Ngôn Tình Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi

Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 180: Chương 180


Chị dâu hai Hạ nhìn bốn phía xung quanh, hé miệng muốn nói gì đó rồi lại giả vờ như phải kiềm chế: "Có chắc là mấy người không đồn đãi linh tinh không? Mấy người mà để lộ tiếng gió là tôi sẽ thành tội nhân đấy."

Cái điệu bố muốn nói lại thôi này của chị dâu hai Hạ khiến đám người sốt hết cả ruột.

"Tôi cam đoan luôn đấy, ai nói người đó là chó." Mọi người đều thề.

Chị dâu hai Hạ cũng không tiếp tục vờ vịt nữa, chị ta giống như kẻ trộm hạ giọng thì thầm: "Chuyện này á, bên kia thôn Xương Sơn đã truyền khắp rồi, nếu không phải chị dâu cả tôi lúc ra ngoài nghe được thì tôi vẫn chưa biết đâu."

Chị dâu hai Hạ nói úp úp mở mở như thế, trong lòng mọi người cũng kích động theo.

"Cô em chồng nhà tôi ấy, bị cha mẹ chồng bán đến nhà Thường Đại Đức ở thôn Xương Sơn, mọi người đều biết chuyện này đúng không?"

"Biết chứ, chuyện lớn thế này sao chúng tôi không biết cho được?"

"Có chuyện mọi người vẫn chưa biết đâu, mẹ chồng con bé..."

Chị dâu hai Hạ thêm mắm dặm muối vào tin tức vừa nghe được từ chị dâu cả Hạ, kể lại cho đám người nghe.

Chị ta vừa nói xong, mọi người lập tức khó khống chế nỗi kích động muốn chia sẻ từ trong nội tâm, đều lấy cớ có việc rời đi.

Một truyền mười, mười truyền trăm, chỉ trong vòng một buổi chiều mà chuyện này đã truyền khắp đại đội Hà Tây.

Cuối cùng, mọi người đều nói có sách, mách có chứng, giống như lúc Phạm Xuân Hà và Thường Bảo Kim yêu đương vụng trộm, họ đều trốn dưới gầm giường nghe được vậy, ngay cả chi tiết nhỏ cũng nói như thật.

Ngu Thanh Nhàn ngạc nhiên trước sự sáng tạo của quần chúng ăn dưa.

Giữa trưa tan tầm quay về nhà họ Thường, Ngu Thanh Nhàn vẫn chưa kịp vào đến cửa thì đã có một người phụ nữ vội vàng lướt qua bên người cô: "Phạm Xuân Hà, Phạm Xuân Hà, đồ bà già đ* thỏa kia ra đây cho tôi, bà ra đây cho tôi."

Hôm nay Phạm Xuân Hà tan việc về sớm, vốn không biết được chuyện của mình và Thường Bảo Kim đã bại lộ.

Bà ta đi từ phòng bếp ra, nhìn thấy người đến mắng mình là vợ của Thường Bảo Kim, tâm tư nhỏ của phụ nữ khiến đáy lòng bà ta chua loét.

Phạm Xuân Hà cố nén cơn ghen lên tiếng: "Tôi còn tưởng miệng ai thối đến mức này, hóa ra là vợ Bảo Kim à. Tốt xấu gì tôi cũng là trưởng bối của cô, cô có biết phép tắc không thế?"

Vợ Thường Bảo Kim tiến lên vài bước túm tóc của Phạm Xuân Hà, dùng sức kéo mạnh: "Trưởng bối? Phép tắc? Bà mà cũng dám nói chuyện phép tắc của trưởng bối với tôi á? Đồ đ* th** nhà bà, lúc bà ngủ với người đàn ông của tôi sao không nghĩ đến bà là trưởng bối, không nhớ đến cái phép tắc này của bà?"

Phạm Xuân Hà đang cố gỡ tay của vợ Thường Bảo Kim ra, nghe thấy bà ta nói vậy thì trợn tròn con mắt, bà ta nhìn tròng trọc Ngu Thanh Nhàn đang đứng ngoài cửa xem náo nhiệt, Ngu Thanh Nhàn mỉm cười đáp lại bà ta.

Nếu không phải hiện tại đang đánh nhau, Phạm Xuân Hà thật sự rất muốn nhảy lên đánh cho Ngu Thanh Nhàn một trận.

Mẹ nó con đ**m nhỏ này, không phải đã thương lượng tốt rồi ư?

Từ này về sau bà ta không hành hạ cô nữa, cô cũng không được xem chuyện này ra ngoài nói, không phải sao?
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 181: Chương 181


Nếu Ngu Thanh Nhàn có thể nghe được tiếng lòng của Phạm Xuân Hà, chỉ sợ đã cười thành tiếng.

Vất vả lắm cô mới nắm được nhược điểm của Phạm Xuân Hà, sao có thể không dẫm c.h.ế.t bà ta chứ? Còn muốn cô bảo vệ bí mật giúp bà ta á, mơ cũng đẹp đấy!

Vợ Thường Bảo Kim nhân cơ hội đó tát Phạm Xuân Hà vài cái tát. Phạm Xuân Hà lấy chồng nhiều năm như vậy rồi, tới bây giờ chưa từng bị đánh ác đến mức này.

Thù mới hận cũ trào lên, Phạm Xuân Hà cũng không phải người dễ chọc, lập tức phản công, vừa đánh vừa mắng lại.

Hai người cứ tôi đến bà đi, Phạm Xuân Hà tự mình vạch trần rõ ràng chuyện của bản thân với Thường Bảo Kim.

Động tĩnh khi hai người đánh nhau quá lớn nên thu hút sự chú ý của người trong thôn. Thường Bảo Kim không ở trong đó, nhưng Thường Đại Đức lại cầm tẩu thuốc đứng hút giữa đám người, ánh mắt ông ta nhìn Phạm Xuân Hà vừa lạnh lùng vừa âm trầm.

Phạm Xuân Hà bị vợ Thường Bảo Kim túm rụng một nắm tóc, trên mặt bị cào vài vết, quần áo cũng bị xé rách, lộ ra áo n.g.ự.c bên trong.

Lần này đúng là tiện nghi cho đám côn đồ già chưa vợ trong thôn, mọi người vừa xem, trong lòng vừa nảy sinh ý đồ.

Cuối cùng Phạm Xuân Hà cũng nhìn thấy Thường Đại Đức.

Bà ta đối diện với ánh mắt của ông ta, nhịn không được mà rùng mình một cái, há miệng muốn giải thích gì đó, lại phát hiện ra, những gì nên nói, những gì không nên nói thì bà ta vừa nói hết rồi.

Khuôn mặt Phạm Xuân Hà lập tức trắng bệch như tờ giấy.

Lần đánh nhau này, vợ Thường Bảo Kim thắng thảm, bà ta liếc Phạm Xuân Hà "hừ" một tiếng rồi rời khỏi nhà Thường Đại Đức.

Người đàn ông Thường Bảo Kim đã phản bội bà ta, vậy bà ta cũng không thể để cho ông ta sống tốt được. Bà ta đánh không lại Thường Bảo Kim cũng không sao, bà ta còn có người nhà mẹ đẻ mà.

Thường Đại Đức giải tán đám người đang hóng chuyện, tiến lên phía trước túm tóc Phạm Xuân Hà kéo vào phòng, không lâu sau đó lập tức nghe thấy tiếng kêu đau đớn của Phạm Xuân Hà truyền ra.

Cha con Thường Đại Đức đều là người thành thật có tiếng, bởi vì ông ta không đánh vợ nên được người trong thôn công nhận là "người tốt".

Đời trước mỗi lần ông ta đánh nguyên thân đều đánh bằng thắt lưng. Trước khi đánh nguyên thân, ông ta đã chuẩn bị một miếng vải nhét vào miệng cô ấy, đến khi đánh xong rồi mới lấy ra.

Mỗi lần đánh nguyên thân ông ta đều tỉnh táo cả, xuống tay cực kỳ nặng, nguyên thân sợ ông ta nhất.

Tiếng kêu đau đớn của Phạm Xuân Hà cũng mất dần, có lẽ là cũng bị ông ta dùng miếng vải chặn miệng lại rồi. Ngu Thanh Nhàn đứng bên ngoài thở phào nhẹ nhõm, thù hận của nguyên thân, cuối cùng cô cũng có thể báo một phần rồi.

Tiếp theo sẽ là Thường Bảo Căn và Thường Đại Đức.

Chuyện này cũng không cần cô cố ý dẫn dắt, Thường Đại Đức là một người đàn ông cực kỳ ích kỷ, lại có thêm lòng nghi ngờ cực kỳ nặng, hiện nay lại bị đội nón xanh.

Mà Thường Bảo Căn đứa con có khả năng không phải con ruột của ông ta này cứ ngày ngày lắc lư trước mặt ông ta, giây phút nào cũng nhắc nhở ông ta về chuyện mình bị cắm sừng, hơn nữa còn nuôi con hoang. Loại nhục nhã này không một người đàn ông nào chịu được cả.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 182: Chương 182


Lại nhắc đến Thường Bảo Căn, anh ta cũng đâu phải loại thiện nam tín nữ gì, nghe nói người vợ trước của anh ta c.h.ế.t vì bệnh tật, nhưng Ngu Thanh Nhàn nghi ngờ cô ta cũng bị anh ta đánh chết.

Tại vì đời trước khi đánh nguyên thân, anh ta từng nói một câu thế này: "Dù sao tao cũng đánh c.h.ế.t một đứa rồi, thêm đứa nữa cũng là tao buôn bán lời."

Nguyên thân lúc đó bị đánh đến đầu óc ong ong nên không nghe thấy, nhưng Ngu Thanh Nhàn có được tất cả trí nhớ của cô ấy lại biết một cách dễ dàng.

Đây cũng chính là nguyên nhân cô đã xuyên đến đây được vài ngày rồi nhưng vẫn không tùy tiện đến khiêu khích Thường Bảo Căn.

Người từng g.i.ế.c người không có giới hạn đạo đức, thậm chí nhiều người sau khi g.i.ế.c người xong thì bị nghiện cái kh*** c*m có thể tùy ý khống chế sinh mệnh của người khác.

Thường Bảo Căn chính là loại người này, Ngu Thanh Nhàn khẳng định một cách chắc chắn. Thậm chí, ngay cả chuyện đánh nguyên thân ở đời trước, anh ta cũng có mưu đồ cả.

Nhìn chung thì kiếp trước của nguyên thân, trước khi anh ta và nguyên thân viên phòng, anh ta đối với nguyên thân nhìn như không thấy.

Cùng lắm thì lúc khó chịu trong lòng, anh ta sẽ châm ngòi để Phạm Xuân Hà đánh cô ấy. Từ năm thứ hai trở đi, sau khi đã thăm dò được giới hạn của nguyên thân, sau khi viên phòng với nguyên thân, anh ta lập tức bắt đầu kế hoạch.

Đầu tiên là tìm cớ đánh cô ấy, nguyên thân nếu dám phản kháng thì sẽ bị đánh tiếp. Sau đó là không có lý do gì cũng đánh, nguyên thân phản kháng thì càng bị đánh ác hơn nữa, cuối cùng phát triển thành tâm trạng không tốt thì anh ta cũng sẽ đánh.

