Huyền Huyễn Thập Niên 90 Ta Ở Hương Giang Xem Quẻ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 90 Ta Ở Hương Giang Xem Quẻ
Chương 40: 40: Đường Portland


Biển người mênh mông, cô biết đi đâu mà tìm người bây giờ? Đúng rồi, cô có thể tìm A Lệ.

A Lệ đồng hương cũng đang đi làm ở Vịnh Đồng La, khi ấy A Lệ còn nói cho cô biết địa chỉ, là số mười hai đường Portland.Tô Niệm Tinh dự định buổi chiều sẽ đến đường Portland tìm A Lệ, hỏi đối phương liệu có biết gì về tung tích của mẹ cô hay không.Cô hỏi thăm chú Phúc và thím Phúc xem phải ngồi xe đến đường Portland thế nào, là ngồi xe buýt hay là đi tàu điện, cái nào tiện hơn.Ai ngờ thím Phúc vừa nghe nói cô định đến đường Portland đã lập tức nhíu mày: “Cháu đến đường Portland làm gì? Chỗ đó không sạch sẽ gì đâu, một cô gái chưa lập gia đình như cháu tuyệt đối không thể đến đó.”Tô Niệm Tinh cả kinh hoảng hốt, đường Portland là khu đèn đỏ hay gì? Cô hồi tưởng kỹ càng lại ký ức của nguyên chủ, khi ấy A Lệ kia ăn mặc rất thời thượng, trở về quê nhà còn chê người Tứ Xuyên nhà quê.

Nguyên chủ không nghĩ nhiều gì mà thậm chí trong lòng cũng ngầm cho rằng như vậy.Nhưng Tô Niệm Tinh cẩn thận nhớ lại thì A Lệ đúng là ăn mặc rất thời thượng, có rất nhiều kiểu dáng thậm chí còn chưa từng thấy qua ở nội địa, nhưng nét phong tình trong nét mặt của đối phương cũng rất là đáng nghiền ngẫm.A Lệ ra tay còn vô cùng hào phóng, xây nhà cho em trai, nhưng cô tới Hương Giang rồi mới biết không có chứng minh thư thì hoàn toàn không tìm được một công việc tốt.

Vậy A Lệ kia lấy đâu ra nhiều tiền như vậy.Cách giải thích duy nhất chính là cô ta vẫn luôn làm cái nghề không thể cho người khác biết.Trong lòng cô nảy ra một suy nghĩ đáng sợ, liệu có phải A Lệ lừa nguyên chủ, cố tình dẫn cô vượt biên đến Hương Giang và muốn nguyên chủ cùng bán thân với cô tay hay không?Club đêm ở Hương Giang nhiều không đếm xuể, thậm chí còn có chính sách nhất lầu nhất phượng.Nguyên chủ quanh năm lo làm việc, làn da từ nhỏ đã mang màu lúa mạch, ngũ quan lớn lên cũng rất thanh tú, còn ưa nhìn hơn cả A Lệ, nếu cô có thể trắng ra hai tông thì nói không chừng đã có thể đi thi hoa hậu Hồng Kông rồi.Dẫn một cô em như vậy ra ngoài, A Lệ chắc chắn cũng có thể nhận được một khoản tiền hoa hồng phong phú.Suy nghĩ này quá đáng sợ!“Tiểu Tô? Thím đang nói, cháu có nghe không đó?”Tô Niệm Tinh lấy lại bình tĩnh, thấy chú Phúc và thím Phúc đang nhìn mình với vẻ lo lắng, cô vội vàng gật đầu: “Cháu biết rồi, cháu sẽ không tới đó đâu.”Mấy nơi như club đêm này vàng thau lẫn lộn, bây giờ cô vẫn chỉ là một dân nhập cư trái phép, đến nơi đó tìm người sẽ bị đối phương bắt lại, hoàn toàn sẽ không có ai ra mặt cho cô, thôi bỏ đi vậy.Về phần mẹ ruột của nguyên chủ? Sau này có cơ hội cô sẽ tìm người gọi A Lệ ra ngoài, so với bù đắp tiếc nuối của nguyên chủ thì bây giờ cái mạng nhỏ của mình vẫn quan trọng hơn.Chú Phúc và thím Phúc ra ngoài ăn hải sản, Tô Niệm Tinh thì ở nhà một mình làm cá viên.

Sau khi cạo sạch sẽ vảy cá, cô bắt đầu xử lý xương cá, ngay lúc này lại có một nhóm phóng viên lao vào trong muốn phỏng vấn cô.Tổ trọng án vẫn đang điều tra vụ án, bộ phận quan hệ công chúng của đồn cảnh sát không tiện thông báo tiến triển của vụ án, nhưng cảm giác hoang mang khủng hoảng của các thị dân lại đang càng ngày càng tăng cao, cũng càng lúc càng bất mãn với hiệu suất làm việc của cảnh sát.

Dưới áp lực này, hôm qua sir Trương cuối cùng cũng chịu nhả ra, nói cho các phóng viên biết nghi phạm gây án trước đó cũng không phải là hung thủ.Mấy phóng viên này ngửi được tin tức mới, nếu bà thầy bói này không phải hung thủ nhưng lại có thể tính ra được anh Hổ chắc chắn sẽ chết trong ba ngày, vậy điều này chứng minh cô xem quẻ rất chuẩn, là một thầy bói danh xứng với thực.Các phóng viên không ngừng tìm đến nơi này, hỏi Tô Niệm Tinh đã tính ra được thế nào.Tô Niệm Tinh nói lại chuyện mình am hiểu xem tướng tay.Phóng viên lại phỏng vấn cô, hỏi hung thủ gi3t chết anh Hổ lớn lên thế nào?.
 
