Dị Giới  Thế Giới Chúng Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thế Giới Chúng Thần
Chương 40: 40: Chịu Phạt


Lợi ích ngắn hạn: Thành tích, tâm tính tốt đẹp, có cảm giác thành tựu, có động lực, cảm thấy thỏa mãn, được thầy cô và bạn bè công nhận.

Thiệt hại ngắn hạn: Tốn thời gian, mệt mỏi.

Lợi ích lâu dài: Học vấn uyên bác, cơ sở vững chắc, có không gian trưởng thành rộng lớn, có tiền tài lợi nhuận, càng được kính trọng, cách ước mơ càng ngày càng gần.

Thiệt hại lâu dài: Người yêu?Valhein nhìn một chút, cảm thấy hơi ít, thế là bắt đầu suy nghĩ kỹ hơn, sau đó không ngừng bổ sung hoặc xóa đi.

Hết một tiết học, cuối cùng Valhein cũng phân tích xong hết ba con đường.

"Kiếm tiền đúng là rất có ích, nhưng nếu nó ảnh hưởng đến học tập và tu luyện thì mất nhiều hơn được.

Cậu không hẳn là nhất định phải có tinh linh thiên phú của bàn tế, huống chi, xét khả năng cậu đạt được thiên phú cường đại cực kỳ hiếm hoi, chỉ có thể đạt đến thiên phú bình thường.

Hơn nữa rất nhiều thiên phú không thể trực tiếp nâng cao năng lực của cậu, cần nhờ vào tu luyện và tri thức đầy đủ mới có thể thay đổi được lực lượng càng mạnh.

""Cho nên cho dù cậu kiếm tiền, cũng cố hết sức giảm bớt việc tiêu tốn thời gian, hoặc là thuê người khác, hoặc là hợp tác cùng người khác.

""Còn về học tập và tu luyện! "Valhein dành thời gian lớp học thứ hai tiến hành phân tích so sánh kỹ càng tỉ mỉ, cuối cùng cũng vì tương lai lâu dài, cắn răng làm ra lựa chọn không thể khác hơn.

"Ít nhất trong một tháng tới, cậu sẽ buông bỏ việc kiếm tiền và tu luyện, trước mắt sẽ điên cuồng học tập kiến thức, tạo nền tảng cho tốt, bù đắp những thiếu sót.

Chờ một tháng sau, cậu càng hiểu rõ hơn thế giới này, lại kiếm tiền, nhất định sẽ làm ít hưởng nhiều.

Chỉ có lợi ích lâu dài mới là lợi ích, lợi ích trước mắt gì đều có thể là tai họa, bởi vì một khi đã quen với lợi ích ngắn hạn thì tầm nhìn bị hạn hẹp thậm chí tự động bỏ qua lợi ích lâu dài.

""Cậu sẽ không làm con chuột sa hũ nếp.

"Valhein xem bảng tin một lần nữa, sau đó phân tích chữ viết phía dưới bảng tin, chính thức xác định.

Trong lòng Valhein hiểu được, cho dù không lo lắng đến việc tốn thời gian cho hai lớp học, bản thân cũng sẽ đưa ra lựa chọn giống như vậy.

Nhưng viết ra rồi, giống như đưa ra lời hứa, giống như việc làm sáng tỏ tiềm thức, đại não sẽ có đủ cảm giác an toàn, càng thêm sẵn lòng cũng càng thêm dễ dàng hành sự, sẽ không tạo ra chống đối gì.

Nghĩ ngợi một hồi, Valhein lại thêm một hàng chữ ở cuối trang.

Không có ghi chú sẽ không có phát sinh.

Valhein nhìn dòng chữ này, trong lòng bùi ngùi.

Nhiều năm trước đến tận hôm nay, Valhein vẫn tin tưởng đại não của mình, vẫn coi trọng cảm giác trực giác, vẫn cảm thấy mình rất thông minh và giỏi suy sét, nhưng sau khi liên tục vấp phải trắc trở, thay đổi phương thức suy xét, không còn chỉ dựa vào đại não, mà là ghi chép lại sự việc một cách đầy đủ, dựa vào các phương pháp mà chuyển đổi ý tưởng thành văn bản phân tích.

Kết quả chính là kiến thức của Valhein về mọi thứ được nâng tầm chưa từng có, cuộc sống có những thay đổi chưa từng thấy.

Sau khi xác nhận, Valhein tiếp tục học môn toán học vào buổi sáng của học kỳ trước.

Valhein không có mở sách giáo khoa, cũng không có mở ra ghi chú, thay vào đó, cậu lấy ra một tờ giấy trắng, dựa vào kí ức mơ hồ của mình vẽ ra sơ đồ tư duy.

Trong quá trình này, Valhein không chỉ củng cố trí nhớ kiến thức số học mà còn tiến hành phân loại, làm rõ ràng hơn mối quan hệ giữa các phần kiến thức khác nhau và hình thành một quy trình hoàn chỉnh từ đầu nhập đến đầu xuất ra.

Nhưng mà Valhein đã quên rất nhiều phần kiến thức.

Valhein không chỉ không nóng giận mà còn ngược lại rất phấn chấn, bởi vì việc quên đi thế này rất có thể là do cậu chưa hiểu biết đủ sâu nhưng cậu lại cố tình tự cho rằng mình đã hiểu.

Valhein nhìn lại ghi chú, xem rất nhanh, tập trung vào những phần kiến thức đã quên đi.

Sau đó Valhein sử dụng phương pháp chắt lọc nhớ lại, chắt lọc phần kiến thức để bổ sung sơ đồ tư duy.

Sau nhiều lần làm tới làm tới lui, trước khi lớp học thứ hai kết thúc, Valhein cuối cùng đã hoàn thành sơ đồ tư duy về tất cả các phần kiến thức trong sách giáo khoa toán năm ngoái.

Valhein cảm thấy đầu óc như bị vắt kiệt sức lực, ngây ngẩn cả người.

Nhưng đồng thời, trong lòng cậu có cảm giác đạt thành tựu, thỏa mãn và vui sướng vượt xa những gì của bình thường.

Valhein nhẹ nhàng tinh tế cảm nhận cảm giác thoải mái này.

Phần thưởng cường hóa.

Đinh! Chuông báo tan học vang lên.

Valhein ngồi trên ghế, đôi mắt đờ đẫn, sức lực đã cạn kiệt.

“Valhein, cậu không sao chứ?” Hoth lo lắng nhìn Valhein.

"Không sao.

"Valhein nói xong thì vui vẻ hớn hở cầm cuốn sách ma thuật bước ra ngoài.

"Cậu đi đâu thế?""Tìm giáo viên và chịu phạt.

"Hoth ngờ vực khó hiểu, cảm thấy rằng Valhein đang có chút không ổn, anh ta đi theo ngay phía sau.

Ti liếc nhìn bóng lưng của Valhein rồi tiếp tục vùi đầu học hành.

Valhein nhanh chóng tìm đến tòa nhà của giáo viên năm hai, bên trong được ngăn thành nhiều phòng.

Valhein tìm đến phòng Niedern, gõ cửa, lễ phép cúi đầu nói: "Chào thầy.

"Niedern ngạc nhiên liếc nhìn qua Valhein, sau đó mới nhớ tới chuyện buổi sáng, không ngờ học sinh này lễ phép như vậy, gõ cửa, cúi đầu chào hỏi, so sánh với Valhein thì những học sinh khác đúng là bọn người Bắc Âu man rợ.

.
 
Thế Giới Chúng Thần
Chương 41: 41: Chịu Phạt 2


"Ừa." Niedern gật đầu đáp lại.Valhein nói với vẻ mặt áy náy: "Thầy Niedern, cả ngày hôm nay em vì hổ thẹn chuyện đến trễ sáng nay, cái gì trên lớp cũng nghe không vô, trong lòng vô cùng đau buồn...""Vậy lúc cậu đánh Hutton đã bớt đau buồn rồi chứ?" Niedern cắt ngang lời Valhein đang nói, giọng điệu có vẻ nghiền ngẫm.Valhein hơi sửng sốt, thầm nghĩ thầy là một giáo viên, tổn hại học sinh như thế được không?Valhein giả vờ như không nghe thấy, nói tiếp: "Cho nên, em quyết định tự phạt chính mình, lấy tác phong học tập nghiêm túc làm gương!"Niedern chỉ ngây người nhìn Valhein, ngay cả con mắt giả bên trái cũng hiện lên vẻ nghi hoặc.Valhein nói tiếp: "Hãy phạt em vì phục vụ cho các bạn học trong lớp.

Em đã nghĩ ra biện pháp trừng phạt rồi.

Mỗi buổi chiều trước khi tan học, em đều sẽ đến tìm thầy để hỏi kiến thức trọng tâm của lớp học trong ngày và nên ôn tập những gì vào buổi tối.

Đồng thời, em cũng muốn hỏi qua lớp học ngày hôm sau sẽ dạy những gì và xem trước những phần kiến thức nào.

Cuối cùng, em sẽ ghi nội dung cần ôn và cần chuẩn bị trong ngày viết lên bảng đen ma pháp để phục vụ cho các bạn học! "Niedern im lặng nhìn vào Valhein, không nói được lời nào.Sau một lúc, Valhein hỏi thăm dò: "Thầy Niedern tốt bụng nhất trong Học viện Plato, thầy nghĩ sao?"Niedern sau đó hỏi, "Ý này là do tự cậu nghĩ ra hả sao?"“Đúng vậy, nhưng em chủ yếu muốn trừng phạt bản thân và thể hiện sự công bằng công chính liêm minh của Học viện Plato, nếu không thì em cũng không muốn làm như vậy đâu.” Valhein tỏ vẻ bất đắc dĩ lắm.Niedern im lặng một lúc rồi hỏi: "Em nói thật đi, suốt kỳ nghỉ hè có phải đều đi học kịch, hơn nữa chủ yếu học về diễn xuất đúng không?"“Thầy, xin hãy tin tưởng vào học trò của mình!” Ánh mắt Valhein kiên định.Khóe miệng Niedern hiện lên một nụ cười, ông ta gật đầu: "Được rồi.