Thế nên, nguyên thân từng bước bị anh ta hành hạ đến phục tùng, cuối cùng ngay cả suy nghĩ muốn phản kháng cũng không nảy sinh nổi nữa. Cho dù như thế, tên ác ma này vẫn không buông tha cho cô ấy.

Người như thế này, nếu cứ c.h.ế.t một cách dễ dàng thì quá tiện nghi cho anh ta rồi, phải để cho anh ta vào tù. Vào tù rồi còn chưa đủ, không phải anh ta thích đánh người ư, trong ngục giam không thiếu nhất chính là đám người thích đánh người khác.

Ngu Thanh Nhàn thề, chờ Thường Bảo Căn vào tù rồi, cô nhất định sẽ tìm người "hầu hạ" anh ta một cách thoải mái, tuyệt đối sẽ không để cho anh ta thất vọng.

Đúng như dự đoán của Ngu Thanh Nhàn, cha con nhà họ Thường bắt đầu đấu đá nhau.

Sau khi Thường Đại Đức đánh Phạm Xuân Hà, hai cha con vốn thân mật lại đánh nhau một trận, đánh xong, họ lại hẹn nhau đi đánh Thường Bảo Kim.

Trùng hợp là vợ của Thường Bảo Kim cũng gọi người nhà mẹ đẻ của cô ta tới, hai bên liên thủ, Thường Bảo Kim bị đánh chỉ còn nửa cái mạng. Lúc này, Thường Đại Phát từ đầu tới cuối vẫn chưa thấy ló mặt tới khuyên.

Sau khi đánh Thường Bảo Kim, Thường Đại Đức mời đại đội trưởng và trưởng bối nhà họ Thường đến muốn đuổi Thường Bảo Căn ra khỏi nhà.

Năm nay Thường Bảo Căn cũng hơn ba mươi tuổi rồi, từ trước đến nay anh ta vẫn luôn gọi Thường Bảo Kim là anh họ, bây giờ biết ông ta là cha mình, Thường Bảo Căn khó mà chấp nhận được.

Hơn nữa, tuy vài chục năm nay trong nhà cực kỳ khó khăn, nhưng Thường Đại Đức vẫn luôn cưng chiều anh ta như bảo bối.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 183: Chương 183


Ngay từ lúc anh ta còn chưa biết đi, Thường Đại Đức đã liên tục nói, tất cả những thứ trong nhà này về sau đều thuộc về anh ta.

Thường Bảo Căn nghe nhiều năm như thế, đã sớm coi tất cả đồ đạc trong nhà này thành vật sở hữu của mình. Hiện tại, Thường Đại Đức lại muốn đuổi anh ta đi, sao ông ta dám làm thế?

Một người nhất quyết phải đuổi, một người nói thế nào cũng không đi, ai bên ai cũng không chịu ai, thế là lại lao vào đánh nhau một trận.

Người do Thường Đại Đức mời đến sao có thể nhìn bọn họ tiếp tục đánh đấm, đều tiến lên ngăn cản.

Bí thư chi bộ tiến lên khuyên Thường Đại Đức:

"Đại Đức à, năm nay ông cũng năm mươi hai tuổi rồi đúng không? Tuổi này rồi, sinh đẻ khó khăn, cho dù ông sinh được, thì phải chờ bao nhiêu năm nữa nó mới có thể dưỡng lão cho ông, chăm sóc ông trước lúc lâm chung đây? Sợ là ông không có thời gian mà hưởng phúc mất."

"Trước đừng bàn đến việc Bảo Căn có phải con ruột của ông hay không, ông nuôi nó lớn thế này rồi, con dâu cũng cưới vào cửa rồi, cho dù thế nào thì nó cũng phải gọi ông một tiếng "cha".”

“Chờ thêm hai năm nữa, nó và vợ nó lại sinh một đứa cháu béo mập cho ông, đời này của ông còn không phải chỉ chờ có thế là viên mãn rồi còn gì? Hơn nữa, còn có đám chú bác chúng tôi vẫn đang nhìn đây, nó không dám bất hiếu với ông đâu."

Bí thư chi bộ khuyên bảo thật lòng.

Mấy đạo lý này, sao Thường Đại Đức lại không hiểu cho được?

"Nhưng mà bí thư chi bộ à, tôi bị tức nghẹn luôn rồi. Vì nuôi dưỡng đứa con hoang này, ngay cả con gái ruột của mình tôi cũng bán đi."

Thường Đại Đức ôm đầu ngồi xổm trên đất. Một người hơn năm mươi tuổi rồi, mà nước mắt nước mũi chảy dài.

Mặt mũi của Thường Bảo Căn không giống ông ta, nhiều năm như thế, ông ta chưa từng nghi ngờ một lần nào cả, thậm chí Thường Bảo Căn lớn lên giống Thường Bảo Kim ông ta cũng không phải hiện ra điều gì không đúng.

Bởi vì ông ta và cha của Thường Bảo Kim là anh em họ, bọn họ có chung một ông nội, mối quan hệ vẫn chưa hết năm đời.

Cứ tưởng Thường Bảo Cân giống Thường Bảo Kim là do có họ, nào biết đâu sự thật lại là thế này!

Cha mẹ Thường Bảo Kim mất sớm, ai cũng không muốn để ý đến anh ta, chỉ có Thường Đại Đức thấy anh ta thật sự rất đáng thương nên mới gọi anh ta đến nhà ăn vài bữa cơm, nào biết đâu anh ta lại là sói mắt trắng, lại thông đồng với thím.

Bí thư chi bộ thôn thở dài một hơi: "Chuyện đều đã xảy ra rồi, biết làm thế nào đây?"

Thường Đại Đức ôm đầu khóc rống lên.

Phạm Xuân Hà đứng ngoài cửa co rụt người lại, đến thở mạnh cũng không dám. Đến lúc nghe Thường Đại Đức nhắc đến chuyện bán ba đứa con gái đi, trong mắt bà ta hiện lên một tia phẫn hận.

Phạm Xuân Hà gả cho Thường Đại Đức chưa được hai tháng thì đã mang thai, lúc sinh ra lại sinh một con nhóc lỗ vốn, cả nhà Thường Đại Đức đều không hài lòng, mẹ chồng bà ta ngay cả một quả trứng gà cũng không nguyện ý cho bà ta ăn.

Đứa con đầu tiên được nửa tuổi thì bà ta mang thai thêm lần nữa.

Lần này, trong lòng bà ta tràn đầy mong đợi, nhưng mà mười tháng sau, bà ta vẫn tiếp tục sinh ra một đứa con gái.

Lúc này thì không chỉ cha mẹ chồng bà ta, mà ngay cả Thường Đại Đức và mẹ ruột bà ta cũng cho rằng bà ta không biết đẻ.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 184: Chương 184


Để sinh được đứa con trai, sau khi hết cữ đứa thứ hai xong, bà ta và Thường Đại Đức lại tiếp tục cố gắng, cuối cùng khi đứa thứ hai được tám tháng thì bà ta lại mang thai tiếp.

Lần này, ai cũng nghĩ đứa bé sẽ là con trai, dù sao cũng đã đẻ hai đứa con gái rồi, nếu lần này không phải con trai thì khó mà chấp nhận được.

Nhưng đứa thứ ba vẫn không có vòi xi, bố mẹ chồng chỉ thẳng vào mặt bà ta mắng mỏ, thậm chí vẫn chưa hết tháng cữ đã bắt bà ta đi làm việc.

Đẻ liên tục khiến bà ta bị bệnh tật quấn thân, nhưng mẹ chồng bà ta vẫn không hài lòng, đánh mắng bà ta là chuyện thường xuyên xảy ra.

Mỗi lần bị mẹ chồng mắng, Phạm Xuân Hà lại hận ba đứa con gái thêm một chút. Nếu không phải bởi vì ba đứa con gái này, chỉ cần chúng ta biết tranh đua, trong ba đứa chỉ cần có một đứa là con trai thôi, cuộc sống của bà ta cũng không khó khăn đến mức này.

Mãi đến khi đứa thứ ba được hai tuổi mà bà ta vẫn chưa mang thai, ánh mắt cha mẹ chồng bà ta nhìn bà ta càng thêm bất mãn, trong lòng Phạm Xuân Hà cũng sốt ruột. Đúng lúc này, Thường Bảo Kim xuất hiện.

Lúc đó ông ta mới mười lăm tuổi, vừa đúng độ tuổi đang mọc lông tóc, nhưng cái thứ kia cũng đã ph*t d*c đến căng phồng lên.

Thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi đầu, đang là độ tuổi tò mò về việc nam nữ, bà ta chỉ tán tỉnh vài câu ông ta đã mắc câu. Chưa đầy hai tháng sau, bà ta mang thai, sinh được một đứa con trai.

Sinh con xong, Phạm Xuân Hà cũng không cắt đứt với Thường Bảo Kim, bởi vì ở phương diện đó, Thường Bảo Kim còn lợi hại hơn cả Thường Đại Đức nữa, hơn nữa mối quan hệ cấm kị giữa hai người khiến bọn họ càng vụng trộm càng cảm thấy k*ch th*ch.

Bây giờ chuyện đến nước này, Phạm Xuân Hà cảm thấy cực kỳ hối hận. Nhưng bà ta hối hận không phải vì không cắt đứt với Thường Bảo Kim từ sớm, mà bởi vì hành động của bà ta còn chưa đủ kín đáo.

Đám người bí thư chi bộ thôn thay nhau khuyên bảo một lúc rồi trước sau rời đi.

Tối đó, Thường Đại Đức và Thường Bảo Căn lại đánh nhau một trận.

Nói thế nào thì Thường Đại Đức cũng là người đàn ông trung niên ngoài năm mươi tuổi rồi, mà Thường Bảo Căn lại mới ba mươi tuổi, đang độ tráng niên, sao ông ta đánh thắng được Thường Bảo Căn cơ chứ.

Thường Đại Đức không chiếm thế thượng phong ở chỗ Thường Bảo Căn, thế nên trút hết tất cả giận giữ của mình lên người Phạm Xuân Hà, cuối cùng Phạm Xuân Hà cũng được trải nghiệm cuộc sống mà nguyên chủ từng trải qua.

Ba ngày một trận nhỏ, năm ngày một trận lớn. Thường Đại Đức là người thâm độc, toàn đánh vào chỗ mà người khác khó thấy, Phạm Xuân Hà có khổ mà không thể nói.

Mỗi lần bà ta kể khổ với Thường Bảo Căn, Thường Bảo Căn lại càng hận bà ta hơn.

Trong suy nghĩ của Thường Bảo Căn, Phạm Xuân Hà vụng trộm với người đàn ông khác thì cứ vụng trộm đi, nhưng sai lầm của bà ta là không biết giấu giếm hành vi vụng trộm của mình cho kĩ, trái lại còn để chuyện mình vụng trộm với cháu trai bị rêu rao ầm ĩ.

Bây giờ mỗi lần anh ta ra đường đều không dám ngẩng đầu lên. Thậm chí, cái tên Thường Bảo Bình vẫn luôn không hợp với anh ta còn vờ vịt hỏi anh ta bây giờ nên gọi anh ta là cháu hay gọi là anh họ mới đúng đây.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 185: Chương 185


Tất cả những chuyện này đều do Phạm Xuân Hà gây ra, sao Thường Bảo Căn có thể quan tâm bà ta cơ chứ.

