Khác Theo dõi 1 người

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
353923162-256-k939950.jpg

Theo Dõi 1 Người
Tác giả: SatohNamiyu
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Mình viết thêm ngoại truyện Ma Đạo Tổ Sư của tác giả Mặc Hương Đồng Khứu.

Tác giả đồng nhân: Vy Namiyu
Các cp mình viết trong truyện: Hi Trừng, Vong Tiện, Truy Lăng, Tống Ninh.

Sẽ có thêm OOC của mình cho vào.

Truyện thuộc thể loại cổ trang, huyền huyễn, linh dị, bl và bg.



vongtiện​
 
Có thể bạn cũng thích
  • ( Phần Tiếp Theo ) GIẢ THIẾU GIA SAU KHI THỨC TỈNH...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Đại Lão Mang Theo Em Trai Xuống Nông Thôn Làm Thanh...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Trầm Quang Theo Hướng Nam
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Trùng Sinh Mang Theo Không Gian Làm Giàu Ở Cổ Đại.
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Đại Lão Mang Theo Em Trai Xuống Nông Thôn Làm Thanh...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [BHTT-EDIT] Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Bị Ảnh Hậu Cố...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Theo Dõi 1 Người
    1. Cô Tô Song Bích hội ngộ


    Sau khi mọi việc đã được sáng tỏ ở miếu Quan Âm, Ngụy Vô Tiện và Lam Vong Cơ cùng Tiểu Bình Quả đi ngao du bốn phương, cùng nhau săn đêm.

    Trong lúc đó, Lam Hi Thần tự bế quan bản thân và suy nghĩ về 2 người anh em kiết nghĩa của mình đang đấu đá lẫn nhau trong quan tài bị phong ấn.

    Kim Lăng lên chức tông chủ Kim gia, tính cách của hắn từ từ trưởng thành do sự nuôi dưỡng của Giang Trừng.

    Đã 1 năm trôi qua, từ lúc Kim Lăng lên chức tông chủ đã bắt đầu chuẩn bị cho Thanh Đàm hội.

    Mời những người trong các gia tộc lớn nhỏ và thư điều được phát sẵn.

    Nhưng trước đó được vài ngày, Lam Khải Nhân khuyên Lam Hi Thần ra ngoài.

    - Hi Thần, con cũng đừng buồn nữa!

    Chuyện gì qua rồi hãy để cho qua luôn đi.

    Ta cần con trong coi Lam gia, ta đã già rồi lại sức yếu không giúp các con được lâu nữa đâu.

    Con nên tập trung cho hiện tại sẽ hay hơn.

    Nếu con vẫn còn lo lắng cho anh em kết nghĩa của mình thì hãy đi thăm họ thường xuyên.

    - Vâng!

    Con sẽ nghe lời thúc phụ. ( Lam Hi Thần cảm thấy thoải mái hơn sau khi nghe lời khuyên từ Lam Khải Nhân )

    - Con có thể đón hoặc gọi Lam Vong Cơ và Ngụy Vô Tiện về đây được không?

    Đã 1 năm rồi không thấy mặt 2 đứa đó, ta chỉ muốn nhìn thấy 2 đứa đó bình an vô sự thôi.

    Giá như tính cách của Ngụy Vô Tiện bớt nghịch ngợm lại thì hay biết mấy.

    Lam Hi Thần mỉm cười từ lúc Lam Khải Nhân nói " .... bớt nghịch ngợm lại....

    " .

    Khi Lam Khải Nhân nói hết câu thì Lam Hi Thần mới nghiêm túc và trả lời ngay.

    - Vâng!

    Để con tìm cách liên lạc với Vong Cơ và Vô Tiện.

    - Ta nhận được thư mời Thanh Đàm hội từ Kim gia, còn vài ngày nữa mới đến.

    Ta nghĩ con nên đến dự, tiện thể dẫn theo Lam Vong Cơ và Ngụy Vô Tiện.

    Để con có thể vừa giải tỏa căng thẳng vừa nhìn Ngụy Vô Tiện đoàn tụ với người thân của hắn.

    Lam Khải Nhân vừa nói xong rồi đưa thư mời cho Lam Hi Thần.

    Lam Hi Thần không suy nghĩ nhiều mà nhận thư mời đó.

    Sau khi nghe những lời Lam Khải Nhân khuyên nhủ.

    Lam Hi Thần tìm cách liên lạc Lam Vong Cơ và Ngụy Vô Tiện.

    Tuy 2 người bọn họ hiện đang ở nơi khá xa Cô Tô Lam Thị.

    Nhưng sau khi nhận được tin từ Lam Hi Thần thì chiều hôm sau.

    Bọn họ đã ngự Kiếm về thẳng Vân Thâm Bất Tri Xứ và không quên phát cẩu lương.

    Tuy mọi người nhìn thấy và có chút bất lực nhưng vẫn có môn sinh báo lại cho Lam Hi Thần biết.

    - Vong Cơ, Vô Tiện, 2 đệ về rồi ( Lam Hi Thần vui vẻ ra nói chuyện với họ )

    - Huynh trưởng ( Lam Vong cơ chào lại )

    - Eh?

    Trạch Vu Quân đã gọi tên ta rồi này, không còn khách sáo như trước nữa. ( Ngụy Vô Tiện nói chuyện )

    - Hai đệ theo ta đến Hàn Thất, ta có một vài truyện cần bàn bạc.

    Tại Hàn Thất, Lam Hi Thần nói chuyện riêng với Lam Vong cơ và Ngụy Vô Tiện.

    - Vài ngày tới Kim tông chủ sẽ tổ chức hội Thanh Đàm.

    Thư mời này là do thúc phụ đưa ta, bảo ta đi và dẫn 2 đệ qua đó.

    Sẵn để Vô Tiện đi thăm người, 2 đệ thấy sao?

    - Nghe lời huynh trưởng ( Lam Vong Cơ trả lời )

    - Được đấy Trạch Vu Quân ( Ngụy Vô Tiện nói )

    " Kim Lăng bây giờ đã là tông chủ Kim gia, mở lại hội Thanh Đàm dự cùng mọi người...

    Ta phải đi xem Kim Lăng đã trưởng thành ra sao, còn có Giang Trừng...

    Chắc hắn cũng tham dự mà nhỉ?

    Đã 1 năm rồi, ta cũng muốn xem hắn có thay đổi hay không thôi....

    " ( Ngụy Vô Tiện lo suy nghĩ nên không để ý Cô Tô Song Bích liếc nhìn hắn )

    - Ta có nên tổ chức hỷ sự cho 2 đệ không? ( Lam Hi Thần nói xong khiến Ngụy Vô Tiện quay về thực tại.

    Cả đôi Vong Tiện điều ngạc nhiên nhìn Lam Hi Thần ) Ta nghĩ nên tuyên truyền cho tất cả mọi người biết và tổ chức hỷ sự cho 2 đệ.

    Nhưng tổ chức hỷ sự cho 2 đệ như thế nào thì ta chưa rõ.

    Vô Tiện dù sao cũng lớn lên ở Giang gia.

    Hay là chỉ tổ chức tiệc lớn ở Lam gia thôi.

    - Huynh đã hỏi ý kiến thúc phụ chưa? ( Lam Vong Cơ hỏi )

    - Không cần hỏi ta cũng đã biết thúc phụ đồng ý rồi.

    Thúc phụ bảo ta gọi 2 đệ về đấy.

    Chỉ cần đệ giúp ta và thúc phụ trong coi Lam gia, còn Vô Tiện thì bớt nghịch ngợm lại là được.

    - Bảo ta bớt nghịch ngợm lại thì hơi khó đó, nhưng mà ta sẽ cố gắng.

    Với lại tạm thời gác chuyện này qua 1 bên, sau khi hội Thanh Đàm kết thúc, chúng ta sẽ tính tiếp. ( Ngụy Vô Tiện nói )

    - Đường đi từ Cô Tô Lam Thị đến Lan Lăng Kim Thị khá xa, hai đệ về Tĩnh Thất nghỉ ngơi đi.

    Ngày mai chúng ta lên đường.

    - Ta dắt theo bọn Tư Truy và Cảnh Nghi được không? ( Ngụy Vô Tiện hỏi )

    - Tất nhiên là được ( Lam Hi Thần trả lời )

    Cuộc trò chuyện của 3 người đã kết thúc.

    Lam Vong Cơ và Ngụy Vô Tiện ra khỏi Hàn Thất của Lam Hi Thần, đi tìm Lam Tư Truy và Lam Cảnh Nghi để nói chuyện.

    Sau đó, đôi Vong Tiện này về Tĩnh Thất để nghỉ ngơi.

    Ngày mai họ đã lên đường, đi nhiều ngày như vậy cuối cùng họ đã đi tới Vân Mộng Giang Thị.

    - Huynh trưởng, huynh có muốn đi thăm 2 vị huynh đệ kia của huynh không? ( Lam Vong Cơ hỏi )

    - Hiện tại thì không, ta phải chuẩn bị tinh thần thật tốt để dự hội Thanh Đàm và nghĩ cách tổ chức hỷ sự cho 2 đệ. ( Lam Hi Thần trả lời )

    - Hỷ sự ? ....( Lam Tư Truy nói nhỏ )

    - Chúng ta sắp có tiệc mừng lớn đấy.

    Lần này đi hội Thanh Đàm, chúng ta là khách.

    Lần sau Kim Lăng cũng là khách đi tới chỗ chúng ta. ( Lam Cảnh nghi trả lời )

    - Nhưng 2 ta hầu như lúc nào cũng đi săn đêm với Kim Lăng và Âu Dương Tử Chân hết mà?...

    Gặp nhau thường xuyên ấy chứ...

    - Cái đó là gặp mặt để săn đêm, còn cái này dự tiệc.

    Gặp nhau và dự tiệc, dĩ nhiên là vui hơn đi săn đêm rồi.

    - Vậy các ngươi có cùng Kim Lăng đi vào Liên Hoa Ổ lần nào không?

    Để Kim Lăng nói chuyện với cữu cữu của hắn. ( Ngụy Vô Tiện hỏi nhưng thực chất là thăm dò tình hình của Giang Trừng và Kim Lăng)

    - Cũng có vài lần, tính cách Kim Lăng tuy vẫn giống đại tiểu thư nhưng đã suy nghĩ chính chắn hơn rất nhiều. ( Lam Cảnh Nghi trả lời )

    - Vậy... còn Giang tông chủ, .... cữu cữu của hắn thì sao?

    - Tuy tính cách của Giang tông chủ vẫn nghiêm nghị và hung dữ, nhưng đã dịu đi một phần.

    Tuy khó gần nhưng vẫn chỉ bảo và giúp đỡ bọn ta. ( Lam Tư Tuy trả lời )

    - Tính cách của Giang tông chủ dịu đi một phần sao.

    Sao ta không biết nhỉ? ( Lam Cảnh Nghi nói )

    - Mỗi lần ngươi gặp Kim Lăng điều nói xấu nhau, cãi nhau nên không để ý chuyện khác đó.

    - Đi săn đêm chưa đủ mệt hay sao mà còn đấu võ mồm với nhau. ( Ngụy Vô Tiện nói )

    - Trời sắp tối rồi, chúng ta vào quán trọ đằng trước đi. ( Lam Hi Thần nói )

    Nhóm Lam Hi Thần đi vào quán trọ đó, dùng bữa ở đó và nghe ngóng được mọi người bàn tán:

    - ' Sau khi miếu Quan Âm xảy ra chuyện thì có nhiều người ở Nhiếp gia canh chừng nghiêm ngặt.

    Lam tông chủ thì bế quan đến giờ vẫn chưa thấy mặt.

    Kim tiểu tông chủ phải cần tới 1 năm, mới có thể ổn định mọi thứ để mở hội Thanh Đàm.

    Còn Giang tông chủ, Giang Vãn Ngâm thì....

    Hắn về Liên Hoa Ổ, đóng cửa 1 tháng.

    Trong 1 tháng đó, không biết hắn đã suy nghĩ những gì?

    Mà đến lúc mở cửa gặp mọi người, hắn đã quan tâm, giúp đỡ.

    Nét mặt đã dịu đi 1 phần?

    Ta thấy hắn vẫn vậy mà?

    Vẫn độc mồm, hung dữ, chỉ chăm chăm vào việc săn đêm, đi trị tà đạo.

    Hắn như thế này, chắc không có cô nương nào muốn lấy hắn đâu!

    Còn sư huynh của hắn thì sao?

    Sư huynh?...

    Là Di Lăng Lão Tổ Ngụy Vô Tiện.

    Tên này chẳng phải cùng Hàm Quan Quân đi mất sau khi chuyện đó xảy ra, đến giờ cũng chưa thấy mặt.

    Hazz!

    Xem ra đời này của Giang Vãn Ngâm thảm rồi, hắn sẽ cô độc cả đời.

    '

    Nhóm Lam Hi Thần nghe xong, ai cũng thấy chột dạ.

    Riêng Ngụy Vô Tiện lại càng muốn gặp Giang Trừng và Kim Lăng nhiều hơn.

    Lam Hi Thần nhìn thấy khuôn mặt có chút biến sắc của Ngụy Vô Tiện.

    - Dùng bữa xong, chúng ta sẽ đi tham quan Vân Mộng Giang Thị.

    Chừng nào mệt rồi không muốn tham quan nữa thì chúng ta sẽ tìm quán trọ gần đó, tá túc một đêm. ( Lam Hi Thần nói suy nghĩ và ra ý kiến để xua tan bầu không khí ảm đạm )

    Dùng bữa xong, nhóm Lam Hi Thần tính tiền và nhanh chóng đi khỏi đó.

    Cả nhóm đi tham quan và vui chơi từ nơi đó về đến Liên Hoa Ổ.

    Lam Tư Truy và Lam Cảnh Nghi vẫn hồn nhiên đùa giỡn với nhau.

    Lam Hi Thần thì đứng đằng sau, quan sát những thành viên đó.

    - Ngụy Anh, sao vậy ( tiếng gọi của Lam Vong Cơ khiến Ngụy Vô Tiện không còn thất thần nữa )

    - Ta không sao.... ( Ngụy Vô Tiện đối mặt với Lam Vong Cơ trả lời )

    - Ta biết ngươi đang lo lắng và muốn gặp 2 người đó.

    Ngày mai, ngươi có thể nhìn thấy và gặp 2 người đó ở hội Thanh Đàm rồi.

    Đừng lo lắng nữa, có ta ở đây.

    - Ngươi thấy tâm trạng ta không tốt nên nhiều lời an ủi ta chứ gì.

    Giọng của ngươi trầm ấm, nghe hay lắm, ta muốn nghe ngươi nói nhiều hơn nữa. ~

    - Được thôi.

    - Eh!

    Lại ít nói rồi!

    Lam Trạm, trò chuyện với ta nhiều 1 chút. ~
     
    Theo Dõi 1 Người
    2. Kim Lăng mở Thanh Đàm hội


    Ngày hôm sau, nhóm Lam Hi Thần đã đến Kim Lân Đài.

    Đi sau nhà Âu Dương, Lam Tư Truy và Lam Cảnh Nghi thấy Âu Dương Tử Chân đi cùng với cha của hắn.

    Nhưng Tư Truy và Cảnh Nghi không dám gọi tên người quen nơi đông người.

    Khi cả nhóm đến gặp chủ tiệc thì mọi người xung quanh nhìn thấy và bàn tán.

    Còn chủ tiệc là Kim Lăng, hắn từ bất ngờ đến vui mừng.

    - Lam tông chủ!

    Hàm Quan Quân! ( Kim Lăng lật tức hành lễ khi gặp mặt )

    - Kim tông chủ ( Lam Hi Thần Thần và Lam Vong Cơ cũng hành lễ đáp lại )

    - Vậy còn ta thì sao? ( Ngụy Vô Tiện nói với Kim Lăng )

    - Vẫn gọi là Ngụy Vô Tiện ( Kim Lăng trả lời rất là bình thản khiến gọi Ngụy Vô Tiện bất lực )

    Mời vào,.... có chuyện gì muốn nói với ta thì hãy để bữa tiệc kết thúc trước đã.

    Ngoài Lam Tư Truy và Lam Cảnh Nghi ra, những người còn lại trong nhóm có chút bất ngờ.

    Kim Lăng bây giờ đã trưởng thành và chửng chạc hơn trước.

    Nhóm Lam Hi Thần bước vào trong tiệc và kiếm chỗ ngồi.

    Tiếng bàn tán của mọi người còn chưa dứt, có vài câu nghe rất rõ.

    - ' Lam tông chủ đi dự hội Thanh Đàm rồi này.

    Hắn hết bế quan rồi, sắc mặt không còn xanh như trước nữa.

    Đã 1 năm trôi rồi, nhanh thật.

    Còn Hàm Quan Quân và Ngụy Vô Tiện về lúc nào vậy kìa ? ...

    '

    Ngụy Vô Tiện ngồi xuống nhưng không yên phận, hắn nhìn tới nhìn lui, kiếm chỗ Giang Trừng đang ngồi.

    Hắn nhìn thấy Giang Trừng ngồi kế Nhiếp Hoài Tang.

    Ngụy Vô Tiện nhìn thấy nét mặt của Giang Trừng dịu hơn lúc trước 1 phần.

    Hắn nhìn chằm chằm Giang Trừng sau đó bị phát hiện liền quay đầu lại trong hoảng hốt.

    - " Sao Ngụy Vô Tiện lại nhìn chằm chằm vào ta?

    Có phải bọn họ đã nghe những lời đồn linh tinh gì rồi không?

    " ( Giang Trừng suy nghĩ khi nhìn thấy Ngụy Vô Tiện nhìn mình rồi lúng túng quay đi )

    Sau đó bữa tiệc bắt đầu rồi kết thúc vào buổi tối.

    Sau khi bữa tiệc kết thúc, Lam Tư Truy và Lam Cảnh Nghi tụ họp cùng với Âu Dương Tử Chân để đi tìm Kim Lăng.

    Còn đôi Vong Tiện thì qua phòng Lam Hi Thần để bàn về hỷ sự của họ thêm lần nữa.

    - Hội Thanh Đàm đã kết thúc nhưng ta vẫn chưa biết làm cách nào để tổ chức hỷ sự trọn vẹn cho 2 đệ.... ( Lam Hi Thần nói )

    - Lúc mọi chuyện ở miếu Quan Âm xảy ra, ta đã xin lỗi vì đã thất hứa với hắn.

    Sau khi miếu Quan Âm sụp đỗ thì ai về nhà ấy, Ta với Lam Trạm cũng bỏ đi.

    Bọn ta chỉ biết huynh tự bế quan chứ không biết Giang Trừng tự nhốt mình để học cách thay đổi.

    Ít nhất huynh còn Lam Khải Nhân ở bên cạnh an ủi, còn hắn thì chỉ còn Kim Lăng đang chật vật với chức tông chủ ở Kim gia.

    Chúng ta bỏ mặc hắn, biến mất lâu như vậy rồi.

    Đột nhiên quay về đòi bàn hỷ sự, dưới sự bàn tán đó, ai mà đồng ý chứ. ( Ngụy Vô Tiện nói trong buồn bã)

    Lam Hi Thần bất lực nhìn Ngụy Vô Tiện buồn bã.

    Lam Vong Cơ thấy vậy nhìn qua Ngụy Vô Tiện 1 lúc lâu rồi quay lại nhìn Lam Hi Thần.

    Lam Vong Cơ quyết định điều gì đó nhưng lại không dám nói.

    Chỉ biết dùng ánh mắt nhìn chằm chằm vào Lam Hi Thần

    - Cứ nói ý kiến của đệ ra đi. ( Lam Hi Thần bảo Lam Vong Cơ nói nói ra ý kiến của mình )

    - Huynh trưởng.....

    Hay là.....

    Lam Vong Cơ chưa nói hết câu thì nghe tiếng gõ cửa phòng.

    Lam Hi Thần đi ra mở cửa thì thấy nhóm 4 người thiếu nên.

    2 tên nhà họ Lam, 1 tên nhà Âu Dương và tên còn lại chính là Kim Lăng.

