Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên Chúa Diễn Trò Xuyên Thành Nữ Phụ Cực Phẩm

Thập Niên Chúa Diễn Trò Xuyên Thành Nữ Phụ Cực Phẩm
Chương 20: 20: Ngọn Nguồn Tin Đồn


Ban đầu mọi người không chú ý đến đứa bé Thạch Đầu này, bây giờ nhìn vào nó, mọi người không nhịn được mà cảm thấy buồn cười.

Nhìn gương mặt nhỏ nhắn của Thạch Đầu kia, vốn đã xấu rồi, thế nhưng ha ha ha, bây giờ mặt mũi còn bầm dập, trông lại càng xấu hơn.

"Mọi người phân xử xem nào, nó đánh Thạch Đầu nhà chúng tôi thành thế này, chẳng lẽ tôi không được đến yêu cầu nhà nó giải thích à?" Trương Thúy Hà lên tiếng, bà ta định mượn sức mạnh của quần chúng.

Nghe được những lời buộc tội của Trương Thúy Hà, Tô Bảo bị mất bình tĩnh, thằng bé vênh cổ, hét lên: "Không phải, là do miệng của thằng Thạch Đầu kia quá tiện, nó dám nói xấu chị gái tôi.

""Thím Trương, Thạch Đầu nhà thím dám nói chị gái tôi hết ăn lại nằm, còn nói tương lai chị gái tôi không thể gả ra ngoài.

Tôi đánh nó như thế đã coi là nhẹ rồi đó.

" Tô Bảo nói xong, không đợi Trương Thúy Hà kịp lên tiếng, cậu bé đã nói tiếp: "Thím Trương, những lời mà Thạch Đầu nói, chắc chắn là do học từ thím.

Bình thường thím vẫn luôn thích nói chuyện của nhà người khác.

""Ha ha, đứa bé này, cháu nói bậy gì đó.

Tôi nói chuyện nhà người khác lúc nào?" Trương Thúy Hà tức giận quát lớn.

Thế nhưng Tô Bảo không sợ bà ta chút nào, cậu bé lại tiếp tục hét lên: "Lần trước tôi nghe thấy bà lén nói với bà Vương rằng chị dâu Hồng Tụ ngoại tình với hàng xóm cạnh nhà.

""Còn có, bà còn nói con trai của nhà chú hai Lý là đồ thiểu năng.

""Còn nữa, bà còn nói là, bà ba Tô là hổ cái, lúc nào cũng thích hành hạ con dâu.

"Còn cả chuyện ai lăn đống cỏ khô với ai, ăn trộm đồ ăn nhà ai, ngoài ra cả chuyện ai cãi nhau với vợ đòi ly hôn! Chuyện này không nói thì không biết, vừa nói đã khiến cho mọi người nhảy dựng lên.

Tô Bảo vừa dứt lời, ánh mắt của những người vốn đang đứng cạnh hóng hớt nhìn Vương Thúy Hà đã bắt đầu thay đổi.

Giỏi thật, hóa ra tất cả những tin đồn trong thôn đều từ miệng con mụ Trương Thúy Hà này mà ra.

Trong số đó, chú hai Lý là người phản ứng đầu tiên.

Đúng là trong nhà chú hai Lý có một đứa con trai không được thông minh cho lắm, thi cuối kỳ lần trước cũng chỉ thi được có tám điểm, thế nhưng con trai người ta không phải đồ thiểu năng.

Cho nên, chú hai Lý trợn tròn mắt lên, hung dữ nói: "Trương Thúy Hà, cô nói rõ ràng cho tôi, con tôi sao lại thành đồ thiểu năng rồi hả? Nếu hôm nay cô không giải thích rõ, chúng tôi sẽ không để yên đâu.

".
 
Thập Niên Chúa Diễn Trò Xuyên Thành Nữ Phụ Cực Phẩm
Chương 21: 21: Chỉ Dọa Thôi


"Đúng vậy, còn tôi nữa, sao tôi lại thành bà hổ cái rồi? Miệng người đàn bà này ăn phân hay sao thế?""Tôi lăn đống cỏ khô với người khác bao giờ, cô không biết miệng mình thối lắm à?"Trương Thúy Hà trợn tròn mắt, thấy những lời mình lén đồn đãi đều bị lộ ra ngoài ánh sáng, chọc cho bao nhiêu con người ở đây tức giận, Trương Thúy Hà không nói hai lời, kéo con trai chạy mất tăm.

Lúc này bà ta không còn để ý đến chuyện tính sổ nhà họ Tô nữa, bây giờ mà không chạy, thì sẽ bị người ta đuổi theo đánh cho mà xem.

Trương Thúy Hà chạy trốn, đám người đang hóng chuyện cũng top ba top năm rời đi.

Vừa đi vừa tức giận nói muốn tìm Trương Thúy Hà hỏi cho rõ ràng.

Đợi đến khi trong sân chỉ còn lại mấy người nhà họ Tô, không khí trở nên yên tĩnh trong nháy mắt.

Người đầu tiên cất tiếng phá vỡ sự im lặng này là Vương Tú Mi.

"Con gái, con buông dao bầu xuống đi, cẩn thận chút nữa lại tự làm bản thân bị thương đó.

""Dạ, con chỉ dọa bà ta chút thôi.

" Tô Trà ngoan ngoãn trả lời.

Cô thực sự không muốn lấy dao để đánh nhau, lấy dao ra cũng chỉ để làm màu mà thôi, nếu chút nữa tình huống không thể kiểm soát được, cô sẽ dọa nạt một chút.

Tô Trà xoay người vào bếp cất dao.

Đợi đến khi Tô Trà ra khỏi phòng bếp, ông bà nội Tô đã quay về phòng rồi, mấy người Tô Thắng Hoa cũng về phòng, trong sân chỉ còn lại chi thứ hai nhà họ.

Vương Tú Mi kéo Tô Trà và Tô Bảo về phòng của chi thứ hai, Tô Trường Thắng cũng ôm gương mặt đầy máu của mình đi theo sau họ.

Vào phòng, Vương Tú Mi vội vàng đóng cửa lại, sau đó mở miệng hỏi chuyện vừa rồi.

Những gì mà Trương Thúy Hà nói, một chữ Vương Tú Mi cũng không tin.

Bấy giờ Tô Bảo và Tô Thắng Dân mới kể lại rõ ràng đầu đuôi sự việc.

Thế nhưng, chuyện cũng không khác những gì mà Trương Thúy Hà đã nói.

Sau khi nghe xong, Vương Tú Mi bày ra vẻ mặt hài lòng xoa cái đầu nhỏ của con trai, khích lệ cậu bé: "Làm không tệ lắm.

Chút nữa mẹ sẽ thưởng cho con hai viên kẹo.

"Nghe thấy chữ "kẹo" kia, đôi mắt Tô Bảo lập tức sáng lên, cậu cất tiếng: "Mẹ, con muốn ăn kẹo.

""Được được được, cho con ăn kẹo.

" Vương Tú Mi nói xong thì lấy hai viên kẹo đặt vào tay của Tô Bảo, lại dặn cậu bé: "Lần sau nếu có ai nói bậy về chị gái con, con nhớ phải che chở cho chị con đấy.

"Tô Bảo gấp gáp bóc một viên kẹo ra nhét vào miệng, rồi mới cất tiếng ồm ồm không rõ: "Mẹ yên tâm đi, chắc chắn con sẽ che chở cho chị gái mà.

".
 
Thập Niên Chúa Diễn Trò Xuyên Thành Nữ Phụ Cực Phẩm
Chương 22: 22: Không Xứng Thật


Tô Thắng Dân ngồi cạnh bày ra vẻ mặt hâm mộ nhìn Tô Bảo đang ăn kẹo, ông li3m li3m môi tiến đến trước mặt Vương Tú Mi, đôi mắt thể hiện rõ sự mong chờ: "Vợ, anh cũng muốn ăn kẹo.""Ăn cái rắm ấy, con trai nhỏ như vậy đánh nhau cũng có thể thắng, vậy mà một người đàn ông như anh còn bị đàn bà cào đến mức này, thế mà anh còn đòi ăn kẹo.

Anh có xứng không?" Vương Tú Mi tức giận lườm ông một cái, lại duỗi tay bốc một nắm kẹo nhét vào trong tay của Tô Trà: "Con gái, con cất vào túi đi, nếu khó chịu thì ăn một viên.

