Cập nhật mới

Khác THẤT KIẾM ANH HÙNG (PHẦN 1)

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
379586706-256-k324375.jpg

Thất Kiếm Anh Hùng (Phần 1)
Tác giả: Chaucamy
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thất kiếm anh hùng nhưng đc viết lại bởi góc nhìn của tớ nó có thể rất sát với nguyên tác hoạt hình nên có lẽ hơi buồn tẻ nhưng tớ sẽ biến tấu theo cách nhìn của tớ mong m.n ủng hộ 🥰



lamtho​
 
Thất Kiếm Anh Hùng (Phần 1)
Lời mở đầu


Hello mọi người..!

Đây là lần đầu tiên mik viết truyện nên văn ca ko đc lưu loát bay bổng như người khác đâu.

Chủ yếu là mik viết để thỏa mãn đam mê với bộ phim tuổi thơ mà mik yêu thik thôi :3

Mik sẽ viết lại hết 4 phần phim của THẤT KIẾM ANH HÙNG nhưng nó vẫn sẽ có một chút thay đổi nho nhỏ đến từ mình mặc dù tớ sẽ viết sát với nguyên tác trên phim..!

Mị ko bt viết vậy có thể níu kéo mọi ng ở lại ko nhưng thật sự mị quá iu bộ phim này rồi nên mị muốn viết đúng và đầy đủ nhất tất cả các phần phim ý (tại vì tớ bj mê Á) @_@

Bên cạnh đó thì tớ xin phép nhắn nhủ một chút do ko phải dân văn nên câu chuyện tớ viết và nghỉ ra này có thể lom nhom và ko có chiều sâu như nhiều chuyện khác mà m.n từng đọc chăng.

Vậy nên m.n đừng ném đá tớ nhé

Chúc một ngày tốt lành.

(Truyện sẽ ra chap vào 23h ngày 19/20 )
 
Thất Kiếm Anh Hùng (Phần 1)
Chap 1: Ma giáo tái xuất


Khung cảnh mở ra tại một mảng rừng yên bình, trong khung cảnh ấy bổng hiện lên dáng vẻ của một người một thú đang nô đùa vui vẻ bên nhau...

Chàng là một thiếu niên trẻ với mái tóc cam rực rỡ dưới nắng kèm bộ bạch y trắng làm tôn lên vẻ đẹp hoang dã nơi rừng sâu của người thiếu niên ( HỒNG MIÊU).

Còn kia là linh thú của khu rừng này "kì lân ".

Nó cũng khoác lên trên mình bộ lông đỏ xẫm với chiếc bờm cam tạo nên một dáng vẽ oai phong của một linh thú vốn có.

Hai người cứ thế vui vẻ nô đùa cạnh nhau băng qua từng cánh rừng từng con xuối quấn quyết bên nhau cùng các muôn thú trong rừng.

Bỗng hồng miêu dừng lại nhìn ngó xung quanh, tìm kiếm:

" Kì lân.....!

Ngươi đâu rồi đừng trốn nữa mau ra đây nào..."

Con linh thú này tuy đã sống mấy trăm năm nhưng tính tình vẫn như một đứa trẻ lúc nào cux muốn trêu đùa ngkhác.

Nó hiện tại đang núp sau một tảng đá lấy chân che miệng để tránh phát ra những âm thanh lớn nhưng ko lâu sau cũng bj hồng miêu phát hiện.

Sự đột ngột đó khiến nó bất ngờ ngã về phái truớc vô tình kéo theo cả y cùng lăn xuống một con đuờng dốc.

Mãi một lúc sau hai người dừng lại nằm dạt sang hai bên cười khúc khích.

Đây có lẽ cũng là thời gian yên bình nhất của y sau này.

Ngay từ khi còn nhỏ y đã ko bt mẹ là ai chỉ nghe cha kể lại mẹ đã mất khi sinh ra y.

Nhưng dẫu vậy y vẫn còn cha, ông ấy là một người cha rất tốt trong mắt y, ông chăm sóc y khi y chỉ còn là một đứa nhóc, ông dạy y học võ thuật và kiếm thuật và ông cũng dạy y cách trở thành một người chính trực tốt bụng như hôm nay.

Đang nằm suy nghĩ tới đây bỗng từ đâu một khúc gỗ bay đến, ko nghĩ nhiều hồng miêu vội rút ra thanh kiếm mang theo bên người ra chặt tan nó.

Nhưng đó chưa phải là điểm kết, từ trong hàng ngàn mũi tên lao tới khiến y phải bay lên chống đỡ một cách khó nhọc để bảo vệ cho kì lân.

Lúc này, một tóan người áo đen biệt mặt bay đến truớc mặt y trong đấy có một tên cầm đầu với thân hình to lớn cuờng tráng tay cầm song rìu mà chỉ thẳng về trc hét lớn:

"...

Tên nhóc con kia.

Ngươi khôn hồn thì mau giao con kì lân đó ra cho ta....!

"

Nhưng chưa kịp để hồng miêu nghĩ nhiều thì kì lân đã cõng y trên lưng mà chạy về phía sâu trong rừng.

Lúc này trong rừng sau một vị cao nhân dáng dấp tuy đã cao tuổi nhưng vẫn toát lên vẻ oai phong lẫm liệt đứng đó.

