Cập nhật mới

Khác Thê Tử Của Ta

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
317145856-256-k482991.jpg

Thê Tử Của Ta
Tác giả: nihisi
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Vào cuối thời Nam Tống, thiên hạ nhiễu nhương vì sự tranh giành trục lợi của chánh tà hai phái.

Tất cả đều bắt nguồn từ việc muốn làm chủ tấm bản đồ tiềm tàng nhiều thánh vật.

Lòng tham lam, sự hung tàn đã tạo nên bao phong ba bão táp khiến cho bao người vô tội phải tắm trong bể máu, bao kẻ hiền lương phải thịt nát xương tan vì mưu đồ của những kẻ cuồng vọng.

Chồng thù vợ, cha nghịch con, em giết anh, trò phản bội thầy.

Luân lý xã hội bị thay thế bằng những thủ đoạn tàn bạo, những trò bán rẻ lương tâm.

Vì an nguy của cả võ lâm, các bang phái trên giang hồ quyết tâm truy sát Nhiếp Mỵ Nương - một nữ ma đầu có võ công cái thế ôm mộng khôi phục Thánh Giáo....

Cái chết thương tâm của Nhiếp Mỵ Nương đã khiến cho Nhiếp Tiểu Phụng- đứa con gái duy nhất của ả, cũng là tàn dư cuối cùng của Thánh Giáo khắc cốt một mối thâm thù.

Mười sáu năm sau, với tất cả những ân, oán, tình, thù, Tiểu Phụng đã khiến giang hồ một lần nữa chìm trong biển máu với những cuộc tàn sát vô cùng thảm khốc....



yeu​
 
Thê Tử Của Ta
Chương 1: Diệt ma đầu


Vào cuối thời Nam Tống, thiên hạ nhiễu nhương vì sự tranh giành trục lợi của chánh tà hai phái.

Tất cả đều bắt nguồn từ việc muốn làm chủ tấm bản đồ tiềm tàng nhiều thánh vật.

Lòng tham lam, sự hung tàn đã tạo nên bao phong ba bão táp khiến cho bao người vô tội phải tắm trong bể máu, bao kẻ hiền lương phải thịt nát xương tan vì mưu đồ của những kẻ cuồng vọng.Vì an nguy của cả võ lâm, các bang phái trên giang hồ quyết tâm truy sát Nhiếp Mỵ Nương – một nữ ma đầu có võ công cái thế ôm mộng khôi phục Thánh Giáo, nhưng vẫn bị La Huyền và Vạn Thiên Cường ngăn lại và........

( La Huyền / Thần y giỏi,võ công cao)

Nhiếp Mỵ Nương,cô nên buông tay đi- La Huyền

Tại sao ta phải buông tay chứ, bọn họ đã giết chết cha ta , tiêu diệt thánh giáo bọn ta chẳng lẽ là đúng sao- Mỵ Nương

Bọn họ đúng thật đã làm sai , nhưng cô cũng phải nghĩ cho con gái của cô chứ- La Huyền

Phải, nếu như con bé theo cô sau này sẽ không còn đường lui đâu - Thiên Cường

(Vạn Thiên Cường / giỏi kiếm, giỏi võ)

Mẹ à !

Bọn họ là ai vậy - Tiểu phụng

Con ngoan,con mau trốn vào tảng đá kia đi- Mỵ Nương

Dạ- Tiểu phụng

Nhiếp Mỵ Nương, cô không đánh lại bọn ta đâu - La Huyền

Vậy thì hãy thử xem- Mỵ Nương

Khoan đã.....- Giáp Sinh

Giáp Sinh.....- Mỵ Nương

Giáp huynh,sao huynh lại - Thiên Cường

Tất cả là lỗi của ta, các vị xin hãy niệm tình chúng ta mà để hai mẹ con cô ấy đi có được không - Giáp Sinh

Chuyện này......- Thiên Cường

Được......dù gì ta cũng không mún làm hại người vô tội - La Huyền

Đa tạ - Giáp Sinh

Cáo từ - Thiên Cường bỏ đi

Mẹ......- Tiểu phụng chạy ra ôm mỵ nương

Chúng ta đi .....- Giáp Sinh

Khi tất cả mọi người đi hết La Huyền cũng định đi liền thấy dưới đất có ống tre liền đi tìm trả lại và.......

Hai mẹ con nàng cứ ở đây, chỗ này sẽ không ai biết đâu - Giáp Sinh

Sao chàng lại giúp ta- Mỵ Nương

Ta không mún thấy cô sai lại càng sai - Giáp Sinh

Chàng.....- Mỵ Nương

Mẹ à!

Con ra ngoài chơi có được không - Tiểu phụng

Được con ra ngoài chơi đi - Mỵ Nương

Tiểu phụng chạy ra ngoài chơi nào nhờ gặp cơn mưa lớn liền trốn vào trong sơn động cũng cùng lúc đó gặp được La Huyền và......

Mưa lớn quá thì phải.....- La Huyền

Sao ông lại ở đây - Tiểu phụng sợ hãi

Tiểu muội muội đừng sợ hãi ta không phải người xấu - La Huyền

Sao ta có thể tin được - Tiểu phụng

Hay ta tặng muội miếng thủy tinh này để coi như là quà gặp mặt - La Huyền

Nước mắt thủy tinh - tiểu phụng

Tiểu muội muội, muội cũng biết nhìu thật đấy, nước mắt thủy tinh này là của muội muội ta không may con bé mất sớm giờ ta tặng cho muội - La Huyền

Vậy sao .....- Tiểu Phụng

À phải rồi mẹ muội có làm rơi cái này nè muội đưa cho mẹ giúp ta - La Huyền

Xin đa tạ....... hắc xì....- Tiểu phụng hắc xì

Muội bệnh rồi sao để ta xem nào- La Huyền sờ trán

Chắc là do lúc nãy ta đã dầm mưa - Tiểu phụng

Cũng may chỉ là dầm mưa nghỉ ngơi rồi uống canh gừng một chút sẽ khỏi - La Huyền

Dạ- Tiểu phụng

Trời cũng đã tạnh rồi muội mau về đi - La Huyền

Xin cáo từ ạ - Tiểu phụng

Tiểu phụng tức tốc chạy về ngôi nhà gỗ thì nhìn thấy mẹ mình đang đánh nhau với các cao thủ võ lâm,cô sợ hãi trốn một góc Giáp Sinh không nỡ thấy người con gái mình thương bị gì nên đã ra tay giúp cô đánh vào đến chánh điện trong chùa và ......

