Ngôn Tình Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi

Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 140: Chương 140


"Bành Tử Kiện kia, tên là Bành Tử Kiện đúng không? Lúc trước đã đến nhà chúng ta vài lần, cũng rất chịu khó, anh còn khen nhóc con này có mắt nhìn, trông người cũng rất có tinh thần."

"Xí, bây giờ nghĩ lại, thằng nhóc kia giống hệt một con chồn!"

Văn Thanh Yến dở khóc dở cười:

"Em nói vậy khác nào mắng cả mình?"

Ngu Thanh Nhàn nghe vậy cảm thấy cũng đúng, vừa rồi cô giận quá mất khôn.

Văn Thanh Yến lại nói tiếp:

"Được rồi, đừng giận nữa, Thủy Tâm cũng không còn nhỏ nữa, đã mười tám rồi, đều trưởng thành rồi, nó biết mình muốn gì. Thằng bé kia không phải lúc trước đã đến nhà chúng ta rồi sao, trông cũng là một đứa trẻ ngoan, em cứ kệ trước đi, để chúng nó tự tìm hiểu."

"Hơn nữa, con trẻ đều lớn rồi, có ý kiến của riêng mình, nếu em không ngăn cản có lẽ còn đỡ, một khi em ngăn cản sẽ kích động lòng phản nghịch của chúng." Văn Thanh Yến khuyên nhủ có tình có lý.

"Cũng như em nói, Thủy Tâm còn nhỏ, chưa có tính kiên định, chưa biết chừng sau khi hẹn hò một thời gian lại cảm thấy hai người không hợp nhau thì sao?"

Nghe Văn Thanh Yến khuyên nhủ như vậy, Ngu Thanh Nhàn cảm thấy rất có lý:

"Vậy được rồi, chúng ta cứ nhìn trước đã. Nếu không thành thì chúng ta tách hai đứa ra."

Ngu Thanh Nhàn suy nghĩ một chút, lại nói thêm:

"Anh tra lai lịch của thằng bé giúp em."

"Được được." Văn Thanh Yến lập tức đồng ý với Ngu Thanh Nhàn.

Cuối cùng cô cũng dịu xuống.

Tuy Bành Tử Kiện đã ăn một trận đòn, nhưng cũng coi như qua được cửa ải nhà đối tượng, lúc đến cậu ta đã bỏ tiền tiết kiệm nhiều năm của mình ra mua rất nhiều quà biếu, đồ ăn, đồ dùng đều có. Lúc cậu ta ra về, Ngu Thanh Nhàn cũng tặng lại quà đáp lễ.

Trên đường về nhà, bước chân của Bành Tử Kiện có chút lâng lâng.

Vậy là nhà đối tượng đã đồng ý mình rồi sao?

Dựa theo phong tục địa phương, nếu không đồng ý đối tượng của con gái, sẽ trả hết quà của đối tượng mang đến về, nếu coi trọng thì sẽ dùng đồ nhà mình làm quà đáp lễ cho nhà trai, tỏ ý chúng tôi tán thành mối lương duyên của hai đứa, cậu có thể tiếp tục yêu đương với con gái nhà tôi.

Bành Tử Kiện sung sướng về đến nhà, đặt đồ lên mặt bàn trước ghế sofa, sau đó ngồi phịch xuống ghế sofa làm bằng gỗ lim:

"Lan Anh ơi, rót cho cháu chén nước."

Bà nội Bành đang làm việc trong bếp, đi ra mắng:

"Thằng ranh này, có biết lễ phép không? Còn gọi bà rót nước, bà rót mày có dám uống không?"

Nếp nhà của nhà họ Bành khá thoải mái, bà nội Bành cũng không để ý Bành Tử Kiện và anh trai cậu ta gọi thẳng tên của mình.

Nếu là bình thường, Bành Tử Kiện đã sớm chạy rồi, nhưng hôm nay thì khác, cậu ta không sợ hãi, chỉ vào đồ ở trên bàn, nói:

"Lan Anh à, bà nhìn thấy không? Đây là gì?"

Bà nội Bành nhìn lên mặt bàn, thấy đây là đồ dinh dưỡng thường thấy, con dâu con trai bà và cháu lớn thích mua về nhà, bà và ông cụ đều không thích ăn, cuối cùng phần lớn đều cho thằng nhóc này được lợi.

"Không phải là đồ dinh dưỡng, còn có thể là hoa sao? Nhóc con, cháu mau nói cho rõ ràng, ngày nghỉ không về nhà còn đi đâu, đang đợi cháu ăn cơm đây này, vậy mà cả buổi không thấy đâu."
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 141: Chương 141


Bành Tử Kiện giơ một ngón tay lắc lắc trước mặt bà nội Bành:

"Không không, Lan Anh à, đây là quà đáp lễ của cháu dâu tương lai bà đấy."

"Thằng nhóc này càng nói càng vớ vẩn..." Bà nội Bành còn chưa kịp mắng xong Bành Tử Kiện không biết lớn nhỏ, câu sau đã tự động mất âm: "Cháu nói cái gì? Cháu dâu tương lai à? Cháu tìm đối tượng?"

Bành Tử Kiện lại ngồi bệt xuống ghế sofa:

"Vâng ạ."

Bà nội Bành lập tức mừng rỡ, lau tay lên tạp dề, ngồi xuống bên cạnh Bành Tử Kiện, thuận lợi rót cho cậu ta một cốc nước đặt lên mặt bàn.

"Mau mau phải nói cho bà nghe đối tượng của cháu tên là gì, người ở đâu, làm gì, bao nhiêu tuổi."

"Đối tượng của cháu tên là Lục Thủy Tâm, ở thôn Điền Dương, học cùng trường với cháu, năm nay mười tám rồi. Để cháu kể với bà, bà ơi, cháu trai của bà đã lớn bằng này mà đánh nhau ba năm với cô ấy vẫn chưa từng thắng lần nào."

Bành Tử Kiện không kịp chờ đợi, bắt đầu khoe khoang Thủy Tâm với bà nội mình.

Lúc đầu bà nội Bành còn hăng hái, càng nói, vẻ mặt bà càng tỏ ra ghét bỏ, đến khi Bành Tử Kiện nói xong, bà lườm cậu ta một cái:

"Ngay cả một cô gái cháu cũng đánh không lại, nuôi cháu lớn thế này có ích gì chứ? Tên Lục Thủy Tâm đúng không? Lúc nào đưa về nhà ăn cơm một bữa."

"Cuối tuần nhé, cuối tuần cháu được nghỉ sẽ đưa cô ấy về."

Bà nội Bành lập tức bày tỏ sự vui sướng của mình.

Bà nhìn về phía Bành Tử Kiện, nói bằng giọng cảm khái:

"Không biết cô bé tên Lục Thủy Tâm kia coi trọng cháu điểm gì, rõ ràng cháu chỉ là một đứa ham ăn lười làm."

Bành Tử Kiện nhìn bà nội với vẻ không tin được, cậu ta thực sự không ngờ đây lại là lời bà nội ruột của mình nói ra.

"Bà nội ơi, trong mắt bà cháu có hình tượng như vậy sao? Chẳng lẽ cháu không phải là cháu trai yêu quý của bà? Lúc còn bé không phải bà thường xuyên nói yêu thương cháu nhất sao?"

Bà nội Bành gật đầu:

"Đúng vậy, đúng là bà đã nói vậy, nhưng lúc đó cháu còn nhỏ, ai biết được khi trưởng thành rồi lại ngu ngốc như vậy, nếu như sớm biết lớn lên cháu như thế này, chắc chắn bà sẽ không nói câu đó."

Nói đến đây, bà lại lắc đầu thở dài:

"Thôi bỏ đi, có gì hay mà nói với cháu? Đưa Thủy Tâm đến nhà thì bảo trước bà một câu, bà làm chút đồ ăn ngon cho con bé. Không đối xử tốt với nó, lương tâm bà sẽ cắn rứt."

Mộc Tâm và Tiểu Chu tiến hành cuộc chạy cự li dài trong tình yêu những hai năm, cho đến khi Ngu Thanh Nhàn và Văn Thanh Yến phát hiện ra chuyện của họ.

Đến khi Mộc Tâm học đại học năm thứ tư, hai người cuối cùng cũng công khai chuyện của mình với mọi người.

Lần này, Tiểu Chu dựa theo lệ cũ, cũng ăn một trận đòn của Ngu Thanh Nhàn.

Tốt nghiệp đại học xong, Mộc Tâm làm việc trong Hội liên hiệp phụ nữ đúng như cô mong muốn, mà việc kết hôn của cô và Tiểu Chu cũng đã được lên lịch.

Tháng 6 năm 1961, Lục Mộc Tâm 24 tuổi được gả cho Tiểu Chu 26 tuổi.

Ngu Thanh Nhàn chuẩn bị cho hai con một căn phòng cưới, để hai người tiện về đâu thì ở đấy.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 142: Chương 142


Sau khi cưới, cuộc sống của Mộc Tâm rất thoải mái, mẹ chồng có tính tình hiền hòa hiếm có, hết sức hài lòng về người con dâu này, bố chồng thì giống tất cả đàn ông, không quan tâm đến việc trong nhà lắm, chỉ chuyên tâm công tác bên ngoài.

Tiểu Chu phải trải qua thử thách lâu dài mới đến được với Mộc Tâm, cho nên tình cảm hai người rất ổn định, năm 1962, hai người đẻ đứa con đầu tiên, là một bé gái, đặt tên là Chu Dĩnh.

Cũng trong năm này, Ngu Thanh Nhàn bất ngờ mang thai, lúc đầu cô mệt mỏi rã rời, tưởng rằng mình mất ngủ, nhưng mấy ngày sau bắt đầu có dấu hiệu buồn nôn, lần này Ngu Thanh Nhàn cảm thấy không đúng, vội vàng bắt mạch cho mình.

Quả nhiên cô đã mang thai, cô vô cùng khó hiểu, người khó hiểu hơn cô là Văn Thanh Yến.

Năm nay Mộc Tâm đã 26 tuổi, nguyên thân sinh cô lúc 18 tuổi, nếu tính toán tuổi tác, hiện giờ Ngu Thanh Nhàn đã 45, 46 tuổi rồi, kinh nguyệt của cô năm nay lúc có lúc không, Văn Thanh Yến sợ cô xảy ra vấn đề gì, tháng trước đã đưa cô đến tìm thầy thuốc đông y kiểm tra một phen, lại cắt thuốc về cho cô uống.

Hôm trước, cô còn phàn nàn với Văn Thanh Yến là thuốc không có hiệu quả, kinh nguyệt của cô vẫn không đều.

Ngu Thanh Nhàn có nằm mơ cũng không ngờ thuốc lại có hiệu quả! Cô đã có thai rồi!

Phải biết rằng trong một tháng nay, cô và Văn Thanh Yến đều không dùng biện pháp tránh thai, suy nghĩ của hai người là có thai thì tốt, không có cũng không sao. Nhiều năm như vậy hai người chưa từng chờ mong sẽ có con, vậy mà không ngờ đến khi cô làm bà ngoại, đứa trẻ lại tới.