    - Lam tông chủ, ta nghe Tư Truy và Cảnh Nghi nói người sẽ tổ chức hỷ sự cho Hàm Quan Quân và Ngụy Vô Tiện sao?

    Khi nào mới bắt đầu vậy? ( Kim Lăng nghe tin hỏi Lam Hi Thần nhiều câu )

    - Chắc là chỉ tổ chức tiệc lớn ở Lam Gia rồi... ( Lam Hi Thần nói trong bất lực )

    - Ngụy Vô Tiện, hồi sáng ta thấy ngươi vui vẻ lắm mà sao bây giờ lại ủ rũ như thế. ( Kim Lăng nhìn Ngụy Vô Tiện nói )

    - Kệ ta đi! ( Ngụy Vô Tiện trả lời )

    - Vong Cơ, hồi nãy đệ nói cái gì?

    Ta nghe không rõ, đệ nói lại lần nữa xem? ( Lam Hi Thần quay đầu lại hỏi Lam Vong Cơ lần nữa )

    - Hay là nhờ Kim tông chủ đưa chúng ta đến gặp Giang tông chủ được không?

    Chịu khó thuyết phục Giang tông chủ chắc sẽ được.... ( Lam Vong Cơ nói chuyện 1 cách vô tri )

    - Nhờ ta....

    - Dù sao Vô Tiện từng lớn lên ở Giang gia nên nhờ Giang tông chủ đưa tân nương đi thôi. ( Lam Hi Thần quay qua nói chuyện với Kim Lăng )

    - Vậy để ta dẫn mọi người qua đó nói chuyện với cữu cữu.

    Nào, đi thôi!

    Giang Trừng và Nhiếp Hoài Tang đang ngồi trò chuyện trong phòng.

    Thì ở đằng xa Kim Lăng đã vừa đi vừa nói với những vị khách đặt biệt đó.

    - Niếu như vậy thì ta đến dự tiệc với tư cách là thông gia, là người nhà của tân nương.

    Chứ không phải là khách, ngươi nghe rõ chưa. ( Kim Lăng chọc Lam Cảnh Nghi )

    - Kệ ngươi! .... ( Lam Cảnh Nghi bực bội )

    - Thôi mà, đừng cải nhau nữa.... ( Lam Tư Truy thì bất lực can ngăn )

    Ngụy Vô Tiện đột nhiên nhớ ra điều gì đó liền hỏi Kim Lăng

    - Kim Lăng à, Tiên Tử có ở gần đây không? ( Ngụy Vô Tiện hỏi )

    - Tiên Tử được người hầu của ta trông coi rồi, ngươi yên tâm. ( Kim Lăng nói câu này khiến Ngụy Vô Tiện thở phào nhẹ nhõm )

    Nhưng ta cũng có thể gọi Tiên Tử đến bất cứ lúc nào. ( nghe tới đây Ngụy Vô Tiện giật mình )

    Ta giỡn đấy. ~

    - Kim Lăng, ngươi ác lắm. ( Ngụy Vô Tiện bất lực nói )

    2 câu cuối trong cuộc trò chuyện của bọn họ đã vô tình lọt vào tai của Nhiếp Hoài Tang và Giang Trừng.

    Sau đó nghe thấy tiếng gõ cửa và giọng của Kim Lăng.

    - Cữu cữu, con vào được không?

    - Được, để ta ra mở cửa.

    Giang Trừng vừa đi ra và mở cửa thì thấy nhóm người đặt biệt đó đứng trước mặt hắn.

    Nhóm 4 người thiếu niên thì vẫn vui vẻ, Lam Vong Cơ thì đơ người nhìn chằm chằm Giang Trừng.

    Ngụy Vô Tiện thì vịnh tay Lam Vong Cơ như muốn núp đi.

    Còn Lam Hi Thần thì cố giữ bình tĩnh để tìm cách thuyết phục Giang Trừng.

    Nhiếp Hoài Tang thấy điều gì đó không ổn nên vừa đi ra khỏi phòng vừa nói lời tạm biệt Giang Trừng.

    - Ta về phòng để nghỉ ngơi đây, huynh tiếp khách đi. ( Nhiếp Hoài Tang vừa nói xong thì đi thẳng về phòng của mình )

    Giang Trừng nhìn Nhiếp Hoài Tang đi 1 chúc rồi quay lại nhìn 3 người đang đứng đơ người ra nhìn chằm chằm hắn.

    Nhóm 4 người thiếu nên kia cũng quay qua, bất lực nhìn 3 vị tiền bối.

    - Vào đi.

    Giang Trừng đi vào cửa phòng nhìn mọi người.

    Lam Hi Thần vào phòng trước sau đó đến đôi Vong Tiện, cuối cùng là nhóm 4 người thiếu niên kia.

    Giang Trừng đóng cửa phòng lại rồi tìm chỗ ngồi cho họ.

    - Lam tông chủ, mời ngồi. ( Giang Trừng mời Lam Hi Thần ngồi chỗ Nhiếp Hoài Tang đã đi khi nãy )

    - Cữu cữu, tụi con ngồi trên giường được không.

    - Cứ ngồi đi

    Nghe thế nhóm 4 người thoải mái ngồi trên giường.

    Còn đôi Vong Tiện chỉ muốn đứng đó lắng nghe chuyện lớn của họ mà thôi.

    Giang Trừng ngồi đối diện mời chung trà khác cho Lam Hi Thần.

    - Lam tông chủ đến đây giờ này, có chuyện gì quan trọng muốn nói với ta sao? ( Giang Trừng nói, tay cầm chung trà mắt nhìn Lam Hi Thần )

    - Vong Cơ, Vô Tiện, 2 đệ ấy đã kết đạo lữ rồi.

    Nhưng ta thì cảm thấy thiếu.... ( Hi Thần bắt đầu vào chuyện )

    - Thiếu, thiếu gì cơ ?...

    - Ta nghĩ nên tổ chức hỷ sự để cho mọi người điều biết.

    Chứ không thể chỉ lạy 3 lần trước linh bài họ Giang.

    Rồi kết đạo lữ đơn giản như vậy, ta thấy chưa đủ.

    Nhưng mà trước khi tới ngày lành tháng tốt.

    Vô Tiện muốn ở bên Vân Mộng, nhờ ngươi chuẩn bị cho hắn.

    Cho đến khi được Vong Cơ rước về Lam gia.

    - Heo nhà ta nuôi lớn, chưa gì đã bị người khác cuỗm đi rồi.... ( Giang Trừng nói xong quay qua nhìn thấy đôi Vong Tiện nhìn chằm chằm hắn )

    " Sao cảm giác giống như ta ăn hiếp bọn họ thế nhỉ?

    Trước đây đâu có như vậy?

    "

    Được!

    Vậy ngày lành tháng tốt đó, các ngươi đã bàn với nhau chưa.

    - Đã bàn rồi, còn 2 tháng nữa sẽ tới.

    Lam gia bọn ta sẽ chuẩn bị thật tốt. ( Lam Hi Thần nói chuyện với Giang Trừng xong.

    Quay qua nhìn cặp Vong Tiện, mỉm cười rồi nói. )

    - 2 đệ có chuyện gì muốn nói không?...

    - Ngụy Vô Tiện, bình thường ngươi nói nhiều lắm mà, sao bây giờ..... ( Kim Lăng vừa nhìn Ngụy Vô Tiện vừa nói trong vô tri thì Giang Trừng ngắt lời )

    - Có phải các ngươi đã nghe những lời đồn linh tinh gì đó ở Vân Mộng Giang Thị rồi đúng không? ( Nghe đến đây cả đám chỉ biết câm nín )

    - Nhưng mà cữu cữu, những lời đồn đó điều là thật mà. ( Kim Lăng nói ra khiến cả đám sợ hãi và bất lực )

    - Hỷ sự đã bàn xong rồi, vậy là ngày mai Ngụy Vô Tiện sẽ ở chỗ ta đến ngày tổ chức hỷ sự, đúng chứ ? ( Giang Trừng đổi chủ đề khác, nói chuyện với Lam Hi Thần )

    - Đúng vậy ( Lam Hi Thần trả lời )

    - Vậy các ngươi về phòng của mình nghỉ ngơi đi.

    Ngày mai ta sẽ đưa các ngươi đến Liên Hoa Ổ.

    - Phiền Giang tông nghỉ ngơi rồi, bọn ta về phòng đây.

    Lam Hi Thần nói xong thì Giang Trừng ra mở cửa phòng tiễn mọi người đi.

    Khi Giang Trừng đóng cửa phòng và nhóm Lam Hi Thần đi xa 1 chút thì họ bắt đầu nói chuyện.

    - Không ngờ mọi chuyện lại đơn giản như vậy.

    Ta cứ sợ Giang tông chủ không đồng ý chứ.

    Vong Cơ, Vô Tiện, sao lúc đó 2 đệ đơ ra hết vậy? ( Lam Hi Thần hỏi đôi Vong Tiện )

    - Giang Trừng thay đổi lớn như vậy, 1 phần là do ta.

    Ta còn tưởng hắn cự tuyệt ta luôn rồi, không còn muốn nhìn thấy mặt sư huynh này nữa....

    Dưới những lời bàn tán đó của mọi người, ta sợ hắn không đứng ra làm đại diện, đưa tân nương đi đâu. ( Ngụy Vô Tiện nói )

    - Dù sao thì mọi chuyện đã bàn xong hết rồi.

    Chúng ta về phòng nghỉ ngơi thôi. ( Lam Hi Thần nói )

    Sáng hôm sau, nhóm của Lam Hi Thần và Giang Trừng tụ họp 1 chỗ ở nhà khách.

    Âu Dương Tử Chân đã xin phép cha mình và đi đến chỗ họ.

    Còn Kim Lăng, vì là Kim tông chủ nên vẫn đang tiễn khách ở bên ngoài.

    Khi khách đi hết, Kim Lăng còn dặn dò những người hầu của hắn.

    Đành để Tiên Tử lại vì có người thấy nó là sợ chết khiếp.

    Sau đó đi lại chỗ tập hợp, rồi cùng nhau đến Vân Mộng Giang Thị.
     
    Theo Dõi 1 Người
    3. Hạnh phúc của Vân Mộng Song Kiệt


    Giang Trừng cùng nhóm người của Lam Hi Thần về Vân Mộng Giang Thị đi tham quan ở nhiều nơi.

    Chào hỏi mọi người ở đó, họ bất ngờ huynh đệ Giang gia tái hợp.

    Có người vui mừng cho Giang tông chủ, nhưng cũng có người bàn ra tán vào.

    Rồi về Liên Hoa Ổ được mọi người chào đón, bọn họ vào trong nghỉ ngơi.

    Lúc chiều thì ra hái sen, Ngụy Vô Tiện nhìn thấy Giang Trừng vui vẻ cùng với nhóm 4 người thiếu niên kia.

    Khuôn mặt của Giang Trừng lúc này rất hiền, mỉm cười dịu dàng với nhóm thiếu nên đó.

    Lam Tư Truy đi lại nói chuyện Ngụy Vô Tiện.

    - Ngụy tiền bối, người muốn đi hái sen cùng không?

    - Ta?

    - Phải

    - Ngụy Vô Tiện, xuống đây!

    Giang Trừng gọi Ngụy Vô Tiện xuống, Kim Lăng và Lam Cảnh Nghi cũng nhìn về phía của Ngụy Vô Tiện.

    Ngụy Vô Tiện lúc đầu hắn còn bỡ ngỡ, cứ đây là mơ.

    Nhưng không lâu sau hắn đã hòa nhập cùng với mọi người, bọn họ điều rất vui vẻ.

    Vân Mộng Song Kiệt gần như đã trở lại.

    Họ rất vui vẻ chơi với nhau cùng dàn hậu bối.

    Chỉ có Cô Tô Song Bích đứng nhìn mọi người chơi cùng nhau và Lam Hi Thần đã để ý Giang Trừng khá là lâu.

    - Lời đồn của mọi người ở Vân Mộng Giang Thị về Giang tông chủ đúng là sự thật.

    Hắn đã thay đổi 1 phần tính cách của hắn rồi.... ( Lam Hi Thần vừa nhìn nhóm người kia vừa nói, sau đó quay mặt qua nhìn Lam Vong Cơ )

    Đệ có thể yên tâm để Ngụy Vô Tiện ở lại đây rồi, phải không?

    - Vâng, huynh trưởng. ( Lam Vong Cơ trả lời )

    1 ngày vui chơi của mọi người ở Vân Mộng Giang Thị trôi qua rất nhanh.

    Đến tối, Giang Trừng đã sắp xếp bữa ăn và phòng ngủ cho mọi người.

    Riêng Ngụy Vô Tiện thì Giang Trừng đã sắp xếp phòng cố định ở lại Giang gia.

    Trong căn phòng đó có những thứ còn sót lại lúc hắn là thiếu niên.

    Cho dù là 1 căn phòng mới nhưng Giang Trừng đã lưu trữ những thứ mang nhiều kỷ niệm.

    Để lại hết ở căn phòng này, có cả thanh kiếm Tùy Tiện đã để ở góc phòng.

    Ngụy Vô Tiện cùng Lam Vong Cơ đi nhanh vào phòng, và đóng cửa lại.

    Từ lúc Ngụy Vô Tiện hắn mở cửa phòng mà Giang Trừng đã sắp xếp ra thì rất là bất ngờ.

    Tuy 1 số kỷ niệm đó không còn nguyên vẹn nhưng cũng khiến hắn mỉm cười.

    Ngụy Vô Tiện vô thức nhìn ngắm kĩ những thứ trong phòng và suy nghĩ về lúc hắn còn là thiếu niên.

    - Giang Trừng đúng là khuẩn thị tâm phi, 1 người độc mồm và ngạo kiều như hắn.

    Không biết từ bao giờ hắn đã lưu trữ được những thứ này, sau cuộc xâm lược của Ôn gia.

    Có lẽ lúc đó, ta đã không quan tâm những thứ này cho lắm....

    Lam Trạm, ngươi có lo khi ta ở lại đây suốt 2 tháng không?

    - Không hẳn. ( Lam Vong Cơ trả lời )

    - Eh?

    Tại sao?

    - Tại vì Giang tông chủ đã thay đổi nhiều rồi.

    Hắn thực sự luôn lo lắng cho ngươi.

    Hắn không còn cấu gắt, nặng lời với ta.

    Để ngươi ở lại đây, ta cảm thấy an tâm.

    Nhưng ta sẽ nhớ ngươi rất nhiều.

    - Vậy cố chờ đến ngày hỷ sự của chúng ta đi.

    Ta sẽ chính thức về làm phu nhân của ngươi, trước mặt mọi người.

    Ngươi cũng có thể qua lại thăm ta bình thường mà. / Nhưng mà cùng nhau rải cẩu lương trước mặt Giang Trừng thì sẽ bị hắn sẽ quất Tử Điện đấy. ( / Ngụy Vô Tiện vừa nói vừa cười )

    Sáng hôm sau Giang Trừng chào tạm biệt nhóm Cô Tô và Âu Dương Tử Chân.

    Kim Lăng cũng đã đi, chỉ còn Ngụy Vô Tiện và hắn ở lại Liên Hoa Ổ.

    Ngụy Vô Tiện chỉ nói 1 câu nghiêm túc khác thường khiến hắn không tin vào tai mình.

    - Sư đệ, ta về rồi đây, ngươi vất vả rồi.

    Khi nhóm Lam Hi Thần về tới Cô Tô thì hắn đã dắt Lam Vong Cơ đi gặp Lam Khải Nhân để kể mọi chuyện.

    - Vậy thì quá tốt rồi, các con cứ lo chuẩn bị cho thật tốt....

    Chúc mừng hỷ sự Lam Vong Cơ và Ngụy Vô Tiện.

    Cũng chúc mừng cho Ngụy Vô Tiện đang ở cạnh người thân của hắn. ( Lam Khải Nhân nói )

    Đã 2 tháng trôi qua, Ngụy Vô Tiện, Giang Trừng và Kim Lăng ngắn kết tốt với nhau.

    Kim Lăng không gọi thẳng tên của Ngụy Vô Tiện nữa, mà gọi là đại cữu.

    Còn Cô Tô đã chuẩn bị tốt hỷ sự để rước người về dinh.

    Giang Trừng cũng đã chuẩn bị kỷ lưỡng mọi việc.

    Và chính tay hắn đã thắt bím tóc cho sư huynh của hắn, và Kim Lăng cũng có mặt ở đó.

    Y phục màu đỏ, tóc hắn xỏa ra, thắt bím 1 phần nhỏ rồi cột lại, Có cài vàng hoa sen và khăn chùm đầu, cũng có kiệu đang chờ sẵn bên ngoài.

    Chiếc chuông màu tím mà Giang Trừng cho hắn trước đó, hắn cũng gài lên hỷ phục của mình.

    - Giang Trừng, hay là ngươi cũng xõa tóc giống ta đi. ( Ngụy Vô Tiện nói với hắn )

    - Ta nghĩ là không nên đâu ( Giang Trừng từ chối thẳng )

    - Nhưng hôm nay là hỷ sự của ta, ngươi chiều ta đi mà.~ Ta thấy ngươi xõa tóc cũng đẹp lắm đó.~ Yên tâm, ta không gọi ngươi là sư muội khi ngươi xõa tóc đâu.

    - Con cũng muốn thử kiểu tóc giống cữu cữu làm cho đại cữu.

    Nha, cữu cữu.

    - Thôi được rồi, ngươi ngồi xuống đây, ta làm cho.

    - Con cảm ơn cữu cữu. ~

    - Đừng tưởng ta hiền thì ngươi được nước làm tới đấy.

    - Hihi ( Kim Lăng cười khoái chí )

    Cả 3 điều cùng 1 kiểu tóc nhưng đương nhiên là tân nương sẽ đẹp hơn rất nhiều.

    Giang Trừng và Kim Lăng cũng rất nổi bật, đến giờ đưa Tân nương đi.

    Mọi người cố gắng đến Cô Tô Lam Thị sớm nhất có thể.

    Dẫn đầu là Giang Trừng và Kim Lăng, Ngụy Vô Tiện ngồi trong xe ngựa để môn sinh Giang gia đánh xe.

    Cũng có nhiều môn sinh Giang gia và Kim gia theo sau hợp tác.

    Đi từ Giang gia đến Lam gia, ai cũng nhìn theo rồi bàn tán với nhau.

    Đám cưới đôi Vong Tiện đã lan tỏa khắp giới tu chân, những người được mời điều có mặt ở Lam gia chờ tân nương.

    Khi đoàn xe của tân nương tới, ai cũng vui mừng chào đón họ.

    Lam Hi Thần đột nhiên đơ người khi thấy Giang Trừng dẫn đầu.

    Tiếp theo là Kim Lăng khiến bạn bè hắn thích thú.

    Sau đó là xe ngựa màu đỏ được trang trí rất đẹp, và cả môn sinh Giang gia ngồi đánh xe ở đó.

    Cuối cùng là những môn sinh của Giang gia và Kim gia theo sau.

    Khi tân nương Ngụy Vô Tiện bước xuống, mọi người còn tưởng là vị cô nương xinh đẹp nào đó, hứ không phải Ngụy Vô Tiện.

    - ' Đây là Ngụy Vô Tiện sao?

    Đẹp lắm!

    Ta còn tưởng là vị cô nương nào đó chứ.

    '

    Khăn chùm đầu của tân nương cũng khá mỏng, khi Ngụy Vô Tiện đi lại gần Lam Vong Cơ.

    Thấy rõ khuôn mặt được trang điểm nhẹ và làm đầu tóc kĩ càng của Ngụy Vô Tiện, Lam Vong Cơ đơ người 1 chút rồi mỉm cười.

    Sau đó tân lang và tân nương đi đến trước mặt Lam Khải Nhân.

    Những khách mời quan trọng ngồi hàng đầu, xem đôi Vong Tiện hành lễ.

    Trước tiên Lam Vong Cơ dùng gậy đỏ vén khăn chùm đầu của Ngụy vô tiện.

