Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi

Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 681: Chương 681


Lý Tiểu Hương là người bên gối ông ta, nên tất nhiên là bà ta hiểu ông ta hơn bất cứ ai khác rồi.

Trong làng này ai chẳng biết trước kia khi chia nhà, gia đình Lương Đức Lợi chỉ được chia một chút tài sản, phần còn lại đều để hết cho Lương Đức Thắng, trong làng ai mà không nói bà cụ Lương bất công.

Nhưng đâu có ai biết ngày nào Lương Đức Thắng cũng ghé tai bà cụ nói nhà thằng hai không phải, nhà thằng hai không có ai kế thừa hương khói cả, nói nếu chia tải sản cho nhà thằng hai thì chẳng khác nào chia cho người khác.

Những thứ mà nhà họ Lương họ vất vả tích góp bao nhiêu năm sao có thể để cho người ngoài được hời cơ chứ?

Trong lòng bà cụ Lương vốn đã thiên bị rồi, đối với chuyện Lương Đức Lợi liên tục sinh mấy đứa con gái vốn đã không hài lòng, lại có thêm Lương Đức Thắng khuyến khích như thế, Lương Đức Lợi sao còn được bà cụ Lương yêu thương cho được?

Còn bà ta nữa, trong làng ai mà không nói bà ta bất hòa?

Chẳng lẽ ngay từ ban đầu quan hệ giữa bà ta và Tần Sơn Hoa đã bất hòa ư? Bà ta và Tần Sơn Hoa bất hòa bao nhiêu năm nay là vì đâu cơ chứ?

Đúng là khi đó bà ta nhìn Tần Sơn Hoa không vừa mắt, nhưng đây không phải chuyện quá bình thường rồi ư?

Trên đời này chị em dâu bất hòa có nhiều lắm, nhưng hiếm có ai xé rách mặt cả đời này không thèm qua lại với nhau.

Quan hệ của bà ta và Tần Sơn Hoa xấu dần từ khi nào nhỉ?

Từ khi Lương Đức Thắng kể cho bà ta nghe Lương Đức Lợi đối xử tốt với Tần Sơn Hoa như thế nào, nói ông ta làm thế là không có chút khí khái đàn ông nào cả.

Góc độ nhìn nhận vấn đề của đàn ông và phụ nữ không giống nhau. Điều mà Lương Đức Thắng nhìn thấy là Lương Đức Lợi không có chút khí khái đàn ông nào, nhưng điều mà Lý Tiểu Hương nhìn thấy là sự dịu dàng, săn sóc của Lương Đức Lợi dành cho Tần Sơn Hoa.

Làm gì có người phụ nữ nào mà không mong chồng dịu dàng săn sóc với mình như thế cơ chứ, từ nhỏ lòng ghen tị của Lý Tiểu Hương đã vô cùng nghiêm trọng rồi, bây giờ bà ta ghen tị với Tần Sơn Hoa cũng là chuyện đương nhiên thôi.

Nỗi ghen tị của bà ta ngày một thăng cấp, cuối cùng bà ta và Tần Sơn Hoa mới đi đến bước đường không thèm nhìn mặt nhau này.

Lý Tiểu Hương thừa nhận mình đúng không phải người tốt, nhưng Lương Đức Thắng chẳng lẽ lại là người tốt ư?

"Ly hôn thì ly hôn đi, lẽ nào tôi sợ ông à? Ông tưởng tôi sợ á? Ông cho rằng không có ông, Lý Tiểu Hương tôi không sống nổi à? Tôi nói cho ông biết nhé Lương Đức Thắng, trên đời này không thiếu đàn ông độc thân tốt hơn ông. Bà đây chỉ còn một hơi thở thôi cũng có thể tìm được đàn ông rồi. Nhưng ông thì không giống như thế, bỏ bà đây rồi, chỉ có phụ nữ nào mắt mù mới gả cho ông thôi."

"Cái đồ đàn ông nhà ông vừa ích kỉ vừa dối trá, ông sợ chú hai đoạt tình yêu thương của cha mẹ ông, cho nên ngày nào ông cũng rỉ tai nói xấu chú hai với cha mẹ ông.”

“Ông sợ sau khi cha mẹ ông chia nhà sẽ phân tài sản cho chú hai, nên ông hủy hoai thanh danh của chú ấy trước mặt người ngoài, khiến cho tất cả mọi người chán ghét chú ấy. Những lần cha mẹ ông dạy dỗ chú hai, lúc cha mẹ ông phân phần lớn tài sản cho ông, ông có vui không hả?"
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 682: Chương 682


"Người đàn ông như ông giống như con rắn độc ấy, tôi nhìn thấy mà vừa sợ hãi vừa ghê tởm. Con gái của ông đúng là rất giống với một câu nói, rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, chuột sinh chuột mà."

"Phi, ông cho rằng ông báu lắm đấy à? Ly hôn, ai không ly người đó làm cháu."

Khi hai vợ chồng Lương Đức Thắng đánh nhau, người nhà họ Thẩm cũng không đập đồ nữa mà đứng bên cạnh xem diễn.

Hoàng Thúy Trúc lẩn vào đánh đông cùng xem với những người khác, vừa xem hai vợ chồng nhà kia đánh nhau vừa thảo luận.

Nhìn thấy trên người Lương Đức Thắng và Lý Tiểu Hương đều đổi màu, trong lòng Hoàng Thúy Trúc vô cùng sảng khoái.

Mọi người chờ đến khi hai người kia đánh hòm hòm rồi mới đi lên can ngăn.

Vừa kéo được Lương Đức Thắng ra, mọi người đã nhìn thấy có một nhóm người và cảnh sát cùng đi về phía nhà Lương Đức Thắng.

Bọn họ nhìn thoáng qua đống hỗn độn trong nhà họ Lương, cau mày hỏi: "Đây là nhà Lương Đức Thắng đúng không? Ai là Lương Đức Thắng?"

Ánh mắt mọi người đổ dồn vào Lương Đức Thắng, Lương Đức Thắng vừa được đỡ dậy, còn chưa kịp đứng vững đã lại ngã ngồi xuống.

Khi nhìn thấy đám người này xông vào nhà mình, ông ta đã biết ông ta xong đời rồi.

Người vừa nói chuyện kia đưa một tờ giấy chứng nhận đến trước mặt Lương Đức Thắng và đưa giấy tờ chứng minh thân phận của mình ra:

"Ông là Lương Đức Thắng đúng không? Tôi là Đổng Hạo Sơ của ban kiểm tra kỷ luật. Sau khi điều tra, chúng tôi phát hiện từ năm 1959 đến năm 1961, ông tham ô năm mươi tấn lương thực, hai ngàn đồng tiền cứu tế. Chúng tôi đã thu thập được đầy đủ bằng chứng xác thực, mời ông đi theo chúng tôi."

Đám công an đứng bên cạnh Đổng Hạo Sơ cũng lấy giấy phép bắt giữ ra cho Lương Đức Thắng xem.

Mắt mũi của Lương Đức Thắng trắng bệch, trong lúc Đổng Hạo Sơ nói, đám người hóng chuyện xung quanh cũng im lặng lắng nghe.

Chờ đến khi Đổng Hạo Sơ nói xong, đám quần chúng mới bùng nổ.

"Đồng chí, Lương Đức Thắng thật sự đã tham ô nhiều tiền và lương thực như vậy ư? Trong suốt ba năm từ năm 1959 đến năm 1961 á?"

Đổng Hạo Sơ đẩy đẩy cặp kính trên sống mũi: "Đồng chí, bây giờ là xã hội pháp trị rồi, nếu như không có chứng cứ chính xác, chúng tôi cũng đâu dám bắt người."

Có những lời này của Đổng Hạo Sơ, đám người đang vây xem vội xông thẳng về phía Lương Đức Thắng. Họ túm xộc ông ta từ dưới đất lên, đ.ấ.m một quyền vào mặt của Lương Đức Thắng.

"Lương Đức Thắng, ông có còn chút lương tâm nào không hả? Những năm thiên tai đó, trong thôn chúng ta không thu hoạch được chút lương thực nào cả. Khi đó, phàm là những thứ có màu xanh đều bị người dân hái về để ăn, đến cuối cùng không còn gì nữa, chúng tôi chỉ có thể ăn vỏ cây, ăn đất."

"Ông có còn nhớ rõ cha tôi không hả? Ông ấy chính là ông hai của ông cơ mà, vì lương thực cứu tế chỉ có một chút như thế thôi, còn không đủ cho đứa bé trong nhà ăn, nên ông ấy chỉ có thể nhịn đói, ông ấy tự khiến bản thân c.h.ế.t đói. Ông tham ô nhiều lương thực cứu tế như thế, ông không sợ ban đêm họ đến tìm ông à?"

Người đang nói những lời này là một người anh em trong tộc của Lương Đức Thắng, tên là Lương Đức Dân, quan hệ của ông ta và Lương Đức Thắng thân thiết hơn Lương Đức Lợi nhiều.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 683: Chương 683


Cha của ông ta cũng đối xử với đứa cháu trai Lương Đức Thắng này vô cùng tốt, trong nhà có món đồ gì mới mẻ, ông ấy đều phải gọi Lương Đức Thắng đến để cùng uống chén rượu.

Kết quả thì sao? Cha ông ta đối xử với Lương Đức Thắng tốt như thế, Lương Đức Thắng lại hành xử thế nào?

Lương Đức Thắng tham ô lương thực cứu tế mà quốc gia phân phát cho nhân dân, khiến cho cha ông ta bị c.h.ế.t đói.

Lúc ấy, khi Lương Đức Thắng đến phúng viếng vẫn còn có mặt mũi khóc lóc cơ mà, còn biếu nhà ông ta mười cân lương thực.

Lúc ấy ông ta nghĩ thế nào nhỉ? Ông ta cảm thấy người anh em Lương Đức Thắng này cũng quá tốt bụng rồi.

Bây giờ ngẫm lại mà xem, mấy thứ tốt bụng kia đều là đánh rắm cả. So với đống lương thực mà ông ta tham ô, mười cân kia còn không bằng số lẻ nữa kìa.

Lương Đức Dân nói xong lại đ.ấ.m thêm vài quyền nữa. Ông ta vẫn muốn đánh tiếp nhưng đã bị người khác kéo ra.

"Lương Đức Thắng, chắc ông biết tôi là ai nhỉ? Vậy chắc ông cũng biết lý do vì sao tôi đ.ấ.m ông đúng không? Nếu biết thì ngoan ngoãn chịu đựng đi, đừng kêu đau, cũng đừng hé miệng nói nửa lời, chỉ cần kêu một câu là tôi sẽ đ.ấ.m ông thêm một cái." Người nói là một người họ Lý sống cùng thôn.

Ở trong thôn, họ Lý chỉ là một dòng họ nhỏ, ngày thường ông ta rất hiền lành ít nói, lúc ông ta xông đến đ.ấ.m Lương Đức Thắng, mọi người đều cảm thấy kinh ngạc, nhưng mọi người đều hiểu được cảm giác của ông ta.

Năm 1961, con gái ông ta mới được tám tuổi, đó là một đứa bé vô cùng hiểu chuyện, trong nhà còn có ông bà, hai đứa em một trai một gái, vì muốn giữ lại lương thực cho mọi người trong nhà ăn, nên con bé gạt mọi người đi ăn đất.

