Ngôn Tình Thập Niên: Trà Xanh Siêu Cấp Xuyên Vào Niên Đại Văn Làm Cái Bóng Của Người Khác

Thập Niên: Trà Xanh Siêu Cấp Xuyên Vào Niên Đại Văn Làm Cái Bóng Của Người Khác
Chương 40: Chương 40


“Cảm ơn bố, bố thương con nhất.” Cố Thư Dao cười thẹn thùng.
Cố Tư Triết đắc ý gật gật đầu, đứa con gái kế này so với đứa con nghiệp chướng kia của ông ta thì dễ đối phó hơn nhiều.
“Chẳng qua là chỉ sợ đã không kịp nữa rồi anh Cố ạ, bữa tiệc của nhà họ Tần sẽ diễn ra vào ngày mai.

Nếu không để con bé mặc đồ của Kiều Kiều trước đi, hai đứa nhỏ cũng không khác nhau là mấy.”
Cố Kiều Kiều nghe đến đó thì đặt đũa xuống, lười nhác vươn vai, cái gì nên tới rồi cũng sẽ tới mà thôi!
Trong cuốn truyện thập niên đó, điều làm nguyên chủ canh cánh trong lòng ngoại trừ việc sau khi mẹ kế vào nhà, căn phòng “cô” ở 20 năm bị đổi chủ.

Ngoại trừ việc người bố ruột không động vào một đầu ngón tay của “cô” trong hai mươi năm nay bắt đầu thường xuyên đánh đập “cô”.

Ngoại trừ việc từ trước đến nay cả nhà thím Hai vẫn luôn đối xử ôn hòa vui vẻ với “cô” lại bắt đầu nói chuyện kẹp dao giấu kiếm với “cô”...

Thôi, từ khi Đổng Tĩnh vào cửa, cuộc đời của nguyên chủ như ngã từ thiên đường xuống địa ngục chỉ trong nháy mắt, đâu chỉ có một hai chuyện không như ý khiến “cô” thất vọng buồn bã.
Nhưng chuyện chiếc váy trắng bị cướp đi này lại khiến nguyên chủ khó buông bỏ trong rất nhiều năm sau đó.

Đây là món quà sinh nhật tuổi hai mươi mà mẹ “cô” đã chuẩn bị cho “cô”, thậm chí “cô” còn chưa bao giờ mặc ra ngoài.
Trong cốt truyện gốc, Đổng Tĩnh cũng lấy cớ vì Cố Thư Dao không có quần áo mới, nên mới muốn mượn đồ của nguyên chủ mặc.

Cố Tư Triết chẳng quan tâm, dù sao số quần áo trong tủ quần áo của đứa con gái hư đốn kia không đủ chỗ đựng, cho chị kế hai bộ thì đã sao.
Nhưng Đổng Tĩnh lại cố tình chỉ muốn chiếc váy trắng đó trong cả tủ quần áo.
Nguyên chủ ôm không buông tay, kháng nghị rằng đây là bộ váy cuối cùng mà mẹ của “cô” mua cho “cô” lúc bà ấy còn sống, có ý nghĩa kỷ niệm.

Nhưng Cố Tư Triết đâu thèm để ý tới mấy cái này, cướp lấy bộ váy từ trong tay cô đưa cho Cố Thư Dao.
Thậm chí còn quát cô với vẻ không kiên nhẫn: "Mày đã được sống sung sướng hai mươi năm, nên thấy thỏa mãn.

Chẳng qua chỉ là một bộ váy mà đã nắm chặt không bỏ.

Đồ con gái hư đốn, mày cũng không biết nghĩ đến lợi ích chung tựa như bà mẹ chết sớm của mày vậy.”
Nguyên chủ không nhắc tới việc mẹ đẻ mua cho “cô” thì thôi.

Cố Tư Triết nhớ tới người vợ cả Lý Nhược Lan đã qua đời, thì cảm giác sợ hãi khi bị chi phối đó lại ập vào mặt, suýt chút nữa lại "tác động vật lý" nguyên chủ một trận vì không khống chế được cảm xúc.
Cứ thế, cái váy trắng rơi vào trong tay của Cố Thư Dao, rất nhiều năm sau nguyên chủ vẫn ghi tạc ánh mắt hả hê của hai mẹ con đó sau khi lấy được chiếc váy trắng ở trong lòng.

Đó là đồ của “cô”.
“Cô” không giữ được căn phòng ngủ của mình, không giữ được quần áo của mình, nếu mẹ “cô” ở dưới biết được chuyện này thì liệu có trách “cô” không có năng lực hay không.
Cái váy đó chính là quà sinh nhật của “cô”.
Ở chốn thôn quê nhỏ vùng Tây Bắc hoang vu này, mọi người ăn no mặc ấm còn không dễ, sao có thể mua được trang phục xa hoa như thế.
Chiếc váy đó là lúc mẹ ruột của nguyên chủ còn sống cố ý dắt “cô” đi thị trấn mua.

Nghe người bán hàng ở cửa hàng bách hóa giới thiệu, đây là mẫu mới nhất của Hồng Kông.
Lý Nhược Lan cũng phải cắn răng nửa ngày mới dám bỏ tiền mua bộ váy liền áo màu trắng như tuyết, làn váy thêu những bông hoa nhỏ màu đỏ, có tay nghề tinh xảo này cho con gái.
Lúc ấy nguyên chủ kích động đến mức hôn lên mặt mẹ của “cô” mấy cái thật mạnh.
“Có gì đâu, đâu đáng để con vui mừng như vậy.

Nhớ năm đó khi mẹ tròn hai mươi tuổi, ông ngoại của con...” Lý Nhược Lan nhìn biển hiệu sáng long lanh ở nơi xa, dường như đang chìm sâu trong suy nghĩ.
“Mẹ, ông ngoại mua gì cho mẹ, sao mẹ không tiếp tục nói?” Nguyên chủ ngẩng đầu lên, hỏi với vẻ mặt vô tư.
Lý Nhược Lan thoát khỏi hồi ức, lấy lại tinh thần, vuốt lấy mái tóc đuôi ngựa của con gái cưng tỏ vẻ không có việc gì: "Không có gì.

Chờ tới sinh nhật hai mươi tuổi rồi con hãy mặc cái váy này nhé, mặt trời của mẹ chắc chắn là cô gái đẹp nhất thôn.”
Đáng tiếc mẹ nguyên chủ đột nhiên rời đi, thậm chí còn không thể để lại vài câu trăng trối.

Bà không thể nhìn thấy thấy báu vật mà bà nâng niu trong lòng bàn tay từ nhỏ mặc chiếc váy trắng lộng lẫy trở thành đứa bé xinh đẹp nhất thôn.
Cố Kiều Kiều nghĩ đến cốt truyện gốc, bỗng dưng nước mắt tuôn trào.
“Khóc khóc khóc, khóc cái gì mà khóc, thật là xui xẻo.” Cố Tư Triết ném đũa xuống, nhìn chằm chằm vào cô với ánh mắt hung dữ.
Cô khóc sao?
Có chuyện gì trong giới giải trí hiện đại mà cô chưa từng trải qua chứ.

Nhân vật nắm trong tay rồi còn bị người ta cướp, phim sắp chiếu lại bị kéo dài vô hạn, chương trình tạp kỹ đã bàn xong, nói hủy là hủy...
 
Thập Niên: Trà Xanh Siêu Cấp Xuyên Vào Niên Đại Văn Làm Cái Bóng Của Người Khác
Chương 41: Chương 41


Cô cho rằng cô đã luyện được một ý chí sắt đá, thế nhưng vì sao mỗi khi nhớ tới những cảnh mà hai mẹ con nguyên chủ đã gặp phải vẫn không nhịn được mà rơi nước mắt như mưa.
Ừm, nhất định là vì ớt trong bánh kẹp thịt lúc nãy quá cay.
“Mày với người mẹ đã chết của mày đều ích kỷ như nhau, có nhiều quần áo như vậy cho chị của mày mượn một bộ thì có làm sao?” Không có ngày nào mà đứa nghiệp chướng này không chọc ông ta tức giận.
Thấy người đàn ông nổi trận lôi đình, trong lòng Đổng Tĩnh lóe lên một nụ cười thầm, chẳng qua trên mặt vẫn thể hiện sự khẩn trương, mụ khuyên nhủ: "Anh Cố đừng như vậy, Kiều Kiều không muốn thì thôi, để Dao Dao mặc đồ cũ là được.” Nói đến đồ cũ, chẳng những hốc mắt mụ ta phiếm hồng, giọng nói mụ cũng trở nên nghẹn ngào.
Cố Kiều Kiều nhìn cái kiểu làm bộ làm tịch của mẹ kế, muốn ói ra hết cơm sáng mới vừa ăn xong.
Cô giả vờ uất ức, cúi đầu nhỏ giọng nói: "Con đồng ý là được, mẹ với chị thích cái nào cứ chọn c** **.”
Không phải nói là để mẹ con bọn tao chọn thoải mái sao, mày gọi người tới đứng đầy cả một phòng làm cái gì? Mặc dù trong lòng tức giận muốn chết, Đổng Tĩnh lại không thể không tiếp đón dân làng bằng vẻ mặt tươi cười.
Cố Tư Triết đi làm rồi, ông ta vừa mới đi, hai mẹ con kia đã chạy về phía phòng ngủ phụ với vẻ vội vã không chờ nổi nữa.

