Cập nhật mới

Khác That summer, you and I returned

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
376288344-256-k767700.jpg

That Summer, You And I Returned
Tác giả: ReichitaThirina
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lấy bối cảnh về Lịch Sử, Chiến Tranh Thế Giới thứ hai với mưa bom bão đạn và những cuộc tình mới nở đã tàn.

Các nhân vật trong đây là giả tưởng còn sự kiện Lịch Sử là thật, câu truyện vừa phê phán tội ác chiến tranh vừa ca ngợi sự hy sinh của các chiến sĩ.

Lấy bối cảnh cuộc cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại, bắt đầu từ mùa hạ ngày 10 tháng 11 năm 1940 tại Berlin kéo dài đến hết ngày 8 tháng 5 năm 1945 tại Berlin.

Câu truyện được kể theo ngôi thứ 3, tình tiết câu truyện xoay quanh hai nhân vật Vladimir Leonard - Một thiếu tá thuộc quân đội Liên Xô và Jürgen Elias - Một chỉ huy quân đội Đức.

Warning: Có tình tiết liên quan đến tinhduc và tội ác chiến tranh.

Ngôn từ không quá ổn định miễn cưỡng đọc được.

Có thể gây khó chịu về cách xây dựng nhân vật, nhận mọi góp ý miễn nó nhẹ nhàng

Chúc Các Bạn Có Trải Nghiệm Vui Vẻ Với Câu Chuyện



warworld​
 
That Summer, You And I Returned
𝐶ℎ𝑎𝑝 𝐼: 𝑆𝑢𝑚𝑚𝑒𝑟 𝑜𝑓 𝑡ℎ𝑎𝑡 𝑦𝑒𝑎𝑟


𝐴𝑡 𝑡ℎ𝑎𝑡 𝑡𝑖𝑚𝑒, 𝑚𝑦 𝑒𝑦𝑒𝑠 𝑡𝑢𝑟𝑛𝑒𝑑 𝑡𝑜 𝑦𝑜𝑢..

________________________________

Tên của gã là Vladimir Leonard.

Năm 22 tuổi, gã gia nhập quân đội Liên Xô và hiện là Quân Chính Quy trong quân đội.

Y là Jürgen, một vị chỉ huy người Đức, y mang hai dòng máu Đức và Áo là con lai giữa sự hoàn hảo và đẹp đẽ.

Y có bộ não thông minh nhưng nhược điểm lại là sức khỏe của y sau khi vào quân đội lại không ổn định lắm, y chủ yếu nằm ở phía chỉ huy các trận đánh thay vì cầm súng xông pha nơi mặt trận chiến trường.

Ngược lại với Jürgen, Vladimir lại là kẻ giỏi toàn vẹn hơn, gã có khả năng đứng ở nơi mặt trận và trực tiếp chỉ huy trận đấu hơn là việc loay hoay nơi mặt bàn lộn xộn giấy tờ.

Ngày 10 tháng 11 năm 1940, khi này gã vẫn chỉ là chàng thanh niên trẻ tuổi được chọn là người hộ tống Vyacheslav Molotov trên con đường đến Berlin.

Gã gặp y lần đầu tiên ở Berlin khi đang đi dạo trên vỉa hè dưới cái nắng ấm ương vàng trên con phố nhộn nhịp.

Cùng ngày, gã gặp lại y tại bàn đàm phán giữa Liên Xô và Đức ở Berlin.

Ấn tượng đầu tiên của gã về Jürgen là mái tóc tựa thửa ruộng chín vàng dưới ánh nắng và đôi mắt hệt như viên pha lê được nâng niu trên bàn tay của chúa, sự lịch sự và ứng xử linh hoạt trên bàn đàm phán của Jürgen khiến gã cảm thấy thích thú với người Đức trước mặt.

Xuyên suốt buổi đàm phán, ánh mắt gã luôn nhìn y với sự thích thú tuy nhiên Jürgen chưa từng đáp lại ánh mắt của gã.

Khi cuộc đàm phán kết thúc, gã đi đến cạnh y một cách bẽn lẽn khẽ khàng gọi tên y.

