Ngôn Tình [Thập Niên 90] Vườn Trẻ Đều Trọng Sinh, Ngoại Trừ...

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Thập Niên 90] Vườn Trẻ Đều Trọng Sinh, Ngoại Trừ...
Chương 40: Quỹ Lớp (1)


Cô ấy lại ngước mắt lên, nói: “Hôm nay mấy đứa nhỏ lớp các cô lại không khiến tôi phải phiền lòng.”

Lâm Tú Uyển mỉm cười, ừm một tiếng.

“Sao cô không lấy sợi len ra mà đan áo len đi?” Cô Tiểu Lữ rất nghi ngờ.

Lâm Tú Uyển: “Sáng nay tôi đi hơi vội nên quên mất, cũng nên nghỉ ngơi một chút.”

Lâm Tú Uyển tán gẫu với cô Tiểu Lữ về chuyện nhà, cũng dần dần tìm lại được cảm giác đầu năm chín mươi. Mùa đông ở miền Bắc bọn họ rất lạnh, nhà nào cũng phải chuẩn bị áo bông, áo lông và quần lông. Bây giờ có rất ít quần áo lông có sẵn, đa số là các nữ đồng chí tự làm.

Từ mùa xuân đến mùa thu, già trẻ trong nhà đều phải chăm sóc. Nếu như đều là người trưởng thành thì tốt, có thể mặc được mấy năm. Cứ hễ trong nhà có trẻ nhỏ, mỗi năm lớn hơn một chút, quần áo lông mỗi năm cũng phải thay đổi. Vì vậy nữ đồng chỉ phải làm nhiều việc hơn.

“Đúng rồi.” Cô Tiểu Lữ bỗng nhiên hạ thấp giọng, thần bí nói: “Cô đã nghe gì chưa?”

Lâm Tú Uyển: “Nghe thấy gì?”

Cô Tiểu Lữ thấy vẻ mặt ngơ ngác của cô, biết cô không biết chuyện này nên vội vàng đứng dậy: “Dung Hi của lớp các cô ý, ông nội của cô bé là ông Dung, cô có biết không? Chẳng phải ông ấy đã nghỉ hưu rồi sao? Vậy mà vẫn chưa làm thủ tục chính thức. Tôi nghe nói ông ấy giao công việc cho con rể thứ hai. Cô nói xem, tại sao ông Dung lại nghĩ như vậy? Đứa con gái thứ hai và chồng của nó cả ngày đến nhà nịnh hót chiếm lợi, vậy mà ông ấy vẫn dính chiêu này. Cô cứ xem đi, đợi đến khi lấy được công việc này rồi, chắc chắn bọn họ sẽ trở mặt.”

Nhà máy sản xuất máy móc rất lớn, tất cả mọi người đều biết điều này. Nhưng hóa ra ông nội của Tuyết Bảo là ông Dung lại là lãnh đạo đứng đằng sau. Cho dù phân chia mọi thứ hay là quản lý công việc đều do ông ấy lãnh đạo mọi người làm. Đương nhiên ông ấy là người có tiếng nhất khu nhà máy, mọi người đều biết ông ấy.

Lâm Tú Uyển nghe thấy những lời này, lắc đầu: “Tôi thấy mấy người họ rất tốt.”

Cô nói như vậy, nhưng không phải là không sát thực tế. Kiếp trước nhà họ Dung đều do vợ chồng bọn họ gánh vác, Đường Đại Cường đúng là không hề trở mặt.

Ngược lại con rể cả của nhà họ, nhìn bề ngoài là giáo sư đại học nhưng lại làm những việc bất nhân bất nghĩa.

Anh ta nhân lúc Dung Gia Anh về thành phố Thẩm chăm sóc người nhà, lén lút làm việc bất chính bên ngoài, còn đụng mặt với con gái của mình. Kết quả hai người họ ly hôn.

Cô Tiểu Lữ: “Cô không hiểu đâu, người đàn ông này… Hả? Kia chẳng phải là ba của Dung Hi sao?”

Lâm Tú Uyển quay lại nhìn, còn nói nữa, đúng là vậy đó.

Cô vội vàng đứng lên, tất cả hoạt động của lớp nhỏ bọn họ đều nằm trong phạm vi tầng một, vì thế cô cũng nhanh chóng đi về phía cổng. Còn chưa đến nơi, cô đã nhìn thấy Dung Gia Đống vẫy tay với mình: “Cô Tiểu Lâm.”

Lâm Tú Uyển đi đến cửa, hỏi: “Ba của Dung Hi, anh đến đây có chuyện gì vậy.”

Dung Gia Đống nói: “Cô Tiểu Lâm, tôi vừa mới gặp anh Quý. Tạm thời anh ấy bị lãnh đạo điều đi công tác, đi rất vội nên không kịp đến báo cho cô một tiếng nên nhờ tôi chuyển lời giúp. Anh ấy đi Thượng Hải, khi đến nơi sẽ gọi điện cho cô báo bình an.”

Lâm Tú Uyển vội vàng nói: “Cảm ơn anh.”

Dung Gia Đống cười: “Nào, không sao, chỉ là chuyện nhỏ thôi mà.”

Anh ấy ngó đầu nhìn một chút, hỏi: “Tuyết Bảo nhà tôi đang ngủ trưa sao?”

Lâm Tú Uyển: “Đúng vậy.”

Dung Gia Đống thấy hơi tiếc vì không được vào trong thăm Tuyết Bảo nhà mình, nhưng nhanh chóng đưa cái túi trong tay ra, cười nói: “Tôi mua một ít kem cho các cô và mấy đứa nhỏ trong lớp ăn. Thời tiết nóng nực, mọi người rất vất vả nên thanh nhiệt một chút.”

Lâm Tú Uyển ngượng ngùng: “Không được đâu, không được đâu. Ba của Tiểu Hi à, chúng tôi không cần đâu, sao có thể để anh tốn kém vậy chứ.”
 
[Thập Niên 90] Vườn Trẻ Đều Trọng Sinh, Ngoại Trừ...
Chương 41: Quỹ Lớp (2)


Dung Gia Đống cười: “Có chỗ nào không hợp lý chứ? Các cô là giáo viên phải chăm sóc bao nhiêu em nhỏ như vậy cũng rất vất vả, còn phải chạy theo bọn chúng, cũng bị mấy đứa đấy kéo quần kéo áo.

Các cô không nói lời nào chẳng phải khó lắm sao?

Đều vất vả, thế nên đừng khách sáo.

Hơn nữa đám nhỏ đoàn kết thân thiết, giúp đỡ lẫn nhau, tôi mua chút kem này thưởng cho mọi người có là gì. Mà Tuyết Bảo nhà tôi cũng ăn mà.”

Nhìn xem, hãy nhìn xem người ta nói chuyện hay như thế nào.

Lâm Tú Uyển vội vàng nhớ lại quá khứ, nhớ ra Dung Gia Đống đúng là người như vậy. Vừa khôn khéo lại láu cá, hiểu chuyện, nhân duyên của anh ấy luôn rất tốt.

Cô cũng không phải là bà thím, thấy người ta nói như vậy thì hào phóng nhân. Cô cười nói: “Vậy tôi thay mọi người cảm ơn anh.”

Dung Gia Đống: “Cảm ơn gì chứ? Điều nên làm mà.”

Anh ấy cũng không nán lại lâu hơn, chuyển lời xong rồi, cũng giao đồ cho Lâm Tú Uyển rồi. Anh ấy vẫy tay: “Vậy tôi đi trước đây, tạm biệt cô Tiểu Lâm nhé.”

Anh quay đầu vẫy tay với ông lão ngồi ngoài cổng: “Ông Vương, tôi đi đây.”

Lúc này Lâm Tú Uyển mới thấy ông Vương cũng cầm một que kem, lại thấy bùi ngùi xúc động, người này thật hiểu chuyện. Lâm Tú Uyển cầm kem quay về, cô Tiểu Lữ tò mò hỏi: “Gì vậy?”

