Đô Thị  Thầy Giáo Đặc Biệt Trường Nam Sinh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thầy Giáo Đặc Biệt Trường Nam Sinh
Chương 82


“Các cậu thiếu chỗ ngủ hả?”
Giản Chiêu đặt túi hạt dẻ lên bàn, ngẩng đầu nhìn hai người kia.

Triệu Thiên Kiệt ngạo nghễ ngang ngược và Ôn Dĩ Hoài nhẹ nhàng ấm áp.

Vốn dĩ là những thiếu gia nhà giàu, bây giờ lại xin được chen lấn trên cái giường ọp ẹp lại chật chội, không hiểu là bị cái gì nữa.

Y chỉ ra cái giường của mình, thở dài:
“Cả ba người không thể chen lên đây đâu, lại đâu thể bắt hai cậu nằm xuống dưới đất chứ.

Thôi, quay về phòng của mình đi.”
“Sao lại không được?” Triệu Thiên Kiệt vuốt ngược mái tóc đỏ, dưới ánh đèn chập chờn, khuôn mặt đẹp trai mang theo ý tà mị.

Hắn trực tiếp cởi áo ngoài, nằm lăn lên giường, dang hai tay ra ngửa mặt lên trời, thoải mái nói “Lần trước tôi cũng ngủ ở đây, còn có tên Sikeil kia nữa, vẫn nằm được đó thôi.”
Giản Chiêu nhìn hắn, hơi ngứa tay, muốn giơ lên véo tai Triệu Thiên Kiệt, nhưng cuối cùng vẫn kìm lại, quay người đi vào bếp.
Ôn Dĩ Hoài nhìn xuống cái dép con thỏ màu hồng của Giản Chiêu, trong lòng mềm mại, thầm nghĩ tại sao thầy lại dễ thương như thế.

Nhưng một thoáng sau đã ngẩng đầu, bắt ngay trọng điểm trong câu nói của Triệu Thiên Kiệt, nhưng chỉ nhíu mày chứ không nói gì.
Việc Giản Chiêu ngủ chung với Triệu Thiên Kiệt, còn bị hắn cắn một cái lên má luôn là cái gai trong lòng Ôn Dĩ Hoài, nghĩ về điều đó làm anh không thoải mái.

Bề ngoài Ôn Dĩ Hoài nhã nhặn lịch sự, nhưng trong lòng lại nhỏ nhen, sau khi nhìn thấy Triệu Thiên Kiệt cưỡng hôn Giản Chiêu ngay trước cửa phòng đã làm anh khó chịu.

Nghĩ đến việc thầy giáo tránh mặt mình mà lại đi thân thiết với tên tóc đỏ kia làm Ôn Dĩ Hoài nảy lên sự đố kị dày vò bản thân.
Ngồi ngẩn ngơ nghĩ ngợi, mãi đến lúc nghe Giản Chiêu gọi tên mới sực tỉnh.
“Ôn Dĩ Hoài? Này? Cậu Ôn? Dĩ Hoài?”
“Dạ thầy.”
Anh giật nảy, nhìn lên mới phát hiện y đang đứng trước mặt mình, khoảng cách hai người khá gần, loáng thoáng còn ngửi thấy mùi hương dễ chịu từ cơ thể của y.

Giản Chiêu lo lắng vỗ vào má anh:
“Cậu sao vậy? Sao đột nhiên lại ngồi đơ ra vậy? Có thấy khó chịu ở đâu không?”
Giản Chiêu áp tay vào má anh, lại sờ lên trán, khó hiểu lẩm bẩm ‘đâu có sốt đâu nhỉ?’, nhưng vừa nãy mặt Ôn Dĩ Hoài lại tái nhợt, ngồi thất thần vậy cũng hù dọa lắm.

Đột ngột được người thương quan tâm làm trái tim Ôn Dĩ Hoài đập thình thịch, nơi nào được bàn tay kia sờ qua đều dần nóng ran, hai má đỏ ửng.

Anh ngượng ngùng bảo:
“Em không sao, lúc nãy thầy gọi là có việc gì ạ?”
“À, tôi hỏi cậu ăn cơm chưa? Nếu chưa thì để tôi đi nấu cơm cho cả ba cùng ăn.” Giản Chiêu xác định Ôn Dĩ Hoài không sao mới đứng thẳng dậy, gãi gãi mái tóc rối, chỉ về mớ thức ăn chưa chế biến trên bàn bếp.
Ôn Dĩ Hoài lưu luyến hơi ấm bàn tay còn vương trên má mình, trong lòng rất vui, nhanh chóng đứng dậy, cười tủm tỉm:
“Em chưa ăn gì hết.

Nếu thầy định nấu cơm thì để em phụ một tay.”

Triệu Thiên Kiệt nằm trên giường, lẳng lặng nhìn một màn tình thương mến thương vừa diễn ra.

Đôi lông mày chau lại, khó chịu lại tức giận, ghen ghét tăng cao, tay siết chặt lấy ga giường vần vó nó nhăn nhúm.

Nhìn biểu hiện như muốn bật dậy đấm thẳng vào mặt Ôn Dĩ Hoài, nhưng khi nhìn qua bóng lưng gầy gò của Giản Chiêu lại gắng gượng nhịn xuống.