Mặt ông lão thản nhiên tay chấp ra sau lưng như thể đang chuẩn bị cho điều gì đó.

Kì lân trên lưng cõng hồng miêu lúc này cũng vội chạy đến:

"Cha ơi...!

Có chuyện không hay rồi... #"

.......................................

Do vì lần đầu viết nên mik tạm xin phép dừng tại đây nhé.

Ráng hôm sau sẽ viết nhiều hơn và cải thiện khả năng viết văn dở ẹt này hihihi!
 
Thất Kiếm Anh Hùng (Phần 1)
Chap 2: Lời từ biệt


Ông vẫn đứng đó vẻ mặt bình tĩnh truớc sự lo lắng của Hồng Miêu, dường như ông đã đóan truớc được sự việc này rồi cũng sẽ đến nên đã chủân bị tâm lý cho tình huống xấu nhất.

Rồi ông gọi cậu lại gần rút ra trên lưng một thanh kiếm màu đỏ rực như máu cẩn thận dặn dò rằng:

"Năm mươi năm trước Hắc Tâm Hổ hắn vì dã tâm muốn xưng bá thiên hạ mà không ngần ngại tìm mọi cách bắt đuợc kì lân muốn uống máu nó để tăng cuờng võ công và sinh thọ bản thân .

Nhưng không may cho hắn ta đã tập hợp được sáu tay kiếm chủ còn lại cùng nhau hợp bích đẩy lùi tham vọng ấy của hắn, bảo vệ thành công kì lân.

Mà ta nào có ngờ sau lần thất kiếm hợp bích ấy khiến cho hắn tuởng chừng như đã mất mạng thì hắn lại sống sót một cách thần kì và tập hợp lại thế lực một lần nữa thực hiện lại tham vọng năm xưa.

Bây giờ, hắn ta đã trở lại ta mong con hãy đi tìm các tay kiếm còn lại tập hợp họ một lần nữa hợp bích bảo vệ hòa bình cho giang Sơn này Thái bình.

"

Nói rồi ông trao lại Truờng Hồng Kiếm trên tay cho cậu còn bản thân thì cầm lấy một thanh kiếm bình thuờng vắt ra sau lưng.

Hồng Miêu lúc này cũng đã ý thức được vấn đề nghiêm trọng của sự việc, mắt cậu đỏ hoe duờng như cũng đã nghĩ ra đuợc khung cảnh xấu nhất.

Nhưng vì không muốn phụ lòng ông một phần cùng vì bảo vệ hòa bình an, toàn của kì lân mà cậu ngậm ngùi cưỡi trên lưng nó rời đi.

Một lúc sau khi Hồng Miêu rời đi chưa lâu thì một thân ảnh nhanh nhẹn thoăn thoắt lao đến.

Bóng dáng gã ta dần hiện ra với khuôn mặt hốc hắc trắng bệch, cơ thể có phần hơi gầy gò nhưng lại tỏa ra một luồng sát khí không hề ốm yếu.

Hắn ta bỗng cười khoái lên xong lạnh giọng nói:

"Đã lâu ko gặp có vẽ lão già như ngươi chắc giờ này cũng đã gần đấy xa trời rồi chứ nhỉ...?

"

Bạch Miêu không nói gì guơng mặt điềm tĩnh truớc những lời mỉa mai của hắn:

"Đã 50 năm ko gặp dã tâm độc ác của ngươi vẫn như ngày nào nhỉ Hắc Tâm Hổ....."

Hừ......!

Đúnh vậy đã 50 năm rồi, cũng đã 50 năm kể từ ngày mà ngươi cùng với những tay kiếm chết tiệt ấy khiến ta phải thân tàn ma dại.

Nhưng ông trời lại không muốn ta chết mà người đã giúp ta cướp đuợc ngọc Hàn Nguyệt từ tay cũng chủ cung Ngọc thiềm đời trước Ngọc Thố hahhaa...!

"

Bạch miêu mặt có chút chuyển sắc lạnh giọng nói:

"Thì ra năm đó cái chết của muội ấy vốn không phải tay sai của ngươi ra tay mà lại chính là do chính tay ngươi nhúng vào....

Ta cứ nghĩ rằng sau lần hợp bích đó sẽ khiến ngươi hồn tiêu phách tán nhưng nào có ngờ ngươi vẫn còn sống vẫn còn có thể bày mưu tính kế hãm hại người khác....!"

"Bạch Miêu à! ngươi yên tâm đi ta rồi cũng sẽ tiễn ngươi đi theo các người bạn già đoản mệnh của ngươi chỉ là có điều ta sẽ khiến các ngươi chết không nhắm mắt không còn thây để chôn....!

"Hắc Tâm Hổ đắt trí cười lớn.

Sự bình tĩnh lúc này trên guơng mặt già của Bạch Miêu đã không còn nữa khi nghe hắn nhắc đến những người đồng đội của mình:

"Ngươi...

ươi...

Rốt cuộc ngươi đã làm gì họ chứ....!

"

"Ta đã làm gì họ sao chẳng phải ngươi mới là người biết rõ nhất sao.

Hay lâu nay ngươi sống chỉ chui rúc trong khu rừng sâu ẩm ướt này nên trí não đã không còn đuợc sáng xuốt nữa sao...!

