩng đầu.

Ham Seok Jong đang nhìn anh với khuôn mặt bình thản.

"Cháu không biết câu trả lời sao?"

"Vâng?

Ừm, đúng vậy..."

"Vậy sao?

Ta hiểu rồi."

Bà hướng ánh mắt về phía cửa sổ phòng khách.

Lời nói tiếp theo lại rất ngoài dự kiến.

"Cháu thử hỏi Sa Young xem sao?"

"Sa Young?"

Sao Lee Sa Young lại xuất hiện ở đây?

Eui Jae hỏi lại với khuôn mặt thắc mắc, Ham Seok Jong khẽ cười.

"Có lẽ cậu ta sẽ ghét ta vì nói lời này, nhưng hai người chúng ta khá giống nhau."

"......."

"Thế nên cậu ta mới tránh mặt ta.

Do ghét kẻ đồng tộc hay gì đó, thật là."

Lee Sa Young và Ham Seok Jong giống nhau sao?

Gương mặt Lee Sa Young hiện lên trong tâm trí anh.

Một tên có khuôn mặt xinh đẹp nhưng miệng thì chỉ toàn phun ra những lời độc địa.

Dù tên nhóc đó có làm tốt việc của mình thì cũng có thể so sánh với Cục trưởng sao...

Có lẽ là do sự bối rối hiện rõ trên khuôn mặt anh.

Ham Seok Jong che miệng cười như thể thấy thích thú.

"Chuyện đó đáng để băn khoăn vậy sao?"

"Không ạ, chỉ là cháu đang nghĩ xem có giống không..."

"Cũng có thể.

Dù sao thì, nếu vẫn không hiểu thì hãy thử hỏi cậu ta xem.

Haha... có lẽ cậu ta sẽ đoán ra ngay lập tức đấy?

Ta cam đoan."

Đúng lúc đó điện thoại của Eui Jae vang lên.

Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến, là tin nhắn của Lee Sa Young.

: Khi nào anh về

"À, đã là giờ này rồi...

Cháu xin phép về đây."

"Ừ.

Đi cẩn thận.

Khi nào chọn ngày xong ta sẽ liên lạc."

Eui Jae bế Ha Eun vào lòng rồi đi về phía cửa.

Ham Seok Jong vẫy tay tiễn khách.

Eui Jae cúi đầu chào rồi rời khỏi nhà.

* * *

Cho nên nếu hỏi đã tìm được đáp án chưa.

'Hoàn toàn không biết.'

Vậy nếu hỏi đã hỏi Lee Sa Young chưa.

'Vẫn chưa luôn.'

Anh tạm gác việc đi hỏi Sa Young, coi đó như là phương án cuối cùng.

Vì chuyện này liên quan đến hai người dì của mình nên anh muốn tự tìm ra đáp án.

Tuy nhiên, dù anh có trăn trở bao nhiêu, cũng không có lý do thỏa đáng nào xuất hiện trong đầu.

'Rốt cuộc là tại sao chứ.

Sợ giữ liên lạc thì sẽ bị lũ Thợ săn làm phiền sao?

Hay dì ấy muốn sống yên tĩnh một chút à?'

Anh vừa cẩn thận trải những tấm lót chống trượt, chăn và miếng lót vệ sinh lên sàn nhà của căn phòng nhỏ sạch sẽ trong quán canh giải rượu, vừa suy nghĩ về mọi thứ.

Sa Young, người đang tựa vào khung cửa quan sát, mang đến một cái hàng rào cho anh.

"Đây, cái này."

"Cảm ơn em."

Để ngăn nước tiểu bắn lên tường, anh đã lót thêm chăn vào tường và dựng hàng rào.

Trước cửa phòng nhỏ cũng lắp rào chắn kỹ lưỡng.

Tầm này chắc cũng đủ làm chỗ ở tạm thời rồi.

Khi Eui Jae đứng dậy, Sa Young cầm điện thoại lên.

"Em gọi nhé?"

"Ừ, làm phiền em rồi."

Một lúc sau, một cánh cửa màu nâu xuất hiện giữa quán canh giải rượu.

Seo Mingi đeo kính râm xuất hiện, trên tay xách theo hai cái lồng lớn được phủ chăn.

"Buổi trưa tốt lành, thưa khách hàng, và cả Cựu Hội Trưởng.

Đây, tôi mang những chú chó con mà khách hàng đã yêu cầu đến rồi này."

