Ngôn Tình Thất Cá Nhĩ Đỗng

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Dịch

Administrator
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,044,319
Điểm tương tác
0
Điểm
0
that-ca-nhi-dong.jpg

Thất Cá Nhĩ Đỗng
Tác giả: Nịch Hải
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Ngược, Khác, Sủng
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Nịch Hải

Thể loại: Hiện đại, ngọt ngược đan xen, nam nữ chính có bệnh về tâm lý, HE

Số chương: 12 chương

Dịch: Tiểu Công Tử - 小公子

Giới thiệu:

Tôi và con trai của mẹ kế đã lén lút yêu nhau một thời gian.

Lúc chia tay đã ầm ĩ vô cùng khó coi.

Sau đó anh ta uống say và chặn tôi trong nhà vệ sinh: "Tôi chính là một người có thể chất tàn bạo, chính là muốn cùng em giày vò nhau đến bạc đầu, em có thể làm gì tôi?"

__________

Trong khoảng thời gian hai năm ở cùng với anh ta, anh ta đối với tôi rất tốt, nói gì nghe nấy, ngoan ngoãn phục tùng.

Ý thức về lễ nghĩa, chia sẻ mong muốn, tất cả những chi tiết mà con gái quan tâm đến, anh ta đều hoàn thành rất tốt.

Nhưng tôi cảm thấy khủng hoảng, vì một ngày nào đó trong tương lai có thể cảm thấy không cách nào có thể tiếp tục được nữa.

Cho đến một ngày, tôi bắt gặp đồng nghiệp Bạch Phú Mĩ của Tống Dã, tỏ tình với Tống Dã.

Tôi mới triệt để đưa ra hạ sách đối với chính mình.

Chập tối ngày hôm đó, tôi một mình đi chân đất trên bờ sông, trong lòng hạ quyết tâm: "Thôi bỏ đi, Lâm Tiểu Mãn, đừng hủy đi sự kỳ vọng đối với tình yêu của người ta, cái sự hẹp hòi này của cô trông không đẹp, tính tình còn là một cô gái nóng nảy, không hợp với anh ta. Đừng quên cô vẫn còn là em gái trên danh nghĩa của anh ta. Đoạn đường giữa hai người chỉ càng ngày càng trắc trở."

Tôi cũng không làm rõ được tâm trạng là như thế nào, chia tay lại không nói chia tay đàng hoàng, cứ nhất định phải chửi bới hủy hoại tình cảm, xé vụn đi những điều tốt đẹp, nói ra đủ loại lời độc ác, khó nghe để làm tổn thương anh ta.

"Tiểu Mãn, đừng chia tay có được không? Anh có thể từ chức đổi công việc, như vậy thì sẽ không còn gặp phải người con gái đó nữa."

Dáng vẻ Tống Dã thỏa hiệp khiến cho tôi đang cuồng loạn bên trong cảm thấy hổ thẹn khó làm được, nhất thời không thể phát ra được bất cứ âm thanh gì.

Tôi thật đúng là một người đáng ghét mà.

Tôi tuyệt vọng mà suy nghĩ, nhưng trên mặt lại không thể để lộ ra bất cứ sự yếu đuối nào.

Sau khi chia tay, tôi tự xỏ cho mình một hàng lỗ tai.

Rất đau, không bao lâu còn bị viêm, càng đau hơn nữa.

Nhưng trong bệnh trạng tôi lại cảm thấy đau là một loại phương thức để chữa lành.

Có lúc, tôi thậm chí còn cố ý đi tìm kiếm sự đau khổ, để khiến cho bản thân tỏ ra bớt cô đơn hơn, để khiến cho sự nhớ nhung không đến mức tràn lan gây ra họa.

Những chuyện đó Tống Dã không hề biết.

"Bảy cái lỗ tai, em đúng thật là không sợ đau nhỉ?"

Tống Dã, em thật sự không biết đau sao?​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Đầu Năm Nay Làm Phản Diện Thật Khó
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Không Muốn Làm Ngoại Thất Tướng Quân Lại Tặng Kiếm
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Vô Địch Thật Tịch Mịch
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Hôn Nhân Hợp Đồng - Yêu Em Thật Lòng
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Công Tử Đừng Chạy Thật Sự Không Phải Hắc Điếm Mà!
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Xuyên Nhanh] Ký Chủ Thật Không Đơn Giản
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Thất Cá Nhĩ Đỗng
    Chương 1


    Phần 1: Chương 1+2+3

    _______

    Tôi và con trai của mẹ kế đã lén lút yêu nhau một thời gian.

    Lúc chia tay đã ầm ĩ vô cùng khó coi.

    Sau đó anh ta uống say và chặn tôi trong nhà vệ sinh: "Tôi chính là một người có thể chất tàn bạo, chính là muốn cùng em giày vò nhau đến bạc đầu, em có thể làm gì tôi?"

    1.

    Gần đến tết tôi cứ lề mề kéo dài mãi, cuối cùng dưới sự đe dọa và dụ dỗ của bố tôi đã mua một vé máy bay về nhà.

    Ngày về đến nhà, Tống Dã đến đón tôi.

    Đây là lần gặp đầu tiên sau khi chúng tôi chia tay.

    Xa cách nửa năm, anh ta đã thay đổi rất lớn. Người chỉ mặc quần áo màu nhặt của trước đây, bây giờ cả người mặc bộ âu phục màu đen được cắt xén gọn gàng, chân dài eo thon, phối với những đường viền sâu sắc, biểu cảm tẻ nhạt, cả người trông rất lạnh lùng, rất khó gần.

    "Anh…" Tôi gọi một cách không tự nhiên.

    Anh ta lạnh nhạt liếc tôi một cái: "Gọi tên của tôi, tôi không muốn làm anh trai của em."

    Chia tay rồi anh em cũng không làm được nữa sao?

    Tôi không nói gì, trầm lặng theo anh ta về nhà.

    Cùng ngồi trước bàn ăn, lúc đợi dọn cơm, Tống Dã đột nhiên đưa tay ra lấy ra những sợi tóc gãy bên tai tôi, nhìn vào hàng bông tai sáng lấp lánh của tôi, nhẹ nhàng mỉm cười.

    "Bảy cái lỗ tai, đúng thật là không biết đau."

    Tôi mím môi, hốc mắt đỏ lên trong vô vọng, giấu đầu hở đuôi đi uống đồ uống, lại không ngờ bị nghẹn đến ch** n**c mắt, ho không ngừng.

    Đúng là báo ứng.

    Bài dịch thuộc quyền sở hữu của blog Tiểu Công Tử - 小公子, chỉ đăng tại facebook. Tôi cấm repost. Hãy giữ lại cho bản thân tí liêm sỉ.

    Tống Dã im lặng nhìn tôi toàn bộ quá trình, đôi mắt sâu thảm như vực, khiến cho sự bối rối của tôi không thể nào che giấu.

    Không biết là có phải tôi quá mẫn cảm hay không, tôi dường như nhìn thấy sự khinh thường trong mắt anh ta.

    Một bữa cơm đoàn viên, tôi ăn mà như xương cá mắc vào cổ họng, như gai ở sau lưng.

    Tôi cứ cảm thấy có chỗ nào đấy không đúng lắm.

    Cho đến buổi tối, Tống Dã gõ cửa phòng tôi, u ám không chút che đậy gì trong đáy mắt, tôi mới hiểu ra vấn đề ở đâu. Tống Dã đang hận tôi, anh ta rõ ràng hung dữ với tôi.

    "Lâm Tiểu Mãn, em đã sống nhất tệ nhỉ?" Anh ta nói.

    "Anh nghĩ nhiều rồi, tôi sống rất hạnh phúc, bạn trai đối với tôi cũng rất tốt." Tôi đáp.

    "Lại có bạn trai rồi?" Tống Dã sắc mặt tối sầm lại, anh ta dừng lại một chút: "Ai vậy, đưa về để tôi kiểm định cho em, mắt nhìn của em từ trước tới giờ vẫn luôn rất kém, càng không phân biệt được tốt xấu."

    "Đưa về thì chính là ra mắt bố mẹ rồi, anh muốn tôi được gả đi đến vậy sao, dọn ra khỏi cái nhà này?" Tôi hỏi lại.

    Ánh mắt giao chiến nhau rất lâu, Tống Dã lùi một bước: "Vậy thì gặp ở bên ngoài, khi nào có thể sắp xếp được?"

    "Bạn trai tôi rất bận, tôi và anh ấy thương lượng xong rồi sẽ thông báo với anh."

