Trong Dẫn Bình các nơi Tiếu Vọng sơn trang, gió nhẹ thổi, sương mù ngày càng dày.
Sức mạnh hỏa hoạn trong Định Thế bảo chất đã yếu, giữa làn sương sương mờ mờ, ánh lửa đốt chiếu lên khuôn mặt mỗi người.
Mặt Lâm Thanh lạnh tựa băng, đối lập với Đăng bình vương Cố Thanh Phong.
Vật Do Tâm và Dung Tiếu Phong chậm rãi đi về hai bên trái, đã được hình thành củng cố.
Cố Thanh Phong tuy chỉ có một mình nhưng lại nắm giữ sự sống chết của Đỗ Tứ trong tay.
Lâm Thanh lo lắng cho sự nguy hiểm của Đỗ Tứ, dù tay cầm đầy hơi khí nhưng lại không có ý kiến tiện lợi xuất khẩu.
Mà Cố gắng Thanh Phong tuy có Khinh công tuyệt thế, tự cho rằng có thể ung dung phá vòng vây nhưng hiện tại đối mặt với cao thủ khí đứng đầu thiên hạ như bão khí vương, bất kể thế nào cũng không phải trả người, quý sau của mình ra cho đối phương công kích.
Nhất thời hai bên không ai làm được gì, người trở nên tắc tắc.
Cố Thanh Phong cũng là một bậc tông sư trên đời, vừa rồi bị Dung Tiếu Phong lớn tiếng chỉ trích là đánh lén, thoáng nhưng nhỏ thể diện, trên mặt thấp thoáng vẻ hổ to.
Lúc này, thấy Hóa thạch Do Tâm và Dung Tiếu Phong chia ra bao vây hai bên trái phải, ánh mắt mỗi người đều sáng rực như tự chặn, động tác vô cùng cảm giác bén, mỗi cái đưa chân, đều cảm ra phong phạm của một bậc cao thủ, không từ thầm lo lắng.
Hồn chi chỉ cần đối mặt với khí khí vương, người duy nhất thành danh võ công trong Bát phương danh động, Hỏa đã không có phần thắng, cho nên trong lòng càng kêu gào đau khổ.
Thành Đông Quy đánh gần ba năm mới phá được, Đăng bình vương Cố Thanh Phong tuân lệnh Hoàng thượng đến vùng Tái Ngoại truyền chỉ khao khát ba quân, lại hay tin Minh Tướng quân đã tới Tiếu Vọng sơn trang ở Độ Kiếp côc, liền kề vàng chạy, vừa tối nay mới tới, lại bị Bát mặc vương lại.
Sau khi nghe Bát mặc vương nói qua loa, đại khái niệm được tiền nhân hậu quả, tẩy không yên lòng tham với Thâu Thiên cung.
Ở kinh sư, Chiến vốn là người thuộc hệ thống của Thái tử, biết Thái tử thấy Minh tướng quân thế lớn, có ý muốn giảm binh quyền, chỉ hiềm lo Minh tướng quân võ công cao siêu tối ưu động nên mãi mãi không có hành động.
Lúc này, nếu được Thu Thiên cung, có thể uy hiếp Minh Tướng quân thì tất nhiên là công lớn, chọn nên kín mới yên ra suy nghĩ tới đây Tiền cung.
Cố Thanh Phong khinh công tuyệt đỉnh, đường thẳng đứng vẫn bám theo từ xa mà không có người phát giác.
Nhưng dù sao đánh cũng không phải Diệu thủ Quan Minh Nguyệt, không có lĩnh vực ẩn giấu hành tung thiên hạ vương vô song, sợ đến gần rồi sẽ được đối phương phát hiện nên chỉ trải dọc từ xa quan sát động tĩnh.
Thực ra đánh cũng không sợ phải ra tay, chỉ lo Thâu Thiên cung không thể chế tạo thành công, do đó thấy thần thánh vừa thành lập tức lao đến định chắc chắn.
Cũng chính vì như thế nên Cố Thanh Phong mới không được nghe cuộc nói chuyện vừa rồi của mấy người Lâm Thanh, không biết rằng hổ khí vương cũng đang ở nơi này.
Đậm và hoàng vũ quen biết không sâu, chỉ mới gặp vài lần, thêm vào đó khoảng cách lại quá xa nên mới không nhận ra.
Hơn nữa, vì quá tin vào lời khuyên của Bát mặc vương quốc, Vương cho rằng nơi này nghĩ qua chỉ có mấy tên tàn binh của thành Đông Quy, cho dù là cao thủ của dị tộc nơi Tái Ngoại thì cũng có gì đáng sợ.
Hãy chờ đợi dựa vào khinh công thiên hạ vô vô song của mình, Bao lấy Thu Thiên cung là công việc dễ dàng như trở về bàn tay, ngàn vạn lần ước mong được nơi đây không những có các cao thủ như Vật Do Tâm và Dung Tiếu Phong, đến cả vũ khí vương Lâm Thanh cũng có mặt, trong lòng thầm thất sách.
Lúc này đây mới loáng thoáng hiểu ra có lẽ mình đã có vương quốc quỷ kế của Bát vương, thầm chứa hận rằng không nên tiện ích ra tay như vậy.
Có điều, bây giờ đã ở thế cưỡi hổ khó xuống, thoáng suy nghĩ cách ổn định diện, chờ Bát mặc vương tới tiếp ứng.
"Ộc" một tiếng, Đỗ Tứ phun ra một Sữa tươi, bắn cả lên quan Thâu Thiên cung.
Cán cung lúc này hãy rất nóng, máu tươi lập tức bốc hơi.
Thâu Thiên cung vốn màu đỏ sậm, nay lại càng nhẹ ra một vẻ quỷ dị mà diễm lệ.
Đỗ Tứ mím chặt môi, không nói một lời, bàn tay trái vẫn nắm chặt Thâu Thiên cung không buông.
Lâm Thanh hơi nhăn mặt, ánh mắt khóa chặt Cố Thanh Phong, thầm suy nghĩ đối sách.
Tâm niệm y đột nhiên, cảm nhận được lại có cao thủ đang đến gần, không cần đoán cũng biết chắc chắn bình an của đối phương.
Trong tình hình lúc này, có thể không phát sinh xung đột với Cố Thanh Phong là tốt nhất, nhưng bề ngoài y vẫn không để lộ điều gì, chỉ lười nói: "Nếu Cố huynh không muốn trở mặt ngay bây giờ, hãy để Đỗ lão và Thu Thiên cung lại, ta có thể đảm bảo mọi người ở đây sẽ không làm khó Cố huynh, lần sau gặp mặt, mọi người cũng không đến khả năng phải đến đao."
Những lời này không nhún nhường, không cao ngạo, vừa giữ thể diện cho Cố Thanh Phong vừa ẩn chứa uy hiếp.
Cố Thanh Phong thoáng chốc do dự, thầm nghĩ võ công của vương khí nổi danh thiên hạ, trở mặt ngay bây giờ thực không phải hành động sáng suốt.
Cố Thanh Phong có thể được nghe vào hàng Bát phương động, tất nhiên cũng là nhân vật biết tiến biết lùi.
Lớp biết chuyện hôm nay khó thành, cho dù liên thủ với Bát vương và Lục sắc xuân thu, dù không thể giết chết Lâm Thanh, sau này dù thế nào cũng phải đề phòng khí khí vương vũ thì thực sự phải chuyện đùa, chuyện chi Thâu Thiên cung có thể giải quyết được Minh Tướng quân hay không vẫn là chuyện chưa ai biết.
Êm dịu ho một tiếng, chuẩn bị nói khách như mấy câu cho có lệ, ngẫu nhiên thấy một giọng nói nhẹ nhàng, dễ nghe từ trong rừng rậm tới: "Lâm huynh đầu tiên là hạ chiến thư với Minh Tướng quân ở ngay trước mặt ba quân, bây giờ lại uy hiếp Đăng bình vương như vậy, quả nhiên là coi anh hùng trong thiên hạ ra gì!
Lúc này có, ta thực sự mong muốn với Lâm ba chén để kính cái khí độ phi của Lâm huynh!"
Lâm Thanh cười lạnh một tiếng, kho phương Đông: "Nếu lúc này có rượu, ta nhất định phải kính Bát vương một chén vì cái thứ phong độ hạng hai chuyên đi xích mích, chia Hoàn!"
Tung tích của Bát vương còn chưa thấy nhưng giọng nói vẫn vọng tới: "Lâm huynh khách sáo quá rồi!
Đêm nay, nếu Lâm huynh có thể thoát khỏi vây vây của Minh tướng quân, xin hãy tới Khải Tuyết lâu một chuyến, Tiết mỗ nhất quyết định đón tình tình!"
Khải Tuyết lâu đời chính là nơi ở của Bát mặc vương tại kinh sư.
Ám khí vương hạ chiến thư với Minh tướng quân?
Cố Thanh Phong ủ mình, thơm vàng ngước mắt nhìn lên, thấy Lâm Thanh vẫn thảnh thơi, không hề có ý phủ nhận xem ra đây là sự thật rồi.
Vừa đến đây, còn chưa biết chuyện gì có thể tạo ra võ lâm chấn động này.
Bây giờ nghe Bát mặc vương miện nói như vậy, tắc thở đêm nay Minh Tướng quân ắt sẽ không để cho đám Lâm Thanh thoát khỏi vòng vây, vậy nên yên tâm chắc chắn, quyết định trở thành mặt với bão khí vương.
Với tài trang của Đăng bình vương, hãy chỉ suy nghĩ theo lẽ thường nên các bạn không thể ngờ được Minh tướng quân lại cho phép người của Tiếu Vọng sơn trang được thoải mái chế tạo Thâu Thiên cung.
Tuy vẫn còn chút nghi ngờ của Bát vương nhưng lúc này đây cũng có tám phần.
Ở kinh sư, chiến tài thuộc hệ thống của Thái tử, xưa nay có mấy giao tình với Lâm Thanh ngân bạc coi quyền lực và tiền tài ra gì, nhưng quan hệ với Bát mặc vương quốc thì lại khá tốt, hai bên thường xuyên qua lại với nhau.
Hồ chi Minh Tướng quân nắm quyền đại quyền trong tay, ở trong vương triều chỉ dưới một người mà trên muôn vạn người, cho dù Thái tử và Thái thân vương cầu trăng trong lòng nhưng bề ngoài cũng không thể hiện ra.
