Khác The Child Of God

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
361,961
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
321787099-256-k966355.jpg

The Child Of God
Tác giả: manami2468
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thể loại: phiêu lưu, phép thuật, romance



romance​
 
Có thể bạn cũng thích !
The Child Of God
Giới thiệu nhân vật


1.

Katou Hoshi

Sức mạnh: sấm sét

Vũ khí: cung tên

Trang sức: khuyên tai

Pet: mèo

2.

Watanabe Akina

Sức mạnh: thiên nhiên

Vũ khí: gậy phép thuật

Trang sức: nhẫn

Pet: đại bàng

3.

Shiba Manami

Sức mạnh: lửa

Vũ khí: kiếm

Trang sức: vòng tay

Pet: chó

4.

Sunny Magaret

Sức mạnh: nước

Vũ khí: lưỡi hái

Trang sức: vòng cổ

Pet: cú

5.

Yamamoto Michio

Sức mạnh: băng

6.

Itou Higo

Sức mạnh: đất

7.

Takahashi Kiyoshi

Sức mạnh: tạo ra vật chất

8.

Kobayashi Kazuo

Sức mạnh: điều khiển thời gian

Couple:

1.

Kazuo x Hoshi

2.

Higo x Akina

3.

Kiyoshi x Manami

4.

Michio x Sunny

Cre ảnh: Trần Mii (facebook)
 
The Child Of God
Chương 1: Người được chọn


- "Manami à, con là người được chọn.

Hãy sử dụng thứ này theo ý của con nhé".

- "Không được!

Làm ơn đấy, xin người đừng đi mà".

"A, tỉnh rồi!".

Thì ra đó là một cơn ác mộng.

Nước mắt à, mình khóc sao.

Không thể tin được.

Đó là ai vậy, người phụ nữ đó.

Tại sao tôi lại khóc như thế.

Thật mệt mỏi, mọi thứ trong mơ chân thực quá.

Tôi chưa hết bàng hoàng về giấc mơ kì lạ đó thì đã có tiếng gọi to: "Manami, con đã chuẩn bị xong chưa đấy, sắp đến giờ kiểm tra năng lực rồi đó".

Đúng rồi! bài kiểm tra năng lực.

Ở thế giới này, Chúa ban tặng cho con người năng lực siêu nhiên.

Những người có năng lực sẽ được chọn vào đội Siêu nhiên hoàng gia, ở đó họ sẽ có một cuộc sống tốt hơn.

Nếu tôi được vào đó thì tốt quá, tôi có thể được đi đây đi đó, có các cuộc phiêu lưu, những cuộc hành trình tới nhiều vùng đất và gặp gỡ những người bạn mới.

Chưa kể là nếu tôi vào đó thì tôi sẽ có tiền để chu cấp cho cuộc sống của mẹ, chúng tôi sẽ không phải lên núi hái thảo dược để bán lấy tiền nữa.

- "Manami, con có nhanh lên không, muộn lắm rồi đó" mẹ tôi tức giận thét lên.

"Con xin lỗi mà, con xuống ngay đây".

Hồi hộp quá!

Mình mà có năng lực thì thật may mắn.

"Nào số 43, vào đi".

Đến lượt tôi rồi.

Ở bên trong căn phòng có một quả cầu thủy tinh nhỏ, xung quanh là rất nhiều lính canh và đặc biệt có một người phụ nữ nhìn rất hiền hậu ngồi ở đó.

Mái tóc dài ngang lưng cùng với giọng nói ấm áp bảo tôi đặt tay lên quả cầu thủy tinh.

"Hãy để tâm trí con trống rỗng nhé!".

Tôi nhắm mắt lại, bỗng nhiên tôi thấy mình đang ở một chân trời rộng bao la.

Từng đám mây nhẹ nhàng trôi qua trên đầu tôi, yên bình làm sao.

Người tôi như lâng lâng.

Thoải mái quá.

Bỗng từ đằng xa một chú chó trông rất đáng yêu chạy đến chỗ tôi.

Chú chó con ấy chạy đến cạnh tôi và dụi vào người tôi thì bỗng nhiên trước mắt tôi xuất hiện một đám lửa nhỏ, chú chó con thấy vậy thì chạy luôn vào đám lửa.

Tôi vội vàng đuổi theo và ngọn lửa cũng bao bọc lấy cơ thể tôi.

Giật mình, tôi mở mắt, cùng lúc đó có một đám lửa nhỏ hiện lên trong quả cầu.

Tại thời điểm đó ai cũng trầm trồ quay ra nhìn.

Thậm chí người phụ nữ xinh đẹp ấy còn ngạc nhiên, trên gương mặt của bà ấy là những cảm xúc lẫn lộn nên tôi không hiểu người này đang nghĩ gì, bà ta ngước lên nhìn tôi và nở một nụ cười khó hiểu như đang cảm thấy tôi đáng thương vậy.

Đôi mắt bà chìm xuống, miệng nở một nụ cười trừ.

Ngó ra đằng sau tôi lại thấy một sợi dây xích lấp ló trong tay áo dài của bà ấy.

Tôi chưa kịp suy nghĩ gì thì tiếng còi vang lên và anh lính canh đã hô to: "Số 43, Shiba Manami là người được chọn".

Tôi bước ra ngoài, tất cả mọi người đều nhìn tôi.

Mẹ tôi thì ngồi thụp xuống khóc ngất lên, nước mắt giàn giụa, chắp tay cầu nguyện: "Tạ ơn Chúa, tạ ơn Chúa.

Con cảm ơn người".

Tôi liền chạy ra đỡ mẹ dậy, mẹ ôm trầm lấy tôi.

"Tốt quá rồi, con sẽ có một cuộc sống khác, chúng ta sẽ không phải sống trong nghèo khó nữa rồi!

Giỏi lắm con yêu".

Cả đêm hôm ấy, tôi không ngủ được.

Tôi cứ nghĩ đến người phụ nữ sáng nay.

Thật kỳ lạ, tại sao bà ấy lại lộ ra biểu cảm đó và tại sao bà ấy lại phải đeo xích.

Quá nhiều câu hỏi càng lúc càng khiến tôi tò mò.

Rồi điều gì sẽ xảy ra và chờ mình ở phía trước đây.

Tôi mải nghĩ luẩn quẩn thì trời đã rạng sáng, mẹ tôi đã chuẩn bị sẵn hành lý cho tôi rồi, xe đón tôi cũng đã đến.

"Mẹ à, con đi nhé!".

- "Con nhớ giữ gìn sức khỏe nhé!

Nhớ về thăm mẹ đấy, mẹ sẽ nhớ con lắm!".

- "Em nữa, em nữa, em cũng sẽ rất nhớ chị".

- "Cháu đi đường cẩn thận nhé, sau nhớ về thăm làng đó, cầm món này mang đi để ăn trên đường nhé!"

Mọi người ở làng cũng ra chào tạm biệt tôi.

- "Cảm ơn mọi người, cháu chắc chắn sẽ trở về, cháu đi đây ạ".

Tạm biệt, ngôi làng Cane thân yêu.

Từ bây giờ tôi sẽ bắt đầu cuộc hành trình riêng của bản thân mình.
 
