Khác THẤT KIẾM ANH HÙNG: Hồng Miêu, Lam Thố và Ngọc Luyện Kim

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
165244596-256-k276143.jpg

Thất Kiếm Anh Hùng: Hồng Miêu, Lam Thố Và Ngọc Luyện Kim
Tác giả: Yatogami_2207
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện kể về hành trình đầy chông gai của nhóm thất hiệp sau khi đã có đc Ngọc Tịnh Nguyên.

Tưởng rằng nhóm thất hiệp sẽ đc đoàn tụ vui vẻ nhưng ai ngờ họ đã vô tình mở ra cổng Địa Ngục.

Một cuộc hành trình mới bắt đầu, buồn có, vui có, hạnh phúc có và những tình huống vô cùng bất ngờ.

Liệu cuộc sống của họ sau này có đc hạnh phúc và họ có đem yên bình đến với nhân gian?



yatogami​
 
Thất Kiếm Anh Hùng: Hồng Miêu, Lam Thố Và Ngọc Luyện Kim
LỜI MỞ ĐẦU


Ban đầu các bạn đọc phần mô tả sẽ nghĩ truyện có vẻ hay...........nhưng ko, các bạn đã bị lừa, đây là lần đầu mình xuất bản truyện.

Mình từng đọc rất nhiều truyện thất kiếm nên mình thấy thú vị và thử tài viết truyện xem sao.

Nếu các bạn thấy mình ko có năng khiếu viết truyện hay có tình tiết giống của người khác thì có thể ko đọc, nhưng đừng chê mình.

Mình sẽ đau lòng lắm đó.

Huhuhuhuhuhu~😭😭!

Sau đây là nguyên tắc viết truyện của mình:

- Thứ nhất:

VD: Bla bla nghĩa là hét lên.

- Thứ hai:

VD: Bla bla nghĩa là suy nghĩ trong đầu.

- Thứ ba:

VD: Bla bla nhấn mạnh.

- Thứ tư: "Bla bla" trích dẫn lời người khác.

Những gì muốn nói cx đã nói, mong các bạn ủng hộ.
 
Thất Kiếm Anh Hùng: Hồng Miêu, Lam Thố Và Ngọc Luyện Kim
Giới Thiệu Nhân Vật


HỒNG MIÊU:

Tên kiếm chủ: (Tân) Trường Hồng Kiếm Chủ

Là thủ lĩnh của nhóm Thất hiệp, con trai của Cựu thủ lĩnh Thất hiệp Bạch Miêu.

Cậu là người giỏi nhất Thất hiệp.

Cậu sở hữu võ công cao cường, đầu óc sắc bén, có bản tính thông minh, nghĩa hiệp, tài chỉ huy xuất sắc, điềm tĩnh, gan dạ, giàu lòng thương người.

Vì là thủ lĩnh nên Hồng Miêu không mấy khi cười vui vẻ như các anh hùng khác, dù vậy, trong từng lời nói và hành động, sự ấm áp của Hồng Miêu luôn đem lại cho mọi người sự yêu quý vô kể.

Hồng Miêu được rất nhiều cô gái yêu quý, trong phần 2, Linh Nhi đã gần như phản bội mẫu hậu để cứu Hồng Miêu và cuối cùng hi sinh để ngăn lại mục đích xấu xa của Tam Lang.

Cậu có tình cảm đặc biệt với Lam Thố.

Ngày sinh của cậu là 19/8

Trong mười hai cung hoàng đạo, Hồng Miêu là cung Sư Tử

Nơi ở: Tương Tây- Trương Gia Giới

Vũ Khí: Trường Hồng Kiếm

LAM THỐ:

Tên kiếm chủ: Băng Phách kiếm chủ

Tay kiếm thứ hai trong Thất Kiếm, hậu duệ của Thỏ Ngọc Tiên Nữ.

Lam Thố là Cung Chủ Ngọc Thiền Cung, sở hữu võ công cao cường bậc nhất võ lâm, được người đời phong danh Thiên Hạ Đệ Nhất Mỹ Nhân.

Cô thông minh, xinh đẹp, dịu dàng, tốt bụng nên được mọi người rất mực yêu quý.

Là người có địa vị cao, sống trong nhung lụa, nhưng Lam Thố không hề kiêu căng, ngạo mạn mà luôn quan tâm, đối xử dịu dàng với mọi người, kể cả là xa lạ.

Tuy nhiên, cũng vì bản tính lương thiện ấy mà cô thường xuyên bị kẻ xấu lợi dụng.

Ngoài ra Lam Thố rất tài giỏi trong việc nữ công gia chánh, và giống như Hồng Miêu, cô cũng có tình cảm đặc biệt với cậu.

Ngày sinh của Lam Thố là 21/10

Trong mười hai cung hoàng đạo, cô là cung Thiên Bình

Nơi ở: Cung Ngọc Thiền

Vũ khí:Băng Phách Kiếm

SA LỆ:

Tên kiếm chủ: Tử Vân Kiếm Chủ

Là tay kiếm thứ ba trong Thất hiệp.

Nhưng trước khi Hồng Miêu và Lam Thố biết được điều đó thì cô đã bị Mã Tam Nương (phó giáo chủ ma giáo) khống chế và trở thành "Cô Gái Câm" phục vụ cho việc tam kiếm hợp bích.

Sau này, Mã Tam Nương bị Hồng Miêu nghi ngờ, biết rằng nếu giữ mạng cho Sa Lệ thì sẽ bị phát hiện sớm nên đã ra tay đầu độc cô và đổ đi thuốc giải.

Về sau, khi Hồng Miêu vô tình biết được Sa Lệ mới thực sự là Tử Vân kiếm chủ, cậu đã nhanh chóng đưa cô đến Lục Kỳ Cát gặp thần y Đậu Đậu để cứu chữa.

Nhưng quá muộn, không thể cứu vãn.

Sa Lệ mất đi cánh tay phải.

Tuy nhiên cô không nản chí mà quyết tâm học bằng được kiếm pháp tay trái để chờ ngày Thất kiếm hợp bích thành công, cô sẽ ra tay giết Mã Tam Nương.

Ngày sinh của cô là 25 tháng 4.

Trong mười hai cung hoàng đạo, Sa Lệ là cung Kim Ngưu.

Nơi ở: Quán trọ Kim Tiên Khê.

Vũ khí: Tử Vân Kiếm.

ĐẬU ĐẬU:

Tên kiếm chủ: Vũ Hoa Kiếm chủ

Đậu Đậu là tay kiếm thứ tư trong Thất hiệp, được rất nhiều người kính nể. là một danh y nổi tiếng thiên hạ và vô cùng tự cao về tay nghề của mình.

Trong các phần đầu tiên của bộ phim này, Đậu Đậu là 1 người nhút nhát, ham sống sợ chết tuy nhiên, sau nhiều biến cố và cảm nhận được tình cảm cao thượng của mọi người, Đậu Đậu đã trở nên gan dạ hơn rất nhiều

Ngày sinh của cậu là 30 tháng 5

Trong mười hai cung hoàng đạo, Đậu Đậu thuộc cung SONG TỬ

Nơi ở: Lục Kỳ Cát

Vũ khí: Vũ Hoa Kiếm.

ĐẠI BÔN:

Tên kiếm chủ: Bôn Lôi Kiếm Chủ

Là tay kiếm thứ năm trong Thất hiệp, rất thích rượu và cá cược.

Là một người nóng nảy, hấp tấp, lại thích ra oai, luôn hành động theo ý riêng của mình cậu đã không ít lần đẩy Thất Hiệp vào rắc rối.

Tuy vậy, Đại Bôn sống rất có tình có nghĩa, có thể chứng minh qua chuyện của Ngưu Toàn Phong.

Ngoài ra, cậu rất sợ Sa Lệ, nhưng đồng thời cũng có tình cảm đặc biệt với cô.

Ngày sinh của cậu là 13 tháng 3

Trong mười hai cung hoàng đạo, Đại Bôn là cung Song Ngư.

Nơi ở: Quán rượu Phái Hoạt Lâm(Bôn Lôi Sơn Trang)

Vũ khí: Bôn Lôi Kiếm

Thủy Hỏa Côn

KHIÊU KHIÊU:

Tên kiếm chủ: Thanh Quang Kiếm Chủ

Là tay kiếm thứ sáu trong Thất hiệp.

Lúc đầu, Khiêu Khiêu là gián điệp.

Cậu trà trộn vào Ma Giáo nhằm mục đích trả thù cho cha mẹ mình.

Tuy nhiên, trước khi thực hiện được mục đích, Hắc Tâm Hổ đã phát hiện ra.

Vậy nên, cậu cùng Thất hiệp Thất kiếm hợp bích tiêu diệt Hắc Tâm Hổ.

Xét về sức mạnh thì Khiêu Khiêu không quá nổi bật nhưng về mặt thông minh, nếu tính Hồng Miêu 10/10 thì Khiêu Khiêu phải được 8/10 với suy nghĩ thông thái của mình tuy nhiên cũng có đôi lần bồng bột

Ngày sinh của cậu là 8 tháng 11

Trong mười hai cung hoàng đạo, Khiêu Khiêu là cung Bọ Cạp.

Nơi ở: Tháp Thanh Huyền Bạch Điện

Vũ khí: Thanh Quang Kiếm.

ĐẠT ĐẠT:

Tên kiếm chủ: Toàn Phong Kiếm Chủ

Là tay kiếm cuối cùng trong Thất hiệp.

Tuy còn trẻ nhưng do lối cư xử không đúng với tuổi, cậu luôn bị coi là ông cụ non.

Cậu là một người rất am hiểu, giỏi giang và thương vợ con, có thể sẵn sàng làm tất cả vì gia đình.

Ngày sinh của cậu là 5 tháng 1

Trong mười hai cung hoàng đạo, Đạt Đạt là cung Ma Kết

Nơi ở: Thập Lý Hoa Lan

Vũ khí: Toàn Phong Kiếm

Phần giới thiệu của mình đến đây là hết (tạm thời thôi).

Còn nhân vật khác lần sau kể tiếp.
 
Thất Kiếm Anh Hùng: Hồng Miêu, Lam Thố Và Ngọc Luyện Kim
GIỚI THIỆU NHÂN VÂT (P2)


TIỂU LY:

Là một nhà ảo thuật tài ba được sinh ra ở thị trấn Lưu Hoa.

Khả năng võ thuật kém, nhưng pháp thuật lại vô cùng tốt.

Ngày sinh:1/9Tính cách: Đôi lúc hay kiêu ngạo nhưng rất tốt bụng

Vũ khí: Những dụng cụ phép thuật

HÀN THIÊN:

Cậu mất mẹ từ khi còn nhỏ.

Cậu luôn mang theo mình chuỗi ngọc trân châu, vật mẹ cậu để lại và giữ gìn nó rất cẩn thận.

Mỗi khi nhìn thấy Lam Thố, cậu tưởng như đang nhìn thấy mẹ mình nên cậu đã cứu Lam Thố lúc sóng thần cuốn đi và quan tâm chăm sóc cô rất nhiều.

Khi bị mất trí nhớ, Lam Thố dường như đã dành tình cảm của mình cho cậu, vì cô cảm thấy ở bên cậu rất an toàn.

Cũng chính vì điều này nên có đôi lần Hồng Miêu xích mích với cậu.

ĐINH ĐƯƠNG:

Thủy Đinh Đương là một cô gái tính tình khó ưa, ngang ngược nhưng thông minh và nhanh trí.

Đinh Đương là một cô gái rất đam mê học võ nhưng vì quy định trên đảo Phượng Hoàng nên cô không được học võ chính thức.

Do hiểu lầm nên ở những tập đầu cô đã gây khó khăn cho Hồng Miêu trong việc gia nhập Võ Quán Phượng Hoàng.Và sau đó cô đã hại Hồng Miêu rất nhiều.

Nhưng cuối cùng lại thích Hồng Miêu.

Chính vì lẽ đó cô không thích Lam Thố cho lắm

Vì Hồng Miêu để ý đến Lam Thố nên Đinh Đương càng ngày tỏ ra ghét Lam Thố.

Và tỏ ra ghét những vật màu xanh

Những nhân vật phụ thì mình ko nói chi tiết để nó ko dài dòng.

Nhân vật quá phụ thì khỏi nhắc đến vì ai xem TKAH thì cx bik rồi.

Những thằng phản diện thì kệ nó đi.
 
Thất Kiếm Anh Hùng: Hồng Miêu, Lam Thố Và Ngọc Luyện Kim
TẬP 1: ANH HÙNG ĐẢO PHƯỢNG HOÀNG


E hèm hèm, như các bạn đã bik thì sau khi Hồng Miêu có đc sức mạnh của Phong Long và nhảy lên thuyền đi đến một vùng trời xa lắm ko ai bik thì phim đã hết 1 cách "hững hờ".

Nên mình sẽ viết tiếp từ đoạn đó.

----------☆☆☆---------

Đảo Phượng Hoàng có 1 luật lệ rất chi là "bất thường".

Đó chính là con gái ko đc học võ.

Tam Đài Cát là 1 cuộc thi lớn và vô cùng danh tiếng.

Ấy vậy mà Lam Thố và Đinh Đương lại giả nam tham gia cuộc thi.

