Cập nhật mới

Khác Theo Đuổi sát nhân [ Hoàn].

Theo Đuổi Sát Nhân [ Hoàn].
20. mắt bão


Mộ Tịch hắn sắp điên rồi.

Không đúng, hắn trước giờ luôn điên.

Chỉ là vì Lý Thanh mà khắc chế lại.

Nay lại vì cậu 1 lần nữa bộc phát.

__________

Hôm nay Mộ Tịch đúng hẹn lại tới tìm Lý Thanh.

Hắn khẩn trương đến độ mấy ngày liền không ăn không ngủ tử tế.

Người cũng gầy đi trông thấy rõ.

Mộ Tịch ôm bó hoa lớn đi đến trước cửa, nghĩ đến muốn tạo bất ngờ cho cậu liền đi vòng ra hiên nhà.

Bên hông nhà là mảnh vườn nhỏ, có cửa kính lớn thấy rõ được bên trong lẫn bên ngoài.

Mộ Tịch háo hức vô cùng, hắn chờ mong nhìn vào trong tìm kím dáng người trong lòng ngày nhớ đêm mong.

Nhưng không phải chỉ có 1 mình Lý Thanh.

Triệu Hàn Dương cũng ở bên cạnh cậu.

Y đang lấy đồ ăn sáng cho cậu, còn tiện tay nhéo lên cái mũi nhỏ cao cao của cậu.

Mộ Tịch nhìn thấy cậu cười với y trong lòng liền bùng nổ.

Oán giận tích tụ những ngày tháng qua tuôn trào trong nháy mắt.

Nồng đậm ghen tuông trong mắt Mộ Tịch ào ạt trào ra ngoài.

Với kỹ năng lăn lộn ngoài đường 20 năm, Mộ Tịch rất nhanh đã bẻ khoá được.

1 cước đá văng cửa ra.

Nếu bàn về đánh nhau thì không ai qua được Triệu Hàn Dương.

Y là lính đặc công được đào tạo vô cùng kỹ càng.

Thể lực lẫn kỹ thuật điều hơn người.

Nhưng Mộ Tịch là ai chứ.

Là đám cỏ dại mọc trên đường bị dẫm đạp vẫn có thể vươn người sống tốt.

Thứ kỹ thuật mà Triệu Hàn Dương học được không khác gì đoá hoa trong nhà kính.

Còn Mộ Tịch hằng ngày phải vật lộn với xã hội để chọn giữa sống và chết sớm đã rèn luyện ra ngọn cỏ dại gan góc nhất.

Hoa thì đẹp hơn cỏ dại nhiều đó, nhưng sẽ không thắng nổi cỏ dại đâu.

______________

Mộ Tịch đạp Triệu Hàn Dương xuống đất, ánh mắt nhìn chằm chằm Lý Thanh không buông tha.

Đôi mắt đỏ ngầu hằn lên tơ máu bám chặt trên người cậu, khoá cứng toàn thân cậu như lá bùa định thân.

Lý Thanh cảm thấy thở thôi cũng khó, sợ hãi rụt người về phía sau.

- A Thanh à, tới đây.

Mộ Tịch ngọt ngào gọi cậu, hắn dang rộng hai tay ra hướng cậu chờ đợi.

Lý Thanh nhìn hắn phát điên lên nguy hiểm như vậy hoàn toàn không dám đi tới.

Tay cậu mò mẫm trên bàn tìm điện thoại.

Phải tìm người đến đây cứu bọn họ.

Nếu không...

Lý Thanh nhìn Triệu Hàn Dương bị đánh đến toàn thân đầy máu nằm bệt trên sàn nhà hơi thở mỏng yếu.

Cậu không đành lòng nhìn nữa, nếu không có người đến thì y chết mất.

- anh bình tĩnh lại trước đã...

Đừng kích động nữa.

Lý Thanh từng bước lùi về sau tới khi lưng đụng cạnh bàn hết đường mới mở miệng khuyên hắn vài câu kéo giờ.

- bình tĩnh sao ???

Từ lúc anh vừa đến đây nhìn thấy cảnh tượng đó thì không thể bình tĩnh nữa rồi.

Càng nói giọng hắn càng kích động, đi tới gần Lý Thanh hơn.

- anh đừng tới đây.

Bình tĩnh lại rồi ta nói chuyện.

- em lúc nào cũng có thể bình tĩnh, còn anh thì không.

Tại sao em nhẫn tâm như vậy, em vô tình với anh như vậy ???

Lý Thanh nhìn hắn nói ủy khuất đến cực hạn, lại đau lòng không thôi.

Sao con người này giỏi vẽ chuyện quá vậy nè.

Lý Thanh ôm đầu thở dài.

- không có, anh đừng tự suy diễn lung tung.

Tôi vẫn rất thương anh mà.

Mộ Tịch không nói gì, nhìn cậu chằm chằm.

Hai hốc mắt hắn đỏ hoe long lanh như cất chứa cả đại dương xanh thẩm.

Hai hàng nước mắt chảy dài trên má hắn, trượt qua môi rơi xuống.

Mộ Tịch khóc rất đáng thương, rất ủy khuất cùng khổ sở.

Như đứa trẻ bị người thân bỏ rơi không nơi nương tựa.

Mộ Tịch đi tới trước mặt cậu, hai tay nắm chặt vai của cậu.

Lý Thanh nhìn thấy rõ sự thống khổ trong mắt hắn, sâu tới độ không lường được.

- tại sao đã nói yêu anh rồi em lại còn thân mật với người khác.

Anh biết anh đã sai rồi...

Lời của hắn nghẹn ngào bởi nước mắt, người đàn ông trưởng thành cũng có lúc như đứa trẻ nhỏ.

Yếu ớt tới nói không thành câu hoàn chỉnh.

- anh sai rồi, anh biết sai rồi.

Anh cầu xin em hãy bỏ qua cho anh.

Em nói yêu anh mà...

Anh yêu em, yêu em hơn bất cứ ai.

Lý Thanh hoàn toàn không đỡ nỗi tình huống này, này anh trai đang căng thẳng anh khóc làm cái vẹo gì.

- em đã sớm nhớ ra rồi.

Chỉ là muốn xem anh có biết sai hay không thôi.

Nghe thấy vậy, Mộ Tịch khóc càng lớn hơn.

Lý Thanh đành vỗ về hắn an ủi.

Để hắn khóc cho vơi hết những đau thương hắn mang trên người 20 năm nay.

Qua 1 lúc, Mộ Tịch không khóc nữa, chôn trên vai cậu thút thít.

Lý Thanh thở dài xoa đầu hắn.

- em không trách anh.

Sớm đã không trách anh rồi.

Nghe thấy câu nói này Mộ Tịch càng nỉ non hơn.

Nước mắt hắn sớm đã làm ướt áo của cậu.

- em gạt người, em xấu xa, em bạt tình.

- không có.

- có.

- không có.

Mộ Tịch ngước đôi mắt đỏ hoe của mình nhìn cậu, lên án trừng về phía Triệu Hàn Dương.

Rồi lại chườm tới mổ lên môi cậu 1 cái, như thèm khát mà đưa lưỡi đến liếm mút.

Hai người bỗng chốc cảm thấy nóng bỏng, nơi chạm vào điều đốt ra lửa.

Mộ Tịch nắm lấy cổ cậu giữ chặt lại, đầu lưỡi cậy mở khoang miệng cậu tiến vào.

Lý Thanh nuốt ực 1 cái, đưa lưỡi đáp lại hắn mãnh liệt.

Đến khi dưỡng khí không còn đủ nữa Mộ Tịch mới hơi buông lỏng tay ra, Lý Thanh liền cắn lên môi hắn buộc hắn nhả ra đầu lưỡi của mình.

Mộ Tịch bị đau than nhẹ 1 tiếng, hắn cọ cọ vào gò má của cậu làm nũng.

Như con chó nhỏ bị ức hiếp, đáng thương lại yếu ớt tố cáo tội ác của cậu.

Lý Thanh để mặc hắn cọ, nhìn mớ lộn xộn trong nhà bất lực thở dài.

Lý Thanh nhìn tới Triệu Hàn Dương bất tỉnh trên sàn nhà.

Rồi tới công chuyện luôn.

- Mộ Tịch à.

Chúng ta trước giải quyết mớ hỗn độn này đi.

Đưa Hàn Dương đi bệnh viện đi.

- không muốn, ai bảo nó dám động vào em.

- nhanh tới đỡ y dậy đi.

- không.

Để tên đó chết luôn.

- ...

Mộ Tịch trước nay đúng là thích làm nũng, nhưng phát triển thành cái dạng này là chịu kích thích lớn đến cỡ nào chứ.

Lý Thanh day day thái dương, khom lưng ngồi dậy đi về phía y.

Tay vừa gần chạm vào người Triệu Hàn Dương liền bị Mộ Tịch bắt lấy giữ chặt.

- không được chạm vào y.

- anh không đưa y đi bệnh viện thì em tự làm vậy.

-...

- mau buông tay.

Còn muốn em giận anh sao.

- ơ ơ...

Đừng mà, để anh.

Mộ Tịch nghe nói cậu muốn giận hắn liền xoắn xít cả lên, vội đỡ Triệu Hàn Dương dậy.

Mộ Tịch ghét bỏ mà ném người lên ghế sopha, quay đầu như con cún mà nhìn Lý Thanh đợi khen ngợi.

Haizzzz, rốt cuộc trong khoảng thời gian không có cậu bên cạnh Mộ Tịch đã bị cái gì kích động tới mức này vậy.