Bởi vì đói bụng nên con bé ăn rất nhiều, về sau không tiêu hóa được nên bị nghẹn mà chết.

Nghĩ đến đứa con gái từ nhỏ đã ngoan ngoãn, người đàn ông họ Lý kia đ.ấ.m một quyền xuống, nước mắt cũng rơi xuống từng giọt, từng giọt.

Những người đang vây xem cũng không phát ra bất cứ âm thanh nào nữa.

Tất cả mọi người đều đã trải qua ba năm kia. Ba năm đó khó khăn ra sao, cuộc sống đau khổ đến mức nào, họ là những người hiểu rõ nhất. Đó cũng là ba năm mà tất cả mọi người đều không muốn nhớ lại.

Người trong thôn bị c.h.ế.t đói trong ba năm đó, cũng không phải chỉ có mỗi hai người kia.

Những gia đình có người c.h.ế.t đói cứ từng nhà một tiến lên đánh ông ta, giống như một cuộc chạy tiếp sức vậy, người này xong thì đến tôi, tôi xong lại đến phiên người khác.

Chờ gia đình cuối cùng đánh xong, Lương Đức Thắng chỉ còn lại hơi tàn nằm trên mặt đất.

Lúc này ông an đến chấp pháp mới kéo Lương Đức Thắng đứng dậy lôi ra bên ngoài. Họ đi máy kéo đến đây, sau khi ném Lương Đức Thắng lên máy kéo, người lái xe nổ máy, chiếc máy kéo chạy xa dần.

Mọi người tụ tập lại một chỗ mắng Lương Đức Thắng, mãi cho đến giờ cơm mới lục tục rời đi.

Cả gia đình Lương Đức Lợi cũng đi xem náo nhiệt, nhưng mà họ không vào đó giúp đỡ.

Sau khi về nhà, Tần Sơn Hoa cởi khăn quàng cổ ra vắt lên tường, nói:

"Trước kia tôi đã cảm thấy anh trai ông là đồ gian xảo rồi mà. Chuyện gì xấu xa ông ta đều để cho Lý Tiểu Hương và mẹ ông dẫn đầu gây sự, chờ mọi chuyện quyết định xong rồi, ông ta lại trốn sau lưng hai người phụ nữ bày ra vẻ hiền lành giả tạo. Thanh danh xấu xa thì mẹ ông và Lý Tiểu Hương nhận hết, còn ông ta lại được tiếng tốt."
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 684: Chương 684


"Mà thực tế thì sao, người nham hiểm nhất là ông ta mới đúng. Còn tham ô lương thực cứu tế nữa, đúng là không ngờ mà. Không phải thứ tốt lành gì."

Lương Đức Lợi hít một hơi thuốc lá, không nói gì cả.

Ông và Lương Đức Thắng là anh em ruột, ông còn hiểu Lương Đức Thắng là dạng người gì hơn Tần Sơn Hoa nhiều.

Ông nhớ đến khi ông còn nhỏ, ông là con thứ hai trong gia đình, thật ra cha mẹ cũng yêu thương ông, tình yêu này có khi còn vượt qua cả Lương Đức Thắng cơ.

Cũng không biết từ khi nào, yêu cầu của cha mẹ đối với ông lại càng ngày càng nghiêm khắc, nhất là bà cụ Lương, thái độ của bà ta đối với ông từ hiền lành biến thành lạnh lùng.

Trước đây Lương Đức Lợi nghĩ mãi cũng không hiểu nguyên nhân là do đâu, vì muốn nhận được sự yêu thương của cha mẹ, ông vẫn cố gắng làm việc, một mình ông ôm đồm hết những việc trong nhà ngoài nhà.

Nhưng cho dù thế cũng vô ích, những người không thích ông thì vẫn sẽ không thích ông như trước.

Chuyện làm cho người ta đau khổ hơn cả chuyện chưa từng có được là gì? Chính là có được rồi mà lại bị mất đi.

Những năm đó, tâm trạng của Lương Đức Lợi giống như bị ngâm trong nước đắng vậy, khó chịu đến độ hít thở không thông.

Nhưng mà khi tuổi tác lớn dần, Lương Đức Lợi đã không còn ôm hy vọng gì với tình yêu thương của cha mẹ nữa.

Câu nói đầu tiên ông thường nói để an ủi mình nhiều nhất là câu "không sao, không sao cả, họ không thương mình mình cũng không thương họ. Cũng là do mình không có duyên cha mẹ thôi".

Ông đã tự ám chỉ mình như thế trong suốt nhiều năm, dần dần Lương Đức Lợi không còn quan tâm đến họ nữa.

Ông cũng dần thay đổi, nhưng ông càng lạnh lùng ít nói bao nhiêu, cha mẹ ông lại càng không thích ông bấy nhiêu.

Mãi cho đến năm ông mười hai tuổi, trong một lần lên núi kiếm củi, ông về nhà sớm hơn mọi hôm thì nghe thấy anh trai ông nói xấu ông với cha mẹ.

Ông nghe thấy cha mẹ ông tin tưởng không chút nghi ngờ những lời mà anh trai ông nói, cũng không thèm hỏi rõ đầu đuôi đã chửi ầm lên.

Cuối cùng Lương Đức Lợi cũng hiểu lý do cha mẹ không thích mình. Nhưng cũng không còn quan trọng nữa rồi.

Sau khi ở bên cạnh Tần Sơn Hoa, Lương Đức Lợi dùng tất cả mọi thứ mình có để đối xử tốt với Tần Sơn Hoa, vì ông hiểu rõ, trên thế giới này ngoại trừ chính bản thân ông, thì cũng chỉ còn mỗi Tần Sơn Hoa là sẽ yêu thương ông vô điều kiện thôi.

Lương Đức Lợi không phản bác những lời Tần Sơn Hoa nói, vì ông cảm thấy những lời Tần Sơn Hoa chỉ trích Lương Đức Thắng đều như đang nói hộ tiếng lòng của ông vậy.

Mấy người Ngu Thanh Nhàn cũng im lặng nghe, Tiểu Tứ và Tiểu Ngũ cũng đi học về, Tần Sơn Hoa nhân cơ hội này giáo dục hai đứa nó không thể trở thành loại người như Lương Đức Thắng.

Đêm đó, nhà nhà đều dạy dỗ con cái nhà mình, giống hệt như những lời mà Tần Sơn Hoa dạy dỗ Tiểu Tứ và Tiểu Ngũ.

Ban đêm, giấc ngủ của Ngu Thanh Nhàn sâu một cách khó hiểu. Sáng sớm hôm sau khi thức dậy, hệ thống nói cho Ngu Thanh Nhàn biết tin, Vương Cảnh Phong ở trong thành phố kia cũng bị tra xét rồi.

Ngu Thanh Nhàn hơi sửng sốt: "Tôi vẫn chưa tố cáo ông ta mà, sao ông ta lại bị tra xét rồi?"
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 685: Chương 685


Hệ thống giải thích: "Đây là hiệu ứng bươm bướm ấy mà. Vì Nhàn Nhàn tố cáo Cố Hạo Lâm, Cố Hạo Lâm bị tra xét ra thân phận đặc vụ, điều này khiến cho toàn bộ tỉnh Hắc bất an. Nửa tháng trước, chính phủ ban hành công văn thanh tra toàn diện, cả tỉnh đều xáo động lên đây này."

"Sở dĩ Lương Đức Thắng bị tra ra là do kẻ cầm đầu trong vụ án tham ô lương thực cứu tế kia đã bị tra xét rồi, sau đó thì lần theo manh mối và đường dây kia tra ra ông ta, cả Vương Cảnh Phong bên kia cũng thế."

Ông ta là bộ trưởng bộ vũ trang, hàng năm phải phái rất nhiều binh lính ra ngoài, ông ta lợi dụng cơ hội này để thực hiện ý đồ.

Ông ta gạt bỏ hết những binh lính có đủ sức khỏe, bối cảnh gia đình trong sạch, thay vào đó là những binh lính có bối cảnh thân phận có vết nhơ."

"Ông ta làm bộ trưởng bộ vũ trang tận tám năm trời, ông ta đã giúp mười lăm người giả mạo thân phân quân nhân rồi.”

Đối với cả nước mà nói, mười lăm người không tính là nhiều, nhưng đối với cái thị trấn nhỏ này mà nói thì đó là con số vô cùng to lớn. Số người ở thị trấn của họ nhập ngũ còn chưa đến một trăm người đâu.

Đây là tỉ lệ lớn thế nào cơ chứ?

Càng chưa nói đến chuyện, trong số mười lăm người mà Vương Cảnh Phong điều đến bộ đội kia, còn có vài người là đời sau của đặc vụ.

Lần này, Vương Cảnh Phong có c.h.ế.t cũng đáng lắm.

Tâm trạng của Ngu Thanh Nhàn vô cùng phức tạp.

"Cậu thử nói xem, nếu đời trước nguyên thân tố cáo Vương Cảnh Phong, có lẽ nào nguyên thân sẽ không phải c.h.ế.t nữa không?"

Đối với vấn đề này, hệ thống cũng không biết trả lời như nào nữa, Ngu Thanh Nhàn cũng không bắt nó phải trả lời, bởi vì cô biết, loại chuyện thẩm tra chính trị này liên lụy đến rất nhiều người.

Nhiều năm như vậy rồi mà chuyện của Vương Cảnh Phong vẫn không bị tra ra, không phải là ông ta làm được kín đáo không một kẽ hở, mà vì ông ta có cấp trên chống lưng, hơn nữa, còn không phải chỉ có một người.

Một khi chức vị của cấp trên đó vẫn còn, cho dù Vương Cảnh Phong bị điều tra thì cũng chỉ tra ra một kẻ c.h.ế.t thay mà thôi.

Thậm chí, ông ta còn không để cho những người đó có cơ hội nói chuyện nữa kìa.

Lúc này bỗng nhiên xảy ra chuyện ngoài ý muốn nên mới lật đổ được Vương Cảnh Phong, chuyện này chứng tỏ vị cấp trên kia của Vương Cảnh Phong đã xảy ra chuyện rồi.

Một phong thư tố cáo của Ngu Thanh Nhàn khiến cho Phong trào Tứ Thanh đến trước thời hạn, rất nhiều người không nhận được tin tức nên không kịp chuẩn bị, một đám quan lớn ngã ngựa, một đám lại một đám kéo nhau vào ngục giam.

Lương Đức Thắng thú nhận tất cả những chuyện mà mình đã làm. Không phải có mỗi một mình ông ta tham ô, cùng ông ta tham ô còn có thôn trưởng của những thôn khác nữa, người kéo họ tham ô đã được thăng chức lên thành trạm trưởng của trạm lương thực trong huyện rồi.

Lương Đức Thắng cũng không sợ chuyện mình tham ô bị phát hiện ra, vì ông ta vẫn phát lương thực cứu tế cho từng nhà trong truân theo sản lượng ngũ cốc hàng năm được ghi trong danh sách.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 686: Chương 686


Nhưng Hạ Lý Truân là một thôn đông dân, lương thực cứu tế của từng nhà ít hơn các gia đình ở thôn khác cũng không có ai phát hiện ra chuyện bất thường, dù sao thì số lương thực cứu tế được phát xuống từng thôn cũng giống nhau mà.

