Khác Thế giới "Vương Quốc"

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
240045748-256-k390808.jpg

Thế Giới "Vương Quốc"
Tác giả: maytim2802
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Vương Quốc", một thế giới phép thuật, nơi được biết đến như là một thế giới song song với thế giới hiện tại.

Ở đó, mỗi người đều sở hữu một chiếc nhẫn đặc biệt.

Kim Ngân là một trong những người may mắn có được chiếc nhẫn đặc biệt ấy trong tay, cô từng bước, từng bước dấn thân vào thế giới "Vương Quốc" ấy.

Tại đó, cô gặp được bạn bè, người yêu, và cả những người căm ghét cô.

Người ta thường nói rằng, một khi đã đặt chân đến "Vương Quốc", bản chất xấu xa của con người sẽ bị phơi bày: tham lam, độc ác, tàn nhẫn, lạm quyền.

Liệu rằng Kim Ngân có trở thành một trong số những người đó?



viễntưởng​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Công chúa thế kỷ 21
  • Lost in the Forest
  • Hồi ký thế giới
  • jeongri; the last night.
  • Thế Giới "Vương Quốc"
    Chương 1


    Tôi là một cô gái không thích các quy luật của cuộc sống, không muốn cuộc sống của mình giống như những người xung quanh: đi học, đi làm, lấy chồng, sinh con và rồi chết đi.

    Đôi khi muốn bản thân một lần đương đầu với thử thách và khó khăn, nhưng trước giờ chưa có điều gì khiến tôi hài lòng khi trải qua.

    Bản thân tôi luôn tìm kiếm một điều khác lạ, một điều gì đó khiến cuộc sống của mình đặc biệt hơn mọi người.

    Đang ngồi thả hồn theo từng cơn gió bên bờ sông thì tôi bị một ánh sáng màu trắng lóe lên trước mắt mình thu hút sự chú ý.

    Ánh sáng càng ngày càng lan ra, chói mắt đến nỗi tôi phải dùng tay che mắt lại mới đỡ thấy khó chịu.

    Tôi nhìn xung quanh xem mọi người phản ứng thế nào nhưng dường như ngoài tôi ra, không ai thấy ánh sáng chói mắt kia cả.

    Tôi cảm thấy tò mò, nên thay vì bỏ đi, tôi vẫn ngồi yên tại chỗ để xem thực ra bên trong ánh sáng đó là gì.

    Thứ ánh sáng ấy rất lạ, càng lan ra càng ấm áp, nó dường như muốn bao trùm và ôm trọn lấy tôi.

    Ở giữa ánh sáng đó bắt đầu xuất hiện một vòng tròn nhỏ màu trắng, nhưng khác với màu trắng của ánh sáng xung quanh.

    Cảnh quan lạ lùng đó cứ cuốn hút tôi, dù muốn hay không, tôi cũng không thể thôi nhìn vào nó.

    Từ vòng tròn nhỏ đó, một ông lão chống gậy bước ra, râu tóc ông đều bạc phơ trông rất phúc hậu.

    Bộ đồ trên người ông cũng chỉ toàn là màu trắng, thế nhưng cây gậy ông dùng để chống đỡ mỗi bước chân lại là màu nâu, được chạm khắc tinh xảo, làm cây gậy nổi bật trên nền cảnh trắng tinh.

    Ông lão bước đi trên không trung, từng bước từng bước tiến về phía tôi.

    Khi tới đủ gần để tôi có thể nhìn rõ khuôn mặt ông, ông dùng gậy chống nhẹ xuống đất, lập tức tất cả ánh sáng xung quanh đều bị hút ngược lại về phía ông.

    Không còn ánh sáng. cũng không bị chói mắt nữa, tôi hạ tay mình xuống.

    Ông lão nhìn tôi, cười nói:

    - Chào con, sự xuất hiện của ta vừa rồi có làm cho con hốt hoảng không?

    - Giọng ông trầm ấm, vang lên bên tai tôi, và dường như ngoài tôi ra, không ai có thể thấy ông cả

    - Dạ...cũng có hơi...hốt hoảng - Cố gắng lắm tôi mới có thể nói hết câu

    - Chỉ hơi hốt hoảng thôi sao?

    Ta thấy nụ cười của con có vẻ như là thích thú chứ không giống hốt hoảng

    Nghe ông nói, tôi mới biết bản thân mình đang cười

    - Ta đến theo đúng như ước nguyện của con.

    Chào mừng con đến với thế giới của ta.

    - Sao cơ?

    Ông nói gì con không hiểu, ước nguyện gì cơ?

    - Rồi từ từ con sẽ hiểu, còn đây là quà gặp mặt của ta dành cho con.

    Ông đưa cho tôi một chiếc hộp hình chữ nhật rồi bảo tôi cầm lấy.

    Khi mở ra, bên trong hộp có một cuốn sách nhỏ, bìa màu trắng, kế bên là một cục đá trong suốt với hình thù kỳ quái.

    Tôi đưa tay vào hộp, cầm cục đá trong suốt lên và nhìn vào bên trong.

    Một luồng sáng lóe lên trước mắt tôi rồi vụt tắt, nhưng lần này không phải là ánh sáng màu trắng mà là màu tím nhạt.

    Cả cục đá trên tay tôi và bìa cuốn sách trong hộp đều chuyển thành màu tím ấy.

    Màu tím ấy thật sự rất đẹp!

    - Đó sẽ là màu của con, từ giờ trở đi, nó sẽ đại diện cho tên của con.

    Cuốn sách đó sẽ là tất cả những gì con cần.

    Chúc con may mắn!

    Vừa dứt câu ông lão liền biến mất, tôi đứng dậy tìm kiếm xung quanh nhưng không thấy ông đâu cả.

    Chuyện gì đang xảy ra thế này, cái gì mà "đại diện cho tên của con", nghe thật khó hiểu.

    Tôi ngồi xuống, lấy lại bình tĩnh, đặt cục đá vào lại trong chiếc hộp và lấy cuốn sách ra.

    Trang đầu tiên của cuốn sách trống trơn, chỉ có hai dấu ngoặt kép cách nhau một đoạn khá xa, tôi đoán là để ghi tên của mình vào đó.

    Lật sang trang tiếp theo, các trang giấy vẫn trống trơn, ngay lúc này, cục đá đang nằm trong hộp bỗng nhiên bay lên, từ từ thu nhỏ lại tạo thành một viên đá nhỏ hình vuông, rồi lại từ từ di chuyển xuống ngón trỏ tay phải của tôi.

    Khi nó dừng lại, trên tay tôi đã xuất hiện sẵn một chiếc nhẫn màu trắng, viên đá giờ đã giống như được đính sẵn trên nhẫn từ lâu.

    Mọi chuyện bắt đầu khiến tôi kinh ngạc và bất ngờ.

    Lúc này, khi tôi nhìn lại cuốn sách trên tay, trên đó đã có rất nhiều chữ, dù trước đó nó chỉ là một tờ giấy trắng.

    Tôi đọc từng chữ trong cuốn sách: "Đây là sách hướng dẫn sử dụng chiếc nhẫn".

    Cái gì thế này, sách hướng dẫn sử dụng chiếc nhẫn ư?

    Tôi là phù thủy sao?

    Thầm nghĩ rồi tự thấy suy nghĩ của bản thân quá viễn vông nên tôi bật cười.

    Trời đã bắt đầu sập tối, tôi cất cuốn sách vào lại chiếc hộp rồi bỏ chúng vào giỏ xách.

    Vừa đi bộ về kí túc xá, tôi vừa suy nghĩ về ông lão đó cũng như những câu nói của ông.

    Bỗng nhiên từ sau lưng, có một lực rất mạnh, giành lấy túi xách của tôi và bỏ chạy.

    Tôi ngã nhào trên đất, chân đau không thể đứng dậy nổi, định bụng coi như mình xui xẻo, gặp phải tên cướp đúng vào lúc này, thế nhưng ánh sáng màu tím từ chiếc nhẫn đập vào mắt tôi.

    Chiếc hộp có cuốn sách vẫn còn nằm trong túi xách, tôi dùng hết sức chống tay đứng dậy, chạy theo hướng tên cướp kia, bản thân chỉ mong có thể đuổi kịp hắn để xin lại chiếc hộp, còn tiền bạc thì tôi cho hắn luôn cũng được.

    Tôi cũng không hiểu vì sao mình lại coi trọng chiếc hộp như vậy, chỉ tiếc rằng lúc nãy không đọc nhiều hơn mà chỉ đọc đúng có một câu duy nhất.

    Bóng lưng tên cướp lấp ló phía trước nhưng dù cố gắng chạy nhanh đến đâu, tôi vẫn cách hắn rất xa, tôi cũng cố gắng hô to "Ăn cướp", nhưng những người đi đường chỉ đứng lại nhìn, không ai chạy ra ngăn cản hắn cả.

    Khi tôi gần như muốn bỏ cuộc thì hắn ta đột nhiên dừng lại, tôi ngỡ như mình nhìn lầm nhưng không, khoảng cách giữa tôi và hắn đang được thu hẹp lại.

    Hắn ta không còn chạy nữa, và đồng thời những người đi đường xung quanh cũng đều dừng lại, chính xác hơn là giống như bị đóng băng tại chỗ vậy.

    Mặc kệ những điều lạ lùng đang xảy ra trước mắt, điều quan trọng là tôi phải đuổi kịp tên cướp trước đã, chạy đến nơi, tên cướp cũng như giống như những người xung quanh, hắn bị đóng băng ở tư thế đang chạy, mắt không chớp, chân không chạm đất và dường như hắn cũng không thở.

    Tôi chống hai tay vào đầu gối thở dốc, chỉ hi vọng là hắn ở nguyên tư thế đó trước khi tôi kịp lấy lại túi xách.

    Trước mặt tên cướp là một thanh niên mặc áo vest đen đang đứng quay mặt về phía hắn, cũng may là mọi việc dừng lại kịp thời, nếu không có lẽ hắn ta đã tông thẳng vào người con trai đó rồi.

    Sau khi lấy lại được nhịp thở, tôi với tay lấy lại túi xách của mình, một giọng nói vang lên làm tôi giật mình, cứ như chính bản thân tôi mới là kẻ cướp vậy

    - Tím nhạt à?

    Tôi quay đầu về phía giọng nói ấy phát ra, là của người mặc đồ vest đen, anh ta không giống mọi người, anh ta có thể cử động được, thậm chí cũng nói được nữa, mà anh ta nói "tím nhạt" là sao, là màu của chiếc nhẫn sao?

    Nghĩ thế nên tôi nhìn xuống tay anh ta, dường như biết tôi đang nhìn, anh ta không hề muốn giấu mà quay bàn tay về phía tôi để tôi có thể thấy được màu của viên đá.

    Viên đá có màu đen, cùng màu với bộ đồ của anh ta, toàn thân anh ta toát lên vẻ lạnh lùng.

    - Tôi đâu có làm cô đứng yên đâu

    - À tôi xin lỗi, lần đầu tiên gặp người đeo nhẫn giống mình nên...tôi hơi tò mò

    - Lần đầu?

    Cô là người mới à?

    - Vừa nói anh vừa cho tay vào túi quần như muốn giấu chiếc nhẫn đi

    - Đúng rồi, tôi chỉ vừa mới có chiếc nhẫn cách đây vài tiếng thôi

    Nghe xong anh ta tiến lại gần tên cướp, giật lấy túi xách trên tay hắn rồi xô hắn ngã trong khi tư thế vẫn giữ nguyên, cả người hắn đổ ngang xuống đất.

    Anh ta đưa túi xách về phía tôi rồi bảo tôi cầm lấy và về nhà đi.

    Tôi đưa tay cầm lấy túi xách, lúc này mới phát hiện trên tay tôi toàn là máu

    - Á...máu - Tôi hốt hoảng khi thấy tay mình đầy máu

    - Đừng nói là cô không biết chân cô đang chảy máu nha

    Nghe anh ta nói tôi mới nhìn xuống chân mình, quả thật đầu gối tôi đang chảy máu, chắc là do té ngã lúc nãy.

    Thà không nhắc tới thì thôi, nhắc tới lại thấy đau nhói.

    Tôi như không còn chút sức lực nào, vừa đau vừa mệt nên tôi ngồi bệt xuống đất, không thèm để ý hình tượng gì trước mặt người con trai kia.

    Anh ta nhìn tôi, ngồi xổm xuống trước mặt tôi, chìa tay phải về phía tôi và nói:

    - Làm đệ tử của tôi không?

    Ánh sáng đen từ viên đá lấp lánh trước mặt như mời gọi, tôi như bị anh ta thu hút hoàn toàn, từ gương mặt lạnh lùng, đến cả viên đá màu đen ấy nữa.

    Tôi gật đầu mà không suy nghĩ gì sâu xa hơn

    - Vậy thì làm thôi

    - Làm?

    Làm gì cơ?

    - Làm hành động để chúng ta thành sư phụ và đệ tử

    - Um...thú thật thì tôi chưa đọc chữ nào trong cuốn sách đó cả

    Cứ tưởng anh ta sẽ mắng tôi té tát nhưng không, anh ta nở một nụ cười hiếm hoi trên gương mặt anh tuấn ấy khiến tim tôi lần đầu lỡ nhịp

    - Tôi biết rồi, nếu cô đọc thì đã không chạy thục mạng để rồi thảm hại thế này

    Dù biết là bản thân mình đang rất thảm, nhưng để người trước mặt nói ra như thế thì thật là mất mặt, chỉ cần có cái lỗ bên cạnh là tôi sẽ chui xuống liền

    - Không sao, tôi sẽ hướng dẫn, thực hành dễ nhớ hơn là lý thuyết.

    Đưa tay cô đây

    - Tay phải à?

    - Đúng rồi...tay đeo nhẫn, một người có thể nhận nhiều đệ tử, nhưng chỉ có thể nhận duy nhất một sư phụ.

    Tên gọi nghe có hơi củ chuối một tí, thời nào rồi còn gọi sư phụ với đệ tử, nhưng luật là luật, nếu thân thiết có thể gọi bằng tên.

    Vừa nói anh ta vừa cầm tay tôi giơ lên, rồi lật ngửa tay anh ta và đặt xuống.

    Khi hai viên đá chạm vào nhau, từ mỗi viên đá phát ra ánh sáng cùng màu với viên đá, ánh sáng yếu ớt hòa quyện vào nhau rồi biến mất

    - Xong rồi, tôi không thích bị kêu là sư phụ, nên cô cứ kêu tên đi.

    Tôi tên là Kevin

    - Kevin ... tên nghe giống như người nước ngoài vậy

    - Biệt danh thôi cô ngốc à, ở đó không ai dùng tên thật của mình cả

    - Ở đó?

