Ngôn Tình Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi

Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 401: Chương 401


Nhìn vào khu nhà ở của nhà máy nhựa mà nguyên thân ở lúc trước, khu nhà ở của họ có hơn một trăm người họ Hồ. Chỉ một tòa nhà của họ đã có hơn ba mươi hộ gia đình ở.

Trong ba mươi hộ gia đình lại chia thành rất nhiều phe phái, hôm nay cô tụ tập với tôi nói xấu nhà này, ngày mai cô lại cùng cô ta nói xấu tôi, mấy hôm nữa lại một đám người tập trung nói xấu một gia đình nhà khác.

Dù sao chẳng có lúc nào được yên tĩnh.

"Anh cũng ít đến khu nhà dành cho người thân, lần sau có cơ hội sẽ dẫn em đến xem, cho em cảm động lây một chút." Lúc nói câu này Hàn Dục mang theo nụ cười nhìn về phía Ngu Thanh Nhàn.

Ngu Thanh Nhàn nhìn đôi mắt đào hoa mang theo ý cười kia, đáp lại có chút mất tự nhiên:

"Để sau rồi tính, để sau rồi tính, gấp gáp làm gì."

Hàn Dục cũng không muốn áp sát quá, chuyển đề tài:

"Anh mượn được máy ảnh từ chỗ bạn, em có muốn chụp ảnh không?"

Hai người họ đều là tu sĩ, đi bộ khá nhanh, chỉ một lát đã đến giữa sườn núi.

Hôm nay không phải cuối tuần, người lên núi ngắm lá phong rất ít, Ngu Thanh Nhàn nhìn thoáng qua bốn phía.

"Muốn chụp, anh chụp cho em đẹp một chút." Ngu Thanh Nhàn chạy đến dưới gốc một cây phong.

Hàn Dục lấy máy ảnh ra, lùi về sau vài bước, ngồi xổm xuống điều chỉnh góc máy:

"Chụp ảnh là nghề của anh, em còn không tin vào kỹ thuật của anh hay sao?"

Điều này thì Ngu Thanh Nhàn tin.

Người này rất yêu chiều con gái, kiếp trước con gái của họ thích du lịch, thích chụp ảnh, hồi học đại học có một bạn nam học khoa nhiếp ảnh theo đuổi con gái họ, người này ghen tị, bèn luyện kỹ thuật chụp ảnh, đến mức tay nghề còn vượt xa cậu nhóc kia, nhưng cũng chẳng có tác dụng gì, cuối cùng con gái anh vẫn đi theo cậu nhóc khoa nhiếp ảnh.

Ngu Thanh Nhàn lại nhớ đến Thủy Tâm và Mộc Tâm, trong kiếp đó, anh cũng rất tốt với hai cô bé, đôi khi còn tốt với hai cô bé hơn cả đứa con trai ở kiếp thứ hai của anh.

Ngu Thanh Nhàn miên mang suy nghĩ, Hàn Dục đã chụp được vài tấm hình.

Ngu Thanh Nhàn lấy lại tinh thần, đi đến trước mặt Hàn Dục, cùng anh bắt đầu đi lên tiếp.

Ngu Thanh Nhàn hỏi anh:

"Có phải anh thích con gái hơn con trai đúng không?"

Hàn Dục gật đầu không chút do dự:

"Đúng vậy. Con gái đáng yêu hơn bao nhiêu, thơm thơm mềm mềm, còn ngoan ngoãn nghe lời, chu đáo tinh tế. Con trai thì khác, ngoại trừ lúc không chạy nhảy mới ngoan ngoãn một chút còn lại đều khiến người ta tức chết."

Lúc Hàn Dục nói câu này, đồng thời nhớ lại Văn Đình, đứa con trai họ đã sinh ra trong kiếp đầu tiên. Đó là một đứa trẻ được mọi người cưng chiều từ bé đến lớn, rất nghịch ngợm, là một đứa cả ngày ăn tám trận đòn cũng chưa đủ.

Hàn Dục hăng hái thảo luận với Ngu Thanh Nhàn:

"Hai kiếp trước chúng ta đều chỉ sinh một đứa, kiếp này chúng ta sinh hai ba đứa, tốt nhất là sinh hai cô bé giống nhau. Anh nghe Đường Giang nói hai đứa em họ của em là song sinh, em còn có một bà cô đẻ sinh đôi. Gen này sẽ di chuyển, chưa biết chừng sẽ di truyền đến em."

"Anh đã nghĩ xong tên của con gái rồi, gọi là Lượng Lượng và Tinh Tinh, Hàn Lượng Lượng, Hàn Tinh Tinh, thật êm tai. Dĩ nhiên chúng mang họ Đường cũng được, Đường Lượng Lượng, Đường Tinh Tinh."
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 402: Chương 402


Ngu Thanh Nhàn trợn mắt: "Anh nghĩ nhiều quá rồi, chúng ta còn chưa xác định quan hệ đâu."

Hàn Dục dừng bước, nhìn cô với vẻ mặt lên án:

"Anh không ngờ em là người như thế, em đã theo anh lên núi ngắm lá phong còn nói chúng ta chưa xác định quan hệ. Xấu xa, em giở trò lưu manh với anh."

Ngu Thanh Nhàn bị Hàn Dục chọc cười, cô đưa tay bóp mặt anh:

"Được rồi được rồi, đừng có giả bộ nữa, nếu để đám lính cấp dưới của anh nhìn thấy, họ sẽ vỡ mộng nữa."

Hàn Dục cũng tưởng tượng một chút, cũng cười theo, anh tiến đến bên tai Ngu Thanh Nhàn:

"Vậy cũng tốt, sau này để một mình em ngắm."

Đều là người trưởng thành rồi, không ai là nam nữ đơn thuần nữa, lời Hàn Dục nói khiến Ngu Thanh Nhàn lập tức nghĩ linh tinh. Ánh mắt cô nhìn Hàn Dục cũng bắt đầu không nghiêm chỉnh.

Hàn Dục vốn chỉ tùy tiện c.h.é.m gió một câu, thấy ánh mắt Ngu Thanh Nhàn nhìn mình, ánh mắt anh cũng tối đi theo.

Anh bỏ máy ảnh vào trong túi, cầm tay cô tiếp tục đi về phía trước. Đằng trước có một lối rẽ, đầu bên kia lối rẽ là một con đường nhỏ mọc cỏ um tùm, Hàn Dục ấn Ngu Thanh Nhàn lên một gốc cây phong, áp người mình lên.

Ngu Thanh Nhàn nhắm mắt ngừng thở, tay đặt lên người Hàn Dục, anh ôm lấy eo cô, hai người môi lưỡi tương giao, vô cùng triền miên.

Sau khi kết thúc nụ hôn, Ngu Thanh Nhàn thở hổn hển dựa vào n.g.ự.c Hàn Dục, nghe tiếng tim đập mạnh mẽ của anh.

Hàn Dục không nhịn được hôn một cái l*n đ*nh đầu cô, nói bằng giọng khàn khàn:

"Chúng ta đi thôi, nếu còn không đi, tiếp theo xảy ra chuyện gì không nói chắc được."

Ngu Thanh Nhàn cảm nhận sự thay đổi từ cơ thể Hàn Dục, cô ra khỏi vòng tay của anh, liếc nhìn xuống dưới, ho khan một tiếng để che giấu:

"Cái đó, chúng ta đi thôi. Anh khát không, có muốn uống nước không?"

Hàn Dục nhìn chằm chằm đôi môi đỏ ửng vì nụ hôn của Ngu Thanh Nhàn:

"Khát lắm."

Một lời hai nghĩa.

Ngu Thanh Nhàn lườm anh một cái, xoay người rời đi:

"Vậy thì anh cứ khát đi."

Hàn Dục đuổi theo, mạnh mẽ kéo tay Ngu Thanh Nhàn, để mười ngón tay đan chặt:

"Giận à?"

"Giận cái gì? Em không giận, anh trong nóng ngoài lạnh không phải là em không biết."

"Nói gì vậy, sao lại là trong nóng ngoài lạnh? Rõ ràng trước mặt em, anh rất nóng? Đồng chí Thanh Nhàn, nhận thức của em về anh còn chưa đủ chính xác đâu, xem ra anh còn cần phải cố gắng."

"Ôi, anh làm cái gì thế? Buổi chiều rồi, chui vào rừng đến lúc quay về thì trời tối mất... a... ưm..." Ngu Thanh Nhàn còn chưa phàn nàn xong, lời đã bị nuốt mất giữa môi lưỡi.

Buổi hẹn hò trong rừng phong này đương nhiên là điều lãng mạn khiến người ta sung sướng, nếu như trên đường quay về không gặp phải Đường Giang ra ngoài huấn luyện trở về.

Hiện giờ Ngu Thanh Nhàn đang đứng sau lưng Hàn Dục và Đường Giang, chắp tay sau lưng ngắm trời ngắm đất, chỉ là không ngắm Hàn Dục.

Lúc này Đường Giang đã tức điên lên rồi, anh ấy vẫn luôn coi Hàn Dục là đồng đội thân thiết, anh em tốt, cấp trên gần gũi của mình, kết quả thì sao?

Mẹ kiếp, Hàn Dục muốn làm em rể mình!

Nếu quang minh chính đại muốn làm em rể anh ấy thì thôi, không ngờ Hàn Dục lại mưu mẹo như thế, nhân lúc anh ấy không có ở đây, lừa em gái tuổi nhỏ tính cách đơn thuần của anh đến ngắm lá phong!
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 403: Chương 403


Nếu không phải hôm nay họ ra ngoài huấn luyện, vừa vặn đi ngang qua nơi này thì Đường Giang cũng không phát hiện ra được!

Vừa nghĩ đến cảnh Hàn Dục lưu manh dắt tay em gái từ trên núi xuống, Đường Giang lại muốn tăng xông.

"Hàn Dục, tôi phải quyết đấu với anh!"

Giờ phút này Đường Giang cảm thấy mình là một người hùng, mà Hàn Dục đối diện chính là một tên khốn nạn, một kẻ lưu manh.

Hàn Dục cũng hơi run tay, anh không ngờ Đường Giang giữa đường lại chạy tới. Vừa rồi anh còn đang vui sướng đắc ý, hiện giờ anh có chút ủ rũ xấu hổ.

Lúc dụ dỗ con gái nhà lành bị người lớn trong nhà nhìn thấy, phải đối phó thế nào đây, trong cuộc sống dài đằng đẵng của anh, thật sự chưa có ai dạy chuyện này, anh không có chút kinh nghiệm nào.

Đối diện với cơn giận của anh vợ, Hàn Dục chỉ đành nói:

"Đấu thì đấu, nhưng dù sao anh cũng phải để tôi đưa Nhàn Nhàn trở về đã chứ?"

Đường Giang liếc nhìn Ngu Thanh Nhàn, lại liếc nhìn chiếc xe, sau đó quay đầu nhìn đội ngũ ra ngoài huấn luyện của mình. Hôm nay là cuối tuần, huấn luyện dã ngoại là tự nguyện, không phải nhiệm vụ, thêm một người bớt một người cũng không thành vấn đề.

"Không được, tôi đi chung với anh."

Hàn Dục hít sâu một hơi:

"Được."

Hàn Dục lên xe ngồi vào ghế lái phụ, Đường Giang ngồi vào ghế tài xế trước Ngu Thanh Nhàn:

"Nhàn Nhàn, em nồi ghế sau."