Hắn đảo mắt, nhìn trần nhà nghĩ ngợi, chợt nảy ra một ý, ngồi bật dậy đi đến gần Giản Chiêu, giọng êm ái:
“Thầy.”
Lông tơ Giản Chiêu dựng đứng, cảnh giác nhìn hắn:
“Có chuyện gì?”
“Không, chỉ muốn xem thầy nấu ăn thôi.” Triệu Thiên Kiệt sấn lại gần, y lại lùi về sau, hắn càng lấn tới.

Cuối cùng một bàn tay vươn ra, nhẹ nhàng kéo khăn quàng cổ của Giản Chiêu xuống, cuỗm đi mất.
Y bất lực nhìn Triệu Thiên Kiệt đắc ý quấn khăn quàng của mình lên cổ hắn.

Tên tóc đỏ còn vùi mũi vào khăn hít lấy hít để, thích thú kêu lên:
“Thơm quá, thầy cho tôi mượn chút.

Đột nhiên tôi thấy cổ hơi lạnh.”
Giản Chiêu thở dài, nhưng cũng không đòi lại, môi mấp máy muốn nói gì đó thì chợt nhớ ra, cả người khựng lại, vội quay sang thì đã thấy Ôn Dĩ Hoài với ánh mắt ngỡ ngàng nhòm cổ mình chằm chằm.
Toang rồi, cái vết cắn của Triệu Thiên Kiệt còn hằn trên cổ, nãy giờ che che giấu giấu mà lại bất cẩn quên mất, bây giờ dấu vết chói mắt vậy hoàn toàn để lộ ra.

Trong nháy mắt, Giản Chiêu cảm nhận được một sự hụt hẫng đau lòng từ Ôn Dĩ Hoài.

Anh đứng đó, nhìn vết cắn trên cổ y, muốn lên tiếng lại thôi, lúng túng dời tầm mắt.
Giản Chiêu vươn tay xoa xoa cổ, không biết nên giải thích thế nào, cuối cùng chỉ có thể cúi gằm mặt mà tiếp tục dùng dao cắt rau.
Chỉ được một lúc tĩnh lặng, vài phút sau đã nghe tiếng bước chân tiến lại đây.

Cả người y hơi căng thẳng, động tác tay cũng dừng lại, hít sâu một hơi, còn chưa kịp nói gì thì trên eo có cảm giác được cánh tay hữu lực nhẹ nhàng ôm lấy, một cảm giác ấm nóng chạm vào gáy y, hơi thở khác lạ quanh quẩn làm cổ nóng ran.

Giản Chiêu rụt người, trực tiếp đứng hình.
Ôn Dĩ Hoài vừa hôn gáy y!
Anh hôn một cách dịu dàng, còn m*t một cái làm cả người Giản Chiêu tê liệt, bàn tay đặt trên eo bắt đầu m ơn trớn.

Giản Chiêu buông dao, túm lấy cánh tay của anh, thở ra một hơi khó khăn, nhỏ giọng nói:
“Vầy…vầy là đủ rồi, đừng…đừng làm gì nữa…”
“Vâng, em sẽ không làm gì hết.” Ôn Dĩ Hoài dán vào tai y thì thầm, nhưng vẫn ôm chặt lấy, áp sát lồ ng ngực vào lưng y.

Giản Chiêu cảm nhận mặt mình sắp nóng cháy luôn rồi, đỏ ửng.

Y xấu hổ quá, cuối cùng không biết nên làm gì nữa, giơ hai tay lên che mặt, lỗ tai cũng hồng, ngượng nghịu nói nhỏ:
“Cậu…cậu bỏ tay ra đi.”
Ôn Dĩ Hoài hôn lên mái tóc xù, trìu mến nhìn phản ứng của y, khóe môi nhếch lên tạo thành nụ cười dễ chịu hoàn hảo.
Thầy Giản đáng yêu quá đi.
Còn chưa kịp ngắm kĩ thì bả vai bị một lực đạo túm lấy mà kéo ra, bất ngờ làm Ôn Dĩ Hoài hơi ngã ra sau, phải khó khăn ổn định thân hình, ngẩng đầu đối mặt với ánh mắt rực lửa đầy ghen ghét của Triệu Thiên Kiệt.

Ngoài dự đoán là hắn không xông đến đấm đá gì cả, chỉ nghiến răng rít khe khẽ:
“Hôn đủ rồi thì cút ra đi.”
Nói rồi bá đạo vươn tay ôm trọn Giản Chiêu vào lòng.
Ôn Dĩ Hoài thản nhiên nhìn hắn, sóng ngầm qua lại, hồi lâu, có vẻ cả hai đang trao đổi qua ánh mắt, cuối cùng dường như đã cùng đạt một hiệp nghị gì đó..
 
Thầy Giáo Đặc Biệt Trường Nam Sinh
Chương 83


Trên bàn đã bày đủ những món ăn nóng hổi với mùi thơm nức mũi.
Triệu Thiên Kiệt ăn như gió bão, thoáng chốc đã chén sạch hai bát cơm đầy.

Hắn chỉ ăn những món do Giản Chiêu nấu, còn những món Ôn Dĩ Hoài làm ra thì không thèm đụng đũa đến.

Ăn xong thoải mái ợ một tiếng rồi ngả lưng dựa ra ghế, tay đặt trên bàn chống cằm nhìn Giản Chiêu đang nhét ngọn rau cải vào miệng.

Y ăn chậm, nhai kĩ, ăn từ từ và đôi mắt thì hướng về bàn ăn nhưng tâm hồn đã trôi xa tăm tắp tận đâu, hai má phồng lên làm răng Triệu Thiên Kiệt hơi ngứa, muốn cắn một cái.
Nhìn y hệt như con thỏ vậy.