    Sao lại không dùng tên thật?

    - Cô tính ngồi đây nói chuyện đến sáng luôn à?

    Câu nói của Kevin đưa tôi về hiện thực, đầu gối tôi đau rát, mọi người xung quanh vẫn bất động, Kevin đưa tay lướt qua vết thương trên đầu gối tôi, các vết trầy đều biến mất, cơn đau cũng tan dần.

    Tôi ngạc nhiên với phép thuật vừa rồi, sư phụ của tôi quả thật rất giỏi ^^.

    Anh ta đỡ tôi đứng dậy, rồi bảo tôi về nhà, mọi chuyện còn lại để anh ta lo.

    Tôi đồng ý rồi quay bước đi, vừa đi được vài bước thì xung quanh đã trở lại bình thường.

    Tên cướp sau khi lăn lộn trên đất vài vòng cũng đứng dậy bỏ chạy tiếp, còn anh ta - sư phụ của tôi cũng đã không còn ở đó nữa.

    Về đến kí túc xá, bạn bè tôi đều không có trong phòng, tôi thay đồ, nhìn mình trong gương, cứ tưởng cả ngày nay là mơ, tôi đã trở thành phù thủy, được tận mắt chứng kiến những điều kì lạ xảy ra.

    Nếu tôi kể cho bạn tôi nghe, chắc họ tưởng tôi bị điên mất thôi.

    Nhìn ngắm chiếc nhẫn trên tay, tôi tự hỏi liệu nó có phép thuật thật không, đầu óc tôi vẫn còn mơ hồ.

    Tôi lên giường nằm, lôi cuốn sách ra đọc, hi vọng nó có thể giải đáp các thắc mắc của tôi.
     
    Thế Giới "Vương Quốc"
    Chương 2


    "Đây là sách hướng dẫn sử dụng chiếc nhẫn.

    Mỗi người đều có một màu nhẫn khác nhau, tượng trưng cho tính cách cũng như sở thích của từng người.

    Tất cả màu sắc đều được chia thành hai loại: Đậm và Nhạt.

    Khi đã đeo nhẫn, sinh mạng của người đeo nhẫn phụ thuộc vào chiếc nhẫn, vì vậy phải giữ gìn nhẫn cẩn thận.

    Khi người sở hữu nhẫn tiếp nhận nhẫn lần đầu sẽ ở Cấp 1 - Bậc 1.

    Người sở hữu nhẫn có thể ra vào Vương Quốc khi đạt đến Bậc 2.

    Mỗi bậc có 10 cấp, chỉ có thể lên cấp bằng cách khiêu chiến những người sở hữu nhẫn khác.

    Khi lên đến các cấp bậc nhất định, sẽ mở khóa các kĩ năng để việc khiêu chiến đa dạng hơn.

    Kĩ năng dành cho người tiếp nhận nhẫn lần đầu là dùng ánh sáng phát ra từ nhẫn để đẩy lùi đối phương."

    - Dùng ánh sáng phát ra từ nhẫn để đẩy lùi đối phương sao?

    Làm sao phát ra ánh sáng được nhỉ?

    - Lẩm bẩm gì đó Ngân?

    Bạn tôi bước vào phòng và hỏi khi thấy tôi đang đọc cuốn sách hướng dẫn.

    Tôi đóng vội cuốn sách lại

    - Không có gì, chỉ đang suy nghĩ vài chuyện thôi, sao tụi bây về trễ vậy?

    - Tụi tao đi xem phim, rủ mày mà mày chẳng bao giờ chịu đi

    - Coi mấy bộ phim tình cảm đó chán lắm, đa số cuối phim đều như nhau, đều là nam chính và nữ chính đến với nhau, hoặc một trong hai người họ chờ đợi người còn lại tới cuối đời

    - Xem phim mà mày cứ ngồi đoán hết đoạn kết thì coi làm gì

    - Tao chỉ thích xem mấy bộ phim hành động, mang tính chất bất ngờ, độc và lạ thôi, chứ phim tình cảm không phải gu của tao.

    Cuộc tranh luận về phim chắc sẽ lại kéo dài như mọi khi nếu như một trong những đứa bạn cùng phòng không phát hiện chiếc nhẫn trên tay tôi

    - Trời ơi con Ngân đeo nhẫn tụi bây ơi

    - Lạ nha, trước giờ không thấy mày đeo nó, mới mua hả mày?

    - Tao nhớ mày không thích mấy loại trang sức như thế này mà

    Cả bọn vây quanh tôi hỏi dồn dập, tôi nhất thời chưa nghĩ ra được lí do gì cho việc cái nhẫn đang nằm trên tay tôi.

    Bỗng nhiên có một đứa lên tiếng, làm cả bọn im bặt:

    - Ngày mai kiểm tra một tiếng cả hai môn, tụi bây đã học bài chưa?

    Câu nói ấy quả thật rất có hiệu quả, cả bọn tản ra đi ôn lại bài, tôi cũng quên béng mất việc kiểm tra vào ngày mai nêu như không có lời nhắc nhở từ Thanh Ngân.

    Thế là mỗi đứa ngồi một góc, chăm chú học bài rồi chìm vào giấc ngủ.

    - Ngân...Ngân à, dậy đi

    Tôi từ từ mở mắt ra, cả người rũ rượi như mới đi lao động công ích về vậy

    - Sao hôm nay dậy trễ vậy mày?

    Sắp tới giờ học rồi kìa.

    Tôi hoảng hồn nhìn đồng hồ trên điện thoại, đã là 6 giờ rưỡi rồi, tôi lật đật lao nhanh vào nhà vệ sinh, làm vệ sinh cá nhân rồi thay đồ.

    Tụi bạn cùng phòng đều đã đi trước, tôi chạy như bay đến trường, cũng may là giảng viên chưa bước vào lớp.

    Trong giờ kiểm tra, tôi đang cắn bút suy nghĩ để làm bài thì một tiếng "Xoẹt" vang lên, tuy rất nhỏ nhưng vẫn lọt vào tai tôi

    - Aloo...aloo...đầu dây bên kia nghe rõ trả lời

    Nghe được giọng nói trầm ấm vang lên bên tai, mọi dây thần kinh trong não tôi hoạt động hết công suất và báo hiệu với tôi rằng giọng nói này là của người con trai tối hôm qua.

    Tôi bất giác hồi hộp, quay tới quay lui nhìn xung quanh để tìm xem giọng nói ấy phát ra từ đâu, không lẽ anh ta học cùng lớp với tôi sao.

    - Đừng có ngạc nhiên như thế chứ cô ngốc

    Giọng nói lại một lần nữa vang lên, rốt cuộc anh ta đang ở chỗ nào mà tôi không thể thấy được nhỉ, hay là anh ta đang tàng hình.

    Đầu tôi suy nghĩ đủ mọi trường hợp nhưng cuối cùng vẫn không biết anh ta đang ở đâu

    - Là chiếc nhẫn ngốc ạ!

    - Nhẫn sao?

    - Tôi nói thầm trong miệng

    - Đúng, tôi gọi cho cô từ chiếc nhẫn, và chỉ có tôi và cô là có thể nói chuyện với nhau được thôi

    "Công nhận chiếc nhẫn này thần kì thật"

    - Chỉ mới gọi được cho nhau mà cô đã khen nó thần kì rồi sao?

    - Cái gì cơ?

    Sao anh biết điều tôi vừa nghĩ?

    - tôi kinh ngạc, quên mất mình đang trong giờ kiểm tra

    - Cô vẫn chưa đọc sách hướng dẫn?

    - Tôi có đọc rồi, mà thật ra thì chỉ mới đọc được trang đầu

    - Cô định tới khi nào mới đọc hả?

    - Thì như anh nói, thực hành sẽ dễ nhớ hơn là lý thuyết mà.

    - Sao tôi cứ nghe thấy tiếng nói chuyện trong lớp nhỉ?

    - Tiếng ông thầy vang lên như đang ám chỉ tôi

    - Tôi đang làm kiểm tra, nói chuyện sau đi - Tôi cúi gằm mặt xuống bàn và lẩm bẩm

    - Kiểm tra?

    Cô còn đi học à?

    Là học sinh cấp 3 hay là sinh viên?

    Lúc gặp cô tôi cứ tưởng cô đã có gia đình rồi chứ

    - Gì cơ?

    Ý anh là nhìn tôi già như thế sao?

    - Im lặng nào!

    -Tiếng ông thầy lại lọt vào tai tôi

    - Tôi bị nhắc nhở rồi, không nói chuyện nữa

    - Cô đúng là đại ngốc, chỉ cần suy nghĩ như cô vừa làm khi nãy thôi, đâu cần phải nói.

    Ngồi nói chuyện một mình người ta lại tưởng cô không bình thường đấy

    "Ừ nhỉ, mình cũng ngốc thật"

    - Ha ha ha, cô đúng là vừa ngốc vừa dễ bảo.

    Chừng nào cô học xong vậy?

    "Khoảng 5h chiều"

    - Vậy 6h chúng ta gặp nhau ở bờ sông X được không?

    Cô biết chỗ đó chứ?

    "Bờ sông X, đó chẳng phải là nơi hẹn hò của các cặp đôi sao?"

    - ...

    - Này, anh đâu rồi - Tôi lên tiếng khi không nghe Kevin trả lời

    - Cô bớt suy nghĩ lung tung đi, không lẽ cô muốn luyện tập sử dụng nhẫn trong quán nước?

    "Luyện tập?

    Anh sẽ chỉ tôi sao?"

    - Không luyện tập rồi để người khác cười tôi vì có tên đệ tử như cô à?

    "Rồi rồi tôi biết rồi, anh đi ra khỏi đầu tôi đi, để tôi còn làm bài nữa"

    - ...

    "Anh ta tắt chưa nhỉ, này này, alo alo"

    - ...

    "May quá vậy là tắt rồi, nói chuyện với anh ta bực thật"

    - Nói xấu sau lưng người khác là không tốt nhé

    - Ôi trời ơi, giật bắn cả mình

    - Ha ha ha, tưởng tượng khuôn mặt cô lúc này chắc vui lắm.

    Tôi ngượng chín mặt, tay nắm lại thành nắm đấm, hình dung mặt bàn là khuôn mặt của anh ta rồi đập tay xuống.

    Tay vừa chạm mặt bàn thì tôi lại tiếp tục nghe tiếng "Xoẹt", có lẽ là âm thanh kết nối, vậy là bây giờ anh ta mới rời khỏi đầu tôi.

    Thật là nhẹ nhõm!

    Hết tiết, tôi đi bộ ra bờ sông X, nơi chúng tôi hẹn gặp mặt.

    Khi đến nơi tôi đã thấy Kevin đứng đó, vẫn bộ vest đen, giày đen, 2 tay bỏ vào túi quần và đứng quay mặt về bờ sông.

    Đứng từ sau lưng anh nhìn thế này, anh ta trông rất bảnh trai, và người anh ta đang chờ lại là tôi.

    Tim tôi lại một lần nữa lỗi nhịp, liệu anh ta nghĩ về tôi như thế nào nhỉ, hay chỉ đơn giản là một con ngốc như anh ta nói.

    Lắc đầu xua tan đi những suy nghĩ đen tối, tôi bước tới gần anh, anh ta vẫn đứng yên không nhúc nhích.

    Bước tới bên cạnh Kevin, anh ta vẫn nhắm mắt, mặt hướng về phía dòng sông như đang tận hưởng những cơn gió buổi chiều

    - Thật đẹp!

    - Tôi không kiềm nổi cảm xúc đang dâng trào nên buột miệng khen anh

    Anh ta mở mắt ra khi nghe tôi nói, nhìn tôi mỉm cười, lại là nụ cười hiếm hoi trên gương mặt lạnh lùng ấy

    - Tới lâu rồi mà sao không kêu tôi?

    Tôi như bị nói trúng tim đen nên chỉ im lặng cúi đầu, không thể trả lời rằng tôi không kêu anh vì đang bận ngắm anh được

    - Nói tôi nghe, cô đọc tới đâu rồi?

    - À thì, tới lúc dùng ánh sáng tấn công người khác

    - Chỉ mới tới đó thôi sao?

    - ...

    - Vậy thì làm thôi!

    - Làm gì cơ?

    - Dùng ánh sáng tấn công đối phương, chứ cô nghĩ là làm gì hả ngốc

    - Này, tôi đâu đến nỗi ngốc như thế, chỉ là chưa hiểu lắm thôi mà

    - Được rồi, bây giờ chúng ta khiêu chiến, cái này cô biết chứ?

    - Tôi có biết, để lên cấp bậc gì đó

    - Mỗi trận khiêu chiến sẽ kéo dài tối đa 3 phút.

    Trận đấu sẽ kết thúc khi một trong hai hết máu hoặc là hết thời gian

    - Nghe như mấy trò chơi của tụi con nít nhỉ?

    - Cũng khá giống nhưng không dễ chơi như vậy đâu.

    Bắt đầu thôi!

    Một bảng hình vuông nhỏ xuất hiện trước mặt tôi với dòng chữ "Kevin mời bạn khiêu chiến?".

    Bên dưới là hai ô vuông, một bên là "Đồng ý" và bên còn lại là "Từ chối".

    Tôi giơ tay lên chạm nhẹ vào ô có chữ "Đồng ý".

    Một vòng tròn màu trắng nhạt bao quanh chúng tôi, dường như mọi người xung quanh không thể thấy vòng sáng này.

    Phía trên vòng sáng là một cái đồng hồ đang đếm ngược từ ba phút trở xuống.

    Kevin nhìn tôi rồi nói:

    - Bắt đầu đi, xem cô biết được những gì

    - Tôi...vẫn chưa biết cách sử dụng nhẫn

    - Nhắm mắt lại, dồn nội lực xuống tay phải

    - Nội lực là gì?

    - ...

    - Kevin im lặng nhìn tôi

    - Tôi xin lỗi, tôi vẫn còn xa lạ với mấy thứ này lắm

    - Khiêu chiến kết thúc!

    Sau câu nói ấy, vòng sáng xung quanh tôi nhấp nháy, dòng chữ "Hòa" hiện lên và biến mất cùng chiếc vòng.

    Kevin nhìn tôi chằm chằm như thể muốn nuốt trôi tôi.

    Tôi cũng sẵn sàng đón nhận những câu nói chê bai cũng như trêu chọc từ anh ta, nhưng không, anh ta ngồi xuống bãi cỏ, vỗ nhẹ tay lên chỗ ngồi kế bên rồi nói

    - Không ngoài dự đoán, lại đây

    Tôi bước tới gần Kevin một cách rụt rè, ngồi xuống ngay chỗ anh ta vừa đặt tay lên

    - Tôi xin lỗi!

