Ngôn Tình Thế Thân Hoàn Mỹ Chinh Phục Trái Tim Chàng Ngốc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thế Thân Hoàn Mỹ Chinh Phục Trái Tim Chàng Ngốc
Chương 60: Người Trong Tim


Người con gái ấy cũng hôn đáp trả anh một cách nồng nhiệt khiến tầm nhìn trước mắt của anh trở nên mờ ảo.

Men rượu hòa cùng nụ hôn ngọt ngào khiến anh chắc chắn rằng người trước mặt mình chính là Sở Chi.

Một lúc sau, Ngôn Chính Phàm hoàn toàn mất đi ý thức chỉ nghe loáng thoáng bên tai rằng cô ấy đang nhờ phục vụ đưa anh lên phòng nghỉ ngơi.
- "Sở Chi, Sở Chi.

Có phải là em không?"
Ngôn Chính Phàm nằm lăn ra giường, anh đưa mắt nhìn về người trước mặt nhưng chỉ thấy mờ mờ mà hỏi lại một câu.

Tạ Diệu Linh đứng cạnh giường, nhìn dáng vẻ say mèm của người đàn ông tuấn tú đang không ngừng gọi tên Diệp Sở Chi càng khiến máu ghen tuông của cô ta trỗi dậy.

Cô ta lập tức ngồi xuống bên cạnh, chậm rãi cởi từng cúc áo trên người anh.

Thoáng chốc, cả thân hình chuẩn như tạc tượng phô bày trước mắt càng khiến Tạ Diệu Linh muốn chiếm hữu người đàn ông này.
Bất ngờ, cánh tay Ngôn Chính Phàm lập tức nắm lấy cô mà kéo ngã xuống giường.

Thoáng chốc, anh đã chế ngự trên người cô.

Tạ Diệu Linh nhìn cơ ngực vạm vỡ của anh có chút ngượng ngùng mà đỏ mặt xấu hổ.

Không ngờ trong lúc say anh lại bạo đến vậy.

Cô ta nhắm mắt mặc cho anh muốn làm gì thì làm.

Dù sao đây cũng là cơ hội ngàn năm có một, nếu như giữa hai người xảy ra quan hệ, với tính cách của cha anh chắc chắn sẽ ép anh cưới cô làm vợ.

Khi đó, ý nguyện của cô sẽ được hoàn thành.
Ngôn Chính Phàm đưa tay, khẽ chạm lên gương mặt người con gái.

Trong mắt anh hiện tại là hình ảnh của Sở Chi.

Cô cũng đang đưa mắt nhìn chằm chằm về phía anh càng khiến d*c vọng vốn đã kiềm chế bên trong người anh trổi dậy.

Anh khẽ hôn lên hõm vai cô, đánh dấu quanh vùng cổ.

Ngay khi đôi bàn tay không lý trí của anh bắt đầu di chuyển xuống phía dưới toang tháo từng chiếc cúc áo trên người cô bỗng dừng lại.

Nhìn dáng vẻ lúng túng, đổ đầy mồ hôi của anh, người dưới thân liền cất giọng:
- "Chính Phàm, em tự nguyện trao cơ thể này cho anh."
Nói rồi, cô ta tự tay cởi bỏ chiếc áo đang mặc trên người mà mạnh tay ném xuống giường.

Cả cơ thể trắng mịn nõn nà hiện ra trước mắt anh.

Bất ngờ, cô ta nắm lấy cánh tay anh đưa về phía sau lưng với ngụ ý muốn anh tự tay tháo bỏ chiếc áo ngực vướng víu ở trên người.

Cảm nhận làn da ấm nóng lại vô cùng mềm mại của người phụ nữ, chẳng hiểu tại sao Ngôn Chính Phàm dần lấy lại lý trí.

Anh nhanh chóng giật tay ra khỏi vị trí ấy mà lập tức đứng dậy, vẻ mặt có lỗi, hạ giọng đáp:
- "Sở Chi, anh không làm được.

Xin lỗi em.

Suýt chút nữa anh không phải là con người nữa rồi.

Mong em tha thứ cho anh."

Dứt lời, anh nhanh chóng mặc áo vào liền sau đó bước ra khỏi phòng, đóng sầm cửa lại.

Tạ Diệu Linh tỏ ra vô cùng hụt hẫng.

Chỉ còn một chút nữa thôi mới thành công thế mà Ngôn Chính Phàm lại sớm lấy lại lý trí mà không để mọi chuyện đi quá xa.

Quả thực, tình yêu mà anh dành cho Diệp Sở Chi không hề nhỏ.

Ngay cả khi anh đã say mèm vẫn còn suy nghĩ giữ gìn cho cô.

Một người đàn ông tốt như anh chỉ tiếc đã gặp cô quá trễ, chính vì thế anh chỉ có thể dành tình yêu ấy giữ mãi trong tim.
Những ngày sau đó, mỗi khi gặp Diệp Sở Chi ở trường Ngôn Chính Phàm lại tỏ ra vô cùng xấu hổ mà tránh né cô.

Đến giờ anh vẫn nghĩ người con gái hôm đó chính là cô cùng với vài hành động có chút lỗ m ãng của mình cho nên không dám nói chuyện với cô.

Về phía Diệp Sở Chi thì cho rằng chắc là vì chuyện khi trước của cha anh cho nên anh mới quyết định giữ khoảng cách với cô.

Vì đối với cô, anh cũng là người bạn thân thiết cho nên không muốn mỗi khi chạm mặt mà trở nên căng thẳng liền giơ tay vẫy chào thân thiện..
 
Thế Thân Hoàn Mỹ Chinh Phục Trái Tim Chàng Ngốc
Chương 61: Tra Nam Sở Thiếu Trung


Anh quốc...
Chát....
Người phụ nữ tức giận ngay khi chứng kiến chồng mình ân ái bên cạnh người phụ nữ khác ngay tại chính căn nhà.