Ăn hết thì đến tìm mẹ lấy nhé."Tô Thắng Dân bị vợ từ chối không chút lưu tình thì cảm thấy có chút mất mát, thế nhưng khi ông nghĩ đến cảnh tượng bản thân bị người đàn bà Trương Thúy Hà kia cào nát mặt.Hu hu hu...!Ăn kẹo á? Ông không xứng thật!Tô Trà cầm kẹo, thấy cha già nhà mình ủ rũ trông vô cùng tội nghiệp, trong lòng cô có chút không đành.Bàn tay nhỏ của cô bốc lấy hai viên kẹo, lén giơ tay ra giật giật góc áo của cha già.Tô Thắng Dân nhìn thấy động tác mờ ám của con gái, thì quay đầu nhìn về phía cô với gương mặt mờ mịt.Tô Trà nhét hai viên kẹo vào tay cha già, sau đó giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, cô quay đầu nhìn ra chỗ khác.Trong lòng bàn tay đột nhiên xuất hiện một thứ gì đó, đôi mắt của Tô Thắng Dân lập tức sáng ngời lên, trong lòng ông vô cùng cảm động.Tô Thắng Dân nước mắt lưng tròng, quả nhiên con gái mới là áo bông tri kỉ mà.Ông lại ngẩng đầu lên nhìn thằng con trai đã vội vàng nhét cả hai viên kẹo vào miệng, trong mắt Tô Thắng Dân hiện lên sự ghét bỏ.Thằng nhóc này, phải tranh thủ lúc nào ném đi mới được.Có thể do ánh mắt ghét bỏ của Tô Thắng Dân quá mức rõ ràng, cho nên Tô Bảo đang ngậm chiếc kẹo ngọt ngào, quay đầu lại đối diện với ánh mắt ghét bỏ của cha mình bằng vẻ mặt vô tội.Ánh mắt của cha già thế này là sao? Cậu bé đã làm gì đâu?Tô Thắng Dân không đành lòng nhìn thẳng thằng con nhà mình nữa, trong lòng ông thầm cảm khái.Được rồi, thằng con này không những không tri kỉ, còn ngốc nữa.Quả nhiên, vẫn nên ném đi thôi.Bên này chi thứ hai chia kẹo ăn, bên kia phòng lớn lại không vui vẻ hài hòa như thế.

Mà đèn trong phòng của ông bà nội Tô cũng vẫn còn sáng...Trong căn phòng của chi thứ nhất...!không khí im lặng bao phủ cả bốn người trong phòng..
 
Thập Niên Chúa Diễn Trò Xuyên Thành Nữ Phụ Cực Phẩm
Chương 23: 23: Chỗ Không Thích Hợp


Về chuyện Tô Thắng Dân bị đánh vừa rồi, cả chi thứ nhất là họ Tô chỉ có mỗi một mình Tô Thắng Hoa ra mặt, Vương Quyên, Tô Diệp và Tô Vận đều trốn trong phòng không lộ mặt ra ngoài.

Chuyện này ban đầu cũng chưa ai ý thức được cho nên không nói gì, thế nhưng khi nghĩ lại, thì lại cảm thấy không thể nói nổi.

Đều là người một nhà, ông nội Tô vẫn luôn có một câu cửa miệng là "Một bút không thể viết được hai chữ Tô".

Kết quả, hôm nay xảy ra chuyện, ngay cả ông bà nội Tô cũng đều đi ra ngoài, vậy mà vợ con của Tô Thắng Hoa lại trốn trong phòng không hé răng! Tất cả mọi người trong gia đình này, không có ai là đồ ngốc cả.

Vừa rồi khi còn đứng trong sân, cho dù Tô Thắng Hoa có thành thật khù khờ đến mức nào, ông ta cũng có thể nhận ra sắc mặt của ông nội Tô không tốt cho lắm.

"Vương Quyên, khi nãy mấy mẹ con em ở trong phòng làm gì thế hả? Người nhà bị người ta tìm đến tận cửa đánh rồi, mấy người các em! " Gương mặt Tô Thắng Hoa thể hiện rõ vẻ khó xử.

Tính cách của Vương Quyên cũng thành thật, nghe thấy chồng mình hỏi chuyện này, bà ta đang định lên tiếng trả lời.

Thế nhưng chưa đợi bà ta kịp lên tiếng, Tô Vận đã giành trước rồi.

"Cha, mẹ con là phụ nữ, tính cách của mẹ thế nào đâu phải cha không biết, cho dù mẹ con có đi ra ngoài thì cũng chỉ là có thêm một người bị đánh mà thôi.

Chằng lẽ mẹ con đối phó được thím Vương kia ư?"Tô Vận lạnh nhạt cất tiếng, tuy giọng nói của cô ta mềm mại, thế nhưng những lời cô ta nói ra lại khiến cho người ta cảm thấy không thoải mái.

Tô Thắng Hoa giật giật khóe miệng: "Nhưng mà! ""Không có nhưng nhị gì cả, là con cản không cho mẹ và chị gái ra ngoài đấy.

Con và chị gái vẫn là thiếu nữ, cũng đâu thể ra ngoài đánh nhau với thím Vương đâu, đúng không?" Tô Vận lại hỏi vặn ông ta một câu.

Nghe những lời của Tô Vận cũng cảm thấy có lý, thế nhưng Tô Thắng Hoa vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không thích hợp cho lắm.

Thế nhưng muốn ông ta nói rõ xem không thích hợp ở chỗ nào, ông ta lại không thể nói được.

Thấy cha không nói được câu nào nữa, Tô Vận khẽ mím môi, lại an ủi:"Cha, không phải chuyện này đã xong rồi ư? Nếu như tình huống thực sự không thể kiểm soát được nữa, chắc chắn mấy mẹ con con không thể thật sự khoanh tay đứng nhìn rồi.

"Dù sao cũng đâu có chuyện gì xảy ra đâu, thật ra trong lòng Tô Vận thầm nghĩ, cho dù thực sự có chuyện gì, cô ta cũng không muốn quan tâm đến những chuyện rắc rối của chi thứ hai.

.
 
Thập Niên Chúa Diễn Trò Xuyên Thành Nữ Phụ Cực Phẩm
Chương 24: 24: Không Hòa Thuận Được Nữa


Tô Vận cảm thấy vất vả lắm mình mới được sống lại một đời, cũng không phải để chỉnh sửa tính cách cực phẩm của chi thứ hai kia.

Toàn bộ gia đình của chi thứ hai đều là hạng hết ăn lại nằm, đều muốn mọi người làm cho mình hưởng.

Chú hai thím hai kia, nào có khi việc gì mà hai người đó không tìm trăm phương nghìn kế để lười biếng cơ chứ? Thế nhưng lúc ăn lại chạy nhanh hơn bất cứ ai, ăn cũng nhiều hơn bất cứ ai.

Còn Tô Trà, tính cách được nuông chiều, bị chú hai thím hai chiều chuộng tạo thành một thân toàn tật xấu.

Tô Bảo càng một lời khó nói hết, cả ngày trêu mèo chọc chó, còn thích bao che khuyết điểm nữa cơ chứ.

Ngay cả một người chị gái như Tô Trà, mà Tô Bảo cũng nguyện ý che chở cho cô.

Thế nhưng phiền cái là Tô Bảo là đứa cháu trai duy nhất của nhà họ Tô, ông bà nội Tô đều coi trọng đứa cháu trai bảo bối này, thế nên Tô Thắng Dân và Vương Tú Mi không ít lần lấy danh nghĩa Tô Bảo dỗ dành hai cụ nhà để lừa đi một đống đồ đạc.

Dù sao đời này, Tô Vẫn đã tính toán sẵn rồi.

Trong cuộc sống tương lai tốt đẹp của cô ta, tuyệt đối không óc người nhà chi thứ hai nhà họ Tô kia.

Nghĩ đến những ngày tháng trong tương lai sau này, đôi mắt của Tô Vận khẽ híp lại.

Chờ một chút nữa thôi, không lâu nữa chi thứ nhất của nhà cô ta có thể tách khỏi cả nhà chi thứ hai đáng ghét kia rồi.

Bên kia, ông bà nội Tô đều ở trong phòng, thế nhưng cả hai ông bà cụ đều không ngủ được.

Sao mà ngủ được cơ chứ, người một nhà mà không đồng lòng.

Từ trước đến nay, ông nội Tô vẫn luôn cho rằng "đánh nhau anh em ruột, ra trận cha con như lính", cả gia đình hài hòa đồng lòng là tốt đẹp nhất.

Thế nhưng chi thứ nhất mà ông cụ vốn tưởng thành thật, cho dù chịu thiệt thòi cũng sẽ đỡ đần cho chi thứ hai một phen.

Kết quả từ việc hôm nay mà xem, cả nhà thằng cả kia, không có lòng kéo nhà thằng hai rồi.

"Ông già, ông nói xem việc hôm nay, vợ thằng cả có ý gì đây?" Bà nội Tô - Lý Hồng Mai cũng có chút hoảng hốt trong lòng.

"Còn có thể có ý gì nữa? Thằng cả vẫn còn tạm được, thế nhưng ba người còn lại của nhà thằng cả kia, chỉ sợ là có lòng riêng rồi.

" Ông nội Tô thở dài một hơi, nói: "Chúng ta lớn tuổi rồi, cái nhà này chỉ sợ khó mà hòa thuận lâu nữa.