    - Không sao, đưa tay phải cô lên, nhìn thẳng vào viên đá xem nó có hình gì?

    - Hình chữ nhật!

    - Tôi giơ tay lên nhìn thật kĩ trước khi trả lời

    - Lấy tay còn lại sờ lên viên đá thử xem

    Tôi dùng tay trái sờ lên viên đá, nó trơn láng và...có nhiều cạnh.

    Viên đá nổi lên khỏi mặt nhẫn nên có thể sờ đến các cạnh bên hông của viên đá

    - Giờ thì chạm nhẹ vào cạnh bên trái của viên đá đi

    Tôi làm theo lời Kevin hướng dẫn, trước mặt hiện lên một hình chữ nhật màu xanh lá cây, bên trên là con số hiển thị 500.

    - Đó là máu của cô khi tham gia khiêu chiến, khi thanh máu cạn, cô sẽ thua, đồng nghĩa với việc giảm một cấp.

    Ngược lại, nếu đối thủ thấp máu hơn cô, cô sẽ thắng và được tăng một cấp.

    Có gì không hiểu không?

    - Khi lên bậc 2 tôi sẽ được ra vào Vương Quốc sao?

    Ở đó có gì vậy?

    - Khi vào đó cô sẽ biết, nếu nói trước sẽ không thú vị

    - Anh chỉ tôi cách sử dụng ánh sáng, nội lực gì đó đi

    - Luyện tập cũng phải từ từ, chuyện đó không gấp được

    - Nhưng tôi không thể làm phiền anh hoài như vậy được

    - Tôi với cô là sư phụ và đệ tử, nếu cảm thấy phiền tôi đã không hướng dẫn cô

    - Cám ơn anh!

    - Này, cô vẫn chưa chọn được tên cho mình sao?

    - Tôi có tên rồi, nhưng không biết làm sao để đặt

    - Mở cuốn sách ra, đặt tay lên trang đầu tiên rồi đọc tên cô

    Tôi gật đầu, lôi cuốn sách ra, đặt tay lên trang đầu tiên của cuốn sách rồi nhắm mắt lại và đọc tên mình.

    Thanh âm chưa kịp phát ra thì có một giọng nói nhảy vào đầu tôi

    "Chủ nhân, người thích gì nhất?"

    "Chủ nhân?

    Ngươi là cuốn sách sao?

    Ngươi biết nói chuyện à?"

    "Vâng, thưa chủ nhân, nhưng tôi chỉ có thể nói chuyện với một mình người mà thôi"

    "Thần kì thật đấy!"

    "Chủ nhân, người thích mặt trăng sao?"

    "Phải, tôi thích ngắm trăng"

    Sau câu nói đó, trên trang giấy trắng tôi đang đặt tay lên xuất hiện dòng chữ "Moon" và đó cũng là tên tôi đã chọn

    - Moon à, cô thích trăng à?

    - Đúng vậy, tôi rất thích ngắm trăng

    - Lãng mạn nhỉ, nhìn cô tôi không nghĩ cô lại có sở thích đó

    - Thế anh nghĩ tôi thích gì?

    - Thôi bỏ qua đi, cô bao nhiêu tuổi rồi?

    - Tôi 20 tuổi, còn anh?

    - Tôi lớn hơn cô, tôi 26 tuổi

    - Già đến thế rồi à?

    Hahaha

    - Cái gì?

    Ai già chứ - Kevin trợn mắt liếc tôi

    Tôi ôm bụng cười lăn lộn, xem như bản thân đã lập được một thành tích lớn khi trả được mối thù hồi trưa

    - Được rồi, chúng ta về thôi, tối nay tôi còn có việc.
     
    Thế Giới "Vương Quốc"
    Chương 3


    Nói xong Kevin đứng dậy, giơ bàn tay về phía tôi, tôi ngượng ngùng đặt tay mình lên tay anh để anh kéo tôi đứng dậy.

    Cứ như thế chúng tôi ai về nhà nấy.

    Bản thân tôi thấy rất vui, chưa từng có người nào làm tim tôi đập nhanh và mạnh đến vậy.

    Ngày học sử dụng nhẫn đầu tiên kết thúc êm đẹp, tôi về kí túc xá, lôi cuốn sách ra và quyết tâm tìm hiểu sâu hơn để khiến anh tự hào về tôi hơn.

    Quả thật những gì anh nói đều được viết trong phần hướng dẫn cơ bản, kể cả cách xem cấp bậc của mình đến cả cách điều hòa hơi thở để truyền nội lực xuống viên đá.

    Tôi cố gắng vận dụng thử nhưng vẫn không làm sáng được viên đá.

    Não bộ làm việc mệt mỏi nên tôi gấp sách lại, để dưới điện thoại, cạnh gối nằm rồi chìm vào giấc ngủ

    - Này ngốc, làm tốt lắm, không hổ danh là đệ tử của Kevin này

    Anh xoa đầu tôi như là phần thưởng, tim tôi lại đập nhanh hơn bình thường, trong lòng cảm thấy rất ấm áp, thậm chí tôi còn nghe được tiếng nhạc nhẹ nhàng du dương nữa chứ.

    Hình như tôi có biết bài hát này, tôi còn đặt nó làm chuông báo thức nữa mà.

    Khoan đã, báo thức sao?

    Tôi ngồi bật dậy và nhìn xung quanh, hóa ra chỉ là mơ thôi sao?

    Với tay lấy điện thoại tắt chuông báo thức, nhưng cuốn sách đã không còn ở đó nữa.

    Tôi hốt hoảng tìm khắp bàn học, tìm cả trong hộc bàn, lẫn trên mặt bàn, mọi nơi đều không có.

    Ngay lúc đó, Mai Hương - bạn cùng phòng - bước vào, nhìn thấy tôi đang loay hoay tìm kiếm gì đó thì lên tiếng hỏi:

    - Hôm nay mày học chiều hả?

    Đang tìm gì vậy?

    - Mày có thấy cuốn sách tao để dưới cái điện thoại đâu không?

    - Cuốn sách có bìa màu tím đúng không?

    Tao đang giữ nè - Vừa nói Mai Hương vừa lôi cuốn sách trong cặp ra

    - Đúng nó rồi!

    Sao mày lại mang nó theo mà không nói với tao?

    - Làm gì mà nạt tao ghê thế.

    Tao thấy lúc nào mày cũng đọc nó nên tao mượn tí thôi, mà trong này cũng có gì đâu mà mày cuốn lên thế, hay mày định viết nhật ký vô trong đó?

    - Tao làm gì kệ tao, lần sau đừng có tự tiện như thế

    Tôi giật lại cuốn sách, bỏ vào túi và tới trường.

    Cũng may là Mai Hương không thấy gì, chứ không chắc nó cũng không thèm trả nếu như chưa đọc xong.

    Thật là bực mình!

    Cầm cuốn sách trên tay, tôi thầm nghĩ:

    "Này sách, bạn tôi nói trong đây không có gì là sao?"

    "Chủ nhân, ngoài người ra, không ai có thể đọc được tôi nếu không có sự cho phép của người"

    "Xoẹt" - âm thanh kết nối vang lên

    - Này ngốc, tối nay lại tiếp tục ở chỗ cũ nhé!

    - Ừ...tôi biết rồi

    Không đợi tôi nói gì thêm, Kevin đã ngắt kết nối.

    Anh ta lúc nào cũng xuất hiện một cách bất ngờ như thế.

    Học xong, tôi ra bờ sông, vẫn như hôm qua Kevin đã đứng đó dù tôi cố tình tới sớm

    - Chúng ta tiếp tục chứ?

    - Tôi có tìm hiểu thêm rồi, nhưng vẫn không làm viên đá phát sáng được

    - Đưa tay cô đây

    Kevin cầm tay tôi, xoa xoa cổ tay một cách nhẹ nhàng, không hiểu sao bản thân tôi thấy ngại nhưng vẫn không gạt tay anh ra.

    Bàn tay anh khá lạnh, hoặc cũng có thể là do tôi đang nóng lên.

    Một trai một gái nắm tay nhau ở nơi này làm tim tôi cứ nhảy liên hồi.

    - Tập trung vào, nhìn nhẫn của cô kìa.

    Tôi hoàn hồn, nhìn xuống chiếc nhẫn, nó đang phát sáng, ánh sáng tuy yếu ớt nhưng vẫn làm tôi rất vui.

    Cuối cùng cũng có thể làm nó phát sáng

    - Anh làm sao hay thế?

    - Tôi hỏi mà không giấu nỗi niềm vui

    - Tôi không làm gì cả, là do cô thôi

    - Do tôi sao?

    Tôi không có làm gì hết

    - Chỉ cần tập trung nội lực vào cổ tay, nó sẽ làm nhẫn phát sáng lên.

    Khi nhẫn sáng lên tới mức nhất định thì ánh sánh từ tay cô sẽ bay đến đối phương.

    Đã hiểu chưa?

    - Hay quá, tôi đã thử từ hôm qua tới giờ mà vẫn không được

    - Thực hành thôi!

    Bảng khiên chiến hiện lên trước mặt, tôi nhanh tay chạm vào chữ "Đồng ý", vòng sáng bao quanh tôi và anh.

    Tôi nhắm mắt, nhớ lại cảm giác anh xoa cổ tay tôi, viên đá trên tay phát sáng, vẫn là ánh sáng yếu ớt đó, tôi cố gắng tập trung cao độ, thở đều và dồn hết nội lực của mình xuống cổ tay, nhưng ánh sáng vẫn chỉ dừng lại ở đó, không khá hơn là mấy.

    Thời gian 3 phút hết, vòng sáng nhấp nháy hiện chữ "Hòa" rồi biến mất.

    Lại thêm một bảng khiêu chiến hiện lên trước mắt.

    Đây chẳng phải là anh muốn nói tôi đừng bỏ cuộc sao.

    Tôi nhìn anh cười tươi rồi tiếp tục chọn "Đồng ý".

    Mọi việc vẫn cứ lặp đi lặp lại thêm 5 lần nữa, tôi mệt lả người ngồi bệt xuống đất, tự cảm thấy bản thân mình vô dụng quá.

    Kevin bước tới gần, xoa đầu tôi rồi nhẹ nhàng nói

    - Sao nào?

    Có dễ như trò chơi của tụi con nít không?

    - Anh lại trêu tôi à?

    - Cần cù bù thông minh...cho dù cô có ngốc tới đâu, chỉ cần siêng năng là được.

    Giờ thì về thôi, tôi thấy cô cũng mệt rồi.

    Anh lại đưa tay về phía tôi và đỡ tôi đứng dậy, tôi thừa nhận tim mình đã bị anh lấy đi mất rồi.

    Như thế có quá nhanh không, tôi chỉ gặp anh có vài lần, chạm nhẹ nhau vài cái, nói chuyện cũng không nhiều, tôi thậm chí còn không biết anh làm gì, ở đâu, tên gì, ngoài cái biệt danh Kevin ra.

    Nhiều lần tôi cũng muốn hỏi nhưng khi chuẩn bị nói, cổ họng lại khô khốc, lưỡi lại cứng đơ không nói nên lời.

    Ngày qua ngày, tôi và anh vẫn gặp nhau, tiến độ của tôi vẫn dậm chân tại chỗ

    - Chúng ta gặp nhau cũng đã một tuần liền rồi nhỉ - Anh hỏi khi chúng tôi đang ngồi nghỉ ngơi

    - Ừm, đúng rồi

    - Cô cứ luyện tập đều là sẽ tiến bộ thôi.

    Ngày mai tôi sẽ không tới đây nữa

    Nghe anh nói mà tim tôi như vỡ vụn, tôi biết ngày này cũng sẽ tới, chỉ không ngờ rằng khi nó xảy đến tôi lại thấy buồn đến vậy, cứ nghĩ đến cảnh mỗi ngày không được gặp anh, cuộc sống của tôi đột nhiên thiếu mất cái gì đó.

    - Tôi phải đi công tác nước ngoài nửa tháng, hi vọng sau khi tôi về cô sẽ có tiến bộ hơn

    - Vậy...vậy là anh đi công tác sao?

    - Chứ nãy giờ cô nghĩ linh tinh gì thế?

    - Không...tôi ....tôi tưởng anh...

    - Cô đúng là ngốc - Anh lấy tay xoa đầu tôi, tặng tôi một nụ cười hiếm hoi trên gương mặt lạnh lùng của anh.

    Dù Kevin đã đi công tác nhưng ngày nào anh cũng hỏi thăm tôi xem tôi đã tiến bộ tới đâu, dù những câu hỏi thăm chỉ xoay quanh chuyện chiếc nhẫn, nhưng tôi vẫn rất vui, không hề có cảm giác bị bỏ rơi hay cô đơn

    "Xoẹt"

    - Này ngốc, chuẩn bị tinh thần đi, tối nay tôi sẽ xem cô làm được những gì rồi đó

    - Anh đi công tác về rồi sao?

    - Trưa nay tôi mới về đến nơi, nếu có tiến bộ thì cô sẽ được thưởng, ngược lại thì sẽ bị phạt

    - Được thôi, tôi sẽ cho anh xem tôi làm được gì

    "Xoẹt"

    Trưa nay tôi không có tiết học, nên quyết định sẽ ra sớm để chờ anh.

    Bờ sông buổi chiều thật sự rất mát và dễ chịu, nhắm mắt lại để những cơn gió vuốt ve khuôn mặt mình.

    Đang say sưa tận hưởng quang cảnh xung quanh, vai tôi bị ai đó đập vào, giật mình tôi hét toáng lên

    - Á...

    Một bàn tay bịt miệng tôi, kéo sát tôi về phía sau và dựa vào vai người ấy, tôi hoảng sợ, không lẽ có người có ý định xấu tại nơi công cộng này sao

    - Này, dù cho cô đang ở đâu hoặc đang làm gì đi nữa, cô vẫn phải cảnh giác xung quanh.

    Nhớ chưa?

    Giọng nói này rất quen thuộc, hơi lạnh từ bàn tay anh đang bịt miệng tôi và cả viên đá màu đen đang lấp lánh trên tay anh làm tôi bình tĩnh hơn.

    Tôi quay mặt về bên trái, đập vào mắt tôi là gương mặt của anh cùng nụ cười hiếm hoi ấy.

    Tim tôi lại đập loạn xạ, nhìn anh gần thế này tôi sẽ bị vẻ đẹp trai của anh giết mất thôi

    - Xin lỗi vì đã làm cô sợ đến thế.