Thập Niên 90 Ta Ở Hương Giang Xem Quẻ
Chương 41: 41: Thầy Bói Đã Được Rửa Sạch Hiềm Nghi


Lần này Tô Niệm Tinh cũng không nói cho bọn họ biết chân tướng.

Hung thủ kia vẫn chưa bị bắt, nếu cô nói ra trước, đối phương tìm tới cửa giết người diệt khẩu thì phải làm sao? Cho nên cô thản nhiên đáp: “Tôi chưa từng thấy qua chỉ tay của hung thủ cho nên không tính ra được anh ta trông thế nào.

”Lời này quá buồn cười, nếu cô đã từng xem qua chỉ tay của hung thủ vậy còn có thể không nhìn thấy mặt của anh ta hay sao?Các phóng viên vô lực mỉa mai.

Tiễn các phóng viên đi xong, Tô Niệm Tinh làm cá viên nốt cho xong rồi đi tìm bà A Hương.

Sau kinh trập, quầy hàng của bà A Hương vẫn vắng tanh vắng ngắt như cũ, nghe bà ta nói buổi sáng không có lấy một người nào tới mở hàng, cũng may mà trước đó bà ta đã kiếm được một khoản rồi, trong tay vẫn còn ít tiền tiết kiệm.

Tô Niệm Tinh nói lại chuyện các phóng viên tới phỏng vấn cô, bà A Hương nghe vậy cười toe toét: “Tốt quá rồi, lên báo một lần cũng có thể mang tới lưu lượng trong vài ngày đấy.

”Người Hương Giang thích nhất là đọc các loại vụ án, đặc biệt là bản tin mà đám người truyền thông đã viết trước đó từ “lời tiên tri trong ba ngày của thầy bói, tự biên tự diễn sát hại Hổ ca – một thành viên trong băng nhóm”, bây giờ lại chuyển chủ đề thành “thầy bói đã được rửa sạch hiềm nghi.

”Người đọc sẽ biết ngay là cô đoán mệnh thật sự chuẩn xác, nhất định sẽ có không ít người tới đây tìm cô xem quẻ.

Bà A Hương cảm thấy cô hoàn toàn có thể nhân cơ hội này để kiếm thêm một khoản tiền.

Tô Niệm Tinh cũng nghĩ như thế: “Đợi sau khi báo đăng tin, có khách tới rồi thì bà cứ nói với bọn họ là chiều cháu sẽ tới nhé.

”“Được!”Cũng đúng lúc này, trước quầy hàng có một nhóm người, chính là mấy người Cường ngốc và anh Đại Sơn.

Anh Hổ đã ngỏm củ tỏi rồi nhưng địa bàn ở Vịnh Đồng La vẫn còn, tân đường chủ cũng sắp lên chức.

Đám người này vây một vòng quanh quầy hàng và đang quan sát Tô Niệm Tinh với vẻ khá có hứng thú.

“Các anh muốn làm gì?” Tô Niệm Tinh không muốn chọc vào cái đám giang hồ này nhưng ánh mắt của bọn họ cũng quá dọa người, chỉ sợ bọn họ tìm tới tính sổ, cô quan sát bọn họ với vẻ cảnh giác: “Các anh muốn làm gì? Cái chết của lão đại nhà các anh không liên quan đến tôi, tôi chỉ là một người xem quẻ, không thù không oán với các anh, tôi không có khả năng giết anh ta.

”Cường ngốc không hề đáp lời mà giới thiệu một người đàn ông trung niên bên cạnh với cô: “Đây là tân đường chủ của Vịnh Đồng La, Bưu ca.

”Bà A Hương sợ đối phương lại tới đoán mệnh nên vội vàng đứng dậy chào hỏi: “Chào Bưu ca, anh tới đoán mệnh đúng không? Để tôi xem cho anh.

”Bà A Hương vừa định ngồi xuống thì đã bị Cường ngốc kéo sang một bên, hành động thô lỗ này khiến Tô Niệm Tinh nhìn thấy mà vô cùng kinh hoàng, vội vàng giơ tay tới đỡ bà A Hương, cô không nhịn được mà lườm Cường ngốc: “Anh nhẹ một chút được không? Bà ấy đã lớn tuổi như vậy rồi.

”Anh Bưu liếc mắt nhìn Cường ngốc, chỉ một cái liếc mắt nhẹ đã khiến Cường ngốc rùng mình, sau đó vội vàng rụt tay, ngoan ngoãn đứng ở một bên.

Anh Bưu quan sát Tô Niệm Tinh: “Nghe nói cô đã xem cho A Hổ một quẻ, nói trong vòng ba ngày anh ta chắc chắn sẽ chết, hay là cô cũng xem cho tôi một quẻ đi?”Anh Hổ lần trước hào hoa phong nhã, trông không hề giống dân giang hồ tí nào, còn anh Bưu này trông gầy hơn anh ta, nhưng ánh mắt lại rất lạnh lùng, vừa nhìn đã biết không dễ chọc, Tô Niệm Tinh rùng mình một cái, một chút lệ khí vừa mới tích được kia lập tức tan thành mây khói: “Lúc ấy tôi chỉ nói lung tung thôi, tôi…”Cô còn chưa nói xong thì anh Bưu đã vẫy tay ra sau đầu, anh Đại Sơn đặt một xấp tiền giấy lên quầy hàng, cười bảo: “Tôi muốn mời cô giúp tôi tính xem tiệm mới khai trương vào hôm nào mới tốt?”.
 