Gã đàn ông trên người không mảnh vải, vẻ mặt không chút ăn năn khẽ nhếch môi, vòng tay ôm lấy người phụ nữ bên cạnh nhàn hạ đáp:
- "Du Uyên, cô chỉ là con mồi để tôi đạt được mục đích mà thôi."
- "Cung Đình Kê, đồ sở khanh."
Vừa nói cô vừa dùng gối đánh liên tục về phía người đàn ông phụ bạc.

Thật uổng công cô dành tình cảm mười tám năm trời chỉ để yêu hắn.

Nào ngờ, hắn giở thối trăng hoa còn xem cô như là công cụ để hoàn thành mục đích nữa chứ.
Cắt...
Tiếng hô của đạo diễn vang lên.

Ngay lập tức, vẻ mặt sở khanh khi nãy lập tức biến mất.

Anh rời khỏi giường, tiến về nữ bạn diễn hỏi han:
- "Khi nãy vất vả cho cô rồi."
Người phụ nữ đóng vai Du Uyên khi nãy cũng nhanh chóng trở về tính cách vốn có thường ngày.

Cô mĩm cười nhìn người trước mặt, không khỏi khen ngợi:
- "Quả nhiên là diễn viên chuyên nghiệp.

Thiếu Trung, suýt chút nữa em tưởng anh chính là Cung Đình Kê thật."
- "Xong cảnh một, mọi người có thể nghỉ giải lao."
Đạo diễn dõng dạc nói.

Ngay lập tức, tất cả nhân viên cũng như diễn viên rời khỏi.

Có người đi ăn uống, nghỉ ngơi.

Có người thì tập trung đọc kịch bản.

Sở Thiếu Trung định bước ra ngoài hóng gió liền nhìn thấy Diệp Sở Nguyệt đang đi tới, trên tay còn xách một túi thức ăn.

Ngay lập tức, sắc mặt anh tươi hẳn lên, mừng rỡ chạy đến ôm chầm lấy cô.
- "Sở Nguyệt, cuối cùng cậu cũng đến thăm người bạn già này."
Dứt lời, Sở Thiếu Trung đưa tay nhận lấy số thức ăn cô mang đến.

Nhìn dáng vẻ của anh tựa như trẻ con mừng rỡ mỗi khi mẹ đi chợ về khiến Diệp Sở Nguyệt không nhịn được mà bật cười.
- "Cậu đấy.

Nghe bảo cậu chuyên đóng toàn vai tra nam, làm khổ nữ chính không đấy."
Sở Thiếu Trung bật cười, liền trả lời cô:
- "Mình chỉ tra trên phim thôi chứ bên ngoài là chàng trai ấm áp đó nhé."
Hai người cười nói vui vẻ tựa như lâu rồi mới gặp nhau, mà dù sao cũng đã năm năm rồi, kể từ khi Diệp Sở Nguyệt trở về nước.

Mặc dù cả hai vẫn còn giữ liên lạc nhưng vì lịch trình dày đặc cho nên Sở Thiếu Trung đôi khi chỉ nhắn vài câu hỏi han cô.

Còn về phía Diệp Sở Nguyệt, sau khi xảy ra chuyện tình cảm với Trương Kiến Thành cũng hiếm khi chủ động nhắn tin với anh.
Thái độ vừa vui vẻ thoáng chốc đã thay thành vẻ mặt đầy phẫn nộ.

Sở Thiếu Trung nhìn cái thai ngày một lớn lên trong bụng cô, cau mày nói:
- "Cậu dứt khoát với hạng người đó hoàn toàn đúng đắn."
Diệp Sở Nguyệt nghe thế liền đưa tay lên xoa xoa bụng, thở dài đáp:
- "Lần này, mình quyết định sinh đứa bé và nuôi dưỡng nó tại đây."

- "Vậy thì cứ giao cho mình.

Ở bên này, mình có quen nhiều vị bác sĩ giỏi.

Chắc chắn sẽ giúp được cậu."
Nói rồi, anh đưa tay xoa xoa bụng cô sau đó cúi thấp, đầu tựa sát vào, thỏ thẻ nói:
- "Vậy thì sau này con phải gọi chú là cha đỡ đầu đấy nhé."
Diệp Sở Nguyệt nhìn hành động có chút hồn nhiên của Sở Thiếu Trung chỉ biết mĩm cười.

Đã lâu lắm rồi mà tính hài hước của anh không hề thuyên giảm.
Thoáng chốc Sở Thiếu Trung lại quay trở vào.

Hôm nay anh không những hoàn thành một số cảnh quay mà còn chụp ảnh cho một thương hiệu thời trang có tiếng tại Anh.
Cơ thể hoàn mỹ cùng với gương mặt tỉ lệ vàng kết hợp với thần thái đỉnh cao của anh khiến thợ chụp dễ dàng bắt trọn những khoảnh khắc.

Ngay khi buổi chụp hình kết thúc, Sở Thiếu Trung khoác vai cô, dõng dạc nói:
- "Lâu lắm rồi chúng ta không gặp nhau chi bằng đến nhà mình chơi vài hôm, sẵn tiện bàn về chuyện tìm bác sĩ cho cậu.".
 
Thế Thân Hoàn Mỹ Chinh Phục Trái Tim Chàng Ngốc
Chương 62: Cuối Cùng Vẫn Là Tôi Đến Muộn


Sở gia....
Ngay khi nhìn thấy Diệp Sở Nguyệt, Sở phu nhân khá bất ngờ.

Đã lâu lắm rồi mới gặp lại, trông cô có nhiều thay đổi.

Nhìn thấy bộ dáng hiện tại của cô, bà cũng đoán được phần nào liền mời cô ngồi xuống ghế, từ tốn rót trà đưa về phía cô, hỏi:
- "Cuối cùng thì cháu cũng thành gia lập thất.

Về phía Thiếu Trung, chẳng hiểu đã hợp tác với biết bao nhiêu cô gái xinh đẹp, thế mà chẳng đưa một người nào về nhà tựa như nó đang chờ..."
- "Mẹ..."
Bà chưa nói dứt câu thì đã bị Sở Thiếu Trung cắt ngang.

