Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi

Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 601: Chương 601


Ngu Thanh Nhàn và Tạ Uẩn cũng không ngờ lại có chuyện trùng hợp thế này, đều cảm thấy có chút ngoài ý muốn, ánh mắt Ngu Thanh Nhàn nhìn Lưu Huấn Đào cũng nhu hòa hơn nhiều.

Cô nói với cô ấy: "Tôi rất vui khi có thể giúp cháu. Nhìn thấy cuộc sống mà cháu có hôm nay, chúng tôi biết, những chuyện chúng tôi đang làm đều có ý nghĩa."

"Tất nhiên là có ý nghĩa rồi. Cô giáo Lạc, sự xuất hiện của cô giúp cho những đứa trẻ nhà nghèo như chúng em được thay đổi số phận, khiến cho rất nhiều đứa bé giống em có cơ hội được lựa chọn cuộc đời mà mình mong muốn."

Những đứa bé đã từng học trường tiểu học Hy Vọng đều gọi Ngu Thanh Nhàn là cô giáo một cách thân thiết, đây gọi là "đạt giả vi tiên, sư giả chi ý".

Đây là tôn xưng của mọi người dành cho cô.

"Khi biết được đối tượng phóng vấn của em là cô giáo, các bạn cùng lớp lần lượt tìm đến em, nhờ em gửi sự cảm kích và biết ơn của họ đến cô giáo, thậm chí có bạn còn gửi cho em những đặc sản địa phương và thư cảm ơn, em có mang một chút đến đây. Thật sự có nhiều lắm, em không cầm lên hết được, số còn lại vẫn đang để trong xe ở dưới lầu."

Camera trực tiếp lia thẳng đến những gì mà Lưu Huấn Đào mang đến, là một chồng hộp cát tông, tổng cộng có mười cái, đều lớn như cái thùng cát tông đựng máy giặt ấy.

Mọi người đều bị rung động sâu sắc. Rất nhiều học sinh đã tốt nghiệp trường tiểu học hy vọng, những người đã từng nhận được trợ cấp từ quỹ trợ cấp học tập cũng vào phòng phát sóng trực tiếp, đều gửi bình luận cảm ơn Ngu Thanh Nhàn và Tạ Uẩn.

Có chuyện này mở đầu, không khí nửa sau cuộc phỏng vấn trở nên thoải mái hơn hẳn.

Ngu Thanh Nhàn và Tạ Uẩn kể lại ước nguyện ban đầu khi hai người xây dựng trường học.

Đến cuối cuộc phỏng vấn, Lưu Huấn Đào đứng lên khỏi chỗ, trịnh trọng cúi chào họ bằng cái thi lễ của học sinh.

Sau khi phỏng vấn kết thúc, hai vợ chồng Ngu Thanh Nhàn và Lưu Huấn Đào đi ăn cơm cùng nhau.

Chạng vạng hôm đó, hai người dắt tay nhau tản bộ dưới nắng chiều, nhắc đến chuyện xảy ra hôm nay, từ sâu trong tâm trạng của hai người đều cảm nhận được sự thỏa mãn.

Cuộc phỏng vấn cũng được nhắc tới trong bản tin tối hôm đó.

Hiện tại Phong Liên Thành đã rất nhiều tuổi rồi, anh ta ngồi trước màn hình ti vi nhìn bà cụ hiền lành tao nhã xuất hiện trong đó, anh ta không cách nào hợp bà cụ đó với người phụ nữ cả ngày làm việc nhà, chăm sóc con cái và làm ruộng trong trí nhớ của anh ta làm một nữa.

Mấy năm nay, cuộc sống của anh ta vẫn luôn không tốt. Nửa người dưới của anh ta đã hoàn toàn tê liệt, trở thành người tàn phế.

Đây là chuyện xảy ra từ năm thứ hai Phong Liên Quốc ra tù, anh ta đang trên đường đi dạy học thì bị ngã xuống vách núi, nên mới thành thế này.

Vì bị liệt nên anh ta không thể đi dạy học được nữa, anh ta trở thành thất nghiệp, nhưng cũng không thể đi làm ruộng, cả ngày nằm trên giường chờ bà Phong đến hầu hạ anh ta.

Phong Liên Quốc kia không có chút lương tâm nào cả, luôn mặc kệ, không thèm hỏi han anh ta một câu nào cả.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 602: Chương 602


Hai đứa con trai mà anh ta và Trương Hội Trân sinh ra kia cũng là sói mắt trắng, uổng công trước đây anh ta đối xử tốt với chúng như thế.

Khi anh ta bị liệt, không thể động đậy được nữa, hai đứa con trai kia thậm chí còn không thèm nhìn anh ta một cái nào cả.

Chúng chưa học hết cấp hai đã ra ngoài làm thuê, nhiều năm vậy rồi cũng chưa về lần nào cả.

Vì anh ta nên bà Phong cố gắng sống đến tám mươi tuổi, đến c.h.ế.t mà vẫn lo lắng cho anh ta.

Bà Phong c.h.ế.t đi khiến cho Phong Liên Thành tỉnh táo lại, anh ta không còn buồn bực không vui nữa, dù chân không thể động đậy, anh ta cũng vẫn có thể dựa vào đôi tay để kiếm sống mà.

Anh ta dựa vào nghề mộc để nuôi sống chính mình.

Đối với gia đình của vợ cũ, ngẫu nhiên cũng sẽ có người nhắc đến trước mặt anh ta. Phong Liên Thành đã biết nhà họ phát tài từ lâu rồi.

Anh vợ và chị dâu cũ của anh ta bắt đầu kinh doanh, chỉ vài năm ngắn ngủi đã bắt đầu tích lũy được số của cải kinh người, xây mấy căn biệt thự lớn trên trấn trên, nghe nói còn xây thêm một đống nhà để cho thuê nữa, tiền thuê mỗi tháng cũng đủ để trang trải cuộc sống của cả gia đình.

Mà Lạc Tân Vũ - người từng bị anh ta nắm trong lòng bàn tay khi đó, sau khi chồng của cô ta đòi ly hôn thì bị dọa mất mật, từ đó về sau đã thành thành thật thật hết lòng lo cho chồng con.

Chức vị của chồng cô ta cũng thăng lên từng bậc một, nghe nói bây giờ đã là quan lớn rồi.

Mà vợ cũ của anh ta thì sao, năm thứ hai sau khi ly hôn với anh ta, cô tái giá gả cho một người thương nhân giàu có đến từ Hương Giang, trở thành phu nhân nhà giàu. Nhưng mà cô cũng không từ bỏ sự nghiệp của chính mình.

Cửa hàng tinh phẩm của cô trở thành một chuỗi thương hiệu hàng đầu, về sau còn tự thành lập nhà xưởng của mình nữa.

Cô mời rất nhiều sinh viên đến làm nhà thiết kế, số tiền cô thu được trong một năm từ phí nhượng quyền và phí vận chuyển là số tiền mà cả đời này anh ta cũng chưa từng được nhìn thấy.

Mà đứa con gái Tiểu Bách Tuế của anh ta, khi vừa lên tiểu học đã đổi thành họ Lạc, tên là Lạc Tuế Tuế. Con bé kế thừa công ty của vợ cũ Lạc Thanh Nhàn của anh ta, trở thành bà chủ lớn.

Trước đây, sau khi bà Phong biết được tin tức này còn muốn đến tìm Lạc Tuế Tuế quậy ầm ĩ, bị Lạc Tuế Tuế báo cảnh sát bắt giam vài ngày.

Con bé cũng là sói mắt trắng, nói thế nào anh ta cũng là cha ruột của con bé, cuộc sống của anh ta ngày nào cũng khó khăn khốn khổ thế này mà con bé không biết hiếu kính anh ta một chút ư?

Anh ta cũng đâu có cần nhiều, chỉ cần bằng một đầu ngón tay của con bé thôi cũng đủ để anh ta ăn uống rồi cơ mà.

Nhưng mà con bé nói thế nào ấy nhỉ? Con bé nói đúng là anh ta có công ơn sinh thành đối với con bé, nhưng cái công ơn sinh này đó đã chấm hết từ khi anh ta trơ mắt nhìn Trương Hội Trân hại c.h.ế.t con bé rồi, con bé không nợ nần gì anh ta cả.

Nghe xem, đây là lời mà con người nói ư?

Phong Liên Thành chỉ nghĩ thôi mà đã thấy tồi tệ.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 603: Chương 603


Đêm đó, khi nằm trên chiếc giường thoang thoảng mùi mốc, Phong Liên Thành nằm mơ một giấc mơ kì lạ.

Trong mộng, Tiểu Bách Tuế c.h.ế.t rồi, còn người vợ trước của anh ta Lạc Thanh Nhàn thì bị trượt trân rơi xuống nước c.h.ế.t sau con bé vài tháng.

Năm thứ hai sau khi vợ chết, anh ta kết hôn với cô giáo Tiểu Phạm kia, dựa vào quan hệ của nhà vợ nên thành công được điều đến làm ở cục giáo dục trên thị trấn.

Sau đó, sự nghiệp của anh ta liên tục phát triển, đến khi về hưu, anh ta đã trở thành cục trưởng rồi.

Sau khi về hưu, anh ta và Tiểu Phạm còn có một đứa con gái hiếu thuận, hai người cầm tiền lương hưu đi khắp non sông đất nước, còn ra cả nước ngoài du lịch, đến già cũng không có gì phải tiếc nuối cả.

Nhưng Phong Liên Thành còn chưa kịp cảm nhận cảm giác hạnh phúc trong giấc mộng kia, thì anh ta đã lại mơ thêm một giấc mộng khác.

Cảnh trong giấc mộng này là trước khi anh ta và Trương Hội Trân phát sinh quan hệ.

Lúc này, anh ta quyết đoán phân rõ giới hạn với Trương Hội Trân, đối xử với Lạc Thanh Nhàn vô cùng tốt, cưng chiều cô ấy lên đến tận trời.

Cô ấy cũng mở một cửa hàng giống đời này vậy, mà sau khi công ty của cô ấy phát triển, anh ta cũng thuận thế thành chương, cứ thế từ chức đi theo giúp đỡ cô.

Vợ chồng hai người đồng lòng, nên cuộc sống của hai người ngày càng sung túc và hạnh phúc. Anh ta cũng làm từ thiện, đài truyền hình cũng đến phỏng vấn họ.

Mà con cái của anh ta và Lạc Thanh Nhàn cũng đều còn sống, chúng vô cùng có tiền đồ, cũng vô cùng hiếu thuận với anh ta.

Gió mùa đông vô cùng lạnh lẽo, gió lùa qua cửa sổ tiến vào phòng khiến cho Phong Liên Thành bị lạnh đến bật tỉnh.

Phong Liên Thành nhìn căn phòng tối đen như mực, bỗng nhiên bật khóc.

Anh ta sai rồi, anh ta thật sự sai rồi.

Nếu có thể sống lại thêm một lần nữa, anh ta sẽ không làm loạn nữa đâu, anh ta nhất định sẽ một lòng một dạ với Lạc Thanh Nhàn, còn đối xử tốt với con cái của họ nữa.