Mỵ Nương - Giáp Sinh

Mẹ - Tiểu phụng chạy lại Mỵ Nương

Tiểu Phụng - Mỵ Nương

Các người không được làm hại mẹ của ta- Tiểu Phụng

Hứ.....

Ma đầu vẫn là ma đầu nay ta nhất định phải giết hết hai mẹ con các ngươi - Lâm chương

Xin đừng - Giáp Sinh

Giáp Sinh,huynh đã là người tu hành xin đừng sía vào- Lâm chương

Huynh ấy không được sía vào vậy ta chắc có thể chứ- La Huyền nhảy ra

La Huynh....- Lâm chương

Còn ta nữa - Thiên Cường

Sao hai vị lại- lâm chương

Các vị Nhiếp Mỵ Nương dù là một người ác độc nhưng con gái cô ta vô tội chúng ta không thể nào sát sinh như vậy chứ- La Huyền

Chuyện này.....- Các vị chưởng môn

La Huynh nói không sai , các vị nếu mún tiêu diệt đứa bé này thì Vạn mổ xin thất lễ- Thiên Cường

Các người đừng giả tạo ,ta sẽ không để các người lừa đâu - Tiểu phụng

Các người không cần nói nhiều hôm nay ta phải trả thù cho cha ta , tiểu phụng tránh ta- Mỵ Nương

Mẹ .....- Tiểu phụng

Các cao thủ võ lâm nhài vô đánh một mình Mỵ Nương,bỗng nhiên lại bị đánh lén trọng thương Sắc Mau thấy vậy liền dùng một kiếm đâm chết mỵ nương, Giáp Sinh liền chạy lại đỡ và .....

Mỵ Nương - Giáp Sinh

Giáp Sinh, Tiểu phụng - Mỵ Nương

Mẹ.....- Tiểu phụng

Ta đã không thể bảo vệ cho con nữa rồi, tiểu phụng con phải cố gắng tự bảo vệ bản thân mình có biết chưa - Mỵ Nương

Tiểu phụng vẫn cần mẹ bảo vệ, tiểu phụng không mún mất mẹ nữa - Tiểu Phụng

Con ngoan......- Mỵ Nương ọc máu

Mỵ Nương, nàng phải cố lên - Giáp Sinh

Giáp Sinh, cảm ơn chàng đã lo lắng và che chở cho mẹ con thiếp trong thời gian qua chỉ mong sau này chàng hãy thay thiếp nuôi dưỡng tiểu phụng thật..... tốt.....- Mỵ Nương tất thở

Mỵ Nương......- Giáp Sinh đau lòng ôm chặt Mỵ Nương

Mẹ.....mẹ......- Tiểu Phụng
 
Thê Tử Của Ta
Chap 2: Mối tình bất chợt


Từ khi Nhiếp Mỵ Nương chết trong giới võ lâm cũng đã yên ổn Giáp Sinh vì là một người tu hành nên không thể lo cho Tiểu Phụng được,La Huyền thấy vậy liền đứng ra chịu trách nhiệm chăm sóc cho Tiểu Phụng, Giáp Sinh vui mừng cảm tạ La Huyền.Khi về gần tới Linh Sơn ,La Huyền liền nói.........

Tiểu Phụng - La Huyền

Dạ có con ạ- Tiểu Phụng

Nơi này là Linh Sơn ta mún nói cho con biết trước, bắt đầu từ bây giờ ân oán giữa giang hồ đối với con đã kết thúc,sau này không có lệnh của ta con không được phép xuống núi ở yên trên Tuyết Linh Sơn này - La Huyền

Dạ sư phụ - Tiểu Phụng

Ừm vào thôi - La Huyền

La Huyền và Tiểu Phụng bước vào sảnh điện liền có một cậu bé bước ra và........

Sư phụ đã về- Thiên Tướng

Thiên Tướng đây là Tiểu Phụng sau này hai con hãy ráng chăm sóc lẫn nhau ,có việc gì không hiểu rõ tiểu phụng con cứ hỏi Thiên Tướng- La Huyền

Dạ sư phụ - Tiểu phụng

Thiên Tướng con sắp xếp cho tiểu phụng đi- La Huyền

Dạ - Thiên Tướng

Thiên Tướng sắp xếp chỗ cho tiểu phụng ở hậu viện vừa yên tĩnh, vừa mát mẻ và......

Sau này muội cứ ở đây,có chuyện gì cần giúp đỡ cứ tìm ta- Thiên Tướng

Đa tạ- Tiểu phụng

Muội không cần phải khách khí đâu , ta tên là Trần Thiên Tướng còn muội tên gì vậy - Thiên Tướng

Muội tên Nhiếp Tiểu Phụng - Tiểu Phụng

Sau này mong muội giúp đỡ nhìu hơn- Thiên Tướng

Muội cũng mong sau này huynh giúp đỡ muội nhìu hơn- Tiểu Phụng

Ừm, sư phụ có dặn sau này muội sẽ hầu hạ cho sư phụ luyện công, nên muội nghỉ ngơi sớm đi- Thiên Tướng

Dạ- Tiểu Phụng

Tiểu phụng được La Huyền thu nhận cuộc sống dần dần tốt lên cho tới tết nguyên tiêu năm nay Thiên Tướng, Tiểu Phụng được La Huyền dẫn đi xem bắn pháo hoa nhộn nhịp ,bỗng nhiên không may có một đám đạo tặc định bắt Tiểu Phụng,La Huyền lo lắng chạy tới cứu Tiểu Phụng nào ngờ bị trúng một đao may mắn người bên quan phủ đến tóm gọn bọn chúng cũng vì nhát đao đó đã khiến cho Tiểu Phụng cảm mến La Huyền và bắt đầu một cuộc tình trái luân thường.