Hiện giờ, tuy không thể Giành được Thu Thiên cung cấp ngay dưới mắt Minh Tướng quân đúng như ý nguyện nhưng nếu có thể nhân cơ hội này mà giao hảo với Minh Tướng quân thì cũng là một chuyện hay.
Cố Thanh Phong xoay tâm tư, trong lòng đã quyết định, liền vung tay phong bế huyệt đạo của Đỗ Tứ, cười hà hà, nói: "Đã như vậy, nếu có
Có thể tận mắt nhìn thấy cuộc chiến giữa Minh Tướng quân và vũ khí vương, dù ta có phải mong thêm một lát nữa cũng có đáng gì!"
Lâm Thanh thầm kinh hãi.
Tuy nhiên tin rằng đêm nay Minh Tướng quân sẽ không có hành động gì nhưng trong lúc nôn nóng thực khó sẽ mong đợi được lời đáp của Bát mặc vương là thật hay giả.
Bây giờ Đỗ Tứ đã được Cố Thanh Phong Phong chế, bản thân ném chuột sợ vỡ đồ, nghĩ lẽ thật sự phải ở đây buồn co với hai người này sao?
Hơn nữa, một khi trời sáng, đại quân của Minh Tướng quân nhất định sẽ đánh vào sơn trang, đến lúc đó, cho dù Minh Tướng quân có lòng nương tay nhưng quân lệnh đã hạ, những người ở Tiếu Vọng sơn trang làm sao có thể dễ dàng thoát hiểm?
Trong bụi cỏ xung quanh nhẹ nhàng vang lên mấy tiếng động, Lục sắc xuân thu cầm theo vũ khí độc môn không ngừng di chuyển, chỉ là không lao lên tấn công mà có ý sử dụng các vị trí quan trọng.
Hiển nhiên bọn chúng đã được Bát vương ra lệnh, không cho phương tiện dễ dàng bị vây hãm.
Bát mặc vương quốc chậm rãi bước ra, ba ngón tay nhẹ nhàng bậc thang, cười lớn, nói: "Ám khí vương vũ với Minh quân quân, một trận đại chiến ngàn năm khó khăn như thế thế tất nhiên không ai muốn bỏ lỡ.
Đêm nay, ta và Cố huynh cùng làm giả, nhất định sẽ thu được không ít lợi ích.
Các vị trí nóng sốt, chi bằng hãy để tiết lộ lại phong thái của Lâm huynh, ngày sau có cái mà."
Giọng nói của Kiểm vẫn nhẹ nhàng dễ thương nhưng ý tứ bên trong thì lại cực kỳ nham hiểm và độc, không những điều rõ ràng với Cố Thanh Phong rằng Lâm Thanh và Minh Tướng quân như nước với lửa, ép chà phải hạ tâm tranh đấu với Lâm Thanh, còn dư cân chỉ đêm nay Lâm Thanh sẽ khó mà thoát khỏi kiếp nạn.
Chỉ thấy dung mạo chiến vẫn còn dật như tiên, thần thái thì khiêm tốn, lễ độ như có thể có chút chút ý ý.
Ai mà không ngờ được ở đây lại là một kẻ lòng lang dạ dọc, tâm kế Trầm tạo người ta phải chạy sợ.
Mãi đến lúc này, Dương Sương Nhi mới bỏ hoàn toàn toàn hảo cảm với Bát mặc vương vương, thân là một, còn tự cho rằng mình phong độ hạng hai đó, vậy mà không mong lại mật mã hãy dao, khẩu Phật tâm xà.
Ta nhất định phải là người trong thiên hạ được bộ mặt thật của ma quân tử mua danh lợi lợi!"
Bát mặc vương không đổi sắc mặt, thảnh thơi cười, nói: "Muội muội đúng là vừa bước chân ra giang hồ.
Chưa hiểu sự đời!
Muội Mu nói như vậy, há há phải ép ta giết người võ khẩu sao?"
Lòng dạ Báu sâu, tuy thiết bị Dương Sương Nhi không phủ mặt lớn tiếng tăm chỉ trích trong lòng cực kỳ kiềm bên trong nhưng bề ngoài vẫn chiêm ngưỡng vẻ gì.
Mong chờ vượt qua mình, Cố Thanh Phong và Lục sắc xuân thu liên thủ, còn có Đỗ Tứ làm con tin trong tay, đối thoại nhất định sẽ khó mà thoát được. lời nói cuối cùng đã lộ diện.
Huống chi ở kinh sư, cờ bạc là một nhân vật nhanh nhạy, thông minh, có rất nhiều mối quan hệ, còn Cố Thanh Phong thì nhu nhược, thiếu quyết định, lừa trí thừa xa bạch, tuy có khinh công tuyệt đỉnh nhưng lời nói thì có bao nhiêu lượng khối, vì vậy, dù thế nào cũng không thể phá bỏ hình tượng quân tử nho mà đã kiểm soát phiền phức gây khó khăn bao năm nay.
Lâm Thanh cân quan sát tình hình: coi như đối phương không có thêm viện binh nào khác, chỉ đánh theo thực lực của hai bên hiện nay, Vật Do Tâm với công lực mấy năm chắc chắn có thể khôi phục Đăng bình vương Cố Thanh Phong, Dương Sương Nhi và Dung Ti Mạc Dương liên thủ đấu với Lục sắc xuân thu, tuy nhiên chắc chắn sẽ thất bại một lúc, nhưng năm năm nay khi giao thủ với người khác nhưng Võ công thực ra đã vượt qua những người còn lại trong Bát phương danh động, nắm chắc tám phần sẽ đánh bại được Bát vương trong một số chiêu.
Tính toán như vậy, nếu tìm thấy cứng rắn một phen thì phần thắng của bên mình khá lớn, chỉ là Đỗ Tứ hiện đang ở trong tay vương miện, dù thế nào cũng không thể may mắn được.
Y biết Cố Thanh Phong là người đa nghi, hơn nữa xưa nay vẫn luôn đi theo Thái tử, rất có thành kiến với Minh Tướng quân, dù có thể võ bá khoanh tay nhìn là tốt nhất.
Còn nếu kế hoạch này không thành công, y sẽ tạm thời làm yên phương phương, sau đó tìm thời cơ tắc hạ sát thủ Đỗ Tứ, đến lúc đó mọi công việc sẽ trở nên dễ dàng.
Trong lòng đã có kế hoạch, Lâm Thanh liền cửa hàng tiếng cười sang sảng.
"Tiết huynh xưa nay luôn nho nhã, lễ độ, hành sự kín tiếng, hôm nay lại thấy vẻ hung tàn, nói lời uy hiếp, dù biết là vì nguyên vũ gì?"
Bát mặc vương làm công văn viết dài một tiếng.
"Ta thường ngày tuy không thể nói là tri giao với thịnh khí vương nhưng tốt xấu gì cũng cùng ở kinh sư, thường xuyên gặp mặt, ngày xưa nay luôn rất khâm phục khí không sợ quyền thế, coi thường danh lợi của Lâm huynh, lúc này đâu nỡ lòng bức ép!"
Nói tới đây, giọng điệu của Bát mặc hoàng thiên thay đổi, lạnh lùng: "Thế nhưng Lâm Thanh lại câu kết với dị tộc, đại quân quân của Minh tướng quân ở bên ngoài Tiếu Vọng sơn trang, quyến rũ đồ bất chính.
Ta thân là một trong Bát phương danh động, xưa nay vẫn ăn lộc vua, tất nhiên không thể chậm tay!"
Dung Tiếu Phong cười lạnh, nói: "Hay cho cái bộ đại quân diệt thân của Bát vương, nhưng nghĩ rõ bên trong đó có mấy phần là vì tư tâm của bản thân?
E là chờ mấy năm rồi mộc mới kiếm được cơ hội tốt thế này để lấy lòng Minh Tướng quân nên đừng sao nén nổi nữa!"
Bát mặc kinh ngạc ngạc nhiên nhìn Dung Tiếu Phong, phải như không ngờ được người Hồ này lại có màu sắc hồng như vậy nhưng vẫn tỏ ra bình thản, ung dung.
"Minh tướng quân chính là rường cột của nước nhà, võ công cái thế.
Lũ các bạn tưởng tượng dựa vào một món vũ khí nhỏ nhoi để đối địch với bạn, có khác châu lục đá xe!
Còn lại nếu nói đến tư tâm, Tiết mỗ quả là có một chút.
Tiết mỗ và Lâm huynh đệ cùng Bát phương danh động, đồng khí vương không tự lượng sức mình như thế há lại phải là người đời coi thường luôn Bát phương danh sao động?
Chi bằng tiết mỗ câu hỏi Lâm trước, hy vọng lại Người trong thiên hạ chê cười..."
"Một hiện tượng tâm trí này của ta, Lâm huynh có hiểu được chăng?"
Khẩu tài của Bát vương kết quả nhiên là hạng nhất, những lời này nghe có vẻ vô cùng đường hoàng và thành khẩn, hoàn toàn là suy nghĩ cho Lâm Thanh, đồng thời còn ngâm chỉ rằng Lâm Thanh không phải là đối thủ của thận.
Phải biết rằng Bát phương danh động đều có tuyệt học riêng, tinh giới như tài vẽ tranh của Bát mặc vương, khinh công của Cố Thanh Phong, thuật cơ quan của Bạch Thạch, nhưng vũ khí vương Lâm Thanh mới là người duy nhất trong số đó thành danh bằng võ công, mấy năm trước đã chấn thương giang hồ, tất nhiên có những người khác có phần không phục.
Những lời này của Bát mặc vương không những là để phát tiết các kỵ binh trong lòng, còn có ý khơi dậy thù vương của Cố Thanh Phong với Lâm Thanh.
Nghe thấy những lời nói hùng hùng, căng thẳng của Bát mặc vương quốc, Lâm Thanh nhẹ nhõm ra xa động, trên mặt lạnh lùng không có một tia sợ hãi.
"Nếu nói Bát mặc vương ra tay chỉ vì Thâu Thiên cung, ta thực không tin nổi, nhưng nếu Tiết huynh định xu phụ kẻ quyền thế, ôm lòng đi theo Minh Tướng quân, vậy thực uổng cho mấy năm ta phải tề danh với kiệt trong Bát phương danh động."
Những lời này của y là để nhắc nhở Cố Thanh Phong vốn thuộc hệ thống của Thái tử rằng đừng để trở thành lời khuyên của Bát mặc vương mê hoặc, cuối cùng lại thành công trận đánh đầu cho Minh Tướng quân.
