Ngôn Tình Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,297,596
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AJFCJaUlQXfiVdMqa8udMrFMCGuegDyLC05zy6hvKUZFx1DZQ9jk-3yxHLPUBX-w9Mrsv3uKFXNFIs0rFnRCbVOIiJOoaZDnCpZkCJkCLrmsHZP04H98-_fio1MZoS8hLG_rR3dgey1tVwZKz39ydeDCKSms=w215-h322-s-no

Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang
Tác giả: Tiểu Tiểu Đích Hiểu
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Trọng Sinh, Dị Năng, Nữ Cường, Điền Văn, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Câu truyện được viết bởi Tiểu Tiểu Đích Hiểu.

Lục Kiều, một cô gái với sức khỏe yếu ớt và định trước sống không quá mười tám tuổi, xuyên vào thế giới trong cuốn tiểu thuyết thập niên mà nam chính luôn nhớ mãi. Tuy nhiên, sau khi đến thế giới mới, đã phát hiện một bàn tay vàng, sức khỏe đang dần tốt lên và càng ngày càng đẹp hơn. Điều này đã khiến cô hoang mang và bị nhìn chằm chằm từ nhiều người khác nhau.

Một ông lớn nào đó cũng tức giận vì cô gái mình yêu bị nhiều người thương trộm nhớ. Nhưng cuối cùng, ông ta cũng quyết định cưng chiều và bảo vệ cô gái ấy.

Câu truyện kết hợp sảng khoái, huyền học và hoàn toàn hư cấu. Nữ chính xinh đẹp và sức khỏe đặc biệt, cùng với sự xuyên qua thời không, tạo nên một yếu tố huyễn tưởng thú vị.​
 
Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang
Chương 1: 1: Bỏ Chị Lấy Em


Tưởng Thanh Tùng sắp kết hôn rồi.Lúc này trong thôn rất náo nhiệt, vì sao chứ?Bởi vì người mà Tưởng Thanh Tùng cưới không phải là con gái Lục Kiều nhà ông cả Lục, mà là con gái Lục Dao của ông hai Lục.Nhà họ Tưởng vừa nói ra chuyện này, các bà các thím mồm năm miệng mười trong thôn đều không khỏi âm thầm phỏng đoán ẩn tình trong đó.Trong thôn có ai mà không biết Tưởng Thanh Tùng coi trọng Lục Kiều, thời gian trước còn nghe nói Tưởng Thanh Tùng còn định đến nhà họ Lục cầu hôn đấy, chỉ có điều việc này càng về sau càng mất tăm mất tích.Sao mới qua vài ngày, đã thành Tưởng Thanh Tùng kết hôn với Lục Dao rồi?Lục Dao là ai chứ? Là em gái họ của Lục Kiều, chuyện này trông có vẻ náo nhiệt.Thôn chỉ lớn bằng vậy, chuyện gì có thể thoát được những đôi mắt cú vọ trong thôn?"Ôi, các bà đã nghe nói gì chưa? Mấy hôm trước bà già nhà họ Tưởng đòi thắt cổ, để không cho Lục Kiều vào nhà mà bà già Tưởng thực sự liều mạng, ra tay tàn nhẫn với mình như thế!""Ối chà, nếu đặt vào tôi, tôi cũng không muốn cưới một đứa con dâu như Lục Kiều, các bà nói mà xem, trong hai cô gái nhà họ Lục, Lục Dao trông khỏe mạnh rắn rỏi, vừa nhìn là biết dễ sinh đẻ.

Quan trọng là của hồi môn của Lục Dao người ta nhiều, từ nhỏ đã có phúc.

Thằng ranh nhà tôi bảo Lục Dao người ta có thành tích học tập vô cùng tốt, tương lai chưa biết chừng là sinh viên đấy!""Lại nhìn người còn lại mà xem, chẹp, bao nhiêu năm qua chưa lúc nào ngừng uống thuốc.

Ông cả Lục vất vả lắm mới cho học đến cấp ba, sắp đến lớp 12 thì xin về nhà dưỡng sức, có lẽ không còn hi vọng vào đại học dâu.

Cũng là con gái nhà họ Lục, vừa so sánh đã thấy Lục Kiều thua rồi.

Với cả, Lục Kiều có đẻ được con hay không còn chưa biết đâu, lỡ đâu không đẻ được, vậy chẳng phải là tuyệt hậu à?""Nói cũng phải, nếu thực sự không đẻ được, còn không làm được việc, thì cưới về nhà làm gì chứ?"Người trong thôn đều chú ý đến chuyện "trong ba điều bất hiếu, tuyệt hậu là lớn nhất".Nhất là ở thời đại này, tư tưởng về phụ nữ còn khá truyền thống, đa số đều cho rằng phụ nữ phải sinh được con trai thì mới có thể đứng vững gót chân ở nhà chồng, đẻ con gái đều là nuôi báo cô, không đủ địa vị.Rất nhiều người trong thôn đều cảm thấy đời trước Lục Kiều biết cách đầu thai, sinh ra vào nhà ông cả Lục, nhà họ Lục trong thôn nổi tiếng là thương yêu con gái, bất kể là ông cả Lục hay ông hai Lục đều nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa đối với mấy cô con gái..
 
Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang
Chương 2: 2: Lục Kiều Này Không Phải Lục Kiều Kia


Con gái có sức khỏe yếu ớt như Lục Kiều, nếu sinh vào nhà khác có lẽ đã bị ném ra ngoài từ lâu rồi, có thể sống được đến hôm nay hay không còn chưa biết được.

Lại nói, Tưởng Thanh Tùng cũng có phúc, hai cô gái trong nhà họ Lục trong thôn có ngoại hình xinh đẹp, Tưởng Thanh Tùng vừa tán tỉnh đã được cả hai cô, quả là lợi hại.

Nhưng ai bảo Tưởng Thanh Tùng người ta có bản lĩnh, trong bộ đội lên đến đại đội phó, tuy năm nay đã hai mươi lăm, có hơi lớn chút, nhưng với điều kiện của anh, thiếu nữ muốn gả cho anh cũng không ít đâu.

Điều kiện nhà họ Tưởng rất tốt, đứng số một số hai trong thôn, bà Tưởng sinh được ba đứa con trai, đứa lớn làm công nhân trong thành phố, đứa thứ hai tham gia quân ngũ, đứa thứ ba học đại học ở bên ngoài, đứa nào đứa nấy đều có triển vọng khiến người ta ước ao.

Lục Kiều không có cái phúc ấy, không được vào nhà họ Tưởng hưởng phúc.

Bên kia, Lục Kiều bị người ta bàn tán sôi nổi đang chán đời nằm trên giường.

Lục Kiều này không phải là Lục Kiều kia.

Cô xuyên vào truyện, một quyển truyện thập niên hư cấu mà cô từng đọc.

Cô trở thành bạch nguyệt quang đoản mệnh của nam chính.

(*)(*Bạch nguyệt quang: mối tình đầu, người tình trong mộng không bao giờ có được.

)Nữ chính trong thế giới này là Lục Dao, em họ của nguyên thân này.

Nam chính là Tưởng Thanh Tùng, mối tình đầu của nguyên thân.

Có lẽ cũng không được tính là mối tình đầu, Lục Kiều đọc ký ức của nguyên thân, thấy cô ấy và Tưởng Thanh Tùng mới ở thời kỳ cảm nắng nhau, bên ngoài đã đồn ầm lên, nhưng đến cả tay họ còn chưa từng nắm.

Nữ chính Lục Dao của quyển truyện này trùng sinh, cô ta cho rằng mình đã bỏ lỡ người đàn ông tốt là Tưởng Thanh Tùng, cho nên trong lòng phiền muộn.

Cho nên sau khi trùng sinh, Lục Dao không chút do dự lựa chọn gả cho Tưởng Thanh Tùng.

Thực ra kiếp đầu tiên trước khi nữ chính sống lại, người lớn trong hai gia đình đã từng quyết định chuyện kết hôn cho Tưởng Thanh Tùng và Lục Dao, hơn nữa trước khi hai người đính hôn, Lục Dao đột nhiên đổ bệnh nặng, không vượt qua được, cuối cùng chết đi.

Lục Dao ở kiếp đầu tiên đính hôn chưa bao lâu thì thích kỹ thuật viên Thẩm Thừa Phong đến đây nghiên cứu thị trường.

Cô gái nhỏ vô cùng tò mò về thế giới bên ngoài, sau khi bị Thẩm Thừa Phong dụ dỗ, nghe lời ngon tiếng ngọt của anh ta, đã phát sinh quan hệ.

.
 
Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang
Chương 3: 3: Kiếp Trước


Tưởng Thanh Tùng từ đơn vị bộ đội trở về, phát hiện ra chuyện giữa Lục Dao và Thẩm Thừa Phong thì lập tức từ hôn.

Lục Dao bị Thẩm Thừa Phong dỗ dành đến mức đầu óc mụ mị, chân trước vừa từ hôn, chân sau đã cùng Thẩm Thừa Phong bỏ trốn khỏi xóm núi này, cô ta theo Thẩm Thừa Phong vượt ngàn dặm xa xôi đến thủ đô.

Cuộc sống ở thủ đô hoàn toàn khác tưởng tượng của Lục Dao, người nhà họ Thẩm không vừa mắt cô con dâu nông thôn như cô ta, kể cả nhắc với người ngoài cũng cảm thấy mất mặt.

Ở nhà họ Thẩm, mỗi ngày Lục Dao đều làm không hết việc nhà, mới ba mươi mà trông bộ dạng như đã năm mươi.

Lục Dao sinh ra hai đứa con gái, nhưng ngay cả con cũng khinh thường cô ta, cô ta chính là con ở miễn phí của nhà họ Thẩm, còn là cái loại phải bỏ tiền ra.

Bởi vì Lục Dao mãi không sinh được con trai, áp lực trong lòng ngày càng lớn, cho nên năm cô ta ba mươi bảy tuổi, Thẩm Thừa Phong ngoại tình đã trở thành giọt nước tràn ly.

Vì hai đứa con gái mà Lục Dao không muốn li hôn, cô ta nhu nhược cả đời, hầu hạ nhà họ Thẩm cả đời, cho đến khi chết cô ta cũng không biết tại sao cuộc đời mình lại phải sống thành như vậy.

Sau đó, khi Lục Dao mở mắt, cô ta phát hiện mình đã trùng sinh, cô ta sống lại vào thời điểm bà cụ nhà họ Tưởng dẫn theo bà mối đến cửa cầu hôn, Lục Dao không chút do dự lập tức đồng ý cuộc hôn nhân này,Thẩm Thừa Phong cái gì, con gái cái gì, tất cả đều xuống địa ngục đi thôi!Kiếp trước, hai đứa con gái của cô ta luôn châm chọc khiêu khích người mẹ ruột này, chê cô ta chẳng được tích sự gì.

Nhưng chúng lại thân thiết gọi "dì ơi, dì à" với con khốn kia.

Lục Dao chết một lần rốt cuộc hiểu rõ, mẹ kiếp, rặt một lũ vô ơn!Cô ta không cần đám vô ơn đó, ai thích thì đi mà rước về!Bất kể là kiếp trước hay là sau khi trùng sinh, trong lòng Lục Dao luôn biết người mà Tưởng Thanh Tùng thích thật ra là Lục Kiều, nhưng Lục Dao không thèm để ý, bởi vì đến năm mười bảy tuổi, Lục Kiều sẽ bệnh mà chết.

Lục Dao tin rằng tình cảm có thể bồi dưỡng ra, mà Tưởng Thanh Tùng là lựa chọn tốt nhất của cô ta,.

Sau đó, trong tình tiết của thế giới này, Lục Dao quả thực cũng ở lâu với Tưởng Thanh Tùng mà sinh tình, Tưởng Thanh Tùng cũng quên đi được bạch nguyệt quang Lục Kiều kia, còn bắt đầu khoe tình yêu với cô, cuối cùng hai người sống những ngày tươi đẹp, sinh ra một trai một gái, có một kết cục hoàn hảo.

.
 
Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang
Chương 4: 4: Khuyên Bảo


Lục Kiều suy nghĩ cẩn thận một hồi, hình như, hình như nếu cô không xuyên vào cơ thể này, hiện giờ nguyên thân hẳn là đã hết cảnh diễn trong kịch bản rồi.

Ôi vãi chưởng, cô đã làm sai điều gì mà bị ông trời chơi một vố như vậy?Cô đang sống yên lành, có xe, có nhà, có tiền tiết kiệm, ông trời một lời không hợp lập tức ném cô đến đây.

Chuyện gì vậy trời?"Kẹt!" Cửa bị người bên ngoài đẩy ra.

Lý Thúy Hoa bưng canh trứng đi vào.

Lý Thúy Hoa, mẹ của thân xác này.

Lý Thúy Hoa đi cầm canh trứng đi đến bên giường Lục Kiều, đặt bát lên tủ đầu giường bên cạnh, sau đó cúi người xuống cẩn thận đỡ cô tựa vào đầu giường.

Lục Kiều thấy bà mẹ hờ này định đút canh cho mình, vội vàng giơ tay nhận lấy canh trứng trong tay đối phương, mỉm cười dịu dàng:"Mẹ ơi, con tự mình uống được.

""Được, con tự uống đi, nhóc con này còn xấu hổ nữa chứ? Lúc còn bé không phải mẹ vẫn đút cho con sao? Hai tuổi bảo con ăn một mình, con còn quấn lấy mẹ đòi mẹ đút đấy!" Lý Thúy Hoa bật cười, trêu chọc con gái hai câu.

Khóe miệng Lục Kiều giật giật, tỏ ý! đó là nguyên thân, không phải cô.

"Mẹ ơi, con lớn rồi.

"Xuyên đến thế giới này ba ngày, Lục Kiều biết rất rõ Lý Thúy Hoa cưng chiều cô con gái này đến mức nào, quả thực là nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa.

"Lớn rồi cũng là con gái mẹ, hơn nữa con mới mười bảy tuổi, vẫn còn là cô bé.

" Lý Thúy Hoa nhớ đến dáng vẻ bụ bẫm xinh xắn lúc nhỏ của Lục Kiều, lại không khỏi cảm thán, chớp mắt mà con gái đã lớn thế này.

Đã đến tuổi cập kê rồi, Lý Thúy Hoa giơ tay xoa đầu Lục Kiều, trong mắt toàn là yêu thương.

"Kiều Kiều, con cũng đừng thương nhớ cái tên Tưởng Thanh Tùng kia nữa.

Con xem bà già nhà họ Tưởng kia kìa, vừa nhìn đã biết là người ghê gớm rồi, con biết để Tưởng Thanh Tùng đồng ý kết hôn với Lục Dao, bà ta đã làm gì không?"Lý Thúy Hoa liếc mắt nhìn con gái, sau đó mới nói tiếp:"Thắt cổ cũng làm ra được rồi đó, thật sự thắt cổ đó! Bà già sư tử Hà Đông đó thật tàn nhẫn với bản thân, để cho Tưởng Thanh Tùng phải mềm lòng bằng được, hai hôm nay đi ra ngoài, trên cổ bà ta vẫn còn vết hằn!""Tưởng Thanh Tùng gặp phải một bà mẹ như thế, không biết kiếp trước đã làm ra chuyện thất đức gì.

Kiều Kiều, mẹ nói với con, con phải cắt đứt với Tưởng Thanh Tùng đi.

""Đợi sức khỏe con tốt lên, mẹ sẽ tìm cho con một người thành phố, đến lúc đó con gái mẹ chính là người thành phố rồi, phúc lớn lắm đó! Còn có phúc hơn cả Lục Dao!".
 
Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang
Chương 5: 5: Chắc Chắn Sẽ Cắt Đứt!


Trong lúc Lý Thúy Hoa nói chuyện, Lục Kiều đã uống sạch một bát canh trứng.

Thấy Lục Kiều không nói tiếng nào, Lý Thúy Hoa cũng không trông cậy con gái sẽ nói được gì, trước kia lần nào cứ nhắc đến Tưởng Thanh Tùng là con gái lại tỏ vẻ rầu rĩ không vui, sau lưng còn len lén lau nước mắt.

Nhưng dù con gái không thích nghe, Lý Thúy Hoa vẫn phải nói.

Bà cảm thấy làm người phải có giới hạn, bà cũng muốn tốt cho con gái, Tưởng Thanh Tùng và Lục Dao sắp kết hôn rồi, một cô gái trong trắng như Kiều Kiều còn có thể giao du với người đàn ông đã đính hôn hay sao?Lý Thúy Hoa lại lải nhải thêm một hồi, nói qua nói lại đều là bảo Lục Kiều nhất định phải cắt đứt quan hệ với Tưởng Thanh Tùng.

"Kiều Kiều, cha mẹ đều muốn tốt cho con, dù Tưởng Thanh Tùng cái gì cũng tốt, nhưng người ta đã đính hôn rồi! "Trên thế giới này, khó nhất là làm cha mẹ, nhìn thái độ tận tình khuyên bảo của Lý Thúy Hoa, Lục Kiều không khỏi nở nụ cười yếu ớt với bà, khẽ lên tiếng:"Mẹ ơi, con nghe lời mẹ, con sẽ cắt đứt với Tưởng Thanh Tùng.