Từ người đàn ông trưởng thành quyến rũ tà mị chớp mắt 1 cái thành con chó lớn thích nũng nịu là cái khỉ gì.

Lý Thanh không biết nói gì, xoa xoa đầu hắn như khen thưởng.

Cậu nhìn tới Triệu Hàn Dương nằm trên ghế đã hơi mở mắt tỉnh lại liền cảm thấy nhẹ nhõm hơn chút.

Lý Thanh đi đến bên y, nhỏ giọng nói .

- xin lỗi, tôi đã gọi xe cứu thương cho anh.

Bây giờ tôi phải về nhà rồi.

Thành thật xin lỗi anh.

Triệu Hàn Dương chớp đôi mắt bầm dập gian nan nói với cậu.

- đừng đi.

Hắn không tốt như em tưởng đâu...

Lý Thanh liếc mắt nhìn Mộ Tịch đang khó chịu đứng bên cạnh cậu rồi lại nhìn Triệu Hàn Dương.

Cậu mỉm cười nói với y.

- sẽ không, Mộ Tịch rất tốt.

Sẽ không làm chuyện có lỗi với tôi nữa.

Triệu Hàn Dương nhìn cậu, lời muốn nói lại thôi.

Cuối cùng y nắm lấy tay cậu kiên định nói.

- nếu sau này em không sống tốt chỉ cần nói với tôi.

Tôi liền đến mang em đi...

Mộ Tịch nhếch mép cười khinh bỉ y.

- nằm mơ giữa ban ngày.

Triệu Hàn Dương nhìn Lý Thanh cùng Mộ Tịch rời đi, y nằm bất động ở đó thật lâu mãi tới khi xe cấp cứu tới.

Y nhắm mắt lại, thấy trong lòng thật buồn nhưng nhẹ nhõm.

Đúng là nằm mơ cũng đến khi phải tỉnh mộng.

....

Thật lâu sau, trong 1 buổi chiều mưa.

- từ khi nào em nhớ lại vậy ?

- nhớ lại chuyện gì ?

Mộ Tịch sờ gương mặt cậu, vuốt ve từng đường nét xinh đẹp đến mê người.

- trước đây có lần em mất trí lại ở bên Triệu Hàn Dương.

Nói tới đây giọng nói hắn không khỏi âm trầm.

Lòng lại đổ 1 bình giấm chua lè.

Lý Thanh đang sờ vào vết sẹo trên cánh tay của hắn, mỗi lần chạm vào lại đau lòng không thôi.

Đã lâu rồi mới nhắc đến chuyện này làm cậu có chút khó hiểu.

- sao tự nhiên lại nhắc chuyện này ?

- anh muốn biết thôi.

- là Hàn Dương nói cho em biết.

Mộ Tịch khựng lại động tác trên mặt cậu trong chốc lát.

Hắn nhướng mày nhìn cậu đầy nghi hoặc.

- nó mà tự nguyện nói ra sự thật sao ?

Em nói dối đúng không.

- tên điên này, bỏ ra.

Ai rảnh mà gạt anh chứ.

Mộ Tịch đẩy ngã cậu về phía sau, bản thân hắn đè trên người cậu.

Đôi tay trượt vào trong lớp quần áo ngủ mỏng manh.

- em gạt anh, ngày mai đừng hòng xuống giường.

- a a ...

Chồng tha cho em...

....

- Tôi là người tha thiết cầu mong em được hạnh phúc hơn bất kỳ ai trên cõi đời này.

Nhưng chỉ có điều khi nghĩ đến niềm hạnh phúc đó không có phần mình, tim tôi vẫn sẽ cảm thấy đau...

Rất đau.

- thành thật xin lỗi anh.

Xin lỗi anh nhiều lắm.

- không sao, em không buồn tôi liền sẽ không đau nửa.

Ngày mai hãy để tôi nấu bữa sáng cho em

Lần Cuối cùng tôi được làm điều gì đó cho em.

Lý Thanh mỉm cười nhìn y.

Cậu cũng nhìn thấy được nụ cười mỏng manh trên khoé miệng Triệu Hàn Dương.

Tâm hồn nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

- cảm ơn anh.
 
Theo Đuổi Sát Nhân [ Hoàn].
21. Tuyết đầu đông


Tiết trời chuyển lạnh, cây cỏ khô héo không còn chút sức sống rũ rượi cuối đầu trước cái băng giá vô tình ấy.

Sắc trời âm u mang vẻ đẹp u buồn.

1 nỗi u buồn man mác của sắc trời chiều đông.

Hôm nay là ngày tuyết đầu mùa rơi, cái lạnh buốt len lỏi trong từng hơi thở, từng nhịp đập con tim.

Để rồi làm con người ta mong ước có thứ gì đó ấm áp đặt vào lòng, sưởi ấm trái tim họ qua cái lạnh vô tình của đất trời.

Lý Thanh cảm nhận sự ấm áp ấy rõ hơn ai hết.

Cậu được yêu thương chiều chuộng như đoá hoa hồng mỏng manh, Mộ Tịch sợ cậu bị 1 chút lạnh thôi cũng sẽ tổn thương.

Hắn yêu chiều cậu hơn bất kỳ ai, bất kỳ lúc nào, bất kỳ nơi đâu.

....

Trên giường thì không chắc.

- a a ...

Mộ Tịch nhẹ chút....

Muốn hỏng...

Mộ Tịch nắm cổ chân của cậu tách ra càng rộng hơn, để lộ cúc huyệt đang nuốt trọn dương vật của hắn.

Cửa huyệt đỏ hồng mấp máy nuốt nuốt nhả nhả phối hợp vô cùng làm Mộ Tịch nhìn đến ngứa ngáy ruột gan.

Hắn kéo chân cậu gác lên vai mình nhoài người tới cắn xuống đùi nhỏ trơn bóng của Lý Thanh.

Động tác này càng làm dương vật của hắn vào sâu hơn, đâm tới tận cùng.

Bụng trắng nhô lên rõ hình dáng thứ thô to ấy.

Lý Thanh bị đâm tới rối tinh rối mù, nước miếng không kịp nuốt chảy dài trên khoé môi cậu.

Đôi môi hồng mấp máy mở ra thốt lên từng tiếng đứt quảng.

- ah ah ....

Sâu quá...

Mộ Tịch nhìn thần tình điên đảo của cậu như vậy không khỏi thoả mãn, lòng hư vinh chiếm hữu của hắn lại được thắp lên.

- làm em có sướng không ?

Có thích chết không ?

Sau này cả ngày chỉ cần dạng chân ra cho anh đâm vào...

Ah ha...

Lý Thanh bị hắn sáp tới lung lay mơ hồ, vội gật đầu hùa theo ý hắn.

- có có ...

A ha..

ưm..

Mộ Tịch cảm thấy rất thoả mãn.

Sự thoả mãn ấy giống như dòng nước ấm chảy qua kinh mạch thông tới toàn thân.

Cái cảm giác được người mình yêu đáp lại, mà còn tùy ý để mình khi dễ dưới thân thật sự rất Sung sướng, sung sướng đến không thể tả thành lời.

Hắn vừa đưa đẩy kịch liệt, vừa kéo cậu dậy để hôn, đầu lưỡi dây dưa liếm mút như không biết đủ, liên tục phát ra tiếng chật chật, cùng âm thanh rên rỉ bị ép gãy dâm đãng.

Lý Thanh cả người đỏ như con tôm luộc, bị hắn lật tới lật lui tới xụi lơ.

Khí lực không còn là bao lâu, cậu bị hắn đỉnh đến điểm G không biết bao nhiêu lần, lần nào cũng sướng muốn lên mây.

Nếu không có tay Mộ Tịch giữ lại không cho bắn, e là cậu đã không còn gì để bắn ra ngoài rồi.

Lý Thanh tiếp nhận tình triều cuồn cuộn không có điểm dừng, tay bấu chặt cánh tay Mộ Tịch cầu xin.

- muốn bắn a ... cho em bắn đi mà. ....

Ưm...

Đừng nhấp vào nơi đó nữa...

- tới cùng anh...

Mộ Tịch cũng bị cậu kẹp tới khó khăn, mồ hôi đã chảy dài ướt tóc.

Hắn nắm lấy eo nhỏ của cậu, để cả hai chân gác lên vai hắn, cúc huyệt bị ép tới thẳng ra từng nếp nhăn vì tư thế này mà dễ dàng chọc vào điểm G hơn nữa.

Khi cảm nhận được 1 dòng ấm nóng lan tràn trong bụng cũng là lúc cậu được giải thoát.

Bắn thẳng lên cơ bụng rắn chắc của Mộ Tịch.

Sướng tới nỗi Lý Thanh không nói nên lời, cả người co quắp lại tận hưởng khoái cảm dạt dào chưa tan.

- A Thanh, anh yêu em.

Yêu em nhiều lắm.

Mộ Tịch cọ cọ mũi hắn lên chóp mũi của cậu, dịu nhàng lại da diết thì thầm lời yêu thương trong lòng.

- em cũng vậy, chỉ yêu Mộ Tịch thôi.

Chồng à ~

- hự....

Em phạm quy.

Thứ đó còn trong hậu huyệt của mình, biến hoá thế nào thì Lý Thanh rõ nhất.

_ ah lại cứng rồi...

Từ bỏ.

Lý Thanh cố gắng trường người về phía trước chạy thoát, cổ chân lại bị nắm chặt cưỡng ép kéo về.

Dương vật Mộ Tịch nhấp 1 cái mạnh đi hết vào trong.

Tràn đạo trơn trượt phát ra tiếng nước lép nhép.

Ép ra nước dâm cùng tinh dịch dư thừa ra ngoài.

