Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi

Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 761: Chương 761


Nhưng anh ta vừa nói ra, đã lập tức để lộ sự thiểu năng của mình.

Cố Thanh Phong vẫn còn đang nói: "Thanh Nhàn, cô khiến tôi cảm thấy bất ngờ đó, trước kia cô có như vậy đâu?"

"Vậy trước kia tôi thế nào?" Ngu Thanh Nhàn hỏi lại Cố Thanh Phong: "Chúng ta lớn lên cùng nhau, từ nhỏ anh là khách quen của nhà tôi, tôi phải sống những ngày tháng thế nào chắc chắn anh cũng biết rõ nhỉ?"

"Vậy anh nói cho tôi nghe xem, nếu anh là tôi, nếu anh có một người mẹ kế như Lâm Mẫn, có một người cha như Bạch Thư Đình chỉ vì sự hòa thuận của gia đình mà bắt anh phải hi sinh, có hai người anh ruột không thèm bênh vực, quan tâm đến anh, anh sẽ làm thế nào?"

"Tôi tự nhận mấy năm qua tôi đã làm hết sức rồi. Cả gia đình đều sống trong căn phòng lớn, chỉ có tôi quanh năm ngày tháng đều phải sống trong căn phòng nhỏ không có chút ánh sáng nào.”

“Trong nhà có bốn đứa bé, Bạch Hồng Vận và Bạch Hồng Huy là con trai, tất nhiên họ không cần làm việc nhà rồi. Nhưng mà Bạch Bảo Châu lại chỉ ít hơn tôi một tuổi thôi, cô ta cũng đâu cần phải làm việc, việc gì cũng lấy cớ cô ta là em gái, tôi là chị gái, tôi phải nhường nhịn cô ta, giúp cô ta làm việc."

"Bởi vì một câu đó thôi, tôi cứ nhường, nhường mãi, nhường đến tận bây giờ tôi không còn đường lui nữa rồi. Bởi vì anh đã hai mươi lăm tuổi rồi, tôi hai mươi, Bạch Bảo Châu cũng mười chín rồi, nếu tôi còn nhường nữa, tôi sẽ phải gả cho Triệu Ái Dân."

"Triệu Ái Dân là loại người gì, chắc anh còn hiểu rõ hơn tôi ấy nhỉ?"

Cố Thanh Phong là nguyên thân cùng nhau lớn lên, là người duy nhất đối xử tốt với nguyên thân.

Mỗi lần nguyên thân bị cả gia đình bắt nạt đến không thể thở nổi nữa, Cố Thanh Phong sẽ cho cô ấy một viên kẹo hoặc một quả gì đó, hoặc là anh ta sẽ dẫn cô ấy ra ngoài chơi.

Bởi vì từ nhỏ hai người đã đính ước, nên quan hệ của nguyên thân và Cố Thanh Phong còn thân thiết hơn những người khác, mỗi lần nguyên thân đau khổ, Cố Thanh Phong đều sẽ đến an ủi cô ấy.

Nguyên thân vẫn luôn coi mình và vợ tương lai của Cố Thanh Phong, nguyên thân từng đọc được trong một quyển sách, nói nếu vừa ý người đàn ông nào thì đưa tú cầu cho anh ta.

Nguyên thân âm thầm tiết kiệm suốt nửa năm trời mới đủ tiền mua kim chỉ và vải vóc, mỗi ngày sau khi tan học cô ấy đều trốn trong phòng thêu thùa.

Nguyên thân thêu đến hai mắt đều đỏ lên, thêu đến độ hai đầu ngón tay đầy rẫy vết thương, cuối cùng cũng kịp tặng quả tú cầu này vào sinh nhật mười lăm tuổi của Cố Thanh Phong.

Sau này nguyên thân không tiếp tục đi học nữa mà vào xưởng làm việc, phần lớn tiền riêng của cô ấy nộp về nhà, ngoại trừ những mối quan hệ thường lui tới ra cô ấy còn thường xuyên mua những món quà nhỏ cho Cố Thanh Phong, tuy không đắt, nhưng phí rất nhiều thời gian và tinh lực.

Còn Cố Thanh Phong tặng đáp lễ cho nguyên thân cái gì đây? Là vài món đồ anh ta tiện tay mua được, món quà quý giá nhất chắc cũng chỉ có chiếc đồng hồ của hiệu Hoa Mai, nguyên thân không nỡ mang.

Nhưng chưa được bao lâu, Cố Thanh Phong còn tặng cho Bạch Bảo Châu một chiếc đồng hồ tốt hơn chiếc đồng hồ của cô ấy nữa.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 762: Chương 762


Nguyên thân đâu phải đồ ngốc, cô ấy vẫn luôn cảm nhận được thái độ lạnh nhạt của Cố Thanh Phong đối với mình. Tuổi càng lớn, cô ấy càng cảm thấy sốt ruột với chuyện chung thân đại sự của mình.

Cô ấy không có cha mẹ thay mình tính toán, cô ấy không dám đến nhà họ Cố thúc giục, nên chỉ có thể gây áp lực lên Cố Thanh Phong.

Cố Thanh Phong cũng đâu còn nhỏ nữa, cũng đã đến lúc thành gia rồi. Anh ta học xong rồi, bây giờ không kết hôn thì chờ đến lúc nào nữa.

Cố Thanh Phong bị nguyên thân gây sức ép nên chỉ có thể đồng ý năm nay khi tốt nghiệp xong anh ta sẽ ngay lập tức về nhà cưới cô ấy, nhưng sau khi tốt nghiệp anh ta cũng không về nhà, mãi cho đến hôm qua anh ta mới về.

Thời gian quay về khéo đến mức khiến cho người ta nghi ngờ, trong chuyện này, liệu có khi nào do một tay anh ta bày nên không?

"Công ơn dưỡng dục như thế, tôi nhường cho anh nhé?" Ngu Thanh Nhàn mỉm cười.

"Cô nói bừa gì đó?" Tất nhiên Cố Thanh Phong không muốn.

Anh ta là con một, từ nhỏ đã là bảo bối trong lòng bàn tay của cha mẹ, anh ta muốn sao trên trời, cha mẹ anh ta tuyệt đối sẽ không hái trăng cho anh ta.

Cũng là do gia đình anh ta hạnh phúc mĩ mãn như thế, nên khi còn bé anh ta mới có thể đồng tình với Bạch Thanh Nhàn.

Anh ta cũng từng nghĩ sau này anh ta và Bạch Thanh Nhàn kết hôn, anh ta sẽ khiến cho cô ấy hạnh phúc.

Nhưng tình cảm cũng sẽ thay đổi, anh ta càng lớn, gặp được càng nhiều người, mà anh ta lại càng ngày càng ghét bỏ Bạch Thanh Nhàn.

Ghét bỏ cô ấy trậm mặc ít nói, lại còn tự tin mẫn cảm, ghét bỏ cô ấy có diện mạo đẹp nhưng không biết chăm chút cho mình.

Càng ghét bỏ Bạch Thanh Nhàn bao nhiêu, anh ta lại càng thích Bạch Bảo Châu - người trái ngược với Bạch Thanh Nhàn bấy nhiêu.

Bạch Bảo Châu giống như một mặt trời nhỏ vậy, luôn luôn tự tin, luôn luôn lạc quan yêu đời.

Mỗi lần anh ta nhìn thấy Bạch Bảo Châu, nhìn thấy nụ cười trên miệng của cô ta, Cố Thanh Phong lập tức cảm thấy cho dù cuộc sống sau này có khổ có mệt đến đâu thì anh ta cũng sẽ không thấy vất vả.

Khi bị Bạch Thanh Nhàn ép kết hôn, Cố Thanh Phong cảm thấy lòng mình cực kì nặng nề, anh ta trốn tránh, anh ta vẫn luôn trốn ở trường học cho đến bây giờ.

Sau khi về nhà, trong giây phút biết được thanh danh của Bạch Thanh Nhàn bị phá hủy kia, trong lòng Cố Thanh Phong thở dài nhẹ nhõm, kéo theo đó là tâm trạng vui sướng vô hạn.

Tối hôm qua, khi cha anh ta hỏi anh ta còn nguyện ý kết hôn với Bạch Thanh Nhàn không, Cố Thanh Phong không thèm suy nghĩ mà đã phủ nhận.

Vốn anh ta tưởng bản thân mình chỉ cần chờ thôi, cha anh ta sẽ vì anh ta mà xử lý tốt mọi chuyện, thì không bao lâu sau anh ta đã nghe được chuyện Bạch Thanh Nhàn chặn đường nhóm lãnh đạo để tố cáo.

Cố Thanh Phong vội chạy đến nhà xưởng, còn chưa ra khỏi cửa, bước chân của Cố Thanh Phong đã chậm lại, lúc này anh ta không thể xuất hiện được.

Quá trình chờ đợi vô cùng sốt ruột, Cố Thanh Phong ở nhà mà đứng ngồi không yên, mãi cho đến khi cha anh ta về nhà, anh ta mới dám đi ra tìm Ngu Thanh Nhàn.

Đầu tiên anh ta đến nhà họ Bạch, nhà họ Bạch không có ai cả. Anh ta vừa rời khỏi nhà họ Bạch thì đã có người nói cho anh ta biết Bạch Thanh Nhàn đi về phía nhà xưởng rồi. Cố Thanh Phong vội vội vàng vàng chạy về phía nhà xưởng.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 763: Chương 763


"Cuộc sống mấy năm nay của cô không dễ dàng, tôi biết chứ. Nhưng có chuyện gì mà không thể ngồi xuống bàn bạc với nhau, đến nỗi cô phải quậy khó coi như thế hả? Sau này sao cô có thể sống cùng với mấy người chú Bạch được nữa?"

Lúc này, Cố Thanh Phong mới cảm thấy lo lắng cho Ngu Thanh Nhàn.

"Khi anh nói những câu này, cứ giống như c** q**n xong lại thả thêm một quả rắm vậy. Được rồi, tôi lười đứng đây dây dưa với anh, tôi đi đây."

Ở chung với Tạ Uẩn đã lâu, Ngu Thanh Nhàn càng cảm thấy phản cảm với những loại đàn ông giống như Cố Thanh Phong này.

Cô đi vài bước rồi xoay người lại, nói với Cố Thanh Phong vẫn đang đứng đực một chỗ chưa kịp phản ứng:

"Hôn ước giữa hai chúng ta vốn là do mẹ tôi và mẹ anh nói đùa với nhau thôi, trước kia là do tôi sai, vẫn luôn coi đó là lời nói thật. Nhưng bây giờ tôi nghĩ thông rồi, sau này anh không còn là vị hôn phu của tôi nữa, tôi cũng không phải vị hôn thê của anh, chúng ta nam cưới nữ gả, từ nay không liên quan đến nhau."

Đây là một trong những nguyện vọng của nguyên thân, thế nên cho dù hôm nay Cố Thanh Phong không đến tìm cô, cô cũng sẽ bớt chút thời gian đi tìm Cố Thanh Phong, bây giờ thì vừa lúc bớt việc cho cô.

Ngu Thanh Nhàn tiêu sái rời đi, để lại Cố Thanh Phong phía sau bấy giờ mới kịp phản ứng lại.

Từ khi xác định bản thân có tình cảm với Bạch Bảo Châu đến nay, có nằm mơ Cố Thanh Phong cũng muốn được cái hôn ước giống như trò đùa này.

