[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Thgll [Novel] (331- End)―[Baek Sam]
355
355
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Lee Sa Young đứng trên một sa mạc trắng xóa, tuyết vẫn đang rơi không ngừng.
Những kẻ thành thạo trong việc phân xác quái vật, cùng với J đang kéo lê xác chết đi, tất cả đã biến mất.
Sa Young nhìn xung quanh.
Không một dấu chân, không một tiếng động.
Rõ ràng là Cha Eui Jae đã đến đây trước, nhưng chẳng có lấy một chút vết tích nào...
'...Hay là anh ấy đã rơi xuống một nơi khác rồi.'
Sa Young tặc lưỡi.
Hắn day day thái dương đang đau nhức.
Cảnh tượng thảm khốc ban nãy vẫn lởn vởn trước mắt hắn.
Kí ức hắn vừa xem qua chắc chắn là của Cha Eui Jae.
Chắc chắn là những gì đã diễn ra bên trong Vết nứt Biển Tây.
"......"
Nhưng tại sao hắn lại nhìn thấy kí ức của Cha Eui Jae mà không phải của mình?
May mắn thay, Sa Young có thể đoán được nguyên nhân.
Hắn tháo chiếc găng tay đen ra.
Trên vết sẹo dài nằm ngang lòng bàn tay, những sợi xích vàng đang lấp lánh.
Đó là minh chứng cho một Khế Ước không bao giờ có thể phá vỡ.
Máu đã thấm qua lòng bàn tay của cả hai, và dây Nguyệt Quế đã quấn chặt lấy trái tim họ.
Cái cảm giác lạnh toát khắp cơ thể khi Sa Young nhìn thấy Cha Eui Jae nôn ra máu trong lúc lập khế ước vẫn còn rõ mồn một.
Lúc ấy, Lee Sa Young không hề biết Cha Eui Jae chính là J.
Hắn chỉ nghĩ anh là một người hoàn hảo để lợi dụng.
Dĩ nhiên, không những không lợi dụng được, mà hắn còn bị anh mặc sức xoay vòng vòng theo ý muốn.
Lần đầu tiên sau một thời gian dài, Lee Sa Young lấy mặt nạ phòng độc trong kho lưu trữ ra.
Hắn đeo mặt nạ, rồi lại đeo chiếc găng tay da đen vào.
Giống hệt như lần đầu tiên hắn gặp anh.
"...Ôi trời.
Mình đang làm cái quái gì thế này."
Sa Young cười khúc khích.
Hắn không tháo mặt nạ, chậm rãi bước đi trên sa mạc.
Hắn tự nhủ hắn đang làm những chuyện điên rồ chỉ vì Cha Eui Jae, nhưng hắn vẫn không tháo nó ra.
Hắn vừa đi chậm rãi vừa sắp xếp lại suy nghĩ của mình.
Trong cơ thể Cha Eui Jae có máu của Lee Sa Young, và trong cơ thể Lee Sa Young có máu của Cha Eui Jae.
Trái tim của cả hai được liên kết với nhau bằng một dây Nguyệt Quế mọc từ cùng một gốc.
Việc kí ức bị trộn lẫn có lẽ là điều hiển nhiên.
Những dây Nguyệt Quế mọc dọc theo một bức tường rồi cũng sẽ chạm nhau, sớm hay muộn mà thôi.
Hắn không hề vội vã.
Hắn sẽ tìm được anh.
Miễn là anh và hắn vẫn còn được kết nối.
Tuy nhiên, cơ thể hắn lại không nghe theo lý trí.
Cuối cùng, Lee Sa Young chạy.
Hắn lao đi trên nền cát mềm mại của sa mạc.
Vạt áo khoác đen tung bay, để lại một vệt đen phía sau.
Hắn đã chạy bao xa rồi?
Khung cảnh sa mạc cứ kéo dài đến vô tận.
Vô số kí ức vụt qua bên cạnh hắn.
Sa Young nhìn rõ từng mảnh vỡ của kí ức, khắc sâu chúng vào tâm trí.
'...Không sao đâu, dì à.'
Một Cha Eui Jae đang cười khi được một người phụ nữ lạ mặt vuốt ve.
'Không!
Tôi đã nói là không phải mà, bỏ cái tôi nghệ thuật của mình đi, này, này thằng kia!
Cậu không chịu buông tay hả?'
Một Cha Eui Jae khác đang cãi nhau và chỉ trỏ với Hong Ye Song.
'......'
Một Cha Eui Jae đang ngồi một mình trên bậc thang hút thuốc.
'...Tôi xin lỗi.'
Một Cha Eui Jae khác đang cúi đầu trước những người thân của người đã khuất.
'Tránh ra.'
