Ngôn Tình Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang
Chương 20: 20: Ai Có Thể Thắng


Vốn dĩ người trong thôn còn nửa tin nửa ngờ với chuyện Lục Dao là người có phúc này, nhưng mà năm Lục Dao hai tuổi lại xảy ra một chuyện, cũng chính là vì chuyện này mà mọi người mới hoàn toàn tin tưởng Lục Dao là một người có phúc.

Năm Lục Dao hai tuổi, có một lần người nhà họ Lục ra ngoài hết, chỉ để lại Lục Dao và Lục Kiến Quân ở nhà, không biết làm sao mà nhà của nhà họ Lục bốc cháy, sau đó những người gần đó phát hiện được và lập tức giúp cứu hỏa.

Ngay đúng lúc mọi người chuẩn bị ra tay thì trời bỗng nhiên đổ cơn mưa, dưới cơn mưa rào tầm tã, chỉ trong chốc lát ngọn lửa kia đã bị dập tắt.

Nhân duyên của Lục Dao trong thôn rất tốt, người lớn đều rất thích cô gái có phúc như thế này, thầm mong người muốn cưới cô ta về nhà không nến có quá nhiều.

Ánh mắt mẹ Tưởng bắt bẻ soi mói như vậy mà lại lựa chọn Lục Dao cũng không phải là không có nguyên nhân.

Đầu tiên là mẹ Tưởng coi trọng điều kiện của bản thân Lục Dao, ngoại hình xinh đẹp, lại còn là học sinh cấp ba, đợi sau này tương lai thi lên đại học thì chính là sinh viên đại học.

Tiếp theo là cha mẹ Lục Dao rất thương con gái, Giang Thu Nguyệt đã để lộ tin sẽ tặng nhẫn, vòng vàng cho con gái làm của hồi môn.

Điều làm mẹ Tưởng coi trọng Lục Dao nhất là sự may mắn, phúc phận mà cô ta mang lại, không chừng còn có thể vượng cho Thanh Tùng đi ra ngoài luôn được bình an nữa.

Cho nên, sau khi tổng hợp mấy điểm trên, Lục Kiều cảm thấy mẹ chồng tương lai của nữ chính thật sự là tính toán kỹ càng.

Mà nữ chính lại có một bà mẹ chồng tính toán như vậy, hơn nữa sau khi trùng sinh thì nữ chính cũng không phải là người có cảm giác an toàn, cái gì cũng phải tự mình nắm giữ, chà chà chà, tương lai hai người này sẽ đi vào một nhà.

Ngõ hẹp gặp nhau, ai có thể thắng đây?Có lẽ có đôi khi nhìn một câu chuyện, đọc một quyển sách, đứng ở góc độ không giống nhau thì có thể nhìn theo một cách không giống nhau.

Lúc đó, khi Lục Kiều đọc sách thì cô cảm thấy mẹ Tưởng thương yêu Lục Dao như con gái ruột, chỉ cảm thấy số Lục Dao rất may mắn, gặp được một giọng nói mẹ chồng quốc dân tốt như vậy, nhưng mà bây giờ Lục Kiều lại không nghĩ như vậy nữa.

Có đôi khi ngoài mặt càng gió êm sóng lặng thì sau lưng sóng gió mới càng thêm mãnh liệt.

Lúc đến nhà cũ, còn chưa vào nhà thì Lục Kiều đã nghe thấy động tĩnh náo nhiệt trong sân.

.
 
Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang
Chương 21: 21: Không Giống Lúc Trước


Nhà cũ của nhà họ Lục bây giờ chỉ có ông cụ Lục và bà cụ Lục ở lại, về phần ba anh em nhà họ Lục thì mấy năm trước đã tự mình xây nhà mình ở riêng rồi.

Bây giờ hai ông bà cụ vẫn còn khỏe mạnh, có thể tự mình lo chuyện ăn uống.

Ông cụ đã dành cả đời để chăm sóc hoa màu trong ruộng rồi, bây giờ đến cái tuổi này rồi nhưng mà làm việc cũng không thua kém thanh niên là bao.

Ba anh em nhà họ Lục mỗi năm đều cho hai ông bà cụ một chút tiền hiếu kính, ăn Tết cũng có lễ.

Về phần cho cái gì, cho bao nhiêu, trước nay ông cụ và bà cụ chưa từng nói gì, cho thì nhận, không cho thì trong lòng biết thể là được rồi.

Phòng ở của nhà cũ không lớn, sân cũng không rộng, dưới mái hiên bên cạnh còn bày dụng cụ làm nông.

Lục Kiều đi vào trong, người đầu tiên Lục Kiều nhìn thấy là ông cụ và bà cụ đang ngồi trong sân.

Tướng mạo của ba anh em nhà họ Lục đều giống ông cụ, mày rậm mắt to, ngũ quan đoan chính, còn dáng người cũng rất cao.

Bây giờ tuy ông cụ đã là một ông cụ tóc bạc hết hai bên thái dương nhưng mà nhìn vẫn là một ông cụ đẹp lão.

Lần đầu tiên Lục Kiều trông thấy bà cụ là quan sát đôi chân nhỏ của bà cụ, khí chất cao nhã, tóc được bà cụ chải thành búi buộc sau gáy, ngũ quan rất tinh xảo và thanh tú, là một bà cụ đặc biệt có vận vị.

Lúc ánh mắt của Lục Kiều nhìn qua bà cụ thì bà cụ đã mẫn cảm phát hiện được ánh mắt của Lục Kiều, ngước mắt lên, khi bà cụ đối diện với ánh mắt thản nhiên của cô thì hơi sửng sốt trong chớp mắt.

Dường như Ngô Thu Bình không có ấn tượng gì đặc biệt với đứa con gái này của nhà con cả.

Ngô Thu Bình cũng không phải là người có tính cách thích trông trẻ con, cho nên nhiều trôi qua như vậy, cháu trai cháu gái cũng không thân thiết với bà cụ lắm, nhưng mà lúc này bỗng nhiên bà cụ lại có hứng thú đối với cô cháu gái Lục Kiều này.

Chỉ là bỗng nhiên trở nên không giống trước nữa, thú vị đấy.

Lục Kiều đối diện với ánh mắt của bà cụ, rõ ràng nhìn thấy trong ánh mắt bà cụ có sự hứng thú, đôi môi mềm mại của cô nhếch lên tạo thành một nụ cười nhàn nhạt, trong lòng cũng cảm thấy bà cụ này có chút thú vị.

“Đến rồi thì chuẩn bị cơm tối thôi.

” Ngô Thu Bình quay đầu lại về phía Lục Hoa Minh lên tiếng.

Nói xong, bà cụ lại dẫn Lý Thúy Hoa và Giang Thu Nguyệt đi vào phòng bếp bận rộn, Lục Kiều được ông cụ gọi vào trong nhà nói chuyện.

.
 
Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang
Chương 22: 22: Ghen Ghét


Một lát trôi qua thì dần dần có một mùi thơm của rau xào truyền ra từ trong bếp, mùi thơm nồng đó làm cho người ta ngửi được mà vô thức cảm thấy đói bụng.

Sau khi đồ ăn làm xong được bưng lên bàn, cũng là lúc này thì nữ chính Lục Dao mới đi vào nhà.

Ngoại hình của Lục Dao rất xinh đẹp, là cái kiểu xinh đẹp làm cho người ta càng nhìn càng cảm thoải mái, càng nhìn càng thấy đẹp, mắt to mũi cao, bên khóe đôi môi đỏ chót có một nụ cười nhàn nhạt hơi nhếch lên.

Trên người cô ta mặc một bộ chiếc sơ mi màu lam, phía dưới phối với một chiếc váy màu đen, vòng eo thon thả tinh tế, bắp chân trần thẳng đuột trắng nõn.

Bộ quần áo trên người của Lục Dao vừa nhìn đã biết là tốn không ít tiền, càng đừng nhắc đến trên cổ tay Lục Dao còn có một chiếc đồng hồ đeo tay.

Dáng vẻ này của Lục Dao khiến người không biết còn tưởng rằng cô ta là một cô gái trong thành phố, không hề nhìn ra chút quê mùa nào của cô gái nông thôn.

Lục Dao đến vào đúng giờ cơm làm bà cụ Lục không vui lắm, sầm mặt lại muốn dạy dỗ vài câu, nhưng mà còn chưa kịp mở miệng thì đã thấy Giang Thu Nguyệt vượt trước một bước nói với Lục Dao:“Dao Dao, con nói xem là vì sao giờ này con mới đến, không phải lúc đi mẹ đã bảo con nhìn thời gian một chút rồi sao? À đúng rồi, tại sao cha con vẫn chưa đến?”“Vừa rồi con ngồi trong phòng đọc sách, nhất thời quên mất thời gian, vừa rồi cha đi ra ngoài rồi, bảo là hôm nay không đến ăn cơm.