Đối với sự hối hận của Phong Liên Thành, Ngu Thanh Nhàn không biết một chút gì hết, người này đã biến mất khỏi cuộc sống của cô rất lâu rồi.

Ngày hôm sau khi nhận phỏng vấn, Phùng Tiểu Du đến thăm nhà.

Ngu Thanh Nhàn và Phùng Tiểu Du hợp ý nhau một cách ngoài ý muốn, qua nhiều năm qua lại, hai người đã trở thành bạn thân.

Phùng Tiểu Du vẫn luôn biết năng lực của mình đến đâu. Cô ta có tay nghề tốt, nhưng mà cũng không phải người giỏi nhất.

Cô ta chỉ chuyên tâm vào công việc nấu ăn, món gà ba cốc của cô ta vô cùng nổi tiếng, mà gà ba cốc cũng trở thành bảng hiệu của cô ta.

Các cửa hàng nhượng quyền của "Gà ba cốc của Phùng Tiểu Du" đã được mở khắp các trấn lớn nhỏ của tổ quốc.

Sau khi Ngu Thanh Nhàn thành lập quỹ hội, cô ta trở thành cổ đông lớn thứ hai của quỹ, mỗi năm đều trích năm phần trăm lợi nhuận của cửa hàng cho quỹ hội.

Sau khi cô ta kết hôn với Chu Tích Nguyên, hai người sinh được một trai một gái, cuộc sống ngày nào cũng đều hạnh phúc, mĩ mãn.

Con trai út của cô ta bằng tuổi con gái út Tạ Niên Niên của Tạ Uẩn và Ngu Thanh Nhàn, hai người là thanh mãi trúc mã, cùng lớn lên với nhau, sau khi trưởng thành thì thuận lý thành chương về chung một nhà.

Ngu Thanh Nhàn và Phùng Tiểu Du cũng trở thành bà thông gia của nhau, quan hệ của hai người thân càng thêm thân.

Ngu Thanh Nhàn và Tạ Uẩn cũng chỉ sinh được một đứa con gái là Tạ Niên Niên. Tiểu Bách Tuế lớn hơn con bé sáu tuổi, Tiểu Bách Tuế rất yêu thương con bé, quan hệ giữa hai đứa vẫn luôn rất tốt.

Cho đến bây giờ, hai đứa một đứa thì tiếp nhận công ty tinh phẩm của Ngu Thanh Nhàn, một đứa thì tiếp nhận công ty Uẩn Thanh, hai người đều chiếm một số cổ phần trong công ty của đối phương.

Đời này, Ngu Thanh Nhàn và Tạ Uẩn rời đi cùng một lúc.

Ngu Thanh Nhàn nhắm mắt trước, sau khi Tạ Uẩn cảm giác cô đi rồi, thì nghiêng người hôn lên môi của cô, hô hấp cũng ngừng theo.

Ngày hôm sau, khi bảo mẫu vẫn luôn chăm sóc họ phát hiện ra thì thông báo cho Lạc Tuế Tuế và Tạ Niên Niên, hai đứa nhận được tin dữ thì khóc lóc chạy đến.

Tang lễ của hai người họ được tổ chức vô cùng long trọng. Có vô số người khắp mọi miền đất nước đến phúng viếng, trước n.g.ự.c những người đó đều cài một đóa hoa tường vi trắng, bởi vì trong cuộc phỏng vấn của rất nhiều năm trước, Tạ Uẩn tiên sinh nói cô giáo Lạc thích hoa tường vi.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 604: Chương 604


"Thanh Nhàn, em khiến anh thật sự rất thất vọng đấy. Em và anh là vợ chồng, vì sao em lại không thể rộng lượng một chút hả? Anh và Hồng Anh cũng chỉ là quan hệ đồng nghiệp bình thường thôi. Em cứ quậy như thế, sao anh có thể tiếp tục làm việc ở trạm y tế được nữa hả? Mọi người sẽ nhìn anh thế nào đây?"

Ngu Thanh Nhàn nhướng mày nhìn về phía người đàn ông vừa nói.

Người đàn ông này chỉ khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, anh ta mặc một bộ tây trang màu xám, bên trong lộ ra cổ áo sơ mi trắng. Ngoài ra, bên ngoài áo tây trang còn khoác thêm một chiếc áo bành tô màu xanh biếc của quân đội nữa.

Bây giờ anh ta đang rất tức giận, cầm thắt lưng đi tới đi lui, đế giày da đập xuống sàn nhà vang lên từng tiếng rầm rầm.

Ngu Thanh Nhàn cụp mắt tiêu hóa trí nhớ của nguyên thân.

Bây giờ là năm 1962, nguyên thân tên là Lương Thanh Nhàn, là một thành viên bình thường của quân đoàn xây dựng Đông Bắc, năm nay hai mươi lăm tuổi.

Mà người trước mặt này là chồng của Lương Thanh Nhàn, là bác sĩ đến hỗ trợ, chi viện cho biên cương - Cố Hạo Lâm.

"Anh đã nói với em rồi, rốt cuộc là em nghĩ cái gì thế hả? Trước không nói đến Lương Hồng Ngọc là đồng nghiệp của anh, cô ấy cũng là chị họ của em cơ mà, chính cô ấy cũng đã có vị hôn phu rồi đấy thôi. Em chẳng lẽ không có chút tín nhiệm nào với bọn anh à?”

“Nếu không phải hôm nay xảy ra chuyện này, anh còn không biết được hóa ra suy nghĩ của em lại xấu xa đến mức đó đâu." Cố Hạo Lâm nhìn Ngu Thanh Nhàn bằng ánh mắt vô cùng thất vọng.

Nếu nguyên thân bị Cố Hạo Lâm nhìn bằng ánh mắt này thì chắc chắn là cô ấy sẽ vô cùng sợ hãi, sợ Cố Hạo Lâm thất vọng nên sẽ cúi đầu nhận lỗi về mình.

Cô ấy nhượng bộ từng bước một, nên nhân phẩm của cô ấy bị anh ta chà đáp không còn chút gì cả, cuối cùng nguyên thân trở thành chất xúc tác cho tình yêu của anh ta, trở thành vật hi sinh trên con đường theo đuổi tình yêu của anh ta.

Người anh ta theo đuổi không phải ai xa lạ, chính là Hồng Ngọc trong miệng anh ta, chị gái họ của nguyên thân.

"Tôi xấu xa?" Ngu Thanh Nhàn nhìn anh ta cười lạnh: "Vậy anh phải hỏi những người hôm nay ở trạm y tế rồi, anh hỏi họ xem, rốt cuộc các người xấu xa hay tôi xấu xa? Cô ta không đứng vững thì anh đỡ cũng được thôi, nhưng anh thì sao, anh trực tiếp ôm cô ta vào lòng. Nếu tôi không đến, hai người còn muốn ôm nhau bao lâu nữa?"

"Cái gì là tin tưởng? Chẳng lẽ tin tưởng là một ngày nào đó các người lên giường với nhau rồi, bị tôi bắt được, tôi còn phải tự mình tìm lý do cho các người, là các người chỉ đang trải chiếu thôi ư?"

Từ năm 1958 trở đi, rất nhiều chiến sĩ và thanh niên chi viện cho biên cương dũng mãnh tiến vào vùng đất hoang phương Bắc, thành lập một binh đoàn ở vùng đất hoang phương Bắc này.

Mọi người dồn hết nhiệt huyết của mình vào địa phương này, nên số người càng ngày càng nhiều lên, mà nhân tài về khoa học kĩ thuật lại khan hiếm.

Trong đó có cả khám chữa bệnh và chăm sóc y tế.

Lương Hồng Ngọc là một trong số ít những cô gái trong đây được học hết cấp hai, vì khi còn ở trường cô ta có biểu hiện xuất sắc nên được đưa đến trường hộ sĩ bồi dưỡng một năm.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 605: Chương 605


Năm trước, khi vừa tốt nghiệp, cô ta đã trở về quê hương sinh sống, trở thành hộ sĩ trong trạm y tế.

Cố Hạo Lâm đến đây trước cô ta vài tháng.

Anh ta là người thành phố Thượng Hải, từ nhỏ còn chưa đi ra khỏi tỉnh nên khi bị bệnh viện điều đến vùng đất hoang dã phương Bắc này làm bác sĩ, trong lòng anh ta vô cùng oán giận.

Chuyện anh ta làm nhiều nhất sau khi đến đây là than trời trách đất.

Lương Hồng Ngọc lại có tính cách hào sảng lạc quan, luôn tích cực tiến về phía trước, giống như một mặt trời nhỏ sưởi ấm cho mọi người xung quanh.

Dưới sức hút của cô ta, Cố Hạo Lâm cũng dần hòa nhập với các chiến sĩ trong binh đoàn, công việc cũng trở nên bận rộn hơn.

Dần dần, tình cảm của Cố Hạo Lâm dành cho Lâm Hồng Ngọc dần biến chất. Sự biến chất này càng trở nên rõ ràng hơn sau khi Lương Hồng Ngọc và thanh mai trúc mã của cô ta đính hôn vào ba tháng trước.

Nhưng đến khi Cố Hạo Lâm hiểu ra thì đã quá muộn rồi, khi anh ta nhận rõ tình cảm của mình thì Lương Hồng Ngọc đã có vị hôn phu, anh ta lại không làm được chuyện cướp vợ của người khác.

Anh ta thầm nói, chỉ cần có thể yên lặng ở bên cạnh bảo vệ cho Lương Hồng Ngọc là được rồi.

Cho đến hai tháng trước, anh ta gặp được nguyên thân ít hơn Lương Hồng Ngọc một tuổi, cô ấy và Lương Hồng Ngọc giống nhau đến năm phần, nhất là khi không cười.

Vì thế, tên chó Cố Hạo Lâm này coi nguyên thân là người thay thế.

Cha mẹ của nguyên thân không có con trai, tổng cộng sinh được năm đứa con gái, nguyên thân đứng thứ ba.

Trên cô ấy có hai người chị gái đều đã gả cho người khác rồi, mà hai đứa em gái bên dưới thì đều còn bé, đứa thứ tư mới mười ba, còn đứa thứ năm chỉ có mười tuổi.

Ở cái thời đại sản xuất bằng sức lao động này, không có con trai sẽ bị người khác khinh thường, nhà nguyên thân cũng bị như thế.

Cha mẹ của nguyên thân mỗi lần đi lại trong thôn còn không dám ngóc đầu lên.

Dưới tình huống này, Cố Hạ Lâm đến nhà họ Lương cầu hôn, cha của nguyên thân Lương Đức Lợi chỉ lo lắng một chút đã đồng ý hôn sự của hai người.

Dựa theo tuyến thời gian hiện tại, hai người vừa kết hôn đầu tháng, tính ra đến bây giờ vẫn chưa được một tháng cơ đấy.

Năm nay nguyên thân mười tám tuổi, dáng dấp của Cố Hạo Lâm cũng không tệ lắm, lại bởi vì anh ta có thân phận bác sĩ và người thành phố mạ thêm một lớp vàng, nên nguyên thân tuổi trẻ chưa hiểu chuyện cứ ậm ở nghe theo.