Thập Niên 90 Ta Ở Hương Giang Xem Quẻ
Chương 42: 42: Bưu Ca


Theo lý mà nói thì yêu cầu này không quá đáng nhưng Tô Niệm Tinh thật sự không biết, cô gãi đầu lúng túng: “Bưu ca, chỉ tay chỉ có thể xem tiên thiên phong thủy, chính là gia đình, chốn ở ấy, còn tiệm mới thì không nằm trong phạm trù này.”Anh Đại Sơn thấy cô mở miệng đã từ chối ngay, lập tức chỉ vào mặt cô mà chửi to: “Đừng có vuốt mặt mà không nể mũi kiểu đấy! Kêu cô xem là đã coi trọng cô lắm rồi đấy!”Anh Bưu giơ tay ngăn anh ta lại, rõ ràng trông vô cùng khoan dung: “Cô ấy nói không biết tính thì chính là không biết tính.

Người chuyên nghiệp làm chuyện chuyên nghiệp.

Thầy bói cũng chia làm nhiều loại, có người sở trường phân kim định huyệt, có người am hiểu xem chỉ tay, chuyện này rất bình thường.

Cậu không thể yêu cầu thợ cắt tóc nấu một bữa tiệc sang trọng cho cậu được, đây là ép buộc người ta.”Anh Đại Sơn vội vàng rụt tay, khom người gật đầu đáp.Tô Niệm Tinh quan sát anh Bưu, xem chừng vị tân đường chủ này đã thu phục được đám người này rồi.Anh Bưu đá văng cái ghế, ra hiệu cho Tô Niệm Tinh ngồi xuống: “Vậy thì xem cái sở trường của cô đi, tính giúp tôi xem.”Xem ra nhất định phải xem cho anh ta rồi, bà A Hương gấp đến túa mồ hôi hột, chỉ sợ cô lại nói ra lời tiên tri kiểu “trong ba ngày chắc chắn sẽ chết.” Tô Niệm Tinh liếc mắt ra hiệu cho bà A Hương chớ sốt ruột, lúc này mới ngồi xuống xem chỉ tay cho anh ta.Lần này hình ảnh rất kỳ quái.Trong căn biệt thự phong cách kiểu Âu, vệ sĩ phụ trách an toàn trong nhà đều là người nước ngoài, ngay đúng lúc này có một đám người mặc đồ đen lao vào biệt thự, động tĩnh này làm kinh động đến vệ sĩ.

Người mặc đồ đen rút súng ra bắn chết mấy tay vệ sĩ kia, sau đó lao thẳng lên lầu hai, đẩy mở cánh cửa thư phòng và tìm được chủ nhân.

Tướng mạo của người này có vài phần tương tự với anh Bưu, người mặc đồ đen đánh người bất tỉnh rồi khiêng đi, suốt toàn bộ quá trình tốc độ cực kỳ nhanh, không hề lề mề dông dài chút nào.Video đến đây là kết thúc, không có một câu nói nào hết, trực tiếp bắn súng ngay tắp lự, Tô Niệm Tinh chỉ có thể dựa vào bản thân để phân tích.Chủ nhân của biệt thự này có vài phần tương tự với anh Bưu, chắc là người thân của anh ta.Cô nhẹ giọng nói: “Con trai hoặc là cháu trai của anh sẽ bị người ta bắt cóc trong vòng một năm.”Anh Bưu giật nảy mình, anh ta làm giang hồ có thể bỏ mạng bất cứ lúc nào và ở bất cứ nơi đâu, con trai từ nhỏ đã thích đọc sách, thành tích lại vô cùng tốt, lại còn thi đỗ đại học số một số hai ở nước ngoài.

Sau này cậu ta muốn quay về Hương Giang, hiển nhiên anh ta không chịu cho con trai mình dấn thân vào cái nghề này, vì thế đã kêu con trai định cư ở nước ngoài, còn mua một căn biệt thự cho cậu ta.Có người muốn bắt cóc A Chí sao? Ai lại to gan lớn mật như thế?Trong đầu anh ta đầy rẫy nghi ngờ, nắm tay siết lại vang răng rắc, hỏi Tô Niệm Tinh người kia là ai với vẻ mặt u ám.Tô Niệm Tinh lắc đầu: “Tôi chỉ có thể xem được nhiêu đây thôi.”Anh Bưu cũng không làm khó cô mà phất tay ra phía sau, anh Đại Sơn lại đập một xấp tiền lên mặt bàn xem quẻ: “Đây là tiền xem quẻ cho cô, chuyện hôm nay không thể tiết lộ ra ngoài.”Tô Niệm Tinh gật đầu: “Giữ bí mật cho khách hàng là trách nhiệm của chúng tôi.”Anh Bưu rất hài lòng, đứng dậy nói với đám người phía sau: “Sau hôm nay không được phép thu phí bảo kê ở quầy hàng này.” Anh ta lại nhìn về phía Tô Niệm Tinh: “Nếu có gì phiền phức thì cứ việc tìm mấy người Cường ngốc, bọn họ sẽ đòi lại công bằng cho cô.”Tô Niệm Tinh thật sự không muốn dính dáng gì đến mấy người lăn lộn trong thế giới ngầm này, chỉ cần đối phương không thu phí bảo kê là cô đã cảm tạ trời đất rồi.Nhưng cô cũng không dám phản kháng mà tươi cười như hoa nở, bộ dáng cảm thấy vinh hạnh: “Cảm ơn Bưu ca.”Anh Bưu dẫn những người khác rời đi, còn Cường ngốc thì bị giữ lại..
 
