Ngôn Tình Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi

Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 441: Chương 441


Thím Đỗ nhận lấy phiếu, nắm tay Ngu Thanh Nhàn cảm kích nói: "Tiểu Ngu, thím cảm ơn cháu!"

"Thím đừng khách sáo với cháu, trởi không còn sớm nữa, cháu về trước nhé, chắc nhóm thanh niên trí thức cũng nấu cơm chín rồi. Lương thực thì thím cứ cho cháu ba mươi, năm mươi cân gì cũng được, chờ qua hai ngày bận rộn này rồi, buổi sáng cháu sẽ đến lấy ạ."

Thím Đỗ giữ Ngu Thanh Nhàn ở lại nhà ăn cơm, nhưng Ngu Thanh Nhàn không ở mà đi về tòa nhà của thanh niên trí thức.

Con trai lớn của thím Đỗ tên là Đỗ Minh Viễn, đã sớm chờ sẵn trong phòng rồi. Ngu Thanh Nhàn vừa đi, thím Đỗ đã đưa phiếu sữa bột cho anh ấy: "Đi mau đi, mua sữa bột về cho thằng bé."

Nhà của đại đội trưởng Đỗ có xe đạp, Đỗ Minh Viễn nhận phiếu rồi đạp xe đi. Dọc đường, Đỗ Minh Viễn đạp xe nhanh nhất có thể, lúc về đến nhà đã hơn tám giờ tối rồi, trời đã tối sầm.

Trong nhà đã đun nước sẵn, thím Đỗ cẩn thận pha sữa bột cho đứa bé, dùng muỗng nhỏ đút nó uống.

Đứa bé nếm được hương vị ngọt ngào, uống một mạch hết nửa bát sữa, sau đó chẹp miệng một cái rồi nặng nề ngủ mất, khác hoàn toàn với mấy hôm trước, chỉ cần có một tiếng động nhỏ đã khóc ré lên.

Vợ của Đỗ Minh Viễn - Hồ Kim Xuân thấy thế thì bật khóc, hốc mắt thím Đỗ cũng ươn ướt.

Tâm trạng lo lắng u uất vì sức khỏe của đứa cháu nội của đại đội trưởng Đỗ cuối cùng cũng được giải tỏa phần nào, ông ấy rít một hơi thuốc lào rồi nói:

"Chúng ta đưa năm mươi cân lương thực phụ, còn khoai lang khô và bột khoai lang thì mỗi thứ mười cân đi. Bà nếu không có việc gì thì tìm con bé nói chuyện nhiều một chút, hỏi xem con bé còn có thể lấy được phiếu sữa bột nữa không, đừng để đứa bé đói bụng."

Thím Đỗ xoa xoa tay, vui vẻ đồng ý.

Một đêm không mộng mị, sáng hôm sau lại bắt đầu một ngày làm việc mới. Ngu Thanh Nhàn bị tiểu đội trưởng phân công công việc gọi đi.

Hôm nay, cuối cùng cô cũng không phải đi gặt lúa nữa, công việc của cô là phơi thóc, ở ngay trong sân phơi trong thôn.

Công việc này vô cùng nhẹ nhàng, chỉ cần thường xuyên đi thóc khiến cho nó nóng đều là được. Làm việc này chủ yếu là phải nhìn trời, nếu trời mưa thì phải cào thóc về tránh ướt thóc.

Những người được phân công cho công việc phơi thóc chủ yếu là các bà lớn tuổi. Thím Đỗ cũng làm việc này, khi Ngu Thanh Nhàn nhìn thấy bà ấy, bà ấy dúi cho Ngu Thanh Nhàn một quả trứng gà luộc.

Ở cái niên đại này, trứng gà cũng được coi là một loại tiền tệ. Ở những vùng nông thôn không có phiếu, trứng gà chính là nguồn dinh dưỡng chủ yếu của mọi người, vô cùng quý, Ngu Thanh Nhàn không muốn nhận, nhưng thím Đỗ lại cứ nhất quyết phải đưa cho cô.

Ngu Thanh Nhàn sợ cứ đùn đẩy qua lại sẽ hấp dẫn sự chú ý của các bác gái lớn tuổi kinh nghiệm đầy mình nên đành nhận lấy.

Cô định chút nữa về tòa nhà của thanh niên trí thức sẽ lấy chút kẹo sữa mà cô cất trong không gian ra. Cái thứ này trẻ con không ăn được, để mẹ đứa bé ăn không chừng còn có được chút sữa.

Thím Đỗ cố tình làm thân với Ngu Thanh Nhàn, đây cũng đúng ý của Ngu Thanh Nhàn, nên hai người càng lúc càng thân thiết.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 442: Chương 442


Sau khi bàn bạc xong ai sẽ ở lại canh sân vào buổi trưa, Ngu Thanh Nhàn và thím Đỗ cùng nhau về nhà ăn, cơm. Ngu Thanh Nhàn về phòng lấy khăn đi rửa mặt như cũ, thì bị Khương Hiểu Điềm gọi lại.

Cô ta nhìn Ngu Thanh Nhàn: "Thanh Nhàn, tôi nghĩ kỹ rồi, mấy hôm nay là tôi không phải, những yêu cầu của tôi cũng quá đáng quá rồi. Bây giờ tôi xin lỗi cậu, chúng ta có thể làm lành không?"

Không đợi Ngu Thanh Nhàn kịp trả lời, Khương Hiểu Điềm lại tiếp tục nói: "Lần trước hình như tôi nghe nói mẹ cậu gửi phiếu sữa bột cho cậu đúng không? Cậu có thể bán cho tôi được không, bây giờ tôi cần dùng."

Hôm nau khi Khương Hiểu Điềm đi lấy lòng Triệu Phàm thì quả phụ Quách cũng có mặt ở đó, hai người thuận lợi nói chuyện với nhau.

Trong lúc nói chuyện, Khương Hiểu Điềm biết con gái của quả phụ Quách lại có thai rồi, không ăn uống được gì cả, gầy giống như que củi vậy.

Khương Hiểu Điềm lập tức nhớ đến phiếu sữa bột mà Ngu Thanh Nhàn từng nói với cô ta, cái thứ này trẻ con hay người lớn đều có thể uống.

Lúc đó Khương Hiểu Điềm đã bắt đầu cân nhắc, cho dù làm thế nào cũng phải lấy được phiếu sữa bột của Ngu Thanh Nhàn về tay. Lấy được rồi, bước đầu tiên gia nhập vào nhà họ Quách của cô ta sẽ thành công.

"Ồ, phiếu sữa bột à? Không còn nữa, tôi dùng rồi." Ngu Thanh Nhàn nói xong thì không nhìn Khương Hiểu Điềm nữa mà quay người ra cửa.

Đời trước, nguyên thân thường không khóa tủ, mà cô ấy cũng không thích uống sữa bột, nên hai tấm phiếu sữa bột này cứ không cánh mà bay.

Khương Hiểu Điềm hận c.h.ế.t đi được, cô ta vốn không tin Ngu Thanh Nhàn sẽ dùng hết hai phiếu sữa bột kia rồi. Cô ta cảm thấy là do Ngu Thanh Nhàn không muốn cho cô ta nên mới lấy cớ.

Trong suốt lúc ăn cơm, Khương Hiểu Điềm vẫn luôn cúi gầm mặt. Đám thanh nhiên trí thức ai cũng không thèm quan tâm cô ta.

Làm việc mệt c.h.ế.t đi rồi, lúc có thời gian rảnh họ còn phải nghỉ ngơi nữa, căn bản không muốn dỗ dành một người phụ nữ không thân quen. Mùa màng bận rộn, ai cũng không muốn quan tâm đến một người chỉ ăn no rồi chờ chết.

Lúc ăn cơm, La Tân Lan và Lương Khiết tỏ vẻ rất hâm mộ công việc của Ngu Thanh Nhàn hôm nay, nhưng cũng chỉ nói vậy thôi chứ không có ý gì cả.

Khương Hiểu Điềm nghe xong việc của Ngu Thanh Nhàn là phơi thóc, thì lập tức động lòng.

Cơm nước xong, lúc về phòng nghỉ ngơi, Khương Hiểu Điềm cố ý ho khan hai tiếng. Ngu Thanh Nhàn vờ như không nghe thấy, xoay mặt vào tường ngủ mất.

Khương Hiểu Điềm không được đáp lại như mong đợi thì nhìn Ngu Thanh Nhàn bằng ánh mắt oán giận, hừ một tiếng rồi cũng đi ngủ.

Cô ta đã sớm biết rồi, Khương Hiểu Điềm chân chính và Ngu Thanh Nhàn cũng chỉ thân thiết ngoài mặt thôi, vào lúc quan trọng sẽ thấy được ai thật lòng ai không.

Mấy hôm trước, cô chăm sóc cô ta tốt như thế, cô ta còn tưởng rằng cô thật lòng đấy. Kết quả thì sao, đúng là cái đồ giả tạo mà. Ở lâu mới biết lòng người, những câu này chưa bao giờ sai cả. Đúng là chị em plastic mà.

Sau khi chợp mắt một lát, Ngu Thanh Nhàn đứng dậy vào bếp rót một bình nước rồi đi đến sân phơi thóc.

Người trông sân đã đổi thành một bà cụ khác. Bà ấy đang ngồi dưới tàng cây bên sân để làm đế giày. Ngu Thanh Nhàn cầm cái cào thóc để cào lại đống thóc trong sân một lần.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 443: Chương 443


Không ai là không thích người chăm chỉ, chịu khó cả, bà lão ngồi dưới tàng cây cũng thế. Bà ta gọi Ngu Thanh Nhàn lại gần. Bà ta họ Hà, dựa theo bối phận, bà ta là bác của thím Đỗ, năm nay sáu mươi tuổi rồi.

Đây là một bà cụ thích nói nhiều, cơ thể cũng vô cùng khỏe mạnh. Ngu Thanh Nhàn vừa ngồi vào bên cạnh bà ta, bà ta đã nói không ngừng nghỉ rồi.

Chờ đến khi thím Đỗ và một bác gái nữa đến sân phơi, hai người họ đã rất quen thuộc rồi.

Phụ nữ nông thôn cho dù có bận rộn đến đâu thì cũng sẽ bớt chút thời gian thêu thùa may vá. Ngu Thanh Nhàn ngồi bên cạnh quan sát một lúc thì cảm thấy mình không hợp với việc may vá, nên cô cầm cái mũ đầu hổ mà thím Đỗ làm cho cháu trai lên làm tiếp.

Ở thế giới thứ hai, cô mở một cửa hàng trang phục, nên cũng hiểu biết chút thêu thùa may vá. Cái đầu hổ vẫn chưa được gắn lại, là dùng hồ dán để làm thành một cái hoa văn hình vỏ sò, so với bên thím Đỗ, bên này Ngu Thanh Nhàn đã bắt đầu phối màu thuê rồi.

Thím Đỗ cũng không để ý, đầu năm nay con gái nhà ai mà không biết thêu đâu? Chờ đến khi Ngu Thanh Nhàn thêu xong một đóa hoa sen, thím Đỗ mới thấy ngạc nhiên :"Tiểu Ngu à, hoa cháu thêu đẹp quá, cũng phối cùng một màu mà màu sắc cháu thêu còn rõ ràng hơn cả thím nữa."

