Ngôn Tình Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi

Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 240: Chương 240


Ngoài ra Ngu Thanh Nhàn còn tìm được rất nhiều vải nhung tơ, có màu rượu đỏ hoặc màu xanh lam, màu xanh lục cũng có vài miếng.

Ngu Thanh Nhàn còn tìm được một tấm vải tơ tằm khá to, có kích thước khoảng hai ba mét bằng một tấm ga trải giường, ngoại trừ bị gạch xóa vài chỗ thì không có khuyết điểm nào khác.

Vô thức trôi qua nửa tiếng đồng hồ, Ngu Thanh Nhàn cũng chất đầy một bao tải to.

Cô vác bao tải ra đặt lên bàn cân ở ngoài, chị Trương đi đến nhìn cân thì có khoảng hơn mười cân. Chị ta ngạc nhiên hỏi: "Em lấy nhiều vải vụn như thế liệu có dùng hết không?"

Ngu Thanh Nhàn cười với chị Trương: "Em dùng làm vài món hàng mĩ nghệ để bán ấy mà."

Băng đô cũng coi như một trong số các loại hàng mỹ nghệ, Ngu Thanh Nhàn cũng không tính là nói dối.

Chị Trương cũng chỉ thuận miệng hỏi, chị ta nhìn cân, sau khi tính toán trọng lượng thì nói: "Mười hai cân, em đưa chị năm đồng là được."

Cái giá này rẻ hơn dự tính của Ngu Thanh Nhàn nhiều, cô đưa tiền cho chị Trương, lại hỏi: "Chị Trương, chị có biết chỗ nào bán chun không, còn có hạt vòng linh tinh gì đó."

Ngu Thanh Nhàn nói xong, lại đưa cho chị Trương thêm hai đồng nữa.

Chị Trương nhìn trái nhìn phải xong mới nhận tiền: "Trước kia nhà xưởng bọn chị cũng làm thứ này, chẳng qua không bán được nên vẫn để trong một góc sáng sủa trong kho, em có muốn đến xem không?"

Cuối những năm sáu mươi, một số xưởng dệt xuất hiện vấn đề, quản lý và xưởng trưởng đều là những người không có trình độ về lĩnh vực sản xuất.

Sau khi đến thành phố Thượng Hải học tập, lúc trở về thì khăng khăng muốn đầu quân vào cái gì mà sản phẩm cao su và nhựa, bỏ tất cả tiền bạc ra mua dây chuyền sản xuất, kết quả đồ vật thì làm ra rồi đấy, nhưng số lượng lại quá bé, khó có thể so sánh với những xưởng chuyên sản xuất nhựa gì đó, vì thế hàng tồn kho quá nhiều.

Lãnh đạo của xưởng nhìn thấy chúng là cảm thấy phiền nên đã ném chúng vào một góc.

"Em xem xem." Ngu Thanh Nhàn vừa nói vừa đi về phía đó.

Dây thun có màu vàng hơi trong suốt, không quá thô nhưng cũng không được xem là quá tinh xảo, đủ để quấn một vòng quanh cổ tay, đúng thứ mà Ngu Thanh Nhàn đang cần.

Trong mấy cái túi to kia đều là hạt vòng nhựa, có đủ màu sắc, nhưng vừa nhìn đã biết là sản phẩm kém chất lượng.

Ngu Thanh Nhàn có chút thất vọng, cô lại tìm kiếm một vòng nữa, cuối cùng cũng tìm thấy khoảng hai cân hạt vòng màu trắng như trân châu, thoạt nhìn thì chất lượng tốt hơn những loại hàng khác rất nhiều.

Ngu Thanh Nhàn bốc một nắm hạt vòng ta, tâm trạng rất vui vẻ.

Cô ôm dây chun và hạt vòng ra ngoài, chị Trương nhìn thấy thế thì ước lượng số tiền phải thu.

Tâm trạng của Ngu Thanh Nhàn rất tốt, cô khiêng một bao tải to vải vụn về nhà, buổi chiều cùng ngày đã cùng hai người Lâm Hoa Sen bới tung đống vải đó.

Ban đêm ba người tăng ca làm thêm một số băng đô màu trắng, Ngu Thanh Nhàn còn đặc biệt chọn ra mấy miếng vải nhung tơ, sau khi làm xong thì đính hạt vòng nhựa lên trên. Lập tức, chất lượng của băng đô nâng lên một bậc.

Ngu Thanh Nhàn quyết định bán loại băng đô vừa nhìn đã thấy cao cấp này với giá một đồng.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 241: Chương 241


Ba người bận rộn đến hơn nửa đêm mới ngủ, hôm sau Ngu Thanh Nhàn dậy muộn, sau khi thức dậy cô định đi uống nước nhưng thấy nước trên bàn lạnh rồi lại pha vào đó hơn nửa cốc nước suối linh, sau khi hít một hơi thì vào phòng bếp ăn sáng.

Đồ ăn sáng là cháo nấu từ đêm hôm qua, ninh mấy tiếng đồng hồ gạo đã nở tung ra, cháo cũng trở nên đặc hơn.

Lửa trong lò đã tắt, nhưng cháo vẫn nóng hổi vừa ăn, Ngu Thanh Nhàn xúc một đĩa củ cải muối, ăn cùng cháo cứ phải gọi là tuyệt phối.

Ăn uống no nê, Lâm Hoa Sen và Hoàng Tiểu Phân cũng thức dậy, Ngu Thanh Nhàn nói với họ mấy câu rồi đi về phía trường trung học.

Hôm nay cô đến hơi sớm, trong khi đợi học sinh trong trường tan học, Ngu Thanh Nhàn cũng bán được vài cái băng đô.

Một lát sau học sinh trung học đã vọt ra ngoài, họ xông thẳng đến chỗ Ngu Thanh Nhàn bày sạp, vội vội vàng vàng chọn cái băng đô mà mình thích rồi trả tiền.

Hôm nay có ít băng đô, chưa đến nửa tiếng đã bán hết rồi, chỉ còn lại vài cái băng đô được làm bằng vải nhung tơ kia thôi.

Ngu Thanh Nhàn cũng hiểu được lý do, đó là vì giá cả vượt quá phạm vi chi tiêu của học sinh cấp ba nên cô cũng không quá thất vọng.

Ngay khi cô đang chuẩn bị dọn hàng đi về thì một người phụ nữ hơn ba mươi tuổi chặn Ngu Thanh Nhàn lại: "Đồng chí, cô có thể cho tôi xem băng đô của cô không?"

"Được chứ, đều ở trong này, cô cứ xem tùy ý."

Người phụ nữ cầm băng đô nhìn nhìn, rồi hỏi giá, cuối cùng nói với Ngô Thanh Nhàn: "Xin chào, tôi là quản lý của cửa hàng tạp hóa quốc doanh, tôi họ Triệu, cô có hứng thú hợp tác với cửa hàng chúng tôi không?"

Cháu gái của Triệu Linh Linh học ở trường cấp ba này. Gia đình chị ta cũng khá có điều kiện nên tiền tiêu vặt trong tay cháu gái cũng không hề ít.

Hôm qua con bé mua mấy cái băng đô về khiến mấy người phụ nữ trong nhà xôn xao hết cả lên. Băng đô có hình thức đặc biệt như vậy khiến cho họ yêu thích không buông tay, ngay cả chị dâu và con gái của chị ta cũng cực kỳ thích.

Làm quản lý của bách hóa đã lâu nên Triệu Linh Linh rất mẫn cảm với cơ hội kinh doanh.

Nghe cháu gái chị ta nói hôm nay người bán băng đô có thể sẽ tiếp tục đến bày sạp ở cổng trường, Triệu Linh Linh lập tức để trong lòng.

Chị ta vội vàng cử người đến trường học quan sát tình hình, nhưng mà lúc đó có rất nhiều người, Triệu Linh Linh không chen về phía trước được.

Lúc nãy Triệu Linh Linh còn có chút sốt ruột, nhưng sau khi nhìn thấy người làm ra chiếc băng đô này thì không còn sốt ruột nữa.

Đống băng đô đó của Ngu Thanh Nhàn cũng không khó làm, chỉ cần là người biết may vá thì cũng có thể làm ra được.

Nhưng vấn đề là bây giờ mua vải đều cần phiếu, không có nguyên liệu thì cho dù có hiểu biết đến đâu cũng khó mà làm ra được.

"Chị Triệu, nếu không chị chờ tôi một chút, sau đó chúng ta vừa đi vừa bàn bạc nhé?" Ngu Thanh Nhàn vẫn đang bận dọn sạp đây này.

Cửa trường lúc này người đến người đi, không phải chỗ thích hợp để nói chuyện nên Triệu Linh Linh bèn gật đầu đồng ý.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 242: Chương 242


Đúng lúc này, một người phụ nữ khoảng năm mươi tuổi dẫn theo mấy người có gắn phù hiệu đỏ trên cánh tay đi tới, chỉ vào Ngu Thanh Nhàn tức giận nói: "Đồng chí, các anh em đi, chính là cô ta, cô ta là người phụ nữ đầu cơ trục lợi một cách quanh minh chính đại kia."

Ngu Thanh Nhàn biết người phụ nữ này. Lúc nãy khi học sinh còn chưa tan học bà ta có đến đây xem băng đô của cô, có nhìn trúng vài cái nhưng lại ngại đắt, bắt buộc Ngu Thanh Nhàn phải bán cho bà ta với giá rẻ.

Nếu không ép giá quá mức thì Ngu Thanh Nhàn cũng bán đấy, nhưng cố tình bà ta được một tấc lại muốn tiến một thước, muốn bỏ một xu mua ba cái.

Đây không phải là buôn bán lỗ vốn, đây là muốn cô tặng không luôn rồi, sao Ngu Thanh Nhàn có thể đồng ý cho được.

Người phụ nữ này thấy cô không quan tâm đến bà ta thì tức giận quay lưng đi, nhưng Ngu Thanh Nhàn lại không ngờ rằng bà ta lại dám đi cử báo. Đây đúng là không chiếm được lý lẽ thì thẹn quá hóa giận mà.

Lúc bà ta nói chuyện xong, người gắn phù hiệu màu đỏ đi đến trước mặt Ngu Thanh Nhàn, cau mày nhìn mấy cái băng đô còn sót lại trong rổ của cô: "Đồng chí, phiền cô đi theo chúng tôi."

Ngu Thanh Nhàn có giấy phép kinh doanh thành phố cấp, nên cô không hề sợ hãi, lập tức gật đầu: "Được, phiền anh chờ một lát."

"Quản lý Triệu, nếu không chị cứ về cửa hàng bách hóa chờ trước đi, chút nữa tôi xong việc sẽ đến cửa hàng bách hóa tìm chị." Ngu Thanh Nhàn nói với Triệu Linh Linh.

Khi Triệu Linh Linh nhìn thấy người của Ủy ban cách mạng đến thì vô cùng tiếc nuối, dù sao thì người nào tiến vào Ủy ban cách mạng cũng bị lột một lớp da.