Ngu Thanh Nhàn nhìn Hàn Dục với vẻ hả hê, ngoan ngoãn ngồi vào ghế sau.

Đúng là sông có khúc, người có lúc.

Trong hai kiếp trước, Hàn Dục luôn đề phòng nghiêm ngặt những cậu con trai tiếp cận con gái mình, cho dù người ta kết hôn rồi anh vẫn tỏ thái độ khó chịu với người ta, khiến cho con rể lúc nào cũng run bần bật trước mặt anh.

Có lẽ anh không nờ có một ngày anh bị người ta đề phòng như kẻ b**n th** đâu nhỉ?

Hàn Dục thật sự không ngờ, dù sao bất kể là thế giới trước hay là thế giới trước nữa, Ngu Thanh Nhàn xuyên không đều không có ông anh trai thân cận thế này.

Đối diện với ánh mắt nhìn mình như nhìn kẻ trộm của Đường Giang, Hàn Dục thật sự không còn cách nào, ngay cả tức giận cũng không dám.

Dù sao chuyện này nghĩ thế nào cũng là anh đuối lý.

Hiện giờ Hàn Dục chỉ cảm thấy may mắn một điều, lúc mình và Ngu Thanh Nhàn thân mật trên núi, Đường Giang không có mặt ở đây.

Hai người đưa Ngu Thanh Nhàn đến cổng trường, dọc đường nhiều lần Hàn Dục muốn bắt chuyện với Ngu Thanh Nhàn, đều bị Đường Giang cắt ngang.

Ngu Thanh Nhàn không hề đau lòng cho Hàn Dục, cô nhịn cười đến mức sắp nội thương rồi.

Ngu Thanh Nhàn xuống xe, dưới sự theo dõi sát sao của Đường Giang, Hàn Dục không dám nói câu nào với cô, chỉ đành chào một tiếng.

Ngu Thanh Nhàn mỉm cười, nhìn xe họ đi xa mới quay người đi vào trường học, chưa được hai bước cô đã dừng lại.

Lưu Ngọc Mai ôm sách, đứng cách cô không xa, cũng đang nhìn theo xe Hàn Dục rời đi giống cô.

Ngu Thanh Nhàn chợt nhớ ra chuyện Kim Lệ Quyên kể hôm đó.

Để thu hút sự chú ý của Hàn Dục, chưa nói đến chuyện ngày ngày Lưu Ngọc Mai lượn qua lượn lại đội hình của họ, còn múa điệu Tân Cương trong buổi bộ đội hát giao lưu.

Ngu Thanh Nhàn hơi dừng bước, sau đó đi về phía trước như không có chuyện gì:

"Ngọc Mai."
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 404: Chương 404


Bàn tay đang ôm sách của Lưu Ngọc Mai trở nên trắng bệch, cô ta thu lại đường nhìn, quay sang Ngu Thanh Nhàn:

"Cho nên hôm nay đến trường đưa cơm cho cô, đưa cô ra ngoài, thật sự là sĩ quan huấn luyện Hàn lúc đi tập quân sự?"

"Đúng vậy." Ngu Thanh Nhàn cảm thấy không cần phải giấu Lưu Ngọc Mai.

Cô và Hàn Dục yêu nhau không trái với đạo đức, không trái với pháp luật.

Lưu Ngọc Mai cùng lắm chỉ là một người theo đuổi Hàn Dục mà thôi, có lẽ bản thân anh không có ấn tượng gì với cô ta.

Cô rất quý trọng người bạn Lưu Ngọc Mai này, có thể làm bạn tiếp thì cô cũng rất mừng, nhưng nếu không thể tiếp tục ở chung, cô cũng không tiếc nuối.

Lưu Ngọc Mai há miệng ra, xoay đó chợt xoay người chạy đi.

Ngu Thanh Nhàn hít sâu một hơi, tâm trạng vốn vui sướng lập tức giảm đi nhiều.

Cô đi về ký túc xá, đám Kim Lệ Quyên đều đang ở trong phòng.

Thấy cô về, Kim Lệ Quyên đi đến trước mặt:

"Lưu Ngọc Mai vừa đến tìm cậu."

Ngu Thanh Nhàn "ừm" một tiếng: "Tớ vừa từ bên ngoài về, cậu ấy đứng chờ tớ ở cổng trường."

Kim Lệ Quyên "chẹp" một tiếng:

"Sĩ quan Hàn đến tìm cậu, chuyện này đã ầm ỹ cả tầng ký túc xá của chúng ta, buổi chiều họ đã đồn đại rất nhiều về chuyện hai người ra ngoài. Một tiếng trước thì phải, Lưu Ngọc Mai đến ký túc xá bọn mình hỏi chuyện này, bọn tớ kể lại chuyện cậu quen sĩ quan Hàn từ sớm cho cậu ấy nghe."

"Cậu ấy lên giường cậu ngồi một lúc, sau đó nói sẽ chờ cậu. Tớ thấy tâm trạng cậu ấy rất tệ, cậu ấy đã nói gì với cậu?"

Ngu Thanh Nhàn lắc đầu, không kể lại câu chất vấn của Lưu Ngọc Mai:

"Không nói gì. Mọi người ăn cơm chưa, có muốn đến căng tin ăn cơm không?"

Ngắm lá phong đến tận chiều, trên đỉnh núi cô không ăn gì cả, lại còn phải vận động nhiều, nhất là đường xuống núi, đi đến mức chân không còn là của mình nữa.

"Đi chứ, chúng tớ còn chưa ăn đâu." Mấy cô gái gồm cả Kim Lệ Quyên đều di chuyển, mọi người cầm hộp cơm vừa cười vưa nói ra khỏi phòng.

Hoàng Kiều đi đến bên cạnh Ngu Thanh Nhàn, nói với cô:

"Thanh Nhàn này, thời gian trước tớ ở chung với Lưu Ngọc Mai cũng được, cậu ấy khá ôn hòa, tính tình cũng tốt, chỉ là hơi hẹp hòi, người cũng rất nhạy cảm. Cậu ấy từng trải qua chuyện với Hoàng Chính, chắc chắn sẽ không có suy nghĩ linh tinh gì với sĩ quan Hàn."

"Có lẽ chỉ là nhất thời tâm thái không chuyển biến kịp. Cứ để cậu ấy suy nghĩ cho kỹ, tớ cảm thấy cậu ấy không phải là người không biết phân biệt đúng sai."

Thỉnh thoảng Lưu Ngọc Mai sẽ đến ký túc xá của Ngu Thanh Nhàn chơi, ngoài Ngu Thanh Nhàn, cô ta có quan hệ tốt nhất với Hoàng Kiều, hai người đều thích đọc văn học, rất có tiếng nói chung trong phương diện này. Là bạn bè với cả hai, Hoàng Kiều rất hi vọng hai người không cãi nhau đến mức mất tự nhiên.

Ngu Thanh Nhàn không lạc quan về việc này lắm, chỉ gật đầu với Hoàng Kiều:

"Chỉ mong là vậy."

Đám người đến căng tin ăn cơm, trở lại ký túc xá chưa bao lâu thì Lưu Ngọc Mai tới.

Cô ta không đi vào, mà đứng ở cửa gọi Ngu Thanh Nhàn ra ngoài.

Cô ta dẫn đường đi xuống lầu, hai người đi đến sân thể dục, tản bộ quanh sân.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 405: Chương 405


Lúc này là thời điểm ăn cơm xong, trong sân bóng rổ giữa đường băng có rất nhiều nam sinh đang chơi bóng rổ, có vài học sinh ngồi trên thảm cỏ nói chuyện phiếm, đọc sách.

Hai người theo đường băng đi tơi, bên cạnh không có ai, cuối cùng Lưu Ngọc Mai cũng lên tiếng:

"Nhàn Nhàn, có phải cậu cảm thấy tớ rất ngốc không?"

Ngu Thanh Nhàn nhìn về phía Lưu Ngọc Mai, nhíu mày:

"Sao cậu lại nghĩ vậy?"

Lưu Ngọc Mai không nhìn cô, cúi đầu nhìn nền đường băng:

"Thời gian tập quân sự, thực ra tớ đã thích sĩ quan huấn luyện Hàn, tin rằng cậu cũng biết. Lúc đó tớ luôn kiếm cớ đi ngang qua đội hình tập của các cậu, còn múa để thu hút sự chú ý của anh ấy."

"Tớ biết sĩ quan Hàn không thích tớ, tớ cũng không có suy nghĩ nào khác. Dù sao trên thế gian này có rất nhiều người thích tớ, mà người không thích tớ lại càng nhiều. Qua chuyện của Hoàng Chính, tớ đã không còn thích sĩ quan Hàn nữa, hôm nay sở dĩ tớ nhìn thấy cậu lại chạy đi, là do tâm tớ rất loạn."

"Tớ cảm thấy ở trước mặt cậu tớ rất mất kiểm soát, không được tự nhiên, tự tại, tớ rất xin lỗi cậu."

Lưu Ngọc Mai cũng giống các cô gái đi tập huấn quân sự, chỉ ngưỡng mộ Hàn Dục một chút, sau đó cùng họ kiếm cớ đi ngang qua đội hình của khoa Y, trong mười mấy người có tám người là có ý định thực sự với sĩ quan Hàn.

Mà điều khác biệt duy nhất giữa cô ta và những người còn lại là cô ta ưu tú hơn họ một chút.

Sự bức bối giấu trong lòng Ngu Thanh Nhàn lập tức tan đi:

"Cậu không có lỗi gì với tớ. Cô gái trẻ tuổi ngưỡng mộ trai đẹp là chuyện bình thường biết bao."

Lưu Ngọc Mai vén lọn tóc bị gió thổi ra sau tai:

"Sau khi biết quan hệ giữa cậu và sĩ quan Hàn, tớ rất sợ, sợ cậu khinh thường tớ, ghét tớ."

Cô ta đưa tay kéo tay Ngu Thanh Nhàn, Ngu Thanh Nhàn không từ chối.

Đến đây, hiềm khích nhỏ giữa hai người đã theo gió bay đi, họ lại trở nên thân thiết, tình cảm còn sâu hơn trước.

Thời gian trôi qua từng ngày, chớp mắt Yến Kinh đã vào cuối thu.

Yến Kinh gió lớn, gió buổi sáng như sắp thổi bay người ta. Mọi người đều đổi sang quần áo dày.

Ngu Thanh Nhàn cũng đổi đồ uống của tiệm trà sữa từ lạnh sang nóng, việc làm ăn ngày càng đắt khách.

Sau tháng 11, Hàn Dục rất bận rộn, Ngu Thanh Nhàn rất lâu không gặp anh, nhưng anh đã gửi tới mấy bức thư.

Ngu Thanh Nhàn bỏ thư gửi cho Hàn Dục vào trong phong bì, bên trên dán một chiếc tem được in rất tinh xảo. Cô mặc áo bông dày, quàng khăn, sau khi bọc mình thật kín mới ra ngoài.

Đến hòm thư ở cổng trường, như thế nào lại muốn ăn gì đó nóng hổi, trên phố ẩm thực gần đây mới mở một tiệm lẩu cay, mùi vị hấp dẫn lại tiện lợi. Ngu Thanh Nhàn nghĩ thôi cũng đã ch** n**c miếng.

Nghĩ là làm, Ngu Thanh Nhàn đi về phía tiệm lẩu cay trên phố ẩm thực, ăn xong rồi quay về tiệm, nói chuyện với nhân viên Ngô Quế Phân một lúc, tính toán sổ sach một lát rồi lại đi.