Ngu Thanh Nhàn dở khóc dở cười. Mà bất kể là Văn Thanh Yến hay bà Lục và ông Văn đều rất vui vẻ, ngay cả hai chị em Mộc Tâm cũng rất phấn khởi.

Ngu Thanh Nhàn lập tức được ở bảo vệ như động vật quý hiếm trong nhà, không cho làm gì hết.

Sau khi bàn bạc với Văn Thanh Yến, Ngu Thanh Nhàn nhân cơ hội này tiện thể từ chức ở xưởng giấm. Tình hình trong nước ngày càng căng thẳng, mà sang năm sẽ càng thêm nghiêm trọng, Ngu Thanh Nhàn không muốn nhảy vào vũng nước đục này.

Tháng 5 năm 1964, Ngu Thanh Nhàn sinh một bé trai trong bệnh viện, bà Lục ôm đứa trẻ mừng đến rơi nước mắt. Bà vốn tưởng rằng cả đời này mình sẽ không có cháu ruột.

Bà kéo tay Ngu Thanh Nhàn, liên tục nói cảm ơn cô, sau đó chăm sóc hai mẹ con rất cẩn thận.

Lúc còn trong cữ, Ngu Thanh Nhàn không hề gặp phải chuyện gì không vừa ý.

Ông Văn lại lật xem một cuốn từ điển, đặt tên cho cháu trai là Văn Đình.

Hai chị em Mộc Tâm đến tuổi này còn có em trai, vô cùng yêu thương cậu bé, ngay cả Chu Dĩnh nho nhỏ cũng rất quý c** nh*, đi đến đâu cũng dẫn cậu đi theo.

Năm Văn Đình hai tuổi, Mộc Tâm mang thai, sinh một bé trai, đặt tên là Chu Thông. Đến đây cô đã có đầy đủ cả trai lẫn gái.

So với Mộc Tâm, Thủy Tâm có đối tượng từ sớm nhưng lại kết hôn rất muộn. Sau khi tốt nghiệp trường quân đội, Thủy Tâm vào doanh trại, trở thành phóng viên của báo Quân đội, cả ngày phải đi lên đại đội, đi xuống cơ sở, bận tối mày tối mặt.

Bành Tử Kiện còn bận hơn Thủy Tâm, hai người một tháng mới gặp được hai lần.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 143: Chương 143


Cho đến khi Chu Thông được một tuổi, hai người mới cân nhắc đến chuyện kết hôn, đi xin giấy phép, đợi thẩm tra chính trị lại qua nửa năm nữa, rốt cuộc hai người cũng có kỳ nghỉ, về nhà đăng ký kết hôn, sắp xếp hôn lễ cũng mất thêm nửa tháng.

Cũng may hai nhà đã chuẩn bị cho lễ cưới của họ từ lâu, cho dù thời gian ngắn nhưng cũng không gấp gáp.

Thủy Tâm kết hôn, Ngu Thanh Nhàn cũng xây một phòng cưới trong nhà, nhưng hai người họ thật sự quá bận rộn, hoàn toàn không có thời gian ở lại nhà.

Cho đến khi Văn Đình đi nhà trẻ, hai người mới sinh đứa cháu gái đầu tiên tên là Bành Du.

Đứa trẻ được một tuổi, Thủy Tâm lại bắt đầu bận rộn, ông bà nội của Bành Tử Kiện đã già, cha mẹ anh lại chưa xuất ngũ, vì vậy đứa trẻ được giao cho Ngu Thanh Nhàn trông nom.

Thế là trong nhà Ngu Thanh Nhàn có bốn đứa trẻ, cả ngày tiếng khóc tiếng cười không ngớt, vô cùng náo nhiệt.

Ông Văn và bà Lục cộng thêm Văn Thanh Yến rất yêu chiều mấy đứa bé, đến mức nếu đòi sao thì sẽ không cho trăng.

Cũng may Ngu Thanh Nhàn biết rõ tầm quan trọng của giáo dục, vì vậy lúc Văn Thanh Yến và ông Văn bà Lục đóng vai người tốt, thì Ngu Thanh Nhàn sẽ đóng vai người xấu, như vậy Bành Du lớn lên mới không hư hỏng.

Thời gian thấm thoát trôi đi, chớp mắt đã qua rất nhiều năm, cải cách mở ra, phường giấm cũng trở thành xưởng giấm vang danh xa gần, Tiểu Chu làm việc ở cục công thương, sau đó quay về tiếp tục làm quản lý xưởng giấm.

Khi kinh tế quốc gia hồi phục, đồ gia vị, xưởng gia vị của nhà họ Lục càng ngày càng mở rộng, cuối cùng còn xuất ra cả nước ngoài.

Lại qua thêm nhiều năm nữa, con cái của hai chị em Mộc Tâm đều trưởng thành, bà Lục và ông Văn lần lượt qua đời, Văn Thanh Yến và Ngu Thanh Nhàn cũng về hưu.

Hôm nay đang giữa mùa xuân, hai người dậy sớm đến công viên gần đấy để tập thể dục buổi sáng.

Văn Thanh Yến từ một anh lính lạnh lùng trở thành một ông cụ lạnh lùng, còn Ngu Thanh Nhàn tính tình càng ngày càng dễ chịu, người cũng càng ngày càng hiền lành.

Văn Thanh Yến cùng Ngu Thanh Nhàn nhảy xong một điệu, hai người cùng nhau về nhà.

Lúc này đất nước không còn giống trước kia nữa, lúc Ngu Thanh Nhàn mới tới, tòa nhà năm sáu tầng đã là cao nhất thành phố rồi, hiện giờ tòa nhà cao nhất đã đến ba bốn mươi tầng.

Lúc ấy nhà dân hai bên đường vừa thấp vừa nhỏ, trông vô cùng lạc hậu, hiện giờ đều biến thành nhà cao tầng, cả khu nội thành đã qua ba bốn lần quy hoạch mở rộng, càng lúc càng lớn.

Lúc hai người đi ra khỏi công viên, một người đàn ông què chân, cả người bẩn thỉu rách rưới đi ngang qua họ.

Ngu Thanh Nhàn nhìn anh ta có chút quen mắt, nheo mắt lại hỏi:

"Hệ thống, người vừa đi ngang qua chúng ta có phải là con cả của Phùng Cương không."

Hệ thống tám trăm năm cũng không thấy xuất hiện một lần, lần này "lên mạng" rất nhanh:

"Đúng vậy, ký chủ, hắn chính là con cả của Phùng Cương."

"Có thể tra ra được cuộc đời hắn đã trải qua những gì không?"
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 144: Chương 144


Hệ thông dù sao vẫn có chút công năng ấy:

Sau khi Phùng Cương bị phán quyết, hai đứa con trai cũng rời khỏi khu nhà ở nông Trường, ở quê họ đã không còn người thân nữa, ngay cả chú hai có quan hệ m.á.u mủ gần nhất với họ lần này cũng không thoát khỏi chế tài pháp luật.

Anh em họ hàng ghét cay ghét đắng hai người này, sống c.h.ế.t không muốn nuôi, không còn cách nào, người ở quê chỉ đành trục xuất họ về nguyên quán.

Hai anh em ăn cơm trăm nhà mà lớn lên, nhưng chẳng được tài cán gì, chỉ giỏi trộm cắp.

Con trai thứ hai của Phùng Cương, cũng chính là đứa trẻ ngỗ nghịch đã khiến Mộc Tâm sinh non ở kiếp trước kia, đời này cũng không sống quá mười lăm tuổi, năm mười bốn tuổi đi trộm đồ của đội sản xuất, bị chó cắn lây bệnh dại, bỏ mạng.

Con cả của Phùng Cương năm mười chín tuổi giở trò lưu manh với một cô gái nhà người ta, bị bắt đưa đến Tân Cương cải tạo lao động, nào biết đến đó c.h.ế.t vẫn không hối cải, bị đánh què chân. Cải tạo lao động kết thúc, anh ta lại đi trộm đồ người khác, bị chặt đứt một chân, sau đó thì lang thang đến nay.

"Giang Bảo Quốc thì sao? Anh ta có ra tù không?" Ngu Thanh Nhàn nhớ tới Giang Bảo Quốc, người mà cô đã quên từ lâu.

"Ra tù rồi, hiện giờ anh ta cũng đã già, không tiền, không quyền, không có con cái, chỉ có thể quét rác sống qua ngày, ăn bữa đói bữa no, sống rất khổ sở." Hệ thống gửi ảnh chụp Giang Bảo Quốc đến.

"Vậy Vương Văn Quân và bà Giang thì sao?"

"Vương Văn Quân là một người rất ghê gớm, sau khi Giang Bảo Quốc đi tù, cô ta đã nuôi bà Giang, nhưng đối xử với bà ta không tốt, tìm mọi cách để hành hạ. Bà Giang nhịn ba năm thì không nhịn được nữa, sau một lần bị Vương Văn Quân giày vò, bà ta đã cầm lấy miếng bát vỡ cứa vào cô ta, Vương Văn Quân chỉ chảy ít m.á.u nhưng cô ta nổi điên, g.i.ế.c bà Giang xong thì cũng tự sát.

Đồng quy vu tận.

Những người có lỗi với nguyên thân đều không được c.h.ế.t tử tế, trong lòng Ngu Thanh Nhàn rốt cuộc cũng thoải mái.

Năm ấy Ngu Thanh Nhàn 90 tuổi, đưa tiễn Mộc Tâm 70 tuổi đi trước.

Trước khi lâm chung, Mộc Tâm mỉm cười nói với Ngu Thanh Nhàn:

"Mẹ ơi, mấy năm nay con luôn nằm mơ, trong mơ con sống rất thê thảm, không sống quá 23 tuổi."

Ngu Thanh Nhàn kéo tay Mộc Tâm nói:

"Nói bậy bạ gì đấy, năm con 23 tuổi còn đang đi học đại học cơ mà."

"Giấc mơ kia quá chân thật, giống như con thực sự từng trải qua. Mẹ ơi, cảm ơn mẹ đã nuôi con khôn lớn, cũng cảm ơn chú Văn, vì có chú cháu rốt cuộc cũng biết tình thương của cha là gì." Mộc Tâm nói ra những lời đã giữ trong lòng mấy chục năm.

Văn Thanh Yến vẫn sờ đầu Mộc Tâm như lúc còn nhỏ.

Mộc Tâm mỉm cười ra đi.

Mộc Tâm đi không lâu, sức khỏe Ngu Thanh Nhàn cũng sa sút, thân thể này của cô lúc trẻ đã bị thiếu hụt nhiều, cô có thể sống đến tuổi này đã là thành quả của việc giỏi an dưỡng rồi.