- đồ bạc tình lại muốn đi sao?

Ngoan ngoãn dang rộng chân ra.

Mộ Tịch từ trên cao nhìn xuống ánh mắt như ra lệnh khoá chặt Lý Thanh.

Tay lại đánh vào cánh mông căng vểnh của cậu.

- ah ah.. không dám nữa.

Đừng đánh nữa ...

Lý Thanh ngoan ngoãn dang rộng hai chân ra, ánh mắt ướt át động tình nhìn Mộ Tịch.

Thật khiêu khích.

Thật thoả mãn.

Hai người họ quấn lấy nhau thật lâu, làm bao nhiêu lần cậu cũng không rõ nữa.

Chỉ là cảm thấy thật thoả mãn, thật hạnh phúc.

Trải qua bao nhiêu sóng gió gian khổ cuối cùng hai người họ cũng được bên nhau.

Mãn nguyện tới nỗi nói không nên lời, hạnh phúc tới nỗi nước mắt phải rơi.

Mộ Tịch ôm Lý Thanh vào lòng an tĩnh ngủ, tay hai người đan vào nhau thật chặt.

Đan chặt mãi không rời.

Tuyết đầu đông thật lạnh nhưng cũng thật xinh đẹp.

__________

[ Tinh ]

Tô Nhược Lan thấy tin nhắn đến liền nhoẻn miệng cười, cô gấp tập tài liệu lại đặt lên bàn.

Với tay lấy điện thoại.

[ Gấu bống đáng thương bị vứt bỏ] vừa gửi 1 lì xì cho bạn.

Đồng nghiệp A bên cạnh nhìn cô cười liền muốn bát quái.

- ỏooo, người yêu nhắn tin đến phải không?

- không phải.

- không phải sao lại cười tươi vậy.

Gạt ai chứ.

Tô Nhược Lan đẩy gọng kính nhìn người nọ, cười càng tươi hơn.

- là nhận được lì xì từ học trò đó.

Đồng nghiệp A nghe vậy liền hoảng.

- tưởng học võ online đã là cực hạn của loài người rồi chứ.

Nay còn có vụ học mỗ xác online hả ?

Tô Nhược Lan đầu đầy hắc tuyến nhìn đứa ngu ngốc bên cạnh mình.

thằng cha này...

- không phải, mổ xác gì chứ.

Là khám nghiệm tử thi.

- cũng như nhau mà.

Nhiều lúc ở nhà không tìm thấy dao bếp tui còn lấy dao phẫu thuật mổ cá đó.

- ...

- ôi vãi nồi . ヘ(๑•﹏•)

Tô Nhược Lan đành cười gượng cho qua.

- tôi dạy cho học trò mình cách dỗ người yêu.

Thành công xuất sắc liền nhận được lì xì.

- một người ế thâm niên đi tư vấn tình cảm ???

Ủa gì dợ ?

- ý kiến gì không ?

Hơi bị chuyên nghiệp đó.

Tô Nhược Lan có chút cáu nhìn đồng nghiệp nọ.

Để chị đây kể cho mà nghe.

- học trò này lúc thụ giáo có chút trắc trở, lúc đó bị người yêu bỏ rơi tâm tình rất tệ.

Tâm lý không ổn chút nào.

- tâm lý không ổn ?

Muốn tự sát sao?

- không phải, bắt quá tệ hơn.

Có ý nghĩ muốn phế người ta rồi giam cầm .

Đồng nghiệp A nghe tới trợn tròn mắt.

- kích thích quá vậy.

Là hội chứng Lima hay cuồng ghen vậy.

- là gì thì cũng bị tôi dập tắt rồi.

- không phải chứ, đang vui mà.

Gu tôi đó.

Thằng cha này biến thái dữ vậy trời.

Tô Nhược Lan tháo kính ra thở dài

- gì đây gì đây, muốn làm hot boy giam cầm hả ?

Hay chúa tể chuyên trị độc tài .

Tình yêu như nắm cát vậy, càng bóp chặt càng dễ tuột ra.

Cậu nói thích kiểu đó vậy thử nghĩ bị đập gãy chân rồi nhốt lại 1 chổ, cậu chịu nổi không ?

Hay xách cái lồn chạy 9 phương 8 hướng ?

Vị đồng nghiệp nọ cuối đầu có chút suy tư.

Tô Nhược Lan lại tiếp lời.

- ai cũng thích được đối xử diệu dàng ân cần, tình yêu cũng vậy, phải thật dịu dàng mới dễ nắm bắt.

Chiếm hữu cũng là cách biểu lộ tình yêu mãnh liệt nhưng vừa phải thôi.

Chừa khoảng không cho người ta thở nữa chứ.

- cô nói đúng lắm.

Đồng nghiệp a có vẻ nghiền ngẫm nghĩ.

Sau lại hỏi

- vậy học trò lì xì bao nhiêu vậy ?

Tô Nhược Lan lúc này mới nhớ đến gói lì xì gửi đến.

Hai người cùng chụm đầu lại xem.

Là 1 0 0 0 0 0 0 0 ...

ủa sao nhiều số không vậy .

1 trăm, 1 triệu.

10 triệu.

Ôi má ơi.

Thổ hào hiển linh sao.

Lì xì 1 lần 10 triệu.

Tô Nhược Lan cùng đồng nghiệp trợn mắt há mồm nhìn số tiền trong tin nhắn.

Bốn mắt nhìn nhau không nói lời nào tâm linh liền tương thông.

Tối nay tan ca đi quẩy đi
 
Theo Đuổi Sát Nhân [ Hoàn].
22. sinh hoạt hằng ngày bao nhiêu thú vị


Trời đông lạnh lẽo tịch mịch, hơi lạnh đóng trên cửa kính thành 1 lớp dày, ngón tay chạm vào liền lạnh đến thấu xương.

Bên ngoài tuyết rơi phủ trắng sân, cái màu trắng tinh khiết ấy bao trùm cả thế giới như thanh tẩy những thứ dơ bẩn nhất.

Lý Thanh bước từng bước chậm rãi đi tới cửa chính, ngón chân trắng nõn nhỏ nhắn do không đeo tất liền nhiễm 1 tầng sắc hồng mê người.

Bắt quá cũng không phải quá lạnh, sàn nhà được Mộ Tịch trải thảm dày mềm mại giữ ấm rất tốt.

Cậu mở cửa cho hắn vào, như thói quen hằng ngày.

Khi hắn đi làm về cậu chỉ cần nghe tiếng xe liền bỏ ngang việc đang làm mà đi đến mở cửa đón hắn.

- anh về rồi.

Có lạnh không vậy?

Mộ Tịch rất thích hành động này của Lý Thanh, vô cùng hưởng thụ cùng thoả mãn trước sự nhiệt tình này của cậu.

Thói quen này là do Mộ Tịch bày ra, lúc đầu Lý Thanh có chút không quen.

Mà mỗi lần cậu không thuận theo ý hắn Mộ Tịch liền làm những chuyện khiến cậu phải hối hận.

Tỉ như 3 ngày không xuống được giường ....

Hừm, con mẹ nó đúng là áp ( bức) người quá đáng.

Nhưng nghĩ đến dù sao cũng là người yêu của mình, hơn nữa tâm tình hắn bây giờ đã đỡ hơn trước rất nhiều không còn điên loạn như trước nữa.

Lý Thanh đành mắt nhắm mắt mở cho qua mà thuận theo ý hắn.

Mộ Tịch phủi bớt bông tuyết trên vai và đầu, không vội ôm lấy cậu ngay mà chỉ hôn nhẹ lên mái tóc mềm mại của Lý Thanh.

Sủng nịch cười nói.

- người anh toàn máu rất bẩn, em có đói không ?

Lý Thanh tiếp lấy cặp đen trên tay của Mộ Tịch đặt lên tủ đồ, không tiếng động né xa hắn hơn 2 bước.

- anh trước đi tắm đi, em không đói.

Với lại...

Sao người Anh dính máu nhiều vậy.

Mộ Tịch cởi giày và áo khoác ra, mắt không chớp mà trả lời.

- anh chỉ xử lý vài tên phản bội thôi.

Lại đi xiên ai về vậy, mặc dù ở cùng hắn hơn 1 năm nhưng thấy máu me cậu vẫn sợ lắm đó được không.

Huống hồ gì hắn là tên sát nhân máu lạnh, không thuận mắt liền tiễn người ta đi bán muối.

Lý Thanh nghĩ đến hình ảnh kinh dị đó bất giác rùng mình muốn né xa hơn.

Mộ Tịch thấy cậu run lên liền nhìn xuống thấy chân cậu không mang tất.

Hắn khẽ cau mày nói như quở trách.

- em sao không mang tất vào ?

Tay hắn vươn ra muốn nắm cậu liền bị Lý Thanh né qua 1 bên.

Cánh tay hắn đưa ra còn cứng ngắt để giữa không trung.

Không gian tự nhiên im bật không tiến động.

Lý Thanh trong lòng đã lệ rơi đầy mặt.

Đệch né ra làm gì, Mộ Tịch nhất định sẽ phát bệnh nữa cho coi.

Lý Thanh nhìn thấy mặt hắn ngày càng đen trong lòng liền run lên hồi chuông báo động.

Cậu ôn nhu dịu dàng nói lách qua.

- ờ thì người anh bẩn quá, trước tắm đi đã rồi hẳn ôm em.

Lời vừa dứt không khí càng lạnh hơn mấy phần, Mộ Tịch nhìn chằm chằm cậu với ánh mắt âm trầm nguy hiểm.

- em chê anh bẩn ?

