Ngôn Tình [Thập Niên 90] Vườn Trẻ Đều Trọng Sinh, Ngoại Trừ...

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Thập Niên 90] Vườn Trẻ Đều Trọng Sinh, Ngoại Trừ...
Chương 20: Chị Chồng (4)


Đào Lệ Hoa: "Ồ.” Cô ấy lập tức tránh ra, nói: "Em cũng tỉnh ngủ rồi, em đi..."

“Để chị!” Dung Gia Tuệ lập tức nói: "Tay nghề của em không được, cứ để chị đi! Bọn chị không vội, hơn nữa cũng lau nhanh, dù sao Gia Đống cũng về muộn, chúng ta cũng không vội ăn cơm.”

Đào Lệ Hoa: "À, vậy em đi giặt áo lót cho Gia Đống..."

“Đợi chút!” Dung Gia Tuệ lại có lời nói: "Áo lót à?”

Đào Lệ Hoa gật đầu: "Vâng.”

Dung Gia Tuệ. "Để chị làm cho, chị thấy em không giặt được quần áo đâu.”

Đào Lệ Hoa: "À.”

Cô ấy giơ tay hỏi giống như con gái nhà mình: "Vậy, em có thể lọc mỡ cho thịt mỡ trước được không ạ?”

Dung Gia Tuệ: "Để chị làm, em đừng làm hỏng đồ đạc.”

Đào Lệ Hoa: "Ồ, à, vậy em làm gì?"

Dung Gia Tuệ suy nghĩ một chút rồi nói. "Em..." Vừa mới nói câu đầu đã đột nhiên lớn tiếng: "Đường Đại Cường, anh đứng lên cho em, còn ngồi ở đó à, sao anh có thể lười biếng như vậy chứ? Đi thay vỏ ga trải giường, vỏ gối với quần áo cho ba em đi, buổi chiều đi tắm thì mang đến nhà tắm giặt.”

Con rể thứ hai của nhà họ Dung, Đường Đại Cường, toàn bộ quá trình đều không hề có cảm giác tồn tại, lúc này ngược lại vô cùng nghe lời mà ừ một tiếng, sau đó nhanh nhẹn đi làm.

Đào Lệ Hoa. "A này..."

Dung Gia Tuệ. "Tiện nghi như vậy, không thể không chiếm! ”

Đào Lệ Hoa nói: "Nhưng mà nhà tắm không cho..."

Dung Gia Tuệ dào dạt đắc ý: "Thím quản lý bên nữ thì nghiêm, nhưng nam không nghiêm, đàn ông trong nhà ngại quản nên cũng không làm như vậy. Cứ giao chuyện này cho anh rể em, anh ấy không biết xấu hổ, tiết kiệm được nhiều nước.”

Đào Lệ Hoa: “...”

Chị chồng và anh rể đều rất được.

Cô ấy đứng ở trong phòng khách để chờ phân phó, chợt nghe Dung Gia Tuệ nói: "Không cần em làm gì đâu, em đứng đợi thì đừng làm ảnh hưởng đến bọn chị làm việc là được.” Vô cùng hung dữ.

Đào Lệ Hoa: "Ồ.”

Cô ấy biết sẽ như vậy mà.

Nhưng đừng nhìn chị dâu hai của cô ấy như vậy mà lầm, ở trước mặt cha mẹ chồng cùng chị dâu cả, cô ta giống như một con chim nhỏ trong chuỗi thức ăn này vậy!

Đào Lệ Hoa lặng lẽ tránh ra...

Có người làm việc thật tốt quá.

Hai vợ chồng Dung Gia Tuệ như con quay quay vòng vậy!

Bác hai vừa về đến nhà đã sai khiến đủ thứ, nếu là một đứa em dâu bình thường chắc chắn sẽ phải tức giận.

Đào Lệ Hoa vốn không phải là một người bình thường, cô ấy là ‘lớp trưởng lớp hai’.

Đào Lệ Hoa vui mừng lại thức thời mà trở về phòng lấy sợi len ra đan áo len, mặt đầy ý cười xu nịnh nói: “Chị hai, chị nấu cơm so với em nấu thì ngon hơn nhiều, mẹ em cũng nói, em chỉ là thợ thủ công nhỏ thôi.”

Dung Gia Tuệ đắc ý: “Đó là đương nhiên rồi, ba mẹ đã quen với tay nghề của chị. Đừng nói tới em chỉ là con dâu, cho dù là chị cả của chị cũng không được đâu.”

Nhắc đến chị cả, Đào Lệ Hoa và Dung Gia Tuệ cùng nhìn nhau, cả hai run một cái, sợ đến run người.

Bọn họ đều sợ một giáo viên nghiêm túc.

“Không nhắc nữa, không nhắc nữa.”

“Vâng chị.”

Hai người phụ nữ nhanh chóng thân thiết với nhau.

Khoan hãy nói, vợ chồng Dung Gia Tuệ cũng tương đối tài giỏi, chưa đầy một lúc công việc trong nhà đã xử lý sạch sẽ, bữa trưa cũng nhanh chóng chuẩn bị xong xuôi. Dung Gia Tuệ thấy sủi cảo sắp chín, cô ta đến bên cửa sổ mà thò đầu ra nhìn: “Sao ba mẹ vẫn chưa quay lại nhỉ?”

Sau khi nhìn mấy lần liên tiếp, cuối cùng cũng thấy hai ông bà đang đi xe đạp về, có ông cụ chở bà về, xe đạp cũng đạp rất nhanh.

“Tuyết Bảo, Tiểu Vũ, về nhà ăn cơm nào.” Dung Gia Tuệ gọi một tiếng với mấy đứa bé đang chơi ở dưới. Tuyết Bảo nghe thấy, vui vẻ lắc lư bím tóc rồi nói: “Mình về nhà ăn cơm nha, buổi chiều chúng ta chơi tiếp có được không?”

Khổng Điềm Điềm: “Được chứ.”
 
[Thập Niên 90] Vườn Trẻ Đều Trọng Sinh, Ngoại Trừ...
Chương 21: Công Việc (1)


Tuyết Bảo vui mừng tới nỗi khóe miệng vểnh lên, vui vẻ nói: “Chúng ta còn có thể cùng xem phim hoạt hình nữa, gần tối có Shuke và Beita đó.”

Ký ức của Khổng Điềm Điềm và Tô Manh đối với mấy bộ phim hoạt hình cũng đã rất xa xôi, nhưng nhìn thấy Tuyết Bảo giơ lên một cái mặt đào nhỏ, cũng rạo rực theo, lập tức đồng ý: "Vậy cùng nhau chơi, cùng nhau xem phim hoạt hình nha."

Tiểu Vũ lập tức cao giọng: "Shuke, Shuke, tôi là phi công Shuke; Beita, Beita, tôi là xe tăng chiến của Beita." Nói xong câu đó thì hát lên: "Shuke, Shuke, Shuke, Shuke, Shuke lái phi cơ; Beita, Beita, Beita, Beita, Beita lái xe tăng…"

Tuyết Bảo đi theo cũng hát lớn: "Shuke thích học tập, Beita yêu lao động.."

Hai anh em họ hát tới sung sướng, Khổng Điềm Điềm và Tô Manh lấy ngón chân đào đất.

Nhưng lại cảm thấy Tuyết Bảo thật dễ thương.

Xe đạp của ông nội Dung và bà nội Dung đã dừng lại, dương dương đắc ý nhìn cháu nhà mình, khen ngợi: “Hát rất hay nha, lớn lên có thể làm ca sĩ rồi.”

Tuyết Bảo nhấc tay lên rồi nói: “Cháu muốn lái phi cơ, cháu là chuột nhỏ Shuke.”

Bà nội Dung càng tự hào hơn: “Eo ôi, Tuyết Bảo của chúng ta giỏi quá, còn nhỏ như vậy mà đã có ý chí rồi.”

Tuyết Bảo cười lộ ra mấy cái răng trắng nhỏ.

Cô bé nhe mấy cái răng thỏ cười hì hì hì, kiêu ngạo ngẩng đầu ưỡn ngực, bà nội Dung cười cười dắt cháu gái nhỏ, nói: “Tất cả về nhà ăn cơm thôi, cũng không còn sớm nữa.”

“Dạ vâng ạ, tạm biệt ông nội Dung bà nội Dung, Tuyết Bảo ơi buổi chiều nhớ chơi chung nha.”

Rầm.

Mấy đứa bé tản ra, bà nội Dung dẫn hai đứa trẻ về nhà, Tiểu Vũ giống một con Bì Hầu chạy uỳnh uỵch lên lầu, bé vừa vào đến cửa đã ngửi thấy hương thơm ngào ngạt trong phòng, đứa trẻ hít mũi một cái, nói: “Thơm quá đi.”

Tuyết Bảo vào ngay sau đó, cũng học dáng vẻ của anh họ, con chuột nhỏ cũng hít hít, nói: “Thơm ghê.”

Dung Gia Tuệ cười: “Bác đã làm bã dầu, sau khi ăn xong các con có thể ăn một ít. Ăn sủi cảo trước nha.”

Dung Gia Tuệ mang một cái bàn trống ra, cũng bê sủi cảo ra, hỏi: “Chị có để lại cho lão tam một đĩa, không biết có đủ không?”

Đào Lệ Hoa: “Đủ rồi ạ, hôm nay anh ấy đi giúp người ta lái xe hoa, bây giờ còn chưa về chắc là ở bên đấy ăn rồi.”

Cô ấy dẫn hai đứa trẻ đến phòng vệ sinh rửa tay, thấy buổi sáng con gái đi ra ngoài còn sạch sẽ mà bây giờ lại giống như con mèo mướp, Đào Lệ Hoa rửa mặt cho cô nhóc xong thì nói: “Con nha, chơi thì chơi chứ làm sao lại còn nghịch tới nỗi cái mặt bẩn thành như vậy.”

Tiểu Tuyết Bảo không phục, ngẩng đầu nói: “Mẹ nói sai rồi, con không có.”

Đào Lệ Hoa vạch trần cô nhóc: “Rửa sạch sẽ cho con rồi, con còn dám mạnh miệng nữa.”

Cô bé cười hì hì ôm lấy chân mẹ mình, thì thầm: “Con không có mạnh miệng, Tuyết Bảo rất ngoan đó.”

Đào Lệ Hoa: “Con bé này.”

Đào Lệ Hoa mắng yêu con gái một câu, ôm con bé ra ngoài ăn cơm.

Lúc này tất cả mọi người đã ngồi xuống, cũng không chờ Dung Gia Đống, mà bắt đầu ăn luôn, ông nội Dung nhìn con rể rồi nói: “Đại Cường à, sáng mai con nhớ mang hộ khẩu đi, đến xưởng nhà máy tìm chủ nhiệm Tôn để xử lý thủ tục chính thức.”

Đại Cường nghe xong, suýt chút nữa thì nghẹn, ho khan liên tục.

Anh khiếp sợ nhìn ông cụ, nói: “Ba, chuyện này chuyện này chuyện này…”

Ông cụ Dung nhìn anh một cái rồi nói: “Sao thế? Không muốn chính thức làm việc à?”

Hốc mắt anh đỏ lên, bắt đầu lau nước mắt, khóc sướt mướt nói: “Muốn, từ lâu con đã muốn rồi, không ngờ được… rốt cuộc con cũng được làm việc chính thức, ba người thật sự rất tốt.”

Ông cụ Dung nhìn anh đã là một người đàn ông trưởng thành mà mới một tí nước mắt nước mũi thi nhau chảy xuống, ghét bỏ quát: “Bộ dạng gì đây, mất mặt xấu hổ quá, khiến bọn nhỏ chê cười giờ.”

Đường Đại Cường: “Dạ.”
 
[Thập Niên 90] Vườn Trẻ Đều Trọng Sinh, Ngoại Trừ...
Chương 22: Công Việc (2)


Dung Gia Tuệ cũng cực kỳ chấn động, vành mắt đỏ ửng nói lời cảm ơn: “Ba ơi, cám ơn ba.”

Ông cụ Dung nhìn đứa con gái thứ hai nói: “Con là con gái ba, sao ba có thể mặc kệ các con, nhìn xem thời gian cũng qua lâu như vậy rồi. Trước kia không có cơ hội, nhưng hễ có cơ hội, ba khẳng định sẽ cho.”

Ở điểm này, Dung Gia Tuệ lại rất hiểu rõ ba mình, sống đến từng tuổi này rồi, ba chưa bao để cô ta thua thiệt cả.

Dung Gia Tuệ hỏi: “ Vậy Đại Cường làm gì ạ?”

Ông cụ Dung giương mắt nói: “Sắp xếp cho nó đi làm ở xưởng công nhân. Nó không đi xưởng thì còn có thể làm gì?”

Dung Gia Tuệ nhanh chóng lấy lòng, cười nói: “Ba, con biết rồi, con cũng cảm thấy xưởng rất tốt. Hiệu quả và lợi ích của nhà máy cơ khí rất cao, tính cả tăng ca thì một tháng kiếm cũng không ít đâu. Ở xưởng làm mấy năm, không chừng chúng ta cũng có thể chia phòng.”

“Con đừng nghĩ tới mấy thứ không có được kia, những thứ có được sẽ sớm có, trước làm tốt cái đã, tích lũy ít tiền đi.”

Nói chuyện như vậy, Dung Gia Tuệ lập tức hiểu, gật đầu nói: “Con biết rồi ạ.”

Người lớn nói chuyện, những đứa trẻ thì không hiểu gì. Tuyết Bảo ngồi trên ghế ăn sủi cảo, rõ ràng là một bộ dáng nho nhỏ, mà lại ăn một phát hai cái.

Đào Lệ Hoa nhìn con gái nói: “Không ai giành với con đâu, từ từ mà ăn, miệng thì nhỏ ăn gấp như thế làm gì chứ.”

Tuyết Bảo khẽ nói: “Ăn no rồi đi ra ngoài chơi ạ.”

Đào Lệ Hoa không đồng ý: “Buổi trưa nắng lớn chơi cái gì mà chơi, về phòng ngủ một lát đi, trẻ con phải đi ngủ mới có thể cao lên được.”

Miệng nhỏ của Tuyết Bảo tiu nghỉu xuống: “Ài…”

Không vui rồi.

“Con làm sao đấy, con ở nhà trẻ không phải cũng ngủ trưa sao?”

Tuyết Bảo giương mặt nói: “Nhưng mà lúc đó có rất nhiều bạn bè cùng ngủ chung cơ.”

Đào Lệ Hoa: “Anh họ con ngủ với con.”