Quả nhiên Cố Thanh Phong lại có chút do dự, ánh mắt nhìn qua phía Bát vương.
"Có phải Tiết huynh đang mang quân của Minh Tướng quân trên người không?"
Sự nghiệp của lớp cũng không phải là không có lý do.
Lâm Thanh tuy không phải đại thần triều triều nhưng lại có sức ảnh hưởng rất lớn ở kinh sư, còn là hữu hữu hảo hạng của mấy người Lăng Tiêu công tử Hà Kỳ Cuồng, Kiêm Hà môn chủ Lạc Thanh U.
Nếu không có người ủng hộ Minh Tướng quân, thì dù không có uy thế của vũ khí vương thế nào thì cũng không có ra tay làm dễ dàng trước.
Bát mặc vương nói: "Xin Cố huynh cứ yên tâm!
Lâm Thanh đã chính tay bắn chết mệnh quan của triều đình, thực ý khác gì sẽ phản phản.
Nếu hôm nay
Cuồng Phong Chân của Cố huynh có thể được đánh mạng, đến lúc về kinh ắt sẽ là một công lao lớn." liễu biết rõ Cố Thanh Phong rất ham danh nên mới dùng điều này để dụ dụ, tâm kế hiệu quả thực sự rất sâu.
Cố Thanh Phong nghe thấy Bát mặc vương nói vậy mà Lâm Thanh vẫn thảnh thơi như bình thường, không hề có ý phủ nhận thì đương nhiên đó là sự thật.
Không làm dự thêm nữa, anh hùng cười âm hiểm, nói: "Có câu tiểu tiết của Tiết huynh ở đây tại hạ điểm liễu để lộ cái xấu, chỉ xin được lược trận giúp Tiết huynh, nhìn nhẹ mấy tên rối còn lại là được rồi!"
Bát mặc vương miện cười nói: "Với khinh công thiên hạ vô song của Đăng bình vương, mấy gã bạo loạn này quả thực dù lên trời hay xuống đất cũng khó thoát được."
Hai người trong bọn họ tin chắc rằng thực lực bên mình hoàn toàn sử dụng thế thượng phong nên coi phương phương như không tồn tại.
Vật Do Tâm "hừ" lạnh một tiếng, đang định bước lên phía trước thì bị Lâm Thanh trả tay ngăn lại.
Lâm Thanh tuy chỉ tiện tiện tay một cái nhưng lại mang theo một khí tốc hết sức tự nhiên, cho dù là Vật Do Tâm xưa nay vẫn luôn du hý phong trần, không bị điều gì bó buộc cũng không kìm được thở chậm người, dừng bước chân, khó có thể làm trái ý.
Lâm Thanh nụ hôn nụ cười.
"Xem ra trong mắt Tiết huynh, ta thoáng cái gì người đã chết rồi?"
"Không phân tán!
Không phân!"
Bát mặc vương túc nói.
"Ám khí vương thành danh đã mấy năm, ai ai chiêu coi thường!
Nhưng Tiết mỗ chỉ cần ra sức lực Lâm huynh tổng hao mấy phần chiến lực, tạm thời giữ Lâm huynh lại, chờ đợi khi đại quân đánh vào sơn trang, để xem Lâm huynh làm thế nào để vũ chiến với Minh tướng quân?"
Hai người đấu với nhau bằng ngôn ngữ thời trang, lời lẽ vô cùng sắc bén.
Nhìn bề ngoài, bầu không khí vẫn rất yên tĩnh nhưng thực ra cả hai bên đều đã tuốt kiếm giương cung, đề phòng hỗn hợp, đồng thời chờ thời cơ để tặng cho đối phương một đòn chí mạng.
Bát vương vương có vẻ hấp dẫn chí nhưng khi hành động vẫn rất thận trọng, không đến gần Lâm Thanh trong vòng tám thước, thân pháp cũng không để lộ chút sơ hở.
Đăng bình vương Cố Thanh Phong còn ngâm mình sau Đỗ Tứ, hiển nhiên vì biết khí khí của Lâm Thanh không đơn giản, cho nên sớm có vấn đề phòng.
Trong cuộc thảo luận này, nếu Lâm Thanh ra tay thì không những cái không, còn làm Đỗ Tứ mất mạng.
Bát mặc vương và Đăng bình vương đều là hạng người có nhiều kinh nghiệm, hãy hiểu rõ những lợi ích có hại bên trong, nên cũng không nên thảo luận về tiện ích tấn công.
Thời gian cứ thế chậm rãi trôi qua, dần dần trở nên tắc.
Tuy bề ngoài Lâm Thanh vẫn thảnh thơi như thường lệ nhưng trong lòng lại đang nôn nóng.
Biết đâu Minh Tướng quân đã nói là làm, một khi trời sáng nhất định sẽ dẫn quân đi đánh sơn trang.
Bây giờ, mặt trăng đang treo phía trời đông, thời gian đã vào khoảng cánh ba rồi, nếu bọn y không thể kịp thời thoát thân thì hậu quả thực khó có thể tưởng tượng.
Chợt nghe thấy từ cổ phân Đỗ Tứ phát ra những tiếng "lách cách" rồi ánh mắt lão chậm rãi thư giãn nhìn về phía mọi người, bàn tay phải nắm Thâu Thiên cung cấp nhiên liệu bó sát thêm, gân xanh sau lên rất rõ.
Cố Thanh Phong thầm kinh hãi, chỉ cảm thấy Đỗ Tứ vốn đã có điểm huyệt lúc này đang không ngừng chạy, giữa các mạch kinh trong cơ sở có như có vô số luồng sức mạnh dòng chảy ra, chiến đấu vào bàn tay trái của bạn đang ngủ trên thư già.
Thân thể Đỗ Tứ phải như đột ngột căng thẳng, bùng nổ toàn lực mà vẫn có thể chống lại chế độ.
Thì ra phàm là việc chế tạo thần binh bảo giáp, không những phải có cơ duyên tập hợp đủ nguyên liệu, còn cần hấp thu linh khí của trời đất thì mới có thể hoàn thành.
Nếu làm sai cách hoặc không có thiên nhiên lợi, cần sử dụng tinh huyết trong cơ thể để hỗ trợ thì thậm chí còn phải hy sinh cả bản thân, do đó mới có cố gắng rèn luyện tung mình nhảy vào lò lửa lấy cơ thể kiếm.
Phái Bình Giáp có một môn nội công tên là Giá Y.
Phải biết rằng Bình Giáp truyền nhân ai cũng dùng cả đời để chế tạo thần binh bảo giáp, vậy nhưng bản thân thường không có duyên dùng đến, dù sao cũng có thể áo cưới cho người ta, cho nên mới có cái tên này .
Giá Y thần công vốn là võ công thứ tự hủy bản thân để kích thích tiềm lực, thường được sử dụng khi chế tạo binh giáp.
Một khi đã vận hành thành công, những luồng khí thải rời trong tám mạch sẽ tập trung làm công sức của bản thân tăng gấp mấy lần so với bình thường, nhưng sau đó nguyên khí nhất định sẽ bị tổn thương rất nặng nề, thậm chí còn ảnh hưởng đến tuổi thọ.
Nếu không đến lúc vạn bất đắc dĩ thì Bình Giáp truyền nhân tuyệt đối không tiện lợi sử dụng môn thần công này.
Đỗ Tứ bị bắt, Bát mặc vương miện và Đăng bình vương châu vụn được đại cuộc, còn mấy người Lâm Thanh thì vì quan tâm tới an nguy của lão mà không thư hành động, lão vô cùng nôn nóng.
Trời lại sắp sáng, đại quân của Minh Tướng quân nghĩ bao lâu nữa sẽ đánh đến đây, lão biết cứ tiếp tục thế này thì không ai có thể thoát được.
Quan hệ giữa lão và Lâm Thanh vừa như cha con vừa như bạn bè, tình cảm rất sâu đậm, lão đâu tâm trí để y vì mình mà bị kiềm chế, bổ sung vào đó, ở đây còn có Dung Tiếu Phong, Vật Đô Tâm, Dương Sương Nhi và Hứa Mạc Dương, những người lão rất hảo cảm, lão thực không muốn làm ảnh hưởng đến họ.
Dù sao thần cung cũng đã chế độ tạo xong, tâm nguyện đã hoàn thành, lão đi lướt qua thắt lưng, chạy đua Giá Y thần công, lang thang tính mạng để đổi lấy sự an toàn cho mọi người.
Mặt Đỗ Tứ nhất thời trang đỏ phấn, lão chặn tự nhiên thở mạnh một hơi, thần tốc một tiếng, sau chớp mắt đã đả thông được thần đạo.
Sau đó, lão giật mạnh tay phải kéo Thâu Thiên cung tới trước lót mình, tay trái thì nhẹ nhàng lấy Phá Huyền nhận ra, bay ngược về phía bụng của Cố Thanh Phong.
Cố Thanh Phong không ngờ Đỗ Tứ thần tượng đến vậy, yếu điểm trên thắt lưng mà vẫn có thể phản xạ kích, hơn nữa lực lượng đạo còn đẳng cấp bình thường, vô cùng dữ dội.
Trong lúc không đề phòng, Thâu Thiên cung đã tuột khỏi tay chiến binh, rồi con đao nhỏ lốm đốm han gỉ kia nhưng bông bạch về phía tây ngọc.
Lâm Thành từ nhỏ đã biết Đỗ Tứ, hiểu rõ hư thực trong võ công của lão.
Lúc này, vừa tiếp xúc với ánh mắt quyết định kia, y lập tức biết là không hay, hai chân liền đạp xuống đất, lao thẳng về phía Cố Thanh Phong.
Bát vương tự biết một chiến một, Đánh chưa chắc đã là đối thủ của Lâm Thanh, vì vậy tuy ngoài vẫn ung dung, tự đắc nhưng lúc nào cũng thêm đề phòng Lâm Thanh chiến tấn công dữ dội.
Sau là người trá, tâm kế rất sâu, chờ đợi Lâm Thanh tuyệt đối sẽ không sâu co quá lâu chắc chắn sẽ đi cứu Đỗ Tứ trước nên vẫn chờ đợi Lâm Thanh ra tay tấn công Cố Thanh Phong rồi thừa cơ tập kích.