Còn chưa ra khỏi phố ẩm thực, cô đã nhìn thấy Hoàng Chính ra khỏi khách sạn nhỏ đối diện, mà điều khiến cô kinh ngạc chính là cô gái ra ngoài cùng anh ta.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 406: Chương 406


Cô không ngờ đó là nữ chính trong sách, Lý Ưu Ưu.

Ngu Thanh Nhàn ngạc nhiên hỏi:

"Hệ thống, sao Lý Ưu Ưu lại đi cùng Hoàng Chính?"

Sau khi mất mặt một trận, Hoàng chính không còn qua lại trường học nữa. Lúc trước bà cụ Đường gọi điện thoại tới nói cả nhà Lý Ưu Ưu đến Yến Kinh, nhưng hiện giờ cô ta không còn ưu thế là sinh viên đại học Yến Kinh nữa, làm sao lại quen biết Hoàng Chính được?

Chẳng lẽ đúng là nhân duyên định mệnh cho ông trời sắp đặt? Cho nên dù có đi vòng thế nào, nam nữ chính đều sẽ đến với nhau?

Hệ thống vừa được tự do ở thế giới này, đang chạy lung tung khắp thế giới, nghe thấy Ngu Thanh Nhàn gọi, nó lập tức xuất hiện, chia sẻ tin hóng hớt đã giấu từ lâu với cô.

"Đúng như Nhàn Nhàn nghĩ đó, họ chính là nhân duyên định mệnh, bất kể lúc nào, chỉ cần lòng vòng một chút là sẽ đụng phải nhau."

"Nhàn Nhàn, để tôi nói với cô, cậu mợ của cô cũng không cần thể diện. Họ vừa tới đã thuê ngay một phòng ở trong khu tập thể Tây Vũ. Cậu của cô ngày nào cũng nói với chị họ của cô ông ta đau chân không thể đi làm, bảo cô ta ra ngoài làm thuê kiếm tiền. Mợ cả cô càng tuyệt hơn, bà ta nói sức khỏe họ không tốt, chỉ cần hoạt động chút là đầu váng mắt hoa, buồn nôn như sắp ngất."

"Hiện giờ một mình Lý Ưu Ưu phải đi làm nuôi cả nhà đấy."

Sau khi Lý Diệu Tông cứu Lý Ưu Ưu ra cũng không còn tiền nong gì, ở quê nhà cũng đã đồn đại chuyện họ làm khắp làng, họ không còn mặt mũi ở lại đó nữa.

Sau khi đến Yến Kinh, làm gì cũng tốn tiền, lại không có Lý Hải Anh coi tiền như rác tháng nào cũng nộp tiền lương, tình hình kinh tế cả nhà rất eo hẹp. Hết cách, Lý Ưu Ưu chỉ đành tự mình ra làm.

Tài nghệ bao năm qua của cô ta cũng không uổng phí, chẳng mấy chốc đã tìm được một công việc ở nhà hàng cao cấp. Vừa làm được vài ngày thì cô ta gặp được Hoàng Chính đến tiêu pha.

Hoàng Chính đến đó mấy lần, thấy Lý Ưu Ưu có ngoại hình xinh đẹp, tính tình cũng dịu dàng, được người ta yêu quý nên bắt đầu theo đuổi.

Vẫn là chiêu không để ý, Lý Ưu Ưu làm việc đến mức tâm sức tiều tụy, giả vờ dè dặt hơn nửa tháng thì đồng ý, hôm qua chính là ngày đầu tiên hai người lăn lên giường.

Sau khi ở cùng cậu ấm nhà giàu như Hoàng Chính, Lý Ưu Ưu đã dự liệu được sẽ có ngày này, cô ta đi tìm một phòng chiếu phim xem băng ghi hình, học rất lý luận tri thức về phương diện này rất thuần thục.

Đêm qua cô ta vừa thuần khiết vừa quyến rũ, Hoàng Chính muốn ngừng lại cũng không được, lại càng thêm yêu thích.

Lý Ưu Ưu cũng nhìn thấy Ngu Thanh Nhàn, cô ta căm hận trừng mắt nhìn Ngu Thanh Nhàn, sau đó đuổi theo bước chân Hoàng Chính.

Qua hơn ba tháng chịu khổ trong tù, cộng thêm việc Ngu Thanh Nhàn đưa cả mẹ ruột của cô ta vào tù, Lý Ưu Ưu không dám xem thường cô em họ vốn không thèm để ý trong lòng này nữa.

Hoàng Chính là cọng cỏ duy nhất mà cô ta túm được lúc này, cô ta không dám gây thêm rắc rối, một là sợ Đường Thanh Nhàn làm lộ ra việc mình từng ngồi tù, hai là sợ Hoàng Chính coi trọng Đường Thanh Nhàn có nhan sắc hơn mình.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 407: Chương 407


Lý Ưu Ưu không dám đánh cược, họ đều có dòng m.á.u của nhà họ Lý, dựa vào cái gì mà Đường Thanh Nhàn lại đẹp hơn mình chứ? Từ nhỏ đến lớn cô ta căm hận Đường Thanh Nhàn ở điểm này nhất.

Ăn một bữa sáng với Hoàng Chính, giả vờ từ chối phí qua đêm Hoàng Chính đưa cho một phen, cuối cùng cô ta cầm ba trăm đồng quay về khu nhà tập thể. Trước khi vào nhà, cô ta giấu ba trăm đồng đi.

Lúc này mới hơn mười giờ, Lý Diệu Tông và Đỗ Hiểu Hoa còn chưa dậy. Lý Ưu Ưu đến căn phòng bên cạnh, ngồi xuống giường.

Ánh mắt cô ta ngây ra, nhìn hai căn phòng cộng lại không to bằng căn phòng trước đây của mình, cơ thể vẫn còn đau đớn vì vừa phá quan, lúc này lại càng khó chịu.

Lý Ưu Ưu bỗng nhiên không rõ vì sao cuộc sống của mình lại trở thành như vậy.

Rõ ràng cô ta mới là sinh viên, rõ ràng cuộc sống của cô ta nên thuận buồm xuôi gió, rõ ràng người xinh đẹp là cô ta, giống như rất nhiều năm trước kia.

Lý Ưu Ưu bỗng nhiên hét lên, tiếng hét chói tai của cô ta đánh thức vợ chồng Lý Diệu Tông đang ngủ say trong phòng.

Đỗ Hiểu Hoa nhanh tay lẹ chân hơn, vội vàng chạy đến:

"Làm sao thế, làm sao thế?"

Vợ chồng Đỗ Hiểu Hoa ngủ rất sớm, đêm qua Lý Ưu Ưu trở về rồi lại đi, vợ chồng họ hoàn toàn không biết cô ta đã ra ngoài.

Hai vợ chồng vẫn rất thương con gái, thấy con gái gào khóc thì luống cuống xoay xung quanh.

Đỗ Hiểu Hoa nóng ruột đến mức đứng ngồi không yên, Lý Diệu Tông vỗ một phát vào chân bà ta:

"Cái đồ mẹ hổ nhà bà, chắc chắn là vì bà ngủ dậy muộn để con gái đói bụng, còn không mau đi nấu cơm đi."

"Tôi cũng muốn dậy sớm chứ, còn không phải do ban đêm lạnh đến mức ngủ không nổi hay sao? Nếu tôi không lạnh, tôi cũng dậy sớm được, còn nói tôi nữa? Sao ông không tự mình dậy nấu cơm đi? Mỗi ngày hệt như ông tướng chờ người ta hầu hạ ấy." Đỗ Hiểu Hoa hùng hồn đáp lại.

Bà ta đến nhà họ Lý sắp hai mươi năm rồi, còn chưa từng trải qua mùa đông nào lạnh như thế.

Vừa kết hôn hai năm, chuyện gì cũng có bà cụ gánh cho, bởi vì Lý Diệu Tông bất tài, cả nhà họ Lý đều không dám đối xử tệ với bà ta, cuộc sống của bà ta vô cùng thư thái. Năm Lý Diệu Tông bị thương, bà ta còn rất lo lắng, chỉ sợ sau này mọi gánh nặng đều rơi vào đầu mình.

Kết quả bà ta chưa lo được hai hôm thì em chồng đã gánh hộ. Đỗ Hiểu Hoa thấy đúng là một đứa ngu, bà ta chưa bao giờ thấy cô gái chưa lấy chồng nào đã muốn ra ngoài kiếm tiền nuôi cha mẹ anh chị. Nhưng bà ta là một người tư lợi, chỉ ước em chồng ngu thêm chút nữa.

Nghĩ đi nghĩ lại, hai năm nhà họ cực khổ nhất lại là lúc em chồng đi làm còn chưa kết hôn. Lúc em chồng bà ta lập gia đình, họ ngay cả rau cũng không cần trồng, không cần mua, trong nhà thiếu cái gì chỉ cần nói với em chồng một tiếng, không lâu sau em chồng sẽ mua về nhà.

Ví dụ mặt hàng khan hiếm như than đá mùa đông, năm nào nhà bà ta cũng chất đầy. Có mùa đông nào mà bà ta không được sống trong ấm áp đâu? Mấy năm nay, chủ nhà rất keo kiệt, ống sưởi trong phòng vừa nhỏ vừa cũ kỹ, hệ thống sưởi đưa đến phòng chẳng còn ấm áp nữa. Ban đêm đắp ba lớp chăn vẫn còn cảm thấy lạnh.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 408: Chương 408


Hai vợ chồng cãi nhau ầm ĩ, chuyện này từ lâu đã không còn lạ lẫm trong nhà họ Lý, sau khi hết tiền, lại sống khó khăn, cảnh vợ chồng ân ái không thấy đâu nữa.

Đỗ Hiểu Hoa đội gió lạnh, đến chân tường khu tập thể để làm cơm. Trong sân của khu tập thể dựng lều, dưới chân tường là nơi các hộ gia đình nấu cơm, mà trong những gia đình, chỗ của Đỗ Hiểu Hoa là bừa bãi nhất, bởi vì bà ta lười dọn dẹp.

Giống như ở nhà trước đây, bà ta chỉ để ý làm ba bữa cơm cho ba người trong gia đình, bày bừa ra nhà, mỗi tuần Lý Hải Anh lại về nhà một chuyến, dọn dẹp sạch sẽ từ trong ra ngoài nhà họ.

Một cơn gió lạnh thổi qua, Đỗ Hiểu Hoa run lên. Bà ta chửi bậy một tiếng, chỉ cảm thấy cuộc sống thoải mái hai mươi năm qua như một giấc mơ.

Lý Diệu Tông vẫn luôn là đồ bỏ đi, cha mẹ còn thì dựa vào cha mẹ sống thoải mái, cha mẹ mất thì dựa vào em gái. Hiện giờ không dựa được vào em gái nữa, chẳng phải con gái ông ta đã lớn rồi sao? Lý Diệu Tông không hề lo lắng chút nào.

Lúc trước ông ta nghĩ hết cách để lên kế hoạch cho Lý Ưu Ưu là vì cái gì? Yêu quý cô ta là một, còn một nguyên nhân khác là vì ông ta định về già sẽ trông cậy vào cô ta, chỉ khi cô ta sống tốt, ông ta mới được sống thảnh thơi.

Đỗ Hiểu Hoa bưng ba tô mỳ lên, nhìn mỳ nước suông trước mặt, Lý Diệu Tông lập tức chẳng còn muốn ăn uống gì.