    - Kevin buông tay ra và ngồi xuống cạnh tôi

    - Không sao, tôi vẫn còn chưa chết nên anh không có lỗi - Tôi cố ổn định hơi thở của mình

    - Lấy lại bình tĩnh đi, rồi cho tôi xem cô luyện tập tới đâu rồi

    - Tôi chuẩn bị sẵn sàng rồi, bắt đầu thôi

    Vòng sáng bao quanh chúng tôi, tôi tập trung tinh thần, viên đá bắt đầu sáng lên, tôi giơ tay lên, hướng lòng bàn tay của mình về phía anh, tia sáng phát ra từ lòng bàn tay tôi bay đến nơi anh đang đứng.

    Thế nhưng tia sáng bay được nửa đường thì dừng lại và biến mất, dù tôi có thử đi thử lại nhiều lần, thậm chí ra hiệu cho Kevin tiến lại gần tôi hơn nhưng luồng sáng của tôi quá ngắn.

    Khiêu chiến kết thúc với dòng chữ "Hòa".

    Tôi cảm thấy bản thân mình thật vô dụng, đã nửa tháng rồi mà vẫn chẳng được tích sự gì.

    Anh bước tới gần tôi, xoa đầu tôi và nói

    - Khá lắm đệ tử, khi điều khiển tia sáng hướng về phía tôi, đừng nhìn vào nhẫn, mà hãy nhìn tôi, nhìn thẳng vào đối phương của cô, nhìn vào đúng nơi cô muốn tia sáng đó bắn trúng

    - Sao anh biết tôi chỉ nhìn vào nhẫn vậy?

    - Cô ngốc, cô chỉ đăm chiêu vào viên đá xem nó đã đủ sáng chưa mà không hề nhìn tôi, nếu như đối thủ của cô không đứng yên như tôi, thì trận chiến đã kết thúc nhanh gọn rồi đấy.

    Nào, thử lại nào!

    Sau lời hướng dẫn của anh, tôi làm viên đá sáng lên, mắt nhìn thẳng về phía anh và lựa chọn sẽ nhắm vào đâu.

    Nghĩ thì dễ nhưng thật khó để thực hiện, không thể nhắm vào mặt anh được, nhắm vào bụng lại càng không, nơi đó tập trung rất nhiều nội tạng, cũng không thể nhắm vào chân, nếu có chuyện gì sao anh đi lại được.

    Đang nghĩ mông lung trong đầu thì tôi thấy anh di chuyển, anh rút tay khỏi túi quần và vỗ nhẹ lên vai trái của mình, ám chỉ tôi nên nhắm vào đó.

    Tôi mỉm cười gật đầu, tập trung ánh mắt vào vai trái của anh, luồng sáng tím bay về phía vai anh rồi biến mất.

    Bên tai vang lên giọng nói trầm thấp nhưng không giống giọng nói của người, "Một" - một là gì nhỉ, tại sao lại là một, mà tôi đã bắn trúng anh chưa nhỉ, luồng sáng vừa nãy đi đâu mất rồi.

    Nhìn về phía Kevin, anh gật đầu rồi lại vỗ nhẹ lên vai trái của mình, đồng hồ đếm ngược chỉ còn một phút.

    Tôi lặp lại động tác vừa rồi, âm thanh "Một" lại lần nữa vang lên.

    Đồng hồ đếm ngược còn 10 giây, một luồng sáng màu đen lóe lên, âm thanh vang lên "Ba trăm".

    Chiếc vòng nhấp nháy khi đồng hồ đếm về số không, sau đó là dòng chữ "Moon chiến thắng" hiện lên rồi biến mất.

    Tôi có hoa mắt không, tôi không làm gì cả mà chiến thắng sao, không đúng, gần cuối có ánh sáng màu đen, là anh sao, không lẽ anh tự đánh mình để tôi thắng sao???

    - Chúc mừng cô đã lên cấp.

    Không phải tôi nhường cô đâu, mà đó là phần thưởng cho sự cố gắng vừa qua của cô

    - Thì ra là vậy, cám ơn anh

    Tôi chạm vào viên đá để xem máu cũng như cấp bậc của mình.

    Quả thật đã có sự thay đổi

    - Mỗi khi lên cấp cô sẽ được tăng thêm 10 máu.

    Âm thanh cô nghe được trong lúc khiêu chiến là do chiếc vòng.

    Nó sẽ báo cho cô biết cô đã lấy của đối phương bao nhiêu máu khi tấn công

    - Vậy là tôi đã đánh trúng anh hai lần sao?

    Tuyệt quá

    - Này, hai lần của cô không bằng một lần tôi búng tay đấy

    - Anh cũng rất lợi hại mà - Tôi vừa nhìn anh vừa cười

    - Kevin, công việc của anh là gì vậy?

    Tôi cố gắng hỏi anh sau khi đã tập câu này trước gương nhiều lần

    - Những người trong thế giới này không đáng tin, nên thông tin thật không bao giờ được tiết lộ

    - Không đáng tin sao?

    - Ừ, không ai đáng tin cả, ngoại trừ cô

    - Ý tôi là tại sao những người như chúng ta lại không đáng tin?

    - Cô vẫn còn ngây thơ lắm, lòng người khó lường, cẩn thận đề phòng vẫn tốt hơn.

    Xin giới thiệu tôi tên Phong, làm việc tại công ty ABC

    - Tôi tên Ngân, sinh viên năm hai ngành ngôn ngữ Anh, hiện đang ở kí túc xá gần trường.

    Nhưng mà khi nãy anh nói phần thưởng là anh để tôi thắng, vậy có nghĩa hình phạt sẽ là....

    - Là tôi sẽ cho cô no đòn đấy ngốc ạ!

    Tưởng tượng tới cảnh anh đánh tôi bằng lực của anh, tôi cảm thấy toàn thân cứng đờ, chắc là sẽ đau lắm

    - Ngày mai chúng ta lại tiếp tục, giờ thì về thôi

    - Nhưng mà...khi nãy tôi đánh anh có đau không?

    - Haha, cô nghĩ sao vậy, còn không đủ gãi ngứa cho tôi chứ đừng nói là đau.

    Đúng là đồ ngốc!

    - Này, trêu tôi vừa thôi!

    - Tôi nghiêm giọng, cố làm mặt lạnh vì bị anh trêu ghẹo

    Kevin bước nhanh hơn, đứng chắn trước mặt tôi, vì mãi cúi đầu nên tôi không thấy anh đã thay đổi hướng đi và va trúng anh.

    Tôi giơ tay lên xoa đầu và ngước mặt lên, anh đang đứng trước mặt tôi, hai tay anh đặt lên vai tôi, anh khom người xuống để mặt tôi và anh ngang bằng nhau, anh nói

    - Tôi hay trêu cô là vì mặt cô lúc bị chọc quê rất là dễ thương - Nói xong anh còn tặng kèm tôi một nụ cười hiếm hoi trên gương mặt anh

    Tay anh lạnh nhưng sao hơi thở của anh lại ấm như thế.

    Tim ơi đừng nhảy loạn xạ nữa, cứ đà này tôi sẽ xỉu mất thôi

    - Nào, về thôi Moon!
     
    Thế Giới "Vương Quốc"
    Chương 4


    Tối hôm đó tôi lại mơ về anh, giấc mơ chân thật đến nỗi tôi không muốn bản thân tỉnh dậy.

    Tôi muốn nói cho anh biết cảm giác của tôi đối với anh nhưng lại sợ nếu anh khó chịu hoặc từ chối tôi, có lẽ tôi sẽ không được gặp anh nữa.

    Tôi đành gói ghém tình cảm ấy lại, cố tỏ ra bình thường với anh.

    Tiếng chuông điện thoại reng đưa tôi về thực tại, là Thanh Ngân, bạn cùng phòng của tôi gọi

    - Ê Ngân, trưa nay đi coi phim với tụi tao không?

    Là phim hành động chứ không phải phim tình cảm đâu

    - Mấy giờ vậy mày?

    - Suất chiếu bắt đầu lúc 2 giờ 40 phút

    Tôi ngẫm nghĩ trong đầu, một bộ phim chiếu rạp tối đa là 2 tiếng đồng hồ, vậy là vẫn kịp để gặp Kevin vào tối nay

    Tôi đang định nói sẽ đồng ý thì âm thanh "Xoẹt" vang lên

    - Này ngốc, tối nay tôi có việc, chúng ta dời lên 2 giờ trưa được không?

    Cô có bận học gì không?

    - Kevin nhảy vào đầu tôi và nói

    - Ơ ...

    - tôi ngạc nhiên đến cứng họng

    - Sao rồi mày, suy nghĩ lâu thế, lâu rồi tụi mình mới đi coi phim chung mà - Thanh Ngân hối tôi trong điện thoại

    - Này ngốc, nghe xong sao không trả lời vậy?

    - Tiếng Kevin lại vang bên tai tôi

    Thế quái nào mọi chuyện lại xảy ra cùng lúc vậy chứ.

    Tôi vò đầu bứt tóc suy nghĩ rồi trả lời điện thoại

    - Tao có hẹn rồi mày ơi, để khi khác được không?

    - Tôi từ chối lời đề nghị một cách khó nhọc

    - Có hẹn?

    Sáng nay mày còn bảo không làm gì mà

    - Ừ, người ta mới gọi khi nãy, tụi bây là người tới sau rồi

    - Vậy thôi tụi tao đi vậy, tối nay tụi tao karaoke ở quán cũ đấy, nếu qua được thì ghé nha.

    Tao cúp máy đây

    Buông điện thoại rồi nằm xuống giường, tôi lẩm bẩm

    - 2 giờ trưa nay gặp nhau ở chỗ cũ à?

    - Sao cô không đi với bạn cô?

    - Tôi muốn tập luyện hơn, đi chơi thì lúc nào chẳng được

    - Hóa ra có hẹn khi nãy cô nói là hẹn với tôi à, thật là vinh hạnh quá hahaha

    - Anh là đồ nhiều chuyện, lúc nào cũng nhảy vào đầu tôi

    - Ồ, vậy tôi thành thật xin lỗi quý cô, cô có muốn uống gì cho cuộc hẹn trưa nay không?

    Tôi sẽ đền bù cho cô

    - Uống gì à?

    Nước cam đi

    - Tuân lệnh!

    - Hahaha, thật chẳng giống phong cách của anh chút nào

    - Thế theo cô, phong cách của tôi là gì?

    - À, anh thích mặc đồ đen từ trên xuống dưới, mặt thì cứ lầm lì, nhìn sơ qua là người rất khó gần, nhưng khi tiếp xúc rồi thì lại thấy khó gần hơn hahahaha

    - Cô...con gái con đứa mà cười haha, mất cả hình tượng

    "Xoẹt"

    - Ơ...cái ông này, chưa nói xong đã ngắt ngang, trưa nay biết tay tôi

    Nói thì thế thôi chứ tôi chẳng dám làm gì anh, nhìn anh thôi tôi cũng bay mất hết dũng khí rồi.

    Thoáng một cái là đã gần tới giờ hẹn, tôi khoác áo và đi đến bờ sông X.

    Trưa hôm nay nắng thật, nơi này hẹn chiều còn được chứ hẹn buổi trưa thì chỉ có khùng mới ra đây.

    Dù sao cũng gần tới giờ hẹn, tôi ngồi đây chờ anh một lát chắc người ta không đưa tôi vào bệnh viện đâu.

    Thời gian cứ thế trôi qua, kì lạ thật, đã gần một tiếng rồi sao Kevin vẫn chưa đến, anh không bao giờ đến trễ như thế này, không lẽ có chuyện không hay xảy ra sao.

    Tôi không biết cách liên lạc với anh bằng nhẫn, nên chỉ có thể ngồi bó gối, trùm kín áo khoác rồi hi vọng anh vẫn ổn thôi.

    Bờ sông buổi chiều thơ mộng biết bao nhiêu, buổi trưa lại như thiêu cháy người ta bấy nhiêu, từng cơn gió nóng rát thổi về phía tôi.

    Nóng nực không khiến tôi khó chịu, điều làm tôi lo lắng ngay lúc này là không biết anh có ổn không.

    Tôi nhắm mắt và hi vọng mọi chuyện sẽ tốt đẹp, bỗng nhiên có một lực nâng tôi lên, ôm tôi vào lòng và bước đi rất nhanh.

    Tôi mở mắt nhìn, là Kevin, cuối cùng thì anh cũng đã tới, thật may quá

    - Này ngốc, cô bị ngốc thật à.

    Trưa nắng mà lại ngồi đó - Anh bế tôi vừa đi vừa nói

    - Tôi sợ anh sẽ không tìm thấy tôi nếu tôi ngồi chỗ khác

    Anh đặt tôi xuống một cái ghế dưới tán cây, vuốt tóc mái đã bết lại vì mồ hôi và búng vào trán tôi một cái

    - Ây...da - Tôi lấy tay xoa trán rồi kêu lên

    - Cho não cô hoạt động một tí.

    Tôi xin lỗi vì đã tới trễ, cuộc họp kéo dài hơn dự định, tôi hi vọng là cô đã về hoặc ở đâu đó bớt nắng một chút.

    Nhưng khi đến nơi, thấy cô vẫn ngồi đó, tôi mới chắc chắn là cô ngốc thật

    - ...

    - Tôi im lặng nghe anh nói

    - Nước nè, cô uống đi

    - Cám ơn anh!

    - Tôi nghĩ hôm nay chúng ta nên nghỉ ngơi thôi, ngày mai hãy tiếp tục

    - Không, tôi không sao đâu, ngồi nghỉ một lát là tôi sẽ ổn thôi

    - Liệu có ổn thật không đấy?

    - Anh nhìn tôi cau mày

    Lần đầu tiên tôi thấy anh có biểu hiện như thế, phải chăng anh đang lo lắng cho tôi sao.

    Tôi cười xòa nói rằng mình không sao đâu.

    Tôi muốn nhanh chóng khẳng định mình không phải chỉ là con nhỏ ngốc nghếch trong mắt anh nữa, tôi muốn mình mạnh mẽ hơn để đứng cạnh anh chứ không phải để anh bảo vệ

    - Bắt đầu thôi!

    - Tôi đặt chai nước xuống, nhìn anh rồi gật đầu

    Kevin đứng dậy, cau mày nhìn tôi e dè, vòng sáng bắt đầu bao quanh chúng tôi.

    Động tác lại lặp lại, luồng sáng bay nhanh đến anh, âm thanh vang lên vẫn chỉ là "Một".

    Ba phút trôi qua, đúng như anh nói, lần này anh không tự đánh mình nữa và kết quả là anh thắng

    - Kevin, tôi không bị giảm cấp

    - Đúng rồi, trước khi cô đạt đến Bậc 2, cô sẽ không bị giảm cấp khi thua, nhưng tôi vẫn được tăng một cấp

    - Thế thì anh lời quá rồi còn gì

    - Đứng yên cho cô đánh cũng phải có công chứ.

