Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi

Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 641: Chương 641


Ngu Thanh Nhàn lanh tay lẹ mắt gắp đùi gà đặt vào trong bát của Tiểu Ngọc, cái còn lại thì gắp vào bát của Tiểu Ngũ, chúng vẫn là trẻ con, cho dù ăn đùi gà thì cũng không ai có ý kiến gì cả.

Ngu Thanh Nhàn cũng không quên Tiểu Tứ, cô gắp cho Tiểu Tứ hai cái cánh.

Tiểu Tứ còn đang loay hoay với miếng thịt gà, bỗng nhiên nhìn thấy trong bát nhiều hơn hai miếng thịt thì hai mắt sáng rực lên, nhìn Ngu Thanh Nhàn nở cụ cười ngọt ngào.

Ngu Thanh Nhàn sờ sờ đầu của con bé: "Ăn đi."

Tiếu Tứ gật đầu, ăn nhanh hơn.

Cơm no rượu say rồi, Lương Đức Lâm dẫn theo mấy thằng con trai về nhà, ba mẹ con Ngu Thanh Nhàn dọn dẹp nhà cửa lại cho sạch sẽ.

Tiểu Tứ và Tiểu Ngũ thì dẫn theo Tiểu Ngọc về phòng hai đứa nó làm bài tập về nhà.

Sau khi ba mẹ con thu dọn xong thì trời cũng tối đen rồi. Ở vùng đất hoang phương Bắc, hễ cứ đến mùa đông là trời tối rất nhanh.

Tần Sơn Hoa lấy một xấy giấy vàng từ trong tủ ra, gọi hai người Ngu Thanh Nhàn và Lương Thanh Cúc đang ngồi trong phòng nói chuyện phiếm lại bảo.

"Các con mặc ấm chút đi, đi ra miếu với mẹ." Miếu mà Tần Sơn Hoa nói chính là cửa thôn của Nhị Lý Truân. Hai bên đường vào thôn có hai ngọn núi nhỏ, trông giống như cổng lớn của thôn, người trong thôn đều quen gọi chỗ đó là miếu.

"Đi làm gì ạ?" Ngu Thanh Nhàn vào phòng khoác thêm một chiếc áo bông, Lương Thanh Cúc cũng mặc thêm một chiếc áo khoác bông cũ đã xác bạc, Tần Sơn Hoa vừa nhìn thấy thì lườm chị ấy một cái.

"Sao lại mặc cái này? Cái áo khoác mẹ may cho con trước khi kết hôn đâu?"

Lương Thanh Cúc hiểu rõ tính nết của mẹ mình, vội vàng nói: "Con vẫn để trong tủ."

Tần Sơn Hoa vừa lòng. Bà sinh năm đứa con gái, nhưng tính cách cô cả này từ bé đã mềm mại như cọng mì rồi.

Sau khi lập gia đình thì vẫn như thế, nếu chị ấy có thể kiên cường một chút thôi, thì hai mẹ con Chu Vĩnh Tân cũng không dám bắt nạt chị ấy như thế.

Mẹ con ba người đi đến miếu, Lương Thanh Cúc kéo kéo quần áo trên người: "Mẹ, chúng ta đi làm gì thế?"

Miếu cách nhà họ một khoảng khá xa, lúc này hai bên đường xung quanh đã không còn nhà ai nữa, Tần Hoa Sơn mới đè thấp giọng nói.

"Mẹ cảm thấy gần đây nhà chúng ta như bị ám ấy. Các con cũng biết mẹ với cha con là dạng người gì rồi đấy, mẹ và cha con vẫn luôn cố gắng xử sự công bằng với mấy chị em các con, nhưng một tháng gần đây cha và mẹ như kiểu bị điên rồi ấy, đối xử với một người ngoài còn tốt hơn chị em bọn con nữa."

Tần Sơn Hoa nhớ lại hành vi trong một tháng nay của mình, cảm thấy như đang nằm mơ vậy.

"Cha con còn tệ hơn cơ, từ khi các con sinh ra đến nay, dân làng vẫn luôn thảo luận nhà chúng ta bị tuyệt hậu, rồi thì khinh thường nhà chúng ta. Nhưng cha các con cũng đâu có để chuyện đó trong lòng đâu, nhưng mà một tháng gần đây ông ấy cứ như bị ma làm ấy, cả ngày đi ra ngoài, cứ gặp chỗ đông người là xúm vào khoe Cố Hạo Lâm. Còn nói gì mà Cố Hạo Lâm cho cha con mặt mũi."
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 642: Chương 642


"Cũng đâu phải con ruột của cha con đâu, cho mặt mũi cái gì mà cho mặt mũi, người trong thôn bây giờ còn đang chê cười cha con kia kìa." Tần Sơn Hoa không biết bày tỏ cùng ai, sợ người ta nói bà có mắt như mù.

Mà cũng đúng thôi, nếu không phải có mắt như mù, sao có thể đối xử với con rể như bảo bối cơ chứ?

Ở thời đại này cũng không thiếu người ở rể, nhưng mà có nhà ai ân cần với con rể giống nhà bà đâu cơ chứ? Hơn nữa, Cố Hạo Lâm anh ta cũng không phải đứa con rể biết điều.

Người ta không cười nhà bà thì cười ai đây?

Nghĩ đến đây, Tần Sơn Hoa bước đi nhanh hơn, hai chị em Ngu Thanh Nhàn bật cười rồi đuổi theo sau.

Hai người đi về phiếu cái miếu phía Nam sườn núi, Tần Sơn Hoa lấy giấy vàng và diêm ra.

"Đến đây chắn gió cho mẹ nhanh lên, chúng ta tiễn bước tai họa đi." Thím Vu là thầy bói duy nhất trong mười dặm tám thôn quanh đây, mấy thế hệ nhà bà ta đều làm cái nghề này. Những nhà quanh đây, chỉ cần nhà ai có chuyện tà ma gì đó, cứ đến tìm bà ấy là đều có thể giải quyết được.

Sáng sớm hôm qua Tần Sơn Hoa cầm một rổ trứng gà đến nhà bà ta, khi vừa nhìn thấy bà, thím Vu đã đoán được mục đích Tần Sơn Hoa đến. Bà ta nói, nhà bà bị tai họa theo dõi rồi, nếu không xử lý thích đáng, chỉ sợ cửa nát nhà tan.

Lúc Tần Sơn Hoa vừa nghe xong thì đầu óc ong ong lên, thuyết phục mãi thím Vu mới hướng dẫn cho cái cách hóa giải.

Đêm hôm qua, bà mang giấy vàng mà thím Vu cho về nhà niệm kinh cả một đêm, vốn định sáng nay sẽ lấy giấy vàng ra đốt, ai ngờ vừa sáng sớm Lương Thiên Cúc đã về nhà.

Thế nên mới phải kéo dài đến buổi tối.

Phía sau núi có một cái hố hình tròn, Tần Sơn Hoa bỏ giấy vàng vào hố rồi mới đốt, chờ đến khi nhìn thấy giấy vàng bị đốt không còn gì nữa, cuối cùng lửa tắt, chúng trở thành một đám tro bụi, bà mới có thể thở phào nhẹ nhõm.

Gió càng lúc càng lớn, ba mẹ con đi về nhà.

Trên đường đi, Tần Sơn Hoa kể chuyện này cho hai cô con gái nghe. Sau khi nói xong, bà kéo tay cô ba Ngu Thanh Nhàn nói:

"Từ lúc con còn nhỏ, cha mẹ đã có ý định kén rể cho con rồi. Trước khi Cố Hạo Lâm còn chưa đến nhà chúng ta cầu hôn, mẹ và cha con còn nhìn trúng vài gia đình rồi.”

“Những người đó hoặc là gia đình đông anh em, hoặc là đều không được cha mẹ yêu thương, nhưng được cái tính tình thành thật, hiền hậu; nếu không thì cũng là không cha không mẹ không thể cưới được vợ. Tính tình con mềm mại, chỉ có người như thế con mới có thể bắt chẹt được thôi."

“Mẹ và cha con vốn đã sàng lọc xong ai tốt ai xấu rồi đấy chứ. Ai biết Cố Hạo Lâm đột nhiên đến cầu hôn, cha mẹ đồng ý mà không thèm suy nghĩ luôn mới lạ chứ, khoảng thời gian cha mẹ chọn rể trước đó cứ như trò đùa vậy."

Đêm qua Lương Đức Lợi và Tần Sơn Hoa nói chuyện đến hơn nửa đêm, hai người cũng không hiểu rõ lý do vì sao trước kia mình lại đồng ý mối hôn sự này.

Rõ ràng tất cả mọi thứ của cô ba nhà mình đều không xứng với cái thằng bác sĩ Cố kia.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 643: Chương 643


Trước đó bác sĩ Cố và nhà bọn họ cũng không qua lại gì, đột nhiên anh ta lại đến nhà cầu hôn một cách tùy tiện như thế, dùng đầu ngón chân cũng biết là anh ta có mục đích.

Rõ ràng có một sơ hở lớn như thế, sao lúc trước họ lại không phát hiện ra điều bất thường nhỉ?

Ngu Thanh Nhàn sửng sốt. Cô đã sớm phát hiện ra Tần Sơn Hoa và Lương Đức Lợi khác với những gì tiểu thuyết miêu tả, cũng không giống như trong trí nhớ của nguyên thân.

Trong nhận thức của cô ấy, tuy rằng Lương Đức Lợi đối xử với mấy đứa con gái rất tốt, nhưng ông ấy rất muốn có được một đứa con trai.

Ông ấy ở trong thôn bị khinh thường đến không ngóc nổi đầu dậy, Cố Hạo Lâm đến để ông được một phen hãnh diện.

Trong lúc hôn nhân của cô ấy và Cố Hạo Lâm vẫn còn tồn tại, cha mẹ cô ấy đã khuyên cô ấy nhẫn nhịn không ít lần.

Sau khi Ngu Thanh Nhàn xuyên qua thì phát hiện sự thật không phải như thế. Sự yêu thương của Tần Sơn Hoa và Lương Đức Lợi cũng không phải ngoài mặt cho có.

Lúc trước, khi cô kể vấn đề của cô và Cố Hạo Lâm cho họ nghe, họ cũng không phản bác cô, cũng không chỉ trích cô, trái lại tin tưởng cô không chút do dự nào, dừng lại tất cả ưu đãi đã cho Cố Hạo Lâm trước đó.

Sáng nay, Lương Thanh Cúc mang một thân thương tích về nhà mẹ đẻ, sau khi Lương Đức Lợi hỏi ngọn nguồn xong, chuyện đầu tiên ông làm là sai con gái mình đến nhà anh em, nhờ bác ấy dẫn theo con trai đến làm chỗ dựa cho con gái của ông.

Lúc nghe nói con gái muốn ly hôn, ông ấy cũng không ba phải giống như nhiều cặp cha mẹ khác, trái lại sau khi xác định con gái nghiêm túc, ông cũng tích cực ủng hộ chị ấy, không chút do dự nào.

