Ngôn Tình Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang
Chương 40: 40: Trở Mặt Nhanh


“Phó Hàn Tranh, vừa rồi cô bạn gái kia của Tưởng Thanh Tùng đầu óc nảy số rất nhanh, hay là suy nghĩ lại chuyện của Dương Minh một chút?” Cận Vĩ Quốc mở miệng hỏi.

“Ngày mai hỏi ý kiến của Dương Minh một chút, nếu như thằng bé không muốn ở lại thì tớ lại nghĩ cách khác.

” Phó Hàn Tranh lên tiếng trả lời.

“Được, ngày mai hỏi lại Dương Minh xem sao.

”Ngày tiếp theo, Phó Hàn Tranh và Cận Vĩ Quốc dẫn theo Dương Minh đi ra khỏi nhà họ Tưởng.

Hai người đàn ông cao to đi trước, cố gắng đi chậm hơn để chờ nhóc con phía sau lưng.

Nhóc Dương Minh năm nay bảy tuổi, trước đó ở khu tập thể quân khu cũng không phải là người khiến người ta bớt lo, đánh nhau trèo cây, đi tiểu lên bùn đều có phần nó, thế nhưng mà sau khi cha mất, mẹ bỏ đi thì tính cách của Dương Minh lại trở nên yên tĩnh bất ngờ.

Ba người đi trên con đường nhỏ ở nông thôn, sau đó đó đến một sườn núi nhỏ thì dừng bước lại.

Người lên tiếng trước chính là Cận Vĩ Quốc: “Tiểu Minh, cháu có muốn ở lại nhà họ Tưởng không? Nếu như không muốn thì bọn chú sẽ sắp xếp khác.

”Dương Minh nghe thấy Cận Vĩ Quốc nói thế thì cắn cắn môi, cúi đầu trầm ngâm một lúc lâu rồi mới mở miệng: “Cháu muốn ở lại.

”“Cháu đã suy nghĩ kỹ chưa?” Phó Hàn Tranh nhìn chằm chằm đỉnh đầu Dương Minh, trầm giọng hỏi.

“Rồi ạ.

” Dương Minh nhẹ nhàng gật đầu.

Nếu như Dương Minh đã bằng lòng ở lại nhà họ Tưởng thì Phó Hàn Tranh và Cận Vĩ Quốc cũng không nói thêm gì nữa.

Phó Hàn Tranh và Cận Vĩ Quốc cũng không ở lại trong thôn lâu, buổi chiều đã đi luôn.

Nhà họ Lục.

Lục Hướng Bắc kéo tay áo Lục Kiều, vẻ mặt đáng thương.

“Chị, chị đến nhà em chơi vài ngày đi, vừa hay mấy ngày nữa chị phải đến trường đi học, em nhường phòng của em cho chị, em ngủ phòng khách được không?”Lục Kiều nhìn cậu nhóc đang làm nũng như trẻ con này, dáng người đã cao bằng cô rồi, còn không biết xấu hổ mà làm nũng sao?Lâm Phượng và Lục Thu Minh bên cạnh cũng là vẻ mặt sững sờ không hiểu vì sao mới một ngày mà Lục Hướng Bắc lại dính Lục Kiều như vậy.

Rõ ràng lần trước Lục Kiều đến nhà bọn họ thì thằng nhóc thối Lục Hướng Bắc còn ra vẻ lạnh nhạt hờ hững cơ mà.

Trở mặt nhanh như vậy, có mất mặt hay không chứ?“Không đi, chị phải ở nhà học bài.

” Lục Kiều quả quyết từ chối.

“Đến nhà em cũng học bài được mà.

” Lục Hướng Bắc nói.

“Em quá ồn ào, sẽ làm phiền chị.

” Lục Kiều hờ hững liếc Lục Hướng Bắc, sự ghét bỏ trên vẻ mặt không hề che giấu chút nào.

.
 
Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang
Chương 41: 41: Nói Đùa


Lục Hướng Bắc: “…”Rốt cục thì Lục Hướng Bắc cũng quay đầu theo cha mẹ đi về.

Thoát khói Lục Hướng Bắc dính người này, cuối cùng Lục Kiều cũng có thời gian để tĩnh tâm.

Núi Thanh Thúy, dưới chân núi.

Mười mấy người đàn ông vừa nói chuyện thô t/ục vừa đi vào trong núi.

Hôm nay mười mấy người đàn ông trong thôn chuẩn bị lên núi xem xem, bởi vì mấy ngày trước nhà Lão Ngô bị lợn rừng ủi, hơn nữa hai ngày trước còn có người nhìn thấy lợn rừng xuống núi.

Vì an toàn của đám người trong thôn nên mấy người bọn họ dự định đi điều tra một chút, tránh cho sau này lợn rừng lại làm người khác bị thương.

Lục Hoa Minh đi giữa đám đàn ông trong thôn, trên vai đeo một bó dây thừng, trên tay cầm cây gậy.

Ngay đúng lúc Lục Hoa Minh đi đến thì người đàn ông bên cạnh lại gần hỏi dò: “Hoa Minh, ông thấy thằng nhóc nhà tôi thế nào?”“Có ý gì?” Lục Hoa Minh hờ hững lườm đối phương một cái.

Người nói chuyện với Lục Hoa Minh là Ngô Đại Lực cùng vai vế với ông ở trong thôn, mà nhà trước đó bị lợn rừng ủi chính là nhà ông ta.

Về phần đứa con trai của Ngô Đại Lực thì Lục Hoa Minh cũng biết, tên là Ngô Bảo Quốc, hình như năm nay sắp hai mươi tuổi rồi, thân hình cơ bắp, làm việc rất giỏi.

