Khác Thế Nhân

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
355603443-256-k166166.jpg

Thế Nhân
Tác giả: HasuTuyetLien
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Đan Bách Tuyết Liên

Văn án:

Thế Nhân khắp chúng vì em mà điên đảo.

Nên cầu em, thiếu niên, quay lại nhìn bọn họ một chút.

Quay lại kẻ một lòng mong ngóng em, dù chẳng tồn tại ký ức.



yuuj​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Kiều thê rên khẽ
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Love Begins in the World of If
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [BHTT] Tối tăm điên phê sư tôn, đối ta thèm nhỏ dãi
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • ( Phần Tiếp Theo ) GIẢ THIẾU GIA SAU KHI THỨC TỈNH...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Nữ phụ thề phác gục nam chính
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Cứu vớt bi thảm song tính nhân thê ( mau xuyên tổng...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Thế Nhân
    Văn Án


    Thế nhân khắp chúng vì em mà điên đảo.

    Nên cầu em, thiếu niên.

    Quay lại nhìn bọn họ một chút.

    Quay lại nhìn kẻ một lòng mong ngóng em, dù chẳng tồn tại ký ức.

    Warning: OOC, Buff, BL, ngoài cặp chính tất cả tình cảm còn lại đều là tình thân, không đi theo mạch truyện chính.

    Nhân vật không thuộc quyền sỡ hữu của tôi, nhưng đường đời của các nhân vật xin hãy để tôi trải giúp họ một đời thong dong.

    Nhất là em, Itadori Yuuji.

    _______________________________

    Tác giả họ Đan Bách, tên Tuyết Liên.

    Xưng tên là Tuyết Liên, đoá sen nở rộ giữa trời đêm tuyết trắng.

    Mang họ là Đan Bách, Đan Bách trong Đan Bách Ngọc Nhân (Hổ Trượng Du Nhân).

    Vì một lần đọc fanfic trên Lofter mà tình cờ đọc được cái tên Đan Bách Ngọc Nhân do gg dịch.

    Đồng nghĩa, Đan Bách Tuyết Liên vì Itadori Yuuji mà tồn tại.

    Cho đến khi tôi lìa đời.

    Và còn đôi lời nữa.

    Mẹ nó, Gege, chú nghĩ chú cook được ai?

    Con này đếch sợ!

    Chú biết vẽ thì con này cũng biết viết!

    Dù cho tài viết văn như quần thì con này cũng theo đến cùng.

    Chờ đi, đm!
     
    Thế Nhân
    ký ức


    Itadori Yuuji bừng tỉnh, vầng trán rịn những giọt mồ hôi chưa tiêu tan.

    Em ôm mặt, cắn răng mà nuốt những hồi ức xưa cũ đầy máu tanh kia xuống.

    Vươn tay, hướng đến tủ nhỏ đầu giường mà chụp lấy hộp thuốc không rõ tên tuổi, đổ những viên nhộng trắng bóc ra, đưa lên và nuốt trọng.

    Dù ứ nghẹn bởi nó, nhưng tuyệt nhiên em vẫn không nhổ ra.

    Yuuji lồm cồm bò dậy, lê từng bước nặng nề vào nhà tắm.

    Em ngước lên nhìn vào gương, trong đó chỉ lờ mờ ánh sáng hiu hắt từ cửa sổ chưa kéo rèm kỹ.

    Mái tóc hồng dài đến ngang vai, đôi mắt vàng cam nhạt nhòa chẳng thấy tiêu cự, đôi môi khô khốc, nứt nẻ như muốn bật máu, làn da trắng nhởn vì không tiếp xúc với ánh nắng thường xuyên.

    Nói Itadori Yuuji đời trước mà một đóa hướng dương đầy sức sống nở rộ giữa ánh mặt trời chói chang thì Itadori Yuuji đời này không khác gì những đóa hoa anh đào hồng nhạt thanh tao dật dờ, sẵn sàng rời bỏ nhân thế tối đen.

    Vốn là ánh dương quang trong mắt thế nhân, trãi qua một đời liền ép em đến mức chẳng tìm thấy tia sáng mỏng manh nào trong mắt.

    Yuuji thở dài, em vệ sinh cá nhân xong thì đi ra, vừa đi vừa lấy một lọn tóc bên phải tết gọn ra phía sau, vớt lấy chiếc hoa tai dài đính thủy tinh trong suốt đeo lên tai phải.

    Lục lọi trong tủ đồ cuối cùng lại chọn một chiếc áo thun cao cổ trắng, chiếc áo len tròng đầu với cái quần vải đen chẳng thấm thoát vào đâu với cái thời tiết mùa đông sương lạnh này.

    À, đúng là em gầy hơn trước rất nhiều, để nhớ xem, đời trước em chắc cũng hơn khoảng 80kg chứ nhỉ?

    Thế mà bây giờ tụt lút xuống một cái chỉ còn 60kg làm cả người nhẹ bẫng đi.

    Từ ngày ông mất, nói đúng hơn là ngày này năm trước thì Yuuji đã bỏ học, việc ông ra đi trước một năm đó không khác gì một cú đấm đau ứ máu của hiện thực, dù cho có trãi qua một lần đi nữa.

    Em sống bằng số tiền tiết kiệm đời trước khi làm công việc dùng mạng để đổi kia, vốn dĩ em định để lại cho bạn bè mình vì em chẳng nghĩ một kẻ dính đầy máu tanh như mình có thể đầu thai chuyển kiếp.

    Ấy thế mà mười năm trước khi tỉnh dậy đã thấy nó trước đầu tủ.

    Em đến tiệm hoa gần trường học cũ.

    Bà chủ ở đó thấy em thì niềm nở chào mừng lắm, em cũng cười, cười vì có một người sẵn sàng đón tiếp em.

    Kyoko lấy một bó hoa được gói kỹ càng nhìn rất đơn giản nhưng lại tô thêm sắc cho những đóa Gerbera còn vương sương.

    Bà đưa cho em.

    "Đến ngày này tháng nào con cũng mua loại hoa này nhỉ Yuu-chan?"

    Yuuji ôm lấy bó hoa, ôn hòa đáp lại:

    "Vâng ạ."

    Hoa Gerbera - Cúc đồng tiền mang ý nghĩa chúc người trường thọ, sống lâu nhất có thể.

    Biết nó chẳng có nghĩa gì với một người đã chết, nhưng Itadori Yuuji vẫn mong sao kiếp sau người ông cáu gắt của mình có thể sống lâu trăm tuổi, con đàn cháu đống, an yên hưởng phúc.

    Để một đời của kẻ không ra gì như em gánh hết thảy mọi điều gian truân này đi.

    ***

    Em đặt lên mộ ông bó hoa Gerbera, không nói không rằng rời đi.

    Cất bước rời đi, sau đó lại loanh quanh khu phố, chọn những nơi ít người mà dừng chân, thơ thẩn ngồi ngắm nhìn trời đất đến cả bữa sáng lẫn trưa cũng chẳng buồn đề cập.

    Đến khi trời sầm, Yuuji liền không nhịn được cất giọng hỏi:

    "Theo lâu như thế, không muốn ra mặt sao?"

    Fushiguro Megumi từ trong bóng tối bước ra, cậu căng mắt nhìn kẻ trước mắt.

    Vừa mới hôm qua thôi, cậu đã đến nơi chú vật đặc cấp được phong ấn, khi đến nơi thì cửa đền tủ đã bị mở ra, rỗng tuếch cùng tàn uế của chú linh, nếu cậu không nhầm, nơi đó đã xảy ra cuộc ẩu đả, giữa những chú linh phải nhắm từng cấp 2 trở lên và không dưới năm con.

    Cậu đã đem chuyện này thông báo cho thầy giáo mình nhưng điên đầu là tên nhà giáo nhân dân kia không lấy làm lo lắng còn bình thản văng một câu 'không có nó gì khỏi về nha' làm stress kinh khủng.

    Cậu ghé qua trường trung học Sendai hỏi thăm tin tức liền chỉ nhận về con số không tròn trĩnh làm cậu bực bội không thôi.

    Fushiguro đã định trở về cao chuyên, cho đến khi thân ảnh kia lướt ngang qua cậu.

    Cậu cảm nhận được chú lực nồng đậm phát ra từ chính thiếu niên tóc anh đào này.

    Nếu chính cậu ta giữ chú vật đặc cấp kia cũng đồng nghĩa với việc chính cậu ta đã hạ tất cả những chú linh gớm ghiếc đó.

    Fushiguro không biết thiếu niên này rốt cuộc là ai, nếu là nguyền rủa sư, phần trăm cao là cậu sẽ đấu không lại.

    Còn nếu là chú thuật sư, với thực lực đó thì ít nhiều cậu cũng phải nghe được ít nhiều thông tin của em.

    Nhưng Fushiguro chưa từng, chưa từng nghe qua bất kỳ miêu tả nào giống em cả.

    Vốn gặp em khi lướt ngang qua ở tiệm hoa, cuối cùng lại theo chân em ra nghĩa địa, sau đó lại dõi theo em từng bước chân.

    Đến cùng Fushiguro cũng không hiểu bản thân lại hành động như thế, cậu cảm nhận được hơi thở quen thuộc từ em, nhưng dù cho có đầu óc của cậu có đau kể xiết bao nhiêu lần cũng không thể nhớ ra em là ai.

    Từ cảnh giác theo dõi đến buông bỏ tất cả phòng bị để theo sau em, cậu sợ rằng, nếu cậu lơ là một khắc nào đó thì em sẽ hóa thành ánh sao trời lúc nào không hay.

    Nhưng, em phát hiện ra cậu, phát hiện từ rất sớm, lại không vạch trần.