Điều này đã làm cho cuộc thi bị hỗn loạn và ko thể tiếp tục.

Mọi người đều chỉ trích 2 người con gái đáng thương đó.

Haha và phim thì vẫn là phim, kì tích xuất hiện, Lam Thố và Đinh Đương đã chứng minh con gái có quyền họ võ.

Đó là lí do mà cuộc thi Tam Đài Cát đc tổ chức lại từ đầu và tuyển thêm những thí sinh nữ.

Trên chiếc tàu đang hướng đến cuộc thi Tam Đài Cát.

Có 1 nhóm người đang nói chuyện rất "vui vẻ".

- Xì xào, xì xào.............

- Mọi người mau vào ăn cơm thôi!_ Ai đó.

- Được rồi_ Mọi người.

Chắc cx bik là ai rồi.

Đó chính là... chính là...

Đội Ngũ Phượng Hoàng của chúng ta.

- Lam Thố tỷ, lúc nào món ăn tỷ làm ra cx hấp dẫn hết đó!

Ko như ai kia vừa đanh đá, vừa ko nữ tính._ Tiểu Ly nhìn đồ ăn mà thèm thuồng.

- Huynh đang nói muội sao?_ Đinh Đương bắt đầu khó chịu.

- Huynh nói ai người đó tự hiểu.

Muội tự nhận, chẳng lẽ là muội sao?_ Tiểu Ly liếc nhìn Đinh Đương vs nụ cười khoái chí.

- Huynh...._ Đinh Đương chỉ vào Tiểu Ly, tức giận ko nói nên lời.

- Huynh làm sao?_ Tiểu Ly khiêu khích.

- Thôi mà, hai người dừng lại đi.

Cơm canh nguội rồi._ Lam Thố khuyên can.

- Phải đó, chúng ta còn phải luyện tập nữa.

Mai là bắt đầu cuộc thi rồi.

Chúng ta nhất định phải lấy đc ngọc Tịnh Nguyên._ Hồng Miêu cười gượng, toát mồ hôi hột.

- Suốt ngày chơi cái trò con nít đó.

Hứ_ Hàn Thiên tỏ vẻ khó ưa.

- Đc, coi như lần này muội tha cho huynh.

Lần sau huynh coi chừng muội đó._ Đinh đương nhịn nhục.

Mọi người ăn ngon lành.

Ăn xong thì cx đến nơi, họ cho tàu cập bến và vào nơi tổ chức để đăng kí thi và nhận phòng (giờ gọi là kí túc xá).

Sau đó Hàn Thiên nói mọi người ra sau núi tập luyện.

- Đệ thấy chúng ta đã luyện tập suốt tuần qua rồi.

Chúng ta cx nên nghỉ ngơi chứ!_ Tiểu Ly mệt mỏi.

- Ko đc!

Nếu đệ cứ lười biếng như vậy thì sẽ ko bao giờ lấy đc ngọc đâu._ Hàn Thiên chê bai.

- Hàn Thiên nói đúng đó._ Hồng Miêu nói đỡ Hàn Thiên.

- Ai thích tập thì ở lại tập đi.

Hồng Miêu chúng ta đi thôi._ Đing Đương lấy tay Hồng Miêu rồi liếc nhìn Hàn Thiên.

Thế rồi Hồng Miêu bị Đinh Đương kéo đi 1 các ngơ ngác.

Lam Thố cx bị Tiểu Ly kéo đi, bỏ mặc Hàn Thiên tức giận.

- Ai cần các người quan tâm chứ!

Muốn đi thì đi hết đi._ Hàn Thiên lầm bầm trong nỗi "cô đơn" tột cùng.

Sau khi chia bè phái xong thì mọi người đi về phòng.

Người thì vừa luyện tập mệt mỏi, người thì vừa đi chơi mới về.

Tối đến, mọi người ăn cơm mà ko ai nhìn ai.

Chỉ có Hồng Miêu và Lam Thố là người trung gian nên cảm thấy rất khó xử.

Ây ya, thật là một bữa cơm "thăng cẳng".

Khuya, ánh trăng lên cao mà ngày mai đã thi rồi, mỗi người một tâm trạng, người thì có tâm sự, người thì hồi hộp, người thì ngủ ngon lành cành đào.

Nhưng riêng Hồng Miêu, anh đang buồn nhưng cx ko hẳn.

Gần như Hồng Miêu có tất cả cảm xúc mà mọi người có và chúng nhưa đang xáo trộn lại khiến lòng Hồng Miêu thật rối bời.

Anh lại lấy cây sáo ra.

Nó rất đẹp,... thì đương nhiên Lam Thố làm là phải đẹp.

Hồng Miêu thổi nó, thổi nó vs tất cả tâm trạng, tình cảm, "lòng tự hào dân tộc" (ak câu này hơi sai, bỏ đi).

Tiếng sáo thật êm đềm và sâu lắng.

Nó như đang nói lên nỗi niềm của Hồng Miêu.

Mọi người đều nghe thấy nó.

Đến Tiểu Ly đang ngủ say cx phải bật dậy.

Mọi người như đã thấu hiểu đc tiếng sáo mà cảm thấy dễ chịu, thanh thản.

Có vẻ như Đội Ngũ Phượng Hoàng đã sẵn sàng chiến đấu.

--------------☆☆☆-------------

Tập sau sẽ là 1 tập "rất hay", các bạn hãy chú ý đón xem trên Wattpad lúc 00h 00p 00s ngày 00 tháng 00 năm 00.
 
Thất Kiếm Anh Hùng: Hồng Miêu, Lam Thố Và Ngọc Luyện Kim
TẬP 2: CUỘC THI TAM ĐÀI CÁT


--------------☆☆☆-------------

Sáng hôm sau cx là một buổi sáng đặc biệt.

Nhóm Hồng Miêu thức dậy trông có vẻ thật tỉnh táo.

Nhưng ko...

Tiểu Ly và Đinh Đương vẫn ngủ ngư ko biết gì.

Hàn Thiên phải mang cả nồi, niêu, xoong, chảo đến để gọi họ dậy.

Trong khi đó Hồng Miêu đang giúp Lam Thố nấu ăn.

Tiểu Ly nghe thấy tiếng ồn liền kêu:

- Mới sáng sớm ngày ra mà huynh làm gì ồn vậy?

Ko muốn cho ai ngủ ak?

- Mặt trời mọc đến mông rồi còn ngủ hả?

Đệ có muốn đi thi ko?

Đệ mà ko dậy ta mặc kệ đó.

Tiểu Ly dụi dụi mắt và sau đó.........

- ÁAAAAAAAA!

Trời đã sáng như vậy rồi mà tại sao huynh ko gọi đệ dậy.

Có phải huynh muốn ko cho đệ đi thi có đúng ko?_ Tiểu Ly trố mắt nhìn mặt trời và cuống cuồng thay quần áo.

- Đệ đang nói gì vậy hả?

Ta đã có gọi đệ dậy nhưng ko phải đệ nói là trời còn sớm sao?_ Hàn Thiên mỉa mai.

- Đệ...._ Tiểu Ly ngơ ngác tỏ vẻ vô tội.

Đúng lúc Lam Thố đến.

Cô bảo:

- Thôi mọi người đừng cãi nhau nữa.

Muội đã gọi Đinh Đương tỷ dậy rồi.

Mọi người mau ra ăn sáng đi.

Nghe đến đây mắt Tiểu Ly sáng hẳn:

- Có đồ ăn rồi.

Đệ đến ngay đây!

Sau khi Tiểu Ly đi, Lam Thố nhìn Hàn Thiên vs đôi mắt trìu mến:

- Hàn Thiên, huynh cx nhanh lên rồi cùng ăn vs mọi người.

Hàn Thiên chỉ "Ukm" 1 cái rồi thôi, nhưng trong tâm cậu cx cảm thấy xao xuyến.

Sau khi nghe Hàn Thiên đáp trả lạnh lùng như vậy thì mặt Lam Thố thoáng buồn nhưng cx lẳng lặng bỏ đi.

Mọi người ngồi vào bàn ăn, vừa ăn vừa nói chuyện rôm rả.

- Lam Thố tỷ ak, tỷ nấu ăn càng ngày càng ngon!

Chỉ ăn những món của tỷ thôi là đệ đã thấy năng lượng dồi dào rồi!_ Tiểu Ly xoa bụng no khen Lam Thố.

- Ta cx thấy vậy._ Đinh Đương hùa theo.

Nói đến đây làm Lam Thố ngượng chín mặt.

Hàn Thiên thấy vậy liền nói:

- Thôi, ăn xong rồi thì chúng ta chuẩn bị lên đường đi.

- Hàn Thiên huynh nói đúng đó!_ Hồng Miêu.

Thế là mọi người ai về phòng nấy.

Hồng Miêu thì phụ giúp Lam Thố don dẹp xong cx về phòng.

Huynh đóng kín phòng lại và nhìn ngắm bức tranh thất hiệp do mình tự làm lúc còn trên tàu (vì rảnh quá ko có gì chơi).

Huynh tự nhủ:

- Ta hứa nhất định sẽ lấy đc ngọc Tịnh Nguyên, khôi phục hình dạng cho mọi người.

Lam Thố muội hãy chờ ta, ta nhất định sẽ giúp muội lấy lại trí nhớ.

Mắt Hồng Miêu bắt đầu rớm nước mắt nhưng rồi lại vội lau đi vì có người vào phòng.

Đó là Tiểu Ly vì chỉ có Tiểu Ly mới hiểu Hồng Miêu lúc này nhất.

- Hồng Miêu huynh, rồi mọi chuyện cũng sẽ ổn thôi.

Đệ tin huynh làm đc mà.

Tiểu Ly nói đến đây thì Hồng Miêu cảm thấy tự tin hẳn.

Huynh chuẩn bị đồ lên đường.

Và điều gì đến thì cx đến, thời khác quan trọng quyết định số phận của thất hiệp đã điểm.

Ban tổ chúc bắt đầu điểm danh.

Từng người lên sàn đấu.

Những trận đấu khốc liệt.

Sắp đến nhóm Hồng Miêu rồi.

Liệu có chuyện gì xảy ra ko?

Sự bất an và những dòng suy nghĩ bắt đầu dấy lên trong lòng họ.

Rồi họ chợt bừng tỉnh khi nghe tiếng gọi:

- Thí sinh tiếp theo: Hàn Thiên của võ quán Phượng Hoàng.

Vâng, tuyệt vời Hàn Thiên là "chuột bạch" lên sàn đầu tiên trong nhóm.

Mặt anh hơi tái đi, người hơi run lên vì hồi hộp nhưng vẫn giữ đc vẻ bình tĩnh và lên sàn.

Trước mặt anh là một thằng ở đâu ra cao to lực lưỡng.

Hàn Thiên đứng trước tên đó trong như là 1 kẻ tí hon vậy.

- Ái chà!

Ko ngờ ta đc đấu vs đại sư huynh của võ quán Phượng Hoàng cơ đấy.

Hahahahhhh~._ Hắn thấy Hàn Thiên nhỏ con nên mỉa mai.

- Hứ!

Cứ cười đi!

Ta sẽ cho người thấy sức mạnh của ta.

Tiếng "bắt đầu" đã vang lên.

Hai người xông vào đánh nhau tới tấp.

Tên to cao kia rất mạnh và có độ chính xác trong những lần tung chiêu nhưng lại ko có tốc độ (ăn cho lắm vào).

Còn Hàn Thiên thì có tốc độ và sức mạnh nhưng ko có độ chính xác cao.

Có thể gọi là ngang tài ngang sức.

Hai người bắt đầu đuối rồi, tốc độ của Hàn Thiên cx giảm dần.

Bất ngờ tên kia tung chiêu khiến những tản đá to bay về phía Hàn Thiên.

Quá bất ngờ, Hàn Thiên chỉ biết nên sang 1 bên và thi triển "áo giáp hàn băng".

Tuy vậy anh vẫn bị 1 cục đá to đánh trúng, may mà có áo giáp nên ko bị thương nhiều.

- Ko ngờ đại sư huynh của võ quán Phượng Hoàng chỉ có thế thôi.

Thật thất vọng!

- Ngươi đừng vội đắc ý!

Nói xong, nhân lúc tên kia đang mất tập trung, Hàn Thiên liền tung chiêu:

- THIÊN LÝ BĂNG PHONG.

Hây ya!

Ngay lập tức 1 cơn lốc đc tạo ra khiến cho tên kia ko thể đứng vững.

Từ cơn lốc, Hàn Thiên chuyển hóa nó thành những mũi tên băng rồi phi về phía đối thủ.

Mũi tên lao với tốc độ chóng mặt và ghim thằng to cao vào cái cây cách đó 10 mét.

Hắn ta bị đẩy ra ngoài sàn nên bị xử thua.

Biết mình thua nên hắn ngượng vô cùng luôn.

Hàn Thiên vừa bước xuống thì mọi người đã xúm vào chức mừng.

- Huynh giỏi thật đó!_ Hồng Miêu và Tiểu Ly đồng thanh.

- Có gì mà ghê gớm chứ!_ Đinh Đương vẫn ko thừa nhận là Hàn Thiên giỏi.

Mặc kệ những lời nous đó, Lam Thố đã ko chần chừ chạy đến ôm Hàn Thiên trước mặt mọi người và nói:

- Huynh giỏi quá!

