Ngôn Tình Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi

Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 160: Chương 160


Phạm Xuân Hà biết con trai mình với Ngu Thanh Nhàn chênh nhau quá nhiều tuổi, liền cảnh cáo thêm:

“Mày nên biết cảm ơn cái nhà này, tối thiểu chúng tao cũng cho mày ăn no mặc ấm, không đánh chửi mày. Nhưng nếu mày không sinh được cháu đích tôn cho nhà tao thì sẽ khác đấy, nhìn rõ con ranh kia chưa, nó sẽ chính là tương lai của mày.”

Những lời đe dọa như thế, Phạm Xuân Hà vẫn thường xuyên nói với nguyên thân, mỗi ngày cứ phải lải nhải vài lần mới thỏa.

“Mày là do nhà tao mua về, để sinh con cho cái nhà này, nếu không sinh được thì mày cứ chờ đấy.” Phạm Xuân Hà hung tợn nói.

Nhà bà ta đã phải chi rất nhiều tiền để mua được đứa con dâu này, hai năm qua cho nó ăn cho nó ở, nhà bà ta đã thiệt hại quá nhiều, nếu sau này đến cả một đứa con trai cũng không đẻ ra được thì còn giữ cái thứ vô tích sự đó làm gì?

Phạm Xuân Hà đe nẹt xong liền về nhà. Ngu Thanh Nhàn quay đầu nhìn về phía đó, mắt đen kịt lại.

Thôn Xương Sơn này, khắp chốn đều khiến cô thấy ghê tởm, đặc biệt là gia đình Thường Bảo Căn.

Cô vốn định từ từ xử lí từng bước, nhưng giờ cô không muốn thế nữa, bọn chúng đáng ghê tởm đến độ cô không thể chịu nổi, nhất định phải làm chút gì cho hả lòng.

Còn về đám đàn ông khác của thôn này, chẳng phải chúng thích nhất là cắt đứt gân chân người ta sao? Vậy hãy để chúng cũng được nếm mùi đứt gân đi.

Nhưng mà đám đó không vội, trước tiên phải xử lí ba người nhà Thường Bảo Căn đã.

Ngu Thanh Nhàn lên núi.

Lúc này đã gần chạng vạng, mặt trời đã ngả về Tây.

Ngu Thanh Nhàn thấy không ai lên núi nữa, bèn tìm một tảng đá bằng phẳng, ngồi xếp bằng, lấy ra ba lá Uẩn Linh phù dán lên người mình, bắt đầu tu luyện.

Đợi khi tia nắng cuối cùng của mặt trời đã rơi xuống, màn đêm chầm chậm phủ lên vùng đất này, Ngu Thanh Nhàn mới mở mắt ra.

Uẩn Linh phù do hệ thống cung cấp quả thật dùng tốt hơn những thứ bùa chú cô từng dùng trước đây, ba lá phù bị luyện hóa hết, tu vi của cô tăng một mạch lên thẳng Luyện Khí ngũ kỳ.

Cần biết một điều rằng, đời trước, cô tu luyện hơn nửa đời người, tu vi khó khăn lắm mới chạm tới Luyện Khí tứ kỳ mà thôi.

Linh khí đang lưu chuyển trong người, làm dịu đi thân thể đã tổn thương khắp chốn này.

Ngu Thanh Nhàn vào không gian, nấu một nồi cơm tẻ, lại ra ngoài dạo quanh núi rừng một vòng, hái được ít rau dại mang vào không gian nấu ăn.

Rau dại đa phần đều ngậm chút vị đắng chát, nhưng vì cho nhiều dầu mỡ nên ăn cũng khá ngon miệng.

Ăn xong một bát tô cơm tẻ, cái bụng đã réo cả ngày trời của cô mới thư thái hơn một chút.

Ngu Thanh Nhàn vơ đại chút củi rồi mang về nhà Thường Bảo Căn.

Cơm tối có khác so với cơm trưa. Ngu Thanh Nhàn cũng được chia cho một ít đồ ăn, nhưng lượng thực sự rất nhỏ, cơm với rau trộn chung còn chưa được lưng bát.

Ngu Thanh Nhàn đã ăn no, cũng chẳng để ý chút đồ ăn này.

Phạm Xuân Hà thấy cô liền bắt đầu mở miệng mắng, Thường Bảo Căn đang ngồi với Thường Đại Đức, cùng nói về những chuyện trong thôn này.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 161: Chương 161


Thường Đại Đức thích hút thuốc, thứ thuốc ông ta hút cũng là t.h.u.ố.c lá trồng trong vườn, mùi vị rất gắt.

Thường Bảo Căn cũng thích hút, hai người phì phèo nhả khói, khề khà với nhau, thấy Phạm Xuân Hà hùng hổ chửi bới Ngu Thanh Nhàn cũng không có ý ngăn lại.

Phạm Xuân Hà càng nói càng hăng, tay lại bắt đầu vung về phía Ngu Thanh Nhàn.

Ngu Thanh Nhàn lập tức nhìn chằm chằm, tay trái búng về phía Phạm Xuân Hà một tia linh lực, tay của Phạm Xuân Hà khựng lại giữa không trung, vòng một vòng, lấy một góc độ hết sức quỷ dị tạt thẳng vào đầu Thường Đại Đức.

Vừa rồi Phạm Xuân Hà dồn sức đánh rất mạnh, cho nên tát một cái trung Thường Đại Đức làm ông ta choáng váng.

Trong nhà này, ông ta vốn là người nói một không ai dám nói hai, Phạm Xuân Hà ác mồm như thế nhưng chưa từng nói một câu hỗn hào với ông ta, lúc nào cũng phải nịnh nọt tránh để ông ta nổi nóng.

Thường Đại Đức được bợ đỡ lâu rồi, ngày ngày đều rất hài lòng với thái độ của mọi người trong nhà, cho nên đã nhiều năm chưa từng đánh chửi Phạm Xuân Hà.

Người ta thường nói, đầu nam giới, thắt lưng nữ giới, đó là hai nơi không thể đụng vào, Phạm Xuân Hà dám đánh lên đầu ông ta, Thường Đại Đức cảm thấy uy nghiêm của mình đã bị khiêu khích, bèn đứng phắt lên, vung tay cho Phạm Xuân Hà một cái tát trời giáng, mặt bà ta lập tức sưng vù.

Phạm Xuân Hà bụm mặt: “Thường Đại Đức, ông đánh tôi?”

Thường Đại Đức cau mày, thản nhiên nói: “Đánh thì sao?”

Thường Đại Đức chính là một trong số rất ít đàn ông trong thôn không có thói quen đánh vợ.

Nhưng xưa nay ông ta chưa hề cảm thấy đánh phụ nữ thì có vấn đề gì, ông ta không đánh vợ chủ yếu là vì Phạm Xuân Hà luôn lấy lòng ông ta, ông ta cũng lười kiếm chuyện đánh vợ.

Nhưng nay, Phạm Xuân Hà đã dám đánh lên đầu ông ta như thế, chả lẽ còn muốn ông ta nhẫn nhịn?

Phạm Xuân Hà thấy đầu ong ong từng đợt, liếc nhìn thằng con đang ngồi cùng chồng, thái độ chẳng hề để ý, lại nhìn sang Ngu Thanh Nhàn, thấy cô như đang cười mỉa.

Trong nháy mắt, Phạm Xuân Hà chợt cảm thấy xấu hổ cực kì, lập tức, cơn giận bốc lên đầu, bà ta cho rằng sự uy nghiêm của mình với Ngu Thanh Nhàn đã bị hao tổn, bèn gào lên một tiếng, nhào vào Thường Đại Đức.

Thường Đại Đức thật không ngờ Phạm Xuân Hà lại dám nổi điên với mình, đánh chồng trước coi như lỡ tay đi, nhưng giờ còn muốn đánh ông ta.

Thường Đại Đức không ngại đánh cho bà vợ đã sống cùng mình mấy chục năm một trận nhớ đời.

Thường Bảo Căn đương nhiên không thể đứng nhìn cha mẹ đánh nhau, bèn bước lên can ngăn, trong lúc ấy cũng bị đánh mấy cái, lửa giận bùng lên, chẳng quan tâm điều gì nữa, nhào vào vớ được ai liền đánh.

Ngu Thanh Nhàn vẫn chắp tay sau lưng, ngón tay vẽ lên không trung một đường cuối cùng, đó là đồ án của một bùa chú khiến người ta kích động hơn bình thường.

Bùa chú này do cô tự mình sáng tạo ra trong khi còn trẻ con chưa chín chắn, tác dụng của nó là phóng đại những tâm tình chôn sâu nơi đáy lòng con người, đặc biệt có hiệu quả cực kì rõ rệt với những cảm xúc tiêu cực như tham lam, thèm khát, tức giận…
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 162: Chương 162


Không có bút, không có giấy vàng, cũng không có mực chu sa, Ngu Thanh Nhàn chỉ có thể dùng linh lực làm mực, lấy tay làm bút, vẽ vào không trung, như thế đặc biệt tiêu hao linh lực.

Vẽ xong phù chú này, cô cảm thấy linh khí trên người đã bị tiêu hao sạch sẽ, nhưng trông gia đình kia nhào vào đánh nhau túi bụi, lòng lại cảm thấy thật đáng giá.

Phòng riêng của nguyên thân là phòng chứa đồ cũ và đồ vứt đi của nhà họ Thường, sau đống đồ bừa bộn bẩn thỉu là một chiếc giường ghép bằng những ván gỗ lởm chởm, giường rất nhỏ, chỉ đủ chỗ cho cô nằm im, trên đó có để vài món đồ ít ỏi của cô ấy.

Ngu Thanh Nhàn không lên giường nằm mà tìm một chiếc đệm rách ở góc phòng, khoanh chân ngồi xuống, tranh thủ từng chút thời gian để tu luyện.

Linh khí trong thế giới này quá loãng, nhưng ít ra như thế đã khá hơn thế giới trước rồi.

Nửa đêm, Ngu Thanh Nhàn mở mắt nhìn ra cửa, đồng thời, cô nhón chân đứng lên, ghé mắt nhìn qua khe, thấy Phạm Xuân Hà đang rón rén từ trong nhà ra ngoài.

Ngu Thanh Nhàn cảm thấy Phạm Xuân Hà có gì đó mờ ám, bèn quả đoán bám theo.

Tối nay không trăng, nhưng trời trong, đầy sao, Phạm Xuân Hà chạy thẳng một đường lên núi, Ngu Thanh Nhàn lén lút bám theo sau, giữ một khoảng cách an toàn đủ để ẩn thân.

Đích đến của Phạm Xuân Hà là một căn nhà gỗ nhỏ, đó là căn nhà nghỉ tạm của những người săn thú trước kia.

Ngu Thanh Nhàn tới gần cửa phòng liền nghe được tiếng Phạm Xuân Hà từ bên trong truyền ra.

“Ông già này, nửa đêm nửa hôm nhất quyết muốn gặp người ta làm gì? Tối nay tôi vừa mới đánh nhau một trận với lão già hèn nhát Thường Đại Đức kia, đang bực mình đây.”

Tiếp đó liền có tiếng một người đàn ông vọng ra: “Đánh nhau à? Sao lại đánh? Đánh như thế nào? Giống như chúng ta hay làm, c** q**n áo lên giường đánh nhau à?”