Anh giả vờ ho một tiếng tựa như ngăn cản bà nói ra.

Diệp Sở Nguyệt nắm lấy bàn tay đã có chút nếp nhăn của Sở phu nhân mà an ủi:
- "Bác gái, Thiếu Trung là người tốt, hơn nữa lại tài giỏi.

Cậu ấy sẽ sớm tìm được đối tượng tốt mà thôi."
Ngừng một lát, cô lại cúi đầu nhìn xuống cái thai mà thở dài:
- "Thà chậm một chút còn hơn cháu chọn sai người."
Nghe cô nói, Sở phu nhân không hiểu rằng cô đã gặp phải chuyện gì.

Bà khẽ chau mày hỏi cô:
- "Đã xảy ra chuyện gì sao?"
- "Hiện tại, con là mẹ đơn thân."
Nói đến đây, khóe mắt cô cảm thấy cay cay.

Mặc dù đã vứt bỏ tình cảm dành cho Trương Kiến Thành hoàn toàn, nhưng khi nhìn lại đứa bé trong bụng cô lại lo lắng về sau này.

Đứa trẻ sau khi lớn lên sẽ bị bạn bè trêu chọc rằng không có cha.

Để xua tan bầu không khí có chút u buồn, Sở Thiếu Trung vội mở lời, anh chuyển sang chủ đề khác.
- "Thôi không nói về chuyện này nữa.

Chẳng phải mình đã nói sẽ đưa cậu đi gặp bác sĩ giỏi ở đây sao."
- "Phải phải.

Đứa bé là quan trọng nhất."
Sở phu nhân nhanh chóng nhận ra vấn đề liền gật đầu tán thành.

Vì bà cũng từng làm mẹ cho nên cũng mong muốn dành những gì tốt nhất cho con của mình.
***
Một tháng sau...
Cuối cùng cũng đến ngày lễ tốt nghiệp của Sở Chi.

Do bà Diệp cùng Sở Nguyệt sang Anh nên không đến chúc mừng khiến cô có chút buồn buồn.

Thay vào đó, bọn họ đã gửi những lời chúc ấy qua video call.

Bản thân cô cũng hiểu Sở Nguyệt gần đến kì sinh cho nên cũng bất tiện trong việc đi lại.

Vì thế cô chỉ cầu mong chị gái được mẹ tròn con vuông.
Hôm nay, Lý Nhậm Bằng trên tay cầm một bó hoa hồng thật to đến chúc mừng cô.

Cả hai cùng nhau chụp một tấm hình kỉ niệm.

Suốt khoảng thời gian cô học tập tại Mỹ, như lời đã hứa, Lý Nhậm Bằng thường xuyên đưa đón cô với vai trò là một người bạn trai.

Ngày hôm nay chính là ngày mà anh nghe câu trả lời từ phía cô.
Diệp Sở Chi chưa bao giờ quên những gì cô đã hứa trước đây mà mĩm cười gật đầu khiến anh vui mừng khôn xiết mà hét thật to:
- "Cuối cùng, vợ tôi cũng chịu quay về rồi."
Trong suốt buổi lễ, Diệp Sở Chi chẳng thấy bóng dáng Ngôn Chính Phàm đâu cả, kể từ cái ngày hôm đó, lần cuối cô nhìn thấy anh.
Hiện tại Lý Nhậm Bằng đã chuẩn bị vé máy bay, chỉ trong đêm nay, hai người sẽ cùng nhau rời khỏi Mỹ mà quay trở về Lý gia.

Suốt một thời gian đến tận đây tìm vợ, anh đã bỏ bê khá nhiều công việc.

Chắc hiện tại Lý Nhậm Vũ đang đầu tắc mặt tối xử lý chúng giúp anh.

Thật là tội nghiệp.
Đợi hơn ba tiếng đồng hồ mà Ngôn Chính Phàm vẫn chưa xuất hiện khiến Sở Chi có chút buồn bã.

Dù sao khoảng thời gian cô sống ở đây, anh đã khiến cô vui rất nhiều.

Chỉ tiếc là, cô không thể dành tình cảm khác cho anh hơn là tình bạn.
- "Sở Chi, đã đến lúc rồi.

Chúng ta đi thôi."
Lý Nhậm Bằng khoác vai cô, nhẹ nhàng nói.

Sở Chi có chút luyến tiếc mà ngoảnh mặt nhìn lại một lần nữa.

Ngay sau khi Diệp Sở Chi rời khỏi cũng là lúc Ngôn Chính Phàm lái xe đến.

Anh chạy xung quanh tìm nhưng chẳng thấy cô.

Mãi cho đến khi nghe bạn học báo lại thì mới biết cô đã quay trở về nước.
- "Cuối cùng, vẫn là tôi đến muộn hơn."1.
 
Thế Thân Hoàn Mỹ Chinh Phục Trái Tim Chàng Ngốc
Chương 63: Hiểu Lầm Tai Hại


Biệt thự Lý gia....
Xoạt...
Ngay khi vừa về đến nhà, Lý Nhậm Vũ đã đứng chờ sẵn liền sau đó ném một xấp tài liệu về phía Nhậm Bằng.

Suốt khoảng thời gian anh vắng nhà cũng chỉ vì bù đắp tình cảm mà để tất cả công việc cũng như sổ sách đều do một tay Nhậm Vũ anh xử lí.

Lần này, đến lượt Lý Nhậm Bằng phải thực hiện bổn phận này.

Sắc mặt vốn cau có liền lập tức trở nên vui vẻ ngay khi nhìn thấy Sở Chi quay trở về.

Lý Nhậm Vũ nhanh chóng tiến lại gần, sau đó vỗ nhẹ vai cô, trìu mến đáp:
- "Chào mừng em đã quay trở lại Lý gia.