Cố Kiều Kiều nhìn dáng vẻ gấp gáp không thể kiềm chế nổi của hai người, khóe miệng cong lên nở nụ cười trào phúng, xoay người đi ra phòng khách.
Trời đang nóng, nhóm cô dì đứng trước cửa làm việc đó bị phơi nắng đến choáng người.
“Dì Dương, dì dẫn mọi người tới phòng khách nhà cháu may giày, cháu đi nấu nước đậu xanh cho mọi người uống.” Cố Kiều Kiều hô một cách nhiệt tình.
Mùa hè quả thực rất nóng, đặc biệt là lúc mặt trời sắp lên.
Có người ngượng ngùng hỏi: "Có làm phiền nhà con không?” Lúc Lý Nhược Lan còn sống, bọn họ cũng tới nhà họ Cố làm khách không ít lần.
Nhưng sau khi bà qua đời, mấy người bọn họ lại không ưa cái kiểu dụ dỗ người khác của con mụ Đổng Tĩnh kia, nên gần đây rất ít khi tới nhà họ Cố chơi.
“Không đâu, bố của cháu đã đi làm, chỉ có mẹ kế và chị gái ở nhà.

Hai người bọn họ đang chuẩn bị quần áo để ngày mai đến nhà họ Tần đấy, mọi người tới đúng lúc có thể giúp đỡ đưa ra ý kiến.” Cố Kiều Kiều tỏ vẻ nhiệt tình mời mọc.
“Được, vậy các dì cũng không khách sáo.” Dương Thúy Phân giải quyết dứt khoát.
Bà ấy cũng muốn tới nhìn xem hai mẹ con tâm rắn rết này có chuẩn bị quần áo đẹp cho Kiều Kiều hay không.
Bà ấy biết từ sau khi mẹ của đứa nhỏ qua đời con bé vẫn luôn không được sinh hoạt thoải mái trong nhà, vốn nghĩ rằng chờ đến khi con bé gả chồng sẽ ổn, ai mà ngờ được nhà họ Tần lại làm trò như vậy.
Lúc mấy người phụ nữ trong thôn tiến vào, hai mẹ con Đổng Tĩnh đang hăng hái chọn đồ ở trong phòng ngủ phụ.
“Mẹ, không ngờ em gái lại có nhiều quần áo đẹp như thế này.” Cố Thư Dao bĩu môi, trên mặt tràn ngập sự hâm mộ.

Lúc còn ở nhà cũ, khi cô ta ăn không đủ no mặc không đủ ấm, phải chịu đựng người bố thường xuyên say rượu bạo lực gia đình kia, thì cô em gái kế này lại đang sống một cuộc sống sung sướng khiến người ta hâm mộ.

Chọn bừa một bộ quần áo ở chỗ này cũng đã đủ để hai mẹ con cô ta sống mười ngày nửa tháng.
Đổng Tĩnh nhìn đống quần áo màu sắc rực rỡ đầy tủ, đứng chọn hoa cả mắt, Lý Nhược Lan này đúng là giàu thật.

Gả vào nhà họ Cố lâu như vậy, mụ ta đã nhìn thấy rõ, chỉ dựa vào chút tiền lương chết tiệt của Cố Tư Triết thì nhà họ Cố không thể có được những ngày ăn bánh bao trắng, lâu lâu ăn thịt như hiện giờ.
“Này thì có là gì, chờ con gả đến nhà họ Tần, con có sơn hào hải vị ăn không hết, quần áo xinh đẹp mặc không xong.

Đó mới là cuộc sống sung sướng thật sự.” Mụ ta nói với vẻ khinh thường.
Mụ ta không muốn thừa nhận rằng cuộc sống sung sướng mà đứa con gái riêng mụ ta không ưa mắt kia đã trải qua trong hai mươi năm là cuộc sống mà hai mẹ con mụ ta nghĩ cũng chẳng dám nghĩ.
“Ôi, đang vội à.”
Đổng Tĩnh bị giọng nói thình lình vang lên dọa sợ, nhìn đám phụ nữ đột nhiên xuất hiện ở trong phòng khách, bộ quần áo mụ ta cầm ở trong tay rớt xuống mặt đất mà mụ cũng không hay biết.
“Ôi trời, mẹ kế của Kiều Kiều, bận bịu ghê.” Dương Thúy Phân đứng ở ngay giữa phòng khách, nhìn hai mẹ con đang lục tung phòng của Cố Kiều Kiều với vẻ mặt khinh thường.

Cánh cửa phòng ngủ phụ thông với phòng khách bị mở toang.
Hai mẹ con Đổng Tĩnh bị giọng nói lớn đột nhiên truyền đến dọa sợ.

Chẳng qua...
Nói chuyện cái kiểu gì thế, có biết nói chuyện không.

Mẹ kế cái gì hả, mụ ta có tên có họ.
 
Thập Niên: Trà Xanh Siêu Cấp Xuyên Vào Niên Đại Văn Làm Cái Bóng Của Người Khác
Chương 42: Chương 42


Đè nén sự oán giận tràn đầy trong lòng xuống, mụ ta miễn cưỡng vui cười, mụ nói: "Mọi người tới rồi sao, mau ngồi đi.

Dao Dao, mau tới đây pha trà cho các cô các thím.

Dùng lá trà lần trước bố con mang từ hợp tác xã mua bán về ấy, đó là trà do lãnh đạo của ông ấy đem từ tỉnh thành về, cái đó có mùi rất thơm.”
Mụ ta sai bảo con gái.
Tính tình của Dao Dao nhà mụ dịu dàng, chẳng lẽ không dễ mến hơn đứa con gái riêng quỷ kế đa đoan của chồng mụ ta sao.
“Không vội làm gì, kêu con gái cô tiếp tục chọn quần áo đi.

Lúc mẹ của Kiều Kiều còn sống đã đặt mua rất nhiều quần áo cho con bé, con bé cũng chỉ có một cơ thể sao mà mặc hết được, đúng lúc có thể chia cho Dao Dao một ít.” Dương Thúy Phân nhìn hai mẹ con với vẻ mặt trào phúng.

Khoe khoang gì chứ, cũng chỉ có cô từng được uống trà ngon thôi hả.
Mới gả đến nhà họ Cố có mấy ngày, đuôi đã vểnh lên trên trời, nghe nói lúc cô ở nhà của gã chồng trước đã chết đó còn ăn không đủ no.
“Ồ, đúng rồi, Kiều Kiều, chẳng phải cháu nói sẽ nấu nước đậu xanh cho các dì sao? Bọn dì vẫn đang chờ đấy.”
Bà ấy xoay người dặn dò Cố Kiều Kiều.
Vừa nhìn đã hiểu ngay ai gần gũi ai xa lạ, rõ ràng Dương Thúy Phân chẳng hề đón nhận tình cảm của Đổng Tĩnh, cũng không hề có ý muốn qua lại với mụ ta.
Cố Kiều Kiều vội vàng lên tiếng: "Đang nấu ạ, một lát là được.” Trước khi ra ngoài cô đã chuẩn bị xong rồi.
Mọi người lần lượt ngồi xuống sô pha.
“Ô, lấy quần áo gì vậy?” Có người túm lấy chiếc váy lúc nãy Cố Thư Dao vừa nhặt lên do mẹ cô ta làm rơi xuống mặt đất, hỏi với vẻ tò mò.
“Trời ơi, cái váy này đẹp quá đi, cô xem vòng eo này đi, làn váy này nữa.” Có người không ngừng tán thưởng khi nhìn thấy hình thức của cái váy.
“Vải bông mịn, cô xem vải bông người ta sử dụng cũng không giống với loại vải quê mùa tôi dệt, thật là mềm mại.” Có người v**t v* chất liệu vải, tấm tắc kinh ngạc.
“Mẹ kế của Kiều Kiều này, vừa rồi nghe cháu nó nói cô đang chọn quần áo cho con gái cô để ngày mai tới nhà họ Tần, là cái này hả?” Có người chỉ vào chiếc váy trắng chỉ nhìn thôi đã thấy rất quý báu đó, hỏi với vẻ kinh ngạc.
Dù cho Lý Nhược Lan dư dả thì chắc chắn bà cũng không thường xuyên mua nhiều cái váy vừa nhìn đã biết sẽ ngốn cả đống tiền như cái này cho con gái mình được.