Đi cùng với giọng người đàn ông kia còn có những tiếng sột soạt đầy mờ ám.

“Nói linh tinh cái gì, gã Thường Đại Đức kia đánh tôi, ông phải báo thù cho tôi đó, không thì tôi còn cần ông làm gì chứ.”

“Biết rồi biết rồi, cởi dây lưng đi mà, tôi thèm muốn c.h.ế.t rồi đây.” Người đàn ông kia vừa dứt lời chưa được hai giây, Ngu Thanh Nhàn đã nghe thấy tiếng nam nữ r*n r* và tiếng da thịt va vào nhau.

Những âm thanh đó quá là ghê tai, Ngu Thanh Nhàn vội vàng rời khỏi đó, sắc mặt ghê tởm như vừa nuốt phải một con ruồi.

Cô vừa về đến căn phòng chứa đồ cũ của mình được một lát, Phạm Xuân Hà cũng đã trở về.

Tính lộ trình về đây, Ngu Thanh Nhàn đoán chừng gã tình nhân của Phạm Xuân Hà còn chưa kéo dài được 5 phút.

Hôm sau, công việc cũng giống như ngày hôm trước, sáng sớm, Ngu Thanh Nhàn lên núi hấp thu nắng sớm và tu luyện, tiện thể kiếm chút đồ ăn từ trong núi rừng, cắt một sọt cỏ heo.

Trên đường đi bẻ ngô, cô lại lẻn vào nhà Thường Đại Hữu, cho cô nữ sinh kia một bát cơm.

Mỗi lần tới, cô chỉ đưa cơm rồi rời đi, liên tục mấy ngày đều không có gì khác biệt. Nhưng hôm nay, khi cô ra đến cửa, cô nữ sinh viên kia gọi cô lại.

“Sao cô phải giúp tôi?” Giọng cô gái khàn khàn, như là đã lâu không lên tiếng.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 163: Chương 163


Ngu Thanh Nhàn quay đầu lại, bước tới bên giường, ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng nói: “Tôi không cần biết cô có tin tôi không, nhưng tôi cũng chỉ là người bị bán tới đây, chỉ có điều, tình hình của tôi không giống cô, tôi bị cha mẹ bán tới đây, ừ, là cha mẹ ruột.”

“Muốn giúp cô chẳng vì gì khác, chỉ là muốn giúp thôi. Nếu cô nhất định muốn một lý do thì có thể đó là nhìn cô thấy thương thân.”

Ngu Thanh Nhàn đi rồi, cô nữ sinh kia ngơ ngác nhìn lên nóc nhà hồi lâu mới cầm bát cơm Ngu Thanh Nhàn để lại lên.

Đồ ăn Ngu Thanh Nhàn mang đến cho cô gái đều là đồ ngon, hôm nay có thịt gà xào, dùng rất nhiều dầu, cơm cũng là gạo tẻ.

Hôm qua là cơm tẻ với đầu thỏ xào cay, hôm trước lại là cá kho.

Chưa nói ở thôn nhỏ heo hút này, ngay cả ở nhà nữ sinh viên cũng không thể liên tục thịt cá như vậy.

Cô nữ sinh không biết liệu lời Ngu Thanh Nhàn vừa nói là thật hay giả, nhưng khi rơi vào chốn địa ngục chỉ toàn là tuyệt vọng này, có một người như thế đi tới bên cạnh, bất luận ý tưởng là tốt hay là xấu, cô ấy đều muốn vì bản thân mà cược một lần.

Kết quả là tốt hay xấu, chính cô ấy sẽ tự gánh chịu, bởi dẫu sao chăng nữa, đâu còn kết cục nào có thể tồi tệ hơn lúc này, nhưng nhỡ đâu, nhỡ đâu có thể thành công?

Nhỡ đâu đây lại chính là chiếc phao cứu mạng của cô ấy thì sao?

Đứng trước một cơ hội như thế, cô nữ sinh không nỡ buông tay, cũng không dám buông tay.

Thôn Xương Sơn ít đất ít ruộng, vài ngày nữa thu hoạch ngô, công việc tiếp theo là chặt bỏ thân ngô, Ngu Thanh Nhàn bị phân công đến khu vực càng lúc càng xa, còn xui xẻo cho làm chung chỗ với Hạ gia trang.

Biếng nhác cả buổi sáng, đến trưa Hạ Văn Tĩnh lại tìm tới cô.

“Sao mấy bữa nay chị không đến gặp em?"

Nguyên thân sống ở nhà họ Thường cực vô kể, thế nên buổi trưa bắt đầu làm việc gặp mặt người trong nhà đã trở thành một trong những khoảnh khắc nhẹ nhàng hiếm hoi đối với cô ấy, mà đa phần người cô gặp vào buổi trưa là Hạ Văn Tĩnh.

“Bận, không rảnh.” Ngu Thanh Nhàn hời hững đáp.

Hạ Văn Tĩnh mím môi không hài lòng, thấy chị gái mình không còn tốt tính như thường ngày dỗ dành mình, trong lòng thoáng chút tủi thân lại như cùng chung mối thù.

Cô ta nổi giận với Ngu Thanh Nhàn: “Thì lúc trước chị cũng bận mà, cũng thường đến chơi với em đó thôi? Nhất định là bà già nhà họ Thường kìa hạch sách chị rồi!!”

"Chị đó, tính tình yếu đuối, người hiền lành dễ bị ức h**p, ngựa dễ bảo thường bị người cưỡi! Bà già đó thấy chị dễ ăn h.i.ế.p nên ngày nào cũng lôi chị ra chì chiết!” Hạ Văn Tĩnh lại ca bài ca con cá không biết đã nghe bao nhiều lần.

Nhìn vẻ ngây thơ tốt bụng như thấy sen trắng ‘gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn’ của Hạ Văn Tĩnh, Ngu Thanh Nhàn thoáng hiện ý cười.

Cô ta được bố mẹ cưng chiều, muốn làm gì thì làm mà không nghĩ trước tính sau, còn nguyên thân? Để giành được chút thừa nhận và yêu thương ít ỏi, cô ấy bán mạng làm lụng, ngoan ngoan nghe lời, làm một cô gái nhu thuận chăm làm, người người đều khen.

Nhưng nguyên chủ bé nhỏ ấy nhận lại được gì? Bất kể là khi nào, chỉ cần cô em gái này muốn, cô ấy vĩnh viễn bị lấy đi một thứ gì đó.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 164: Chương 164


“Con hiểu chuyện, lấy chồng sớm, gánh vác cực nhọc trong nhà, đừng giận bố mẹ.”

“Bố mẹ dùng tiền sính lễ của con xây nhà cho Văn Tĩnh không phải vì con sao? Con sắp đi làm dâu, vất vả cho Văn Tĩnh ở nhà chăm sóc ba mẹ thay con, con phải nhớ ân tình của em, không được vong ơn bội nghĩa.”

"Cơ thể Văn Tĩnh yếu đuối, ngoài đi học ra không còn con đường nào khác, nhà chúng ta không mấy khá giả, con là chị, đã hiểu chuyện, không cần đi học nữa.”

Rõ ràng là thiên vị, dối trá, gây tổn thương một cách trắng trợn, đời người chỉ có mấy mươi năm lại sống không bằng ngọn cỏ dưới đất, một hạt bụi thấp kém.

Kẻ làm bố làm mẹ tán tận lương tâm này vô sự tự thông, kẻ tung người hứng!

Còn Hạ Văn Tĩnh thì sao?

Cô ta luôn đứng ở góc độ của nguyên thân mà chỉ tay năm ngón cuộc sống của cô, nhưng cô ta đã làm được điều gì thiết thực cho cô chưa?

Không hề, chẳng qua chỉ đứng khua môi múa mép.

Nghĩ đến đây, Ngu Thanh Nhàn dừng công việc đang dở tay, cười hỏi Hạ Văn Tĩnh: "Thế làm sao để cứng rắn, em dạy chị nhé?”

“Em vác cặp đi lên xã, lúc về kêu ca thịt trong căn tin không ngon, chị em dã mấy tháng không động đến đồ ăn mặn, em biết không? Em than học toán khó, thầy cô nghiêm khắc khó tính, bạn bè nói xấu, là chị em phải bỏ học để đổi lấy, em biết không?” Ngu Thanh Nhàn chậm rãi nói ra, cô nhìn thẳng vào Hạ Văn Tĩnh, cười như không cười.

Hạ Văn Tĩnh bỗng cảm thấy người chị vừa quê mùa vừa gầy trước mắt đã thay đổi, một trời một vực so với trước đây.

Nếu là trước đây thì khi nói những lời này với cô, hoặc là cười khổ nói mình không hiểu hoặc là im lặng không nói.

Mình hận không thể đay nghiến chị ta một trận, đến cuối cùng vẫn là chị ta nhận lỗi.

Nay thay đổi rồi? Hạ Văn Tĩnh thoáng run sợ, bất giác lùi lại một bước, thậm chí không để ý rằng Ngu Thanh Nhàn đã nói “chị gái em" thay vì "chị".

“Chà chà, coi kìa, em lại ‘không biết’ nữa rồi…”

Ngu Thanh Nhàn cúi đầu khẽ cười, tiến lên một bước, nhẹ giọng nói:

"Khi em ngồi trong một lớp học sáng sủa, cùng đi dạo quanh với đám bạn thì chị cô thế nào, chỉ lẩn quẩn trong mớ việc nhà không xong, đống quần áo chất núi, đồng án làm không xong, con cái chăm không xuể.”

“Em thơ ngây, tốt bụng, yếu đuối. Bố mẹ lo em lấy chồng sẽ bị nhà chồng ức h.i.ế.p nên lập tức "gả’ chị để đổi lấy tiền sính lễ, xây nhà kén rể cho em. Chị không muốn, chị phản kháng, bị bố của em đánh một trận, sau cùng đêm khuya trói chị mang đi.”

Ngu Thanh Nhàn tiến lại gần, nhẹ nhàng bày tỏ nghi hoặc:

"Nói chị nghe, hai đứa trẻ trong cùng một bào thai mà sao lại có khác biệt lớn thế? Cô gái bị bán đi, là loại thấp hèn nhất, nhà mẹ sẽ không ra mặt, không có chỗ dựa đáng tin. Nói chị nghe, cứng rắn thế nào, dựa vào cái miệng chỉ biết nói mà không biết làm của em sao? Em gái, chị thật sự, ngưỡng-mộ-em…”

Người đang trước mặt, rõ ràng nói rất từ tốn và vô hại, thế mà Hạ Văn Tĩnh lại dựng tóc gáy, lưng gần như áp sát vào thân cây, không dám thở mạnh, miệng lưỡi sắc bén thường ngày giờ lại im như thóc

“À phải, em có biết nhà họ Thường cho bao nhiêu tiền sính lễ không? Hai trăm tám mươi tám đồng, số sính lễ cao nhất từ trước đến giờ của thôn mình đó.”
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 165: Chương 165


Ánh mắt đen láy của Ngu Thanh Nhàn nhìn vò gương mặt bắt đầu tái nhợt của Hạ Văn Tĩnh, ngữ điệu trở nên thích thú:

“Quá tốt, như vậy thì không chỉ có thể xây nhà cho em mà còn dư dả để phụ cấp cho gia đình nhỏ của em sau này. Mua đồ đẹp nè, lên xã ăn nhà hàng nè, mua chun cột tóc xinh xinh rồi nhớ ốc sên thoa mặt nữa.”

