Ngôn Tình Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi

Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 200: Chương 200


"Gia đình chúng tôi thì khác. Tôi bị bán vì em gái tôi muốn sống kén rể ở nhà."

Ngu Thanh Nhàn nói rất bình tĩnh, nhưng mọi người có mặt đều cảm thấy chua xót.

Ngu Thanh Nhàn cũng đau lòng thay nguyên thân.

Chờ hoàn thành các ghi chú và rời khỏi phòng họp thì đã hơn một tiếng đồng hồ, màn đêm dần buông xuống.

Chúc Uyển Uyển vẫn ở bên ngoài, bên cạnh cô có hai người lớn tuổi khoảng năm mươi sáu mươi tuổi. Nhìn thấy đám người Thanh Nhàn, hai ông bà vội vàng kéo Chúc Uyển Uyển lại để cảm ơn họ.

“Không cần cảm ơn chúng tôi, chúng tôi cũng không giúp được gì cả.” - Trên người Chúc Uyển Uyển có tiền, bọn họ quả thật không giúp được bao nhiêu.

"Sao không giúp chứ? Nếu không có các cô, không biết con bé sẽ xảy ra nguy hiểm gì đâu." - Bà ngoại của Chúc Uyển Uyển nói đến lời này, trong lòng vẫn còn có chút sợ hãi.

Dù sao cháu gái cũng chỉ là một cô gái nhỏ, huyện Đông Sơn cách thành phố xa như vậy, nếu không gặp được các cô, lỡ trên đường cháu gái bà xảy ra chuyện thì làm sao đây?

"Con gái và con rể của tôi đều mất sớm, hai chúng nó chỉ có một đứa con gái này thôi, nếu như xảy ra chuyện gì, tôi và ông con bé trăm năm về sau xuống phía dưới, giải thích thế nào với bọn họ đây?"

Đám người Lô Tú Mẫn nhìn Chúc Uyển Uyển với ánh mắt hâm mộ.

Lúc bị bắt cóc họ cũng trạc tuổi Chúc Uyển Uyển, giờ quay về, không biết người trong nhà có đối xử với họ như ông bà của Chúc Uyển Uyển hay không.

Giang Tiểu Cầm đi từ phòng họp ra, đưa cả Chúc Uyển Uyển vào trong để ghi chép, dù sao cô bé cũng là một trong những người bị bắt cóc, hơn nữa cô bé còn bán ngược bọn buôn người.

Giang Tiểu Cầm làm việc trong Cục Cảnh sát nhiều năm như vậy, nhưng chưa từng nghe nói có ai bán lại bọn buôn người.

Giang Tiểu Cầm nhìn Chúc Uyển Uyển lớn lên, cô bé có năng lực tự bảo vệ mình khiến Giang Tiểu Cầm cảm thấy tự hào, đối với bọn buôn người bị cô bé bán đi, trong lòng cô ta hô to đáng đời.

Ngu Thanh Nhàn và những người khác được đưa đến nhà ăn của Cục Cảnh sát để dùng cơm.

Nhà ăn của Cục Cảnh sát đã sớm biết trong cục có một nhóm phụ nữ bị bắt cóc vừa trốn khỏi núi tới, đồ ăn đã chuẩn bị đầy đủ, toàn là những món ngon.

Đây là bữa ăn trọn vẹn nhất mà đám người Lô Tú Mẫn từng ăn sau nhiều năm bị bắt cóc như vậy, ăn một lúc, bỗng các cô bật khóc.

Ngu Thanh Nhàn ăn rất chân thành, trong ký ức của nguyên thân, cô chưa bao giờ được ăn đồ ăn ngon như vậy.

Tại nhà họ Hạ, có đồ gì ngon đều cho Hạ Văn Tĩnh ăn. Mỗi khi trong nhà có món ngon nào, cô cùng anh cả Hạ, anh hai Hạ đều chịu khó rụt đũa, vì Hạ Thiên Cao luôn trừng mắt nhìn.

Thậm chí nguyên thân còn bị ông ta dùng đũa gõ vào mu bàn tay.

Nhìn chung cả đời này của nguyên thân, món thịt ngon nhất trong ký ức của cô là phao câu gà, đó là Hà Văn Tĩnh không muốn ăn nên mới đưa cho cô.

Ăn xong, Giang Tiểu Cầm sắp xếp cho đám người Ngu Thanh Nhàn ở trong một khách sạn cạnh Cục Cảnh sát, trong khách sạn có điện thoại, Yến Ninh còn nhớ rõ số điện thoại nhà mình, vì vậy cô ấy định sau khi đến khách sạn sẽ gọi về nhà.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 201: Chương 201


Một nhóm người đi theo Guang Tiểu Cầm đến khách sạn, còn chưa ra khỏi cổng Cục Cảnh sát, họ đã gặp một nhóm cảnh sát mặc quân phục màu xanh lá cây.

Người cầm đầu là một viên cảnh sát tầm hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi đang đi về phía bọn họ, dáng người thẳng tắp, khuôn mặt tuấn tú, đôi mắt sáng như sao, ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c đi đến, từng bước chân nhấc lên đều mang vẻ nghiêm nghị.

“Chú.” - Chúc Uyển Uyển chạy về phía anh ấy.

Cảnh sát dẫn đầu cau mày: "Chú ý, nghiêm."

Chúc Uyển Uyển lập tức phanh lại, ngoan ngoãn đứng trước mặt anh ấy.

Giang Tiểu Cầm mở miệng chào hỏi: "Trưởng ban Tần."

Tần Kỷ Huy gật đầu với Giang Tiểu Cầm, rồi nhìn sang nhóm người Ngu Thanh Nhàn ở phía sau lưng: "Các cô ấy chính là những người phụ nữ bị bắt cóc đã trốn thoát sao?"

"Vâng."

Tần Kỷ Huy khẽ gật đầu, nhìn đồng hồ trên tay, sau đó nói với nhóm người Ngu Thanh Nhàn:

“Xin chào, tôi là Trưởng ban của phòng điều tra tội phạm và chống buôn người tại Cục Cảnh sát, tôi có một số vấn đề muốn hỏi các cô, xin hỏi hiện tại các cô có tiện không?"

Đám người Yến Ninh nhìn sang Ngu Thanh Nhàn, thế là ánh mắt của mọi người đều đổ dồn trên người Ngu Thanh Nhàn.

"Rất thuận tiện, hiện tại cũng có thời gian."

Ngu Thanh Nhàn đi theo Tần Kỷ Huy tới phòng họp, mấy người Yến Ninh lo lắng nên cũng đi theo.

Chủ yếu là Tần Kỷ Huy tò mò về tuyến đường trốn thoát của đám người Ngu Thanh Nhàn.

Huyện Tân Bắc là khu vực có tỉ lệ nạn buôn bán người cao nhất. Anh ta đã từng ghé thăm huyện Tân Bắc, dẫn theo người giả dạng thành một đội buôn người tiến vào thôn để mua người.

Nhưng đáng tiếc là trước khi đến bọn họ đã để lộ tiếng gió, bị đám người trong thôn kia phát hiện.

Khi bọn họ đột kích vào thôn, không những không tìm được những người phụ nữ bị lừa bán, trái lại còn bị đám người trong thôn mắng cho một trận.

Họ không những không thu hoạch được gì, mà còn phải tốn công giải thích thôn dân, cảm giác đó vô cùng bức bối.

Đối với tuyến đường bỏ trốn của mình, tất nhiên Ngu Thanh Nhàn sẽ biết gì nói nấy.

Sau khi biết được họ trốn đi theo đường núi, mãi cho đến địa bàn huyện Đông Sơn mới xuống núi, Tần Kỷ Huy không nhịn được mà nhìn Ngu Thanh Nhàn với con mắt khác.

Anh ta là đội trưởng đội phòng chống nạn buôn người do sở công an thành phố mới thành lập.

Sau khi nhận được mệnh lệnh phòng chống nạn buôn người, anh ta không dám chậm trễ một giây phút nào, đã nhanh chóng thống kê lại tất cả các khu vực trọng điểm xảy ra nạn buôn bán phụ nữ và trẻ em rồi sắp xếp điều tra.

Trong đó, khu vực vùng núi của huyện Tân Bắc là nơi nghiêm trọng nhất.

Nhiều ngôi làng dựa vào lưng núi, trong núi lại có rất nhiều nguy hiểm.

Đường vào thôn chỉ có một, rất nhiều thôn còn tẩy chay người lạ, chỉ cần nhìn thấy mặt người lạ sẽ lập tức giấu đám phụ nữ đi.

Mà tung tích của đám bắt cóc cũng rất khó tìm.

Bọn chúng là một tổ chức cực kỳ lớn, một nhóm phụ trách việc bắt cóc, một nhóm phụ trách việc vận chuyển, một nhóm khác lại phụ trách việc bán người, tổ chức đúng kiểu một dây chuyền sản xuất, cực kỳ xảo quyệt.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 202: Chương 202


Đội phòng chống buôn người được thành lập đã hơn nửa năm rồi, nhưng đến bây giờ cũng chỉ bắt được mấy tên tép riu chuyên bắt cóc trẻ em trên đường, hỏi cái gì cũng không biết, chứ đừng nói đến ông trùm sau lưng bọn chúng.

Chính đám bắt cóc ấy cũng không biết ai là người nhận lũ trẻ rồi mang đi bán.

Hơn nữa, tổ chức buôn người còn được cán bộ công chức ở huyện Tân Bắc chống lưng.

Đám người đó vô cùng kiêu ngạo, không chỉ mua bán người, thậm chí ngay cả thư từ ra vào huyện Tân Bắc đều phải để bọn chúng xem trước.

Năm 1966, liên tục có thanh niên trí thức xuống nông thôn được phân đến huyện Tân Bắc.

Nhưng sau khi điều tra thông tin của nhóm thanh niên trí thức kia, họ mới ngạc nhiên khi phát hiện ra, hóa ra mười mấy năm rồi, nhóm thanh niên trí thức chưa từng một lần được về thăm nhà.

Mà báo cáo điều tra cũng cho thấy, phần lớn nữ thanh niên trí thức xuống nông thôn rồi đều sẽ kết hôn rồi sinh sống luôn ở đó, đối tượng kết hôn của họ là con cái của những gia đình có quyền thế trong đội sản xuất.

Sau khi điều tra sâu hơn, họ phát hiện ra nhóm thanh niên trí thức này từng lên tiếng tố cáo hành vi lừa bán phụ nữ, nhưng lại không tạo ra được chút gợn sóng nào cả, thậm chí ở thành phố bên này còn không nghe được một tiếng gió nào cả.

Con đường diệt trừ nạn buôn người có rất nhiều khó khăn, nhưng càng khó khăn, quyết tâm của Tần Kỷ Huy càng lớn.

Nghe nói Ngu Thanh Nhàn có thể dẫn người ra khỏi núi, Tần Kỷ Huy thật sự rất bội phục cô.

Nhất là sau khi biết cô gái nhỏ này mới mười sáu tuổi, anh lại càng thưởng thức cô hơn.