Sư phụ, người không sao chứ - Tiểu Phụng khóc

Ta không sao - La Huyền

Nhưng tay người chảy máu kìa- Tiểu Phụng khóc

Tiểu nha đầu ngốc chỉ là vết máu nhỏ thôi mà , con đừng lo- La Huyền

Sư phụ thuốc tới rồi - Thiên Tướng

Ừm- La Huyền lấy thuốc đắp lên tay

Sư phụ, người thấy đỡ chưa ạ- Thiên Tướng

Ta đỡ rồi hai con không cần lo lắng cho ta nữa đâu - La Huyền

Dạ - Thiên Tướng, Tiểu Phụng

Tiểu phụng ngoan đừng khóc nữa, lại đây sư phụ cùng con thổi sáo nào- La Huyền

Dạ - Tiểu Phụng nín khóc bước lại La Huyền

Cứ như thế thời gian cứ trôi dần đi cho đến 8 năm sau Vạn Thiên Cường đi ngao du khắp nơi về, liền đi đến Tuyết Linh Sơn gặp La Huyền đàm đạo và......

La Huynh....- Thiên Cường

Vạn huynh đã lâu không gặp - La Huyền

Đã lâu không gặp nhìn huynh chắc là võ công cao hơn nhìu rồi - Thiên Cường

Sao ta có thể bằng huynh chứ- La Huyền

Mời Sư phụ,Vạn đại hiệp dùng trà- Tiểu Phụng

( Nhiếp tiểu phụng/ xinh đẹp, ham chơi, si tình,cứng đầu, bất chấp)

Tiểu nha đầu này là.....- Thiên Cường

Đây là Tiểu Phụng - La Huyền

Không ngờ cô bé năm ấy đã lớn vậy rồi sao - Thiên Cường

Tiểu phụng,con rui đi- La Huyền

Dạ sư phụ - tiểu phụng

Nào vạn huynh chúng ta cùng nhau nghiêm cứu võ công nữa nào- La Huyền

Tiền sảnh

Tiểu phụng - Thiên Tướng

Hả- Tiểu Phụng

Đây là trầm hương muội kêu ta mua nè- Thiên Tướng

Đa tạ huynh- Tiểu Phụng

Muội thích mùi hương này à- Thiên Tướng

Không có - Tiểu Phụng

Vậy sao muội lại mua- Thiên Tướng

Muội không thích nhưng sư phụ thích, không nói nhìu với huynh nữa muội đi giặt đồ đây - Tiểu Phụng

Sao ta không biết vậy kìa- Thiên Tướng

Thư Phòng

La huynh,huynh nghĩ thử xem ngày mai là nhật thực hay chúng ta cùng quyết chuyến đi- Thiên Cường

E là không được rồi, ngày mai ta phải hái thảo dược trong lúc nhật thực xin từ chối hẹn huynh bữa khác vậy - La Huyền

Không sao , ta biết mà dù gì không còn sớm nữa ta phải về kẻo muộn - Thiên Cường

Vậy thì cáo từ vạn huynh- La Huyền

Cáo từ- Thiên Cường

Qua ngày hôm sau mọi người tụ tập đi coi nhật thực La Huyền thì đi kiếm cây cỏ ngàn năm bỗng nhiên mặt trời bắt đầu tối sầm lại hiện tượng mặt trăng ăn mặt trời bắt đầu diễn ra ngay lúc đó cây cỏ ngàn năm bắt đầu hấp thu khí tụ La Huyền nhân cơ hội khi nó hấp thu xong liền hái xuống, mặt trời và mặt trăng bắt đầu trách nhau ra thì bỗng nhiên có một cô gái từ trên bay xuống ngã nhào vào người La Huyền.

Khi mặt trời sáng lại thì cô gái đó liền bất ngờ và nói.....

Ui da - Tiểu Loan

(Kim Tiểu Loan /nghịch ngợm,ngang bướng, khi mất trí nhớ liền trở thành cô nương cầm kì thi hoạ ,công dung ngôn hạnh tài đức vẹn toàn)

Cô nương, cô không sao chứ - La Huyền

Đây là đâu vậy - Tiểu Loan bất ngờ

Đây núi Linh Sơn , cô là ai sao lại ăn mặc như vậy - La Huyền

Núi sao..... có phải anh đang đùa tôi vậy- Tiểu Loan

Tại hạ trước giờ không nói đùa- La Huyền

Anh trai à !

Đừng đùa nữa tui không biết đóng phim đâu - Tiểu Loan

Cô nói gì La Huyền không hiểu - La Huyền

Anh là La Huyền- Tiểu Loan bất động một lúc

Chính là tại hạ- La Huyền

Anh là Khương Đại vệ sao- Tiểu Loan

Cô nương nãy giờ cô đang nói gì vậy ,ta thấy cô thật là kì lạ đó- La Huyền

Tiểu Loan suy nghĩ một lúc lâu liền bước lại La Huyền hỏi......

Có thể cho tôi hỏi nay là triều đại nào không vậy - Tiểu Loan

Bây giờ là cuối thời Nam tống , cô không biết sao- La Huyền

Cái gì - Tiểu Loan nói dứt câu liền ngất xỉu

Cô nương, cô nương - La Huyền.
 
Thê Tử Của Ta
chap 3: Cô gái đến từ hư vô


Tiểu Loan vì quá bất ngờ mà ngất xỉu đi La Huyền thấy vậy đưa cô về Linh Sơn nghỉ ngơi cho đến khi cô tỉnh dậy và......

