Ngôn Tình Thấy Chồng Của Tôi Đâu Không

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thấy Chồng Của Tôi Đâu Không
Chương 40


“Lá gan của cô gái kia rất lớn.

Á! Mẹ kiếp! Vai tôi!" Thiệu Cảnh vui quá hóa buồn, vừa rồi còn đang hưởng thụ dịch vụ đấm bóp, thế mà một giây sau, cánh tay của anh ta suýt chút nữa bị Hầu Tuấn bóp nát, trên đùi cũng bị Vi Hào đấm cho mấy phát.Trọng Văn Kiệt hét về phía phòng bếp: "Mẹ Chu! Chúng ta đi tìm A Dã! Trà cứ để đó! Không cần pha nữa!”“Con mẹ nó! Mấy người qua cầu rút ván!” Thiệu Cảnh tức giận đến nhe nanh trợn mắt.

Mấy người này có được câu trả lời mong muốn, lập tức trở mặt còn nhanh hơn lật sách, lại còn cố ý trả thù.Nhưng cuối cùng Thiệu Cảnh vẫn khập khiễng đi theo bọn họ về phía sân sau.

Anh ta cũng muốn biết cô gái kia rốt cuộc là thần thánh phương nào.

Anh ta luôn suy nghĩ về việc vì sao cô xuất hiện một mình ở đó, đương nhiên, càng không muốn bỏ qua cơ hội hóng chuyện.Nói không chừng cô gái này sẽ trở thành mấu chốt để tiếp cận Lạc Dã.

Tuy rằng mấy lần làm nhiệm vụ này, Lạc Dã lập công rất lớn.

Nhưng anh vẫn là một người tự do ngoài đội ngũ, thái độ không nhiệt tình, cũng không lười biếng.

Nếu không thể có điều kiện gì ràng buộc, họ mãi mãi không thể khống chế được anh.

Đương nhiên, cấp trên của Thiệu Cảnh không muốn nhìn anh mãi trung lập như vậy, càng không muốn anh gia nhập vào khu tự trị khác.Nếu cô gái đó đặc biệt với Lạc Dã, cô ấy có thể trở thành một điểm yếu.

Và họ có thể lợi dụng điều đó trong việc kiểm soát anh.Năng lực càng lớn, trách nhiệm càng lớn, anh không làm anh hùng, sẽ trở thành tội nhân."Ưm.”Sơ Điều tỉnh dậy vì quá nóng.

Thân thể cô giống như dán vào một cái lò sưởi, nóng đến mức cô mơ thấy mình là một cái bánh chẻo bị cho vào rán trong chảo dầu sôi, lật đi lật lại nhiều lần.

Nhưng cô quá quen thuộc với loại cảm thụ này, kiếp trước cô cũng vài lần gặp tình huống bị anh nung nóng tỉnh như thế này.Sơ Điều cố gắng dịch mông, muốn rời khỏi lò sưởi.

Nhưng cô bị ôm quá chặt, cánh tay của anh như hai gọng kìm ôm chặt lấy eo cô, cô không làm cách nào thoát ra được.Cuối cùng Sơ Điều từ bỏ việc cố gắng tránh thoát khỏi vòng tay ấy.

Cô nhắm mắt lại, đưa tay chạm vào mặt người đàn ông bên cạnh và xoa xoa, nói bằng giọng ngái ngủ: “A Dã, người anh nóng quá, hạ nhiệt độ cơ thể xuống đi.”Bởi vì dị năng trong cơ thể tự khiến cơ thể thích nghi với hoàn cảnh, mà anh khó phân biệt được nóng lạnh, cũng không thể cảm giác được nhiệt độ cơ thể của mình.

Cho nên nhiệt độ cơ thể của anh thường xuyên không phải quá nóng thì sẽ quá lạnh.Trong lúc mơ màng, Sơ Điều còn tưởng rằng bọn họ đang sống ở kiếp trước, tự nhiên nhắc nhở anh khống chế nhiệt độ cơ thể.Hai người cũng chưa ngủ được bao lâu, nên cả hai vẫn rất buồn ngủ.Lạc Dã cảm giác được có một bàn tay nhỏ bé đang sờ lung tung trên mặt mình, anh bực bội nắm lấy kéo xuống trước ngực.Một lần không thành công, Sơ Điều bị nóng rất khó chịu.Cô cố gắng dùng cái đầu còn có thể nhúc nhích húc nhẹ vào cằm anh, lại lên tiếng gọi: "A Dã...”Nhưng mà lời còn chưa dứt, cô đã bị anh ôm thắt lưng chặt hơn.

Đồng thời, cơ thể cô cũng bị Lạc Dã nhấc lật nửa vòng từ bên phải chuyển sang nằm ở bên trái anh.Bản thân Lạc Dã cũng xoay người, cả bóng người cao lớn rắn chắc đè lên người Sơ Điều, thuận tiện để "gối ôm”luôn lộn xộn trên người mình xuống đè ở dưới thân.Sơ Điều đột nhiên bị ôm eo nhấc lên không trung, còn bị ném từ bên này qua bên kia.

Sơ Điều đang ngủ chập chờn, bị cảm giác mất trọng lượng đột ngột làm bừng tỉnh, mơ màng mở đôi mắt ngái ngủ.Tôi là ai? Tôi đang ở đâu?Cả cơ thể lẫn chân tay cô đều bị người đàn ông phía trên ôm chặt.

Đầu cô cũng bị anh chống lên, cơ thể nhỏ bé của cô bị cơ thể cao lớn của anh ôm chặt cứng trong ngực đến mức gần như không thể cựa quậy.Có điều, lúc này nhiệt độ cơ thể vốn nóng bỏng của người đàn ông đã hạ xuống trong lúc chính anh còn chưa nhận ra.

Tuy rằng nhiệt độ cơ thể vẫn còn hơi cao nhưng đã không còn khiến người khác thấy khó chịu nữa.Đầu Sơ Điều trống rỗng vài phút, cô cố gắng muốn tỉnh táo, nhưng mà cuối cùng hệ thống não bộ tải không thành công.

Cô từ bỏ đấu tranh, một lần nữa nhắm mắt lại, vùi mặt vào trong lồng ngực rắn chắc của người đàn ông, tiếp tục rơi vào mộng đẹp.Hai người thiếu ngủ nhiều ngày, ôm nhau ngủ vô cùng ngon lành, nếu không có ai quấy rầy, chỉ sợ có thể ngủ cả một ngày.Đoàn người Vi Hào kéo nhau đi tới tiểu viện phía Đông, nhưng mọi người đến trước phòng đều vấp phải vấn đề khó khăn."Ai gõ?" Trước cửa phòng đóng chặt, mấy người đưa mắt nhìn nhau.Thời gian này nếu không có gì bất thường thì Lạc Dã còn đang ngủ, mà việc đánh thức Lạc Dã là một chuyện đặc biệt khó khăn.

Hơn nữa, tâm trạng của người này khi bị đánh thức sẽ vô cùng tệ, rất “khó đỡ”.

Tuy rằng bọn họ thực sự rất tò mò, muốn được thấy “cô tiên nhỏ” thần bí kia, nhưng ai cũng không dám “vuốt râu hùm”."Tiểu Chu! Cậu gõ đi.”.
 
Thấy Chồng Của Tôi Đâu Không
Chương 41


Thiệu Cảnh xúi giục Chu Mạt nhỏ tuổi nhất.Chu Mạt bị gọi tên, nghe vậy sợ tới mức trong nháy mắt cậu nhảy ra xa năm mét, trốn kĩ, điên cuồng lắc đầu: "Không đùa đâu! Anh Lạc sẽ giết tôi mất.”Đừng tưởng rằng cậu còn nhỏ tuổi mà dễ lừa gạt, c** nh* nhưng không ngốc.Mấy người đùn đẩy nhau, ai cũng không dám nhận công việc nguy hiểm này.

Cuối cùng Thôi Ngu bình tĩnh gõ cửa.Một lần, trong phòng không hề có động tĩnh gì.Bình thường, họ đánh thức người này cũng rất khó, tiếp tục gõ.Hai lần, vẫn không có động tĩnh gì.Bình thường cho dù mới lên giường chưa được nửa tiếng thì Lạc Dã cũng không dễ bị gọi dậy.Ba lần, bốn lần, năm lần...Bọn họ gõ cửa liên tục suốt mười phút, trong phòng mới truyền ra một chút động tĩnh.

Mấy người nghe loáng thoáng thấy có tiếng nói chuyện.Tiếng gõ cửa không đánh thức Lạc Dã, nhưng đánh thức Sơ Điều.Nơi này là chỗ ở của Lạc Dã, chắc canh cô không biết người đang gõ cửa bên ngoài phòng là ai, cho nên Sơ Điều cũng không lập tức đáp lại.

Hơn nữa cô cũng không đứng dậy nổi, hiện tại cô còn bị Lạc Dã đè lên người đến mức không nhúc nhích được.Người ngoài cửa rất kiên trì, tiếng gõ cửa không ngừng, như thể “anh không mở cửa tôi sẽ không dừng gõ”.

Vì vậy bất đắc dĩ, Sơ Điều chỉ có thể lựa chọn đánh thức Lạc Dã."A Dã, có người tới gõ cửa." Cô ghé vào tai anh và nói.Đôi tai mẫn cảm bị luồng không khí ấm áp thổi qua, người đàn ông lập tức ngứa ngáy liền nghiêng đầu né tránh.Động tác né tránh của anh làm cho Sơ Điều có thể hơi nhúc nhích một chút.

Cô cử động cả tay, chân, cố chạm vào những chỗ mẫn cảm trên cơ thể của anh để đánh thức anh.