Ở trong thôn, ông cũng không bị người khác bắt nạt, trái lại vì ông có tính tình tốt, quan hệ với những người khác không tệ lắm.

Mà cảm giác của Tần Sơn Hoa mang đến cho cô cũng giống thế, bà hào phóng, sảng khoái, khác hoàn toàn với người chuyên môn tính kế người khác như trong tiểu thuyết.

Bây giờ cảm giác này còn mãnh liệt hơn cả.

Kết hợp nhiều vấn đề đó lại với nhau, nghi vấn trong lòng Ngu Thanh Nhàn ngày càng nhiều. Cho đến bây giờ, tất cả mọi nghi ngờ bỗng sáng tỏ.

Đúng lúc này, hệ thống xuất hiện: "Nhàn Nhàn, đám hệ thống bất chính này không biết xấu hổ tí nào cả, sau khi trói định với người được chọn, nó sẽ thay đổi nhận thức của người đó đối với những người hoặc người khác."

Nói thế này thì Ngu Thanh Nhàn hiểu rồi.

Đây tất cả là do gia đình nữ chính cần người c.h.ế.t thay, nên gia đình của nguyên thân buộc phải đi theo cốt truyện.

Bây giờ cô xuyên đến, làm ra những hành động trái ngược hoàn toàn với nguyên thân, cho nên cái chức năng thay đổi nhận thức của hệ thống vận may cũng mất đi tác dụng, vì thế ý thức của Lương Đức Lợi và Tần Sơn Hoa mới tự thức tỉnh.

"Mẹ, chuyện đều qua rồi, nói lại làm gì nữa?" Bây giờ Ngu Thanh Nhàn vô cùng tò mò với thím Vu mà mẹ nói, bởi vì bà ấy nói đúng, gia đình của nguyên thân bị tai họa theo dõi, cuối cùng cửa nát nhà tan.

Bà thầy bói này xem ra cũng có chút đạo hạnh. Thế giới này không có linh khí, nên không thể tu tiên được, nhưng cũng giống như rất nhiều thế giới trước đây, ở đâu cũng có cao nhân cả.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 644: Chương 644


Dù sao thì Hoa Quốc cũng tồn tại trên dưới năm nghìn năm rồi, cũng có không ít kỳ nhân dị sĩ.

Tần Sơn Hoa vỗ vỗ bàn tay của Ngu Thanh Nhàn, cũng không nói gì nữa.

Lúc này có một ánh sáng từ phía xa xa chiếu đến, đó là do có người cầm đen pin rọi thẳng vào họ.

Tần Sơn Hoa sợ chuyện mình đốt vàng mã bị bại lộ, nên vội vội vàng vàng dẫn theo hai chị em trốn xuống cống ngầm của nhà gần đó.

Cũng không biết từ bao giờ, cả nước cùng hô vang khẩu hiệu bài trừ mê tín dị đoan, nếu nhà ai mà bị phát hiện ra vẫn còn bái thần bái phật, chắc chắn sẽ bị giáo dục một phen.

Người cầm đèn pin rất nhanh sau đó đã đi ngang qua trước mặt mấy người Ngu Thanh Nhàn, khi cả ba người thấy thái độ vô cùng săn sóc của Cố Hạo Lâm và Lương Hồng Ngọc, sắc mặt của Tần Sơn Hoa và Lương Thanh Cúc sầm xuống ngay lập tức.

Sau khi hai người kia đi xa rồi, Tần Sơn Hoa và Lương Thanh Cúc mỗi người dắt một tay của Ngu Thanh Nhàn đi về nhà. Mãi cho đến khi về nhà ngủ, họ vẫn không lên tiếng nói lời nào.

Nhà Lương Đức Thắng cách nhà Lương Đức Lợi không xa, sau khi Lương Hồng Ngọc ăn xong bữa cơm không khác gì cám lợn mà mẹ cô ta nấu, cô ta lập tức quay về phòng.

Cô ta vội vàng mở giao diện của hệ thống vận may ra xem, quan sát số liệu của Lương Thanh Nhàn.

Đến khi nhìn thấy giá trị thống khổ càng ngày càng ít đi, sắc mặt của Lương Hồng Ngọc đột nhiên thay đổi.

Sáng sớm nay khi cô ta đi làm thì gặp Lương Thanh Cúc, chị ấy bị chồng đánh đến độ bầm dập hết mặt mũi phải bỏ về nhà mẹ đẻ.

Đến mức như vậy rồi mà sao giá trị đau khổ của Lương Thanh Nhàn vẫn không tăng lên thế?

Chuyện này không hợp lý.

"Hệ thống vận may, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế hả? Có phải tính toán của cậu sai rồi không?"

Đã hai ngày hệ thống vận may không được hấp thụ năng lượng rồi, bây giờ nó cũng vô cùng không vui.

Sau khi nghe thấy lời chất vấn của Lương Hồng Ngọc, nó lạnh lùng nói:

"Mọi thứ của hệ thống vẫn bình thường, một thời gian dài rồi mà kí chủ vẫn chưa thu hoạch được chút giá trị năng lượng nào, hình phạt của kí chủ là mất đi đôi mắt như làn nước mùa thu trong ba mươi tám tiếng đồng hồ. Hy vọng kí chủ tiếp tục cố gắng."

Khi hệ thống vận may vừa dứt lời, Lương Hồng Ngọc vội vội vàng vàng chạy đến trước gương.

Nhìn hình ảnh của cô ta trong gương mà xem, không còn đôi mắt to tròn lung linh nữa, thay vào đó là đôi mắt ti hí chẳng khác gì đôi mắt của Lý Tiểu Hương cả.

Lương Hồng Ngọc che mặt, hét lên từng tiếng chói tai.

Lương Thanh Cúc quay về rồi, nên Ngu Thanh Nhàn sẽ sống cùng một phòng với chị ấy.

Tiểu Ngọc và Tiểu Tứ, Tiểu Ngũ chưa với nhau rất vui vẻ, mãi đến khi con bé mơ mơ màng màng ngủ mới được Tiểu Tứ bế về trả, Lương Thanh Cúc đặt con bé lên kháng rồi vỗ vỗ cho con bé ngủ.

Hai chị em các cô cũng nằm xuống giường, Ngu Thanh Nhàn thổi tắt ngọn đèn dầu trên ngăn tủ.

Lúc này Lương Thanh Cúc mới có thời gian hỏi thăm Ngu Thanh Nhàn về chuyện của Cố Hạo Lâm.

Hôm nay, từ lúc chị ấy về đến bây giờ vẫn luôn không nhìn thấy Cố Hạo Lâm đâu cả, mãi cho đến chiều nay khi chị ấy dọn đồ cưới vào nhà mới thấy cả phòng mình toàn là đồ mới.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 645: Chương 645


Khi đó Lương Thanh Cúc đã biết, nhất định em ba và em rể ba đã xảy ra chuyện gì rồi.

Nhưng mà hôm nay có nhiều chuyện phải xử lý quá, nên chị ấy cũng chưa có thời gian hỏi.

Đây cũng không phải là chuyện gì không thể nói, nên Ngu Thanh Nhàn tóm tắt chuyện của cô và Cố Hạo Lâm bằng vài câu ngắn gọn. Sau khi nghe xong, Lương Thanh Cúc im lặng một lúc lâu, nhớ đến cảnh tượng mình thấy lúc trời tối, chị ấy nói:

"Không phải là nó có gian díu với Lương Hồng Ngọc thật đấy chứ?"

Đối với cô em họ Lương Hồng Ngọc này, tình cảm của Lương Thanh Cúc vô cùng phức tạp.

Khi Lương Hồng Ngọc còn bé, cuộc sống của cô ta trong nhà cũng không tốt cho lắm, Lý Tiểu Hương là người trọng nam khinh nữ, Lương Đức Thắng lại mặc kệ mọi chuyện trong nhà, nên Lý Tiểu Hương đối với cô ta không đánh thì mắng, hai thằng anh trai của cô ta cũng không thích dẫn cô ta đi chơi cùng.

Khi đó Lương Thanh Cúc cũng còn bé, thấy cô ta như thế thì cảm thấy cô ta đáng thương, vì thế khi chị ấy trông hai đứa em thì cũng trông cô ta luôn.

Lúc đó trong nhà vẫn nuôi lợn, chị ấy lên núi cắt cỏ cho lợn mà tìm được thứ gì ngon, lúc mang về nhà sẽ chia đều, hai đứa em ruột của chị ấy có, Lương Hồng Ngọc cũng sẽ có.

Khi đó mỗi lần Lương Hồng Ngọc nhìn thấy chị ấy, đều gọi một câu chị ơi ngọt xớt.

Đáng tiếc con người vẫn phải lớn lên, mà Lương Hồng Ngọc lại trưởng thành quá nhanh.

Không biết cô ta được cha mẹ cô ta xem trọng từ khi nào nữa, mà hai người anh trai của cô ta cũng đồng ý dẫn cô ta đi chơi cùng.

Cô ta còn có thể đến trường đi học. Còn đối với mấy chị em họ á, ngoại trừ những lúc có đồ ăn ngon, còn những lúc khác thì Lương Hồng Ngọc không thèm để ý đến chị em họ.

Sau khi họ lớn lên, sự chênh lệch giữa họ càng lúc càng lớn, những gì mà hai bên có thể nói với nhau cũng càng ngày càng ít.

Cho đến bây giờ, tương tác lớn nhất giữa họ cũng chỉ là chào hỏi hai câu mỗi lần gặp mặt mà thôi.

"Chắc là có. Chị, chị nói xem em và Lương Hồng Ngọc lớn lên có giống nhau không?"

Nguyên thân và Cố Hạo Lâm vẫn chưa đăng kí kết hôn, nhưng mà cũng đã bày tiệc đãi bà con họ hàng rồi.

Nếu muốn tách ra, việc cô phải làm là lột cho bằng được mặt nạ của Cố Hạo Lâm ra. Có thế, thì nguyên thân đã c.h.ế.t và anh ta mới coi như hoàn toàn cắt đứt quan hệ.

Lương Thanh Cúc sửng sốt, chị ấy thầm so sánh gương mặt của em ba nhà mình với gương mặt của Lương Hồng Ngọc, một lúc lâu sau, chị ấy ngồi bật dậy:

"Ý em là, do em và Lương Hồng Ngọc có vài phần giống nhau, nên nó mới cưới em á?"

"Không có gì là không thể. Chị, tự chị suy nghĩ một chút đi, trước khi kết hôn em và Cố Hạo Lâm mới gặp mặt được vài lần, em cũng đâu phải tiên trên trời đâu, lẽ nào anh ta còn có thể nhất kiến chung tình với em ư? Kịch bản cũng không viết như thế đâu." Ngu Thanh Nhàn nói.

"Chị cứ nhìn cái thái độ của anh ta với em sau khi kết hôn đi, lại so sánh với thái độ của anh ta với Lương Hồng Ngọc mà xem. Ai mà nói chuyện anh ta cưới em không có chút quan hệ nào với Lương Hồng Ngọc, em còn lâu mới tin."
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 646: Chương 646


Lương Thanh Cúc im lặng nửa ngày trời, mãi mới lên tiếng.