""Không thể nào, làm gì nghiêm trọng như ông nói?".
 
Thập Niên Chúa Diễn Trò Xuyên Thành Nữ Phụ Cực Phẩm
Chương 25: 25: Biết Sửa Xe


"Sao lại không thể? Tôi thấy bây giờ người làm chủ chi thứ nhất không phải Tô Thắng Hoa, mà là đứa con gái thông minh hơn cha của nó kia kìa.

"Ai cũng không phải đồ ngốc, mắt ai cũng đâu có mù.

Cùng ở dưới một mái nhà, bây giờ dường như mỗi chuyện lớn nhỏ gì của nhà thằng cả cũng đều do Tô Vận làm chủ.

Hai ông bà cụ sống cả đời rồi, sao mà không nhìn thấu cho được.

Hai ông bà cụ nói liên miên thêm một lúc lâu nữa, cuối cùng vẫn là bà nội Tô an ủi vài câu.

Hai cụ nhớ đến chuyện ngày mai mình vẫn phải ra đồng làm việc, cho nên mới nhắm mắt đi ngủ.

-----"Ò ó o o o! "Năm giờ rưỡi, tiếng gà trống kêu to đánh thức cả gia đình nhà họ Tô.

Người một nhà cùng ngồi ăn sáng, sau đó ra đồng như chưa có chuyện gì xảy ra, nên cho gà ăn thì cho gà ăn! Thế nhưng ở ngoài mặt thì có vẻ như không có chuyện gì, thế nhưng không khí trong gia đình vô cùng bất thường.

Có điều lúc này Vương Tú Mi lại vô cùng vui vẻ, vừa rồi trên bàn cơm, bà nắm được cơ hội kể lại chuyện Tô Trà sửa xe đạp cho Tô Thắng Lợi ra, nhìn ánh mắt trợn tròn vì kinh ngạc của cả gia đình, trong lòng Vương Tú Mi không cần nói cũng biết là vô cùng vui sướng.

Xem đi, con gái nhà tôi biết sửa xe đạp kia kìa.

Sau khi ăn sáng xong, Vương Tú Mi nhân lúc bà nội Tô không chú ý lén chuồn ra ngoài, bà còn phải ra ngoài tám chuyện nữa cơ.

Sau đó, đến giữa trưa, hầu như tất cả mọi người trong thôn đều biết! Tô Trà biết sửa xe.

Tin tức bị đồn đi có chút thái quá, lúc đầu Vương Tú Mi chỉ nói Tô Trà biết sửa xe đạp, sau đó lại truyền thành Tô Trà biết sửa xe, xe gì cô cũng sửa được.

Chuyện này có người tin, cũng có người không tin, dù sao cũng đâu ai tận mắt chứng kiến.

"Sửa xe á? Tô Trà biết sửa xe đúng không? Nếu nó mà biết sửa xe, tôi sẽ bay lên trời cho xem.

" Trương Thúy Hà coi chuyện này như chuyện cười, khi nói chuyện với người khác, bà ta còn thường xuyên lấy chuyện này ra để giễu cợt Tô Trà sau lưng cô.

----"Thu thóc, xe trong thành phố đến thu thóc rồi! ""Tất cả mọi người trong thôn nhanh chóng về nhà xúc thóc vào bao đi, sau đó mang đến sân đập lúc bên kia để cân.

""Alo, alo, alo, tôi nhắc lại một lần nữa, mọi người xúc thóc vào bì, rồi mang đến sân đập lúa để cân.

"Giọng nói của lão trưởng thôn truyền qua chiếc loa trong thôn, toàn bộ thôn đều nghe thấy, thế nên tất cả mọi người đều bắt đầu bận rộn.

.
 
Thập Niên Chúa Diễn Trò Xuyên Thành Nữ Phụ Cực Phẩm
Chương 26: 26: Xe Thu Thóc


Nhà họ Tô cũng không ngoại lệ, đàn ông nhà họ Tô đang làm ở ngoài ruộng cũng nhanh chóng chạy về nhà, sau đó lấy bao bì, xúc đầy thóc lên rồi buộc chặt lại.

Vương Tú Mi thích náo nhiệt, cho nên bà kéo Tô Trà ra ngoài, đi theo phía sau mấy người đàn ông.

Trời rất nóng, Tô Vận không muốn ra ngoài, mà Tô Vận cũng ở nhà theo.

Thế nhưng bà nội Tô và Vương Quyên lại ra ngoài cùng với mấy người đàn ông.

Vương Tú Mi và Tô Trà chậm rãi lết ở phía sau cùng.

Vương Tú Mi nhìn thấy mấy người đàn ông ở phía trước khiêng những bao thóc to, gương mặt của bà tràn đầy niềm vui.

"Nhà chúng ta có nhiều thóc thế này, chút nữa bán được tiền rồi mẹ sẽ bảo bà nội con cho tiền để mẹ làm cho con một bộ quần áo mới, không phải con thích chiếc váy hoa của Tô Vận kia ư? Mẹ sẽ làm cho con một bộ còn đẹp hơn như thế nữa.

" Vương Tú Mi cười khanh khách nói với Tô Trà.

Nghe thấy những lời này của mẹ già, Tô Trà suy nghĩ một lát, cô tìm thấy trong kí ức của nguyên chủ hình ảnh chiếc váy hoa của Tô Vận - thứ mà nguyên chủ đã vô cùng hâm mộ.

Trong trí nhớ, chiếc váy có màu trắng, trên thân váy có những bông hoa nhỏ màu vàng tươi.

Nói thật ra thì chiếc váy đấy cũng khá đẹp.

Thẩm mĩ cứ như một chiếc vòng tuần hoàn, giống như ở thế kỉ hai mươi mốt, những chiếc váy voan dài liền áo in hoa cũng không thịnh hành một thời gian dài, chúng cũng tương tự như váy hoa ở thời đại này vậy.

Dọc theo đường đi, ngoại từ người của nhà họ Tô thì những người khác trong thôn cũng đều khiêng thóc đi về phía sân đập lúa bên kia, trong lúc nhất thời, con đường nhỏ ở quê có vẻ náo nhiệt hẳn lên.

Mọi người gặp nhau trên đường còn trò chuyện, hỏi han nhau một hai câu, dù sao cũng đều đi đến cùng một chỗ, vừa đi vừa nói chuyện cũng chẳng sao cả.

Đợi người nhà họ Tô đến sân đập lúa thì thấy trên sân đã có khà nhiều người tập trung ở đây rồi.

Trên gương mặt cả đám đều mang theo nụ cười kể chuyện thu hoạch của nhà mình.

Tô Trà đã nhìn thấy chiếc xe thu thóc kia, đó làm một chiếc xe tải lớn, đang đỗ ở bãi đất trống trong sân đập lúa.

Nghe mấy chị dâu, mấy thím bên cạnh nói chuyện với nhau, Tô Trà mới biết rằng chiếc xe này là của đội vận tải trong thành phố, mà số thóc này cũng được chở đến thành phố để tìm nguồn tiêu thụ.

Nói trắng ra là đội vận chuyển sẽ kiếm lời ở giữa, mua bằng giá rẻ, sau đó lúc bán ra thì ép giá lên cao.

.
 
Thập Niên Chúa Diễn Trò Xuyên Thành Nữ Phụ Cực Phẩm
Chương 27: 27: Tính Sổ Sách


Việc buôn bán này lãi ít tiêu thụ mạnh.

Ngoài mặt trông có vẻ một cân thóc chỉ lời được một hai hào, không bõ bèn gì, thế nhưng số lượng tăng lên mấy vạn cân thì kiếm tiền đầy bồn đầy bát.

Bây giờ đã qua khoảng thời gian ăn cơm tập thể rồi, ruộng được khoán cho từng hộ gia đình sản xuất, số lúa trồng được đều giữ lại cho nhà mình ăn, ăn không hết mà bán đi, thì số tiền đó cũng là của nhà mình.

"Mọi người sang đây xếp hàng đi, từng nhà lên một, không được chen lấn.

Đến đây, đến đây, sang bên này này! "Trưởng thôn hét lớn một tiếng, mấy người đàn ông đều đi về phía trưởng thôn để xếp hàng.

Đây cũng không phải lần đầu tiên người trong thôn bán thóc, lúc xếp hàng cũng không có mâu thuẫn gì cả.

Trưởng thôn đặt một cái cân lớn trước mặt tất cả mọi người, trên tay ông ta cầm bút và vở bắt đầu đăng ký.

Có khá nhiều người, mà trưởng thôn mới học hết tiểu học cho nên ghi chép có chút chậm chạp.

Trước kia mấy chuyện tính toán này đều tìm mấy thanh niên trẻ có học trong thôn đến làm, chẳng hạn như năm ngoái là do Tô Vận ghi sổ.

Thế nhưng hôm nay trời nóng nực quá, Tô Vận không đến, những người trẻ tuổi có học khác trong thôn cũng không đến xem náo nhiệt, phần lớn những người tới đây đều là những người chưa từng được đi học.