Miệng cũng nói với anh: "A Dã! Có người tìm anh! Mau dậy đi!”Sơ Điều biết đụng chạm vào chỗ nào trên cơ thể của anh thì anh sẽ không chịu nổi.

Chỉ chốc lát sau, cô đã khiến anh không chịu nổi ngứa ngáy, miễn cưỡng bị đánh thức khỏi giấc ngủ sâu.

Anh đã tỉnh một chút, nhưng mí mắt mãi không mở ra được.

Vẻ mặt nhăn nhó, giống như có thể nổi giận bất cứ lúc nào.

Cánh tay giữ eo cô vô thức siết chặt hơn để tỏ vẻ trừng phạt.Giọng nói của anh khàn khàn, rõ ràng là đang kìm nén tức giận: "Đừng nhúc nhích!”Sơ Điều bị anh đột nhiên tăng lực tay, khiến thắt lưng cô bị đau.

Bên ngoài tiếng gõ cửa càng ngày càng dồn dập, giống như có chuyện gấp gáp, khiến cô cũng sốt ruột theo.

Hơn nữa cô lại bị đối xử thô lỗ như vậy, trong lúc nhất thời tủi thân đến đỏ mắt.“Bên ngoài có người gõ cửa, anh buông em ra đi!” Nước mắt rơm rớm, cô đưa tay bẻ ngón tay anh đang siết chặt vào thắt lưng mình.

Người này không tỉnh táo không biết khống chế sức lực, cô cảm thấy thắt lưng sắp bị anh bẻ gãy."Lạc Dã! Anh làm em đau quá!" Giọng nói mềm mại vì gấp gáp và uất ức mà không tự chủ bật khóc, tố cáo tội ác của anh.Lạc Dã vẫn còn đang buồn ngủ, ý thức mơ màng không rõ lập tức bị tiếng khóc này đánh thức.

Thật sự đối với anh, nó có tác dụng hơn bất kì phương pháp đánh thức nào.Thậm chí, anh cũng không cần tốn thời gian tỉnh táo, giống như bị người ta đấm một cái vào thẳng mặt, cơn buồn ngủ hoàn toàn biến mất.Đột nhiên bừng tỉnh, anh hoảng hốt mất một lúc, không biết mình đang ở đâu.

Cho đến khi anh nhận ra thứ mình đang ôm trong lòng có cảm giác “thoải mái’ không hề giống như gối ôm thông thường.

Bên cạnh đó, còn một bàn tay nhỏ bé mềm mại, yếu ớt dùng sức cạy ngón tay anh.

Anh mới ngơ ngác cúi đầu.Sơ Điều làm thế nào cũng không cạy được bàn tay đang khóa chặt lấy thắt lưng của cô, tủi thân ngẩng đầu, đối diện với tầm mắt đang rũ xuống của người đàn ông.

Cô bĩu môi, đôi mắt lấp lánh nước như ngâm trong mưa mùa xuân, giọng nói mang đầy vẻ ấm ức: "Đau...”Nếu như vừa rồi nói là bị người ta đấm một phát, thì bây giờ cảm giác của Lạc Dã chính là bị sét đánh.Thân thể anh cứng đờ, không nhúc nhích, tình huống trước mắt hoàn toàn vượt ra ngoài khả năng tiếp thu của anh: động tác bọn họ ôm nhau thân mật, hai người đều quần áo xộc xệch, hơn nữa thiếu nữ còn khóc nói "đau".Những chi tiết này đều làm cho anh như bị sét đánh, hoàn toàn không nhớ ra tối hôm qua mình có làm chuyện cầm thú gì với cô không.Ban đầu, Sơ Điều dùng mọi cách cũng đều không thể cạy nổi tay của anh.

Nhưng lúc này, Lạc Dã đối mặt với ánh mắt ấm ức, trách móc của cô gái nhỏ, ngón tay lập tức cứng ngắc buông ra.

Anh không khống chế được mà luống cuống.Anh chỉ nhớ rõ tối hôm qua bọn họ nằm trên một cái giường, nhưng cách rất xa.

Còn chuyện sau này vì sao trở thành như bây giờ thì anh hoàn toàn không nhớ rõ, càng không biết mình đã làm chuyện gì..
 
Thấy Chồng Của Tôi Đâu Không
Chương 42


Suốt hai mươi năm từ lúc sinh ra, anh chưa từng làm loại chuyện hoang đường này, càng không biết phải xử lý như thế nào, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.Trái ngược với vẻ bối rối, “hồn bay phách lạc” cùng hoang mang lo sợ của Lạc Dã, Sơ Điều chỉ khụt khịt mũi.

Khi anh hoảng loạn buông tay thì cô lui ra một chút, hơi đứng dậy, vén vạt áo choàng tắm lên lộ ra bụng nhỏ bằng phẳng, có thể nhìn thấy rõ ràng năm dấu tay trên vòng eo mảnh khảnh kia, ung quanh da thịt đỏ sậm còn hơi xanh tím, có thể thấy anh đã mạnh tay đến mức nào.Sau một đêm nằm lăn lộn, đai lưng áo choàng tắm đã bị tuột ra, lỏng lẻo treo bên người.

Bên trong cô vốn mặc áo phông cũng không vừa người, chính xác là rộng thùng thình.

Cơ thể cô thì nhỏ bé, gầy gò, cổ áo lại rất lớn nên trễ thấp, lộ ra một khoảng da thịt trắng nõn, nhìn xuống một chút có thể thấy thấp thoáng “đồi núi” nhấp nhô.Lạc Dã vội rời tầm mắt, đồng thời trong lòng anh thở phào nhẹ nhõm, cái nhìn thoáng qua vừa rồi, ít nhất không nhìn thấy chứng cứ tội lỗi tối hôm qua.Tuy rằng chưa từng làm chuyện kia, nhưng thân là con trai, anh biết rất rõ sẽ để lại dấu vết gì.

Nếu họ thật sự đã làm điều không nên làm, thì dấu ấn lưu lại trên người cô chắc canh sẽ rất rõ ràng.Hơn nữa nhìn phản ứng của cô gái, đại khái chỉ là trong lúc vô tình cô bị anh bóp eo quá mạnh nên thấy đau mà thôi...Cốc! Cốc! Cốc!Tiếng gõ cửa ngưng một lát lại vang lên, lần này rốt cuộc Lạc Dã cũng nghe thấy.Sơ Điều kiểm tra dấu tay trên thắt lưng một chút, trừ việc vừa rồi thấy rất đau ra, sau khi anh buông tay thì cũng không còn đau nữa.

Cô buông vạt áo xuống, kéo thắt lưng áo choàng tắm buộc lại, ngồi ngay ngắn, ai oán nói: "Bên ngoài người ta đã gõ rất lâu.

Nhưng gọi mãi anh không tỉnh, còn làm em đau.”Giọng của cô còn mang theo giọng mũi vừa khóc, nhỏ nhẹ và yếu ớt, giống như mèo con.

Khiến anh có cảm giác không nhịn được càng muốn làm cho cô khóc… Lạc Dã kịp thời ngăn chặn ý nghĩ nguy hiểm và khốn nạn này.Anh không dám tiếp tục ở trên giường, lập tức đứng phắt dậy, kết quả động tác của anh làm cho Sơ Điều ở bên cạnh cũng phải di chuyển theo.

Sơ Điều quỳ gối trên giường, phía trước, sát với chân anh..."Tóc em..." Sơ Điều đau đớn nắm lấy mái tóc dài của mình bị kéo lên, cũng may cô phản ứng nhanh, nếu không da đầu cũng bị kéo rách ra mất.Lạc Dã bối rối cúi đầu, thì thấy tóc của cô bị mắc vào mấy cái cúc áo ngủ của mình.

Mấy nút áo phía trên đã bị tuột ra.

Mấy sợi tóc đen của cô quấn vào cúc áo màu trắng trên ngực anh, nên vừa rồi lúc anh đứng dậy mới kéo theo cả Sơ Điều.Tóc bị vướng vào khá nhiều, lại rối lung tung, chỉ cần anh vừa động vào sẽ kéo đến da đầu của cô.

Bây giờ dù anh kéo tóc hay kéo cúc áo thì cô cũng phải chịu đau, mà cô thì không chịu được đau, dù chỉ một chút cũng đã nước mắt lưng tròng.

Cắt tóc thì càng không được, Sơ Điều rất không nỡ.Hai người loay hoay một lúc, tiếng gõ cửa bên ngoài như thúc giục lại càng phiền phức.

Lạc Dã thực sự không đủ kiên nhẫn chờ gỡ xong từng sợi tóc, anh ôm lấy Sơ Điều đang ngồi quỳ trên giường lên, như này chiều dài tóc và chỗ bị vướng vào cúc áo vừa vặn, sẽ không kéo đến tóc làm cô đau nữa.Sơ Điều không nghĩ tới chuyện Lạc Dã sẽ đột nhiên ôm mình lên, theo bản năng vòng tay quanh cổ anh, hai chân kẹp ở bên hông anh.Tư thế ôm mặt đối mặt này có vẻ khá mờ ám.Lạc Dã dừng một chút, ra lệnh cho mình không được suy nghĩ lung tung.

