Ngôn Tình Thập Niên 90: Trọng Sinh Cứu Tháo Hán, Cô Nương Toàn Thôn Động Xuân Tâm

Thập Niên 90: Trọng Sinh Cứu Tháo Hán, Cô Nương Toàn Thôn Động Xuân Tâm
Chương 40: Chương 40


Trong giấc mơ, hắn mơ thấy mình và mẹ ngồi cạnh nhau, trước mặt bày biện đầy đủ các món ăn ngon, đúng lúc hắn chuẩn bị cắn một miếng đùi gà lớn thì cánh tay truyền đến một cơn đau dữ dội, khiến hắn bừng tỉnh.

Hắn đột ngột ngồi bật dậy, mở mắt ra, phát hiện ra đó chỉ là một giấc mơ, mình vẫn đang sống trong căn nhà cũ kỹ này.

Nhìn cánh tay đang giơ lên, trên cánh tay đen nhẻm vẫn còn in rõ hai hàm răng, hắn cười khổ, xem ra mình đã coi cánh tay như đùi gà mà cắn.

Bỗng nhiên, bụng hắn truyền đến tiếng réo ùng ục, hắn sờ bụng, nhìn sắc trời bên ngoài, mới phát hiện ra hôm nay mình lại ngủ nguyên cả một ngày, chưa ăn gì cả, thảo nào bụng lại trống rỗng.

Nhớ lại nụ cười dịu dàng của mẹ trong mơ, cùng với bàn ăn đầy ắp đồ ăn ngon, hắn không khỏi thốt lên: “Quả là một giấc mơ đẹp!”.

Lúc hắn đang định đứng dậy tìm đồ ăn thì bỗng nhiên phát hiện ra hình như mình ngửi thấy mùi thức ăn.

Chẳng lẽ không phải nằm mơ à?
Hắn vội vàng đứng dậy khỏi giường, đi dép lê, chạy như bay về phía bếp.

Bếp lạnh ngắt, mùi thức ăn ở đâu ra? Hắn cười khổ, cầm gáo nước, múc từ trong chum ra một gáo nước lớn, uống ừng ực một hơi cho đến khi bụng no căng mới đi ra khỏi bếp.

Ngước mắt lên, hắn phát hiện căn nhà tranh đổ nát tưởng chừng bỏ hoang bên cạnh lại đang bốc khói, mùi thơm trong không khí rõ ràng bay tới từ hướng đó.

Hắn tò mò rướn cổ, muốn nhìn xem rốt cuộc là ai đã chuyển đến.

Phải biết rằng, nơi hắn ở luôn là nơi kiêng kị của người trong thôn, ngay cả những đứa trẻ nghịch ngợm nhất cũng không dám đến đây chơi, sợ dính phải xui xẻo.

Hai năm trước, hắn bị mẹ kế hãm hại, bị chính cha ruột đuổi ra khỏi nhà họ Ôn.

Trong lúc thất hồn lạc phách, hắn chọn quay về thôn Tam Nguyên, nơi mẹ hắn sinh ra, một mình sống trong hai gian nhà tranh xiêu vẹo vốn thuộc về ông bà ngoại.

Ông bà ngoại mất khi hắn mới 10 tuổi, sau đó mẹ mới đón hắn về nhà ở Vân Thành, ở đó, hắn đã trải qua 10 năm vui vẻ và hạnh phúc nhất cuộc đời, nhưng ông trời thật bất công, hắn vừa tròn 20 tuổi thì mẹ cũng ra đi.

Mẹ mất chưa đầy một tuần, cha đã dẫn mẹ kế về nhà, từ đó, hắn như người thừa sống trong căn nhà không còn hơi ấm.

Tiếp đến là sự ngờ vực của cha, sự đay nghiến của mẹ kế, bị đuổi ra khỏi nhà, lòng hắn đã nguội lạnh, định một mình sống lay lắt ở thôn Tam Nguyên cho đến chết.

Năm đó, hắn một mình trở về thôn Tam Nguyên, ban đầu thôn dân còn đối xử với hắn rất lịch sự, nhưng sau đó không biết vì sao, trong thôn lại lan truyền tin đồn hắn là sao chổi, từ nhỏ đã khắc chết ông bà ngoại nuôi nấng mình, lớn lên lại khắc chết mẹ ruột, người nông thôn mê tín, cho rằng hắn là người xúi quẩy, ai cũng xa lánh hắn.

Sau đó hắn trở thành yêu ma quỷ quái vừa nghèo vừa xấu, tính tình cổ quái trong lời đồn của thôn dân.
 
Thập Niên 90: Trọng Sinh Cứu Tháo Hán, Cô Nương Toàn Thôn Động Xuân Tâm
Chương 41: Chương 41


Nếu có đứa trẻ nào không nghe lời, cha mẹ sẽ dọa chúng, còn quấy khóc nữa sẽ ném chúng sang nhà tên ôn dịch ở đầu thôn phía tây.

Ôn Lâm biết chuyện cũng chẳng buồn tìm hiểu nguyên nhân, dù sao hắn cũng không muốn tiếp xúc với ai, như vậy càng tốt.

Bây giờ hắn lại có hàng xóm, trong lòng hắn bỗng chốc tràn ngập sự tò mò, rướn cổ nhìn một hồi không thấy ai, bèn quay vào nhà định tiếp tục ngủ.

Thư Mạn nhìn thịt vịt trong nồi, thấy đã hầm nhừ, cô bèn gắp thịt vịt ra đĩa sạch, định xào thêm một đĩa rau.

Cô bắc chảo lên bếp, cho dầu vào, tiếng xèo xèo vang lên, rau xanh được cho vào chảo, cô nhanh tay đảo vài cái, nêm thêm chút muối, một đĩa rau cải xanh mướt đã hoàn thành.

Cô kê một chiếc bàn nhỏ ở trong sân, lấy thêm hai chiếc ghế đẩu cũ kỹ, bày thức ăn lên bàn, mỗi người một chén cơm trắng.

“Bà ơi, ăn cơm thôi.

” Thư Mạn hướng vào trong nhà gọi.

