Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi

Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 661: Chương 661


Trương Minh Huy ở chung phòng với Tạ Uẩn, ban đêm tỉnh dậy thấy anh vẫn còn thức cũng không nghĩ nhiều, chỉ coi như anh ngủ muộn.

Anh ta đâu ngờ Tạ Uẩn lại chịu đựng lâu như thế, nếu không phải Tạ Bá Dung nói ra, anh ta thực sự không nghĩ tới Tạ Uẩn vẫn luôn không ngủ.

Người bình thường làm gì có ai thức liên tục hai ngày chứ?

Trương Minh Huy ném cho Tạ Uẩn một cặp mắt kính nể.

Nếu Tạ Uẩn đã không sao, Tạ Bá Dung lại quen biết Tạ Uẩn, Ngu Thanh Nhàn và Lương Thanh Cúc cảm thấy ở đây không còn việc gì, vậy nên hai người lập tức rời đi.

Trên đường, Lương Thanh Cúc nói với Ngu Thanh Nhàn về chuyện ở trạm y tế, Ngu Thanh Nhàn cau mày:

“Chị, tên Cố Hạo Lâm đó là một tiểu nhân vô liêm sỉ, chị đừng đối đầu với anh ta, nội tâm người này rất đen tối, không chừng anh ta sẽ làm một số thủ đoạn đối phó với chị đấy."

Trong cuốn sách kia, Cố Hạo Lâm chính là con ch.ó điên trung thành nhất bên cạnh nữ chính Lương Hồng Ngọc, kẻ nào đối xử không tốt với Lương Hồng Ngọc, kẻ nào không hòa hợp với Lương Hồng Ngọc, anh ta sẽ lao vào hung hăng cắn người đó sau khi biết chuyện.

Trong sách có một đoạn kịch bản như thế này, trước khi Lương Hồng Ngọc được thăng chức làm trưởng khoa điều dưỡng, có một người ưu tú hơn cô ta về mọi mặt.

Sau một phen cạnh tranh, cuối cùng vị y tá trưởng kia được bổ nhiệm làm trưởng khoa, nhưng trước hai ngày bổ nhiệm, vị y tá trưởng kia đột nhiên gặp sự cố.

Nguyên nhân là do cô ta đã đưa sai thuốc cho bệnh nhân trong lúc làm việc, nếu không phải phát hiện kịp thời, hậu quả khó mà lường được, trùng hợp người phát hiện ra chuyện này lại chính là Cố Hạo Lâm đang đi khám các phòng bệnh.

Lương Hồng Ngọc thuận lợi thăng chức, vị y tá trưởng kia bị bệnh viện ghi nhớ lỗi lớn, đồng thời bị giáng cấp từ y tá trưởng xuống y tá bình thường.

Nếu xảy ra sự cố ngoài ý muốn, sự nghiệp của cô ấy sẽ chỉ dừng lại ở vị trí y tá bình thường, không có hy vọng thăng tiến.

Trong cuốn sách đó, có rất nhiều dạng kịch bản như thế này, nhưng hầu hết không được viết chi tiết.

Bởi vậy có thể thấy được, Cố Hạo Lâm quả thực là một kẻ chuyên vi phạm pháp luật, lúc còn trẻ đã thích thử thách ranh giới của luật pháp.

Nếu không phải anh ta là nam phụ, có nữ chính Lương Hồng Ngọc trộm được phúc khí che chở cho anh ta, nếu không loại người giống như anh ta đã sớm ăn hạt đậu phộng mấy lần.

Điều làm Ngu Thanh Nhàn khó hiểu nhất là ở đây, một người như Cố Hạo Lâm sao có thể được gọi là nam phụ si tình?

Bây giờ độc giả mê mẩn kiểu nhân vật phụ vi phạm pháp luật hơn cả nam nữ chính vi phạm pháp luật sao?

Thậm chí tiểu thuyết không vi phạm sẽ không đọc?

Hệ thống cảm nhận được từng đợt oán hận đến từ ký chủ nhà mình, run lẩy bẩy trốn tránh, không dám lộ diện.

Nói thật, chính nó cũng cảm thấy những cuốn tiểu thuyết này quả thực hơi b*nh h**n.

Hệ thống cảm thấy nên để mắt tới Lương Hồng Ngọc cùng vận may hệ thống của nó, mấy ngày nay hệ thống nội bộ diễn đàn gửi thư, nói gặp phải hệ thống hoang dại không chính quy, các hệ thống phản hồi bài đăng của nó đều đăng chúc may mắn.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 662: Chương 662


Biết rằng trong những năm gần đây, các loại hệ thống đã được chỉnh đốn trắng trợn, tỉ lệ gặp phải các hệ thống hoang dại ngày càng nhỏ hơn.

Nhưng không thể nghi ngờ rằng, nếu như gặp phải hệ thống hoang dại, vậy đây là thành tựu chân chính và bồi dưỡng năng lượng.

Lương Thanh Cúc ừ một tiếng: "Chị chỉ là giận quá mà thôi."

Lương Thanh Cúc cảm thấy uất ức thay em gái mình.

Ngu Thanh Nhàn nói: "Không sao đâu." - Cố Hạo Lâm sẽ không nhảy nhót được lâu đâu.

Trong ký ức của nguyên thân, Cố Hạo Lâm luôn biển thủ tiền của trạm y tế, mà lần lớn nhất là gần đây.

Điều Ngu Thanh Nhàn phải làm là báo cáo Cố Hạo Lâm trước khi xác định anh ta bí mật biển thủ số tiền này và chưa có thời gian để sử dụng nó, để cấp trên điều tra anh ta, để tai ương ngục tù thuộc về anh ta giáng trên đầu anh ta.

Hai chị em vừa đốn củi vừa nói chuyện trở về, khi về đến nhà, Tần Sơn Hoa đã chuẩn bị cơm xong.

Tối nay bà làm món bánh bao, khoai tây hấp được nghiền nát, sốt trứng thơm nức, rau mùi và hành lá cắt nhỏ đặt bên cạnh, ngoài ra còn có món đậu nành chiên giòn.

Tất cả khoai tây nghiền, sốt trứng gà, hành lá và rau mùi được trộn với cơm, sau đó gói trong lá bắp cải.

Đây là đặc sản ẩm thực chỉ có ở một số vùng Đông Bắc, khi cắn vào, đầu tiên sẽ cảm nhận được vị khoan khoái của lá bắp cải, sau đó là vị bùi của khoai tây nghiền bọc trong cơm và mùi thơm dịu của sốt trứng, cuối cùng là độ giòn của đậu nành.

Cảm giác phong phú đến nỗi chỉ một miếng cũng làm người khác thỏa mãn.

Một bát cơm lớn bị mọi người ăn sạch sành sanh, Ngu Thanh Nhàn cũng ăn đến bụng căng tròn.

Tiểu Tứ nằm trên giường sờ sờ bụng thở dài: "Nếu mỗi ngày đều có gói cơm ăn thì tốt rồi."

"Tháng này khó có thể mua được một bữa cơm, ngày nào cũng có ăn đã là chuyện tốt rồi." - Tần Sơn Hoa nói.

Nhà họ Lương gia mỗi tháng đều ăn cơm gói một lần, từ khi dọn ra ngoài đến giờ vẫn không thay đổi.

Điều duy nhất thay đổi chính là Cố Hạo Lâm chuyển đến nhà họ Lương ở vào tháng trước, Tần Sơn Hoa làm một bữa cơm gói theo thường lệ.

Cố Hạo Lâm chướng mắt với cách ăn như vậy, suốt bữa ăn cứ chau mày, khiến cả nhà mất hết hứng.

Sau bữa ăn ngày hôm đó, Lương Đức Lợi còn nói với Tần Sơn Hoa về sau đừng làm cơm gói nữa.

Lúc này, Lương Đức Lợi đang nằm trên giường lò tự cuốn t.h.u.ố.c lá để hút, cảm thấy đầu óc mình trước đây bị úng nước, bằng không làm sao có thể nói về sau không ăn cơm gói được.

Cơm gói ngon biết bao, hương vị tựa như bánh sủi cảo trong dịp Tết.

Sau bữa ăn, Ngu Thanh Nhàn trở về phòng của mình, ngủ đến nửa đêm, Ngu Thanh Nhàn bị hệ thống đánh thức, Tạ Uẩn gửi cho cô một tin nhắn.

Ngu Thanh Nhàn mở tin nhắn ra đọc, sau đó xuống giường, tìm một chiếc váy dày để mặc và ra ngoài, đi về phía ngọn núi nơi hôm nay phát hiện Tạ Uẩn.

Thời đại này trong thôn không có nhiều nhà nuôi chó, động tác của Ngu Thanh Nhàn lại rất nhẹ, không kinh động đến ai.

Vừa ra khỏi thôn, Ngu Thanh Nhàn liền bắt gặp Tạ Uẩn đang quấn một chiếc áo khoác quân đội đứng ven đường.

Tạ Uẩn cũng nhìn thấy cô, anh đi về phía Ngu Thanh Nhàn, rất tự nhiên nắm lấy tay của cô đặt vào tay mình: "Có lạnh không?"
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 663: Chương 663


“Anh nói xem có lạnh không?” - Khí trời mùa đông ở phương Bắc đang hoành hành, đặc biệt là vào ban đêm, Ngu Thanh Nhàn đoán chừng nhiệt độ lúc này đã hạ xuống 0 độ.

Tay Tạ Uẩn âm ấm, nắm lấy tay cô vô cùng dễ chịu, hai người đã lâu không gặp mặt, Ngu Thanh Nhàn không nỡ hất ra:

“Tình huống lúc sáng của anh là sao vậy, tại sao ban ngày mà còn bị lạc đường thế?"

Tạ Uẩn kéo Ngu Thanh Nhàn ngồi xuống chỗ khuất gió, ấn Ngu Thanh Nhàn ngồi trên đùi mình, ôm cô nói: "Hôm nay anh vừa mới khôi phục ký ức, sợ em lo lắng, nên lập tức đến tìm em."

"Em đã nói trăm ngày qua người đó không phải anh mà, nếu thật là anh, sao còn đần độn lăn xuống vách núi chứ?"

Lời nói của Ngu Thanh Nhàn như một con d.a.o sắc bén vô tình đ.â.m vào tim Tạ Uẩn, anh nhàn nhạt nói sang chuyện khác: "Tình hình hiện tại của em ở nơi này thế nào rồi, đã xử lý xong chưa?"

Tạ Uẩn quyết định che giấu sự thật rằng người đần độn rơi xuống vách đá chính là mình chưa thức tỉnh ký ức, giấu kín như bưng, bằng không bị vợ mình chế giễu là chuyện nhỏ, nhưng ảnh hưởng đến hình tượng cao lớn, oai hùng trong lòng vợ mình sẽ không tốt.

"Sớm thôi, không mất mấy ngày đâu." - Ngu Thanh Nhàn nói với Tạ Uẩn về hệ thống may mắn của Lương Hồng Ngọc.

"Phong cách làm việc của hệ thống vận may này không giống nhau." - Mấy thế giới này của Tạ Uẩn cũng không phải vô ích, anh đã nghiên cứu hệ thống trí tuệ nhân tạo rất lâu.

Cả hệ thống phản công pháo hôi của Ngu Thanh Nhàn và hệ thống bảo vệ của Tạ Uẩn đều được Tạ Uẩn bí mật nghiên cứu vài lần.