Tôi đồng ý với hình phạt này.

Thời hạn một tháng đi, sau một tháng, ai đến lớp trễ cũng đều sẽ bị phạt như vậy ..."Valhein dứt khoát nói: "Xin thầy hãy phạt em ít nhất một năm! Chỉ có cách này mới để cho em ghi nhớ được bài học kinh nghiệm, chỉ có như vậy, em mới có thể khiến các bạn học khác lấy em làm tấm gương xấu tiêu biểu và khắc sâu hậu quả của việc đi học trễ.

"Ned nhìn chằm chằm Valhein một hồi lâu, sau đó nhẹ nhàng gật đầu nói: "Vì cậu có tinh thần tự giác như vậy, tôi đồng ý với cậu."Valhein mở ghi chú ra rồi nói: "Buổi học hôm nay là để ôn lại nội dung của năm ngoái.

Nội dung ôn tập phức tạp quá nên không cần sắp xếp cho học sinh ôn tập.

Như vậy xin hỏi thầy Niedern, tối nay chúng em về nhà chác là chuẩn bị mấy nội dung của những môn học nào, nội dung trọng điểm của nó là gì? "Niedern cũng không có xem qua sách ma pháp, mở miệng nói: "Ngày mai tôi sẽ có lớp học ma pháp cơ bản, lớp học ngôn ngữ người khổng lồ và lớp học thiền định.

Nên xem trước chương đầu tiên của lớp học ma pháp cơ bản, trong đó tập trung vào bốn nguyên tố lớn trong thế giới ma thuật là đất, lửa,gió, nước, các đặc điểm ma pháp của bốn vương quốc lớn, các phép thuật cơ bản của ma pháp tập sự ..."Niedern duy trì tốc độ nói chuyện vững vàng, trong khi đó Valhein cũng ghi chú lại rất nhanh và hoàn thành nhanh chóng."Cảm ơn thầy Niedern, bây giờ em đi tìm giáo viên khác."“Không cần thư ma pháp sao?” Niedern hỏi.“Như vậy trừng phạt không được hiệu quả!” Câu trả lời của Valhein vô cùng chắc chắn.Niedern nhẹ nhàng gật đầu, đăm chiêu suy nghĩ."Vậy em đi hỏi thăm những giáo viên khác có lớp ngày mai, tạm biệt thầy."Valhein lại cúi đầu một nửa, sau đó xoay người rời đi.Ngay sau khi Valhein bước ra khỏi cửa văn phòng, phía sau lưng cậu vang lên giọng nói của Niedern.“Sau này học ít diễn kịch đi!” Giọng nói Niedern có chút vui mừng.Valhein vội vàng rời đi, nhưng trong lòng thầm nghĩ, giáo viên nghiêm túc tốt bụng đầy sao? Nghiêm túc chỗ nào chứ? Tốt bụng chỗ nào chứ?Valhein lại đi đến văn phòng của các thầy cô khác để hỏi nội dung cần chuẩn bị cho tất cả các chương trình học ngày mai, sau đó mới đi về phòng học.“Không sao chứ?” Hoth hỏi.“Không sao, tôi ổn!” Valhein nói.“Vậy cậu tìm giáo viên để làm gì?”“Trước khi tan học thì anh sẽ biết thôi.”“Ồ.” Hoth yên tâm.Vào tiết học cuối cùng, Niedern xuất hiện trên bục giảng, nói: “Các em ra ngoài với thầy, lớp thiền định ở bãi cỏ.” Nói rồi, ông ta đi ra khỏi lớp.Đám người nhẫn nhịn một ngày, sau khi nghe nói có thể học ở bên ngoài thì lập tức vui vẻ chạy ra ngoài.“Rốt cuộc thì cũng xứng với tên của Học viện Plato, tôi nghe nói khi thầy Plato mới lập học viện thì đều vừa đi vừa dạy học!”“Đúng vậy, đó mới là Học viện Plato mà chúng ta hướng tới.”“Thôi đừng nghĩ, nếu lúc đó thầy Plato cũng dạy cùng lúc mấy trăm học sinh, thì thầy ấy cũng không thể nào vừa đi vừa dạy, dạy học chứ có phải chăn cừu đâu!”Valhein đi theo đám đông đến một bãi cỏ an tĩnh.Niedern đứng trước trước mặt mọi người, nói: “Các em chọn chỗ ngồi đi.

Mục đích của bài giảng này không phải dạy các em thiền định mà là cảm nhận thiền định.

Thầy biết có một vài em đã tiếp xúc với thiền định, nhưng thầy hy vọng các em vẫn làm theo thầy.”Đám người ngồi xuống theo vị trí của mình trong lớp..
 
Thế Giới Chúng Thần
Chương 42: 42: Ánh Sáng Từ Thế Giới Của Thần


Paloma vẫn ngồi cạnh Valhein, thân thể vẫn thẳng tắp, kiêu ngạo như một con thiên nga.Valhein nhìn cô ấy một cái, cảm thấy cô ấy càng kiêu ngạo hơn lúc bình thường, dáng vẻ nắm chắc phần thắng trong tay.‘Xem ra cậu ấy đã hiểu rõ việc thiền định…”Valhein lại liếc mắt nhìn Rollon, cậu ta vẫn ung dung như cũ.Đa số học sinh đều vô cùng phấn khích.Valhein lật vở ra rồi nhìn Niedern.Niedern nói: “Trước khi bắt đầu thiền định, thầy sẽ che thị giác của các em, ngăn cản các em nói chuyện, đây là để các em có được trải nghiệm tốt hơn.

Nếu như trong quá trình thiền định mà các em mắc phải chuyện gì khó giải quyết, thì cứ nhấc tay ra hiệu để thẩy giải quyết.”“Bây giờ mỗi người ngồi xuống theo tư thế thoải mái nhất, nhớ, là ngồi chứ không phải nằm, đây là lớp thiền định chứ không phải lớp ngủ.”Có nhiều học sinh cười.“Có lẽ trong quá trình thiền định lần này, các em sẽ may mắn nhìn thấy bầu trời sao, mà trên bầu trời sao sẽ có mấy hoặc mười mấy vết nứt khổng lồ và bắn ánh sáng ra.

Đừng sợ, đó chính là vách ngăn của hai giới.

Mặc dù mọi người còn chưa học lớp ma pháp cao hơn lớp cơ bản, nhưng có lẽ các em đều đã nghe nói qua, thế giới mà chúng ta đang sinh sống có tên gọi tắt là Nhân giới, mà thế giới các vị thần sinh hoạt gọi tắt là Thần giới.

Thần giới là nơi các vị thần được sinh ra, chính vì vậy mà nơi đó chứa lực lượng cường đại.”“Mỗi người có một cách giải thích khác nhau cho nguồn gốc của những khe nứt này, có người nói chúng là tàn dư trong cuộc chiến của các vị thần, có người lại nói là Prometheus để lại vì loài người.

Tóm lại, ánh sáng do những vết nứt kia phóng ra là lực lượng đến từ Thần giới.

Mục đích thiền định của chúng ta là tiến vào bên trong lớp ánh sáng đó, hấp thụ lực lượng trong đó.

Bởi vì chiến sĩ có thể không ngừng luyện huyết mạch thần lực, nhờ huyết mạch thần lực mà bọn họ có thể tiếp xúc ánh sáng đến từ Thần giới trong thời gian dài, không ngừng hấp thụ lực lượng từ đó.

Mà ma pháp sư thì khác, bởi vì không có huyết mạch thần lực nên chỉ có thể hấp thụ lực lượng trong quá trình thiền định.”“Nếu có ai nhìn thấy ánh sáng đến từ Thần giới thì đừng hoảng hốt, cũng đừng vui mừng.

Hãy tập trung cao độ cảm ứng những ánh sáng kia, tìm kiếm ánh sáng hấp dẫn các em nhất.

Ánh sáng của Thần giới cách chúng ta vừa xa vừa gần, mà ngài Thales đã từng nói, càng xa càng cường đại mà cũng càng nguy hiểm.

Nếu như tự tin với thiên phú của bản thân thì có thể lựa chọn ánh sáng xa nhất, nhưng mà các em phải gánh chịu rủi ro cao.

Nếu không tự tin với thiên phú của bản thân thì các em có thể chọn ánh sáng gần bản thân nhất.

Mặc dù ánh sáng gần có nhiều người sử dụng nhưng nó vô cùng an toàn.”“Tất nhiên là cũng có thể chọn tia sáng không gần cũng không xa.

Tóm lại, tất cả đều dựa vào sự quyết định của các em.

Nếu như các em không thể quyết định thì từ bỏ lựa chọn, tiến hành học tập hoặc hỏi thầy, khi nào có đáp án thì lại tiếp tục tiến hành lựa chọn.”“Có lẽ đa số các em sẽ không nhìn thấy ánh sáng từ Thần giới, nhưng mà không cần phải vội vàng, chỉ cần các em không ngừng tu luyện, không ngừng học tập, chắc chắn các em sẽ tìm được ánh sáng từ thế giới của thần cho riêng mình.