Nói không chừng đây là bộ mà con gái nhà người ta thích nhất thì sao.
Ánh mắt của hai mẹ con này thật tinh.
Quả nhiên...
“Đây là cái váy đẹp nhất của em, nếu chị gái thích thì cứ cầm đi, em còn có quần áo khác.” Kiều Kiều nhỏ giọng nói.
Nghe vậy mấy người phụ nữ liền nhìn chằm chằm hai mẹ con Đổng Tĩnh với vẻ mặt châm biếm, đừng có quá phận đấy!
Đổng Tĩnh ngồi ở một bên rất xấu hổ, mụ ta rất muốn mạnh mẽ nói không phải.

Nhưng khi mụ ta nhìn chiếc váy trắng thủ công tinh xảo kia, dường như mụ ta đã thấy được hình ảnh con gái mặc nó trong bữa tiệc ngày mai, sẽ khiến cậu chủ nhỏ nhà họ Tần bị mê hoặc đến điên đảo như thế nào.
Tuy mụ ta có tự tin chắc chắn sẽ nắm bắt được người đứng đầu họ Tần hiện giờ là Tưởng Bạch Bình, nhưng nếu con gái có thể đồng thời mê hoặc Tần Hiên thì cũng là một chuyện tốt.
Như thế thì dù cho Tưởng Bạch Bình nhất thời không thể tiếp thu Dao Dao nhà mụ thì có sao đâu.
Tuy mụ ta không có con trai nhưng là tất cả những người làm cha làm mẹ trên đời này đều giống nhau, sao mà nỡ làm trái với con mình chứ.
Không biết vì sao, từ lần đầu tiên khi nhìn thấy bộ váy này từ tận đáy lòng mụ ta đã cho rằng nó nhất định phải thuộc về Dao Dao của mụ, cũng bắt buộc phải thuộc về Dao Dao của mụ.
Còn việc mấy người phụ nữ ở trước mặt này châm chọc mỉa mai...
Hừ, mặc kệ bạn họ.
Nói toạc ra thì đây là việc của nhà họ Cố, người đàn ông của mụ đã đồng ý với mụ để Dao Dao chọn quần áo của con gái riêng rồi.
“Đúng vậy, da Dao Dao trắng, cái váy trắng này rất xứng với con bé.

Gần đây Kiều Kiều cứ thích chạy ra bên ngoài, phơi đen cả người, khiến người làm mẹ như tôi sầu lo vô cùng.” Đổng Tĩnh nói cười nhẹ nhàng.
Không biết xấu hổ, quá là không biết xấu hổ.

Cô mới đen á, cả nhà cô đều đen.
Dương Thúy Phân biết lai lịch của chiếc váy này, nghe vậy không khỏi trách mắng: "Nói đến cái này, thì đây cũng là chiếc váy mà mẹ đẻ của Kiều Kiều cố ý dẫn con bé đến thị trấn chọn quà sinh nhật trước khi con bé đủ hai mươi tuổi đấy, nghe nói một chiếc váy vô cùng đơn giản như vậy mà tốn tận mấy trăm.

Đáng tiếc cuối cùng vẫn trở thành áo cưới cho người khác.”
Trời ơi, mấy người phụ nữ líu lưỡi.

Bọn họ nhìn ra chiếc váy này rất đắt, nhưng không ngờ lại đắt như vậy.

Hơn nữa hóa ra cái váy này lại còn là quà sinh nhật của con bé nữa.
 
Thập Niên: Trà Xanh Siêu Cấp Xuyên Vào Niên Đại Văn Làm Cái Bóng Của Người Khác
Chương 43: Chương 43


Tội nghiệp Lý Nhược Lan kia đi sớm, không chờ kịp cả sinh nhật hai mươi tuổi của con bé, mà trước sau cũng không cách nhau nửa tháng.
Nghĩ đến đây, mọi người lại trừng mắt nhìn hai mẹ con da mặt dày kia, ngoài miệng cười nhưng trong lòng không cười.
Dù vậy, Đổng Tĩnh vẫn hạ quyết tâm, ngày mai bà ta nhất định phải để con gái mặc cái váy này xuất hiện ở trước mặt cậu chủ nhỏ nhà họ Tần, mấy người có trừng tôi cũng vô dụng.
Thấy trạng thái khẩn trương sẵn sàng gương súng của cả hai bên, Cố Kiều Kiều nhanh chóng đứng dậy hoà giải.
“Dì Dương, chúng ta dẫn mọi người đến phòng bếp đi, chè đậu xanh đã xong rồi, cháu còn chuẩn bị rất nhiều đá lạnh nữa.” Cô cười hì hì nói.
Mọi người cho rằng cô đang miễn cưỡng cười vui, không khỏi thở dài, đứa trẻ mồ côi mẹ đúng là đáng thương, ngay cả một bộ quần áo cũng không giữ nổi.
Trong phòng bếp, mấy người phụ nữ vây xung quanh Cố Kiều Kiều, vuốt đầu cô an ủi: "Ôi, bọn dì cũng không giúp gì được cho cháu, da mặt mẹ kế của cháu thật sự quá dày.”
Dương Thúy Phân cẩn thận quan sát sắc mặt của cô: "Nếu cháu không vui, thì để dì đi cướp váy về cho cháu.” Con mụ Đổng Tĩnh kia tay gầy chân nhỏ, chắc chắn không phải là đối thủ của bà ấy.
Cùng lắm thì sau này lại làm ầm một trận với Cố Tư Triết, hoàn toàn đắc tội ông ta.
Cố Kiều Kiều lắc đầu, giả vờ kiên cường, cô nói: "Dì, cháu không sao cả, chỉ là một cái váy mà thôi, nhường cho chị ấy là được.”

Thật ra trong lòng cô đã sớm vui đến mức muốn nở hoa, ha ha, hy vọng ngày mai chị kế của cô không hối hận là được.
Buổi tối hôm đó, sau khi ăn xong, Cố Kiều Kiều trở về phòng từ sớm.

Ngày mai sẽ diễn ra một màn kịch hay, cô cần phải dưỡng sức.
Không biết bố cô đã đi đâu chơi bời, thậm chí còn không về ăn tối.
Trước đây, khi Lý Nhược Lan còn sống, Cố Tư Triết thường xuyên ra ngoài ăn chơi đàng đ**m, hai người cãi nhau không ít lần.
Nhưng bọn họ đều giấu kín nguyên chủ.
Thật đáng thương người làm mẹ như Lý Nhược Lan, chỉ mong muốn cô con gái của mình có thể lớn lên một cách không lo âu suy nghĩ.
Chỉ có Cố Kiều Kiều, người xuyên không đến đây mới biết Cố Tư Triết cặn bã đến mức nào, uống rượu, cờ bạc và ngủ với gái, không thiếu một cái nào.

Ông ta chỉ sống dựa vào của hồi môn của vợ, dù tiền lương mỗi tháng của ông ta không còn dư lại bao nhiêu, nhưng vẫn không cần lo cơm ăn áo mặc.
Theo cô, những gã đàn ông như vậy đáng bị treo lên đánh, một lần không đủ thì hai lần.
Hì hì, cô tuyệt đối sẽ không thú nhận rằng mình có ý định lợi dụng việc công để trả thù cá nhân, ai bảo Cố Tư Triết thường xuyên dọa sẽ đánh cô.

Nếu không phải thấy cụ trưởng tộc bảo vệ cô năm lần bảy lượt thì có lẽ cô đã rơi vào tay ông ta rồi.
Trước đây Lý Nhược Lan quản lý rất nghiêm khắc nên ông ta tém lại bớt, không dám uống đến say khướt mới về nhà.

Hai tháng đầu khi Đổng Tĩnh vừa về nhà họ Cố, ông ta cũng e ngại mấy phần.

Nhưng kể từ khi sự việc bà ngoại Đổng ăn cắp vòng tay bị lộ, ông ta dường như nghĩ rằng mình đã nắm được thóp của nhà họ Đổng, lại bắt đầu không kiêng nể gì cả, ban đêm không thèm về nhà, thỏa thích rượu chè gái gú.
Khi ông ta về nhà trong tình trạng say khướt, ông ta cũng chỉ nói qua loa với vợ rằng ông ta đi uống rượu với lãnh đạo.
Đổng Tĩnh nghe vậy thường chỉ cười rồi gật đầu, không vạch trần ông ta.