Thập Niên 90 Ta Ở Hương Giang Xem Quẻ
Chương 43: 43: Tìm Người


Tên to xác này trông thì hung dữ nhưng thật ra trí thông minh không được cao cho lắm, rất dễ nói chuyện, Tô Niệm Tinh chỉ nói có vài câu mà đã hỏi ra được chi tiết về anh Bưu.Anh Bưu chính là cậu em vợ của lão đại Đông Hương Xã, trước đây lăn lộn chung với đường chủ ở bên Cửu Long, gần đây mới được điều đến Vịnh Đồng La làm đường chủ.“Đông Hưng Xã chúng tôi cũng đang tẩy trắng rồi, mấy sòng bạc ngầm trước đây đều đang dần dần dẹp sạch, ngay cả tôi cũng đã có một công việc đàng hoàng.” Cường ngốc không chỉ nói hết nội tình của anh Bưu ra mà còn kèm theo rất nhiều thông tin.Tô Niệm Tinh chỉ hơi nghĩ một chút cũng đã hiểu được.

Tuy rằng Hương Giang năm chín mươi bảy mới quay về nhưng từ năm tám mươi tư đã bắt đầu đàm phán hơn nữa đã xác định thời gian quay về, rất nhiều nhân sĩ xã hội đen đã bắt đầu chuyển nghề.

Đông Hưng Xã tẩy trắng cũng là thuận theo dòng chảy mà thôi.

Cô nhìn Cường ngốc: “Công việc đàng hoàng gì cơ?”“Tôi làm bảo vệ ở club đêm, vốn muốn cho tôi làm phục vụ ở quán bar nhưng tôi vừa uống rượu là sẽ gây chuyện ngay nên anh Bưu không cho tôi đi.

Tôi nghe anh Bưu nói lão đại còn đang quay phim nữa cơ.” Cường ngốc nói năng lộn xộn, ngược lại cũng khiến Tô Niệm Tinh cảm thấy hứng thú, cô ngồi thẳng người dậy: “Vậy anh có biết số 12 đường Portland không?”Cường ngốc ngây người rất lâu mới phản ứng lại được số 12 đường Portland mà cô nói là gì, anh ta gật đầu với vẻ sững sờ: “Biết chứ, số 12 đường Portland chính là club đêm của đại phú hào mà, có phải cô muốn tới đó làm kiếm miếng không?”Anh ta quan sát Tô Niệm Tinh rồi đưa ra một đánh giá trọng điểm: “Với tướng mạo của cô ấy hả, một tối chăm chỉ làm ăn chí ít cũng có thể kiếm được năm trăm.”Tô Niệm Tinh còn chưa mở miệng thì bà A Hương đã quên mất sợ hãi, tức giận chửi người: “Cậu đúng là Cường ngốc! Toàn nói cái gì đâu!”Tô Niệm Tinh sa sầm mặt mũi, trừng mắt nhìn anh ta: “Ai nói tôi đến kiếm miếng, tôi chỉ muốn nhờ anh giúp tôi tìm một người thôi, anh có bằng lòng giúp tôi việc này không?”Cường ngốc lại hơi khó xử: “Ở chỗ đó một đêm cũng tốn ít nhất ba nghìn đấy.”“Không phải anh là giang hồ ở Vịnh Đồng La hay sao? Đường Portland cũng là địa bàn của Đông Hưng Xã cơ mà, ngay cả địa bàn của mình mà cũng không vào được sao?”Cường ngốc lắc đầu: “Chính vì là địa bàn của mình cho nên mới không thể phá hỏng quy tắc đó.

Tôi tìm cô ta ra ngoài thì một tối ấy cô ta sẽ không thể tiếp một vị khách, club đêm sẽ thiếu một khoản tiền, Bưu ca mà biết sẽ phạt tôi ngay.”Tô Niệm Tinh nhắc nhở anh ta: “Nhưng không phải vừa rồi Bưu ca đã nói kêu anh giúp tôi giải quyết vấn đề hay sao? Bây giờ tôi chỉ nhờ anh giúp tôi tìm một người mà anh cũng không bằng lòng?”Cường ngốc gãi đầu: “Rõ ràng ý của Bưu ca vừa rồi là không cho người khác bắt nạt cô chứ không nói tôi giúp cô tìm người mà?”Tô Niệm Tinh quả thật sắp bị thằng Ngốc này làm cho tức chết luôn rồi, chẳng trách sau này anh ta lại chết nơi đầu đường xó chợ, đầu óc không linh hoạt như thế không làm bia đỡ đạn thì ai làm! Cô tính toán, lại đổi cách nói khác: “Cô ta từng bắt nạt tôi, anh tìm cô ta giúp tôi, được không?”Cường ngốc hiểu ra: “Hóa ra là như thế, sao cô không nói sớm một chút chứ.”Nói xong, anh ta đứng bật dậy định đi tìm người.Tô Niệm Tinh gọi Cường ngốc lại, sợ anh ta thật sự đi đánh A Lệ một trận, lực tay của người này lớn như vậy, cho dù không xảy ra mạng người thì cũng sẽ bị thương, cô sợ rước phải phiền phức nên mới bảo: “Cô ta từng trộm tiền của tôi, nếu anh ra tay nặng quá thì tôi còn đòi tiền về kiểu gì được nữa.

Cho nên anh cứ dẫn người qua đây, tự tôi dạy dỗ cô ta cũng được.”Lệ khí khắp người của Cường ngốc không có chỗ phát ra nên hơi buồn bực, nhưng ai kêu trước đó anh Bưu lại dặn dò anh ta bảo vệ cô chứ, anh ta rầu rĩ “ừm” một tiếng rồi quay người rời đi..
 
