Khác |The Tuna Eye|-Mắt Cá Ngừ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
393210653-256-k189530.jpg

|The Tuna Eye|-Mắt Cá Ngừ
Tác giả: slyamzzzzz
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

lời nói chưa đủ thuyết phục...



kinhdi​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [ FaYing ] Cây Nhà Lá Vườn
  • [rhycap] người giúp việc
  • chó cái dâm đãng
  • |The Tuna Eye|-Mắt Cá Ngừ
  • |The Tuna Eye|-Mắt Cá Ngừ
    doubt-twenty one pilots;


    trong đêm chiếc xe vẫn cứ lăn bánh, không có dấu hiệu của sự vội vã, bánh vẫn lăn đều trên con đường dẫn tới hiện trường, hai bên đường chỉ toàn cây và cỏ dại, càng chạy càng thấy đường lại hẹp hơn.

    tay người đàn ông lập tức dừng động tác xoay vô lăng mà chăm chăm nhìn phía trước mắt mình, đập vào mắt là khung cảnh hối hã của nhiều người, tiếng còi xe vẫn cứ đều đặn giống như tiếng hú của lũ chó săn trong đêm, rất dồn dập và khó chịu.

    mọi thứ xung quanh đều tối mù mịt, duy nhất chỉ khu được rào lại được thắp sáng bất thường.

    hơi thở ông ấy vẫn cứ đều đặn mà không một gấp gáp, người đàn ông khoảng chừng 50 tuổi, mặc bộ vest và đó cũng là trang phục đi làm thường ngày.

    Vài bước thẳng về phía hiện trường, tai ông đã thu nhận không ít thông tin từ mọi người, và cách nhận biết đó là ánh mắt của ông ấy.

    -"nhân chứng đây; vừa trông thấy là gọi chúng ta luôn"

    -"xin chào."

    -"chắc anh phải hoảng lắm?"

    -"à, vâng"

    -"tôi là thanh tra phụ trách, xin phép được hỏi anh vài câu"

    -"chỉ là thủ tục thôi, không cần gì phải lo"

    -"vâng"

    ...

    -"lúc phát hiện là anh đi một mình à?"

    -"vâng, có mình tôi"

    -"cho tôi xem giấy tờ tùy thân."

    -"anh làm gì ở đây?"

    -"bố mẹ tôi không uống được nước máy và sáng phải đi làm, nên..."

    -"vậy chắc anh phải đi làm sớm lắm"

    -"vâng, rạng sáng là tôi đi rồi"

    bước chân của người đàn ông dừng hẳn về lời khai của tên thanh niên đang được tra hỏi, ông dời mắt mình xuống những chiếc can được đựng nước, có vẻ như trong người đàn ông này đã lóe lên thứ gì đó nhưng lại không rõ, đôi mắt ông rời khỏi thanh niên ấy mà quay mặt về con đường dẫn sâu vào rừng, trên tay cầm chiếc đèn pin nhỏ đủ sáng để dẫn tới đó và mặc lời khai ấy.

    -"anh có thường đi đường này trên núi không?"

    ...

    chẳng một manh mối rõ ràng, trước mắt chỉ toàn là những thân cây to lớn, ánh mắt từ đèn pin đang cố tìm manh mối mà mỗi nó có thể giúp ông làm sáng tỏ vụ việc; rất nhiều cảnh sát cũng đang hì hục tìm kiếm thứ gì đó quanh đây.

    -"đã tìm thấy gì chưa?"

    -"đến giờ vẫn chưa"

    -"không có gì bất thường"

    -"kiểm tra lại lần nữa đi"

    giữa rừng cây lại xuất hiện một cái hố to nơi mà cảnh sát đã tìm được nạn nhân trong vụ án gần đây, là một bộ xương khô đang nằm co ro trên đất lạnh; ông dùng đèn rọi thẳng vào bộ xương ấy; cúi người thấp và ánh sáng lần theo từ bàn chân đến xương sọ của nạn nhân, đầu ông bắt đầu nghĩ ngợi nhưng chẳng được lâu bởi có tiếng nói tiến lại gần.

    -"chào, đến rồi à?"