Lâm Tú Uyển: “Chồng tôi nhờ anh ấy chuyển lời giúp. Hãi, anh ấy còn mua kem cho chúng ta.”

Lâm Tú Uyển đưa một cây kem cho cô Tiểu Lữ, sau đó nói: “Cô trông giúp tôi, tôi đi chia cho những người khác nữa.”

Cô Tiểu Lữ vui vẻ: “Được rồi.”

Thật ra kem này không đắt, chỉ một xu một cây. Nhưng khó mà thấy tấm lòng tốt như vậy đúng không?

Lâm Tú Uyển chia một lượt, các giáo viên mỗi người cầm một cây kem, ai cũng xúc động trước hành động tốt của Dung Gia Đống. Nếu như so với người ba hồ ly lúc nào cũng tính toán, người mẹ đanh đá xét nét của anh ấy, anh ấy đúng là một thanh niên tốt.

Lâm Tú Uyển vừa mới chia kem xong thì nghe thấy tiếng nhạc kết thúc giờ ngủ trưa, cô quay về phòng ngủ trưa, đã thấy bọn trẻ thức dậy rồi. Đứa thì ánh mắt đờ đẫn, đứa thì ngồi dậy, còn có đứa vẫn ngủ say mê man.

Lâm Tú Uyển liếc nhìn Tuyết Bảo, cô bé vẫn còn đang ngủ, chiếc váy đồng phục xoắn lên tận eo, để lộ ra cái bụng nhỏ. Dáng ngủ giống như con ếch xanh vậy.

Lâm Tú Uyển vội vàng đi lên phía trước kéo váy xuống cho đứa trẻ, cô nhóc thấy có người đụng vào mình nên khẽ “ưm” một tiếng, xoa xoa mắt, dịu dàng nói: “Ai vậy…”

Cô bé xoay người, tiếp tục ngủ, để lộ chiếc qu@n lót nhỏ hình con khủng long màu xanh.

Lâm Tú Uyển bật cười, chọc vào cục thịt của cô nhóc và nói: “Tuyết Bảo, dậy thôi.”

Tuyết Bảo “ưm” một tiếng, bám chặt vào cái gối và che mặt mình lại, giống như làm như thế mới có thể giả vờ mình không tồn tại. Lâm Tú Uyển thấy cô bé như vậy, dở khóc dở cười.

Cô đi đến bên cửa sổ, cười híp mắt nói: “Tuyết Bảo, ba em mang kem đến nè. Nếu như em không dậy thì cô sẽ không đưa cho em ăn đâu.”

Tuyết Bảo mơ mơ màng màng, nghe thấy chữ “kem” thì tai vểnh lên, tự kéo cái gối xuống, móng tay nhỏ định dụi mắt. Lâm Tú Uyển giữ tay cô bé lại, nói: “Đừng cứ dụi mắt như vậy.”

Cô nói: “Em xem này, là kem đó.”

Tuyết Bảo cúi đầu nhìn, thấy quả nhiên trong túi có rất nhiều kem. Cô bé nở nụ cười tươi như hoa, dịu dàng hỏi: “Em ăn được không ạ?”

Lâm Tú Uyển: “Được chứ.”

Cô nói: “Đây là kem ba em mang đến, mỗi người một cây.”

Cô lấy một cây kem ra, bóc vỏ rồi đưa cho Tuyết Bảo, sau đó lần lượt chia cho từng người, mỗi người một cây.

Thấy còn thừa hai cây, Lâm Tú Uyển suy nghĩ một chút rồi ra ngoài, đưa cho cô Tiểu Lữ thêm một cây và nói: “Còn thừa một cây, cho cô.”

Cô Tiểu Lữ híp mắt cười: “Không được không được, ngại lắm.”
 
[Thập Niên 90] Vườn Trẻ Đều Trọng Sinh, Ngoại Trừ...
Chương 42: Quỹ Lớp (3)


Lâm Tú Uyển: “Cô xem này, lại còn khách sáo với tôi. Cầm lấy đi, lớp hai chúng ta sát cạnh nhau, bình thường chẳng phải có cô giúp đỡ tôi sao? Thế mà cô còn phải khách sáo với tôi, hơn nữa tôi cũng chỉ mượn hoa dâng Phật mà thôi.”

Cô Tiểu Lữ không ngờ Lâm Tú Uyển lại biết nói chuyện như vậy, nhưng được người ta coi trọng cũng là điều tốt, vì vậy rất vui. Năm này trời nóng sớm hơn, mới đầu tháng sáu mà nhiệt độ rất cao. Buổi chiều oi bức, ăn một cây kem đúng là rất thoải mái.

Người lớn đã thấy vậy, huống hồ là trẻ con.

Các bạn nhỏ ngủ dậy được ăn một cây kem, thấy vô cùng vui sướng.

Dù cây kem này làm từ đường và nước, nhưng ăn không khác gì kem ở mười mấy, hai mươi mấy năm sau. Dù trong cây kem không có vị sữa, nhưng rất sảng khoái.

“Tuyết Bảo, cảm ơn ba cậu nhé.”

Tuyết Bảo nhếch môi, lớn tiếng nói: “Ba mình tốt nhất.”

Mọi người đều bật cười.

Tưởng Hàn ngồi khoanh chân trên giường của mình, nói: “Đúng lúc mọi người đều ở đây, mình muốn nói một chuyện quan trọng.”

“Cậu nói đi.”

“Có gì cứ nói thẳng ra.”

Cậu nhóc nhìn Lâm Tú Uyển, cô lặng lẽ đóng cửa lại.

Giống như, kẻ trộm vậy.

Tưởng Hàn làm vẻ nghiêm túc như người lớn: “Mình thấy, lớp chúng ta cần phải có một khoản quỹ lớp chung.”

Cậu nhóc liếc mắt, không cần giải thích nhiều mà tiếp tục nói: “Chúng ta vẫn là trẻ con, trong tay không có tiền gì, cho dù có nói thì cũng không có người nghe. Cho nên mình thấy tốt nhất nên có một khoản, chúng ta tự kiếm tiền rồi bỏ vào quỹ lớp, khi cần thì lấy ra dùng. Mấy cậu thấy sao?”

Cậu nhóc cố gắng nói chuyện dễ hiểu nhất. Những bạn khác chắc chắn có thể hiểu ý của cậu nhóc, nhưng cậu cũng phải đảm bảo Tiểu Tuyết Bảo cũng hiểu được.

Dù sao cô bé là cô nhóc bốn tuổi thật sự.

Hơn nữa, nói là nói tuổi thì thật sự hơi quá, thật ra Tuyết Bảo chưa đến ba tuổi. Ở thành phố Thẩm bọn họ luôn nói tuổi mụ, nếu như theo xét về bốn tuổi thì Tuyết Bảo mới chỉ ba tuổi mà thôi. Hơn nữa, vẫn chưa đến sinh nhật của cô bé…

Cô bé còn chưa tròn ba tuổi.

“Đồng ý.”

“Được đấy.”

“Mình không có ý kiến gì.”

Mọi người đều tán thành, Tuyết Bảo cũng phụ họa theo: “Đồng ý nhé.”

Dù không hiểu lắm, nhưng Tiểu Tuyết Bảo vẫn rất vui vẻ và thích thú, ao ước. Cô bé tuy còn nhỏ nhưng cũng biết tiền rất tốt, có tiền rất quan trọng.

Tưởng Hàn có sự đồng ý của mọi người, mỉm cười gật đầu nói: “Vậy ý kiến của mình chính là: Bước đầu tiên đi nhặt ve chai.”

Thấy mọi người thay đổi vẻ mặt, cậu nhóc lạnh lùng, tiếp tục nói: “Chúng ta mới bốn tuổi, có thể làm được gì khác? Dù nhặt ve chai hơi khó nghe, nhưng nếu như muốn kiếm tiền ở thời đại này thì chúng ta phải tích cóp nhóm tài chính khởi động đầu tiên. Đây là lựa chọn rất phù hợp.”

Hùng Bảo trêu: “Cậu không thể dẫn dắt bọn mình kiếm thêm chút tiền và bớt vào chuyện cao cấp sao?”