Tiểu Vũ đang ăn cơm cũng không thèm ngẩng đầu lên, một miệng đầy sủi cảo nói: “Con không ngủ đâu, con là đàn ông, không nên ngủ cùng với con gái, ảnh hưởng không tốt.”

Cả nhà: “...”

Đàn ông cái gì mà đàn ông.

Một bé trai mà lại đi khoác lác.

Tuyết Bảo hăng hái nói: “Mẹ nhìn đi nhìn đi, anh họ cũng không ngủ đó.”

Đào Lệ Hoa: “Mẹ ngủ cùng với con.”

Tuyết Bảo trợn tròn mắt, không tìm thấy lý do gì nữa, mới bất đắc dĩ bẹp miệng, nói đồng ý.

Trẻ con mà, mồm mép lợi hại, đừng nhìn thấy Tuyết Bảo tìm lý do không muốn ngủ như vậy nhưng khi ăn no rồi, cô nhóc lại mệt nhọc, cái đầu nhỏ cứ gật gù lên xuống.

Đào Lệ Hoa nhìn bộ dạng này của cô nhóc liền ôm con gái về phòng, đặt ở trên giường vợ chồng họ, lấy tấm chăn đắp lên bụng nhỏ của con gái, trẻ con không thể bị cảm lạnh được.

Tuyết Bảo ngủ thẳng cẳng, còn lẩm bẩm vài tiếng, người mẹ tranh thủ thời gian vỗ vỗ con gái. Lúc này mới đi ra, thấy Dung Gia Tuệ đã xu dọn bàn ăn xong, đang cầm một giỏ nhựa nhỏ nói: "Em ở nhà nha, bọn chị dẫn ba mẹ đi tắm."

Đào Lệ Hoa lập tức đi lấy tiền, Dung Gia Tuệ trừng một cái rồi nói: "Đi tắm mất có một hào, em là làm gì đây, tính mua chuộc chị đúng không?"

Đào Lệ Hoa mỉm cười: "Chị hai à, không phải đâu…"

"Được rồi, đi thôi."

Một nhà ba người Dung Gia Tuệ dẫn hai ông bà ra ngoài, Đào Lệ Hoa rảnh rỗi không có chuyện gì làm, cũng đi nghỉ ngơi cùng với con gái.

Mỗi tuần cô hai trở về, không ít người đến chỗ Đào Lệ Hoa châm ngòi, nhưng trong lòng cô ấy rõ như gương sáng.

Bọn họ hay đến, nên không chỉ người trong nhà phối hợp mà hai cụ già cũng phối hợp. Như vậy khiến hai vợ chồng bọn họ nhẹ nhõm hơn nhiều.

Cho nên lần này, tuổi tác ông cụ cũng cao rồi, không lui không được, nên muốn giao công việc cho đứa con rể thứ hai.

Đào Lệ Hoa không có ý kiến gì, hai vợ chồng bọn họ đều đã có công việc. Hiện giờ trong nhà người kém nhất chính là chị hai, để anh rể phụ công việc cũng rất thích hợp.
 
[Thập Niên 90] Vườn Trẻ Đều Trọng Sinh, Ngoại Trừ...
Chương 23: Công Việc (3)


Sáng hôm nay, hai ông bà ra ngoài chính là để xử lý chuyện này, kỳ thật năm ngoái ông cụ đã về hưu, nhưng vì đồng ý dìu dắt một người mới nên mới để đến gần đây mới chính thức làm thủ tục.

Chẳng qua ai cũng biết, ngày mai anh rể hai đi làm thủ tục, chắc chắn sẽ gây ra chấn động không nhỏ.

Dù sao cũng không có ai lại giao công việc cho con rể cả.

Xem như trong nhà không có ai nhận thì công việc này cũng không thể không bán. Thật ra vào đoạn thời trước có mấy người đến chỗ Đào Lệ Hoa dò xét tin tức, dù sao ai cũng biết vợ chồng họ đã có công việc ổn định, nhất định sẽ không lo chuyện này.

Những việc lớn trong nhà, Đào Lệ Hoa đều mặc kệ, cho nên đã từ chối tất cả.

Chỉ có điều, ngày mai mọi chuyện sẽ không dừng lại, không biết sẽ có bao nhiêu người đến nghe ngóng tin tức đây.

Đào Lệ Hoa xoa xoa huyệt thái dương, nghĩ đến những chuyện này, sáng còn dậy sớm, cũng dần dần buồn ngủ, rất nhanh đã thiếp đi.

Đào Lệ Hoa ngủ cũng không lâu, cảm giác trên mặt hơi ngứa, giống như chuồn chuồn lướt trên mặt. Cô ấy khẽ rên một tiếng, vung tay một cái, tay bị cầm lại, mơ màng mở mắt ra, chỉ thấy người đàn ông không có ý tốt đang cười cười, hình người dạng chó mà trộm hôn cô ấy.

Đào Lệ Hoa vòng tay qua ôm lấy anh ấy, nói: “Vừa về à? Ăn cơm không?”

Dung Gia Đống quăng giày, lên nằm cùng với Đào Lệ Hoa. Một nhà ba người, hai vợ chồng nằm trên giường dán chặt vào nhau, cô con gái nhỏ Tuyết Bảo nằm chổng vó chiếm hơn một nửa cái giường. Bàn chân nhỏ nhấc lên cao, lại cao thêm chút nữa, có thể cắn một cái được luôn rồi.

Dung Gia Đống hạ giọng: “Ăn rồi, chủ nhà cho ăn.”

Đào Lệ Hoa không muốn đánh thức con gái, hạ giọng nói chuyện ngày hôm nay ra, Dung Gia Đống gật đầu, nói: “Chuyện này anh biết, hôm trước ba đã nói với anh, anh cũng thay mặt em tỏ thái độ rồi, chúng ta giơ hai tay hai chân đồng ý cho anh rể hai tiếp nhận công việc này. Gia đình chị hai làm ăn khấm khá, làm công việc này so với chúng ta sẽ đạt được nhiều hơn, mấy sổ sách này, cũng không quá phức tạp. Làm người tầm nhìn không thể quá hạn hẹp.”

Đào Lệ Hoa cười: “Anh không cần giảng mấy cái này cho em, em nghe anh hết.”

Dung Gia Đống vuốt v3 mặt vợ mình, nói: “Vợ à, em thật tốt.”

Đào Lệ Hoa vỗ nhẹ vào tay anh ấy, nói: “Anh nghiêm chỉnh chút đi, con nó còn ở đây đấy.”

Dung Gia Đồng cười ha ha, mặt Đào Lệ Hoa đỏ lên mất phần, nhéo anh ấy một cái, càng tăng thêm lực rồi hạ giọng: “Buổi tối.”

Dung Gia Đống nhíu mày nói: “Anh cũng không có ý đó, không nghĩ tới em lại không đợi nổi nữa rồi.”

Vừa nói xong thì bị Đào Lệ Hoa nhéo hai cái nữa, cô ấy thấp giọng: “Anh bắt nạt em.”

Giọng Dung Gia Đống đầy ấm ức: “Em mới bắt nạt anh, đã thế còn đánh anh nữa, vậy mà còn nói anh bắt nạt em.”

“Anh này, anh này.” Đào Lệ Hoa đánh anh ấy hai cái, Dung Gia Đống giả bộ trốn, hai người lập tức lăn xuống đất.

Đùng.

Tuyết Bảo: "A?"

Cô gái nhỏ mơ mơ màng màng dụi mắt, giọng nói mềm mại: "Sét đánh hửm…"

***

“Tuyết Bảo, Tuyết Bảo, ra đây chơi đi!”

Nửa buổi chiều, dưới lầu truyền đến tiếng kêu của một đứa con trai, Tuyết Bảo vừa nghe liền quýnh lên, cô bé đã tỉnh ngủ, vốn đang uống sữa và ăn điểm tâm, nghe vậy liền nhét hai ba cái vào trong miệng rồi ê a lẩm bẩm: “Ừm đi chơi.”

Đào Lệ Hoa nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái phồng lên bèn đưa tay chọt chọt, nói: “Nuốt cho hết đã.”

Đôi mắt to giống như quả nho đen của Tuyết Bảo bỗng vụt sáng lên như xuất hiện ánh sao, nhưng Đào Lệ Hoa vẫn không mảy may lay động: “Chỉ một chốc thôi, cũng không vội như vậy, nuốt hết bánh và sữa xuống đi đã.”

Tuyết Bảo quay đầu nhìn ba mình, Dung Gia Đống còn có thể không nhìn ra con gái của mình đang nghĩ gì sao?
 
[Thập Niên 90] Vườn Trẻ Đều Trọng Sinh, Ngoại Trừ...
Chương 24: Bà Lão Xấu Xa (1)


Anh ấy vui vẻ hớn hở, nói: “Con nên nghe theo mẹ của con đi, ba đều nghe theo mẹ của con hết.”

Tuyết Bảo không có được cứu binh, chỉ có thể ngoan ngoãn mở miệng thật to ăn hết, sau khi ăn xong, cô bé lại diệt sạch nửa ly sữa tươi còn lại, rồi vỗ vỗ cái bụng nhỏ, nói: “Mẹ ơi, con ăn xong rồi.”

Đào Lệ Hoa: “Đi xuống chơi đi.”

Tuyết Bảo vừa nghe xong liền mở rộng cửa, đôi chân ngắn ngủn vội vàng chạy ra ngoài, cô bé vội vã xuống lầu, chỉ thấy nhóm bạn đều đến đông đủ đang đợi mình. Tuyết Bảo chạy thật nhanh tới. Thấy mấy đứa nhỏ đều đang lo lắng, Khổng Điềm Điềm vội nói: “Cậu đừng chạy, không gấp.”

Cô bé tiến lên muốn kéo Tuyết Bảo, cô nhóc mũm mỉm đầy thịt chạy đến, tay giữ không chặt liền lảo đảo một trận, vỗ ngực nói: “Sau này không được phép chạy như thế biết không? Sẽ bị ngã đó.”

Tuyết Bảo chớp chớp mắt.

Khổng Điềm Điềm: “Cho dù làm gì cũng không được nóng lòng vội vã, nếu như cậu ngã xuống sẽ bị đau lắm đó.”

Tuyết Bảo tiếp tục chớp mắt, cô bé mềm mại mà gọi: “Điềm Bảo.”

Khổng Điềm Điềm: “Sao vậy?”

Tuyết Bảo ngẩng mặt, tươi cười hớn hở, thật sự rất ngạc nhiên.

Giọng cô bé mang theo sự mềm mại khi mới tỉnh ngủ không bao lâu, nói: “Giọng điệu nói chuyện của cậu thật giống như mẹ của mình vậy.”

Nụ cười ngọt ngào của Khổng Điềm Điềm cứng ở trên mặt: “Ơ...”

Mấy người Hùng Bảo bật cười ha ha, Hùng Bảo càng không chút khách khí cười nhạo cô bé: “Cậu đây là tính tình của bà cô.”

Khổng Điềm Điềm nhìn về phía Hùng Xán Lạn, chống nạnh nói: “Mình thích vậy đó, cậu có ý kiến gì?”

Hùng Bảo không thể nhịn được nữa mà cười, cái miệng giống như đang cười khúc khích, nhưng mà ngoài miệng lại nói: “Không có ý kiến, mình làm gì dám có ý kiến chứ.”

Tuy nói là nói như vậy, nhưng khóe miệng cậu bé lại sắp cong lên tới khóe mắt luôn rồi, Khổng Điềm Điềm hừ một tiếng, Hùng Bảo nhịn không được lại cười.

Chủ yếu là, bây giờ Khổng Điềm Điềm không phải là người vợ có khuôn mặt tiều tụy vì ngày ngày bôn ba cho gia đình của ba mươi năm sau kia, hiện tại cô bé chính là hạt đậu nhỏ, là một đứa nhóc tóc vàng kẹp kẹp tóc hoa màu đồng, mặc quần áo được giặt sạch.

Một cô bé như vậy lại làm ra bộ dáng của người lớn, không phải là sẽ rất buồn cười sao?

Hùng Xán Lạn sốt sắng, Tô Manh và Nguyên Trạch cũng khó nén được ý cười, Tuyết Bảo không biết mọi người cười cái gì, nhưng mà con nít không thể không làm theo mọi người, thấy tất cả mọi người cười, cô bé cũng làm bộ bản thân đã hiểu, cũng học theo cười khanh khách.

Cười đủ rồi, cô bé ghé đầu nhỏ đến gần mấy người Điềm Bảo, hạ giọng xuống rồi nhỏ giọng nói: “Chúng ta có nên đi đến chỗ đó hay không???”

Mấy người Khổng Điềm Điềm, Tô Manh: “???”

Chỗ đó, là chỗ nào?

Tuyết Bảo chớp chớp đôi mắt to, tròng mắt đen nhánh quay tròn, bàn tay nhỏ bé vặn lại: “Có đi hay không đây!”

Khổng Điềm Điềm: “...”

Chúng ta thế mà lại không nhớ rõ chỗ đó là chỗ nào.

Cô bé nhìn lướt qua mấy người khác, mọi người đều mù tịt, Khổng Điềm Điềm hít sâu một hơi, cảm thấy chuyện này vẫn phải là dựa vào mình. Cô bé cười híp mắt nhìn Tuyết Bảo nói: “Đi vào trong đó hả, được thôi, đi! Mình và Tuyết Bảo cùng nắm tay đi.”

Tô Manh nhanh chóng tiến lên, chiếm vị trí thứ hai: “Mình cũng nắm tay cậu.”

Cùng đi theo Tuyết Bảo nhưng cũng không biết là đi đâu.

Nhưng Tiểu Tuyết Bảo lại giống như một con chuột nhỏ, thần bí nói: “Đừng để bị người lớn nhìn thấy.”

Câu này khiến cho mấy tên nhóc bạn cô bé càng thêm buồn bực tò mò, rốt cuộc là đang tính đi đâu đây. Mấy người đi theo Tuyết Bảo ra phía sau nhà trẻ của bọn họ, đi rồi lại đi... Hùng Bảo cuối cùng từ trí nhớ xa xôi lôi ra được rồi, cậu bé rốt cuộc đã biết được Tuyết Bảo muốn đi đến chỗ nào.

Chỗ đó...!!!
 
[Thập Niên 90] Vườn Trẻ Đều Trọng Sinh, Ngoại Trừ...
Chương 25: Bà Lão Xấu Xa (2)


Cậu bé lập tức nói: “Có phải cậu tính lên núi hay không?”

Tuyết Bảo mềm mại cười, gật đầu, rúc rích nói: “Đúng rồi.”

