[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
The Heart Killers
Chap 17
Chap 17
Fadel gỡ tấm biển thông báo đóng cửa mà cậu đã dán trước cửa tiệm burger mấy ngày nay.
Cậu đẩy cánh cửa mở ra hết cỡ để thông gió bên trong và chuyển đống đồ chất đầy trước cửa vào trong tiệm.
Do đã bảo bên cung cấp nguyên liệu ngừng giao hàng chỉ đến thứ sáu, nhưng cậu lại đóng cửa nhiều ngày liền, thành ra đồ đạc chất đống trước cửa tiệm như thế này.
Không còn cách nào khác ngoài việc phải sắp xếp lại cho gọn gàng.
Fadel dùng chân đẩy các thùng carton trong khi suy nghĩ xem nên xử lý chúng thế nào.
Đúng lúc đó, chú mèo đen mà Bison cho ăn cất tiếng kêu "meo" to rõ.
Fadel nhìn về phía chú mèo, nhìn trái nhìn phải rồi nhận ra quanh đây chỉ có mình cậu.
Chú mèo đen tỏ vẻ hơi sợ hãi, biểu hiện sự cảnh giác khi tiến lại gần và đánh hơi.
Fadel cúi thấp ánh mắt nhìn xuống.
Đôi mắt cậu sắc lạnh, và hành động này khiến cậu trông khá đáng sợ.
Tuy nhiên, cậu không làm gì nhiều ngoài việc đứng yên để con mèo quấn lấy chân mình.
Cuối cùng, cơn dị ứng mèo của cậu cũng bộc phát.
Cao lớn là thế, nhưng anh vẫn hạ người xuống ngồi.
Ngón tay dài vươn ra gãi nhẹ vào cổ chú mèo đen mềm mại.
Thấy cậu không làm hại, ngược lại còn chạm vào mình rất nhẹ nhàng, chú mèo càng dạn dĩ cọ sát vào cậu nhiều hơn.
Fadel vô thức nở nụ cười nhẹ, để mặc cho chú mèo cọ qua cọ lại trong một lúc.
Cả gương mặt lẫn dáng vẻ dịu dàng của cậu đều lọt vào mắt của một người nào đó đang âm thầm quan sát từ xa.
Đó là Style, người đã đứng nhìn từ lâu nhưng không bước tới làm phiền, cũng không hề lại gần.
"Đến đây làm gì sớm thế?"
Không ngờ Fadel lại là người mở lời hỏi trước.
Style đưa tay gãi trán, thắc mắc không hiểu sao Fadel biết cậu đến.
Khi bị phát hiện là mình đã đến, Style đành bước tới gần chỗ đối phương và chú mèo.
Trên tay cậu cầm một bát cơm mèo.
"Đem cơm cho mèo."
"Cho mèo ăn ?"
"Ừ.
Thấy không chịu mở tiệm, tao với Kant sợ mèo đói chết nên ngày nào cũng mang đồ ăn cho nó.
Bình thường tao đi cùng nó, nhưng hôm nay Kant bận rồi."
Có vẻ những gì Style kể là sự thật, bởi vừa thấy cậu ngồi xổm xuống, chú mèo đen lập tức rời khỏi tay Fadel để sang cọ sát vào Style.
Fadel ngước lên nhìn, ánh mắt cậu trống rỗng, vô cảm.
"Ngày nào cũng đến?"
"Ừ, tất nhiên rồi.
Mà chuyện của mày giải quyết ổn chưa?"
"Không ổn lắm.
Vì có một tên tọc mạch xen vào làm rối tung mọi chuyện của tao."
Style nuốt nước bọt cái "ực".
Cậu cảm thấy ngượng ngập với giọng điệu của Fadel, nhưng vẫn cố giữ vẻ tự nhiên, tươi tỉnh.
Style đặt bát cơm mèo xuống, chú mèo đen lập tức cúi đầu ăn ngay.
Nhưng Fadel lại phá hỏng bữa ăn vui vẻ của chú mèo bằng cách nhấc bổng nó lên.
"Để nó ăn chỗ khác, đừng cho nó ăn ngay trước cửa tiệm."
"Đồ độc ác!"
"Ác gì?
Tao chỉ tập cho nó ăn đúng chỗ thôi.