Cho dù cô gái nhỏ này may mắn thoát ra được, chờ cô đi ra thì chuyện buôn bán này cũng không làm được nữa.

Nhưng khi nghe được lời nói của Ngu Thanh Nhàn, chị ta vẫn gật đầu: "Được." Đúng lúc chiều nay chị ta phải đến công ty hoàn thiện sổ sách, chờ cô một chút cũng không mất gì cả.

Ngu Thanh Nhàn thoải mái đi theo người của Ủy ban cách mạng, người phụ nữ đi cử báo kia đắc ý nhìn Ngu Thanh Nhàn, ánh mắt kia giống như đang nói cô không muốn bán cho tôi á, bị bắt rồi đấy thôi.

Ngu Thanh Nhàn ghét nhất loại người này, đầu ngón tay của cô b.ắ.n về phía người phụ nữ kia. Ngay sau đó, chân trái bà ta vấp trúng chân phải, ngã phịch một cái xuống đất giống như chó ăn phân vậy. Khi bà ta ngẩng đầu lên, cái răng cửa vốn lỏng lẻo nay cũng rụng luôn.

Vẫn còn một nhóm học sinh cấp ba chưa về, khi nhìn thấy cảnh tượng đó thì cười phá lên.

Người phụ nữ kia nhìn cái răng cửa của mình sửng sốt một lúc lâu, sau đó lập tức ngồi phệt xuống đất khóc rống lên, thậm chí còn chỉ vào Ngu Thanh Nhàn bắt cô bồi thường cho cái răng.

Người đứng hóng chuyện xung quanh ra mặt: "Bà chị này, chị đi cử báo người ta còn chưa tính, bây giờ tự mình sơ sót làm gãy răng lại bắt người ta bồi thường? Người ta cách chị xa thế kia cơ mà."

"Đúng đấy, đúng đấy. Cô gái kia cách bà chị cũng phải mười mét chứ ít ỏi gì, xa như thế sao mà đụng đến chị được, rõ ràng là chị không cẩn thận tự mình ngã sấp xuống, chúng tôi đều nhìn thấy đấy." Người qua đường nói lời chính nghĩa.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 243: Chương 243


Người phụ nữ kia cảm thấy vừa rồi thật sự quá quỷ quái, rõ ràng bà ta đi đứng như bình thường, nhưng không hiểu sao tự nhiên lại ngã sấp xuống.

Nhưng người phụ nữ phải thừa nhận rằng bà ta thực sự đã bị ngã sấp xuống.

Bà ta phun một ngụm m.á.u ra: "Các người biết cái gì mà nói hả? Nếu vừa nãy cô ta bán rẻ cho tôi thì giờ tôi đã về đến nhà rồi, tôi mà về nhà thì làm gì có chuyện bị ngã thế này?"

Ánh mắt người xung quanh nhìn người phụ nữ kia càng thêm khinh bỉ, không ngờ bà ta đi cử báo chỉ vì người ta không bán rẻ cho bà ta? Đúng là không biết xấu hổ mà.

Lúc này Ngu Thanh Nhàn mới cười nói: "Bác gái này, bác muốn mua băng đô của tôi, có một xu mà đòi mua tận ba chiếc, tôi không bán thì bác đi cử báo tôi, đúng là khiến người khác không nói nổi mà. Dây buộc tóc hồng ở cửa hàng bách hóa còn bán hai xu một dây kia kìa, nếu không bác thử đến cửa hàng bách hóa hỏi xem người ta có đồng ý bán cho bác một đồng ba dây buộc tóc hồng không?

Cho người phụ nữ kia một chút dạy dỗ nho nhỏ như thế là đủ rồi, Ngu Thanh Nhàn không muốn dây dưa với bà ta thêm nữa. Hoàng Tiểu Phân và Lâm Hoa Sen vẫn đang chờ cô về nhà ăn cơm kia kìa.

Ngu Thanh Nhàn nói xong, lại nhìn mấy người gắn phù hiệu hồng trên tay áo: "Chúng ta đi thôi, thời gian không còn sớm nữa, chút nữa tôi còn phải về ăn cơm."

Đám người gắn phù hiệu hồng nghe xong những lời cô vừa nói thì ánh mắt nhìn Ngu Thanh Nhàn càng thêm thận trọng.

Dám quang minh chính đại bán đồ mà không sợ cử báo, chắc chắn trong tay cô gái này có lợi thế. Bây giờ khi bị bắt rồi mà cô còn dám nói ra lời này, vậy lợi thế đó cũng đủ để khiến cô kiêng dè.

Vì thế họ vô cùng khách khí nói: "Vậy đi thôi."

Đám người gắn phù hiệu màu hồng vây quanh Ngu Thanh Nhàn rời đi. Người đàn bà đội mũ nồi đang quấy nhiễu kia cũng bị đám người vây quanh chửi đến độ không ngóc đầu lên được, chỉ có thể cầm rổ đồ ăn vừa mua lẩn vào đám người trốn đi.

Khi đến Ủy ban cách mạng, Ngu Thanh Nhàn lập tức gặp được người thẩm vấn mình.

Cô lấy giấy phép buôn bán trong không gian ra bỏ vào túi, rồi lại móc túi cầm ra cho anh ta nhìn: "Đồng chí, đây là giấy phép buôn bán mà cục công an thành phố Dực cung cấp cho tôi, anh xem đi."

"Không có khả năng, bây giờ không cho phép tư nhân buôn bán, giấy phép buôn bán này của cô chắc chắn là giả." Người thẩm vấn nói theo bản năng.

"Anh không tin thì có thể gọi cho cấp trên của anh hỏi một chút." Trước kia lãnh đạo cục công an đã hứa hẹn với cô rằng sẽ giúp cô làm việc với các cục kiểm soát, trong các cục kiểm soát tất nhiên là có Ủy ban cách mạng này rồi.

Người thẩm vấn nửa tin nửa ngờ, sau khi cầm giấy phép buôn bán thì đọc đi đọc lại.

Tờ giấy phép này không chỉ có tên của Ngu Thanh Nhàn mà còn có nơi công tác của cô và con dấu của cục công an và chính phủ. Nhìn thấy thì có vẻ rất khó làm giả.

Mà vẻ mặt của Ngu Thanh Nhàn lại quá bình tĩnh.

Người thẩm vấn phân vân một lát rồi nói: "Cô ngồi đây chờ tôi, tôi đi hỏi một chút."
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 244: Chương 244


Đúng lúc chủ nhiệm Ủy ban cách mạng đang ở đơn vị.

Người thẩm vấn đi tìm chủ nhiệm sau đó đưa giấy phép cho chủ nhiệm xem.

Sau khi chủ nhiệm xem xong thì nhớ tới nội dung họp ngày hôm qua lúc đến thành phố: "Thả đi, giấy phép buôn bán này là thật."

Người thẩm vấn ngẩn ra: "Quốc gia đồng ý cho tư nhân buôn bán rồi ư? Tôi có thể làm không?"

Câu cuối cùng của người thẩm vấn mang theo chút mong chờ.

Chủ nhiệm trợn trắng mắt nói: "Đây là trường hợp đặc biệt hôi, cả nước này cũng chỉ có một trường hợp được đặc cách như thế thôi. Nếu anh có thể nghĩ cách xin được dấu của chính phủ, cục công an và bộ đội địa phương thì anh cũng có thể kinh doanh."

Người thẩm vấn nghe xong tên những đơn vị kia thì rụt cổ lại: "Thôi vậy, tôi nào có năng lực lớn đến thế. Vậy chủ nhiệm, tôi đi nhé?"

Chủ nhiệm "ừ" một tiếng: "Đi đi, nói với cấp dưới của cậu một chút, từ nay về sau mở to mắt ra, nhìn thấy cô gái này thì lập tức tránh đi."

"Vậy chủ nhiệm, cô gái kia có năng lực gì thế? Sao lại được nhiều đơn vị bảo kê như thế?" Người thẩm vấn vô cùng tò mò hỏi.

Tất nhiên là chủ nhiệm biết nguyên nhân, nhưng ông ta sẽ không nói cho cấp dưới biết. Tuy mấy năm ở Ủy ban cách mạng này ông ta làm không ít việc ác, nhưng vẫn còn có chút lương tâm, ông ta vẫn luôn cảm thấy ghê tởm đám buôn người: "Không nên hỏi thì đừng có hỏi."

Người thẩm vấn kiềm chế lòng hiếu kỳ lại rồi rời đi.

Chủ nhiệm ở lại thì thở dài. Mấy năm nay, Ủy ban cách mạng cũng không còn quanh cảnh như trước kia nữa, chắc chắn không bao lâu nữa Ủy ban cách mạng này sẽ chỉ còn là lịch sử. Trong thời khắc mấu chốt này cũng không thể xảy ra chuyện gì nữa. Kết cục của chủ nhiệm tiền nhiệm của Ủy ban cách mạng vẫn như đang hiện lên trước mắt ông ta, bởi vì lạm dụng chức quyền hãm hại người khác, mấy năm trước người ta sửa lại án án, chuyện đầu tiên người ta làm sau khi trở về là tử hình lão ta. Bây giờ kết cục của cả nhà lão vẫn còn cực kì thê thảm kia kìa.

Ngu Thanh Nhàn rời khỏi cửa Ủy ban cách mạng trong ánh mắt tò mò của người thẩm vấn, vừa ra cô đã đi thẳng đến cửa hàng bách hóa.

Cửa hàng bách hóa ở thành phố Dực Giang không cao bằng cửa hàng bách hóa ở thành phố Cáp Nhĩ Tân trong thế giới trước, chỉ cao khoảng ba tầng nhưng lại có diện tích rất lớn. Các quầy hàng đều được kê sát tường, để lại một khoảng trống lớn ở giữa để đi lại. Ngu Thanh Nhàn đi đến trước quầy hàng gần nhất: "Xin chào đồng chí, tôi muốn tìm quản lý Triệu, chúng tôi đã hẹn trước."

Người bán hàng đứng trong quầy nhìn Ngu Thanh Nhàn nói: "Quản lý Triệu đang ở trên tầng ba, cầu thang ở bên kia, cô tự mình đi lên nhé."

"Vâng, cảm ơn cô."

Ngu Thanh Nhàn đi lên tầng ba.

Văn phòng của Triệu Linh Linh rất dễ tìm, vừa lên đến tầng ba đã nhìn thấy phòng quản lý. Ngu Thanh Nhàn gõ gõ cửa.

“Mời vào.” Âm thanh của Triệu Linh Linh vang lên.

Ngu Thanh Nhàn đẩy cửa vào: "Quản lý Triệu, tôi đến tìm cô."

Triệu Linh Linh đang xem báo cáo, nghe thấy âm thanh của Ngu Thanh Nhàn thì lập tức ngẩng đầu lên cười với cô rồi nói: "Là cô à, mau ngồi đi. Tôi đi rót cho cô cốc nước."
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 245: Chương 245


Ngu Thanh Nhàn kéo chiếc ghế duy nhất trong phòng ra rồi ngồi xuống đối diện vị trí làm việc của Triệu Linh Linh.