Bà Hà cũng mò lại xem: "Đường may dày dặn, hoa thêu ra cũng có linh khí, đúng là đẹp thật."

Một người khác là bác gái Vương cũng phụ họa lời họ nói. Bác gái Vương này cũng là người có tài, lời nói tốt đẹp cứ tuôn ra như suối, cứ như thể không cần tiền vậy.

Ngu Thanh Nhàn thấy bà ta càng khen càng khoa trương, cô bị khen đến ngượng chín cả mặt: "Mẹ cháu biết thêu, năm kia chị gái cháu mang thai, nên cháu học làm mũ hổ từ bà ấy."

Đáng tiếc, mũ hổ còn chưa được làm xong, nguyên thân đã phải xuống nông thôn rồi.

Nói đến thành phố, chủ đề của mọi người cứ thể thay đổi. Nói đến độ chênh lệch của thành phố và nông thôn. Bốn người trò chuyện đến khí thế ngất trời, Ngu Thanh Nhàn thi thoảng sẽ đi ra cào thóc.

Nháy mắt đã đến bốn giờ chiều, mặt trời cũng không còn chói chang như thế nữa, Khương Hiểu Điềm cũng ra ngoài hoạt động.

Cô ta đi đến sân phơi, nhìn thấy Ngu Thanh Nhàn ngồi dưới tàng cây cổ thụ nói chuyện với đám đàn bà con gái nông thôn thì cười nhạt hai tiếng, trong lòng cũng không nói rõ được là có cảm giác gì.

Sau một phút điều chỉnh tâm trạng, Khương Hiểu Điềm nở nụ cười ngọt ngào đi qua, khẽ gọi: "Thanh Nhàn, Thanh Nhàn."

Tiếng gọi của Khương Hiểu Điềm cắt ngang đoạn đối thoại của mấy người thím Đỗ.

Bà Hà nheo mắt nhìn Ngu Thanh Nhàn hỏi: "Con gái nhà ai thế?"

Thím Đỗ biết Khương Hiểu Điềm, dù sao thì người cảm mạo phát sốt đến tận nửa tháng mà không thèm đi thu hoạch vụ thu, ngoài Khương Hiểu Điềm ra thì tìm khắp thôn cũng không còn một ai khác cả.

Đại đội trưởng Đỗ mỗi lần về đến nhà đều liên tục lải nhải Khương Hiểu Điềm lười chảy thây ra.

Thím Đỗ bĩu môi: "Bác gái, đây là người mà cháu kể với bác đó, cái cô thanh niên trí thức xin nghỉ nửa tháng đó."

Nói đến đây thì bà Hà và bác gái Vương cũng biết người này là ai rồi.

Thím Đỗ hỏi Ngu Thanh Nhàn: "Tiểu Ngu, thím thấy bệnh nó cũng khỏi rồi đấy, cháu có còn hầu hạ nó không thế?"
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 444: Chương 444


Đừng bao giờ xem thường các bác gái trung niên, tổ chức tình báo của họ trải rộng cả thôn. Thế nên, tin tức Khương Hiểu Điềm bị bệnh phải nhờ có nguyên thân chăm sóc cũng bị truyền đi khắp cả thôn.

Ngu Thanh Nhàn lắc đầu:

"Không ạ. Cháu chăm sóc cậu ấy nửa tháng, mà cậu ấy càng ngày càng quá đáng. Hôm qua cậu ấy còn nói với cháu, trong tay cháu có phiếu thịt, bảo cháu đi mua thịt về cho cậu ấy ăn. Cháu cũng không lừa thím làm gì, cháu và cậu ấy quen biết mười năm rồi, cũng làm chị em tốt mười năm. Trước kia dù có vất vả khó khăn thế nào cậu ấy cũng không bao giờ đưa ra cái yêu cầu quá đáng đến mức đó cả. Lần bị bệnh này, cô ấy thay đổi giống như một người khác vậy."

Khương Hiểu Điềm chân chính rất quý trọng người bạn là nguyên thân, nguyên thân cũng vô cùng quý trọng người bạn này.

Những gì Ngu Thanh Nhàn có thể làm, là cố gắng hết sức để phân tách giữa Khương Hiểu Điềm chân chính và Khương Hiểu Điềm xuyên không ra.

Thím Đỗ suy nghĩ một lát, cũng nói: "Trước kia thím cũng từng làm việc cùng cô bé thnh niên trí thức họ Khương này, cô bé chịu khó, cũng có thể chịu khổ, không giống như bây giờ."

Khi đang nói chuyện, Khương Hiểu Điềm đi đến trước mặt họ. Khương Hiểu Điềm đưa cái siêu nước mà mình mang đến ra: "Thanh Nhàn, mình thấy chỗ này nắng to, nghĩ cậu phơi nắng lâu như thế nhất định sẽ rất khát nước nên mới mang đến cho cậu đây. Cậu uống chút đi."

Có câu nói, vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo. Trong mắt Ngu Thanh Nhàn, đang không có chuyện gì mà Khương Hiểu Điềm lại xun xoe, cô ta chỉ làm thế vì hai lý do thôi, một là muốn tấm phiếu sữa bột trong tay cô, hai là nhìn trúng công việc này của cô.

Nhưng mà cái gì cũng đừng mơ có được, Ngu Thanh Nhàn sẽ không nhường lại công việc này cho cô ta đâu.

Giọng điệu của Ngu Thanh Nhàn lạnh lùng: "Không cần đâu. Mình có nước mà. Nếu cậu thật sự cảm thấy trời quá nóng, lo lắng cho những người đang làm việc ngoài trời thì mang đến cho đám La Tân Lan các cậu ấy đi. So với mình, họ càng cần uống nước hơn."

Đám thanh niên trí thức không giống những người khác trong đại đội. Nước họ uống đều là nước đun sôi để nguội, vì thế sau khi uống hết nước trong siêu mang theo rồi họ sẽ không còn gì để uống nữa. Hôm qua, ai cũng khát đến choáng váng mặt mày.

Nụ cười trên mặt Khương Hiểu Điềm cứng đờ. Thửa ruộng hôm nay của đám thanh niên trí thức được phân công cách đây xa như thế, qua lại cũng mất nửa tiếng đồng hồ rồi, mặt trời lại gắt như thế.

Khương Hiểu Điềm chân chính trải qua một năm nắng gió nên làn da mới trở nên vừa đen vừa khô ráp, cô ta mất đến nửa tháng trời mới dưỡng lại được một chút, nên Khương Hiều Điềm không muốn đi.

Mấy người thím Đỗ đều thành tinh rồi, nhìn thấy dáng vẻ này của Khương Hiểu Điềm là biết ngay cô ta đang suy nghĩ cái gì trong đầu. Thím Đỗ bĩu môi, cảm thấy cô gái này đúng thật là có một không hai.

Lúc đầu khi mới xuống nông thôn, đám thanh niên trí thức ai cũng lười cả, nhưng sau một thời gian thì cũng dần dần bắt đầu làm việc.

Tuy rằng làm chưa được tốt cho lắm, nhưng ít nhất người ta cũng làm rồi. Nhưng mà cô ta thì tốt rồi, xuống nông thôn được một năm, lại bắt đầu lười biếng.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 445: Chương 445


Khương Hiểu Điềm còn muốn nói gì đó, bà Hà đã ngẩng đầu nhìn trời rồi ôi một tiếng: "Trời sắp mưa rồi, mau cào thóc đi."

Đám người Ngu Thanh Nhàn nghe thấy thế cũng ngẩng đầu nhìn lên trời, thấy phía chân trời có một đám mây tối đen như mực, mọi người vội vàng cầm cào cầm chổi bắt đầu bận rộn.

Mọi người vội vội vàng vàng, chờ đến khi hạt mưa đầu tiên rơi xuống, thóc đã được đám người Ngu Thanh Nhàn xúc hết vào bì rồi, việc tiếp theo chỉ cần cầm tấm bạt đậy kín lại nữa là xong.

Dùng tảng đá to để đè chân bạt, Ngu Thanh Nhàn quay đầu lại, không biết Khương Hiểu Điềm đã rời đi từ bao giờ rồi.

Lúc này thím Đỗ cũng mới nhớ đến cô ta, quyết định nên nay sau khi về nhà sẽ kể với lão Đỗ chuyện của cái cô thanh niên trí thức họ Khương này.

Mưa mùa thu đến vừa nhanh vừa lớn, lúc mới đầu chỉ có lác đác vài hạt mưa, nhưng chưa đến mười phút sau nước mưa đã trút xuống ào ào rồi.

Ngu Thanh Nhàn đội mưa chạy về tòa nhà của đám thanh niên trí thức. Về đến nơi cô đun một nồi nước nóng, nước vừa sôi thì đám thanh niên trí thức còn lại cũng về rồi.

Mưa càng lúc càng lớn, hạt mưa rơi trên mái nhà của tòa nhà thanh niên trí thức vang lên từng tiếng lộp bộp, khi nói chuyện mà không nói to, thì người đối diện chả nghe thấy gì cả.

Thấy Ngu Thanh Nhàn đã đun sôi nước rồi, mọi người ai nấy đều vui vẻ, rối rít cảm ơn cô.

Nhân lúc mọi người dùng nước nóng để rửa ráy, Ngu Thanh Nhàn về phòng.

Vừa vào cửa phòng đã thấy Khương Hiểu Điềm đang đứng trước ngăn tủ của cô. Nhìn kĩ chút nữa thì thấy Khương Hiểu Điềm đang cầm một cái chìa khóa để mở tủ nữa kìa.

"Khương Hiểu Điềm, cậu đang làm gì thế hả? Cậu mở tủ của tôi làm gì?"

Khương Hiểu Điềm giật mình quay người lại, vẻ mặt kích động.

Cô ta về nhà từ lúc trời vẫn chưa mưa, sau đó mưa càng lúc càng lớn, cô ta chờ mãi mà không thấy Ngu Thanh Nhàn đi về.

Cô ta nằm trên giường, nghe tiếng mưa rơi lộp bộp, nhớ đến lúc đang trên dường về thì gặp quả phụ Quách, con gái và cháu ngoại trai của bà ta.

Người quả thật gầy đến độ sắp không trụ nổi nữa rồi. Hai ngày nay, Khương Hiểu Điềm nói chuyện với quả phụ Quách nên cũng dần trở nên quen thuộc, cô ta còn nói chuyện với em gái của Quách Hải Bình rồi, đó là một cô gái vô cùng điềm đạm, giọng điệu khi nói chuyện dịu dàng nhỏ nhẹ, thái độ đối với cô ta cũng vô cùng hiền lành.

Nhớ đến cái thái độ đầy tôn trọng của cô em gái của Quách Hải Bình này đối với Ngu Thanh Nhàn, Khương Hiểu Điềm lại càng sốt ruột hơn cả. Cô ta muốn trở thành vợ của Quách Hải Bình đến điên luôn rồi.

Khương Hiểu Điềm biết, nếu cô ta có thể lấy ra được phiếu sữa bột, thì nhất định sẽ trở thành khách quý của nhà họ Quách.

