Ngôn Tình Thế Gả Hào Môn Nghiêm Tổng! Xin Buông Tha

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thế Gả Hào Môn Nghiêm Tổng! Xin Buông Tha
Chương 60: Chuyên Gia Âm Nhạc


Lý Nhược bắt đầu đi làm ở một phòng trà khá nổi tiếng, ở đấy cô đàn violin, tiếng đàn của cô có lúc du dương như một bản tình ca lãng mạn, có lúc lại tươi mát, tràn đầy sức sống nhưng cũng có lúc lại buồn đến đau lòng.
Từng một bản nhạc Lý Nhược đàn đều chứa đầy cảm xúc khiến cho người nghe hoàn toàn đắm chìm vào đấy khó có thể dứt ra được, chỉ trong một thời gian ngắn phòng trà càng đông khách hơn, ai nấy cũng đều đến để thưởng thức âm nhạc.
Mỗi buổi tối sau khi tan làm, Lý Nhược đều được chị gái và anh rể lái xe đến đón, sống cùng với hai người họ cô được chăm sóc vô cùng chu đáo, kĩ lưỡng.

Thoáng chốc cái thai trong bụng của Lý Nhược đã hơn tám tháng, cô vẫn đi làm rất chăm chỉ, ông chủ ở đấy rất yêu quý Lý Nhược bởi vì cô không những là gà đẻ trứng vàng cho ông mà cô còn rất hiền lành, tính cách vô cùng tốt.
Hôm nay, trước khi lên biểu diễn Lý Nhược đang ngồi ở dưới sân khấu xem người khác biểu diễn, bỗng nhiên có một người đàn ông mặc vest bước đến mỉm cười nói với cô: “Xin lỗi cho tôi hỏi cô có phải là Hanna Ly không?”
Lý Nhược có chút ngơ ra nhưng rồi nhanh chóng gật đầu, nụ cười trên môi của người đàn ông ấy càng đậm hơn, anh ta ngồi xuống đối diện với Lý Nhược, từ từ lấy danh thiếp ra đưa cho cô, giới thiệu: “Xin chào cô Hanna Ly, tôi là Jay người của công ty âm nhạc YE.”
Vừa nghe đến đây thì trong lòng của Lý Nhược đã biết anh ta muốn nói gì tiếp theo rồi, đây không phải là lần đầu cô được nhận lời mời hợp tác từ các công ty lớn về âm nhạc, Lý Nhược làm ở đây hơn một tháng thì tài năng của cô đã được một số công ty để mắt đến nhưng cho đến bây giờ cô chưa đồng ý ký hợp đồng với bất kỳ công ty nào cả.

Lý Nhược nhìn người đàn ông trước mặt của mình, nhẹ nhàng cất giọng từ chối: “Thành thật xin lỗi trước giờ tôi không có ý định ký hợp đồng với bất kỳ công ty nào cả.”
Người đàn ông không tỏ ra bất ngờ trước lời từ chối của Lý Nhược khi anh vẫn chưa nói gì cả, vì anh biết trước khi anh ngỏ lời thì có rất nhiều công ty đã mời rồi, tuy bị từ chối nhưng anh vẫn cười nhẹ, ôn hòa nói: “Tôi mong cô hãy suy nghĩ thật kĩ, nếu như có thay đổi muốn vào công ty thì cô hãy liên lạc cho tôi.”
Lý Nhược gật nhẹ đầu, cô sẽ không bao giờ ký với bất kỳ công ty nào cả, bản thân cô không muốn bị gò bó ở một chỗ.

Sau khi người đàn ông ấy đi thì Lý Nhược chầm chậm bước lên sân khấu biểu diễn, ông chủ phòng trà đứng từ xa nhìn thấy khách đến chỉ vì muốn nghe Lý Nhược đàn thì thở dài, vì cô sắp nghỉ để sinh bảo bảo rồi nên từ đó đến khi cô quay lại phòng trà sẽ ế ẩm cho mà xem.
- -----------------------------------------------------------------------
Thoáng một cái đã đến ngày sinh, Nhã Phượng Ly giữ đúng lời hứa của mình ở bên cạnh khi Lý Nhược sinh.

Khi lý Nhược được đẩy vào phòng sinh, Nhã Phượng Ly sau khi được bác sĩ cho phép vui mừng đi vào cùng.

Nhìn thấy Lý Nhược đau đớn như vậy trong lòng vừa khó chịu, đau lòng vừa tức giận thay cho bạn thân mình, trong khi Lý Nhược phải chịu đau đớn khi sinh con thì Nghiêm Uy lại ở bên cạnh ả hồ ly tinh Nghiêm Uyên kia, chỉ mới vừa nghĩ đến thôi đã căm phẫn vô cùng.
Sau nhiều tiếng chịu đau đớn cuối cùng Lý Nhược cũng đã sinh ra một cậu con trai kháu khỉnh, ba mẹ của cô sau khi hay tin cũng bay sang Mỹ.

Trong phòng bệnh ai nấy cũng đều vây quanh bảo bảo, Nhã Phượng Ly vừa chọc chọc má của bảo bảo, càng nhìn cô càng nheo mắt lại, trong lòng có chút không vui vì đứa nhỏ này rất rất giống Nghiêm Uy, ngoại trừ đôi mắt giống Lý Nhược ra thì giống Nghiêm Uy y như đúc.
Vừa hết thời gian ở cữ Lý Nhược đi làm lại ngay lập tức, ông chủ thấy cô đi làm lại thì mừng rỡ đến rơi cả nước mắt, suốt thời gian Lý Nhược nghỉ phòng trà vô cùng vắng vẻ ông còn tưởng bản thân không trụ được đến khi cô quay lại nữa chứ.

Lý Nhược không những biểu diễn ở phòng trà mà còn tham gia một số cuộc thi âm nhạc nhờ vào tài năng của mình, cô nhanh chóng thành danh được nhiều người biết đến.
Bảo bảo giống như là ngôi sao may mắn của Lý Nhược, sau khi sinh bảo bảo thì mọi công việc của cô đều rất thuận lợi, cô bắt đầu tham gia các cuộc thi lớn và giành được rất nhiều giải quán quân.
Chưa đầy hai năm Lý Nhược đã trở thành một chuyên gia đánh giá về lĩnh vực âm nhạc được vô số người ngưỡng mộ.

Tiền của cô tích góp được cũng khá nhiều, cô dùng số tiền ấy mua một căn hộ nhỏ chuyển ra khỏi nhà của chị gái mình, cô làm phiền bấy lâu nay cũng đã đủ rồi.
Kể từ vụ khủng hoảng khá nghiêm trọng ấy thì Nghiêm thị đã phát triển vượt bậc vượt qua cả lúc trước khiến nhiều người không khỏi trầm trồ khen ngợi Nghiêm Uy, Nghiêm thị phát triển đến mức có một khoảng thời gian trên đài, trên báo đều liên tục nói về Nghiêm thị, Nghiêm Uy.
Nghiêm thị.
Mọi người đang làm việc bỗng nghe tin Nghiêm Uy đang đi đến thì dây thần kinh của ai nấy cũng đều căng như dây đàn, lưng của nhân viên thẳng tắp, ánh mắt nghiêm túc hơn bao giờ hết.

Mỗi nơi Nghiêm Uy đi lướt qua đều bỗng chốc trở nên lạnh lẽo, nhân viên không một ai dám thở mạnh, căng thẳng tột độ.

Nghiêm Uy đi vào thang máy lên phòng làm việc của mình thì nhân viên mới dám thở mạnh, toát cả mồ hôi hột.

Từ khi Lý Nhược rời đi thì Nghiêm Uy ít trở về Nghiêm gia, tính tình lãnh đạm hơn rất nhiều, mọi người không thấy anh nở nụ cười nữa, lúc nào cũng mặt mày nghiêm túc, không một ai dám đến gần.
Trong công ty đã hình thành nên hai quy tắc là tuyệt đối không được nhắc đến Nghiêm Uyên, chỉ cần thấy Nghiêm Uyên đến thì nói Nghiêm Uy không có ở đấy hoặc đuổi thẳng ra ngoài.

Hai chính là càng không được nhắc đến Lý Nhược, một khi nói ra nếu may mắn thì không sao nhưng xui xẻo thì chính là dọn đồ rời khỏi Nghiêm thị ngay tức khắc.
Trong phòng làm việc, trên màn hình máy tính là những tin tức về Lý Nhược, Nghiêm Uy chăm chú nhìn vào màn hình, nhìn cô gái nhỏ đang được phóng viên vây quanh phỏng vấn không ngừng, đôi mắt của anh không một chút gợn sóng, gương mặt không biểu lộ ra chút biểu cảm nào, không thể đoán được anh đang suy nghĩ gì trong đầu..
 
Thế Gả Hào Môn Nghiêm Tổng! Xin Buông Tha
Chương 61: Chuyện Của Một Năm Trước


Thời gian chầm chậm trôi qua, thoáng chốc con trai của Lý Nhược đã được ba tuổi, cô cùng con trai của mình quay về thành phố.

Lý Nhược không ngờ có một ngày lại quay trở lại thành phố đầy những kỉ niệm vui buồn này, nếu không phải cô làm giám khảo cho cuộc thi âm nhạc sắp tới bắt buộc phải về nước thì cô đã không về rồi.
Nhã Phượng Ly lái xe đến đón hai mẹ con Lý Nhược, bảo bảo lần đầu tiên đến nên rất thích thú, mắt cứ đảo liên tục, đi đến đâu là oa lên đến đấy.

Trên đường về Lý giaT, bảo bảo nhìn thấy một cửa hàng kẹo dẻo liền vội quay sang nói với Lý Nhược: “Mẹ! Mẹ! Con muốn ăn kẹo dẻo.” Vừa nói cậu vừa chỉ chỉ.
Nhã Phượng Ly cười nhẹ bảo tài xế dừng xe, Lý Nhược xoa xoa đầu nở một nụ cười tràn ngập yêu thương dắt tay bảo bảo đi đến cửa hàng kẹo dẻo.

Đúng lúc này chiếc xe của Nghiêm Uy dừng lại để chờ đèn đỏ, trợ lý Ngô vô tình nhìn thấy Lý Nhược liền vội vàng quay đầu xuống nói với Nghiêm Uy: “Chủ tịch! Hình như người đó là Lý tiểu thư.”
Nghiêm Uy ngay lập tức xoay đầu sang nhìn quả thật là Lý Nhược, bên cạnh của cô còn có một cậu con trai, đôi mắt của anh càng híp lại, sâu hun hút khi thấy cậu con trai, tuy là không nghe thấy nhưng qua khẩu hình miệng anh dám chắc cậu con trai đang cô gọi là mẹ.
Không hiểu sao trợ lý Ngô càng nhìn càng cảm thấy đứa nhóc bên cạnh Lý Nhược lại trông hơi giống chủ tịch của mình, anh nuốt một ngụm nước bọt, lấy can đảm cất giọng: “Chủ tịch! Sao tôi thấy cậu bé đứng bên cạnh Lý tiểu thư trông có hơi giống anh thì phải."
“Cậu hãy mau điều tra cho tôi hơn bốn năm qua Lý Nhược đã sống như thế nào.” Nghiêm Uy cũng cảm thấy giống như trợ lý Ngô, cậu con trai ấy có rất nhiều nét giống anh, rất có thể đó chính là con trai của anh.
Trợ lý Ngô gật gật đầu, anh ngay lập tức cho người điều tra, anh cũng rất muốn biết cậu bé ấy có phải thật sự là con trai của Nghiêm Uy hay không, quả thật là rất giống cứ như là phiên bản thu nhỏ của chủ tịch anh vậy.
Nghiêm gia
Nghiêm Từ vừa hay tin Lý Nhược quay về thì ngay lập tức chạy đến tìm Nghiêm Uy, em họ của anh chưa về nên chỉ đành ngồi đợi một lúc, thấy Nghiêm Uy vừa về Nghiêm Từ liền cất giọng nói: “Nghiêm Uy! Anh mới vừa hay tin A Nhược quay về rồi đấy, lần này em ấy về là để làm giám khảo cho một cuộc thi âm nhạc nhưng mà anh thấy em hết hy vọng gì rồi, nghe nói A Nhược đã kết hôn rồi, không những thế mà còn có một cậu con trai ba tuổi nữa.”
Nghe giọng điệu của Nghiêm Từ thì Nghiêm Uy đã biết Nghiêm Từ vẫn chưa nhìn thấy con trai của Lý Nhược rồi, nếu không Nghiêm Từ sẽ chạy đến nói với anh là anh đã có một đứa trai hãy mau theo đuổi lại Lý Nhược đi.
Nghiêm Uy tỏ vẻ thờ ơ, không có chút biểu cảm gì đối với những chuyện vừa nghe, một chút phản ứng cũng không chỉ lạnh nhạt đi lên phòng của mình.