"Cắt đứt, chắc chắn sẽ cắt đứt!Nam chính và nữ chính đính hôn, cô còn có gì mà luyến tiếc?Hơn nữa bây giờ Lục Kiều cũng chẳng có tình cảm gì với Tưởng Thanh Tùng, người có tình cảm với anh ta là nguyên thân, bất kể có lỗi với Lục Kiều hay không thì cô cũng không làm được việc tiếp nhận tình cảm của người khác.

Cho nên, phải cắt đứt!"Bà mẹ của Tưởng Thanh Tùng kia quả là lợi hại, con! " Không khuất phục được bà ta đâu!Lý Thúy Hoa lải nhải được một nửa, đột nhiên phản ứng lại con gái vừa nói gì, hồi tưởng một phen, bỗng dưng trợn tròn hai mắt:"Kiều Kiều, con vừa nói gì? Rốt cuộc con đã nghĩ thông suốt rồi?""Vâng, con nghĩ thông suốt rồi, Tưởng Thanh Tùng sắp đính hôn với Lục Dao, con chắc chắn sẽ không nhớ thương anh ta nữa.

""Ôi con gái, con nghĩ rõ ràng là tốt rồi, Kiều Kiều nhà chúng ta xinh đẹp thế này, tương lai muốn loại đàn ông nào mà không có? Tương lai Kiều Kiều nhà chúng ta nhất định phải tìm một anh chàng cũng đẹp như Kiều Kiều nhà chúng ta, còn biết yêu thương người khác, biết cách chăm sóc Kiều Kiều.

"Lục Kiều nghe bà mẹ hờ thao thao bất tuyệt, trong lòng không khỏi bật cười, đàn ông tốt thật sự có sao?Cho dù có, trên thế giới này nhiều đàn ông như vậy, còn đến lượt cô ư?Đợi Lý Thúy Hoa nói xong rồi rời đi, chuyện đầu tiên mà Lục Kiều làm chính là đứng dậy khỏi giường, căn cứ vào ký ức của nguyên thân tìm lấy một chiếc gương nhỏ trong ngăn kéo tủ bên cạnh.

.
 
Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang
Chương 6: 6: Yếu Ớt


Lục Kiều vốn có dung mạo yêu kiều quyến rũ, là loại ngực to, eo nhỏ, chân dài, vô cùng nóng bỏng.

Mà bây giờ, cơ thể này hoàn toàn ngược lại.

Trong chiếc gương soi nho nhỏ phản chiếu gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, màu da hơi nhợt nhạt do ốm bệnh, đôi mắt trong trẻo, sống mũi cao, miệng chúm chín như anh đào, thần sắc hơi tái, nhìn qua càng thêm phần yếu đuối, mảnh mai, đặc biệt phù hợp với khí chất bạch nguyệt quang.

Nhìn gương mặt trắng nõn yếu ớt trong gương, Lục Kiều không khỏi nghĩ đến một câu nói: người ngợm yếu rớt, đẩy một cái là bay!! Nhà họ Lục.

Ông cụ Lục là Lục Hữu Căn, bà cụ Lục là Ngô Thu Bình.

Hai vợ chồng già sinh được ba đứa con trai, ông cả Lục Hoa Minh, ông hai Lục Giang Minh, ông ba Lục Thu Minh.

Ba đứa con trai ai nấy cũng đã lập gia đình.

Con dâu cả là Lý Thúy Hoa, con dâu hai là Giang Thu Nguyệt, còn con dâu ba tên Lâm Phượng, là giáo viên tiểu học trên trấn.

Dưới Lục Hoa Minh chỉ có một đứa con gái duy nhất là Lục Kiều.

Lục Giang Minh có một trai một gái, con trai là Lục Kiến Quốc, con gái là Lục Diêu.

Ông ba Lục Thu Minh làm ăn ở trấn, chỉ sinh được một đứa con trai là Lục Hướng Bắc.

Lục Kiều và Lục Diêu chênh lệch nhau mấy tháng tuổi, cả hai đều đang học cấp ba ở trấn.

Cơ thể của Lục Kiều yếu ớt, đoạn thời gian trước đây cô không được khoẻ nên đã được Lục Hoa Minh và Lý Thúy Hoa đón về nhà chăm sóc, dự định sau khi khoẻ lên thì cô sẽ đi học lại.

Trước khi Lục Kiều xuyên qua thế giới này, cô là trẻ mồ côi, sau đó được sư phụ nhận nuôi từ cô nhi viện rồi theo chân sư phụ vào nghề huyền học* này.

(*) Huyền học hay với tên gọi khác là khoa học huyền bí nhằm lý giải những sự kiện không thể phán đoán bằng mắt thường.

Huyền học được biết đến đầu tiên ở Trung Quốc, ban đầu ra đời để giải thích cho Tam huyền của Lão Tử, Trang Tử và Chu Dịch, về sau trở thành công cụ giải thích cho Đạo Gia và Nho Gia.

Một số bộ môn huyền học hiện nay: tử vi, phong thủy, tarot, thần số học…Dùng lời của sư phụ nàng mà nói: "Chúng ta không thể làm một thầy phong thủy không có văn hóa!"Cho nên kiếp trước, dưới sự thúc giục của sư phụ, Lục Kiều đã thành công tốt nghiệp đại học danh tiếng.

Ngay khi cô cho rằng tốt nghiệp đại học xong thì có thể đi khắp nơi, ông trời lại ném cô tới đây!.
 
Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang
Chương 7: 7: Phải Biết Cách Thỏa Mãn


Người ta vẫn thường nói, thế giới rộng lớn không thiếu gì chuyện lạ, cho nên một sinh viên học huyền học như Lục Kiều hoàn toàn có thể chấp nhận loại chuyện cô đã bị xuyên sách này.

Nhưng chấp nhận là một chuyện, tốt xấu gì cũng phải cho cô một thân phận tốt chút chứ, cái gì mà đại tiểu thư nhà giàu gì gì đó, Lục Kiều cảm thấy hoàn toàn có thể, rất có thể.

Hạ yêu cầu xuống thấp chút vậy, chỉ một gia đình khá giả là được rồi.

Tuy nhiên trí tưởng tượng rất phong phú nhưng thực tế lại quá mỏng manh.

Bây giờ cô đang trở lại trước khi giải phóng lần nữa!Đã đến thì ở lại vậy.

Chắc chắn Lục Kiều sẽ không bao giờ nghĩ tới chuyện muốn tự sát để trở về thế giới cũ.

Nếu lỡ tự sát mà không chỉ không về được, lại còn không bằng bây giờ thì chẳng phải là thảm hại hơn sao?Ví dụ như sau khi chết rồi, mở mắt ra lại thấy ngay cả người cũng không làm được nữa?Biến thành heo?Chà, có phải rất vui vẻ không? Có phải rất bất ngờ không? Có phải rất k*ch th*ch không?Vì thế, con người phải học cách biết thoả mãn.

Thân hình nhỏ bé gầy yếu cũng không sao, sau khi cô chăm chút thì sẽ tốt lên thôi.

Trong phòng, Lục Kiều nhớ đến bộ ng/ực khủng, cái eo nhỏ nhắn và đôi chân dài miên man của mình.

Cô lại cúi đầu nhìn cơ thể nhỏ nhắn của mình lúc này…Lục Kiều vốn là người rất mạnh mẽ, đột nhiên biến thành dáng vẻ yếu đuối này.

Được rồi, cô cần thêm chút thời gian để thích nghi.

Buổi trưa…Lục Kiều theo Lý Thúy Hoa ra ngoài, chuẩn bị đi đưa cơm trưa cho Lục Hoa Minh đang làm việc ở ngoài đồng.

Lúc đến cổng thôn, hai người gặp con dâu nhà họ Lưu đang ôm cái bụng lớn bước đi chậm chạp.

Lý Thúy Hoa liếc mắt nhìn cái bụng to của đối phương, bà ấy cười lớn trêu chọc nói: "Vợ của Quảng Ninh đấy à, nhìn bụng này của cháu chắc là sắp sinh rồi nhỉ?""Vâng, chỉ mấy ngày nữa thôi ạ, nếu bây giờ không đi lại nhiều thì tới lúc sinh khó lại khổ.

Cũng không biết đây có phải là con trai không nữa.

"Vợ Quảng Ninh tên là Lý Hồng Táo, trong bụng cô ấy đã là đứa thứ ba rồi.

Lúc trước cô ấy đã sinh được hai bé gái, Lý Hồng Táo đang lo rằng đứa thứ ba này cũng là con gái.