Bà Vương đang dọn dẹp nhà cửa, vừa rồi bà ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức, bà đã sớm đói bụng, lúc này nghe Thư Mạn gọi ăn cơm, bà liền bỏ đồ đạc xuống, nhanh chóng bước ra ngoài.

“Mạn Mạn, cháu nấu món gì thế? Ngửi thơm quá.

” Bà Vương vừa cười vừa nói.

“Cháu hầm thịt vịt, dạo này cháu bị bệnh, bà làm việc vất vả, tẩm bổ cho bà một chút.

” Thư Mạn nói.

Bà Vương rửa tay, bước tới nhìn, trên bàn bày một nồi lớn vịt kho tía tô, tỏa ra mùi hương hấp dẫn, bà nhịn không được nuốt nước miếng.

“Bà ơi, bà mau ngồi xuống, nếm thử tay nghề của cháu.

” Thư Mạn mỉm cười kéo bà Vương ngồi xuống.

Bà Vương nghi ngờ hỏi: “Mạn Mạn, cháu nói cho bà biết, con vịt này ở đâu ra thế?”
“Cháu mua của người trong thôn đấy ạ, chúng ta chia nhà không phải được chia 500 đồng à? Cháu nghĩ mới chia nhà, bữa đầu tiên phải ăn ngon một chút, nên mới mua một con vịt.

” Thư Mạn mỉm cười, gắp thức ăn cho bà Vương.

Bà Vương khựng lại, lời đến bên miệng lại nuốt xuống, chuyển sang cười nói: “Được, chúng ta ăn một bữa thịnh soạn.


Hai bà cháu cứ thế vui vẻ ăn một bữa no nê, sau đó tắm rửa đi ngủ.

Ngày hôm sau, Thư Mạn ngủ đến khi tự nhiên tỉnh giấc, cô duỗi người một cái, mở mắt nhìn căn nhà yên tĩnh mà xa lạ, lúc này mới nhớ ra mình đã chia nhà, chuyển đến ở trong căn nhà tranh ở đầu thôn phía tây.

Căn nhà tuy cũ nhưng bà Vương rất đảm đang việc nhà, dọn dẹp đâu ra đấy, mùa hè mà ở trong căn nhà tranh này lại rất mát mẻ dễ chịu.

Nhưng lại không có điện, vậy thì không ổn rồi, buổi tối bọn họ chỉ có thể thắp đèn dầu, không an toàn mà ánh sáng cũng không đủ, bà Vương tuổi đã cao, nhìn mọi thứ không rõ, thêm vào đó buổi tối thiếu ánh sáng, rất dễ bị vấp ngã.

Nghĩ đến đây, Thư Mạn quyết định hôm nay sẽ vào thị trấn một chuyến, gọi người của cục điện lực đến kéo điện, tiện thể mua thêm một ít đồ dùng hàng ngày.

Mặc dù cô biết bản thân chỉ ở đây nhiều nhất là một năm, nhưng sống lại một đời, cô không muốn bạc đãi bản thân, càng không muốn bà Vương phải chịu khổ theo mình.
 
Thập Niên 90: Trọng Sinh Cứu Tháo Hán, Cô Nương Toàn Thôn Động Xuân Tâm
Chương 42: Chương 42


Hiện tại trong không gian của cô có rất nhiều thứ, cô muốn tìm một cơ hội lấy chúng ra bán đi, như vậy cuộc sống của bọn họ cũng có thể khá hơn.

Thư Mạn thay một bộ quần áo khác, bước ra khỏi phòng.

Mặt trời đã lên cao, bà Vương đang ngồi vá áo dưới gốc cây trong sân, thấy cô dậy liền cười nói: “Mạn Mạn dậy rồi à, trong nồi có nấu cháo trắng, cháu mau ăn đi.


Thư Mạn gật đầu, sau khi rửa mặt xong, cô liền vào bếp bưng một chén cháo trắng ra, lấy một chiếc ghế ngồi xuống bên cạnh bà Vương.

Bà Vương ngẩng đầu nhìn cô một cái, mỉm cười nói: “Chia nhà rồi cũng tốt, cuộc sống cũng thanh thản hơn hẳn.



“Ai nói không phải chứ, sau này cháu sẽ kiếm được nhiều tiền, để bà được sống sung sướng hơn.

” Thư Mạn vừa ăn vừa nói.

Đang nói chuyện, cô vô tình ngẩng đầu lên nhìn sang nhà hàng xóm bên cạnh.

Hình như từ hôm qua bọn họ chuyển nhà đến đây, vẫn không thấy có ai sống ở đó, chẳng lẽ người đó đã rời đi rồi à?
Bà Vương thấy cô nhìn sang nhà bên cạnh ngẩn người, thở dài một tiếng: “Haiz, đứa nhỏ đó cũng thật đáng thương, ông bà ngoại mất rồi, mẹ cũng không còn, lại còn bị chính cha ruột đuổi ra khỏi nhà, một mình sống ở đây, cũng chẳng có ai quan tâm sống chết ra sao.


Thư Mạn giật mình, cô cứ tưởng bà sẽ ghét bỏ người đó giống như những người trong thôn, không ngờ lại đồng cảm với hắn như vậy.

Kiếp trước cô bị ép gả cho Ôn Lâm, nhưng hai người chỉ kết hôn trên danh nghĩa, trên thực tế cả hai đều ở riêng phòng.

Không bao lâu sau khi cô kết hôn, bà Vương lâm bệnh nặng, để chạy chữa cho bà, cô phải bôn ba khắp nơi, đối với người chồng trên danh nghĩa này, ấn tượng của cô rất mơ hồ.

Cô chỉ nhớ năm đó, một mình hắn đến thôn Tam Nguyên, vì kiếm ăn mà lên núi bị gãy chân, thêm vào đó là những lời đồn đại của thôn dân, hắn trở thành người đàn ông xấu xí vừa già, vừa nghèo, vừa què.

Sau khi cô gả cho hắn, ngoài việc kiếm ăn ra, người đàn ông đó không hề bước chân ra khỏi phòng, Thư Mạn vốn dĩ không muốn có quá nhiều tiếp xúc với hắn, như vậy rất hợp ý cô.