    Tôi không thể giữ được giọng của mình, ở trước mặt Tống Dã, tôi đã quen với việc đóng vai kiêu ngạo hống hách, dáng vẻ trời không sợ, đất không sợ này rồi.

    Nhưng Tống Dã sẽ không còn nuông chiều tôi như trước đây, anh ta cười khẽ một cái, lạnh lùng nói: "Được, bạn gái cũ, tôi lại muốn xem xem, tôi với bạn trai hiện tại của em, kém chỗ nào?"

    2.

    Lúc rất nhỏ, tôi đã nhận định về cái chết.

    Một người nếu như không có mẹ, vậy thì người đó cũng sẽ không còn có nhà.

    Cho nên năm 12 tuổi, lúc Tống Dã và mẹ anh ta xuất hiện, tôi không có một chút ác cảm nào, ngược lại còn vui mừng, ngày đó sớm như vậy đã đến rồi, tôi cũng không còn phải lo lắng sợ hãi nữa.

    Không phải là bọn họ thì cũng sẽ có người khác.

    Bố tôi vào một ngày nào đó, trở thành chồng của người khác, bố của người khác.

    Tôi cũng không biết, quá sớm để hiểu cái đạo lý này, là tôi quá thành thục hay là tôi quá tiêu cực.

    Dù sao thì tôi cũng là hiểu rồi.

    Tôi còn hiểu, Tống Dã cũng rất đẹp trai, tạo mối quan hệ tốt với anh ta, mang ra ngoài không chỉ có là thể diện, còn có thể khiến cho nhóm chị em mê trai của tôi quyết một lòng đi theo tôi lăn lộn.

    Tống Dã lớn hơn tôi 3 tuổi, trầm mặc hướng nội, ngôn từ không khéo.

    Sau khi làm anh trai tôi, anh ta có thể nói là không có được một ngày tốt lành.

    Thời thanh xuân, sự nổi loạn của tôi nổi lên vô cùng mãnh liệt, dăm ba bữa lại gây rắc rối.

    Mỗi ngày không phải là đi giúp bạn thân này dạy dỗ tình địch, thì chính là đi giúp anh em nào đó chống lưng.

    Tống Dã sợ tôi chịu thiệt, mỗi lần đều đi theo tôi.

    Bên tôi đánh không lại, anh ta liền gia nhập vào. Đánh lại, anh ta liền ở bên cạnh làm bài tập, ôn tập bài học.

    Có một lần làm xong trận, mặt mũi tôi bầm dập với Tống Dã cùng nhau về nhà, bố tôi uống quá nhiều, có chút kích động, nhìn thấy dáng vẻ nhem nhuốc của tôi, phản ứng đầu tiên là đánh Tống Dã.

    Nhưng ông ấy không biết là Tống Dã cũng đã bị thương, chỉ là đều ở trên người.

    Hôm đó, bố tôi đã ra tay rất mạnh, giúp tôi trả thù.

    Tống Dã không hề tức giận, còn quay lại an ủi tôi: "Bố em vẫn là bố em, em mãi mãi là người ông ấy yêu thương nhất."

    Đúng vậy, cái khoảnh khắc mà bố tôi hiểu nhầm, tôi nhất thời nảy sinh ra ý, cố ý không giúp Tống Dã giải thích, chính là muốn thăm dò xem bố tôi sẽ làm như thế nào.

    Nhưng tôi không hề nghĩ tới, Tống Dã lại nhìn thấu cái cách nghĩ bỉ ổi này của tôi.

    Tôi rất kinh ngạc, cũng rất hổ thẹn, hung hăng liếc anh ta một cái, rồi mắng: "Bố anh chết rồi, anh liền đến giành bố với tôi, bây giờ biết mình thua chưa? Ở cái nhà này, anh mãi mãi là người ngoài."

    Tống Dã quay người đi không để ý đến tôi.

    Qua một lúc sau, tôi mới suy xét lại thủ đoạn của mình.

    Kể từ đó, tình cảm tôi đối với Tống Dã liền có sự thay đổi vi diệu.

    Trước đây cho dù anh ta đối tốt với tôi như thế nào, trong lòng tôi đều không chút cảm động.

    Bởi vì bố tôi đối với anh ta rất tốt, cho nên tôi cảm thấy cái tốt mà anh ta đối với tôi, chỉ là đang báo ơn, không đáng để tôi cảm ơn.

    Nhưng lại quên rằng, bố tôi đối với mẹ anh ta rất tốt, vậy cũng chính là nói rõ, tôi bất cứ lúc nào cũng có thể bị người nhà bọn họ loại trừ ra ngoài.

    Năm 20 tuổi, tôi ở trường đại học đã có một mối quan hệ vội vàng, ngắn ngủi trong mười ngày, người con trai đó đã cho tôi đội ba cái mũ xanh.

    Thật là thần kỳ.

    Nửa đêm tôi không thể nhịn được nỗi buồn trong lòng, gọi điện thoại tìm Tống Dã dốc bầu tâm sự, cuối cùng vừa mắng vừa khóc rồi ngủ thiếp đi.

    Lúc tỉnh lại lần nữa, bạn cùng phòng nói với tôi, anh tôi đang ở dưới lầu đợi tôi.

    Vừa chạy ra khỏi tòa nhà kí túc xã, tôi ở trong cái ánh nắng hào nhoáng xán lạn nhìn thấy cái bóng dáng thon dài mảnh khảnh đó.

    Lúc tôi muốn đi qua giữ lấy cánh tay anh ta, anh ta lại dựa vào chiều cao một mét tám mấy của mình đưa tay lên trán tôi chặn lại, không để tôi lại gần.

    Tống Dã: "Ai bảo em yêu đương?"

    Tôi: "Người trong kí túc xá đều yêu đương hết rồi, em cũng muốn yêu đương."

    Anh ta hít một hơi thật sâu: "Muốn yêu có thể nói với anh mà."

    Nói với anh thì có tác dụng gì?

    Lời còn chưa nói ra tôi liền bị anh ta ôm chặt vào lòng.

    Có cái gì đó xua tan mây mù lộ rõ ra, tôi nghe nhịp tim đập loạn nhịp điệu của mình, trên mặt càng lúc càng nóng.

    Lúc đó, người không nhạy bén như tôi không hề lĩnh hội được là Tống Dã thích tôi, chỉ là phát hiện chính mình thật sự có mưu đồ làm loạn với Tống Dã.

    Rõ ràng chỉ là một cái ôm, trong đầu tôi bây giờ lại đang tự mình diễn đến kết hôn sinh con.

    Tuổi trẻ đầy khí lực, người con gái với sức lực dồi dào làm sao có thể khống chế được ý nghĩ xấu của chính mình.

    Sau khi sự việc sảy ra tôi tự an ủi mình như thế này trong lòng.

    Tôi và Tống Dã đã trải qua buổi sáng tốt lành, buổi chiều tốt lành, ngủ ngon kéo dài trong ba tháng mới chính thức do anh ta nói rõ ra và xác định mối quan hệ.

    "Không được cho người trong nhà biết, nhưng bạn bè và đồng nghiệp bên cạnh anh đều bắt buộc phải biết em là bạn gái anh."

    Hôm đó, tôi rất nghiêm túc dặn dò Tống Dã.

    Trong khoảng thời gian hai năm ở cùng với anh ta, anh ta đối với tôi rất tốt, nói gì nghe nấy, ngoan ngoãn phục tùng.

    Ý thức về lễ nghĩa, chia sẻ mong muốn, tất cả những chi tiết mà con gái quan tâm đến, anh ta đều hoàn thành rất tốt.

    Nhưng tôi cảm thấy khủng hoảng, vì một ngày nào đó trong tương lai có thể cảm thấy không cách nào có thể tiếp tục được nữa.

    Cho đến một ngày, tôi bắt gặp đồng nghiệp Bạch Phú Mĩ của Tống Dã, tỏ tình với Tống Dã.

    Tôi mới triệt để đưa ra hạ sách đối với chính mình.

    Bài dịch thuộc quyền sở hữu của blog Tiểu Công Tử - 小公子, chỉ đăng tại facebook. Tôi cấm repost. Hãy giữ lại cho bản thân tí liêm sỉ.

    Chập tối ngày hôm đó, tôi một mình đi chân đất trên bờ sông, trong lòng hạ quyết tâm: "Thôi bỏ đi, Lâm Tiểu Mãn, đừng hủy đi sự kỳ vọng đối với tình yêu của người ta, cái sự hẹp hòi này của cô trông không đẹp, tính tình còn là một cô gái nóng nảy, không hợp với anh ta. Đừng quên cô vẫn còn là em gái trên danh nghĩa của anh ta. Đoạn đường giữa hai người chỉ càng ngày càng trắc trở."