Bây giờ đàn ông toàn cần con trai, cô ấy liên tiếp sinh hai bé gái nên mẹ chồng đã sớm ghét bỏ rồi.

Nếu đứa con này lại là con gái thì chỉ sợ cuộc sống sau này của Lý Hồng Táo sẽ rất khó khăn.

.
 
Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang
Chương 8: 8: Chắc Chắn Là Con Trai


"Nếu như là con trai thì tốt biết mấy, cháu đã sinh hai đứa con gái rồi.

" Lý Hồng Táo nhíu mày nói.

Lục Kiều nghe thấy Lý Hồng Táo nói vậy thì ngước mắt lên nhìn lướt qua đối phương.

Lục Kiều cảm thấy thật ra việc sinh con trai hay con gái cũng giống nhau thôi mà, chúng đều phải chui ra từ trong bụng của phụ nữ.

Nếu chúng nó có lương tâm thì còn được, nếu không có lương tâm thì già rồi vẫn còn phải lo lắng cho con mình nữa.

Người ta hay nói môi hồng dễ sinh con trai.

Hơn nữa, Lý Hồng Táo lông mày bên trái dài, dáng cằm tròn, điều này cũng cho thấy cái thai này của Lý Hồng Táo là con trai, ông trời cũng coi như chiều theo nguyện vọng của Lý Hồng Táo.

"Chị dâu, cái thai này của chị chắc chắn là con trai.

" Lục Kiều nở một nụ cười nhẹ với Lý Hồng Táo.

Lý Hồng Táo ngẩng đầu đối diện với dáng vẻ nhỏ nhắn cười tủm tỉm của Lục Kiều, cô ấy không khỏi sững sờ trong chốc látTrong lòng Lý Hồng Táo thầm cảm thán: Dáng dấp của cô con gái nhỏ Lục này thật xinh đẹp, nhất là lúc cô ấy cười rộ lên làm cho người ta cảm thấy cô ấy vừa nhu thuận vừa đáng yêu, khó trách trong thôn nhiều nam thanh niên thích Lục Kiều này như vậy.

Cô gái nhỏ xinh đẹp thế này ai mà không thích cơ chứ?Nghe Lục Kiều nói đứa con này của mình là con trai, Lý Hồng Táo mỉm cười.

Cho dù là thật hay giả thì khi nghe được lời này, trong lòng Lý Hồng Táo cảm thấy rất thoải mái.

Lý Hồng Táo đang chuẩn bị nói chuyện thì Lục Kiều lại lên tiếng lần nữa.

"Nhưng mà có phải gần đây nửa đêm chị dâu ngủ không được ngon giấc đúng không? Sau khi tỉnh dậy thì cả người đầy mồ hôi, hơn nữa bụng còn hơi khó chịu?""Sao em biết được?" Lý Hồng Táo bật thốt lên hỏi.

Cũng chỉ mới ba bốn ngày qua, đúng là buổi tối Lý Hồng Táo ngủ không yên giấc như Lục Kiều nói, nửa đêm cô ấy còn cảm thấy bụng hơi khó chịu, sau khi thức dậy thì người cô ấy toàn là mồ hôi.

Có điều sao cô con gái nhỏ nhà họ Lục này lại biết được tình cảnh này của cô ấy chứ?"Chị dâu, nếu chị tin em thì hôm nay chị đến bệnh viện kiểm tra thử đi.

Người ta có câu bệnh lâu ngày thành lương y, mấy năm nay em đã đi khám nhiều bác sĩ như thế rồi, tất nhiên em cũng hiểu được chút y học.

Em thấy cái bụng này của chị dâu! hơi không tốt lắm.

"Lục Kiều nhìn ánh mắt nghi ngờ của đối phương, mỉm cười lên tiếng nói:"Đương nhiên rồi, chị dâu không tin cũng được nhưng tốt nhất nên đến bệnh viện khám thử, nếu có ảnh hưởng đến đứa nhỏ thì chị dâu phải nhập viện kiểm tra, nếu đứa nhỏ không sao cả thì chị dâu cũng yên tâm hơn mà.

".
 
Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang
Chương 9: 9: Cuồng Con Gái


Lục Kiều gặp được cô ấy mới nên nhắc nhở, về phần Lý Hồng Táo có muốn đến bệnh viện hay không thì Lục Kiều không thể quyết định được.

Mỗi người đều có suy nghĩ riêng của mình.

Đôi khi một suy nghĩ sai lầm của mỗi người có thể dẫn đến kết quả hoàn toàn khác nhau.

Lý Thúy Hoa nghe con gái nói xong nhịn không được mà giật giật tay áo Lục Kiều, bà ấy nói với Lý Hồng Táo:"Vợ Quảng Ninh à, cháu đừng để ý làm gì, con gái nhà bác có biết cái gì đâu, nó chỉ nói lung tung thôi.

Cháu cứ từ từ đi đi nhé, bác và Kiều Kiều đi ra đồng đưa cơm trưa cho vị kia nhà bác, gặp lại cháu sau.

"Lý Thúy Hoa nói xong thì lôi kéo Lục Kiều nhanh chóng chuồn đi.

Nhìn bóng lưng của Lục Kiều, không hiểu sao trong lòng Lý Hồng Táo hơi bất an.

Cô ấy cũng không còn tâm trạng nào để đi nữa, lập tức xoay người trở về…Tới đồng, Lục Hoa Minh thấy Lý Thúy Hoa đưa Lục Kiều đến, ông ấy không thèm quan tâm làm tiếp công việc nữa, vội vàng đi tới.

Ông ấy giơ tay tùy ý lau mồ hôi ở trên cổ, lên tiếng nói: "Sao Kiều Kiều lại tới đây thế? Hôm nay nóng quá, con ra ngoài cẩn thận say nắng đó.

""Bà cũng vậy nữa, nóng thế này còn đưa con gái ra ngoài phơi nắng.

"Lý Thúy Hoa bị phàn nàn nhưng hiếm khi không tức giận, chỉ lườm qua Lục Hoa Minh.

"Tôi còn có thể nói gì đây, con gái muốn tới đưa cơm cho ông, tôi còn có thể cản làm sao được?""Ha ha, tôi biết con gái đau lòng cho tôi mà.

" Lục Hoa Minh cười ngây ngô, cởi mũ rơm trên đầu mình xuống rồi đặt lên đầu của Lục Kiều: "Kiều Kiều, đội mũ lên đi, nóng lắm đấy.

"Lục Kiều chỉ cảm thấy trên đầu mình đội mũ rơm, mũ rơm quá lớn nên Lục Kiều thấy tầm nhìn bị che khuất, cuống quít giơ tay lên kéo mũ rơm về phía sau, trước mắt lại trở nên sáng sủa trở lại.

Được rồi, hai vợ chồng này đều là người cuồng con gái.

Lục Hoa Minh húp sột soạt, chỉ chốc lát đã ăn xong cơm trưa, sau đó uống ừng ực hơn phân nửa bình nước rồi mới tiếp tục làm việc.

Lục Kiều nhìn bóng dáng Lục Hoa Minh khom lưng làm việc, trong lòng cô hơi khó chịu.

Lý Thúy Hoa bảo Lục Kiều tự đi về trước, bà ấy nhân đây cũng làm chốc lát đã rồi về nhà.

Lục Kiều cũng không rời đi, ngồi xổm dưới bóng cây nhìn cha mẹ làm việc dưới ruộng.

Cho đến khi trong bình không còn nước nữa, Lục Kiều đi lấy nước, sau đó trở về dưới bóng cây ngồi chờ.

.
 
Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang
Chương 10: 10: Mơ Mộng Chút Thôi


Người trong thôn làm việc trong ruộng nhìn thấy Lục Kiều dưới bóng cây thì ai cũng cảm thấy ngạc nhiên, thỉnh thoảng nhìn về phía Lục Kiều.

Mọi người nhìn cô gái nhỏ trắng trẻo trong bóng râm, trong lòng không khỏi âm thầm thở dài.

Lục Kiều này càng lớn càng xinh đẹp, thật giống như mọng nước, nhìn dáng dấp nhỏ nhắn môi hồng răng trắng kia đi, bọn họ thật đúng là chưa từng thấy qua người con gái nào đẹp hơn cô con gái của nhà họ Lục này.

Có không ít ánh mắt của mấy chàng trai không khống chế được mà nhìn về phía Lục Kiều, cho dù Lục Hoa Minh không ngừng trừng mắt với bọn họ cũng không khiến cho bọn họ thu ánh mắt lại.

Lục Hoa Minh ở trong ruộng phát hiện ánh mắt của mấy tên nhóc thối kia cứ nhìn chằm chằm con gái nhà mình, ông ấy cũng không còn tâm trạng nào để làm việc nữa, chỉ lo trừng mắt với người ta.