Mãi cho đến ngày hôm nay, khi nguyên thân nhìn thấy anh ta và Lương Hồng Ngọc ôm ấp nhau.

"Em đúng là không biết nói lý mà. Chân của cô ấy bị trật, anh chỉ đỡ một chút thôi, sao từ miệng của em nói ra thì lại thành bế rồi?" Lời nói của Ngu Thanh Nhàn đ.â.m trúng chỗ bí mật trong lòng Cố Hạo Lâm.

Trong lòng anh ta không được tự nhiên, nhưng rất nhanh anh ta đã gạt bỏ sự không được tự nhiên này đi: "Được rồi, đêm nay anh phải trực, anh đi trước đây, em cứ suy nghĩ cho cẩn thận đi."

Cố Hạo Lâm cầm mũ vứt trên giường, đội lên rồi ra khỏi nhà.

Tháng mười, ở Đông Bắc trời đã vào đông, ban ngày trời lạnh, ban đêm trời còn lạnh hơn. Gió lạnh quất qua cơ thể, lạnh đến tận xương.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 606: Chương 606


Cố Hạo Lâm chạy nhanh hơn, nghĩ đến Lương Hồng Ngọc đang trực đêm một mình ở trạm y tế, sự không thoải mái trong lòng Cố Hạo Lâm rốt cuộc cũng tan biến đi một chút.

Ngọn đèn trong trạm y tế vẫn được bật sáng trưng, màu sắc ấm áp tỏa ra từ ngọn đèn xua tan cái lạnh của ban đêm, Cố Hạo Lâm đẩy cửa ra, đi về phía quầy thuốc. Lương Hồng Ngọc đang ghé vào bàn ngủ, phía sau cơ thể của cô ta là bếp lò đang cháy, siêu nước sôi sùng sục, vài giọt nước tràn ra khòi vòi siêu.

Cố Hạo Lâm vừa vào cửa, Lương Hồng Ngọc đã nghe tiếng động mà bừng tỉnh. Cô ta mở mắt ra, sau khi nhìn thấy Cố Hạo Lâm thì không nhịn được mà vui mừng: "Bác sĩ Cố, sao anh lại đến đây?"

Dứt lời, Lương Hồng Ngọc lại không nhịn được mà nói: "Anh đến đây, Thanh Nhàn có nói gì không? Em ấy còn tức giận không? Anh đã giải thích với em ấy chưa, là do tôi bị trật chân không đứng vững nên mới nhờ anh đỡ một chút, thật ra tôi với anh không có gì cả."

Bị người mình thầm thích phủ nhận quan hệ với chính mình, trái tim Cố Hạo Lâm đau như bị d.a.o cắt.

"Cô ấy tức giận gì đâu, không sao cả." Lương Thanh Nhàn sao dám tức giận cơ chứ, anh ta chính là chồng của cô ấy cơ mà.

Cố Hạo Lâm thầm nghĩ.

Sau khi Cố Hạo Lâm sập cửa ra ngoài không bao lâu, thì Tần Sơn Hoa đi đến phòng của Ngu Thanh Nhàn.

"Sao Tiểu Cố lại đi rồi? Mẹ vừa mới nấu mì cho nó xong, có phải con lại chọc nó tức giận rồi không? Thanh Nhàn à, không phải mẹ trách con đâu, nhưng tính tình này của con phải sửa lại mới được. Tiểu Ngọc và Tiểu Cố chỉ có quan hệ đồng nghiệp đứng đắn thôi, con chẳng quan tâm gì mà cứ quậy tưng bừng như thế, sẽ ảnh hưởng đến công việc của thằng bé."

Tần Sơn Hoa tận tình khuyên bảo.

Ngu Thanh Nhàn nhìn bà mà không nói lời nào cả. Hai vợ chồng Tần Sơn Hoa và Lương Đức Lợi đều là người thành thật, tuy họ muốn có con trai, nhưng họ chưa từng đối xử tệ bạc với con gái.

Không giống như những gia đình khác nếu không có con trai thì nhận nuôi cháu, dù chịu áp lực không nhỏ từ bà nội của nguyên thân, họ vẫn kiên quyết không nhận con thừa tự.

Khi hai người chị gái của nguyên thân đi lấy chồng, cũng cầm theo phần lớn sính lễ của nhà trai, chỉ để lại một phần nhỏ để tổ chức tiệc rượu.

Nguyên thân vì ở nhà nên không khác gì kén rể cả, hai vợ chồng họ mua cho cô một số vật dụng trong nhà, ngay cả cái chậu rửa mặt trong phòng cô ấy cũng là đồ mới cả, chứ đừng nói đến bàn trà và giường chiếu.

Mấy năm nay, cuộc sống trong nhà tốt hơn nhiều, Tiểu Tứ và Tiểu Ngũ cũng được đưa đến trường học.

Ở thời đại này, có một cặp cha mẹ như thế này đã không tệ rồi, cho dù trong lời nói của Tần Sơn Hoa có ý chê trách cô, cô cũng không dỗi.

Tần Sơn Hoa nói vài câu rồi thôi không nói nữa: "Mẹ đi lấy mì, chút nữa con đưa qua cho Hạo Lâm đi, không ăn cơm thì làm sao mà được chứ."

Nói xong, Tần Sơn Hoa đi ra ngoài.

Chỉ chốc lát sau, bà đã cầm hai cái cặp lồng đến, một cái cặp lồng đựng mì nước, một cái cặp lồng đựng canh trứng.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 607: Chương 607


Dưới sự thúc giục của Tần Sơn Hoa, Ngu Thanh Nhàn chậm rì rì ra cửa.

Cô đi quanh nhà một vòng, nhân lúc Tần Sơn Hoa về phòng, cô gõ cửa sổ phòng của Tiểu Tứ - Lương Thanh Lan và Tiểu Ngũ - Lương Thanh Anh.

Lương Thanh Lan và Lương Thanh Anh vẫn chưa ngủ, Lương Thanh Lan đang dạy Lương Thanh Anh cách đọc chữ.

Ngu Thanh Nhàn thấp giọng: "Lan Lan, mở cửa sổ cho chị."

Lương Thanh Lan nghe thấy giọng nói của chị ba nhà mình, thì vội vàng buông bút chạy ra mở cửa sổ ra.

Cửa sổ nhà họ Lương chỉ có một tấm ván gỗ, khi thời tiết trở nên lạnh hơn, mọi người thường bọc một lớp giấy báo hoặc nhựa lá mỏng để giữ ấm.

Giấy báo ở cửa sổ phòng của hai chị em Lương Thanh Lan được dán từ năm trước, bây giờ đã rách nát lắm rồi, nhưng vẫn chưa kịp thay.

"Chị ba, sao chị lại đến đây? Không phải mẹ bảo chị mang cơm cho anh rể à?" Lương Thanh Lan vừa nhận cặp lồng trong tay của Ngu Thanh Nhàn vừa hỏi.

Ngu Thanh Nhàn chống cửa sổ nhảy vào trong: "Không cho anh ta ăn, anh ta không xứng."

Lương Thanh Lan cau mày, nhớ đến những lời đồn đang truyền khắp làng kia, không nói gì cả.

Ngu Thanh Nhàn mở cặp lồng ra, chia đều mì và canh trứng ra hai cái bát rồi đặt trước mặt hai đứa em gái: "Ăn đi."

Thời đại này nhà nào cũng khó khăn cả, chỉ có trước lễ mừng năm mới, mới có thể có tiền ăn mì trắng, nhà này, người có thể thoải mái ăn mì trắng cũng chỉ có một mình Cố Hạo Lâm thôi.

Lần trước khi Tiểu Tứ và Tiểu Ngũ ăn mì trắng là trong hôn lễ của nguyên thân.

Lúc nhìn thấy bát mì vẫn đang tỏa ra mùi thơm mê người trước mặt, hai chị em đều đồng loạt nuốt nước miếng, nhưng ai cũng không động tay.

Ngu Thanh Nhàn xoa xoa đầu hai đứa: "Không sao đâu, ăn đi, anh rể các em á, có tình nên uống nước cũng no rồi, sẽ không bị đói đâu."

Quanh năm suốt tháng, người nhà họ Lương cũng chỉ có vài bữa là được ăn mì trắng, số mì này là lương thực thu hoạch vụ thu năm nay mà nhà nguyên thân được chia, người trong nhà đều không nỡ ăn, tất cả đều để cho cái thẳng con rể rùa vàng Cố Hạo Lâm này được hời.

Người khác đều nói nguyên thân gả cho Cố Hạo Lâm là được hưởng phúc.

Dù sao thì Cố Hạo Lâm cũng là người thành phố Thượng Hải, bản thân anh ta còn có tiền lương và phiếu, nguyên thân chỉ là một cô gái nông thôn, ngoại trừ hơi dễ nhìn một chút thì không còn ưu điểm nào khác cả, thậm chí cũng chưa đi học được vài ngày nữa kìa.

Tình huống như thế, gả cho Cố Hạo Lâm không phải đi hưởng phúc thì là cái gì?

Nhưng mà sau khi tiếp nhận xong toàn bộ trí nhớ của nguyên thân, Ngu Thanh Nhàn thầm nghĩ, ai muốn cái phúc khí này thì cứ lấy đi.

Khi cưới nguyên thân, Cố Hạo Lâm chỉ cho năm mươi đồng tiền lễ hỏi.

Mà trong năm mươi đồng này, ngoại trừ mười đồng Lương Đức Lợi lấy làm tiệc rượu, toàn bộ số còn lại đều cho nguyên thân áp đáy hòm.

Nhưng sau khi kết hôn chưa được một tuần, Cố Hạo Lâm đã lấy hết về, nói dễ nghe là có việc cần dùng nên mượn vài ngày, vài ngày sau sẽ trả cho cô ấy.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 608: Chương 608


Cứ ngày này qua ngày khác, mãi cho đến khi nguyên thân bị Cố Hạo Lâm hại đến nhà tan cửa nát, nguyên thân cũng vẫn chưa thấy bóng dáng số tiền này đâu.

Tiểu Tứ và Tiểu Ngũ còn nhỏ nên không hiểu cái gì gọi là có tình thì uống nước cũng no. Nhưng mà những lời như anh rể của chúng không đói bụng thì chúng vẫn hiểu được.

Hai chị em liếc nhau một cái, Tiểu Tứ xách cặp lồng gắp một chút mì từ bát của mình vào đó, nói: "Chị cũng ăn đi."

Tiểu Ngũ cũng học theo.

Ngu Thanh Nhàn nhìn hai chị em, nhớ đến kết cục của hai đứa, trong lòng chua xót.

Chỉ hơn một năm nữa thôi, phong trào Tứ Thanh sẽ diễn ra, cha của Lương Hồng Ngọc - bác cả ruột của nguyên thân làm thôn trưởng của thôn, đã tham ô không ít lương thực và tiền cứu tế của thôn, nên sẽ bị tra ra trong phong trào Tứ Thanh này.

Cố Hạo Lâm là con ch.ó của Lương Hồng Ngọc, cho nên không nỡ để một nhà của người trong lòng anh ta gặp chuyện không may, vì thế cả gia đình của nguyên thân đã bị anh ta hy sinh cho tình yêu vĩ đại của anh ta.