The Child Of God
Thông tin nhân vật


Tên: Shiba Manami

Tuổi: 16.

Sinh ngày: 10/6

Cung hoàng đạo: Song Tử

Chiều cao : 152cm

Tính cách: Luôn vui vẻ, tươi tắn, được mọi người ví như mặt trời nhỏ.

Là kiểu người tốt bụng, sẵn sàng giúp đỡ người khác nhưng lúc cần thì sẽ trở nên mạnh mẽ, quyết đoán.

Thích: Động vật nhỏ, Hoa hướng dương.

Món ăn yêu thích: Súp đậu đỏ ăn kèm với bánh mochi nướng.

Ghét: Sau mới biết.

Sức mạnh: Điều khiển và tạo ra lửa.

Vũ khí: Kiếm.

Linh vật: Chú chó sói lửa tên là Canis.
 
The Child Of God
Chương 2: Học viện Siêu nhiên Hoàng gia


Sau 3 ngày ngồi trên xe ngựa, tôi đã đến được thủ đô Cratica.

Tuyệt vời thật đấy.

Ở đây rộng lớn quá, cuộc sống của người dân nơi đây rất sung túc, người đi bộ đầy trên phố, trẻ con vui đùa chạy nhảy.

Không khí nhộn nhịp cũng khiến lòng tôi vui theo.

Nháy mắt một cái, tôi đã đến học viện.

Đây sẽ là nơi đào tạo năng lực cho tôi - Học viện Quốc gia Amber Cratica.

Trước mắt tôi là một cái cổng trường to lớn, gấp 3 lần cổng làng của tôi.

Khuôn viên trường rộng quá, thảm cỏ, đài phun nước, tượng những vĩ nhân,...

Tất cả đều thật tuyệt.

Tôi được đưa đến khu A1, ở đây tôi sẽ gặp người hướng dẫn của mình.

- "Xin chào, rất vui khi được gặp cậu, tớ tên là Sunny, Sunny Magaret, là người hướng dẫn của cậu và cũng là bạn cùng phòng của cậu luôn.

Giúp đỡ nhau nhé!".

Một cô gái với mái tóc vàng như màu nắng đi đến và chào tôi.

- "Hân hạnh được gặp cậu, tớ tên là Shiba Manami, rất vui được làm quen với cậu."

Sau đó thì Sunny dẫn tôi đi làm thẻ học sinh cùng các giấy tờ thủ tục khác và đưa tôi đi tham quan các khu nhà, địa điểm trong trường học như phòng học, nhà ăn, thư viện, nhà thể chất, kí túc xá,...

Xung quanh tôi đều là những học viên thuộc tầng lớp quý tộc.

Tôi là một trong những thường dân hiếm hoi được học tập tại đây.

Rồi chúng tôi đến địa điểm cuối cùng là khu nhà hiệu bộ.

Đây là tòa nhà dành cho đội Siêu năng lực Hoàng gia.

Nó to quá đi mất, gồm 6 tầng và xung quanh đều có rất nhiều cảnh vệ.

Nơi đây chúng tôi không được vào, chỉ có thể đứng ngoài nhìn vào thôi.

Bỗng nhiên có 1 người bước ra.

Mái tóc đen cùng với đôi mắt vàng màu hổ phách, mặc bộ đồng phục với áo choàng đen phía sau, trước ngực có một cái huy hiệu vàng được chạm khắc rất tinh xảo.

Cậu ta bước xuống nhìn tôi rồi hỏi: "Cô là học sinh mới hả, tại sao cô lại ở đây?"

- "Xin lỗi, tôi chỉ dẫn cô ấy đi tham quan trường thôi, chúng tôi sẽ rời đi ngay.

Rất xin lỗi vì đã làm phiền anh!".

Sunny vội vàng cầm tay tôi rồi chạy đi.

Lúc tôi quay đầu lại nhìn cậu bạn đó, mắt chúng tôi chạm nhau.

Khoảnh khắc đó tôi chỉ biết ngại ngùng rồi nhanh chóng quay mặt đi.

Theo lời Sunny kể thì cậu ấy tên là Takahashi Kiyoshi, là một trong ba học sinh năm 2 tại trường được đeo huy hiệu vàng.

Ở ngôi trường này, học sinh được chia ra thành nhiều cấp độ.

Đứng đầu là cấp S với huy hiệu vàng, tiếp đến là cấp A - huy hiệu bạc, rồi đến cấp C - huy hiệu đồng và cuối cùng là cấp D với huy hiệu thép.

Tôi mới đang ở cấp D.

Muốn lên cấp thì tôi sẽ phải làm bài kiểm tra năng lực thường xuyên và đạt kết quả cao.

Trường còn có cả 1 bảng xếp hạng những học sinh đứng đầu từng khối và từng cấp.

Cấp càng cao thì địa vị trong trường càng lớn.

Học viện sẽ chọn lọc những học sinh ưu tú nhất rồi đưa vào đội Siêu năng lực Hoàng gia.

Tôi cũng phải cố gắng để có chỗ đứng trong đó mới được.

Đội Siêu nhiên là lực lượng tiêu biểu nhất của vương quốc.

Người dân vương quốc không ai là không biết tới họ.

Họ có trách nhiệm duy trì và bảo vệ trật tự cho vương quốc.

Tôi rất muốn gặp lại vị ân nhân đã cứu tôi ở khu rừng ma thú khi tôi bị lạc vào 6 năm trước.

Người ấy cũng là thành viên của Đội Siêu nhiên Hoàng gia vì có đeo huy hiệu vàng ở trước ngực.

Thôi được rồi, tôi sẽ phải cố gắng thật nhiều, ngày kia đã là ngày khai giảng chính thức.

Cuộc sống học sinh của tôi bắt đầu rồi.
 
The Child Of God
Thông tin nhân vật (2)


Tên: Sunny Magaret

Tuổi : 16

Ngày sinh: 28/7

Cung hoàng đạo: Sư Tử

Chiều cao: 159cm

Tính cách: Là một người hoạt bát, nhanh nhẹn, được nhận xét là người có tính hài hước.

Xuất thân: Là con thứ của một gia đình quý tộc đã suy tàn, do thức tỉnh được sức mạnh nên cô trở thành hy vọng vực dậy của cả gia đình.

Thích: Bánh crep hoa quả, hương hoa hải đường.

Sức mạnh: Tạo ra và điều khiển nước.

Vũ khí: Lưỡi hái.

Linh vật: Cú mèo tên Halio.
 
The Child Of God
Chương 3: Ngày nhập học


Sau một ngày nghỉ ngơi, tôi đã chính thức nhập học tại Trường đào tạo Siêu Năng Lực.

Hôm nay là buổi đầu tiên tôi đi nhận lớp.

Buổi đầu thì chỉ có giới thiệu bản thân thôi, hơi nhàm chán nhưng tôi cảm thấy mình thật may mắn vì có Sunny học cùng lớp với tôi.

Nhưng có vẻ hơi khó khăn lúc ban đầu khi mọi người trong trường biết tôi là thường dân và họ nhìn tôi rồi bàn tán, tệ thật đấy.

Ngoài tôi ra thì còn một nhân vật nữa cũng là trung tâm của những chủ đề bàn tán đó là Yamamoto Michio.