Số lương thực năm đó họ tham ô đều giao cho một tay trạm trưởng này mua bán. Trong ba năm kia, cả nước đều thiếu lương thực, nên lương thực của bọn họ bán rất đắt hàng.

Chỉ cần vừa đưa ra thì đã hết hàng ngay, số người mua được lương thực của họ đều sẽ vận chuyển lương thực đến khắp nơi trong nước, bán giá cao gấp mấy chục lần lương thực trên thị trường.

Nhưng vì mạng sống, người dân đều phải mua.

Khi kết quả thanh tra toàn diện của tỉnh Hắc được gửi đến trước mặt nguyên thủ, sau khi xem xong, nguyên thủ vô cùng tức giận.

Quốc gia của bọn họ vừa mới trải qua thời kì mưa gió, vất vả lắm mới được hưởng hòa bình, vất vả lắm quần chúng nhân dân mới có động lực một lần nữa tiến về tương lai. Kết quả, lại tra ra được nhiều sâu mọt như thế.

Thứ bọn họ tham là gì? Là tiền ư? Không, thứ họ tham chính là nền tảng của chế độ chủ nghĩa xã hội, là lòng tin, là sự đoàn kết một lòng của người dân.

Kết quả xử phạt của Lương Đức Thắng rất nhanh đã được gửi xuống.

Ông ta và phần đông những người tham gia vào vụ án tham ô này đều bị phán tử hình, con trai của ông ta được gán là phần tử xấu, cả nhà bị đưa đến nông trường cải tạo lao động.

Để tránh gia đình mình bị liên lụy, Lương Đức Lợi chủ động đoạn tuyệt quan hệ với ông ta.

Đều nói vợ chồng vốn là chim liền cánh, khi tai vạ ập đến thì mỗi con sẽ bay về một nơi, sau khi có phán quyết, Lý Tiểu Hương nhanh chóng gả cho một ông già ế vợ.

Dù sao thì bà ta và Lương Đức Thắng cũng có đăng ký kết hôn đâu.

Bà ta đây là ném chuột không sợ vỡ bình, dù sao thì bà ta cũng bị hai thằng còn trai làm cho hoàn toàn thất vọng.

Sau khi Lương Đức Thắng bị bắt đi, chúng không lo cuộc sống sau này sẽ ra sao, cũng không lo cho người đã bị bắt đi là Lương Đức Thắng, mà chúng tập hợp lại với nhau, hỏi bà số tiền mà Lương Đức Thắng tham ô bị giấu ở đâu.

Sao mà Lý Tiểu Hương biết được? Hết thảy những chuyện này, Lương Đức Thắng đều giấu giếm bà ta, giống như trước kia vậy, hễ trong nhà có việc lớn gì, có bao giờ Lương Đức Thắng thương lượng với bà ta đâu cơ chứ.

Lúc ông bà cụ còn sống thì ông ta bàn bạc với ông bà cụ, sau khi ông bà cụ c.h.ế.t rồi, ông ta lại thương lượng với hai thằng con, sau này lại thương lượng với đứa con gái có tiền đồ Lương Hồng Ngọc.

Dù sao thì cũng không coi trọng bà ta, nên chẳng việc gì mà Lý Tiểu Hương phải giữ mình cho loại đàn ông này cả.

Tất nhiên bà ta biết cuộc sống sau khi bà ta gả cho ông già ế vợ kia sẽ không được khá giả, nhưng còn có thể kém hơn nông trường ư?

Hành động này của Lý Tiểu Hương, không những khiến cho tất cả mọi người trong truân, thậm chí của Ngu Thanh Nhàn cũng kinh ngạc.

Tần Sơn Hoa cũng không ngạc nhiên trước tình huống này:

"Vì sao Lý Tiểu Hương nhằm vào mẹ nhiều lần như thế? Không phải là bởi vì cha con đối xử với mẹ tốt hơn Lương Đắc Thắng đối xử với bà ta ư? Lương Đức Thắng có bao giờ xem bà ta là người đâu.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 687: Chương 687


"Loại vợ chồng như hai người bọn họ điển hình cho câu nói có thể cùng hưởng phú quý, nhưng không thể cùng gánh hoạn nạn." Tần Sơn Hoa nhân cơ hội này mà dạy dỗ con gái: "Các con nhìn đấy mà học hỏi, sau này tìm chồng, nhất định phải tìm một người có thể ở bên các con khi giàu có lẫn khi nghèo khổ."

Tần Sơn Hoa nhìn con cả và con thứ ba, ngay cả cầm kim lên may vá bà cũng là không nổi nữa.

Con gái lớn ly hôn về nhà ở, thật ra không phải không có ai đến bàn chuyện cưới gả, trong khoảng thời gian này thật ra cũng có ba bốn đám, thế nhưng nếu không phải người ế vợ, thì cũng là người không có vợ nhưng đã có ba bốn đứa con.

Người như thế, dù có thế nào thì nhà họ cũng cảm thấy chướng mắt.

Chuyện của cô ba nhà bà và Cố Hạo Lâm bị đồn đãi ầm ĩ trong thôn, nên người ta cũng chướng mắt con bé, ghét bỏ con bé đã gả qua một lần.

Những người tìm đến hỏi, không phải lớn tuổi mà vẫn chưa lấy được vợ thì cũng là người đần độn, ngớ ngẩn.

Một trong số ấy còn tự cho mình là hài hước nữa chứ, trước tiên họ tìm đến bàn chuyện với cô ba, sau khi nhà họ không đồng ý, thì đám người kia lại quay sang bàn chuyện với cô cả.

Khốn nạn mà. Tần Sơn Hoa không muốn tiếp chuyện những người như thế, bà cầm chổi đuổi hết đám người đó ra khỏi nhà.

Lương Thanh Cúc không còn hứng thú gì với chuyện lập gia đình nữa, chỉ có từng trải qua mới thấu hiểu được cảm giác độc thân thích thú bao nhiêu.

Ở nhà của cha mẹ, sẽ không có ai chửi ầm lên vì buổi sáng chị ấy ngủ nhiều thêm vài phút, cũng không có ai chỉ chó mắng mèo vì chị ấy gắp nhiều hơn vài đũa trên bàn ăn, lại càng không có ai bắt chị ấy phải ra bờ sông giặt quần áo lúc trời lạnh.

Về đây, có cha mẹ trông con giúp, mấy đứa em gái cũng vô cùng ngoan ngoãn, nghe lời người chị gái là chị ấy, nói chuyện lại dễ nghe.

Chị ấy không muốn gả nữa, cả đời này chị ấy cũng không muốn tái giá nữa.

"Thanh Nhàn, em nghĩ một chút xem, có muốn lấy chồng không?" Tuy rằng Lương Thanh Cúc hạ quyết tâm muốn ở nhà cả đời, đến khi cha mẹ già rồi chị ấy sẽ dưỡng lão cho cha mẹ, tuy trên danh nghĩa em ba đã gả qua một đời chồng rồi, nhưng vẫn chưa được hưởng thu h**n ** giữa nam nữ đâu.

Lương Thanh Cúc cảm thấy có lấy chồng hay không cũng không sao cả, nhưng không thể không nếm thử hương vị của đàn ông.

Tử tưởng của Lương Thanh Cúc quá mức cởi mở, lần đầu tiên chị ấy thổ lộ với Ngu Thanh Nhàn suy nghĩ này, Ngu Thanh Nhàn đã sợ đến ngây người.

Cô nói với Lương Thanh Cúc: "Chị yên tâm đi, trong lòng em tự hiểu rõ mà."

Lương Thanh Cúc không nói gì nữa. Chính bản thân chị ấy không muốn kết hôn nữa, trong lòng lại có ý tưởng như thế, nên chị ấy thật sự không có tư cách gì mà thúc giục Ngu Thanh Nhàn.

Tần Sơn Hoa lại tiếp tục rầu rĩ.

Ngu Thanh Nhàn bỗng nhớ đến Tạ Uẩn.

Ngày tuyết đầu mùa kia Tạ Uẩn nói mấy ngày sau sẽ đến nhà cô thăm hỏi, nhưng kế hoạch đột nhiên phải thay đổi vì ngay hôm sau anh đã nhận được tin điện báo do nhà cũ gửi đến, nói mẹ anh bị bệnh nặng.

Tạ Uẩn chỉ kịp gửi cho Ngu Thanh Nhàn một cái tin nhắn, rồi vội vã trở về.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 688: Chương 688


Mà hệ thống này lại hạn chế khoảng cách, nếu hai người cách nhau quá xa thì ngay cả tin nhắn cũng không thể gửi được.

Tính thời gian, Tạ Uẩn về nhà cũng hơn một tháng rồi, thế mà bây giờ vẫn chưa thấy quay trở lại đây.

Ngu Thanh Nhàn biết Tạ Uẩn sẽ không xảy ra chuyện gì, nhưng trong lòng cô vẫn không nhịn được mà lo lắng.

Tâm trạng lo lắng này kéo dài đến tận hai mươi tháng chạp, cuối cùng Tạ Uẩn cũng quay về.

Trong mắt anh nổi đầy tơ máu, râu ria xồm xoàm đã nhiều ngày không cạo, quần áo trên người cũng có nếp nhăn.

Anh đến một chỗ ở gần nhà Ngu Thanh Nhàn, thông qua hệ thống gọi Ngu Thanh Nhàn ra. Vừa nhìn thấy Ngu Thanh Nhàn, anh đã ôm cô vào lòng.

Ngu Thanh Nhàn vòng tay ôm lại anh, một lúc lâu sau, Tạ Uẩn mới nói: "Mẹ anh mất rồi.”

Người trưởng thành chỉ suy sụp trong nháy mắt, nước mặt của Tạ Uẩn rơi lên vai Ngu Thanh Nhàn.

Chỉ một giọt nước mắt đó thôi cũng đủ khiến cho Ngu Thanh Nhàn hiểu được, cuộc sống của Tạ Uẩn không hề thoải mái giống như những gì anh thể hiện ra ngoài.

Nhưng mà Tạ Uẩn không nói, Ngu Thanh Nhàn cũng sẽ không chủ động hỏi. Giữa vợ chồng với nhau cũng phải cho nhau không gian riêng, có bí mật cũng là chuyện bình thường mà thôi.

Đâu ai là không có bí mật đâu?

Tạ Uẩn thất thố khoảng mười phút. Mười phút sau, Tạ Uẩn nắm lấy bàn tay của Ngu Thanh Nhàn, nói với Ngu Thanh Nhàn:

"Anh xuyên đến thế giới này từ khi còn trong bụng bà ấy, khi đó anh có thể cảm nhận được tình yêu thương và sự mong chờ của bà ấy đối với anh. Đến tận bây giờ, anh vẫn còn nhớ dáng vẻ của bà ấy mỗi lần v**t v* anh, kể chuyện cho anh nghe lúc ấy."

Đối với Tạ Uẩn mà nói, chuyện này giống như một trải nghiệm mới mẻ vậy, ở đời này, anh cảm nhận được tình thương của mẹ vô cùng nồng nàn từ trên người mẹ mình, anh cảm nhận được tình yêu thương đó lớn dần theo tháng năm.