Cậu ấy đã quá quen Tưởng Hàn, dù sao cậu bé từng gây ra rất nhiều chuyện và Tưởng Hàn đã ra mặt giải quyết rất nhiều mớ hỗn loạn của mình. Hai người họ thật sự đã quá biết rõ về nhau rồi.

Tưởng Hàn lạnh lùng hơn: “Những cách kiếm tiền đều được viết trong luật hình sự. Cậu có muốn mình đọc luật hình sự ra không?”

Nếu như luật sư Hàn ở mấy chục năm sau nói ra những lời này thì tốt, nhưng bây giờ Tưởng Hàn dưới hình hài cậu nhóc con nói nghiêm túc như vậy lại vô cùng tương phản nhau, khiến người ta cảm thấy thật buồn cười.

Lâm Tú Uyển không giấu được gương mặt tươi cười của mình.

Tuyết Bảo chớp chớp hàng lông mi dài, đôi mắt hạnh lấp lánh nhìn chằm chằm vào Tưởng Hàn, không biết đang nghĩ gì.

Hùng Xán Lạn: “...”

Cậu bé xua tay: “Không cần không cần, không cần thiết đâu.”

Tưởng Hàn nghiêm túc: “Mình không sợ nhặt ve chai sẽ mất mặt, các cậu sợ cái gì? Các cậu cần tiền hay cần thể diện?”

Đương nhiên là… Mọi người đồng loạt ngồi ngay ngắn lại… Cần tiền!

Tưởng Hàn: “Được rồi, chuyện này cứ quyết định như vậy đi.”
 
[Thập Niên 90] Vườn Trẻ Đều Trọng Sinh, Ngoại Trừ...
Chương 43: Quỹ Lớp (4)


Lâm Tú Uyển thấy Tưởng Hàn nói xong, mỉm cười hỏi: “Nói xong rồi sao?”

Tưởng Hàn: “Vâng.”

Lâm Tú Uyển vẫn mỉm cười, nhưng lại rất kiên quyết: “Cô không đồng ý.” Cô nghiêm túc nói: “Cô biết các em muốn có quỹ lớp, cô sẽ bỏ ra số tiền này. Nhưng cô không muốn các em đi nhặt ve chai. Các em còn nhỏ, sức đề kháng của cơ thể cũng yếu, đương nhiên có thể đi nhặt ve chai nhưng có quá nhiều vi khuẩn. Nó không tốt cho sức khỏe, vì vậy cô không đồng ý.”

Tưởng Hàn: “Nhưng, thưa cô, cô cũng là gia đình bình thường, sao trích tiền lương vào trong quỹ lớp được ạ? Cô cũng có gia đình rồi.”

“Vậy để cô nghĩ cách.”

Lâm Tú Uyển không hề nhường bước.

Tuyết Bảo nhìn hết người này đến người kia, thấy mọi người giống như đang đàm phán ở trên tivi vậy.

Đúng vậy, đúng vậy, chính là từ “đàm phán”.

Thật là nhàm chán.

Cô bé nắm chặt tay, không dám tham gia.

Cô Lâm rất giỏi, Tiểu Hàn cũng rất kiên quyết.

Lúc này cô bé nghe thấy Tiểu Hàn nói: “Cô Lâm, em biết lục giác không tốt với trẻ con, em cũng không phải bảo mọi người đi lục rác để kiếm ve chai. Nếu như em thật sự đi lục giác, một lần hay nửa lần thì được, còn về lâu về dài ba em cũng đánh gãy chân của em. Em đã có chủ ý từ trước rồi, cô quên rồi sao? Chúng ta còn có có nhà máy hoa plastic, rác mà em bảo chính là sản phẩm rác trong nhà máy hoa plastic. Dù cái này cũng gọi là rác, nhưng không giống rác, nó không bẩn và cũng không bị người ta vứt đi.”

Lâm Tú Uyển sững sờ.

Sau đó cô nhanh chóng hiểu ra, hiểu “lượm ve chai” mà Tưởng Hàn nói là gì. Cô hầu như không cần Tưởng Hàn nói đúng mà gật đầu: “Vậy thì được, cô đồng ý.”

Tưởng Hàn nhìn Lâm Tú Uyển, nói: “Cô Lâm, lúc ấy số tiền sẽ thống nhất để ở chỗ cô.”

Cậu nhóc lại liếc nhìn một lượt, nói: “Tiểu Bạch, cậu ghi sổ sách.”

Bé nam đen gầy đang ăn gần hết cây kem ngẩng đầu lên nhìn Tưởng Hàn, sau đó gật đầu: “Được.”

Tương lai cậu bé ấy là tổng bí thư Bạch, đúng là biết dùng người tài đúng chỗ.

“Vậy thì được rồi.”

Mọi người nhanh chóng bàn bạc ổn thỏa, nếu như để chuyện này cho người lớn làm, chắc chắn sẽ không thống nhất nhanh như vậy được.

Nhưng cả đám đều xuyên không hoặc trọng sinh, chắc chắn muốn đề phòng nhau. Nhưng con người không ai giống ai, những trải nghiệm thời thơ ấu ảnh hưởng rất sâu rộng, gắn kết họ về mặt tâm lý và không thể tách rời, họ đã trải qua sự sống và cái chết cùng nhau. Có lẽ trong lớp Hoa Hướng Dương không phải ai cũng là bạn tốt và thân thiết với nhau.

Nhưng, họ lại vô cùng tin tưởng nhau.

Dù sao ở kiếp trước họ đã có ba mươi năm kinh nghiệm, cũng từng thấy tính cách đối xử của từng người.

Đã bàn bạc xong tất cả, cũng đã nghỉ trưa xong. Các bạn nhỏ đi về phòng học của mình, Tuyết Bảo rụt rè đi đến bên cạnh Tưởng Hàn. Tưởng Hàn: “Tuyết Bảo sao vậy?”

Gay rồi, có phải Tuyết Bảo đã phát hiện sự khác thường của cậu nhóc không?

Lẽ nào cô bé đã nhận ra mình khác với mọi người?

Tưởng Hàn nhếch miệng, cố gắng bình tĩnh lại: “Cậu có chuyện gì thì cứ nói với mình.”

Tuyết Bảo ấp a ấp úng, khẽ hỏi: “Tiểu Hàn, có phải tối hôm qua cậu lén xem tivi đúng không?”

Tuyết Bảo làm vẻ mặt “Mình biết hết rồi, cậu đừng hòng lừa mình”.

Tưởng Hàn sững người, sau đó ngỡ ngàng: “Lén xem tivi? Mình đâu có.”

Tuyết Bảo hừ hừ, nói chắc nịch: “Chắc chắn là cậu có, vừa nãy cậu học theo cách nói chuyện của ông chủ lớn trên tivi.”

Cô bé hất cằm, gương mặt nhỏ hơi ngước lên, nói: “Hừ, chính là bộ phim ‘Cô nàng giao tiếp’. Bà nội mình có xem phim đó đấy.”

Tưởng Hàn: “...”

Tuyết Bảo cười nhạo bạn của mình: “Cậu học theo chẳng giống chút nào.”

Tưởng Hàn: “...”

Cậu nhóc không nên đánh giá cao chỉ số IQ của trẻ con bốn tuổi.

Đúng là phong bình bị hại!

Nam tử hán đại trượng phu, nói làm là làm.

Tưởng Hàn vừa tan học đã triệu tập những người bạn nhỏ cùng nhau đi kiểm tra địa hình.
 
[Thập Niên 90] Vườn Trẻ Đều Trọng Sinh, Ngoại Trừ...
Chương 44: Kiếm Tiền (1)


Trẻ con ở độ tuổi bọn chúng, người nhà cũng không trông mong chúng có thể làm gì, mấy đứa nhóc này không gây thêm phiền phức cho trong nhà đã là tốt lắm rồi. Bọn chúng không ra ngoài chơi, người nhà còn phải đuổi chúng đi, cho nên bọn trẻ rất dễ tụ họp, không thiếu một đứa nào.