A......

đầu tôi nhức quá- Tiểu Loan

Cô nương cuối cùng cô cũng tỉnh rồi - Thiên Tướng

Đây là đâu vậy - Tiểu Loan

À đây là núi Linh Sơn -Thiên Tướng

Sao tôi lại ở đây -Tiểu Loan

Lúc nãy cô ngất xỉu sư phụ của ta đưa cô về đây, à cô uống chút nước đi -Thiên Tướng

Cảm ơn anh-Tiểu Loan

Tôi tên Thiên Tướng có gì cứ gọi tôi - Thiên Tướng

Ừm-Tiểu Loan

Không làm phiền cô nghĩ ngơi nữa ta ra ngoài đây -Thiên Tướng

Ờ- Tiểu Loan

Cốc cốc cốc

Vào đi -La Huyền

Sư phụ con giặc đồ xong cho người rồi nè- Tiểu Phụng

Để đó đi- La Huyền

Dạ- Tiểu Phụng

Không còn chuyện gì con ra ngoài đi- La Huyền

Dạ sư phụ - Tiểu Phụng

La Huyền đi lại bàn lấy áo thì liền ngửi thấy có mùi trầm hương liền hỏi.....

Tiểu Phụng à -La Huyền

Dạ sư phụ -Tiểu Phụng

Con giặc mùi gì sao thơm vậy -La Huyền

À con có bỏ trầm hương vào áo người có thể giúp người dễ chịu hơn đó ạ -Tiểu Phụng nhìn La Huyền một cách thâm tình

Con rui đi- La Huyền tránh né

Dạ- Tiểu Phụng

La Huyền khi nhìn vào đôi mắt Tiểu Phụng liền biết cô có thăm tình với mình nên đã cố gắng tránh né ,luyện công cũng không để Tiểu Phụng hầu hạ mà kêu Thiên Tướng hầu , khiến cô càng ngày càng bực bội Thiên Tướng thấy vậy liền lén La Huyền đưa Tiểu Phụng xuống núi chơi , còn Tiểu Loan ở trong núi suy nghĩ cách trở về và.....

Hazzzz..... làm sao mình mới trở về được đây - Tiểu Loan thở dài

Cô nương sao cô lại thở dài vậy - La Huyền

Tôi đang suy nghĩ một số chuyện anh ngồi đi- Tiểu Loan

Được - La Huyền

Tôi nói này nha ở đây chán quá anh có chỗ nào ngắm cảnh không vậy - Tiểu Loan

Tức nhiên là có rồi, nhưng ta nghĩ trước tiên cô nên thay y phục đi - La Huyền

Tại sao chứ -Tiểu Loan

Ta chỉ không muốn người ta nhìn cô với con mắt kì quái thôi - La Huyền

Vậy anh đợi tôi xíu- Tiểu Loan

Tiểu Loan đi thay y phục xong liền cùng La Huyền xuống núi chơi, cô thấy mọi thứ rất là kì lạ liền hỏi rất nhiều thứ La Huyền không cảm thấy phiền mà cứ giải thích từ từ cho cô cho đến khi La Huyền nhìn thấy Tiểu Phụng, Thiên Tướng liền đi lại và .....

Tiểu Phụng, Thiên Tướng- La Huyền

Chết rồi sao sư phụ sao lại ở đây - Thiên Tướng

Còn đứng yên đó sao,chạy mau- Tiểu Phụng

Tiểu Phụng, Thiên Tướng chạy thiệt lẹ La Huyền định đuổi theo bị Tiểu Loan ngăn cản lại và......

Nè .....anh định đi đâu vậy - Tiểu Loan

Ta.....- La Huyền

Anh không cần nói , tôi cũng biết có phải anh thấy tôi phiền mún bỏ rơi tôi phải không,tôi sẽ không để anh đi đâu - Tiểu Loan bám lấy La Huyền

Ta không phải là người như vậy hay vậy đi chúng ta qua tửu lầu bên kia ăn đi- La Huyền

Nếu không phải thì tốt,chúng ta đi thôi - Tiểu Loan

Tửu lầu

Ông chủ cho bình trà nóng với vài món đi - La Huyền

Dạ có liền - tiểu nhị

Ở đây cũng náo nhiệt thật đó- Tiểu Loan

Cô nương từ hôm qua tới giờ ta chưa biết nên xưng hô với cô thế nào thì phải - La Huyền

Tôi tên .......- Tiểu Loan định nói

Nếu như mình nói tên mình ở thời đại này e rằng sẽ rất là khó hiểu vậy thì mình lấy họ với tên thường gọi chắc được - Tiểu Loan suy nghĩ một lúc lâu

Cô nương......cô nương - La Huyền

Hả...- Tiểu Loan

Cô đang suy nghĩ gì à- La Huyền

À không có - Tiểu Loan

Vậy ta nên xưng hô với cô như thế nào đây - La Huyền

Tôi tên Kim Tiểu Loan cứ gọi Tiểu Loan được rồi - Tiểu Loan

Còn tại hạ La Huyền, không biết cô năm nay đã mấy xuân rồi - La Huyền

Anh có cần hỏi kĩ vậy không - Tiểu Loan

Xin lỗi là tại hạ nhìu lời, nhưng ta vẫn không hiểu cô từ đâu đến sao cách nói chuyện của cô ta không hiểu cho lắm - La Huyền

Tôi đến từ một nơi mà anh không biết đó thôi nghành y dược,y học ở đó rất là phát triển - Tiểu Loan

Thật sao cô có thể nói cho tôi biết về những thứ cô nói không - La Huyền hứng thú

Được chứ dù gì ở nơi mà tôi sống, tôi cũng là bác sĩ mà- Tiểu Loan

Bác sĩ là gì - La Huyền

Bác sĩ là...........- Tiểu Loan kể cho La Huyền nghe

Hai người ở trong tửu lầu cùng nhau trò chuyện rất là hợp tính La Huyền là người khó tính ,nghiêm khắc cũng phải yếu lòng trước một cô gái thú vị như Tiểu Loan .......