Khương Hiểu Điềm cắn cắn móng tay, cô ta nhìn ngăn tủ của Ngu Thanh Điềm với ánh mắt nóng rực, cô ta không khống chế được chính mình, đứng lên lấy một cái chìa khóa ra mở thử.

Tủ của cô ta và Ngu Thanh Nhàn giống nhau, khi còn nhỏ Khương Hiểu Điềm cũng từng dùng loại khóa này rồi. Cô ta biết xác suất cái chìa này có thể mở ra là rất lớn.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 446: Chương 446


Cô ta đi ra ngoài quan sát một lát, chỉ thấy đám người thanh niên trí thức đi tới đi lui, chứ không thấy Ngu Thanh Nhàn đâu cả, nghĩ thầm có lẽ do mưa lớn quá, nên cô bị mặc kẹt ở ngoài không về được.

Trái tim của Khương Hiểu Điềm đập thình thịch, lại quan sát thêm vài phút, vẫn không nhìn thấy bóng dáng của Ngu Thanh Nhàn nên Khương Hiểu Điềm mới hạ quyết tâm mở tủ.

Khương Hiểu Điềm tạm cất trái tim lại vào bụng, cô ta lấy chìa khóa của mình ra, mở tủ của Ngu Thanh Nhàn. Cái chìa khóa vừa mới được nhét vào lỗ khóa, thì Ngu Thanh Nhàn đột nhiên xuất hiện.

Suýt chút nữa Khương Hiểu Điềm bị dọa c.h.ế.t rồi: "Thanh... Thanh Nhàn, sao cậu đã về rồi?"

Người kia là quỷ à? Sao đi đường không có chút tiếng động nào thế?

Ngu Thanh Nhàn không trả lời cô ta mà hỏi tiếp: "Tôi đang hỏi cậu, cậu mở tủ của tôi làm gì?"

Âm thanh của Ngu Thanh Nhàn rất lớn, La Tân Lan và những thanh niên trí thức khác đều hoạt động dưới mái hiên, lời mà Ngu Thanh Nhàn nói họ đều nghe được hết. Lúc này, ai nấy đều cầm khăn mặt đi về phía này.

Một số người không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng thấy mọi người tụ tập về phía ấy, họ cũng đến góp vui. Dưới sự tuyên truyền của La Tân Lan, mọi người đều biết Khương Hiểu Điềm mở tủ của Ngu Thanh Nhàn, bị cô bắt tận tay.

Ánh mắt mọi người nhìn Khương Hiểu Điềm lập tức thay đổi, trở nên đầy phòng bị.

Mọi người đều xa nhà, gia sản cũng chỉ có một chút vậy thôi. Nếu như bị trộm, với bọn họ mà nói thì chẳng khác nào tai ương ngập đầu. Nói khó nghe một chút thì đến cái quần cộc cũng là tài sản độc nhất vô nhị rồi, nếu mà bị trộm thật thì họ đau lòng muốn c.h.ế.t luôn ấy chứ.

"Tôi không mở tủ của cậu, tôi chỉ muốn nhìn một chút thôi. Chúng ta ở chung một phòng, ngăn tủ của chúng ta lại đặt cùng một chỗ, không có lý nào mà tôi nhìn một chút cũng không được chứ?"

Âm thanh phản biện của Khương Hiểu Điềm càng về sau càng trở nên yếu ớt vô lực.

Mọi người tuy không trực tiếp chứng kiến cảnh tượng Khương Hiểu Điềm mở tủ của Ngu Thanh Nhàn, nhưng họ cũng đâu phải đồ ngốc, cái chìa khóa kia rõ ràng vẫn đang cắm trên lỗ khóa của tủ của Ngu Thanh Nhàn kia kìa. Hơn nữa, so với Khương Hiểu Điềm kia, thì họ càng tin tưởng Ngu Thanh Nhàn hơn.

Khương Vĩnh Minh là anh lớn của đám thanh niên trí thức, lúc này anh ta phải đứng ra: "Được rồi, tập hợp ở phòng bếp đi, tôi có chuyện muốn nói."

Phòng bếp là nơi duy nhất mà toàn bộ đám thanh niên trí thức ai cũng có chỗ ngồi.

Khương Hiểu Điềm không muốn đi, nhưng đến mức này rồi, Khương Hiểu Điềm có muốn hay không thì cũng không quan trọng nữa. Cô ta bị Lương Khiết và La Tân Lan mỗi người kèm một bên, kéo đến phòng bếp.

Mưa ngoài trời vẫn chưa tạnh, nhưng phòng bếp lại vô cùng yên tĩnh. Khương Vĩnh Minh nhìn một vòng, sau đó mới trầm giọng nói: "Cho dù thế nào, cũng không thể đồn đãi chuyện này ra ngoài."

Dân quê đều bài xích người ngoài. Đám thanh niên trí thức đều lớn lên ở thành phố, công việc họ làm nhiều nhất trong đời cũng chỉ là thủ công nghiệp, chưa từng tiếp xúc với việc đồng áng bao giờ cả.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 447: Chương 447


Sau khi xuống nông thôn, họ làm việc cũng chỉ gọi là tàm tạm. Mọi người trong thôn đều có kĩ năng làm ruộng, thái độ của họ đối với đất đai ruộng vườn còn hơn cả con ruột nữa kìa, nên tất nhiên cũng chướng mắt những người làm việc không tốt như họ.

Cho dù sau này họ làm tốt hơn thì cũng không có ích gì cả, ấn tượng ban đầu đã sớm hình thành rồi, càng đừng nói mỗi năm đều có thanh niên trí thức mới gia nhập.

Cho nên dưới tình huống như thế, tuyệt đối không thể xuất hiện lời đồn trong đám thanh niên trí thức có trộm vặt được. Nếu truyền ra ngoài, danh tiếng của họ trong thôn sẽ càng xuống dốc không phanh.

Những thanh niên trí thức có mặt ở đây đều là người hiểu biết, những năm gần đây họ vẫn luôn sống cẩn thận, vất vả lắm mới có thể gần gũi với đám thôn dân hơn một chút, họ cũng không dám làm cho cuộc sống của mình trở về thời kì khó khăn như trước.

Đối với bọn họ mà nói, Khương Hiểu Điềm chẳng khác gì cục phân chuột cả, họ không muốn để cục phân chuột kia phá hủy nồi nước của họ.

Khương Vĩnh Minh lại nhìn về phía Ngu Thanh Nhàn: "Thanh Nhàn, chuyện này đành để cô chịu thiệt rồi. Cô có yêu cầu gì thì cứ nói, nếu trong phạm vi tôi có thể làm, tôi sẽ cố gắng hết sức để thỏa mãn cô."

Các thanh niên trí thức khác không có ai phản bác cả. Khương Hiểu Điềm rất muốn phản biện cho mình, nhưng mà không ai muốn quan tâm đến cô ta cả.

Ngu Thanh Nhàn cảm thấy đám nhân vật chính này vô cùng phiền phức, mấy đời trước cũng thế, cô có thể tránh xa bao nhiêu thì lập tức tránh xa bấy nhiêu. Đời này của cô vẫn không thay đổi: "Tôi muốn đổi phòng."

Cả đời này dài như thế, Ngu Thanh Nhàn không muốn ngày ngày phải chung phòng với người đáng ghét kia nữa.

Yêu cầu này của Ngu Thanh Nhàn khiến cho đám người thở phào nhẹ nhõm, Khương Vĩnh Minh nói: "Được. Tòa nhà thanh niên trí thức của chúng ta vẫn còn hai gian phòng trống, cô có thể tự chọn cho mình một phòng."

Tất nhiên Ngu Thanh Nhàn sẽ chọn căn phòng cách xa phòng của Khương Hiểu Điềm nhất rồi.

Mưa tạnh, đám thanh niên trí thức lập tức giúp Ngu Thanh Nhàn chuyển đồ đạc sang gian phòng trống kia, mọi người đều ăn ý phớt lờ Khương Hiểu Điềm, không thèm cô ta nhìn lấy một cái.

Khương Hiểu Điềm chưa từng phải chịu loại tủi thân thế này, cô ta cảm thấy đám người thanh niên trí thức này đang nhằm vào cô ta.

Đúng là cô ta mở tủ của người khác, cô ta sai được chưa. Nhưng mà cũng không cần làm cứng thế đâu đúng không? Không phải cô ta chưa mở thành công ư?

Còn có Ngu Thanh Nhàn nữa, Khương Hiểu Điềm chân chính kia đúng là mắt mù rồi mới có thể chọn người như cô làm bạn thân, cô ấy đào tâm đào phổi đối xử thật lòng với người ta, kết quả thì sao?

Chỉ mới xảy ra chút chuyện nhỏ này thôi mà người ta đã giận cô ấy rồi đấy thôi.

Cũng là do Khương Hiểu Điềm chân chính ngu ngốc, nếu không sao trong sách lại viết họ sẽ làm bạn tốt cả đời cơ chứ?

Nếu thật sự người ta coi cô ấy là bạn thân, nhà của Ngu Thanh Nhàn có nhiều tiền như thế, còn là người giàu nhất nữa cơ chứ, sao không để cô ấy tiêu giúp một chút?

Chỉ cần nghĩ thôi cũng biết là tình nghĩa giả tạo rồi.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 448: Chương 448


Khương Hiểu Điềm oán thầm, nghĩ đến khoảng thời gian thiếu ăn thiếu mặc sau khi xuyên qua này, đối lập hoàn toàn với cuộc sống trước khi cô ta xuyên qua, nước mắt của Khương Hiểu Điềm cứ thế chảy ra.

Cha mẹ cô ta trọng nam khinh nữ, rõ ràng đã có một đứa con là cô ta rồi mà vẫn phải sinh thêm một đứa nữa, sinh ra một đứa em trai nhỏ hơn cô ta năm tuổi. Từ ngày có em trai, sự quan tâm của họ tập trung hết lên người thằng bé, từ đó thờ ơ với cô ta.

Nếu không phải từ nhỏ cô ta đã biết tranh thủ cho mình, còn không biết cô ta sẽ sống sót được mấy này nữa cơ.

Trước khi xuyên qua, cha mẹ cô ta mua máy tính cho em trai, còn mua hãng quả táo cắn dở nữa, khiến cô ta tức c.h.ế.t đi được. Năm đó, khi cô ta đỗ đại học, máy tính mà cha mẹ mua cho cô ta cũng chỉ là sản phẩm trong nước thôi.

Khương Hiểu Điềm cảm thấy mình bị đối xử bất công, cãi nhau với cha mẹ ngay tại chỗ, lời lẽ cực kỳ khó nghe, khiến mẹ cô ta tức đến mức ngất đi. Em trai cô ta cũng là một người tàn nhẫn, không niệm tình cô ta là chị gái ruột mà thẳng tay đẩy cô ta xuống cầu thang.

Sau khi biết bản thân xuyên không vào một cuốn niên đại văn, vợ chồng cùng phấn đấu làm giàu, cô ta vô cùng vui vẻ. Cô ta còn không thèm nhớ đến cha mẹ ở hiện đại của mình nữa.

Dù sao thì họ cũng đâu thích đứa con gái là cô ta đâu. Bây giờ cô ta không còn nữa, họ vui mừng còn không kịp ấy chứ.