Sau khi hỏi Ngu Thanh Nhàn thêm một vài chi tiết, Tần Kỷ Huy lập tức thả Ngu Thanh Nhàn ra.

Đợi mấy người Ngu Thanh Nhàn khuất bóng, anh ngồi lỳ ở văn phòng nghiên cứu bản đồ huyện Tân Bắc.

Mấy người Ngu Thanh Nhàn tới khách sạn, Yến Ninh đứng trước điện thoại bàn một lúc lâu, sau đó hít sâu một hơi mới nhấc máy ấn số điện thoại nhà hàng xóm của cô ta.

Sau ba hồi chuông, đầu bên kia điện thoại truyền đến một âm thanh quen thuộc, Yến Ninh không kiềm chế được khóc nấc lên.

Lúc đầu, người đầu dây bên kia còn mờ mịt không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng lát sau đã phản ứng lại: "Con là Tiểu Ninh đúng không, có phải con là Tiểu Ninh không?"

Yến Ninh khóc nức nở gật đầu, sau khi gật xong mới nhớ ra người bên kia không nhìn thấy, vì thế mới nghẹn ngào trả lời "Đúng", khiến người ở đầu dây bên kia kích động.

"Tiểu Ninh à, con đi đâu thế? Mấy tháng qua mẹ con tìm con đến độ sắp phát điên lên rồi. Còn ba con nữa, sau khi con mất tích cha con cực kỳ tự trách, mấy tháng nay vẫn ra ngoài tìm kiếm con đấy, đến bây giờ vẫn chưa về nhà đâu."

Lời vừa dứt, hình như có người ở bên cạnh nói chuyện, người ở đầu dây bên kia sửa lời: "Hôm nay cha con về rồi, con chờ bà chút nhé, bà đi gọi cha mẹ con nghe điện thoại."

Yến Ninh sợ vỡ mật, vội vàng lên tiếng ngăn cản: "Bà nội Trương à, bà đừng đi, bà đừng đi mà."

Bà nội Trương là người chứng kiến Yến Ninh lớn lên, công việc của cha mẹ Yến Ninh bận rộn nên trước đây hầu như cô ta toàn đến nhà bà nội Trương ăn cơm.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 203: Chương 203


Bà nội Trương giống như bà nội ruột của cô ta vậy, thậm chí có vô số lần Yến Ninh thắc mắc vì sao bà nội Trương không phải là bà nội ruột của cô ta cơ chứ.

Bà nội Trương nghe thấy giọng nói khàn khàn của Yến Ninh thì vội vàng giữ người bạn già đang định đến nhà hàng xóm gọi người lại.

Bạn già của bà cụ nghe vậy cũng quay về.

Yến Ninh nhận lấy khăn tay Ngu Thanh Nhàn đưa, uống một ngụm nước mà Lô Tú Mẫn rót, cuối cùng cô ta cũng cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

Khi cô ta kể lại suy đoán của mình cho bà nội Trương nghe, ánh mắt bà nội Trương trợn tròn.

Chờ cô ta nói xong, bà nội Trương nói: "Ninh Nhi à, những gì con nói đều là thật ư?"

"Trước kì nghỉ, con nhận được thư của mẹ con, nói bà nội con bị bệnh nên con mới về nhà cũ thăm bà ta một lát. Ai ngờ con vừa đến thì phát hiện Lý Lệ Lệ đã ở đó, con trai ả gọi bà nội con là bà nội, gọi cha con là cha. Sau khi họ phát hiện ra con thì trói con lại, Lý Lệ Lệ cho con uống một cốc nước gì đó, chờ con tỉnh lại thì đã ở trên xe của đám buôn người rồi."

Bà nội Trương bắt đầu nhớ lại, đúng là lúc Yến Ninh sắp được nghỉ thì cha cô ta có về nhà cũ một chuyến, nói là bà nội Yến Ninh bị bệnh.

Sau khi Yến Ninh mất tích, cha cô ta tỏ vẻ vô cùng sốt ruột, cũng không thèm đi làm mà ngày nào cũng ra ngoài tìm kiếm.

Những người trong tiểu khu của họ đều chứng kiến, trong khoảng thời gian này ai mà không khen cha Yến Ninh cơ chứ.

Nếu mọi chuyện thật sự giống như những gì Yến Ninh nói, vậy tâm cơ của cha Yến Ninh cũng quá sâu rồi.

Mãi đến khi cúp điện thoại, bà nội Trương vẫn chưa hồi phục tinh thần.

Ông nội Trương thấy thế thì vội vàng hỏi, bà nội Trương kể lại lời của Yến Ninh cho ông cụ nghe: "Lão Trương à, ông nói xem, có phải cha Yến Ninh thật sự làm ra chuyện này ư?"

Ông nội Trương nghe xong thì híp mắt lại: "Đứa bé Ninh Ninh kia lớn lên dưới mí mắt chúng ta, phẩm chất của nó như nào bà cũng biết rồi đấy, nếu con bé đã dám nói thế, chứng tỏ chuyện kia đã chắc bảy tám phần. Hơn nữa, loại chuyện lúc nào cũng có thể chứng thực thế này, con bé cũng đâu dám nói dối."

Ông nội Trương trầm tư chốc lát, lại nói: "Loại chuyện này ấy, vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn. Vậy đi, tôi gọi Chi Chi đến đây, nói cơ thể của bà không thoải mái, bảo nó sang đây xem một chút. Đêm nay đừng để nó về nhà, bảo nó ở lại nhà chúng ta đi. Ngày mai tôi sẽ gọi Tiểu Hà đến, đợi nó lái xe đưa chúng ta đến thành phố Giang, gặp Yến Ninh trước rồi nói sau."

"Sáng mai tôi sẽ tìm người điều tra nhà bà nội của Yến Ninh bên kia, nếu kết quả đúng như những gì Yến Ninh nói, vậy thì, hừ..."

Chuyện lớn chuyện nhỏ trong nhà đều do ông nội Trương quyết định, bà nội Trương nghe vậy thì gật đầu: "Được, đều nghe ông."

Ông nội Trương đi sang nhà hàng xóm, ông cụ vừa mới đi đến cửa đã nghe cha Yến Ninh - Cát Minh Chí đang đòi mẹ Yến Ninh là Yến Chi Chi đưa tiền, nói là chuyến này ra ngoài tìm kiếm Yến Ninh đã tiêu tốn rất nhiều tiền, số tiền mang theo nay đã sạch bóng.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 204: Chương 204


Ông nội Trương đang đứng ngoài nghe thế thì cau mày lại.

Cát Minh Chí mới ra ngoài được một tuần mà thôi, mỗi lần ông ta ra ngoài tìm kiếm Yến Ninh, Yến Chi Chi cho ông ta bao nhiêu tiền ông nội Trương cũng đoán được đại khái.

Rốt cuộc Cát Minh Chí đã đi tìm ở những đâu mà chỉ mới một tuần đã tiêu hết một hai trăm đồng?

Chuyện tìm kiếm đứa con gái bị mất tích dường như đã tiêu hao phần lớn tinh lực của Yến Chi Chi, bà ta đã sớm mệt mỏi không chịu được nữa.

Ngay khi bà ta chuẩn bị đưa tiền, ông nội Trương gõ cửa.

"Chi Chi ơi, cơ thể bác gái con không thoải mái, nói là tật xấu của phụ nữ gì gì đó, mà em gái con lại không có ở nhà, phiền con sang xem bà ấy có chuyện gì giúp bác với. Thật sự là bác không còn cách nào khác, bac gái con vẫn đang ầm ĩ ở nhà, nếu bác có biện pháp thì đã không sang làm phiền con."

Ông nội Trương nói ra lý do mà mình suy nghĩ suốt một đường.

Ông nội Trương và cha của Yến Chi Chi là đồng nghiệp từ thời xưởng may vừa bắt đầu thành lập, trong quá trình bà ta lớn lên, tình yêu thương mà ông nội Trương dành cho bà ta không hề thua kém cho mẹ ruột.

Sau khi nghe ông nội Trương nói xong, Yến Chi Chi cũng mặc kệ chuyện tiền nong với Cát Minh Chí, đứng dậy vội vàng đi về hướng nhà họ Trương.

Ông nội Trương nhìn Cát Minh Chí nói: "Minh Chí à, thật sự ngại quá, cháu vất vả lắm mới từ bên ngoài quay về một chuyến, vậy mà chúng ta lại làm gián đoạn thời gian cháu và Chi Chi ở cùng nhau."

Trên mặt Cát Minh Chí treo một nụ cười giả tạo: "Không sao đâu ạ, cơ thể bác gái không tốt, Chi Chi chăm sóc bác ấy cũng là làm tròn nghĩa vụ thôi mà. Nếu không có nhà bác giúp đỡ, Ninh Ninh nhà cháu..."

Lúc này rồi mà Cát Minh Chí vẫn không quên diễn vai người cha từ ái.

Gương mặt ông nội Trương cũng phối hợp tỏ vẻ bi thương: "Vẫn chưa có tin tức gì của đứa bé Ninh Ninh kia ư?"

Cát Minh Chí xoa mặt, thở dài: "Vẫn chưa ạ, cháu tìm đến trường học của con bé, bạn cùng lớp của nó nói vừa được nghỉ thì nó đã về nhà rồi."

Sắc mặt ông nội Trương tối sầm, vẫn giống như ngày thường an ủi Cát Minh Chí vài câu mới về nhà mình.

Đi đến cửa nhà họ Yến, ông nội Trương quay đầu nhìn lại thấy Cát Minh Chí vẫn còn đứng ở cửa thì vẫy tay với ông ta.

"Về đi, cậu cũng vất vả rồi, đêm nay cứ nghỉ ngơi cho tốt là được." Ông nội Trương nói với Cát Minh Chí, Cát Minh TRí đáp vâng.

Ngay giây phút vừa mới xoay người đưng lưng về phía Cát Minh Chí, mặt của ông nội Trương lập tức sầm xuống, ánh mắt càng nặng nề thêm vài phần.

Nếu những gì Yến Ninh nói là thật, vậy âm mưu của đứa con rể nhà họ Yến - Cát Minh Chí này cũng quá nhiều rồi, không những có âm mưu một bụng mà còn là vô cùng độc ác nữa.

Người ta vẫn luôn nói hổ dữ không ăn thịt con, tuy rằng Ninh Ninh không theo họ Cát Minh Chí, nhưng dù sao thì cô ta cũng là con gái ruột của ông ta mà.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 205: Chương 205


Một đêm đó, tín ngưỡng của Yến Chi Chi hoàn toàn sụp đổ ở nhà họ Trương. Suốt đêm bà ta không hề chợp mắt, phân tích kỹ càng những hành động của chồng mình và Lý Lệ Lệ trong mấy năm gần đây.

Lý Lệ Lệ đột nhiên từ chức, cùng năm đó, chồng bà ta thường xuyên về nhà cha mẹ chồng một mình mà không hề có ý muốn đưa bà ta đi cùng, hơn nữa, cha mẹ chồng bà ta bỗng nhiên lại trở nên dễ nói chuyện hơn...