Khi đó tâm trí Tạ Uẩn cũng giống như trở lại thời kì thai nhi, khi vui vẻ thì anh sẽ tương tác với bà ấy, khi không vui thì đến nửa ngày cũng sẽ không đáp lại chút nào.

Đó là chút thời khắc hiếm hoi mà Tạ Uẩn có thể tùy hứng trong chuỗi sinh mệnh dài dằng dặc.

Ở Vân Thanh giới, anh là phật tử có địa vị cao, được mọi người tôn sùng, ở Vạn Thiền Tông, anh chỉ dưới một người nhưng lại trên hàng vạn người, những tác phong, hành vi của anh đại diện cho thân phận của phật tử, cho nên ngay cả tình yêu đối với vợ cũng không dám thể hiện quá rõ ràng.

Trong thế giới thứ nhất và thứ hai anh không có trí nhớ lúc trước, ký ức về thời thơ ấu cũng vô cùng mơ hồ.

Mấy thế giới sau, khi anh xuyên đến thì nguyên thân đã trưởng thành rồi, đối với anh mà nói trí nhớ và tình cảm của nguyên thân giống như bị che kín bởi một tầng sa, chỉ khi nào anh chủ động nhớ lại thì mới có thể nhớ ra một chút.

Tình huống giống như ở thế giới này là vô cùng hiếm có.

Nhưng mà kí ức khi anh còn ở trong cơ thể mẹ đã bị phong ấn ngay thời điểm anh ra đời, sau này Tạ Uẩn cũng lớn lên giống những đứa bé bình thường.

Cha của anh nghiêm túc, đứng đắn, dạy anh rất nhiều đạo lý làm người, dạy anh cách đối nhân xử thế.

Mẹ anh lại dịu dàng dễ gần, lo toan tất cả những việc ăn, mặc, ở, đi lại của anh.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 689: Chương 689


Cuộc sống của anh giống những con mọt sách trong tiểu thuyết vậy, chỉ biết học hành không để ý đến chuyện đời, cũng giống đám trẻ đần độn mà người ở đời sau hay nói, ngoại trừ học tập thì không còn biết làm gì nữa.

Mãi cho đến khi Ngu Thanh Nhàn xuyên đến, anh mới thức tỉnh.

Chỉ có thời niên thiếu trong kiếp này, Tạ Uẩn mới được sống đúng cuộc sống của một đứa trẻ.

Từ nhỏ Ngu Thanh Nhàn đã lớn lên trong tình yêu thương của cha mẹ, cho đến bây giờ cô cũng chưa bao giờ thiếu thốn tình yêu thương, nhưng cô biết, quá khứ của Tạ Uẩn chắc chắn rất đau khổ.

Tạ Uẩn thổ lộ hết tấm lòng, hai người tìm một chỗ ngồi xuống, Ngu Thanh Nhàn vung tay lên, dùng tu vi tu luyện được ở thế giới này tạo ra một cái kết giới.

Tạ Uẩn tâm sự về chuyện trước khi anh trở thành phật tử.

"Anh đến từ nhân gian, phụ tộc của anh cũng được coi là một thế gia đại tộc. Ở thời điểm đó, thế gia hưng thịnh, hoàng quyền suy sụp, tám phần mười tài nguyên của quốc gia đều nằm trong tay thế gia, hai phần còn lại do hoàng gia và những sĩ tử hàn môn chia nhau."

"Một năm sau khi anh sinh ra, hoàng gia cũng sinh một vị hoàng tử. Vị hoàng tử này có mưu kế hơn người, tâm tư và thủ đoạn đều vô cùng độc ác. Anh ta chỉ mới tám tuổi thôi, nhưng đã cùng hoàng đế lập mưu diệt thế gia đại tộc rồi."

"Thế gia đã đứng trên đỉnh quyền lực lâu năm, người đứng ở đỉnh núi sao có thể chịu được bùn lầy dưới đất? Mọi người trong thế gia quá mức ngạo mạn, bọn họ không đặt hoàng đế và thái tử vào mắt. Mà bọn họ cũng đã phải trả giả đắt vì sự ngạo mạn này của mình."

"Đám thế gia bị hoàng đế tước đoạt quyền binh, bị đánh, bị giết, bị lưu đày, không còn chút vinh quang nào của ngày xưa cả."

"Lúc ấy nhà họ Tạ là nhất đẳng quý tộc, hoàng đến đã tức nhà họ Tạ nhiều năm, cho nên khi vừa đắc thế ông ta đã đuổi tận g.i.ế.c tuyệt. Trong cái ngày cả gia đình bị tịch thu tài sản và g.i.ế.c cả nhà, anh được tôi tớ trong nhà cứu ra ngoài, trên đường lẩn trốn thì gặp ôn dịch."

"Khi đó ôn dịch khiến rất nhiều người chết, ở cái thời điểm lương thực vô cùng thiếu thốn đó, đạo đức luân thường không trói buộc được bất cứ ai nữa. Những đứa trẻ còn bị đều bị người ta coi là dê hai chân, ở cái thời điểm bùng dịch đó, chuyện này cũng không lạ gì."

"Ngày đó tôi tớ của anh ra ngoài tìm kiếm thức ăn, anh bị người ta bắt lại rồi nướng trên lửa, đến khi suýt đã nướng chín, sắp bị ăn vào bụng thì có một hòa thượng từ trên trời giáng xuống, ông ấy nói anh có duyên với phật, có nguyện ý quy y cửa phật không, anh đồng ý."

"Sau đó ông ấy đưa anh về Vân Thanh Giới. Đúng là anh có duyên với phật, những kinh thư đó anh chỉ cần nghe qua một lần là đã thuộc lòng, phật lý vừa nói một lần là anh có thể hiểu, phật pháp chỉ cần học một lần sẽ không quên. Anh trở thành phật tử. Lão tổ trong tông nói anh chưa đoạn hồng trần, sẽ không tu thành phật được, anh còn không tin đâu, mãi cho đến khi gặp em."

Ngu Thanh Nhàn nắm lấy tay của Tạ Uẩn, dán lên n.g.ự.c anh.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 690: Chương 690


Tạ Uẩn nói: "Cha mẹ anh cũng không yêu thương gì anh cả, trong thế gia ai cũng chăm chăm vào lợi ích của mình. Mẹ anh sinh ra anh là vì địa vị của bà trong hậu trạch, cha anh sinh anh là vì ông ta cần một người giúp gia tộc kéo dài huyết mạch.”

“Họ vẫn luôn yêu cầu cao với anh, nếu anh không đạt được yêu cầu của họ, họ sẽ không để ý đến anh, mỗi lần sai họ sẽ không cho anh ăn cơm, không cho anh uống nước. Cuộc sống thật sự rất đau khổ."

"Sau khi cùng em xuyên qua các thế giới, đây là lần đầu tiên anh được trải nghiệm hương vị của tình yêu thương của mẹ. Anh cũng từng có vài người mẹ tốt lắm, nhưng đời này không giống với những đời trước."

Đều là tình thương của mẹ, nhưng khác ở chỗ nào, đến Tạ Uẩn cũng không thể nói rõ được.

Anh chỉ viết, đối với anh mà nói Nhạc Tâm Vu rất khác biệt.

Ngu Thanh Nhàn hiểu được cảm giác này của Tạ Uẩn, giống như Tần Sơn Hoa yêu thương cô, Miêu Hạ Thu cũng yêu thương cô, cô cũng rất yêu các bà, nhưng trong lòng của cô, mẹ vẫn luôn tốt như trước.

Tạ Uẩn cũng không cần Ngu Thanh Nhàn phải trả lời, sau khi anh trải lòng mình cho Ngu Thanh Nhàn, tâm sự hết những gì không thể nói với người khác cho Ngu Thanh Nhàn nghe, anh cảm thấy cả người thoải mái hơn hẳn.

Mùa đông thật sự rất lạnh, tuyết vẫn chưa rơi đến mặt đất đã bị đông lạnh thành băng rồi, trắng noãn trong suốt, vô cùng tinh khiết. Mặt trời hôm nay chiếu vào băng, lóe lên một tia sáng lấp lánh.

Hai người im lặng, ngồi thêm một lúc lâu nữa Ngu Thanh Nhàn mới đi về nhà, hai người cũng đã hẹ nhau ngày hôm sau sẽ đến nhà Ngu Thanh Nhàn thăm hỏi.

Tạ Uẩn không hề nuốt lời, mới sáng sớm hôm sau anh đã dẫn theo Trương Minh Huy mang quà cáp này nọ đến nhà. Họ cầm theo rất nhiều quà, có thịt, có kẹo, có thực phẩm dinh dưỡng, còn có rất nhiều thứ mà người ở đây chưa từng thấy qua.

Trương Minh Huy đã muốn đến cảm ơn ơn cứu mạng của hai chị em Ngu Thanh Nhàn từ sớm, nhưng Tạ Uẩn cứ yêu cầu anh ta phải chờ anh đi cùng.

Anh ta là một người lắm lời, có anh ta ở cùng, không khí sẽ không quá nhạt nhẽo. Nhưng anh ta nói chuyện cũng rất biết chừng mực, sẽ không khiến người khác không thoải mái.

Có thể nói là người khéo léo.

Hai thanh niên đến nhà cảm ơn ơn cứu mạng, còn mang đến không ít thứ tốt, Tần Sơn Hoa cũng có qua có lại mà mời họ ở lại ăn cơm.

Sau khi biết được Tạ Bá Dung là anh họ của Tạ Uẩn, bà sai Tiểu Tứ đi gọi Tạ Bá Dung đến luôn.

Gần đây Tạ Bá Dung chạy khắp các liên đội, số bệnh nhân anh ấy khám cũng nhiều hơn trước kia không biết bao nhiêu lần, bây giờ anh ấy đang vùi đầu viết kết luận bệnh án.

Có vết xe đổ của Cố Hạo Lâm, Tạ Bá Dung không dám làm sổ sách qua loa, mà viết rõ ràng rành mạch, tuyệt đối không để cho ai có cơ hội bắt chẹt.

Khi Tiểu Tứ nói Tạ Uẩn đang ở nhà cô bé, Tạ Bá Dung nghĩ mình cũng lâu rồi chưa gặp Tạ Uẩn, cho nên đi theo cô bé về nhà.

Sau khi nhìn thấy Tạ Uẩn, Tạ Bá Dung ngồi xuống bên cạnh anh. Anh vỗ vỗ vai Tạ Uẩn nói một câu nén bi thương, Tạ Uẩn mỉm cười đáp lại.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 691: Chương 691


Trong đống quà cảm ơn của Tạ Uẩn có một con gà mái, Tần Sơn Hoa không phải người thích chiếm hời của người khác, bà thịt gà cho vào hầm, thả thêm vài câu nấm mà bà hái được trên núi hồi mùa thu.

Lại xào thêm vài đĩa thức ăn nữa, Lương Đức Lợi cũng lấy rượu của ông ra. Bữa cơm này, cả khách và chủ đều vui vẻ, đến tận khi lên đèn mới dừng lại.

Bốn người đàn ông đều uống hơi nhiều rượu, nên không thể đi về được, họ đều thống nhất ngủ lại với Lương Đức Lợi, kháng ở phương bắc đủ lớn, bốn người đàn ông nằm mà vẫn còn rộng rãi.