Nghiêm Từ rất bất ngờ khi thấy em họ của mình không có phản ứng gì, chuyện hiểu lầm năm đó không phải một năm trước đã biết rõ rồi sao? Không lẽ Nghiêm Uy sao khi nghe xong bị đả kích nặng nề nên mới như thế?
Hơn một năm về trước, Nghiêm Uy đang trên đường quay về Nghiêm thị sau khi ăn cơm với đối tác xong, anh vô tình nhìn thấy Nghiêm Uyên đang lôi lôi kéo kéo với một người đàn ông.

Vừa nhìn Nghiêm Uy đã nhận ra người đàn ông ấy chính là kẻ đã cùng ngủ với Lý Nhược, hai mắt anh híp lại nghi hoặc: “Tại sao Nghiêm Uyên và hắn lại lôi lôi kéo kéo vậy chứ? Hai người có quan hệ gì với nhau?”
Đợi sau khi Nghiêm Uyên rời khỏi, Nghiêm Uy cho người bắt lấy người đàn ông đó hỏi hắn có quan hệ gì với Nghiêm Uyên, hắn một mực không nói anh liền cho người đánh hắn đến thừa sống thiếu chết, cuối cùng người đàn ông ấy chịu không nổi mà khai hết ra mọi chuyện: “Tôi nói, tôi nói, thật ra chuyện của năm đó đều do Nghiêm Uyên sắp đặt, cô ta đưa cho tôi một số tiền bảo tôi bắt cóc vợ của anh rồi giả vờ như tôi và vợ anh có gian díu với nhau để anh hiểu lầm.”
Nghe đến đây sắc mặt của Nghiêm Uy đã tối sầm, không thể khó coi hơn được nữa, được lắm Nghiêm Uyên, anh không ngờ cô ta lại là người sắp đặt mọi chuyện.
Trợ lý Ngô đã quay lại hết những gì mà hắn đã khai, Nghiêm Uy tức giận rời khỏi con hẻm, anh muốn quay về tìm Nghiêm Uyên tính sổ thì bỗng trợ lý Ngô nói với anh: “Chủ tịch! Đã có một chút tin tức về chuyện của tên nội gián lúc trước rồi ạ, người của chúng ta đã tra được một số hình ảnh Nghiêm Uyên tiểu thư và chú sáu của anh gặp tên nội gián, chuyện thủ tiêu thì vẫn chưa chắc rằng có phải là hai người họ không nhưng hiện tại dám chắc chắn rằng, Nghiêm Uyên tiểu thư và chú sáu của anh là chung trên một chiếc thuyền, hơn bốn năm nay vẫn thường xuyên gặp nhau, không phải là công khai mà là lén lút gặp.”

Nghiêm Uy có chút không tin, sửng sốt khi biết chuyện đấy liên quan đến chú sáu của mình, trước mặt cứ chú chú cháu cháu quan tâm, ủng hộ anh nhưng đằng sau lại cùng Nghiêm Uyên đâm anh một nhát.
Nghiêm Uy trầm tư suy nghĩ một lúc rồi cất tiếng căn dặn trợ lý Ngô: “Chuyện Nghiêm Uyên và Nghiêm Siêu tạm thời đừng tiết lộ ra ngoài, tiếp tục điều tra xem giữa hai người đó còn có mưu tính gì nữa, bây giờ quay về Nghiêm gia thôi.”
Trợ lý Ngô gật đầu nhanh chóng mở cửa xe cho Nghiêm Uy, tạm thời anh sẽ không động đến Nghiêm Uyên nhưng anh tuyệt đối không cho cô ta ở Nghiêm gia nữa.
Nghiêm gia
Nghiêm Uyên thấy Nghiêm Uy quay về thì chạy đến, Nghiêm Uy nhẹ nhàng né ra, nghiêm mặt nói: “Nghiêm Uyên! Bây giờ cô rời khỏi Nghiêm gia ngay đi, lúc trước cô ở đây vì chân bị thương nhưng bây giờ chân cô đã hết lâu rồi không cần thiết phải ở đây nữa, hãy quay về nhà của cô đi.”
Nếu không phải mấy năm nay anh bận việc ở công ty rồi phải đi công tác thì anh đã đuổi cô ta đi lâu rồi
Nghiêm Uyên cắn khóe môi của mình, cô ta không muốn rời khỏi đây muốn mở miệng cầu xin, năn nỉ Nghiêm Uy cho cô ta ở lại nhưng thấy sắc mặt khó coi, đáng sợ của anh thì Nghiêm Uyên sợ sệt, im lặng không dám nói tiếng nào lặng lẽ đi vào phòng thu dọn đồ đạc.

Sau khi rời khỏi Nghiêm gia Nghiêm Uyên vẫn luôn nung nấu ý nghĩ quay về Nghiêm gia.
Quay trở lại hiện tại, Nghiêm Uy tắm rửa, ăn cơm tối xong thì bắt đầu xử lý một số công việc.

Lúc này trợ lý Ngô gọi điện đến báo cho anh biết những gì mà mình đã điều tra được: “Chủ tịch! Tôi đã cho người điều tra ra rồi ạ, trong suốt bốn năm qua Lý tiểu thư chưa bao giờ kết hôn hay có bất kì mối quan hệ nào với người đàn ông khác, khi cô ấy sang đấy thì đã mang thai rồi ạ.”
Câu nói cuối của trợ lý Ngô dường như đã chắc chắn rằng cậu bé ấy chính là con trai của Nghiêm Uy, mặt của Nghiêm Uy trầm xuống căn dặn trợ lý Ngô hãy cho người theo dõi nhất cử nhất động của Lý Nhược và bảo bảo rồi cúp máy, anh phải tìm cách tiếp cận bảo bảo để lấy tóc hoặc một số thứ khác có thể xét nghiệm được để xét nghiệm ADN.
Sáng ngày hôm sau, Lý Nhược và Nhã Phượng Ly đi dạo thì chạm mặt với Nghiêm Uyên và Hữu Minh, Nghiêm Uyên vừa thấy Lý Nhược liền mở miệng chế dạo, mỉa mai: “Kẻ phản bội quay về rồi này, vẫn còn mặt mũi quay về tôi công nhận mặt cô dày thật đấy.”
Lý Nhược nhếch môi cười lạnh một tiếng, ánh mắt đầy sự khinh bỉ, cô xoay người rời đi không muốn cãi nhau với Nghiêm Uyên, Nhã Phượng Ly thấy cô bước đi thì trợn trừng mắt hỏi: “Cậu nhịn ả hồ ly tinh này sao?”
“Tớ không muốn nói chuyện với người không có não.” Lý Nhược chậm rãi phun ra một câu, nói chuyện với mấy người như thế chỉ càng khiến cô bực bội, khó chịu hơn thôi.
Nhã Phượng Ly bật cười, nhìn đôi cẩu nam nữ ấy bằng cặp mắt đắc ý rồi nhanh chân chạy theo Lý Nhược, A Nhược của cô nói đúng không nên nói chuyện với mấy người không có não.
Nghiêm Uyên trừng mắt tức tối muốn hét lớn mắng người nhưng bị Hữu Minh ngăn lại, ở đây là nơi đông người làm vậy sẽ bị người ta chú ý, rất mất mặt, Nghiêm Uyên nghe thế thì cố nuốt cơn tức giận xuống bụng, ráng nhẫn nhịn..
 
Thế Gả Hào Môn Nghiêm Tổng! Xin Buông Tha
Chương 62: Kết Quả Xét Nghiệm Adn


“Mẹ!” Từ đằng xa Lý Nhược nghe thấy tiếng gọi trong trẻo, quen thuộc của con trai mình, cô ngay lập tức xoay người nở một nụ cười tươi, ánh mắt tràn ngập sự cưng chiều dành cho bảo bảo của mình: “Tiểu Bảo Bảo!”
Tiểu Bảo Bảo chạy nhanh đến ôm lấy Lý Nhược, nhìn thấy Lý Hà đưa bảo bảo đến cô bất ngờ hỏi: “Chị hai? Chị về khi nào thế? Không phải chị nói có việc bận nên không thể về sao?”
Lý Hà cười nhẹ chậm rãi đáp lại: “Chuyến công tác của chị bị hoãn lại rồi nên mới quay về đây, tuần sau chị mới đi công tác, vừa về đến đã thấy Tiểu Bảo Bảo không vui vì em đi chơi mà không đưa nó theo, chị không đành lòng thấy cháu mình không vui nên mới đưa đến đây.


Nghiêm Uyên đứng ở gần đấy nhìn thấy cảnh này hai mắt ngay tức khắc trợn ngược lên trong đầu hiện lên hàng loạt câu hỏi: “Lý Nhược có con trai từ khi nào? Tại sao đứa nhóc ấy lại giống Nghiêm Uy đến như vậy? Đây là con trai của Nghiêm Uy sao? Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào!”
Nghiêm Uyên sợ hãi, lo lắng bởi vì càng nhìn cô ta càng chắc chắn đứa nhóc trước mặt của mình chính là con trai của Nghiêm Uy, cô ta quen biết anh từ khi còn nhỏ, dáng vẻ lúc nhỏ của anh như thế nào Nghiêm Uyên là người biết rõ hơn ai hết.

Hai bàn tay của Nghiêm Uyên siết chặt lại thành nắm đấm, cô ta tuyệt đối không thể để cho hai cha con Nghiêm Uy nhận nhau, tuyệt đối không thể để cho Nghiêm Uy biết chuyện này.

- ---------------------------------------------------
Hôm nay là ngày diễn ra cuộc thi âm nhạc, cả Nghiêm Từ và Lý Nhược đều là ban giám khảo của cuộc thi này, Nghiêm Từ đã đến từ sớm nhìn thấy Lý Nhược đến anh ngay lập tức nở nụ cười, vẫy tay chào.

ngôn tình hài

Lý Nhược thấy thế chỉ cười nhẹ gật đầu chào anh, dáng vẻ vô cùng lạnh nhạt, xa cách.

Nghiêm Từ không hề để ý đến thái độ này, anh tươi cười hỏi han: “A Nhược! Lâu rồi không gặp em, hơn bốn năm qua em sống như thế nào? Sao bây giờ em lại trở nên lạnh nhạt như thế? Không còn giống như lúc trước nữa, không lẽ em…”
Nghiêm Từ đang muốn nhắc đến Nghiêm Uy nhưng trong lòng đang phân vân, chần chừ không biết có nên nhắc đến hay không?
Lý Nhược khẽ chau mày lại, cô biết Nghiêm Từ đang muốn nói gì liền đáp lại, giọng nói rất xa cách, khách sáo: “Nghiêm thiếu! Giữa chúng ta không hề có quan hệ gì với nhau, chúng ta không cần phải tỏ ra thân thiết như vậy.


Dứt lời, Lý Nhược bước đến ngồi vào bàn của ban giám khảo, Nghiêm Từ cảm thấy Lý Nhược nói cũng đúng, bây giờ cô đã kết hôn với người khác rồi, có hạnh phúc hoàn toàn đã không còn bất kì quan hệ gì với người của Nghiêm gia nữa, anh thở dài một hơi kéo ghế ngồi bên cạnh của cô.

Nghiêm thị
Trợ lý Ngô từ bên ngoài bước vào trong phòng làm việc của Nghiêm Uy báo cáo: “Chủ tịch! Đã có người báo ba mẹ của Lý tiểu thư đang đưa cháu trai của mình đi ăn ở một quán gần khu trung tâm mua sắm ạ.


Nghiêm Uy ừ nhẹ một tiếng không nhanh không chậm nói: “Mau đi chuẩn bị xe đi.