Kể từ bây giờ, em cứ tha hồ hành hạ thằng nhãi này, anh sẽ không có ý kiến."
- "Nhậm Vũ, em là em trai của anh đấy."
Cả ba người nhìn nhau cười thật tươi.

Đã lâu lắm rồi, Lý gia mới trở lại giống như xưa.

Hay tin chuyện Sở Chi trở về, ông bà Lý vô cùng hạnh phúc.
Vài ngày sau đó, Lý Nhậm Bằng vì muốn tạo bất ngờ cho cô nên đã một mình lái xe đi mua quà.

Hôm nay chính là sinh nhật của Sở Chi.

Chính vì thế, anh muốn dành những điều bất ngờ cho cô.

Lý Nhậm Bằng vừa lái xe, lâu lâu lại đưa mắt nhìn vào bó hoa bên cạnh, bên trong có ghi những lời chúc của anh cùng một chiếc váy màu xanh ngọc bích.

Ngay khi anh vừa xoay người lại, bất ngờ, một chiếc xe từ đâu đâm ra khiến anh không kịp bẻ lái mà đâm vào trụ điện gần đó.
Cú va chạm bất ngờ khiến anh đập đầu vào cửa kính, máu trên trán không ngừng chảy xuống.

Đầu óc Lý Nhậm Bằng hiện tại không còn cảm giác gì nữa, đau điếng khiến anh giảm đi tầm nhìn trước mắt.

Lúc này, anh chỉ dành một chút sức lực đưa tay vớ lấy bó hoa để bên cạnh sau đó ngất lịm đi.
Chiếc xe vì cú đâm mạnh khiến phần trên đã bị biến dạng, xăng không ngừng rỉ xuống.
Cạch...
Từ xa, một người đàn ông mặc vest đang từng bước tiến về phía chiếc xe xảy ra tai nạn.

Người bên cạnh ông ta không ai khác là Hoàng Kha.

Người đàn ông quan sát chung quanh chiếc xe khẽ nhếch môi, mỉm cười hài lòng:

- "Cậu làm tốt lắm.

Lý Nhậm Bằng, đây là cái giá mà cậu phải trả khi dám làm cháu gái tôi tổn thương."
Tống Trì lạnh lùng nhìn người trong xe trên trán không ngừng chảy máu.

Hiện tại xung quanh chẳng có một bóng người, cho dù có ai đó phát hiện thì đã quá muộn.

Anh sẽ chết mà không ai hay biết, tựa như là một tai nạn bất ngờ xảy ra.
Ngay khi Tống Trì toang quay trở vào bên trong xe liền nghe giọng Hoàng Kha từ xa truyền đến:
- "Ông chủ khoan đi đã, hãy nhìn thứ này."
Dứt lời, Hoàng Kha đưa đến cho ông một bó hoa vốn nằm bên trong xe của Lý Nhậm Bằng.

Tống Trì có chút ngơ ngác.

Ngay khi nhìn thấy dòng chữ trên tấm thiệp, sắc mặt ông trở nên lo lắng, nhanh chóng chạy đến cố mở cửa xe, ra lệnh cho Hoàng Kha:
- "Nhanh.

Mau đưa cậu ấy ra khỏi xe."
Hoàng Kha ngay lập tức phá cửa xe.

Anh cẩn thận dìu Lý Nhậm Bằng ra bên ngoài.

Hiện tại anh đã bất tỉnh, trên đầu không ngừng chảy nhiều máu càng khiến Tống Trì thêm lo lắng.
- "Nhanh.

Mau đưa cậu ấy đến bệnh viện."
- "Sao thế ông chủ?"
- "Tôi bảo đi thì đi.

Đừng thắc mắc nữa."
Tống Trì tức giận quát.

Hoàng Kha cũng không hỏi gì thêm mà tức tốc lái xe đưa anh đến bệnh viện.
- "Mong rằng mọi thứ không quá muộn."
Tống Trì nhìn người nằm bất tỉnh trên hàng ghế sau, miệng không ngừng cầu khẩn.

Chỉ cần chậm một chút, chắc chắn ông sẽ không tha thứ cho bản thân.
Quay về vài phút trước, ngay khi ông đọc được những gì ghi trên tấm thiệp mà Lý Nhậm Bằng vốn định gửi đến Sở Chi.

Những lời chân thành của anh đã khiến ông cảm động.

Hóa ra, anh chưa từng lăng nhăng như ông nghĩ.

Chuyện của anh và Châu Minh Mỹ sớm đã không liên quan, chỉ là cô ta thường xuyên tìm đến anh cho nên mới dẫn đến việc hiểu lầm tai hại.
Sự việc của Sở Nguyệt đã khiến ông mất lòng tin nơi anh.

Ông cứ cho rằng Lý Nhậm Bằng sẽ giống như tên bội bạc Trương Kiến Thành.

Anh muốn rời bỏ cô, giống như những gì Trương Kiến Thành đã làm đối với Sở Nguyệt.
NHẤN LIKE ĐỂ ỦNG HỘ MÌNH NHÉ! CẢM ƠN.
 
Thế Thân Hoàn Mỹ Chinh Phục Trái Tim Chàng Ngốc
Chương 64: Chờ Đợi Phép Màu


Xoảng...
- "Chuyện gì thế Sở Chi."
Lý Nhậm Vũ đang gửi tin nhắn chúc mừng đến Sở Nguyệt liền nghe thấy tiếng thủy tinh vỡ bèn hốt hoảng chạy xuống thì đã thấy ngón tay Sở Chi bị mảnh vở cứa trúng, máu không ngừng chảy ra.

Ngay lập tức, Lý Nhậm Vũ vội lấy bông băng, nhanh chóng cầm máu vết thương giúp cô, lạnh giọng đáp:
- "Sao em lại bất cẩn thế hả?"
- "Em xin lỗi.

Từ nãy tới giờ, em luôn cảm thấy lòng ngực vô cùng khó chịu giống như bị thắt lại vậy cho nên không chú ý làm rơi tách trà."
- "Không sao.