Ông ta nhớ trước đây, chỉ cần buổi sáng ăn mỳ, Đỗ Hiểu Hoa đều sẽ cho hai quả trứng vào bát.

Nhưng Lý Diệu Tông không soi mói, tình hình gia đình hiện giờ như thế nào ông ta hiểu rõ hơn so với bất cứ ai.

Lý Ưu Ưu cầm đũa chọc mỳ trong bát:

"Nếu như không có chuyện thế thân thì có phải tốt không."

Câu này của cô ta như tát vào mặt Lý Diệu Tông. Chuyện này do một tay ông ta lên kế hoạch, Lý Ưu Ưu nói vậy chẳng phải đang trách cha mình sao?

Tuy Lý Diệu Tông tuổi già phải sống dựa vào con gái, nhưng giờ phút này, vào thời điểm này, Lý Diệu Tông vẫn muốn tỏ thái độ bậc bề trên với Lý Ưu Ưu.

"Con đang trách cha đấy à?" Lý Diệu Tông ném đôi đũa lên bàn "lạch cạch" một tiếng.

Lý Ưu Ưu cúi đầu không nói gì, cô ta đương nhiên là trách, không chỉ một lần cô ta cảm thấy cha mình lắm chuyện, nếu không phải cha mình nghĩ ra ý tưởng dở hơi kia, thì con điên Đường Thanh Nhàn kia cũng không phát rồ.

Cô ta học thêm một năm nữa, lúc đó không thi được đại học cũng không sao, cô ta thi một trường dạy nghề không phải cũng được sao?

Hiện giờ thì hay rồi, ngay cả cơ hội thi đại học cô ta cũng không có, nửa đời sau của cô ta không có duyên với học đường nữa rồi.

Lý Ưu Ưu không phải một người thích đi học.

Nhưng có một câu nói, chỉ khi mất đi mới biết thứ mình đánh mất tốt bao nhiêu. Lúc đi học, Lý Ưu Ưu cảm thấy học hành phiền c.h.ế.t đi được, trời chưa sáng đã phải dậy, bất kể là mưa gió nắng nôi cũng không được đến muộn, ngày ngày học hết bài nọ lại đến viết bài tập kia, tốn hết cả một ngày, ngay cả cuối tuần cũng phải học thêm nửa buổi, buổi tối làm bài tập đến mười hai giờ cũng chưa xong.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 409: Chương 409


Nhưng sau khi ra ngoài làm việc, Lý Ưu Ưu mới biết được, đến trường dễ dàng thế nào, mỗi ngày tám rưỡi sáng phải đi làm, đến tám rưỡi tối mới được tan làm, ngày nào cũng mệt c.h.ế.t đi được, chỉ làm sai một chút là bị mắng mỏ.

Lý Ưu Ưu nhớ tới Hoàng Chính hào phóng vung tiền như rác, quyết định phải bắt bằng được anh ta, đây là cơ hội duy nhất để cô ta thay đổi vận mệnh hiện giờ của mình.

Sự xuất hiện của Lý Ưu Ưu không khiến Ngu Thanh Nhàn nghĩ nhiều, như hệ thống nói, Lý Ưu Ưu và Hoàng Chính là nhân duyên định mệnh, cuộc đời này của họ bất kể là cảnh ngộ nào cũng sẽ dính lấy nhau.

Như vậy Ngu Thanh Nhàn càng không cần phải lo lắng, dù sao việc cô cần làm hiện giờ chính là kiên trì thu thập nhược điểm nhà họ Hoàng, đợi cô kéo nhà họ Hoàng xuống ngựa, cuộc sống của Lý Ưu Ưu cũng sẽ xuống dốc không phanh.

Việc này ăn khớp với suy nghĩ lúc đầu của cô, có điều gì khiến người ta sụp đổ hơn việc cho hi vọng rồi lại khiến thất vọng?

Thời gian học ngày càng kéo dài, việc học của mấy người Ngu Thanh Nhàn càng thêm nặng nề, đây là lĩnh vực mà cô chưa từng tiếp xúc, cô phải chia ra nhiều thời gian cho bài vở trên lớp.

Đôi khi cô bận đến mức không đến cả tiệm trà sữa. Ngô Quế Phân là một người cẩn thận, tiệm trà sữa được cô ấy quản lý đâu ra đấy.

Sau khi quan sát một thời gian, Ngu Thanh Nhàn dứt khoát tăng lương cho cô ấy, lúc phát lương còn thưởng thêm.

Hôm nhận được tiền lương, Ngô Quế Phân sửng sốt đến ngây người, tiền lương cộng tiền thưởng của cô ấy lên đến một trăm đồng.

Một trăm đồng là khái niệm như thế nào, chồng cô ấy đi làm lao động chân tay cho người ta ở bên ngoài, tháng làm nhiều giờ nhất cũng chỉ kiếm được bốn mươi tám đồng.

Hiếm khi Ngô Quế Phân mua một cân sườn về ninh. Chồng cô ấy quay về nhà khi trăng đã lên cao, vừa bước vào nhà đã ngửi thấy mùi sườn ninh, anh ta kinh ngạc hỏi:

"Quế Phân, em phát tài rồi à?"

Ngô Quế Phân vội vàng cầm bát cầm đũa, hân hoan nói:

"Hôm nay em nhận được lương, tổng cộng một trăm đồng."

Chồng của cô ấy cũng vui vẻ theo:

"Được đấy Quế Phân à, lương em cao thật đấy, tốt nhất là em tích góp lại, đợi đến tết thì mang về cho nhà ngoại, để mọi người cũng được vui mừng một chút."

"Cũng không thể cho hết nhà ngoại được, em phải để lại một ít, đợi sau này chúng ta kết hôn còn tiêu nhiều tiền hơn. Em quyết định, sẽ làm việc thật tốt cho bà chủ. Em bảo với anh này, phố ẩm thực của bọn em mở hai tiệm trà sữa, bán cũng không đắt lắm, nhưng đều không có mấy người đến mua, mọi người vẫn quen đến mua tiệm của chúng em, bà chủ nói..."

Từ sau khi Ngô Quế Phân đến tiệm trà sữa làm việc, câu cửa miệng của cô ấy liền biến thành "bà chủ của em nói".

Thời gian trôi rất nhanh, chớp mắt đã đến cuối kỳ, thi xong là được nghỉ đông. Ở trường học một đêm, sáng hôm sau mọi người đến phố mỹ thực để ăn uống, đến chiều thì thu dọn hành lý ra trạm xe lửa.

Năm nay Đường Giang cũng mời người đến thăm thân, hai anh em hẹn nhau ngày kia sẽ cùng đi.

Buổi chiều Ngu Thanh Nhàn vào tiệm, tính toán xong sổ sách năm nay, phát tiền lương cho Ngô Quế Phân xong thì đóng cửa, tắt điện, khóa cửa, sau đó chậm rãi đi về trường học.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 410: Chương 410


Cô chưa đi được mấy bước thì gặp Hàn Dục.

Anh không lái xe, đi bộ tới.

Hai người gặp nhau, Hàn Dục nhét tay Ngu Thanh Nhàn vào túi áo của mình, túi áo anh rất ấm, tay đặt bên trong vô cùng ấm áp.

"Bà nội bảo em về nhà ăn cơm, lúc ra ngoài, anh với ông đi mua thức ăn. Em nhất định phải đến đấy nhé. Từ lúc bà biết chúng mình yêu nhau, lần nào anh về nhà cũng liếc sau lưng anh, thấy đằng sau không có ai thì bà lại nhìn anh với con mắt khinh bỉ." Hàn Dục rất bất đắc dĩ.

Ngu Thanh Nhàn bật cười ha ha, hai người hẹn hò đến giờ đã hơn bốn tháng, nhưng cô vẫn chưa tới nhà họ Hàn. Lúc cô rảnh rỗi thì Hàn Dục lại bận, họ hết đấu võ lại đến kỳ xuất ngũ nhập ngũ, yêu nhau bốn tháng, nhưng hai người gặp nhau chỉ vài lần.

Ngu Thanh Nhàn có để một ít rượu trong không gian, cô đã bắt đầu cất từ lúc còn ở quê, hiện giờ nửa năm trôi qua, có thể uống được rồi. Trong số rượu này có rượu trái cây, rượu gạo, đều được bỏ thêm nước linh tuyền, rất có lợi cho sức khỏe.

"Chúng ta mua chút quà gặp mặt cho ông bà." Ngu Thanh Nhàn nói.

Hàn Dục không ý kiến, hai người đứng dính vào nhau ở trạm chờ xe buýt. Hôm nay trường học được nghỉ, xe buýt không còn chỗ ngồi nào, Ngu Thanh Nhàn tìm một chỗ trống để đứng, Hàn Dục đứng sát phía sau, che chắn cô rất kỹ.

Trong xe buýt chật chội, hai người mặt đối mặt thì thầm trò chuyện với nhau.

Xuống xe ở cửa hàng quốc mậu, hai người đi vào dạo một vòng, mua hoa quả, sản phẩm dinh dưỡng và t.h.u.ố.c lá ngon.

Ngu Thanh Nhàn mua hai phần thuốc lá, một phần cô để ở không gian, đợi lúc về sẽ đưa cho đám người ông Đường. Hai cha con không thích gì khác, chỉ thích hút thuốc uống rượu.

Trong một con ngỏ nhõ cách nhà họ Hàn không xa, Ngu Thanh Nhàn lấy ra ba bình rượu từ trong không gian. Bình rượu được cô mua ở chợ, nhìn không bắt mắt lắm, nhưng từ bên ngoài đã ngửi thấy mùi thơm của rượu.

Hai kiếp trước Ngu Thanh Nhàn dùng nước linh tuyền để cất rượu, Hàn Dục không có việc gì cũng thích uống hai chén.

Bây giờ ngửi thấy mùi rượu này, con sâu rượu đã bị hấp dẫn chui ra. Ngu Thanh Nhàn nhìn bộ dạng thèm uống của anh, bật cười:

"Nếu để đám người đó nhìn thấy bộ dạng thèm rượu, thèm thịt của anh bây giờ, có lẽ tròng mắt cũng sắp rớt ra rồi."

Tu Phật kỵ rượu thịt sắc, là Phật tử, từ nhỏ Hàn Dục đã không tiếp xúc với những thứ này.

Thanh Minh Tử thời điểm đó giống như trăng sáng, thanh khiết vô ngần, nữ tu thiên hạ chỉ cần nhắc đến anh đều không khỏi bị dáng người anh mê hoặc. Nghe đồn có một tu sĩ phá lệ thích rượu thịt, ngày nào cũng uống say mèm, đạo lữ nhìn thấy liền tẩn cho hắn một trận, còn lôi đệ tử Phật môn ra để nói, bảo họ không uống rượu, giữ mình trong sạch, so với Phật tử, đạo lữ của cô ấy chẳng khác nào đống bùn nhão.

Ngu Thanh Nhàn nghĩ, nếu hôm nay nữ tu sĩ kia biết Phật tử đã trở thành bộ dạng này, không biết sẽ cười đến mức nào.

Hàn Dục mỉm cười:

"Họ làm sao cũng liên quan gì đến anh?"

Ngu Thanh Nhàn càng nghĩ càng vui vẻ.