Trưởng thôn đảo mắt nhìn qua bốn phía, đang định nhờ người ta đến nhà tìm Tô Vận sang đây giúp đỡ, thì đột nhiên nhìn thấy Tô Trà đang đứng dưới bóng cây cổ thụ cách đó không xa.

Ông ta cân nhắc Tô Trà cũng là học sinh cấp ba, còn học cùng một trường với Tô Vận, có lẽ năng lực cũng không tệ lắm đâu.

"Tô Trà, Tô Trà, cháu sang đây.

"Tô Trà đang tránh nắng dưới tán cây nghe thấy có người gọi tên mình, cô ngẩng đầu lên thì thấy trưởng thôn đang phất tay ý bảo cô đi qua đó.

"Đúng, chính là cháu đó.

Tô Trà, cháu sang đây giúp đỡ ghi sổ một chút.

" Trưởng thôn cũng là không còn cách nào khác nữa, vốn dựa theo kế hoạch thì ngày mai xe của đội vận tải mới đến đây, thế nhưng vừa rồi họ mới đột xuất thông báo rằng sẽ đến, trưởng thôn cũng không kịp nhớ đến việc tìm người phụ trách việc này.

Thế nhưng không phải bây giờ ông ta đã tìm được một người rồi đấy ư?"Nhanh nhanh nhanh, trưởng thôn bảo con qua đó tính sổ sách kìa.

" Vương Tú Mi vô cùng vui vẻ, năm ngoái lúc nhìn thấy Tô Vận tính sổ sách ở đó, trong lòng Vương Tú Mi đã thầm muốn để cho Tô Trà đi rồi.

.
 
Thập Niên Chúa Diễn Trò Xuyên Thành Nữ Phụ Cực Phẩm
Chương 28: 28: Có Tính Sai Không


Tô Trà bị Vương Tú Mi đẩy nhẹ một cái, thấy mẹ già vội vàng như thế, cô cười cười đi về phía trưởng thô bên kia.

Tô Trà chậm rãi đi đến trước mặt ông ta, trưởng thôn đánh giá Tô Trà một lát rồi mới cất tiếng: "Cháu ghi lại số thóc của mọi người, sau đó viết số tiền ở ngay cột phía sau.

Động tác nhanh một chút nhé.

""Dạ.

" Tô Trà gật đầu đồng ý, sau đó lập tức nhận lấy sách và bút mà trưởng thôn đưa qua.

Tô Trà cầm bút đứng ở một bên, nhìn mấy người đàn ông khiêng bì thóc đặt lên cân.

Cô nâng mắt lên liếc con số hiển thị trên cân, Tô Trà nhanh chóng viết mấy con số xuống mặt giấy, sau vài giây tính toán lại viết thêm mấy con số nữa ở cột phía sau.

Sau khi nhỡ kĩ rồi, Tô Trà ngẩng đầu lên, cất tiếng: "Người tiếp theo.

"Sau đó, không có ai di chuyển, ngay cả mấy người đàn ông vừa cân thóc xong cũng nghệt mặt ra nhìn chằm chằm vào cuốn vở trên tay Tô Trà.

"Sao thế ạ? Người tiếp theo lên đi ạ.

" Tô Trà mờ mịt hỏi.

Một câu này của Tô Trà khiến tất cả mọi người hoàn hồn lại, mọi người nhìn về cuốn sổ của Tô Trà, xác định hai cột số cân và số tiền đều đã được ghi số lên đó.

"Tô Trà, cháu có tính sai không thế?"Rốt cục, có người không nhịn được cất tiếng hỏi một câu.

Vừa rồi, bọn họ vừa mới cân xong, Tô Trà xoành xoạch viết xuống hai con số liên tiếp.

Con bé có chắc! có thể tính nhanh như thế không?Nghe thấy mọi người hỏi như thế, Tô Trà khẽ sửng sốt, cô cúi đầu nhìn hai con số mà mình vừa ghi chép trên sổ, xác định mình không hề viết hay tính sai.

Tô Trà ngẩng đầu lên, nhìn thấy những người khác đang nhìn cô bằng biểu cảm vi diệu thì cô chẳng hiểu làm sao cả.

Đây là, làm sao vậy?"Cháu tính đúng mà ạ.

" Tô Trà trả lời.

Nghe thấy Tô Trà nói thế, những người khác đều không tin.

Trước kia họ cũng nhìn thấy thanh niên trẻ có học đến đây tính giúp rồi, cho dù có thông minh đến đâu đi nữa, cũng phải mất một lát mới có thể tính ra con số được.

Thế nhưng vừa rồi, Tô Trà dường như không thèm nghĩ ngợi gì đã viết xuống vậy.

Làm thế, thật sự có thể đúng ư?Lần trước Tô Vận cho dù tính toán nhanh, thế nhưng cũng không nhanh như Tô Trà thế này.

"Ha ha.

" Có một tiếng cười đột nhiên vang lên.

Nghe thấy tiếng cười này, mọi người đều quay đầu nhìn về nơi phát ra.

Sau đó mọi người nhìn thấy, người vừa cười chính là Trương Thúy Hà.

.
 
Thập Niên Chúa Diễn Trò Xuyên Thành Nữ Phụ Cực Phẩm
Chương 29: 29: Đáng Tin Không


Trương Thúy Hà nhìn mọi người nhìn chằm chằm thì chằng những không kiềm chế lại, mà còn cười càng lớn tiếng thêm.

"Ha ha ha ha, Tô Trà, con nhóc lỗ vốn kia, nếu cháu không biết làm thì cháu cứ nói thẳng là mình không biết làm, đằng này cháu không biết thế nhưng lại giả vờ thành cái dáng vẻ thành thạo lắm là sao? Vừa nãy cháu viết cái gì xoành xoạch một cái đấy hả?""Tô Trà, chuyện này không phải chuyện đùa đâu, đây chính là số tiền thu hoạch suốt một năm của chúng tôi đó, nếu cháu tính lầm, tất cả mọi người đều sẽ mất trắng luôn đó.

""Con nhóc lỗ vốn kia, hay là cháu về nhà gọi Tô Vận nhà cháu đến đây đi, không biết cũng giả vờ giả vịt.

"Trương Thúy Hà nói rất nhiều, trong đôi mắt của bà ta tràn ngập sự trào phúng với Tô Trà.

Ngày hôm qua con nhóc chết tiệt này dám lấy dao dọa bà ta, bây giờ Trương Thúy Hà bắt được nhược điểm của cô, không có lý gì bà ta lại không đánh trả.

Vương Tú Mi đứng gần đó, vốn đang khoe khoang với người khác thì nghe thấy tiếng nói của Trương Thúy Hà, bà xông thẳng tới, nhổ nước bọt về phía Trương Thúy Hà:"Trương Thúy Hà kia, cái miệng thối của cô lại ăn nói bậy bạ gì thế hả? Con gái tôi tính nhanh thì làm sao? Chẳng lẽ cô còn không cho phép con gái tôi được thông minh à?""Con gái của cô tất nhiên cô sẽ nói như thế rồi, thế nhưng cô nói thì không tính, phải tất cả mọi người nói thì mới tính.

" Trương Thúy Hà cười nhạo một tiếng, nói với một đám người đang đứng gần đó: "Mọi người nói xem, có ai tính nhanh như thế không? Liệu có đáng tin không?"Có Trương Thúy Hà lên tiếng, những người bên cạnh cũng không còn bình tĩnh được nữa.

Đây chính là tiền bán lương thực của nhà họ, quanh năm suốt tháng vất vả mệt nhọc lắm mới kiếm được.

Tô Trà lại còn dám làm xằng làm bậy?"Tô Trà, nếu không cháu quay về gọi Tô Vận đến đây đi?""Đúng vậy, cháu chưa tính toán gì đã viết xuống.

Chúng tôi! " Không tin tưởng.

"Đúng đó, đúng đó.

"Ngay khi mọi người ầm ĩ, trưởng thôn vốn đang quan sát mấy người vận chuyển chất hàng lên xe tải nhìn thấy tình huống bên này thì vội vàng chạy qua, vừa chạy vừa quát hỏi.

"Làm gì thế hả, làm gì thế hả? Sao lại chen chúc thành một đám thế này rồi? Bên xe tải kia còn đang chờ hàng để chất lên xe kia kìa, sao bên cách người lại không cân tiếp đi, đứng đực ra thế làm gì hả?"Nghe thấy tiếng quát của trưởng thôn, âm thanh nghị luận của mọi người cũng nhỏ xuống.

Thế nhưng vẫn có người không nhịn được nhỏ giọng tố cáo.

.
 
Thập Niên Chúa Diễn Trò Xuyên Thành Nữ Phụ Cực Phẩm
Chương 30: 30: Đam Mê Gì


"Trưởng thôn, Tô Trà tính cũng không thèm tính, cứ thế viết bừa xuống.""Đúng vậy, viết bừa.