Một Cha Eui Jae khác đang đâm xuyên qua quái vật.
'Ngủ ngon.'
Một Cha Eui Jae khác đang ôm Lee Sa Young vào lòng và ngủ thiếp đi.
'Không sao đâu.
Cứ ngủ thêm chút nữa nhé.'
Và một Cha Eui Jae khác, đang đứng trước một chiếc quan tài đen, mặc đồ tang.
Sa Young dừng lại trước mảnh vỡ kí ức đó.
Một bóng người cô đơn với mái tóc đen.
Trực giác Sa Young mách bảo.
Đây là Cha Eui Jae của Thế giới thứ nhất.
Vậy thì bên trong chiếc quan tài kia chính là...
'...Mình chắc chắn đang ở trong đó.'
Sa Young lại bắt đầu di chuyển đôi chân đang dừng lại.
Vô số Cha Eui Jae lại lướt qua hắn.
Tuy nhiên, trong hầu hết các kí ức, hắn không thể nhìn thấy mặt anh vì chiếc mặt nạ.
Sa Young không thích điều đó.
Hắn muốn nhìn thấy khuôn mặt anh ẩn sau chiếc mặt nạ.
Sa Young nhìn vào những kí ức của Eui Jae và tự hỏi.
Lúc đó anh đang có biểu cảm gì?
Anh cảm thấy thế nào?
Anh đang nghĩ gì?
Mọi thứ về Cha Eui Jae, hắn đều tò mò.
Hắn muốn biết tất cả về anh, muốn được ở bên anh trong mọi khoảnh khắc.
Khi anh vui, và cả khi anh buồn.
Hắn đã chạy bao xa rồi?
Hắn đã đi qua bao nhiêu kí ức của Cha Eui Jae rồi?
Cuối cùng, một khung cảnh khác hiện ra trước mắt Lee Sa Young.
Ánh sáng đỏ thẫm lan tỏa khắp sa mạc đen trắng, nơi chỉ có Cha Eui Jae tồn tại.
Sa Young lại dừng chân.
Những vũng máu động lại khắp nơi, xác chết chất thành đống.
Giữa đó, có một người đang cuộn tròn lại.
Thân hình co ro gục đầu vào đầu gối, đôi mắt đen vô hồn nhìn chằm chằm, và mái tóc đã chuyển sang xám tro.
Đó là Cha Eui Jae.
Ngay lúc đó, một hình ảnh mơ hồ hiện lên trong tâm trí hắn.
Đó là kí ức của một 'Lee Sa Young' khác, Người canh gác của Thế giới hủy diệt.
Lang thang trong thế giới đã sụp đổ, 'Lee Sa Young' tìm thấy Cha Eui Jae cô độc ở một vết nứt nối liền với Vết nứt Biển Tây.
'Lee Sa Young' phủ chiếc áo khoác lên Cha Eui Jae và thì thầm.
'Nếu anh quay về được... hãy sống thật yên lặng nhé.'
Đó là một lời nguyền, một xiềng xích ích kỷ.
Hãy sống yên lặng, đừng để bị chú ý.
Hãy che giấu bản thân mà sống.
Hãy sống một cách ích kỷ.
Hãy sống sót.
Sa Young không chút do dự dẫm lên vũng máu.
Tõng.
Những giọt máu bắn lên.
Hắn đi xuyên qua vũng máu, tiến về phía anh.
Khi đến gần, những tiếng thì thầm càng lớn hơn.
Một giọng nói khàn khàn, đứt quãng, lặp đi lặp lại một cách máy móc.
"Đau quá."
"Khó chịu quá."
"Mệt mỏi quá."
"Mình muốn về nhà."
Những lời lẩm bẩm không ngừng lại.
Anh cứ nói ra một cách đầy ám ảnh.
Có đôi khi anh ho, nhưng vẫn không ngừng lẩm bẩm.
Sa Young dừng lại trước Eui Jae đang co ro.
Bỗng dưng, hắn nhớ lại câu hỏi mà Cha Eui Jae đã do dự hỏi hắn cách đây không lâu.
'Sa Young à, có phải...'
'...Em đã từng khoác áo cho anh chưa?'
'Không, không phải lúc đó.'
Lúc đó Sa Young đã tự hỏi anh đang nói gì.
Lee Sa Young tin vào lý trí hơn trực giác, vào logic hơn bản năng.
Tuy nhiên, trực giác của hắn đang nói với hắn.
Ngay bây giờ, ngay tại nơi này.
'Trong Vết nứt...
ở Biển Tây ấy.'
Đây chính là khoảnh khắc anh đã nói đến.
Sa Young không chút do dự cởi áo khoác.
Cùng lúc đó, Eui Jae thốt ra một lời.