Triệu Linh Linh đặt cốc nước vừa rót xuống trước mặt cô. Hai người không nói chuyện lan man, Triệu Linh Linh cũng không hỏi sao Ngu Thanh Nhàn lại có thể bình an rời khỏi Ủy ban cách mạng, mà hai người nói thẳng vào chuyện làm ăn.

Hơn bốn mươi phút sau, Ngu Thanh Nhàn mới rời khỏi cửa hàng bách hóa, cô thành công nhận được đơn hàng của cửa hàng bách hóa gồm 500 băng đô lớn, 700 băng đô nhỏ.

Giá bán lẻ khác với giá bán sỉ, Ngu Thanh Nhàn và Triệu Linh Linh đã thương lượng xong giá cả rồi, 3 xu rưỡi một băng đô to, 1 xu rưỡi một băng đô nhỏ, còn băng đô được làm từ vải nhung tơ vàng đính hạt vòng trân châu sẽ bán 8 xu một chiếc.

Triệu Linh Linh thanh toán trước ba mươi phần trăm coi như tiền đặt cọc, trong vòng một tuần Ngu Thanh Nhàn phải đưa đủ hàng.

Ngu Thanh Nhàn đi đến đầu ngõ, Hoàng Tiểu Phân đã đứng ở cửa đi qua đi lại. Vừa nhìn thấy Ngu Thanh Nhàn quay về, cô ta há hốc miệng ra rồi vội vội vàng vàng tiến lên đón: "Cô đi đâu thế, sao muộn thế này rồi mới về nhà?"

Hoàng Tiểu Phân vô cùng lo lắng. Cô ta và Lâm Hoa Sen ở nhà lo lắng c.h.ế.t đi được, nếu không phải hai người không biết đường thì đã sớm ra ngoài tìm rồi.

Vừa nãy cô ta còn đang bàn bạc với Lâm Hoa Sen, nếu lát nữa Ngu Thanh Nhàn vẫn chưa quay lại thì họ sẽ đến cục công an bên cạnh để báo án.

Ngu Thanh Nhàn đưa chiếc rổ cho cô ta, nói: "Bị một bà thần kinh đi cử báo nên phải đến Ủy ban cách mạng một chuyến. Sau khi ra khỏi Ủy ban cách mạng tôi lại đến cửa hàng bách hóa. Chị Tiểu Phân, về sau chúng ta sẽ không phải tự bán nữa, chúng ta làm xong hàng sẽ trực tiếp giao đến cửa hàng bách hóa."

Hoàng Tiểu Phân ngây người hai giây mới phản ứng kịp: "Cô nói thật đấy à? Cô không lừa tôi chứ?"

Hoàng Tiểu Phân hét chói tai hỏi.

Hoàng Tiểu Phân cảm thấy cô ta sắp giống con gà mái già mà cô ta nuôi trước đây rồi, thi thoảng sẽ hét lên vài tiếng.

Nhưng mà cô ta đâu kiềm chế được cơ chứ, hơn nữa đây lại đúng là một chuyện đáng kinh ngạc mà.

Trước kia khi chưa bị bắt cóc, Hoàng Tiểu Phân cũng có cơ hội đi đến cung tiêu xã rồi, nhưng đó mới chỉ là cung tiêu xã thôi mà ngưỡng cửa đã rất cao rồi.

Lúc họ đến bán lương thực phụ còn lựa chọn một lúc lâu, cái gì cũng phải là sản phẩm tốt nhất.

Lấy ví dụ một cái bắp cải đi nhé, lá già một chút cũng không được, phải là bắp cải non mềm thì cung tiêu xã mới nhận.

Ngưỡng cửa của cửa hàng bách hóa chắc chắn phải cao hơn cung tiêu xã chứ nhỉ? Nhưng mà băng đô của họ sau khi làm xong sẽ được cửa hàng bách hóa thu thẳng luôn á?

Đây giống như đang mơ vậy. Hoàng Tiểu Phân nghĩ.

Ngu Thanh Nhàn phủi phủi quần áo của mình: "Lừa cô làm gì, đi thôi, chúng ta về nhà rồi lại nói tiếp."

"Được được được, cô nói rõ ràng một chút."

Lúc này Lâm Hoa Sen cũng đang đi đi lại lại trong phòng, trên tay bưng một chén đồ ăn: "Có chuyện gì thì cơm nước xong rồi lại nói sau, Thanh Nhàn đi ra ngoài lâu vậy chắc bây giờ đói lắm rồi."

Lúc này Hoàng Tiểu Phân mới phản ứng lại: "Cô nói đúng, xem tôi này, chút nữa đã quên mất chuyện này."
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 246: Chương 246


Cơm nước được dọn sẵn, nước rửa tay cũng được bê lên để trên một cái ghế đẩu trong góc.

Ba người rửa tay sạch sẽ rồi ngồi xuống ăn cơm, còn chưa ăn được mấy miếng đã thấy Chúc Uyển Uyển hớt hải chạy vào: "Chị Thanh Nhàn, chị Thanh Nhàn, bắt được tên đầu lĩnh buôn người ở thành phố Dực Giang rồi."

"Chắc chắn các chị không tưởng tượng ra được anh ta là ai đâu."

"Anh ta chính là bác sĩ ở thôn Xương Sơn kia - Thường Đại Phát."

Cái chén trên tay Lâm Hoa Sen rơi xoảng xuống đất, cơm vung vãi khắp nơi.

“Sao lại là anh ta?” Đối với những cô gái bị bắt cóc như Lâm Hoa Sen, Hoàng Tiểu Phân và cả nguyên thân, Thường Đại Phát là người duy nhất ở thôn Xương Sơn đối xử tốt với họ là niềm an ủi ít ỏi trong kiếp sống thống khổ của họ.

Bây giờ lại nói Thường Đại Phát là tên đầu sỏ của bọn buôn người đó, là nguồn cơn cho tất cả bị bi kịch khốn khổ mà họ phải chịu?

Cả Hoàng Tiểu Phân và Lâm Hoa Sen đều không thể chấp nhận điều này, nhất là Lâm Hoa Sen, nước mắt cô ấy lăn dài.

Thấy mấy người đang kinh ngạc nhìn mình, Lâm Hoa Sen lấy tay chùi mặt, nghẹn ngào nói: "Em thích ông ấy."

Thường Đại Phát là thầy lang chân đất duy nhất trong mười dặm tám thôn, ông ta trên dưới bốn mươi tuổi, nho nhã lịch thiệp.

Nhà của Lâm Hoa Sen sát vách nhà ông ta, nhìn lên không thấy nhìn xuống thấy, so với một "người chồng" như vậy, việc Lâm Hoa Sen có cảm tình với Thường Đại Phát là điều quá đỗi bình thường.

“Tên súc sinh đó thích đánh người. Mỗi khi nó đánh em xong, tôi đều gặp Thường Đại Pháp ở sân sau nhà em. Thường Đại Phát sẽ cho em thuốc mỡ ông ấy đã chuẩn bị. Lúc em bệnh không thoải mái, ông ấy cũng sẽ nhận ra ngay lập tức và đưa thuốc cho em.”

Khi không có tên súc sinh đó, có một người tốt với mình từ ngày này qua tháng nọ, Lâm Hoa Sen sao tránh khỏi mềm lòng, sao không cảm động được.

Đối với Lâm Hoa Sen, Thường Đại Phát là tia sáng duy nhất trong cuộc đời đen tối của cô ấy.

Có tia sáng, dù cho cuộc sống có khó khăn đến đâu, đắng cay thế nào, cô ấy vẫn tìm được hướng đi để bước tiếp, Nhưng bây giờ ánh sáng đó đã lụi tàn.

Lâm Hoa Sen không nghĩ sẽ như thế nào với Thường Đại Phát.

Nhưng đến đêm cô ấy lại đêm trằn trọc, trong đầu toàn hình ảnh của ông ấy.

Giờ lại nói ông ấy không phải là người hùng mà như cô ấy tưởng tượng mà là một con quỷ đã đẩy cô ấy vào địa ngục, làm sao Lâm Hoa Sen có thể chấp nhận.

Ngu Thanh Nhàn thở dài, lấy khăn tay và đưa cho Lâm Hoa Sen. Lâm Hoa Sen vùi mặt vào khăn tay và khóc lóc thảm thiết.

Chúc Uyển Uyển vẫn còn nhỏ chưa hiểu mối quan hệ trai gái, cô bé bất lực trước tình cảnh của Lâm Hoa Sen, cô bé nhìn Ngu Thanh Nhàn, Ngu Thanh Nhàn lắc đầu.

Hoàng Tiểu Phân thân với Lâm Hoa Sen nhất, cô ấy hiểu tâm tư của Lâm Hoa Sen. Ở thôn Xương Sơn, cô ấy khuyên Hoa Sen phải giấu tình cảm của mình.

Quả thực Lâm Hoa Sen đã che giấu rất tốt, sau nhiều năm như vậy vẫn không có ai phát hiện, và có lẽ cả Thường Đại Phát cũng không biết.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 247: Chương 247


Nếu không có sự việc ngoài ý muốn này, có lẽ cả đời này cô ấy cũng sẽ không bao giờ để mọi người biết mình đã từng yêu một người như vậy.

Hoàng Tiểu Phân không biết tình yêu là gì, chị ấy bị bắt cóc ở tuổi mới biết yêu, và kẻ mua cô ấy nào một nửa trong mơ của chị.

Chị đóng chặt cánh cửa trái tim mình, chị luôn giữ sự đề phòng với mọi đàn ông, đối với Thường Đại Phát không có gì ngoài lòng biết ơn.

Lâm Hoa Sen thôi khóc, cô ấy nhìn Chúc Uyển Uyển với đôi mắt đỏ hoe: "Uyên Uyển, nói chị nghe, ông ấy đã xảy ra chuyện gì?”

Chúc Uyển Uyển nhìn Ngu Thanh Nhàn, Ngu Thanh Nhàn gật đầu ra hiệu: “Nói đi.”

Chúc Uyển Uyển bèn thuật lại những gì cô bé nghe được từ cậu: "Theo lời khai của Thường Đại Phát, thế hệ cha ông ta đã lừa gạt buôn bán người. Họ đã ngừng công việc làm ăn này sau chiến tranh và sau giải phóng thì bắt đầu làm lại. Làm điều này. Mà sau này nhà nước quản lý chặt chẽ, không có giấy phép bọn họ khó mà ra ngoài, thế là cha của Thường Đại Phát giao một số tiền lớn để Thường Đại Phát học y.

"Thường Đại Phát học xong liền đi khắp các sơn trang trong thôn, nhà nào muốn mua vợ, ông ta sẽ giúp liên hệ. Dần dà ông ta thấy bản thân quá rủi ro, ông ta kéo bí thư chi bộ của thôn hoặc đại đội trưởng xuống nước.” Chúc Uyển Uyển từ tốn thuật lại.

Lợi nhuận của việc làm ăn này quá lớn. Đám bí thư chi bộ một truyền mười mười truyền trăm. Dần dần, bọn họ thành lập một khối liên minh. Vì Thường Đại Phát nắm giữ cách liên lạc với những kẻ buôn người ngoài vùng, ông ta trở thành đầu sỏ trong đường dây buôn người ở huyện Tân Bắc.