Thế này mà xem được à?"Trưởng thôn nghe thấy có người nói như thế thì quay đầu nhìn về phía Tô Trà, vẻ mặt ông ta nghiêm túc: "Tô Trà, thật sự có chuyện như vậy ư? Cháu nói đi!"Trưởng thôn cảm thấy một cô gái nhỏ thoạt nhìn ngoan ngoãn như Tô Trà, có lẽ sẽ không đến mức không hiểu được tầm quan trọng của chuyện này đâu nhỉ?Quả nhiên, Tô Trà trả lời: "Trưởng thôn, cháu không viết bừa mà.

Đây này, cháu tính đúng hết rồi, chẳng qua cháu tính quá nhanh, nên mọi người mới không tin.""Tính quá nhanh á? Nhanh đến mức nào?" Trưởng thôn hỏi một câu.Những người khác đứng cạnh nghe thấy nhưng không hé răng, trong lòng lại không nhịn được thầm phỉ nhổ một câu...!Quá nhanh chỗ nào, căn bản là nhanh một cách thái quá.Trưởng thôn thấy những người khác đều không nói gì, thì chỉ vào mấy người đàn ông đang chờ đến lượt mình cân ở bên cạnh, ông ta cất tiếng:"Mấy người, cho lên cân đi.

Tô Trà, cháu tính xem, ông cũng thật sự muốn xem là nó nhanh đến mức nào."Thấy trưởng thôn chỉ tay về phía mình, mấy người đàn ông lập tức làm theo lời trưởng thôn.Sau đó, cảnh tượng được tái hiện.Chỉ thấy mấy người đàn ông vừa đặt lên cân xong, Tô Trà chỉ nhìn thoáng qua đã lập tức viết xuống hai con số.Trưởng thôn nhìn động tác của Tô Trà, cũng có chút mất bình tĩnh.

Ông ta khẽ giật mình lên tiếng hỏi: "Cái này, cái này là xong rồi ư?""Ha ha ha, đúng thật là xong rồi, xong đời rồi!" Trương Thúy Hà nhìn động tác của Tô Trà, bà ta không nhịn được mà ôm bụng cười, kiêu ngạo giơ ngón tay lên chỉ về một đống phân trâu cách đó không xa.Bà ta nói: "Thấy đống đó không? Nếu Tô Trà mà cũng có thể tính đúng, tôi sẽ lập tức ăn đống phân trâu kia."Tầm mắt Tô Trà nhìn theo hướng tay Trương Thúy Hà chỉ, thấy một đống cứt trâu to đùng, trên gương mặt nhỏ nhắn của cô thể hiện rõ vẻ ghét bỏ.Sau đó, Tô Trà khẽ mím môi, vẻ mặt buồn bực cất tiếng: "Thím Trương...""Sao hả? Có phải sợ rồi không?" Trương Thúy Hà chống nạnh, kiêu ngạo hỏi."Không ạ." Tô Trà phun ra hai chữ, nhìn dáng vẻ kiêu ngạo của Trương Thúy Hà, cô bình tĩnh tiếp tục nói: "Thím Trương, chỉ là tôi không ngờ thím còn có loại đam mê này."Đam mê gì?Ăn phân trâu á?Trương Thúy Hà còn chưa kịp suy nghĩ cẩn thận thì những người bên cạnh đã hiểu ra rồi.

Có người không nhịn được bật cười thành tiếng..
 
Thập Niên Chúa Diễn Trò Xuyên Thành Nữ Phụ Cực Phẩm
Chương 31: 31: Có Bản Lĩnh


"Hay lắm con nhóc lỗ vốn kia, hóa ra mày còn có cái mỏ lợi hại như thế.

Có bản lĩnh nói miệng, thì có bản lĩnh đừng viết bừa đi." Trương Thúy Hà tức đến độ lồ ng ngực phập phồng, có thể thấy bà ta tức điên lên rồi.Thế nhưng Tô Trà vẫn bình tĩnh, cô nhẹ nhàng lắc đầu: "Thím Trương, tôi nói rồi, tôi không tính sai.

Thím nghe mà không rõ hay thế nào ạ?""Chắc chắn là mày tính sai, là gì có ai tính như mày." Trương Thúy Hà chất vấn."Tôi có tính sai hay không, tìm người tính lại chẳng phải là biết ngay à?" Tô Trà nhẹ nhàng bâng quơ đáp trả.Trương Thúy Hà còn muốn đốp chát thêm, thế nhưng lại bị một cái liếc mắt của trưởng thôn làm cho câm miệng.

Những lời nói đến miệng rồi lại bị bà ta nuốt về.Trưởng thôn lấy bút vở trong tay Tô Trà, sau đó bắt đầu tính lại hai con số vừa cân mà Tô Trà đã tính.Khối lượng 220 cân, một cân giá 4 hào 8 xu, tổng cộng là 105 đồng 6 hào.Sau khi tính xong, trong lòng trưởng thôn vô cùng kinh ngạc.

Ông ta ngẩng đầu lên nhìn Tô Trà một cái, sau đó tiếp tục kiểm tra đối chiếu con số thứ hai.Khối lượng 175 cân, vẫn tính theo giá 4 hào 8 xu một cân.

Tổng cộng là 84 đồng chẵn.Vì trưởng thôn tính có hơi chậm, cho nên mấy người đứng cạnh cũng suốt ruột theo.Thế nhưng, tuy rằng bọn họ không biết tính toán, nhưng bọn họ nhìn thấy những con số mà trưởng thôn tính ra, giống y đúc những con số mà Tô Trà tính ra.Lúc này mọi người mới vô thức phản ứng lại...!Cho nên, Tô Trà thực sự không tính sai ư?Trưởng thôn ngẩng đầu lên, trợn mắt lườm đám người bên cạnh một cái, rồi xụ mặt mắng: "Không phải là tính đúng rồi ư? Các người còn lằng nhà lằng nhằng gì thế?""Nhanh lên, tiếp tục làm việc đi thôi, người bên kia còn đang chờ bốc hàng lên xe kia kìa." Trưởng thôn nói xong lại vội vàng chạy sang bên chỗ xe hàng bên kia.Chỉ sợ không khí lại đột nhiên trở nên im lặng...Lúc này ánh mắt của mọi người nhìn Tô Trà lập tức thay đổi, trước kia bọn họ cảm thấy đứa con thứ hai nhà họ Tô là Tô Trà này không được, ngoài dáng vẻ xinh đẹp ra thì chẳng được cái tích sự gì.Thế nhưng bây giờ xem xét cẩn thận hơn, hóa ra con nhóc này cũng có bản lĩnh đấy chứ.Trải qua rắc rối vừa rồi, ánh mắt mọi người nhìn Tô Trà vô thức được gắn thêm một cái bộ lọc.Nhưng thật ra Trương Thúy Hà, trưởng thôn vừa mới đi, Vương Tú Mi đã không thể chờ được nữa, bắt bà ta phải thực hiện những lời mà bà ta vừa nói luôn..
 
Thập Niên Chúa Diễn Trò Xuyên Thành Nữ Phụ Cực Phẩm
Chương 32: 32: Từ Bé Đã Thông Minh


Nói cái gì á?Tất nhiên là chuyện ăn cứt trâu kia rồi.

Trương Thúy Hà chỉ hận không thể tìm một cái lỗ trên mặt đất để chui xuống, bà ta giả vờ hung hăng đốp chát với Vương Tú Mi thêm đôi ba câu nữa, rồi tìm cớ chạy mất.

Thắng được trận này khiến cho tâm trạng của Vương Tú Mi thoải mái hơn hẳn.

Chuyện bên phía con gái đã được giải quyết, Vương Tú Mi lại tiếp tục đi tìm mấy "người bạn tốt" của bản thân để tiếp tục khoe khoang! Phi, là trò chuyện.

Ôi chao, con gái của nhà tôi thông minh, từ bé đã thông minh rồi.

Nào, nào, nào, ai nói con gái Tô Trà nhà tôi không thông minh hả?Nhìn thấy chưa, tính toán cũng không cần động não, thử hỏi xem có lợi hại hay không?Bên này Vương Tú Mi bắt đầu sự nghiệp thổi phồng con gái ba trăm sáu mươi độ không có góc chết, bên kia Tô Trà cũng vô cùng phối hợp với những lời thổi phồng của Vương Tú Mi.

Cái tốc độ tính toán kia của cô, quả thật vô cùng nhanh chóng, mấy người đàn ông khiêng thóc lên cân cũng không theo kịp tốc độ của Tô Trà.

Chỉ chốc lát sau, chuyện Tô Trà thông minh đã truyền khắp cái sân đập lúa rồi, tất cả mọi người có mặt ở sân đều biết.

Ngay cả ông nội Tô, Tô Thắng Dân và Tô Thắng Hoa đang vội vã xếp hàng khiêng thóc cũng nghe nói.