Chào, tôi có thể làm quen với anh được không?

Tông giọng nhẹ nhàng pha lẫn chút âm điệu của thiếu niên trẻ tuổi, Jürgen quay lại nhìn gã, ánh mắt y như cọc băng đâm mạnh vào lồng ngực của Vladimir.

Sự lạnh lẽo trong đôi mắt ấy khiến gã ớn lạnh, bối rối đưa tay vò nhẹ mái tóc màu hạt dẻ, gã cười nhẹ toan tính buông lời xin lỗi rồi bỏ đi thì chợt cái gật đầu của y đã phá tan sự ngượng ngùng.

Vladimir thấy vậy thì nhanh nhảu ngỏ lời.

Tôi tên là Vladimir, còn anh?

Anh tên là gì?

Jürgen..Jürgen Elias..

Giọng nói nhẹ nhàng tuôn ra từ miệng y, Jürgen - Jürgen Elias, gã nhìn y khi cơn gió mùa hạ khẽ thổi qua làm lay động mái tóc.

Mùi thơm nhè nhẹ của hoa cúc theo làn gió vờn qua mặt gã, gã nhìn y mỉm cười, nụ cười tuổi đôi mươi.

Tên anh rất đẹp

Cảm ơn..

Đôi môi hồng hào mấp máy định nói điều gì đó nhưng Vladimir đã bị đồng đội gọi lại, lời kế tiếp chưa kịp thoát ra khỏi cổ họng đã phải rời đi.

Lần này không tiện lắm nhỉ?

Hẹn anh khi khác nhé?

Lần sau tôi sẽ mời anh một cốc nước

..Tạm biệt..

Gã muốn ở lại nơi đây lâu hơn chút nữa, gã lại càng muốn gần y thêm dù chỉ tính được là phút giây.

Vladimir quay người rời đi dưới ánh nắng, trong tầm mắt Jürgen đọng lại bóng lưng của một nam nhân xa lạ.

Ánh mắt y dõi theo bóng lưng ấy ngay cả khi bóng lưng Vladimir đã hòa vào đám quân lính Hồng quân và khi đồng đội y đi đến khoác lấy đôi vai nhỏ của y thì Jürgen cũng chẳng biết.

Đi thôi Jürgen, em nhìn gì thế?

Người đồng đội khoác lấy vai y và kéo y sát lại bên anh ta, giọng anh thủ thỉ khi đôi mắt nhìn vào gương mặt của y.

Jürgen khẽ quay đầu lại nhìn hắn và lắc đầu.

Không gì, đi thôi

Y gạt tay hắn ra rồi bước đi không ngoảnh lại để mặc người đồng đội kia chạy theo phía sau.

Vladimir theo tiếng ồn ào của anh mà khẽ quay đầu lại, bóng hình mảnh khảnh của Jürgen phản chiếu trong đôi mắt xanh của Vladimir.

Cảm giác tiếc nuối vụt qua trong lòng ngực gã, Vladimir nhìn bóng lưng đang khuất dần sau hàng người đông đúc rất lâu cho dù đồng đội đã gọi gã nhưng khi này ánh mắt gã hoàn toàn thuộc về y, mọi thứ chỉ ngừng khi cái vỗ vai thô bạo của tên đồng đội khiến gã quay đầu lại.

Sao thế?

Tia được em gái người Đức nào rồi à?

Haha

Tiếng đùa cợt của bốn người đồng đội vang lên, Vladimir không những không khó chịu lại còn khẽ cười và quay lại khung cảnh vương lại bóng hình mờ ảo của y.

Có lẽ câu trả lời như nào gã đã rõ chỉ là không dám khẳng định chỉ khẽ lắc đầu trong lời trêu chọc của đồng đội.

________________________________

𝑌𝑜𝑢𝑟 𝑛𝑎𝑚𝑒 𝑖𝑠 𝑣𝑒𝑟𝑦 𝑏𝑒𝑎𝑢𝑡𝑖𝑓𝑢𝑙, 𝑏𝑒𝑎𝑢𝑡𝑖𝑓𝑢𝑙 𝑙𝑖𝑘𝑒 𝑦𝑜𝑢.
 