Trợ lý Ngô gật đầu nhanh chóng đi chuẩn bị, Nghiêm Uy tắt máy tính, tạm gác lại công việc của mình đứng dậy mặc áo khoác bên ngoài vào, anh nhất định phải tìm cách lấy được tóc hay gì đó của bảo bảo đi xét nghiệm ADN.

Đến nơi, Nghiêm Uy nhìn thấy Lý Hải, Liễu Từ Hoa đang loay hoay mua nước và bánh cho Tiểu Bảo Bảo, còn Tiểu Bảo Bảo thì đang ngoan ngoãn ngồi ở đấy ăn kem, anh nhanh chóng bắt lấy cơ hội tiến đến tiếp cận bảo bảo.

Tới gần, Nghiêm Uy cười cười, người hơi khom xuống thân thiện nói với bảo bảo: “Cậu bé! Chú thấy trên tóc của cháu bị dính cái gì đó để chú gỡ xuống cho cháu nha.


Tiểu Bảo Bảo ngây thơ không biết gì chỉ gật gật đầu đồng ý, Nghiêm Uy nhanh tay bứt một cọng tóc của Tiểu Bảo Bảo rồi giả vờ luống cuống tay chân, rối rít xin lỗi: “Chú xin lỗi vì đã làm cho cháu đau bởi vì tóc cháu bị dính băng keo nên chú gỡ có một chút khó khăn.

” Vừa nói anh vừa đưa cho Tiểu Bảo Bảo xem hai cọng tóc bị dính vào băng keo.

Tiểu Bảo Bảo vừa giơ cái tay nhỏ nhắn, mập mạp của mình ra cầm lấy thì Nghiêm Uy đã xoa xoa nhẹ đầu của cậu rồi nhanh chóng rời đi, cậu chớp chớp hai mắt quan sát miếng keo dán trên tay của mình cảm thấy hình như có gì đó không đúng thì phải, tóc của cậu từ khi nào lại dài đến như vậy?
Trợ lý Ngô ngồi trong xe vẻ mặt ủy khuất xoa nhẹ cái đầu của mình, tóc đấy chính là tóc của anh đấy, Nghiêm Uy vừa bước lên xe trợ lý Ngô liền lái xe rời khỏi chạy đến bệnh viện.

Đến gần chiều, cuộc thi âm nhạc kết thúc Tiểu Bảo Bảo cùng Nhã Phượng Ly đến đón Lý Nhược, Nghiêm Từ thấy bảo bảo vô cùng đáng yêu anh liền vẫy vẫy tay chào, nở một nụ cười thật tươi gọi cậu: “Tiểu Bảo Bảo!”
Tiểu Bảo Bảo nghe Nghiêm Từ gọi thì ngay lập tức nấp phía sau của của Lý Nhược, cậu không thích tiếp xúc với người lạ.

Nghiêm Từ càng nhìn càng thấy đáng yêu, anh mỉm cười nói với Lý Nhược: “Con trai của em đáng yêu thật đấy, tuy bây giờ em đã không còn là người của Nghiêm gia nhưng anh vẫn thật lòng chúc phúc cho em, tìm được một người đàn ông tốt hơn, còn có một đứa con trai kháu khỉnh như thế thật tốt.


Lý Nhược và Nhã Phượng Ly đưa mắt nhìn nhau, hóa ra Nghiêm Từ nghĩ Lý Nhược đã có chồng mới, cô cười nhẹ không đáp lại nắm tay Tiểu Bảo Bảo rời đi.

Nghiêm Từ dõi mắt theo nhìn Tiểu Bảo Bảo cảm thấy cậu bé hình như hơi giống một người, trong đầu của anh ngay tức khắc hiện lên hình ảnh của Nghiêm Uy, anh trợn mắt không khỏi thốt lên: “Sao Tiểu Bảo Bảo lại giống Nghiêm Uy quá vậy?”
Nhã Phượng Ly không nhịn được nữa mà bật cười thành tiếng, cô cười cười, ánh mắt nhìn Nghiêm Từ đầy ẩn ý, cất giọng nói: “Anh hãy nói xem tại sao Tiểu Bảo Bảo lại giống em họ của anh?” Cô đã nói như thế nếu như Nghiêm Từ mà còn không hiểu thì anh thật sự rất ngốc.

Nghiêm Từ nghe thế liền trợn trắng mắt, há hốc miệng thốt lên: “Không phải chứ? Tiểu Bảo Bảo là con trai của Nghiêm Uy sao? Vậy là hóa ra A Nhược không hề kết hôn hay gì cả, hơn bốn năm qua em ấy vẫn như thế hơn nữa còn một mình nuôi Tiểu Bảo Bảo.


Nhã Phượng Ly khẽ gật đầu, nhắc đến chuyện một mình nuôi bảo bảo trong lòng cô lại cảm thấy thương cho bạn thân của mình, lại càng tức giận Nghiêm Uy nhưng trong lòng vẫn không khỏi thắc mắc, không biết sau khi Nghiêm Uy biết được Tiểu Bảo Bảo là con trai của mình thì sẽ như thế nào? Có theo đuổi lại Lý Nhược hay không? Hay là chỉ muốn bắt bảo bảo, cướp đi con trai của Lý Nhược.

- ----------------------------------------------------------------
Ngày hôm sau, Nghiêm Uy đi đến bệnh viện lấy kết quả xét nghiệm ADN, cầm lấy tờ giấy xét nghiệm anh có chút chần chừ không dám mở ra xem, mặc dù trong lòng đã nắm chắc chín phần Tiểu Bảo Bảo chính là con trai của mình nhưng trong lòng vẫn không thôi hồi hộp, lo lắng.

Nghiêm Uy chầm chậm lấy tờ giấy xét nghiệm ra xem, nhìn thấy kết quả hai mắt của anh hơi đỏ lên, tâm tình không biết phải nói như thế nào? Tiểu Bảo Bảo thật sự là con trai của anh.

Trong lòng Nghiêm Uy bỗng dâng lên một sự áy náy, cắt rứt, đau lòng đối với Lý Nhược, trong đầu hình dung ra rất nhiều hình ảnh Lý Nhược phải vất vả, khổ sở một mình nuôi con ở nước ngoài.

Bây giờ đã có kết quả xét nghiệm Nghiêm Uy quyết định theo đuổi Lý Nhược lại một lần nữa, bảo bảo chính là cầu nối để hai người có thể quay lại với nhau.

.
 
Thế Gả Hào Môn Nghiêm Tổng! Xin Buông Tha
Chương 63: Hãy Cho Anh Thêm Một Cơ Hội


Tại một bãi đỗ xe ở một nhà hàng, Lâm Uyển vừa bước xuống xe đã nhìn thấy Hữu Minh và Nghiêm Uyên tay trong tay, dáng vẻ vô cùng thân mật, hai mắt của Lâm Uyển ngay lập tức thay đổi trở nên hung ác như một con thú muốn xé toạc kẻ thù trước mặt của mình.

Cô ta tiến nhanh đến muốn đánh Nghiêm Uyên nhưng Nghiêm Uyên phản ứng nhanh hơn né tránh sau đó ngay lập tức nấp phía sau lưng của Hữu Minh.

Lâm Uyển càng tức điên hơn, cô ta hét lớn quát thẳng vào mặt của hai người: “Hai người các người đúng là một đôi cẩu nam nữ, Hữu Minh, rõ ràng là anh đã đính hôn với em rồi, hiện tại em chính là vị hôn thê của anh đấy, tại sao anh lại có thể trước mặt em và mọi người ôm ôm ấp ấp con hồ ly tinh này chứ? Nghiêm Uyên! Cô đúng là một con hồ ly tinh đội lốt người, một kẻ đê tiện, không biết xấu hổ chuyên đi quyến rũ đàn ông của người khác, quyến rũ Nghiêm Uy không được mới chuyển sang Hữu Minh, hôm nay tôi nhất định phải dạy dỗ cô.

” Vừa dứt lời, Lâm Uyển lao đến Nghiêm Uyên.

Nghiêm Uyển giả vờ sợ hãi, yếu đuối nấp phía sau lưng của Hữu Minh, Hữu Minh cau mày, trừng mắt tức giận bắt lấy được cánh tay của Lâm Uyển, đẩy mạnh cô ta lớn tiếng quát: “Lâm Uyển! Cô đừng có ở đây phát điên, tôi cấm cô động đến Tiểu Uyên, cô mà dám động đến cô ấy thì tôi nhất định sẽ không tha cho cô đâu.


Lâm Uyển nghe thế càng điên tiết lên, la hét ầm ĩ, Nghiêm Uyên đứng phía sau nhếch môi cười đắc ý vô cùng, cô ta nắm cánh tay của Hữu Minh khẽ nói: “Anh đi lấy xe đi, anh yên tâm cô ấy sẽ không làm gì đâu.


Hữu Minh gật nhẹ đầu, trước khi lấy xe còn quăng cho Lâm Uyển một cặp mắt cảnh cáo, khi anh đi lấy xe, Nghiêm Uyên mới lộ ra gương mặt thật của mình, cô ta hơi khom người thì thầm với Lâm Uyển: “Tôi nói cho cô biết tốt nhất là cô nên an phận một chút, đừng có mà ngu ngốc động đến tôi nếu không thì cả cô và Lâm gia đều có chuyện đấy.


Lâm Uyển trợn mắt nhìn Nghiêm Uyên, cô ta cắn khóe môi của mình không dám la hét càng không dám động tay động chân với Nghiêm Uyên nữa, Lâm Uyển biết bản thân không phải là đối thủ của người phụ nữ rắn rết này.

Hữu Minh lấy xe xong liền bước đến dịu dàng nói với Nghiêm Uyên: “Tiểu Uyên! Chúng ta hãy đi thôi cứ mặc kệ người phụ nữ điên này đi.


Nghiêm gia
Buổi tối, Nghiêm Từ chạy đến thấy Nghiêm Uy đang ngồi uống trà, xem một vài tin tức trên điện thoại, anh ngay lập tức bước đến ngồi xuống bên cạnh em họ của mình, cất giọng nói: “Nghiêm Uy! Anh nói cho em biết một tin tức vô cùng quan trọng, em nhớ bình tĩnh, đừng có kích động quá nha.


Nghiêm Uy liếc mắt nhìn Nghiêm Từ chờ đợi xem người anh họ này của mình có tin tức gì quan trọng? Nghiêm Từ bày ra gương mặt vô cùng nghiêm túc nói tiếp: “A Nhược không hề có kết hôn với người khác, đứa con của em ấy là chính con trai của em đấy, tên Tiểu Bảo Bảo.


Nghiêm Từ mở to mắt quan sát biểu cảm trên gương mặt của Nghiêm Uy nhưng nhìn gần cả một phút vẫn không hề thấy gì, gương mặt ấy vẫn lạnh tanh một chút cảm xúc cũng không có.

Bỗng tiếng chuông điện thoại của Nghiêm Uy vang lên, anh vừa nghe xong liền ngay lập tức đứng dậy rời khỏi Nghiêm gia, Nghiêm Từ gãi gãi đầu cảm thấy khó hiểu, kỳ lạ: “Sao lại không có kinh ngạc, bất ngờ gì hết vậy?”
Nghiêm Từ vô tình nhìn thấy trên bàn có một tờ giấy, mở ra xem miệng của anh há to sửng sốt một lúc, thốt lên: “Hóa ra là đã biết từ lâu không những như vậy còn đi xét nghiệm ADN luôn rồi, bảo sao nói nãy giờ vẫn không hề có phản ứng gì cả.


- ---------------------------------------------------------------
Nghiêm Uy lái xe đến chợ đêm, khi nãy trợ lý Ngô gọi điện nói rằng Lý Nhược và bảo bảo đang ở đây thì anh ngay lập tức chạy đến, bước xuống xe anh đảo mắt nhìn khắp nơi tìm kiếm bóng dáng của Lý Nhược, nhìn thấy cô cùng Tiểu Bảo Bảo đang ngồi ăn xiên nướng ở một quán nhỏ, khóe môi anh cau nhẹ lên bước nhanh đến chỗ của hai mẹ con rất tự nhiên ngồi xuống cạnh bảo bảo.

Tiểu Bảo Bảo ngẩng đầu lên vừa nhìn đã nhận ra Nghiêm Uy: “Chú chính là người đã giúp cháu gỡ băng keo trên tóc của cháu xuống.


“Đúng vậy, con trai của ba có trí nhớ thật tốt.