” Lục Dao trả lời một câu.

Tầm mắt của Lục Dao không tự giác mà rơi vào trên người Lục Kiều, trông thấy khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn xinh xắn của Lục Kiều thì đôi mắt của Lục Dao lóe lên.

Khuôn mặt nhỏ trắng còn hơn cả làn da của cô ta, giống như trứng gà bóc vậy, trắng trắng mềm mềm, làm cho người ta muốn véo một cái, từ góc độ này của Lục Dao thì góc nghiêng của cô chị họ này đã đẹp như thế, lông mi vừa dày vừa cong, dài như cánh quạt đang chớp chớp…Nhìn dáng vẻ yếu đuối, mà kiểu con gái mảnh mai yếu đuối này vừa hay là kiểu mà đàn ông thích nhất, có thể làm đàn ông sinh ra cảm giác muốn bảo vệ, muốn che chở ở trong ngực mà thương yêu.

Nhìn khuôn mặt đó thì bỗng nhiên trong lòng Lục Dao dâng lên một cảm giác ghen ghét.

Đúng vậy, là ghen ghét, Lục Dao ghen ghét với khuôn mặt xinh đẹp này của chị họ.

Ánh mắt đó quá nóng bỏng, người trong cuộc Lục Kiều hờ hững ngước mắt lên, nhìn về phía nữ chính.

.
 
Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang
Chương 23: 23: Không Được Phúc Như Con


Dường như Lục Dao không nghĩ đến bỗng nhiên Lục Kiều lại nhìn sang, mặc dù sự ghen ghét mịt mờ đó chỉ thoáng qua rồi biến mất nhưng mà vẫn bị Lục Kiều bắt được.

Lục Dao mỉm cười mở miệng: “Kiều Kiều, hôm nay nhìn sắc mặt của chị không tồi, đợi đến mấy ngày nữa chúng ta có thể cùng nhau đến trường đi học.

”“Ừm, được thôi.

” Lục Kiều không hề quan tâm, chỉ trả lời một câu.

Không có ai là đồ ngốc cả, có một số việc mọi người ngầm hiểu trong lòng, ở ngoài mặt đối phó thế là được rồi, thật sự không cần thiết phải để tâm.

Từ nhà cũ về đến nhà, Lục Kiều trở lại phòng mình, ngồi bên cửa sổ hóng mát, cơn gió nhẹ từ ngoài cửa sổ thổi vào, xua tan đi không khí khô nóng ở trong phòng.

Lục Kiều đưa tay lên sờ sờ khuôn mặt nhỏ của mình, cảm xúc mịn màng làm cô không nhịn được mà thấy vui vẻ, bởi vì cái gọi là phụ nữ đẹp vì chính mình, Lục Kiều là nữ, làm một người mê sắc đẹp cô càng coi trọng dung mạo.

Nên nói không hổ là bạch nguyệt quang mà nam chính nhớ mãi không quên sao?Giá trị nhan sắc của thân thể này thật sự rất nổi bật.

Hoàn toàn là kiểu khác với nữ chính Lục Dao.

Nếu như nói Lục Dao là kiểu cô gái xinh đẹp khéo léo hiểu lòng người, như vậy Lục Kiều chính là kiểu cô gái bạch nguyệt quang yếu đuối, làm cho người khác hận không thể hiến cả mạng sống cho cô.

Một bên khác, Giang Thu Nguyệt đi theo sau lưng Lục Dao cùng nhau đi vào sân nhà mình, không nhịn được lại bắt đầu lẩm bẩm.

“Dao Dao, ngày kia con đã phải đính hôn với Thanh Tùng rồi, đồ đạc của con đã chuẩn bị hết chưa? Còn nữa, mẹ và nhà họ Tưởng bên kia đã thương lượng xong rồi, Tưởng Thanh Tùng không ở nhà trong thời gian dài, chờ con đến tuổi thì sẽ đăng ký kết hôn và tổ chức hôn lễ…”“Dao Dao, mẹ cũng là vì tốt cho con, con đừng thấy Tưởng Thanh Tùng hơi lớn tuổi chút, nhưng mà người ta thường nói người lớn tuổi chút thì sẽ biết thương yêu nhường nhịn người khác hơn, mẹ biết là chuyện kết thân không vui, thế nhưng mà điều kiện của Tưởng Thanh Tùng rất tốt, mất mối này thì sợ không có mối khác tốt hơn đâu, con không thèm thì Lục Kiều bên kia còn mong ngóng kia kìa.

”“Cũng chính là Lục Kiều không được có phúc như con, mẹ Tưởng Thanh Tùng không đồng ý, nếu không thì con cho rằng còn có chuyện của con sao?”Lục Dao nghe Giang Thu Nguyệt nói lải nhải liên miên thì trong lòng càng thấy phiền não hơn nữa.

.
 
Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang
Chương 24: 24: Phải Đề Phòng


Từ lúc nãy nhìn thấy Lục Kiều ở nhà cũ thì Lục Dao bắt đầu có chút không tập trung tinh thần, trong lòng cô ta có một loại trực giác nói với cô ta rằng không phải là như thế, thật sự giống như đã có một sự thay đổi xảy ra bí ẩn và không thể giải thích được.

Rõ ràng là đời trước Lục Kiều đã chết trước đó mấy ngày, vì sao đời này lại không giống, bây giờ Lục Kiều không những sống rất tốt mà lúc nãy trông thấy Lục Kiều ở nhà cũ, thần sắc còn tốt hơn ban đầu rất nhiều.

Chẳng lẽ là vì mình trùng sinh nên đã làm thay đổi vận mệnh của Lục Kiều sao?Vừa nghĩ đến chuyện người mà Tưởng Thanh Tùng thích là Lục Kiều thì trong đầu Lục Dao đã thấy khó chịu.

Kết cục khác nhau có ý nghĩa khác nhau, nếu như Lục Kiều chết thì Lục Dao có thể hoàn toàn yên tâm ở bên Tưởng Thanh Tùng, đó là bởi vì Lục Kiều không có phúc hưởng.

Nhưng mà vấn đề bây giờ là Lục Kiều không chết, như vậy thì tương lai có phải là Tưởng Thanh Tùng sẽ luôn nhớ nhung Lục Kiều hay không?Càng suy nghĩ thì trong đầu càng loạn, Giang Thu Nguyệt bên cạnh lại không ngừng nhắc tới nhắc lui, Lục Dao không kiên nhẫn lên tiếng:“Mẹ, mẹ có thể không dài dòng nữa được không, bây giờ người sắp đính hôn với Tưởng Thanh Tùng là con, không phải là Lục Kiều!”Nói đến chuyện đính hôn này, trong sâu trong nội tâm Lục Dao không kìm nén được sự đắc ý.

Từ nhỏ, ngoại hình Lục Dao đã xinh đẹp hơn người khác, người khác đều khen cô ta một câu, thế mọi người chỉ cần cô ta đi cùng Lục Kiều thì sự chú ý của những người khác đều sẽ bị Lục Kiều hấp dẫn, cũng bởi vì Lục Kiều còn xinh đẹp hơn cô ta nữa.

Đối với người chị họ này, Lục Dao ghen ghét từ trong đáy lòng, cùng là cô gái nông thôn giống nhau, mười ngón tay của Lục Kiều có thể không dính nước mùa xuân, có thể không cần phải làm việc, có thể được cha mẹ nâng niu chiều chuộng trong lòng bàn tay.

“Đúng đúng đúng, Tưởng Thanh Tùng đính hôn với con không sai, nhưng mà tốt nhất là con phải đề phòng con nhỏ Lục Kiều kia một chút, cái này có đôi khi ấy, không sợ trộm cướp chỉ sợ trộm để mắt đến.

” Giang Thu Nguyệt tỏ ra từng trải nhắc nhở Lục Dao.

“Được rồi được rồi, con biết rồi, mẹ có rảnh thì không bằng quan tâm cha con vì sao vẫn chưa về nhà đi, con muốn về phòng học bài.

” Lục Dao không kiên nhẫn trả lời một câu rồi trực tiếp về phòng luôn.

Còn về phía Lục Kiều thì tự nhiên Lục Dao sẽ chú ý đến, điều này không cần người khác phải nhắc nhở.

.
 
Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang
Chương 25: 25: Đánh Người


Hôm sau, mới sáng sớm thì nhà họ Lưu đã ầm ĩ rồi.

“Ôi, ông trời của tôi ơi, người nhà họ Lý mấy người khinh người quá đáng, không thể sống nổi được nữa rồi, ông trời lấy cái mạng già này luôn đi cho rồi, bị người ta đến tận nhà bắt nạt thế này thì tôi sống còn ý nghĩa gì nữa chứ.

” Vương Lệ Bình ngồi ngay chính giữa sân kêu khóc, người lăn trên mặt đất nhìn có vẻ rất bẩn thỉu.