Điều này làm Tiểu Ly há hốc mồm và khi Tiểu Ly quay sang thì đã thấy.........

Hồng Miêu mặt tím tái, khóc lóc thảm thương và chạy đi đâu đó.

Tiểu Ly nhân lúc ko ai chú ý đã chạy theo.

Nhìn thấy Hồng Miêu như vậy, Tiểu Ly cx buồn lắm chứ, nhưng lại ko thể làm gì đc.

Cậu chỉ biết đến cạnh Hồng Miêu để an ủi:

- Hồng Miêu ak, huynh có ổn ko?

- Tại sao vậy?

Tại sao?

Hức hức...tại...tại sao?

Hức...

Tại sao?

TẠI SAO?

TẠI SAO?

- Hồng Miêu ak, huynh bị sao vậy?_ Tiểu Ly bắt đầu lo lắng vì nếu Hồng Miêu cứ thế này thì sẽ ảnh hưởng đến phần thi và sức khỏe.

- Tại sao Lam Thố lại ko nhớ ta?

Tại sao Lam Thố lại ôm Hàn Thiên?

Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này?

Tiểu Ly đệ nói cho ta biết đây chỉ là mơ đi.

Tất cả chỉ là một cơn á mộng.

TIỂU LY ĐỆ MAU NÓI GÌ ĐI CHỨ?_ Hồng miêu lắc mạnh vai Tiểu Ly vừa khóc lóc vừa gào thét.

Tuy là rất hiểu và cảm thương sâu sắc cho hoàn cảnh của Hồng Miêu, nhưng Tiểu Ly ko thể để Hồng Miêu như vậy mãi đc.

Giới hạn kiên nhẫn của Tiểu Ly đã đến đỉnh điểm, Cậu đẩy Hồng Miêu ra và hét lớn:

- HUYNH CÓ THÔI NGAY ĐI KO HẢ?

CỨ KHÓC LÓC NHƯ VẬY THÌ LÀM ĐC GÌ CHỨ!

HUYNH CÓ MUỐN MỌI NGƯỜI TRỞ LẠI BÌNH THƯỜNG KO, MỌI CHUYỆN TRỞ LẠI TRƯỚC KIA KO?

HUYNH CÒN CHẲNG THỂ THẮNG NỔI NỖI SỢ CỦA BẢN THÂN ĐỂ CHẤP NHẬN HIỆN THỰC THÌ LÀM SAO LẤY ĐC NGỌC TỊNH NGUYÊN, KHÔI PHỤC CHO MỌI NGƯỜI.

Nói xong, Hồng Miêu vỗ vai Tiểu Ly.

Tiểu Ly giật mình, nghĩ:

- Chết toi mình rồi, lúc nãy tức quá nên lỡ lời!

Đột nhiên, Hồng Miêu lên tiếng:

- Cảm ơn đệ, nhờ lời mắng chửi của đệ mà ta đã hiểu ra.

Ta đã có thêm động lực rồi.

Cảm ơn đệ, cảm ơn đệ nhiều lắm!_ Hồng Miêu ôm Tiểu Ly vào lòng.

- Ak, ko có gì đâu mà._ Tiểu Ly ngượng ngùng, nghĩ:"May quá, tưởng là bị ăn đòn chứ!

Phù.".

Cả hai người trở lại chỗ tập trung để chờ đến lượt.

---------------☆☆☆------------

Tập này dài quá khổ, tính cả dòng mình đang viết là 1466 từ rồi.
 
Thất Kiếm Anh Hùng: Hồng Miêu, Lam Thố Và Ngọc Luyện Kim
TẬP 3: NỮ NHI HỌC VÕ


Truyện của mình có hay ko các bạn?

Nếu hay hãy comment ♡ và cho thêm ý kiến của các bạn vào.

Đừng quên vote cho mình.

---------------☆☆☆------------

Lượt tiếp theo là của Tiểu Ly.

Chưa kịp nhìn thấy đối thủ mà Tiểu Ly đã sốc đến suýt ngất.

Bước lên võ đài, tên đối thủ kia có vẻ cao vừa tầm với Tiểu Ly, đội nón (cái nón che mặt ở phần 1 ý).

Thấy vậy, cậu tỏ vẻ kiêu ngạo.

Đến khi tiếng "bắt đầu" vang lên, tên đối thủ lao nhanh như chớp đến chỗ Tiểu Ly và cho cậu ăn 1 cước và bay ra ngoài võ đài, ai cx phải trầm trồ kinh ngạc.

Trận đấu kết thúc nhanh chóng và chẳng có 1 kỳ tích nào cả.

Điều buồn nhất là Tiểu Ly bị 1 đòn knock out nên sốc quá ngất rồi.

Ai cx lắc đầu cái tật kiêu căng, mất tập trung của Tiểu Ly.

Tiếp theo là Đinh Đương.

Đinh Đương bước lên võ đài thật oai phong và tụ nhủ sẽ đấu thật hay để gấy ấn tượng vs Hồng Miêu.

Vừa lên võ đài đã có người làm Đinh Đương phải bực mình.

Đó là đối thủ của cô-1 tên đô vật, cơ bắp cuồn cuộn.

Hắn ta vừa thấy Đinh Đương đã khinh bỉ, nói:

- Cô nương đây chân yếu tay mềm, tốt nhất nên ở nhà đi, đừng đến đây làm gì.

Nhóm Hồng Miêu ở dưới nghe như vậy, tức giận nhưng ko thể đánh hắn đc.

Đinh Đương tức giận, la lên:

- Ngươi đừng vội đắc ý.

Ta sẽ cho ngươi biết tay.

- Cô nương đừng chỉ nói mà hãy làm đi_ Tên đối thủ thách thức.

- Đc!

Vậy ta sẽ chiều ý ngươi.

Hây ya!

Cả hai tấn công nhau dồn dập (tự tưởng tượng).

Khi biết rằng đối thủ đều ko phải dạng vừa, cả hai đã ko đánh bình thường, nhẹ nhàng, tình củm, tay bo nữa mà sử dụng chân khí.

- Ngươi cx mạnh đó.

Nhưng ta sẽ ko thua ngươi đâu._ Đinh Đương nói bằng giọng đanh thép.

- Haha!

Chỉ vs 1 tí tài mọn mà đòi thắng ta sao?

Hoang đường._ Hắn khinh bỉ và bắt đầu nói năng thô lỗ.

Đinh Đương tức giận mà tấn công mạnh hơn.

- Ta sẽ cho ngươi thấy hậu quả của việc chọc giận ta.

Tiếp chiêu.

Hây ya!

Tên kia cx tung chiêu.

Hai chiêu thức chạm vào nhau nhưng vì mạnh như nhau nên cứ đứng im 1 hồi trên ko trung.

Đinh Đương dồn sức.

Chiêu thức của Đinh Đương bắt đầu mạnh hơn.

Biết tình thế đang bất lợi, hắn ta đã giở trò bỉ ổi.

Nhân lúc Đinh Đương đang tập trung vào chiêu thức, hắn lấy ra 1 hòn đá rồi ném vào người cô khiến cô mất tập trung và bay ra.

Điều này khiến mọi người phẫn nộ.

Đinh Đương ngã xuống vì kiệt sức.

Ở dưới, nhóm Hồng Miêu đang nhiệt tình cổ vũ và tiếp thêm động lực cho cô.

- Đinh Đương, tỷ hãy cố lên!

Muội biết tỷ làm đc mà._ Lam Thố cố gắng truyền đạt đến Đinh Đương.

- Muội có thể làm đc, cố lên.

Đinh Đương, bọn ta tin tưởng muội._ Hồng Miêu, Hàn Thiên, Tiểu Ly đồng thanh.

Đinh Đương như có thêm sức mạnh, cô có gắng đứng dậy.

Còn tên kia đang tranh thủ nghỉ ngơi, thấy Đinh Đương đang cố đứng dậy, hắn liền thi triển tuyệt chiêu khiến cho những hòn đá to vật vã bay lên rồi ném về phía Đinh Đương.

Đinh Đương chỉ vừa đứng lên nên rất bất ngờ, ko biết nên làm gì cả.

Đột nhiên, cô nhìn thấy một cái dây leo, mắt cô sáng lên.

- THỰC VẬT THAO TÚNGGGGG.

HÂY YAAAA!

Từ dưới đất mọc lên rất nhiều những cái cây tầm ma khổng lồ bao quanh Đinh Đương tạo thành cái ken bảo vệ.

1 vài nhánh quấn lấy những cục đá ném lại về phía tên đô vật.

Hắn bất ngờ khi thấy tuyệt chiêu của mình bị phản lại thì hắn đã làm 1 điều rất ngu ngốc.

Đó là chạy luôn xuống gầm võ đài để bảo toàn tính mạng.

Vậy là Đinh Đương đã thắng, nữ nhi đầu tiên chứng minh đc rằng con gái cx có quyền học võ ở đảo Phượng Hoàng.

Bây giờ là lượt của Lam Thố- người con gái cuối cùng của nhóm.

Lam Thố bước lên vs vẻ điềm tĩnh, lần này đối thủ của cô có vẻ cảnh giác hơn khi xem trận đấu vừa rồi.

- Hóa ra đối thủ của tôi là cô nương xinh đẹp này đây.

Rất hân hạnh đc gặp mặt._ Đối thủ của Lam Thố là 1 con chim ưng xanh lè xanh lẹt mỏ Xêkô.

Bề ngoài và cách nói chuyện có vẻ là 1 nam tử hán.

Phía bên dưới, Đinh Đương nghe thấy vậy liền bĩu môi:

- Lam Thố muội sướng thiệt đó.

Còn có người khen là xinh đẹp nữa.

Còn Hồng Miêu hiện tại thì đang rất khó chịu.

Tiểu Ly thấy Hồng Miêu như vậy liền quay qua mắng Đinh Đương:

- Muội nói như vậy là sao?

Ko phải thỉnh thoảng bọn ta vẫn khen muội sao?

- Hứ!_ Đinh Đương quay ngoắt đi.

Còn phía Lam Thố, cô hơi đỏ mặt nhưng lại bình tĩnh và nghĩ thầm:

- Hắn có vẻ cx ko phải là người xấu, nhưng mình vẫn phải cảnh giác mới đc.

Ko đc để những lời nói đó chi phối.

Trận đấu bắt đầu.

Cô thận trọng lao lên tấn công đối phương.

Con chim ưng mỏ Xêkô đó cx lao lên.

Sau khi đấu thử để dò la nhau 1 hồi thì cả hai đều rất mạnh.

Lúc này cả hai phải dồn lực để kết thúc trận đấu thật nhanh chóng.

Lam Thố tung chiêu:

- TRỜI HOA MÂY ĐÀO.

HÂY YA!

- Xin lỗi nhưng tôi cx ko thể thua cô đc.

Chiêu thức của Lam Thố lập tức tạo ra một vòng tròn bằng hoa, còn chiêu thức của con chim mỏ Xêkô là một quả cầu lông vũ.

Cả hai đập vào nhau nổ banh xác.

Lam Thố và mỏ Xêkô bị văng xa.

Mỏ Xêkô bay lên thi triển tuyệt kĩ để kết thúc trận đấu.

- CUỒNG PHONG CHI VŨ.

HÂY YA! (hihi! mình tự nghĩ đấy)_ Mỏ Xêkô tung chiêu.

Một luồng gió cực mạnh nổi lên kèm theo những chiếc phi tiêu lông vũ khiến Lam Thố vô cùng bất ngờ.

Lam Thố ko thể đứng vững nữa rồi.

Lam Thố bắt đầu nhớ lại, nhớ lại lời dặn dò của sư phụ trong cuộc thi Tam Đài Cát trước đó:" Con có khả năng điều khiển vạn vật.

Mọi vật trong tự nhiên đều có thể điều khiển và trở thành vũ khí.".

Cô bình tĩnh và cố gắng đứng vững.

Lam Thố vận nội công, cô dồn hết tất cả nội công của mình vào chiêu thức này.

- VẠN VẬN HẠ PHÁ.

HÂY YA!

Ban đầu ko có gì đặc biệt, nhưng dần dần mỏ Xêkô bị mất phương hướng.

Đo là do Lam Thố đã điều khiển đc luồng gió của mỏ Xêkô tạo ra và đánh ngược lai hắn.

Hắn bị luồng gió cuốn vào, quay vòng vòng rồi bay thẳng ra ngoài.

Ở dưới ai cx vui mừng.

Vậy là con đường tiến tới ngọc Tịnh Nguyên đang dần gần hơn.

Chỉ còn một bước nữa thôi.

--------------☆☆☆-------------
 
Thất Kiếm Anh Hùng: Hồng Miêu, Lam Thố Và Ngọc Luyện Kim
TẬP 4: NGỌC TỊNH NGUYÊN


--------------☆☆☆-------------

Chỉ còn lượt Hồng Miêu thôi, nếu Hồng Miêu thắng thì sẽ có hy vọng lấy đc ngọc Tịnh Nguyên.

Hồng Miêu bước lên võ đài.

Trước mặt huynh là một đối thủ vừa to, vừa cao, vừa béo, nói chung là gấp đôi Hồng Miêu.

Trên người hắn còn có rất nhiều đao, gươm.

Hồng Miêu thủ thế sẵn sàng.