Một con thỏ mềm mại nhỏ nhắn lại ngồi ăn cơm cùng hai con sói, bị chúng nhìn chằm chằm thèm thuồng mà ngơ ngác không biết.

Lũ sói luôn muốn làm thịt thỏ nhỏ, nhưng lo lắng thỏ trắng sẽ hoảng sợ bỏ chạy, nên chỉ có thể nhịn xuống, bày ra bộ mặt giả tạo để lừa gạt lòng tin của thỏ trắng, rồi từ từ tiếp cận, một phát hốt gọn.
Triệu Thiên Kiệt tự bật cười vì sự liên tưởng thú vị của bản thân.
Giản Chiêu đang mải ăn cơm cũng bị tiếng cười của hắn làm giật mình, ngẩng đầu lên thấy đôi mắt đầy thâm thúy lại điên cuồng của Triệu Thiên Kiệt đang nhìn mình chằm chằm, trái tim chợt giật thót.

Hai người đối mắt với nhau mấy giây.

Còn chưa kịp lên tiếng hỏi thì Ôn Dĩ Hoài đã gắp cho y một miếng thịt ngon, vì hành động này mà tầm mắt Giản Chiêu chuyển qua hướng về phía anh.

Ôn Dĩ Hoài mỉm cười, trong lòng âm thầm dễ chịu, lại vờ như vu vơ nói:
"Thầy, ăn thịt đi, nãy giờ thấy thầy cứ ăn rau không à."
"Ừ, cảm ơn."
Giản Chiêu lí nhí đáp, rồi lại vùi đầu vào ăn cơm.

Dạ dày y không tốt, lại có bệnh về đường tiêu hóa, vì thế mỗi lần ăn cơm đều chậm rãi nhai kĩ, dẫn đến việc ăn rất lâu.

Ôn Dĩ Hoài đã ăn xong, nho nhã rút khăn ra lau miệng, rồi khoanh tay ngồi nhìn Giản Chiêu.

Y thấy cả hai người đều nhìn về phía mình, vừa sốt ruột vừa ngại ngùng, vờ như không thấy, đẩy mạnh tốc độ nhai cơm.

Chưa ăn xong đã nhồi hết vào miệng, hai má đều phình ra, không kịp ngồi nghỉ cho tiêu cơm, Giản Chiêu đã đứng dậy dọn dẹp.

Xong bữa, Ôn Dĩ Hoài phụ trách rửa bát, Triệu Thiên Kiệt lôi kéo Giản Chiêu ngồi xem tivi.
Cái tivi bé tí, cũ kĩ được đặt trong phòng này là phần thưởng cuối năm mà nhà trường dành tặng cho giáo viên.

Tivi đúng kiểu cổ điển, lỗi thời, dành để coi các kênh truyền hình, nhìn qua liền biết là đồ cũ mua lại chứ không phải hàng mới.

Thật ra không phải giáo viên nào cũng được tặng cái tivi này, vốn dĩ phần thưởng khác nhau, nhà trường hào phóng bỏ tiền mua đủ loại tivi lớn bé hiện đại từ màn hình cong đến loại nhỏ 50 inch, rồi bày biện trong phòng giáo viên để ai nhanh chân đến hốt được cái nào thì đem về, xem như tổ chức cuộc chơi vui vẻ cho các giáo viên.

Giản Chiêu là người mới, không có quan hệ nhiều nên chẳng nhận được thông báo, đến lúc tất cả tivi xịn đều được đem đi còn dư lại mỗi cái hàng cũ này không ai ngó đến thì y mới biết được có vụ này.

Cuối cùng chỉ có thể vui vẻ chọn cái tivi từ thời nào.
Giáo viên y thân thiết nhất là Chương Dư cũng không may mắn hơn, đến trễ quá nên chỉ đem về được một loại màn hình nhỏ, thà xem điện thoại có khi còn xịn hơn, thế là anh ta đem bán quách nó đi rồi gom hết tiền lương thưởng mua điện thoại đời mới.
Giản Chiêu thấy cũng bình thường, không có gì hết nhưng mấy tên học trò kia thì không thấy vậy, Triệu Thiên Kiệt lúc nhìn thấy món quà tặng cũ rích này thì sừng sộ lắm, định làm ầm lên, tính mua chục cái tivi loại xịn nhất đem đến đây thì bị ngăn lại.

Đến bây giờ hắn ngồi trên ghế sofa vải nhung (ghế này cũng do hắn vác đến), nhìn cái màn hình bé tí với bộ phim truyền hình tình cảm chiếu từ thuở nào mà đôi lông mày cứ cau lại, mặt hằm hằm khó chịu, nghiêng người dựa hẳn vào Giản Chiêu ngồi kế bên.
Giản Chiêu đang chăm chú coi phim thì cảm nhận được sức nặng đè lên bả vai mình, mái tóc đỏ rực cọ vào cổ gây cảm giác ngưa ngứa, Triệu Thiên Kiệt còn lần mò sờ vào eo, véo nhẹ một cái.

Y hơi nhích người qua thì bị hắn kéo lại, ôm chặt không cho di chuyển, bàn tay hắn vẫn vuốt v e eo mềm, rồi bắt đầu hư hỏng sờ xuống dưới, còn định cho vào quần.