“Không được! Trẻ con không thể đi vào trong đó, rất nguy hiểm.” Hùng Bảo lập tức kêu lên.

Tuyết Bảo trợn mắt há hốc mồm nhìn cậu bạn Hùng Bảo, không biết cậu bé tại sao đột nhiêu lại đổi ý, cô bé lên án, nói: “Cậu rõ ràng rất thích đi vào trong đó chơi mà.”

Nơi mà bọn họ nói, khoảng cách tới nhà trẻ không tính là xa, mà từ cửa sau nơi này đi ra ngoài, đi gần mười phút là có thể thấy được một ngọn núi nhỏ, trên núi có nhiều cây cối rậm rạp, là nơi mà bọn trẻ con thích đi nhất.

Vào mùa hè có rất nhiều bé trai đều xách cây vợt lưới tự chế đi bắt ve sầu nướng ăn, cũng có đi bắt chuồn chuồn chơi; mùa thu cũng vậy, trên núi có một ít trái cây có thể hái, tuy rằng vừa nhỏ lại vừa chát, nhưng mà đám con nít không chê; mùa xuân cũng có quả mâm xôi đen nhánh, còn có nhiều hoa nhỏ cỏ nhỏ đẹp mắt.

Nói chung, đây là nơi mà bọn nhỏ đều rất thích.

Chỉ có điều người lớn không thích trẻ con đi đến đó, đặc biệt khi bọn chúng còn nhỏ như vậy.

Núi này không lớn, nhưng đó chỉ là đối với người lớn mà thôi, đối với trẻ con mà nói thì chẳng khác nào giống như quái vật khổng lồ, hơn nữa trên núi có nhiều đứa lớn thích chạy nhảy, đường núi cũng không dễ đi, mấy đứa nhóc này thật sự rất dễ bị té, trong nhà không thể yên tâm được.

Nhưng trẻ con chính là cái dạng càng không để chúng đi thì trong lòng càng ngứa ngáy muốn đi.

Đầu ngón chân của Tuyết Bảo vẽ trên mặt đất mấy vòng, nói: “Hùng Bảo, cậu muốn làm tên phản bội sao?”

Hùng Bảo vừa nhắc đến như thế thì những người khác rốt cuộc cũng nhớ ra, nơi mà bọn họ thích đi nhất khi còn bé là ở đâu.

Chỗ đó sao, khi trưởng thành căn bản không thể hiểu được nơi đó có bao nhiêu thú vị, nhưng mà khi còn bé thì lại là nơi yêu thích nhất. Nhưng mà bây giờ bọn họ đều không phải là trẻ con mà.

Tuyết Bảo không thể tin nhìn mọi người, nói: “Các cậu các cậu, các cậu đều muốn làm kẻ phản bội sao? Vừa nãy rõ ràng đã nói được cơ mà.”

Cô bé con tức giận, khuôn mặt nhỏ nhắn liền phồng lên!

“Không thể nói không giữ lời.” Cô bé giậm chân nói.

Tô Manh thấy mọi người do dự, chủ động nói: “Hay là đi đi, chúng ta nhiều người như vậy mà.”

Ý của cô bé rất rõ ràng, tuy lên núi chơi đùa không quá an toàn, nhưng mà bọn họ nhiều người, hơn nữa bọn họ cũng đều có linh hồn của người trưởng thành, để che chở cho một đứa nhỏ thật ra cũng không có vẫn đề gì nhiều. Vừa nói như thế, những người khác cũng gật đầu đồng ý.

“Đi thôi.”

Tuyết Bảo vui mừng nói: “Tốt lắm.”

Cô bé lẩm bẩm khẽ nói: “Không biết cây mâm xôi nhỏ của chúng ta còn ở đó hay không nữa.”

Khổng Điềm Điềm, Tô Manh, Hùng Bảo, Nguyên Bảo tám con mắt ngơ ra.

Tốt, lại là một chuyện không nhớ nữa.

Trái lại Tuyết Bảo hào hứng ngẩng cao đầu, mấy đứa nhỏ đi ra tiểu khu rồi đi đến dưới chân núi, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tuyết Bảo hơi ửng đỏ, vui vẻ nói: “Đến rồi đến rồi.”

Tô Manh nhìn ngọn núi này, cũng nhớ tới chuyện khi còn bé, cô bé nói: “Mẹ của mình không cho mình tới.”

Tuyết Bảo gật đầu nói: “Mẹ mình cũng không cho luôn.”

“Không cho mà cậu còn muốn tới à?”

Tuyết Bảo gian xảo nói: “Nhưng mà hôm nay là buổi chiều, mẹ mình cũng không nói là không cho mà.”

Cô bé nói rất hùng hồn, cũng rất có đạo lý.

Vài người đều ha ha cười lên, Tuyết Bảo bối rối gãi gãi mái tóc nhỏ của mình, có chút mơ hồ không hiểu. Ngày hôm nay, nhóm bạn của mình có hơi kỳ lạ.

Tại sao mọi người luôn luôn cười khúc khích nhỉ?

Hơn nữa, lại hơi dễ quên.

“Chúng ta...”

"Tuyết Bảo, đó là Tuyết Bảo sao?" Tiếng nói the thé của một bà cụ truyền đến, âm thanh mang theo vài phần chói tai.
 
[Thập Niên 90] Vườn Trẻ Đều Trọng Sinh, Ngoại Trừ...
Chương 26: Bà Lão Xấu Xa (3)


Tuyết Bảo theo tiếng nhìn sang, chỉ thấy người đến là một bà cụ gầy ốm, cô bé lập tức ưỡn b* ng*c lên, có chút cảnh giác nói: “Bà ngoại.”

Bà cụ có tướng mạo cay nghiệt gầy nhom, vẻ mặt lạnh nhạt, thấy cháu ngoại mà không có chút vui vẻ gì, một đôi mắt ti hí trái lại quan sát Tuyết Bảo từ trên xuống dưới, tầm mắt cuối cùng rơi vào trên đầu của cô bé, bà ta nói: “Kẹp tóc này của cháu, không rẻ nhỉ?”

Khi bàn tay sắp vươn đến lấy đi, Tuyết Bảo linh hoạt lập tức tránh ra.

Tuyết Bảo là một bé mũm mĩm, nhưng mà là một bé mũm mĩm linh hoạt.

Cô bé thoáng cái đừng hòng đã tránh ra, Hùng Bảo liền thuận thế đứng ở phía trước của cô, chống nạnh kêu to: “Bà ngoại muốn làm gì vậy! Muốn cướp đồ à?”

Cậu bé nhận ra bà cụ này, thứ bà ta muốn lấy không phải là một món đồ nữa.

Cho nên cậu bé không hề có thái độ lễ phép nào với người này, nói: “Tuyết Bảo không phải một mình, đừng hòng bắt nạt cậu ấy.”

Nguyên Bảo yên lặng đứng ở bên người Hùng Bảo, hai cậu bé đứng chắn trước người cô bé.

Bà ngoại của Tuyết Bảo họ Chu, bà Chu vừa mới thấy tư thế của mấy đứa trẻ liền thể hiện vẻ không vui, nói: “Bọn nhãi ranh ở đâu ra, chỗ này làm gì có chuyện của chúng mày? Tuyết Bảo là cháu ngoại tao, tao làm bà ngoại, lấy chút đồ thì đã sao? Một đám mất nết, tránh ra cho tao. Toàn thứ mất dạy gì đâu, chẳng biết kính già yêu trẻ gì cả, coi tao có mách người lớn nhà bọn mày không!”

Bà ta tiếp tục hù dọa con trẻ: “Bọn mày học trường mẫu giáo nào, tao sẽ nói cho giáo viên của chúng mày, trẻ ranh không biết kính già yêu trẻ, giáo viên sẽ phạt chúng mày đi hốt phân hết.”

“Bà nói dối bà gạt người bà nói bậy!”

Tuyết Bảo được chắn ở đằng sau, cô bé cất giọng nói trong trẻo non nớt, ngẩng khuôn mặt như quả đào mật nhỏ, lớn tiếng nói: “Cô giáo sẽ không làm như vậy.”

Bà ngoại Chu tức giận nhướng mắt lên: “Đồ mất dạy, đúng là mẹ nào con nấy, mẹ mày chính là một đứa không hiếu thảo không biết nhớ đến nhà mẹ đẻ, con oắt mày cũng chẳng học được điều gì tốt từ nó. Đồ mất dạy chỉ có thể sinh ra thứ tốn tiền, con ranh tốn tiền kia còn dám mạnh miệng, đánh vậy là còn nhẹ. Hôm nay kiểu gì tao cũng phải dạy dỗ mày một phen, cho mày biết cái gì gọi là người lớn!”

Dứt lời, bà ta giơ tay lên định đánh người, vẻ mặt hung ác.

“A a a a, mụ yêu quái ăn thịt trẻ con nè!!!”

Hùng Bảo và Nguyên Bảo tay cầm tay thành hình chữ "đại" chắn ở trước người Tuyết bảo, miệng hô: “Giết người rồi, phóng hỏa rồi!”

Bàn tay của bà ngoại Chu đã đánh vào người Hùng Bảo: “Đồ nhóc con chết dẫm, liên quan đến mày à?”

Lực tay của bà ta không hề nhẹ, rốt cuộc thân thể bây giờ của Hùng Bảo vẫn chỉ là cơ thể của một đứa trẻ, lúc này còn chưa cường tráng uy vũ như mấy chục năm sau. Cậu bé hô một tiếng, lao về phía bà Chu như đạn pháo.

Nguyên Bảo hô lớn với mấy đứa trẻ đang chơi trên ụ cát: “Mọi người đến giúp đỡ đánh lại bà lão xấu bụng với, mình sẽ mời các cậu ăn kẹo.”

Bọn trẻ đang chơi trên ụ cát không ít, có những đứa lớn hơn hẳn cũng ở đó, nghe vậy thì lập tức xông tới.

Kẹo?

Muốn được ăn.

Lúc này Tuyết Bảo cũng ngẩng lên nhìn, gương mặt nhỏ nhắn nghiêm túc: “Không được bắt nạt Hùng Bảo.”

Bà lão Chu thật sự không ngờ tới mấy đứa oắt con này còn dám lật trời, bà ta gào lên chửi đổng: “Một đám ranh con....”

“Ai dám bắt nạt Tuyết Bảo?”

Bên này đang ầm ĩ đã gây sự chú ý. Xa xa, một giọng trẻ con trong trẻo cất lên, không biết từ đâu có một nhóm bé trai xông tới. Nhóm củ cải nhỏ hồng hộc chạy tới cùng đẩy bà lão, bà Chu bị đụng một cái lảo đảo không vững, vừa cúi đầu nhìn liền cảm thấy bọn nhóc con này không khác ổ kiến bao nhiêu.

Bà ta chọc phải ổ kiến hả?
 
[Thập Niên 90] Vườn Trẻ Đều Trọng Sinh, Ngoại Trừ...
Chương 27: Bà Lão Xấu Xa (4)


Một đám nhóc con như thể gà trống choai hung dữ trừng mắt nhìn bà ta, bà Chu lẩm bẩm: “Mẹ nó từ đâu ra không biết?”

“Người lớn cũng không được bắt nạt người khác.”

“Đúng, tuyệt đối không được đi bắt nạt.”

“Không ai có thể bắt nạt bạn nhỏ ở lớp hoa hướng dương nhỏ chúng tôi!!!”

“Không một ai, không một ai.”

Có đứa còn vung tay hô to.

Bà Chu bị dọa, đúng thật là bà ta chưa bao giờ gặp qua mấy đứa nhóc lớn lối như vậy.

Đám trẻ có lớn có bé tầm khoảng hơn hai mươi đứa, khoan hãy nói, bà ta đúng là có chút dợn. Bà ta trừng mắt nhìn Tuyết Bảo từ xa, miệng nói: “Bọn oắt con chúng mày, tao không thèm chấp vặt mới chúng mày. Tuyết Bảo, đợi đó xem tao có bảo mẹ mày đánh mày hay không.”

Tuyết Bảo bướng bỉnh nhăn mặt: “Hừ! Cháu mới không sợ bà!”

Bà Chu rút lui, bọn trẻ con thành công hội hợp. Mấy nhóc lớn hơn vì kẹo mới đến nhìn bọn nhóc loắt choắt, hơi lo lắng di di mũi chân, bày ra vẻ anh lớn hỏi: “Nói cho kẹo là lừa người đúng không?”

Dù gì bọn chúng cũng đã sáu bảy tuổi, không phải oắt con mới ba bốn tuổi.

Cũng không dễ bị lừa.

Nguyên Bảo lập tức lên tiếng: “Không lừa người, chờ tôi về nhà nói với ba...”

Còn chưa nói xong, cậu bé đã bị cắt ngang, một bé trai mặc áo thủy thủ trắng xanh chủ động tiến đến nói: “Em có tiền.”

Tất cả bọn trẻ lập tức nhìn về phía cậu bé, một cậu nhóc lại giả bộ người lớn: “Chúng ta đều là đàn ông, nói lời phải giữ lấy lời, các anh giúp lớp bọn em, bọn em không thể nói mà không giữ lời.”

Cậu bé dừng lại, cười ngượng ngùng: “Nhưng mà em còn nhỏ, không có quá nhiều tiền, chỉ có thể mua được thứ rẻ nhất thôi.”

Mấy nhóc lớn nuốt nước miếng, thứ rẻ nhất cũng là kẹo mà.

“Không vấn đề không vấn đề, có kẹo là được.”

Bé trai mặc áo thủy thủ tiến lên đếm đếm: “Tám người, kẹo mạch nha năm xu một cái, tổng cộng là bốn đồng tiền.”

Cậu bé móc ra bốn đồng, nói: “Cho nè, phiền các anh tự đi mua nhé.”

Cậu đưa tiền cho cậu nhóc cầm đầu, cậu nhóc da ngăm đen kia đần ra. Bây giờ trẻ con mẫu giáo đều khôn ranh như thế hả?

Tính toán nhanh như vậy?

Nhưng cậu nhóc cũng không thể tỏ vẻ khiếp sợ, cậu bấm bấm ngón tay, rốt cuộc tính được ra kết quả.

Chỉ là trong lòng cậu nhóc có chút chua xót, cậu đều bảy tuổi rồi đó!

“Cảm ơn đã giúp đỡ ạ.”

Cậu nhóc trịnh trọng gật đầu, hảo sảng nói: “Về sau mà có việc thì cứ kêu bọn anh, bọn anh sẽ giúp đỡ như vậy.”