“Con của ông thì liên quan gì đến tôi? Cũng chẳng phải con trai tôi!” Lục Hoa Minh cười ha hả trêu chọc: “Sao thế, ông muốn cho tôi con trai ông à?”“Khà khà, cũng không phải là không được, ông thấy thế này có được không nhé, con trai tôi cho ông một nửa, con gái ông cho tôi một nửa…”Nụ cười trên mặt Lục Hoa Minh lập tức vụt tắt, ông không cười được nữa.

Ngô Đại Lực còn chưa nói hết câu thì Lục Hoa Minh đã lập tức cắt ngang: “Đợi chút, đợi chút, có ý gì? Nói rõ ra xem nào!”“Không có ý gì, thì là thằng nhóc thối nhà tôi vừa ý Kiều Kiều nhà ông thôi.

” Ngô Đại Lực nói với vẻ thoải mái.

Thực ra chuyện Ngô Bảo Quốc vừa ý Kiều Kiều thì vợ của ldl rất không vui, nhưng mà Ngô Đại Lực cảm thấy không sao cả, dù sao thì người cưới vợ là con trai chứ không phải là mẹ thằng bé.

“Hoa Minh, ông cảm thấy chuyện này có được không, thẳng thắn chút đi, chuyện một câu nói thôi.

” Ngô Đại Lực vỗ vỗ cánh tay Lục Hoa Minh.

“Được cái rắm, Kiều Kiều nhà tôi vẫn còn nhỏ.

” Lục Hoa Minh đáp trả một câu, dùng một bàn tay đẩy Ngô Đại Lực ra, tiếp tục mở miệng nói: “Đi ra đi, đi ra đi, nhìn thấy ông là thấy phiền.

”.
 
Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang
Chương 42: 42: Giấc Mơ


Ngô Đại Lực bị chê cũng không tức giận, cười ha hả: “Lục Hoa Minh, nhìn dáng vẻ của ông kìa, sao phải cáu thế, ông có thể giữ con gái lại trong nhà cả đời được sao?”“Tôi cứ giữ cả đời đấy, đi ra đi, đừng có lại gần tôi!” Lục Hoa Minh nói xong thì bước nhanh đi về phía trước.

Trong lòng ông còn hừ lạnh một cái, ông bằng lòng nuôi con gái cả một đời!==Chỉ trong thoáng chốc mây đen đã bao phủ khắp bầu trời, mưa to nói đến là đến.

“Đùng đoàng!” Một tiếng sấm rền, tia sét xẹt ngang trên bầu trời.

Trong lúc ngủ mơ, bống nhiên Lục Kiều bừng tỉnh, trên khuôn mặt nhỏ nhắn hiện lên vẻ sợ hãi.

Ngay vừa rồi, cô bỗng nhiên mơ thấy Lục Hoa Minh.

Trong mơ, cả người Lục Hoa Minh đẫm máu được người ta vác lên, trong mơ mưa to gió lớn, máu đỏ tươi trên người Lục Hoa Minh hòa cùng với nước mưa….

hình ảnh đó thấy mà rùng mình.

Lục Kiều chưa từng vô duyên vô cớ nằm mơ, cô mơ như thế thì tất nhiên lớn có lửa thì làm sao có khói.

Lục Kiều cấp tốc đứng dậy khỏi giường, cầm lấy cái ô của mình rồi chuẩn bị chạy ra khỏi nhà.

Lý Thúy Hoa trong phòng bếp nghe thấy tiếng động, chạy ra thì nhìn thấy Lục Kiều sắp đi ra ngoài, bà lập tức mở miệng hét một câu: “Kiều Kiều, trời mưa to như vậy, con định đi đâu thế?”“Mẹ, cha con đâu?” Lục Kiều mở miệng hỏi.

“Cha con và người trong thôn lên núi rồi, con tìm cha con có việc gì sao?” Lý Thúy Hoa cười hỏi.

“Mẹ, con đi ra ngoài một lát.

” Lục Kiều vừa dứt lời, không đợi Lý Thúy Hoa lên tiếng đáp lại thì đã chạy ra khỏi nhà rồi.

Lý Thúy Hoa nhìn bóng lưng của Lục Kiều thì không nhịn được mà có chút hoảng hốt trong lòng, mí mắt cũng bắt đầu giật giật.

Tục ngữ nói mắt trái nháy tài, mắt phải nháy tai, lúc này mắt phải của Lý Thúy Hoa nháy liên tục không ngừng càng làm cho trong lòng bà hoảng hốt.

Sẽ không phải là xảy ra chuyện gì đấy chứ?Nghĩ đến đây, Lý Thúy Hoa cũng không ngồi yên được nữa, cầm lấy ô rồi chạy đuổi theo, nhưng mà lúc Lý Thúy Hoa chạy ra thì đã không thấy bóng dáng Lục Kiều đâu nữa rồi.

Đôi giày vải mà Lục Kiều đi dưới chân đã hoàn toàn ướt đẫm, lúc đi trên đường còn phát ra tiếng nước bẹp bẹp, thân thế được chiếc ô che nhưng mà vẫn bị ướt, cả người sắp thành dáng vẻ được vớt từ trong nước ra.

Lục Kiều không ngừng bước đi, cuối cùng cũng đến chân núi Thanh Thúy, lúc cô nhấc chân chuẩn bị lên núi thì bỗng nhiên nghe thấy một đợt âm thanh truyền đến từ cách đó không xa.

.
 
Back
Top Bottom