Khi hai người ăn xong đi được quãng đường thì trời mưa lớn dữ dội hai người cùng nhau trú mưa trong ngôi nhà nhỏ bỗng nhiên có một con rắn xuất hiện khiến Tiểu Loan hoảng sợ chạy ra ngoài La Huyền thấy vậy liền chạy theo , vì đường trơn trượt Tiểu Loan vô tình bị trượt té đập đầu vào đá La Huyền chạy lại bế cô về Linh Sơn,liên tục chữa trị cho đến khi cô tỉnh lại cũng đã là vài ngày sau đó........
 
Thê Tử Của Ta
Chap 4: Mối tình định mệnh


Sư phụ, Tiểu Loan cô nương tỉnh rồi ạ- Thiên Tướng

Được để ta qua đó xem - La Huyền

Sư phụ,con có nấu canh cho người tẩm bổ nè- Tiểu Phụng

Ta còn có chuyện con ăn đi - La Huyền nói xong bỏ đi

Sư phụ, người đi đâu vậy.....sư phụ - Tiểu Phụng nhìn La Huyền bỏ đi

La Huyền không quan tâm tới Tiểu Phụng mà đi qua phòng Tiểu Loan xem cô như thế nào,khi La Huyền bước vào phòng thì nhìn thấy Tiểu Loan tỉnh dậy nhìn xung quanh và nói......

Đây là đâu vậy - Tiểu Loan

Tiểu Loan,cô thấy sao rồi - La Huyền

Huynh là ai vậy - Tiểu Loan

Ta là La Huyền đây,cô không nhớ ta sao- La Huyền

Đầu ta đau quá- Tiểu Loan

Sư phụ theo con nghỉ chắc là do va chạm mạnh vào đầu khiến cô ấy bị mất trí nhớ rồi - Thiên Tướng

Chắc hẳn là vậy - La Huyền

Sư phụ hay để con đi sắc thuốc cho cô ấy uống giảm đau đầu trước vậy - Thiên Tướng

Ừm,.....- La Huyền

Thiên Tướng bước ra khỏi phòng một lúc La Huyền liền bách mạch kiểm tra lại cho Tiểu Loan để chuẩn đoán và.....

Tiểu Loan, để ta giúp cô bách mạch có được không - La Huyền

Huynh biết ta sao- Tiểu Loan

Không chỉ là biết,ta và cô còn là bằng hữu tốt - La Huyền

Thật sao- Tiểu Loan

Ta trước giờ không nói dối ai cả- La Huyền

Vậy ta tên là gì vậy.....- Tiểu Loan

Cô tên Kim......

Tiểu.....Loan- La Huyền

Ta tên Kim Tiểu Loan sao- Tiểu Loan

Phải....- La Huyền nhìn Tiểu Loan

Tiểu Loan vì bị va chạm mạnh nên đã bị mất trí nhớ , trong thời gian đó La Huyền vẫn ở bên chăm sóc cho cô tận tình, khiến cho Tiểu Phụng cảm thấy ghen tức và cuộc chiến vì tình yêu cũng đã bùng nổ suốt 2 năm......

2 năm sau

Tiểu phụng, muội đang làm gì vậy - Thiên Tướng

Huynh không thấy ta đang nấu ăn sao- Tiểu Phụng

Đây mà là đồ ăn à, muội nhìn đi nhà bếp đã bị muội phá hỏng rồi này- Thiên Tướng

Vậy thì đã sao chứ chẳng phải huynh kêu ta học nấu ăn sao giờ ta nấu đây này- Tiểu Phụng

Thôi thôi để ta nấu cho nha - Thiên Tướng

Vậy ta về phòng đây - Tiểu Phụng

Được được......- Thiên Tướng thở phào.

Biệt viện

Nắng hoàng hôn ai tô màu tỏ,ta ngỏ lời sâu thẳm trong tim - Tiểu Loan đọc thư

Cô đang đọc gì vậy - La Huyền

À là thư của mấy người ở dưới núi gửi cho ta- Tiểu Loan

Lại nữa à- La Huyền

Huynh mún xem chút không - Tiểu Loan

Ta không xem đâu, mà thư này nhìu quá rồi để ta đem đốt giúp cô tránh để cô phải mỏi mắt - La Huyền

Vậy ta đành nhờ huynh đem đi dùm ta vậy - Tiểu Loan

Ừm- La Huyền cười mỉm

Thư Phòng

Tàn là một đóng rác mà- La Huyền đọc lá thư

Sư phụ - Thiên Tướng

Con tới đúng lúc lắm đốt tất cả lá thư này đi- La Huyền

Đây là thư gửi cho Tiểu Loan mà- Thiên Tướng

Đốt đi- La Huyền

Dạ- Thiên Tướng cầm đi

À mà con kiếm ta có chuyện gì vậy - La Huyền

Dạ Tiểu Phụng thấy không được khoẻ mún nhờ người xem giúp ạ- Thiên Tướng

Sao con không xem cho nó - La Huyền

Cô ấy không chịu nên con đành nhờ người ạ- Thiên Tướng

Ta biết rồi - La Huyền

Phòng Tiểu Phụng

Con thấy sao rồi - La Huyền

Sư phụ,con chỉ thấy trong người không được khoẻ thôi ạ- Tiểu phụng

Để ta bách mạch cho con xem thử thế nào - La Huyền

Dạ- Tiểu Phụng

La Huyền bách mạch cho Tiểu Phụng tìm hiểu bệnh tình của cô, còn cô chăm chú ngắm nhìn La Huyền còn cười mỉm La Huyền thấy vậy liền nói vài câu rồi bỏ đi ngay khiến cho Tiểu Phụng không vui, Thiên Tướng không biết gì cứ nghĩ là cô không khoẻ mà chìu chuộng cô hết mực.