    Cô muốn đánh người khác mất nhiều máu, cô phải ghét đối thủ của mình

    - Ghét ư?

    Sao tôi ghét anh được, chúng ta là bạn mà

    - Không phải kiểu như cô đang nghĩ, mà là kiểu không thích điều gì đó hoặc muốn đối phương làm gì mà họ không làm.

    Nghĩ tới những điều đó nội lực sẽ mạnh hơn

    - Để tôi thử xem sao

    Vòng sáng lại bao quanh chúng tôi, nghĩ về những điều tôi ghét về anh sao, hình như là không có, từng lời nói, từng cử chỉ của anh đều làm tôi thấy ấm áp và hạnh phúc, sao tôi có thể ghét anh được.

    Tôi nhìn về phía vai trái của anh, nhưng lần này anh không nhìn tôi, anh đang nhìn vào điện thoại.

    Nghĩ trong đầu chắc anh đang bận việc gì đó, xong lần khiêu chiến này chắc anh sẽ đề nghị đi về.

    Như vậy cũng ổn, tôi cũng đã bắt đầu thấm mệt rồi, thế nhưng điều tôi thấy trước mắt khiến tôi cảm thấy khá khó chịu.

    Kevin đang cười, là một nụ cười rạng rỡ chứ không phải nụ cười hiếm hoi mà anh thường tặng cho tôi.

    Anh đang cười với một cái điện thoại sao, không, chắc là cười với tin nhắn từ điện thoại, cũng không, đúng hơn là cười với chủ nhân của tin nhắn đó.

    Chủ nhân của tin nhắn đó chỉ có thể là nữ, vậy là anh đã có người yêu sao, cảm giác hụt hẫng xô ngã tâm trí tôi.

    Tôi muốn là người được nhận nụ cười đó, nụ cười rạng rỡ đầy hạnh phúc của anh.

    Từ lúc tôi gặp anh đến giờ, anh chưa bao giờ để điện thoại phân tán cuộc nói chuyện của chúng tôi, vậy mà hôm nay, anh lại cười tươi như thế.

    Hóa ra bao lâu nay tôi luôn là người ảo tưởng rằng anh cũng thích tôi.

    Tôi ghét nụ cười không dành cho tôi, tôi ghét nhìn anh khi anh không tập trung vào tôi.

    Tất cả những điều tôi nghĩ, dồn nén lại, tôi chưa bao giờ thấy luồng sáng từ nhẫn mình bắn ra lại sáng như vậy.

    Trong phút chốc, tôi tưởng sẽ nghe được âm thanh của chiếc vòng để biết tôi đã gây ra được bao nhiêu sát thương.

    Thế nhưng vẫn không có gì, đáp lại sự chờ đợi của tôi là một luồng sáng tím đang bay tới phía tôi, đẩy tôi bay ngược về phía sau.

    Lưng tôi đập mạnh và thành của chiếc vòng, trước mắt tôi trắng xóa, dù cố gắng nhìn nhưng vẫn không thể thấy được gì, miệng tôi có vị đắng, chất lỏng trong bụng đang trào ngược lên miệng.

    Ngực tôi và lưng tôi đều đau, tôi mệt mỏi, chỉ muốn bản thân mình nằm nghỉ ngơi một chút

    Kevin đang nhìn cô đệ tử nhỏ của mình gồng hết sức để tấn công mình, thì chuông điện thoại reng.

    Nhìn sơ qua tên người gọi, Kevin nhấn nút tắt cuộc gọi.

    Anh dự định cất lại điện thoại vào túi quần thì có tin nhắn tới, tin nhắn báo hợp đồng buổi trưa đã được kí thành công.

    Vậy là tối nay anh không cần phải đi họp hành hay ăn uống gì với khách hàng nữa, anh sẽ rủ cô đệ tử ngốc nghếch kia đi ăn tối, coi như đền bù lại chuyện trưa nay.

    Đang đắm chìm trong dòng suy nghĩ, một luồng sáng bay nhanh về phía anh, theo phản xạ tự nhiên, anh tạo một vòng tròn bao quanh bản thân và đẩy tia sáng ngược lại phía đối phương.

    Khi loạt hành động của anh vừa hoàn tất, anh mới nhận ra mình đã phạm phải một sai lầm nghiêm trọng.

    Người đón nhận toàn bộ sát thương từ tia sáng vừa rồi là cô đệ tử trước mặt, một phút lơ là khiến toàn bộ sự việc vượt khỏi tầm kiểm soát của anh.

    Cô nằm đó, máu từ khóe miệng chảy ra, điều đó chứng tỏ nội tạng đã bị tổn thương.

    Anh bấm điện thoại gọi tài xế tới bờ sông.

    Ngay khi khiêu chiến vừa kết thúc, anh búng tay dừng tất cả mọi người xung quanh lại.

    Anh bế cô lên xe, rồi búng tay, tất cả mọi việc trở lại bình thường.

    Tài xế nhìn anh bế một cô gái bê bết máu lên xe, e ngại hỏi

    - Cậu chủ, cô ấy là..

    - Không hỏi nhiều, về nhà và gọi Matt tới ngay

    Sau khi nghe mệnh lệnh, tài xế gật đầu, hiểu rõ tình hình hiện tại, anh ta chạy một cách nhanh nhất về nhà Kevin và cũng liên lạc với Matt.

    Về đến nhà, anh bế cô vào phòng riêng của mình, nơi Matt - bác sĩ riêng của Kevin đang chờ.

    Đặt thân thể cô xuống giường, nhìn cô rũ rượi, không chút sức sống mà lòng anh thấy xót xa.

    Sau khi Matt báo tình hình của cô cho anh và ra về, anh ngồi xuống giường, nắm lấy đôi tay bé nhỏ của cô.

    Anh cảm thấy tội lỗi, lại càng ân hận khi vì anh mà cô ra nông nỗi này.

    - Nước ...

    - Âm thanh yếu ớt vang lên trong căn phòng tĩnh mịch

    Nghe vậy Kevin đứng dậy lấy nước cho cô thì bị cô nắm chặt tay và kéo lại gần.

    Nhìn cô đệ tử bé nhỏ, mắt nhắm chặt, cố gắng níu lấy tay anh bằng chút sức lực yếu ớt của mình, anh liền ôm cô vào lòng.

    Cổ anh đột nhiên đau nhói, cô đang cắn anh, không đúng, là cô đang hút máu anh từ vết cắn đó.

    Viên đá trên tay cô sáng lấp lánh, anh bị ánh sáng đó mê hoặc, cơ thể cứng đờ mặc cho cô vẫn đang tiếp tục hút lấy máu mình.

    Không biết thời gian trôi qua bao lâu, mắt anh dần trở nên mờ đi, tay chân cũng bắt đầu mệt mỏi.

    Anh muốn đẩy cô ra nhưng không còn chút sức lực nào.

    Cánh cửa phòng bật mở, một bóng người lao vào tách đôi anh và cô ra, Kevin bị một lực kéo mạnh, cả người lảo đảo, ngã nhào xuống đất.

    Bóng người chạy tới đỡ anh đứng dậy

    - Cậu chủ, không sao chứ?

    - Gọi Matt tới đây!

    - Kevin truyền lệnh xong rồi ngất đi

    Khi mở mắt ra thì anh đã nằm trên giường, bên cạnh vẫn là cô đệ tử đang ngủ một cách ngon lành, da mặt cũng đã hồng hào hơn lúc đến đây

    - Cậu chủ - Matt cúi đầu chào khi thấy Kevin đã tỉnh

    - Kiểm tra cho cô ấy một lần nữa, xem các vết thương khi nãy ra sao

    - Thưa cậu chủ, sau khi nghe Tom báo lại mọi chuyện, tôi đã tự ý kiểm tra cho cô ấy trước khi cậu chủ tỉnh.

    Các vết thương đều hồi phục rất nhanh.

    Cô ấy cũng giống cậu chủ

    - Ta đã nghi ngờ nên mới gọi ông tới kiểm tra.

    Nhưng có một điều ta không hiểu, cô ấy thuộc phe Nhạt, sao có thể có khả năng đó?
     
    Thế Giới "Vương Quốc"
    Chương 5


    Ở cái thế giới này, màu sắc của mỗi chiếc nhẫn đều được chia thành hai loại là Đậm và Nhạt.

    Phe Đậm có một loại khả năng đen tối là hút máu của những người khác để tăng cấp cũng như chữa trị các vết thương cho bản thân, nhưng có một điều mà phe Nhạt không hề biết, đó là khả năng này chỉ có thể thực hiện được khi người bị hút máu tự nguyện.

    Chính vì sở hữu khả năng đó nên những người ở phe Đậm luôn bị phe Nhạt dè chừng, thậm chí có phần khiếp sợ.

    Đó cũng là lý do anh cho cô thấy màu nhẫn của mình trong lần gặp mặt đầu tiên như để ra oai, nhưng khi thấy cô là người mới lại quá ngây thơ nên anh mới giấu chiếc nhẫn đi.

    Ngay tại thời điểm đó, anh từng có ý nghĩ là sẽ làm thân với cô, sau đó dụ dỗ cô để làm bản thân tăng cấp nhanh hơn.

    Nhưng khi tiếp xúc với cô nhiều hơn, thấy cô thật sự rất ngốc nghếch và đáng yêu, thậm chí biết bản thân khi đánh thua anh là anh sẽ được lên cấp nhưng vẫn vui vẻ kiên trì, điều đó đã làm anh từ bỏ ý định ban đầu.

    Điện thoại reng cắt đứt dòng suy nghĩ của anh, nhìn tên người gọi, anh lại ấn nút tắt, ngay lúc này anh chỉ muốn chăm sóc cho cô thôi.

    Điện thoại anh lại reo lên, lần này là tin nhắn tới

    "Em nghe Tom báo là anh mệt.

    Em lên phòng thăm anh nha!"

    Đọc xong tin nhắn, dự cảm có điều không lành sẽ xảy đến, anh kéo chăn đắp cho cô, khoác áo và mở cửa đi xuống phòng khách.

    Jenny - chủ nhân của dòng tin nhắn vừa rồi đang ngồi khoanh tay trên ghế, ánh mắt như đang muốn nuốt chửng ai đó.

    Anh bước đến ngồi xuống ghế đối diện

    - Em đang tính đi lên thì anh đã xuống rồi, sao anh không nghỉ ngơi thêm đi

    - Anh chỉ hơi mệt thôi, em không cần phải đến tận đây như vậy đâu

    - Vậy sao?

    Em chỉ muốn xem anh mệt như thế nào mà không thể nghe điện thoại được thôi

    - Anh không có nghĩa vụ lúc nào cũng phải nghe điện thoại của em

    - Nghĩa vụ của anh là phải nghe điện thoại của em, dù cho anh đang ở bất cứ đâu - Jenny đập bàn đứng dậy, nhấn mạnh từng chữ như muốn ghim toàn bộ câu nói vào não Kevin

    ****

    Khi tôi mở mắt ra, trước mắt là trần nhà màu trắng, xung quanh không có bóng người, đồ đạc đều độc một màu đen, nhìn không gian như thế này, tôi chỉ có thể nghĩ đến một người, người luôn mặt bồ đồ vest màu đen lạnh lùng ấy.

    Những chuyện xảy ra trước đó được tua lại như thước phim quay chậm trong đầu tôi, cả nụ cười rạng rỡ của Kevin và cơn đau trước khi tôi ngất đi nữa.

    Tôi bước xuống giường, trên người tôi là một chiếc đầm ngủ màu đỏ dài đến đầu gối, quần áo và đồ đạc của tôi đều không thấy đâu.

    Nghe tiếng nói chuyện vang tới, tôi mở cửa, bước xuống cầu thang.

    Đập vào mắt tôi là hình ảnh một cặp nam nữ đang ôm nhau, người đàn ông quay lưng về phía tôi, nhưng qua bộ đồ và dáng người, tôi biết người đó là Kevin, còn cô gái đang ôm chặt anh mặc một chiếc áo đầm màu đỏ ôm sát người.

    Dường như phát hiện có người nhìn mình, cô gái ngước lên và nhìn về phía tôi.

    Khi thấy tôi đứng đó, mắt cô ấy trợn lên như muốn thiêu đốt tôi, tay cô ấy rời khỏi anh, vuốt nhẹ lên mặt anh và dịu dàng nói

    - Em về nhé, ngày mai gặp lại anh sau!

    Nói xong cô ấy cầm lấy túi xách và bước nhanh ra cửa.

    Tôi thẫn thờ, thật sự không tin vào hình ảnh trước mắt mình, đúng là anh đã có người yêu rồi.

    Tôi chỉ luôn là con nhỏ ngốc nghếch bám theo anh, người yêu của anh đẹp và quyến rũ như thế, sao anh có thể để ý đến tôi chứ.

    Thậm chí tôi còn hi vọng rằng người đàn ông đứng đó không phải là anh, nhưng khi anh quay lại, khuôn mặt đó, dáng đi đó, cả cách anh cho hai tay vào túi quần và bước đi, không thể nào nhầm lẫn được.

    Tim tôi đau nhói, trước mắt nhòe dần đi vì nước mắt, Ngân ơi sao mày lại khóc chứ, thời gian vừa qua chỉ do mày tự viễn vông chứ chẳng ai nói là thích mày cả, mày ảo tưởng để rồi đau khổ.

    Tôi lao thẳng ra cửa mặc cho anh kêu tên tôi, tôi cứ chạy, chạy như để trốn tránh anh, chạy để anh không thấy tôi khóc, chạy để tim tôi không còn thấy đau đớn nữa

    Sau khi Jenny rời khỏi nhà, Kevin quay lưng lại và đi lên phòng mình, thì bắt gặp bóng dáng của Moon đang đứng ở cầu thang.

    Cô đứng đó nhìn anh, khóe mắt đã ngấn nước, có lẽ cô đã thấy cảnh ôm vừa rồi.

    Anh bước lại gần, dự định là sẽ giải thích rõ mọi chuyện với cô.

    Nhưng khi vừa tiến lại gần thì cô đã bỏ chạy ra ngoài, vài giọt nước mắt đã bắt đầu lăn trên má.

    Anh chạy theo cô, đuổi theo cô tới cửa thì anh dừng lại, đập vào mắt anh là chiếc xe màu đỏ của Jenny vẫn đang đậu ở đó.

    Khi người trong xe vừa nhìn thấy anh thì cửa kiếng cũng vừa được kéo lên, chiếc xe lao vút theo bóng người con gái vừa chạy ra ngoài

    Tôi vẫn cứ chạy, chạy đến khi không thể chạy được nữa, tôi dừng lại và ngồi xuống một góc tường thở hổn hển.