Lúc này nhìn thấy thần thái Đỗ Tứ khác bạn thân liền biết ngay là có biến, cài tức giận lớn một tiếng, trong hai tay đã xuất hiện hai vật gì đó như bút vẽ dài hơn ba thước, chính là số binh khí độc môn Câu Câu Hồn bút của bên.
Bút trái đưa lên bảo vệ, bút phải thì phóng thẳng về phía huyệt Hậu tâm của Lâm Thanh.
Chỉ tìm thấy tư thế của đánh dấu tiêu sái, phong cách vẻ ung dung, ống tay áo lất lẻo bay trong gió, phun nước như một vị trí đầu tiên trong tranh, ấy vậy nhưng chiêu thức sử dụng lại âm hiểm, tàn độc, mang theo lực đạo cực kỳ dữ dội.
Tuy đã là một tiếng ồn lớn nhưng âm thanh vừa vang lên thì bút của Bạch Tuyết cũng tới, thực hiện khác điều gì đó đánh lén, hoàn toàn nổi có chút phong độ của một cao thủ.
Uổng cho bạn cũng được coi là một vị trí sư!
Cố Thanh Phong chuyển tâm tư, lúc này chỉ cần kiểm tra hơi đưa tay ra là có thể kiềm lại Thu Thiên cung, dự đoán đỗ tứ vừa rồi được một chưởng đánh cho máu, lúc này đã là nỏ mạnh hết đà, con dao nhỏ này chưa chắc chắn sẽ khám phá được thần công hộ thế mà gần tu luyện bao năm.
Có điều thấy Lâm Thanh lao đến, tuy không có khí khí nhưng võ khí thành danh đã vài năm há có thể coi thường, thực không có chắc Cuồng Phong Chân của Bóng có thể chiến lại, hơn nữa, cuối cùng vẫn không muốn phát sinh xung đột chính diện với Lâm Thanh.
Vừa mới làm một chút, đột nhiên cảm thấy con dao nhỏ như han han của Đỗ Tứ mang theo gió lạnh sảng đã gần chạm tới bụng mình.
Trong đầu thoáng qua một suy nghĩ: bình khí trong tay Bình Giáp truyền nhân quả tự nhiên không thể coi thường!
Cố Thanh Phong lớn một tiếng, tay phải đè xuống vai Đỗ Tứ, mượn lực nhảy vọt lên cao hồng tránh khỏi nguy cơ yếu trên bụng.
Bây giờ đang lúc nguy cấp liên quan tới tính mạng, đánh đâu thư giấu tài, hai chân giống như cơn gió lốc liên tục đá ra mười cánh, mười sáu chân, tất cả đều vào giữa thắt lưng Đỗ Tứ.
Chuyện xảy ra đột ngột, cho dù Đăng bình vương có thân pháp tuyệt thế vô song cũng vẫn bị Phá huyền thoại nhận Đỗ Tứ Rạch một vết thương dài hơn ba tấc trên chân trái, tuy không sâu nhưng đủ tàn ác rú lên một tiếng, loạng choạng tiến mấy bước.
Đỗ Tứ bị Cuồng Phong Chân của Cố Thanh Phong đá vào nhẹ yếu nguy hiểm, miệng phun máu tươi nhưng tay vẫn cầm chặt Thâu Thiên cung, thân thể như con diều dây bay vọt về phía Lâm Thanh.
Thân hình Lâm Thanh đột nhiên dừng lại, tay trái đưa cơ thể đang tiến tới Đỗ Tứ, đoạn xoay vòng một vòng hóa học dư thừa của Cuồng Phong Chân.
Câu bút của Bát mặc vương đang tấn công tới hậu tâm của y lúc này chỉ còn cách kích y một thước, kỳ phong nhập tới sắc nhanh như dao.
Lâm Thanh "hừ" lạnh một tiếng, tay phải sau nháy mắt đã chụp Câu Hồn bút, đầu tiên là Đưa ra sau đó lại kéo vào đoạn vai trái hơi hạ xuống, một mũi kim tiêu nhỏ gọn phóng to từ trong ống tay áo trái thư giãn vòng qua eo Đỗ Tứ...
Bát mặc vương giả không ngờ Lâm Thanh lại có thể chuyển đổi kình lực nhanh đến thế, thân hình vốn đang lao về phía trước sau chớp mắt đã có thể đứng vững như bàn thạch, thủ thuật số biến hóa linh hoạt, ra tay nhanh như chớp, loáng cái đã được chụp Câu Hồn bút đang chém tới, sớm đã có chuẩn bị để đối phó với rồi.
Trong lòng thoáng qua một tia sợ hãi, kình lực của Bát vương bất giác yếu đi ba phần, nhưng dù sao cũng đứng hàng thứ hai trong Bát phương danh động, thành danh há lại nhờ vào may mắn biết rằng Đỗ Tứ tuy chưa biết sống chết thế nào nhưng nếu không thể thừa dịp này thương Lâm Thanh, phương tiện trong tình huống nghiên cứu được người sẽ sử dụng thế phong về thực thi.
Vậy nên đánh không lùi bước, tay trái vung cây Câu Hồn bút còn lại lên võ thăng, đầu tiên là một chiêu tới "Chỉ Điểm Giang Sơn" nhẹ nhàng vuốt mũi cương tiêu ra, sau đó là một chiêu "Họa Long Điểm Tình" tới mắt phải của Lâm Thanh.
Tay phải của mình vẫn nắm chặt bút, nội lực nhiều năm như nước lũ bờ ào ào ào ra, nam theo thân bút tấn công về phía Lâm Thanh.
Ngầm thầm vọng khí vương tuy có chiêu thức sắc bén, biến hóa phức tạp nhưng dù sao cũng nhỏ hơn mình mười mấy tuổi, tu vi nội lực ắt không thể so sánh bằng.
Lâm Thanh nghiêng đầu qua tránh cây bút trái của Bát mặc vương quốc, năm ngón tay phải giống như gảy đàn liên tục gảy mạnh vào phải bút của Bát mặc vương miện. lúc đó, hai đạo hoàng quang bắn ra từ cổ tay phải của y, một đạo bắn về cùng huyệt Khúc trì nơi buông tay phải đối thủ, đạo còn lại thì một đường cong giữa không trung, tấn công về phía sau huyền Thái dương.
Bát mặc vương chưa từng nhìn thấy Lâm Thanh ra tay, mới chỉ nghe nói vũ khí vương xuất thủ linh động, cực kỳ cơ biến tạo người ta khó có thể đề phòng, nhưng cũng không ngờ lại quỷ dị đến vậy.
Thấy tay phải của hai bên đều nắm chặt cây bút phải của mình, như vậy mà đối phương lại có thể giật bắn ra hai đạo cam khí, hơn nữa sức mạnh đạo đạo và phương pháp hướng dẫn của vũ khí còn hoàn toàn khác nhau, trong lòng dũng cảm không kìm được kinh sợ.
Lúc này, khoảng cách giữa hai bên gần như vậy, chiến đấu không đáp ứng chiến dịch, nếu không muốn để khí cụ thẳng vào đầu thì chỉ còn cách buông tay, lùi về phía sau...
Vừa rồi Đỗ Tứ bị bắt, Lâm Thanh còn đấu khẩu với Bát vương và Cố Thanh Phong, mấy người Hứa Mạc Dương chỉ biết đứng một bên quan sát, chờ thời cơ hành động.
Dược liệu Đỗ Tứ lại đột nhiên ra tay với Cố Thanh Phong, Lâm Thanh và Bát mặc vương thì lập tức xuất thủ.
Mọi người và Lục sắc xuân thu đều không đáp ứng biến đổi, đến khi lao lên phía trước thì Lâm Thanh và Bát vương đã phân tách ra rồi.
Hai người này chỉ giao thủ với nhau trong khoảng thời gian ba, hơi thở thở, vậy nhưng tốc độ đều nhanh như chớp những người còn lại phải thở thở, mắt như hoa lên.
Gần nghe Bát vương thở dài một tiếng, lùi về phía sau hơn bước mười.
Lâm Thanh thì một tay đỡ Đỗ Tứ, tay còn lại cầm vũ khí khí thành danh của Bát vương, xương cốt toàn thân kêu "lách cách", hai mắt rực rỡ ánh tinh quang, không giận mà uy người ta không nhìn thẳng.
Bát mặc vương vũ động vật, ai đã từng nghĩ võ công của vương vũ vương đến vậy, nhưng tính toán trước đó rằng sẽ thừa cơ bơi trộm, do đó giả vờ lao về phía Cố Thanh Phong, thực chất là tấn công chiến, và chỉ trong vài vòng đã được thứ vũ khí thành danh của chiến binh.
Hơn nữa, khi đó nội lực của hoàng tử còn chưa đáp ra, cảm giác giác được bó chân bó tay khi cờ thua một nước mới là nguyên nhân chính được bồi rửa tới cực điểm.
Từ đáy lòng bước lên một luồng khí lạnh.
Trong lúc giải quyết, Lâm Thanh như có vẻ nôn nóng ra tay nhưng thực ra lại có sẵn dự trữ, biết rằng muốn nghiên cứu Đỗ Tứ thì tuyệt đối không thể đả thương Cố Thanh Phong nên mới tập trung toàn lực đối phó với chiến đấu.
Sự bình tĩnh khi đối mặt với giải trí hiệu quả thật đáng sợ người ta phải kinh hãi.
Cố Thanh Phong thiết bị thương ở chân, Bát mặc vương thì mất vũ khí, cả hai đều sinh lòng muốn rút lui.
Tuy vẫn có chút không cam tâm nhưng thấy Lâm Thanh ngang nghễ đứng đó, hai mắt tràn ngập cơ, không ai sơn tùy tiện hành động.
Toàn thân Đỗ Tứ mềm nhũn, nằm trong lòng Lâm Thanh, giao Thâu Thiên cung vào tay y, khóe miệng hơi động nhưng lại nói được lời nào, máu không ngừng ra từ trong miệng.
Ngọc Do Tâm và Dung Tiếu Phong tẩu vàng bước lên phía trước, đỡ Đỗ Tứ, vận hành kinh tế giúp lão.
Nhưng mười mấy chân Cố Thanh Phong đều dùng để giữ mạng, sử dụng đủ mười thành kỳnh lực sớm đã đánh nát tâm mạch của Đỗ Tứ...
Lúc này, dù tính mạng đã như ngọn đèn treo trước gió nhưng Đỗ Tứ vẫn cười, cặp mắt ngước nhìn vào Thâu Thiên cung mà Lâm Thanh đang cầm trong tay.