Thập Niên 90 Ta Ở Hương Giang Xem Quẻ
Chương 44: 44: Có Phải Cháu Có Siêu Năng Lực Gì Đó Đúng Không


Tô Niệm Tinh thở phào một hơi nhẹ nhõm, cuối cùng thì cũng lừa được thằng ngốc này rồi.Bà A Hương tò mò hỏi A Lệ là ai.Tô Niệm Tinh cũng không giấy bà ta mà nói vắn tắt về thân phận của A Lệ.Bà A Hương gật đầu, nhìn trái ngó phải một lượt rồi nhỏ giọng thì thầm bên tai cô: “Có phải cháu có siêu năng lực gì đó đúng không? Kiểu như mắt âm dương ấy?”Tô Niệm Tinh giật nảy mình, cô hoàn toàn không ngờ bà A Hương đã từng tuổi này rồi mà mạch suy nghĩ lại vượt trội như thế, ngay cả siêu năng lực mà cũng biết, cô gãi đầu: “Cháu không có mắt âm dương nhưng trực giác của cháu vô cùng chuẩn.”Bà A Hương lộ ra vẻ mặt “bà biết ngay mà lại”: “Cháu trong không giống thầy bói một tí nào cả, làm cái nghề này của chúng ta chỉ sợ tiết lộ quá nhiều thiên cơ, nhưng cháu thì sao? Lại nói huỵch toẹt ra người ta sắp gặp phải những khó khăn gì, chỉ sợ người khác nghe không hiểu, một chút cảm giác thần bí cũng không có.

Cháu như thế là không được dâu, thời gian lâu dần bọn họ sẽ cảm thấy cháu không đủ chuyên nghiệp.”Tô Niệm Tinh dở khóc dở cười: “Bà A Hương, lẽ nào mấy thầy bói kia không phải vì không chuyên nghiệp cho nên mới cố tình ăn nói mập mờ ba phải hay sao? Cháu cũng không sợ tính không chuẩn.”Bà A Hương sững sờ rất lâu rồi đột nhiên nói: “Cháu với Trương Câu Lâm đúng là giống tính nhau thật.”Trương Câu Lâm? Tô Niệm Tinh chưa bao giờ từng nghe đến cái tên này: “Trương Câu Lâm là ai thế ạ?”Bà A Hương cũng không cười cô kiến thức hạn hẹp, dù sao thì đứa trẻ này cũng vừa mới từ nội địa qua đây, bà ta giải thích cho Tô Niệm Tinh hay: “Trương Câu Lâm chính là thầy tướng số nổi tiếng ở Hương Giang chúng ta, có biệt danh là Trương Bán Tiên.

Rất nhiều người giàu có đều tới tìm ông ta xem bói.

Có biết Lý Lê Hồng không? Lúc mà anh ta chưa phát tài thì bọn họ đã biết nhau rồi, Lý Lê Hồng hỏi Trương Câu Lâm rằng liệu tương lai anh ta có thể kiếm được ba nghìn vạn không.

Trương Câu Lâm xem cho anh ta, nói trong mệnh của anh ta có tài vận, ba nghìn vạng chỉ có thể là một hạt cát trong sa mạc mà thôi.

Sau này, mỗi lần Lý Lê Hồng đầu tư đều sẽ trưng cầu ý kiến của ông ta, bây giờ cũng đã trở thành top mười trên bảng phú hào Hương Giang rồi.

Nghe nói Trương Câu Lâm xem lưu niên cho người ta một lần ít nhất cũng phải tám vạn, tiểu phê và đại phê còn đắt hơn.”Lưu niên chỉ lịch trình trong một năm, tiểu phê là vận mệnh trong mười năm còn đại phê là vận mệnh cả đời.Tô Niệm Tinh trợn tròn mắt, vừa rồi anh Bưu cho hai vạn đã khiến cô cảm thấy mình phát tài to rồi, nhưng Trương Câu Lâm xem bói một lần lại lấy đến tám vạn, thế cũng quá lời rồi còn gì?Trong mắt Tô Niệm Tinh rớt xuống toàn là đ ĩnh vàng, sau đó lại có hơi khó hiểu: “Bà A Hương, bà cũng nói thầy tướng số sẽ bị phản phệ nhưng bà xem, không phải người ta vẫn sống rất khỏe mạnh hay sao?”Bà A Hương hé miệng nhưng lại không có cách nào phản bác, bà ta lúng túng gãi đầu: “Cháu có thời gian thì có thể tới nhà sách mua sách mà ông ta viết, có lẽ sẽ giúp ích được cho cháu đấy.”Tô Niệm Tinh thấy con đường này có một tiệm sách nên chạy vào trong đó mua vài quyển sách mà Trương Câu Lâm viết.Hai người đang nói chuyện thì Cường ngốc dẫn A Lệ tới.Ngay khi A Lệ bị Cường ngốc quăng xuống đất như một túi rác, Tô Niệm Tinh vội vàng đi lên đỡ đối phương.

Bây giờ cô vẫn chưa có bằng chứng chứng minh A Lệ muốn dụ dỗ cô đến khu đèn đỏ nên hiển nhiên không thể để mặc A Cường đối xử khắc nghiệt với cô ta được rồi.A Lệ xoa hai đầu khối nhức nhối, không nhịn được mà có thôi thúc muốn chửi bậy, nhưng vừa ngẩng đầu lên đối diện với một gương mặt quen thuộc, đồng tử của cô ta lập tức co rụt lại, mừng rỡ đứng bật bậy: “Tiểu Tinh, vậy mà cô vẫn chưa chết sao? Tôi còn tưởng cô đã chết rồi chứ.”.
 