Lúc này Lý Thanh đúng là cứng họng, vốn muốn vuốt lông bây giờ liền thành chạm vào vẩy ngược.

Cậu ấp úng không biết phải nói sao mới phải.

- không phải vậy, anh....

Ô

Lời còn chưa nói hết cậu đã bị bế thốc lên đặt trên vai hắn 1 đường đi đến phòng tắm.

Cậu vùng vẫy muốn đi xuống liền bị hắn đánh bép 1 cái vào mông.

- em chê anh bẩn vậy thì tắm cho anh.

Đến khi anh thấy sạch thì thôi.

- ô ô ...

Xấu xa, không muốn, bỏ em xuống.

Mặc cho cậu vùng vẫy cỡ nào thì Mộ Tịch vẫn cứng rắn đặt cậu vào phòng tắm cùng hắn.

Mộ Tịch cởi sạch quần áo của cả hai, ôm cậu ngồi vào bồn tắm.

Nước ấm bao bọc lấy hai người dễ chịu tới nỗi làm hắn thở ra 1 hơi.

Lý Thanh chưa kịp định thần lại đã bị hắn nhét vào tay bông tắm cùng sữa tắm.

Mộ Tịch xoay người về phía cậu, hai mắt nhắm lại dưỡng thần.

Lý Thanh ngơ ngác nhìn hắn, ơ sao không giống cậu nghĩ ...

Lý Thanh bị suy nghĩ của mình làm cho xấu hổ tới hai má ửng hồng.

Cậu cuối đầu thành thật phục vụ người yêu, Mộ Tịch khoé miệng khẽ nhếch hưởng thụ sự đãi ngộ sung sướng này.

Lúc gần xong hắn bất ngờ đứng bật dậy, để cậu đối mặt với dương vật của mình.

Lý Thanh bị thứ nghiệt chướng đó chỏ vào mặt không khỏi né tránh.

Ánh mắt lên án nhìn Mộ Tịch.

Mộ Tịch hai mắt ngà ngà sung sướng, con ngươi phóng to cực đại nhìn chầm chầm cái miệng nhỏ nhắn của cậu vì bất mãn mà khẽ đóng mở theo nhịp thở.

Hắn đưa dương vật đến bên miệng cậu đâm nhẹ như bảo cậu mau ngậm lấy.

Lý Thanh có chút khó chịu, xoay đầu tránh né.

Cậu chỉ muốn tắm cho hắn nhanh rồi ra ngoài.

Mùa đông lạnh giá như vậy mặc dù tắm nước nóng nhưng nếu ngâm lâu sẽ bệnh mất.

Mộ Tịch thấy cậu muốn chạy ánh mắt ám trầm, đưa tay nắm cầm cậu bóp ép cậu há miệng ra.

- mau liếm sạch nó cho anh.

Không phải em chê anh dơ sao.

- không...

A a ...

Cậu vừa mở miệng nói hắn liền thuận thế đẩy đưa vào.

- ưm ưm ...

A a. ...

Mộ Tịch được cậu bao hàm trong miệng liền thoải mái tới thở ra.

Mạnh mẽ đưa đẩy trong miệng cậu, càng đâm càng hứng.

Lý Thanh bị hắn giữ chặt, miệng bị căng rộng ra đến khó chịu.

Nước mắt sinh lý rơi lả chả trên mặt.

- miệng nhỏ của em thật sướng thật chặt.

Siết đến nỗi anh chỉ muốn bắn đầy trong miệng em.

Hắn nắm tóc cậu ra vào hơn mấy chục lần cuối cùng cũng bắn ra.

Mộ Tịch dịu dàng xoa đầu cậu, hơi thở nồng đậm mùi tình dục.

Nhìn ngắm khuôn mặt dâm đãng của người yêu đang nuốt xuống tinh dịch của mình, hắn lại hứng lên rồi.

- khụ khụ...

Anh cố tình...

đáng ghét

- em đừng giận, anh yêu em.

Mộ Tịch cuối người bế thốc cậu lên dễ dàng như bế 1 đứa bé.

Môi liền ngậm lấy môi cậu, điên cuồng chiếm đoạt từng tất trong khoang miệng cậu.

Đầu lưỡi dây dưa với nhau liếm mút tạo nên anh thanh chụt chụt dâm đãng.

Hậu huyệt ngâm nước đã mềm mại rất nhiều, Mộ Tịch đưa hai ngón tay vào khuếch trương 1 chút liền dễ dàng đem dương vật đâm vào.

Tư thế này càng làm nó vào sâu hơn, Lý Thanh bị hắn sáp đến rối tinh rối mù.

Nước bọt không kịp nuốt chảy tràn ra khoé miệng.

- a ...

Ah chạm tới rồi....

Sướng chết em rồi ...

Ah ah

- ha ...

Làm cho em hôm nay sướng chết.

Tiếng ba ba ba vang vọng khắp nhà tắm, âm thanh rên rỉ bị ép gãy hòa cùng tiếng thở dốc thô trọng.

...

Lý Thanh chớp đôi mắt mơ màng nhìn ra cửa sổ, trời những ngày này lúc nào cũng âm u không phân biệt được rõ thời gian nào.

Cả người đau nhứt bất lực, hai chân hoàn toàn không thể đứng vững đi được.

Vừa nghĩ đến cậu đã tức giận không chịu nổi, lấy gối đánh vào người nằm bên cạnh.

- mới sáng ai làm em yêu giận vậy ?

- anh còn dám hỏi.

Cút cho em.

Mộ Tịch để mặc cậu đánh, không đau nhưng truyền đến cho hắn cảm giác chân thực.

Là cái cảm giác nắm được trong tay, mắt nhìn thấy rõ, thật sự làm tâm hắn an rất nhiều.

Mộ Tịch cười tươi nhìn cậu, Nụ cười chói mắt đó thành công chọc mù mắt Lý Thanh.

Tay hạ gối xuống không đánh nữa.

- là tại anh, anh sẽ chịu phạt.

Lý Thanh đang hoài nghi nhìn hắn đáng xem Mộ Tịch muốn làm gì thì cả người bất ngờ bị nhấc bổng lên, cậu theo quán tính bám chặt lấy cổ của hắn.

- làm gì vậy hả ?

Bỏ em xuống.

- anh đang chịu phạt.

Mộ Tịch cười khẽ bế cậu vào phòng tắm, dùng tư thế bế em bé mà bồi cậu tiểu.

Lý Thanh mặt đỏ phừng phừng chống cự nhưng hoàn toàn vô pháp với sự vô liêm sỉ đó.

Vậy là cả ngày hôm đó đi đâu làm gì hắn cũng bế cậu trên tay mà đi.

...

Chuyện đã từ lâu rồi.

Dạo này Mộ Tịch có vẻ đâm chiêu suy nghĩ, nói đúng hơn là hắn đang có phiền muộn.

Bản thân mấy ngày nay nhớ nhung 1 người đến mất ăn mất ngủ.

Giết người cũng không còn thấy thú vị nữa.

Hắn không biết rõ tình cảm này là gì nhưng khi hắn gặp được Lý Thanh trái tim liền đập rộn ràng cuồng nhiệt.

Người nọ có khuôn mặt thanh tú, nụ cười hiền dịu tựa gió xuân.

Giọng nói lại ngọt ngào đầy quan tâm ân cần.

Mộ Tịch rơi vào biển ôn nhu ấm áp đó, không muốn dãy dụa cũng không muốn thoát ra.

Càng lúc càng khát cầu nhiều hơn nữa.

Từ khi nào lại trầm mê như vậy nhỉ ?

Phải nói đến từ lúc hắn gặp lại Lý Thanh đã được 1 khoảng thời gian.

Tuy lúc nhỏ hắn và cậu khắng khít lấy nhau nhưng cũng không phải loại tình cảm mãnh liệt này.

Dù có nồng cháy đến đâu lúc đó hắn và cậu cũng chỉ là 1 đứa trẻ, thời gian vô tình đã gọt rữa hết thảy đoạn tình duyên.

Cơ hồ hắn vừa muốn đi tìm cậu lại vừa muốn buông xuôi thứ nghiệt duyên này.

Mãi sau này hắn vừa thâu tóm được toàn bộ quyền lực trong tay, tâm lý cũng vững vàng hơn ( thật ra là méo mó hơn) mới dám đối mặt với cậu.

Chỉ là khí thế hừng hực đi tìm lúc nhìn thấy cậu lại quay đầu không dám đối mặt trực diện.

Hắn vẫn là sợ ánh mắt cậu nhìn hắn như nhìn thứ kinh tởm bất dung.

Vậy là hắn nghĩ ra 1 cách, hoá trang thành gấu bông phát tờ rơi trong công viên để tiếp cận cậu.

Hắn biết cậu bị mất trí nhớ nhưng không nghĩ là trầm trọng đến vậy, dù cố hỏi dò nhưng nhận lại chỉ là những câu trả lời mơ hồ về quá khứ lúc nhỏ.

Lý Thanh hoàn toàn không nhớ được gì.

Cậu đã quên đi dáng vẻ kinh tởm đó của hắn rồi

...

Lý Thanh hoàn toàn không có chút đề phòng nào, vô cùng vui vẻ mà kết bạn với gấu.

Đã 1 tháng trôi qua, hắn gục ngã thật rồi.

Thật sự rơi vào biển tình nồng đậm của cậu, hắn thèm khát cậu, muốn độc chiếm cậu.

Biến cậu thành con chim thiên Nga thuần khiết nhất xinh đẹp nhất của riêng hắn.

Chiếc lồng son đẹp nhất mới hợp với cậu.