Pháp luật của Tân Hoa Hạ ngày càng hoàn thiện, và bọn buôn người đều phải bị trừng trị cho dù ở bất kỳ thời đại nào. Thường Đại Phát bèn đút lót cho đám người chính quyền huyện Tân Bắc dưới bí danh Long ca, ông ta còn nhanh trí không còn ra mặt đút lót khi vụ làm ăn ngày càng lớn, toàn đứng sau hậu trường.

Trong thời đại thiếu thốn y tế, mọi người không quen đến bệnh viện khám bệnh, một là nghèo không có tiền, hai là bệnh viện thường nằm trong thị trấn và quận huyện, dân chúng đi lại xa xôi bất tiện.

Nghề thầy thuốc chân đất ra đời từ đây. Họ vừa là nông dân vừa là thầy thuốc, không chữa được bệnh nặng thì chữa được bệnh nhẹ. Thế là bà con nào có bệnh đều thích tìm họ khám bệnh.

Họ dành mỗi nửa tháng để đi thăm khám các thôn xóm. Thường Đại Phát không chỉ dùng thân phận này để ban phát phúc lợi cho bà con, mà còn chôn vùi cuộc đời của nhiều cô gái trẻ.

“Rồi sao mà bị bắt?” Lâm Hoa Sen hỏi ra tiếng lòng của Ngu Thanh Nhàn và Hoàng Tiểu Phân.

"Bí thư chi bộ thôn Xương Sơn mắc bẫy."

Tần Kỷ Huy tuổi còn trẻ đã ngồi vào vị trí trưởng ban phòng chống buôn người, là người có năng lực.

Trong thời gian này anh ấy đã nghiên cứu sổ sách kế toán của bí thư thôn và kiên trì cạy miệng hắn ta. Qua các lần thẩm vấn, Thường Đại Phát cuối cùng cũng xuất đầu lộ diện.

Chúc Uyển Uyển kể xong, mọi người không ai chịu lên tiếng. Sau một lúc lâu, Ngu Thanh Nhàn nhìn Chúc Uyển Uyển: "Uyển Uyển, em ăn gì chưa?”

“Em ăn rồi mới đi." Thông tin này cũng là nghe cậu nói trên bàn ăn, Chúc Uyển Uyển kiên nhẫn nghe toàn bộ quá trình.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 248: Chương 248


Nghe Tần Kỷ Huy nói xong, cô bé liền buông đũa chạy qua đây. Trước đó cô bé thực sự không biết chị Hoa Sen thích Thường Đại Phát, nghiệp chướng quá.

Lâm Hoa Sen khóc một trận cũng bình tĩnh lại. Cô ấy cầm chổi quét nhà, bưng tô cơm lên: "Ăn thôi, em không sao. Tình cảm không ảnh hưởng em mấy đâu, với em thì cuộc sống mới là quý nhất.”

Hoàng Tiểu Phân và Ngu Thanh Nhàn đưa nhìn nhau, cũng thở phào một hơi. Bầu không khí căng thẳng trên bàn ăn đã dịu đi.

Ăn xong một chén, Ngu Thanh Nhàn lại nói về việc ký hợp đồng với cửa hàng bách hóa.

Lúc này Lâm Hoa Sen không màng đến cảm xúc của mình nữa, cô ấy vội vàng hỏi chi tiết.

Khi các chị làm đồ cột tóc, Ngu Thanh Nhàn đã tặng hai chiếc cho cô bé, cô bé mới nghe Ngu Thanh Nhàn kể những gì mình đã trải qua, lòng ngưỡng mộ tăng thêm mấy phần.

"Chị Thanh Nhàn, em làm với các chị luôn nhé." Chúc Uyển Uyển nóng lòng muốn thử.

Hiện giờ đang trong thời gian học, nhưng kể từ khi Chúc Uyển Uyển mất tích rồi trở về đã bỏ dỡ việc học, bà ngoại cô bé sợ chuyện này sẽ để lại bóng ma tâm lý nên đã xin nghỉ cho cô bé.

“Em lo học thì hơn, bà ngoại còn kể em học giỏi, chắc chắn có thể lên đại học.” Ngu Thanh Nhàn nói tính quan trọng của việc học đến nhàm chán.

Chúc Uyển Uyển thoáng buồn chán: "Em không muốn đi học."

“Vì sao?” Ngu Thanh Nhàn thắc mắc hỏi.

Theo bà nội Tần, điểm của Chúc Uyển Uyển rất tốt, cô bé không có lý do gì để chán học cả.

Chúc Uyển Uyển có vài nỗi băn khoăn chưa từng nói với ai, cô bé muốn giải bày với Ngu Thanh Nhàn.

Cô bé cúi đầu: "Các bạn trong lớp đều coi thường em, không chơi với em. Mấy bạn nữ luôn nói xấu sau lưng em."

Chúc Uyển Uyển học tốt, là báu vật trong lòng các thầy cô, làm gì cũng thích gọi cô bé.

Nhưng trong mắt các bạn cùng lớp, Chúc Uyển Uyển chỉ là con ch.ó chạy vặt của giáo viên, hễ ai như thế nào có chuyện gì thì tất nhiên là do cô bé báo cáo.

Nhất là mấy bạn nữ cứ nói chuyện quái gở với cô bé, còn nói xấu sau lưng và bịa đặt nhiều điều về cô bé, lúc ở riêng còn không buồn gọi tên cô bé mà chỉ gọi ‘đồ mách lẻo’.

Bọn con trai thì hay trêu chọc cô bé, xé quần áo, giật tóc đều là chuyện thường ngày.

Chúc Uyển Uyển đã nghĩ đến việc nói với giáo viên, nhưng nói rồi thì sao chứ, giáo viên nói nói rồi bọn họ cũng sẽ không chịu dừng, hoặc có thể tệ hại hơn, và điều đó cũng khẳng định biệt "đồ mách lẻo’ của cô bé.

“Hẳn bọn họ đã biết em bị bắt cóc. Nếu em đến trường, không biết họ ‘chuẩn bị’ gì cho em đây." Nghĩ đến các bạn sẽ nói gì, Chúc Uyển Uyển cảm thấy khó thở.

Nhìn thấy Chúc Uyển Uyển như vậy, Ngu Thanh Nhàn chợt nhớ đến những báo cáo về vấn nạn bạo lực học đường ở kiếp trước, Chúc Uyển Uyển khác với những bạn nữ bị đánh đập dã man và làm nhục nhưng sự cô lập và bịa đặt tin đồn cũng là một kiểu bạo lực học đường.

Về sau này, internet phát triển, những chuyện đại loại như bạo lực học đường cứ cách một thời gian lại rầm rộ.

“Vậy em có định nói với ông bà ngoại không?”
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 249: Chương 249


Chúc Uyển Uyển lắc đầu: "Nói với ông bà được gì chứ, họ đến trường tìm giáo viên rồi giáo viên nói với mấy đứa nó? Chỉ đủ gãi ngứa thôi, có ích lợi gì. Nơi không có giáo viên và phụ huynh, bọn nó vẫn sẽ dùng chiêu trò tương tự. Lúc trước em nghĩ tốt nghiệp là xong, đến lúc ấy lên đại học thì lên đại học, bỏ học thì thôi học, từ nay về sau không còn dính líu.”

Nếu không xảy ra chuyện cô bé bị bắt cóc đem bán.

Ngu Thanh Nhàn chưa từng giỏi trong việc an ủi người khác bao giờ, cô đưa tay vỗ vai Chúc Uyển Uyển: "Thế em làm đồ cột tóc với bọn chị, mà chị bảo rồi đấy nhé, học việc không có lương.”

Chúc Uyển Uyển lại cười, để lộ hai lúm đồng tiền trên má giống hệt Tần Kỷ Huy.

Hoàng Tiểu Phân dọn dẹp chén đũa, Lâm Hoa Sen lấy vải vụn ra và bắt tay vào làm, Chúc Uyển Uyển sốc lại tinh thần, nói chuyện với các chị như mặt trời bé con vui vẻ.

Rối loạn lưỡng cực, trong đầu Ngu Thanh Nhàn bỗng lóe lên dòng chữ.

Ngu Thanh Nhàn đã đọc phần giới thiệu về căn bệnh này vì tò mò ở kiếp trước.

Như chúng ta đã biết, "trầm cảm" và "vui vẻ’ là hai tính từ hoàn toàn trái ngược nhau.

Người mắc bệnh trầm cảm là những người giảm sút cảm xúc lâu ngày, không muốn giao du, ăn uống kém, rối loạn giấc ngủ.

Tuy nhiên, rối loạn lưỡng cực thì ngược lại, nó không khác gì những người bình thường, họ sẽ che giấu cảm xúc và đưa phần ‘tươi sáng’ của mình ra thế giới bên ngoài.

Họ thường đi mua sắm, xã giao, đi đến đâu cũng đầy ấp tiếng cười. Những cảm xúc tiêu cực của họ sau một thời gian không được chuyển hóa sẽ hình thành áp lực nặng nề bên trong họ.

Khi áp lực này tích tụ đến một mức độ nhất định, nó sẽ bất thình lình bùng phát. Rủi ro từ người mắc ‘rối loạn lưỡng cực’ còn cao hơn người mắc chứng trầm cảm thông thường.

Chúc Uyển Uyển nói một câu cười một câu với Hoàng Tiểu Phân, tiếng cười thích thú đến mức Lâm Hoa Sen đang ủ rũ cũng cười theo.

Ngu Thanh Nhàn chợt hỏi: "Uyển UYển, tối em ngủ có ngon không?”

Chúc Uyển Uyển cười rồi à một tiếng, sau đó trả lời: "Không ngủ được, có lúc đến tận sáng mới ngủ thiếp đi.”

Có lẽ là bởi vì trong kiếp trước Ngu Thanh Nhàn có con nên khi thấy Chúc Uyển Uyển như thế này, cô luôn cảm thấy tội nghiệp. Hạ Văn Tĩnh là một ngoại lệ.

Cô quyết định lát nữa sẽ nói rõ cho Tần Kỷ Huy biết, cô là bạn của Chúc Uyển Uyển, và sự giúp đỡ từ cô cũng không bằng người trong nhà.

Chúc Uyển Uyển may với Hoàng Tiểu Phân được một lúc thì không muốn làm nữa: "Chị Thanh Nhàn, cái này chậm quá, sao chị không mua hai cái máy may? Máy may cắt nhanh mà đẹp. "

Máy may vào cái thời này không hề rẻ, một chiếc một trăm sáu mươi đồng chưa kể phiếu, phiếu là khó kiếm nhất.

Trên đường trở về khi nãy, Ngu Thanh Nhàn còn suy nghĩ đổi lấy hai phiếu ở đâu nữa mà.

“Cần phiếu đó, chúng ta không có phiếu." Ngu Thanh Nhàn quyết định sáng mai dậy sớm để ra chợ đen trong thành, sẵn tiện trữ ít đồ vào không gian.