Theo những gì tôi được biết thì cậu ấy là tứ hoàng tử nhưng bị ghẻ lạnh, thậm chí đến cả họ của cậu ta cũng không phải là họ của hoàng gia mà là họ của mẹ - một thường dân.

Tôi được xếp ngồi cùng bàn với Michio.

- "Xin chào, tên tôi là Michio, hãy giúp đỡ nhau trong năm học tới nhé".

- "Hân hạnh được gặp cậu, tên tôi là Shiba Manami, rất vui được làm quen với cậu".

Cậu ấy có vẻ là người thân thiện và hoà đồng hơn là tôi nghĩ khi vừa cười vừa giới thiệu về bản thân mình.

Ban đầu tôi đã nghĩ cậu ấy là người khá đáng sợ.

Không hiểu vì sao tôi nghĩ thế nhưng cậu ấy mang cho tôi cảm giác như vậy.

Mái tóc trắng cùng đôi mắt đen khiến cậu ấy trông có vẻ sắc sảo và nguy hiểm.

Hôm nay tôi được giới thiệu khái niệm về năng lực, nhận biết siêu năng lực và thức tỉnh.

Thông thường thì con người sẽ thức tỉnh khi họ ở độ tuổi từ 16 - 17.

Ngay lúc này đây, tôi cũng chưa biết chính xác năng lực của mình là gì.

Ở bài kiểm tra năng lực đầu tiên thì nó chỉ báo hiệu trước cho tôi về việc mình có năng lực chứ đến giờ thì tôi vẫn chưa thể sử dụng nó.

Chỉ biết là năng lực của tôi liên quan đến lửa.

Tôi sẽ được học sử dụng năng lực của mình sau.

Khi kết thúc buổi học đầu tiên thì đã có người từ hội học sinh đến thông báo rằng chủ tịch hội học sinh muốn gặp tôi.

Hội học sinh là một tổ chức do học sinh điều hành có quyền lực cao nhất trong trường.

Thật khó hiểu khi họ muốn gặp tôi.

- "Chào bạn, tôi là Tsuna Kirana, tôi là người của hội học sinh, tôi đến để đưa bạn tới gặp hội trưởng của chúng tôi, xin mời đi theo tôi".

Rồi tôi được đưa đến toà nhà B1.

Trước mắt tôi là cửa phòng hội học sinh, nhìn hào nhoáng quá.

Tôi có hơi lo lắng một chút.

- "Bạn mau vào đi!".

Cô bạn kia mỉm cười nhìn tôi.

- "Hả, à, ừ, haha xin lỗi".

Khi tôi bước vào, mọi thứ khiến tôi bị bất ngờ.

Có hẳn 1 bộ bàn ghế to ở giữa phòng, xung quanh toàn là tủ đựng sách, các văn kiện.

Rồi trên tường là ảnh của các học sinh, tôi đoán đó là những hội trưởng hội học sinh đời trước.

Và cuối cùng, có 2 người đang đứng quay ra phía cửa sổ đằng sau.

- "Xin chào, tôi là Watanabe Shuyama, hội trưởng hội học sinh".

Anh ta quay đầu lại, lộ ra nụ cười theo bản năng của giới quý tộc.

Hình như tên của anh ta nghe quen quá.

Đúng rồi, Watanabe là họ của hoàng gia, vậy chắc anh ta sẽ là hoàng tử.

Đến đây thì tôi giật mình, vội cúi đầu xuống chào một cách lịch sự nhất có thể: " Xin thứ lỗi, em tên là Shiba Manami, xin lỗi vì đã giới thiệu muộn ạ!".

- "Haha, không sao đâu, mau ngẩng đầu lên đi".

Ngẩng lên nhìn thì tôi mới thấy, họ đẹp quá, người con trai với mái tóc vàng óng, toát lên vẻ đẹp quý tộc.

Còn người con gái bên cạnh anh ta thì xinh đẹp quá đi, đây là lần đầu tiên tôi gặp được ai đó đẹp đến nhường này.

Chị ấy tỏa ra thần thái thanh lịch và sang trọng của quý tộc.

Gen có vẻ cũng phân biệt giàu nghèo nhỉ.

Tôi chắc chị ấy cũng phải thuộc tầng lớp quý tộc hàng đầu.

Mải nhìn chằm chằm vào chị ấy thì bỗng nhiên chị nở nụ cười nhẹ khiến tôi có chút giật mình.

- "À, đây là Watanabe Akina, cô ấy là hội phó và cũng là em gái tôi.

Hôm nay tôi gọi em đến đây để mời em vào hội học sinh.

Em thấy sao?".

- "Cho em thời gian để suy nghĩ được không ạ?

Em chưa sẵn sàng cho lắm ạ".

Tôi vô cùng ngạc nhiên khi nhận được lời mời tham gia hội học sinh.

Tại sao một học sinh năm nhất như tôi lại được đích danh hội trưởng và hội phó chiêu mộ cơ chứ.

- "Đương nhiên rồi, em cứ suy nghĩ đi nhé, nhớ báo lại cho tôi khi em đã đưa ra quyết định đấy.

Akina, tiễn em ấy nhá!".

Sau đó thì tôi được chị Watanabe đưa ra ngoài, ngại quá, đi cùng nhau mà tôi chả nói được câu nào.

Chị ấy có vẻ như đã nhìn ra sự bối rối của tôi nên liền hỏi: "Shiba nè, em đã kết bạn được với ai chưa thế?"

- "Dạ, e...em đã gặp được Sunny, cô ấy là bạn cùng phòng của em và cả Yamamoto nữa, cậu ấy thực sự rất tốt".

- "Michio sao, em ấy có chút cô đơn, chị khá lo lắng cho thằng bé, mong em sẽ quan tâm đến nó chút nhé.

Chị muốn chúng ta thân thiết hơn nữa nên em hãy gọi chị là Akina đi, được chứ?".

- "Dạ, chị Akina".

Tôi được chị ấy tiễn về đến tận kí túc xá.

Trong đầu tôi giờ toàn là nụ cười của chị ấy, tuyệt vời quá đi, giờ tôi đã có thêm một người bạn nữa rồi.

- "Manami, sao rồi, có chuyện gì không vậy?".

Sunny chạy đến hỏi tôi.

- "Thì tớ được hội học sinh mời gia nhập nè, tớ đang băn khoăn không biết có nên vào hay không".

- "Thật á, cậu được mời vào hội học sinh sao, cậu là học sinh năm nhất đầu tiên được mời vào nhanh như vậy đấy.

Họ có ý gì nhỉ?

Cậu còn chưa biết năng lực của mình là gì mà".

- "Đó cũng là điều mà tớ băn khoăn.

Tớ không biết họ muốn gì ở tớ nữa.

Họ sẽ không mời một người chưa có gì cả vào hội đâu nhỉ".

Thật sự thì tôi không biết phải làm thế nào nữa.

Ngày nhập học đầy bất ổn của tôi.

Hôm nay có quá nhiều việc xảy ra.

Tôi mệt mỏi rồi.
 