    Bắt đầu làm lễ ốc quán, có 2 nữ môn sinh Lam gia chuẩn bị chậu rửa và bình đựng nước, rửa tay cho đôi Vong Tiện.

    Kế tiếp nữ môn sinh Lam gia đưa rượu ra cho đôi Vong tiện rồi nói.

    - Hàm Quan Quân, Ngụy tiền bối, hai người uống rượu giao bôi sau đó cùng nhau bái thiên địa.

    - Lam Trạm, không phải tửu lượng ngươi rất kém sao?

    Có ổn không? ( Ngụy Vô Tiện nói nhỏ với Lam Vong Cơ)

    - Không sao, ta đã tập uống rượu trong 2 tháng nay rồi. ( Lam Vong Cơ trả lời )

    Đôi Vong Tiện uống rượu giao bôi rồi cùng nhau bái thiên địa.

    Nhất bái thiên địa, nhị bái cao đường, phu thê giao bái.

    Cuối cùng là lễ kết tóc, đôi Vong Tiện tự cắt ít tóc của mình rồi bỏ vào túi vải nhỏ màu đỏ.

    Khi nghe bảo lễ thành thì mọi người chúc mừng 1 cách náo nhiệt.

    - Giờ lành đã đến, đưa vào động phòng!

    Mời Hàm Quan Quân và Ngụy tiền bối.

    Khi đôi Vong Tiện rời đi, mọi người ăn mừng cùng nhau.

    Lam Hi Thần để ý Giang Trừng rất lâu cho đến khi bị đối phương phát hiện.

    Lam Hi Thần mới tập trung vào bàn tiệc của mình.

    Đôi Truy Lăng mỉm cười nhìn nhau, Lam Cảnh Nghi và Âu Dương Tử Chân điều cảm thấy bất lực.

    Khi đôi Vong Tiện ngồi trong phòng, Ngụy Vô Tiện vô tư nói chuyện với Lam Vong Cơ.

    - Lam Trạm, chắc ngươi đã biết đây là ngày hạnh phúc nhất đời ta.

    Không những được mọi người biết đến và tham dự hỷ sự của chúng ta.

    Mà ta còn được chính tay sư đệ của mình làm tóc cho mình.

    Được sư đệ đưa đi với tư cách là đại diện thông gia.

    Cháu ta không gọi thẳng tên ta nữa mà gọi ta là đại cữu đó.

    Ta có đạo lữ bên cạnh, có người thân của ta đang dự tiệc ngoài kia, ta vui lắm.

    - Ta cũng vậy. ( Lam Vong Cơ mỉm cười )

    - Lam Trạm, ngươi cười lên rất đẹp.

    Ta muốn nhìn thấy ngươi cười nhiều hơn nữa.

    - Được thôi.

    Khi tiệc kết thúc Lam Hi Thần và Giang Trừng vô tình gặp lại nhau ở ngoài.

    Trên bàn nhỏ của Giang Trừng đang ngồi có 1 chút đồ ăn và rượu.

    Lam Hi Thần nhìn thấy Giang Trừng ngắm bầu trời đầy sao.

    Hạnh phúc nhà Lam Giang

    " Bầu trời thì đầy sao

    Hỷ sự thật náo nhiệt

    Đôi Vong Tiện hành lễ

    Bắt đầu từ ốc quán

    Rượu giao bôi tiến hành

    Cùng nhau bái ba lạy

    Ít tóc vào túi nhỏ

    Đôi uyên ương động phòng

    Trong ngày đại sự ấy

    Có người đã biết yêu

    Nhìn người đang ngắm sao

    Người ấy đẹp hơn sao "

    - Bầu trời đêm nay đẹp lắm phải không, Giang tông chủ? ( Lam Hi Thần vừa nói vừa đi lại chỗ Giang Trừng )

    - Lam tông chủ mời ngồi

    Lam Hi Thần ngồi xuống và bắt đầu nói chuyện với Giang Trừng

    - Lúc nãy ta đi ngang qua nhóm 4 người thiếu niên kia uống say.

    Ta đã nghe Kim tông chủ nói, hôm nay là hỷ sự của đại cữu ta đó.

    Từ lúc nào mà Kim tông chủ không gọi thẳng tên của Vô Tiện rồi?

    - Từ lúc Ngụy Vô Tiện ở lại chỗ bọn ta 2 tháng đó.

    Hỷ sự được mọi người biết đến và chúc mừng.

    Có sư đệ đưa đi với tư cách là thông gia, có Kim tông chủ gọi là đại cữu.

    Bên hắn có đạo lữ, người thân hắn ở đây đứng ra làm chủ tiệc, chào hỏi mọi người.

    Vân Mộng Song Kiệt đã trở lại, còn gì hạnh phúc bằng.

    Nhờ vậy nên bây giờ hắn còn có thể vô tư, nghịch ngợm như thời thiếu niên.
     
    Theo Dõi 1 Người
    4. Tin vui nối tiếp tin vui


    - ......

    Nhờ vậy nên bây giờ hắn còn có thể vô tư, nghịch ngợm như thời thiếu niên.

    - Ngươi có biết tại sao lúc ta bàn chuyện với ngươi ở Kim Lân Đài.

    Vong Cơ và Vô Tiện không dám đưa ý kiến không?

    - Ta biết, vì nhóm người các ngươi lúc đi qua Vân Mộng Giang Thị đã nghe 1 số tin đồ linh tinh từ miệng của bọn họ.

    Nhưng tất cả điều là sự thật nên ta và Kim Lăng không thể làm gì.

    Dù sao những tin đồn đó không ảnh hưởng xấu gì đến ta và Kim Lăng cả.

    - Vậy tại sao, ngươi phải đóng cửa nhốt mình trong 1 tháng?

    Có phải là những chuyện ra ở miếu Quan Âm không?

    - Cho là như vậy đi ....

    Sau khi mọi việc đã được sáng tỏ ở miếu Quan Âm, Ngụy Vô Tiện và Lam Vong Cơ cùng nhau đi xa.

    Trong lúc đó, Lam Hi Thần ngươi tự bế quan bản thân.

    Và suy nghĩ về 2 người anh em kiết nghĩa của ngươi đang đấu đá lẫn nhau trong quan tài bị phong ấn.

    Kim Lăng lên chức tông chủ Kim gia, tính cách của hắn từ từ trưởng thành do sự nuôi dưỡng của ta....

    Còn ta thì ....

    Tuy mọi chuyện đã được sáng tỏ nhưng ta cảm thấy rất hối hận.

    Vì những câu nói của Kim Quang Dao nói với ta trước khi chết.

    Và những lời thú nhận về kim đan, tình huynh đệ, người thân của Ngụy Vô Tiện và Ôn Ninh.

    Tất cả hành động của mọi người khi ở miếu Quan Âm, ta đã suy đi nghĩ lại rất nhiều và ngắm nhìn thanh kiếm Tùy Tiện vào những lúc rảnh rỗi.

    Tính cách của ta đã dịu đi 1 phần lớn, không còn kiêu ngạo và háo thắng như trước.

    Tuy ta bắt đầu quan tâm đến mọi người nhưng tính cách nghiêm nghị và hung dữ đó của ta....

    Tính cách khẩu thị tâm phi đó khiến mọi người vừa sợ, vừa thương lại vừa giận.

    Sợ vì ta tức giận mà không thể kiềm chế.

    Thương cho những tất cả gì ta đã từng trải qua mà có nhiều người vẫn không chịu hiểu cho ta.

    Giận vì ngày xưa ta đã quá háo thắng và kiêu ngạo.

    Vì lẽ đó mà mối quan hệ giữa ta và sư huynh của mình không tốt lắm.

    Dẫn đến rạng nức lúc nào không hay.

    - Nhưng mà bây giờ, không phải Vân Mộng Song Kiệt các ngươi đang hạnh phúc sao?

    Sư huynh và cháu của ngươi đang ở đây, đang rất vui vẻ.

    Ngươi đã quyết định rất đúng khi thay đổi.

    Đến nỗi Ngụy Vô Tiện còn nghĩ đó điều là lỗi của hắn.

    Nên cả Vong Cơ và Vô Tiện lúc đầu không dám nói chuyện với ngươi.

    - Hắn đã xin lỗi ta nhiều lần rồi, ta cũng đã nhiều lần nói không sao.

    Vì điều là người nhà nên không cần khách khí với nhau.

    - " Điều là người nhà sao ?.....

    "( Lam Hi Thần nghĩ )

    Sáng hôm sau, mọi người điều đã thức và giấc chuẩn bị về.

    Ngụy vô tiện cột tóc cho Giang Trừng và Kim Lăng.

    Tóc Kim Lăng và Giang Trừng điều được Ngụy Vô tiện thắt bím phần nhỏ và cột cao lên.

    Tóc của Ngụy Vô Tiện, hắn cũng thức sớm và làm như vậy.

    Chỉ phụ kiện trên đầu Vân Mộng Tam Hạt là khác thôi.

    Lam Vong Cơ thấy vậy cũng muốn Ngụy vô tiện làm tóc cho.

    - Đại cữu, sao con không thấy con lừa của người đâu hết vậy. ( Kim Lăng thắt mắt hỏi Ngụy Vô Tiện )

    - Tiểu Bình Quả, bọn ta cho nhà La Thanh Dương rồi.

    Đi săn đêm mà dắt theo nó khá là vướng víu, với lại ồn ào và khó chịu nữa nên là đem đi cho rồi.

    - La Thanh Dương ?....

    - La Thanh Dương từng là môn sinh Kim gia vì 1 vài lý do mà cô nương đó rời đi....

    Lam Trạm ta làm tóc cho ngươi xong rồi. ( Ngụy Vô tiện nói đến đây thì đổi chủ đề còn Giang Trừng thì im lặng, Kim Lăng đã hiểu ra vấn đề nên dừng tìm hiểu )

    - ...

    Con hiểu rồi.

    Chúng ta ra tiễn mọi người đi thôi

    Người nhà Vân Mộng ra tiễn khách thì thấy Lam Khải Nhân và Lam Hi Thần tiễn người về.

    Lam Hi Thần quay mặt qua nhìn họ nhưng đập vào mắt hắn là Giang Trừng.

    Tuy y phục Giang Trừng mặt như thường ngày.

    Nhưng kiểu tóc thả và phụ kiện mới trên đầu.

    Cộng với khuôn mặt dịu dàng đó khiến Lam Hi Thần đơ người lần thứ 2.

    Nhưng được 1 lúc Lam Hi Thần đã tỉnh táo lại và nhờ đôi Vong Tiện ra tiễn khách cùng.

    Những vị khách kia đã về trước, Âu Dương Tử Chân tạm biệt mọi người rồi ra về.

    Nhiếp Hoài Tang cũng vậy, Giang Trừng đang tiễn Nhiếp Hoài Tang và những vị khách khác ra cổng.

    Thì Giang Trừng thấy Tống Lam và Ôn Ninh đang bên ngoài.

    Giang Trừng liền hành lễ chào 2 người, bên kia chào lại.

    Giang Trừng đưa 2 người vào gặp nhóm Lam Hi Thần.

    Họ phải tiễn khách về hết mới có thể trò chuyện với đôi đạo lữ mới Tống Ninh.

    Họ ngồi bàn tròn lớn ở ngoài sân, từ Tống Lam, Ôn Ninh, Lam Tư Truy,.....

    - Hàm Quan Quân, Ngụy công tử, ta nghe mọi người bàn tán với nhau là 2 huynh tổ chức hỷ sự.

    Nên ta đến đây chúc mừng 2 huynh.

    Ta còn nghe nói là Ngụy công tử được Giang tông chủ và Kim tông chủ làm thông gia.

    Đại diện đưa tân nương đi, Cô Tô Lam Thị tổ chức tiệc lớn, mọi người điều biết. ( Ôn Ninh nói )

    - Đa tạ ngươi đã đến đây chúc mừng hỷ sự của ta và Lam Trạm. ( Ngụy Vô Tiện đáp )

    - Vì cữu cữu và ta đưa đại cữu đi từ Vân Mộng Giang Thị đến Cô Tô Lam Thị.

    Ngựa xe của tân nương sơn màu đỏ, cả dàn ngựa chúng ta chuẩn bị điều có yên và vải đỏ trên lưng và đầu ngựa.

    Dẫn đầu có cữu cữu và ta, xe ngựa đó dành cho đại cữu và theo sau là môn sinh của Giang gia và Kim gia. ( Kim Lăng nói thêm )

    - Lâu lắm ta mới thấy ngươi nói chuyện nghiêm túc 1 bữa. ( Lam Cảnh Nghi nói câu này bị Kim Lăng ghim )

    - Vậy là Ngụy công tử đã làm lành với 2 người họ rồi sao? ( Ôn Ninh hỏi )

    - Đúng vậy, ta đã làm lành với 2 người họ rồi...

    Ta có chuyện thắc mắc muốn hỏi ngươi...

    Sau khi ngươi đưa Tư Truy về Cô Tô, ngươi đã đi đâu, làm những gì kể cho bọn ta nghe với.

    Còn nữa, sau 2 người lại gặp nhau, còn đi chung về đây chúc mừng hỷ sự của ta. ( Ngụy Vô Tiện nói )

    - Ta.... phải kể hết cho mọi người ở đây nghe sao? ( Ôn Ninh hồi hộp trả lời )

    - Không sao đâu, điều là người nhà cả.

    Ngươi cứ từ từ mà kể....

    Ôn Ninh đã kể, hắn đi trên đường kiếm cuộc sống mới cho riêng mình.

    Vô tình gặp Tống Lam, 2 người đã cùng nhau trải qua nhiều khó khăn.

    Tống Lam và Ôn Ninh dần có tình cảm với nhau, rồi tỏ tình, sau đó kết đạo lữ.

    Linh hồn của Hiểu Tinh Trần và A Tinh đã chuyển biến tốt hơn.

    - 2 người kết đạo lữ rồi á?....

    Chúc mừng 2 người nha. ( Ngụy Vô Tiện nói )

    - Chúc mừng Ôn thúc và Tống tiền bối. ( Lam Tư Truy nói thêm )

    - Cảm ơn Ngụy công tử, cảm ơn Tư Truy. ( Ôn Ninh rất vui khi được Ngụy Vô Tiện và Lam Tư Truy chúc. )

    - 2 người kết đạo lữ lâu chưa, phải có vật gì đó làm vật đính ước chứ phải không? ( Giang Trừng hỏi đôi Tống Ninh khiến đôi Tống Ninh bất ngờ )

    - Ta với Lam Trạm có đôi vòng chỉ đỏ tặng cho ngươi và Tống Tử Sâm.

    Coi như là quà mừng 2 ngươi kết duyên.

    - Nhưng mà Ngụy công tử... ( Ôn Ninh nói đến đây thì bị Giang Trừng ngắt câu )

    - Ngươi cứ để hắn đi lấy đi.

    Dù sau ngươi cũng đã ở bên cạnh và giúp đỡ hắn trong thời gian dài.

    Với lại ngươi cũng là Ôn thúc của Lam Tư Truy

    - Ta ra rồi đây

    Ngụy Vô Tiện đem ra chiếc hộp nhỏ màu đen, bên trong có đôi vòng chỉ đỏ được làm khá tinh tế.

    Ngụy Vô Tiện đưa cho Ôn Ninh và Tống Lam để 2 người đó đeo cho nhau.

    Ôn Ninh cảm thấy rất vui, cảm ơn Ngụy Vô tiện và Lam Vong Cơ.

    Tống Lam cũng ra hiệu cảm ơn mọi người.

    Cả nhóm nói chuyện với lâu hơn 1 chút rồi đôi Tống Ninh chào tạm biệt mọi người để ra về.

    Ôn Ninh thấy Giang Trừng đi sau cùng liền ấp úng gọi Giang Trừng lại để nói chuyện riêng.

    - Ta biết ngươi thay đổi nhiều như vậy 1 phần là do ta lỡ lời.

    Ta và Tống Lam đã nghe thấy những lời đồn từ mọi người ở Vân Mộng Giang Thị truyền miệng.

    - Ta biết, nhờ sự thay đổi đó của ta nên nên Kim Lăng đã có thêm đại cữu của hắn rồi.

    Vân Mộng nhà bọn ta trở nên thân thiết với nhau hơn và làm thông gia với Lam gia.

    Còn ngươi bây giờ đã có đạo lữ rồi, nhớ chăm sóc nhau thật tốt, đi đường cẩn thận, hẹn ngày tái ngộ.

    - Hẹn ngày tái ngộ, ..... chúc ngươi mau có đạo lữ bên mình.

    Ôn Ninh nói chuyện với Giang Trừng xong rồi cùng Tống Lam lên đường.

    Giang Trừng nghe câu chúc vừa rồi Ôn Ninh lại nghĩ.

    -" Sao hắn lại chúc như vậy nhỉ, với thời điểm hiện tại của ta, chắc không có cô nương nào đồng ý đâu.

    Chẳng lẽ.......

    Thôi không nghĩ nữa, ta vào trong đây.

    "

    Giang Trừng đi vào trong, dọn dẹp hành lý, chuẩn bị lên đường cùng với Kim Lăng.

    2 người họ chào tạm biệt đôi Vong Tiện và Lam Hi Thần rồi rời đi cùng các môn sinh của Giang gia và Kim gia.

    Đôi Vong Tiện rất vui vẻ với nhau còn Lam Hi Thần cảm thấy có chút hụt hẫng.

    Hắn đã cảm thấy bản thân thích Giang Trừng rồi, mấy ngày trôi qua hắn hay mất tập trung vào công việc.

    Lam Hi Thần đang bắt đầu thầm thương trọn nhớ Giang Trừng.
     
    Theo Dõi 1 Người
    5. Lam Hi Thần biết tương tư


    Lam Hi Thần ngồi thở dài trong Hàn Thất, lòng cứ suy nghĩ về Giang Trừng.

    Lam Hi Thần nhớ lúc còn nhỏ, hắn đã từng thấy Giang Phong Miên đưa Giang Trừng đến Cô Tô.

    Giang Trừng từng nghe hắn tập thổi tiêu, lúc hắn 18 và Giang Trừng 15 tuổi.

    Sau khi Giang Phong Miên đưa Ngụy Vô Tiện về, từ lúc đó Giang Trừng tập trung vào việc học

    hơn ở Cô Tô.

    Lúc Giang Trừng trò chuyện với Nhiếp Hoài Tang, lúc Giang Trừng ngồi học.

    Những lúc như thế hắn nhìn thấy Giang Trừng rất nghiêm túc, nhưng cũng có chút khó gần và cọc tính.

    Lúc Giang gia lâm vào nguy hiểm, Giang Trừng đã tìm đến Cô Tô.

    Lúc đó tứ đại gia tộc đã cùng nhau hợp sức để đấu với Ôn gia.

    Và cả lúc Kim gia tổ chức săn bắn, .....

    - Sao những lúc đó ta không để ý nhỉ?

    Hay là thời gian gặp nhau giữa ta và Giang tông chủ quá ít nên không để lại ấn tượng gì?

    Haz ( Lam Hi Thần vừa thở dài thì nghe thấy tiếng gõ cửa )

    - Huynh trưởng, là đệ và Ngụy Anh ( tiếng của Lam Vong Cơ gọi, Lam Hi Thần đi tới cửa và mở cửa cho họ vào. )

    Khi đôi Vong Tiện đi vào phòng Lam Hi Thần, Lam Vong Cơ đóng cửa phòng lại.

    Đôi Vong Tiện ngồi diện với Lam Hi Thần và nói.

    - Huynh dạo này không có tập trung vào công việc, huynh cũng hay thất thần lắm.

    Có phải sức khỏe của huynh không được tốt không, có cần đệ giúp gì không?

    - Dạo này ta hay suy nghĩ lung tung thôi, sức khỏe của ta vẫn tốt.

    - Suy nghĩ lung tung?....

    Huynh trưởng, rốt cuộc huynh đang suy nghĩ điều gì mà lại mất tập trung đến thế?... ( Ngụy Vô Tiện hỏi khiến Lam Hi Thần ấp úng )

    - Không có gì quan trọng, chỉ là...

