Evan không nói gì, mắt chỉ hướng thẳng về Zane.
Cú lao tới đầu tiên — đấm thẳng vào mặt hắn.
Zane đáp trả ngay lập tức bằng cú đấm ngược, khẽ làm Evan chao đảo.
Hàng loạt đòn tay đôi bay như mưa, tiếng đập "BỐP!
BỐP!" vang rền khắp khu vui chơi.
Tay Zane đeo dây xích, mỗi cú đấm tăng sát thương, khiến Evan cảm giác mỗi cú chạm đều muốn nghiền nát tay cậu.
Máu chảy ra từ các đầu ngón tay, nhưng Evan không dừng, mắt đỏ rực, tim dồn từng nhịp.
Zane hất một cú sút thẳng vào mặt Evan, Evan giơ tay chặn, đồng thời dùng cùi chỏ đập mạnh vào đầu gối Zane.
Zane nhếch môi, dùng chân kéo người Evan để né cú tấn công.
Evan mất thăng bằng một nhịp, nhưng không chịu lùi, tung cú đấm thẳng vào mặt Zane.
Zane bắt gọn tay Evan bằng một tay, rồi nhảy lên, đạp chân còn lại thẳng vào bụng Evan.
Evan cố gắng buông tay Zane ra, lùi một bước, vừa kịp né cú giằng tay.
Nhưng Zane nhanh như cắt, chuyển nắm từ mu bàn tay Evan sang bẻ ngược ngón út tay phải — Evan thét lên đau đớn nhưng vẫn đá thẳng vào mặt Zane để thoát ra.
Zane mỉm cười đầy tự mãn:
— Mất đi ngón út tay phải, tay thuận, ngươi coi như thất bại rồi!
— Ngón út nắm giữ 20% sức mạnh nắm đấm và có vai trò ổn định lực đấy, kẻ thua cuộc ạ!
Evan không nói gì.
Mắt lóe sáng, cơ thể run lên vì adrenaline.
Cậu lao vào tiếp tục ăn miếng trả miếng với Zane, hai người nện nhau từng cú, từng cú đến nỗi đất như muốn rung lắc.
Đúng lúc Zane giơ tay ra chuẩn bị đòn quyết định, Aria từ phía sau cầm cả cái thang, đập mạnh xuống đầu Zane:
— RẦM!
Zane choáng váng, ngã nghiêng.
Evan vòng ra đằng sau, siết chặt hai tay quanh cổ hắn, không cho hắn di chuyển.
Tay Zane cự quậy, cố gắng giật ra khỏi vòng siết.
Máu mũi hắn rỉ ra, mắt trợn trừng, nhưng Evan không thả ra.
Zane há miệng thở hổn hển, cố gắng dùng sức dây xích để quật Evan ra, nhưng sức lực của Evan cùng sự trợ giúp của adrenaline đang ép hắn xuống.
Zane giãy giụa, mặt biến sắc, miệng phát ra những âm thanh nghẹn ngào, cố gắng thoát ra.
Cơn co giật của cơ thể hắn kéo dài chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, rồi dần dần, dưới sức ép và mệt mỏi, cơ thể dần buông lỏng trong vòng siết cổ của Evan.
Aria hít sâu, mệt rã rời, còn Evan thì toàn thân ê ẩm, cả hai ngã gục xuống đất, hơi thở dồn dập.
Trong cơn mơ màng, Evan thấy một hình bóng thanh niên tóc nâu, chẻ mái, đứng lặng lẽ trước mặt cậu.
Miệng cậu vô thức tuôn ra một cái tên:
— "Sam Wright..."
Ngay sau đó, Evan ngất lịm đi, cơ thể rơi vào trạng thái bất tỉnh.
Ngày hôm sau, cậu tỉnh lại trong bệnh viện, nằm một mình trong căn phòng trắng toát, lạnh lẽo.
Hai vệ sĩ đứng trước cửa, dáng vẻ nghiêm nghị, không cho cậu đi ra.
Evan nhíu mày, giọng còn yếu:
— Các anh... là ai?
Sao lại đứng đây?
Một trong hai vệ sĩ, giọng khàn khàn, lạnh lùng, đáp:
— Im mồm!
Ta đứng đây chờ người bình phục rồi tống ngươi vào ngục tù vị thành niên.
— Ngươi đã đánh con trai của ngài Lucian Mercer, do đó sẽ phải chịu hình phạt.
— Trong đó có hệ thống an ninh cực kỳ chặt chẽ, quản ngục và phó quản ngục thay phiên nhau 24/7, ngươi đừng mong thoát ra làm gì!
Evan như chết lặng sau câu nói vừa rồi, cậu cảm thấy tim đập thình thịch, đầu óc quay cuồng, không biết mình sắp đối mặt với điều gì.
Một trong hai vệ sĩ liền hất hàm, giọng xanh rờn:
— Thôi chờ ngươi bình phục làm gì, vì ngươi đã phạm phải một trong những tội nặng nhất — đánh con trai của ngài Lucian — nên bọn ta sẽ dắt ngươi đi luôn.
Chưa kịp phản ứng, hai tên vệ sĩ tức tốc khống chế Evan, giữ chặt tay chân cậu.
Cậu cố gồng mình, vật vã muốn thoát ra, nhưng sức mạnh của họ quá áp đảo, chân tay bị giữ chặt.
Evan bị lôi đi, đường nét thân thể rung lên từng nhịp khi họ kéo cậu vào Học viện kỷ luật Hollowgate.
Evan thắc mắc, giọng run run:
— Chẳng phải ta bị đình chỉ 1 tuần sao?
Sao ta lại bị lôi ra đây?