    -"ừ"

    ông thở nhẹ rồi từ từ đứng dậy và người bên cạnh tiếp tục lên tiếng.

    -"trời, khó mà xác định danh tính đấy"

    -"có vẻ là học sinh cấp ba"

    khi nhìn bộ xương trong đầu ông đoán được một vài chi tiết nhưng để chắc chắn thì phải cần rất nhiều chứng cứ cụ thể hơn.

    nghe người đàn ông thốt ra từ miệng một câu nói khá bất ngờ, người bên cạnh đáp trả.

    -"đâu có thấy đồng phục ở hiện trường"

    ông nói tiếp.-"độ phát triển của xương khuỷu tay cho thấy các nạn nhân trên 16 tuổi"

    -"và xương vai thì chưa thành khớp nối nên chứng tỏ là dưới 20 tuổi"

    -"tiếc thật; còn cả cuộc đời dài phía trước"

    -"cứ từ từ mà làm, đừng vội"

    ngừng suy nghĩ với sự việc diễn ra trước mặt, ông vẫn cặm cụi bước đi một mình nơi bóng tối nuốt chửng khu rừng; nhưng vẫn len lỏi bởi một điều mà đang cố lôi thứ tội lỗi ra ngoài ánh sáng; tay ông dời đèn vào một thân cây đứng sừng sững, từ gốc rễ lên trên, lên nữa; phát hiện ra thứ dịch tứa ra từ cây ấy; ông khôm người để trông rõ hơn, tay trái chạm vào chúng; đó là nhựa cây.

    -"đội trưởng"

    -"đội trưởng Trung đang tìm anh đó"

    ...

    nhận ra có người đang tìm mình, đội trưởng không chậm trễ với mớ hỗn độn trong lòng mà làm người khác chờ đợi; ông ra khỏi nơi tối tăm mà đến một nơi có ánh sáng hơn.

    -"này"

    -"có mùi bất ổn; lời khai không nhất quán"

    ông trả lời-"bảo anh ta sáng mai lên đồn"

    -"tôi đi đây"

    người đối diện lập tức chặn đường ông-"phải điều tra ngay chứ"

    -"có chuyện quan trọng tôi cần xem xét"

    họ bắt đầu nói to hơn với ông-"đây là án mạng đấy; còn gì quan trọng hơn nữa?"

    đội trưởng vẫn mặc kệ mà lách người, vừa đi ông vừa nói thêm chi tiết làm đội trưởng Trung thay đổi suy nghĩ trong đầu.

    -"không phải nước suối nhỉ?"

    ...

    -"sao anh nói dối chúng tôi?"

    -"sao ạ?"

    -"anh không được khai thác nhựa cây trái phép; vi phạm Đạo luật Bảo vệ rừng đấy"

    ông quay mặt nói với thanh tra-"thanh tra Kim"

    -"vâng"

    -"chuyển anh cho phòng ban liên quan"

    -"vâng"

    nét mặt của đội trưởng Trung càng khó chịu hơn; bước nhanh về phía ông.

    -"đội trưởng Huy"

    -"anh phải làm tròn bổn phận đi chứ"

    -"ai ở đây cũng đang tăng ca và làm việc cả đêm"

    -"ít nhất cũng đừng làm mọi người mất tinh thần"

    đội trưởng Huy hơi cúi người nhưng vẫn giữ vẻ mặt ung dung mà không hề thấy bản thân có lỗi với một ai-bởi riêng ông cũng đang cố gắng làm trọn bổn phận của mình; nhưng chỉ riêng ông biết hiện giờ mình đang cần làm gì.

    -"tôi cần chứng cứ để phân tích nghi phạm"

    ông nói tiếp-"bao giờ anh bàn giao dữ kiện, tôi sẽ bắt đầu ngay"

    -"cứ từ từ mà làm"

    chỉ để lại vỏ vẹn mấy câu, không đầu không đuôi; ông vẫn cứ ngoảnh đầu bỏ đi để lại mọi người nơi hiện trường.

    thanh tra Kim lên tiếng-"nghe nói anh ta chỉ cần nhìn hiện trường là có thể phá án"

    câu nói ấy càng làm đội trưởng Trung tức điên-"này!"

    -"vẫn còn mong đợi đấy à?"