Trước kia, trong một lần đến thư viện anh ta có đọc được một quyển sách, trong đó viết về chuyện hai chị em gái hoán đổi cho nhau để gả thay.

Tối hôm đó anh ta còn mơ một giấc mơ, mơ thấy anh ta và Bạch Thanh Nhàn kết hôn, nhưng đến khi đến đón dâu, anh ta mới phát hiện ra hóa ra người anh ta cưới là Bạch Bảo Châu.

Cái cảm giác vui sướng trong giấc mộng kia, Cố Thanh Phong vẫn còn nhớ đến tận bây giờ.

Lần này anh ta quay lại là vì muốn quyết tâm chấm dứt với Bạch Thanh Nhàn.

Nhưng khi thời khắc này thật sự xảy ra, trong lòng Cố Thanh Phong vẫn cảm thấy vô cùng khó chịu, nhất là khi Bạch Thanh Nhàn nói ra những lời đoạn tuyệt, trong lòng Cố Thanh Phong cảm thấy vô cùng trống trải, cực kỳ khó chịu.

Anh ta mất hôn mất vía về đến nhà, mẹ của Cố Thanh Phong - La Ái Phân đang ngồi trên sô pha đan áo len, còn xưởng trưởng Cố thì mặt mũi đỏ bừng đang nằm trên sô pha xoa đầu.

Cố Thanh Phong vào nhà, hai người đều nhìn về phía anh ta: "Có gặp con bé Thanh Nhàn kia không? Con đã nói với con bé chuyện từ hôn chưa?" La Ái Phân hỏi ngay.

"Nói rồi, cô ấy còn nói sau này nam cưới nữ gả, không liên quan gì đến nhau nữa."

Anh ta vừa dứt lời, La Ái Phân đã nở nụ cười, sau khi cười xong bà ta lại thở dài một hơi.

Năm đó, tình cảm của bà ta và vợ cũ của Bạch Thư Đình - Lương Phượng rất tốt, tốt đến mức sau khi Lương Phượng sinh xong đứa con thứ ba, tên của con bé cũng đặt theo tên của Cố Thanh Phong, thậm chí hai người họ còn đính ước từ bé, nhiều năm qua lại vô cùng thân thiết.

La Ái Phân thầm nghĩ, nếu như Lương Phượng còn sống, chắc chắn bà ta sẽ không đồng ý cho Cố Thanh Phong và đứa bé Thanh Nhàn kia từ hôn.

Nhưng vật chất còn mạnh mẽ hơn tình cảm, sau khi Bạch Thư Đình cưới Lâm Mẫn thì không còn quan tâm đến Thanh Nhàn nữa, ông ta đã có thể để mặc cho Lâm Mẫn hành hạ Thanh Nhàn, vậy sau này khi con trai bà ta cưới Thanh Nhàn kia còn chiếm được chỗ tốt nào nữa chứ?
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 764: Chương 764


Hơn nữa trong nhà đó lại có thêm một Bạch Bảo Châu, đứa bé kia mềm mại còn am hiểu ý người, từ khi sinh Cố Thanh Phong, cơ thể của La Ái Phân đã bị tổn thương, nên bà ta không sinh được con gái.

Bạch Bảo Châu thường xuyên đến nhà nói chuyện với bà ta, so sánh với Bạch Thanh Nhàn không chủ động tiếp cận bà ta, tất nhiên La Ái Phân sẽ thích Bạch Bảo Châu hơn rồi.

"Lão Cố, ông xem có lúc nào thích hợp thì đến nhà họ Bạch cầu hôn đi thôi." Trước đây xưởng trưởng Cố đã nói với La Ái Phân, khả năng ông ta được điều đến cục Công thương là rất lớn, vậy chuyện Bạch Thư Đình tiếp nhận chức xưởng trưởng của xưởng gốm sứ là chuyện thuận lý thành chương.

"Đợi thêm một thời gian nữa đã, chỉ sợ chuyện sẽ có thay đổi."

Xưởng gốm sứ Vĩnh Định là trụ cột kinh tế của thành phố Kiền, có không ít người đang nhìn chằm chằm cái vị trí xưởng trưởng này.

Trước kia ông ta chắc chắn Bạch Thư Đình có thể tiếp nhận là do năng lực làm việc của ông ta không tệ lắm, hơn nữa danh tiếng cũng tốt, nếu không có gì ngoài ý muốn thì ông ta chắc chắn sẽ tiếp nhận vị trí xưởng trưởng, nhưng bây giờ thì khác.

Xưởng trưởng Cố đoán, không bao lâu nữa, cấp trên sẽ điều một xưởng trưởng mới xuống.

Cố Thanh Phong nghe đến đây, nhìn xưởng trưởng Cố bằng ánh mắt không hài lòng: "Cha?"

Xưởng trưởng Cố vẫn luôn hiểu rõ con trai nhà mình, nhưng có một vài việc, một vài thời điểm không thể nghe theo ý của anh ta được:

"Được rồi, chuyện này quyết định vậy đi. Thanh Phong, con là con trai duy nhất của cha, mọi thứ cha làm cũng chỉ vì tốt cho con thôi. Trước kia, Bạch Bảo Châu còn có thể miễn cưỡng xứng đôi với con, nhưng bây giờ thì khác rồi. Ý của cha, con có hiểu không?"

Xưởng trưởng Cố nói xong thì đứng dậy đi thẳng lên lầu, nãy tiếp khách ông ta uống không ít rượu, ông ta cố gắng chống đỡ lắm mới có thể chờ con trai mình về để hỏi kết quả, bây giờ đầu ông ta thật sự rất đau, phải ngủ một giấc mới được.

Lời nói của xưởng trưởng Cố trong nhà họ Cố vẫn nói một không hai, La Ái Phân chưa bao giờ phản bác bất cứ quyết định gì của chồng cả.

Trong lòng bà ta, chồng và con trai là tất cả của bà ta, bây giờ con trai còn chưa trưởng thành, vậy lời của chồng bà ta chính là thánh chỉ.

"Nghe lời cha con đi, nha." La Ái Phân cầm áo len đang đan dở ra ngoài.

Quan hệ của bà ta và Lâm Mẫn tốt thật, nhưng cũng không ảnh hưởng đến việc bà ta đi ăn dưa. Hơn nữa quan hệ của nhà bà ta và nhà họ Bạch rất thân thiết, tình huống của nhà họ Bạch bà ta vẫn biết được ít nhiều.

Trước kia bà ta không nói ra là do trong hai đứa Bạch Thanh Nhàn và Bạch Bảo Châu có một đứa sẽ là con dâu của bà ta, nói ra thì ít nhiều cũng sẽ có ảnh hưởng đến nhà bà ta.

Nhưng bây giờ thì khác rồi, chắc chắn Bạch Thanh Nhàn sẽ không gả đến nhà bà ta được nữa, Bạch Bảo Châu bên kia vẫn đang chờ kết quả, mà cho dù gả vào được thì đã làm sao, bà ta là mẹ chồng, còn có thể sợ cô ta à?

La Ái Phân vừa ra khỏi nhà đã trở thành trung tâm của đống bát quái. Bà ta nghe mọi người bàn tán, thi thoảng sẽ nói chêm vào một hai câu, mà mỗi một câu của bà ta đều khiến cho dư luận bùng nổ.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 765: Chương 765


Thím Hà cũng ở trong đám đông đó, thím ấy đã chịu ơn của Ngu Thanh Nhàn nên trong lúc nói chuyện thím ấy vẫn luôn bênh vực Ngu Thanh Nhàn.

Khi nhắc đến chuyện nguyên thân và tên côn đồ bị nhốt chung một phòng rồi bị phá hủy thanh danh, thím Hà không nhịn được mà lên tiếng:

"Thật ra chuyện đó cũng có gì đâu, huống chi họ bị khóa chưa được bao lâu thì đã mở được cửa. Nếu chỉ có như vậy mà đã bị bàn tán, thì trên đời này làm gì có cô gái nào trong sạch nữa?"

Mọi người đều biết đúng là như thế, nhưng việc bàn tán thì vẫn phải bàn tán, đúng sai có liên quan gì đâu. Thím Hà lại nói tiếp:

"Các người còn nhớ không, trước kia con gái của Lâm Mẫn bị nhốt trong phòng học cùng một đống nam sinh ấy, bị nhốt đến tận hai tiếng đồng hồ liền ấy? Nếu bàn tán theo hướng kia, không phải cô ta càng dơ bẩn hơn ư?"

Lời của thím Hà khiến mọi người im lặng vài giây, ngay sau đó dư luận lập tức bùng nổ.

Nhớ chứ, sao họ không nhớ cho được, khi đó tan học lâu rồi mà Bạch Bảo Châu vẫn không về nhà, Lâm Mẫn sốt ruột vội vội vàng vàng đến trường học của cô ta, lúc về còn phàn nàn với mấy người họ là cái người khóa cửa đúng là vô đạo đức cơ mà.

"Ha, nói xong cũng thấy đúng thế thật."

"Chuyện này còn hợp lý hơn chuyện của Thanh Nhàn nữa kìa."

"Các người có nhớ tin đồn về Thanh Nhàn truyền từ đâu đến không?" Có người bỗng nhiên hỏi.

"Hình như do Lâm Mẫn nói ra, khi đó bà ta nói Thanh Nhàn nhà bà ta rõ ràng là một cô gái tốt, sao tự nhiên lại có quan hệ với côn đồ cơ chứ, về sau gả cho Thanh Phong, thằng bé ghét bỏ con bé thì sao đây?"

Lúc ấy khi nghe thấy những lời này mấy người họ cũng không nghĩ nhiều, cảm thấy sự lo lắng của Lâm Mẫn không phải không có lý.

Nhưng không biết sau này lời đồn này truyền đến nhà máy thế nào, rồi biến thành dáng vẻ như bây giờ.

Nói cũng lạ, lời đồn này truyền đi quá nhanh, từ lúc con bé bị nhốt đến bây giờ còn chưa đến ba ngày nữa là.

Nghĩ mãi, mọi người đưa mắt nhìn nhau.

"Không ngờ Lâm Mẫn này lại là người như thế đấy."

"Nghĩ kỹ lại thì mấy lời như con bé Thanh Nhàn kia không tôn trọng bà ta, luôn thích hành động theo cảm tính gì đó đều do bà ta nói ra cả."

"Chậc chậc..."

Mọi người đều bàn tán xôn xao, chờ đến khi Lâm Mẫn nghe được những lời đồn này đã là vài ngày sau rồi,

Tuy Lâm Mẫn đã tiếp nhận được chuyện sau này danh tiếng của bà ta trong khu tập thể của xưởng sẽ xuống dốc không phanh, nhưng khi chuyện này xảy ra, bà ta vẫn cảm thấy khó chịu.

Nhất là khi bà ta biết tin con gái bảo bối của bà ta cũng trở thành đối tượng cho đám người vô công rỗi nghề kia suy đoán, trước mắt bà ta lập tức tối sầm lại.

Bạch Bảo Châu còn khó chịu hơn cả bà ta nữa kìa, từ nhỏ đến lớn cô ta vẫn luôn là đối tượng được mọi người yêu thích, sau khi đến nhà họ Bạch thì tất cả mọi người trong nhà họ Bạch vẫn luôn cưng chiều cô ta, đám chị em cùng tuổi đều tâng bốc cô ta.

Nhưng đám người vốn đang tâng bốc cô ta này, bây giờ lại đột nhiên làm phản, cô ta trở thành đối tượng bị họ bàn tán sau lưng.