Bên cạnh, Lưu Quảng Ninh bị người ta đánh cho mặt mũi bầm dập không thể động đậy, hai đứa con gái của Lưu Quảng Ninh co rúm người lại trốn trong một góc sân, nhìn mấy người đàn ông vạm vỡ bỗng nhiên đến nhà mình đánh người với vẻ mặt hoảng sợ.

Ngoài sân nhà họ Lưu có đầy người tụ tập, thế nhưng mà không có một người nào đi lên giúp đỡ.

Vì sao? Bởi vì ở một nơi chỉ lớn có chút xíu như trong thôn, bình thường mọi người đều nhìn thấy Vương Lệ Bình hành hạ cô con dâu Lý Hồng Táo như thế nào, mọi người đều không mù mắt mà cũng chẳng mù tâm.

Lúc này người nhà mẹ đẻ của Lý Hồng Táo đến nhà đánh người, không ai muốn xen vào việc nhà này.

Lý Hồng Táo là người ngoài thôn, nhiều năm như vậy gả đến thôn này thì không thấy người nhà mẹ đẻ của Lý Hồng Táo đến nhà họ Lưu.

Lúc trước, sau khi Lý Hồng Táo gả đến đây thì Vương Lệ Bình còn nói khoác rằng Lý Hồng Táo là người trong thành, chỉ có điều lúc trước mọi người cũng không coi ra gì.

Dù sao người ta là con gái trong thành thì sao có thể coi trọng loại đàn ông không hé răng nói nửa lời như Lưu Quảng Ninh được?Lúc này nhìn thấy người đến thì mọi người không khỏi có chút tin tưởng, bởi vì người tự xưng là anh cả của Lý Hồng Táo đứng trong sân, quần áo mặc trên người anh ta cũng không phải là loại hàng rẻ tiền.

Lý Hồng Quân nghe thấy Vương Lệ Bình chơi xấu thì trực tiếp đạp mạnh lên người Lưu Quảng Ninh đang nằm trên mặt đất thêm một phát nữa, sau đó lại tỏ ra hung dữ nói với Vương Lệ Bình:“Bà già bà đừng có mà cậy già lên mặt, nếu như ông trời thật sự có mắt thì đã bắt bà đi rồi, bà là bà già hổ báo bụng dạ đen tối hiểm độc, mấy năm nay bà đã hành hạ em gái tôi như thế nào? Thật sự coi người nhà họ Lý chúng tôi chết hết rồi có đúng không?”Vương Lệ Bình đối diện với dáng vẻ hung ác của Lý Hồng Quân thì trong lòng thấy sợ hãi, bờ môi run run, vẫn mạnh miệng nói:“Ban đầu chính mấy người không nhận thông gia nhà chúng tôi, không nhận đứa con gái Lý Hồng Táo này, hai nhà chúng ta thông gia nhiều năm như vậy nhà họ Lý mấy người cũng không thèm đến nhà họ Lưu chúng tôi, tôi có nói gì không?”“Tôi đối xử với Lý Hồng Táo không tốt sao? Cậu hỏi một chút xem có con dâu nhà ai trong cái thôn này không phải mang thai không phải làm việc không? Đứa nhỏ không còn nữa tôi không buồn sao? Tôi cũng buồn lắm chứ!”.
 
Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang
Chương 26: 26: Ly Hôn


“Bà buồn à? Bà buồn cái rắm ấy.

” Lý Hồng Quân trực tiếp xì một tiếng khinh bỏ: “Nếu như bà thấy buồn thì sao lúc này không ở trong bệnh viện mà chăm sóc con dâu? Ở trong nhà làm gì? Chăm sóc con trai cưng của bà à?”Lý Hồng Quân nói đến đây thì liếc Lưu Quảng Ninh nằm trên mặt đất với vẻ khinh thường, cười mỉa mai một tiếng rồi mở miệng nói tiếp:“Lưu Quảng Ninh, hôm qua em gái tôi đã nói là đau bụng phải không? Tại sao lại không đưa đi bệnh viện?”“Em nghĩ là không nghiêm trọng, hơn nữa em đã pha nước đường…”Lý Hồng Quân cắt ngang: “Nước đường? Nước đường có thể thể chữa bệnh sao? Có thể làm thuốc uống sao? Nếu như nước đường của cậu có tác dụng thì em gái tôi có thể nằm trong bệnh viện sao? Đứa bé trong bụng sẽ mất sao?”“Lưu Quảng Ninh, loại đàn ông như cậu không nên lấy vợ, cậu nên sống với mẹ cậu hết đời, cậu nói cậu muốn làm một đứa con trai hiếu thuận thì mắc gì lại đi gây tai họa cho con gái nhà người ta?”Lưu Quảng Ninh cắn răng không lên tiếng, tư thế bị đè trên mặt đất như thế nào làm cho anh ta mất mết mặt mũi nhìn người khác.

“Lưu Quảng Ninh, tôi cũng không vòng vèo, mục đích chủ yêu hôm nay tôi đến đây chính là vì giúp Hồng Táo chuyển lời một câu… ly hôn!”“Ly hôn? Không, không thể được, bọn em còn có hai đứa con gái mà!” Lưu Quảng Ninh kích động kêu lên, vẻ mặt hốt hoảng.

Ly hôn, tuyệt đối không thể ly hôn, ly hôn rồi thì hai đứa nhỏ phải làm sao? Anh ta không muốn ly hôn!“Hai đứa nhỏ chúng tôi sẽ dẫn đi.

”Lý Hồng Quân vừa nói xong thì Vương Lệ Bình bên cạnh chợt nhảy dựng lên.

“Dựa vào cái gì mà mấy người dẫn đi? Đứa nhỏ là máu mủ nhà họ Lưu chúng tôi, muốn ly hôn thì ly hôn, lúc trước cũng là Lý Hồng Táo nhà mấy người khóc lóc van xin muốn đi theo Quảng Ninh nhà chúng tôi, ly hôn rồi tôi xem xem một người đàn bà đã qua một lần đò như cô ta có tìm được trai tân không?”Vương Lệ Bình là lợn chết không sợ bỏng nước sôi, bà ta cũng không tin Lý Hồng Táo có can đảm ly hôn.

Cho dù ly hôn thì bà ta cũng không sợ, dù sao thì cũng không thể mang đứa nhỏ đi, đàn ông đã có một đời vợ thì không sao chứ phụ nữ đã có một đời chồng thì có thể tìm được dạng người gì chứ?Người nhà họ Lý ầm ĩ đến tận trưa, đánh Lưu Quảng Ninh rồi đập phá sân nhà họ Lưu, về phần chuyện sau đó như thế nào thì cũng không rõ ràng nữa.

Chỉ có điều thái độ này của nhà họ Lý là muốn đón con gái về nhà đây!.
 
Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang
Chương 27: 27: Mượn Lời Chúc Phúc


Sau khi Lý Hồng Quân rời khỏi nhà họ Lưu thì để mấy ông lớn về thị trấn trước, sau đó dựa theo lời Lý Hồng Táo nói, tìm được cổng nhà họ Lục.

“Thùng thùng thùng!” Tiếng đập cửa vang lên.

Lúc Lục Kiều nghe thấy tiếng đập cửa thì lập tức chạy ra từ phòng ngủ đi mở cửa, lúc này đang là giữa trưa, Lý Thúy Hoa đang đi ra ruộng đưa cơm cho Lục Hoa Minh.

Đợi đến khi Lục Kiều mở cửa thì đã thấy Lý Hồng Quân đứng ngoài cửa.

Vừa rồi lúc trông nhà họ Lưu ầm ĩ thì Lục Kiều cũng nấp trong đám đông nhìn thấy.

Lục Kiều nhìn Lý Hồng Quân một chút rồi chủ động mở miệng: “Chị dâu Hồng Táo bảo anh đến sao?”Vừa mở cửa ra thì đã thấy một cô gái nhỏ yêu kiều, Lý Hồng Quân hơi sững sờ một chút, đặc biệt là khi nghe đối phương nói chuyện thẳng thắn như vậy, đôi mày rậm của Lý Hồng Quân hơi động một cái, mở miệng nói: “Tại sao cô lại biết?”“Nhìn ra được, ngại quá, không tiện để anh vào nhà.

” Lục Kiều cười cười lên tiếng nói.

Trong nhà chỉ có một mình cô, để một người đàn ông đi vào chắc chắn là không tiện rồi, huống hồ trong thôn có rất nhiều bà cô lắm miệng, nếu lỡ để người ta trông thấy cô để Lý Hồng Quân vào nhà thì không biết là sẽ truyền ra tin bóng gió gì nữa.

Lý Hồng Quân và Lục Kiều không quen biết, anh ta cũng không có ý định vào nhà, anh ta móc một cái phong bì từ trong túi ra đưa cho cô: “Đây là Hồng Táo bảo tôi đưa cho cô.