Hai người cứ thế hẹn hẹn hò hò vào cuối ngày được khoảng chừng nửa năm thì Mộ Tịch bùng nổ.

Hắn thật sự không chịu nổi nữa, chỉ muốn tách hai chân cậu ra lại mãnh liệt yêu thương cậu.

Khiến cậu cả đời này chỉ mở chân ra với hắn.

Dục vọng chiếm hữu che mờ mắt hắn, lòng hư vinh ngày càng nhiều khiến hắn lưỡng lự.

Hoặc là trực tiếp bắt người hoặc là tỏ tình rồi mới bắt.

Ông trời rất nhanh đã thay hắn chọn.

Vẫn là làm tình trước còn chuyện khác để sau.

( ꈍᴗꈍ) nào phải làm tình, rõ ràng là cưỡng ép.

Mộ Tịch nhìn thấy cậu sung sướng dưới thân hắn như vậy tâm liền như dòng nước ấm chảy qua.

Hạnh phúc tới nỗi nói không nên lời, chỉ muốn cả đời được bên nhau.

------------

Mộ Tịch ngắm nhìn người đang ngủ say trong lòng mình, thở ra 1 hơi để thoát khỏi những hồi ức đã qua.

Hắn bây giờ đã hiểu yêu là gì, cũng đã hiểu thế nào là sẽ chia.

Chỉ cần cậu nhíu mày 1 cái hắn đã khó chịu, nói chi là làm đau cậu.

Hắn nắm lấy tay cậu, 10 ngón đan vào nhau thật chặt.

Mộ Tịch cung kính đặt lên tay cậu 1 nụ hôn.

Hắn nhìn đến chùm chìa khóa đặt ở tủ đầu giường, ánh mắt buông lỏng rồi lại quyết đoán.

Coi bộ cái lồng son hắn chuẩn bị cho cậu vô dụng rồi.

Nếu có cơ hội vẫn muốn dắt cậu đến đó hưởng lạc 1 ngày.

Nghĩ đến những cảnh sắc kiều diễm của hai người, Mộ Tịch liền cảm nhận được máu nóng khắp người.

Hắn nhếch mép cười, 1 nụ cười nguy hiểm.
 
Theo Đuổi Sát Nhân [ Hoàn].
23. Theo đuổi sát nhân ( hoàn)


Mộ Tịch những ngày này vẫn cảm thấy Lý Thanh có chút là lạ.

Mà lạ ở đâu thì hắn không rõ được.

Có lúc Lý Thanh sẽ ngẩn người nhìn về 1 hướng mãi đến khi hắn gọi mấy lần mới hoàn hồn.

Cũng có khi cậu lén hắn dùng điện thoại nhưng khi hắn kiểm tra lại chẳng thấy có gì bất ổn.

Mộ Tịch phát sầu trong lòng, hỏi thì cậu không chịu nói đành tự tìm hiểu vấn đề.

Tức tối hờn dỗi trong người tích tụ lại làm hắn bọc phát, đè cậu ra làm tới chết đi sống lại, chân cũng không đứng vững nổi.

Nhưng thủy chung cậu không hé răng nửa lời.

Mộ Tịch cười lạnh nhìn cậu.

- ha, còn sức che giấu hả ?

Vậy thì không cần mở miệng nữa.

- ah, gì chứ...

Ưm ư.

Mộ Tịch với tay lấy cà vạt trên tủ đầu giường cột ngang qua miệng cậu, sợi dây căng chặt miệng cậu ra không cho khép lại, sợi dây dài buộc lại phía sau đầu làm cậu vô phương thoát được.

Mộ Tịch đè trên người cậu liếm mút từng tất da thịt trắng hồng mềm mại, đầu lưỡi dây dưa gậm cắn điểm hồng trước ngực như không biết chán.

Ngón tay thon dài lần mò vào hậu huyệt như đào móc thứ gì, càng lúc càng nhanh, đánh thẳng tới điểm G làm cậu run rẩy lên không thôi.

Khi cậu không chịu nổi sự thoả mãn nữa vời này nữa, Lý Thanh muốn 1 thứ thô to hơn ngón tay lại nóng rực mạo phạm hậu huyệt của cậu.

Mộ Tịch cảm thấy chơi đùa đủ rồi liền nâng hông cậu lên, để dương vật cương cứng nhấp mạnh vào.

Sướng tới nổi ngón chân Lý Thanh cuộn tròn lại bắn tinh lên cơ bụng rắn chắc của hắn.

Tới khi Lý Thanh không chịu nổi nữa mà ngất xỉu mọi chuyện mới tạm tính là cho qua.

_______________

Ngày 25 tháng chạp.

Đã là dịp cuối năm, nhà nhà điều bận trong bận ngoài chuẩn bị cho tết.

Bọn họ cũng không ngoại lệ.

Mặc dù chỉ có 2 người nhưng nhà cửa vẫn trang trí chuẩn bị đầy đủ không thiếu thứ gì.

Hôm nay đặc biệt bận hơn mọi ngày, Mộ Tịch có hơi mệt mỏi nhìn thiệp cưới đỏ thắm trên tay rồi lại nhìn đồng hồ.

Cạch.

Cửa phòng thay đồ mở ra, Lý Thanh 1 thân tây trang trắng thuần khiết bước ra.

Ánh sáng xuyên qua khung cửa kính chiếu đến Như dát 1 tầng vàng kim rực rỡ lên người cậu.

Mộ Tịch nhìn đến ngây ngẩn cả người.

Lý Thanh ngày thường đã đẹp, nay lại càng có cảm giác ấm áp dịu dàng, uyển chuyển đến động lòng người hơn.

Thấy hắn đứng đực mặt ra nhìn đến thất thần, Lý Thanh có chút ngại ngùng nhìn vào gương xoay 1 vòng.

- không đẹp hả ?

Sao anh nhìn em dữ vậy.

Mộ Tịch lúc này mới tỉnh lại, vội lau nước miếng không tồn tại bên miệng.

Vô cùng chân chó mà khen ngợi cậu.

- đẹp, đẹp lắm.

Trên đời này không có ai đẹp hơn em.

- haha, đáng ghét.

Cả ngày ăn đường à ?

Sao nói chuyện ngọt như vậy.

- cũng chỉ ngọt ngào với em.

Mộ Tịch đi đến ôm cậu từ phía sau, cầm gác lên vai cậu thở dài.

- haizzz, em đẹp như vậy chỉ muốn anh mới có thể nhìn thấy em, cả đời này ở bên anh không xa nữa bước.

Lý Thanh nghe đến đó thì chuông cảnh báo trong lòng liền vang lên, vội vàng thoát khỏi vòng tay của hắn.

Mẹ ơi, mém chút nữa làm nam nhân bộc lộ bản tính rồi.

- chúng ta nhanh đi đi.

Hôn lễ thân tính của anh sao có thể đến trễ được.

Lúc này Mộ Tịch mới nhìn lại đồng hồ, gật đầu với cậu cùng ra ngoài.

______________

Hôn lễ của Phùng Lệ Hà và Tô Nhược Lan tổ chức không lớn nhưng lễ nghi đầy đủ, vô cùng long trọng.

Phùng Lệ Hà sớm đã không còn người thân, Bên phía Tô Nhược Lan cũng chỉ có cha và anh trai đến dự.

Còn lại điều là bạn bè thân thiết của 2 người họ.

Mộ Tịch dù sao cũng dẵn dắt Phùng Lệ Hà hơn 5 năm, coi như 1 nữa anh trai.

Sính lễ cưới kiều thê điều do Mộ Tịch và Lý Thanh chọn mua cho nàng.

Về điều này Phùng Lệ Hà vô cùng cảm động,

2 năm qua quan hệ của nàng và Lý Thanh tốt hơn rất nhiều.

Không còn ghen tị như trước, thay vào đó là sự kính trọng cùng ngưỡng mộ.

Nhìn thấy hai người bước vào lễ đường, Phùng Lệ Hà liền nhìn đến cười tươi đối hai người gật đầu.

Hôn lễ rất nhanh đã đến phần lễ chính, hai cô dâu trẻ mặc hỉ phục thêu hoa vô cùng tinh xảo.

Màu đỏ tươi của tơ lụa hoà cùng xác pháo làm người ta nghĩ ngay đến 1 đời song nhân cùng người bầu bạn.

Lệ Hà ôm chặt Nhược Lan vào lòng, hai tay siết chặt lấy nàng.

Nước mắt không ngừng được mà rơi lả chả.

Giọt lệ lăn dài từ mi rơi xuống tóc Nhược Lan, thấm ướt hết hai kiếp nhân sinh không thành.

Ta bảo Lệ Hà đừng khóc, đợi ta uống cạn chén giao bôi.

Ta liền Đến đưa người đi, bồi người 1 đời song nhân.

__________

Mộ Tịch nhìn hai người ôm nhau thắm thiết phía trước đến tròn mắt.

Hắn cảm thấy cả người bồi hồi rạo rực, hắn cũng muốn cùng Lý Thanh của hắn tổ chức hôn lễ thật rình rang để tất cả mọi người điều biết Lý Thanh là của hắn.

Vừa nghĩ đến liền muốn làm, hắn quay đầu nhìn cậu nhưng không thấy người đâu.

Mộ Tịch nhíu mày nhìn xung quanh, cũng không thấy.

Hắn nghĩ có khi cậu đi vệ sinh liền đến toilet tìm.

Lý Thanh đi mà không nói 1 tiếng làm hắn buồn bực không thôi, gấp gáp đi tìm người.

Mộ Tịch càng đi càng nhanh, cứ như chạy đến tìm người.

Khí thế hung hăng đó doạ không biết bao nhiêu khách mời hoảng sợ.