Báo hiệu trận đấu bắt đầu.

Hai bên vẫn nhìn nhau và ko có động tĩnh gì.

Có vẻ như Hồng Miêu đang suy nghĩ gì đó.

Đột nhiên tên kia phá vỡ bầu ko khí yên tĩnh, lên tiếng:

- Hahahahhh~ Ngươi làm gì mà nhìn ta trầm ngâm vậy?

Sợ quá ko dám đánh sao?

HAHAHAHHHH~

- Xông lên._ Hồng Miêu chỉ bình tĩnh đáp lại.

Hắn ta xông lên ném những chiếc đao to khủng bố về phía Hồng Miêu.

Nhưng Hồng Miêu chỉ tránh né những đòn tấn công của hắn.

Mọi người ở dưới lo lắng.

Hồng Miêu nhìn kĩ từng cử chỉ, từng động tác của đối thủ.

Hồng Miêu thật sự rất nhanh nhưng vẫn chưa làm hắn ta sợ:

- Ngươi cx có chút bản lĩnh, lại né hết đc các chiêu thức của ta.

Nhưng ngươi lại chỉ có vậy thôi sao?

Đúng là đồ vô dụng.

HAHAHAHHH~

Hồng Miêu thì rất "mẫn cảm" vs từ "vô dụng" nên khi nghe hắn nói như vậy, huynh vô cùng tức giận nhưng huynh vẫn phải nhẫn nhịn.

Giờ trận đấu mới thật sự bắt đầu.

- HAHAHAH~ Ngươi nghĩ ta chỉ có vậy thật sao?

Ngươi lầm to rồi.

Ngay từ câu nói đầu tiên cuả ngươi nó đã cho ta thấy ngươi là 1 tên vô cùng nóng nảy.

Hơn nữa, ta đã quan sát đc cách đánh của ngươi.

Ngươi chỉ đánh theo cảm tính mà thôi.

Căn bản là ko có kỹ năng.

- Ngươi...ngươi.........ngươi đc lắm.

Coi như ngươi có chút tài năng._ Hắn ta bắt đầu run sợ, mặt tái mét.

Hắn ta cầm thanh đao và tấn công điên cuồng hơn.

Lúc này hắn đã mệt, hắn hạ thanh đao xuống và thở dốc.

- Ngươi chịu thua rồi sao?_ Hồng Miêu nói Vs vẻ khó chịu.

- Ai bảo ngươi là ta chịu thua?

Xem đây.

Hây ya!

Nhưng vì hắn quá mệt nên cầm cái đao ko có nổi thế là ngã sấp mặt luôn.

- TOÀN PHONG QUYỀN.

HÂY YA!_ Hồng Miêu đấm xuống đất, bỗng nhiên một trận cuồng phong xuất hiện cuốn tên đối thủ bay vòng vòng rồi phóng ra ngoài.

Cuối cùng Hồng Miêu cx thắng, Tiểu Ly và mọi người tung hô cậu.

Trong niềm vui sướng tột độ đó, tự dưng xuất hiện đối thủ đã đấu vs Tiểu Ly, hắn ghé sát tai cậu nói:

- Chúng ta sẽ còn gặp lại nhau.

Tiếp đó là một nụ cười quái đản.

Nghe giọng có vẻ là 1 người thiếu nữ, nhưng nó vẫn làm cho Hồng Miêu cảm thấy ớn lạnh.

Cậu có cảm giác chẳng lành nhưng cậu ko có thời gian quan tâm đến nó nữa.

Vì điều quan trọng lúc này chỉ là lấy ngọc Tịnh Nguyên thôi.

Nhóm Hồng Miêu quay lại Đảo Phượng Hoàng.

Vừa thấy Đinh Đương, Thủy Linh Linh đã chạy ra nghênh đón.

- Các con về rồi!

Ta nhớ các con lắm!_ Thủy Linh Linh vừa ôm con vừa khóc trong vui sướng.

- Chúng con ko sao đậu mà mẹ.

Bọn con đã thắng cuộc thi Tam Đài Cát rồi._ Đinh Đương an ủi mẹ mình.

- Thật sao?

Vậy thì tốt quá!

Đã vất vả cho các con rồi, chúng ta mau vào nghỉ ngơi thôi!

Thủy Linh Linh dẫn mọi người vào trong võ quán.

Vừa vào trong, Đinh Đương đã vui mừng chạy đến ôm lấy Quy Cửu Cửu.

- Cha!

Con nhớ cha lắm!

Cha có khỏe ko?_ Đinh Đương rạng rỡ.

- Con gái ngoan!

Cha khỏe._ Quy Cửu Cửu buông Đinh Đương ra vì khó thở.

- Chúng con bái kiến sư phụ._ 4 người còn lại đồng thanh.

- Ko cần đa lễ.

Chúng ta mau đến Đại Điện Đồ Đằng diện kiến Thần Linh, xin phép người cho mượn ngọc Tịnh Nguyên.

- Dạ!

Mọi người cùng nhau lên đường.

Thủy Linh Linh còn mang theo rất nhiều đồ cúng lễ.

Đến nơi, Quy Cửu Cửu và Thủy Linh Linh bày đồ cúng lên, quỳ xuống trước 1 cái tượng chim phượng hoàng bằng ngọc, nói:

- Thưa Phượng Hoàng Lửa-vị thần bảo hộ của Đảo Phương Hoàng, đây là những chiến binh đã thắng cuộc thi Tam Đài Cát.

Xin người hãy làm ngọc Tịnh Nguyên xuất hiện.

Hồng Miêu bước lên, ngay lập tức bức tượng có phản ứng.

Nó sáng lên, ánh sáng chiếu thẳng đến Hồng Miêu và làm cậu bay từ từ lên.

Từ trong mỏ của tượng chim một viên ngọc màu trắng xuất hiện- đó là ngọc Tịnh Nguyên.

Hồng Miêu với đc lấy nó.

Ánh sáng dần vụt tắt.

Hồng Miêu dần dần đáp xuống.

- Chúc mừng!

Cá con đã lấy đc ngọc Tịnh Nguyên rồi._ Quy Cửu Cửu niềm nở vỗ tay.

- Chúng ta mau về tổ chức tiệc mừng thôi._ Thủy Linh Linh.

- Phải đó, đệ đói rồi._ Tiểu Ly than vãn.

- Nhưng trước đí chúng ta phải làm 1 việc nữa, đêh quên rồi sao?

- Việc gì nhỉ?Hừm..............

Đệ chịu thua?

- Về rồi ta sẽ nhắc đệ nhớ.

Mọi người cx rất thắc mắc ko biết việc gì lại quan trọng vs Hồng Miêu như vậy.

Ai cx sung sướng trở về võ quán, nhưng Hồng Miêu là vui nhất vì cậu sắp đc gặp lại gia đình mình.

--------------☆☆☆-------------
 
Thất Kiếm Anh Hùng: Hồng Miêu, Lam Thố Và Ngọc Luyện Kim
TẬP 5: ANH HÙNG CÁI THẾ


Về đến võ quán đã nghe thấy tiếng khóc của trẻ con, họ biết ngay là các em.

Lam Thố chạy ngay vào phòng, bế từng bé một lên dỗ dành.

Lúc này Thủy Linh Linh ms sực nhớ ra điều gì đó và lấy vài bộ võ phục.

Thủy Linh Linh đến bên cạnh Hồng Miêu, thì thầm:

- Xin lỗi, chuyện quan trọng như vậy mà ta lại quên mất.

Ta ko kịp chuẩn bị gì cả nên chỉ có thể lấy tạm mấy bộ y phục của võ quán thôi.

- Ko sao đâu sư mẫu, người đã vất vả rồi.

Đến lúc rồi, chúng ta mau đi thôi.

- Ukm.

Hồng Miêu bảo Lam Thố và Tiểu Ly bế các em ra sau núi và cầm theo ngọc Tịnh Nguyên.

Lam Thố ko hiểu tại sao mà chỉ biết làm theo, còn Tiểu Ly thì có vẻ ngờ ngợ ra điều gì rồi.

Phía Đinh Đương và Hàn Thiên thì đang ở bên Quy Cửu Cửu tâm sự.

Còn về Hồng Miêu, huynh dẫn Lam Thố và Thủy Linh Linh đến nơi mà có khắc hình thất hiệp.

- Lam Thố, Tiểu Ly, hai người mau đặt các em xuống đi.

- Ukm._ Lam Thố.

- Hồng Miêu ak, huynh có làm đc ko vậy?_ Tiểu Ly lo lắng.

- Đệ ko cần phải lo, ta làm đc mà._ Hồng Miêu trấn an.

- Vậy chúng ta bắt đầu thôi!

Ai trước đây._ Thủy Linh Linh thúc dục

- Thưa sư mẫu, hãy để con và Lam Thố trước!_ Hồng Miêu đề nghị.

- Vậy thì 2 con mau ngồi xuống.

Hồng Miêu và Lam Thố ngồi quay lưng vào nhau.

Thủy Linh Linh vận chân sáng vào ngọc Tịnh Nguyên.

Viên ngọc bay lên, ánh sáng trắng hồng của nó bao trùm lấy Hồng Miêu và Lam Thố như 1 quả cầu.

Thủy Linh Linh truyền nhiều chân khí vào viên ngọc hơn.

Ánh sáng của ngọc nhấc bổng 2 người lên.

Cơ thể Hồng Miêu và Lam Thố bất ngờ phát ra ánh sáng, hình dạng bắt đầu thay đổi.

Ánh sáng ngày càng mạnh khiến Thủy Linh Linh chói mắt và "bùm", Thủy Linh Linh bị 1 luồng sức mạnh đẩy ra ngoài.

Thì ra quả cầu ánh sáng vỡ ra đã tạo sức mạnh đẩy Thủy Linh Linh ra.

Từ trên cao 2 con người xuất hiện- đó là Hồng Miêu và Lam Thố.

Bao quanh Hồng Miêu là ánh sáng cam, còn Lam Thố là ánh sáng xanh lam.

Cả hai đã có đc sức mạng và hình dáng cũ.

Họ dần dần đáp xuống.

- Sư mẫu, người có sao ko?_ Hồng Miêu và Lam Thố chạy đến lo lắng.

- Ta ko sao?

Chúc mừng các con đã khôi phục đc hình dáng cũ._ Thủy Linh Linh.

- Còn Lam Thố, Muội có sao ko?_ Hồng Miêu.

- Hồng Miêu....._ Lam Thố có vẻ hơi buồn.

- Muội làm sao vậy?_ Hồng Miêu.

- Xin lỗi huynh!

Muội thành thật xin lỗi huynh vì những điều đã xảy ra!

Muội đã nhớ lại rồi._ Lam Thố ôm Hồng Miêu khóc.

- Muội đừng buồn nữa.

Mọi chuyện ổn rồi.

Huynh ko sao?_ Hồng Miêu cx ôm Lam Thố và an ủi cô.

- Vậy là tỷ đã nhớ lại rồi.

Thất hiệp sắp đoàn tụ rồi._ Tiểu Ly đến góp vui.

- Chúng ta mau tiếp tục thôi._ Thủy Linh Linh.

- Dạ, thưa sư mẫu!

Tiểu Ly để các em vào đống quần áo đã chuẩn bị sẵn.

Hồng Miêu, Lam Thố và Thủy Linh Linh ngồi thành 1 vòng tròn bao quanh lũ trẻ.

Cả 3 vận chân khí rồi truyền vào trong ngọc.

Viên ngọc bay lên, mọi chuyện vẫn tiến triển rất tốt như lúc nãy cho đến khi.....1 cái bóng đen xượt qua sau lưng mọi người.

Điều đó làm Hồng Miêu mất tập trung khiến chân khí bị đánh ngược lại, khói đen mù mịt hiện ra bao trùm Ngũ Hiệp, đồng thời.......... là 1 luồng chân khí màu đen xuất hiện kèm theo đó.

Nhưng rất may là may mắn đã mỉm cười vs họ.

Từ trong đám khói đen có những tiếng nói thân thuộc.

- Khụ khụ._ Mọi người.

- Ay ya, cái lưng của ta._ Giọng nói của người có cái bóng cao, gầy.

- Đừng có kéo quần của ta mà.

Tuột bây giờ._ Giọng nói trững trạc, khàn khàn.

- Bộ quần áo này nhỏ thiệt đó._ Bóng của 1 người to cao đang nói.

- Mọi người đâu rồi.

Áaaa!

Ai đó?

Đừng có mà giả ma giả quỷ!_ Giọng nữ nhi.

- Đệ xin lỗi, là đệ._ Giọng nói nhí nhảnh.

Khói dần tan, từ trong đó xuất hiện 5 con người- Ngũ Hiệp.

Sau bao nhiêu gian khổ, cuối cùng cx gặp lại nhau, họ vui lắm.

- Hồng Miêu, Lam Thố hai người đây rồi.

Ta lo cho 2 người quá._ Khiêu Khiêu.

- Phải đó!

Lúc đó ta tưởng sẽ ko thể trở lại bình thường cơ chứ!_ Đại Bôn.

- Đại Bôn ak, đã có Hồng Miêu và Lam Thố huynh còn lo cái gì chứ._ Sa Lệ nhéo tai Đại Bôn.

Mọi người phá lên cười.

Cx lâu rồi họ ko cười nhiều đến như vậy.