"Em cũng nghĩ vậy, đây không phải chuyện hệ thống đứng đắn sẽ làm, giống như hệ thống của chúng ta, nếu nó muốn có công đức, chẳng phải cũng sẽ quy củ tìm chúng ta đến làm nhiệm vụ à.”

“Điểm đó giống như hệ thống vận may, nó muốn nhận được năng lượng, nhưng lại không dẫn dắt ký chủ làm việc thiện tích đức, mà dẫn dắt ký chủ đi đường tắt hấp thụ vận may của người khác."

Hệ thống vỗ tay trong không gian như hải cẩu. Ký chủ của nó nói rất đúng, chẳng phải hệ thống vận may là một hệ thống gian dối sao?

Tuyệt không biết câu “Quân tử thích tiền tài, thu dùng theo đạo lý” là có ý gì, lại một chút cũng không muốn trở về, tuyệt không nghĩ tái xuất, liền muốn không làm hưởng, quả thực chính là sự sỉ nhục trong giới hệ thống.

"Đó rõ ràng là một hệ thống cướp đoạt vận may." - Hôm nay Tiểu Tạ cho vợ mình làm vai phụ một ngày.

Ngu Thanh Nhàn đem tất cả những thứ cô muốn nôn trong hai ngày nay, nôn ra trước mặt Tạ Uẩn, lập tức cảm thấy tinh thần sảng khoái.

Tạ Uẩn mỉm cười lắng nghe, thỉnh thoảng đáp lại cô vài câu, để cô tăng thêm hứng nói chuyện.

Ngu Thanh Nhàn ôm mặt Tạ Uẩn và hôn anh một cái, Tạ Uẩn lập tức vòng tay qua eo cô để hôn sâu hơn.

Âm thanh mập mờ vang lên trong bóng đêm, hệ thống ngượng ngùng che mắt trong không gian, nó vẫn còn là trẻ con, tại sao ký chủ của nó càng ngày càng không dè dặt vậy.

Kết thúc nụ hôn, Ngu Thanh Nhàn ngồi trên đùi Tạ Uẩn, vùi đầu vào n.g.ự.c anh, chiếc áo khoác quân đội vắt trên người cô, ngăn gió ở bên ngoài, bọc cả người cô kín mít.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 664: Chương 664


Tạ Uẩn v**t v* mái tóc dài của Ngu Thanh Nhàn, kể cho cô nghe về thân phận của mình trong kiếp này.

Kiếp này anh sinh ra trong một gia đình phần tử trí thức, cha anh từng học ngành kiến

trúc ở nước ngoài, sau khi trở về quê hương, ông ấy được mời đến Đại học Yến Kinh làm giáo sư kiến trúc.

Mẹ anh là con dâu kiểu cũ được mai mối cho cha anh, chưa từng được đi học, tuân theo lối giáo dục kiểu cũ, cái bà học chính là Tứ thư cho phụ nữ và phải bó chân.

“Là một phần tử trí thức trong thời đại mới, cha anh kiên quyết phản đối hôn nhân sắp đặt, tuy nhiên ván đã đóng thuyền, ông cũng rất có trách nhiệm, không tìm vợ kiểu mới ở bên ngoài như những người bạn cùng du học về.”

"Ông ấy tuy không có tình cảm với mẹ anh, nhưng vẫn luôn kính trọng bà. Năm ngoái cha anh qua đời, mẹ anh không chịu nổi đả kích này, nên đã cùng người thím luôn chăm sóc bọn anh trong nhà về nông thôn. Đúng lúc năm nay anh tốt nghiệp đại học, lập tức chủ động đăng ký đến đây, hiện giờ đang trộn lẫn trong đội khảo sát."

"Đến đây sẽ rất khó trở về, anh không dẫn mẹ qua đây sống sao?" - Ngu Thanh Nhàn hỏi.

Tạ Uẩn nói: "Bà ấy là người phương Nam, sinh ra ở vùng sông nước Giang Nam, vì cha của anh, nên bà ấy mới đến phương Bắc sinh sống, nhưng bà ấy vẫn luôn không quen. Nơi này so với Yến Kinh còn lạnh hơn, chắc chắn bà ấy sẽ không đến."

Tâm tình của Tạ Uẩn hơi sa sút.

Anh còn nhớ rõ lúc mới bắt đầu đến vùng phương Bắc hoang dã, anh có chạy về thăm mẹ anh một chuyến, mẹ anh nói rằng cha anh thường nói nam tử hán đại trượng phu nên có ích cho tổ quốc, để anh chú tâm xây dựng vùng phương Bắc hoang dã, còn cho anh một ít tài sản nữ trang trong nhà, nói những thứ đó đều là sính lễ của bà cho con dâu tương lai.

Nếu gặp người mình thích, thì tặng những món đồ trang sức kia cho người đó.

“Anh hoài nghi bà ấy sống không được bao lâu.” - Tạ Uẩn nhớ tới người phụ nữ dịu dàng ấm áp trong ký ức, giọng điệu giảm dần.

“Cha anh không yêu bà, nhưng anh biết bà rất yêu cha anh, khi cha anh đi, bà liền trở về nơi khi hai người vừa mới kết hôn, dì Tần nói cho anh biết, đâu là hồi ức đẹp nhất trong cuộc đời của mẹ anh.”

Đây chính là bi kịch do thời thế tạo ra, là hậu quả của sự va chạm giữa thời đại mới và thời đại cũ.

Như chính Tạ Uẩn đã nói, cha anh không yêu mẹ anh, nhưng có thể luôn đối với bà đầy đủ kính trọng. Điều này so với nhiều người ly hôn vợ kiểu cũ để theo đuổi cuộc sống mới đã tốt hơn muôn phần.

“Không sao, chúng ta có thể đi thăm bà ấy.” - Ngu Thanh Nhàn nói.

Tạ Uẩn gật đầu.

Đêm đã khuya, trăng cũng từ đỉnh đầu chầm chậm lặn xuống, gà cũng sắp gáy.

Tạ Uẩn đưa Ngu Thanh Nhàn đến trước cửa nhà cô, sửa sang lại cổ áo cho cô và hôn lên môi cô một cái: "Trở về đi, hai ngày nữa bọn anh lại đến nhà em thăm hỏi."

Ngu Thanh Nhàn đẩy cửa bước vào sân, khi cô đi đến cửa phòng, quay đầu lại, Tạ Uẩn vẫn đứng đó.

Trong đêm tối không thể nhìn rõ mặt anh, nhưng có thể thấy rõ đường nét dáng người anh.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 665: Chương 665


Ngu Thanh Nhàn chợt nhớ tới một số chuyện ở Thanh Vân Giới.

Khi đó nếu cùng nhau gặp mặt, cô thường đi đằng trước anh, vừa quay đầu lại liền có thể trông thấy ánh mắt lạnh lùng của anh.

Mỗi lần đối mặt, anh luôn bình tĩnh, không lay động. Lúc đó cô cho rằng anh đối với cô vô tình, cho đến bây giờ cô mới hiểu được.

Nếu thật sự vô tình, sao có thể trùng hợp như vậy, mỗi lần cô quay đầu đều có thể chạm mắt với anh. Đương nhiên là vì anh lúc nào cũng chú ý đến cô nên mới như vậy.

Ngu Thanh Nhàn cảm thấy trong lòng bành trướng, cô chạy ra khỏi sân, sà vào lồng n.g.ự.c rộng mở của Tạ Uẩn.

Lồng n.g.ự.c anh vẫn ấm áp như xưa, khóe mắt của Ngu Thanh Tiên ươn ướt, cô bỗng nhiên vô cùng cảm kích vì chuyến du hành xuyên thời gian này, nếu không phải xuyên không, không chỉ xương cốt của cô sẽ không còn, mà cô cũng sẽ không biết tình cảm của Tạ Uẩn dành cho mình.

Thật may mắn làm sao?

Người bạn thích trùng hợp thích bạn, người bạn yêu vừa hay cũng yêu bạn.

Tuyết từ trên trời rơi xuống để hoà hợp với khung cảnh này, nhẹ nhàng bám trên đầu vai của hai người.

“Về đi, lạnh lắm rồi.” - Tạ Uẩn nói.

"Được, anh đi về chậm một chút, em ở nhà chờ anh." - Ngu Thanh Nhàn nói.

"Được."

Lần này Ngu Thanh Nhàn thực sự quay về, cô nằm trên giường, chỉ chốc lát sau, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, Ngu Thanh Nhàn vội vàng đến bên cửa sổ, nhìn bóng lưng của Tạ Uẩn dần biến mất trước mắt cô.

Khi Tạ Uẩn trở về doanh trại, trên mặt đất đã phủ một lớp tuyết trắng, anh đẩy cửa bước vào phòng, vừa nằm xuống Trương Minh Huy liền đứng dậy, thấy Tạ Uẩn nằm ngoan ngoãn trên giường, Trương Minh Huy thở dài một hơi, rốt cuộc cũng yên tâm, anh ta nằm xuống, xoay người ngủ tiếp, một lúc sau liền ngáy khò khò.

...

Ngày hôm sau thức dậy, giữa trời đất một mảnh trắng xoá, đường trong sân đã được Lương Đức Lợi dọn sạch. Ngu Thanh Nhàn đi xuống bếp, trong nhà bếp đun một nồi nước sôi lớn, nước rửa mặt hôm nay đều ở đây.

Sau khi rửa mặt xong, cô đến phòng chị hai chải đầu, Lương Thanh Cúc mang theo Tiểu Ngọc tới, Tiểu Ngọc mặc chiếc áo bông thêu hoa mà Tần Sơn Hoa vừa may xong, trên đầu đeo chiếc kẹp mà Tiểu Tứ len lén làm trong giờ học, môi hồng răng trắng, rất đáng yêu.

Lương Đức Lợi từ sân sau trở về, ông lục lọi trong lò, lấy ra bốn năm củ khoai lang và khoai tây nướng cháy đen vỏ.

Ngu Thanh Nhàn không sợ bỏng cầm khoai lang tới, luân phiên ném qua tay trái rồi lại tay phải, bóc vỏ và cắn một miếng thịt khoai lang vàng nhạt, vừa ngọt vừa mềm, không sợ bị nghẹn.

Lương Thanh Cúc cũng lột vỏ một củ ra, bẻ một chút ở phần đầu và đút vào miệng Tiểu Ngọc, bản thân cũng cắn một miếng, sau đó cảm khái nói: "Lâu lắm rồi chưa được ăn khoai lang nướng."

Bà cụ Chu chọn rất khéo, đồ ăn trong nhà đều là đặt trước, ai muốn ăn bao nhiêu cũng không được. Muốn ăn khoai lang nướng quả thực là nằm mơ.

“Ăn khoai lang nướng dưới tuyết rơi đúng là cực phẩm.” - Ngu Thanh Nhàn nhìn ra ngoài cửa sổ, tuyết còn đang rơi, con đường sáng sớm đã dọn sạch sẽ lại biến thành một tầng màu trắng.

“Không biết tuyết sẽ rơi bao lâu.” - Ngu Thanh Nhàn nói.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 666: Chương 666


Lương Đức Lợi ăn khoai tây nướng: "Còn sớm, ít nhất cũng phải một ngày một đêm nữa."