    - Chỉ là huynh hiện tại đang tương tư 1 người rồi đúng không?

    Người đó ai vậy? huynh nói đi.

    Lam Vong Cơ nhìn Ngụy Vô Tiện nói xong, liền quay mặt qua hỏi Lam Hi Thần.

    - Chuyện này là thật?

    - Là thật, nhưng ta nói ra, chắc 2 đệ sẽ sốc lắm đấy.

    - Là ai mà khiến ta và Lam Trạm sốc đến như vậy chứ....

    Ngụy Vô Tiện nói xong thì quay qua nhìn Lam Vong Cơ, Vong Cơ cũng qua nhìn Vô Tiện.

    Đôi Vong Tiện nhìn nhau 1 lúc rồi nghe 1 cái tên khiến họ tưởng mình nghe nhầm.

    - Giang tông chủ,....

    Người mà khiến ta tương tư suốt mấy ngày hôm nay chính là Giang tông chủ.

    - Sư đệ của ta cuối cùng cũng người để ý rồi.

    Chúc huynh sớm theo đuổi thành công.

    - Đệ chỉ sợ thúc phụ biết rồi, sẽ sốc thôi.

    - Huynh có thể lấy cớ qua đó để tiếp cận Giang Trừng, chịu khó quan tâm bám theo là được!

    Còn những việc ở Lam gia cứ để cho ta và Lam Trạm.

    - 2 đệ có chắc là sẽ không làm mọi chuyện rối tung lên rồi khiến thúc phụ tức giận đó chứ.

    - Huynh cứ yên tâm, ta và Lam Trạm sẽ làm tốt mọi việc được giao!

    - Vậy ta sẽ thu xếp hành lý, ngày mai lên đường.

    Sáng hôm sau, Lam Hi Thần lên đường, đi đến Giang gia như dự kiến.

    Còn đôi Vong Tiện nói với Lam Khải Nhân là Lam Hi Thần đi đến Giang gia để săn đêm.

    Sau đó đôi Vong Tiện chủ động ôm sổ sách và làm những việc đang giang dở.

    - Lam Trạm, hôm qua ta nói với huynh trưởng là ta với ngươi sẽ làm những công việc của Lam gia.

    Ngươi không có ý kiến hay phản đối gì sao? ( Ngụy Vô Tiện thắt mắt hỏi Lam Vong Cơ)

    - Huynh trưởng và Giang Trừng đã giúp chúng ta rất nhiều khi tổ chức hỷ sự.

    Nên bây giờ chúng ta phải giúp huynh trưởng trong coi Lam gia, để huynh ấy làm việc riêng.

    - Lam Trạm, nếu sau này Giang Trừng là đại tẩu của ngươi.

    Thì ngươi có chịu gọi Giang Trừng bằng 2 tiếng đại tẩu không?

    - Với tính cách không còn gắt gỏng của Giang Trừng bây giờ thì ta có thể gọi Giang Trừng là đại tẩu bất cứ lúc nào.

    Còn ngươi thì sao?

    Ngươi thể gọi sư đệ, bạn thân nhất của ngươi là đại tẩu không?

    - Cái này...... có hơi khó, nhưng bọn ta có thể xưng hô với nhau như bình thường mà nhỉ.

    - Ừm.

    Bên phía Lam Hi Thần, hắn được Giang Trừng mời vào, trò chuyện, đi theo và giúp Giang Trừng coi 1 phần công việc.

    Giang Trừng bây giờ đã không để kiểu tóc giống như trước nữa.

    Vân Mộng Tam Hạt bây giờ điều cột tóc cao giống nhau, thắt bính nhỏ 2 bên cột lại, chỉ khác nhau phụ kiện trên đầu.

    Vì Ngụy Vô Tiện là dâu lam gia nên phụ kiện trên đầu có hình mây và dây cột tóc màu đỏ cũ.

    Lam Hi Thần lại để ý kiểu tóc mới và khuôn mặt của Giang Trừng khi nghiêm túc làm việc.

    2 người đang cùng nhau làm sổ sách ở phòng làm việc, thì Giang Trừng thắt mắt hỏi Lam Hi Thần.

    - Hàm Quan Quân và Ngụy Vô Tiện giúp ngươi trong coi Lam gia sao?

    Còn chuyện sổ sách, Hàm Quan Quân thì ta không lạ gì.

    Ngụy Vô Tiện, ta không chắc hắn có giúp được ngươi không, hay là hắn làm rối tung sổ sách lên?

    - Đừng lo, Vô Tiện bây giờ hắn đã nghiêm túc rồi, không hay bày trò đâu.

    Ta tin Vong Cơ và Vô Tiện sẽ làm tốt công việc ở Lam gia.

    - Ngươi có muốn đi dạo không, có muốn đi thăm 2 vị huynh đệ kết nghĩa của ngươi không?

    Thăm 2 người bọn họ, nhân tiện báo tin tốt của tất cả chúng ta cho 2 người họ biết.

    - Được, ta sẽ đi dạo cùng ngươi.

    Lam Hi Thần và Giang Trừng đi dạo cùng nhau từ Liên Hoa Ổ đến Vân Bình Thành.

    Sau đó đi đến Miếu Quan Âm, nơi đây bây giờ đã gần như sập hoàn toàn.

    Bên ngoài có môn sinh Kim gia và môn sinh Nhiếp gia canh chừng nghiêm ngặt.

    Bên trong có chiếc hòm đã bị phong ấn, xác của Nhiếp Minh Quyết và Kim Quang Dao ở trong đó.

    2 linh hồn này vẫn đang giao chiến với nhau, sát khí ở trong chiếc hòm đó tỏa ra.

    Lam Hi Thần và Giang Trừng chỉ biết bất lực nhìn bọn họ ở khoảng cách xa.

    - Nhiếp Minh Quyết, Kim Quang Dao, ta và Lam tông chủ đến đây báo 1 vài tin tốt của bọn ta cho 2 ngươi nghe.

    Mong 2 ngươi sớm ngừng tranh đấu và siêu thoát....

    Kim Quang Dao, Kim Lăng do 2 nhà chúng ta nuôi dưỡng hiện tại đang thực hiện rất tốt chức Kim tông chủ này.

    Hắn đã mở hội Thanh Đàm tiếp theo, gọi Ngụy Vô Tiện là đại cữu, bọn ta đã trở nên thân thiết như xưa.

    Vân Mộng Song Kiệt đã trở lại, đôi Vong Tiện có hỷ, là ta và Lam tông chủ đứng ra chuẩn bị. ( Giang Trừng nói chuyện vọng vào )

    - Đúng đó, tuy ta đã bế quan được 1 năm nhưng đến lúc phải ra khỏi phòng để giúp thúc phụ trong coi Lam gia.

    Đại ca, huynh biết không, hỷ sự của đôi Vong Tiện được mọi người biết đến và đón nhận.

    Huynh với tam đệ có thể dừng giao chiến với nhau được không?

    Đệ đệ của ta đã được tổ chức hỷ sự rồi, Tống Tử Sâm và Ôn Ninh đã kết đạo lữ với nhau rồi.

    Linh hồn của Hiểu Tinh Trần đã có chuyển biến tốt và ta cũng có mình người thích rồi nên là.....

    2 người có thể nào theo dõi và chúc ta theo đuổi người đó thành công không? ( Lam Hi Thần nói vài câu cuối khiến Giang Trừng bất ngờ và sát khí trong hòm đã chuyển biến tốt )

    Thấy sát khí tỏa ra từ chiếc hòm đó đã thay đổi, Giang Trừng và Lam Hi Thần điều mừng thầm.

    Ở lại nhìn họ một chút rồi đi, Giang Trừng đi trước còn Lam Hi Thần đi lại gần chiếc hòm đó và nói nhỏ.

    - 2 người muốn biết người mà ta thầm thương trọn nhớ đó là ai không?

    Là Giang tông chủ, hy vọng 2 người sẽ chúc phúc cho ta. ( Lam Hi Thần nói xong liền chào và đi nhanh chóng đi đến chỗ Giang Trừng )

    Lam Hi Thần và Giang Trừng đã đi ra khỏi Miếu Quan Âm, đi ngang qua chỗ bán sơn trà thì Lam Hi thần liền hỏi.

    - Giang tông chủ, ăn sơn trà không?

    - Có

    Lam Hi Thần mua sơn trà cùng Giang Trừng về Liên Hỏa Ổ, Giữa đường Giang Trừng thắt mắt hỏi Lam Hi Thần vài câu.

    - Ngươi có người mình thích rồi à?

    Tại ta thấy ngươi đã bế quan, ra ngoài chưa được bao lâu.

    Ngươi thích ai thế, từ khi nào vậy?

    - Ta thích người đó trong hỷ sự đôi Vong Tiện.

    - Ngươi thích người đó khi trong hỷ sự,..... vậy ngươi đã gặp được người đó và tỏ tình chưa?

    - Ta đã gặp được người đó, nói chuyện với người đó nhưng không dám tỏ tình.

    Vì ta biết người đó chưa thể thích ta, hắn vô tư lắm, lâu lâu cũng khó tính nữa.

    - Hắn?

    Vậy là ngươi thích nam nhân?

    - Ngươi biết ta đoạn tụ rồi, ngươi có ghét ta không?

    - Ta thấy bình thường, Ngụy Vô Tiện, Ôn Ninh cũng là đoạn tụ.

    Nhưng điều có đạo lữ của mình, còn ta thì chẳng có ai.

    Nam hay nữ điều được, chỉ cần có tình cảm với nhau, hạnh phúc bên nhau là được.

    Mà ta muốn biết danh tính của người đó được không?

    - Ngươi đoán xem.

    - Coi như ta nhiều chuyện rồi.

    - Giang tông chủ, chúng ta hợp tính nhau lắm đấy.

    Trò chuyện được nhiều thứ, hay do ngươi thay đổi tính cách?

    - Ta còn hung dữ lắm đấy nhé.

    Lam Hi Thần và Giang Trừng vừa đi vừa trò chuyện về đến Liên Hoa Ổ, chào hỏi mọi người khi về đến chợ.

    Thấy Giang Trừng chào hỏi và nói chuyện với những người buôn hàng khiến Lam Hi Thần để ý và mỉm cười.

    2 người đi vào Liên Hoa Ổ thì các môn sinh ra chào đón 1 chúc.

    2 Người cùng nhau ăn cơm tối, cùng nhau ăn sơn trà, ngắm trăng, uống trà, lại trò chuyện.

    - Chúng ta hợp tính nhau thật đấy, tuy không có Ngụy Vô Tiện và Kim Lăng ở đây.

    Nhưng bây giờ ta lại có 1 người bạn tâm giao, lại là tông chủ Lam gia. ( Giang Trừng đang nói chuyện vui vẻ với Lam Hi Thần thì có môn sinh vào báo )

    -Giang tông chủ có người muốn gặp.

    - Là ai đòi gặp ta giờ này ( Giang Trừng vừa dứt tiếng thì Kim Lăng nói lớn )

    - Cữu cữu là tụi con

    - Lại tụ hợp đi săn đêm rồi đúng không?

    - Vâng.

    Chào Lam tông chủ

    - Chào Kim tông chủ. ( Lam Hi Thần đáp lại )

    - Chào Lam tông chủ. ( Âu Dương Tử Chân thấy vậy liền chào theo )

    - Chào Âu Dương công tử

    Trong lúc Giang Trừng và Kim Lăng nói chuyện thì Lam Tư Truy và Lam Cảnh Nghi khều Lam Hi Thần nói.

    - Đi săn đêm ở Giang gia của người đây đó hả. ( Lam Cảnh Nghi chọc Lam Hi Thần )

    - Là đôi Vong tiện đó nói cho 2 đứa biết sao?

    Sao rồi, đôi Vong tiện đó không làm mọi chuyện rối tung lên chứ? ( Lam Hi thần nói lại )

    - Hàm Quan Quân và Ngụy tiền bối làm rất tốt mọi việc ạ.

    Chỉ là lâu lâu Ngụy tiền bối hay bày trò. ( Lam Tư Truy trả lời )

    - Vậy là tốt rồi
     
    Theo Dõi 1 Người
    6. Nhóm thiếu niên săn đêm


    - Vậy là tốt rồi ( Lam Hi Thần nói nhỏ với Lam Tư Truy và Lam Cảnh Nghi )

    - Người đã tỏ tình với Giang tông chủ chưa? ( Lam Cảnh Nghi hỏi )

    - Nói chuyện với nhau thì được chứ ta chưa dám.

    Âu Dương Tử Chân đứng đằng sau đã cố gắng nghe lén cuộc nói chuyện nhỏ của 3 người Lam gia nhưng không nghe thấy gì.

    Chỉ nghe thấy tiếng Kim Lăng nói.

    - Sát khí trong hòm đã chuyển biến tốt hơn rồi ạ?

    - Ừ, ngươi cũng nhớ đến thăm tiểu thúc thúc của ngươi thường xuyên đấy.

    - Vâng

    - Lam tông chủ, người cũng đến đó thăm họ sao? ( Lam Tư Truy hỏi )

    - Đúng vậy

    - Cữu cữu, tụi con đi săn đêm đây ( Kim Lăng nói chuyện với Giang Trừng )

    - Đi đường cẩn thận

    - Vâng ( Kim Lăng vừa dứt lời rồi cùng cả nhóm thiếu niên rời đi )

    Khi cả nhóm thiếu niên ra khỏi Liên Hoa Ổ và đi đến nơi vắng người, Lam Cảnh Nghi nói chuyện với Kim Lăng.

    - Kim Lăng này, ta có chuyện muốn nói, ngươi nghe xong chắc chắn sẽ bất ngờ.

    - Có gì mà làm ta bất ngờ, ngươi nói đi. ( Kim Lăng trả lời )

    - Lam tông chủ nhà bọn ta thích cữu cữu của ngươi đấy!

    - Hả, từ khi nào, sao ngươi biết?

    - Hàm Quan Quân và Ngụy tiền bối nói cho ta với Lam Tư Truy biết, chính Lam tông chủ cũng vừa xác nhận điều này.

    Hàm Quan Quân và Ngụy tiền bối còn chủ động làm việc của Lam gia để Lam tông chủ bám theo Giang tông chủ đấy.

    - Thì ra ngươi và Lam Tư Truy lúc nãy nói chuyện to nhỏ với Lam tông chủ, là nói về chuyện này à. ( Âu Dương Tử Chân hỏi )

    - Vậy Lam tông chủ đã tỏ tình chưa? ( Kim Lăng hỏi Lam Cảnh Nghi )

    - Lam tông chủ chỉ mới qua bắt chuyện với Giang tông chủ từ sáng hôm nay.

    Chỉ mới làm quen thôi, chưa dám tỏ tình. ( Lam Cảnh Nghi trả lời )

    - Có người thích cữu cữu của ta là mừng rồi, chỉ sợ Lam tông chủ yêu đơn phương thì tội lắm.

    Nhưng cữu cữu ta cũng muốn kiếm 1 người để bầu bạn.

    Chỉ cần Lam tông chủ kiên trì là được rồi.

    Tính cách của cữu cữu ta bây giờ dễ chịu hơn lúc trước rất nhiều.

    Nên ta chỉ mong 2 người sớm đến được với nhau.

    Tử Chân, Cảnh nghi và Tư Truy nghe xong thì liền mỉm cười.

    - Kim Lăng nói chuyện sến quá, ta nghe không có quen. ( Lam Cảnh Nghi chọc Kim Lăng )

    - Tên này!

    - Chúng ta đi thôi, không có thì về, đứng ở đây hồi bị Kim Lăng đuổi đánh đấy.

    Nhóm thiếu niên này đi vào 1 khu rừng gần Lan Lăng kim Thị thì nghe thấy có những tiếng động bất thường.

    Cây bị gió thổi nghe thấy tiếng xào xạc, Lam Cảnh Nghi núp sau lưng Tử Chân.

    Còn Kim Lăng cũng thấy sợ nhưng tỏ ra bình tĩnh, đột nhiên hắn bị vấp phải đá, ngã sấp mặt xuống đất thật đau.

    Lam Tư Truy thấy vậy liền đỡ hắn đứng dậy, rừng cây đột nhiên im lặng, cả nhóm chạy tới thì thấy có đống củi ở đó vừa mới bị dập tắt.

    Mọi người liền nói nhỏ với nhau ở đây có người, Lam Tư Truy tiến thêm vài bước rồi nói lớn.

    - Ở đây có ai đang gặp nạn không?

    Ra đây đi, không sao đâu, bọn ta không hại người đâu.

    - Nhưng các ngươi sẽ hại mẹ ta, bởi vì mẹ ta đã trở thành lệ quỷ.

    1 giọng nói của vị thiếu nữ đang cảnh giác kia vọng ra khiến mọi người điều bất ngờ.

    - Bọn ta cũng không hại lệ quỷ đâu, nếu mẹ của cô nương có ước nguyện muốn thực hiện.

    Thì bọn ta sẽ giúp bà hoàn thành nó. ( Lam Tư Truy kiên trì nói tiếp )

    - Có thật là như vậy không?

    - Là thật, hãy tin tưởng bọn ta, bọn ta không phải người xấu.

    Cô nương có thể nào ra đây cùng với mẹ của cô gặp mặt bọn ta, được không?

    - Ta bị Trịnh gia hãm hại rồi bị truy bắt, cũng may có mẹ của ta ở bên cạnh bảo vệ ta...

    Làm phiền các công tử rồi.

    1 cô nương nhỏ tuổi vừa nói, vừa đi ra khỏi bụi cây tiến đến trước mặt nhóm thiếu niên.

    Bên cạnh cô có 1 lệ quỷ, tuy bây giờ nhìn lệ quỷ đó vô hại nhưng khi cô gặp nguy hiểm thì lệ quỷ đó luôn hết sức bảo vệ cô.

    Sáng hôm sau cô và mẹ của mình đi cùng với nhóm thiếu niên đó từ Kim gia đến Giang gia.

    Cô nương lúc này được mặc y phục mới, đi giày mới, tóc cũng được chải gọn gàng hơn nhưng không mang ký hiệu gì của Kim gia.

    Lam Hi Thần và Giang Trừng lúc này đang tiếp tục làm sổ sách thì có môn sinh Giang gia vào nói.

    - Kim tông chủ và mọi người đang đưa 1 cô nương nhỏ tuổi cùng 1 lệ quỷ vào đây.

    - Lệ quỷ !? ( Cả Giang Trừng và Lam Hi Thần hỏi )

    - Đúng vậy

    - Chuẩn bị trà đón khách. ( Giang Trừng ra lệnh cho môn sinh này )

    - Vâng

    1 lúc sau, Lam Hi Thần và Giang Trừng ra tới thì thấy cô nương nhỏ tuổi này đang ngồi nói chuyện với Lam Tư Truy.

    Lam Cảnh Nghi và Tử Chân ngồi nghe, còn Kim Lăng thì đứng đằng sau, lâu lâu trả lời câu hỏi của cô nương này.

    Thấy Lam Hi Thần và Giang Trừng đi tới, nhóm thiếu niên cùng với cô nương này đứng dậy chào hỏi.

    Lệ quỷ ở bên cạnh cô cứ nhìn bọn họ vì là lần đầu gặp mặt nên chỉ biết nhìn.

    Họ chào nhau xong thì mọi người vào chỗ ngồi của mình, Lam Hi Thần quay sang nhìn cô nương để hỏi danh tính của cô.

    - Ta muốn hỏi danh tính của tiểu cô nương đây và danh tính của lệ quỷ bên cạnh cô.

    - Ta tên Lý Như Ngọc, còn đây là mẹ của ta tên Lý An Hoa. ( Cô nương vừa nói vừa chỉ lệ quỷ bên cạnh của mình )

    - Tại sao mẹ cô lại trở thành lệ quỷ, và tại sao cô bị Trịnh gia truy bắt?

    - Đây là 1 câu chuyện dài, để ta kể cho 2 vị tiền bối và mọi người ở đây nghe.