Anh ta tạo chứng cứ giả rằng cha của nguyên thân trộm lương thực đi bán. Có số chứng cứ này, cộng thêm chuyện cha của nguyên thân có đủ tiền đặt mua của hồi môn cho chị cả và chị hai của nguyên thân là minh chứng xác thực nhất.

Cha của nguyên thân vốn thành thật không biết phản bác, gặp loại tình huống này không biết cãi lại thế nào, cho nên mơ mơ hồ hồ bị coi là phần tử xấu, bị đánh một trận.

Lương Đức Lợi và Tần Sơn Hoa bị đưa đến nông trường cải tạo, hai vợ chồng không sống qua mùa đông năm đó, vừa đến nông trường được hai tháng thì qua đời.

Chị cả và chị hai của nguyên thân bị nhà chồng ly hôn, chị cả của nguyên thân không nỡ bỏ con, vì đứa con nên mặt dày ở lại nhà chồng, bị đánh bị mắng là chuyện thường xuyên xảy ra.

Chị hai của nguyên thân không chấp nhận được đả kích này, nên trên đường bị đuổi về, chị ấy càng nghĩ càng giận nhảy sông tự vẫn, đến thân xác cũng không còn.

Nguyên thân và Cố Hạo Lâm cũng ly hôn, nguyên thân dẫn theo Tiểu Tứ và Tiểu Ngũ không còn được đi học nữa sống những ngày tháng gian khổ.

Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, không bao lâu nguyên thân đã bị chủ nhiệm của cách ủy hội trong trấn trên nhìn trúng, nguyên thân bị anh ta cưới làm vợ kế, trở thành mẹ kế của hai người đàn ông hơn hai mươi tuổi.

Cả nhà kia đều là súc sinh, Tiểu Tứ và Tiểu Ngũ cũng không tránh được vận mệnh bị ba cha con nhà đó xâm phạm.

Nguyên thân bị k*ch th*ch đến phát điên, mua thuốc chuột về đồng quy vu tận với ba cha con nhà kia.

Tiểu Tứ và Tiểu Ngũ bị nguyên thân lừa đi ra ngoài, lúc trở về biết chị gái đã độc c.h.ế.t một nhà súc sinh kia, vừa cười vừa khóc, cũng uống thuốc chuột c.h.ế.t theo.

Chị cả của nguyên thân cũng bị nhà chồng đánh c.h.ế.t vào năm đó.

Mãi cho đến khi c.h.ế.t đi rồi, nguyên thân mới biết được mình là một nhân vật phụ trong sách, là vợ cũ vật hi sinh của nam phụ si tình, là công cụ để nam phụ chứng minh tình cảm của mình với nữ chính.

Cũng là lúc đó, cô mới biết nguyên nhân mình bị ông già chủ nhiệm Cách Ủy Hội kia nhìn trúng, cũng có công lao của Cố Hạo Lâm.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 609: Chương 609


Đáng giận là cả nhà cô ấy bị một mình Cố Hạo Lâm hại cho nhà tan cửa nát, còn Cố Hạo Lâm thì sao?

Sau khi nguyên thân chết, anh ta làm đủ trò, cuối cùng trở thành một người đàn ông si tình có nghĩa khí.

Anh ta bảo vệ cả nhà của Lương Hồng Ngọc, thành ân nhân của cả gia đình Lương Hồng Ngọc.

Lương Hồng Ngọc vẫn luôn cảm động và ghi nhớ anh ta đối xử tốt với cô ta, coi anh ta như anh trai.

Nhờ có thân phận này, anh ta cứ ở bên cạnh bảo vệ Lương Hồng Ngọc cả đời, đi theo sau nữ chính công thành danh toại.

Anh ta cũng có được ấn tượng tốt trong lòng độc giả, trở thành nhân vật đại diện cho nam phụ si tình.

Ngu Thanh Nhàn nhớ đến một năm sau khi kết hôn với nguyên thân, anh ta đều ăn ngủ ở nhà của nguyên thân mà chưa trả một đồng tiền nào cả.

Nam phụ si tình cơ à?

"Đời này tôi chưa từng làm chuyện gì sai cả, cha mẹ tôi cả đời thành thật làm đúng bổn phận, không ngờ đến khi già rồi lại vì một lý do hoang đường như thế mà bỏ mạng. Bọn họ không nên có kết cục như thế."

"Còn Cố Hạo Lâm nữa, anh ta đến nhà họ Lương chúng tôi, cha mẹ tôi đối xử với anh ta như con ruột, có gì ngon đều dành phần cho anh ta trước. Nhà họ Lương chúng tôi có lỗi với anh ta ở chỗ nào, mà anh ta lại đối xử với tôi như thế?"

"Đồ lòng lang dạ sói đó, tôi phải khiến cho anh ta c.h.ế.t không được tử tế, phải để anh ta sống không bằng chết."

Âm thanh tuyệt vọng của nguyên thân vang lên trong đầu cô, cô ấy còn nói: "Hai đứa em gái thông minh lanh lợi của tôi, hai người chị gái dịu dàng hào phóng của tôi, họ cũng không nên có kết cục như thế. Họ không nên có kết cục như thế."

"Xin cô, hãy để cho người nên xuống địa ngục thì xuống địa ngục đi, để cho người nên sống tốt thì sống tốt, không cần đại phú đại quý, chỉ cần khỏe mạnh bình an là được rồi."

Đêm càng lúc càng khuya, Cố Hạo Lâm và Lương Hồng Ngọc, mỗi người chiếm lấy một góc bàn ngồi đọc sách, ấm trà phía sau vẫn đang sôi sùng sục.

Nếu bình thường, Cố Hạo Lâm sẽ vô cùng hưởng thụ khoảng thời gian này.

Có thể ngồi gần người phụ nữ mình yêu như thế này, trong lòng anh ta đã vô cùng thỏa mãn rồi.

Nhưng mà đêm nay Cố Hạo Lâm không cảm nhận được sự thỏa mãn đó, nguyên nhân á, là do bụng anh ta đói chứ sao nữa?

Lương Hồng Ngọc cũng không khá hơn anh ta bao nhiêu: "Bác sĩ Lương, có phải Thanh Nhàn vẫn còn tức giận vì chuyện lúc chiều không, sao em ấy vẫn chưa mang đồ ăn đến cho anh nữa?"

Cố Hạo Lâm là người làm công tác văn hóa đến từ thành phố lớn, trên người lại có một công việc vô cùng có thể diện.

Nên khi anh ta kết hôn với Lương Thanh Nhàn thì coi như Lương Thanh Nhàn đã gặp vận may lớn rồi.

Cuộc hôn nhân này có thể khiến cho người luôn thành thật cong thắt lưng như Lương Đức Lợi đứng thẳng sống lưng, cũng thích ra ngoài nói chuyện hơn.

Đối với con rể Cố Hạo Lâm này, ông vô cùng hài lòng, trong nhà có món gì ngon cũng đều để phần cho anh ta.

Cố Hạo Lâm đến hỗ trợ binh đoàn hơn một năm nay, nhưng cũng chỉ có gần một tháng này là anh ta được thư thái nhất.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 610: Chương 610


Cho dù thế nào thì cứ đến giờ tan làm là sẽ có một mâm đồ ăn phong phú, vẫn còn nóng hầm hập đang chờ anh ta.

Vừa về phòng đã được vợ dịu dàng săn sóc, bê chậu nước rửa chân đã chuẩn bị từ trước cho anh ta đặt bên cạnh giường, đợi anh ta rửa chân xong thì cô ấy sẽ bê nước bẩn đi đổ.

Ngoài ra, quần áo của anh ta cũng được giặt sạch sẽ, chỉnh tề.

Đôi khi anh ta không kiên nhẫn với cô gái nông thôn không có văn hóa Lương Thanh Nhàn kia, thì sẽ trốn đến trạm y tế.

Nếu khi đó anh ta vẫn chưa ăn cơm, Lương Thanh Nhàn nhất định sẽ đưa đồ ăn đến cho anh ta. Những thứ mà cô đưa đến, đều là những món tốt nhất trong nhà.

Cố Hạo Lâm chỉ tiếc không thể giao tất cả những gì mình có cho Lương Hồng Ngọc, một chút đồ ăn như thế, sao anh ta có thể tiếc cho được.

Vì thế mỗi lần nguyên thân mang đồ ăn mà cả nhà mình đều không nỡ ăn đến cho Cố Hạo Lâm, anh ta đều sẽ chia cho nhân tình một chút.

Lương Hồng Ngọc cũng có thói quen mỗi lần cô ta trực đêm, Cố Hạo Lâm sẽ chia sẻ bữa khuya của anh ta cho cô ta rồi.

Đêm nay đến phiên Lương Hồng Ngọc trực, vì muốn ăn đồ ngon nên tối nay cô ta không ăn tối.

Tay nghề nấu nướng của mẹ cô ta không tốt, cho dù nguyên liệu có ngon đến đâu thì rơi vào tay bà ta cũng thành dở mà thôi.

Bà ta nấu cơm chỉ biết hầm, cái gì cũng cho vào hầm, đồ ăn ngon cũng bị bà ta biến thành cám heo.

Nhưng Tần Sơn Hoa không giống thế, bà có tay nghề tốt, rõ ràng cùng một nguyên liệu, cùng một gia vị, nhưng đồ ăn mà bà làm lại ngon hơn người khác.

Khi vẫn chưa ở riêng, cứ đến phiên Tần Sơn Hoa nấu cơm, ngay cả canh cũng bị cả nhà húp đến đáy, nhưng cứ đến phiên mẹ của Lương Hồng Ngọc - Lý Tiểu Hương nấu cơm thì dù ngày đó có thịt cũng vẫn sót lại mấy miếng.

Vì chuyện này nên không ít lần Lý Tiểu Hương tức Tần Sơn Hoa.

Sau mấy lần Tần Sơn Hoa liên tục sinh con gái, Lý Tiểu Hương hoàn toàn ghét ra mặt, bà ta luôn bày ra dáng vẻ nhìn từ trên cao xuống, lúc nào cũng coi thường người khác.

Tần Sơn Hoa cũng đâu có bệnh, có loại chị dâu như thế này thì đừng mong tình cảm của hai nhà sẽ tốt.

Lương Hồng Ngọc là con gái của Lý Tiểu Hương, nên tình cảm với nhà chú hai của cô ta cũng không tốt hơn bao nhiêu.

Từ khi hai nhà ở riêng đến nay cũng đã mười năm rồi, ngoại trừ ngày lễ ngày tết, Lương Hồng Ngọc muốn ăn đồ ăn mà Tần Sơn Hoa làm còn khó hơn lên trời nữa.

Vì thế mỗi lần đến phiên trực, Lương Hồng Ngọc cũng sẽ mong chờ rất lâu để được ăn bữa khuya, vì thế, ngay cả cơm chiều cô ta cũng chưa ăn.

Ở phương Bắc, hễ cứ đến mùa đông là nhà nhà đều sẽ ăn hai bữa cơm. Lương Hồng Ngọc ăn cơm từ sáng sớm, lúc này cô ta cực kỳ đói bụng, dạ dàng co bóp đau đớn.