Kháng được đốt nóng hầm hập, trong bốn người đàn ông thì có hai người vừa lên kháng đã ngáy khò khò rồi. Hôm sau khi thức dậy, bọng mắt của Tạ Bá Dung và Tạ Uẩn đều đen xì.

Sáng hôm sau, họ ăn cơm sáng xong mới rời đi, trước khi đi, họ còn chào Lương Đức Lợi và Tần Sơn Hoa là chú, thím.

Lương Đức Lợi rất thích mấy người trẻ tuổi này, cảm thấy những người này rất hợp gu ông, nên ông cũng đối xử với họ như con cháu trong nhà, trước khi đi còn cứ dặn họ mãi, nếu khi nào rảnh thì cứ đến chơi.

Tạ Bá Dung và Trương Minh Huy có đến thường xuyên hay không thì Tạ Uẩn không biết, dù sao thì chắc chắn anh sẽ đến thường xuyên.

Ba người đi rồi, Tần Sơn Hoa lại vào bếp bận việc, mấy người Ngu Thanh Nhàn ngồi trong vườn chơi. Tiểu Tứ ở lại bếp, dán sát vào tai Tần Sơn Hoa thì thầm.

"Mẹ, con phát hiện người có dáng vẻ tốt nhất trong ba người đến nhà chúng ta ăn cơm kia, thường hay nhìn lén chị ba của con."

Hôm qua ăn cơm Tiểu Tứ đã nhìn thấy rồi, tối đó con bé đã muốn nói cho Tần Sơn Hoa biết, nhưng mà con bé lại ngủ quên mất.

Sáng nay khi ăn sáng con bé lại quan sát thêm một chút, thấy những phát hiện ngày hôm qua của con bé cũng không phải ảo giác, Tạ Uẩn thật sự nhìn chị ba của con bé.

Người vừa đi thì Tiểu Tứ đã không chờ được nữa.

Tần Sơn Hoa ngẩn người: "Thật à? Con không nhìn lầm chứ?"

Tiểu Tứ vỗ vỗ bộ n.g.ự.c nhỏ của mình vang lên từng tiếng: "Con lừa mẹ làm gì."

Tiểu Tứ nói xong thì rời đi, để lại Tần Sơn Hoa tự suy xét trong phòng bếp.

Hôm qua Tạ Uẩn đã nói tình huống gia đình của anh rồi, cha mẹ đều mất cả, họ hàng thân thiết cũng chỉ có duy nhất gia đình của Tạ Bá Dung thôi, mà cả gia đình Tạ Bá Dung cũng mất hết rồi, chỉ còn mỗi một mình Tạ Bá Dung.

Hai người họ đến vùng đất hoang phương bắc này là muốn an cư lập nghiệp ở đây, không có ý định quay về nữa.

Hôm qua nhắc đến vấn đề này, Tạ Uẩn còn nói, nếu tình cảm tốt anh còn có thể ở rể, đối với chuyện con cái mang họ ai, cha mẹ anh cũng không quá cố chấp.

Làm gì có người phụ nữ nào không thích đàn ông dáng dấp đẹp trai, Tạ Uẩn có diện mạo đẹp trai, Tần Sơn Hoa vừa nhìn đã cảm thấy cảnh đẹp ý vui. Bà thử tưởng tượng cảnh anh và cô bà nhà mình đứng chung một chỗ, đúng là xứng đôi vừa lứa.

Nhưng kết quả thế nào, Tần Sơn Hoa còn phải quan sát thêm đã.

Lúc trước bọn họ bị ngớ ngẩn mới gả cô ba nhà mình cho Cố Hạo Lâm, bây giờ họ phải cẩn thận hơn mới được, không thể phạm sai lần như lần trước nữa.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 692: Chương 692


Hơn nữa, đây cũng chỉ là phán đoán của bà, biết đâu do Tiểu Tứ nhà bà nhìn nhầm thì sao? Nghĩ thế, lòng cuồng nhiệt của Tần Sơn Hoa cũng bình tĩnh lại.

Bà quyết định chôn chặt chuyện này xuống đáy lòng, không có việc gì thì sẽ không nói với người khác.

Sau khi rửa sạch bát đũa thì Tần Sơn Hoa về phòng, Ngu Thanh Nhàn đi đến trước mặt Tần Sơn Hoa: "Mẹ, không phải ông ngoại cho mẹ một quyển sách thuốc ư? Mẹ cho con mượn với."

Lúc cha của Tần Sơn Hoa còn trẻ từng đến tiệm thuốc làm học trò vài năm, sau này chiến tranh xảy ra, ông mượn sách thuốc của thầy về nhà đọc. Ông dựa vào số tiền hái thuốc bán để cưới vợ sinh con, cũng dựa vào năng lực này mà nuôi lớn mấy đứa con.

Vài năm trước, ông nhờ người sao chép quyển sách kia thành vải quyển, đưa cho mỗi đứa con một quyển.

Đám đời sau có học hay không thì ông không quan tâm, ông giữ lại cũng chỉ muốn có cái mà kỉ niệm thôi.

Bây giờ cha của Tần Sơn Hoa đã qua đời nhiều năm rồi, Tần Sơn Hoa rất quý trọng quyển sách mà cha đưa cho bà, những lúc nhớ cha bà sẽ lấy ra để xem, sau khi xem xong thì lại khóa vào tủ cất đi.

Ngu Thanh Nhàn biết Tần Sơn Hoa quý trọng quyển sách đó như nào, nên cô cũng chỉ hỏi một câu thôi.

Cô đã nghĩ kĩ rồi, ở niên đại này không thể buôn bán, kinh doanh được, cô lại không muốn làm ruộng, ở đây lại chưa có công xưởng gì, chức vị của công tiêu xã ở trấn trên đã sớm bị người khác chiếm hết từ lâu rồi, vốn không còn chỗ nữa.

Ngu Thanh Nhàn càng nghĩ, càng cảm thấy nếu muốn được sống thoải mái thì phải biết một kĩ năng gì đó.

Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng Ngu Thanh Nhàn quyết định trở thành một thầy lang.

Bác sĩ ấy mà, cho dù ở thời đại nào thì nghề này cũng vô cùng khan hiếm nhân tài. Trước khi trạm y tế được xây dựng ở thôn, người trong thôn muốn khám bệnh đều đi đến trấn trên, vừa mất thời gian vừa tốn tiền của.

Sau khi trạm y tế được xây dựng, nếu không phải bất đắc dĩ thì mọi người đều không muốn đến khám bệnh.

Hơn nữa, Tạ Bá Dung đã nói, bệnh viện đang được xây dựng, nếu bệnh viện được xây dựng xong, những trạm y tế này sẽ không còn tác dụng gì nữa, bác sĩ và y tá đều phải đến bệnh viện làm việc.

Đến lúc đó, chắc chắn nhân viên y tế sẽ càng thiếu hơn bây giờ nhiều.

Đến lúc đó, Ngu Thanh Nhàn sẽ có nơi dụng võ.

Mà Ngu Thanh Nhàn vốn muốn nghiên cứu theo hướng phụ khoa và nhi khoa.

Nguyên nhân của chuyện này bắt nguồn từ những gì mà Lương Thanh Cúc nói với cô hôm trước.

Từ khi sinh Tiểu Ngọc đến nay, cơ thể của chị ấy vẫn luôn không được tốt lắm, mấy chuyện kinh nguyệt không đều thì đều là bệnh cũ rồi, ngoài ra chị còn hay đi tiểu rắt, những tật xấu này đều là sau khi sinh con mới có.

Mấy tật xấu này vẫn chưa là gì, nhưng lại khiến cho người ta cảm thấy vô cùng xấu hổ. Ngu Thanh Nhàn hỏi Tần Sơn Hoa, Tần Sơn Hoa cũng có bệnh phụ khoa vô cùng nghiêm trọng.

Ngoại trừ chuyện này ra, còn có chuyện sinh con của phụ nữ nữa.

Người bây giờ sinh con cũng không cần đến bệnh viện, phần lớn đều tìm bà mụ, nhưng bà mụ chỉ biết một chút kiến thức đỡ đẻ mà thôi, họ không hiểu những kiến thức chuyên nghiệp.

Những sản phụ bị khó sinh, hay bị hậu sản linh tinh gì đó, họ không có cách nào để giải quyết cả.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 693: Chương 693


Nếu hỏi Tần Sơn Hoa nhiều năm nay có ai c.h.ế.t khi sinh con không, Tần Sơn Hoa không cần nghĩ cũng có thể liệt kê một đống tên cho Ngu Thanh Nhàn.

Lời từ chối của Tần Sơn Hoa đã đến bên miệng rồi, nhưng không biết vì sao đột nhiên bà lại nhớ đến Tạ Uẩn, bà vội nuốt lời từ chối xuống:

"Không phải con biết viết chữ à, một quyển sách mà thôi, sau khi chép xong con trả lại cho mẹ."

Năm chị em nguyên thân đều biết chữ, nhưng cũng chỉ biết một vài chữ mà thôi.

"Dạ, dạ, dạ, con biết rồi."

Tần Sơn Hoa không tình nguyện lấy sách ra, Ngu Thanh Nhàn cầm sách đến trước mặt Lương Thanh Cúc khuyến khích chị ấy học cùng cô, dù sao thì chỉ học chút kiến thức về phụ khoa thôi, có thêm Lương Thanh Cúc cũng không sao cả.

Lương Thanh Cúc cũng đang rảnh rỗi, bèn đồng ý.

Hai chị em bắt đầu cuộc sống chép sách rồi bốc thuốc, khi Tạ Bá Dung đến chơi có thấy, cũng cảm thấy hứng thú, dạy cho hai chị em rất nhiều tri thức về thảo dược.

Chỗ của anh ấy có đầy đủ các loại thảo dược, anh ấy còn mang mấy loại đó đến cho hai chị em làm quen khiến cho hai chị em học càng thêm hăng say.

Thời gian này, Tạ Uẩn cũng đến thăm nhà nhiều lần, mỗi lần đến, anh chủ yếu đến để chơi cờ và nói chuyện phiếm với Tần Sơn Hoa và Lương Đức Lợi.

Trình độ chơi cờ vua của Lương Đức Lợi không tệ lắm, mùa đông cũng không có việc gì làm nên rất nhàm chán, có Tạ Uẩn đến chơi cờ cùng ông, mùa đông buồn tẻ này cũng trở nên thú vị hơn cả.

Mỗi lần Tạ Uẩn đến, Tần Sơn Hoa đều quan sát kĩ hành động và thái độ của anh, sau vài lần như thế, cuối cùng Tần Sơn Hoa cũng xác định, Tạ Uẩn có ý với cô ba nhà bà.

Còn chưa đợi Tần Sơn Hoa kịp vui vẻ, Lương Thanh Mai đã nổi giận đùng đùng về nhà, còn có Đỗ Tử Danh đi theo sau chị ấy với vẻ mặt không yên lòng nữa.

Sở dĩ Lương Thanh Mai tức giận đến mức độ này, là do chị dâu Đỗ đúng không phải người.

"Con mang thai sáu tháng rồi, bụng lộ rõ như thế này rồi, mùa đông băng tuyết khắp nơi thế này đáng lý ra phải cho con nghỉ ngơi mới đúng chứ? Nhưng mà chị dâu của Đỗ Tử Danh không muốn thế.”