Tất cả những dấu hiệu này đều nói cho Yến Chi Chi biết rằng lời Yến Ninh nói là thật.

Sáng hôm sau, mặt trời vẫn ló rạng như lẽ thường, Yến Chi Chi mở cửa sổ nhà họ Trương ra, ngắm nhìn quang cảnh bên ngoài thở phào nhẹ nhõm. Đến khi ánh mắt lướt qua hướng nhà mình, ánh mắt bà ta lập tức lạnh đi.

Yến Ninh đã dậy từ trước bình minh, cô ta kéo Ngu Thanh Nhàn xuống lầu chờ điện thoại.

Cô ta biết, dựa theo tính tình của mẹ cô ta và ông nội Trương, vì không để cho cha cô ta nghi ngờ, họ nhất định sẽ xuất phát vào sáng hôm nay.

Mà để cô ta không lo lắng thì trước khi xuất phát, ông nội Trương nhất định sẽ gọi điện thoại cho cô ta.

Quả nhiên, chưa đến sáu giờ, điện thoại khách sạn đã vang lên. Yến Ninh giơ tay nhấc máy: "Xin chào, tôi là mẹ của Yến Ninh, tôi muốn tìm con bé."

Âm thanh truyền đến từ đầu dây bên kia khiến hốc mắt Yến Ninh đỏ bừng.

Trong quãng thời gian tối tăm nhất của cuộc đời cô ta, niềm tin duy nhất giúp cô ta chống đỡ được, cố gắng sốt sót là có thể gặp lại mẹ cô ta.

Hiện giờ, cuối cùng giấc mộng đó cũng trở thành hiện thực rồi.

Cô ta hít sâu một hơi: "Mẹ, con là Yến Ninh đây."

Hốc mắt Yến Chi Chi ở đầu dây bên kia cũng đỏ bừng, bàn tay cầm điện thoại run rẩy, bà ta cố gắng khống chế biểu cảm trên gương mặt mình, mặt không chút biến sắc lau sạch nước mắt, giọng điệu mềm mại, vẫn là cái chất giọng mà bà ta đã dỗ dành Yến Ninh vô số lần: "Ninh Ninh đừng sợ nhé, mẹ đến đón con về nhà."

Sau khi cúp điện thoại, Yến Chi Chi đau đớn khóc lên thành tiếng, bà ta xoay người ôm bà nội Trương:

"Bác gái, sao Cát Minh Chí lại dám làm vậy chứ, rốt cuộc thì con với Yến Ninh đã làm gì có lỗi với ông ta? Năm đó, ông ta cũng chỉ là một nhân viên thời vụ trong nhà máy, nhờ kết hôn với con ông ta mới có thân phận và địa vị như bây giờ. Ninh Ninh ưu tú như thế, sao ông ta có thể nói bỏ là bỏ. Sao ông ta dám, sao ông ta dám cơ chứ?"

Bà nội Trương ôm lấy bà ta: "Tiểu Hà đến rồi, chúng ta đi tôi, đi đón Ninh Ninh nào. Chúng ta đi sớm một chút, thì Ninh Ninh sẽ về nhà sớm một chút."

"Nào, lau sạch nước mắt đi rồi đỡ bác, làm đúng như kế hoạch hôm qua chúng ta đã bàn ấy."

Bà nội Trương tỏ vẻ suy yếu ngã vào người Yến Chi Chi, ông nội Trương xách theo một túi hành lý màu đen ngồi lên xe do Tiểu Hà lái.

Phần lớn mọi người ở đây đều dậy sớm, hàng xóm nhà ông nội Trương nhìn thấy họ thì hỏi: "Lão Trương, mấy người đi đâu thế?"

Gương mặt ông nội Trương hiện lên vẻ chua xót:

"Thái Bình cảm thấy không khỏe nên chúng tôi định đến thành phố kiểm tra. Mà con gái tôi không có nhà, sợ trên đường xảy ra sai sót gì nên nhờ Chi Chi đi cùng, đúng lúc con bé cũng phải đến trường đại học ở thành phố hỏi thăm."
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 206: Chương 206


Hàng xóm thở dài một hơi: "Vẫn chưa có tin tức của Ninh Ninh à? Ông nói xem, đứa bé này vốn ngoan ngoãn, nhưng sao sau khi lên đại học lại không hiểu chuyện thế nhỉ? Đi đâu cũng không báo với bố mẹ một tiếng nữa. Mấy tháng nay, Tiểu Cát bỏ cả việc để đi tìm nó, bây giờ Chi Chi cũng đi, quá lãng phí thời gian rồi."

Hàng xóm cảm thán xong, lại hỏi: "Bà Lưu bị sao thế?"

"Bệnh người già ý mà ông Liễu, chúng tôi phải đi trước đây, con tôi đã đặt lịch sẵn với bác sĩ bên đó rồi."

"Vậy thì đi đi thôi." Hàng xóm phất tay, sau đó cũng về nhà mình.

Cái Minh Chí đã tỉnh lại từ sớm rồi, đoạn đối thoại của ông nội Trương và hàng xóm ông ta đều nghe thấy cả, ông ta xoay người ngủ tiếp, hoàn toàn không để ý đến.

Đường từ thành phố Liễu Bình đến thành phố Giang cũng không xa lắm, chỉ mất hơn hai tiếng lái xe. Đối với mẹ con Yến Ninh, trong hai tiếng đồng hồ này, mỗi giây đều dài như một năm vậy.

Sau khi đám người Lô Tú Mẫn thức dậy thì đều xuống sảnh khách sạn chờ cùng Yến Ninh. Gia đình của họ đều cách chỗ này khá xa, hai người ở gần nhất là Lô Tú Mẫn và Chu Minh Phượng, nhưng nhà Chu Minh Phượng lại không có điện thoại.

Thật ra thì bưu điện ở thị trấn chỗ nhà cô ta cũng có điện thoại, nhưng mà cô ta không nhớ số điện thoại của bưu điện bên kia, nên không có cách nào gọi điện thoại báo về nhà.

Một lát sau, Chúc Uyển Uyển và bà nội cô ta mang bữa sáng đến cho đám người Ngu Thanh Nhàn.

Đây đều là đồ nhà tự nấu, mỗi người được một quả trứng, một tô cháo to và dưa muối nhà làm không giới hạn số lượng, còn có thêm bánh quẩy do bà nội Chúc Yểu Yểu tự tay chiên.

Để cảm ơn họ, lần này bà nội Tần đã trổ hết bản lĩnh, cháo nấu vừa đặc vừa mềm mại, bánh quẩy xốp xốp giòn giòn, dưa muối cũng rất đưa cơm, ba loại này phối hợp lại khiến mọi người ai nấy đều ăn đến no căng.

Sau khi ăn sáng xong, Tần Kỷ Huy lại tới. Anh ta tới tìm Ngu Thanh Nhàn, cô theo anh ta ra ngoài nói chuyện.

"Là thế này, chúng tôi đã tiến hành sắp xếp kế hoạch tóm gọn đám buôn người ở huyện Tân Bắc, bây giờ chỉ đợi một cơ hội thích hợp là sẽ lập tức bắt chúng lại. Nhưng huyện Tân Bắc đã thối nát đến tận gốc rễ rồi, lần ra tay này nếu không một phát trúng đích, thì sau này công cuộc giải cứu phụ nữ bị bán còn khó hơn trên trời."

"Đây cũng là nguyên nhân mà chúng tôi có chứng cứ huyện Tân Bắc thối nát nhưng vẫn luôn không có hành động gì cả."

"Tối hôm qua tôi đã nghiên cứu bản đồ, phát hiện huyện Tân Bắc bị bao quanh bởi núi Lỗ Dương. Nói cách khác, tất cả những vùng núi xuất hiện hành vi buôn bán phụ nữ đều dựa vào núi cả, nếu chúng ta mai phục ở trên núi, thành thị và nông thôn kết hợp hành động thì tỷ lệ thành công sẽ lớn hơn nhiều."

Đám người Tần Kỷ Huy đã nghĩ đến chuyện phục kích từ trên núi vô số lần rồi, nhưng lại đành từ bỏ vì núi Lỗ Dương lại quá lớn, có quá nhiều thú dữ.

Khi biết tin Ngu Thanh Nhàn dẫn theo mấy người phụ nữ thành công bỏ trốn bằng đường núi khiến cho hy vọng của Tần Kỷ Huy lại dấy lên thêm một lần nữa.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 207: Chương 207


Tối hôm qua, anh ta đã dẫn theo người đi suốt đêm theo tuyến đường mà Ngu Thanh Nhàn đã nói, nhưng vừa lên núi chưa được một cây số, họ đã đụng trúng bầy sói.

Nếu không phải họ diệt trừ nhanh chóng, cộng thêm mùa này trên núi có nhiều thức ăn, bầy sói cũng không quá đói thì chắc chắn tối qua trong đám họ có vài người phải bỏ mạng lại núi rồi.

Ngu Thanh Nhàn nghe đến đây thì ít nhiều hiểu được ý của Tần Kỷ Huy: "Các anh muốn tôi làm gì?"

Tần Kỷ Huy nhìn Ngu Thanh Nhàn: "Chúng tôi muốn cô hướng dẫn cách có thể tự do đi lại trên núi mà có thể tránh thú hoang."

Giọng điệu của Tần Kỷ Huy vô cùng chân thành.

Vì Văn Thanh Yến nên Ngu Thanh Nhàn có ấn tượng rất tốt với hệ thống quân cảnh, hơn nữa hành động của họ không mưu mà hợp với ý định của cô.

Ngu Thanh Nhàn cúi đầu suy nghĩ.

Thục Sơn Tông có một phái Ngự thú, phái của họ phần lớn dạy cách điều khiển con vật.

Không những thế, họ còn có một bài thuốc chuyên tránh thú dữ có tính công kích cao.

Phái chủ của phái Ngự Thú đã từng đánh cược với cha cô, kết quả ông ta bị thua, tiền cược chính là bài thuốc này.

Năm cô lên trúc cơ, bài thuốc này nằm trong đống quà lộn xộn chúc mừng Ngu Thanh Nhàn. Khi đó, Ngu Thanh Nhàn cực kỳ tò mò cái bài thuốc kỳ lạ này, nên bèn dựa theo tỷ lệ trong đó mà điều chế một thang.

Sau khi cô đến trần gian rèn luyện, lúc ở trong núi sâu đã từng thử nghiệm, đúng thật là có hiệu quả.

Dược liệu ở thế giới này không khác lắm so với dược liệu ở nhân gian của Thanh Vân Giới, có khác thì cũng dễ dàng tìm được dược liệu thay thế.

"Trước đây tôi thường xuyên lên núi đốn củi, có lần gặp một thợ săn, ông ta thấy tôi đáng thương nên đưa cho tôi một bài thuốc, phối dược liệu theo tỷ lệ trong bài thuốc kia, thú hoang trong núi nếu ngửi thấy thì sẽ tránh đi. Cũng là nhờ có bài thuốc này nên tôi mới có thể dẫn họ xuống núi một cách an toàn."