Cố Hạo Lâm cũng thế, cả ngày hôm nay anh ta chưa ăn gì rồi.

Anh ta nhớ lúc mình ra ngoài, mẹ vợ anh ta đang bận rộn trong phòng bếp mà nhỉ, chắc chắn là đã nấu xong bữa khuya cho anh ta rồi.

Chắc chắn là người phụ nữ Lương Thanh Nhàn kia không muốn đưa cơm đến cho anh ta.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 611: Chương 611


Trong lòng Cố Hạo Lâm bùng lên lửa giận, tức đến nghiến răng nghiến lợi.

Trước khi kết hôn, anh ta đã cẩn thận quan sát người phụ nữ Lương Thanh Nhàn kia rồi, sau khi chắc chắn cô ấy là người trung thực giống cha mẹ cô ấy, anh ta mới xuống tay.

Thời gian trước, biểu hiện của Lương Thanh Nhàn khiến cho Cố Hạo Lâm biết rằng ánh mắt của mình không hề sai, không ngờ rằng chưa được bao lâu, cô ấy đã bại lộ bản tính thật sự của mình rồi.

Cố Hạo Lâm biết mình không thể để Lương Thanh Nhàn tiếp tục như thế, nếu không năm rộng tháng dài, trong nhà làm gì còn vị trí cho anh ta nói chuyện nữa?

Từ nhỏ Cố Hạo Lâm đã biết, hai vợ chồng ở chung không phải gió đông thổi bạt gió tây thì sẽ là gió tây áp đảp gió đông.

Trước khi kết hôn cha mẹ anh ta kết hôn, cha anh ta không áp đảo được mẹ, nên đường đường là một người đàn ông phải làm việc bên ngoài mệt mỏi cả ngày, đến tối về còn phải làm việc nhà, giặt giũ nấu nướng cho vợ con.

Ở trước mặt vợ, còn không dám thở mạnh một hơi.

Một người đàn ông, mà sống không có chút tôn nghiêm nào hết.

Cố Hạo Lâm ủ rũ mở ngăn kéo lấy ra một túi đồ ăn vặt, đây là chocolate trước đây anh ta nhờ bạn cùng lớp mua cho, là đồ ăn vặt tương đối hiếm thấy.

Thứ này rất đắt, anh ta không có đủ tiền, nên đành phải lừa tiền lễ hỏi của Lương Thanh Nhàn bù vào để mua.

Đầu tháng mười là sinh nhật của Lương Hồng Ngọc, đây vốn là quà sinh nhật là anh ta chuẩn bị cho Lương Hồng Ngọc.

Cố Hạo Lâm đã có thể tưởng tượng ra vẻ mặt vui mừng của Lương Hồng Ngọc khi anh ta tặng món đồ ăn vặt này cho cô ta.

Nhưng bây giờ, sự bất ngờ đó đành phải đưa ra trước, trong lòng Cố Hạo Lâm càng hận đầu sỏ Lương Thanh Nhàn này hơn.

"Là anh bảo cô ấy không cần mang đến. Không phải hôm nay anh đến bên chỗ sở chỉ huy binh đoàn ư, đúng lúc gói hàng của anh cũng được gửi đến." Cố Hạo Lâm lấy gói hàng từ ngăn tủ để đồ của anh ta, khi anh ta mở ra, bên trong toàn là bánh quy, kẹo.

Lương Hồng Ngọc tò mò cầm từng cái một lên xem, dưới lời mời nhiệt tình của Cố Hạo Lâm, cô ta giả vờ thành dáng vẻ không thể từ chối, cầm viên chocolate lên đặt lên miệng.

Miếng chocolate vừa vào miệng đã tan ra, khiến hai mắt Lương Hồng Ngọc sáng ngời lên.

Cô ta đành phải dùng hết tự chủ của mình ra, mới cố kìm nén không ăn thêm viên nữa. Chờ chocolate trong miệng tan hết, cô ta mới cười cười nói với Cố Hạo Lâm: "Bác sĩ Cố, ngọt quá."

"Em thích thì tốt, ăn nhiều một chút nhé." Trên mặt Cố Hạo Lâm lộ ra ý cười.

Lương Hồng Ngọc lắc đầu: "Không cần đâu, không cần đâu. Bác sĩ Cố, em chỉ nếm chút mùi vị là được rồi, anh mang về cho mấy người Thanh Nhàn ăn đi."

Cố Hạo Lâm cúi đầu đọc sách, không để ý nói: "Em cầm đi, anh vẫn còn mà."

Lương Hồng Ngọc cứ từ chối mãi, cuối cùng giả vờ như từ chối không được, bất đắc dĩ mà nhận tất cả.

Cố Hạo Lâm nhìn những dòng chữ trong sách, thầm nghĩ nếu đưa những thứ này đến trước mặt Lương Thanh Nhàn, chắc chắn cô ấy sẽ nhận lấy toàn bộ thứ này, đúng không.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 612: Chương 612


Cố Hạo Lâm bị hình tượng lòng tham không đáy của Lương Thanh Nhàn mà chính anh ta tưởng tượng ra khiến cho ghê tởm.

Đến khi anh ta nhìn thoáng Lương Hồng Ngọc giống như con hamster nhỏ, cắn từng miếng một kia, cái dáng vẻ đáng yêu đó khiến Cố Hạo Lâm không nhịn được mà mỉm cười.

Đều là khuôn mặt tương tự nhau, nhưng tính tình lại cách biệt lớn như thế. Cố Hạo Lâm lại chán ghét Lương Thanh Nhàn thêm vài phần nữa.

Ngu Thanh Nhàn ngồi trong phòng của hai cô em gái ngây người một lúc lâu, lúc đi ra, cô lại nhảy qua cửa sổ, rồi mới quay về cửa trước, sau khi mang cặp lồng vào phòng bếp rửa sạch, cô mới về phòng ngủ của mình.

Nguyên thân và Cố Hạo Lâm tuy đã kết hôn, nhưng vẫn không ngủ chung giường. Cố Hạo Lâm nói, từ nhỏ anh ta đã ngủ một mình, khi lấy vợ ngủ cùng một giường anh ta sẽ không quen.

Nguyên thân cũng là người thành thật không có chủ kiến, anh ta nói gì thì cô ấy nghe đó.

Cô ấy vẫn ngủ trên chiếc giường của mình trước khi kết hôn, còn chiếc giường mà Tần Sơn Hoa nhờ người làm đó, đã bị cô ấy cho Cố Hạo Lâm dùng rồi.

Chăn của nguyên thân không ấm áp, bông bên trong đã cục lại thành từng cục. Tuy chăn mền vẫn luôn được giặt sạch sẽ, nhưng hoa in trên mặt đều đã bị giặt đến trắng bệch rồi.

Ngu Thanh Nhàn không chút khách khí lột chăn lên, đổi với chăn trên giường của Cố Hạo Lâm.

Cái loại súc sinh như Cố Hạo Lâm sao xứng dùng chăn đệm mới hả? Anh ta xứng dùng của hồi môn của nguyên thân ư?

Anh ta không xứng.

Ngu Thanh Nhàn giải thích hợp tình hợp lý.

Giường sưởi ở phương bắc ấm mà không bị nóng, chăn bông mới vừa ấm vừa mềm mại, Ngu Thanh Nhàn vừa đặt lưng xuống là ngủ thẳng đến sáng hôm sau.

Cô vén rèm cửa lên, một tia nắng xuyên qua rèm cửa chiếu vào phòng. Ngu Thanh Nhàn ôm tay hấp thu tia sáng ban mai.

Ngu Thanh Nhàn đã xuyên qua rất nhiều thế giới rồi, nhưng cơ thể của nguyên thân là khỏe mạnh nhất.

Tia nắng ban mai hóa thành linh lực đi một vòng trong cơ thể cô, cái tật xấu đau bụng kinh của nguyên thân cũng đã tốt lên nhiều rồi.

Cô thở dài một hơi, thì cửa lớn đã bị đẩy ra. Tần Sơn Hoa sáng sớm đã bận việc thấy thế thì lớn giọng hỏi: "Hạo Lâm về rồi à? Tối hôm qua có người bị bệnh không? Chắc con mệt lắm rồi đúng không? Mẹ vừa nấu cháo xong, con ăn chút rồi đi nghỉ ngơi đi."

Chocolate là bánh quy không có tác dụng no bụng, nên đến nửa đêm hôm qua Cố Hạo Lâm đói đến độ ngủ không được: "Tối hôm qua không có bệnh nhân ạ." Cố Hạo Lâm nói xong thì đi vào phòng bếp.

Tần Sơn Hoa lại luộc cho anh ta một quả trứng gà, lại múc cho anh ta một bát cháo gạo kê, phần đặc hầu như đều cho vào bát anh ta hết.

Chờ Cố Hạo Lâm ăn cơm xong đi vào phòng, Tần Sơn Hoa đổ thêm nước vào cháo gạo kê rồi đánh nhuyễn ra thành hồ, lại lấy dưa muối từ vại dưa muối trong góc bếp ra, cắt nhỏ rồi trộn với tỏi. Đây là bữa sáng của cả gia đình họ.

Từ lúc Cố Hạo Lâm vào nhà, Ngu Thanh Nhàn đã trốn ra ngoài.

Đồ ăn đã được bày lên bàn, Ngu Thanh Nhàn và Lương Đức Lợi cùng đi vào phòng ăn, Tiểu Tứ và Tiểu Ngũ cũng đi đến, ngoan ngoãn giúp đỡ những chuyện nhà trong khả năng, một đứa quét rác, một đứa lau bàn.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 613: Chương 613


Lương Đức Lợi dựa vào lò sưởi ở đầu giường hút thuốc lá.

Khi ngồi vào bàn cơm, Tần Sơn Hoa nói với Ngu Thanh Nhàn: "Sáng sớm nay con làm gì thế? Hạo Lâm về mà con không nói lời nào với nó là sao? Các con vừa kết hôn chưa được bao lâu, không nói nhiều thì làm sao mà hiểu nhau được, sau này biết sống với nhau thế nào?"

Tần Sơn Hoa không ngốc, trái lại bà luôn hiểu rõ ràng.

Tuy rằng Cố Hạo Lâm đã trở thành con rể nhà họ, nhưng mà đối với người nhà họ vừa khách sáo vừa xa cách, chứ không hề thân thiết.

Nhưng thế cũng không sao cả.

Cố Hạo Lâm là con rể, không thân thiết với người nhà họ thì cũng không có gì, nhưng mà bà quan sát thấy, nó đối xử với Thanh Nhàn cũng không thân thiết gì cho cam.

Tần Sơn Hoa nghĩ đến đây, cả người cũng thấy không thoải mái: "Thanh Nhàn, Tiểu Cố đối xử với con thế nào?"

Tần Sơn Hoa vẫn thường xuyên hỏi nguyên thân những lời này, vì không muốn để cha mẹ lo lắng, nên nguyên thân vẫn luôn kể chuyện tốt, không kể chuyện xấu, lần nào cũng nói mọi chuyện đều tốt.