Có lẽ là do em nghĩ nhiều quá thôi."
Lý Nhậm Vũ không nói chuyện em trai bí mật ra ngoài mua quà sinh nhật cho cô mà chỉ nói anh đến công ty xử lí một số việc nhằm tạo bất ngờ.

Về phía Sở Chi, kể từ sau khi tốt nghiệp cô cũng đã thực tập ở một công ty khác để có thêm kinh nghiệm sau này đỡ đần cho Nhậm Bằng một phần nào vì thế cũng quên đi sinh nhật của mình.
Bệnh viện....
Tống Trì không ngừng đi qua đi lại trước cửa phòng cấp cứu.

Trong lòng ông cảm thấy vô cùng thấp thỏm.

Nếu như Lý Nhậm Bằng xảy ra chuyện, ông không biết đối mặt làm sao với Sở Chi.
Cạch...
Một lát sau, nữ y tá từ bên trong bước ra ngoài, sắc mặt vô cùng căng thẳng, nhìn ông đáp:
- "Trên đầu cậu ấy không ngừng chảy nhiều máu.

Trước khi bất tỉnh hoàn toàn, tôi nghe miệng cậu ấy lẩm bẩm tên Sở...!gì đó."
- "Là Sở...Chi."
Liền lập tức, Tống Trì nhìn về phía Hoàng Kha, đưa tay ra hiệu cho anh:
- "Mau.

Mau báo tin cho Sở Chi."
Ngay khi nghe tin Lý Nhậm Bằng xảy ra tai nạn, cô lập tức bảo Nhậm Vũ lái xe đến bệnh viện.

Khi nãy, số gọi đến là một số lạ.

Anh ta bảo rằng là người vô tình phát hiện cho nên nhanh chóng đưa người đi cấp cứu.
Sở Chi nước mắt ngắn dài, hai tay không ngừng đan vào nhau ngồi trước phòng cấp cứu.

Cô khóc đến sưng cả mắt.

Lý Nhậm Vũ chỉ biết đứng lặng bên cạnh mà động viên.

Anh không ngờ, đây là lần thứ hai Lý Nhậm Bằng gặp phải chuyện nguy.

Ác mộng năm xưa lại trở về trong suy nghĩ của cả cô và Nhậm Vũ.

Cô sợ nếu như anh không qua khỏi thì cô sẽ sống những chuỗi ngày sau đó như thế nào? Cuộc sống cô sẽ ra sao? Còn nếu trường hợp anh tỉnh lại nhưng lại quay trở về bộ dáng ngốc nghếch ấy thì phải làm sao?
Đã hơn ba tiếng trôi qua, Sở Chi chỉ biết ngồi lặng yên một chỗ mà chờ đợi.

Từ phía xa xa cửa sổ nhìn vào, Tống Trì cảm thấy rằng ông đã phạm phải sai lầm lớn.

Nhìn thấy cô lo lắng đến nổi khóc sưng cả mắt càng khiến ông ân hận vì những gì đã làm.

Hiện tại ông chỉ ước sẽ có phép màu xảy ra với anh.
...***...
Anh quốc...
Khi không Diệp Sở Nguyệt lại đau bụng dữ dội.

Hình như cô sắp sinh liền nhanh chóng nhờ Sở Thiếu Trung gọi vị bác sĩ đến.

Diệp phu nhân nhanh chóng dìu cô đến giường.

Thoáng chốc, vị bác sĩ cũng đến.

Anh ta vội cho người chuẩn bị toàn bộ các thứ cần thiết liền sau đó bảo mọi người chờ đợi bên ngoài.

Sở Thiếu Trung đang quay dang dở ngay khi nghe máy mà tức tốc chạy đến chưa kịp thay đồ.

Anh lo lắng đi qua đi lại.

Mãi một lúc sau, âm thanh từ bên trong khiến anh mĩm cười vui sướng.

Được‎ cop????‎ tại‎ ﹏‎ t‎ rùⅿtru????ệ????.V????‎ ﹏
Oe....Oe...
Tiếng khóc vang lên khắp phòng.

Là một bé trai rất kháu khỉnh.

Diệp Sở Nguyệt vừa nhìn thấy đứa bé liền cảm thấy tất cả những gì mà mình chịu đựng hoàn toàn xứng đáng.

Đứa bé trai hai mắt to tròn như hạt ngọc quý, trông vô cùng hoạt bát, lanh lợi khiến Sở Thiếu Trung vừa nhìn thấy đã có cảm tình.

Anh cẩn thận bế đứa bé ôm vào lòng.

Mặc dù chưa kết hôn, nhưng kinh nghiệm chăm sóc trẻ con thì anh lại có thừa bởi lẽ trong các bộ phim anh thường đảm những vai có gia đình nhưng lại đi ngoại tình.
- "Để cha đỡ đầu bế con nào."
Anh nhỏ giọng, sau đó mĩm cười với đứa bé, một lúc sau mới nhìn qua Sở Nguyệt hỏi:
- "Cậu định đặt tên cho đứa bé là gì?"
- "Sở Kiệt.

Diệp Sở Kiệt."
Nói rồi, cô đưa tay nắm lấy đôi bàn tay bé bỏng, hồng hào, vô cùng đáng yêu của đứa trẻ, trong lòng hừng hực quyết tâm trở thành chỗ dựa vững chắc của con sau này.
NHẤN LIKE ĐỂ ỦNG HỘ MÌNH NHÉ! CẢM ƠN.
 
Thế Thân Hoàn Mỹ Chinh Phục Trái Tim Chàng Ngốc
Chương 65: Tự Thú


Bệnh viện...
Cuối cùng, cánh cửa phòng cấp cứu cũng mở ra.

Ngay khi nghe bác sĩ bảo rằng anh đã qua cơn nguy kịch và được chuyển đến phòng hồi sức khiến cô thở phào nhẹ nhõm.
Hiện tại, Lý Nhậm Bằng vẫn còn hôn mê càng khiến Sở Chi không khỏi lo lắng.