”Lục Kiều cũng không từ chối phong bì mà Lý Hồng Quân đưa ra, sau khi nhận lấy thì cô trầm ngâm một lát rồi mở miệng nói:“Sau này chị dâu Hồng Táo sẽ tốt thôi, lúc còn trẻ có ai mà không gặp phải người đàn ông tồi chứ, tương lai nhất định chị dâu Hồng Táo sẽ gặp được một người đàn ông yêu thương chị ấy, nửa đời sau chắc chắn sẽ luôn hạnh phúc, con cháu đầy nhà.

”“Mượn lời chúc phúc của cô, tôi đi đây.

” Lý Hồng Quân nói một câu tồi nhanh chân rời đi luôn.

Nghĩ đến cuộc hôn nhân này của Lý Hồng Táo, Lục Kiều thở dài một hơi.

Tất cả mọi chuyện trên thế giới này đều phải nói đến duyên phận, có duyên sẽ không rời nhau, không có duyên thì cũng không giữ được.

Lúc trước Lục Kiều đã lên tiếng nhắc nhở rồi, vậy mà cũng không giữ được đứa nhỏ, vậy thì chỉ có thể nói là Lý Hồng Táo và đứa nhỏ này không có duyên với nhau thôi.

Có đôi khi phải trải qua mưa gió mới thấy được cầu vồng, lần trước gặp Lý Hồng Táo thì Lục Kiều đã nhìn ra, trong số mệnh của Lý Hồng Táo sẽ có hai cuộc hôn nhân, cuộc hôn nhân trước thì long đong, nhưng mà cuộc hôn nhân sau thì trải qua rất êm đềm.

.
 
Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang
Chương 28: 28: Thích Ăn Thịt


Có đôi khi trong cuộc đời này, cái gặp trước cũng không nhất định là đúng, trải qua tất cả đau khổ rồi cuối cùng cũng sẽ trở thành quá khứ, trở thành một đoạn hồi ức trong cuộc đời Lý Hồng Táo, và sẽ trở nên mờ nhạt dần đi theo thời gian…Lục Kiều mở phong bì mà Lý Hồng Quân đưa cho cô, nhìn thấy một xấp tiền bên trong thì cô hơi sững sờ một chút.

Đếm sơ qua thì tròn sáu trăm tệ.

Sáu trăm tệ này đặt trong một nhà bình thường thì thật sự là không bỏ ra nổi, người nhà họ Lý này ra tay cũng khá hào phóng đấy!Một bên khác, Lục Dao cũng nghe nói đến chuyện của nhà họ Lưu.

Lục Dao ngồi trong phòng, trên tay cầm một quyển sách, nhưng mà tâm tư của cô ta lại không đặt trong sách, bây giờ một chữ cũng không vào được đầu cô ta.

Lại thay đổi rồi, thế mà Lý Hồng Táo lại muốn ly hôn với Lưu Quảng Ninh?Đây là chuyện mà đời trước không xảy ra, đời trước Lý Hồng Táo không ly hôn, mà là chết vì khó sinh.

Biến số đầu tiên là Lục Kiều, bây giờ lại thêm một Lý Hồng Táo!Rốt cục là sai ở đâu chứ, vì sao lại không giống đời trước?Buổi chiều….

Ba người nhà Lục Thu Minh về đến thôn.

Vừa về đến thôn thì Lục Hướng Bắc đã đến nhà tìm Lục Kiều, ký ức về Lục Kiều lần trước vẫn còn như mới trong đầu Lục Hướng Bắc.

Sau đó, bất kể là Lục Kiều từ chối như thế nào thì sau lưng cô vẫn có thêm một cái đuôi, vừa dính người lại còn nói rất nhiều.

Ví dụ như, Lục Kiều đi ra ngoài hái đồ ăn, kết quả là Lục Hướng Bắc nghe nói cần cải thảo, Lục Kiều còn chưa động tay thì Lục Hướng Bắc đã nhổ sáu cái cải thảo to!Sáu cái cải thảo to, mẹ nó chứ có nhà ai ăn một bữa nhiều như vậy?Cái này cũng chưa là gì, lúc trở về Lục Hướng Bắc hoàn toàn không ý thức được sai lầm của mình, còn không có mắt nhìn mà mở miệng nhắc tới: “Chị, cải thảo này của nhà chị trông ngon thật đấy, em rất thích ăn cải thảo.

”Lục Kiều lườm Lục Hướng Bắc ngu ngốc một cái, thật sự không hiểu vì sao nhóc con kiêu ngạo lần trước nay lại trở nên dính người như vậy.

“Chị thích ăn thịt.

” Lục Kiều ôm cái cái cải thảo mập mạp, mở miệng trả lời một câu.

Nội tâm Lục Kiều hiện lên sự ưu thương nhàn nhạt, thôi đi, đi đến đây đã một tuần rồi, thật sự là cô cũng chưa được ăn một bữa thịt nào, thức ăn mặn duy nhất là trứng gà, đây là Lý Thúy Hoa và Lục Hoa Minh không nỡ ăn để dành cho cô.

.
 
Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang
Chương 29: 29: Không Thể Tìm Người Xấu


Đối mặt với cha mẹ yêu thương mình như thế, Lục Kiều thật sự không thể không biết xấu hổ mở miệng đòi ăn thịt được.

“Chị, lần sau chị đến nhà em ăn đi, em bảo mẹ em mua thịt.

”“Được, chị muốn ăn thịt kho tàu.

” Lục Kiều cũng không cho rằng lời Lục Hướng Bắc nói là thật, thuận miệng nói đùa lại một câu.

Giờ phút này, trong đầu cô ngập tràn thịt kho tàu, thịt kho tàu mềm mềm thơm ngào ngạt.

Lục Hướng Bắc vẫn luôn dính lấy Lục Kiều, đến buổi tối, Lục Hướng Bắc muốn ở lại qua đêm thì Lục Kiều quả quyết từ chối.

Nói đùa sao, trong nhà chỉ to có chút xíu như vậy, lấy đâu ra phòng trống cho Lục Hướng Bắc ngủ lại?Ngày tiếp theo, trời còn chưa sáng thì đã bắt đầu náo nhiệt lên rồi.

Lục Kiều bị Lý Thúy Hoa gọi cùng nhau đi đến nhà Lục Dao, vừa vào trong sân thì dường như là không có chỗ mà đặt chân, người đông vô cùng.

Lục Kiều trốn trong một góc hẻo lánh, khéo léo đưa tay lên che miệng ngáp một cái, khóe mắt vẫn còn hơi ửng đỏ, ánh mắt ngập nước.

Lục Kiều đang hơi híp mắt lại nhìn người trong sân nói chuyện, bỗng nhiên bên cạnh cô có thêm một bóng người, người này không ai khác ngoài người hôm qua vẫn dính lấy cô - Lục Hướng Bắc.

“Chị, sao chị lại trốn ở đây?”“Buồn ngủ!” Lục Kiều nghiêng đầu trả lời hai chữ.

Lục Hướng Bắc nhìn dáng vẻ mệt mỏi rã rời của Lục Kiều thì chợt bật cười, đặc biệt là khi trông thấy ánh mắt tràn đầy hơi nước của cô thì bỗng nhiên cảm thấy Lục Kiều giờ phút này vô cùng thực tế.

Lục Hướng Bắc phát hiện cô chị họ này càng ngày càng xinh đẹp, đặc biệt là dáng vẻ mềm mềm đáng yêu này, môi hồng răng trắng, yêu kiều mong manh, giống như tiên nữ vậy.

Phát giác được Lục Hướng Bắc đang nhìn mình chằm chằm, Lục Kiều quay đầu nhìn sang, mở miệng hỏi: “Nhìn chằm chằm làm gì?”“Không có gì, chỉ cảm thấy chị rất xinh đẹp.

”Nhóc con, cũng có tiền đồ đấy!Đối với lời nịnh nọt của Lục Hướng Bắc thì Lục Kiều rất hưởng thụ, lúc này ánh mắt nhìn Lục Hướng Bắc cũng nhu hòa hơn một chút.

“Chị, Lục Dao đã đính hôn rồi, chị xinh đẹp như vậy đã chuẩn bị tìm bạn trai chưa?”“Chưa đâu, chị xinh đẹp như vậy, tìm bạn trai đương nhiên phải thận trọng, cũng không thể tìm người xấu quá, như thế thì đứng bên cạnh chị sẽ tự ti biết bao chứ, em nói xem như thế có đúng không?”Đối với chuyện Lục Kiều tự tin thái quá thì Lục Hướng Bắc không thấy có gì không đúng, dù sao thì chuyện Lục Kiều xinh đẹp là chuyện rõ ràng như ban ngày rồi.

.
 
Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang
Chương 30: 30: Thích Kiểu Này À


“Cũng đúng, vậy tương lai chị muốn tìm một người đàn ông như thế nào?” Lục Hướng Bắc lại hỏi.