    Tôi cũng không làm rõ được tâm trạng là như thế nào, chia tay lại không nói chia tay đàng hoàng, cứ nhất định phải chửi bới hủy hoại tình cảm, xé vụn đi những điều tốt đẹp, nói ra đủ loại lời độc ác, khó nghe để làm tổn thương anh ta.

    "Tiểu Mãn, đừng chia tay có được không? Anh có thể từ chức đổi công việc, như vậy thì sẽ không còn gặp phải người con gái đó nữa."

    Dáng vẻ Tống Dã thỏa hiệp khiến cho tôi đang cuồng loạn bên trong cảm thấy hổ thẹn khó làm được, nhất thời không thể phát ra được bất cứ âm thanh gì.

    Tôi thật đúng là một người đáng ghét mà.

    Tôi tuyệt vọng mà suy nghĩ, nhưng trên mặt lại không thể để lộ ra bất cứ sự yếu đuối nào.

    Sau khi chia tay, tôi tự xỏ cho mình một hàng lỗ tai.

    Rất đau, không bao lâu còn bị viêm, càng đau hơn nữa.

    Nhưng trong bệnh trạng tôi lại cảm thấy đau là một loại phương thức để chữa lành.

    Có lúc, tôi thậm chí còn cố ý đi tìm kiếm sự đau khổ, để khiến cho bản thân tỏ ra bớt cô đơn hơn, để khiến cho sự nhớ nhung không đến mức tràn lan gây ra họa.

    Những chuyện đó Tống Dã không hề biết.

    "Bảy cái lỗ tai, em đúng thật là không sợ đau nhỉ?"

    Tống Dã, em thật sự là không biết đau sao?

    3.

    Đêm đầu tiên về nhà tôi ngủ không tốt, mơ thấy rất nhiều mẩu chuyện hỗn loạn mà đau khổ.

    Ý thức giống như là rất tỉnh táo, nhưng cho dù vũng vẫy như thế nào cũng không thể tỉnh lại.

    Giấc ngủ này tôi đã ngủ hơn mười tiếng đồng hồ, nhưng vẫn cảm thấy mệt mỏi.

    Mẹ kế hỏi tôi có phải là cơ thể không khỏe không.

    Tôi gật đầu: "Có chút buồn nôn."

    Giọng nói vừa nuốt xuống, Tống Dã bên cạnh liền ném ánh mắt sắc bén ác liệt về phía tôi.

    "Buồn nôn?" Anh ta cắn răng lặp lại một lần, tiến về tôi từng bước lớn đi đến, biểu cảm nghiêm túc dường như muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy, "Còn có triệu chứng gì?"

    Trong dạ dày một trận cuồn cuộn, tôi không kịp trả lời vội vàng lao vào nhà vệ sinh.

    Lúc đi ra Tống Dã không thấy đâu rồi.

    Mẹ kế mang cho tôi một ly nước ấm, cẩn thận thăm dò từng li từng tí: "Tiểu Mãn à, có phải là con với Tiểu Dã cãi nhau xung đột gì không?"

    "Có lẽ… không có." Tôi đáp.

    Sau mười mấy phút, Tống Dã thở hổn hển từ bên ngoài chạy vào, trước mặt của mẹ kế kéo tôi đi vào phòng anh ta, đồng thời xoay tay lại đóng cửa.

    Tim tôi đập thình thịch, gầm gừ nói: "Anh bị bệnh gì vậy?"

    Tống Dã đem cái gì đó nhét vào trong tay tôi, ngữ khí không được nói chen vào: "Đi kiểm tra."

    Nhìn kĩ một cái, vậy mà lại là một cây que thử thai, tôi vừa tức giận vừa buồn cười.

    Anh ta cho rằng tôi mang thai rồi?

    Vậy anh ta quan tâm cái gì?

    Xuất phát từ sự mong đợi đâu đó, tôi hèn hạ lén thăm dò: "Không có gì để kiểm tra cả, mang rồi thì đẻ thôi."

    "Lâm Tiểu Mãn, sao em lại biến thành cái dáng vẻ ph*ng đ*ng này vậy?" Tống Dã quan sát tôi kĩ càng, trong mắt tràn đầy thất vọng.

    Tôi quen biết anh ta rất nhiều năm, quen thuộc với đủ loại dáng vẻ của anh ta, chỉ duy nhất không nhìn thấy anh ta dùng cái anh mắt không biết làm thế nào, ánh mắt bất lực đỗi đãi với ai.

    Loại duy nhất chỉ có một này, làm cho tôi nảy sinh ra một chút thỏa mãn, đồng thời lại khiến cho tôi cảm thấy chính mình hèn mọn.

    Bài dịch thuộc quyền sở hữu của blog Tiểu Công Tử - 小公子, chỉ đăng tại facebook. Tôi cấm repost. Hãy giữ lại cho bản thân tí liêm sỉ.

    Bên ngoài của truyền đến tiếng chìa khóa xoay trụ khóa, trong nháy mắt cửa bị mở ra rồi.

    "Con mang thai rôi?" Bố tôi cả mặt đỏ bừng xông vào, mẹ kế tôi đi theo sau ông ấy, toàn bộ khuôn mặt đầy vẻ lo lắng.

    Tôi theo bản năng muốn giấu đi que thử thai trong tay, nhưng hành động này lại rơi vào trong mắt bố tôi, lại càng giống như là có tật giật mình.

    Ông ấy tức giận trừng mắt nhìn tôi, đưa bày tay lên cao, đúng lúc đang định hạ xuống thì bị Tống Dã giữ cổ tay lại.

    "Bố không được đánh em ấy."

    Hai từ không được, khiến cho bố và mẹ kế tôi phải há hốc mồm.

    "Tiểu Dã, con nói chuyện kiểu gì với bố vậy?" Mẹ kế kinh ngạc nhìn Tống Dã.

    Tống Dã thả tay bố tôi ra, trầm mặc mà kiên định bảo vệ tôi ở phía sau anh ta.

    Mẹ kế tôi nhẹ giọng để hòa giải hòa: "Đừng tức giận nữa, xảy ra chuyện gì cả nhà thương lượng rồi giải quyết, lão Lâm, Tiểu Mãn, hai cha con nói chuyện đàng hoàng lại với nhau."

    Người một nhà?

    Tình cảnh này, nhìn như thế nào cũng thấy giống bọn họ ba người một nhà, còn tôi chẳng qua là một kẻ xấu phá hoại bọn họ và bầu không khí hài hòa.

    "Tiểu Mãn mà hiểu chuyện bằng một nửa Tiểu Dã, thì tôi cũng không đến mức phải nhọc lòng như vậy, bảo nó về nhà ăn cái tết, còn phải để tôi làm một người bố già trái năn nỉ phải van xin, bà nói xem tôi đây là mệnh gì? Hầu hạ hơn nửa đời mẹ nó xong, còn phải tiếp tục hầu hạ nó, tạo nghiệp mà."

    Tối qua đi ngang qua phòng sách lời vô tình nghe được, lại lần nữa vang bên tai tôi.

    Tôi nhếch khóe môi lên, ném đi que thử thai trong tay, từ phía sau Tống Dã đi ra: "Con không mang thai, sẽ không làm cho bố thất vọng đâu, tin hay không tùy bố."

    Sau khi nói xong, đầu tôi cũng không thèm quay lại mà đi ra ngoài, không muốn xem sắc mặt của bất cứ ai trong bọn họ lần nữa.

    "Tiểu Mãn, con thái độ kiểu gì đấy?" Bố tôi ở phía sau tôi la lớn, "Nói cái gì mà sẽ không để ta mất mặt, nếu như con dám mang thai trước khi kết hôn thì đừng có về cái nhà này nữa."

    Hình như trước mặt mẹ kế, bố tôi liền vô cùng coi trọng khí phách đàn ông, hoàn toàn không để cho uy nghiêm chủ gia đình của chính mình bị coi thường.

    Lúc nhỏ không hiểu điều này, không biết phải chịu đựng bao nhiêu lần đánh đập.

    Bây giờ, tôi không sợ nữa.

    Khi xác định một người không đáng để quan tâm, thì thật sự đối với mọi kết quả đều không quan trọng.

    - Còn nữa -
     
    Thất Cá Nhĩ Đỗng
    Chương 2


    Phần 2: Chương 4+5+6

    _______

    4.

    Vừa đi ra ngoài, gió lạnh của cái rét thấu xương liền từ bốn mặt tám hướng xộc tới.