Tần Sơn Hoa bưng một bát bánh canh kiều mạch đi vào:

"Tuyết rơi lớn như vậy, buổi chiều Tiểu Tứ và Tiểu Ngũ không lên lớp, đoán chừng buổi chiều chị hai con cũng phải trở về. Buổi trưa chúng ta hầm khoai tây và cà, chờ chị hai con trở về, chúng ta lại đem thịt thỏ ướp tháng trước, để mừng nhà chúng ta đoàn viên.

Tiểu Ngọc nghe thấy chữ "thịt" liền reo hò, Tần Sơn Hoa và Lương Đức Lợi nhẹ giọng trêu chọc cô bé.

Lương Thanh Cúc ở bên cạnh Ngu Thanh Nhàn nói rằng phải may một chiếc quần bông khác cho Tiểu Ngọc, vì cô bé đã tè dầm vào tối đêm qua.

Ngu Thanh Nhàn nhớ đến người yêu cách đó không xa, trên mặt bất giác xuất hiện một nụ cười.

Khung cảnh khói lửa nhân gian, vỗ về trái tim của người phàm.

Thật đẹp.

Tuyết rơi suốt một ngày một đêm, hai chị em Tiểu Ngũ và Tiểu Tứ về nhà từ giữa trưa của ngày tuyết rơi đầu tiên rồi. Tuyết rơi lớn quá nên trường cho nghỉ học.

Vì tuyết rơi nên trời rất lạnh, cũng không thể làm việc gì. Để tiết kiệm củi lửa, ban ngày mọi người đều ngồi trong cùng một phòng.

Kháng trong phòng Tần Sơn Hoa đang nóng như lửa đốt, Tiểu Ngũ và Tiểu Tứ bế Tiểu Ngọc lên kháng chơi, Lương Thanh Cúc và Tần Sơn Hoa đang làm đế giày, Ngu Thanh Nhàn đang đan len mà trước đây nguyên thân mua bằng tiền riêng.

Nguyên thân mua không nhiều len lắm, cũng chỉ đủ đan một chiếc áo thôi.

Ngu Thanh Nhàn nghĩ ngợi một lát thì đan gang tay.

Để tiện làm việc, cô đan gang tay hở ngón, của người lớn thì đan lớn một chút, của trẻ con thì đan nhỏ một chút.

Đến khi tuyết tan dần, Ngu Thanh Nhàn đã đan xong gang tay cho cả gia đình, cô cũng không quên phần của chị hai Lương Thanh Mai đã gả ra ngoài, lại còn đang mang thai.

Nhận được gang tay, người trong nhà không ai là không cảm thấy vui mừng, nhất là Lương Đức Lợi và Tần Sơn Hoa, chỉ cần ra khỏi nhà là sẽ đeo đôi gang tay mà cô đan cho.

Găng tay bằng len có tác dụng giữ ấm, không những ấm lòng bàn tay mà còn ấm cả trong lòng.

Găng tay của Tiểu Tứ và Tiểu Ngũ được Ngu Thanh Nhàn đan thêm một phần bao ngón, rồi nhờ Tần Sơn Hoa làm thêm một cái móc khóa.

Lúc cần làm việc thì tháo ra, lúc không cần lại khóa lại.

Đôi găng tay của Tiểu Ngọc không hở ngón, giữa hai đôi gang tay còn buộc thêm một đoạn dây. Lúc con bé đeo gang tay thì treo dây lên cổ con bé, để nó không làm mất.

Tuyết vừa tan, Lương Thanh Mai đã về nhà. Chị ấy đã mang thai được ba tháng rồi, nhưng vẫn chưa nhìn rõ bụng.

Thời gian trước chị ấy bị ốm nghén nghiêm trọng, ăn cái gì cũng bị nôn ra, sau khi mang thai thì sắc mặt vẫn luôn không tốt, cả người đều gầy đi một vòng.

Cuối cùng cũng sống sót đến tháng thứ ba, Lương Thanh Mai không còn nôn nữa, cũng có thể ăn vài thứ rồi nên chồng của chị ấy vô cùng vui mừng.

Nếu không phải hai hôm nay tuyết lớn quá, chị ấy đã muốn về từ lâu rồi.

Vừa tiến vào nhà, Lương Thanh Mai đã ồn ào đòi ăn nộm củ cải mà Tần Sơn Hoa làm.

Tần Sơn Hoa thấy đứa con gái thứ hai cuối cùng cũng có thứ thèm ăn, nên nụ cười vui vẻ trên mặt bà không giấu được, vội vội vàng vàng đi vào bếp.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 667: Chương 667


Tiểu Tứ và Tiểu Ngũ đang ở nhà, việc của hai đứa nó là nhóm lửa, chồng của Lương Thanh Mai - Đỗ Tử Danh đang nói chuyện với Lương Đức Lợi, còn Ngu Thanh Nhàn, Lương Thanh Mai và Lương Thanh Cúc thì đi về phòng của Lương Thanh Cúc.

Giường vẫn còn ấm áp, nhưng cũng có hơi lạnh. Ba chị em ngồi trên kháng, đắp một cái chăn bông lên đùi.

Lương Thanh Mai hỏi chuyện ly hôn của Lương Thanh Cúc trước, sau khi nghe Lương Thanh Cúc kể, chị ấy mắng Chu Vĩnh Tân một thôi một hồi.

Mắng xong, chị ấy còn nói: "Nếu không phải em đang mang thai, em nhất định sẽ xông đến nhà họ Chu đó, đánh cho bà Chu và thằng đàn ông khốn nạn Chu Vĩnh Tân kia một trận. Cho mặt bọn họ nở hoa luôn."

Lương Thanh Mai nhìn thoáng qua người đang ngồi ở bên ngoài, thấp giọng nói:

"Nhưng cũng chẳng sao, anh ấy đã trút giận thay em rồi. Người nọ chặn Chu Vĩnh Tân suốt hai ngày, đánh cho tên khốn nạn đó một trận rồi, đoán chừng bây giờ anh ta vẫn đang nằm bẹp trên giường ấy chứ."

Khác với Lương Thanh Cúc, Lương Thanh Mai và Đỗ Tử Danh là tình yêu tự do.

Khi đó Lương Thanh Mai đang đi đường thì gặp cướp, Đỗ Tử Danh thấy vậy thì giúp đỡ Lương Thanh Mai bắt cướp, từ đó hai người mới bắt đầu qua lại.

Đến khi mọi thứ chín muồi, hai người mới thẳng thắn với gia đình.

Điều kiện nhà họ Đỗ không tốt, quan hệ giữa người với người cũng vô cùng phức tạp. Đỗ Tử Danh là con trai thứ hai nhà họ Đỗ, bên trên có một anh trai, bên dưới có một em trai.

Ở nhà họ Đỗ, anh ta không được cha mẹ yêu thương, nếu không phải tự mình dàn xếp được, cha mẹ anh ta cũng không có ý định cưới vợ cho anh ta.

Sau khi biết anh ta có người trong lòng, cha mẹ anh ta cũng chỉ hỏi thăm một chút rồi nhờ người đến làm mối.

Bọn họ cho rất ít lễ hỏi, còn có một đống lớn yêu cầu. Khi đó người trong nhà không có ai đồng ý cho Lương Thanh Mai gả qua đó cả, nhưng Lương Thanh Mai nói đời này chỉ chấp nhận anh ta, Lương Đức Lợi không còn cách nào khác, chỉ có thể đồng ý cho chị ấy gả đi.

Sau khi kết hôn, cuộc sống của Lương Thanh Mai cũng vô cùng gập ghềnh.

Nhưng mà tình cảm của chị ấy và Đỗ Tử Danh vẫn rất tốt, trước khi Lương Thanh Mai kết hôn, anh ta vẫn qua nhà để giúp mấy người Lương Đức Lợi làm việc.

Đời trước, khi nhà họ Lương gặp chuyện không may, Đỗ Tử Danh đi sửa đường với người trong thôn.

Chị dâu cả của Đỗ Tử Danh đã sớm nhìn Lương Thanh Mai không vừa mắt, cho nên nhân cơ hội đó khuyến khích nhà họ Đỗ đuổi Lương Thanh Mai về nhà mẹ đẻ.

Vì để cho Lương Thanh Mai hết hi vọng, còn làm giả thư Đỗ Tử Danh gửi về nhà.

Lương Thanh Mai không liên lạc được cho chồng, trong nhà lại gặp chuyện không may, hơn nữa cảm xúc sau khi mang thai lại thay đổi quá lón, trong lúc nhất thời nghĩ quẩn nhảy sông.

Sau khi Lương Thanh Mai qua đời không bao lâu, Đỗ Tử Danh quay về nhà, sau khi biết được tất cả mọi chuyện thì vô cùng đau khổ.

Anh ta cầm d.a.o g.i.ế.c c.h.ế.t người đầu sỏ là chị dâu cả Đỗ, những người còn lại đi lên ngăn cản cũng bị anh ta làm cho bị thương, cuối cùng Đỗ Tử Danh tự sát.

Sau khi Lương Thanh Mai nói xong, Lương Thanh Cúc mới hiểu ra: "Chẳng trách anh ta không đến quấy rầy chị."
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 668: Chương 668


Lương Thanh Cúc hiểu rõ con người Chu Vĩnh Tân, sau khi ly hôn anh ra sẽ không từ bỏ ý đồ, chắc chắn anh ta sẽ đến dây dưa.

Mà lâu thế rồi nhưng vẫn không thấy người đến, chị ấy còn tưởng anh ta đổi tính cơ.

Không ngờ rằng anh ta lại bị em rể đánh, Lương Thanh Cúc chỉ cần tưởng tượng đến cảnh Chu Vĩnh Tân bị đánh thôi là cả người đã cảm thấy thoải mái rồi.

"Loại đàn ông này nên đánh, đàn ông mà đánh phụ nữ đều không phải thứ gì tốt cả."

Lương Đức Lợi chưa bao giờ đánh con gái, từ nhỏ ông đã dạy mấy đứa con gái rằng đàn ông mà đánh phụ nữ đều không phải đàn ông tốt, xứng đáng độc thân cả đời.

Đây cũng là một trong những lý do Lương Thanh Cúc kiên trì ly hôn sau khi về mách lẻo với nhà mẹ đẻ.

Hệ thống cũng cảm thán với Ngu Thanh Nhàn:

"Giáo dục của gia đình đúng là rất quan trọng mà. Cũng do cái tên súc sinh nam phụ kia, anh ta lại gây ra loại bạo lực như thế, chứ nếu anh ta thật sự đánh nguyên thân, nguyên thân đã ly hôn với anh ta rồi."

Lương Đức Lợi và Tần Sơn Hoa giáo dục con cái rất đúng cách, nhưng mà ai ngờ trên đời này lại có một loại súc sinh bạo lực t.ì.n.h d.ụ.c với con gái của hai ông bà đâu.

Ngu Thanh Nhàn cũng thở dài. Có được cha mẹ giống như Lương Đức Lợi và Tần Sơn Hoa đã tốt lắm rồi, so với những bậc cha mẹ ở đời sau cũng không kém cạnh gì.

Nếu không có đôi cẩu nam nữ Lương Hồng Ngọc và Cố Hạo Lâm đó, cuộc sống của mấy chị em nguyên thân cũng sẽ không tệ lắm.