“Như thế nào…”Lục Kiều còn chưa dứt lời thì lại bỗng nhiên tắt tiếng, ánh mắt của cô nhìn vào mấy bóng người vừa bước qua cửa.

Ở cửa, có ba người đàn ông mặc quân phục, cao tao tầm một mét tám, dáng người thẳng băng.

Người đàn ông ở giữa là Tưởng Thanh Tùng, mày rậm mắt to, dáng người cường tráng, nhưng mà khuôn mặt nghiêm nghị đó cũng làm cho người ta suy nghĩ đấy.

Tưởng Thanh Tùng không phải là người nổi bật nhất, người nổi bật nhất phải kể đến vị đứng bên trái Tưởng Thanh Tùng.

Vị này đứng bên cạnh Tưởng Thanh Tùng hoàn toàn giống như là một tấm nền thần tiên vậy, không hề khách sáo mà cướp đi sự nổi bật của nam chính Tưởng Thanh Tùng.

Ánh mắt Lục Kiều rơi vào trên người người đàn ông đó, anh mặc một bộ quân phục màu xanh lục, bộ quân phục phác họa ra dáng người cường tráng của anh một cách hoàn hảo, vai rộng eo thon chân dài, làm bộ quân phục trở nên rất hấp dẫn.

Người đàn ông cách đó không xa bị nhìn chằm chằm phát giác được ánh mắt nóng rực của người nào đó, anh ngước mắt lên.

Trong chốc lát, một nam một nữ, bốn mắt nhìn nhau.

Lục Kiều chớp chớp đôi mắt ngập nước, tỏ ra vô tội đối mặt với đối phương.

Lục Hướng Bắc bên cạnh phát hiện Lục Kiều nói được một nửa thì không nói nữa, cậu ấy thuận theo ánh mắt của Lục Kiều nhìn qua.

Lục Hướng Bắc trông thấy người đàn ông đứng cách đó không xa, trong mắt như chợt hiểu.

Thì ra, chị cậu ấy thích kiểu này?!“Chị, chị thích kiểu này sao?”Bả vai của Lục Hướng Bắc huých vào thân thể nhỏ bé của Lục Kiều, vẻ mặt như có điều suy nghĩ tiếp tục nói thầm:“Chị, ánh mắt soi mói quái quỷ này của chị, người đàn ông đó là ai vậy? Vừa bước vào một cái là ánh mắt của tất cả mấy người phụ nữ đều lóe sáng lên, chà chà chà, mấy cô gái nhỏ hôm nay đến đây cũng để mắt đến nam nhân này.

Chị, chắc là cạnh tranh sẽ rất kịch liệt đấy?!”Lục Kiều lạnh nhạt thu hồi ánh mắt đang đối diện với người đàn ông, đưa tay lên trực tiếp cho Lục Hướng Bắc một cái cốc đầu.

Bây giờ trẻ con đều trưởng thành sớm như vậy sao? Nghĩ gì thế không biết?Lục Kiều cô nhìn giống như mấy cô gái cứ thấy đàn ông là hận không thể nhào lên sao?Đầu Lục Hướng Bắc bị cốc một cái, đau đến nhe răng, vẻ mặt u oán mở miệng hỏi: “Chị, sao chị lại đánh em?”.
 
Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang
Chương 31: 31: Tại Sao Phải Đau Lòng


“Con nít con nôi đừng có mà suốt ngày chỉ biết suy nghĩ mấy thứ không liên quan đến học hành, chị nói thích kiểu đàn ông này từ lúc nào? Không phải chỉ là chị nhìn thêm vài cái thôi sao?”“Chị, nếu như chị không có ý gì thì nhìn người ta nhiều hơn vài cái làm gì chứ?”Ơ, thằng nhóc này điên thật rồi đúng không?Ai nói nhìn nhiều hơn vài cái là vừa mắt, nhìn nhân vật và sự vật đẹp đẽ nhiều hơn vài cái thì sao chứ, thưởng thức những thứ đẹp đẽ là một loại tự do.

Hơn nữa, Lục Kiều nhìn nhiều hơn vài cái thật sự không phải là do vừa mắt đàn ông.

Lục Kiều hừ một tiếng, đưa tay túm lấy tay áo của Lục Hướng Bắc, tỏ ra thần bí ghé đến nhỏ giọng nói:“Lục Hướng Bắc, em nói xem người đàn ông đó có phải là hôm nay đến phá đám không? Nhìn kìa, nhìn kìa, cũng là một bộ quân phục giống nhau mà lại mặc đẹp hơn Tưởng Thanh Tùng.

Ôi, em nói xem Tưởng Thanh Tùng có phải là đồ ngốc không, dẫn một người đàn ông đẹp trai như vậy đến chiếm hết sự nổi bật của bản thân, có phải là ngốc không?”Lục Hướng Bắc không biết là nên lộ ra biểu cảm gì để phối hợp với diễn xuất của Lục Kiều, giờ phút này cậu ấy nghi ngờ sâu sắc mấy tin đồn mà mình nghe trước đó có phải là thật hay không.

Không phải đã nói là Lục Kiều thích Tưởng Thanh Tùng sao?Không phải đã nói là mẹ Tưởng chia cắt đôi uyên ương sao?Bây giờ đi cà khịa người đàn ông mà trước đó mình thích có ngốc hay không thì có phải là không được tốt lắm không?Lục Kiều hoàn toàn không biết trong đầu Lục Hướng Bắc toàn là tin đồn liên quan đến mình, một lần nữa mở miệng phân tích:“Không đúng, Tưởng Thanh Tùng nhìn có vẻ cũng không ngốc, nhiều những thì có chút con trai ngoan của mẹ thôi, Lục Hướng Bắc, chị dạy em một điều này nhé, sau này tìm phù rể không thể tìm một người đẹp trai hơn mình được, nếu không thì chính là hiện trường tai nạn xe cộ đấy, đã nghe câu lá xanh tôn lên hoa đỏ chưa?”“Bây giờ người đàn ông đó là hoa đỏ, nhân vật chính Tưởng Thanh Tùng lại thành lá xanh, em xem xem có phải là mấy người bên kia cũng có suy nghĩ như thế không?”“Chị, sao nhắc đến Tưởng Thanh Tùng mà chị lại không hề đau lòng chút nào thế ạ?” Lục Hướng Bắc mở miệng hỏi một câu mang tính thăm dò, lúc hỏi còn cẩn thận nhìn sắc mặt của Lục Kiều nữa.

Lúc này Lục Kiều lại luận ra một cái gì đó, cô quay đầu, đôi mắt ngập nước kia nhìn chằm chằm Lục Hướng Bắc một lúc lâu rồi mới mở miệng hỏi lại: “Tại sao chị phải đau lòng?”.
 
Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang
Chương 32: 32: Không Thích Hợp


“Không phải là chị thích Tưởng Thanh Tùng sao?”“Em nghe ai đồn đại lung tung thế, em nhìn Tưởng Thanh Tùng một chút rồi lại nhìn chị em đi? Chị thế này Tưởng Thanh Tùng có kiểm soát được không?”Không phải là Lục Kiều khoác lác, người như Tưởng Thanh Tùng thật sự không thích hợp với cô.

Giữa đàn ông và phụ nữ không phải là gió đông áp đảo gió tây thì chính là gió tây áp đảo gió đông, kiểu tiểu yêu tinh hổ báo này Tưởng Thanh Tùng không xử lý được.

Lục Hướng Bắc cẩn thận suy nghĩ một chút, nhìn nhìn Lục Kiều rồi lại nhìn Tưởng Thanh Tùng cách đó không xa, không khỏi gật đầu với cách nói của Lục Kiều.

Đàn ông như Tưởng Thanh Tùng quả thực không thích hợp với Lục Kiều, cô chị họ này của cậu ấy quá hung dữ, đàn ông bình thường không xứng đôi.

Bên này thì Lục Kiều thật sự cảm thấy người đàn ông nào đó đến phá đám, các bà các cô ở đây lập tức dời sự chú ý lên hai người đàn ông mặc quân phục đi đến cùng Tưởng Thanh Tùng.

“Chàng trai, năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”“Người ở đâu vậy?”“Đã có hôn ước chưa, nhà cô có một cô cháu gái rất xinh đẹp, năm nay chưa đến mười tám nữa…”“Được rồi được rồi, nhà tôi cùng có một cô cháu gái, còn xinh đẹp hơn Tú Hoa nhà bà nhiều, Mỹ Lệ nhà tôi năm nay mười chín, làm việc rất đảm đang!”Hai người đàn ông bị các cô các bà vây quanh, trong đó có một người vẻ mặt không có biểu cảm gì, một người khác thì ngược lại, cười hì hì đáp lời, nhưng mà lời nói ra đều là đánh trống lảng hết, căn bản là không trả lời trực tiếp vào câu hỏi.