Giản Chiêu tức giận gạt tay hắn ra, mắng nhỏ:
"Cậu làm như thế này là sàm sỡ người khác đó, biết không hả? Tự tiện động chạm vào cơ thể tôi khi chưa được sự cho phép là đang quấy rối..."
"Thầy." Triệu Thiên Kiệt đột nhiên cắt ngang, giọng hắn nặng nề hẳn đi "Nhìn lên tivi xem."
Giản Chiêu hơi bực vì hắn dám làm lơ lời nói của mình, cũng chẳng đề phòng gì, nghe nói thế theo bản năng cũng ngước lên, đập vào mắt là một cảnh hôn môi thô bạo của hai nhân vật chính.

Hai người môi lưỡi quấn quýt, nồng nhiệt ôm ấp lấy nhau.

Kĩ xảo phim không quá tốt nhưng hai người diễn lại vô cùng thật, làm cho người xem đều có cảm giác ngại ngùng.

Giản Chiêu đơ người ra, lúc phản ứng lại vội vã ho khan, hai má hơi hồng, hừ nhẹ một tiếng, nói nhanh:
"Có gì đâu mà nhìn? Bình thường."
"Tôi lại không thấy bình thường đâu." Triệu Thiên Kiệt nhìn qua đôi môi hồng hào của Giản Chiêu, hầu kết lên xuống, bàn tay siết chặt rồi thả ra, hắn đứng dậy đi về phía giường, vươn vai nói lớn "Mệt gớm, đi ngủ."
Thỏ trắng đang đề phòng, sói lớn không thể ra tay.
Giản Chiêu tắt tivi, không để ý đến hắn nữa, vỗ vỗ hai má cho sự xấu hổ dần lắng xuống.

Ôn Dĩ Hoài đã rửa bát xong, đem ra một tô trái cây được gọt vỏ sẵn và trang trí rất đẹp mắt, đặt lên bàn.

Anh cười nhẹ nhàng, vẻ điển trai hiện rõ mồn một, ngồi sát bên cạnh y, nói:
"Thầy, ăn tráng miệng đi, lần đầu em làm mấy việc này đó, mong thầy đừng chê."
"Chê gì chứ, cậu làm còn tốt hơn tôi."
Giản Chiêu ăn miếng dưa hấu mát rượi, nhìn lên đồng hồ đã điểm hơn mười giờ, mắt díu lại buồn ngủ.

Vẫn cố chén sạch hết tô trái cây, Giản Chiêu xoa bụng no căng, mơ màng mò lên giường, vừa đặt lưng xuống tấm nệm ấm áp là vào giấc luôn.
Triệu Thiên Kiệt nằm kế bên trở mình xoay qua, vươn tay ôm lấy Giản Chiêu, giương đôi mắt hung ác liếc nhìn Ôn Dĩ Hoài, rồi kiêu ngạo vùi đầu vào người y mà ngủ.
Ôn Dĩ Hoài cười bất lực, cũng chỉ có thể bò lên giường nằm xuống bên cạnh..
 
Thầy Giáo Đặc Biệt Trường Nam Sinh
Chương 84


Nửa đêm, Giản Chiêu giật mình tỉnh giấc.
Y bần thần nhìn lên trần nhà tối om.

Tiếng hít thở đều đều vang lên, hơi ấm từ hai người nằm bên truyền sang như xoa dịu cảm giác trống rỗng trong lòng.

Gió bên ngoài rít gào từng cơn, dội vào cửa đập đùng đùng, có vẻ đang xảy ra một trận bão tuyết lớn.
Giản Chiêu mò mẫm ngồi dậy, gạt tay của Triệu Thiên Kiệt ra, nhẹ nhàng bước xuống giường.

Đeo kính vào, vớ lấy điện thoại nằm trên bàn, bật đèn pin soi lên mặt đồng hồ cũ kĩ.
Đã là một giờ sáng.
Chẳng hiểu sao Giản Chiêu cứ nôn nao, khó chịu pha lẫn chút hồi hộp.

Linh cảm như mách bảo điều gì đó.

Y xỏ dép bông, đi từng bước ra phía cửa phòng, đứng đó hồi lâu, như ma xui quỷ khiến lại đưa tay lên mở tung cửa ra.
Gió lạnh từ ngoài ập vào.

Trên nền trời hiện lên tia chớp đánh cái đoàng, soi rõ một dáng người cao lớn đứng trước cửa.

Hắn mặc đồ đen, không choàng áo khoác, tuyết còn động lại trên tóc và tay áo.

Rét như vậy mà người không run một chút nào.

Giản Chiêu hoảng hồn, suýt đánh rơi điện thoại, vừa lùi bước về sau thì kẻ đó đã bước đến, mang theo hơi lạnh mà ôm chặt lấy y, giọng khàn khàn vang lên bên tai:
"Thầy...là tôi..."
"...Phó Quân Thanh?" Giản Chiêu nắm lấy cánh tay lạnh ngắt của anh, mơ hồ hỏi.
"Vâng."
Cánh cửa được đóng lại.
Giản Chiêu tắt đèn pin điện thoại, kéo Phó Quân Thanh đi vào trong phòng tắm, bật đèn lên rồi vội đóng cửa lại.

Y nheo mắt, chốc sau quen với ánh sáng rồi mới thấy rõ bộ dạng hiện tại của anh, chỉ gói gọn trong vài chữ, thảm hại và tàn tạ.
Y chép miệng, bật nước nóng rồi dúi anh ngồi xuống, vừa xả hết đống tuyết đọng trên tóc vừa hỏi, giọng điệu hơi gắt gỏng:.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Không Phải Ánh Trăng
2.