Lúc đi đến gần đài nước giữa sảnh chính, Mộ Tịch nhìn thấy loáng thoáng dáng người của Lý Thanh.

Chắc chắc là cậu.

Mi tâm hắn nhảy 1 cái, Mộ Tịch thấy cậu đang cười nói rất vui vẻ với 1 người đàn ông khác.

Còn nhận lấy 1 hộp đồ nhỏ từ tay tên kia.

Lửa nóng trong lòng cuồn cuộn trào dâng.

Hai mắt Mộ Tịch nhìn chằm chằm Lý Thanh, ánh mắt lạnh lẽo siết chặt mọi chuyển động của cậu.

Ghen tuông cùng bất an bộc phát, hắn liền đi tới chổ cậu.

Ma xui quỷ khiến thế nào hắn lại không chịu đi đường vòng mà lại muốn nhảy thẳng qua đài nước.

Đừng thấy nó nhỏ nhưng thật sự khoảng cách là 2m đó.

- Lý Thanh.

Em cmn dám cùng nam nhân ngoại tình sau lưng tôi.

Đúng là nóng giận sẽ làm con người ta ngu muội.

Theo nghĩa đen.

Su hơn nữa, Mộ Tịch lúc gần tiếp đến bên kia chân liền trượt ra sau đài nước.

Lúc ánh mắt tất cả mọi người điều đổ dồn về phía Mộ Tịch hóng hớt, chắc chắn là sẽ ngã ra sau.

Thì Mộ Tịch cảm nhận được vòng eo được ôm lại.

Hắn mở to mắt nhìn Lý Thanh, phía sau lưng truyền đến nhiệt độ ấm áp.

Mộ Tịch thấy rõ được nụ cười nơi đáy mắt cậu.

Dưới ánh mắt chữ O mồm chữ A của mọi người, Lý Thanh đỡ Mộ Tịch đứng thẳng.

Trước sự ngỡ ngàng của hắn, cậu quỳ xuống 1 chân.

Thành khẩn cùng yêu thương vô hạn nhìn hắn.

Lý Thanh lấy chiếc hộp đỏ vừa nhận được từ người đàn ông kia mở ra.

Cười ấm áp nói với Mộ Tịch.

- Mộ Tịch, kết hôn cùng em đi.

Mộ Tịch không biết là kích động hay bị làm hoảng sợ, chỉ biết cứng đờ đưa tay ra cho Lý Thanh đeo nhẫn vào.

Mãi đến khi đeo xong hắn mới hồi hồn.

Hắn sờ vào chiếc nhẫn trên tay, hạnh phúc không kìm chế được đến hai mắt rưng rưng.

- anh đồng ý, là em theo đuổi anh.

Sau này em không được bạc tình với anh.

- haha, phải.

Là em theo đuổi anh, sau này hãy để em theo đuổi anh hết phần đời còn lại của đôi ta.

Mộ Tịch vui mừng tới nổi bật cười thật lớn.

Ôm Lý Thanh vào lòng xoay vài vòng.

Ngọt ngào tới nỗi mọi người xung quanh đều sâu răng theo.

Ai cũng vui cho đôi trẻ, chúc phúc cho hai người.

___________

Đêm hôm đó là đêm hạnh phúc nhất từ trước đến nay của hai người.

Mộ Tịch vui tới nỗi không thể rời mắt khỏi chiếc nhẫn, cứ sờ rồi lại lâu chiếc nhẫn thật kĩ càng.

Lý Thanh nhìn hắn như vậy cũng không biết nói gì.

Bỗng nhiên hắn lên tiếng.

- tuần sau chúng ta tổ chức hôn lễ đi.

- hả?

Nhưng tuần sau đến tết rồi mà.

- đầu năm chúng ta liền tổ chức.

Phải làm thật lớn, thật hoành tráng.

Lý Thanh nhìn hắn cao hứng như vậy cũng hùa theo ái nhân.

- được, tuần sau chúng ta liền làm.

Mộ Tịch nhìn chằm chằm cậu, ánh mắt trần trụi không hề che giấu điều gì.

Làm Lý Thanh muốn nghẹt thở, cậu nhìn thẳng vào mắt hắn như muốn hiểu rõ hết con người này.

Nếu như Mộ Tịch là đại dương xanh thẩm vậy thì cậu muốn trở thành ánh trăng sáng.

Soi sâu xuống đáy đại dương.

Mộ Tịch ôm chặt Lý Thanh vào lòng, 10 ngón tay hai người đan chặt vào nhau.

Ánh mắt cũng nhu hoà rất nhiều thủy chung trao cho nhau.

Hắn thành khẩn hôn lên mái tóc mềm mại của cậu, lưu luyến cùng yêu thương vô hạn.

Lý Thanh để hắn hôn, cậu còn ngẩn đầu phối hợp với nụ hôn của hắn.

Ái tình triền miên, 1 đêm vô mộng.

Ta đã chờ người rất lâu rồi.

Trăng vừa lên, hoa vừa nở, tình ta vừa lúc nồng say.

Đi qua hồng trần chẳng còn lại gì, chỉ có thể hái 1 nhành hồng đậu tặng người.

Không cần rượu giao bôi ta cũng sẽ say người đến hết cuộc đời.

Anh đã dõi theo em từ rất lâu rồi.

Bây giờ Hãy để em theo đuổi anh hết phần đời còn lại.

Nếu có phải trải qua 3000 kiếp vãn sanh thì em vẫn sẽ tìm thấy anh, anh vẫn sẽ yêu em.

Ta sẽ lại ở bên nhau đến hết cuộc đời.

Theo đuổi sát nhân.

Hoàn.

Vậy là đã hoàn rồi.

Cảm ơn quý bạn đọc đã ủng hộ và góp ý giúp cho truyện hoàn thiện hơn.

Tuy còn nhiều thiếu sót nhưng để giải trí thì không tới nỗi nào đúng không mn :3

Cùng đón chờ những phiên ngoại hấp dẫn nha mn ⁽⁽◝( •௰• )◜⁾⁾
 
Theo Đuổi Sát Nhân [ Hoàn].
phiên ngoại 1. kiếp sau tìm nhau


Năm nay trong nhà lại giục cưới, Tô Nhược Lan sắp bị họ ép tới điên rồi.

Cô đã sớm cong như cái nhan muỗi thì lấy chồng sinh con kiểu gì.

Thật sự là không có "hứng" đó được không.

vào dịp cuối năm như lúc này là thời gian bận rộn nhất của cô, không những lo chuyện ở cơ quan còn phải vận dụng toàn bộ trí não để đối phó với người nhà.

Mẹ cô gặp mặt con gái 10 câu thì 8 câu đã giục cô kết hôn, làm Tô Nhược Lan phát sầu.

Hôm nay đã là 23 âm lịch, người người nhà nhà điều đang bận túi bụi lo cho tết.

Tô Nhược Lan cũng không ngoại lệ, có điều hôm nay khó khăn hơn mọi ngày thôi.

Cô đi xem mắt.

Lần thứ mấy cô không nhớ rõ nữa, chỉ biết cái tuổi này của cô vẫn còn nhỏ đi, mà cha mẹ cô đã xem cô như bà thím 30 tuổi rồi.

Hẹn xem mắt cho cô trên dưới 10 lần.

Đau ở tim nè ༎ຶ‿༎ຶ

Trời đông lạnh lẽo, bên ngoài tuyết đã rơi dày thành 1 lớp.

Tô Nhược Lan mặt khá ngắn, cô ngắm nhìn mình trong gương không khỏi nhếch miệng cười.

Đúng là quá đẹp rồi.

Cô chụp liền mấy tấm ảnh gửi cho Phùng Lệ Hà.

Vừa gửi xong liền đỏ mặt muốn xoá tin nhắn.

A ~ tự nhiên gửi ảnh cho chị ấy, sẽ không bị coi là kỳ quái chứ.

Nhưng mà thật muốn cho chị ấy nhìn thấy bộ dáng xinh đẹp này của mình.

Cô đã qua lại với Phùng Lệ Hà 2 tháng rồi, thường thì cô sẽ nhắn tin đến.

Khi thì hỏi thăm khi lại gửi ảnh của mình.

Nói chung là đeo đuổi trắng trợn người ta.

Phùng Lệ Hà có vẻ rất bận, ít khi trả lời tin nhắn của cô.

Nhưng khi buổi tối sẽ gọi điện cho cô.

Giống như bây giờ, khi cô đã tới quán cà phê hẹn trước Phùng Lệ Hà mới trả lời tin nhắn.

[ Sao lại xoá tin nhắn ? ]

[ A, chị thấy sao (@_@) ]

[ Tôi thấy rồi ]

Ngay khi em vừa gửi đến.

Dĩ nhiên Phùng Lệ Hà chỉ âm thầm bổ sung trong lòng.

[ Ngại quá >
 
Theo Đuổi Sát Nhân [ Hoàn].
phiên ngoại 2. Ngày ta hạnh phúc nhất.


Ánh sáng xuyên qua khung cửa kính rơi trên sàn nhà đầy những vệt nắng vàng ươm.

Cơn gió nhẹ nhàng thoang thoảng hương xuân thổi cành lan đỏ bên vườn lay động.

Sắc xuân hồng nhuộm đầy khoảng trời, nhuộm lên cả từng cánh bướm đủ sắc la đà rợp trời.

Sắc xuân thật đẹp, người cũng thật đẹp.

Bên hiên nhà, Mộ Tịch nằm lên đùi của Lý Thanh mà say giấc.

Mặt hắn chôn vào bụng cậu, hai tay giữ chặt thắt lưng không cho Lý Thanh có cơ hội cựa quậy.