    "Trên người cậu, có thứ được gọi là chú vật đặc cấp đó chính là ngón tay của nguyền rủa chi vương - Ryomen Sukuna, nếu nó bị gỡ bỏ phong ấn hoặc rơi vào tay của kẻ khác thì chắc chắn máu người đổ thành sông.

    Phiền cậu giao nó ra cho tôi để đảm bảo an toàn cho cậu và tất cả mọi người xung quanh."

    Fushiguro nói một hơi dài, tay đã kết thủ ấn.

    "Tôi chắc chắn không mong mình dùng đến bạo lực."

    Yuuji đứng lặng im nhìn cậu, sau đó lại cười nhạt.

    "Tay run như thế không gọi Ngọc Khuyển ra được đâu."

    Bàn tay đang thủ ấn của cậu chợt khựng lại, thiếu niên trước mặt nói đúng, tay của cậu thật sự đang run rẩy.

    Fushiguro không biết vì sao em lại biết được thức thần của cậu, điều đó chẳng làm cậu e ngại, thứ mà cậu phải e dè chính là cảm xúc trong tâm mình.

    Tâm trí cậu đang không ngừng gấp gáp gào thét hai từ 'không được'.

    Không được đối với thiếu niên trước mắt gây ra một chút tổn hại nào.

    Nếu không, nếu không, vĩnh viễn cả cuộc đời này của cậu cũng đừng hòng chuộc tội thêm một lần nào nữa.

    Fushiguro bất chợt vỗ mạnh vào đầu mình, tiếng gào thảm thiết kia vẫn không ngừng lặp lại, buộc cậu phải nắm lấy tóc để giữ được lý trí.

    Tay của cậu bị giữ lại, thiếu niên từ khi nào đã nắm chặt tay mình.

    Trên tay chính là chú vật đặc cấp mà cậu dáo dác tìm kiếm.

    Fushiguro có chút không tin nhìn lên.

    "Đừng làm đau mình, nếu cậu muốn thì tôi đưa cho cậu là được."

    Em nói xong thì quay người.

    "Vì sao?"

    Fushiguro ngây người hỏi.

    "Nó không có tác dụng gì với tôi, tôi chỉ là bất đắc dĩ mới giữ nó mà thôi.

    À, cậu nên trở về càng sớm càng tốt, giữ một chú vật đặc cấp không khác gì tự nguyện tròng đầu vào dây thòng lọng đâu."

    Yuuji bất giác đưa tay sờ lên cổ mình, nơi đời trước in hằn dấu dây thừng.

    Cánh tay vươn ra kia cứng lại, Fushiguro cắn môi nhìn tay mình.

    Vì cái gì cậu lại có muốn giữ người kia lại?

    Vì cái gì lại không thể ra tay?

    Cậu lẳng lặng nhìn thiếu niên khuất bóng, sau đó, quyết định rời đi.

    "Itadori, nếu một lần nữa gặp lại, cầu cậu quay đầu nhìn tôi."

    Em quay đầu nhìn cậu, khép lại đôi mắt nhạt màu.

    Fushiguro, thật xin lỗi, chỉ có thể bảo vệ được cậu tới đó.

    Tiếng bước chân một lần nữa vang vọng.

    Sukuna, đời này, chúng ta không tương không phùng.
     
    Thế Nhân
    bất trắc


    Fushiguro ôm lấy vết thương không ngừng chảy máu, cậu giữ chặt chú vật đặc cấp trong túi quần, nhìn đám chú linh lúc nhúc bao quanh mình.

    Toàn bộ đều trên cấp hai, hơn nữa, lại còn có ba con đặc cấp, nguồn chú lực khổng lồ như muốn áp bức cậu đến nghẹt thở.

    Cậu trút một hơi nặng trĩu, biết vậy mới nãy gọi điện báo cáo tình hình thì kêu luôn tên thầy vô trách nhiệm kia đến đón rồi.

    Bực mình thật, cậu còn chưa nhìn thấy chị gái mình tỉnh lại, còn chưa nói lời tạm biệt với anh chị năm hai.

    Biết làm sao giờ, khi đảm nhận trách nhiệm của một chú thuật sư, tương đương bước nửa chân vào quỷ môn quan rồi.

    Chỉ là, có chút không cam lòng.

    "Chết rồi có biến thành vong hồn không nhỉ?"

    Nếu có, cậu nhất định sẽ quay về bóp chết cái tên thầy kia.

    Fushiguro dựa vào gốc cây, từ từ trường xuống.

    "Vừa tạm biệt đã muốn vĩnh biệt rồi à?"

    Thanh âm rõ ràng phát ra bên cạnh cậu, Fushiguro mở to mắt, nhìn về bên trái mình.

    Ánh trăng lấp ló trong tán cây lớn cũng không thể không ngắm nhìn gương mặt thanh tú của người thiếu niên này.

    Dây thần kinh nơi thanh quản cậu cứng đờ.

    Yuuji nhìn vết thương sâu hoắm trên bụng cậu.

    "Bị thương nặng quá đấy."

    Fushiguro bừng tỉnh lập tức nắm lấy tay em.

    Biết rằng thiếu niên này không như vẻ bề ngoài, so với mình thì chắc chắn rằng em mạnh hơn cậu nhiều.

    Nhưng ở đây không phải chỉ mười con chú linh, mà là đến hai mươi, thậm chí còn nhiều hơn nữa lấp ló trong bóng tối mà cậu không biết.

    Dù mạnh đến đâu thì đối mặt với đám kinh tởm này cũng khó bảo toàn được tính mạng.

    Fushiguro Megumi tuyệt đối sẽ không thể để em rơi vào hoàn cảnh thập tử nhất sinh như mình.

    "Cậu đem chú vật này chạy càng xa càng tốt, giúp tôi bảo quản nó và giao cho người trong Cao Chuyên Chú Thuật Tokyo.

    Tôi sẽ ở đây cầm chân chúng nó, sức lực của tôi không còn bao nhiêu nhưng sẽ đảm bảo cho cậu an toàn chạy thoát."

    "Và sau đó?"

    "Sau đó?"

    Fushiguro ngẩn người, hoàn toàn không hiểu em đang nói gì.

    Em bất lực thở dài, cởi áo khoác bao lấy bó hoa lưu ly xanh mướt trên tay đặt vào lòng cậu.

    "Cậu giúp tôi bảo quản nó, nó còn quan trọng hơn ngón tay của ông già kia nữa đấy.

    Tôi tin cậu có thể giúp tôi bảo toàn nó, đúng chứ."

    Yuuji đứng dậy, ở trước mặt cậu bước về phía trước, lấy thân thể che lấy tầm mắt của những con chú linh gớm ghiếc kia.

    "Không được..."

    Cậu vươn tay hòng giữ thiếu niên kia lại, câu nói chưa thốt ra hoàn chỉnh đã nghẹn lại nhìn thân ảnh em hoàn toàn mờ dần bởi bóng đen đang phủ lấy cậu trong phạm vi ba mét.

    Fushiguro gắng gượng nhìn rõ thứ này.

    Đây là, kết giới?

    Đây chính là kết giới mà thiếu niên kia lập ra để bảo vệ mình!

    Sao có thể...

    Itadori Yuuji nhìn đám lúc nhúc như dòi bọ trước mắt mà nhếch môi, lôi cái dây chuyền dấu dưới chiếc áo cổ lọ.

    Giật phăng mặt dây chuyền.

    Vốn chỉ mà một hình dây chuyền nhỏ nhoi, thế mà trong tay em lại dần dần biến lớn tạo thành một cây thương dài khoảng hai mét với vô số hoa văn trải dọc cả cây đến lưỡi giáo sắc nhọn cũng khắc những hình thù cổ lạ mắt.

    Em cầm thương, hất mặt nhìn đám dòi bọ.

    "Lên hết đây."

    ***

    Lồng ngực phập phồng theo từng hơi thở gấp gáp, em nắm chặt cây thương trên tay, chiếc áo trắng đã dính đầy máu tươi bởi vết rạch dài từ ngực đến hông.

    Mẹ nó, nếu em sử dụng chú lực, đám chết tiệt kia nhất định sẽ đánh hơi được em.

    Trận chiến này kéo dài không dưới hai tiếng, thế mà vẫn còn một con dai như đỉa đói đếch chịu bị thanh tẩy.

    Vết thương trên người em cần phải sơ cứu trong vòng hai mươi phút nữa chứ không, e rằng em sẽ phải mất máu mà ngất đi.

    Nếu em không giữ được tỉnh táo, thì kết giới bảo hộ Fushiguro cũng sẽ tiêu tan.

    Càng diệt thứ này càng nhanh càng tốt.

    Con chú linh đặc cấp rụt mắt nhìn em, nhìn thiếu niên cả người dính đầy máu tanh nhưng chân trụ vẫn vững như lúc ban đầu, nó cảm nhận được mối đe dọa không nhỏ từ em.

    Một linh tính của thứ mệnh danh là đặc cấp như nó chưa bao giờ sai.

    Chính nó chứng kiến em diệt sạch đám ô hợp kia một cách không ngần ngại và trong khi nó cũng ăn mấy đao từ em, thậm chí có vài con dính hai đao của em liền tiêu tán ngay trong hư vô.

    Thân nó lui lại, hòng lợi dụng bóng tối mà thoát khỏi đây.

    Phát hiện ra ý đồ của nó, Yuuji phóng thương lên trên đỉnh đầu của nó khiến thứ đó gào rú lên đau đớn.

    Em dựa vào thể lực kinh người của mình nhảy phóc lên, cầm lấy cán thương mà theo trọng lực hút của của trái đất cộng theo lực tay rắn chắc của mình kéo thương xuống tạo thành vết rạch chí mạng, hai tay một thương bổ đôi con quái vật khổng lồ này.