That Summer, You And I Returned
𝐶ℎ𝑎𝑝 𝐼𝐼: 𝐻𝑜𝑡𝑒𝑙, 𝐷𝑖𝑛𝑛𝑒𝑟 𝑎𝑛𝑑 𝐵𝑒𝑟𝑙𝑖𝑛 𝐼


Mặt trời dần khuất dạng sau dãy phố chặt ních người qua lại, Vladimir và đoàn người hộ tống dừng chân trước cổng của một khách sạn cao cấp.

Đặt từng buớc chân nặng trĩu trên thảm đỏ dẫn vào sảnh khách sạn.

Gã đứng cạnh người đồng chí thân thiết là Boris chờ đợi kết quả phân chia phòng và số phòng, Chợt Boris khẽ đụng nhẹ vào tay gã khiến gã quay sang nhìn.

Sao thế?

Tao vẫn thắc mắc tại sao trưa nay khi di chuyển địa điểm mày lại luôn quay lại phía sau.

Chút nữa kể tao nghe được không?

Mày thực sự tò mò à Boris?

Anh gật đầu, Vladimir khẽ cười thầm.

Tính cách của Boris gã biết rõ, anh vốn rất tò mò về những thứ xung quanh Vladimir, tất cả mọi thứ bao gồm cả gia đình và các mối quan hệ xung quanh gã.

Chút nữa sẽ kể

Mày nói rồi đấy nhé?

Nói không giữ được lời không phải lính Liên Xô nha?

Vladimir khẽ gật đầu, Boris hệt như một đứa trẻ con to xác, chỉ là một lời nói cũng vui như được cho kẹo.

Gã thở dài ngao ngán rồi tiếp tục chờ đợi được phân chia phòng.

Thế này nhé, Chỉ huy Andrew, binh nhì Doris, binh nhất Vladimir và trung sĩ Marat cùng một phòng.

Thiếu tá Adam, thiếu úy Ivan, trung úy Peter và tôi chung một phòng.

Nếu không còn ý kiến khác, chúng ta sẽ hộ tống Bộ Trưởng Vyacheslav Molotov về phòng thủ tướng trước khi về phòng.

Mọi người đều gật đầu đồng tình, theo dự tính sẽ đưa ngài Bộ Trưởng về phòng trước khi tất cả về phòng và chuẩn bị cho bữa tối.

Dọc hành lang nhỏ hẹp vang vọng các bước chân đều thành nhịp, Vladimir khẽ đưa ánh mắt liếc nhìn khung cảnh Berlin qua khung cửa sổ.

Vẻ đẹp của đô thị với những tòa nhà cao thấp xây san sát nhau, quả thức Berlin dưới ánh chiều tà đẹp như tranh vẽ.

Đến đây thôi, mọi người về phòng sửa soạn đi

Cánh cửa phòng thủ tướng khép lại, thiếu tá Adam và thiếu úy Ivan xoay người đứng trước cánh cửa.

Các cậu về đi, ở đây có ta là thiếu úy Ivan canh giữ.

Sau khi các cậu sửa soạn sẽ có hai người trong số các cậu đến thay ca cho chúng tôi.

Tất cả chúng ta đều mệt và đói, vậy thì đừng để nhau phải chờ đợi quá lâu.

Tông giọng nhạt nhẽo của Adam vang lên, Vladimir đảo mắt ngỏ ý không để tâm.

Thiếu tá Adam hay nói cách khác là anh trai của Vladimir, hai người họ vốn dĩ không ưa nhau từ thuở tấm bé.

Gã luôn cảm thấy anh trai mìn thật nhạt nhẽo và vô vị, lời nói của hắn trong mắt gã chỉ là gió thoảng qua.

Vladimir, đồng chí cùng Boris đi tìm phòng và tắm rửa trước, chút nữa lên canh thay cho Thiếu tá và Thiếu úy.