Nhưng mà lúc này Khương Hiểu Điềm lại nhớ đến mẹ của cô ta. Đó là một người phụ nữ vô cùng mạnh mẽ, nhớ lúc cô ta học cấp hai bị bạn học xa lánh, cô ta về nhà mách, hôm sau mẹ cô ta đến thẳng trường học, tìm cô giáo gọi đám bạn học xa lánh cô ta đến hỏi chuyện.

Từ đó về sau, những bạn trong lớp không còn xa lánh cô ta nữa.

Khương Hiểu Điềm nghĩ, nếu bây giờ mẹ cô ta ở đây, đám thanh niên trí thức kia có lẽ cũng không dám xa lánh cô ta nữa đâu nhỉ?

Khương Hiểu Điềm có chút nuối tiếc, quyết tâm phải gả cho Quách Hải Bình lại càng kiên định hơn. Gả cho Quách Hải Bình là cách duy nhất để cô thoát khỏi hoàn cảnh hiện tại.

Khương Hiểu Điềm không nghĩ đến phiếu sữa bột của Ngu Thanh Nhàn nữa, cô ta nghĩ đến các phương thuốc bổ khác. Đúng là trời không phụ lòng người, đúng là cô ta nghĩ ra được một phương thuốc.

Sáng sớm hôm sau, sau khi ăn sáng xong cô ta lập tức quay về phòng cầm gói kẹo sữa hình thỏ trắng kia đi đến nhà của Quách Hải Bình. Không biết cô ta nói gì với người nhà họ Quách mà chỉ thấy một lát sau cô ta đã về rồi.

Hôm nay trời vẫn mưa phùn như trước, không có cách nào làm việc được cả, Ngu Thanh Nhàn cầm sách ra đọc cùng đám người La Tân Lan. Khương Hiểu Điềm đứng cạnh cửa sổ nhìn thấy cô, thì vênh cằm lên đầy đắc ý.

La Tân Lan thấy vậy thì buồn bực hỏi: "Cô ta lại lên cơn à?"

Ngu Thanh Nhàn cười cười: "Ai mà biết được."

Khương Hiểu Điềm vui vẻ như thế, nhất định là đã thành công tiếp cận quả phụ Quách rồi chứ gì?

Đời trước hệ thống đã từng nói với cô, nhân duyên của nam nữ chính do định mệnh sắp đặt, cho dù kết quả thế nào thì họ cũng nhất định sẽ ở bên cạnh nhau.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 449: Chương 449


Đây là một bộ truyện xuyên sách, nói vậy, Khương Hiểu Điềm và Quách Hải Bình có lẽ sẽ đi đến cuối cùng nhỉ?

Nhắc đến Quách Hải Bình, trong cốt truyện gốc anh ta vốn là chồng của nguyên thân, Ngu Thanh Nhàn không có thiện cảm gì với anh ta cả.

Ở đời trước, Khương Hiểu Điềm nhằm vào nguyên thân một cách trắng trợn, người chồng Quách Hải Bình kia không thể không biết một chút gì, nhưng mà anh ta lại không có ý định ngăn cản.

Cốt truyện xuyên sách đắp nặn hình tượng của Khương Hiểu Điềm xuyên không là một cô vợ nhỏ mềm mại, vừa dịu dàng vừa ngọt ngào.

Còn Quách Hải Bình thì được xây dựng thành một người sắt đá chung tình. Vì Khương Hiểu Điềm không đi tùy quân, lại bị đứa em gái đanh đá của chồng hại sảy thai mất một đứa con, cho nên vẫn luôn áy này với cô ta.

Cách bù đắp áy náy của Quách Hải Bình chính là mắt nhắm mắt mở với hành vi của Khương Hiểu Điềm.

Cho dù Khương Hiểu Điềm quá đáng đến mức nào, Quách Hải Bình đều có thể giả vờ như chưa bao giờ thấy, thậm chí nhiều lúc còn đi theo sau chùi đ.í.t cho cô ta.

Chuyện này khiến cho độc giả không nắm rõ cốt truyện, chỉ đọc được duy nhất một tình tiết đó cảm thấy vừa ngọt ngào vừa thích thú, nhưng người ở trong cuốn sách này lại không cảm thấy như thế.

Chẳng hạn như nguyên thân đây, cô ấy có làm gì sai đây cơ chứ? Cô ấy không hiểu vì sao lại trở thành đối tượng xả giận của Khương Hiểu Điềm, còn bị cô ta hủy diệt cả đời nữa.

Cô ấy đã làm gì có lỗi với Khương Hiểu Điềm đâu? Những gì cô ấy từ chối Khương Hiểu Điềm không phải hợp lý hợp tình ư?

Ngu Thanh Nhàn thật sự rất tuyệt vọng với mấy quyển tiểu thuyết tam quan bất chính này rồi.

Nhắc đến hệ thống, Ngu Thanh Nhàn lại có chút buồn phiền. Từ sau khi rời khỏi thế giới trước, hệ thống nói cần phải thăng cấp, biến mất từ đó cho đến nay vẫn không thấy xuất hiện.

Bây giờ cô xuyên qua được một tuần rồi, mà nó vẫn chưa thăng cấp thành công nữa. Trong khoảng thời gian này, cho dù cô có gọi thế nào, thì hệ thống cũng vẫn cứ không xuất hiện.

Không có cái hệ thống thiểu năng trí tuệ kia ríu ra ríu rít bên cạnh, ít nhiều trong lòng Ngu Thanh Nhàn cũng có chút khó chịu.

Đến giữa trưa, mưa vẫn không có xu hướng tạnh, Ngu Thanh Nhàn nằm trên giường một lát rồi đứng lên đi đến nhà đại đội trưởng lấy lương thực đã đổi, để đi lên trấn trên gửi về nhà.

Thím Đỗ ở nhà bế cháu, bà cháu hai người đang chơi ở nhà chính. Ngu Thanh Nhàn nhìn thoáng qua, đứa bé kia vô cùng gầy yếu, tiếng khóc cũng vô cùng yếu ớt, trông cực kỳ đáng thương.

Thím Đỗ nói với Ngu Thanh Nhàn: "Từ lúc cho nó uống sữa bột, thẳng bé có sức hơn rồi. Thời gian trước, thím với chú của cháu vẫn thầm nói là không biết có sống được không nữa kìa. Hôm qua bọn thím mời bác sĩ ở trấn trên xuống khám, ông ấy nói nếu cứ tiếp tục chăm sóc như thế, đứa bé sẽ sống sót."

Đối với nhà họ Đỗ mà nói, đây không thể nghi ngờ là một tin tức tốt. Cả nhà họ Đỗ đều vô cùng vui mừng.

Trải qua mấy đời rồi, Ngu Thanh Nhàn càng ngày càng thích trẻ con, cô nói với thím Đỗ: "Thím, cho cháu ôm một cái được không?"

Thím Đỗ cẩn thận đặt đứa bé vào lòng của Ngu Thanh Nhàn, Ngu Thanh Nhàn bế đứa bé một cách thuần thục, thím Đỗ thấy thế thì hoàn toàn yên lòng.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 450: Chương 450


Ngu Thanh Nhàn nói chuyện với thím Đỗ, nhân lúc thím ấy không để ý thì cho đứa bé uống một giọt linh tuyền loãng, sắc mặt đứa bé tốt lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

Sau khi trò chuyện một lát, Ngu Thanh Nhàn xách bao lương thực phụ mà con cả của thím Đỗ đã chuẩn bị từ trước đi lên trấn trên.

Từ lúc xuyên qua đây cô chưa từng bỏ bê việc tu luyện nên cơ thể rất khỏe mạnh, cho dù khiêng bao lương thực năm sáu mươi cân mà vẫn đi nhanh như bay.

Đến bưu điện trên thị trấn, lúc Ngu Thanh Nhàn gửi đồ mới phát hiện hóa ra thím Đỗ không chỉ cho mỗi lương thực phụ, mà còn cho thêm mấy cân gạo ngon nhất và một chút gà khô, thỏ khô nữa.

Thấy thế, Ngu Thanh Nhàn cảm thấy trong lòng ấm áp. Giá trị của hai tấm phiếu sữa bột kia không cần nói cũng biết, lấy nó ra đổi lương thực phụ rõ ràng là cô bị lỗ nặng.

Tuy rằng Ngu Thanh Nhàn không thèm để ý, nhưng nếu nhà của đại đội trưởng Đỗ chủ động bỏ thêm mấy thứ này, chỉ cần có phần tâm ý này, Ngu Thanh Nhàn đã cảm thấy vô cùng thoải mái.

Sau khi điền xong tờ đơn gửi đồ, Ngu Thanh Nhàn viết cho nhà một bức thư, nghĩ ngợi một lát, cô lại gọi điện thoại đến văn phòng khu phố nơi nhà của nguyên thân sống.

Không bao lâu sau khi văn phòng khu phố nhận điện thoại, cha mẹ của nguyên thân cùng đến đó, Ngu Thanh Nhàn nói với họ chuyện gửi đồ.

Sau khi biết cô dùng phiếu sữa bột đổi lương thực cho nhà, trong lòng mẹ Ngu vừa cảm thấy được an ủi vừa cảm thấy khó chịu:

"Con lo cho con ấy, quan tâm trong nhà làm gì? Cha mẹ ở trong thành phố không thiếu gì cả, con còn đang ở nông thôn chịu khổ kia kìa. Uống sữa bột tốt biết bao, có thể bồi bổ cơ thể."

Ngu Thanh Nhàn nói: "Mẹ ơi, con ở nông thôn cũng chẳng thiếu gì cả. Chỗ này khá tốt, trên núi cũng không thiếu đồ ăn, không thiếu thịt cũng không thiếu đồ ăn, tháng nào thanh niên trí thức cũng được phát lương thực, vẫn đủ ăn mẹ ạ."

Mẹ Ngu vẫn đau lòng. Bà ấy sinh bốn đứa con, đưa lớn đã gả chồng, đứa thứ ba và thứ tư vẫn còn bé, chỉ có đứa thứ hai là đúng tuổi bị đưa xuống nông thôn.

Con đi ngàn dặm, mẹ lo lắng, có vài đêm không ngủ được, cứ nhớ đến đứa con gái bị đưa xuống nông thôn, bà lại đau lòng đến ch** n**c mắt.

"Con đừng lừa mẹ, nông thôn thế nào mẹ còn không biết à?"

Mẹ Ngu cũng xuất thân từ nông thôn, việc nhà nông có bao nhiêu vất vả, nếu nông thôn thật sự tốt giống như con gái bà nói, sao bây giờ mọi người lại cứ chen đầu vào thành phố cơ chứ?

Mẹ Ngu càng nghĩ lại càng cảm thấy có lỗi với đứa con gái thứ hai này, nhìn thấy thời gian gọi điện thoại càng lúc càng dài, bà tiếc phí điện thoại cứ một phút lại tính một đồng kia, vội vàng dặn dò Ngu Thanh Nhàn tất cả những gì mà bà có thể nghĩ đến.

Có Lý Hải Anh ở đời trước để so sánh, Ngu Thanh Nhàn cảm thấy mẹ Ngu vô cùng dịu dàng thân thiết, bà nói gì cô cũng đều đồng ý, cuối cùng bên phía mẹ Ngu cúp điện thoại trước.