"Em chờ chị quan sát thêm một thời gian đã, nếu thật sự để chị phát hiện ra manh mối, để xem chị có đánh c.h.ế.t tên chó này không?" Lương Thanh Cúc cắn răng nói.

"Vậy cũng không thể để chị ra tay được, tự em đánh." Ngu Thanh Nhàn nói.

Cô thích nhất là mấy chuyện như đánh tra nam này. Chờ Lương Thanh Cúc nguôi giận, Ngu Thanh Nhàn lại hỏi chị ấy sau này tính toán thế nào, nếu Chu Vĩnh Tân hối hận, chị ấy có quay lại với anh ta không?

Lương Thanh Cúc nói: "Đã đi đến bước này rồi, chị sẽ không quay đầu lại nữa, cũng không thể quay đầu được nữa. Nếu chị mềm lòng quay về nhà đó, cả đời này ở nhà họ Chu chị sẽ không ngóc nổi đầu lên. Tính nết của hai mẹ con kia chị biết thừa ra rồi."

Mẹ của Chu Vĩnh Tân luôn lắm miệng, mà Chu Vĩnh Tân lại cứ răm rắp nghe theo mệnh lệnh của mẹ anh ta.

Nếu chị ấy thật sự quay về, sau này hễ cứ mỗi lần bà Chu nhìn chị ấy không vừa mắt, chắc chắn sẽ lại lấy chuyện ly hôn lần này ra chế nhạo chị ấy.

Hơn nữa, Chu Vĩnh Tân cũng không xứng đáng để chị ấy phải quay về.

Hai người chung giường chung gối ba năm trời, chị ấy đã hiểu rõ tính nết của người đàn ông này rồi.

Anh ta là có thói bạo lực gia đình, bên ngoài trông có vẻ tính tình tốt vậy thôi, người ở Hạ Lâm Trâm không ai là không khen anh ta chân thành hiền hậu.

Nhưng mà có ai biết được rằng, anh ta toàn trút giận lên vợ của mình thôi.

Trong ba năm này, không ít lần Lương Thanh Cúc phải chịu những cơn giận vô cớ của anh ta rồi.

"Vậy cứ ở nhà thôi. Để tránh cho đêm dài lắm mộng, sáng mai chúng ta phải đi đăng ký cho Tiểu Ngọc vào hộ khẩu nhà chúng ta mới được."

Việc quản lý hộ khẩu ở thời đại này vẫn chưa nghiêm khắc như đời sau, chỉ cần nhét cho đồn công an một chút tiền là có thể cho đứa bé vào hộ khẩu rồi. Tất nhiên, điều kiện tiên quyết là có giấy chứng nhận mà thôn cấp cho.

Cái giấy chứng nhận này cũng không lo, quan hệ của Lương Đức Lợi và bí thư chi bộ trong thôn cũng không tệ lắm, mà cái mối quan hệ không tệ lắm này, sau này cũng sẽ bị Cố Hạo Lâm biến thành một trong những bằng chứng để chứng minh Lương Đức Lợi tham ô, trộm cắp.

Mà vào những thời điểm như thế này, Lương Đức Thắng cũng không làm gì để gây cản trở cho ông, vì thế sáng sớm hôm sau, Lương Đức Lợi vừa đến ủy ban thôn đã thuận lợi lấy được giấy chứng nhận.

Sau khi ăn sáng xong, mọi người lên đường đi lên trấn trên.

Trấn trên cách làng không xa lắm, đi khoảng nửa tiếng đã đến nơi.

Vùng đất hoang phương Bắc có dân cư thưa thớt, cho dù bây giờ vùng đất hoang phương Bắc này đã có nhiều người hơn cái trấn nhỏ này cũng không thể nào sầm uất cho được.

Vừa liếc mắt một cái đã có thể nhìn thấy từ đầu đến cuối phố, hai bên đường đều là những cửa hàng thấp bé.

Nhà chính ủy, bệnh viện và đồn công an đều nằm thẳng trên một con đường này, nhà họ đi thẳng đến đồn công an.

Có giấy chứng nhận, lại có số tiền lót đường của Lương Đức Lợi nên chuyện đưa Tiểu Ngọc vào hộ khẩu diễn ra vô cùng thuận lợi.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 647: Chương 647


Khi họ từ trong đồn công an đi ra thì có một hàng người mặc quân trang cũ hàng lối ngay ngắn chạy lướt qua họ, dẫn đầu là một người đàn ông có diện mạo xấu xí.

Đây là đội dân binh trên trấn trên đang huấn luyện, người đi đầu tiên kia là Vương Cảnh Phong, ông ta không những làm đội trưởng đội dân binh, mà còn là bộ trưởng của bộ vũ trang trên trấn trên.

Tháng sáu năm 1965, trong một lần huấn luyện liên hợp, ông ta nhìn thấy nguyên thân, sau khi biết được nguyên thân bị coi là phần tử xấu, ông ta mới nảy sinh ý định chiếm hữu nguyên thân.

Khi đó, vì thanh danh của bản thân nên Cố Hạo Lâm vẫn chưa ly hôn với nguyên thân.

Không bao lâu sau khi Vương Cảnh Phong mời anh ta uống rượu, nguyên thân đã bị Vương Cảnh Phong chiếm đoạt rồi.

Sau đó Cố Hạo Lâm chơi bài tình cảm, ra ngoài kể lể nguyên thân thành một người phụ nữ lẳng lơ, ngại bần yêu phú.

Còn anh ta nặn cho mình một lớp vỏ bọc là người đàn ông đáng thương, thuận lợi thoát ra khỏi cuộc hôn nhân đó.

Vương Cảnh Phong là một tên b**n th**, so về trình độ tra tấn phụ nữ, Cố Hạo Lâm còn phải thua ông ta.

Sau khi rơi vào tay ông ta, cuộc đời của nguyên thân đúng là sống không bằng chết.

Hai đứa con ông ta cũng cùng một giuộc như ông ta cả, ở nơi mà nguyên thân không nhìn thấy, Tiểu Tứ và Tiểu Ngu đã phải chịu đủ loại tra tấn của họ.

Cảm giác vô cùng tuyệt vọng trước khi c.h.ế.t của nguyên thân và cảm giác hít thở không thông giống như thủy triều bao vây lấy cơ thể của Ngu Thanh Nhàn.

Ngu Thanh Nhàn nhắm chặt mắt, cố gắng bình phục hô hấp của mình. Đến khi mở mắt ra, ánh mắt của Ngu Thanh Nhàn lại trong sáng như cũ.

Nhìn thấy Vương Cảnh Phong đã dẫn đội đi xa, Ngu Thanh Nhàn thản nhiên rời mắt.

Chờ xem, chờ cô xử lý Cố Hạo Lâm xong, thì sẽ đến lượt ông ta.

Gặp được loại người khiến cho mình cảm thấy ghê tởm nên tâm trạng của Ngu Thanh Nhàn kém vô cùng. Tâm trạng của Lương Thanh Cúc cũng không tốt hơn là bao.

Chị ấy từng lén đi đến trạm y tế, chị ấy nhìn vào trong trạm, thấy Cố Hạo Lâm và Lương Hồng Ngọc đang thân mật khăng khít dán với nhau ở một chỗ, cùng thảo luận vấn đề.

Lương Thanh Cúc tức đến run người.

Chị ấy không còn là cô gái không hiểu sự đời nữa, chị ấy hiểu hơn ai hết dáng vẻ đ*ng t*nh của một người đàn ông đối với một người phụ nữ.

Lúc ấy chị ấy rất muốn vọt vào trong xé xác đôi cẩu nam nữ kia ra, nhưng lý trí đã cản chị ấy lại.

Chị ấy biết, nếu không có chứng cứ chính xác chứng minh hai người thông dâm, cho dù chị ấy có náo loạn thế nào thì cũng không đạt được kết quả như chị ấy mong muốn.

Họ chỉ cần dùng một câu đồng nghiệp là có thể giải thích và phá tan sự nghi ngờ của mọi người rồi.

Lương Thanh Cúc nổi giận đùng đùng đi về nhà, thấy Ngu Thanh Nhàn đang giặt quần áo, chị ấy vội vàng đi đến giúp đỡ.

Cô hỏi: "Chị đến trạm y tế rồi à? Thấy cách mà hai người họ giao tiếp chưa?"

Những lời này chọc thủng cơn tức giận mà Lương Thanh Cúc đang cố kìm nén, chị ấy mắng Cố Hạo Lâm và Lương Hồng Ngọc hơn mười phút không ngừng nghỉ, Ngu Thanh Nhàn muốn xen miệng vào mà không có cơ hội.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 648: Chương 648


Dáng vẻ bây giờ của chị ấy, trông còn tức giận hơn cả hôm qua khi bị bắt nạt phải chạy về nhà mẹ đẻ nhiều, rất ra dáng của một chị cả.

Ngu Thanh Nhàn cảm thấy trong lòng vô cùng ấm áp, cô cười cười với Lương Thanh Cúc, Lương Thanh Cúc lại lườm cô: "Bây giờ là lúc nào rồi mà em còn cười được?"

"Được rồi, được rồi, chị đừng tức giận nữa. Không phải bây giờ anh ta đã dọn đi rồi ư? Em và anh ta cũng đâu có đăng kí kết hôn, anh ta cũng không chiếm được chút tiện nghi nào của em cả."

"Vậy cũng đâu có được, thế nào chị cũng phải dạy dỗ cho anh ta một trận." Lương Thanh Cúc vắt quần áo một cách dữ tợn.

Sau khi giặt xong quần áo, hai chị em cùng phơi lên rồi cùng nhau lên núi chặt củi.

Sắp đến mùa đông rồi, phải nhân lúc trời còn chưa lạnh lắm chuẩn bị nhiều củi một chút, nếu không mùa đông mà có tuyết rơi, nếu trong phòng mà không ấm áp thì người có thể sẽ bị đông chết.

Xuống núi về nhà, hai chị em chất củi vào trong bếp, Lương Thanh Nhàn đi ra nhà vệ sinh ở phía sau nhà, còn Ngu Thanh Nhàn đến sân trước, đúng lúc gặp Lương Hồng Ngọc đang đứng trước cửa nhà mình.

"Thanh Nhàn, em đi đâu thế hả, sao lâu thế mới về? Chị đã chờ ở nhà em hơn hai tiếng đồng hồ rồi đấy."

Ba mươi sáu giờ bị phạt đã qua rồi, lúc này con mắt long lanh như nước mùa thu vốn bị hệ thống vận may lấy đi của Lương Hồng Ngọc đã được trả lại rồi.

Bây giờ đôi mắt của cô ta rất to, đôi mắt đào hoa hai mí, mỗi lần cười rộ lên cặp mắt sẽ lấp la lấp lánh.

Nhưng nếu quan sát một cách cẩn thận, sẽ phát hiện ra đôi mắt này của cô ta rất giống đôi mắt của Ngu Thanh Nhàn.

Nói cách khác, rất giống mấy chị em nguyên thân.