Mãi cho đến khi công việc cũng gần xong rồi, Lục Hoa Minh lập tức nóng lòng đưa Lý Thúy Hoa và con gái nhỏ về nhà.

Hừ hừ, con gái nhỏ nhà ông ấy mới không cho những thằng nhóc thối kia nhìn!Đợi đến khi bóng dáng của Lục Kiều dần dần biến mất trên bờ ruộng, vẻ mặt của mấy thanh niên còn đang làm việc đầy tiếc nuối thu ánh mắt lại.

Dáng dấp của Lục Kiều thật đẹp, nếu cưới được cô gái nhỏ như vậy về nhà thì…Bọn họ cũng chỉ mơ mộng chút thôi.

Một là người lớn trong nhà sẽ không đồng ý, còn có một người nữa chính là Lục Kiều người ta chắc chắn không để ý tới bọn họ.

Cho nên, bọn họ cũng chỉ có thể tưởng tượng mà thôi.

Chạng vạng tối, nhà họ Lưu…"Quảng Ninh, bây giờ tính tình của vợ con càng lúc càng lớn rồi, mẹ mới nói mấy câu đã trốn trong phòng không chịu ra.

Cô ta cũng đã không ra ngoài gần một ngày rồi, cũng không đưa con của mình theo, cô ta đang ý gì đây hả? Con dâu thế này nếu đặt ở trước kia thì đã sớm bị người ta cho nghỉ luôn rồi.

"Lưu Quảng Ninh vừa vào sân thì nghe thấy tiếng mẹ già của mình đang than phiền.

"Mẹ, Hồng Táo đang mang thai con nhỏ, mẹ đừng so đo với cô ấy nữa.

""Mẹ muốn so đo thì không chỉ thế này thôi đâu, chỉ còn hai ngày nữa là tới ngày sinh rồi.

Mẹ đã nói chuyện ổn thoả với bà đỡ Ngô rồi, đến lúc đó để cho bà ấy tới đây đỡ đẻ, hy vọng lần này sẽ là một cháu trai.

""Con gái con cũng thích mà! "Lưu Quảng Ninh còn chưa nói xong thì Vương Lệ Bình đã liên tục phỉ nhổ mấy tiếng: "Nói bậy nói bạ, mẹ muốn cháu trai lớn.

Quảng Ninh, mẹ nói rồi nhé, nếu còn là con gái nữa thì mẹ sẽ đuổi ra ngoài!".
 
Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang
Chương 11: 11: Không Cho Đến Bệnh Viện


Lưu Quảng Ninh nhìn vẻ mặt âm trầm của mẹ già, khóe miệng anh ấy giật giật, cuối cùng cũng nhịn lời muốn nói xuống.

Anh đi đến bên cạnh rửa mặt rồi vào phòng."Hồng Táo, anh đã về rồi." Lưu Quảng Ninh vừa nói vừa đóng cửa.Đợi đến khi cửa đóng lại rồi nhưng vẫn không nghe thấy Lý Hồng Táo lên tiếng.

Trong lòng thoáng chốc Lưu Quảng Ninh rớt "lộp bộp", nhìn về phía Lý Hồng Táo nằm trên giường không có động tĩnh gì.Anh ấy tiến tới từng bước đưa tay lay lay cô ấy: "Hồng Táo, em tỉnh lại đi, Hồng Táo..."Nhưng mà Lý Hồng Táo nằm trên giường không mở mắt, Lưu Quảng Ninh thoáng trở nên luống cuống, gọi lớn ra bên ngoài phòng: "Mẹ, mẹ ơi, mẹ mau đến đây, Hồng Táo không ổn rồi!"Lưu Quảng Ninh vừa kêu lên thì Vương Lệ Bình đã lập tức vọt vào.

Thấy Lý Hồng Táo đang nằm trên giường, Vương Lệ Bình cũng ngạc nhiên:"Sao lại thế này?""Con không biết, con gọi thế nào Hồng Táo cũng không tỉnh lại."Đầu tiên Vương Lệ Bình liếc nhìn thoáng qua dưới mông Lý Hồng Táo, không thấy máu chảy ra mới thở phào nhẹ nhõm.

Bà ta bắt đầu đưa tay véo vào từng vị trí huyệt đạo trên người của Lý Hồng Táo.Véo hồi lâu Lý Hồng Táo từ từ tỉnh lại, lúc nhìn thấy mẹ chồng và người đàn ông nhà mình thì ngạc nhiên.Sau khi nghe Lưu Quảng Ninh nói mình ngất xỉu xong, Lý Hồng Táo theo phản xạ sờ sờ bụng mình, bụng truyền đến cảm giác đau đớn không rõ ràng khiến cho trong lòng Lý Hồng Táo càng thêm bất an.Trong đầu Lý Hồng Táo bỗng dưng hiện lên lời Lục Kiều nói lúc sáng.Nghĩ đến chuyện đứa nhỏ có thể xảy ra chuyện không may, Lý Hồng Táo nhịn không được mà nói với Lưu Quảng Ninh: "Quảng Ninh, em muốn lên bệnh viện kiểm tra xem thử, bụng em rất khó chịu""Cái gì, đi bệnh viện, đi bệnh viện cái gì chứ? Không phải con đã tỉnh lại rồi à, tới bệnh viện không cần tốn tiền sao hả!" Vương Lệ Bình suýt chút nữa đã nhảy dựng lên, hung dữ mắng."Quảng Ninh, em đau bụng."Lưu Quảng Ninh thấy Lý Hồng Táo vừa mới tỉnh lại nên vẻ mặt còn rất tái nhợt, nhưng nghĩ đến lời mẹ nói đi bệnh viện sẽ phải tiêu tiền, Lưu Quảng Ninh trở nên do dự, theo phản xạ nhìn qua về phía mẹ mình.Vương Lệ Bình đối diện với ánh mắt của Lưu Quảng Ninh, vẻ mặt sầm xuống.Bà ta hùng hùng hổ hổ lên tiếng nói:"Không được phép tới bệnh viện, tiền trong nhà cũng không phải có gió lớn thổi tới.

Hơn nữa, vợ nhà ai khi sinh con mà chẳng phải như thế này chứ? Vợ của con thì cao quý hơn được bao nhiêu?”“Lúc trước lúc mẹ sinh con ra, buổi sáng mẹ còn phải làm việc kiếm tiền ở trong ruộng, buổi chiều về tới nhà thì sinh luôn, cũng không hề xảy ra chuyện gì cả.

Phụ nữ sinh con giống như đi vệ sinh, vừa ngồi xổm xuống là con đã ra ngoài, đám đàn ông mấy đứa không biết thì đừng nghĩ lung tung!".
 
Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang
Chương 12: 12: Chỉ Là Trùng Hợp


Vương Lệ Bình nói xong thì xoay người chạy ra ngoài, dáng vẻ như sợ chậm một bước sẽ phải bỏ tiền ra.

Thái độ của Vương Lệ Bình rất rõ ràng, không đưa tiền cũng không đến bệnh viện.

Lưu Quảng Ninh thấy mẹ bỏ đi thì áy náy cúi đầu nhìn về phía Lý Hồng Táo, l**m môi an ủi: "Hồng Táo, để anh đi nói với mẹ pha cho em một chén nước đường nhé.

"Lý Hồng Táo nhìn bóng lưng người đàn ông đang chạy trối chết, trong lòng cô ấy thất vọng đến cực điểm.

Nhìn đi, đây chính là người đàn ông lúc trước cô ấy không để ý tới sự phản đối của người trong nhà mà cứ nhất quyết phải gả…Thế mà bây giờ trong thôn lại xảy ra chuyện lớn.

Ngay vào đêm hôm qua, Lý Hồng Táo đã xảy ra chuyện.

Lúc cô ấy được đưa ra khỏi nhà thì đã không nhận thức rõ ràng nữa, dòng máu chảy ào ào nhìn mà khiến người ta kinh hãi, cô ấy đã được đưa đến bệnh viện trên thị trấn ngay trong đêm.

Lý Hồng Táo như vậy vừa nhìn đã biết là đứa nhỏ trong bụng lành ít dữ nhiều, bị chảy nhiều máu như vậy, đừng nói là đứa nhỏ mà ngay cả người mẹ cũng chưa chắc là đã giữ được.

Đáng thương thay cho hai bé gái mà Lý Hồng Táo sinh trước đó, tuổi vẫn còn nhỏ mà sợ là sắp không còn mẹ nữa.