La Huyền thấy Tiểu Phụng càng ngày càng lớn khó tránh khỏi sự cám dỗ của tình cảm nam, nữ nên cố gắng né tránh cô, mỗi lần Tiểu Phụng mún gặp La Huyền điều bị La Huyền viện cớ từ chối.

Bỗng có một ngày La Huyền xuống núi đi hái thuốc Tiểu Phụng định lén đi theo nhưng lại bị Thiên Tướng ngăn cản mà uất ức ở lại , La Huyền đi khắp nơi hái thuốc và gặp được Tiểu Loan ở dưới núi ,hai người không hẹn mà gặp cũng xem như là có duyên nên cùng đi hái thuốc cùng nhau........

Tiểu Loan......- La Huyền

La Sư phụ,huynh sao lại ở đây - Tiểu Loan

Ta phải là người hỏi cô mới phải ,sao cô ở đây - La Huyền

Từ lúc ta tỉnh lại tới giờ không biết thế giới bên ngoài như thế nào ta mún đi ngắm nhìn , nhân tiện gặp huynh hay chúng ta đi chung đi - Tiểu Loan

Được sẵn tiện trên đường đi ta cũng có thể hái thuốc - La Huyền

Vậy chúng ta đi thôi - Tiểu Loan

Ừm- La Huyền

La Huyền,Tiểu Loan gặp nhau trên đường và thế là hai người cùng đi với nhau,trên đường đi hai người nói chuyện rất là vui vẻ ,từ từ La Huyền dần có tình cảm với Tiểu Loan , cô đi đâu La Huyền cũng lun ở phía sau chăm sóc,bảo vệ Tiểu Loan.

Vào một ngày nọ Tiểu Loan cùng La Huyền lên núi hái thuốc thì bị rắn độc cắn, chất độc đã tiến thẳng vào máu khiến cho Tiểu Loan đau nhức đến ngất xỉu, La Huyền vội đưa cô tú trạm căn nhà nhỏ không người ở.
 
Thê Tử Của Ta
Chap 5: Đêm tình nồng


Buổi tối hôm đó cô vô cùng đau đớn La Huyền lun vặn khí để ép chất độc cho Tiểu Loan nhưng vì mất tập trung nên đã không ép được chất độc còn ngược lại khiến bản thân khí huyết không ổn định ,nên La Huyền ngồi lại vặn khí cho mình, còn Tiểu Loan vẫn cứ đau đớn không thể tự chủ bản thân mình, cô nhìn sang La Huyền đang vặn khí để ổn định khí huyết cho bản thân hắn, cô không ngẫm nghĩ tiến tới hôn vào đôi môi của hắn ,khiến hắn không thể cử động.

Khi có một chút ý thức cô đã nhích ra khỏi môi của La Huyền.

Nhưng chất độc quá mạnh khiến con người cô nóng như ngọn lửa và một lần nữa cô mất đi ý thức cởi hết y phục trên người mình mà tiến vào cơ thể La Huyền,La Huyền đang trong trình trạng vặn khí khó mà cử động được nên bị Tiểu Loan cởi y phục trên người ra hết rồi đẩy xuống rơm .

Cô hôn vào môi của La Huyền thật lâu rồi lại hôn xuống cổ, đôi tay thì không ngừng xoa dịu vào lòng của hắn, cô từ từ xoa dịu lòng ngực đi xuống ngay cậu nhỏ của La Huyền, khiến hắn bối rối vặn khí không điều liền tẩu hỏa.

La Huyền bị tẩu hỏa mất ý thức đè Tiểu Loan xuống, bản thân hắn nằm lên trên đôi môi hai người cứ nhập lại với nhau.

Đôi tay thần y trước giờ chỉ biết bách mạch nay đã chạm vào vùng núi lớn mền mại của người con gái , hắn hôn lên đôi môi đỏ rực ấy rồi lại hôn lên đỉnh mềm mại ,khiến cho Tiểu Loan kích thích mà ôm lên cổ hắn và nói......

La ca, ta nóng rất nóng huynh đừng buôn ta có được không - Tiểu Loan

Nha đầu , muội ôm ta chặt hơn đi đừng buôn ta- La Huyền

La ca..... muội sẽ không buôn huynh đâu, muội mãi mãi sẽ không bao giờ buôn huynh ra đâu - Tiểu Loan

La Huyền nghe xong càng mãnh liệt đưa cậu nhỏ của mình vào thẳng hang động nhỏ trước giờ chưa ai vào khiến cô la lên và kêu.....

Đau.....ta đau.....- Tiểu Loan

Không sao muội đừng sợ có ta đây - La Huyền hôn tiểu Loan

Tiểu Loan nghe xong liền ôm La Huyền thật chặt đến khi hắn đút thẳng vào trong Tiểu Loan vừa ôm vừa cắn vào vai La Huyền.

La Huyền vừa đau, vừa đẩy vào dồn dập thật mạnh không ngừng nhịp nào.Tiểu Loan vừa hôn vừa lấy tay hắn xoa vào vùng núi mềm mại khiến hắn kích thích vừa xoa vừa đẩy miệng cứ nói.....

Ôm chặt ta nữa đi.... chặt hơn nữa đi- La Huyền

Tiểu Loan cứ vậy mà ôm hắn thiệt chặt,hắn tiếp tục dồn dập mạnh cứ dồn dập mãi đến lúc cao trào nhất hắn ôm Tiểu Loan hôn chặt vào môi cô , vừa hôn vừa đẩy mạnh và xuất vào trong cơ thể cô khiến cô cảm thấy dễ chịu và nằm lên người của La Huyền ngủ một giấc tới sáng .