Mụ ta mang nước súc miệng đến cho ông ta súc miệng, chuẩn bị nước rửa chân cho ông ta.

Ngay cả Cố Kiều Kiều đứng nhìn ở đằng xa cũng nhìn thấy được những vết son trên áo vest, nhưng mụ ta lại xem như không thấy gì cả.
Chậc chậc, Cố Kiều Kiều không khỏi cảm thán, bản lĩnh chịu đựng như Ninja Rùa này của mẹ kế của cô đúng là tài giỏi!
Tối nay, có vẻ như Cố Tư Triết lại về nhà vào nửa đêm.

Ông ta không có ở nhà, nên hai mẹ con Đổng Tĩnh đang thì thầm với nhau trong phòng khách.
Hì hì, hai người nói nhỏ thế nào cũng vẫn không thoát khỏi lỗ tai Cố Kiều Kiều, ai bảo cô có đôi tai thính như Thuận Phong Nhĩ chứ.

Cô cẩn thận áp tai vào cửa phòng ngủ phụ để nghe lén cuộc trò chuyện bên ngoài.
Cô không hề cảm thấy xấu hổ về hành vi nghe trộm của mình.

Này này, hai mẹ con họ lúc nào cũng muốn tính kế cô, cô không thể không đề phòng.
Cố Thư Dao than phiền: “Mẹ ơi, cái giường cứng quá, nằm cộm muốn chết, con phải ngủ ở đó đến khi nào đây.”
Đổng Tĩnh nhìn thấy quầng thâm trên mặt con gái, cũng có chút xót xa: “Đã thêm một lớp đệm rồi mà, vẫn ngủ không ngon sao?”
Cố Thư Dao tiếp tục phàn nàn: “Đâu chỉ là ban đêm ngủ không ngon, người ta còn không có cả chỗ để thay quần áo.

Buổi sáng càng không thể ngủ nướng, mỗi ngày đều phải mặc quần áo và gấp chăn xong trước khi cả nhà thức dậy.”
 
Thập Niên: Trà Xanh Siêu Cấp Xuyên Vào Niên Đại Văn Làm Cái Bóng Của Người Khác
Chương 44: Chương 44


Đổng Tĩnh an ủi con gái: “Con ráng chịu thêm chút nữa, chờ khi con gả vào nhà họ Tần rồi, thì mỗi ngày có thể thay một phòng để ngủ.”
Cố Thư Dao cắn môi, nói với vẻ hơi do dự: “Nhưng người đính hôn với cậu chủ nhỏ nhà họ Tần là em gái mà.

Hôn sự giữa hai người họ đã được đính ước nhiều năm rồi, biết đâu họ đã bí mật qua lại với nhau không biết bao nhiêu lần rồi thì sao.”
Lỡ như cậu chủ nhỏ nhà họ Tần có tình cảm sâu đậm với Cố Kiều Kiều thì phải làm sao?
“Hừ, con yên tâm đi, nhà họ Tần chắc chắn không để mắt tới nó đâu, nếu không thì sao lâu vậy rồi mà vẫn chẳng thấy đến nhà.” Đổng Tĩnh v**t v* gương mặt con gái với sự trìu mến: “Dao Dao của mẹ xinh đẹp thế này, bất kỳ người đàn ông nào nhìn thấy con cũng sẽ động lòng.

Con đ* nhỏ đó là cái gì chứ.”
Cố Thư Dao nói với vẻ ngượng ngùng: “Mẹ, xem mẹ nói kìa.”
Cô ta cầm chiếc gương tròn nhỏ trên bàn trà lên, ngắm nhìn bản thân trong gương.

Có một câu mẹ cô ta quả thật nói không sai, cô ta thật sự rất xinh đẹp.

Đặc biệt là đến nhà họ Cố lâu như vậy, được ăn ngon uống tốt, làn da của cô ta càng trở nên trắng trẻo hơn lúc trước.
Cô ta vẫn còn chút lo lắng: “Mẹ, cậu chủ nhỏ nhà họ Tần thật sự sẽ thích con chứ?”
Khoảng thời gian trước mẹ cô ta đã phân tích cho cô ta rằng, nhà họ Tần là gia đình tốt nhất trước mắt mà hiện giờ cô ta có thể gả vào.
Không chỉ vì căn nhà của nhà bọn họ chiếm diện tích rất rộng lớn, mà chỉ dựa vào mấy chục mẫu ruộng trong nhà thôi cũng đã không cần phải lo cơm ăn áo mặc.

Vậy nên, cô ta cũng rất hài lòng với việc được gả cho cậu chủ nhỏ nhà họ Tần.
Hơn nữa, theo phân tích của mẹ cô ta, nhà họ Cố bọn họ cũng được xem là gia đình hàng đầu trong số những thôn xung quanh, nhà họ Tần khó mà tìm được gia đình nào tốt hơn nhà họ Cố.
Trong chuyện hôn nhân vẫn phải chú trọng đến việc môn đăng hộ đối.
Sở dĩ tổ chức một buổi tiệc mà người sáng suốt vừa nhìn đã biết đang xảy ra chuyện gì như vậy, có lẽ là do nhà họ Tần không hài lòng với em gái.
Ôi, em gái cũng thật là, miệng mồm lanh lợi, chẳng có chút dáng vẻ nào của con gái.

Cũng khó trách đã lâu như vậy mà người ta vẫn chưa đến nhà hỏi cưới, suy cho cùng thì ai lại muốn lấy một cô con dâu ngang ngược hỗn xược về nhà chứ.
Sau này trong nhà còn có ngày nào yên ổn không?
Như thế thì, cho dù tương lai cô ta có kết duyên với cậu chủ nhỏ nhà họ Tần, thì cũng không thể xem là cướp đi cuộc hôn nhân của em gái.

Nếu không phải cô ta thì tóm lại cũng sẽ có người khác.
Vậy thì chi bằng nhường cho chị em mình còn hơn.
Vì vậy, Cố Thư Dao càng cảm thấy yên tâm thoải mái hơn.
“Mẹ đã sắp xếp xong xuôi chuyện của ngày mai rồi.

Đến lúc đó khi mẹ trò chuyện với bà Tưởng, mẹ sẽ nhờ thím Hai của con dẫn con đi vệ sinh, tiện thể để con gặp cậu chủ nhỏ đó.” Đổng Tĩnh dặn dò con gái với khuôn mặt đầy tự tin.
Khoảng thời gian trước mẹ vợ của Cố Tư Văn thuộc nhánh thứ hai nhà họ Cố bị bệnh,nên Lý Thúy Hoa bận về nhà chăm sóc mẹ bà ta, vì vậy gần đây ít đến nhà họ Cố thăm viếng.

Quả nhiên...
Cố Kiều Kiều lặng lẽ trở về chiếc giường nhỏ của mình.

Thì ra thím Hai này của cô đã sớm bị mẹ kế của cô mua chuộc.

Hèn chi trong cuốn truyện thập niên đó, thím Hai luôn dốc hết sức giúp đỡ mẹ kế “cô” đối phó với nguyên chủ.
Nhưng mà từ trước đến nay thím Hai đó của cô vẫn luôn rất tham lam, không biết mẹ kế của cô đã phải bỏ ra bao nhiêu vốn gốc nữa.
Ngủ thôi ngủ thôi, không suy nghĩ nữa, ngày mai xem kịch hay.
Thiên linh linh, địa linh linh, cầu mong cô không hái nhầm loại thảo dược.
Sáng sớm, trước cửa nhà họ Tần đã chật kín người.

Phần lớn là phụ nữ từ thôn Cố Gia và các thôn xung quanh, họ dẫn theo cả con gái đến.
Ba người nhà họ Cố cũng đứng trong đám đông.
Cố Kiều Kiều buồn chán nghịch ngón tay.

Nhà họ Tần thật là ra vẻ, để bao nhiêu người đứng đợi ngoài này, đừng nói với cô rằng họ không biết mọi người đã đến.

Cố Thư Dao khoác tay mẹ, nhìn ngôi nhà lớn trước mặt với vẻ ngưỡng mộ; “Mẹ, đây là cửa gỗ hồng mộc phải không? Thật uy nghi quá.”
Đổng Tĩnh cũng kích động mà gật đầu, đây mới là nơi con gái mụ ta xứng đáng sống.

Không phải căn nhà tranh xập xệ ngày xưa, càng không phải chiếc giường gỗ trong phòng khách hiện giờ.
Vì con gái, hôm nay mụ ta nhất định phải cố gắng hết sức.
Cố Kiều Kiều đứng phía sau bĩu môi khinh thường.