    Mẹ ta bị người chồng vũ phu của bà đánh chết.

    Lúc đó khi ta được 1 tuổi, ta đã bị chính cha của mình bán đi.

    Bán cho 1 quán ăn nhỏ, khi ta lên 7, có người mua ta về gia tộc nhà họ Trịnh để làm người hầu.

    Lúc đó bọn họ nghĩ ta không có tên, ta cũng không biết họ tên thật mình là gì.

    Bọn họ đã đặt tên cho ta và gọi ta là A Như.

    Ta đã vô tình bắt chuyện với 1 người tên Trịnh Hiền Minh, là Trịnh công tử của nhà này.

    Cùng nhau tâm sự, cùng nhau lớn lên, ta được nhận lệnh làm người hầu bên A Minh.

    Hắn thích ta từ lúc nào, ta cũng không biết, lúc ta ở thời điểm đó, ta khá là vô tư.

    Hắn quan tâm ta, lo cho sức khỏe của ta, hay lén tặng quà cho ta.

    Lúc ta có cảm tình với hắn thì ta nghĩ đó là điều sai trái.

    Hắn là công tử nhà họ Trịnh, còn ta chỉ là người hầu.

    Nên khi hắn tỏ tình ta, ta đã từ chối 1 cách nhẹ nhàng.

    Chỉ vì ta muốn sống yên ổn, nên đành nén tất cả mọi thứ xuống.

    Khi gia đình bảo hắn đi xem mắt vị tiểu thư nhà họ Lâm tên Nhã Uyên.

    Hắn thì ghét ả ra mặt, còn ả thì cứ thích bám lấy hắn.

    Có lần ta vô tình đi ngang thấy ả cứ bám lấy hắn, còn hắn cứ cằn nhằn rút tay ả khỏi người mình.

    Hắn nhìn thấy ta đã đứng đó 1 lúc nhìn hắn, hắn sợ hãi và dùng sức rút tay ả ra.

    Sau đó hắn chạy thật nhanh qua chỗ ta và giải thích rằng tất cả chỉ là hiểu lầm.

    Ta chỉ vui vẻ nói 1 câu, " đó chẳng phải là vị hôn thê của công tử sao?

    Sao công tử lại đi giải thích với ta"?

    - Đúng đó, ta là hôn thê của Trịnh công tử.

    Sao chàng lại phải đi giải thích với người hầu của của chàng làm gì?

    Lâm Nhã Uyên vừa nói vừa yểu điệu khiến A Minh tức giận, đưa ta ra chỗ khác nói chuyện riêng.

    - Có phải, nàng dấu ta chuyện gì rồi không?

    Có phải ngay từ đầu, nàng chỉ coi ta như chủ nhân, làm đúng bổn phận hay sao?

    - Công tử, người nói gì lạ vậy?

    Sao lại đổi cách xưng hô với ta rồi? ( Lý Như Ngọc trả lời)

    - Nàng đừng có đánh lạc hướng nữa, hãy nói cho ta biết suy nghĩ của nàng.

    - Trịnh công tử, ta chỉ là người hầu, ta chỉ muốn sống yên thân, người đừng ép ta nữa có được không?

    Chẳng phải 2 người đã được 2 bên gia đình đồng ý rồi sao, là môn đăng hậu đối đó.

    - Nàng tức giận vì điều gì, tại sao lại nhấn mạnh 4 chữ đó.

    - Mối tình này của chúng ta là 1 mối tình sai trái, là tình yêu giữa chủ nhân và người hầu thân cận của mình.

    Người nghĩ xem, sau khi chuyện này bị đồn ra ngoài, ai sẽ người chịu nạn?

    Là ta, là ta đó.

    Người đừng có ép ta nữa có được không?

    - Nếu như nàng chịu thừa nhận tình cảm với ta, ta sẽ tìm mọi cách để bảo vệ nàng.

    - Khi chuyện này bị đồn ra ngoài thì ta sẽ không bao giờ an toàn ở lại Trịnh gia nữa.

    Còn người là Trịnh công tử, tương lai phía trước đang rộng mở.

    Người vì người hầu vô danh mà dám từ bỏ tất cả sao?

    Cả sự nghiệp cũng không cần, có khi ta lợi dụng người cho mục đích cá nhân mà người cũng không hay đấy.

    - Nếu nàng lợi dụng ta thật thì nàng nói ra làm gì?

    Ta sẽ cố gắng tìm mọi cách để bảo vệ nàng.

    Chỉ cần nàng chịu nói ra vấn đề, chúng ta sẽ cùng nhau giải quyết...

    Vậy nàng có thực sự thích ta không?

    Lý Như Ngọc cuối mặt xuống, khuôn mặt tối sầm chỉ trả lời đúng 1 từ.

    - Có. ( Câu trả lời ngắn gọn của Lý Như khiến Trịnh Hiền Minh không vào mắt mình.

    Lý Như Ngọc lật tức đánh sang chuyện khác )

    Ta có việc đi phải trước đây!

    Công tử, hãy nhớ kỹ cuộc trò chuyện này giữa chúng ta đấy. ( Nói xong, Lý Như Ngọc bỏ đi trước để Trịnh Hiền Minh nhìn theo sau )

    Cuộc nói chuyện giữa ta và A Minh bị Lâm Nhã Uyên nghe thấy.

    Ả mét lại và thêm bớt câu chuyện khiến Trần phu nhân tức giận.

    Trần phu nhân gọi ta lại, chửi bới, xúc phạm và đánh đập ta.

    Khi A Minh đi tới thì cô ta tỏ ra như người bị hại.

    Khi A Minh nói sự thật ra thì Trần phu nhân và Lâm Nhã Uyên điều không nói lên lời.

    Trần phu nhân dọa A Minh bằng đủ mọi cách nhưng nặng nhất là.

    Bà lấy gia tài, địa vị, danh dự Trịnh gia, thậm chí cả mạng sống của bà ra để khiến A Minh bỏ ta.

    Nhưng mặt A Minh không biết sắc, chào hỏi bà rồi đưa ta đi.

    Trước khi đi, A Minh còn cảnh cáo Lâm Nhã Uyên: " Niếu ngươi còn dám đụng tới A Như, thì ta sẽ không khách sáo với ngươi đâu!

    "

    P/s: Lý Như Ngọc là OOC của mình và câu chuyện Lý Như Ngọc kể có những nhân vật OOC riêng của mình.

    Chẳng hạn như Trịnh Hiền Minh, Lý An Hoa, Lâm Nhã Uyên.....
     
    Theo Dõi 1 Người
    7. Trịnh Hiền Minh ra lệnh tìm người


    Lúc đó, A Minh đưa ta về phòng, nhưng ta cảm thấy có người nhìn chằm chằm vào ta và A Minh.

    Khi A Minh đưa ta về phòng thì hắn nhờ thầy thuốc đến khám và kê thuốc cho ta.

    Chiều hôm sau A Minh bị Trịnh lão gia gọi đi cùng ông, đến những nơi mọi người làm việc.

    Tối hôm đó Trần phu nhân cho người gọi ta, bảo ta đến gặp bà có chuyện gấp.

    Ta linh cảm được có điều xấu nên đã dấu túi thơm và con dao râm vào trong áo của mình.

    Người hầu của Trần phu nhân đưa ta đến căn phòng trống, mục nát.

    Rồi nhốt ta ở trong đó, bỏ rơm xung quanh, cầm đuốc lửa đốt.

    Nhưng khi người hầu đó vừa định đưa đuốc lửa vào rơm thì đã bị mẹ ta hất tung ra ngoài.

    Bà đã kiếm đồ vật từ trước, phá nát căn phòng rồi đưa ta đi.

    Đưa ta đến 1 khoảng đất trống, bà ấy nói tên của bà, tên bà đặt cho ta, bà đã theo dõi ta từ lúc bà mất và trở thành lệ quỷ.

    Ta đã ở lại quán trọ 1 đêm, còn bà thì núp đâu đó gần phòng ta ở để đề phòng mọi chuyện.

    Ngày hôm sau, ta và bà lên đường, bước ra khỏi nơi đó 1 cách an toàn.

    - Vậy ngươi có biết tại sao ngươi lại bị Trịnh gia truy bắt không? ( Lam Hi Thần hỏi )

    - Ta cũng không biết tại sao lại thành ra như vậy.

    Trong mắt bọn họ, ta đã bị lệ quỷ bắt đi, đồng nghĩa với việc, ta đã chết.

    Vì ở nơi đó có những lời đồn lệ quỷ hại người và những người bị lệ quỷ bắt đi, rất khó để sống sót để quay trở về. ( Lý Như Ngọc trả lời )

    - Tiểu cô nương, có cần bọn ta dẫn cô và mẹ cô về Trịnh gia để tìm hiểu sự việc không?

    Nói chuyện trực tiếp với họ, để họ đừng truy bắt cô nữa.

    - Đúng đấy, sau khi bọn ta giải quyết chuyện của cô xong thì sẽ đến nơi đó để săn đêm. ( Lam Tư Truy nói thêm )

    - Được thôi, nhưng mà tất cả mọi người ở đây sẽ đi cùng ta sao?

    - Ta đã dặn dò người hầu của mình rồi. ( Kim Lăng trả lời )

    - Ta cũng làm xong sổ sách rồi, nhờ có Lam tông chủ giúp ta.

    Chuyện của cô gấp gáp hơn, đi đông không những bảo vệ được 2 mẹ con cô.

    Còn có thể cùng nhau tìm ra vấn đề và hoàn thành nó nhanh hơn. ( Giang Trừng nói thêm )

    - Vậy chừng nào chúng ta bắt đầu? ( Lý Như Ngọc hỏi mọi người )

    - Ta mời các ngươi dùng bữa để lấy sức lên đường. ( Giang Trừng mời mọi người dùng cơm )

    Khi mọi người đang dùng bữa sáng thì Lý An Hoa đi ngắm sen ở gần đó, vừa ngắm sen vừa trong con gái của mình.

    Lam Hi Thần dùng bữa xong thì đi lại gần Lý An Hoa mà nói.

    - Con gái của ngươi bây giờ đã an toàn, ngươi có mong muốn điều gì trước khi siêu thoát không?

    Bọn ta có thể giúp ngươi bất cứ lúc nào.

    - Vậy các ngươi có thể cho A Ngọc ở lại đây và bảo vệ nó an toàn có được không? ( Lý An Hoa hỏi )

    - Ta thì được đấy nhưng đây là Vân Mộng Giang Thị, phải hỏi Giang tông chủ đã. ( Lam Hi Thần vừa dứt câu thì Giang Trừng đã đi tới và nói )

    - Ta sẽ nhận Lý Như Ngọc làm đệ tử, và để tiểu cô nương này ở lại đây.

    Vì ta cảm thấy tiểu cô nương này có khí chất giống nhà Giang gia bọn ta.

    - A Ngọc của ta đã tự lập từ nhỏ đương nhiên là rất giỏi rồi.

    Đa tạ 2 vị tông chủ đã nhận lời.

    - Giang tông chủ này, ngươi đồng ý nhanh thật đấy. ( Lam Hi Thần nói Giang Trừng )

    - Nếu ta không đồng ý nhanh thì sao?

    Thì ngươi sẽ đưa tiểu cô nương này về Lam Gia đúng không?

    Ngươi nên xem lại những quy tắc nhà Lam gia và sửa lại đi.

    Không ai có thể chịu nổi những gia quy khắc nghiệt đó thêm được nữa đâu.

    - Được thôi

    Trong lúc Lam Hi Thần và Giang Trừng nói chuyện với nhau thì Lý An Hoa bay về chỗ Lý Như Ngọc đang ngồi để báo tin.

    - Giang tông chủ nhận ta làm đệ tử sao, ta sẽ bái người làm thầy. ( Lý Như Ngọc vui vẻ nói )

    - Không cần đâu từ nay trở đi, gọi ta là tông chủ hay gọi ta là tiền bối điều được.

    - Vâng!

    - Chúng ta chuẩn bị lên đường

    Lam Hi Thần, Giang Trừng, nhóm thiếu niên cùng Lý Như Ngọc và Lý An Hoa lên đường.

    Đi từ Vân Mộng Giang Thị đến vùng ngoại ô của Lan Lăng Kim Thị, đi đến gần vùng của Trịnh gia thì bị mọi người để ý.

    Bọn họ chạy lại và nói.

    - Cô nương đây có phải là A Như, người hầu thân cận của Trịnh công tử không?

    May quá cô chưa chết, nhưng tại sao cô lại đi với nhóm man nhân này? ( Lam Hi Thần chặn lại và hỏi tên đó vài câu )

    - Bọn ta là ân nhân đã cứu mạng tiểu cô nương này đấy.

    Ngươi có biết tại sao Trịnh gia điều người đi tìm kiếm tiểu cô nương này không?

    - Là do Trịnh công tử điều người đi tìm tiểu cô nương này, không những điều người trong Trịnh gia đi tìm.

    Mà còn dán giấy, tung tin và nói sẽ hậu tạ người tìm thấy tiểu cô nương này và đưa về Trịnh gia.

    Vì lúc Trịnh công tử đi về cùng Trịnh lão gia sau khi xem người khác làm việc thì hay tin tiểu cô nương này bị lệ quỷ bắt đi.

    Có người còn nói những ai đã bị lệ quỷ bắt đi thì rất khó sống sót để quay trở về.

    Trần phu nhân thì tỏa vẻ đắt ý, còn Lâm tiểu thư hay tin thì qua dèm pha đủ chuyện khiến Trịnh công tử tức lên.

    Cấm Lâm tiểu thư đến gần, Trịnh công tử đã điều người đi tìm tiểu cô nương này cho bằng được.

    Trịnh gia bây giờ rối loạn lắm, khi Trịnh thiếu công tử cải lời mọi người để điều người đi tìm cô.

    - Vậy ngươi là người hầu của Trịnh gia sao.....

    - Đúng vậy

    - Ngươi có thể đưa bọn ta đến gặp Trịnh công tử được không?

    Bọn ta có vài chuyện cần nói với Trịnh công tử.

    - Được thôi...

    Người hầu của Trịnh gia đưa nhóm người Lam Hi Thần tới chỗ Trịnh Hiền Minh.

    Vừa gặp nhau thì Trịnh Hiền Minh đã tái mặt vì không những gặp được Lý Như Ngọc và nhóm Lam Hi Thần.

    Mà Trịnh Hiền Minh còn thấy 1 lệ quỷ bay lên từ trong nhóm bọn họ, bay lên để nhìn chằm chằm vào Trịnh Hiền Minh.

    Lý Như Ngọc thấy vậy liền giải thích:

    - Trịnh công tử đừng sợ, đây là mẹ ta tên Lý An Hoa.

    Bà đã mất lúc ta còn nhỏ, vì bảo vệ ta mà bà đã trở thành lệ quỷ.

    Tên của ta không phải là A Như mà mọi người đã gọi, tên thật của ta là Lý Như Ngọc.

    Đây là tên bà đã đặt cho ta trước khi bà mất, lúc đó ta chỉ mới 1 tuổi.

    - Hóa ra là vậy, ta mời mọi người vào trong để tiện nói chuyện.

    Trịnh Hiền Minh mời mọi người vào trong đãi thức ăn nhẹ và trà.

    Hắn cho người canh bên ngoài và dặn họ không cho người vào trong, bất kể là ai.

    Khi Lý Như Ngọc kể mọi chuyện từ lúc Trịnh Hiền Minh rời đi cùng Trịnh lão gia để xem mọi người làm việc.

    Cho đến khi gặp được Lý An Hoa, nhóm thiếu niên và 2 vị tiền bối Lam Giang.

    - Ta đoán không sai mà, mẹ ta và ả đó lúc nào cũng kiếm chuyện với ngươi.

    Nhưng ta cũng không thể bảo vệ ngươi mãi....

    - Lý Như Ngọc bây giờ đã là đệ tử của ta và Giang tông chủ nên không thể lại đây mãi đâu.

    - Đây là những người tu tiên, họ chuyên đi săn đêm để trấn áp yêu ma quỷ quái.

    Nhận ta làm đệ tử và bảo vệ ta an toàn, đó là ước nguyện của mẹ ta. ( Lý Như Ngọc nói thêm )

    - Vậy thì may quá, chúc mừng ngươi nhé.

    Còn ta lại phải chống chọi qua ngày với những thứ này rồi.

    - Trịnh công tử, ngươi có muốn rời bỏ Trịnh gia và đi theo bọn ta không?

    Ngươi có yêu Lý Như Ngọc không?

    Có muốn cùng Lý Như Ngọc đến chỗ bọn ta sinh sống không? ( Lam Hi Thần những câu khiến mọi người bất ngờ và khó sử )

    - Ta có thể đi cùng mọi người sao?

    Ta muốn rời khỏi đây để đi cùng Lý Như Ngọc và mọi người. ( Trịnh Hiền Minh trả lời khiến mọi người mừng rỡ )

    - Giang tông chủ, chúng ta có thêm đệ tử mới đấy. ( Lam Hi Thần nói Giang Trừng )

    - Hiền Minh, mau đi thu dọn chút đồ đạt của ngươi đi.

    Như Ngọc đến phòng của ngươi thu dọn chút đồ đi.

    Ta, Kim Lăng và Lý An Hoa sẽ theo sau Lý Như Ngọc, còn các ngươi ở lại đây.

    Giang Trừng nói xong thì theo sau Lý Như Ngọc cùng với Kim Lăng và Lý An Hoa rời đi.

    Trịnh Hiền Minh đã cố sắp xếp nhanh đồ đạt của mình, hắn sắp xếp xong và đi ra thì Lam Hi Thần hỏi.

    - Ngươi có để quên cái gì nữa không?

    - Những món đồ cần thiết, ta đều nhớ rõ và mang theo. ( Trịnh Hiền Minh trả lời )

    - Ngươi dẫn bọn ta đến phòng của Lý Như Ngọc đi.

    - Vâng, hướng này

    Khi Trịnh Hiền Minh dẫn Lam Hi Thần và những người còn lại trong nhóm đến phòng của Lý Như Ngọc thì thấy Lâm Nhã Uyên đã nằm xuống đất.

    - Ả ta đã bị ta dùng tử điện đánh ngất rồi, thật ồn ào. ( Giang Trừng )

    - Ở đây không còn an toàn nữa đâu, chúng ta mau đi thôi.

    Khi bọn họ đi nhanh ra cổng chính thì bị người hầu chặn lại.

    - Trịnh công tử đi đâu mà vội vàng vậy?

    - Ta đang có chuyện gấp, các ngươi đừng cản ta.

    Trịnh Hiền Minh nói xong thì cùng mọi người rời đi.

    Sau đó bọn họ đi đến quán trọ thuê mỗi người 1 phòng, tắm táp, thay đồ rồi xuống dùng bửa và trò chuyện cùng nhau.

    - Như Ngọc, vậy là chuyện của ngươi bọn ta giải quyết xong rồi đấy.

    Không những bọn ta thỏa thuận thành công mà còn có thêm đệ tử đi theo đấy nhé. ( Giang Trừng )

    - Hiền Minh, ngươi bao nhiêu tuổi vậy? ( Lam Hi Thần hỏi )

    - 20 tuổi

    - Còn Như Ngọc?

    - 17 tuổi

    - Tuổi nhỏ nhưng khá cứng đầu đấy.

    - Tuổi này đã là thiếu niên rồi không còn nhỏ nữa, Hiền Minh đã là tuổi trưởng thành rồi.

    Đã vượt qua độ tuổi tốt nhất để luyện công rồi, tuy có thể cho 2 ngươi luyện công và kích đan.

    Nhưng rất khó để thành công, về Giang gia rồi làm quen nơi ở trước đã.

    Còn ngươi thì nên về Lam gia và sửa lại những gia quy khắc nghiệt đó đi. ( Giang Trừng quay qua nói với Lam Hi Thần )

    - Được rồi, khi nào ta về Lam gia sẽ sửa nó.