The Child Of God
Thông tin nhân vật (3)


Tên: Takahashi Kiyoshi

Tuổi: 17

Ngày sinh: 14/11

Cung hoàng đạo: Thiên Yết

Chiều cao: 178cm

Tính cách: Là người nghiêm túc, cẩn thận nhưng gặp Manami thì sẽ khác(◡ ω ◡).

Xuất thân: Con trai cả của gia tộc Takahashi - một trong Tam đại gia tộc.

Thích: Chơi cờ vua cùng với anh họ của mình, thích mùi gỗ tươi và đặc biệt là trêu Manami.

Ghét: Ai đó động vào Manami.

Sức mạnh: Sáng tạo vật chất.

Linh vật: Báo đen tên Rei.
 
The Child Of God
Chương 4: Cuộc gặp gỡ tình cờ


(Từ bây giờ truyện sẽ đổi sang ngôi thứ ba)

Manami vẫn còn chưa hết bàng hoàng về ngày hôm qua, mọi thứ xảy ra quá nhanh, bạn cùng bàn, hội học sinh, chị Akina,...

Rồi thậm chí cả bài kiểm tra đầu vào nữa.

Nghe tin này khiến cô còn sốc hơn cả khi được mời tham gia vào hội học sinh.

Manami làm gì đã có cái gì để kiểm tra.

Theo như Sunny nói thì bài kiểm tra sẽ chia ra làm 2 phần.

Phần 1 là bài thi lí thuyết, phần 2 sẽ là thi thực hành.

Mới nhập học mà đã thi trượt thì thật sự không ổn, cô sẽ bị đuổi về sớm mất, ước mơ chưa đến đâu thì đã phải đi về rồi.

Bây giờ là 8h tối, đã không còn nhiều thời gian nữa.

Tại sao cô lại không thèm nghe lịch thông báo thi vậy chứ, Manami vò đầu bứt tai.

Nhưng mà bây giờ cô có chuẩn bị cũng không kịp, hay thôi kệ nó nhể...(・∀・).

"Đi ngủ vậy, mai dậy sớm chuẩn bị đồ để đi thi là được rồi".

Nghĩ vậy nên cô liền lên giường đi ngủ mặc kệ sự đời.

- "Manami à, dậy đi, muộn rồi đó, cậu đã ôn gì chưa thế?"

- Sunny lắc người gọi Manami dậy.

- "Tớ không chắc lắm nhưng sẽ cố hết sức.

Tuy khả năng trượt cao quá."

- Manami ngái ngủ nói.

Đúng 8h sáng, Manami cùng Sunny đã có mặt tại hội trường thi, ở đây cô sẽ thi 2 bài là lý thuyết và thực hành.

Bây giờ cô sẽ thi lý thuyết.

Manami lo lắng lắm ấy.

Kết thúc kì thi như địa ngục, thật sự thì cô kiệt sức lắm rồi.

Vừa đi vừa suy nghĩ ngẩn ngơ về bài thi thì bỗng cô thấy Takahashi ngồi thẫn thờ ở gần đài phun nước, Manami hiểu rằng cần phải quay lại thôi, không nên gây sự chú ý với cậu học sinh nổi tiếng kia làm gì.

Nhưng Takahashi trông rất mệt mỏi, đôi mắt thâm quầng với mái tóc rũ xuống, làn da có chút nhợt nhạt và tái đi, cậu ta không giống trong trí nhớ của Manami về lần đầu gặp một chút nào cả.

Đột nhiên Takahashi thở gấp rồi ngã xuống.

- "Takahashi, tỉnh lại đi, cậu không sao chứ, Takahashi.".

Giọng nói của Manami mỗi lúc một nhỏ đi trong tâm trí của Takahashi, cậu ta nhắm mắt lại.

Khi tỉnh dậy, cậu đã ở trong bệnh xá rồi.

Cậu cố gắng gượng dậy, thở dài một hơi rồi lại mở to mắt đầy bất ngờ khi thấy Manami đang đứng ở cửa phòng, tay ôm rất nhiều bánh ngọt và hoa quả.

Manami nhẹ nhàng đi vào trong sự ngỡ ngàng của Takahashi, cô đặt bánh lên bàn rồi từ từ gọt táo.

Takahashi đơ người ra.

- "Cậu không sao chứ?

Bác sĩ bảo cậu ngất do gặp nhiều áp lực đấy.

Chả lẽ cậu cũng mệt mỏi do bài kiểm tra đúng không?

Cậu sợ bị trượt hả?

Tớ cũng trượt rồi nè."

- Manami hỏi với gương mặt ngây thơ.

Takahashi như chết lặng.

Trượt bài kiểm tra?

Đó là một điều không thể nào đối với người như cậu.

Sao cô ta dám nghĩ thế.

Đó là những gì đang chạy qua trong đầu Takahashi.

Cậu luôn là người thuộc top đầu của trường mà lại có thể bị ngất do áp lực thi cử.

Thật nực cười.

Khuôn mặt của Takahashi có chút biến sắc.

Nhưng cậu chưa kịp nói câu nào thì ở ngoài đã vang lên tiếng ồn ào.

Thì ra là do Takahashi nhập viện nên tin tức ấy đã bị truyền đi.

Fan club của cậu đứng ngồi không yên khi nghe tin này.

Ở ngoài kia như phát rồ lên rồi.

Manami ngó ra thấy nhiều người hò hét tên của cậu ta quá thì sợ rước phiền phức vào người nên đã lẩn đi luôn.

Trước khi đi còn lấy luôn cả đĩa táo đang gọt dở.

Thì ra cô ta mang hoa quả đến để gọt cho bản thân ăn mà Takahashi lại tưởng rằng đang gọt cho mình.

Tâm trạng của cậu bây giờ thật sự rất hỗn loạn.

Chưa bao giờ cậu phải trải qua tình huống như thế này.

- "Shiba Manami, cô chờ đấy!".
 
The Child Of God
Thông tin nhân vật (4)


Tên: Watanabe Akina

Chiều cao: 169cm

Tuổi: 17

Ngày sinh: 20/5

Cung hoàng đạo: Kim Ngưu

Tính cách: Thanh lịch, trưởng thành vì cô lớn lên trong gia đình hoàng gia.

Cô là kiểu người luôn luôn bình tĩnh trong mọi tình huống.

Xuất thân: Là đại công chúa của vương quốc Cratica và là người con thứ ba của hoàng đế.

Thích: Sưu tầm các loại trà, cây cối và đọc sách.

Ghét: Những người không thật thà và kẻ hèn nhát.

Sức mạnh: Điều khiển thực vật.

Vũ khí: Gậy phép thuật.

Linh vật: Đại bàng có tên JinJu.
 
The Child Of God
Chương 5: Lễ hội trường


Theo như tôi được biết thì tuần sau sẽ là ngày kỉ niệm 50 năm thành lập trường nên trường tôi sẽ tổ chức lễ kỉ niệm.

Nghe vui thật đó, đây là lần đầu tiên tôi được tham gia một lễ hội lớn đến như vậy.

Trường tôi đã bắt đầu trang trí cho ngày lễ rồi, những tấm biển được treo lên, những bông hoa ở khắp mọi nơi, các quầy đồ ăn và tiệc trà xuất hiện ở mọi ngóc ngách trong trường.