Tuyết Bảo cũng nằm trong số đó, cô bé tết bím tóc vểnh lên, ngẩng đầu ưỡn ngực, bước đi hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang.

Muốn hỏi làm gì à?

Bọn chúng ra ngoài để gây dựng sự nghiệp!

Cô, một thành viên trong đám nhóc sắp có sự nghiệp nhất định phải kiêu ngạo.

Thế nhưng… Tuyết Bảo lại hơi khó hiểu, cô bé kéo Khổng Điềm Điềm ở bên cạnh, nhỏ giọng hỏi: “Điềm Bảo à, chúng ta đi làm gì vậy?”

Khổng Điềm Điềm hơi giật giật khóe miệng: “…”

Hóa ra người bạn nhỏ kiêu ngạo, đắc ý, huênh hoang như thế nhưng căn bản lại không biết mình đi làm gì?

Chậc, đúng rồi, thật sự là một cô bé con.

Cô ấy giải thích cho Tuyết Bảo: “Không phải chúng ta muốn kiếm tiền sao? Bây giờ chúng ta sẽ đi khảo sát một chút, xem thử nhà máy sản xuất hoa nhựa có phải sẽ vứt hết đống phế liệu đi không. Nếu như vậy thì chúng ta có thể nhặt những thứ mình cần từ trong đống đồ phế phẩm đó.”

Tuyết Bảo nhỏ giọng: “Ồ.”

Cô bé suy nghĩ một lúc, sau đó không nhịn được nghiêng đầu hỏi: “Vậy chúng ta cần cái gì?”

Khổng Điềm Điềm nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của cô bé, không nhịn được sờ lên cái đầu nhỏ của cô. Ôi, Tuyết Bảo vậy mà còn cao hơn cô một chút xíu, đây là một đứa trẻ lớn.

Cô nói: “Đương nhiên là dây kẽm, dây kẽm có thể bán lấy tiền.”

Tuyết Bảo chớp đôi mắt to: “Ồ.”

Cô bé háo hức nhìn Khổng Điềm Điềm cười: “Vậy chúng ta bán cho ai?”

Người bạn nhỏ đã hóa thân thành mười vạn câu hỏi vì sao.

Khổng Điềm Điềm không hề cảm thấy phiền phức, ngược lại còn cảm thấy nói chuyện phiếm với Tuyết Bảo vô cùng vui vẻ, đây là đãi ngộ độc nhất vô nhị.

Không thấy những người khác đều tỏ ra hâm mộ quá trời sao!

Cô nói: “Tiệm phế liệu, bên đó họ thu về để có thể làm những thứ khác.”

Bây giờ Tuyết Bảo đã hiểu một chút, không, là hiểu rất rõ mới phải.

Bọn họ sắp phát tài rồi.

Những bước chân của Tuyết Bảo càng thêm kiêu ngạo.

Khổng Điềm Điềm cảm thấy dáng người nhỏ bé này của cô nhóc giống như là một kẻ trâu bò nắm giữ chìa khóa của sự giàu có.

Cơ mà, tuy nói là khảo sát, nhưng Khổng Điềm Điềm vẫn có chút lòng tin có thể kiếm được tiền.

Nói thế này đi, nếu như Tưởng Hàn không nói, có lẽ đa số mọi người trong lớp bọn họ đều không nghĩ tới việc có thể kiếm tiền ở đây, cô cũng không nghĩ ra được. Nhưng Tưởng Hàn đã nhắc đến, bọn họ đều nhớ tới nhà máy sản xuất hoa nhựa này.

Nhà máy sản xuất hoa nhựa cách nhà máy sản xuất máy móc của bọn họ không xa, cũng là một nhà máy đã lâu năm. Thế nhưng nhà máy sản xuất hoa nhựa lại là một trong những nơi đóng cửa và cho công nhân nghỉ việc sớm nhất.

Nhà máy sản xuất hoa nhựa không giống với nhà máy sản xuất máy móc của bọn họ, nhà máy máy móc có thể tồn lại rất nhiều năm là do công nghệ không dễ bị thay thế và vẫn có đơn đặt hàng. Nhưng nhà máy sản xuất hoa nhựa lại không phải là một nhà máy có nhiều công nghệ, cho nên chẳng bao lâu sau đã bị một nhà máy nhỏ ở phía nam thay thế.

Tuy nói lãnh đạo nhà máy cũng có chút buồn lo, nhưng thời điểm này không có khái niệm nhà máy đóng cửa, không ai nghĩ nó sẽ sụp đổ, cho nên vẫn cứ sống an nhàn, đồng thời không biết tiến thủ.

Mà hiệu quả và lợi ích của nhà máy không tốt, phúc lợi đãi ngộ kém, lại còn nằm kế bên một xí nghiệp lớn đang phát triển rầm rộ như nhà máy máy móc. Các công nhân càng chán nản, ngược lại càng làm việc mất tập trung, rõ ràng không có bao nhiêu kỹ thuật, nhưng tỷ suất báo hỏng lại cao đến đáng sợ.

Mà giá đỡ của những bông hoa nhựa này cơ bản đều là dây kẽm.
 
[Thập Niên 90] Vườn Trẻ Đều Trọng Sinh, Ngoại Trừ...
Chương 45: Kiếm Tiền (2)


Nhà máy cũng không quan tâm, sau khi báo hỏng thì sẽ được đóng dấu và trực tiếp vứt đi như rác thải, đến mức dưới chân núi bên ngoài cửa sau nhà máy sản xuất hoa nhựa đã chất thành một núi rác thải.

Lần nào cũng đợi đến lúc chất đống nhiều quá không chứa nổi nữa mới cho mấy chiếc xe tải vận chuyển đến bãi rác lớn ở vùng ngoại ô.

Giá đỡ của hoa nhựa là dây kẽm, cũng không phải không có ai để ý, nhưng bác bảo vệ trong nhà máy là ba của giám đốc. Mà ông bác này ghét nhất là những người đầu cơ trục lợi, cho dù bây giờ chưa có cách nói này, nhưng ông ấy vô cùng chán ghét những cá nhân mua bán, kinh doanh kia.

Cho dù trong nhà máy không cần rác thải báo hỏng, nhưng chỉ cần có người tới lấy, ông ấy đều cảm thấy đây là đào góc tường của xã hội, mắng chửi người ta. Lúc tâm trạng không tốt còn muốn thả chó, cực kỳ hung dữ.

Một lần rồi hai lần, cũng không còn ai đến đây nữa.

Thay vì đắc tội ông ấy, mọi người chẳng thà chờ nhà mấy vận chuyển rác đi rồi lấy, dù sao sớm muộn gì cũng phải vận chuyển đến đó.

Bởi vậy nên bên này cũng không có ai đến tìm xúi quẩy.

Khổng Điềm Điềm nghĩ tới những việc này, Tô Manh cũng nghĩ tới. Mặc dù trước kia sau khi học đại học cô đã rời khỏi thành phố Thẩm, thế nhưng dù sao vẫn học cấp ba ở đây, những chuyện này đều nhớ được đôi chút. Cô thấp giọng nói: “Không biết ông già thối kia có cho chúng ta nhặt phế liệu ở đây không.”

Khổng Điềm Điềm ngược lại rất chắc chắn: “Có thể, cậu yên tâm, mình chắc chắn là có thể.”

"Tại sao?"

Không chỉ Tô Manh, ngay cả Khương Như Ngưng đi cùng cũng hỏi, bọn họ đều đã nghe qua sự tích huy hoàng của ông Cẩu.

"Cậu đúng là có lòng tin với Tưởng Hàn ghê."

Khổng Điềm Điềm ‘xùy’ một tiếng, xua tay: "Cái gì mà có lòng tin với Tưởng Hàn chứ? Mình không thèm tin tưởng cậu ấy đâu, người mình tin là Thôi Phong cơ. Có cậu ấy ở đây đảm bảo mọi chuyện sẽ thành."