    Nhìn lại quang cảnh xung quanh, tôi không biết nơi này, tôi bị lạc, những người vô gia cư đang nhìn tôi.

    Trời về đêm càng lạnh, cơn đau ở ngực vẫn còn nhói đau khi tôi thở mạnh, chiếc áo ngủ mỏng tanh không làm tôi thấy ấm áp hơn.

    "Xoẹt"

    - Này, cô đang ở đâu vậy?

    - Tiếng Kevin vang lên bên tai tôi

    Bình thường tôi sẽ vui biết bao nhiêu, thế nhưng hiện tại, tôi lại cảm thấy đau, nước mắt cứ tuôn trào, trong đầu không nghĩ được gì, cũng không thể nói được gì

    - Này, trả lời tôi đi, cô đang ở đâu vậy?

    Càng nghe giọng anh tôi lại càng khóc to hơn.

    Đột nhiên chiếc nhẫn trên tay tôi sáng lên, nhấp nháy ba lần rồi tắt.

    Một bóng người xuất hiện trước mắt tôi, là Kevin sao, tại sao anh lúc nào cũng xuất hiện trước mắt tôi, tại sao tôi nhìn đâu cũng có thể thấy anh, tôi sắp điên mất thôi.

    Anh ngồi xuống trước mặt tôi, cởi áo khoác ngoài rồi choàng lên người tôi.

    Tôi ngước lên nhìn anh, cố ngăn nước mắt trào ra nhưng không thể, tôi lao vào người anh, ôm lấy áo anh rồi gào khóc.

    Tại sao thích anh lại đau thế này, lần đầu tiên tôi thích một người, tại sao lại thành thế này, tại sao anh luôn tỏ ra quan tâm tôi trong khi anh đã có bạn gái chứ, tại sao anh không nói với tôi ngay từ đầu để tôi vứt bỏ mớ tình cảm đó ngay khi nó vừa chớm nở chứ.

    Hàng loạt câu hỏi tại sao xuất hiện trong đầu tôi, mỗi một câu hỏi tôi lại đánh vào ngực anh một cái, lại càng khóc to hơn.

    Anh vẫn ngồi đó, im lặng và để yên cho tôi đánh.

    Tới khi tôi mệt lả người, nước mắt cũng đã cạn, tôi mới đẩy anh ra, lảo đảo đứng dậy.

    Anh kéo tay tôi vào lòng nhưng tôi vẫn cố gắng đẩy ra, cả tôi và anh đều không nói với nhau câu nào.

    Tôi không muốn nghe anh nói, càng không có tư cách để nghe anh giải thích, khóc xong thì thôi, nhà ai nấy về, không thể níu kéo nhau mãi được.

    - Tôi muốn về - Tôi cố gắng nói to và rõ nhưng bản thân tôi cũng nghe thấy giọng tôi lạc hẳn đi vì khóc quá nhiều

    - Để tôi đưa cô về

    Tôi đành im lặng thay cái gật đầu đồng ý vì tôi không biết đường về.

    Anh dẫn tôi đến nơi xe anh đang đậu sẵn, mở cửa cho tôi bước vào.

    Tài xế hỏi anh bằng giọng cung kính

    - Cậu chủ, đi đâu ạ?

    "Là cậu chủ sao, nhà anh giàu thật, có xe hơi, còn có tài xế riêng.

    Quả thật tôi không hề xứng với anh.

    Tất cả nên kết thúc ở đây thôi"

    Nghĩ xong tôi nhắm mắt lại, tựa đầu vào cửa kiếng xe, không nghe thấy gì từ xung quanh cả.

    Chiếc xe chạy rất êm, không hề bị dằn hoặc rung lắc như xe buýt tôi vẫn hay đi.

    Nhà giàu có khác!

    Cuối cùng xe cũng dừng lại, tôi cởi áo khoác, đặt xuống ghế xe, cảm ơn anh rồi mở cửa bước xuống xe, đi về phía KTX mà không một lần quay đầu nhìn lại.

    Mọi người trong KTX nhìn tôi như thể tôi từ dưới đất chui lên vậy, cũng đúng thôi, trên người tôi vẫn là chiếc váy ngủ màu đỏ mà.

    Tôi cũng không đủ hơi sức để để tâm tới họ nữa, cứ thế bước đi về phía phòng mình.

    Cửa phòng đã khóa, bạn tôi đều đã đi chơi hết rồi, chìa khóa của tôi thì ở trong giỏ, mà cái giỏ ấy bây giờ ở đâu tôi cũng không biết nữa.

    Tôi ngồi xuống dựa lưng vào cửa phòng, hi vọng bạn tôi sẽ về sớm hơn.

    Một tiếng "cạch" vang lên sau lưng tôi.

    Tôi đứng lên, nhìn cánh cửa trước mặt mình, vặn tay nắm, cửa phòng mở, lại là anh sao, đúng là chuyện gì anh cũng có thể làm được.

    Tôi vào phòng, khóa cửa lại, tắm rửa sạch sẽ và lên giường nằm, ngày hôm này thật mệt mỏi đối với tôi.

    Tôi tắt đèn và chìm vào giấc ngủ

    - Lái xe đi!

    Sau khi xác định Moon đã vào phòng, Kevin mới cho xe rời đi.

    Anh biết hôm nay quả thật quá sức chịu đựng với cô.

    Anh cũng biết tình cảm cô dành cho anh, và bản thân anh cũng thích cô.

    Là một người đàn ông, anh cảm thấy mình nên phân định rõ ràng trong chuyện tình cảm.

    Anh sẽ nói với Jenny rằng anh thích Moon, cho dù Jenny có giận anh, thậm chí đánh anh anh cũng bằng lòng

    (Lời tác giả: Anh nói Moon ngây thơ, thật ra anh ngây thơ cũng không kém đâu anh ạ, anh tưởng con gái ghen nhẹ nhàng vậy sao?

    Chờ đi anh =))))

    Jenny là bạn thuở nhỏ của anh, ba mẹ Jenny và ba mẹ anh là bạn thân, và cũng là đối tác làm ăn với nhau.

    Họ hứa hẹn chuyện tương lai của anh và Jenny trong một lần ăn mừng một hợp đồng lớn.

    Ai ai cũng vui mừng trừ anh, anh không thích bản thân bị ép buộc như thế, lại càng không có tình cảm với Jenny.

    Đói với anh, Jenny chỉ là một người bạn thân.

    Jenny được mời vào Vương Quốc trước anh, thế nên cô mạnh mẽ và quyết đoán hơn những cô gái cùng tuổi.

    Ở Vương Quốc lâu hơn anh nên tính hiếu thắng của cô càng bộc lộ rõ ràng hơn.

    Đó là điểm mà anh không thích ở Jenny.

    Sau khi Jenny bắt gặp một cô gái xa lạ ở nhà Kevin, thậm chí còn mặc áo ngủ của Jenny, điều đó chạm đến lòng tự trọng của một cô gái.

    Jenny ra lệnh cho đệ tử của cô - Sara - điều tra về cô gái kia.

    Jenny đã nắm tất cả thông tin của Moon trong lòng bàn tay, cô ngày ngày theo dõi Moon tại kí túc xá nhưng đã hai ngày rồi Moon không hề xuất hiện

    Từ khi trở về kí túc xá, tôi ở lì trong phòng, không hề bước xuống giường cũng chẳng chịu ăn uống gì cả.

    Các bạn cùng phòng của tôi nghĩ rằng tôi bị thất tình vì không thấy tôi đeo nhẫn nữa.

    Họ cũng ráng an ủi tôi, dụ dỗ tôi ăn uống, chọc tôi cười nhưng tôi vẫn thế, không khá hơn được.

    Chuông điện thoại vang lên, đánh thức tôi khỏi giấc ngủ, tôi lười nhắc nhìn vào màn hình điện thoại, là một số lạ gọi đến.

    Thường thì khi thấy số lạ tôi sẽ không bắt máy, nhưng số điện thoại này gọi cho tôi đã hai ngày nay rồi.

    Tôi ấn nút kết nối cuộc gọi và để điện thoại lên tai

    - Kim Ngân đúng không?

    - Một giọng nữ vang lên ở đầu dây bên kia

    - Dạ đúng, cho hỏi ai vậy ạ?

    - Tôi là người hôm trước ở nhà anh Phong, tôi muốn nói chuyện với cô một chút, có được không?

    Là cô gái lúc đó sao?

    Cô ấy thấy mình mặc áo ngủ nên mới muốn nói chuyện sao?

    Dù sao thì tôi cũng không thể khiến tình cảm của họ sứt mẻ được

    - Cô muốn gặp nhau ở đâu?

    - Tôi hỏi

    - Chúng ta gặp nhau ở bờ sông X được không, cô biết chỗ đó chứ?

    Bờ sông X sao?

    Tại sao lại là ở đó chứ, nơi đó chất chứa biết bao nhiêu kỉ niệm của tôi và Kevin, có lẽ là Kevin cho cô ấy biết chỗ đó.

    Cũng đúng thôi, hai người là bồ bịch mà

    - Tôi biết chỗ đó - Tôi quyết định sẽ kết thúc chuyện này tại nơi bắt đầu.

    Mọi chuyện nên như thế

    - Vậy bây giờ cô ra đây luôn được không?

    Tôi có việc đi ngang bờ sông X

    - Được, tôi ra ngay
     
    Thế Giới "Vương Quốc"
    Chương 6


    Tôi cúp máy, nhanh chóng tắm rửa, thay quần áo và sốc lại tinh thần.

    Mở hộc bàn ra, chiếc nhẫn và cuốn sổ đang nằm ở một góc.

    Tôi quyết định không mang chúng theo vì Kevin cũng có một chiếc nhẫn giống vậy, tôi không muốn gây thêm hiểu lầm.

    Tôi ra đến bờ sông, bờ sông hôm nay vắng quá, không có lấy một bóng người.

    Từ xa tôi thấy một cô gái mặc váy đỏ, ôm sát cơ thể, để lộ ra những đường cong trên cơ thể tuyệt đẹp.

    Cô ấy vừa nhìn thấy tôi, một luồng sáng đỏ bay nhanh về phía tôi, bất ngờ nên tôi không thể làm gì được.

    Luồng sáng bay xuyên qua người tôi, toàn thân tôi cứng đờ, không thể nhúc nhích hoặc nói chuyện được.

    Cô ấy tiến về phía tôi, viên đá màu đỏ sáng lấp lánh trên tay, cô ấy cũng giống tôi sao.

    Tôi muốn nói với cô ấy là tôi cũng có một chiếc nhẫn như thế nhưng cổ họng cứng lại, không thốt nên lời.

    Thêm một luồng sáng đỏ bay về phía tôi, cơ thể tôi bay ngược ra phía sau, toàn thân đau như chết đi sống lại.

    Sau khi nằm sõng soài trên nền đất, cơ thể tôi vẫn không nhúc nhích được.

    Chuyện gì đang xảy ra vậy, não tôi hoạt động tối đa nhưng vẫn không lí giải được.

    Cô ta đang đánh tôi trong khi không có một bảng khiêu chiến nào hiện lên, không đúng, tôi không mang nhẫn mà cô ta vẫn đánh tôi.

    Cô ta đang dùng sức mạnh đó để đánh một người bình thường sao.

    Thật là quá đáng!

    Một luồng sáng nữa lại bay về phía tôi, vẫn không thể làm được gì, tôi chỉ có thể hứng chịu đợt sức mạnh đó.

    Cơ thể tôi đau nhức, tay chân như muốn rời ra, khóe miệng bắt đầu rỉ máu.

    Nếu như là đang khiêu chiến, tôi chỉ sẽ chịu đựng trong ba phút, nhưng đây không phải là khiêu chiến, chứng tỏ tôi sẽ phải chịu đựng tới khi nào cô ta chán thì thôi.

    Một luồng sáng đỏ lại tiếp tục bay đến, tôi nhắm mắt chịu đựng, lần này luồng sáng không xuyên qua người tôi mà bao lấy tôi.

    Thứ ánh sáng đó làm tôi khó chịu, bên trong như có hàng ngàn mũi kim đâm vào da thịt tôi, đau đớn nhưng không thể hét lên, cũng không thể vùng vẫy được, tôi không biết bản thân có thể chịu đựng được bao lâu nữa.

    Trong lúc bản thân sắp từ bỏ, tôi nghe tiếng Kevin bên tai, những câu nói, những kỉ niệm tôi cố quên lại ùa về

    - Làm đệ tử tôi không?

    - Tôi tên Kevin

    - Tôi với cô là sư phụ và đệ tử mà

    - Này ngốc, làm tốt lắm

    - Dù cô ở đâu hoặc làm gì, phải cảnh giác xung quanh

    - Không ai đáng tin cả

    - Mặt cô lúc quê rất là dễ thương

    - Này ngốc, cô bị ngốc thật à?

    Thêm một luồng sáng bay đến tôi, mắt tôi không thể mở nổi nữa rồi, tôi đã cố gắng lắm rồi.

    Tôi từ bỏ thôi.

    Luồng sáng ấy bay đến trước mặt tôi thì dừng lại, Kevin đang chạy như bay tới trước mặt tôi, là anh sao, anh thật luôn biết cách xuất hiện đúng lúc.

    Nhưng tôi xin lỗi, tôi mệt quá rồi, hình ảnh anh mờ dần, xung quanh tôi chỉ còn là màu đen

    Kevin không thể liên lạc với Moon từ lúc anh đưa cô về ký túc xá.

    Lòng anh nóng như lửa, nhưng màu nhẫn của cô vẫn sáng chứng tỏ cô không sao, chỉ là tháo nhẫn ra thôi.

    Anh cũng không thấy Jenny lẽo đẽo theo mình nên càng lo lắng cho cô hơn.

    Hàng ngày hàng giờ anh đều thử liên lạc với cô qua nhẫn nhưng kết quả vẫn chỉ là sự im lặng.

    Đến hôm nay anh không thể nào ngồi yên được nữa, nên anh quyết định đến kí túc xá để gặp cô.

    Đang trên đường đi, thì anh phát hiện màu nhẫn của cô càng ngày càng yếu, thậm chí có những lúc không còn sáng nữa.

    Tim anh đau nhói từng cơn, khi xe anh đi ngang qua công viên X, nơi có bờ sông anh và cô thường gặp nhau.

    Anh phát hiện nơi đó có một vòng sáng màu đỏ.

    Trực giác báo với anh rằng ánh sáng đó là của Jenny.

    Anh bước xuống xe, chạy nhanh vào trong vòng sáng ấy.

    Trước mắt anh hiện lên hình ảnh cô đệ tử của mình nằm rũ rượi trên nền đất, bê bết máu, cách đó không xa là Jenny, đang chuẩn bị bắn một luồng sáng về phía cô.