Vào ngày lễ, trường tôi sẽ tổ chức liên hoan văn nghệ, học sinh sẽ cùng nhau múa hát, ăn uống và các cặp đôi sẽ đi hẹn hò với nhau.

Hơn thế nữa, ở cuối buổi lễ, các học sinh nam sẽ tặng cho bạn nữ mình thích bông hoa hồng xanh trên ngực mình, nếu bạn nữ ấy nhận lấy bông hoa ấy thì hai người sẽ cùng nhau khiêu vũ dưới ánh trăng và tiếng nhạc.

Một cuộc tình sẽ mở ra.

Đó là lời của Sunny- người vừa nói vừa mơ mộng về một cuộc tình đẹp như trong truyện cổ tích.

Sunny luôn nói rằng người yêu sau này của cô ấy phải là một người cực kì yêu mình, trưởng thành, lịch sự với phái nữ và đặc biệt là phải đẹp trai, giàu có.

Cô ấy là kiểu người tin vào tình yêu.

Tôi không có hứng thú lắm về người yêu tương lai của mình nhưng mà cũng có chút tò mò về người ấy.

Cơ mà bây giờ nó không quan trọng, tôi thích lễ hội hơn.

Tuyệt vời quá đi, cứ nghĩ đến nó là tim tôi như muốn nhảy ra ngoài vậy.

Cuối cùng đã đến ngày ấy, ngày hội trường.

Trường tôi hôm nay đông đúc ghê á.

Rất nhiều quý tộc đã đến đây, đèn, hoa và cờ được treo ở mọi nơi.

Âm nhạc thì du dương, tiếng piano khiến tôi như muốn bay lên vậy, pháo hoa và những quả bóng bay đầy trời.

Ai trong chúng tôi cũng đều cài một bông hoa trước ngực.

Nam thì là bông hồng xanh còn nữ là bông hồng đỏ.

Mở đầu là tiết mục hát hợp xướng do câu lạc bộ âm nhạc biểu diễn.

Họ đã thể hiện một bài hợp xướng kết hợp giữa hát và chơi nhạc cụ truyền thống của trường.

Sau khi buổi biểu diễn kết thúc thì kế tiếp là đến bài phát biểu của hiệu trưởng và chủ tịch hội học sinh.

Kết thúc màn phát biểu, học sinh được tự do hoạt động trong trường.

Đây là lúc buổi tiệc trà diễn ra.

Dù chị Akina là người chủ trì buổi tiệc trà nhưng tiệc trà của giới quý tộc luôn làm tôi cảm thấy ngột ngạt nên tôi không có tham gia mà tôi quyết định đi dạo một mình.

Vì Sunny là người trong ban tổ chức tiệc trà nên không đi dạo với tôi được.

Vừa đi vừa suy nghĩ lung tung thì tôi đã đến một nơi lạ lẫm.

Trường tôi có nơi như này ư, ở góc có một cái cây to lớn.

Vì tò mò nên tôi đã lại gần nó, ở trong có một hốc cây.

Tôi ngó đầu vào, Oa là một lối đi bí mật.

Ai có thể tạo ra một nơi như này chứ, đẹp quá đi.

Nó như lối đi vào chốn thần tiên vậy.

Mùi hoa thơm quá.

Chắc nơi đây có người hay đến để dọn dẹp vì nó rất sạch sẽ, lối đi ấy dẫn tôi đến một khu vườn nhỏ.

Ở nơi đây toàn là hoa, ở giữa khu vườn hoa ấy là cây hoa Lilina to lớn và ở dưới là hai con bù nhìn đang cầm tay nhau.

Một bù nhìn nam và một bù nhìn nữ.

Trông đáng yêu quá.

Hai con bù nhìn mặc đồng phục của trường tôi.

Trên áo còn đính huy hiệu học sinh danh dự.

Người làm ra hai con bù nhìn này giỏi thật đấy.

Trên tay con bù nhìn nam có kẹp một mẩu giấy nhỏ ghi dòng chữ:" Tôi nhớ em"- là câu duy nhất trên mảnh giấy ấy.

Người con trai ấy hẳn phải rất yêu bạn nữ kia và trân trọng nơi này.

Điều đó khiến tôi cảm động.

Có vẻ như có chuyện không hay đã xảy ra khiến cho hai người họ phải xa nhau.

Bỗng nhiên tôi nghe thấy tiếng kèn vang lên.

Hình như buổi tiệc trà đã kết thúc rồi.

Ở bên ngoài mặt trời đã buông xuống.

Tôi ở đây lâu hơn mình nghĩ, phải nhanh lên thôi.

Sau nhiều tiết mục diễn ra vào buổi tối, cuối cùng đã đến màn khiêu vũ dưới ánh trăng.

Tôi đảm nhận việc đánh đàn cho hội trường khiêu vũ.

Bắt đầu rồi, ở giữa hội trường là chị Akina, chị ấy đang phát biểu cho tiết mục kết thúc ngày hội trường.

- "Ngay bây giờ, chúng ta sẽ đến với tiết mục cuối cùng - là tiết mục mà mọi người mong chờ nhất: Tiệc khiêu vũ xin chính thức bắt đầu".

Vừa nói xong thì có một tiếng sét từ trên trời đánh mạnh xuống ở phía Tây khuôn viên trường, khói bốc lên nghi ngút ở đó.

Mọi người ai cũng hoảng sợ hét lên và bắt đầu chạy toán loạn.

Chuyện gì xảy ra vậy?
 
The Child Of God
Thông tin nhân vật (5)


Tên : Yamamoto Michio

Tuổi: 16

Cung hoàng đạo: Bạch Dương

Sinh ngày: 23/4

Chiều cao: 165cm

Xuất thân: Là người con riêng của Vua và mẹ là 1 hạ nữ nên không được mang họ Hoàng gia mà mang họ của mẹ.

Tính cách: Cậu có tính cách vui vẻ, hòa đồng, đáng yêu như chú cún con nhưng bên trong thực chất là một kẻ độc ác, tàn nhẫn.

Thích: Bầu trời khi đêm đến, thích tra tấn, moi thông tin.

Ghét: Những kẻ giả tạo và bánh ngọt.

Sức mạnh: Tạo ra băng.

Thú cưng: Bạch xà 3 đầu tên Carus.

Vũ khí: Con dao nhỏ bên người là kỉ vật của mẹ.
 
The Child Of God
Chương 6: Náo loạn ở lễ hội trường


Ngay khi có tiếng sét đánh xuống, tất cả mọi người đều hoảng loạn, tiếng hét thất thanh vang lên ở mọi nơi, lễ hội trở nên cực kì hỗn loạn...Tôi chưa kịp bình tĩnh lại thì tiếng sét đánh xuống ngày càng nhiều, khói bốc lên nghi ngút, thậm chí nhiều nơi còn bốc cháy.

Hội học sinh cố gắng trấn an mọi người bằng cách đi sơ tán học sinh.

Tất cả đều tìm cách chạy ra khỏi đây vì không ai biết sét sẽ giáng xuống đâu.

- "Không được rồi, xung quanh trường đều bị cháy lớn, không có cách nào thoát ra được".

Nghe vậy, có vài người dùng năng lực để bay lên nhưng ngay khi họ sắp ra ngoài thì lại bị rơi xuống đất, không ai có thể ra khỏi trường.