Ngu Thanh Nhàn đột nhiên tò mò về cuộc sống của mấy chị em ở thế giới đầu tiên.

Hệ thống cũng như thế, chủ thống hai người vẫn luôn ăn nhịp với nhau.

Cuối cùng Chu Vĩnh Tân và Lương Thanh Cúc cũng ly hôn, nhưng mà tận hai năm sau cơ, cũng bởi vì bạo lực gia đình.

Sau khi ly hôn, chị ấy về nhà rồi kén rể, cuộc sống cũng không tệ lắm.

Lương Thanh Mai và Đỗ Tử Danh vô cùng ân ái, vì gia đình nhỏ của họ, Đỗ Tử Danh lén đến chợ đêm buôn bán, rồi đến thập niên tám mươi thì đi theo xu hướng của thời đại, tập tành buôn bán, sau này cũng trở thành một công ty gia đình không lớn không nhỏ.

Lương Thanh Mai thật sự rất hạnh phúc.

"Cuộc sống của Tiểu Tứ và Tiểu Ngũ cũng không tệ, không thiếu tiền tiêu, cả đời rất suôn sẻ. Cô ba là người có cuộc sống tốt nhất trong mấy chị em, gả cho Thẩm An Quốc, Thẩm An Quốc là người tốt, cả đời làm trong bộ nông nghiệp, chức vị càng ngày càng cao.”

“Anh ta thủy chung như một đối với nguyên thân. Nhưng Lương Hồng Ngọc, cô ta vô cùng thê thảm, trước đây cha mẹ cô ta bất công, đừng nói được đi học, đến một chữ cô ta cũng không biết.”

“Đến khi cô ta mười sáu tuổi thì bị gả cho một người đàn ông lớn hơn cô ta mười tuổi, dáng dấp của người đàn ông đó xấu xí thì không nói, còn hay đánh người nữa, Lương Hồng Ngọc bị sảy vài đứa con liền."

"Sau đó chuyện cha cô ta tham ô bị điều tra ra, cô ta bị nhà chồng bỏ, khi về nhà lại bị anh trai và chị dâu bán vào núi sâu, cả đời cũng chưa thể ra khỏi ngọn núi kia."

Ngu Thanh Nhàn nhíu mày im lặng trong chốc lát, cô nói:

"Thống Tử à, ngươi nói xem, có lẽ nào Lương Hồng Ngọc biết được kết cục kiếp trước của cô ta, cho nên mới xuống tay với cả gia đình nguyên thân không?"
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 669: Chương 669


Vấn đề này không thể biết được, vì trong sách không viết, hệ thống cũng không kiểm tra ra dấu vết Lương Hồng Ngọc trọng sinh.

Lương Thanh Mai quan tâm Lương Thanh Cúc xong, lại bắt đầu quan tâm đến Lương Thanh Nhàn.

Lương Thanh Cúc không đợi Ngu Thanh Nhàn kịp lên tiếng đã năm ba câu kể sạch mọi chuyện, Lương Thanh Mai nghe xong thì cơn tức xông thẳng l*n đ*nh đầu:

"Lúc trước chị đã thấy thằng đó không có ý tốt rồi mà, em xem, bị chị nói đúng rồi đấy thôi? Còn có Lương Hồng Ngọc nữa, đúng là sói mắt trắng mà, trước đây khi cha mẹ cô ta đối xử với cô ta không tốt, chị em chúng ta vẫn luôn chăm sóc cho cô ta, thế mà bây giờ cô ta có quyền có thế thì khinh thường người khác. Phi."

Hai chị em đều có cùng quan điểm, chị một câu em một câu mắng luôn miệng, Ngu Thanh Nhàn ngồi cạnh mà không xen vào được một lời nào.

Ngu Thanh Nhàn cảm thấy vô cùng mới mẻ.

Gia đình nào mà có nhiều con gái ấy, ít nhiều chị em cũng sẽ có chút bất hòa, hiếm có gia đình nào mà chị em hòa thuận giống nhà họ Lương đây.

Nếu không có người phụ nữ Lương Hồng Ngọc kia nhúng tay vào, cả gia đình nguyên thân chắc chắn đều sẽ được hạnh phúc.

Lương Thanh Mai ở nhà suốt một buổi chiều, sau khi ăn cơm xong, nhân lúc trời chưa tối, hai người họ đi về nhà.

Trận tuyết đầu tiên vừa kết thúc, thời tiết càng ngày càng lạnh hơn, mọi người bắt đầu ở nhà làm con mèo lười, Tần Sơn Hoa lại bắt đầu tích dưa chua.

Mãi cho đến cuối tháng mười âm lịch, mỗi ngày Ngu Thanh Nhàn ra ngoài kiếm củi hai lần, sau một tuần quan sát cẩn thận, cuối cùng cô cũng chắc chắn chuyện Cố Hạo Lâm tham ô.

Ngu Thanh Nhàn cũng không về nhà luôn, mà lấy bút và giấy cô vẫn luôn cất trong không gian ra, viết một lá thư rồi gửi đến bộ y tế trên thị trấn.

Bộ y tế vô cùng nghiêm khắc với hiện tượng tham ô, những tài liệu và báo cáo do trạm y tế trình lên, lần nào cũng được đối chiếu kiểm tra vài lần.

Sau khi bộ y tế nhận được phong thư tố cáo của Ngu Thanh Nhàn thì lập tức bắt tay vào điều tra.

Bộ trưởng bộ y tế nói:

"Bây giờ là thời điểm quan trọng trong quá trình xây dựng vùng đất hoang phương Bắc, ánh mắt khắp nơi trong cả nước đều nhìn chằm chằm vào đây. Lúc này, không được phép để chuyện tham ô này lộ ra ngoài, cho dù là một chút manh mối cũng không được. Nếu không nếu bị để lộ ra, mọi người sẽ nhìn chúng ta bằng ánh mắt thế nào đây? Những nhân tài kia sao còn dám đến nữa?"

"Tiểu Trịnh, tôi lệnh cho cậu tự mình điều tra chuyện này, nhất định phải tra cho bằng được manh mối. Tuyệt đối không thể để loại con sâu làm rầu nồi canh này được."

"Vâng." Tiểu Trịnh đáp.

Ngày hôm sau, Tiểu Trịnh dẫn theo nhân viên của bộ y tệ đi điều tra về trạm y tế của Nhị Lý Truân, họ không đến trạm y tế mà chia thành hai nhóm, một nhóm đến quân đội được trạm y tế chăm sóc, nhóm còn lại đến nông thôn cạnh trạm y tế.

Hai hôm sau, tổ điều tra phản hồi kết quả lên thị trấn.

Hai hôm nay, họ đã đến thăm tất cả những người bệnh có tên trong bệnh án, thẩm tra tất cả các ca bệnh và đơn thuốc trong khoảng thời gian này, nhưng kết quả lại chỉ thu được một ca bệnh.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 670: Chương 670


"Tra, tra rõ ràng cho tôi. Tôi thật sự muốn nhìn xem cậu ta sử dụng số thuốc đó để làm gì. Tra cả những trạm y tế khác cho tôi, tôi thật sự muốn xem xem, còn ai làm sâu một của quốc gia nữa." Bộ trưởng bộ y tế tức giận, mở rộng phạm vi thanh tra lên tất cả các trạm y tế.

Sau một tháng điều tra theo dõi, kết quả điều tra được chuyển về nội thành, nội thành lại chuyển kết quả cho quân khu, đến lúc này, chuyện này đã không còn là một vụ án tham ô bình thường nữa rồi.

Trước này mồng tám tháng chạp, quân khu phái người đến, trên lưng họ đều dắt côn, lôi Cố Hạo Lâm vẫn đang ngủ trong ổ chăn ra rồi giải đi. Gia đình Ngu Thanh Nhàn và Lương Hồng Ngọc cũng bị gọi đến.

Lúc đám quân binh tìm được Lương Thanh Nhàn, Lương Thanh Nhàn đang được hệ thống trong đầu cảnh báo một cách điên cuồng.

Lương Hồng Ngọc bị dọa đến choáng váng, có nằm mơ cũng không ngờ rằng có một ngày quân binh sẽ đến bắt cô ta.

Sau khi bị đưa đến quân đội, cô ta mới biết lý do vì sao mình bị bắt. Cả người Lương Hồng Ngọc hỏng luôn rồi, cô ta luôn miệng lặp lại với người phỏng vấn:

"Tôi không có quan hệ gì với Cố Hạo Lâm cả, anh ta đang theo đuổi tôi, tặng quà cho tôi là chuyện bình thường mà. Tôi tưởng mấy thứ đó là người trong nhà anh ta gửi cho anh ta nên tôi mới nhận, tôi không phản quốc, cũng không phải gián điệp."

Thẩm vấn càng sâu, vấn đề của hệ thống cũng bị đào ra. Hệ thống ấy mà, cái hệ thống có thể cướp vận may của người khác ấy, từ trước đến nay mọi người chưa từng nghe qua.

Hơn nữa, hệ thống này còn biết rõ tất cả mọi chuyện ở đời sau.

Trong lúc nhất thời, đám người tham dự phỏng vấn đều bùng nổ rồi.

Chuyện này được báo đến chỗ của nguyên thủ quốc gia, sao khi nguyên thủ tham khảo xong tư liệu, hạ lệnh bắt Lương Hồng Ngọc đến căn cứ quân sự bí mật, trông giữ một cách nghiêm khắc.

Đồng thời, triệu tập tất cả các nhà khoa học ở mọi lĩnh vực trong cả nước, tiến hành nghiên cứu chuyện này.

Hệ thống của Ngu Thanh Nhàn xem toàn bộ quá trình, bị dọa đến độ nước mắt giàn giụa.

Nó cũng không dám nói mấy lời như nuốt sống hệ thống vận may nữa, chỉ sợ bánh bao thịt của mình có đi mà không có về.

Sau khi xác nhận không biết rõ hành vi của Cố Hạo Lâm, cả gia đình Ngu Thanh Nhàn được thả ra, vừa vào đến cửa nhà, Lương Đức Lợi đã tê liệt cả người, ngã sấp xuống đất.

Lương Đức Lợi bị dọa ốm rồi.

Suốt đêm hôm đó, Lương Đức Lợi bị sốt cao, trong nhà cũng không có thuốc, bác sĩ ở trấn trên cũng không đến tận nhà khám.

Mà trời tuyết rơi giá rét thế này cũng không thể đưa Lương Đức Lợi đến bệnh viện được, Ngu Thanh Nhàn đến trạm y tế gọi người.

Lương Thanh Cúc lo lắng cho cô nên cũng đi cùng.

Ban đêm gió lớn, tuy rằng hai người đã mặc quần áo dày rồi, nhưng vẫn cảm nhận đượcc cái lạnh. Kéo vạt áo bông sát vào người, hai người đi càng nhanh hơn.

Mãi đến khi nhìn thấy ánh đèn mờ nhạt phát ra từ trạm y tế, hai người mới thở phào nhẹ nhõm. Lương Thanh Cúc là chị, nên chị ấy đi lên trước gõ cửa.

Tạ Bá Dung đã khoác áo khoác ngồi bên bếp lò đọc sách.

Cố Hạo Lâm bị bắt đi rồi, sở y tế vẫn chưa phái trưởng trạm mới xuống, Tạ Bá Dung tạm thời đảm nhận chức vụ trạm trưởng.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 671: Chương 671


"Bác sĩ Tạ, cha tôi bị sốt, bác sĩ có thể đến nhà tôi khám cho cha tôi không?"