Lúc Lý Thúy Hoa đi ra ngoài nghe người ta nói chuyện Lý Hồng Táo thì trong đầu nảy số nghĩ đến chuyện hôm qua Lục Kiều nói với Lý Hồng Táo về cái bụng, trong đầu bà không nhịn được mà hoảng hốt vô cùng.

Hôm qua không phải là Lục Kiều nói mò sao?Lý Thúy Hoa cuống quít quay trở về nhà, vừa vào nhà thì Lục Hoa Minh đã phát hiện ta tinh thần của bà không được tập trung.

“Bà sao thế, nhìn tinh thần bà có vẻ không được ổn lắm?” Lục Hoa Minh quan tâm hỏi.

“Không có gì, con gái đã dậy chưa?” Lý Thúy Hoa cảm thấy chuyện này có chút không thể tưởng tượng nổi, cho nên bèn giấu ở trong lòng.

Con gái mình làm sao có thể biết được bụng Lý Hồng Táo thật sự xảy ra chuyện chứ?Chắc chắn chỉ là trùng hợp nói đúng thôi.

“Dậy rồi, à đúng rồi, vừa rồi mẹ bảo chúng ta tiện thể đi sang chỗ nhà chú ba một lát, bảo nhà chú ấy hai ngày nữa trở về tham gia lễ đính hôn của Lục Dao.

” Lục Hoa Minh lại nói thêm một câu.

“Vậy thì đi đi, chú ba cũng đã rất lâu rồi chưa về đây.

”“Bận rộn công việc mà, sống ở trên thị trấn áp lực lớn hơn sống ở nông thôn chúng ta rất nhiều.

”.
 
Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang
Chương 13: 13: Sức Khỏe Tốt Lên


Từ nhỏ thì Lục Hoa Minh đã thân thiết với Lục Thu Minh hơn, Lục Thu Minh nhỏ hơn Lục Hoa Minh sáu tuổi, trước đây lúc Lục Thu Minh được sinh ra thì phần lớn thời gian đều do Lục Hoa Minh trông nom, tự nhiên tình cảm tốt hơn một chút.

Về phần em hai Lục Giang Minh thì từ trước đến giờ không phải là giờ cơm thì không thấy người đâu, quan hệ đương nhiên không thân thiết như vậy.

Chín giờ, cả ba người nhà Lục Hoa Minh đi ra ngoài, Lục Hoa Minh cố ý bảo ông Triệu trong thôn dùng xe bò đưa bọn họ lên thị trấn.

Không phải là Lục Hoa Minh bày vẽ, mà là sức khỏe của Lục Kiều thật sự không tốt, đi đến trên thị trấn thì phải mất một hai tiếng đồng hồ, còn chưa đi lên đến đó thì Lục Kiều đã ngất xỉu mất rồi.

Ngồi trên phương tiện giao thông cũ ký là xe bò lên đến trên thị trấn thì sắc mặt của Lục Kiều càng thêm tái nhợt hơn so với lúc ra khỏi nhà.

Sau một loạt kiểm tra ở bệnh viện thì trên mặt Lục Hoa Minh lộ ra một nụ cười vui mừng, vừa rồi bác sĩ nói tình trạng của Lục Kiều đã tốt hơn lần trước rất nhiều, qua mấy ngày nữa có thể trở về trường học đi học.

Ra khỏi bệnh viện, Lục Hoa Minh dẫn theo vợ và con gái đi đến nhà em ba Lục Thu Minh.

Lục Kiều ngoan ngoãn đi theo sau lưng vợ chồng Lục Hoa Minh, thỉnh thoảng lại đưa mắt quan sát các công trình kiến trúc ở xung quanh.

Bấy giờ nhà cửa không cao và san sát nhau giống như ở tương lai, trên cơ bản đều là nhà một tầng, hoặc là tòa nhà thông nhau, nhìn thì vẫn có vẻ đặc sắc của niên đại này.

Nhà ông ba Lục Thu Minh ở trong một khu tập thể của trường tiểu học XX trên thị trấn, ở đây thì đều là người quen, lúc ba người Lục Kiều xuất hiện thì lập tức gây sự chú ý với những người khác.

Trong đó người gây sự chú ý nhất là cô gái nhỏ ngoan ngoãn đi theo phía sau - Lục Kiều, ngoại hình thật sự rất xinh đẹp, làn da trắng nõn, đôi mắt to ngập nước, làm cho người ta vừa nhìn thì đã nhũn tim.

Cách đó không xa, Lâm Phượng vừa tan ca về nhà nhìn thấy ba người cách một đoạn.

Lâm Phượng bước nhanh đến, trên mặt nở một nụ cười, nói: “Anh cả, chị dâu, sao mà đến lại không nói trước một tiếng, nếu không thì em đã bảo Thu Minh đi đón anh chị và cháu rồi, buổi trưa mọi người ở lại ăn cơm nhé!”“Cháu chào thím ba ạ.

” Lục Kiều ngoan ngoãn chào hỏi.

.
 
Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang
Chương 14: 14: Cô Gái Nhỏ


“Kiều Kiều cũng đến rồi à, chúng ta về nhà rồi nói chuyện đi.

” Lâm Phượng tỏ ra rất thân thiết, kéo tay Lục Kiều đi về phía nhà mình.

Lâm Phượng rất thích con gái, đáng tiếc lại sinh ra một đứa con trai, bởi vì nguyên nhân làm trong biên chế nhà nước nên cũng không thể sinh con thứ hai, cho nên bà ấy rất thích hai cô gái nhỏ của nhà họ Lục, càng đừng nói đến con gái nhà họ Lục đều rất xinh đẹp, vừa nhìn đã thấy vui.

Nhà Lâm Phượng ở lầu ba, mấy người bọn họ cũng lên lầu, đợi đên khi vừa bước lên lầu hai thì đôi mắt sắc của Lục Kiều bỗng nhiên trầm xuống.

Trong hành lang bỗng nhiên có một luồng khí lạnh truyền đến, rõ ràng là vừa rồi ở dưới lầu còn nóng không chịu được, thế mà vừa lên lầu hai thì đã làm người ta thấy rét lạnh, là cái lạnh toát ra từ bên trong.

“Cộc cộc cộc…” Tiếng bước chân từ xa truyền đến gần.

Đầu bậc thang, có một bóng người gầy yếu xuất hiện, đó là một cô gái nhỏ, nhìn qua thì cũng chỉ khoảng mười mấy tuổi, làn da có vẻ hơi thô ráp, nhưng mà ngũ quan thì lại rất thanh tú.

Đợi đến gần thì Lục Kiều mời phát hiện là cô gái nhỏ này gầy quá mức, nói một câu gầy trơ xương thì cũng không quá đáng, bộ quần áo mặc trên người lùng thùng giống như là đang treo trên người vậy.

Có lẽ là cô ấy phát giác được ánh mắt của Lục Kiều, cô gái nhỏ quay đầu nhìn về phía Lục Kiều, đôi mắt đen nhánh không hề dao động nhìn qua chỉ ngắn ngủi mấy giây rồi thu hồi ánh mắt.

Cô gái nhỏ không nói năng gì, đi ngang qua mấy người xuống lầu, Lục Kiều nhìn bóng lưng của cô gái nhỏ thì đôi mắt sắc càng thêm trầm sâu.

Lúc cô gái nhỏ sắp biến mất không thấy bóng dáng đâu nữa thì rõ ràng là Lục Kiều đã nhìn thấy một bóng đen vặn vẹo từ từ hiện lên sau lưng cô gái nhỏ.

Đây là…!Đợi cô ấy đi rồi, luồng khí lạnh trong không khí vừa rồi cũng dần dần tản đi theo cô gái nhỏ.

Lý Thúy Hoa phát hiện dường như ánh mắt của con gái mình vẫn luôn nhìn theo cô gái nhỏ vừa rồi, bà cũng không nhịn được mà liếc mắt nhìn theo qua đó, nhìn bóng lưng của cô gái nhỏ rời đi, không hiểu sao sau lưng Lý Thúy Hoa lại thấy sởn lạnh.

Ngay đúng lúc Lý Thúy Hoa đang ngây người thì bỗng nhiên cổ tay áo bị người ta túm lấy, liếc mắt sang thì mới phát hiện là Lục Kiều.

“Sao thế, có phải là không thoải mái không con?” Lý Thúy Hoa lo lắng hỏi.

“Không ạ, chỉ là thấy hơi nóng thôi, chúng ta nhanh lên lầu đi.

” Lục Kiều nở một nụ cười nhàn nhạt đáp.

.
 
Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang
Chương 15: 15: Thiên Nhãn


“Đúng đúng đúng, nhanh đi về nhà thôi, trong nhà có quạt điện, ngày hôm nay nóng quá.