Là ai đã gây ra việc này?

Bao vây như vậy để làm gì?

Những câu hỏi liên tiếp, dồn dập hiện lên trong đầu tôi.

Ngay lúc đó trên bầu trời có 2 kẻ kỳ lạ đang lơ lửng trên đó.

Cả 2 đều đeo mặt nạ và mặc đồ đen rất kín đáo.

- "Nghe đây, hôm nay chúng ta đã gây ra sự náo loạn này để tuyên bố: Chúng ta - Hội những kẻ nổi loạn chính thức đối đầu với hoàng gia.

Đây sẽ là sự kiện mở màn cho cuộc chiến này.

Hãy chờ đấy Watanabe Kubero, chúng ta tuyên chiến với ngươi".

"Đừng có mà mạo phạm nhà vua như thế!"

- một kị sĩ lao lên, ngay lập tức anh ta bị 1 trong 2 tên kia sử dụng năng lực lên người.

Anh kị sĩ ấy bỗng dưng ngừng chuyển động rồi rơi xuống đất.

Hai tên đó cực kì mạnh, 1 kẻ sở hữu khả năng điều khiển sét, kẻ kia có thể làm đông cứng người hoặc đại loại vậy.

Tất cả mọi người đều sững sờ, đây chính là một tổ chức khủng bố phản chính quyền.

Những kẻ đó rất nguy hiểm.

Hai tên đó thậm chí còn dám gọi hẳn tên nhà vua.

Đây chính là việc bị cấm ở vương quốc, ai vi phạm đều sẽ bị tử hình.

Ai cũng bàng hoàng trước lời tuyên bố và năng lực của hai tên kia.

- "Đội Siêu nhiên Hoàng gia đâu hết rồi?".

- "Bọn họ đi làm nhiệm vụ hết rồi hay sao ấy!".

Ở đây có một vài người có năng lực nhưng khi nhìn thấy khả năng của hai kẻ kia, ai cũng run sợ không dám bước lên.

- "Có tôi, tôi là Hasayato Kurosa, để tôi!".

Nhìn thấy cậu ta là một năng lực gia cấp A, ai cũng vui mừng, tất cả mọi người đều hò reo cổ vũ cho cậu ấy: "Chết đi, hai kẻ khốn khiếp, giết chúng đi!", "Tốt quá rồi, chúng ta được cứu rồi!".

Nhưng khi cậu ta xông lên mà chưa kịp làm gì cả thì tia sét lại giáng xuống, dập tắt tất cả hy vọng của mọi người.

Anh chàng năng lực gia kia nằm ngửa ra đất.

Mọi thứ lại rối tung lên.

Không được rồi, tôi phải đưa Sunny rời khỏi đây thôi nhưng khi tôi quay lại thì không hề thấy Sunny đâu, cả chị Akina cũng biến mất.

Bỗng trong khung cảnh hỗn loạn ấy, có một cánh hoa hồng bay giữa không trung, tâm trí tôi bị nó cuốn lấy lúc nào không hay biết.

Như bị điều khiển, tôi đi xuyên qua đám đông đang nháo nhào lên ấy và đuổi theo nó.

Cánh hoa đó dẫn tôi tới hốc cây kì lạ mà tôi thấy sáng nay, tôi liền đi vào trong và thấy một người đang đứng ở đó.

Khác với những nơi đang ồn ào, hỗn độn ở ngoài kia, trong đây yên tĩnh đến lạ thường.

Người lạ lẫm kia đứng quay lưng tại đó, ánh nắng xuyên qua những tầng lá cây chiếu xuống người đó, đẹp đến lạ thường, như đang phát sáng vậy.

- "Ai đang ở đó vậy?"

- tôi như nín thở và cố gắng nói.

Người ấy quay ra, là một người phụ nữ với mái tóc bạch kim mượt mà như đang phát sáng được buộc gọn lại bằng chiếc nơ màu đen sau gáy.

Đôi mắt xanh trong giống như bầu trời lúc sáng sớm.

Cô ấy không hề mặc đồng phục trường tôi, trong tay cầm lấy mẩu giấy nhỏ kia.

Nhẹ nhàng cười với tôi:

- "Sến súa thật ấy nhỉ?

Hoài niệm quá đi!"

- rồi cô ấy đưa mắt nhìn xung quanh vườn hoa.

Đẹp quá, tôi không thể rời mắt nổi, khuôn mặt của cô ấy mới quen thuộc làm sao.

- "Ngoài kia ồn ào quá nhỉ?".

- "Dạ!

" - Câu hỏi đó đã khiến tôi sực tỉnh, ngoài kia đang rất là náo loạn: "Chị ơi, trong trường hiện tại đang rất nguy hiểm, Đội Siêu nhiên Hoàng gia cũng sắp đến đây rồi, chúng ta phải ra ngoài ngay thôi!".

"Vậy sao, họ đến nhanh thật đấy!"

- Chị ấy bước ra ngoài rồi nói: "Nè, hôm nay dừng ở đây thôi, chị rất vui vì đã được gặp em, chúng ta sẽ gặp lại nhau sớm thôi, em hệt như những gì chị đã nghĩ vậy."

- Nói rồi chị ấy cười nhẹ với tôi.

"Dạ?"

- Tôi chưa kịp hiểu gì thì có cơn gió lớn thổi qua và cô gái kì lạ ấy cũng biến mất theo làn gió.

Lời nói cuối cùng của chị ấy khiến tôi cảm thấy khó hiểu.

- "Manami, cậu đã đi đâu vậy, nhanh lên!".

Là Sunny, cậu ấy chạy như bay đến chỗ tôi.

- "Cậu chạy đi đâu vậy Manami, hộc...hộc..., tớ đã tìm cậu suốt đấy.

Chúng ta phải mau đến nơi sơ tán thôi, hai tên kia đi mất rồi".

Chúng tôi chạy thật nhanh tới khu vực sơ tán.

Hầu hết mọi người đều đang trong tình trạng hoảng loạn nhưng thật may mắn vì không có ai bị thương.

Những người bay lên bỗng dưng ngất xỉu, cả anh kị sĩ và cậu năng lực cấp A kia nữa, mọi người đều đã tỉnh lại.

Tôi cũng đã nhìn thấy chị Akina rồi.

- "Chị Akina, chị không sao chứ?".

- "Chị không sao hết á, cả Manami và Sunny đều ổn chứ?".

- "Vâng ạ.

Buổi tiệc bị phá hủy hết rồi, chị đã rất cố gắng vì nó mà!".

- "Không có việc gì đâu, em đừng lo, Đội Siêu nhiên Hoàng gia đang ở ngoài kia rồi".

- "Akina, ngài hội trưởng Hội học sinh đâu?"

- Giọng của ai đó rất quen thuộc vang lên.

- "Kiyoshi hả, ngài hội trưởng đang ở khu sơ tán A với cái vị lãnh đạo kia.

Tìm ngài ấy có việc gì hả?".

- "Không có gì, chỉ là bàn giao công việc thôi".

Cậu ta vừa nói vừa nhìn tôi, đáng sợ quá.

Tôi ngồi nép vào chị Akina khi mà bị cậu ta nhìn chằm chằm như vậy.