Đây cũng là nguyên nhân khiến cho Tần Sơn Hoa nghĩ Cố Hạo Lâm có da mặt mỏng, dễ ngượng ngùng nên mới không thân thiết với cô ba nhà mình trước mặt người ngoài, nhưng vẫn đối xử với cô ba không tệ lắm.

Đây cũng là nguyên nhân chính mà bà vẫn luôn đối xử tốt với Cố Hạo Lâm.

Nói thế nào ấy nhỉ, đối xử tốt với con rể, con rể mới đối xử tốt với con gái mình.

Ngu Thanh Nhàn không phải nguyên thân, cô sẽ không bao giờ giúp Cố Hạo Lâm lừa dối đâu, còn nữa, cô tất nhiên không thể sống cùng Cố Hạo Lâm, tất nhiên là phải ly hôn.

Mà con đường ly hôn của cô nhất định sẽ rất nhấp nhô, dù sao thì Lương Đức Lợi cũng không phải Lạc Hữu Dân ở thế giới trước, thời điểm cô xuyên qua cũng không được tốt lắm, nên muốn ly hôn vẫn khó khăn lắm.

Nhưng nếu cô tìm được chứng cứ chính xác chứng minh Cố Hạo Lâm hãm hại cả nhà họ, vậy thì không giống nữa.

Lương Đức Lợi chỉ hơi quan trọng mặt mũi chút thôi, đúng là ông cũng có chút thích đứa con rể này, nhưng cái phần thích đó không thể nào vượt qua những người trong nhà được.

Ngu Thanh Nhàn buông đũa, lắc đầu: "Mẹ, con cảm thấy anh ta đối xử với con không tốt chút nào. Con ở bên anh ta lâu như thế, mà anh ta vẫn luôn lạnh lùng với con, bình thường cũng không thích nói chuyện với con, con nói với anh ta cái gì, anh ta cũng đáp lại bằng thái độ lạnh lùng."

"Còn có, con và anh ta kết hôn cũng gần một tháng rồi, con vẫn còn là xử nữ đấy mẹ. Bọn con đâu có ngủ chung một giường đâu, con cảm thấy, con giống như một tiểu nha hoàn của anh ta hơn là vợ đấy."

Thân làm một nam phụ si tình, sao lại không thủ thân như ngọc vì nữ chính cơ chứ?

Mấy tháng đầu nguyên thân và Cố Hạo Lâm kết hôn cũng đều chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa.

Mãi cho đến tháng hai năm 1963, thấy Lương Hồng Ngọc và vị hôn phu của cô ta là Lục Tu Quốc ôm nhau, Cố Hạo Lâm đau lòng không thể chịu được, nên mới uống nhiều vài chén rượu, nhân lúc say rượu đó, cuối cùng hai người cũng viên phòng.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 614: Chương 614


Lần đầu tiên của nguyên thân không hề được Cố Hạo Lâm thương tiếc, anh ta phát tiết toàn bộ tức giận và ghen tị của mình lên người nguyên thân, hôm sau khi thức dậy, cả người nguyên thân không có một miếng thịt lành lặn.

Chuyện này giống như một cái chốt mở vậy, từ đó về sau, mỗi lần Cố Hạo Lâm bị k*ch th*ch ở chỗ Lương Hồng Ngọc, anh ta nhất định sẽ về phát tiết tất cả lên người nguyên thân.

Anh ta được thoải mái, sảng khoái bao nhiêu, thì nguyên thân lại phải chịu đựng đau khổ bấy nhiêu.

Nguyên thân càng đau khổ, Cố Hạo Lâm lại càng thêm hưng phấn.

Mỗi lần bị Cố Hạo Lâm hành hạ xong, anh ta đều sẽ nói với nguyên thân, nói rằng những cặp vợ chồng khác cũng như thế, bảo cô ấy không cần ngạc nhiên, cũng đừng nói cho bên ngoài biết, sẽ mất mặt lắm.

Tuổi của nguyên thân không lớn, trước khi kết hôn với Cố Hạo Lâm lại chưa từng tiếp xúc với người đàn ông nào khác, nên tâm tính cô ấy có chút đơn thuần hơn những người khác.

Hơn nữa, Cố Hạo Lâm là bác sĩ, tiếng nói của anh ta ở chỗ cô cực kỳ có trọng lượng, nên khi Cố Hạo Lâm đã nói với cô ấy như thế, cô ấy vẫn luôn nghĩ rằng cô ấy cảm thấy đau, cảm thấy khổ sở là do vấn đề của chính cô ấy.

Vì thế, Cố Hạo Lâm dù có hành hạ cô ấy nghiêm trọng đến đâu, cô ấy đều yên lặng cắn răng chịu đựng.

Cho dù không có phong trào Tứ Thanh, nguyên thân cũng không có cách nào sống tốt trên tay Cố Hạo Lâm, bị ngược đãi đến c.h.ế.t cũng không phải không có khả năng.

Đối với một người như Cố Hạo Lâm, bảo anh ta là tra nam coi như đã nhân nhượng anh ta lắm rồi.

Không phải Lương Đức Lợi và Tần Sơn Hoa chưa từng trải qua chuyện nam nữ, Tiểu Tứ và Tiểu Ngũ tuy rằng lớn lên ở nông thôn, người dân quê đều bảo thủ, nhưng một số chuyện nam nữ vẫn rất thoáng.

Như Tiểu Tứ chẳng hạn, con bé chỉ biết khi đàn ông và phụ nữ ngủ cùng nhau phải lột hết quần áo ra mới có thể sinh em bé, còn xử nữ là từ để hình dung những cô gái chưa lấy chồng thôi.

Chị ba của con bé đã gả được một tháng rồi mà vẫn còn là xử nữ, Tiểu Tứ rất kinh ngạc với chuyện này.

Tiểu Ngũ còn nhỏ, nên đối với chuyện này con bé vẫn còn hơi ngây thơ.

Con bé đảo con mắt, hết nhìn chị ba lại nhìn chị tư, rồi lại không nhịn được mà nhớ đến bát mì trắng tối hôm qua, ăn đúng là thơm ngon mà.

Lương Đức Lợi gắp một miếng dưa muối bỏ vào miệng, thật lâu không nói gì.

Tần Sơn Hoa cũng không có tâm tư ăn cơm nữa: "Cha nó à, ông nói xem bác sĩ Cố là có ý gì đây?"

Ngay cả cái danh xưng Tiểu Cố đầy thân thiết, Tần Sơn Hoa cũng không muốn gọi nữa.

Lương Đức Lợi lấy ra một điếu thuốc lá: "Ngoại trừ chuyện này ra, thì có còn chuyện gì khác nữa không?"

Ngu Thanh Nhàn biết ông đang hỏi mình: "Còn có lễ hỏi mà anh ta đưa khi kết hôn nữa, sau khi kết hôn chưa được hai ngày, anh ta đã lấy về rồi. Anh ta nói trong nhà anh ta có chuyện cần dùng gấp, nên mượn con trước, sau này sẽ trả lại cho con."

Lương Đức Lợi nghe những lời Ngu Thanh Nhàn nói xong, hai mắt ông híp híp lại: "Thế tiền lương của nó đâu? Có đưa cho con không?"

"Không ạ." Ngu Thanh Nhàn nói.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 615: Chương 615


Lương Đức Lợi ồ lên một tiếng, lấy tờ báo ra cuộn một điếu thuốc, sau khi cuộn xong, ông mới thản nhiên nói: "Đây là muốn đến nhà họ Lương chúng ta cọ ăn cọ uống đây mà."

Cố Hạo Lâm kết hôn với cô ba nhà ông, nói là cho năm mươi đồng tiền lễ hỏi, nhưng mà trong năm mươi đồng đó, ông chỉ lấy mười đồng ra làm tiệc rượu, còn bốn mươi đồng, ông đưa toàn bộ cho cô bảo áp đáy hòm.

Bây giờ cô ba nhà ông đã gả cho anh ta rồi, nhưng lễ hỏi lại bị anh ta lấy về, bác sĩ Cố phải tính toán đến mức đó, vào nhà ông với mục đích gì cơ chứ? Lương Đức Lợi nghĩ mãi mà không ra.

Lương Đức Lợi chưa bao giờ nghĩ đến phương diện Cố Hạo Lâm bị bất lực.

Vì khi Cố Hạo Lâm đến nhà họ Lương cầu hôn, Lương Đức Lợi đã tìm cơ hội để cùng anh ta đi vệ sinh, cái phương diện kia của Cố Hạo Lâm vô cùng khỏe mạnh, sẽ không tồn tại chuyện anh ta không được.

Như thế, mặc kệ anh ta có mục đích gì, nhưng không thể phủ nhận, Cố Hạo Lâm đến nhà họ cọ ăn cọ uống.

Chỉ một tháng này thôi, những lương thực ngon nhất của nhà họ Lương bọn họ, toàn bộ đều chui vào bụng của Cố Hạo Lâm rồi.

Trước kia, Lương Đức Lợi nguyện ý cung cấp cho Cố Hạo Lâm ăn ngon uống tốt, đó là bởi vì anh ta là con rể của nhà ông, thân phận lại có thể diện, khi đi ra ngoài sẽ cho ông thêm mặt mũi.

Nhưng bây giờ khi đã biết anh ta và cô ba nhà ông vẫn chưa viên phòng, lễ hỏi cũng bị anh ta cầm về rồi, Lương Đức Lợi không nguyện ý nữa.

Thái độ làm người của Lương Đức Lợi vô cùng thành thật, trung hậu, nhưng cũng không phải người không biết tính toán.

Ở cái thời đại này, nếu là người thật sự thành thật, thì những người không có được một đứa con trai giống như ông ấy, đã bị người ta bắt nạt đến c.h.ế.t rồi.

Ông nhìn Ngu Thanh Nhàn, nói:

"Nhà chúng ta không có gì cả, mà bác sĩ Cố này đã bỏ bao công sức mưu đồ tiến vào nhà chúng ta, chắc chắn là có ý đồ gì đó. Bây giờ vẫn chưa biết anh ta đang mưu đồ chuyện gì, cho nên hôn sự của con và anh ta vẫn cứ tiếp tục đi.”

“Nhưng con phải tỉnh táo một chút, trước khi cha tìm được mục đích của anh ta, con đừng để bị anh ta bắt nạt. Nếu anh ta muốn bắt nạt con, con cứ hét lớn gọi người, cha cũng không tin, ở nhà chúng ta mà nó còn có thể làm trời làm đất."

Lương Đức Lợi lại nói với Tần Sơn Hoa: "Sau này chúng ta ăn cái gì, thì cho bác sĩ Cố ăn cái đó, bỏ hết những đặc quyền trước kia đi. Anh ta muốn ăn thì phải đưa tiền cho chúng ta, có lương thực nhà ai là do gió to thổi đến cho đâu?"

Tần Sơn Hoa “ừ” một tiếng đồng ý.

Nhà bà vốn định sẽ kén rể cho cô ba.

Ở cái thời đại này, làm rể cho nhà người khác cũng đâu có được sống dễ chịu gì, đến khi Cố Hạo Lâm nhìn trúng cô ba nhà bà, nhà bà mới từ bỏ ý định kén rể cho cô ba.