"Chào...

ưm.

Oẹ."

"Sa Young, đưa cái túi cho anh Kẻ Khai Mở Lãng Mạn đi."

"Haaa..."

Sa Young thở dài, nhưng vẫn cầm túi nilon đen sải bước tiến lại.

"Giờ em còn phải phục vụ cả cựu nhân viên nữa cơ đấy...

Tôi nói có đúng không?

Choi Goyo."

Rồi hắn tự tay treo cái túi nilon đen vào tai Kẻ Khai Mở Lãng Mạn.

Nhận được cử chỉ quan tâm ân cần của hắn, cơn buồn nôn của Kẻ Khai Mở Lãng Mạn càng tệ hơn.

Eui Jae để ngoài tai lời lảm nhảm của Seo Mingi về dịch vụ của mình và nhìn qua cánh cửa.

Bên kia cánh cửa là một nơi thoáng đãng như công viên, Ham Seok Jong đeo kính râm đang đứng đó.

Bà mỉm cười vẫy tay rồi từ từ khuất khỏi tầm mắt.

Seo Mingi đặt cái lồng xuống phòng nhỏ một cách dứt khoát.

Năm chú chó con chia ra hai lồng, nằm co cụm lại với nhau.

Khi cậu ta vén chăn lên và mở cửa lồng, tụi nhỏ mới bắt đầu ngọ nguậy di chuyển.

Có vài đứa dường như nhớ mùi của Eui Jae, lập tức rên rỉ quấn lấy anh.

"Hô, chúng nhận ra khách hàng sao?

Mấy nhóc này thông minh đấy."

"Ừ, đúng thế."

Eui Jae mỉm cười vuốt ve lũ chó nhỏ mập mạp.

Oẹ.

Tiếng nôn khan của Kẻ Khai Mở Lãng Mạn vang lên phía sau như nhạc nền.

Chiều hôm đó, bên cạnh bộ sưu tập chữ ký của các Thợ săn trên tường của quán súp giải rượu, những bức ảnh của đám chó con đáng yêu được dán lên.

Đang tìm kiếm những gia đình trọn đời cho các bé chó con của chúng tôi.

Kèm theo ghi chú như trên.

'Gửi cho người lạ thì không yên tâm, lại còn nhiều thứ phải kiểm tra...

Khách quen thì đáng tin hơn.'

Những người Thợ săn nhạy bén lập tức nhận ra những bức ảnh chó con mới được thêm vào.

"Ơ?

Cậu định cho nhận nuôi chó con à?"

"Vâng, một người quen của tôi cứu được một con chó hoang.

Phát hiện nó đang mang thai.

Tụi nhỏ lớn lên cùng mẹ, giờ đã cai sữa.

Cũng đã được tiêm phòng mũi hai rồi."

"À, hèn chi nãy giờ tôi cứ nghe tiếng chó con rên rỉ.

Tụi nó ở đây à?"

"Vâng, trong phòng nhỏ đằng kia."

"Xem thử được không?"

"Vâng, trước cửa có hàng rào nên xin hãy cẩn thận đừng làm đổ nhé."

Những khách quen của quán canh giải rượu, những người vốn đã ăn đi ăn lại món này, giờ đây đã có thêm một việc làm mới trong thói quen hàng ngày của họ.

Ăn canh giải rượu, ăn canh giải rượu, và sau đó đi xem lũ chó con.

"Trời ạ, nhìn nhóc này xem.

Nặng tay quá đấy, trông ra dáng tướng quân ghê."

Bae Wonwoo bế một chú chó đen mập mạp lên rồi thốt lên.

Anh ta giơ chó con cho Sa Young đang ngồi ngoài sảnh xem.

"Này, nhìn nhóc này đi Sa Young.

Mập dễ sợ!"

Sa Young chống cằm đáp lại một cách thờ ơ.

"Thì tất nhiên rồi... nó tranh hết cơm của mấy đứa khác mà."

"Gì cơ!"

Để đảm bảo an toàn, Sa Young không tiếp cận lũ chó nhỏ trong phạm vi 3m.

Thay vào đó, hắn lắp camera thú cưng trong phòng nhỏ để quan sát bất cứ khi nào có thời gian.

Vì có nhiều thời gian, hắn còn tìm hiểu các lưu ý khi nuôi chó con và video hướng dẫn huấn luyện.

Đến mức thuật toán Youtube tràn ngập video về huấn luyện chó.

