Tôi ngồi bệt xuống nền nhà lạnh ngắt rất lâu sau khi mọi thứ kết thúc.
Cây gậy sắt vẫn còn nằm trong tay, nhưng các ngón tay đã tê dại, không còn siết chặt được nữa.
Vai trái đau nhói mỗi khi cử động, cơn đau âm ỉ lan xuống cánh tay như có ai đó đang chậm rãi vặn xoắn từng thớ cơ.
Tôi không biết mình đã ngồi bao lâu—chỉ biết khi đứng dậy, đầu óc choáng váng đến mức suýt ngã thêm lần nữa.
Carlos nằm bất động cách đó vài mét.
Tôi không nhìn hắn lâu.
Ánh mắt tôi bị hút chặt vào thứ rơi khỏi tay hắn lúc ngã xuống—một tấm giấy nhàu nát, gập lại nhiều lần, mép giấy sờn rách như đã bị nắm chặt trong tuyệt vọng.
Một tấm bản đồ.
Tôi nhặt nó lên bằng tay run rẩy.
Những đường nét vẽ nguệch ngoạc bằng bút mực nhạt màu, có chỗ lem như bị thấm nước.
Không có chữ nghĩa rõ ràng, chỉ là những mũi tên, những khúc ngoặt, vài ký hiệu lạ trông giống ống dẫn hoặc đồng hồ tròn.
Ở một góc, ai đó đã khoanh mạnh một khu vực, đến mức giấy gần như rách toạc.
Tôi không biết nó dẫn đến đâu.
Nhưng tôi biết một điều: đứng yên ở đây không phải lựa chọn.
Mỗi bước đi sau đó đều là một cuộc thương lượng với cơ thể mình.
Chân trái đau buốt khi dồn lực, hơi thở ngắn và gấp.
Tôi phải dựa tay vào tường vài lần để không ngã quỵ.
Mùi kim loại cũ, dầu nhớt và thứ gì đó ngai ngái lẫn trong không khí khiến cổ họng khô rát.
Tôi cố nuốt nước bọt, nhưng chẳng có gì để nuốt.
Không gian thay đổi dần dần, không phải bằng một cú sốc rõ rệt mà bằng những dấu hiệu nhỏ, đủ để khiến sống lưng lạnh đi.
Những bức tường bắt đầu trần trụi hơn, lớp sơn cũ bong tróc để lộ bê tông xám xịt.
Trên trần, các đường ống kim loại xuất hiện ngày một nhiều, chạy ngoằn ngoèo như những con rắn khổng lồ ngủ quên.
Có ống rỉ nước từng giọt chậm rãi, có ống phát ra tiếng ù ù đều đều như hơi thở máy móc.
Tôi bước chậm.
Mỗi lần tim đập mạnh, cơn đau ở ngực lại nhắc tôi rằng mình vẫn còn sống, nhưng rất mong manh.
Theo bản đồ, tôi rẽ trái ở một ngã ba hẹp.
Không có biển chỉ dẫn, chỉ có một chiếc đồng hồ tròn treo xiên vẹo trên tường, kim đứng yên ở một thời điểm vô nghĩa.
Tôi không dám lại gần.
Thứ im lặng quanh nó khiến tôi bất an.
Càng đi sâu, không gian càng giống một khu nhà kho bị bỏ hoang từ rất lâu.
Sàn nhà phủ bụi dày, có dấu vết cũ kỹ như từng có người kéo vật nặng qua đây, nhưng đã mờ đến mức không thể đoán được là khi nào.
Một vài cánh cửa kim loại khép hờ, bên trong tối om.
Tôi không mở.
Bản đồ không chỉ vào đó, và trực giác của tôi thì gào thét đừng tò mò.
Thỉnh thoảng, tôi dừng lại để thở.
Lưng dựa vào tường lạnh, mắt nhắm hờ.
Trong đầu, hình ảnh Carlos ngã xuống vẫn hiện lên, không rõ nét nhưng đủ để tim tôi đập nhanh hơn.
Tôi tự hỏi liệu mình còn đủ tỉnh táo để phân biệt nguy hiểm không, hay chỉ đang đi theo thói quen sinh tồn mù quáng.
Có lúc, tôi nghe thấy tiếng gì đó rất xa—như tiếng móng cào nhẹ lên kim loại, rồi im bặt.
Tôi đứng chết trân, lắng nghe.
Không có gì nữa.
Nhưng tôi không dám thả lỏng.
Bản đồ dẫn tôi đi qua những hành lang dài đến mức mắt bắt đầu mỏi.
Ánh sáng huỳnh quang nhấp nháy, không tắt hẳn nhưng đủ khiến đầu óc quay cuồng.