Chỗ này là lối khách ra vào, lỡ nó quen ăn ở đây, ai cho gì nó cũng ăn thì sẽ bệnh mất.
Đúng là mèo hoang không kén chọn, nhưng tao...
à không, Bison đã cho nó ăn,cũng phải tập cho nó ăn đồ tốt, đúng chỗ rồi."
Style chớp mắt liên tục, suy nghĩ của Fadel thật tinh tế, đến mức ngay cả bây giờ cậu vẫn không thể hiểu tại sao người kia lại trở thành một sát thủ được.
Fadel thấy Style cứ đứng đờ ra mà không nói gì, liền bế chú mèo đi vòng ra phía sau quán một mình.
Trong lúc đi, có một khoảnh khắc cậu đổi từ tư thế xách cổ mèo sang bế nó một cách nhẹ nhàng để không làm con vật nhỏ sợ hãi.
Style chỉ còn biết lẳng lặng đi theo.
"Cửa trước quán cứ để mở như thế này à?"
"Ừ, cứ để mở như vậy, chẳng ai dám trộm đâu."
Style tay cầm bát thức ăn cho mèo bước theo.
Cậu sẽ không thừa nhận đâu, rằng hôm qua cậu và Karn đã cho mèo ăn ngay trước cửa quán.
Không chỉ vậy, cậu cũng sẽ không thừa nhận rằng hôm qua mình còn cho chú mèo con ăn xôi thịt nướng.
Liệu có bị bệnh không nhỉ... nhưng mà thịt nướng ngon lắm cơ, mèo không ăn được à?
Chẳng lẽ ăn một chút cũng không sao nhỉ?
"Fadel, hôm nay quán mở cửa chứ?"
"Lúc đầu định mở, nhưng giờ nghĩ lại chắc không mở nữa."
"Tại sao vậy?"
"Ban đầu là định mở để đợi mày, nhưng giờ gặp rồi thì chắc không cần nữa.
Với lại hôm nay tao không vui lắm, mở tiệm cũng không ích gì.
Món ăn làm ra chắc chẳng ngon."
"Mày đợi tao làm gì?"
"Chẳng phải chúng ta có chuyện cần nói sao?"
Fadel đặt mèo xuống sau khi đến phía sau tiệm.
Tay cậu thọc vào túi quần, nghiêng người nhìn Style.
Trong khi đó, Style chỉ cúi đầu chơi với mèo, không dám nhìn vào mắt của sát thủ.
"Nói chuyện gì?"
Style cuối cùng cũng lên tiếng hỏi, lòng lo lắng đến nỗi mồ hôi túa ra đầy tay.
"Kiểu như... mày nhớ tao thế nào trong thời gian tao không ở đây ấy."
"À thì... chuyện đó thì..."
"Hay là về nhà tao nằm nói chuyện thoải mái hơn?"
"Nhà... nhà mày?"
Style ngước lên nhìn Fadel đầy hoang mang.
Cậu thấy Fadel mỉm cười nhẹ.
Mồ hôi trong lòng bàn tay Style càng thêm nhiều, nhưng cậu không thể từ chối lời mời ấy.
"Đúng vậy, nhà tao.
Tao thấy mày muốn đến từ lâu rồi.
Hôm nay tao sẽ đưa mày tham quan mọi ngóc ngách."
"Để tao dọn đồ ngoài cửa tiệm chút đã, mày ngồi chơi với mèo đi nhé."
Style không có cơ hội từ chối, cậu nuốt nước bọt thêm một lần, mà lần này còn rõ tiếng hơn.
Ánh mắt cậu dõi theo dáng người cao lớn của Fadel bước ra phía trước tiệm, lòng thầm nghĩ không biết liệu mình có bị lừa đi để giết không nữa.
...Chủ tiệm burger này đang nghĩ cái quái gì thế không biết
Lý do hôm nay Kant không đi cùng Style để cho mèo ăn là vì tối qua cậu đã trò chuyện với sĩ quan Chris tới sáng.
Style đi cho mèo ăn sớm quá, vì sau đó cậu còn phải ra phụ bố mở xưởng sửa xe.