Thậm chí có vài người không có đầu óc còn làm trò hỏi trước mặt cô ta, hỏi trước đây khi cô ta bị nhốt trong phòng cũng đám nam sinh đó, họ đã làm gì.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 766: Chương 766


Bạch Bảo Châu không chịu nổi nỗi nhục này, sau khi về nhà cô ta chạy thẳng lên lầu, còn chưa gõ cửa đã đẩy cửa phòng của Lâm Mẫn ra: "Mẹ, mẹ, làm sao bây giờ, bây giờ bên ngoài đều đang đồn bậy về con, ngay cả anh Thanh Phong cũng không thèm để ý đến con hai hôm nay rồi."

Trong lòng Bạch Bảo Châu mờ mịt, Lâm Mẫn nhìn đứa con gái bà ta coi như châu như bảo mà nuôi lớn mà không khỏi nước mắt lưng tròng.

Công việc cũng bán đi rồi, lời đồn cũng bị cô truyền ra ngoài, Ngu Thanh Nhàn không quan tâm đến sự phát triển tiếp theo nữa.

Cô quay về căn nhà mình thuê, đêm hôm đó cô cùng Tạ Uẩn ăn cơm, sáng hôm sau, hai người lập tức bắt tay vào gây dựng sự nghiệp.

Hai người chưa cùng nhau kinh doanh bao giờ, nên đối với lần gây dựng sự nghiệp này hai người đều dồn tất cả tâm huyết vào đó.

Trong nhà Tạ Uẩn có của ăn của để, mà nguyên thân Tạ Uẩn cũng không phải tên ngốc thật sự, cho nên số tiền trong tay anh đủ để mở một nhà máy.

Hai người chia thành hai nhóm, Ngu Thanh Nhàn đi tìm địa điểm xây dựng nhà máy, tìm công nhân biết xây lò, lại đến cục Công thương xin giấy phép kinh doanh.

Mà Tạ Uẩn lại căn cứ vào thông tin về vùng nông thôn do mẹ anh cung cấp, đi tìm đất sét thích hợp để nung.

Mãi đến một tháng sau, họ mới làm xong hết những công việc kia, nhà máy cũng tìm được rồi, công nhân cũng tuyển xong, giấy phép kinh doanh cũng được cấp, cuối cùng Ngu Thanh Nhàn và Tạ Uẩn cũng có thời gian rảnh rỗi.

Hai người họ đến một quán bán đồ ăn sáng trong thành phố, cùng nhau ăn sáng uống trà, họ có gọi thêm mẹ Tạ, nhưng dù có nói thế nào thì mẹ Tạ cũng không đồng ý đi theo.

Cửa hàng bán đồ ăn sáng có hai tầng, tầng một là sảnh lớn, tầng hai được chia thành các gian phòng nhỏ, hai người đặt một phòng riêng nhỏ gần cửa sổ sau đó gọi món, rất nhanh, đồ ăn nước uống đều đã được mang lên.

Tạ Uẩn pha trà, Ngu Thanh Nhàn nhìn xuống dưới lầu, trong lúc vô tình thấy được Cố Thanh Phong và một người phụ nữ lạ mặt tiến vào cửa hàng bách hóa đối diện, Ngu Thanh Nhàn thoáng kinh ngạc.

Tạ Uẩn thấy cô thế thì hỏi: "Em đang nhìn cái gì thế?"

"Nhìn Cố Thanh Phong kia kìa. Không phải anh ta là nam chính ư, dựa theo thiết lập nhân vật thì anh ta phải vô cùng thâm tình với nữ chính mới đúng chứ, thâm tình đến độ ngay cả nói chuyện với vị hôn thê là nguyên thân đây cũng giữ khoảng cách thích hợp, bây giờ anh ta lại đi dạo phố với người phụ nữ khác. Điều này không phù hợp với thiết lập nhân vật của anh ta chút nào."

Ngu Thanh Nhàn nhớ rất rõ, trong sách có viết, nam chính Cố Thanh Phong giữ mình trong sạch, ngoại trừ có vài lần trước khi xác định được tình cảm của bản thân với nữ chính có tiếp xúc với vật hi sinh là nguyên thân ra, thì bên cạnh anh ta ngay cả một con muỗi cái cũng không có.

Thậm chí khi nguyên thân vẫn còn là vị hôn thê của anh ta, anh ta đối xử với nguyên thân cũng chẳng có gì đặc biệt cả, trái lại thái độ đối với Bạch Bảo Châu lại lần lượt khiến cho người ta phải nhìn bằng con mắt khác, vô cùng giữ "nam đức".

Bây giờ anh ta và một người phụ nữ xa lạ trước giờ chưa từng gặp qua đi dạo trung tâm thương mại, đúng là đáng ngạc nhiên mà.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 767: Chương 767


Tạ Uẩn nâng chén trà lên nhấp một ngụm: "Chắc cha của Cố Thanh Phong đã được điều đến cục Công thương rồi đúng không, người tiếp nhận chức vụ xưởng trưởng không phải Bạch Thư Đình."

Hóa ra nhân duyên ở nhà xưởng của Tạ Uẩn lại tốt đến thế, tin tức của anh linh thông hơn Ngu Thanh Nhàn nhiều.

Ngu Thanh Nhàn cảm thấy hứng thú: "Chuyện gì thế?"

Trong sách viết, cha của Cố Thanh Phong được điều đến cục Công thương, người tiếp nhận chức vụ xưởng trưởng của ông ta là Bạch Thư Đình.

Bởi vì thân phận nước lên thì thuyền lên, hơn nữa không có chướng ngại vật là nguyên thân, cho nên Cố Thanh Phong và Bạch Bảo Châu thuận lý thành chương ở bên cạnh nhau.

Bạch Bảo Châu tiếp tục đi học, còn Cố Thanh Phong vào bộ phận công trình của nhà máy làm việc, anh ta học tập có văn hóa, cũng chịu khó quyết tâm nghiên cứu sách vở, nên đề xuất rất nhiều ý kiến hữu dụng cho nhà máy.

Thân làm con trai của xưởng trưởng tiền nhiệm, bây giờ lại là con rể của xưởng trưởng đương nhiệm, mọi người đều tâng bốc anh ta, những đề xuất của anh ta đều được phê duyệt, cho nên Cố Thanh Phong đi làm việc ở nhà máy vô cùng thuận lợi.

Vừa vào nhà máy chưa được nửa năm, anh ta đã làm ra một bộ dụng cụ ăn uống vô cùng tinh xảo và xinh đẹp. Bộ đồ ăn đó vừa được đưa ra thị trường đã bị các thương nhân thi nhau tranh đoạt.

Cố Thanh Phong đánh một trận thành danh, lời nói của anh ta ở nhà máy vô cùng có trọng lượng.

Một năm sau khi nguyên thân qua đời, anh ta đã từ một gã kĩ thuật viên nho nhỏ thăng chức lên thành kỹ sư trưởng của bộ phận công trình.

Năm thứ hai sau khi nguyên thân qua đời, chuyện cha của Cố Thanh Phong tham ô nhận hối lộ bị tra ra, thân làm con trai ông ta, nên công việc của anh ta ở xưởng gốm sứ cũng bị ảnh hưởng, dưới sự khuyên bảo của nữ chính Bạch Bảo Châu, anh ta từ chức tự kinh doanh.

Quá trình gây dựng sự nghiệp vô cùng gian nan, đúng lúc này, Bạch Bảo Châu thay đổi hoàn toàn dáng vẻ yếu ớt ngày trước, giống như không khí luôn kề sát anh ta không rời, không những chăm lo cho nhà cửa để anh ta an tâm, mà còn cùng anh ta tạo ra thành quả lớn trong công việc.

Nhà máy của họ được khai trương, còn xưởng gốm sứ Vĩnh Định vì chịu đủ loại vấn đề nặng nhẹ nên không thể không phá sản.

Bạch Thư Đình từ một xưởng trưởng bây giờ trở thành kẻ thất nghiệp, Bạch Hồng Vận và Bạch Hồng Huy vẫn luôn làm việc ở nhà xưởng, bây giờ xưởng phá sản rồi, tất nhiên hai người họ cũng thất nghiệp.

Bạch Bảo Châu cảm động và nhớ nhung công ơn dưỡng dục của Bạch Thư Đình, cảm kích hai anh em nhà họ Bạch vẫn luôn yêu thương cô ta, nên tuyển hai anh em nhà họ Bạch vào nhà máy làm quản lý râu ria, cả đời hai người họ phải dựa vào vợ chồng cô ta mà sống.

Đúng lúc này, bởi vì đủ các loại vấn đề liên quan đến lợi ích, mà bầu không khí vốn hòa thuận vui vẻ lại thay đổi.

Nội dung trong sách cũng từ truyện ngọt sủng biến thành truyện ngược sến sẩm, luân lý gia đình.

Cuối cùng, nhà họ Bạch sụp đổ, mọi người trở mặt thành thù, Lâm Mẫn không chút do dự đ.â.m cho Bạch Thư Đình một dao.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 768: Chương 768


Hai anh em Bạch Hồng Huy và Bạch Hồng Vận cũng oán ông ta, phần đời còn lại của ông ta vô cùng thê thảm.

Mà hai anh em Bạch Hồng Vận và Bạch Hồng Huy, từ khi còn nhỏ đã sống cuộc sống xa hoa phú quý không ai bì nổi, bây giờ tất cả những thứ đó đều mất hết nên cho đến khi chết, hai anh em vẫn oán hận lẫn nhau.

Dựa theo thời gian cốt truyện, có lẽ bây giờ Cố Thanh Phong đã vào nhà máy làm việc rồi, đang phát huy toàn bộ tri thức mà mình học được ở đại học để cống hiến cho bộ phận công trình, sao lại có thời gian đi dạo phố với cô gái nhỏ cơ chứ nhỉ?

"Cha của Cố Thanh Phong là một kẻ chỉ quan tâm đến lợi ích, trước kia sở dĩ ông ta ngầm đồng ý hôn nhân của con trai ông ta với nhà họ Bạch là vì nhà họ Bạch có thể đem lại lợi ích cho ông ta.”

“Nhưng bây giờ Bạch Thư Đình vẫn chỉ là một phó xưởng trưởng, không thể thăng chức được nữa, khả năng lớn là từ bây giờ cho đến lúc về hưu Bạch Thư Đình cũng vẫn đảm nhận một chức vị này thôi. Mà Bạch Bảo Châu cũng đâu phải con gái ruột của Bạch Thư Đình, cả đời này Cố Thanh Phong có lẽ cũng không thể cưới cô ta đâu."

Ngu Thanh Nhàn ồ lên một tiếng: "Đây không phải là tiết tấu của chuyện ngược luyến tình thâm à?"

Ngu Thanh Nhàn vừa dứt lời, cô đã nhìn thấy Bạch Bảo Châu cũng đi vào cửa hàng bách hóa đối diện, chỉ chốc lát sau, Bạch Bảo Châu vừa lau nước mắt vừa chạy ra ngoài, hai phút sau Cố Thanh Phong mới đuổi theo, hai người tôi chạy anh đuổi đến tận đầu đường mới đứng đó ôm nhau.

Ngu Thanh Nhàn chậc một tiếng, quay đầu nhìn về phía Tạ Uẩn: "Sao anh lại hiểu cha của Cố Thanh Phong như thế?"