    - Hiền Minh, Như Ngọc, 2 ngươi có biết khu vực nào chứa nhiều yêu ma quỷ quái không? ( Giang Trừng )

    - Không có, trước giờ lệ quỷ bắt người, hại người điều chỉ là những lời đồn thôi... ( Trịnh Hiền Minh )
     
    Theo Dõi 1 Người
    8. Đệ tử nhà Lam Giang


    - Không có, trước giờ lệ quỷ bắt người, hại người điều chỉ là những lời đồn thôi... ( Trịnh Hiền Minh )

    - Cũng đúng, vì lệ quỷ bọn ta trấn áp trước giờ là những linh hồn chết trong quất ức.

    Quậy phá để tìm sự chú ý và mong mỏi 1 điều gì đó nên chưa thể siêu thoát.

    Các ngươi nghỉ ngơi đi, ngày mai chúng ta sẽ về Giang gia.

    Kết thúc trò chuyện, ai cũng về phòng và nghỉ ngơi, sáng hôm sau, bọn họ đã trả phòng và cùng nhau lên đường.

    Về đến Giang gia thì các môn sinh ra chào đón.

    Lam Hi Thần và Giang Trừng lại tiếp tục uống trà, trò chuyện, ngắm trời, ngắm đất.

    Nhóm thiếu niên dẫn Trịnh Hiền Minh và Lý Như Ngọc đi tham quan Giang gia.

    Nhìn các môn sinh bắn cung, luyện công, đấu kiếm, nhìn những đầm sen xinh đẹp.

    Nhóm thiếu niên đó đã có thêm bạn, cùng nhau nói chuyện, cùng nhau nghịch nước.

    Lý An Hoa bay theo sau, cảm thấy rất vui vì đứa con gái mà cô đã cố gắng theo dõi và bảo vệ bao nhiêu năm.

    Cuối cùng, đứa con gái đó đã ở 1 nơi rất an toàn và hạnh phúc cùng với người con gái yêu.

    Đến trưa, mọi người cùng nhau dùng bữa, xong thì Kim Lăng và Âu Dương Tử Chân đã xin phép về.

    Lam Tư Tuy và Lam Cảnh Nghi theo Lam Hi Thần ngự kiếm về Lam gia.

    Vừa về tới thì Lam Hi Thần đã đến Tĩnh Thất, và nói chuyện cho Lam Vong Cơ và Ngụy Vô Tiện biết.

    - Huynh về đây là để thông báo giữa huynh và Giang Trừng có 2 đệ tử chung và huynh sẽ sửa lại gia quy Lam gia sao?

    Hay quá! ( Ngụy Vô Tiện )

    - Vậy khi nào huynh sẽ đến Giang gia tiếp đây?

    Huynh chưa bày tỏ tình cảm của mình mà? ( Lam Vong Cơ )

    - Sau khi ta sửa xong gia quy Lam gia thì sẽ đến Giang gia tiếp.

    2 đệ có muốn đến đó gặp 2 đệ tử của ta và Giang tông chủ không? ( Lam Hi Thần )

    - Đương nhiên là muốn rồi.

    Không những huynh và Giang Trừng có đệ tử mà nhóm thiếu niên của chúng ta có thêm bạn. ( Ngụy Vô Tiện )

    - 2 đệ đã làm xong những việc ta đã giao rồi đúng không? ( Lam Hi Thần )

    - Những việc huynh đã giao, 2 đệ làm xong hết rồi. ( Lam Vong Cơ )

    - Giỏi lắm, không làm phiền 2 đệ nữa ta về Hàn Thất nghỉ ngơi đây.

    Ngày mai chúng ta sẽ làm công việc mới.

    Ngày hôm sau, Lam Hi Thần đến gặp Lam Khải Nhân để nói về chuyện giữa hắn và Giang Trừng có 2 đệ tử chung.

    Hiện tại 2 đệ tử này ở Giang gia và chuyện sửa lại gia quy Lam gia 1 cách hợp lý.

    - Sửa lại gia quy Lam gia sao? ( Lam Khải Nhân thắt mắt )

    - Đúng vậy ạ, bây giờ mọi chuyện đã qua rồi, không còn như trước nữa, con sẽ xem lại và chỉnh sửa cẩn thận.

    - Được thôi!

    Giữa con và Giang tông chủ có đệ tử chung sẽ không gây khó chịu gì chứ?

    - Không gây khó chịu gì cả.

    - Con đã kết bàn hữu với Giang tông chủ sao?

    - Đúng vậy

    - Con để ý đến Giang tông chủ khi nào vậy? ( Lam Khải Nhân hỏi khiến Lam Hi Thần đơ người không trả lời được )

    Từ nhỏ đến lớn, con chỉ để ý đến Vong Cơ, đến Lam gia và anh em kết nghĩa của con.

    Số lần con và Giang tông chủ gặp nhau thì lại rất ít.

    Chỉ những khi có chuyện lớn và các gia tộc tổ chức tiệc thì mới gặp nhau.

    Con vừa bế quan xong thì đi hội Thanh Đàm sau đó tổ chức hỷ sự cho đôi Vong Tiện.

    Đang trong tuần trăng mật thì 2 đứa đó làm tốt công việc để cho con đi săn đêm ở Giang gia.

    - Con để ý đến Giang tông chủ khi dự hội Thanh Đàm, vì...

    - Không cần phải trả lời ta bây giờ.

    Ta sẽ đợi, nhưng sợ sẽ không đợi được lâu.

    Cố gắng làm tốt công việc và trách nhiệm của mình.

    Nhớ đưa 2 đệ tử đó về đây cho ta gặp nha.

    - Vâng

    Lam Hi Thần tạm biệt Lam Khải Nhân rồi rời đi, lấy gia quy Lam gia về phòng kiểm tra và chỉnh sửa lại.

    Lam Hi Thần đã sửa từ 4000 gia quy xuống còn 2000 gia quy trong 1 tuần.

    Đưa cho Lam Khải Nhân xem trước rồi đem khắc lên đá và thay đá cũ đi.

    - Từ 4000 gia quy xuống còn 2000 gia quy sao?

    Đỡ ngột ngạt hơn trước rồi! ( Ngụy Vô Tiện mừng rỡ nói, còn Lam Hi Thần thì đưa bảng gia quy cho Lam Vong Cơ )

    - Vong Cơ, làm phiền đệ dạy lại gia quy cho môn sinh rồi. ( Lam Hi Thần )

    - Huynh lại định đến Giang gia tiếp sao? ( Lam Vong Cơ )

    - Đúng vậy, đã 1 tuần trôi qua rồi.

    - Ể!

    Vậy còn bọn ta? ( Ngụy Vô Tiện hỏi )

    - Lam Tư Truy, và Lam Cảnh Nghi hay cùng Kim tông chủ và Âu Dương công tử đi săn đêm lắm.

    2 đệ cứ đi cùng Lam Tư Truy và Lam Cảnh Nghi là được.

    Sáng hôm sau, Lam Hi Thần lại chuẩn bị đến Giang gia.

    Vừa đặt chân vào Liên Hoa Ổ thì Lý Như Ngọc và Trịnh Hiền Minh đi nhanh đến đón.

    Lam Hi Thần nói chuyện vui vẻ 2 đệ tử mới này mà không biết rằng có người để nhìn mình.

    Cho đến khi Lam Hi Thần nhìn thấy thì Giang Trừng đã quay mặt đi chỗ khác.

    Lam Hi Thần mỉm cười cùng với 2 đệ tử mới đi vào và chào hỏi Giang Trừng.

    - Giang tông chủ, ta đến rồi đây có mua Sơn Trà cho ngươi này, ta để đây nha .

    - Ngươi đã về Lam gia được 1 tuần rồi, có chuyện gì sao?

    - Ta về để thông báo cho đôi Vong Tiện và thúc phụ biết giữa ta và ngươi có 2 đệ tử chung.

    Còn xin thúc phụ cho ta chỉnh sửa lại gia quy, ta đã chỉnh sửa gia quy trong tuần qua và cùng các môn sinh khắc lên đá.

    - Thật á, có phải do ta nhiều chuyện rồi không?

    - Ngươi không có nhiều chuyện đâu, sau khi ta sửa lại gia quy xong thì người vui mừng nhất chính là sư huynh của ngươi.

    - Biết ngay mà.

    - Giang tiền bối có sư huynh sao? ( Lý Như Ngọc )

    - Đúng vậy, đệ ấy tên Ngụy Vô Tiện đã kết đạo lữ với Lam Vong Cơ, đệ đệ ta.

    Hiện tại là dâu của Lam gia, 2 đệ ấy muốn đến đây để gặp mặt các ngươi đấy.

    Thúc phụ cũng muốn gặp 2 đệ tử này đấy.

    - Lam Khải Nhân không có ý kiến gì sao? ( Giang Trừng )

    - Thúc phụ chỉ nói " Cố gắng làm tốt công việc và trách nhiệm của mình.

    " Chỉ vậy thôi.

    Ta cũng có quà cho các ngươi đấy, lại đây ta lấy ra cho.

    Lam Hi Thần cùng 2 đệ tử đi lại bàn ngồi, hắn lấy trong túi ra là chiếc trâm và bộ dây tộc tóc có ký hiệu vân mây, màu trắng.

    Lam Hi Thần đưa trâm cho Lý Như Ngọc và đưa bộ dây cột tóc cho Trịnh Hiền Minh.

    - Trâm đẹp lắm, cảm ơn Lam tiền bối. ( Lý Như Ngọc )

    - Bộ dây cột tóc cũng đẹp lắm, cảm ơn Lam tiền bối ( Trịnh Hiền Minh )

    - 2 ngươi vào trong đeo lên đi, rồi ra đây cho ta và Giang tông chủ xem.

    - Vâng ( Lý Như Ngọc, Trịnh Hiền Minh )

    Lam Hi Thần thấy Lý Như Ngọc và Trịnh Hiền Minh đã đi vào trong thì quay hỏi Giang Trừng.

    - Trong tuần qua, 2 đệ tử của chúng ta đã học được những gì rồi.

    - Học bắn cung, luyện kiếm, ngồi thiền để kích kim đan sớm, có khi bọn chúng còn hỏi ta về cách pha chế thuốc nữa.

    Vì từ nhỏ đến lớn đã phải chịu nhiều khó khăn và áp lực nên khi có cơ hội, bọn chúng rất nghe lời.

    Bọn chúng rất vui vẻ khi làm việc cùng nhau và chăm sóc cho nhau, thỉnh thoảng lại quan tâm đến ta...

    Lý Như Ngọc và Trịnh Hiền Minh đã đi từ trong ra cùng với trâm cài tóc và bộ dây cột tóc mới mà Lam Hi Thần đã tặng.

    - Hợp với các ngươi lắm.

    - Không làm phiền 2 vị tông chủ nữa bọn ta đi tập luyện tiếp đây.

    Trịnh Hiền Minh nói xong thì cùng với Lý Như Ngọc rời đi, Để Lam Hi Thần ngồi lại với Giang Trừng.

    - Ta nói ngươi đừng giận nhá, y như chăm con đấy. ( Giang Trừng )

    - Là 2 đứa trẻ đơn thuần gặp nhiều thử thách đấy thôi.

    Lý An Hoa đã siêu thoát rồi đúng không?

    - Đúng vậy, Lý An Hoa thấy ước nguyện của mình đã thành hiện thực nên đã nói chuyện riêng với 2 đệ tử này.

    Sau đó, đa tạ ta, gửi lời hỏi thăm đến ngươi và dần tan biến.

    - Ngươi có biết Hiền Minh với Như Ngọc là 1 đôi không?

    - Ta biết, bọn chúng nhỏ tuổi mà đã thành 1 đôi rồi đấy...

    Lam tông chủ sao ngươi im lặng lâu thế.

    - Giang tông chủ ăn Sơn Trà đi

    Giang Trừng nhìn Lam Hi Thần tập trung bóc Sơn Trà để ăn thì hỏi mấy câu khiến Lam Hi Thần đơ người.

    - Chuyện ngươi thích người ta sao rồi?

    Ngươi đã tỏ tình chưa?

    - Ta cũng chỉ qua lại và nói chuyện với người đó thôi chứ chưa dám tỏ tình.

    Tại vì ta sợ người đó không thích ta rồi bị từ chối nên ta vẫn chưa dám nói.

    - Sao ngươi không thử 1 lần, biết đâu người ta đã để ý lâu rồi thì sao?

    - Cảm ơn Giang tông chủ đã khuyên ta.

    Ta sẽ cố gắng thử xem sao.

    " Giang tông chủ nói như vậy thì ta lại càng khó nói hơn.

    "

    - Lam tông chủ này, ngươi dạy cách pha chế thuốc và dạy đàn cho 2 đệ tử này được không?

    - Chỉ sợ 2 đệ tử này theo không kịp thôi, dạy từng chúc vậy.

    2 vị tông chủ cứ như thế đến tối rồi dùng bữa, sao đó cùng ngắm với 2 đệ tử mới.

    Nhìn thấy 2 đệ tử nói chuyện vui vẻ nhau, Lam Hi Thần quay qua nhìn lén Giang Trừng.

    Khi Lam Hi Thần quay mặt lại ngắm trăng và nhỏ tiếng thở dài thì Giang Trừng cũng liếc mắt qua y 1 chút.

    Sau đó thì 4 người về phòng của mình, qua ngày hôm sau thì các môn sinh khác nhìn Lý Như Ngọc và Trịnh Hiền Minh bắn cung với nhau.

    Lam Hi Thần và Giang Trừng thì đứng từ đằng xa theo dõi.

    - Ta thắng rồi !!! ( Lý Như Ngọc )

    - Muội giỏi lắm đấy. ( Trịnh Hiền Minh )

    Sau đó xem 2 đệ tử này luyện kiếm rồi ngồi thiền.

    Khi Lý Như Ngọc và Trịnh Hiền Minh dùng bữa xong thì có môn sinh đến bảo đến gặp Giang Trừng và Lam Hi Thần.

    - Giang tiền bối, Lam tiền bối gọi bọn ta đến có chuyện gì không ạ? ( Trịnh Hiền Minh )

    - Ta đã nói chuyện với Giang tông chủ là ta sẽ dạy cho các ngươi cách pha chế thuốc, bắt đầu từ hôm nay. ( Lam Hi Thần )

    - Buổi sáng là luyện kiếm, ngồi thiền, buổi chiều Lam tông chủ sẽ dạy cho các ngươi pha chế thuốc.

    Không chịu nổi thì nhớ báo với bọn ta 1 tiếng. ( Giang Trừng )

    - Vâng! ( Lý Như Ngọc và Trịnh Hiền Minh )

    Chiều hôm đó Lam Hi Thần dạy cho 2 đệ tử mới cách pha chế thuốc, 2 đệ tử lúc này còn đang hoang mang chưa hiểu và thuộc các nguyên liệu làm thuốc....

    P/s: Vì tuần trước mình không được khỏe nên là không có đăng truyện và mình sẽ xin nghỉ đăng truyện vào thứ 3 tuần sau.

    Do đang bí ý tưởng và đang nghiên cứu làm nhiều sản phẩm len để đăng bán ở trang blog Vy Namiyu và trên 2 trang cá nhân.

    Mong các bạn ủng hộ!

    Sinh nhật OOC Lam Hi Thần là 8/ 10 rơi vào chủ nhật, hôm nay mình đăng truyện và chúc mừng sinh nhật trễ này.

    Chúc mừng sinh nhật Lam Hi Thần!
     
    Theo Dõi 1 Người
    9. Mạt Gạch định tình


    Chiều hôm đó Lam Hi Thần dạy cho 2 đệ tử mới cách pha chế thuốc, 2 đệ tử lúc này còn đang hoang mang chưa hiểu và thuộc các nguyên liệu làm thuốc.

    Lam Hi Thần giảng kỹ lại từng loại nguyên liệu và cách pha chế thuốc.

    Lam Hi Thần trong trẻo ấm áp và ôn nhã, dịu dàng chân thành dạy 2 đệ tử cách pha chế thuốc.

    Hắn hay mỉm cười lại dễ gần, cứ chăm chú dạy 2 đệ tử này mà không biết rằng có người đang nhìn chằm chằm vào hắn.

    Giang Trừng lén nhìn Lam Hi Thần chỉ dạy 2 đệ tử này suốt buổi chiều.

    Cứ như thế vài ngày trôi qua, Lam Hi Thần chỉ dạy pha chế thuốc như mọi khi thì Lý Như Ngọc hỏi.

    - Lam tiền bối thích Giang tiền bối sao?

    - Sao ngươi lại hỏi vậy? ( Lam Hi Thần lúng túng )

    - Mấy ngày nay bọn ta để ý ánh mắt, cách nói chuyện và sự quan tâm của người dành cho Giang tiền bối giống như thích thầm người ta vậy.

    - 2 ngươi là 1 đôi nên biết chuyện này rất rõ.

    Đúng là ta thích Giang tông chủ nên ta đã tìm cách kết thân nhưng không dám tỏ tình.

    Ta sợ Giang tông chủ từ chối vì không thích ta...

    Bây giờ ta có 2 đệ tử chung với hắn, càng ngày càng lúc lúng sâu, sợ không thoát ra được.

    Trong lúc 3 thầy trò Lam Hi Thần vừa pha chế thuốc vừa nói chuyện thì không biết Giang Trừng đã đến từ bao giờ.

    Hắn núp 1 bên và lắng nghe cuộc trò chuyện của 3 thầy trò Lam Hi Thần, hắn rất bất ngờ về chuyện này.

    Tối hôm đó Lam Hi Thần và Giang Trừng ngắm trăng như mọi khi nhưng rất yên ắng.

    Giang Trừng để ý đến Lam Hi Thần nhiều hơn là ngắm trăng.

    - " Hóa ra Lam Hi Thần thích ta, nhưng tại sao....

    Có nên nói cho hắn biết là ta đã nghe thấy không?" ( Trong khi Giang Trừng đang tập trung suy nghĩ bị Lam Hi Thần nói )

    - Sao hôm nay ngươi im lặng thế

    - Hôm nay ta chỉ muốn ngắm trăng thôi. ( Giang Trừng trả lời xong thì lúc sau nhìn lén Lam Hi Thần )

    Gần trưa vào ngày hôm sau, khi Lý Như Ngọc và Trịnh Hiền Minh đã kết thúc buổi học, cùng nhau đi đến chỗ Giang Trừng và Lam Hi Thần.

    Khi Lý Như Ngọc và Trịnh Hiền Minh đến đó thì thấy có khách đang đợi.

    - Như Ngọc, Hiền Minh, bên này! ( Lam Cảnh Nghi )

    - Đây là 2 vị đệ tử mới của Giang Trừng và huynh trưởng sao? ( Ngụy Vô Tiện )

    - Dung mạo không tầm thường nhỉ? ( Lam Hi Thần )

    - Giới thiệu cho 2 ngươi biết!

    Người mặc y phục giống Lam tông chủ và 2 người bạn ngồi đây của các ngươi, cộng thêm khuôn mặt lạnh này.

    Tên là Lam Vong Cơ đệ đệ của Lam tông chủ, các ngươi có thể gọi là Hàm Quan Quân để tránh nhầm lẫn.

    Còn cái tên vô sỉ mặc y phục màu đỏ đen kia tên là Ngụy Vô Tiện, sư huynh của ta. ( Giang Trừng )

    - Ngươi cũng độc mồm quá đấy, giới thiệu cho đàng hoàng chút chứ. ( Ngụy Vô Tiện )

    - Giới thiệu như vậy là đàng hoàng lắm rồi đấy, không phải rành rành ra đấy sao? ( Giang Trừng )

    - Lúc trước Lam tiền bối nói là sau khi sửa gia quy từ 4000 xuống còn 2000 thì Ngụy tiền bối chính là người vui mừng nhất. ( Lý Như Ngọc nói rồi cùng Trịnh Hiền Minh đến chỗ ngồi cùng mọi người )

    - Chứ sao, sống ở nơi 4000 gia quy đó giống như muốn lấy mạng ta vậy, bây giờ thì ổn hơn rồi....