“Trời lạnh như thế, chị ta bảo con thay phiên nấu cơm, con cũng làm rồi, vì đồ ăn hai mẹ con họ nấu thật sự không hợp khẩu vị của con. Nhưng mà chị dâu càng ngày càng quá đáng, hôm qua nói bụng đau, người đau, bảo con đi giặt quần áo của cả nhà."

"Trong đống quần áo bẩn đó thậm chí còn có cả q**n l*t mà chị ta thay ra nữa. Con có bị ngựa đạp hỏng đầu đâu mà giặt cho chị ta cơ chứ, chị ta là cái thá gì."

Lương Thanh Mai vô cùng tức giận, mấy chuyện giặt quần áo lót này ngay cả chị em ruột cũng không có nhờ nhau giúp đỡ đâu.

Lương Thanh Mai đổ hết đồng quần áo đó xuống sân, rồi đứng trong sân hét lớn, để hàng xóng láng giềng xung quanh biết được hành vi của chị dâu Đỗ.

Lương Thanh Mai quậy một trận, khiến cho chị dâu Đỗ xấu hổ đến độ không dám ló mặt ra khỏi cửa nhà.

Nhưng mà Lương Thanh Mai vẫn không hết giận, chị ấy nghĩ đi nghĩ lại, thu dọn chút đồ đạc rồi đi về nhà mẹ đẻ.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 694: Chương 694


Chị ấy nhìn Đỗ Tử Danh: "Đỗ Tử Danh, tôi nói cho anh biết, ở riêng, nhất định phải ở riêng. Nếu không ở riêng, sớm muộn gì tôi cũng phải làm một trận với chị dâu anh, không phải chị ta c.h.ế.t thì là tôi bị thương."

Chị dâu Đỗ là cháu gái cùng thôn với bà Đỗ, miệng chị ta ngọt biết dỗ dành người khác, khiến bà ta mê như điếu đổ.

Chị ta đã sớm nhìn Lương Thanh Mai không vừa mắt rồi, không có chuyện gì cũng đặt điều nói xấu chị ấy trước mặt mẹ chồng.

Vì Đỗ Tử Danh nên Lương Thanh Mai đã nhịn rất nhiều lần rồi.

Nhưng sự xúc phạm ngày hôm nay, Lương Thanh Mai không thể nhịn được. Hơn nữa, Lương Thanh Mai cũng có ý mượn chuyện này để đòi nhà họ Đỗ cho ra ở riêng.

Người nhà họ Đỗ thiên vị con cả, cưng chiều con út, Đỗ Tử Danh nhà chị ấy có khác gì được nhặt ở ngoài đường đâu.

Chịu khổ chịu mệt nhiều nhất, nhưng ăn ít cơm nhất, thậm chí ngay cả phòng ở cũng dột nát nhất trong tất cả các anh em. Dựa vào đâu cơ chứ?

Đỗ Tử Dân cũng không muốn nhịn nữa. Vợ anh ta đang mang thai cơ mà? Bụng lớn như thế này rồi, chị dâu của anh ta còn muốn là gì nữa đây?

Cho dù vợ anh ta không mang thai, cũng đâu thể bắt cô ấy giặt quần áo lót của chị dâu, em dâu như thế?

Nhớ đến những hành vi và thái độ của mẹ gần đây, Đỗ Tử Dân nói: "Ở riêng. Vợ à, em cứ đợi ở đây nhé, anh về nói chuyện ở riêng với cha mẹ."

Đỗ Tử Dân đã sớm thấy rõ bản chất của cha mẹ mình rồi, chuyện ở riêng mà Lương Thanh Mai đề cập cũng đúng ý của anh ta.

Anh ta không muốn chờ thêm một giây một phút nào nữa, sau khi dặn dò Lương Thanh Mai xong, anh ta đến xin lỗi Lương Đức Lợi và Tần Sơn Hoa xong, rồi vội vàng đi về nhà quậy một trận.

Mục đích đã đạt được, Lương Thanh Mai ở nhà ăn ngon uống ngon.

Tiểu Ngọc đã được Tần Sơn Hoa bế về phòng bà ngủ rồi, Lương Thanh Cúc sợ ban đêm con bé đụng đến bụng của Lương Thanh Mai, hơn nữa, trước khi ngủ chị ấy còn muốn học thuộc sách thuốc với Ngu Thanh Nhàn, cho nên ngủ ở phòng của Ngu Thanh Nhàn.

Sau khi học thuộc xong, Lương Thanh Cúc nằm trên giường thế nào cũng không ngủ được. Lương Thanh Cúc cuối cùng không thể nhịn được nữa, nghiêng người nói với Ngu Thanh Nhàn: "Thanh Nhàn, em cảm thấy bác sĩ Tạ này thế nào?"

Ngu Thanh Nhàn mơ mơ màng màng: "Con người rất tốt, sao thế?"

Lương Thanh Cúc cắn cắn môi, sau khi do dự mãi mới cẩn thận hỏi: "Em nói xem, nếu chị nói với anh ta rằng, chị muốn ngủ với anh ta, cái loại ngủ mà không kết hôn, cũng không muốn để cho người khác biết ấy, liệu anh ta có đồng ý không nhỉ?"

Cơn buồn ngủ của Ngu Thanh Nhàn lập tức bay sạch, cô bị ý tưởng của Lương Thanh Cúc dọa sợ: "Chị, sao tự nhiên chị lại có ý định này?"

Thật ra Lương Thanh Cúc cảm thấy ý tưởng này của mình không có vấn đề gì cả:

"Chị không muốn tái giá. Chị đã nhìn thấu rồi, phụ nữ ấy mà, cho dù gả cho ai thì cuộc sống cũng chỉ như thế thôi, cả cuộc đời đều xoay quanh chồng và con cái. Người may mắn một chút thì được gả vào một gia đình tốt, mẹ chồng hiền lành, chị dâu thân thiện, dễ sống chung, người kém may mắn một chút thì bị gả cho loại người giống Chu Vĩnh Tân vậy, người vô cùng kém may mắn thì ngay cả sống tốt cũng là ước mơ xa xỉ, cả đời đều chật vật."
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 695: Chương 695


"Hết đời con dâu rồi lại thành đời mẹ chồng, chỉ cần nghĩ thôi là đã cảm thấy vô nghĩa rồi. Bây giờ không phải người ta hay nói, lần thứ nhất gả nghe ý cha mẹ, lần thứ hai gả nghe lòng mình, nhưng chị không muốn gả, cha mẹ mình cũng không bắt ép chị.”

“Nhưng mà chị không muốn lấy chồng, nhưng cũng không thể cứ ở thế mà thủ tiết đúng không? Thủ tiết nhiều năm như thế, nói không chừng cái tên Chu Vĩnh Tân kia còn tưởng chị thủ tiết vì anh ta cơ đấy, đến lúc đó anh ta lại chạy đến trước mặt chị giả vờ tình cảm, chỉ cần nghĩ thôi là chị đã thấy ghê tởm rồi."

Tính tình của Lương Thanh Cúc trông có vẻ nhu nhược, nhưng bản chất là người dám yêu dám hận.

Lúc chị ấy vẫn còn thích Chu Vĩnh Tân thì cái gì của Chu Vĩnh Tân cũng đều tốt cả, nhưng bây giờ chị ấy không còn thích Chu Vĩnh Tân nữa, chỉ cần nhắc đến tên anh ta thôi là chị ấy cũng đủ ghê tởm rồi.

Ngu Thanh Nhàn nhìn Lương Thanh Cúc, cảm thấy Lương Hồng Ngọc đúng là nghiệp chướng mà, cô nói: "Vậy chị đến hỏi xem bác sĩ Tạ có đồng ý không. Nếu anh ta đồng ý, vậy người khác cũng sẽ không nói gì được chị."

Lương Thanh Cúc im lặng một lát rồi nói: "Chờ đó đi, chờ chị học hết tay nghề của anh ta đã, nếu không bây giờ chị đi nói, anh ta không những không đồng ý còn giữ khoảng cách với chị thì làm sao bây giờ? Chị sẽ lỗ đó."

Lương Thanh Cúc thật lòng thích Tạ Bá Dung, dù sao thì Tạ Bá Dung cũng là chính nhân quân tử, diện mạo anh tuấn, tính cách lại dịu dàng nho nhã, khi nói chuyện với người khác thì đều dùng giọng điệu dịu dàng nhỏ nhẹ, lúc dạy hai chị em họ kiến thức về thảo dược cũng vô cùng hài hước.

Một người đàn ông thành thục như thế, vô cùng có sức hấp dẫn.

Lương Thanh Cúc thích ông ta là chuyện bình thường thôi, nhưng cũng chưa đến mức không phải ông ta thì không được.

Thứ tình yêu này ấy mà, Lương Thanh Cúc cảm thấy từ bây giờ nó không còn là điều cần thiết trong cuộc sống của chị nữa.

Chị em nhà mình, chỉ cần không phạm pháp, không dẫm đạp lên đạo đức, dù ý tưởng của chị ấy có kinh hãi thế tục đến đâu thì đều vô cùng đáng yêu.

Ngu Thanh Nhàn nói: "Chị nói suy nghĩ này với em thì được, nhưng đừng nói với mẹ, em sợ bà ấy lại tái phát chứng đau đầu."

Lương Thanh Cúc cười phì thành tiếng: "Chị cũng đâu có ngốc."

Lương Thanh Cúc vẫn tự nhận thức được suy nghĩ của mình kinh hãi thế tục đến mức nào, cô còn lâu mới nói cho người khác biết.

Hai chị em nhỏ giọng thì thầm, mãi đến đêm khuya mới nặng nề chìm vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau, khi hai người tỉnh lại, Lương Thanh Mai vẫn còn đang ngủ.

Chị ấy đang mang thai, đêm ngủ không được an giấc, mãi đến tờ mờ sáng mới ngủ được. Vì thời gian làm việc và nghỉ ngơi như thế này nên hai mẹ chồng con dâu nhà họ Đỗ đã cằn nhằn chị ấy không ít lần.

Tính tình của Lương Thanh Mai cũng giỏi nhịn, sau khi bị nói vài lần thì cũng cố gắng dậy sớm, nhưng kết quả không bao lâu sau chị ấy đã mệt mỏi không thể chịu được nữa.

Vất vả lắm mới được đi về nhà mẹ đẻ, Lương Thanh Mai muốn thoải mái mà còn không được ư?

Sau khi ăn sáng xong, hai chị em Lương Thanh Cúc đi đến trạm y tế, Tạ Bá Dung đã sớm chờ họ rồi.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 696: Chương 696


Tạ Uẩn cũng đang ở đây, anh đang luyện võ ở sân sau của trạm y tế.

Hai người Ngu Thanh Nhàn và Lương Thanh Cúc đều là người có tính tình nhẫn nại, cho dù việc nhận mặt thuốc buồn tẻ vô vị này hai người cũng học vô cùng vui vẻ.

Sau khi Tạ Bá Dung biết được phương hướng học tập của hai người là phụ khoa và nhi khoa thì đã tập trung dạy cho họ kiến thức về khía cạnh này.

Sau khi nhận mặt được thêm hai vị thuốc mới, lại ôn tập lại những vị thuốc đã học trước đây, Ngu Thanh Nhàn đứng dậy đi vệ sinh.