"Cố Thanh Phong là em trai cùng cha khác mẹ của anh." Tạ Uẩn kể lại một câu chuyện cũ cho Ngu Thanh Nhàn nghe.

Câu chuyện xưa này có mô-tip quen thuộc, kể về câu chuyện của một thanh niên nghèo, cố gắng nỗ lực tiến vào xưởng gốm sứ làm công nhân, sau khi thành công thăng lên vị trí cao thì bỏ rơi vợ con."

Mẹ của Tạ Uẩn chính là người vợ bị vứt bỏ trong câu chuyện trên. Từ nhỏ cơ thể của bà ấy đã không được tốt, trong nhà lại chỉ có mỗi một người con gái là mẹ Tạ Uẩn thôi, cho nên ông bà ngoại quyết định kén rể cho bà ấy.

Mà Cố Trường Chinh từ nhỏ đã không cha không mẹ, phải sống nhờ ở nhà bác cả với anh chị đã lọt vào mắt của ông ngoại Tạ. Khi đó diện mạo của Cố Trường Chinh đoan chính, ngay thẳng, thái độ làm người khiêm tốn còn cầu tiến, là con rể mà rất nhiều gia đình đều nhìn trúng.

Ông ngoại Tạ cũng chỉ mang thái độ thử xem đến hỏi thôi, lúc đó Cố Trường Chinh tỏ vẻ mình đã thầm thương mẹ Tạ từ lâu, ông ta nguyện ý ở rể.

Ông ngoại Tạ chỉ cảm thấy đây đúng là miếng bánh ngọt từ trên trời rơi xuống, nên cũng không quan tâm miếng bánh ngọt này có độc hay không, cứ phải ăn đã rồi nói sau.

Cố Trường Chinh đến nhà họ Tạ ở rể, năm đó trùng hợp là thành phố xây dựng một xưởng gốm sứ, ông ngoại Tạ đã lập kế hoạch rồi thông qua quan hệ của mình, đưa Cố Trường Trinh vào đó.

Năm tiếp theo Tạ Uẩn được sinh ra, còn chưa đến một tuổi, Cố Trường Chinh đã yêu đương với đứa con gái xinh đẹp nhất của xưởng trưởng xưởng gốm sứ Vĩnh Định lúc bấy giờ, chính là mẹ của Cố Thanh Phong.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 769: Chương 769


Rõ ràng La Thanh Phong biết Cố Trường Chinh đã có vợ con rồi, nhưng bà ta không cảm thấy chuyện mình đang làm có gì là sai trái cả.

Ở thời điểm đó, những người công thành danh toại bỏ vợ con lúc còn nghèo khó để lấy người khác là chuyện vô cùng bình thường, La Ái Phân tự mình chủ động tìm đến mẹ Tạ, yêu cầu bà ly hôn.

"Cơ thể mẹ anh không tốt, tính tình cũng không phải hiền lành gì, bà ấy đồng ý ly hôn, nhưng yêu cầu Cố Trường Chinh kia phải bồi thường cho bà. Người nhà nọ vì muốn xoa dịu tình hình nên đồng ý tất cả các yêu cầu của bà." Sau khi ly hôn mẹ Tạ mới biết được, sở dĩ La Ái Phân tìm đến bà là vì bà ta đã sớm mang thai rồi.

Cố Thanh Phong chỉ ít hơn Tạ Uẩn mười tháng.

Ngu Thanh Nhàn hiểu ra, nhắc mới nhớ trong sách cũng có nhắc đến một nhân vật thế này.

Đó là khi Cố Thanh Phogn được thăng chức lên kỹ sư trưởng của bộ phận công trình, một ngày khi anh ta vừa về đến nhà đã nghe thấy cha mẹ cãi nhau, nói chuyện của con trai của Cố Trường Chinh với vợ trước ẩu đả đánh nhau nên bị b.ắ.n một phát súng.

Trong sách không kể rõ, mà Cố Thanh Phong cũng không tò mò về người anh trai cùng cha khác mẹ của mình, nên chuyện này trong sách không hề được nhắc đến thêm một chi tiết nào nữa cả.

"Vậy bác gái vẫn độc thân đến tận bây giờ ư?"

Tạ Uẩn gật đầu: "Đúng vậy, bà không muốn tái hôn. Nhưng mà không phải do vẫn còn thích Cố Trường Chinh, bà ấy chỉ cảm thấy đàn ông con trai trong thiên hạ này cũng chỉ đến thế mà thôi, gả chồng còn phải hầu hạ cả gia đình người ta, còn không bằng sống với thằng con mình cho an nhàn tự tại. Khi đó bà ấy moi được từ chỗ Cố Trường Chinh không ít tiền nên mua một mảnh đất, xây hai căn nhà, bà ấy dựa vào hai căn nhà đó mà nuôi lớn anh."

"Nhiều năm như vậy, Cố Trường Chinh kia đã đến tìm anh lần nào chưa?"

Cố Trường Chinh và La Ái Phân chỉ có một đứa con trai là Cố Thanh Phong, mà dựa theo cái tư tưởng nhiều con nhiều phúc của thời đại này, chẳng lẽ Cố Trường Chinh chưa từng nghĩ đến đứa con với vợ trước ư?

"Sao ông ta dám, nhà họ La khác với nhà họ Tạ, nhà họ La đông người. Tuy rằng cha mẹ của La Ái Phân đã về hưu rồi, nhưng mà anh em của bà ta có không ít, chỉ cần ông ta dám làm chuyện gì có lỗi với nhà họ La, chắc chắn Cố Trường Chinh sẽ không thể gánh chịu được hậu quả."

Ngu Thanh Nhàn nhớ đến kết cục của Cố Trường Chinh trong sách, hình như ông ta vào tù vài năm lại được thả ra thì phải.

Ở thế giới nào cũng vậy thôi, làm gì có sự công bằng tuyệt đối.

Ăn sáng xong, lại được xem miễn phí một màn ngược luyến tình thâm, Ngu Thanh Nhàn nói: "Chờ chút nữa anh giúp em gửi một phong thư đến nhà xưởng trưởng mới nhé."

Cha của Triệu Ái Dân đã làm chủ nhiệm bộ phận hậu cần của xưởng gốm sứ nhiều năm nay rồi, lương thưởng của công nhân trong nhà máy đều phải qua tay ông ta, những năm gần đây, ông ta cũng kiếm được kha khá, gọi là đầy bồn đầy bát rồi.

Ngu Thanh Nhàn vốn định thông qua dư luận tuôn ra chuyện tham ô nhận hối lộ của cha của Triệu Ái Dân - Triệu Chấn Đức, dù sao thì Bạch Thư Đình cũng là xưởng trưởng, con người của ông ta am hiểu nhất là ba phải, cho dù thư tố cáo có đến tay ông ta thì chưa biết chừng kết quả sẽ thế nào đâu.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 770: Chương 770


Bây giờ Bạch Thư Đình không lên làm xưởng trưởng thì đúng là quá tuyệt vời. Xưởng trưởng mới không có căn cơ ở xưởng, đang là thời điểm cần tạo uy tín, phong thư tố cáo của Ngu Thanh Nhàn mà đến tay ông ta, chắc chắn ông ta sẽ không dễ dàng buông tha.

Đời trước nguyên thân sống ở nhà họ Triệu hai ba năm, cô ấy cũng không phải đồ ngốc, những chuyện nên biết cô ấy đều biết cả, những chuyện không nên biết cô ấy cũng biết luôn.

Chuyện của Triệu Chấn Đức tham ô nhận hối lộ sang năm mới bắt đầu lộ ra, Cố Trường Chinh và Bạch Thư Đình là lãnh đạo cao nhất của xưởng gốm sứ, có lý nào hai người đó lại không biết, nhưng cho đến bây giờ Triệu Chấn Đức vẫn chưa xảy ra chuyện gì, chứng tỏ hai người bọn họ làm chỗ dựa sau lưng cho Triệu Chấn Đức.

"Chút nữa em cứ đưa cho anh, đúng lúc anh cũng phải về đó một chuyến."

Công việc của Tạ Uẩn ở xưởng gốm sứ vẫn còn đó, anh đã hẹn với người ta hôm nay sẽ về để xử lý các thủ tục chuyển nhượng.

Người mua công việc của anh kia vẫn chưa có tiền trả đủ trong một lần, hôm qua người đó mới gửi thư đến nói đã gom mượn đủ tiền rồi, đúng lúc hôm nay anh có thời gian cho nên quay về làm cho xong chuyện này đi.

Hai người cùng đi về nhà, Ngu Thanh Nhàn vào phòng viết một lá thư tố cáo rồi đưa cho Tạ Uẩn, Tạ Uẩn nhận rồi đi mất.

Chân trước Tạ Uẩn vừa đi, chân sau mẹ Tạ đã từ trong phòng đi ra: "Thanh Nhàn à, thím có làm chút điểm tâm, con mau đến ăn đi."

Cuộc sống của mẹ Tạ không có quá nhiều áp lực, thường ngày chuyện bà thích làm nhất là nghiên cứu đồ ăn, sáng hôm nay bà vừa làm bánh đậu đỏ.

Ngu Thanh Nhàn cũng rất thích ở chung với mẹ Tạ: "Dạ, con đến ngay đây."

Ngu Thanh Nhàn quay về phòng lấy điểm tâm đã mua ở cửa hàng bán đồ ăn sáng vừa nãy rồi mới đi đến nhà họ Tạ.

Bánh đậu đỏ đã được bày lên bàn trà trong phòng khách, trắng trắng mềm mềm, vừa nhìn đã cảm thấy thèm ăn.

Mẹ Tạ rót cho Ngu Thanh Nhàn một ly trà sữa, công thức nấu trà sữa là Tạ Uẩn giao cho bà, bà cảm thấy uống rất ngon nên vẫn luôn giữ lại.

Bà mở ti vi ra, nghe âm thanh từ ti vi phát ra rồi mới ngồi vào bên cạnh Ngu Thanh Nhàn, dịu dàng hỏi: "Đi ăn sáng với Tiểu Uẩn hả? Hai đứa ăn gì thế?"

Sáng sớm Tạ Uẩn có mời mẹ Tạ cùng đi ăn sáng, nhưng mẹ Tạ không thích ra khỏi nhà nên bà không đi.

"Dạ, bọn con ăn xương cao bồi, cánh gà, cháo sò điệp và tôm thủy tinh ạ." Điểm tâm sáng của thành phố Kiền rất tinh xảo, số lượng cũng ít, nên hai người trưởng thành mà không ăn món chính, thì cho dù gọi bảy tám đĩa điểm tâm cũng không đủ no.

"Tạ Uẩn nói thím thích ăn cánh gà và cháo hành, bọn con có mua về cho thím đây." Ngu Thanh Nhàn ngựa quen đường cũ đi vào bếp của nhà họ Tạ, lấy bát đũa ra.

Mẹ Tạ biết con trai và Ngu Thanh Nhàn mà đi ra ngoài ăn sáng thì kiểu gì cũng sẽ mua đồ ăn về cho bà, cho nên bà không ăn cơm, bây giờ đúng lúc đang đói bụng.

Bà ăn một miếng cháo, ăn kèm thêm một đũa dưa muối, lại ăn thêm một cái cánh gà, cặp mày của mẹ Tạ thoải mái đến độ nở ra.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 771: Chương 771


"Ngon lắm." Diện mạo của mẹ Tạ vô cùng xinh đẹp, mỗi lần cười lên là đôi mắt cong cong như vầng trăng non, Ngu Thanh Nhàn rất thích nhìn bà cười.