Chúng tôi còn chút chuyệncần bàn nên hai đồng chí đi trước đi.

Tuân lệnh Chỉ huy

Gã xoay người cùng Boris nhận thẻ phòng từ tay Andrew rồi rời đi trước, dọc hành lang Boris luôn hỏi gã mọi thứ khiến Vladimir có chút cảm thấy có chút phiền phức.

Ngón tay cái miết nhẹ trên mặt chữ được khắc nổi của tấm thẻ phòng, 108, gã rảo bước dọc hành lang tìm con số 108 trên đầu những cách cửa phòng để mặc Boris phía sau không ngừng lải nhải những điều vô nghĩa.

Im lặng chút đi Boris, miệng mày không biết mỏi à?

Mày quát tao à...

Vẻ mặt Boris hậm hức khi bị gã nhắc nhở, anh khoanh tay tỏ vẻ giận dỗi với Vladimir trước khi hai người lăn quay ra cười trước biểu cảm của đối phương.

Cuối cùng gã cũng tìm được phòng, gã cho chìa khóa vào ổ và nhẹ nhàng mở ra.

Boris nhanh nhảu lao vào trước khi gã đưa tay mò tìm công tắc điện để mở điện lên, bên trong căn phòng có hai chiếc giường khá rộng vừa đủ cho hai 'chú gấu' nằm trên đó và một số đồ vật khác.

Boris ngã thẳng xuống giường và bật cười, anh hết quằn gối sẽ lật tung chiếc chăn được gấp gọn trên giường lên.

Vladimir nhìn cậu bạn của mình mà bất lực, gã không nghĩ đây là dáng vẻ một thanh niên 23 tuổi nên có.

Vladimir quay đi quay lại mới phát hiện Andrew là người cầm vali của cả bọn mà khi nãy đi nhanh quá cả gã cả Boris đều quên bén đi chiếc vali, vốn đã khó chịu vì mệt mỏi, gã đi đến cạnh chiếc giường rồi đá nhẹ vào chân Boris.

Giờ tao đi tắm, chút nữa lão chỉ huy về mày nhớ lấy quần áo trong chiếc vali mà lão cầm đưa cho tao.

Bộ đồ gấp đan vào nhau màu đen ấy, cứ cầm thế đưa cho tao, đừng bới lung tung lên

Rồi biết rồi

Boris nở nụ cười thân thiện với ngón cái dơ lên, gã ớn lạnh sống lưng không hiểu sao nụ cười ấy lại khiến gã có cảm giác không lành nhưng gã cũng kệ anh mà bỏ đi vào phòng tắm.
 
That Summer, You And I Returned
𝐶ℎ𝑎𝑝 𝐼𝑉: 𝐻𝑜𝑡𝑒𝑙, 𝐷𝑖𝑛𝑛𝑒𝑟 𝑎𝑛𝑑 𝐵𝑒𝑟𝑙𝑖𝑛 𝐼𝐼𝐼


Khi mọi thứ đã xong xuôi hết Vladimir cùng những người còn lại đi xuống sảnh chính và hướng về phía nhà ăn, trong bữa ăn mọi người đều bàn về việc chính trị và chiến tranh mấy ngày nay.

Vẫn là không khí sôi nổi ấy nhưng Vladimir lại không thế hòa nhập vào câu chuyện của mọi người, khi được hỏi gã chỉ nói một vài lời cho có lệ.

Ngón tay cái miết nhẹ chiếc dĩa trong tay, gã chợt nhớ về Jürgen.

Bên phía Jürgen, y vừa đặt nhẹ chiếc bút xuống, đưa tay xoa nhẹ thái dương.

Đôi lông mày thanh tú được giãn ra đôi chút, tay y gõ nhẹ lên mặt bàn, mấy nay y không hiểu sao bản thân lại nghĩ đến hậu quả và các cuộc chiến gần đây.

Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, Jürgen nhìn về hướng cửa một cách mệt mỏi.

Tôi nói rồi..tôi không ăn..

Anh Jürgen, em vào được không ạ?