Hôm nay có thể là ngày vui nhất của họ rồi.

- Thì ra đây chính là Thất Hiệp mà người đời đồn đại.

Quả là danh bất hư truyền.

Vinh hạnh, vinh hạnh!_ Thủy Linh Linh.

- Ủa mà đây là ai vậy?_ Đạt Đạt.

- Phải đó, đây là đâu vậy?_ Ngũ Hiệp đồng thanh.

- Đây là Thủy Linh Linh, sư mẫu của bọn đệ.

Chuyện dài lắm, trên đường đệ sẽ kể cho._ Tiểu Ly chen vào.

- Vậy cx đc!_ Ngũ Hiệp.

Trong niềm hân hoan, vui sướng thì Hồng Miêu lại đang chìm trong những dòng suy nghĩ:

- Cái bóng đen đó là sao chứ?

Mình thấy bất an quá!

Đang mải mê vs những dòng suy nghĩ thì đột nhiên Sa Lệ lại đập tan nó bằng cách nói 1 câu.

- Hồng Miêu ak, đây là cái gì vậy?_ Sa Lệ chỉ vào bức điêu khắc Thất Hiệp.

- Hả?..Ak...Đó là chân dung của mọi người đó.

Vì nhớ mọi người nên đệ đã tự khắc nó._ Hồng Miêu giật mình nên quên luôn chuyện đó.

- Đẹp thật đó._ Ngũ Hiệp khen.

- Thật vất vả cho đệ._ Đạt Đạt.

- Vì mọi người đệ có thể làm tất cả.

- Thôi để tôi nấu 1 bữa chúc mừng mọi người nhé._ Thủy Linh Linh chen vào.

- Phải đó, đi thôi!_ Tiểu Ly hùa theo.

Trên đường, mọi người trò chuyện vs nhau vui vẻ.

Từ truyện trên trời đến truyện dưới đất.

- Nhắc mới nhớ tên Tiểu Tiểu Hắc đáng ghét.

Nếu ta mà gặp lại hắn ta sẽ cho hắn thành chim quay._ Đại Bôn tức tối.

- Đệ thì sẽ biến nó thành gà ác hầm thuốc bắc._ Đậu Đậu cx vô cùng tức giận.

- Thôi mà, dù gì hắn cx đã giúp đã ta và Lam Thố rất nhiều.

Tha cho hắn đi._ Hồng Miêu hòa giải.

Vừa nhắc đến mọi người mới để ý tại sao Lam Thố lại trầm lặng đến như vậy.

- Lam Thố ak, muội làm sao vậy?_ Sa Lệ hỏi.

- Ak, ko có gì đâu!

Mọi người đừng lo lắng cho muội._ Lam Thố.

Nghe vậy mọi người cx ko hỏi nữa.

Nhưng Hồng Miêu chỉ nhìn thoáng qua đã biết là Lam Thố vẫn còn áy náy về những lúc đã coi Hồng Miêu như người vô hình, đã thế còn ko nhớ cây sáo mà chính cô đã tự làm để tặng cậu.

Mọi người về đến võ quán, Sa Lệ và Lam Thố chạy ngay vào bếp.

- Tỷ muội mình mau làm 1 bữa tiệc thịnh soạn thôi._ Sa Lệ.

- Uk, vậy bọn muội đi trước nhé!_ Lam Thố.

Sau nửa canh giờ chuẩn bị thì đồ ăn đã xong.

Thất Hiệp đã tập hợp đầy đủ và đi gặp chủ võ quán Phượng Hoàng- người đã giúp đỡ Hồng Miêu và Lam Thố rất nhiều.

Thủy Linh Linh đến thì thầm vs Quy Cửu Cửu điều gì đó, lúc này ông vẫn còn đang dạy đồ đệ.

Bỗng nhiên ông nói:

- Các con mau ngừng tập luyện lại 1 chút, ta có truyện quan trọng muốn nói vs các con.

Tất cả đồ đệ đứng xếp hàng ngay ngắn.

Mọi người thắc mắc ko biết có chuyện gì, xì xào hoit nhau:

- Kiên Cường huynh ơi!

Huynh có biết tại sao sư phụ lại gọi chúng ta lại ko?_ Lưu Bảo bảo rụt rè hỏi.

- Phải đó!_ Tí Tẹo hùa theo.

- Làm sao ta biết đc!

Chắc là tuyên dương lũ Hồng Miêu chiến thắng cuộc thi Tam Đài Cát chứ gì!_ Gấu Kiên Cường khoanh tay, vờ như ko quan tâm.

- Sư phụ ak, có chuyện gì mà người lại kêu chúng con tập trung gấp vậy?_ Hàn Thiên đại diện những người thắc mắc hỏi.

- Ak, ta muốn thông báo vs các con 1 tin.

Đó là từ nay về sau, Hồng Miêu và Tiểu Ly sẽ ko còn là đồ đệ ở đây nữa.

Cả Lam Thố cx ko còn là thành viên trong Đội Ngũ Phượng Hoàng._ Quy Cửu Cửu tuyên bố.

- Tại sao lại như vậy chứ!

Con ko chịu đâu!_ Đinh Đương tức giận, ko hài lòng.

- Phải đó.

Từ trước đến giờ Hồng Miêu luôn cố gắng, lại là người có năng lực.

Tại sao lại như vậy?_ Hàn Thiên thắc mắc.

- Chắc chắn là bị đuổi rồi.

Ko thì là do hắn thấy ko xứng đáng ở đây nên đã bỏ đi._ Gấu Kiên Cường vênh váo.

- Haizzzz...

Chẳng qua chỉ là....

Haizzzz.... nói ra thì thật là xấu hổ.

- Có chuyện gì vậy?

Thật ra là cái gì?_ Đinh Đương, Hàn Thiên đồng thanh.

- Thật ra là chúng cần phải giải quyết 1 số việc riêng, chúng nó cx đã có con đường riêng của chúng.

Quan trọng là ta ko còn gì để truyền lại cho chúng nó nữa.

- Ý của người là sao?_ Hàn Thiên ngơ ngác.

- Nghĩa là thế này.

Các con mau vào đi!_ Thủy Linh Linh lên tiếng.

Từ đâu đó, nhóm Thất Hiệp bay lên từ trên ko xuống.

Vừa bay vừa giới thiệu:

- Toàn Phong Kiếm Chủ- Đạt Đạt. (Họ đang đọc tên mình ra)

- Thanh Quang Kiếm Chủ- Khiêu Khiêu.

- Bôn Lôi Kiếm Chủ- Đại Bôn.

- Vũ Hoa Kiếm Chủ- Đậu Đậu.

- Tử Vân Kiếm Chủ- Sa Lệ.

- Băng Phách Kiếm Chủ- Lam Thố.

- Còn tại hạ, Trường Hồng Kiếm Chủ- Hồng Miêu.

- Chúng tôi chính là Thất Hiệp._ Thất Hiệp.

Mọi ánh mắt ngơ ngác đều đổ dồn về phía họ.

- Mọi người chính là Thất Hiệp mà nhân gian đồn đại sao?_ Hàn Thiên chưa tin vào mắt mình.

- Ko sai!

Chính là chúng ta!_ Đại Bôn khoe khoang.

- Ko ngờ huynh chính là Hồng Miêu, thủ lĩnh Thất Hiệp.

Vậy mà trước giờ muội luôn ko tin huynh.

Bây giờ có thể nhìn thấy Thất Hiệp bằng da bằng thịt, thật ngưỡng mộ quá đi._ Đinh Đương vừa hối lỗi, vừa sung sướng khi gặp thần tượng.

- Hứ!

Thất Hiệp thì có gì ghê gớm chứ!

Là Thủ lĩnh Thất Hiệp thì giỏi giang lắm sao?

- Nè!

Sao ngươi dám nói Hồng Miêu như vậy chứ?_ Đại Bôn tức giận.

- Phải.

Từ đằng xa bọn ta đã nghe thấy những lời ngươi sỉ nhục đệ ấy.

Bọn ta sẽ ko tha cho ngươi!_ Đậu Đậu.

- Bọn ta cx đã nghe Tiểu Ly kể về những chuyện ngươi đã làm vs Hông Miêu vừa qua rồi._ Sa Lệ.

- Thôi mọi người đừng cãi nhau nữa._ Đạt Đạt, Khiêu Khiêu, Lam Thố và Hồng Miêu can ngăn nhưng trong tâm họ đang rất tức giận.

- Nhắc mới nhớ, Tiểu Ly đâu rồi?_ Đạt Đạt.

- Đệ ở đây!

Hộc... hộc...

Mọi người đi nhanh quá đệ theo ko kịp!

Mọi người đang nói chuyện gì vậy?_ Tiểu Ly "ngây thơ".

- Hahahahah~ Đệ ko cần biết đâu._ Thất Hiệp.

- Ơ..._ Tiểu Ly ngơ ngác.

- Thôi nào mọi người mau vào trong ăn cơm chào mừng Thất Hiệp đi nào!_ Thủy Linh Linh.

- Từ nay Thất Hiệp là khách quý của chúng ta.

Các con phải đối đãi vs họ thật tốt._ Quy Cửu Cửu dặn dò.

- Dạ!_ Các đồ đệ.

Mọi người đi vào trong để ăn.

Ai ai cx thán phục và ngưỡng mộ Thất Hiệp.

Họ bàn tán sôi nổi.

Trước khi đi Thất Hiệp cx ko quên "trao tặng" cho Gấu Kiên Cường những ánh mắt lườm nguýt.

Đinh Đương còn đến trước mặt Gấu Kiên Cường nói:

- Tại sao trước mặt mọi người mà huynh lại nói Thất Hiệp và Hồng Miêu như vậy chứ!

Từ bây giờ ta ko muốn gặp huynh nữa.

Đinh Đương đi mất để lại Gấu Kiên Cường và 2 tên sai vặt lại đằng sau.

Thất Hiệp và những con người thân thiện ở đảo Phượng Hoàng vào trong võ quán ăn tiệc.

--------------☆☆☆-------------
 
Thất Kiếm Anh Hùng: Hồng Miêu, Lam Thố Và Ngọc Luyện Kim
TẬP 6: NGANG TÀI NGANG SỨC


Mọi người vào trong võ quán vừa ăn vừa nói chuyện vui vẻ.

Thất Hiệp ngồi cùng bàn ăn vs Quy Cửu Cửu, Thủy Linh Linh, Đinh Đương và Hàn Thiên.

Vừa chuẩn bị ngồi, mọi người đã nghe thấy tiếng nói:

- Cuối cùng cũng đc ăn rồi.

Đồ ăn đâu mau đem lên cho ta!_ Tiểu Tiểu Hắc.

- Thần thú đại nhân cứ bình tĩnh._ Thủy Linh Linh.

- Á à!

Con gà ác nhà ngươi!

Cuối cùng bọn ta cũng tìm thấy ngươi._ Đại Bôn tức giận.

Tiểu Tiểu Hắc vừa nhìn thấy Thất Hiệp đã ngã lăn luôn xuống ghế.

- Thần thú đại nhân, ngài có sao ko?_ Quy Cửu Cửu.

- Ta ko sao!

Ờ...

Xin chào!

À ko... chúc mừng Thất Hiệp đã đoàn tụ.

Haha_ Tiểu Tiểu Hắc run sợ.

- Hôm đó là sinh nhật ta mà.

Tại sao ngươi lại làm vậy chứ?

Ta sẽ ko tha cho ngươi đâu!_ Đậu Đậu than vãn.

- A... ta xin lỗi!

Ta xin lỗi mà!

Tha cho ta đi!_ Tiểu Tiểu Hắc van nài.

- Thần thú đại nhân là sao vậy?_ Khiêu Khiêu thắc mắc.

- Là do hiểu nhầm thôi!

Hứ!

Tại hắn mà đệ đã bị dân làng trách mắng._ Tiểu Ly kể lể.

- Lại có chuyện đó nữa sao?

Mọi chuyện là thế nào?

Sao ta lại ko biết?_ Hồng Miêu.

- Lúc đó huynh đang mải luyện tập thì làm sao mà biết!_ Tiểu Ly.

- Vậy thì đệ mau kể đi!_ Đạt Đạt.

- Chuyện dài lắm!

Hôm đó....._ Tiểu Ly đang kể thì bị ngắt lời.

- Mọi người đang nói gì vậy?

Rõ ràng đây chính là Thần thú đại nhân- vị thần bảo vệ của đảo Phượng Hoàng mà!_ Quy Cửu Cửu khẳng định.

- Đâu có!

Hắn chính là 1 con gà ác luôn đi hãm hại người khác thì có!_ Tiểu Ly cãi lại.

- Đúng!

Hắn chính là con gà rừng mà lần trước đc con cứu mà.

Đã thế còn làm con hiểu lầm Hồng Miêu nữa chứ!_ Đinh Đương.

- Ơ..

ơ... ta...._ Tiểu Tiểu Hắc cạn lời.

- Tại sao các con lại xúc phạm Thần thú đại nhân như vậy?_ Quy Cửu Cửu tức giận.

- Chúng tôi ko hề nói dối!_ Thất Hiệp.

- Phu quân, chàng hãy để cho chúng nó giải thích!_ Thủy Linh Linh ôn tồn.

- Haha!