Phạm Xuân Hà không nhận được sự giúp đỡ của con trai, bà ta bèn đi tìm Thường Bảo Kim.

Nhưng Thường Bảo Kim bị anh em nhà vợ đánh đến nằm bẹp giường, ngay cả mặt ông ta Phạm Xuân Hà cũng không nhìn thấy thì nói gì đến chuyện tìm ông ta cầu cứu.

Không cầu cứu được ai, ngay cả chuyện gây sự với Ngu Thanh Nhàn, Phạm Xuân Hà cũng không dám nữa.

Ở trong căn nhà này, Phạm Xuân Hà đến thở thôi cũng là sai rồi, bà ta bắt đầu sống một cách dè dặt, chỉ sợ bản thân chọc cho Thường Đại Đức ngứa mắt, lại bị ông ta đánh cho một trận.

Bà ta cũng không dám về nhà mẹ đẻ. Nhà mẹ đẻ của bà ta cách thôn Xương Sơn khá xa, hiện tại bên đó vẫn chưa biết chuyện bà ta gian díu với cháu trai, nếu người nhà mẹ đẻ biết chuyện, không xé xác bà ta là tốt lắm rồi, sao có thể ra mặt cho bà ta được cơ chứ?

Nhờ Phạm Xuân Hà cung cấp một đề tài bùng nổ, nên hiếm khi trong thôn náo nhiệt hẳn lên.

Đúng lúc mùa màng bận rộn kết thúc, nên sau khi ăn cơm xong, mọi người sẽ tụ tập lại một chỗ để "tám" về chuyện này.

Lô Tú Mẫn cũng đi theo mấy bà tám đó, nhân cơ hội này để liên hệ với tất cả những người phụ nữ muốn trốn đi.

Ngoại trừ Yến Ninh và Lô Tú Mẫn, còn có bốn người phụ nữ nữa muốn chạy trốn.

Vết thương của vợ Thường Đại Thuận vẫn chưa bình phục hẳn, thời gian cô ta bị lừa bán lâu hơn Yến Ninh một chút, nên số lần chạy trốn tất nhiên cũng nhiều hơn Yến Ninh.

Nhưng may mà, Thường Đại Thuận không nhẫn tâm bằng Thường Đại Hữu, gân chân của cô ta vẫn còn, đoạn xương sườn bị gãy cũng không có vấn đề gì lớn, bởi vì được chăm sóc tốt nên cô ta đã có thể đi lại từ lâu.

Có một con sông vắt qua thôn Xương Sơn, quần áo của người trong thôn phần lớn đều mang ra sông giặt.

Sáng hôm đó, ngoại trừ Yến Ninh và người phụ nữ bị gãy xương sườn thì đám người muốn bỏ trốn đều vây quanh Lô Tú Mẫn.

Lô Tú Mẫn khẽ thì thào kể kế hoạch chạy trốn hai ngày sau cho họ nghe.

Sau khi mọi người xác nhận tất cả đều không có vấn đề gì, một người trong số đó ngập ngừng nói: "Chúng ta có nên gọi vợ Bảo Trụ theo cùng không? Hôm trước, cô ta còn đến tìm tôi nói muốn trốn về nhà."

Lô Tú Mẫn nhíu mày: "Cô ta lại bị đánh à?"

Người nói muốn dẫn theo vợ Bảo Trụ tên là Hoàng Tiểu Phân, cô ta gật đầu: "Ừm, bị đánh đến thảm."

Cô ta nói xong những trên mặt những người khác vẫn không lộ ra chút đồng tình nào. Nguyên nhân là do cái người phụ nữ mà Thường Bảo Trụ mua về kia cực kỳ khác người.

Thường Bảo Trụ loại đàn ông thích đ.ấ.m đá, cô ta thường xuyên bị Thường Bảo Trụ đánh cho bầm dập mặt mũi, mỗi lúc như thế cô ta lại than thở với họ là Thường Bảo Trụ không tốt.

Nhưng chưa được vài ngày, cô ta lại đổi lời nói Thường Bảo Trụ đối xử với cô ta rất tốt, cứ lặp đi lặp lại vài lần như thế. Nếu cô ta được cưới gả đàng hoàng thì không sao, nhiều lắm thì bị người khác châm biếm hai câu thôi.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 186: Chương 186


Nhưng vấn đề là cô ta bị bán vào đây.

Cô ta đúng là không có chút tự trọng nào, Thường Bảo Trụ càng đánh cô ta, cô ta lại càng ra sức lấy lòng anh ta.

Giống như cái câu muốn chạy trốn này cô ta cũng nói không dưới trăm lần rồi, nhưng nói xong, chỉ cần Thường Bảo Trụ vẫy tay một cái là cô ta lại hớn hở chạy về phía người ta.

Cái vòng xã giao nhỏ hẹp của đám người Lô Tú Mẫn cực kỳ bài xích cô ta.

Lô Tú Mẫn nhìn Hoàng Tiểu Phân, nghiêm túc cảnh cáo cô ta: "Cô không được để cô ta biết chuyện này, nếu cô ta mà biết, vậy Thường Bảo Trụ cũng sẽ biết."

Lô Tú Mẫn đã được nếm thử cảm giác bất lực này rồi.

Khi đó vợ Thường Bảo Trụ vừa được mua chưa lâu, Lô Tú Mẫn vẫn như trước kia được mời đến khuyên cô ta.

Lúc đó chị ta còn trẻ, trong lúc khuyên không kìm chế được mà lộ ra vài câu oán giận. Sau đó, vợ Thường Bảo Trụ truyền mấy lời đó ra ngoài, hại Lô Tú Mẫn bị đánh một trận.

Ngoài Hoàng Tiểu Phân, những người phụ nữ khác ít nhiều đều bị cô ta hãm hại một lần. Người phụ nữ mà Thường Bảo Trụ mua kia đúng là có bệnh mà, không biết phân biệt tốt xấu.

Hoàng Tiểu Phân gật đầu đồng ý: "Tôi biết rồi."

Cô ta nhịn không được giải thích: "Lần này cô ta bị đánh thảm quá, tôi không nhẫn tâm."

Lâm Hoa Sen - một trong những người muốn chạy trốn nói:

"Vậy cũng do cô ta tự làm tự chịu. Cô chỉ nhìn thấy cô ta bị đánh thôi à, cô có biết vì sao cô ta bị đánh không? Tôi nói cho cô biết, là Thường Bảo Khố đi theo đám lưu manh trong thôn chui vào chăn của quả phụ thôn bên. Cô ta ghen, mắng Thường Bảo Trụ khiến Thường Bảo Trụ không vui nên mới đánh cô ta chứ sao."

"Lúc đó cô ta khóc lóc thảm thiết, nhưng sáng nay lúc tôi ra ngoài đã thấy cô ta dính lấy Thường Bảo Trụ đòi hôn nhẹ cơ mà. Thường Bảo Trụ không để ý đến cô ta mà cô ta vẫn cố sáp đến gần, còn hèn hơn chó nữa." Đến tận bây giờ, Lâm Hoa Sen vẫn chưa gặp một người phụ nữ nào như vậy.

Quả phụ thôn bên khá lớn tuổi, chồng c.h.ế.t rồi cũng không để lại cho bà ta một đứa con nào.

Bà ta cũng không muốn lập gia đình nữa, bèn mở cửa làm ăn, không cần biết tuổi lớn hay nhỏ, chỉ cần trả tiền thì đều có thể ngủ với bà ta.

Mười dặm tám thôn quanh đây không có ai không biết bà ta.

Lời vừa dứt, trên mặt mấy người đều đồng thời lộ ra biểu cảm châm biếm.

Những người phụ nữ bị bán đến đây có địa vị gì, vợ Thường Bảo Trụ đã bị bán ba bốn năm rồi mà vẫn chưa nhìn thấu á?

Cô ta giống như bị hỏng đầu óc rồi, nói cô ta bị thần kinh còn có cảm giác vũ nhục người bị bệnh thần kinh nữa.

Rõ ràng là Hoàng Tiểu Phân không biết chuyện này: "Cô ta không kể mấy chuyện này, chỉ nói cô ta không chịu nổi ngày tháng thế này nữa rồi, muốn trốn đi."

Lô Tú Mẫn vắt quần áo bỏ vào chậu gỗ: "Cô tin cô ta à?"

Lúc này có người đi đến, mấy người đẩy nhanh tốc độ, sau khi giặt xong thì tự động cúi đầu rời đi.

Đảo mắt một cái đã đến ngày thôn tổ chức họp đại đội.

Chiều hôm đó vẫn giống y như trong kí ức của Ngu Thanh Nhàn, cái loa mắc trên cây bắt đầu truyền ra tiếng thông báo họp.

Sau khi ăn cơm tối xong, Ngu Thanh Nhàn dán lá bùa mà cô đã chuẩn bị cho Thường Bảo Căn lên mặt anh ta.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 187: Chương 187


Màn đêm buông xuống, đám người trong thôn đều đi về phía nhà văn hóa thôn. Tối nay, ánh trăng rất sáng, chiếu sáng mặt đất giống như ban ngày vậy.

Lúc đám người lớn họp, cũng là lúc đám trẻ con có thể chơi đùa.

Khi mọi người đã tập hợp hết về phòng họp, bí thư chi bộ thôn đốt đèn dầu, cầm tờ báo trong tay khai mạc cuộc họp.

Bí thư chi bộ thôn đã luống tuổi, ông ta đeo một chiếc kính lão, mỗi lập họp hành gì đó đều nói rất dong dài, một lần họp, chắc chắn phải mất hơn hai tiếng đồng hồ.

Ngu Thanh Nhàn dán cho Thường Bảo Căn lá bùa gây ảo giác, họp được một nửa, Thường Bảo Căn bỗng nhiên đi đến bên cạnh bí thư chi bộ thôn.

Âm thanh bí thư chi bộ thôn đang nói chuyện thì bị gián đoạn: "Bảo Căn, cậu làm cái gì thế?"

Thường Bảo Căn nhếch miệng cười, sau đó tự c** q**n áo của mình xuống.

Động tác của anh ta quá nhanh, nhanh đến nỗi người khác đều chưa kịp phản ứng.

Chưa đến hai phút, quần áo trên người anh ta đã không cánh mà bay.

Khiến mọi người khiếp sợ hơn là lúc anh ta ôm cổ bí thư chi bộ, cả người dán sát rồi uốn éo cọ cọ lên người bí thư chi bộ.

"Hải Anh à, chúng ta làm nhanh một chút." Lời Thường Bảo Căn còn chưa dứt, sắc mặt của bí thư chi bộ thôn đã tối sầm.

Vợ của bí thư chi bộ thôn tên là Hải Anh.

Bí thư chi bộ thôn kìm nén cảm giác ghê tởm lại, quát: "Các người đứng đực ra đó làm gì, còn không nhanh đến kéo nó ra?"

Lúc này, mọi người mới tỉnh táo lại. Đám phụ nữ hét chói tai bịt kín mắt, đàn ông thì vội vàng tiến lên, ba chân bốn cẳng kéo Thường Bảo Căn ra.

Thường Bảo Căn ra sức giãy dụa, cũng đúng lúc này, đám người nhìn thấy chỗ kia của Thường Bảo Căn.

Chỉ to khoảng ngón cái của một đứa bé, cho dù hiện tại đã bị k*ch th*ch đang ngẩng đầu lên rồi, nhưng chiều dài vẫn không vượt quá năm cen-ti-met.