    Không phải gọi huynh trưởng là sư phụ à? ( Ngụy Vô Tiện )

    - Cả ta với Lam tông chủ dạy mà? ( Giang Trừng )

    - Học đến đâu rồi, đã kích được kim đan chưa?

    - Được gần 2 tuần rồi, 2 đệ tử này đã thành thạo nhiều thứ rồi.

    Lý Như Ngọc 17 tuổi, Bằng tuổi Lam Cảnh Nghi, Trịnh Hiền Minh 20 tuổi bằng tuổi Lam Tư Truy.

    - Muốn kích đan ở tuổi này coi bộ khó lắm.

    - Nên bây giờ 2 đệ tử này phải học liên tục đây này.

    Buổi sáng thì học luyện kiếm, ngồi thiền, buổi chiều thì theo Lam tông chủ học pha chế thuốc.

    - Học nhiều thế ?....

    - Học như vậy để kích đan nhanh hơn, còn học pha chế thuốc là do 2 đệ tử này xin.

    - Vậy là bọn ta chỉ nên xem 2 ngươi học rồi. ( Lam Cảnh Nghi )

    - Các ngươi đã học thuộc gia quy mới Lam gia chưa? ( Lam Hi Thần )

    -Học thuộc rồi nên mới cùng Hàm Quan Quân và Ngụy tiền bối đến đây đấy ạ. ( Lam Cảnh Nghi )

    - 2 ngươi có muốn cùng Như Ngọc và Hiền Minh học pha chế thuốc không?

    Để sau này các ngươi có thể tự sử lý viết thương của mình và cho người khác. ( Lam Hi Thần )

    - Có, bọn ta cũng muốn học. ( Lam Cảnh Nghi nói xong nhìn qua Lam Tư Truy )

    - Được thôi, sắp bắt đầu vào học rồi.

    - Dùng bữa trưa trước nào. ( Giang Trừng )

    Khi mọi người dùng bữa trưa xong thì Lam Cảnh Nghi và Lam Tư Truy gia nhập lớp của Lam Hi Thần.

    Giang Trừng vẫn đứng ngoài nhìn vào như mọi khi, còn đôi Vong Tiện nhìn 1 lúc thì đã nói Giang Trừng đi hái sen.

    Cứ như thế trôi qua 1 tuần, Lý Như Ngọc và Trịnh Hiền Minh đã kích được kim đan, tuy hơi yếu nhưng 2 đệ tử này đã thành thạo luyện kiếm và ngồi thiền.

    Đôi Vong Tiện phải về Lam gia để làm chút việc còn Lam Tư Truy và Lam Cảnh Nghi ở lại để học pha chế thuốc.

    Lý Như Ngọc và Trịnh Hiền Minh phải luyện kiếm và ngồi thiền nhiều, lâu lâu còn tập bắn cung.

    Rủ Kim Lăng và Âu Dương Tử qua thả diều, chèo thuyền đi hái gương sen, săn gà rừng cùng nhau.

    Không những vậy nhóm thiếu niên còn rủ các môn sinh khác của Giang gia chơi cùng.

    Lam Hi Thần và Giang Trừng nhìn thấy cảnh này vừa vui vừa bất lực trước những sự nghịch ngợm này.

    Khi Lý Như Ngọc và Trịnh Hiền Minh đã làm quen với kim đan của mình và luyện kiếm ngồi thiền 1 cách trơn tru.

    Lam Hi Thần và Giang Trừng đã gọi 2 đệ tử này lại và bảo chọn kiếm, rồi bắt đầu vào học thanh âm.

    - Ta định cho 2 ngươi học thanh âm nhưng bây giờ nhưng phải về Lam gia mới có đủ dụng cụ và sách.

    Hay là 2 ngươi đi cùng ta đến Lam gia học, được không?

    Khoảng 1 năm, 2 ngươi rèn luyện thành thạo rồi ta sẽ đưa về đây. ( Lam Hi Thần )

    - Bọn ta đồng ý nhưng Giang tiền bối thì.... ( Trịnh Hiền Minh )

    - Tùy ý 2 ngươi vậy, ráng học cho tốt vào. ( Giang Trừng )

    - Lam tiền bối.... ( Lý Như Ngọc )

    - Được rồi, nhờ 2 ngươi nói lại cho Lam Tư Truy và Lam Cảnh Nghi biết.

    Sau đó chuẩn bị hành lý, ngày mai lên đường.

    Như đi dự thính ở Lam gia thôi, tầm 1 năm, ta sẽ đưa 2 ngươi về lại Giang gia. ( Lam Hi Thần )

    - Vâng!

    Bọn ta đi đây. ( Lý Như Ngọc )

    Sau khi Lý Như Ngọc và Trịnh Hiền Minh rời đi thì Giang Trừng đi lại gần Lam Hi Thần nói.

    - Tối nay ngươi có thời gian để ngắm trăng cùng ta không?

    - Dĩ nhiên là có rồi. ( Lam Hi Thần mỉm cười )

    Tối hôm đó chính tay Giang Trừng nấu canh sườn hầm củ sen, đem ra bàn nhỏ Lý Như Ngọc, Trịnh Hiền Minh và 2 môn sinh họ Lam kia đang ngồi.

    - Cảm ơn Giang tông chủ / tiền bối. ( nhóm thiếu niên cùng Trịnh Hiền Minh và Lý Như Ngọc )

    Giang Trừng đem ra thêm 2 bát đi đến chỗ Lam Hi Thần đang ngắm trăng.

    - Này, nhân lúc còn nóng ngươi ăn đi.

    - Cảm ơn Giang tông chủ. ( Khi Lam Hi Thần và Giang Trừng ăn xong thì 2 người trò chuyện )

    - Hình như ngươi chỉ nấu món này dành cho những người đặt biệt thôi đúng không? ( Lam Hi Thần )

    - Đúng vậy, ta thỉnh thoảng nấu cho những người thân thiết ăn thôi....

    Lam tông chủ, cảm ơn ngươi đã đến thăm ta, trò chuyện và kết bạn với ta.

    - Ngươi đừng khách sáo như thế...

    - Ta có điều thắt mắt muốn hỏi ngươi.

    Trong ngày hỷ sự đó, ngoài nói chuyện với ta ra thì ngươi có nói chuyện với ai khác nữa không? ( Giang Trừng hỏi khiến Lam Hi Thần đơ người )

    - Thì ta cũng có nói chuyện với vài người...

    Giang tông chủ, ngươi có muốn đến Lam gia cùng bọn ta không?

    Có ngươi đi thì Hiền Minh, Như Ngọc sẽ rất vui, sẵn gặp thúc phụ ta để hỏi thăm vài câu.

    - Vậy ta vào trong trước nhắn nhủ các môn sinh và chuẩn bị hành lý, ngươi ở đây chờ ta. ( Nói xong Giang Trừng đi nhanh vào trong )

    - " Hắn bắt đầu nghi ngờ rồi.

    "

    Sáng hôm sau, Lam Hi Thần lên đường cùng mọi người đi từ Giang gia đến Lam gia.

    Đến nơi được các mọi người chào đón, sau đó Lam Hi Thần và Giang Trừng cùng 2 đệ tử đến gặp Lam Khải Nhân.

    - Vậy là 2 đệ tử này ở lại đây 1 năm để học thanh âm sao? ( Lam Khải Nhân )

    - Vâng, đúng vậy. ( Lam Hi Thần )

    - 2 đệ tử này có khí chất tốt, tuy đã vượt qua độ tuổi tốt nhất để luyện công nhưng mà cuối cùng đã rèn luyện thành thạo rồi.

    Làm việc của con đi!

    Sau khi trò chuyện với Lam Khải Nhân xong thì Lam Hi Thần dẫn Giang Trừng và 2 đệ tử đến Tàng Thư Các.

    Nơi có nhiều sách dạy nhạc và dụng cụ, sau khi nghe Lam Hi Thần giới thiệu sơ qua các dụng cụ.

    Thì 2 đệ tử cuối cùng đã chọn dụng cụ thích hợp cho mình.

    Lý Như Ngọc chọn sáo, Trịnh Hiền Minh chọn đàn tranh.

    Rồi cùng nhau tìm hiểu thêm dụng cụ và bắt đầu học.

    Giang Trừng vừa nhìn những cuốn sách đã được sắp xếp, vừa để ý Lam Hi Thần chỉ dạy 2 đệ tử.

    Tối hôm đó Lam Hi Thần và Giang Trừng đi dạo cùng nhau vừa đi vừa nói, đột nhiên Giang Trừng bị vấp ngã.

    Lam Hi Thần thấy thế đỡ Giang Trừng, trong lúc đang hoảng Giang Trừng đã lỡ tay kéo Mạt Gạch xuống.

    Khi 2 người bình tĩnh lại thì mới phát hiện ra sự việc bất thường.

    - Trả Mạt Gạch lại cho ngươi này. ( Giang Trừng đưa nó cho Lam Hi Thần, khi hắn cột Mạt Gạch lên tráng xong. )

    Bị người mình thích thầm kéo trúng Mạt Gạch xuống nên không có phản ứng gì sao?

    - Sao ngươi lại nói vậy? ( Lam Hi Thần

    bị nói trúng tim đen nên chột dạ )

    - Không phải sao?

    Lúc trước khi ngươi trò chuyện với 2 đệ tử về người mình thích trong giờ học pha chế thuốc.

    Ta đã vô tình nghe được, hay ta nghe nhầm....

    - Ngươi không nghe nhầm đâu,... người ta thích là ngươi....

    Đôi Vong Tiện, nhóm thiếu niên kia và Lý Như Ngọc, Trịnh Hiền Minh đều đã biết hết rồi.

    Vì ta thích ngươi nên ta đã chủ động làm bạn với ngươi.

    Chờ đủ can đảm ta sẽ nói nhưng đã xảy ra nhiều chuyện nên ta tạm gác lại...

    Ta sợ ngươi không thích ta, ta sợ sau khi tỏ tình xong không những bị ngươi từ chối.

    Mà còn không được nói chuyện, làm bạn với ngươi nữa.
     
    Theo Dõi 1 Người
    Thông báo!


    Xin lỗi vì mình đã không ra chap mới trong 1 thời gian dài và để các bạn chờ đợi, thứ 3 tuần này mình sẽ đăng chap 10.

    Và bắt đầu từ thứ 3 tuần này trở đi mình viết xong chap nào, mình sẽ đăng chap đó.

    Dự kiến của truyện này khoảng 30 chap, mỗi 1 chap khoảng 2000 từ, mong các bạn ủng hộ, góp ý và chia sẻ. 💖
     
    Theo Dõi 1 Người
    10. Bùa chú tình yêu


    - ....

    Ta sợ ngươi không thích ta, ta sợ sau khi tỏ tình xong không những bị ngươi từ chối.

    Mà còn không được nói chuyện, làm bạn với ngươi nữa.

    - Nhưng bây giờ ta lỡ tay tháo mạt ngạch của ngươi xuống rồi, làm sao đây, phải chịu trách nhiệm sao?

    - Thì chỉ là lỡ tay thôi, ngươi không cần phải chịu trách nhiệm đâu...

    Vậy, ngươi cảm thấy ta như thế nào?...

    - ....

    Ta cũng có cảm tình với ngươi.... không hẳn là yêu nhưng mà.... ta với ngươi có thể hẹn hò được không?

    - Được! ( Lam Hi Thần mỉm cười )

    Ngày hôm sau Giang Trừng về lại Giang gia, Lam Hi Thần báo tin cho đôi Vong Tiện, Lam Tư Truy, Lam Cảnh Nghi và đôi Minh Ngọc biết.

    Mọi người biết tin liền vui vẻ chúc mừng, lâu lâu Giang Trừng đến thăm 2 đệ tử học hành thế nào.

    Mọi người hỏi thăm, nói chuyện vui vẻ với nhau, tối đến Lam Hi Thần và Giang Trừng đi dạo cùng nhau.

    Nhóm người Ngụy Vô Tiện theo dõi bị đôi Hi Trừng phát hiện liền trốn đi.

    Ngụy Vô Tiện hay rủ Lam Tư Truy và Lam Cảnh Nghi đi chơi, ghé qua thăm Lý Như Ngọc và Trịnh Hiền Minh học.

    Khi đôi Minh Ngọc có thời gian rảnh sẽ cùng Ngụy tiền bối và bạn bè mình đi chơi, tham quan Lam gia.

    Kim Lăng và Âu Dương Tử Chân hay tin thì đến Lam gia thăm bạn bè mình và xem 2 người họ học như thế nào.

    Kim Lăng đem Tiên Tử đi cùng cho bạn bè mình nhìn thấy.

    Vừa đến thì mọi người ra đón, anh em nhà Song Bích đang bận nên không ra được.

    Mọi người vui vẻ chào nhau, sau đó Kim Lăng khoe Tiên Tử cho đôi Minh Ngọc xem.

    - Tiên Tử dễ thương quá đi! ~ ( Lý Như Ngọc khen xong thì sờ đầu Tiên Tử, sau đó đến Trịnh Hiền Minh giơ tay làm theo )

    - Còn ta thì không thấy nó dễ thương chút nào hết á!! ( Ngụy Vô Tiện vừa thấy chó là đã sợ hãi chạy nhanh đến chỗ Lam Tư Truy, núp sau lưng và nói lớn. )

    - Tính tình của Như Ngọc khá vô tư giống ngươi, trừ khoản uống nhiều rượu, ăn quá cay, vô sỉ và đặt biệt là sợ chó. ( Giang Trừng đi lại gần chỗ Ngụy Vô Tiện, nói xong thì liếc qua nhìn hắn. )

    - Ngụy tiền bối sợ chó sao? ( Lý Như Ngọc nhìn Ngụy Vô Tiện nói, hắn nghe xong thì bất lực )

    - Ta đem Tiên Tử đi giao cho người khác giữ đây, nếu ở đây lâu thì đại cửu nhà ta sẽ xỉu vì sợ đấy. ( Kim Lăng nói xong liền đưa Tiên Tử đi )

    Khi Kim Lăng đưa Tiên Tử đi xa rồi, Ngụy Vô Tiện mới bước ra khỏi chỗ núp, thở phào nhẹ nhõm.

    Lý Như Ngọc cùng Trịnh Hiền Minh đến gần hỏi thăm.

    - Tại sao Ngụy Tiền bối lại sợ chó vậy? ( Lý Như Ngọc )

    - Ta sợ chó từ khi còn rất nhỏ, chuyện này đã xảy ra lâu lắm rồi nên ta không tiện kể.

    Tiên Tử là con chó đen rất khôn ngoan và nghe lời, có lẽ ta sẽ làm quen và chơi với nó, nhưng sẽ mất khá nhiều thời gian đấy.

    Giang Trừng, ngươi và huynh trưởng có 2 đệ tử ngoan lắm đó. ( Ngụy Vô Tiện trả lời Lý Như Ngọc xong, quay qua nói chuyện với Giang Trừng. )

    - Đừng dạy hư bọn chúng đấy. ( Giang Trừng )

    - Được thôi! ~

    Ngày hôm sau, Ngụy Vô Tiện rủ các hậu bối lại thử loại bùa mới mà hắn làm ra.

    Ngụy Vô Tiện dùng bùa biến ra tai thỏ đen, Kim Lăng và Lam Tư Truy biến ra tai sư tử, Lam Cảnh Nghi và Âu Dương Tử Chân biến ra tai gấu mèo.

    Trịnh Hiền Minh biến ra tai chó đen còn Lý Như Ngọc biến ra tai mèo trắng.

    Mọi người đang nói chuyện vui vẻ với nhau thì bộ 3 Lam Hi Thần đi tới.

    - Các ngươi làm gì mà trên đầu có tai động vật vậy? ( Giang Trừng )

    - Ta vừa tạo ra được loại bùa mới nên cho các hậu bối dùng thử. ( Ngụy Vô Tiện trả lời Giang Trừng )

    Lam Trạm, muốn thử không?

    - Muốn

    - Qua đây

    - Giang tiền bối muốn thử không, vui lắm đấy! ( Lý Như Ngọc )

    - Ta thấy trên đầu Hiền Minh có tai chó màu đen kìa, ngươi không có phải ứng gì à? ( Giang Trừng hỏi Ngụy Vô Tiện )

    - Ta sợ tiếng chó sủa và sợ bị chó cắn, còn tai chó đen trên đầu Hiền Minh, ta thấy bình thường. ( Ngụy Vô Tiện vừa biến ra tai thỏ trắng cho Lam Vong Cơ vừa trả lời Giang Trừng )

    - Ta cũng muốn thử! ( Lam Hi Thần )

    - Huynh trưởng, qua đây

    - ?

    Gì đây? ( Giang Trừng còn đang hoang thì Lam Hi Thần đầu mọc tai chó trắng đi nhanh về phía Giang Trừng.

    Dùng bùa Ngụy Vô Tiện đưa biến ra tai mèo đen trên đầu Giang Trừng, mọi người nhìn theo rồi mỉm cười.

    Mặt lạnh của Lam Vong Cơ cũng có chút nhếch mép rồi. )

    - Hợp với ngươi lắm. ~ ( Lam Hi Thần nói xong liền mỉm cười, Giang Trừng thì bất lực )

    Buổi học đàn và sáo diễn ra rất tốt, Kim Lăng và Âu Dương Tử Chân cũng muốn học thử.

    Trịnh Hiền Minh vừa đàn vừa nghĩ đến những câu nói của Lý An Hoa dành cho hắn khi chưa siêu thoát.

    " Giữa danh gia vọng tộc và người hầu thấp bé, cảm ơn ngươi đã chọn và ở bên con gái ta.

    Tuy bây giờ ngươi đã bái sư và ở nhà họ, không còn là Trịnh thiếu gia nữa.

    Nhưng ngươi nên nhớ Trịnh gia hiện tại không có người nối dõi, sẽ có rất nhiều chuyện tranh chấp xảy ra.

    Có thể sẽ ảnh hưởng rất lớn đến ngươi và A Ngọc, nên hãy suy nghĩ kĩ những chuyện liên quan đến Trịnh gia.

    "

    Trịnh Hiền Minh vừa suy nghĩ về nó vừa đánh trọn vẹn 1 khúc vấn linh, đến khi kết thúc thì có tiếng đàn đáp lại.

    " Chào mừng con rể của ta, ta luôn theo dõi các con.

    " Hắn nghe xong liền sửng người, những người khác nghe thấy đàn đáp lại từ chổ Trịnh Hiền Minh liền nhìn hắn, Lam Hi Thần thắt mắt hỏi:

    - Ta có thể hỏi những tiếng đàn vừa đáp lại, ngươi có cảm nhận được gì không, nói cho ta nghe đi.

    - " Chào mừng con rể của ta, ta luôn theo dõi các con.

    "

    - Con rể của ta..... là Lý An Hoa phải không?

    - Đúng vậy

    - Sao ngươi đoán được đó là Lý An Hoa. ( Giang Trừng )

    - Bà ấy đã sớm biết Hiền Minh và con gái bà ấy là 1 đôi rồi. ( Lam Hi Thần trả lời Giang Trừng )

    - Huynh vấn linh được mẹ ta rồi, ta dùng sáo, không biết làm được như huynh không. ( Lý Như Ngọc lại gần chỗ Trịnh Hiền Minh nói chuyện )

    - Nếu sáo của muội không làm được thì nói với ta, để ta vấn linh bà ấy, muội chỉ việc hỏi và lắng nghe thôi.

    - Mẹ ta vừa gọi huynh là con rể đó.

    - Tại ta chưa chuẩn bị tinh thần để gọi lại bà ấy là.... thôi muội lo học thổi sáo tiếp đi....

    - Sao tự nhiên có cẩu lương trước mặt vậy ta? ( Lam Cảnh Nghi )

    - Ta học đánh đàn tiếp đây... ( Kim Lăng )

    Lam Hi Thần và Giang Trừng nghe xong mỉm cười nhìn nhau, cho đến buổi học thanh âm kết thúc.

    Nhóm thiếu niên chào 2 vị tiền bối rồi đi ra ngoài chơi trước.