Về phần bà nội Tô và Vương Quyên, tất nhiên là cũng nghe thấy.

Ba người đàn ông nhà họ Tô vẫn chưa hiểu có chuyện gì xảy ra, người được khen lên đến tận trời này thực sự là Tô Trà nhà họ ư?Sao nghe cứ điêu điêu thế nào ấy nhỉ?Không phải Tô Vận là người học giỏi nhất trong nhà họ Tô bọn họ ư? Dù sao mỗi lần thi cử, thành tích của Tô Vận đều tốt hơn Tô Trà! Đến chạng vạng tối, bên phía sân đập lúc cũng xong việc.

Tô Trà đưa quyển vở ghi những con số mà cô đã nhớ kĩ cho trưởng thôn, sau đó định theo mẹ già của mình về nhà.

Thế nhưng cô vừa đi được vài bước, đã có người tìm đến nhờ Tô Trà trả lời.

"Tô Trà, vừa nãy nhà chú được bao nhiêu tiền ấy nhỉ, chú quên mất rồi.

Cháu còn nhớ thóc nhà chú được bao nhiêu tiền không?" Một người đàn ông mặt đèn xấu hổ cười hỏi Tô Trà, lúc nói chuyện, chú ta còn có chút ngượng ngùng gãi gãi đầu.

"Chú Trụ Tử, thóc nhà chú được 184 cân, bán được 88 đồng 3 hào 2 xu.

"Trụ Tử thấy Tô Trà nhớ rõ như thế, thì thật thà cười khen cô: "Cháu nhớ rõ thật đấy.

Cảm ơn cháu nhé.

""Chú đừng khách sáo ạ.

" Tô Trà mỉm cười đáp.

.
 
Thập Niên Chúa Diễn Trò Xuyên Thành Nữ Phụ Cực Phẩm
Chương 33: 33: Gặp Qua Là Không Quên


Có người đứng cạnh nghe thấy Tô Trà và Trụ Tử nói chuyện, cũng vội vàng đến gần."Tô Trà, của nhà chú thì sao.

Đầu óc chú ngốc quá, cũng quên mất rồi.""Nhà chú Hữu Căn được 235 cân ạ, bán được 112 đồng 8 hào.""Ôi, Tô Trà, cháu có nhỡ rõ nhà chú không?""Còn có nhà chú nữa, chú cũng quên mất rồi."Tất cả mọi người đều chưa từng đi học, chuỗi con số kia vừa nhỡ được một lát, lát sau đã quên ngay rồi.

Tuy rằng ở chỗ trưởng thôn bên kia có ghi rõ số tiền rồi, thế nhưng bây giờ vẫn muốn hỏi lại thêm một lần nữa, dù sao thì nhiều tiền như vậy, hỏi một chút đã thấy đã nghiền rồi.Nhìn thấy mọi người vây tới, Tô Trà kiên nhẫn nói cho từng người một, cô nói từ số cân cho đến số tiền, không sai một số nào cả.Dường như có một nửa trong số những người bán thóc đến hỏi Tô Trà, sau khi hỏi xong, mọi người mới phản ứng lại.Ôi trời ơi, Tô Trà nhớ rõ ràng như thế, không phải cô đều nhớ hết của tất cả mọi người đó chứ.Nghĩ vậy, có người không nhịn được cất tiếng hỏi."Tô Trà, chằng lẽ cháu nhớ hết của tất cả mọi người à?""Cái đó..." Tô Trà bị mọi người nhìn chằm chằm, hiếm khi trên gương mặt cô mới lộ ra được chút ngượng ngùng.

Cô khẽ mím đôi môi đỏ mọng, cười nói: "Trí nhớ của cháu khá tốt ạ."Cái này mà là khá tốt à?Tất cả mọi người lại đổi mới cái nhìn về trình độ của Tô Trà.Mọi người cảm thấy: Quả nhiên, Tô Trà là người thông minh, không chỉ tính toán lợi hại, mà trí nhớ của cô cũng tốt nữa.

Người ta hay diễn tả bằng câu gì ấy nhỉ....!đã gặp qua là không quên được.Đúng đúng đúng, chính là đã gặp qua thì không quên được.Chuyện của Tô Trà khiến cho đám nam nữ già trẻ trong thôn bàn tán say sưa, ngay cả những người không đi đến sân đập lúa cũng biết chuyện của Tô Trà.Những người ở nhà không đến sân đập lúa tỏ vẻ bán tin bán nghi với những chuyện này.Tất nhiên Tô Vận cũng nghe nói đến chuyện này, dù sao thì hai người Tô Thắng Dân và Vương Tú Mi từ chiều đến giờ đã nói đi nói lại chuyện này không dưới năm lần.Cứ nói một lần rồi một lần, nói hết lần này đến lần khác.Hơn nữa ông bà nội Tô cũng không ghét bỏ hai người lải nhải ầm ĩ.Trên bàn cơm, hai vợ chồng Vương Tú Mi và Tô Thắng Dân nhắc đến chuyện này lần thứ sáu, có người không thể nhịn được nữa."Tô Trà, sao trước giờ tôi lại không biết chị thông minh như thế?".
 
Thập Niên Chúa Diễn Trò Xuyên Thành Nữ Phụ Cực Phẩm
Chương 34: 34: Đột Nhiên Thông Minh


Bên tai đột nhiên truyền đến một câu hỏi như thế, Tô Trà đang ăn cơm nghe thấy thì nhìn về phía Tô Vận.

Tô Trà nhìn chằm chằm vào Tô Vận một lúc lâu, mãi đến khi Tô Vận cảm thấy mất tự nhiên, cô mới chậm rãi "À" một tiếng.

Đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên, đôi mắt cô cong cong, ý cười xinh đẹp lưu chuyển giữa những đợt sóng mắt.

Giọng cô giòn tan: "Đó là do kiến thức của cô quá ít.

"Cô gái, sự ghen tị trong mắt cô sắp không che giấu được nữa rồi.

Mời cô che giấu cho kĩ một chút! Được chứ?Khi nghe thấy những lời mà Tô Trà nói, vẻ mặt của Tô Vận khẽ kinh ngạc trong chớp mắt, thế nhưng chờ đến khi cô ta hoàn hồn, ánh mắt cô ta nhìn Tô Trà đã trở nên âm u hơn nhiều.

Trong trí nhớ của cô ta, Tô Trà không phải loại người ngu dốt, thế nhưng cũng không thông minh đến mức này.

Đời trước cùng lắm Tô Trà chỉ tốt nghiệp cấp hai mà thôi, sau đó giúp đỡ viết văn bản, tài liệu trong thôn.

Đời sau, do cô ta sống lại từ nhỏ, cho nên mới mang theo ánh sáng của họ bá, trở thành đứa trẻ thông minh nhất thôn.

Từ năm thứ sáu tiểu học, mỗi lần thi cử, cô ta đều đứng thứ nhất khối, sau khi lên cấp hai, tuy rằng không phải lần thi nào cô ta cũng được lọt vào top mười khối, thế nhưng thành tích của cô ta vẫn luôn giữ vững trong khoảng top một trăm khối.

Lên cấp ba, thành tích vẫn luôn duy trì trong top hai trăm khối.

Hơn nữa trường cô ta học là trường cấp ba trọng điểm trên thị trấn, những học sinh có thể duy trì thành tích nằm trong top hai trăm khối là có thể thi đỗ cao đẳng, đại học rồi.

Đời này Tô Trà cũng dính chút ánh sáng của cô ta, thế nên thím hai và chú hai một khóc hai nháo ba thắt cổ mới để cho Tô Trà đi học cấp ba theo cô ta được.

Rõ ràng thành tích của Tô Trà vẫn luôn ở hạng trung bình, sao bây giờ lại đột nhiên trở nên thông minh như thế nhỉ?Không, cũng có thể do một nguyên nhân.

Nghĩ đến nguyên nhân này, Tô Vận hoàn toàn mất bình tĩnh.

Tô Vận nâng mắt lên, ánh mắt cẩn thận quan sát Tô Trà.

Nếu Tô Trà cũng giống cô ta! Có lẽ là ánh mắt của Tô Vận rõ ràng quá mức, cho nên Tô Trà không thể ngó lơ được.

Tức thì, Tô Trà quay đầu đối diện với tầm mắt của cô ta, một đôi mắt long lanh ánh nước, đôi lông mi đen dày khẽ chớp chớp hai cái.

Hai người đối mắt nhìn nhau, Tô Vận muốn nhìn ra điều gì đó từ gương mặt của Tô Trà, thế nhưng Tô Trà lại chẳng thể hiện ra chút khác thường nào cả.

Cô cứ thế để mặc đối phương tùy ý đánh giá.

.
 