Tôi phải xé một mảnh áo quấn tạm quanh bàn tay rớm máu vì cầm gậy quá chặt trước đó.
Vải thấm đỏ nhạt, và tôi cố không nhìn vào nó quá lâu.
Thời gian ở đây không trôi theo cách quen thuộc.
Tôi không biết mình đã đi bao lâu—chỉ biết cơn khát ngày một dữ dội, cổ họng như bị cát chà xát.
Có lúc tôi nghĩ mình nghe thấy tiếng người nói, nhưng khi dừng lại, chỉ còn tiếng ống dẫn rung nhẹ.
Một khu vực mở ra trước mắt tôi, rộng hơn những hành lang trước đó.
Trần cao, ống dẫn chằng chịt như mạng nhện.
Ở giữa là một khoảng sàn trống, có vài thùng kim loại rỗng nằm lăn lóc.
Tôi bước qua rất chậm, mắt không rời các góc tối.
Không có gì tấn công tôi.
Chính điều đó mới khiến tôi sợ.
Ở cuối khu vực, một cánh cửa hiện ra—không khóa, chỉ khép hờ.
Không có ký hiệu cảnh báo, không có gì đặc biệt.
Nhưng bản đồ của Carlos kết thúc ở đó.
Một mũi tên run rẩy chỉ thẳng vào cánh cửa, như thể người vẽ đã do dự rất lâu trước khi đặt nét bút cuối cùng.
Tôi đứng trước nó, tay đặt lên bề mặt lạnh ngắt.
Trong đầu tôi, một phần muốn quay lại, muốn tìm chỗ trú an toàn, muốn ngồi xuống và không đi tiếp nữa.
Nhưng phần còn lại—phần đã sống sót đến bây giờ—biết rằng do dự quá lâu ở đây cũng là tự sát.
Tôi hít một hơi sâu, mặc kệ cơn đau ở vai và cơn run trong tay.
Rồi đẩy cửa.
Không gian phía sau cánh cửa không giống bất cứ thứ gì tôi đã đi qua.
Ánh sáng khác.
Không khí khác.
Và ngay khoảnh khắc đó, tôi biết mình đã rời khỏi nơi này—dù không biết mình sẽ phải đối mặt với điều gì tiếp theo.
Nhưng ít nhất, tôi vẫn còn đi được.
Cánh cửa khép lại sau lưng tôi bằng một tiếng cạch khô khốc, không lớn nhưng đủ khiến tim tôi giật thót.
Tôi đứng yên vài giây, tay vẫn đặt trên tay nắm, như thể chỉ cần quay đầu là mọi thứ phía sau sẽ nuốt chửng mình trở lại.
Nhưng không có gì xảy ra.
Ít nhất là chưa.
Không gian phía trước mở ra theo một cách rất… sai.
Không phải rộng hẳn, cũng không hẳn là hẹp—mà là kéo dài.
Hành lang trước mặt như bị ai đó kéo giãn quá mức, khiến khoảng cách trở nên khó đoán.
Mỗi bước đi đều tạo cảm giác mình đang bước vào một nơi xa hơn bình thường, dù mắt vẫn thấy điểm cuối lờ mờ phía trước.
Âm thanh ở đây khác hẳn.
Không còn tiếng đèn huỳnh quang rè rè quen thuộc, thay vào đó là tiếng rung trầm đều đều, như cả bức tường đang thở.
Những đường ống chạy dọc hai bên, to hơn, dày hơn, bề mặt sần sùi phủ đầy vết gỉ.
Có chỗ nước nhỏ xuống sàn, tạo thành vũng đen sẫm phản chiếu ánh sáng mờ nhạt phía trên.
Tôi đi chậm.
Không phải vì cẩn thận—mà vì mỗi bước đều đau.
Đầu gối phải như có kim châm, còn vai trái thì nhức nhối mỗi khi tôi cố giữ thăng bằng.
Tôi phải đổi tay cầm gậy sắt liên tục, dù bàn tay còn lại cũng chẳng khá hơn.
Vết rách nhỏ ở lòng bàn tay đã bắt đầu rát lên vì mồ hôi.
Tôi tự nhủ: đừng ngồi xuống.
Ngồi xuống ở đây có thể là lần cuối cùng.
Bản đồ của Carlos vẫn nằm trong túi áo.
Tôi không lấy ra xem nữa.
Không phải vì đã nhớ—mà vì tôi sợ nhìn thấy những nét vẽ nguệch ngoạc đó sẽ khiến mình nhận ra một điều gì đó mình chưa sẵn sàng đối mặt.
Có những lúc, không biết lại an toàn hơn biết quá nhiều.
Tôi đi qua một khu vực trông giống phòng điều khiển cũ.
Các bảng kim loại gắn đầy đồng hồ tròn, kim đứng yên ở những con số khác nhau, như thể mỗi cái đo một thời gian riêng biệt.