” Nghiêm Uy mỉm cười hài lòng, giơ tay xoa xoa đầu của Tiểu Bảo Bảo khen ngợi.

Lý Nhược vừa nghe thấy hai chữ con trai sắc mặt liền thay đổi, cô đứng dậy bế Tiểu Bảo Bảo sang ghế của mình, cô ngồi vào ghế của con trai hai mày chau lại, nghiêm mặt cất giọng nói: “Ai là con trai của anh? Đây là con trai của tôi không phải con trai của anh, anh đừng có nhận bừa.


“Em đừng có mà ra sức phủ nhận được, anh đã đi xét nghiệm ADN rồi nếu như em còn phủ nhận thì anh sẽ lấy ra cho em xem.

” Nghiêm Uy ngay tức khắc đáp trả, anh đã đoán trước cô sẽ phủ nhận nên mới gấp rút lấy kết quả xét nghiệm, chỉ cần cô không tin, phủ nhận thì sẽ lấy ra đưa cho cô xem.

Lý Nhược mím môi không thể phủ nhận được nữa, nếu đã không thể phủ nhận thì cứ việc thẳng thắn thừa nhận thôi: “Tiểu Bảo Bảo là con trai của anh thì đã sao chứ? Anh muốn nhận lại à? Anh không có tư cách làm ba của Tiểu Bảo Bảo, anh không xứng nhưng mà chẳng phải anh rất hận tôi sao? Hận vì đã phản bội anh, sao bây giờ lại như thế?”
“Anh xin lỗi, là anh đã hiểu lầm em, hơn một năm trước anh mới biết được giữa em và tên đàn ông đó không có gì cả, tất cả mọi thứ đều do Nghiêm Uyên sắp đặt, anh thật sự rất hối hận vì những gì đã làm ra với em.

A Nhược! Em hãy cho anh thêm một cơ hội nữa đi, chúng ta hãy bắt đầu lại từ đầu, cùng nhau chăm sóc Tiểu Bảo Bảo để nó có một gia đình có cả ba lẫn mẹ.

” Nghiêm Uy nắm lấy bàn tay của Lý Nhược nhìn cô với ánh mắt vô cùng chân thành, khẩn thiết, hy vọng cô sẽ tha thứ cho anh.

Sau khi nghe Nghiêm Uy nói người sắp đặt mọi chuyện là Nghiêm Uyên cô không hề bất ngờ một chút nào, cô đã sớm đoán được chuyện này rồi, Lý Nhược không đáp lại điều mà anh đã nói, điều cô quan tâm bây giờ chính là muốn biết anh nghi ngờ bảo bảo từ khi nào? Cô lạnh nhạt cất tiếng hỏi: “Anh đã nghi ngờ Tiểu Bảo Bảo là con anh từ khi nào? Tôi nhớ anh vẫn chưa từng gặp nó lần nào cả.



Nghiêm Uy chậm rãi trả lời cô: “Ngày em về nước anh đã vô tình nhìn thấy Tiểu Bảo Bảo và em đang ở một cửa hàng kẹo dẻo, vừa nhìn thì anh đã sinh nghi rồi bởi vì nó quá giống anh lúc nhỏ.


Lúc này, Lý Nhược mới nhận ra hóa ra bảo bảo gặp anh không phải là vô tình mà là cố tình, anh là muốn lấy tóc đi xét nghiệm cha con.

Lý Nhược quay qua thấy con trai đã ăn xong liền đứng dậy đưa bảo bảo tiếp tục đi chơi, không quan tâm đến Nghiêm Uy, anh cũng vội đứng dậy cười cười đi theo phía sau.

Suốt thời gian ở chợ đêm cô và bảo bảo mua gì anh đều giành trả tiền, xách đồ mặc cho cả hai người đều không quan tâm, để ý đến anh, Lý Nhược bắt đầu cảm thấy Nghiêm Uy thật sự rất phiền, cô nhanh chóng đưa bảo bảo về nhà.

Nghiêm Uy cũng lái xe đưa Lý Nhược về, xe của cô ở phía trước xe của anh chạy theo phía sau.

Đến Lý gia, Nghiêm Uy đợi Lý Nhược và Tiểu Bảo Bảo bước hẳn vào trong nhà mới lái xe về Nghiêm gia.

.
 
Thế Gả Hào Môn Nghiêm Tổng! Xin Buông Tha
Chương 64: Tiểu Bảo Bảo Bị Bắt Cóc


Một tháng lặng lẽ trôi qua, suốt cả một tháng này Nghiêm Uy luôn luôn xuất hiện bên cạnh Lý Nhược, cánh cửa Lý gia vừa mở ra Lý Nhược cùng Tiểu Bảo Bảo đã nhìn thấy Nghiêm Uy đứng trước đấy, cô hít sâu một hơi, gương mặt tỏ rõ sự khó chịu: “Tại sao ngày nào anh cũng xuất hiện thế? Không phải anh rất là bận hay sao? Anh là chủ tịch Nghiêm thị đấy.”
“Nghiêm thị còn có những người đứng đầu khác, hơn nữa anh đã giải quyết hết công việc của mình rồi, chỉ khi có những việc quan trọng cần anh ra mặt thì anh mới ra mặt thôi.” Nghiêm Uy cười nhẹ đáp lại, tất cả công việc anh đều cố gắng xử lý vào mỗi buổi tối, ngày nào anh cũng đến đây rất sớm là bởi vì sợ Lý Nhược và Tiểu Bảo Bảo sẽ đột ngột quay về Mỹ, anh còn lén lút cho người canh ở đây phòng cô và con trai bay về trong đêm mà anh không hề hay biết.
Tiểu Bảo Bảo thấy Nghiêm Uy hai mắt liền phát sáng, suốt cả một tháng cậu luôn được Nghiêm Uy đưa đi chơi rồi ăn uống nên bảo bảo cực kì thích anh.

Nghiêm Uy khom người xoa đầu Tiểu Bảo Bảo, anh nở một nụ cười ôn nhu, yêu thương của một người cha, hỏi cậu: “Tiểu Bảo Bảo! Hôm nay con muốn đi đâu ba sẽ đưa con đi.”
“Cháu muốn đi ngắm hoa anh đào và ăn kem ạ, chú hãy mau dẫn cháu đi đi.” Tiểu Bảo Bảo phấn khích trả lời, hôm qua cậu thấy trên ti vi chiếu cả một con đường toàn trồng hoa anh đào hơn nữa ở đấy còn có bán cả kem và kẹo, cậu rất thích, rất muốn đi đến đó ngay.
“Được, bây giờ ba sẽ đưa con và mẹ đi đến đó chơi, chúng ta đi thôi.” Nghiêm Uy gật đầu đồng ý ngay lập tức, anh đáp lại Tiểu Bảo Bảo với giọng điệu vô cùng cưng chiều, tuy Tiểu Bảo Bảo không gọi anh một tiếng ba nhưng có thể chấp nhận như thế này thì anh đã rất vui rồi.

Lý Nhược thở dài một hơi, vẻ mặt đầy sự bất lực, Nghiêm Uy thật sự đã dụ được Tiểu Bảo Bảo của cô rồi.

Vốn dĩ sau khi cuộc thi âm nhạc kết thúc cô chỉ ở đây thêm nửa tháng nhưng cô và bảo bảo bị Nghiêm Uy tấn công dồn dập, xuất hiện mọi lúc mọi nơi.

Tiểu Bảo Bảo đã bị anh dụ dỗ khiến cho bây giờ không chịu quay về Mỹ cùng Lý Nhược, chỉ cần nhắc đến chuyện về Mỹ thì bảo bảo sẽ không chịu, khóc nháo cả lên.
Nghiêm Uy đưa Lý Nhược và Tiểu Bảo Bảo đến vườn hoa anh đào, nơi mà Tiểu Bảo Bảo nhắc đến khi nãy ở tận Nhật Bản nên anh chỉ có thể đưa cậu đến đây, trên đường đi Nghiêm Uy đã mua rất nhiều bánh kẹo cho con trai của mình.
Đến nơi, Lý Nhược và Tiểu Bảo Bảo đi dạo chơi rất vui vẻ, đang đi cùng hai người Nghiêm Uy bỗng nghe tiếng chuông điện thoại, thấy người gọi đến là trợ lý của mình anh đi sang chỗ khác nói chuyện.
Bên kia trợ lý Ngô báo với anh những gì đã điều tra được: “Chủ tịch! Người đứng sau và cũng là hai người đã giả mạo cảnh sát để thủ tiêu tên nội gián đó chính là Nghiêm Uyên và Nghiêm Siêu, không những thế chúng ta còn vô tình điều tra được chuyện thiếu phu nhân bị đánh ngất đưa vào phòng nghỉ vào mấy năm trước cũng là do người của Nghiêm Siêu gây ra, còn một chuyện quan trọng nữa ạ, chuyện chủ tịch bị tai nạn, thiếu phu nhân bị bắt cóc cũng là một tay ông ta gây nên."

Càng nghe đôi mắt của Nghiêm Uy cùng nheo lại, ánh mắt trở nên sâu hun hút, thật không ngờ người chú sáu này của anh lại độc ác như thế, dựng lên tất cả mọi người: “Cậu tiếp tục tra nữa, phải tra hết những gì mà ông ta đã làm, đợi sau khi có đầy đủ bằng chứng tất cả tội của ông ta thì tôi sẽ tính một lượt.”
“Vâng ạ.” Trợ lý Ngô đáp lại ngay, anh thật sự không biết Nghiêm Siêu còn phạm tội gì nữa, với những tội danh kể trên đã khiến cho Nghiêm Siêu ở tù khó có ngày trở ra rồi.
Chơi đến gần trưa Nghiêm Uy đưa Lý Nhược và Tiểu Bảo Bảo đi ăn, vừa đến Lý Nhược đã đi vào nhà vệ sinh, Nghiêm Uy căn dặn bảo bảo ngồi đợi còn anh thì đi mua đồ ăn mang lại.
Đang trong lúc ngồi đợi Tiểu Bảo Bảo nhìn thấy có một người đang thổi bong bóng bằng xà phòng liền thích thú chạy ra ngoài xem, vừa chạy ra cậu đã ngay lập tức bị một người đàn ông bịt miệng lôi lên xe rồi đi mất hút.
Lý Nhược quay trở lại, Nghiêm Uy cũng đã mua đồ ăn xong, cả hai trở lại chỗ ngồi nhưng không thấy bảo bảo đâu, hai người vừa nhìn xung quanh vừa gọi Tiểu Bảo Bảo, gọi mãi vẫn không thấy đâu trong lòng Lý Nhược bỗng dâng lên một cảm giác bất an khó tả.
Chạy ra bên ngoài cô nhìn thấy một chiếc giày của con trai mình, cô hoảng loạn, lo lắng, nói: “Đây chẳng phải là chiếc giày của Tiểu Bảo Bảo hay sao? Tại sao nó lại nằm ở đây? Chắc chắn là Tiểu Bảo Bảo đã xảy ra chuyện rồi.”
Nghiêm Uy vỗ về trấn an Lý Nhược: “Em hãy bình tĩnh lại đi, Tiểu Bảo Bảo sẽ không sao đâu, anh sẽ cho người đi tìm Tiểu Bảo Bảo ngay.” Dứt lời, anh gọi cho trợ lý Ngô cho người đi tìm Tiểu Bảo Bảo, anh và cô cũng vội vàng chạy đi tìm.

Đằng xa, Nghiêm Uyên đứng ở một góc quan sát hết tất cả, cô ta mỉm cười đắc ý khi thấy dáng vẻ sợ hãi của Lý Nhược, Nghiêm Uyên không cam tâm khi thấy Nghiêm Uy theo đuổi lại Lý Nhược, cô ta tuyệt đối sẽ không để cho bảo bảo quay về Nghiêm gia, nhất định phải g**t ch*t con trai của Lý Nhược.
Cũng may trên đồng hồ mà Nghiêm Uy đã tặng cho Tiểu Bảo Bảo có chức năng định vị, chỉ cần điều tra một chút là ra ngay, Lý Nhược, Nghiêm Uy mau chóng chạy đến nơi đấy, vừa chạy đến đã nhìn thấy tên bắt cóc đang giơ con dao lên muốn giết bảo bảo.
Nghiêm Uy không nghĩ ngợi gì nhiều lao đến khống chế tên bắt cóc, giật lấy con dao, hai người bắt đầu giằng co với nhau, Lý Nhược nhân cơ hội này chạy đến cởi trói cho Tiểu Bảo Bảo, sau đó loay hoay tìm cách giúp anh một tay.