"

Chưa kịp để hắn dứt câu Bạch Miêu vận công vào lòng bàn tay một chuởng lao đến hắn.

Tâm Hổ cũng nhanh chóng phản xạ đỡ lại đòn đánh ấy khiến hai nguồn khí lực lao vào nhau tạo ra sức kinh phá khủng khiếp.

Cho dù Bạch Miêu đã có tuổi nhưng cái danh "Anh hùng cái thế, võ công đệ nhất thiên hạ" của ông đâu phải trò đùa.

Vẫn một guơng mặt ấy, thần thái ấy bao năm rồi chưa đổi ngay cả sức mạnh vẫn còn rất cao cuờng như xưa.

Biết mình đánh tay đôi sẽ khó thắng lại Bạch Miêu nên truớc khi đến đây hắn đã bày mưu tính kế truớc.

Hắn huýt sáo ra một hiệu lệnh thì lập tức từ đâu ba phi ảnh lao đến:

"Sứ giả Khiêu Khiêu xin nhận lệnh..

Thần Ngưu Toàn Phong xin nhận lệnh

Thuộc hạ Chư Vô Giới xin tuân lệnh"

Có thể nói đây đều là những tên tay sai đuợc đào tạo tốt nhất của hắn, bọn họ ai cũng đều có một loại võ công riêng biệt và rất cao cuờng.

Nhưng so với một người đã từng vào sinh ra tử trải qua bao nhiêu trận đánh với kinh nghiệm dày dặn như Bạch Miêu thì chúng cũng chỉ là những đứa trẻ miệng còn hôi sữa.

Không nói nhiều họ lao vào Bạch Miêu tung ra những cú cuớc đầy uy lực nhưng ông dễ dàng đỡ lấy nó và đánh bật chúng ra xa.

Thấy vậy không phải cách hay nên cả ba người liền ra lệnh cho binh lính xung quanh bày biện pháp trận có lẽ là đã đuợc lên kế hoạch truớc.

Hắc Tâm Hổ cũng đứng sau vận sức cho việc bày trận này có thể hắn muốn sử dụng pháp trận này để khiến Bạch Miêu không còn có thể thấy ánh mặt trời đuợc nữa.

Biết đuợc mục đích đó của hắn ông không lo sợ chỉ là có hơi chút tiếc nuối có lẽ mối thù của các người anh em đã khuất của ông, ông không thể chính tay trả cho họ rồi .

K

hông nhiều lời ngay khi trận địa được đựng xong ông cũng vừa hoàn thành việc vận khí vào thanh kiếm trên tay.

Cơ thể ông bay lên lơ lững trên cao, một luồng sức mạnh khủng khiếp đang tụ họp quanh người ông.

Ông dồn toàn lực một chuởng tung ra đòn "Hỏa Vũ Lôi Phong" chứ danh năm ấy.

Đòn đánh ấy mạnh đến nỗi Hồng Miêu đang trên lưng Kì Lân để chạy trốn khỏi đây cũng cảm nhận đuợc.

Cậu chắc cũng đã biết điều gì đang diễn ra, dự cảm chẳng lành dâng lên khiến cậu bất giác run run:

"Là Hỏa Vũ Lôi Phong...!

Không lẽ cha định liều mạng với chúng sao.

Không đuợc chúng ta phải quay lại thôi"

.................
 
Thất Kiếm Anh Hùng (Phần 1)
Chuơng 3: Cung Chủ Cung Ngọc Thiền.


Hồng Miêu muốn quay lại hỗ trợ cho cha nhưng Kì Lân hết mực ngăn cản.

Nó hiểu rằng nếu giờ mà quay về có khi sẽ khiến cả hai gặp nguy hiểm không những vậy còn có thể làm gánh nặng cho Bạch Miêu.

Nhưng cậu nhất quyết không nghe mà cứ thế nhảy xuống lưng Kì Lân chạy về phía luồng xức mạnh kia đang tỏa ra.

Ở một khung cảnh khác, bên cạnh một chiếc cửa sổ nhỏ xinh với một chiếc khung củi.

Một cô gái có mái tóc màu lam kèm đôi mắt xanh nhạt đang chăm chú ngồi thêu chăm chút từng mũi kim mũi chỉ lên chiếc toan trên khung củi.

Nàng nhẹ nhàng đoan trang, đôi bàn tay khéo léo thoăn thoắt đưa lên đưa xuống nhẹ nhàng thật khiến người ta muốn ngắm nhìn mãi.

"Cúc..

Cu...

Cúc...

Cu....!

"

Bỗng một tiếng chim ngoài cữa xổ khiến nàng chú ý.

Nàng nhẹ nhàng đưa tay mở cửa cho chú chim nhỏ đậu lên khung củi rồi nói:

" Tiểu Thanh lại có thư quan trọng sao, đâu đưa ta xem nào.

"

Chú chim khẽ đưa cao chân cho nàng lấy lá thư ra.

Nàng vội vã giỡ tờ giấy đã ám vàng ra, có vẽ là nó đã trải qua nhiều mưa gió truớc khi đến đuợc đây nên đã bị ố vàng không ít.

Trong thư cũng chẳng viết gì nhiều chỉ vỏn vẹn hai dòng :

"Ma giáo trở lại...!