Bé trai gật đầu: “Vậy được, nhớ kỹ bọn em là trường mẫu giáo ở nhà máy sản xuất máy móc, bọn em học lớp hoa hướng dương nhỏ.”

“Được.”

Hai bên nghiêm túc bắt tay.

Giao dịch kết thúc, đám nhóc con ầm ĩ xông về phía quầy bán đồ ăn vặt.

Đi mua kẹo ăn đây.

Tuyết Bảo lấy hai tay chọc vào nhau, nhỏ giọng nói: “Tiểu Hàn, mình sẽ nói với ba trả tiền cho cậu.”

Việc này đều là do cô bé.

Không thể khiến Nguyên Bảo và Tiểu Hàn phải tiêu tiền được.

Tiểu Hàn chính là cậu bé mặc áo thủy thủ xanh trắng.

Trong mắt những người khác, anh là luật sư Tưởng Hàn, nhưng trong mắt Tuyết Bảo, anh là bạn học cùng lớp Tiểu Hàn của cô.

Tiểu Hàn cười cười, nói: “Không cần, chúng ta đều học lớp hoa hướng dương nhỏ mà.”

Trời mới biết, Tưởng Hàn anh đây tung hoành nhiều năm như vậy, lần đầu mới làm giao dịch ""bốn đồng tiền"", quá sướng!!!

Cậu bé chủ động nói: “Mình có một cách kiếm tiền, lớp chúng ta kiếm chút tiền làm quỹ lớp, có việc liền lấy tiền từ đó ra.”

Tuyết Bảo: “Hả?”

Những bé khác: “Hả hả?”

"Mình có một kế hoạch có thể kiếm tiền, cả lớp chúng ta kiếm chút đỉnh tiền làm quỹ lớp đi, có việc gì thì lấy tiền đó ra."

Những lời này, rất dễ hiểu.

Nhưng mà cũng rất khó hiểu nha.

Tuyết Bảo cào cào mái tóc xù của mình, bím tóc lúc sáng đã thắt gọn gàng sau khi ngủ trưa dậy và gãi nhiều lần đã xù lên thành bờm sư tử.
 
[Thập Niên 90] Vườn Trẻ Đều Trọng Sinh, Ngoại Trừ...
Chương 28: Rách Nát (1)


Tuyết Bảo bờm sư tử cũng không phải rất hiểu, nhưng cô là một cô nhóc thông minh, thỉnh thoảng cũng sẽ lén nghe người lớn nói chuyện.

Cho nên ấy à, cô bé biết kiếm tiền rất khó.

Người lớn còn cảm thấy rất khó, bọn chúng vẫn còn là trẻ ranh, là khó càng thêm khó.

Bị kẻ xấu nào đó giật đồ cũng đánh không lại, làm sao có thể kiếm được nhiều tiền đây?

Kẻ xấu hung dữ như vậy còn không biết kiếm tiền!

Tuyết Bảo mím môi nhỏ, khuôn mặt mủm mỉm thật sự nghiêm túc: "Nhưng mà chúng ta không biết."

Tưởng Hàn cười tủm tỉm, có chút tuổi mà làm ra dáng thế ngoại cao nhân: "Nhưng mình biết."

Tuyết Bảo lập tức ngạc nhiên đến hai mắt mở to: "Cậu biết à?"

Tiểu Hàn thật biết khoác lác mà.

Rõ ràng vẻ mặt cô bé không tin tưởng lắm, Tưởng Hàn thấy vậy xoa đầu cô, nói: "Thật mà, cậu hỏi những người khác xem, bọn họ đều tin tưởng mình."

Mấy đứa khác nhất trí gật đầu: "Tưởng Hàn biết đấy."

Tuyết Bảo thấy mọi người nhất trí gật đầu, thì trợn mắt há mồm, cô bé nghiêng đầu, nghi ngờ hỏi: "Các cậu tin thật sao?"

"Đương nhiên."

Tuyết Bảo cũng ậm ờ xiêu lòng: "Thế, mình cũng tin chút vậy."

Nhưng sau đó Tuyết Bảo lại lập tức trừng mắt hạnh tròn xoe, nói: "Cậu xấu lắm Tiểu Hàn, làm hỏng kiểu tóc của mình rồi."

Khổng Điềm Điềm lập tức nói: "Lại đây, mình thắt bím tóc đẹp cho."

Tuyết Bảo hơi do dự: "Nhưng mà lần trước cậu chải tóc, bứt xuống cả đống luôn."

"Phụt!"

‘Quần chúng’ vây xem bật cười.

Khổng Điềm Điềm: "..." Lúc còn nhỏ mình đã làm ra chuyện đó thật ư?

Cô bé nghiêm túc: "Mình biết chải thật mà!"

"Hay để mình đi."

Tô Manh bước lên một bước, nói: "Tuyết Bảo, để mình giúp cậu."

Cô bé căn bản không đợi Tuyết Bảo từ chối, mà trực tiếp ra tay thắt một cái bím con rết xinh xắn, rồi kẹp lại bằng cây kẹp hình dâu tây nhỏ, nói: "Nhìn xem, rất xinh.”

Mấy đứa trẻ gật đầu lia lịa: "Siêu cấp đáng yêu luôn."

"Thật dễ thương!"

"Tuyết Bảo đáng yêu nhất."

...

Siêu nhiều lời khen luôn.

Tuyết Bảo kiêu ngạo chép miệng nhỏ, chậm rãi cong môi.

Cô bé hơi thẹn thùng, khuôn mặt đỏ bừng, nhưng đôi mắt vẫn sáng lấp lánh, tay xoắn vào nhau, ngọt ngào nói: "Mình, mình xinh như các cậu nói thật à?"

"Đương nhiên rồi!" Trăm miệng một lời.

Tuyết Bảo thật sự rất vui, vui cực kỳ luôn, thì ra mọi người ai cũng rất thích bé.

Đặc biệt là Hùng Bảo, tuy rằng nhà hai đứa ở đối diện nhau, cũng thường đi chơi chung, có điều hai đứa rất hay cãi nhau, nhưng không ngờ Hùng Bảo lại bảo vệ bé như vậy, bé con Tuyết Bảo thật cảm động, cô bé chạy đến nắm chặt tay nhỏ của Hùng Bảo, nói: "Bà ngoại mình đánh cậu có phải rất đau không? Mình thổi cho cậu nhé."

Hùng Bảo khí phách xua tay: "Không sao cả, không có đau, mình là đàn ông con trai, còn sợ một bà cụ già của nhóc sao?"

Ui, thật ra cũng khá đau đấy.

Quả nhiên thân thể bị thu nhỏ, thân thủ cũng không bằng lúc trước.

Anh nghĩ mình cần phải rèn luyện, nếu không với thân thể nhỏ bé này, lớn con béo kiểu phì như vầy cũng không làm được gì. Nếu gặp phải chuyện không cần thiết, anh phải rèn luyện một chút mới được.

Đồng chí Hùng Xán Lạn nâng cao mười hai vạn phần tinh thần, siết chặt tay, quyết định bước tiếp trên con đường mình đã chọn.

Hùng Bảo: "Đi thôi, chúng ta đi hái dâu tây dại."

Tuyết Bảo cười ngọt ngào, nói: "Được đấy, hái dâu tây, cho các cậu hết."

Cô bé nghiêm túc: "Mình biết một chỗ có, người khác không dễ tìm thấy đâu." Cô đắc ý dào dạt: "Lần trước mình và anh họ đến vẫn chưa chín, bây giờ vừa đúng lúc."

Cô bé vui vẻ nhanh chân dẫn mọi người đi đến chỗ kia giống như dâng báu vật, Nguyên Bảo đi phía sau, nhìn Tưởng Hàn mấy cái rồi hỏi nhỏ: "Sao các cậu lại qua bên này?"

Nhìn lại, ô hô, đây chẳng phải là chú cảnh sát tiểu đội của lớp bọn họ sao?

Bởi vì những chuyện đã trải qua thời niên thiếu và Tuyết Bảo qua đời, nên lớp bọn họ có bảy bạn học làm những công việc tương tự, ngoài Đào Nhạc Oánh sau này làm pháp y không ở đây ra, thì những người khác đều ở.
 
[Thập Niên 90] Vườn Trẻ Đều Trọng Sinh, Ngoại Trừ...
Chương 29: Rách Nát (2)


Có Kiều Nhất Minh ba mươi năm sau đã lên tới công an tỉnh; đội điều tra hình sự một là có Vương Thiếu Kiệt làm trưởng phòng, hai là Tôn Nguyên; còn làm cảnh sát thì có Thôi Phong và Trần Ninh Ninh, cùng với Nghiêm Tuyên theo con đường chính trị.

Sáu người này đều ở đây, hơn nữa còn ở chung với luật sư Tưởng Hàn nổi tiếng này.

Bảy người, cộng thêm năm người bọn họ vốn là thằng nhóc, một lớp mười tám đứa, bây giờ đã có mười hai đứa ở bên này.

Tưởng Hàn ho một tiếng, nói: "Chẳng phải chúng ta nên tìm một nơi yên tĩnh để bàn bạc những việc sau này theo ư?"

Hùng Bảo hỏi han: "Chuyện sau này là chuyện gì?"

Đúng là hồn nhiên không biết mùi sầu.

Đại khái tên này chính là người thích ứng với việc biến thành trẻ con nhất.

Tưởng Hàn nhìn mấy người Kiều Nhất Minh bên cạnh, rồi lại nhìn Hùng Bảo, bất đắc dĩ nói: "Cơ thể cậu thu nhỏ, đầu óc cũng teo lại luôn à? Chẳng lẽ chúng ta còn có thể để chuyện của năm sau xảy ra nữa? Đương nhiên là phải tụ tập lại, suy nghĩ manh mối."

Hùng Bảo ngạc nhiên, sau đó lấm lét nhìn khắp nơi, tiếp theo nói nhỏ: "Chẳng phải cô Lâm đã nói, chúng ta còn nhỏ, phải chú ý an toàn trước hay sao?"

Tưởng Hàn chậm rãi nói: "Cho nên chúng ta chỉ thăm dò trước, có chuyện gì phải mở họp cả lớp để bàn bạc."

Nếu là người khác trọng sinh, có thể sẽ không đoàn kết như vậy, nhưng lớp bọn họ thì khác, tuy rằng sau khi trưởng thành mỗi người có cuộc sống khác nhau, nhưng những gì đã trải qua khi còn nhỏ hầu như ảnh hưởng cả đời bọn họ.

Cho nên mặc dù không liên lạc nhiều, nhưng dù ai có việc, những người khác cũng sẽ giúp đỡ.

Mà bây giờ trọng sinh lại bọn họ vẫn là trẻ con, gặp phải nhiều vấn đề hơn, đương nhiên cũng càng thêm đoàn kết.

"Đi thôi, ngày mai mở họp lớp rồi nói."

Tưởng Hàn bước nhanh hơn đuổi theo bước chân Tuyết Bảo, con bé hì hục trông rất nghiêm túc, anh cười tủm tỉm nói: "Tuyết Bảo có nóng không? Lát nữa mua kem cho cậu ăn nhé?"

Tuyết Bảo khó hiểu nhìn Tiểu Hàn, hỏi: "Cậu lấy đâu ra tiền?"

Bạn nhỏ không có tiền.

Cô bé lại nói: "Bạn nhỏ chúng ta không thể tiêu tiền bừa bãi."

Khi về nhà cô bé muốn nói với ba, trả lại tiền cho Tiểu Hàn.

Tuy rằng lúc nãy Tiểu Tuyết Bảo không kiên quyết, nhưng vẫn canh cánh trong lòng đấy.

Bé con mới bốn tuổi mụ, trên thực tế cũng chỉ vừa tròn ba tuổi, suy nghĩ gì cũng hiện lên mặt, làm sao giấu được loại người như Tưởng Hàn. Anh mỉm cười nhìn cô bé, nhóc con trắng nõn sạch sẽ, giống như cục tuyết nhỏ, chẳng trách gọi là Tuyết Bảo.

"Tuyết Bảo, cậu nói..."

"Tới rồi!" Mắt Tuyết Bảo đột nhiên sáng ngời, lẹp bẹp chạy tới một sườn núi nhỏ, cô bé nhanh chóng vẫy tay, nói: "Mọi người mau đến đây, xem chỗ này này."

Cô ưỡng ngực kiêu ngạo giống như tìm được báu vật: "Nhìn đi, mình nói ở đây có mà."

Trong kẽ hở giữa những tảng đá dưới sườn núi nhỏ quả nhiên có mấy quả dâu tây nhỏ đỏ rực.

Tuyết Bảo cực kỳ vui vẻ, nói: "Mình hái cho các cậu."

Cô bé nhìn dâu tây nhỏ, lại nhìn nhóm bạn học, loáng thoáng cảm thấy hình như không đủ chia, sau cơn vui vẻ bé lại hơi lo lắng, nhíu chặt mày.

Khổng Điềm Điềm lập tức hỏi: "Sao Thế?"

Tuyết Bảo nói: "Hình như, không đủ chia."

Cô bé vò váy mình, giọng trong trẻo hỏi: "Hai người ăn một quả, có được không?"

"Được."

Tuyết Bảo lập tức tươi cười xán lạn, nói: "Tốt quá đi."

Chỉ có vài quả dâu tây nhưng mọi người ăn rất vui vẻ, mười mấy bạn nhỏ ngồi cùng nhau, Tuyết Bảo mềm mại hỏi: "Tiểu Hàn, chúng ta kiếm tiền thế nào đây?"

Tưởng Hàn giơ tay lên định đẩy mắt kính, mới nhớ ra bây giờ mình chưa bị cận, vội ho khan một tiếng, nói: "Nhặt ve chai."

"Hả?"

Đừng nói là Tiểu Tuyết Bảo, những người khác cũng ngây ra.

Bọn tôi tin tưởng cậu như thế, vậy mà cậu lại đưa ra cái ý kiến như vậy?

Bạn học Kiều Nhất Minh, Tiểu Kiều cũng cười khan, nhìn anh bằng ánh mắt kỳ lạ: "Cậu nói kiếm tiền, là lượm ve chai?"
 
[Thập Niên 90] Vườn Trẻ Đều Trọng Sinh, Ngoại Trừ...
Chương 30: Rách Nát (3)


Tưởng Hàn lạnh lùng nhìn cả đám nhóc trọng sinh trợn mắt cá chết, bình tĩnh nói: "Có vấn đề gì sao? Chúng ta mới bốn tuổi, chẳng lẽ còn có thể mua cổ phiếu? Hay là đi đầu tư? Làm ăn buôn bán ư? Trẻ con phải làm chuyện trong khả năng trẻ con. Hơn nữa, kiếm thùng vàng đầu tiên bằng cách lượm ve chai có vấn đề gì chứ? Thời buổi này nhặt ve chai cũng kiếm được khối tiền đấy."