Một số màn hình nứt vỡ, bên trong chỉ còn bóng tối.
Tôi không chạm vào thứ gì.
Ở đây, mọi thứ đều mang cảm giác chỉ cần đụng vào là sẽ làm sai.
Có một khoảnh khắc rất lạ—tôi nhận ra mình không còn nghe thấy tiếng bước chân của chính mình.
Tôi cúi xuống nhìn, chân vẫn chạm sàn, vẫn di chuyển, nhưng âm thanh biến mất.
Tim tôi bắt đầu đập nhanh hơn.
Tôi dừng lại.
Vẫn im lặng.
Chỉ có tiếng rung trầm từ tường.
Rồi, rất nhẹ, rất xa…
tôi nghe thấy tiếng kim loại cọ vào kim loại.
Không rõ từ đâu.
Không đều.
Như có thứ gì đó đang di chuyển, nhưng không vội, không săn đuổi—chỉ đơn giản là đang ở đó.
Tôi nín thở, ép lưng vào tường, cảm nhận sự lạnh lẽo xuyên qua lớp áo mỏng.
Mồ hôi chảy dọc sống lưng dù không khí lạnh đến khó chịu.
Tôi đếm thầm.
Một… hai… ba…
Tiếng động biến mất.
Tôi không thở phào.
Ở đây, sự im lặng sau âm thanh mới là thứ đáng sợ nhất.
Tiếp tục đi, tôi nhận ra ánh sáng đang đổi màu—không rõ rệt, nhưng dần dần ngả sang vàng sẫm.
Các bóng đèn phía trên trông cũ hơn, vài cái chập chờn như sắp tắt.
Tôi tự nhủ không được nhìn lên quá lâu.
Cảm giác bị quan sát ngày càng rõ, dù tôi không thấy bất kỳ đôi mắt nào.
Một lối rẽ xuất hiện bên phải.
Tôi đứng lại rất lâu.
Không có dấu hiệu nào cho biết nên đi hướng nào.
Nhưng khi tôi nghiêng đầu lắng nghe, hướng bên phải yên tĩnh một cách bất thường—không có tiếng rung, không có nước nhỏ, không có gì cả.
Sự yên tĩnh đó khiến dạ dày tôi thắt lại.
Tôi chọn đi thẳng.
Hành lang hẹp dần.
Trần thấp xuống, buộc tôi phải khom người.
Vai trái va nhẹ vào tường, cơn đau khiến tôi cắn răng đến bật máu môi.
Tôi phải dừng lại, dựa trán vào bức tường lạnh để lấy lại nhịp thở.
Trong khoảnh khắc đó, một ý nghĩ rất rõ ràng xuất hiện trong đầu:
Nếu có thứ gì đó xuất hiện bây giờ, mình không chạy nổi.
Ý nghĩ đó không làm tôi hoảng loạn—nó chỉ khiến tôi lạnh người.
Ở cuối hành lang, tôi tìm thấy một khoảng không nhỏ, giống như chỗ nghỉ tạm.
Có một thùng kim loại lật nghiêng, bên trong trống rỗng.
Tôi ngồi xuống rất chậm, lưng dựa vào tường, gậy sắt đặt ngang đùi.
Cơ thể tôi run nhẹ, không rõ vì lạnh hay vì kiệt sức.
Tôi nhắm mắt vài giây—chỉ vài giây thôi.
Trong bóng tối sau mí mắt, những hình ảnh rời rạc hiện lên: Carlos, cánh cửa, tấm bản đồ, những đường ống kéo dài vô tận.
Tôi mở mắt ra ngay lập tức.
Ở đây, ngủ là một sai lầm.
Khi đứng dậy, tôi nhận ra có một cánh cửa nhỏ phía đối diện—không nổi bật, gần như hòa vào tường.
Nó không khóa.
Chỉ khép hờ, như đang chờ ai đó đủ liều để bước qua.
Tôi không biết phía sau nó là gì.
Nhưng tôi biết nếu ở lại đây lâu hơn, thứ gì đó sẽ tìm đến.
Tôi siết chặt gậy sắt, cảm nhận cơn đau lan dọc cánh tay, và bước về phía cánh cửa đó—mỗi bước đều nặng nề, nhưng chưa phải bước cuối cùng.
Tôi đẩy nhẹ.
Ngay khi bước qua, không khí thay đổi tức thì.
Nhiệt phả thẳng vào mặt, khô và nặng như bị nhốt trong một căn phòng máy vận hành quá tải.
Trần nhà vọt cao lên, tối sẫm, những bóng đèn công nghiệp treo lơ lửng, nhấp nháy chậm chạp như đang do dự có nên tiếp tục chiếu sáng hay không.