Nói chuyện một lúc đã đến nhà họ Hàn, còn cách một đoạn Ngu Thanh Nhàn đã nghe thấy tiếng cười nói trong phòng, tiếng cười nói lớn như vậy, chắc hẳn không chỉ có hai người.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 411: Chương 411


Ngu Thanh Nhàn liếc nhìn Hàn Dục, Hàn Dục gượng cười, mở cửa.

Trong chớp mắt tiếng cười nói ngừng lại, Ngu Thanh Nhàn đứng sóng vai với Hàn Dục, cô đưa tay véo hông anh một cái, nghiến răng nghiến lợi nói:

"Hàn Dục, không phải anh nói trong nhà anh chỉ có ông bà nội thôi sao? Đây là ông bà nội anh à?"

Hàn Dục đau đến nhăn nhó, vội vàng dùng âm lượng chỉ có hai người nghe thấy giải thích:

"Gì chứ, nhà lớn nghiệp lớn, ông bà cũng nhiều hơn chút."

Ngu Thanh Nhàn lườm Hàn Dục một cái, sau đó mỉm cười cùng anh bước vào cửa.

Những người có mặt ở nhà họ Hàn đều là ông bà cụ trong đại viện cả. Họ lớn tuổi rồi, bình thường lúc rảnh rỗi thì thích nhất là góp vui với người khác.

Từ nhỏ Hàn Dục đã xuất sắc, khiến cho mấy ông bà cụ đều thích anh ta. Bây giờ Hàn Dục lại dẫn đối tượng về ra mắt gia đình, họ bèn lập tức la hét đòi đến để nhìn người.

Nhìn thấy Ngu Thanh Nhàn, hai mắt của họ sáng rực lên. Bà nội Lâm - người có quan hệ tốt nhất với bà nội Hàn khẽ thì thầm bên tai bà nội Hàn:

"Đối tượng của Tiểu Dục được đấy, khuôn mặt xinh đẹp, ánh mắt cũng trong suốt đoan chính. Đứng bên cạnh Tiểu Dục đúng là trai tài gái sắc. Cháu trai cháu dâu đều tốt như thế, về sau diện mạo của chắt trai chắc chắn cũng không kém được. Tiếu Vân à, sau này bà được hưởng phúc rồi."

Bà nội Hàn còn chưa nhìn thấy Ngu Thanh Nhàn thì bà cụ đã phải nghe cháu trai khen Ngu Thanh Nhàn trước mặt mình khá nhiều lần rồi.

Ngày nào anh ta cũng nói lời tốt đẹp, khiến ấn tượng của bà cụ với Ngu Thanh Nhàn đã đạt đến cấp tối đa.

Bây giờ nhìn thấy Ngu Thanh Nhàn người thật đứng ở đây, còn tốt hơn tưởng tượng của bà cụ nữa, nên bà nội Hàn vô cùng vừa lòng: "Mượn lời hay ý đẹp của chị nhé."

Bà nội Hàn tưởng tượng dáng vẻ của chắt trai mình, nụ cười trên mặt càng rõ ràng hơn.

Bà nội Lâm thấy chị em tốt vui vẻ như thế thì cũng không ở lại quấy rầy người một nhà họ nữa, dù sao thì mục đích của đám người kia cũng đạt được rồi: "Bà cứ từ từ mà tận hưởng niềm vui đi, chúng tôi về đây. Chút nữa có lẽ đám nhóc nhà tôi cũng về đến nhà rồi."

Mọi người đều chung sống hòa thuận, không ai là người khó ở cả, sau khi thỏa mãn sự tò mò của bản thân thì mấy bà cụ đều định rời đi cả.

Có bà nội Lâm mở lời trước, mấy bà cụ khác cũng đều đưa ra lời tạm biệt.

Nếu bình thường, bà nội Hàn nhất định sẽ giữ họ ở lại nhà ăn cơm, nhưng hôm nay tình huống không giống thế, nên bà cụ cũng không giữ lại.

Bà cụ dẫn theo Ngu Thanh Nhàn và Hàn Dục tiễn họ ra cửa, xoay người lại đã nắm lấy tay của Ngu Thanh Nhàn: "Thanh Nhàn ơi, hôm nay bên ngoài gió lớn lắm, con có lạnh không? Mau vào nhà ngồi cho ấm đi."

Bà nội Hàn thật sự rất nhiệt tình, hơn nữa còn là kiểu nhiệt tình không khiến cho người ta cảm thấy xấu hổ chút nào, trái lại còn vô cùng thân thiết. Ngu Thanh Nhàn cũng dần dần thả lỏng hơn.

Nếu Hàn Dục sợ người nhà mẹ đẻ của cô, thì Ngu Thanh Nhàn cũng sợ người nhà họ Hàn không đón nhận cô.

Lý do của cô và Hàn Dục giống nhau như đúc, dù sao thì đây cũng là thế giới đầu tiên mà họ chính thức quen biết, đời này bọn họ đã bỏ ra một trăm hai mươi phần trăm sự nhiệt tình để đối đãi.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 412: Chương 412


"Gió ở ngoài cũng không lớn lắm đâu ạ, so với mấy ngày trước thì ổn hơn nhiều ạ. Bà nội, con có mang theo hai bình rượu đến, đều là rượu con tự ủ, một bình là rượu cao lương, một bình là rượu dương mai, chút nữa con mở cho mọi người nếm thử nhé."

Hàn Dục đã nói trước với Ngu Thanh Nhàn, bà nội Hàn lớn tuổi vậy rồi cũng không có thú vui gì khác, chỉ có một sở thích duy nhất là nhân lúc không có việc gì thì uống hai chén rượu.

Lần đầu tiên Ngu Thanh Nhàn gặp được trưởng bối là nữ mà thích uống rượu, này còn không phải vừa khéo ư, cô cũng thích uống lắm.

Bà nội Hàn nghe thấy thế thì nếp nhăn trên mặt lại càng thêm sâu hơn. Ông nội Hàn nghe thế thì cũng vô cùng vui mừng.

Đoàn người kéo nhau vào phòng, thức ăn đã được chị Lý - người mà con trai mời về chăm sóc họ - chuẩn bị từ trước rồi. Sau khi cởi áo khoác ra treo lên sau cửa, Hàn Dục đặt quà tặng lên bàn trà, còn hai bình rượu thì xách đến bàn ăn, đoàn người cùng ngồi xuống.

Hàn Dục nhanh chóng mở hai bình rượu ra. Mùi rượu bay ra, ánh mắt ông bà nội Hàn nhìn hai bình rượu đều sáng rực lên.

Ông nội Hàn trực tiếp rời khỏi bàn ăn, mở ngăn kéo cầm bộ chén uống rượu mà mình thích nhất ra.

Hàn Dục rót rượu cao lương cho mình và ông nội Hàn, còn rót cho hai người phụ nữ rượu dương mai.

Anh ta giơ chén lên: "Nào, chúng mừng đồng chí Ngu Thanh Nhàn đã gia nhập vào gia đình chúng ta."

"Cạn chén cạn chén." Ông nội Hàn vội vàng giơ chén lên, sau khi uống cạn một chén thì hai mắt từ từ nhắm lại, khi mở mắt ra đã thấy ông nội Hàn nhìn Ngu Thanh Nhàn với ánh mắt tán thưởng: "Thanh Nhàn, rượu con ủ ngon quá, quá ngon, quá tuyệt vời."

Ngu Thanh Nhàn cười nói: "Con dùng nước suối trên núi để ủ đấy ạ. Nếu ông nội thích, thì đợi uống hết bình này, con sẽ mang thêm cho ông ạ."

Sao ông nội Hàn có thể không thích cho được. Đời này của ông cụ ấy mà, có cùng sở thích với bà nội Hàn, cũng chỉ có một cái thú vui như thế thôi. Lễ vật mà Ngu Thanh Nhàn mang đến đúng là chạm đến tâm khảm của ông bà.

Hai vò rượu kéo gần khoảng cách của Ngu Thanh Nhàn và hai ông bà cụ. Trên bàn cơm, họ vừa uống rượu vừa trò chuyện, quan hệ càng lúc càng thân mật.

Nếu không phải hai người Hàn Dục và Ngu Thanh Nhàn còn chưa bàn chuyện cưới gả thì dù nói thế nào, bà nội Hàn cũng phải kiên quyết giữ cô ở lại.

Lúc Ngu Thanh Nhàn phải ra về, bà cụ còn lưu luyến không rời. Bà cụ đưa quà mà mình đã chuẩn bị sẵn cho Ngu Thanh Nhàn.

Bà cụ đã hỏi thăm về gia đình của Ngu Thanh Nhàn trước rồi, nên quà tặng cũng không quá quý trọng, nhưng mà lại vô cùng dụng tâm, cực kỳ có thành ý.

Buổi tối, Hàn Dục đưa Ngu Thanh Nhàn về, hai người nắm tay suốt dọc đường đi.

Màn đêm buông xuống, ánh đèn bên đường nhạt nhòa, người trên đường đi thành từng tốp năm tốp ba, cơ bản đều giống như hai người Ngu Thanh Nhàn ăn cơm xong thì đi tản bộ.

Đi đến một chỗ không người, Hàn Dục kéo Ngu Thanh Nhàn đến một góc c.h.ế.t không có ai nhìn thấy, nâng cằm của Ngu Thanh Nhàn lên rồi hôn xuống.

Trong lòng Ngu Thanh Nhàn run rẩy, cơ thể mềm nhũn hơn phân nửa, đành phải ôm lấy bả vai của Hàn Dục mới có thể ổn định cơ thể để bản thân không bị ngã xuống mặt đất.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 413: Chương 413


Một lúc lâu sau, Hàn Dục mới thở hổn hển buông Ngu Thanh Nhàn ra: "Nhàn Nhàn ơi, anh đến nhà em cầu hôn nhé. Chúng ta định ra hôn sự trước. Nhân dịp bây giờ Luật Hôn nhân vẫn chưa sửa, chúng ta đi lĩnh chứng đi."

Hàn Dục mà một người đàn ông trưởng thành, anh yêu Ngu Thanh Nhàn đến tận xương tủy rồi, cái cảm giác mỡ dâng đến tận miệng rồi mà còn không được ăn thế này khiến anh cảm thấy bứt rứt. Anh sắp không nhịn được rồi.

Ngu Thanh Nhàn vuốt phẳng quần áo của mình đã bị Hàn Dục làm nhăn nhúm: "Anh đừng vội mà, nóng vội sẽ không được ăn đậu phụ nóng đâu. Em vẫn chưa nói với ông bà nội chuyện em yêu đương đâu. Họ đều rất yêu thương em, anh mà muốn cưới em cũng không dễ đến thế đâu."

Hàn Dục cũng biết chứ, anh thở dài một hơi, lại hôn Ngu Thanh Nhàn thêm một cái nữa: "Anh đã sớm muốn ăn miếng đậu phụ là em rồi. Nhưng mà không sao, đây cũng là một loại tình thú..."

Ngu Thanh Nhàn bị sự không biết xấu hổ của Hàn Dục dọa cho sợ ngây người.

Hai người đi ra chỗ sáng sủa đã là một giờ sau đó. Miệng của Ngu Thanh Nhàn vừa sưng vừa đỏ, mà đôi môi của Hàn Dục cũng biến thành màu đỏ sậm, giống như vừa bôi son.

Đưa Ngu Thanh Nhàn đến bên dưới kí túc xá, Hàn Dục nói với Ngu Thanh Nhàn: "Ngày mai anh đưa bọn em đến nhà ga."

"Được ạ."