Nghiêm Từ, ba mẹ của cô cùng Nhã Phượng Ly và cảnh sát cũng đã đến giúp anh khống chế tên bắt cóc.
“Anh không sao chứ?” Lý Nhược bước đến hỏi han Nghiêm Uy, thấy anh bị một vết thương dài ở cánh tay cô khẽ chau mày lại nói: “Em đưa anh đến bệnh viện xử lý vết thương.”
Nghiêm Uy cười nhẹ gật đầu đồng ý, anh di chuyển tầm mắt nhìn sang con trai của mình, xoa đầu như một lời trấn an: “Không sao nữa rồi, con đừng sợ, bây giờ chúng ta đi về thôi.”
Nghiêm Từ giúp hai người bế Tiểu Bảo Bảo quay về, Lý Nhược đưa Nghiêm Uy đi đến bệnh viện.

Sau khi băng bó xong, anh và cô vừa đi ra đã nhìn thấy trợ lý Ngô, trợ lý Ngô bước đến cất giọng báo cáo: “Chủ tịch! Tên bắt cóc đã khai ra người đứng sau rồi ạ, người đó không ai khác chính là Nghiêm Uyên, hiện tại cảnh sát đã bắt Nghiêm Uyên về tra hỏi rồi ạ.”
Sắc mặt của Lý Nhược và Nghiêm Uy lạnh đến cực điểm, trong ánh mắt của Lý Nhược tràn đầy sự tức giận, anh và cô cùng nhau đến đồn cảnh sát ngay sau đó.
Bên trong phòng tra hỏi Nghiêm Uyên hoàn toàn phủ nhận tất cả, giả vờ ngây ngô không biết gì, cô ta tức giận lớn tiếng nói: “Tôi muốn gặp tên bắt cóc đó, tôi muốn cùng hắn đối chất.”
Một lúc sau, tên bắt cóc được đưa đến Nghiêm Uyên cố tình kéo tên bắt cóc đứng hướng mặt về cảnh sát, cô ta tức giận, trừng mắt quát lớn: “Tôi và anh không hề quen biết gì nhau tại sao anh lại vu khống cho tôi?” Vừa nói xong cô ta liền nhìn thẳng vào tên bắt cóc lẩm bẩm trong miệng điều gì đó.
Tên bắt cóc vừa nhìn khẩu hình miệng liền hiểu Nghiêm Uyên nói gì, cô ta đã đe dọa hắn nếu hắn không sửa lại lời khai thì cô ta sẽ không để vợ hắn sống yên, tên bắt cóc sợ hãi nhanh chóng suy nghĩ sửa lại lời khai, hắn đột nhiên lớn tiếng đáp trả: “Cũng không phải vì lần trước tôi và vợ tôi vô tình đụng vào cô, cô tỏ thái độ khinh thường, chê chúng tôi bẩn thỉu còn lăng mạ chúng tôi sao?”
Hắn đưa mắt nhìn về phía cảnh sát nói tiếp: “Nếu như tôi khai thật thì sẽ được khoan hồng có đúng không? Vậy thì tôi sẽ khai thật, thật ra tôi bắt cóc đứa nhóc ấy là vì để ý thấy ba mẹ nó giàu có, tôi không phải là muốn giết nó tôi chỉ là hù dọa một chút cho nó không khóc nữa thôi, còn về lý do tại sao tôi lại vu oan cho cô ta thì các người cũng đã nghe rồi đó, tôi chính là căm ghét vì thái độ khinh thường còn lăng mạ tôi và vợ tôi nên tôi mới vu oan như thế.”
Tên bắt cóc sửa lại lời khai, cảnh sát không còn chứng cứ có thể buộc tội Nghiêm Uyên cả, cô ta đắc ý, huênh hoang rời khỏi đồn cảnh sát, thành công thoát được chuyện này..
 
Thế Gả Hào Môn Nghiêm Tổng! Xin Buông Tha
Chương 65: Sợ Hãi


Nhìn thấy dáng vẻ đắc ý của Nghiêm Uyên khi rời khỏi đồn cảnh sát, Lý Nhược suýt nhịn không nổi mà lao đến đánh cô ta.

Cả Nghiêm Uy và Lý Nhược đều biết rõ Nghiêm Uyên là người đứng sau tên bắt cóc ấy nhưng hiện tại tên bắt cóc đã sửa đổi lời khai, hai người lại không có bằng chứng gì để buộc tội cô ta cả.

Lý Nhược giận dữ quyết tâm sẽ khiến cô ta phải trả giá cho những gì mà cô ta đã gây ra, Nghiêm Uy choàng tay qua bả vai của cô cất giọng nói: “Anh nhất định sẽ cho người điều tra rõ, nhất định sẽ khiến cho cô ta lộ bộ mặt thật của mình ra.


Lý Nhược hít sâu một hơi nén cơn giận dữ của mình lại, sau chuyện này Nghiêm Uy đã khiến cho cô cảm động bởi hành động bất chấp nguy hiểm cứu Tiểu Bảo Bảo hơn nữa sự quyết tâm theo đuổi của anh đã khiến cô rung động, cô quyết định quay trở về bên cạnh Nghiêm Uy, quay về Nghiêm gia điều này đã khiến cho anh vui mừng vô cùng.

Nghiêm gia
Nghiêm Uyên vẫn mặt dày mày dạn đến Nghiêm gia vừa bước vào đã nhìn thấy Tiểu Bảo Bảo đang chơi đồ chơi trên lầu, cô ta không ngờ nhanh như vậy mà Lý Nhược cùng con trai của cô đã chuyển về Nghiêm gia ở rồi.

Nghiêm Uyên không cam tâm, trừng mắt, nghiến răng nhìn Tiểu Bảo Bảo cô ta cho rằng nếu không phải vì Lý Nhược có Tiểu Bảo Bảo thì đã không thể quay về đây.

Nghiêm Uyên chầm chậm bước lên trên lầu đứng trước mặt của bảo bảo cố nở một nụ cười thân thiện, hiền lành, bắt chuyện với cậu: “Chào cháu, cháu tên là Tiểu Bảo Bảo có đúng không? Cô là Nghiêm Uyên, theo vai vế thì cô là cô của cháu đấy.


Tiểu Bảo Bảo dường như cảm nhận được người trước mặt mình chính là người xấu, cậu mím môi tỏ vẻ e sợ, né tránh, cậu đứng dậy ôm đồ chơi của mình đi xuống lầu.

Nghiêm Uyên trợn trừng mắt tức giận, ánh mắt tỏ rõ sự căm ghét khi thấy ánh mắt ấy của Tiểu Bảo Bảo, cặp mắt của cậu rất giống mẹ của mình nên càng khiến cho Nghiêm Uyên ghét cay ghét đắng hơn.

Nghiêm Uyên xoay người từ từ bước theo Tiểu Bảo Bảo, hai tay giơ ra muốn đẩy cậu ngã xuống cầu thang.

Đúng lúc này, Lý Nhược quay về, từ bên ngoài bước vào cô nhìn thấy hành động này của Nghiêm Uyên liền hoảng hốt hét lớn: “Nghiêm Uyên! Cô đang định làm gì con của tôi vậy hả?”
Cô nhanh chóng chạy lên cầu thang ôm lấy Tiểu Bảo Bảo sau đó quăng cho Nghiêm Uyên một cặp mắt sắc lạnh, đáng sợ đầy sự giận dữ, căm phẫn: “Cô to gan thật đấy, dám đến tận đây để hại con trai của tôi.


“Tôi có làm gì đâu chứ?” Nghiêm Uyên liếc mắt nhìn sang chỗ khác, dáng vẻ khinh khỉnh chối tội, tỏ ra vô tội bản thân không có làm gì cả.

Lý Nhược đứng thẳng người dậy cho người hầu đưa Tiểu Bảo Bảo đi ra bên ngoài chơi, đợi sau khi bảo bảo đi ra ngoài, Lý Nhược mới tiến đến gần tát vào mặt của Nghiêm Uyên hai cái thật mạnh: “Tôi nói cho cô biết cô tốt nhất là đừng động vào con trai của tôi, nó là giới hạn của tôi nếu cô dám làm hại đến nó một lần nữa thì tôi nhất định sẽ khiến cô phải trả giá thật đắt đấy, không tin thì cô thử xem.


“Cô…” Nghiêm Uyên bị Lý Nhược tát hai cái khiến cho người người choáng váng, lảo đảo, cô ta tức tối, trừng mắt giận dữ muốn giơ tay lên đánh trả nhưng Lý Nhược đã nhanh chóng bắt lấy cánh tay của Nghiêm Uyên, nhìn cô ta bằng cặp mắt hừng hực lửa giận sau đó hất mạnh tay của cô ta ra khiến Nghiêm Uyên suýt nữa thì té ngã.

Lý Nhược lãnh đạm cất giọng nói: “Nghiêm Uyên! Tôi nói cho cô biết tôi nhất định sẽ cho người tra rõ tất cả mọi chuyện, từng chuyện từng chuyện một cô gây ra cho tôi tôi nhất định sẽ trả lại từng cái một từ chuyện cô vu oan, hãm hại tôi từ bốn năm trước cho đến chuyện cô hại con trai của tôi.


Nghiêm Uyên vừa nghe Lý Nhược nói như thế thì giật thon thót, nuốt một ngụm nước bọt trong lòng bắt đầu sợ hãi sợ rằng Lý Nhược thật sự đã điều tra được gì đó rồi.

Ánh mắt của Nghiêm Uyên bắt đầu hoảng loạn, lúc này nhìn thấy Nghiêm Uy về liền giả vờ ngã xuống, ôm mặt khóc nức nở, tỏ ra bản thân bị bắt nạt: “Lý Nhược! Tôi không có làm gì cả, tôi đã nói rồi tôi thật sự bị oan, tại sao cô vẫn đánh tôi chứ?”
Lý Nhược khẽ chau mày, mặt hơi nhăn lại không biết Nghiêm Uyên lại muốn chơi trò gì? Nghiêm Uy chậm rãi bước lên lầu, gương mặt không mang chút cảm xúc nào, cặp mắt sắc bén cất giọng hỏi: “Cô lại muốn giở trò gì nữa đây hả?”
Thấy Nghiêm Uy quay về thì Lý Nhược ngay lập tức hiểu ra Nghiêm Uyên muốn gì rồi, cô cười khẩy một tiếng dửng dưng đứng đấy muốn xem Nghiêm Uyên làm gì tiếp theo, cô ta tỏ ra bản thân dường như đã chịu rất nhiều ủy khuất, khóc thảm thương nói với Nghiêm Uy: “Nghiêm Uy! Anh hãy xem Lý Nhược kìa, tại sao anh lại có thể quay lại với con người độc ác này chứ? Anh xem cô ta đánh em như thế nào này.



Hai mày của Nghiêm Uy thoáng chau lại, đến giờ này mà Nghiêm Uyên vẫn còn diễn kịch được nữa sao? Kiên trì thật, dáng vẻ có chút hờ hững, một chút quan tâm đến Nghiêm Uyên cũng không, anh lạnh nhạt cất tiếng: “Cô diễn kịch càng ngày càng tệ đấy, tôi thấy A Nhược đánh cô như vậy vẫn chưa đủ đấy.


Nghiêm Uy quay sang nhìn Lý Nhược hỏi han, giọng điệu đau lòng: “Em đánh cô ta không bị đau tay chứ? Có cần anh cho người đến đánh thay không?”
Nghiêm Uyên trợn mắt không tin được Nghiêm Uy lại nói như thế, cô ta có chút hoảng hốt đứng dậy, Nghiêm Uy cười lạnh một tiếng, nói: “Sao? Sao cô không diễn nữa đi, tôi nói cho cô biết hiện tại tôi đang cho người thu thập hết tất cả bằng chứng phạm tội của cô đấy, tất cả những gì cô gây ra kể cả chuyện hôm nay cô muốn hại con trai của tôi tôi sẽ gom lại tính với cô một lượt, cô cho dù muốn chối tội cũng không được đâu bởi vì ở đây có camera.