Ngoại trừ ánh mắt, quan sát thêm mấy ngũ quan khác của cô ta cũng có phát hiện tương tự.

Ngũ quan trên khuôn mặt của cô ta đều rất giống nguyên thân.

Chuyện này đúng là thú vị mà, phải biết rằng diện mạo của mấy chị em nguyên thân đều giống Tần Sơn Hoa, Lương Hồng Ngọc và Tần Sơn Hoa lại không có một chút m.á.u mủ gì đâu đấy.

Ngu Thanh Nhàn càng nghĩ càng cảm thấy thú vị, mà đối với hệ thống ở trên người cô ta, cô lại càng cảm thấy hứng thú hơn cả.

"Chị tìm tôi có việc gì?" Từ lúc có hệ thống vận may đến nay, Lương Hồng Ngọc luôn mắt cao hơn đầu.

Trước đây, vốn cô ta và chị em họ thân thiết như hình với bóng, nhưng dần cũng trở nên bất hòa.

Lần cuối cùng Lương Hồng Ngọc nói chuyện với nguyên thân bằng giọng điệu thân thiết như thế, là lúc mà nguyên thân và Cố Hạo Lâm kết hôn.

Lương Hồng Ngọc nhìn Lương Thanh Nhàn thanh lệ động lòng người giống như một đóa sen mới nở, lòng dạ của cô ta như bị ngâm trong nước đắng, vừa chua vừa chát.

Rõ ràng đều là người nhà họ Lương giống nhau, nhưng sao ông trời lại đối xử bất công thế cơ chứ.

Mấy chị em nhà họ đều vô cùng xinh đẹp, nhất là Lương Thanh Nhàn, từ nhỏ đã đẹp hơn những người khác rồi.

Trước đây, mỗi lần đám chị em họ đi ra ngoài chơi, Lương Thanh Nhàn được các bác gái trong thôn đưa cho đồ ăn vặt, mấy chị em của cô ấy ai cũng có phần.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 649: Chương 649


Chỉ có mỗi một mình cô ta, bởi vì dáng vẻ xấu xí, đôi mắt nhỏ ti hí, mũi to, miệng rộng, cho nên không được người ta yêu thích.

Mỗi lần cô ta ra ngoài với mấy chị em họ thì đều đảm nhiệm tác dụng làm nền cả, trở thành không khí ở bên cạnh họ.

May mắn ông trời tự thấy mình bất công, nên đưa hệ thống vận may xuống cho cô ta.

Từ khi có hệ thống vận may, bằng vào những giá trị đau khổ và giá trị may mắn cô ta thu thập hàng năm, dung mạo của cô ta dần dần biến thành dáng vẻ như thế này.

Nhưng mà thế này vẫn chưa đủ, ngũ quan của cô ta vẫn chưa hoàn mĩ, cơ thể của cô ta vẫn chưa đủ mê người. Mà sự nghiệp của cô ta cũng chưa đủ xuất sắc.

Hệ thống vận may nói, chỉ cần hút khô giá trị may mắn trên người Ngu Thanh Nhàn, cuộc sống sau này của cô ta sẽ thuận buồm xuôi gió, mà dung mạo này cũng chuyển hóa thành của chính cô ta.

Cho dù sao này không dùng giá trị may mắn và giá trị đau khổ để nuôi dưỡng, thì nó cũng sẽ không biến mất được. Mà sự nghiệp của cô ta cũng sẽ từng bước được nâng cao.

Những lời này của hệ thống đối với Lương Thanh Nhàn mà nói chẳng khác gì thuốc phiện.

Cô ta ngồi nhà tự hỏi một lúc lâu, quyết định chủ động đến tìm Lương Thanh Nhàn, chủ động tìm kiếm giá trị đau khổ từ chỗ của cô.

Còn cách làm cho một người phụ nữ đau khổ ấy á? Lương Hồng Ngọc hiểu rõ hơn những người khác:

"Chúng ta là chị em mà, em đừng nói chuyện xa lạ như thế."

Dừng một chút, Lương Hồng Ngọc lại nói: "Không phải em và bác sĩ Cố cãi nhau đó chứ? Bác sĩ Cố nhờ chị đến hòa giải với em, đây là những thứ mà anh ta gửi chị đưa đến."

Lương Hồng Ngọc đưa một cái túi đến trước mặt Ngu Thanh Nhàn.

Nhìn thấy cái túi này, Lương Hồng Ngọc còn không nỡ, đây là chocolate mà cô ta được ăn lần đầu tiên đó, cái vị ngọt xen lẫn đắng kia khiến cô ta vô cùng yêu thích.

Nếu không phải vì muốn dỗ dành Lương Thanh Nhàn, Lương Hồng Ngọc quả thật không muốn bỏ ra.

Càng nghĩ về mùi vị này, Lương Hồng Ngọc càng không muốn từ bỏ:

"Thanh Nhàn, nghe bác sĩ Cố bảo gói kẹo này được mua từ nước ngoài về đấy, mất rất nhiều công sức mới mua được. Anh ấy có lòng như thế, em đừng tức giận với anh ấy nữa nhé?"

Ngu Thanh Nhàn cảm thấy Lương Hồng Ngọc đúng là khốn nạn mà. Những lời mà cô ta đang nói, có người phụ nữ nào nghe được mà không khó chịu đâu cơ chứ?

Ồ, cô và chồng cô cãi nhau, chồng cô nhờ tôi đến dỗ cô, còn đưa quà cho tôi nữa. Cô không biết xuất xứ của món quà này đúng không? Tôi lại biết rõ ràng đấy.

Có cảm thấy đau lòng không?

Nếu không phải Ngu Thanh Nhàn xuyên vào, có lẽ nguyên thân đã đau lòng đến c.h.ế.t rồi.

Nếu đổi thành một người khác, nếu người cãi nhau với cô hôm nay là Tạ Uẩn, Tạ Uẩn lại nhờ Lương Hồng Ngọc mang theo quà bánh gì đó đến dỗ co, cô cảm thấy có lẽ mình sẽ xách đao đi c.h.é.m Tạ Uẩn.

Mà sau khi lục lọi trí nhớ của nguyên thân, Ngu Thanh Nhàn phát hiện ra trước đây, những chuyện tương tự như thế này cũng không ít.

Chờ sau này trong nhà xảy ra chuyện, Lương Hồng Ngọc cũng sẽ tìm đủ mọi cớ để nói mấy lời khó hiểu.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 650: Chương 650


Trước đó, cô ta luôn lấy danh nghĩa đến thăm nguyên thân, để khoe khoang với nguyên thân cuộc sống của cô ta hạnh phúc đến cỡ nào, đối tượng của cô ta đối xử với cô ta tốt bao nhiêu, công việc của cô ta phong phú, thú vị ra sao.

Tất nhiên, cũng không tránh được phải nhắc đến Cố Hạo Lâm, nói cuộc sống của anh ta thế nào, thành tựu xuất sắc ra sao.

Thậm chí, chuyện Tiểu Tứ và Tiểu Ngũ bị chiếm đoạt cũng là do Lương Hồng Ngọc nói với nguyên thân.

Những lời đó của Lương Hồng Ngọc, chẳng khác nào cọng rơm cuối cùng ép c.h.ế.t nguyên thân cả.

"Chị có chắc là Cố Hạo Lâm bảo chị đến không? Sao anh ta không tự mình đến? Quan hệ giữa chị và anh ta tốt lắm à?"

Mỗi câu Ngu Thanh Nhàn hỏi ra miệng, nụ cười trên mặt Lương Hồng Ngọc càng thêm cứng nhắc.

Hôm nay cô ta đến đây hoàn toàn xuất phát từ ý định của cô ta, Cố Hạo Lâm không biết gì cả.

Hai ngày nay, không phải cô ta chưa từng khuyên Cố Hạo Lâm nhận lỗi với Ngu Thanh Nhàn. Lần thứ nhất lần thứ hai còn tốt, Cố Hạo Lâm kiềm chế tính tình giải thích với cô ta, nhưng số lần nhiều hơn, Cố Hạo Lâm không còn kiên nhẫn nữa.

Hôm nay cô ta vẫn tiếp tục khuyên, Cố Hạo Lâm còn mặt cau mày có với cô ta.

Đây là chuyện trước kia chưa từng có, trong lòng Lương Hồng Ngọc có chút khó chịu.

Nhưng mà cô ta có thể hiểu cho Cố Hạo Lâm, dù sao anh ta cũng bị đuổi ra khỏi nhà, nếu là cô ta cô ta cũng không nguyện ý xuống nước trước, chứ đừng nói đến con cưng của trời như Cố Hạo Lâm.

Trong tưởng tượng ban đầu của Lương Hồng Ngọc, khi cô ta đến tìm Lương Thanh Nhàn hòa giải, nhất định Lương Thanh Nhàn sẽ đi theo bậc thang này của cô ta.

Đến lúc đó, cô ta sẽ khuyên Lương Thanh Nhàn đưa vài bữa cơm đến cho Cố Hạo Lâm, như thế đối với Cố Hạo Lâm mà nói, Ngu Thanh Nhàn xuống nước trước anh ta. Đến cuối cùng cặp đôi này hòa hảo trở lại, công lao của cô ta sẽ ẩn sâu.

Chỉ cần đôi này hòa hảo lại, cô ta vẫn còn có cơ hội thu thập giá trị đau khổ. Cô ta và Cố Hạo Lâm là đồng nghiệp, ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp, đến lúc đó cô ta sẽ có rất nhiều cơ hội khiến cho Lương Thanh Nhàn ghen tuông, đau khổ, chuyện này Lương Hồng Ngọc không vội.

Ngu Thanh Nhàn không đợi Lương Hồng Ngọc trả lời đã nói:

"Chuyện này sao lại kì lạ thế? Theo lý mà nói, tôi và Cố Hạo Lâm mới là vợ chồng, nhưng cái loại đường cong cứu quốc này tôi chưa từng được thấy qua lần nào đâu đấy. Nhưng mà chị này, chị tiện tay đã xách một túi đến đây, người không biết còn tưởng chị và anh ta mới là người một nhà đấy."

Lúc này đang là thời điểm mọi nhà ăn cơm trưa, ai cũng ở nhà, một đường Lương Hồng Ngọc đi đến đây cũng không biết khiêm tốn lại, cô ta còn kể cho người trong thôn chuyện mình đến đây hòa giải thay nữa cơ chứ.

Hai ngày nay, gia đình Ngu Thanh Nhàn chính là đề tài bán tán rôm rả nhất trong thôn.

Đầu tiên là Ngu Thanh Nhàn đuổi con rể vàng trong mắt mọi người về trạm y tế ở, sau đó Lương Thanh Cúc và chồng ly hôn, Lương Thanh Cúc ôm con về nhà.

Bây giờ chỉ cần mọi người tụ tập lại, nhất định sẽ bàn chuyện nhà họ.

Hiện tại có thể quang minh chính đại đến nhà họ xem náo nhiệt, ai mà không hứng thú chứ?
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 651: Chương 651


Lúc này, Ngu Thanh Nhàn vừa nói xong, đám các bà các cô đi theo sau Lương Hồng Ngọc đang đứng ở cửa nhà Ngu Thanh Nhàn, nghe thấy thế thì bùng nổ trong nháy mắt.