Bé Alpha Này Có Chút Ngọt Ngào
3.

Chiều Hư
4.

Tình Yêu Của Chúng Ta - Xuân Phong Lựu Hỏa
=====================================
"Cậu làm gì mà đến đây vào giữa đêm thế này? Có chuyện không nhắn tin với tôi được hay sao? Biết đang có bão không, muốn chết hả?"

Nước ào ào chảy xuống, nhỏ giọt trượt trên làn da trắng của anh rồi rớt xuống xương quai xanh, đèn phòng tắm không sáng lắm, nhìn khuôn mặt đẹp lại như hư ảo.

Phó Quân Thanh chợt cầm lấy bàn tay Giản Chiêu, áp lên má mình, đôi mắt ngước nhìn y mang đầy vẻ yếu ớt đáng thương.
"Thầy...tôi đau quá...thầy hãy thương tôi chút...chút thôi...được không?"
Anh vốn dĩ là người lạnh lùng, hiếm khi nào để lộ dáng vẻ thế này, Giản Chiêu hơi mủi lòng, nhưng nhạy bén nhận ra có gì đó không ổn.

Y vừa vỗ về vừa ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào khuôn mặt đẹp trai này, quả nhiên thấy khóe môi Phó Quân Thanh có vết bầm, hơi thở hỗn loạn.

Giản Chiêu túm lấy áo anh, thần sắc nghiêm trọng, gấp gáp nói:
"Cởi ra tôi xem."
Phó Quân Thanh ngoan ngoãn lột đồ ra, quả nhiên trên người xuất hiện nhiều vết thương ứ đông, có vết cào xước.

Giản Chiêu nhíu mày, hỏi:
"Cậu bị ai đánh à?"
Anh gật đầu.

Trán nóng hổi, nhiệt độ cơ thể cũng tăng, có vẻ sốt rồi.

Giản Chiêu đoán được tám chín phần mười việc này do ai gây ra, tức ách lên, nhưng bây giờ quan trọng là lo cho sức khỏe trước.

Cũng may lần này Phó Quân Thanh đã phòng bị, nên có bị đánh bất ngờ thì cũng chống trả được, vết thương không nghiêm trọng, chỉ có điều vượt bão tuyết đến đây nên sốt cao đến mức hồ đồ rồi, không tỉnh táo lắm.

Giản Chiêu dội nước nóng lên người anh, dỗ dành:
"Bây giờ tắm sơ qua trước cho sạch sẽ đã, rồi ra tôi bôi thuốc cho."
Phó Quân Thanh ngẩng đầu nhìn y, chợt vươn bàn tay dính đầy nước kéo y ngồi xuống, thủ thỉ:
"Thầy...tắm cùng."
"Ấy ấy đừng, ướt người tôi!" Giản Chiêu giãy ra nhưng eo bị ôm chặt không thoát ra được, cuối cùng bản thân cũng dính ướt.

Y thở dài não nề, xoắn tay áo, bắt đầu chà lên làn da của anh, gột rửa hết bụi bẩn.

Phó Quân Thanh không chịu ngồi yên, vì không tỉnh táo nên mạnh dạn hơn, bàn tay bắt đầu sờ s0ạng lung tung.

Giản Chiêu bị anh cọ xát đến nhột, vừa nhịn cười vừa gạt tay anh ra, mắng nhỏ:
"Đừng quậy, khẽ khàng thôi, Triệu Thiên Kiệt với Ôn Dĩ Hoài đang ngủ bên ngoài, đừng có đánh thức họ."
"Sao hai tên ấy lại ở đây?" Phó Quân Thanh khó chịu hỏi.
"Thì...hai trò ấy xin ngủ cùng thôi, mà bỏ qua đi, ngồi yên nào, cậu làm tôi cảm lây bây giờ."
Phó Quân Thanh giận dỗi rồi, càng ghì chặt hơn không cho y đứng dậy.

Giản Chiêu tắt vòi nước, muốn với lên lấy khăn lau cũng không được, vừa tức vừa buồn cười bóp má anh, hỏi:
"Cậu lại giở thói gì đây? Muốn bệnh nặng hơn hả? Còn không mau buông ra."
"Thầy Giản, thầy thiên vị!" Đôi mắt Phó Quân Thanh đỏ lên như sắp khóc, bộ dạng tủi thân như một đứa trẻ "Tôi cũng thích thầy, nhưng thầy chẳng để ý đến tôi..."
"Đừng nói bậy!" Thấy tình hình không ổn, Giản Chiêu vội vỗ má anh, rồi nghiêng người muốn thoát ra.
"Không có nói bậy, tôi thật sự thích thầy!"
Phó Quân Thanh càng nói to hơn, rồi hung hăng đè y vào tường, cúi đầu hôn xuống.

Hơi thở nóng bỏng của anh bao trùm lấy Giản Chiêu, thân thể ướt đẫm dính sát vào nhau, cảm nhận được đầu lưỡi vươn đến bắt đầu xâm lấn, quấn quýt, li3m lên từng nơi m3m mại, làm cả người y đều vô lực, không chống cự được để cho Phó Quân Thanh gặm c ắn đôi môi ngọt ngào.