Âm thanh ù ù vang khắp nơi.
Không rõ là từ máy móc, từ các đường ống chằng chịt trên tường, hay từ chính bên trong đầu tôi.
Sàn bê tông rộng mở ra thành một khu nhà kho khổng lồ.
Hàng dài thùng gỗ xếp chồng, vài cái vỡ nát, để lộ những vật dụng vô danh phủ bụi dày.
Các đường ống chạy ngoằn ngoèo trên trần, dọc tường, có chỗ rỉ nước nhỏ giọt đều đều, tạo thành những vũng đen lặng im dưới chân.
Tôi bước chậm lại theo bản năng.
Mùi kim loại nóng và dầu máy trộn lẫn vào nhau, khiến cổ họng khô rát.
Mỗi hơi thở đều nặng nề hơn hơi trước.
Xa xa, sau những dãy kệ và máy móc khổng lồ, là những cánh cửa thép đủ màu sắc và kích thước, đứng im lìm như đang chờ ai đó chọn sai.
Tôi siết chặt cây gậy sắt trong tay, tim đập nặng nề.
------------------có-thể-bạn-chưa-biết-----------------
THE HUB
-Sự miêu tả:
-The Hub hiện ra như một khu phức hợp ngầm rộng lớn, bao gồm một mạng lưới đường hầm mờ ảo liên kết vô tận.
Một con đường nhựa khô chạy xuyên qua những đường hầm này.
Các bức tường được ốp bằng những tấm bê tông lớn, với các đường nối giữa mỗi tấm.
-Khu vực trung tâm dường như hoàn toàn không có âm thanh, khiến cấp độ này có cảm giác khá trống trải.
Các đường hầm được lót bằng những cánh cửa bê tông lớn ở hai bên, mỗi cánh cửa đều có một biểu tượng kỳ lạ được khắc phía trên.
Các biểu tượng này không thể nhận biết bằng ngôn ngữ, mặc dù hình dạng của chúng có thể được so sánh với các vòng tròn bí ẩn trên cánh đồng.
Bản thân các cánh cửa không được đánh số hoặc dán nhãn bằng bất kỳ thứ gì khác, và thứ tự của chúng không tương ứng với thứ tự các cấp độ trong Cơ sở dữ liệu MEG.
Hầu hết các cửa đều bị khóa và không thể mở được nếu không có Chìa khóa cấp độ tương ứng .
-Mỗi cánh cửa đều có một lỗ khóa, dùng để mở khóa bằng chìa khóa tương ứng với cấp độ của nó.
Việc phá khóa là không thể, vì chúng chứa các cơ chế phức tạp và tinh vi, khiến cho không có thứ gì khác ngoài chìa khóa đúng với cấp độ được chỉ định có thể mở được.
Chỉ có các cánh cửa dẫn đến cấp độ 1 , 11 và 178 là được mở khóa và luôn luôn như vậy.
-Nếu bạn vào The Hub khi đang giữ chìa khóa cấp độ, bạn có thể lần theo tín hiệu cộng hưởng của nó đến cửa cấp độ tương ứng và tự mở khóa.
Tuy nhiên, tất cả các cửa đã được mở khóa thủ công trước đó sẽ tự động khóa lại đối với bất kỳ người chơi nào vào The Hub sau này.
-Các thực thể:
-Người giữ chìa khóa
Người giữ chìa khóa được biết đến là cư trú tại Khu Trung Tâm , đóng vai trò là người giám sát nơi này.
Từ Khu Trung Tâm, ông ta di chuyển đến các tầng khác trong Khu Hậu Trường.
Mặc dù thực sự có mặt ở tầng này, nhưng việc chạm trán với Người giữ chìa khóa là điều khó xảy ra, do tính cách chống đối xã hội của ông ta.
Nếu bạn thực sự gặp ông ta, bạn có thể yêu cầu ông ta cung cấp cho bạn chìa khóa tầng và/hoặc hướng dẫn bạn đến cửa tầng tương ứng với chìa khóa tầng mà bạn đang có — điều mà ông ta sẽ sẵn lòng làm để bạn có thể rời đi.
-Căn cứ, cộng đồng và tiền đồn:
Trung tâm (The Hub) đóng vai trò là điểm đến hấp dẫn cho nhiều người lang thang.
Nhiều tiền đồn khác nhau đã được xây dựng ở Trung tâm với nhiều mục đích, chẳng hạn như cung cấp nhà ở tạm thời hoặc trạm giao dịch.
-MEG Outpost Doorstep:
Đây đóng vai trò là Trạm chỉ huy trung tâm của MEG.
-Lối vào:
-Đi theo một chuỗi hành lang và cửa cụ thể ở Tầng 1 có thể dẫn bạn đến The Hub.