Anh ôm người xuống giường đi về phía cửa.Sắc mặt của anh rất không tốt.Anh vừa mới ngủ còn chưa được ba tiếng đồng hồ, sáng sớm đã bị đánh thức, giờ phút này âm trạng của anh vô cùng không tốt, trong lòng đang mang một bụng tức giận, gặp người chắc canh sẽ trút giận một trận.Một tay anh ôm cô gái nhỏ trong ngực, một tay mở chốt cửa phòng đang khóa trái, sắc mặt đen sì nhìn bên ngoài.Gần như cùng lúc tiếng mở cửa vang lên, mấy người bên ngoài giống như loài chim muông lập tức bay ra ngoài.Mấy người Thôi Ngu lui rất nhanh, chỉ còn lại một mình Thiệu Cảnh ở đó, anh ta hoàn toàn không ngờ mấy người Thôi Ngu chơi xấu, chơi anh một vố đau, cửa mở vẫn ngây ngốc đứng đó, hoàn hảo đội nồi!Sau khi ý thức được mình bị hố và sắp phải chịu đựng cơn giận khi bị đánh thức của Lạc Dã, cả người Thiệu Cảnh tê dại.Đù má!Bọn chó này thật là khốn nạn!Hợp tác hố một người ngoài như anh ta, quả thực không phải người!Tác giả có chuyện muốn nói: Ngày đầu tiên cùng chung chăn gối, Điều Điều kêu đau, anh Lạc rất hoảng loạn.Ngày thứ N cùng chung chăn gối, Điều Điều kêu đâu, anh Lạc hoảng nhưng rất vui sướng..
 
Thấy Chồng Của Tôi Đâu Không
Chương 43


“Anh làm em đau.”Bàn tay của Lạc Dã vô tình đè lên chỗ bị anh bóp đỏ trên eo Sơ Điều.

Sơ Điều đang ôm cổ, nằm vắt vẻo trên người anh nên không nhìn thấy tình hình phía sau bĩu môi kêu đau một tiếng.

Cô hơi lắc lắc eo muốn anh buông tay ra.Động tác của cô khiến cho thân hình mềm mại cũng lắc lư theo, sắc mặt của Lạc Dã cũng càng thêm khó nhìn, anh rời tay xuống một chút, đổi thành tư thế n*ng m*ng của cô.“Còn làm loạn nữa đi xuống đất đứng.” Anh nghiến răng nghiến lợi cảnh báo.Sơ Điều ngoan ngoãn im lặng nằm úp sấp.Xử lý xong vật trang trí trên người, Lạc Dã mang khuôn mặt u ám nhìn Thiệu Cảnh ở ngoài cửa đang khom lưng chuẩn bị chạy trốn.Thiệu Cảnh thấy kế hoạch chạy trốn thất bại đành phải kiên trì mặt đối mặt với Lạc Dã, nở một nụ cười cứng đơ với anh: “Chuyện là, ngày hôm qua cô tiên nhỏ đã bỏ quên đồ ở trên xe nên hôm nay tôi mang chúng đến đây...”Nghe thấy giọng nói có chút quen thuộc, Sơ Điều vô thức quay đầu định nhìn một chút, chỉ là cô vừa chuyển động đầu liền cảm thấy tóc bị kéo rất đau.

Cô tủi thân quay đầu về, mặt đối mặt với căn phòng bên trong nên không hề trông thấy ánh mắt vô cùng phức tạp của những người đang đứng ngoài cửa nhìn hai người họ.Đám người Thôi Ngu vì cửa mở mà chạy tán loạn cũng nhanh chóng tụ tập lại lần nữa, ánh mắt đầu tiên nhìn đến vẫn là khuôn mặt quen thuộc vừa đẹp trai nhưng cũng vừa khiến cả con người và thần tiên tức giận của đội trưởng Lạc, khuôn mặt ấy còn có cả sự cáu kỉnh và thiếu kiên nhẫn.Nhìn xuống, họ thấy vị đội trưởng Lạc từ trước tới giờ chưa bao giờ gần gũi với phụ nữ, thế mà bây giờ lại đang ôm một cô gái nhỏ trong ngực.Bàn tay mềm mại của cô gái ôm lấy cổ anh, từ vạt áo dài xẻ tà của áo choàng tắm để lộ ra đôi chân trắng nõn đang quấn lên eo Lạc Dã, thân thể cô trông vô cùng nhỏ bé, để lộ rõ sự khác biệt về kích thước cơ thể của cô so với người đàn ông, nhìn anh giống như đang ôm một đứa trẻ.Mái tóc dài của cô được vuốt sang một bên ngực để lộ chiếc cổ trắng ngần, trên đó vẫn còn những vết đỏ đáng ngờ chưa kịp biến mất.Đến gần bọn họ còn nghe thấy giọng nói nghe như đang khóc nức nở, vừa yếu ớt vừa đáng thương vừa bất lực của cô gái: “Anh làm em đau.”Đậu má! Còn nhỏ như vậy mà cũng có thể ra tay được!Thật sự là không bằng cầm thú!Mọi người đối với quầng thâm xanh đen dưới mắt và khuôn mặt bị nghi ngờ là dục cầu bất mãn của anh, điểm mấu chốt của đạo đức cuối cùng cũng chiến tanhg nỗi sợ hãi bị anh nổi giận, họ run rẩy hỏi ra ba câu hỏi liên quan đến vấn đề đạo đức: “Trưởng thành chưa? Có tự nguyện không? Chó Lạc, anh có phải con người không hả?”Không khí im lặng vài giây.Sơ Điều cảm thấy sau lưng vô cùng căng thẳng, như có mũi kim đang chích vào lưng, cô liền co rúm người lại, càng dán sát người về phía Lạc Dã.Thân thể Lạc Dã cứng đờ, sau đó mặt anh không hề thay đổi mà nói ra một từ: “Cút.”...Đám người Vi Hào trước khi Lạc Dã kịp tức giận đã nhanh chóng chạy đi.

Lạc Dã đóng cửa lại, cúi đầu cụp mi ngồi trên giường kìm nén tính tình, nhẫn nại giúp Sơ Điều gỡ mái tóc quý giá ra.Từ xưa tới giờ anh chưa bao giờ kiên nhẫn như vậy, gỡ xuống từng sợi tóc một, anh không thể dùng quá nhiều sức nếu không sẽ khiến cô đau, cũng không thể giật đứt, nếu không cô nhóc yếu ớt nào đó sẽ lại khóc.Vật lộn mãi thì cuối cùng cũng giải cứu được mái tóc quý như vàng của cô, anh như trút bỏ được gánh nặng mà thở phào nhẹ nhõm.

Ngay sau đó, anh nhanh chóng cởi cúc áo sơ mi ra, đời này anh sẽ không bao giờ mặc đồ có khuy đi ngủ nữa.Sau khi gỡ xong mớ tóc rối, Lạc Dã buồn ngủ ngã lăn ra giường rồi kéo lại cái ga giường ngày hôm qua bị Sơ Điều cuốn đi.

Trước khi ngủ, anh cố gắng duy trì sự tỉnh táo cuối cùng để dặn dò Sơ Điều với giọng nói khàn khàn buồn ngủ: “Im lặng một chút, muốn làm gì thì làm nhưng không được làm ầm ĩ.”Sau đó anh không thể khống chế được mà chìm vào giấc ngủ sâu.Sơ Điều đưa tay vuốt vuốt phần tóc đã được buộc gọn, nghe anh nói vậy liền quay đầu nhìn về phía anh nhưng chỉ nhìn thấy cái gáy lộ ra khỏi khăn trải giường.Không có ai sinh ra đã trưởng thành một cách mạnh mẽ, có ý chí sắt thép.

Dị năng sử dụng quá độ sẽ mang lại ảnh hưởng tiêu cực với người sử dụng, ví dụ như là sự mệt mỏi, kiệt sức và lo âu.

Năng lực càng lớn thì sẽ nhận lấy càng nhiều nguy hiểm.

Năng lực của dị năng giả ở giai đoạn này còn phức tạp khó kiểm tra và không thể khống chế.Hầu hết con người ở thời điểm này đều nhận ra lợi ích của dị năng, nhưng lại chẳng có mấy người có thể nhận ra những thiệt hại không thể phục hồi mà nó gây ra cho cơ thể người sử dụng và những mối nguy hiểm tiềm ẩn trong sự tồn tại của nó.Kiếp trước cô đã từng chứng kiến cách làm của rất nhiều người làm chức quản lý, và cô vẫn luôn cảm thấy cách làm của họ thật không thể chấp nhận được.

Bọn họ quá tham vọng với sự thành công ngắn hạn, họ tát ao bắt cá, được chim quên ná, thậm chí là được cá quên nơm, có mới nới cũ; họ biến dị năng giả trở thành vũ khí, khi cần thì coi như trân như bảo, còn khi không còn giá trị thì sẽ vứt bỏ dị năng giả như vứt một chiếc giày rách..
 
Thấy Chồng Của Tôi Đâu Không
Chương 44


Kiếp trước A Dã không thích căn cứ, cô cũng vậy.Mặc dù cô biết rất ít về giai đoạn này trong quá khứ của anh nhưng dù thế nào đi nữa, đời này cô chắc canh sẽ bảo vệ anh, cô nhất định sẽ không để kẻ nào làm hại được anh.Sơ Điều cẩn thận leo lên giường, nhìn sườn mặt của anh một lúc lâu rồi hôn nhẹ lên má anh.“A Dã, em sẽ bảo vệ anh.”Người đàn ông trên giường lại chẳng nghe được gì.“Cộc cộc ——”Bên ngoài lại có người đến gõ cửa, nhưng lần này âm thanh gõ cửa rất nhỏ, dường như sợ sẽ gây ồn đến người bên trong nên người đến chỉ gõ thử hai lần rồi không gõ tiếp nữa.Sơ Điều nhẹ nhàng dùng đầu gối di chuyển để xuống giường.

Cô gãi gãi phần da thịt hơi ngứa phía sau cổ, nơi đó đã có một đốm đỏ.