"Vậy thím ăn nhiều một chút nhé." Ngu Thanh Nhàn cầm bánh đậu đỏ ăn rồi uống thêm một ngụm trà sữa, vừa ăn vừa nói chuyện với mẹ Tạ.

Tuy rằng một mình mẹ Tạ nuôi Tạ Uẩn lớn lên, nhưng bà ấy cũng không phải kiểu mẹ chồng ác độc, trái lại, bà ấy rất thích Ngu Thanh Nhàn, đã sớm coi Ngu Thanh Nhàn như con dâu của mình.

Bây giờ bà ấy đã nghĩ kĩ rồi, bà hi vọng con trai mình và Ngu Thanh Nhàn kết hôn sớm một chút, nhân lúc bà ấy vẫn còn hoạt động được, bà có thể giúp hai người trông con.

Tạ Uẩn đi đến cửa xưởng gốm sứ, người muốn mua lại công việc của anh đã chờ từ lâu.

Nhìn thấy Tạ Uẩn, họ thở phào nhẹ nhõm: "Tiểu Tạ, cậu đã đến rồi. Để tôi giới thiệu cho cậu một chút, đây là em trai tôi, cậu cứ gọi nó là Lý Hải là được. Lý Hải, đây là Tạ Uẩn mà anh đã kể với em, mau chào anh đi."

Tạ Uẩn nhìn về phía Lý Hải, cậu ta rất gầy, quần áo trên người cũng đầy mảnh vá, cậu ta ngẩng đầu lên nhìn Tạ Uẩn: "Anh Tạ Uẩn." Nói xong, lại cúi thấp đầu xuống.

Tạ Uẩn gật đầu: "Anh giang, chúng ta đi nhanh thôi, chút nữa em còn chút việc, chút nữa em phải đi rồi."

Lý Giang và Tạ Uẩn đều là công nhân bốc vác trong nhà máy, vừa nghe nói Tạ Uẩn muốn bán vị trí công tác anh ta đã tìm đến mua ngay.

Quan hệ của anh ta và Tạ Uẩn rất tốt, cái ngày mà nguyên thân Tạ Uẩn và Bạch Thanh Nhàn bị nhốt, cũng nhờ có anh ta nhanh chóng phát hiện ra nên đi mở cửa cho.

Bây giờ Ngu Thanh Nhàn đã dùng cơ thể của Bạch Thanh Nhàn, Tạ Uẩn yêu ai yêu cả đường đi, cho nên cảm thấy mình nợ ân tình của anh ta, cho nên anh cũng không thiếu hai ba đồng tiền bán vị trí kia, vì vậy khi vừa được hỏi thì anh đồng ý luôn.

Lý Hải là em họ của Lý Giang, trong nhà của người em họ này của anh ta vô cùng nghèo khó, số phận cũng không tốt cho lắm.

Vài năm trước, chú hai của anh ta gặp chuyện không may, đến bây giờ vẫn đang nằm liệt trên giường, số tiền tiết kiệm trong nhà cũng đã tiêu hết từ lâu rồi.

Vất vả lắm mới trả hết nợ, năm trước mẹ của cậu ta lại tiếp tục xảy ra chuyện, trong nhà vẫn còn ba đứa em trai em gái khóc đòi ăn.

Năm nay có không ít nhà máy tư nhân được xây dựng, Lý Hải từng làm việc ở những nhà máy nhỏ đó hơn năm tháng, làm những công việc vô cùng tốn sức, nhưng lại không được trả lương.

Cậu ta đến hỏi còn bị người ta đánh cho. Vất vả lắm cậu ta cũng lấy được tiền công về, nhưng công việc cũng mất luôn.

Đúng lúc cả gia đình hết đường xoay sở thì Lý Giang đưa đến cơ hội này.

Nhà của Lý Hải không có tiền, gom góp suốt một tháng trời mới mượn được đủ ba trăm đồng.

Làm xong thủ tục chuyển nhượng, Lý Giang dẫn Lý Hải đến bộ phận dỡ hàng, trước khi đi, Lý Hải cúi đầu với Tạ Uẩn một cái thật sâu, ấn tượng của Tạ Uẩn với cậu ta cũng tốt hơn nhiều lắm.

Sau khi họ tách ra, Tạ Uẩn đi đến nhà của xưởng trưởng tân nhiệm. Đây cũng từng là nhà của Cố Thanh Phong, bây giờ Cố Trường Chinh đã thăng chức nên chuyển đi rồi, gia đình của xưởng trưởng tân nhiệm tiến vào đây ở.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 772: Chương 772


Xưởng trưởng tân nhiệm họ Hà, lúc này ông ta vừa mới ăn xong bữa sáng, còn chưa đi làm. Vợ ông ta đang quét dọn nhà cửa, quét đến cửa thì bà ta ồ lên một tiếng: "Sao chỗ này lại có một tờ giấy thế nhỉ? Lúc nãy tôi quét ở đây rồi mà, làm gì có tờ giấy nào đâu?"

Xưởng trưởng Hà đi tới, hỏi: "Cái gì thế, cho tôi xem nào."

Vợ của xưởng trưởng Hà cầm tờ giấy qua cho ông ta xem: "Không phải giấy, là một lá thư."

Lúc này thì không cần vợ đưa thư đến tận tay nữa, xưởng trưởng Hà tự bước đến nhận lấy lá thư rồi mở ra xem với tốc độ nhanh như gió.

Sau khi đọc xong, ông ta còn cẩn thận đọc lại thêm một lần nữa. Sau khi xem xong ông ta cũng không vội đi làm ngay, mà đi đến ngồi xuống sô pha, đặt lá thư lên bàn rồi trầm tư một lúc lâu.

Cuối cùng ông đứng lên, gấp lá thư tố cáo lại một cách cẩn thận, bỏ vài túi rồi mới ra khỏi nhà. Ánh mặt trời vừa lên, xưởng trưởng Hà đẩy mắt kính trên sống mũi, nhìn thoáng qua bầu trời xanh.

Ông ta đã nhậm chức được một tháng rồi, nhưng công việc không thuận lợi chút nào. Trong đó chủ nhiệm Triệu của bộ phận hậu cần là người gây cản trở cho ông ta nhiều nhất, mỗi lần tan làm ông đều mang một bụng tức về nhà.

Năm nay ông ta mới hơn bốn mươi tuổi, trước khi được điều đến xưởng gốm sứ Vĩnh Định, ông ta là quản lý của xưởng nhựa, nhà xưởng kia phát triển kém hơn xưởng gốm sứ rất nhiều.

Xưởng trưởng Hà bước từng bước về văn phòng, năm nay ông ta mới đầu bốn mươi, vẫn đang ở độ tuổi chính trực tráng niên, trong lòng ai mà không có hùng tâm tráng chí cơ chứ?

Lúc trước ông ta có thể quản lý được xưởng nhựa, vậy bây giờ nhất định ông ta cũng có thể quản lý tốt được xưởng gốm sứ.

Xưởng gốm sứ Vĩnh Định đã được thành lập hơn hai mươi năm rồi, bên trong đã xuất hiện kha khá vấn đề.

Người xưa có câu, cây nhỏ không uốn thì không thẳng, nếu vấn đề trong Vĩnh Định mà không được giải quyết, vậy thì dưới tình huống quốc gia khuyến khích phát triển doanh nghiệp tư nhân như hiện nay, doanh nghiệp nhà nước của họ sẽ chỉ càng thụt lùi chứ không tiến bộ được.

Nếu vậy thì, bước đầu tiên uốn cây nhỏ phải bắt đầu từ chủ nhiệm Triệu này đi. Về phần ai là người gửi phong thư tố cáo này cho ông ta, thì nói thế nào cũng chỉ có hai loại người mà thôi, một loại là kẻ thù của chủ nhiệm Triệu, hai là người có mưu đồ kín đáo, nhưng cho dù là loại người nào đi nữa, thì cũng không có ảnh hưởng gì đến xưởng trưởng là ông ta cả.

Bên kia xưởng trưởng Hà đang lên kế hoạch làm chuyện lớn thì bên này Ngu Thanh Nhàn và Tạ Uẩn đang cùng kĩ sư công trình nghiên cứu khuôn đúc gốm.

Ngu Thanh Nhàn và Tạ Uẩn đã thống nhất mục tiêu, họ cũng không muốn làm những bộ đồ ăn đã có sẵn, phổ thông trên thị trường hiện nay, mục tiêu của họ là đám khách hàng VIP sẵn sàng bỏ số tiền lớn, vậy thì họ sẽ phải tập trung vào những bộ đồ ăn có hình thức đẹp và chất lượng tốt.

Mấy đời trước, Ngu Thanh Nhàn từng học hội họa, mà kinh nghiệm của cô cũng đủ nhiều, thế nên cô đảm nhận công việc thiết kế hoa văn và hình dáng của gốm sứ.

Ngu Thanh Nhàn tổng cộng thiết kế bốn mẫu hoa văn, đều có động vật và hoa cỏ, phối màu trông vô cùng có sức sống.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 773: Chương 773


Sau một tuần được nhóm kĩ sư công trình không ngừng điều chỉnh, cuối cùng cũng điều chỉnh xong màu sắc và khuôn đúc, tiếp theo là tráng men và nung, mọi người trong nhà máy bắt đầu làm việc.

Đám công nhân làm việc một cách hợp lý và được chia thành nhiều khâu, người của khâu nào thì phụ trách công việc của khâu đó, làm việc ngăn nắp, trật tự.

Lô đĩa đầu tiên cuối cùng cũng được đưa vào lò nung, công nhân Lưu lau mồ hôi trên trán, nói với đám người Ngu Thanh Nhàn: "Có được hay không thì phải đợi đến sáng mai mới biết được. Tất cả mọi người về nghỉ đi thôi, đêm nay tôi canh lò cho."

Công nhân Lưu là kỹ sư trưởng của bộ phận công trình do Tạ Uẩn mời về, năm nay ông ta đã năm mươi lăm tuổi rồi, cả gia đình ông ta đều làm gốm sứ, đồ sứ do gia đình anh ta đã nổi tiếng khắp nơi.

Sau này, nhà họ bị tố cáo, cả nhà hơn hai mươi người ngoại trừ ông ta đều không có một ai sống sót cả.

Biến cố gia đình khiến cho công nhân Lưu nản lòng thoái chí, khi xưởng gốm sứ Vĩnh Định được thành lập có mời ông ta rời núi, nhưng ông ta đã từ chối.

Bây giờ ông ta già rồi, quốc gia đã cho kinh doanh tư nhân, nhưng ông ta đã già rồi, không còn tinh thần phấn chấn như lúc còn trẻ nữa.

Nhưng mỗi lần đêm khuya nằm mơ, công nhân Lưu vẫn hoài niệm dáng vẻ năm đó của mình.

Sau này Tạ Uẩn đến tìm ông ta, ông ta chỉ hơi lo lắng một chút đã đồng ý.

Đây là lô đĩa đầu tiên mà công nhân Lưu làm sau mười năm bỏ nghề, trong lòng ông ta còn căng thẳng hơn bất cứ ai.

"Công nhân Lưu vất cả rồi."

Sáng hôm sau, Ngu Thanh Nhàn và Tạ Uẩn ngay cả đồ ăn sáng cũng chưa kịp ăn đã vội vàng cầm bánh bao mà mẹ Tạ đưa cho rồi đi ngay. Khi đến công xưởng, đám công nhân đều đến rồi, công nhân Lưu đã một đêm chưa ngủ.