Trời mưa thì cứ lớn mãi không ngừng khiến cho Tiểu Loan cảm thấy lạnh mà tỉnh dậy thì nhìn thấy bản thân và La Huyền y phục không chỉnh tề cô liền hớt hải chạy vào một góc, La Huyền cũng cùng lúc tỉnh dậy thấy vết máu nhỏ và y phục không chỉnh tề liền hiểu hết bản thân đã làm gì vào tối hôm qua, La Huyền liền đi lại nói...

Tiểu Loan....chuyện tối qua - La Huyền

Huynh không cần phải nói là do ta bị rắn cắn mới như thế này ta sẽ không bắt huynh phải chịu trách nhiệm đâu - Tiểu Loan

Không.....ta không có ý đó - La Huyền

Nếu không thì ta xin phép đi trước ta không tiện ở nơi này- Tiểu Loan

La Huyền nghe xong liền chạy lại ôm Tiểu Loan và thâm tình......

Muội đừng đi có được không - La Huyền ôm Tiểu Loan

Ta không thể để huynh vì ta mà phá bỏ đi quy tắc của huynh được - Tiểu Loan

Muội sai rồi, bây giờ quy tắc của ta là muội nếu như không có muội ta đã không biết thế giới này có nhìu thứ lạ như thế nào, có nhìu niềm vui như thế nào, giờ ta chỉ biết sau này ta không thể sống nếu thiếu muội được, Tiểu Loan đừng rời xa ta - La Huyền

Huynh nói thật chứ- Tiểu Loan

Ta trước giờ chưa lừa gạt ai bao giờ - La Huyền

La Huyền,muội tin huynh - Tiểu Loan ôm La Huyền trong niềm vui

Còn về phía Tiểu Phụng thấy sư phụ đi lâu chưa về nên đã lo lắng định ra ngoài kiếm thì bị Thiên Tướng ngăn lại.....

Tiểu phụng, muội định đi đâu - Thiên Tướng

Muội đi tìm sư phụ - Tiểu Phụng

Không có lệnh của sư phụ ta hoặc muội không được xuống núi- Thiên Tướng

Huynh không thấy sao, ngày thường sư phụ chỉ đi ít nhất 5 ngày đã về giờ gần nửa tháng sư phụ không về chắc chắn đã có chuyện ta phải đi kiếm người - Tiểu Phụng

Không cần đâu - La Huyền

Sư phụ hay quá người về rồi - Tiểu Phụng vui mừng

Tiểu Loan,cô cũng về cùng sư phụ à- Thiên Tướng

Phải- Tiểu Loan

Sư phụ, người ăn gì chưa để con nấu gì đó cho người - Tiểu Phụng

Không cần đâu, ta có chuyện thông báo với các con - La Huyền

Xin sư phụ cứ căn dặn- Thiên Tướng, Tiểu Phụng

Ta và Tiểu Loan vài ngày nữa sẽ thành thân các con hãy chuẩn bị đi- La Huyền

Cái gì người thành thân với cô ta- Tiểu Phụng

Tốt quá vậy giờ chúng con đã có sư mẫu rồi - Thiên Tướng

Huynh câm miệng ngay cho ta , sư phụ con không đồng ý đâu - Tiểu Phụng

Con cho dù có đồng ý hay không đồng ý ta cũng sẽ không quan tâm đâu - La Huyền

Sư phụ, người.....- Tiểu Phụng tức giận bỏ đi

Tiểu phụng....... tiểu phụng.......- Thiên Tướng đuổi theo

Muội đuổi theo xem Tiểu Phụng như thế nào - Tiểu Loan

Không cần đâu, giờ muội cứ ở yên mà làm tân nương đi - La Huyền
 
Thê Tử Của Ta
Chap 6: Tình đêm của trò


Tiểu Phụng đau lòng chạy ra ngoài suốt đêm, Thiên Tướng chờ hoài không thấy cô về liền đi báo cho La Huyền và......

Sư phụ không hay rồi - Thiên Tướng

Có chuyện gì- La Huyền

Đã trễ vậy rồi Tiểu Phụng còn chưa thấy về con vào phòng thấy cô ấy có để lại lá thư ạ- Thiên Tướng

Đưa đây ta xem nào- La Huyền lo lắng

Sư phụ,đồ nhi bất hiếu không thể ở cạnh sư phụ được nữa, nếu người quyết định lấy cô ta thì con sẽ không quay trở về nữa đâu, Tiểu Phụng cáo thư- Tiểu Phụng viết

Thật là quá quất mà- La Huyền tức giận

Sư phụ giờ chúng ta làm sao đây - Thiên Tướng

Chắc nó chưa đi xa đâu chúng ta đi kiếm nó về mau - La Huyền

Dạ- Thiên Tướng

Ta cũng mún cùng mọi người kiếm cô ấy - Tiểu Loan

Trời tối rồi hay nàng ở lại đi- La Huyền

Để ta phụ mọi người, nếu như ở lại đây ta sẽ càng lo lắng hơn - Tiểu Loan

Vậy cũng được,Thiên Tướng trên đường đi không được xảy ra chuyện gì - La Huyền

Dạ sư phụ - Thiên Tướng

Xuất phát thôi - La Huyền

La Huyền và Thiên Tướng, Tiểu Loan lên đường tìm Tiểu Phụng trong thời tiết mưa bão, khó mà tìm ra tung tích của Tiểu Phụng nên Thiên Tướng, Tiểu Loan tạm né vào miếu hoang để trú mưa,còn La Huyền dầm mưa đi tìm Tiểu Phụng không may bị rắn độc cắn hắn liền vặn ép khí ra ngoài, vừa đẩy khí vừa kêu tên Tiểu Phụng, may mắn Tiểu Phụng ở gần nghe thấy La Huyền đang tìm kiếm mình vui mừng chạy ra ngoài nhìn thì thấy La Huyền bất tỉnh,cô hoảng loạn đưa La Huyền về .

Khi về tới phòng La Huyền bị chất độc làm cho đau đớn Tiểu Phụng lo lắng cứ nắm tay của La Huyền nhưng lại bị hắn đẩy ra ngoài.