Tuyết Bảo chọt chọt hai ngón tay, nói: "Nhưng mà ve chai đâu có bao nhiêu tiền đâu."

Cô bé biết mà, biết Tiểu Hàn không biết kiếm tiền.

Tưởng Hàn: "Có giá lắm, cậu không tin mình ư?"

Tuyết Bảo: "Hả... Này..."

Cô bé thật sự không tin, nhưng vẻ mặt của Tiểu Hàn rất nghiêm túc.

Hơn nữa Tuyết Bảo cũng không muốn làm Tiểu Hàn tổn thương... Nhưng mà nhưng mà, trẻ ngoan không được nói dối.

Tuyết Bảo rối rắm muốn chết, khuôn mặt nhỏ vô cùng khó xử, ‘Các bạn nhỏ’ ở bên cạnh nhìn thấy vẻ mặt cô bé không ngừng thay đổi đều không nhịn được cười.

Sao bé lại dễ thương vậy chứ.

Tưởng Hàn chưa từng trông trẻ, nhưng thuyết phục một đứa bé vẫn rất nhẹ nhàng, anh nói: "Nếu là định kiếm tiền làm quỹ lớp, vậy ngày mai chúng ta đến hỏi cô Lâm có được không? Nếu cô Lâm cũng cảm thấy ý này hay, vậy chúng quyết định như vậy đi?"

Nhắc tới cô Lâm, Tuyết Bảo lập tức ngước đầu lên, vừa nghiêm túc vừa trịnh trọng gật đầu, nói: "Được, chúng ta nghe cô Lâm."

Nhưng chỉ một lúc Tuyết Bảo lại giơ tay hỏi: "Quỹ lớp là cái gì? Mua cổ phiếu là cái gì? Đầu tư là cái gì?"

Cô bé không hiểu cái nào hết, tràn đầy lòng hiếu học nhìn Tưởng Hàn, ríu rít hỏi: "Mấy cái đó, là gì thế nhỉ?"

Tưởng Hàn: "..."

Người khác bật cười, Nguyên Trạch trêu chọc: "Nào, Tiểu Tưởng, giảng cho Tuyết Bảo của chúng ta nghe đi."

Mấy đứa bạn Hùng Bảo cũng hùa theo: "Đúng vậy, giảng đi, đúng lúc chúng tôi nghe cùng luôn."

Tưởng Hàn liếc một vòng, rồi cười nói với Tuyết Bảo: "Chính là, cách để kiếm tiền đấy, bây giờ Tuyết Bảo còn nhỏ, lớn lên là sẽ hiểu thôi."

Tuyết Bảo gật đầu: "Ồ ồ."

Những người khác: "..."

Ha ha!

Lúc còn nhỏ bọn họ thường nghe nhất là câu này, quả thật chính là câu nói vàng trong làng lừa gạt con nít.

Nhưng Tuyết Bảo chính là con nít, cô bé nghe xong không chút nghi ngờ, ngược lại còn ngoan ngoãn nói: "Mình muốn nhanh chóng lớn lên, là có thể biết được rất nhiều rất nhiều chuyện rồi."

"Chắc chắn!" Mười mấy đứa trẻ khác lại trăm miệng một lời, hiếm khi mọi người ăn ý như vậy: "Chắc chắn cậu sẽ bình an vui vẻ lớn lên."

Mắt Tuyết Bảo sáng lên, miệng ngạc nhiên cong cong: "Các cậu đồng thanh thật đấy."

"Bởi vì mọi người đều nghĩ như vậy mà." Tô Manh cười nhợt nhạt, cô bé nắm tay Tuyết Bảo, nói: "Đi, đi xuống dưới chơi."

Suy nghĩ một chút, cô bé đề nghị: "Chơi diều hâu bắt gà con được không? Mọi người cùng chơi?"

"Được đấy, đi thôi!"

"Mình làm diều hâu!"

"Mình làm gà mái già."

Tuyết Bảo hô lớn: "Mình làm gà con."

"Được, vậy cậu phải cẩn thận đấy nhé..."

Tuyết Bảo: "Mình là gà con dũng cảm!"

Tiếng cười ríu rít của nhóm bạn nhỏ, đặc biệt vang dội...

“Cối xay gió, kẽo kẹt kêu. Phong cảnh nơi đây thật đẹp. Bầu trời đẹp thật đẹp, còn cả đám bạn cùng nhau chơi đùa. Cối xay gió, cứ thong thả quay tròn, đám bạn vui vẻ cầm tay nhau. Nắm tay cậu, nắm tay mình, các bạn ngày hôm nay, các bạn ngày mai. Ừm, bạn tốt!”

Tuyết Bảo, Khổng Điềm Điềm và Tô Manh nắm tay nhau, vừa cùng nhau hát vang vừa đi lên trên tầng.

Ba cô gái bé nhỏ này sống cùng một tòa nhà. Tuyết Bảo sống ở tầng hai, Tô Manh ở tầng bốn, còn Khổng Điềm Điềm sống ở trên tầng sáu, cũng là tầng cao nhất.

Các cô bé chia tay nhau ngoài hành lang. Tuyết Bảo gõ cửa cộp cộp: “Mở cửa nào, ông bà nội ơi mở cửa cho cháu. Bé con của ông bà về rồi đây.”

Bà Dung vội vàng ra mở cửa, mặt mày rạng rỡ: “Về rồi à, sắp bắt đầu ‘Cối xay gió’ rồi.”

Trên tivi đã dừng lại ở kênh thiếu nhi, đợi Tiểu Tuyết Bảo.
 
[Thập Niên 90] Vườn Trẻ Đều Trọng Sinh, Ngoại Trừ...
Chương 31: Thu Nhập (1)


Tuyết Bảo “Òa” lên, vội vàng cất bước chân nhỏ nhắn về phía ghế sô pha. Ba của cô bé đang lười biếng nằm nửa người ở trên đó, anh ấy vồ một cái ôm chặt con gái của mình, để cô bé ngồi lên trên ghế. Tuyết Bảo lập tức hát vang: “Cối xay gió, kẽo kẹt kêu…”

Hát được một nửa, Tuyết Bảo bỗng nhiên nhớ ra một chuyện quan trọng. Cô bé quay đầu hỏi Dung Gia Đống: “Ba ơi, ba cho con bốn xu được không?”

Dung Gia Đống: “Con cần tiền làm gì?”

Cô nhóc lập tức hậm hực nói: “Bởi vì Tiểu Hàn tiêu tiền cho con. Hôm nay ở phía sau núi, bọn con…”

Xì xào, xì xào.

Cô nhóc nói rành mạch từng câu từng chữ, giọng nói trong trẻo kể chi tiết mọi chuyện.

“Bà già này, đúng là đồ mất tâm mất đức. Đồ không có lương tâm, đến cả trẻ con cũng bắt nạt được. Phải đòi lại công lý cho con bé.” Bà Dung tức giận hét lên, ném tạp dề sang một bên, định đi tìm bà cụ đó tính sổ.

Dung Gia Đống vẫn chưa phản ứng được, thấy bà Dung từ trước đến nay rất quan tâm cháu gái mình đang bùng lửa cháy hừng hực.

Dung Gia Đống đứng bên cạnh “khuyên nhủ”, nói: “Mấy bà già cãi nhau cũng chẳng có tác dụng gì, mẹ còn bị bà ta làm cho tức chết. Tức giận cũng không chết người được. Mẹ nghe con nói…” Anh ấy liếc nhìn cục cưng nhỏ đang tròn xoe mắt quan sát bọn họ, ông Dung cũng im lặng không nói lời nào.

Ông ấy khụ khụ một tiếng, nói: “ Gia Đống, con cho Tuyết Bảo tiền đi.”

Dung Gia Đống lấy một đồng cho con gái nhà mình, nói: “Số tiền còn lại con mời các bạn ăn kẹo.”

Tuyết Bảo nhìn một đồng trong tay, nhìn rất chăm chú. Cô ngẩng đầu nhìn ba mình, rồi lại cúi đầu nhìn tiền, cứ như vậy vài lần. Gương mặt trái đào dần dần đỏ ửng lên, cô chưa từng tự đi mua đồ, vì thế nắm chặt một đồng trong tay, xúc động “vâng vâng”: “Con biết rồi ạ.”

Dung Gia Đống mỉm cười, thơm con gái rồi nói: “Tuyết Bảo của chúng ta thật ngoan.”

Tuyết Bảo cười khanh khách né tránh: “Râu của ba rát quá.”

Dung Gia Đống làm ra vẻ mếu máo: “Được lắm, Tuyết Bảo của chúng ta chê ba kìa. Hu hu…”

Tuyế Bảo chớp chớp mắt, bò lên tựa lên vào ghế sô pha rồi v**t v* gương mặt ba mình, thơm một cái, dỗ dành anh ấy: “Ba ngoan nào…”

“Thư Khắc, Thư Khắc…”

Bài hát mở đầu của phim hoạt hình vang lên, Tuyết Bảo quay người lại ngồi, ngoan ngoãn xem tivi. Sức hấp dẫn của ba không thể nào bằng chuột nhỏ được.

Dung Gia Đống bật cười, sở thích của con gái anh thật qua loa.

Lúc này Đào Lệ Hoa đã nấu xong sủi cảo của bữa trưa và đi ra ngoài, nói: “Tuyết Bảo, rửa tay ăn cơm nào.”

Gương mặt nhỏ nhắn của Tuyết Bảo mếu máo, làm nũng năn nỉ mẹ: “Mẹ ơi, con xem xong đã có được không? Nhanh lắm, nhanh lắm nhanh lắm.”

Bà Dung lập tức: “Được, cháu xem xong phim này đi.”

Đào Lệ Hoa rối rắm, nhưng cũng không thể uốn nắn con gái mà chỉ nhẹ nhàng nói với Dung Gia Đống: “Ngày mai em về nhà mẹ, nói chuyện với mẹ em một chút.”

Dung Gia Đống cười nói: “Không cần đâu.”

Anh ấy nói rất thẳng thắn: “Em về cũng chỉ cãi nhau với bà ấy. Nhưng em là vai vế dưới, người nhà sẽ chỉ nói em không hiếu thuận chứ không nói bà ấy.” Thấy vợ mình định lên tiếng, Dung Gia Đống tiếp tục nói: “Em đừng đi đến chỗ mẹ, ba anh nói đúng, cãi nhau không được tích sự gì cả.”

Bà Dung trừng mắt nhìn con trai mình, nói: “Theo như lời con nói, vậy thế nào mới là đúng? Chẳng lẽ cứ để bà ta bắt nạt Tuyết Bảo? Lần này con không tìm bà ta, lần sau bà ta vẫn sẽ như vậy.”

Đừng thấy ông bà Dung cũng coi như là ông lão bà lão cực phẩm, nhưng là ông bà thông gia mà, cũng không đến nỗi như vậy. Ban đầu họ cũng muốn chung sống hòa thuận với nhau, nhưng những chuyện thất đức của bên đó có viết một quyển sách cũng không hết. Ông bà Dung không phải là ông lão bà lão lương thiện gì, cũng lạnh lùng như mùa đông cuối tháng một.
 
[Thập Niên 90] Vườn Trẻ Đều Trọng Sinh, Ngoại Trừ...
Chương 32: Thu Nhập (2)


Cái chính là mẹ đẻ của Đào Lệ Hoa đúng là không ra gì, nghiêm khắc với con gái trước khi kết hôn thì không nói, còn đây Đào Lệ Hoa đã kết hôn rồi.

Có bà ngoại nhà ai đến nhà, còn chưa đến một phút đã cởi áo mà tiểu hòa thượng khoác lên người cháu gái ngoại chưa đầy một tháng rồi mang đi?

Đây là chuyện con người làm sao?

Tức giận hơn là, không đứa trẻ nào trong nhà họ Đào có thể mặc chiếc áo này.

Bà Đào lấy trộm là bởi vì tích cóp tương lai cho con trai bà ta…

Tích cóp… cho tương lai.

Nghe những lời này có thấy tức hay không?

Bây giờ thằng con trai đó vẫn chưa lập gia đình.

Chuyện như vậy, còn nữa, cho nên nếu như không dạy dỗ bà ta thì lần sau bà ta càng gây sự nhiều hơn.

Thật ra ông bà Dung không trọng nam khinh nữ, trong thời đại này có rất ít người hoàn toàn không trọng nam khinh nữ như vậy. Trước khi đứa trẻ được sinh ra, hai người cũng muốn đó là đứa cháu trai. Nhưng Tiểu Tuyết Bảo vừa sinh ra, ông bà Dung rất thích, đứa trẻ vừa mới sinh ra rất xinh xắn, giống như một cục tuyết nhỏ. Người ta hay nói em bé sinh ra chính là báo đáp công ơn, Tiểu Tuyết Bảo của nhà họ chính là một cục cưng như vậy.

Em bé nhà người ta vừa mới sinh ra đều khóc loạn lên. Không nói đâu xa, Khổng Điềm Điềm ở tầng trên ngày nào cũng khóc đêm, Tô Manh cũng không kém bao nhiêu. Hai đứa trẻ ấy đều bằng tuổi Tuyết Bảo, nhưng Tiểu Tuyết Bảo nhà họ chỉ cần ăn no là rất ngoan, đứa bé hiểu chuyện nhà mình ăn xong là vui hớn hở, tự chơi đùa với tay của mình một chút. Đến đêm cũng ngoan ngoãn ngủ, ngủ một mạch suốt đêm.

Chưa từng thấy đứa trẻ nào ngoan ngoãn như vậy.

Dù sao ông bà Dung cũng không trọng nam khinh nữ, vì thế ngay lập tức mê muội cháu mình.

Cục cưng nhà mình đáng yêu nhất thiên hạ, thế mà có người bắt nạt con bé. Không thể được, tuyệt đối không thể như vậy!

Bà Dung nhìn con trai, Dung Gia Đống thản nhiên nói: “Bà đấy cũng đâu có đánh Hùng Bảo gì đâu? Lát nữa con qua đó thăm đứa trẻ.”

Bà Dung không hiểu, nhưng ông Dung lại vui vẻ gật đầu, mỉm cười nói: “Người già xương cốt giòn, đừng bị người ta lừa mà động tay động chân.”

Dung Gia Đống nhìn ba mình, nhíu mày “vâng” một tiếng.