Mọi người châu đầu ghé tai bắt đầu thảo luận.

Âm thanh bàn tán của mọi người không nhỏ chút nào, nụ cười trên mặt Lương Hồng Ngọc suýt chút nữa không giữ được nữa.

Những người phụ nữ mà cô ta dẫn đến là những người lắm mồm nhất Nhị Lý Truân này, sở dĩ cô ta tuyên truyền chuyện mình đến nói chuyện với Ngu Thanh Nhàn, là vì muốn những người này tuyên truyền chút phẩm chất lương thiện tốt đẹp của cô ta.

Mắt thấy mấy người đó càng nói càng thái quá, Lương Hồng Ngọc vội vàng lên tiếng: "Thanh Nhàn, em hiểu lầm rồi. Sở dĩ chị biết rõ như thế là do lần trước chị trực đêm bị đói bụng, bác sĩ Cố chia chút kẹo mà anh ta mua về cho chị thôi."

Đầu óc Lương Hồng Ngọc xoay chuyển nhanh chóng, những lời giải thích hình thành trong đầu cô ta từng câu một.

Cô ta nhìn Ngu Thanh Nhàn bằng biểu cảm hối lỗi:

"Hôm nay đúng là chị tự mình là chủ, đến đây khuyên em. Chị cũng có ý tốt thôi. Hai người các em cãi nhau khiến cho tâm trạng mấy hôm nay của bác sĩ Cố rất kém, thậm chí suýt chút nữa kê sai thuốc cho người ta. Chị thật sự nhìn không nổi nữa mới đến tìm em... Chị nghĩ chị là chị em, đồng thời cũng là đồng nghiệp của bác sĩ Cố..."

Lương Hồng còn chưa nói xong, nhưng Ngu Thanh Nhàn lại không muốn nghe cô ta đánh rắm nữa:

"Những gì chị nói thì liên quan gì đến tôi? Tôi và anh ta có quan hệ gì thì ảnh hưởng gì đến chị hả? Suýt chút nữa anh ta kê sai thuốc, cũng là do năng lực của anh ta không đủ, sao lại đẩy nguyên nhân lên người tôi rồi? Đây có khác gì không biết cắt rau mà đổ tại d.a.o cùn, ỉa không ra cũng đổ tại nhà xí không hả?"

"Hơn nữa, lý do tôi và anh ta kết hôn, lý do tôi và anh ta chia tay, người khác không hiểu thì cũng thôi đi, chị lại còn không hiểu à? Chị đừng nói với tôi chị và anh ta chỉ có quan hệ đồng nghiệp bình thường, quan hệ đồng nghiệp bình thường mà ôm nhau thật lâu cũng không buông tay, chị coi tôi là gì hả?"

"Lương Hồng Ngọc ơi Lương Hồng Ngọc, tôi nghĩ mãi cũng không hiểu, rốt cuộc đời trước tôi g.i.ế.c c.h.ế.t cả nhà chị hay là đào mộ tổ tiên nhà chị, mà đời này chị cứ không buông tha cho tôi mãi thế?"

"Chị có tư cách gì mà đến chỉ đạo cuộc sống của tôi? Cuộc sống của tôi có ảnh hưởng gì đến người chị họ khác chi như chị thế? Tôi muốn kết hôn thì kết hôn, tôi muốn ly hôn thì ly hôn, cha mẹ tôi còn không quản tôi kia kìa, chị có tư cách gì mà quản? Chị lấy tư cách gì mà đến trước mặt tôi nói mấy câu này?"

"Chỉ với cái da mặt dày của chị à? Chuyện chị tính kế cho Cố Hạo Lâm và tôi kết hôn, tôi còn chưa tính sổ với chị đâu, hôm nay chị lại đến đây làm gì? Chị hao hết tâm tư để tính kế tôi như thế làm gì, rốt cuộc trên người chị có mưu đồ gì hả?"

Hôn nhân của nguyên thân và Cố Hạo Lâm hoàn toàn là do Lương Hồng Ngọc tính kế mà thành, nếu không sao lại khéo như thế cơ chứ?
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 652: Chương 652


Từ bé đến lớn, mỗi lần nguyên thân bị bệnh đều đến bệnh viện trên trấn trên, duy chỉ có mỗi một lần đó cô ấy bị bệnh bị Lương Hồng Ngọc phát hiện ra, cưỡng chế cô ấy đến trạm y tế.

Cô ấy đến trạm y tế tiêm được vài ngày thuốc, không bao lâu sau Cố Hạo Lâm đến cầu hôn, nếu nói ở trong không có mưu kế của Lương Hồng Ngọc, ai mà tin được?

Khi Lương Hồng Ngọc nghe được Ngu Thanh Nhàn biết chuyện cô ta tính kế, trong lòng cô ta vô cùng hoảng sợ, cô ta nghĩ mãi cũng không rõ vì sao Ngu Thanh Nhàn lại biết được bí mật của mình.

Lúc này Lương Thanh Cúc đi vệ sinh cũng quay lại, vừa nhìn thấy Lương Hồng Ngọc là cả người chị ấy tức đến điên luôn rồi, chị ấy cầm cái chổi trong góc tường xông về phía này, Lương Hồng Ngọc hét lên một tiếng rồi bỏ chạy.

Chuyện Lương Thanh Cúc đánh Chu Vĩnh Tân hôm qua đã được truyền khắp Truân. Tối hôm qua, Lý Tiểu Hương còn kể lại chuyện này một lần, mục đích chủ yếu là cảnh cáo hai đứa con dâu nhà bà ta và nhắc nhở Lương Hồng Ngọc.

Sáng sớm hôm nay bà Chu kia còn phải đến trạm y tế lấy thuốc, vì cả người Chu Vĩnh Tân đều bị thương.

Lương Thanh Cúc cầm cây chổi lớn, nhìn theo bóng lưng của Lương Hồng Ngọc mà xì một tiếng khinh miệt, lại tám chuyện với đám cô bác ở bên ngoài.

Ngu Thanh Nhàn thấy chị ấy đứng nói chuyện với mấy bà tám kia thì cũng không nói gì, đi vào sau bếp nấu cơm.

Tối hôm đó, Tần Sơn Hoa và Lương Đức Lợi bế Tiểu Ngọc từ ngoài về, vừa đến cửa thôn đã nghe thấy chuyện này, về đến nhà bà gọi hai chị em lên hỏi một chút. Sáng sớm hôm sau, bà cầm rổ kim chỉ đi ra ngoài, đến buổi chiều bà quay về thì chuyện của Cố Hạo Lâm và Lương Hồng Ngọc đã truyền khắp làng, cha mẹ của vị hôn phu của Lương Hồng Ngọc - Thẩm An Quốc cũng biết chuyện này.

Cha mẹ của Thẩm An Quốc là nông dân trung thực, chuyện đắc ý nhất đời này là nuôi ra được một đứa con như Thẩm An Quốc. Trong mắt họ, con trai nhà họ vừa có năng lực vừa có tiền đồ, chuyện cưới vợ này không cẩn thận thì làm sao được?

Nếu không phải Thẩm An Quốc và Lương Hồng Ngọc học cùng trường cấp hai, con trai nhà họ cũng thích, Lương Hồng Ngọc cũng được coi là cô gái xuất sắc nhất trong mười dặm tám thôn quanh đây, thì họ còn lâu mới đồng ý cửa hôn sự này.

Ngay khi tin đồn được truyền ra, mẹ của Thẩm An Quốc - Hoàng Thúy Trúc đã không thể ngồi yên được nữa.

Bà ta quen biết rất nhiều người thêu thùa may vá, trong lúc họ nói chuyện phiếm thì có nhắc đến chuyện này.

"Chị dâu, trong cái làng này, quan hệ của hai chị em mình là tốt nhất, chị phân tích giúp tôi một phút đi, rốt cuộc Lương Hồng Ngọc và bác sĩ Cố kia có quan hệ gì không, tôi thật sự không yên lòng."

Trạm y tế vừa được thành lập không bao lâu, những người ở Truân đều thích lên trấn trên khám hơn.

Trước khi bác sĩ Cố và cô ba nhà Lương Đức Lợi trong Truân kết hôn, trong Truân của họ có rất nhiều người chưa từng nhìn thấy bác sĩ Cố.

Người đang nói chuyện với Hoàng Thúy Trúc là bác dâu của Thẩm An Quốc.

Sở dĩ tin tức của bà chị dâu kia linh thông hơn Hoàng Thúy Trúc, là do bà chị dâu kia có một cô con dâu quen biết rộng.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 653: Chương 653


Nhớ đến những chuyện mà con dâu mình nghe được hai ngày nay, bà ta nói:

"Theo phán đoán của chị thì chắc là có. Người trong làng nói, chỉ cần Lương Hồng Ngọc trực đêm, bác sĩ Cố này cũng sẽ ở lại đến muộn mới về. Người trong Truân còn kể, có một đêm anh ta đi tiểu đêm, thấy bác sĩ Cố đưa Lương Hồng Ngọc về đến tận nhà cơ mà."

Ở thời đại này vẫn chưa có nhiều chương trình giải trí, khó khăn lắm mới túm được một chuyện cẩu huyết như phim truyền hình, hứng thú của mọi người lập tức bị khơi dậy.

Vốn chỉ là những hành động nhỏ bé không đáng kể, nay cũng mang đến cảm giác khác.

"Ngày thường trong Truân chúng ta cũng có người đến trạm y tế khám bệnh, nghe nói hai người bọn họ rất thân thiết, bác sĩ Cố bảo cô ta làm gì thì cô ta sẽ làm đó, vô cùng nghe lời."

"Còn nữa, từ khi Lương Hồng Ngọc vào làm ở trạm y tế, cứ ba năm ngày lại mang về những món đồ hiếm gặp. Mấy thứ như kẹo, bánh quy gì đó, nhà cô ta không bao giờ thiếu cả. Vài ngày trước Tiểu Cường Tử nhà anh trai cô ta đánh nhau với trẻ con nhà khác, thằng bé nói thằng bé đã ăn chán dưa, trái cây, đồ ăn vặt gì đó rồi."

"Mấy thứ này thật hay giả thì tôi không biết, nhưng mà cái loại kẹo được mua từ nước ngoài về mà hôm qua cô ta mang đến cho cô ba nhà Lương Đức Lợi ấy, nhà cô ta đã có từ lâu rồi, vì Tiểu Cường Tử từng khoe.”

“Tuy nhà cô ta cũng được coi là giàu có so với những gia đình khác trong Truân, nhưng cho dù có giàu có cũng không mua nổi loại kẹo đó đâu, đúng không? Hơn nữa, cũng không phải ở đâu cũng bán, còn ở tận nước ngoài cơ mà."

"Cô nói xem, nếu chúng nó không gian díu với nhau, thì chẳng lẽ bác sĩ Cố kia là người làm từ thiện à? Sao có đồ ngon đồ tốt gì cũng đều cho mỗi Lương Hồng Ngọc thế? Kẹo nước ngoài cơ đấy, đời này đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy đấy."