Cô cóc thèm trồng rau nữa, nhớ lại kiếp trước hết cuốc đất đến trồng rau trong không gian vất vả cực nhọc, đến cuối cùng như giã tràng se cát, làm bản thân mệt mỏi.

Kiếp này cô san bằng cả rồi, dù gì bây giờ cũng không còn là thời thiếu thốn lương thực ấy nữa.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 250: Chương 250


Chúc Uyển Uyển đứng phắt dậy: "Chị phải nói sớm chứ chị Thanh Nhàn, các chị không có phiếu đúng không, chờ em, em đi lấy cho.”

Chúc Uyển Uyển chạy ù về nhà: "Ngoại ơi ngoại, nhà mình có phiếu máy may phải không?"

Lương của Tần Kỷ Huy cao, anh ấy đã làm việc ở đội hình sự trước khi trở thành trưởng ban Tần. Anh ấy đã có nhiều cống hiến và được rất nhiều khen thưởng. Năm nay, mỗi phiếu máy may cũng có đến hai phiếu, ngoài ra còn có phiếu tivi, phiếu xe đạp.

Toàn là những phiếu hiêm hoi.

Trong nhà đã có xe đạp, phiếu tivi cũng được bà ngoại dùng để mua một chiếc tivi trắng đen, chỉ còn phiếu máy may là chưa đụng tới.

Hôm qua bà ngoại còn nói nhờ người đi đổi hai phiếu này kẻo uổng phí.

Bà nội Tần trong phòng bước ra: “Bà đang giữ, sao? Cháu cần hả?”

“Không phải cháu, mà là các chị Thanh Nhàn cần dùng. Bà ngoại không biết đâu, chị Thanh Nhàn giỏi lắm, bây giờ các chị ấy đang làm đồ cột tóc, cửa hàng bách hóa đặt hàng của các chị ấy luôn cơ.” Chúc Uyển Uyển tự hào nói.

Bà nội Tần nhướng mày, ông nội Tần trước khi nghỉ hưu cũng làm việc ở cục cảnh sát, cấp bậc cũng không thấp, bà ấy cũng đã nghe nói về khen thưởng của cục dành cho Ngu Thanh Nhàn.

Nhưng bà ấy lại không thích lắm chuyện tự mình kinh doanh của Ngu Thanh Nhàn.

Không phải bà ấy xem thường Ngu Thanh Nhàn, ngược lại, bà ấy cảm thấy Ngu Thanh Nhàn là một cô gái rất thông minh, lanh lợi và gan dạ.

Kinh doanh thì khác, thông minh thôi chưa đủ, còn phải khôn khéo.

Mà ‘khôn khéo’ có lúc không hoàn toàn mang nghĩa xấu.

Nhưng cô gái này thực sự làm bà ấy bất ngờ.

“Chờ một chút, bà lấy phiếu cho.” Bà nội Tần xoay người trở về phòng. Phiếu máy may thì hiếm đó nhưng sao sánh được với cháu gái của bà?

Chúc Uyển Uyển cũng đi theo vào phòng, bà nội Tần đưa phiếu cho cô bé: "Con bé đó có đủ tiền không? Có cần bà cho một ít không?"

Chúc Uyển Uyển lắc đầu: "Không cần, chị Thanh Nhàn có tiền. Hôm qua chị ấy bán được hơn một trăm đồng, hôm nay được ký hợp đồng với cửa hàng bách hóa, đủ để mua máy may rồi. Cháu đi nghe ngoại.”

Chúc Uyển Uyển tung tăng về phía trước. Bà nội Tần nhìn bóng lưng cô bé mà lắc đầu, đánh giá về cô gái Ngu Thanh Nhàn trong lòng bà ấy tăng thêm vài phần.

Ngu Thanh Nhàn nhận lấy phiếu máy may mà Chúc Uyển Uyển mang đến, đó là thứ cô đang cần gấp, cô không tỏ vẻ mà nhìn Chúc Uyển Uyển, trịnh trọng cảm ơn: "Cảm ơn Uyển Uyển, chị mượn em hai phiếu máy may này, một tuần sau sẽ trả lại cho em.”

Chúc Uyển Uyển định nói không cần nhưng bắt gặp ánh mắt của Ngu Thanh Nhàn, cô bé nuốt ngược trở lại: "Dạ."

Nét mặt nghiêm túc của Ngu Thanh Nhàn thoáng hiện ý cười.

Hoàng Tiểu Phân ghé lại gần xem tờ phiếu, cô ấy không biết chữ nên chỉ thấy xanh xanh đỏ đỏ rất đẹp mắt: "Phiếu máy may đây sao, đẹp quá."

Chúc Uyển Uyển cười và nói: "Chưa phải đẹp nhất đâu, lúc trước em thấy phiếu ngoài vùng bắt mắt vô cùng. Tiếc là loại phiếu đó không dùng được ở chỗ mình.

Thời đại này phiếu mỗi tỉnh mỗi khác, không dùng thay nhau được, muốn dùng phiếu khi ở tỉnh khác chỉ có thể đổi lấy phiếu toàn quốc thôi.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 251: Chương 251


Hoàng Tiểu Phân nói về các loại nhân phiếu khác nhau cho Chúc Uyển Uyển.

Cô bé ngủ trưa cùng Ngu Thanh Nhàn, cô bé muốn đến cửa hàng bách hòa với Ngu Thanh Nhàn cho bằng được.

Tầng một của cửa hàng bách hóa bán nhu yếu phẩm hàng ngày, tầng hai bán các mặt hàng lớn như đồ nội thất và thiết bị điện, Ngu Thanh Nhàn muốn mua hai chiếc máy may và được giao đến tận nhà.

Chúc Uyển Uyển kéo Ngu Thanh Nhàn đi dạo trên tầng hai cho thỏa, lúc này mới hài lòng đi về.

Khi hai người về đến nhà, người giao hàng của bách hóa cũng đến nơi. Ngu Thanh Nhàn nhờ họ dỡ hàng trước cửa, đồng thời gọi Hoàng Tiểu Phân và Lâm Hoa Sen cùng mang máy may đi.

Hai chiếc máy may được đặt trong phòng khách khiến căn phòng khách nhỏ trong phút chốc trở nên chật hẹp mà chẳng ai quan tâm.

Ngu Thanh Nhàn đã học cách đạp máy may trong kiếp trước, cả Hoàng Tiểu Phân và Lâm Hoa Sen thì không biết. May mà cả hai đều thông minh, dạy một lúc đã tự làm được rồi, Chúc Uyển Uyển đứng bên cạnh nhìn mà mê tít, cô bé cũng muốn học.

Ngu Thanh Nhàn vào phòng chứa vải và lấy ra một đống vải kaki mà cô đã mua ở xưởng dệt vải.

Vải kaki màu vàng đất, sờ vào cảm giác dày dặn và bền, không sờn mòn. Thành Dục Giang nằm ở phía nam đã bước sang tháng mười một, thời tiết bắt đầu nóng lên.

Đồ mà ba người họ đang mặc là quần áo cũ do công an Tiểu Cầm đưa cho khi ở đến phòng tiếp khách trong cơ quan, không lớn quá thì nhỏ quá, không vừa.

Cách đây một thời gian, sau khi mang vải từ xưởng dệt về, cô đã nhờ nhóm Hoàng Tiểu Phân may quần áo, không ai chịu cả vì sợ làm lỗ vốn.

Ai mà không thích mặc quần đẹp áo đẹp, nhưng Ngu Thanh Nhàn lại không kiên nhẫn may may vá vá từng mũi kim, giờ có máy may thì tiện hơn nhiều.

Sau hơn hai tháng tĩnh dưỡng, cô đã cởi bỏ vẻ gầy yếu khi mới xuyên đến đây, chiều cao cũng tăng lên vài cm, phản ứng trực quan nhất chính là cái quần cô đang mặc hồi đầu còn vừa đấy, nhưng giờ đã lộ ra mắt cá chân.

Ngu Thanh Nhàn đã học nghề may quần áo từ bà Lục, đến giờ vẫn còn nhớ, tay cô khéo léo vẽ lên vải rồi nhanh tay cắt nó.

Chúc Uyển Uyển bị hành động của cô thu hút và chạy đến xem, Lâm Hoa Sen và Hoàng Tiểu Phân cũng lại gần phụ họa.

Ngu Thanh Nhàn định làm áo khoác jacket kiểu ngắn, phần cổ áo là kiểu cổ áo sơ mi phổ biến nhất hiện nay, hai túi hình chữ nhật trước ngực, dưới vạt áo may hai đường đơn giản, nghĩ rồi cô thêm một túi quần.

Quần thì đơn giản thôi, dáng baggy vẫn là nhất.

Ngu Thanh Nhàn cắt ba bộ theo kích thước của ba người họ, cắt xong cô bèn nhìn sang Chúc Uyển Uyển đang háo hức nhìn cô, Ngu Thanh Nhàn lại cắt thêm một bộ, Chúc Uyển Uyển cùng cỡ người với cô nên cắt cùng kích thước với cô là được.

Cắt xong cho lên máy may may dễ dàng hơn nhiều, chưa đầy nửa tiếng đã cho ra một cái, đến chập tối là xong bốn bộ rồi.

May hoàn tất, Hoàng Tiểu Phân và Lâm Hoa Sen mừng rỡ ôm lấy quần áo, v**t v* nó như báu vật, hoàn toàn khác với bộ đồ đang mặc hiện giờ, không nỡ mặc chút nào.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 252: Chương 252


Chúc Uyển Uyển lấy đồ đi vào phòng thay, bước ra cô bé ‘trình diễn’ vài vòng trước mặt mọi người: "Thế nào? Trông có đẹp không?"

“Đẹp, đẹp lắm, xuất sắc luôn.”

Chúc Uyển Uyển trong chiếc sơ mi trắng, rất hợp với áo khoác jacket màu kaki, Ngu Thanh Nhàn thêm những nếp may rất đẹp cho chiếc quần, che đi phần xương hông hơi to của cô bé, khiến cho đôi chân của cô bé trông thon và dài thấy rõ.

Không có cô gái nào không yêu cái đẹp, ánh mắt của Hoàng Tiểu Phân và Lâm Hoa Sen nhìn bộ đồ trên tay càng thêm thích thú.

Điều mà Chúc Uyển Uyển tiếc nuối nhất bây giờ là nhà của Ngu Thanh Nhàn không có gương: "Chị Thanh Nhàn, em về soi gương đã, lát nữa em quay lại.”

Chúc Uyển Uyển lại chạy lạch bạch về nhà.

Bà nội Tần đang định gọi cô bé về ăn cơm, thấy cô bé về liền đảo mắt” “Về muộn thế? Mai mốt phải về đúng bữa đấy! Mấy đứa Thanh Nhàn cũng khó khăn, ba đứa nó ăn được bữa no cũng không dễ, có thêm cháu còn phải chừa cơm cho cháu, họ ăn không đủ thì sao đây?”

Chúc Uyển Uyển bước từng bước tới trước mặt bà nội Tần: "Cháu biết rồi, ngoại à, ngoại không phát hiện cháu có gì khác sao?"