Cả người Nghiêm Uyên bắt đầu run lẩy bẩy, trong lòng tự trấn an rằng Nghiêm Uy chỉ hù dọa mình thôi, hoàn toàn không biết gì cả, cô ta không dám nói gì thêm nữa chỉ nhanh chóng chạy khỏi Nghiêm gia tìm Nghiêm Siêu để cầu cứu nhưng khi lái xe rời đi được một lúc thì đầu óc bỗng trở nên choáng váng, cảm thấy không ổn cô ta thắng gấp, đầu không may đập vào vô lăng, Nghiêm Uyên ngất đi sau đó.

.
 
Thế Gả Hào Môn Nghiêm Tổng! Xin Buông Tha
Chương 66: 66: Nghiêm Siêu Bị Bắt


Nghiêm Uyên tỉnh lại phát hiện bản thân đã nằm trong bệnh viện, một bác sĩ đến kiểm tra thấy cô đã tỉnh thì cười nhẹ nói: “Cuối cùng cô cũng đã tỉnh rồi, cô yên tâm bản thân chỉ bị xây xát nhẹ thôi không có ảnh hưởng gì đến đứa bé trong bụng của cô cả, sau này đi đường nên cẩn thận một chút.


Sắc mặt của Nghiêm Uyên ngay lập tức tối sầm lại khi nghe những lời nói của bác sĩ, cô ta tưởng bản thân đã nghe lầm liền vội trợn mắt hỏi lại bác sĩ: “Ông mới vừa nói cái gì? Tôi bị làm sao? Ông mới vừa nói tôi có thai sao?”
Bác sĩ gật đầu, khóe môi hơi cong lên đáp lại: “Đúng vậy, hóa ra là cô vẫn chưa biết à? Vậy thì tôi chúc mừng cô cô đã mang thai hơn một tháng rồi, đứa bé hiện tại rất khỏe mạnh không có vấn đề gì cả, hiện tại cô đã không sao rồi nên có thể xuất viện được rồi.

” Nói xong, bác sĩ rời đi ngay.

Gương mặt của Nghiêm Uyên dần trở nên trắng bệch, cô ta lảo đảo rời khỏi bệnh viện, Nghiêm Uyên vẫn chưa thể tin được bản thân đã mang thai, phải làm sao bây giờ? Cô ta sợ hãi, run rẩy, hoảng loạn vì chính cô ta cũng không biết cha đứa bé trong bụng của mình là ai?
Nghiêm Uyên ngồi bệt xuống vỉa hè, nước mắt rơi lã chã, trong suốt bốn năm qua cô ta đã ngủ cùng với rất nhiều người đàn ông, người đàn ông cướp đi lần đầu tiên của Nghiêm Uyên không ai khác chính là Nghiêm Siêu, ông ta không những ngủ cùng cô mà còn dùng cô cho nhiều cuộc giao dịch khác để có được những dự án lớn.

Bây giờ phải làm sao đây? Nghiêm Uyên hoảng loạn cố nghĩ cách, hiện tại cô ta đã không thể nào bám víu vào Nghiêm Uy và Nghiêm gia được nữa rồi, trong đầu cô ta bỗng hiện lên hình ảnh của Hữu Minh, phải rồi cô ta còn có Hữu Minh, trong đầu Nghiêm Uyên bắt đầu mưu tính, quyết tâm phải bám lấy Hữu Minh.

Buổi tối, Nghiêm Uyên cố tình chuốc cho Hữu Minh say rượu đến không biết trời trăng gì nữa cả, thấy anh đã hoàn toàn say đến bất tỉnh, Nghiêm Uyên nhanh chóng đưa Hữu Minh đến khách sạn dàn dựng lên cảnh tưởng cả hai người uống say nên phát sinh quan hệ với nhau không những thế cô ta còn cố tình đổ một chút máu lên ga giường tránh cho Hữu Minh nghi ngờ Nghiêm Uyên đã không còn trong trắng.

Sáng ngày hôm sau, thám tử tư mà Lâm Uyển đã cho đi theo dõi Hữu Minh đã nhanh chóng đến báo: “Lâm tiểu thư! Đây là những hình ảnh mà ngày hôm qua tôi đã chụp được ạ.


Lâm Uyển cầm những tấm ảnh ấy lên xem cả người như phát điên quát lớn: “Hai người họ vào khách sạn tại sao lại không báo cho tôi biết hả?” Bàn tay của Lâm Uyển cầm những tấm hình ấy nắm chặt đến nỗi nổi cả gân xanh, cô hận không thể gi3t chết Nghiêm Uyên.

“Tiểu thư chỉ bảo tôi đi theo dõi và chụp lại thôi chứ không hề nói đến việc này, nếu cô muốn đánh ghen thì cô nên đến đó ngay đi, hiện tại vẫn còn sớm bọn họ vẫn chưa thức dậy đâu.

” Tên thám tử tư sợ nhất chính là lúc phụ nữ nổi điên lên, hắn luống cuống vội vàng nói.

“Chỉ đường.

” Lâm Uyển lấy túi xách của mình xong rồi lớn tiếng ra lệnh cho tên thám tử tư dẫn đường đến khách sạn, lần này cho dù có thế nào cô cũng phải cho Nghiêm Uyên một bài học nhớ đời.

Đến khách sạn, Lâm Uyển đưa cho nhân viên tiếp tân một xấp tiền, nữ nhân viên ấy không thể từ chối được sức hút của đồng tiền liền nói cho Lâm Uyển biết phòng của Hữu Minh và Nghiêm Uyên.

Đứng trước cửa phòng Lâm Uyển bảo tên thám tử tư tông cửa, hắn dùng hết sức lực tông thật mạnh vào cửa, cánh cửa vừa mở toang ra đã thấy cả hai đang mặc quần áo vào.

Lâm Uyển tiến thật nhanh vào trong dùng túi xách đánh không ngừng vào người của Nghiêm Uyên, Hữu Minh tức giận tát vào mặt của Lâm Uyển một cái trời giáng, quát lớn: “Cô phát điên cái gì chứ? Tôi cấm cô động đến Tiểu Uyên nếu không giữa tôi và cô không còn hôn lễ gì nữa cả, quan hệ giữa hai nhà cũng không còn.


Trang phục đã chỉnh tề, Hữu Minh nắm tay Nghiêm Uyên rời khỏi khách sạn, nhìn thấy ánh mắt huênh hoang, đắc ý của Nghiêm Uyên, Lâm Uyển điên tức hét lên muốn xả bớt phần nào cơn tức giận trong lòng: “Nghiêm Uyên! Cô hãy đợi đấy tôi nhất định sẽ cho cô biết tay, tôi quyết không bỏ qua chuyện này đâu.


- ------------------------------------------------------------
Tập đoàn Nghiêm thị
Trợ lý Ngô mang hết những gì mà mình đã điều tra được về những gì mà Nghiêm Siêu đã làm đưa cho Nghiêm Uy xem, Nghiêm Uy lật từng trang xem không ngờ tội ác của Nghiêm Siêu lại chất thành đống như vậy.

Xem được một lúc Nghiêm Uy chợt sững người lại khi thấy một tấm ảnh, người đàn ông trong tấm ảnh vô cùng quen thuộc đối với anh, hai bàn tay của anh bất giác siết chặt lại thành nắm đấm, ngước mặt lên hỏi trợ lý Ngô: “Người đàn ông trong ảnh này là ai?”
“Thưa chủ tịch! Người này là thuộc hạ lâu năm, là một cánh tay đắc lực của Nghiêm Siêu, chủ tịch không biết người này ạ?” Trợ lý Ngô chậm rãi cất giọng trả lời, ánh mắt của anh nhìn Nghiêm Uy đầy nghi hoặc, người này làm hơn cả chục năm rồi đáng lẽ ra chủ tịch của anh phải biết người này chứ.

Cơn giận dữ của Nghiêm Uy lên đến cực điểm, người đàn ông trong hình cả đời này anh cũng không thể nào quên được, chính ông ta đã gây ra vụ tai nạn năm xưa khiến ba mẹ của anh chết thảm, lúc đấy ai cũng nghĩ đó chỉ là một tai nạn nhưng duy chỉ có anh biết vụ tai nạn đấy không hề đơn giản, cho người điều tra suốt bao nhiêu năm nay không hề có kết quả hóa ra người đó luôn ở bên cạnh.

Lúc này, tiếng chuông điện thoại của Nghiêm Uy vang lên, anh vừa nghe máy Nghiêm Từ liền cất giọng nói: “Nghiêm Uy! Hôm nay em tan làm sớm đi, tất cả mọi người đều đang có mặt ở Nghiêm gia này, hiếm khi có dịp đông đủ mọi người em hãy mau quay về ăn cơm cùng mọi người đi hơn nữa anh còn đưa Phượng Ly về ra mắt gia đình nữa này.


“Được, em về ngay.

” Nghiêm Uy lãnh đạm đáp lại, đúng lúc anh muốn tính sổ mọi chuyện với Nghiêm Siêu đây, trước khi rời khỏi phòng làm việc anh ra lệnh cho trợ lý Ngô: “Mười lăm phút sau cậu hãy gọi cảnh sát đến Nghiêm gia đi, hôm nay tôi sẽ ngả bài với Nghiêm Siêu.


Nghiêm gia
Về đến, bước vào trong vừa nhìn thấy Nghiêm Siêu thì Nghiêm Uy đã không nén được cơn giận dữ của mình được nữa, anh lao đến đấm thẳng vào mặt của Nghiêm Siêu, Lý Nhược, Nghiêm Từ cùng những người khác một phen hoảng hốt, Nghiêm Từ vội ngăn Nghiêm Uy lại: “Nghiêm Uy! Em làm cái gì thế? Tại sao em lại đánh chú sáu? Chú ấy là chú của em đấy.


“Ông ta không xứng là chú sáu của em càng không xứng là người của Nghiêm gia, tai nạn của ba mẹ em năm xưa không phải chỉ đơn giản là tai nạn mà là do ông ta cho người gây ra, không chỉ như thế mà những chuyện sau này như Nghiêm thị có nội gián, A Nhược bị người ta đánh ngất vào mấy năm trước còn có vụ em bị tai nạn và A Nhược bị bắt cóc tất cả đều do một mình ông ta gây ra.


Nghiêm Uy cố giữ bình tĩnh nói hết tất cả những gì mà Nghiêm Siêu đã làm, khóe môi anh cau lên nở một nụ cười khinh bỉ nói tiếp: “À đúng rồi còn có một chuyện nữa, ông ta có mối quan hệ mấy trong sáng với Nghiêm Uyên, hai người họ thường xuyên ra vào khách sạn với nhau đấy.


Thím sáu và những người ở đấy nghe xong thì cả kinh, thảng thốt, làm sao có thể được chứ? Nghiêm Siêu ngoan cố phủ nhận lớn tiếng hỏi Nghiêm Uy: “Mày có bằng chứng gì mà dám nói tao như thế? Mày đừng có mà vu oan cho tao.


Nghiêm Uy quăng một xấp tài liệu mà anh đã tra được lên bàn, mọi người vội cầm lên xem, thím sáu xem xong thì muốn ngã khụy xuống, bà giận dữ, căm phẫn tột độ bước đến tát vào mặt của Nghiêm Siêu: “Tại sao lại có thể làm ra những chuyện như thế hả? Nghiêm Uyên là cháu của ông đấy, sao ông có thể làm ra những chuyện kinh tởm này với nó hả?”
Tất cả mọi người đều không thể nào ngờ được Nghiêm Siêu lại làm ra những chuyện độc ác hại cả người thân như vậy, còn ngủ với cháu của mình thật là kinh tởm mà.

Cả người Nghiêm Siêu bắt đầu run rẩy quỳ xuống van xin Nghiêm Uy: “Nghiêm Uy! Chú xin cháu, chú biết lỗi rồi chú xin cháu hãy tha cho cháu đi, cháu hãy cho chú một cơ hội để sửa lỗi đi có được không?”
“Cho dù ông có là người của Nghiêm gia thì tôi cũng sẽ không bao giờ bỏ qua cho ông, ông hãy chờ mà ngồi tù đi, tôi đã giao hết tất cả bằng chứng cho cảnh sát rồi.