Trong lòng bác dâu của Thẩm An Quốc, Lương Hồng Ngọc nhận của người ta nhiều thứ tốt như thế, nhất định là có gì đó với người ta rồi.

Nếu không, sao người ta có thể cho cô ta mấy thứ này?

Nếu ai mà nghĩ đen tối hơn ấy, thì nghĩ hai người họ ăn nằm với nhau rồi cũng chẳng có gì lạ.

Nếu là người khác, thì họ cũng sẽ không để ý đến lời đàm tiếu, cùng lắm cũng chỉ cảm thấy cô gái này đúng là không có tự trọng, chỉ vì chút đồ vặt vãnh mà bán thân.

Nhưng mà cô gái này lại chính là con dâu tương lai của nhà mình, cho nên họ mới sốt ruột như thế.

Bác dâu của Thẩm An Quốc nghĩ đến đây, lại thấp giọng khẽ thì thầm với Hoàng Thúy Trúc:

"Tôi nghe người ta nói, bác sĩ Cố kia và cô ba nhà Lương Đức Lợi kết hôn lâu vậy rồi mà vẫn chưa viên phòng đâu. Cô nói xem, anh ta cũng đâu có tật xấu gì, sao cưới được một cô vợ tốt như thế mà không xơ múi gì?"

Hoàng Thúy Trúc cảm thấy có hứng thú ngay lập tức: "Thế thì vì sao?"

"Cô không phát hiện ra mấy cô con gái nhà họ Lương kia lớn lên hao hao giống nhau à? Nhất là cô ba nhà Lương Đức Lợi và Lương Hồng Ngọc, hai người họ đứng chung một chỗ, người không biết còn tưởng là chị em song sinh đấy chứ."
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 654: Chương 654


"Tôi nghe nói người có tiền trong thành phố đều rất biết cách chơi đùa, bây giờ lại đang thịnh hành cái kiểu thế thân gì đó."

Đây là lần đầu tiên bác dâu của Thẩm An Quốc nghe đến mấy từ thế thân này, cảm thấy vô cùng thú vị, nên còn hỏi kỹ con dâu nhà mình.

Sau khi hỏi xong, bà ta còn cảm thán một lúc lâu, người thành phố cũng thật biết cách chơi đùa, đời này bà ta vẫn chưa từng nghe đến cái trò chơi thế thân này đâu.

Ở chỗ này của họ, nếu ai mà được xem như thế thân ấy, vậy thì rất xui xẻo, có khác gì kẻ c.h.ế.t thay đâu.

Cho nên cô ba nhà Lương Đức Lợi bị bác sĩ Cố kia xem là thế thân của Lương Hồng Ngọc rồi, vậy thì cô ba kia quá thảm, tuổi còn trẻ đã gặp được người khốn nạn như thế.

"Cô có biết vì sao cô ba nhà Lương Đức Lợi đuổi bác sĩ Cố đi không? Tôi nghe nói, là bởi vì cô ấy đưa cơm đến trạm y tế cho bác sĩ Cố, thấy bác sĩ Cố và Lương Hồng Ngọc đang ôm nhau đấy.”

“Cô nói xem, có người phụ nữ nào gặp được chuyện này mà không tức giận không? Kết quả thì sao, bác sĩ Cố kia không những không dỗ dành cô ấy, còn mắng cô ấy không đủ rộng lượng."

"Thế nào mới được coi là rộng lượng? Anh ta tưởng là chủ động vợ bé cho chồng mình giống xã hội cũ mới là rộng lượng đấy à? Cái cậu bác sĩ Cố kia ấy, cũng không phải người tốt lành gì cho cam.”

“Lễ hỏi mà lúc trước anh ta đưa cho nhà người ta ấy, cũng tìm cớ lấy về luôn rồi. Không ngờ rằng trong một tháng kết hôn đó, anh ta ăn không uống không, ở không ở nhà người ta, còn muốn ăn đồ ăn ngon nữa cơ."

"Cô cứ về nhà mà nghĩ lại cho kĩ đi, rồi hỏi thăm rõ ràng một chút. Tôi cũng hy vọng giữa bọn họ không có chuyện gì."

Mặt mày của Hoàng Thúy Trúc cau có đến độ có thể kẹp c.h.ế.t một con muỗi.

Con dâu nhà mình bị người ta mơ ước như thế, chỉ cần nghĩ thôi là bà ta đã cảm thấy ghê tởm rồi. Bà ta không thể ngồi yên được nữa.

"Vậy chị dâu, tôi về trước nhé."

Bác dâu của Thẩm An Quốc cũng biết bây giờ bà ta đang sốt ruột, cho nên sảng khoái phất tay: "Về đi, về đi, rảnh rỗi lại đến chỗ tôi ngồi một lát."

Hoàng Thúy Trúc đồng ý, vừa ra khỏi cửa đã đi nhanh như bay về phía nhà mình. Cha của Thẩm An Quốc - Thẩm Thịnh Vượng đang ngủ trên kháng, Hoàng Thúy Trúc tát một cái làm cho ông ta tỉnh giấc:

"Bây giờ ông nhanh đến chỗ binh đoàn, gọi con trai ông về đây. Nói trong nhà xảy ra chuyện lớn rồi, bảo nó về nhanh một chút."

Thẩm Thịnh Vương nghe lời vợ nói xong thì cũng không tức giận vì bị đánh thức, ông ta đeo giày, mặc áo bông vào rồi đi đến binh đoàn.

Binh đoàn nằm sâu trong vùng đất hoang, với tốc độ đi bộ của họ thì phải mất một tiếng đồng hồ mới đến nơi.

Khi Thẩm Thịnh Vượng nhìn thấy Thẩm An Quốc thì anh ta đang dẫn cấp dưới của mình đi khai hoang.

Sau khi biết cha anh ta đến đây, Thẩm An Quốc phủi phủi đất cát trên người mình rồi chạy vội đến trước mặt Thẩm Thịnh Vượng.

"Cha, sao cha lại đến đây? Trong nhà có chuyện gì à?" Hai vợ chồng Thẩm Thịnh Vượng sinh được bốn đứa con, hai đứa c.h.ế.t yểu. Nhiều năm trước, chị của Thẩm An Quốc đã gả chồng, vì cách khá xa nên cũng không thường xuyên về nhà mẹ đẻ.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 655: Chương 655


Thẩm An Quốc vào bộ đội, đi theo binh đoàn đến vùng đất hoang phương Bắc này khai hoang, trong thời gian làm nhiệm vụ cũng không về nhà thường xuyên.

Đôi khi Thẩm Thịnh Vượng cũng biết công việc của con trai mình bận rộn, cho nên nếu không có việc gì ông ta cũng sẽ không đến đây quấy rầy anh ta.

Bây giờ đột nhiên ông ta tới, trong lòng Thẩm An Quốc hoang mang, lo sợ.

"Có chuyện rồi, chuyện lớn, mẹ con bảo con về nhanh lên." Thẩm Thịnh Vượng vừa nói, vừa nhìn về đỉnh đầu của con trai mình.

Đây còn không phải chuyện lớn à, đầu con trai ông ta cũng sắp mọc một đống sừng rồi.

Thẩm An Quốc nghe thế càng sốt ruột hơn, anh ta cũng không kịp hỏi đã xảy ra chuyện gì, chỉ vội vội vàng vàng đi tìm tiểu đoàn trưởng xin nghỉ phép.

Tiểu đoàn trưởng đồng ý, hai cha con sánh vai đi về nhà.

Trên đường, Thẩm Thịnh Vượng kể lại những chuyện trong thôn đã xảy ra trong khoảng thời gian gần đây, Thẩm An Quốc càng nghe thì sắc mặt càng xám xịt.

Không có người đàn ông nào có thể chấp nhận được chuyện vợ mình ra ngoài cấu kết làm bậy.

Nhưng tai nghe là giả, mắt thấy mới là thật, Thẩm An Quốc định tự mình đi thăm dò chứng cứ: "Cha, cha về trước đi, con đến trạm y tế xem một chút."

Trạm y tế cách Nhị Lý Truân không xa, bởi vì Lương Hồng Ngọc đi làm ở đây cho nên Thẩm An Quốc cũng không xa lạ gì chỗ này, đồng thời, anh ta cũng không xa lạ gì với Cố Hạo Lâm.

Ấn tượng của anh ta đối với bác sĩ Cố Hạo Lâm này không tệ lắm, người có học đến từ thành phố lớn, dáng vẻ tuy có chút yếu ớt thư sinh, nhưng tính cách cũng không tệ, vô cùng tao nhã lịch sự, cảm giác khi ở chung với anh ta chẳng khác gì được tắm gió xuân.

Lần trước có một người lính trong binh đoàn của anh ta bị phát sốt, ở quân doanh không có cách nào chữa trị được nữa, nên bất đắc dĩ phải đưa đến trạm y tế.

Người lính kia được tiêm hai mũi, không bao lâu sau thì hạ sốt. Ấn tượng của Thẩm An Quốc đối với Cố Hạo Lâm lại càng tốt hơn. Lần trước Thẩm An Quốc về nghỉ phép, còn nói phải mời Cố Hạo Lâm đi ăn cơm.

Bây giờ Thẩm An Quốc không còn muốn ăn cơm với Cố Hạo Lâm nữa, cho dù có chứng minh được từ đầu đến cuối Lương Hồng Ngọc và Cố Hạo Lâm không có quan hệ gì, anh ta cũng không muốn ăn nữa.

Không có người đàn ông nào có thể sống hòa bình với đối tượng có tin đồn xấu với vị hôn thê của mình cả.

Cách trạm y tế càng gần, bước chân của Thẩm An Quốc lại càng chậm lại, càng nhẹ hơn.

Khi đến cửa trạm y tế, Thẩm An Quốc hít sâu một hơi, nhìn qua cửa sổ gỗ của trạm y tế.

Vị hôn thê của anh ta đang ngồi trên bàn làm việc, mà bác sĩ Cố kia dựa vào giá thuốc nói chuyện với cô ta, ánh mắt khi nhìn cô ta vừa cưng chiều vừa dịu dàng.

Thẩm An Quốc không xa lạ gì với ánh mắt này.

Ánh mắt anh ta khi nhìn Lương Hồng Ngọc cũng như thế mà, phần lớn ánh mắt của những người đàn ông trong bộ đội nhìn vợ mình cũng như thế.

Lòng Thẩm An Quốc trầm xuống.

Anh ta cố ý dẫm mạnh bước chân, hai người đang nói chuyện bên trong nghe thấy thì đồng thời nhìn về phía anh ta.

Thẩm An Quốc tập trung quan sát hai người họ, khi vừa nhìn thấy anh ta, nụ cười trên môi Cố Hạo Lâm tắt ngúm, sau đó rất nhanh đã khôi phục như bình thường.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 656: Chương 656


Điều khiến Thẩm An Quốc không thể chấp nhận là vẻ mặt kinh ngạc và hoảng sợ trên mặt Lương Hồng Ngọc khi vừa nhìn thấy anh ta.