- "Này, Kiyoshi, nhìn gì đấy?

Cậu làm em ấy sợ kìa."

- Chị Akina nói thẳng với cậu ta.

Cậu ta liền nheo mắt lại và thở dài: "Thôi được rồi, bây giờ đang rất lắm việc nên chúng ta sẽ không cãi nhau tại đây, hẹn lúc khác, nhớ nhắc hội trưởng đến phòng làm việc của ngài Harace đấy.

Tôi đi đây" - Nói rồi cậu ta cũng bỏ ra ngoài.
 
The Child Of God
Thông tin nhân vật (6)


Tên: Watanabe Shuyama

Tuổi: 18 tuổi

Cung hoàng đạo: Cự giải

Sinh ngày: 16/7

Chiều cao: 171cm

Xuất thân: Là Nhị Hoàng Tử (Aka: Hội trưởng hội học sinh) của vương quốc Slyar, nhưng không được cha mẹ coi trọng vì năng lực không được đánh giá cao.

Tính cách: Là người đứng sau cái bóng của anh trai nên khác với vẻ ngoài mạnh mẽ, hoàn hảo của mình là sự tự ti, luôn ám ảnh bởi việc phải vượt qua người đi trước.

Thích: Đồ ăn cay và cà phê đen.

Ghét: Bản thân hèn nhát và người anh trai tài giỏi của mình.

Năng lực: Phân thân.

Vũ khí: Găng tay cường hóa.
 
The Child Of God
Chương 7: Chuyến đi chơi


Sau khi bị khủng bố, truờng học đã cho chúng tôi nghỉ học 5 ngày để tu sửa lại truờng.

Chị Akina đã đề xuất đưa tôi và Sunny ra ngoài truờng để thư giãn.

- Đẹp quá, đông đúc thật.

Ở đây đang diễn ra lễ hội gì vậy ạ?

- Lễ hội Mặt Trời đó em.

Lễ hội diễn ra vào tháng 9 hàng năm, đây là lễ hội tôn vinh Thần Mặt Trời, người dân sẽ cùng trang trí đường phố, nhà cửa, cùng nhau nhảy múa, hát hò, dâng lễ vật lên các thần điện và cầu thần phù hộ cho cuộc sống tốt đẹp hơn.

Tí nữa chúng ta xuống tham gia lễ hội cùng người dân nhé.

- Vâng ạ.

Cơ mà giờ mình đi đâu vậy chị?

- À, chị quên chưa nói mất tiêu, bây giờ chúng ta sẽ xuống trung tâm mua sắm để mua một số đồ cần thiết.

Chúng tôi được chị Akina đưa đi mua sắm quần áo, đi ăn vặt và đi dạo.

Đây là lần đầu tôi được trải nghiệm những thứ này.

Sunny đã giới thiệu cho tôi món kem ở đó.

Kem đối với người ở vùng quê hẻo lánh lên như tôi là một xa xỉ phẩm.

Tôi mới chỉ được nghe chị hàng xóm làm việc ở thành phố kể lại nên rất tò mò.

Tôi còn được chị Akina mua cho quá trời là quần áo.

Tôi ở trong cửa hàng quần áo đã thật sự rất mệt.

- Manami, mặc thử bộ đồ màu xanh này đi, bộ này có vẻ sẽ hợp với nước da của em đó.

- Manami à, bộ váy hoa hướng dương này thì sao, cậu mặc vào chắc chắn sẽ rất đáng yêu.

- Manami, chiếc mũ này xinh lắm luôn ấy, em mau đội đi, cả cái kính này nữa.

- Đôi giày này hợp với cậu nè Manami, mau thử đi.

Ánh mắt của hai người họ sáng rực lên, tôi đã phải thay đi thay lại rất nhiều bộ quần áo.

Người tôi mệt rã rời rồi.

Hai người họ cứ như tra tấn tôi vậy, không biết đã qua bao lâu rồi.

- Manami, mau quay ra đây chị chụp ảnh cho nào.

Em dịch sang bên trái một chút nhé.

Đúng rồi, đẹp lắm!

Em đeo thêm chiếc túi sách kia đi.

Sunny à, em đưa cho em ấy hộ chị với!

- Chị Akina ơi, em hơi mệt rồi, chúng ta nghỉ một xíu nha chị.

- Vậy thì chúng ta đi ăn ở quán ăn bên cạnh luôn nhé, ăn xong lại vào đây làm nốt.

Lời của chị Akina như sét đánh vào tai tôi.

Huhu, ai cứu tôi với (>0
 
The Child Of God
Thông tin nhân vật (7)


Tên: Tsuna Kirana

Tuổi: 17

Cung hoàng đạo: Kim Ngưu

Sinh ngày: 15/5

Chiều cao: 163cm

Tính cách: Cô là người cứng rắn, kỉ luật, luôn nghiêm túc trong mọi việc, có ước mơ được làm việc trong Tòa án quốc gia.

Thích: Đọc sách về luật pháp, luôn ngưỡng mộ những người có tính kỉ luật cao.

Ghét: Kẻ sống tự do tự tại, không có kế hoạch.

Sức mạnh: Thôi miên.

Vũ khí: Cây đũa phép.

Linh thú: Là một con cú mèo tên Viola.
 
The Child Of God
Chương 8: Biến cố


Ngày thứ hai trong kì nghỉ, tôi được chị Akina và Sunny đưa đi thăm quan xung quanh thành phố, hôm nay chúng tôi sẽ được thưởng thức món ăn đặc trưng của nơi đây đó chính là món cá nướng chuối được ăn kèm với sốt banapat.

Ăn uống no nê xong thì chúng tôi cùng nhau đi đến viện bảo tàng quốc gia vì ngày hôm nay bảo tàng sẽ trưng bày bản tuyên ngôn thành lập quốc gia cho công chúng xem sau 100 năm được cất giấu.

Hơn nữa nó chỉ được trưng bày vào hôm nay thôi nên chúng tôi đã phải xếp hàng rất lâu để được xem bản tuyên ngôn thành lập quốc gia mang trong mình tuổi đời lịch sử của Đế quốc.

- "A, Michio kìa!"

- Sunny reo lên.

- "Xin chào, ba quý cô hôm nay cũng đến đây để thăm quan à?"

- Michio tươi cười chào chúng tôi.

- "Chào em, Michio.

Lâu quá rồi không gặp!"

Ở đây chúng tôi vô tình gặp Michio, Kiyoshi và một người nữa.

Tôi kéo chị Akina để hỏi chị ấy về người kia.

- "A, em chưa gặp cậu ta nhỉ?

Để chị giới thiệu nhé, đây là Itou Higo, cậu ta là học sinh năm 2 giống như chị."

Tôi nhìn anh ấy một lượt.

Đúng là kiểu người đáng sợ.

Tôi đã rất cố gắng để chào hỏi một cách thật lịch sự nhưng anh ta chỉ liếc mắt một cái rồi quay đi luôn, mặc kệ chị Akina đang phàn nàn về hành vi thiếu lịch sự của anh ta.

- "Chị xin lỗi nha, cậu ta có hơi cứng nhắc nhưng không phải là người xấu đâu, nhìn vậy thôi chứ cậu ta đang ngại ngùng đó."