Lúc này, điện thoại vẫn phổ biến thu phí hai đầu, cha Ngu đưa phí điện thoại cho người của văn phòng khu phố.

Trên đường trở về nhà, cha Ngu dỗi mẹ Ngu: "Anh nói em chứ, Nhàn Nhàn gọi về cho cả hai chúng ta, sao em lại không cho anh nói câu nào cả thế?"
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 451: Chương 451


Cha Ngu nhấn mạnh ba chữ "hai chúng ta". Khác với những cặp cha mẹ khác, .cha Ngu lại thích con gái hơn.

Lúc vừa sinh cô cả Ngu Thanh Thục, ông thật sự rất thích, hai ba năm sau Ngu Thanh Nhàn lại sinh ra, ông còn vui mừng hơn nữa.

Lúc ấy ông đã nói đời này chỉ cần hai đứa con gái này là đủ rồi. Chờ hai cô con gái lớn lên gả chồng, trong nhà chỉ còn hai ông bà già bọn họ, đến lúc đó ngày tháng ung dung tự tại biết bao nhiêu.

Mang thai thằng ba, thằng tư là một chuyện ngoài ý muốn, hơn nữa thai đô lại vô cùng hiếm, nên cha Ngu đành giữ lại. Nhưng so với hai thằng con kia, ông lại càng yêu thương hai cô con gái hơn.

Hôn sự của cô cả là do chính chị ấy tự tìm, sau khi ông khảo sát con rể một phen thì cũng đồng ý gả.

Đến lượt cô hai này, vốn nhà họ cũng định chuẩn bị chút tiền để tìm một công việc nào đó cho cô, ai biết được bà nội mấy đứa bị ốm nặng, tiêu hết sạch tiền tiết kiệm trong nhà, con gái của ông ấy không thể không xuống nông thôn.

Cha Ngu đau lòng cho con gái út mà.

Mẹ Ngu lại nói: "Cho anh nói chuyện á, anh sẽ nói mãi không thôi. Con gái chúng ta có được mấy đồng tiền đâu, con bé lại hiếu thuận không nỡ cúp điện thoại, đến lúc đó tiêu hết tiền của con bé thì sao hả?"

Mẹ Ngu không muốn nghe cha Ngu lải nhải, vội vàng nói sang chuyện khác: "Nhàn Nhàn nói con bé đổi hai tấm phiếu sữa bột mà Thục Nhi cho kia để lấy lương thực, đã gửi về đây rồi."

Cha Ngu nghe xong thì thật lâu sau cũng không nói nên lời. Ông làm nghề mộc ở xưởng mộc nhiều năm, bây giờ đã lên chức thợ chính rồi.

Sau khi đến đơn vị, anh hoàn thiện xong bộ gia cụ trong tay, sau đó sờ sờ bao t.h.u.ố.c lá ngon mà con rể biếu, đi về phía văn phòng chủ nhiệm.

Tình cờ là Phó xưởng trưởng cũng đang ở trong văn phòng chủ nhiệm, cha Ngu lấy t.h.u.ố.c lá ra chia cho hai người.

Cả ba người cùng ngồi trong văn phòng hút thuốc. Hút hết một điếu, ba người đi về phía khách sạn quốc doanh, ăn xong bữa cơm thì cha Ngu lấy được thứ mà ông muốn.

Giữa trưa hôm sau, cha Ngu gửi bốn phiếu sữa bột mà ông mới đổi được từ chỗ Phó xưởng trưởng và chủ nhiệm cho con gái út đang ở nông thôn.

Đồng thời, khi vừa tan làm, Ngu Thanh Nhàn nhận được phản hồi của hệ thống.

"Ký chủ thân yêu, "hệ thống vật hi sinh nghịch tập" đã nâng cấp xong, tích hợp thêm chức năng hệ thống bảo vệ, mời ký chủ tự mình trải nghiệm chức năng mới."

Ngu Thanh Nhàn đọc xong thông báo thì lại có một cái tin nhắn mới, Ngu Thanh Nhàn ấn mở:

Thanh Nhàn vợ anh, thấy chữ như thấy người.

Anh đang trên đường đến tìm em, chờ anh.

Mặc dù Ngu Thanh Nhàn đã trả lời lại tin nhắn kia, nhưng cô đợi một lúc lâu mà vẫn không nhận được tin Tạ Uẩn trả lời.

Ngu Thanh Nhàn gọi hệ thống ra hỏi, hệ thống lại tỏ vẻ cái hệ thống phụ này vừa được phát minh ra thôi, nó cũng không biết tình hình cụ thể.

Ngu Thanh Nhàn xoa trán: "Cho nên, phát minh ra cái hệ thống bảo hộ này để làm gì?"

Hệ thống không biết biến từ đâu ra một cái khăn mặt nhỏ che lên mắt, khóc lóc một cách khoa trương:

"Hệ thống chủ nói tình yêu đời đời kiếp kiếp vĩnh viễn không chia lìa của cô và Tạ Uẩn khiến cho hệ thống chủ cảm động, nên không nỡ để thế giới nào hai người cũng phải tốn thời gian tốn công sức tìm kiếm đối phương, vì vậy mới mở cửa sau cho hai người, tạo ra một hệ thống phụ."
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 452: Chương 452


Hệ thống nói xong, đến một cái dấu chấm trong lời nó nói Ngu Thanh Nhàn cũng không tin.

Nguyên nhân là do động tác của nó vô cùng khoa trương, không có chút thật lòng nào cả: "Nói thật đi."

Hệ thống cũng không muốn giấu Ngu Thanh Nhàn, nó cất cái khăn mặt ngắn đi, vẻ mặt khoa trương cũng biến thành vẻ mặt bình thường:

"Ở thế giới trước, kí chủ sống suốt đời ở đó, hệ thống chủ của chúng tôi cũng tăng ca suốt một đời, nó tra xét toàn bộ người đứng sau của mỗi hệ thống, mãi cho đến khi hai người lần lượt qua đời nó cũng chưa tra ra vì sao Tạ Uẩn luôn có thể tìm kiếm được vị trí của cô."

"Hệ thống chủ vì muốn giữ gìn thanh danh một đời của mình, chỉ có thể tạm thời viết thêm một hệ thống phụ bảo vệ thôi chứ sao. Nếu không chuyện này mà bị truyền ra ngoài, thanh danh của hệ thống chủ sẽ bị mất sạch."

Cho dù hệ thống chủ là dượng của hệ thống, cũng không ngăn cản được cái thói vui sướng khi người khác gặp họa của nó.

Dượng của nó vốn gian xảo, trâu bò, nhiều năm vậy rồi, người có thể làm cho dượng của nó ngạc nhiên cũng chỉ có mỗi một người thế mà thôi. Hệ thống cảm thấy vô cùng hưng phấn, đồng thời cũng có một chút sùng bái với Tạ Uẩn.

Tuy rằng hệ thống này vẫn chỉ là tay mơ, nhưng nó quen biết rất nhiều hệ thống tiền bối, trong kiếp sống dài đằng đẵng của hệ thống, vẫn chưa có ai trong số họ gặp được người trâu bò giống như Tạ Uẩn vậy, có thể tránh né lớp che chắn của hệ thống, ở thế giới nào cũng có thể tìm được kí chủ một cách chính xác.

Ngu Thanh Nhàn cười cười không nói, nhưng suy đoán về hệ thống trong nội tâm cô lại càng ngày càng nhiều hơn.

Không còn gì mà nghi ngờ nữa, hệ thống của cô chắc chắn là một đứa trí tuệ chậm phát triển, chỉ số thông minh không đủ dùng.

Ở mấy thế giới trước, sau khi thông tin bùng bổ, cô cũng đọc được không ít truyện về đám hệ thống này. Phần lớn hệ thống trong mấy quyển tiểu thuyết luôn được cài thêm mấy bản học thuật, luận án lộn xộn gì đó.

Bởi vì mấy thứ đó quá ít ỏi, nên trải qua mấy thế giới rồi mà hệ thống vẫn không phát hiện ra.

So sánh với những hệ thống trí năng trong tiểu thuyết, hệ thống của cô lại quá nhân tính hóa quá mức, cô vẫn chưa từng thấy quyển tiểu thuyết nào viết hệ thống có thể kết hôn cả.

Dựa vào những lần hệ thống lỡ lời trong mấy năm gần đây thì có thể đoán được, hệ thống của cô cũng không chỉ đơn giản là trí tuệ nhân tạo. Nhưng cụ thể nó là thứ gì, thì cô còn phải nghiên cứu dần dần.

Ngu Thanh Nhàn không hề sốt ruột. Một ngày nào đó, cái vỏ bọc của hệ thống thần bí này cũng sẽ bị cô vạch trần thôi.

Sau khi Tạ Uẩn gửi tin nhắn xong thì không còn liên lạc với Ngu Thanh Nhàn thêm lần nào nữa. Lúc đầu Ngu Thanh Nhàn còn sốt ruột, hai ngày sau thì cô cũng vứt chuyện này ra sau đầu. Bây giờ cô còn rất nhiều chuyện cần phải làm.

Thời gian cứ trôi đi từng ngày, đợi đến khi thóc khô đã là cuối tháng rồi, cũng đến lúc đám thanh niên trí thức đi nhận lương thực.

Vẫn giống như tháng trước, mỗi người được nhận hai mươi cân lương thực phụ. Số lương thực phụ này là đại đội cho nhóm thanh niên trí thức tạm ứng, cuối năm sẽ tính công điểm, thừa thì trả tiền mà thiếu thì nhận thêm.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 453: Chương 453


Đây là điều kiện mà Khương Vĩnh Minh đại diện cho đám thanh niên trí thức đàm phán với đại đội.

Đó là bởi vì năm thứ hai họ xuống nông thôn, họ đã nhận luôn số lương thực của một năm, vẫn chưa được ăn miếng nào thì đồ ăn đã bị trộm vào lúc nửa đêm, đám thanh niên trí thức mất trắng một năm làm việc.

Vì đề phòng chuyện này xảy ra thêm lần nữa, nên đám thanh niên trí thức và công xã đã thống nhất chuyện cho tạm ứng đồ ăn theo mỗi tháng.

Cho dù ở niên đại nào thì cái ngày nhận lương cũng luôn khiến cho người ta vui vẻ.

Cứ đến cuối tháng là đám thanh niên trí thức lại mong chờ ngày này, mọi người nói nói cười cười cùng nhau đi đến chỗ đại đội đăng ký lĩnh lương thực, sau khi lĩnh xong, lại đợi nhau cùng về.

Tất cả mọi người đều biết hôm nay là ngày mà đám thanh niên trí thức đi lĩnh khẩu phần lương thực, nên đều bê ghế ra ngồi trước cửa nhà, gặp được thanh niên trí thức quen quen một chút thì dừng lại nói vài câu.

Mọi người đi đi dừng dừng, khiến cả thôn náo nhiệt lên hẳn.

Khi về đến tòa nhà thanh niên trí thức, mọi người vẫn cất lương thực vào chung một chỗ như trước.