    Nhìn tàn uế của chú linh phảng phất biến mất mà em thầm thở phào nhẹ nhõm.

    "Ghê gớm thật đấy!"

    Giọng nói mang từ tính cợt nhả thấy rõ, sống vài năm cùng nhau, Yuuji liền dễ dàng nhận ra chủ nhân của âm thanh này là ai.

    Em nén lại cơn ho trong cuống họng, ngẩng đầu lên, gương mặt phóng đại khiến em theo phản xạ tự nhiên lui ra sau vài bước.

    Gojo Satoru nhìn em cách xa mình thì Lục Nhãn sau miếng vải đen liền tối tăm thấy rõ.

    Hắn không thích em có phản ứng bài xích hắn, em càng bài xích, cảm xúc điên cuồng bị đè nén cả hai mươi mấy năm nay liền bất chợt dậy sóng

    Hắn vỗ mặt, giữ cái lý trí sớm đã tồi tàn.

    Vì cái gì Gojo Satoru hắn sẽ sản sinh cảm xúc không được phép với một đứa trẻ vị thành niên vừa mới gặp chứ?

    Lưỡi thương dính đầy tàn uế chĩa thẳng vào mặt hắn kéo hắn về thực tại.

    Gojo phát hiện tình hình có chút không đúng liền lùi ra sau, hai tay dơ lên.

    "Ôi chao, tôi không phải người xấu đâu nè.

    Tôi chỉ tình cờ đi ngang qua đây thôi."

    Nếu nói đúng hơn, là hắn không rõ định hướng, đi thẳng về phía này.

    Gojo Satoru vốn định là đi tìm học trò của mình, tìm kiếm chú vật đặc cấp không phải nhiệm vụ của một học sinh, chứ đừng nói là một học viên mới năm nhất.

    Khi học trò thân yêu của mình bảo đã thu được thì hắn đã đánh hơi được chuyện không may ở đây.

    Vốn là định gọi điện thêm lần nữa nhưng linh tính khiến hắn chạy đến nơi này.

    Tàn uế khắp nơi đều xộc lên mũi hắn khiến hắn kinh tởm, dựa vào Lục Nhãn mà tìm thấy bóng người.

    Hình ảnh thiếu niên một thân đầy máu, một tay cầm thương ngước mặt lên kiêu ngạo nhìn thứ ruồi bọ kia như muốn đánh mạnh vào tâm can hắn.

    Rõ ràng trên người em không có chú lực lại đâu đó phảng phất thuật thức của hắn.

    Trên người em mang hương vị của hắn.

    Khi bắt gặp ánh mắt lạnh nhạt của em, lòng hắn run lên không ngừng, vốn dĩ, em không nên có vẻ mặt như thế này...

    "Anh là ai?"

    Vì cớ gì nhìn hắn như không quen biết?

    Rõ ràng, ánh mắt kia vốn không nên dành cho hắn.

    Gojo đè xuống tâm tình đang dao động mãnh liệt kia, hắn liền chỉnh lại cơ mặt xem như không có chuyện gì, thế mà tông giọng mang vẻ hốt hoảng cùng cợt nhả chọc tức người ta:

    "Lạ thật đấy!

    Em lại không biết tôi á!

    Một chú thuật sư như em lại không biết tôi á?!"

    Yuuji tặc lưỡi:

    "Tiếc rằng tôi không phải chú thuật sư."

    Em liếc ngang qua trang phục tối màu của hắn.

    "Thay vì nói những lời vô nghĩa này thì anh nên đem bạn mình đi bệnh viện thì hơn."

    Nghe như thế thì Gojo nhướng mày, không rõ câu nói của em.

    Mũi thương em chỉ về một góc tối - nơi kết giới bao phủ lấy Fushiguro.

    ***

    Fushiguro thở ra một hơi nặng trĩu, thân thể dần cứng lại theo khí lạnh từ sương đêm cộng thêm vết thương gần chí mạng khiến cậu không thể nhúc nhích được thêm, cũng một phần vì sợ thứ trong lòng dính phải máu tanh của cậu.

    Không biết thiếu niên kia sao rồi.

    Nhận thấy kết giới của em vẫn còn đang tồn tại, nhưng cậu lại chẳng thể nhận thấy tia hơi thở chú lực mỏng manh nào của em.

    Trên người không mang chú lực, thiếu niên lấy đâu tự tin diệt sạch đám bẩn tưởi đó sao?

    Rốt cuộc, em cần gì phải liều mình cứu lấy một kẻ xa lạ như cậu chứ?

    Khi nghĩ đến hai từ 'xa lạ', chính Fushiguro cũng không nhận ra mình đã đau đớn như thế nào.

    Máu tí tách chảy ra không ngừng, cơn choáng đầu ập đến khiến đôi mắt cậu chẳng thể gượng nổi thêm nữa.

    Cậu khép lại đôi mi, cố gắng điều chỉnh hơi thở của mình.

    "Hãy sống thật lâu nhé!"

    Âm thanh vang dội cùng hình ảnh của thiếu niên ngã xuống dưới làn mưa hòa cùng máu đỏ như đánh thẳng vào tâm trí cậu.

    Fushiguro mở bừng mắt, những sợi gân đỏ nổi lên trên tròng trắng cậu.

    "Ồ hố!

    Megumi thật sự là đang ở đây này!"

    Vòng kết giới mở ra, từ từ tan dần trong không khí.

    Mái tóc trắng dựng ngược cùng cái bịt mắt trông kỳ lạ hết sức ngoài người thầy đáng chết của cậu - Gojo Satoru vô trách nhiệm ném việc cho học sinh thì còn ai khác khốn nạn đến thế?

    Nhưng đây không phải thời gian truy cứu sự vô trách nhiệm của kẻ này, thứ cậu muốn chính là nhìn thấy thiếu niên kia an toàn.

    "Sensei, sensei, cứu cậu ấy, cứu Itadori, cậu ấy...cậu ấy..."

    Cậu nói đến đâu máu từ cuống họng trào ra đấy đến, đau xiết không ngừng, tuyệt nhiên vẫn không từ bỏ ý định kêu gào Gojo Satoru vớt lấy mạng sống của thiếu niên.

    "Cậu ấy cái gì chứ?

    Không phải tôi ở đây rồi sao?"

    Yuuji móc mặt dây chuyền lại thì thấy bộ dáng cố chấp của cậu, vừa bất lực vừa không biết phải nói gì, nếu cứ tiếp tục nói nữa thì sợ không phải vết thương mang Fushiguro đến cửa tử mà chính cậu đang cố gắng tự sát không chừng.

    Nhìn em an toàn đứng sừng sững trước mặt cậu, Fushiguro vội nhào người lên nhưng ngại vết thương trên người, cũng không nỡ nhìn rõ vết rạch đang tứa đầy huyết đỏ trên người em.

    Cậu chỉ có thể thở phào một hơi nhẹ nhõm, nhưng không hoàn toàn.

    Em ngồi thụp xuống vừa với tầm mắt của cậu:

    "Người quen của cậu đến đón rồi, giờ thì nên trả lại đồ cho tôi nhỉ."

    Fushiguro ngẩn ngơ một lát, nhưng thấy cánh tay vươn ra của em, cậu liền rụt người tránh ra sau, ôm chặt đóa hoa trong lòng.

    Yuuji ngớ người chốc lát, cuối cùng lại thầm thở dài nói:

    "Nếu cậu thích hoa, cậu cứ lấy, nhưng áo khoác thì phải trả cho tôi.

    Người ta nhìn tôi như thế này sẽ báo án đấy."

    "Cậu không đi đến bệnh viện cùng tôi?!

    Vết thương cậu nặng như thế này...!

    Cậu lại..."

    Fushiguro như không tin được, dù có đang thở dốc vì sức cùng lực kiệt cũng không nhịn được hướng đến em chất vấn, nhưng chưa được đến nửa câu sau thì đã lập tức gục mặt, mắt nhắm nghiền.

    Em thu tay lại, không nói không rằng chỉ kéo chiếc áo khoác bị cậu ôm cứng ngắt trong lòng.

    Yuuji chống gối đứng dậy, em nhìn cậu, rồi quay sang nhìn hắn, có cách một lớp vải đen đi chăng nữa em vẫn biết lục nhãn tràn ngập sự ngờ vực đang chăm chăm vào mình.

    Như lời nói trước đó của mình, em để lại cho cậu bó hoa lưu ly xanh thẳm nở rực đầy xinh đẹp.

    Em thừng thững bước đi, không chút nuối tiếc mà quay đầu.

    Cơ thể em đang bài xích mãnh liệt với nguồn chú lực khổng lồ đến từ kẻ thiên thượng thiên hạ, duy ngã độc tôn.

    Có thể vì khó chịu với sự dò xét của hắn, cũng có thể em sợ hắn, sợ chính bàn tay hắn.

    Em hạ mắt, cứ tưởng bản thân đã sớm quên đi cái quá khứ đáng vùi dập đó, nhưng khi gặp lại mới biết, hóa ra nó còn in sâu vào tâm trí của em, hằng ngày, hằng đêm, mãi chẳng thể xóa nhòa.

    Rõ rệt, đau đớn đến không thở nổi.
     
    Thế Nhân
    thầy bói


    Em ngả lưng xuống giường, vết thương trên người khi về đã được băng bó kỹ lưỡng, dù sao cũng đã trải qua mấy ngày, nó cũng sắp lành đến nơi rồi.

    Mắt em lim dim, chực chờ muốn chìm vào giấc ngủ sâu dù cho cả một ngày em chưa nuốt gì vào bụng ngoài vài ly nước lọc.