Hai mẹ con này thật thiếu hiểu biết, đây đâu phải cửa gỗ hồng mộc thật.

Với gia cảnh hiện giờ của nhà họ Tần, sao có thể sắm nổi.
Nhưng hiển nhiên, có không ít người nghĩ giống mẹ con Đổng Tĩnh.
 
Thập Niên: Trà Xanh Siêu Cấp Xuyên Vào Niên Đại Văn Làm Cái Bóng Của Người Khác
Chương 45: Chương 45


“Thì ra đây là cửa gỗ hồng mộc, đắt lắm đấy.” Nghe nói một cánh cửa thôi cũng đã một nghìn tệ rồi.
Chậc chậc, nhà họ Tần không hổ danh là gia đình giàu có nhất nhì trong thôn.
Chà, nhà họ Tần chỉ có thể lừa những người quê mùa chưa từng trải sự đời, đây chỉ là gỗ cây du già được phủ lớp sơn dày mà thôi.
Cố Kiều Kiều thầm châm chọc.
Sau khi ngắm nhìn cánh cửa gỗ đỏ mới tinh và sờ vào hai con sư tử đá trước cửa nhà họ Tần, 15 phút sau, những người phụ nữ dẫn theo con cái cũng bước vào trong.
Nói chính xác hơn là cuối cùng cánh cửa nhà họ Tần cũng đã mở ra.
Ha ha.
“Ôi, mọi người đến đông đủ rồi.

Xin lỗi vì để mọi người chờ lâu, mời vào trong.” Miệng thì nói lời xin lỗi, nhưng trên khuôn mặt của Tưởng Bạch Bình, người hiện đang là chủ nhà họ Tần lại không có chút cảm xúc nào.
Đây là lần đầu tiên Cố Kiều Kiều gặp Tưởng Bạch Bình, mẹ chồng của nguyên chủ.

Quả thật như trong sách miêu tả, đây là một người phụ nữ khá kiêu ngạo.
Nhưng kiêu ngạo thì kiêu ngạo, bà ta cũng rất có tài.

Nếu không thì làm sao có thể duy trì và điều hành được cả nhà họ Tần trong tình cảnh mọi người trong nhà đều bất tài.
Cố Kiều Kiều chậm rãi bước theo mọi người vào trong, khi đi ngang qua Tưởng Bạch Bình trong, cô bị bà ta ngăn lại: “Kiều Kiều, nghe nói trước đó cháu bị bệnh.

Nhà có nhiều việc, cô không có thời gian đến thăm cháu.

Sức khỏe cháu khá hơn chút nào chưa? Cháu không biết trong thời gian cháu không đến, cô đã nhớ cháu đến thế nào đâu.”
Tưởng Bạch Bình nở nụ cười dịu dàng, thân mật nắm lấy tay Cố Kiều Kiều.
Cố Kiều Kiều thì không sao, nhưng mẹ kế của cô đứng bên cạnh khi thấy cảnh này lại run rẩy rõ rệt.
Cố Thư Dao nũng nịu nói: “Mẹ, mẹ làm con đau.”
Đổng Tĩnh nhanh chóng buông tay, nắm chặt tay con gái, cười xin lỗi.
Cố Kiều Kiều trong lòng thấy buồn cười, vốn không định chú ý đến bà Tưởng, nhưng sau đó lại nghĩ rồi mỉm cười đáp lại: “Cảm ơn cô Tưởng đã quan tâm, cháu không sao rồi.

Thời gian qua cô đã lo lắng cho cháu, cháu cũng rất nhớ cô.”
Cái gì chứ.
Thật ra trong cuốn sách, trước khi kết hôn, nguyên chủ gặp bà Tưởng không nhiều.

Lý Nhược Lan dường như không mấy quan tâm đến cuộc hôn nhân này, luôn cố ý hoặc vô tình ngăn cản con gái tiếp xúc quá nhiều với nhà họ Tần.
Vì vậy trước khi kết hôn, nguyên chủ chỉ đến nhà họ Tần vài lần, bà Tưởng cũng không hề đặc biệt yêu thương "cô".
Bây giờ, Cố Kiều Kiều nhìn bà Tưởng với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.

He he, diễn xuất thôi mà, ai sợ ai.
Cô chưa bao giờ chịu thua trước mặt hai mẹ con hoa sen trắng đó, và trước bà Tưởng khó tính này cũng không có gì phải sợ.
Tưởng Bạch Bình nhìn phản ứng của cô có chút ngạc nhiên, không biết từ khi nào cô bé này lại nhiệt tình với bà ta như vậy?
Không phải nói con bé vô lễ.
Bà ta nhớ lại trước đây, mỗi lần con bé cùng mẹ đến nhà họ Tần thì đều lặng lẽ đứng sau lưng mẹ, buồn chán nhìn xung quanh, trả lời câu hỏi của bà ta cũng vô cùng qua loa.

Chỉ khi thấy Hiên Hiên là con trai bà ta thì mắt con bé mới sáng lên.
Trước đây bà ta không thích Cố Kiều Kiều, chỉ là vì tài sản quý giá phía sau của cô mà không thể từ bỏ cuộc hôn nhân này.

Nếu không thì tại sao lại bỏ qua những cô gái ngoan ngoãn, hiểu chuyện mà lại đính hôn với một đứa con gái kiêu ngạo, vô lễ như cô.
Sao bây giờ tính tình con bé này có vẻ thay đổi nhiều vậy? Có lẽ sau khi mẹ con bé mất, không còn ai bảo vệ nên nó đã nhìn rõ thế gian lạnh nhạt, biết cách lấy lòng người mẹ chồng tương lai này rồi chăng?
Trong mắt Tưởng Bạch Bình lóe lên sự đắc ý, bà vừa kéo tay Cố Kiều Kiều vào nhà vừa mời mọi người vào trong.
Cố Kiều Kiều cũng không từ chối.

Mặc dù không quay đầu lại, nhưng ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống của mẹ kế cô hẳn là đang đâm thẳng vào lưng cô.
Phòng khách nhà họ Tần còn lớn hơn cả sân nhà họ Cố, dù nhiều người đến như vậy mà vẫn đủ chỗ ngồi.
Nghe những lời khen ngợi không ngớt và sự ngạc nhiên chân thành của bà con, Tưởng Bạch Bình vừa tự hào vừa khinh thường, đúng là lũ nhà quê không biết gì.
Sau khi chiêm ngưỡng phòng khách rộng rãi, trang trọng, đa dạng các thiết bị điện gia dụng và nội thất nhập khẩu, mọi người chia thành hai nhóm.
Những phụ nữ lớn tuổi ngồi trong phòng khách uống trà cắn hạt dưa, còn những cô gái trẻ thì theo các cô gái nhà họ Tần ra vườn sau ngắm hoa sen trong hồ nhỏ.
“Đây là con gái cô phải không? Sao không thấy con bé ra ngoài chơi cùng mấy đứa kia?” Tưởng Bạch Bình trước đó luôn chú ý đến Cố Kiều Kiều, giờ mới để ý đến Cố Thư Dao đứng bên cạnh Đổng Tĩnh.
Đổng Tĩnh liền lấy lại tinh thần, mặt nở nụ cười: “Con bé này từ nhỏ đã có tính cách nhút nhát, không thích ra ngoài.

Bảo nó không có việc gì thì ra ngoài chơi hoa, cho cá ăn cùng bạn bè đồng trang lứa, nhưng nhất định không chịu.

Chỉ thích ở nhà, không giúp tôi làm việc nhà thì cũng đóng giày với tôi.”
 
Thập Niên: Trà Xanh Siêu Cấp Xuyên Vào Niên Đại Văn Làm Cái Bóng Của Người Khác
Chương 46: Chương 46


Bà ta chỉ vào đế giày vải dưới chân, rồi nói tiếp: “Cô xem, đây là con bé làm đấy.”
Tưởng Bạch Bình cúi đầu nhìn những mũi kim tỉ mỉ, cũng có chút ngạc nhiên: “Con bé này khéo tay thật đấy, cô thật có phúc.” Vừa nói, bà ta vừa chăm chú quan sát Cố Thư Dao.
Đổng Tĩnh trong lòng mừng rỡ, xem ra mụ ta đã đặt cược đúng.

Trong một dịp quan trọng như thế này, mụ ta bỏ qua đôi giày da cao cấp mà cố tình đi giày vải chính là để diễn cảnh này.
Mụ ta không có con trai, nhưng không có nghĩa là mụ ta không hiểu tâm lý của các bà mẹ chồng.