Trên mặt mọi người đều đầy dấu chấm hỏi, ngược lại Thôi Vũ ở bên cạnh Khương Như Ngưng lại gật đầu: "Đúng đó, anh của mình không thành vấn đề."

Kiếp trước anh của cô làm gì?

Là cảnh sát địa phương.

Tình hình nhà ai như thế nào anh ấy đều nắm rõ, ngay cả mèo nhà ai buổi tối sắp sinh con, anh ấy cũng đều biết.

Việc am hiểu nhất chính là kết thân với những người trung niên và cao tuổi.

“Thôi Phong có thể thu phục ông Cẩu.” Khổng Điềm Điềm phụ họa.

Tuyết Bảo nhìn Tiểu Phong đi tít đằng trước, nhìn không ra Tiểu Phong làm sao có thể thu phục được ông Cẩu.

Hơn nữa, Tuyết Bảo vô cùng mờ mịt: “Ông Cẩu là ai?”

Cô bĩu bĩu môi, nói: “Tại sao các cậu đều biết mà mình không biết vậy?”

Các cậu trừ mình ra, lén có bí mật nhỏ.

Tuyết Bảo vừa mất mát vừa tổn thương.

Cô nhóc tủi thân bi bô: “Không phải đã nói tất cả chúng ta là bạn tốt sao? Các cậu bỏ mình, giấu giếm bí mật nhỏ với nhau.”

Dáng vẻ vừa buồn vừa tủi thân của cô bé thật sự khiến người khác đau lòng muốn chết, Khổng Điềm Điềm vội vàng chạy tới ôm cô, nói: "Bé ngoan đừng buồn, bọn mình không có giấu cậu, sẽ không bao giờ giấu Tuyết Bảo đâu, chúng ta phải làm bạn tốt cả đời."

Tuyết Bảo: "Thật sao?"

"Đương nhiên là thật."

Mấy bé gái đều dừng bước chân, sôi nổi tha thiết bày tỏ sự chân thành của mình: "Mình thích Tuyết Bảo nhất."

"Mình mới là người thích Tuyết Bảo nhất."

"Tuyết Bảo lại đây, ôm một cái nào."

Mọi người đều như vậy, hàng mi dài của Tuyết Bảo chớp chớp, nũng nịu nói: “Chúng ta đều là bạn tốt.”

Khóe miệng Tuyết Bảo lại cong lên, ngoan ngoãn mỉm cười, nhưng ngay sau đó lại cảm thấy có chút khó hiểu, nói: “Dạo này các cậu đều hơi là lạ.”

Mấy người lập tức chột dạ, ánh mắt bắt đầu có có chút lơ lửng, lập tức hỏi: “Có, có hả?”

Tuyết Bảo liên tục gật đầu, nói: “Có, các cậu đều có.”

Cô là một bé gái thông minh, đã phát hiện ra rồi.
 
[Thập Niên 90] Vườn Trẻ Đều Trọng Sinh, Ngoại Trừ...
Chương 46: Kiếm Tiền (3)


Cô bé thử diễn tả lạ ở chỗ nào, nhưng vì tuổi còn nhỏ nên từ ngữ miêu tả còn thiếu thốn, xoắn xuýt gãi đầu, không biết phải nói như thế nào. Một lúc lâu sau cuối cùng cô bé cũng nghĩ ra, nhanh chóng nói: “Các cậu, các cậu giả vờ nói chuyện giống người lớn.”

Nhóm người Khổng Điềm Điềm kinh ngạc đến ngây người.

Thật sự không ngờ Tiểu Tuyết Bảo lại sắc bén như thế, nói trúng sự thật.

Nhưng bọn họ không thể lòi đuôi được, tuyệt đối không thể.

Khổng Điềm Điềm vội vàng suy nghĩ, sau đó nhanh chóng phản ứng lại. Cô lập tức chống nạnh, duỗi một cánh tay ra, ngửa mặt lên trời hét lớn, nói: “Oa ha ha ha, bị cậu phát hiện ra rồi! Bọn mình đang học làm người lớn, cậu thấy có giống không?”

“Phụt!” Một đám nhóc phun ra.

Tuyết Bảo: “…”

Cô bé lại khẽ xoắn xuýt một hồi, nói đúng trọng tâm: “Cậu giống nhất, những người khác chỉ giống chút xíu.”

Khổng Điềm Điềm: “…”

Những người khác: “Phụt!”

Khổng Điềm Điềm tức giận: “Các cậu là cái bình phun à? Phụt phụt phụt.”

Thật đáng giận.

Khổng Điềm Điềm mặt mày buồn bã, cho dù cô đã trở thành một em bé bốn tuổi, nhưng vẫn có cảm giác của một bác gái lớn tuổi sao? Tuyết Bảo cũng cảm thấy cô là người lớn nhất.

Như này chẳng giống khen ngợi chút nào.

Nhưng Tuyết Bảo lại không nghĩ vậy, cô bé chỉ cảm thấy đây chính là khen ngợi.

Cô bé vỗ vai Khổng Điềm Điềm, cực kỳ vui vẻ nói: “Cậu học giống nhất, lớn lên cậu nhất định có thể trở thành một ngôi sao lớn.”

Khổng Điềm Điềm im lặng quay đầu nhìn về phía Khương Như Ngưng, Khương Như Ngưng che miệng, chậm rãi im lặng quay đầu đi, cô ấy không muốn ‘phụt’ cũng không được.

Khổng Điềm Điềm yếu ớt nói: “Ngôi sao thật chế giễu ngôi sao giả.”

Tuyết Bảo: “Hả?”

Cô bé không biết Khổng Điềm Điềm nói gì.

Khổng Điềm Điềm lập tức bày ra khuôn mặt tươi cười, nói: “Không có gì, đi thôi! Chúng ta không thể chậm trễ việc chính được.”

Tuyết Bảo nhanh chóng gật đầu: “Đúng đó.”

Một đám nhóc con rêu rao khắp nơi, nhanh chóng cùng nhau đi đến nhà máy sản xuất hoa nhựa.

Tuyết Bảo còn nhỏ tuổi, mặc dù nơi này cách nhà máy sản xuất máy móc của bọn họ không xa, nhưng cũng chưa có ai đưa cô bé đến đây. Cô gái nhỏ hết nhìn đông rồi lại nhìn tây, một đôi mắt cũng không đủ dùng.

“Bên này đi.”

Nhóm nhóc con đi theo ‘Đại ca dẫn đầu’, vòng ra cửa sau, vừa đến nơi Tuyết Bảo đã bị choáng váng.

“Ồ quao!” Đôi mắt cô bé tròn xoe, cái miệng nhỏ cũng há ra: “Nhiều quá, nhiều quá, nhiều quá đi.”

Đây là lần đầu tiên cô bé nhìn thấy nhiều rác thải hoa nhựa như vậy.

Tuyết Bảo vui vẻ chạy về phía trước mấy bước, xích lại gần đống rác thải hoa nhựa, mặc dù phải dầm mưa phơi nắng phơi gió, nhìn có vẻ rất bẩn, nhưng những thứ này hoàn toàn khác với rác thật, cho nên mọi người cũng không ngăn Tuyết Bảo chạy qua đó.

Tuyết Bảo ồ lên rất nhiều tiếng, kích động nói: “Lần đầu tiên mình thấy nhiều bông hoa bằng nhựa như vậy.”

“Mình cũng thế.”

“Mình cũng vậy.”

Mặc dù mọi người đều biết tình hình ở đây nhưng không phải ai cũng từng đến xem. Dù sao nơi này cũng đã đóng cửa vào đầu năm 1993, cách hiện tại còn chưa tới hai năm. Lúc đó bọn họ còn nhỏ, cho nên cũng không thể qua bên này.

Nhưng nhìn cái ‘núi rác’ này mới thấy ở đây đã lãng phí đến mức nào.

“Này, nhóm mấy chú lùn, mấy đứa tới đây làm gì hả? Đây là nơi để mấy đứa chơi đùa sao?” Một ông bác mập mạp bước ra cửa, lập tức nhìn thấy bọn chúng.