Nói đoạn, Ngu Thanh Nhàn đột ngột giơ cổ tay trắng trẻo, xắn tay áo lên làm lộ ra những vết sẹo và vết bầm tím lớn nhỏ, giọng điệu gần gũi thì thầm:

"Mặc dù chị ba bữa một trận nhỏ, hai bữa một trận lớn, làm cực nhất lại ăn ít nhất, nhưng miễn là em hạnh phúc, chị cũng rất vui.”

Cô hơi ngẩng đầu lên nhìn Hạ Văn Tĩnh cao hơn nguyên thân một đầu sắc mặt hồng hào với mái tóc đen nhánh, cười hỏi:

“Em gái, em bảo chị phải kiên cường, thế em làm thế nào để sống vui sống tốt nhỉ? Nói chị nghe, làm thế nào?”

Hạ Văn Tĩnh như con cá mắc cạn, sau khi vùng vẫy một lúc lâu đã quay trở lại mặt nước đầy dưỡng khí, cuối cùng cô ta chậm rãi thở ra một hơi, cô ta ủy khuất vô tội cụp mắt xuống:

“Chị, chị đang trách em? Nhưng mà người gả chị đi là bố mẹ, không cho chị đi học cũng không phải em, chị nói em như vậy thật không công bằng, chị thay đổi rồi.”

Nói xong, trên mặt cô ta nước mắt giàn giụa, buồn bã thất vọng nhìn Ngu Thanh Nhàn,

“Kìa kìa, sao lại khóc? Sao chị có thể trách em? Chị thương em, không tiếc thể xác dù thịt nát thương tan vì hạnh phúc của em, sao em có thể hiểu là trách móc em?"

Ngu Thanh Nhàn giơ tay lên gạt đi nước mắt của cô ta, với đôi mắt sâu thẳm và giọng điệu đau khổ, đôi trên lại vểnh cao.

Từ khi còn bé, mỗi khi Hạ Văn Tĩnh làm sai chuyện gì đều sẽ trưng ra bộ mặt ‘ủy mị’ này, Hạ Thiên Cao thấy vậy liền đánh nguyên thân một trận tơi tả.

Hạ Văn Tĩnh đợi Hạ Thiên Cao đánh cô xong mới đi xin lỗi cô, sau đó lại tiếp diễn.

Tuy nguyên thân hiền lành, nhưng tuyệt đối không phải kẻ ngốc, cô ấy không hiểu Hạ Văn Tĩnh là loại người như thế nào thật sao?

Cô ấy biết, song từ nhỏ đến lớn những người đối xử tốt với cô ấy quá ít, thế nên có biết bộ mặt giả nhân giả nghĩa của Hạ Văn Tĩnh, cô ấy cũng theo bản thân mà vờ đi không tin.

Cô ấy quá thiếu thốn tình thương, cuộc sống nhiều cay đắng.

Một đứa trẻ như thế, chỉ cần người ta cho cô ấy chút ngọt ngào cô đều có thể dâng mạng mình cho người, loại người này Ngu Thanh Nhàn đã gặp qua.

“Chị à.”

Trong lòng Hạ Văn Tĩnh dâng lên một nỗi hoang mang khó tả, cảm giác ngột ngạt vừa rồi lại ập đến, sống lưng bất giác đổ mồ hôi.

Sợ rồi sao? Ánh mắt Ngu Thanh Nhàn trở nên lạnh lùng, khóe mắt thoáng thấy một bóng người, tay phải đẩy Hạ Văn Tĩnh ra, cô lùi lại vài bước để nhìn người đang tới.

“Hạ Thanh Nhàn, cô lại bắt nạt Văn Tĩnh. Cô ấy tốt với cô, sao cô nỡ ăn h.i.ế.p nó?"

Một thanh niên khoảng hơn hai mươi tuổi đi tới, đỡ vai Hạ Văn Tĩnh và liếc nhìn Ngu Thanh Nhàn đầy lạnh lùng.

Nghe tới đây, Ngu Thanh Nhàn đã chắc chắn rằng kẻ trước mặt cô là ai.

"Chậc chậc, con mắt nào của anh thấy tôi ăn h.i.ế.p nó? Sao tôi ăn h.i.ế.p nó? Mù mắt thì đi khám đi, đừng đến đây mất mặt lắm.”
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 166: Chương 166


Đồng Thuần An xuất thân là người trong thành, xem như là người có văn hóa, thường ngày tỏ vẻ xa lạ với những người trong thôn này, ánh mắt nhìn nông dân chân đất như bọn cô cũng kiêu ngạo.

Người duy nhất trở thành ngoại lệ của cậu ta là Hạ Văn Tĩnh.

Thế nhưng, một kẻ thanh cao như cậu ta lại không hề có nét ngạo nghễ của người có học khi lấy tiền bán thân mua mạng của nguyên thân đi làm ăn, cũng không cảm giác tiền này dính m.á.u mà xài rất thoải mái.

Lúc lấy tiền, vẻ thanh cao và ngông nghênh thường ngày của hắn bị chó gặm rồi sao? Nhìn mãi không ra.

Mỗi năm khi Hạ Văn Tĩnh nhớ đến nguyên thân, hắn còn đau lòng khuyên nhủ cô ta, rõ ràng hắn có qua lại với nguyên thân được bao lần mà lại ra vẻ quen thuộc với cô, buồn nôn.

Đích thị là một kẻ đạo đức giả.

Sự xuất hiện của Đồng Thuần An khiến Hạ Văn Tĩnh luống cuống.

Vừa rồi anh ấy nghe được bao nhieu? Anh ấy sẽ nghĩ thế nào về mình? Anh ấy cũng sẽ nghĩ mình giả tạo như chị mình chứ?

Đột nhiên cô ta cảm thấy giận vì sao chị lại nói những lời đó, thậm chí còn thắc mắc liệu chị ta có đang cố ý nói cho Đồng Thuần An nghe không.

Cô ta chưa bao giờ ghét chị mình đến thế. Chẳng lẽ chị mình lại vui vẻ khi cô gặp khó khăn sao?

Nghĩ đến đây, Hạ Văn Tĩnh khóc như hoa lê rơi: "Dù chị tin hay không, nếu có thể, em thật sự bằng lòng gả đi, chịu khổ thay chị.”

Ngu Thanh Nhàn chưa kịp nói gì, Đồng Thuần An đã cảm động trước: "Văn Tĩnh, em thật tốt bụng!"

“Ồ? thế thì tốt. Giờ nhà họ Thường chê bai ngoại hình của chị gầy gò quá sau này không dễ sinh con. Nhìn em là biết cơ thể khỏe khoắn nhà họ Thường chắc chắn sẽ rất vui. Hay là em đi nhờ bố trao đổi lại với nhà họ Thường nhé?"

Chiêu lấy lui làm tiến này Hạ Văn Tĩnh đã sử dụng vô số lần, mỗi lần sử dụng thì chị gái cô ta sẽ rất rộng lượng tha thứ, cô ta nằm mưo cũng không ngờ tới người chị ngốc nghếch thật thà ấy không bị dính chiêu.

Hạ Văn Tĩnh trợn to hai mắt, miệng há to lại há to thêm, thốt không ra lời.

Những ngón tay của Ngu Thanh Nhàn khẽ di chuyển trên người cô ta, một lá bùa vẽ ra trong không khí.

"Không, tôi không muốn đến nhà họ Thường gớm ghiếc, bẩn thỉu đó, tôi không muốn lấy Thường Bảo Căn xấu xí hôi hám, tôi không muốn bị đánh, dựa vào cái gì bắt em đi! Chị không muốn tốt cho tôi!”

“Tôi muốn lấy Đồng Thuần An, tôi muốn lên thành làm người thành thị, nhà họ Thường xứng sao? Chị không thể không gây chuyện mà an phận được hả? Bộ ở quê đánh vợ là bất thường? Chị oan ức cái quái gì, cũng chả trách được tôi!”

Hạ Văn Tĩnh mất kiểm soát nói hết những lời thật lòng, cả thế giới đột nhiên tĩnh lặng.

Cô ta không dám nhìn Đồng Thuần An, nét mặt kinh hãi khó lòng tin nổi, sau đó thét lên rồi khóc lóc chạy đi.

Đồng Thuần An đứng nghệch ra, chợt cất giọng mắng chửi: "Đồ đàn bà độc ác, Văn Tĩnh là em gái cô, em gái ruột, cô lại đẩy cô ấy vào chỗ chết? Cô thấy cô ấy chướng mắt?”

"Ồ, nó không vào chỗ c.h.ế.t được nên tôi được." Vẻ mặt của Ngu Thanh Nhàn u ám: “Thì ra cậu cũng biết tốt xấu? Tôi còn tưởng cậu không biết? Biến ngay cho tôi, lần sau còn nói trước mặt tôi, gặp đâu đánh đó.”
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 167: Chương 167


Ngu Thanh Nhàn quay người đi, bỏ mặc Đồng Thuần An đang sắp nổ tung đằng sau.

Buổi chiều tan làm về nhà, Phạm Xuân Hà phá lệ không chửi rủa ai, bà ta bận bịu trong bếp.

Ngu Thanh Nhàn lấy thức ăn cho lợn ra và cắt nhỏ, cả sọt thức ăn cho lớn chưa cắt xong thì một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi xách chai rượu bước vào nhà Thường Bảo Căn.

Thường Đại Đức từ trong nhà ra nghênh đón, nhìn thấy chai rượu trong tay hắn, ông ta liền cười nói: "Bảo Kim tới rồi? Ông nói tới là tới còn mang rượu nữa, nhà tôi chuẩn bị cả rồi.”

Người đàn ông tên Bảo Kim cười khoái chí: "Chú nói nghe xa lạ quá, cháu đến nhà chú ăn cơm là hời rồi, nếu không mang gì thì em ngại lắm. Chỗ rượu này đủ cho chú cháu mình đêm nay không say không về.”

"Được, được, không say thì không về, không say thì không về. Mau vào nhà, mau vào nhà, thím cháu sắp nấu xong rồi." Thường Đại Đức gọi Thường Bảo Kim vào nhà.

Thường Bảo Căn lấy số t.h.u.ố.c lá được cất kỹ cho ông ta một điếu, ba người đàn ông ngồi nhà trên phì phèo khói thuốc.

Phạm Xuân Hà nhanh chóng bưng thức ăn lên, Ngu Thanh Nhàn nhìn bóng lưng bà ta và chợt cảm thấy hôm nay bà ta rất khác thường.

Tóc bà ta được chải thẳng hơn bình thường, mặc bộ đồ đỏ hoa nhí, không biết có phải do ánh đèn hay không mà sắc mặt của Phạm Xuân Hà trông nhợt nhạt hơn bình thường rất nhiều.

Điều kỳ lạ nhất là nay Phạm Xuân Hà không mắng cô!

Lúc bình thường, miệng của Phạm Xuân Hà ngoại trừ ăn sẽ không chịu ngừng, thật sự rất hiếm khi thấy bộ dạng hiền thục như hôm nay.

Ngu Thanh Nhàn lục lọi ký ức của nguyên thân và phát hiện mỗi lần Phạm Xuân Hà hiền lành thế này là lúc trong nhà có khách và thường là có Thường Bảo Kim.