Trước khi ra khỏi phòng, Ngu Thanh Nhàn ma xui quỷ khiến quay đầu lại, thấy Lương Thanh Cúc và Tạ Bá Dung đang ngồi bên cạnh nhau, Lương Thanh Cúc đang hỏi Tạ Bá Dung vài vấn đề, Tạ Bá Dung trả lời vô cùng chi tiết.

Còn chưa kịp nhìn kĩ thì Tạ Uẩn đã kéo cô sang một bên: "Đang nhìn gì thế?"

Trời đất toàn là băng tuyết cho nên không có việc gì làm, thời tiết đông lạnh thế này đội địa chất cũng không có nhiệm vụ gì, mà Tạ Bá Dung lại sống một mình ở đây, cho nên Tạ Uẩn chuyển đến sống cùng Tạ Bá Dung.

"Đang nhìn chị cả em và anh họ anh."

Tạ Uẩn nhướng mày: "Sao nào, chị cả cũng nhìn trúng anh họ anh à?"

Cái từ "cũng" này vô cùng thú vị: "Nghe giọng điệu này của anh, có vẻ anh họ anh cũng nhìn trúng chị cả em à?"

"Chị cả của chúng ta xinh đẹp dịu dàng, anh họ của anh cũng đâu có bị mù." Cái tâm tư cẩn thận đó của Tạ Bá Dung có thể lừa được người khác, nhưng sao mà lừa được Tạ Uẩn.

Ngu Thanh Nhàn nói: "Chị của em nói, chỉ muốn hẹn hò với anh họ anh, chứ không muốn kết hôn. Đoán chừng anh họ anh sẽ không đồng ý đâu."

"Vậy cũng chưa chắc, không chừng hai người họ lại có cùng ý tưởng thì sao." Tạ Uẩn nói bằng giọng điệu chắc chắn.

Vợ trước của Tạ Bá Dung là một người vô cùng mạnh mẽ, khi ở cùng với cô ta, Tạ Bá Dung vẫn luôn cảm thấy không thở nổi.

Mà giữa hai người họ lại không có con cái điều tiết, cho nên đến cuối cùng hai người cứng quá bèn gãy.

Bây giờ Tạ Bá Dung tràn ngập sợ hãi đối với cuộc sống hôn nhân, muốn tiến lên phía trước thì vô cùng khó khăn.

Tạ Bá Dung rất có hảo cảm với Lương Thanh Cúc, nhưng mà chút hảo cảm đó cũng chưa đủ để anh ấy tiến vào nấm mồ hôn nhân. Có thể nói, ý tưởng của Lương Thanh Cúc và anh ấy không mưu mà hợp.

Tạ Uẩn cũng cảm thấy vô cùng ngoài ý muốn.

"Được rồi, chúng ta đừng nói chuyện của họ nữa, nói chuyện của chúng ta đây này. Lâu như thế rồi, em còn không định cho anh một danh phận à?" Sắp đến tết rồi, Tạ Uẩn muốn tết này được đến nhà họ Lương chúc tết với thân phận con rể.

"Được, được, chút nữa về nhà em cũng sẽ nói chuyện này cho cha mẹ."

Có những lời này của Ngu Thanh Nhàn, Tạ Uẩn cũng an tâm rồi.

Sau khi học xong, hai chị em cùng nhau đi về nhà, Ngu Thanh Nhàn kể quan hệ của mình và Tạ Uẩn cho Lương Thanh Cúc nghe.

Sau khi nghe xong, Lương Thanh Cúc vô cùng vui mừng: "Bác sĩ Tạ nói, con người của Tạ Uẩn cũng không tệ lắm. Chị cũng từng quan sát rồi, con người đúng thật không tồi, bối cảnh thân phận cũng trong sạch, tốt hơn Cố Hạo Lâm nhiều lắm."
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 697: Chương 697


vật tư cho bộ đội thời chiến tranh, người sinh ra trong gia đình như thế này, sẽ không sợ bị đám tư bản chủ nghĩa kia đồng hóa.

"Về nhà em sẽ nói với cha mẹ một chút." Ngu Thanh Nhàn nói xong thì chuyển đề tài lên chuyện của Tạ Bá Dung và Lương Thanh Cúc, nói những lời mà Tạ Uẩn nói với cô hôm nay cho Lương Thanh Cúc nghe.

Sau khi nghe xong, Lương Thanh Cúc im lặng một lát, nói: "Vậy thì trùng hợp quá. Nhưng mà để phòng ngừa vạn nhất, chị vẫn phải chờ học xong rồi mới nói."

Lương Thanh Cúc có chủ ý của mình, Ngu Thanh Nhàn cũng không nhiều lời nữa.

Khi ăn cơm, Ngu Thanh Nhàn kể chuyện của mình và Tạ Uẩn, Tần Sơn Hoa nghe xong thì vô cùng vui mừng, Lương Đức Lợi cũng nói rất tốt. Chuyện này cứ qua một cách thản nhiên như thế.

Rất nhanh đã đến ba mươi tết, sáng sớm mọi người đã bận việc, Ngu Thanh Nhàn và Lương Đức Lợi dán câu đối, Tiểu Tứ và Tiểu Ngũ dán chữ Phúc lên khắp các cửa sổ.

Lương Thanh Cúc và Tần Sơn Hoa thì bận việc trong phòng bếp. Đầu tiên họ làm đậu phụ, sau đó làm thịt viên chiên, khói bếp quanh quẩn chỗ nóc nhà từng sáng đến tận trưa.

Giữa trưa, Đỗ Tử Danh đến, anh ta còn mang theo một con ngỗng trắng lớn.

Con ngỗng này là Đỗ Tử Danh đặt ở chỗ anh em tốt từ vài tháng trước, vốn định khi làm lễ mừng năm mới sẽ thịt cho cả nhà nếm thử.

Bây giờ anh ta lại cảm thấy chị dâu của anh ta không xứng ăn ngỗng của anh ta, nuôi ở nhà không an toàn lắm, còn không bằng mang đến nhà cha mẹ vợ.

Ít nhất cả gia đình cha mẹ vợ đều chân thành, thịt ngỗng ra bọn họ còn có thể ăn nhiều thêm vài miếng thịt.

Khi vừa nhìn thấy ngỗng, hai mắt Tần Sơn Hoa đã sáng ngời, bà vốn không nỡ thịt, nhưng mà đây là đồ con rể mang đến nên Tần Sơn Hoa đành ôm tâm trạng luyến tiếc mà g.i.ế.c thịt.

Ngỗng hầm nồi sắt là một món ăn nổi tiếng ở vùng đông bắc, để khiến cho món này càng thêm thơm ngon hơn, Tần Sơn Hoa còn đốt bếp lò.

Sáu giờ chiều, trời đã tối đen rồi, mọi người ngồi vây quanh bàn bếp lò. Trong tiếng cười nói vui vẻ, bữa cơm tất niên bắt đầu.

Đêm ba mươi phải gác đêm, Đỗ Tử Danh lấy một bộ bài lơ khơ ra, mấy người Tần Sơn Hoa ngồi trong phòng thảo luận ầm ĩ.

Đến nửa đêm, cửa nhà Ngu Thanh Nhàn bị gõ vang, tiếng cười đùa trong phòng nhất thời im lặng.

"Ai đó?" Tần Sơn Hoa lên tiếng hỏi.

Lương Đức Lợi và Đỗ Tử Danh cũng xuống kháng đi giày, cầm áo khoác treo ở móc trên tường khoác lên người.

"Bác gái, là cháu, Xuân Sinh đây. Vợ cháu sắp sinh rồi, mẹ cháu bảo cháu đến nhờ Thanh Cúc và Thanh Nhàn nhà bác."

Chuyện Lương Thanh Cúc và Ngu Thanh Nhàn học y với bác sĩ Tạ đã được Tần Sơn Hoa truyền khắp làng, Tần Sơn Hoa còn nhấn mạnh hai người họ học phụ khoa và nhi khoa.

Tần Sơn Hoa cau mày: "Là dì ba của con, hai con chờ một chút, mẹ đi cùng hai đứa."

Tần Sơn Hoa lo lằng, hai đứa con gái bà của bà vẫn chưa học thành tài, tuy rằng Tạ Bá Dung nói hai người các cô học cũng không tệ lắm, nhưng đối với trường hợp thế này chắc chắn họ cũng sẽ sợ hãi, người làm mẹ như bà cũng không yên tâm, dù sao cũng phải đi theo mới an lòng được.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 698: Chương 698


Ba mẹ con khoác thêm áo ấm rồi ra ngoài, đám Lương Đức Lợi cũng không còn tâm trạng chơi đùa nữa, mọi người đều ngồi trong phòng. Lương Thanh Mai chỉ tiếc sao bây giờ mình lại đang mang thai cơ chứ, nếu không nhất định chị ấy phải đi theo xem thế nào rồi.

Nhà dì ba của Tần Sơn Hoa là nhà họ Hoa ngay phía trước, đi vài phút là đến. Vừa mới vào đến sân họ đã nghe được tiếng hét thê lương của một người phụ nữ, sắc mặt của ba mẹ con vẫn không thay đổi.

Tần Sơn Hoa và Lương Thanh Cúc đều đã từng sinh con, tuy đời này Ngu Thanh Nhàn vẫn là hoàng hoa khuê nữ, nhưng mấy đời trước cô cũng đã sinh con không ít lần rồi.

Dì ba đang lo lắng đi đi lại lại, vừa nhìn thấy mấy người Tần Sơn Hoa đã vội tiến lên đón: "Bác hai, bác đến rồi đấy à? Mau vào xem vợ Xuân Sinh đi, ba bốn tiếng đồng hồ rồi mà vẫn không thể sinh được."

Dì ba là một người keo kiệt, bà ta cảm thấy bà ta đã sinh năm đứa con rồi, nên kinh nghiệm sinh đẻ của bà ta rất phong phú, vì thế khi vợ của Xuân Sinh đau đẻ, bà ta không hề có ý định đi tìm bà đỡ.

Mãi cho đến khi thấy tiếng kêu của vợ Xuân Sinh càng ngày càng ngắn, càng ngày càng bé, dì ba mới cảm thấy sốt ruột.

Mà lúc đó cho dù có đi gọi bà đỡ cũng không kịp nữa rồi, bà đỡ ở tận Hạ Lâm Truân cơ, đi đường đã mất tận hai mươi phút.

Quan hệ của Tần Sơn Hoa và dì ba cũng không tệ lắm, bà vừa nghe bà ta nói thế đã nhíu mày: "Dì đúng thật là, chuyện phụ nữ sinh con là chuyện lớn, có khác gì bước một chân vào quỷ môn quan đâu. Dì nên gọi thím Trụ Tử đến mới đúng."

Thím Trụ Tử là bà mụ nổi tiếng mười dặm tám thôn quanh đây, bây giờ đã hơn năm mươi, gần sáu mươi tuổi rồi.

Bà ta học được nghề đỡ đẻ này từ mẹ, những gia đình quanh đây, hễ cứ nhà ai có phụ nữ sinh con thì đều đến tìm bà cả.