Eui Jae ngạc nhiên nhìn Sa Young đang quan sát đám chó con qua máy tính bảng.

"Em kỹ tính thật đấy."

Sa Young vừa dùng ngón tay đen lướt màn hình máy tính bảng vừa trả lời.

"Anh quá thiếu kế hoạch.

Ham Seok Jong bảo anh rước tụi nó một cái là anh rước về ngay."

"Nhưng mà, dì ấy vốn là người hiếm khi nhờ vả chuyện như thế này mà."

"Thế mấy đứa không ai nhận nuôi thì anh tính sao đây.

Anh định giữ tụi nó lại à?"

Eui Jae thậm chí đã quyết tâm tìm một ngôi nhà có sân vườn rộng để đề phòng trường hợp đó.

Nhưng trước khi anh kịp nói ra quyết tâm của mình, Sa Young đã nheo mắt lườm anh.

"Cấm nói là định làm vậy.

Cấm nói là định mua nhà có sân vườn gì đó luôn."

Chết tiệt, em biết đọc suy nghĩ à.

Eui Jae bĩu môi, vuốt ve đám chó con.

"...Không, tại có khách có ý định nhận nuôi mà.

Số người muốn nhận nuôi còn nhiều hơn số chó con.

Thế nên anh mới mang tụi nó về đó chứ."

"A ha... vậy sao.

Thôi thì..."

Sa Young vừa dùng điện thoại chụp cảnh Eui Jae bị những chú chó con vây quanh vừa nói.

"Cho tụi nó gặp nhiều người đi, vừa cho ăn vặt vừa vuốt ve chúng một cách tự nhiên.

Phải để tụi nó quen với hơi người.

Có thế sau này mới thành những con chó có tính xã hội tốt."

"Còn phải bồi dưỡng tính xã hội riêng nữa sao?"

"Có vẻ vậy.

Nghe nói phải gieo vào đầu tụi nó nhận thức rằng sẽ có điều tốt đẹp xảy ra tiếp xúc với con người..."

Eui Jae bất chợt ngẩng đầu nhìn Sa Young.

Sa Young đang di chuyển ngón cái lướt màn hình điện thoại.

'Nghĩ lại thì, nếu so sánh tên nhóc này với Lee Sa Young của Thế giới thứ hai...'

Có lẽ do Lee Sa Young ở Thế giới thứ hai luôn bám dính lấy Cha Eui Jae không rời, nên hắn không có nhiều tiếp xúc với người khác.

Hắn thậm chí còn coi Jung Bin là một kẻ phiền phức.

So với người đó, thằng nhóc này vừa làm Hội Trưởng, vừa duy trì được mối quan hệ khá ổn với các Thợ săn khác.

À!

Đây chính là tầm quan trọng của kỹ năng giao tiếp.

Eui Jae cảm thấy một sự tự hào kỳ lạ, anh khẽ xoa chóp mũi.

Cùng lúc đó, Sa Young nghiêng đầu như thể cảm nhận được gì đó.

"Anh đang nghĩ gì thế."

"Hả?

Ừm?

Kh-không nghĩ gì hết."

"Em đã bảo rồi.

Anh nói dối tệ lắm."

"Ài, đã bảo là không nói gì hết mà."

Sa Young sải bước tới, nắm lấy tay Eui Jae qua hàng rào.

Đôi mắt nheo lại nhìn anh chằm chằm.

"Anh đã nghĩ gì.

Nói thật đi."

"Đã bảo là không...

Á, nhột!"

Bàn tay đen bắt đầu cù lét vào hông và eo Eui Jae.

Eui Jae cười khúc khích, lắc đầu.

"Á, đầu hàng, đầu hàng!"

Nhưng bàn tay vẫn không dừng.

Sa Young cù cho đến khi Eui Jae cười mệt muốn gục cả người mới thôi, và chỉ khi anh đã kiệt sức hắn mới dừng tay.

Rồi hắn áp môi vào má Eui Jae thật mạnh như đang đóng dấu.

"Hình phạt đấy."

"Phạt... phạt gì cơ..."

"Tội chỉ lo để ý đám chó con mà nghĩ chuyện khác."

Đang nghĩ về em đấy, đồ ngốc.

Trước khi Eui Jae kịp phản bác, đôi môi dày đã ập tới.

Thôi thì, kệ đi.

Eui Jae nhắm mắt lại.
 
Back
Top Bottom