Tạ Bá Dung nghe thấy thế thì vội vàng đứng dậy: "Tôi lấy rương thuốc, chúng ta đi ngay đi."

Những loại thuốc thường dùng đều được cất hết trong rương thuốc, để lúc cần là có thể lấy đi luôn. Ba người vội vàng sải bước trong đêm đông giá rét.

Lúc đến nhà, cơn sốt của Lương Đức Lợi vẫn không hạ chút nào, Tạ Bá Dung bảo Tần Sơn Hoa bưng cho ông ta một chậu nước ấm, sau khi làm ấm tay xong, ông lấy kim và ống thuốc ra tiêm cho Lương Đức Lợi một mũi.

Sau khi tiêm xong lại cho uống thêm một chút thuốc, chỉ khoảng hai mươi phút sau, cơn sốt đã hạ xuống.

Trời bên ngoài càng lúc càng tối đen, Lương Thanh Cúc nhìn ra ngoài nhìn trời, lúc quay về chị ấy nói: "Tuyết lại rơi rồi, mà bên ngoài tối lửa tắt đèn, hay bác sĩ Tạ nán lại nhà tôi một lát?"

Tần Sơn Hoa cũng nhìn ra bên ngoài: "Ôi, đúng đó. Tuyết rơi làm cho đường trơn lắm, bác sĩ Tạ đừng đi."

Ngu Thanh Nhàn và Lương Đức Lợi cũng khuyên theo.

Căn phòng nhà họ Lương được đốt lửa rất ấm áp, ấm áp hơn trạm y tế nhiều, bác sĩ Tạ vừa ngồi được một lát đã cảm thấy cả người thoải mái. Sau khi chần chờ một lúc lâu, ông ta quyết định ở lại.

Tần Sơn Hoa lấy một cái chăn dành cho khách ra trải lên kháng: "Bác sĩ Tạ, vậy phiền bác sĩ ngủ với chồng tôi đêm nay, cũng nhờ bác sĩ trông nom ông ấy giúp tôi."

"Thím đừng nói thế, có phiền hà gì đâu. Chăm sóc cho bệnh nhân là chức trách của chúng tôi mà."

Hai mẹ con Tần Sơn Hoa và Lương Thanh Cúc ngủ cùng nhau.

Chờ đến khi cơn sốt của Lương Đức Lợi hoàn toàn hạ xuống, mấy người Ngu Thanh Nhàn đều tự về phòng mình nghỉ ngơi.

Đến giữa đêm thì chợt bị tỉnh giấc, Ngu Thanh Nhàn có cố thế nào cũng không thể ngủ lại được, cô lại nhớ đến Cố Hạo Lâm.

"Cậu nói là, Cố Hạo Lâm không những trục lợi đầu cơ tài nguyên chữa bệnh của quốc gia, mà còn thông đồng với địch b*n n**c á."

Đất nước Hoa Hạ vừa được thành lập không bao lâu, có rất nhiều gián điệp của các tổ chức khác lẩn trốn giữa quần chúng nhân dân.

Hơn mười năm rồi, mà vẫn không thể điều tra ra hết đám đặc vụ này, cơ bản là vì chúng vô cùng gian xảo, biết cách ẩn giấu, muốn bắt được bọn chúng còn khó hơn lên trời.

Thời cuộc những năm gần đây rối loạn, đất nước không ngừng loạn trong giặc ngoài, nên đám đặc vụ do địch phái đến này ngày càng trở nên ngang ngược.

Chính trong hoàn cảnh này, Cố Hạo Lâm móc nối được với đặc vụ do địch phái đến.

Gia đình Cố Hạo Lầm ở thành phố Thượng Hải cũng không phải gia đình đại phú đại quý gì cả, cha mẹ anh ta chỉ kinh doanh một tiệm cơm nhỏ.

Tiệm cơm không lớn, cũng không nằm ở nơi phố xá sầm uất gì cả, nhưng mà tay nghề của cha Cố Hạo Lâm cũng không tệ, mẹ anh ta lại chịu khó, luôn quét dọn tiệm cơm sạch sẽ.

Cho nên mỗi lần hàng xóm láng giềng lười nấu cơm hoặc trong nhà ai mà có khách thì đều đến tiệm cơm nhà anh ta mua một hai món về nhà. Bởi thế, việc làm ăn của tiệm cơm cùng không tệ.

Cha của Cố Hạo Lâm đã ăn đủ những đau khổ của việc không có văn hóa rồi, cho nên ông ta có nằm mơ cũng mong trong nhà có một người làm công tác văn hóa.

Cố Hạo Lâm có thiên phú học tập, từ nhỏ đến lớn thành tích của anh ta vẫn luôn rất tốt.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 672: Chương 672


Lúc Cố Hạo Lâm thi đỗ đại học, cha anh ta còn làm tiệc cơ động đến tận ba ngày trời.

Đại học chính là một xã hội thu nhỏ, bên trong loại người nào cũng có, những người ưu tú lại có cả một bó to.

Trong mắt những người khác, sự xuất sắc của Cố Hạo Lâm không đáng nhắc đến.

Điều này khiến cho Cố Hạo Lâm từ nhỏ đã lớn lên trong lời khen ngợi của người khác cảm thấy vô cùng thất bại, ban đầu anh ta còn cố gắng học tập hơn nữa, nhưng sau khi phát hiện ra mình có cố gắng thế nào cũng không bằng người khác, anh ta lại bắt đầu trở nên cam chịu.

Khi anh ta kết bạn với những người bên ngoài xã hội, số tiền anh ta đòi cha mẹ ngày một nhiều hơn, bạn bè xã hội dạy cho anh ta bài bạc.

Cuối cùng, anh ta ngã một vố lớn, anh ta bị người ta tính kế, phải chịu một số nợ khổng lồ.

Ngay khi anh ta rơi vào đường cùng, có một người trong hội mà anh ta quen biết đồng ý đứng ra trả tiền nợ cho anh ta, mà cái giá mà anh ta phải trả rất nhỏ, chỉ là một số tin tức và dược phẩm.

Những tin tức và dược phẩm đó cũng không phải anh ta cho không, mỗi lần anh ta cung cấp thông tin, người bạn kia của anh ta đều cho anh ta một số tiền lớn.

Cầm số tiền này, cuộc sống của Cố Hạo Lâm vô cùng thoải mái.

Chuyện bị phái đến vùng đất hoang phương Bắc cũng do người sau lưng anh ta sắp xếp.

Vùng đất hoang phương Bắc ít người, Cố Hạo Lâm vừa đến nhậm chức đã được bổ nhiệm làm trạm trưởng của một trong số những trạm y tế của chỗ này.

Nhờ có chức vị trạm trưởng này, Cố Hạo Lâm càng dễ dàng hơn trong việc lấy thuốc.

Những thuốc mà trạm y tế phát hàng tháng, có một nửa rơi vào trong tay của đặc vụ do phần tử địch phái đến.

Ngu Thanh Nhàn thổn thức vô cùng: "Cho nên đời trước anh ta cũng không đồng với địch b*n n**c, nhưng mà anh ta không bị lộ."

"Theo sách viết thì đúng như vậy." Hệ thống nói.

Ngu Thanh Nhàn chậc một tiếng, cô kẹp chăn bông sát vào người rồi xoay người tiếp tục ngủ.

Ngu Thanh Nhàn không hỏi đến kết cục của Lương Hồng Ngọc, không cần nghĩ cũng biết là kết cục của cô ta không tốt chút nào.

Bây giờ mới đầu niên đại 60, lực lượng của đất nước về phương diện này vẫn rất yếu.

Trong lịch sử phát triển của Hoa Hạ, mãi đến năm 1965, quốc gia chúng ta mới tự chủ nghiêu cứu hoàn thiện máy vi tính, cũng chính là hai năm nữa. Bây giờ có lẽ vẫn đang bí mật nghiên cứu phát minh đấy chứ.

Tại thời điểm này, sự xuất hiện của một hệ thống trí tuệ nhân tạo cũng đủ cho mọi người điên cuồng rồi. Đến bây giờ, uy h.i.ế.p của Lương Hồng Ngọc đối với gia đình nguyên thân cũng hoàn toàn biến mất.

Sáng sớm hôm sau, khi Ngu Thanh Nhàn thức dậy thì trời đã sáng rồi, mặt trời mọc lên từ phía chân trời, tia nắng đỏ hồng chậm rãi dâng lên từ phía chân trời.

Từ nửa đêm hôm qua, Lương Đức Lợi đã không còn sốt nữa rồi. Sáng nay khi thức dậy sắc mặt của ông đã tốt hơn nhiều.

Tần Sơn Hoa vô cùng vui mừng, vì thế bữa sáng hôm nay vô cùng phong phú.

Không những làm bánh khoai tây hấp, Tần Sơn Hoa còn hấp bánh bơ đường.

Hòa nước ấm vào bột mì rồi làm thành bột nước, hòa dầu vào bột mì để làm thành bột dầu.

Sau đó bọc bột nước bên ngoài bột dầu rồi cán thật mỏng ra, nhân bánh được làm từ bột mì và đường đỏ, bên trong còn cho thêm chút mè đen đã rang chín.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 673: Chương 673


Ngoại trừ những món đó, bà còn chiên thêm hai món ăn nhỏ nữa. Khi đồ ăn được đặt lên bàn, mấy đứa trẻ con hoan hô thành tiếng.

Tạ Bá Dung bị giữ lại ăn cơm, nhìn thấy bữa sáng phong phú như thế, mặt mũi ông đỏ bừng lên.

Tần Sơn Hoa rất tinh tế, vừa nhìn thấy vẻ mặt của Tạ Bá Dung là bà đã biết ngay ông ta đang nghĩ gì rồi, bà nói:

"Năm nay nhà ta đúng là làm gì cũng không được thuận lợi, còn bị dính vào những chuyện khó hiểu này, bây giờ cuối cùng cũng rửa sạch được oan khuất, cho nên phải chúc mừng một chút."

Làm vợ chồng với nhau mấy chục năm, Lương Đức Lợi cũng có cùng suy nghĩ với Tần Sơn Hoa: "Đúng vậy, phải chúc mừng, mẹ nó à, bà lấy bình rượu thuốc kia ra đây đi, tôi phải uống hai chén với bác sĩ Tạ."

Tần Sơn Hoa đi lấy rượu, sau khi Tạ Bá Dung xem xét một chút thì vui mừng hỏi: "Đây là nhân sâm đúng không? Đúng là đồ tốt mà."

"Đây là nhân sâm ba mươi năm, trước kia chúng tôi lên núi thì đào được, vốn muốn bán đi nhưng chỗ thu mua ép giá quá, cho nên tôi cầm về ngâm rượu. Đúng là thứ này ngâm rượu khiến cho rượu vô cùng thơm."

Ngoại trừ lúc quan trọng, những lúc khác Lương Đức Lợi đều không nỡ uống. Kết quả đoạn thời gian trước ông bị trúng tà, một bình rượu lớn đang yên đang lành lại cho không cái tên chó Cố Hạo Lâm kia.