Kant nhắn tin bảo bạn đi một mình, dù bị Style càu nhàu đôi câu, cậu cũng không thèm đáp lại.
Đối với Kant, đêm qua là một khoảng thời gian vừa dài đằng đẵng vừa khiến cậu mệt mỏi vô cùng.
Sau khi lái xe về nhà trong trạng thái kiệt sức, cậu ngã lăn xuống giường mà chẳng buồn thay đồ hay tắm rửa.
Kant ngủ say, và chỉ tỉnh dậy khi trời đã sáng muộn.
Ánh nắng gay gắt xuyên qua rèm cửa màu nhạt chiếu thẳng vào trong.
Mặc dù máy lạnh vẫn hoạt động hết công suất, cậu lại cảm thấy trong phòng nóng bức lạ thường.
Có lẽ là do quấn chăn dày quá, nghĩ vậy Kant liền đạp chăn ra.
Mắt cậu vẫn nhắm nghiền nhưng tay thì mò mẫm xung quanh.
Rồi cậu từ từ mở mắt.
Ánh nắng gắt không khiến mắt cậu quá khó chịu.
Điều đầu tiên cậu nhìn thấy là khung cảnh trước mặt.
Kant đang nằm nghiêng người ở giữa giường, vì thế ngay khi mở mắt, tầm nhìn của anh rơi đúng vào phía cuối giường.
Kant thấy một người nào đó đang ngồi ở đó.
Nhìn từ cổ đến vóc dáng mảnh khảnh, cậu đoán đó là Bison.
Kant nhích chân vì cảnh giác, nửa nằm nửa ngồi dậy trong trạng thái ngỡ ngàng.
"Cậu..."
Giọng nói sau khi tỉnh ngủ khàn khàn, Kant ho khan vài tiếng.
Người ngồi ở chân giường ngoái đầu lại mỉm cười ngọt ngào.
Đúng là Bison, nhưng không hoàn toàn giống Bison mà cậu biết.
Kant khẽ cử động chân thêm lần nữa, nhưng không làm được.
Nhìn xuống, cậu nhận ra chân mình bị trói chặt.
Hai chân cậu bị buộc dính vào nhau.
Tay cũng bị cột bằng dây thừng dày.
Bison đứng dậy từ cuối giường, nụ cười tươi vẫn không rời trên khuôn mặt.
"Tỉnh rồi à?
Thấy thế nào, đêm qua ngủ ngon chứ?"
"Bison... cậu trói tay chân tôi làm gì?
Định giỡn kiểu gì vậy?"
"Không đâu, tôi không giỡn.
Tôi đang nghiêm túc đấy."
Bison rời khỏi vị trí cuối giường, bước tới bên cạnh cậu.
Ánh nắng buổi sáng rọi xuống khuôn mặt đáng yêu ấy, và Kant nhận ra nụ cười của cậu ấy giờ đây khiến cậu nổi da gà toàn thân.
Kant nhìn xuống tay của người yêu, thấy cậu đang cầm một khẩu súng.
Bison dùng đầu súng gõ nhẹ vào má Kant hai, ba cái, như thể đang chơi đùa
"Ê, hay là chúng ta chơi một chút nhé, cậu có vẻ thích chơi mà."
"Chơi?
Chơi gì?"
"Cảnh sát bắt tội phạm, thấy sao?"
"Bison..."
"Hay là chơi cảnh sát bắt kẻ sát nhân?"
Mắt của Kant mở to khi nghe câu nói đó, vì bị trói tay và chân nên cậu không thể di chuyển linh hoạt.
Mỗi khi cố gắng động đậy, Bison lại trèo lên ngồi lên người cậu.
Trong đầu Kant không ngừng vang lên tiếng cảnh báo rằng hôm nay cậu chắc chắn sẽ chết.
Những nhiệm vụ mà sĩ quan Chris giao cho cậu đều là những nhiệm vụ nguy hiểm đến tính mạng.
Nhưng có vẻ như nhiệm vụ theo dõi sát thủ này sẽ là nhiệm vụ khiến cậu phải chết thật sự.
Mũi súng chĩa vào thái dương, mồ hôi trên trán Kan rơi xuống, cậu nhắm chặt mắt lại.
"Nhanh lên, cậu đã làm gián điệp cho cảnh sát bao lâu rồi?"