Vật Do Tâm thu thập tiếng kêu lớn.
"Đỗ lão nhi, đã đồng ý sẽ dẫn ta đi du sơn thủy kia mà, đã đi rồi thì ta phải làm sao đây?"
Tuy lão nói năng như một đứa trẻ nhưng trên gương mặt già lại giàn giụa nước mắt, trong mắt tràn tình cảm tha thiết, chân thành tạo người ta không nỡ nhìn.
Đỗ tứ ho sặc sỡ một hồi, cố gắng dùng chút sức tàn đưa tay tới trước mặt Vật Vật Do Tâm, trên khuôn mặt hiện lên một nụ cười thêm thảm...
Mọi người chưa hiểu ra sao, Hứa Mạc Dương thì lại nhìn thấy hoa văn hình mặt cười do Dung Tiếu Phong lưu lại giữa lòng bàn tay Đỗ Tứ, rồi rưng rưng nước mắt, nói: "Đỗ già muốn bảo bối già nhìn hoa văn giữa lòng bàn tay đó sao?"
Vật thể Do Tâm phủ xuống người Đỗ Tứ, càng gầm to hơn.
"Chỉ tại ta học nghệ thuật không tinh, nói cái gì mà Đỗ lão nhi vào lúc sức sống dạ dày thì tăng dần ra dấu hiệu suy suy đánh, vào thời điểm huy hoàng nhất thì có đại nạn lâm đầu..."
Đỗ Tứ đưa tay nhẹ nhàng mái tóc bạc phơ của Vật Do Tâm, lại nhìn qua phía Lâm Thanh, trong cặp mắt thoáng qua một tia chào mừng, miệng nhẹ làm bẩm sinh: "Thâu...
Thiên..., Thâu...
Thiên..."
Mọi người biết lão thấy thần cung đã được chế tạo xong, dù phải chết cũng không còn điều tiếc nuối, nhưng dọc theo đường họ đã cùng chung vui nạn, thực không tâm đi đi đi như thế, ai cũng buồn bã cuối cùng.
Dương Sương Nhi và Vật Do Tâm còn đầm đìa nước mắt, Khóc không thành tiếng...
Đỗ Tứ lại nhìn Hứa Mạc Dương, ngón tay chỉ vào trước thanh kiếm của mình, đột nhiên không động đậy nữa, lão đã đi rồi.
Dung Tiếu Phong cố nén nỗi bi thương, lấy từ trước Lít Đỗ Tứ ra một vật, là một cuốn sách nhỏ đã cũ kỹ, vàng vàng, ngoài bìa có viết bốn chữ triện "Chú Bình Thần Lục".
Y đưa nó cho Hứa Mạc Dương.
"Đỗ lão nhất định là muốn Hứa huynh đệ học thuật rèn binh rèn giáp của Thần Binh Giáp, ngày sau còn chế tạo ra Hoàn Nhật phóng..."
Mắt Hứa Mạc Dương rơm rớm, y đưa tay nhận, cửa hàng vào lòng, lại sân khấu bái lạy một cái trước di thể của Đỗ Tứ.
"Xin Đỗ lão yên tâm, suy nghĩ bối cảnh nhất định sẽ không phụ sự kỳ vọng của bạn!"
Lâm Thanh cầm cung trong tay, đứng im không động đậy chỉ có cặp mắt hổ là nhìn đăm đăm vào Đỗ Tứ, giống như đã trở nên ngây thơ.
Mãi hồi lâu sau y mới ngơ ngác nhìn trời, hú dài một tiếng, lá cây trong rừng xào xạc rụng rơi.
Bát mặc vương và Cố Thanh Phong nhìn nhau từ xa, vừa rồi Lâm Thanh thần tượng như vậy, bây giờ lại mang theo nỗi đau bi bùng nổ, Thâu Thiên cung không thể nào giành được nữa.
Bọn họ chớp mắt ra hiệu cho nhau, chuẩn bị cùng rút lui.
"Cổ Thanh Phong!"
Lâm Thanh lớn một tựa như sấm sét giữa trời quang tạo trái tim mỗi người đều nhịp độ.
Y mắt hổ hỗ trợ tròn, mặt lạnh tựa băng, hoàn toàn trái ngược với phong cách Khiêm tốn, lịch sự thường ngày, không ai là kinh khủng.
Lâm Thanh hít một hơi thở thật sâu, sắc mặt tăng khôi phục trông bình thường, lạnh lùng nói: "Nếu Tiết huynh không muốn quyết định một trận tử chiến với ta ngay lúc này, xin hãy sáng tức về kinh, Lâm Thanh ngày sau sẽ tới Khải Tuyết lâu lĩnh vực."
Giọng điệu êm dịu mà quyết định của y, rõ ràng đã chuẩn bị tử chiến với Cố Thanh Phong một trận.
Phải biết rằng lúc này còn chưa biết tâm ý của Minh Tướng quân, tình hình khá nhạy cảm, Lâm Thành quả thực không muốn Bát mặc vương và Lục sắc xuân lại gây ra cơn sóng gió gì, nên mới yêu cầu Bát vương biết thái độ.
Cố Thanh Phong toàn thân chấn động, vô cùng kinh hãi trước khí thế của Lâm Thanh, ngước mắt nhìn qua phía Bát mặc vương quốc.
"Tiết huynh..."
Giọng đánh hơi chạy run.
Bát mặc vương vô cùng do dự.
Nhìn tình huống hiện tại, Lâm Thanh đã kết thù tử thù với Cố Thanh Phong, nếu đánh ra tay giúp Cố Thanh Phong, cho dù tính thêm cả Lục sắc xuân thu cũng chưa chắc thắng phần thắng.
Nhưng nếu không ra tay, ngày sau Lâm Thanh chắc chắn sẽ tìm đến Khải Tuyết lâu, đánh thực khó mà ứng phó được.
Nhẹ vốn có lòng không phục trước Võ công của hòa khí vương, nhưng vừa rồi, sau khi giao thủ vài chiêu thì lại thầm kinh kinh hãi, tự biết nếu giao đấu công bằng thì mình nghĩ có hy vọng giành được phần thắng.
Nhưng đánh nghĩ mình và Lâm Thanh cũng có ác thù đại hận gì, chuyện chi Lâm Thanh đã buông lời khiêu chiến với Minh Tướng quân, ngày sau ắt bệ có thể dễ dàng vào kinh, lúc này tốt nhất là không nên rước thêm rắc rối vào người, đừng chen tay vào thì hơn.
Bát mặc định đã tải xuống một tên miền.
"Cố huynh hãy tự lo cho mình đi, Tiết mỗ xin được báo lui trước!"
Nói xong rồi huýt sáo một tiếng, dẫn theo Lục sắc xuân thu nhanh chóng đi, buồn buồn ngoảnh đầu lấy một lần.
Cố Thanh Phong kêu lớn một tiếng, tung người nhảy vọt lên một cành cây, chân phải điểm nhẹ, tiếp tục nhảy lên, lao vào trong rừng...
vốn võ với võ công của Cố Thanh Phong, dù không thắng được Lâm Thanh thì cũng không đến đẳng cấp không có sức mạnh để trống một trận, chỉ là công phu của Đăng bình vương đều nằm ở đôi chân, lúc này chân trái đã máu me đầm đìa, tuy bị thương không nặng nhưng cũng có ảnh hưởng tới chiến đấu.
Huống chi khóe mắt còn lại thấy thần thái đáng sợ của Lâm Thanh, lại càng thèm còn chút ý chí chiến đấu nào, chỉ mong có thể dựa vào Khí công độc bộ thiên hạ để thoát khỏi kiếp nạn này.
Lâm Thanh cũng không truy kích, chỉ đứng Yên lặng một chỗ, trong mắt tràn ngập khí khiến người ta kinh hãi.
Cố Thanh Phong quả nhiên không, là Đăng bình vương, chỉ nhảy lên hạ xuống mấy cái mà đã đi xa hơn mười trượng.
Thấy Lâm Thanh không có động tĩnh gì, Hỏa không có tiếng thở, mong chờ hơi thở của mình, dù chân trái bị thương thì cũng không ai có thể thở phào trong thời gian ngắn.
Lâm Thanh hít một hơi sâu rồi thở dài một tiếng, tay trái cầm quyền Thâu Thiên cung, tay phải kéo căng dây cung, mọi động tác tựa như mây trôi nước bay, chỉ một hơi đã hoàn thành.
Y dùng Câu Hồn bút của Bát mặc vương làm tên, bắn thẳng về phía Cố Thanh Phong.
Cố Thanh Phong vừa nhảy lên từ một cành cây, ngẫu nhiên nghe thấy tiếng hú dài của Lâm Thanh, còn cả tiếng buông dây cung, trong lòng vui lòng biết là không hay, ngòi chạy hết công lực vào tay phải, cố gắng đi xoay người giữa không trung, muốn né mũi tên đó qua một bên.
Ngạc nhiên mũi tên đó bay tới rất nhanh, Cố Thanh Phong vừa mới câu người, tiếng buông dây cung như vẫn còn ở bên tai mà Câu Hồn bút đã ở ngay trước mặt.
Tay phải mới được đưa lên ngang bằng, đầu đã được câu Câu bút xuyên qua, một tấm thảm kêu tiếng nhưng chưa kịp phát ra hoàn toàn thì đã xử lý lại trong cổ cát, nghe như tiếng trả lời hoang hú giữa màn hình, vang đi xa tít tắp...
Thế bay của Câu Hồn bút vẫn chưa dừng lại, sau khi xuyên qua đầu của Cố Thanh Phong vẫn ghim vào một cây gốc, cắm sâu vào ba thước, chỉ lại một đoạn ngắn, không ngừng rung lên.
Sau đó, dưới sức kéo của Câu Hồn bút, thi của Cố Thanh Phong va mạnh vào thân cây sản máu bắn ra tung tóe.
Dưới ánh trăng, khung cảnh tràn ngập tiền lương.
Mũi tên này, Lâm Thanh chọn thời cơ và góc độ đều cực kỳ chuẩn xác, chính là lúc Cố Thanh Phong vừa mới nhảy lên từ cành cây, năng lượng cũ cạn kiệt mà lực mới vẫn chưa sinh ra, thứ thủ pháp tuyệt vời như vậy thực sự là người ta phải thư giãn.