Khương Vĩnh Minh phụ trách ghi danh sách, sau đó cất hết lương thực vào một căn phòng trống trong tòa nhà thanh niên trí thức, nấu cơm ngày nào thì người phụ trách ngày đó lấy ra và phân chia.

Ngày nào cũng thế, gạo sẽ được chia đều vào trong từng cặp lồng rồi đồng thời hấp chín, nên sẽ không có mâu thuẫn ai được ăn nhiều hơn ai ăn ít hơn. Trong điều kiện nhất định, đám thanh niên trí thức vẫn đảm bảo được độ công bằng.

Mà tất cả những điều này đều là công lao của Khương Vĩnh Minh. Ngu Thanh Nhàn nhớ lại cuộc đời của Khương Vĩnh Minh sau này, hình như anh ta sẽ trở thành thẩm phán thì phải.

Ngu Thanh Nhàn thầm nghĩ với tính tình của Khương Vĩnh Minh chắc chắn anh ta sẽ trở thành một thẩm phán công bằng chính trực.

Tính cách của mọi người trong đội thanh niên trí thức đều không tệ, nhiều năm qua chưa từng có ai dị nghị về quy định này cả, cũng chưa từng xảy ra tình huống hai mươi cân lương thực không đủ để ăn đến cuối tháng.

Bao lương thực cuối cùng nhập kho, Khương Vĩnh Minh nhìn danh sách nhíu mày hỏi: “Lương thực của Khương Hiểu Điềm đâu?”

Đám thanh niên trí thức anh nhìn tôi tôi nhìn anh một cách ngơ ngác: “ Vừa nãy, tôi thấy Khương Hiểu Điềm cũng lĩnh lương thực rồi mà.”

Người nói chuyện là một nam thanh niên trí thức tên là Lý Vĩnh Trung, hôm nay lúc lĩnh lương thực Khương Hiểu Điềm đứng ngay trước anh ta.

Khương Vĩnh Minh nhớ anh ta vừa nhìn thấy Khương Hiểu Điềm ở trong sân, bèn lập tức đi đến gõ cửa phòng cô ta.

Không bao lâu sau, Khương Hiểu Điềm đã ra mở cửa: "Tìm tôi có chuyện gì?"

Từ lúc Khương Hiểu Điềm thành công tiếp cận quả phụ Quách, quả phụ Quách nhờ có quan hệ với cái ông bí thư chi bộ Quách kia chuyển cô ta sang làm thủ kho nông cụ.

Ngày nào, cô ta cũng phải đến nhà kho trông coi nông cụ, phân phát công cụ cho nhóm xã viên, tối còn phải đợi xã viên mang nông cụ trả lại.

Công việc này tuy được ít công điểm, nhưng vừa có thể diện lại vừa nhàn hạ khiến Khương Hiểu Điềm vô cùng vừa lòng.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 454: Chương 454


Trong một tháng này cô ta đã có thể ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c trước mặt đám thanh niên trí thức rồi. Cũng bởi vì chuyện này mà đám người La Tân Lan không ít lần lén mắng cô ta coi thường người khác.

Khương Vĩnh Minh giơ tờ danh sách trong tay lên: "Chúng tôi đang thống kê lương thực tháng sau, chỉ còn thiếu mỗi của cô thôi."

Khương Hiểu Điềm ồ lên một tiếng rồi mới nói: "Tôi quên nói với mọi người, tháng này tôi không ăn với mọi người nữa, tôi và mẹ của Quách Hải Bình đã bàn bạc rồi, về sau tôi sẽ ăn ở nhà bọn họ."

Khương Hiểu Điềm nói xong lại liếc mắt nhìn Ngu Thanh Nhàn một cái, cô ta nở nụ cười khiêu khích, sau đó lùi về phía sau đóng cửa phòng lại.

Cái nụ cười khiêu khích kia vô cùng chói mắt, Ngu Thanh Nhàn hy vọng một thời gian nữa Khương Hiểu Điềm vẫn có thể cười sán lạn giống như hôm nay.

Bàn tay đang cầm danh sách của Khương Vĩnh Minh nổi lên gân xanh, vài giây sau anh ta mới bình tĩnh lại được, xoay người đi về phòng bếp.

"Lời của Khương Hiểu Điềm mọi người đều nghe thấy rồi đúng không? Mọi người có ý kiến gì không?"

Lương Khiết là người đầu tiên lên tiếng: "Còn ý kiến gì nữa, tôi chả có ý kiến gì cả. Đám thanh niên trí thức chúng ta ăn cùng nhau ít nhất cũng có thể ăn no, còn ăn với nhà người khác á, có thể ăn hay không còn chưa bàn, chứ đừng nói đến chuyện được ăn no. Khương Hiểu Điềm ngu nhưng chúng tôi đâu có ngu."

Không phải đám thanh niên trí thức chưa từng góp gạo ăn chung với nhà dân ở đây, nhưng giống như Lương Khiết nói vậy, đám thanh niên trí thức ăn uống cùng nhau, dù sao thì cũng là ăn lương thực của mình, mỗi ngày ăn nhiều hay ít thì tự bản thân vẫn biết. Họ vẫn tính toán phân chia lương thực sao cho vừa được ăn no mỗi ngày, vừa phải đủ lương thực đến cuối tháng.

Còn góp gạo với nhà dân á, muốn ăn no thì có khác gì nằm mơ đâu. Là một người ngoài, đến nhà người ta ăn cơm thì mình là khách, mọi việc phải nghe theo ý chủ, chủ ăn gì thì đám thanh niên trí thức cũng phải ăn cái đó.

Một tháng mỗi thanh niên trí thức được phát hai mươi cân lương thực, có thể ăn vào bụng mười hai cân đã xem như nhà dân kia phúc hậu rồi đấy.

Có vài thanh niên trí thức còn chưa ăn được một nửa số lương thực nữa kìa, không những không đủ no mà còn không thể lựa chọn nữa chứ.

Cứ nhắc đến chuyện này, đám dân cư kia lại khóc lóc kể lể, nói cái gì mà đám thanh niên trí thức không biết phân biệt tốt xấu. Bọn họ nói nấu cơm thì phải tốn nước, tốn củi, vừa mất thời gian vừa mất tiền bạc.

Đây đúng là một khoản không dễ tính, nên sau khi bị thiệt thòi một vài lần thì đám thanh niên trí thức cũng khôn ra. Họ tập hợp lại quyết định tự mình làm tự mình ăn, không thể để đám dân làng kia bắt nạt được.

Khương Vĩnh Minh cũng không ngờ rằng, trước kia họ tốn bao nhiêu nước bọt, tốn bao nhiêu tâm tư, làm bao nhiêu chuyện để đọ sức cùng đám dân làng, bây giờ lại bị Khương Hiểu Điềm phá bĩnh. Trong lòng anh ta vô cùng thất vọng.

Trong đám thanh niên trí thức có một người tính tình rất dễ nóng nảy, anh ta hừ lạnh một tiếng: "Có vài người không thích đi đường thẳng, lại cứ thích đi đường ngang ngõ tắt, mấy người quan tâm nhiều thế để làm gì? Cũng đâu phải các người tự đi tìm c.h.ế.t đâu."
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 455: Chương 455


Nhà quả phụ Quách kia, mấy người thanh niên trí thức mới đến năm nay không biết, chứ đám thanh niên trí thức đến từ ba năm trước trở lên thì đều biết bà ta cả.

Quả phụ Quách vô cùng có năng lực, sau khi chồng chết, bà ta có thể một mình nuôi lớn hai đứa con, một đứa thì tham gia quân ngũ, một đứa thì gả lên trấn trên ăn lương thực tinh, người làm được như thế đâu phải một người hiền lành đơn giản?

Quả phụ Quách của năm năm trước không giống với quả phụ Quách của bây giờ. Năm năm trước, bà ta là người mà ngay cả một cây cải trắng cũng chỉ tiếc không thể đếm rõ xem nó có bao nhiêu lá ấy chứ.

Chẳng qua là năm năm trước, con gái bà ta bắt đầu tính chuyện cưới xin. Vì để con gái được gả vào một nhà chồng tốt, bà ta không thể không kiềm chế tính tình, giả bộ làm một người khoan dung hiền lành thôi.

Quả phụ Quách giả vờ nhiều năm vậy rồi, bây giờ đi ra ngoài hỏi thăm một chút, trong cái đội này có ai mà không khen quả phụ Quách một câu đâu cơ chứ, nói bà ta cũng không dễ dàng chút nào.

Ngay cả cái tính tình tính toán chi ly trước kia, người ta cũng tìm sẵn lý do cho bà ta luôn rồi, đó là vì một quả phụ một mình nuôi con không thể không mạnh mẽ, bây giờ con cái lớn rồi, cũng có tiền đồ rồi, người ta lập tức khôi phục bản tính thôi.

Người trong thôn ai cũng ca ngợi quả phụ Quách cả, nhưng có vài thanh niên trí thức lại không nghĩ thế.

Bất kể sự thật như thế nào, nhưng tâm cơ của quả phụ Quách rất sâu sắc, lại còn giỏi nhẫn nhịn.

Một người như thế, sao có thể để cho Khương Hiểu Điềm chiếm tiện nghi của nhà bà ta cho được?

Khương Hiểu Điềm lại ngu ngốc tự mình đưa đến cửa, có khác gì thỏ trắng tự mình mò vào hang cọp đâu?

Cô ta góp gạo ăn cơm chung với quả phụ Quách, sớm muộn gì cũng bị quả phụ Quách lột một lớp da thôi.

Với bộ dạng bây giờ của Khương Hiểu Nguyệt, chẳng ai nguyện ý nhắc nhở cô ta cả. Một tháng qua, họ cũng đã hiểu được bảy tám phần tính cách của Khương Hiểu Nguyệt rồi.

Cô ta là một người vô cùng tự phụ, cho dù người khác có nói gì hay làm gì cho cô ta, cô ta cũng chỉ muốn nghe những gì mà bản thân cô ta thích nghe, làm chuyện mà bản thân cô ta thích làm.

Đối với góp ý của người khác, một câu cô ta cũng không nghe lọt tai.

Vẫn là câu nói kia, lời hay khó thuyết phục quỷ đáng ghét.

Họ sẽ không tự tìm phiền phức cho bản thân.

Khương Hiểu Điềm có suy nghĩ trái ngược với nhóm thanh niên trí thức, bây giờ cô ta vô cùng hưng phấn.

Việc góp gạo thổi cơm chung với nhà họ Quách là do quả phụ Quách mở lời trước, đối với Khương Hiểu Điềm mà nói, đây chẳng khác nào miếng bánh trung thu từ trên trời rơi xuống, cô ta không đồng ý thì thực sự quá có lỗi với sự cố gắng suốt một tháng nay.

Trong tháng này, cô ta không những nghe lời quả phụ Quách trong mọi việc, mà còn làm củ cải trộn, củ cải chua cay cho đứa con gái thai nghén không thể ăn uống của quả phụ Quách nữa.

Không chỉ có em gái Quách Văn Bình của Quách Hải Bình, mà ngay cả quả phụ Quách và đứa bé Triệu Phàm kia cũng ăn nhiều hơn trước.