Không biết sao Tuyết Bảo lập tức cảm thấy người này chính là ông Cẩu mà mọi người nhắc tới.

Cô yên lặng trốn ra sau lưng những người bạn nhỏ, vừa vặn núp ở sau lưng Kiều Nhất Minh, cậu ấy lập tức trấn an cô: “Không sao đừng, đừng sợ.”

Trong lúc nói chuyện thì nhìn thấy một bé trai tức khắc chạy tới, hí ha hí hửng: “Ông Cẩu ơi! Ông Cẩu yêu quý của cháu!”

Giọng nói véo von cất lên.

Tuyết Bảo run lên một cái, Kiều Nhất Minh nói: “Tê cả da đầu.”

Tuyết Bảo gật đầu liên tục, không sai không sai, chính là như vậy.
 
[Thập Niên 90] Vườn Trẻ Đều Trọng Sinh, Ngoại Trừ...
Chương 47: Đáng Yêu (1)


Cậu bé trai chẳng phải người nào xa lạ mà chính là vũ khí bí mật để đối phó với ông Cẩu, anh bạn nhỏ Thôi Phong. Đứa nhỏ vui vẻ chạy tới, ông Cẩu sững sờ: “Cháu là ai?”

Ông không quen đứa nhỏ này.

Thôi Phong: “Cháu là Tiểu Phong Phong ạ.”

Tuyết Bảo yên lặng lùi lại một bước, thấy Khổng Điềm Điềm ở cách đó không xa thì vội vàng chạy đến bên cạnh cô ấy. Tuyết Bảo duỗi cánh tay ra, đưa cho những người bạn nhỏ của mình nhìn, sốt sắng: “Các cậu nhìn này, mình nổi hết cả da gà rồi.”

Mấy bé gái cũng duỗi cánh tay ra, y hệt!

Tất cả mọi người đều nổi da gà.

Thôi Vũ cũng không ngoại vệ.

Xong đời rồi, sau khi cô thu nhỏ trở lại, cô đã không còn miễn dịch với dáng vẻ buồn nôn và trơ tráo của anh trai mình nữa.

Cơ mà lúc này Tuyết Bảo cũng đồng tình nhìn Thôi Vũ, nói: “Tiểu Vũ, cậu cũng khổ ghê.”

Thôi Vũ: “…”

Cô được hạt đậu nhỏ này đồng cảm rồi.

Thôi Phong, người bạn của các cô chú trung niên cao tuổi.

Câu nói này tuyệt đối không sai, rõ ràng bây giờ căn bản không hề quen biết ông Cẩu, nhưng Thôi Phong đã thuận lợi giải quyết ông Cẩu trong mấy phút, tạo nền tảng cho ‘sự nghiệp lớn’ của bọn họ khởi đầu suôn sẻ.

Tưởng Hàn cũng là một người gọn gàng dứt khoát, cũng không đợi đến ngày mai, ngày mai là ngày mai, hôm nay bắt tay trước.

Những người bạn nhỏ giống như châu chấu con, lập tức bắt đầu ngay. Lần đầu tiên Tuyết Bảo làm chuyện như vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn kích động đến đỏ bừng, cô nắm lấy cánh tay Khổng Điềm Điềm, nói: “Chúng ta bắt đầu ngay bây giờ sao? Là nhặt những thứ này à?”

Khổng Điềm Điềm cười: “Đúng, chính là những thứ này, đây là dây kẽm nâng đỡ khung xương, cậu nhìn nè, kéo như thế này một cái là nó ra ngay đúng không? Cậu cẩn thận một chút, lúc kéo ra đừng quẹt mình bị thương.”

Tuyết Bảo à à, sau đó lập tức nghiêm túc phồng khuôn mặt nhỏ ngọt ngào dặn dò những người bạn nhỏ bên cạnh: “Mọi người phải cẩn thận nhé, cái này rất dễ bị thương,”

Mọi người cực kỳ cảm động, Tiểu Tuyết Bảo chính là tiểu thiên sứ tốt bụng, đáng yêu như vậy đấy, nhìn đi nhìn đi, xem người ta tốt bụng cỡ nào nè.

“Tuyết Bảo yên tâm đi, bọn mình làm được.”

“Cậu cẩn thận nhé.”

Tuyết Bảo vui vẻ ừ lớn một tiếng, ngược lại là Kiều Nhất Minh thấp giọng thì thầm với Tưởng Hàn: “Hay là đừng để con gái làm, mấy ông già chúng ta làm là được rồi. Các cậu ấy nào đã làm những việc nặng như vậy, hơn nữa Tuyết Bảo còn nhỏ thế kia.”

Tưởng Hàn liếc mắt nhìn Kiều Nhất Minh, người này có thể đi đến văn phòng tỉnh thật sự là dựa vào bản lĩnh của mình, nhưng lại hoàn toàn không có EQ.

Anh nói: “Trọng điểm là làm việc sao? Là làm nhiều hay ít sao? Quan trọng là gắn kết trái tim với nhau.”

Kiều Nhất Minh: “?”

Cũng may, anh ấy cũng không phải đồ đần, lập tức hiểu ra ngay: “Vậy cũng đúng.”

Chưa kể, những người lớn kia tới nhặt hoa nhựa, lột dây kẽm bán lấy tiền, ông Cẩu không hề khách khí thả chó, nhưng đám nhóc bọn họ ở đây hò hét ầm ĩ làm việc, ông Cẩu lại rất vui.

Ông ấy chống nạnh, đứng ở cửa sau nhà máy sản xuất hoa nhựa, vui vẻ nhìn bọn họ.

Nếu lớn hơn một chút, ông ấy đã cho rằng những đứa trẻ này đầu cơ trục lợi, nhưng những đứa trẻ lúc này mới ba bốn tuổi nên trông rất buồn cười. Ông ấy nhìn một lúc rồi thảnh thơi đi vào trong nhà máy.

Tháng sáu trời tối muộn, nhóm mấy đứa nhỏ bận rộn xong, lúc này mới mỗi đứa lôi hai bó dây kẽm, đi theo Thôi Phong đến tiệm ve chai. Tuy rằng chuyện này ban đầu là Tưởng Hàn khởi xướng, nhưng Thôi Phong mới là người thông thuộc vùng này nhất.

Hơn nữa, tiệm ve chai bên này là chú nhỏ của Thôi Phong Thôi Vũ làm, cũng coi như là hợp lý.

Đây cũng là lần đâu tiên chú Thôi gặp phải chuyện như vậy, không khỏi buồn cười. Nếu mấy đứa này lớn hơn một chút thì cũng không đến mức tức cười như thế, nhưng cũng bởi vì mấy cái bánh bao đậu đỏ này quá nhỏ lại không có người lớn chân dài đi theo nên trông thật sự rất buồn cười.
 
[Thập Niên 90] Vườn Trẻ Đều Trọng Sinh, Ngoại Trừ...
Chương 48: Đáng Yêu (2)


Chú Thôi cười nắc nẻ muốn phun ra, nói đùa: “Sau này còn có nữa thì bọn cháu cứ mang tới, chú mua hết.”

Đám trẻ con lần lượt bi bô: “Vâng ạ.”

Đừng thấy bọn họ một người hai bó dây kẽm, mệt bở hơi tai, bận rộn suốt mấy tiếng đồng hồ như vậy mà chỉ bán được tám đồng. Những người đã quen thấy tiền lớn, ai lại để ý tám đồng này, trông ai cũng vô cùng bình tĩnh khiến chú Thôi càng buồn cười hơn.

Cơ mà, trong đám trẻ con cũng có một đứa không giống với những đứa khác.

Tuyết Bảo vui đến nỗi sợi tóc cũng lộ ra vẻ hớn hở, gương mặt kích động đỏ bừng lên, đôi mắt to tròn sáng lấp lánh, bước chân nhẹ tênh như thể muốn bay lên, lúc theo mọi người rời đi còn vừa đi vừa đánh tay…

Chú Thôi: “Phụt!”