Thân thể cô khá là thu hút muỗi, tối hôm qua lúc ngồi trong sân đã bị vài con muỗi cắn, cũng chẳng biết vì sao đã vào thu rồi mà muỗi vẫn còn hoành hành ngang ngược như vậy.Người ngoài cửa vẫn chưa rời đi nhưng cũng không gõ cửa nữa.

Sơ Điều suy đoán ý định của đối phương một chút rồi do dự đi tới.Nơi đây ngoại trừ A Dã thì cô chẳng biết ai cả.

Bây giờ A Dã đang ngủ, cô vô cùng cẩn thận mở cửa ra một khe nhỏ, để lộ một con mắt nhìn ra bên ngoài.Đứng ngoài cửa là một người phụ nữ cao ráo, thân hình đầy đặn, chững chạc và trí thức.

Cô ấy có đôi môi đỏ mọng, mái tóc xoăn và phong cách có chút lười biếng, trông cô chuẩn xác là một người đẹp không thể chê vào đâu được.Có lẽ là phải chờ lâu, ngón tay cô ấy kẹp một điếu thuốc vừa dài vừa nhỏ, khẽ nghiêng người phun mây nhả khói, khuôn mặt hờ hững đầy vẻ quyến rũ, cả người đều như được bao phủ bởi một bầu không khí u ám khiến Sơ Điều nhìn thấy liền không nhịn được mà cảm thấy kinh diễm.Nhưng cô cũng chỉ thầm khen ngợi cô ta một câu người đẹp, cũng không nởi vậy mà buông lỏng sự cảnh giác, cách một cánh cửa nhỏ giọng hỏi cô ta: “Cho hỏi, chị tìm ai vậy ạ?”Nghe thấy giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu của cô, Thôi Ngu dập tắt điếu thuốc trong tay, sau đó xuyên qua cánh cửa nhìn thẳng vào con mắt đề phòng của cô gái nhỏ.

Cô cười cười, chỉ xuống chiếc vali nhỏ dưới chân: “Chắc hẳn em không có quần áo mặc vừa người, chỗ tôi có ít quần áo đã giặt rồi nhưng chưa từng mặc qua, tôi nghĩ có thể là em sẽ cần nên có thu gom một ít rồi mang đến đây cho em mặc.”Khi đến đây vào sáng sớm Thôi Ngu đã thấy cô vẫn đang mặc một chiếc áo choàng tắm của nam giới không hợp với thân người.So với mấy tên đàn ông thần kinh thô thì Thôi Ngu là phái nữ sẽ cẩn thận hơn một chút.“...Cảm ơn.”Sơ Điều đúng là tắm rửa xong liền không có quần áo thay nên cô cũng không từ chối, nói cảm ơn nhưng vẫn không mở cửa hoặc đi ra ngoài.Giống như một chú thỏ con đang cảnh giác canh giữ hang ổ của mình, khi bố mẹ đi vắng thì không được phép mở cửa cho người lạ.Thôi Ngu không nhịn được mà che mặt nở nụ cười, cảm thấy mình hình dung ra cái hình tượng này thật là kỳ quái.Đây còn không phải là chú thỏ nhỏ đáng thương và ngây thơ bị con sói lớn xấu xa Lục Dã bắt về hang ổ à?Sơ Điều không hiểu cô gái xinh đẹp đứng ngoài cửa đang cười cái gì.

Cô cẩn thận vừa lùi về phía sau từng bước vừa nói cảm ơn: “Cảm ơn, chị cứ để ở đó là được rồi.”Chờ cô ấy đi rồi thì cô lại ra lấy.Thôi Ngu ngừng cười nhưng từ nét mặt vẫn nhìn ra được sự sung sướng.

Cô cũng không ép buộc chú thỏ nhỏ này phải mở cửa, chỉ thân thiện giới thiệu một chút về bản thân mình: “Em không cần phải sợ, tôi tên là Thôi Ngu, lớn hơn em vài tuổi, em có thể gọi tôi là chị Ngu.

Tôi là đồng đội của Lạc Dã nên tôi sẽ không làm hại em.”“Đồng đội của Lạc Dã”, những lời này của cô ngay lập tức khiến lăng kính trong Sơ Điều lọc Thôi Ngu vào bên người tốt.Kiếp trước lúc cô gặp được Lạc Dã thì anh chỉ có một mình, bên cạnh không có người thân cũng không có bạn bè.

Về sau đi lang thang trên đường hoặc đi ngang qua các căn cứ gặp vài người quen của anh, hơn nữa nhìn qua là người không tệ lắm.

Mặc dù anh chưa bao giờ thừa nhận bọn họ là bạn bè nhưng Sơ Điều biết những người đó đều những người rất tốt.Kiếp trước lúc cô gặp được anh đã quá muộn nên cô không biết rõ lắm về những gì xảy ra trong quá khứ của anh.

May mắn là kiếp này cô đã có thể tham gia vào cuộc sống của anh từ rất sớm, vậy nên cô muốn biết về anh nhiều hơn nữa.Thấy cô có vẻ rất quan tâm về những thứ liên quan đến Lạc Dã, Thôi Ngu thử thăm dò, cố gắng tăng lớn lợi thế: “Em muốn biết chuyện về Lạc Dạ không?”Thật sự thì vấn đề này có sức quyến rũ khá là lớn nhưng Sơ Điều vẫn nhẫn nhịn, cô lắc đầu từ chối.

Kiếp trước hai người bọn cô ở bên nhau lâu như vậy cô cũng chưa từng hỏi về quá khứ của anh, một đời này cô cũng không cần phải biết chuyện của anh từ miệng người khác..
 
Thấy Chồng Của Tôi Đâu Không
Chương 45


Thôi Ngu cũng không vì bị cô từ chối mà tỏ ra không hài lòng, trên thực tế, là một cô gái thì nên cảnh giác một chút.

Cô ấy chẳng qua chỉ là muốn thông qua đó để nói chuyện với cô, giúp cô không cần phải cẩn trọng như vậy, coi như là hỗ trợ Lạc Dã chăm sóc bạn gái nhỏ của anh.“Mẹ Chu đã làm xong cơm sáng rồi, nhà ăn ở khu nhà chính đằng kia, em có thể đến dùng bữa với chúng tôi nếu muốn.”Thôi Ngu cũng không ôm hy vọng với việc có thể đưa được cô đi ra ngoài cho lắm, thế nên cô ấy cũng không cảm thấy ngạc nhiên khi lời mời lại bị từ chối mà ngược lại nó khiến cô ấy cảm thấy khá hài lòng với cô gái này.Cô gái nhỏ này rất thông minh, không hề đơn thuần dễ bị lừa gạt như vẻ bề ngoài, điều này khiến Thôi Ngu cảm thấy vô cùng yên tâm.“Vậy tôi cũng không quấy rầy em nữa.

Nếu đói bụng thì lúc nào cũng có sẵn đồ để ăn, em cũng có thể nhờ Lạc Dã đưa em đi ăn.”Thôi Ngu không ép cô, chỉ hiểu ý nói một câu rồi rời đi.Sơ Điều đợi cô ấy đi xa rồi mới mở cửa kéo cái vali nho nhỏ vào trong phòng.Dáng người Thôi Ngu cao gầy, cô mặc quần áo của Thôi Ngu vào vẫn có chút rộng.

Tuy nhiên so với quần áo oversize của Lạc Dã thì đã khá hơn nhiều.

Quần áo rộng một chút còn đỡ hơn là hình tượng trẻ con mặc quần áo của người lớn mà cô mặc khi nãy.Thời gian vẫn còn sớm, từ lâu cô đã không được ngủ một giấc tử tế rồi.

Giấc ngủ vài tiếng khi nãy vốn dĩ là không đủ, nhưng một buổi sáng bị tỉnh dậy hai lần khiến cô cũng tạm thời không ngủ được.Không ngủ được lại không thể đánh thức Lạc Dã, cô bèn tự mình tìm việc gì đó để làm.

Chỉ là phòng ở gọn gàng sạch sẽ và đơn giản đến nỗi chẳng có gì để cô giết thời gian.Đột nhiên cô nhớ tới mấy bộ quần áo bẩn hôm qua đi tắm họ đã thay ra rồi vứt trong giỏ đồ cần giặt vẫn chưa được giặt sạch, liền đứng dậy muốn đi giặt đống đồ đó.Cô ôm toàn bộ quần áo bên trong phòng tắm ra rồi nhét chúng vào cái chậu to, giếng nước được xây bên cạnh bức tường phía tây sân.

Chiếc giếng cổ hình tròn được xây bằng đá, thành giếng và những tảng đá xanh xung quanh đều mọc một số rêu đen vàng.Giếng cũng chỉ là một cái giếng nước bình thường, không trang bị ròng rọc để kéo thùng nước, cũng không phải là giếng bơm thủ công hay xuất hiện ở vùng nông thôn.

Bên cạnh giếng có đặt một cái xô gỗ để múc nước, hai bên sườn xô có buộc một sợi dây thừng bản to.

Chỉ cần thả xô xuống giếng, đợi đến khi xô gỗ đầy nước thì kéo lên bằng tay là được.Đối với Sơ Điều mà nói, cô đổ đầy một xô nước đã cảm thấy quá sức rồi.