Cô không biết sau khi tỉnh lại anh có nhớ ra cô không.

Sở Chi tựa đầu xuống cạnh giường, cô đưa mắt nhìn người trên giường không khỏi đau lòng, nói:
- "Em dùng điều ước ngày sinh nhật, chỉ mong anh khỏe mạnh trở lại."
Khi nãy, trên đường đến bệnh viện, Lý Nhậm Vũ đã kể lại tất cả mọi chuyện cho cô biết rằng anh bí mật đi mua quà nhằm tạo bất ngờ cho cô.

Nào ngờ trên đường lại xảy ra tai nạn.

Trong lúc Diệp Sở Chi sắp ngủ thiếp đi liền cảm nhận cánh tay anh động đậy mà bật người dậy.

Hiện tại, Lý Nhậm Bằng đã tỉnh.

Anh đưa đôi mắt đầy mơ hồ nhìn cô nhưng lại chẳng nói gì, chỉ im lặng.

Hành động này của anh càng khiến cô lo lắng, toang chạy đi tìm bác sĩ hỏi han tình trạng của anh liền cảm nhận hơi ấm của người bên cạnh.

Anh nắm lấy tay cô, chạm rãi nói chậm từng chữ:
- "Chúc mừng sinh nhật, vợ yêu."
Sở Chi vỡ òa hạnh phúc ngay khi nghe những lời nói này thốt ra từ miệng anh.

Tuy nhiên, để chắc chắn hơn, cô liền áp mặt lại gần phía anh, nhỏ giọng hỏi:
- "Anh còn nhớ em tên gì không?"
- "Sở Chi, Diệp Sở Chi."
- "Nhậm Bằng."
Liền lập tức cô vòng tay ôm lấy anh, khóe môi đã mấp máy, mếu máo nói:
- "Anh có biết em hoảng sợ đến mức nào không? Em sợ anh sẽ bỏ rơi em.

Em không muốn ngày đặc biệt của mình lại trở thành kí ức đau buồn."
Lý Nhậm Bằng sắc mặt có chút nhợt nhạt khẽ mĩm cười nhìn cô sau đó ôm chặt cô vào lòng, nói:
- "Em có biết anh yêu em nhiều lắm không? Thậm chí ngay cả khi anh hôn mê trên giường bệnh, người mà anh có thể nhớ đến chính là em."
Tống Trì âm thầm đưa mắt quan sát từ phía bên ngoài.

Nhân lúc Lý Nhậm Vũ trở về nhà lấy một số quần áo cũng như mua thức ăn cho Sở Chi ông mới xuất hiện.

Chứng kiến tình yêu của hai đứa trẻ khiến ông vô cùng hài lòng.

Ông nhìn người bên cạnh, trầm giọng đáp:
- "Hoàng Kha, thời gian qua vất vả cho cậu rồi."
Ngay khi nghe ông nói những lời này khiến anh có chút bất ngờ mà đứng lặng tại chỗ.

Một lúc sau, ông rút ra một xấp tiền cùng một tấm thẻ ngân hàng, nói:
- "Kể từ giờ, cậu được tự do.

Hãy dùng số tiền này để xây dựng một cuộc đời mới nhé."
Dứt lời, ông xoay lưng rời đi.

Trước vẻ mặt có chút khó hiểu của anh, ông mĩm cười đáp:
- "Tôi sẽ đi tự thú về việc đã sát hại Châu Minh Mỹ cũng như suýt gi3t chết Lý Nhậm Bằng."
Trước khi rời khỏi, Tống Trì đưa mắt nhìn về phía Sở Chi một lần nữa.

Vài phút sau thì nhận cuộc gọi từ phía Diệp phu nhân báo rằng Sở Nguyệt đã hạ sinh một đứa bé trai kháu khỉnh.

Tống Trì mĩm cười hài lòng.

Đối với ông như thế đã đủ rồi.

Chỉ vậy mà thôi.

Người làm cậu như ông cũng cảm thấy mãn nguyện khi chứng kiến hai đứa cháu gái của mình sống bình an, hạnh phúc.
Về phía Hoàng Kha, sau khi nghe những lời ông nói chẳng biết sau này phải làm gì.

Thôi thì tất cả cũng do số phận an bài.

Đã đến lúc anh quên đi những tháng ngày đánh đấm, giết hại lẫn nhau mà tìm về một nơi yên tĩnh sống cuộc đời còn lại sau này.
***
Hoàng Kha lần lượt khẽ đặt xuống trước hai ngôi mộ nằm cạnh nhau bó hoa cúc trắng.

Anh nhìn vào hai tấm ảnh trên bia, khẽ thở dài nói:.

- "Xin lỗi.

Chuyện hai người một phần cũng do tôi.

Sau này, tôi sẽ chịu trách nhiệm trong coi nơi yên nghỉ của hai người."
Anh đưa mắt nhìn vào tấm ảnh của Văn Thái sau đó nhìn sang của Châu Minh Mỹ đáp:
- "Bây giờ chắc có lẽ hai người đã gặp nhau rồi chứ.

Chỉ là tình yêu trên dương thế của hai người quá ngắn ngủi.

Nếu có kiếp sau, mong rằng cả hai sẽ gặp nhau sớm hơn.".
 
Thế Thân Hoàn Mỹ Chinh Phục Trái Tim Chàng Ngốc
Chương 66: Mối Tình Đầu


Năm năm sau
Hôm nay, Diệp Sở Chi cùng con gái đến trung tâm thương mại.

Về phía Lý Nhậm Bằng, sau khi có con anh trở thành người cha mẫu mực, chăm chỉ đến công ty làm việc phụ giúp anh trai.

Đứa con gái đầu lòng của họ là Sở Hạ.

Mặc dù chỉ mới năm tuổi mà tính tình lại khá năng động.
- "Đố mẹ bắt được con."
Cô bé vừa chạy vừa xoay người về phía sau.