Ngu Thanh Nhàn cảm thấy hơi khác thường khi Phạm Xuân Hà chạy đến nhà gỗ nhỏ.

Sự khác thường này càng rõ ràng hơn khi ăn uống. Bà ta ăn với tốc độ nhã nhặn hơn nhiều so với bình thường và trở nên dịu dàng hơn với những người có mặt.

Bố con Thường Đại Đức đẩy chén đổi chung cùng Thường Bảo Kim, tửu lượng của bố con Thường Đại Đức không tốt lắm, chưa gì đã say về phòng nghỉ rồi.

Ngu Thanh Nhàn bị đuổi về phòng.

Cô luôn để ý động tĩnh bên ngoài và rồi trông thấy Phạm Xuân Hà ra hậu viện, một lúc sau Thường Bảo Kim cũng đi theo. Ngu Thanh Nhàn vội vàng đi theo từ xa.

Vừa đến chân tường ở hậu viện, cô bắt gặp Phạm Xuân Hà bẽn lẽn nép mình vào vòng tay của Thường Bảo Kim như một cô gái mười bảy mười tám, tay của Thường Bảo Kim cũng lần mò trong quần áo của Phạm Xuân Hà.

Ngu Thanh Nhàn kinh ngạc bịt miệng.

Thường Bảo Kim là cháu trai của Thường Đại Đức, ông ta chỉ hơn Thường Bảo Căn mười lăm tuổi, năm nay cũng bốn mươi lăm rồi. Còn Phạm Xuân Hà gần năm mươi rồi thì phải?

Tam quan của Ngu Thanh Nhàn chịu đả kích một phen. Cô nghĩ Phạm Xuân Hà đúng là biết cách chơi. Tình yêu bị ngăn cấm giữa thím và cháu trai, hấp dẫn quá.

Ngu Thanh Nhàn nghĩ đến gương mặt bình thường với những nếp nhăn và lốm đốm của Phạm Xuân Hà lại thấy quá đúng với câu của người xưa.

Cóc tìm ếch, xấu xí nhưng vui.

Hạ Văn Tĩnh vừa khóc vừa chạy về nhà, nằm trên giường gào khóc.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 168: Chương 168


Chị dâu cả Hạ và chị dâu hai Hạ kinh ngạc nhìn nhau: “Lại gây chuyện gì nữa?”

Chị dâu hai Hạ vội vàng chạy ra ngoài, gọi mấy đứa nhỏ đang chơi bên ngoài vào rồi dẫn chúng đến phòng của chị dâu cả Hạ: “Lại chọc cô mấy đứa à?”

Chị dâu hai Hạ nhìn bọn nhỏ chằm chằm.

Chị dâu cả Hạ và chị dâu hai Hạ người trước người sau gả vào đây, cả hai lần lượt sinh hạ một trai một gái. Bởi vì trong nhà đều có chung người, chị dâu cả Hạ và chị dâu hai Hạ sống hòa thuận, bọn nhỏ cũng rất thân với nhau.

Con trai của chị dâu cả Hạ lớn hơn, thằng bé chưa đến tuổi đi học cũng chưa cho tên cúng cơm, chỉ gọi nó là Hạ Đại Đản.

Hạ Đại Đản là con cả trong nhà, hôm nay nó dẫn mấy đứa em ra ngoài chơi, không thấy cô mình đâu: "Ai chọc cô, có ai chọc cô đâu."

Cô ấy đi rồi, không ai động đến cô ấy nữa. "

Chị dâu cả Hạ và chị dâu hai Hạ nhìn nhau, chị dâu cả Hạ nói với Hạ Đại Đản: "Rồi, tụi con đi chơi đi."

Hạ Đại Đản đang thích thú ngắm đàn kiến di chuyển ở bên ngoài, nghe vậy, cậu bé dắt mấy đứa em hậm hực bỏ đi.

Chị dâu cả Hạ trầm ngâm: "Hay là lại đi tìm em chồng lớn? Chịu oan ức bên em chồng lớn nên khóc lóc?”

Họ đều biết Hạ Văn Tĩnh thích buôn dưa lê với em chồng cả vào buổi trưa

Chị dâu hai Hạ bức xúc: "Chị coi nó có gây thù chuốc oán gì với em chồng lớn? Đã bị nó làm cho bị bán đi còn muốn gì nữa? Phải bức em chồng lớn đến c.h.ế.t nó mới vui lòng hay sao?”

Chị dâu hai Hạ giận đến mức đi đi lại lại trong phòng.

Chị dâu cả Hạ nói: "Em còn không biết con người đó sao? Cùng từ một bụng mẹ chui ra vậy mà trông xấu xí hơn em chồng lớn, với lòng dạ đố kỵ của nó, không nhấn em chồng lớn xuống bùn thì đâu chịu dừng tay?”

Gia đình chị dâu cả Hạ có ba chị em gái, chị dâu cả Hạ nhìn thấu lòng dạ hẹp hòi của cô ta.

Chị dâu hai Hạ thực sự không thể hiểu tại sao Hạ Văn Tĩnh lại xấu xa đến thế!

"Không được, em phải kêu Hạ Văn Dũng lên núi nói với em chồng lớn." Chị dâu hai Hạ rất lo lắng cho chị chồng, ông già chồng Hạ Thiên Cao như có bệnh, thương em chồng nhỏ hết nấc, lại ghét em chồng lớn đến tận xương tủy.

Ngang ngạnh vô lý quá, lúc trước chị chồng chỉ phạm một lỗi nhỏ ông ta liền treo em chồng lớn lên đánh đập, nếu không phải cô và chị dâu cả âm thầm nhờ người đến coi vết thương thì có lẽ em chồng lớn không sống nổi đến ngày hôm nay!

"Được, nhà họ Thường đối xử không tốt với em ấy, nghe nói thường xuyên bỏ đói, chị có lùi hai củ khoai mỡ trong bếp, em kêu Văn Dũng mang đến cho em ấy."

Hồi Chị dâu cả Hạ gả đến đây, em chồng lớn còn chưa được mười tuổi, khác một trời một vực với em chồng nhỏ lên trong sự nuông chiều, chị ấy thấy thương quá nên âm thầm đối tốt với con bé.

Họ không biết về chuyện em chồng lớn bị bán, bố mẹ chồng giấu kín như bưng cho đến khi em chồng lớn bị trói mang đi thì họ mới vỡ lẽ.

Thôn Xương Sơn chỉ cần dính líu đến phụ nữ như điên loạn, bọn cô thế mỏng lực yếu, không dám xen vào, điều duy nhất có thể làm là hết mình đối xử tốt với em chồng lớn.

Không màng điều gì khác, chỉ muốn một trái tim an.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 169: Chương 169


Sau bữa tối khi trời đã gần tối Hạ Văn Dũng mới đến, lúc này bố con nhà họ Thường đã say khướt, Phạm Xuân Hà đang ‘bận’ vụng trộm.

Nghe Hạ Văn Dũng nói, Ngu Thanh Nhàn nói: "Anh hai đừng lo, em không sợ họ, và em cũng không nhịn nữa đâu."

Ngu Thanh Nhàn có cảm giác tốt với hai người anh và em dâu của nguyên thân. Trong nhà họ Thường chỉ có hai anh em là không chà đạp mạng sống của nguyên thân để trục lợi.

Kiếp trước, sau khi Hạ Văn Tĩnh đính hôn với Đồng Thuần An, họ đã dọn ra ở riêng, hai anh em cùng ra ngoài sống.

Kiểu phân chia gia đình như họ chưa từng thấy ở khu vực này, Hạ Thiên Cao lại một lần nữa trở thành chủ đề bàn tán trong lúc rỗi rãi khắp mười dặm tám thôn.

Hạ Thiên Cao tự thấy mất mặc từ chối cất nhắc hai thằng bất hiếu sau khi Hạ Văn Tĩnh phát đạt.

Hai anh em cũng không thể tha thứ cho bố mẹ và em gái út vì cái c.h.ế.t của em gái đầu, mãi cho đến lúc nhắm mắt họ cũng không liên lạc với Hạ Văn Tĩnh xinh đẹp.

Hạ Văn Dũng lấy từ trong túi một gói giấy:

"Đây là tiền riêng anh lén chị dâu em tích góp, cũng không nhiều lắm, em cầm đi. Anh cả anh hai nhu nhược không cứu được em, đừng trách anh chị. Nhưng nếu anh chị biết em bị bán sớm hơn, chỉ cần biết sớm một tiếng thì anh chị cũng sẽ không để người thôn Xương Sơn mang em đi.”

Người của nhà họ Thường ăn xong bữa tối mới đi đón nguyên thân, mà nguyên thân vừa mới bị Hạ Thiên Cao mượn cớ đánh một trận ngày trước đó.

Người thôn Xương Sơn thôn đến đông đảo, anh em Hạ Văn Dũng và Hà Văn Cường chỉ có hai người căn bản đánh không lại bọn họ, chỉ có thể bất lực nhìn nguyên thân bị lôi đi.

“Anh hai, em chưa bao giờ trách anh.” Trên thế giới này, Ngu Thanh Nhàn bị tình cảm chi phối rất nặng, Ngu Thanh Nhàn cảm nhận khi nguyên thân gặp được anh và chị dâu là một sự ấm lòng.

“Rồi rồi rồi, vậy thì tốt.” Hạ Văn Dũng rì rầm một mình, hai mắt lại đỏ lên.

Màn đêm dần buông xuống, Hạ Văn Dũng về nhà.

Vì trời mưa nên bầu trời đêm nay tối đen, không trăng cũng không sao, Hạ Văn Dũng đi xa hơn một chút liền biến thành một bóng đen.

Ngu Thanh Nhàn thở dài, thật muốn hỏi trong không gian của nguyên thân, tại sao có anh trai và chị dâu thương yêu cô ấy đến vậy, lại còn muốn chấp mê bất ngộ với lòng tốt ít ỏi của cô em gái giả dối ấy?

Hệ thống lặng lẽ online: "Kí chủ, kí chủ, nguyên thân đang khóc ở trong không gian hệ thống, trời ơi khóc to lắm."

Sáng hôm sau, Ngu Thanh Nhàn nhìn thấy Hạ Thiên Cao và Vương Tiểu Cúc.

Trời vẫn mưa và không có dấu hiệu tạnh. Mọi người đều ở trong nhà, lúc này Hạ Thiên Cao và Vương Tiểu Cúc đã đến.

Ngày mai là sinh nhật của nguyên thân và Hạ Văn Tĩnh. Hạ Thiên Cao và Vương Tiểu Cúc đến tính sổ với Ngu Thanh Nhàn, Hạ Văn Tĩnh buồn bã cả ngày hôm qua, khóc sưng cả mắt.

Hạ Thiên Cao coi cô ta như đôi mắt, mắt mình bị bắt nạt, còn là đứa con gái lớn mình chướng mắt bắt nạt, Hạ Thiên Cao càng nghĩ càng không thể nuốt nổi cục tức này, mới sáng sớm đã vào thôn Xương Sơn.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 170: Chương 170


Hạ Thiên Cao trông rất bình thường, nguyên thân không giống một điểm nào ở ông ta, Vương Tiểu Cúc lại rất ưa nhìn, nguyên thân giống bà ta ba phần.

