Cập nhật mới

Khác Thất Hứa

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
347023487-256-k663949.jpg

Thất Hứa
Tác giả: QuynhAnhV351
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện đưa về thời chiến tranh và khoảng cách giữa giàu nghèo,cho thấy tình cảm là trên hết không phân biệt giàu nghèo



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Thất Hứa
Chương 1


Thái Anh là con gái vua thời xưa mang cho mình nhan sắc gây thương nhớ tính tình hiền hậu,dịu dàng nên được mn yêu quý và nhiều nam nhân si mê cô,cô còn có hôn ước với con trai bá tước tạm gọi La Sa(tạm gọi nha chứ bí tên òi)

Còn Lệ Sa chỉ là 1 nam nhân nghèo còn bị ghét bỏ do có cha từng nằm trong quân đội Pháp xâm lược Việt Nam,chịu đựng sự ghét bỏ của nhiều người còn bị cha bỏ lại chỉ còn hai mẹ con cậu sống trong căn nhà gỗ xập xệ nhưng trời thương mang cho cậu một tính tình chăm chỉ và nét đẹp dù nhiều người ghét nhưng vẫn rất nhiều thiếu nữ trong vùng thương nhớ cậu.

Vào một ngày nọ Thái Anh ra vườn ngắm hoa cô cầm trên tay xô nước để tưới hoa đang tưới hoa thì cô nhìn ra chiếc hàng rào.Phía sau hàng rào là 1 nam nhân đang chăm chỉ cày cuốc không ai khác đó chính là Lệ Sa cô si mê ngắm chàng nam nhân ấy thì bỗng 1 dọng nói làm cô hoàn hồn lại.

Vua:con gái ta đang làm gì vậy?

Thái Anh:dạ?à dạ con chỉ tưới hoa thôi ạ.

Vua:sao nhìn con nhợt nhạt quá vậy?con bệnh à?

Thái Anh:à dạ thưa cha con không sao đâu ạ.chỉ là không được khỏe chút thôi.

Cô nói rồi che miệng ho vài tiếng

Vua:ta thấy con không khỏe thôi con vào nghĩ ngơi đi!

Thái Anh:vâng thưa cha!

Cô nói rồi lặng lẽ vào phòng.cô ngồi trên chiếc giường rồi mơ hồ nghĩ về chàng nam nhân ấy được một lúc thì cô cũng ngã lưng trên trước giường gỗ là vật quý thời xưa.

Trong khi đó

Mẹ Lệ Sa: con à nghỉ tay ăn chút gì đi?

Lệ Sa:vâng thưa mẹ đợi con trồng cho hết đã.

Thiếu nữ1:trời ơi sao trên đời lại có 1 người đẹp như vậy nhỉ?

Thiếu nữ2:đúng đúng!đẹp như này chỉ có thể rể cho má t thôi

Thiếu nữ1:gì phải làm rể má t chứ

Thiếu nữ2:rể má t

Thiếu nữ1:má t

Thiếu nữ3:tụi bây im đi làm rể má t chứ

Thiếu nữ1,2:=))

Thiếu nữ4:tụi bây bớt ảo tưởng lại đi

Thiếu nữ1,2,3:ảo tưởng gì?

Thiếu nữ4:tụi bây chưa biết gì hả?để t kể cho nghe hồi đấy nghe nói ba nó ở bên quân đội Pháp đấy!

Thiếu nữ1:thiệt hả?

Thiếu nữ2:sốc nha=))

Thiếu nữ4:thật đấy

Thiếu nữ1,2:thôi bye t yêu nước hơn

Hazz...chuyện này quá bình thường với mẹ con cậu vì nó diễn ra như vậy nên bây giờ cậu chả còn buồn phiền về việc đó nữa.

Hết rồi bai baii 🌷💞
 
Thất Hứa
Chương 2


Mẹ Lệ Sa:con đừng buồn về những lời nói ấy nữa nhé

Lệ Sa:vâng thưa mẹ con quen rồi ạ!