Được, ai có thắc mắc gì thì có thể hỏi thầy.”Thế là, những học sinh hay thắc mắc nhao nhao đặt câu hỏi.Valhein nhìn thoáng qua Hoth.Hoth từng nhận được quá nhiều ánh mắt này, anh ta lập tức hiểu ra, ảo não nói: “Thật ra hai năm trước tôi có làm quen với thiền định nhưng chưa bao giờ nhìn thấy ánh sáng từ Thần giới.”“Đừng nản lòng! Chỉ cần có cố gắng thì chắc chắn anh sẽ thăng cấp thành tập sự.” Valhein nói.“Mong là vậy.” Hoth nói.Valhein vừa nghe giảng bài, vừa ghi từ khóa chứ không ghi toàn bộ câu.Chỉ trong chốc lát sau, thầy Niedern nói: “Tốt, hiện tại tất cả các em tìm tư thế thoải mái rồi ngồi xuống, thầy sẽ sử dụng ma pháp để đóng miệng và mắt của các em lại.”Valhein vô cùng chờ mong, cậu rất muốn biết thiền định mà mình đã từng học có hiệu quả ở thế giới này hay không.Nếu như có, vậy thì ít ra hiệu suất thiền định của cậu sẽ gấp đôi bạn cùng lớp.Niedern mặc áo bào xám giơ tay phải lên, khẽ lung lay ngón trỏ, một chiếc nhẫn ngọc trên ngón trỏ phát ra ánh sáng màu xanh nhạt, nháy mắt bao phủ toàn trường.Trước mắt Valhein là một màu đen kịt, cổ họng cùng khoang miệng mất đi vị giác.Trong nháy mắt này, cho dù Valhein đã có sự chuẩn bị từ sớm thì cậu cũng hơi bối rối.Đây là lần đầu tiên cậu cảm nhận sức mạnh của ma pháp.“Thầy nhìn thấy có nhiều em lo lắng, đừng hốt hoảng, chúng ta vẫn đang ngồi trên đồng cỏ, thầy sẽ không bỏ các em.

Hiện tại, các em có thể tưởng tượng theo lời thầy.

Các em tưởng tượng bản thân đang ở trên bãi biển sau giờ ngọ vào mùa thu, ánh mặt trời ấm áp chiếu xuống, bãi cát mềm mịn nhẵn nhụi.

Đối diện các em là biển Aegean xanh thẳm, chim hải âu khẽ kêu, gió biển phơ phất, vị mặn của nước biển lạc vào khoang mũi.

Sóng biển dịu êm đánh vào bờ cát phát ra âm thanh rì rào…”Khi nghe Niedern tiến hành dẫn lối vào thiền định, lòng Valhein lại nảy sinh mâu thuẫn..
 
Thế Giới Chúng Thần
Chương 43: 43: Ánh Sáng Từ Thế Giới Của Thần 2


Có rất nhiều phương pháp thiền định, khi học tâm lý học ở Ngôi Sao Xanh, Valhein cố ý tìm một ngày cuối tuần, tắt hết tất cả các thiết bị điện tử, không giao tiếp với bất cứ ai, ở nhà một mình rồi sử dụng các phương pháp thiền định.

Có phương pháp thiền định tưởng tượng hoặc biến đổi thành vật bên ngoài, ví dụ như phương pháp thiền định trên ngọn núi, phương pháp thiền định trên sao trời, thiền định trong hồ, quét tuyết, cá bơi…Có phương pháp thiền định từ cảm xúc của trái tim.

Có thiền định từ ngũ giác, thiền định từ xúc giác, thiền định từ thị giác, thiền định từ thính giác, thiền định từ khứu giác và thiền định từ vị giác, còn có thiền định từ việc đi chân trần.

Còn có thiền định bằng cách hít thở cơ bản nhất.

Valhein thử mấy chục cách thiền định, nhưng cuối cùng cậu nhận ra phương pháp tưởng tượng vật bên ngoài không có tác dụng đối với cậu.

Sau nhiều lần suy nghĩ và so sánh, cùng với kết hợp những kiến thức liên quan thì cuối cùng Valhein cũng hiểu ra, mỗi người sẽ có một “khuôn mẫu cảm nhận” khác nhau đối với thế giới bên ngoài, không cần bàn đến phương pháp thiền định mà cả định nghĩa về thiền định của mỗi người cũng đều khác nhau.

Valhein đã từng không ngừng thử, cậu cũng phát hiện phương pháp thiền định thích hợp với mình nhất, chính là liên quan đến cơ thể, ví dụ như thiền định bằng ngũ giác, ví dụ như thiền định bằng cách đi chân trần, ví dụ như thiền định bằng cách quét toàn thân.

Cuối cùng, Valhein lựa chọn phương pháp thiền định bằng hít thở cơ bản nhất, kết hợp với thiền định bằng cách quét toàn thân.

Sau khi học tập bước đầu tiên của thiền định, Valhein phát hiện đối với cậu, thiền định có nghĩa là liên hệ cơ thể cùng linh hồn một cách chặt chẽ, để thể xác và tinh thần của bản thân được hòa quyện, để có thể nhìn thấy thân thể tốt hơn, từ đó thì có thể cảm nhận bản thân tốt hơn.

Valhein nhận ra khi sinh hoạt ở xã hội bùng nổ thông tin, trải qua mọi thứ trong quá khứ, cho dù là học, làm việc, thăng chức, kiếm tiền, thành công hay thất bại thì hầu như mọi thứ đều bị quyết định bởi thế giới bên ngoài, hầu như đều chạy theo những thứ ngoài kia.

Nhưng rõ ràng bản thân mới là điều cốt lõi, ấy vậy mà xưa nay cậu không cảm nhận cùng thăm dò thật kỹ.

Sau khi thiền định, cơ thể cùng tâm hồn của Valhein lại liên hệ với nhau.

Cũng bắt đầu từ đỏ, Valhein hoàn toàn từ bỏ suy nghĩ chạy theo những thứ bên ngoài, cậu chuyển sang theo đuổi những thứ bên trong, bắt đầu truy tìm khát vọng chân chính từ sâu trong linh hồn, truy tìm cái tâm ban đầu của mình.

Sau này, năng lực thiền định của Valhein càng ngày càng tiến xa, cuối cùng trải qua tu luyện khổ cực thì cậu cũng đạt đến cảnh giới cực cao thành công.

Valhein không phản đối phương pháp này của Niedern, mà cậu rõ ràng rằng phương pháp thiền định bằng cách tưởng tượng, là cách làm dễ dàng đối với những người mới học, nó không có vấn đề gì đối với những người tương đối tập trung.

Nhưng vấn đề ở chỗ, nếu như tâm tư của người thiền định vô cùng sống động, tư duy bị phân tán thì trong quá trình tưởng tượng sẽ xuất hiện rắc rối.

Lúc ấy Valhein gặp rắc rối nhỏ, sau khi nhận ra thì lập tức sửa lại mới không lầm đường lạc lối.

Ở Ngôi Sao Xanh, rất nhiều người hướng dẫn thiền định đã không dùng phương pháp chỉ dẫn quá hư ảo này, bọn họ đều dùng âm nhạc êm dịu sau đó bắt đầu từ cảm giác của thân thể, lập tức cảm nhận là trụ cột của chánh niệm.

Valhein chia thiền định làm ba cảnh giới quan trọng.

Tầng cảnh giới thứ nhất là cảm giác thân thể, dung hợp thể xác và tinh thần.

Tầng cảnh giới thứ hai thì chia làm ba giai đoạn nhỏ, là nhận biết bản thân, khẳng định bản thân và thăm dò bản thân, đây là cảnh giới hiện tại mà Valhein đang ở.

Tầng cảnh giới thứ ba là vượt qua chính mình.

Nhưng Valhein chưa từng nhìn thấy người như thế này, bởi vì khi vượt qua bản thân thật sự thì người ta sẽ vô cùng khiêm tốn, sẽ cảm thấy bản thân chưa vượt qua chính mình.

Nhưng mà, có thể khẳng định rằng người đã vượt qua bản thân đều có những thành tựu cực lớn.

Vứt bỏ những ý nghĩ hỗn tạp trong đầu, Valhein hít sâu một hơi rồi dùng miệng thở ra, đảm bảo thời gian thở cùng hít vào bằng nhau, sau khi làm xong thì Valhein im lặng.

Có phương pháp thiền định là duy trì hít bằng mũi và thở bằng miệng, nhưng Valhein cho rằng phương pháp này trái với quy luật tự nhiên của cơ thể, thậm chí sẽ làm suy yếu công năng thở của mũi, cho nên cậu không chọn phương pháp hít thở như thế này.

Sau này, Valhein hoàn toàn không nghe Niedern hướng dẫn, mà cậu dùng phương pháp thiền định quét hình mà bản thân hay dùng nhất.

Đầu tiên, Valhein dời lực chú ý ở đôi mắt, cảm nhận cảm giác của đôi mắt rồi thả lỏng ý thức.

Tiếp đến, Valhein chú ý đến đại não, cảm nhận đại não, để đại não yên tĩnh rồi thả lỏng ý thức.

Sau đó Valhein bắt đầu từ tóc, sau khi cảm nhận và thả lỏng thì cậu tập trung từ trên xuống dưới của cơ thể, lướt qua da đầu, lỗ tai, cái trán, mũi… cuối cùng đến mu bàn chân, lòng bàn chân và đầu ngón chân.

Ở trong quá trình này, đôi lúc cậu sẽ nghĩ đến những chuyện linh tinh, ví dụ như giọng nói của giáo viên, lo lắng về tương lai, Hutton trả thù, nhưng Valhein không phán xét cũng không lo lắng, không vì vậy mà cho rằng năng lực thiền định của bản thân không đủ, cậu chỉ tiến hành phân loại để xác định xem nó là gì rồi ném ra khỏi đầu.

.
 
Thế Giới Chúng Thần
Chương 44: 44: Vách Ngăn Giữa Hai Giới


Lúc này, Valhein biết cậu đang thiền định.

Sau khi trải qua phương pháp thiền định quét hình, cơ thể cùng tâm hồn của Valhein càng thêm chặt chẽ.

Sau này, Valhein không hề cảm nhận được cơ thể, đầu óc bắt đầu trống rỗng, mọi thứ trở thành hư vô.

Tất cả trở thành hư vô, còn Valhein thì dường như cậu đã quên mất là mình đang thiền định.

Chỉ trong chốc lát sau, Valhein vẫn nhắm mắt như cũ nhưng đôi mắt của cậu lại khẽ động đậy.

Trong cõi u minh không biết chỗ nào, ở nơi mà chỉ có tinh thần mới có thể đến, một ý niệm trong đầu được sinh ra, giống như xuất hiện một Valhein thứ hai.