Dù nhà họ Tần bây giờ sống sung túc, Tưởng Bạch Bình chắc hẳn vẫn muốn kiếm một cô con dâu khéo léo cho con trai mình.
Tưởng Bạch Bình mắt híp lại mà nói: “Con gái cô xinh thật đấy, lại còn khéo tay, sau này không biết sẽ thuộc về người con trai may mắn nào.”
Cô gái này từ lúc bước vào đã ngoan ngoãn ngồi sau lưng mẹ, không chen ngang vào cuộc trò chuyện.

Nghe được lời khen thì cũng chỉ mỉm cười ngượng ngùng.
Nhìn lại cô con dâu tương lai của bà ta, không biết đã chạy đi đâu rồi.

Nếu con bé được nửa phần ngoan ngoãn như chị kế thì bà ta đã thấy có phúc lắm rồi.
Đổng Tĩnh khiêm tốn vẫy tay và nói: “Đẹp thì có ích gì, phải có số tốt như cô mới thật sự là tốt.

Tôi cũng không có mong ước gì nhiều, chỉ hy vọng sau này con bé có thể lấy được người biết quan tâm, tốt nhất là lấy chồng gần nhà để sau này tôi và bố nó cũng có thể giúp đỡ.”
Lúc này, chiếc vòng tay chạm khắc trên tay mụ ta cũng lấp lánh theo động tác vẫy tay của mụ.
Có người tò mò hỏi: “Mẹ kế của Kiều Kiều, trên tay cô có cái gì sáng lấp lánh vậy?”
“À, cái này chỉ là một chiếc vòng tay thôi.” Đổng Tĩnh giả vờ hơi ngượng ngùng: “Bố mấy đứa nhỏ mới mua cho tôi, bảo bù đắp cho tôi đã vất vả chăm sóc gia đình.”
Có người lại gần xem: “Ôi đẹp quá, trên đó còn có một cái mặt dây chuyền hình hoa mai bằng vàng nữa.”
Đổng Tĩnh có vẻ hơi phiền lòng: “Đúng vậy, nghe nói là vàng nguyên chất.

Mấy người nói xem anh ấy không hiểu tâm lý phụ nữ chúng mình, mua vàng làm gì cơ chứ.

Chẳng thà dùng số tiền đó để tiết kiệm cho con cái làm của hồi môn thì tốt hơn.

Cái vòng tay này hơi lỗi thời, nếu không tôi đã để dành cho các con rồi.”
Một người phụ nữ hỏi với ánh mắt sáng lấp lánh: “Chồng nhà cô kiếm tiền giỏi, sao còn lo lắng về của hồi môn cho con gái, dù sao giờ cũng mang họ Cố mà?”
Con gái của bà ta đâu phải là con ruột của ông ta, ông ta có thể lấy tiền ra làm của hồi môn cho con gái của bà ta sao?
Đổng Tĩnh như không nhận ra ẩn ý trong lời nói của người phụ nữ: “Đúng vậy, có anh ấy ở đây, tôi cũng không lo về của hồi môn cho các con, chỉ mong sao chúng tìm được người biết quan tâm, giống như chồng tôi vậy.”

Nói đến đây, mụ ta dường như hơi ngượng ngùng: “Các cô không biết đâu, chồng tôi vô cùng yêu thương Dao Dao.

Nghe nói mấy ngày nay có mấy bộ quần áo mới từ Thượng Hải về, anh ấy nhất định phải dẫn các con đi mua.
Mụ ta giả vờ như có chút bất lực, lắc đầu nói: “Tôi muốn ngăn cũng không thể ngăn anh ấy được.”
Ôi, mọi người bán tín bán nghi.

Cố Tư Triết công bằng như vậy, còn đối xử tốt với cả con riêng nữa sao?
Dù người khác có tin hay không, Tưởng Bạch Bình lại có phần bị ảnh hưởng.

Không lẽ người phụ nữ họ Đổng này thật sự như lời đồn bên ngoài, có khả năng khiến Cố Tư Triết phải nghe theo?
Vậy thì của hồi môn của Lý Nhược Lan sẽ rơi vào tay ai đây?
“Ôi, xin lỗi tôi đến muộn.

Chị Tưởng, chị đừng trách tôi nhé.” Lý Thúy Hoa, con dâu nhánh thứ hai nhà họ Cố, em dâu của Đổng Tĩnh đến trễ.
“Cô là người bận rộn, đến là tốt rồi.” Tưởng Bạch Bình đứng dậy đón tiếp.

Sau khi nhà họ Tần và nhà họ Cố định hôn sự cho con gái, dù Lý Nhược Lan đối xử với bà ta không lạnh lùng cũng không nhiệt tình, Lý Thúy Hoa thì lại vô cùng nhiệt tình với bà ta, thường xuyên không mời mà đến.
Lý Thúy Hoa lớn giọng nói: “Cứ ngồi đi, cứ ngồi đi.

Sáng nay đồ ăn mặn quá, nên vừa rồi tôi uống khá nhiều nước, giờ phải đi nhà vệ sinh trước.

Chị dâu, để Dao Dao đi cùng em, em đã lâu không gặp cháu gái của mình rồi.”
“Bà già này, sao vậy? Một mình đi mà sợ rơi xuống hố cầu tiêu à?” Mọi người bật cười.
Lý Thúy Hoa không để ý đến sự chế nhạo của mọi người, tiến lên kéo tay Cố Thư Dao rồi rời đi, trước khi đi còn cố tình liếc nhìn Đổng Tĩnh.
Đổng Tĩnh hiểu ý, mỉm cười nhẹ.
Cứ để cơn bão đến dữ dội hơn đi, có phải vở kịch sắp bắt đầu rồi không? Ẩn mình sau bức tường trong nhà họ Tần, Cố Kiều Kiều vừa háo hức cắn hạt dưa vừa lén lút quan sát cảnh tượng này.
 
Thập Niên: Trà Xanh Siêu Cấp Xuyên Vào Niên Đại Văn Làm Cái Bóng Của Người Khác
Chương 47: Chương 47


Không phải kiếp trước các người một mực muốn ở bên nhau sao, cho rằng nguyên chủ đã làm hỏng chuyện tình cảm của các người à?
Kiếp này tôi sẽ giúp các người, hy vọng các người không hối hận.
Sau khi Lý Thúy Hoa kéo người ra khỏi phòng khách thì ngay lập tức dắt thẳng đến sân sau.
Bà ta vừa đi vừa nhắc thì thầm bên tai Cố Thư Dao: “Cháu không biết đâu, thím Hai đã phải tốn rất nhiều công sức mới giúp cháu thúc đẩy chuyện này được đấy.

Sau này khi cháu gả vào rồi cũng không được quên thím Hai đâu đấy.” Bà ta cứ nói liên tục suốt đoạn đường.
Dù chỉ có thể hưởng chút lộc của nhà họ Tần, tương lai con trai con gái của bà ta cũng được lợi.
Hiển nhiên Lý Thúy Hoa cũng không biết tình hình của nhà họ Tần bây giờ.
Vì sắp được gặp cậu ấm nổi tiếng của nhà họ Tần, cô ta còn nghe nói rằng người đó đẹp như ngôi sao trên tivi nên trong lòng Cố Thư Dao tràn đầy sự hồi hộp.

Lúc này nghe Lý Thúy Hoa nói dông dài như vậy, cô ta đang vô cùng mất kiên nhẫn.
Nhưng mẹ cô ta đã dặn đi dặn lại là không nên làm mất lòng bà ta, cô ta chỉ đành kìm nén sự không vui trong lòng trả lời lại: “Thím Hai, Thư Dao nhất định ghi tạc ơn giúp đỡ của thím.”
Lý Thúy Hoa hài lòng gật đầu.

Không uổng công bà ta bỏ ra một túi bánh hạch đào, còn có một hộp kẹo sữa Thỏ trắng mới có thể làm cho con trai bà lôi kéo được đứa con trai nhánh thứ hai nhà họ Tần.
Để cho thằng bé hẹn anh họ của nó ra ngoài.
Bà ta chọn đồ như vậy còn không phải là vì sợ món ăn vặt bình dân không lôi kéo được người ta hay sao, dù sao mấy đứa trẻ nhà họ Tần cũng đã quen ăn sơn hào hải vị nên chắc là rất kén ăn.
“Được rồi, cháu đi qua đó, thím Hai đi đây.” Đến đoạn ngã ba, Lý Thúy Hoa dặn dò.

Sau đó bà ta chú ý nhìn kĩ xung quanh mấy lần, không thấy người nào không liên quan mới quay người rời đi.
Cố Kiều Kiều bám theo nhìn hành động của thím Hai lén lút như kẻ trộm, không khỏi khinh thường trong lòng.
Kẻ phản bội này, khi mẹ cô còn sống cũng không lạnh nhạt với bà ta.
Bà nội của cô sống ở nhà cũ, sống chung với người con trai thứ hai.