Các ngươi thật là ngu ngốc khi xúc phạm Thần thú.

Lần này các ngươi ko xong rồi._ Gấu Kiên Cường.

Gấu Kiên Cường lại bị nhìn vs ánh mắt "hình viên đạn".

Lúc này từng người trong Thất Hiệp đứng ra kể lại đầu đuôi câu chuyện:

- Trong ngày sinh nhật của ta, ta đang ăn tiệc vui vẻ cùng các huynh đệ thì có rất nhiều người đến tặng quà.

Trong đó món quà giá trị nhất chính là.....

1 ĐỐNG NỢ MÀ TÊN TIỂU TIỂU HẮC ĐÓ ĐỂ LẠI CHO THẤT HIỆP CHÚNG TÔI._ Đậu Đậu la hét.

- Từng người chúng tôi đc đưa cho 1 sấp nợ.

Họ còn nói là có 1 người tên Tiểu Phong đến quán của họ ăn uống no say rồi bảo họ ghi nợ cho chúng tôi._ Đại Bôn.

- Chỉ nghe như vậy là chúng tôi đã biết là có người giở trò rồi!_ Sa Lệ.

- Tiểu Phong là ai?

Tại sao mấy người lại biết là có người giở trò?_ Hàn Thiên.

- Bởi vì Tiểu Phong chính là Phượng Hoàng Lửa.

Huynh ấy ko thể làm như vậy đc._ Lam Thố sau khi đã "lặn đi rất sâu" cuối cùng cx đã cất tiếng.

- Cái gì?

Phượng Hoàng Lửa!_ Cả Quy Cửu Cửu, Thủy Linh Linh, Đinh Đương và Hàn Thiên đều bất ngờ.

- Haha.

Ta ko tin!

Chắc chắn là các ngươi bốc phét._ Gấu Kiên Cường Vẫn tự tin.

- Những gì bọn ta nói là sự thật!_ Tiểu Ly tức giận.

- Thôi đc rồi!

Các con mau kể tiếp đi!_ Thủy Linh Linh.

- Chúng tôi đã điều tra và biết đc tung tích của Tiểu Tiểu Hắc.

Chúng tôi còn vạch ra kế hoạch bắt giữ hắn.

Khi chúng tôi tra hỏi hắn, hắn ko những ko nhận lỗi mà còn cướp Trường Hồng Kiếm của Hồng Miêu rồi bỏ chạy nữa._ Khiêu Khiêu.

- Đúng.

Chúng tôi quyết định đuổi theo giành lại Trường Hồng Kiếm nhưng hắn lại chạy quá nhanh.

Đậu Đậu còn rắc bột ngứa khắp người Tiểu Tiểu Hắc.

Giữa đường tưởng rằng bắt đc hắn, ai ngờ hắn lại rơi xuống 1 nơi kì quái nào đó._ Đạt Đạt.

- Hừm... hừm..._ Mọi người vẫn chú ý lắng nghe nhưng riêng Tiểu Tiểu Hắc đang run sợ.

- Sau đó, Tiểu Tiểu Hắc dọa ném Trường Hồng Kiếm xuống dưới núi.

Mà từ trên nhìn xuống cx phải ngàn thước.

Tiểu Tiểu Hắc do mất đà nên suýt nữa bị rơi xuống nhưng đã làm rơi Trường Hồng Kiếm.

Thất Hiệp chúng con phải lấy người làm thang để bắt lấy Trường Hồng Kiếm._ Hồng Miêu lễ phép kể lại.

- Mọi người vừa kịp ném Hồng Miêu lên thì sợi dây mà Đậu Đậu bám bị đứt khiến Ngũ Hiệp bị rơi xuống dòng sông ở phía dưới và hình dạng biến đổi.

Trước khi biến thành trẻ con, Đậu Đậu còn nói: "Đây chính là dòng suối bất lão trong truyền thuyết, nếu muốn cứu đc bọn đệ thì phải có đc ngọc Tịnh Nguyên."_ Lam Thố.

- Vì cứu các huynh đệ nên con và Lam Thố cx bị rơi xuống dòng suối bất lão.

Con bị mất võ công, Lam Thố thì bị mất trí nhớ.

Mọi chuyện sau này thì mọi người cx biết rồi đấy._ Hồng Miêu.

- Vẫn còn nữa.

Tiểu Tiểu Hắc còn là 1 kẻ háu ăn.

Vì hắn mà mọi người đều trách móc đệ.

Còn bắt đệ phải hầu hạ cho hắn nữa.

Hắn đúng là 1 con gà ác đáng ghét!_ Tiểu Ly.

- Tiểu Tiểu Hắc còn vu khống cho Hồng Miêu là kẻ buôn bán trẻ con nữa chứ!_ Đinh Đương.

- Ko ngờ Thất Hiệp đã phải chịu khổ như vậy!_ Thủy Linh Linh đồng cảm.

- Ko thể tin đc!

Những chuyện này là thật sao Thần thú đại nhân._ Quy Cửu Cửu.

- Thất Hiệp ko bao giờ nói dối._ Thất Hiệp.

- Tiểu Tiểu Hắc, ngươi mau nói sự thật đi!

Nếu ngươi ko nói thì ta sẽ nói hết mọi chuyện cho Tiểu Phong nghe đó!_ Tiểu Ly đanh thép.

Tiểu Tiểu Hắc run rẩy, ko biết nói gì hơn nên đành nói thật:

- Phải!

Họ đang nói thật!

Tuy Thần thú đại nhân ko phải ta mà là Tiểu Phong nhưng Tiểu Phong vẫn là ca ca của ta mà._ Tiểu Tiểu Hắc thú tội.

- Phải... phải!

Nói sớm có phải....

HẢ!

CA CA LÀ SAO?_ Tiểu Ly trố mắt.

Ai ai cx kinh ngạc.

- Ca ca là sao chứ?_ Đại Bôn.

- Ta thề đó!

Từ trước đến giờ ta luôn nói dối nhưng riêng chuyện này là nói thật!_ Tiểu Tiểu Hắc thanh minh.

- Vậy là...._ Quy Cửu Cửu vẫn ngỡ ngàng.

- Phải!

Ta đã nói dối mọi người._ Tiểu Tiểu Hắc.

- Đc rồi.

Dù gì mọi chuyện cx sáng tỏ, chúng ta tha cho hắn đi._ Hồng Miêu.

- Ko đc!

Vì hắn mà huynh chịu khổ như vậy mà!_ Đinh Đương.

- Phải!

Hắn còn dám lừa cả ta chứ!_ Quy Cửu Cửu nổi nóng.

- Hôm đó là sinh nhật đệ mà!_ "Chuyên mục khóc than" của Đậu Đậu.

- Đệ còn phải hầu hạ hắn hẳn 1 tháng chứ!_ Tiểu Ly.

- Làm ơn tha cho ta đi!

HỒNG MIÊU CỨU TA!_ Tiểu Tiểu Hắc sợ ướt đẫm vỏ trứng.

- Hay là như vậy đi, cứ để hắn ở đây làm tạp vụ 1 tháng là đc rồi._ Lam Thố.

- Như vậy cx đc mà phải ko mọi người._ Hồng Miêu.

- Nếu đệ đã muốn vậy thì bọn ta sẽ tôn trọng._ Đại Bôn.

- Rồi chúng ta ăn thôi.

Nâng chén chúc mừng!_ Quy Cửu Cửu.

- Nhân ngày của Thất Hiệp, con gái cx đc uống rượu!_ Đại Bôn.

- Hay quá!_ Sa Lệ.

- Lam Thố, Đinh Đương, hai muội uống ko?_ Sa Lệ.

- Thôi khỏi, muội ko biết uống!_ Lam Thố, Đinh Đương.

- Vậy sao!

Nào cùng nâng ly!_ Mọi người.

Ăn uống no say, Thất Hiệp lâu rồi mới vui vẻ như vậy.

- Hồng Miêu ak, ta muốn tỉ thí vs huynh 1 trận để xem võ công của Thủ Lĩnh Thất Hiệp cao cường mức nào!_ Hàn Thiên.

Đang uống rượu vui thì đột nhiên nghe thấy câu nói này, Thất Hiệp sặc rượu.

Khiêu Khiêu phun rượu vào mặt Đạt Đạt, Đạt Đạt phun vào mặt Đại Bôn, Đại Bôn phun vào mặt Đậu Đậu nhưng Đậu Đậu lại phun.........vào mặt Đại Bôn.

Mọi người đc trận cười sảng khoái.

Sa Lệ nhéo tai Đại Bôn:

- Mấy tên các huynh thật làm mất mặt Thất Hiệp mà!

- Hàn Thiên, huynh đúng là lấy trứng trọi đá mà!

Haha!

Huynh lấy đâu ra cửa để đấu vs Hồng Miêu chứ!_ Tiểu Ly ôm bụng cười.

- Tiểu Ly đệ đừng có cười nữa!

Hồng Miêu ak, huynh có định đấu ko?

Huynh chỉ vừa mới khôi phục võ công thôi mà!_ Lam Thố quan tâm.

Thấy Lam Thố quan tâm như vậy, Hồng Miêu cx ko còn bận tâm đến sức khỏe của mình mà chấp nhận thách đấu.

Ăn xong, mọi người ra ngay võ đài.

Luật thi giống Tam Đài Cát và trọng tài là Quy Cửu Cửu.

- Các con đã sẵn sàng chưa?_ Quy Cửu Cửu.

- Dạ rồi!_ Cả hai.

- Vậy thì trận đấu BẮT ĐẦU!_ Quy Cửu Cửu.

Hàn Thiên chủ động đánh trước.

Anh xông lên tung chiêu.

Ban đầu hai người chỉ đánh nhau nhẹ nhàng như: đấm, đá, 1 chút công lực, né.....

Nhưng đến lúc sau, mọi chuyện dần khác, hai người ngang tài ngang sức khiến tất cả đều hồi hộp.

Lúc thì Hồng Miêu bị đẩy ra, lúc thì Hàn Thiên suýt bị ra khỏi sàn đấu.

Đột nhiên, Hàn Thiêm tung chiêu:

- THIÊN LÝ BĂNG PHONG.

HÂY YA!

Hồng Miêu ngay lập tức tạo kết giới bảo vệ.

Thất Hiệp ở dưới cổ vũ hết lời.

Đặc biệt là Lam Thố.

Ánh mắt cô nhìn Hồng Miêu toát lên đầy sự lo lắng và kì vọng, chính vì vậy Hồng Miêu càng có thêm sức mạnh để ko phụ lòng mọi người.

- LĂNG BA VI BỘ.

HÂY YA!_ Hồng Miêu lập tức lao lên như 1 vị thần với tốc độ "bàn thờ" rồi cho Hàn Thiên 1 chưởng vào bụng.

Hàn Thiên vừa kịp đỡ chiêu thức nhưng lại bị văng ra.

Cả hai lại xông lên đánh nhau nhanh như chớp.

Có khi chỉ những người có mắt "cú vọ" và kinh nghiệm luyện võ lâu năm mới có thể nhìn thấy rõ những hành động của họ.

Lúc này cả hai đều mệt.

- Chúng ta nên kết thúc trận đấu ở đây thôi!

THIÊN LÝ BĂNG PHONG.

HÂY YA!_ Hàn Thiên (mình biết mỗi chiêu).

- TRƯỜNG HỒNG CHÂN KHÍ.

HÂY YA!_ Hồng Miêu.

Hai chiêu thức chạm nhau, 1 luồng khí phóng ra.

Hai người dồn hết sức.

Nhưng vì đã mệt nên Hàn Thiên ko chống cự nổi chiêu của Hồng Miêu nên bắn ra ngoài.

- Thật là ghê gớm!_ Gấu Kiên Cường run rẩy.

- Hà hà!

Võ công của nó thật thâm hậu.

Quả là Thủ Lĩnh Thất Hiệp._ Quy Cửu Cửu.

- Hàn Thiên, huynh có sao ko?_ Mọi người xúm lại hỏi han.

- Đã bảo là huynh ko thắng nổi đâu!_ Tiểu Ly tỏ vẻ chê bai.

- Khụ khụ.

Ta ko sao!

Hồng Miêu, huynh quả là có võ công cao cường nhưng tôi nhất định sẽ vươt qua huynh!_ Hàn Thiên khẳng định.

- Haha!

Nhìn đại sư huynh kìa!

Thật là bẽ mặt!_ Gấu Kiên Cường.

- Phải đó, phải đó._ Tí Tẹo, Lưu Bảo Bảo.

Hàn Thiên chỉ lẳng lặng bỏ đi còn Hồng Miêu thì đc khen hết lời.

Bây giờ Thất Hiệp đã trở thành thần tượng của cả đảo Phượng Hoàng.

--------------☆☆☆-------------
 
Thất Kiếm Anh Hùng: Hồng Miêu, Lam Thố Và Ngọc Luyện Kim
TẬP 7: BIẾN CỐ BẤT NGỜ


Sang tập này là mặc đồ giống đầu phần 4 trên HTV3.

--------------☆☆☆-------------

Sau khi Thất Hiệp trở lại thì Phượng Hoàng võ quán đã có rất nhiều người muốn đến bái sư.

Đồng thời Thất Hiệp càng nổi tiếng hơn, đi đến đâu cx đều có người hâm mộ.