Tiểu phụng tức giận mà ôm La Huyền và nói.......

Sư phụ - Tiểu Phụng

Tránh ta- La Huyền

Không con không tránh sư phụ, con thật sự thích người tại sao người lại không chấp nhận con chứ- Tiểu Phụng ôm La Huyền

Ngươi mau đi ra ngoài cho ta- La Huyền

Không cho dù người có đánh chết con đi chăng nữa con sẽ không ra ngoài đâu - Tiểu Phụng

Ngươi......- La Huyền đau đớn

Sư phụ,con có gì mà không bằng ả chứ tại sao người chọn ả mà không chọn con- Tiểu Phụng

Ta .....ta không mún thấy ngươi, ngươi mau ra ngoài cho ta- La Huyền đau đớn

Không, sư phụ sắc mặt người nhạt quá, tay còn lạnh nữa để con sưởi ấm cho người - Tiểu Phụng

Ta không cần- La Huyền đẩy Tiểu Phụng

Sư phụ, người đừng như vậy mà để con giúp người bớt lạnh có được không -Tiểu Phụng ôm La Huyền thật chặt

Ta......-La Huyền đau đớn

La Huyền bị rắn độc cắn trạng thái y như Tiểu Loan bị rắn cắn ,cơ thể lúc nóng lúc lạnh Tiểu Phụng ở phía sau ôm La Huyền để cho hắn bớt lạnh nhưng không ngờ chất độc càng lắn vào lí trí của hắn khiến La Huyền không tự chủ mà nắm tay Tiểu Phụng rồi xoay người lại hôn vào đôi môi đỏ ửng của cô.

Tiểu Phụng vừa ôm, vừa hôn La Huyền thật chặt khiến cho cơ thể của hai người trở nên nóng và rạo rực.La Huyền mất ý thức y như một con sói xé tan y phục trên người của Tiểu Phụng,cưỡng hôn lên đôi môi đỏ ửng ấy, còn Tiểu Phụng vừa hôn vừa cởi y phục của La Huyền rồi ném đi .

La Huyền thì y như một con sói đang tìm mòi , hôn lên môi rồi lại hôn lên cổ khiến cho Tiểu Phụng kích thích mà báu chặt vào lưng của hắn, còn hắn thì vừa hôn vừa xoa vào nơi tròn trịa mềm mại một hồi rồi hôn vào .....

Được một lúc lâu La Huyền tiến vào hang sâu nhất của Tiểu Phụng nắm chặt hai bàn tay của La Huyền mà từ từ cảm nhận cảm giác sung sướng ấy cô không ngừng nói.........

Nữa đi.....mạnh nữa đi đừng dừng lại- Tiểu Phụng

Tiểu Loan - La Huyền bị ảo giác mà kêu

Sư phụ,con yêu người, người đừng dừng lại cứ tiến tới đi.....

đừng dừng lại - Tiểu Phụng

Nàng đừng buôn tay ta - La Huyền

Con sẽ không buôn tay người đâu, người đừng dừng lại.....mạnh nữa đi - Tiểu Phụng

Tiểu Loan......ta yêu nàng - La Huyền vừa hôn vừa đẩy vô đẩy ra

Sư phụ....con....con sắp ra rồi - Tiểu Phụng

Ta .....ta.....- La Huyền vừa đẩy vừa hưởng thụ

Người đừng lấy ra hãy để nó trong người con,hãy để con sinh con cho người có được không - Tiểu Phụng

Được,.... nàng đừng buôn tay ta có được không - La Huyền

Đời này con sẽ không bao giờ buôn người đâu - Tiểu Phụng

La Huyền mất ý thức cứ tưởng là Tiểu Loan, đẩy mạnh vào rồi ra khiến Tiểu Phụng sung sướng mà ôm hôn ra ngoài không buôn tới khi La Huyền xuất vào người của Tiểu Phụng rồi ngất đi, còn cô trải qua cảm giác sung sướng xong liền ôm La Huyền rồi nằm trên tay hắn mà ngủ một giấc tới trời mờ sáng La Huyền bỗng chốc thức vậy nhìn thấy Tiểu Phụng nằm bên cạnh mà không thể chấp nhận được mà chạy đến thư phòng, tức giận đập đổ tủ sách.

Tiểu Phụng thức dậy liền chạy về phòng thay y phục xong thì gặp bọn người Thiên Tướng vừa về tới và.......

Tiểu phụng - Tiểu Loan

Muội về lúc nào sao không báo cho mọi người biết vậy hả- Thiên Tướng

Ta về cùng sư phụ từ tối hôm qua - Tiểu Phụng

Vậy sư phụ đâu - Thiên Tướng

Sư phụ,tối qua bị rắn cắn nên còn nghĩ ngơi - Tiểu Phụng

Cái gì,huynh ấy không sao chứ- Tiểu Loan lo lắng

Ta không sao - La Huyền

Sư phụ - Tiểu Phụng niềm nở

Tiểu Loan,ta có chuyện mún nói với muội đi theo ta- La Huyền

Được - Tiểu Loan

Thư Phòng

Chuyện gì mà huynh không thể nói cho mọi người nghe vậy - Tiểu Loan

Ta xin lỗi muội - La Huyền

Sao lại xin lỗi ta- Tiểu Loan

Tối qua ta đi tìm Tiểu Phụng nào ngờ bị rắn cắn- La Huyền

Muội biết rồi,sáng nay Tiểu Phụng đã nói cho muội nghe hết rồi, huynh nên nghĩ ngơi nhìu vào muội đi nấu cháo cho huynh ăn - Tiểu Loan

Muội đã biết hết rồi sao- La Huyền

Chỉ là bị rắn cắn thôi mà huynh nghĩ ngơi muội đi nấu cháo cho huynh - Tiểu Loan

Ờ......- La Huyền ngập ngừng
 
Back
Top Bottom