Ngu Thanh Nhàn đi vào tòa lầu ký túc xá dưới cái nhìn chăm chú của Hàn Dục. Còn chưa đi đến lầu hai, đã thấy Ngu Thanh Nhàn lẹt đẹt chạy đến.

Hàn Dục vẫn chưa đi, anh nhìn cô vợ nhà mình đang chạy về phía mình với hai mắt sáng rực lên thì dang rộng hai tay ra.

Ngu Thanh Nhàn nhào vào lồng n.g.ự.c của anh. Trên người Hàn Dục có một mùi hương nhẹ nhàng khoan khoái, quần áo cũng thoang thoảng mùi xà phòng.

Ngu Thanh Nhàn nhắm mắt lại ôm chặt lấy anh. Hàn Dục ôm lại cô, cằm như có như không cọ cọ l*n đ*nh đầu cô.

Trời càng lúc càng lạnh, trong không trung cũng bắt đầu có tuyết rơi.

Ngu Thanh Nhàn nói: "Tuyết rơi rồi. Đây là trận tuyết đầu tiên của năm nay."

Hạt tuyết mỏng manh, vừa rơi xuống đất đã nhìn không rõ nữa: "Anh mau về đi, chút nữa lạnh đấy."

"Vậy chút nữa đi lên, em đi chậm một chút."

"Vâng."

Ngu Thanh Nhàn kiễng mũi chân lên hôn vào khóe miệng của Hàn Dục: "Anh mau về đi. Trời lạnh nên em sẽ không dậy sớm vậy đâu, ngày mai lúc anh đến thì mang cho em một chén canh hồ lạt thang và bánh bao thịt nhé. Hồ lạt thang phải cay chút nhé."

"Được."

Ngu Thanh Nhàn hoạt bát chạy đi. Đến cửa phòng kí túc xá, cô ghé vào lan can nhìn xuống dưới tầng, thấy Hàn Dục vẫn còn ở đó: "Về đi anh."

Hàn Dục phất phất tay với cô, thấy cô vào kí túc xá, đèn sáng rồi anh mới rời đi.

Tuyết rơi nên trời cực kỳ lạnh, cửa sổ ký túc xá không được làm cẩn thận nên mùa đông vẫn có khe hở. Ngu Thanh Nhàn cuộn người trong ổ chăn, bên ngoài gió bắc gào thét, mà cô ngủ an ổn khóe miệng vẫn còn nụ cười chưa tan.

Ngày hôm sau, khi cô thức dậy thì trời đã giữa trưa rồi. Cô vén rèm lên, bên ngoài đã bị tuyết phủ trắng xóa. Cô lấy đồ đến nhà vệ sinh rửa mặt thì gặp được vài người khác trong kí túc xá.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 414: Chương 414


Sống chung một học kỳ rồi, mọi người cơ bản đều quen biết nhau, họ vừa rửa mặt vừa nói chuyện, sau đó lại khép chặt vạt áo chạy như bay về kí túc xá để tránh gió lạnh.

Ngu Thanh Nhàn lau sạch nước còn đọng lại trên mặt, nhấc hành lý đã dọn dẹp từ trước xuống lầu, sau đó lấy ra một cuốn sách chuyên ngành vừa đọc vừa chờ Hàn Dục.

Hàn Dục không để Ngu Thanh Nhàn chờ lâu. Anh đưa hồ lạt thang và bánh bao đã mua từ trước cho Ngu Thanh Nhàn, Ngu Thanh Nhàn vừa ăn vừa đi theo anh lên xe.

Hai người xuất phát đi đón Đường Giang.

Đây là lần đầu tiên Ngu Thanh Nhàn đi đến nơi đóng quân của Hàn Dục.

Xe tiến vào quân doanh, Ngu Thanh Nhàn bỗng nhớ đến vấn đề thẩm tra chính trị: "Hàn Dục, mẹ em ngồi tù, có khi nào em với anh không vượt qua được thẩm tra chính trị không?"

Đối với mấy vấn đề này, Hàn Dục đã tìm hiểu qua rồi: "Bối cảnh của em không có vấn đề gì cả. Cha em là liệt sĩ, tổ tiên tám đời đều là bần nông, mà mẹ em vì nuốt tiền trợ cấp của liệt sĩ nên mới bị ngồi tù, không có phạm pháp cũng không làm tổn thương người khác, càng không xâm chiếm tài sản quốc gia, cho nên không sao đâu."

Ngu Thanh Nhàn gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.

Đường Giang đã sớm chờ họ ở kí túc xá, nghe chiến hữu nói Hàn Dục và em gái của anh ấy đến đón, anh ấy vội vàng chạy đến đây chờ, anh ấy xách va li bỏ vào cốp rồi ngồi lên ghế sau.

Lần trước Đường Giang và Hàn Dục quyết đấu. Nhờ có Hàn Dục nhường nhịn nên Đường Giang thắng một cách thoải mái.

Đường Giang quen biết với Hàn Dục nhiểu năm vậy rồi, nhân phẩm của anh thế nào anh ấy vẫn có thể tin được.

Trải qua mấy tháng khảo nghiệm, Đường Giang miễn cưỡng hài lòng với Đường Dục.

Trên đường về nhà ba người họ nói cười rôm rả, không bao lâu sau khi đến nhà ga thì họ soát vé để chuẩn bị lên xe; Hàn Dục đưa vé xe lửa đã mua cho họ.

Vé của hai người đều là vé giường nằm, nhân lúc Đường Giang thu dọn hành lý, Hàn Dục cầm lấy bàn tay của Ngu Thanh Nhàn:

"Về đến nhà thì gọi điện thoại cho anh nhé. Hai ngày này anh đều ở văn phòng."

"Vâng ạ."

Nhân viên phục vụ đuổi những người không có phiếu xuống khỏi xe lửa, Hàn Dục xuống xe, đi đến bên ngoài cửa sổ chỗ ghế ngồi của Ngu Thanh Nhàn rồi tiếp tục nói chuyện với cô.

Đoàn tàu dần lăn bánh, Ngu Thanh Nhàn vẫy tay với Hàn Dục. Hàn Dục đứng yên tại chỗ nhìn theo một lát rồi đuổi theo xe một đoạn, mãi cho đến khi xe lửa tăng tốc anh không đuổi kịp nữa thì mới đứng lại.

Đường Giang ngồi ở giường đối diện Ngu Thanh Nhàn, nhìn thấy động tác của hai người họ thì cảm thấy cả không khí đều thoang thoảng mùi chua.

Nhìn thấy em gái rầu rĩ không vui, anh ấy buồn bực nói: "Chúng ta chỉ về nhà một tháng thôi mà, cũng không phải sau này không gặp nữa đâu. Nhìn hai người đi, người không biết còn tưởng hai người sắp âm dương cách biệt không đấy."

Ngu Thanh Nhàn nhìn Đường Giang bằng ánh mắt khinh bỉ, thản nhiên mở miệng: "Anh không hiểu đâu."

Đường Giang lấy ấm ra rót nước cho em gái: "Anh không hiểu cái gì?"

Ngu Thanh Nhàn nhấp một ngụm nước: "Anh không hiểu yêu đương, dù sao thì trước giờ anh đã hẹn hò bao giờ đâu."
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 415: Chương 415


Đúng thật là từ trước đến giờ Đường Giang chưa từng hẹn hò, nên quả thật anh ấy không hiểu.

Anh ấy cảm thấy từ khi em gái mình ở bên cạnh Hàn Dục đến giờ, cô đã học thói xấu mất rồi. Trước kia em gái mềm mại đáng yêu cỡ nào cơ chứ, đều tại Hàn Dục dạy hư cô.

Đường Giang quyết định sau khi về nhà sẽ nói xấu về Hàn Dục với cha mẹ và ông bà.

Dạy hư em gái anh ấy còn muốn lấy cô về nhà một cách dễ dàng á, mơ đi.

Hừ.

Đường Giang tuyệt đối không bao giờ thừa nhận anh ấy ghen tị với tình cảm của hai người họ đâu.

Trời tờ mờ sáng, người nhà họ Đường đã thức dậy, hôm này nhà họ muốn thịt lợn.

Người trong hội thịt lợn của thôn đã cầm dụng cụ đến nhà họ Đường. Bác gái Đường nhanh tay nhanh chân làm một bàn đồ ăn. Đồ ăn là cháo kê mà người phương Bắc thường ăn, còn có thêm bánh bao lớn, ăn kèm với dưa muối, cộng thêm hai món xào.

Đang ăn thì người của đội thịt lợn đã đến. Mọi người không ai uống rượu cả. Sau khi ăn uống no nê, đoàn người đi vào chuồng lợn, hợp lực buộc chân con lợn béo mập vào một cây gậy rồi khiêng ra ngoài.

Dường như lúc này con lợn đã cảm nhận được số phận của mình sắp tận nên réo lên.

Bà cụ Đường và bác gái Đường đã đun nước sôi rồi, ngay cả nước muối để đánh tiết cũng chuẩn bị xong rồi, họ bê ra đặt phía dưới cổ con lợn.

Người thịt lợn nắm chặt dao, d.a.o trắng đi vào d.a.o đỏ đi ra, tiết lợn phun như mưa rồi trút hết xuống chậu nước muối ở dưới. Đợi giọt m.á.u cuối cùng chảy hết, họ bắt đầu cho lợn vào thui.

Đây là việc của đàn ông. Đám phụ nữ tụ tập lại ăn bánh mỳ tám chuyện, đám trẻ thì đuổi bắt quanh sân, tiếng thét tiếng cười vang vọng khắp mảnh sân nhỏ.

Đợi thịt lợn xong, trong bát tô đã chất đầy cải trắng được rửa sạch, đám phụ nữ cho những miếng thịt lợn to vừa được cắt xong vào nồi hầm, đợi gần chín thì bỏ gan lợn vào.

Trong thời gian hầm thịt, đàn ông cắt thịt thành từng miếng nhỏ, tiết lợn cũng bắt đầu được xử lý.

Bác gái Đường rất giỏi làm lòng nhồi tiết, bác trai Đường rửa sạch lòng lợn, bác gái Đường lại trộn tiết đã đông lại như đậu phụ trộn với kiều mạch, sau khi cho mười ba loại rau thơm, hành lá, muối ăn vào thì nhồi tiết đã được trộn vào trong lòng.

Đường Hà đứng chờ ở bên cạnh. Bên này bà ta vừa nhồi xong, Đường Hà đã vội vàng cầm lấy lòng nhồi tiết vào bếp.

Khi Ngu Thanh Nhàn và Đường Giang về đến, cả khoảng sân đã thơm phức mùi đồ ăn, hai người vừa về đến cửa thôn đã bị đám nhóc trong thôn phát hiện.

Mà chúng cũng thông minh cơ, cũng biết chạy về báo tin.

Hai người Ngu Thanh Nhàn vẫn chưa đến cửa nhà, bà cụ Đường và bác gái Đường đã chạy ra đón. Hai người giữ chặt Ngu Thanh Nhàn, đánh giá cô một lúc lâu rồi mới để ý đến Đường Giang.

Bà cụ Đường lau nước mắt nói: "Gầy, gầy quá, đều gầy đi rồi."

Người của thế hệ trước mỗi khi nhìn thấy con cháu hình như đều thích nói câu này hay sao ấy, cứ như đây là cách để bày tỏ nỗi nhớ nhung của họ vậy.

Ngu Thanh Nhàn mỗi tay ôm lấy một người: "Sao có thể gầy được chứ, con cảm thấy con còn tăng cân đây này. Mọi người nhìn đi, mặt con tròn vo rồi."