Lý Nhược Lan ngoại trừ mỗi tháng cho 10 đồng sinh hoạt phí, bình thường còn mua không ít gạo và mì, đối với mấy đứa trẻ lại càng thêm chu đáo.
Đáng tiếc không ai nhớ đến cái tốt của bà.
Đám người ấy chỉ nhìn chằm chằm của hồi môn phong phú mà mẹ cô mang từ nhà mẹ đẻ đến, cảm thấy tất cả những gì mẹ cô cho đều là lẽ đương nhiên, chỉ biết bắt bẻ chưa đủ, nào có thật lòng cảm kích.
Ai bảo mẹ cô giàu có chứ!
Mẹ kế cô gả tới chưa đến nửa năm, cũng không biết đã hứa cho Lý Thúy Hoa lợi ích gì để bà ta bán mạng mà làm việc như vậy.

Bà ta chỉ cần thấy lợi ích là quên luôn ơn nghĩa.
Sau khi Lý Thúy Hoa rời đi, Cố Thư Dao nhấc váy lên, hết sức nhẹ nhàng bước đến sân sau.
Cố Kiều Kiều cũng yên lặng đuổi theo.
Lúc này ở cửa nhỏ sân sau, Tần Hiên đang nhìn xung quanh.

Thằng nhóc thối kia đâu rồi, không phải hẹn anh ta tới nói có đề toán muốn hỏi sao, người đâu.
Không phải là cho anh ta leo cây đấy chứ? Xem anh ta quay về có dạy dỗ nó hay không.
Tần Hiên lắc đầu chuẩn bị quay người rời đi, mẹ dặn anh ta đến phòng khách một chút, nói rằng hôm nay có không ít người vì anh mà đến.
Đối với cảnh tượng này, anh ta cảm thấy rất nhàm chán, anh ta thực sự ghét việc đi đến đâu cũng bị xem như là tiêu điểm.

Thế nhưng anh ta lại không thể không nghe mệnh lệnh của mẹ.
“Xin hỏi anh có biết làm sao để ra khỏi nơi này không?”
Một giọng nói trong trẻo từ phía sau truyền đến, Tần Hiên chợt xoay người.
Trời ơi, anh ta đang nhìn thấy gì vậy.

Chỉ thấy một cô gái mặc váy trắng đang đứng dưới cây hoa đào nở rộ trong sân sau, eo của cô vừa một nắm tay, hai tay ở phía trước nắm chặt, những con bướm trên tà váy như đang muốn giương cánh bay lên.
Cô ta thắt hai bím tóc, làn da trắng trẻo, khuôn mặt trái xoan, miệng anh đào nhỏ nhắn.
Lúc này cô đang nhìn anh ta mỉm cười.
Chẳng lẽ anh ta gặp được tiên nữ hay sao? Hai mươi năm qua đây là lần đầu tiên Tần Hiên nhìn thấy cô gái nào đẹp như thế.
“Anh cũng không biết à?” Cô gái ngượng ngùng cười, chớp chớp đôi mắt như nai con.
Tần Hiên tỉnh táo lại, có chút ngượng ngùng ho nhẹ một tiếng: “Em bị lạc đường hả? Đi thôi, anh dẫn em ra.”
Anh ta nói xong đi ra ngoài trước, còn quay đầu lại nhìn.
Cô gái đi phía sau anh ta xấu hổ gật đầu, cất bước dài theo sát bên cạnh, những con bướm trên tà váy đung đưa nhảy múa.
Tần Hiên kiềm chế sự lo lắng trong lòng, nhẹ nhàng hỏi: “Anh có thể hỏi danh tính của em được hay không?”
 
Thập Niên: Trà Xanh Siêu Cấp Xuyên Vào Niên Đại Văn Làm Cái Bóng Của Người Khác
Chương 48: Chương 48


Cố Thư Dao phì cười một tiếng: “Gì mà danh tính hay không danh tính, em tên là Cố Thư Dao, người trong nhà đều gọi em là Dao Dao.”
Con gái ở tuổi dậy là thời điểm tràn đầy sức sống nhất, càng chưa nói đến Cố Thư Dao còn có vài phần nhan sắc, cộng thêm việc trang điểm tỉ mỉ.
Tần Hiên ngây người nhìn nụ cười của cô ta, đây nhất định là tiên nữ hoa đào mới có nét duyên dáng và quyến rũ như vậy.

Chẳng qua là…
“Em họ Cố sao?” Trong thôn ai họ Cố anh ta đều biết, ngoại trừ…
Cô gái gật đầu, hơi do dự nói: “Anh sẽ không cười nhạo em là con riêng chứ?”
“Không có, cô gái xinh đẹp như em đi đến đâu cũng xứng đáng được người ta nâng trong tay, anh trân quý còn không kịp, sao cười em được.” Tần Hiên không còn căng thẳng như trước, vội vàng lắc đầu.
Nói xong anh ta liền thấy hối hận, có phải anh ta l* m*ng quá rồi hay không.
Quả nhiên khi nghe anh ta nói xong, mặt của cô gái bên cạnh có chút xấu hổ, dậm chân một cái rồi quay người rời đi.

Để lại Tần Hiên đứng tại chỗ, lòng đầy sự phiền muộn, nhìn bóng lưng người đẹp, thật lâu vẫn chưa lấy lại sự bình tĩnh.
Ài, nhanh như vậy đã kết thúc rồi sao, Cố Kiều Kiều cảm thán, cô còn xem chưa đủ nghiện đâu đấy.

Từ dưới tán cây ở phía xa, cô đang chuẩn bị đứng dậy trở về phòng khách.
A! Đau chết bà cô rồi.
Cô ôm đầu, phẫn nộ trừng mắt nhìn người đàn ông râu ria ở sau lưng.
Trên đường đến phòng tiệc, Tần Hiên vẫn còn hơi hoảng hốt.
Cô gái sống động yêu kiều giống như tiên nữ hoa đào đó thế mà lại là chị kế của vợ chưa cưới của anh ta.
Nhớ đến vợ chưa cưới, trong lòng anh ta lại thoáng qua chút chán ghét.
Anh ta hoàn toàn không thích Cố Kiều Dương kiêu căng ngạo mạn lại ngang ngược.

Cô ta được mẹ nuông chiều đến mức chẳng ra gì, không hề có vẻ dịu dàng mềm mỏng như những cô gái khác.

Mỗi lần thấy anh ta đều chạy phía sau kêu “Tần Hiên, Tần Hiên”.
Tên của đàn ông là để phụ nữ gọi lớn giữa nơi công cộng như vậy sao? Giáo dưỡng của cô ta đâu rồi?
Thường ngày cô ta không leo cây bắt ve thì cũng chạy khắp núi đồi đuổi thỏ.

Nghe nói đến cả đế giày mà cô ta còn không biết làm, chẳng lẽ sau này anh ta phải đi mua giày ở ngoài sao?
Nếu biết trước anh ta được cứu khỏi bờ sông sẽ phải kết hôn với cô ta thì năm đó anh ta thà để bản thân chết chìm còn hơn.
Tần Hiên nghĩ mà lòng đầy chán nản.
Đặc biệt hôm nay lại gặp được cô gái tốt đẹp như vậy.