Tất cả đèn trong công xưởng đều được bật lên, trong phòng còn sáng hơn cả bên ngoài nữa.

Công nhân Lưu hít sâu một hơi rồi mở lò ra, ông ta lấy ra vài cái đĩa, chia cho mấy người Ngu Thanh Nhàn quan sát.

Sau khi quan sát một cách cẩn thận, một lúc lâu sau công nhân Lưu mới nói: "Thành rồi, không có bọt khí, cũng không có vết nứt, màu sắc cũng giống hệt như bức tranh mà bà chủ vẽ ra."

Đám công nhân hoan hô thành tiếng, Ngu Thanh Nhàn nhìn kĩ chiếc đĩa trong tay, cũng cười theo.

Đây là đĩa tráng men màu hồng phấn có in hoa mận trắng đang nở rộ, những cánh mận trắng xinh đẹp, vừa nhìn đã cảm thấy bắt mắt.

Chiếc đĩa này cũng dày hơn những chiếc đĩa bình thường một chút, cầm trong tay nặng trịch, chỉ cần nhìn bằng mắt thường thôi đã biết là có chất lượng tốt rồi.

Tạ Uẩn nói: "Trưa này đặt thêm đồ ăn để chúc mừng một chút, sau đó mọi người chăm chỉ hơn làm nốt bát và thìa cho đủ bộ nhé, chờ lô hàng này bán xong, tôi sẽ thêm tiền thưởng cho mọi người."

Tiếng hoan hô của đám công nhân càng lớn hơn, công nhân Lưu dẫn theo đám công nhân cẩn thận gỡ đĩa từ lò nung xuống, đặt vào cái hòm ở bên cạnh.

Lô hàng thứ nhất được nung thành công, những sản phẩm tiếp theo càng thuận lợi hơn. Hai ngày sau, mấy loại bát, đĩa sứ, chậu men, và thìa cùng màu lớn nhỏ gì cũng đã được hoàn thiện xong hết.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 774: Chương 774


Tiếp theo sẽ là công việc mà Tạ Uẩn phụ trách. Anh lấy những hộp quà tinh xảo do nhà máy sản xuất thùng cát tông làm ra, đặt những miếng bọt biển vào trong hộp quà, sau đó để bát đũa và đó đóng gói cẩn thận, rồi cầm đi ra ngoài.

Chỗ anh muốn đến chính là cửa hàng bách hóa. Không bao lâu sau Tạ Uẩn đã đi ra khỏi cửa hàng bách hóa, hộp quà không thấy đâu nữa, trong tay anh có nhiều hơn một đơn hàng rồi.

Cửa hàng bách hóa đặt hết tất cả số hàng mà Tạ Uẩn hiện đang có, nên anh về thẳng nhà máy, lúc này Ngu Thanh Nhàn và đám công nhân đang đóng gói hàng.

Tôi hôm đó, Tạ Uẩn làm ông chủ, mời mọi người trong xưởng đến chợ đêm mới được mở ở thành phố đi ăn đồ nướng.

Mọi người ai cũng không có ý định tiết kiệm tiền cho Tạ Uẩn, tất cả mọi người đều gọi thịt.

Đám kĩ sư ngồi cùng bàn với Ngu Thanh Nhàn và Tạ Uẩn, Tạ Uẩn rót một chén rượu, kính đám kĩ sư: "Trong xưởng có một khởi đầu tốt đẹp như thế, âu cũng là nhờ có sự giúp đỡ của mọi người. Tạ Uẩn tôi đứng đây kính các vị một ly."

Đám người công nhân Lưu vội đứng dậy nói không dám, những ly rượu chạm nhau giữa không trung, mọi người một hơi uống cạn chén.

Ăn uống no đủ rồi, đám công nhân tốp ba tốp năm rời đi. Ngu Thanh Nhàn và Tạ Uẩn nắm tay nhau sánh vai về nhà.

Vừa đi không được bao lâu, hai người đã bị người khác cản đường.

Mặt Triệu Ái Dân sầm lại khi nhìn thấy Ngu Thanh Nhàn và Tạ Uẩn nắm tay nhau: "Bạch Thanh Nhàn, đồ phụ nữ d*m đ*ng nhà cô, đúng là lăng nhăng mà, con mẹ nó đã đính hôn rồi mà cô còn ra ngoài cấu kết làm bậy."

Triệu Ái Dân vô cùng tức giận, anh ta tiến lên định túm tay Ngu Thanh Nhàn, Ngu Thanh Nhàn vẫn đứng yên không nhúc nhích, chân dài của Tạ Uẩn vừa nhấc lên, Triệu Ái Dân đã bị đá bay ra ngoài.

Trong giây phút khi bị đá bay ra kia, vẻ mặt của Triệu Ái Dân như gặp phải quỷ vậy, cơn choáng váng, bối rối, tức giận và đau đớn khi bị ngã trên mặt đất đã khiến cho anh ta tỉnh táo lại.

Anh ta hít một hơi thật sâu, nằm trên đất đến một phút đồng hồ mới đứng dậy được.

Diện mạo của anh ta rất giống Triệu Chấn Đức, cơ thể cao chưa đến một mét bảy mươi.

Mà cuộc sống không phải lo ăn lo uống của những năm gần đây đã nuôi dưỡng anh ta trở thành một người quá khổ so với cân nặng trung bình của thời đại này, cái bụng của anh ta chẳng kém gì phụ nữ có thai năm tháng cả.

Nếu chỉ thế thôi thì cũng không sao cả, vì ở cái thời đại lương thực thiếu thốn như bây giờ, có thể ăn đến mập mạp cũng là có phúc.

Nhưng mà anh ta quá đen, mặt tròn, mắt ti hí, mũi củ tỏi, môi dày. Mà anh ta lại không thường chăm chút bản thân, khuôn mặt đầy dầu khiến người ta vừa nhìn đã thấy ngán rồi.

"Mày dám đánh tao, mày có biết tao là ai không hả?"

Triệu Ái Dân là đứa con trai duy nhất của nhà họ Triệu, từ nhỏ đến lớn anh ta đều được mọi người trong gia đình cưng chiều, yêu thương.

Năm nay anh ta cũng ba mươi tuổi rồi, nhưng vì có quan hệ của cha anh ta mà không có ai dám động đến một ngón tay của anh ta cả.

Tạ Uẩn thu chân lại, anh nắm c.h.ặ.t t.a.y Ngu Thanh Nhàn không buông, mặt cũng không hề biến sắc mà đáp lại: "Chính bản thân mày còn không biết mày là ai, thì sao mà tao biết được?"
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 775: Chương 775


Đầu của Triệu Ái Dân ong ong, anh ta lớn bằng ngần này rồi nhưng chưa bao giờ phải chịu ấm ức đến mức ấy.

Anh ta giơ nắm đ.ấ.m định đ.ấ.m về phía Tạ Uẩn, Tạ Uẩn cũng không nhúc nhích, mãi cho đến khi anh ta sắp đến gần mặt anh, anh lại giơ chân ra đá một cú, Triệu Ái Dân lại bay ra ngoài.

Lần này, anh ta nằm dưới đất đến năm phút đồng hồ mà vẫn chưa thể đứng dậy được, trước mắt anh ta tràn ngập sao vàng.

Ngu Thanh Nhàn đi đến bên cạnh anh ta: "Triệu Ái Dân, trước kia tôi và anh không có quan hệ gì cả, sau này lại càng không có, ai đồng ý gả tôi cho anh thì anh cứ đến tìm người đó mà đòi. Còn nữa, mỗi lần anh há miệng ra đều thối c.h.ế.t đi được, có phải bữa tối anh đến hố phân ăn không hả?"

"Tôi thấy anh không thèm nói chuyện luôn cơ mà, vậy cái miệng này cũng không cần giữ lại làm gì nữa." Ngu Thanh Nhàn tát một cái, khóe miệng của Triệu Ái Dân ứa máu, mặt cũng sưng lên.

Đánh xong, Ngu Thanh Nhàn nắm tay Tạ Uẩn rời đi, mà ở phía sau hai người, Triệu Ái Dân nôn ra hai ngụm m.á.u loãng, gãy hai cái răng cửa.

Triệu Ái Dân nằm trên mặt đất hơn mười phút đồng hồ mới có thể đứng lên lắc lắc lư lư đi về nhà.

Vương Quỳnh Phương vẫn đang dọn dẹp nhà cửa, nhìn thấy Triệu Ái Dân về nhà với bộ dáng như thế, bà ta sợ đến mức thét chói tai, chổi cũng bị bà ta ném đi chỗ nào rồi.

Triệu Chấn Đức đang ngủ, nghe được tiếng thét chói tai của vợ thì mặc thêm quần áo vào, xuống lầu xem xem có chuyện gì đã xảy ra.

Triệu Ái Dân kể lại chuyện mình bị Ngu Thanh Nhàn và Tạ Uẩn đánh bằng giọng điệu đáng thường.

Vương Quỳnh Phương nghe xong thì nước mắt chảy dài, sắc mặt của Triệu Chấn Đức cũng tối sầm xuống, nhất là khi nhìn thấy Triệu Ái Dân bị mất hai chiếc răng cửa.

"Mẹ, mẹ mau đến nhà họ Bạch bàn chuyện đính hôn đi. Không phải Bạch Thanh Nhàn cô ta không muốn gả cho con ư? Vậy con lại càng phải cưới cô ta, con muốn cả đời này cô ta không được sống yên ổn. Cha, cha có biết cô ta đang ở bên cạnh ai không? Chính là cái tên côn đồ kia, con cũng muốn khiến cho anh ta sống không bằng chết."

Triệu Ái Dân vẫn luôn cảm thấy cái tên tiểu bạch kiểm bên cạnh Ngu Thanh Nhàn rất quen mắt, nhưng mãi đến khi đang trên đường về nhà anh ta mới nhớ ra người nọ là ai.

Triệu Ái Dân vừa tức vừa hận, anh ta thề, nhất định anh ta phải khiến cho Ngu Thanh Nhàn và tên tiểu bạch kiểm kia trả giá lớn.

Không phải Bạch Thanh Nhàn không muốn gả cho anh ta đấy ư, vậy anh ta càng phải cưới cô về.

Trước kia anh ta còn nghĩ dáng dấp của Bạch Thanh Nhàn xinh đẹp như thế, chờ cưới cô về rồi, chỉ cần cô nghe lời anh ta nhất định sẽ đối xử tốt với cô, sống an ổn với cô.

Nhưng bây giờ Triệu Ái Dân không còn nghĩ như thế nữa, anh ta phải tra tấn cô, tra tấn cho đến c.h.ế.t mới thôi.

Còn có tên mặt trắng kia nữa, anh ta cũng muốn khiến cho người nọ sống không bằng chết.

Triệu Chấn Đức nhớ đến dáng vẻ trẻ tuổi mềm mại của Bạch Thanh Nhàn, nhớ đến dáng vẻ khóc lóc động lòng người cái ngày mà cô đi tố cáo đó, lòng ông ta khẽ động.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 776: Chương 776


Ông ta ừ một tiếng, nói với Vương Quỳnh Phương: "Bà xử lý việc này nhanh đi, càng nhanh càng tốt, không thể mặc kệ cho nhà họ Bạch bọn họ bắt nạt Ái Dân nhà chúng ta ra nông nỗi này được."