    Anh búng tay, dừng tất cả mọi thứ lại, kể cả luồng sáng đỏ kia.

    Anh chạy đến chỗ cô, bế cô lên và đi về phía xe của anh.

    Tài xế nhìn hình ảnh này đã quen nên tự giác cho xe chạy về nhà Kevin nhanh nhất có thể.

    Trên xe anh ôm cô vào lòng, chữa trị những vết thương ngoài da cho cô, dùng dao rạch ngón tay để máu chảy vào miệng cô.

    Nhưng do cô không đeo nhẫn nên lượng máu hấp thu không thể chữa lành các vết thương bên trong.

    Khi xe anh đã đi xa khỏi công viên X, Jenny mới có thể cử động lại được, nhìn đối thủ trước mặt không còn nữa, cô biết người đã cứu cô gái đó là ai.

    Cô leo lên xe, lao nhanh về hướng nhà Kevin.

    Kevin về đến nhà, bế Moon lên phòng anh, ra lệnh cho Matt chữa trị cho cô.

    Lúc đó Jenny cũng đã đến, anh bước xuống nhà, dự định là sẽ làm rõ mọi chuyện

    - Jenny, tại sao em lại làm vậy?

    - Ô, em xin lỗi vì đã đối xử với cô bồ nhí của anh nhẹ nhàng như vậy - Jenny không hề cảm thấy hối lỗi về những gì đã làm

    - Như vậy mà nhẹ nhàng sao?

    - Kevin dần trở nên mất bình tĩnh với sự thờ ơ của Jenny

    - Như vậy vẫn còn rất nhẹ.

    Những việc em muốn làm vẫn còn chưa thực hiện mà

    - Em còn muốn làm gì nữa?

    - Anh thật sự muốn biết sao?

    Vậy để em nói cho anh nghe.

    Em sẽ cho cô bồ nhí của anh biến mất khỏi thế giới tươi đẹp này.

    Còn cả những người bạn cùng phòng trong kí túc xá, cả những người hàng xóm của cô ấy nữa.

    À, đương nhiên là không thể thiếu ba mẹ của cô ấy rồi

    - Jenny!

    - Kevin không thể tin những lời đó lại được thốt ra từ miệng Jenny

    - Sao vậy anh?

    Anh còn chưa nghe hết mà.

    Dĩ nhiên là em không giết cô ấy đơn giản vậy rồi, việc nhìn cô ấy đau đớn vật vã trước khi chết sẽ vui hơn

    - Jenny, sao em lại trở thành như vậy?

    Cô ấy có làm gì sai đâu

    - Đúng, cô ấy không sai, người sai là anh.

    Em không quan tâm anh quan hệ với ai, điều anh làm sai là đưa cô ta về đây và xuất hiện trước mặt em

    Kevin biết rằng, với sức lực hiện tại của Jenny, điều cô nói là hoàn toàn có thể xảy ra.

    Điều anh cần làm bây giờ là phải bảo đảm sự an toàn cho Moon

    - Nói đi Jen, em muốn anh làm gì thì em mới tha cho cô ấy

    - Giết cô ấy đi!

    - Jenny nói nhẹ nhàng, nửa đùa nửa thật

    - Anh ... không thể

    - Vậy để em làm -Jenny đứng dậy, mắt hướng lên lầu, nơi có phòng của Kevin

    - Đừng!

    - Kevin nằm tay Jenny kéo lại

    - Thôi được.

    Đây là lần đầu tiên nên em tạm tha cho anh, đuổi cô ấy đi và đừng bao giờ gặp lại cô ấy nữa.

    Nếu em còn thấy cô ấy và anh gặp nhau, đừng hỏi vì sao em lại ác, anh yêu nhé!

    - Jenny vuốt nhẹ má Kevin rồi ra về

    Kevin như bị hóa đá, bản thân anh chưa bao giờ nghĩ rằng Jenny lại có thể tàn nhẫn đến mức này.

    Để bảo vệ mạng sống cho cô và gia đình cô, anh buộc phải làm tổn thương cô, chuyện mà có mơ anh cũng không nghĩ mình sẽ làm.

    Kevin lên phòng, nhìn cô gái bé nhỏ trên giường, các vết thương của cô đang được Matt chữa trị.

    Sau khi Matt báo lại tình hình và rời khỏi phòng, Kevin ngồi xuống cạnh giường, nhìn ngắm cô, như để lưu giữ hết các đường nét trên gương mặt cô vào trong tim

    ***

    Khi tôi mở mắt ra, trần nhà vẫn là màu trắng, đồ đạc xung quanh mang màu đen quen thuộc.

    Kevin đang ngồi cạnh tôi, nhìn tôi bằng ánh mắt lo lắng.

    Tôi ngồi dậy, lòng ngực vẫn còn nóng và khó chịu.

    Anh đỡ tôi dựa lưng vào thành giường, cầm tay tôi ân cần hỏi

    - Nhẫn cô đâu?

    - Tôi...không đem theo

    - Cô còn đau không?

    - Đỡ đau hơn rồi - dù tôi vẫn còn rất đau nhưng cố gắng không để Kevin lo lắng thêm

    - Nếu đỡ đau hơn rồi thì cô về đi.

    Tôi sẽ kêu tài xế đưa cô về

    - Sao cơ?

    - Dường như không tin vào những gì mình vừa nghe nên tôi hỏi lại

    - Tôi sẽ kêu tài xế đưa cô về.

    Cô ở đây lâu hơn sẽ khiến vợ tôi hiểu lầm

    - Vợ?

    Là cô gái lúc nãy sao?

    - Đúng vậy

    "Hóa ra là anh có vợ rồi"

    - Lúc đó cô ấy hẹn tôi ra, tôi cũng muốn giải thích là giữa chúng ta không có gì cả, nhưng cô ấy không cho tôi nói

    - Tôi không muốn vợ tôi hiểu lầm thêm nên chúng ta đừng gặp nhau nữa

    Mỗi một cụm từ "vợ tôi" được anh nói ra, tim tôi như bị một nhát dao đâm vào

    - Vậy chúng ta...có còn là bạn không?

    - Cô hãy xem như chưa gặp tôi, nếu có vô tình gặp nhau cũng đừng chào nhau.

    Tôi cũng sẽ không nhảy vào đầu cô nữa

    - Có nghĩa là...anh sẽ không làm sư phụ của tôi nữa sao?

    Kevin đứng dậy, mở cửa phòng, không quay đầu lại và nói

    - Có một người đệ tử như cô, thật sự rất mất mặt!

    Nói xong anh đóng cửa thật mạnh, chỉ còn mình tôi tại đây.

    Mất mặt ư?

    Cũng đúng nhỉ, tôi bị đánh tơi tả thế này, dù có đeo nhẫn cũng không thể đánh trả được.

    Khi tôi bước ra khỏi cửa nhà Kevin, tài xế của anh đã chờ sẵn tôi, tôi quay đầu lại nhìn, hi vọng có thể nhìn thấy anh lần cuối nhưng ngoài cánh cửa màu đen thì không hề có ai cả.

    Tôi lên xe, suy nghĩ về mọi chuyện đã xảy ra, từ lúc tôi gặp anh, từ lúc tôi có được chiếc nhẫn, cuộc sống của tôi không còn êm đềm nữa.

    Tôi cười nhạt khi nhớ lại bản thân mình lúc trước, chẳng phải tôi mong gặp những khó khăn và thử thách sao, chẳng phải tôi tìm kiếm thứ gì đặc biệt hơn mọi người sao, tới khi bản thân trải qua rồi, thì lại không muốn nữa, tôi có tham lam quá không?

    Đưa tôi về tới KTX, tài xế mở cửa xe cho tôi xuống xe, tôi lê từng bước chân vào phòng.

    Tôi mở hộc bàn, nhìn chiếc nhẫn đang nằm trên cuốn sổ, tôi lại nhớ anh thêm, nhưng bản thân anh lại không cần tôi.

    Nếu như từ đầu không có nó, tôi đã không đau khổ như thế này.

    Một dòng suy nghĩ chạy ngang qua đầu tôi.

    Tôi cầm chiếc nhẫn lên, quay mặt viên đá hướng xuống đất và đập thật mạnh xuống bàn.

    Không có anh, tôi cũng không còn hứng thú với cái Vương Quốc hoặc phép thuật gì nữa.

    Nếu không có nó, tôi sẽ có thể quên anh dễ dàng hơn.

    Khi viên đá đập vào mặt bàn, nó vỡ vụn ra thành từng mảnh.

    Ngay lúc đó, cổ tôi như bị một bàn tay vô hình bóp chặt lại, không thể thở nổi, cơ thể tôi nóng bừng lên như bị thiêu đốt.

    Tôi ngã nhào xuống đất, cố gắng với tay lên không để tìm sự giúp đỡ nhưng không có ai ở cạnh tôi cả.

    Tôi sắp chết, tôi biết mình sắp chết, não không có không khí, đang cố gắng tái hiện lại tất cả những hình ảnh trong quá khứ.

    Tay chân tôi tê cứng lại, nó đang chết dần, cơ thể tôi đang chết dần, chỉ còn não bộ là đang le lói vài phần hi vọng.

    Một mảng quá khứ hiện lên, những dòng chữ trong sách hướng dẫn một lần nữa hiện lên rõ mồn một

    "Khi đã đeo nhẫn, sinh mạnh của người đeo nhẫn phụ thuộc vào chiếc nhẫn"

    Là do viên đá sao?

    Không, tôi không muốn chết, mục đích của tôi không phải như vậy.

    Một tia hi vọng lóe lên, tôi dùng hết sức lực còn lại, cố leo lên bàn, nhặt những mảnh vụn của viên đá và ghép lại với hi vọng nó sẽ trở lại hình dạng ban đầu, nhưng tôi không còn thời gian nữa rồi.

    Trước mắt tôi tối sầm, tay tôi nắm chặt các mảnh vụn còn sót lại, ngã xuống đất.

    Tôi đã chết!

    Kevin đang ngồi trong phòng khách, một cơn đau nhói ở tim ập tới.

    Anh đưa tay ôm lấy ngực mình, cố gắng điều hòa hơi thở.

    Cơn đau này là sao?

    Anh nhìn nhẫn của mình, màu nhẫn tím nhạt của Moon đã tắt, không còn phát sáng nữa.

    Điều đó chứng tỏ người sở hữu màu đó đã không còn nữa

    - Moon, sao em lại ngốc như vậy, sao lại kết thúc cuộc đời mình như thế chứ!
     
    Thế Giới "Vương Quốc"
    Chương 7


    Cơn đau như bị thiêu đốt bởi ngọn lửa cứ hành hạ tôi.

    Không biết thời gian trôi qua bao lâu rồi, tôi chỉ biết tôi bị nhốt ở một nơi xung quanh chỉ toàn màu trắng, toàn thân đau nhức như bị hàng ngàn mũi kim đâm.

    Không có ngày đêm, không có khái niệm thời gian, tôi chỉ có thể ngồi một chỗ cố chịu đựng những nỗi đau mà không có từ ngữ nào diễn tả nổi.

    Một âm thanh nhỏ vang lên, thu hút sự chú ý của tôi, là giọng nói đã từ lâu rồi tôi không được nghe.

    - Chào con, chúng ta lại gặp nhau.

    - Thì ra là ông sao?

    - Có vẻ như con không còn hào hứng như lần đầu gặp ta nhỉ?

    - Con có thể hỏi ông một câu được không?

    - Được, con cứ hỏi!

    - Tại sao lại là con?

    Tại sao ông lại chọn con mà không phải là người khác?

    Nếu như không có ngày đó, con đã không ra nông nỗi này!

    - Ồ, vậy bây giờ con đang trách ta sao?

    - Con không có ý đó, con chưa bao giờ hối hận về những chuyện đã xảy ra, con chỉ muốn biết lí do vì sao hôm đó ông lại xuất hiện ở đó, vì sao người thấy được ông lại là con mà không phải là người khác?

    - Ta sẽ không trả lời câu hỏi này của con, mà sẽ để con tự tìm hiểu!

    "Tự tìm hiểu sao?

    Bị chôn chân ở đây thì tìm hiểu làm sao được."

    - Tôi thầm nghĩ và chán nản với hoàn cảnh của bản thân.

    - Từ trước đến nay, chưa từng có người nào từ bỏ món quà ta ban, đây cũng là lần đầu ta đến nơi đây.

    - Là một người bình thường, ai lại từ bỏ những điều kỳ diệu mà chiếc nhẫn mang lại chứ?

    - Đúng, vì thế ta hi vọng con đón nhận món quà này thêm một lần nữa.

    - Thêm một lần nữa sao?

    Sau câu hỏi của tôi là một bầu không khí yên lặng bao trùm, giống như lúc tôi mới đến đây.

    Dần dần tôi không còn cảm thấy đau nữa, cũng không cảm thấy nóng như bị thiêu đốt nữa.

    Ánh sáng xung quanh bắt đầu sáng lên, càng lúc càng khiến tôi chói mắt, tôi giơ tay lên che mắt mình.

    Khi tôi mở mắt ra, trước mặt tôi là màu xanh của nền gạch KTX, và tôi đang nằm sõng soài dưới đất, trong tay là viên đá nhỏ màu tím đậm.

    Nó nhỏ hơn viên đá cũ, và hình dáng cũng không giống xưa.

    Tôi đặt viên đá xuống và nhìn xung quanh.

    Mọi thứ vẫn y như lúc tôi phá hủy viên đá, đồ đạc, quần áo, đầu tóc, tất cả đều giống như tôi vừa mới ngất đi một chút vậy.

    Nở một nụ cười nhạt, tôi đứng dậy, lấy đồ và đi tắm, nhìn bản thân mình trong gương, có cảm giác như tôi là người khác vậy.

    Giống như được tái sinh thêm một lần nữa, cảm giác khi chạm vào đường nét trên gương mặt, mắt mũi đều không giống như xưa.

    Tôi tự nhéo má mình xem đây là thật hay mơ, cảm giác đau giúp tôi biết rằng đây không phải là mơ.

    Tôi bước ra khỏi nhà tắm, nhìn về phía bàn học của mình.

    Trên bàn là cuốn sách và viên đá màu tím đậm.

    "Dù sao cũng cám ơn ông đã cho con hi vọng, con sẽ tìm hiểu xem vì sao ông lại chọn con."

    Tôi mở cuốn sách hướng dẫn ra, trên đó trống trốn, không có tên cũng không có chữ nào cả.

    Nhắm mắt lại, tôi nghe tiếng cuốn sách vang lên bên tai:

    "Chủ nhân, chào mừng người quay lại."

    "Cám ơn ngươi, ta có vài chuyện muốn biết, ngươi có thể trả lời được không?"