” Lâm Phượng ở bên cạnh nói một câu rồi dẫn theo mấy người họ tiếp tục đi lên.

Mấy phút sau thì mấy người họ đã ngồi trong nhà được quạt thổi mát, Lục Kiều nhìn chiếc quạt đồ cổ phát ra tiếng ‘cót két cót két’, tâm tư thì vẫn ở trên người cô gái nhỏ lúc nãy gặp ở cầu thang.

Vừa rồi cái bóng đen phía sau lưng cô gái nhỏ đó cũng không phải là cái bóng bình thường, mà là oán khí tụ lại thành hồn phách, hồn phách không sợ ánh nắng, sau khi hấp thu được năng lượng nhất định thì sẽ trở thành hung hồn.

Hung hồn, vừa nghe đã biết không phải là đồ tốt lành gì, oán khí rất lớn.

Chỉ có điều hồn phách này đã làm cho Lục Kiều bất ngờ, thế mà đôi mắt này lại nhìn thấy thứ đồ đó.

Đây chính là ‘thiên nhãn’ mà người trong giới huyền học tha thiết mơ ước.

Cái gọi là ‘thiên nhãn’ là chỉ một trong con mắt trong Phật giáo, có thể nhìn thấu được sáu cõi, xa gần, trên dưới, trước sau, trong ngoài và tương lai, còn được người ta gọi là mắt của thiên thần.

Thế hệ trước thường nói lúc trẻ con được sinh ra chưa lớn lắm thì có thể nhìn thấy mấy thứ bẩn thỉu mà người lớn không nhìn thấy, thực ra thì tâm linh của trẻ con là sạch sẽ nhất, có đôi khi trông thấy một thứ gì đó cũng không phân biệt được rõ ràng.

Trong lòng một số người, huyền học đều là trò bịp gạt người, thực ra không phải thế, có một số việc cũng không phải là mình không biết thì là không có, vạn vật trên thế gian đều có lý do tồn tại của nó.

Bây giờ Lục Kiều biết đôi mắt này đặc biệt, bỗng nhiên cô hiểu được vì sao mà từ nhỏ nguyên thân đã yếu ớt.

Có thể nhìn thấy thứ mà người bình thường không nhìn thấy, hơn nữa ngày sinh tháng đẻ của nguyên thân rất dễ trêu chọc mấy thứ bẩn thỉu, tiếp xúc với thứ gì đó nhiều thì đương nhiên là thân thể sẽ không khỏe rồi.

Giữa trưa khoảng mười hai giờ, Lục Thu Minh và Lục Hướng Bắc cùng nhau về đến nhà, Lục Thu Minh đeo một cái kính nhìn rất nhã nhặn, cho người ta cảm giác là một thư sinh, tướng mạo cũng rất giống người nhà họ Lục.

Ngoại hình của Lục Hướng Bắc thì tương đối giống Lâm Phượng, thiếu niên mười mấy tuổi, trên mặt mang theo sự ngây thơ.

Sau khi Lục Hướng Bắc vào nhà thì lễ phép chào hỏi: “Cháu chào bác cả, bác gái ạ.

”Sau đó, ánh mắt của Lục Hướng Bắc rơi vào trên người Lục Kiều, mở miệng chào một câu không được thân thiện lắm: “Chào chị.

”.
 
Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang
Chương 16: 16: Nhận Thức Mới


Lâm Phượng phát hiện được thái độ lạnh nhạt của Lục Hướng Bắc thì đưa tay gõ lên trán của cậu ấy một cái, nói với vẻ không vui: “Con thế này là thái độ gì đây?”“Đau… con về phòng làm bài tập đây ạ.

”Lục Hướng Bắc nói xong thì cũng đi về phòng luôn, ngược lại thì sau khi cậu ấy đi bầu không khí cũng không có gì thay đổi, Lục Hoa Minh và Lục Thu Minh nói chuyện với nhau, Lý Thúy Hoa và Lâm Phượng cùng nhau đi vào phòng bếp.

Chỉ sau chốc lát thì chỉ còn lại một mình Lục Kiều là không có việc gì làm, cô nhàn nhã nhìn về phía ngoài cửa sổ, cũng không cảm thấy không thú vị.

Bên trong phòng thì Lục Hướng Bắc làm bài tập một lúc, sau đó lại cảm thấy bực bội vô cùng, trong đầu rối bời, cậu quyết định không làm nữa, dứt khoát mở cửa đi ra ngoài, liếc mắt đã nhìn thấy Lục Kiều đang ngồi trên ghế.

Lục Hướng Bắc rất lạ lẫm với cô chị họ này, đối với Lục Kiều thì cậu ấy chỉ có một ấn tượng… đố là thân thể yếu đuối.

Nhưng mà nhìn Lục Kiều lúc này thì bỗng nhiên Lục Hướng Bắc lại có nhận thức mới về cô, đó chính là… xinh đẹp.

Là thật sự xinh đẹp, cũng là hai con mắt một mũi một miệng giống nhau, nhưng mà Lục Kiều đẹp hơn những người khác nhiều.

Lục Kiều phát giác được ánh mắt của Lục Hướng Bắc, bỗng dưng quay đầu nhìn lại.

Lục Hướng Bắc vội vàng không kịp chuẩn bị đã đối diện với ánh mắt của Lục Kiều, trong nháy mắt cậu thấy hơi mất tự nhiên, lập tức cúi đầu xuống, khuôn mặt hơi nóng lên.

Nhìn lén bị bắt gặp gì gì đó thật sự xấu hổ.

Lục Kiều nhìn về phía Lục Hướng Bắc, mở miệng nói: “Có chuyện gì sao?”“Khụ khụ, không có gì, chỉ là có bài tập không biết làm, có thể hỏi chị một chút được không?” Lục Hướng Bắc vội vàng tìm một cái cớ.

“Ừ.

” Lục Kiều đáp lại một tiếng rồi đứng dậy khỏi ghế.

Hai người đi đến phòng của Lục Hướng Bắc, bầu không khí trở nên rất xấu hổ, chủ yếu là Lục Kiều đã nhìn chằm chằm đề bài bằng vẻ mặt không cảm xúc một lúc lâu rồi nhưng mà vẫn không có bất kỳ động tác nào.

Thực ra thì Lục Hướng Bắc cũng không có ý định nhờ Lục Kiều dạy gì cho mình, đề bài này là đề thi cuộc thi số học của lớp tám, chưa từng tiếp xúc với loại đề này thì chắc cũng không biết làm.

Ngay đúng lúc Lục Hướng Bắc đang chuẩn bị lên tiếng hòa giải thì Lục Kiều lại động tay cầm chiếc bút bên cạnh lên.

.
 
Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang
Chương 17: 17: “thành Tích Không Tốt”


“Đề bài này thì nên vẽ trước, sau đó áp dụng công thức….

làm như vậy, sau đó như thế này…”Vẻ mặt Lục Hướng Bắc sững sờ, lúc nhìn Lục Kiều từng bước từng bước giải ra câu trả lời chính xác, Lục Hướng Bắc còn nhìn chằm chằm những chữ mà Lục Kiều viết ra trên giấy.

Cảm giác đầu tiên là chữ viết đẹp quá.

Trên tờ giấy trắng, nét chữ sắc sảo, không hề có loại cảm giác mềm mại như các cô gái bình thường viết.

Sau đó là vẽ, hoàn toàn không cần thước phụ trợ, lợi hại như vậy sao?Một lúc lâu sau Lục Kiều cũng không nghe thấy Lục Hướng Bắc đáp lại, quay đầu lại thì nhìn thấy vẻ mặt mờ mịt của cậu ấy.

Đây là nghe mà không hiểu sao?Thế nhưng mà cô đã cố gắng dùng kiến thức của cấp hai giảng giải mà, đây cũng là lý do mà vừa rồi Lục Kiều không viết ngay, cũng không thể giải đề này theo kiểu vượt cấp được, cho nên cô đã suy tư một chút.

Nhìn biểu cảm trên mặt Lục Hướng Bắc, bàn tay cầm bút của Lục Kiều hơi dừng lại một chút, sau đó viết lại một lần nữa trên giấy nháp, vừa viết vừa giải thích: “Đổi một phương pháp giải khác, trước tiên sử dụng công thức này, sau đó…”Đợi đến khi Lục Kiều giải xong đề bằng phương pháp thứ hai thì Lục Hướng Bắc đã không biết là nên bày ra biểu cảm gì trên mặt.

Mặc dù cậu ấy không thân với cô chị họ này, nhưng mà cũng từng nghe cha mẹ mình nhắc đến Lục Kiều, có vẻ như… thành tích của cô không tốt lắm.