Lý do này của Ngu Thanh Nhàn cũng không quá tốt, người bình thường mà nghe được thì sẽ không tin.

Tần Kỷ Huy nhìn Ngu Thanh Nhàn một cái thật sâu, ánh mắt tìm tòi nghiên cứu. Ngu Thanh Nhàn cũng bình tĩnh đối diện với ánh mắt của anh ta.

Cô nói lý do của cô rồi, còn tin hay không thì mặc kệ Tần Kỷ Huy.

Người tài ba dị sĩ trong thiên hạ này cũng không ít, những chuyện khiến người ta vừa nghe đã cảm thấy kinh ngạc thế này cũng không phải chưa từng có, mà Tần Kỷ Huy cũng từng gặp được một người tài ba như thế, lúc còn ở trong bộ đội cũng nghe không ít tin đồn về những người tài ba dị sĩ. Anh ta tin.

"Cô có thể cho tôi xin gói thuốc đó không?"

"Được chứ." Ngu Thanh Nhàn thò tay vào túi, thật ra là lấy một cái túi hương mà đời trước cô từng dùng trong không gian ra.

Năm giây trước, cô vừa dụ dỗ vừa cưỡng ép hệ thống, sau khi hệ thống khóc thút thít thì lén nhập cư trái phép cái túi thơm này đưa cho cô.

Túi thơm này do chính tay cô thêu, khi đó cô còn chưa biết thêu thùa may vá, đường may cong cong vẹo vẹo, nhưng càng thế thì càng có vẻ chân thật.

"Cảm ơn, nếu thật sự có tác dụng, tôi sẽ đại diện cho cục công an thành phố Giang cảm ơn cô." Tân Kỷ Huy cầm túi hương rồi làm động tác chào với Ngu Thanh Nhàn, sau đó rời đi một cách vội vàng.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 208: Chương 208


Tần Kỷ Huy nhận lấy gói thuốc của Ngu Thanh Nhàn, cùng ngày hôm đó đã lái xe lên núi, mãi đến chiều mới tới địa điểm mà Ngu Thanh Nhàn bảo trước đó.

Anh ta và đồng đội của mình là Trương Minh Vũ cùng đồng hành lên núi. Lần này họ đi sâu vào trong núi mà vẫn không gặp con thú hoang nào.

Cho dù gặp, thú hoang cũng vội vàng tránh xe họ. Hai người liếc nhau, đều cảm thấy vô cùng kích động.

Tần Kỷ Huy và Trương Minh Vũ vẫn đi sâu vào núi, sau đó quẹo vào hướng đến thôn xóm mà họ đã đánh dấu trong bản đồ. Từ chỗ họ đang đứng, có thể nhìn thấy toàn cảnh thôn làng.

Tần Kỷ Huy đưa tay ra hiệu, hai người quay về đường cũ.

Tiểu Triệu ở lại trông xe hiện đang dựa vào thân xe buồn bực hút thuốc, một lát sau, bên đường đã có năm sáu tàn thuốc rồi.

Trong rừng rậm ven đường truyền đến tiếng động, Tiểu Triệu lập tức quay người lại, nhìn thấy hai người Tần Kỷ Huy thì vội vàng ném điếu thuốc trong tay rồi đi về phía họ.

"Thế nào rồi đội trưởng?"

Trên mặt Tần Kỷ Huy lộ ra một nụ cười tươi rói: "Không có trở ngại gì."

Ánh mắt Tiểu Triệu trợn tròn lên: "Dùng được thật à?"

Trương Minh Vũ nở nụ cười: "Đúng vậy."

Tần Kỷ Huy cũng cười gật đầu.

Tiểu Triệu lập tức bật người nhảy cồ lên: "Có thuốc này, chúng ta lên núi sẽ an toàn hơn. Nếu mở rộng bài thuốc này trong toàn quân đội, mỗi năm chúng ta sẽ cứu được tính mạng của rất nhiều người."

Tiểu Triệu vừa xuất ngũ năm ngoái, địa phương anh ta đóng quân là ở bên phía Tây Nam.

Chỗ đó có nhiều rừng sâu núi thẳm, các chiến sĩ lại không thể không tập quen dần với kiểu chiến đấu trong rừng, thế nên mỗi lần họ vào rừng huấn luyện tác chiến, không những phải đề phòng người mà còn phải phòng cả thú hoang nữa.

Bây giờ có bài thuốc này rồi, độ nguy hiểm trong lúc huấn luyện của các chiến sĩ sẽ giảm xuống rất nhiều.

Trong mắt Tần Kỷ Huy cũng ngập ý cười:

"Bây giờ chúng ta nhờ bên bệnh viện phân tích dược liệu trong gói thuốc này, đợi đến lúc phối thành công rồi chúng ta sẽ tìm mấy địa phương để thí nghiệm. Nếu thật sự có tác dụng, vậy đây đúng là một cống hiến lớn với quốc gia."

Đám người Tiểu Triệu gật đầu thật mạnh.

Đám người Tần Kỷ Huy đang làm thí nghiệp ở bên kia, bên này Yến Ninh cũng đợi được mẹ của cô ta xuất hiện.

Trước khi Yến Ninh được nghỉ, Yến Chi Chi từng đến thăm cô ta một lần nên ấn tượng hiện tại của Yến Chi Chi đối với Yến Ninh vẫn dừng lại ở lúc đó.

Bây giờ nhìn thấy Yến Ninh gầy rạc đi, lại thấy con gái đi về phía mình với cái chân khập khiễng, cuối cùng Yến Chi Chi cũng không kiềm chế được nữa, đau đớn khóc rống lên.

Ông bà nội Trương cũng khóc theo, ngay cả Tiểu Hà - người lái xe đưa họ tới đây cũng lộ ra vẻ mặt không đành lòng.

Yến Ninh là đóa hoa nhỏ trong tiểu khu thuộc về xưởng may, hồi học cấp ba cũng từng là người trong mộng của rất nhiều thiếu niên. Một người tốt như thế, sao lại phải chịu loại đau khố này cơ chứ?

Yến Chi Chi vuốt hai má Yến Ninh, lại xoa đầu của cô ta, giọng nói không giấu được tiếng nấc nghẹn ngào: "Về là tốt rồi, về là tốt rồi, những thứ khác không quan trọng."
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 209: Chương 209


Yến Ninh cúi đầu, một câu cũng không nói thành lời.

Đám người Lô Tú Mẫn đã sớm khóc theo.

Yến Ninh thì thầm kể lại cho Yến Chi Chi nghe chuyện họ bỏ trốn, sau khi biết Ngu Thanh Nhàn giúp đỡ họ trốn thoát, Yến Chi Chi lau sạch nước mắt, đi đến quỳ trước mặt Ngu Thanh Nhàn.

Ngu Thanh Nhàn hoảng sợ, vội vàng đỡ lấy bà ta: "Đừng làm vậy, đừng làm vậy, mau đứng lên đi."

Yến Chi Chi kiên trì quỳ xuống, dập đầu một cái mới nương theo lực đạo của Ngu Thanh Nhàn đứng lên:

"Cháu gái, cảm ơn cháu nhiều lắm, cảm ơn cháu. Cả đời này của bác cũng chỉ có một đứa con là Yến Ninh, mấy ngày con bé mất tích, hồn vía bác cũng thất lạc. Những nơi nên tìm bác đều tìm cả rồi, nếu nó không quay về, cháu nói xem những năm cuối đời bác biết sống thế nào đây?

Nhớ lại quãng thời gian Yến Ninh mất tích, Yến Chi Chi cảm thấy dường như đã trôi qua một thế kỷ rồi vậy, đối với bà ta, mỗi ngày dài như cả năm.

Trong khoảng thời gian này, vì tìm kiếm Yến Ninh, bà ta bỏ bê công việc, mỗi ngày đều rong ruổi ngoài đường, tìm đi tìm lại những nơi mà Yến Ninh có thể tới, không dám bỏ qua một chỗ nào cả.

Nếu không phải tuần này bà ta bị bệnh, bất đắc dĩ phải ở nhà nghỉ ngơi thì bây giờ có lẽ bà ta vẫn đang ở ngoài tìm kiếm rồi.

Ngu Thanh Nhàn không những cứu Yến Ninh mà còn cứu cả bà ta nữa.

Ngu Thanh Nhàn nhìn Yến Ninh, hai mắt Yến Ninh sưng đỏ cười nói: "Đúng là nên cảm ơn cô. Nếu không nhờ có cô, có lẽ bây giờ tôi vẫn không có cách nào rời khỏi thôn Xương Sơn đó đâu."

Đám người Lô Tú Mẫn đứng bên cạnh hùa theo: "Đúng đấy, chúng tôi đều phải cảm ơn cô. Nhiều năm vậy rồi, chưa bao giờ chúng tôi từ bỏ ý định chạy trốn cả, nhưng mà khó khăn quá. Thôn xóm ở đó đều có quan hệ với nhau, cho dù chạy ra khỏi thôn cũng không thoát nổi công xã. Mấy người không biết chứ, nhiều năm trước có một người phụ nữ bỏ trốn, sau khi bắt được thì bị đánh cho đến chết."

Lời nói của Lô Tú Mẫn dọa mọi người hoảng sợ, đám người Hoàng Tiểu Phân cũng lộ vẻ kinh ngạc: "Tú Mẫn, sao chúng tôi chưa từng nghe chuyện này?"

Lô Tú Mẫn thở dài: "Người là do bí thư chi bộ thôn đánh chết. Các người đều biết bí thư chi bộ thôn rồi đấy, ông ta là người cầm đầu đường dây mua bán phụ nữ trong thôn.”

“Mười năm trước, tôi bị bán đến thôn Xương Sơn, khi đó việc kiểm soát luồng dân nghiêm ngặt thế nào chắc mọi người cũng biết nhỉ. Chúng tôi bị bỏ vào rương rồi dùng xe trâu kéo đi suốt dọc đường, loại xe này đều có mấy cái ngăn ngầm, giấu một hai người thì không ai phát hiện ra cả."

"Lúc đó chúng tôi bị trói tay chân, miệng cũng bị bịt kín. Mãi khi đến nhà bí thư chi bộ mới được cởi trói ra. Bên trong nhà ông ta có một cái hầm, chuyên dùng để nhốt phụ nữ. Chắc mọi người cũng từng ở trong đó rồi nhỉ?" Lô Tú Mẫn hỏi đám người, họ đều gật đầu.

"Cùng bị bắt cóc với tôi là một thiếu nữ xấp xỉ tuổi tôi, cô ta chạy trốn trong lúc đám người này đang thương lượng chuyện giá cả. Lúc đó nửa đêm rồi, cô ta còn chưa chạy đến cửa thôn thì đã bị bắt về."
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 210: Chương 210


“Bí thư chi bộ thôn cảm thấy cô ta coi thường mặt mũi của ông ta, nên bắt cô ta về rồi dùng gối đầu bịt c.h.ế.t cô ta, sau khi hoàn tiền thì ông ta chôn người ở sau hậu viện nhà mình. Nếu không, các người cho rằng vì sao tôi lại thuận theo chúng như thế?"