    "Những gì chủ nhân muốn biết, là mệnh lệnh đối với tôi."

    "Tốt, thế tại sao màu nhẫn của ta lại thay đổi?"

    "Vì chủ nhân không giống như xưa nữa, chủ nhân của màu nhẫn tím nhạt đã chết, bây giờ chủ nhân giống như mới nhận nhẫn lần đầu."

    "Vậy tại sao Cấp và Bậc của ta không giống như lúc mới nhận nhẫn?"

    "Cấp và Bậc của người vẫn giữ nguyên như trước khi người chết."

    "Trước khi chết ta đang ở Cấp 7 - Bậc 2 sao?"

    "Đúng vậy thưa chủ nhân."

    "Ta lên cấp nhanh vậy sao?"

    "Chủ nhân, có điều người chưa biết.

    Khi người còn ở phe Nhạt, người là người duy nhất có khả năng dùng máu của đối phương để chữa trị vết thương cũng như để tăng cấp, khả năng đó chỉ có ở phe Đậm thôi."

    "Vậy có lẽ bây giờ ta đã về đúng phe rồi nhỉ?"

    "Đúng vậy thưa chủ nhân!"

    "Ngươi nói, dùng máu của đối phương là sao?"

    "Nếu chủ nhân hút máu trực tiếp từ đối phương thì người sẽ được tăng 5 cấp, nếu truyền máu gián tiếp qua nhẫn thì chỉ tăng 3 cấp, cả hai cách đều có điều kiện là phải được sự tự nguyện của đối phương."

    "Thay vì đọc từng trang sách, xem ra nói chuyện với ngươi có vẻ dễ hiểu hơn."

    "Tôi rất vui khi được nói chuyện với người như thế này thưa chủ nhân."

    "Đừng gọi ta như thế, ta không quen.

    Cứ gọi tên là được rồi."

    "Chủ nhân quyết định chọn tên đó sao?"

    "Đúng, ta muốn mọi người biết tên ta.

    Ta sẽ không bỏ qua cho những kẻ đã làm ta đau đớn và khổ sở đâu."

    "Kim Ngân, chào mừng người tới Vương Quốc!"

    "Giờ thì nói cho ta biết, ta phải làm sao để sử dụng viên đá mà không có nhẫn?"

    "Chưa có tiền lệ nào về việc ai đó đập nhẫn và viên đá nên tôi thật sự không biết, nhưng tôi biết một điều là người có thể sử dụng viên đá dù không ở gần nó, vì viên đá gần như đã nằm trong máu của người rồi."

    "Thật sao?"

    "Chỉ cần suy nghĩ, người sẽ làm được những gì viên đá có thể làm mà không cần cầm nó trong tay."

    Bán tín bán nghi, tôi nhìn về phía bình hoa đặt trên bàn, một tia sáng màu tím đậm bay nhanh về phía chiếc bình, chiếc bình hoa vỡ tan, nước văng ra khắp bàn học, các cánh hoa rơi xuống đất.

    Mọi thao tác đều dễ dàng, không giống như khi tôi còn ở phe Nhạt.

    Bạn tôi lao vào phòng khi nghe tiếng rơi vỡ, họ nhìn tôi rồi lại nhìn chiếc bình hoa đã vỡ, rồi lại quay sang nhìn tôi.

    Tôi quay sang nhìn họ, tôi cảm thấy nhớ họ, cả bốn chúng tôi cứ thế đứng nhìn nhau, cho tới khi tôi lên tiếng xua tan bầu không khí yên lặng đó.

    - Tụi mình, đi coi phim đi!

    Tôi biết họ đã lo lắng cho tôi rất nhiều trong thời gian vừa qua, tôi muốn đền bù cho họ, muốn cùng họ tận hưởng nhiều hơn, cảm nhận nhiều điều nhỏ nhặt mà tôi đã bỏ lỡ khi còn là một con ngốc luôn tìm kiếm những điều mới lạ.

    Ngồi trong rạp xem phim, từng hình ảnh, từng câu thoại đi vào đầu tôi, tôi cảm thấy bản thân mình như đang ở trong bộ phim, tôi thật sự mong kết thúc sẽ tốt đẹp, và đương nhiên là nhà làm phim không làm mọi người thất vọng.

    - Phim hay thật!

    - Tôi nói sau khi chúng tôi ra khỏi rạp.

    - Này Ngân, mày có bị đập đầu vô đâu không vậy?

    - Mai Hương kéo tôi lại rồi hỏi.

    - Tao bình thường mà, có bị gì đâu.

    - Không, tụi tao thấy hôm nay mày lạ lắm.

    Hay mày nằm bữa giờ trong phòng nên phát bệnh rồi?

    Tôi liếc nhìn Mai Hương, cười nhạt một cái rồi quay đi, không quên để lại câu nói:

    - Tụi bây nghĩ sao cũng được, tao về đây!

    Tôi biết bản thân mình thay đổi, nhưng tôi không phải thay đổi theo kiểu tiêu cực.

    Nếu như nếm trải cảm giác chết đi sống lại, có lẽ mọi người cũng sẽ giống như tôi.

    Về đến ký túc xá, tôi leo lên giường nằm, cầm cuốn sách trên tay và đắm chìm vào thế giới đó.

    "Này Sách, ở Vương Quốc có gì vậy?"

    "Kim Ngân, người có thể đến Vương Quốc bất cứ khi nào người muốn.

    Khi người đến đó, người có thể gặp được những người sở hữu nhẫn khác."

    "Được, đưa ta đến đó."

    Xung quanh tôi tối sầm, ánh sáng màu tím đậm len lỏi rồi chiếm trọn chỗ của màu đen.

    Khi tất cả màu sắc biến mất, tôi xuất hiện trên một con đường đông đúc, dọc hai bên đường là các gian hàng bán rất nhiều đồ, từ quần áo đến nhà cửa, những người mua hàng xếp thành hàng ngay ngắn nhưng không ai nói chuyện với ai cả.

    Tôi đi dọc con đường, ở đây họ mua bán rất lạ, không trả bằng tiền mà bằng cách khiêu chiến.

    Người mua chỉ cần chọn món đồ mình muốn và khiêu chiến, khi thắng sẽ được tăng cấp và món đồ ấy, khi thua thì sẽ bị giảm một cấp, có thể khiêu chiến nhiều lần nếu như mua nhiều món, tùy vào sự thương lượng của người bán.

    Tôi dừng chân tại một quầy bán các đồ điện tử vì khá thích thú với một chiếc máy nghe nhạc màu đen, nhìn nó nhỏ gọn nhưng lại rất bắt mắt.

    - Cô gái, muốn có nó không?

    - Một ông già bước từ trong cửa ra, nhìn tôi và hỏi.

    - Muốn, nhưng nó có thể chạy được trong bao lâu?

    - Cô gái, chỉ việc cầm nó lên và bảo nó phải phát bài gì hoặc ghi âm những gì thôi.

    - Được, tôi sẽ lấy nó!

    Một bảng khiêu chiến hiện lên, tôi chạm nhẹ vào ô "Đồng ý".

    Khi đồng hồ bắt đầu đếm ngược, một luồng sáng từ phía ông lão bay đến tôi với tốc độ khá nhanh, nhưng tôi vẫn có thể nhìn thấy được hướng đi của nó, thậm chí tôi còn có thể nhìn được nó sẽ nhắm trúng vai phải của tôi, tôi chỉ đứng đó, tập trung nhìn vào luồng sáng đó, khi nó gần đến tôi, tôi bước sang trái một bước, luồng sáng bay ngang qua tôi và mất hút sau vòng sáng trắng bao quanh chúng tôi.

    Tôi quay sang nhìn ông lão, mặt ông méo sẹo, cứ như tưởng rằng luồng sáng ấy sẽ bắn trúng tôi.

    Tôi cử động nhẹ ngón tay phải, một luồng sáng bay về phía ông, tôi thấy ánh mắt ông nhìn về phía luồng sáng và nở một nụ cười.

    Tôi khá chắc rằng ông sẽ dùng đúng cách của tôi vừa rồi để né tráng luồng sáng ấy.

    Thế nên khi ông tập trung vào luồng sáng sắp bay tới mình, tôi bắn thêm một luồng sáng vào ngay chỗ ông sẽ bước chân vào.

    Mọi việc diễn ra đúng như những gì tôi nghĩ, sau khi ông lão bước qua một bên để né tránh luồng sáng đầu tiên thì luồng sáng thứ hai cũng vừa bay đến.

    Do bất ngờ nên ông không thể tránh được, âm thanh của vòng sáng trắng vang lên "Hai trăm".

    Tôi không nghĩ mình lại lấy của ông nhiều máu như vậy, đường bay của luồng sáng cũng đã nhanh hơn trước, tôi cũng không cần phải dồn nén nội lực để làm sáng nhẫn như trước, tất cả việc tôi làm là nhìn vào nơi luồng sáng sẽ bay đến và cử động nhẹ ngón tay phải.

    Ông lão sau khi bị trúng luồng sáng ấy, nhìn tôi gật đầu và nói "Khiêu chiến kết thúc".

    Vòng sáng trắng thông báo tôi là người chiến thắng, và tôi được nhận chiếc máy nghe nhạc đó cùng nụ cười rạng rỡ của ông.

    Nhìn ông cười tôi mới biết hình như tôi đã quên đi cách cười rồi thì phải, đã bao lâu rồi tôi không nở một nụ cười trên môi?

    Hình như là từ rất lâu rồi, tôi gật đầu cảm ơn ông rồi quay đi.

    Tôi bất giác sờ tay lên mặt mình, hình như không có điều gì làm tôi vui để có thể cười được.

    Lang thang mãi cũng chán, tôi quyết định đi về, ngay khi vừa quyết định, trước mặt tôi xuất hiện một tên nhóc, tên nhóc ấy đang cố gồng tay để làm chiếc nhẫn sáng lên.

    Trong khi đối thủ của cậu ta đang cười nham hiểm và bắn một luồng sáng vào đầu cậu ta.

    Cậu ta bật ngửa ra phía sau, nhưng vẫn cố gắng đứng lên và tiếp tục gồng nội lực.

    Hết thời gian khiêu chiến, cậu ta lại tiếp tục chỉ vào món đồ ấy và lại tiếp tục khiêu chiến.

    Sự cố gắng của cậu ta rất đáng nể, thế nhưng những người xung quanh lại trêu ghẹo và cười nhạo cậu ta, còn ông chủ thì cứ như vớ được con mồi ngon béo bở để ông ta tăng cấp vậy.

    Khiêu chiến kết thúc, tôi bước vô quầy bán để xem thứ cậu ta muốn là gì.

    Thì ra là một con gấu bông màu nâu, không đến nỗi cầu kì nhưng nó phù hợp với một đứa con gái hơn là cậu ta.

    Từ khi tôi nhìn thấy cậu ta đến giờ, đã năm lần cậu ta khiêu chiến lại và kết quả đều thua.

    Tôi không phải anh hùng hay cố tỏ ra vẻ mình mạnh mẽ gì, chỉ là tôi không muốn thấy cảnh mọi người trêu chọc một cậu nhóc và đem cậu ta ra làm trò đùa thôi.

    - Ông chủ, tôi muốn lấy con này! – Tôi bước đến gần, chỉ tay vào con gấu mà cậu ta đang chọn.

    - Cô gái, chỉ còn một con duy nhất, và cậu ta đang cố dành lấy rồi.

    - Ý ông là ông không bán cho tôi? – Tôi cau mày gằn giọng với ông ta.

    - Bán, tôi bán! – Ông ta giật con gấu bông từ tay cậu nhóc.

    Bảng khiêu chiến hiện lên, ngay khi đồng hồ bắt đầu đếm ngược, ông ta bắn hai luồng sáng cùng lúc về phía tôi, tôi đứng yên tại chỗ, lãnh trọn hai luồng sáng vào người.

    Âm thanh vang lên "Sáu trăm".

    Thanh máu của tôi nhấp nháy trước mặt, chỉ còn khoảng 70 máu, thanh máu màu xanh lá giờ đã chuyển hẳn thành màu đỏ.

    Sắc mặt của cậu nhóc đã bớt căng thẳng hơn lúc tôi nói sẽ mua con gấu bông.

    Mọi người xung quanh, kể cả ông chủ đều cười tôi, xem tôi giống như cậu nhóc kia.

    Khi ông ta thấy tôi gần hết máu, ông ta không tiếp tục tấn công mà vờn tôi như mèo vờn chuột.

    Một luồng sáng bay rất chậm về phía tôi, và như lần khiêu chiến trước, tôi bước nhẹ qua một bên để né luồng sáng ấy.

    Khi đồng hồ đếm ngược chỉ còn 20 giây, tôi bắn một luồng sáng khá chậm về phía ông ta, ông ta tạo ra một vòng sáng bao quanh lấy bản thân để đỡ luồng sáng ấy.

    Vòng sáng ấy chỉ tồn tại được 5 giây, và dù ông ta có nhanh như thế nào cũng không thể tạo được một vòng sáng khác vào giây tiếp theo cả.

    Lợi dụng điều đó, tôi thử bắn một luồng sáng vào người ông ta ngay sau đó.

    Quả thật ông ta không kịp đỡ, âm thanh "Hai trăm" vang lên bên tai.

    Khá bất ngờ với hành động vừa rồi của tôi, thế nhưng ông ta bỉu môi tạm hài lòng vì máu của tôi vẫn thấp hơn ông ta.

    Đồng hồ chỉ còn 10 giây, ông ta bắn một luồng sáng mạnh mẽ như để kết thúc cuộc khiêu chiến về phía tôi, tôi tạo một vòng sáng xung quanh mình, nhưng trước đó, tôi đã kịp bắn một luồng sáng về phía ông ta.

    Hai luồng sáng giao nhau, nổ tung trong không trung, các luồng sáng đảo chiều, bắn ra nhiều hướng khác nhau, bắn cả về phía tôi và ông ta.

    Thời gian khiêu chiến kết thúc, vòng sáng trắng thông báo tôi là người chiến thắng trước sự ngỡ ngàng của mọi người, và cả cậu nhóc kia nữa.

    Ông chủ thua một cách không cam tâm, nhưng luật là luật, con gấu bông đã thuộc về tôi trước sự chứng kiến của tất cả mọi người.

    Tôi bỏ mặc tất cả, cầm con gấu bông trên tay và bước đi.

    Thoáng thấy trước mặt có một con hẻm nhỏ, tôi rẽ vào đó, đứng dựa lưng vào tường, nâng con gấu bông lên và nhìn vào nó rồi lẩm bẩm: "Nhờ mày mà tao biết được nhiều điều đấy gấu ạ!"
     
    Back
    Top Bottom