Hai người khó khăn lắm mới chen ra được từ trong đám các cô các bà, chạy ra phía đầu sân hít thở không khí trong lành.

“Ôi, mấy cô mấy bà ở nông thôn này thật sự là quá nhiệt tình, chỉ thiếu điều hỏi dò đến cả tám đời tổ tiên nhà chúng ta nữa thôi.

” Người đàn ông nói dứt lời thì móc gói thuốc lá trong túi áo ra, rút ra một điếu cho vào miệng, lấy bật lửa châm lửa lên, hút vào nhả ra một hơi rồi mới tiếp tục mở miệng nói: “Vừa rồi cậu đã trông thấy bạn gái của Tưởng Thanh Tùng rồi chứ? Ngoại hình thật là xinh gái, nhìn cũng có vẻ còn nhỏ tuổi, ha ha ha, không nhìn ra thì ra Tưởng Thanh Tùng lại thích kiểu này!”Người đàn ông còn lại mặt không có biểu cảm, lườm người đàn ông nói chuyện một cái không không hề mở miệng.

Thấy bạn mình không phản ứng lại mình thì người đàn ông lại cười hà hà, nháy mắt với bạn mình một cái rồi mở miệng nói tiếp:“Vừa rồi lúc ở bên trong cậu có nhìn thấy một cô gái nhỏ rất xinh đẹp không, là cô gái đứng ở góc sân phía Đông ấy, ôi mẹ ơi, còn đẹp hơn cả mấy cô gái trong đoàn văn công của chúng ta nữa, cái khuôn mặt nhỏ vòng eo thon đó….

”.
 
Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang
Chương 33: 33: Ở Với Cha Mẹ Không Tốt Sao


Người đàn ông vẻ mặt không đổi nghe bạn tốt nói không dứt miệng thì trong đầu không hỏi nghĩ đến đôi mắt ngập nước sâu sắc đó, nghĩ đến cặp mắt đó, người đàn ông khẽ mím mím đôi môi mỏng, mở miệng nói:“Ở đây không phải là bộ đội, đừng có mở miệng nói lung ta lung tung, nói chuyện chú ý chút, hơn nữa, cô gái đó tuổi còn nhỏ, cậu nói lung tung sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của cô ấy.

”Giọng nói của người đàn ông trầm trầm dày dày, mang theo một chút khàn khàn, rất có tính hấp dẫn.

Cận Vĩ Quốc kinh ngạc nhìn sang phía bạn tốt, trong mắt lóe lên sự ngạc nhiên:“Ôi, bất ngờ chưa này, vừa rồi ở trong sân cậu chú ý đến cô gái nhỏ người ta à? Nếu không thì sao tôi nói thế mà cậu lại biết là cô gái nào?”Trông thấy người đàn ông không lên tiếng, Cận Vĩ Quốc lại cười he he tiếp tục mở miệng nói: “Chà chà chà, Phó Hàn Tranh, từ khi nào thì cậu cũng để ý đến cô gái nhỏ đó?”“Cút đi, tôi cũng không mù!” Phó Hàn Tranh không để ý đến lời trêu chọc của bạn tốt, trực tiếp quay người lại đi vào phía trong sân.

Không biết có phải là trùng hợp hay không, Phó Hàn Tranh vừa đi vào sân thì đã thấy một dáng người nhỏ bé mảnh mai, ánh mắt theo phản xạ tự nhiên lại dừng lại trên người cô gái nhỏ một lát.

Chỉ mấy giây sau thì Phó Hàn Tranh lại vội vàng dời ánh mắt đi.

Phó Hàn Tranh không thể không thừa nhận lời mà Cận Vĩ Quốc vừa nói, mặc dù cô gái nhỏ trông không lớn tuổi lắm, nhưng mà dung mạo môi hồng răng trắng nhìn có vẻ yêu kiều mềm mại, làm cho người ta có một cảm giác vỗ cùng ngoan ngoãn nghe lời.

Trong một góc ít người, thực ra Lục Kiều không hề ngoan ngoãn, bởi vì, không biết là vừa rồi mẹ cô nghe nói cái gì mà không ngừng nghe ngóng về người đàn ông vừa rồi.

Lục Kiều không hiểu, người đàn ông vừa rồi có liên quan gì đến cô chứ, mẹ cô nghe ngóng người ta làm gì?“Kiều Kiều, con có nghe mẹ nói chuyện không đấy? Vừa rồi Tưởng Thanh Tùng dẫn đến hai người đàn ông có lai lịch thế nào? Còn nữa, bao nhiêu tuổi rồi? Người ở đâu?”Nghe thấy mẹ già hỏi câu này, Lục Kiều dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết là mẹ già đang tính toán cái gì.

“Mẹ, con cũng không biết người ta, còn không nói chuyện một câu nào thì làm sao con biết được lai lịch của người ta, bao nhiêu tuổi, người ở đâu chứ?” Lục Kiều chu môi một cái, đưa tay ra ôm lấy cánh tay của Lý Thúy Hoa, mềm mại làm nũng nói: “Mẹ, mẹ đừng nghĩ những chuyện không đâu, con còn chưa tròn mười bảy tuổi, mẹ quan tâm những thứ kia làm gì, con gái ở nhà với cha mẹ không tốt hơn sao?”.
 
Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang
Chương 34: 34: Đừng Manh Động


“Được, vậy sớm muộn gì con cũng phải cân nhắc đến việc này đấy…”“Vâng vâng vâng, con biết rồi, chờ đến khi con mười tám tuổi rồi suy nghĩ thêm được không?” Lục Kiều vừa nũng nịu vừa kéo tay mẹ già đi.

Cô nhất định phải ngăn lại người suy nghĩ lung tung kia trong đầu mẹ già, năm nay cô mới bao nhiêu tuổi chứ, cô gái nhỏ nên học hành cho giỏi, ngày ngày tiến về phía trước, yêu sớm là tuyệt đối không được!Khụ khụ, Lục Kiều lựa chọn bỏ qua chuyện cô đã trưởng thành, đồng thời còn là người độc thân nhiều năm ở đời trước.

Bây giờ cô chỉ là cô gái mười bảy tuổi, không có vấn đề gì hết!Giữa trưa, trong sân bày mấy bàn tiệc, người nhà họ Tưởng đến ăn cơm với người nhà họ Lục.

Ngồi ở bên chỗ bàn chủ là người lớn nhà họ Tưởng và người lớn nhà họ Lục, còn cái bàn của Lục Kiều thì tương đối vi diệu.

Bên cạnh Lục Kiều một người là Lý Thúy Hoa, một người là Lục Hướng Bắc.

Đây không phải là trọng điểm.

Trọng điểm là, đối diện Lục Kiều chính là người đàn ông ‘phá đám’ vừa rồi kia, còn đối diện Lý Thúy Hoa thì là một người đàn ông mặc quân phục khác.

Phát giác được ánh mắt lấp lánh nhìn chằm chằm hai người đàn ông đối diện của Lý Thúy Hoa, trong lòng Lục Kiều có một loại dự cảm xấu.

Lục Kiều ngầm đưa tay xuống dưới bàn túm lấy quần áo của Lý Thúy Hoa, sau đó hơi nghiêng đầu sang nhìn mẹ già.

Mẹ ơi, chúng ta dè dặt một chút có được hay không vậy?Lý Thúy Hoa không hề do dự mà đưa tay giật bàn tay nhỏ của Lục Kiều ra, đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm về phía hai chàng trai đẹp trai kia.

Hai cậu chàng này vừa nhìn đã thấy tốt, dáng người cao to, có thể nhìn thấy cơ bắp của cánh tay dưới lớp quân phục, chắc chắn là làm việc không tồi, hơn nữa khí chất cũng rất tốt.

Đặc biệt là cậu mặt lạnh kia càng đẹp trai hơn, đương nhiên, một cậu khác cũng không kém.

Một người lạnh lùng, một người tươi sáng, hai người đều tốt, đều rất tốt.

Lục Kiều nhìn ánh mắt của mẹ già càng ngày càng sáng thì trong lòng càng thêm sợ hãi, mẹ già, dè dặt, dè dặt!Đừng manh động, manh động là ma quỷ!Cho dù Phó Hàn Tranh và Cận Vĩ Quốc có vô tâm đến thế nào đi nữa thì cũng không thể xem nhẹ ánh mắt nóng bỏng của thím đối diện kia được.

Cận Vĩ Quốc cảm thấy hai người bọn họ cứ như là hai con heo béo trong mắt thím đó, con nào to béo hơn thì thím ấy sẽ chuẩn bị làm thịt trước.

.
 
Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang
Chương 35: 35: Núi Cao Còn Có Núi Cao Hơn


Khụ khụ, mặc dù ví von không được thích hợp lắm, nhưng mà lại rất chân thực!Cuối cùng cũng thì Lý Thúy Hoa cũng ra tay.