Bây giờ nghe bà lại thương cảm cho hắn, cô liền tò mò hỏi: “Bà ơi, người ta đều nói hắn là sao chổi, sợ hắn mang xui xẻo đến nhà mình, ai cũng ghét cay ghét đắng hắn, sao bà lại đồng cảm với hắn như thế?”
Bà Vương có chút kích động, đặt mạnh đồ xuống, tức giận nói: “Mấy người đó nói bậy, sao chổi cái gì? Rõ ràng là một đứa nhỏ đáng thương, bà đã nhìn đứa nhỏ này lớn lên từ khi nó mới 10 tuổi, nó cư xử rất lễ phép với mọi người, ông bà ngoại nó là người nổi tiếng hiền lành tốt bụng trong thôn, con cái dạy dỗ ra có thể kém cỏi đến mức nào chứ? Không biết là kẻ lòng lang dạ sói nào lại đi bịa đặt ra chuyện như vậy, hại nó bị thôn dân cô lập.


Nghe vậy, trong lòng Thư Mạn khựng lại.

Bà nói cũng có lý, kiếp trước mặc dù cô bị ép gả cho hắn, nhưng sau khi kết hôn, hình như hắn cũng không đối xử với cô quá tệ, cô nói ngủ riêng thì ngủ riêng, hoàn toàn tôn trọng ý muốn của cô, tính cách của hắn mặc dù có chút khép kín, nhưng không gây ra bất kỳ phiền phức nào cho cô.
 
Thập Niên 90: Trọng Sinh Cứu Tháo Hán, Cô Nương Toàn Thôn Động Xuân Tâm
Chương 43: Chương 43


Nghĩ đến đây, cô không khỏi có chút tò mò về người hàng xóm này.

Thấy cũng đã muộn, Thư Mạn húp hết chỗ cháo, chào bà một tiếng rồi ra khỏi nhà đi đến thị trấn.

Thôn Tam Nguyên cách thị trấn chỉ 2km, rất gần, bình thường muốn mua gì cũng rất tiện.

Thị trấn và thôn Tam Nguyên cách nhau một con sông lớn, chính phủ vì để người dân đi lại thuận tiện nên đã cho xây một cây cầu, mà cây cầu này lại nằm ngay đầu thôn Tam Nguyên.

Do vị trí địa lý đặc biệt, người dân các thôn khác muốn đi chợ đều phải đi qua thôn Tam Nguyên.

Lúc này, Thư Mạn vừa đi đến đầu thôn đã thấy trên đường có rất nhiều người dân các thôn khác đang rảo bước vào thị trấn.

Dưới gốc cây đầu thôn, mấy tên thanh niên hôm qua lại đến, hôm nay là ngày hội, nhiều cô gái thôn bên sẽ đi qua đây, sao bọn họ có thể bỏ lỡ cơ hội ngắm gái được chứ?
Thiếu Răng ngậm một cọng cỏ đuôi chó, nằm dài trên tảng đá lớn, Tam Căn Mao ở bên cạnh thi thoảng xen vào câu chuyện của hai thanh niên còn lại.

Chu Đại Bằng vẫn là áo sơ mi trắng và quần tây đen, chân mang đôi giày da lau bóng loáng, trên tay hắn còn cầm một quyển sách, giả vờ đang đọc sách ở một bên.

Hôm qua, hắn giúp Thư Đan Đan gánh củi, làm bẩn mất chiếc áo sơ mi trắng duy nhất của mình, hắn cứ tưởng buổi tối Thư Mạn sẽ đến tìm hắn, giúp hắn giặt quần áo, không ngờ chờ đến nửa đêm vẫn không thấy ai đến.

Cha cậu là Chu Kiến Lập làm nghề lái xe tải, quanh năm suốt tháng chạy xe bên ngoài, mẹ hắn sợ chồng mình “ong bướm” ở bên ngoài , nên đã đi theo chạy xe cùng, ngoài miệng thì nói là để tiện chăm sóc bữa ăn giấc ngủ cho chồng.

Chu Kiến Lập đương nhiên không có ý kiến gì, nhưng lại khổ cho Chu Đại Bằng, ngày thường hắn đều ở nhà một mình, cơm nước, giặt giũ đều phải tự mình làm hết.

Trước đây, sau khi Thư Mạn làm xong việc nhà, ngày nào cô cũng đến giúp hắn giặt giũ nấu cơm, hắn đã được chiều quen, không ngờ cô bị sốt cao 3 ngày, vậy mà cả người đều thay đổi, hôm qua cô vậy mà không đến nấu cơm, giặt quần áo cho hắn, hại hắn phải nhịn đói cả đêm.

Nhịn đói thì thôi đi, hắn còn phải tự mình giặt quần áo, lớn từng này rồi mà hắn chưa từng giặt quần áo bao giờ, hắn giặt nửa ngày trời, vết bẩn trên vai áo có giặt thế nào cũng không giặt sạch, khiến cả người hắn bây giờ vô cùng khó chịu.

Bây giờ nhìn thấy Thư Mạn đi tới, hắn cứ tưởng cô đến để xin lỗi mình, bèn tức giận lườm cô một cái, sau đó đi đến dưới gốc cây cách đó không xa, ngồi quay lưng về phía cô.

Hắn chính là muốn để cô phải chờ, để cô biết tối qua cô không đến giặt quần áo cho hắn thì hậu quả nghiêm trọng đến mức nào.

Hắn còn cố tình chọn một vị trí cách xa mấy người bạn thanh niên kia một chút, chính là vì muốn đợi khi Thư Mạn đến tìm mình thì có thể dạy dỗ cô một trận ra trò.
 
Thập Niên 90: Trọng Sinh Cứu Tháo Hán, Cô Nương Toàn Thôn Động Xuân Tâm
Chương 44: Chương 44


Thư Mạn chỉ muốn đi chợ một lát, không ngờ cô chỉ vừa mới đi đến đầu thôn đã bị người ta lườm cho một cái sắc lẹm, trong lòng cô có chút khó hiểu, lắc đầu, định cúi đầu đi nhanh cho xong.

Tam Căn Mao cảm thấy hình như có một cô gái đi tới, liền lồm cồm bò dậy, nhìn thấy là Thư Mạn, lại chán nản nằm vật xuống.