Bà ta rụt rè lẽo đẽo sau lưng chồng, nhìn thấy con gái lớn, môi bà ta mấp máy, cuối cùng ngoảnh mặt đi.

Hạ Thiên Cao tát Ngu Thanh Nhàn, cô tránh sang một bên. Hạ Thiên Cao tát hụt, ông ta sững người rồi càng tức giận hơn.

"Mày trốn cái gì?"

Ngu Thanh Nhàn cảm thấy câu hỏi của Hạ Thiên Cao thực sự rất buồn cười:

"Nói nghe mà mắc cười, ông đánh tôi, tôi còn không được phép tránh? Bộ tôi phải ngoan ngoãn đứng ở đây chịu đòn? Ông thấy tôi giống đứa ngu hay tự thấy bản thân là kẻ ngốc?”

Thực tế thì nguyên thân đã từng chống lại Hạ Thiên Cao, năm xưa Hạ Thiên Cao không cho nguyên thân đi học.

Sự phản kháng của cô ấy như đã chạm vào chỗ đau của Hạ Thiên Cao, cô ấy bị Hạ Thiên Cao treo lên và quất bằng thắt lưng.

Nguyên thân bị đánh đau đớn, đánh đến hoảng sợ và rồi không còn dám chống đối Hạ Thiên Cao nữa.

Nhưng nguyên thân không biết rằng, có đôi khi, nhân nhượng và thỏa hiệp chỉ làm cho kẻ gây tổn thương được nước làm tới.

“Con đ**m mày còn dám trả treo, ai cho mày cái gan đó? Hả?" Hạ Thiên Cao vừa nói vừa c** th*t l*ng, quay sang nói với Vương Tiểu Cúc im như thóc từ khi vào cửa: "Bà giữ nó cho thôi."

Vương Tiểu Cúc tiến tới bắt Ngu Thanh Nhàn, rơm rớm nước mắt, nói:

"Con bé này sao lại ngỗ ngược như vậy? Bố con nói một câu con nói lại một câu. Con cãi lại làm gì? Em gái nhỏ hơn con, sức khỏe không tốt, sao con không biết nhường em nó? Hôm qua nó khóc lóc ở nhà sưng cả mắt.”

“Rồi sao? Nó khóc sưng mắt, mấy người kéo đến đây tính sổ? Còn tôi? Tôi bị người nhà họ Thường đánh không ra người ngợm, bà không biết hay sao? Bà nói gì? Nhẫn nhịn đến lúc có con là được. Sao tiêu chuẩn của bà với Hạ Văn Tĩnh lại thay đổi?”

Nếu nói bi kịch cuộc đời của nguyên thân là do Hạ Thiên Cao gây ra, thì Vương Tiểu Cúc chính là đồng lõa.

Là mẹ của nguyên thân, Vương Tiểu Cúc là kiểu phụ nữ lấy chồng làm trời, từ nhỏ đến lớn chỉ cần Hạ Thiên Cao muốn, bất kể đúng sai, bà ta đều ủng hộ một cách mù quáng, chưa từng phản đối.

Cả đời bà ta thuận theo chồng, chồng không thích con gái lớn, bà ta cũng không thích theo, chồng thích con gái út, bà ta cũng nâng niu con gái út.

Nếu chỉ như vậy thì thôi đi, đằng này mỗi khi nguyên thân bị đối đãi bất công, điều duy nhất Vương Tiểu Cúc làm không phải là bênh vực nguyên thân, mà là khuyên răn cô ấy, không ngừng phủ nhận cô ấy, luôn miệng trách móc như hiện giờ vậy.

Khóc lóc ỉ ôi, nguyên thân mới bao nhiêu tuổi đâu, cô ấy thật sự nghĩ là lỗi của mình cơ.

Thế là cô ấy ra sức ăn năn, cho đến khi chết, cô ấy cũng không có được tình thương của bố mẹ, một chút cũng không.

Loạt câu chất vấn của Ngu Thanh Nhàn như một lưỡi d.a.o sắc bén đ.â.m thẳng vào trái tim Vương Tiểu Cúc, bà ta nhìn đứa con gái bỗng trở nên lanh lợi này, há hốc miệng, không thốt ra được lời nào.

“Bà còn đứng đực ra đó làm gì?" Hạ Thiên Cao tối sầm mặt, quát vào mặt Vương Tiểu Cúc.

Vương Tiểu Cúc giật mình, lật đật tiến lên.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 171: Chương 171


Lúc này, bên ngoài nhà họ Thường đã có đông đảo người đến xem, cả nhà ba người Phạm Xuân Hà đang ở trong viện, thấy hành động của Hạ Thiên Cao mà không ai ra ngăn cản.

Dù sao cũng đâu phải con dâu cưới hỏi bằng trầu cau, đánh thì đánh, còn làm quái gì được? Mấy người trong thôn Xương Sơn càng không để tâm, ngày nay việc đánh đập con cái đâu phải chuyện gì to tát?

Điều duy nhất họ quan tâm là tại sao cô vợ nhỏ của Thường Bảo Căn lại bị đánh, họ nghe nói bảo là do cô bé đã làm em gái mình khóc.

Anh chị em thời buổi này đánh nhau rất nhiều, cầm d.a.o c.h.é.m nhau cũng không còn xa lạ, nếu không phải vì quá ầm ĩ thì có ai xông ra bênh vực người ngoài?

Hạ Thiên Cao quất thắt lưng ra, Ngu Thanh Nhàn bắt lấy đầu nhọn của thắt lưng rồi dùng sức, Hạ Thiên Cao không đứng vững bị Ngu Thanh Nhàn kéo ngã xuống đất.

Ngu Thanh Nhàn cầm thắt lưng rồi quấn vài vòng quanh cổ tay, cô giơ tay quất thắt lưng vào người Hạ Thiên Cao, Hạ Thiên Cao không chút phòng bị, thắt lưng quật lên người đau điếng khiến ông ta kêu lên.

Trong đám đông vây xem, bao gồm cả nhà ba người Thường Bảo Căn đều trợn tròn mắt há hốc mồm mà nhìn Ngu Thanh Nhàn.

Ngu Thanh Nhàn giơ tay lên, tiếp tục quật thắt lưng lên người Hạ Thiên Cao: "Đau không? Đau không? Nếu không đau sao la lớn vậy hả?”

“Ủa ông thích dùng thắt lưng đánh người lắm mà? Hôm nay cho ông nếm mùi bị đánh, thế nào, có sướng không?"

“Không sướng nổi, nhưng tôi đánh rất đã, lúc ông lấy thắt lưng đánh con gái ông chắc cũng đã lắm đúng không?" Ngu Thanh Nhà vừa nói vừa quật thắt lưng, trên người Hạ Thiên Cao đã xuất hiện vết máu.

Hạ Thiên Cao lăn lộn tránh né, lại nhận ra rằng dù cố gắng trốn như thế nào, ông ta cũng không thể tránh được đòn đánh của Ngu Thanh Nhàn.

Lúc này Vương Tiểu Cúc định thần lại, xông đến bảo vệ Hạ Thiên Cao. Động tác vung roi của Ngu Thanh Nhàn tạm dừng một lúc rồi tiếp tục, mà ở một góc độ khéo léo hơn, cố gắng không làm tổn thương Vương Tiểu Cúc.

Nếu nói thương tích trên người nguyên thân là do Hạ Thiên Cao chửi đánh, thì vết thương của Vương Tiểu Cúc gây ra cho nguyên thân chính là tinh thần và nhân cách của cô ấy.

Đối với bà ta, nếu chỉ đánh thì quá nhẹ. Chẳng phải bà ta nguyên bảo nguyên thân nhân nhượng cho êm chuyện sao?

Bà ta cũng nên bị người tổn thương cũng bị người khuyên nhủ như thế đi.

Đám đông vây xem cũng có phản ứng, vài người đi lên can ngăn, Ngu Thanh Nhàn bị một người khoảng ba mươi tuổi kéo sang một bên.

"Cô nhỏ này sao độc ác quá, đó là bố cháu, cháu đánh bố không sợ sét đánh à." Một bà lão hơn năm mươi tuổi chỉ vào Ngu Thanh Nhàn trách cứ.

Ngu Thanh Nhàn ở đây cũng không có rảnh rỗi, cô không chỉ thăm dò tất cả các con đường trong thôn, mà còn nắm được các mối quan hệ giữa những người trong thôn.

Ví dụ như bà già đang chỉ chỉ vào cô tên là La Thúy Hoa, bà cụ được mai mối đàng hoàng đến đây, bây giờ là mẹ của đại đội trưởng thôn Xương Sơn, vai vế đáng nể ở trong thôn, và thích làm nhất chính là chỉ tay năm ngón chuyện nhà người ta.

Kẻ đề nghị đánh gãy chân nữ sinh đại học bị bắt đến đây chính là bà già đó.

Mấy hôm trước, cô gái bị bắt đến đây cũng là bà ta đề nghị đánh gãy chân người ta, là một mụ già tàn độc cùng cực.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 172: Chương 172


Ngu Thanh Nhàn còn nghe ngóng được mẹ chồng của mụ già này cũng bị bà ta bỏ đói đến c.h.ế.t rõ như ban ngày.

Ngu Thanh Nhàn liếc nhìn người phụ nữ đang lôi kéo mình, và nhận ra cô ta chính là người ôm đứa bé khóc lóc khi đứng hóng chuyện, cô ta cũng bị bán vào đây.

Sự thù địch của Ngu Thanh Nhàn đối với cô ta không sâu sắc lắm.

Mụ già còn đang luyên thuyên, Ngu Thanh Nhàn khó chịu: "Tôi có hiếu với bố mẹ hay không liên qua gì đến bà, nếu bà không thích thì dân hai người họ đến nhà bà ăn uống no nê đi. Hơn nữa, có thế nào tôi cũng đâu đánh c.h.ế.t họ, phải không? Còn kém xa bà lắm, có bà che chắn rồi, sét có đánh cũng đánh bà trước.”

Sắc mặt của Lý Thúy Hoa chợt thay đổi. Bà ta giương nanh múa vuốt toan vồ lấy Ngu Thanh Nhàn, Ngu Thanh Nhàn vung thắt lưng, thắt lưng đập xuống đất, tạo thành một rãnh bùn trong viện.

Lý Thúy Hoa dừng bước, sắc mặt thay đổi từng cơn, cuối cùng hừ một tiếng rồi rời đi.

Mất một lúc, Hạ Thiên Cao và Vương Tiểu Cúc đã được đỡ dậy Ngu Thanh Nhàn đánh không hề nương tay, Hạ Thiên Cao đau đến tái mặt, ông ta dựa vào Vương Tiểu Cúc, hằn học nhìn Ngu Thanh Nhàn, quát Vương Tiểu Cúc: "Đi."

Vương Tiểu Cúc giàn giụa nước mắt nhìn Ngu Thanh Nhàn: "Nhàn Nhi, con tin hay không thì tùy, mẹ thực sự muốn tốt cho con.”

Một tiếng ‘Nhàn Nhi” làm Ngu Thanh Nhàn buồn nôn, cô dùng đầu thắt lưng chỉ vào Vương Tiểu Cúc: "Câm miệng, không thì đánh cả bà.”

Vương Tiểu Cúc hoảng sợ, rụt vai về, vội dìu Hạ Thiên Cao ra ngoài.