Trước khi đi, Văn Thanh Yến chải tóc cho cô, nói:

"Thanh Nhàn, bản thân anh không tin quỷ thần, từ trước đến giờ cũng không tin con người có kiếp sau, nhưng bây giờ anh muốn, nếu như quả thật có kiếp sau, hi vọng anh vẫn có thể sớm gặp lại em."

Cuộc đời này Văn Thanh Yến từng nói vô số lời tâm tình với Ngu Thanh Nhàn, nhưng chỉ có câu này, lại khiến cô đau xót trong lòng:

"Được, vậy anh phải tới sớm một chút nhé, em sẽ chờ anh."

Văn Thanh Yến gật đầu, khẽ hôn lên trán cô:

"Ngủ đi bà xã."

Ngu Thanh Nhàn ra đi, Văn Thanh Yến mua cho cô một ngôi mộ, dặn dò Văn Đình và Thủy Tâm sau khi mình hai năm mươi nhất định phải chôn họ cùng một chỗ.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 145: Chương 145


Sau khi chết, Ngu Thanh Nhàn quay về không gian hệ thống, hệ thống đã chờ sẵn ở trong đó.

"Chào mừng ký chủ quay về, nhiệm vụ đã hoàn thành mĩ mãn, chúc mừng cô."

Ngu Thanh Nhàn còn chìm đắm trong đau thương, đến khi nguyên thân đi đến trước mặt cô, nói lời cảm ơn rồi biến thành một chùm ánh sáng bay đi, Ngu Thanh Nhàn mới hoàn hồn.

"Hệ thống, kiếp sau của Lục Thanh Nhàn như thế nào?"

"Cô ấy đã dùng tất cả công đức trong người để rửa sạch oán khí, cho nên cô ấy chỉ có thể đầu thai vào gia đình bình thường, sống cuộc sống của người bình thường."

"Vậy là tốt rồi." Dừng một chút, Ngu Thanh Nhàn lại hỏi: "Văn Thanh Yến thì sao?"

"Xin lỗi lý chủ, Văn Thanh Yến không phải là nhân vật trong truyện, tôi không tra ra được." Hệ thống vô cùng xấu hổ, cũng rất sợ Ngu Thanh Nhàn ghét bỏ nó, dù sao nó đã trải qua rất nhiều đời ký chủ, chỉ có người này là hoàn thành nhiệm vụ.

Ngu Thanh Nhàn lắc đầu.

Cô ở lại trong không gian hệ thống rất lâu, lâu đến mức khi cô nhớ đến Văn Thanh Yến không còn cảm thấy đau thương nữa mới tiếp tục nhận nhiệm vụ thứ hai.

Người tới là một phụ nữ cả người sưng phù toàn vết xanh tím, đến mức không nhìn ra tướng mạo vốn có.

Trong không gian hệ thống, Ngu Thanh Nhàng giống như vị thần của không gian này, chỉ cần cô muốn cô có thể làm bất cứ chuyện gì trong này.

Ngu Thanh Nhàn giơ tay ra điểm nhẹ lên trán đối phương một cái, những vết sưng phù biến mất, m.á.u ứ động cũng tan đi, để lộ ra gương mặt vốn có.

Đó là một cô gái còn rất trẻ tuổi, dường như mới mười lăm mười sáu, chỉ liếc mắt nhìn cũng nhận ra đây là một thiếu nữ thuần khiết, dùng ngôn ngữ của đời sau nói thì chính là gương mặt của mối tình đầu.

Cô gái mất tự nhiên đi đến ngồi xuống trước mặt Ngu Thanh Nhàn, bắt đầu kể lại câu chuyện của mình:

"Tôi tên là Hạ Thanh Nhàn, là người của thôn Hạ, đại đội Hà Tây, huyện Tân Bắc. Lúc tôi 14 tuổi, cha mẹ nói em gái tôi có sức khỏe không tốt, tính tình lại yếu đuối, trong nhà nghèo khổ, sau này nếu gả ra ngoài sẽ bị ức h**p, nên quyết định kén rể cho nó, gả tôi cho Thường Bảo Căn ở thôn Xương Sơn."

"Thường Bảo Căn đã hơn ba mươi, lúc trước từng cưới một đời vợ, vì bệnh mà chết. Nhà anh ta muốn có con trai, xích cước đại phu trong thôn nói con gái phải qua mười sáu tuổi sinh con ra mới khỏe mạnh. Nhà họ nuôi tôi đến mười sáu tuổi, không kịp chờ đợi cho tôi viên phòng."

"Nửa năm sau, tôi còn chưa mang thai, mẹ chồng tôi nói tôi là một quả cau điếc, cho rằng sính lễ một trăm đồng uổng phí rồi, trong lòng oán trách tôi. Ba người chồng tôi, cha mẹ chồng chỉ cần có chuyện không vừa ý là lôi tôi ra đánh để trút giận. Đôi khi bố chồng và Thường Bảo Căn uống rượu say xỉn đánh tôi còn ác hơn. Mẹ chồng ở bên cạnh thì mắng phụ họa, thỉnh thoảng cũng đạp thêm một phát."

"Sau đó tôi bị bệnh, sốt cao không giảm, thầy lang nói tôi bị cảm, bảo nhà họ đưa tôi đến bệnh viện. Họ vì tiết kiệm tiền nên rót cho tôi một bát thuốc lá, lúc đút thuốc cho tôi lại không nhịn được mà đánh tôi. Tôi không chịu được nữa nên c.h.ế.t đi, năm ấy tôi chưa được mười bảy."
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 146: Chương 146


"Cha mẹ tôi biết tôi c.h.ế.t đi, họ đổ tội cho nhà họ Thường, nhà họ Thường tự biết mình đuối lý, đền cho họ một khoản tiền, khoản tiền đó đủ để gia đình không cần lo nửa đời sau. Sau khi biết tôi chết, em gái tôi khóc trước mộ tôi, nói xin lỗi tôi, chỉ hận không thể c.h.ế.t thay tôi."

"Cả nhà họ Thường đều rất xấu xa, tôi muốn khiến bọn họ phải gặp báo ứng." Cô gái dùng một chút: "Cả nhà họ rất muốn có con trai, tôi c.h.ế.t đi, chắc chắn họ sẽ tiếp tục cưới vợ. Tôi không muốn những cô gái khác cũng chịu khổ giống như tôi."

Cô gái trước mắt vẫn còn ngây thơ, ánh mắt thuần khiết, mới mười bảy, độ tuổi đẹp biết bao, đây chính là khoảng thời gian rực rỡ nhất của đời người con gái.

Hạ Thanh Nhàn vẫn còn là một đứa trẻ, rõ ràng nên hưởng thụ quãng thời gian tươi đẹp, vậy mà mất đi tuổi trẻ, cuộc đời ngắn ngủi toàn là chịu khổ, chưa từng nếm qua chút ngọt ngào nào. Sau khi nhận hết đắng cay mà c.h.ế.t đi, linh hồn vẫn thuần khiết như đứa trẻ vừa sinh ra đời, cô gái này ở Tu Chân Giới của họ là sự lựa chọn tốt nhất để tu Phật.

Nếu là đám lừa ngốc ở Vạn Thiền Tông, có lẽ sẽ lừa cô ấy đi tu Phật.

Ngu Thanh Nhàn sống nhiều năm như vậy, linh hồn thuần khiết lần trước gặp được còn là tên Phật tử người ta ngồi vào lòng mà tâm vẫn không loạn kia.

"Cô còn nguyện vọng nào khác không?"

Cô gái nghĩ một chút, qua một lúc lâu mới nói:

"Bên chúng tôi còn có rất nhiều cô gái trẻ bị lừa bán đến, nếu như có thể cô có thể giúp họ không?"

Cô gái biết giải cứu những người bị lừa bán là như thế nào, lập tức nói thêm:

"Không thể giúp được cũng không sao, không bắt buộc."

Hai nguyện vọng của cô gái này, không có cái nào đề cập đến bản thân.

Ngu Thanh Nhàn dừng một chút hỏi:

"Cô không hận cha mẹ mình à?"

Cô gái im lặng một lúc lâu mới trả lời:

"Tôi không biết, tôi chỉ muốn hỏi họ, cùng là chị em vì sao họ không thương tôi, nếu như họ đối xử với tôi như em gái tôi..."

Ngu Thanh Nhàn nghĩ cô ấy hẳn cũng rất căm hận, nếu không hận không oán thì sao hệ thống lại bắt đến đây.

Đêm đã khuya, Ngu Thanh Nhàn nằm một mình trên giường, tiếp nhận ký ức của nguyên thân.

Nguyên thân đã được gả đến thôn Xương Sơn hai năm, qua một tuần nữa là cô ấy tròn 16 tuổi, còn chưa đầy một năm nữa là đến ngày cô ấy bị hành hạ đến chết.

Ký ức của nguyên thân như thế nào?

Đó là xót xa, đau đớn, bi thương, tuyệt vọng, tất cả đều ùn ùn đổ vào đầu Ngu Thanh Nhàn. Trên trán Ngu Thanh Nhàn túa ra từng giọt mồ hôi lớn như hạt đậu, hai tay đặt bên giường bất tri bất giác siết chặt thành nắm đấm.

Đến lúc trời tảng sáng, Ngu Thanh Nhàn mới tiêu hóa xong ký ức của nguyên thân.

Cô mở mắt ra, tỉnh lại, cảm xúc của nguyên thân vẫn còn tràn ngập trong lòng cô, cả người đè nén khó chịu, khiến cô chỉ muốn liều lĩnh trút hết ra.

Ngu Thanh Nhàn vội vàng niệm Thanh Tâm Chú, niệm năm lần mới khiến cảm xúc trong lòng dịu đi.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 147: Chương 147


Chân trời hiện lên màu trắng bạc, mặt trời lấp ló ở đó như sắp nhô lên.

Ngu Thanh Nhàn vội vàng xuống giường, ra khỏi phòng, chạy về phía sau núi tìm một nơi có thể phơi nắng, khoanh chân ngồi xuống, một lát sau, luồng ánh sáng mặt trời đầu tiên chiếu lên người cô.

Ánh sáng tím lẫn trong ánh ban mai tiến vào cơ thể cô bằng tốc độ người bình thường không thể nhận ra được.

Những vết thương do bị cấu véo đánh đập lành lại với tốc độ có thể nhìn bằng mắt thường.

Mặt trời lên cao, Ngu Thanh Nhàn mới mở mắt ra, thở dài một hơi nhẹ nhõm.

Cơ thể này bị tổn thương rất nặng nề, nếu nói cơ thể của Lục Thanh Nhàn kiếp trước như cái sàng, thì cơ thể này không khác gì lưới đánh cá. Kiếp trước Ngu Thanh Nhàn còn dám luyện Thanh Vân Quyết, bây giờ cô không dám, chỉ sợ sơ sẩy một cái là khiến mình mất mạng.

Sau khi trong cơ thể có linh khí, Ngu Thanh Nhàn lập tức mở động phủ trong đầu, không hề ngạc nhiên chút nào, những vật tư cô cất vào trong không gian này ở kiếp trước đã bị mất hết, chỉ để lại một miệng giếng linh tuyền.