Lương Đức Lợi cũng không dám nghĩ lại nữa, chỉ cần nghĩ đến thôi là trong lòng ông vô cùng đau đớn, ông rót cho Tạ Bá Dung một ly, lại rót cho mình một ly.

Hai người cẩn thận bưng chén rượu lên, nhẹ nhàng nhấp một ngụm. Khi rượu vào cổ, hai người đồng thời thở ra một hơi thoải mái.

Tần Sơn Hoa vào bếp, rang hai đĩa lạc cho hai người nhắm rượu.

Trên bàn cơm, Tần Sơn Hoa hỏi về gia đình của Tạ Bá Dung.

Tạ Bá Dung buông chén rượu xuống, sắc mặt cũng trở nên đau khổ hơn.

"Cha mẹ tôi qua đời nhiều năm rồi, mà đầu năm nay vợ tôi cũng ly hôn với tôi." Sở dĩ Tạ Bá Dung xin thuyên chuyển công tác cũng là vì chuyện này.

Ông ta và vợ đã kết hôn được mười năm rồi, nhưng hai người cũng không sinh được đứa con nào cả.

Cả hai người đi làm kiểm tra, kết quả cho thấy cả hai người đều không có bất cứ vấn đề gì, nhưng mà mãi vẫn không thấy có thai.

Vợ cũ của ông ta là một người vô cùng yêu thích trẻ con, sau khi cố gắng nhiều năm, cuối cùng bà ta cũng từ bỏ.

Hai người chia tay trong hòa bình. Một tháng ngay trước khi Tạ Bá Dung xuống nông thôn, vợ cũ của ông ta đã kết hôn với đối tượng xem mắt, tháng trước ông ta nhận được thư mà đồng nghiệp cũ gửi, nói vợ cũ của ông ta đã mang thai rồi.

Trong lòng Tạ Bá Dung khổ sở không nói nên lời.

Đám người Ngu Thanh Nhàn không ngờ Tạ Bá Dung đã từng trải qua chuyện như thế, nhất là Tần Sơn Hoa, đây là lần đầu tiên bà nghe thấy chuyện cả hai vợ chồng đều không có vấn đề gì mà vẫn không thể sinh con.

Bà muốn hỏi cho kỹ hơn, nhưng hỏi thế lại chẳng khác gì thọc vào vết sẹo của người ta, cuối cùng Tần Sơn Hoa chỉ có thể từ bỏ.

Dường như Tạ Bá Dung cảm nhận được sự tò mò của mọi người, ông ta giải thích nguyên nhân một cách đơn giản, đám người Tần Sơn Hoa nghe mà quên cả ăn cơm.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 674: Chương 674


Sau khi Tạ Bá Dung nói xong, Lương Đức Lợi bưng chén rượu lên chạm cốc với ông ta, hai người vừa nhâm nhi lạc rang vừa uống rượu.

Uống xong một ly thì có nói thế nào Tạ Bá Dung cũng không uống nữa, Lương Đức Lợi biết ông ta còn phải đi làm nên cũng không khuyên nhiều, bảo ông ăn nhiều đồ ăn một chút.

Cơm no rượu say, Tạ Bá Dung tiêm cho Lương Đức Lợi một mũi nữa rồi xác rương thuốc đi về trạm y tế.

Bây giờ trạm y tế do ông ta làm chủ rồi, ông ta còn phải xuống nông thôn xem bệnh cho người dân nữa cơ mà. Mùa đông đến rồi, có rát nhiều người bị cảm.

Giữa trưa hôm đó, Lý Tiểu Hương và Lương Đức Thắng đến nhà. Sắc mặt của hai vợ chồng họ vô cùng khó coi.

Lương Hồng Ngọc bị giải phóng quân bắt đi rồi, đối với đám người Lý Tiểu Hương mà nói, trong khoảng thời gian này một ngày cứ dài như một năm vậy, mùa đông lạnh lẽo như thế mà mọi người trong Truân không ở nhà tránh rét, cứ thích tụ tập trong thôn nói xấu nhà họ.

Lý Tiểu Hương rất sĩ diện, mấy ngày nay bà ta trốn trong nhà không dám ra ngoài.

Sau khi biết được cả nhà Lương Đức Lợi được thả về, rốt cuộc Lý Tiểu Hương cũng không ngồi yên được nữa, vừa ăn sáng xong là bà ta đã đi thẳng đến nhà Lương Đức Lợi.

Vừa vào cửa đã thấy mọi tình huống trong sân, sắc mặt vốn đã khó coi của Lý Tiểu Hương lại càng trở nên khó coi hơn.

Từ khi gả vào nhà họ Lương đến nay, chuyện gì Lý Tiểu Hương cũng sẽ tìm cách để đè đầu cưỡi cổ chị em dâu nhà mình. Khi bà cụ còn sống, đúng là bà ta lấn át được thật.

Nhưng khi bà cụ c.h.ế.t rồi, từ đó về sau bà ta không đè đầu được cô em dâu này nữa.

Cứ nhìn căn phòng này mà xem, được xây dựng tốt đến thế này cơ mà, vừa vững chãi vừa sáng sủa, còn tốt hơn căn nhà cũ mà vợ chồng bà ta được chia khi vừa mới ở riêng nữa kìa.

Hễ cứ nhìn thấy gian phòng này là Lý Tiểu Hương lại cảm thấy bực bội.

Tần Sơn Hoa không phải người không biết tính toán, bà và Lương Đức Lợi đều là người chăm chỉ, mấy năm nay cũng tích lũy được không ít của cải.

Vốn nhà mẹ đẻ của bà ở trên núi, ngọn núi là chỗ kiếm ăn vững chắc nhất của gia đình bà, từ khi còn bé, bà đã theo cha mẹ, anh chị em lên núi hái thuốc về bán rồi.

Sau khi lập gia đình, bà cũng dành thời gian đi đó đi đây, nhưng khi đó bà Lương bất công, Tần Sơn Hoa không cầm thảo dược về mà tìm một chỗ trên núi rồi phơi khô, sau khi phơi xong thì mang thẳng đến chỗ thu mua ở trấn trên.

Nhiều năm cứ thế nên bà đã tích lũy được không ít tiền riêng. Bà Lương sợ sau khi mình c.h.ế.t đi thì cả gia đình con trai lớn của bà ta sẽ khó khăn, cho nên trước khi c.h.ế.t đã chủ trì việc phân nhà ra ở riêng.

Phần lớn tài sản trong gia đình để lại cho Lương Đức Thắng, còn Lương Đức Lợi ngay cả một cái nồi cũng không có, bị chia cho cái căn nhà cũ.

Ngay khi tất cả mọi người đều đang đồng tình cho họ, cảm thấy họ đáng thương, Lương Đức Lợi xin một miếng đất làm nhà trong thôn, lấy ra số tiền đã tích tụ nhiều năm xây căn nhà đang ở bây giờ.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 675: Chương 675


Dưới sự dạy dỗ của Tần Sơn Hoa, mấy đứa con gái của bà hầu như đều có hiểu biết cơ bản về thảo dược, mà nguyên thân Lương Thanh Nhàn là đứa có trí nhớ tốt nhất nên học nhanh nhất.

Lý Tiểu Hương vào nhà ngồi lên kháng mà không nói một lời nào.

Tần Sơn Hoa cũng không quan tâm đến bà ta, thậm chí bà còn không thèm liếc mắt nhìn bà ta một cái nữa kìa. Lương Thanh Cúc và Ngu Thanh Nhàn thì một người chơi với con, một người đang may vá, đều không thèm để ý đến bà ta.

Lương Đức Thắng trừng mắt ra hiệu cho Lý Tiểu Hương vài lần, thấy vẻ mặt không muốn nói lời nào của Lý Tiểu Hương, bản thân ông ta đành phải tự mở miệng:

"Đức Lợi à, cháu gái của chú cũng bị mang đi cùng ngày hôm đó, bây giờ qua lâu như thế rồi, sao nó vẫn chưa về thế?"

Lương Đức Lợi từ chối điếu t.h.u.ố.c lá do Lương Đức Thắng đưa qua, cầm lấy tẩu thuốc của mình hít một hơi.

"Chuyện này thì tôi cũng không biết, người dẫn chúng tôi đi và người dẫn cô ta đi cũng đâu phải cùng một người. Từ đầu đến cuối chúng tôi đều không gặp cô ta, nếu không phải anh đến đây, tôi cũng không biết cô ta bị bắt đi rồi ấy chứ."

Mấy hôm nay, hễ cứ nhớ đến cái ngày ở trong bộ đội là Lương Đức Lợi cảm thấy chân tay mềm nhũn.

Ông chỉ là một người nông dân bình thường thôi, cả đời an phận thủ thường, chưa từng làm chuyện xấu gì cả, ai có thể ngờ ông lại cuốn vào vụ án này đâu?

Đến khi nghe chuyện Cố Hạo Lâm là đặc vụ do phần tử địch phái đến, Lương Đức Lợi bị dọa sợ ngây người, đầu óc choáng váng, có nằm mơ ông cũng không ngờ là một ngày mình sẽ có quan hệ với đám này.

Dọa c.h.ế.t người mà.

Lương Đức Lợi nói thật, nhưng mà căn bản Lương Đức Thắng không tin ông:

"Đức Lợi à, tôi thừa nhận mấy năm nay tôi có lỗi với chú, nhưng mà tôi cũng đâu có đối xử tệ hại với chú đâu, đúng không? Hai chúng ta là anh em ruột, đánh gãy xương vẫn liền gân mà, dù nói thế nào thì Hồng Ngọc cũng là cháu gái ruột của chú, sao chú có thể nói mấy lời qua loa tắc trách để lừa tôi cho qua chuyện thế hả?"

Lương Đức Thắng là thôn trưởng của Nhị Lý Truân, mấy năm gần đây ông ta lợi dụng chức vụ này đã làm rất nhiều chuyện không nên làm.

Cũng may đứa bé Hồng Ngọc kia không chịu thua kém, không chỉ có một nghề nghiệp khiến người khác hâm mộ, còn tìm được một đối tượng tốt như thế.

Trong khoảng thời gian này trong truân nổi lên rất nhiều tin đồn, đối tượng của Hồng Ngọc - nhà họ Thẩm bên kia kín đáo phê bình, nhưng cũng may Thẩm An Quốc vẫn kiên trì nên mới không có chuyện gì.

Bây giờ Lương Hồng Ngọc bị bắt đi rồi, cùng ngày hôm đó nhà họ Thẩm đã đến hỏi xem có chuyện gì xảy ra.

Lương Đức Thắng nào có biết chuyện gì đã xảy ra đâu? Chính ông ta còn đang mơ màng đây này.

Lương Hồng Ngọc bị bắt đi, đến nay vẫn chưa thấy được thả về, Lương Đức Thắng đi hỏi thăm xem cuối cùng đã xảy ra chuyện gì, nhưng mà không ai nói cho ông ta cả.

Lương Đức Lợi gấp đến độ miệng nổi lên vài cái nhiệt miệng rồi đây này.

Hai đứa con trai của ông ta không được cái nước gì cả, có xảy ra chuyện gấp chúng cũng không giúp được gì, ông ta chỉ có thể dựa vào đứa con gái kia.