Thập Niên Chúa Diễn Trò Xuyên Thành Nữ Phụ Cực Phẩm
Chương 35: 35: Sắp Có Sinh Viên Đại Học


Xem đi, căng mắt ra mà xem đi, nếu thật sự có thể nhìn ra gì đó, vậy Tô Trà đây chịu phục cô ta.Tô Trà thật sự không sợ người khác nói gì, dù sao thân thể này vốn là của Tô Trà mà, cô cũng có trí nhớ của Tô Trà nữa cơ mà.

Còn về phần sao cô đột nhiên lại trở nên thông minh á?Quốc gia có quy định người không được đột nhiên trở nên thông minh à?"Tô Trà, trước kia sao không thấy em nói là em thông minh như thế.

Nếu sớm biết em thông minh đến mức này, ông bà nội chúng ta chắc chắn sẽ vui mừng lắm cho mà xem.

Ông nội thích nhất người thông minh có học."Tô Vận lại thử tính mở miệng hỏi xem sao, sau khi hỏi xong, cô ta vẫn luôn nhìn chằm chằm vào vẻ mặt của Tô Trà."Ừm, không phải nhà ta cũng có cô thông minh từ nhỏ đấy thôi, tôi đây đành phải khiêm tốn một chút chứ sao.

Đều là chị em trong nhà cả, tôi cũng ngại cướp đoạt sự nổi bật của cô." Tô Trà mặt không đỏ, tim không đập, cứ thế đáp trả một câu.Mặc kệ Tô Vận có tự bổ não hay không, thì những lời Tô Trà nói rất được lòng mọi người."Tốt, tốt, chuyện này Trà Trà làm đúng lắm, mọi người đều tập trung ăn cơm đi." Ông nội Tô cất tiếng, khiến cho tất cả mọi người đều cúi đầu ăn cơm.Nhìn thấy hành động của mọi người, ông nội Tô vô cùng hài lòng.

Tầm mắt của ông cụ giả vờ như khẽ đảo qua chỗ của Tô Trà, sau đó thì dừng lại một lát.Đúng như những lời Tô Vận nói, ông nội Tô quả thật rất thích những người thông minh có học.Năm đó do điều kiện gia đình kém, đừng nói là đi học, đến tên của bản thân ông cụ còn không biết viết.Thế nên bản thân mình không được học hành, ông ấy lại muốn cho tất cả đám trẻ trong nhà đi học.Đáng tiếc ông nội Tô sinh ra ba đứa con trai, vốn định thắt lưng buộc bụng nuôi con học hành, ai ngờ lại vướng phải đợt hủy kì thi đại học năm đó, cho nên chuyện này cứ chậm trễ như thế.Chờ đến khi kì thi đại học được khôi phục, ba đứa con của ông cụ đều kết hôn sinh con, có gia đình riêng cả rồi.

Thế nên mục tiêu bồi dưỡng của ông cụ bèn chuyển lên người mấy đứa cháu.Trong nhà có bốn đứa cháu nhỏ, bây giờ ngoại trừ Tô Bảo đang học tiểu học và Tô Diệp không thi đỗ cấp ba, chỉ mới học hết cấp hai ra, Tô Trà và Tô Vận đều là học sinh cấp ba.Hơn nữa cả hai đều đang học lớp mười một, chỉ thêm hai năm nữa thôi, nếu bọn nhỏ cố gắng, nhà họ Tô của ông cụ có lẽ sẽ có hai sinh viên đại học..
 
Thập Niên Chúa Diễn Trò Xuyên Thành Nữ Phụ Cực Phẩm
Chương 36: 36: Hâm Mộ


Trong thôn, mỗi năm nhiều lắm cũng chỉ có hai ba sinh viên đại học, cao đẳng, nếu nhà họ lập tức xuất hiện hai sinh viên, vậy thì vô cùng nổi bật rồi còn gì.Nghĩ thế, ánh mắt mà ông nội Tô nhìn Tô Trà vô thức mềm mại thêm vài phần.Lén nhìn thấy ánh mắt vừa lòng của ông nội Tô đối với Tô Trà, Tô Vận vô thức siết chặt chiếc đũa trong tay, khớp xương của cô ta trắng bệch, có thể thấy cô ta dùng rất nhiều sức.Rõ ràng dựa vào ưu thế của đời trước, năm tám tuổi, cô ta cứu được ông nội Tô bị té ngã gãy chân ở trong núi, sau đó trong phương diện học tập cũng trở thành niềm kiêu hãnh của cả gia đình.Lúc này Tô Trà lại xuất hiện, hình như lực chú ý của ông nội Tô đã bị dời đi một chút rồi.Điều này khiến cho lòng Tô Vận vô cùng khó chịu, cô ta cảm thấy những thứ vốn thuộc về mình bây giờ lại bị cướp đoạt.Có thứ gì đó dường như đang lén thay đổi, mà Tô Vận lại cảm thấy mình bất lực không làm được gì.Đợi ăn cơm tối xong, Vương Tú Mi lại moi vài viên kẹo đưa cho Tô Trà, lúc đưa còn cố ý dặn dò: "Đừng có cho cha con nữa, một người đàn ông lớn như cha con còn ăn kẹo cái gì.

Có nghe thấy lời mẹ nói không?""Con nghe rồi ạ, con nghe rồi ạ." Tô Trà mềm mại trả lời.Tô Bảo ngồi cạnh nhìn thấy mấy viên kẹo trong tay chị gái thì liều mạng nuốt nước bọt, thế nhưng lại nhịn xuống không chìa tay xin chị, mà quay đầu nhìn về phía Vương Tú Mi đòi ăn kẹo."Mẹ, con cũng muốn ăn kẹo."Nhìn thấy con trai thèm nhỏ dãi, Vương Tú Mi đưa một viên kẹo cho cậu bé: "Đây, cho con viên cuối cùng đấy.

Cơ thể của chị gái con không khỏe, phải ăn kẹo, nếu con mà ăn hết là chị gái con không còn gì ăn nữa đâu.""Vâng ạ." Tô Bảo nhận lấy viên kẹo, vội vàng bóc vỏ ra nhét vào miệng mình.

Sau đó cậu bé nhìn chị gái với vẻ mặt hâm mộ: "Chị, em hâm mộ chị vô cùng.""Hả? Có phải con hâm mộ chị gái con thông minh không? Nếu con cũng muốn được thông minh như chị gái con, con nên chăm chỉ học tập.

Con xem chuyện hôm nay mà chị con làm đi, người trong cái thôn này có ai mà không khen con bé một câu đâu." Vương Tú Mi lấy chuyện hôm nay ra để giáo dục Tô Bảo.Kết quả, Tô Bảo vừa mở miệng đã phá vỡ ảo tưởng của Vương Tú Mi."Không, không, không ạ.

Con hâm mộ chị gái bị căn bệnh có thể được ăn kẹo cơ mà." Gương mặt Tô Bảo hiện rõ vẻ sùng bái, cậu bé cười ha ha cất tiếng: "Nếu con cũng bị căn bệnh này thì tốt quá, đến lúc đó con phải ăn mười viên, không, hai mươi viên kẹo.".
 
Thập Niên Chúa Diễn Trò Xuyên Thành Nữ Phụ Cực Phẩm
Chương 37: 37: Chênh Lệch


Tô Trà không nhịn được bật cười thành tiếng, nhất là khi nhìn thoáng qua vẻ mặt một lời khó nói hết của mẹ già nhà mình, cô lại càng cười to hơn."Cút cút cút.

Với cái thể trạng giống như nghé con này của con, cả đời này con cũng đừng mơ là sẽ mắc căn bệnh này.

Còn đòi một ngày ăn tận hai mươi viên đường à, vậy thì răng con tiêu rồi.

Đến lúc đó móm răng, đến vợ cũng không cưới được." Vương Tú Mi tức giận chọc trán của Tô Bảo, có một loại khí thế chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.Cái gì gọi là chênh lệch? Cứ nhìn đây thì biết đây này.

Rõ ràng là cùng sinh ra từ một cái bụng, thế nhưng sự chênh lệch giữa con trai và con gái lại lớn thế cơ chứ?"Mẹ, con không cưới vợ đâu.

Dù sao thì mẹ cũng nói, dáng vẻ của con cũng không đẹp bằng chị gái con, đoán chừng cùng không ai thèm cưới."Này! Thằng nhóc thối này.Vương Tú Mi trợn tròn mắt, chuẩn bị thu thập thằng nghế con này.Tô Bảo có kinh nghiệm phong phú, vừa thấy mẹ có dấu hiệu muốn đánh mình, Tô Bảo lập tức cười ha ha chạy đi.----Ngày hôm sau, nhờ những chuyện hôm qua mà Tô Trà có thể nói là một trận thành danh.Tô Trà tính toán rất nhanh, thậm chí còn lợi hại hơn Tô Vận.Ôi chao, trước đây ấy à, người ta sẽ chỉ nói dáng vẻ của con nhóc Tô Trà kia xinh đẹp, thế nhưng tính cách có vẻ không tốt cho lắm.Thế nhưng hai hôm nay, hình như tính cách của cô đã thay đổi tốt hơn rồi, không còn cãi vã ầm ĩ với người khác nữa.