Tối hôm qua lúc thấy Lạc Dã múc nước nhìn thật là nhẹ nhàng, nhưng chẳng hiểu sao đến phiên mình lại cảm thấy vô cùng lao lực.Chờ đến khi nước đổ đầy chậu quần áo thì ống quần và tay áo mà cô đang mặc trên người cũng bị nước trong xô văng ra làm ướt hết rồi.Cô xắn quần và tay áo rồi ngồi xổm xuống giặt quần áo.Mặc dù từ nhỏ đã được dạy dỗ chuyện của mình thì phải tự mình làm, phải giúp đỡ công việc trong gia đình nhưng trước khi tai họa ập đến Sơ Điều vẫn được xem như là có một cuộc sống vô cùng hạnh phúc, các công việc gia đình hầu hết đều được làm bởi các thiết bị gia dụng.Cho dù từ nhỏ đã sống nhờ ở nhà cậu, mợ cũng không quá thích cô nhưng cũng không hà khắc như bà mẹ kế trong truyện Cô bé Lọ Lem sẽ bắt cô phải làm hết những việc trong nhà.

Khi đi học, cô là một học sinh ngoại trú, ngoại trừ giặt đồ lót, những quần áo khác hầu như đều được giặt bằng máy giặt trong nhà.Kiếp trước sau khi thiên tai ập đến, trước khi gặp được A Dã cô cũng đã ăn không ít đau khổ.

Cho dù con người có yếu ớt đến đâu thì cũng bắt buộc phải mạnh mẽ, trưởng thành.

Với lại việc giặt quần áo cũng chỉ là một việc nhỏ, tuy nhiên sau khi ở bên A Dã mấy việc này hầu hết đều do anh làm, lâu ngày không làm lại khiến cô cảm thấy không quen tay.Cô vô tình đổ quá nhiều bột giặt nên phải xả nhiều lần mới hết bọt.Miệng giếng khá thấp thế nên phải hơi cúi người mới có thể nhìn xem thùng nước đã đầy nước hay chưa, và điều đó khiến thắt lưng cô có chút đau nhức.

Không những thế, dây thừng cứa vào tay, xô nước cũng rất nặng khiến Sơ Điều mới đổ hai lần nước đã mệt đến nỗi thở hồng hộc.Đợi đến khi cô muốn múc nước thêm lần nữa, tay trượt một cái, dây thừng liền rơi khỏi tay và cùng rơi xuống giếng với xô nước trong tích tắc, kể cả đoạn dây thừng còn lại cũng trượt theo như một con rắn.Thậm chí Sơ Điều còn chưa kịp phản ứng lại để xoay chuyển tình hình, chỉ có thể trơ mắt nhìn xô nước và sợi dây cùng nhau rơi xuống giếng.Cô đột nhiên che mặt, rầu rĩ ngồi chồm hổm bên cạnh giếng, mỏi mắt ngóng nhìn chiếc thùng gỗ nổi lềnh bềnh trên mặt nước dưới đáy giếng.Toi đời rồi..
 
Thấy Chồng Của Tôi Đâu Không
Chương 46


Vốn định giặt quần áo của mình rồi treo chúng lên cho khô, cuối cùng thành sự không đủ bại sự có thừa, không chỉ không giặt xong quần áo mà còn ném cả xô lấy nước xuống giếng.Sơ Điều che mặt, xấu hổ đến nỗi không biết phải làm thế nào mới ổn.Quần áo chưa giặt xong vẫn còn dính bọt, giếng lại hơi sâu, cô không có cách nào kéo được xô nước lên, chỉ có thể trơ mắt nhìn.A Dã còn đang ngủ, với lại ai cũng sẽ cảm thấy khó chịu khi thấy cô vừa đến đã gây ra chuyện rắc rối.Cô quyết định tự tìm cách khắc phục.Đồ đạc trong sân nhìn thoáng qua là thấy rõ hết, không có đồ vật gì mà cô có thể sử dụng được cả.

Cô nhớ hình như trong nhà tắm có một chiếc sào tre dùng để phơi quần áo tạm thời.

Đó là thứ dùng để phơi quần áo khi trời mưa, cây sào tre cũng đủ dài, có lẽ cô có thể sử dụng nó.Cô đi đến phòng tắm, lấy cây sào tre xuống rồi khiêng đến bên cạnh giếng.

Nhưng cây sào tre thẳng tắp, không có chỗ nào gấp khúc thế nên nó cũng không thể móc cái dây buộc trên xô nước lên.Cô lại đau đầu suy nghĩ một lát rồi buông cây sào tre xuống, chạy đi lục tung mấy phòng ngủ trống ở gần đó với hy vọng có thể tìm được một cái móc hoặc vật thay thế khác để có thể buộc vào sào tre.Những phòng ngủ bỏ trống này đã quá lâu không có người sử dụng nên đều bị che kín bởi tro bụi và mạng nhện, Sơ Điều lúc đi vào thì sạch sẽ trắng trẻo, khi đi ra thì mặt mày dính đầy tro bụi, không những thế cô còn chẳng thu hoạch được gì.Bận việc một lúc lâu, trên người cô cũng đổ đầy mồ hôi.Cô nâng tay cọ cọ hai gò má ngứa ngáy, cuối cùng lại làm dính đầy tro bụi lên mặt, nhìn qua trông cô chẳng khác gì một nhóc ăn xin nhỏ bé bẩn thỉu nhưng cô lại chẳng hề nhận ra điều đó.Cuối cùng, Sơ Điều quyết định đi lên tầng ở nơi có phòng ngủ của họ để xem thử xem có gì có thể sử dụng được không.Vì đã làm ra chuyện sai trái nên lúc cô vào nhà có chút rón rén lén lút, sợ nhỡ chẳng may đánh thức Lạc Dã.

Cô lặng lẽ lẻn lên tầng hai - nơi không có ai để ý kia.Tuy nhiên cô vẫn phải chịu sự thất vọng vì trên tầng hai thật ra là một sự kết hợp giữa phòng làm việc và phòng trà, không gian không rộng bằng ở tầng dưới nhưng thoạt nhìn thì khung cảnh rất thơ mộng và yên tĩnh.Phòng này lấy ánh sáng cũng khá là tốt, nếu quét dọn sạch sẽ thì chắc hẳn đây sẽ là một căn phòng để nghỉ ngơi vô cùng ổn.Tuy nhiên do đã lâu không được dùng đến nên nơi đây đã tích tụ một ít bụi bẩn, nhưng nó vẫn đỡ hơn mấy gian phòng ngủ giăng đầy mạng nhện ở tầng dưới.

Nơi này chắc hẳn là vẫn được quét tước qua, chẳng qua là nó đã bị người chủ mới bỏ quên và để trống.Nơi đây cũng không có công cụ, Sơ Điều thất vọng chuẩn bị bước xuống nhưng khuỷu tay lại không cẩn thận đụng phải giá sách bằng gỗ ở bên cạnh khiến một quyển sách bị rơi xuống.

Sơ Điều quay người nhặt lên, sau khi vội vàng liếc qua trang sách đang mở, cô đã bị cốt truyện thú vị bên trong cuốn hút.Cô không khỏi đọc thêm vài trang nữa, vô tình có chút mê mẩn, cô tạm thời quên mất cô đang ở đây để làm gì.

Cô ôm sách đi đến chỗ giường nhỏ* phía sau bàn, ngồi xuống rồi đọc nó một cách thích thú.*nhuyễn tháp là cái giường mà người xưa thường ngồi để uống trà đàm đạo.

nó bằng gỗ, có hình chữ nhật và có độ dài đủ cho 1 người nằm; có thể gọi nó là cái ghế dài hoặc giường nhỏ.Câu chuyện trong sách thật là thú vị.

Hồi Sơ Điều còn đến trường rất ít khi có thời gian xem mấy loại sách báo tiểu thuyết như thế này, sau khi đọc thì cô không thể ngừng lại được.

Cô cứ đọc mãi cho đến khi dựa vào giường nhỏ rồi ngủ từ khi nào không biết.Cô thức dậy từ sáng sớm nên việc đọc sách đã khiến cô chìm vào giấc ngủ luôn.Mãi cho đến buổi trưa, Thôi Ngu lại lần nữa tới thăm.Bữa sáng đã không ăn thì cơm trưa nhất định phải ăn, nếu không cả hai người họ sẽ chết đói.Thôi Ngu gõ cửa nhưng lần này lại chẳng có động tĩnh gì cả.

Cô ấy đợi một lát, thấy không có ai đến mở cửa thì cảm thấy vô cùng kinh ngạc, cũng chẳng quan tâm đến việc có thể đánh thức Lạc Dã hay không, cô tiếp tục dùng sức gõ thêm vài cái lên cửa.Nhưng nếu được thì mong anh đừng tỉnh ngủ, bạn gái nhỏ không thấy nên có chút không quen..
 
Thấy Chồng Của Tôi Đâu Không
Chương 47


Lúc này Thôi Ngu gõ cửa phát ra âm vang khá lớn, có lẽ là trong lúc ngủ mơ con người thường sẽ thận trọng trong việc thả lỏng tâm trạng, luôn sẽ có một mối quan tâm không rõ trong lòng, thế nên khi tiếng gõ cửa vang lên lần thứ ba, người đàn ông đang nằm trên giường xoay người một cái rồi tỉnh dậy.Đầu óc hơi đau nhức, người đàn ông từ từ đưa tay lên che ngang mặt mình.“Lạc Dã?”Thôi Ngu nghe thấy động tĩnh trong phòng liền thử gọi một tiếng.Lạc Dã hạ tay xuống, đưa mắt nhìn ra cửa.Mấy người Thôi Ngu đều biết rất rõ thói quen của anh, cũng có chừng mực, họ sẽ không quấy rầy anh khi anh đang nghỉ ngơi.