Thập Niên 90 Ta Ở Hương Giang Xem Quẻ
Chương 45: 45: A Lệ


Khi ấy, thể lực của Tô Niệm Tinh không ổn, bộ dáng đã gần như bất tỉnh, A Lệ muốn cứu cô nhưng lại sợ bị cô kéo chìm xuống sâu hơn nên chỉ đành khua nước rời đi, nhưng ai ngờ Tô Niệm Tinh vẫn chưa chết mà vẫn còn sống, cô ta có hơi nói năng lộn xộn: “Cô vẫn chưa chết tại sao lại không tới tìm tôi, con nhóc này, cô cũng thật quá vô lương tâm, tôi còn tưởng cô đã chết mà khóc suốt mấy ngày liền đó.

”Cô ta kích động đập lên cánh tay Tô Niệm Tinh mấy cái.

Hai người là đồng hương nên hiển nhiên nói tiếng địa phương vùng Tứ Xuyên, nhưng Cường ngốc cũng không nghe hiểu được gì cả, thấy A Lệ đánh Tô Niệm Tinh, anh ta tuân thủ lời dặn dò của anh Bưu, ngay lập tức tóm cổ tay của A Lệ, lực tay lớn đến mức suýt chút nữa thì gãy xương.

A Lệ đau đớn, sắc mặt trắng bệch cả đi, kêu oai oái.

Tô Niệm Tinh sợ hết hồn, vội vàng vỗ lên cánh tay của Cường ngốc kêu anh ta thả A Lệ ra: “Cô ấy là đồng hương của tôi, anh dùng sức nhẹ một chút đi mà!”“Không phải cô nói cô ta nợ tiền cô sao?” Tô Niệm Tinh không ngờ đầu óc anh ta thẳng đuột như vậy, sợ sau này anh ta vẫn sẽ đi tìm A Lệ gây rắc rối nên vội giải thích: “Cô ấy không nợ tiền tôi, là tôi lừa anh đó, nếu tôi không nói cô ấy bắt nạt tôi thì anh sẽ không giúp tôi dẫn người ra ngoài đâu nhỉ?”“Cô nói cái gì? Cô lừa tôi á?” Cường ngốc trừng to mắt nhìn cô thật lâu với vẻ khó tin, sau đó nện một đấm xuống bàn xem quẻ, cái bàn rung lên, giọng nói của anh ta giống như hạt cát bị nghiền nát vừa thô vừa nguy hiểm.

Tô Niệm Tinh có hơi sợ hãi nhưng cô đã có tấm da hổ như anh Bưu đây rồi nên cũng không sợ anh ta, vì thế cô trừng mắt nhìn lại: “Là bản thân anh không biết thay đổi dựa theo tình huống, tôi nhờ anh giúp tôi gọi người ra, vốn chỉ là chuyện thuận tay đối với anh nhưng anh cứ khăng khăng muốn tôi lừa anh đấy chứ.

”Tuy rằng lý lẽ chính là như thế nhưng suy cho cùng cũng đã lừa người ta rồi, nên cô vội vàng bảo: “Tôi mời anh uống trà sữa nhé, anh đừng giận.

”Gần đây chỉ có hàng trà sữa kiểu Hồng Kông, cô qua đó mua bốn cốc.

Cường ngốc thấy có trà sữa để uống, cơn giận lập tức tan biến ngay, nhưng vẫn còn dỗi cô cho nên quay đầu vào tường uống trà sữa, không thèm để ý đến cô nữa.

Tô Niệm Tinh cũng vui vẻ khi anh ta không qua đây làm loạn, cô đưa cho bà A Hương và A Lệ mỗi người một cốc trà sữa, lúc này mới bắt đầu đi vào chủ đề chính: “Trước đây cô nói đã từng trông thấy mẹ tôi, gần đây có gặp qua không?”A Lệ lắc đầu: “Trước kia cũng chỉ là chạm mặt vội vàng trên phố lớn một lần thôi, cô cũng thấy rồi đấy, Hồng Kông này đến đâu cũng toàn người là người.

Khi ấy mẹ cô đi lên một con xe sang trọng, ăn mặc cũng rất quý phái, tôi cảm thấy chắc hẳn bà ấy đã làm bà hai của một phú hào nào đó trên bảng rồi.

”Lời này khiến Tô Niệm Tinh nghe được mà nhíu mày nhưng cũng không hề phản bác, với điều kiện của mẹ cô muốn làm vợ cả quả thật không có khả năng cho lắm.

Phía bên Hồng Kông này, người có tiền bao nuôi bà hai và bà ba đều là chuyện rất bình thường, nhưng mà tuổi tác của mẹ cô đã không còn trẻ nữa, cũng không có văn hóa gì cả, sẽ có phú hào nhìn trúng bà ta sao?Tô Niệm Tinh chần chừ: “Liệu có khả năng là bảo mẫu hoặc viên chức không nhỉ?”A Lệ lập tức xua tay: “Tuyệt đối không có khả năng đâu, bộ dáng thân mật kia chắc chắn là tình nhân rồi, hơn nữa tôi nghe mấy chị em khác nói mẹ cô cũng đã từng làm ở club đêm, khi ấy bà ấy chính là đầu bảng đó.

”Mẹ của Tô Niệm Tinh đến Hồng Kông làm công từ cái năm cô sáu tuổi, người nông thôn kết hôn sớm, khi ấy mẹ cô còn chưa đến ba mươi, phụ nữ ở cái tuổi ấy không còn ngây ngô trong sáng như các em gái học sinh nữa, mà ngược lại có ý vị khác, chính là độ tuổi thu hút đàn ông nhất.

.
 
Thập Niên 90 Ta Ở Hương Giang Xem Quẻ
Chương 46: 46: Tìm Mẹ


A Lệ hút hết nửa cốc trà sữa, chép miệng bảo: “Tôi tới Hương Giang đã từng uống qua rất nhiều loại trà sữa nhưng suy cho cùng vẫn không cảm thấy ngon bằng trà sữa uyên ương này, còn không ngon bằng rượu trúc diệp thanh ở Tứ Xuyên chúng ta.