Lô Tú Mẫn đã chứng kiến hiện trường g.i.ế.c người, chị ta bị dọa vỡ mật, thậm chí vài năm sau đó mà ngủ vẫn mơ thấy ác mộng.

Bà nội Tần vẫn chưa đi, sau khi nghe xong lời của Lô Tú Mẫn thì cực kỳ hoảng sợ. Sắc mặt của Chúc Uyển Uyển cũng trắng bệch.

Những kiến thức về phòng chống bắt cóc của cô ta đều do cậu cô ta dạy, sau khi gặp được bọn bắt cóc, cô ta trở tay bán ngược lại bọn buôn người khiến cho cô ta đắc ý, cảm thấy đám buôn người cũng chỉ đến vậy mà thôi, cậu cô ta cứ sắp xếp chỗ này lại sắp xếp chỗ kia, cứ thích làm quá vấn đề lên.

Mãi cho đến bây giờ, Chúc Uyển Uyển mới cảm nhận được nguy hiểm, bọn buôn người thật sự dám g.i.ế.c người.

Đám người Yến Ninh cũng lộ ra biểu cảm gặp mau, tuy họ bị đánh nhưng vẫn giữ được cái mạng. Ngu Thanh Nhàn thu hết biểu cảm của họ vào mắt, trong lòng không hiểu đang cảm giác gì.

Mấy cô không nên cảm thấy may mắn như thế đâu, tổ chức buôn người này căn bản không nên tồn tại mới đúng chứ.

Bà nội Tần đi đến trước mặt Lô Tú Mẫn: "Hôm qua cháu đã kể chuyện này cho cảnh sát chưa?"

Vẻ mặt Lô Tú Mẫn khó xử: "Chưa ạ."

Hôm qua chị ta cảm thấy ai cũng không phải người tốt, nên lúc thẩm vấn cũng giữ lại vài chuyện.

Tối hôm qua, mấy chị em họ nằm trên giường nhưng không có ai chợp mắt được mới bắt đầu trò chuyện đêm khuya.

Đối với người khác, tuy Lô Tú Mẫn không có cách nào tin họ một trăm phần trăm, nhưng ít ra chị ta cũng chịu hạ sự phòng bị xuống một chút.

Đây cũng là nguyên nhân hôm nay chị ta nguyện ý kể lại.

Bà nội Tần dắt Lô Tú Mẫn đến đồn cảnh sát, Lô Tú Mẫn không giãy dụa, yên lặng đi theo.

Cách thức g.i.ế.c người của bí thư chi bộ thôn thành thạo như thế, sau nhiều năm suy nghĩ, Lô Tú Mẫn cực kỳ chắc chắn rằng bí thư chi bộ thôn từng g.i.ế.c không chỉ một người.

Liên quan đến mạng người, tính nghiêm trọng của vụ án này lập tức tăng cao.

Sau khi cục công an thành phố bàn bạc, quyết định lấy ra hai gian phòng trong ký túc xá của cục cảnh sát để mấy người phụ nữ này ở lại.

Đồng thời, họ cũng sẽ tra cứu thông tin bên trong cục công an để liên lạc với người nhà của mấy người này.

Khi đám người Lô Tú Mẫn bị bắt cóc, tuổi cũng khá lớn rồi, không xảy ra tình huống không biết nhà mình ở đâu.

Chiều hôm đó, cục công an thành phố đã lấy được cách liên lạc với địa phương họ sống, cũng đã liên lạc được với người nhà của từng người rồi.

Nhưng kết quả lại khiến người ta sầu lo thay vì cảm thấy vui mừng.

Giống như nhà của Hoàng Tiểu Phân và Lâm Hoa Sen vậy, nhà họ đều đông con, nhiều năm qua đi, anh chị em trong nhà cũng kết hôn rồi sinh con, cha mẹ họ cũng không quá khá giả.

Sau khi nghe nói con gái mất tích đã lâu nay tìm được, phản ứng đầu tiên của họ không phải vui sướng mà là khó xử.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 211: Chương 211


Cha mẹ Hoàng Tiểu Phân đều là người thành thật, bây giờ nhà họ đã chia nhà rồi, hai ông bà già đi theo nhà đứa con lớn nhất.

Tính tình con dâu cả khá mạnh mẽ, hai cụ đều phải nhìn sắc mặt cô ta mà sống, ngày qua ngày vốn đã khó khăn rồi.

Chắc chắn Hoàng Tiểu Phân về cũng không thể ở lại đó được, lúc đó chắc chắn con dâu cả sẽ bới móc cô ta.

Hơn nữa, cô ta bị bắt cóc nhiềm năm như thế, con cũng có luôn rồi, cho dù là vì đứa bé thì cô ta cũng nên sống cùng người đàn ông đó mới phải.

Còn chuyện bị đánh á, trong suy nghĩ của mẹ Hoàng Tiểu Phân, từ xưa đến nay có người đàn ông nào mà không đánh phụ nữ đâu, chỉ cần kiên nhẫn một chút, chờ đến khi người đàn ông lớn tuổi rồi sẽ không đánh được nữa, cũng giống như cha Hoàng Tiểu Phân hiện tại vậy.

Tình huống trong nhà Lâm Hoa Sen cũng giống nhà Hoàng Tiểu Phân.

Cúp điện thoại, mấy người phụ nữ còn lại không ai còn chút cảm giác vui sướng sau khi đã liên lạc với người nhà nữa.

Hoàng Tiểu Phân thấy vẻ mặt của mấy người họ, cười nói: "Sao mấy người lại có vẻ mặt này rồi? Cha mẹ tôi là người thế nào, nhiều năm như vậy tôi đã sớm nhìn rõ rồi. Tôi không đau lòng đâu, chỉ là có chút thất vọng thôi."

Lâm Hoa Sen cũng an ủi họ: "Được rồi được rồi, mấy người cất vẻ mặt kia đi, cứ làm như chúng tôi đáng thương lắm ấy."

"Khi bỏ trốn tôi cũng dự đoán được tình huống thế này rồi."

Chẳng qua trong lòng vẫn ôm chút hi vọng xa vời mà thôi.

Về phần vì sao biết kết quả như vậy rồi mà vẫn còn cố chấp bỏ trốn, thì là do họ không thích thôn Xương Sơn, không thích đàn ông thôn Xương Sơn, không muốn trải qua những ngày tháng cuối đời với cái đám đó mà thôi. Chỉ đơn giản thế thôi.

Ngu Thanh Nhàn cũng bị cha mẹ bán đi, cô cũng không muốn về nhà.

Cô nói với Hoàng Tiểu Phân và Lâm Hoa Sen: "Tôi định kinh doanh vài thứ, hai người đi theo tôi đi."

Về phần kinh doanh cái gì, bây giờ Ngu Thanh Nhàn vẫn chưa nghĩ ra.

Nhưng mà cải cách sắp diễn ra rồi, thời đại này cái gì cũng thiếu, chỉ cần các cô chăm chỉ, còn sợ không kiếm được tiền ư?

Nếu thật sự không làm ra tiền, Ngu Thanh Nhàn cô cũng quá uổng phí ngần ấy năm sống trên đời rồi.

Còn về lý do vì sao không ủ dấm, thì đời trước đã ủ suốt một đời không, Ngu Thanh Nhàn không muốn làm lại nữa.

Đời này, cô muốn thử một ngành sản xuất khác.

Lâm Hoa Sen và Hoàng Tiểu Phân vốn sầu não vì không biết say này ra sao, sau khi nghe Ngu Thanh Nhàn nói xong, hai người liếc nhau, Hoàng Tiểu Phân thay mặt Lâm Hoa Sen đồng ý: "Được, chúng tôi đi theo cô."

Sau khi trải qua quá trình chạy trốn kia, nếu hỏi mấy người phụ nữ kia tin tưởng ai nhất, ngoài Ngu Thanh Nhàn ra thì làm gì còn ai khác.

Sau khi Yến Ninh nghe được thì không vui: "Không phải đã hứa rồi ư? Tôi với cô sẽ ở cùng nhau."

Lúc Ngu Thanh Nhàn cõng Yến Ninh, hai người đã hứa với nhau như vậy.

Ngu Thanh Nhàn đá mắt về phía Yến Chi Chi: "Cô không học đại học à?"

Yến Ninh im lặng. Cô ta đã nghe Yến Chi Chi kể lại, sau khi cô ta mất tích, cha mẹ đã đến trường đại học của cô ta vài lần, thậm chí Cát Minh Chí còn ầm ĩ trong trường một trận, mọi người trong trường đều biết cô ta bị mất tích.

Hơn nữa, chân của cô ta chưa lành, nếu quay lại trường học chắc chắn cũng sẽ bị mọi người chỉ trỏ.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 212: Chương 212


Cho dù trong lòng cô ta đã chuẩn bị từ sớm, nhưng khi chuyện sắp xảy ra, cô ta vẫn sợ hãi như cũ.

Yến Chi Chi vô cùng đau lòng, những gì Yến Ninh có thể nghĩ đến tất nhiên bà ta cũng nghĩ đến rồi. Bà ta vỗ vỗ bả vai của Yến Ninh, nói với Ngu Thanh Nhàn:

"Bác định cho Ninh Ninh nghỉ học một thời gian, thứ nhất là để bồi dưỡng cơ thể, thứ hai là bác muốn dẫn Ninh Ninh đến thành phố Giang sống. Có lẽ khi chuyển đến một môi trường mới, con bé sẽ dễ dàng thích ứng hơn."

Trên đường đến đây, Yến Chi Chi đã thầm đưa ra quyết định này.

Từ nhỏ bà ta lớn lên trong tiểu khu của xưởng may, tính tình hàng xóm xung quanh thế nào bà ta cũng biết từ lâu rồi, dù họ không có ý xấu nhưng lại thích hóng hớt. Nhà ai có chuyện gì đều bị họ lôi ra làm đề tài bàn tán.

Chắc chắn bà ta sẽ phải ly hôn với Cát Minh Chí, đến lúc đó tất nhiên sóng gió dư luận sẽ lan đến Yến Ninh.

Thậm chí, vì những chuyện Yến Ninh đã trải qua nên rất có thể con bé cũng sẽ trở thành một trong những trung tâm của trận sóng gió này.

Rời xa môi trường đó, đối với ai thì cũng tốt cả. Mà bà ta lại là biên tập trong tòa soạn, chờ bà ta từ chức thì vẫn có thể làm người viết lách tự do, có năng lực thì làm ở chỗ nào cũng không quan trọng.

Nghe vậy, Ngu Thanh Nhàn nói với Yến Ninh: "Chào mừng cô nhập bọn với chúng tôi."

Chúc Uyển Uyển nhìn mấy người họ, trong lòng cũng đã có quyết định.