Có bàn tay rắn rỏi vươn đến, sờ vào ngực, rồi lần mò xuống dưới.
Vào lúc này, cửa phòng tắm bên ngoài lại vang lên tiếng gõ.
*****
Sorry mấy bồ, tui không thể đăng chương theo thông báo lần trước được vì tôi ôm tận ba bộ chưa hoàn thành, cơ mà vẫn mỗi ngày hai chương, còn chương của truyện nào thì có lịch đây:
- mấy thứ chẵn (hai, tư, sáu): đăng 2 chương truyện Thầy Giáo Đặc Biệt Trường Nam Sinh
- mấy thứ lẻ (ba, năm, bảy): đăng 2 chương truyện Sau Khi Vai Ác Trở Thành Phế Nhân và 2 chap truyện chat bộ Mỹ Nhân Ngư kia.
Sau này tui sẽ ra thêm truyện mới, nếu tui ra truyện chữ thì sẽ đăng cùng ngày chẵn, ra truyện chat thì đăng vào ngày lẻ.
Còn chủ nhật thì random nha, hứng bộ nào đăng bộ đó, không hứng thì nghỉ.

Deadline dí tụt quần luôn mấy má ưi..
 
Thầy Giáo Đặc Biệt Trường Nam Sinh
Chương 85


Giản Chiêu nghe tiếng gõ cửa, hoảng hồn, vội vã đẩy Phó Quân Thanh, vùng vẫy muốn đứng dậy.

Anh nhíu mày khó chịu, sắc mặt đen thui, ôm chặt một cái rồi mới luyến tiếc thả ra.

Giản Chiêu nhanh chóng đi ra đến bên cánh cửa, thấp giọng hỏi:
"Ai đấy?"
Bên ngoài truyền vào giọng nói dịu dàng của Ôn Dĩ Hoài, anh cũng nhỏ giọng đáp:
"Thầy, là em.

Nãy em nghe thấy có tiếng động lớn trong này, thầy gặp chuyện gì khó khăn sao?"

Giản Chiêu quay đầu liếc Phó Quân Thanh đằng sau, bịa đại một lí do trả lời:
"Không có gì, tôi hậu đậu làm rớt đồ thôi, cậu cứ ngủ tiếp, đừng lo lắng."
"Thầy." Giọng Ôn Dĩ Hoài vẫn nhẹ nhàng, nhưng lại cất chứa u sầu cùng đau lòng "Đừng lừa em.

Em không đáng để thầy tin tưởng sao?"
Giản Chiêu cứng người.
"Không có, cậu Ôn, thiệt ra là có vài chuyện rắc rối thôi, không có gì đâu, cậu cứ quay về giường ngủ tiếp, tự tôi giải quyết được."
"Thầy đừng khách khí như vậy." Giọng nói của Ôn Dĩ Hoài dần chuyển sang buồn rầu "Thầy đừng tránh né em, cho em vào trong được không?"
Dạo gần đây y đột nhiên tránh mặt anh, kéo dài khoảng cách, lạnh nhạt đi hẳn.

Với một nam sinh mới có tình đầu như Ôn Dĩ Hoài thì đúng là bị phũ phàng đến gây tổn thương, nhưng anh không hề oán giận, như con thiêu thân lao đầu vào tình yêu, tình nguyện bị nhấn chìm, sẵn sàng tha thứ mọi lỗi lầm của đối phương.
Một chàng trai tốt lại cố chấp như vậy.
Giản Chiêu thở dài.

Tuy biết nên cắt đứt mọi dây dưa, không thể cho người ta hi vọng, nhưng mỗi khi nghe chất giọng trầm ấm ấy nỉ non, y lại mềm lòng.

Đắn đo hồi lâu, người bên ngoài cũng kiên nhẫn đứng chờ, Giản Chiêu mới lên tiếng:
"Triệu Thiên Kiệt đâu?"
"Cậu ta vẫn ngủ." Ôn Dĩ Hoài trả lời ngay lập tức "Mở cửa đi thầy, cậu ta không giật mình tỉnh dậy đâu."
"Cậu thật là biết làm tôi khó xử đó."
Cánh cửa phòng tắm được đẩy ra.

Một cánh tay vươn đến túm lấy Ôn Dĩ Hoài lôi anh vào trong, rồi nhanh như cắt đóng cửa lại.
Ba người nhìn nhau.
Bầu không khí có hơi xấu hổ, Giản Chiêu đỏ mặt, có cảm giác như bị bắt gian tại trận, giải thích:
"Nãy tôi tỉnh dậy thì thấy cậu ấy rồi.

Chắc lại vừa bị côn đồ đánh.

Khuya quá nên tôi không muốn đánh thức các cậu, mới đưa cậu Phó vào đây tắm rửa sơ qua thôi."
"Vâng, vết thương trên người cậu ta cũng nghiêm trọng nhỉ." Ôn Dĩ Hoài trả lời.
Giản Chiêu hơi ngại, thầm nghĩ không biết anh có nhận ra điều gì bất thường hay không.

Ánh sáng vàng từ bóng đèn nhỏ trong phòng tắm soi rọi lên người Ôn Dĩ Hoài, đầu tóc anh bù xù, quần áo xộc xệch, có vẻ vừa tỉnh dậy chưa kịp chỉnh trang gì.

Phó Quân Thanh nhìn anh đầy lạnh lùng với địch ý tràn ra trên khuôn mặt, khác hẳn dáng vẻ đáng thương vừa nãy.

Ngược lại Ôn Dĩ Hoài không mấy ngạc nhiên khi Phó Quân Thanh ở đây, còn chẳng thèm nhìn đến, chỉ lo lắng cho Giản Chiêu:
"Đồ thầy ướt hết rồi, mau thay quần áo khác đi, không cảm lạnh.