Mọi người đều cảm thấy khiếp sợ. Đám đàn ông trong thôn liếc nhau, trong lúc nhất thời đều cảm thấy đắc ý, dù sao thì so với cái tên Thường Bảo Căn này, bọn họ cũng "lợi hại" hơn nhiều.

Mấy người phụ nữ luống tuổi trong thôn đã sớm không còn ngại ngùng khi thấy mấy thứ này nữa, giống như Lý Thúy Hoa vậy, bà cụ xem rất nhiệt tình.

Bà ta chẹp chẹp hai cái, lớn tiếng nói: "Ôi dào, chỗ kia của Thường Bảo Căn còn chưa lớn bằng cháu trai tôi đâu."

Cháu trai của Lý Thúy Hoa năm nay mới tám tuổi.

Mọi người cười ầm lên.

Bí thư chi bộ thôn đứng dậy, tung một cú đá về phía bụng của Thường Bảo Căn.

Lúc Thường Bảo Căn tự c** q**n áo rồi còn gọi tên vợ bí thư chi bộ thôn, ông ta còn có chút nghi ngờ liệu hai người đó có gian díu gì không.

Nhưng đến khi nhìn thấy chỗ kia của Thường Bảo Căn, nghi ngờ trong lòng ông ta bị dập tắt hoàn toàn.

Dù vợ ông ta có thèm khát thế nào đi nữa, chắc chắn cũng sẽ không tìm một tên thái giám không được coi là đàn ông đâu nhỉ?

Đau đớn khiến cho Thường Bảo Căn thoát khỏi ảo giác.

Sau khi nhận ra mình đang đứng ở đâu, lại thấy trên người mình không có bất cứ món quần áo nào, mặt anh ta lập tức biến sắc.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 188: Chương 188


Bí thư chi bộ thôn là một người tàn nhẫn. Người trong thôn muốn mua vợ đều phải đến đăng ký với ông ta, ông ta lại đi liên lạc với đám buôn lậu, để hưởng chút tiền chênh lệch ở giữa.

Cú đá của ông ta đá trúng chỗ dưới rốn ba tấc của Thường Bảo Căn, khiến Thường Bảo Căn đau đến nhăn nhó mặt mày.

Thường Đại Đức ngồi trong đám người, ngay cả mí mắt cũng không thèm nhấc lên. Phạm Xuân Hà hét lên một tiếng, nhưng ngoại trừ hét chói tai, bà ta cũng không làm gì khác được, trái lại còn bị Thường Đại Đức liếc một cái sắc lẹm.

Tiếng hét của Phạm Xuân Hà giống như một tín hiệu, tập hợp đám phụ nữ muốn chạy trốn về chân núi sau nhà Thường Đại Hữu.

Họ đợi một lúc lâu, Ngu Thanh Nhàn mới vội vàng chạy đến: "Đến đông đủ chưa?"

Trong những người này, chỉ có Yến Ninh từng tiếp xúc với Ngu Thanh Nhàn, với mấy người khác thì không quá quen thuộc. Cô ta đại diện trả lời: "Đến đủ rồi."

Ngu Thanh Nhàn "ừ" một tiếng: "Đi thôi."

Sau đó, cô dẫn đầu đi về nơi lễ Phật trên núi, Yến Ninh và người phụ nữ bị gãy xương sườn kia đi theo sát cô.

Mấy người còn lại đều đã sinh con, họ ngoảnh đầu lại nhìn về phía thôn, rơm rớm nước mắt rồi quyết tâm đuổi kịp bước chân của Ngu Thanh Nhàn.

Mấy người vừa lên đến đỉnh núi thì nghe được tiếng hét chói tai của một người phụ nữ: "Mau đến đây, có người muốn bỏ trốn."

Sắc mặt của Hoàng Tiểu Phân và Lâm Hoa Sen lập tức thay đổi: "Là vợ của Thường Bảo Trụ."

Lô Tú Mẫn mắng một câu tục tĩu: "Con ả này có bệnh không thế, người ta không coi cô ta là người mà cô ta vẫn cố sáp đến gần. Đi nhanh thôi, không thể bị bắt lại được."

Ngu Thanh Nhàn cũng không ngờ trên đời này có một người não tàn đến mức này, trong lòng cô thầm mắng một câu, rẽ vào một con đường bên cạnh: "Đi theo tôi, đi về phía này. Bên kia có một cái động, vào đó trốn một lát đã. Các cô cứ yên tâm, không ai biết cái động kia cả."

Ngu Thanh Nhàn dẫn mấy người phụ nữ đi đến cái động mà cô đã phát hiện.

Cái thôn phía sau lưng họ bắt đầu có ánh đuốc le lói, người phụ nữ là vợ của Thường Bảo Trụ kia đang say sưa kể với người đàn ông của mình về chuyện cô ta phát hiện có người muốn bỏ trốn.

Cái hang động mà Ngu Thanh Nhàn tìm được rất bí mật, lối ra vào rất hẹp, chỉ đủ cho một người đi qua. Bên ngoài lại được đám dây leo trùm kín.

Ngu Thanh Nhàn nhường mấy người phụ nữ kia vào trước, cô đi vào sau cùng. Trước khi vào, cô dùng linh lực vén lại đám cỏ mà họ vừa dẫm lên, khiến cho chúng nó khôi phục về trạng thái ban đầu.

Chân trước cô tiến vào hang động, chân sau truy binh đã đuổi tới.

Không gian trong hang động rất lớn, các cô có tổng cộng bảy người nhưng vẫn còn thừa ra một khoảng trống.

Mấy người ngồi sát vào vách đá, không ai lên tiếng, ngay cả hít thở cũng phải cẩn thận, chỉ sợ thở quá lớn thì người bên ngoài sẽ nghe được.

Ngu Thanh Nhàn giải phóng thần thức, đợi đám người đi tìm các cô đi xa mới bắt đầu lên tiếng:

"Chúng ta nhiều người bỏ trốn như thế, chắc chắn bọn họ sẽ không từ bỏ ý định đâu. Mấy ngày tiếp theo có khả năng họ sẽ liên tục lên núi tuần tra, chúng ta cứ trốn ở chỗ này trước đã."
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 189: Chương 189


Ngu Thanh Nhàn nói xong, lại tiếp tục: "Theo kế hoạch ban đầu của tôi thì phải khoảng hai tiếng nữa họ mới phát hiện chúng ta bỏ trốn, khi đó chúng ta đã rời khỏi địa bàn thôn Xương Sơn rồi, bọn họ có muốn tìm cũng sẽ gặp khó khăn."

Lời của Ngu Thanh Nhàn vừa dứt, đám người muốn chạy trốn ai cũng không kiềm chế được mắng một câu "mẹ nó".

Đáy lòng Lô Tú Mẫn nảy sinh suy nghĩ ác độc: "Nếu bị bắt về, chỉ cần tôi không chết, thì cả đời này nhất định tôi sẽ không tha cho cô ta, không phải tôi c.h.ế.t thì là cô ta chết."

Mấy người còn lại đều hùa theo, ngay cả người dịu dàng có tính tình tốt như Hoàng Tiểu Phân cũng không nhịn được mà nói: "Nếu như bị bắt về, các cô cứ xem tôi xử lý con ả đó thế nào."

Trong mấy người này, ngoại trừ Yến Ninh và mấy thiếu nữ vừa được mua về kia, cuộc sống của những người còn lại ở trong thôn cũng không tệ lắm, đều được tự do hoạt động.

Tính cách của họ dù có khác nhau, những cũng không phải người tốt một cách mù quáng.

Ngu Thanh Nhàn ngửa đầu dựa trên vách đá: "Yên tâm đi, tôi nhất định sẽ đưa các cô rời núi an toàn. Nhưng con đường tiếp theo sẽ không thoải mái thế này đâu, các cô có sợ không?"

Mấy người im lặng giây lát, Yến Ninh là người đầu tiên lên tiếng: "Sợ gì chứ? Kết quả xấu nhất là bị bắt về rồi đánh một trận thôi, bọn họ còn có thể đánh c.h.ế.t tôi à? Nhưng nếu trốn thành công, tôi có thể gặp lại mẹ mình rồi."

Yến Ninh vừa dứt câu, người phụ nữ bị đánh gãy xương sườn lại tiếp lời: "Lúc bị bắt cóc, tôi vừa kết hôn được một tuần. Nếu bây giờ về chắc chắn tôi sẽ phải ly hôn."

"Ly hôn xong tôi muốn đến chỗ dân tộc Hồi. Ba mẹ tôi chỉ có một đứa con là tôi, nếu tôi không về sẽ không có ai chăm sóc họ lúc về già. Tôi còn muốn tìm được cái tên nhân lúc tôi ngơ ngác đã bắt cóc tôi kia, tôi vẫn nhớ mặt anh ta, lần này quay lại, nếu không g.i.ế.c c.h.ế.t anh ta tôi sẽ không mang họ Chu."

Mấy người phụ nữ dừng lại, rồi lên tiếng chia sẻ về nguyên nhân mình bị lừa gạt. Ngu Thanh Nhàn thì họ không hỏi nữa, cô là người địa phương, là bị cha đẻ bán cho người cùng đại đội, chuyện của cô, những người khác đều biết đôi ba câu.

Cuối cùng cũng đến lượt Yến Ninh, Yến Ninh im lặng một lát rồi ngập ngừng: "Tôi nghi ngờ tôi bị cha ruột và bảo mẫu trong nhà liên thủ bán đi."

Nội dung của lời này quá sức tưởng tượng, ngay cả Ngu Thanh Nhàn cũng không nhịn được quay đầu nhìn cô ta.

Yến Ninh nói: "Trước khi về hưu, ông ngoại của tôi là xưởng trưởng của xưởng may. Mẹ tôi là sinh viên, tốt nghiệp xong cũng vào xưởng may làm việc. Về sau, tư bản tan rã, để tránh ông ngoại tôi bị điều về cơ sở, mẹ tôi đành gả cho cha tôi. Cha tôi là người nông thôn, sau khi học xong trung học thì phải nỗ lực rất nhiều mới được nhận vào xưởng may, giữ chức cán bộ công đoàn."

"Mẹ tôi gả cho ông ta nhiều năm vậy rồi, chỉ sinh ra được một đứa con gái là tôi. Ông bà nội của tôi, nhất là bà nội cực kỳ không hài lòng, dùng đủ mọi cách ép mẹ tôi sinh thêm một đứa nữa. Mà công việc của mẹ tôi bận rộn nên không muốn sinh tiếp. Thật ra tôi phải gọi bảo mẫu kia là cô họ, là họ hàng bên phía bà nội tôi, vì trong nhà cô ta nghèo khó nên bị cha cô ta gả cho một tên côn đồ chột mắt.”
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 190: Chương 190


“Năm đó tình cờ lúc mẹ tôi về nhà ăn tết, cô ta đến trước mặt mẹ tôi cầu xin. Lúc đó tôi vừa học xong cấp hai, mà cơ thể của ông ngoại tôi cũng không được khỏe lắm, nên để cô ta đến nhà tôi làm bảo mẫu."

"Năm kia, bỗng nhiên cô ta từ chức mà không có lý do, nói phải về nhà để kết hôn. Một lần tôi được nghỉ khá lâu, nên về quê thăm bà nội. Kết quả, tôi thấy bảo mẫu kia và con trai của cô ta ở nhà bà nội tôi, mà con trai của cô ta còn gọi cha tôi là cha nữa."