Hai tia sáng mắt thường không thể nhìn thấy lần lượt biến mất trên người Hạ Thiên Cao.

Chẳng phải Hạ Thiên Cao thích đánh mắng nguyên thân sao?

Thế thì để ông ta sống ngày tháng của nguyên thân trong mơ vậy.

Còn Vương Tiểu Cúc, chẳng phải bà ta thích phủ định nguyên thân, tẩy não nguyên thân sao? Thế thì biến bà ta thành nguyên thân, để bà ta cảm nhận mùi vị bị tẩy não, bị phủ định vậy.

Hạ Văn Tĩnh, chẳng phải cô ta luôn miệng nói muốn chịu đắng cay thay nguyên thân sao? Phải chiều ý cô ta chứ nhỉ?

Ngu Thanh Nhàn cảm bản thân đúng thực là quá hiểu con người.

À, đúng rồi, để ngăn ba người họ thông đồng với nhau, thì hãy khiến bọn họ không thể nói ra chuyện gặp ác mộng là được.

Trùng hợp nguyên thân vì chuyện của bọn họ mà có khổ khó nói, xem như báo ứng vậy.

Tranh thủ Hạ Thiên Cao và Vương Tiểu Cúc chưa lên tiếng, Ngu Thanh Nhàn đã vẽ thêm vài câu bùa chú lên người họ thay cho cáo vị rớt khi nãy.

Bận rộn xong, Ngu Thanh Nhàn thở ra một hơi dài nhẹ nhõm.

Quay về Thanh Vân giới nhất định phải đến Phù Phong cảm ơn Phong sư tỷ, các bùa chú nhỏ trừng phạt người do chị ấy chế tạo quá có ích.

Trong tương lai, sẽ có nhiều nơi cần dùng những bùa chú nhỏ này dù gì cũng phải trả tiền bản quyền cho người sáng lập chứ. Ngu Thanh Nhàn thích thú nghĩ.

Không ai trong thôn Xương Sơn ngăn cản vợ chồng Hạ Thiên Cao, và cả nhà Thường Bảo Căn cũng chẳng có ý định coi nhà họ Thường là thông gia chính thống, họ thích đến thì đến, thích đi thì đi, đến nước cũng chẳng mời uống.

Thấy không còn gì hay ho, đám đông tụm ba tụm bảy giải tán, ô gái kéo Ngu Thanh Nhàn mỉm cười với cô và đi theo dân làng.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 173: Chương 173


Chị ấy đã bị bắt cóc đến thôn này mười lăm năm, cũng đã sinh ba đứa con, thôn dân rất yên tâm về chị ấy, vả lại chị ấy luôn dịu dàng ngoan ngoãn, gia đình chồng cũng không vô cớ đánh đập.

Trong số những cô gái bị bắt cóc, chị ấy xem như là sống tốt nhất rồi.

Người đã đi hết, ánh mắt Thường Đại Đức đầy u ám, nói với Phạm Xuân Hà: “Bà dạy quy củ cho nó, Bảo Căn theo bố vào rừng chặt tre, ba cái mẹt với sọt hỏng hết rồi, phải bù vào.”

Thường Đại Đức không coi trọng Ngu Thanh Nhàn gì cho cam, mặc dù cô vừa quất Hạ Thiên Cao bằng thắt lưng.

Trong lòng Thường Đại Đức, Ngu Thanh Nhàn ghe gớm thì đã sao, cô cũng chỉ là Tôn Hầu Tử, làm sao thoát khỏi lòng bàn tay Phật Tổ Như Lai?

Thường Đại Đức cũng rất rõ tính cách đoan chính của con dâu, ai có thể lấy lòng được nó?

Phạm Xuân Hà cau mày và đi về phía Ngu Thanh Nhàn, vừa rồi Ngu Thanh Nhàn đã tốn quá nhiều sức, lại dùng không ít linh lực, cơ thể cô vừa mới khôi phục có chút suy yếu. Lúc này, sẽ hơi khó đối phó với Phạm Xuân Hà.

Ngu Thanh Nhàn nghịch thắt lựng, cười với bà ta: "Nếu bà chạm vào một sợi tóc gáy của tôi, tôi sẽ phanh phui chuyện của bà với Thường Bảo Kim."

“Bà nói xem, Thường Đại Đức sẽ ra sao nếu ông ta biết bị bà cắm sừng? Và những người trong thôn này nữa, nếu họ biết bà không giữ nữ tắc mà câu dẫn cháu trai thì sẽ như thế nào?”

"Tôi nghe nói người phụ nữ cặp kè với cháu trai, chú, bác cả đó đã bị nhấn nước? Chắc là con đê sau núi nhỉ? Đó là nước tù đọng, cá cũng không có mấy con, bà có muốn vào xem một chút không?"

Trong mắt Phạm Xuân Hà lúc này, nụ cười của Ngu Thanh Nhàn đáng sợ như ác ma trên núi, bà ta giả vờ bình tĩnh: "Mày cứ đi nói, cứ đi nói, coi ai tin.”

Ngu Thanh Nhàn cười thích thú: "Đúng là khó để nói. Nếu tôi nói Thường Bảo Căn là con của bà và Thường Bảo Kim, mọi người sẽ nghĩ thế nào? Thường Bảo Kim lớn hơn Thường Bảo Căn mười lăm mười sáu tuổi nhỉ? Chà, quả thực có thể là bố anh ta.”

Phạm Xuân Hà kinh hãi, sắc mặt dần chuyển sang màu trắng nhách.

Ngu Thanh Nhàn chăm chú quan sát, không bỏ sót một sự thay đổi nào trên nét mặt của bà ta, thấy bà ta như vậy, sắc mặt cũng trở nên tinh tế.

Không đời nào? Chắc Thường Bảo Căn không phải con trai của Thường Bảo Kim đâu?

Thú vị lắm, đúng không?

Bí mật đã bị Ngu Thanh Nhàn nắm thóp, Phạm Xuân Hà không còn dám tùy tiện ngược đãi Ngu Thanh Nhàn, bà ta thật sự sợ Ngu Thanh Nhàn ra ngoài rêu rao.

Ở vùng quê ít nơi giải trí, quan hệ bất chính là chủ đề được mọi người ưa thích. Thường Đại Đức không phải là người tốt tính, nếu ông ta phát hiện bị bà ta cắm sừng chưa nói, còn giúp nuôi con kẻ khác ba mươi năm.

Ném chuột sợ vỡ bình, Phạm Xuân Hà không dám tưởng tượng được hậu quả.

Phạm Xuân Hà không dám tùy ý mắng nhiếc Ngu Thanh Nhàn như trước. Sau bữa ăn, bà ta phá lệ múc một tô đầy cho Ngu Thanh Nhàn, khiến Thường Đại Đức và Thường Bảo Căn phải lườm nguýt.

Phạm Xuân Hà có chút bối rối, não chạy liên tục, cuối cùng cũng cũng tìm ra một lý do: “Hôm nay tôi gặp Đại Phát, nó nói Thanh Nhàn gầy quá, không tiện bầu bì, ngày mai con nhỏ lên mười sáu rồi Tôi chỉ muốn cho nó ăn nhiều hơn."
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 174: Chương 174


Những lời của Phạm Xuân Hà khiến bố con nhà họ Thường chuyển ánh mắt sang Ngu Thanh Nhàn.

Ánh mắt Thường Bảo Căn dâm tà đánh giá Ngu Thanh Nhàn từ đầu đến chân, cau mày như thể không hài lòng, nhưng sau một lúc như nghĩ ra gì đó lại cười.

Không biết ngày sinh nhật của nguyên thân đã xảy ra chuyện gì, có lẽ đoạn ký ức về hôm đó quá mức đau khổ, nên cô không thể nhớ ra được.

Thường Bảo Căn khiến người ta buồn nôn, Ngu Thanh Nhàn không muốn có tiếp xúc da thịt với anh ta.

Cơ thể của cô đã được chăm sóc khá tốt rồi, có thể rời đi bất cứ lúc nào. Nhưng cô lại lo lắng cho những người phụ nữ cũng bị lừa bán đến thôn này, nhất là nữ sinh ở nhà Thường Đại Hữu kia.

Số phận đời trước của cô ấy cực kỳ thê thảm, cô không có cách nào mặc kệ được.

Nhưng không may là chân của cô ấy vẫn đang bị thương, không thể đi xa được, trừ khi đợi vết thương của cô ấy hồi phục.

Ngu Thanh Nhàn lao thẳng vào núi, đi khắp đồi núi tìm kiếm dược liệu mà cô cần.

Cô tìm kiếm đến tận giữa trưa, phải đi qua hai ngọn núi lớn, Ngu Thanh Nhàn mới gom đủ dược liệu.

Lúc về đến nhà họ Thường, Thường Đại Phát đã ở đây, anh ta được mời đến khám cho con lợn nhà Thường Đại Đức nuôi.

Mấy ngày nay, ngày nào Ngu Thanh Nhàn cũng đều đặn cho lợn ăn dây sàn sạt, con lợn kia đã bị tiêu chảy suốt một tuần rồi. Cho lợn ăn là công việc của Ngu Thanh Nhàn, vì thế ba người nhà họ Thường vẫn chưa phát hiện ra chuyện lợn bị tiêu chảy.

Sau khi Phạm Xuân Hà bị Ngu Thành Nhàn dọa thì không dám chuyện gì cũng đùn đẩy cho Ngu Thanh Nhàn như trước kia nữa.

Sáng sớm, Ngu Thanh Nhàn ra ngoài một lúc lâu, bà ta mới nhớ đến việc phải cho lợn ăn. Lúc đó mới phát hiện lợn có chút không ổn.

Ở công xã không có bác sĩ thú y, thường thì Xích cước đại phu ngoài khám bệnh cho người, sẽ kiêm luôn bác sĩ cho gia súc.

Bây giờ Thường Đại Phát đang xem xét thức ăn cho lợn, lúc Ngu Thanh Nhàn về đến, ánh mắt anh ta đối diện với ánh mắt của Ngu Thanh Nhàn.

Hai giây sau, Thường Đại Phát nhìn về nồi cám lợn, gạt gạt ngọn dây sàn sạt bên trong.

"Cám lợn không có vấn đề gì cả." Thường Đại Phát nói.

Lúc này không chỉ có Phạm Xuân Hà, mà đến cả Thường Đại Đức cũng cảm thấy sốt ruột. Tiền trả nợ năm nay chỉ trông cậy và con lợn này thôi.

"Ông anh à, anh kiểm tra kỹ chút đi, xem nguyên nhân lợn bị tiêu chảy là gì?" Thường Đại Đức sốt ruột nói.

"Chuyện này tôi cũng không có biện pháp nào cả, nếu không anh đến bệnh viện mua chút Oxytetracycline về cho lợn uống thử xem?" Oxytetracycline được xem như thần dược của niên đại này, người uống được, súc vật cũng uống được, còn rất có hiệu quả nữa.

Muốn mua thuốc thì lại phải tiêu thêm một khoản tiền nữa, nhưng mà cho dù không muốn đến đâu thì số tiền này vẫn phải bỏ ra.

Lại sắp đến giờ làm việc, Phạm Xuân Hà đến công xã mua thuốc, Thường Đại Đức và Thường Bảo Căn ra đồng. Còn Ngu Thanh Nhàn đi được nửa đường thì lại vòng về.