Ngu Thanh Nhàn lao đến bên cạnh linh tuyền, rửa tay, dùng tay làm gáo múc lấy mấy vốc, cơ thể nặng nề của cô lập tức trở nên nhẹ nhõm hơn.

Nghỉ ngơi một lúc trong không gian, Ngu Thanh Nhàn đi ra ngoài.

Nhìn mặt trời, cô đoán chừng lúc này khoảng bảy giờ sáng.

Nhớ đến đại gia đình dưới chân núi, Ngu Thanh Nhàn hít sâu một hơi, tự nói với bản thân, người đứng dưới mái hiên không thể không cúi đầu, nhất định phải nhẫn nhịn, đợi cô điều dưỡng xong cơ thể, mới tính đến chuyện khác, đi từng bước một.

Sau khi nói với bản thân nhiều lần như vậy, Ngu Thanh Nhàn đi xuống chân núi, đồng thời còn không quên nhặt lấy một bó củi dưới các gốc cây.

Lúc gần đến nhà họ Thường, cô đi vòng đường nhỏ để vào thôn.

Người thời nay đều dậy từ rất sớm, lúc cô vào thôn, trên đường lớn đã có khá nhiều người qua lại, thấy cô, họ đều cười bắt chuyện.

Nguyên thân vốn là một người ít nói, bất kể là ở nhà mẹ đẻ hay ở thôn Xương Sơn, cô chỉ gật đầu với mọi người, người trong thôn cũng quen rồi, không ai nói gì.

Ngu Thanh Nhàn đi về phía nhà Thường Bảo Căn, đằng sau là một đám phụ nữ trung niên đang nói chuyện.

"Mọi người nghe nói chưa, cô gái mà nhà Thường Đại Hữu mua về lại chạy mất rồi, chưa chạy ra khỏi thôn thì đã bị bắt lại, mẹ của Thường Đại Hữu nổi giận, muốn cắt gân chân cô ta."

"Chẹp chẹp, nếu là tôi, sau này mua con dâu sẽ không mua loại có văn hóa. Cô gái này có văn hóa, lại liều mạng, bà xem nhà Đại Hữu, từ lúc mua đến giờ đã chạy năm sáu lần rồi, đánh cũng không ngoan lên được."

"Đúng vậy, theo tôi thấy, đánh vẫn chưa đủ nhiều, phải đánh đau vài lần, mới đẻ một đứa con, người phụ nữ này cũng đã hạ quyết tâm rồi."

Những lời này lọt vào tai Ngu Thanh Nhàn, cô phải vất vả lắm mới kìm nén được ý muốn lao tới.

Không bao giờ phải nghi ngờ sự độc ác của nhân loại, đôi khi sự độc ác của nhân loại vượt quá tưởng tượng của rất nhiều người.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 148: Chương 148


Thôn Xương Sơn có ba mặt là núi, đất canh tác ít, người lại nhiều, cũng không có ai nghĩ đến chuyện kế hoạch hóa gia đình, còn trọng nam khinh nữ.

Phụ nữ trầm mình tự sát ở nơi này là chuyện bình thường.

Sau này cải cách mở cửa, chuyện phụ nữ trầm mình tự tử mới giảm đi, nhưng vẫn là nam nhiều nữ ít, vì vậy việc buôn bán người ở nơi này xảy ra như cơm bữa.

Chỉ lấy mấy người phụ nữ vừa nói chuyện kia, hơn hai mươi năm trước, họ cũng bị bán đến thôn Xương Sơn, cũng vì chạy trốn mà bắt trở về, chịu đòn. Thời gian thấm thoát trôi đi, họ từ người bị hại biến thành người đi hại.

Họ lại giống với mẹ chồng của mình hai mươi năm trước, đánh đập chèn ép, nhục mạ những cô gái mua về.

Họ đem tất cả những chuyện mình đã phải trải qua lúc còn trẻ để áp dụng lên người những cô con dâu được mua về.

Đây hệt như một vòng tuần hoàn ác tính.

Phụ nữ bị lừa bán từ xưa đến nay đều bị người ta phỉ nhổ, Ngu Thanh Nhàn là người chính nghĩa, hận nhất là chuyện như vậy.

Cô cất bước đi về phía nhà Thường Bảo Căn.

Vừa đẩy cánh cửa cũ nát ra, một muôi nước mang theo cả cám lợn hất thẳng vào mặt cô, nếu không phải Ngu Thanh Nhàn kịp thời né sang bên cạnh, thì muôi nước kia đã nện xuống đầu cô rồi.

Từ tiếng nước rơi xuống đất, có thể phán đoán ra nếu bị đập trúng, đầu cô chắc chắn sẽ sưng lên một cục lớn.

"Con chó cái c.h.ế.t tiệt này, sáng sớm mày đã chạy đi đâu? Cơm không nấu, lợn không cho ăn, có phải mày lang chạ ở bên ngoài không?" Mẹ của Thường Bảo Căn tên là Phạm Xuân Hà, năm nay đã hơn năm mươi tuổi.

Trước khi sinh Thường Bảo Căn, bà ta còn có ba người con gái, ba người con gái kia nuôi đến mười hai, mười ba tuổi thì đều gả đi.

Gả con gái lớn đi, xây được một cái giếng trong nhà, gả con thứ hai đi, xây được một căn phòng mới, gả con gái thứ ba đi, đủ tiền cho Thường Bảo Căn cưới người vợ đầu tiên.

Sau đó tiền cưới nguyên thân là do cả nhà Thường Bảo Căn giật gấu vá vai mà ra.

Bởi vì nợ nần quá nhiều, sau khi cưới nguyên thân về lại không thể lập tức viên phòng, còn phải chờ hai năm, cho nên Phạm Xuân Hà nhìn nguyên thân không vừa mắt ở điểm nào.

Chửi bới như ngày hôm nay không ngày nào là không diễn ra, đôi khi Phạm Xuân Hà cảm thấy chửi bới chưa hết giận, còn ra tay đánh người, những vết bầm tím trên người nguyên thân đều là do bà ta cấu véo mà ra.

Người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu, cơ thể này thiếu dinh dưỡng nghiêm trọng, cứng đối ứng với Phạm Xuân Hà cao lớn, khỏe mạnh hơn cô tuyệt đối không phải là chuyện sáng suốt.

Ngu Thanh Nhàn nhanh chóng né đi.

Phạm Xuân Hà ở đằng sau bắt đầu ngày mới bằng một trận chửi bới, câu nào cũng bẩn thỉu, ghê tởm đến mức Ngu Thanh Nhàn chỉ muốn đi vào hố xí múc một giáo phân rót vào miệng bà ta.

Đặt củi ngay ngắn vào trong lều củi xong, cô dựa theo ký ức của nguyên thân đi vào phòng bếp.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 149: Chương 149


Nấu cơm không đến lượt nguyên thân làm, Phạm Xuân Hà sợ cô ăn vụng, bữa nào cũng tự mình nấu.

Ở nhà họ Thường, nguyên phân thậm chí còn không được lên ngồi bàn ăn, cô phải ăn ở ngay trong nhà bếp.

Một chiếc bát sành mẻ mất một miếng, bên trong đựng nước cháo trong đến mức có thể thấy đáy, hạt gạo bên trong một bàn tay là đếm hết, ngoài ra bên cạnh còn có một đĩa dưa muối, dưa muối đã ăn gần hết rồi, chỉ còn chưa đến mười cọng, ngoài ra không còn gì nữa.

Tủ bát bị khóa trái, ngay cả hũ muối cũng để bên trong.

Dù Ngu Thanh Nhàn c.h.ế.t đói cũng không ăn thứ này, cô đổ hết đồ vào máng lợn, lại dùng muôi khuấy lên, bát cháo cứ thế biến mất trong máng lợn.

"Đồ quỷ đoản mệnh, mày lại ăn vụng cái gì trong phòng bếp đấy? Còn không mau lên núi kiếm rau cho lợn?" Phạm Xuân Hà lại chửi ầm lên ở bên ngoài, giọng the thé làm cho người ta phát phiền.

Ngu Thanh Nhàn chỉ muốn khâu mồm Phạm Xuân Hà lại.

"Nuôi mày có ích gì? Trong mắt chẳng có chút sức sống nào! Bọn hủi còn có ích hơn mày, người ta không cần bảo cũng làm rồi, mày cứ phải chọc một cái thì mới chịu đi làm."

Ngu Thanh Nhàn vác cái gùi để trong phòng bếp lên, cầm thêm cái liềm rồi đi ra cửa.

Cô đi ra sau núi, lần này cô đi ngang qua nhà cô sinh viên đại học bị bán đi mà mấy người phụ nữ trung niên sáng nay mới bàn tán, nhà của cô gái đó đối diện với đường nhỏ sau núi.

Ma xui quỷ khiến thế nào, Ngu Thanh Nhàn lại nhìn thoáng qua vào bên trong, sinh viên đại học kia đang nằm trên giường, hai mắt trống rỗng nhìn ra bên ngoài, giống như người vô hồn.

Cô ấy rất xinh đẹp, làn da trắng ngần, mặt mũi hiền hòa, vừa nhìn đã biết là một cô gái được gia đình tốt nuôi nấng. Cũng phải, bây giờ là thập niên bảy mươi, kỳ thi đại học vừa được khôi phục, có thể thi đỗ đại học ở thời kỳ này đều là con cưng của gia đình, gia đình cô ấy chắc chắn là không tầm thường.

Không biết làm sao cô ấy lại bị lừa bán đến đây, nhưng thủ đoạn lừa bán chỉ có mấy loại, thời đại này phần lớn người dân đều chất phác.

Nữ sinh viên đại học nhìn thấy Ngu Thanh Nhàn, hai người lặng lẽ nhìn nhau vài giây, Ngu Thanh Nhàn gật đầu với cô ấy, sau đó rời đi.

Cô nhớ tới kết cục của cô gái này trong kiếp trước.

Sau khi bị đánh gãy chân, cô ấy lại trốn đi hai lần nữa, lần nào cũng bị bắt trở về, sau đó nghe nói cô ấy mang thai, trước khi c.h.ế.t nguyên thân có gặp cô ấy một lần, cô ấy đã phát điên, từ lâu không còn thần thái như ngày hôm nay nữa.

Ngu Thanh Nhàn nghĩ, mình dấn thân vào thế giới này, kiểu gì cũng phải làm được chút chuyện, nếu không thì bản thân có lỗi với tạo hóa.

Nơi cắt rau cho lợn của Ngu Thanh Nhàn là một khoảng đất trồng khoai lang, đây là khu đất hoang, khoai lang tự mọc lên, sau khi cô tới đã thấy có mấy cô gái xấp xỉ tuổi mình ở đây rồi.

Những cô gái này đều là con gái trong thôn, không phải là con dâu mua từ bên ngoài về, họ không nói chuyện với nguyên thân, Ngu Thanh Nhàn cũng không định ở chung với họ.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 150: Chương 150


Cô đổi hướng, đi về phía sau núi.