Bọn họ đối xử tốt với Cố Hạo Lâm cũng không có ý định moi từ anh ta cái gì cả, chỉ cần anh ta đối xử tốt với cô bà nhà bà một chút thôi.

Bây giờ anh ta đối xử với cô ba nhà bà không tốt, bà cũng đâu thừa tâm tư mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh đâu.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 616: Chương 616


Tiểu Tứ và Tiểu Ngũ liếc nhau, trong mắt hai người tràn đầy vui mừng. Từ nay những đồ ngon trong nhà không cần cho anh rể ba ăn nữa, họ có thể chia đến phần rồi.

Quả nhiên, Tần Sơn Hoa xuống khỏi kháng, đi giày vào.

Không lâu sau bà đã về, bưng hai quả trứng gà được cắt thành hình bốn cánh hoa lên, ở giữa còn có một bát tương cho chính Tần Sơn Hoa làm.

"Ăn đi."

Tần Sơn Hoa gắp cho Tiểu Tứ và Tiểu Ngũ mối đứa một miếng, còn lại hai miếng thì chia cho Lương Đức Lợi và Ngu Thanh Nhàn.

Ở cái thời đại thiếu ăn thiếu mặc này, có đồ gì ngon tất nhiên đều cho đàn ông và con cái ăn, loại chuyện giống hôm nay ấy mà, ở gia đình của nguyên thân trước kia cũng không hiếm thấy.

Khi đối xử với năm đứa con gái, cha mẹ của nguyên thân vẫn luôn cố gắng đối xử một cách công bằng.

Cái lần bất công duy nhất cũng chỉ có đối xử với Cố Hạo Lâm tốt một cách thái quá thôi.

Thật ra nếu nghĩ một cách cẩn thận ấy, thì sở dĩ Lương Đức Lợi và Tần Sơn Hoa đối xử tốt với Cố Hạo Lâm như thế, cũng là có ý muốn giúp con gái mình lấy lòng con rể thôi.

Nhưng nhìn lại quá khứ mà xem, người mà ngay cả khi gian khổ nhất, vẫn luôn cố gắng đối xử công bằng với tất cả năm đứa con gái, vì sao khi Cố Hạo Lâm vừa xuất hiện, lại xem nhẹ con gái ruột của mình cơ chứ?

Ngu Thanh Nhàn nhớ đến trong sách từng viết, Lương Hồng Ngọc cảm thán sau khi thím hai c.h.ế.t đi, cô ta không còn được nếm thử đồ ăn ngon như thế nữa, lại nhớ đến vài món ăn khi cô ta và Cố Hạo Lâm trực đêm từng được ăn thử.

Ngu Thanh Nhàn vỗ trán, đây còn không phải do hào quang của nữ chính ư?

Đây là lần đầu tiên Ngu Thanh Nhàn tiếp xúc với loại hào quang trong truyền thuyết này, trong lòng ít nhiều cũng cảm thấy có chút mới mẻ.

Cô vừa nghĩ, vừa chia miếng trứng trong bát thành hai nửa, gắp một nửa vào bát của Tần Sơn Hoa.

Ánh mắt Tần Sơn Hoa đỏ hoe, nhớ đến thái độ đương nhiên khi Cố Hạo Lâm ăn mấy thứ này ở nhà bà, bỗng nhiên bà cũng không hiểu rõ vì sao trước đây mình lại đối xử tốt với một người ngoài đến vậy.

Không những cho anh ta ăn hết những món ngon trong nhà, còn vì cái người ngoài đó mà nhiều lần dạy dỗ con gái mình.

Cơm nước xong, Tiểu Ngũ và Tiểu Tứ đeo cặp sách đến trường, Ngu Thanh Nhàn cầm cuốc đến mảnh đất phần trăm ở sau nhà làm việc, Lương Đức Lợi cũng không đi ra ngoài nữa.

Sau khi rửa sạch bát đũa xong, Tần Sơn Hoa quay về phòng, Lương Đức Lợi vẫn đang ngồi trên giường sưởi trầm tư.

Bà cầm đồ trong sọt ra may vá: "Tôi đã nói với ông rồi, đời ấy mà, làm gì có miếng bánh nướng nào từ trên trời rơi xuống đâu, trong thiên hạ này nào có bữa cơm không phải trả tiền. Trước đây, khi nó tìm đến nhà ta cầu hôn, tôi đã nói với ông rồi, bảo ông cân nhắc cẩn thận vào. Ông xem đi, bây giờ thành cái dạng gì rồi?"

Lương Đức Lợi không nói được một lời, tùy ý Tần Sơn Hoa trút giận.

Đất phần trăm không lớn lắm, chỉ dọn dẹp một chút là xong. Ngu Thanh Nhàn cầm xô lên đi xách nước, khi vừa đến sân, Ngu Thanh Nhàn gặp Lương Hồng Ngọc.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 617: Chương 617


Cô ta mặc một chiếc váy màu hạnh, đứng ngoài sân thập thò đầu nhìn xung quanh. Nếu là nguyên thân, khi nhìn thấy cảnh tượng này, cô ấy nhất định sẽ gọi Lương Hồng Ngọc lại, trò chuyện với cô ta.

Lương Hồng Ngọc mỉm cười, đứng ngoài tường vây nhìn Ngu Thanh Nhàn, chờ cô chào hỏi cô ta trước.

Ngu Thanh Nhàn nhớ lại thái độ cao cao tại thượng trước đây của Lương Hồng Ngọc mỗi khi hai người ở cạnh nhau, cô lười phản ứng với cô ta, đi thẳng về phòng.

Nụ cười trên mặt Lương Hồng Ngọc cứng đờ lại.

Ngu Thanh Nhàn còn chưa về đến phòng đã bị Tần Sơn Hoa gọi lại: "Mẹ vừa dọn phòng của chị cả và chị hai con rồi, tối nay con ngủ ở phòng đó đi."

Lúc nãy, Tần Sơn Hoa càng nghĩ càng giận, con gái nhà bà, bà vất vả lắm mới nuôi lớn được bằng ngần ấy, cho dù trong nhà thiếu ăn thiếu mặc, bà cũng chưa từng để mấy đứa con chịu chút tủi thân nào.

Cố Hạo Lâm là cái thá gì, dựa vào đâu mà cưới con gái bà về rồi, lại dám để nó chịu tủi thân.

Đúng là nhà bà tự ti vì không có con trai, nhưng Cố Hạo Lâm thì có chỗ nào hơn nhà bà?

Anh ta là người ngoài, ở trong thôn không có quan hệ, anh ta có thể cưới cô ba nhà bà là đã tốt lắm rồi, anh ta có tư cách gì mà chọn ba chọn bốn với con gái bà?

Chuyện này vừa lúc đúng ý của Ngu Thanh Nhàn: "Chút nữa con dọn sang ngay ạ."

Lúc này, Ngu Thanh Nhàn còn đang suy nghĩ chuyện này cơ đấy. Tần Sơn Hoa chủ động đưa ra phương án giải quyết này, đúng lúc hợp ý cô.

Ngu Thanh Nhàn đi đến căn phòng mà chị cả và chị hai cô ở lúc còn chưa lấy chồng, kháng trong phòng này cũng đã được đốt qua rồi.

Ngu Thanh Nhàn vừa ngồi lên kháng, hệ thống cuối cùng cũng lên tiếng: "Nhàn Nhàn, Lương Hồng Ngọc này có chút kì lạ."

Ngu Thanh Nhàn ồ lên một tiếng: "Kỳ lạ chỗ nào?"

Sau khi trải qua mấy thế giới có nữ chính xuyên thư hoặc trọng sinh, bây giờ đối với bất cứ chuyện gì, Ngu Thanh Nhàn đều có thể thản nhiên đối mặt.

"Trong cơ thể của cô ta cũng có một cái hệ thống, tôi đã thử thăm dò rồi, hệ thống kia không có trí năng, giống như điện thoại thông minh xuất hiện với số lượng lớn ở đời sau thôi, cũng không có nhân cách hóa. Hệ thống này có tác dụng hấp thụ may mắn của mọi người, để nâng cao vận may của chính mình."

Những lời hệ thống nói, Ngu Thanh Nhàn đều hiểu cả: "Ta hiểu ý ngươi rồi. Vấn đề duy nhất mà ta quan tâm là, những người bị Lương Hồng Ngọc hấp thụ vận may kia, bây giờ thế nào rồi?"

"Người bị hấp thụ một chút vận may cũng chẳng có ảnh hưởng gì cả. Nếu bị hấp thụ ít, cùng lắm là bị xui xẻo hai hôm thôi, còn nghiêm trọng hơn nữa thì bị bệnh một trận, nhưng sẽ không nguy hiểm đến tính mạng."

"Nếu bị hấp thụ nhiều vận may, thì chính là cửa nát nhà tan."

Hệ thống vừa nói vừa cảm thán, đây là lần đầu tiên nó gặp loại hệ thống này, nhưng mà nó đã từng được nghe những hệ thống khác nói không ít về cách đối phó những hệ thống chuyên đi đường ngang ngõ tắt như thế này rồi.

"Nhàn Nhàn, cô đừng sốt ruột, loại hệ thống này tôi có thể diệt được, chờ tìm được cơ hội, tôi sẽ nuốt sống nó."
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 618: Chương 618


Ngu Thanh Nhàn vẫn có chút tin tưởng năng lực của hệ thống nhà mình. Cô ngồi trên kháng, lục lọi lại ký ức của mình về Lương Hồng Ngọc từ thời thơ ấu đến lúc trưởng thành.

Cha của Lương Hồng Ngọc là Lương Đức Thắng, mẹ là Lý Tiểu Hương cũng không phải một người quá coi trọng con gái. Hai người họ đem cái cụm từ "trọng nam khinh nữ" này phát huy đến cực hạn.

Lương Hồng Ngọc chỉ lớn hơn nguyên thân hai ba tháng, ít nhất nguyên thân còn có hai người chị gái yêu thương cô ấy, còn cuộc sống của Lương Hồng Ngọc thật sự không tốt chút nào.

Cô ta có hai người anh trai, mà hai người anh trai này của cô ta lớn lên trong sự cưng chiều của người lớn, tính tình vô cùng bá đạo, đối xử với người em gái ruột Lương Hồng Ngọc này không tốt chút nào, đánh mắng cô ta là chuyện vẫn thường xuyên xảy ra.

Mỗi lần Lương Hồng Ngọc và hai người anh trai có mâu thuẫn, người bị dạy dỗ cuối cùng cũng chỉ có một mình Lương Hồng Ngọc mà thôi.

Cuộc sống trước đây của Lương Hồng Ngọc còn không tốt bằng mấy chị em nguyên thân đâu.

Mà tất cả mọi chuyện thay đổi vào năm Lương Hồng Ngọc tám tuổi.

Cô ta lên núi chơi đùa, rồi vô ý ngã xuống vách núi, khi được cứu lên thì hôn mê suốt một ngày trời.

Chờ đến khi cô ta khỏe lại, thái độ của Lương Đức Thắng và Lý Tiểu Hương đối với cô ta cũng dần dần tốt lên.

Cuối cùng cô ta được đi học, trở thành một hộ sĩ, vị hôn phu là người thanh niên có tiền đồ nhất thôn bọn họ.