Sở Chi do chỉ có một mình cùng với số đồ đạc cồng kềnh cho nên có phần đi chậm.

Thoáng chốc chẳng thấy bóng dáng Sở Hạ đâu khiến sắc mặt Sở Chi lập tức tái xanh mà hốt hoảng chạy đi tìm cô bé.
Phịch...

Bất ngờ, Sở Hạ va phải một người đàn ông diện vest đen sang trọng.

Do bị ngã bất ngờ, cô lập tức khóc òa lên khiến cho người trước mặt vô cùng bối rối.
- "Cô bé, con không sao chứ?"
Người đàn ông này là Ngôn Chính Phàm.

Sau khi tốt nghiệp, anh đã trở về thay cha gánh vác chuyện kinh doanh, cũng không còn đam mê tốc độ giống như trước.

Ngôn Thường Luân thường xuyên thúc giục anh nên kết hôn với Tạ Diệu Linh, anh cũng chiều lòng ông thử hẹn hò với cô.

Thế nhưng, trong tim anh vẫn còn hình bóng của Sở Chi mà bản thân Tạ Diệu Linh cũng biết điều đó cho nên cô đã quyết định dừng lại ở mức tình bạn mà đi tìm tình yêu thực sự của mình.

Hiện tại cô cũng đã kết hôn cùng với anh chàng ngoại quốc.

Cả hai thường xuyên đăng ảnh cùng nhau.

Ngôn Chính Phàm thấy thế cũng mừng cho cô.
- "Chú đẹp trai."
Sở Hạ ngước lên nhìn vào gương mặt điển trai có phần chững chạc của người phía trước.

Quả thật anh rất cao.

Cô bé cứ ngỡ anh chính là người ngoài hành tinh từ vũ trụ nào đến.

Ngôn Chính Phàm mĩm cười, sau đó cúi xuống bế Sở Hạ lên mà hỏi han:
- "Con có bị đau chỗ nào không?"
Chụt...
Cô bé bất ngờ hôn vào má Ngôn Chính Phàm khiến anh sững sờ.

Phút chốc anh lại nhớ đến Sở Chi mà nhìn thẳng vào đôi mắt long lanh của cô bé nói:1
- "Cô bé, nhìn con chú lại nhớ đến một người."
Sở Hạ tròn xoe mắt, hồn nhiên đáp:

- "Là mối tình đầu của chú sao?"
Con bé này không những đáng yêu mà còn thông minh đến vậy, lại nói trúng tim đen của anh.

Ngôn Chính Phàm chỉ biết cười trừ, sau đó đặt cô xuống, nhìn trợ lí bên cạnh nói:
- "Nhờ cô đứng đây đợi mẹ của cô bé."
- "Vâng, thưa Ngôn tổng."
Ngay khi anh sắp sửa xoay người đi liền cảm nhận có một bàn tay bé nhỏ níu lấy ngón tay anh.

Sở Hạ giọng đầy tự tin, hướng về phía anh nói:
- "Đợi sau này cháu lớn lên, cháu sẽ lấy chú.

Chú đẹp trai."1
Ngôn Chính Phàm nghe thế liền lập tức xoay người lại.

Đúng là trẻ nhỏ muốn nói gì thì nói.

Anh cũng mĩm cười đáp lại xem như đó là một câu nói ngây thơ của cô bé mà cúi xuống xoa xoa đầu cô, trầm giọng đáp:
- "Được.

Vậy mau chóng lớn lên thật nhanh đấy."1
- "Sở Hạ, cuối cùng mẹ cũng tìm được con."
Diệp Sở Chi vừa chạy vừa thở hổn hển.

Ngay khi nghe giọng nói này, ngay lập tức, Ngôn Chính Phàm sững người lại mà ngẩng mặt nhìn về phía trước.
- "Sở Chi?"
Sở Chi vừa nhìn thấy người bạn này mà không khỏi vui sướng liền lập tức đến chào hỏi.
- "Chính Phàm, lâu rồi không gặp cậu, trông cậu bây giờ chững chạc quá."
Nhìn dáng vẻ hiện tại vô cùng điềm đạm của anh khiến cô có chút không quen.

Ngôn Chính Phàm cũng không ngờ bản thân lại hội ngộ cô tại nơi này.

Thật ra anh có dịp đi công tác sang đây.

- "Đây là con gái của em sao?"
Vừa nói, anh liền cúi xuống nhìn Sở Hạ.

Cô bé hiện tại đang nắm chặt tay anh không chịu buông.

Sở Chi thấy thế liền lập tức tiến đến bế cô bé, chau mày nói:
- "Con không được làm phiền chú, có biết không?"
- "Không.

Con không chịu.

Con muốn chú làm bạn trai của con cơ."
- "Chú ấy lớn tuổi hơn con rất nhiều, sao có thể làm bạn trai con được chứ."
Sở Chi ôn tồn giải thích.
- "Không chịu.

Con sẽ nhanh chóng lớn lên để kết hôn cùng chú ấy."
Trước tính cách ngang bướng của cô bé, Sở Chi chỉ biết lắc đầu.

Ngôn Chính Phàm cúi xuống khẽ đặt tay lên bờ vai bé nhỏ, giọng trầm ấm đáp:
- "Vậy thì sau này chú sẽ thường xuyên đến thăm con, có chịu không?"
Nghe anh nói thế lúc này Sở Hạ mới ngoan ngoãn nghe lời mà gật đầu liên tục.

Cả hai nói chuyện vài câu sau đó cũng nói lời tạm biệt.
- "Được nhìn thấy em hạnh phúc như vậy, anh cảm thấy vô cùng mãn nguyện."1.
 
Thế Thân Hoàn Mỹ Chinh Phục Trái Tim Chàng Ngốc
Chương 67: Cha Con Hiểu Chuyện End


Lý gia...
Ngay khi trở về nhà đã thấy Lý Nhậm Bằng đã ngồi đợi khiến Sở Chi có chút bất ngờ, cô hỏi:
- "Khi không sao hôm nay anh lại về nhà sớm thế."
Lý Nhậm Bằng ngay lập tức đưa ra một bó hoa trước mặt cô, nhàn nhạt đáp:
- "Tặng vợ yêu.