    Itadori Yuuji sống tạm bợ, tạm bợ đến khiến người ta tức giận, nhưng em không mấy để tâm, sống chết là việc thường tình, chết sớm hay muộn cũng chỉ là vấn đề thời gian.

    Và Yuuji, chưa bao giờ để ý tới dòng chảy xiết tàn nhẫn nhất của đất trời, bởi vì ngay từ đầu, em đã không nghĩ rằng mình sẽ sống.

    Điện thoại em ting ting mấy hồi, Yuuji mệt mỏi vơ lấy nó, em mở hộp thư muốn biết rốt cuộc là người nào mười hai giờ đêm còn đủ tỉnh táo để nhắn em liên tục như thế này.

    Hàng loạt dòng tin nhắn dài thường lượt lướt đến mấy lần cũng không hết, thông tin thì ít nhưng sai chính tả thì tá lả.

    Không biết đối phương bên kia đã sợ hãi đến mức nào mà run tay đến gõ từ cũng không thành.

    ‘Tôi là Wakasa Yuki, hai mươi tám tuổi, hiện đang sống ở nhà một mình tại khu XXX, tôi mới chuyển đến đây vào hai tuần trước.

    Tôi cảm thấy ở đây rất lạ, mỗi đêm thường có tiếng động dưới nhà, phòng tắm, thậm chí ở trong phòng ngủ.

    Đồ đạc trong nhà cũng hay di chuyển và biến mất, ban đầu chỉ là những thứ lặt vặt đến bây giờ là điện thoại, ví tiền, và cả đồ đạc cá nhân cũng mất dạng.

    Tôi thường hay trông thấy có bóng đen của đàn ông trong, hàng xóm xung quanh của tôi cũng kể lại bắt gặp bóng người quẩn quanh bên cửa sổ khi tôi vắng nhà.

    Mấy hôm nay, mấy hôm nay, tôi mơ thấy tôi xảy ra quan hệ với cái bóng đó đó, nó còn bóp cổ tôi, muốn lôi tôi theo làm nương tử của nó.

    Hiện tại tôi không thể chuyển đi vì không đủ kinh phí, tôi cũng không có bạn bè thân thiết gì để nhờ giúp đỡ.

    Có đồng nghiệp thấy thương nên cho tôi số điện thoại này, nói tôi cậu có thể giúp được tôi.

    Làm ơn giúp tôi, tôi sợ lắm…”

    Yuuji chăm chú đọc từng dòng tin nhắn, lòng dấy lên cảm xúc mơ hồ, cảm nhận rằng mọi chuyện không chỉ đơn giản là cô gái này tình cờ bị dính duyên âm mà còn có mục đích sâu xa hơn thế nữa.

    Tỉ như, bị mưu tính ám hại.

    Em suy nghĩ trong chốc lát, rất nhanh đã gõ dòng chữ: ‘Chấp nhận ủy thác, đường XXX, hẻm XXX, gian hàng Túy Nhân.” gửi đi.

    Itadori Yuuji đang làm công việc bán thời gian, cụ thể công việc đó là xem bói, phong thủy và trừ tà, nhân gian hay gọi những người đó là ‘âm dương sư’.

    Thay vì dùng chú lực thanh tẩy nguyên hồn thì âm dương sư dùng linh lực diệt trừ oán linh, thứ được gọi là oán linh, chỉ có thể tàn độc hơn nguyên hồn chứ không thua kém gì đám quái vật gớm ghiếc của giới chú thuật sư.

    Đám chú linh đó chẳng là gì so với em, nếu hôm qua em không vác thương đi dẹp loạn ở khu rừng Tsunami, là ổ của đám quỷ linh tập hợp lại để dụ dỗ người trần mắt thịt để cắn nuốt lấp đầy cái bụng đói của chúng.

    Kinh tởm và đầy bẩn thỉu, hoàn toàn mất đi nhân tính trong khi trí óc vẫn thuộc về con người, Đó là một phần của lý do khiến đám vong linh đấy ghê gớm đến vậy.

    Em phải mất kha khá sức lực cùng thời gian để diệt cỏ tận gốc đám đó.

    Yuuji nhắm nghiền mắt, ngủ một giấc đến chiều ngày hôm sau, đầu em đã đau như búa bổ ngay khi mở mắt, em chỉ đành dốc hết số thuốc còn lại vào miệng.

    Yuuji có thể làm bất cứ điều gì để ngăn đầu mình ong ong và nhức nhói, em không thích cảm giác đó, thà chảy máu rách thịt còn hơn chịu đựng những cơn đau không rõ kéo dài dăng dẳng này.

    Thuốc nhiều tác dụng phụ, uống như em chỉ có nước là thăng thiên sớm, nhưng Itadori Yuuji vốn không quan tâm điều đó.

    Ông nội em trước khi ra đi bảo em cứu thật nhiều người, chứ không bảo em chăm lo bản thân.

    Việc em sống trên cõi đời này được ngày nào hay ngày đó, cũng chỉ là để hoàn thành ước nguyện của ông em mà thôi.

    Đôi môi khô nứt nẻ của em đau rát, ngày bình thường em sẽ ngậm cái miệng lại để tránh trường hợp chảy máu, nhưng, hôm nay là ngày làm việc của em, việc hỏi thăm để thu nhập thông tin là điều bắt buộc phải làm.

    Đem cái miệng này đi nói chuyện cũng chỉ tự làm khó mình, em mở tủ, lấy một hộp dưỡng vị đào, dùng tay bôi một ít son lên môi.

    Lớp dưỡng bóng nhẹ, mềm mại khiến môi em dễ chịu không ít.

    Thời gian làm việc tại tửu quán Túy Nhân là 16 giờ cho đến 3 giờ sáng vào ngày thứ ba, năm, chủ nhật, hỏi vì sao những thứ khác không làm, đơn giản thôi, em không thích.

    Em không phải nô lệ tư bản, em chỉ cần đủ tiền để sống một đời không khổ đau thôi.

    Yuuji diện lên người trang phục theo kiểu cách như những trò chơi âm dương sư nổi rầm rộ trên mạng với màu chủ đạo là đỏ đen, kín cổng cao tường, thanh cao trang nhã.

    Em dùng mảnh lụa đen che đi khuôn mặt mình, đè lên nụ cười tươi rói nơi vũng lầy quá khứ.

    Tửu quán Túy Nhân nằm ngay con hẻm vắng người qua lại, hoặc có thể nói chẳng người nào dám lướt ngang qua con hẻm ớn lạnh đấy.

    Sương mù dày đặc quanh năm, che khuất đi tầm nhìn của người thường.

    Một gian hàng nhỏ, dưới gốc cây tử đằng rũ xuống, thơ mộng nức lòng người cùng với mùi rượu nhẹ nhè quấn lấy khứu giác của người ngang qua.

    Tửu quán Túy Nhân,

    Vương vấn hồng trần.

    Trông ở nơi này,

    Chờ người hữu duyên.

    Một từ là duyên, nửa từ cũng là duyên, dù nó là nghiệt hay là phận, đều là số mệnh dẫn dắt ta gặp được nhau.

    Em mở cửa bước vào căn chòi gỗ sạch sẽ, thiết nghĩ nên đun chút nước ấm để pha trà bồ đề cùng chuẩn bị một ít kẹo ngọt.

    Không phải người ta thường dùng đồ ngọt để giảm căng thẳng sao?

    Thật ra cái này em cũng không rõ.

    Chỉ là cảm thấy, khách hàng của em vẫn là một cô gái trong độ tuổi cần được che chở lại phải trải qua những chuyện tâm linh rùng rợn này nhất định rất khó khăn.

    Mùi lạ ngai ngái xộc thẳng vào mũi, Yuuji nghiêng đầu nhìn về phía cửa sổ, bóng dáng của cô gái đang rụt rè bước từng bước, và đằng sau lớp sương mờ lại là thứ đen đúa đang dữ tợn chăm chăm vào cô gái.

    Em nhướng mày.

    Ái chà.

    Xem vị khách không được mời hung hăng chưa này.

    “Xin hỏi… có ai không ạ?”

    Yuuji cầm khay trà kẹo thơm ngọt bước ra, em gật đầu tỏ ý chào hỏi cô gái, Yuki cũng rất lễ phép chào lại em.

    Em chìa tay về phía gốc cây tử đằng, nơi được trãi sẵn một lớp lông êm, chiếc bàn gỗ tối màu cùng hai cái đệm ngồi bệt.

    Cô gái ngại ngùng tháo giày, theo chân em bước vào vùng ‘Yên Giới’.

    Yuuji nhìn khách hàng của mình không bị vướng víu hay khó chịu chỗ nào em mới về chỗ ngồi của mình.

    Em rót cho cô một tách trà bồ đề.

    “Tôi là Ngọc Nhân, Đan Bách Ngọc Nhân.

    Là người nhận ủy thác của cô, thưa cô Wakasa, và hiện giờ cô có thể yên tâm rằng cuộc trò chuyện của chúng ta tại đây được giữ kín tuyệt đối, không có cá thể thứ ba nào có thể xen vào.”

    Cá thể ở đây, bao gồm sinh vật sống và cả những linh hồn vất vưởng, cả những oán linh và chú linh gớm ghiếc chực săn mồi.

    Wakasa Yuki chợt run rẩy, cô cầm chặt tách trà, sự ấm áp truyền từ dòng nước trà nóng lan tỏa khắp bàn tay cô làm cô dễ dàng trút một hơi nặng nề.

    “Vâng, tôi là thực tập sinh của công ty Benkai ở Tokyo.