"Mình muốn quay về..."
Phạch—
Thân hình Eui Jae đang co ro được che phủ dưới chiếc áo khoác đen.
Cơ thể bên dưới áo khoác giật mình, và tiếng lẩm bẩm dần dần nhỏ lại.
Sa Young vuốt ve đầu anh qua lớp áo khoác.
Đó là một cử chỉ đầy yêu thương.
Hắn cảm nhận được sự run rẩy nhẹ nhàng bên dưới bàn tay mình.
Sa Young lặp lại lời mà một bản thể khác đã nói.
"Nếu anh quay về được... hãy sống thật yên lặng nhé."
Hắn bật cười.
Đúng là vô lý.
Cha Eui Jae là một người không thể nào sống yên lặng được.
Anh là người nổi bật nhất, dù ở bất cứ đâu, bất cứ lúc nào.
Anh là người thu hút mọi ánh nhìn, khiến mọi người tin tưởng vào anh.
Sa Young hiểu anh.
Hắn hiểu ý chí của anh, và bản chất kiên cường của anh.
Cái tính hành động trước suy nghĩ, thái độ cố gắng làm mọi việc một cách vô điều kiện, và cả việc làm xong rồi mới nhìn sắc mặt người khác, tất cả.
Sa Young cúi xuống, khẽ vén chiếc áo khoác đang che phủ Eui Jae.
Anh đang vùi mặt giữa hai đầu gối.
Cơ thể co ro run rẩy bần bật.
Thật đáng thương và đau lòng.
Sa Young cố nén mong muốn ôm anh vào lòng ngay lập tức.
Thay vào đó, hắn thì thầm một cách dịu dàng.
"...Dù đã nói như thế."
Tiếng cười hòa lẫn trong giọng nói trầm thấp.
"Nhưng làm sao anh có thể sống như vậy được, phải không?"
Ngay khi hắn định đưa tay ra chạm vào Eui Jae, một cửa sổ Hệ thống màu trắng tinh ngăn lại.
[Cảnh báo!
Hành động này sẽ ghi đè lên kí ức đã được lưu trữ trước đó.
Không thể biết trước hậu quả sẽ xảy ra.]
[Bạn vẫn muốn tiếp tục chứ?]
Sa Young trả lời không chút do dự.
"Tiếp tục."
[Đã xác nhận.
Đang ghi đè kí ức...]
"Tốt, xong rồi...
Anh à, ngẩng đầu lên đi."
Mãi đến khi Sa Young dỗ dành vài lần, Eui Jae mới chịu ngẩng đầu lên.
Khuôn mặt tái nhợt lộ ra dưới mái tóc xám tro rối bời.
Vết máu khô vẫn còn nguyên trên má và cằm anh, đôi mắt đen trống rỗng.
Ngay khi nhìn thấy khuôn mặt vô hồn đó, trái tim hắn như thắt lại.
Anh trông yếu đuối và khốn khổ hơn hắn tưởng.
Sa Young cắn môi, nhưng cố tình mở miệng với một chút đùa cợt.
"Có hơi nhẫn tâm đấy, nếu chỉ khoác mỗi cái áo khoác, nhỉ."
Sa Young cẩn thận dùng ngón cái lau nhẹ má anh, lau đi vết máu đã khô.
Eui Jae không phản ứng gì nhiều với cái chạm ấy.
Sa Young vừa xoa má anh vừa nghĩ.
Có lẽ đây là kí ức tồi tệ nhất trong số tất cả kí ức của Cha Eui Jae.
Trong quá khứ, Lee Sa Young đã từng nghĩ.
Khi nhìn Cha Eui Jae ngủ gật trong bệnh viện, tay vẫn nắm tay hắn.
'Em muốn được ở bên cạnh anh khi anh gặp khó khăn và đau đớn.'
Hắn không hề muốn thực hiện điều ước đó theo cách này.
Hắn cười cay đắng, nhưng rồi đổi nét mặt, nở một nụ cười dịu dàng.
"Anh đợi lâu chưa?"
Eui Jae mấp máy môi.
Sa Young không nghe thấy câu trả lời.
Có lẽ giọng anh đã khản đặc vì cứ lẩm bẩm một mình.
Nhưng không sao.
Sa Young dùng tay mình ôm lấy má Eui Jae.
Có một lời mà hắn đã luôn khao khát được nói trực tiếp với anh, vào một ngày nào đó khi đích thân bước vào Vết nứt Biển Tây.
Câu nói đã được ấp ủ từ rất lâu ấy, cuối cùng cũng được thốt ra sau tám năm.
Sa Young khẽ thì thầm đầy dịu dàng.
"Em đến đón anh về đây."