Bà nội Tần nhìn kỹ lại rồi nói: "Cháu mua quần áo mới à? Mua ở đâu vậy? Đẹp lắm.”

Chúc Uyển Uyển cười đáp: “Cháu không mua, là chị Thanh Nhàn may cho. Ngoại thấy sao, đẹp không? Cửa hàng bách hóa cũng đâu chẳng có kiểu dáng thế này!”

Bà nội Tần kêu Chúc Uyển Uyển quay vài vòng, tấm tắc khen: "Được, được lắm, quần áo của cửa hàng tốt nhất ở thành phố Thượng Hải cũng chỉ ở mức này thôi.”

"Kiểu đồ đẹp, dáng quần cũng đẹp, mặc riêng cũng được nốt. Lần trước dì cháu có mua cho cháu một chiếc quần bò đó? Cháu thử quần bò đó xem.” Bà nội Tần cũng không vội ăn cơm, kéo Chúc Uyển Uyển vào phòng thay đồ.

Thay quần bò với áo khoác nhỏ cũng hợp, đổi sang quần dài cũng được luôn, thật đúng là ‘đa năng’!

Bà nội Tần thở dài, nếu bà ấy trẻ lại hai mươi tuổi, bà ấy cũng phải làm một bộ như vậy.

“Thanh Nhàn có tay nghề làm đồ cột tóc gì đó. Chỉ bộ đồ này thôi, may thêm vài màu khác, kiểu dáng khác đã có thể bán được một bộn rồi. Chẳng phải có lời hơn may đồ cột tóc hay sao?”

Bà nội Tần nói đoạn, bà cụ nhà bên dắt cháu gái đến tán chuyện.

Cháu gái của bà cụ đang học cấp hai, vừa nhìn bộ đồ Chúc Uyển Uyển đang mặc thì không rời mắt được.

Con bé lại gần, quấn lấy Chúc Uyển Uyển và hỏi bộ đồ này mua ở đâu.

Ngu Thanh Nhàn cũng đang nghĩ đến việc chuyển nghề sang may quần áo, dù sao làm đồ cột tóc cũng chỉ kiếm xu lẻ, muốn kiếm nhiều tiền thì phải kiếm từ quần áo.

Sau khi cân nhắc cẩn thận, cô nghĩ bây giờ chính là thời điểm thích hợp nhất, cô có nhân công cũng có máy may, một người may một người cắt, xuyên suốt một ngày có thể làm được mười bộ.

Cô cũng có một cửa hàng, không tiêu thụ bên ngoài thì bán lẻ tại cửa hàng ấy, đủ tiền rồi mở rộng sau.

Công cuộc cải cách mở cửa sẽ bắt đầu vào năm sau, ít nhất là đến cuối năm 1980, cô muốn xây dựng một nhà máy trên khu đất trống của mình.

Ngu Thanh Nhàn nói với Hoàng Tiểu Phân và Lâm Hoa Sen về kế hoạch của mình, Lâm Hoa Sen không có ý kiến.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 253: Chương 253


Sáng sớm hôm sau, Lâm Hoa Sen và Hoàng Tiểu Phân làm đồ cột tóc ở nhà, tiếng máy may kêu lạch cạch, trong khi Ngu Thanh Nhàn đến căn nhà sát mặt đường.

Căn nhà đó nằm độc lập với nơi cô đang ở, khi mở cửa vào là một căn phòng nhỏ rộng hai mươi mét vuông.

Theo lãnh đạo công an, trước giải phóng đã cho người khác thuê để kinh doanh, sau này không cho kinh doanh nữa và để trống căn nhà này, vài năm trước cho người thuê ở, rồi sau này người ta không ở nữa và tiếp tục để trống nó.

Căn phòng đầy bụi, bức tường loang lổ kinh khủng, dưới đất còn có rác. Vị trí rất tốt, sát bên là đồn công an, trước mặt là đường cái, rất an toàn. Ngu Thanh Nhàn hài lòng lắm.

Cô khóa cửa đi về, đúng lúc bắt gặp Tần Kỷ Huy từ đồn công an đi ra.

Tần Kỷ Huy gọi với Ngu Thanh Nhàn, Ngu Thanh Nhàn dừng bước đợi anh ấy, Tần Kỷ Huy tăng tốc.

“Cô Hạ, xin thứ lỗi cho sự bao đồng của tôi, lần trước tôi nghe được cô nói chuyện với mẹ nuôi, tôi tìm kiếm cha mẹ ruột của cô và đã có tin tức.”

"Bọn họ bị chuyển xuống binh đoàn ở Tân Cương, sức khỏe của cha cô không tốt lắm, nghe nói ông ấy sẽ không qua khỏi mùa đông này."

"Mẹ cô khi biết cô đang tìm họ thì rất kinh ngạc, hơn nữa theo tôi điều tra được, cha mẹ ruột của cô còn tưởng cô đã chết."

Ngu Thanh Nhàn kinh ngạc, cô luôn nghĩ cha mẹ ruột của nguyên thân đã nhiều năm không đến tìm và cũng không liên lạc với cô ấy, nhất định đã xảy ra chuyện gì đó, rất có thể cả hai đều không sống sót sau chiến dịch.

Cô cũng từng nghĩ đến việc tìm kiếm tung tích của hai người, ít nhất là cô gái, cô muốn thay nguyên chủ tế bái người thân m.á.u mủ thật sự dù cô chưa biết mặt.

Tuy nhiên cô nghĩ dầu gì họ cũng đã đi rồi, cho nên cũng không gấp gáp, cuối cùng họ vẫn còn sống? Hơn nữa trong nhận thức của họ, nguyên thân đã chết?

Ngu Thanh Nhàn cảm thấy cái đầu nhỏ thông minh của cô không đủ xài nữa.

“Tức là?”

Tần Kỷ Huy lắc đầu nói: “Tôi cũng không biết cụ thể thế nào, trước khi cô năm tuổi, họ vẫn kiểm tra và gửi đồ cho cô, nhưng sau khi lên năm thì họ nhận được một bức thư từ bên đó, nói rằng cô lâm bệnh nặng không qua khỏi.”

Ngu Thanh Nhàn đã quét qua ký ức của nguyên thân, nhưng cô không hề thấy cô ấy đã mắc bệnh gì khi năm tuổi.

Ngược lại, thời điểm đó cô ấy sống khổ vô cùng tận, giặt đồ nấu cơm chăm con đều đến tay cô ấy.

Thấy Ngu Thanh Nhàn vẫn im lặng, Tần Kỷ Huy lên tiếng: "Khi tôi nhận được tin tức, cha mẹ ruột của cô đã lên tàu trở về, và chuyến tàu từ Tân Cương đến Dục Giang sẽ mất bảy ngày, cô đợi đi."

Ngu Thanh Nhàn gật đầu: "Cảm ơn trưởng ban Tần."

Tần Chỉ Huy lắc đầu. Ngu Thanh Nhàn nhớ đến vấn đề tâm lý của Chúc Uyển Uyển, và quyết định trao đổi với Tần Kỷ Huy: "Trưởng ban Tần, anh có biết chuyện học hành của Uyển Uyển không?"

Tần Chỉ Huy ngẩn người, sau đó lắc đầu. Anh ấy cũng không lớn hơn Chúc Uyển Uyển bao nhiêu, mười năm trước anh đều học và dành rất ít thời gian cho Chúc Uyển Uyển.

Sau khi tốt nghiệp trở về Dục Giang, công việc của anh ấy cũng bận rộn, tuy cùng sống dưới một mái nhà với Chúc Uyển Uyển nhưng hai anh em rất ít tiếp xúc với nhau.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 254: Chương 254


Khi anh về đến nhà Chúc Uyển Uyển đã ngủ, anh ra ngoài khi cô bé còn chưa dậy.

Có lẽ Ngu Thanh Nhàn đã biết đại khái tình hình, cô cân nhắc giọng điệu và nói với Tần Kỷ Huy: "Hôm qua tôi có trò chuyện với Uyển Uyển, cô bé bảo không muốn đi học, tôi hỏi tại sao thì cô bé mới nói bị các bạn trong trường tẩy chay. Cô bé không có lấy một người bạn nào trong trường, các bạn còn đặt biệt danh gì đó nữa.”

Tần Kỷ Huy cau mày.

Ngu Thanh Nhàn tiếp tục: "Có thể anh nghĩ nó không có gì, nhưng đối với một cô bé ở độ tuổi như Uyển Uyển, hành vi này sẽ khiến họ rất khó chịu và cảm thấy rất nhiều áp lực. Tôi trò chuyện kỹ hơn thì con bé nói rằng buổi tối con bé không ngủ được, nếu ở một mình thì rất muốn khóc.”

Nói xong, Ngu Thanh Nhàn thở dài, cô muốn nói thẳng là chứng trầm cảm, nhưng không phù hợp với cô, bộ não điều tra tội phạm nhạy cảm lắm, đến lúc ấy cảm thấy cô quá kỳ lạ rồi coi cô là gián điệp thì tính thế nào? Xét cho cùng, thật kỳ lạ khi một cô gái chưa đọc hết một quyển sách mà am hiểu nhiều đến thế.

Tần Kỷ Huy hiểu những lời của Ngu Thanh Nhàn.

“Cô đang nói vấn đề tâm lý?”

Ngu Thanh Nhàn không ngờ anh ấy cũng hiểu mặt này, cô liền gật đầu.

Tần Kỷ Huy hít một sâu một hơi, quý trọng cảm ơn Ngu Thanh Nhàn: "Cảm ơn cô Hạ, nếu cô không nói với tôi, có lẽ đến bây giờ tôi cũng không nhận ra vấn đề của con bé. Hôm nào tôi đến nhà thăm.”

"Không, không, không. Anh không chê tôi bao đồng là được rồi."

"Không đâu." Tần Kỷ Huy cảm ơn Ngu Thanh Nhàn một lần nữa: "Đúng lúc đồn của chúng tôi có một chuyên gia về mặt này, tôi đi hỏi chị ấy.”

Ngu Thanh Nhàn không ngờ đồn công an có cả bác sĩ tâm lý sớm như vậy, cô hơi bất ngờ nhưng lại cảm thấy cũng hợp lý, dù sao đồn công an là một đơn vị quan trọng ở bất kỳ thời đại nào, trang bị bác sĩ tâm lý là điều cần thiết.

"Tôi biết rồi, trưởng ban Tần đi cẩn thận."

Tần Kỷ Huy bước vội vã về đồn.

Năm nay có một bác sĩ tâm lý về đầu quân vào đồn các anh, là sinh viên của Đại học Quân y Thủ đô, nghe nói người ấy chuyên về tâm lý họ. Sau khi tốt nghiệp được bổ nhiệm thẳng vào cục công an.

Chỉ là không ai trong cục tin anh ta và cho rằng anh ta ăn không ngồi rồi. Đã vào cục được một năm, về cơ bản toàn là viết báo cáo rồi ôm sách đọc, tan làm thì đi ăn, thảnh thơi vô cùng.