Sức khỏe thầy đã yếu rồi mà..."
"Được rồi, ướt chút không đến mức bệnh đâu." Giản Chiêu lấy quần áo treo sẵn trên móc, đưa khăn tắm cho Phó Quân Thanh "Cậu lau người đi, mấy bộ đồ của tôi ở đây không vừa với cậu đâu, lát ra ngoài tôi lấy đồ cho, mặc tạm xong bôi với uống thuốc."
Phó Quân Thanh ngoan ngoãn nhận lấy khăn tắm.

Lúc này Ôn Dĩ Hoài mới nhìn đến anh ta, hỏi qua loa:
"Bị sao thế? Là người của Phó phu nhân thuê đến đánh à?"
Phó Quân Thanh không thèm ư hử, nhưng cũng ngầm đồng ý.
Hai người vốn dĩ có mỗi quan hệ không tệ, bây giờ nói được một câu rồi thôi, không ai thốt lên tiếng nào nữa, cũng không nhìn đến đối phương.
Phó Quân Thanh cùng Ôn Dĩ Hoài có thể lờ nhau đi, nhưng Triệu Thiên Kiệt thì không dễ như thế.

Với tính cách của hắn và mối xung đột hai bên, nếu biết Phó Quân Thanh xuất hiện ở đây, thể nào cũng không cho qua dễ dàng như Ôn Dĩ Hoài, Phó Quân Thanh cũng có hiềm khích với hắn, không cẩn thận dẫn đến đánh nhau, giữa đêm rồi, bớt được rắc rối nào thì bớt cho đỡ thêm chuyện.
Giản Chiêu đẩy cửa ló đầu ra ngoài, cố gắng thả nhẹ bước chân, căng thẳng ngó nghiêng xung quanh, còn đang căng mắt nhìn lên giường xem bóng dáng nằm trên đó thì chợt nghe có người hỏi:
"Thầy đang nhìn cái gì?"
"Nhìn xem Triệu Thiên Kiệt còn ngủ yên không." Giản Chiêu suỵt một tiếng "Nhỏ tiếng thôi, cậu ta dậy bây giờ, lúc đó lại làm ầm lên..."
"Làm ầm lên vì cái gì?"
"Thì chuyện của Phó Quân Thanh xuất hiện trong phòng..." Giản Chiêu còn đang cực lực quan sát, trả lời theo bản năng, chợt nhận ra có gì đó không ổn, tim đập thình thịch.
Tiếng nói của Ôn Dĩ Hoài truyền đến đằng sau, dở khóc dở cười:
"Cậu ta dậy rồi thầy ơi, đang đứng cạnh thầy kia kìa."
Giản Chiêu quay ngoắt sang, quả nhiên nhìn thấy thân hình cường tráng mặc áo ngủ đứng ngay bên cạnh, khuôn mặt đẹp trai ngược ngạo của Triệu Thiên Kiệt toát lên sự nguy hiểm, giọng nói trầm thấp khàn khàn thì thầm bên tai:
"Thầy có gì muốn giải thích với tôi không?".
 
Thầy Giáo Đặc Biệt Trường Nam Sinh
Chương 86


"Giải thích gì chứ, cậu nghe nãy giờ là tự hiểu rồi mà." Giản Chiêu bất lực gọi với ra đằng sau "Ôn Dĩ Hoài, cậu bật đèn lên đi, công tắc ngay trên ổ điện cạnh kệ sách ấy."
Nháy mắt, bóng đèn được bật, cả căn phòng bừng sáng.
Triệu Thiên Kiệt trầm mặc nhìn Phó Quân Thanh ở trần quấn khăn bước ra từ phòng tắm, anh cũng vô cảm đối mắt với hắn ta.

Giản Chiêu vừa tranh thủ thay quần áo khô vừa nói như giảng hòa:
"Đằng nào cũng đụng mặt nhau rồi, hai cậu có tức giận gì thì dẹp sang một bên đi, đêm rồi đừng gây sự."
Triệu Thiên Kiệt phẫn nộ siết chặt bàn tay, rồi lại thả ra, quay mặt lại muốn nói cái gì đó, vừa hay nhìn thấy Giản Chiêu c ởi quần ra.
Hai cặp mắt kia cũng phóng đến đây.
Bốn người nhìn nhau, có ba người đỏ mặt, không khí căng thẳng được thay thế bởi sự ngượng ngùng.
Y chỉ mặc mỗi quần trong, còn lại đâu đã lột ra hết, trừ bộ phận nhạy cảm thì trên dưới toàn cơ thể gầy gò nhỏ thó trắng trẻo phơi bày ra.

Ôn Dĩ Hoài lập tức dùng tay che mặt, áng đỏ lan đến tận cổ, tựa hồ chảy máu mũi.

Phó Quân Thanh đang sốt, mặt đỏ sẵn, nhưng vẫn nhìn ra sự túng quẫn.

Triệu Thiên Kiệt không kiêng dè mà nhìn chằm chằm, tai hắn cũng đỏ chót.