    Tôi đứng trên tuyết mênh mông, còn chưa hoàn lại từ cái cảm xúc nhục nhã lúc nãy thì liền nhìn thấy Tống Dã đuổi theo đi ra.

    Anh ta mặc áo lông vũ màu đen, hơn nửa mặt được che kín trong cổ áo lông dày dặn, chỉ để lộ ra một đôi mắt sắc lạnh. Trên tay ôm một túi chườm nước ấm hình Patrick Star rất không phù hợp với khí phách của anh ta.

    Đi đến trước mặt tôi, anh ta đưa túi nước ấm cho tôi, nhàn nhạt mở miệng: "Về nhà, bên ngoài lạnh."

    Tôi vội vàng lắc đầu: "Anh, à không, Tống Dã, cùng em đi đến một nơi, một mình em cảm thấy sợ."

    Chạy xe tận mấy tiếng mới đến nơi đó.

    Mặt trời lặn ở phía tây, sương chiều nặng trĩu, tôi và Tống Dã ngồi trước một cái mộ của nghĩa địa. Ở đây rất yên tĩnh, không có người, theo tầm mắt có thể nhìn thấy tất cả đều là những tấm bia đá cao cao thấp thấp, đồng loạt ngay ngắn.

    "Chuyện gì em cũng nói với mẹ em rồi." Tôi nhẹ nhàng cười, "Bao gồm cả chuyện hai chúng ta ở bên nhau."

    Đầu mũi của Tống Dã bị lạnh đến rất đỏ, thể hiện ra mấy phần ngây thơ hiếm gặp, anh ta nghiêng đầu qua nhìn tôi, lông mi run nhẹ:

    "Cho nên rốt cuộc tại sao em lại chia tay với anh?"

    Tại sao chia tay sao?

    Tự tôn và yêu dằn vặt lẫn nhau, hiện thực và giấc mơ đối nghịch nhau.

    Tôi ngày đêm bị mắc kẹt trong đó, không thể yên lòng, cuối cùng giải giáp là đầu hàng.

    Càng đáng cười là, tôi không cách nào có thể nói ra cái lí do này: Em yêu anh, nhưng em không dám ở bên anh. Em yêu anh, cũng có nghĩa là em sợ làm tổn thương anh.

    "Em không nhìn thấy được tương lai em và anh, dứt khoát không lãng phí thời gian nữa, em muốn sống thoải mái một chút." Tôi bình tĩnh nói.

    Anh ta không trả lời nữa, chỉ là lặng lẽ quay đầu nhìn bia mộ mẹ tôi mộ cái.

    "Anh biết không? Mẹ em năm đó vì để có thể gả cho bố em mà đoạn tuyệt với cả nhà, bà ấy vì tình yêu mà làm mọi giá, không đến ba năm thì hai người đều chán ghét nhau, cuối cùng là mẹ anh, có được bố em từ chỗ mẹ em một cách dễ dàng, một đời dịu dàng ân cần, cẩn thận chăm lo cho gia đình đều không đòi hỏi.

    Tôi nhìn về nơi xa thở dài một cái.

    Những lời này tôi chưa bao giờ đề cập với ai.

    Lúc nhỏ, tôi ghét mẹ tôi ích kỷ, bỏ lại tôi một mình, lựa chọn cái chết.

    Sau này theo sự trưởng thành, tôi đối với đúng sai thiện ác của con người trên thế gian này có càng nhiều cách nhìn, tôi mới dần dần hiểu được một chút sự khổ sở của bà ấy.

    Trên đường về nhà, tôi dựa đầu vào cửa sổ xe, ngơ ngác nhìn cảnh vật lướt qua bên ngoài xe.

    Trong thời gian chuyển đổi của một đèn giao thông nào đó, một bàn tay đột nhiên nắm chặt lấy tay tôi.

    "Chúng ta kết hôn đi."

    Không phải dò hỏi, mà là tuyên bố.

    Một tích tắc, tôi giống như bị một mũi kim nhỏ, sắc nhọn đâm vào dây thần kinh ngạy cảm nhất trên đỉnh của trái tim. Tôi hất tay anh ta ra, co rúm người vào trong, lộ ra một tư thế phòng bị:

    "Có phải là anh bị bệnh rồi không?"

    Giữa những tia chớp điện, tôi lại nhớ ra cái gì đó, vội vàng thêm vào lời nói: "Em có bạn trai."

    Tống Dã thu lại biểu cảm, lãnh đạm chăm chú nhìn phương xa, từ tóc mái đến quay hàm đều rất căng.

    Không gian trong xe im lặng và khó xử, tôi quay người lại với Tống Dã, tim đập rất nhanh.

    Nếu như một người, cho dù bất chấp, kiên định lựa chọn tôi, thì tôi nghĩ tôi đại khái không thể chấp nhận được.

    Nhưng vận mệnh như vậy, cũng không phải là người người đều có.

    Hoặc có thể, tôi tự tin tôi là một người có cảm xúc ổn định, tôi cũng muốn cược một ván.

    Nhưng tôi quá rõ ràng rồi, tôi không phải.

    Buổi tối, tôi ở trên ban công hít thở sương mù, với hàng ngàn ngọn đèn ngoài cửa sổ, và qua lớp kính, tôi có thể nhìn thấy cảnh tượng rất nhiều gia đình ngồi quây quần trò truyện náo nhiệt.

    Mẹ kế không biết từ lúc nào đến bên cạnh tôi, trên mặt dịu dàng lúc nào cũng tràn đầy vẻ nghiêm trọng: "Tiểu Mãn, dì có thể nói chuyện với con không?"

    Trong lòng tôi bỗng nhiên nảy sinh ra một loại dự cảm không lành.

    Mẹ kế biết rồi…

    "Dì đã sắp xếp cho Tiểu Dã một cuộc xem mắt, người con gái là nghiên cứu sinh. giống hệt với Tiểu Dã vậy, từ nhỏ đã rất ưu tú, học cái gì cũng nhanh, hơn nữa trông rất xinh đẹp, tri thư đạt lí*, hiểu lòng người. Khiến dì hài lòng nhất là gia đình gốc gác của con bé vô cùng hòa thuận, con bé trưởng thành dưới bầu không khí này nhân cách của nó vô cùng hoàn mỹ."
     
    Thất Cá Nhĩ Đỗng
    Chương 3


    Phần 3: Chương 7+8+9

    _______

    7.

    Ánh nắng mùa đông rực rỡ toản hơi ấm, xua tan giá lạnh.

    Tôi đứng ở ngã tư đường, nhìn biển người đi đi lại lại, giống như con thuyền lạc đường nơi biển sâu, tìm không thấy ngọn hải đăng, không phân biệt rõ phương hướng.

    Lý trí của con người quá khó để chiến thắng tình cảm, tôi muốn có được Tống Dã, tôi lừa được anh ta, không lừa được trái tim mình.

    Mọi thứ thân thiết diễn ra quá tự nhiên như vậy, là lẽ đương nhiên rồi.

    Chúng ta khát vọng đối phương lẫn nhau, một cái đụng chạm liền không thể ngăn chặn.

    "Tiểu Mãn, em nhớ kĩ cho anh, khó khăn gì anh cũng đều có dũng khí đối mặt, nhưng điều kiện trước tiên là em phải ở bên cạnh anh."

    Lúc xúc động không ngớt, Tống Dã nhìn chằm chằm vào mắt tôi từng chữ từng lời nói rất kiên định.

    Khoảnh khắc đó, tựa như tia chớp tách ra sự hỗn độn, tôi chỉ cảm thấy con đường trước mắt rõ ràng không gì so sánh được, đường đi bình thản.

    Nhưng bây giờ tất cả tình cảm mãnh liệt không còn nữa, mọi mối lo lắng đổ dồn về trái tim, mùi vị lại thay đổi rồi.

    Khi những tổn thương không thể đoán trước được đó ập đến, tôi lại phải làm sao để nó kết thúc đây?

    "Đèn xanh rồi, đi thôi."

    Thời cơ rất quan trọng, ví dụ Tống Dã vừa hay lúc tôi dao động giữ lấy tay tôi, cho tôi dũng khí.

    "Được."

    Biết khó không lùi, dũng cảm hướng về phía trước, đây có lẽ chính là sức mạnh của tình yêu.

    "Tống Dã, nếu như đây là điều anh muốn, vậy cho dù kết quả ra sao, cho dù phải trả cái giá lớn như thế nào, em sẽ cùng đi đến cuối cùng."

    Tôi hứa trong đáy lòng.