Gì vậy? Tôi còn làm vướng mắt anh à? Thư Mạn trợn mắt.

Cô liếc mắt nhìn mấy người kia một cái, phát hiện ngoại trừ Thiếu Răng có trái tim màu đỏ ra, những người khác đều là màu cam, không khỏi nhìn thêm vài lần.

Chàng thanh niên bên cạnh thấy thế, chọc vào vai Thiếu Răng, cười nói: “Nhìn kìa, nhìn kìa, có cô gái đang nhìn cậu đấy.


Thiếu Răng phấn khích ngẩng đầu lên, thấy đó là Thư Mạn, lập tức xụ mặt xuống.

“Cút đi, nói bậy bạ gì đấy.

” Thiếu Răng đánh mạnh vào người thanh niên kia một cái.

Đám thanh niên cười ha ha.

Thư Mạn nhìn hành động của bọn họ, cứ như người lớn nhìn trẻ con đùa giỡn, cô lắc đầu bất lực rồi bỏ đi.

Chu Đại Bằng giả vờ đọc sách một lúc, phát hiện Thư Mạn vậy mà không đến tìm mình, bèn ngoảnh đầu lại nhìn, phát hiện Thư Mạn đã đi qua cầu, đang đi về phía thị trấn, hắn tức giận ném quyển sách đi: “Tốt lắm Thư Mạn, vậy mà dám coi thường tôi!”
Chu Đại Bằng nhìn chằm chằm bóng lưng của Thư Mạn, trong đầu hắn đang suy nghĩ, chẳng lẽ là do mình bảo cô đi mò cá nấu canh cá, hại cô bị ngã xuống nước sốt cao, cho nên cô đang giận mình à?
Hừ, đâu phải tôi ép cô đi đâu, là cô tự mình bất cẩn ngã xuống nước, liên quan gì đến tôi?
Hơn nữa, bây giờ không phải cô đã khỏi rồi à? Chẳng lẽ không thể rộng lượng bỏ qua cho xong chuyện?
Chu Đại Bằng thấy Thư Mạn đã rời đi, hắn có chút chán nản nhặt quyển sách trên đất lên, haiz, chẳng lẽ hôm nay hắn lại phải nhịn đói à?

Ngay lúc hắn đang định quay người về nhà, phía sau vang lên một giọng nói ngọt ngào: “Anh Đại Bằng!”
Chu Đại Bằng giật bắn mình, ngẩng đầu lên nhìn, đây chẳng phải là Thư Đan Đan à!
Hắn lập tức chuyển sáng gương mặt tươi cười: “Đan Đan, tại sao em lại tới đây?”
“Anh Đại Bằng, cha mẹ anh không có nhà, mẹ em sợ anh đói nên bảo em gói ít sủi cảo mang sang cho anh.

” Thư Đan Đan e lệ, hai má đỏ ửng đưa hộp sủi cảo cho hắn.

Chu Đại Bằng nhận lấy, mở ra xem, bên trong toàn là những viên sủi cảo trắng mập ú nu, chỉ nhìn thôi mà hắn đã phải nuốt nước miếng mấy lần.

“Đan Đan, em làm thế này anh ngại lắm!” Chu Đại Bằng giả vờ từ chối.

Thư Đan Đan không nhận lại, mà giả vờ giận dỗi nói: “Anh Đại Bằng, chúng ta đều là người cùng thôn, anh không ăn, chẳng lẽ chê em à?”
“Không không không, sao anh lại chê em được, anh ăn, anh ăn.

” Chu Đại Bằng âm thầm đắc ý, quả nhiên sức hút của mình quá lớn, Thư Mạn, cô dám không nấu cơm giặt quần áo cho tôi, cô xem kìa, biết bao nhiêu cô gái khác muốn đối xử tốt với tôi.

Sau này cô có muốn nịnh nọt tôi cũng đừng hòng! Hừ!
 
Thập Niên 90: Trọng Sinh Cứu Tháo Hán, Cô Nương Toàn Thôn Động Xuân Tâm
Chương 45: Chương 45


Hắn dùng đũa gắp một viên sủi cảo bỏ vào miệng, cắn nhẹ một cái, lớp mỡ bên trong lập tức vỡ tan trong miệng, vừa ngấy vừa béo, lại còn mặn muốn chết.

Trời ạ, sao mà dở thế này!
Chu Đại Bằng muốn nhổ ra, nhưng lại sợ làm Thư Đan Đan buồn, hắn đành nhịn đau khổ nuốt xuống, sau đó còn phải giả vờ tấm tắc khen ngon: “Oa, ngon quá, Đan Đan, tay nghề của em đúng là tuyệt vời, sau này ai mà lấy được em thì đúng là có phúc ba đời!”
Hai má Thư Đan Đan đỏ ửng, ngượng ngùng nói: “Mẹ em cũng nói vậy, nếu anh Đại Bằng thích, sau này em sẽ thường xuyên làm cho anh ăn.


Chu Đại Bằng có chút lúng túng, tôi chỉ nói vậy thôi, ngày nào cũng ăn cái này chắc tôi chết mất!
“Đan Đan, cảm ơn em nhé, em còn phải học hành vất vả, tay của em là để viết chữ, làm gì có chuyện anh để em nấu cơm chứ, anh không nỡ đâu.

” Chu Đại Bằng nói.

Thư Đan Đan nghe xong, trong lòng rất đắc ý, dù sao cô ta cũng là một trong số ít học sinh cấp ba trong thôn, tay của cô ta đúng là không nên dùng để nấu cơm.

Nhưng sau đó cô ta lại nghĩ đến việc Thư Mạn ngày nào cũng giặt giũ nấu cơm cho hắn, trong lòng cô ta như bị thứ gì đó chặn lại, vô cùng khó chịu.

“Vậy mà Thư Mạn còn ngày nào cũng giặt giũ nấu cơm cho anh! Chẳng lẽ anh thích cô ta à?” Thư Đan Đan bĩu môi, không vui nói.

Chu Đại Bằng giật mình, biết chuyện này không thể giấu cô ta, vội vàng giải thích: “Anh chỉ coi cô ta như người ở mà thôi, mẹ anh không có nhà, anh lại không biết giặt giũ nấu cơm, cho nên mới để cô ta làm cho anh thôi.