Dược liệu bên chỗ Tần Kỷ Huy vẫn chưa được phối xong thì ba trong số mấy người phụ nữ cũng đã chuẩn bị về nhà.

Người của cục cảnh sát tự mình lái xe tiễn họ, trước khi xuất phát, họ khóc như mưa nhưng cuối cũng nỗi nhớ nhà cũng lớn hơn tất cả.

Đám người Yến Ninh cũng rời đi, họ không muốn về nhà mà về thẳng nhà cũ của Cát Minh Chí. Có vài chuyện, phải gặp mặt để hỏi cho rõ ràng.

Yến Ninh thành khẩn yêu cầu Ngu Thanh Nhàn cùng về với cô ta, dù sao sau khi giải quyết xong chuyện của Cát Minh Trí, nhà họ cũng sẽ về lại thành phố Giang bên ngày.

Xe không chở được nhiều người như thế, nên Hoàng Tiểu Phân và Lâm Hoa Sen ở lại ký túc xá của cục công an chờ họ.

Nhà của Lô Tú Mẫn ở thị trấn trực thuộc thành phố Liễu Bình nên cũng về cùng họ luôn.

Họ lái xe đến thẳng nhà cũ của Cát Minh Chí, sau khi đến đồn công an ở thị trấn báo án thì dẫn cả công an đi về phía nhà cũ của Cát Minh Trí.

Họ dừng xe trước cửa thôn nhà Cát Minh Chí rồi đi bộ vào.

Yến Ninh không xuống xe, cô ta và Ngu Thanh Nhàn ngồi trên xe chờ họ.

Vì giấu giếm chuyện đứa con ngoài giá thú, Cát Minh Chí xây một căn nhà cách thôn rất xa, nhà ông ta xây cho Lý Lệ Lệ nằm ngay cạnh căn nhà của cha mẹ ông ta.

Lúc đó, Cát Minh Chí cũng mượn cớ tìm Yến Ninh để về nhà cũ.

Nhà Cát Minh Chí cũng không phải chỉ có mỗi một đứa con là ông ta, trên ông ta còn hai người anh trai, là con út trong nhà nên ông ta được cha mẹ cưng chiều nhất.

Hai anh trai của ông ta còn chưa học hết hai năm tiểu học, nhưng Cát Minh Chí lại có thể học hết cấp ba.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 213: Chương 213


Sau khi tốt nghiệp cấp ba xong, hai ông bà già lại phải tìm rất nhiều biện pháp mới tìm được công việc ở xưởng may cho Cát Minh Trí. Cát Minh Trí vẫn là niềm kiêu ngạo của ông bà Cát.

Trước đó Cát Minh Chí phải ở rể nhà họ Yến, nói thế nào thì ông Cát và bà Cát cũng không đồng ý, cuối cùng Cát Minh Chí thuyết phục mãi họ mới gật đầu.

Đến nhà họ Yến ở rể, Cát Minh Chí chỉ sinh được một đứa con gái là Yến Ninh, cho dù khuyên thế nào thì Yến Chi Chi cũng không định đẻ thêm lần nữa.

Ông bà Cát lo âu đến hoảng, chỉ sợ khi con mình trăm tuổi không có ai chống gậy cho ông ta.

Mắt thấy tuổi hai người càng lúc càng lớn, ông bà Cát sốt ruột c.h.ế.t đi được.

Dù biết chắc chắn rằng Yến Chi Chi không muốn sinh thêm một lần nào nữa, ông bà Cát cũng không từ bỏ ý định.

Mà Lý Lệ Lệ vừa được nhận vào làm bảo mẫu của nhà họ Yến lại lọt vào tầm mắt của bà Cát.

Ả là họ hàng xa bên phía nhà mẹ đẻ của bà cụ, xa đến nỗi không còn quan hệ huyết thống nữa rồi.

Cô ta trẻ tuổi, m.ô.n.g to, vừa nhìn đã biết là dáng người dễ sinh con. Quan trọng hơn là, ả còn có một loại say đắm khó giải thích với Cát Minh Chí.

Sau vài lần quan sát, bà Cát ngập ngừng thăm dò xem đối phương có đồng ý chuyện mang thai hộ không.

Vẻ mặt Lý Lệ Lệ tỏ vẻ khó xử nhưng cũng không từ chối. Bà Cát thấy vậy thì cảm thấy chuyện đã thành một nửa, lại đi khuyên bảo Cát Minh Chí.

Đàn ông mà, cho dù vợ có xinh đẹp thế nào đi nữa thì vẫn luôn có suy nghĩ muốn hái hoa bắt bướm.

Lý Lệ Lệ lại chỉ lớn hơn Yến Ninh vài tuổi, được một người phụ nữ trẻ tuổi như thế say đắm, tôn thờ, Cát Minh Chí sao có thể chịu được.

Khi đó Yến Ninh vừa lên cấp ba, đang là thời điểm mấu chốt.

Để đảm bảo cô ta học tập tốt, lực chú ý của Yến Chi Chi đa phần đặt trên người con gái, có chút lơ là Cát Minh Chí.

Nhân cơ hội đó, Cát Minh Chí lập tức cặp kè với Lý Lệ Lệ, càng qua lại thường xuyên thì lại càng to gan hơn, thậm chí lúc Yến Ninh đi tắm, Cát Minh Chí cũng có thể kéo Lý Lệ Lệ đến làm một lần.

Lý Lệ Lệ vừa dễ xấu hổ vừa dịu dàng, Cát Minh Chí nói cái gì thì là cái đó chứ ả không hề phản bác, khác hoàn toàn với loại phụ nữ vừa độc lập vừa có chính kiến như Yến Chi Chi.

Vì thế, tình cảm của Cát Minh Chí với Lý Lệ Lệ càng ngày càng sâu sắc hơn.

Sau khi Lý Lệ Lệ mang thai, hơn nữa rất có khả năng là con trai.

Sau một thời gian đắn đo, Cát Minh Chí bảo Lý Lệ Lệ từ chức rồi về nhà cũ dưỡng thai. Quả nhiên mười tháng sau, Lý Lệ Lệ sinh ra con trai.

Cái cảm giác thỏa mãn khi có người nối dõi khiến Cát Minh Chí như chìm trong gió xuân.

Cát Minh Chí đã tính toán kỹ rồi, đợi đứa bé được ba tuổi, ông ta sẽ sắp xếp cho đứa bé một thân phận thảm thương rồi nhận về làm con nuôi cho Yến Chi Chi chăm sóc.

Nhưng khi đứa bé gần ba tuổi lại bị Yến Ninh bắt gặp tình huống nó gọi ông ta là cha.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 214: Chương 214


Cát Minh Chí vô cùng hoảng sợ. Tất cả những thứ ông ta có bây giờ đều là nhà họ Yến cho.

Mà mấy năm nay, sở dĩ ông ta có thể sống một cuộc sống thoải mái đắc ý như thế là do Yến Chi Chi kiếm được nhiều tiền hơn ông ta.

Về chuyện này, Cát Minh Chí hiểu rõ hơn bất cứ ai. Mà từ nhỏ Yến Ninh đã thân thiết với Yến Chi Chi rồi, nếu ông ta cầu xin Yến Ninh giữ bí mật chắc chắn Yến Ninh cũng không nghe lọt tai đâu.

Ngay trong lúc ông ta hoảng hốt nhất, Lý Lệ Lệ khuyên ông ta mang Yến Ninh đi "gán chồng".

Cát Minh Chí cũng đâu có ngốc, ý tứ của Lý Lệ Lệ sao ông ta không hiểu cho được.

Nhưng giữa việc "gán chồng" con gái và mất hết vinh hoa phú quý, tất nhiên Cát Minh Chí lựa chọn vế trước.

Bọn họ trói Yến Ninh lại. Ông bà Cát vốn coi đứa cháu gái Yến Ninh là người ngoài nên không thèm để cô ta vào mắt, thậm chí họ còn đồng ý hai tay hai chân với quyết định của Cát Minh Chí và Lý Lệ Lệ.

Đám người đó còn mặc sức tưởng tượng về tương lai.

Sau khi "gán chồng" cho Yến Ninh, Cát Minh Chí giả vờ đi tìm Yến Ninh, đợi một thời gian nữa cho sự việc nguôi ngoai, ông ta sẽ ôm đứa con trai kia về nhà nuôi, Lý Lệ Lệ cũng sẽ đi theo làm bảo mẫu.

Làm vậy, Cát Minh Chí vừa không phải vất vả kiếm tiền nuôi gia đình, vừa không phải cắt đứt với Lý Lệ Lệ.

Sau khi con trai út có người nối dõi, bà Cát cảm thấy vô cùng thỏa mãn, mà khi biết được rằng con trai mình đã tính sẵn đường tương lai cho cháu trai thì vui mừng không thôi.

Còn với Yến Ninh và Yến Chi Chi á, bà Cát không hề cảm thấy áy náy một chút nào.

Yến Ninh cũng đâu theo họ Cát, thế nên bà ta với đứa cháu gái này mãi mãi không thể thân thiết được.

Mà người phụ nữ Yến Chi Chi này cũng đáng giận lắm cơ, cô ta vậy mà lại không muốn sinh một đứa con trai cho Cát Minh Chí. Thời này còn có loại phụ nữ như thế ư?

Khi đám người Ngu Thanh Nhàn đến nhà họ Cát, bà Cát và Lý Lệ Lệ đang hái rau ngoài vườn, Cát Minh Chí ngồi trên ghế dài trước cửa nhà, còn ông cụ Cát thì quỳ rạp trên đất làm ngựa cho Cát Tráng Tráng - con trai của Cả Minh Chí cưỡi.

Cát Tráng Tráng vui sướng thét chói tai, lúc thì gọi mẹ, lúc lại gọi cha.

Mỗi lần như thế, Lý Lệ Lệ và Cát Minh Chí đều không ngại phiền mà đáp lại một tiếng, thi thoảng bà cụ Cát sẽ dặn dò ông cụ cẩn thận một chút, đừng để cháu trai bị ngã.

Nếu người đang ngồi trước cửa nhà kia không phải chồng hợp pháp của Yến Chi Chi, khi nhình thấy cảnh tượng một nhà xum vầy hạnh phúc như vậy, Yến Chi Chi nhất định sẽ cười chúc phúc.

Mà sau khi Ông bà nội Trương nhìn thấy cảnh tượng này, mới hoàn toàn tin tưởng những lời Yến Ninh kể.

Cát Minh Chí nhanh chóng nhận ra điều bất thường, sau khi liếc đến chỗ cửa viện thì đột nhiên bật người đứng dậy.

Bà cụ Cát và Lý Lệ Lệ cũng lập tức xoay người lại, ông cụ Cát cũng phát hiện ra bọn họ, cơ thể mềm nhũn ngã phịch xuống đất.

Cát Tráng Tráng từ trên lưng ông cụ ngã xuống, nó vốn được cưng chiều nên bị thế thì sửng sốt một chút, rồi lập tức khóc toáng lên.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 215: Chương 215


Nhưng giờ phút này rồi, ai còn tâm trạng dỗ nó nữa.