Giờ phút này cảm giác trong lòng Lục Hướng Bắc thật sự là không dễ hình dung.

Thật sự là, hay thật chứ học không được tốt lắm.

Không tốt lắm là như thế này sao?Cô chị họ này năm nay học cấp ba, chắc là lớp mười một, cậu ấy thì học lớp tám, hơn nữa đây lại là đề thi Olympic, bạn học bình thường căn bản là không được tiếp xúc được chưa?Thành tích không tốt cũng không như thế này được, không chơi thế này!“Chị giảng thế em có hiểu không?” Lục Kiều nghiêng đầu nhìn về phía Lục Hướng Bắc bên cạnh.

Lục Hướng Bắc trong lòng rối rắm gật gật đầu, mở miệng đáp: “Hiểu rồi.

”“Ừ, còn có đề nào không biết làm nữa không?” Lục Kiều lại hỏi thêm một câu.

“Có, bài này, còn bài này nữa…”“Ừ, cái đề bài này khó hơn bài vừa rồi một chút, đầu tiên với đề thi có bẫy như thế này thì chúng ta phải làm thế này trước…”“Sau khi tính ra đến đây thì tiếp tục làm bước kế tiếp.

”“Tính ra đến đây, sau đó lại tiếp tục…”.
 
Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang
Chương 18: 18: Buổi Tối Đừng Ra Ngoài


Sau khi giải xong mấy đề thì lúc Lục Hướng Bắc nhìn Lục Kiều, cậu ấy có cảm giác như trên giọng nói Lục Kiều có ánh sáng của… người học giỏi.

Giảng xong bài thì Lục Kiều gác lại cây bút trong tay, nhàn nhạt mở miệng nói: “Lục Hướng Bắc, có phải là gần đây tòa nhà này có người chết không?”Mặc dù Lục Hướng Bắc không hiểu sao chủ đề lại chuyển đến phương diện này, nhưng mà khi ngẩng đầu lên đối diện với cặp mắt đen ngập nước của Lục Kiều thì cậu thấy kinh ngạc.

“Sao chị lại biết?”Gần đây ở tòa nhà của mấy người Lục Hướng Bắc có người chết, hơn nữa người chết lại là nhà ngay trên lầu nhà Lục Hướng Bắc.

Nhà trên lầu nhà Lục Hướng Bắc chính là nhà thầy Ngô, Ngô Triệu là giáo viên số học của trường XX, năm nay hơn bốn mươi tuổi, người chết mấy ngày trước chính là người vợ sau của Ngô Triệu.

Cụ thể câu chuyện thế nào thì thực ra Lục Hướng Bắc cũng không biết rõ ràng lắm.

Chuyện xảy ra vào một buổi sáng mấy ngày trước, lúc đó Lục Hướng Bắc đi học ở trường, cũng là sau khi về nhà mới nghe nói có người phụ nữ ở trên lầu không cẩn thận nên ngã từ hành lang xuống, sau khi cảnh sát đến thì phán đoán và xác định là do sự cố ngoài ý muốn.

Nếu như là sự cố ngoài ý muốn thì chuyện này đến đây cũng coi như kết thúc rồi, nhưng mà vài ngày nay lại có người nói bỗng nhiên trông thấy mấy thứ bẩn thỉu vào ban đêm, việc này lan truyền trong tòa nhà của bọn họ rất tà dị.

Lục Hướng Bắc là người vô thần, đối với mấy tin đồn này không quá tin tưởng, cho nên cũng không để ý mấy.

Bây giờ lại nghe thấy Lục Kiều mở miệng hỏi, Lục Hướng Bắc bèn nói những gì mình biết ra.

Sau khi nói xong, Lục Hướng Bắc nhìn về phía Lục Kiều, muốn biết vì sao cô lại biết chuyện có người chết trong tòa nhà này.

Chắc là vừa rồi cô lên lầu nghe người khác nói?Lục Hướng Bắc cho rằng khả năng này tương đối lớn.

Nghe Lục Hướng Bắc nói xong hết mọi chuyện thì ánh mắt Lục Kiều cũng có không thay đổi gì quá lớn, cô lườm Lục Hướng Bắc một cái rồi mở miệng nói:“Dạo này buổi tối đừng ra ngoài.

”Hả? Có ý gì?Lục Hướng Bắc ngẩng đầu lên đối đầu với đôi mắt đen tĩnh mịch của Lục Kiều, bỗng nhiên nghĩ rằng không phải là Lục Kiều nghe nói chuyện đồn đại gần đây nên cũng tin là trên thế giới này có gì đấy chứ?“Lục Kiều, không phải đấy chứ, có phải là chị nghe nói cái gì không? Mấy người con gái các chị đúng là nhát gan, bây giờ đã là niên đại nào rồi mà còn tin tưởng mấy cái đấy, em là người trẻ tuổi chứ không phải là ông bà già, phải tin tưởng khoa học, đừng nghe mấy bà mấy cô kia nói cái gì là tin cái đấy.

” Lục Hướng Bắc nhếch miệng cười một tiếng, vỗ vỗ cánh tay Lục Kiều, bồi thêm một câu: “Đừng sợ, đừng sợ, đều là gạt người đấy.

”.
 
Thập Niên Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang
Chương 19: 19: Người Có Phúc


Lục Kiều nhìn dáng vẻ tùy tiện, không thèm quan tâm của Lục Hướng Bắc, khóe miệng khẽ nhếch lên thành một nụ cười yếu ớt, mở miệng trả lời: “Lục Hướng Bắc, có đôi khi thà tin là có chứ không thể tin là không có.

”“Sau tám giờ tối đừng có đi ra ngoài một mình, hiểu chưa?”Ánh mắt của Lục Hướng Bắc chạm phải đôi mắt đen tĩnh mịch kia của Lục Kiều, không hiểu sao lại đồng ý chuyện ban đêm sẽ không đi ra ngoài một mình, quả thực là kỳ quái.

Ôi, không phải là nguyên nhân do buổi tối hôm qua làm bài tập mệt mỏi quá, ngủ không đủ không?Lúc đi ra khỏi nhà Lục Thu Minh, Lục Kiều nhìn vẻ mặt mờ mịt của Lục Hướng Bắc, cuối cùng cũng không nhịn được mà nói thêm một câu với Lâm Phượng, bảo ban đêm cố gắng đừng để cho Lục Hướng Bắc đi ra ngoài một mình.

Sau khi nghe Lục Kiều nói thế, vẻ mặt Lâm Phượng cũng mờ mịt, chờ sau khi mấy người Lục Kiều đi về rồi mà Lâm Phượng vẫn chưa nghĩ thông suốt.

Chẳng qua nghĩ đến chuyện gần đây trong tòa nhà có người chết, Lâm Phượng cân nhắc đến chuyện đề phòng xảy ra chuyện gì đó thì vẫn quyết định bảo Lục Hướng Bắc buổi tối ngoan ngoãn ở trong nhà.

Khi cả nhà Lục Hoa Minh ngồi xe bò trong thôn về đến nhà thì đã là hơn hai giờ chiều rồi.

Lục Hoa Minh chạy đến nhà nhà cũ nói với ông cụ và bà cụ là ngày mai Lục Thu Minh sẽ về.

Sau khi trở về từ nhà ông cụ và bà cụ, Lục Hoa Minh lại nói rằng bà cụ bảo bọn họ đến nhà cũ ăn cơm tối.

Chạng vạng tối, Lục Kiều đi theo sau lưng Lục Hoa Minh và Lý Thúy Hoa đi ra khỏi nhà, đi về hướng nhà cũ.

Trên đường đi, Lục Kiều nghe nói tối nay trong nhà liên hoan, như vậy thì nói cách khác Lục Dao cũng sẽ tham gia.

Thực ra mà nói thì đến đây mấy ngày rồi, Lục Kiều vẫn chưa từng gặp nữ chính Lục Dao đấy.

Cô nhớ là trong sách, tác giả miêu tả Lục Dao là mặt trứng ngỗng, mắt hạnh, thuộc kiểu tướng mạo làm cho người lớn rất yêu thích, tính cách cũng rất hiền lành hào phóng, không hề có chút nhỏ nhen nào.

Lục Dao là một nhân vật luôn gặp may mắn, từ nhỏ đã tốt số.

Trước khi Lục Dao ra đời thì nửa tháng trước đó trời mưa triền miên, lúc hoa màu trong ruộng sắp bị ngập úng, đúng vào lúc này, Lục Dao được sinh ra, trời mưa to trước đó cũng bỗng nhiên ngừng lại.

Chuyện Lục Dao là người có phúc sau đó đã được Giang Thu Nguyệt truyền khắp cho cả thôn đều biết.

.
 
Back
Top Bottom