“Thật à?” Thư Đan Đan nghi ngờ hỏi.

“Thật chứ, anh lừa em làm gì, cái dáng người cò cẳng của cô ta, có thằng đàn ông nào thèm ngó đến chứ?” Chu Đại Bằng chê bai nói.

Thư Đan Đan thở phào nhẹ nhõm, cô ta nhìn thấy trên vai Chu Đại Bằng có chỗ bị bẩn, ân cần nói: “Anh Đại Bằng, áo anh bẩn rồi, để em giặt cho anh nhé!”
Chu Đại Bằng đang lo lắng chuyện này, nghe Thư Đan Đan muốn giúp mình giặt quần áo, hắn không nói hai lời liền đồng ý.

Cứ như vậy, dưới ánh mắt của mấy thanh niên kia, hai người rời đi.

Lúc này Thư Mạn đang đi dạo ở chợ, đâu biết hai người kia đang nói xấu mình.

Cô đặt một củ nhân sâm trong túi, định lát nữa kiếm tiệm thuốc nào đó bán đi, đổi lấy tiền rồi mới đến cục điện lực nhờ người đến kéo dây điện.

Mặc dù cô vẫn còn 500 đồng được chia khi chia nhà, nhưng số tiền này không nhiều, rất nhanh sẽ dùng hết, cô không muốn cùng bà nội sống những ngày tháng túng thiếu.

Cô đến tiệm thuốc lớn nhất thị trấn trước, nhân viên thấy cô ăn mặc nghèo nàn, thấy cô bước vào cũng chẳng thèm liếc mắt.

Thư Mạn cũng không tức giận, bởi vì vừa bước vào, cô đã nhìn thấy trái tim của người nhân viên kia có màu xám, loại người này lạnh lùng vô tình, sinh ra đã khinh người, cô không thèm chấp nhặt với hắn.
 
Thập Niên 90: Trọng Sinh Cứu Tháo Hán, Cô Nương Toàn Thôn Động Xuân Tâm
Chương 46: Chương 46


Cô đứng trong tiệm thuốc quan sát một lượt, phát hiện trái tim của ông chủ cũng có màu đen, cô lắc đầu, không nói gì rồi bỏ đi.

Chủ tiệm lòng dạ đen tối thế này, giá thu mua dược liệu chắc chắn rất thấp, không đáng để cô lãng phí nước bọt ở đây.

Cô muốn tìm một ông chủ tốt, như vậy cô có thể hợp tác lâu dài với đối phương, bởi vì cô phát hiện dược liệu trong không gian có thể tự động bổ sung, hôm qua cô đã dùng một củ nhân sâm, hôm nay vào xem thì thấy đã khôi phục số lượng ban đầu, điều này khiến cô vô cùng mừng rỡ.

Đi qua mấy cửa hàng, cô phát hiện ra trái tim của mấy ông chủ đều đen tối hết, khiến cô suýt chút nữa hoài nghi nhân sinh.

Chẳng lẽ trên đời này, tất cả những người buôn bán đều như nhau, không gian xảo thì không phải là thương nhân à?
Thư Mạn ôm lấy tia hy vọng cuối cùng, đi đến tiệm thuốc cuối cùng của thị trấn.

Vừa bước vào cửa, cô liền ngửi thấy một mùi hương thanh mát của thảo dược phảng phất, một người đàn ông cao khoảng 1m75, tuổi chừng 50 đang đứng bên quầy thuốc, nhỏ nhẹ dặn dò gì đó với người học việc.

Người đàn ông mặc một bộ đồ màu xám, chân đi đôi giày vải, ăn mặc giản dị, nhưng toát lên khí chất nho nhã khiến người khác nhìn vào liền thấy dễ chịu.

Thư Mạn còn phát hiện ra một điều, mặc dù trong tiệm không có nhiều người nhưng ai nấy đều mang một trái tim đỏ rực, đặc biệt là người đàn ông kia, mặc dù tuổi đã cao nhưng trái tim lại đỏ một cách lạ thường.

Không cần nói cũng biết, phẩm hạnh của ông ấy chắc chắn rất tốt.

Cô mỉm cười đứng sang một bên, chờ người đàn ông đó bận xong việc.

Quả nhiên, ông trời không phụ lòng người, cuối cùng cô cũng tìm được một tiệm thuốc tử tế.

Mười mấy phút sau, người đàn ông ấy mới làm việc xong, ông ấy vừa quay người lại thì thấy một cô gái đang đứng ở cửa, liền nghi ngờ hỏi: “Cô gái, cháu đến bốc thuốc hay là đến khám bệnh?”
Thư Mạn bước tới, mỉm cười: “Cháu chào ông, cho cháu hỏi ông có phải là chủ tiệm thuốc này không ạ?”
Người đàn ông thấy Thư Mạn mặc dù ăn mặc giản dị nhưng cách cư xử rất lễ phép, nên trong lòng có chút thiện cảm, liền đáp: “Phải, ông chính là chủ tiệm.


Thư Mạn nghe vậy liền lấy củ nhân sâm trong tay ra, hỏi: “Ông có muốn mua củ nhân sâm này không?”
Người đàn ông có chút nghi ngờ nhận lấy, vừa mở ra xem, ông ấy lập tức vô cùng ngạc nhiên: “Trời ơi, lớn vậy à?”
Ông ấy vội vàng gói củ nhân sâm lại, nói nhỏ với Thư Mạn: “Cháu gái, cháu mau đi theo ông, chúng ta nói chuyện riêng một chút.


Thư Mạn thấy có chuyện hay, liền cười gật đầu, đi theo ông ấy vào phòng làm việc.

Người đàn ông đóng cửa lại, sau đó lập tức đặt củ nhân sâm lên bàn, dùng kính lúp soi kỹ càng, càng xem, nụ cười trên mặt ông ấy càng rạng rỡ: “Trời ơi, củ nhân sâm này phải hơn 50 năm rồi! Ông sống đến từng này tuổi mà chưa từng thấy củ nhân sâm nào già như ông, thật sự là quá hiếm có.


