Sáng hôm sau, trời đổ mưa.
Không phải một trận mưa rào dồn dập.
Chỉ là những hạt mưa bụi li ti, đủ để làm ướt đẫm vạt áo, khiến tóc dính chặt vào trán và làm tâm trạng mỗi người nặng nề thêm một chút.
Tờ thông báo trên bảng tin của Guild đã được thay mới, sắc đỏ của con dấu như vẫn còn chưa khô hẳn.
> Bài thi 2 – Thanh Lọc
> * Thí sinh còn lại: 224.
> * Thời gian: 48 giờ.
> * Địa điểm: Khu Phế Tích Thứ Cấp Vành Ngoài.
>
Không một lời giải thích.
Không một dòng hướng dẫn.
Cũng chẳng có bất kỳ ai đứng ra giải đáp thắc mắc.
Giữa đám đông bắt đầu vang lên những tiếng la ó đầy bất an.
“Thanh lọc là sao?”
“Lại bắt chúng ta giết thêm quái vật à?”
“Hay là... bắt chúng ta phải giết lẫn nhau?”
Vị giám khảo vẫn giữ khuôn mặt pho tượng, không mảy may đáp lời.
Ông ta chỉ lạnh lùng buông thêm một câu duy nhất:
“Lần này, các ngươi được phép hợp tác.”
Caelum nghe thấy tiếng ai đó thở phào nhẹ nhõm vì tìm được phao cứu sinh.
Nhưng đồng thời, cậu cũng nghe thấy tiếng nuốt nước bọt đầy vẻ toan tính của những kẻ khác.
Sự sắp đặt này... nó quá lộ liễu.
Khu Phế Tích nằm trơ trọi ngoài thành, vốn là tàn tích của một đô thị cổ xưa nơi bị bỏ hoang sau một “sự cố” bí ẩn mà không một cuốn sách sử nào dám ghi chép rõ ràng.
Tường đổ nát.
Đường xá nứt toác.
Những biểu tượng kỳ quái khắc trên đá bị mài mòn một cách có chủ đích, như thể hậu thế đang cố gắng xóa sạch sự tồn tại của chúng.
Ngay khi bước chân qua cánh cổng sắt gỉ sét, Caelum lập tức cảm nhận được luồng mana ở đây... nó chảy không đúng cách.
> “Bị nhiễu loạn.”
> “Hoặc giả là...
đang bị một thứ gì đó kiểm soát.”
Một giọng nói khàn đặc vang lên từ phía sau:
“Cậu cũng cảm thấy sự khó chịu này, đúng không?”
Caelum quay lại.
Là Roth Garrick.
Gã đàn ông to lớn với đôi tay quấn băng kín mít, ánh mắt gã tỉnh táo một cách đáng ngờ, hoàn toàn trái ngược với thân hình hộ pháp có phần thô kệch kia.
“Mana ở đây giống như đang bị bóp cổ vậy,” Roth nhếch mép, phả ra một hơi khói.
“Không đủ để làm ta chết ngay, nhưng đủ để khiến ta không tài nào thở nổi.”
Caelum im lặng, không phủ nhận.
Cậu chỉ khẽ gật đầu, thừa nhận sự thật hiển nhiên ấy.
Một bóng người khác cũng vừa nhập nhóm: Lyra.
Chiếc áo choàng đen dường như nuốt chửng lấy cô, đôi mắt cô trũng sâu, hằn lên dấu vết của một đêm dài thiếu ngủ.
“Có thứ gì đó đang ở đây,” cô nói khẽ, giọng run rẩy.
“Không phải quái thú.
Nó...
đang quan sát chúng ta.”
Cuối cùng là Iris.
Vẫn là nụ cười ấy, nhưng đôi mắt trong veo thường ngày giờ đây lại lảng tránh, không dám nhìn thẳng vào ai quá lâu.
“Vậy là...
đúng bốn người,” Iris lẩm bẩm.
“Chắc không phải là trùng hợp đâu nhỉ?”
Không một ai lên tiếng trả lời cậu bé.
Sự im lặng như một lời thừa nhận ngầm về sự sắp đặt của định mệnh.
Hoặc có lẽ... của Guild.
Cả bốn tiến sâu hơn vào vùng lõi của phế tích.
Tuy nhiên, chẳng có quái vật nào lao ra tấn công, cũng không có cái bẫy chết người nào kích hoạt.