Tập hợp thất kiếm..

"

Nàng có phần xững sờ khi đọc đuợc nội dung trong lá thư:

"Cái gì Ma Giáo trở lại, chẳng phải vào năm mươi năm truớc thất kiếm hợp bích đã thành công đẩy sạch Ma Giáo rồi sao, ngay cả một tàn dư cũng chẳng còn .

Vậy mà giờ đây chúng đã trở lại rồi, hay là do...

D... do Hắc Tâm Hổ hắn vẫn chưa chết.

Chắc có lẽ là vậy hắn ta chắc chỉ bị trọng thuơng sau khi lãnh đủ một đòn của thất kiếm, nhưng mẹ từng bảo rằng nếu có gắng guợng sống sót sau khi lãnh đủ một đòn ấy thì nguyên khí cũng tiêu tan tay chân tật nguyền chỉ có thể làm người tàn phế không thể thi triển võ công đuợc nữa.

Vậy thế hắn đã làm cách nào để có thể trở lại nhỉ?

Hay là có người đứng sau chống lưng ( Nhưng ai lại có thể bắt tay với một kẻ thân tàn ma dại không có chút giá trị nào như hắn chứ? ).

Hoặc hắn đã tìm cách để khôi phục nguyên khí tiếp tục luyện võ để giờ đây trở lại, truờng hợp này cũng có khả năng cao là đã sảy ra.

Nếu xét về nguyên khí của hắn, hắn ta mang nguyên khí hệ Độc là một loại nguyên khí có tính ăn mòn và cũng có hàn tính cao nó cũng na ná với nguyên khí băng phách của ta.

Vậy thì hắn chẳng phải cũng cần rất nhiều Hàn khí để ngưng đọng lại nguyên khí sao, nhưng nguyên khí một khi đã tiêu tan khì rất khó hoặc có thể là không thể lấy lại đuợc nên chắc có lẽ hắn đã dùng tới một yếu tố hỗ trợ nào đó để có nhiều hàn khí ngưng đọng lại nguyên khí của mình.

Nếu vậy thì ta nghĩ có thể hắn đã đến một nơi hàn lạnh như núi băng để tu luyện, nhưng hàn khí ở đấy lại lại rải rắc khắp nơi nên rất khó gom góp tụ lại đối với một người ko còn chút võ công nào như hắn.

Hay hắn đã sử dụng một vật gì đó mang tính hàn cao đã đuợc tích tụ sẵn để tu luyện nhỉ?

Nó có thể là các bảo vật cũng nên....

"

Nói đến đây nàng chợt khựng lại :

"Bảo vật..!

Đúng vậy là bảo vật hắn có thể là đã dùng tới bảo vật nhưng không lẽ năm ấy......

"

Nàng khuôn mặt đuợm buồn không nói nên lời có vẽ như vừa nghĩ đến một chuyện kinh khủng nào đó.

Nhưng không lâu sau nàng lại nhanh chóng lấy lại đuợc tinh thần đứng thẳng dậy nói lớn :

"Giờ ta đây vừa là cung chủ Cung Ngọc Thiềm vừa là truyền nhân Băng Phách Kiếm đời tiếp theo xin thề sẽ làm tròn trách nhiệm của một truyền nhân thất kiếm

Lam Thố xin nhận lệnh..

"

Ở một diễn biến khác tại khu rừng Hồng Miêu mặc kệ sự ngăn cản của kì lân vẫn tiếp tục quay về phía trung tâm khu rừng nơi đang phát ra luồng sức mạnh kinh ác ấy.

Chàng vừa đi vừa lo sợ nhưng lúc này phía bên ấy tình thế đang vô cùng chênh vênh về phía cha cậu.

Ông gồng mình tạo ra một cơn lốc xoáy cuốn trọn kẻ định khiến bọn chúng sợ hãi chạy toán lọan cả lên.

Vũ khí rơi vào nhau kêu lẻng kẻng đinh óc vô cùng, không những vậy còn có một tên vô sĩ không màng đến danh dự cầu cứu :

"Giáo chủ....

Giáo chủ mau cứu thuộc hạ Chư Vô Giới với giáo chủ....!

"

Hắc Tâm Hổ lúc này cũng không khá khẩm là mấy hắn cũng đang chóng cự lại luồng xức mạnh ấy.

Cơ thể hắn cũng dần dần bị hút gần về phía trung tâm cơn lốc xoáy nhưng cũng không lâu sau hắn cũng có kết cục giống như những tên thuộc hạ của mình.

Cảnh tuợng lúc ấy thật hoảng loạn và tang thuơng, lúc Hồng Miêu về đến nơi thì mọi chuyện cũng đã xong xuôi mất rồi.

Thân xác Bạch Miêu cứ thế tan biến truớc mắt Hồng Miêu, cậu đau thuơng gào lên những tiếng thét xé lòng vô cùng thuơng xót:

"Cha....

C..

H....

A....

Chaaaaaaaaaa...!

"

Nuớc mắt lăn dài trên khéo mắt của chàng thiếu niên, giờ đây trong guơng mặt ấy đã chẳng còn chút vui tươi nào của lúc truớc cả.