”Cô ta quệt miệng với vẻ ghét bỏ, sau đó dùng cánh tay huých vào người Tô Niệm Tinh, hỏi cô bây giờ đang làm gì.

Tô Niệm Tinh không nói chuyện mình đang xem bói ra mà chỉ nói mình đang làm cá viên.

A Lệ hỏi cô thu nhập được bao nhiêu?“Mỗi ngày làm năm tiếng, một tiếng được mười đồng.

”A Lệ nghe thế lập tức la lên đầy khoa trương: “Một ngày mới được có năm mươi đồng thôi á? Thế thì tích được tiền gì chứ!” Cô ta nháy mắt với Tô Niệm Tinh: “Hay là cô theo tôi tới club đêm đi? Tôi đảm bảo một đêm cô có thể kiếm được hai trăm.

”Tô Niệm Tinh liếc mắt nhìn cô ta với vẻ ngạc nhiên, Cường ngốc cũng nói mấy cô gái hầu rượu này một đêm có thể kiếm được mấy trăm nhưng sao đến tay A Lệ mới chỉ có hai trăm thôi vậy? Nhưng hơi nghĩ lại một chút thì cô cũng có thể hiểu được, mấy cô gái này làm ở club đêm chắc chắn phải chia phần trăm cho club, tiền rơi vào trong tay mình có khả năng chỉ còn một, hai phần.

Cô cũng không đồng ý lời của A Lệ mà hỏi ngược lại đối phương: “Tiền mà cô xây nhà cho gia đình cũng tới như vậy cả sao? Có đáng không?”A Lệ uống trà sữa, vẻ mặt rất khao khát: “Đương nhiên là đáng rồi, chúng ta không có chứng minh thư mà cũng chẳng có thẻ xanh, không làm cái nghề này thì chỉ có thể đi làm chui cho người ta thôi, tiền kiếm được còn không đủ trả tiền thuê nhà nữa là, tôi cũng không ngu đến vậy đâu.

”Cô ta lại mời Tô Niệm Tinh đến làm chung với mình nhưng Tô Niệm Tinh lại lắc đầu, nói mình không làm được: “Tôi dính đến một vụ án mạng, đợi vụ án này điều tra xong, tôi sẽ phải về nội địa ngay.

”A Lệ trợn tròn mắt, có hơi hoảng hốt, cô ta nhìn xung quanh để chắc chắn rằng không có cảnh sát quanh đây, lúc này mới thở phào một hơi nhẹ nhõm: “Cô cũng xui xẻo quá rồi đi, vậy mà còn bị a sir bắt được? Đã nhập cư trái phép thì cô nên ngoan ngoãn ở nhà đi chứ, còn chạy lung tung làm gì? Bình thường tôi cũng không ra ngoài đường mà chỉ ở trong club đêm thôi.

”Tô Niệm Tinh “ừm” qua loa cho có, vốn cô còn muốn nhắc nhở A Lệ hãy tính toán cho bản thân hơn một chút, đừng cứ mải miết đánh đổi cho người nhà như thế, nhưng còn chưa đợi cô mở miệng thì A Lệ đã chê cười cô trước: “Ở quê mình, cô cũng biết rồi đấy, quanh năm suốt tháng chẳng kiếm được mấy đồng tiền.

Cha mẹ tôi nuôi tôi cũng vất vả một hồi, tôi báo đáp bọn họ cũng là chuyện nên làm thôi.

”Tô Niệm Tinh nhìn A Lệ đã hoàn toàn bị tẩy não lại thở dài một tiếng: Lời hay không khuyên được kẻ đáng chết.

Cô nhún vai, không nói thêm nữa: “Có khả năng tôi sẽ phải tiếp xúc với a sir thường xuyên cho nên nếu không có việc gì thì cô đừng tới tìm tôi.

”A Lệ bĩu môi, tỏ ra vô cùng ghét bỏ: “Cô kêu tôi tới chứ tôi cũng không tự tới nhé, cô đó, dẫn cô ra ngoài phát tài mà cô còn khăng khăng từ chối, đáng kiếp cả đời này làm quỷ nghèo.

”Tô Niệm Tinh vừa bực mình vừa buồn cười, nhìn cô ta với vẻ thương hại: “Cô xây nhà, lấy vợ cho anh trai và em của cô, còn bản thân cô thì sao? Nếu người chồng tương lai của cô biết cô từng làm gái, cô cảm thấy anh ta sẽ không để ý sao?”Nếu như cô ta không muốn lập gia đình vậy thì càng nên gom tiền dưỡng lão cho mình đi chứ, thật đúng là người đáng thương tất có chỗ đáng hận.

A Lệ sững sờ, nhìn thấy cách đó không xa có một thùng rác, cô ta cũng không đi qua đó mà đứng nguyên tại chỗ ném cốc về phía thùng rác đó, đáng tiếc, cô ta nhắm không chuẩn cho nên không ném trúng.

Nhưng cô ta cũng mặc kệ mà quay đầu cười bảo Tô Niệm Tinh: “Bây giờ đã là thời đại nào rồi, chỉ có nghèo mới chết thôi, được chưa.

”.
 
Thập Niên 90 Ta Ở Hương Giang Xem Quẻ
Chương 47: 47: Cô Nói A Lệ Ngốc Nhưng Thật Ra Bản Thân Cô Sao Lại Không Ngốc Chứ


Nói xong, cô ta liếc mắt nhìn xung quanh, xác nhận xung quanh không có cảnh sát mặc quân trang mới nhanh chóng đi về phía đường Portland.