Chứng ốm nghén của Quách Văn Bình cuối cùng cũng thuyên giảm.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 456: Chương 456


Khương Hiểu Điềm nằm trên giường vui vẻ lật qua lật lại. Đời trước, cô ta từng nghe Phật dạy, mỹ thực là cây cầu kết nối lòng người với nhau, mà Khương Hiểu Điềm cô ta thích nhất là lướt những trang web lớn vào mấy lúc rảnh rỗi, nhìn những video mỹ thực rồi ch** n**c miếng.

Mà cô ta cũng coi như có thiên phú trong chuyện nấu nướng, cùng một loại gia vị, nhưng đồ ăn cô ta làm luôn ngon hơn người khác một chút.

Nhưng mà Khương Hiểu Điềm lười, cô ta không thích xuống bếp, ngay cả cha mẹ ruột của cô ta cũng chưa từng được nếm thử thức ăn cô ta nấu.

Nhưng tình huống lúc này thì khác, cô ta xuyên đến một niên đại bảy mươi thiếu ăn thiếu mặc, ở niên đại này, ngay cả chuyện ăn no mặc ấm cũng đã không dễ dàng rồi.

Ở thời đại này, chỉ cần được ăn no là đã may mắn hơn người khác, còn hương vị thế nào thì không câu nệ cho lắm.

Nhưng con người ấy mà, cái nhu cầu được ăn ngon cho dù ở đâu thì cũng không thay đổi, nếu có thể ăn ngon miệng một chút, ai lại muốn cả ngày đều ăn thức ăn nhạt nhẽo vô vị đâu?

Dù sao thì quả phụ Quách cũng không muốn, mà đứa cháu ngoại Triệu Phàm mà quả phụ Quách vô cùng yêu thương lại càng không muốn.

Triệu Phàm nhìn bát cháo vừa cứng vừa đặc sệt trong bát bằng vẻ mặt khổ sở, nói thế nào nó cũng không thèm há miệng ăn. Nó bĩu môi: "Bà ngoại, con không muốn ăn, con muốn ăn cháo mà Khương Hiểu Điềm nấu."

Hôm qua Khương Hiểu Điềm giúp quả phụ Quách một nồi cháo, hạt ngô vừa mềm vừa nhuyễn, đậu đỏ được ninh đến độ vừa chạm vào đã nát nhừ. Tuy cháo cũng đặc quánh, nhưng lại không giống với cháo mà quả phụ Quách nấu.

Hôm qua Triệu Phàm ăn hết hai bát cháo, còn bây giờ ngay cả một miếng nó cũng không muốn nuốt.

Quả phụ Quách cũng biết cháo khó ăn: "Phàm Phàm ngoan nhé, cứ ăn tạm một miếng trước đi, chờ đến tối, chờ đến tối Khương Hiểu Điềm đến, lúc đó bà sẽ bảo cô ta nấu đồ ăn ngon cho cháu nhé."

Triệu Phàm lập tức vui vẻ lại: "Có thật không bà ngoại? Khương Hiểu Điềm thật sự đến nấu cơm cho cháu à? Vậy bà bảo cô ta làm bánh khoai tây nhá, bánh khoai tây lần trước cô ta làm ăn ngon lắm."

Triệu Phàm vừa nhắc đến bánh khoai tây đã thấy thèm, quả phụ Quách cũng thèm: "Bà ngoại đã lừa cháu bao giờ chưa? Ngoan, ăn nhanh đi."

Lúc này Triệu Phàm mới hài lòng ăn cơm, lòng trần đầy mong chờ cơm tối.

Bà cháu nhà họ Quách mưu đồ để Khương Hiểu Điềm làm bảo mẫu miễn phí, nhưng Khương Hiểu Điềm lại hoàn toàn không biết gì về chuyện này cả, cô ta tràn ngập mong chờ với cuộc sống sau này.

Người ta nói, muốn chinh phục một người đàn ông thì trước tiên phải chinh phục được dạ dày của anh ta, Khương Hiểu Điềm vô cùng tin tưởng mình có năng lực này.

Trong sách viết, Ngu Thanh Nhàn được thiết lập là một người phụ nữ mạnh mẽ, không có một chút dịu dàng, hiền lành nào của phụ nữ cả.

Cô ta nhớ có một chương miêu tả nguyện vọng của Quách Hải Bình, đó là có thể ăn đồ ăn mà vợ nấu, Khương Hiểu Điềm cảm thấy tức không chịu được.

Quách Hải Bình là người đàn ông tốt thế nào cơ chứ, vừa mạnh mẽ vừa có trách nhiệm, không mày đi mắt lại với người phụ nữ khác, toàn tâm toàn ý với vợ, chưa bao giờ hái hoa ngắt cỏ ở bên ngoài.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 457: Chương 457


Ngày lễ ngày tết, anh ta còn có thể chuẩn bị quà cho vợ. Quan trọng nhất là anh ta không trọng nam khinh nữ, Ngu Thanh Nhàn sinh con gái cho anh ta, anh ta cũng chưa từng nói nặng một câu, trái lại còn sủng đứa con gái đó lên trời.

Một người đàn ông như thế, quả là người đàn ông trong mộng của tất cả phụ nữ.

Ngu Thanh Nhàn thế mà còn không biết đủ.

Khương Hiểu Điềm chậc chậc hai tiếng, tỏ vẻ trách móc Ngu Thanh Nhàn, sau đó lại cân nhắc tối đó nên làm món ngon gì cho hai bà cháu nhà họ Quách.

Cùng lúc đó, một chiếc xa tải lớn càng ngày càng đến gần công xã Hồng Hạnh. Người đàn ông điều khiển xe có khuôn mặt lạnh lùng, nghiêm nghị. Ngồi bên cạnh anh ta là một người đàn ông mặc quân trang.

Qua mùa thu hoạch, ngày mưa ngày càng nhiều, khí trời vừa ẩm ướt vừa lạnh, thanh niên tri thức ở viện thanh niên tri thức cũng trở nên lười biếng.

Hiếm có một ngày trời quang, Khương Vĩnh Minh vội vàng tổ chức thanh niên tri thức làm việc, có người lên núi chặt củi, có người dọn dẹp tu sửa vườn rau phía sau viện thanh niên tri thức.

Mùa thu sắp qua rồi, phải trồng rau để mùa đông có cái ăn.

Ngu Thanh Nhàn được phân vào tổ lên núi đốn củi. Cô cầm d.a.o phay đi theo mọi người lên núi, đám người La Tân Lan thì cầm cuốc đi về sân sau.

Khương Hiểu Điềm xuyên qua cửa sổ xem họ làm việc, trên mặt để lộ nụ cười, sau đó cô ta đứng lên chải đầu, đon đả đi về phía nhà quả phụ Quách.

Hai bà cháu quả phụ Quách đã chờ cô ta từ lâu, thấy cô ta tới, quả phụ Quách nhân tiện nói:

"Sao muộn thế này mới tới? Lần sau đến sớm một chút, cháu xem đã giờ này rồi, trong thôn còn nhà ai chưa nấu cơm đâu."

Tay nghề nấu nướng của quả phụ Quách không tốt, sau khi ăn xong cơm Khương Hiểu Điềm nấu, Triệu Phàm không thích ăn nữa, hai bà cháu đã đợi Khương Hiểu Điềm đến từ sáng sớm.

Hôm trước Khương Hiểu Điềm đi lĩnh lương thực, hôm qua hôm kia đều là cô ta làm cơm.

Để thể hiện bản thân hiền lành và chịu khó, Khương Hiểu Điềm đã rất dụng tâm, thời đại thiếu đồ gia vị mà cô ta làm ra được cơm nước có mùi vị đã được coi là đứng đầu rồi.

Khương Hiểu Điềm vốn lười biếng, nấu mấy bữa cơm liên tiếp đã đủ lắm rồi, hôm nay cô ta cố ý tới muộn là định đến ăn cơm thôi.

Nào ngờ quả phụ Quách lại chờ đến giờ cũng không thèm nấu cơm.

Khương Hiểu Điềm cứng cả người, cô ta nhìn quả phụ Quách một cái, nghĩ đến Quách Hải Bình, lời từ chối phản bác lập tức kẹt lại trong cổ họng.

Cô ta nhếch nhếch miệng, nặn ra một nụ cười: "Xin lỗi bác, sáng nay cháu dậy muộn, cháu đi nấu ngay bây giờ."

Lúc này quả phụ Quách mới hài lòng:

"Cháu mau đi đi, bác đưa Phàm Phàm ra ngoài tản bộ một chút, lúc bác quay về cháu phải nấu xong cơm đấy nhé."

Quả phụ Quách dẫn theo Triệu Phàm đi ra ngoài, bà ta đến nhà bí thư chi bộ. Người chồng đã mất của quả phụ Quách là em trai ruột của bí thư chi bộ Quách Chấn Đông, từ trước đến nay quan hệ giữa hai nhà rất thân thiết, Quách Hải Bình có thể tham gia quân ngũ là vì có quan hệ với Quách Chấn Đông.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 458: Chương 458


Quả phụ Quách có thể hoành hành ngang ngược trong thôn cũng là do thế lực của Quách Chấn Đông.

So với quả phụ Quách ngang tàng ương ngạnh, vợ của Quách Chấn Đông - Trương Phượng Lan lại giống như một sợi mỳ mềm yếu nhút nhát, hai người như hai thái cực.

Quả phụ Quách tới, Trương Phượng Lan nhanh chóng ngẩng đầu liếc nhìn ba ta một cái rồi lại cúi đầu, lên tiếng:

"Em dâu đến rồi."

Giọng rất nhỏ, nếu không lắng nghe thì không nghe thấy.

Quả phụ Quách gật đầu với bà ấy, cũng không chào hỏi, lên giường ngồi vô cùng tự nhiên. Quách Chấn Đông dịch sang bên cạnh, cũng tự nhiên gọi Triệu Phàm tới, tươi cười lấy đồ ăn trong túi ra cho Triệu Phàm, cũng chọc cho nó gọi ông ngoại.

Quách Chấn Đông hỏi quả phụ Quách:

"Em tìm được đối tượng cho Hải Bình chưa? Anh nghe nói em rất thân thiết với thanh niên tri thức họ Khương kia, định cô ta rồi?"

Quả phụ Quách "ừm" một tiếng:

"Vốn em nhìn trúng cô gái họ Ngu kia, điều kiện gia đình tốt, cô họ Khương kia cũng không phải là không được. Chỉ là nó hơi lười, nhưng người nhà chúng ta cũng không cần phải kiếm bằng được chút điểm công ấy."

"Nó nấu cơm không tệ, Phàm Phàm rất thích ăn."

Quách Chấn Đông sờ đầu Triệu Phàm, mỉm cười:

"Vậy thì được, chọn cô ta đi. Vừa vặn điều kiện gia đình cô ta không tốt lắm, gả tới đây chúng ta có thể bắt chẹt được."

Hai người nói chuyện với nhau như vợ chồng, Triệu Phàm thỉnh thoảng ở bên cạnh nói hai câu, trẻ con lúc kêu ông ngoại, lúc kêu bà ngoại, không coi Trương Phượng Lan vào mắt.

Trương Phượng Lan nhìn quả phụ Quách một cái, rồi đi vào phòng con trai.