Đi đường mà gặp ai, cô đều mỉm cười chào hỏi.Dáng vẻ của cô đã xinh đẹp thì chớ, khi cười lên lại càng lóa mắt hơn.Trước kia người trong thôn đều khen Tô Vận, thế nhưng nay toàn bộ hướng gió đã chuyển hết sang người Tô Trà rồi.Trong phòng, Tô Vận và bạn thân của cô ta - Xuân Điền ngồi cùng nhau lặng lẽ thì thầm."Tô Vận, cậu nói xem, Tô Trà thật sự giỏi như thế ư? Hôm qua cha mình cũng đến sân đập lúa bên kia, lúc trở về còn khen Tô Trà lên tận trời, hại mình tưởng cái thôn này còn có ai cũng tên Tô Trà nữa cơ.""Mình không biết." Tô Vận rầu rĩ đáp.Trong lòng cô ta không có chút hứng thú nào với đề tài này cả.Đáng tiếc Xuân Điền là người thần kinh thô, vốn không phát hiện ra rằng Tô Vận mất hứng.

Cô ấy vẫn tiếp tục cất tiếng:"Nhưng mà dáng vẻ của Tô Trà đúng là xinh đẹp thật.

Đôi mắt to tròn, sống mũi cao thẳng, cái miệng thì nhỏ nhắn, chúm chím.

Hơn nữa làn da của cô ấy còn trắng nõn, giống như trứng gà bóc vậy.".
 
Thập Niên Chúa Diễn Trò Xuyên Thành Nữ Phụ Cực Phẩm
Chương 38: 38: Tức Giận


"Nếu mình xinh đẹp bằng một phần năm Tô Trà, không, chỉ cần ba phần thôi, thì mình đã thỏa mãn lắm rồi.

"Xuân Điền chỉ là một cô gái bình thường trong thôn, dáng vẻ không được coi là xinh đẹp, làn da cũng khá thô ráp ngả vàng, ngay cả dáng người của cô ấy cũng khá béo.

Nhắc đến gương mặt của Tô Trà, trong đôi mắt của Tô Vận cũng không kiềm chế được sự ghen tị.

Cả đời này Tô Vận chỉ được nghe người ta khen mình thông minh, thế nhưng mỗi lần nói đến diện mạo, người trong thôn cũng chỉ khen mỗi mình Tô Trà.

Rõ ràng dáng vẻ của chú hai và thím hai cũng chỉ bình thường thôi, không hiểu sao lại sinh ra Tô Trà có dáng vẻ xinh đẹp như thế được cơ chứ.

Nếu không phải cô ta đã hỏi qua mẹ cô ta là Vương Quyên, được bà ta chắc chắn rằng khi thím hai sinh Tô Trà là người trong nhà đỡ đẻ cho, không có khả năng bế nhầm, thì cô ta thậm chí còn nghi ngờ Tô Trà không phải con của chú thím hai.

Diện mạo của Tô Vận cũng điển hình cho kiểu người thanh tú, mày mặt cũng khá dễ nhìn, vốn so với người khác, cô ta cũng được coi là xinh đẹp rồi.

Thế nhưng cố tình trong nhà cô ta lại có một Tô Trà.

Nếu nói Tô Vận là một đóa hoa nhỏ trắng thanh lịch, thì Tô Trà chính là một đóa hoa hồng diễm lệ, khi hai người cùng đứng một chỗ, mọi người sẽ vô thức phớt lờ đóa hoa nhỏ trắng kia mà bị hoa hồng đỏ cuốn hút.

Càng nghĩ càng tức, hơn nữa bên cạnh còn có một Xuân Điền lải nhải mãi không ngừng, trong lòng Tô Vận lại càng khó chịu thêm.

"Xuân Điền, nếu không cậu về trước đi, mình phải ôn tập.

Đợi khai giảng là lên lớp mười một rồi, mình vẫn còn rất nhiều đề chưa làm xong.

""A, được rồi.

" Nghe thấy Tô Vận nói vậy, Xuân Điền khẽ sửng sốt một lát rồi đứng dậy rời đi.

Chờ ra đến cửa, Xuân Điền không nhịn được quay đầu nhìn thoáng qua căn phòng của Tô Vận, cô ấy cảm thấy, hình như khi nãy Tô Vận tức giận thì phải.

Thế nhưng vì sao Tô Vận lại tức giận nhỉ?Là cô ấy nói sai gì ư? Đâu có đâu.

Ngay khi Xuân Điền đang nghi hoặc thì thấy một bóng người bước ra từ một căn phòng khác.

Khi vừa nhìn thấy đối phương, đôi mắt của Xuân Điền đã sáng ngời lên, cô ấy vui vẻ chào hỏi: "Tô Trà, cậu ở nhà à?"Nghe thấy tiếng người gọi mình, Tô Trà quay đầu nhìn về phía Xuân Điền đang nở nụ cười sáng lạn, cô cũng đáp trả đối phương bằng một nụ cười.

.
 
Thập Niên Chúa Diễn Trò Xuyên Thành Nữ Phụ Cực Phẩm
Chương 39: 39: Từng Cướp Kẹo


"Cậu đến tìm Tô Vận à?" Tô Trà tìm bừa một chủ đề để cất tiếng."Ừ.

Thế nhưng Tô Vận phải ôn tập, cho nên mình đang định đi về đây.

Đúng rồi, hôm qua ông nội tôi nói là hôm nay cậu sẽ dạy bù cho em trai mình à? Bây giờ cậu định đi chưa? Nếu không chúng ta cùng đi nhé?""Được thôi, chúng ta cùng đi," Tô Trà cười đáp một câu.Ông nội trong miệng Xuân Điền chính là trưởng thôn, mà ngày hôm qua trưởng thôn quả thật đã đến nhờ cậy Tô Trà đến dạy bù cho đứa cháu trai nhỏ trong nhà.

Tô Trà ở nhà cũng rảnh rỗi không có việc gì làm, thế nên mới đồng ý.Nghe thấy Tô Trà đồng ý, Xuân Điền vội vàng tiến lên vài bước nắm lấy cánh tay của Tô Trà.Tô Trà bị động tác của Xuân Điền làm cho sửng sốt, cô ngẩng đầu lên, nhìn thấy gương mặt nhỏ sáng lạn của Xuân Điền, Tô Trà cũng không nhịn được mà để lộ ra một nụ cười.Cô gái nhỏ này, phóng khoáng, ngây thơ thật đấy.Thế nhưng cái tính tình này lại khiến người khác muốn ghét mà không ghét nổi...-----Hơn mười phút sau, Xuân Điền kéo Tô Trà vào nhà mình.Cũng trùng hợp thật, cháu trai của trưởng thôn là Xuân Thịnh và Tô Bảo rất thân thiết với nhau, thường hay đi chơi chung với nhau.Vì thế khi Tô Trà vừa vào nhà đã nhìn thấy em trai ruột của cô - Tô Bảo đang ở đây.Hai thằng nhóc kia đang chơi đá trong sân."Ông nội, Tô Trà đến rồi." Xuân Điền cất tiếng gọi.Hai thằng nhóc chơi trong sân đã sớm nhìn thấy Tô Trà, Tô Bảo cất tiếng chào hỏi đầu tiên: "Chị."Thế nhưng Xuân Thịnh, Tô Trà có cảm giác, hình như thằng bé có chút sợ cô.Tô Trà đưa tay lên sờ sờ mặt của bản thân, dáng vẻ của cô...!không đáng sợ đến mức đó chứ?"Em sợ chị à?" Tô Trà dịu dàng hỏi, hỏi xong, cô còn nở một nụ cười tươi với Xuân Thịnh.Sau đó Tô Trà cẩn thận phát hiện ra, cô vừa lên tiếng, Xuân Thịnh đã lùi về phía sau nửa bước.Vẻ mặt của Tô Trà ngẩn ra, tình huống gì thế này?"Chị, chị quên mất rồi à? Năm ngoái chị còn cướp kẹo của Xuân Thịnh mà."Nụ cười tươi trên gương mặt Tô Trà cứng đờ lại, trong đầu cô chợt có một tia sét lóe lên."Chị, lúc ấy Xuân Thịnh bị chị dọa đến bật khóc luôn đấy.

Chị thực sự không nhớ rõ ư?""Ôi, không phải hôm qua người trong thôn vừa mới khen chị có trí nhớ tốt ư? Sao chị lại quên mất chuyện này rồi?"Chậc.Bạn nhỏ Tô Bảo, chị khuyên em nên làm người lương thiện đi.Loại lịch sử đen tối thế này, sao cô có thể nhớ rõ được cơ chứ?Cho nên, bạn nhỏ, em hãy im miệng đi..
 
Back
Top Bottom