"Sau... sau khi ngủ với cậu, sau khi gặp cậu ở sân bowling."
"Chắc chưa?"
"Chắc chắn.
Tôi không nói dối đâu, Bison.
Cậu có thể nghe tôi nói trước được không?"
"Không.
Cậu nghĩ tôi ở đây vì vui vẻ sao?
Hay tôi ở đây để nghe cậu biện hộ?
Tôi đã cho cậu cơ hội để tôi tin cậu, nhưng chính cậu là người đã phá vỡ cơ hội đó.
Tôi đã biết tất cả rồi, cậu phản bội tôi."
"Nhưng tôi yêu cậu mà."
"Lảm nhảm cái gì vậy?
Im đi và nhắm mắt lại...
Chỉ một phát thôi, Kant.
Chỉ một phát, sự tức giận của tôi có thể vơi đi."
Bison lên nòng súng, chuẩn bị bóp cò để bắn vào đầu của người dám phản bội mình.
Kant nhắm chặt mắt, nghiến răng nhưng không thốt ra một lời nào.
Bison nhận ra tay mình đang run lên, cậu không thể bóp cò.
Cậu đã để bản thân chần chừ quá lâu...
Kant thấy cậu ấy không bắn, liền từ từ mở mắt ra, đôi mắt đẹp của cậu lộ rõ sự sợ hãi.
"Cậu... không bắn sao?"
Khi bị hỏi, cơn giận của Bison bùng lên, cậu muốn hét to rằng cậu cũng muốn giết Kant lắm.
Chỉ là cậu không thể làm được... cậu không thể.
Bison rút súng khỏi đầu Kant, giơ lên rồi tát mạnh vào đầu cậu một cái.
Khuôn mặt đẹp trai của Kant bị quay lại theo lực tát, má phải cậu áp vào gối rồi ngất đi.
Kant mất ý thức vì bị tấn công.
Bison đứng dậy khỏi người cậu, vuốt tóc khi thấy giọt máu nhầy dính chảy xuống từ vết thương trên đầu Kant.
Cậu dùng đầu ngón tay mở vết thương ra, phát hiện vết thương không sâu lắm.
Bison dùng súng trong tay tát vào mặt mình, rồi ném súng xuống giữa giường.
Máu từ khóe miệng cậu chảy ra, sự căng thẳng trong người khiến cậu cảm thấy cơ thể mình như muốn nổ tung ra từng mảnh.
Cậu không biết mình đang làm gì ở đây, và không thể hiểu tại sao mình lại không thể dừng lại.
Cậu ấy nghĩ liệu mình có vui khi thấy Kant đau đớn không?
Không, cậu ấy không cảm thấy vui chút nào khi thấy Kant bị thương đến mức chảy máu.
Bison ngồi lại lên giường, đặt tay lên đùi Kant.
Kant vẫn chưa tỉnh lại nên không thấy Bison đang thể hiện sự yếu đuối của mình.
Cậu hoàn toàn rối loạn rồi.
Cậu vuốt tóc và kéo chúng ra nhiều lần, cậu ngừng lại một chút, cuối cùng ánh mắt của Bison cũng bình tĩnh lại.
Cậu hít một hơi thật sâu rồi tự nhủ mình sẽ không tha thứ.
Cậu sẽ không bao giờ tha thứ.
Sau đó, vào buổi chiều nóng bức, Bison kéo Kant ra khỏi nhà, ném cậu lên xe và lái đến một nơi mà chỉ có cậu biết, không ai khác biết đó là đâu.
Khi Kant tỉnh lại, điều đầu tiên cậu cảm nhận được là cơn đau.
Cậu không thể nhận thức được rằng mình đang sống hay đã chết.
Cậu đau đầu, hai tay và chân vẫn bị trói chặt.
Bison đã bịt mắt và miệng của cậu, và có vẻ như lúc này cậu bị bắt giữ, ngồi trên ghế mà không thể tự cứu mình.
Cậu lắc đầu khi tỉnh lại, tai nghe thấy tiếng chân ghế cọ vào sàn nhà khi cử động.
Cậu không biết đây là đâu, cũng không biết là mấy giờ, mọi thứ xung quanh tối tăm và yên tĩnh.