    Lúc về nhà, mẹ kế vốn dĩ đang loay hoay với những chậu cây, nhìn thấy chúng tôi, biểu cảm phút chốc tỉnh táo rồi.

    Đi đâu vậy? Sao lại về cùng với nhau?" Bà ấy hỏi

    Tôi vượt trước mặt Tống Dã nói: "Tối qua chúng con cùng với bạn bè đi hát cả đêm."

    Mẹ kế nhướn mày nhìn kĩ Tống Dã: "Tối qua con ra ngoài lúc nào, sao mẹ không biết?"

    "Là đi hát, còn bị nôn." Tống Dã tự mình đáp.

    Bởi vì có tật giật mình, lúc đối diện với mẹ kế trong đầu tôi không ngừng né tránh cảnh tượng thân mật với Tống Dã.

    Sợ bị phơi bày, tôi nhanh bước đi về phòng: "Con về phòng nằm một chút."

    Sau mấy phút, tôi nhận được tin nhắn của Tống Dã: "Bạn trai gì đó của em xử lý sạch sẽ chưa?"

    "Sát khí trong lời nói này của anh rất nặng." Tôi trả lời.

    Làm gì có bạn trai gì, chẳng qua là tùy miệng bịa chuyện để chọc tức Tống Dã.

    Người tối qua gọi điện cho tôi cũng chỉ là người bạn cùng phòng bệnh của tôi, chúng tôi quen biết nhau ở phòng khám tâm lí.

    Bệnh tình của anh ta nghiêm trọng hơn tôi rất nhiều, nhưng lại khuyên bảo tôi mọi điều. Thường xuyên qua lại, chúng tôi liền có một chút tình bạn cách mạng.

    Bài dịch thuộc quyền sở hữu của blog Tiểu Công Tử - 小公子, chỉ đăng tại facebook. Tôi cấm repost. Hãy giữ lại cho bản thân tí liêm sỉ.

    Tôi cố ý không nhắc đến chứng phiền muộn của mình, chỉ là dễ làm khó bỏ mà giải thích một chút.

    Tống Dã thả lỏng một hơi: "Lâm Tiểu Mãn, chia tay nửa năm này, anh nghĩ lại rất nhiều chuyện. Anh không giỏi biểu đạt, em không biết thể hiện sự yếu đuối, chúng ta đều yêu quá đần độn rồi. Sau này để anh chủ chủ động, còn em, chỉ cần không nói chia tay thì như thế nào anh cũng đều chịu hết."

    Tôi run rẩy đầu ngón tay, muốn gõ chữ, nhưng làm thế nào cũng không thể nhìn rõ được những kí tự nhỏ trên màn hình.

    Cuối cùng chỉ có thể bỏ điện thoại xuống, vùi mặt vào gối, bất chấp nước mắt tuôn rơi.

    Rất lâu sau mới bình phục lại cảm xúc, nói ra những chuyện lớn phải đối mặt trước mắt: "Có phải là anh đã nói với mẹ anh về chuyện giữa chúng ta không?"

    Tống Dã: "Không có, có lẽ là bà ấy đã tự phát hiện ra gì đó."

    Lúc ăn cơm tối, ánh mắt mẹ kế cứ luôn thoi đưa giữa tôi và Tống Dã.

    Tôi nhịn rồi lại nhịn, mới cưỡng chế ăn hết một bát cơm lớn.

    Trước khi ở đây, tôi đã rất lâu không ăn được món chính.

    9 giờ tối, mẹ kế đột nhiên đến gõ cửa phòng tôi.

    "Tiểu Mãn à, que thử thai lần trước cũng đã mua rồi, con cứ dùng đi."

    Bà ta đưa que thử thai cho tôi dưới biểu cảm nhẹ nhàng, giấu đi sự cương quyết không thể từ chối.

    Tôi cương quyết bấm chặt lòng bàn tay: "Nếu như con từ chối dì, có phải dì sẽ làm kinh động đến bố con không?"

    "Đúng vậy." Bà ấy trả lời một cách dứt khoát.

    Hai chúng tôi đoán chừng đều hiểu rõ giả lại vờ không rõ, dường như không thể xuyên qua lớp cửa sổ đó, nhưng lại có thể giả vờ như không có gì sảy ra.

    8.

    Nhìn thấy kết quả trên que thử thai mẹ kế không có bất cứ biểu cảm gì, sau khi tùy tiện vứt vào thùng rác thì liền quay người rời đi.

    Cửa phòng không nặng không nhẹ bị đóng lại, tôi ngồi trong phòng yên tĩnh, một loại cảm giác bất an mạnh mẽ quấn chặt lấy tôi.

    Nhưng không ngờ tới những ngày tiếp theo, qua vô cùng yên ổn, mọi người dường như đều bị mắc kẹt trong một sự hiểu ngầm không thể nói ra. Khắc chế rồi lại khách sáo duy trì sự hoàn thuận giả tạo.

    Chắc là đều muốn yên phận đón năm mới.

    Đêm giao thừa, Tống Dã đưa tôi đến bờ sông đốt pháo hoa.

    Pháo hoa rực rỡ lộng lẫy từng tiếng từng tiếng nổ tung trên bầu trời, phía dưới nước sông canh gác lặng lẽ, cất giấu đi tất cả cảnh đẹp.

    Lúc 12 giờ, Tống Dã dịu dàng ôm lấy tôi: "Tiểu Mãn, năm mới vui vẻ."

    Bên cạnh có rất nhiều tình nhân đang ôm nhau, chúc phúc nhau, chúng tôi hòa vào trong đó, bình phàm như vậy lại không giống nhau như vậy.

    Tôi đột nhiên rơm rớm nước mắt.

    "Tống Dã, năm mới vui vẻ."

    Sau khi xem xong pháo hoa, Tống Dã ôm lấy bờ vai tôi, nụ cười có vài phần tính trẻ con.

    "Chúng ta về nhà."

    Từ lúc lái xe dưới bãi đỗ xe, Tống Dã đã trông có vài phần nôn nóng rồi.

    Tôi hiểu cái cảm giác vui mừng và sợ hãi khi mất rồi lại có lại được, bởi vì tôi cũng vậy.

    Tôi không lúc nào là không nghĩ mình có thể thật sự ôm lấy anh, xác nhận là thật.

    Lúc vừa hôn vừa mở cửa, chúng tôi giống như nồi nước đang sôi sùng sục.

    Sau khi mở cửa, tất cả nhiệt tình tan biến trong phút chốc. Mẹ kế ở trong phòng khách tối om, im lặng không tiếng động nhìn chằm chằm chúng tôi, giống như mãnh thú ngủ đông chuẩn bị cho một đòn chí mạng.

    "Mẹ." Phản ứng đầu tiên của Tống Dã là bảo vệ tôi ở phía sau, một mình đối diện.

    Không khí truyền đến một tiếng sắc nét, trong ban đêm yên tĩnh, trông vô cùng đột ngột.

    Tống Dã hơi nghiêng đầu, mặt bên trái có vết máu do hai móng tay vẽ ra.

    Mẹ kế người làm ra chuyện này lại giống như chịu tổn thương càng nặng hơn Tống Dã, toàn thân đều đang phát run, thậm chí nối không ra được một câu hoàn chỉnh: "Các… các con có biết…"

    Tôi lên trước một bước đứng kề vai với Tống Dã: "Mẹ, con xin lỗi, con muốn ở bên Tống Dã, không chỉ là làm anh em."

    Mẹ kế không đếm xỉa đến lời của tôi, như cũ nhìn chằm chằm Tống Dã, giống như là muốn nhìn thấu anh ấy: "Tống Dã, con tự mình nói, con muốn loại con gái này có tác dụng gì, nó đến chính mình cũng không chăm sóc tốt, ngoài việc kéo chân sau của con, gây rắc rối cho con, còn có thể làm gì? Con có tiền đồ rộng lớn, tại sao cứ nhất định phải làm cái chuyện bị người khác chọc vào xương sống, con có biết con là niềm tự hào của mẹ hay không? Con muốn ở cùng với nó thì chính là không cho mẹ con đường sống."

    Bài dịch thuộc quyền sở hữu của blog Tiểu Công Tử - 小公子, chỉ đăng tại facebook. Tôi cấm repost. Hãy giữ lại cho bản thân tí liêm sỉ.

    Đối diện với lời chất vấn thẳng thắn kịch liệt như vậy, trong lòng tôi một mạch chìm xuống, hận không thể quay đầu lập tức bỏ chạy.