 
Thập Niên 90: Trọng Sinh Cứu Tháo Hán, Cô Nương Toàn Thôn Động Xuân Tâm
Chương 47: Chương 47


Thư Mạn mỉm cười không nói gì, đứng bên cạnh chờ ông ấy quan sát xong.

Một lúc sau, người đàn ông mới xem xong, ông ấy nhìn Thư Mạn, suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Cháu gái, cháu lấy củ nhân sâm này từ đâu ra vậy?”
Thư Mạn cười nói: “Chuyện này cháu không thể nói cho ông biết, nhưng cháu có thể đảm bảo với ông là nguồn gốc rõ ràng.


Ông ấy mỉm cười, không hỏi thêm nữa, dù sao đây cũng là chuyện làm ăn của người ta, ông ấy sợ hỏi nhiều quá sẽ dọa cô gái này chạy mất.

“Củ nhân sâm này cháu muốn bán với giá bao nhiêu?”
“Ông thấy nó đáng giá bao nhiêu?” Thư Mạn mỉm cười, vẻ mặt bình tĩnh.

Người đàn ông vuốt râu, liếc nhìn Thư Mạn đang rất bình tĩnh, cô gái nhỏ tuổi còn trẻ mà ánh mắt đã kiên định, trong veo như vậy, sau này chắc chắn sẽ làm nên chuyện, nếu như ông ấy có thể lâu dài thu mua được nhân sâm tốt như vậy từ tay cô thì quả là một chuyện tốt.

Vì thế, người đàn ông liền nói: “Nhân sâm 50 năm không phải thứ dễ kiếm, nhưng giá trị của nó không thể sánh bằng nhân sâm 100 năm được.

Ông sẽ mua củ nhân sâm này với giá 6000 đồng, cháu thấy thế nào?”
Thư Mạn nghe xong thì giật thót mình, wow, vậy mà tận 6000 đồng, người đàn ông này thật sự không lừa cô, thời buổi này người có chục nghìn đồng trong tay còn chưa có mấy ai, cô mà bán 2 củ nữa chẳng phải sẽ thành phú bà rồi còn gì?
Nghĩ đến trong không gian còn có củ nhân sâm to hơn, tốt hơn, cô bèn hỏi: “Vậy nếu như là nhân sâm trăm năm thì sao ạ?”
Người đàn ông nghe xong liền giật mình, kích động nói: “Nếu như có, ông nguyện ý bỏ ra 20.

000 đồng để mua một củ!”
Nhân sâm trăm năm, đó là thứ khó cầu, nếu thật sự có thì đó chính là bảo bối vô giá, thứ có thể cứu mạng người trong gang tấc, bỏ ra 20.

000 đồng, thật sự là quá rẻ.

Thư Mạn vui vẻ nói: “Được, nếu ông đã nói vậy thì cháu cũng không phải là người tham lam, cứ theo giá của ông mà bán, sau này nếu như có nhân sâm trăm năm, cháu nhất định sẽ mang đến cho ông.


Người đàn ông nghe vậy, nếp nhăn trên mặt ông ấy giãn ra, vui mừng nói: “Được, cháu gái Thư Mạn, vậy là chúng ta thành giao rồi đấy.


Người đàn ông gọi người quản lý sổ sách đến, hai người nhỏ giọng bàn bạc gì đó một lúc, sau đó người quản lý rời đi.

“Thư Mạn à, tiệm chúng ta không có đủ tiền mặt, bây giờ ông sẽ gọi người đến tiền trang, cháu vui lòng đợi một lát, uống tách trà trước đã.

” Người đàn ông nói.

Thư Mạn gật đầu, lễ phép hỏi: “Xin hỏi ông tên gì?”
“Ồ, ông họ Lưu, tên Ôn Nhiên.

Tổ tiên đời đời làm nghề y, mặc dù ông đã được chân truyền y thuật tổ tiên, nhưng nửa đời trước xã hội hỗn loạn, đến đời ông, đã sa sút.

Mặc dù ông không có tiếng tăm gì, nhưng tự thấy y thuật vẫn còn tạm được, không cầu giàu sang phú quý, chỉ mong muốn chữa bệnh cứu người, để ngày càng nhiều lê dân bách tính thoát khỏi bệnh tật đau đớn, làm rạng danh nền Trung y của chúng ta.

Vì vậy, ông đành mặt dày, khẩn cầu cô bé, nếu có nhân sâm trăm năm, nhất định phải đưa cho ông trước.

” Lưu Ôn Nhiên nhìn Thư Mạn một cách chân thành.
 
Thập Niên 90: Trọng Sinh Cứu Tháo Hán, Cô Nương Toàn Thôn Động Xuân Tâm
Chương 48: Chương 48


Thư Mạn bị tấm lòng nhân nghĩa của ông ấy cảm động, hận không thể lập tức lấy nhân sâm trăm năm ra, gật đầu thật mạnh, đáp: “Ông Lưu quả là người có khí tiết, câu nói này của ông khiến cháu cảm thấy hổ thẹn, nếu có thể góp một phần sức lực cho người dân, Thư Mạn cháu nhất định sẽ dốc hết sức mình, ông yên tâm, sau này, nếu cháu tìm được nhân sâm, nhất định sẽ mang đến cho ông.

Nhân sâm trăm năm, nếu cháu nghĩ cách, vẫn còn cơ hội tìm được, ông cứ đợi tin của cháu.


“Tốt, tốt quá.

Ông nhất định sẽ cho cháu một cái giá phải chăng.

” Lưu Ôn Nhiên vui vẻ nói.

Thư Mạn gật đầu, không ngờ bản thân ra ngoài một chuyến này, lại kết giao được với một vị thầy thuốc Trung y tốt như vậy, đây coi như là chuyện tốt đầu tiên sau khi cô trọng sinh.

Hai người ngồi uống trà, lại trò chuyện thêm một lúc, rất nhanh sau đó, người giữ sổ sách đã xách một cái túi trở về.

Lưu Ôn Nhiên nói với đối phương vài câu, sau đó xách cái túi đến: “Thư Mạn, đây là 6000 đồng, cháu xem đi.

Tiền khá nhiều, sau khi nhận, cháu nhớ cất giữ cẩn thận, đừng để người khác cướp mất.