” Nghiêm Uy lạnh lùng đáp trả, sau tất cả những gì đã xảy ra vậy mà ông ta còn có mặt mũi van xin anh tha cho, thật buồn cười.

Cảnh sát nhanh chóng đến Nghiêm gia bắt giữ Nghiêm Siêu, mặc cho Nghiêm Siêu có cầu xin cỡ nào thì Nghiêm Uy và những người khác trong Nghiêm gia cũng dửng dưng, mặc kệ, không chỉ có anh mà bọn họ cũng vô cùng phẫn nộ, kinh tởm trước những việc làm của Nghiêm Siêu.

.
 
Thế Gả Hào Môn Nghiêm Tổng! Xin Buông Tha
Chương 67: 67: Phủi Sạch Quan Hệ


Tin tức Nghiêm Siêu bị cảnh sát bắt với vô số tội danh được báo chí đưa liên tục, các phóng viên túc trực bên ngoài đồn cảnh sát mỗi ngày một đông, chuyện này nhanh chóng đến tai của Nghiêm Uyên, cô ta sợ hãi cả người run bần bật, sợ người tiếp theo phải vào tù chính là mình nên cô luôn ở bên cạnh Hữu Minh, anh đi làm thì cô ở trong căn hộ của hai người không dám ló mặt ra ngoài, càng không dám làm gì khinh suất.
Hơn một tháng trôi qua, Nghiêm Uyên cảm thấy đã đến lúc thông báo cho Hữu Minh biết bản thân đã mang thai, Hữu Minh sau khi thấy que thử thai thì mừng rỡ vô cùng muốn đưa Nghiêm Uyên đi khám thì cô ta ngay lập tức từ chối bảo tháng sau hẳn đi, Hữu Minh không một chút nghi ngờ đồng ý ngay.

Anh vui mừng nhanh chóng đưa Nghiêm Uyên đi mua sắm đầm bầu và đồ cho em bé, chỉ cần nghĩ đến bản thân có con anh thật sự rất vui.
Nghiêm Uyên và Hữu Minh đi mua đồ ở trung tâm mua sắm đúng lúc Lâm Uyển cũng đi đến đó vô tình nhìn thấy hai người một nam một nữ ân ân ái ái với nhau còn đi vào chỗ bán đầm dành cho người mang thai, vừa nhìn đã biết Nghiêm Uyên chắc chắn đã mang thai rồi.
Một dòng máu nóng dâng lên trong cơ thể, đợi Hữu Minh vừa rời khỏi Nghiêm Uyên, Lâm Uyển liền ngay lập tức bước đến tát cho cô ta một bạt tay: “Đồ hồ ly không biết xấu hổ, hôm nay tôi không đánh chết cô thì tôi không phải là Lâm Uyển.”
Nghiêm Uyên nắm lấy bàn tay của Lâm Uyển, hai bên bắt đầu giằng co với nhau không ai chịu nhường ai vô cùng kịch liệt, Hữu Minh vừa đi vệ sinh ra nhìn thấy cảnh tượng này thì tối sầm cả mặt mày, anh hét lớn: “Hai người đang làm gì thế? Lâm Uyển! Cô mau buông Tiểu Uyên ra.”
Nghiêm Uyên vừa nghe thấy giọng nói của Hữu Minh trong đầu liền hiện lên một suy nghĩ độc ác, cô muốn nhân cơ hội này mượn tay của Lâm Uyển gi3t chết đứa con trong bụng của mình, nghĩ là làm Nghiêm Uyên cố tình hơi xoay người khiến cho bản thân loạng choạng ngã, phần bụng đập mạnh vào thanh chắn gần đó, cô ta ôm bụng đau đớn ngã khụy xuống.

Hữu Minh hoảng hốt chạy đến đỡ người của Nghiêm Uyên, cô ta bật khóc, gương mặt nhăn lại vì đau đớn: “Hữu Minh! Bụng của em đau quá, con chúng ta…”
Hữu Minh nhìn thấy máu chảy từ phần dưới bụng của Nghiêm Uyên, anh hoảng loạn bế cô lên: “Anh sẽ đưa em đi bệnh viện ngay, con của chúng ta sẽ không sao đâu.” Trước khi đi Hữu Minh quăng cho Lâm Uyển một cặp mắt giận dữ, lạnh lẽo: “Tôi sẽ hủy hôn với cô, tôi không muốn kết hôn với một kẻ độc ác như cô.”
- ---------------------------------------------------------------
Đúng như những gì mà Nghiêm Uyên đã mong muốn, đứa bé trong bụng đã không còn nữa, cô ta sau khi nghe tin trong lòng vui vô cùng nhưng bên ngoài vẫn cố tỏ ra đau lòng, xót thương khóc nức nở trong lòng của Hữu Minh: “Con của em… con của em…”
“Em đừng đau lòng, chúng ta rồi sẽ lại có con thôi.” Hữu Minh ôm lấy Nghiêm Uyên vỗ về an ủi, thấy cô đau lòng khóc đau đớn như thế lòng của anh cũng rất đau.
Hữu Minh cảm thấy chuyện Nghiêm Uyên sảy thai cũng phần là do anh gây ra nên cảm thấy áy náy, cắn rứt với cô vô cùng.

Cũng chính vì chuyện này mà Hữu Minh càng cưng chiều, dung túng cho Nghiêm Uyên hơn để bù đắp lại cho cô ta phần nào.
Nghiêm gia

Lý Nhược đi xuống lầu nhìn thấy Nghiêm Uy chơi cùng với Tiểu Bảo Bảo, khóe môi cô cong lên cảm thấy cảnh tượng trước mắt thật đẹp đẽ, ấm áp, cô chầm chậm bước xuống ngồi bên cạnh Nghiêm Uy, thấy trên bàn có một xấp tài liệu, cô hiếu kỳ cầm lên xem, cô ngạc nhiên quay sang hỏi anh: “Anh đã thu thập đủ bằng chứng phạm tội của Nghiêm Uyên rồi sao?"
“Vẫn chưa, chỉ còn thiếu một vài bằng chứng nữa thôi, anh đang cho người cố gắng thu thập đủ đến lúc đó giao nộp cho cảnh sát một lần, anh nhất định sẽ khiến cho cô ta ngồi tù không có ngày ra giống như Nghiêm Siêu.” Nghiêm Uy không nhanh không chậm đáp lại ngay lập tức, chỉ cần nghĩ đến những gì mà Nghiêm Uyên đã gây ra thì trong lòng của anh lại tức giận.
Lý Nhược khẽ gật đầu, cô cũng đang rất mong chờ đến ngày có thể tống Nghiêm Uyên vào tù, những gì mà Nghiêm Uyên gây ra cho cô, Tiểu Bảo Bảo và những người khác đã đến lúc cô ta phải trả giá rồi.
- -----------------------------------------------------------------
Thoáng một cái nửa tháng đã trôi qua, Lâm Uyển vừa hay tin Hữu Minh đi công tác ở nước ngoài, ba ngày sau mới về liền bắt đầu cho người bắt Nghiêm Uyên, nỗi hận của trong lòng của cô cuối cùng cũng đã đợi đến ngày trút hết ra ngoài rồi.
Nghiêm Uyên bị bắt đến một căn phòng, vừa mở mắt đã nhìn thấy Lâm Uyển xung quanh còn có rất nhiều người đàn ông, trong lòng của Nghiêm Uyên bỗng dâng lên một cảm giác bất an, sợ hãi, cô ta cố tỏ ra không sợ, điềm tĩnh cất giọng: “Lâm Uyển! Cô to gan thật đấy dám cho người bắt cóc tôi, cô không sợ Hữu Minh biết được sẽ không tha cho cô hay sao?”
“Bây giờ giữa tôi và anh ta đã không còn bất kì quan hệ nào nữa, tại sao tôi phải sợ anh ta chứ? Nghiêm Uyên! Hôm nay tôi nhất định sẽ trút hết nỗi hận bấy lâu nay ở trong lòng, không phải cô rất thích ngủ cùng với đàn ông hay sao? Hôm nay tôi sẽ cho cô thỏa mãn niềm đam mê kinh tởm đó.” Lâm Uyển nở một nụ cười gian ác, liếc mắt nhìn người đàn ông bên cạnh của mình, hắn hiểu ý liền nhanh chóng mang ly rượu đến bóp mạnh miệng của Nghiêm Uyên đổ hết rượu vào miệng của cô ta.

Lâm Uyển hài lòng đứng dậy miệng vẫn không ngừng cười quỷ dị: “Cô ở đây vui chơi cho thỏa thích đi nha.”
Lâm Uyển đi ra khỏi phòng, cánh cửa vừa đóng lại thì những người đàn ông trong căn phòng ấy bắt đầu như những con hổ đang bị bỏ đói nhào vào Nghiêm Uyên, bọn họ một người ghì chặt, một người xé váy, những người còn lại không ngừng khiêu khích, ngắm nhìn cơ thể của Nghiêm Uyên.
Cô ta vùng vẫy, kháng cự kịch liệt nhưng vẫn không thể nào thoát khỏi đám đàn ông lực lưỡng ấy, thuốc bắt đầu ngấm vào cơ thể, Nghiêm Uyên trở nên hưng phấn, cả người nóng ran, bây giờ cô ta không còn kháng cự, phản đối nữa mà bắt đầu hưởng thụ, hòa hợp với những người đàn ông ấy.
Mọi chuyện sau khi xong xuôi, một người đàn ông bước ra khỏi căn phòng đưa cho Lâm Uyển một chiếc điện thoại: “Lâm tiểu thư! Tôi quay lại hết rồi ạ, bên trong vô cùng sắc nét.”
Lâm Uyển nhếch môi cười hài lòng, cô lấy ra một cái thẻ ngân hàng đưa cho người đàn ông ấy: “Đây là thù lao của các anh.”
Người đàn ông nhận tiền rối rít cảm ơn, Lâm Uyển mang đoạn clip đến tòa soạn ngay, ổn thỏa mọi việc cô quay về nhà chuẩn bị tối nay xem tin tức nóng hổi.

Đúng như những gì mà Lâm Uyển mong đợi buổi tối không những là tòa soạn mà cô đưa đoạn clip mà những nơi khác cũng đưa tin, khắp trang mạng đều là tin tức về Nghiêm Uyên.

Trước đó cô đã gửi riêng cho Hữu Minh không biết bây giờ anh ta như thế nào?

Nghiêm gia
Lý Nhược sau khi xem tin tức cũng chỉ cười khẩy một tiếng: “Không biết sau chuyện này chú thím năm có nhận đứa con gái như thế nữa không?”
Nghiêm Uy cười lên một tiếng, vừa nghịch tóc của cô vừa nói: “Chắc chắn là không rồi, người của Nghiêm gia đều rất coi trọng mặt mũi của mình nếu như cô ta là con ruột của họ thì còn họa may nhưng cô ta đâu phải là con ruột nên chắc chắn không có may rồi.”
Cả Nghiêm Uy và Lý Nhược đều cảm thấy Nghiêm Uyên thành ra như thế là đáng đời, tự cô ta gây ra thì phải tự chịu.

Nghiêm Uy cũng mới vừa giao nộp hết tất cả bằng chứng phạm tội của Nghiêm Uyên cho cảnh sát, bây giờ anh và Lý Nhược chỉ còn ngồi đợi cô ta vào tù mà thôi.
Ba ngày sau, Hữu Minh vừa xuống máy bay thì đã có rất nhiều phóng viên đứng đợi ở đấy sẵn, thấy Hữu Minh vừa xuất hiện liền chạy đến hỏi không ngừng: “Chuyện Nghiêm tiểu thư bị tung clip nóng ấy anh nghĩ như thế?”
“Hiện tại Nghiêm tiểu thư đang bị cảnh sát truy nã, anh là bạn trai của cô ấy anh có biết hiện tại cô ấy như thế nào không?”
Hữu Minh lạnh lùng nhìn chòng chọc vào đám phóng viên trước mắt phủi sạch hết tất cả quan hệ với Nghiêm Uyên: “Giữa tôi và Nghiêm Uyên đã không còn quan hệ với nhau từ lâu rồi, sau này tôi mong mọi người đừng nhắc đến cô ta trước mặt tôi nữa, cùng đừng có đăng lung tung liên quan đến tôi nếu không tôi nhất định sẽ kiện các người.” Dứt lời, Hữu Minh đi lên xe rời khỏi sân bay, dáng vẻ lạnh nhạt, dứt khoát vô cùng..
 