Cô ta đang sợ điều gì?

Thẩm An Quốc thầm nghĩ.

Lương Hồng Ngọc bước vài bước đến trước mặt Thẩm An Quốc: "An Quốc , sao anh lại về thế? Không phải vẫn chưa đến thời điểm nghỉ phép ư?"

Thẩm An Quốc ở gần nhà, một tháng có hai ngày nghỉ, đầu tháng này anh ta vừa mới về nhà xong.

Ánh mắt Thẩm An Quốc đảo một vòng quanh hai người họ, cuối cùng dừng lại trên người Lương Hồng Ngọc. Sự vui mừng của cô ta không giống như đang giả vờ, khiến cho trái tim của Thẩm An Quốc đập thình thịch.

"Trong nhà có chút chuyện, nên anh xin nghỉ về." Thẩm An Quốc trả lời.

Lương Hồng Ngọc nhớ đến sắc mặt của những bà tám trong thôn hôm qua khi cô ta chạy trối chết. Lương Thanh Nhàn đã sớm đoán được sớm muộn gì những lời chỉ trích của cô ta cũng sẽ truyền khắp làng.

Thẩm An Quốc cũng là người trong thôn này, anh ta nghe được cũng không có gì lạ cả.

Nhưng mà Thẩm An Quốc đến đây nhanh như thế, trong lòng Lương Hồng Ngọc vẫn cảm thấy khó chịu.

Nhị Lý Truân là một thôn lớn, trong thôn có không ít người, mà ở niên đại này nhà nào nhà nấy cũng đông con.

Trong những người đàn ông đồng lứa với Lương Hồng Ngọc, chỉ có mỗi Thẩm An Quốc là có dáng dấp tốt nhất.

Diện mạo của anh ta vô cùng phù hợp với thẩm mĩ của niên đại này, làn da ngăm đen, mắt to mày rậm, cơ thể cũng cao lớn, chẳng cũng khoảng một mét tám mươi lăm.

Trước kia, khi còn ở trong trường anh ta cũng là một nhân vật nổi tiếng, nữ sinh thích anh ta có thể xếp hàng dài từ sân thể dục đến căn tin.

Lúc Lương Hồng Ngọc và anh ta hẹn hò còn bị vài bạn nữ vây xem, đối với chuyện này, trước nay Lương Hồng Ngọc vẫn luôn cảm thấy đắc ý.

Ở bên cạnh Thẩm An Quốc nhiều năm như thế, tình cảm của Lương Hồng Ngọc dành cho Thẩm An Quốc không những không giảm, mà còn tăng lên theo từng năm.

"Anh chờ em chút nhé." Lương Hồng Ngọc nói xong thì đi đến trước mặt Cố Hạo Lâm xin nghỉ phép.

Cố Hạo Lâm gật đầu, cô ta vội vội vàng vàng kéo Thâm An Quốc ra ngoài.

Cố Hạo Lâm nhìn theo bóng lưng của họ, sắc mặt vô cùng khó coi.

Thẩm An Quốc quay đầu nhìn thoáng qua.

Không cần biết Lương Hồng Ngọc có cảm nhận gì về Cố Hạo Lâm nhưng tình cảm của Cố Hạo Lâm dành cho cô ta tuyệt đối không đơn thuần chút nào.

Khi hai người ra ngoài, Lương Hồng Ngọc mới giải thích những tin đồn truyền khắp Nhị Lý Truân hai ngày nay.

Thẩm An Quốc im lặng nghe, chờ cô ta nói xong, anh ta mới nói:

"Được, anh tin em. Nhưng mà Hồng Ngọc, cha mẹ anh sẽ không thể tin em như thế, chuyện bây giờ em cần làm là rời xa trạm y tế, rời xa Cố Hạo Lâm. Chỉ có như thế, chúng ta mới có thể ở bên cạnh nhau."

Thẩm An Quốc lớn bằng từng này rồi, hơn nữa anh ta cũng không phải dạng ngu hiếu.

Ý kiến của Hoàng Thúy Trúc và Thẩm Thịnh Vượng chỉ mang tính tham khảo, còn anh ta mới là người quyết định cuối cùng.

Sở dĩ anh ta nói như thế, chẳng qua là vì muốn thử Lương Hồng Ngọc thôi.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 657: Chương 657


Lương Hồng Ngọc nghe vậy thì nhìn Thẩm An Quốc bằng ánh mắt kinh ngạc:

"Em cũng đâu thể từ chức được. Cũng đâu phải anh không biết bây giờ không dễ tìm việc, hơn nữa, em đã kí hợp đồng với trường hộ sĩ rồi, ít nhất em phải làm trong ngành y tế năm năm, bây giờ còn chưa được một năm nữa."

Thẩm An Quốc đã nghĩ sẵn đường lui cho Lương Hồng Ngọc:

"Bộ đội bên kia cũng thiếu bác sĩ, bây giờ ban chỉ huy cũng đang cố gắng chiêu mộ nhân viên y tế ở lại quân đội, mà trạm y tế này cũng trực thuộc quân đoàn của bọn anh. Nếu em vào quân đội, không những chúng ta có thể gặp mặt thường xuyên, mà ở em không đây, trong thôn cũng không thể đồn thổi về em nữa..."

Lời của Thẩm An Quốc còn chưa dứt, Lương Hồng Ngọc đã phản bác:

"Em không cần. Em không muốn vào bộ đội."

Bây giờ binh đoàn vẫn trong giai đoạn xây dựng, không có phương tiện kĩ thuật, doanh trại đều được dựng tạm, ban đêm gió thổi vù vù, vừa rét vừa lạnh.

Quan trọng nhất là, vào bộ đội rồi sao cô ta còn có thể thu thập giá trị đau khổ của Lương Thanh Nhàn được nữa?

Mấy lần trước, cô ta thu thập được rất nhiều giá trị đau khổ, nhất là cái lần mà cô ta và Cố Hạo Lâm ôm nhau kia là kiếm được nhiều nhất, tận hai mươi điểm.

Từ khi cô ta có hệ thống đến nay, đó là lần cô ta thu thập được nhiều giá trị đau khổ nhất.

Nếu bình thường, hai mươi điểm này cô ta phải thu thập của tận mười người mới đủ đấy.

Kiếm điểm rất dễ dàng, nên Lương Hồng Ngọc luyến tiếc.

Đáp án này nằm trong dự kiến của Thẩm An Quốc, anh ta xoay người rời đi, Lương Hồng Ngọc vội vội vàng vàng đuổi theo.

Hai người xảy ra trận cãi vã lớn nhất từ khi hẹn hò đến nay.

Trận cãi vã này được hệ thống phát trực tiếp cho Ngu Thanh Nhàn xem.

Ngu Thanh Nhàn nghe xong cũng không để trong lòng.

Cho dù là trong trí nhớ của nguyên thân hay trong sách, đều cho thấy Thẩm An Quốc không có chút hiểu biết nào về chuyện giữa Cố Hạo Lâm và Lương Hồng Ngọc.

Anh ta cũng đáng khâm phục giống như tất cả những người giúp đỡ xây dựng vùng đất hoang phương bắc này.

Nhiệt huyết cả đời anh ta đều dồn vào mảnh đất hoang phương bắc này.

Trong sách viết, Lương Hồng Ngọc vẫn luôn giận dỗi vì anh ta bận công việc và không thường xuyên về nhà, mỗi lúc như thế cũng là thời điểm nam phụ si tình Cố Hạo Lâm lên sân khấu.

Khi không có căn cứ chính xác nào chứng minh Thẩm An Quốc có quan hệ với bi kịch đời trước của gia đình nguyên thân, Ngu Thanh Nhàn cũng không muốn ra tay với anh ta.

Hôm nay vẫn đi kiếm củi như hôm trước, nhưng khi hai chị em họ vừa lên núi, Ngu Thanh Nhàn đã cảm thấy có chút không thích hợp.

Cô đi chậm lại: "Chị, chị nghe cẩn thận chút đi, có phải có người đang kêu cứu hay không?"

Lương Thanh Cúc lắng tai nghe, qua một lúc lâu sau, chị ấy mới nói: "Hình như là ở hướng này, chúng ta qua đó xem một chút."

Trời vẫn chưa lạnh lắm, người lên núi kiếm củi vào mùa này rất nhiều, hầu hết đều là đám trẻ con choai choai, bởi vậy nếu ai lên núi mà nghe thấy tiếng kêu cứu thì đều nhanh chân qua xem sao.

Đều là hàng xóm láng giềng cả, biết đâu một hành động nhỏ của họ lại có thể cứu được cả nhà người ta thì sao.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 658: Chương 658


Hai chị em đi về phía âm thanh phát ra, càng đi đường càng hẹp, cây cối cũng toàn cao hơn đỉnh đầu.

Lương Thanh Cúc là chị, nên vẫn luôn kiên trì đi ở phía trước, càng đi, trong lòng chị ấy càng lo sợ. Ngu Thanh Nhàn đi ở phía sau, không ngừng nói chuyện với chị ấy.

Tiếng kêu cứu mỗi lúc một lớn hơn, hai người đi đến trước một cái ao nhỏ, một người đàn ông mặc áo công nhân màu xám đang ngồi trên mặt đất lớn tiếng kêu cứu.

Cách chỗ anh ta không xa có một người đàn ông hai mắt nhắm nghiền đang nằm trên mặt đất.

Khi người đàn ông kêu cứu nhìn thấy hai chị em họ đến, ánh mắt anh ta lộ ra vẻ kinh ngạc xen lẫn vui mừng:

"Đồng chí, đồng chí, chúng tôi là người của đội khảo sát địa chất. Khi nãy, lúc chúng tôi đang làm nhiệm vụ thì lăn từ trên sườn núi xuống, cầu xin hai người cứu chúng tôi với."

Người kêu cứu tự giới thiệu mình là Trương Minh Huy, còn người đàn ông bất tỉnh bên cạnh anh ấy tên là Tạ Uẩn, anh ta là thành viên của đội khảo sát, nhưng Tạ Uẩn thì không phải.

Anh là kỹ sư từ Yến Kinh chuyển xuống, nghe nói trước kia từng nghiên cứu về máy móc.

Kể từ khi được chuyển xuống đây, anh ta vẫn quanh quẩn theo sau đội khảo sát, hôm nay đến phiên Trương Minh Huy cùng Tạ Uẩn ra ngoài làm việc.

Cả hai đều là người mới, vì chưa quen đường nên bị lạc trong ngọn núi lớn này, sáng sớm còn phủ sương, lá cây trên mặt đất trơn trượt, hai người trực tiếp trượt vào chỗ trũng trong núi.

Trước khi đám chị em Ngu Thanh Nhàn đến, Trương Minh Huy đã la hét gần nửa tiếng đồng hồ, cuống họng đã khàn đi, càng gọi anh ta càng tuyệt vọng.

Trước khi nhóm người của Ngu Thanh Nhàn đến, Trương Minh Huy đã mường tượng ra cảnh mình sẽ được người khác phát hiện trong bộ dạng cơ thể bị thối rữa.