Dù sao nếu chuyện của ông ta mà bị đưa ra ngoài ánh sáng, kiểu gì ông ta cũng sẽ bị già trẻ nam nữ trong cái Truân này nuốt sống.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 676: Chương 676


"Tôi lừa anh làm gì? Anh có thời gian ở chỗ này trút giận lên tôi, còn không bằng tìm quan hệ hỏi thăm một chút đi." Lương Đức Lợi chưa từng cho Lương Đức Thắng mặt mũi.

Lương Đức Lợi bực mình, muốn phẩy tay áo bỏ đi, nhưng lại không cam lòng. Chỉ có thể kiên nhẫn hỏi Lương Đức Lợi lý do vì sao Cố Hạo Lâm lại bị bắt đi.

Chuyện Cố Hạo Lâm phản quốc không thể để lộ ra ngoài, Lương Đức Lợi vừa ra khỏi đồn công an đã quyết định giấu chặt chuyện này trong bụng:

"Nghe nói anh ta lén bán thuốc, chúng tôi chỉ bị dẫn đi để hỏi có biết gì về chuyện này không thôi, tiền thu được cất ở đâu, rồi thì đã từng sử dụng chưa?"

Lương Đức Lợi cũng không lừa Lương Đức Thắng, mấy vấn đề này đúng là họ đã từng bị hỏi qua.

Sắc mặt của Lương Đức Thắng sầm xuống, nhớ đến những đồ tốt mà một năm qua Lương Hồng Ngọc thường cầm về nhà, ông ta chỉ cảm thấy trước mặt tối sầm lại.

Sau khi Lương Đức Thắng không hỏi ra được chuyện gì từ chỗ Lương Đức Lợi, ông ta lo trái lo phải rồi quyết định đến tìm Thẩm An Quốc nhờ giúp đỡ.

Một giây ông ta cũng không chờ được nữa, nhà cũng chưa về mà đi thẳng đến doanh trại bộ đội.

Cái ngày mà Lương Hồng Ngọc bị bắt đi, Thẩm An Quốc cũng bị đưa đến quân khu theo, sau khi biết vị hôn thê của mình bị cuốn vào vụ án thông đồng với địch phản quốc, Thẩm An Quốc biết anh ta không thể nào tiếp tục làm việc trong bộ đội được nữa.

Cho dù anh ta muốn cùng những người nhập ngũ trong đại đội chuyển nghề tập thể cũng không được.

Sau vài ngày suy nghĩ, Thẩm An Quốc trình đơn từ chức cho đội trưởng, sau khi đội trưởng liếc mắt một cái thì lập tức kí tên, ngay cả vài câu khuyên bảo có lệ cũng không muốn nói.

Cảm giác ngột ngạt đột nhiên ập đến, mũi của Thẩm An Quốc chua xót, hốc mắt anh ta đỏ lên.

Đội trưởng thở dài, đứng lên đi đến trước mặt vỗ vỗ vai của anh ta: "Thằng nhóc ngoan, về quê làm việc cho tốt, đừng làm mất mặt trung đoàn 368 của chúng ta đấy."

Thẩm An Quốc là một người lính tốt của đất nước, tuân theo mệnh lệnh, khắc khổ huấn luyện, người cũng không minh.

Nếu như không có vụ án này, tiền đồ của Thẩm An Quốc tuyệt đối sẽ không tệ lắm.

Đội trưởng thật lòng tiếc thay cho Thẩm An Quốc.

Hai mắt Thẩm An Quốc rưng rưng, chào đội trưởng theo nghi thức quân đội: "Rõ."

Đội trưởng sửa sang lại quần áo cho anh ta: "Đi đi thôi, gặp khó khăn gì thì quay về tìm tôi."

"Rõ." Đáp xong, Thẩm An Quốc đi ra ngoài.

Khi Thẩm An Quốc xuống lầu, những người bạn thân nhất của anh ta đều đến đây, trung đội trưởng cầm hành lý của anh ta, đứng ở dưới lầu chờ anh ta cùng mọi người.

Trong lòng Thẩm An Quốc chua xót, mọi người cũng trầm mặc không nói gì. Sau một lúc lâu im lặng, Thẩm An Quốc cười cười một cách miễn cưỡng:

"Vẻ mặt này là sao hả? Cũng đâu phải về sau không gặp nữa, nhà của tôi ở gần chỗ này, nếu các người muốn gặp tôi thì cứ đến nhà tôi, cũng không xa lắm."

Một câu phá vỡ sự im lặng, mọi người lại nhao nhao tiếp lời Thẩm An Quốc.

Đám chiến hữu của Thẩm An Quốc vây quanh anh ta, đưa anh ta đến cửa lớn của doanh trại.

Ngay giây phút vừa ra khỏi cửa lớn, nước mắt của Thẩm An Quốc bỗng rơi xuống.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 677: Chương 677


Anh ta đi tòng quân từ năm mười sáu tuổi, năm nay anh ta đã hai mươi tư tuổi rồi, thời thanh xuân tươi đẹp nhất của anh ta đều trải qua trong bộ đội.

Anh ta nhiệt tình yêu thương bộ đội, nhiệt tình yêu thương những giải phóng quân nhân dân của Hoa Hạ, nhiệt tình yêu thương mỗi chiến hữu của anh ta, nhiệt tình yêu thương mỗi tấc đất mà anh ta khai khẩn.

Thẩm An Quốc vốn tưởng mình sẽ làm ở bộ đội của đời.

Thậm chí, cho đến tận bây giờ anh ta còn chưa từng nghĩ đến chuyện có một ngày mình sẽ rời khỏi quân đội, lại còn rời đi theo cách xám xịt như này nữa chứ.

Thẩm An Quốc nhìn con đường trước mặt, trong lòng cảm thấy mờ mịt.

Con đường phía trước như thế nào, anh ta không biết, cha mẹ vốn hi vọng cực lớn ở anh ta, anh ta cũng không biết đối mặt với họ thế nào nữa.

Đúng lúc này, Lương Đức Thắng tìm đến.

Lương Đức Thắng vừa nhìn thấy Thẩm An Quốc, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm, vội vàng chạy đến trước mặt Thẩm An Quốc kể chuyện Lương Hồng Ngọc vẫn chưa về cho anh ta nghe, lại giống như trước đây kể xấu anh em của mình mà không để lại dấu vết nào, nói ông không bất cận nhân tình, nói ông bụng dạ hẹp hòi.

Thẩm An Quốc im lặng lắng nghe, thân làm con rể tương lai của Lương Đức Thắng, không ít lần Lương Đức Thắng kể với anh ta rằng Lương Đức Lợi tệ thế nào, cũng khiến cho ấn tượng của Thẩm An Quốc với gia đình Lương Đức Lợi vô cùng kém.

Đây cũng là nguyên nhân mà trước đây khi tin đồn về Lương Hồng Ngọc và Cố Hạo Lâm truyền ra ngoài, Thẩm An Quốc cũng không hoàn toàn tin.

Lương Hồng Ngọc từng nói, chị em họ nhà chú hai của cô ta vẫn luôn ghen tị với cô ta vì cô ta được cha mẹ cưng chiều, trước đây có đồ ăn ngon gì đó cũng không cho cô ta một miếng, nhưng những việc làm trong nhà lại ném tất cả cho cô ta làm.

Tất cả mọi người đều sống trong cùng một thôn, nên Thẩm An Quốc vẫn có một chút ấn tượng đối với chuyện trước đây.

Quả thật anh ta từng bắt gặp nhiều lần chuyện chị em Lương Thanh Nhàn có đồ ăn ngon mà không để cho cô ta ăn cùng, cũng quả thật bắt gặp chuyện chị em Lương Thanh Nhàn ra ngoài chơi mà cô ta phải giặt quần áo không ít lần.

Trước khi chuyện lần này xảy ra, đối với những lời Lương Hồng Ngọc nói, Thẩm An Quốc tin tưởng không chút nghi ngờ.

Nhưng sau khi xảy ra chuyện này đến nay, Thẩm An Quốc vẫn luôn suy nghĩ, những lời trước đây mà Lương Hồng Ngọc nói với anh ta, có khi nào thật giả xen lẫn hay không, hoặc là, không có câu nào là thật hết?

Thẩm An Quốc nghi ngờ chính bản thân mình, bây giờ anh ta không có chút tự tin nào về bản thân mình cả.

Chờ Lương Đức Thắng nói xong, anh ta mới lên tiếng: "Lương Hồng Ngọc không về được đâu, tôi cũng bị cô ta liên lụy phải xuất ngũ rồi. Hôn sự của hai nhà chúng ta kết thúc tại đây đi."

Mọi người đều ích kỉ, trước khi xảy ra chuyện này đúng là Thẩm An Quốc rất thích Lương Hồng Ngọc, nhưng mà bây giờ vì Lương Hồng Ngọc mà anh ta bị mất việc, Thẩm An Quốc không có cách nào không oán giận cô ta.

Anh ta lướt qua Lương Đức Thắng đi về nhà, vì cơ thể của anh ta cao lớn, lại được rèn luyện trong quân đội nhiều năm nên đi rất nhanh, Lương Đức Thắng vì cơ thể thấp bé và lớn tuổi nên không đuổi kịp, vì thế khoảng cách giữa hai người càng ngày càng xa.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 678: Chương 678


Thẩm An Quốc đột nhiên về nhà khiến cho Hoàng Thúy Trúc và Thẩm Thịnh Vương hoảng sợ, sau khi biết từ này về sau con trai mình chuyển nghề, mặt mũi hai người đều choáng váng.

Hoàng Thúy Trúc không ngồi yên được nữa: "Vì sao chứ? Không phải trước đây con nói sẽ làm bộ đội cả đời ư?"

Có một số việc không giấu được, Thẩm An Trúc cũng không muốn giấu:

"Bác sĩ Cố kia phản quốc, Lương Hồng Ngọc là người thân thiết nhất với anh ta, bởi vì giúp đỡ anh ta làm giả sổ sách nên bị bắt đi rồi, gán cho tội danh đồng lõa thông đồng với địch. Con là vị hôn phu của cô ta, tuy rằng đã chứng minh không có liên quan, nhưng không thể ở lại bộ đội được nữa."

Hoàng Thúy Trúc cảm thấy đầu óc mình ong ong lên.

Chuyện đắc ý nhất đời này của Hoàng Thúy Trúc là gì? Chính là bà ta nuôi được một đứa con trai có tiền đồ.

Năm ngoái, những đồng đội đã chuyển nghề của con trai bà ta đến nhà bà ta ăn cơm, đại đội trưởng của họ cũng đến đây.

Khi đó đại đội trưởng đã nói, con trai bà ta rất tốt, nếu có cơ hội thăng chức nhất định sẽ ưu tiên cho anh ta.

Vì thế hơn nửa năm nay, con trai bà ra ngoài liều mạng làm việc, cho dù thời tiết đóng băng cũng chưa nghỉ ngơi.

Lần trước khi về nhà, chân tay của anh ta đều bị nứt toán cả ra, có người làm mẹ nào thấy thế mà không đau lòng cơ chứ?

Nhưng mà con trai bà nói thế nào ấy nhỉ? Nó nói mọi người đều làm như thế cả, nếu anh ta buông lỏng một chút tôi, cơ hội thăng chức sẽ không đến lượt anh ta.

Con trai có lòng cầu tiền như thế, ngoại trừ cỗ vũ cho con, Hoàng Thúy Trúc còn có thể làm gì nữa đây?