Tục ngữ nói dựa núi ăn núi, dựa sông ăn sông, thôn Xương Sơn tựa vào một quả núi lớn, trên núi sản vật phong phú, nếu nói nghèo thì cũng không nghèo lắm, nhưng người ở thôn Xương Sơn có chung một đặc điểm, đó chính là lười.

Thà ờ trong thôn kiếm mấy điểm công dưới ruộng, cũng không muốn làm việc vất vả thêm chút nào. Chỉ khi nào thực sự thèm ăn, hoặc đói quá họ mới nghĩ đến chuyện lên núi kiếm đồ ăn.

Đang giữa tháng chín, buổi sáng trời thu mát mẻ, Ngu Thanh Nhàn đi sâu vào trong núi, chưa đi được bao lâu đã có một con thỏ xám chạy qua trước mặt cô.

Ngu Thanh Nhàn không hề nghĩ ngợi lập tức đuổi theo, đồng thời còn nhặt một viên đá dưới đất lên, lợi dụng đúng cơ hội ném một phát về phía trước, con thỏ lảo đảo rồi ngã xuống đất.

Ngu Thanh Nhàn thở hổn hển chạy tới nhặt thỏ, sau đó phải dựa vào gốc cây th* d*c.

"Hệ thống, ta đã hoàn thành mĩ mãn một nhiệm vụ, không có phần thưởng nhiệm vụ à?" Đời trước văn học giải trí rất phát triển, tiểu thuyết xuyên không có hệ thống như cô rất nhiều.

Mỗi khi so sánh với các nhân vật chính trong tiểu thuyết xuyên không, Ngu Thanh Nhàn luôn cảm thấy mình thua thiệt.

Hệ thống điên cuồng lóe lên trong không gian hệ thống, nó rất chột dạ.

Ngu Thanh Nhàn là ký chủ thứ năm bị nó bắt được, lì xì của nó đã sớm phát hết rồi.

Phần thưởng nhiệm vụ không còn chút nào, mấy lần sửa lại thời gian của nó đã tiêu hao hết tất cả đồ nó tích góp được.

Có điều không sao, cô của nó là vợ của lãnh đạo, nó có chống lưng, có thể đi tìm cô hai của mình để thương lượng.

Năm phút đồng hồ sau, giọng nói máy móc của hệ thống vang lên trong đầu Ngu Thanh Nhàn:

"Lì xì cho tân thủ đã được phát xuống, xin ký chủ kiểm tra và nhận lấy."

Giây tiếp theo, trước mặt Ngu Thanh Nhàn đột nhiên xuất hiện một cái rương lớn, không biết cái rương làm bằng chất liệu gì, màu trắng bạc, rất có cảm giác khoa học kĩ thuật.

Ngu Thanh Nhàn mở ra, bên trong là đồ gia vị và một bộ nồi bát đũa rất quen mắt, thậm chí cả bếp than cũng đã chuẩn bị sẵn cho cô.

Khóe miệng Ngu Thanh Nhàn dần lộ ra nụ cười lạnh.

Hệ thống trong không gian rét run.

Cô ơi, cô cứu mạng, nó đã quên đổi nhãn hiệu trong túi lì xì rồi.

Ngu Thanh Nhàn là kiểu người ân oán rõ ràng, thù oán có thể báo ngay thì sẽ báo thù liền, tạm thời không thể thì sẽ từ từ tìm cách đáp trả sau. Mà hệ thống này, tuy đã qua vài đời ký chủ nhưng bản chất thì vẫn chỉ là một đứa nhỏ ngốc nghếch dễ lừa gạt mà thôi.

Dưới sự c**ng b*c và dùng lợi dụ dỗ từ phía Ngu Thanh Nhàn, nó phun ra hết những chuyện mình biết. Cuối cùng thật sự là do nó không nhìn nổi nữa mới vội vã tới đây, làm giao dịch với Ngu Thanh Nhàn, ký hợp đồng mới.

Vậy tức là, từ nay về sau Ngu Thanh Nhàn tiếp tục làm nhiệm vụ, trừ phúc lợi cũ là có thể tái tạo thân thể thì còn nhận được không ít lợi ích khác, dĩ nhiên, những phần thưởng đó đều là những thứ cô cần và đều sẽ không vượt qua trình độ khoa học kỹ thuật của thế giới này.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 151: Chương 151


Lần này Ngu Thanh Nhàn nhận được ba lá Uẩn Linh phù, có ba tấm Uẩn Linh phù này, linh lực của cô có thể tăng lên tới Luyện Khởi nhị kỳ, hiện giờ nếu phải đối mặt với cả nhà họ Thường, cô cũng không có gì phải sợ hãi.

Nhưng chỉ đập bọn họ một trận tơi bời không phải phong cách của cô, loại người như thế, cần phải kéo hết thể diện của bọn chúng ném xuống đất mà dẫm đạp thì mới sảng khoái nhất.

Ngu Thanh Nhàn tìm một nơi có nguồn nước sạch, nhanh nhẹn g.i.ế.c thỏ, rồi lại lắc mình tiến vào không gian nướng chín nó, nấu nồi cơm tẻ, thoải mái đánh một bữa no, sau lại vẫn băn khoăn một chút, để dành một chân thỏ và một bát cơm.

Ra khỏi không gian, Ngu Thanh Nhàn đi về phía một khu đất hoang cách thôn khá xa, dựa theo ký ức của nguyên thân, cô nhanh nhẹn cắt một sọt cỏ heo, khi đã đầy sọt, định xách lên gùi về, cô lại cắt một nắm cỏ ven đường.

Khai thác trí nhớ của nguyên thân, Ngu Thanh Nhàn biết thứ cỏ này là đồ ăn khắc với dạ dày heo, heo ăn vào nhất định sẽ tiêu chảy.

Những năm này, heo chính là một loại tài sản cực kỳ quan trọng, nhưng nó có liên quan gì đến cô đâu?

Tài sản quan trọng thì cũng là của nhà họ Thường chứ không phải nhà cô.

Ngu Thanh Nhàn không sợ người nhà họ Thường sẽ phát hiện cô cho heo ăn loại cỏ gây đau bụng này, bởi vì từ khi nguyên thân tới ở nhà họ Thường, mọi việc trong nhà này, trừ nấu cơm ra, thì đều do một tay cô làm cả.

Quay trở về theo đường cũ, Ngu Thanh Nhàn lại liếc nhìn cô nữ sinh kia, nữ sinh viên đó vẫn nằm yên đúng tư thế như khi cô chạy đi, Ngu Thanh Nhàn thở dài một hơi.

Càng đặt mình vào hoàn cảnh đó thì càng thấu hiểu nỗi khổ của những cô gái bị lừa bán.

Trở lại nhà họ Thường, bấy giờ mới là 9 giờ sáng. Phạm Xuân Hà đang đứng trong sân.

“Con quỷ lười, thứ sao chổi kia, cắt có tí cỏ heo thôi cũng dây dưa đến giờ!”

“Còn đứng đấy làm gì? Không mau cái chân đi xuống đồng làm việc đi.”

Ngu Thanh Nhàn đổ cỏ heo từ trong sọt ra, vác sọt không đi ra cổng.

Giờ đã là tháng Chín, là thời điểm bẻ ngô, người trong thôn này cũng đang tất bật bẻ ngô.

Ngu Thanh Nhàn bị phân đến khu vực bên kia núi, gần kề thôn Hạ Trang, cách nơi này không xa lắm, đi bộ qua đó mất chừng bốn mươi phút.

Trên đường có rất nhiều người vác sọt cầm cuốc đi làm, Ngu Thanh Nhàn đi cuối đoàn người, canh lúc không ai để ý bèn lẻn về phía nhà Thường Đại Hữu, gia đình đã mua nữ sinh viên.

Người nhà Thường Đại Hữu đều đã đi làm, không ai ở nhà, Ngu Thanh Nhàn tìm một góc không ai thấy, nhảy lên tường vào sân, đi thẳng tới căn phòng đang giam giữ nữ sinh kia.

Nữ sinh viên đó đang nằm ngây người trên giường, nghe thấy tiếng ai vào nhà bèn liếc qua, ánh mắt tràn ngập tuyệt vọng và sợ hãi, nhưng khi thấy người vào là Ngu Thanh Nhàn, cô sửng sốt.

Ngu Thanh Nhàn đi tới cạnh giường: “Bọn họ đi làm rồi, tôi mang cho cô chút đồ ăn.”

Ngu Thanh Nhàn lấy bát cơm tẻ cùng chân thỏ nướng từ trong sọt ra.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 152: Chương 152


Hiển nhiên chân thỏ và cơm tẻ đã khiến cô nữ sinh kia sợ hãi, đáy mắt cô ấy đầy những phòng bị, nhưng vẫn cắn răng không nói một lời, cô gái muốn động đậy, nhưng gân chân trái đã bị cắt đứt, cô không thể nhúc nhích nổi.

Ngu Thanh Nhàn nói khẽ với cô gái: “Ăn đi, muốn chạy trốn thì phải nhồi đầy bụng, dưỡng sức cho tốt mới chạy được.”

Đám người trong thôn này đã lập ra một bộ quy tắc để thuần hóa những người vợ bị mua về.

Đánh một trận, bỏ đói vài bữa, nếu còn cứng đầu thì cắt đứt gân chân, vẫn không chịu khuất phục thì đánh gãy luôn tay, như thế sẽ không chạy trốn được nữa.

Bọn người này hoàn toàn không có nhân tính, cũng không bao giờ nghĩ những người bị đánh gãy gân tay gân chân sẽ đau đớn đến mức nào, thậm chí bọn họ còn chẳng coi những người đó là con người.

Những người phụ nữ tội nghiệp ấy bị đối xử như súc vật được mua về, có thể thuần hóa thì thuần hóa, mà không thuần hóa được thì dùng bạo lực để thuần hóa, đợi sau khi sinh con, nếu còn chưa chịu nghe lời, có kẻ thậm chí còn bán trao tay luôn người phụ nữ vừa sinh con cho mình.

Ngu Thanh Nhàn quay đầu rời khỏi đó.

Cô nữ sinh nhìn cánh cửa đã đóng lại thật lâu, mới sực nhớ tới câu nói cuối cùng của Ngu Thanh Nhàn.

Cô ấy nhào về phía bát cơm tẻ và chiếc chân thỏ, bất chấp tất cả dồn vội vào miệng mình.

Vừa nhét thức ăn vào miệng, nước mắt vừa rơi lã chã, đến cuối cùng, tiếng nức nở nghẹn ngào biến thành tiếng khóc thương tâm.

Ngu Thanh Nhàn tới khu vực làm việc, vừa kịp lúc bắt đầu, đội trưởng chắp tay sau lưng nói mấy câu rồi để mọi người bắt tay vào việc.

Bẻ ngô là một công việc rất tốn sức, nắng tháng Chín phả thẳng vào như nướng từng người, ai nấy đều cảm thấy toàn thân hừng hực như sắp phát lửa.