"Họ phát hiện ra tôi thì nhốt tôi vào phòng. Đến ngày thứ ba, bảo mẫu kia cho tôi uống một cốc nước, uống xong thì tôi ngất xỉu. Đến khi tôi tỉnh lại thì đã thấy mình bị bán vào nhà Thường Đại Hữu rồi."

"Tôi phải quay về để báo thù, còn có mẹ của tôi nữa, bây giờ có lẽ bà ấy vẫn bị giấu giếm đấy, tôi phải nói cho bà ấy biết. Bà ấy chỉ có một đứa con gái là tôi thôi, tôi mất tích, chắc chắn bà ấy rất sợ hãi."

Đám người đang ngồi đây hầu như đều là dân chúng dưới tầng chót, thậm chí có vài người cũng xuất thân từ nông thôn.

Mấy người như xưởng trưởng rồi sinh viên đại học này cách bọn họ quá xa, sau khi nghe xong, trong lòng đám người đều căm phẫn.

Lô Tú Mẫn nói: "Chờ chúng ta thoát được thì cùng đến nhà cô trước đi. Chúng ta sẽ vạch trần chuyện cha cô và con ả bảo mẫu kia."

Hai người ở cùng một chỗ, cách nhau cũng không xa lắm, nên Yến Ninh gật đầu: "Được."

Ngu Thanh Nhàn cảm thấy đi đâu cũng không có vấn đề gì cả, nếu Yến Ninh đã mời cô thì cô sẽ đồng ý:

"Nhưng chúng ta phải báo cảnh sát trước đã. Đồn cảnh sát ở thị trấn cũng không quan tâm đến chuyện này đúng không, vậy tôi sẽ báo lên công an huyện. Nếu công an huyện cũng mặc kệ, tôi sẽ báo lên công an tỉnh. Công an tỉnh vẫn không quản, tôi sẽ đến Yến Kinh báo án. Tôi không tin, thế giới này rộng lớn như vậy mà không có một chỗ nào có thể kiểm soát tệ nạn buôn bán phụ nữ và trẻ em."

Cô dẫn theo một đám người trốn thoát khỏi thôn Xương Sơn, nhưng tiếp theo nên đi chỗ nào đây?

Ngoại trừ thôn Xương Sơn của bọn cô, vẫn còn vô số những "thông Xương Sơn" khác.

Không nương nhờ lực lượng của quốc gia, một mình cô dù có năng lực thì đâu tạo được bao nhiêu ảnh hưởng chứ?

Cô thân cô thế cô, không có năng lực giải cứu thế giới.

Đám người Yến Ninh giật mình.

Sau một lúc im lặng, người phụ nữ bị đánh gãy xương sườn lên tiếng: "Chuyện này, Chu Minh Phượng tôi nhất định sẽ đồng hành cùng cô."

Yến Ninh và đám phụ nữ cũng tỏ thái độ theo, vì thế mọi người thống nhất ý kiến, trước tiên sẽ không về nhà mà đến đồn cảnh sát báo án trước.

Trong lúc đám người vẫn đang bàn bạc, thần thức của Ngu Thanh Nhàn đột nhiên phát hiện bên ngoài có tiếng động, cô lập tức hạ giọng: "Đừng nói nữa, có người đến đây."

Đám người vừa bình tĩnh được một lát, nay lại bắt đầu căng thẳng.

Bọn người Thường Đại Hữu đã tìm kiếm khắp núi hai lần rồi.

"Xí, mẹ kiếp, đêm rồi còn không để cho người ta yên ổn nữa. Mới chỉ có một lát, chúng nó chắc chắn không chạy xa được đâu, mọi người tìm kiếm cẩn thận một chút." Người nói chuyện là bí thư chi bộ thôn.

Trong thôn Xương Sơn này, lời nói của ông ta rất có sức nặng. Lời vừa dứt, đám người cầm đuốc tản đi tìm kiếm.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 191: Chương 191


Bí thư chi bộ lại hỏi người phụ nữ Thường Bảo Trụ mua về kia: "Vợ Bảo Trụ à, cô có nhìn rõ mấy tiện nhân kia chạy về hướng nào không?"

Vợ của Thường Bảo Trụ là Chu Nhị Muội, cô ta bị bán đến thôn Xương Sơn lâu vậy rồi, nhưng đây là lần đầu tiên thu hút được nhiều sự chú ý đến vậy. Ngay cả Thường Bảo Trụ cũng hiếm khi cho cô ta sắc mặt hòa nhã.

Thấy bí thư chi bộ hỏi, Chu Nhị Muội lớn tiếng đáp: "Bí thư chi bộ à, bọn họ đi về phía này, chắc chắn họ đang trốn cách đây không xa."

Bí thư chi bộ thôn gật đầu nói đã biết, sau đó lại báo mọi người thu nhỏ phạm vi tìm kiếm.

Một đám người vội vàng tản ra, Chu Nhị Muội và Thường Bảo Trụ đi cuối cùng. Đợi mọi người đi hết rồi, Thường Bảo Trụ nói với Chu Nhị Muội: "Lần này cô làm đúng lắm."

Tiếp sau đó là Chu Nhị Muội xấu hổ nói vài lời khiêm tốn.

Âm thanh kệch cỡm của cô ta truyền qua đất, mấy người phụ nữ đang trốn trong hang động nghe được thì hận đến nghiến răng, chỉ tiếc bây giờ không thể xông ra ngoài đánh c.h.ế.t người phụ nữ này.

Chờ tiếng bước chân đi xa, Hoàng Tiểu Phân mới thì thào hỏi: "Chúng ta sẽ không bị phát hiện chứ?"

Ngu Thanh Nhàn nói: "Yên tâm đi, không phát hiện được đâu."

Lời nói của Ngu Thanh Nhàn tràn đầy tự tin.

Cô đã bày một trận pháp, tuy rằng đây là trận pháp cơ bản nhất nhưng để giấu kín một cái hang động thì quá dư dả.

Vì lần chạy trốn này, cô đã chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, còn bóc lột hệ thống một phen.

Hệ thống ngốc bạch ngọt, bị cô dụ dỗ vài câu đã lập tức lén cung cấp linh thạch cho cô.

Tuy rằng chỉ có hai khối như này, nhưng để bày một trận pháp ở thời đại này cũng đủ rồi.

"Chúng ta cứ trốn ở đây, chờ đến sáng chắc hẳn đám người kia cũng mệt mỏi về nhà nghỉ ngơi rồi, chúng ta sẽ lợi dụng thời gian đó để rời đi. Sau đó tìm một chỗ khác, trong lúc đợi trời tối thì chúng ta ngủ một giấc, trời tối rồi thì lập tức xuất phát."

Ngu Thanh Nhàn đã chuẩn bị sẵn địa điểm nghỉ lại đầu tiên rồi.

Mấy người còn lại không có ý kiến gì với lời Ngu Thanh Nhàn nói.

Ngu Thanh Nhàn lại tiếp tục an ủi mọi người: "Nhiều nhất là hai ngày, hai ngày sau, nhất định chúng ta có thể rời khỏi ngọn núi này."

Những lời này không thể nghi ngờ là đang tiếp thêm hy vọng cho mọi người.

"Ngủ một lát đi, để duy trì thể lực." Ngu Thanh Nhàn nói.

Không khí trong hang động lại chìm vào yên lặng, nhưng ai cũng không ngủ được. Mấy người phụ nữ dựa vào vách tường đá, ánh mắt mở to.

Đối với mọi người mà nói, một đêm đó cực kỳ dày vò, họ không biết con đường phía trước thế nào, thậm chí họ còn không chắc chắn mình có thể thật sự chạy thoát hay không nữa.

Không biết qua bao lâu, họ mới chợp mắt được một lát.

Rạng sáng bốn năm giờ, cuối cùng người dân của thôn Xương Sơn cũng chịu xuống núi về nhà, chỉ có đám người Thường Đại Hữu vẫn không hết hy vọng, ở lại tiếp tục tìm kiếm.

Ngu Thanh Nhàn chờ bọn chúng đi xa rồi mới vội vàng gọi mọi người dậy. Mọi người tỉnh táo lại, đi theo Ngu Thanh Nhàn đến địa điểm nghỉ ngơi đầu tiên.

Ai cũng không dám nói nhiều một câu, không khí yên lặng đến nỗi chỉ có thể nghe thấy tiếng bước chân của họ.

Ngu Thanh Nhàn đi cuối cùng, Chu Minh Phượng và Yến Ninh đi đầu.

Ban đêm, gió thu thực sự rất lạnh, một cơn gió thổi qua khiến cả người nổi da gà.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 192: Chương 192


Ngay khi họ sắp đến địa điểm nghỉ ngơi đầu tiên thì Thường Đại Hữu bỗng nhiên xuất hiện ở gần chỗ họ, Ngu Thanh Nhàn vội kéo mọi người trốn vào lùm cây.

Tay Ngu Thanh Nhàn nhanh chóng thi triển trận pháp ẩn náu.

Tìm suốt một đêm rồi, Thường Đại Hữu cũng mệt c.h.ế.t đi được, hai mắt anh ta díu lại đi ngang qua trước mặt mấy người phụ nữ.

Chờ anh ta đi xa rồi, Ngu Thanh Nhàn mới bảo mọi người đứng lên, lần này không ai hẹn ai, nhưng cả đám người đều đồng loạt tăng nhanh bước chân.

Vết thương trên chân của Yến Ninh vẫn chưa lành hẳn, đi bộ lâu như thế đã đến giới hạn chịu đựng của cô ta rồi, lúc này miệng vết thương bị nứt ra vô cùng đau đớn.

Ngu Thanh Nhàn đã nhận ra, mấy người phụ nữ còn lại cũng vậy, họ tiến lên đỡ Yến Ninh, nhưng họ cũng mệt lắm rồi, tinh thần cũng căng thẳng tột độ, mắt thấy họ sắp vấp phải cành cây trên mặt đất trước mặt, Ngu Thanh Nhàn níu họ lại.

Ngu Thanh Nhàn đưa cái túi mình vẫn đeo trên lưng cho Lô Tú Mẫn, ngồi xổm xuống trước mặt Yến Ninh, nói: "Lên đi, tôi cõng cô."

Nguyên thân bị ngược đãi, vẫn luôn ăn không đủ no nên cơ thể của cô ấy chỉ cao khoảng một mét năm mươi mấy, hơn nữa cô còn rất gầy, có vẻ chưa đến bốn mươi cân, gầy yếu đến mức chỉ cần một cơn gió nhẹ đã có thể thổi bay.

Mà cơ thể Yến Ninh cao gần một mét bảy, cho dù bây giờ cô ta có gầy đi nữa cũng phải bốn mươi, bốn mươi lăm cân, Yến Ninh sợ mình đè ngã Ngu Thanh Nhàn.

"Nhanh lên, bọn họ sắp đuổi kịp bây giờ."

Yến Ninh nghe xong thì không dám do dự nữa, trực tiếp nằm sấp lên lưng cô.

Yến Ninh ghé vào lưng của Ngu Thanh Nhàn, hốc mắt ẩm ướt.