Tôi biết chị ấy nói thế để cho tôi bớt căng thẳng nhưng tôi không dám nhìn thẳng vào người này.

Anh ta rất cao cùng với đó là mái tóc và màu mắt màu nâu đậm.

Mặc dù đang đi thăm quan thôi nhưng anh ta vẫn mặc lên mình bộ đồ quân đội với huy hiệu vàng nổi bật và chiếc áo khoác dài.

Tiếng kèn đột nhiên vang lên làm chúng tôi giật mình.

Mọi người ngay lập tức tập trung nhìn vào cánh cửa to lớn bằng đồng dần được mở ra.

Lối đi rất nhỏ nên chỉ đi được hàng hai người thôi.

Sunny đã đi lên trước cùng Michio, anh Higo cũng cầm tay chị Akina rồi cùng đi.

Tôi ngửi thấy mùi đáng nghi từ hai người bọn họ.

Mắt tôi lập tức sáng lên để nhìn kĩ được khuôn mặt hơi ửng đỏ của chị Akina.

- "Kiyoshi à, nhờ cậu đi cùng em ấy nha!"

Tôi sững người.

Chị Akina à!

Chị bỏ em lại ư.

Tôi muốn hét lên như vậy lắm nhưng lại chỉ dám nghĩ trong đầu vì không muốn phá vỡ khoảnh khắc đẹp của chị Akina.

Vì hôm nay rất đông người và cũng vì sợ lạc nên tôi không còn cách nào khác ngoài việc đi với Kiyoshi.

Hàng người cứ nối tiếp nhau đi.

Đông quá.

Cơ mà cũng nhờ có anh Kiyoshi bên cạnh nên tôi cũng đỡ sợ hơn nhưng tôi vẫn rất ngại ngùng khi đi bên cạnh anh Kiyoshi.

Ngại quá đi mất, không khí sượng sùng quá.

Tôi quay sang nói gì đó với anh cho bớt ngại ngùng: "Tôi tưởng các anh sau vụ khủng bố rất bận chứ?

Các anh hôm qua có đi chơi không?".

- "Tôi không, hôm nay là ngày quan trọng nên chúng tôi xin nghỉ phép.

Dù sao thì Higo cũng muốn đến đây, nhân tiện Michio cũng rủ tôi nên chúng tôi đi cùng nhau luôn."

- "Vậy sao, haha...."

Tôi hết chuyện để nói rồi.

Làm sao bây giờ.

Vốn từ ngữ của mình đâu rồi, sao nay không còn gì vậy.

Đang mải bối rối thì tôi bị vấp vào chân người phía trước.

May mắn là có anh Kiyoshi đã kịp thời giữ lấy cánh tay tôi.

Tim tôi như hụt đi một nhịp vậy, tôi thở phào nhẹ nhõm.

- "Đi cẩn thận vào chứ, tập trung đi."

- "A, vâng.

Em xin lỗi ạ."

Chúng tôi cùng đi bộ từ tầng 1 lên đến tầng 10.

Tầng 10 sẽ là nơi lưu giữ bản tuyên ngôn lịch sử ấy.

Chúng tôi sẽ luôn phải đi bộ mà không được dừng lại, tất cả mọi người chỉ được đi qua và ngắm những di tích, cổ vật được trưng bày trong bảo tàng.

Khi đi cầu thang, những bức tranh nổi tiếng về lịch sử đế quốc được đặt nối tiếp nhau.

Có một vài lúc tôi mải ngắm nghía những cổ vật mà quên bước đi, anh Kiyoshi sẽ nhắc nhở tôi và kéo tôi đi để tránh làm phiền đến người khác.

Anh ấy thật tốt bụng và tôi rất biết ơn anh.

- "Anh Kiyoshi à, cảm ơn anh nha."

- "Không có gì.

Chú ý vào đấy."

Cuối cùng chúng tôi đã đến nơi.

Đây là tầng cao nhất của bảo tàng, nơi trưng bày bản tuyên ngôn.

Bên ngoài bản tuyên ngôn là một cái lồng kính trông rất chắc chắn.

An ninh nơi đây cực kì nghiêm ngặt khi xung quanh có đến 12 người bảo vệ có trang bị vũ khí.

Ở các góc kính còn có thêm một lớp màng ma thuật để che chắn.

Chúng tôi sẽ đi xung quanh bản tuyên ngôn rồi cứ vậy đi ra cửa sau rồi đi xuống cầu thang để về lại vị trí cũ.

Nói thật thì so với những cổ vật và tranh ở tầng dưới thì bản tuyên ngôn này đối với tôi không có gì thú vị cho lắm, do trông nó không có gì đặc biệt cả.

Có vẻ chị Akina cùng Sunny đã xuống trước rồi nên chúng tôi cũng nhanh chóng đi sang cửa sau để đi xuống.

Ngay khi xuống đến tầng thứ 5 thì bên trên bỗng có tiếng nổ to và đi kèm với nó là một trận rung động nhỏ.

Ai cũng hoảng sợ.

Lại có chuyện gì xảy ra nữa vậy?

Anh Kiyoshi ngay lập tức ôm lấy eo tôi rồi nhảy xuống đất từ tầng 5.

Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã bị lôi xuống rồi.

Hoảng sợ quá nên tôi ôm chặt lấy người anh Kiyoshi.

Là năng lực gia hạng S nên anh ấy đáp xuống từ tầng 5 rất nhẹ nhàng.

Ở phía dưới là mọi người.

Họ đều đã xuống cả rồi.

Chị Akina lo lắng hỏi tôi có bị thương không.

Có chuyện gì đang xảy ra vậy.

Anh Higo tạo ra rất nhiều cột đất rồi cứ thế nhảy lên cùng với anh Kiyoshi, thoáng cái đã lên đến tầng 10 để kiểm tra tình hình.

Michio cùng Sunny cũng tạo ra các bức tường băng và nước để đỡ các mảnh tường và bụi rơi xuống mặt đất.

Chị Akina gọi dây leo từ dưới mặt đất để đưa những người bị mắc kẹt trên tầng xuống.

**************

Ở trên tầng 10, Higo và Kiyoshi đã đến, họ nhanh chóng sơ tán người dân đến khu vực an toàn cùng với các lính canh.

Khói bụi mờ mịt cản trở tầm nhìn của họ.

Bỗng nhiên họ nghe thấy một tiếng "Choang", vừa quay lại thì đã có chuyện lớn rồi, lính canh nằm la liệt trên đất còn bản tuyên ngôn đã biến mất không dấu vết.
 
The Child Of God
Thông tin nhân vật (8)


Tên: Mikano Jennifer

Tuổi: 47

Xuất thân: Là người kế thừa thứ 6 của cửa hàng linh thú lâu đời bậc nhất đế quốc.

Bà luôn luôn cẩn thận và chăm sóc kĩ càng cho từng linh thú.

Cung hoàng đạo: Song tử.

Sinh ngày: 15/6

Chiều cao: 164cm

Tính cách: Cẩn thận và rất hiền lành.

Thích: Linh thú.

Ghét: Những kẻ ác độc và không biết quý trọng linh thú.
 
Back
Top Bottom