[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Thế Giới Không Nhìn Thấy
Tập 19: Phát Pháo Mở Đầu Kỷ Nguyên Mới.
Tập 19: Phát Pháo Mở Đầu Kỷ Nguyên Mới.
Ga tàu điện ngầm bỏ hoang dưới lòng đất, chìm trong bóng tối.
Những bóng đèn huỳnh quang cũ chập chờn như thở những nhịp cuối.
Gió hun hút từ đường hầm thổi ra, lạnh lẽo như hơi thở của những linh hồn lang thang.
Một bóng người bước ra.
Một thanh niên với mái tóc xám tro vuốt dựng nhẹ, áo khoác dài da mềm, boots cao cổ chạm sàn theo từng bước âm thầm.
Khuyên tai hình lưỡi liềm ngược khẽ đung đưa dưới ánh đèn xanh lạnh.
Sau lưng hắn là một cây gậy đen tuyền, quấn băng màu xám đậm sạch sẽ đến đáng sợ.
Ash.
Ngay sau đó, giữa tiếng gió rít, một giọng nói quen thuộc vang lên — trầm, bình thản, nhưng ngập mùi đe doạ ngọt ngào.
Julius Elias từ bóng tối bước ra với mái tóc vàng buộc gọn, nụ cười nhạt thoáng qua như vệt lưỡi dao.
— Lâu lắm rồi, Hắc Lộ Liên mới tập hợp nhỉ?
Ash khoanh tay, mắt nheo lại:
— Thằng Owen bảo nó sẽ không đến lần này đâu.
Tiếng động "keng" vang lên như chuỗi kim loại chạm vào nhau.
Một thân hình cao lớn nhảy từ nóc toa tàu cũ nát xuống.
Áo sơ mi trắng mở hai bên nút, để lộ làn da trắng mịn; hai dây xích bên hông kêu leng keng theo từng chuyển động.
Jude Marcellus mỉm cười tự tin, chỉnh lại cổ áo.
Từ phía đối diện đường ray, một bóng người phụ nữ xuất hiện.
Mái tóc dài đen, buộc lệch thấp, nửa mặt che bằng mặt nạ.
Áo khoác dài mở tà, bên trong là crop top đen và quần cargo.
Elara Quinn.
Đi cạnh cô là một thanh niên với tóc layer hơi rối, áo sơ mi lụa, quần chiến thuật — gương mặt ngáo ngơ nhưng bên hông lại đeo một thanh kiếm trông thật sự nguy hiểm.
Jasper Cole.
Khi sự im lặng giăng kín ga tàu, nền đất đột ngột rung lên.
Từ khe nứt, một người bò lên với toàn thân dính chất dịch màu đen, thứ chất quái dị chảy nhỏ giọt xuống sàn tạo tiếng tách tách ghê rợn.
Damian Drake.
Julius, là người chủ trì cuộc họp, bước ra giữa vòng tròn họ tạo thành.
— Còn thiếu hai người. — Hắn nhướng mày. — Nhưng cuộc họp vẫn sẽ bắt đầu.
Hắn hít một hơi, ánh mắt nhìn khắp từng gương mặt.
Giọng nói vang lên như một lời tiên tri, vừa tàn nhẫn vừa kích thích:
— Hôm trước tao đã dùng ảo ảnh để lừa hội Tam Giác Quỷ, lấy về những thứ cực lời mà không phải chịu tác dụng phụ.
Nhưng thứ quan trọng nhất...
Julius giơ một ngón tay lên.
— Dị năng...
đã quay trở lại với thế giới này.
Cả ga tàu im phăng phắc.
— Trước kia, thế giới này từng là thế giới của dị năng.
Nhưng vì muốn hoà bình hão huyền, con người xoá sạch nó khỏi lịch sử.
Tự làm bản thân yếu đuối... khốn nạn.
Kể từ giây phút này...
Julius mỉm cười.
— Chúng ta sẽ giải phóng dị năng.
Khiến nó bùng nổ trở lại.
Hắn khoanh tay, mắt ánh lên tia thích thú gần như điên loạn.
— Nhưng để làm được điều đó, mỗi người trong Hắc Lộ Liên sẽ phải đóng góp một phần sức mạnh.
Không ai bị ép...
Nhưng ai từ chối,
ai cản đường...
Ánh mắt Julius lạnh đi như kim loại.
— ...thì sẽ phải chịu hậu quả.
Ash bước lên một bước, giọng sắc như giao thép:
— Dị năng quay lại... nhưng không phải ai cũng sống sót sau lần thức tỉnh đầu tiên.
Hãy chắc chắn rằng không có kẻ yếu trong nhóm.
Jude khoanh tay, nở nụ cười lạnh:
— Yếu thì bị loại.
Đơn giản.
Chúng ta không thể ôm đồ thừa.
Elara khẽ đặt tay lên cán kiếm:
— Dị năng nguy hiểm hơn bất cứ thứ gì.
Không kiểm soát được, thì chính nó giết chúng ta trước.
Damian bật cười khan, tiếng cười lẫn trong chất dịch đen nhỏ giọt xuống đất quanh người:
— Ai từng mất kiểm soát rồi... sẽ hiểu lời đó sắc đến mức nào.
Jasper—vẫn mang vẻ ngơ ngác cố hữu—ngẩng mặt hỏi:
— Vậy... thử nghiệm đầu tiên... sẽ làm trên ai?