Tuyết Bảo vẫn chăm chú xem tivi. Ăn xong cơm tối rồi lại chạy bình bịch đi xem tiếp chương trình thiếu nhi. Cô bé chống hai tay, lắc lư người giống như anh sâu lông ở trong tivi, cất tiếng hát vang. Cô bé không hề để ý ba mình đi đâu.

Dung Gia Đống đi xuống dưới tầng mua hoa quả ngoài đầu ngõ, đi đến nhà đối diện. Lúc này chắc nhà họ Hùng đã ăn xong cơm tối, cả nhà ngồi quây quần trong phòng khách xem tivi.

Cộc cộc cộc.

Một bé gái hơn mười tuổi ra mở cửa, đây là chị họ của Hùng Bảo.

Cô bé nhìn thấy Dung Gia Đống đứng ngoài cửa, vội vàng chào: “Cháu chào chú Dung.”

Dung Gia Đống đi vào nhà: “Hùng Bảo đâu?”

“Chú Dung.”

Hùng Bảo chạy xồng xộc đến, nhào lên người Dung Gia Đống. Dung Gia Đống: “Ôi chao, cháu nhẹ một chút. Cơ thể ngọc ngà của tôi không chịu được cái nhào này của cháu đâu.”

Mấy người lớn bật cười, ông Hùng vội vàng đến chào Dung Gia Đống, nói: “Gia Đống đến rồi à, mau vào đây ngồi đi.”

Nhà ông Hùng có hai người, nhà con trai cả có năm người, nhà con trai út ba người, tổng cộng mười người chung sống với nhau nên khá là chật chội. Dung Gia Đống mỉm cười, nói: “Cháu không vào đâu, cháu đến thăm Hùng Bảo. Nghe nói hôm nay Hùng Bảo che chắn cho Tuyết Bảo nhà cháu khỏi bị đánh? Chú Dung đến thăm cháu đây, cháu có đau không?”

“Cái gì?’ Ông Hùng tức giận: “Ai? Ai lại vô lương tâm đi đánh trẻ con?”

Dung Gia Đống thở dài, nói: “Đương nhiên là ba mẹ vợ tốt của cháu. Nghe nói họ muốn cướp đồ của đứa trẻ.”

“Bà già đáng chết này, chú ¥%&**#..." Những lời mắng chửi của ông lão khiến người ta nghe mà thấy quan ngại.
 
[Thập Niên 90] Vườn Trẻ Đều Trọng Sinh, Ngoại Trừ...
Chương 33: Thu Nhập (3)


Ba của Hùng Bảo là Hùng Nhị nhìn Dung Gia Đống: “Tôi tìm bà ta tính sổ.”

Anh ấy đứng phắt dậy, đi thẳng ra ngoài.

Dung Gia Đúng: “Này…”

Ông Hùng tức giận đùng đùng: “Để thằng bé đi!”

Dung Gia Đống: “Cháu dặn vài câu, đừng động tay động chân… Không được động tay động chân với người già, bị người ta lừa là không hay đâu.”

Dung Gia Đống xoa đầu Hùng Bảo, nói: “Chú Dung thật sự rất thương cháu. Nào, cầm hoa quả vào nhà đi. Tôi đi xem ba cháu, đừng để anh ấy kích động.”

Hùng Bảo: “Vâng ạ.”

Cậu bé xách túi hoa quả lớn vào trong nhà, nói: “Ăn hoa quả…” Còn chưa nói hết câu, bà nội của cậu bé đã đi đến cầm túi hoa quả, nói: “Vừa mới ăn cơm xong, để ngày mai đi.”

Hùng Bảo nhìn chị họ đứng bên cạnh, nói: “Bà à, mỗi người nếm một miếng đi. Đây là lòng cảm ơn cháu có được đấy…”

Ở bên này Hùng Bảo đang giành lại lợi ích cho đám trẻ con, còn bên kia Dung Gia Đống nhìn thấy Hùng Nhị đang ở dưới tầng chờ anh ấy. Vừa thấy người, Hùng Nhị cười ha hả nịnh nọt: “Anh Gia Đống, anh nói xem tôi phải trừng trị bà ta như thế nào.”

Dung Gia Đống làm vẻ mặt vô tội: “Chẳng phải vừa nãy tôi đã nói rồi sao? Đừng động tay động chân. Người ta già yếu rồi, nếu như động tay động chân sẽ không tốt cho cả cậu và bà ấy. Cứ dạy dỗ qua loa để bà ấy biết lợi hại. Chẳng phải ngoài đầu phố có nhà vệ sinh công cộng sao?”

Hùng Nhị: “...”

Khóe môi anh ấy giật giật, nói: “Được, tôi qua bên đó. Mẹ nó, dám bắt nạt con trai của tôi, đúng là coi tôi là thằng ngốc mà.”

Dung Gia Đông nhét năm đồng vào trong tay anh ấy, nói: “Giội xong thì tắm đi.”

Hùng Nhị vui vẻ xoa tay, năm đồng thật sự là số tiền không hề nhỏ. Anh ấy biết, tiền lương của anh Gia Đống cũng phải hơn hai trăm đồng. Anh ta cười ha hả to hơn, ôm lấy Dung Gia Đống và nói: “Anh Gia Đống, tôi biết anh tốt với tôi nhất mà.”

Dung Gia Đống nói chắc nịch: “Không, cậu đừng tưởng bở. Tôi tốt với vợ của tôi nhất.”

Hùng Nhị: “Hừ, vợ của tôi cũng tốt.”

Nếu như so sánh thì nhất định phải so sánh.

Vợ của Hùng Nhị còn nuôi anh ấy đấy,

Dung Gia Đống mỉm cười: “Được rồi, mau đi đi.”

“Được rồi.” Mới là tháng sáu, Hùng Nhị mặc áo ba lỗ và đeo đôi dép nhựa, vung tay nói: “Anh đợi đấy, tôi đi dạy dỗ người ta.”

Anh ấy chạy vọt ra ngoài, nhanh chóng xách một thùng phân và đi đến nhà ông Đào. Lúc này bà Đào và bà Châu đang mắng chửi nhau ở trong nhà, nghe thấy tiếng ồn ào ở bên ngoài: “Bà Châu, bà cút ra đây cho tôi. Mẹ nó, dám bắt nạt người của Hùng Nhị tôi, còn dám đánh con tôi. Tôi thấy bà đúng là không biết Mã Vương Gia có ba mắt, Lão Tang Môn Tuyền Nhi. Ra ngoài cho tôi, ra ngoài!”

Ông Châu thầm ngạc nhiên: “Ơ…”

Người đàn ông của bà ta nghe thấy tiếng mắng chửi thì ra khỏi phòng, nghiêm túc hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Bà Châu lập tức không còn hung ác như thường ngày, dịu dàng nói: “Không biết nữa, ông đừng ra ngoài. Hùng Nhị nổi điên như vậy, khéo đánh người đấy.”

Ông Đào hừ một tiếng, liếc nhìn bà ta rồi quay người vào phòng, nói: “Bà đi giải quyết đi.”

Đúng là không quan tâm.

Còn về thằng con trai nhà họ Đào, em trai của Đào lệ Hoa thì nhốt mình trong phòng không ra ngoài, anh ta nằm ngoài ra cửa sổ nhìn ra ngoài, khẽ nói: “Hừ, lẽ nào xông đến đánh người sao?”

Bà Châu vội vàng đi vào trong nhà, thò đầu ra và nói: “Mọi người đừng sợ, chúng ta không mở cửa, tôi tin cậu ta không làm gì được đâu.”

Vừa nói xong đã nghe thấy tiếng “ào” vang lên từ bên ngoài, sau đó là mùi thối xộc lên…

Ặc, người này dám giội phân vào đây!

Năm 1991, nền kinh tế ở một vài thành phố phía Nam bắt đầu vươn lên.

Nhưng thành phố Thẩm ở phía Bắc vẫn không thay đổi gì.

Thành phố Thẩm là cơ sở công nghiệp lâu đời, có rất nhiều doanh nghiệp nhà nước và nhiều công nhân. Mặc dù nói có một vài doanh nghiệp đã bắt đầu sa sút, nhưng không quá rõ để nhìn ra điều đó.
 
[Thập Niên 90] Vườn Trẻ Đều Trọng Sinh, Ngoại Trừ...
Chương 34: Gặp Lại (1)


Không ai ngờ rằng, chỉ trong một vài năm tới sẽ có làn sóng sa thải ập đến. Quan niệm trong mấy năm đầu rất khó để thay đổi, ai cũng nghĩ hay là vào doanh nghiệp nhà nước làm công nhân. Cũng bởi vì cuộc sống an nhàn, chứ không phải là họ không có lòng tiến thủ.

Không nói đâu xa, chỉ riêng ở nơi này mọi người đang đợi chia nhà, hầu như không có ai tự mua nhà cho mình. Nếu như nói không mua nổi cũng không đúng, rất ít người tích cóp tiền, nhưng cũng có nhiều người sợ mình vất vả mua nhà. Chuyện chia nhà cũng thường xuyên bị đẩy đi, vì vậy cả nhà tình nguyện sống cùng nhau. Những khu nhà gia đình giống như bọn họ, có lẽ như vậy sẽ tốt hơn.

Nhưng không, vừa sáng sớm tiếng chuông reng reng vang lên từng hồi. Từng nhà lục đục thức dậy, những người còn lại trong gia đình cũng đừng hòng ngủ một giấc yên tĩnh. Thỉnh thoảng còn có thể nghe nhà ai đó cãi nhau ầm lên vì tranh giành nhà vệ sinh.

Kể cả nhà họ Dung cũng không ngoại lệ.

Nhà họ Dung cũng vội vàng và bận bịu như vậy, các thành viên trong gia đình đều được phân công làm việc, không ai rảnh rỗi. Bà Dung nấu bữa sáng trong phòng bếp, Đào Lệ Hoa thì dẫn con gái đi tắm rửa thay quần áo, còn ông Dung và Dung Gia Đống thì gấp chăn màn trong phòng mình.

Tuyết Bảo thay bộ đồng phục nhà trẻ, nhà máy sản xuất máy móc Trùng Bắc của bọn họ rất nhiều ưu đãi, đương nhiên nhà trẻ của nhà máy ấy cũng không thể bị đối xử tệ.

Những đứa trẻ giống như bọn họ đóng tiền học phí trong trường rất ít, nhưng mỗi mùa đều có hai bộ đồng phục nhà trẻ miễn phí.

Các bé gái mặc chiếc váy liền tầng màu hồng, cổ áo bèo nhún, chiếc váy không có dây thắt eo nhưng dài đến đầu gối, nhìn giống như chiếc túi nhỏ, dù thế các bạn nhỏ dáng người thấp bé mặc vào trông rất đáng yêu.

Còn các bé trai cũng mặc bộ đồ màu xanh như vậy, nhưng không phải là váy, nó ngắn hơn rất nhiều. Bên trên các bé mặc áo, bên dưới phối cùng với chiếc quần soóc.

Đào Lệ Hoa chải hai bím tóc đang vểnh lên trên cho con gái, vỗ nhẹ cô bé: “Con chọn hai cái kẹp tóc đi.”

Tuyết Bảo vội vàng ôm cái hộp đựng đồ trang điểm mà mình thích nhất. Đó chỉ là hộp bánh quy sắt, bên trong đựng toàn kẹp tóc của Tuyết Bảo.

Có cái kẹp hình quả dâu tây, có cái hình quả đào, còn có cái hình con bướm, hoa hướng dương… Tất cả đều rất đẹp.

Tuyết Bảo chọn hai cái kẹp tóc hình hoa dướng dương, Đào Lệ Hoa kẹp lên tóc cho cô bé, nói: “Xinh quá.”

Tuyết Bảo cười tươi như hoa.

Cô nhóc há miệng ăn bữa sáng, lưng đeo ba lô, bàn tay mềm mại vẫy vẫy: “Con đi học đây.”

Đào Lệ Hoa: “Đến trường phải ngoan đấy.”

Tuyết Bảo: “Vâng ạ.”

Bà Dung Triệu Quế Hương cầm tay cháu gái đi xuống tầng, vừa đi vừa nói: “Manh Bảo, Điềm Bảo, đi thôi.”

Đi xuống tầng, bà ấy lại gọi đối diện: “Hùng Bảo, Nguyên Bảo à…”

Không phải nói, Khổng Điềm Điềm nói bọn họ đi cùng Tuyết Bảo sẽ không có ai dị nghị gì, bởi vì khi còn nhỏ họ đều đi học cùng nhau. Nhà của họ khá gần nhau, vì thế đều được bà Dung đưa đi học.

“Đi thôi.”

“Mau lên, mau lên.”

Người lớn ở các nhà lên tiếng đáp lại, sau đó mấy đứa trẻ con nhanh chóng chạy bình bịch xuống. Hùng Bảo chỉ vào đám trẻ, nói: “Được rồi, cầm tay nhau đi thôi.”

Bọn trẻ nhanh chóng cầm tay nhau. Khổng Điềm Điềm và Tô Manh vẫn nhanh chóng chiếm hai bên trái phải của Tuyết Bảo. Hùng Bảo tức giận, Nguyên Bảo nhếch miệng, hai đứa trẻ cùng liếc mắt nhìn nhau, quyết tâm ngày mai phải chiếm chỗ trước.

Năm đứa trẻ dắt tay nhau, bà Dung giống như gà mẹ, oai hùng đi ở phía trước.

Nhà trẻ cách chỗ bọn họ ở khoảng hai mươi phút đi đường. Thỉnh thoảng ở trên đường họ sẽ gặp vài bà lão đưa cháu mình đi học, vì vậy càng náo nhiệt hơn.

“Ồ, bà Triệu, bà đã nghe gì chưa? Nhà thông gia của nhà, chính là nhà họ Đào đó bị người ta giội phân vào nhà đó.” Một bà lão lén lút đi đến bên cạnh bà Dung, mặt mày hớn hở: “Giội phải đến bốn thùng phân. Eo ôi, cái mùi thối đó đúng là xộc lên tận trời.”
 
[Thập Niên 90] Vườn Trẻ Đều Trọng Sinh, Ngoại Trừ...
Chương 35: Gặp Lại (2)


Bà Dung nghe thấy thì rất phấn khích, vội vàng hỏi: “Chuyện thế nào vậy? Bà nói cho tôi nghe đi, tôi tò mò quá.”