Thư Mạn gật đầu, mở túi ra đếm sơ qua một lượt, sau đó cười nói: “Vâng, số lượng chính xác, cảm ơn ông, vậy cháu xin phép.


Lưu Ôn Nhiên thấy Thư Mạn cầm trên tay nhiều tiền như vậy mà không hề nao núng, trong lòng ông ấy không khỏi thêm vài phần bội phục cô bé này.

“Được, cháu đi thong thả.

” Lưu Ôn Nhiên mỉm cười nói.

Thư Mạn xách túi tiền, vui vẻ bước ra khỏi tiệm thuốc.

Đi đến chỗ rẽ, thấy xung quanh không có ai, cô liền ném số tiền khổng lồ vào trong không gian.

Cô cũng không phải kẻ ngốc, thời buổi này kẻ trộm cắp nhiều như vậy, đề phòng cũng không nổi, đương nhiên để trong không gian mới an toàn.

Bây giờ cô vẫn chưa thành niên, cũng không thể mở tài khoản ngân hàng, mang theo một túi tiền như vậy về nhà, ban đêm cô ngủ cũng không yên ổn.

Có tiền rồi, Thư Mạn liền vui vẻ đến cục điện lực tìm người kéo dây điện.

Trong thôn đã có dây điện, cô chỉ cần làm thủ tục đăng ký, sau khi đóng tiền, bên kia nói ngày mai sẽ đến kéo dây, nhưng Thư Mạn không muốn tiếp tục chịu đựng cuộc sống không có đèn vào buổi tối nữa, liền nói: “Nếu cháu muốn lắp hôm nay thì sao?”
Người kia gọi to một tiếng, một công nhân lắp đặt đi tới.

“Lão Chu, cô bé này muốn kéo dây điện trong ngày hôm nay, lắp đặt gấp thì cần thêm bao nhiêu tiền?” Người tiếp nhận đăng ký hỏi.

Lão Chu nhìn Thư Mạn một cái, nói: “Cho tôi 10 đồng tiền lắp đặt, hôm nay sẽ lắp đặt cho cô, còn tặng kèm 3 bóng đèn.


Thư Mạn mừng thầm, nhanh chóng móc tiền ra: “Hay quá, cảm ơn chú, chú Chu, đây là 10 đồng, chú cầm lấy.


Lão Chu vui vẻ, hắn thấy Thư Mạn ăn mặc giản dị, tưởng cô không có bao nhiêu tiền, nên mới thuận miệng báo giá cao hơn một chút, không ngờ cô bé không nói hai lời liền đồng ý, lại còn đưa tiền rất sảng khoái.
 
Thập Niên 90: Trọng Sinh Cứu Tháo Hán, Cô Nương Toàn Thôn Động Xuân Tâm
Chương 49: Chương 49


“Cô bé, tôi còn chưa làm việc mà cô đã đưa tiền cho tôi rồi, không sợ tôi cầm tiền không làm việc à?” Lão Chu cười nói.

Thư Mạn cười ngây ngô, cô nhất định không thể nói là cháu thấy trái tim của chú màu đỏ tươi, nhất định là người tốt, mà cười nói: “Cả cục điện lực đều quen chú, chạy được nhà sư, chạy không thoát chùa.


Lão Chu cười ha hả, nhận lấy tiền và địa chỉ lắp đặt, nói: “Được rồi, bây giờ tôi đi lắp đặt cho cô, đi thôi.


“Chú cứ theo địa chỉ đăng ký mà đến là được, nếu không biết đường, thì cứ đến nhà Thư Mạn, người vừa mới tách hộ ở đầu thôn phía tây, người ta sẽ chỉ đường cho chú.

Cháu và bà nội vừa bị chú đuổi ra ngoài, còn phải mua một ít đồ dùng hàng ngày nữa.

” Thư Mạn nói.

Lão Chu nghe xong, nhíu mày, người chú kia, vậy mà nỡ lòng nào đuổi mẹ già và cháu gái của mình ra ngoài, đây là đạo lý gì chứ? Hắn cũng không nhiều lời, chỉ đáp: “Được, cô cứ đi làm việc của mình đi, tôi nhất định sẽ lắp đặt dây điện cho cô thật tốt.


Sau khi rời khỏi cục điện lực, Thư Mạn đi thẳng đến chợ, đi một vòng, chỉ mua vài gói hạt cải, định về nhà trồng để ăn.

Sau đó cô đến chỗ bán quần áo, mua cho mình và bà Vương mỗi người 2 bộ quần áo, dép lê, dép cao su, ủng, mỗi thứ 1 đôi.

Mùa hè mưa nhiều, cô chuẩn bị sẵn ủng, như vậy dù xuống ruộng hay ra ngoài cũng đều tiện hơn rất nhiều.

Cô cũng mua 1 cái áo mưa, áo mưa thời buổi này dày dặn, bền, mua một cái là đủ rồi.

Sau khi mua đồ xong, cô lại mua thêm một cái gùi, lót một lớp vải ni lông chống thấm ở dưới đáy, sau đó tìm một chỗ khuất người, lấy một ít thịt, gia vị trong không gian ra, để ở dưới đáy, rồi để đồ mới mua lên trên, sau đó vui vẻ về nhà.

Cô vừa đi vừa nghĩ tối nay làm món gì ngon, chẳng mấy chốc đã về đến đầu thôn.

"Wow, Thư Mạn, cô phát tài rồi à? Mua nhiều đồ thế này.

" Tam Căn Mao nhìn thấy Thư Mạn đeo một giỏ đầy đồ, đứng từ xa trêu đùa.

Chu Đại Bằng đang đứng nói chuyện phiếm với Thư Đan Đan, nghe thấy tiếng Tam Căn Mao, liền nhìn sang.

Qua khe hở của gùi tre, hắn nhìn thấy bên trong có một con gà và mấy miếng thịt ba chỉ, còn có đủ loại gia vị.

Trong lòng hắn không khỏi thầm vui mừng: Hừ, coi như cô biết điều, biết tôi đang giận, mua gà với thịt về dỗ dành tôi, nếu làm ngon thì tôi sẽ miễn cưỡng chấp nhận vậy.