Trái lại, hai người anh trai của cô ta vô cùng bình thường, từ nhỏ bọn họ đã không thích đi học, không biết được bao nhiêu chữ cả. Sau khi trưởng thành thì kết hôn với người mà cha mẹ sắp xếp, sống một cuộc sống bình thường.

Đối với người em gái vô cùng có tiền đồ này, thái độ của bọn họ cũng thay đổi, trở nên ôn hòa hơn nhiều.

Bây giờ Lương Hồng Ngọc có khác gì chúng tinh phủng nguyệt đâu.

Thú vị, thật sự rất thú vị.

Vốn Ngu Thanh Nhàn cảm thấy Lương Hồng Ngọc chỉ là một nữ chính bình thường, ngờ đâu cô ta còn gặp được kì ngộ như thế này nữa.

Ngu Thanh Nhàn thật sự rất tò mò về cái hệ thống hấp thụ vận may kia của Lương Hồng Ngọc.

Nhiều thế giới vậy rồi, đây là lần đầu tiên cô gặp được người có hệ thống đấy.

Ngu Thanh Nhàn đột nhiên cảm thấy vô cùng mong chờ cuộc sống sau này.

Cố Hạo Lâm ngủ thẳng một mạch đến khi trời tối đen.

Hai ngày trước, trạm y tế của họ vừa đón một bác sĩ mới, đó là một ông cụ đã gần năm mươi tuổi rồi, ông ấy học trung y, bị điều từ Cáp Nhĩ Tân xuống đây theo cơ chế phân phối lao động.

Cố Hạo Lâm học tây y, trong mắt của anh ta, trung y không khác gì mấy trò lừa đảo, ngoại từ lừa tiền người ta thì không còn chút tác dụng nào cả.

Khi hai người vừa gặp mặt đã có mâu thuẫn vô cùng lớn, sở dĩ hôm nay Cố Hạo Lâm ngủ thẳng đến lúc này, cũng có ý thị uy với bác sĩ trung y kia.

Cố Hạo Lâm rời giường rửa mặt một cách chậm rì rì, lại chậm rì rì đi vào phòng bếp ăn cơm.

Vào mùa đông, nhà nào cũng đều ăn hai bữa cơm, mấy người Ngu Thanh Nhàn đã ăn từ sớm rồi.

Nếu là trước đây, Cố Hạo Lâm ngủ mà bỏ lỡ giờ cơm, Tần Sơn Hoa sẽ nấu món khác cho anh ta.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 619: Chương 619


Nhưng bây giờ á? Tần Sơn Hoa cảm thấy nhà họ cho anh ta ăn no, đã là nhà họ Lương bọn họ nhân từ rồi, còn muốn giống như trước đây được ăn ngon á, thì có cái rắm ấy.

"Đồ ăn cho cậu để trong nồi ấy." Tần Sơn Hoa nói bằng giọng điệu lạnh lùng.

Cố Hạo Lâm giật mình, anh ta mở nắp vung ra, thấy bên trong chỉ có mì khoai lang, bánh ngô, khoai tây hầm và một đĩa dưa muối nhỏ thì cảm thấy ngớ người.

Sao lại thế này?

Bữa sáng ngon miệng của anh ta đâu?

Theo lý mà nói, cả ngày hôm qua anh ta không ăn cơm, không phải Tân Sơn Hoa nên nấu vài món ngon cho anh ta ư? Bây giờ canh xuông nước lã thế này là sao hả?

Đối xử khác biệt thế này, trong lúc nhất thời Cố Hạo Lâm khó mà chấp nhận được.

Cố Hạo Lâm đến đây đã hơn một năm rồi. Nửa năm đầu mới đến, anh ta đều ăn ngủ ở tiệm cơm trên trấn trên, đến cuối tháng thanh toán tiền một lần.

Về sau, sau khi quen biết Lương Hồng Ngọc, anh ta không còn đến tiệm cơm nữa, mà bắt đầu nghiêm túc đến trạm y tế làm việc.

Phần lớn số tiền mà anh ta có, anh ta đều dùng để nhờ người trong nhà hoặc bạn bè, họ hàng mua những món đồ hiếm lạ mà bên này không có, để tặng cho Lương Hồng Ngọc.

Anh ta không có thiên phú trong chuyện nấu nướng, có thể nấu chín đồ ăn đã cảm ơn trời đất lắm rồi.

Ăn thức ăn cho heo hơn nửa năm, khi đến nhà của Lương Thanh Nhàn, cuối cùng anh ta cũng có cảm giác bản thân mình vẫn đang còn sống.

Chỉ với một tháng này, nhà họ Lương đã nuôi miệng lưỡi anh ta trở nên kén chọn rồi, bây giờ lại bắt anh ta phải ăn những rau cỏ nhạt nhẽo như trước kia, Cố Hạo Lâm cảm thấy anh ta không chịu nổi loại tủi thân này.

Tuy mì khoai lang và bánh bột ngô có hương vị không tệ lắm, nếu như một người thường xuyên ăn thịt cá, khi ăn một hai bữa nhất định sẽ vì mới mẻ mà cảm thấy hương vị không tệ lắm, nhưng anh ta lại quanh năm suốt tháng, ngày nào cũng ăn bánh bột ngô, khó mà cảm nhận được vị ngon nữa.

Cố Hạo Lâm đã ăn đủ những thứ này rồi. Còn đĩa khoai tây kia nữa chứ, ngoại trừ vị mặn ra, thì còn có vị gì nữa đâu? Cố Hạo Lâm vô cùng ghét bỏ.

Anh ta lạnh mặt bưng đồ ăn tiến vào căn phòng phía đông, sau khi đặt đồ ăn lên bàn, anh ta hỏi Tần Sơn Hoa đang may vá quần áo: "Mẹ, tối nay chúng ta ăn món này à?"

Giọng điệu của Cố Hạo Lâm không tốt lắm.

Anh ta có thói quen coi bản thân quý giá hơn đám dân quê này, nên thái độ khi đối xử với họ đều có chút mất kiên nhẫn.

Đối với một nhà họ Lương, thái độ của anh ta cũng không tính là kém cho lắm, nói thế nào thì đây cũng là gia đình chú của người trong lòng của anh ta cơ mà.

Chờ đến sau khi kết hôn, ăn thịt của nhà người tai, ở nhà của người ta, anh ta cũng biết há miệng mắc quai cho nên cũng không quá đáng lắm.

Nhưng mà thái độ của anh ta có dịu đi đến đâu đi chăng nữa, thì vẫn không giấu nổi một chút khinh thường.

Trước kia, mỗi lần người nhà họ Lương nhìn anh ta đều mang theo một bộ lọc, cảm thấy anh ta vừa là người thành phố lớn, vừa là người có năng lực, nay lại trở thành con rể nhà họ nên họ nhìn đâu cũng thấy anh ta thuận mắt.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 620: Chương 620


Cho dù anh ta vẫn luôn mắt cao hơn đầu đi nữa, cả nhà họ cũng giúp anh ta giải thích rằng đây là thái độ tự tin của người có năng lực.

Bây giờ lớp bộ lọc này bị bỏ đi, nên khi nhìn anh ta thấy chỗ nào cũng ngứa mắt.

Nhất là Tần Sơn Hoa, lúc còn trẻ bà cũng là đóa hoa của thôn, trước khi gả chồng cũng có rất nhiều người đến nhà cầu hôn.

Vì sao bà lại gả cho Lương Đức Lợi á? Còn không phải là do dáng dấp của ông đẹp lại, lại tri kỷ ư?

Trong mắt của Tần Sơn Hoa, dáng dấp của Cố Hạo Lâm cũng không phải đẹp đẽ gì cho cam.

Anh ta chỉ cao khoảng một mét bảy, chiều cao này cũng không tính là thấp, nhưng hai con rể trước của bà đều có dáng người cao lớn, thì chiều cao của Cố Hạo Lâm cũng không tính là gì.

Hơn nữa cô ba nhà bà cũng cao gần một mét bảy rồi, khi đứng cùng một chỗ với Cố Hạo Lâm thì cũng sêm sêm nhau.

Trước kia Tần Sơn Hoa không để chuyện này trong lòng, bây giờ thì nhìn thế nào cũng thấy ngứa mắt.

Hơn nữa, dáng dấp của anh ta cũng không phải kiểu dáng mắt to mày dậm mà thời đại này yêu thích, Tần Sơn Hoa càng nhìn càng cảm thấy anh ta chẳng được cái điểm nào cả.

Tần Sơn Hoa nghĩ mãi cũng không nghĩ ra, trước kia bà bị điên hay bị ngớ ngẩn, sao lại tự nhiên đồng ý gả cô bà nhà mình cho loại đàn ông này thế cơ chứ?

Đồng ý gả rồi thì cũng thôi đi, sao cả nhà có đồ ăn ngon gì cũng để dành cho một mình anh ta ăn? Đúng là có bệnh mà.

Hay là bị bỏ bùa nhỉ?

"Đúng, cả nhà đều ăn như thế đấy. Trong nhà cũng có cách nào nữa đâu, nông dân chúng tôi không có tiền thu vào, có thể ăn như thế đã không tệ rồi." Tần Sơn Hoa lạnh lùng nói.

Cố Hạo Lâm ngẩn người. Lúc trước khi nhà họ Lương cho anh ta ăn những món ngon đó, trong lòng anh ta cũng cảm thấy khó hiểu, nhưng lúc đó Tần Sơn Hoa nói gì ấy nhỉ?

Bà nói trong nhà vẫn có chút đồ ăn đó, anh ta ở bên ngoài đi làm mệt mỏi, cho nên phải bồi bổ hơn một chút mới được.

Lúc này mới được bao lâu cơ chứ, sao tự nhiên lại thay đổi rồi?

Tần Sơn Hoa chuyên tâm sửa quần áo, cúi đầu xuống không thèm nhìn Cố Hạo Lâm nữa. Dù sao thì cơm cũng chỉ có như thế thôi, Cố Hạo Lâm thích ăn thì ăn, không thích ăn còn có thể tiết kiệm đấy.

Nhà bà cũng chỉ cung cấp cơm của hai hôm nay nữa thôi, hai hôm sau, nếu Cố Hạo Lâm không giao lương thực và tiền cho nhà, thì anh ta cũng không có cơm ăn nữa.

Nhà bà ít người lao động, bà, Lương Đức Lợi và cô ba làm ruộng mệt đến c.h.ế.t đi sống lại, có đủ lương thực để nuôi sống người trong nhà không cũng là vấn để, làm gì có thừa hơi thừa sức mà nuôi một người đàn ông trưởng thành ăn ngon uống tốt nữa cơ chứ.

Cố Hạo Lâm đụng phải cái đinh mềm, lòng tự trọng khiến cho anh ta không thể hỏi tiếp được nữa. Anh ta lạnh mặt ăn cơm một cách khó khăn, sau khi ăn cơm xong, anh ta mang bát đặt lên bàn bếp rồi không quan tâm nữa.

Anh ta về phòng, vừa mở cửa phòng ra, cảnh tượng nhìn thấy khiến cho anh ta ngẩn người.
 
Back
Top Bottom