“Khóe miệng bà nhếch cao như thế, cười cũng tươi như vậy tôi mới tin bà thật sự quan tâm.” Bà ta “phì” một tiếng, nhưng không hề giấu diếm mà cười ha hả nói: “Nhà họ Đào đấy đúng là bị điên, bà ta đụng đến ai không đụng, lại đụng đến cái tên đầu đường xó chợ Hùng Nhị đó. Nghe nói bà ta đánh con trai của Hùng Nhị… Như vậy người ta sao có thể coi như không có chuyện gì được? Ôi chao mẹ ơi, may mà nhà họ ở là nhà dân, nếu như chúng ta bị như vậy thì chẳng phải mấy nhà sống cùng tòa nhà đó cũng bị xui xẻo theo sao? Tôi nghe nói nhà họ dọn dẹp cả đêm, nhưng vẫn còn mùi. Bà nói xem, bây giờ tháng sáu thời tiết nóng nực, sao có thể chịu được chứ.”

“Ai bảo nhà họ thất đức, đáng đời.” Bà Dung rất vui vẻ.

Bà Phương đi bên cạnh hỏi: “Sao bà biết?”

“Nhà sui gia của tôi ở cùng ngõ với nhà bà ta, sáng nay con trai đến đưa đồ chơi cho nhà tôi nói cho tôi biết đấy. Nhà sui gia của tôi còn thấy tiếc, nhưng tiếc cho bốn thùng phân đấy. Nếu như tưới cho rau thì tốt biết bao, rau càng xanh tốt. Lãng phí quá.”

Bà Dung cười ha hả.

Các bà vừa đi vừa nói chuyện, mấy đứa trẻ con thì vểnh tai lên, “lén lút” nghe.

Hùng Bảo không hề thấy tức giận khi ba mình bị người ta nói như vậy, ngược lại còn rất vui vẻ mà nói: “Ba mình đúng là tên đầu đường xó chợ thông minh.”

Những bạn nhỏ khác khóe môi giật giật, cậu không cần phải nói với giọng điệu kiêu ngạo như vậy đâu.

Tuyết Bảo dịu dàng nhắc nhở: “Hùng Bảo, kẻ đầu đường xó chợ không phải là lời nói hay đâu.”

“Không sao, ba mình chính là như vậy mà.” Hùng Bảo không hề quan tâm: “Mình biết ba mình không phải người xấu là được rồi, các cậu cũng biết như vậy mà?”

Tuyết Bảo gật đầu chắc nịch, nói: “Chú Hùng Nhị không phải kẻ xấu.”

“Vậy thì không phải như thế sao?”

Mấy cụ bà nói chuyện rôm rả, bọn trẻ cũng nói chuyện tíu ta tíu tít. Đã hết hai mươi phút đi đường mà vẫn còn thấy tiếc nuối. Đám trẻ con đi vào trong trường, vẫn còn ghé tai thì thầm.

“Tuyết Bảo.”

Cô bé vừa vào đến cửa, hầu như tất cả các bạn đều ngẩng đầu nhìn. Khương Như Ngưng bỗng nhiên chạy đến, ôm chầm lấy cô bé, khóc hu hu: “Nhớ cậu quá.”

Tuyết Bảo: “!!!”

Cô bé vẫn chưa hiểu, mọi người sao vậy?

“Mình cũng muốn ôm Tuyết Bảo.”

“Mình cũng vậy.”

Tuyết Bảo: “!!!”

Bỗng nhiên cô bé được thăng cấp thành đứa trẻ nổi bật nhất lớp.

“Được rồi, được rồi. Mọi người đừng dọa Tuyết Bảo.” Kiều Nhất Minh dặn dò.

Tuyết Bảo lập tức nói: “Mình không bị dọa đâu, mình rất dũng cảm.”

Kiều Nhất Minh sững sờ, bỗng nhiên khóe mắt đỏ hoe, nói: “Ừm, cậu dũng cảm nhất.”

Tuyết Bảo nhìn Kiều Nhất Minh với ánh mắt nghi ngờ, chu môi hỏi: “Tiểu Kiều, cậu sao vậy? Ai bắt nạt cậu à? Sao mắt lại đỏ vậy?”

Cô vung vẩy nắm đấm nhỏ, nói: “Ai dám bắt nạt Tiểu Kiều, mình sẽ giúp cậu.”

Ngày hôm qua Tiểu Kiều đã giúp cô bé rồi.

Kiều Nhất Minh nhìn dáng vẻ đáng yêu của cô bé, mỉm cười: “Không sao, không có ai bắt nạt mình cả.”

Cậu nhóc tiến lên phía trước, dắt tay Tuyết Bảo nói: “Đi về chỗ ngồi thôi.”

Tuyết Bảo liếc mắt nhìn, “ừm” một tiếng rồi hỏi: “Sao các cậu lại ngồi lung tung vậy?”

Các bạn nhỏ trong lớp Hoa Hướng Dương đã đến đông đủ: “...”

Mọi người nhìn nhau, ba mươi năm trước mình ngồi chỗ nào?

Ở kiếp trước, bọn họ cảm thấy từng ký ức hồi còn nhỏ mình hiện rõ mồn một ngay trước mắt. Nhưng bây giờ họ mới nhận ra, hóa ra không phải như vậy. Mọi người xoắn xuýt, người nào cũng là em bé mà, khổ đại thù sâu.

Tuyết Bảo nhìn vẻ mặt của mọi người, hiểu lầm, bỗng nhiên tỉnh ngộ: “Các cậu cố tình nghịch ngợm, muốn ngồi lung tung à?”

Cô bé nghiêm túc: “Nhưng không được như vậy đâu, cô Lâm sẽ giận đấy.”

Gương mặt bánh bao rất nghiêm túc, mạnh mẽ khác thường.
 
[Thập Niên 90] Vườn Trẻ Đều Trọng Sinh, Ngoại Trừ...
Chương 36: Gặp Lại (3)


Lâm Tú Uyển đi ra khỏi văn phòng, càng đi đến gần cửa càng khó kìm nén sự kích động trong lòng. Cô không kìm được mà muốn ấn xuống bụng của mình.

Kiếp trước cô bị đâm ba nhát dao, dù được cấp cứu nhưng do trời mưa, thời tiết xấu hoặc là lo lắng nên cô cảm thấy vết thương râm ran đau buốt. Cảm thấy cơn đau ấy buốt thấu xương.

Sống lại lần nữa, dù cô không bị thương, cũng không có vết thương, thậm chí không thấy đau đớn gì cả, nhưng cô đã thành thói quen bất giác sờ xuống vị trí vết thương, vẻ mặt cũng tái nhợt đi.

Nhưng dù như vậy, cô vẫn bước đi rất chắc chắn.

“Các cậu không được nghịch ngợm nha.”

Đây là…. Lâm Tú Uyển cắn môi, đây là giọng của Tuyết Bảo.

Rõ ràng gần hai mươi năm không gặp, nhưng cô vẫn ngay lập tức nhận ra giọng nói ngây thơ dịu dàng này. Cô bé nói chuyện lúc nào cũng dịu dàng ngọt ngào. Đúng vậy, đây là Tuyết Bảo.

“Tuyết Bảo.” Lâm Tú Uyển khẽ gọi.

Tuyết Bảo quay đầu lại, nhìn thấy cô Lâm đã đến nên lập tức ngoan ngoãn nói: “Em chào cô Lâm.”

Lâm Tú Uyển nhìn cô nhóc nhỏ bé trước mặt mình, làn da trắng nõn giống như cục tuyết nhỏ, chẳng trách cô bé tên là Tuyết Bảo.

Cô cố kìm nén mong muốn cúi người ôm chầm lấy cô bé, cố gắng kìm nén sự kích động của mình mà nói: “Tuyết Bảo đang làm gì vậy?”

Tuyết Bảo không mách lẻo, cô bé mở to đôi mắt, ríu rít nói: “Bọn em đang định về chỗ ngồi.”

Lâm Tú Uyển nhìn những người khác, Tưởng Hàn lập tức nháy mắt liên tục.

Lâm Tú Uyển: “...” Cô đã hiểu rồi.

Cô khẽ ho một tiếng, nói: “Hôm nay chúng ta đổi chỗ ngồi.”

Tuyết Bảo: “Hả? Dạ.”

Hóa ra hôm nay đổi chỗ ngồi sao?

Sao cô bé lại không biết nhỉ.

Không phải mọi người nghịch ngợm, là cô hiểu lầm rồi. Cô nhóc cúi đầu xuống, hơi ngượng ngùng, cái miệng nhỏ lẩm bẩm.

“Tuyết Bảo sao vậy?”

Tuyết Bảo nắm chặt dây đai cặp sách của mình, do dự một chút rồi ngẩng đầu lên, nghiêm túc nói: “Là em hiểu lầm mọi người, em xin lỗi.”

Kiều Tú Uyển không kìm được nữa, cúi xuống nhẹ nhàng ôm lấy cô bé, nói; “Dù cô không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng mọi người không trách Tuyết Bảo đâu. Đúng không nào?”

“Đúng ạ.”

Các bạn nhỏ đồng thanh nói.

Tuyết Bảo được cô Lâm ôm, ngượng ngùng cười.

Lâm Tú Uyển thấy trẻ con đúng là trẻ con, trên người Tuyết Bảo vẫn thoang thoảng mùi sữa thơm.

Cô nói: “Chúng ta ngồi theo vị trí mình thích, bạn nào thấp thì đừng ngồi phía sau, bạn nào cao cũng đừng ngồi phía trước.”

“Vâng ạ.”

Tuyết Bảo đung đưa hai chân nhỏ, vội vàng nói: “Cô ơi.”

Kiều Tú Uyển mỉm cười: “Được rồi, Tuyết Bảo cũng tìm một chỗ ngồi đi.”

Mọi người không ai di chuyển, Tuyết Bảo cũng vậy. Cô bé nhìn trái nhìn phải, ngồi ở ghế thứ hai dãy giữa, ừm ừm, đây đúng là chỗ ngồi vàng của học sinh ngoan.

Tuyết Bảo, Tuyết Bảo không hiểu. Cô bé chỉ thấy ngồi ở chỗ này, xung quanh mình đều là các bạn, hơn nữa cũng rất gần cô giáo. Hì hì.

Kiều Tú Uyển bật cười, nói: “Các em ngồi xuống đi…”

Vèo vèo, tất cả mọi người tranh nhau ngồi xung quanh Tuyết Bảo. Khổng Điềm Diềm nhờ “tính cách bà thím” của mình nên thuận lợi chiếm chỗ ngồi phía trước Tuyết Bảo. Chỉ là chút chuyện nhỏ, không có gì to tát cả.

Mọi người cậu tranh mình cướp, cuối cùng cũng ngồi yên ổn. Lâm Tú Uyển nhìn từng gương mặt non nớt, nở nụ cười tươi rói. Thật tốt quá, mọi người đều ở đây.

Cô đứng bên bục, hít một hơi thật sâu: “Cả lớp Hoa Hướng Dương, đứng lên.”

“Chúng em chào cô ạ.”

“Dê nhỏ dê nhỏ kêu be be, cún con cún con kêu gâu gâu, gà con gà con kêu chiếp chiếp, mèo con mèo con kêu meo meo…”

Tiếng trẻ con lanh lảnh vang lên khắp lớp học, đám trẻ hai má đều đỏ bừng bừng, vô cùng… xấu hổ. Khi nào mới tan học đây?”

“Leng keng, leng keng…” Tiếng chuông vui vẻ vang lên, nghe giống như âm thanh của trời.

Đôi mắt mọi người lập tức sáng bừng lên.
 
[Thập Niên 90] Vườn Trẻ Đều Trọng Sinh, Ngoại Trừ...
Chương 37: Mướp Đắng (1)


Cô Tiểu Hoa đứng trên bục giảng nhìn thấy tất cả. Cô ấy ho khan một tiếng, nói: “Các bạn nhỏ phải lên tinh thần, học tập chăm chỉ. Ngày hôm nay bạn ngoan nhất là Dung Hi, rất có tinh thần, học tập cũng nghiêm túc. Nhưng bạn khác phải học tập bạn Dung Hi nhé. Tan học thôi.”

Tuyết Bảo, tên chính của cô bé là Dung Hi.

Tuyết Bảo được tuyên dương, ưỡn ngực ngẩng đầu, cố gắng ngẩng cao cái đầu nhỏ. Vô cùng kiêu ngạo.

Cô Tiểu Hoa khẽ gật đầu, rời khỏi phòng học.

Cô ấy vừa đi, mọi người hô lên một tiếng. Khổng Điềm Diềm không chịu được mà nằm nhoài ra bàn. Tuyết Bảo chọc sau lưng cô bé, dịu dàng hỏi: “Điềm Bảo, cậu sao vậy? Khó chịu ở đâu sao?”

Khổng Điềm Điềm lập tức quay đầu lại, nói: “Không có gì, mình chỉ thấy hơi mệt một chút thôi.” Người mệt mỏi không chỉ có mình cô bé. Cô bé liếc mắt nhìn xung quanh, mọi người đều tái xanh mặt. Dù sao bên trong đã là người trưởng thành rồi, làm điều này đúng là xấu hổ tột độ.

Tuyết Bảo vỗ vai Khổng Điềm Điềm, động viên: “Cậu phải chăm chỉ đó nha.”

Khổng Điềm Điềm: “Mình biết rồi, Tuyết Bảo giỏi thật đấy. Các cô đều tuyên dương cậu.”

Đương nhiên bản thân đang vô cùng xấu hổ, nhưng Tuyết Bảo được tuyên dương, cô bé cũng thấy rất vui, còn thấy kiêu ngạo giống như bé con nhà mình được tuyên dương vậy.

“Tuyết Bảo, cậu giỏi thật đấy.”

“Tuyết Bảo cái kỳ cũng nhớ rất rõ, thật thông minh.”

Các bạn nhỏ mồm năm miệng mười khen ngợi, đôi mắt to tròn của Tuyết Bảo giống như mặt trăng nhỏ, trong lòng rất vui. Cô bé dịu dàng nói: “Mấy cậu cũng rất giỏi, mọi người đều giỏi.”

Vừa nói xong, tiếng kêu ùng ục vang lên. Tuyết Bảo đỏ bừng mặt, che bụng mình lại rồi líu ríu nói: “Hồi sáng chăm chú học quá, mình đói rồi.”

Hùng Bảo ngồi ở ghế bên cạnh cửa, thò đầu nhìn sang bên ngoài rồi quay đầu vào bí mật thông báo với mọi người: “Cơm trưa dinh dưỡng đến rồi.”

Tuyết Bảo nghe thấy vậy, lập tức nở nụ cười ngọt ngào. Cô bé chắp hai tay trước ngực, học theo dáng vẻ vái lạy trên tivi rồi nghiêm túc nói: “Tôm xào trứng, tôm xào trứng…”

“Tuyết Bảo, cậu làm gì vậy?”