Jürgen giật mình ngồi bật dậy vội vàng chỉnh trang lại ngoại hình và giọng điệu của bản thân, lần nữa khi nhìn về phía cửa nụ cười bất giác nở trên đôi môi.

Ryan à?

Vào đi em

Sau lời nói của y, cánh cửa được đẩy ra một cách nhẹ nhàng theo sau đó là bóng dáng nhỏ bé của Ryan.

Cậu bé nhảy chân sáo đi về phía y với nụ cười rực rỡ trên môi.

Anh ơi

Tôi đây

Bọn mình đi chơi đi, em muốn đi công viên xem đài phun nước

Y rời khỏi bàn làm việc, quỳ một chân xuống với vòng tay dang rộng ôm chầm lấy thân hình nhỏ bé chạy đến của Ryan.

Jürgen bế cậu nhóc nghịch ngợm lên và xoa đầu, bàn tay nhỏ bé của Ryan chạm lên môi của y rồi cười khúc khích.

Anh ơi, em muốn đi chơi cơ

Em đã ăn gì chưa mà đòi đi chơi?

Hôm nay em ăn được hẳn 1 bát cơm đấy

Giỏi thế, vậy chúng ta đi thôi

Ryan gieo hò trong vòng tay của Jürgen, tuy y không phải anh ruột của cậu nhóc nhưng lại cưng chiều Ryan hết mực.

Ryan trong mắt Jürgen là ngoại lệ, chưa có ai làm y dễ chịu ngoài cậu bé trong vòng tay cũng chẳng có ai dám nói chuyện với kẻ dễ khó ở như y ngoài cậu bé và hai cậu bạn thân khác.

Rời khỏi căn cứ khi y nhận được sự cho phép của cấp trên, rảo bước trên con đường nhộn nhịp về ban tối, bàn tay nhỏ bé của Ryan nắm chặt lấy ba ngón tay của Jürgen.

Trên con đường được thắp sáng lần lượt bằng những chiếc đèn đường le lói, y đưa cậu nhóc đi qua khách sạn nơi Vladimir ở mà không hề hay biết.

Khi này Vladimir đang đứng tán ngẫu với Boris ở ngoài cửa khách sạn cũng không biết gì cho đến khi Boris dơ tay chỉ về phía y.

Mày biết không?

Tao muốn yêu một cô gái người Đức có mái tóc vàng như kia

Đâu cơ?

Kia kìa

Gã quay sang theo hướng anh chỉ, bóng dáng quen thuộc khiến gã có cảm giác quen thuộc tựa như đã từng thấy ở đâu đó.

Ở lại đây, tao ra đây một chút

Ê?

Ê!?

Đi đâu đấy?

Vladimir nhanh chóng bỏ đi để lại Boris bất lực gọi với theo, anh không hiểu cậu bạn của mình bị làm sao chỉ đành nhún vai rồi tìm chỗ ngồi đợi cậu bạn của mình.

Jürgen!

Jürgen!!

Jürgen giật mình quay người nhìn lại phía sau, bóng hình đang vội vàng chạy đến của gã khiến y có chút khó hiểu.

Ta lại gặp..gặp nhau rồi nhỉ..hah..hah..

Cậu bị cướp đuổi à?

Y nhướn mặt nhìn người thanh niên đang vịn vào chiến đèn đường khó khăn lấy lại hơi thở.

Vladimir ngước lên nhìn y với một nụ cười, rồi đứng thẳng lên.

Chỉ là sợ anh đi mất.

Nhân tiện tôi có thể mời anh và..cậu bé này một cuốc nước không?

Hoặc một thứ gì đó khác như trưa nay tôi đã nói với anh

Lời nói?

Umm..cái gì cơ?

Xin lỗi nhé, đầu óc tôi mấy nay không ổn lắm lại cứ nhớ nhớ quên quên

Y lắc đầu nhún vai tỏ ý không nhớ, Vladimir khẽ cười, gã kiên nhẫn ngồi nói lại với y về lời ban trưa gã đã nói.