Valhein mới xuất hiện giống như một sự tồn tại siêu nhiên, cậu ta đứng trên đỉnh thế giới cùng bầu trời sao.

Cậu ta tồn tại, lại giống như không tồn tại.

Cậu ta độc lập, nhưng lại hòa quyện với thể xác và tinh thần.

Đây là tinh thần, hoặc là linh hồn, hoặc là một trạng thái kỳ dị vượt qua cả bản thân.

Đây là tinh thần của cậu.

Tinh thần kỳ dị mới sinh ra này đang thăm dò tư tưởng bên trong Valhein, thăm dò chính cậu.

Giờ khắc này, Valhein lại biết mình đang thiền định nhưng đồng thời cũng đà bắt đầu có sự khác biệt.

Nhìn bản thân.

Đùng…Đột nhiên Valhein cảm thấy trời rung đất chuyển, thế giới sụp đổ,Nếu như vẫn là người mới thì Valhein sẽ lập tức bị đánh thức, nhưng cảnh giới thiền định hiện tại của cậu rất cao, cậu chỉ cảm thấy thể xác và tinh thần chấn động rồi khôi phục bình thường ngay lập tức.

Không bao lâu, chấn động ngừng lại.

Đột nhiên Valhein “nhìn thấy” thế giới trên không đen kịt bắt đầu biến đối, nó từ từ biến thành màu xanh đen.

Vết nứt đếm không xuể xuất hiện trên màn trời xanh đen, những cái lỗ giống như mưa rơi qua bầu trời bị mây đen che kín, làm những tia nắng lít nha lít nhít rơi xuống.

Cho dù tinh thần trong lúc thiền định của mình vô cùng cường đại thì Valhein vẫn mơ hô.

Không phải trước đó thầy Niedern đã nói cùng lắm thì chỉ có mười mấy vết nứt sao? Sao hiện tại lại có đến mấy tỉ, thậm chí nhiều vết nứt hơn thế này?Valhein lại nghĩ đến lời của Niedern, nếu như thiên phú không đủ thì chọn gần, thiên phú mạnh thì chọn xa.

Valhein nghĩ nghĩ, nếu như lý trí thì cậu sẽ chọn ở giữa, nhưng nếu như lý trí hơn, cậu nghĩ lại cái tế đàn kia, hình như cậu có thể chọn tia sáng xa nhất.

Valhein quyết định lựa chọn con đường lý trí nhất.

Bỗng nhiên Valhein phát hiện, bản thân đang thiền định ở thế giới của các vị thần, hoàn toàn khác với khi ở Ngôi Sao Xanh.

Ở Ngôi Sao Xanh, trạng thái tinh thần khi thiền định của cậu mặc dù siêu nhiên, mặc dù có thể thăm dò bản thân, nhưng căn bản thì thể xác và tinh thần là một, là vô hình vô chất.

Giống như không thể nắm lấy suy nghĩ.

Nhưng bây giờ, tinh thần của cậu lại có hình dạng cụ thể.

Dưới vách ngăn màu xanh đen của hai giới, một con người nho nhỏ đang lơ lửng, ngoại hình của cậu ta giống Valhein y đúc.

Valhein tí hon nhìn mình một chút, kinh ngạc cảm thán, sau đó nghĩ nghĩ rồi nắm chặt nắm tay, duỗi thẳng cánh tay bên phải, uốn lượn cánh tay trái rồi xông lên trước.

‘Bay!’Valhein vừa suy nghĩ thì cơ thể của tinh thần lập tức bay trên màn trời xanh đậm, tiến về khe hở xa nhất.

Valhein chỉ cảm thấy ánh sáng trước mắt chuyển động, nhưng mà chỉ trong thời gian ngắn, chúng hoàn toàn bay đến khu vực tập trung ánh sáng của thần.

Làm Valhein hoảng sợ vội vàng dừng lại, cậu nhìn lại thì thấy khu vực kia thu lại thành một chấm nhỏ không thể nhận ra, giống như ngân hà.

“Nhanh như vậy sao?”Valhein suy tư một lúc, sau đó cậu tiếp tục bay dưới màn trời xanh đen.

Valhein cảm thấy bản thân nhanh đến nỗi biến thành ánh sáng.

Ngay từ đầu, cậu còn có thể nhìn thấy mấy vết nứt, nhưng đến cuối cùng thì chỉ có vách ngăn hai giới vững chắc ở trên không cùng bóng đêm vô tận, không nhìn thấy bất kỳ ánh sáng từ Thần giới nào.

“Không lẽ mình bay hơi quá rồi?”Đúng lúc này, một giọng nói dịu dàng vang lên.

“Các em, lớp thiền định hôm nay sắp kết thúc, thầy đã rút ma pháp lại.

Hiện tại các em đừng mở mắt ra ngay lập tức, hãy bắt đầu tưởng tượng bản thân đang dần trở lại Học viện Plato, trở lại đồng cỏ này, sau đó lại chậm rãi mở mắt ra…”Valhein lập tức tưởng tượng cậu đang rời khỏi vách ngăn từ hai giới, chậm rãi về đến đồng cỏ.

Valhein mở to mắt thì phát hiện sắc trời ảm đạm, mặt trời sắp lặn rồi.

“Khò… khò…” Từng tiếng ngáy vang dội kêu lên.

Valhein quay đầu nhìn Hoth.

Thân thể to lớn kia ngồi im lặng như lái chum đựng nước, đầu rũ xuống, nước bọt chảy ra như thác, phát ra tiếng ngáy tựa như ma thú gào thét.

Mấy con yêu tinh lợn nghe được thì có mà bị hù chết.

Jimmy bất lực dùng đầu ngón tay chọc vào eo Hoth.

“Khò khò… hả ơ gì?” Hoth đột nhiên bừng tỉnh, trừng hai con mắt đỏ bừng nhìn bốn phía, sau đó nhận mình đã ngủ thiếp đi, mặt anh ta đỏ lên, cười ha ha.

Niedern cũng không ngại, nói: “Vừa rồi ai thấy được vách ngăn giữa Thần giới và Nhân giới thì giơ tay lên!”Valhein nhìn xung quanh một lúc lâu, thì cậu phát hiện có chín bạn giơ tay, có ba người cùng bàn với cậu không chịu thua kém, Paloma, Rollon cùng Lake đều giơ tay lên.

.
 
Thế Giới Chúng Thần
Chương 45: 45: Nghe Lời Khuyên Của Tôi


Valhein cũng muốn giơ tay, nhưng cậu nhận ra thành tích của chín người giơ tay đều rất tốt, hơn nữa cậu nhìn thấy hơi nhiều ánh sáng từ Thần giới, thế là cậu quyết định để khi nào ổn định thì lại bàn sau.Niedern nhìn chằm chằm vào Valhein.Valhein rất kinh ngạc, thầm nghĩ ‘thầy nhìn em làm gì?’Niedern dời mắt, chậm rãi nói: “Thầy biết có một số em nghi ngờ thiền định, cho dám giơ tay, nhưng mà không sao, từ từ rồi sẽ quen thôi.

Ngoài ra, chiếc nhẫn trong tay thầy có thể biết được các em có tiếp cận ánh sáng từ Thần giới hay không.‘Cái này cũng được sao?’ Valhein nghĩ thầm.Niedern nói: “Được rồi, chúng ta trở về phòng học thôi, thầy có một chuyện muốn tuyên bố, cái này có liên quan đến hình phạt cho Valhein.”Tất cả bạn học đều tò mò quay đầu nhìn Valhein, có người cười trên nỗi đau của người khác, có người thì thông cảm.Hutton cùng mấy bạn ở bàn thứ tư nghe xong thì lập tức cười khoái trá.“Cố gắng lên!” Hoth vỗ nhẹ vào bả vai của Valhein, Valhein đang định đứng dậy thì lại không có sức lực nên đành ngồi xuống.Hoth cười gượng một tiếng, anh ta vội vàng kéo Valhein lên.Jimmy cười đi tới, nói: “Đừng sợ, thật ra Niedern rất tốt, có lẽ cũng chỉ phạt nhẹ thôi.”“Tôi cảm thấy Valhein sắp xong đời rồi.” Albert nhỏ giọng nói.Đám người trở về phòng học, Valhein cố ý đi cuối cùng, sau đó không về chỗ ngồi mà đứng trước tấm bảng đen ma pháp, mặt hướng về tất cả bạn học.Mấy người Hutton thì âm thầm giễu cợt, nhưng âm thanh không lớn bằng trước đó, chọc cho mấy bạn học xung quanh cười thầm.Valhein tỏ vẻ không quan tâm, cậu bày ra thần thái của một học sinh kém.Niedern khẽ ho một tiếng, nói: “Xét thấy bạn Valhein đến trễ trong ngày khai giảng đầu tiên, điều này ảnh hưởng vô cùng tệ, nó vi phạm tinh thần Học viện Plato.

Vì vậy thầy tuyên bố trong một năm này, trước khi tan học thì Valhein phải tìm các thầy cô thu thập nội dung ôn tập của ngày đó, cũng thu thập nội dung cần chuẩn bị cho chương trình hôm sau, sau đó viết lên bảng đen nhắc nhở các bạn.”Valhein lập tức nói: “Em nhận hình phạt của thầy Niedern, hứa hoàn thành nhiệm vụ mỗi ngày, sau đó không bao giờ đến trễ nữa.”“Tốt lắm.