    -"từ bỏ đi; đằng nào anh ta cũng sắp đi rồi"

    -"đi á?; đi đâu cơ?"

    -"anh ta chỉ ở đây một thời gian rồi sẽ về trụ sở"

    -"nhưng cũng đâu thể đi ngay"

    -"quên đi"

    có vẻ mối quan hệ giữa đội trưởng Trung và ông không tốt mấy nên cứ thấy ông thì đội trưởng Trung lại tỏ thái độ khó chịu-cũng vì cách ông tự tiện mà điều tra một mình mà không thèm báo cáo với ai.

    -"sắp không phải nhìn thấy cái mặt làm mất hứng đó rồi"

    bánh xe tiếp tục lăn từ nơi hiện trường đến một nơi khác, rẽ hướng đến khu đất nhiều nhà; mặt đồng hồ hiện rõ giờ đã là 10 giờ 40 phút.

    nhìn cách đội trưởng Huy vào nhà còn vội vã hơn khi nghe thấy án mạng; ông vặn nhẹ mở cửa; bắt đầu làm công việc của mình, cởi bỏ nhanh chiếc vest bên ngoài; xoăn tay áo đến khuỷu tay.

    cái mà ông bảo quan trọng-chính là sinh nhật con gái ông, ông không rành về việc nấu nướng nhưng vẫn muốn tự tay làm bửa ăn tối cho cô ấy; sếp Huy chăm chú xem các bước hướng dẫn.

    đến cả thái rau củ cũng trở nên khó khăn hơn.

    giờ là 11 giờ 50 phút;

    tay ông cắm nhẹ nến vào chiếc bánh kem, để lộ vết thương khi ông đã dùng dao.

    mọi thứ đã xong, ông khoác lại áo vest đó một lần nữa và đi ra ngoài; trên góc bàn là những tấm ảnh của gia đình ông, vợ và con gái.

    chiếc xe đậu trước một ngôi trường-nơi mà con gái ông đang học; lạ thật ông lại không thấy con gái của mình, cứ đợi đến khi trường chẳng còn bóng học sinh nào;

    -"cô bé nghỉ được 2 tháng rồi"

    cô giáo nói tiếp-"Hải Linh nghỉ đột ngột như vậy, chúng tôi cũng buồn lắm"

    -"cô bé thế nào rồi?"

    nhìn bề ngoài ông chẳng tỏ ra chút vướng bận gì về lời nói ấy; cách duy nhất ông làm là bình tĩnh, cho dù con gái dạo dần đây có những dấu hiệu rất khả nghi.

    -"con bé vẫn khỏe, cảm ơn cô đã hỏi thăm"

    -"vâng"

    ...

    trên tàu điện vẫn tấp nập người chen chúc nhau, một cô gái mang mái tóc dài đen, chừng khoảng học sinh cấp 3; ngồi khép nép trước đống người, gương mặt có chút khó chịu.

    -"cửa đang mở"

    -"cho đi nhờ"

    -"trời ơi, đừng có đẩy"

    một bà lão liền bị đống người cố chen lấn khiến bà không đứng vững mà đang lao về phía cô; Hải Linh vui vẻ mỉm cười với bà; cô là đang cố muốn nhường chỗ cho bà ấy.

    -"bà ngồi đi ạ"

    -"ôi trời, bà xin lỗi nhiều nhé"

    -"cảm ơn cháu"

    cô lập tức chuyển chỗ cho bà, mà chấp nhận đứng, gương mặt, nét cười đều rất kì lạ; chẳng giống như một người thực sự đang vui.

    Hướng mắt cô hơi nghiêng sang phải, nói chính xác hơn; ánh mắt Hải Linh đang dán chặt lên cô gái phía kia.

    hai cô gái không hề hay biết đang có người nhìn mình; họ đang có ý định trộm đồ của người khác, dù khuất tầm nhìn nhưng Hải Linh vẫn nhìn rõ tất cả; ánh mắt cô vẫn không hề dao động mà vẫn nhìn chăm chăm.

    cô gái ấy bắt đầu dời tay vào món đồ mình vừa muốn lấy cắp nhưng Linh vẫn không muốn buông tha cho cô; giờ cả hai đang đối mắt với nhau; dù vậy thì cô ấy vẫn không từ bỏ mà lấy bằng được chiếc điện thoại để hớ hên kia rồi giả vờ như không biết chuyện gì.