    Tống Dã nhìn ra được ý định của tôi, anh ta nắm lấy tay tôi giữ chặt trong lòng bàn tay.

    Tay của anh ta rất lạnh, không bằng với của tôi.

    Chúng tôi giống như hai miếng sát đông lạnh cứng đờ nhưng lại kiên cố nối chặt với nhau.

    "Nhưng chỉ có cô ấy khiến cho con cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa." Tống Dã đối mặt với mẹ kế đầy tức giận, từng chữ kiên định, từng câu chạm đất, "Mẹ, con xin lỗi."

    Không khí trong phút chốc đóng thành băng, làm nghẹn cổ họng của tất cả mọi người từ mọi hướng.

    Rất lâu rất lâu sau, chúng tôi mới thoát khỏi sự trói buộc này.

    Mẹ kế không biết bị làm sao, trong thô bạo bình tĩnh xuống, ánh mắt bà ấy đau buồn mệt mỏi.

    "Lâm Tiểu Mãn, ta thật sự không thích cô, cô có thể đừng cướp đi con trai của tôi không?"

    Tôi thế nào cũng không ngờ tới mẹ kế sẽ dùng ngữ khí khẩn cầu, phút chốc, cảm giác hổ thẹn giữ chặt lấy tứ chi trăm cốt của tôi, đau lan khắp ngũ táng lục phủ.

    Tôi đột nhiên hiểu ra uy lực của mềm yếu.

    Đáng tiếc tôi hiểu ra quá muộn rồi.

    "Giữa con và Lâm Tiểu Mãn, là con không rời xa được cô ấy." Tống Dã đánh vỡ đi sự im lặng đáng sợ.

    Tôi như trút được gánh nặng, hít thở sâu.

    Muộn thêm một chút nữa, tôi có thể sẽ không kiên trì được nữa rồi.

    "Các con không cần cái nhà này nữa sao? vậy thì ta cũng sẽ không cần nữa."

    Cuối cùng của cuối cùng, mẹ kế hời hợt cười nhẹ.

    Nhưng tất cả chúng tôi đều hiểu sức nặng của câu nói này.

    Tống Dã, thật sự đáng sau?

    Em rất sợ có một ngày, anh hoàn toàn tỉnh ngộ, nói với em, anh hối hận rồi.

    9.

    Năm mới bắt đầu, vạn vật đổi mới.

    Gia đình chúng tôi lại trong bầu không khí xơ xác tiêu điều.

    Mẹ kế một mình bá chiếm lấy một cái sô pha lớn, bố tôi chỉ biết vâng vâng dạ dạ ngồi trên cái sô pha nhỏ bên cạnh.

    Tống Dã nắm lấy tôi, đứng trước bàn trà, hai chúng tôi giống như kẻ phạm tội bị đưa ra xét xử.

    Tấm bảng "Gia Hòa Vạn Sự Hưng" treo cao ở trên tường, có hàm ý mỉa mai vô cùng.

    Từ trước đến nay tôi rất sợ chuyện này bị bố tôi biết rõ.

    Không phải là sợ ông ấy phản đối, mà là sợ đủ loại biểu hiện của ông ấy, khiến cho khát khao gia đình cuối cùng trong tim tôi đều trở thành trò cười.

    Tôi không sợ nguy hiểm, nhưng tôi sợ con dao đâm vào tôi là người thân nhất của tôi.

    Im lặng trong một thời gian dài, mẹ kế đột nhiên ngồi thẳng cơ thể, hung dữ trợn mắt với bố tôi: "Ông là người câm hay sao? Nói chuyện."

    Bố tôi cúi đầu ho một cái, nói với một nụ cười: "Chuyện của tụi nhỏ thì để tụi nhỏ tự giải quyết đi."

    Tôi gần như nghi ngờ đôi tai của chính mình, lời này của ông ấy, sao lại giống như là đang giúp tôi?

    "Ông có ý gì?" Mẹ kế đột ngột đứng dậy, đôi mắt đỏ trừng nhìn bố tôi, "Ông đúng thật là muốn con gái ông dựa vào con trai tôi sao? Bàn tính này của ông cũng tính quá giỏi rồi nhỉ?"

    Tống Dã siết chặt lấy tay tôi, chỉ trích nói: "Mẹ, là con dựa vào Lâm Tiểu Mãn, mẹ đừng có nói lời khó nghe như vậy."

    Mẹ kế quay đầu lại, chỉ vào tôi: "Khó nghe? Tống Dã, con tỉnh táo chút, nó không không xứng với con, loại người con gái như nó đến nhà nào nhà đó xui xẻo."

    Hầu hết thời gian, lời tức giận của con người trong cơn thịnh nộ mới là cách nghĩ chân thực nhất trong lòng, chỉ là bình thường có thể dựa vào lý trí, được sửa chữa thành đủ loại ý nghĩa.

    Hóa ra trong lòng bà ấy, tôi sống cùng với bà ấy mười mấy năm chính là hình tượng như vậy.

    Bài dịch thuộc quyền sở hữu của blog Tiểu Công Tử - 小公子, chỉ đăng tại facebook. Tôi cấm repost. Hãy giữ lại cho bản thân tí liêm sỉ.

    Nước mắt đến gần viền mắt, tôi nghiến chặt lấy răng không để chúng rơi xuống, cũng không cho phép chính mình phát ra tiếng.

    Chính vào thời điểm này, yên tĩnh đợi trò hề kết thúc, đợi hiện thực kết án thắng thua, đợi Tống Dã buông bỏ tôi, chặt đứt niềm hy vọng mỏng manh nơi đáy tim tôi.

    Có lẽ là chuyện sĩ diện nhất mà tôi có thể làm.

    "Bà nói dối." Bố tôi đột nhiên đứng dậy, lồng ngực nhấp nhô dữ dội, "Trầm Hồng Hà, lúc bà kết hôn với tôi rõ ràng đã nói rõ, tôi đối tốt với bà thì bà sẽ coi con gái tôi thành con gái bà, bây giờ bà xem bà, lời bà nói là lời con người sao?"

    "Con gái tôi như vậy làm sao? Nó chỉ là không có mẹ dẫn dắt, không biết làm sao sao để lớn lên thành một người con gái dịu dàng, nhưng như vậy thì làm sao, tôi thích tính cách đầy gai góc của nó, không phải con trai bà cũng thích hay sao?"

    "Tôi còn nói với bà rồi, con gái tôi muốn ở bên con trai bà, tôi ủng hộ, con gái tôi muốn đá con trai bà, tôi càng ủng hộ. Trong mắt tôi, con trai bà mới là không xứng với con gái tôi."

    Bố tôi thao thao bất tuyệt, từng câu tiếp từng câu, giọng vừa lớn vừa vang dội, giống như là ngấm ngầm chịu đựng rất lâu, khi đó hận không thể để tất cả mọi người đều nghe rõ.

    Tôi đờ đẫn nhìn tất cả mọi thứ trước mắt, là tôi đã nghe nhầm sao? Luẩn quẩn trong hốc mắt của ông ấy là nước mắt sao?

    Ông ấy thật sự là đang bảo vệ tôi sao?

    Mẹ kế và tôi giống nhau đều không thể tin được, bà ấy sợ hãi nhìn bố tôi, cơ thể chao đảo, hồi lâu mới lôi kéo khóc lóc la lớn: "Mẹ của nó là bị bệnh thần kinh, ông tưởng rằng tôi không biết sao? Con gái ông sớm muộn gì cũng sẽ biến thành một kẻ bị thần kinh thôi…"

    "Im miệng." Bố tôi nghiêm nghị cắt ngang bà ấy.

    Mẹ kế sụp đổ nặng nề ngồi trên ghế sô pha, hai tay quyện vào nhau, lớn miệng hít thở, có thể thấy bà ấy đang tận lực khống chế cơn tức giận.

    "Bố?" Tôi nhẹ nhàng hỏi, "Mẹ thật sự…"

    Không đợi tôi nói xong bố tôi liền lắc đầu lia lịa: "Không có chuyện đó, mẹ con chỉ là quá thất vọng đối với cuộc sống, bị trầm cảm mà thôi, là trách nhiệm của bố, đừng có nghe người khác nói bậy."

    Bị trầm cảm sao?

    Tôi cũng bị trầm cảm rồi, vậy trong đó có phải là cũng có nguyên nhân di truyền?

    Hay là giống như mẹ kế nói, tôi cũng sẽ biến thành một người bị thần kinh?

    Thật ra nếu mà họ biết được, tôi thường vì một chuyện nhỏ mà sụp đổ tuyệt vọng, trong đêm dài đằng đẵng nảy sinh ra đủ loại suy nghĩ đáng sợ, thì họ đã sớm coi tôi là người bị bệnh thần kinh rồi.