Đi viết đi!”Valhein lập tức cầm bút lông ngỗng ma pháp, đứng tại chỗ viết lên bảng đen.Chữ Hy Lạp xiêu xiêu vẹo vẹo xuất hiện trên bảng đen, làm nhiều bạn học bật cười.Ngay từ đầu, Niedern nhíu mày nhưng ông ta nhanh chóng phát hiện, tuy chữ của Valhein không đẹp nhưng từng chữ đều rất vũng vàng, cho nên ông ta khẽ gật đầu.Sự cố gắng vụng về vượt lên cả thông minh mà buông thả.Ít lâu sau, Valhein viết hết nội dung cần chuẩn bị cho ngày mai lên bảng đen.Sau khi viết xong, Valhein còn nhìn một lúc lâu rồi vô thức gật đầu.Có mấy bạn học thì không nhịn được mà cười ra tiếng.“Trở về đi!” Niedern nói.“Cám ơn thầy.” Valhein mỉm cười về chỗ ngồi.Nhưng mà có vài bạn học có thành tích tốt thì nhìn Valhein suy tư gì đó.Valhein vừa ngồi xuống thì nhận được thư ma pháp của học sinh giỏi Lake.“Đây là hình phạt do cậu nghĩ ra hay của thầy Niedern?”“Tất nhiên là của thầy Niedern rồi.” Valhein lập tức trả lời.“Vậy cậu có thể nhường cơ hội này cho tôi không?” Lake phát tin thứ hai đến.“Cậu nghĩ tôi là hạng người gì? Sao tôi có thể để cậu chịu phạt thay tôi? Tôi là người vì bản thân mà bán đứng bạn bè sao? Cậu yên tâm, chừng nào tôi còn thì tôi sẽ không để cậu bị phạt.

Cậu đứng thứ hai trong xếp hạng cuối kỳ do bị Rollon vượt mặt, cậu không thể lãng phí thời gian như vậy.

Nghe tôi khuyên này, đừng suy nghĩ lung tung, tập trung thời gian vào việc học để đuổi kịp Rollon.

Cố lên!”“…” Lake trả lời bằng mấy dấu chấm câu.Hoth hỏi thầm: “Tôi nhớ ra rồi, vừa rồi cậu đi phòng giáo viên là để làm chuyện này đúng không?”“Ừ.”Lúc này, tiếng chuông tan học vang lên.Có nhiều học sinh kích động chuẩn bị rời đi, nhưng một câu nói của Niedern đã đánh tan mộng đẹp của bọn nhỏ.“Hôm nay chúng ta học thêm nửa tiết nữa.”Các học sinh tỏ ra chán chường.Niedern tiếp tục nói: “Theo thông lệ, ngày học đầu tiên của mỗi học sinh năm hai đều phải trả lời một vấn đề, sau đó các bàn tiến hành thảo luận.

Hiện tại, tất cả các em mở sách ma pháp ra, mở giao diện gửi thư cho thầy.

Khi thấy hỏi xong thì các em phải viết đáp án trong vòng ba giây.

Cũng chính là sau khi thầy hỏi thì các em nghĩ gì viết nấy.

Cho dù không phải đáp án hoặc lòi mắng người thì cũng phải viết.

Rõ chưa?”“Rõ ạ…” Các bạn học trả lời một cách yếu ớt.Niedern đột nhiên cười lạnh, ông ta nói: “Tiếp theo, thầy muốn nói trọng điểm, nếu như quá ba giây mà các em không có đáp án thì năm nay các em sẽ bị trượt.

Cho dù đạt được huy chương Bạch Ngân, cho dù các em làm viện trưởng thì năm nay các em vẫn bị trượt.”Không biết vì cái gì, nhiều học sinh cảm thấy lạnh run, rất ít khi thầy Niedern mở miệng uy h**p.“Thầy biết các em còn ôm hy vọng, nhưng thầy có thể nói cho các em biết, chín năm trước có một chiến sĩ quý tộc thiên tài bởi vì chậm một giây mà bị đánh trượt.

Ông nội của cậu ta không thể nào bỏ qua vết nhơ này nên đã đến học viện làm ầm lên.

Ông nội của cậu ta là chiến sĩ Thánh Vực, nhưng kết quả như thế nào thì các em cũng có thể đoán được, ông ta trở thành thức ăn cho đài phun nước Sea Devil..
 
Thế Giới Chúng Thần
Chương 46: 46: Nghe Lời Khuyên Của Tôi 2


Valhein biến sác, lúc này cậu mới nhớ mấy bức tượng trong đài phun nước kia chỉ là vật trang trí, phần cốt lõi bên trong là con Marin Devimon bị quỷ hóa.“Sau này phải cách xa đài phun nước kia…” Valhein lạnh sống lưng.Niedern liếc nhìn cả lớp, hỏi: “Bây giờ đã rõ chưa?”“Rõ rồi.” Lần này giọng nói của bọn họ lớn hơn vừa rồi.“Chưa ăn cơm sao? Thầy không nghe rõ.”“Rõ! Rồi!” Các học sinh rống to.Valhein cũng không thể không hét cùng.

Thậm chí đến cả quý tộc Rollon rất ít nói chuyện cũng mở miệng, chỉ có Paloma vẫn ngậm miệng như cũ.“Tốt lắm! Bây giờ tất cả các em tập trung tinh thần, sau khi thầy đặt vấn đề xong thì thầy sẽ đếm, đếm đến ba thì tất cả ngừng lại.”Bầu không khí của phòng học trở nên căng thẳng, đám người nhìn chằm chằm sách ma pháp trước mặt.“Được rồi, vấn đề là Viện trưởng của Học viện Plato ra lệnh cho tất cả các em leo lên núi Olympus, vậy các em sẽ làm thế nào? Một! Hai…”Tất cả học sinh không dám nghĩ nhiều, bọn họ viết đáp án rồi gửi đi.Valhein nghe câu hỏi xong thì cậu hơi sửng sốt, bởi vì đầu cậu xuất hiện hai cách, nhưng sau đó Valhein nghĩ cách đầu tiên của cậu quá tiến bộ, cho nên chọn cách thứ hai.“Tìm kiếm phương pháp leo lên.” Sau khi viết xong, Valhein lập tức gửi đi.Gửi xong, Valhein nghe được tiếng thở ra của đa số các bạn trong lớp/“Bộp!”Tiếng của Niedern vang lên, đã hết thời gian trả lời.“Tốt lắm, các em đều hoàn thành, thầy rất hài lòng.Đám học sinh lập tức nhận ra, thầy Niedern cố ý chờ một lúc để đảm bảo ai cũng trả lời.

Giờ bọn họ mới hiểu được, những lời hù dọa trước đó là để buộc bọn họ viết cách đầu tiên mình nghĩ ra.Vài học sinh rơi vào trầm tư.Niedern nói: “Thầy đã nhận đáp án, hiện tại các nhóm ngồi thành một vòng, nói đáp án của các em rồi bắt đầu thảo luận.”Valhein nghe vậy thì đứng dậy, cầm ghế ngồi một chỗ với sáu người còn lại trong nhóm.Sáu người tôi nhìn cậu, cậu nhìn tôi, tạm thời không biết nói gì.Paloma giơ sách ma pháp lên, để trang sách cho những người khác nhìn, trên đó viết một từ.Cách.Valhein kinh ngạc nhìn thoáng qua Paloma, ‘không ngờ cậu ấy và mình có ý tưởng giống nhau như đúc.’Sau đó, Valhein nhìn cô ấy với ánh mắt cảm thông, xem ra Paloma không thể nói chuyện thật.Jimmy cười nói: “Để tôi nói trước.

Đáp án của tôi là đi vòng qua.

Lúc ấy tôi cũng không biết vì sao mình lại nghĩ như vậy, dù sao tôi không dám trèo lên núi Olympus, lỡ như chạm phải thần thì họ sẽ đánh chết tôi bằng tia chớp mất, như vậy thì quá thảm rồi.

Còn các cậu thì sao? Rollon, cậu viết gì?”Rollon bỏ giáo cùng kiếm dài ra, hành động này làm Valhein và mấy người còn lại trợn trắng mắt.“Tôi viết “rời khỏi”.” Cậu ta lật sách ma pháp ra cho đám người nhìn một chút.Hoth cũng lấy sách ma pháp ra, nói: “Tôi viết “leo lên”.

Lúc ấy tôi không nghĩ nhiều, nếu viện trưởng của Plato bảo thì tôi nghe là được rồi.”“Dũng cảm!” Jimmy nói.Valhein nói: “Tôi viết “tìm kiếm phương pháp leo lên.” Nói rồi, cậu giơ sách ma pháp lên.Con ngươi xanh thẳm của Paloma lóe lên một cái.Những người còn lại thì Valhein một chút, rồi lại nhìn Paloma một chút.Jimmy đảo mắt, cười ha ha nói: “Còn Lake thì sao?”Lake hơi tái mặt, cậu ta giơ sách ma pháp lên, nói: “Lúc ấy tôi chỉ nghỉ em gái phải làm sao đây chứ không nghĩ cái khác, cho nên chỉ có thể viết lên.”Phía trên viết “Em gái phải làm sao đây?”“Ha ha, tôi biết cậu sẽ như vậy mà.” Jimmy cười nói: “Còn Albert thì sao?”Albert nhỏ dầy hơi xấu hổ, nói: “Tôi không nói có được không?”“Cậu cứ nói đi!” Jimmy tức giận bảo.Albeart dùng cánh tay bọc xương giơ sách ma pháp lên, trên đó viết “trốn”.Jimmy nhịn không được cười ha hả, đốm tàn nhang trên mũi suýt nữa thì nhảy ra.Ống tay áo của Albert trượt xuống, Valhein nhìn thấy cánh tay của cậu ta có nhiều vết thương, nhưng Albert lập tức rụt tay lại, dùng ống tay áo che cánh tay, mặt đỏ lên, cúi đầu không nói gì.Jimmy ho một tiếng giấu đi sự xấu hổ của mình, nói: “Bảy đáp án của chúng ta là “cách”, “rời khỏi”, “\đi vòng qua”, “tìm kiếm phương pháp leo lên”, “em gái phải làm sao đây” và “chạy trốn”.