Tất cả tất cả chỉ còn lại tang thuơng khốc liệt, Kì lân đi phía sau cũng chẳng kìm đuợc nuớc mắt nhưng cũng phải cố gắng kéo Hồng Miêu ra đuợc đây bởi Hắc Tâm Hổ giờ đây hắn đang chậm rãi chống cự đứng dậy.

Nếu còn không mau rời đi e rằng cả mình và Hồng Miêu đều sẽ gặp nguy hiểm mất.

Nó cắn răng lôi mạnh mảnh áo của thiếu chủ mong người rời đi nhưng Hồng Miêu vẫn cứng đầu không chịu rời nữa bước, điều này khiến kì lân chỉ còn cách là kéo mạnh Hông Miêu lên vai mình song rồi rời đi.

.

.

.

Nhưng cho dù vậy tình thế của họ cũng không khá hơn là bao bởi Hắc Tâm Hổ đang đuổi theo phía sau.

Hắn tuy ăn trọn đòn Hỏa Vũ Toàn Phong của cha nhưng vẫn còn đứng dậy đuợc quả thật không thể xem thuờng .

Nhưng bên cạnh đó một phần là do cha cũng đã có tuổi nên có lẽ uy lực của đòn ấy không còn đuợc như xưa nữa.

Cho dù vậy cậu gạt đi nuớc mắt vẫn vừa đi vừa chỉ đuờng cho muôn thú xung quanh chạy thoát.

Thật chẳng may rằng Hăc Tâm Hổ đã đuổi tới hắn cho người bắn cung về phía Hồng Miêu, cậu nhanh người tránh né và ra lệnh cho Kì Lân tìm đuờng chạy trốn khỏi đây.

Nhưng trời trớ trêu thay con đuờng họ đang chạy trốn lại là một vách núi.

Điều này làm cho Hồng Miêu xững người một lúc nhưng cậu cũng nhanh lấy lại điềm tĩnh bảo với Kì lân hãy cố gắng nhảy sang phía bờ bên.

Bị dồn vào chân tuờng rồi nên hai người đều không do dự nhảy sang, Hắc Tâm Hổ thấy vậy vì không muốn tuột mất kì lân nên ra lệnh cho Trư Vô Giới ném phi tiêu độc về phía họ.

Hồng miêu bất ngờ không kịp né tránh nên chỉ kịp đẩy Kì Lân sang bờ bên kia còn cậu bị phi tiêu cắm sâu vào lưng rồi cứ thế rơi xuống vách đá... !

.................................................
 
Thất Kiếm Anh Hùng (Phần 1)
Chap 4: Cung Ngọc Thiềm (2)


Lúc này tại cung Ngọc Thiềm, Lam Thố đang chăm chú ngồi ghi chép một thứ gì đó.

Ồ thì ra là nằng đang viết thư hồi âm để hồi đáp lại lá thư triệu tập của thủ lĩnh thất hiệp.

Tuy nàng và cậu chưa gặp nhau lần nào dung mạo như sao cũng chưa hề biết nhưng nàng chỉ biết mình là một tay kiếm trong thất hiệp thì phải hết lòng phò tá hỗ trợ cho thủ lĩnh bởi chỉ cần thủ lĩnh của họ còn sống thì thât hiệp mới có người để chỉ đạo họ đi tới chiến thắng.

Nghĩ tới đây nàng lại nhớ về mẹ, mẹ cũng đã từng là một tay kiếm anh dũng trong thất kiếm và cũng là nữ nhi duy nhất trong thất hiệp năm ấy .

Tuy là phận nữ nhi nhưng mẹ ngoan cuờng và anh dũng hơn bất cứ ai, bằng hữu tốt nhất của mẹ cũng chính là Truờng Hồng Kiếm Chủ đời truớc.

Mẹ đã kể cho nàng nghe về biết bao nhiêu cuộc phiêu lưu của mẹ cùng với những vị bằng hữu ấy, những người đồng đội từng cùng nàng trừ gian diệt ác trải qua bao khó khăn nhưng đặc biệt nhất phải kể đến thủ lĩnh của họ.

Nàng luôn hết lòng với vị thiếu hiệp anh dũng ấy bởi nàng hiểu rằng ngài ấy chính là chìa khóa quan trọng nhất của thất hiệp.

Kể cả khi sau này khi mẹ đã gã cho phụ thân nàng vẫn lâu lâu kể cho nữ nhi của mình nghe về những cuộc phiêu lưu và những người đồng đội mà nàng hết mực coi trọng đó.

Chỉ tiếc là giờ nàng nàng nàng đã không còn nữa rồi và ta cũng đã chẳng còn ai bên cạnh rồi...!

Nghĩ tới đây mắt nàng hơi cay cay, cho dù người đời thuờng đồn đại rằng nàng là một người vô cảm tâm tính lạnh như băng nhưng nào có ai hay nàng cũng chỉ là một nữ nhi mỏng manh mong muốn tình yêu thuơng như bao người?

Bỗng một tiếng chim bên ngoài khiến nàng chú ý, đó là Tiểu Thanh chắc nó đến để nhận nhiệm vụ mà nàng đã giao cho.