    Còn Lam Hi Thần và Giang Trừng sau buổi dạy học xong thì định qua chỗ đôi Vong Tiện phụ giúp công việc.

    Vừa định đi thì đôi Vong Tiện qua tới.

    - Giang Trừng, huynh trưởng, hai người xuống trấn Thái Y chơi không? ( Ngụy Vô Tiện )

    - Đã xong việc được giao chưa? ( Giang Trừng )

    - Yên tâm, bọn ta hoành thành công việc rất tốt, không để cho Lam Khải Nhân và 2 người lo đâu.

    - Từ khi nào mà....

    - Từ khi sư đệ và huynh trưởng của ta, và của Lam Trạm quen nhau.

    Này! xuống trấn Thái Y chơi nha!

    - Vâng! ( Đám thiếu niên đồng thanh )

    Nhóm tiền bối và hậu bối xuống trấn Thái Y chơi, mọi người cùng nhau chơi đùa, ăn uống, nghịch nước, rồi cùng nhau đi thăm quan.

    Trịnh Hiền Minh ghé lại và mua đôi ngọc bội rồng bay phượng múa, tặng cho Lý như Ngọc 1 cái.

    Đến tối bọn họ cùng nhau trở về Lam gia, mấy ngày sau nhóm Lam Hi Thần tiễn Giang Trừng, Kim Lăng và Âu Dương Tử Chân ra cổng, để họ về nhà.

    Sau khi tiễn nhóm 3 người Giang Trừng đi về của họ, Lam Hi Thần xin Ngụy Vô Tiện chỉ hắn vẽ những loại bùa khác nhau.

    Trong đó có cả loại bùa biến ra tai và đuôi, hắn đã học vẽ những loại bùa đó trong 1 thời gian.

    Vẽ ra những loại bùa đó trong phòng mình nhưng đến khi vẽ xong loại bùa mọc ra tai và đuôi thì gặp rắc rối.

    Lam Hi Thần hắn trượt tay làm rơi cọ đầu thấm mực đen xuống lá bùa đó, quệt 1 đường dài rồi rơi xuống đất.

    Hắn nhặt lại cọ rồi dọn dẹp, xong đến bàn ngồi nhìn lá bùa bị quệt 1 đường.

    Hắn vò lại thành 1 cục rồi để ở góc bàn vì nghĩ lá bùa đó bị hư rồi không thể sử dụng được nữa.

    Đang ngồi vẽ bùa, những cánh cửa trong phòng đang mở, có 1 cơn gió bay vào phòng.

    Làm cục giấy để ở góc bàn rơi xuống đất và lăng thẳng vào góc giường của hắn.

    Nhưng vì hắn còn làm việc sổ sách và những buổi dạy học cho các môn sinh của mình.

    Nên hắn đã quên lá bùa bị hư đó đang ở trong góc giường ngủ bị che khuất trong phòng hắn.

    Đến cuối năm, Giang Trừng đã làm xong công việc nên rủ Kim Lăng và Âu Dương Tử Chân đến Lam gia thăm mọi người.

    Vừa đến chân núi thì tuyết đã phủ trắng, lên đến nơi thì tuyết bắt đầu rơi.

    Giang Trừng báo cho 2 môn sinh canh cổng biết, 1 môn sinh đi vào trong báo lại với mọi người.

    Kim Lăng và Âu Dương Tử Chân bắt đầu nghịch tuyết, Giang Trừng nhìn thấy 2 người chơi vui vẻ với nhau thì mỉm cười.

    Giang Trừng đưa tay ra hứng bông tuyết, vừa hứng được vài bông tuyết thì có cây dù nhỏ che cho hắn từ phía sau.

    Hắn quay lại nhìn thì thấy Lam Hi Thần đang cầm dù che tuyết cho mình.

    Dù nhỏ nên chỉ che được 2 người, Lam Tư Truy đem dù ra che cho Kim Lăng còn Lam Cảnh Nghi cầm dù che cho Âu Dương Tử Chân.

    - 1 đôi, 1 dù ( Lý Như Ngọc )

    3 cây dù nhỏ, 6 người đó nghe xong quay lại nhìn thấy đôi Vong Tiện và đôi Minh Ngọc đứng trước cổng.

    Tay Lam Vong Cơ và tay Trịnh Hiền Minh cầm dù che cho nửa kia của mình.

    - Giang tiền bối và 2 người bạn của chúng ta vất vả rồi, ào trong ngơi trước thôi. ( Trịnh Hiền Minh nói xong thì đôi Hi Trừng đi vào, vừa đi vừa nói chuyện cùng 2 đôi đó )

    - Cái gì mà 1 đôi, 1 dù, ta vào trong trước đây! ( Kim Lăng mặt ửng hồng, nói lớn rồi đi trước. )

    - Kim Lăng!

    C chờ ta với, lấy dù che đi, coi chừng bệnh đấy. ( Lam Tư Truy chạy theo đưa dù cho Kim Lăng )

    Lam Cảnh Nghi và Âu Dương Tử Chân nghe xong thì nhìn nhau sau đó đỏ mặt và quay mặt đi.

    Lam Cảnh Nghi nói với Âu Dương Tử Chân trong ngượng ngùng " Đi thôi!

    " rồi 2 người này đi vào trong, theo sau mọi người.
     
    Theo Dõi 1 Người
    11. Mối tình trong sáng


    .....

    Lam Cảnh Nghi nói với Âu Dương Tử Chân trong ngượng ngùng " Đi thôi!

    " rồi 2 người này đi vào trong, theo sau mọi người.

    Mọi người vào trong ngồi nghỉ ngơi nói chuyện với nhau, nhóm tiền bối xơi trà, ngắm tuyết rơi và nói chuyện.

    Còn nhóm hậu bối thì nghịch ngợm, nói hơi lớn tiếng và bày trò với nhau. ( trong nhóm chỉ có mình Lý Như Ngọc là nữ nhưng tính cách khá giống Ngụy Vô Tiện )

    Sáng hôm sau, mọi người mặc đồ kín đáo ra chơi tuyết cùng với nhau, mọi người chơi trò nặn người tuyết.

    Có đứa cả gan nặn ra Lam Khải Nhân, mọi người chơi trò ném tuyết, ném tuyết lẫn nhau không chừa 1 ai.

    Chơi đùa cùng với nhau, nói chuyện vui vẻ với nhau, tiếng cười của bọn họ vang cả 1 vùng.

    Tối hôm đó Giang Trừng đến phòng của Lam Hi Thần ngồi uống trà, nói chuyện riêng.

    Đến khi Giang Trừng tạm biệt Lam Hi Thần và ra về, không cẩn thận, Giang Trừng đụng trúng giường của Lam Hi Thần.

    Cục giấy nhỏ lăn ra trước mặt Giang Trừng, Lam Hi Thần cảm thấy nó trong rất quen mắt.

    Đến khi Giang Trừng mở nó ra thì Lam Hi Thần chạy đến giật lấy lá bùa lỗi rồi giấu sau lưng, mặt cười gượng.

    - Đây chỉ là tờ giấy ta viết sai, vò lại thành 1 cục, định mang đi bỏ nhưng không ngờ lại rơi xuống đây.

    - Thật sao?

    Vậy ngươi giấu nó làm gì?

    Ngươi đang giấu ta chuyện gì phải không?

    Biểu cảm này của ngươi mờ ám lắm. ( Giang Trừng nói trong sự nghi ngờ )

    - Ta....

    Trong lúc hoảng loạn, lá bùa lỗi đột nhiên phát sáng biến Lam Hi Thần thành chó nhỏ màu trắng.

    Giang Trừng rất bất ngờ nhưng cũng nhanh lấy lại bình tĩnh, tra hỏi Lam Hi Thần.

    - Đây là bùa biến hình phải không? ( Giang Trừng hỏi, Lam Hi Thần gật đầu )

    - Ngươi xin bùa từ chỗ Ngụy Vô Tiện à? ( Lam Hi Thần lắc đầu )

    - Ngươi không xin bùa.......

    Đừng nói là ngươi xin Ngụy Vô Tiện dạy ngươi vẽ mấy lá bùa này nha! ( Lam Hi Thần gật nhẹ đầu trong bất lực )

    - Nhưng mà bùa biến hình của Ngụy Vô Tiện chỉ biến ra tai và đuôi động vật thôi, tại sao lại.....

    Lá bùa này bị hư đúng không? ( Lam Hi Thần lại gật nhẹ đầu trong bất lực )

    - Giờ sao đây?

    Trời đã khuya rồi, đôi Vong Tiện đã ngủ rồi.....

    Hay là ta ở lại trong ngươi 1 đêm vậy .... ( Giang Trừng nói xong quay mặt lại thì Lam Hi Thần đã ngủ trên đất rồi.

    Hắn mỉm cười, lại gần xoa đầu )

    - Ta bế ngươi lên giường ngủ đây.

    Giang Trừng nói xong, bế cún Lam Hi Thần đặt lên giường, bỏ bớt y phục trên người ra.

    Tắt đèn dầu và leo lên giường ngủ, cún Lam Hi Thần ngủ cách Giang Trừng khá xa.

    Sáng hôm sau, Giang Trừng cảm thấy nặng người, giống như mình bị thứ gì đó đè lên vậy.

    Mở mắt ra thì thấy khuôn mặt của Lam Hi Thần dí sát vào mặt mình, cổ cảm nhận được hơi thở của Lam Hi Thần nên có chút nóng.

    Khuôn mặt dịu dàng, đôi mắt tuy nhắm lại nhưng càng nhìn càng đẹp, đôi môi ấy có chút quyến rũ khiến mặt Giang Trừng bắt đầu đỏ.

    Lam Hi Thần nằm nghiên ôm lấy hắn, tóc và mạt gạch phủ xuống cánh tay trái của hắn.

    Giang Trừng muốn đẩy Lam Hi Thần ra nhưng khá khó khăn và chật vật, đột nhiên Lam Hi Thần mở mắt thấy Giang Trừng đang đỏ mặt và cố đẩy mình ra.

    Lam Hi Thần chụp tay Giang Trừng lại đè ra hôn 1 cái thật sâu đến khi lấy hết không khí mới lưu luyến bỏ ra.

    Mặt Giang Trừng lúc này giống như trái cà chua, vừa thở dốc vừa nói chuyện gắt gỏng với Lam Hi Thần.

    - Ngươi đang làm cái gì vậy hả!!!

    - Không phải ta với ngươi đang hẹn hò sao? ( Lam Hi Thần cười nói )

    - Đừng nói chuyện này cho Ngụy Vô Tiện biết, hắn mà biết thì sẽ nghiên cứu và biến mọi người thành động vật đấy.

    Giang Trừng nói xong thì Lam Hi Thần nghĩ Ngụy Vô Tiện đưa bé mèo đen cọc tính ra nói " Ta biến sư đệ thành mèo đen rồi này, dễ thương không?

    " Lam Hi Thần nghĩ xong liền cười thầm, Giang Trừng nhìn thấy liền hỏi.

    - Này, ngươi đang nghĩ cái gì mà ngồi cười vậy hả?

    - Ta nghĩ nếu Vô Tiện tạo ra lá bùa đó thì ngươi sẽ là nạn nhân đầu tiên.

    - Ngươi!

    - Không chọc ngươi nữa, chúng ta ra ngoài dùng bữa sáng rồi đi gặp mọi người thôi.

    - Ừm, đi thôi.

    1 năm trôi qua, khóa học của đôi Minh Ngọc đã kết thúc, đôi Minh Ngọc này đã chăm chỉ học tập và thực hành rất tốt.

    Không những vậy, Lam Tư Truy đã tiến bộ rất nhiều với đàn tranh và vấn linh, Lam Cảnh Nghi cũng đã tập luyện thành thạo với đàn tranh.

    Còn Âu Dương Tử Chân và Kim Lăng chỉ làm quen được với nó, vì là khách đến thăm người, được 2 lần trong năm.

    - Chúc mừng Hiền Minh và Như Ngọc đã hoàn thành tốt năm học này, chúc mừng Lam Tư Truy đã tiến bộ rất nhiều trong năm học này.

    Và cả Lam Cảnh Nghi nữa, chúc mừng ngươi đã thành thạo với đàn tranh.

    Lam Tư truy và Lam Cảnh Nghi cũng có thể chọn những loại dụng cụ âm nhạc khác để học thêm đấy. ( Lam Hi Thần )

    - Vâng!

    Bọn ta sẽ cân nhắc thêm. ( Lam Tư Truy và Lam Cảnh Nghi )

    - Cảm ơn Lam tiền bối đã chỉ bảo. ( Lý Như Ngọc và Trịnh Hiền Minh )

    - Vậy là đã kết thúc năm học rồi, các ngươi tính ở lại đây hay là sao? .... ( Giang Trừng hỏi đôi Minh Ngọc)

    - Nhưng không phải Hiền Minh và Như Ngọc đã quen ở Giang gia rồi sao? ( Lam Hi Thần hỏi Giang Trừng )

    - Thời gian Hiền Minh và Như Ngọc ở đây được 1 năm, trong khi mới về Giang gia được mấy tháng.

    - 2 người ở đâu, bọn ta theo đó.... ( Lý Như Ngọc )

    - Nhưng ta và Lam tông chủ.....

    2 ngươi về Giang gia ở đi, Lam tông chủ sẽ tranh thủ thời gian qua thăm ta và các ngươi.

    Trước sau gì cũng làm rể ở Giang gia mà.... ( Giang Trừng nói đôi Minh Ngọc với vẻ đắt ý )

    - Này..... ( Lam Hi Thần bất lực )

    ....

    Vậy là ngươi không chỉ có tình cảm với ta mà còn muốn kết đạo lữ và bắt ta về Giang gia ở rể đúng không? ( Lam Hi Thần miệng thì nói, mắt thì nhìn Giang Trừng.

    Nói xong thì mỉm cười đợi câu trả lời. )

    - Tùy ngươi suy nghĩ.

    Giang Trừng nói xong thì quay mặc đi, đôi Minh Ngọc nhìn Giang Trừng rồi nhìn Lam Hi Thần.

    Lam Hi Thần theo dõi biểu cảm của 3 người họ rồi cười, sau đó nói với mọi người.

    - Có ai muốn đi chơi đèn thiên đăng vào tối nay không?

    - Có! ( đám thiếu niên niên nghe xong liền đồng thanh )

    - Tối nay đi chơi đèn thiên đăng sao?

    Cho bọn ta theo với. ( Ngụy Vô Tiện )

    Mọi người nghe xong liền nhìn ra cửa, đôi Vong Tiện có mặt.

    - Ta định đưa Hiền Minh và Như Ngọc đến chỗ thúc phụ nói lời chào tạm biệt.

    Sau đó bọn ta sẽ sắp xếp hành lý, đưa Hiền Minh và Như Ngọc về Giang gia.

    Trên đường đi bọn ta sẽ kiếm chỗ chơi đèn thiên đăng rồi ở lại đó nghỉ ngơi. ( Lam Hi Thần )

    - Vậy khi nào bắt đầu đi? ( Ngụy Vô Tiện )

    - Có thể là tối nay hoặc cũng có thể là tối mai, quan trọng phải xong phần công việc trước khi đi.

    Chúng ta đến chỗ thúc phụ nói chuyện trước đi.

    Lam Hi Thần và Ngụy Vô Tiện nói chuyện với nhau xong thì cùng mọi người đến chỗ Lam Khải Nhân để cho đôi Minh Ngọc nói lời tạm biệt.

    Những người còn lại thì nói lời chào Lam Khải Nhân, Lam Hi Thần và đôi Vong Tiện ở lại để nói chuyện và bàn giao công việc.

    Khi Lam Hi Thần và đôi Vong Tiện rời đi thì Lam Khải Nhân gọi Lam Hi Thần lại để nói chuyện riêng.

    - Hi Thần, ta muốn nói chuyện riêng với con, còn Vong Cơ và Vô Tiện, 2 con ra ngoài trước đi.

    - Vâng ( đôi Vong Tiện đồng thanh rồi ra ngoài trước gặp mọi người )

    - Sao chỉ có 2 ngươi đi ra thôi vậy, Lam tông chủ đâu? ( Giang Trừng )

    - Chắc Lam Khải Nhân biết huynh trưởng và ngươi đang tìm hiểu nhau nên là bị bắt ở lại để nói chuyện riêng rồi.....

    Để xem phản ứng của Lam lão đầu thế nào đã. ( Ngụy Vô Tiện )

    Trong căn phòng đó chỉ còn Lam Hi Thần đang lo lắng ngồi đối diện Lam Khải Nhân.

    - Con với Giang tông chủ đang tìm hiểu nhau sao? ( Lam Khải Nhân )

    - Đúng vậy ( Lam Hi Thần )

    - Con để ý người ta từ khi nào?

    - Khi tổ chức hỷ sự cho Vong Cơ và Vô Tiện.

    - Tìm hiểu nhau được bao lâu rồi?

    - Được 1 năm rồi

    - Vậy là từ lúc 2 đệ tử chung của con và Giang tông chủ đến đây học nhạc phải không?

    - Phải

    - Đôi Vong Tiện đó đã chịu khó giúp con, bỏ tuần trăng mật của mình làm những công việc của con, để con đi theo dõi người ta.

    Ban đầu ta đã nghi ngờ có chuyện gì đó không đúng rồi, vì tính cách của Ngụy Vô Tiện.

    Bình thường hắn sẽ không chịu làm sổ sách, dạy học, hay những công việc tương tự như vậy đâu, hắn sẽ cho đó là nhàm chán.

    Còn Vong Cơ phần lớn sẽ chiều hắn, vậy mà bọn chúng đã làm thế hơn 1 năm rồi.

    Để con qua lại giữa Lam gia và Giang gia, đã vậy còn có đệ tử chung.

    Ta tưởng để cho con thay ta đến dự Thanh Đàm Hội của Kim gia, để con ra ngoài bớt buồn bực và không suy nghĩ nhiều.

    Không ngờ là....

    Chúc mừng con, ráng giữ đấy, tuổi của con không còn nhỏ đâu.

    Lam Hi Thần nghe xong liền vui mừng nói.

    - Cảm ơn thúc phụ, con sẽ cố gắng.

    Cuộc trò chuyện kết thúc, Lam Hi Thần bước ra khỏi phòng và đi ra ngoài gặp mọi người.

    Nhưng vừa đi được vài bước thì Ngụy Vô Tiện chạy lại hỏi, Lam Vong cơ đi theo sau.

    - Sao rồi, Lam Khải Nhân nói gì với huynh vậy?

    - Thúc phụ biết ta và Giang tông chủ đang tìm hiểu nhau, biết ta hay đến Giang gia để âm thầm theo dõi 1 người.

    Biết 2 đệ bỏ tuần trăng mật của mình để làm công việc của ta thay ta, vì 2 đệ giúp ta nhiều, trái với tính cách thường ngày nên bị thúc phụ nghi ngờ thôi.

    Thúc phụ chúc mừng ta, bảo ta ráng giữ, còn nói tuổi của ta không còn nhỏ nữa.

    Ngụy Vô Tiện nghe xong liền mở to mắt rồi nói.

    - Giấu đầu lòi đuôi!

    Vậy là ngay từ đầu, chúng ta đã bị Lam Khải Nhân nghi ngờ và đoán trúng rồi.

    - Trước sau gì cũng bị phát hiện thôi. ( Lam Vong Cơ )

    - Nhưng mà nói về tuổi thì, .....

    Lam Khải Nhân nói đúng, tuổi của huynh cũng đâu còn nhỏ nữa.

    Đã 13 năm trôi qua, khi ta được Mạc Huyền Vũ hiến xá, sau khi mọi chuyện được sáng tỏ.

    Huynh đã bế quan 1 năm, sau đó có 2 đệ tử chung với Giang Trừng.

    2 đệ tử đó ở Giang gia được mấy tháng rồi đến đây học nhạc được 1 năm.....

    Tính ra thì huynh đã 40 tuổi rồi đấy, không còn nhỏ nữa đâu.
     
    Back
    Top Dưới