Anh muốn tạo bất ngờ cho em nên đã xin về sớm.

Đừng lo, mọi chuyện ở công ty đã có anh Nhậm Vũ.

Dù sao thì anh ấy cũng chưa kết hôn."1
*** Tâm trạng Lý Nhậm Vũ lúc này: "Tôi là trò đùa của cô cậu chắc."
Sở Hạ vừa nhìn thấy cha liền lập tức chạy đến nhảy sà vào lòng anh.

Lý Nhậm Bằng khẽ hôn lên trán cô công chúa bé bỏng, nhỏ nhẹ hỏi:
- "Con gái của cha hôm nay đi chơi vui không?"
- "Dạ vui ạ.

Con còn gặp được chú đẹp trai nữa."
- "Chú đẹp trai?"
Anh ngơ ngác nhìn về phía Sở Chi chỉ thấy cô lắc đầu cười mĩm.

Một lúc sau, Sở Hạ lại tiếp:
- "Chừng nào anh Sở Kiệt trở về đây? Con muốn có anh trai để chơi cùng."
- "Con muốn có anh trai thật sao?"
Lý Nhậm Bằng nói khẽ bên tai cô bé.

Sở Hạ hai má phúng phính gật gật đầu.
- "Vậy thì con phải phối hợp với cha, có được không?"
Sở Hạ vô cùng thông minh liền ngáp một hơi dài, Sở Chi thấy thế liền ôm lấy cô bé, hỏi:
- "Con buồn ngủ rồi sao? Để mẹ đưa con về phòng rồi hát ru con nữa nhé."
- "Không cần đâu ạ.

Tối nay con sẽ ngủ cùng dì Tâm Anh."
Dứt lời, cô bé lập tức chạy thật nhanh trở về phòng khiến Sở Chi cảm thấy có chút gì đó khác thường.

Nếu như mọi khi cô bé một mực đòi mẹ đến phòng hát ru cho cô ngủ nhưng hôm nay lại ngoan ngoãn chịu đi ngủ sớm.

Lý Nhậm Bằng ở bên cạnh khẽ ho một tiếng sau đó nói:
- "Cũng muộn rồi.

Chúng ta vào phòng nghỉ ngơi đi."
Sở Chi ngây thơ liền gật đầu.

Cô không biết rằng đêm nay bản thân mệt mỏi đến nhường nào.
Phịch...
Ngay khi trở vào phòng, Lý Nhậm Bằng đã khóa chặt cửa lại sau đó nhấc bổng cô lên mà thả xuống giường.

Anh hành động vô cùng nhanh chóng.

Thoáng chốc quần áo trên người đã ném xuống đất, nhanh chóng chế ngự trên người cô.
- "Nhậm Bằng, anh muốn làm gì?"
- "Chẳng phải khi nãy em không nghe Sở Hạ nói muốn có anh trai sao?"
- "Nhưng...!ý con bé là Sở Kiệt."
Thoáng chốc, từng cúc áo trên người cô đã bị anh cởi bỏ tự khi nào.

Chiếc áo ngực của cô đã bị anh nới lỏng mà tuột xuống dưới.

Lý Nhậm Bằng khẽ cúi xuống hôn lấy bầu ng ực căng tròn sau đó còn di chuyển lên hõm vai cô, nhỏ giọng nói:
- "Nhưng anh muốn có một đứa con trai của hai chúng ta.

Em chịu phối hợp cùng anh chứ."
Vừa nói anh khẽ đưa tay vuốt v3 đôi chân thon dài khiến cô cảm thấy bên dưới có chút khó chịu.

Kể từ sau khi sinh Sở Hạ cô rất sợ chuyện này.

Đặc biệt là những lần tiếp xúc với anh.
- "Bà xã ngoan, anh hứa sẽ làm chậm thôi."
Sở Chi ngoan ngoãn gật đầu.

Cô nằm im mặc cho anh làm càn khắp nơi trên người.

Lý Nhậm Bằng đưa tay xoa xoa bầu ng ực căng tròn sau đó ngậm lấy hạt ngọc trên đỉnh khiến cô khẽ run người.

Sự k1ch thích này của anh khiến Sở Chi cảm nhận có một dòng nước bên dưới không ngừng chảy ra.
- "Anh bắt đầu nhé."
Dứt lời, anh cho c@u nhỏ bên dưới của mình vào trong hang động thần bí của cô mà không ngừng ra vào liên tục.

Sở Chi trên người rịn cả mồ hôi, cô chỉ biết bám lấy bờ vai trần to lớn của anh khẽ thốt lên những âm thanh hoan lạc.

Thoáng chốc, cơ thể cô đã đầy rẫy vết hôn của anh.

Càng ngày, động tác của anh ngày một nhanh khiến cô vô cùng hoảng loạn mà lớn tiếng trách móc:
- "Chậm thôi, khi nãy chẳng phải anh đã bảo sẽ làm chậm thôi mà."1
- "Có sao?"
Âm thanh h0an ái không ngừng vang lên khắp căn phòng.

Dù mai này có ra sao, chỉ cần được ở cạnh cô, cùng nhau chăm sóc tổ ấm nhỏ này chính là niềm hạnh phúc lớn nhất đối với anh.
Phía bên ngoài, Sở Hạ khẽ áp tai ở phía cửa lắng nghe.

Cô bé không hiểu chuyện gì xảy ra ở bên trong bèn xoay qua hỏi Tâm Anh.
- "Dì Tâm Anh, cha với mẹ con làm gì ở trong đó vậy ạ?"
Liền lập tức Tâm Anh kéo cô trở về phòng, vội vàng giải thích:
- "Có lẽ cha mẹ con đang xem phim hành động đấy.

Mau, chúng ta mau về phòng nghỉ ngơi đi.".
 
Back
Top Bottom