Hôm qua trời mưa, không ai ra đồng làm việc cả nên Ngu Thanh Nhàn không đến tìm nữ sinh kia. Hôm nay đến, lại thấy trên mặt cô ấy có thêm một vết thương.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 175: Chương 175


Ngu Thanh Nhàn biết vết thương đó là do Thường Đại Hữu gây ra.

Năm nay Thường Đại Hữu cũng gần năm mươi rồi, từ trước đến nay lão vẫn luôn độc thân, vất vả lắm mới mua được một cô vợ về, sao có thể dễ dàng buông tha? Mà nữ sinh kia tất nhiên sẽ phản kháng, phản kháng lại bị đánh, một vòng tuần hoàn cứ diễn ra như vậy.

Thấy Ngu Thanh Nhàn đến, cô ấy vội vàng túm chặt Ngu Thanh Nhàn: "Cầu xin cô, giúp tôi, tôi bị lừa bán đến đây, tôi muốn về nhà. Cô giúp tôi đi... giúp tôi..." nữ sinh đau khổ cầu xin.

Không đợi Ngu Thanh Nhàn kịp nói chuyện, cô ấy lại nói tiếp: "Nhà của tôi ở thành phố Liễu Bình, cô gửi một phong thư đến thành phố Liễu Bình giúp tôi, nếu không thì gửi một bức điện tín cũng được. Nhà của tôi có rất nhiều tiền, chờ người nhà đến cứu tôi, tôi nhất định sẽ hậu tạ cô."

Ngu Thanh Nhàn nhìn nữ sinh, lắc đầu nói: "Vô ích thôi. Ở chỗ này, quan lại đều bao che cho nhau, chỗ nào cũng có tai mắt của bọn họ."

"Chỉ tính trong thị trấn này thôi, trong một trăm cô gái thì có đến mười lăm người là bị lừa bán đến. Với số lượng lớn như thế, nếu để lộ ra thì quan chức địa phương không có cách nào chịu trách nhiệm, nên chỉ có thể đè xuống. Đừng nói đến gửi điện tín, cho dù viết thư giấy cũng không chắc là gửi ra ngoài được."

Những người bị lừa bán đến trước kia, không phải chưa từng có người nhờ thanh niên trí thức giúp gửi thư, nhưng những bức thư này đều như đá chìm đáy biển, vốn không được gửi ra ngoài.

Mà những người thanh niên trí thức đồng ý giúp đỡ kia, sau đó cũng gặp rất nhiều phiền phức.

Nữ sinh kia kinh ngạc buông thõng cánh tay của Ngu Thanh Nhàn ra, hai mắt m.ô.n.g lung.

Cô ấy bị bán đến đây, sở dĩ có thể kiên trì lâu đến vậy mà không gục ngã cũng là nhờ có niềm tin này, sở dĩ cô ấy chạy trốn hết lần này đến lần khác, là vì mang theo suy nghĩ muốn đến trấn trên gọi điện thoại, chỉ cần tìm được đồn công an là cô ấy sẽ được cứu.

Hiện tại lời Ngu Thanh Nhàn nói với cô ấy những lời này, khiến cho hi vọng cô ấy tích góp được từng chút tan vỡ.

Ngu Thanh Nhàn thấy trạng thái của cô ấy không đúng lắm, vội vàng giữ chặt lấy tay cô ấy:

"Tôi sắp rời khỏi đây rồi, sẽ chuồn đi từ phía sau núi. Tuy con đường này nhiều nguy hiểm, nhưng cũng là con đường an toàn nhất để trốn khỏi đây. Cô có nguyện ý đi cùng tôi không?"

Cặp mắt của cô nữ sinh lập tức phát ra ánh sáng, ý cười trên mặt khó mà che giấu được, ngay khi ý cười chạm đến đáy mắt, thì hai hàng nước mắt cũng chảy xuống theo:

"Tôi không sợ, tôi nguyện ý. Nếu không có tự do, chi bằng c.h.ế.t đi cho rồi."

Ngu Thanh Nhàn thò tay vào túi quần, lấy ra túi thuốc bột mà cô vừa luyện chế trong không gian: "Đây là thuốc, mỗi ngày bôi ba lần lên vết thương trên chân cô, năm ngày sau chúng ta sẽ đi."

nữ sinh nắm chặt túi thuốc: "Sao phải đợi năm ngày nữa?"

Ngu Thanh Nhàn nói: "Bởi vì tối năm ngày sau trong thôn sẽ tổ chức họp đại đội, nhà ai cũng phải đi."

Nữ sinh gật đầu.

Ngu Thanh Nhàn nhìn cô ấy nói: "Nếu cô có thể liên hệ với những người muốn trốn, vậy năm ngày sau chúng ta cùng đi."

"Được, được, được." nữ sinh gật đầu như giã tỏi.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 176: Chương 176


Ngu Thanh Nhàn bắt đầu đi làm việc, nữ sinh tháo vải xô băng bó vết thương trên đùi mình ra rồi rắc thuốc bột lên.

Ngu Thanh Nhàn rời đi chưa được bao lâu thì một người phụ nữ hơn ba mươi tuổi ôm đứa bé đi đến - chị ta chính là người hôm qua đã giữ chặt Ngu Thanh Nhàn.

Chồng của chị ta là anh em họ với Thường Đại Hữu, vì bình thường chị ta tỏ vẻ mình đã chấp nhận số mệnh, thái độ mềm mại dịu dàng nên được Thường Đại Hữu mời đến đây khuyên nữ sinh kia.

Chị ta thuyết phục một cách miễn cưỡng, lời nói ra vẫn sáo rỗng như những lần trước.

Nữ sinh im lặng lắng nghe, khác hẳn với vẻ trầm mặc trước đây, lần này cô ấy bỗng nhiên hỏi: "Chị cũng bị lừa bán tới đây phải không? Chị có muốn về nhà không?"

Người phụ nữ ôm đứa bé run rẩy một lát, ngôi nhà trước khi bị bắt cóc bỗng như hiện lên trước mắt.

Nhà chị ta cũng ở nông thôn, nhưng cha mẹ chị ta rất hiền lành từ ái, tình cảm anh chị em trong nhà đều rất tốt.

Chị ta bị bắt cóc đúng thời điểm ngày mùa, bà ngoại chị ta bị bệnh, người nhà không ai rảnh đến thăm nên mẹ chị ta bảo chị ta đến thăm bà ngoại.

Vừa rời khỏi thôn không được bao lâu thì đã gặp một bà cụ đi bộ trên đường.

Bà cụ chủ động bắt chuyện, chị ta liền trò chuyện với bà cụ suốt một đường, khi sắp đến nhà bà ngoại chị ta thì bà cụ kia bỗng bảo cơ thể bà cụ đột nhiên không khỏe, nhờ chị ta đỡ bà cụ ngồi xuống vệ đường.

Ấn tượng cuối cùng trong kí ức của chị ta là khuôn mặt bà cụ vừa dữ tợn vừa lạnh lùng.

Đến khi tỉnh lại, chị ta đã ở trên đường đến đây.

Sau khi bị bán đến thôn Xương Sơn, không phải chị ta chưa tìm cách chạy trốn, nhưng trốn thế nào đây?

Chị ta không biết đường, cũng không biết được mấy chữ, chị ta có năng lực trốn đi đâu?

Nhất là sau khi chứng kiến thảm trạng của những người trốn đi rồi lại bị bắt về, chị ta càng không dám chạy.

Nhưng mỗi khi đêm đến chị ta luôn nằm mơ, mơ thấy lúc chị ta vẫn chưa bị lừa bán, mơ thấy từng ngóc ngách xó xỉnh trong nhà, ngay cả đàn gà cũng không buông tha.

Mỗi lần tỉnh lại sau giấc mơ, gối đầu của chị ta vẫn luôn ẩm ướt.

Sao chị ta có thể không nhớ nhà cho được? Sao lại không muốn trốn đi cơ chứ?

"Muốn về, nhưng không thể về được." Người phụ nữ nói, nước mắt rơi từng hàng, từng hàng.

Nữ sinh nhìn chị ta: "Có thể, chúng ta có thể về mà. Không ai thả chúng ta đi, vậy chúng ta tự trốn đi bằng đường ở sau núi."

Người phụ nữ nhìn nữ sinh, ánh mắt nữ sinh kiên định đến phát sáng, chị ta giật mình: "Sau núi quá nguy hiểm, trong đó có rất nhiều thú dữ, vào rồi là không có đường ra đâu."

"Sợ gì chứ? Chết trong miệng thú dữ còn hơn là bị đám súc sinh kia chơi hỏng."

Người phụ nữ không nói gì, hai người im lặng một lúc lâu. Hình như đứa bé trong n.g.ự.c nguời phụ nữ ngủ mơ, đột nhiên khóc ré lên một tiếng, tiếng khóc đánh thức hai người.

Người phụ nữ nhìn đứa bé trong ngực, nhẹ giọng nói: "Tôi vẫn chưa nói cho cô biết tên mình nhỉ? Tôi là Lô Tú Mẫn, là người huyện Vạn Hòa."

Nữ sinh nhìn chị ta, cũng cười nói: "Tôi tên là Yến Ninh, người thành phố Liễu Bình, huyện Vạn Hòa cách chỗ chúng tôi không xa."
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 177: Chương 177


Lô Tú Mẫn nhìn Yến Ninh, nước mắt chị ta vẫn còn vương trên má, vậy mà chị ta lại bật cười: "Tốt quá, tôi còn nghĩ cả đời này cũng không thể gặp lại người ở nơi đó nữa."

"Đúng rồi, người kia nói, nếu có phụ nữ nào trong thôn chúng ta còn muốn trốn thì đều có thể đi theo, cô ấy có thể dẫn chúng ta ra ngoài." Yến Ninh nghiêm túc nói với Lô Tú Mẫn.

"Tôi đến thôn này cũng mười sáu năm rồi, ai muốn đi ai không muốn đi tôi đều biết cả, cô yên tâm đi."

Yễn Ninh ừ một tiếng: "Bốn ngày sau chúng ta sẽ xuất phát."

Lô Tú Mẫn gật đầu, rồi lại nhìn đứa bé trong n.g.ự.c đến xuất thần.

Trong lúc Yến Ninh và Lô Tú Mẫn bí mật nói chuyện, chị dâu cả Hạ cũng đến tìm Ngu Thanh Nhàn, đưa cho cô chiếc bánh bột ngô mà chị ta cố để phần riêng cho cô, rồi bắt đầu tám chuyện:

"Tối hôm qua sau khi cha về nhà thì lên giường ngủ luôn, đến hơn nửa đêm rồi mà mẹ vẫn còn đang hầu hạ Hạ Văn Tĩnh. Cũng không biết cô ta phát điên cái gì mà la hét suốt đêm."

Hạ Văn Tĩnh đúng là không chịu để yên cho người nhà nghỉ ngơi. Sáng sớm đám người chị dâu cả Hạ phải đi ra ngoài làm việc, lúc đó mấy người Hạ Đại Đản vẫn chưa thức giấc.

Chị dâu cả Hạ không đợi Ngu Thanh Nhàn nói chuyện, lại tiếp tục nói: "Chuyện em đánh cha hôm qua đã bị đồn đã khắp nơi rồi, chỗ nào cũng đang bàn tán cả. Chị dâu hai của em còn lén nói với chị là trận này em đánh rất sảng khoái."