    Mọi chuyện bắt đầu từ khi tôi chuyển đến Tokyo, lúc đó tôi vừa mới tốt nghiệp đại học Hiroshima, vì nhờ tấm bằng thạc sĩ xuất sắc nên được nhận vào công ty để thực tập.

    Vấn đề chính là tôi chưa tìm được nhà ở, may mắn là có bạn bè giới thiệu về căn nhà tại ngã ba đường Honku, giá cả phải chăng nên tôi quyết định thuê nó hẳn bốn tháng.

    Về phần sau, như tôi đã nói trước đó, tôi dám cam đoan tất cả là sự thật!

    Cầu ngài!

    Cầu ngài giúp tôi!”

    Yuuji im lặng lắng nghe không sót một từ.

    Coi ngươi nhạt màu xuyên qua lớp lụa đen quan sát ấn đường dần biến đen của cô gái.

    “Tôi sẽ cận lực, mong cô Wakasa bình tĩnh.

    Khá vô lễ khi hỏi những câu này, nhưng cô Wakasa có thể cho tôi biết ngày tháng năm và giờ sinh được không ạ?”

    Yuki không phải là người bảo thủ nên việc đi xem bói không lạ lẫm gì với cô, nghe em hỏi thì cô đáp ngay:

    “Vâng, tôi sinh ngày 14 tháng 8 năm 1995, giờ thì tôi không rõ chỉ nghe mẹ nói vào giờ ất tỵ ạ.”

    Yuuji gật đầu, lẩm nhẩm tính lá số tử vi của cô.

    Ngày đinh sửu, tháng giáp thân, năm ất hợi, giờ ất tỵ.

    Chủ mệnh cự môn, chủ thân thiên cơ lai nhân cung thiên di, Cung mệnh an tại Mão có cự môn, thiên cơ, quan phù và lộc tồn chung quy rất tốt nhưng các sao khác lại trái ngược.

    Nhất là cung tật ách, xấu đến mức không thể nhìn thẳng, may thay còn có sao ân quang, ngặt nỗi tại Tuất có sao lưu hà tọa thủ và các sao địa không, địa kiếp hội hợp.

    Chết bất đắc kỳ tử.

    “Cô Wakasa còn nhớ mình dọn đến căn nhà đó vào ngày nào không.”

    “A, tôi còn nhớ, là ngày 3 tháng 7 năm nay, lúc 14 giờ ạ.”

    Ngày thiên hình hắc đạo, không những vậy, còn đúng vào giờ hắc đạo.

    Em nhăn mày, đây rốt cục là cuộc trùng hợp quái quỷ gì thế?

    “Có thể cho tôi biết lý do vì sao cô tìm được căn nhà đó không ạ?”

    “Vâng.”

    Wakasa Yuki sau khi chuyển đến Tokyo có ở nhà bạn mình là Hinata, cả hai là bạn cùng lớp hồi học cấp ba, cùng chung chí hướng, cùng chung đam mê nên rất nhanh hai cô gái đã trở thành bạn thân của nhau.

    Cả hai chỉ tách ra khi đăng ký nguyện vọng đại học khác nhau nhưng vẫn còn giữ liên lạc đến tận bây giờ.

    Vì Hinata chỉ học đến cử nhân nên thực tập và trở thành nhân viên chính thức của công ty Benkai.

    Khi biết được Yuki đang tìm việc, Hinata rất vui lòng giới thiệu cô với cấp trên, cùng đó nói rằng mình có quen biết bà chủ đang cho thuê căn nhà giá cả rất tốt, Yuki đang lo đau đáu việc tìm nhà nên nghe bạn thân mình bảo thì rất hào hứng chấp thuận đi coi nhà ngay.

    Căn nhà nằm ngay ngã ba đường đường Honku, khá ít dân cư sống gần đó, do nghe bảo tại đó hay xảy ra tai nạn giao thông vì khuất tầm nhìn.

    Ngoài việc đó ra thì căn nhà trông rất mới, tiện nghi đầy đủ còn miễn phí tiền wifi, chỉ tính tiền điện nước, giá quá hời so với chất lượng, chỉ có người ngốc mới không thuê.

    Bà chủ căn nhà bảo có thể sửa sang nhà theo ý muốn của mình, miễn đừng thay đổi cấu trúc là được.

    Hinata bảo nhà hơi u tối nên hỏi cô có thể trồng hoa xung quanh vườn được không.

    Yuki là người có tình khá nuông chiều những người thân quen của mình, lúc ấy cô đang rảnh nên mua giống về, đào đất trồng luôn.

    Khoảng một thời gian sau, tầm chừng một tuần thì xảy ra biến lạ như cô đã kể.

    Yuuji cười.

    À, làm quái gì có cuộc trùng hợp như thế.

    “Người bạn Hinata cô có đưa cô thứ gì như có dạng phong bì đỏ không?”

    Yuki đang uống trà, nghe như thế thì không khỏi sặc sụa, cô mở to mắt nhìn em như không tin được.

    Đúng là khi cô nhận được vị trí thực tập, Hinata đã gửi cho cô một phong bao nói là mừng cô nhận được việc, bên trong là một chiếc vòng vòng tay cẩm thạch màu tím rất lung linh.

    Cô không có thói quen đeo vòng nên thường cất giữ nó rất cẩn thận trong ngăn tủ.

    “N…ngài…”

    Em đưa cho cô một chiếc túi gấm nhỏ màu đen, bên trong là đạo bùa vàng vẽ từ mực chu sa, dặn dò:

    “Cô đem theo thứ này bên người, chạy về nhà, lấy chiếc vòng đó cho tôi, nhớ rằng, khi chạy về, khi chạy đến, có chuyện gì, có ai gọi cũng không được quay đầu.

    Đừng sợ, nhớ kỹ lời của tôi, nhất định không được quay đầu.”

    Vòng tay cẩm thạch tím đó nhất định đã được nhúng vào trong máu người chết, được cúng tế để trói buộc vong hồn với thứ đồ vật đó.

    Nếu người nào nhặt được được hay bị nhặt thì tương tự như nhận vật đính ước với linh hồn đã chết.

    Em không thể nào theo cô gái này về nhà, bởi đây là kiếp nạn của Wakasa Yuki, nếu không tự vượt qua kiếp nạn, chỉ e rằng, chặng đường phía trước mãi là bão giông.

    Nhét vào tay cô một viên kẹo ngọt, Yuki chỉ nhìn nó một lúc rồi ngước lên nhìn em, không nói không rằng hít một hơi sâu dường như đã đoán ra chuyện gì đó.

    Cô gật nhẹ đầu với em, nhân lúc trời còn chưa tối chạy thẳng về nhà.

    “Nhân sinh, khó đoán nhất chính là lòng người.”

    Em cụp mắt, nhìn dòng nước vàng nhạt yên tĩnh lắng lặn trong chén sứ.

    “Đáng sợ nhất cũng chính là lòng người, nhỉ.”

    Làn nước khẽ động.

    Trang phục xanh đen đậm màu, trái ngược với làn da cùng mái tóc trắng tuyết và chiều cao đáng kinh ngạc khắp cái xứ sở mặt trời mọc này ra ngoài ‘chú thuật sư mạnh nhất’ - Gojo Satoru ra, thì em nghĩ chẳng còn một ai khác.

    Em chớp mắt, nhìn vị khách nằm ngoài dự đoán của mình thong thả bỏ giày, ngồi đối diện em.

    Chiếc bịt mắt được thay thế bằng kính râm, như có như không để lộ lục nhãn độc nhất vô nhị xinh đẹp đến nao lòng người.

    “Xin chào, có vẻ như tôi không được chào đón ở đây.”

    Gojo chống cằm, híp mắt nhìn thiếu niên, cười.

    Em có thể nói không sao?

    Đương nhiên là không rồi.

    “Khách nhân chớ có hiểu lầm, làm gì có chủ nào chê khách chứ.

    Thế, mạn phép xin hỏi khách nhân, ngài đến đây là có việc gì nhờ tôi xem giúp.”

    Em rót cho hắn một ly trà khác, bóc vỏ hai viên đường, thả vào tách.

    Gojo không bỏ sót một cử động nào của thiếu niên, từ việc em để lộ cổ tay ra khỏi tà áo đỏ tối màu, đến từng ngón tay nhỏ thon chạm vào lớp sứ ấm, cho đến em thả đường vào ly trà của hắn.

    Hắn che miệng, không giấu nổi khóe môi đang vươn lên của mình.

    Lớp lụa đen che mất đi khuôn mặt thanh tú của thiếu niên làm tay hắn ngứa ngáy không thôi.

    Danh tính của thiếu niên được hắn tra ngay vào đêm hôm đó, vỏn vẹn những thông tin quá đỗi bình thường như việc em sinh ra và lớn lên, học trường gì, gia đình người thân của em như thế nào được hắn chăm chú từng chút ghi nhớ trong đầu dù mấy thông tin đó không quá có ích trong việc tìm hiểu thân thế em.

    Bố mẹ em không rõ tung tích, em sống cùng với người ông của mình đến năm 14 tuổi, ông em qua đời và em nghỉ học.

    Không có một chút vụn vặt nào nói lên em là người trong giới chú thuật sư, hoặc là có, nếu hắn tra được thông tin của mẹ em.

    Từ ngày hôm đó, hắn liên tục nhìn thấy ác mộng mỗi khi chợp mắt, hình ảnh đầy máu của thiếu niên, hình ảnh tươi cười của thiếu niên dần dần lụi tàn làm hắn bừng tỉnh với chiếc lưng đẫm mồ mồ, với thái dương không ngừng đau nhói.

    Lần đầu tiên, chú thuật sư mạnh nhất cảm thấy kinh hãi đến dường này.