Tần Kỷ Huy trực tiếp tìm gặp anh ta. Bất chợt có người đến phòng tư vấn tâm lý của bác sĩ Hướng, cô ta bỗng mừng rỡ: "Kìa, đây không phải trưởng ban Tần sao? Sao anh đến đây? Mau ngồi đi.”

Tần Kỷ Huy ngồi xuống và nhìn bác sĩ Hướng: "Bác sĩ Hướng, là thế này, tôi muốn hỏi cô. Nếu một cô bé độ mười tuổi bị bạn cô lập, đặt biệt danh trong thời gian dài, và từng bị bắt cóc, liệu có ảnh hưởng gì đến tâm lý cô bé không?”

Biểu cảm trên mặt của bác sĩ Hướng trở nên nghiêm túc: "Cô bé ấy có biểu hiện nào khác không? Ví dụ như tụt giảm cảm xúc, chán ăn, cơ thể không thoải mái."
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 255: Chương 255


Tần Kỷ Huy nghĩ về biểu hiện thường ngày của cô cháu gái, lắc đầu: "Cô bé trông rất bình thường, cực kỳ hoạt bát và năng động tựa như mặt trời bé con. Bởi vì không có biểu hiện gì khác thường mới làm chúng tôi không hay biết tình hình ở trường của nó.”

"Trưởng ban Tần, tôi chỉ có thể nói rằng đối với những vấn đề như vấn đề tâm lý, chúng tôi sẽ không dễ dàng đưa ra kết luận cho đến khi gặp bệnh nhân. Tốt nhất là tôi nên nói chuyện với cô bé đó."

Tần Kỷ Huy im lặng một lúc rồi nói: "Tôi sẽ sắp xếp."

Bác sĩ Hướng nói: "Càng sớm càng tốt. Nếu thực sự có vấn đề, phát hiện sớm điều trị sớm, đừng trì hoãn".

Lòng Tần Kỷ Huy nặng trĩu.

Về nhà, anh ấy nói với bà nội Tần: "Mẹ, mẹ có biết tình hình ở trường cua Uyển Uyển không?"

“Biết, sao lại không biết? Giáo viên chủ nhiệm nói con bé có thành tích học tập tốt và luôn đứng đầu dánh sách. Lại còn rất kỷ luật, khoan nói đến việc nghiêm túc hoàn thành bài tập được giao, con bé còn soạn bài trước nữa." Trong lời của bà nội Tần mang theo vui vẻ và tự hào.

Cha mẹ của Chúc Uyển Uyển đều là công an, đều là những người ưu tú, là con của họ, Chúc Uyển Uyển hậu sinh khả úy còn tốt hơn thế, bà nội Tần vui mừng hơn bất kỳ ai.

Tần Kỷ Huy hít một hơi: "Vậy mẹ có biết Uyển Uyển không có bạn ở trường, con bé bị cô lập, đặt biệt danh và chơi khăm không? Con bé có bao giờ nói với mẹ rằng con bé phải chịu rất nhiều áp lực và không thể ngủ vào buổi tối?"

Trái cà tím bà nội Tần đang cầm rơi xuống đất.

Khi Ngu Thanh Nhàn trở về nhà, Yến Ninh đã đến. Mẹ cô đưa cô đến tỉnh khám chân và vừa trở về hôm nay, vừa về cô ấy liền đến đây.

"Thanh Nhàn, mẹ tôi đưa tôi lên bệnh viện tỉnh khám rồi, trên đó nói chân của tôi còn phải chữa trị." Yến Ninh vốn tưởng rằng mình sẽ tàn tật cả đời, không ngờ còn chữa được.

Khi ấy nghe bác sĩ nói vậy, cô ấy đã bật khóc. Hiện tại cô ấy đã bình tĩnh trở lại, nhưng vừa gặp Ngu Thanh Nhàn, nước mắt lại lăn dài.

“Bác sĩ nói nếu gân chân của tôi bị đứt mà được khâu lại ngay thì nhất định sẽ khôi phục lại như cũ. Bây giờ để lâu như vậy, mặc dù chữa được nhưng chưa chắc hồi lại như cũ, đi nhanh có hơi khập khiễng.”

Ngu Thanh Nhàn mừng cho cô ấy, cô không hiểu về trình độ chăm sóc y tế ở thời đại này, và cô luôn biết nó như thế nào. Cô cũng không phải là người trong nghề, nên không dám cho Yến Ninh lời khuyên. Cô sợ cho Yến Ninh hy vọng rồi lại thất vọng.

“Có thể chữa khỏi là tốt rồi, có thể chữa khỏi là tốt rồi.” Ngu Thanh Nhàn vỗ vỗ bả vai của cô ấy: “Có chút di chứng cũng không sao, không ảnh hưởng, không ảnh hưởng.”

Yến Ninh vui vẻ gật đầu, Hoàng Tiểu Phân và Lâm Hoa Sen cũng lại an ủi cô ấy. Họ đều là các chị em đã cùng nhau trốn khỏi Xương Sơn, Hoàng Tiểu Phân và Lâm Hoa Sen đặc biệt mừng cho Yến Ninh.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 256: Chương 256


Sau sự vui mừng, Ngu Thanh Nhàn cũng nói chuyện của mình.

Ba người Hoàng Tiểu Phân đã vô cùng sửng sốt khi biết Hạ Thiên Cao và Vương Tiểu Cúc không phải là cha mẹ ruột của cô.

Khi nghe Vương Tiểu Cúc là dì ruột của cô ấy, Hoàng Tiểu Phân nghiến răng, đến khi Ngu Thanh Nhàn nói cha mẹ ruột của cô đang trên đường đến thì cả ba im lặng.

“Cha mẹ ruột của cô có đáng tin cậy không?” Yến Ninh hỏi. Hoàng Tiểu Phân và Lâm Hoa Sen cũng nhìn Ngu Thanh Nhàn với ánh mắt sáng quắc.

Ngu Thanh Nhàn lắc đầu: "Tôi cũng không biết."

"Mọi người yên tâm đi, nếu họ đáng tin cậy thì tuyệt, còn không thì thôi. Em cũng không phải con nít ba tuổi không thể thiếu cha mẹ."

Ngu Thanh Nhàn hy vọng cha mẹ ruột này là người tốt, vậy thì ít nhất cũng mang lại niềm an ủi cho nguyên thân trong không gian hệ thống.

“Ừm.”

Yến Ninh nhớ tới mục đích thứ hai cô ấy đến hôm nay: “Mẹ tôi nghe ngóng được ba ngày nữa bọn buôn người sẽ bị xét xử lần đầu tiên, mọi người có muốn đi nghe không?”

Mặc dù Yến Chi Chi không có gốc ở thành Dục Giang, nhưng ông nội Trương thì không, ông cụ có lòng nhờ bạn bè của ông cụ ở đây chăm sóc mẹ con Yến Ninh.

Yến Chi Chi cũng muốn bám gót ở chỗ này nên bà ta đã chịu khó giao thiếp với các mối quen biết của ông nội Trương Chính. Tin xét xử bọn buôn người là Yến Chi Chi nghe được từ họ.

Yến Ninh ở bên ngoài mấy ngày nay, vốn không hay biết Thường Đại Phát là tên đầu sỏ trong đám buôn người.

Yến Ninh biết tin thì trầm ngâm rất lâu như Ngu Thanh Nhàn: "Chuyện này thật đúng là biết người, biết mặt, không biết lòng."

Ba người Ngu Thanh Nhàn hoàn toàn đồng ý với câu nói này.

“Đi, chúng ta đi xem.”

Ba ngày trôi qua thật nhanh, thời gian xét xử là chín giờ sáng, nhóm ba người Ngu Thanh Nhàn dậy từ sáng sớm, họ thay bộ đồ kaki mà Ngu Thanh Nhàn đã làm vài ngày trước.

Ra khỏi nhà vào lúcám giờ hai mươi, và tình cờ gặp Yến Ninh ở đầu ngõ. Quần áo của cô ấy giống hệt như nhóm Ngu Thanh Nhàn. Đấy là Ngu Thanh Nhàn làm thêm khi thấy hai người Hoàng Tiểu Phân có mà cô ấy lại không.

Cả bốn người mặc quần áo giống nhau đi trên đường, người đi qua đều ngoái nhìn, có hai cô bé đi vòng sau lưng nhìn theo bóng lưng của họ, ngắm nghía thõa rồi thì thầm đấy là sản phẩm của xưởng nào, sao mà đẹp quá.

Khúc nhạc đệm này đã mang lại một chút niềm vui cho trái tim phủ sương của bốn cô.

Yến Chi Chi đang đợi họ ở cổng tòa án, bà ấy đã xin phép tư cách tham gia cho bốn người họ trong lần xét xử này.

Bốn người đi theo Yến Chi Chi vào hội trường, theo sau bà ấy tìm chỗ ngồi.

Sau khi họ yên vị, rất nhiều phóng viên cầm theo máy quay phim cũng tiến vào. Đoàn phóng viên quay phim dựng giá đỡ máy quay trước mặt bồi thẩm đoàn.

Chín giờ, các thẩm phán lần lượt bước vào hội trường, đọc nội quy hội trường tòa án, sau đó cảnh sát tòa án áp giải bọn buôn người lên.

Thường Đại Phát, tên đầu sỏ, là người đầu tiên bị xét xử. Công tố viên đứng dậy và đọc bằng chứng buộc tội ông ta rồi ngồi xuống. Quan tòa hỏi ông ta: “Thường Đại Phát, anh có đồng ý với lời buộc tội này không?”
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 257: Chương 257


Thường Đại Phát đứng ở vị trí bị cáo, ngẩng đầu lên: "Tôi không đồng ý."

Mọi người có mặt nhíu mày.

Thường Đại Phát nói: "Tôi không nghĩ mình có tội. Việc tôi buôn người không có gì sai, mục đích ban đầu của tôi không phải như vậy. Các người đều nói tôi buôn bán người hủy hoại cuộc đời của các cô gái. Thế nhưng các người căn bản không biết trên thế giới này có bao nhiêu đàn ông không lấy được vợ. Nhất là đàn ông trên núi xa xôi, nghèo nên chẳng có ai chịu lấy.

“Không mua vợ không có con nối dõi, làng không có hậu duệ cũng tiêu vong”.

Thường Đại Phát kích động, mặt đỏ bừng, trán nổi đầy gân xanh. Hai mắt ông ta long sòng sọc, lúc này không còn vẻ nho nhã như trước, gương mặt bặm trợn đáng sợ. Những lời ông ta nói khó bể tưởng tượng.

"Đối với những người đàn ông đó, tôi làm không phải là chuyện tốt sao? Thưa quan tòa, cái gì cũng có hai mặt, các người không thể đứng ở dưới độ phụ nữ mà nói được, cũng phải xét dưới góc độ của đàn ông mà.”

Thường Đại Phát vừa dứt lời, cả hội trường đều náo động.

Lâm Hoa Sen lập tức đứng lên: "Ông nói mà không biết hổ thẹn? Mấy người đó không có vợ là vấn đề của riêng họ chứ còn gì? Nếu giỏi thì cũng có người chịu lấy dù nghèo mạt. Bản thân không có bản lĩnh, không có vợ thì trách ai?”