Ngoại trừ việc hóng chuyện sáng nay thì bây giờ đến đây chắc hẳn là sẽ không lại lấy cái loại lý do nhàm chán này đâu.Hoặc là có chuyện quan trọng, hoặc là có chuyện khẩn cấp.Anh nhấc ga trải giường ra khỏi người, đứng dậy, tùy tiện lấy áo sơ mi để phía cuối giường lên mặc vào rồi xuống giường đi mở cửa.Cả quá trình này anh luôn cảm thấy căn phòng hơi quá yên tĩnh, như thể thiếu một thứ gì đó.Lúc Thôi Ngu định gõ cửa tiếp thì cửa liền mở ra.

Cô ấy dừng lại một chút rồi vẻ mặt như thường nói: “Tôi đến đây để gọi cô bé nhà anh đi ăn cơm, cô ấy đã không ăn gì cả ngày nay rồi.”Vẻ ngoài của Thôi Ngu nhìn qua có vẻ lạnh lùng, thực ra nội tâm khá là dịu dàng, nhất là đối với mấy cô gái nhỏ vẫn sẽ dành sự quan tâm nhiều hơn một chút.

Lạc Dã đã hai ngày chưa ăn gì cô ấy cũng chưa từng quan tâm, sẽ không để ý anh đã ăn hay chưa, nhưng cô gái nhỏ này chỉ là một người thường, một ngày không ăn gì chắc canh sẽ không chịu nổi.

Cô ấy cũng không định xen vào việc của người khác, chỉ là không muốn nhìn thấy cô gái nhỏ này phải chịu khổ.Lạc Dạ còn đang đợi xem Thôi Ngu có chuyện quan trọng gì cần nói, không ngờ cô ấy đến đây chỉ để nói điều này.Anh sững sờ một chút, rồi bỗng nhiên nhớ tới mình còn mang về một bọc phiền toái nho nhỏ.

Vừa rồi anh cảm thấy căn phòng có sự im lặng kì lạ là có nguyên do, anh không thấy bóng dáng của cô gái nhỏ kia.Anh hơi nhíu mày, vô thức hỏi lại: “Cô ấy không đến chỗ mọi người à?”Không ở trong phòng nên anh vô cùng tự nhiên cho rằng cô đã ra ngoài chơi với mấy người kia.Thôi Ngu thấy vẻ mặt của anh liền hiểu, cô ta cũng thay đổi sắc mặt: “Cô ấy không ở trong phòng anh? Sáng nay tôi có tới đưa quần áo cho cô ấy, còn mời đi ăn sáng nhưng cô ấy không đi, nhìn qua thì là một người nhát gan, vẫn luôn ở trong phòng anh không dám ra ngoài.

Tôi cũng không có ép buộc gì cô ấy mà, sao giờ lại không ở đây được?”Sắc mặt Lạc Dã có chút u ám.

Anh xoay người quay vào phòng, tìm từ trong ra ngoài, từ tủ quần áo, nhà vệ sinh đến ngay cả giầm giường ngủ cũng không thấy người đâu, tất cả đều chứng minh thật sự không có ai ở trong phòng.Thôi Ngu cũng hỗ trợ đi tìm ở các phòng khác trong sân, cũng đều không tìm thấy bóng dáng cô gái nhỏ.

Vẻ mặt cô ấy rất khó coi, trầm giọng nói: “Cả ngày chúng tôi đều ở bên nhà chính, bình thường cô ấy muốn rời khỏi tiểu viện phía Đông đều phải đi qua nhà chính, nhưng chúng tôi đều không nhìn thấy, trừ trường hợp cô ấy đã leo tường ra ngoài.”Lạc Dã vò rối tóc, buộc bản thân phải bình tĩnh lại.

Lúc anh ngủ vẫn luôn duy trì sự cảnh giác, nếu có nguy hiểm gì thì anh không thể không biết.

Anh chỉ có thể cho thấy rằng ít nhất thì cô đã tự nguyện rời đi, nhưng cô chẳng có lý do gì để trèo tường nhà rời đi cả.

Với lại người thường không thể nào dễ dàng leo qua bức tường cao như vậy cả, bên trong tường viện cũng không có đồ vật gì để leo lên.

Nói vậy thì khả năng cao người vẫn còn ở trong nhà, chỉ là không rõ đã đi chỗ nào rồi.“Gọi mấy người bọn họ cẩn thận tìm thử xem.” Lạc Dã trầm giọng nói, sau đó cũng tự mình đi đến phía trước phòng ở để tìm kiếm.Thôi Ngu nhìn anh một cái, cuối cùng cũng chẳng nói thêm gì, chỉ quay người đi về phía nhà chính để gọi người.Nhưng người khác đang đợi Thôi Ngu quay về, cơm trưa còn chưa bắt đầu ăn đã nghe nói cô bạn gái nhỏ của Lạc Dã biến mất một buổi sáng liền vội vàng buông đũa chạy đi hỗ trợ tìm người.Mọi người cũng không biết tên cô là gì, chỉ có thể gọi cô là “Cô tiên nhỏ” hoặc là “người nhà Lạc Dã”.Dường như tất cả mọi người đều ngầm thừa nhận Sơ Điều là bạn gái của Lạc Dã, mà bây giờ Lạc Dã không có sức lực để giải thích, anh còn đang bận lục tung tiểu viện phía Đông tìm hết một lượt, nhìn mặt thì bình tĩnh nhưng tâm trạng lại chẳng hề tốt lành.Bên nhà chính cũng không thu hoạch được gì.

Mọi người tự giác chạy đi tìm vài vòng ở ngoài sân, cũng tìm ở xung quanh nhưng đều chẳng nhìn thấy ai cả..
 
Thấy Chồng Của Tôi Đâu Không
Chương 48


“Sẽ không...!ờm, rời đi rồi chứ?” Chu Mạt không chắc canh nhỏ giọng hỏi.Không tìm thấy người ở đây, có lẽ người đã đi xa rồi.Thật ra lời cậu nói có ẩn ý sẽ không phải là cô tiên nhỏ muốn vứt bỏ anh Lạc nên mới nhân lúc anh ngủ mà chạy đi đấy chứ?Dù sao thì việc anh Lạc có bạn gái cũng là một thứ gì đó quá ảo diệu, cô tiên nhỏ không chịu được tính tình của anh Lạc cũng là chuyện không thể không xảy ra, nhưng cậu sợ lời này nói ra bây giờ sẽ chẳng khác nào thêm dầu vào lửa, không những thế còn có thể bị ánh mắt của anh Lạc làm cho chết cóng.Mọi người không thu hoạch được gì liền chạy đi tập hợp ở tiểu viện phía Đông.

Tất cả thấy vẻ mặt Lạc Dã vô cùng u ám thì thấy hơi hơi lo lắng, bọn họ chưa từng thấy sắc mặt của Lạc Dã kém như vậy.

Tất nhiên là bất kỳ người đàn ông có trách nhiệm nào cũng sẽ cảm thấy khó chịu với chuyện bạn gái nhỏ nhà mình biến mất ngay dưới mi mắt mình, thế nên bọn họ cũng không dám lên tiếng, chỉ im lặng chờ sự chỉ đạo tiếp theo của anh.Bước tiếp theo là mở rộng phạm vi tìm kiếm, nếu như vậy thì chỉ với vài người bọn họ sẽ không thể làm được, có lẽ còn phải lợi dụng quyền lợi chức vụ của Thiệu Cảnh một chút.Tuy nhiên, trước đấy Trọng Văn Kiệt đã phát hiện ra gì đó, anh ấy bước nhanh đến bên cạnh miệng giếng cổ liền thấy một nửa quần áo được giặt sạch và cây sào tre nằm trên mặt đất, những tảng đá xung quanh vẫn còn đọng các vệt nước nhỏ, gần như đã sắp khô hết.Anh ấy quay về phía mọi người, hô lớn: “Mọi người lại đây xem này!”Tất cả nghe tiếng đều chạy tới đây, trông thấy quần áo dưới đất, ở đó không chỉ có quần áo của đàn ông mà còn có quần áo của phụ nữ, chắc hẳn trước đó đã có người ở đây giặt quần áo.Lông mày Lạc Dã có chút run rẩy, anh tất nhiên là đã nhận ra đó là đống quần áo họ đã thay ra ngày hôm qua.Hầu Tuấn dựa vào giếng để nhìn xuống dưới, thật sự nhìn thấy xô gỗ đang trôi nổi trên mặt nước: “Xô nước rơi xuống rồi.”“Trời ơi, không lẽ cô gái này bất cẩn ngã xuống đó rồi!”Mẹ Chu chợt lo lắng nói.Miệng giếng không cao, trượt chân một cái là hoàn toàn có thể rơi xuống.

Với lại quần áo đang giặt được một nửa rồi đột nhiên không thấy người đâu nữa, cộng với việc xô nước cũng rơi xuống khiến bà không nhịn được mà liên tưởng tới kết cục xấu nhất.Chỉ là suy đoán này của bà vô cùng xấu, trái tim của mọi người đều vì câu phỏng đoán này mà treo lơ lửng, nếu cô thật sự rơi xuống thì bây giờ đã sớm không còn thở rồi.Vi Hào nhìn khuôn mặt đen sắp nhỏ ra nước của Lạc Dã liền vội vàng an ủi nói: “Sao có thể thế được? Người đã lớn như vậy rồi, nếu chẳng may rơi xuống thì cô ấy nhất định sẽ lớn tiếng kêu cứu, A Dã không thể nào không nghe thấy tiếng kêu được.

Nơi đây cách nhà chính chỉ một bức tường vây, chúng ta đều ở trong sân cũng đều không nghe thấy tiếng gì cả.”Anh vừa dứt lời liền thấy Lạc Dã hành động, anh đi đến bên cạnh giếng, chống tay định nhảy xuống.