Thất Hiệp sau khi lấy lại hình dáng cx đã dần thích nghi hơn vs cuộc sống hiện tại.

Mọi người trong võ quán trở nên vui vẻ và thân thiết hơn.

Họ kể vs nhau những chuyện đã xảy ra vừa qua.

Chuyện ở võ quán và cả những lần trừ gian diệt bạo oai hùng trước kia.

- Lúc bị Mã Tam Nương hãm hại đến nỗi mất đi cánh tay phải, tôi đã rất đau khổ và chỉ muốn chết.

May mà lúc đó có Hồng Miêu và Lam Thố giúp đỡ nên tôi mới có động lực sống tiếp, luyện thành kiếm pháp tay trái mà quay về báo thù._ Sa Lệ kể lại.

- Sa Lệ tỷ thật mạnh mẽ.

Ko ngờ tỷ lại luyện đc kiếm pháp tay trái._ Đinh Đương khen ngợi.

- Ko có gì đâu mà!_ Sa Lệ ngại.

- Lúc đó huynh cũng giúp muội trả thù cô ta mà!_ Đại Bôn kể công.

- Uk uk!

Hi_ Sa Lệ cười.

- Muội cười cái gì chứ!

Ngày đó ta cũng ko biết mình là tay kiếm thứ 5 nên ko nghe lời của nghĩa mẫu mà cai rượu.

Lúc đó tên Trư Vô Giới lấy Thủy Hỏa Côn của ta làm con tin, mà nó chính là chìa khóa duy nhất để lấy Bôn Lôi Kiếm.

Cuối cùng để bảo vệ ta và Thủy Hỏa Côn nên nghĩa mẫu đã hy sinh.

Từ đó ta quyết cai rượu bằng đc._ Đại Bôn kể lại có chút buồn.

- Ồ thì ra là vậy!_ Ai nghe cũng thấy buồn cả.

- Ko sao!

Chuyện cũng qua rồi, mọi người đừng bận tâm.

Haha!_ Đại Bôn gãi đầu.

- Khi Sa Lệ bị trúng độc của Mã Tam Nương, ta đã cùng Hồng Miêu vượt qua bao nhiêu hiểm nguy để lấy cho bằng đc quyển Y Thư Đệ Nhất Thiên Hạ._ Đậu Đậu khoe.

- Chứ ko phải đệ là người nhát gan, sợ chết nhất nhóm sao?_ Khiêu Khiêu.

- Đâu có!

Đúng là đệ nhát gan, sợ chết nhưng đệ ko bao giờ bán đứng bạn bè!_ Đậu Đậu đính chính.

- Hahahahah~_ Tất cả mọi người cười ngả, cười nghiêng vs câu nói của Đậu Đậu.

- Ta cũng đã từng làm tay sai cho Ma Giáo để tìm cách báo thù cho cha mẹ.

Cũng nhờ có Hồng Miêu và các huynh đệ nên tôi mới tỉnh ngộ rằng chỉ có thất kiếm hợp bích mới có thể diệt trừ ma giáo, báo thù cho cha mẹ._ Khiêu Khiêu.

- Ồ!_ Mọi người vẫn chăm chú lắng nghe.

- Hắc Tâm Hổ có 1 người con trai tên là Hắc Tiểu Hổ.

Hắn bắt vợ con ta để uy hiếp, lợi dụng ta làm việc xấu cho hắn.

Ko những thế, hắn còn biến thành Hồng Miêu, đột nhập vào Thất Hiệp.

Mà lúc đó Hồng Miêu bị trúng độc nên cũng mất hết võ công.

May mà Hồng Miêu kịp lấy lại võ công rồi đến ứng cứu nếu ko Thất Hiệp đã bị tên Hắc Tiểu Hổ khống chế hết rồi._ Đạt Đạt.

- Ko ngờ mọi người đã trải qua nhiều chuyện khó khăn như vậy!

Hồng Miêu, huynh thực sự rất giỏi!_ Hàn Thiên khen ngợi.

- Thủ Lĩnh Thất Hiệp mà lại._ Tiểu Ly.

- Vậy còn Hồng Miêu và Lam Thố?

Sao muội ko thấy 2 người kể gì hết vậy?_ Đinh Đương thắc mắc.

- Ak... cũng ko có gì nhiều để kể cả!

Mọi người cũng đã kể hết rồi._ Hồng Miêu.

- Chúng ta còn rất nhiều chuyện để kể mà.

Đệ ko cần khiếm tốn đâu!_ Đại Bôn.

- Lần đầu tiên bon muội gặp nhau..._ Lam Thố nói vs giọng rụt rè.

Hồng Miêu rất ngạt nhiên, cong mọi người thì vô cùng chú ý lắng nghe.

- Lần đầu tiên bọn muội gặp nhau là khi huynh ấy đang cố bảo vệ Kỳ Lân khỏi bọn Ma Giáo thì bị trúng kịch độc.

Muội giúp Hồng Miêu trị thương, chăm sóc và bảo vệ huynh ấy đến khi khỏe lại.

Sau đó bọn muội cùng nhau đi tìm các truyền nhân Thất Kiếm khác và cùng nhau trừ gian diệt bạo._ Lam Thố.

Hồng Miêu rất ngạc nhiên khi Lam Thố kể chuyện đó ra.

Ko khí trở nên im lặng, Lam Thố thì đang ngượng ngùng.

Để phá tan ko khí này, Hồng Miêu nói:

- Sau khi tìm đủ các truyền nhân Thất Kiếm, bọn huynh đến tìm Ma Giáo để quyết chiến 1 trận sinh tử.

Thất kiếm hợp bích thành công, Hắc Tâm Hổ bị đánh bại.

Đây là thời khắc Sa Lệ đến giết chết Mã Tam Nương để báo thù.

Vậy là ân oán giữa Thất Hiệp và Ma Giáo đã đc giải quyết.

Nhưng bọn huynh vẫn còn 1 sứ mệnh quan trọng là mang lại bình yên cho nhân gian.

- Wow!

Nghe mọi người kể thôi mà muội đã thấy thích thú rồi._ Đinh Đương.

- Đệ rất muốn 1 lần thấy mọi người thất kiếm hợp bích._ Tiểu Ly.

- Phải đó.

Ta cũng muốn xem._ Hàn Thiên.

- Ak!

Bây giờ mới để ý.

Kiếm của bọn ta đâu rồi?_ Đạt Đạt.

- Kiếm của mọi người đệ đã chôn ở bãi cát ngoài bờ biển.

Chờ ngày Thất Hiệp đoàn tụ đệ sẽ đào nó lên._ Hồng Miêu.

- Thì ra là vậy.

Chúng ta mau đi lấy thôi!_ Sa Lệ.

- Và thất kiếm hợp bích cho mọi người xem._ Đậu Đậu.

Vừa ra cửa võ quán, mọi người gặp nhau sư phụ và sư mẫu.

- Các con đang đi đâu vậy?_ Thủy Linh Linh hỏi.

- Chúng con định đi xem thất kiếm hợp bích đó mẹ.

Mẹ đi cùng nha!_ Đinh Đương.

- Ko đc!

Mẹ còn rất nhiều việc._ Thủy Linh Linh.

- Thất kiếm hợp bích sao?

Ta cũng muốn xem!_ Quy Cửu Cửu.

- Vậy chúng ta đi thôi cha!

Cha đồng ý rồi vậy mẹ cũng đi nha!_ Đinh Đương nhõng nhẽo.

- Haizz!

Thật hết cách vs con.

Đc rồi, đc rồi, đi thôi!_ Thủy Linh Linh.

- Tui cũng muốn xem, chờ tui vs._ Tiểu Tiểu Hắc từ nãy đã nghe lén nên muốn đi theo.

Mọi người lên đường.

Hồng Miêu để mọi người đi trước, còn mình đi phía sau cùng Lam Thố.

- Lam Thố ak, huynh thấy muội ko đc khỏe.

Muội có tâm sự gì sao?_ Hồng Miêu.

- Đâu có.

Muội...muội ổn mà._ Lam Thố cố gắng nói một cách tự nhiên.

- Muội đừng giấu huynh.

Huynh biết muội vẫn còn buồn lúc muội mất trí nhớ đã đối xử vs huynh ko tốt, nhưng huynh ko để bụng đâu.

Muội cứ yên tâm, vui lên đi.

Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi._ Hồng Miêu.

- Có thật ko?_ Ánh mắt Lam Thố toát lên 1 niềm vui nhẹ nhàng.

- Thật mà._ Hồng Miêu để ray lên vai Lam Thố.

- Hồng Miêu, Lam Thố mau lên._ Mọi người.

- Mọi người đang đợi kìa.

Chúng ta nhanh lên._ Lam Thố.

Nhìn thấy Lam Thố tươi cười khiến Hồng Miêu cũng vui lây, huynh nở 1 nụ cười nhẹ nhàng.

Đến nơi, mọi người đào kiếm lên.

Tay vuốt ve thanh kiếm, cảm giác như đã bị xa cách từ rất lâu.

Hồng Miêu vừa ôm Trường Hồng Kiếm vừa khóc.

Đột nhiên Lam Thố đến kế bên vỗ vai khiến Hồng Miêu lấy lại tinh thần.

- Mọi người sẵn sàng chưa?_ Hồng Miêu.

- Rồi!_ Lục Hiệp.

- Thanh Quang Kiếm.

- Bôn Lôi Kiếm.

- Toàn Phong Kiếm.

- Vũ Hoa Kiếm.

- Tử Vân Kiếm.

- Băng Phách Kiếm.

- Trường Hồng Kiếm.

- THẤT KIẾM HỢP BÍCH. (hợp bích giống phần 1 nhưng có thêm Sa Lệ).

Bảy thanh kiếm chạm vào nhau, kết tụ thành 1 quả cầu sức mạnh 7 màu.

Quả cầu lớn dần, lung linh và huyền ảo.

- Woa!_ Tất cả mọi người thán phục.

Thất kiếm hợp bích mạnh thật đó!

Đẹp quá!_ Đinh Đương.

- Hồng Miêu ak, muội cảm thấy lạ lắm, khó chịu quá!_ Sa Lệ.

- Bọn ta cx thấy vậy!_ Đại Bôn, Khiêu Khiêu.

- Hình như đang có cái gì đó hút chân khí của chúng ta.

Mọi người mau thu kiếm!_ Hồng Miêu.

- Bọn ta đang bị điều khiển rồi.

Ko thu kiếm đc._ Đạt Đạt.

- Đệ chịu hết nổi rồi._ Đậu Đậu.

- Có chuyện gì vậy.

Hình như mọi chuyện ko đc ổn?_ Hàn Thiên.

- Phải.

Họ bắt đầu ko kiểm soát đc năng lượng của mình rồi._ Thủy Linh Linh.

- Vậy chúng ta phải làm sao đây nương tử?_ Quy Cửu Cửu.

- MỌI NGƯỜI MAU TRÁNH XA NƠI NÀY RA.

CÀNG XA CÀNG TỐT._ Hồng Miêu cố gắng hét lớn.

Mọi người đều chạy ra xa nơi này.

Đột nhiên quả cầu năng lượng nổ tung do Thất Hiệp ko cầm cự đc nữa.

Năng lượng bắn ra làm nổ tung nhiều quả núi.

- AAAAAAAAAAAA!_ Thất Hiệp.

Tiếp đến là khói đen mù mịt.

Thất Hiệp rơi xuống đất, mỗi người 1 góc (giống lần đầu thất kiếm).

Trên trời, những thanh kiếm vỡ nát thành từng mảnh: "Leng keng, leng keng..." (trừ chuôi kiếm).

- Khụ khụ..._ Mọi người.

- Hồng Miêu, huynh có sao ko?_ Đinh Đương lo lắng.

- Các con mau đứng lên!_ Thủy Linh Linh.

- Aaaaaaaa!_ Tiểu Ly.

- Tiểu Ly, đệ làm sao vậy?_ Đậu Đậu.

- Mọi người nhìn sau lưng kìa!_ Tiểu Ly hốt hoảng.

Mọi người nhìn theo hướng Tiểu Ly chỉ.

Họ đều rất ngạc nhiên và vô cùng sốc.

Đằng sau lưng họ chính là 7 thanh kiếm vỡ vụn.

- Chuyện này là sao chứ!

Sao có thể...?_ Mọi người ko tin vào mắt mình.

- Kiếm của chúng ta......_ Đại Bôn ko kịp phản ứng.

- Những thanh kiếm này đã theo chúng ta lâu như vậy, ta ko tin là lại như vậy đc!_ Khiêu Khiêu.

- Nó là cây kiếm quý giá do tổ tiên truyền cho chúng ta để hoàn thành sứ mệnh.

Sao có thể mất đi dễ dàng như vậy chứ!_ Lam Thố.

- Phải.

Chắc chắn là có người giở trò._ Đậu Đậu và Đạt Đạt kiên định.

- TRƯỜNG HỒNG KIẾM!

Sau bao lâu xa cách ta mới đc gặp lại ngươi.

Vậy mà giờ đây....giờ đây.

Ko thể nào!_ Hồng Miêu là người đau khổ nhất.

Mọi người đứng đằng xa đều rất thương cảm và đến an ủi Hồng Miêu.

- Hồng Miêu ak, mọi chuyện rồi cũng sẽ có cách giải quyết thôi.