Ngoài tiếng ghế cọ vào sàn, Kant chắc chắn rằng cậu nghe thấy tiếng nước rơi xuống sàn.
Khi lắng nghe kỹ, cậu nhận ra là có ai đó đang ở cùng cậu.
Hít thở chậm rãi, cuối cùng chủ nhân của hơi thở cũng thở dài.
"Ở yên một chút, nếu không muốn bị đau thêm."
Đó là giọng của Bison.
Kant chắc chắn đã nhận ra giọng nói đó rồi.
Sau khi nói xong, cậu nghe thấy tiếng bước chân.
Kẻ sát nhân không đi khẽ, Kant có thể nghe rõ tiếng bước chân vững vàng của Bison.
Anh ta bước lại gần và dừng lại, rồi băng dính bịt miệng Kan bị kéo ra.
Cơn đau rát quanh miệng làm Kant rơi nước mắt vì đau.
Cậu nghẹn lại vì không kịp phản ứng.
Cậu nghe thấy tiếng Bison nói tiếp:
"Muốn khóc cho chết thì cứ khóc đi, muốn van xin gì cũng được, nhưng ở đây sẽ không có ai nghe thấy tiếng kêu cứu hay lời cầu nguyện của cậu đâu.
Ở đây chỉ có tôi thôi."
"Tại sao tôi phải cầu nguyện hay van xin cậu?"
Kant mở miệng.
Cậu vẫn chưa thể nhìn thấy gì và không thể di chuyển như trước, nhưng lạ thay, khi cậu nghĩ lại mọi chuyện đã xảy ra, cậu không cảm thấy sợ hãi một chút nào với Bison.
Kết thúc câu hỏi của cậu, mọi thứ rơi vào tĩnh lặng.Bison thở dài.
"Chẳng phải vì tôi sẽ giết cậu ở đây sao, cậu sẽ chết ở đây và sẽ không ai tìm thấy thi thể của cậu đâu."
Bison đe dọa, cầm dao đâm mạnh xuống bàn phát ra tiếng "xoẹt... xoẹt" để dọa nạt.
Những giọt nước rò rỉ từ mái nhà rơi xuống đất lách tách từng tiếng.
Tiếng nước rơi từ rất xa, phải cố gắng lắng nghe mới có thể nghe thấy.
Đây là một ngôi nhà hoang, là ngôi nhà cũ của Bison trước khi cậu ta trở thành đứa trẻ mồ côi.
Kant không sợ lời đe dọa của mèo bướng.
Cậu từ từ nở một nụ cười, để lộ hàm răng trắng đều.
Bison nheo mắt lại vì không hiểu tại sao Kant lại cười như vậy, và không chỉ cười, cuối cùng Kant còn bật cười to.
"Sao lại cười?
Sợ hãi đến mất trí rồi hay sao?"
Bison quát lớn.
Giọng nói của cậu vang vọng khắp ngôi nhà hoang.
Sẽ không ai nghe thấy tiếng của cậu và Kant, nơi này đủ riêng tư cho hai người.
Kant vẫn không ngừng cười, từ từ giảm âm thanh xuống để có thể nói.
"Cậu á?
Giết tôi á?
Cậu không giết đâu, vì nếu cậu định làm vậy, cậu đã làm từ khi biết tôi là người cung cấp thông tin cho cảnh sát rồi."
"Tôi chắc chắn sẽ giết cậu!"
"Nhưng tôi nói cậu không thể mà!"
Kant hét lên, tình huống kỳ lạ giữa họ khiến Bison tức giận.
Cậu vung tay tát mạnh lên má Kant.
Kết quả là khuôn mặt đẹp trai của Kant bị tát, khóe miệng rỉ máu.
Kant dùng lưỡi liếm vết thương, cảm giác đau đớn khiến cậu nhíu mày, nhưng vẫn tiếp tục cười.
"Bạn không giết tôi vì bạn yêu tôi."
Bốp!
Khuôn mặt của Kan lại bị tát vì nói ra điều không hợp lý.
"Im miệng!"
"Tại sao, tôi nói đúng vào điểm yếu của cậu à?"
"Đã bảo im miệng rồi mà!"
"Ha ha ha, đúng thật đấy."