Cô ấy xinh đẹp phóng khoáng, quyến rũ nhã nhặn làm sao mà Cố Kiều Dương có tính tình trẻ con ngang ngược, hành xử l* m*ng kia có thể so sánh được.
Anh ta đã từng nghĩ đến việc khuyên mẹ hủy bỏ hôn sự này, nhưng mà…
Được gia đình bảo bọc bao nhiêu năm, sống những ngày tháng trong nhung lụa lâu như vậy, anh ta cũng nên làm chút gì đó cho gia đình.
Nhưng điều đó không có nghĩa là anh ta phải hy sinh hạnh phúc cả đời mình.
Nếu anh ta cưới được con gái riêng của nhà họ Cố thì tốt biết bao.
~~~~~
Khi Cố Kiều Kiều chuẩn bị quay người rời đi không ngờ lại đụng đầu vào một người đàn ông cao to, cô đau đến mức ch** n**c mắt.
Cô ôm đầu ngẩng lên nhìn người đàn ông cao lớn cường tráng trước mặt, Cố Kiều Kiều vừa lau nước mắt vừa nhẹ nhàng mắng: “Anh nấp sau lưng tôi làm gì chứ?”
Người đàn ông này có vẻ quen quen, nhất thời cô không nhớ ra là ai.
“Cô chắn đường tôi.” Người đàn ông râu ria lên tiếng, giọng nói trầm thấp đầy sức hút.
Cố Kiều Kiều là người si mê giọng nói, nghe giọng người đàn ông này hay như vậy nên lập tức quyết định tha thứ cho anh.

Nhưng cô chắn đường lúc nào? Cô còn đặc biệt chọn một góc không người đấy?
Người đàn ông nhìn thấy vẻ khó hiểu trong mắt cô, lặng lẽ chỉ vào cửa bên hông sâu bên trong.

Người sống ở cửa bên hông?—Là "đồ con hoang" ít khi xuất hiện trên bàn ăn của người nhà họ Tần, chú Ba của nam chính sao?
“Anh là Tần Đông Viễn?” Cố Kiều Kiều buột miệng nói.
Người đàn ông dường như có hơi nghi ngờ khi cô nhận ra anh.

Anh dĩ nhiên nhận ra cô gái trước mặt, cô đã từng đến đây cùng mẹ cô.
Nhưng anh hiếm khi xuất hiện ở nhà, cô không nên biết anh mới phải.
Cố Kiều Kiều ngơ ngẩn nhìn chằm chằm người đàn ông mày rậm mắt to trước mặt mình, dù râu ria che kín mũi miệng nhưng vẫn có thể thấy được sự anh dũng hiên ngang.
Đáng tiếc...!người đàn ông có phong thái oai phong như vậy lại chết trong một vụ tai nạn sau khi cô gả vào nhà họ Tần chưa được bao lâu.
Nhìn cô gái xuất thần trước mặt mình, Tần Đông Viễn nhướn mày, tại sao anh lại nhìn thấy vẻ thương tiếc trong mắt cô nhỉ?
“Sau này anh cách xa cái ao nhỏ trong nhà anh một chút đi.” Cố Kiều Kiều không nhịn được nhắc nhở.
Người đàn ông nhếch môi: “Tôi biết bơi.”
 
Thập Niên: Trà Xanh Siêu Cấp Xuyên Vào Niên Đại Văn Làm Cái Bóng Của Người Khác
Chương 49: Chương 49


Vậy sao kiếp trước lại chết đuối trong ao nước? Cố Kiều Kiều kinh ngạc.

Nhưng nghĩ đến vận mệnh của nguyên chủ, trên đời này không gì là không thể.
“Tóm lại là anh cẩn thận đi.” Nói xong câu này cô xoay người vội vàng rời đi, trong phòng khách vẫn còn một vở kịch hay đang chờ cô, không thể trì hoãn thêm.
Người đàn ông nhìn bóng dáng Cố Kiều Kiều rời đi, hồi lâu sau vẫn chưa thể bình tĩnh lại được.

Vừa rồi cô đang khóc sao, là vì chồng chưa cưới hẹn hò với người phụ nữ khác à?
~~~
Không khí trong phòng khách trở nên sôi động khi Tần Hiên dẫn hai cháu trai đến.
“Ôi chao, người cao nhất kia chắc là cậu chủ nhỏ nhà họ Tần nhỉ, đẹp trai như ngôi sao trên tranh Tết vậy.” Có người tấm tắc khen ngợi.
“Đúng thế, nghe nói hồi còn đi học đã học rất giỏi.

Nếu không bị bệnh, chắc chắn đã đỗ đại học rồi.” Có người phụ họa.
“Cậu chủ nhỏ cho dù không đỗ đại học, cả đời cũng không phải lo cái ăn cái mặc.

Hôm nay đến nhà họ Tần, tôi thật sự được mở mang tầm mắt rồi.” Có người ngưỡng mộ.
Trong phòng khách bày bốn cái bàn tròn lớn, trên mỗi bàn chất đầy đậu phộng, hạt dưa, kẹo sữa Thỏ trắng, hoa quả chuối, bánh đào và cả mứt táo.
Họ cũng chỉ thường mua vài loại bánh đắt đỏ thế này vào dịp lễ Tết.
Tưởng Bạch Bình nghe mấy người phụ nữ khen ngợi con trai không ngớt càng thêm vinh dự, ưỡn ngực thẳng lưng.

Con trai của bà ta dĩ nhiên là người tốt nhất trên đời.
Cũng xứng đáng với cô gái tốt nhất.
Bà ta liếc nhìn Cố Thư Dao cách đó không xa đang ngoan ngoãn yên tĩnh ăn đồ ăn, rồi quay đi tìm kiếm cô con dâu tương lai của bà ta.

Con nhóc đó chạy đi đâu rồi không biết, chỉ biết chơi.

Nhiều cô gái đều đã trở lại, có mỗi cô thì không thấy đâu.
Tần Hiên vốn đã chán ngán cảnh này, nếu không phải vì ứng phó với mẹ, tiện thể ngắm nhìn người đẹp thêm vài lần nữa, anh ta đã tính trốn đi giữa chừng.

Người đẹp cũng đã nhìn thấy, còn đẹp hơn lúc ở sân sau.

Tiếc rằng không thể tiến lại nói chuyện vài câu, chỉ đành đợi sau này tìm cơ hội khác.
Dù chưa từng nhìn thấy vợ chưa cưới của mình, nhưng anh ta cũng không hề tiếc nuối.

Đồng thời cũng may mắn vì cô không có mặt, nếu không lại bám lấy tay áo anh không bỏ, để người đẹp thấy anh ta như vậy thì thật là khó coi.
Cố Kiều Kiều trở về từ sân sau đã đi đâu rồi?
Thực ra cô vẫn luôn vịn lên cửa sổ nhìn vào trong.

Không biết vì sao trong lòng cô luôn có dự cảm, nếu muốn thuận lợi hủy hôn, cô không thể gặp Tần Hiên trước khi kết hôn.

Ai biết được tại sao, có lẽ là vì sợ anh ta bị vẻ quyến rũ của bà đây chinh phục, không chịu tiếp tục liếc mắt đưa tình với Cố Thư Dao nữa.
Thấy Tần Hiên vội vã rời đi, cô mới nhân lúc không có ai chú ý, xoay người trở lại chỗ ngồi trong phòng khách.
Cố Thư Dao hờ hững nhìn lướt qua cô.

Cô em gái này của cô ta không thể yên tĩnh được mười lăm phút, cứ như con khỉ bị lên dây cót.
Sau này tốt nhất đừng làm cho cô ta mất mặt.
“Không phải là nhà họ Tần vẫn còn một người chưa lập gia đình à, sao không thấy ra?” Đang nhai hạt dưa, ăn đậu phộng thì mọi người nhớ đến một người khác.
“Bà đang nói Tần Đông Viễn, con trai thứ ba nhà họ Tần sao?” Nói đến ba chữ Tần Đông Viễn, người phụ nữ rõ ràng đã hạ thấp giọng.
“Anh ta có đến cũng vô ích, ai dám gả con gái cho anh ta chứ?” Có người cười nhạo.
Cũng không xem xem những vị khách được nhà họ Tần mới tới có ai mà không có chút của cải trong nhà.

Nhà người ta như vậy sao lại chịu gả con gái vất vả lắm mới nuôi lớn được cho “đồ con hoang” chứ.
Phàm là những chủ đề có chút thú vị luôn k*ch th*ch tính nhiều chuyện của mọi người, bọn họ nhanh chóng bàn tán sôi nổi chủ đề này.

Ngay lúc đó, đột nhiên có người phụ nữ chỉ vào Cố Thư Dao ngồi ở bàn chính.
“Cô gái nhà họ Cố kia bị làm sao thế?”
Cố Thư Dao ngồi trên chiếc bàn lớn nhất đặt ở giữa cùng chủ nhà họ Tần, Tưởng Bạch Bình, lúc này đang ngồi vò đầu bứt tai, cơ thể không ngừng vặn vẹo.

Dường như có thứ gì đó đang cắn cô ta.
Mấy người phụ nữ dừng cuộc trò chuyện lại, có hơi hoảng sợ nhìn cảnh tượng kỳ quái này.
"Con bé bị gì vậy, có bệnh gì không đó?" Bà ta không có ý mắng người, chỉ là nói theo nghĩa đen thôi.

Chẳng lẽ con riêng của nhà họ Cố này có bệnh kín gì sao?
Nếu đúng vậy thì cũng tốt, con gái nhà bà ta sẽ bớt đi một đối thủ cạnh tranh.

Nhà họ Tần sẽ không bao giờ cho phép một cô gái có bệnh vào cửa, lỡ truyền lại cho đời sau thì biết phải làm sao.
Bà ta đã sớm quan sát kỹ, trong số các cô gái ở đây chỉ cô ta và em gái của cô ta, hòn ngọc quý của nhà họ Cố là xinh đẹp nhất.

Đứa con riêng này lớn hơn cô em vài tháng, nhưng mặt mày đã lộ ra nét quyến rũ.
 
Back
Top Dưới