Julius liếm môi, nhếch mép đầy ẩn ý:
— Mày sẽ lên trước.
Với thực lực thật sự của Hắc Lộ Liên... không ai trong chúng ta phải bỏ mạng cả.
Ash nghiêm mặt:
— Không ai được phép thất bại.
Một người ngã... kéo theo cả tổ chức.
Julius nhìn cả nhóm, ánh mắt sáng lạnh như một vì sao độc địa trong đêm đen:
— Thế giới mới, dị năng mới, quyền lực mới.
Hắc Lộ Liên...
— Chúng ta sẽ viết lại tất cả.
Một dòng điện vô hình như xé toạc không khí ga tàu.
Cuộc họp mở đầu cho kỷ nguyên đen tối sắp trỗi dậy.
Ánh nhìn của Julius chìm vào bóng tối — và thế giới ở nơi khác cũng đang run lên theo cách của riêng nó.
Hành lang tầng 4 của nhà tù Tiếng Vọng Trong Bóng Tối vẫn rét buốt như muốn đông cứng cả phổi.
Hơi thở của Evan phả ra từng làn trắng mờ.
Derek vẫn nằm bất động sau lưng cậu, nặng đến mức mỗi bước chân như đè trĩu xuống mặt đất.
Aria giữ chặt tay Evan để giữ thăng bằng còn Ellie lững thững đi phía sau với vẻ thờ ơ đến lạ, như thể cái lạnh này chẳng ảnh hưởng gì đến cô.
Một tiếng "vút!" xé gió.
Roi điện của Fiona Reeves lao đến như một con rắn thép bén ngót.
Evan chưa kịp phản ứng.
Derek nặng quá.
Chân cậu như bị ghì xuống.
BỐP!!
Cú quất chính xác vào chân phải khiến Evan bật ngửa ra đất, Derek cũng rơi theo, lăn sang một bên.
"Á—!"
Evan cắn răng, chân tê dại như bị đổ cả thùng điện vào.
Aria hốt hoảng:
— Evan!
Nhưng Fiona không có ý định dừng lại.
Cô kéo ngược sợi roi, dáng người lạnh như băng, ngọn roi tóe điện rít lên như tiếng cười của quái vật.
— Không chạy được đâu.
Cô vung tiếp nhát thứ hai — nhanh hơn, độc hơn.
Nhát roi... chỉ còn cách Evan vài phân.
BỊ TÓM LẠI.
BẰNG TAY KHÔNG.
Evan tròn mắt.
Fiona tròn mắt.
Ellie đứng giữa hành lang, một tay bóp chặt roi điện đang rung bần bật, tia điện xanh phóng qua da thịt cô nhưng chẳng để lại một vết cháy nào.
Cô nhai nốt miếng cơm trong miệng, nói tỉnh queo:
— Có cơm nắm rồi.
Có sức đánh rồi.
Evan:
— ...
Fiona:
— Cái— gì...?
Những gì xảy ra sau đó thì chẳng ai kịp theo.
Ellie lao tới.
Một cú đấm thẳng, gọn, và nặng đến mức sàn lạnh dưới chân rung chuyển.
ẦM!!!
Fiona vung roi lên đỡ, nhưng lực đấm mạnh đến mức cả người cô bị đánh bật thẳng vào tường, bức tường vỡ nứt như bị búa tạ giáng.
Ellie không dừng lại.
Hai mắt cô ánh lên thứ sát khí đỏ thẫm, hai cánh tay run nhẹ như đang nén sức mạnh vượt giới hạn.
— Hãy đỡ chiêu của tao đây.
— Huyết Quyền...
TRẤN ÁP!
Cô túm lấy cổ áo Fiona, ép mạnh đối thủ dính chặt vào tường, rồi dồn hết lực toàn thân vào một cú đấm phủ đầy khí đỏ.
RẦM!!!!
Bức tường nổ tung.
Cả Fiona lẫn Ellie bị lực chấn động cuốn rơi xuống tầng dưới — tầng 5.
Evan bò dậy, chân còn run, nhìn xuống cái hố vừa bị đục xuyên.
Bên dưới, giữa những luồng hơi nóng phát ra như lò thiêu, Ellie và Fiona đang vừa rơi vừa đánh nhau, xoay vòng như hai chiến binh tuyệt vọng.
Evan thở một hơi dài, mặt méo xệch:
— Điên... thật.
Cậu cõng Derek lên lần nữa, Aria kéo tay cậu lùi lại trước sức nóng phả lên.
Tiếng hai người kia rơi xuống nền tầng 5 vang lên BỘP! cùng lúc.
Tầng 5 — nơi giam giữ những tù nhân bị thiêu đốt trong căn phòng nóng như sa mạc ban đỏ.
Không khí bỏng rát đến mức từng giọt mồ hôi bay hơi ngay khi rơi khỏi da.
Ellie đứng dậy, người đầy bụi, sức nóng ép cô phải nheo mắt lại.
Fiona cũng lồm cồm bò dậy.
Tóc cô bết lại vì mồ hôi, tay siết chặt cây roi còn lại.
Ellie rút trong túi ra... miếng rong biển cuối cùng.
Cô nhét vào miệng, nhai giòn rụm.
Rồi mỉm cười.
Một nụ cười rất "Ellie".
— Rồi.
Chiến tiếp thôi.
Còn tiếp...