Thế Gả Hào Môn Nghiêm Tổng! Xin Buông Tha
Chương 68: 68: Kết Thúc Viên Mãn End


Nghiêm Uyên bị rơi vào bước đường cùng, bị cảnh sát truy nã phải trốn chui trốn nhủi khắp nơi, khốn đốn vô cùng, cô ta căm hận Lâm Uyển và Lý Nhược, nếu không phải tại hai người họ thì cô ta cũng đã không thành ra như thế.

Nếu đã hại cô ta ra như thế thì cô ta nhất định không để Lý Nhược và Lâm Uyển sống vui vẻ, hạnh phúc, có chết thì cùng phải chết chung.

Nghiêm Uyên dùng hết số tiền còn lại thuê người đi gi3t chết Lý Nhược và Lâm Uyển chỉ cần hai người họ chết thì cô ra sao cũng được.
Lâm Uyển vừa đi ăn cùng với gia đình ở nhà hàng xong, cô vừa đi ra thì bỗng có một người đàn ông đội mũ lưỡi trai màu đen, đầu cứ gục xuống bước nhanh đến, tay cầm con dao đâm thẳng vào người của Lâm Uyển rồi bỏ chạy đi mất, ba mẹ của cô hoảng hốt chạy đến đỡ lấy con gái của mình la hét cầu cứu, những người xung quanh cùng nhau bắt lấy kẻ đấy khống chế hắn đưa đến đồn cảnh sát, ba mẹ Lâm Uyển vội vàng đưa cô vào bệnh viện.
Cùng lúc này, Lý Nhược đang cùng Nhã Phượng Ly đi dạo phố, Nhã Phượng Ly hiếu kỳ khi không thấy Tiểu Bảo Bảo đâu, cô hỏi: “Sao cậu không mang Tiểu Bảo Bảo theo? Mấy ngày nay tớ không được gặp rồi.”
“Vốn dĩ tớ cũng muốn mang Tiểu Bảo Bảo theo nhưng chị hai của tớ đã dẫn nó đi chơi cùng với anh rể rồi.” Lý Nhược cười nhẹ trả lời, từ khi chị hai và anh rể của cô về đây thì luôn muốn độc chiếm Tiểu Bảo Bảo, cưng chiều bảo bảo còn hơn cô nữa.
Nghiêm Từ và Nghiêm Uy lái xe đến đón hai người các cô, hai anh chậm rãi tiến về phía của Lý Nhược và Nhã Phượng Ly, bỗng nhiên hai người nhìn thấy có một chiếc xe đang lao về phía của Lý Nhược, Nghiêm Uy hoảng hốt hét lên: “A Nhược! Cẩn thận.”

Lý Nhược giật mình xoay người lại thì thấy chiếc xe ấy, cô chưa kịp phản ứng lại thì Nghiêm Uy đã lao đến ôm lấy cơ thể của Lý Nhược ngã vào lề đường, Nhã Phượng Ly giật mình ngay lập tức ném túi xách của mình vào mặt của tên lái xe moto ấy khiến hắn ngã xuống đường, Nghiêm Từ nhanh chóng ghì chặt hắn không để cho hắn thoát.
Nghiêm Uy đỡ Lý Nhược đứng dậy, lo lắng hỏi han: “Em không sao chứ? Có bị thương chỗ nào không?” Anh nhìn hết một lượt từ trên xuống dưới kiểm tra xem cô có bị thương hay không?
“Em không sao, chúng ta mau đến đó xem đi.” Lý Nhược khẽ lắc đầu trả lời, cô cùng Nghiêm Uy bước đến chỗ của tên chạy xe ấy.
Cả bốn người điều tra hỏi hắn xem là ai sai hắn tới, tại sao lại muốn hại Lý Nhược nhưng hắn vẫn một mực không khai ra bất kì điều gì cả, cho dù có bị Nghiêm Từ đánh cũng nhất quyết không nói một lời nào,tất cả đều quyết định mang hắn đến đồn cảnh sát.
Nghiêm gia
Bốn người quay về Nghiêm gia, Nhã Phượng Ly vừa ngồi xuống ghế đã tức giận, cất giọng nói: “Chuyện này chắc chắn là do Nghiêm Uyên gây ra rồi, chuyện Lý Nhược suýt nữa thì bị xe tông còn Lâm Uyển thì bị người ta đâm một nhát dao, hai chuyện này chỉ có Nghiêm Uyên có thể gây ra thôi.”
Sau khi giải tên chạy xe moto ấy đến đồn cảnh sát thì bốn người thì biết Lâm Uyển cũng bị người ta tấn công, hiện đang nằm ở bệnh viện cũng may vết thương không sâu nên không sao cả.
Nghiêm Từ vuốt vuốt lưng của Nhã Phượng Ly, lên tiếng: “Đừng tức giận, chuyện này cảnh sát sẽ điều tra chắc chắn sẽ bắt được Nghiêm Uyên mà.”
Cả Nghiêm Uy và Lý Nhược đều không ngờ rằng Nghiêm Uyên đã bị cảnh sát truy nã như thế rồi mà vẫn có thể thuê người đi hại cô và Lâm Uyển, cô ta thật sự muốn Lý Nhược và Lâm Uyển chết cùng mà.

Nghiêm Uy cau chặt hai mày của mình lại, gương mặt vô cùng nghiêm túc, trong ánh mắt còn hiện rõ sự tức giận: “Đợi sau khi bắt được Nghiêm Uyên, anh nhất định sẽ cho cô ta ở trong tù không dưới hai mươi năm, chung thân luôn cũng được."
Lý Nhược khẽ cười, vỗ nhẹ lên bàn tay của Nghiêm Uy: “Anh đừng tức giận nữa, hiện tại em cũng không sao cả, sau này chúng ta đi ra ngoài đường cẩn thận hơn một chút là được.”
Hai ngày sau, Nghiêm Uy và Lý Nhược đang chơi cùng Tiểu Bảo Bảo thì trợ lý Ngô gọi điện đến báo: “Chủ tịch! Cảnh sát đã bắt được Nghiêm Uyên rồi ạ, cô ta cũng đã khai hết mọi chuyện rồi, chuyện thiếu phu nhân suýt bị xe tông và chuyện Lâm Uyển bị đâm quả thật là do cô ta làm, những chuyện lúc trước cô ta cũng đã nhận tội hết rồi ạ.”
“Ừm, tôi biết rồi.” Nghiêm Uy lạnh nhạt đáp lại rồi cúp máy, anh quay sang nhìn Lý Nhược cất giọng nói với cô: “Nghiêm Uyên đã bị bắt rồi, đúng như chúng ta đã nghĩ cô ta chính là người đã thuê hai tên đó ra tay.”
Lý Nhược mỉm cười thở phào một hơi, cuối cùng thì mọi chuyện cũng kết thúc rồi, cô không cần phải phập phồng, bất an, lo lắng rằng Nghiêm Uyên sẽ hai người nữa, thật tốt quá rồi.
Một tháng sau, Nghiêm Uyên chính thức bị kết tội, tòa tuyên án cô ta chịu án phạt hai mươi lăm năm tù giam với những gì mà cô ta đã gây ra, đồng thời Nghiêm Siêu cũng bị kết án tù chung thân.
Nghiêm gia
Lý Nhược vừa đi từ một cuộc thi âm nhạc về, bước vào bên trong cô thấy cả căn biệt thự đều tối đen như mực, cô vừa chuẩn bị tiến đến chỗ công tắc thì bỗng nhiên đèn được bật lên khắp nơi đều sáng rực.

Lý Nhược sững sờ khi thấy Nghiêm Uy đứng giữa mọi người trên tay cầm một bó hoa hồng lớn, cô khẽ cười ngơ ngác nhìn, chầm chậm tiến lại mọi người: “Chuyện gì đang xảy ra vậy? Mọi người đang làm gì thế? Nghiêm Uy! Anh đang làm gì vậy? Tại sao lại đứng đấy? Hôm nay là ngày gì à?”

Nghiêm Uy bỗng khụy một chân xuống, một tay cầm hoa một tay cầm nhẫn, ánh mắt tràn ngập tình yêu, vô cùng chân thành cất giọng nói: “A Nhược! Lần đầu tiên chúng ta kết hôn giữa chúng ta không hề có tình yêu, chỉ có sự ép buộc, lần này anh muốn đám cưới của chúng ta tràn ngập tình yêu, sự chúc phúc của tất cả mọi người, không hề có ép buộc gì cả.

A Nhược! Đồng ý lấy anh một lần nữa nha.”
Lý Nhược bất ngờ trước màn cầu hôn này, đôi mắt của cô đã ngấn nước, cô nhận lấy bó hoa gật đầu đồng ý ngay lập tức: “Em đồng ý.”
Chỉ ba từ ấy thôi đã khiến cho Nghiêm Uy cảm thấy rất hạnh phúc, vui mừng, anh nhanh chóng đeo nhẫn vào tay của Lý Nhược rồi ôm chầm lấy cô trong sự vui sướng, hạnh phúc khó tả: “Cảm ơn em, A Nhược.”
“Ba! Ba phải ôm con nữa.” Tiểu Bảo Bảo giơ hai tay ra đòi bế, cất giọng trong trẻo, đáng yêu của mình lên gọi Nghiêm Uy.
Nghiêm Uy kinh hỉ trước tiếng gọi ba này, anh đã chờ đợi câu nói này lâu lắm rồi, hạnh phúc không thể nào diễn tả thành lời, anh mau chóng bế Tiểu Bảo Bảo lên, ôm cả hai người mà mình yêu thương nhất vào lòng.
Mọi người cũng bị cảnh tượng trước mắt làm cảm động, Lý Hà mỉm cười giọng nói có ý trêu đùa: “Nghiêm Uy! Có phải bây giờ em nên cảm ơn chị vì lúc đấy chị đã bỏ đi không?”
“Phải rồi, em thật sự phải cảm ơn chị nếu như không phải lúc đó chị đột nhiên biến mất thì đã không có ngày hôm nay rồi.

Chị hai! Em cảm ơn chị rất nhiều.” Nghiêm Uy bật cười cất giọng cảm ơn, suýt nữa thì anh đã quên mất cảm ơn người chị vợ này rồi.
“Nếu thật sự muốn cảm ơn thì em hãy ơn chú sáu của em ấy, năm đó chị đã bị ông ta ép buộc phải bỏ đi hơn nữa còn không cho chị quay về nữa, không những em mà chị cũng phải cảm ơn ông ta nữa nếu không chị cũng đã không gặp được tình yêu của đời mình.” Lý Hà cười mỉm nói ra hết chuyện của năm đó, suy nghĩ lại thì đúng là ông trời đã sắp đặt hết rồi.
- -------------------------------------------------------------------
Mấy tháng sau, tại một lễ đường Lý Nhược khoác tay ba của mình chầm chậm bước vào lễ đường, sau đấy cô cùng Nghiêm Uy nói lời thề nguyện trước cha xứ và tất cả mọi người, cùng trao nhau một nụ hôn ngọt ngào, tràn ngập tình yêu và hạnh phúc.
Những tiếng vỗ tay chúc phúc vang lên không ngớt, Tiểu Bảo Bảo đứng ở đấy vỗ tay thích thú, vui vẻ nhảy cẫng lên.

Nghiêm Uy đứng bên cạnh Lý Nhược khẽ nói vào tai của cô: “Lời hứa đi Pháp cùng em anh vẫn chưa thực hiện được, sau hôn lễ này chúng ta sẽ cùng Tiểu Bảo Bảo đi Pháp chơi một thời gian, tất cả công việc anh đã thu xếp hết rồi.”
“Được, đã lâu rồi em không đưa Tiểu Bảo Bảo đi du lịch, Tiểu Bảo Bảo nhất định sẽ rất thích cho mà xem.” Lý Nhược nở một nụ cười rạng rỡ đáp lại, chỉ cần tưởng tượng ra viễn cảnh ấy thôi đã thấy vui, hạnh phúc lắm rồi.

Những người có duyên nợ, có tình với nhau thì cho dù có như thế nào, dù đi một vòng trái đất thì cũng sẽ quay về bên nhau mà thôi..
 
Back
Top Bottom