Lá ngô sắc lẻm, nếu không được phòng hộ kỹ càng, cắt vào da mặt sẽ rất ngứa và rát.

Đây là thời đại tập thể, mọi người đều khá là lười nhác trong công việc chung, người của thôn Xương Sơn càng thể hiện rõ hơn. Họ vừa bẻ ngô vừa dây dưa kéo dài thời gian, Ngu Thanh Nhàn cũng học theo.

Lúc này, một chị bên cạnh quay sang kinh ngạc nhìn cô: “Ối chà, vợ Bảo Căn cũng biết làm biếng rồi à?”

Giọng chị ta rất lớn, vừa dứt lời đã khiến rất nhiều người đổ dồn ánh mắt về phía này, chị ta lại tiếp tục: “Thế là được rồi, không cần liều mạng quá đâu, cô liều mạng làm việc khiến những người xung quanh chúng tôi đây so không được trông càng lười, mất công bị đội trưởng mắng.”

Nguyên thân bị Phạm Xuân Hà ngày ngày đánh mắng, cho nên luôn phải dốc hết sức làm việc, bởi vì không làm việc sẽ không có cơm ăn, thậm chí còn bị đánh ác hơn.

Nhưng trong hoàn cảnh làm việc mà tất cả mọi người đều lề mề câu giờ, nguyên thân lại vẫn cứ chăm chú làm việc, như thế trông chẳng khác nào một con thiên nga giữa đám vịt bầu, hết sức bắt mắt.

Đội trưởng rất thích thái độ của cô ấy, ngày nào cũng biểu dương, nhưng những người cùng đội lại dần dần hậm hực chán ghét cô ấy tột cùng.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 153: Chương 153


Người vừa bắt chuyện với Ngu Thanh Nhàn chính là hàng xóm nhà bên cạnh Thường Đại Hữu, vợ Thường Căn Phát.

Chị ta không phải được mua tới mà tới làm vợ do tục hoán thân (gia đình này gả con gái cho nhà kia và đón con gái nhà kia về làm con dâu gọi là hoán thân).

Thôn Xương Sơn là một thôn làng cực kì dị dạng, người phụ nữ được làm mai đúng lễ nghĩa vào đây sẽ có địa vị cao nhất, thứ đến là người bị hoán thân vào thôn làm vợ, thứ ba là loại mua về từ bé nuôi làm con dâu trong nhà như nguyên thân, loại cuối cùng chính là những người phụ nữ bị mua về theo những con đường bắt cóc lừa bán.

Ngu Thanh Nhàn phải duy trì hình tượng cũ của nguyên thân nên không nói một lời.

Vợ Thường Căn Phát cũng không để ý đến cô nữa, chị ta quay sang trò chuyện cùng những người khác, động tác trên tay càng rề rà chậm chạp hơn.

Một buổi sáng trôi qua rất nhanh, tiếng kẻng trưa báo hiệu tan tầm vang lên, bất luận đang làm gì, ai nấy đều vội vàng vứt bỏ xuống hết, nhanh nhẹn chui ra khỏi bãi ngô, tìm người nhà.

Ngu Thanh Nhàn cũng tìm tới chỗ ba người nhà Thường Bảo Căn.

Cha Thường Bảo Căn tên là Thường Đại Đức, ông ta đang ngồi xổm bên bờ ruộng, chậm rãi uống nước, Thường Bảo Căn đang ngồi bên cạnh ông ta.

Ngoại hình của Thường Đại Đức thuộc dạng xấu xí, Phạm Xuân Hà trông cũng bình thường, cho nên, con của họ là Thường Bảo Căn trông càng xoàng xĩnh hơn nữa.

Thường Bảo Căn năm nay chừng ba mươi tuổi, đầu hói sớm, giờ ngồi xổm dưới đất, ánh mặt trời chiếu xuống đỉnh đầu thậm chí còn phản quang được.

Thấy Ngu Thanh Nhàn đi tới, Thường Đại Đức liếc nhìn con mình một cái, Thường Bảo Căn đang vui vẻ cười cười lập tức xụ mặt.

“Sao giờ này mới tới?” Thường Bảo Căn hừ một tiếng.

Phạm Xuân Hà cau mặt nhíu mày: “Còn tại sao nữa? Làm việc đã lười, đến ăn cũng lười. Nhà tao xui mấy đời mới cưới mày về đấy. Không sinh nổi một đứa con, bà đây còn phải cho ăn hầu uống.”

Nhớ tới số tiền và lương thực hàng năm phải chi ra để nuôi Ngu Thanh Nhàn ngoài số lương thực nộp thuế, Phạm Xuân Hà càng nói càng tức tối, còn thường thò tay cấu véo Ngu Thanh Nhàn.

Thường Đại Đức hắng giọng một tiếng, bà ta mới thu tay về, nhưng vẫn hùng hùng hổ hổ lườm Ngu Thanh Nhàn như muốn dùng ánh mắt khoét thịt cô.

Cơm trưa nay là cơm độn ngô khô, canh khoai tây.

Quả nhiên, không ngoài dự đoán của Ngu Thanh Nhàn, phần cơm của cô chủ yếu là canh khoai tây, cơm ngô chỉ có một nắm.

Ngu Thanh Nhàn ngửa đầu uống canh, tay nghề nấu nướng của Phạm Xuân Hà thật sự rất tệ, một món canh khoai tây đơn giản như thế mà cũng nấu thành nồi canh heo ăn.

Thời kỳ này ngô phơi khô không giống như loại ngô về sau được tách cẩn thận, nấu lên ăn rất khó nuốt. Ngu Thanh Nhàn vừa ăn vừa nhíu chặt mày.

Ăn xong, cô đặt bát xuống, đứng lên kiếm chỗ nghỉ tạm, trước nay nguyên thân đều luôn như vậy.

Cô tìm đến dưới bóng cây nguyên thân hay ngồi nghỉ, nơi đó đã có một thiếu nữ trẻ trung đang ngồi.

Bước chân Ngu Thanh Nhàn thoáng khựng lại.

Đó là em gái của nguyên thân, Hạ Văn Tĩnh.

Đồng thời cũng là nhân vật nữ chính của thế giới này.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 154: Chương 154


Thế giới này cũng giống như thế giới trước, là thế giới hình thành từ một cuốn sách, nội dung kể về câu chuyện của một thiếu nữ nông dân Hạ Văn Tĩnh cùng chàng thanh niên trí thức xuống nông thôn tên là Đổng Thuần An.

Đổng Thuần An người thành phố Thượng Hải, năm 1975 vừa 18 tuổi, bị đưa xuống nông thôn, phân công về lao động tại thôn Hạ Trang.

Tháng Ba là thời điểm người nông dân bận rộn cấy mạ, trời thỉnh thoảng lại mưa to.

Đổng Thuần An mới xuống nông thôn chưa từng xuống ruộng, trong một lần tránh mưa, bất cẩn ngã xuống sông, được nữ chính Hạ Văn Tĩnh cứu lên.

Đây cũng là thời điểm khởi đầu duyên phận của hai người.

Trong suốt mấy năm sau đó, Hạ Văn Tĩnh vì đã học xong cấp 2 nên thường xuyên tới chỗ Đổng Thuần An để hỏi bài vở.

Hai người quen biết lâu ngày, Đổng Thuần An càng lúc càng dành nhiều tình cảm cho Hạ Văn Tĩnh, sau đó liền bắt đầu theo đuổi.

Khi Hạ Văn Tĩnh 16 tuổi, hai người đính hôn.

Cùng năm đó, cha của nguyên thân là Hạ Thiên Cao bắt đầu xây nhà riêng cho Hạ Văn Tĩnh, chuẩn bị nơi ở sau khi kết hôn cho Hạ Văn Tĩnh và Đổng Thuần An.

Tận khi nguyên thân c.h.ế.t đi, căn phòng kia vẫn chưa được xây xong.

Một năm sau khi nguyên thân qua đời, Đổng Thuần An cùng Hạ Văn Tĩnh vào ở nhà mới.

Chưa đầy nửa năm sau đó, chính sách cho phép thanh niên trí thức đã xuống nông thôn trở về thành được chính thức ban bố.

Đổng Thuần An dẫn Hạ Văn Tĩnh trở về thành phố Thượng Hải.

Trước khi đi, Hạ Thiên Cao còn cho Hạ Văn Tĩnh một khoản tiền.

Về thành phố, dựa vào số tiền này, Đổng Thuần An thành công kiếm được một món tiền lời đầu tiên, từ đó về sau, con đường làm giàu của anh ta ngày càng thông thuận, sinh hoạt của Hạ Văn Tĩnh cũng ngày càng tốt lên, hưởng thụ cuộc sống an nhàn sung sướng của một quý bà nhà giàu.

Hai vợ chồng Hạ Thiên Cao được Hạ Văn Tĩnh đón vào thành phố dưỡng lão.

Hạ Thiên Cao đến tận lúc c.h.ế.t vẫn tự hào nói mình không uổng công thương Hạ Văn Tĩnh, đây là đứa con hiếu thảo nhất.

Còn nguyên thân, cô gái tội nghiệp ấy đã sớm bị lãng quên giữa dòng chảy thời gian, mỗi lần xuất hiện đều chỉ là khoảnh khắc hoài niệm và hổ thẹn của Hạ Văn Tĩnh với người chị song sinh của mình trong ngày sinh nhật.

Tiền vốn cho Đổng Thuần An làm giàu chính là số tiền bán nguyên thân cùng với khoản tiền bồi thường từ nhà họ Thường sau cái c.h.ế.t của cô ấy.

“Chị, chị đến rồi à? Em chờ chị rõ lâu đấy.” Hạ Văn Tĩnh ngồi dưới bóng cây ngước mặt vui sướng vẫy tay với Ngu Thanh Nhàn.

Ngu Thanh Nhàn bình thản đi thẳng tới dưới bóng cây.

Hạ Văn Tĩnh sôi nổi chia sẽ tin vui của cô ta với chị mình như thể không chờ kịp nữa: “Chị, ba đã nói, đợi khi nào em tròn 16 thì cho em với anh Thuần An đính hôn. Ba đã xin thôn phê cho chúng em một khoảnh đất để xây nhà, ngay bên bờ sông ở cửa thôn ấy, nhà nhỏ thôi nhưng hai chúng em ở cũng đủ rồi.”

“Chị, chị bảo liệu anh Thuần An có đối xử tốt với em không nhỉ? Chị nói xem liệu ba mẹ anh ấy có hài lòng về em không? Anh Thuần An bảo em cứ yên tâm, ảnh nói ba mẹ ảnh đều rất dễ tính, nhưng em vẫn lo lắm.”
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 155: Chương 155


“Chị, sinh nhật liệu chị có được ăn trứng gà đỏ không? Mẹ nói hôm đó sẽ luộc cho em hai quả, chị không ở nhà, chứ không thì hai chúng ta mỗi người một quả rồi.”