    Hắn muốn tìm gặp em, nhưng lại không có địa chỉ cụ thể của em.

    Yuuji không sống ở nhà cũ của ông nội, kể từ khi ông mất, em liền chuyển đi, tất nhiên em sẽ không bao giờ để lộ tung tích của mình cho người khác.

    Đến khi hôm nay, hắn thẫn thờ bước, khó có thể nghĩ rằng Gojo Satoru hắn lại có giây phút không rõ bản thân mình đang làm gì.

    Đi rồi cứ đi, đến khi lạc vào lối sương mù dày đặc, để rồi dòng chữ ‘chờ người hữu duyên’ in lên lục nhãn.

    Nói như vậy, không phải đang chờ hắn sao.

    “Tôi muốn xem tình duyên, có thể không?”

    Tình duyên?

    Em nhìn hắn, kẻ như hắn lại muốn xem tình duyên?

    Chuyện lạ gì đây chứ?

    Với tôn chỉ không được hỏi nhiều với người xem tình duyên, em lựa chọn im lặng, gật đầu.

    “Không biết khách nhân muốn xem chỉ tay hay là tử vi?”

    “Chỉ tay đi.”

    Hắn lật ngửa bản tay trái, để lộ những vết ngoằn ngoèo, em nhìn vào tâm đạo rõ nét của hắn, đường rạch thẳng tắp không đứt không nhạt.

    “Tình duyên của khách nhân rất đẹp, hẳn không lâu về sau sẽ tìm được nửa kia của mình, nhìn chung rất hạnh phúc…”

    Em định nói thêm thì bỗng đoạn tơ hồng cột chặt ngón áp út của hắn nổi lềnh bềnh giữa không trung, tựa như thứ nguyền rủa mà hắn đã gieo từ kiếp nào.

    Tay em chợt run rẩy.

    Vì sao…?

    Vì sao nó lại ở đây…

    Vốn dĩ…

    “Tuy nhiên, khách nhân lại có số bị tiểu nhân ganh ghét, phá hoại đường tình duyên cùng công danh sự nghiệp của khách nhân.

    Coi như chúng ta có duyên có phận, hôm nay tôi sẽ giúp khách nhân cắt đi mối phiền phức này.”

    Itadori Yuuji vận linh khí vào hai đầu ngón trỏ và ngón giữa, thẳng tay hòng chém đứt mối lương duyên này.

    Nhưng chưa kịp hạ tay thì đã bị người đối diện bắt lại, Gojo nắm lấy cổ tay gầy gò của thiếu niên.

    "Không được."

    Đôi mắt thiên thanh xoáy vào tâm can em.

    Gojo Satoru lặp lại từng chữ:

    "Không được đâu, Yuuji à."

    Đồng tử em dãn ra, em hé miệng:

    "Thế, khách nhân tự mình bảo trọng."

    Gojo híp mắt, môi vẫn giữ nụ cười đơn thuần, ngón trỏ thon dài của hắn như có như không mơn trớn trên mu bàn tay em, lướt ngang qua ngón áp út in hằn dấu dây đỏ rực.

    "Tôi gọi em như thế được chứ?"

    "Khách nhân không phải đã gọi rồi sao?"

    Yuuji thu tay vào vạt áo, đôi mắt nhạt màu nhìn thái độ ngả ngớn của hắn.

    Em biết câu trả lời của mình có là gì cũng không hề hấn gì đến duy ngã độc tôn.

    Hắn muốn gọi, cả trời cũng không cản được, đừng nói chi là một kẻ tầm thường như em.

    "Vì tôi muốn tôn trọng Yuuji mà."

    Hắn bĩu môi.

    Em nhấp một ngụm trà:

    "Những âm dương sư như tôi kỵ nhất là để lộ tên thật, tử vi, địa chỉ nhà ở.

    Tiết lộ thiên cơ đã đành, còn phải sửa lại mệnh kiếp, trừ tà diệt linh, chuốc không biết bao nhiêu thù với đất trời và những thầy trừ tà khác."

    Gojo Satoru chồm lên, đưa tay quấn lấy mái tóc hồng nhạt của em:

    "Thế thì, chỉ cần em đừng rời khỏi tôi là được."

    "Không sao đâu, em đừng rời khỏi tôi."

    “Nói dối.”

    “Sen..sei nói dối…”

    Một bên vải lụa đen rơi xuống, con ngươi vàng nhạt dịu dàng giờ đây lại thấm đẫm bi thương khiến lòng hắn như bị siết lại, đau đớn không nguôi.

    “Đến cuối cùng, là ai rời ai trước chứ?”

    “Rõ ràng…rõ ràng sensei là người rời khỏi em cơ mà…”

    Lục nhãn trưng trưng nhìn em, trong đầu hắn tựa hồ như xuất hiện những hình ảnh nhuốm đầy máu tươi cùng nước mắt, mặc cho lục nhãn có cho hắn biết đứa trẻ gào thét tên hắn trong những giấc mộng mơ hồ và thiếu niên bình đạm nhã nhặn trước mắt này là một, nhưng hắn lại cố chấp phản bác.

    Đứa trẻ ấy vốn rạng rỡ như ánh dương, nào giống kẻ sẵn sàng vứt bỏ mặt trời để chìm ngập trong bóng tối như em?

    Đứa trẻ ấy cười tươi như thế, có chỗ nào giống với đôi mắt hờ hững với thế gian sự đời như em?

    Rõ ràng…rõ ràng em vốn dĩ không nên như vậy…

    “Em vừa nói gì?”

    Itadori Yuuji kéo mảnh lụa lên, hỏi lại:

    “Tôi vừa nói gì sao?”

    “Em…”

    Hắn nắm chặt tay, gân xanh trên thái dương đều nổi lên.

    Nuốt xuống tiếng gầm gừ trong cổ họng, miệng hắn cận lực nở nụ cười.

    Không thể.

    Không thể dọa em ấy.

    Hắn cũng không ngu dốt đến mức lộ ra bản trái của mình.

    Bao nhiêu công sức tìm em, sao hắn có thể tùy tiện quăng đi chứ.

    Nếu giờ không hỏi được thì tương lai còn biết bao nhiêu thời gian, lúc đó em không muốn nói, hắn cũng có cách làm cho em nói cho hắn sạch sành sanh, không thiếu một chữ.
     
    Thế Nhân
    dụ dỗ


    Yuuji đặt nhẹ ly lên bàn gỗ, liếc qua thân ảnh đang thảnh thơi dựa vào thân cây tử đằng to lớn.

    Người kia như không biết chán mà nghịch những cánh hoa tử sắc nhạt nhòa đầy xinh đẹp.

    Như nhận được ánh mắt của em, hắn quay sang, đôi mắt thiên thanh người đời ngưỡng mộ lại in rực hình bóng của vị thiếu niên tóc anh đào với tà áo đỏ đậm phấp phới nơi không trung.

    Em lập tức hạ mắt, ngón tay xoa xoa vành ly sứ ấm.

    Gojo Satoru cười nhẹ, bàn tay nắm chặt chiếc khăn lụa đen mà vừa rồi hắn sơ ý nắm lấy.

    "Yuuji không thể suy xét ý kiến của tôi được sao?"

    "Thật xin lỗi Gojo-san, tôi không phải là chú thuật sư, việc đảm nhận chức danh như thế này có chút không phải phép.

    Rất xin lỗi."

    Em nhỏ nhẹ từ chối thêm một lần nữa, điều này khiến vị chú thuật sư chẳng thể hiểu nổi.

    "Yuuji biết rằng bản thân mình có thể cứu được rất nhiều người, nhưng em lại không làm sao?"

    Gojo thật sự không hiểu khi đây là lần thứ hai mà hắn ngỏ lời mời em gia nhập cao chuyên, đây cũng là lần thứ 2 em từ chối hắn một cách thẳng thừng.

    Tâm tính em lương thiện, thế nhưng khi có cơ hội được thực hiện điều đó em lại thẳng thừng gạt đi không một chút do dự.

    "Gojo-san biết rằng giới chú thuật sư nguy hiểm như thế, nhưng lại tích cực chào mời tôi như vậy?"

    Itadori Yuuji khép mắt, cười nhẹ.

    Cứu người?

    Thật sự, việc em đã làm là cứu người hay sao?

    Thật sự, là em không làm sao?

    Em không biết bản thân mình tỏ ra là người như thế nào, em cũng chẳng cần quan tâm người khác nghĩ gì về mình.

    Việc em làm là trách nhiệm của một âm dương sư, của di nguyện người ông mà em hằng yêu mến.

    Không vì một ai khác.

    Em vốn đã thề rằng, bản thân mình sẽ chẳng dính dáng đến giới chú thuật sư một lần nào nữa.

    Sẽ chẳng bao giờ, lặp lại quá khứ một lần nào nữa.

    Ánh mắt dịu dàng thoáng chùng xuống cũng là lúc tâm tình của kẻ duy ngã độc tôn dao động mãnh liệt hơn bao giờ hết.

    Hắn biết, chính hắn hiểu hơn ai hết, chú thuật sư toàn là một lũ điên tỉnh táo, một thế giới ô hợp đầy kinh tởm bị chi phối bởi đám già đầu cổ hủ ngu dốt.

    Nhưng, để em rơi vào nguy hiểm?

    Gojo Satoru cười khẩy, hắn chưa từng mang ý nghĩ đó trong đầu.

    Hắn bảo rằng em gia nhập vào chú thuật sư chứ chưa từng bảo em trở thành một chú thuật sư.

    Việc hắn mời em vào giới của đống tạp nham chính là để hắn cận lực bảo vệ em, việc em lộ diện vào đêm ba hôm trước đã đả động đến một đám chú nguyền sư yếu kém kia.