“Ông nói những gì ông làm cho mấy người đó là tốt, vậy các cô gái? Họ có lỗi lầm gì mà phải bị thứ cầm thú, yêu ma các người bắc cóc đem bán?”

Lâm Hoa Sen đã từng mến mộ Thường Đại Phát, giờ đây hồng đã thành đen, Thường Đại Phát đã trở thành loại người mà cô ấy căm ghét nhất, hận không thể đạp c.h.ế.t Thường Đại Phát.

Thường Đại Phát quay phắt người lại khi nghe thấy giọng nói của Lâm Hoa Sen, khi nhìn thấy dàn bốn người ngồi cạnh nhau bên phía bồi thẩm đoàn.

Sắc mặt ông ta biến đổi vài giây, cười nhạo: "Họ không làm gì sai cả. Chỉ là phụ nữ mà, lấy ai không phải là lấy? Tôi bắt họ nhưng cũng tìm mái ấm cho họ đấy thôi?”

Thường Đại Phát ngụy biện tráo trở khiến người có mặt vô cùng căm phẫn.

Lâm Hoa Sen tức sắp không chịu nổi Cô ấy không hiểu nổi, thế quái nào lúc tước mình lại thích tên súc sinh mặt người dạ thú này chứ!

May mà mình không làm chuyện gì trái với lẽ thuờng, không thì thoát hang sói gặp hang hùm à.

"Thường Đại Phát, ông cũng là người trong thôn, còn không biết những kẻ đó đó đối xử với vợ-mua như thế nào à? Không đánh đập thì chửi rủa! Đám người đó toàn là lúc súc sinh, ông biết không hả?” Lâm Hoa Sen giận bừng bừng.

“Biết. Chứ không phải vì các cô muốn chạy sao? Nếu không bỏ trốn, sống đàng hoàng với người ta thì người ta đâu có đánh, đâu có chửi mắng các cô? Không phải tôi hay nói với các cô sao? Chiều chồng, không được chống đối chồng. Cô coi, cô nghe lời tôi thì bớt bị đánh rồi ấy chứ?

Thường Đại Phát lại nhìn sang Ngu Thanh Nhàn, trong ánh mắt đầu vẻ thương hại.

Cô gái này xinh xắn làm sao, hồi đầu ông ta cũng bị cô làm cho kinh ngạc.

Nhưng mà lúc ấy cô gái này còn quá nhỏ, mới mười bốn tuổi, bán không được giá cao.

Vì lý do này, ông ta cố tình lừa Thường Đại Căn và Phạm Xuân Hà rằng nuôi cô gái này đến mười sáu tuổi mới viên phòng.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 258: Chương 258


Trong thôn không hiếm những cô gái xinh xắn như vậy, trong thành thì khác, nhất là lúc đần độn ấy, người ta thích nhất chính là mấy cô xinh xắn dễ thương, nói gì thay đổi gene thế hệ sau. Đáng tiếc, cô gái đẹp không đến tay được.

Ánh mắt của Thường Đại Phát khiến Ngu Thanh Nhàn khó chịu, và cô không muốn nghe những lời quỷ biện của Thường Đại Phát nữa.

Cô lấy một quả trứng thối trong cái giỏ dưới chân rồi ném vào Thường Đại Phát. Đây là Hoàng Tiểu Phân và Lâm Hoa Sen đặc biệt chuẩn bị vào ngày hôm qua, để chọi bọn buôn người không bằng súc sinh hôm nay.

Ngu Thanh Nhàn nhắm lúc nào cũng chuẩn xác, quả trứng thối vỡ nát lên trên mặt Thường Đại Phát và mùi hôi thối bốc lên. Một cảnh sát quan toàn đứng sau lưng ông ta không chịu nổi mà nôn khan.

Thường Đại Phát dụi đầu vào vai lau đi chất lỏng trứng thối trên mặt, u ám nhìn Ngu Thanh Nhàn, trong mắt ông ta đầy hằn học và cay nghiệt. Bị bắt rồi Thường Đại Phát cũng chẳng thèm giữ bộ mặt giả nhân giả nghĩa suốt mấy chục năm qua nữa.

Ngu Thanh Nhàn không hề nao núng trước ông ta, thậm chí còn cong môi khiêu khích.

Lâm Hoa Sen xách cái giỏ dưới chân Ngu Thanh Nhàn và chạy lên phía trước, cô ấy cương mặt ném trứng thối vào Thường Đại Phát, và không lâu sau cả người ông ta phủ đầy trứng gà thối, khắp hội trường xét xử xộc mùi tanh tưởi tởm lợm.

Những người đến xem xét xử thấy cảnh này đều cảm thấy hả dạ, một hai người vỗ tay, ngay sau đó, tiếng vỗ tay như biển độn vang lêng trong hội trường xét xử, biển gầm một lúc một dữ dội. Các phóng viên ghi lại cảnh Thường Đại Phát dính đầy trứng thối.

Ngu Thanh Nhàn kéo Lâm Hoa Sen về chỗ: "Chị Hoa Sen, giữ ít trứng lại, còn nhiều người phía sau nữa mà.”

Lâm Hoa Sen khịt mũi, và miễn cưỡng về chỗ ngồi.

Quan tòa hắng giọng: “Chú ý kỷ luật nơi xét xử.”

Tiếng vỗ tay của mọi người ngừng lại. Quan toàn nhìn Thường Đại Phát: "Lý do không đồng ý của bị cáo Thường Đại Phát là ngụy biện, và tòa án này không chấp nhận điều đó. Toàn án quyết định, sự thật về tội buôn người của Thường Đại Phát đã rõ ràng, bằng chứng đã có đầy đủ, số tiền rất lớn và tác động xấu. Theo luật hình sự của nước ta, bị cáo Thường Đại Phát bị kết án tử hình và bị tước quyền chính trị suốt đời."

Thường Đại Phát ngẩng đầu lên. Kể từ khi ông ta chọn theo con đường buôn người, ông ta đã nghiên cứu kỹ pháp luật nhà nước và bản án dành cho những kẻ buôn người như ông ta không cao.

Bắt cóc phụ nữ không phải ông ta, vận chuyển buôn người cũng không phải ông ta, cùng lắm là bị phạt tù hai mươi năm.

Ông ta còn có một số quan hệ thân thiết được giấu kín, đến lúc đó ông ta sẽ vào ngồi không hai năm, sau khi tình thế lắng xuống sẽ đào bới những mối quan hệ này, bản án hai mươi năm của ông ta có thể rút thành mười năm, cùng lắm năm năm đã được thả.

Bao năm qua ông ta bắt cóc buôn người kiếm được không ít tiền, đến lúc đó ông ta sẽ tìm một nơi xa lạ nào đó rồi dùng tiền mua hộ khẩu, xây nhà, cuộc đời tự tại biết bao?

Thế quái nào lại tử hình!
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 259: Chương 259


Thẩm phán gật đầu với thư ký bên cạnh: “Được, mười lăm ngày sau yêu cầu bị cáo Thường Đại Phát nộp đơn kháng cáo.”

Thường Đại Phát đang giãy giụa bị cảnh sát đưa đi. Thẩm Phán tiến hành xét xử mấy kẻ buôn người còn lại, bao gồm cả nhóm bí thư thôn Thường Đại Căn.

Phiên tòa kéo dài bốn tiếng với hơn ba mươi kẻ buôn người đã bị xét xử, bọn chúng đều là đại đội trưởng, bí thư chi bộ của thôn hoặc cán bộ cơ sở huyện Tân Bắc, thân là nhân viên nhà nước biết pháp phạm pháp bị xử phạt nặng toàn bộ, nhẹ nhất là hai mươi năm, nặng nhất là tử hình như Thường Đại Căn.

Sau khi tuyên bố hoãn phiên tòa, nhóm Ngu Thanh Nhàn theo dòng người ra khỏi tòa án, ngoài cửa có rất nhiều người dân đến nghe ngóng. Họ căm ghét bọn buôn người, trông thấy kẻ buôn người bị trùm đầu còng tay liền ném trứng thối, cải vụn vào người chúng.

Nhân viên tòa án cũng không ngăn cản. Sau khi cảnh sát tư pháp đưa người lên xe về trại giam, những người dân còn ở lại tự giác thu dọn tòa án sạch sẽ, xon xuôi mới túm tụm nhau về.

Im lặng suốt quãng đường.

"Chúng đã bị kết án, chị không thấy vui chút nào. Bọn buôn người bất kể nặng nhẹ đều đáng xử chết, hai mươi năm thật quá dễ cho chúng.” Hoàng Tiểu Phân căm hận nói.

Ngu Thanh Nhàn từng học luật và nói: "Đây đã là kết quả tốt nhất rồi. Hồi xưa, khi những kẻ buôn người bị bắt, rất nhiều người chỉ bị kết án mười năm. Bản án hôm nay đã nặng lắm rồi."

Mấy người Hoàng Tiểu Phân không phải không hiểu. Họ chỉ không cam tâm, cuộc đời của nhiều cô gái chỉ đáng vài năm của bọn chúng!

Nhưng làm gì nữa? Pháp luật chính là như vậy.

Ngu Thanh Nhàn thấy sự mọi người ủ rủ chán chường, nói:

"Chúng ta không thể thay đổi luật pháp, cũng không thể khiến những kẻ buôn người biến mất trên thế giới này, chỉ cần còn người mua kẻ bán thì không cách nào kiểm soát bọn chúng.”

“Điều duy nhất chúng ta có thể làm bây giờ là kiếm nhiều tiền, rồi dùng số tiền này vào công cuộc chống buôn người, ngay cả khi cứu một cô gái bị bắt cóc đem bán? Ngay cả khi có một cô gái đề phòng bọn buôn người nhờ chúng ta?”

“Ừ, em nói đúng.”

Họ lại khơi dậy tinh thần chiến đấu. Yến Chi Chi nhìn bốn người họ, có người còn rất trẻ, mới mười sáu, hai người đã ba mươi tuổi, không còn trẻ nữa. Nghe các cô ấy nói, sao mà hồn nhiên lại chân thành quá đỗi.

Đúng vậy, dù cho cứu được một người, dù cho ngăn cản một người bị bắt cóc.

Sau khi trở về nhà, Ngu Thanh Nhàn ở trong phòng suy nghĩ rất lâu, cầm bút lên và bắt đầu viết câu chuyện về một cô gái bị bắt cóc. Cô đã viết suốt đêm, và đến rạng sáng, cô ra ngoài và đút bài viết vào hộp thư.

Ba ngày sau bài viết được gửi đến ban biên tập của Báo tỉnh, biên tập đọc xong bài viết đã nộp nó lên phòng tổng biên tập.

Tổng biên tập đọc xong và quyết định đưa câu chuyện ấy vào trong ấn bản đầu tiên vào số báo phát hành vào ngày mai, cùng chung với tin tức tòa án buôn người thành Dục Giang vài ngày trước.
 
Back
Top Dưới