Vẻ mặt chị dâu cả Hạ nhuốm ý cười: "Hôm qua lúc Hạ Văn Tĩnh khóc lóc chạy về bọn chị vẫn lo lắng cho em đấy. Em có thể phản kháng lại, bọn chị nghe thấy đều thở phào nhẹ nhõm."

Ngu Thanh Nhàn nhìn chị dâu cả Hạ, cũng cười theo: "Chị cả, chị không cảm thấy em bất hiếu à?"

Chị dâu cả Hạ cắt ngang: "Hiếu thuận cũng phải tùy người chứ. Nếu cha mẹ tốt, con cái mà bất hiếu thì đúng là heo chó không bằng. Còn nếu cha mẹ không ra dáng cha mẹ, vậy lý gì mà đứa con kia phải hiếu thuận với họ?”

“Hơn nữa, trong thôn nhiều người bất hiếu như thế, ngoại trừ bị người bên ngoài nói hai câu, đương sự không để chuyện này trong lòng thì sao phải phân vân?"

Mấy lời này của chị dâu cả Hạ quả là nói đúng lời trong đáy lòng của Ngu Thanh Nhàn.

Ngu Thanh Nhàn thầm nghĩ, nếu nguyên thân không bị bán đi, nếu theo bình thường mà làm mai rồi gả cho nhà người khác, ít nhất nguyên thân cũng có hai anh trai làm chỗ dựa, cuộc sống cũng không đến nỗi nào.

Đáng tiếc... Đây đều là hậu quả do Hạ Thiên Cao và Vương Tiểu Cúc ban tặng, phải c.h.é.m ngàn đao mới hả giận.

"Chị cả, anh chị có định ra ở riêng không? Em nghe nói là Hạ Văn Tĩnh và Đổng Thuần An sẽ đính hôn, hai ông bà già kia cũng muốn xây phòng riêng cho cô ta..." Lời tiếp theo Ngu Thanh Nhàn không nói tiếp, chỉ nhìn chị dâu cả Hạ một cái, cho chị ta một ánh mắt "chị hiểu mà".

Trong lòng chị dâu cả Hạ thầm chậc lưỡi, cảm thấy bà cô bên chồng này đã thông minh hơn rồi, nhưng thế cũng không phải chuyện xấu:

"Chị với chị dâu hai em đang bàn bạc chuyện này đây, muộn nhất là cuối tháng này sẽ ra riêng. Nhà chị với nhà chị dâu hai em sẽ ăn chung."
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 178: Chương 178


Chuyện này do chị dâu hai Hạ đề xuất, chị dâu cả Hạ và anh cả Hạ đều suy nghĩ cẩn thận, cảm thấy chuyện này khả thi.

Bọn họ đều có đứa bé phải nuôi dưỡng, mà bọn họ đều là lao động khỏe mạnh, bốn người lớn nuôi bốn đứa bé chắc chắn có thể nuôi chúng béo mập, hơn nữa làm thế thì hai bên đều cảm thấy thoải mái.

Ngu Thanh Nhàn gật đầu, tỏ vẻ đồng ý.

Chị dâu cả Hạ nói: "Lão yêu bà nhà họ Thường kia còn làm khó em không?"

Ngu Thanh Nhàn cũng không có ý định giữ bí mật giúp Phạm Xuân Hà, cô mỉm cười, ghé sát chị dâu cả Hạ thì thầm: "Bây giờ bà ta đâu dám tìm em gây phiền toái nữa. Bà ta vụng trộm với người khác bị em phát hiện, bây giờ trốn em còn không kịp đâu."

Hai mắt chị dâu cả Hạ sáng lên: "Bà ta vụng trộm với ai? Sao em phát hiện ra được?"

Chị dâu cả Hạ không phải người lắm miệng, nhưng vẫn là câu nói cũ thôi, ai có thể chống lại sức hút của chuyện tình nam nữ cơ chứ?

"Chị cả chắc chắn không thể đoán ra người kia là ai đâu."

Ngu Thanh Nhàn cứ úp úp mở mở khiến chị dâu cả Hạ càng tò mò hơn, chị ta kiềm chế hưng phấn thúc giục: "Nói nhanh đi, nói nhanh đi."

"Là Thường Bảo Kim."

Cái người tên Thường Bảo Kim này hầu như người ở đại đội Hà Tây đều biết. Cha mẹ anh ta mất sớm, là nhà nhà ở thôn Xương Sơn bỏ cơm nuôi lớn anh ta.

Vì trong nhà nghèo khó, nên anh ta hai mươi tuổi rồi mà vẫn chưa lấy vợ. Mãi cho đến khi em gái anh ta mười tám tuổi, anh ta gả em gái ra ngoài rồi mới tìm cho mình một mối.

Người vợ hiện tại của anh ta được mai mối cưới gả đàng hoàng, gả cho Thường Bảo Kim được ba năm thì sinh ra hai đứa con.

Có đứa con chống lưng, lại có nhà mẹ đẻ để dựa vào nên sống lưng của vợ Thường Bảo Kim cực kỳ thẳng, đanh đá đáo để đến độ trong thôn khó ai sánh kịp.

Năm 1958, trong thôn tổ chức đại hội cử tri bầu ra đội trưởng dân binh, Thường Bảo Kim trúng cử, từ đó về sau vẫn luôn đảm nhiệm chức đội trưởng của thôn.

Từ đó cuộc sống của anh ta thoải mái hẳn ra, ngày nào cũng họp hành với đội trưởng dân binh của các thôn khác trong đại đội Hà Tây, thật sự rất bận rộn.

Chị dâu cả Hạ che miệng khó tin: "Lão yêu bà Phạm Xuân Hà kia cũng hơn năm mươi rồi đúng không? Mà Thường Bảo Kim năm nay mới bao nhiêu tuổi chứ?"

"Bốn mươi bốn tuổi."

Cách nhau nhiều tuổi như thế, lại có vai vế thím cháu, chị dâu cả Hạ kích động vỗ đùi cái đét: "Em cả à, em chắc chắn chưa? Hai người bọn họ thực sự có một chân à?"

"Em nhìn rõ mà. Tối hôm trước anh hai đến truyền tin cho em, bọn họ còn yêu đương vụng trộm ngay trong vườn ở hậu viện đấy."

Cô em chồng nhà mình là người thành thật, cô dám nói như thế, chị dâu cả Hạ thật ra đã tin chín phần, trong lòng chị ta lại đang cân nhắc xem nên truyền chuyện này ra ngoài bằng cách nào.

Ngu Thanh Nhàn còn sợ chị ta chưa đủ kinh ngạc nên ném cho chị dâu cả Hạ thêm một quả b.o.m nữa: "Mà hình như Thường Bảo Căn là con của Thường Bảo Kim."

"!!!" Chị dâu cả Hạ đã kích động đến mức không nói thành lời nữa rồi.

Ngu Thanh Nhàn vội vàng vỗ vỗ lưng cho chị ta: "Chị cả, chị đừng kích động quá, đừng kích động quá nhé."
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 179: Chương 179


Chị dâu cả Hạ hít một hơi thật sâu: "Sao không kích động cho được, sao không kích động được cơ chứ? Chị lớn đến từng này rồi mà vẫn chưa nghe qua tin tức nào bùng nổ đến mức này đâu."

Chị dâu cả Hạ dừng một chút rồi lại nói: "Em không nói chị còn chưa phát hiện đâu, em vừa nói thì chị bỗng nhiên ngờ ngợ, đúng là Thường Bảo Căn chẳng giống Thường Đại Đức chút nào, nhưng lại giống Thường Bảo Kim đến bảy, tám phần đấy."

"Chậc, chậc, Phạm Xuân Hà này đúng là lợi hại mà, cắm sừng chồng còn chưa tính, thế mà lại dám sinh ra một đứa con hoang. Mà Thường Bảo Kim cũng không vừa đâu, mới mười bốn mười lăm tuổi đã có thể làm cho phụ nữ to bụng, khó trách ba năm ôm hai đứa."

Chị dâu cả Hạ vỗ tay một cái: "Trước đó không phải Thường Đại Đức và Phạm Xuân Hà đã có với nhau ba đứa con gái ư, nếu ông ta phát hiện ra mình bán ba đứa con ruột đi để nuôi một đứa con hoang, không biết ông ta sẽ tức giận thành dạng gì nữa."

"Xí, đáng lắm. Đám súc sinh bán con gái nên nhận báo ứng thế này." Chị dâu cả Hạ cực kỳ vui vẻ.

Chị ta vỗ vỗ bàn tay của Ngu Thanh Nhàn: "Chờ mà xem, chị cả của em nhất định sẽ truyền chuyện này ra ngoài. Để đến lúc đó rồi xem, Phạm Xuân Hà ở bên ngoài vụng trộm với người đàn ông khác có tư cách gì trì triết em, còn có Thường Bảo Căn nữa, Thường Đại Đức cưng chiều anh ta nhất, nếu ông ta mà biết anh ta không phải con ruột mình thì sao nhỉ? Chậc chậc."

Chị dâu cả Hạ vừa nói vừa lắc đầu: "Chị phải đi tìm chị dâu hai của em, loại chuyện này chị dâu hai em am hiểu nhất."

Nói rồi, chị dâu cả Hạ đến tìm chị dâu hai Hạ, kéo chị ta sang một bên thì thầm to nhỏ.

Chị dâu hai Hạ nghe đến hai mắt trợn tròn, sau đó vội vàng dùng tay bưng kín miệng, tiếp theo nữa thì kích động vỗ đùi cái đét.

Hành động này của chị dâu hai Hạ thành công thu hút sự chú ý của một đám người đang làm việc gần đó. Chị dâu cả Hạ vừa đi, mấy bà tám lập tức vây quanh chị dâu hai Hạ.

"Vợ Văn Dũng à, cô với chị dâu cả cô vừa nói chuyện gì thế?"

"Đúng đấy, đúng đấy, nói cái gì thế?"

Giữa một đống lời hỏi han hóng hớt, chị dâu hai Hạ lộ vẻ khó xử: "Chị dâu cả tôi nói, chuyện này không được truyền ra ngoài."

Mọi người vừa nghe thấy thế thì biết đây chắc chắn là chuyện lớn, lại càng thêm tò mò hơn.

"Cô nói đi, chúng tôi là người thế nào cô còn không biết à? Chúng tôi là người kín miệng nhất, cô cứ kể cho bọn tôi nghe đi, bọn tôi tuyệt đối không kể cho người khác nghe đâu."

"Đúng thế, đúng thế."

"Đều là người cùng thôn cả, vợ Văn Dũng à, cô còn không tin tưởng chúng tôi ư?"

Chị dâu hai Hạ nghe những lời này, đáy lòng thầm bật cười, tin tưởng mấy bà kín miệng, chẳng bằng tôi tin heo mẹ biết leo cây thì hơn.

Người trong thôn thấy chị ta vẫn không chịu nói thì càng sốt ruột hơn.

"Vợ Văn Dũng à, cô vẫn đang suy nghĩ cái gì thế?"

"Còn phải nghĩ nữa à, cô kể với chúng tôi một chút thôi, chúng tôi sẽ không truyền ra bên ngoài đâu. Mọi người nói có đúng không?"

"Đúng đó, đúng đó." Đám người phụ họa.
 
Back
Top Dưới