    Hắn rõ ràng biết em có thể dọn sạch đám đó, nhưng cứ nghĩ đến cảnh tưởng một mình em chống chọi với phong ba bão táp...

    Hắn lại chẳng dám nghĩ tiếp.

    Tay cầm chiếc khăn lụa đen đưa lên, áp vào lồng ngực đang thắt lại đau đớn, xoa dịu đi lời nguyền mà mình đã gieo tự kiếp nào.

    Mà, nghe đến cũng thật nực cười, thiên thượng thiên hạ, duy ngã độc tôn; chú thuật sư mạnh nhất lại hèn nhát tới mức nghĩ cũng không dám nghĩ.

    Ngặt nỗi, hắn cam chịu.

    Vậy, lựa chọn duy nhất ở đây, chính là bảo bọc em dưới đôi mắt của hắn.

    Tay hắn kéo em vào vũng bùn dơ bẩn của nhân thế tối đen, thân hắn nguyện che chở em khỏi khói lửa nhân gian nơi bụi trần.

    Nên là, hãy để bản thân mình liếc về phía hắn một lần nữa,...

    "Yuuji à."

    ***

    Bầu trời chập chờn ánh sáng le lói, dần dần tắt ngúm trong đêm đen, thế nhưng bóng dáng của vị khách kia cứ mãi dạo chơi ở nơi này, hết lảm nhảm tám chuyện với em rồi còn hỏi ngang hỏi dọc về thế giới của âm dương sư như thế nào.

    Nguyên tắc của Túy Nhân chính là bất kể điều gì xảy ra đều không được đuổi khách của mình, khách muốn ở đến khi nào thì chủ cũng phải niềm nở đón tiếp, ngoại trừ người ủy thác đang trong trường hợp nguy hiểm đến tính mạng thì em bắt buộc phải tuân theo nguyên tắc mà bản thân đề ra.

    Chỉ là, chân em hơi tê rồi, còn Gojo đang nằm thẳng chân trên vùng yên giới, bóc từng viên kẹo ngọt thả vào mồm nhai chóc chét, nghe thấy đã ghét.

    Em mắt nhắm mắt mở làm kẻ mù vờ như không nhìn thấy gì, đặt chén trà thứ năm trong ngày xuống bàn.

    Đến khi viên kẹo gần như nguyên vẹn trôi tuốt xuống cổ họng hắn thì em mới thở dài nhắc nhở:

    "Gojo-san, ăn trong lúc nằm như thế rất dễ bị mắc nghẹn."

    Hắn nghe em nhắc đến thì rất vui vẻ, lật người, nhích lại gần em, lục nhãn sáng quắc, đồng tử tròn xoe như một chú mèo vui vẻ lắc đuôi.

    "Yuuji lo cho tôi sao?

    Thói quen này của tôi khó bỏ lắm, hay là Yuuji về cao chuyên nhắc tôi thường xuyên đi."

    Dường như đã quen với tính khí của hắn, em bình thản đáp lại:

    "Gojo-san nghĩ nhiều rồi, tôi chỉ sợ cảnh sát đến gông cổ tôi thôi."

    Câu nói này của Yuuji chẳng làm hắn mất hứng, Gojo quay người, đầu tự tại đáp xuống đùi của em, cảm nhận làn da lạnh băng của em cách một tấm vải.

    "Yuuji, người em lạnh quá này."

    Em khẽ giật mình:

    "Thật xin lỗi..."

    "Cao chuyên lắp nhiều lò sưởi lắm ó, với tui cũng ấm lắm luôn, nếu em muốn..."

    "Đầu của Gojo-san đúng là ấm rồi này."

    Hắn bĩu môi, cái đầu trắng cọ loạn trên đùi em.

    Yuuji nuốt xuống tiếng thở dài thứ n trong buổi, thiết nghĩ sau đêm nay chắc tóc em chuyển bạc phơ mất.

    Hoa tai thủy tinh ánh kim của em khẽ lung lay trong gió làm Gojo thích mắt mà ngắm hoài không biết chán.

    Lâu lâu còn đưa tay đùa nghịch như thói quen.

    'Rắc'

    Yuuji và Gojo lập tức đưa mắt nhìn.

    Tách sứ nứt toạc một đường thẳng từ đầu xuống đế, cuối cùng lại vỡ nát trước mặt của cả hai.

    Nếu em không nhầm, chiếc chén đó là của Wakasa Yuki vừa nãy sử dụng.

    Hình như, Itadori Yuuji em đánh giá thấp linh hồn, à không, oán linh kia rồi.

    "Thật xin lỗi Gojo-san, rất tiếc khi nói với anh điều này, nhưng thật xin lỗi, gian hàng Túy Nhân hiện giờ đã đóng cửa.

    Nếu có duyên, lần sau tôi sẽ bồi chuyện cùng anh."

    Em đỡ đầu hắn ngồi dậy, bản thân đã đứng lên từ lúc nào, nửa bước chân cũng đã bước ra khỏi vùng yên giới.

    "Yuuji muốn tìm cô gái kia đúng không?"

    Gojo nghiêng đầu, cười.

    Em không quay đầu mà đáp trả:

    "Gojo-san không phải âm dương sư, chuyện này khiến Gojo-san phiền lòng gì sao."

    Hắn cười khúc khích:

    "Yuuji-kun cũng chẳng phải chú thuật sư mà nhỉ."

    Cuối cùng vẫn là em miễn cưỡng mang hắn đi theo, một chú thuật sư, một âm dương sư cùng nhau lướt ngang qua những mái nhà của người dân trong đêm tối mà không một ai hay biết.

    Mũi chân em chạm xuống mái ngói cũ, đưa mắt về phía ngôi nhà bao phủ bởi vòng âm khí dày đặc, trực giác và những thông tin mà Wakasa đưa ra làm em dễ dàng kết luận đây chính là nơi Wakasa Yuki đang sinh sống.

    Có vẻ như, tên oán linh kia bị kẻ chủ mưu giật dây đến ngã sấp mặt rồi.

    Em nhìn sang Gojo, em biết hắn đã mơ hồ nhìn thấy, ngoài lục nhãn của hắn, bên trong còn có một thứ nhìn thấy được vong linh và âm khí.

    Nhưng chưa được thức tỉnh hoàn toàn.

    Yuuji đưa tay ra trước mặt hắn, Gojo Satoru chỉ cười, nắm lấy tay em mà đáp xuống.

    Khoảnh khắc hắn chạm vào tay em chính là lúc mọi thứ dường như rõ rệt trước mắt hắn.

    Dòng đen lạnh lẽo quấn đặc đến nghẹt thở, len lỏi qua từng ngõ ngách trong căn căn nhà, dần dần lan ra cả con đường hẹp.

    "Thứ khí đen đó được gọi là âm khí, con người có thể dễ dàng cảm nhận nó qua xúc giác vì khí lạnh xâm nhập vào cơ thể con người qua những bộ phận quen thuộc như sóng lưng và sau gáy.

    Những nơi như nghĩa địa, nhà xác, và cả những khu đất, căn nhà bị bỏ hoang là địa điểm mà âm khí hội tụ, nên người nhạy cảm mới thường xuyên có cảm giác lạnh sống lưng khi đi ngang qua những nơi đó."

    Gojo cởi bỏ kính râm, chăm chú nghe từng lời của em.

    "Vậy thì âm khí xuất phát từ đâu?"

    "Vong hồn."

    Hắn lập tức quay phắt về phía em, Gojo Satoru hắn từ sinh ra đã nhìn thấy được chú lực, trong cuộc sống của hắn chỉ tồn tại khái niệm về thứ được gọi là chú linh.

    Chứ hỏi rằng trên đời này thật sự có ma quỷ hay không thì hắn thật sự chịu thua rồi.

    "Nhân gian có chú thuật sư thì hẳn tồn tại nguyền rủa; trần thế tồn tại âm dương sư, sao có thể không hiện diện ma quỷ?"

    Năm đó, không phải chính em cũng được gọi là vong linh sao?
     
    Thế Nhân
    oán linh


    "Những vong linh đã chết nhưng không thể đầu thai vì di nguyện chưa thành, chết oan chết ức, muốn trả thù, cũng có thể là chết không đúng dương thọ sẽ lưu lạc tại trần gian.

    Vong linh chết đi với mối oán hận dần dần sẽ trở thành oán linh, tồn tại một khoảng thời gian lâu sẽ biến thành quỷ linh.

    Tôi dám cam đoan với Gojo-san, thứ oán linh ở ngôi nhà đó đã lưu lại trần thế một trăm năm rồi, thậm chí có thể hơn mà tôi không biết.

    Và oán linh này, còn khó hơn với việc thanh tẩy nguyền rủa đặc cấp của giới chú thuật sư của Gojo-san gấp vài lần đấy."

    Gojo Satoru chăm chăm nhìn em, tay không kiểm soát được mà nắm chặt lấy bàn tay gầy gò, khớp xương thon dài yếu ớt đến mức chỉ sợ em dùng thêm lực một chút cũng sẽ khiến tay em vỡ nát.

    Yếu ớt thế này, lại dấn thân vào con đường chập chững gồng ghềnh, đầy sỏi đá mang tên sa ngã này...

    "Yuuji tiết lộ cho tôi như thế này không sao chứ?"

    "Chẳng sao cả, không phải Gojo-san tò mò sao?"

    Mái tóc sắc anh đào em lướt qua khóe môi đang mỉm cười: "Tôi đưa Gojo-san xem thế giới của vong linh là như thế nào."

    Em nắm lấy tay hắn, nhẹ nhàng cùng nhau đáp xuống sân vườn của ngôi nhà tràn ngập khí lạnh kia.