Jürgen gật đầu đồng ý sau khi nghe gã kể lại nhưng Ryan lại tỏ vẻ không thích người con trai ngoại quốc trước mặt cho lắm, cậu nhóc ôm lấy chân Jürgen và nũng nịu.

Em muốn đi công viên cơ

Rồi rồi, tôi sẽ đưa em đi..

Y bất lực cười trừ nhìn Vladimir khiến gã cũng bối rối theo, gã không biết phải làm gì tiếp theo nữa.

Gã không được đi xa, gã không thể quên nhiệm vụ của mình khi đến đây.

Vladimir đảo mắt xung quanh và dừng lại ở một quán nước nhỏ bên đường.

Đợi tôi chút nhé?

Được không?

À được nhưng nhanh lên nhé

Ừm

Vladimir xoay người đi sang quán nước đối diện, Jürgen tiếp tục đứng dỗ dành đứa em bé bỏng đang nhè nheo bên dưới.

Ánh mắt y nhìn về bóng lưng của người con trai kia trước khi nhìn lại Ryan, y cúi xuống vò lấy mái tóc màu đen của Ryan với nụ cười.

Chút nữa ta đi công viên nhé

Vâng..em không thích anh nói chuyện với anh ta đâu..

Ai cơ?

Anh chàng hồi nãy ấy, anh ta có vẻ là người xấu..

Đừng nói thế chứ Ryan..chúng ta mới gặp cậu ta thôi mà

Hứ..

Ryan dậm chân khoanh tay giận dỗi khiến y cười trong bất lực, tiếng bước chân đều đều từ phía sau của đoàn người lẫn vào nhau khiến y không để ý Vladimir đã mua xong nước và đang đi đến chỗ mình.

Jürgen, hôm nay tôi mời anh cốc nước nhé?

Còn cậu nhóc này tôi chỉ đủ mua cho em một cây kem thôi, em nhận cho tôi vui nhé?

Y quay người từ từ đứng dậy, nhận lấy cốc nước từ tay gã còn Ryan vui vẻ kiễng chân với lấy chiếc kem trên tay Vladimir khi gã cúi xuống đưa cho cậu nhóc cho dù cậu không hiểu gã đang nói cái quái gì.

Ryan này tôi dặn em khi nhận được đồ của người lớn thì như nào nhỉ?

Y quay sang nhìn xuống nhìn Ryan với ánh mắt chờ đợi.

Em cảm ơn ạ

Không có gì

Vladimir gật gù đáp lại trước khi nhìn sang Jürgen, gã có học lỏm được một chút tiếng Đức nên gã hiểu cậu nhóc nói gì và gã cũng mong cậu nhóc hiểu được tiếng Anh và những gì gã nói.

Cảm ơn nhé..umm..

Tên tôi là Vladimir

À, cảm ơn cậu nhé Vladimir và cũng xin lỗi khi tôi vô ý lại quên tên cậu

Không sao không sao

Vladimir bối rối nhìn hai người trước mặt rồi nhìn đồng hồ trên tay, gã nhận ra đã đến giờ mình phải đi về khách sạn vội nói lời từ biệt với Jürgen rồi bỏ đi về khách sạn.

Vladimir đi được một đoạn lại quay đầu nhìn hai bóng lưng khuất dần mà mỉm cười nhưng đáng thương thay gã lại không biết rằng khi gã quay đi Jürgen đã thẳng tay ném cả cốc nước và chiếc kem mới toanh vào thùng rác.

Chúng ta không nên ăn đồ của người lạ, em đừng giận, tôi và em đi mua cây khác trong công viên nhé?

Dạ..

Mặt Ryan buồn thủi, cậu nhóc không hiểu tại sao y phải làm thế nhưng dưới sự dỗ dành của y cậu nhóc lại trở nên vui vẻ trở lại.

Jürgen xoay người nhìn về con đường tấp nập phía sau mà không nói gì, chỉ lặng lẽ liếc nhìn chiếc thùng rác chứa đựng món quá Vladimir tặng trước khi quay đầu nhìn về phía trước.
 
Back
Top Bottom