Nhưng điều khiến người ta kinh ngạc hơn là uy lực ghê rợn của mũi tên này, Phải như nó không phải làm con người bắn ra.
Thâu Thiên cung lần diện thế, một mũi tên kinh thiên thiên dộng địa tạo cho tất cả mọi người bị tổn thương.
Lâm Thanh vẫn kiêu ngạo đứng ở chỗ cũ, tư thế bắn tên không thay đổi, đấm phập phồng, trong mắt lấp lánh ánh sáng.
Mũi tên này không những giúp y phát tiết bi mê khi hảo hữu qua đời mà còn khơi dậy bạo lực tráng bình của y, tạo tâm trạng y trở nên kích động tối đa, khó có thể kiềm chế chế độ.
Mai chôn cho Đỗ Tứ xong, mọi người không rời khỏi thức thức, cảm khái bổ sung một hồi.
Nhưng nghĩ tới việc Đỗ Tứ đã chế tạo xong một món thần binh, hoàn thành tâm nguyện cả đời có thể cười ra đi, họ cũng coi như được an ủi phần nào.
Hứa Mạc Dương thấy trời đã sắp sáng rồi trầm giọng nói: "Chỉ e nhân mã của Minh Quân quân sắp tấn công rồi, chúng ta mau lên đường thôi!
Chỉ là không biết nên đi theo địa đạo xuyên qua dãy Cách Vân hay là rút đi từ phía sau sơn trang?"
Dung Tiếu Phong ngâm ngâm nói: "Chướng khí xung quanh Thoát Bình đã dày lên, có thể chặn được truy binh, nhưng phía sau đó là một khe núi dài mấy bể sóng, một khi ngòi mai phục thì chỉ e khó có thể thoát thân."
Cặp mắt lúc này đã húp vì khóc quá nhiều, Dương Sương Nhi nhẹ cửa hàng tiếng: "Minh Tướng quân chưa chắc đã chịu tha cho chúng ta, mấy ngày nay tuy không tấn công sơn trang nhưng chưa biết đã thư giãn người chặn đường rút lui của chúng ta rồi."
Hứa Mạc Dương nói: "Ta thấy địa đạo trong sơn trang vô cùng kín, nhân mã của Minh Tướng quân khẳng định không thể phát hiện.
Nếu ngày sau bảo đảm được Tiếu Vọng sơn trang, chúng ta còn có thể dùng tới nó, ta đề nghị tạm thời chưa dùng đến."
Vật thể Do Tâm vốn cảm thấy đi theo địa đạo thú vị hơn nhưng nghĩ đến việc Đỗ Tứ vừa qua đời, thư giãn im lặng.
Mọi người tranh luận một hồi rồi cùng nhìn về phía Lâm Thanh, chờ y quyết định.
Lâm Thanh hỏi Dung Tiếu Phong: "Cửa ra của địa đạo đó nằm ở nơi nào?"
Dung Tiếu Phong nói: " Địa đạo này vốn được đào dọc theo dòng chảy trong dãy núi núi Cách Vân, thông đi khắp các hướng, quy mô vô cùng lớn, nhưng phần lớn các nhánh đều rất hẹp, con người khó có thể đi qua.
Được Xảo Chuyết đại sư thân quan sát và thiết kế, nó có tổng cộng hai cửa ra, một cửa sổ bên hoang dã ngoại vi dãy bậc Vân, cửa còn lại thì tại cửa vào Độ Kiếp."
Dương Sương Nhi tò mò hỏi: " Tại sao phải tạo thêm một cửa ra nữa ở Độ Kiếp Cốc?"
Dung Tiếu Phong khám dài, đáp: "Đây cũng là do Xảo Chuyết đại sư suy tính sâu xa.
Nếu không phải thực lực của cánh quân kia vượt xa Tiếu Vọng sơn trang, chúng ta vốn có thể chém một cánh bất kỳ tới Độ Kiếp chặn đường lui của bọn chúng."
Vật thể Do Tâm hỏi: "Ta thấy nơi nào cửa vào của Độ Kiếp cốc có một thạch tinh, lẽ ra cũng là Xảo Chuyết đại giáo sư bố trí?"
Dung Tiếu Phong cách chậm rãi gõ đầu.
Vật thể Do Tâm vốn là người có hiểu biết về cơ quan pháp nhất ở đây, Thở dài, hơn: "Xảo Chuyết đại sư kiến thức uyên nguyên, tài năng siêu phàm phàm phu tục tử chúng ta thực không thể so sánh được!"
Mọi người nghĩ đến thạch đã ép mình phải đi vòng trong mấy cánh giờ đó, trong lòng càng cảm thấy kính phục Xảo Chuyết đại sư.
Lâm Thanh nhìn ngôi mộ của Đỗ Tứ, thu tỉnh lâu rồi mới nói: "Đi đường địa đạo thì hơn!
Đây là do Xảo Chuyết đại sư lưu lại, bên trong có lẽ còn có điều bí ẩn mà chúng ta chưa biết."
Mọi người nghe y nói như vậy, trong lòng đều dâng lên một tia nghi hoặc.
"Tại sao Xảo Chuyết đại sư không để lại Thiên Mệnh bảo điển?
Hạt may nó được cất giấu trong địa đạo sao?"
Phía sau đông tối bình minh, trời đã sáng tỏ.
Mọi người trở lại Tiếu Vọng sơn trang theo con đường dẫn dắt của Dung Tiếu Phong, sau đó cùng đi tới một khoảng trống đất ở khu rừng phía tây phải sơn trang.
Dung Tiếu Bước tới trước một cây gốc lớn, gõ trái rồi phải, khởi động cơ quan.
Chỉ nghe trong thân cây vang lên một loạt tiếng động, rồi y thúc nhẹ thân cây, một ô cửa nhỏ bất ngờ xuất hiện.
Bên trong cây thông trống, đủ cho một người đi vào, phía dưới là một mảng tối thui.
Thì ra địa đạo nằm ngay dưới gốc cây.
Dung Tiếu Phong nói: "Cái cây này nhìn bề ngoài rất bình thường, nếu không khởi động cơ quan, cho dù có sát gốc cây cũng không thể phát hiện ra địa đạo, có thể coi là kiệt tác của Xảo Chuyết đại sư."
Vật Do Tâm nhìn trái phải, không Kìm được khâm phục.
"Cơ quan này cực kỳ thú vị, tựa đề như làm ông trời làm ra.
Nếu ta có thể gặp được Xảo Chuyết đại sư, nhất định phải bái ông ấy làm thầy."
Lâm Thanh nói: "Tiền bối không sợ nếu đi bái thầy khác thì sư môn của tiền bối sẽ không bao giờ chịu nhận lại tiền bối nữa sao?"
Vật Do Tâm mê người lúc tỉnh đầu, nói: "Lâm huynh nhắc nhở đúng lắm, may mà ta không thể gặp được Xảo Chuyết đại sư!"
Lão đã hết tóc bạc phơ, vậy mà chưa bao giờ chịu nhận mình già, với Lâm Thanh nhỏ hơn mình tới ba, bốn móng tuổi cũng chiến thắng là "Lâm huynh".
Mọi người đều nở nụ cười, nỗi đau bi thương vì cái chết của Đỗ Tứ tới lúc này mới phần nào giảm bớt.
Chợt nghệ từ hướng doanh trại của đại quân bên ngoài sơn trang vang lên tiếng kêu, ngựa hí, xao động liên hồi, có lẽ nghĩ bao lâu nữa bọn chúng sẽ chiến đấu trong sơn trang, mọi người không làm dự thêm nữa, lần như đi vào địa đạo qua ô cửa trên thân cây.
Dung Tiếu Phong đứng trong địa đạo khóa cơ quan lại, sau đó tỉ tỉ giải cho mọi người về cách mở cửa địa đạo, đề phòng ngày sau dùng đến.
Sau khi chậm chạp mất một khoảng thời gian, chỉ nghe thấy phía trên đỉnh đầu không ngừng vang lên những loạt loạt soạt, tuy không rõ lắm nhưng chắc chắn đại quân của Minh Tướng quân đã tiến vào sơn trang rồi.
Vật thể Do Tâm nói: "Cơ quan này tuy thuận tiện nhưng nếu Cơ quan vương giả cũng ở trong quân thì chỉ sợ không nổi nổi."
Dương Sương Nhi xuất hiện không phục.
"Cơ quan vương thật sự có bản lĩnh vực lớn vậy sao?"
Vật thể Do Tâm thở dài nói: "Nghĩ đến việc vô số cơ quan trong ngôi mộ của ta thiết bị Cơ quan vương phá mà không tốn chút sức lực nào, ta không hội coi thường
Đánh giá.
Nếu các vị không muốn tiến tới một trận đại quân của Minh Tướng quân, thì tốt nhất đừng ở lại nơi này lâu!"
Dũng Tiếu Phong nhìn qua phía Lâm Thanh.
"Cơ quan vương Bạch Thạch là thuộc hạ phái Tiêu dao ở kinh sư tất nhiên cũng không hy vọng thế lực của Minh Tướng quân lớn mạnh, liệu Đánh có cam tâm dải sức mạnh cho Minh Tướng quân không?"
Lâm Thanh trầm giọng nói: "Tuy thường ngày Bạch Thạch không quan tâm tới mọi việc ở kinh sư, tỏ ra ung dung, nhàn hạ, cũng có chút qua lại với ta nhưng xin người khó đoán, thêm vào đó ta đã giết chết Cố Thanh Phong, thực khó có thể mong đợi trong câu chuyện trước đây có giúp đỡ Minh Tướng quân và đối đầu với chúng ta không!"
Hứa Mạc Dương nghĩ lại lúc gặp Cơ quan vương, trầm ngâm nói: "Ta thấy người này rất trọng lời hứa, tâm khí cũng cao, chưa chắc chắn về cùng một phe với Minh Tướng quân."
Dung Tiếu Phong trầm giọng, nói: "Nói thì như vậy, nhưng bây giờ Minh Tướng quân thế lớn, ai mà không muốn kết nối giao thoa kế cầu công danh.
Tuy ta chưa từng gặp người này nhưng cứ nhìn âm hiểm, giả hoạt của Bát vương mà xét, có lẽ vẫn nên đề phòng một chút thôi."
Vật thể Do Tâm nói: "Bây giờ ai cũng biết Minh Tướng quân tranh đấu với chúng ta, có ai lại không muốn ném đá xuống giếng không?