Chỉ thấy Lý Thúy Hoa quyết đoán dùng đũa đâm một miếng thịt béo rồi cho vào… bát của một người đàn ông nào đó.

Phó Hàn Tranh trơ mắt nhìn bát mình có thêm một miếng thịt, ngẩng đầu nhìn về phía Lý Thúy Hoa, đôi môi mỏng mấp máy, lịch sự lên tiếng nói: “Cảm ơn thím.

”“Đừng khách sáo, đừng khách sáo, các cháu đừng khách sáo, ở quê chúng tôi ăn cơm không nhiều quy củ như vậy đâu, cái gì cũng không quan trọng bằng việc lấp no bụng.

” Lý Thúy Hoa thoải mái trả lời một câu, lúc trông thấy chàng trai phía đối diện chuẩn bị ăn thịt thì Lý Thúy Hoa lại lên tiếng: “Chàng trai, cậu tên gì, bao nhiêu tuổi rồi, người ở đâu?”Phó Hàn Tranh ngồi đối diện bị Lý Thúy Hoa hỏi liên thanh như vậy thì đôi tay cầm đũa ngừng lại một chút.

Lục Kiều cúi đầu giả chết, ha ha ha, người bên cạnh này là mẹ ai thì nhanh bưng về đi!Nhưng mà giả chết chắc chắn là không được, Lục Kiều đưa tay kéo Lý Thúy Hoa, sau đó đưa tay gắp một miếng ruột heo cho vào bát của mẹ già, nở một nụ cười giả lả với Lý Thúy Hoa, mở miệng nói: “Mẹ, mẹ cũng ăn đi, mẹ thích nhất là ăn ruột heo mà.

”Mẹ ruột ơi, con xin mẹ, đừng nói nữa!Bầu không khí rất xấu hổ, những người khác trong bàn cũng bị những câu hỏi trực tiếp như vậy của Lý Thúy Hoa làm cho chấn động.

Ánh mắt của mọi người không tự chủ được mà rơi vào trên người Phó Hàn Tranh, thế mà chàng trai đó vẫn giữ được bình tình, rất bình tĩnh.

“Phó Hàn Tranh, hai mươi tư, người Bắc Kinh.

” Phó Hàn Tranh bình tĩnh trả lời một câu.

Lục Kiều trợn trừng đôi mắt to ngập nước nhìn về phía người đàn ông đối diện, tỏ ra hung dữ trừng anh.

Vị ông lớn này, sao anh lại lễ phép như vậy chứ?“Vậy cậu cảm thấy tôi giới thiệu cho cậu một cô gái thì sao? Ôi, con gái ở thôn chúng tôi đều rất xinh đẹp, vừa hiền lành lại vừa đảm đang.

” Lời nói của Lý Thúy Hoa lại làm cho mọi người kinh ngạc một lần nữa.

Phó Hàn Tranh: “…”Lời này thì anh phải trả lời lại như thế nào mới tốt?Cận Vĩ Quốc bên cạnh phải nhịn không cười ra tiếng, vốn cho rằng mấy bà mấy cô lúc nãy đã đủ hưng hãn rồi, không ngờ rằng ở đây còn có một người hung hãn hơn.

Cái này có lẽ là câu núi cao còn có núi cao hơn, người hung hãn còn có người hung hãn hơn mà người ta thường nói.

.
 
Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang
Chương 36: 36: Người Bắc Kinh


“Thật là ngại quá, cháu tạm thời vẫn chưa cân nhắc đến vấn đề cá nhân.

”Câu nói này của Phó Hàn Tranh đã được coi là rất uyển chuyển rồi.

Ngước mắt lên đối diện với khuôn mặt nhỏ nhắn non mềm của cô gái nhỏ, Phó Hàn Tranh mấp máy đôi môi mỏng, bỗng nhiên anh cảm thấy cô gái nhỏ này đặc biệt gây thương nhớ.

Phó Hàn Tranh cảm thấy tuổi tác của cô gái nhỏ này không kém với cháu gái anh là bao, chỉ có điều cô gái nhỏ này nhìn ngoan ngoãn nghe lời hơn cô cháu gái nghịch ngợm của anh nhiều, dáng vẻ hung dữ cũng rất xinh đẹp.

Lý Thúy Hoa coi nhẹ lời từ chối uyển chuyển của Phó Hàn Tranh, chỉ là thái độ không còn nhiệt tình như trước nữa.

Lý Thúy Hoa tự nhiên thoải mái chuyển chủ đề: “Cháu và Tưởng Thanh Tùng là cùng một quân khu sao?”“Vâng.

” Phó Hàn Tranh lên tiếng.

Lý Thúy Hoa đã không còn hứng thú với Phó Hàn Tranh, bắt đầu dời ánh mắt lên một người mặc quân phục khác là Cận Vĩ Quốc, cười như sói xám, ôn hòa nói: “Vậy anh chàng này này cậu người ở đâu?”“Cháu cũng là người Bắc Kinh, cháu và Phó Hàn Tranh là lớn lên với nhau từ nhỏ, ở trong một khu tập thể.

” Cận Vĩ Quốc cười tươi rồi mở miệng đáp.

Lại là người Bắc Kinh?Ánh mắt Lý Thúy Hoa lóe lên, mở miệng nói: “Nào nào nào, đừng khách sáo nữa, ăn nhiều vào nhé.

”Lục Kiều ở bên cạnh bỗng nhiên phát hiện Lý Thúy Hoa dự định thu tay lại, thế nhưng mà Lục Kiều không hiểu vì sao vừa rồi lại bày ra vẻ muốn nghe ngóng đến mười tám đời tổ tông nhà người ta, bây giờ mới chỉ hỏi hai câu thì lại tắt tiếng rồi.

Ánh mắt Lục Kiều lướt qua hai người đàn ông đó, cũng không nhìn ra chỗ nào không thích hợp,Lục Hướng Bắc bên cạnh Lục Kiều cũng là vừa mới mờ mịt, không hiểu vì sao bác gái bỗng nhiên lại không có hứng thú với hai người đàn ông kia nữa.

Đừng nói Lục Kiều và Lục Hướng Bắc không hiểu, ngay cả hai người trong cuộc là Phó Hàn Tranh và Cận Vĩ Quốc cũng không đoán ra, càng đừng nói là những người khác ngồi cùng bàn.

Vấn đề này vẫn luôn giấu trong lòng Lục Kiều, mãi đến khi ăn xong bị Lý Thúy Hoa kéo đến sân sau thì Lục Kiều mới hiểu rõ.

“Điều kiện không phù hợp, chênh lệch quá nhiều so với trong tưởng tượng của mẹ, khụ khu, không phải là mẹ nói hai cậu chàng đấy không tốt, ngoại hình rất được, ít ra thì trong thôn chúng ta chưa từng gặp cậu chàng nào đẹp trai như thế.

”“Chà chà chà, nhìn xem dáng người kìa, rất cường tráng!”.
 
Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang
Chương 37: 37: Chỉ Thích Ở Với Mẹ


“Chỉ có điều Bắc Kinh cách chúng ta quá xa, hơn nữa, người ta có vẻ không giống người bình thường, kết thông gia thì phải nói đến môn đăng hộ đối, chênh lệch quá nhiều cũng không được.

”Mặc dù có đôi khi Lý Thúy Hoa nhìn có vẻ tùy tiện, nhưng mà trong một số chuyện thì vẫn có sự suy tính của chính mình.

Cũng giống như chuyện tìm con rể này, không thể tìm người ở nơi quá xa được, cũng không thể giàu có quá.

Điều kiện của nhà họ Lục như thế nào thì Lý Thúy Hoa cũng hiểu rõ, người Bắc Kinh giống như Phó Hàn Tranh và Cận Vĩ Quốc vừa nhìn đã biết không phải là người đàn ông bình thường, đã trực tiếp bị loại trong lòng Lý Thúy Hoa rồi.

Đàn ông chí ở bốn phương, đi ra ngoài xông xáo cũng là bình thường, nhưng mà con gái là bình rượu mơ quý, một khi đã gả đi xa thì chịu ấm ức gì cũng không có người giúp đỡ, cách xa thì mỗi lần về nhà mẹ đẻ cũng không tiện.

“Mẹ, theo như mẹ nói thì con không thích hợp tìm bạn trai, con ở luôn trong nhà với cha mẹ là được rồi.

” Lục Kiều mỉm cười nói với vẻ tự chế giễu mình.

“Nói lung tung, cha mẹ còn có thể ở với con cả đời được sao?” Lý Thúy Hoa lườm Lục Kiều một cái.

“Ây da ây da, con chỉ thích ở với mẹ thôi.

”Con gái nhỏ nũng nịu thì ai mà đỡ được, Lý Thúy Hoa không đỡ được, bị Lục Kiều dỗ dành đến nỗi mặt mày hớn hở.