    Làn sóng chiến tranh đầu tiên có xu hướng giảm dần, mọi người lại đều rơi vào trầm lặng.

    Tống Dã từ đầu đến cuối nắm lấy tay tôi, cho dù móng tay tôi dưới tình huống bất tri bất giác cấu vào da thịt của anh ta, anh ta cũng không hề nới lỏng một chút.

    Tôi đột nhiên đối với cái loại hành vi này của chúng tôi nảy sinh ra một cái cái định nghĩa - cái chết anh dũng.

    Làn sóng chiến tranh thứ hai là Tống Dã chủ động phát động.

    Anh ta từ trong hành lí lấy ra một xấp đồ đưa cho bố tôi, có đơn bảo hiểm, giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà và thẻ ngân hàng, còn có một quyển abum ảnh, trên đó là ảnh chụp chung của tôi và Tống Dã trong mọi độ tuổi.

    Từ góc độ cũ mới của abum có thể nhìn ra, người chủ thường xuyên lật xem, trên một số bức ảnh còn kĩ càng khi chú lại sự việc xảy ra lúc đó.

    "Bố, Lâm Tiểu Mãn là người con nhận định bầu bạn." Tống Dã nói.

    Đang tiếc dưới cái tình cảnh này, tôi không dám phân tâm đi nhận lấy tình ý trong đó, chỉ cảm thấy cực kì căng thẳng.

    Tôi thậm chí đến động đậy cũng không dám, một lời nói và hành động của anh ta đều tự tin chắc chắn, thẳng thắn không sợ hãi.

    Bố tôi, sau khi mở ra xem giọng nhẹ nhàng nói với mẹ kế: "Hai đứa trẻ tình đầu ý hợp, chúng ta làm người lớn thì đừng làm khó tụi nhỏ nữa."

    Mẹ kế không quan tâm, chỉ im lặng nhìn chằm chằm Tống Dã, một lúc lâu sau, thấy anh ta một chút cũng không chột dạ, bà ta không thể chịu đựng nổi liền hất đồ trên bàn trà xuống, hét vào mặt bố tôi: "Ly hôn, bây giờ sẽ đi ly hôn, ông dám để cho chúng nó ở bên nhau thì đừng có muốn cái nhà này nữa."

    Không đợi bố tôi phản ứng, Tống Dã liền kéo tôi quay người ra khỏi nhà.

    Dáng vẻ không chút gì lưu luyến, vô cùng bình tĩnh.

    Nhưng tôi biết sự thật không phải như biểu hiện trên mặt, anh ta chỉ là ngụy trang rất giỏi, anh ta nắm chặt lấy tay tôi, thật ra run rẩy rất dữ dội.

    Lúc ra khỏi khu chung cư, Tống Dã đột nhiên cúi người ôm chặt lấy tôi, hơi thở phả vào cổ tôi, vừa gấp vừa nặng nề.

    "Anh biết bà ấy rất buồn, nhưng trong lúc này anh không dám lùi bước, anh sợ đánh mất em." Anh ta nói.

    Mỗi một câu nói như cây búa đập vào tim tôi.

    Tôi đã cảm động, lại đau lòng.

    Hóa ra, tôi được người kiên định như vậy lựa chọn.

    Hóa ra, tôi cũng gặp được người kiên định lựa chọn tôi như vậy.

    "Tống Dã, anh càng đối tốt với em, em càng sợ tương lai anh sẽ hối hận."

    Sau khi nói xong tôi liền hối hận rồi.

    Tại sao tôi không thể học được cách tích cực vậy?

    Vấn đề giữa hai chúng tôi hình như là ở tôi nhỉ?

    Tôi nên làm gì đây?

    - Còn nữa -
     
    Thất Cá Nhĩ Đỗng
    Chương 4


    Phần 4 (hết): Chương 10+11+12

    _______

    10.

    Đường phố náo động, có trẻ con vui chơi, có múa lân góp vui, hương vị năm mới rất đậm.

    Tống Dã nghiêm túc nhìn vào mắt tôi: "Tiểu Mãn, anh rất yêu em, em là người quan trọng nhất trong sinh mệnh anh, nếu như bây giờ em không tin thì đợi anh già rồi nói lại lần nữa."

    Ngoài việc cảm động, tôi có chút mơ màng: "Tống Dã, tại sao vậy? Tại sao anh…"

    Tôi thật sự không biết rốt cuộc tôi có gì tốt, đáng để anh ta coi trọng tôi như vậy.

    Tôi không tìm thấy giá trị của chính mình, cho nên trong mối quan hệ này tôi cứ lo sợ bất an, suy tính hơn thiệt.

    "Đồ ngốc." Tống Dã cười có chút bi thương, "Bởi vì chỉ có em, mới có thể cho anh cảm thấy thế giới này an toàn."

    "Chỉ có em?" Tôi hỏi.

    "Đúng vậy, chỉ có em." Anh ta đáp.

    Buổi tối, chúng tôi nằm trên giường nói chuyện rất lâu, giống như là muốn để bù đắp nửa năm chia cách này, quay lại bình thường.

    Cuối cùng tôi cũng quên mất chính mình làm thế nào mà ngủ thiếp đi.

    Chỉ nhớ mơ mơ hồ hồ nhớ là Tống Dã an ủi tôi: "Mỗi người chịu trách nhiệm tốt cuộc sống của mình là được rồi, còn về việc người khác chọn như nào, chúng ta không quản nữa. Nhưng anh sẽ đi nói chuyện rõ ràng với mẹ anh, cố gắng chăm sóc tâm trạng của họ một chút, em đừng áp lực quá."

    Lúc tỉnh lại, Tống Dã không thấy đâu, bữa sáng đặt trên bàn còn hơi nóng hầm hập, còn có một tờ giấy ghi chú.

    "Ngoan ngoãn ăn bữa sáng, anh đã hẹn mẹ anh, tranh giành một kết quả song toàn, đợi anh về."

    Đợi đến ba giờ chiều, Tống Dã vẫn chưa về, chỉ là gửi một tin nhắn cho tôi nói là có chuyện, bảo tôi đừng đợi, tự chăm sóc tốt chính mình.

    Trong lòng tôi âm ỉ có một dự cảm không lành, liền quay số gọi điện cho anh ta.

    Không có người nghe.

    Nghĩ rất lâu, tôi liền nghiến răng gọi điện thoại cho mẹ kế, rất nhanh đầu bên kia đã bắt máy.

    "Mẹ…"

    Sau khi gọi xong thì tôi liền cạn lời rồi.

    Điện thoại bên kia chuyển đến một tiếng cười lạnh lùng: "Nhà cũng không dám về, chuyện gì cũng đem con trai tôi đứng chắn trước mặt, cô đúng thật là thông minh."

    Tôi gần như lập tức đứng người dậy, thu dọn đồ đạc, hướng về bên ngoài chạy: "Con lập tức quay về."

    Sau khi đến khu chung cư, tôi nhìn cánh cửa nhà quen thuộc, trong lòng một trận chua sót.

    Tại sao mỗi lần về cái nhà này, tâm trạng đều nặng nề như vậy.

    Không phải nói nhà là bến cảng sao?

    Tôi đột nhiên hiểu ra lời mà Tống Dã nói, chỉ có tôi mới có thể khiến cho anh ấy cảm thấy thế giới này an toàn.

    Trong đáy lòng của hai chúng tôi đã nhận định chính mình là những đứa trẻ không có nhà.

    Phòng khách trống trải, chỉ có một mình bố tôi tâm sự nặng nề ngồi trên ghế sô pha hút thuốc, không thấy mẹ kế và Tống Dã đâu.

    Tôi lo lắng hỏi: "Tống Dã đâu?"

    Bố tôi thâm thúy nhìn tôi một cái, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh, tỏ ý tôi qua đó ngồi.

    "Cái nhà này của chúng ta có phải là rất thất bại không?"

    Sau khi tôi thuận theo ngồi xuống, ông ấy đột nhiên mở lời.

    Bầu không khí trở nên rất nặng nề, tôi kéo mạnh môi, không muốn trả lời câu hỏi này lắm.

    "Con đó, cái gì cũng không nói với ta, bố cũng không giống như mẹ của Tống Dã nhạy cảm và tinh tế như thế, thôi bỏ đi, bố không hỏi nữa. Con cũng lớn như thế này rồi, bố có lại quản cũng không kịp nữa rồi, con muốn làm gì thì cứ làm đi."