Giản Chiêu vốn dĩ đang cảm thấy bình thường chẳng có gì ngại, nhưng nhìn phản ứng của ba tên nam sinh chợt xấu hổ lây, gấp rút mặc áo vào, lên tiếng:
"Các cậu nhìn cái gì? Lần đầu thấy đàn ông thay đồ à? Sao Phó Quân Thanh cũng cởi hết quần áo mà các cậu tự nhiên bình thường thế, sao đến lượt tôi là phản ứng kì lạ vậy!?"
Cơn giận của Triệu Thiên Kiệt bị dập tắt, hắn không được bình tĩnh mà xoay người vào bếp lấy nước, trả lời:
"Thầy chẳng hiểu gì cả!"
Ôn Dĩ Hoài ho khăn, chùi sạch dòng máu chảy ra từ mũi, ngượng nghịu đánh hướng sang vấn đề khác:
"Phòng thầy có thuốc hạ sốt không?"
"Có đấy." Giản Chiêu cũng gạt vấn đề xấu hổ kia sang một bên, chỉ tay về phía hộp thuốc "Tôi dự trữ đủ loại bông băng với thuốc thang, Phó Quân Thanh, cậu mặc quần áo vào rồi nằm lên giường đi."
Triệu Thiên Kiệt đang uống nước cũng phải dừng lại mà xen ngang:
"Bây giờ tên này đột nhiên chui từ đâu ra, hắn nằm lên giường rồi thì lát tôi hoặc Ôn Dĩ Hoài sẽ phải nằm xuống đất đấy, thầy tính sao đây?"
"Cả ba đều nằm xuống đất chứ còn sao nữa, ưu tiên cậu Phó là người bệnh thì nằm trên giường đi, nằm chung lại lây bệnh thì sao?" Giản Chiêu nói.
Triệu Thiên Kiệt hài lòng, hắn chủ động ra lục tủ quần áo lôi bộ chăn nệm dự phòng ra trải trên sàn trước.
Phó Quân Thanh có vẻ mệt lắm rồi, cả người lảo đảo chóng mặt, không còn tâm trạng đâu mà cự cãi.

Giản Chiêu đo nhiệt độ cơ thể cho anh, rồi nhờ Ôn Dĩ Hoài pha thuốc hạ sốt, y thuần thục dùng cao xoa bóp trị thương bôi lên vết thương bầm tím của Phó Quân Thanh.

Biểu tình chuyên chú lúc này của Giản Chiêu toát ra một sự mê hoặc, Triệu Thiên Kiệt nằm sẵn trên nệm, ngơ ngẩn ngắm nhìn khuôn mặt y quên cả bản thân đang làm cái gì.
Sau khi uống thuốc xong, Phó Quân Thanh đã chìm vào giấc ngủ.

Giản Chiêu tắt đèn, bị Triệu Thiên Kiệt kéo nằm xuống nệm, ở giữa hai người kia.

Y gỡ bỏ cặp kính, đôi mắt vẫn mở nhìn lên khoảng không đen kịt, nhớ lại những vết sẹo còn chưa lành trên cơ thể Phó Quân Thanh mà đã chồng chéo thêm vết mới.

Là một thầy giáo, thấy học trò mình bị vậy Giản Chiêu cảm giác bản thân đang giận sôi, nhưng nhà nghèo không tiền không quyền chẳng thể làm gì.

Y lăn qua lăn lại không ngủ được, chợt nghe Ôn Dĩ Hoài hỏi nhỏ nhẹ:
"Thầy vẫn còn thức sao?"
Không chỉ y thức, mà hai tên kia cũng chưa ngủ.
Triệu Thiên Kiệt cũng lên tiếng, giọng chứa đầy sự đố kị:
"Mất ngủ vì lo cho tên họ Phó kia sao?"
"Ừm, dù sao cậu ta cũng là học sinh của tôi mà." Giản Chiêu nằm thẳng, hai tay đan vào nhau để lên bụng, hỏi "Cứ để mặc vậy hả? Không có cách nào sao?"
"Khó lắm." Triệu Thiên Kiệt trả lời "Lão già Phó gia kia kiểu gì chả bao che cho vị phu nhân đó, bây giờ có tiền làm gì chẳng dễ, đút tí tiền là chẳng ai dám hó hé hay đả động gì.

Bà phu nhân họ Phó kia biết rõ nên mới dám làm càng như thế.

Mà sức tôi chưa đủ lật đổ bên đó nên thầy cũng không thể moi lên cái gì đâu, Phó Quân Thanh chỉ có thể chịu đựng."
"Cứ như vậy?" Giản Chiêu hơi nghèn nghẹn.
Có lẽ thấy y không ổn, Triệu Thiên Kiệt đắn đo hồi lâu, vắt tay lên trán suy nghĩ, nói tiếp:
"Trừ khi Phó Quân Thanh được công khai là người thừa kế Phó gia, hoặc bà ta bị đuổi đi, chứ dã tâm lớn vậy không áp xuống được."
"Thôi bỏ đi, được đến đâu hay đến đó." Giản Chiêu nhắm mắt lại "Tôi buồn ngủ rồi, ngủ đi."
Tuy vẫn canh cánh chuyện đó trong lòng, nhưng y mệt lắm, rất nhanh đã chìm sâu vào giấc ngủ.

Trong lúc mơ màng còn nghe được giọng nói nam tính thì thầm bên tai:
"Kì thực nếu thầy muốn chống lại Phó gia cứu vớt Phó Quân Thanh thì tôi có thể giúp thầy nha."
Thôi khỏi.
Giản Chiêu không muốn lo chuyện bao đồng, để bản thân rơi vào rắc rối, liên lụy người xung quanh.
Cũng không muốn nhờ vả ai.
Tuy không thể chống lại Phó phu nhân, nhưng Giản Chiêu có cách của y.
Có cách để Phó Quân Thanh không phải chịu mấy việc tra tấn này nữa..
 
Back
Top Bottom