Tuyết Bảo vẫn không biết chú Thôi đang vui vẻ nhìn mình, cô bắt đầu nghiêm túc bước đi.

Ôi, đi đánh tay.

Dù sao thì cũng rất kích động!

“Chúng ta giỏi quá đi, sao chúng ta lại giỏi như vậy nhỉ. Chúng ta lợi hại quá, sao mà chúng ta lợi hại ghê.” Suốt dọc đường, cái miệng nhỏ của Tuyết Bảo không ngừng liến thoắng, cô bé hưng phấn nói: “Ngày mai chúng ta đi nữa không?”

Đám người Tưởng Hàn cười nói: “Đi nữa, chúng ta phải tiết kiệm mấy ngàn đóng tiền học.”

Tuyết Bảo trợn to mắt, mấy ngàn tệ à, nhiều quá đi.

Cô bé hỏi: “Nhưng mà, có thể không?”

“Đương nhiên, chúng ta nhiều người như vậy mà.”

Tuyết Bảo nghe xong thì òa lên, bọn họ có rất nhiều người đó.

“Chúng ta sắp trở thành triệu phú rồi!”

Tuyết Bảo cực kỳ kích động, mãi cho đến chạng vạng tối về nhà còn khẽ hát lâng lâng.

Lúc này, Dung Gia Đống và Đào Lệ Hoa đều đã tan làm, Dung Gia Đống hỏi: “Con đi đâu chơi làm cả người người lấm bẩn vậy?”

Tuyết Bảo đắc ý chống nạnh, bàn chân nhỏ đạp đạp, kiêu ngạo nói: “Con đi kiếm tiền ạ.”

Dung Gia Đống nghe xong thì chưa cần biết gì đã đắc ý, anh ấy cũng rất tự hào: “Ôi chao, Tiểu Tuyết Bảo của chúng ta lợi hại như vậy à. Không hổ là con gái của ba, còn lợi hại hơn cả ba con nữa. Lúc ba tầm tuổi con còn chưa giỏi được như con đâu, Tuyết Bảo đỉnh quá!”

Tuyết Bảo gật đầu lia lại, nói: “Đúng vậy đúng vậy, con rất giỏi.”

“Hai người đúng là hai ba con.” Đào Lệ Hoa nhìn hai người một xướng một họa, nói: “Dẫn con đi tắm trước đã, mặt mày đỏ như vậy, coi chừng phát sốt vào mùa hè.”

Lúc cô nói chuyện, bà nội Dung còn đang nấu cơm đã lập tức bỏ thìa xuống, lo lắng: “Để bà xem thử, có chuyện gì vậy?”

Tuyết Bảo dậm chân: “Cháu không bị sốt đâu, cháu vui quá thôi!”

“Được được được, cháu vui. Lệ Hoa con vào phòng bếp xem thử, mẹ dẫn Tuyết Bảo đi tắm đã.” Nói rồi bà nội Dung lập tức nhận việc tắm rửa cho Tuyết Bảo, bà nói: “Đi tắm thôi.”

Tuyết Bảo: “Vâng ạ.”

Lúc này thật ra cũng đã có máy nước nóng, nhưng chi phí trong nhà rất ít, mọi người cũng không nghĩ tới thứ này, giống như nhà máy sản xuất máy móc của bọn họ cũng là một xưởng lớn, nhưng ngay cả nhà của giám đốc cũng không có. Ngoại trừ đun nước trên bếp gas, thì tới mùa hè lại phơi nước.

Một túi nước lớn phơi nắng với tấm nhựa che lên trên, có thể nói là điểm đặc sắc của thời đại này.

Dung Gia Đống lên tầng cao nhất, ở đây cũng không chỉ có gia đình họ làm như vậy mà rất nhiều hộ đều làm tương tự. Anh khiêng túi nước xuống lầu, lúc đi qua lầu bốn thì thấy nhà họ Tô mở cửa, Tô Manh đang đạp máy may.

Dung Gia Đống nhắc nhở: “Manh Bảo đừng lén nghịch máy may, lỡ đâm trúng tay thì sao?”

Sau đó lại căn dặn tiếp: “Cháu ở một mình, lát nữa nhớ phải đóng cửa.”

Tô Manh dạ một tiếng, nói: “Chú Dung, cháu biết rồi ạ.”

Cô bịch bịch chạy tới, đóng cửa lại ngay trước mặt Dung Gia Đống, sau đó lập tức trở lại tiếp tục đạp máy may. Người lớn… Cô chính là người lớn, không cần nghe.

Một ngày nắng to nước phơi nóng hổi, bà nội Dung nhấc tấm nhựa che bồn tắm lên, đổ thêm một chậu nước nóng rồi mới để Tuyết Bảo vào, cánh tay của cô bé kỳ ra đầy ghét. Bà nội Dung ái chà chà nói: “Tắm mỗi ngày mà ngày nào cũng bẩn như vậy.”
 
[Thập Niên 90] Vườn Trẻ Đều Trọng Sinh, Ngoại Trừ...
Chương 49: Đáng Yêu (3)


Cô gái nhỏ lập tức bi bô cãi lại: “Cháu không bẩn, Tuyết Bảo không bẩn!”

“Vậy cháu xem đây là gì?”

Ánh mắt Tuyết Bảo đảo qua, móng vuốt nhỏ che mặt lại, bà nội Dung nói: “Ái chà chà, con bé này, đừng che mặt lại, tay cháu không sạch…”

Cô bé không che mặt nữa nhưng lại chọc chọc vào cái bụng nhỏ của mình, nói: “Cháu nhiều thịt quá.”

“Cái gì mà nhiều thịt, đây gọi là sổ sữa, con nít như vậy mới có phúc khí, gầy như bọ ngựa là nghèo. Đợi cháu lớn lên sẽ trổ mã, lúc đó là đáng yêu nhất.”

Tuyết Bảo dang tay ra cho bà nội Dung kỳ ghét, cô bé nghiêng cái đầu nhỏ suy nghĩ, rồi gật đầu tán thành, cô khoe khoang với bà nội Dung: “Bà nội, cháu rất đáng yêu, các bạn ở lớp hoa hướng dương nhỏ của bọn cháu đều rất thích cháu.”

Bà nội Dung Triệu Quế Hương không hề cảm thấy đây là khoác lác, Tuyết Bảo của bọn họ đáng yêu như thế, làm gì có người nào không thích con bé được?

Bà nói: “Điều đó là đương nhiên.”

Tuyết Bảo bật cười khanh khách, giống như con vịt nhỏ đập cánh trong nước.

Bà nội Dung: “Đến đây, bà nội gội đầu cho cháu.”

“Cháu muốn dầu gội có mùi quýt.” Tuyết Bảo vội nói, bà nội Dung: “Được, bà nội dùng hương quýt gội cho cháu.”

“Lần này dùng mùi quýt, lần sau dùng quả đào mật.”

Cô bé có hai loại dầu gội dành cho trẻ em.

Cô bé siêu giàu.

Bà nội Dung cười: “Chờ bà nội đi xem có hàng mới gì không sẽ mua thêm cho cháu.”

Tuyết Bảo vô cùng vui vẻ, lắc đầu vẫy đuôi: “Bà nội, cháu yêu bà lắm…”

Bà nội Dung: “Ôi chao cục cưng của bà nói chuyện ngọt quá…”

Một già một trẻ, vừa tắm rửa vừa nói chuyện ríu rít, Đào Lệ Hoa ở bên ngoài cũng đã nấu xong đồ ăn trong phòng bếp, bưng sẵn lên bàn.

Dung Gia Đống cười nói: “Tối nay em làm đầu bếp, anh có thể ăn ít một bát cơm rồi.”

Đào Lệ Hoa trừng anh ấy, Dung Gia Đống cũng không khách sáo, mồm miệng nói: “Tay nghề của em không hợp khẩu vị bằng mẹ anh.”

Bà nội Dung ở trong phòng tắm nghe được, miệng cười muốn méo đi.

Đào Lệ Hoa như cười như không nhìn anh ấy, nói: “Anh muốn ăn hay không, ba mẹ ơi ăn cơm thôi.”