    "Được." Im lặng rất lâu sau, tôi đáp.

    Trong đôi mắt ông ấy vẩn đục dường như có nước long lanh, mở mấy lần miệng mới phát ra được tiếng: "Đi gác xép thăm Tống Dã, các con từng người một đều là đến để đòi nợ."

    Nghe thấy lời này, tôi không dám chậm trễ thêm, rất nhanh chạy lên gác xép, một trái tim nhảy điên cuồng không dứt.

    11.

    Cửa phòng tạp hóa trên gác xép bị khóa bằng một ổ khóa lớn màu đen, trong phòng không ngừng chuyển đến tiếng vang sột soạt.

    Mẹ kế ngồi liệt trước cửa, nước mắt xen kẽ dính vào tóc dán trên mặt, cả người trông nhếch nhác không thể nhìn nổi.

    Nhìn thấy tôi đến, bà ấy hỏi một cách thể lương: "Con biết Tống Dã có chứng sợ không gian kín chứ?"

    "Không biết."

    Tống Dã chưa từng nói với tôi.

    Mẹ kế nheo lông mày, giống như là nhớ ra cái gì vậy, hốc mắt khô khăn đỏ bừng lại lần nữa ngập tràn nước mắt.

    "Khi bố nó mất vì bệnh, ta cùng với đối tác đi nơi khác nhập hàng, lúc quay về, cả căn phòng đều là mùi hôi, con cái và thi thể chính là ở trong căn phòng nhỏ bức bách như vậy ba ngày. Kể từ đó, Tống Dã rất sợ không gian kín mít, sợ bóng tối, sợ mùi khó ngửi. Hôm nay nó đến tìm ta, ta bảo nó đi đến phòng tạp hóa đợi mười hai tiếng đồng hồ rồi hẵng nói chuyện với ta, nó vậy mà thật sự đi vào rồi."

    Bà ấy hít nước mũi một cái, âm thanh nghẹn dường như không thể nghe được: "Ta nghĩ rằng có thể dọa nó sợ."

    Tôi ngồi xổm xuống, muốn nghe rõ lời bà ấy một chút, bà ấy bỗng nhiên kéo lấy tay tôi: "Tiểu Mãn à, con nghe ta nói với con, làm người thân là không thể dỡ ra được, nhưng vợ chồng không giống nhau, cả cuộc đời này những chuyện khó gặp phải quá nhiều rồi, một chút không cẩn thận là có thể trở thành thù, nghe ta, chia tay với Tống Dã đi, có được không?"

    Tôi cố gắng tiêu hóa lời bà ấy, sau một lúc, tôi quay lại nắm chặt lấy tay bà ấy: "Mẹ, trước đây con cũng nghĩ buông bỏ Tống Dã là tốt cho anh ấy, cho nên con chủ động chia tay với anh ấy, nhưng sự thật không phải như vậy, anh ấy rất cần con, con cũng rất cần anh ấy."

    Trong phòng chuyển đến một tiếng động rõ rằng, âm ỉ còn kèm theo hai tiếng th* d*c.

    Tôi cắn môi, thúc ép chính mình chậm rãi đi vào, đem tất cả những lời trong lòng đều nói ra: "Con không có kém cỏi như mẹ nói, con có sự nghiệp của chính mình, lĩnh vực mà con yêu thích phát triển rất tốt, con chính là tính khí có chút không tốt, ăn nói vụng về một chút, nhưng con có thể sửa."

    "Thật ra con và Tống Dã đều rất khát vọng một gia đình, không phải là cái nhà chắp vá này, mà là thuộc về căn nhà hoàn chỉnh của chúng con."

    "Tống Dã rất đề phòng, cuộc đời này đều rất khó thổ lộ tâm tình với người, anh ấy ở bên con, ít nhất muốn nói gì thì có thể nói đó, muốn thả lỏng như thế nào thì thả lỏng như thế đó, con cũng vây, ngoài Tống Dã ra con không cách nào dỡ xuống sự phòng bị với người khác. "

    "Con nhất định nhất định phải ở bên Tống Dã, cho dù mẹ có ngăn cản như thế nào thì con cũng không từ bỏ."

    Chỉ khu cho chính mình một sự lựa chọn, khi không màng đến bất cứ gì thì ngược lại sẽ không còn sợ hãi nữa.

    Tôi lau khô nước mắt, đợi câu trả lời của mẹ kế.

    Đôi mắt của mẹ kế nhìn lơ lửng trên không rất lâu, yếu ớt nói: "Ta có thể có yêu cầu gì đối với các người, không phải chỉ là muốn các người chọn con đường dễ đi hơn thôi sao?"

    Ngay sau đó, bà ấy lắc đầu chỉ trích: "Nếu như các người thật sự ở bên nhau rồi, vậy thì cả đời này sẽ bị người chỉ trích sau lưng thôi, ta chẳng qua cũng chỉ là ly hôn, cô xem người trong nhà các cô cười nhạo ta như thế nào, nhổ nước bọt chìm chết người, ta không muốn con trai ta sống một cuộc sống như vậy."

    Bà ấy rất thẳng thắn trực tiếp, không có giả tình giả nghĩa dùng đạo đức áp đặt tôi, mà là nói với tôi một cách rất rõ ràng, bà ấy không muốn con trai của bà ấy sống một cuộc sống như vậy.

    Nếu như mẹ tôi còn, có phải cũng sẽ như vậy không, ưu tiên suy nghĩ cảm nhận của tôi.

    Đáng tiếc không có nếu như, ánh mắt tôi phút chốc kiên định rồi: "Mẹ, con muốn ở bên Tống Dã, cho dù mẹ muốn hay không muốn, những người mặt bên đó có muốn hay không, chúng con đều sẽ ở bên nhau, cuộc đời này không ai biết lúc nào sẽ kết thúc, con không muốn lãng phí."

    Mẹ kế không để tâm đến tôi, mà run lẩy bẩy dựa vào cầu thang xuống dưới lầu.

    Tôi bám vào cửa, hét rất nhiều lần Tống Dã đều không có người phản hồi, tôi lo lắng như con kiến trên chảo nóng.

    Khóa quá chặt rồi, cạy không ra, tiếng động quá lớn ngược lại sẽ dọa đến Tống Dã.

    khi lần lại nghe thấy bên trong chuyển đến tiếng r*n r* kìm nén, tôi không còn cách nào mà bình tĩnh suy nghĩ nữa, rất nhanh chạy đến sân thương bên ngoài.

    Ở ngoài cùng góc bên phải của sân thượng, dựa theo tường có một mép hẹp để thoát nước, thuận theo nó có thể đến được cửa sổ của phòng tạp hóa.

    Mấy lần hít thở sâu, tôi hạ quyết tâm, trèo qua lan can bao quanh sân thượng, đứng được trên mép hẹp.

    Ánh mắt đầu tiên nhìn xuống dưới, tôi liền cả người toát mồ hôi lạnh, bắp chân mềm nhũn.

    Độ cao của tòa nhà ba tầng, không có bất cứ phòng hộ nào, sức cản của gió dường như đã mạnh lên, bất cứ lúc nào cũng có thể thổi tôi rớt xuống dưới.

    Tôi không dám nghĩ nhiều, nghiến chặt răng, từng bước từng bước cẩn thận từng chút một hướng về bên kia di chuyển.

    Cái loại cảm giác kịch liệt của cuộc chiến giành sự sống, dần dần thay thế sợ hãi, đi được bảy mươi bảy bước, tôi cuối cùng cũng đến gần được cửa sổ.

    Từ bên ngoài nhìn vào trong, trong phòng một màn đen kịt, ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ, vỏn vẹn chỉ có thể chiếu sáng được một miếng gạch nền gần nhất.

    Đẩy cửa sổ ra, tôi hết sức cẩn thận từng chút một mà yên lặng đi vào, chỉ sợ dọa đến cái người trốn trong bóng tối, tràn đầy sợ hãi.

    Sau khi đi vào, tôi chậm lại một lúc lâu mới có cảm giác chân chạm đến đất thật.

    Đồng thời cũng kinh ngạc sự l* m*ng bốc đồng của chính mình.

    Bài dịch thuộc quyền sở hữu của blog Tiểu Công Tử - 小公子, chỉ đăng tại facebook. Tôi cấm repost. Hãy giữ lại cho bản thân tí liêm sỉ.

    Hơ… Lâm Tiểu Mãn, thật muốn khen cô một câu 666*, nếu như cô mà rơi xuống dưới, e là trên văn bia sẽ có ba chữ “não tình yêu”
     
    Back
    Top Dưới