"Chi Chi, sao em lại đến đây?" Sau khi giật mình hoảng hốt, Cát Minh Chí nhanh chóng phản ứng lại, vừa đi về phía Yến Chi Chi vừa hỏi.

Yến Chi Chi chỉ thẳng vào Lý Lệ Lệ: "Đứa bé kia vừa gọi Lý Lệ Lệ là mẹ, còn gọi anh là cha đúng không?"

Vấn đề này khiến lòng Cát Minh Chí giật thót, đại não nhanh chóng xoay chuyển, một lát sau ông ta mới nói:

"Đúng, nhưng chuyện này cũng có nguyên nhân. Trước kia hình như anh đã kể với em rồi mà? Sau khi Lý Lệ Lệ kết hôn, vừa mang thai không được bao lâu thì chồng cô ấy chết. Mẹ anh thấy cô ta đáng thương, nên đưa cô ta về nhà để chăm sóc."

"Con của cô ta cũng nhận anh làm cha nuôi. Anh cũng sợ em không đồng ý nên vẫn không dám nói với em." Nếu không phải trước đó đã biết trước sự thật, chỉ với kĩ năng diễn xuất này của Cát Minh Chí, Yến Chi Chi nhất định sẽ tin.

"Thật sao?" Yến Chi Chi hỏi.

"Tất nhiên là thật rồi, đúng không Lệ Lệ?" Cát Minh Chí quay đầu hỏi Lý Lệ Lệ, ánh mắt cảnh cáo.

Lý Lệ Lệ gọi Yến Chi Chi là chị, đồng ý với lời nói của Cát Minh Chí, sau đó lập tức cúi đầu xuống để che giấu ánh mắt oán hận của mình.

Cát Minh Chí nói với Yến Ninh Ninh: "Em xem, anh có lừa em đâu?"

Yến Chi Chi dần có cảm giác mất kiên nhẫn, bà ta cũng không muốn diễn kịch với Cát Minh Chí nữa: "Cát Minh Chí, đừng giả vờ nữa, cũng khỏi diễn. Đứa bé kia là con ai, trong lòng anh thật sự không biết ư?"

"Chắc anh vẫn chưa biết, tôi tìm thấy Ninh Ninh rồi, những chuyện anh làm tôi đều biết cả." Yến Chi Chi nhìn Cát Minh Chí: "Anh có còn là người không? Ninh Ninh là con gái ruột của anh đấy, rốt cuộc là anh cầm thú đến mức nào hả, ngay cả con gái mình mà anh cũng ra tay được."

Nghĩ đến đứa con gái vừa gặp lại kia, mắt Yến Chi Chi rưng rưng, lúc chất vấn Cát Minh Chí cũng không kiềm chế được giọng điệu của mình.

Sắc mặt người nhà họ Cát thay đổi, nụ cười trên mặt Cát Minh Chí cũng biến mất không còn.

Mà sắc mặt của Lý Lệ Lệ cũng tối sầm xuống.

Yến Chi Chi nhìn Lý Lệ Lệ, nói: "Tôi đối xử với cô không tệ đâu đúng không? Năm đó mẹ kế cô muốn gả cô cho một tên ngốc, cô đến cầu xin tôi, tôi thấy cô đáng thương nên mới dẫn cô về nhà. Lúc ấy cô nói thế nào? Cô nói cô sẽ báo đáp tôi, đây là báo đáp của cô ư?"

"Ngoại tình với chồng tôi, bán con gái của tôi." Yến Chi Chi thật sự không hiểu, bà ta đối xử với Lý Lệ Lệ không tốt ư?

Bà ta giúp ả thay đổi vận mệnh phải gả cho một tên ngốc mà, hơn nữa, mấy năm này dù Lý Lệ Lệ làm bảo mẫu ở nhà bà ta, nhưng về phương diện ăn uống cũng không để cô ta thua kém họ chút nào, mà tháng nào bà ta cũng phát tiền lương cho ả nữa.

Có vài lần đi dạo phố mua quần áo, bà ta cũng sẽ mua cho ả một hai bộ.

Cho dù là làm bà chủ, hay làm chị dâu họ, thì bà ta cũng đã làm đúng trách nhiệm của mình rồi. Bà ta đâu có làm gì sai với Lý Lệ Lệ đâu.

"Cô làm như vậy, không sợ... tôi thất vọng ư? Nhiều năm như thế, tôi đối xử với cô có chỗ nào không tốt đâu?"
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 216: Chương 216


Chuyện đến nước này rồi, Lý Lệ Lệ biết chuyện mình lừa bán Yến Ninh đã bị bại lộ. Ả sống trong thành phố vài năm nên cũng hiểu biết một chút, ả biết tội buôn bán người sẽ bị xử lý thế nào.

Ả cũng không muốn tiếp tục lừa gạt nữa, ả ta muốn nói hết ra những bất mãn với Yến Chi Chi trong suốt mấy năm nay.

Ả nhìn thẳng vào Yến Chi Chi: "Chị đối xử tốt với tôi? Chị đối xử tốt với tôi chỗ nào hả? Rõ ràng chính miệng chị nói, chị sẽ đối xử với tôi như em gái ruột, nhưng chị có thật sự xem tôi là em gái ruột không?"

"Em gái ruột sẽ ở trong căn phòng tệ nhất nhà ư? Chị sẽ để em gái ruột phải hầu hạ cả nhà chị mà không được nghỉ ngơi một ngày nào ư? Chị sẽ bắt em gái ruột chị rửa bát, lau nhà, giặt quần áo ư?"

"Rõ ràng tuổi tác Yến Ninh cũng xấp xỉ tôi, dựa vào đâu mà tôi phải mặc quần áo mà Yến Ninh không thèm? Tôi không xứng mặc quần áo mới à?"

“Chị không biết là chị già lắm rồi à? Chị dựa vào đâu mà chiếm lấy anh Minh Chí cơ chứ? Nếu không phải nhà chị có chút tiền chút quyền, chị còn lâu mới xứng với anh ấy. Ngay cả con trai chị cũng không sinh cho anh ấy, chị có đáng làm phụ nữ không?" Vẻ mặt Lý Lệ Lệ tràn đầy thù hận.

Ả thật sự rất thích Cát Minh Chí, thích ông ta ngay từ ánh mắt đầu tiên rồi. Khi đó, ông ta vừa nhã nhặn vừa lịch sự.

Lúc đầu, đúng thật là ả có cảm kích Yến Chi Chi thật, nhưng chút cảm kích đó đã dần dần tan biến từng chút một sau những ngày sống chung, cuối cùng chỉ còn lại oán hận.

"Anh Minh Chí không tốt chỗ nào hả? Vì sao ngay cả một sắc mặt hòa nhã chị cũng không cho anh ấy. Mỗi ngày anh ấy ở bên ngoài làm việc vất vả, về nhà còn phải bóp lưng bóp vai cho chị. Còn Yến Ninh nữa, chỉ là một con nhóc lỗ vốn thôi, chị xem nó như bảo bối thế để làm gì?"

"Bán nó thì bán thôi, nó có em trai, thân làm chị gái không phải nên nhường nhịn để em trai có cuộc sống tốt ư? Cái gì mà đọc sách rồi học đại học, một con nhóc lỗ vốn cho học nhiều như thế làm gì? Hơn nữa tôi chỉ đưa ra ý tưởng mà thôi, người quyết định bán nó là cha ruột, ông bà nội ruột của nó kia kìa, liên quan gì đến tôi?" Lý Lệ Lệ vừa nói xong, tất cả mọi người đứng đó đều sợ ngây người.

Cát Minh Trí nhìn Lý Lệ Lệ bằng ánh mắt khó tin, ông ta chưa từng nhĩ Lý Lệ Lệ lại ngu xuẩn đến mức này. Bán người là phạm pháp đấy.

Vậy mà ả lại dám nói ra chuyện này một cách nhẹ nhàng như thế? Ả điên rồi ư?

Ngay cả bà cụ Cát cũng cảm thấy Lý Lệ Lệ điên rồi, bà ta đứng gần Lý Lệ Lệ nhất nên tát cho Lý Lệ Lệ một cái: "Lý Lệ Lệ, cô điên rồi à?"

Đôi mắt Lý Lệ Lệ tràn đầy hoảng sợ, ả không biết vì sao mình lại nói hết những lời trong lòng ra, ả muốm ngậm miệng lại nhưng ả lại không có cách nào điều khiển được miệng của mình:

"Con mẹ nó, bà già kia, bà câm mồm vào đi, bà phiền c.h.ế.t đi được. Nếu không phải nể mặt anh Minh Chí, tôi thật sự muốn dùng thuốc độc độc c.h.ế.t bà cho rồi."

"Tôi chán ngấy việc mấy người kén chọn từ sáng đến tối rồi, miệng thì thối giống hệt hầm cầu ấy."
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 217: Chương 217


Lý Lệ Lệ lại nhìn Cát Minh Chí: "Còn anh nữa, chính anh nói sẽ kết hôn với tôi. Kết quả thì sao hả, trong kế hoạch của anh vốn không hề tôi. Chị ta chỉ sinh được một con nhóc lỗ vốn, người cũng già nua rồi, vì sao anh không lu hôn với chị ta rồi cưới tôi?”

“Anh đã làm tôi vô cùng thất vọng, còn muốn ôm con tôi đến cho chị ta nuôi á? Ừ, ôm cho chị ta nuôi thì thôi đi, anh lại còn muốn tôi đến nhà anh tiếp tục làm bảo mẫu cho chị ta, để tôi chứng kiến vợ chồng ai người anh anh em em đúng không?"

Lý Lệ Lệ rất yêu Cát Minh Chí, nhưng trong tình yêu đó lại xen lẫn chút không cam lòng.

Vốn ả tưởng rằng sớm muộn gì mình và Cát Minh Chí cũng sẽ kết hôn, nhưng ai ngờ đâu từ đầu đến cuối Cát Minh Chí không hề có suy nghĩ sẽ ở bên cạnh ả.

Cát Minh Chí chỉ thẳng vào Lý Lệ Lệ, ông ta đã hoảng sợ đến độ nói không thành lời rồi.

Ông ta vội vàng nói với Yến Chi Chi: "Chi Chi, cô ta bị điên rồi, em đừng tin lời cô ta. Anh là cha ruột của Ninh Ninh, sao có thể bán con bé được cơ chứ. Em tin anh đi mà."

"Mấy lời này, anh vào tù mà nói với cảnh sát."

Động cơ gây án rõ ràng, chính thủ phạm cũng tự mình thừa nhận nên cảnh sát do Yến Chi Chi mời đến tiến lên còng tay họ lại, ông bà Cát là tòng phạm nên cũng bị còng theo.

Về phần đứa bé vừa ngã trên mặt đất, đang bị một động biến cố dọa cho sợ hãi kia, cũng không ai thèm để ý đến nó.