Bác gái Đường đứng bên cạnh nói: "Tròn là tốt, tròn đẹp, có phúc."
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 416: Chương 416


Ba người ôm ôm ấp ấp đi vào nhà. Đường Hà và Đường Hải cũng đi ra, hai anh em cậu chạy đến bên cạnh Đường Giang, vừa tò mò vừa hâm mộ nhìn quân trang trên người anh ấy, sau đó thì giúp đỡ họ mang hành lý vào phòng, khóa cửa lại.

Đồ ăn g.i.ế.c heo cũng hầm được hai tiếng đồng hồ rồi, hai người Ngu Thanh Nhà về vừa kịp ăn.

Có hai mâm đặt trên kháng phía đông và phía tây, một mâm đặt ở cái bàn kê trên đất, mâm này là cho trẻ con ăn.

Dùng một chiếc đũa xiên những miếng thịt lớn được luộc lẫn với cải trắng ra, đặt lên thớt rồi cắt thành từng miếng lớn, sau đó thì cho tỏi băm vào nước tương, thêm chút chanh, hành, rau thơm để làm nước chấm, mỗi bàn đều có một bát nước chấm lớn.

Ngu Thanh Nhàn ngồi ở mâm trên kháng phía Tây, kháng đã được đốt nóng hầm hập, cả căn phòng đều ấm áp.

Cô cởi áo khoác ra, vừa ngồi lên kháng đã cảm thấy cả cơ thể nóng bừng lên rồi.

Ngồi cùng mâm với cô đều là trưởng bối có mối quan hệ thân thiết với nhà họ Đường, họ đều quá quen thuộc với Ngu Thanh Nhàn, sau khi cô ngồi xuống thì thân thiết lôi kéo cô nói chuyện, rất tò mò về thủ đô.

Ngu Thanh Nhàn cũng không im lặng, kể hết tất cả những cảnh đẹp mình thấy ở Yến Kinh cho họ nghe, vừa nghe vừa ăn thịt.

Trong những món ăn mừng thịt lợn, thì gan là ngon nhất. Loại gan này tuy sẫm màu, nhưng sau khi chấm với nước chấm rồi càng ăn lại càng thơm.

Thịt cũng ngon lắm, thịt mỡ không quá ngán, thịt nạc cũng không quá dai. Mà canh cải trắng cũng ngon không kém, những chất béo của thịt hòa hết vào canh, vừa thơm vừa ngậy.

Mọi người vừa ăn vừa nói chuyện, thời gian trôi qua từng chút một, mà đồ ăn trên bàn cũng càng ngày càng vơi đi.

Ăn uống no nê, đám phụ nữ về nhà trước, cho dù bây giờ là mùa đông nhưng các bà ấy cũng không rảnh rỗi.

Đám đàn ông vẫn vừa ăn vừa uống ở bàn bên kia, trời tối đen rồi mới xiêu xiêu vẹo vẹo được những người không uống rượu đỡ về nhà.

Mà ba người lớn đã đủ tuổi uống rượu của nhà họ Đường cũng gục rồi, đang nằm trên kháng ngáy khò khò, tiếng ngáy đinh tai nhức óc.

Ngu Thanh Nhàn giúp bà cụ Đường dọn dẹp sạch sẽ hai căn phòng, đem thịt lợn còn thừa ra bãi đất trống bên ngoài để nó đông lạnh.

Mùa đông của phương bắc, bên ngoài trời chẳng khác gì một cái tủ lạnh cả.

Bà cụ Đường lớn tuổi rồi, bác gái Đường và Ngu Thanh Nhàn không cho bà cụ làm nhiều việc nặng nhọc, nên bà cụ chỉ có thể ngồi trong nhà chia thịt.

Chờ mang hết đống thịt ra ngoài đông lạnh, họ cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi một lát.

Ngoài trời cũng tối đen rồi, họ ngồi trên kháng trò chuyện. Đường Hà Đường Hải cũng từ bên ngoài về, ngoại trừ mấy người ông cụ Đường vẫn đang ngủ trên kháng ở căn phòng phía tây, gia đình cô cũng xem như đoàn tụ rồi.

Ngu Thanh Nhàn dựa đầu vào đầu giường, đắp chăn lên đến bụng nghe mọi người kể chuyện nhà.

Bác gái Đường chuyển chủ đề từ con gái nhà ai sắp lấy chồng, con trai nhà ai sắp lấy vợ đến trên người Đường Giang:

"Đường Giang nhà mình năm nay cũng hai mươi rồi, nó thường ở bên ngoài không có nhà. Mẹ nói xem, chúng ta nên tìm cho nó một đối tượng ở đây, hay là để nó tự ra ngoài tìm đây?"
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 417: Chương 417


Bà cụ Đường phất tay: "Chờ mai nó tỉnh lại rồi chúng ta hỏi nó xem có nhìn trúng con gái nhà ai không. Nếu không có, thì chúng ta giới thiệu cho nó vài người."

Ở thời đại này, quân nhân vô cùng nổi tiếng, không phải là bà cụ Đường và bác gái Đường tự tin chứ, chỉ bằng tướng mạo và nhân phẩm của Đường Giang nhà họ thôi, chỉ cần tiêu chuẩn của các bà không quá cao, thì trong vòng mười dặm tám thôn này, chỉ cần họ có lời, không có gia đình nào không nguyện ý kết thông gia với nhà họ.

Có vết xe đổ của Lý Hải Anh, mẹ chồng con dâu hai người cũng không dám muốn trèo lên cửa rộng nhà cao làm gì.

Buổi tối Ngu Thanh Nhàn ăn nhiều thịt có hơi mặn, nên bây giờ cô bưng cốc lên uống nước.

Nghe đến đây, cô bỗng nhiên nhớ đến chị dâu cả của nguyên thân, chị ấy cũng tham gia quân ngũ, làm ngay trong bộ phận thông tin của quân đội.

Chị ấy quen biết với Đường Giang trong một lần diễn tập, từ đó về sau thì có hảo cảm với Đường Giang.

Nếu Ngu Thanh Nhàn nhớ không nhầm, thì lúc này quan hệ của hai người hẳn đã thân thiết lắm rồi.

Mẹ chồng con dâu quan tâm xong hôn sự của Đường Giang, thì lại nhắc đến Ngu Thanh Nhàn: "Nhàn Nhàn, sang năm con cũng mười chín tuổi rồi, ở trường học cũng nửa năm rồi, có nhìn trúng ai không hả?"

Ở thời đại này, dưới nông thôn thì mười chín tuổi cũng không còn nhỏ nữa. Những người bằng tuổi Ngu Thanh Nhàn mà không tiếp tục đi học thì đều có đối tượng rồi, thậm chí có người còn sinh con luôn rồi ấy chứ.

Năm bác gái Đường gả cho bác trai Đường cũng vừa tròn mười chín tuổi.

Ngu Thanh Nhàn thẳng thắn gật đầu: "Có ạ. Cũng là bộ đội giống như anh cả vậy, bác gái còn từng gặp qua rồi đấy."

Ánh mắt bác gái Đường trợn tròn: "Bác từng gặp rồi á?"

Vừa dứt lời, bà bỗng nhiên nhớ đến: "Là đồng chí kia à? Tên gì ấy nhỉ? Hàn Dục?"

Thật ra, bác gái Đường có ấn tượng khá tốt với Hàn Dục.

Dáng người cao lớn, trông cũng chính trực đàng hoàng, tuy rằng ít nói nhưng lại cực kỳ nhiệt tình. Khi về nhà rồi, bác gái Đường còn khen anh với bà cụ Đường nữa cơ mà, nói nếu ai mà gả cho anh thì chắc phải có phúc lắm đấy.

Bà ấy nằm mở cũng không ngờ phúc khí này lại rơi xuống nhà mình.

Ngu Thanh Nhàn gật đầu.

Bác gái Đường hưng phấn hẳn lên, nói với bà cụ Đường: "Mẹ, con từng kể với mẹ về đồng chí Hàn này rồi đấy. Ôi chao, nó còn giỏi hơn Đường Giang nhà chúng ta nhiều, tuổi còn trẻ mà đã làm trung đội trưởng rồi, sau này tiền đồ vô hạn."

Thế hệ này của bà cụ Đường trời sinh có hảo cảm với quân nhân, lại nhìn con dâu nhà mình sùng bái anh như thế, bà cụ cười.

Nhưng bà cụ còn quan tâm cháu gái nhà mình hơn: "Nhàn Nhàn ơi, nó đối xử với con có tốt không? Bà nội nói con nghe, nếu nó đối xử với con không tốt, cho dù điều kiện của nó tốt đến đâu thì chúng ta cũng không cần."

Sau khi hưng phấn qua đi, bác gái Đường cũng tỉnh táo lại:

"Đúng, đúng, đúng. Bà nội con nói đúng đấy. Phụ nữ chúng ta lập gia đình có khác gì lần thứ hai đầu thai đâu, nếu như đầu thai không đúng thì nửa đời sau đều ngâm trong nước đắng đấy. Giống dì hai của con - em gái của bác đây này, trước khi kết hôn chồng con bé thoạt nhìn cũng ổn lắm, lại chăm chỉ làm việc nữa chứ, ai mà không khen tên đó thành thật đôn hậu?"
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 418: Chương 418


"Kết quả sau khi kết hôn rồi mới biết, là một kẻ tai mềm, chuyên nghe lời mẹ. Dì hai của con bị mẹ con bọn họ hành hạ sắp c.h.ế.t rồi kia kìa." Cứ nhắc đến chuyện này là bác gái Đường tức giận.

Nhưng mà bà cho dù có tức giận đến đâu thì cũng có cách nào bây giờ?

Nhà mẹ đẻ cũng đã đến làm chỗ dựa cho cô ta rồi, nhưng cô ta không tự đứng dậy, chân trước họ vừa làm chỗ dựa, chân sau cô ta đã lại yếu đuối rồi.

Loại phụ nữ kiểu này Ngu Thanh Nhàn gặp nhiều rồi. Cô cũng không thể hiểu được là vì sao loại đàn ông hư hỏng như thế còn có thể tìm được vợ, vì sao có phụ nữ bị chồng đánh mà vẫn nói tốt cho chồng?

Nếu mà gặp Ngu Thanh Nhàn á, cái loại đối tượng trong lúc yêu đương mà thích đánh người thế này, hẳn đã không còn sống trên đời này nữa rồi.

"Nhàn Nhàn, bác gái nói con nghe, phụ nữ nhất định phải cứng rắn lên. Nếu sau này chồng con mà dám đánh con, con cũng đừng sợ. Nếu đánh không lại con có thể bắt chước thằng đó, cho dù đánh không lại thì cũng phải đánh, chỉ khi con ác với chính bản thân mình đến độ mạng cũng không cần, thằng kia mới có thể sợ con, sau này khi muốn đánh người nó sẽ cân nhắc kĩ hơn.”

“Nếu lần đầu tiên nó đánh con mà con không đánh trả, chỉ biết khóc lóc, nó sẽ quen thói đi, sau này nó sẽ đánh con thường xuyên hơn, giống như uống nước ăn cơm vậy. Khi đó, con hối hận cũng không kịp nữa." Bác gái Đường cảm thán nói.

Từ xưa đến nay, cái loại đàn ông đánh vợ vẫn luôn tồn tại, dường như không có nhà ai là không từng đánh nhau.