Hạ Văn Tĩnh vẫn cứ liên miên nói mãi, nói về những phiền não vụn vặt vớ vẩn trong cuộc sống của cô ta, Ngu Thanh Nhàn không thể nghe nổi nữa, bởi vì sau khi 16 tuổi, nguyên thân sẽ phải chung phòng với Thường Bảo Căn.

Nguyên thân và Hạ Văn Tĩnh là hai chị em sinh đôi khác trứng, mẹ hai người là Vương Tiểu Cúc từng nói nguyên thân chào đời sớm hơn Hạ Văn Tĩnh mười lăm phút, cho nên từ nhỏ, cô gái bất hạnh này đã bị cha mẹ nhồi sọ rằng cần phải đối xử tốt với em mình.

Từ khi hai người bắt đầu làm việc được, mọi việc vặt trong nhà đều do nguyên thân lo liệu, Hạ Văn Tĩnh chỉ biết đi khắp nơi chơi bời.

Nguyên thân lên 5 tuổi đã biết giặt đồ nấu cơm, mà đến tận khi cô ấy bị bán sang thôn Xương Sơn, Hạ Văn Tĩnh lại đến cả nồi cơm cũng không biết nấu.

Nguyên thân cũng từng vì những điều đó mà buồn lòng khổ sở, mỗi khi như thế, Hạ Văn Tĩnh sẽ xuất hiện đúng lúc bên cạnh cô ấy, ngọt ngào gọi một tiếng ‘chị ơi’ và làm nũng với cô.

Từ nhỏ đến lớn, chưa từng được chiều chuộng nên nguyên thân không giỏi nói năng, Hạ Văn Tĩnh lại hoàn toàn trái ngược. Cô ấy luôn ước ao được như Hạ Văn Tĩnh, nhưng cô ấy biết, sự hoạt bát ngây thơ và thiện lương của Hạ Văn Tĩnh là điều mà cả đời này, cô ấy không thể có được.

Nhưng Hạ Văn Tĩnh thực sự thiện lương ư? Chắc chắn không phải rồi.

Họ đều sắp 16, tại một nơi bế tắc như nơi này, có người 16 tuổi đã làm mẹ, Hạ Văn Tĩnh thực sự không hề hiểu cách đối nhân xử thế, cũng không biết gì đến khó khăn của người chị mình sao?

Nguyên thân nói là đi lấy chồng, nhưng rốt cuộc tình thế khi ấy là thế nào Hạ Văn Tĩnh là em gái, chẳng lẽ không biết?

Hạ Văn Tĩnh chỉ mải lo lắng cha mẹ Đổng Thuần An không thích mình, lẽ nào chưa bao giờ nghĩ cha mẹ Thường Bảo Căn sẽ đối xử với chị mình ra sao?

Không, cô ta biết đấy, thậm chí cô ta còn từng chính mắt nhìn thấy Phạm Xuân Hà đánh chửi nguyên thân.

Nhưng cô ta có từng can thiệp? Không hề, cô ta chỉ biết dùng những lời thương xót vô dụng để xoa dịu nguyên thân, chỉ trích Phạm Xuân Hà, sau đó… không có sau đó.

Quay đầu đối mặt với Phạm Xuân Hà, cô ta lại sẽ ngọt ngào chào bác gái.

Trước mặt cô, Hạ Văn Tĩnh cứ liên tục cằn nhằn oán giận nhà họ Đổng, nhưng thực chất lại giống như đang khoe khoang tình cảm của mình với Đổng Thuần An tốt đẹp cỡ nào, khi làm như thế, cô ta không biết chị gái mình sẽ khổ sở chạnh lòng sao?

Nhìn lại mà xem, bạn trai cô ta thì tuấn tú cao ráo, lại có học thức, còn nguyên thân lại bị bán cho một gã đàn ông già đến độ thêm vài tuổi nữa là đủ làm cha cô ấy rồi, tuấn tú văn nhã càng chẳng hề liên quan đến anh ta.

Hơn nữa, tục sinh nhật ăn trứng gà đỏ ấy, thực chất từ nhỏ đã là độc quyền của Hạ Văn Tĩnh, quả trứng gà đỏ đến được tay nguyên thân thực ra là do Hạ Văn Tĩnh khoe khoang cho cô ấy nếm.

Vì sao lại luộc hai quả trứng gà cho Hạ Văn Tĩnh ư? Là vì Vương Tiểu Cúc đã nói, số lẻ không hay, số chẵn mới là viên mãn.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 156: Chương 156


Ngu Thanh Nhàn săm soi nhìn thẳng vào mắt Hạ Văn Tĩnh, Hạ Văn Tĩnh bị cô nhìn chằm chằm đến mất tự nhiên: “Chị, chị nhìn em như thế làm gì?”

Ngu Thanh Nhàn lắc đầu: “Không có gì, chị phải nghỉ ngơi chút, chiều còn phải làm việc.”

Hạ Văn Tĩnh còn chưa có dịp trút hết những vui sướng trong lòng, nghe Ngu Thanh Nhàn nói thế, sắc mặt có vẻ không vui, phụng phịu ngồi đó chờ Ngu Thanh Nhàn đến dỗ cô ta.

Nếu là Mộc tâm hay Thủy Tâm, có lẽ Ngu Thanh Nhàn cũng đã dỗ dành mấy câu, vì dẫu sao hai cô bé cũng là những bé ngoan đáng yêu, nhưng Hạ Văn Tĩnh thì là thứ gì chứ?

Cô ta xứng sao?

Ngu Thanh Nhàn tựa lưng vào thân cây, nhắm mắt nghỉ ngơi. Hạ Văn Tĩnh chờ mãi, chờ mãi, vẫn không thấy chị gái tới dỗ dành mình, liền tức giận chạy mất.

Hạ Thiên Cao và vợ là Vương Tiểu Cúc sinh được tổng cộng hai nam hai nữ, Hạ Văn Tĩnh là đứa trẻ được nuông chiều nhất nhà, cô ta không cần ra đồng làm việc kiếm công điểm, chỉ cần ở nhà trông cháu là được.

Nhưng đó cũng chỉ là ‘công việc’ để hợp thức hóa chuyện Hạ Văn Tĩnh không cần đi làm thôi, vì các cháu của cô ta đều đã lớn, không cần ai trông nom.

Hạ Văn Tĩnh về đến nhà liền nằm vật ra giường, cháu trai sáu tuổi của cô ta nhìn thấy chỉ dám lén dòm một cái.

Nghỉ trưa, hai vợ chồng anh cả nhà họ Hạ về, thằng nhóc sôi nổi chạy đi mách mẹ.

Chị dâu cả nhà họ Hạ cảnh cáo con mình: “Con đừng có chọc vào cô con nhé. Con chọc vào tổ kiến lửa đó, ông nội đánh cho thì cha con cũng không can nổi đâu.”

Nói xong, chị dâu cả nhà họ Hạ lại bĩu môi, lòng vô cùng bất mãn với cha chồng mình.

Nhà người khác, đâu mà chẳng coi trọng con trai và cháu trai hơn? Nhưng cái nhà này, chính xác hơn là ông Hạ Thiên Cao này, liền rất khác người, chỉ thích con gái.

Nếu như ông ta thích đứa con gái ngoan ngoãn thì cũng chẳng sao, giống như cô lớn bị gả bán đi kia kìa, chịu khó lại ngoan hiền, tốt tính bao nhiêu.

Nhưng mà Hạ Văn Tĩnh thì sao?

Đó chính là một con nhỏ chỉ biết ăn không biết làm bất cứ việc gì, lại còn hơi chút không vừa ý liền đi mách lẻo, còn thổi phồng mọi sự, có loại em chồng như thế, chị dâu nào thích nổi?

Chỉ đáng thương cho cô lớn.

Con trai chị dâu cả chạy đi chơi, chị vào bếp làm cơm, lát sau, chị dâu thứ cũng vào: “Chị dâu, chị nghe nói chưa, ba sẽ xây nhà cho vị kia luôn đó.”

“Chuyện lớn như thế sao lại không biết? Ổng điên thật rồi hay sao, nào có ai chẳng xây nhà cho con trai lại đi xây nhà cho con gái kén rể, nói ra không sợ người ta cười vào mặt cho.” Chị dâu cả nhà họ Hạ vô cùng không cam tâm, tức giận nói.

Chị dâu thứ nhà họ Hạ cũng chung mối bất bình với chị dâu cả, theo phong tục nơi này, bố mẹ về già sẽ sống chung với con trưởng, nhà nào có chút tiền dành dụm sẽ cố gắng cho các con trai đều ở riêng sau khi kết hôn.

Lẽ ra nếu có tiền dành dụm, Hạ Thiên Cao nên xây nhà họ vợ chồng chị ta ra riêng mới đúng.

“Ổng sợ cái gì? Nếu ổng mà sợ điều tiếng của người đời thì đã chẳng bán cô lớn đi như thế.”
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 157: Chương 157


Hai chị em dâu nhắc tới chuyện này, lòng vẫn vô cùng đau xót. Họ thực sự rất thích cô lớn, thậm chí con cái họ cũng đều do cô lớn một tay chăm nom bao lâu nay. Nhưng cuộc đời là thế, người tốt lại không có kết cục tốt.

“Đợi lát chưng bánh bột ngô, thím giấu hai cái đi, đợi tan tầm chiều thì tìm cơ hội đưa cho cô lớn đi.”

Hôm nay chị dâu thứ làm việc ở khu vực gần thôn Xương Sơn, chị dâu cả làm xa hơn chút.

“Em nhớ rồi.” Chị dâu thứ đáp.

Vì thế, chiều đó, khi tan làm, Ngu Thanh Nhàn vừa chui ra khỏi ruộng ngô liền gặp được chị dâu thứ nhà họ Hạ đến tìm mình.

Chị dâu thứ nhanh nhẹn dúi ngay chiếc bánh ngô vào lòng Ngu Thanh Nhàn, nói: “Cầm ăn đi cho đỡ đói. Chị về đây.”

Chị dâu thứ đến cũng vội, đi cũng vội.

Ngu Thanh Nhàn cầm chiếc bánh bột ngô vàng ệch, cứng còng trong tay, một lúc lâu vẫn chưa định thần lại.

Đảo qua ký ức của nguyên thân, dường như loại việc này cũng không phải lần đầu tiên.

Từ khi đến nhà họ Thường, cô ấy luôn là người làm việc nhiều nhất, ăn thì ít nhất, đã nhiều năm như thế còn chưa c.h.ế.t đói chủ yếu là nhờ có người nhà mẹ đẻ lén cho đồ ăn.

Nhưng có điều cực kì lạ lùng là, người cho cô ấy đồ ăn trước nay luôn là hai người anh và hai chị dâu, cha mẹ cô ấy cùng cô em gái thường xuyên tới chơi kia chưa từng cho cô ấy bất cứ thứ gì.

Ngu Thanh Nhàn chợt hoài nghi, liệu nguyên thân có thực sự là con ruột của Hạ Thiên Cao và Vương Tiểu Cúc?