Cách một bức tường, Phó Hàn Tranh và Cận Vĩ Quốc đứng trong một góc khuất hút thuốc, đợi đến khi Lý Thúy Hoa và cô gái nhỏ rời đi thì hai người mới đi ra từ trong góc.

“Ái chà chà, coi như đây là chúng ta bị chê sao? Tớ còn định nếu như thím ấy có ý kia thì tớ sẽ đồng ý chuyện này, cũng trách tớ không có phúc, người ta không vừa mắt.

” Cận Vĩ Quốc ngậm điếu thuốc, vẻ mặt cợt nhả mở miệng nói.

Phó Hàn Tranh nghe thấy thế thì ngước mắt nhìn anh ta, lấy điếu thuốc trong miệng dụi tắt rồi năm sàng hàng rào bên cạnh.

“Mẹ nó cậu là súc vật à? Không nghe nói con gái nhà người ta là vị thành niên sao?” Phó Hàn Tranh đáp trả một câu.

“Mười sáu tuổi đã không còn nhỏ nữa, năm nay tôi hai mươi lăm, tôi có thể đợi thêm hai năm, tôi nhớ là thế hệ trước mười sáu tuổi đã có thể kết hôn rồi, mẹ tôi mười tám tuổi đã sinh ra tôi rồi ấy.

” Lời này của Cận Vĩ Quốc chỉ là đang đùa Phó Hàn Tranh thôi.

“Súc vật!” Phó Hàn Tranh trực tiếp phun ra hai chữ.

.
 
Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang
Chương 38: 38: Đứa Trẻ


“Ấy, đừng nói tôi, Tưởng Thanh Tùng mới là súc vật thật sự kia kìa, bạn gái của cậu ta cũng chỉ mới mười sáu tuổi phải không?”“Nói nhảm, đi thôi.

” Phó Hàn Tranh sải bước đi ra khỏi sân sau, Cận Vĩ Quốc thấy Phó Hàn Tranh rời đi thì vội vàng đuổi theo sau.

Buổi tối, người nhà họ Tưởng tụ tập lại với nhau, ngay cả người vừa đính hôn là Lục Dao cũng đến đây.

Chủ đề hôm nay là nhà họ Tưởng muốn nhận nuôi một đứa bé, đứa bé này là con của một liệt sĩ.

Thời gian trước, khi Tưởng Thanh Tùng làm nhiệm vụ thì cha đứa bé vì cứu Tưởng Thanh Tùng mà hi sinh.

Sau khi cha đứa bé hi sinh không bao lâu thì mẹ đứa bé đã gói ghém đồ đạc bỏ đi, vậy là đứa bé không còn cha mẹ nữa.

Cho nên, bây giờ đứa bé này không có ai chăm sóc, trước khi Tưởng Thanh Tùng trở về thì đã định đưa đứa bé về để nhà họ Tưởng nuôi, chi tiêu của đứa bé thì mỗi tháng Tưởng Thanh Tùng sẽ gửi tiền về.

Mà Phó Hàn Tranh và Cận Vĩ Quốc thì phụ trách đưa đứa bé đến một cách an toàn, chỉ có điều không ngờ lại đến đúng lúc tổ chức lễ đính hôn của Tưởng Thanh Tùng.

Tưởng Thanh Tùng phát giác được bầu không khí ngột ngạt trong phòng, mở miệng nói: “Cha, mẹ, mọi người nuôi đứa nhỏ, mỗi tháng con sẽ gửi tiền về.

”Cha Tưởng không nói gì, ánh mắt nhìn về phía mẹ Tưởng ở bên cạnh.

Mẹ Tưởng tên là Ngô Dung, từ trước đến nay mọi chuyện to nhỏ của nhà họ Tưởng đều do bà ta quyết định, nếu không thì cũng không thể ép Tưởng Thanh Tùng đính hôn với Lục Dao được.

Ngay cả chuyện đính hôn này trước khi Tưởng Thanh Tùng trở về từ bộ đội thì anh ta cũng không biết, một mình Ngô Dung ôm đồm hết mọi việc, đợi đến khi Tưởng Thanh Tùng về thì cơ bản là mọi chuyện chỉ chờ anh ta gật đầu.

Cho nên, chuyện hôm nay cũng phải do Ngô Dung quyết định.

Đứa nhỏ này, rốt cục là giữ lại hay không đều phải xem ý của Ngô Dung thế nào.

Ngô Dung đau đầu, vốn cho là giải quyết chuyện hôn nhân, ai mà ngờ Tưởng Thanh Tùng lại đưa một củ khoai lang nóng bỏng tay như thế trở về, đứa nhỏ này nuôi trong nhà không phải là chuyện có tiền hay không.

Không phải là nhà họ Tưởng không nuôi nổi một đứa bé, thế nhưng mà đứa bé này lấy thân phận gì ở lại đó mới là vấn đề.

Đứa nhỏ là do Tưởng Thanh Tùng đưa về, đầu tiên là Ngô Dung phải cân nhắc xem người trong thôn có nói đây là do Tưởng Thanh Tùng ở bên ngoài… hơn nữa Tưởng Thanh Tùng lại vừa đính hôn, một khi đã mang đứa bé về thì Lục Dao sẽ có suy nghĩ như thế nào?.
 
Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang
Chương 39: 39: Phương Án


Ngô Dung nghĩ đến chuyện này thì ánh mắt lại nhìn về phía Lục Dao.

Lục Dao nhận được ánh mắt của Ngô Dung, muốn lên tiếng nói lời gì đó nhưng mà lại không biết mở miệng như thế nào.

Bởi vì, Lục Dao biết đứa bé này, đứa bé này tên là Dương Minh, sau này đổi họ theo họ Tưởng Thanh Tùng, gọi là Tưởng Minh.

Đời trước, Tưởng Thanh Tùng ba mươi tuổi mới cưới một y tá trong bộ đội, chỉ là cô y tá đó bạc mệnh, còn chưa kịp sinh con dưỡng cái cho Tưởng Thanh Tùng thì đã qua đời ngoài ý muốn.

Mà đời trước thì tất cả mọi thứ của Tưởng Thanh Tùng đều để lại cho Tưởng Minh, mà sau này Tưởng Minh cũng trở thành người giàu có nổi tiếng.

Đời trước Tưởng Minh được nuôi dưỡng ở nhà họ Tưởng sáu năm, mãi đến năm mười một tuổi thì Tưởng Minh mới được Tưởng Thanh Tùng đón vào trong bộ đội.

Lục Dao rất do dự, con người đều ích kỷ, Lục Dao chỉ cần vừa nghĩ đến chuyện Tưởng Minh sẽ được nhận hết tất cả mọi thứ của Tưởng Thanh Tùng thì trong lòng lại thấy không thoải mái.

Cô ta phải cân nhắc cho con cái tương lai của cô ta và Tưởng Thanh Tùng, cho nên, mọi thứ của Tưởng Thanh Tùng đời này không thể để lại cho Tưởng Minh được.

“Thím à, hay là cứ nuôi đi, dù sao thì Thanh Tùng nợ cha đứa nhỏ một cái mạng, chúng ta nuôi đứa nhỏ đến mười tám tuổi, đợi đến khi thằng bé trưởng thành lại nghĩ đến chuyện khác.

”Lục Dao vừa lên tiếng nói như thế thì Ngô Dung đã hiểu đối phương có ý gì, bởi vì cái gọi là gừng càng già càng cay.

Ngô Dung sống hơn nửa đời người rồi, bà ta trông coi mọi chuyện to nhỏ trong nhà, ánh mắt nhìn người rất sắc bén.

Tình hình của cô con dâu tương lai này thì Ngô Dung đã tìm hiểu rõ ràng từ lâu rồi, trước mắt cũng không có phương án giải quyết tốt hơn, quan trọng nhất chính là Lục Dao đã cho nhà họ Tưởng bọn họ một bậc thang để bước xuống là được rồi.

Cũng không thể để Tưởng Thanh Tùng nuôi đứa bé này được, vậy thì thành cái gì, để Lục Dao vẫn chưa gả đến nuôi đứa bé thì cho dù là nhà ai cũng không nhìn được.

“Được rồi, đứa bé đó cứ để ở nhà đi, trời tối rồi, Thanh Tùng, con đưa Dao Dao về đi.

” Ngô Dung lên tiếng quyết định, sau đó phất tay để mọi người giải tán.

Tối nay Phó Hàn Tranh và Cận Vĩ Quốc phải ở lại nhà họ Tưởng một đêm, tự nhiên cũng nhìn rõ chuyện vừa rồi.

Cận Vĩ Quốc nghĩ đến chuyện vừa rồi thì có cái nhìn mới về cô bạn gái của Tưởng Thanh Tùng, đừng thấy bọn họ trẻ tuổi mà nhầm, ánh mắt không phải là sắc sảo bình thường thôi đâu, trong cái vòng này thì cơ bản đều là người có mắt nhìn.

.
 
Back
Top Bottom