Được, như vậy… bây giờ chúng ta thảo luận cái gì?”Bảy người tôi nhìn cậu, cậu nhìn tôi, cũng không ai biết phải nói gì.Mấy nhóm khác cũng vậy, bọn họ cũng không biết phải thảo luận điều gì.Phòng học trở nên yên tĩnh đến kỳ lạ.Valhein không để ý đến những người khác, cậu lẳng lặng suy nghĩ, nhưng càng nghĩ thì tim càng đập nhanh, dường như cậu cảm thấy mình làm mọi chuyện nghiêm trọng lên, cho nên không nghĩ nữa.Jimmy thấy không có ai nói chuyện, cậu ta lên tiếng: “Vừa rồi tôi nghĩ một hồi, có lẽ đây là thầy dùng danh nghĩa của viện trưởng Plato để kiểm tra cách xử lý tình huống của chúng ta.”“Có lẽ là vậy.” Đột nhiên Valhein nói một câu.Jimmy vui vẻ nhìn Valhein một cái, nghiêm túc phân tích: “Tôi nói quan điểm của tôi một chút.

Ai cũng biết núi Olympus ở phía Tây Bắc Hy Lạp, nơi đó mây mù lượn lờ quanh năm, kết nối với điện Thần của Zeus ở Thần giới.

Mà điện Thần của chúa tể Zeus cũng là điện Thần của các vị thần ở Hy Lạp.

Không cần tôi nhiều lời thì mọi người cũng biết nơi đó nguy hiểm đến cỡ nào.

Chỉ cần rõ điểm này thì vấn đề trở nên đơn giản ngay lập tức.”.
 
Thế Giới Chúng Thần
Chương 47: 47: Làm Sao Để Trở Thành Thần


Jimmy mỉm cười liếc nhìn đám người, tự tin nói: “Gặp phải thời điểm khó khăn, Valhein cùng Paloma muốn tìm “cách”, chỉ muốn giải quyết khó khăn chứ không nghĩ xem khó khăn đó có thể giải quyết hay không.

Dũng sĩ Hoth thì can đảm hơn, anh ta không nghĩ ngợi gì cả.

Lake thì lo lắng cho em gái nên không để mắt đến khó khăn của bản thân.

Albert lợi hại hơn, cậu ta chạy ngay lập tức chứ không nghĩ gì.

Còn tôi và Rollon thì khó lợi hại, chúng tôi biết đánh giá độ khó, quyết định hành động sáng suốt nhất chứ không mạo hiểm gây hại đến tính mạng.”Đám người mỉm cười, dường như bọn họ công nhận quan điểm của Jimmy.Nhưng mà, đột nhiên ánh mắt của Valhein cùng Paloma chạm nhau, sau đó lại tách ra nhanh chóng.Hai người đều thấy sự dửng dưng trong mắt đối phương, là kiểu thờ ơ tuy biết đối phương sai nhưng cũng không muốn giải thích.“Vậy mọi người nói đi, Hoth thì sao.” Jimmy cười nói.Hoth gãi đầu một cái rồi lên tiếng: “Tôi thấy đúng là tôi thô lỗ thật, bây giờ suy nghĩ lại thì tôi thấy Valhein và Paloma có lý hơn.”“Ồ? Còn Valhein? Mùa hè này cậu thay đổi nhiều lắm.” Jimmy cười nhìn Valhein.“Tôi cảm thấy cậu nói rất tốt.” Valhein cười nói.“Cậu vẫn kiên trì sao?” Jimmy hỏi.“Tất nhiên rồi.” Valhein nói.“Như vậy, cậu có thể nói xem vì sao cậu không nghĩ xem có thể giải quyết khó khăn hay không, mà chỉ nghĩ đến phương pháp?” Thái độ của Jimmy rất vui vẻ.Valhein mỉm cười, không ngờ trình độ của Jimmy cao đến vậy, ấy vậy mà lại thuyết phục người khác bằng cách đặt câu hỏi.

Điều đó cho thấy cậu ta đang học Sokrates, chỉ có điều kỹ thuật hơi thô sơ.Nhưng mà đối phương đã hỏi, thì Valhein cũng không có che giấu: “Trước khi thảo luận chuyện này, thì chúng ta phải giải quyết một câu hỏi, đó là có phải leo lên núi Olympus là mục tiêu chân chính của chúng ta hay không?”Khi Valhein hỏi câu này xong, Niedern đang nghe tổ khác thảo luận thì chợt quay đầu lại nhìn Valhein.Jimmy sửng sốt một chút, tạm thời cũng không biết trả lời thế nào, những người còn lại thì cũng suy tư.Rollon cầm giáo nói: “Nếu như núi Olympus không phải mục tiêu của chúng ta thì không cần phải thảo luận.

Hiện tại chúng ta giả thiết leo lên núi Olympus là mục tiêu của mỗi người chúng ta.”“Đúng, có lẽ là vậy.” Nói xong, Jimmy nhìn Valhein.Valhein cười nói: “Nếu như, tôi chỉ nói là nếu như leo lên núi Olympus là mục tiêu của tôi, vậy thì tất nhiên tôi sẽ tìm cách leo lên.”“Không lẽ cậu không nghĩ đến các vị thần ở núi Olympus sao?” Jimmy hỏi.“Nghĩ chứ, tôi nghĩ cách tránh bọn họ, hoặc là nghĩ cách để bọn họ cho phép tôi leo lên.” Valhein tỏ vẻ đó là điều hiển nhiên.“Cậu…” Jimmy lại ngây người.Albert nhịn không được mà nói: “Nhưng mà các vị thần không thể nào để cậu leo núi, chỉ có thần mới có thể đặt chân lên đó.”Valhein gậy đầu, mỉm cười nói: “Các cậu nhìn xem, Albert mới vừa đưa ra một phương pháp leo lên, đó là trở thành thần linh.”Có năm người trong số sáu người trong nhóm trợn mắt há mồm nhìn Valhein, giống như đang nhìn kẻ điên.Paloma cũng nhìn Valhein chằm chằm, nhưng ánh mắt của cô ấy khác với những người còn lại.Albert rụt cổ một cái, nói: “Tôi thấy chúng ta đổi chủ đề đi.

Tôi sợ thần sẽ đánh sập trường của chúng ta.”Ngoài Paloma và Valhein, năm người khác cùng nhau gật đầu.“Cũng có thể là toàn bộ Athens.” Abert lại bổ sung một câu.Lúc này, thầy Niedern đi tới hỏi: “Một người trở thành thần như thế nào?”Năm người trong nhóm cảm thấy đầu óc hỗn loạn thành một nồi canh rau củ, sao thầy Niedern cũng điên theo rồi?Valhein để hai bàn tay ngang nhau, xòe mười ngón tay ra rồi nói: “Tôi cho rằng ai cũng biết điều này.

Đầu tiên là phải trở thành ma pháp tập sự, sau đó trở thành ma pháp sư Hắc Thiết, lại trở thành ma pháp sư Thanh Đồng, ma pháp sư Bạch Ngân, ma pháp sư Hoàng Kim, tiếp đó trở thành ma pháp sư Thánh Vực, ma pháp sư Truyền Thuyết, Anh Hùng cùng Bán Thần, bước thứ mười là trở thành Thần Linh.”Mỗi một cấp độ, Valhein gập một ngón tay lại, ngón tay cuối cùng cậu gấp lại là cấp bậc Thần Linh.Năm người ngồi cùng bàn nhìn Valhein với ánh mắt ngơ ngác, bọn họ cảm thấy cậu điên thật rồi.Ở trong lịch sử của Hy Lạp cổ đại, không có người phàm nào từng làm thần.Theo như lời đồn, Sokrates thông minh như vậy mà cũng thất bại ở bước cuối cùng.Niedern lại mỉm cười nói: “Vậy em muốn trở thành ma pháp tập sự như thế nào?”“Tất nhiên là phải tìm cách trở thành ma pháp tập sự.” Valhein vẫn vô cùng chăm chú.“Cậu ấy nói như vậy, thế các em có cảm thấy cậu ấy có khả năng trở thành ma pháp tập sự không?” Niedern quay đầu hỏi sáu người còn lại.Hoth gãi đầu, cười ngây ngô nói: “Mặc dù cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng khi cậu ấy nói trở thành ma pháp tập sự thì em không thấy có vấn đề gì.”“Câu cuối cùng mà cậu ấy nói cũng không sai.” Lake nói.Tạm thời mấy người còn lại không biết nói gì, nhưng bọn họ vẫn luôn cảm thấy có gì đó không đúng.Nierdern không nói gì nữa mà xoay người rời đi.Valhein gọi ông ta lại: “Thưa thầy, em cũng có một vấn đề nhỏ muốn mời thầy tham gia.”Niedern dừng lại, đứng ở bên cạnh, yên tĩnh chờ.Sáu bạn cùng bàn cũng nhìn Valhein với ánh mắt tò mò..
 
Thế Giới Chúng Thần
Chương 48: 48: Con Thỏ Nhỏ


Valhein cười nói: “Hiện tại chúng ta đổi một vấn đề, vấn đề giả thiết là viện trưởng Học viện Plato.

Còn lại thì giống như trước, mọi người phải trả lời trong vòng ba giây, nếu vượt qua ba giây thì sẽ bị đánh trượt.

Còn thầy Niedern, nếu quá ba giây mà thầy không trả lời thì thầy sẽ bị sa thải.”Niedern nhìn Valhein chằm chằm.Mấy người ngồi cùng bàn còn lại thì cúi đầu cười thầm, Paloma cùng Rollon vẫn trưng vẻ mặt không cảm xúc như cũ.“Hỏi nhanh lên đi!” Niedern nói.Valhein nói: “Lấy sách ma pháp của mọi người ra đi!”Tất cả lấy sách ma pháp ra, thầy Niedern thì xoay tay phải, sách ma pháp xuất hiên trên bàn tay trống rỗng.“Được rồi, vậy giờ em đặt câu hỏi.

Nếu như mọi người đều là ma pháp sư, mọi người mang theo bốn con vật ký kết khế ước chủ tớ ngồi thuyền ra biển.

Đột nhiên mọi người gặp bão, thuyền sắp chìm, hơn nữa bốn con vật đều bị thương.