Mắt cá chân của Trương Minh Huy bị bong gân, sưng phồng như cái bánh bao, khó xử lý nhất là người đang hôn mê ở đằng kia, từ khi rơi vào khe núi vẫn chưa tỉnh lại.

Nếu không phải còn thở, thì trông chẳng khác gì người chết.

Ngu Thanh Nhàn nhìn Tạ Uẩn đang bất tỉnh, dáng vẻ người này trông giống hệt người yêu của cô, thế nhưng tác phong làm việc lại không hề giống, anh sẽ không bao giờ lạc đường.

Trong lòng Ngu Thanh Nhàn bỗng dâng lên một niềm tự hào.

"Chị, nơi này cách trạm y tế khá gần, chị đi gọi bác sĩ ở trạm y tế đi, hôn mê như vậy chúng ta cũng không thể động, lỡ xảy ra chuyện gì, chúng ta không đủ sức đâu."

Mạng người quan trọng, Lương Thanh Cúc lên tiếng, rồi chạy vụt xuống núi.

Trạm y tế dưới chân núi không có ai, từ lúc Lương Hồng Ngọc rời đi cùng Thẩm An Quốc vẫn chưa quay về, Cố Hạo Lâm ở trong trạm y tế hết đứng rồi lại ngồi, cảm thấy bồn chồn không thôi.

Đôi với chuyện tình yêu và thù hằn trong lữ đoàn của bọn họ, Tạ Bá Dung quả thực không mấy tò mò.

Anh ta đang nghịch thuốc Đông y mà mình vừa bào chế trong sân nhỏ tại cổng trạm y tế, những loại thuốc Đông y kia đều do anh ta tự mình lên núi hái về, vô cùng quý hiếm.

Trông thấy Lương Thanh Cúc, khuôn mặt của Cố Hạo Lâm như phủ một lớp băng, nghe Lương Thanh Cúc bảo anh ta lên núi cứu người, Cố Hạo Lâm không hề nghĩ ngợi liền từ chối:

“Tôi là trạm trưởng của trạm y tế, không chừng lát nữa sẽ có người đến khám bệnh, tôi không đi được. Sao cô không về thôn của mình tìm vài người khiêng họ xuống chẳng phải tốt hơn sao?”
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 659: Chương 659


Cố Hạo Lâm thậm chí còn không sẵn lòng, làm sao có thể lên núi cứu người, anh ta hận không thể ở trong trạm y tế nhỏ này cả đời, tốt nhất là đừng có bệnh nhân hoặc kẻ không phân sự nào tới làm phiền anh ta và Lương Hồng Ngọc.

Lương Thanh Cúc tức sắp chết, chỉ vào mũi Cố Hạo Lâm và chỉ trích anh ta:

"Hai người đó thuộc đội khảo sát, họ không phải là nhân viên phục vụ chủ yếu tại trạm y tế của anh sao? Tại sao bảo anh đi cứu người lại khó như vậy?”

“Loại người có phẩm chất đạo đức thấp và bại hoại không có y đức như anh sao trở thành bác sĩ được thế? Anh vốn không xứng làm bác sĩ."

Cố Hạo Lâm vốn có thành kiến với Lương Thanh Cúc, hiện giờ lại nghe thấy những lời này, phủi đất đứng dậy từ sau cái bàn, nhìn Lương Thanh Nhàn bằng ánh mắt u ám, như thể giây tiếp theo anh ta sẽ xông tới đánh người.

Lương Thanh Cúc hoàn toàn không sợ anh ta, có nói toạc chuyện này ra cô ta cũng là người có lý, Cố Hạo Lâm dám động đến cô ta thử xem! Cho dù liều mạng cô ta cũng phải giảng giải rõ đạo lý này.

Đồng thời, trong lòng Lương Thanh Cúc cũng thấy may mắn vì em ba nhà mình đã vạch rõ ranh giới với tên Cố Hạo Lâm này.

Bằng không nhìn dáng vẻ sắp đánh người của anh ta như hiện tại, em ba của mình vẫn sống cùng anh ta, về sau không biết sẽ phải chịu tra tấn như thế nào.

Cuộc chiến giữa hai người hết sức căng thẳng, đúng lúc này Tạ Bá Dung đi vào, anh ấy đi tới trước bàn làm việc của mình, cầm hòm thuốc lên: "Bệnh nhân ở đâu, tôi đi cùng cô."

Tạ Bá Dung đã nghe thấy cuộc trò chuyện giữa hai người ở trong sân vừa rồi, anh ấy không thể nào đồng ý hơn về những lời chỉ trích của Lương Thanh Cúc đối với Cố Hạo Lâm!

Nhưng tên Cố Hạo Lâm này không phải là người tốt, lòng dạ nhỏ nhen, nếu như anh ấy không đi can ngăn, không biết Cố Hạo Lâm sẽ trả thù nữ đồng chí người ta như thế nào nữa.

Bất luận là một bác sĩ hay một người đàn ông, Tạ Bá Dung không thể để một nữ đồng chí bị hãm hại, thế là anh ấy đứng dậy.

Đối với lửa giận của Cố Hạo Lâm, Tạ Bá Dung không hề sợ hãi.

Anh ấy sống cùng Cố Hạo Lâm, từ công việc, nghỉ ngơi cho đến cách làm việc đều hoàn toàn trái ngược nhau.

Những người có tính cách như bọn họ, hoặc sẽ trở thành bạn bè bổ trợ cho nhau, hoặc sẽ trở thành kẻ thù của nhau, mặc dù mối quan hệ của anh ấy và Cố Hạo Lâm vẫn chưa đến mức kẻ thù, nhưng cũng cách không xa.

Tạ Bá Dung không ngại đắc tội Cố Hạo Lâm thêm chút nữa, giống như người xưa vẫn hay nói, rận nhiều không ngứa, nợ nhiều không lo.

Lương Thanh Cúc vừa từ đồn Hạ Lâm về, cô ta chỉ nghe nói trong trạm y tế còn một bác sĩ khác, chứ vẫn chưa gặp qua người thật, hiện tại trông thấy anh ấy cầm hòm thuốc và muốn đi cùng mình, thiện cảm của cô ta đối với anh ấy liên tục tăng lên.

"Được, chúng ta đi nhanh đi, như anh đây mới là bác sĩ, tuyệt đối không giống một số người, chỉ mang danh bác sĩ, chứ không làm những việc mà bác sĩ nên làm." - Lương Thanh Cúc tự học cách nâng một người, lại giẫm một người khác.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 660: Chương 660


Tạ Bá Dung vô thức nhìn Cố Hạo Lâm, hai mắt anh ta hừng hực lửa giận, tựa như giây tiếp theo anh ta sẽ bộc phát ra ngay, Tạ Bá Dung cố nén ý cười và nói: "Đi thôi."

Lương Thanh Cúc đưa Tạ Bá Dung lên núi.

Kể từ khi đến đây, Tạ Bá Dung thường xuyên lên núi hái thảo dược, khá hiểu rõ đường lên núi, bản thân anh cũng rất quen thuộc, thể lực của anh ấy không tệ, có thể theo kịp bước chân của Lương Thanh Cúc.

Lương Thanh Cúc lau mắt mà nhìn anh ấy.

Khi Cố Hạo Lâm vừa kết hôn cùng em ba của cô ta, bọn họ từng cùng nhau lên núi thăm người thân bên nhà bà ngoại của cô ta, Cố Hạo Lâm cứ như phế vật, đi chưa được mấy bước đã thở hổn hển.

Cố Hạo Lâm làm Lương Thanh Cúc thay đổi cách nhìn đối với người trong thành phố, cô ta còn tưởng rằng người trong thành phố đều giống như Cố Hạo Lâm.

Độ thiện cảm càng tăng thêm, máy hát Lương Thanh Cúc liền mở miệng, cả hai bắt đầu trò chuyện.

Có người nói chuyện, thời gian trôi qua lúc nào không hay, đường đi cũng nhanh hơn một chút.

Lúc hai người đến ngọn đồi nhỏ nơi Trương Minh Huy và Tạ Uẩn ngã xuống, Tạ Uẩn vẫn còn đang hôn mê, Trương Minh Huy và Ngu Thanh Nhàn mỗi người ngồi dưới một gốc cây, thỉnh thoảng sẽ nói vài câu.

Tạ Bá Dung đến xem xét Tạ Uẩn trước, lúc nhìn thấy Tạ Uẩn, anh ấy chợt sửng sốt: "Tiểu Uẩn?"

Câu xưng hô này khiến những người có mặt đều phải nhìn qua, Tạ Bá Dung vừa kiểm tra cho Tạ Uẩn, vừa nói: "Tôi và Tạ Uẩn là anh em họ, Tạ Uẩn là con trai của chú hai tôi."

Nhưng hai nhà bọn họ đã tách ra từ lâu, tuổi tác của anh ấy và Tạ Uẩn lại chênh lệch gần mười năm, quan hệ của hai người kỳ thật cũng không tính là thân thiết.

Lần cuối cùng hai người gặp mặt là hai năm trước, vào ngày giỗ tròn ba năm của bà nội anh ấy.

Tạ Bá Dung cũng rất bất ngờ khi nhìn thấy em họ của mình ở nơi này, anh ấy mang theo tâm tình kích động và vui mừng kiểm tra xong cho Tạ Uẩn, rồi nói:

"Không có gì nghiêm trọng, chỉ bị ngủ thiếp đi thôi, đoán chừng không lâu nữa cậu ấy sẽ tỉnh lại."

Đám người Ngu Thanh Nhàn càng thêm ngạc nhiên, Trương Minh Huy trực tiếp kêu lên: "Tạ Uẩn ngủ thiếp đi sao?"

Tạ Bá Dung khá hiểu rõ với Tạ Uẩn, anh ấy cầm hòm thuốc lên và đi đến chỗ Trương Minh Huy cố định chân cho anh ta, nói: "Trước hôm nay có phải cậu ấy lại thức khuya không?"

Trường đại học mà Tạ Uẩn học chuyên về máy móc, anh vô cùng yêu thích chuyên ngành này.

Lần trước vào ngày giỗ tròn ba năm, từ sau khi trở về từ nghĩa trang, người em trai này của anh ấy liền đ.â.m đầu vào phòng sách, nếu khi đó không phải dì hai bưng cơm vào, Tạ Bá Dung đoán chừng Tạ Uẩn sẽ c.h.ế.t đói ở bên trong.

Tạ Bá Dung còn nghe dì hai nói, nếu cảm hứng của Tạ Uẩn tới, anh có thể thức từ ba đến năm ngày, vậy nên dì hai luôn lo lắng Tạ Uẩn sẽ bị đột tử.

Trương Minh Huy ngẫm nghĩ một lúc, nói:

"Hình như vậy, đêm qua lúc tôi đi tiểu còn trông thấy anh ấy đang bật đèn, nằm viết gì đó trên giường. Không chỉ đêm qua, hình như đêm hôm trước cũng như vậy."
 
Back
Top Bottom