Thật sự cậu cũng rất buồn chứ cậu cũng là con người mà nhưng chỉ vì 2 chữ "thời gian" đã làm cho con người cậu mạnh mẽ hơn.Vì sao á thì phải quay về cách đây 10 năm trước.

"Lệ Sa:cha ơi?

Ba Lệ Sa:gì?(ông chỉ lạnh lùng đáp)

Lệ Sa:tại sao con phải nghĩ học chứ?con cũng muốn đi học mà?

Ba Lệ Sa:mày phải nhường em mày chứ.nó còn nhỏ còn phải lo cho tương lai sau này nữa chứ.(Lệ Sa còn có 1 cậu em trai nữa nha)

Lệ Sa:vậy còn con thì sao chứ?...

Ba Lệ Sa:Tao không nói nhiều nữa ra sau quỳ ba tiếng cho tao.Tao cho mày nhịn đói nghuyên ngày.

Lệ Sa:dạ

(Cậu lúc ấy quá quen với chuyện này rồi cậu còn hiểu chuyện đến nổi nhà chỉ còn mỗi bát cơm cậu nhường cho em ấy ăn,những lúc cậu và em ấy bệnh nhà chỉ còn một ít tiền đủ để mua thuốc cho 1 người:cậu vẫn nhường cho em ấy.Nhưng dối với ông ấy như thế vẫn chưa đủ.Do hoàn cảnh gia đình nghèo khó nhiều khi cậu phải ăn cơm thừa của em ấy.Vì thế nên em ấy rất quý cậu.Vào 1 hôm cậu bị ông ấy bỏ đói em ấy đã lén lấy đồ ăn cho cậu ăn,dù bị phân biệt nhưng cậu lại ko hề ghét em ấy.Ngày 29 tháng 10.Ông ấy thu dọn đồ đạc của mình đi và cả em ấy qua bên Pháp để xâm lược đất nước mà ông ấy đã sinh ra và lớn lên.Cậu đã van xin ông để em ấy ở nhưng chỉ nhận lại những lời nói chua chát từ miệng của người mà mình yêu thương và sau đó cậu vẫn ko thể giữ em ấy ở lại.Khi em ấy đi cậu vẫn tỏ ra vui vẻ nhưng khi không có em ấy cậu đã khóc rất nhiều.

Mẹ Lệ Sa:con à!mẹ biết con thương em ấy nhưng con phải nghĩ cho cha con.Nếu mẹ nuôi cả hai đứa thì chắc chắn cha con sẽ rất buồn.(ngồi xuống kế bên cậu)

Lệ Sa:mẹ à có phải con là đứa thừa thải trong gia đình này đúng không mẹ?

Mẹ Lệ Sa:sao con lại nói vậy?

Lệ Sa:con chưa bao giờ được ngồi quanh quằng ăn cơm với gia đình cả,con cũng chưa từng được cha nói lời yêu thương ngọt ngào.

Lệ Sa:cha lúc nào cũng chỉ muốn mọi thứ tốt cho em ấy còn con cha chưa bao giờ hiểu được cảm giác của con cả.Những lúc con tủi thân con khóc đến khó thở,2 mắt sưng đỏ nhưng cha cũng chả thèm nhìn con lấy 1 cái.

Mẹ Lệ Sa ôm cậu vào lòng rồi nói

Mẹ Lệ Sa:mẹ xin lỗi đã để con chịu thiệt thòi rồi

Hai mẹ con cứ thế ôm nhau khóc

Mẹ Lêh Sa:em con qua đấy sẽ có điều kiện ăn học hơn,mọi thứ sẽ tốt hơn cho em ấy,con cũng muốn em ấy có 1 cuộc sống tốt mà phải không?

Lệ Sa:dạ

Mẹ Lệ Sa:con ngoan không khóc nữa em biết em sẽ buồn lắm đấy

Lệ Sa:dạ

Mẹ Lệ Sa:mẹ ra nấu ít cháo cho con ăn

Lệ Sa:dạ)
 
Back
Top Bottom