Lý Thanh vuốt ve mái tóc mềm mại của hắn, môi khẽ mỉm cười.

Cuối đầu đặt lên trán Mộ Tịch 1 nụ hôn nhẹ nhàng.

Mắt hắn bắt giác chớp 1 cái, đôi mắt mơ màng nhìn Lý Thanh.

Đôi môi không nhịn được cong lên 1 đường cong hoàn mỹ.

Mộ Tịch xoa xoa eo nhỏ của vợ mình, yêu thương cùng lưu luyến hôn hôn lên bụng nhỏ.

- em còn đau không ?

- còn chút ...

- còn đau sao không nói anh ?

Nhanh nằm vào lòng anh.

Mộ Tịch kéo Lý Thanh nằm xuống, để đầu cậu gác lên ngực hắn, cả người được hắn bao bọc trong vòng tay hữu lực.

- Tất cả là tại anh hết...

Đáng ghét quá.

- phải, phải.

Là tại anh hết.

Em giận thì đánh anh đi.

Lý Thanh không còn hơi sức đâu mà đánh hắn, đành ngậm cơn tức trong lòng không biết phát tát kiểu gì cho phải.

Chuyện phải kể về 5 ngày trước.

Là hôn lễ của họ.

Ngày hai người hạnh phúc nhất.

...

Hôn lễ tổ chức trên bờ biển vô cùng hoành tráng.

Nhìn sơ qua đã biết tiêu tốn hết không ít tiền.

Thảm đỏ trải dài trên nền cát, cánh hoa hồng tung bay trên bầu trời do máy bay trên cao rải xuống.

Hai bên treo đầy lụa đỏ cùng hoa hồng, vừa tinh xảo lại tráng lệ.

Mộ Tịch 1 thân tây trang sang trọng, trên ngực áo cài 1 đoá hồng nở rộ.

Đi đến nắm lấy tay cậu dắt vào lễ đường.

Lý Thanh nhìn thấy 1 màn như vậy không khỏi phát run.

Bị làm cảm động tới muốn khóc rồi.

Ra mà xem, tên sát nhân ngày nào giờ đã trở thành quý ngài lãng mạn rồi.

Dưới tiếng vỗ tay của quan khách, cậu cùng hắn thề nguyện sống chết không rời.

Cả đời này chỉ cần 1 mình người bên cạnh ta là đủ.

Mộ Tịch hít vào 1 hơi thật sâu, đeo vào tay Lý Thanh 1 chiếc nhẫn.

Tay hắn không kìm được phát run.

Giây phút này hắn đã chờ cả.đời rồi.

Mãn nguyện hoà cùng hạnh phúc làm tâm hồn trào dâng một hương vị ngọt ngào khó tả.

Lý Thanh mỉm cười nhìn hắn khẩn trương, vui vẻ nghiêng đầu hôn lên môi Mộ Tịch.

Nụ hôn từ nhẹ nhàng lướt qua lại chuyển thành nồng nàn mãnh liệt.

Làm người bên dưới nhìn đến đỏ mặt.

Rượu mừng uống vài ly hai người họ đã rút về Tân phòng.

Khách khứa đông đúc toàn bộ để lại cho Phùng Lệ Hà cùng vài thân tín khác lo liệu.

- chị à, em thấy mệt quá ~

Phùng Lệ Hà đau lòng xoa mặt vợ yêu, trong lòng thầm mắng ông chủ của mình 7749 câu.

Có bản lĩnh thì ở lại tiếp khách đi, còn nếu không mời nhiều người vậy làm cái vẹo gì.

Để Tô Nhược Lan ở chỗ đông đúc lại huyên náo như vậy nàng mệt là phải.

Phùng Lệ Hà đành an ủi vài câu.

- em ngồi đây chờ tôi 1 chút.

Xong việc tôi liền đưa em về nghĩ ngơi.

Đáp lại nàng là ánh mắt long lanh cùng giọng nói ngọt ngào ngoan ngoãn.

- dạ ~ em đợi chị.

_____________

Bên này phòng tân hôn đã náo đến chó gà không yên rồi.

- Mộ Tịch, mở khăn bịt mắt của em ra.

- em đã hứa hôm nay anh muốn làm sao cũng được mà.

Mộ Tịch dùng giọng điệu nũng nịu lại oan uất thổi gió bên tai cậu.

Bàn tay lại không thành thật trượt vào trong lớp tây trang của cậu mở bung từng hạt nút áo.

- anh...

Ưm ư...

Lời còn chưa nói hết đã bị đầu lưỡi của hắn chặn lại, tiếng hôn của hai người vang vọng khắp phòng vô cùng dâm đãng.

Hai mắt không nhìn thấy được càng làm các giác quan khác nhạy bén hơn.

Lý Thanh được hắn bế lên giường, cổ chân truyền đến cảm giác lạnh lẽo lại mềm mại.

Cơ hồ là được 1 thứ gì đó bao bọc lấy.

Khi hắn rời tay đi thì cổ chân đã bị giữ chặt bởi 1 chiếc vòng hoa lệ nối liền với dây xích dài ở chân giường.

Âm thanh Leng keng thanh lãnh phát ra từ chiếc chuông nhỏ đính trên đó nghe vô cùng vui tai cùng kích thích.

Lý Thanh biết được bản thân đang bị xích chân lại khuôn mặt hết trắng lại xanh.

Sợ tới không dám thở mạnh.

- Mộ Tịch à, chồng à.

Mau tháo cái vòng chân ra cho em ...

- anh đã chuẩn bị thứ này cho em từ rất lâu rồi.

Em nhìn xem noa đẹp biết bao, rất hợp với em.

Nói rồi hắn tháo bịt mắt xuống cho cậu xem.

Lý Thanh nhướn mày nhìn nó 1 cái, trong lòng thầm cảm thán đúng là cực phẩm nhân gian.

Chiếc vòng màu vàng đính vô số viên đá quý lấp lánh, 1 con chim hoàng yến bằng ngọc được khảm vào giữa vòng vô cùng tinh tế.

Phía trong còn lót 1 lớp lông trắng mềm mại để chân cậu không bị đau.

Bên dưới là 1 chiếc chuông nhỏ đáng yêu phát ra âm thanh mỗi khi cậu duy chuyển.

Đẹp thì đẹp thật nhưng cmn đáng sợ quá.

Chẳng lẽ hắn lại phát bệnh muốn giam cầm cậu cả đời ở đây sao.

Thấy sắc mặt cậu không tốt Mộ Tịch liền ôm cậu vào lòng vỗ về an ủi.

- đừng sợ, chỉ là đeo vào 1 lát thôi.

Chút nữa anh sẽ tháo nó ra cho em.

Vừa nói hắn vừa đẩy ngã cậu xuống giường.

Cơ thể to lớn đè lên người cậu làm Lý Thanh có chút không thở nổi.

- làm sao đây, 1 ngày hạnh phúc như hôm nay em chỉ muốn ôm anh đi ngủ thôi.

- em đang đùa anh à.

Quần áo hai người đã bán mở, Mộ Tịch nhìn đến hai điểm hồng trước ngực cậu liền thèm khát đưa lưỡi ra liếm mút.

Tay chơi đùa bên nhũ hồng còn lại, tay kia lại trượt vào trong quần mò đến hậu huyệt.

Ngón tay thon dài đùa bỡn bên ngoài rồi lại mạnh mẽ tiến vào.

Chọc vào vách thịt sướng đến ngón chân Lý Thanh co lại.

- nhẹ chút...

Ah không muốn...

- không muốn ?

Trong đêm tân hôn mà lại không muốn anh sao.

Thấy lời nói của mình bị bóp méo Lý Thanh khóc không ra nước mắt, cảm nhận được ánh mắt âm trầm của chồng mình làm lông tơ trên người cậu dựng đứng.

Không dám hé răng nửa lời.

Mộ Tịch thấy cậu ẩn nhẫn chịu đựng, trong lòng liền cảm thấy không vui.

Hắn vốn chỉ muốn làm 1 đêm nồng nhiệt giờ dục vọng chiếm hữu cậu hoàn toàn được khơi màu.

Mộ Tịch cuối đầu cắn vào vành tai đã hiện lên vệt đỏ, thì thầm lời nói mang tính khêu gợi cực mạnh.

- hôm nay anh sẽ hiếp em.

- gì chứ ...

Không...

Ah ah..

ưm..

1 chân bị hắn gác lên vai, mạnh mẽ tiến vào.

Tiếng nước phốc suy cùng tiếng bạch bạch bạch vang vọng khắp phòng làm nguội nghe không khỏi đỏ mặt tía tai.

- mạnh quá...

Ah ah...

Đâm tới rồi...

- tới đâu hả.

Mộ Tịch đưa tay rờ lên phần nhô lên ở bụng kiều thê, xấu xa mà nhấn xuống.

- á ah ...

Không...

Em ra, em bắn ra...

__________________

Trên giường đã sớm bị thấm ướt bởi nước dâm cùng tinh dịch, Mộ Tịch làm cậu đủ loại tư thế.

Làm cho chân tay eo mông cậu không chổ nào ổn.

Lý Thanh rên khóc suốt mấy tiếng đồng hồ hoàn toàn không được hắn cho nghĩ ngơi giây phút nào.

Toàn thân đã vô lực dựa lên gối mềm, cổ họng khàn khàn không phát ra nổi âm thanh nào nữa.

Mà tên cầm thú nào đó vẫn còn đang banh hai chân cậu ra hình chữ M để hắn dễ dàng nhìn thấy cảnh xuân.