Thư Đan Đan thấy Chu Đại Bằng nhìn Thư Mạn, trong lòng cô ta rất khó chịu, đứng ra mắng: "Mới chia nhà, đã lấy tiền của mẹ tôi cho đi tiêu xài hoang phí, cẩn thận ăn bữa nay hết bữa mai, chết đói đấy!"
Mọi người nghe vậy, liền nhìn Thư Mạn với ánh mắt khác hẳn.

Thư Mạn khẽ mỉm cười, khuôn mặt cô được ngâm nước linh tuyền hai ngày nay nên đã trắng lên không ít, khiến cho khuôn mặt nhỏ nhắn vốn đã thanh tú nay lại càng thêm phần kiều diễm, hai lúm đồng tiền hiện lên rất ngọt ngào, nốt ruồi duyên bên khóe môi cũng theo đó mà cử động, khiến mọi người nhìn đến ngây người.
 
Thập Niên 90: Trọng Sinh Cứu Tháo Hán, Cô Nương Toàn Thôn Động Xuân Tâm
Chương 50: Chương 50


Đứa con gái này từ bao giờ lại xinh đẹp thế này?
"Ha ha, tiền này là của tôi, tôi thích tiêu thế nào thì tiêu, cô quản được chắc.

Còn cô, chẳng lẽ đang thèm thuồng thịt tôi mua đấy à?" Thư Mạn cười nói.
Thư Đan Đan nghe Thư Mạn nói cô ta thèm thịt, lập tức không vui, mắng: "Ai giống như chị, như quỷ chết đói, thấy chút thịt là sáng mắt ra!"
Mấy thanh niên nghe Thư Đan Đan nói vậy, sắc mặt đều thay đổi, thời buổi này nhà nào cũng chẳng có mấy khi được ăn dầu mỡ, ai mà chẳng thèm thịt, chỉ có cô ta thanh cao quá đấy!
Thư Mạn đang vội về nhà, cô cũng lười đôi co với bọn họ, không thèm quay đầu lại mà bỏ đi.
Cô còn chưa về đến nhà, từ xa đã thấy rất nhiều người đứng trước cổng nhà mình.
Chết rồi, chẳng lẽ xảy ra chuyện gì rồi à? Nghĩ đến bà Vương ở nhà một mình, Thư Mạn sợ hãi chạy như bay.
"Bà ơi, bà ơi!" Thư Mạn chen qua đám đông, vừa chạy vừa gọi.

Bà Vương nghe thấy tiếng gọi hốt hoảng của Thư Mạn, vội vàng từ trong nhà đi ra, khi đi đến cửa, bà còn đưa tay lau nước mắt.
Ngay sau đó, Lý Gia Anh cũng từ trong nhà đi ra, trên mặt mang theo vẻ giận dữ.
Thư Mạn đặt gùi xuống đất, che chắn cho bà Vương, chất vấn Lý Gia Anh: "Thím đến nhà tôi làm gì?"
Lý Gia Anh liếc mắt nhìn đồ đạc trong gùi của Thư Mạn, trong mắt lóe lên tia sáng, bà ta thay đổi vẻ mặt căm hận vừa rồi, cười nói: "Thư Mạn, nói gì vậy, thím là thím của cháu, nhà đã chia rồi, chẳng lẽ không phải họ hàng nữa à? Thím chỉ là đến thăm hai bà cháu mà thôi."
Thư Mạn nhìn chằm chằm vào mắt bà ta, cười lạnh: "Ha ha, cảm ơn lòng tốt của thím, nhà đã chia rồi, chính là hai nhà, thím đến thăm chúng tôi, có mang gì ngon cho bà tôi không?"
Bà Vương định lên tiếng, liền bị Lý Gia Anh trừng mắt liếc.
Thôn dân đứng ngoài nghe vậy, mỉa mai nói: "Mang đồ ngon à? Bà ta mà có lòng tốt như vậy? Rõ ràng là đến kiếm chác mà thôi.

Thư Mạn, lúc nãy cháu không có nhà, thím cháu đến tìm bà cháu để đòi tiền đấy."
“Cái gì, thím dám đến tìm bà tôi đòi tiền?” Sắc mặt Thư Mạn trở nên lạnh lùng, giọng điệu lạnh lẽo khiến Lý Gia Anh rùng mình một cái.

Con nhỏ chết tiệt này, từ lúc nào lại trở nên sắc sảo như thế?
Lý Gia Anh không giả vờ được nữa, lạnh lùng nói: “500 đồng đó là tiền sính lễ Khương sẹo cho, bây giờ mày không chịu gả qua đó, đương nhiên phải trả lại cho người ta.”
Bây giờ Thư Mạn đã biết bà ta đang giở trò gì, cười lạnh nói: “Tiền sính lễ là do thím lấy, có liên quan gì đến chúng tôi.

Còn về 500 đồng kia, là phần chúng tôi được chia khi ra ở riêng.

Bao nhiêu năm nay, tôi ở nhà làm trâu làm ngựa mới được chia có 500 đồng, hôm qua tôi vừa mới nhận được tiền, hôm nay thím đã muốn lấy lại, thím không thấy mình quá đáng à? Chuyện thất đức như vậy mà cũng dám làm, thím không sợ nửa đêm gặp ma à?”
Thôn dân nghe xong, ai nấy đều bàn tán xôn xao.
Thư Mạn bị chọc cười, được thôi, dám giở trò vô lại với tôi, tôi đây thật sự không sợ thím.
“Thật ngại quá, thím.

Cháu đã tiêu hết tiền rồi, tiền kéo dây điện, mua bóng đèn, còn mua một số vật dụng hàng ngày và đồ ăn, cháu còn nợ ông chủ hơn 100 đồng, không phải thím đã nhận 2000 đồng tiền sính lễ của Khương sẹo rồi à? Cho cháu mượn tạm một ít đi.” Thư Mạn cười híp mắt nói.
Mọi người nghe xong, đều hít một hơi lạnh, đứa trẻ này tiêu tiền cũng thật không biết kiềm chế, 500 đồng, thế mà một ngày đã tiêu hết rồi? Thật phí tiền của cha mẹ.
 
Back
Top Dưới