Bọn họ bị dọa cho sợ hết hồn, vội vàng ôm người kéo trở về: “Cậu làm gì vậy, điên rồi à! Cậu không muốn sống nữa hả?”Lạc Dã lạnh lùng đẩy bọn họ ra, bình tĩnh nói: “Tôi định xuống đó xem thử.”Cho dù đó chỉ là một phần trăm cơ hội thì anh cũng muốn có một câu trả lời khẳng định...Tuy nhiên sự bình tĩnh của anh bây giờ ở trong mắt người khác cơ bản không thể gọi là bình tĩnh, mà thật sự là đang phát điên.

Mọi người vây quanh cái giếng, nhất quyết không cho anh tới gần: “Cậu bình tĩnh một chút đi Lạc Dã!Giếng này sâu như vậy, cậu nhảy xuống có khác gì tự mình đi tìm chết đâu!”Giếng quá sâu, lại xây theo một hình tròn nhỏ thẳng tắp từ trên xuống dưới, mấy người bọn họ đều không có kinh nghiệm gì, đi xuống dễ đi lên khó, ngay cả biện pháp phòng hộ cũng không có thì làm vậy có khác gì đi tự tử đâu?Hơn nữa nếu nhỡ chẳng may người rơi xuống dưới thật, trừ phi là tiên cá, còn không thì đã sớm bị ngạt thở mà chết.Lạc Dã vẫn lạnh lùng đẩy bọn họ ra, giọng nói cũng trở nên lạnh lẽo: “Tránh ra.”“Không được! Quá nguy hiểm!”“Tôi có chừng mực.”“Anh có cái cục cứt ý chứ chừng mực gì!”Hai bên rơi vào thế giằng co, mặt Lạc Dã u ám, những người khác cũng mang vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng, không chịu nhượng bộ.Ngay lúc không khí đang giương cung bạt kiếm, một giọng nói mơ mơ màng màng vừa mới tỉnh ngủ mang theo sự khó hiểu đột ngột vang lên phía sau mọi người: “A Dã?”.
 
Thấy Chồng Của Tôi Đâu Không
Chương 49


Lúc Sơ Điều đang tìm đồ trên tầng hai thì vô tình đọc một cuốn sách, không cẩn thận đã đọc đến ngủ thiếp đi, trong lúc mơ mơ mơ màng màng nghe thấy tiếng cãi nhau ồn ào ở bên ngoài, cô nghe thấy giọng của A Dã, nhưng không phải chỉ có mỗi một mình anh.Cô dụi mắt buồn ngủ đi xuống lầu, vừa ra đến cửa đã thấy một đám người vây quanh cửa bàn tán gì đó, không khí căng thẳng nghiêm túc, vẻ mặt của ai cũng không được tốt lắm.Cô nhìn thoáng qua đã nhìn thấy người quen thuộc nhất trong đám đông, mơ hồ khó hiểu nói: "A Dã?”Cả đám người bị một tiếng nói này làm cho cứng đờ cả người, không dám tin quay đầu lại, sau khi xác nhận chủ nhân của giọng nói này đúng là người mà bọn họ đang tìm kiếm bấy lâu, tất cả đều đồng loạt nhìn về phía Lạc Dã, vẻ mặt muốn nói lại thôi, thần sắc phức tạp vô cùng.Người rõ ràng là từ trong nhà đi ra, mà người tìm trong nhà vẫn luôn là Lạc Dã.

Đây còn là nơi đầu tiên anh tìm đến, tự nhiên là sẽ không có người nào khác đi vào tìm nơi này nữa, cho nên Lạc Dã vừa rồi chẳng khác nào "cưỡi lừa tìm lừa" cả, làm mọi chuyện ầm ĩ cả lên.Mặc dù Sơ Điều không biết bọn họ đang làm gì, nhưng cô rất giỏi nắm bắt tình hình thông qua lời nói cùng sắc mặt của người khác, có thể thấy chuyện này phần lớn là xuất phát từ cô, cô đã gây rắc rối cho mọi người mà chính cô cũng không hề hay biết.Cô rất có tự giác mà thừa nhận trước, len lén đưa mắt liếc nhìn Lạc Dã đang có sắc mặt cực kỳ không tốt ở bên cạnh, sau đó cúi đầu chuẩn bị ngoan ngoãn nghe giáo huấn.

Cô đứng đó co rụt lại cái đầu nhỏ, trông nhỏ bé đáng thương không chịu nổi.Những người khác thấy vậy cũng không đành lòng, bọn họ đều nhao nhao cố gắng làm dịu đi bầu không khí."Tìm thấy người là được rồi.”"Đúng đó đúng đó, người không sao đã là may mắn rồi.”"Quan tâm nên mới lo lắng như vậy thôi, không sao hết rồi.”"Vậy, mọi người giải tán đi, đi ăn cơm thôi.”Một đám người cùng nhau hớn hở rời đi, dùng giọng điệu vui tươi nhất làm sôi nổi bầu không khí này.Thôi Ngu là người rời đi cuối cùng, là một trong những người phát hiện đầu tiên thì tâm trạng của cô ấy thực sự rất phức tạp, không biết phải nói gì cho tốt.

Nhưng nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng không nói lời nào của Lạc Dã, lại nhìn qua bộ dáng của cô gái nhỏ đáng thương hiển nhiên là đang rất sợ hãi anh, Thôi Ngu chậm rãi thở dài.“Đừng lạnh mặt hù dọa người ta nữa.” Lúc chuẩn bị rời đi, cô ấy nói: “Cơm đã chuẩn bị xong rồi, đưa em ấy ra sảnh chính ăn cơm đi.”Mọi người đã đi hết, chỉ còn lại hai người họ ở tiểu viện Đông.Sơ Điều trộm liếc sắc mặt của người trước mặt mình thêm một lần nữa, nhút nhát gọi anh một tiếng: "A Dã...”Gương mặt đanh lại của Lạc Dã cuối cùng cũng tan biến, anh như có như không thở ra một hơi.

Thực ra chuyện này không thể trách cô, chỉ có điều chuyện vừa khéo trở nên như vậy, lại vì anh quá lo lắng nên mới rối loạn đến thế.“A Dã em sai rồi.” Sơ Điều thấy vẻ mặt anh đã buông lỏng, lập tức chớp chớp đôi mắt to thành khẩn nhận lỗi, nhận lỗi thì nhanh hơn ai hết, nhưng cô thậm chí còn không biết mình sai ở đâu.Lạc Dã liếc cô một cái, không có vạch trần cô, cũng không định hỏi lúc trước cô đã trốn ở đâu trong căn nhà.Anh đã tìm khắp căn nhà rồi, chỉ còn lại tầng hai là chưa lên tìm, ngoài trừ việc nhất thời sao nhãng ra thì còn một điểm nữa là tầng hai còn chưa được dọn dẹp, anh thực sự không thể hiểu được tại sao cô lại lên đó, thậm chí còn có thể ngủ quên trên đó.“Lại đây.” Lạc Dã nhàn nhạt nói.Sơ Điều lập tức chạy tới, đứng ở trước mặt anh ngẩng cao khuôn mặt nhỏ nanh của mình, vẻ mặt vô cùng ngây thơ đơn thuần.Khuôn mặt nhỏ nanh trắng nõn lấm lem tro bụi, bị cô quệt loạn nên trở thành chỗ này đen chỗ kia xám, tuy rằng không che đậy được vẻ đẹp của cô nhưng lại xám xịt như thể vừa đào than trở về.Vừa buồn cười lại có chút dễ thương không thể giải thích.Ánh mắt phức tạp của Lạc Dã nhìn chằm chằm gương mặt dơ hề hề trước mặt mình: "Mặt của cô...”"Hả?”Mặt Sơ Điều ngẩn ra, hai mắt ngấn nước như nai con."Cô vừa đi nhặt rác hay sao? Nghịch đến bẩn như vậy.”Ngữ khí của anh nghe có chút ghét bỏ, nhưng lại vươn tay ra giúp cô lau đi bụi bẩn trên mặt.Đầu ngón tay có nhiệt độ cao hơn người thường lướt qua má, nhịp tim của Sơ Điều tăng nhanh không kiểm soát được, nhất thời mất đi khả năng suy nghĩ, trong mắt đều là hình ảnh của người mình yêu.Hu hu hu, A Dã là tốt nhất!Ông xã đẹp trai quá!Sơ Điều trầm mê trong sắc đẹp của ông xã đến mức không thể tự thoát ra, vẻ mặt ngây ngốc đứng đó.Mà Lạc Dã thì lau một hồi cũng lau không sạch, ngược lại còn đem bụi bẩn quệt loạn hơn.Anh dừng một chút, cau mày, trực tiếp đổi ngón tay thành lòng bàn tay, cọ mạnh lên khuôn mặt trắng nõn nhỏ xinh của cô, đem khuôn mặt nhỏ của Sơ Điều x** n*n đến mức biến dạng, nhưng càng lau lại càng đen.Sơ Điều vốn là rất hưởng thụ dịch vụ lau mặt không được tính là nhẹ nhàng cho lắm của anh, nhưng cuối cùng bàn tay thô ráp của anh lau loạn trên mặt cô, lau đến da mặt cũng đỏ lên, có chút đau đớn, cho nên cô không nhìn được mà đáng thương nói: "Đau.”Bàn tay của Lạc Dã sững lại một lúc, ngượng ngùng mà buông xuống, nhưng sắc mặt thì vẫn như thường, anh ho nhẹ một tiếng: "Tự mình rửa sạch đi." Mặt mũi đã biến thành mèo hoa rồi.Sơ Điều không nhìn rõ tình cảnh trên mặt mình, nhưng có thể đoán được có lẽ là trước đó lúc cô tìm đồ đã dính phải bụi bẩn rồi.