Mấy tháng bị bắt cóc rồi bán đi này, cô ta đã cảm nhận hết ấm lạnh trên đời. Cảm nhận xong thì cảm thấy nhân tính quá xấu xa.

Cũng vì thế, cô ta mới hiểu được sự lương thiện của Ngu Thanh Nhàn đáng quý biết bao nhiêu.

Ngu Thanh Nhàn cảm nhận được sự nóng ấm ở bả vai, bước chân cô dừng một lát.

Mặt trời bắt đầu ló rạng, ánh sáng lấp ló sau những tầng mây ở phía đông. Cuối cùng Ngu Thanh Nhàn cũng dẫn mọi người đến địa điểm nghỉ ngơi.

Trước đó, Ngu Thanh Nhàn đã chuẩn bị xong hết mọi thứ, cô còn để thêm chút nước và vật dụng vào trong đó.

Địa điểm nghỉ ngơi này vẫn kín đáo như trước. Lúc này, mấy người đang ngồi trong hang động, Ngu Thanh Nhàn tháo cái bọc vải ra, lấy bánh mì lớn mà mình đã làm từ trước ở trong không gian ra.

Chạy trốn suốt một đường, mọi người đã vừa mệt vừa đói, cho dù bánh mì lạnh cứng thì mọi người cũng không ghét bỏ.

Mỗi người đều cắn một miếng bánh mì xong lại uống một ngụm nước lạnh, ăn no năm sáu phần thì ngừng lại, cho dù Ngu Thanh Nhàn khuyên bảo thế nào cũng không ăn tiếp.

"Em Thanh Nhàn à, ăn no năm sáu phần là được rồi, bọn tôi ở trong thôn cũng ăn thế mà, sớm đã quen rồi. Chỗ bánh mì này cũng không nhiều lắm, cứ giữ lại trước, tiếp theo còn phải đi một đoạn đường dài nữa mà." Lô Tú Mẫn nói.

Thôn Xương Sơn khá nghèo, mà mỗi nhà có không ít con, lại mang tâm lý trọng nam khinh nữ, vì thế thức ăn chủ yếu để dành cho đàn ông ăn, phụ nữ chỉ có thể ăn một phần nhỏ. Phụ nữ có thể ăn một cách tùy ý giống như Phạm Xuân Hà có thể đếm trên đầu ngón tay.

Ngu Thanh Nhàn nghe vậy cũng không khuyên họ nữa.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 193: Chương 193


Ăn cơm xong, mọi người tìm chỗ nằm ngủ. Mấy người phụ nữ quá mệt mỏi rồi, nếu bây giờ không nghỉ ngơi cho tốt thì tối nay sẽ không kiên trì được.

Giấc ngủ này của mấy người quá ngọt ngào, đến khi tỉnh lại màn đêm đã buông xuống rồi.

Ngu Thanh Nhàn tìm cớ đi ra ngoài, thật ra khi cô ra khỏi hang thì đi thẳng về phía thôn Xương Sơn.

Trên đường cô gặp hai ba người đang lục soát núi.

Xuống núi, Ngu Thanh Nhàn đến thẳng nhà Thường Bảo Trụ, thả một mồi lửa vào phòng anh ta.

Mùa thu vốn khô hanh, lửa cháy thật sự rất nhanh, chưa được bao lâu đã lan đến nhà chính. Lúc này tất cả mọi người vẫn chưa tỉnh ngủ, cả nhà Thường Bảo Trụ bế đứa bé chạy ra ngoài.

Chờ bọn họ chạy ra miếng đất trống bên ngoài sân, ngọn lửa đã nuốt chửng căn nhà của họ.

Nhà nhà trong thôn đều chạy đến giúp đỡ dập lửa, đám người tuần tra trên núi thấy được ảnh lửa từ trong thôn thì cũng vội vàng chạy xuống núi.

Ngu Thanh Nhàn về hang động, ngay giây phút đầu tiên khi đám người trong động nhìn thấy Ngu Thanh Nhàn kia thì đều không nhịn được mà thở phào một hơi.

Ngu Thanh Nhàn cười nói với mọi người: "Tôi vừa đến đốt nhà Thường Bảo Trụ, bây giờ mọi người đã xuống núi dập lửa rồi, chúng ta cũng có thể thoải mái một chút."

Mọi người liếc mắt nhìn nhau, sau đó lập tức nhỏ giọng hoan hô.

Hầu hết các ngôi nhà ở thôn Xương Sơn đều là kiến trúc dân dụng, vào thời điểm này, mỗi hộ gia đình đều có chuồng gia súc, được dựng bằng cọc gỗ, mái thì dùng cỏ lợp lên, mùa thu khô ráo, một đốm lửa là có thể cháy.

Thôn Xương Sơn có ít đất bằng, nên nhà nào cũng san sát nhau, nhà của Thường Bảo Trụ bốc cháy, nhà hàng xóm cũng không may mắn tránh khỏi, nếu tiếp tục cháy như vậy chỉ sợ một dãy nhà sẽ không cứu được, thế nên toàn bộ dân làng đều kéo đến dập lửa, chẳng còn ai có tâm tư đi quản người phụ nữ bỏ trốn kia nữa.

Thế là đêm hôm đó, con đường chạy trốn của đám người Ngu Thanh Nhàn trở nên dễ dàng hơn, họ còn có tâm trạng để nói đùa.

Chân Yến Ninh vẫn chưa khỏi, đi được mấy bước lại thấy đau.

Ngu Thanh Nhàn cõng cô ấy đi một đoạn, lại dừng chân nghỉ ngơi một đoạn, còn Chu Minh Phượng bị đánh gãy xương sườn thì được mọi người thay phiên nhau đỡ.

Sáng sớm hôm sau, bọn họ leo lên một đỉnh núi cách thôn Xương Sơn rất xa, từ đây nhìn lại, thôn Xương Sơn chỉ còn lại cây cối xanh um tươi tốt.

Ở hướng đông, mặt trời từ từ dâng lên, ánh nắng vàng rực rỡ chiếu vào mặt họ, vô cùng chói mắt.

Nơi đã nhốt họ bao nhiêu năm đã không thấy nữa. Cuối cùng họ đã trốn ra được, cái lồng giam kia. Cả đêm không ngủ, ai nấy cũng đều mệt mỏi về thể xác lẫn tinh thần, nhưng tâm trạng của các cô rất thả lỏng. Ngay cả hơi thở cũng mang hương vị của tự do.

Lô Tú Mẫn không kìm được nước mắt, tiếng khóc của chị ta lây nhiễm cho những người khác, khiến mắt của cả đám đều đỏ hoe.

Khóc xong, các cô lại cười.

Đón mặt trời mới mọc, Ngu Thanh Nhàn nói với họ:

"Chúng ta xuống núi thôi, sau khi xuống núi là phạm vi huyện Đông Sơn, huyện của họ giàu có hơn nhiều so với huyện Tân Bắc, không có nhiều phụ nữ bị bắt cóc và buôn bán như huyện Tân Bắc, tương đối an toàn. Chỉ cần đến đó đừng nói chuyện với ai."
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 194: Chương 194


Lô Tú Mẫn và những người khác gật đầu lia lịa: "Yên tâm đi, hầu hết chúng tôi bị lừa đều là vì nói chuyện với người khác, chúng tôi đã học được dạy một bài học rồi, sẽ không trúng chiêu lần hai nữa đâu."

"Được, vậy chúng ta lên đường thôi. Yến Ninh, đến đây."

Yến Ninh dựa vào người Ngu Thanh Nhàn.

Mọi người chống gậy gỗ xuống núi, các cô nói về những ước vọng đối với tương lai, tuổi của họ không còn trẻ, anh chị em trong nhà đều đã lập gia đình.

Các cô bị lừa bán nhiều năm như vậy, lúc trở về khẳng định chưa quen và còn phải chịu những ánh mắt khác thường đối với những người bị lừa bán như họ.

Nhưng vậy thì thế nào, những lời đàm tiếu đó đối với họ chẳng là gì, chỉ cần không bị đánh đập, không bị giám sát, không bị ép ngủ với đàn ông để sinh con, thì bị nói vài câu có hề gì?

Mọi người đều tràn ngập hy vọng cho tương lai.

Yến Ninh hỏi Ngu Thanh Nhàn: "Thanh Nhàn, còn cô, đợi sau khi báo cảnh sát, giải cứu thêm nhiều phụ nữ bị lừa bán hơn thì định làm gì?"

Ngu Thanh Nhàn nói: "Tôi nghe nói quốc gia sắp sửa cải cách, sẽ sớm cho phép một nhóm người trước làm giàu rồi kéo theo người sau làm giàu, tôi muốn kinh doanh, và khi kiếm được tiền, tôi sẽ đầu tư số tiền đó vào việc giải cứu phụ nữ. Chờ cho đến khi thế giới không còn bị lừa nữa, tôi sẽ nghỉ hưu."

Ngay khi Ngu Thanh Nhàn vừa nói xong, tất cả mọi người đều trầm mặc.

Qua một hồi lâu, Lô Tú Mẫn mới nói: "Chị thật sự có một ngày như vậy, chị nhất định sẽ đến tìm em. Chị không có văn hoá, cũng chẳng có kiến thức, nhưng chị có rất nhiều sức lực, luôn có thể đến giúp em."

Những người còn lại cũng bày tỏ lời thề của mình. Trải qua lần này, các cô không có ý định kết hôn nữa, nếu quả thực mở ra cải cách, các cô thà đi theo Ngu Thanh Nhàn còn hơn là bị người nhà coi thường.

Ngu Thanh Nhàn không ngờ họ sẽ nói như vậy, sau đó cô cười nói: "Được, vậy tôi sẽ chờ mọi người."

Đi đến giữa trưa, một đám người ngồi dưới tán cây ăn chút đồ ăn, vẫn là bánh bao hấp như cũ, Ngu Thanh Thành chuẩn bị hơn ba mươi cái, hai ngày nay vẫn luôn để dành lương thực, đến bây giờ còn hơn mười cái, chuẩn bị xuống núi nên lấy ra ăn.

Thế nhưng bảy người ăn mười mấy cái bánh bao, lại không có món nào khác, vậy nên ăn xong vẫn chưa thấy no.

Sau khi ăn uống nghỉ ngơi một lát, mọi người mới thả lỏng đôi chút: "Kỳ lạ, mọi người thường nói trên núi này có nhiều thú dữ, sao đến bây giờ chúng ta vẫn không thấy?"

Người trong thôn Xương Sơn ra lệnh cấm trẻ em trong thôn lên núi chơi, ngay cả khi họ tự mình lên núi cũng chỉ đi gần thôn, không dám vào sâu, vì nói trong đó có thú dữ. Thậm chí họ còn nghe thấy tiếng sói tru vào ban đêm.

Ngu Thanh Nhàn chỉ mỉm cười chứ không nói gì, thú dữ đương nhiên có, thậm chí các cô còn gặp qua hổ và lợn rừng hai ba lần.

Thần trí của cô vẫn luôn mở, mỗi khi sắp đến gần, cô đều dẫn các cô gái thay đổi tuyến đường, nếu không đổi được thì sẽ phát ra linh lực để thú dữ cảm nhận được nguy hiểm mà bỏ chạy.

Yến Ninh nói: “Có lẽ thú dữ cũng biết chúng ta số khổ, cho nên không tìm đến chúng ta.”

"Cũng có thể lắm." - Mấy người vui đùa.