Hai vợ chồng này nói cô ấy và Hạ Văn Tĩnh là hai chị em song sinh, nhưng ngoại hình lại hoàn toàn không có điểm giống nhau nào.

Dường như chỉ có điều này mới có thể giải thích được vì sao hai người kia lại đối xử với nguyên thân như thế.

Ngu Thanh Nhàn cũng đã rất đói bụng, cô cắn một miếng bánh bột ngô, hòa vào dòng người trở về thôn Xương Sơn.

Nhưng đi được mấy bước, cô lại gạt bỏ suy nghĩ kia.

Tuy cô cùng Hạ Văn Tĩnh trông không giống nhau nhưng lại có rất nhiều điểm giống với anh cả Hạ Văn Cương cùng anh hai Hạ Văn Dũng.

Ý tưởng cho rằng Vương Tiểu Cúc ngoại tình cũng có thể gạt bỏ, bởi vì ngoại tình có con hoang một đứa đã rất kinh người rồi, làm sao có thể có liên tục ba, bốn đứa con đều là con hoang?

Lại nhìn Hạ Văn Tĩnh với Hạ Thiên Cao, ngoại hình cũng có nhiều điểm tương tự, Hạ Thiên Cao cũng không phải bị bất lực mà.

Như vậy, sự tình trong này liền trở nên rất khó lý giải.

Ngu Thanh Nhàn cảm thấy nhà họ Hạ này thực sự rất thần bí.

Cô trở về nhà họ Thường, nhưng còn chưa bước chân vào đã bị Phạm Xuân Hà sai đi nhặt củi.

Giờ là lúc làm cơm chiều, bà ta còn phải nấu riêng cho ba người nhà họ ăn, nếu để Ngu Thanh Nhàn ở nhà trông thấy, nhỡ lại ra ngoài nói lung tung thì sao?

Ngu Thanh Nhàn cũng không muốn nhìn thấy bọn họ, bèn đi luôn.

Tới đây chưa đầy một ngày, cô đã sắp không chịu nổi, chỉ muốn rút thanh kiếm c.h.é.m sạch những kẻ đáng ghê tởm này, không chừa một mống.

Nhưng Ngu Thanh Nhàn biết, cô không thể làm thế.

Thế giới này, pháp luật không cho phép dùng pháp thuật, Thiên đạo cũng không cho phép. Nếu hôm nay cô lại thử vung tay g.i.ế.c chóc nữa, chỉ sợ Đạo tâm của cô nhất định sẽ bị cản trở.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 158: Chương 158


Ngu Thanh Nhàn tự nhủ với bản thân, hãy nhịn thêm chút nữa, nhịn chút nữa, đợi khi thân thể này khá hơn là sẽ có cơ hội.

Mới ra khỏi cổng nhà Thường Bảo Căn chưa được bao xa, Ngu Thanh Nhàn đã thấy một người phụ nữ bị hai gã đàn ông kìm chặt, lôi trở về, sau lưng bọn họ còn có rất nhiều người.

Người phụ nữ kia trông hết sức nhếch nhác, tóc tai tán loạn, áo quần xộc xệch, mình đầy thương tích.

Một người đàn bà chừng 40-50 tuổi, chẳng biết từ đâu lao tới, vung tay múa chân đ.ấ.m đá cô gái đang bị lôi đi:

“Con đ**m giẻ rách này, nhà tao cho mày ăn cho mày uống, mày còn muốn chạy đi đâu? Hả? Mày tưởng mày chạy thoát được chắc? Chạy à? Có phải cho mày sống dễ chịu quá nên mày nhờn rồi đúng không?”

“Đại Thuận, Đại Thuận, nhanh cái chân lên, đánh nó cho mẹ, không đánh cho nó sợ đi thì nó còn dám chạy nữa.”

Một gã đàn ông rẽ đám đông chạy tới, không nói không rằng liền gia nhập đội ngũ đánh người.

“Tôi nói thật chứ, cứ như nhà Đại Hữu ấy, đánh gãy gân chân luôn đi, khỏi phải mỗi ngày tan tầm còn phải đi bắt bọn nó về.”

“Đúng, với những con đàn bà không chịu an phận thì cứ phải làm như vậy.” Đám nam nữ vây xung quanh cũng nhao nhao kiến nghị.

Đám người này vây một vòng xung quanh nơi đó, thờ ơ lạnh lùng nhìn người ta hành hạ một cô gái trẻ, hệt như đám ác ma.

Chỉ có mấy người trẻ tuổi thường lộ vẻ không đành lòng, trong đó có một người phụ nữ trên ba mươi, đang ôm một đứa trẻ, chị vùi mặt vào vai đứa trẻ ấy, nước mắt lã chã rơi.

Tại thôn ác ma Xương Sơn này, chuyện như thế không ít thấy, những cô gái bị bán tới đây nếu chạy trốn bị bắt thì nhất định sẽ phải chịu một trận khủng khiếp như thế này.

Những năm trước đây, khi các thanh niên trí thức xuống nông thôn tình cờ chứng kiến cảnh này, cũng có người vào can ngăn, nhưng anh thanh niên trí thức ấy đã bị đánh một trận bầm dập, không những thế còn bị đại đội thôn yêu cầu viết kiểm điểm.

Ở thời đại này, quyền lực của đại đội thôn rất lớn, thanh niên trí thức nếu động tới lợi ích của họ sẽ bị dằn mặt đe dọa ngay lập tức để làm gương cho những người khác chớ có dại nhúng tay vào chuyện không liên quan đến mình.

Từ đó về sau, không còn thanh niên trí thức nào dám dính tới loại chuyện này.

Nguyên thân cũng không dám can thiệp, và cô ấy cũng chẳng có năng lực can thiệp được.

Điều duy nhất cô ấy có thể làm là đưa chút thuốc cho những cô gái đáng thương kia, nếu lên núi tìm được thức ăn, cô ấy sẽ lén chia cho những cô gái bị bắt lại và đánh đập được ăn một chút cho đỡ đói.

Cô ấy không phải không từng nghĩ tới chuyện muốn dẫn những cô gái đáng thương ấy trốn đi, nhưng nguyên thân biết, bọn họ chẳng thể trốn thoát.

Tại thôn làng này, thậm chí cả thị trấn này, việc buôn bán phụ nữ đã thành một chuyện thường tình đến độ chẳng ai thấy lạ.

Khắp nơi đều có cơ sở ngầm của bọn chúng, nếu muốn trốn, chỉ e chưa ra khỏi thị trấn đã bi bắt trở lại.

Nơi này chỉ có một con đường duy nhất, nếu chạy vào đó sẽ không bị phát hiện, đó là những dãy núi trập trùng phía sau lưng kia, vượt qua những dãy núi liên miên bất tận đó, họ có thể ra ngoài.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 159: Chương 159


Nhưng đi sâu vào trong núi thực sự quá nguy hiểm, mấy năm trước còn từng có lợn rừng xuống đồng ăn hoa màu.

Mấy năm nay, ban đêm không chỉ từng nghe thấy tiếng lợn rừng kêu một hai lần đâu.

Nguyên thân cũng chỉ là một cô bé chưa thành niên, cô ấy cũng biết sợ hãi.

Ngu Thanh Nhàn rũ tay sát người, mở lòng bàn tay, tụ tập linh khí, chú ngữ trong lòng chuẩn bị hoàn thành thì đột nhiên có một người đàn ông trung niên chạy tới.

“Dừng lai, dừng lại ngay, con bé bị đánh c.h.ế.t mất thôi.”

Bấy giờ, hai mẹ con đanh hành hung người mới chịu dừng tay.

Người đàn ông trung niên kia chạy tới kiểm tra, hai mẹ con kia hoàn toàn chẳng hề để ý cô gái ấy rốt cuộc ra sao, chỉ quan tâm đến vấn đề của mình: “Sao mà đánh c.h.ế.t được, chúng tôi đều tránh những chỗ nguy hiểm mà.”

Người đàn bà trung niên kia ôn lại những động tác đánh người của mình một lần rồi bỗng dưng ngập ngừng:

“Đại Phát, mau xem xem bụng nó có làm sao không, vừa rồi hình như tôi đá nó một cái, ông nhìn xem liệu nó còn đẻ con được nữa không đấy.”

Nghe bà ta nói thế, gã Đại Thuận vừa rồi còn đánh rất hăng, nay cũng khẩn trương ra mặt.

Những kẻ thờ ơ đứng ngoài xem như xem diễn lại trông chờ ngó về phía người đàn ông trung niên được gọi là Đại Phát kia.

Người đàn ông trung niên kia kiểm tra một lúc lâu mới nói:

“Gãy xương sườn, phải ở nhà tĩnh dưỡng đấy. Bụng không việc gì, nhưng sau này đừng có đá vào đó nữa, chỗ đó của đàn bà rất yếu ớt, nếu đánh lỡ tay lỡ chân thì nguy.”

Những gia đình phải mua phụ nữ về đều là để sinh con, nghe nói thế lập tức khẩn trương hẳn lên.

Thời kì này, làm gì có mấy nhà có tiền, mua một cô gái về đã tốn rất nhiều rồi.

“Rồi rồi, biết rồi biết rồi.”

“Qua nhà tôi lấy ít thuốc về cho cô ấy uống đi. Đừng có đánh nữa, đánh nữa là mất mạng đấy, dưỡng thương không tốt cũng không được đâu, thân thể mẹ mà không khỏe mạnh thì làm sao sinh được con khỏe mạnh.”

Người đàn ông được gọi là Đại Phát chính là thầy lang trong thôn, và cũng là thầy lang duy nhất của đại đội Hà Tây này.

Bất luận thời nào, người theo nghề y đều rất đáng giá, ở đại đội Hà Tây cũng vậy.

Ông ấy là người tốt, mỗi người đều nói thế.

Những người phụ nữ bị lừa bán tới thôn này đều hận c.h.ế.t đám người trong thôn, nhưng lại không hận được Thường Đại Phát.

Nguyên thân cũng vậy, có thể tránh được số phận bị xâm hại từ năm 14 tuổi là nhờ Thường Đại Phát tới nhà Thường Bảo Căn đề nghị đợi đến năm cô ấy 16 tuổi hẵng có sinh hoạt vợ chồng, như thế, sinh con ra mới khỏe mạnh bình an.

Những người phụ nữ trong thôn mỗi khi bị đánh đều do ông ta cực lực khuyên bảo can ngăn mới có thể sống sót.

Cô gái kia bị hai mẹ con đó hùng hùng hổ hổ lôi về, những người đang xúm xung quanh xem thấy không còn gì nữa bèn tản đi, ai về nhà nấy, chẳng mấy chốc, bãi đất đã không còn ai.

Phạm Xuân Hà đã đứng bên cạnh Ngu Thanh Nhàn từ bao giờ, mắng: “Đứng đực ra đó làm gì? Còn không đi nhặt củi đi, nhìn cái gì mà nhìn.”
 
Back
Top Dưới