Nàng cẩn thận gói thư lại nhét vào chiếc lọ bên chân nó còn không quên nhắc thêm mấy câu dặn dò rằng:

"Ta biết ngươi là một chú bồ câu đặc biệt đuợc huấn luận để làm công việc này, nhưng ta vẫn không an tâm lắm bởi đây là một lá thư rất quan trọng nếu để rơi mất ta sẽ không tha cho ngươi đâu"

Nói rồi Tiểu Thanh gật gật chiếc đầu nhỏ của mình thay cho câu trả lời của nó.

Song nó vỗ chiếc cánh xíu xiu bay đi mất, không biết quãng đuờng dài bao nhiêu nhưng chỉ thấy nó bay qua từng cánh rừng bao la bát ngát, qua nhiều ngọn xuối chảy trong xanh.

Mà càng lạ thay càng đến gần khu rừng thì cảnh vật càng hoang tàn xơ xác, nên nó cố gắng lần theo nguyên khí Truờng Hồng để nhanh tìm thấy Hồng Miêu.

Nhưng lúc nó tìm thấy đuợc cậu thì cảnh tuợng vô cùng khốc liệt đã diễn ra , Hồng Miêu chàng bị thuơng vô cùng nghiêm trọng nằm gục trên đất bên cạnh là Kì Lân đang cố gắng gọi chàng tỉnh dậy nhưng không đuợc.

Thấy vậy nó liền lại gần hơn cố gắng ra hiệu cho Kì Lân hãy đi theo mình và cũng thật may là nó cũng hiểu đuợc ý muốn của Tiểu Thanh mà làm theo

Cả hai chú động vật nhỏ ấy đang cố gắng đưa Hồng Miêu tới nơi có lẽ là Cung Ngọc Thiềm để mong Cung Chủ sẽ cứu cậu.

Nhưng Tiểu Thanh không may lại sơ ý làm rơi là thư mà Lam Thố viết lại nơi này mất rồi.

Không những vậy lá thư còn bị một tên thuộc hạ của Ma Giáo là Trư Vô Giới nhặt đuợc nữa thật là một tình cảnh éo le mà.

Trư Vô Giới khi thấy lá thư hắn không nhịn đuợc mà để lộ ra nụ cười thú tính:

"Là cung Cung Chủ Cung Ngọc Thiềm lại còn hẹn gặp nhau tại cung Ngọc Thiềm nữa chứ, xem các ngươi chống đỡ cho nhau như thế nào đây.

Đã vậy Cung chủ nơi ấy còn là một mỹ nhân khuynh thành nữa, hahhah để ta xem ta nên làm cách nàng để có đuợc nàng đây.... !"

Nói rồi hắn cười lớn,tiếng cười ấy vô tình đã thu hút khiêu khiêu hắn lại gần và hỏi :

"Trư Vô Giới ngươi không đi làm việc đi lại còn đứng đây làm gì?

"

HHắn đột nhiên nhìn thấy một mãnh giấy nhỏ trên tay Trư Vô Giới không kiềm đuợc tò mò mà cầm lên đọc thử :

"Cái gì là thư của Cung Ngọc Thiềm sao vậy chắc Hồng Miêu thiếu hiệp đã đuợc người của Cung Ngọc Thiềm đưa đi rồi , May Thật!

"*nghĩ thầm*

Thấy khiêu khiêu không nói gì chỉ nhìn đăm đăm vào tờ giấy Trư Vô Giới tò mò hỏi:

" Vậy giờ chúng ta nên làm như nào đây sứ giả Khiêu Khiêu "

Khiêu Khiêu: "Tốt nhất là nên quay về bẩm báo cho thiếu chủ đã để ngài suy xét về chuyện này..!

"

Nói rồi cả hai cùng nhau quay về hang động nơi mà Ma Giáo bọn chúng đang đóng quân.

Bọn họ đi thật xâu vào nơi tăm tối nhất của hang động rồi quỳ xuống :

"Bẩm báo.. !

Thưa thiếu chủ chíng thần đã không tìm đuợc Hồng Miêu nhưng lại vô tình tìm được một manh mối quan trọng mong thiếu chủ suy xét"

Nói rồi họ dâng mảnh giấy ấy lên cho Hắc Tiểu Hổ, nhưng lúc này hắn lại vô cùng tức giận mà quát tháo :

"Cái gì...!

Không tìm đuợc Hồng Miêu sao các người..

Lũ các người đúng là những kẻ vô dụng mà, còn manh mối mà các người tìm đuợc là gì mau đưa ta xem....!

"

Hắn cầm tờ giấy trên tay vừa đọc vừa cau mày:

"Cung Ngọc Thiềm sao, nếu Hông Miêu hắn ta chạy đến đuợc đó thì hay rồi.

Nơi đó xưa nay hay bây giờ đều đuợc đồn đóan là vùng đất thiêng trải qua bao đời Cung Chủ cho đến bây giờ Ma Giáo chúng ta đều chưa từng một lần nào có thể chiếm đóng đuợc nơi ấy.

..................................................................

Không phải là do chúng ta quá yếu mà phần lớn là do các Cung Chủ của các đời Cung Ngọc Thiềm đều rất anh minh lỗi lạc, tuy nữ nhi vóc người xinh đẹp chim xa cá lặn nhưng nói về bản chất thì không thua kém bất kì một nam nhân nào.