"Ông cứ yên tâm."

Triệu Chấn Đức nói xong thì lại về phòng ngủ tiếp, còn Vương Quỳnh Phương vừa trấn an vừa dỗ dành Triệu Ái Dân, mãi đến hơn một giờ sau mới quay về ngủ.

Bà ta nằm trên giường, nhớ đến khuôn mặt của Bạch Thanh Nhàn, lại nghĩ đến chuyện cô gả vào nhà họ Bạch sẽ ngủ với chồng của bà ta, trong lòng bà ta nổi lên một ngọn lửa giận, cho dù nuốt thế nào cũng không trôi.

Triệu Chấn Đức nằm bên cạnh bà ta ngáy khò khò. Vương Quỳnh Phương lăn qua lộn lại đến hơn nửa đêm mới ngủ được.

Bà ta lại mơ thấy cái năm mà Triệu Ái Dân mười sáu tuổi, Triệu Ái Dân đi vệ sinh mà không đóng cửa, bà ta thì đang buồn đi vệ sinh, vội vội vàng vàng chạy về nhà vệ sinh, vừa mở cửa ra, bà ta đã nhìn thấy "em trai" của thằng con trai khỏe mạnh của bà ta, còn chưa to bằng ngón tay cái của bà ta nữa.

Vương Quỳnh Phương đột nhiên mở mắt ra, ngoài trời đã tờ mờ sáng, bà ta cầm lấy chiếc đồng hồ báo thức đặt trên bàn, đồng hồ vừa chỉ sáu giờ, Vương Quỳnh Phương vội vàng thức dậy đi nấu đồ ăn sáng.

Triệu Chấn Đức rất chú trọng bữa sáng, nếu mỗi sáng mà ông ta không được ăn sáng đúng giờ thì ông ta sẽ tức giận.

Vo gạo xong rồi bắc lên bếp, Vương Quỳnh Phương nhìn bếp lò mà ngẩn người.

Từ sau khi xác định chuyện con trai mình bị yếu sinh lý, hai vợ chồng bọn họ đã dẫn Triệu Ái Dân đến rất nhiều bệnh viện, tìm rất nhiều bác sĩ, cũng đã uống không ít thuốc, thử qua không ít các phương thuốc cổ truyền, tiêu tốn rất nhiều tiền nhưng không đổi lại chút hiệu quả nào cả.

Sau này, họ tìm được một bác sĩ nam vừa được sửa lại án sai, được thả từ chuồng bò về, sau khi khám cho Triệu Ái Dân xong, anh ta nói với bọn họ, cả đời này Triệu Ái Dân cũng chỉ có thể thế này thôi, không phát triển thêm được chút nào nữa đâu.

Từ chỗ của bác sĩ kia về, Triệu Ái Đức đánh bà ta một trận, nói tất cả đều là lỗi của bà ta, nói bà ta không phải đang sinh con, mà bà ta sinh ra một phế vật.

Vương Quỳnh Phương không dám phản kháng, con trai là chỗ dựa của bà ta, mà bây giờ chỗ dựa này bị đổ rồi, Triệu Chấn Đức vẫn chưa già, bà ta sợ bà ta chọc tức Triệu Chấn Đức rồi, Triệu Chấn Đức sẽ ra ngoài tìm một người phụ nữ khác có thể sinh con trai cho ông ta.

Đoạn thời gian đó là khoảng thời gian mệt mỏi nhất của Vương Quỳnh Phương từ khi bà ta gả cho Triệu Chấn Đức đến nay. Bà ta không những phải an ủi Triệu Ái Dân mà còn phải dỗ dành Triệu Chấn Đức.

Mà Triệu Chấn Đức lại càng được đà lấn tới, chỉ có một chút chuyện không thuận ý ông ta thôi là ông ta sẽ lập tức đánh bà ta một trận, Triệu Ái Dân cũng không còn là đứa con trai mà ông ta yêu thương nhất nữa.

Khi đó, Triệu Ái Dân chỉ cần nói sai một câu thôi là sẽ bị Triệu Chấn Đức tát.

Cuộc sống của hai mẹ con bà ta vô cùng gian khổ, nửa năm sau đó, Triệu Chấn Đức nhắc tới chuyện ly hôn với bà ta.

Bà ta đau khổ cầu xin, cuối cùng Triệu Chấn Đức nói, ông ta sẽ để cho Triệu Ái Dân cưới một người vợ về nhà.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 777: Chương 777


của Triệu Ái Dân được, cho nên đến lúc đó ông ta sẽ khiến cho con dâu mang thai, đứa bé được sinh ra sẽ là cháu trai của bà ta, là con trai của Triệu Ái Dân.

Bà ta vì không muốn bị đuổi khỏi nhà, vì không muốn con trai mình phải trải qua cuộc sống thất vọng và khốn cùng, nên đã đồng ý với yêu cầu của ông ta.

Mười mấy năm trước, Triệu Ái Dân vẫn luôn không kết hôn không phải do bà ta không tìm người, mà do cho dù bà ta có tìm được ai thì Triệu Chấn Đức vẫn không hài lòng.

Mãi cho đến một năm trước, Triệu Chấn Đức vừa về đến nhà thì nói thẳng là con gái của phó xưởng trưởng không tệ lắm.

Bà ta còn chưa kịp phát biểu ý kiến thì Triệu Ái Dân đã vui sướng thể hiện rằng mình cũng rất thích Bạch Thanh Nhàn.

Hai người trong gia đình gạt ý kiến của bà ta sang một bên, cứ thế rôm rả thảo luận chuyện về Bạch Thanh Nhàn.

Từ trước đến nay, Vương Quỳnh Phương chưa từng ghét một người phụ nữ nào đến thế cả.

Cháo trên bếp đã chín rồi, Vương Quỳnh Phương lại đứng dậy đi chuẩn bị đồ ăn, chỉ chốc lát sau Triệu Chấn Đức đã thức dậy, Vương Quỳnh Phương vội vội vàng vàng chạy ra hầu hạ Triệu Chấn Đức rửa mặt.

Triệu Chấn Đức ăn no xong rồi thì ra cửa đi làm, đến lúc này Vương Quỳnh Phương mới được nhàn rỗi.

Bà ta ăn đồ ăn thừa của Triệu Chấn Đức, sửa soạn cho mình một phen rồi mới ra khỏi nhà. Trước khi ra khỏi nhà, bà ta vênh cằm lên, xụ mặt xuống, giả vờ cái dáng vẻ cả v.ú lấp miệng em.

Lâm Mẫn thì vừa cơm nước xong, còn Bạch Bảo Châu thì cũng đang có mặt ở nhà.

Lời đồn về cô ta vô cùng ầm ĩ, đến độ người trong trường học cũng nghe nói rồi, rất nhiều người đều lấy chuyện này ra để cười nhạo cô ta.

Từ khi Bạch Bảo Châu theo Lâm Mẫn vào nhà họ Bạch sống đến nay thì chưa bao giờ phải chịu loại tủi thân này, nên trong khoảng thời gian này cô ta kìm nén đến ngột ngạt.

Thế nên, Bạch Bảo Châu xin nghỉ học về nhà trốn, Lâm Mẫn cũng không nỡ trách cô ta một câu nào cả.

Hiện tại Bạch Bảu Châu đang học trường đại học sư phạm, sau khi tốt nghiệp cô ta sẽ làm giáo viên, nhưng Lâm Mẫn không nỡ để con gái mình phải vất vả cho nên bà ta đã sớm bàn bạc với Bạch Thư Đình, chờ Bạch Bảo Châu tốt nghiệp, ông ta sẽ nhờ quan hệ để cho cô ta được vào cục giáo dục làm việc.

Công việc ở cục giáo dục nhẹ nhàng hơn, tốt hơn làm giáo viên không biết bao nhiêu lần.

Bởi vì đã sớm có đường lui rồi, cho nên Bạch Bảo Châu cũng không còn cố gắng chăm chỉ học tập nữa, lúc cô ta đi học và lúc cô ta ở nhà cũng chẳng có gì khác nhau cả.

Đàn ông nhà họ Bạch đều đi làm cả rồi, trong nhà cũng chỉ còn lại hai người là Lâm Mẫn và Bạch Bảo Châu.

Bạch Bảo Châu ngồi trước bàn ăn, mặt mày nhăn nhó ăn cơm một cách khó khăn, Lâm Mẫn cầm bát của ba cha con nhà họ Bạch vào bếp rửa, rửa xong thì ra ngồi đối diện cô ta.

"Bảo Châu, con và Thanh Phong thế nào rồi?" Lâm Mẫn hao hết tâm tư để hãm hại Bạch Thanh Nhàn là vì cái gì cơ chứ? Còn không phải vì để cho con gái bà ta có thể gả cho Cố Thanh Phong ư?
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 778: Chương 778


Bây giờ không còn chướng ngại vật nữa, Lâm Mẫn cảm thấy Bạch Bảo Châu và Cố Thanh Phong tất nhiên nên ở bên cạnh nhau.

Bạch Bảo Châu cầm đũa chọc chọc bát cơm một cách vô thức: "Mẹ, con cảm thấy gia đình bác Cố thay đổi rồi. Anh Thanh Phong cũng thay đổi rồi. Bác Cố giới thiệu cho anh ấy đối tượng để xem mắt, anh ấy đều đi gặp người ta cả, mà dì La cũng không thích con như trước kia nữa."

Trước đây, mỗi lần Bạch Bảo Châu đến nhà họ Cố, dì La nhất định sẽ lấy hoa quả tươi trong nhà, lấy dưa và trái cây, điểm tâm trong phòng bếp ra cho cô ta ăn. Đến giờ ăn cơ, cô ta còn có thể ở lại ăn cùng nhà họ Cố.

Tuy rằng bác trai Cố ít nói ít cười, hay nghiêm túc, nhưng cũng sẽ hỏi han một hai câu quan tâm đến bài vở và cuộc sống của cô ta. Bạch Bảo Châu vẫn luôn tưởng rằng mình là sự đặc biệt đối với nhà họ Cố, nhất là mỗi lần cô ta đến nhà họ Cố cùng với Bạch Thanh Nhàn.

Nhưng bây giờ tất cả mọi thứ đều đã thay đổi rồi. Bây giờ cô ta đến nhà họ Cố, trên bàn nhà họ Cố rõ ràng cũng có hoa quả hiếm gặp, trong phòng bếp cũng có điểm tâm ngon, nhưng dì La không còn mời cô ta ăn nữa, đến giờ ăn cơm cũng không giữ cô ta ở lại ăn cơm.

Mà mỗi lần bác trai Cố nhìn thấy cô ta, cũng sẽ không nói chuyện thân thiết với cô ta như trước kia nữa.

Sắc mặt của Lâm Mẫn lập tức thay đổi: "Sao bọn họ lại thế? Hai nhà chúng ta có hôn ước cơ mà?"

Lâm Mẫn còn muốn thêm gì nữa nhưng lại thấy Vương Quỳnh Phương đến đây.

Lâm Mẫn tuy rằng cảm thấy Vương Quỳnh Phương phiền phức, nhưng vì hình tượng mà bà ta dày công thiết lập cho mình đã bị phá hủy không ít rồi, nên bà ta không thể không đến tiếp đón Vương Quỳnh Phương.

"Chị dâu đến đấy à, chị đã ăn cơm chưa?"

"Ăn rồi." Vương Quỳnh Phương nhìn thoáng qua bàn cơm, rồi mới rời ánh mắt đi, đi đến sô pha ngồi xuống.