May mắn là mọi người thấy phía trước có một hòn đảo nhỏ, nhưng mọi người lại nhận ra lực lượng của mọi người có hạn, chỉ có thể mang một con vật rời đi.

Vậy thì, hổ, diều hâu, con thỏ và dê, mọi người sẽ mang con vật gì lên đảo? Trả lời nhanh lên! Một, hai, ba!”Valhein khác thầy Niedern, cậu đếm ba cái thật nhanh, bảy người không thể không trả lời ngay lập tức.“Đưa đáp án cùng một lúc đi!” Valhein nói.Bảy người xoay ngược sách ma pháp lại.Paloma viêt “Con thỏ nhỏ.”Rollon viết “hổ”.Jimmy viết “không chọn, chạy.”Lake viết “con hổ”.Albert viết “diều hâu”.Niedern cũng viết “diều hâu”.Rollon và Lake nhìn nhau, lúc đầu quan hệ của hai vị học sinh giỏi nhất nhì lớp rất tệ, nhưng bây giờ lại hơi cùng quan điểm.Valhein nhìn lựa chọn của đám người, hình như cậu đang suy nghĩ cái gì.Jimmy tò mò hỏi: “Cậu hỏi vấn đề này để làm gì? Tôi tin rằng sẽ không đơn giản như vậy.”Đám người gật đầu.“Muốn biết sao?” Valhein nở nụ cười thần bí.Đám người lại gật đầu.“Thảo luận đi!” Nói rồi, Valhein xách ghế về đến trước bàn.“Cái cậu này!” Jimmy dở khóc dở cười.“Valhein, cậu đừng chỉ nói một nửa.” Hoth cầm ghế ngồi cạnh Valhein.Valhein kinh ngạc nói: “Ví dụ như anh, nguyên nhân để anh chọn dê ngoài ăn ra thì còn có lí do gì khác không?”“Hả? Làm sao cậu biết là tôi sợ trên đảo không có thức ăn.” Hoth tỏ vẻ khó tin.“Ai thấy lượng thức ăn mỗi bữa của anh thì đều biết thôi.” Valhein nói.“Valhein, em không nói thật sao?” Đột niên Niedern hỏi.Jimmy lập tức cười ha ha, nói: “Valhein, cậu cần phải hiểu rõ, bây giờ cậu đang đắc tội với bảy người.”Paloma cũng gật đầu thật mạnh.Mấy người còn lại thì cố tình nhìn chằm chằm Valhein với ánh mắt không mấy thiện cảm.Hoth luôn luôn đàng hoàn thì đột nhiên đứng lên, hai tay liên tục bóp không khí như muốn bắt lấy cổ của Valhein.“Valhein lập tức nói: “Được thôi, tôi sẽ nói cho mọi người biết vào dịp thích hợp, mọi người sẽ biết thôi.”“Vậy thì còn tạm được.” Hoth ngồi xuống.Niedern nhìn Valhein một cái rồi lên bục giảng.Lúc này, Jimmy và Lake cùng gửi tin nhắn ma pháp.“Vì sao tôi lại chọn như vậy? Tôi dám cá câu trả lời của tôi nằm ngoài dự đoán của cậu, cậu không thể nào đoán nổi.” Đây là tin nhắn của Jimmy.“Vì sao tôi lại chọn con hổ?” Lake hỏi.“Cậu đoán xem.” Valhein gửi hai tin nhắn giống nhau cho bọn họ.Hai người ngồi cùng bàn đồng thời nghiêng người, cùng nhìn qua, cùng lườm Valhein một cái.Sau đó, Valhein nhìn thấy Paloma cũng trừng mắt nhìn cậu một cái rồi cúi đầu đọc sách.‘Dữ quá đi thôi…’ Valhein nghĩ thầm.Rollon và Albert không quan tâm Valhein, giống như hoàn toàn không để ý đến chuyện này.Không bao lâu, Niedern tuyên bố tan học, sau đó ra khỏi lớp.Hoth nói với Valhein: “Tôi đi tập kỹ năng chiến đấu, mai gắp.”“Tôi tiếp tục tập chạy cự li dài, tạm biệt.” Nói rồi, Jimmy rời khỏi phòng học với Hoth.Nghe Jimmy nói xong, Valhein cảm thấy bất lực, ‘một ma pháp sư như cậu thì luyện chạy cự li dài hằng ngày như vậy để làm gì?’Nhưng quan trọng là Jimmy là quán quân chạy cự li dài của năm ngoái, trong lớp có nhiều chiến sĩ như vậy mà lại thua cậu ta.Valhein nhìn bốn người bạn cùng bàn khác.Rollon không thích nói chuyện với người khác vẫn mặc giáp đen, nhét sách ma pháp vào thắt lưng, tay nắm giáo tay nắm kiếm đi ra ngoài.Mỗi ngày đều giống như đuổi theo chiến trường.Paloma và Lake đều đọc sách ma pháp, cắm đầu học tập.Valhein nhìn thoáng qua Albert, vừa gầy vừa nhỏ, mặt mày ủ rũ cả ngày, bây giờ ngồi ở đó than thở, cũng không biết cậu ta đang buồn chuyện gì.“Tôi đi tập tạc tượng đây.” Nói rồi, Albert cầm sách ma pháp lảo đảo ra ngoài, nhìn cậu ta giống như kẻ nghiện có thể bị gió thổi bay bất cứ lúc nào.Valhien biết vì sao Albert tập tạc tượng, bởi vì cậu ta muốn làm nhà điêu khắc, mà tạc tượng là điều mà thợ làm con rối cần có.

Cậu ta muốn sáng tạo một bức tượng giống người như đúc, tựa như vua điêu khắc Pygmalion kia.

Nhưng tác phẩm vĩ đại nhất của Pygmalion là vợ của ông ta, mà Albert lại muốn tạc đàn ông.Valhein không thể hiểu được những thứ mô hình này.Mặc dù cậu hâm mộ Pygmalion thật.Valhein lại nhìn Paloma một chút, cậu cảm thấy đứa nhỏ này thật đáng thương, còn trẻ như vậy mà lại không nói được..
 
Thế Giới Chúng Thần
Chương 49: 49: Danh Sách


Valhein lại nhìn sáu bạn cùng bàn.

Hoth, học sinh năm hai đã học được sáu năm, Jimmy có thiên phú về ma pháp nhưng suốt ngày lại thích tập chạy cự li dài, quý tộc Rollon luôn mang giáo cùng kiếm bên mình, Albert lạc quan có thể không câm được búa đá tạc tượng, còn có một cô gái xinh đẹp không thể nói, cuối cùng…Valhein nhìn Lake, hình như chỉ có cậu ta là ổn nhất trong sáu người bạn cùng bàn của cậu.Lake không những là học sinh giỏi, mà cậu ta còn có thiên phú ma pháp, đến Học viện Plato còn kiếm tiền chứ không tiêu tiền.Điều làm Valhein hâm mộ nhất là Lake có thiên phú học đâu nhớ đấy, đấy là thiên phú ký ức cường đại nhất.

Bình thường, ma pháp sư khi đến cấp bậc Truyền Thuyết, rồi kết hợp với các lực lượng thì mới xem như có được khả năng gặp đâu nhớ đó.Valhein đang nghĩ thì Lake gấp sách lại, đứng lên nói: “Tớ đi trước đây, mai gắp.”“Mai gặp.”Valhein không cần nghĩ cũng biết chắc chắn Lake đến căn tin mua cơm, một nửa là cho em gái của cậu ta, giữa trưa cũng giống vậy.Điều kiện đầu tiên để Lake đến Học viện Plato là cậu ta có thể mang thêm một phần thức ăn về nhà.Valhein cảm thấy cậu có thể tiếp xúc với Lake nhiều hơn, dù sao trong bảy người của bàn năm thì chỉ có cậu và cậu ta là bình thường nhất.Học viện Plato có không ít ưu đãi, một trong số đó là có thể mang cơm tối của học viện về nhà.Valhein thấy Paloma còn học, cậu định nhắc nhở nhưng nghĩ lại thì thấy nhắc một lần là đủ rồi, nhắc nhiều quá thì sẽ bị người khác hiểu làm, cho nên cậu đến căn tin.Ăn bữa tối xong, Valhein lại đến đấu trường xem một chút.Hoth bị đánh thành con yêu tinh lợn cỡ lớn, Valhein không nỡ nhìn, vậy mà anh ta còn tỏ ra thích thú.Jimmy vẫn đang chạy cự li dài, đã bỏ xa năm ba bạn học nửa vòng.Tản bộ một lúc, Valhein cầm sách ma pháp về nhà.Ở trên đường, Valhein không lãng phí thời gian mà là vừa đi bộ vừa thiền định, cũng gọi là đi thiền.Trong quá trình đi bộ, dường như Valhein từ bỏ những cảm nhận về thế giới bên ngoài, cũng từ bỏ suy nghĩ, cậu dồn tất cả lực chú ý vào bước chân cùng bước đi của mình, cảm nhận bước đi, cảm nhận cơ thể.Valhein không thiền định sâu, bởi vì đường cái người đến xe đi, trước đó cậu cũng chỉ thiền định trong công viên không có xe mà thôi.Khi về đến nhà, bầu trời tối đen.Trong quá trình đi thiền, tinh lực của Valhein khôi phục, tinh thần cũng càng thêm dồi dào.Chuyện đầu tiên sau khi vào cửa là Valhein xin lỗi ba tượng thần, dời ba tượng thần về vị trí cũ, sau đó rời khỏi phòng khách.Valhein về phòng ngủ của mình, lật sách ma pháp ra rồi viết lên tờ giấy trắng.Danh sách những việc cần làm cho buổi tối.1.

Nhớ lại nội dung thiền định mà thầy Niedern đã giảng, làm sơ đồ tư duy đơn giản.2.

Nhìn sách giáo khoa về thiền định qua một lần, tìm từ khóa để hiểu sơ lược.3.

Thiền định, dùng lý trí chọn ánh sáng từ Thần giới thuộc về mình.4.