Đã vậy họ còn có sự phù trợ từ tổ tiên thần tiên của họ Thỏ Ngọc Tiên Tử kèm với những bảo vật mà thế gian không ai có đuợc nên việc chiếm đóng đã khó càng thêm khó.

..................

Nói về Thỏ Ngọc Tiên Tử ấy , ta cũng chỉ nghe các tổ sư trong Ma Giáo kể lại rằng cô ta tu tập đã đạt đến cảnh giới " Thần khí" nên sau khi nàng mất thì đã thăng thành thần tiên để hổ trợ phù tá cho các hậu dệu sau này chống lại Ma Giáo ta.

Chuyện này xưa nay chỉ là truyền thuyết chưa có ai dám chứng nhận nó là sự thật nếu có thì chúng ta cũng không có gì phải lo sợ bởi Ma Giáo vốn hàng ngàn năm nay vẫn rất hùng mạnh xưng bá thiên hạ đối đầu với thất kiếm chưa bao giờ thất thế.

Chẳng lẽ giờ chỉ có một cung chủ mỏng manh cũng không lo liệu đc sao?

Hiện tại sức lực của ta chưahồi phục đuợc nên nhiệm vụ lần này phải tự trông cậy vào các ngươi rồi, nhưng truớc khi đi ta cũng muốn cho cắc ngươi xem thử thứ này.

Nói rồi hắn dẫn Trư Vô Giới cùng với Khiêu Khiêu xuống một căn hầm tối , bên trong căn hầm ấy toàn là nuớc không khí lạnh lẽo vô cùng.

Tại trung tâm hồ nuớc có một chiếc cột lớn với dây xích chằn chịt, trói trên cột là một thân người cao lớn, hắn ta dãy dụa trong đau đớn khóăc giọng cầ xin :

"Thiếu chủ....

Thiếu chủ xin tha mạng cho thuộc hạ.....

Thuộc hạ...

Biết lỗi rồi mà thiếu chủ...!

"

Hắc Tâm Hổ hắn mặt không biến sắc quát lớn ngươi biết lỗi, nếu như lúc đó ngươi không vì chủ quan mà bắn pháo sáng ra hiệu cho ta thì đã không để tụt mất Kì Lân thì giờ đây đâu phải chịu cảnh này.

Nói rồi hắn ra lệnh cho hạ cột đá xuống khiến cho Ngưu Tòan Phong bị trói trên cột từ từ chìm xuống nuớc,

Hắn ta muốn giãy dụa nhưng lực bất Tòng tâm vì tay chân bị trói chặt.

_________________________________________

Nhưng thật may cho hắn vì Thiếu chủ vẫn muốn hắn sống chỉ có điều là phải lấy công chuộc tội mà mình gây ra.....

(Xin lỗi mọi người nhiều nha!

Kì thi giữa kì vừa rồi khiến tớ ko có thời gian ra chap nay hứa sẽ chăm ra chap mới hàng tùân cho m.n nhen🐸)

BYE....
 
Thất Kiếm Anh Hùng (Phần 1)
Chap5:Cung Chủ Cung Ngọc Thiềm (p3)


Đúng vậy, Hắc Tâm Hổ hắn vẫn muốn vắt kiệt hết giá trị của những tên thuộc hạ này .

Mạng của chúng đối với hắn là không có bất kì một giá trị nào nhưng về tay sai thì hắn vẫn cần chúng nên hắn ta vẫn nuơng tay cho Ngưu Toàn Phong thêm cơ hội :

-"Ta nể tình ngươi đã làm việc cho từ lâu nay nên cho ngươi thêm cơ hội để giữ lại cái mạng phèn này.

Mong ngươi lấy đó làm guơng sau này phục tùng trung thành và tuyệt đối nghe lệnh .

"

- /Đa tạ...

Đa tạ Giáo Chủ tha mạng... /

Hắn nói rồi quay lưng rời đi.

Ngưu Tòan Phong không lâu sau cũng đuợc thả song hắn cùng những tên thuộc hạ khác đều bị gọi đến một căn phòng tối nằm xâu trong hang.

Ở đây Hắc Tiểu Hổ đã chờ sẵn, khi thấy mọi người đã đến đông đủ hắn lạnh giọng nói :

-"ĐỂ tránh việc tuơng tự sảy ra, cũng như để bày tỏ sự trung thành của các ngươi ta sẽ cho các ngươi uống Dẫn Tâm Đan...

Các ngươi liệu có dám "

......

/...Dẫn Tâm Đan ,đây là một lọai Thốc khá đặc biệt dùng để trói buộc nguời khác .

Thuốc Có chức năng gây đau đớn khó chịu cho người uống trong thời gian nhất định nếu không có thuốc dẫn từ chủ nhân và nguợc lại chủ nhân có thể nhờ đó mà sai khiến bọn họ làm việc gì để lấy thuốc dẫn... /

Nhưng dẫu vậy, Ngưu Tòan phong hắn đã không còn đuờng lui nữa rồi nên không do dự đi lên nhận lấy thuốc...

Còn Trư Vô Giới hắn có vẻ căng thẳng ấp úng không muốn uống nhưng do vì ánh mắt xắc lạnh ấy vẫn đang đăm đăm nhìn hắn nên hắn vẫn phải miễn cuỡng uống nó..