Cái miệng nhỏ nhắn bị hắn đâm tới đỏ bừng đang cực kỳ phối hợp mà nhả ra nuốt vào dương vật to lớn.

Chọc tới tâm hắn thoả mãn tràn lan.

Mãi đến khi bên trong Lý Thanh đã bị nhồi đầy tinh dịch đến trào ra ngoài Mộ Tịch mới mãn nguyện ôm người chìm vào giấc ngủ.

-----------------

Nhớ tới đêm tân hôn cùng 2 ngày sau đó bị hắn giam cầm...

Cưỡng hiếp...

Khụ, mất mặt quá.

Lý Thanh liền tức đến muốn nổ tung.

Đưa tay nhéo vào eo tên cầm thú đang nằm trong lòng mìmh.

- vợ yêu à, đã 2 ngày rồi chúng ta không làm...

- phạt anh cấm dục 1 tuần là quá nhẹ sao?

Muốn thêm 1 tháng hả ?

- không có, anh không có ý đó.

Đại nhân tha cho tiểu nhân 1 lần thôi mà.

Lý Thanh không chút lưu tình đá hắn 1 cái, lườm Mộ Tịch đến lạnh cả sống lưng.

- cút, anh 1 tháng này đừng hòng đụng vào em.

Gấu " bống" online chờ giúp đỡ.

[ Cưỡng hiếp kiều thê làm sao để dỗ đây ] online chờ gấp.

(〒﹏〒)
 
Theo Đuổi Sát Nhân [ Hoàn].
phiên ngoại 3. những mẫu chuyện nhỏ cute.


1.

Câu chuyện cổ tích. ( Phần tiếp theo)

Con quái vật ngã xuống trước mũi chân của hoàng tử, nó đau khổ cùng tiếc nuối muốn 1 lần trong đời được cậu chạm vào.

Nhưng có lẽ ước nguyện đó cả đời này không thể thành hiện thực được rồi.

Nó sinh ra dơ bẩn như vậy không thể chạm vào cậu được.

Sẽ làm bẩn cậu mất.

Hoàng tử lúc này nước mắt tuôn rơi không ngừng, hạt nước mắt như ngọc trai rơi xuống đáp trên móng vuốt của nó.

Cuối cùng nó cũng được chạm vào cậu rồi.

Nước mắt cũng được tính mà.

Thứ dơ bẩn như nó được chạm vào nước mắt cậu đã là đặc ân của đức chúa trời ban cho nó.

Hoàng tử quỳ bệt xuống đất, hai tay ôm chặt người quái vật.

Vòng tay nhỏ bé không ôm hết được thân hình to lớn kia càng làm hoàng tử thấy bất lực cùng đau đớn.

- làm ơn ta xin ngươi hãy tỉnh lại đi, chỉ cần ngươi sống lại chuyện gì ta cũng sẽ làm cho ngươi...

Nhìn thấy quái vật vẫn bất động trong lòng mình, hoàng tử không nhịn được nữa cảm giống trống rỗng lạnh lẽo cùng đau đớn khó tả này.

Cậu cuối đầu thành khẩn đặt lên môi quái vật 1 nụ hôn, rồi thì thầm bên tai nó.

- em yêu anh.

Cánh tay quái vật chợp động, như phép thần hoá thành sức mạnh.

Đức chúa trời cũng phải cảm động trước tấm chân tình của 2 người.

Ngài đã ban cho hắn 1 cơ hội sống lại lần nữa.

1 cơ thể mới, 1 thân phận mới.

Giờ đây Quái vật đã trở thành 1 người đàn ông cao to tuấn mỹ.

Cùng thân phận là 1 hiệp sĩ mạnh nhất đại lục.

Hắn cuối cùng cũng có thể đường đường chính chính bên cạnh người mình thương yêu.

Quái vật khi nhận được ân huệ của đức chúa trời thì vô cùng thành khẩn biết ơn, nhưng trong lòng nó lại có suy nghĩ khác.

Quái vật đi tới ôm hoàng tử hãy còn ngạc nhiên vô độ vào lòng.

Nó tha thiết nói bên tai hoàng tử.

- em có nguyện sinh con cho ta không ?

Hoàng tử e lệ gật đầu, hai lỗ tai đã ửng đỏ.

Quái vật vui mừng không thôi, ôm hoàng tử vào lòng yêu thương hôn lên gò má.

Quái vật xin đức chúa trời ban cho nó năng lực làm người vào ban ngày còn ban đêm nó cam nguyện sống kiếp của 1 con quái vật.

Nhưng hoàng tử của nó sẽ có khả năng mang thai sinh con.

Đức chúa trời có chút do dự nhưng rồi cũng đồng ý.

Từ đó vương quốc dưới sự lãnh đạo của hoàng tử đã trở thành quốc gia hùng mạnh nhất đại lục.

Bên cạnh người lúc nào cũng có 1 tên hiệp sĩ to lớn tuấn mỹ bảo vệ suốt ngày, không rời nửa bước.

Cả đời 2 người có với nhau 6 người con, cùng hạnh phúc bên nhau, già đi cùng nhau và yên nghỉ cùng 1 nơi.

Chuyện không hoà hợp nhất của hai người chắc có lẽ là chuyện phòng the.

1 người thích làm ban ngày 1 người lại thích làm ban đêm.

Thử đoán xem là ai thích bên ngày nào.

♪~('ε` )

2.

Nhặt được thú cưng.

Bên ngoài trời mưa nặng hạt, gió lớn thổi tê buốt hết cả người, lạnh đến thấu xương.

Tô Nhược Lan trên đường đi học về nhặt được 1 con mèo nhỏ, lông của nó bị ướt và bẩn đến không nhìn ra được màu gì.

Cơ thể vì đói và lạnh mà nằm co trong 1 góc thùng giấy yếu ớt rên rỉ.

Cô không đành lòng nhìn nó sắp chết cóng đành ôm về nhà chăm sóc.

Vì nhặt trong đêm mưa lạnh giá nên cô gọi nó là Lệ Hà.

Mèo con lúc đầu cảnh giác cùng hung dữ nhe nanh múa vuốt với cô, qua vài ngày tuy vẫn còn lạnh nhạt nhưng ít nhất cô gọi thì mèo con sẽ vển tai lên nghe và quay đầu nhìn.

Muốn lạnh lùng bao nhiêu liền có bấy nhiêu.

Chọc tới Tô Nhược Lan buồn cười không thôi.

Khi cô bận làm bài tập không để ý đến nó, con mèo kiêu ngạo đó liền nằm đè trên trang giấy.

Đuôi dài mềm mại quấn lấy cổ tay Nhược Lan nũng nịu.

Nhưng khi cô đưa tay sờ đến nó lại cong đuôi bỏ đi.

Lúc cô ngủ quên mơ màng có thể cảm nhận được chiếc lưỡi gai nhẹ nhàng liếm mút, lúc mở mắt chỉ nhìn thấy được bóng lưng quạnh quẻ của nó.

Đúng là tiểu gia khó hầu mà.

_________________

Lý Thanh cũng nhặt được một chú chó nhỏ trong lúc lên núi chơi.

Chó con có đôi mắt tròn long lanh cùng cái đuôi vẫy gọi nhiệt tình thành công làm Lý Thanh mềm lòng.

Nhìn thấy cảnh chiều tà trên núi tịch mịch cô liêu, Lý Thanh thở dài 1 hơi xoa đầu nó.

- gọi mày là Mộ Tịch vậy.

Mộ trong bộ nhật là chiều tối, Tịch trong tịch mịch.

Bộ lông nó màu ánh bạc vừa mềm vừa ấm sờ rất thích.

Ban đầu chó nhỏ vừa lọt trong lòng Lý Thanh, lúc đi ngủ sẽ ôm nó coi như túi giữ nhiệt loại xịn nhất.

Nhưng càng về lâu Lý Thanh bắt đầu thấy nó quái quái kiểu gì ấy.

Chính là ...

Kích thước.

Đúng vậy, sao 1 con chó cỏ trên núi có thể lớn hơn cậu chứ.

Bây giờ nó đi bằng 2 chân chắc chắn cao hơn cậu rất nhiều.

Lúc ngủ cả người Lý Thanh điều lọt vào lớp lông mềm mại đó, thoải mái đến ngủ quên giờ thức dậy.

Mộ Tịch còn có thói xấu là liếm người cậu, khi chơi đùa hay ngủ quên nó điều sẽ liếm láp khắp người cậu.

Làm cho trên người cậu toàn mùi của nó, doạ tới toàn bộ chó trong khu thấy cậu liền cong mông lên chạy.

Những thói xấu này có thể chấp nhận được nhưng có 1 chuyện làm Lý Thanh sốc tới cả tuần nay không xuống giường được.

Chó của cậu có thể hoá người.

Đúng không nghe lầm đâu.

Con chó của cậu thấy ánh trăng liền hoá người.

Và bây giờ cậu mới muộn màng nhận ra nó vôn dĩ không phải chó mà là sói.

Ảo thật đấy.

Vậy là những ngày sau này của Lý Thanh trải qua không khác gì phim chiếu rạp đình đám 1 thời " Teen wolf " .

_________________

Triệu Hàn Dương bị dị ứng lông động vật.

3.

Sẽ ra sao nếu Mộ Tịch phát bệnh điên.

Nếu không được Tô Nhược Lan đưa ra lời khuyên đúng đắn chắc chắn cuộc đời của 2 người đã rất khác.

Chính là cái loại ngày đêm sênh ca, không thấy mặt trời.

Lý Thanh cả ngày đều cảm thấy không khoẻ

ಥ‿ಥ
 
Back
Top Bottom