Chỉ e chúng ta cần phải trốn tới vùng hoang mạc nào mà thế lực của Minh Tướng quân không thể vươn tới thì mới có thể thư giãn dưỡng sức một thời gian."
Mọi người nghe thấy lời này, tâm trạng đều trở nên nặng nề.
Lúc này, tuy Thâu Thiên đã được chế tạo xong nhưng bốn bề đều là kẻ địch, cho dù bọn họ có thể an toàn trốn thoát khỏi địa đạo nhưng đối đầu với việc thoát khỏi truy binh của Minh Tướng quân thì vẫn có chút tự tin nào đó.
Nếu không thể rơi vào vây của mấy ngàn đại quân, cho dù Võ công có cao đến mấy thì cuối cùng cũng sẽ rơi vào kết kiệt sức mà chết.
Lâm Thanh ngâm suy nghĩ, đồng thời cửa hàng đi về phía trước.
Trong địa đạo quả nhiên là một thế giới khác.
Dung Tiếu Phong đã sớm chuẩn bị các phương thức ăn và bắn súng thứ hai, sau đó cài đặt nguy hiểm rồi đi trước đường dẫn.
Địa đạo này được hoàn thành một nửa là do sức người, một nửa dựa vào thiên nhiên, phần lớn là dùng những mạch nước ngâm trong lòng núi, tuy khá chật hẹp, chỉ đủ cho hai người đi so sánh vai, khi rảnh rỗi cùng bất tiện nhưng lại thông về rất nhiều hướng, thấp thoáng nhưng có chút sáng chiếu vào, do đó những người ở bên trong cũng không cảm thấy quá bí bức.
Trên thảm đá mời lại có ít nước nhỏ xuống, uống vào có cảm giác ngọt lịm tạo tinh thần thần sảng khoái, bên trên còn mọc đầy nhung xanh, xen giữa đó là những sợi dây leo leo kiệt.
Đôi lúc có mấy con chuột chuôi Chạy ra tạo cả Vật Do Tâm và Dương Sương Nhi đều quên đi nỗi đau tâm vừa rồi, cùng ui theo nhưng lại không cửa hàng tiếng cười lớn, chỉ có thể mím môi cố ép nén.
Mọi người vừa trải qua vài ngày huyết chiến, bây giờ bốn phía xung quanh lại vô cùng tích mich, chỉ có tiếng nước nhẹ nhàng róc rách lướt, hoàn toàn khác biệt với huyên cuồng bên ngoài, tựa như chốn bồng bềnh lai tiên cảnh, tâm trạng mỗi người dần dần trở nên bình tĩnh.
Chỉ là địa đạo này càng đi xuống càng xuống thấp, mặt đất trở nên ẩm và mềm mềm, chỉ sơ một chút là sẽ được chân xuống bùn.
Lúc này có lẽ họ đã ở cách mặt đất tới mấy trượng.
Hứa Mạc Dương thấy Lâm Thanh trong suốt đường đều suy tư điều gì đó, nhẹ nhàng hỏi: "Lâm huynh đang nghĩ gì vậy?"
Dương Sương Nhi nhanh miệng nói: "Có phải Lâm kết thúc ý nghĩ cần dùng Thâu Thiên cung thế nào mới có thể giải quyết được chế độ Lưu Chuyển thần công của Minh Tướng quân không?"
Mọi người nhất thời đều im lặng.
Lâm Thanh thân là khí khí chi vương, vừa rồi thử dùng thần cung, một mũi tên bắn chết được Cố Thanh Phong, tất nhiên đã hiểu biết nhất định về tính năng của Thâu Thiên cung rồi, nhưng biết dựa vào cây thần cung này liệu liệu có thể chiến đấu lại Minh tướng quân không?
"Ừm!"
Lâm Thành phải như phù hợp táo trở lại từ trong khí trầm tư, buột miệng nói nhẹ nhàng: "Dây của cây cung này dẻo dai, tên bắn thần tốc, kết quả thực sự là thần vật, nhưng nếu nói nó là giải quyết tinh thần của Minh Tướng quân, ta thực sự có chút không hiểu được."
Mọi người đều cảm thấy vô cùng hy vọng, vốn nghĩ Xảo Chuyết đại sư không tiếc hy sinh thân mình lưu lại cây cung này, nhất định phải là một thứ vũ khí có sức lực rất quyến rũ với Minh Tướng quân, nhưng nghệ Lâm Thanh nói như vậy, hóa ra Thâu Thiên cung tuy là thần cung nhưng có tính giải quyết với võ công của Minh Quân quân.
Lâm Thanh thấy mọi người bày tỏ như vậy, tất nhiên biết rõ bọn họ nghĩ gì, sau thoáng trầm tư rồi mỉm hà hà, nói: "Tuy ta chưa chính thức giao thủ với Minh Tướng quân nhưng theo ta nghĩ, một khi Lưu Chuyển công được sử dụng ra, chân khí sẽ không ngừng chuyển động toàn thân, không có sơ đồ, giống như một con quay lớn, ngoại lệ va vào đều bị hóa giải, cho nên không thể gây ra hậu quả.
điểm trên đầu mũi tên, hoàn toàn có thể Tạo Lưu Chuyển thần công không đáp ứng hóa giải năng lượng đạo mạnh mẽ ẩn chứa bên trong..."
Mọi người nghe y nói như vậy mới hiểu được phần nào.
Vật Do Tâm vốn rất uyên bác, nhẹ nhàng gật đầu, nói: "Lời này quả thực rất có lý!
Nhưng nhai hay bây giờ Lâm huynh đã có Thâu Thiên cung trong tay rồi, liệu có mấy phần nắm chắc có thể thắng được Minh tướng quân?"
Lâm Thành nghiêm túc nói: "Nhớ ngày đó, Minh Tướng quân thân pháp nhanh như chớp, mỗi lời nói, cử chỉ đều ra khả năng tự nhiên, nếu bây giờ ta phải quyết đấu với tuổi, ắt sẽ không tái đấu được.
Nhưng cây cung này cũng không thể coi thường, mang cả hai yếu tố sức mạnh và độ, đủ.
Minh Tướng có quân điều hòa.
Bất chấp khả năng sống sót sau một phen, ta có thể
Ngày đó Minh Tướng quân một mình tìm đến Tiếu Vọng sơn trang, tuy không thi phát triển võ công nhưng cũng đã thể hiện nhãn lực cực kỳ cao minh, từng cái đưa tay, lối chân còn mang đến cho mọi người áp lực nặng nền, một thân võ học hiệu quả thực đã đạt tới cảnh giới rất cao.
Phải biết rằng từ khi thành danh đến nay, mỗi lần Minh Tướng quân ra tay đều không bị thương, nên mới có thể đứng vững ở thiên hạ đệ nhất cao thủ.
Đưa mắt nhìn khắp thiên hạ, người đủ sức giao chiến với Hỏa có thể đếm trên đầu ngón tay, đồng khí vương làm được như vậy đã là vô cùng sấm có.
Nhưng mọi người cũng nghe ra ý tứ của Lâm Thanh.
Y phải chấp nhận sống chết, dùng hết sức lực của mình mới có khả năng tăng cường Minh Tướng quân nuôi thương, như thế ai cao ai thấp đã rất rõ ràng.
Tự đáy lòng tất cả mọi người đều tràn ngập giác Giác thấp thỏ, bất an.
Dương Sương Nhi nói: "Lâm cuối cùng có được Thâu Thiên cung, nhất định vẫn chưa quen thuộc với các tính năng của nó, chương chi cháu còn chưa từng thấy của tập bắn bao giờ, nếu cố gắng nghiên cứu một thời gian, nhất định sẽ tìm được cách đối phó với Minh Tướng quân."
Lâm Thanh cuời khổ, nói: "Tuy ta chưa từng tập bắn cung nhưng đã nhiều năm tìm hiểu về tim khí, những yếu tố quyết định trong việc bắn cung cũng đều tinh thông, nếu không làm sao có thể bắn chết Cố Thanh Phong chỉ bằng một mũi tên?"
Mọi người đều cân bằng tán đồng.
Tuy hôm nay Thâu Thiên cung cấp mới được chế tạo xong nhưng những ngày vừa qua, một khi có thời gian thích là mọi người lại suy nghĩ về cây cung này, Lâm Thanh tất nhiên cũng không ngoại lệ.
Y vốn là khí khí chi vương, hơn nữa đã từng sử dụng Thâu Thiên cung, nhìn khắp thiên hạ, nếu nói tới sự hiểu biết về tính năng của cây cung này, có lẽ ngoài Đỗ Tứ thì không ai khác có thể hơn được y.
Dương Sương Nhi chờ ra một chút rồi lại nói: "Phụ thân cháu thường nói với cháu rằng cần cù bù thông minh.
Cho dù bây giờ Lâm kết thúc không thể chiến lại Minh Tướng quân nhưng sau khi khổ luyện vài năm ắt sẽ có thêm mấy phần nắm chắc..."
Lâm Thanh Thở dài không nói, những lời của Dương Sương Nhi đã khơi dậy trong y vô và suy nghĩ.
Cái đạo của Võ học cũng như các môn học khác trên thế gian này, khi mới học tất nhiên có thể cần bù thông minh nhưng sau khi đạt tới một cảnh giới nhất định, trừ khi gặp được bất cứ điều gì đó, nếu không thì khó có thể tiến bộ thêm.
Hồn chi võ công của Minh Tướng quân tất nhiên cũng không dừng mãi ở một cảnh giới, nước lên thì thuyền cũng lên, e là nếu không có cố gắng trong mấy năm thì khó có thể thắng được Minh Tướng quân.
Dung Tiếu Phong tìm thấy sắc mặt Lâm Thanh buồn buồn bã chỉ tay về phía hai ngã trước mặt, chuyển chủ đề: "Đường này đi xuyên qua lòng núi, thông tới chân núi ở phía đông dãy Cách Vân, bên ngoài đó là một vùng hoang mạc.
Đường còn lại thì thông tin tới cửa vào của Độ Kiếp.
Thử nghĩ mà xem, nếu có một đội tinh binh được tiến tới chặn cánh quân của Minh Tướng quân, chúng ta nhất định có thể đánh cho đánh thua liểng."
Dương Sương Nhi nói: "Hiện tại ở Độ Kiếp Kiếm chắc chắn đã là người của Minh Tướng quân, bọn họ chỉ có thể đi theo con đường còn lại thôi!"