Khiêu khiêu thì không nói gì nhiều chỉ lặng lẽ đi lên nhận thuốc nhưng thật ra trong lòng cậu vẫn đang suy nghĩ lên kế...

Sau khi đã nhận đuợc câu trả lời từ những cận thần của mình hắn mới an tâm giao lại nhiệm vụ này cho họ :

"/Hiện tại Hồng Miêu có lẽ là đã đến Cũng Ngọc Thiềm để lánh nạn rồi..

Nên các ngươi hãy đến đấy cho dù phải dùng cách gì đi chăng nữa cũng phải mang hắn cùng với Kì Lân về cho ta..... /"

..................................

"Tuân Lệnh....

"

.

.

.

.

.

.

.

.

Ở một bên khác, Hồng Miêu lúc này đã đuợc đưa tới Cung Ngọc Thiềm...

"Cung chủ ....

Không hay rồi có người bị thuơng truớc cửa cung..!

"

Lam Thố đang tập kiếm bên bờ hồ nghe vậy cũng ngạc nhiên :

"Em nói cái gì?

Có người bị thuơng sao...!

Mau đưa ta đến đó mau..

"

Nói rồi cô cất buớc đi theo cô tì nữ ấy.

.

.

.

Khi chỉ vừa đến cửa đã có một mùa máu tanh sộc lên.

Có một người thiếu niên mình đầy máu tươi đang nằm trên tảng đá gần đó .

Lam Thố thấy vậy hoảng hốt lại gần, chỉ nhìn thoáng qua cô cũng không thấy gì đặc biệt nhưng cái gì thế kia đó là "Truờng Hồng Kiếm ".

Nếu vậy thì người này chính là " Truờng Hồng Kiếm chủ " đấy sao..!

Lúc này sắc mặt Lam Thố trở nên nghiêm trọng cô cho người nhanh chóng đến để dìu chàng vào trong nhưng bỗng từ xa xa lại có một bóng dáng nhỏ buớc ra lại gần.

"Kì Lân...!

Đúng rồi đây là Kì Lân

*cô ngạc nhiên đáp*.

Mau mau vào bên trong cùng với thiếu hiệp đi bên ngoài này không an toàn cho ngươi đâu...!

"

Dẫu vậy, thì Kì Lân vẫn gật đầu tỏ vẽ không đồng ý nó có vẽ như vẫn còn một chuyện gì đấy chưa hoàn thành..

Thấy vậy nên Lam Thố mới quyết định để cho nó đi nhưng cũng không quên dặn dò nó phải hết sức cẩn thận.. !

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Xong xuôi khi thấy Kì Lân rời đi an toàn thì cô mới cẩn thân buớc vào trong.

Lúc này, bên trong tình hình của Hồng Miêu đang rất nguy cấp.

Do mất nhiều máu còn cộng thêm việc dính phi tiêu độc nên hơi thở chàng ngày càng trở nên yếu ớt.

Biết không thể cầm cự đuợc bao lâu các tì nữ mới mau chóng đưa chàng vào Băng Huyễn rồi đi mời cung chủ đến.

-"Cung chủ à..!

Thiếu hiệp sắp không ổn rồi mong người mau đến xét ạ. !

"

Lam Thố nghe vậy cũng không chậm trễ nữa mau chóng tức tốc đến nơi mà chàng đang ở.

Vừa đến nơi nàng mới huy động mọi người đưa chàng vào Huyễn Lưu, còn mình thì mau chóng đi lấy châm bạc ở trong túi.

Chuần bị xong rồi thì nàng mới bắt tay vào việc ép chất độc ra khỏi cơ thể Hồng Miêu.

Lam Thố kêu mọi người lui hết ra ngoài chỉ để mình nàng trong đây để chữa trị cho Hồng Miêu.

Nhưng vẫn có một cung nữ tên Tuyết Nhi muốn ở lại phò trợ cho nàng :

"Cung chủ...!

Hãy để em ở lại với người phụ tá cho người đi..!

"

Lam Thố thấy vậy có chút bực bội nên có lớn tiếng nói :"Ra ngoài mau..!

"

Không phải vì nàng không cần sự trợ giúp nhưng chuyện trọng sự như này không nên để người ngoài như Tuýêt Nhi chen vào đuợc.

Vã lại nếu có chuỵên gì xảy ra thật nàng cũng không muốn Tuyết Nhi vuớng vào rắc rối cùng mình.

Thấy cung chủ quyết tâm như vậy Tuyết Nhi không nói lời nào mặt đờ đẫn buớc đi ra ngoài.

Bấy giờ cô mới yên tâm mà trị liệu cho thiếu hiệp.

Lam Thố dùng chính chân khí của mình để đốt cháy Huyễn Lưu, nàng đây chính là đang muốn dùng chính đặc tính Hàn lạnh của Băng Phách chân khí để ép lấy chất độc ra ngoài .

Một lúc sau chất độc cuối cùng cũng đã bị ép hết ra ngoài, nàng lại dùng đến châm bạc để đã thông lại những kinh mạch tắc nghẽn cho Hồng Miêu.

Nhưng chưa kịp tiếp tục việc trị liệu thì có cung nữ chạy đến bẩm báo...
 
Back
Top Bottom