Bison run lên vì tức giận, nhưng cậu cố gắng kiềm chế cảm xúc không để lộ ra ngoài.
Liệu cậu có cảm xúc hay không, chẳng liên quan gì đến Kant cả.
Khi cậu im lặng, Kant cũng im lặng theo.
Lưỡi cậu liếm vết máu ở khóe miệng rồi tiếp tục nói.
"Không sao đâu nếu cậu yêu tôi, và nghĩ rằng tình huống hiện tại thật tồi tệ."
"Vì tôi cũng cảm thấy thế, tôi thật sự không nên yêu cậu."
"Im miệng đi!"
Bison siết chặt nắm đấm, ngẩng đầu nhìn trần nhà bẩn thỉu, không quen thuộc, trong khi Kant ho sặc sụa.
"Tôi không nghĩ mình sẽ yêu cậu.
Ban đầu tôi chỉ là một kẻ xấu xa tham lam, làm việc để đổi lấy tiền và những gì mình muốn.
Tôi không đáng phải cảm thấy có lỗi khi theo dõi cậu rồi báo cáo cho cảnh sát.
Nhưng tôi lại cảm thấy có lỗi.
Vì yêu... chỉ là yêu thôi... cậu có tin hay không, tôi cũng không biết nữa.
Nhưng tôi cũng đang rối bời về chuyện này.
Tôi đã nghĩ về từ một người bạn mà chúng ta có thể trở thành một cặp đôi, cậu có dừng lại được không Bison?
Dừng làm sát thủ đi, rồi chúng ta... sống một cuộc sống bình thường thôi nhé."
Bison muốn tát Kant một lần nữa, nhưng cậu lại không làm vậy, chỉ đứng yên, nắm chặt tay, không biết Kant muốn gì.
"Bison."
Khi Kant gọi tên cậu, không hiểu sao Bison cảm thấy như cả thế giới của mình sụp đổ.
Cậu nhắm mắt lại, được yêu một ai đó một cách bình thường sao?
Nhưng lúc này, giữa chúng ta, làm sao gọi là bình thường được?
Thực ra, trước đây cậu chưa bao giờ tin vào lời yêu hay thích của Kant, dù đối phương cố gắng nói một cách ngọt ngào hay nói trong những khoảnh khắc lãng mạn thế nào đi nữa.
Nhưng cậu lại tin vào những lời yêu khi đối phương nói từ một tâm trạng u ám, rồi sau đó mắng chửi tình yêu của họ thật tồi tệ.
Đến lúc đó, cậu mới cảm nhận được chút thành thật.
Yêu... tình yêu giữa hai người họ thực sự chỉ có thể nảy nở trong những hoàn cảnh tồi tệ như vậy.
Bison ném con dao trong tay đi, cơ thể loạng choạng như muốn ngã xuống.
Cậu chưa trả lời Kant rằng liệu họ có thể trở thành một cặp đôi sống cuộc sống bình thường hay không.
Đúng lúc đó, điện thoại trong túi quần cậu rung lên không ngừng.
Cậu lấy ra nhìn thấy là tin nhắn từ Khuen.
Có lẽ Fadel cũng nhận được tin này.
Khuen: "Nghe nói tối nay Chủ tịch Luerat sẽ đến quỹ.
Bọn mày nên hành động tối nay, đừng để lỡ cơ hội."
Ngay sau tin nhắn từ Khuen, Bison nhận được tin nhắn từ Fadel.
Fadel: "Mày ở đâu?
Mười phút nữa gặp nhau tại nhà."
Bison hít một hơi thật sâu, nhìn Kant đang bị trói chặt vào ghế.
"Nếu thả cậu ra, cậu sẽ báo cáo tên sĩ quan là tôi sẽ đi giết người nữa chắc.
Thôi thì cứ trói lại trước, tôi đi rồi về ngay."
Dưới tấm vải bịt mắt màu đen, Kan mở to mắt nhưng không nhìn thấy gì.
Cậu chỉ nghe thấy bước chân của Bison dần xa.
Miệng không bị bịt lại, Kant cố gắng gọi theo.
"Bison!
Bison!"
Cho đến khi không nghe thấy bước chân của ai nữa, Kant mới im lặng để giữ sức.