    "Vong linh có thể tác động gián tiếp qua tinh thần, nhưng oán linh có thể trực tiếp ra tay với người trần.

    Việc tiêu diệt oán linh không phải ngày một ngày hai, những âm dương sư thiện lương sẽ nghĩ cách phổ độ siêu thoát, giúp những oán linh đó có thể bước vào vòng luân hồi, đầu thai làm một kiếp mới."

    Gojo Satoru nhìn em, hắn muốn biết em sẽ xử lý những oán linh đó ra sao.

    Theo như em nói, oán linh tích tụ từ những sân si ái hận, oán than đến bước đường sống lưu lạc cõi trần thế với sự dày vò cảm xúc, thế thì, bọn họ thật sự có thể quay đầu sám hối làm lại một kiếp mới sao?

    Yuuji nhìn hắn, nhẹ lắc đầu:

    "Tôi không biết oán linh có thật sự sẽ quay đầu sám hối hay không.

    Nhưng tôi quen được một tiểu lang quân một đường đi liền sẽ không quay đầu, tâm niệm oán hận nhưng lại chưa từng tà ác.

    Nên nếu bọn họ thật sự muốn quay đầu, tôi đương nhiên sẽ mở đường cho họ."

    Hắn nhướng mày:

    "Có người như thế sao?"

    Em cười:

    "Thanh tân thoát tục tiểu lang quân.

    Xuất thủy phù dung nhược quan nhân."

    Em ngẫm nghĩ lại bồi thêm một câu: "Là tuyệt sắc cuối cùng của nhân gian."

    Thần sắc của em khi nhắc đến người kia thật sự quá dịu dàng, tựa như nhắc đến trân bảo mà mình khắc cốt ghi tâm khiến cho Lục Nhãn dường như ảm đạm đi vài phần.

    Người kia, hình như rất quan trọng với em.

    Quan trọng đến nỗi khiến cho một kẻ sẵn sàng ruồng bỏ thế nhân đen tối này lại lần nữa nhìn thấy được dương quang.

    "Ra rồi."

    Yuuji nâng cao giọng, đánh thức tâm tình nặng nề của vị Thần Tử kia.

    Một mùi hôi thối bốc lên như muốn nhuộm đen cả con đường, gã lượm thợm với mái tóc đen nhơ nhuốc vơ vét trên đường dài.

    "Thứ đó..."

    Gojo Satoru hạ mắt, lục nhãn sáng ngời chăm chăm vào thứ mang sát khí khủng bố gần như có thể so sánh với đặc cấp, hắn nhấp môi: "Là oán linh?"

    "Là oán linh và có thể sau đêm trăng này, tên đó hoàn toàn có được một tên gọi mới - quỷ linh."

    Chậc, đúng là chạy trời không khỏi nắng, cô nàng Hinata đó rốt cuộc mang oán hận cỡ nào đến mức sẵn sàng dùng cả thủ đoạn dơ bẩn này để giết bạn mình chứ?

    "Cách tiêu diệt những vong linh rất nhiều, nhưng tiêu diệt oán linh và quỷ linh cơ hồ chỉ còn cách chính là đánh tan hồn phách của chúng."

    Vì bọn chúng, vốn đã mất hết cả lý trí.

    Yuuji hít một hơi sâu, tay móc ra một đạo bùa ấn điểm chu sa.

    "Thiên tựa lâm, địa tựa vân, âm dương lưu hành, hành pháp lưu lệnh, trấn giữ tà ma."

    Em phất tay, đạo bùa vàng rực nhẹ nhàng phất phơ trên không trung, sau đó lại đâm thẳng xuống đầu gã oán linh đang chầu chực con mồi.

    Gã thét lên một tiếng thảm thiết, tay chân quơ loạn xạ, âm khí dày đặc lại đen đúa thêm vài phần, gã ngước đôi mắt đỏ rực đầy căm phẫn chăm chăm vào hai người bọn họ.

    "Cấp, cấp, như, luật, lệnh."

    Đạo bùa tựa như thanh đao sắc bén từ trong lồng ngực gã xông ra, xé toạc thân xác thối rữa của gã, dần dần biến mất trong không trung.

    Em thở dài, thu lại bàn tay không ngừng run rẩy, quả thực dùng đạo bùa vẽ từ máu kia quá tốn sức, dùng một lá đã gần như đã rút cạn một phần tư năng lực của em, nếu không phải hôm qua còn bị trọng thương thì tiệt nhiên em sẽ không dùng đến thứ này.

    Và cả, nếu không phải vì kẻ nào đó ở đây, em cũng không đến nỗi lấy huyết bùa để thị uy.

    Yuuji Itadori liếc mắt nhìn cô gái ngất sõng soài trên đường, em nhẹ nhàng đáp xuống cạnh cô, Gojo cũng theo đó mà đứng cạnh em.

    "Người bị âm khí ảnh hưởng sẽ sinh ra cảm giác mệt mỏi, dần đó sẽ dẫn đến bệnh tật, có nhẹ có nặng, tùy theo lượng âm khí bên ngoài cũng như dương khí trong cơ thể bản thân."

    Gojo nhìn ngón tay em nhẹ nhàng chạm vào ấn đường của cô gái, lời em nói hắn cũng chỉ chữ có chữ không.

    Bởi lẽ, hắn nhận ra, không chỉ riêng mình hắn, hầu như em đều rất cẩn thận khi đối xử với người khác, mặc cho là một thiếu niên xa lạ, hay là một vị khách nữ yếu ớt.

    Em đều rất dịu dàng.

    Không chỉ riêng mình hắn.

    Gojo Satoru thừa nhận, từ lúc sinh thời đến nay hắn chưa bao giờ cảm thấy khó chịu như bây giờ.

    Cũng cảm thấy, ghen tị hơn bao giờ hết.

    Vì cớ gì, ngay từ đầu chạm mắt hắn, em lại tỏ ra xa lạ với hắn.

    Rõ ràng, rõ ràng, bọn họ thân thuộc như vậy...

    Mắt thấy em định bế cô gái kia thì Gojo cắn răng, giành lấy một bước.

    "Em mệt như vậy, cứ để tôi là được."

    Yuuji có chút bất ngờ, em hoàn toàn không nghĩ đến bộ dáng mà Gojo Satoru bế nữ giờ là như thế nào.

    Chắc không đến nỗi...kẹp nách ha?

    Sự thật chứng minh, Gojo một tay kẹp nách cô nàng, một tay nắm tay em quay đầu đi về phía nhà cô nàng Wakasa Yuki.

    Yuuji nhìn thân thể cô lửng thửng đung đưa, có chút không nỡ, dù sao cũng là con gái, trọng lượng cơ thể dồn hết vào cánh tay đang quấn trên bụng, bụng của nữ giới vốn nhạy cảm, bị quấn đau như thế thật sự không tốt.

    Ngày hôm nay không biết Yuuji đã thở dài không biết bao nhiêu lần, nhưng lần này lại là hơi dài nhất.

    Và, bất lực nhất.

    "Gojo-san, hay anh cứ đưa Wakasa-san cho tôi đi, dù sao cô ấy cũng là khách hàng của tôi, chăm sóc cô ấy cũng là việc tôi nên làm."

    Hắn đưa mắt nhìn em, lục nhãn âm trầm thấy rõ, khóe môi cũng bắt đầu kéo lên:

    "Yuuji không cần xem nhẹ năng lực của tôi nha!"

    Em nhíu mày, em biết hắn đang tức giận, nhưng không rõ hắn vì gì mà tức giận.

    Tâm tình của Thần Tử quả nhiên là nắng mưa thất thường.

    Hệt như một kẻ điên.

    "Tôi không có ý đó, xin Gojo-san đừng hiểu lầm."

    Gojo Satoru cười khúc khích: "Thế mà tôi còn tưởng mục đích của em đưa tôi đến nơi này là vì này đó chứ."

    Yuuji Itadori nhìn hắn một lát, mỉm cười.

    Em công nhận hắn là kẻ điên, cũng công nhận rằng chẳng có chuyện gì có thể che giấu dưới lục nhãn của hắn cả.

    Đưa Gojo Satoru đến nơi này là việc không ngoài dự đoán kể từ khi hắn tìm gặp em.

    Em muốn để hắn tận mắt nhìn thấy thế giới của âm dương sư là như thế nào, để hắn nhận thấy rõ em cùng hắn vốn là người không thuộc một thế giới.

    Âm dương sư bán mạng cho sứ mệnh.

    Chú thuật sư bán mạng cho nhiệm vụ.

    Việc xen vào trật tự của hai thế giới, náo loạn là điều không thể tránh khỏi.

    Sức mạnh càng lớn, trách nhiệm càng cao, trên vai Gojo Satoru là gia tộc, là chức trách của 'chú thuật sư mạnh nhất', là nhiệm vụ 'cán cân của thế giới chú thuật sư', nếu hắn lệch về bên nào dù chỉ là 1mm, e rằng xứ sở hoa anh đào này sớm muộn gì cũng sẽ chìm ngập trong bóng tối.

    Thế nên, hắn phải hiểu rõ rằng, hắn không nên chú trọng quá vào một âm dương sư như em, càng không nên để em làm điểm yếu của hắn.

    Cũng không nên biến mình làm điểm yếu, của một kẻ được mệnh danh là âm dương sư mạnh nhất.

    Xung quanh toàn là ác ý, làm sao có thể che chắn người khỏi khói lửa trần gian.

    Nhân thế này tràn ngập sân si ái hận, sao có đủ can đảm nắm tay người băng qua bùn lầy thế trần.

    Động lòng rồi, sao có thể chịu được đau lòng đây.
     
    Back
    Top Dưới