    -"anh thử gọi vào máy em được không?"

    -"sao thế?; không thấy điện thoại à?"

    -"em không tìm thấy; anh gọi em đi"

    -"nhưng đẻ ngay đây mà"

    -"không thấy"

    -"tìm kỹ lại xem"

    thấy họ cứ cuống cuồng tìm điện thoại của mình, Ngọc Anh mới tránh mặt mà nhanh tay tắt nguồn chúng; nhưng vì hấp tấp mãi mà không tắt được thì điện thoại trên tay cô reo lên-hiện trên màn hình-anh yêu, trong lòng cứ lo sợ bị phát hiện nên không kịp tắt cuộc gọi; hình như đang có thứ gì khác.

    -"sao thế?"

    -"tiếng gì vậy?"

    -"tiếng gì vậy?; chuông điện thoại à?"

    Ngọc Anh ngoảnh mặt lại thì thứ đầu tiên đối diện với cô chính là Hải Linh; và thứ âm thanh kì quái mà mọi người trên tàu đều nghe được chính là do cô làm; nơi khóe môi Linh dần cong lên thích thú vì có một mèo con sắp bị tống vào đồn.

    tàu không vì thế mà chạy mãi; vừa mở cửa đã thấy Ngọc Anh và người đi cùng cô ấy lao đi nhanh mất với kế hoạch hỏng của bản thân; cũng chỉ vì hành động chết tiệt của cô; Hải Linh thấy thế vẫn chưa đủ nên đã đuổi theo hai người họ.

    còn về bố của cô-đội trưởng Huy lẳng lặng mà tìm tung tích con gái mình, cuối cùng cũng chẳng được gì.

    -"Vương Hải Linh sao?"

    -"ở đây không có học sinh nào đăng ký dưới tên đó cả"

    ...thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được; xin vui lòng...

    ông xem lại những tin nhắn với con gái mình, cô ấy vẫn trả lời tin nhắn ông mà không bỏ qua tin nào; bình thản đến sợ hãi, ông tự mình ngẫm nghĩ lại những điều mà con gái đã từng nói qua.

    ...

    Hải Linh ngồi ung dung ở đồn cảnh sát và cô đang đọc thông tin của mình.

    -"tên: Vương Hải Linh"

    -"tuổi và số đăng ký thường trú"

    -"là 0705-904-211 ạ; cháu 18 tuổi"

    -"học sinh mà đánh đấm khá đấy"

    giữa đêm khuya như vậy mà lại xuất hiện 3 cô gái đang ngồi ở đồn cảnh sát; nên họ có cái nhìn không hay về chúng.

    -"bọn trẻ ngày nay...cứ không vừa ý một cái là động chân động tay ngay được"

    đôi mắt Hải Linh trông nhìn lên một hoa cài; trên đấy có ghi-con yêu bố; cô lập tức nghĩ ra ý hay trong đầu mình, môi cũng nở nụ cười.

    -"bố cháu cho cháu học đủ các môn thể thao"

    -"học không phải là để đi đánh nhau"

    -"nhưng cháu cũng hiểu"

    cô khẽ mỉm cười và nói tiếp-"ngày nào bố cháu cũng gặp sát nhân và yêu râu xanh mà"

    -"bố cháu là cảnh sát à?"

    -"vâng"

    -"bố đã dạy cháu như vậy nên cháu chỉ dùng để tự vệ thôi"

    -"tự vệ cái con khỉ, đúng con điên"

    -"trật tự, ăn nói cho cẩn thận"

    người đàn ông ngồi kế bên nghe cô nói cũng phát bực và nực cười; Hải Linh liền dùng ánh mắt lạnh mà liếc hắn ta; phải đúng thôi vì lời mà cô thốt ra chỉ để là cái cớ để lánh tội, cô cho rằng có bố là cảnh sát thì mọi tội lỗi của mình sẽ bị gạt bỏ một cách dễ dàng vì...bố sẽ tìm mọi cách để bảo vệ cô.
     
    Back
    Top Bottom