Huynh đừng buồn nữa._ Lam Thố.

- Phải đó.

Huynh phải bình tĩnh thì mới nghĩ cách đc chứ._ Sa Lệ an ủi.

- Đc.

Vậy chúng ta mau về võ quán thôi._ Hồng Miêu.

- Ukm!_ Mọi người.

Mọi người nhặt hết mảnh kiếm vỡ cho vào bao rồi đi về.

Trên đường, Sa Lệ trông hơi lo lắng.

Liệu cô đang giấu điều gì và người luôn theo dõi Thất Hiệp là ai?

-------------☆☆☆--------------
 
Thất Kiếm Anh Hùng: Hồng Miêu, Lam Thố Và Ngọc Luyện Kim
TẬP 8: CỔNG ĐỊA NGỤC


Về đến võ quán, mọi người lặng lẽ vào phòng.

Mọi người tập trung thành vòng tròn và đặt hết kiếm lên bàn.

- Mọi người đã thu hết mảnh kiếm lại chưa?_ Lam Thố.

- Rồi!_ Mọi người.

- Vậy thì trước tiên chúng ta phải tìm cách sửa kiếm trước rồi mới điều tra nguyên nhân sự việc đc._ Hồng Miêu.

- Nhưng mà mọi người ko thấy lạ sao?

Tại sao thất kiếm hợp bích lại thất bại chứ?_ Đạt Đạt.

- Phải, rất kì lạ.

Còn 1 điều kỳ lạ hơn nữa, đó là....._ Sa Lệ lo lắng.

- Đó là gì?_ Tiểu Ly, Đinh Đương, Hàn Thiên đồng thanh.

- Đó là...._ Sa Lệ vẫn ấp úng.

- Là sao?_ Lầm này mọi người đồng thanh.

- Haizzzz!_ Sa Lệ vừa thở dài vừa rút kiếm Tử Vân Kiếm ra.

- HẢAAAAAAA!_ Mọi người.

Ai cũng nhìn thanh kiếm lấp lánh đó, ai cũng kinh ngạc trừ Tiểu Ly, Đinh Đương là ko "nhặt đc mồm".

Nhưng điều kinh ngạc hơn, nó ko hề bị nứt.

- Chuyện này là sao chứ?

Sa Lệ ak, tại sao kiếm của muội ko làm sao vậy?_ Đại Bôn thắc mắc.

- Làm sao mà muội biết đc chứ!_ Sa Lệ tức giận.

- Thôi mà.

Đúng là lạ thật.

Tại sao Tử Vân Kiếm lại ko bị ảnh hưởng?_ Khiêu Khiêu.

- Ta đã biết rồi!_ Thủy Linh Linh.

- HẢAAAAAAAAA!_ Lần này Quy Cửu Cửu ko "nhặt đc mồm".

- Cần gì mà chàng phải kinh ngạc như vậy.

Ta nghe nói ngọc Tịnh Nguyên có thể kết nối với thế giới bên kia.

Chắc chắn trong lúc chúng ta khôi phục cho Thất Hiệp đã vô tình mở cổng Địa Ngục rồi._ Thủy Linh Linh.

- Có phải là lúc có tia sáng đen sượt qua ko?_ Hồng Miêu.

- Có lẽ là như vậy!_ Thủy Linh Linh.

- Vậy chúng ta phải làm thế nào?_ Lam Thố.

- Điều này ta cũng ko biết.

Ta chỉ biết là khi những linh hồn thoát ra thì sẽ mang đến mối đe dọa rất lớn đến thế gian._ Thủy Linh Linh thở dài.

- Muội đã biết tại sao Tử Vân Kiếm ko bị ảnh hưởng rồi!_ Sa Lệ.

- Tại sao vậy?_ Đại Bôn.

- Mẹ muội từng nói Tử Vân Kiếm mang sức mạnh từ phúc khí của chủ nhân.

Nếu chủ nhân của nó có đủ lòng nhân ái thì có thể xua đuổi đc tà khí._ Sa Lệ.

- Mạnh thật đó._ Đậu Đậu.

- Ta có ý này.

Dù gì cũng biết nguyên nhân của sự việc rồi.

Hay là chúng ta thử hỏi Mạc Tương xem đệ ấy có cách sửa kiếm ko?_ Đạt Đạt.

- Nghe hay đó!_ Đậu Đậu.

- Vậy thì con xin phép sư phụ, sư mẫu, sáng mai chúng con sẽ lên đường._ Hồng Miêu.

- Vội vậy sao?_ Quy Cửu Cửu.

- Sáng mai, sớm vậy sao?

Muội ko chịu, muội muốn đi cùng huynh!_ Đinh Đương nắm tay Hồng Miêu lắc lắc.

- Đinh Đương ak, muội bỏ tay Hồng Miêu ra đi.

Chuyện này rất nguy hiểm, tốt nhất muội ko nên theo._ Tiểu Ly.

- Ko phải việc của huynh.

Huynh tránh ra đi._ Đinh Đương đẩy Tiểu Ly.

- Muội...._ Tiểu Ly tức.

- Thôi mà.

Tiểu Ly nói đúng đó.

Bọn huynh phải về nhà, ko thể ở đây mãi đc._ Hồng Miêu.

- Đc rồi._ Đinh Đương buồn chạy vô phòng của mình.

Ai cũng buồn nhưng đâu thể làm gì chứ.

Thất Hiệp về phòng dọn đồ.

Còn Hồng Miêu, bây giờ huynh còn bất an hơn trước nữa.

Huynh nghĩ:

- Thì ra đây chính là điều mình lo lắng.

Tối nay sẽ là bữa cơm cuối cùng của họ ở đảo Phượng Hoàng.

Mọi người tập trung ở phòng ăn.

Bữa cơm hôm nay đặc biệt hơn mọi ngày.

Trông như là đang có tiệc vậy.

- Các con, hôm nay ta có 1 tin muốn thông báo._ Quy Cửu Cửu trang nghiêm.

- Lại tin gì nữa vậy sư phụ._ Gấu Kiên Cường phàn nàn.

- Trật tự.

Ko đc chen ngang lời sư phụ.

E hèm.

Sáng sớm ngày mai, Thất Hiệp sẽ quay về nhà để giải quyết 1 số việc, có lẽ trong 1 thời gian dài sẽ ko về đây._ Quy Cửu Cửu.

Mọi người nhìn nhau với vẻ ngạc nhiên và hơi buồn.

- Có gì đâu mà sư phụ phải thông báo.

Họ thích đi lúc nào chẳng đc._ Gấu Kiên Cường.

- Hôm nay là bữa ăn cuối cùng của họ ở võ quán chúng ta.

Các con hãy tiếp đãi họ thật chu đáo._ Quy Cửu Cửu.

Lúc này Đinh Đương bước ra, nhìn cô trông đẹp hơn lạ thường.

Có lẽ cô muốn chào tạm biệt Hồng Miêu trước khi huynh đi.

- Hồng Miêu ak, hôm nay là bữa tiệc cuối cùng ở võ quán, huynh ăn nhiều vào._ Đinh Đương.

- Uk!_ Hồng Miêu.

- Có ngon ko?

Là muội nấu đó.

Muội đã dành ra cả ngày để nấu những món đó._ Đinh Đương.

- Ngon lắm!_ Hồng Miêu vừa ăn vừa cười.

- Thật sao!

Tốt quá.

Hồng Miêu ak, muội..._ Đinh Đương dừng lại.

- Tiểu Lyyyyyy, ngươi sắp rời khỏi đây rồi sao?

Cho ta đi với!

Đừng bỏ ta lại mà._ Tiểu Tiểu Hắc biết đc nên chạy vèo đến ôm mặt Tiểu Ly, khóc.

- Ư...Ư...

Ngạt chết ta rồi, ngươi làm gì vậy?_ Tiểu Ly tức giận ném Tiểu Tiểu Hắc đi.

Nhìn cảnh tượng này ai cũng bật cười.

- Đinh Đương, muội định nói gì sao?_ Hồng Miêu.

- Ak...ko.

Chỉ là muội muốn cùng huynh đi dạo thôi._ Đinh Đương.

- Vậy đc rồi._ Hồng Miêu.

Đinh Đương cảm thấy rất vui.

Bữa cơm cuối cùng đó rất vui vẻ.

Lúc sau, Hồng Miêu đến chỗ hẹn với Đinh Đương.

Đó là nơi bí mật mà khi xưa Đinh Đương thường hay đến để luyện võ.

Vừa đến huynh đã nghe tiếng sáo rất hay.

Đằng xa, Đinh Đương đang ngồi trên mỏm đá.

Huynh nhắm mắt lại, lắng nghe.

Tiếng sáo dừng lại.

Hồng Miêu tiến lại gần Đinh Đương.

- Xin lỗi đã làm muội phải chờ.

Ak, tiếng sáo muội thổi rất hay!_ Hồng Miêu.

- Ko có gì.

Muội cũng chỉ vừa mới đến thôi._ Đinh Đương ngại.

Hai người cùng nhau ngắm sao.

Mọi thứ trở nên tĩnh lặng.

Đinh Đương từ nãy đến giờ ko hề nhúc nhích, chỉ ngồi yên.

Trông cô hơi căng thẳng.

Cô muốn nói gì đó nhưng chưa thể nói ra.

Đột nhiên Đinh Đương cất tiếng:

- Những ngôi sao trên bầu trời kia thật lấp lánh!

- Phải.

Nó muốn tỏa sáng, để những tia sáng của nó sáng hơn mọi vật, nó muốn ghi lại ấn tượng cho chúng ta để ko bị lu mờ._ Hồng Miêu.

Đinh Đương nhìn Hồng Miêu và suy nghĩ về từng chữ mà Hồng Miêu nói: "Ghi lại ấn tượng...để ko bị lu mờ sao?".

Sau khi đã thông suốt, Đinh Đương nói:

- Hồng Miêu ak, muội có chuyện muốn bày tỏ với huynh.

- Có chuyện..._ Đinh Đương giơ ngón trỏ lên ra hiệu cho Hồng Miêu im lặng.

- Huynh đừng nói gì hết, chỉ cần nghe thôi._ Đinh Đương.

Rồi cô hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm rồi tuôn 1 tràng dài như kinh thánh:

- Lần đầu gặp huynh, muội đã hiểu lầm rằng huynh là kẻ xấu mà huynh lại còn biết muội học võ nên nhiều lần gây phiền phức cho huynh.

Muội còn cố tình ko cho huynh bái sư.

Muội cũng ko tin huynh là Thủ Lĩnh Thất Hiệp, cứ nghĩ huynh đang nói dối.

Khi nhận đc giúp đỡ, quan tâm, chăm sóc của huynh muội nhận ra mình đã sai.

Muội muốn xin lỗi huynh.

Lúc này nhìn mặt cô trông very buồn.

Hồng Miêu thấy vậy lại gần ôm cô vào lòng, an ủi:

- Ko sao.

Mọi chuyện đã qua, huynh ko để bụng đâu.

- Có thật ko?_ Đinh Đương.

- Thật mà?_ Hồng Miêu nhẹ nhàng đáp.

Nhận đc cái ôm ấm áp đó, Đinh Đương ko khỏi xúc động.

Mắt cô đã đỏ từ khi nào.

Cô cúi mặt xuống, hai tay ôm Hồng Miêu, nghẹn ngào:

- Tại sao huynh lại tốt với muội như vậy mặc dù nhiều lần muội đã ko tốt với huynh?

Mỗi khi nhìn thấy huynh quan tâm Lam Thố, muội thấy rất ghen tị.

Dù biết Lam Thố đang bị bệnh nhưng muội vẫn rất khó chịu khi thấy huynh quan tâm muội ấy.

Muội cũng ko hiểu tại sao lại như vậy.

Muội đúng là đồ ngốc đúng ko?

Muội thật xấu xa và ích kỉ.

Nghe xong những điều này, Hồng Miêu cũng cảm thấy ngỡ ngàng.

Huynh muốn nói nhưng ko thể nói mà chỉ im lặng.

- Ko đâu.

Muội là một cô gái tốt.

Muội luôn mạnh mẽ và quan tâm mọi người._ Hồng Miêu tự dưng lên tiếng.

- Vậy chúng ta vẫn có thể là bạn chứ?

Huynh sẽ mãi mãi ko bao giờ quên muội?_ Đinh Đương.

- Đương nhiên rồi._ Hồng Miêu.

Đinh Đương đứng dậy.

Cô định đi về nhưng đi đc mấy bước cô quay đầu lại, nói nhỏ đủ 2 người nghe:

- Muội thích huynh!

Cô ko cần nghe câu trả lời mà chạy nhanh 1 mạch về nhà.

Trong đầu cô nghĩ rằng mình đã để lại ấn tượng trong lòng Hồng Miêu rồi và huynh sẽ ko quên cô.

Còn về Hồng Miêu, nghe câu nói đó huynh ngơ ngác nhưng cũng đi về.

Trong đầu chỉ có 3 từ đó.

Vào phòng Hồng Miêu viết thư gửi cho Mạc Tương, sau đó đi ngủ.

Nhưng nào ai ngủ đc khi vừa đc nghe tỏ tình chứ!

Thế là Hồng Miêu cứ ôm "kiếm" mà thức.

---------------☆☆☆------------
 
Back
Top Bottom