Một tên vệ sĩ lạnh lùng đáp:
— Im mồm!
Ngay lập tức, họ dùng khăn bịt mặt Evan, kéo cậu xuống một tầng hầm đặc biệt, nơi được gọi là Nhà tù vị thành niên: "Tiếng vọng trong bóng tối".
Vệ sĩ giải thích khi dẫn cậu đi:
— Nhà tù được chia ra 6 tầng:
– Tầng 1: giam giữ tù nhân mới vào.
– Tầng 2: giam giữ tù nhân tội nặng.
– Tầng 3: giam giữ tù nhân trong sa mạc khô cằn nhân tạo.
– Tầng 4: giam giữ tù nhân trong phòng lạnh như tủ đông, có thể bị đông cứng.
– Tầng 5: giam giữ tù nhân trong tù nóng, bị tra tấn, đánh đập.
– Tầng 6: giam giữ tù nhân nguy hiểm, thể lực cực mạnh, cần quản lý nghiêm ngặt, chờ ngày tử hình.
Khi tới nơi, mấy tên vệ sĩ tháo bịt mắt Evan.
Cậu đứng sững, mắt mở to, không tin vào mắt mình:
— Chúng mày... giam giữ học sinh như tù nhân bất hợp pháp à?!
Vệ sĩ liếc cậu, giọng đầy khinh miệt:
— Cảnh sát cũng chỉ là chó của Lucian thôi.
Mày nghĩ luật pháp là cái thá gì với bọn tao?
Không để cho Evan kịp nói thêm lời nào, Hai tên vệ sĩ lôi Evan đi qua dãy hành lang dài với ánh đèn vàng yếu ớt chập chờn như sắp tắt.
Cuối hành lang là một cánh cửa kim loại lớn ghi số 427.
— Tới rồi.
Cạch.
Cánh cửa được mở ra.
Bịch!
Evan bị đẩy mạnh vào bên trong rồi cửa đóng rầm lại ngay lập tức, khóa xoay leng keng ở phía ngoài.
Evan lảo đảo đứng dậy, chớp mắt vài lần để quen với ánh sáng mờ trong phòng giam.
Bốn người đang ở trong phòng quay lại nhìn cậu.
1.
Một thằng học sinh đang ngồi chống lưng vào tường, miệng ngậm ba cây que cay đỏ lòm, tóc nhuộm tím rối bù.
Nó nhướng mày:
— Yo, tao là Derek Shaw.
Phòng 427 chào mừng tân binh.
2.
Một người phụ nữ quen thuộc đến mức khiến tim Evan hẫng một nhịp.
— Aria...?
Aria Lane?!
Cô ấy khẽ gật đầu, vẻ mặt hơi mệt nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh khó tin.
3.
Một chàng trai đang ôm laptop ở góc phòng, một bên tai đeo tai nghe, tóc rũ xuống che gần nửa mắt.
Trên sống mũi là một cặp kính cận mỏng, hơi trượt xuống vì cậu cúi quá gần màn hình.
Evan nhìn chăm chú vài giây rồi giật mình:
— Lenovo?!
Cậu ta không ngẩng đầu, chỉ gõ tiếp một chuỗi lệnh rồi đáp cụt ngủn:
— Ờ.
4.
Người cuối cùng là một chàng trai tóc xoăn nhẹ màu bạc, mái tóc che gần nửa khuôn mặt.
Anh mặc bộ đồ cổ điển màu bạc, ngồi trầm tư như tượng đá.
Derek chỉ vào anh ta:
— Còn đây là Logan Parker, đừng hỏi nhiều, ảnh ít nói lắm.
Evan nuốt nước bọt, rồi lập tức quay sang hỏi:
— Nhưng... tại sao Aria với Lenovo lại ở đây?!
Aria nhẹ giọng trả lời:
— Tớ cũng tham gia đánh Zane hôm qua.
Nên họ buộc tớ chung tội với cậu.
Giọng cô bình tĩnh, nhưng đôi mắt vẫn còn ánh dư chấn của đêm hỗn loạn đó.
Evan quay sang Lenovo:
— Thế còn cậu?
Sao lại—
Lenovo ngắt lời, tay vẫn gõ bàn phím:
— Tao bị đình chỉ vì cái sự kiện tát cô giáo mấy hôm trước.
Hiệu phó đích thân đến cô nhi viện bắt tao đi ngay sau khi mày đi học.
Cậu ta nhún vai như thể đó là chuyện cỏn con.
— Nhưng cũng ổn.
Ở đây độ rung chuẩn, mạng mượt, cực hợp để chơi game.
Evan sững sờ:
— Trong tù...
đào đâu ra mạng?
Lenovo ngẩng lên một chút, mắt lóe lên:
— Ờ thì...
đánh mấy tên vệ sĩ, bắt họ chia sẻ mật khẩu Wi-Fi là xong.
Evan:
"...?"
Cậu thật sự cạn lời.
Không biết nói gì nữa, Evan đành làm nhiệm vụ làm quen:
— À...
đây là Aria Lane.
Còn đây là Lenovo, bạn cùng trường mình.
— Chào. — Aria mỉm cười nhẹ.
— Ờ. — Lenovo đáp, vẫn đang bấm phím lạch cạch.
Derek đứng khoanh tay xem kịch vui, nhai que cay rộp rộp.
Logan chỉ liếc Evan rồi lại cúi xuống, tiếp tục trầm tư như chẳng để tâm đến thế giới.
Không khí trong phòng giam 427 trở nên kỳ lạ:
một nửa căng thẳng, một nửa hỗn loạn, và một nửa... không thể hiểu nổi.
Còn tiếp...