Bát cháo của Lâm Mẫn vẫn chưa kịp ăn xong, mà Vương Quỳnh Phương đã ngồi ngay ngắn ở kìa rồi, nên bà ta cũng không thể tiếp tục ăn nữa.

Vương Quỳnh Phương cả v.ú lấp miệng em, vừa ngồi xuống đã hỏi đến chuyện của Ngu Thanh Nhàn.

Lâm Mẫn vô cùng xấu hổ: "Chị dâu, mọi người đều sống chung một khu cả, chắc chị cũng biết con nhóc kia lần trước ra ngoài đến tận bây giờ vẫn chưa thấy về, cô ta đang ở đâu, làm gì, nhà tôi cũng không có ai biết cả. Chị đột nhiên đến nhà hỏi, không phải khiến cho tôi luống cuống rồi ư? Vì mấy ngày nay cô ta không về nhà, nên lão Bạch nhà tôi tức đến ăn cũng không vào rồi kia kìa."

Lời của Lâm Mẫn cũng không sai.

Hôm đó, sau khi Bạch Thư Đình biết Bạch Thanh Nhàn bán công việc đi rồi, ông ta tức đến gần chết, lúc về nhà còn đập vài cái chén, cơm cũng không ăn được mấy miếng.

Vương Quỳnh Phương không quan tâm: "Tôi không quan tâm những chuyện bà nói. Lần trước tôi đến nhà bà, lão Bạch nhà bà tự mình đồng ý với tôi là sẽ gả Bạch Thanh Nhàn cho Ái Dân nhà tôi cơ mà. Hôm qua Ái Dân nhà tôi ra ngoài ăn khuya, đã thấy cô ta và tên côn đồ trước kia ở bên nhau rồi."

"Con tôi còn bị hai người họ đánh cho một trận đấy. Tôi nói cho bà biết, chuyện này tôi sẽ không để yên đâu, nhà các người phải cho nhà tôi một lời công bằng."

Vương Quỳnh Phương vốn muốn ra mặt thay cho con trai nhà mình, nhưng hôm nay bà ta thật sự rất mệt mỏi, cái suy nghĩ sắp phải chia sẻ chồng với người khác khiến cho tinh thần bà ta suy sụp.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 779: Chương 779


Bà ta không muốn tiếp tục truy cứu nữa. Cả đêm hôm qua bà ngủ không ngon, bây giờ bà ta muốn về nhà an ổn ngủ một giấc.

Vương Quỳnh Phương rời đi, Lâm Mẫn còn chưa kịp phản ứng lại, Bạch Bảo Châu cũng cảm thấy vô cùng kinh ngạc: "Thế là xong rồi? Triệu Ái Dân bị tên côn đồ kia đánh, thế mà Vương Quỳnh Phương lại không truy cứu."

Bạch Bảo Châu còn nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài đang nắng to, làm gì có mưa cơ chứ?

Lâm Mẫn cảm thấy Vương Quỳnh Phương bất thường, nhưng bà ta cũng không quan tâm lắm: "Không truy cứu không phải chuyện tốt à? Với cái tính tình kia của bà ta, nếu bà ta mà truy cứu thì làm sao chúng ta ứng phó được?"

Lâm Mẫn nói xong thì đi ăn nốt bữa sáng còn dang dở.

Bạch Bảo Châu đi ra sô pha ngồi xuống, lại nhớ đến chuyện Bạch Thanh Nhàn và tên côn đồ kia ở chung một chỗ mà Vương Quỳnh Phương vừa mới nói. Cô ta nở nụ cười, cảm thấy Bạch Thanh Nhàn thật sự rất sa đọa.

Cô ta lại nghĩ đến Triệu Ái Dân, nghĩ đến nửa đời còn lại của Bạch Thanh Nhàn đều phải dây dưa với hai người đàn ông này, khóe miệng của Bạch Bảo Châu vô thức nhếch lên một nụ cười đểu.

Hàng hóa của xưởng gốm sứ Thanh Uẩn đã được đặt lên kệ của cửa hàng bách hóa, ngay ngày đầu tiên đã bán được mười bộ, ngày thứ hai và ngày thứ ba, số lượng tiêu thụ liên tục tăng lên.

Chỉ một tuần sau, năm trăm bộ đồ ăn được đóng gói mà cửa hàng bách hóa đặt của xưởng gốm sứ Thanh Uẩn đều đã bán sạch.

Khi quản lý của cửa hàng bách hóa nhìn thấy bảng số liệu còn ngẩn người một lúc lâu.

Những bộ đồ ăn này không hề rẻ chút nào, một bộ đồ ăn gồm bốn cái bát, bốn cái đĩa, một bát canh, một đĩa cá, và bốn cái thìa, ông ta nhập hàng với giá hai mươi tám đồng, bán ra với giá ba mươi lăm đồng.

Đây đã là tiền lương một tháng của công nhân rồi đấy, quản lý vốn còn tưởng rằng phải mất ít nhất ba tháng ông ta mới có thể bán hết số hàng này, ai ngờ chưa được một tháng đã bán hết rồi.

Điếu thuốc cháy đến da tay, khiến cho quản lý cảm thấy bỏng rát, ông ta dúi đầu thuốc vào cái gạt tàn đặt trên bàn làm việc, cầm lấy máy tính bắt đầu tính toán.

Một bộ đồ ăn ông ta lãi được bảy đồng, năm trăm bộ là ba nghìn năm trăm đồng, một tuần đã bán hết, vậy một tháng sẽ bán được gấp bốn lần, bốn lần là một vạn bốn trăm đồng.

Ông ta làm quản lý của cửa hàng bách hóa cũng mười năm nay rồi, cũng kiếm được nhiều tiền rồi, nhưng con số này vẫn khiến ông ta vô cùng kinh ngạc, sau khi kinh ngạc, ông ta lại trầm tư.

Nửa tiếng sau, ông ta đến xưởng gốm sứ Thanh Uẩn, Ngu Thanh Nhàn và Tạ Uẩn đưa ông ta đi thăm quan phân xưởng.

Mẫu thiết kế hoa văn lần này mà xưởng gốm sứ làm khác với lần trước, hoa văn hiện tại là hình động vật vô cùng đáng yêu.

Đồ sứ màu trắng được in thêm hình chú mèo ngây thơ với đủ mọi hình dáng khác nhau.

Tuy rằng bộ đồ ăn lần này cũng rất đáng yêu, khác hoàn toàn với những bộ đồ ăn phổ biến hiện tại, nhưng có chút kém hơn những bộ đồ ăn lần trước nên quản lý cũng chưa được hài lòng cho lắm.

Tạ Uẩn đã nhìn ra, anh nói: "Đây là những hoa văn cho bộ đồ ăn bình thường, chắc chắn là không thể so sánh với bộ đồ ăn để làm quà tặng như lần trước được. Quản lý Lý, mời ông đi phía này, đây là nhà kho của chúng tôi, những bồ đồ ăn để làm quà tặng đều để ở trong."
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 780: Chương 780


Quản lý Lý theo Tạ Uẩn vào nhà kho, vừa vào cửa ông ta đã nhìn thấy một gian trưng bày giá kệ, trên kệ bày tất cả những bộ độ ăn mà trong khoảng thời gian này xưởng nung được.

Quản lý Lý vừa liếc mắt một cái đã nhìn thấy hoa văn hình hoa mai, nhìn góc này lại thấy hoa mai màu trắng, nhìn từ góc độ khác lại thấy hoa mai màu hồng.

Ông ta cầm lấy rồi quan sát thật kĩ, một lúc sau thì sửng sốt hỏi: "Hoa này được in trên men ư?"

Tạ Uẩn đi qua: "Ánh mắt của quản lý Lý tốt thật đấy. Đây là bộ đồ ăn đắt nhất trong xưởng chúng tôi, là màu tráng men, làm rất phí công phí sức, mà số lượng cũng không nhiều lắm, chỉ có năm trăm bộ thôi."

Lần trước bán năm trăm bộ đồ ăn được gói thành túi quà cho cửa hàng bách hóa, Tạ Uẩn kiếm được một số tiền đủ quay vòng vốn.

Anh lại tuyển thêm vài người nữa, mở thêm một dây chuyền sản xuất màu tráng men. Lô hàng màu tráng men này vừa được hoàn thành gần đây.

Đây là lần đầu tiên quản lý Lý được nhìn thấy bộ đồ ăn được in hình màu tráng men, ông ta cầm một chiếc bát rộng vành quan sát kĩ, màu sắc của chiếc bát cũng không phải trắng thuần, mà trong chút trắng còn xen lẫn màu xám.

Hoa mai rất nhỏ, hoa được in trên bát một cách ngẫu nhiên, bên ngoài bát cũng có, bên trong bát cũng có, mà vị trí in hoa ở mỗi chiếc bát đều không giống nhau, càng nhìn càng cảm thấy thích mắt.

"Đẹp, đẹp lắm." Quản lý Lý vừa khen vừa quan sát, xem xong ông ta lại nhìn trúng một chiếc bát in hình dâu tây có thể thay đổi giữa hai màu hồng và trắng ở bên cạnh nữa, không thể rời mắt được.

Ngu Thanh Nhàn và Tạ Uẩn cũng không vội, hai người cứ đứng bên cạnh quan sát cùng ông ta, thường giới thiệu cho quản lý Lý mấy câu về các sản phẩm của nhà xưởng bọn họ.

Chờ đến khi quản lý Lý đi từ xưởng gốm sứ Thanh Uẩn ra, ông ta không những quyết định xưởng gốm sứ Thanh Uẩn sẽ là đơn vị duy nhất cung cấp bộ đồ ăn cho cửa hàng bách hóa bọn họ, mà trong tay ông ta còn cầm thêm một bộ đồ ăn mà ông ta yêu thích nữa.

Quản lý Lý đã làm việc nhiều năm như vậy rồi, ông ta cũng đã từng nhận không ít quà cáp của các đơn vị cung ứng, nhưng hiếm có lần nào mà ông ta lại vui vẻ như lần này.

Lúc đó đã hơn năm giờ chiều rồi, mặt trời đã sắp lặn xuống, quản lý Lý cũng không về cơ quan nữa mà về thẳng nhà luôn.

Ông ta tới xưởng gốm sứ Thanh Uẩn từ lúc hai giờ kém, thế mà bây giờ đã hơn năm giờ rồi, ngay cả bản thân quản lý Lý cũng không ngờ rằng mình sẽ nán lại xướng gốm sứ lâu như thế.

Lúc quản lý Lý về đến nhà, vợ ông ta còn đang nấu cơm trong phòng bếp, con trai và con dâu của ông ta vẫn đang đi làm chưa về, cháu trai và cháu gái nhỏ thì đang chạy qua chạy lại trong phòng.

Quản lý Lý cầm bộ đồ ăn đi vào phòng bếp, khi bạn già của ông ta nhìn thấy bộ đồ ăn mà ông ta cầm về, hai mắt là ta mở lớn.

"Ôi, mấy cái bát đũa này cũng đẹp thật đấy. Chao ôi, còn dày nữa, ông mua ở đâu thế?" Phụ nữ ấy mà, làm gì có ai không thích mấy món đồ xinh đẹp cơ chứ.

"Không mua, hôm nay tôi đến một xưởng gốm sứ để khảo sát, họ tặng cho tôi đấy."
 
Back
Top Bottom