Đợi mọi người nghỉ ngơi xong, liền cùng nhau xuống núi.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 195: Chương 195


Dưới chân núi có một con đường lớn, trên đường không một bóng người, dưới chân núi có một vũng nước đọng, nước chảy róc rách từ trong vách đá chảy ra, các cô gái nhanh chân chạy tới, người thì uống nước, còn một số rửa mặt.

Nước lưu lại trên núi lành lạnh, rửa mặt xong cả người cảm thấy sảng khoái hẳn lên.

Mọi người sửa sang lại bộ dạng của mình một chút, rồi nhìn về phía Ngu Thanh Nhàn: "Thanh Nhàn, tiếp đến chúng ta đi đâu?"

Trong chuyến chạy trốn này, Ngu Thanh Nhàn nghiễm nhiên trở thành trụ cột của mọi người.

Ngu Thanh Nhàn chỉ về phía tây: "Đi hướng này đi, đi hai mươi ki lô mét sẽ đến huyện Đông Sơn, sau đó chúng ta sẽ ngồi xe buýt ở huyện Đông Sơn đi vào thành phố."

Ngu Thanh Nhàn nói xong, mọi người chợt im lặng.

“Sao vậy?” - Ngu Thanh Nhàn thấy hơi kỳ lạ, hỏi.

Yến Ninh thay mặt mọi người trả lời: “Chúng tôi không có tiền.”

Tất cả bọn họ đều bị lừa bán, những vật có giá trị trên người đều đã bị bọn buôn người vơ vét hết.

Mà ở thôn Xương Sơn, những gia đình kia càng không có khả năng giao tiền đến tay họ, trong lòng người dân thôn Xương Sơn, họ chẳng qua chỉ là công cụ sinh nở thôi.

Ngu Thanh Nhàn chợt hiểu ra, vỗ vỗ túi áo của mình: "Không cần sợ, tôi có tiền. Tôi đã lấy hết tiền trong nhà Thường Đại Đức đi rồi."

Sở dĩ đêm đó Ngu Thanh Nhàn tụ hợp với các cô trễ một chút, là bởi vì cô đột nhiên nhớ tới kiếp này mình là một người nghèo, cho nên cô đã đi vơ vét tiền tiết kiệm trong nhà Thường Đại Đức.

Số tiền này là tiền riêng mà Thường Đại Đức giấu, khoảng chừng hai trăm tệ!

Cũng không biết ông ta lấy số tiền này từ đâu, Ngu Thanh Nhàn nghĩ, đây có lẽ là tiền bồi thường cho việc Thường Bảo Căn đánh c.h.ế.t nguyên thân ở kiếp trước.

Lộ Tú Mẫn và những người khác thở phào nhẹ nhõm: "Vậy chúng tôi sẽ không khách sáo với cô nữa, mượn tiền của cô trước, chờ chúng tôi về đến nhà sẽ gửi lại tiền cho cô."

Ngu Thanh Nhàn khoát khoát tay: "Đến lúc đó rồi nói sau, để sau hẵng nói."

Một đoàn người đi về hướng thị trấn, ven đường có không ít thôn trang, nhìn thấy nhóm các cô toàn là phụ nữ, nên quăng ánh mắt hiếu kỳ tới. Một số người còn tò mò hỏi thăm.

Các cô gái đối với người lạ đều có tâm lý đề phòng, đối mặt với vẻ dò xét của mấy người lạ này, các cô rất sợ hãi.

Ngu Thanh Nhàn trả lời thay, đáp qua loa với những người tò mò này.

Đi được nửa đường, một bé gái chừng mười tuổi từ ngã ba đầu thôn đi vào, vẻ ngoài của cô bé rất dễ thương, làn da trắng nõn, khuôn mặt tròn trịa, có vẻ là một cô bé ngoan được một gia đình giàu có nuôi dạy.

Hoàn toàn khác với tinh thần và diện mạo của các cô gái nông thôn thời bấy giờ.

Các cô gái tò mò nhìn cô bé, cô bé cũng tò mò nhìn lại.

Hai người một trước một sau đi tầm mười phút, cô nhóc kia đột nhiên xoay người nói với bọn họ:

"Các chị đi đâu vậy? Chỉ có mấy người các chị thôi sao? Hiện tại huyện Đông Sơn có rất nhiều bọn buôn người, các chị cẩn thận một chút nhé."

Nghe thấy ba chữ "bọn buôn người", ngoại trừ Ngu Thanh Nhàn ra, trái tim của mọi người đều thắt chặt.

Ngu Thanh Nhàn và Yến Ninh nhìn nhau, hỏi cô bé: "Làm sao em biết?"
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 196: Chương 196


Cô bé tặc lưỡi: "Em là bị lừa đến đây. Người phụ nữ bắt cóc em khoảng bốn mươi tuổi, lúc bắt cóc em đến đây, cô ta còn đe dọa em một phen, nói muốn bán em cho một lão già bảy mươi tuổi, lão già kia thích nhất là hành hạ người khác."

Cô bé lộ ra vẻ mặt khinh thường:

"Cô ta kéo em đến công xã, em giả vờ đau bụng muốn đi vệ sinh, ở trước cửa nhà xí có một ông già nhặt ve chai, em nhìn ông ta đoán chừng không có cô vợ trẻ nào, liền đòi lão già kia ba mươi tệ, muốn bán người phụ nữ định bán em cho ông ta."

Lúc cô bé nói ra lời này, giọng điệu vô cùng bình tĩnh, nhưng nội dung cô bé nói ra khiến đám người vô cùng sốc.

Loại bị bắt cóc và bán ngược lại cho những kẻ buôn người không phải là chuyện Ngu Thanh Nhàn chưa từng gặp qua ở kiếp trước.

Cô nhìn cô bé: "Làm sao bọn chị tin em được?"

Cô gái nhỏ mang theo một cái túi xách tùy thân, cúi đầu lục lọi trong túi:

"Ầy, đây là thẻ học sinh của em, em học tại trường cấp 2 trong thành phố. Em cũng không cần thiết phải lừa các chị, bố mẹ em đều là cảnh sát, nhưng họ đều đã hi sinh."

Ngu Thanh Nhàn nháy mắt với Yến Ninh, Yến Ninh tiến lên xem thẻ sinh viên của cô bé.

Nơi đây nằm tại thành phố Vũ Liên, thuộc tỉnh Quảng Giang, Trường trung học số năm ở thành phố là một trường trung học trọng điểm của tỉnh.

Trường đại học của Yến Ninh ở Quảng Giang, thủ phủ của tỉnh, bạn cùng phòng của cô vừa hay cũng học Trường trung học số năm ở thành phố Vũ Liên, Yến Ninh đã từng thấy thẻ sinh viên của cô bạn đó.

"Là thật." - Yến Ninh nói với Ngu Thanh Nhàn.

Ngu Thanh Nhàn hỏi cô bé: "Em trả lời bọn chị là muốn làm gì?"

Cô bé gãi đầu, ngượng ngùng nói: "Em muốn về nhà, nhưng em hơi sợ, vừa hay thấy các chị đều là con gái, cho nên muốn làm bạn với các chị. Em có thể đem người bắt cóc bán lại cho người khác chỉ là gặp may mà thôi, nếu một hồi em lại gặp một người đàn ông khác, em đánh không lại."

Cô bé nói tiếp: “Sở dĩ em tìm đến các chị, ngoài việc các chị đều là các cô gái trẻ, em còn biết các chị đã trốn thoát từ bọn buôn người hoặc mua bán phụ nữ.”

Lời này vừa thốt ra, không chỉ đám người Lô Tú Mẫn vẫn luôn âm thầm đề phòng, mà ngay cả Ngu Thanh Nhàn cũng rất ngạc nhiên.

Các cô đã chỉnh đốn lại diện mạo của mình rồi, rốt cuộc bị lộ ở đâu chứ?

Cô bé tiếp tục nói: "Nhìn các chị là biết không có kinh nghiệm chạy trốn. Chị xem hai người bọn họ, đi đường hay xoay người theo bản năng, thỉnh thoảng còn căng thẳng nhìn xung quanh, không phải chột dạ thì chính là đang sợ."

Cô bé chỉ vào Hoàng Tiểu Phân và Lâm Hoa Sen.

Sau đó lại chỉ vào Yến Ninh và Chu Minh Phượng: "Còn hai chị ấy đều có vết thương trên người? Nếu tôi nhớ không lầm, thì chân của chị bị đứt gân đi? Còn chị, khắp người chị toàn là vết thương, hẳn là từng bị đánh."

Cô bé đắc thắng, hất chiếc túi của mình: “Có biết tại sao em lại biết được chuyện này không?”

"Cha mẹ em đã qua đời, nhưng cả nhà em đều là cảnh sát, chú của em là trưởng phòng mới được bổ nhiệm tại văn phòng điều tra tội phạm và chống buôn người của Cục Cảnh sát thành phố, chuyên quản những việc liên quan đến buôn bán phụ nữ và trẻ em, mấy kiến thức này đều do chú ấy dạy em. Vì vậy, các chị muốn đồng hành cùng em không?"
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 197: Chương 197


“Chú của em nói, hiện tại Cục Cảnh sát huyện không coi trọng việc bắt cóc, buôn bán phụ nữ và trẻ em, nếu như muốn báo cảnh sát, có báo Cục Cảnh sát huyện cũng vô ích.”

“Bọn họ sẽ chỉ dùng một chiến lược trì hoãn, hơn nữa đám người kia còn có chút quan hệ với bên dưới đồn cảnh sát, thậm chí còn có người bảo vệ cho bọn buôn người, vì thế tốt nhất vẫn là đừng nên vào huyện báo cảnh sát.”

Lời nói của cô bé trùng với suy nghĩ của Ngu Thanh Nhàn, sau khi thảo luận một hồi, cuối cùng họ quyết định mang cô bé đi cùng.

Cô bé tên là Chúc Uyển Uyển, năm nay mười bảy tuổi và đang học lớp mười hai. Cô bé bị bắt cóc khi đang trên đường đi học về, người phụ nữ bắt cóc cô bé giả vờ hỏi đường, cô bé cũng không cảnh giác, rất nhiệt tình chỉ đường cho cô ta, ai ngờ vừa quay người đã bị đánh thuốc mê.

Cô bé nói huyên thuyên suốt dọc đường, chỉ trong chốc lát đã đem hết chuyện của mình tuôn ra như hạt đậu.

Nếu nói cô bé ngốc, thì lại thấy cô bé rất thông minh, có thể bán ngược lại bọn buôn người, Ngu Thanh Nhàn chưa từng gặp qua.

Nếu nói cô bé nhạy cảm, ngoại trừ Ngu Thanh Nhàn, chẳng ai trong nhóm các cô muốn nói chuyện với cô bé nhiều, thế nhưng cô bé lại nói đến vui vẻ.

Nếu nói cô bé chậm chạp đần độn, có đánh c.h.ế.t Ngu Thanh Nhàn cũng sẽ không tin, cô bé vừa nhìn đã có thể biết bọn họ là kẻ chạy trốn, vậy thì chậm chạp đần độn chỗ nào?

Không nói chuyện nhiều cũng có chỗ tốt, trên xe buýt từ huyện lên thành phố, Lô Tú Mẫn có thể nói với cô bé vài câu.