Con trai của bà ấy Quách Hải Quân đang ngồi trong phòng, thấy mẹ mang theo sắc mặt không tốt đi vào, nét mặt cũng trở nên xấu xí:

"Bà ta lại tới nữa rồi?"

Trương Phượng Lan ừ một tiếng:

"Bàn bạc chuyện cưới xin của Quách Hải Bình."

Quách Hải Quân sửng sốt, lập tức hừ một tiếng:

"Ông ta thật quan tâm đến Quách Hải Bình!"

Rõ ràng Quách Hải Quân lớn hơn Quách Hải Bình năm tuổi, hiện giờ đã hơn ba mươi rồi, ngay cả vợ cũng không có, mà loại con hoang như Quách Hải Bình vừa được thu xếp vào quân đội, vừa được tìm cho một người vợ có thể diện.

Vượt vai vế như thế, lúc còn sống chẳng lẽ sẽ nghe được người ta gọi ông ta một tiếng "cha" sao?

"Hải Quân à, nếu như con không có bệnh thì tốt rồi." Trương Phượng Lan lau nước mắt.

Quách Hải Quân siết nắm tay đến mức nổi gân xanh:

"Có bệnh như thế thì trách tôi à? Chẳng phải vì bà không biết đẻ sao? Nếu như bà biết đẻ, để tôi khỏe mạnh một chút thì có chuyện ngày hôm nay không?"

Câu nói của Quách Hải Quân như một con d.a.o nhọn đ.â.m vào tim Trương Phượng Lan, bà ấy đau khổ, nước mắt rơi vàng nhanh hơn.

Đúng vậy, là bà ấy không biết đẻ, sinh ra Quách Hải Quân là một người tàn tật, một tay một chân không bình thường, đứa thứ hai thì bị bại liệt, không biết tự xoay người, không biết khóc, không biết bò, chỉ biết ăn đến mức mập tròn.

Mang thai đứa thứ ba không được bao lâu thì c.h.ế.t lưu. Đến giờ bà ấy không có một đứa con lành lặn nào, mà quả phụ Quách lại sinh ra được hai đứa trẻ vô cùng khỏe mạnh.

Cuộc đời này bất công như thế đấy.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 459: Chương 459


Trong gian buồng nhỏ của nhà Quách Chấn Đông, Quách Hải Quân đơn phương chỉ trích Trương Phượng Lan đã khiến anh ta rơi xuống bùn. Ở nhà chính cách một bức tường, quả phụ Quách nói xong chuyện với Quách Chấn Đông thì đứng dậy đi về, Quách Chấn Đông tiễn bà ta ra tận cửa.

Quả phụ Quách quay về, Khương Hiểu Điềm đã nấu bữa sáng xong, cháo bột ngô, rau trộn, còn có dưa muối từ hành lá và cải thảo.

Quả phụ Quách rất hài lòng, sau khi ăn cháo xong, bà ta ngồi trên ghế dài, bỗng nhiên nói với Khương Hiểu Điềm:

"Ngày mai con bác về, cháu nói chuyện với nó nhé."

Mục đích dễ dàng đạt được, Khương Hiểu Điềm ăn cơm xong, trên đường quay về bước chân lâng lâng như đang bay. Trở về ký túc xá, nằm lên giường, cô ta lăn qua lộn lại, thỉnh thoảng lại cắn chăn kích động thấp giọng hét lên hai tiếng.

Buổi trưa Ngu Thanh Nhàn và các thanh niên tri thức gánh củi về, Khương Hiểu Điềm cố ý đi ra nói vấn đề cô, Ngu Thanh Nhàn lười để ý đến cô ta.

Cô theo các thanh niên tri thức gánh củi vào lều chứa củi rồi vào phòng bếp.

Hôm nay đến phiên La Tân Lan làm cơm, Ngu Thanh Nhàn tìm một cái chậu đặt xuống chân, bắt đầu móc đồ trong túi ra.

Chỉ chốc lát đã nghe thấy tiếng rào rào vang lên, tiếng hô của La Tân Lan vang lên ngay sau đó:

"Trời ơi, Thanh Nhàn, cậu tìm được ở đâu nhiều quả phỉ thế, còn to nữa."

"Bọn tớ gặp may, đi đến chỗ xa hơn chút, lúc chặt củi về thì thấy một rừng cây phỉ, bọn tớ hái về, trên người họ cũng có khá nhiều đấy."

Cô vừa dứt lời, đám thanh niên tri thức đặt củi xong lục tục vào nhà, mọi người đều giũ đồ trên người ra, chỉ chốc lát đã ra được một chậu.

La Tân Lan nhìn thấy, hai mắt sáng ngời:

"Đợi lát nữa ăn cơm xong, tụi mình phơi khô quả phỉ để dành, đợi đến mùa đông năm mới rồi ăn."

Trong thời đại thiếu lương thực, muốn tìm chút đồ ăn vặt không dễ dàng gì, bình thường các thanh niên tri thức đều bận rộn làm việc, không có thời gian lên núi hái quả dại, có thời gian thì họ cũng không giành lại được với đám trẻ con nhiều kinh nghiệm kia.

Tuy người nhà họ mỗi năm đều sẽ tiếp tế ít đồ cho họ, nhất là ngày tết, họ không thiếu quả khô, nhưng tự dưng có đồ miễn phí, luôn thích thú hơn là đồ mất tiền mua.

Khương Hiểu Điềm khoe khoang không nhận được kết quả mong muốn, lúc này nghe đám thanh niên tri thức hái được quả phỉ trên núi về, cũng có chút thèm.

Thời hiện đại cô ta thích ăn các loại quả hạch nhất, cô ta thích ăn quả hạch rang bơ, mùi bơ thơm nức, cắn vào thì giòn tan.

Khương Hiểu Điềm sắp ch** n**c dãi, muốn đến xin một chút, nhưng cô ta cũng biết, mình đã trở mặt với đám thanh niên tri thức kia cho nên không dám.

Giờ phút này Khương Hiểu Điềm có chút hối hận, nhưng nghĩ đến chuyện ngày mai được gặp Quách Hải Bình, cô ta không còn thấy hối hận nữa.

Nếu cứ ăn cơm mãi với đám thanh niên tri thức kia, làm sao cô ta sớm được gặp Quách Hải Bình chứ?

Ăn cơm trưa xong, mọi người bóc vỏ quả phỉ, sau đó đám người Ngu Thanh Nhàn đi ngủ trưa. Khương Hiểu Điềm đã ngủ trưa xong, cố tình tới phòng để phơi hạt phỉ, nhưng trên cửa lại có khóa, cô ta giậm chân một cái rồi bỏ đi.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 460: Chương 460


Khương Vĩnh Minh không ngủ, ở bên cửa sổ nhìn thấy hết hành vi của cô ta. Đến khi các thanh niên tri thức ngủ trưa dậy, anh ta chỉ bảo họ nhớ khóa kỹ đồ đạc của mình.

Sau khi các thanh niên tri thức chỉ ra một tên trộm trộm đồ không thành công, mọi người đều móc khóa vào thùng của mình, lúc này nghe thấy Khương Vĩnh Minh dặn dò, không ai hỏi nhiều, chỉ bỏ cả đồ không đáng tiền vào trong ngăn tủ rồi khóa lại.

Sẩm tối, lúc các thanh niên tri thức đang ăn cơm, thím Đỗ tới, bà gọi Ngu Thanh Nhàn ra ngoài:

"Tiểu Ngu à, hôm nay chú Đỗ của cháu lên thị trấn họp, lúc đến cục bưu chính lấy đồ vừa vặn nhìn thấy một bức thư của con, ông ấy mang về cho con đây."

Thím Đỗ đưa thư cho Ngu Thanh Nhàn.

Thư do ông bà Ngu gửi tới, Ngu Thanh Nhàn hơi kinh ngạc. Trong trí nhớ của nguyên thân, cha Ngu rất hiếm khi viết thư cho cô ấy, mỗi lần viết thư đều là lúc trong nhà xảy ra chuyện lớn.

Kiếp trước ông ấy viết thư cho nguyên thân là lúc em trai cả của cô ấy Ngu Thanh Lương bị bắt.

Ngu Thanh Nhàn sợ trong nhà xảy ra chuyện, không màng cảm ơn thím Đỗ đã vội vàng xé bì thư, đập vào mắt cô là mấy tờ phiếu sữa bột, Ngu Thanh Nhàn bật cười.

Cô lấy phiếu sữa bột ra, đưa cho thím Đỗ vì phiếu sữa bột mà đứng ngây người ở bên cạnh:

"Thím Đỗ, mấy đứa trẻ nhà thím còn cần uống sữa bột, vừa hay cha mẹ cháu lại gửi thêm mấy phiếu, các thím còn đổi không?"

Thím Đỗ gật đầu như bổ củi:

"Đổi chứ, đổi chứ."

Vừa hết vụ thu hoạch, đợi mấy ngày nữa nộp thuế lương thực cho trạm lương thực trên thị trấn xong là có thể được chia lương thực rồi.

Nhà bà nhiều trai tráng lao động, lại được chia lương thực, hiện giờ nhà bà dư lương thực để đổi bốn tờ phiếu sữa bột.

Nhưng thím Đỗ suy nghĩ một chút, lại nói:

"Được, lúc đó thím sẽ đưa lương thực mới cho cháu, cháu gửi về để cha mẹ cũng được nếm thử lương thực mới bên chúng ta."

Nhà đại đội trưởng Đỗ làm việc rất thoải mái, Ngu Thanh Nhàn cũng kể cho nhà thím Đỗ biết việc mình gửi đồ khô thừa ra lần trước về nhà. Thím Đỗ nói vậy, Ngu Thanh Nhàn đổi phiếu sữa bột cho nhà họ chẳng khác nào giải mối nguy lửa sém lông mày.

Con trai thứ hai nhà thím Đỗ biết săn thú, trong nhà không thiếu đồ khô.

Thật giả trong lời nói chỉ vừa nghe là biết, thiện cảm của Ngu Thanh Nhàn đối với nhà họ Đỗ cũng tăng lên nhiều.

"Vâng, vâng." Ngu Thanh Nhàn cũng không khách sáo với họ.

Thím Đỗ cẩn thận bỏ phiếu sữa bột vào trong túi, lại đưa đồ mình mang tới cho Ngu Thanh Nhàn:

"Đây là ít hái dẻ thằng ba nhà thím lên núi hái được, không phải thứ quý báu gì, cháu cầm ăn vặt."

Thím Đỗ không đợi Ngu Thanh Nhàn từ chối đã ra về.

Non nửa túi hạt dẻ, ước lượng cũng phải hơn hai cân, Ngu Thanh Nhàn cầm túi vào ký túc xá.

Các thanh niên tri thức đều nghe thấy Ngu Thanh Nhàn nói chuyện với thím Đỗ, không ai lên tiếng xin hạt dẻ của cô.

Sau khi ăn cơm xong, Ngu Thanh Nhàn cầm hộp cơm, múc một hộp mang ra cho các nam thanh niên tri thức, một hộp còn lại để dành cho La Tân Lan và Lương Khiết. Có đồ ăn mọi người đều vui vẻ, tập trung trong phòng bếp, bật đèn dầu, vừa ăn hạt dẻ vừa trò chuyện.
 
Back
Top Dưới