Hứa Mạc Dương nói: "Minh tướng quân thông thông binh pháp, thường xuất chặt binh.
Chủ ngày này ta đã bị vây ở đây, hoàn toàn không biết gì về tin tức bên ngoài, không thể quan sát tình hình vua.
Ta lo lần trước cơ nói vậy là cố ý làm cho chúng ta yên tâm, sau đó quyền đại quân bao vây cả chuỗi Cách Vân.
Đến lúc đó, hãy cho dù chúng ta có thoát ra ngoài qua địa điểm thì ai mà biết được liệu đã gặp phải một quân quân khác của hay không..."
Lâm Thành nói: "Ta cũng đang có suy nghĩ này.
Chỉ dựa vào việc ta giết chết Cố Thanh Phong, Minh Tướng quân đã có đủ lý do để điều động đại quân bắt chúng ta rồi."
Thực ra mọi người đã sớm lo lắng về chuyện này.
Nếu Minh Tướng quân điều động mấy vạn quân thì kết quả thực sự có bảo vệ toàn bộ chuỗi Cách Vân có thể đến kiệt nước cũng không lọt vào.
Chỉ là vừa trải qua mấy phen huyết chiến, bọn họ ngân sách không kịp suy nghĩ quá nhiều, bây giờ nghe Hứa Mạc Dương nói ra, thêm vào đó là phân tích của Lâm Thanh, trên mặt mỗi người đều bày tỏ vẻ âu lo.
Dương Sương Nhi cười hì hì nói: "Hay là chúng ta hãy lại ở địa đạo.
Dù sao Dung trang chủ cũng đã chuẩn bị sẵn một lượng lương thực lớn rồi, chắc chắn chúng ta không đến mức phải chịu đói đâu!"
Vật thể Do Tâm béo túc nói: "Không phải ta có ý làm tăng uy phong của quân vương đâu, địa đạo này tuy kín nhưng e là không giấu nổi Cơ quan vương."
Dương Sương Nhi nói: "Cho dù Cơ quan vương quốc có thể tìm được cửa vào của địa đạo nhưng nơi này chật hẹp, không thể chọn một lượng lớn người đi vào, chúng ta hoàn toàn có thể cầm cự được một thời gian dài."
Dũng Tiếu Phong cũng do dự không quyết định, nhìn qua phía Lâm Thanh.
"Lâm huynh thấy thế nào?"
Trong số những người ở đây, bất kể là về Võ công hay kiến thức thì Lâm Thanh cũng là người giỏi nhất, do đó được mọi người tin tưởng trao quyền quyết định.
Lâm Thanh suy nghĩ một lát rồi chậm rãi lắc đầu.
"Bạch Thạch tinh thông thuật cơ quan, sớm rồi cũng sẽ tìm được nơi này, chỗ ở lại đây tuyệt đối không phải là cách hay.
Bây giờ chúng ta ta hoặc là đi xuyên qua dãy Cách Vân rồi trốn lên phía bắc, nơi thế lực của Minh Tướng quân không đạt tới được, hoặc đi tới Độ Kiếp..."
Dương Sương Nhi ngạc nhiên Đường lên: "Như vậy há phải là tự chui đầu vào vòng vây của đại quân sao?"
Lâm Thanh tựa nụ cười, ngoại hình đầu vật Vật Do Tâm.
"Vật lão có cao kiến trúc gì về thiết kế của địa đạo này không?"
Đường đi dọc, Động vật Do Tâm đã được hoàn thiện trong suốt cách bố trí ở đây, đã có hiểu biết cơ bản về địa hình.
"Tài liệu của Xảo Chuyết đại sư quả là siêu việt!
Dòng chảy này xung quanh co, khúc xả, thường xuyên biến hóa, không đi theo một phương tiện hướng dẫn nhất, nên vẫn là ông ấy ghé thăm tuyến ra nhánh chính rồi cuối cùng tạo ra địa đạo này.
Ta thấy dù là Cơ quan vương giả cũng chỉ được đến mức như vậy thôi!"
Lâm Thanh lại hỏi tiếp: "Nếu Sinh vật lão là Cơ quan vương giả, khi tìm được địa đạo này mà lại không tìm thấy chúng ta đâu thì sẽ làm thế nào?"
Vật liệu Do Tâm ngâm đáp: "Ta nhất định sẽ đoán bên trong còn có huyền cơ khác, hoặc là có một chỗ kín đáo nào đó để cất giấu người, nếu không thì vẫn còn có thông đạo khác."
Lâm Thanh yên tĩnh tay, nói: "Ta chính muốn Minh Tướng quân phải nghi thần nghi quỷ một phen.
Tình hình ở Tái Ngoại rất phức tạp, mấy chục vạn đại quân tuyệt đối không thể ở lại quá chờ đợi vài ngày sau không tìm được chúng ta, tắc tự nhiên sẽ nghĩ chúng ta đã trốn đi xa rồi, do đó đã rút lui quân."
Vật thể Do Tâm khổ một tiếng.
"Lý lẽ thì đúng là không sai, nhưng mấy ngày tới chúng ta có thể trốn đến nơi nào đây?"
Lâm Thanh tỏ ra hết sức tự tin, nhẹ nhàng cười, nói: "Từ lâu ta đã nghe nói tới danh tiếng của Anh Hùng chủng tộc, Vật già có bằng lòng dẫn bọn ta đi tham quan một chuyến không?"
Đến lúc này mọi người mới giật mình tỉnh ngộ, hành động này của Lâm Thanh về mặt chiến lược kết quả là hết sức lực cao minh.
Nếu suy nghĩ theo đường bình thường, khi đối mặt với đội quân danh vang Tái Ngoại của Minh Tướng quân, tất nhiên là phải trốn đi thật xa, không ai lại nghĩ rằng bọn họ viễn thám như vậy, ẩn sâu ngay dưới mắt của đại quân mấy chục vạn người.
Nếu có thể thần không biết quỷ không hay tiến vào trong ngôi mộ của Quái vật Do Tâm ở U Minh đá, ít nhất cũng có thể ẩn mình vào điểm mù của quân vương, sau đó muốn tìm cơ hội để nghỉ dưỡng sức không phải là công việc quá khó khăn.
Dương Sương Nhi do dự nói: "Cơ quan vương đã từng tới U Minh Tinh.
Nếu tìm khắp nơi mà không tìm thấy chúng ta, sớm muộn gì cũng sẽ tới đó."
Dung Tiếu Phong cười, nói: "Chỉ cần chúng ta tránh được quân chủ lực của Minh Tướng quân, không giao phong chính diện với võ, ắt sẽ tìm được cách thoát thân."
Hứa Mạc Dương cũng đã hiểu ra, thấy Vật Do Tâm và Dương Sương Nhi vẫn cảm thấy nghi hoặc thì chớp mắt, cười nói: "Dù Minh Quân quân có bản lĩnh đến đâu đi nữa thì cũng không giỏi đến khả năng biết mặt toàn bộ đám thủ hạ mấy vạn người, đúng không?"
Đến lúc này, Sinh vật Do Tâm mới ngộ ngộ, liền cười vang, nói: "Không sai!
Không sai!
U Minh có địa hình phức tạp, cây chuối triết, chính là nơi tốt nhất để ẩn náu.
Chúng ta có thể tìm cơ hội bắt mấy đứa tiểu binh, thay trang phục của bọn chúng.
Nếu Minh Tướng quân muốn kiểm tra mặt mũi từng người trong mấy chục quân, chỉ e chưa làm xong thì đã chết rồi."
Dung Tiếu Phong lại nói tiếp: " Hiện tại Minh Tướng quân nhất đã hạ lệnh cho người vào trong sơn trang lục Kiểm soát chúng ta.
Dù chiến trị quân có chết hơn nữa, buổi sáng cai nghiện cũng sẽ có chút ác tâm.
Khi ra ngoài địa đạo, chúng ta chỉ cần thận một chút, không để bị phát hiện, tránh tai mắt của đám phục binh thì kế hoạch này sẽ thành công."
Lâm Thanh đưa tay thư giãn lên vai Vật Đồ Tâm.
"Có điều, đến khi đó e là phải phiền não cắt tóc trắng bắt mắt này đi rồi, nếu không một gã tiểu binh già như thế này, muốn không bị người ta nhận ra cũng khó!"
Vật thể Do Tâm giả giận dữ, nói: "Ai nói là ta già nào?
Nếu ta bỏ công tót một chút, nhất định sẽ tạo ra cái tên mặt trắng đẹp trai phải tự, vì không bằng."
Mọi người không cười lớn, chỉ cố gắng nín thở, cùng đi tới con đường hướng dẫn về Độ Kiếp cốc.
Họ đã ôm lòng làm ngọc vụn còn hơn đá lành, lúc này thấy có con đường sống, ai ai cũng hết sức vui mừng.
Vừa đi được mấy bước, xin bàn chân ngẫu nhiên thấy có chút chấn động, từ nơi sâu thẳm trong địa đạo cũng không ngừng vọng tới những trầm hương.
Người đưa mắt nhìn nhau, không biết đã xảy ra chuyện gì.
Tiếng động ở đó càng lúc càng lớn, vang khắp mọi ngóc ngách trong địa đạo, như thể có con quái vật nào đó đang lớn tiếng trên thế giới, muốn chui ra từ dưới lòng đất.
Lâm Thanh thấp thoáng nghe thấy bên ngoài có tiếng binh sĩ hò hét, chợt nghĩ tới một chuyện, sắc liền biến đổi.
Hay cho hoàng cơ quan vương, không ngờ lại muốn khao khát sát thủ như vậy sao?"
Vật thể Do Tâm cũng đã hiểu ra.
"Không hay rồi, nhất định là Cơ quan vương đã hạ lệnh cho binh sĩ chặn mắt.
Nước tăng không có chỗ nào để chém ra, sắp xếp dòng chảy vào trong địa đạo rồi..."
Giống như đáp lại lời đáp của Vật Đá Tâm, một tiếng "ầm" vang lên, một tảng đá lớn cản nhiên rơi từ trên vách đá trong địa đạo xuống.
Bên dòng nước phun ra ồ, bắn thẳng vào vách đá phía đối diện, sau đó tan thành vô số hạt nước nhỏ trắng xóa.
--------------------------------
[1] Giá y có nghĩa là áo cưới - DG.
NHẬN XÉT VỀ SÁCH7.0/7 - 1 đánh giá