Rất nhanh, cả nhà đã ngồi đầy đủ, Tuyết Bảo tắm rửa xong giống như quả trứng gà lột xác, trên người mặc bộ áo ngủ ngôi sao nhỏ màu vàng kem, trên tóc quấn khăn, gương mặt mũm mĩm hồng hào, vừa ngồi xuống đã há miệng ăn cơm ngon lành.

Trước giờ cô bé không cần người lo việc ăn uống cho mình, có thể giành được danh hiệu người ăn cơm ngoan nhất.

Cô gái nhỏ khoái chí ăn, ăn xong thì xuống bàn xem TV, Cối xay gió lớn không thể bỏ qua, Shukei và Beita cũng không thể bỏ lỡ nốt.

“Anh rể thứ hai của con hôm nay đưa tin có thuận lợi không?” Bà nội Dung hỏi.

Dung Gia Đống gật đầu: “Không có vấn đề gì, con qua xem một chuyến thấy anh ấy đang cùng mọi người hoàn thành. Anh rể thứ hai cũng không phải người hay gây chuyện.”

Bà nội Dung: “Cũng đúng, trong nhà chúng ta người có thể gây chuyện nhất chính là con.”

Dung Gia Đống oan ức tự bào chữa: “Mẹ, sao mẹ có thể nói con trai cưng của mẹ như vậy, con tốt quá mà.”

Bà nội Dung vạch trần anh: “Con im miệng đi cho mẹ.”

Dung Gia Đống giả vờ khóc hu hu làm nũng, chọc cho ông nội Dung và bà nội Dung trợn mắt, suýt chút nữa đánh người.

Dung Gia Đống vội vàng xin tha: “Con sai rồi, lỗi con.”

Ngừng một lát, anh lại mở miệng nói: “À đúng rồi, đúng là có một chuyện, con nói trước với mọi người, hai ngày nữa con phải đi thành phố Bằng một chuyến.”

“Cái gì?” Lúc này, đũa của mọi người đều dừng lại, ngay cả ông nội Dung cũng cau mày, giọng điệu không tốt lắm: “Ai sắp xếp cho con?”

Bà nội Dung oán giận nói: “Thật đúng là người đi trà lạnh, ba con vừa về hưu, bọn họ đã để con đi nơi khác, lại còn là thành phố Bằng, đúng là khi dễ người ta. Mẹ phải đi tìm lãnh đạo đội xe của bọn con!”
 
[Thập Niên 90] Vườn Trẻ Đều Trọng Sinh, Ngoại Trừ...
Chương 50: Đáng Yêu (4)


Đừng thấy bọn họ chỉ là đội xe của nhà máy sản xuất máy móc, thế nhưng công việc cũng phải đi đến nơi khác không ít, song đấy là đi chỗ gần, mọi người cũng vui lòng chạy, mang hộ đồ đạc hay hàng hóa gì đấy đều có thể kiếm được thêm không ít thu nhập.

Tuy nhiên nếu quá xa thì mọi người chắc chắn sẽ không muốn đi.

Lúc này trị an vẫn còn chưa tốt, cướp đường cũng không ít, càng đi xa, tuyến đường càng dài thì càng thiếu an toàn. Trước kia có dự án đi xe như thế cũng sẽ không sắp xếp cho Dung Gia Đống.

Chính bởi vì vậy mà hiện giờ ông nội Dung vừa về hưu, bên đó đã sắp xếp cho Dung Gia Đống chạy đường dài, điều này khiến sắc mặt của ông nội Dung và bà nội Dung rất khó coi.

Dung Gia Đống: “Mọi người đừng qua đó, là tự con muốn đi.”

Cả hai người già đều sững sờ nhìn về phía Dung Gia Đống.

Bà nội Dung nóng nảy: “Đầu óc con để chó ăn rồi hả? Chuyện như vậy cũng dám đâm đầu vào, thằng ranh con này…” Bà tức giận mắng chửi.

Dung Gia Đống quay đầu nhìn thoáng qua, thấy Tuyết Bảo đang tập trung vào con chuột nhỏ, anh quay lại nói: “Nói nhỏ chút, đừng để con bé nghe được. Con đã suy nghĩ rồi, sớm muộn gì con cũng phải đi, nhưng tốt hơn hết là tự mình nắm giữ quyền làm chủ. Lần này đi thành phố Bằng mặc dù hơi xa nhưng người đi chung chính là Lâm Sơn, anh ấy nổi tiếng là có thể đánh nhau. Con đi cùng anh ấy, trong lòng cũng an tâm. Dù sao sớm muộn gì cũng phải đến lượt con, coi như thừa cơ hội này đi xem tình hình trước. Nếu không đợi một hai năm nữa tiếng tăm của ba không còn, người ta cũng sẽ sắp xếp con đi như vậy, mà nếu đi cùng người khác thì con càng rầu hơn. Mọi người nghĩ lại xem như vậy hợp lý không.”

Ông nội Dung nhíu mày, nhưng cũng gật đầu: “Vậy cũng đúng.”

Con trai nói đúng, cho dù trong thời gian ngắn còn có thể nể mặt ông mà không sắp xếp, nhưng về lâu dài thì cuối cùng cũng phải có ngày chạy đường dài.

Bà nội Dung vẫn không vui: “Vậy thì đến đó rồi nói sau, tại sao phải chủ động?”

Bà không muốn con trai ra ngoài mạo hiểm.

Dung Gia Đống cười: “Đến lúc đó họ sắp xếp người khác cho con thì sao? Bây giờ con còn có thể chọn người.”

Anh sẽ không thể để chuyện đi đến mức mất kiểm soát rồi mới nghĩ cách, anh nói tiếp: “Ba, mẹ, thật ra bản thân con cũng muốn đi xem thử, nghe nói bên thành phố Bằng phát triển khá tốt, hiếm khi có được cơ hội như vậy. Bọn con trở về lại là xe trống, con đang nghĩ… Ha ha.”

Ông nội Dung và bà nội Dung giật nảy mình, mắng mỏ: “Con đừng làm loạn, ầm ĩ một chút là được rồi, đừng cho là ta hồ đồ rồi làm lớn. Con là một công nhân.”

Dung Gia Đống: “Bây giờ cũng không có đầu cơ trục lợi….”

“Nói thì nói như vậy, nhưng một công nhân chính thức như con mà cứ đi vận chuyển đồ đạc thì cũng không dễ nghe.”

Dung Gia Đống mỉm cười ra dấu, sau đó lập tức nghiệm mặt: “Ba mẹ, con hiểu rõ mà.”

Người trong nhà đang nói chuyện thì nghe trên lầu đột nhiên truyền đến một tiếng kêu vang dội, mọi người giật nảy mình, Tuyết Bảo nhanh chóng trượt xuống ghế xô pha: “Là Manh Bảo.”

Cô bé giống như một đầu tàu nhỏ, lập tức nhấc cái chân ngắn chạy ra ngoài.

Tô Manh kêu rất thảm thiết.

Khu nhà máy đều là người quen, hàng xóm láng giềng, có mấy nhà vội vàng chạy lên lầu. Vừa đến trước cửa nhà họ Tô thì thấy cửa mở toang, Tô Manh đang bị mẹ của cô bé là Điền Hạnh bắt lại rồi dùng sức đánh đòn. Đôi chân ngắn của Tô Manh đạp loạn xạ, bị đánh đến khóc oa oa.

Tuyết Bảo kéo lê dép lê nhỏ chạy tới rất nhanh, nhưng nhìn thấy Manh Bảo bị mẹ đánh, cô bé lặng lẽ che lại cái mông nhỏ của mình, mềm nhũn nói: "Mẹ của Manh Bảo, cô, cô tha cho Manh Bảo được không?”

Điền Hạnh quay đầu lại nhìn, Tuyết Bảo lập tức lui về phía sau một bước, mắt to đầy đề phòng, chỉ sợ chạy chậm thì chính mình cũng bị đánh.
 
Back
Top Bottom