Từ huyện Đông Sơn đến thành phố mất bốn tiếng lái xe, sau khi lên xe, mọi người vẫn thay phiên nhau ngủ như khi chạy trốn trong núi, bây giờ họ không tin bất cứ ai, kể cả Chúc Uyển Uyển đã nói hết mọi chuyện trước mặt bọn họ cũng giống vậy.

Bảy người thay phiên đổi, Chúc Uyển Uyển dựa vào cửa sổ ngủ ngon lành, giữa chừng còn ngáy, điều này khiến mấy người đối với cô bé hơi buông lỏng cảnh giác một chút.

Bốn tiếng đồng hồ dài đằng đẵng, nhưng lại trôi qua thật nhanh.

Xuống xe tại nhà ga, Chúc Uyển Uyển muốn trực tiếp đưa họ đến Cục Cảnh sát thành phố, tuy nhiên đám người phụ nữ bỗng trở nên cảnh giác.

Ngu Thanh Nhàn không đáp, đi tìm cảnh sát trực ban tại nhà ga, hỏi rõ hướng đến Cục Cảnh sát thành phố, rồi đưa tất cả đến đó.

Chúc Uyển Uyển đi theo sau, không hề cảm thấy buồn vì bị họ từ chối. Cô bé đi theo Ngu Thanh Nhàn suốt chặng đường, rõ ràng Ngu Thanh Nhàn là người trẻ nhất trong những người này, nhưng bọn họ lại tuỳ ý để cô cầm đầu.

Thỉnh thoảng, Chúc Uyển Uyển dùng ánh mắt tìm tòi nghiên cứu và tò mò nhìn Ngu Thanh Nhàn.

Loại ánh mắt này không mang theo nửa điểm ác ý, vậy nên Ngu Thanh Nhàn cũng vờ như không biết.

Cục Cảnh sát cách nhà ga hai con đường, nhóm người các cô lúc này đã ngừng nói chuyện, nụ cười thoải mái trên mặt khi tới gần Cục Cảnh sát càng lúc càng lo lắng, thấp thỏm.

Cách Cục Cảnh sát còn hai trăm mét, Lô Tú Mẫn kéo Ngu Thanh Nhàn: "Thanh Nhàn, em nói xem, nếu chúng ta đến Cục Cảnh sát, lỡ đám cảnh sát trong đó cùng một giuộc với bọn buôn người thì làm sao?"
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 198: Chương 198


Lô Tú Mẫn bị bán đến thôn Xương Sơn nhiều năm, chuyện mấy thanh niên trí thức ở Hạ gia trang giúp những phụ nữ bị lừa bán viết thư bị gây khó dễ, chị ta là người rõ nhất.

Chị ta quả thực không yên tâm đối với mấy kẻ làm nhà nước này.

Ngu Thanh Nhàn nắm c.h.ặ.t t.a.y chị ta:

"Đừng sợ, đừng sợ, chúng ta phải tin trên thế giới này luôn có nhiều người tốt hơn người xấu. Dù sao con sâu làm rầu nồi canh cũng là thiểu số, cảnh sát là công bộc của nhân dân, bảo vệ nhân dân là nghĩa vụ của bọn họ, các chị phải có lòng tin với Tổ quốc và cảnh sát!”

Tay của Lô Tú Mẫn run run, còn đám người Hoàng Tiểu Phân vịn nhau đứng bên đường, chăm chú dựa vào tường, đó là một loại tư thế phòng bị.

Ngu Thanh Nhàn nhìn về phía Yến Ninh, người vẫn luôn biểu hiện rất lớn mật lúc này lại để lộ vẻ mặt tương tự Lô Tú Mẫn.

Ngu Thanh Nhàn cảm giác giống như có một cục bông gòn đang mắc kẹt trong cổ họng, khiến trái tim cô đau nhói.

Cả một đoạn đường này, mấy người phụ nữ đều lộ ra dáng vẻ vô cùng lạc quan, các cô mặc sức tưởng tượng về tương lai, trò chuyện cười nói, Ngu Thanh Nhàn cũng cho rằng trốn thoát khỏi thôn, các cô sẽ thoải mái, sẽ tự do.

Cô thậm chí còn nghĩ sau khi trốn ra được, tác động của việc bắt cóc và lừa bán đối với họ sẽ giảm thiểu.

Cho đến giờ phút này, Ngu Thanh Nhàn mới phát hiện ra, làm sao không ảnh hưởng được, vụ lừa bán này đã hủy hoại tính cách và lòng tự trọng của họ, tước đoạt tự do của họ, khiến họ mất đi niềm tin cơ bản nhất đối với tình người.

Mà trải qua trận bắt cóc lần này, nó sẽ đeo bám trên thân họ, có lẽ nửa đêm tỉnh mộng, các cô sẽ sợ hãi, sẽ không tài nào chợp mắt được, lâu ngày sẽ suy sụp.

Những phụ nữ tự sát sau khi được giải cứu còn ít sao?

Ngay cả mình còn coi đó là điều hiển nhiên, Ngu Thanh Nhàn nói trong lòng.

Cô nhìn quanh một lượt, rồi nói với họ:

"Các cô đừng sợ, tôi đi vào trước, nếu như đợi một lúc mà tôi vẫn chưa ra, thì các cô mau chóng tìm chỗ trốn đi. Chờ tôi đi tìm các cô, tôi có thể mang các cô ra khỏi núi, tôi khẳng định có thể ra khỏi Cục Cảnh sát, các cô yên tâm.”

Lô Tú Mẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y Ngu Thanh Nhàn, lắc đầu với cô, nước mắt lăn dài trên má.

Mấy người còn lại cũng mím môi. Một đám người giằng co ở nơi đó, qua một hồi lâu, Yến Ninh mở miệng: "Chúng tôi sẽ chờ cô ở cửa hai mươi phút, nếu như hai mươi phút nữa cô chưa đi ra, chúng tôi sẽ ở bên ngoài kêu cứu."

Cục Cảnh sát nằm giữa thành phố sầm uất, đâu đâu cũng có người, cho dù bọn buôn người càn rỡ, nhưng cũng không dám lộng hành giữa đám đông.

Ngu Thanh Nhàn nhìn theo ánh mắt của Yến Ninh, trong cửa hàng đối diện đường có treo một chiếc đồng hồ thạch anh lớn, tại đây, có thể thấy rõ những con số trên đồng hồ thạch anh.

"Các cô chờ tôi."

Ngu Thanh Nhàn đi về hướng Cục Cảnh sát, Chúc Uyển Uyển vẫn luôn đi theo bọn họ cũng theo sát phía sau.

Lúc này còn chưa đầy mấy phút nữa là đến giờ tan sở buổi chiều, nhân viên cảnh sát đang thu dọn đồ đạc.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 199: Chương 199


Khi nhìn thấy Ngu Thanh Nhàn và Chúc Uyển Uyển đi vào, cô ta hơi sửng sốt một chút, sau đó lập tức chặn lại, nói:

"Uyển Uyển, em đã đi đâu, em có biết cháu mất tích, chú của em đã rất lo lắng hay không? Ông bà ngoại của em đã lớn tuổi vậy rồi mà còn ra ngoài tìm em đấy."

Cả nhà Chúc Uyển Uyển đều là cảnh sát, mỗi ngày tan học Chúc Uyển Uyển đều sẽ về nhà đúng giờ, trước sau sai sót không vượt quá một tiếng, đợi đến sáu giờ cô bé còn chưa về, người nhà liền biết cô bé hơn phân nửa đã xảy ra chuyện.

Chúc Uyển Uyển biến mất hai ngày, trong hai ngày này, người nhà cô bé và phần lớn người trong Cục Cảnh sát đều ra ngoài tìm kiếm, trưởng ban Tần là chú của Chúc Uyển Uyển, đến nay đã hai ngày hai đêm không chợp mắt, mắt đều đỏ bừng.

Chúc Uyển Uyển thấy viên cảnh sát kia còn muốn thuyết giáo, cô bé lập tức chỉ vào Ngu Thanh Nhàn và nói: "Chị Tiểu Cầm, chị đừng nói nữa, chị ấy tới đây để báo án, là một vụ án lớn đấy, bắt cóc và buôn bán phụ nữ."

Sắc mặt của Giang Tiểu Cầm cứng đờ, giọng điệu khi nói chuyện với Ngu Thanh Nhàn trở nên nghiêm túc: "Cô gái, tới đây nói chuyện đi.”

Ngu Thanh Nhàn đi tới: "Tôi không đến một mình, tôi còn có vài người bạn đồng hành, có thể gọi các cô ấy vào đây cùng nói chuyện được không?"

Vẻ mặt của Giang Tiểu Cầm càng thêm nghiêm túc: "Chờ một chút, tôi đi chung với cô."

Giang Tiểu Cầm bấm một dãy số, thông báo tin Chúc Uyển Uyển đã quay về, sau đó cúp điện thoại.

Trước khi đi theo Ngu Thanh Nhàn, cô ta lại cảnh báo Chúc Uyển Uyển:

"Em ở lại đây, không được phép đi đâu cả, ông bà ngoại của em đã lớn tuổi, không chịu được đả kích đâu, em mất tích mấy ngày nay, mắt của bà ngoại em sưng hết lên rồi."

Chúc Uyển Uyển cũng biết tốt xấu, cô bé ngoan ngoãn gật đầu đồng ý.

Yến Ninh và những người khác vẫn đợi ở cổng Cục Cảnh sát, thấy cô dẫn theo một nữ cảnh sát tới thì thở phào nhẹ nhõm.

Giang Tiểu Cầm hiển nhiên rất có kinh nghiệm trong việc an ủi các nữ đồng bào, dưới sự an ủi của cô ta, đám người Lô Tú Mẫn hơi buông lỏng đề phòng, đồng ý theo cô ta vào đồn cảnh sát.

Giang Tiểu Cầm đưa họ đến phòng họp, rót cho các cô một ly nước, rồi gọi hai nữ đồng chí khác đến ghi chép cho họ.

Mọi người ai cũng không uống nước, nhưng vẫn kể lại toàn bộ câu chuyện mình bị bắt cóc.

Theo lời họ kể, biểu cảm của đám người Giang Tiểu Cầm cũng thay đổi.

Cuối cùng đến Ngu Thanh Nhàn: "Tôi khác với họ, tôi là người của đại đội Hà Tây, bị cha mẹ tôi bán cho nhà Thường Bảo Căn để làm con dâu nuôi từ bé."

Con dâu nuôi từ bé!

Một nữ cảnh sát bên cạnh Giang Tiểu Cầm sững sờ.

Cô ta là một đứa trẻ lớn lên ở thành phố, trong ấn tượng của cô ta, đối với việc hiểu biết về mấy chữ con dâu nuôi từ bé đều là chuyện trước giải phóng.

Nay đã giải phóng, làm sao còn tồn tại mấy chữ “Con dâu nuôi từ bé” này?

Thấy vẻ mặt ngạc nhiên của họ, Ngu Thanh Nhàn nói:

"Thực ra chuyện này ở bên kia cũng rất phổ biến, có những gia đình nhiều con quá nuôi không nổi, nên đem bán con đi làm cô dâu nuôi từ bé, cũng có người sinh con gái nhưng lại chuẩn bị đồ cho con trai, con trai muốn cưới người vợ không có tiền, bán một cái rồi lại bán thêm cái khác.”
 
Back
Top Dưới