Dù sao đó là m.á.u mủ của nhà họ Cát, Cát Minh Chí vẫn còn hai anh trai cơ mà.

Khi đám người Yến Chi Chi vào thôn đã gây ra động tĩnh không nhỏ, người dân trong thôn đều không nhịn được sự tò mò mà đến hóng chuyện, sau khi nghe xong lời Lý Lệ Lệ nói, họ đều phải trợn tròn mắt.

Một người đến hóng chuyện nói: "Tôi đã cảm thấy việc Lý Lệ Lệ đột nhiên mang thai có chút kỳ lạ rồi, chờ cô ta sinh con xong để đứa bé gọi Cát Minh Chí là cha tôi còn cảm thấy lạ hơn. Lúc ấy, tôi đã thử hỏi bà Cát, bà ta nói thấy Lý Lệ Lệ đáng thương nên nhận ả làm con gái nuôi, nói gì mà Cát Minh Chí không có con trai, nên nhận nuôi đứa bé để có người nối dõi gì đó."

"Chậc chậc, lúc ấy tôi nghe xong thì cũng tin không chút nghi ngờ. Ai mà ngờ được, đứa bé kia lại thật sự là con ruột của người ta."

"Nhà họ Cát đúng là táng tận lương tâm mà, nhà họ ngày ngày được sống tốt như thế còn không phải là nhờ vào đứa con dâu sống trong thành phố kia ư? Không có con dâu, nhà họ là cái thá gì chứ?"

"Có vài người ấy mà, cứ coi mình như cọng hành, ũng không nghĩ lại xem ai là người cầm cọng hành chấm tương.

Mấy người Yến Chi Chi rời đi, ném tất cả lời đồn đãi trong thôn ra sau đầu.

Hôm sau, Ngu Thanh Nhàn đưa Lô Tú Mẫn về nhà, sau đó lại ngây người ở nhà họ Yến hai ngày để thu dọn hành lý giúp hai mẹ con Yến Chi Chi, sau đó cùng họ bắt xe đến thành phố Giang.

Bài thuốc mà Tần Kỷ Huy yêu cầu cuối cùng cũng được phối và thử nghiệm thành công, anh ta xin quân đội đóng quân ở gần đó, họ quyết định tối nay sẽ tiến hành tóm gọn đám sâu mọt ở huyện Tân Bắc, đồng thời giải cứu những phụ nữ bị lừa bán đến đây.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 218: Chương 218


Giữa đêm khuya, công anh và bộ đội tập hợp xông thẳng đến huyện Tân Bắc.

Nhóm công an bao vây thị trấn trực thuộc huyện Tân Bắc, còn nhóm bộ đội thì cầm túi thuốc, lên núi theo bảng chỉ dẫn mà công an đã để lại.

Bốn giờ sáng là lúc người ta ngủ say nhất, một viên đạn tín hiệu được b.ắ.n lên không trung, đám sâu mọt đang ngủ trong thị trấn bị bắt lại.

Mà bộ đội cũng lao xuống thôn xóm dưới núi, dựa theo kết quả mà họ đã điều tra được từ trước giải cứu một đám phụ nữ bị lừa bán ra khỏi nhà các thôn dân. Đám cán bộ thôn đều bị bắt lại, những người đàn ông mua phụ nữ kia cũng bị bắt đi.

Theo lời cầu xin của Ngu Thanh Nhàn, Hạ Thiên Cao và Vương Tiểu Cúc - cặp vợ chồng bán con gái cũng bị bắt đi.

Họ bị bắt khi đang ngủ say nên chưa kịp mặc quần áo, sau khi bị bắt lên trấn trên, nhìn thấy những người bị bắt giống mình, họ vẫn chưa kịp phản ứng lại.

Chờ sau khi biết lý do bản thân bị bắt, cả đám người đều trợn tròn mắt.

Sau đó, Hạ Thiên Cao lập tức đá Vương Tiểu Cúc một cú: "Ông đây đã nói nó là đồ vô ơn rồi mà, giống hệt cặp cha mẹ không biết tốt xấu của nó. Quá xui mà, mẹ kiếp."

Trận đầu tiên thành công. Do đã được sắp xếp một cách chu đáo và chặt chẽ cộng thêm hành động vào buổi tối nên chỉ có một bộ phận nhỏ trốn thoát.

Đám Tần Kỷ Huy đã sớm đề phòng trường hợp này nên dưới sự truy đuổi của họ, khoảng giữa trưa ngày hôm sau tất cả những người chạy thoát đều bị bắt về.

Trong cuộc truy quét tội phạm liên quan đến nạn buôn người này, tổng cộng bắt được hơn năm mươi cán bộ công chức, trong đó những cán bộ cấp thấp như đại đội trưởng, bí thư chi bộ thông... thì có hơn ba mươi người, còn lại hai mươi người là cảnh sát công an và cán bộ công chức cấp cao.

Về song phương mua bán phụ nữ, bắt được 130 người, thành công giải cứu hơn 200 phụ nữ bị lừa bán.

Hành động triệt phá đường dây buôn người của thành phố Dực Giang thành công vang dội, hôm sau khi thông báo tin chiến thắng, không chỉ trong khu vực thành phố Dực Giang mà tỉnh thành bốn phía đều đưa tin.

Đến tối ngày thứ ba, Nhật báo nhân dân Quốc gia cũng khen ngợi thành quả của họ.

Trước đây trại giam thành phố Dực Giang phần lớn là nhốt những kẻ trộm cắp, kể từ khi xây dựng đến nay, trại giam ở thành phố Dực Giang chưa bao giờ kín chỗ như lúc này.

Nhóm phụ nữ được giải cứu cũng được cảnh sát nữ tách ra để lấy lời khai, người nguyện ý về nhà thì sẽ được cảnh sát đưa về quê cũ, còn người không nỡ bỏ con mà về thì sẽ để họ tự quyết định cuộc đời của mình.

Mà trong số những người này, cái cô Chu Nhị Muội kia không thể không nói là một đóa hoa lớn kỳ lạ.

Từ lúc bị đưa vào đồn công an đến nay, cô ta vẫn luôn gào thét, gặp ai thì phàn nàn với người đó.

Đượi đến lượt cô ta lấy lời khai, vừa vào cửa cô ta đã khóc rống lên, không những bảo công an thả chồng cô ta ra, mà còn đòi công an phải bồi thường tổn thất cho chồng cô ta.

Nếu ai không biết còn tưởng rằng giá trị con người của chồng cô ta lên đến hàng triệu, là ông chủ lớn một phút đồng hồ kiếm được mấy chục vạn ấy chứ.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 219: Chương 219


Đám người Giang Tiểu Cầm phiền c.h.ế.t đi được, đành phải mặc kệ cô ta.

Sau đó họ làm theo lời cô ta thả Thường Bảo Trụ ra. Dù sao thì cô ta cũng nói cô ta không phải được chồng mình mua về.

Nếu không phải phụ nữ bị lừa bán, vậy để họ ở lại đồn cánh sát làm gì cơ chứ?

Mà theo lời kể của người dân trong thôn, cảnh sát cũng đã biết cuộc sống hàng ngày của Chu Nhị Muội phải trải qua những gì rồi.

Nếu cô ta không muốn rời xa Thường Bảo Trụ, vậy thì cứ để cô ta về nhà rồi tiếp tục ăn đánh đi.

Đồ ăn trong đồn cảnh sát dù cho chó cũng không thèm cho loại người như cô ta ăn.

Đúng như mong muốn của Chu Nhị Muội, Thường Bảo Trụ được thả ra.

Anh ta đã bị giam ba ngày rồi, mà người bị tạm giam lại nhiều, năm sáu người bị nhốt trong một căn phòng giam nho nhỏ, ăn không ngon ngủ không ngon, cả người tiều tụy gầy rạc đi.

Nhưng mà dù có tiều tụy đến đâu cũng không trở ngại việc anh ta đánh vợ.

Trong nháy mắt khi nhìn thấy Chu Nhị Muội, lửa giận khi bị tạm giam mấy ngày nay của anh ta cuối cùng cũng có chỗ phát ra.

Hầu như mỗi cú đánh đều vào chỗ hiểm, Chu Nhị Muội bị đánh đến nỗi la hét thất thanh nhưng không có ai đồng tình cho cô ta nữa.

Thường Bảo Căn cũng bị bắt. Do lời khai của Ngu Thanh Nhàn nên anh ta và bí thư chi bộ thôn bị giam cùng phòng với những người có tội ác tày trời. Người thẩm vấn họ cũng là người đã từng xử lý nhiều án hình sự nhất đồn công an.

Cho dù khi g.i.ế.c người Thường Bảo Căn có bình tĩnh đến đâu thì khi đối mặt với cảnh sát, anh ta cũng rất lúng túng.

Sau khi im lặng nửa tiếng, dưới sự hỏi cung liên tục của nhân viên phá án, anh ta thừa nhận mình từng g.i.ế.c vợ trước, hơn nữa cũng khai ra đồng lõa là Thường Đại Đức và Phạm Xuân Hà.

Vợ trước của Thường Bảo Căn tên là Ngô Liên, là một người vùng núi được Thường Đại Đức hạ sính lễ, hỏi gả đàng hoàng.

Sau khi kết hôn, Thường Bảo Căn và Ngô Liên mãi mà không thấy có con, mà Thường Đại Đức và Phạm Xuân Hà lại suốt ngày cằn nhằn khiến anh ta cảm thấy phiền phức.

Dần dần, anh ta bắt đầu đánh vợ. Ngô Liên cũng giống rất nhiều phụ nữ cùng thời, đều là người nhát gan, để mặc Thường Bảo Căn đánh chửi mà không phản kháng lại.

Cảm giác bạo hành người khác mà người ta không phản kháng thật sự quá tuyệt vời, Thường Bảo Căn bị nghiện loại cảm giác này.

Khi tâm trạng tốt, anh ta sẽ đánh vợ để chúc mừng, khi tâm trạng không tốt, anh ta sẽ đánh vợ để trút giận.

Bởi vì khiếm khuyết chức năng của nam giới, nên trong một lần sau rượu cùng Thường Đại Đức, anh ta lỡ tay g.i.ế.c c.h.ế.t Ngô Liên.

Anh ta vô cùng sợ hãi, vội vàng tìm Thường Đại Đức và Phạm Xuân Hà giúp đỡ.

Phạm Xuân Hà và Thường Đại Đức cũng sợ, ba người bàn bạc một lúc lâu, quyết định thông báo với bên ngoài là Ngô Liên bị bệnh chết.

Lúc đó trời vừa vào đông, độ ấm trên núi thấp hơn bên ngoài vài độ, nên họ đặt Ngô Liên ở nhà ba ngày, đợi đến đêm thì ra vẻ Ngô Liên bị bệnh nặng, giả vờ muốn dẫn cô ta đi tìm bác sĩ thì khiêng t.h.i t.h.ể ra sau núi chôn.

Hôm sau khi về thôn, họ lại nói vừa đến bệnh viện cô ta đã c.h.ế.t rồi.
 
Back
Top Dưới