Thứ chào đón họ chỉ là những dấu vết tàn khốc của quá khứ.
Một thanh kiếm gãy đôi.
Một vết cháy sém dài trên tường đá.
Và... một xác người.
Đó không phải là thí sinh của kỳ thi lần này.
Dựa vào bộ trang phục cũ kỹ mang phong cách mạo hiểm giả thế hệ trước, trên cổ áo vẫn còn sót lại phù hiệu của Guild nhưng đã bị ai đó cào nát một cách hung bạo.
Lyra thận trọng cúi xuống.
Cô rùng mình khi chạm vào vết ấn quen thuộc sau gáy cái xác.
“Giống hệt hôm qua,” cô thầm thì, giọng đầy kinh hãi.
Roth chửi thề một tiếng cục cằn.
Iris thì không còn cười nổi nữa, khuôn mặt cậu bé tái nhợt đi.
Caelum quan sát cái xác, đầu óc cậu bắt đầu vận hành các giả thuyết với tốc độ cao nhất.
> “Không có dấu hiệu của một trận chiến thực sự.”
> “Không có máu vương vãi trên mặt đất.”
> “Cảm giác như... sự sống của người này vừa bị ai đó 'tắt' đi vậy.”
Rắc.
Một tiếng động khô khốc vang lên.
Những bức tường phía sau họ bỗng nhiên dịch chuyển.
Chúng không sụp đổ, mà là đang tráo đổi vị trí cho nhau.
Không gian xung quanh hơi méo lệch đi một sự biến đổi rất nhẹ nhưng đủ để những kẻ nhạy cảm với mana như họ nhận ra mình đã rơi vào bẫy.
“Chúng ta vừa bị khóa khu vực,” Roth gằn giọng, bàn tay gã siết chặt lấy vũ khí.
Ngay lúc đó, một biểu tượng cổ xưa rực sáng trên trần đá cao vút:
> [KHU VỰC THANH LỌC GIAI ĐOẠN 1]
> ĐIỀU KIỆN: XÁC ĐỊNH “KẺ KHÔNG HỢP QUY TRÌNH”.
Iris đọc to dòng chữ, rồi đột ngột im bặt vì kinh hãi.
“Kẻ... không hợp quy trình?
Ý nghĩa của nó là gì cơ chứ?
Chúng ta phải làm gì bây giờ?”
Chẳng ai có câu trả lời.
Nhưng trong thâm tâm, Caelum đã lờ mờ đoán ra sự thật cay đắng phía sau.
> “Không phải tất cả chúng ta đều được phép sống sót rời khỏi đây.”
Tiếng bước chân chậm rãi vang lên từ phía cuối hành lang.
Không nặng nề, cũng không vội vã.
Kẻ đó bước đi thong dong như thể thời gian đối với hắn là vô hạn.
Từ trong bóng tối mù mịt, một hình dáng dần lộ diện.
Đó không phải quái vật, nhưng cũng chẳng phải con người.
Hắn mang hình dáng của một mạo hiểm giả, nhưng gương mặt lại là một khoảng không phẳng lì, không có ngũ quan.
Thứ duy nhất hiện hữu trên thực thể ấy là một vết ấn mờ ảo sau gáy.
Giọng nói của nó vang lên, khô khốc và phẳng lặng như tiếng máy móc:
“Phát hiện sai lệch.”
“Tiến hành hiệu chỉnh.”
Roth lập tức rút vũ khí, thủ thế.
Lyra bắt đầu lẩm nhẩm niệm chú, mana dao động quanh đầu ngón tay.
Iris lùi lại nửa bước, hơi thở dồn dập.
Duy chỉ có Caelum là không rút kiếm.
Cậu tiến lên một bước, đối diện trực tiếp với thứ thực thể quái dị kia.
Lần đầu tiên trong đời, cậu quyết định thực hiện một hành động nằm ngoài mọi sự tính toán lý trí.
Cậu cố tình làm một việc... không hợp quy trình.
“Nếu tao không làm theo những gì mày muốn,” Caelum nói, giọng điệu bình thản đến đáng sợ, “thì mày sẽ định làm gì tao?”
Thứ kia đứng im phăng phắc.
Một giây.
Hai giây trôi qua trong sự tĩnh lặng nghẹt thở.
Và rồi, lần đầu tiên trong lịch sử của phế tích này, thực thể ấy đã không đưa ra câu trả lời đúng quy trình.
HẾT CHƯƠNG 2.