Tô Niệm Tinh nhìn bộ dáng lén lút tránh né cảnh sát mặc quân trang giống như ăn trộm không được lộ diện ngoài ánh sáng của cô ta, thật lâu cũng không nói gì cả.

Bà A Hương vẫn đang chật vật hút trà sữa, quay đầu liếc mắt nhìn một cái: “Cô gái ngốc như vậy vẫn là lần đầu tiên bà gặp được đấy.

”Tô Niệm Tinh gật đầu.

Cường ngốc đã hút xong một cốc trà sữa, trong mắt hiện vẻ khó tin và cũng có cả khó hiểu: “Phía bên club đêm có thể kiếm được rất nhiều tiền, cô có quen biết với Bưu ca nên cũng có thể lấy được chiết khấu tốt, tại sao lại không đi?”Tô Niệm Tinh bị anh ta chọc cho tức chết mất: “Tại sao tôi phải đi?”Cường ngốc đáp với vẻ ngay thẳng: “Có thể kiếm được tiền mà, cô lớn lên cũng rất xinh xắn đấy chứ.

”Tuy rằng được khen xinh khiến Tô Niệm Tinh rất vui vẻ nhưng thái độ này của anh ta khiến cô cũng rất bất mãn, ở trong mắt anh ta, cô gái vừa muốn kiếm tiền vừa xinh đẹp chỉ có thể đi vào con đường này thôi, đúng không?Cô lườm anh ta một cái, đặt mông ngồi xuống, không thèm để ý đến thằng ngốc này nữa.

Cường ngốc ngồi ngây người tại chỗ, xác nhận cô không sao mới nói một tiếng “tôi đi làm đây” rồi rời đi mất.

Bà A Hương hỏi cô tiếp theo định đi tìm mẹ mình thế nào.

Tô Niệm Tinh đã có kế hoạch rồi: “Đợi cháu gom được thêm ít tiền sẽ liên tiếp đăng thông báo tìm người trong một tuần.

”Đăng lên báo cũng không tiện, cô còn phải tiết kiệm tiền nữa.

Bà A Hương quen biết cô lâu như vậy rồi, biết bình thường cô rất tiết kiệm, không nỡ ăn không nỡ mặc nhưng lại bằng lòng tiêu nhiều tiền vì mẹ mình như thế, sợ cô quá u mê không chịu tỉnh ngộ nên mới khuyên cô: “Mẹ cháu tới Hương Giang này lâu như vậy rồi mà vẫn không trở về, có khả năng bà ta đã sớm quên cháu rồi, bà cảm thấy cháu vẫn nên nhìn về phía trước đi thì hơn.

”Tô Niệm Tinh cũng không có tình cảm gì đối với mẹ của nguyên chủ, cô chỉ muốn hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ mà thôi, dù sao thì nguyên chủ cũng vì muốn gặp mẹ nên mới mất mạng.

Cô lặng lẽ bảo: “Gặp một lần là giải quyết xong tâm nguyện.

”Bà A Hương thở dài một tiếng, cô nói A Lệ ngốc nhưng thật ra bản thân cô sao lại không ngốc chứ.

Tô Niệm Tinh nhìn những quầy hàng khác, khách khứa nối đuôi nhau kéo tới cửa, con đường này cũng thật sự phồn hoa, người tới người lui toàn là khách hết, mà quầy hàng xem quẻ của bọn họ thẳng cho đến tận khi chợ đêm kết thúc lại vẫn không có một người nào tới mở hàng.

…Sáng sớm ngày hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng, Tô Niệm Tinh đã dậy đi chợ mua cá từ rất sớm, đây là thời điểm cá tươi ngon nhất.

Ông bác bán báo đang bày báo và tạp chí vừa mới được gửi tới, nhóm người làm việc vội vàng bắt xe nối đuôi nhau cầm lấy tờ báo quen thuộc của mình từ sạp hàng của ông ta.

Tô Niệm Tinh liếc mắt nhìn thoáng qua, không trông thấy ảnh của mình trên đó mới hỏi ông bác: “Liệu có bản tin nào viết về thầy bói không ạ?”Ông bác đang bận tìm tiền trả cho khách hàng, giọng đặc sệt chất địa phương: “Không biết nữa, tự cháu tìm đi.

”Quầy hàng bên cạnh mở bán sớm hơn một chút, có một anh trai vừa ăn sáng vừa đọc báo, nghe thấy giọng của cô em xinh đẹp cũng vừa ngại ngùng vừa bẽn lẽn bảo: “Tờ [Báo tường Hương Giang] có viết đấy, nói về vụ tay giang hồ bị bắn chết ngoài đường lần trước, trước đó mấy bên truyền thông nói là bà thầy bói tự biên tự diễn, nhưng hôm nay báo chí lại đưa tin nói bà thầy bói đã được thả ra ngoài rồi, người ta có chứng cớ ngoại phạm, ở đoạn giữa trang thứ hai ấy.

”Tô Niệm Tinh lập tức tìm được tờ [Báo tường Hương Giang] rồi mua một bản, sau đó đi đến một góc yên tĩnh đọc cẩn thận.

Tiêu đề trang nhất của tạp chí này là ảnh khỏa thân của một vị minh tinh nào đó, rõ ràng độ hot của vụ tay giang hồ bị giết không cao bằng minh tinh, hiển nhiên chỉ có thể đặt sang trang hai, độ dài cũng không nhiều, chỉ viết thầy bói đã được rửa sạch hiềm nghi sau đó chú thích địa chỉ xem quẻ trên đường Paterson, cũng chỉ có tên của cô chứ không đăng ảnh.

.
 
Back
Top Bottom