Đàn ông nhà họ Đường tốt, sẽ không đánh phụ nữ, nhưng làm sao có thể cam đoan đàn ông ở bên ngoài cũng tốt như thế cơ chứ?

Bác gái Đường nhìn cháu gái như hoa như ngọc của mình, trong lòng vô cùng lo lắng.

"Con biết rồi mà bác gái." Ngu Thanh Nhàn hiểu được tấm lòng của bác gái Đường, cô ngoan ngoãn gật đầu.

Bà cụ Đường chờ họ nói xong rồi mới hỏi: "Con nói chút tình huống của nhà cậu ấy cho chúng ta nghe đi."

Ngu Thanh Nhàn kể lại bối cảnh gia đình của Hàn Dục.

Mẹ chồng con dâu hai người đã không còn cảm xúc vui mừng như ban đầu nữa, mày nhăn đến độ có thể kẹp c.h.ế.t một con ruồi.

Cửa của nhà họ Hàn cao quá. Các bà vẫn có thể tự hiểu lấy mình, cháu gái nhà họ tất nhiên rất ưu tú, nhưng con cháu nhà người ta cũng xuất sắc không kém mà.

So với nhà họ Hàn, thì dòng dõi nhà các bà vẫn thấp hơn nhiều, cha mẹ cậu ấy có thể đồng ý không? Trái tim của bà cụ Đường và bác gái Đường treo lơ lửng vì lo.

Mẹ chồng nàng dâu hai người lo lắng, cho dù Ngu Thanh Nhàn nói cô đã từng đến nhà họ Hàn rồi, người nhà họ Hàn đối xử rất tốt với cô, thế nhưng hai người họ vẫn không thể yên lòng.

Cái kiểu thái độ trước hôn nhân thì nhiệt tình, sau khi kết hôn mới lộ ra bộ mặt thật này đâu phải họ chưa từng chứng kiến. Có nhiều cô gái cũng vì thế nên mới bị lừa đấy thôi.

Tối đó, mẹ chồng nàng dâu hai người ngủ không yên.

Đối lập với họ, Ngu Thanh Nhàn ngủ một mạch đến tận hừng đông, lúc cô thức dậy, mấy người bác gái Đường đã ăn sáng xong luôn rồi.

Đường Giang uể oải ngồi trên kháng. Hôm qua anh ấy uống hơi nhiều rượu, đến bây giờ đầu óc vẫn còn hơi mơ mơ màng màng.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 419: Chương 419


Sau khi thịt lợn không lâu thì đến năm mới. Trong đợt tết này, nhà họ Đường lại đánh vài mẻ cá mang đi bán. Đến tết, nhà nào cũng phải ăn cá, một đống cá vừa kéo đến chợ không bao lâu đã bán hết rồi.

Mà mấy người bà cụ Đường chuẩn bị mừng năm mới cũng vô cùng phong phú.

Làm đậu phụ, thịt viên, mì chiên giòn... tuy bận rộn nhưng lại cực kỳ vui vẻ. Ngu Thanh Nhàn đi theo họ cũng học được không ít thứ.

Sáng sớm ngày ba mươi, nhà họ Đường đã bắt đầu hầm xương, đến bữa cơm tất niên cũng vừa kịp bày lên bàn.

Xương lớn được hầm cùng cây dương xỉ, cây dương xỉ thơm ngon, xương cũng ngon, nhất là phần tủy bên trong, thơm c.h.ế.t đi được.

Ngoại trừ xương hầm, nhà họ còn làm thêm nộm cải trắng, thịt thái sợi và vài món chay nữa. Ăn cơm tất niên xong, mọi người chơi mạt chược, đến khi trời tối đen rồi mới bắt đầu làm vằn thắn.

Gần mười hai giờ đêm, sủi cảo đã được cho vào nồi, đám trẻ con ăn sủi cảo xong thì đi ngủ trước, còn đám người lớn thì thức canh.

Sáng mùng một, Ngu Thanh Nhàn bị tiếng pháo liên tục đánh thức.

Chuyện đầu tiên cần làm là đến từng nhà chúc tết. Các trưởng bối vui mừng phát tiền lì xì, những nhà có quan hệ tốt với ông bà nội Đường thì cho nhiều hơn, có tám xu tiền.

Những nhà không mấy thân thiết thì cho một hai xu coi như lấy may. Nếu nhà nghèo khổ thì chỉ cần cầm một nắm hạt dưa vừa cắn vừa trò chuyện, mọi người cũng vui vẻ lắm rồi.

Sau mùng một, mùng hai Ngu Thanh Nhàn vẫn phải đi theo bác gái Đường và bà cụ Đường đến nhà họ hàng. Sau khi về nhà cô lập tức nằm gục trên kháng, dù nói gì cũng không muốn đi nữa.

Sáng mùng năm, Ngu Thanh Nhàn vẫn nằm lì trên kháng, Đường Hà và Đường Hải kích động chạy từ bên ngoài vào: "Chị à, chị mau ra xem đi, có một chiếc xe đang vào thôn chúng ta."

Ở cái thời đại chỉ cần nhà nào có xe đạp đã bị mọi người trong thôn hâm mộ này, nếu có xe ô tô đột nhiên đến, không những đám trẻ con vây xem, mà ngay cả đám người lớn cũng không nhịn được mà đi ra ngoài nhìn một cái.

Đường Hà và Đường Hải không còn nhỏ nữa, lúc đi học trên thị trấn không phải hai cậu chưa từng thấy xe ô tô, nhưng mà xe đang vào thôn là xe của quân đội đó, họ ít khi thấy loại xe này, nên lần này rất hưng phấn.

Ngu Thanh Nhàn bị vẻ mặt hưng phấn của họ làm cho tò mò, cô nắm một nắm hạt dưa đi theo hai anh em họ ra ngoài.

Đúng lúc xe dừng lại trước cửa nhà cô, Ngu Thanh Nhàn vừa ngẩng đầu lên đã thấy Hàn Dục đang xuống xe.

Ánh mắt hai người đối diện nhau.

Hàn Dục đến nhà vợ nên ăn mặc vô cùng trang trọng. Bây giờ anh đẹp trai anh tuấn đang đứng bên cạnh xe, tỏa sáng không kém ngôi sao điện ảnh xuất hiện trên ti vi.

Mà Ngu Thanh Nhàn ở nhà thoải mái, nên cô mặc áo bông đỏ thẫm do bác gái Đường may, bên trên còn in hoa mẫu đơn lớn, phía dưới cũng mặc một cái quần bông đen và một đôi giày đen.

Ngu Thanh Nhàn cảm thấy mình ăn mặc quá mức qua loa, nếu cô biết hôm nay Hàn Dục sẽ tới, cho dù thế nào cô cũng phải đổi bộ quần áo khác.

Hàn Dục lướt qua đám người hóng chuyện đi đến trước mặt Ngu Thanh Nhàn, dùng âm thanh mà chỉ có hai người nghe thấy nói: "Anh thật sự rất nhớ em, rất muốn gặp em."
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 420: Chương 420


Hàn Dục đến nhà, cho dù trong lòng người nhà họ Đường nghĩ thế nào đi nữa, thì ngoài mặt vẫn nhiệt tình như lửa.

Chưa nói đến Đường Giang là người vốn đã quen thân với anh từ lâu, anh vừa đến chưa được hai tiếng đồng hồ, Đường Hà và Đường Hải cũng bị anh chinh phục thành công.

Nếu không phải bát tự của họ còn chưa xem, hai đứa ngốc kia có lẽ còn trực tiếp gọi anh là anh rể luôn rồi ấy chứ.

Ông cụ Đường và bác trai Đường vốn đã có hảo cảm với người tham gia quân ngũ, mà Hàn Dục này vừa nhìn đã cảm thấy đáng tin, sau khi nói chuyện một lúc, anh đã gọi ông nội và bác trai một cách thuận miệng rồi.

Trong nhà mới thịt lợn nên có rất nhiều thịt, trưa hôm đó, Ngu Thanh Nhàn và bác gái Đường làm một bàn lớn đồ ăn.

Ông cụ Đường cũng lấy bình rượu mà Ngu Thanh Nhàn đưa cho, được ông cụ xem như bảo bối ra. Lúc này, bác trai Đường vô cùng tinh mắt, đã lấy vài cái chén ra chờ sẵn.

Ông cụ Đường hào hứng mời Hàn Dục: "Hàn Dục, cháu nếm thử đi, đây là rượu Nhàn Nhàn nhà chúng ta ủ đấy. Ôi không phải không nói quá chứ, rượu Phần ngon nhất cũng kém bình rượu này."

Rượu Phần là loại rượu ngon nhất mà đời này ông cụ Đường được uống qua, đó là bình rượu khi Đường Kiến Thành còn sống mang về biếu ông cụ.

Một bình rượu, ông cụ dành giụm uống suốt một năm, về sau khi Đường Kiến Thành mất rồi, ông cụ cất chỗ rượu Phần còn lại vào trong góc sau bên trong ngăn tủ, có vài đêm ông cụ trằn trọc không ngủ được, mới lôi vò rượu ra để kiểm tra.

Tất nhiên Hàn Dục không thể nói anh đã từng uống vò rượu này rồi, vừa uống vừa hùa theo ông cụ Đường và bác trai Đường khen lấy khen để.

Mấy người Ngu Thanh Nhàn không uống rượu, nghe ba người họ và Đường Giang cùng tâng bốc mình, chính cô còn có chút không nhận ra mình nữa.

Sau khi đi thăm hết họ hàng trong nhà, Hàn Dục nhớ Ngu Thanh Nhàn không chịu được nữa nên mới lái xe đến đây. Ăn cơm ở nhà họ Đường xong, chưa đến sáu giờ tối anh đã chào ra về rồi.

Sau khi Hàn Dục đi rồi, cái nhìn của bà cụ Đường và bác gái Đường với anh thay đổi khá nhiều, ai cũng đều khen anh là người biết gánh vác trách nhiệm.

Lấy lần này làm ví dụ đi, dù chỉ là vội vàng đến nhưng anh lại có thể kịp mua rất nhiều quà tặng, chỉ với tầm tuổi này của anh thì cũng không tệ rồi.

Trước khi đi bà cụ Đường dúi cho anh vài thứ, đều là đồ ăn nhà trồng trên núi, trong thành phố không mua được. Tuy mấy thứ đồ đó không đáng bao nhiêu tiền, nhưng quý ở tấm lòng.

Hàn Dục đi rồi, Ngu Thanh Nhàn lại khôi phục trạng thái ăn hại như thường ngày. Trời mùa đông trở lạnh, ngày nào cô cũng nằm lì trên kháng, ngay cả lên núi cũng không thèm đi nữa.

Nhưng Đường Giang, vì anh ấy và đối tượng tương lai chưa thổ lộ cõi lòng với nhau, cho nên bị bác gái Đường tiền trảm hậu tấu bắt đi xem mắt, cuối cùng anh ấy sợ bác gái Đường đính hôn với người ta, nên mới vội vội vàng vàng nói mình có người trong lòng rồi.

Lúc này bác gái Đường mới không tiếp tục giới thiệu đối tượng cho anh ấy nữa.

Ở nhà cho đến tận mười lăm tháng giêng, ngày nghỉ của Ngu Thanh Nhàn và Đường Giang cũng kết thúc.

Ngay buổi sáng hai người chuẩn bị quay lại Yến Kinh, Đường Kiến Đảng đi đến nhà của Ngu Thanh Nhàn.
 
Back
Top Dưới