Nhưng bây giờ thì sao, chỉ bởi vì đứa con gái Lương Hồng Ngọc không biết xấu hổ kia, con trai của bà ta bị ép xuất ngũ!

Nhìn vẻ mặt tiều tụy của con trai, trong lòng Hoàng Thúy Trúc như bị chặn bởi một tảng đá, không trút ra thì bà ta sẽ vô cùng khó chịu.

"Thẩm Thịnh Vượng, ông đi ra đây cho tôi." Hoàng Thúy Trúc gọi Thẩm Thịnh Vượng - người đang ngồi trên kháng mắt to trừng mắt nhỏ với con trai bà ta ra ngoài.

Thẩm Thịnh Vượng là người không có chủ kiến, cả đời đều nghe lời vợ, bây giờ nghe thấy vợ gọi, ông ta đứng lên đi ra ngoài.

Hoàng Thúy Trúc đang chống nạnh đứng trong sân, bà ta nổi giận đùng đùng nói với Thẩm Thịnh Vượng:

"Tôi nuốt không trôi cục tức này, ông nhanh đi gọi anh cả ông và An Định, An Lương đến đây, chúng ta phải đi đến nhà Lương Hồng Ngọc."

Thẩm Thịnh Vượng nhanh chân ra ngoài đi gọi người.

Thẩm Thịnh Vượng là một người trung thực, nhưng ông ta cũng không phải mặc người ta n*n b*p, tiền đồ tốt đẹp của con trai ông ta bị Lương Hồng Ngọc cắt đứt, Thẩm Thịnh Vượng cũng vô cùng tức giận.

Khi đến nhà anh cả, ông ta kể lại chuyện của Thẩm An Quốc, cả nhà bác cả cũng vô cùng tức giận, sau nghe khoác quần áo vài thì lập tức xông đến nhà Lương Hồng Ngọc.

Thẩm An Quốc nghe được hết những động tĩnh của họ, nhưng anh ta chỉ nằm bẹp trên giường, nhìn lên trần nhà một cách ngơ ngác.

Anh ta không đi cản họ lại, cũng không muốn đi.

Lương Đức Thắng đi đi lại nhà trong nhà mình giống như kiến bò trên chảo nóng, hai đứa con trai của ông ta đều tự nhốt mình trong phòng không thèm ló đầu ra ngoài.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 679: Chương 679


Cháu trai của ông ta cũng bị nhốt trong phòng. Điều này khiến cho Lương Đức Thắng vô cùng thất vọng đau khổ.

Từ khi Lương Hồng Ngọc bị dẫn đi, hai đứa con trai của ông ta đã lộ ra ý định muốn ở riêng rồi.

Nhà này chia như thế nào á?

Lương Hồng Ngọc là con gái chưa gả, nên để cô ta sống với cha mẹ, còn hai người họ đều đã có gia đình rồi, tất nhiên phải chăm sóc cho gia đình nhỏ của mình, cho nên nhà này cứ chia làm ba chứ sao.

Họ lại là con trai, cho nên mỗi tháng sẽ cung cấp cho cha mẹ mười cân lương thực làm phí phụng dưỡng, chờ đến khi hai ông bà già rồi, hai nhà sẽ thay phiên nhau nuôi dưỡng.

Nhưng ông ta vẫn chưa già đâu. Lương Đức Lợi chỉ cần nhớ đến những lời mà con trai cả và con trai thứ hai nói đã cảm thấy khó thở rồi.

Cộng thêm những lời mà Thẩm An Quốc nói trước khi ông ta về nhà nữa, Lương Đức Thắng tức đến độ trước mặt đều biến thành màu đen.

Không đợi Lương Đức Thắng kịp nuốt trôi cục tức này xuống, người nhà họ Thẩm đã xông đến rồi.

Người nhà họ cũng không nói những lời vô nghĩa với Lương Đức Thắng mà xông vào đập phá đồ đạc, hễ là những thứ có thể đập thì đều đập cả, mọi thứ đều bị đập cho nát tươm.

Lý Tiểu Hương và Lương Đức Thắng liều mạng ngăn cản, nhưng mà người nhà họ Thẩm người đông thế mạnh, họ ngăn cản cũng không có chút tác dụng nào cả.

Kể từ khi người nhà họ Thẩm đến đập đồ đạc, hai đứa con trai của Lương Đức Thắng đóng chặt cửa, dù thế nào cũng không đi ra.

Lý Tiểu Hương ngồi trên đất, mắng Lương Hồng Ngọc là tai họa, mắng hai đứa con trai không có lương tâm, mắng người nhà họ Thẩm khinh người quá đáng.

Hoàng Thúy Trúc chống nạnh mắng:

"Tôi khinh người quá đáng á? Dù tôi có khinh người thế nào cũng đâu thể bằng nhà họ Lương các người được. Đã đính hôn rồi mà còn không an phận, thông đồng với hết người này đến người khác, muốn hại c.h.ế.t người ta mới hài lòng đúng không hả? Con tôi bị con gái nhà bà hại đến mất công mất việc, bà nói xong tôi có nên đánh bà không hả? Có nên hay không hả? Cũng may cho bà là con gái bà không có ở đây đấy, nếu không hôm nay dù nói thế nào tôi cũng phải đánh c.h.ế.t đồ tiện nhân cô ta."

Hoàng Thúy Trúc càng nói càng giận, đi lên cào cho Lý Tiểu Hương hai vết.

Người xung quanh vốn đang cảm thấy người nhà họ Thẩm bắt nạt người khác, sau khi nghe xong những lời mà Hoàng Thúy Trúc nói thì họ không cảm thấy như thế nữa.

Đời đời mọi người đều là nông dân, cả đời này đều có chung một giấc mộng là được làm người thành phố ăn lương thực tinh.

Thẩm An Quốc vẫn còn trẻ đã trở thành tiểu đội trưởng, cho dù ông Tần bị mù ở đầu thôn cũng biết anh ta tiền đồ vô lượng.

Không phải đã nói rằng nếu chuyển nghề tập thể thì vẫn được đi khai hoang đồng ruộng ư? Không phải họ là biên chế thuộc quân đội ư? Không phải do quân đội phụ trách chi tiêu ư? Không phải Thẩm An Quốc vẫn là một tiểu đội trưởng ư?

Người trong thôn đều vô cùng hâm mộ với Thẩm An Quốc.

Những năm gần đâu, cũng không phải không có ai đi làm lính, nhưng đám kia cũng chẳng có năng lực gì, đám lớn đám nhỏ đều kéo đi lính nhưng làm gì có ai sánh được với anh ta.

Đám thanh niên đó hầu hết đều đi ba năm nghĩa vụ quân sự rồi lại xuất ngũ, có mấy người được làm tiểu đội trưởng cơ chứ?
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 680: Chương 680


Bao nhiêu năm rồi, vẫn chỉ có duy nhất một người là anh ta thôi.

Bây giờ anh ta thế mà lại bị cho xuất ngũ rồi á? Tâm hồn tám chuyện của mọi người bùng nổ. Hoàng Thúy Trúc cũng không có ý định che giấu cho Lương Hồng Ngọc.

Bà hỏi con trai rồi, chuyện này đã được quan lớn kết luận, cho dù bà nói ra ngoài cũng không sao.

Mọi người vừa nghe thấy Lương Hồng Ngọc có quan hệ với đặc vụ do phần tử địch phái đến thì lập tức vỡ òa, bắt đầu châu đầu ghé tai thảo luận.

Lương Đức Thắng ngã ngồi xuống đất.

Thân làm thôn trưởng, mỗi tuần Lương Đức Thắng phải đến thị trấn họp ít nhất một lần, nên ông ta hiểu rõ hơn ai hết kết cục của người những bị gán cho tội danh đặc vụ cho phần tử địch phái đến.

Giờ phút này, Lương Đức Thắng cũng hận Lương Hồng Ngọc thấu xương.

Ông ta mạnh mẽ đứng dậy, tát cho Lý Tiểu Hương đang khóc rống một cái: "Đều tại bà, đều tại bà, nếu không phải bà đẻ ra súc sinh này, cũng sẽ không có nhiều chuyển rắc rối như hôm nay."

Lý Tiểu Hương bị một cái tát của Lương Đức Thắng làm cho mơ màng.

Bà ta và Lương Đức Thắng kết hôn nhiều năm như thế, Lương Đức Thắng chưa bao giờ động vào một ngón tay của bà ta. Bà ta cũng đâu phải dạng ăn không, bà ta đứng lên đánh trả.

"Lương Đức Thắng, con mẹ nó ông có tật xấu gì thế hả? Một mình tôi có thể sinh ra Lương Hồng Ngọc ư? Đó không phải dòng giống nhà ông à? Mầm móng nhà ông không tốt ông lại trách tôi? Thiên hạ này nào có chuyện tốt như thế hả? Ông dám đánh tôi, tôi được nuôi lớn bằng ngần này là để ông đánh hả? Tôi liều mạng với ông."

Cả hai lao vào đánh nhau. Lý Tiểu Hương càng đánh càng hăng, cái dáng vẻ không thiết sống kia của bà ta dọa cho Lương Đức Thắng sợ hãi. Chính giây phút sợ hãi đó, Lương Đức Thắng bị Lý Tiểu Hương đè đánh một trận.

Những nghẹn khuất trong khoảng thời gian này của Lý Tiểu Hương cũng không ít hơn Lương Đức Thắng bao nhiêu, ánh mắt bà ta bốc lên lửa giận:

"Lúc trước bà đây đã nói rồi, không thể đối xử tốt với con nhóc lỗ vốn kia như thế được, cho ăn cho mặc không để cho lạnh chết, đói c.h.ế.t là được rồi. Nhưng ông bảo sao hả? Ông bảo cô ta có số may mắn, nếu ông không cho cô ta đi học, cô ta có thể gây ra chuyện này ư?"

"Khi cô ta vừa tròn mười sáu tuổi tôi cũng đã nói rồi, tìm một nhà rồi gả cô ta đi thôi. Ông nói thế nào hả? Ông bảo tôi tóc dài mà kiến thức ngắn, không biết cái rắm gì cả. Đúng, tôi tóc dài, kiến thức ngắn, nên tôi không thể ngờ rằng cô ta lại thông đồng với địch phản quốc đâu."

"Đồ đàn bà chanh chua kia, tôi muốn ly hôn với bà." Lương Đức Thắng vừa che mặt vừa mắng Lý Tiểu Hương.

Lý Tiểu Hương vốn cũng không muốn ly hôn, nhưng thái độ của chồng và con trai trong khoảng thời gian này khiến bà ta cảm thấy lạnh lòng.

Nhất là hai đứa con trai kia, sau khi Lương Hồng Ngọc bị bắt, chúng chỉ tiếc không thể phân rõ giới hạn với bà luôn thôi.

Cái dáng vẻ tránh không kịp kia khiến cho Lý Tiểu Hương - người vốn hy vọng sau này họ sẽ dưỡng lão cho bà ta - cảm thấy lạnh lòng.

Còn Lương Đức Thắng nữa. Nhiều năm qua, Lương Đức Thắng vẫn luôn được người trong thôn đánh giá tốt. Ở trước mặt người ngoài, ông ta luôn bày ra dáng vẻ hiền hậu, thành thật, nhưng có ai biết bản chất thật của ông ta lại vừa keo kiệt vừa ích kỷ đâu cơ chứ?
 
Back
Top Bottom