Chuẩn bị bài cho chương trình học ngày mai.5.

Ôn tập kiến thức về số học trong sơ đồ tư duy.Valhein rất muốn ôn tập những môn học khác của năm ngoái một cách đơn giản, nhưng hôm nay giáo viên giảng tóm lược lại một số nội dung của mấy môn học của năm trước mà cậu không hiểu gì, lúc ấy cậu chỉ có thể tự học, ngày mai mới có thể chính thức nghe giảng.Valhein lại nhìn danh sách một lần rồi tiến hành kiểm tra.Một mẹo nhỏ để lập danh sách những việc cần làm là dùng động từ để mở đầu câu, như vậy có thể làm người đọc hành động ngay, khả năng làm theo càng mạnh, đây là kỹ năng quản lý thời gian cơ bản.Khi đang làm sơ đồ tư duy cho lớp thiền định, Valhein không xem những gì mình ghi chép vào ban ngày, mà là nhớ lại rồi viết, không ngừng nhớ lại những kiến thức đã học rồi ghi vào sơ đồ tư duy.Mãi cho đến khi nhớ không nổi thì Valhein mới xem từ khóa mình đã ghi, sau đó viết vào sơ đồ.Ghi nhớ rồi viết ra là một phương pháp học tập và ghi nhớ, mặc dù rất mệt mỏi nhưng có hiệu quả cao.Cậu chỉ viết các từ khóa chứ không ghi nhiều nội dung, ngoại trừ nhanh thì tôi luyện não bộ cũng là lí do, kết hợp với nhớ và viết thì hiệu quả càng cao.Viết từ khóa là vì sợ quên ý chính mà thôi.Có mấy chỗ không hiểu thì Valhein gửi tin nhắn ma pháp cho thầy Niedern, sau đó làm sơ đồ tư duy cho lớp thiền định.Làm sơ đồ tư duy xong, Valhein lại nhìn tin nhắn của Niedern, xem một lần thì thấy tất cả những thắc mắc của cậu đều đã được giải đáp, cậu gửi tin nhắn cám ơn và cũng kèm theo ba điểm thu hoạch.Valhein lại nhìn bảng liệt kê cho buổi tối, cậu di chuyển ngón tay lên hàng thứ nhất, hàng chữ kia lập tức bị bôi đen cho thấy nhiệm vụ thứ nhất đã được hoàn thành.Sau đó, Valhein cấp tốc xem sách giáo khoa về thiền định, rút ra một số lượng lớn từ khóa lạ lẫm, nhìn vào thì thấy đầu óc quay cuồng.Sau khi rút ra từ khóa và giải thích theo lời của bản thân, Valhein định làm sơ đồ tư duy nhưng cậu nhận ra tinh thần và thể lực không đủ, cho nên cậu không tiếp tục cố mà bắt đầu thiền định..
 
Thế Giới Chúng Thần
Chương 50: 50: Danh Sách 2


Thiền định là phương pháp khôi phục tinh thần và thể lực, bình thường, sau khi đi làm về thì Valhein đều nghĩ cách thiền định cạn hai mươi hoặc ba mươi phút để duy trì tinh thần học tập, thiền định xong thì tinh lực dồi dào, đảm bảo hiệu quả cho cả một buổi chiều học tập.

Nếu như quá mệt mỏi thì Valhein sẽ không thiền định nữa, bởi vì quá mỏi mệt không thích hợp để thiền định, không bằng nghỉ ngơi thật tốt hoặc đi ngủ.

Nghĩ đến nguy hiểm mà bản thân gặp phải, nghĩ đến mục tiêu của mình, nghĩ đến ác mộng “55” kia, Valhein quyết định giảm thời gian nghỉ ngơi lại, bắt đầu thiền định để khôi phục tinh thần và thể lực.

Nhưng mà trước khi thiền định, Valhein mở sách ma pháp, chọn hình lập thể ma pháp của thầy Plato rồi bày ở cửa ra vào.

“Xin thầy phù hộ!”Nói rồi, Valhein ngồi lên ghế, tiến vào thiền định như mọi khi.

Vakhein cũng giống như trước đó, tinh thần của cậu hóa thành người tí hón, không ngừng bay dưới vách ngăn giữa hai giới.

Trong thế giới của tinh thần, cậu hoàn toàn không có khái niệm về thời gian.

Valhein chỉ muốn tập trung tinh thần để tìm tia sáng của Thần giới xa nhất.

Sau khi xem sách thiền định, Valhein mới biết được hóa ra Thần giới cũng phân chia cấp bậc.

Nơi mà cậu tiến vào lần đầu tiên khi thiền định là tầng chót, gần Nhân giới nhất.

Càng đi sâu thì cậu càng gần với tẩng đỉnh của Thần giới hơn, như vậy thì lực lượng mà cậu lấy được sẽ càng mạnh.

Điều quan trọng là, cả đời người chỉ có thể chọn một tia sáng từ Thần giới duy nhất, không thể nào sửa đổi, cho dù có là Thần Linh cũng không được.

Những ma pháp sư vô cùng cường đại kia, tuy thành tựu của bọn họ không hoàn toàn được quyết định bởi ánh sáng đến từ Thần giới, nhưng chọn ánh sáng càng xa thì lực lượng sẽ tăng nhanh hơn.

Trong lòng Valhein, địa vị cùng danh tiếng của đám người Sokrates, Plato, Aristotle không thua kém thần linh chút nào, vì lẽ đó, Valhein cho rằng tuy những người này không thông thạo thuật thiền định, nhưng chắc chắn bọn họ chọn ánh sáng từ Thần giới xa nhất.

Valhein hoàn toàn quên lần thiền định này là để nghỉ ngơi, cậu dùng cố gắng bay xa nhất.

‘Người khác học tập ma pháp hoặc kỹ năng chiến đấu thì đều bắt đầu từ năm hoặc sáu tuổi, mình chậm hơn người khác mười năm, con đường ma pháp càng trở nên gian nan gấp trăm lần.

Vì vậy, từ nay trở đi, mình phải bắt lấy mỗi cơ hội, mình phải làm cho mỗi nền móng để bản thân phát triển trở nên chắc chắn.

Tuy tia sáng từ Thần giới này không thể quyết định tất cả, nhưng nó ảnh hưởng đến cả đời mình.

’‘Tuy tia sáng đầu tiên của mình kém ba nhà hiền triết của Hy Lạp, nhưng cũng kém bọn họ quá nhiều.

’Không biết qua bao lâu, đột nhiên Valhein nhìn thấy một chùm sáng trắng, cậu vội vàng bay qua.

Thông thường thì ánh sáng từ Thần giới rấy to, đường kính của chùm sáng ít nhất thì cũng gấp nghìn lần chiều cao tinh thần thể của cậu.

Nhưng tia sáng này rất nhỏ, đường kính của chùm sáng gấp mười lần Valhein, mỏng manh hơn những ánh sáng cậu từng thấy trước đó.

Độ sáng của tia sáng này chói mắt hơn các tia sáng kia.

Cho dù Valhein không chạm vào mà chỉ nhìn, thì cậu cũng cảm nhận được sâu bên trong là lực lượng khó có thể dùng lời diễn tả.

Valhein do dự mấy giây, cậu cắn răng một cái rồi vòng qua tia sáng này, tiếp tục đi sâu hơn.

Thời gian dần trôi, Valhein hoàn toàn mất đi khái niệm thời gian, cậu không ngừng bay xa hơn.

Không biết qua bao lâu, đột nhiên Valhein sửng sốt một chút, sau đó lại tăng tốc rồi dừng ở trước một chùm sáng.

Ánh sáng từ Thần giới chỉ có màu trắng, có đậm và có nhạt.

Tuy tia sáng này cũng là màu trắng, vô cùng chói mắt nhưng bên trong màu trắng lại xen lẫn chút đỏ, vàng cùng xám.

Cho thấy nó có hơi siêu phàm.

Bên trong sách thiền định có giới thiệu rất nhiều về ánh sáng từ Thần giới, nhưng không có viết về loại ánh sáng này.

Tia sáng rất nhỏ, nhỏ đến nỗi chỉ có thể chứa một người.

Nghi hoặc đếm không xuể lóe ra trong đầu Valhein.

‘Vì sao trong sách không có viết về loại ánh sáng này? Chùm sáng này có vấn đề gì không? Có phải còn có tia sáng tốt hơn hay không…’Valhein nhớ lại những kiến thức học trong sách cùng nội dung giảng bài của thầy Niedern, cuối cùng xác định, tuy chùm sáng này không được xem là tốt nhất, nhưng chất lượng của nó vẫn rất cao.

‘Mình quên mất mình đã bay ở đây bao lâu, mà nơi này rộng lớn như vậy, rất có thể lần sau sẽ không thấy được.

Mình phải nắm lấy cơ hội này.

’Valhein lại suy tư, sau đó cậu dứt khoát xông vào bên trong tia snasg.

“A…” Đột nhiên Valhien phát ra âm thanh xấu hổ.

Đây là cảm giác mà không thể nào miêu tả được.

Ở thời khắc này, thậm chí Valhein còn nghi ngờ bản thân đã phi thăng trở thành Thần Linh, bởi vì sự sung sướng từ linh hồn này quá mạnh.

Vào thời khắc này, thậm chí Valhein còn muốn vứt bỏ tất cả, cái gì ma pháp sư Truyền Thuyết, cái gì là Thần Linh, bỏ hết, cậu chỉ muốn lăn lộn trong tia sáng này thôi.

Mỗi tế bào của Valhein đều sung sướng, từng cọng lông tơ đang hát vang.

Không biết qua bao lâu, Valhein cảm thấy cơ thể hơi nhói, cậu lâp tức nhớ lại kiến thức trong sách, biết đây là dấu hiệu của việc hấp thụ quá nhiều ánh sáng của Thần giới, nếu cứ tiếp tục như vậy thì cậu sẽ bị nó đồng hóa, linh hồn tan rã.

.
 
Back
Top Bottom