Chỉ tiếc kĩ thuật đỡ đẻ này của bà ta không thể tiếp tục truyền cho thế hệ sau, vì con gái và con dâu của bà ta đều không thích hợp với công việc này.

Vẻ mặt của dì ba xấu hổ: "Tôi cũng đâu có ngờ nó sinh lâu như thế rồi mà vẫn chưa sinh xong. Thôi, đừng nói nữa, Thanh Cúc, Thanh Nhàn, hai cháu mau vào xem chị dâu cháu đi, mong là đừng xảy ra chuyện gì."

Hai người Ngu Thanh Nhàn và Lương Thanh Cúc đi vào phòng của Xuân Sinh, Tần Sơn Hoa vẫn đang đứng ngoài trách móc dì ba.

Dì ba cũng tự biết bản thân mình đuối lý, cho nên cười cười cúi mặt không dám nói câu nào.

Nước ấm đã được chuẩn bị xong, việc đầu tiên Ngu Thanh Nhàn vào sờ sờ bụng của vợ Xuân Sinh, vị trí của thai nhi không đúng.

Cô lại nhìn sắc mặt của vợ Xuân Sinh, trắng bệch không có một chút huyết sắc nào, đồng tử cũng rời rạc, tiếng kêu cũng suy yếu dần.

Lương Thanh Cúc xốc chăn lên nhìn thoáng qua chỗ đó của vợ Xuân Sinh: "Mở tám phân rồi."

"Vậy nhanh lên. Tiểu Linh, chị có nghe thấy tiếng em không? Nào, làm theo nhịp điệu của em nhé, hít vào, thở ra; hít vào - thở ra, hít vào - thở ra..."

Có lẽ là âm thanh của Ngu Thanh Nhàn quá mức bình tĩnh, nên vợ Xuân Sinh hô hấp theo chỉ dẫn của Ngu Thanh Nhàn, dần dần chị ta cảm giác bụng mình không còn đau như thế nữa.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 699: Chương 699


Ngu Thanh Nhàn xoa xoa bụng của vợ Xuân Sinh. Khi cô xoa, một luồng linh lực tiến vào bụng của vợ Xuân Sinh, đứa bé cũng chuyển động theo linh lực.

Lần đầu tiên Ngu Thanh Nhàn dùng linh lực để hỗ trợ cho việc đỡ đẻ, cô cẩn thận không dám thả lỏng một giây nào cả. Hơn mười phút sau, trán của Ngu Thanh Nhàn đã đổ mồ hôi, Lương Thanh Cúc lấy khăn tay ra lau cho cô.

Sau khi lau mồ hôi xong, Lương Thanh Cúc lại đến xem, hai mắt chị ấy sáng lên: "Nhìn thấy đầu rồi, nhìn thấy đầu rồi."

Vẻ mặt của Ngu Thanh Nhàn thả lỏng hơn, nói với vợ của Xuân Sinh: "Nào, đứa bé sắp ra rồi, chị cố thêm chút sức nữa nhé."

Vợ Xuân Sinh cắn răng rặn một tiếng. Cô ta vừa rặn xong thì một tiếng khóc rống vang lên, đứa bé thuận lợi ra khỏi cửa mình.

Lương Thanh Cúc lôi đứa bé ra, dùng kéo đã ngâm trong nước nóng để cắt dây rốn và thắt rốn. Sau đó, chị ấy đặt đứa bé vào chiếc chăn mà nhà Xuân Sinh đã chuẩn bị từ sớm, vỗ vỗ m.ô.n.g đứa bé.

Một tiếng khóc của trẻ con vô cùng khỏe mạnh vang vọng bầu trời đêm.

Ngu Thanh Nhàn rửa sạch cơ thể cho vợ của Xuân Sinh, Lương Thanh Cúc ôm lấy đứa bé, đưa đến trước mặt cho vợ Xuân Sinh xem: "Là một thằng nhóc béo, trông rất giống chị đấy."

Cơ thể của đứa bé vô cùng khỏe mạnh, vợ Xuân Sinh cũng không có vấn đề gì về hậu sản. Gia đình dì ba đứng ở cửa chờ một lúc lâu, mãi đến khi nghe được tiếng khóc của đứa bé mới thở phào nhẹ nhõm.

Xuân Sinh muốn vào xem nhưng lại ngập ngừng không dám, đứng ở cửa hỏi tình trạng của vợ mình, sau khi biết được mẹ con bình an, Xuân Sinh mới thở phào nhẹ nhõm, hai chân mềm nhũn ngã phịch ra đất.

Dì ba vội vàng chạy vào phòng quan sát đứa bé đang được Lương Thanh Cúc ôm trong lòng. Tất nhiên, bà ta cũng không quên an ủi vợ Xuân Sinh đang kiệt sức nằm bẹp trên giường.

Cuối cùng, ba mẹ con Ngu Thanh Nhàn về nhà trong tiếng cảm ơn liên tục của dì ba.

Ngu Thanh Nhàn dựa sát gần nhau, nhẹ giọng thảo luận về mấy vấn đề vợ Xuân Sinh gặp phải trong lúc sinh đẻ. Họ đang thảo luận xem lần sau gặp tình huống này thì sẽ xử lý thế nào.

Tần Sơn Hoa không nói gì, dẫn đầu đi tít ở đằng trước, nhưng khóe miệng của bà lại nhếch cao lên.

Cô cả và cô ba nhà bà đều có tiền đồ, có tay nghề đỡ đẻ này, nửa đời sau của hai đứa con gái bà sẽ an nhàn hơn nhiều.

Ba người vừa về đến nhà, Lương Thanh Mai đã vội xông đến hỏi tình huống, sau khi biết được mẹ con đều bình an, Lương Thanh Mai mừng rỡ:

"Chị cả, em ba, đứa bé trong bụng em giao hết cho hai người đó. Nếu thời điểm đó em mà xảy ra vấn đề gì, hai người nhớ là phải giữ lớn chứ đừng giữ bé nhá."

Trước đây, thôn nhà họ Đỗ bên kia có hai người phụ nữ bị khó sinh, lúc thím Trụ Tử hỏi gia đình đó giữ lớn hay giữ nhỏ, nhà người kia không cần suy nghĩ gì đã bảo giữ đứa bé.

Lúc ấy Lương Thanh Mai nghe xong thì cảm thấy đau hết cả bụng. Đều là phụ nữ với nhau, đều có chung cảm nhận của người phụ nữ sắp sinh đẻ, lúc ấy Lương Thanh Mai còn cảm thấy bất bình thay người phụ nữ kia.

Chị ấy tin chắc rằng, nếu chị ấy bị khó sinh, không biết Đỗ Tử Danh có lựa chọn giữ đứa bé hay không, nhưng người nhà chồng của chị ấy chắc chắn sẽ lựa chọn giữ đứa bé.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 700: Chương 700


Vì chuyện này mà Lương Thanh Mai còn gặp ác mộng mấy ngày liền, cho dù Đỗ Tử Danh cam đoan thế nào chị ấy cũng vẫn chưa an tâm.

Nhưng nếu hai chị em gái nhà mình mà đỡ đẻ thì chị ấy sẽ không còn sợ như thế nữa. Vì Lương Thanh Mai tin tưởng chị em nhà mình một trăm phần trăm.

Tần Sơn Hoa lườm Lương Thanh Mai một cái: "Đêm giao thừa rồi, con còn nói nhảm gì thế?"

Lương Thanh Mai cũng biết mình vừa nói điềm xấu, thè lưỡi không dám phản bác gì, lại thè lưỡi với Ngu Thanh Nhàn và Lương Thanh Cúc.

Lương Thanh Cúc cam đoan với em hai: "Yên tâm đi."

Lương Thanh Mai gật đầu như giã tỏi.

Đến nửa đêm, mọi người đều không thể chịu đựng được nữa, ai về phòng người nấy nghỉ ngơi.

Sáng hôm sau, họ bị tiếng nói chuyện liên tục đánh thức, hai chị em thức dậy chải đầu đánh răng rửa mặt rồi đi đến phòng của Tần Sơn Hoa.

Trong phòng bà đã bị người ngồi chật kín, trên có người già cao tuổi, dưới có trẻ con vẫn đang chạy lung tung, cũng có mấy nàng dâu sêm sêm tuổi mấy người Ngu Thanh Nhàn.

"Ai ôi, hai bác sĩ của chúng ta dậy rồi à?"

Cái làng này cũng chỉ lớn như thế thôi, có chuyện mới mẻ gì cũng không thể giấu giếm được.

Chuyện hai người Ngu Thanh Nhàn đỡ đẻ cho vợ của Xuân Sinh đã sớm truyền khắp cả làng rồi.

Sinh con là chuyện lớn, những người đến thăm nhà đều là phụ nữ cả, ấn tượng của họ với hai chị em Ngu Thanh Nhàn chậm rãi tăng lên.

"Các cô các dì đến từ bao giờ thế? Hôm qua cháu đi ngủ có hơi muộn, cho nên sáng nay dậy trễ quá, mong mọi người bỏ qua cho cháu nhé." Lương Thanh Cúc cười cười nói chuyện cùng họ.

Tần Sơn Hoa kịp thời tiếp tục câu chuyện, mọi người nói chuyện đến vô cùng vui vẻ.

Ngu Thanh Nhàn bị một chị dâu không quen lắm gọi đến bên cạnh: "Thanh Nhàn, chị nghe thím hai nói hai đứa cũng xem được bệnh của phụ nữ đúng không? Chỗ kia của chị vẫn luôn bị ngứa, phải làm thế nào bây giờ?"

"Bên ngoài hay bên trong?"

Chị dâu đỏ mặt nói: "Bên ngoài."

Ngu Thanh Nhàn gật đầu: "Trong nhà em đúng lúc còn có chút thuốc, để em tìm cho chị một thang vậy, chị về nhà đun sôi lên rồi rửa, sau khi rửa xong thì không sao nữa đâu. Ngày thường chị hãy cứ dùng nước ấm mà rửa nhiều một chút là được."

Phần lớn phụ nữ đều có bệnh phụ khoa, bệnh ngứa ngáy vùng kín này là dễ trị nhất, dùng nước nóng rửa thêm vài lần là sẽ thuyên giảm hơn nhiều.

"Được, được, được, về nhà chị sẽ rửa."

Mới giải quyết xong chị dâu này, lại có người kéo Ngu Thanh Nhàn đến bên cạnh mình, mọi người không có ai là ngoại lệ cả, đều hỏi các vấn đề về phụ khoa.

Bệnh tình của họ cũng không nghiêm trọng, chỉ cần rửa ráy nhiều hơn và chú ý vệ sinh của cả hai vợ chồng là có thể giảm bớt rất nhiều.

Ở bên này, Ngu Thanh Nhàn bận rộn thì bên kia, Lương Thanh Cúc cũng không được rảnh rỗi hơn bao nhiêu.

Bởi vì Lương Thanh Cúc chuyên về nhi khoa, người ta toàn hỏi chị ấy các vấn đề của trẻ con.

Những chuyện có thể trả lời thì Lương Thanh Cúc đều trả lời, không thể trả lời thì bảo họ đến hỏi bác sĩ.

Chờ đến khi mấy người đến chúc tết lục tục rời đi hết, Ngu Thanh Nhàn và Lương Thanh Cúc đều phải nói đến mỏi cả miệng.
 
Back
Top Bottom