Tuyết Bảo: “Mình muốn ăn tôm nõn xào và trứng.”

Món ăn trong nhà trẻ đã được cố định, rất ít khi thay đổi, tuần nào cũng giống như tuần nào. Nhưng Tuyết Bảo nói như vậy cũng đúng, một đứa trẻ như cô bé thì biết gì được.

Cô bé đặt hai tay lên nhau, vái lạy rất nghiêm túc.

Khổng Điềm Điềm thấy cô bé thật đáng yêu, bản thân thật sự trong nháy mắt như biến thành mẹ.

Thật ra cô bé nhớ trong nhà trẻ có quy luật, nhưng đã lâu lắm rồi, cô bé không còn nhớ quá rõ đó là quy luật gì, món ăn nào.

Dù vậy cũng không sao cả.

Hoàn toàn không sao.

Cô bé biết làm.

Khổng Điềm Điềm cô tốt nghiệp trường đầu bếp New Oriental đó.

Về món ăn gia đình, cô bé chính là vua.

“Các bạn ổn định chỗ ngồi, bắt đầu ăn cơm trưa.” Lâm Tú Uyển đẩy xe đồ ăn đến. Nhà trẻ lúc này vẫn chưa nề nếp giống như những năm sau chín mươi, đa số giáo viên chủ nhiệm các lớp tự làm, một người gánh vác là mấy người dùng theo.

Giống như nhà trẻ của họ, giáo viên chủ nhiệm của lớp sẽ không dạy tiết cuối của lớp mình. Bởi vì họ phải đi đến nhà ăn của nhà trẻ để lấy xe đồ ăn đã chuẩn bị sẵn cơm trưa, chia bữa trưa dinh dưỡng cho các bạn nhỏ. Mỗi một bạn nhỏ chỉ cần đóng mười đồng là có thể ăn trong một tháng.

Đương nhiên mười đồng là không đủ, nhà máy sẽ hỗ trợ thêm hai mươi đồng. Một một bản nhỏ có tiêu chuẩn là ba mươi đồng.

Ở trong thời đại này, đó là bữa ăn khá tiêu chuẩn.

Nhưng Lâm Tú Uyển biết, ba mươi bốn mươi năm nữa nhà máy càng ngày càng sa sút, họ sẽ bỏ một vài hỗ trợ cho nhà trẻ trong nhà máy. Dù thế bây giờ nhà mấy vẫn rất phát triển. Chẳng trách bây giờ người người đều muốn có công việc chính thức, nhất là nhà máy lớn như nhà máy sản xuất máy móc này càng chiếm ưu thế nhiều hơn.
 
[Thập Niên 90] Vườn Trẻ Đều Trọng Sinh, Ngoại Trừ...
Chương 38: Mướp Đắng (2)


Lâm Tú Uyển đẩy xe đồ ăn, nói: “Bây giờ các bạn nhỏ xếp thành một nhóm, đi vào nhà vệ sinh rửa tay.”

Ngày hôm nay Lâm Tú Uyển cũng gặp một vài khó khăn, dù sao cô cũng buông thả quá lâu rồi. Kiếp trước cô xảy ra chuyện, Tuyết Bảo cũng chết, tinh thần của cô thật sự rất tệ nên cũng rời khỏi nhà trẻ.

Hôm nay quay lại lần nữa, mọi thứ đều như mới bắt đầu.

Giống như việc rửa tay này nên làm từ trước, nhưng cô lại quên chưa dặn dò.

Các bạn nhỏ rửa tay xong quay về phòng, nhìn thấy trên bàn người nào cũng đã đặt đồ ăn trưa rồi. Tuyết Bảo hai mắt sáng lấp lánh, vui vẻ ngồi xuống rồi lập tức mở hộp cơm cả. Nhưng mà… Cô bé buồn bã thở dài, nói: “Không có tôm xào trứng.”

Thật thất vọng.

Khổng Điềm Điềm ngồi gần Tuyết Bảo, an ủi cô bé: “Không sao, sáng mai mình đến nhà ăn hỏi xem có tôm xào trứng không. Nếu như không có thì mình nấu cho cậu ăn.”

Tuyết Bảo mấp máy môi, muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

Điềm Bảo học tính xấu của Hùng Bảo, bắt đầu nói khoác rồi.

Làm sao bây giờ.

Bọn họ là bạn tốt, cô bé bấm ngón tay, định âm thầm nói với Điềm Bảo rằng trẻ ngoan thì không được nói khoác.

Nhưng bây giờ, cô bé ngẩng đầu lên nghiêm túc nói: “Mình cũng thích ăn những món khác, bé ngoan thì không được kén ăn.”

Khổng Điềm Điềm: “Ừm, ừm.”

Tuyết Bảo: “Mình muốn ăn hết mọi thứ, mình…”

Cô bé cầm thìa xúc cơm, đang định ăn. Nhưng gương mặt nhỏ bé lập tức xị xuống.

Hu hu u… Sao hôm nay lại có mướp đắng vậy.

Tuyết Bảo nhìn mướp đắng trong hộp cơm.

Tại sao trên đời này lại có món khó ăn như mướp đắng, sao lại có chứ?

Cô bé cắn môi, ngẩng đầu nhìn Tuyết Bảo. Sau đó cô bé lại nhếch môi lên, nở nụ cười nói: “Cậu cũng mau ăn cơm đi.”

Khổng Điềm Điềm: “Ừ ừ ừ.”

Cô bé quay người, nghe thấy tiếng thở phào của Tuyết Bảo.

Khổng Điềm Diềm: “...” Chẳng phải vừa nãy nói không kén ăn sao? Bây giờ cậu nhìn thấy mướp đắng thì vẻ mặt lại đau khổ như vậy.

Tuyết Bảo lén lút nhìn bóng lưng của Khổng Điềm Điềm, thấy cô bé bắt đầu ăn cơm rồi lại nhìn trái nhìn phải. Được rồi, được rồi, không ai để ý đến cô bé.

Sau đó Tuyết Bảo nhanh chóng kéo mướp đắng sang một bên, giấu dưới cơm rồi bắt đầu há miệng ăn. Cơm trưa dinh dưỡng của các bạn nhỏ có hai món ăn, một là trứng xào mướp đắng, thứ hai là thịt xào rau cần.

Trừ mướp đắng ra, cô bé thật sự không hề kén ăn.

Động tác nhỏ của cô nhóc cứ tưởng rất bí mật, nhưng cô bé không hề biết rằng mọi người xung quanh đều lén lút để ý mình. Mọi người đều lén cười, cúi đầu ăn cơm.

Khổng Điềm Điềm đặt đũa xuống, cũng không quay đầu lại mà lớn tiếng nói: “Mướp đắng hôm nay ngon thật đấy, nhưng sao lại ít thế nhỉ, mình vẫn còn muốn ăn.”

Tuyết Bảo sững sờ, kinh ngạc nhìn lưng Khổng Điềm Điềm, rồi lại nghe cô bé nói: “Nếu như có ai ăn không hết thì tốt biết mấy.”

Tuyết Bảo kích động đến nỗi bím tóc như muốn bay lên, vội vàng chọc chọc lưng của Khổng Điềm Điềm. Cô bé mấp máy môi, vô cùng vui vẻ: “Điềm Bảo, mình cho cậu mướp đắng của mình.”

Tốt quá rồi, đúng là tốt quá rồi.

Khổng Điềm Điềm quay đầu lại, cố gắng để không bật cười, nói: “Tuyết Bảo, cậu tình nguyện cho mình ư?”

Tuyết Bảo gật đầu lia lịa: “Mình tình nguyện mà.”

Cô bé rất hào phóng: “Cậu lấy hết đi!”

Khổng Điềm Điềm ừm một tiếng, tay run rẩy gắp mướp đắng mà Tuyết Bảo giấu dưới đáy cơm: “Sao cậu lại để mướp đắng dưới đáy cơm vậy?”

Cô bé trêu chọc bé con. Tuyết Bảo liếc mắt, tay đan chặt vào nhau, do dự một chút rồi “ừm” một tiếng, khẽ nói: “Mình không… Không biết nữa.”

Khổng Điềm Điềm thấy dáng vẻ lo lắng của cô bé, vội vàng nói: “Tuyết Bảo tốt thật đấy, cảm ơn Tuyết Bảo nhé. Mau ăn thôi, nếu không chiều sẽ đói bụng đấy.”

Vừa nghe thấy sẽ đói bụng, Tuyết Bảo vội vàng ăn miếng cơm lớn. Không có món ăn chướng mắt như mướp đắng, cô bé ăn cơm rất vui vẻ. Cô bé ăn hết sạch cơm, lúc này mới hài lòng ăn hoa quả tráng miệng.
 
[Thập Niên 90] Vườn Trẻ Đều Trọng Sinh, Ngoại Trừ...
Chương 39: Mướp Đắng (3)


Cơm trưa dinh dưỡng của họ là cơm hai món ăn, có thịt có trứng, sau bữa cơm còn có hoa quả và một hộp sữa.

Tuyết Bảo vui vẻ ăn hết sạch đồ ăn, lúc này mới dựa vào ghế uống sữa. Các bạn nhỏ phải uống sữa và ăn trứng thì mới cao lên được.

“Các bạn nhỏ ăn cơm xong thì đi rửa tay, sau đó chuẩn bị ngủ trưa nhé.” Lâm Tú Uyển tràn đầy sức sống.

Kiếp trước của cô đã bị hiện tại lật đổ, bây giờ có thể làm lại nên cô vô cùng nhiệt tình. Cô vỗ tay, nói: “Mọi người không được chạy lung tung, xếp hàng đi cùng nhau.”

Cả lớp hoa hướng dương được tái sinh đều im lặng run rẩy, lần lượt nhìn về phía cô Lâm.

Bọn em nghĩ cô thật sự coi bọn em là đám trẻ con, hơn nữa còn có bằng chứng.

Lâm Tú Uyển mỉm cười: “Các bé ngoan phải đi ngủ mới cao lên được.”

Tuyết Bảo nghiêm túc gật đầu. Nhưng để cao lên thì rất khó.

Phải ăn nhiều cơm, ăn nhiều trứng, uống nhiều sữa và còn phải ngủ nhiều.

Sao cao lên lại khó như vậy nhỉ?

Tuyết Bảo cầm tay Khổng Điềm Điềm, nói: “Điềm Bảo, mình sẽ cao lên đấy.”

Khổng Điềm Điềm sững sờ, sau đó gật đầu và nói: “Ừ, cậu sẽ cao lên.”

Tuyết Bảo: “Chân dài giống như mẹ mình vậy.”

Khổng Điềm Điềm mỉm cười: “Ừm, giống như mẹ cậu.”

Tuyết Bảo vui vẻ, dịu dàng nói: “Điềm Bảo, cậu tốt thật đấy.”

Khổng Điềm Điềm: “Tuyết Bảo cũng rất tốt.”

Bọn trẻ lần lượt đi vào trong phòng ngủ trưa, trong phòng có giường theo chiều cao. Tuyết Bảo bò đến một cái giường, trải đệm của mình ra rồi nằm xuống.

May mà lần này mọi người không làm sai. dù sao trên mỗi giường đều có tên của mình, nếu như không có thì chắc bọn họ lại nằm lung tung.

Mọi người đều nhớ mình ngủ trưa ở đâu trong nhà trẻ.

Mọi người lục đục nằm xong, Tô Manh nằm dưới giường Tuyết Bảo, lúc này đang nhìn chằm chằm vào gối của mình với vẻ buồn bã.

Tuyết Bảo cảm nhận được, ló đầu xuống nhìn và hỏi: “Manh Bảo, cậu sao vậy?”

Tô Manh thầm thở dài: “Cái gối này xấu quá.”

Tuyết Bảo: “...”

Bọn họ chỉ được nghỉ một ngày.

Nhưng tại sao mọi người đều trở nên hơi kỳ lạ.

Tuyết Bảo mơ màng gãi bím tóc mình, cũng rất ảo não: “Nhìn rất đẹp mà.”

Tô Manh kinh ngạc ngẩng đầu lên, sau đó lại cúi đầu nhìn cái gối hoa cúc màu xanh đỏ lòe loẹt của mình, ngây người ra…

Cô bé siết chặt nắm đấm, nhất định phải nâng cao gu thẩm mỹ của bé yêu nhà mình!

Mùa hè tĩnh mịch, sau buổi trưa yên ả.

Sau khi thu dọn đồ ăn trong lớp xong, lúc này Lâm Tú Uyển mới rón ra rón rén đẩy cửa phòng, thò đầu vào nhìn. Quả nhiên các em nhỏ đã ngủ say rồi.

Cho dù bên trong là người lớn hay là trẻ con, thân xác vẫn nhỏ bé, chức năng cơ thể của trẻ con vẫn rất dễ mệt và dễ buồn ngủ. Đám trẻ đều ngủ rất đáng yêu. Lâm Tú Uyển nhẹ nhàng kiểm tra từng người một, đắp chăn cho mọi người rồi mới đóng cửa phòng, hít một hơi sâu.

Cô di chuyển ghế, ngồi trước cửa. Bên cạnh là phòng ngủ trưa của lớp chồi, giáo viên chủ nhiệm lớp là cô giáo họ Lữ. Năm nay cô ấy mới ba mươi tuổi, nhưng mọi người hay gọi cô ấy là cô Tiểu Lữ. Cô Tiểu Lữ là người đã có kinh nghiệm, làm việc nhanh hơn Lâm Tú Uyển rất nhiều, vì vậy cô ấy đã bắt đầu ngồi đan áo len rồi.

Cô ấy ngẩng đầu nhìn Lâm Tú Uyển, nói: “Hôm nay sao cô cũng ra ngoài vậy?”

Vào buổi trưa, giáo viên chủ nhiệm bọn họ cũng muốn trông các em nhỏ. Có cô giáo quen ở lại trong phòng, dù mắt đã díp lại nhưng vẫn có thể đan áo len được. Cũng có cô giáo giống như cô Tiểu Lữ, thích ngồi ngoài hiên hóng gió.

Lâm Tú Uyển: “Trong phòng hơi bí bách.”

Nghe cô nói như vậy, cô Tiểu Lữ gật đầu, đồng tình nói: “Đúng vậy đấy, qua mấy ngày nữa đi ngủ cũng phải mở cửa thông gió. Bên ngoài ồn ào, mấy nhóc khỉ con đấy sẽ càng thấy khó chịu mà không ngủ được.”
 
Back
Top Bottom