Cô liếc mắt nhìn quần áo còn ướt bên trong chậu, trong lòng cảm thấy chột dạ, nắm lấy áo anh mà lắc nhẹ."Xô nước rơi xuống đó rồi...”Đương nhiên Lạc Dã biết đó là kiệt tác của cô, còn tạo ra một trận hiểu lầm lớn như vậy, nhưng lúc này cũng chẳng thể tức giận với cô, anh quay người đi lấy cái xô rơi xuống giếng lên."A Dã, anh có muốn buộc dây thừng không? Nguy hiểm lắm." Sơ Điều dựa ở trên miệng giếng cau mày lo lắng nói."Không cần.”Giọng nói bình tĩnh của Lạc Dã từ dưới giếng vọng lên..
 
Thấy Chồng Của Tôi Đâu Không
Chương 50


Đường kính của miệng giếng không rộng, mà tay chân của anh dài, chống ở hai bên thành giếng trượt xuống, mặt nước cũng chỉ cách đất có hơn một mét, anh chỉ trượt xuống hai cái vươn tay là có thể móc tới cái xô rồi.Sau khi nhặt cái xô lên, Lạc Dã đổ đầy xô nước để cho Sơ Điều rửa mặt cho thật sạch.Lạc Dã bóc một cái bàn chải đánh răng chưa dùng đến đưa cho cô, sau đó hai người ngồi xổm bên cạnh một vòng bậc đá thấp bên cạnh giếng cùng nhau đánh răng.Tuy rằng ngày đầu tiên gặp mặt nhiều lần xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nhưng trong lòng Sơ Điều vẫn cảm thấy rất vui.Chỉ cần quay trở về bên cạnh anh, dù thế giới bên ngoài có hỗn loạn tới mức nào thì cô vẫn cảm thấy cực kỳ yên tâm....Đoàn người quay trở lại sảnh chính đã ngồi vào bàn ăn, bắt đầu dùng bữa rồi.Chờ hơn mười phút, hai bóng người đến muộn xoay người vòng qua cửa thùy hoa giữa hai viện, nhóm người vẫn đang cầm bát trên tay đã cất tiếng chào hỏi bọn họ.Sơ Điều nhút nhát nắm lấy vạt áo của anh, trốn ở phía sau, làm một cái đuôi nhỏ bám dính.

Cô chỉ vui vẻ thoải mái ở trước mặt những người mình quen biết, còn những người này tuy là bạn bè của Lạc Dã, nhưng cô lại không quen biết, đối với sự nhiệt tình của mọi người lại càng không biết phải làm sao.Vốn là bàn ăn bảy chỗ giờ đã được kê thêm một chiếc ghế nữa, hai ghế trống được vị trí nối liền với nhau.Lạc Dã đem theo cái đuôi của mình đi về phía chỗ ngồi ngồi xuống, ánh mắt hờ hững liếc nhìn những người khác.Những đôi mắt như có như không ở trên người Sơ Điều đánh giá ngay lập tức đều thu hồi lại, tất cả đều giả bộ vùi đầu ăn cơm.Sơ Điều thận trọng ngồi vào chỗ của mình, cả buổi chỉ dám đưa đôi mắt mong chờ nhìn Lạc Dã bên cạnh mình.Lạc Dã đặt một bát canh đến trước mặt cô, nói: "Uống canh trước đi.”Sơ Điều cúi đầu nhìn xuống bát, là một bát canh gà tần hầm thuốc bắc đầy ắp, mặt trên nước canh nổi một lớp mỡ thơm ngào ngạt, thịt gà dưới canh cũng đầy đến nửa bát.Một đường này từ Lương Châu đến Bành thành kéo dài gần nửa năm, chưa nói đến thịt gà tươi như vậy, đến cả nước canh có dính chút mỡ cô cũng rất ít khi được ăn, đa số đều là gặm lương khô.

Trên đường đi không tiện dừng lại quá lâu để đun lửa nấu cơm, muốn ăn đồ ăn nóng thực sự không dễ.Mặc dù vậy, Sơ Điều cũng hiểu được sự quý giá của đồ ăn, đặc biệt là những đồ ăn này đều thuộc về Lạc Dã và đồng đội của anh cùng chia sẻ, làm sao một người ngoài không có đóng góp gì như cô lại có thể thoải mái dùng đồ ăn thức uống của bọn họ được, cô tới tìm anh cũng không phải để cọ ăn cọ uống.Điều này không công bằng với những người khác.Nghĩ đến đây, cô không chút do dự đẩy bát qua trước mặt Lạc Dã, nói nhỏ: "Em có đồ ăn rồi.”Một đường này cô đi qua vài thị trấn thôn xóm, trên đường sẽ xem xét tình hình mà thu thập một số vật tư, mấy người các cô chỉ có ít người, tương đối mà nói thì không thiếu lương thực, thậm chí còn dư dả.

Có lúc vận khí không tốt không tìm được vật tư hoặc là bị vây ở một chỗ vài ngày thì cũng có thể vượt qua khó khăn bằng lương thực tích trữ được.Động tác xới cơm của Lạc Dã hơi dừng một chút, anh cau mày nhìn qua, muốn nói gì đó nhưng đối mặt với gương mặt nghiêm túc của cô lại không biết phải mở miệng thế nào.Anh liếc nhìn bát canh bị đẩy trở về không động đậy, đang suy nghĩ đến ý đồ của cô.Ngược lại là Thôi Ngu đã nhìn ra được lo lắng và suy nghĩ của Sơ Điều trước, cô ấy chống cằm, nói: "Bình thường chúng tôi không có thức ăn ngon như vậy, tất cả đều là nhờ có Lạc Dã.”Quả nhiên Sơ Điều quay đầu nhìn qua, Thôi Ngu tiếp tục nói: "Lạc Dã là đại công thần của Cổ Lâu, Cổ Lâu có thể bình yên như bây giờ phần lớn là nhờ anh ấy.

Cho nên phần thưởng mà căn cứ thưởng cho anh ấy đều là những thứ tốt nhất, giống như gà đen này, những người khác không có đãi ngộ đó, cho nên mới nói chúng tôi được hưởng lợi từ ánh sáng của anh ấy.”Sơ Điều có thể cảm nhận được Thôi Ngu là đặc biệt nói cho mình nghe, muốn cô yên tâm thưởng thức đồ ăn, bởi vì phần lớn đồ ăn đều do Lạc Dã có được, cho nên không tồn tại chuyện chia sẻ đồ ăn của người khác.Mà với tư cách là "bạn gái" của Lạc Dã, cô có thể yên tâm dùng thức ăn mà anh tự nguyện chia sẻ với cô.Sơ Điều cảm kích nhìn Thôi Ngu một cái, sau đó không còn gánh nặng tâm lý mà chuyển bát canh gà trở về, cầm bát sứ lên thổi nguội canh, từng ngụm từng ngụm nhỏ thưởng thức.Không phải cô yên tâm thoải mái cảm thấy chỉ cần là đồ của Lạc Dã thì cô đều có thể dùng, mà chỉ là đã quá hiểu rõ tính cách của Lạc Dã, một số hành động của anh cũng đang cho thể hiện cho cô thấy một điều - ở một khía cạnh nào đó thì hiện tại có thể không cần phải khách khí với anh.Lạc Dã không hiểu tại sao, cái người một giây trước còn không nguyện ý ăn một giây sau nghe xong một tràng lời nói của Thôi Ngu lại đồng ý rồi, nhưng cũng đỡ phiền phức cho anh phải tìm lời thuyết phục, cho nên anh cũng không nói gì.Sơ Điều đã có một bữa trưa no nê và thịnh soạn nhất trong nửa năm qua, trước đây mẹ Chu làm người nấu ăn cho tư gia, tay nghề xem như không tồi.

Ăn cơm xong mọi người cùng nhau thu dọn bát đũa, Sơ Điều cũng muốn giúp nhưng lại bị đẩy ra khỏi khu vực rửa bát.Mẹ Chu: "Đi đi đi, trẻ con qua một bên chơi đi.”Sơ Điều: "...”Cô ngơ ngác nhìn Lạc Dã, người cũng không được phép tham gia hoạt động rửa bát này.Lạc Dã thong thả ngồi xuống chiếc bàn dưới gốc cây du già trong sân, thần sắc tự nhiên như thường.Chu Mạt trong lúc rửa bát trộm lười biếng, thấy cô đang nhìn Lạc Dã bèn cười hì hì nói: "Cô có biết tại sao anh Lạc lại không được phép rửa bát không?”Sơ Điều thật sự không biết, mang theo vẻ mặt mê man hỏi: "Tại sao?”“Bởi vì đã có hơn vài chục cái bát bị vỡ trong tay của anh Lạc rồi, nhiều nhất là có một lần, một ngày vỡ năm cái, chúng tôi suýt nữa còn không có bát ăn cơm.” Chu Mạt trắng trợn đem lịch sử đen của anh Lạc nhà mình bóc mẽ ra hết.Sơ Điều há hốc miệng, quả thật không ngờ A Dã toàn năng không gì không làm được trong đầu cô hóa ra cũng có việc làm không tốt.Nhưng ở kiếp trước thật sự là rất ít khi thấy anh rửa bát, hoặc có lẽ cô cũng không để ý lắm đến những chi tiết này.Sơ Điều nắm chặt tay.Dù A Dã cũng có những chuyện anh không am hiểu lắm, nhưng trong trái tim cô, anh vĩnh viễn luôn là người hoàn hảo nhất..
 
Back
Top Bottom